Ngôn Tình Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 40: Giải cứu [1] _ Quá khứ


Phong Hàn Thần vừa tới trước cửa Cố gia đã vội mở cửa xe đi vào nhà: "Bác trai, Hạ Nghiệp! Có chuyện gì?"

Cố Trường Trung ngồi trên sofa chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lời chào của anh.

"Tay cậu?"- Cố Hạ Nghiệp nhìn bàn tay đầy máu của Phong Hàn Thần hỏi.

"Không sao! Vào chuyện chính."- Phong Hàn Thần mất kiên nhẫn.

"Cậu xem!"- Cố Hạ Nghiệp đẩy cái hộp trên bàn qua phía Phong Hàn Thần.

Phong Hàn Thần cau mày cầm cái hộp lên xem. Bên trong là một con búp bê tả tơi, bị nhuộm một màu đỏ chói mắt. Bên dưới còn kèm theo một tấm hình gia đình của Cố Hạ Mẫn bị găm vào một con dao.

"Rốt cuộc...?"- Phong Hàn Thần nhìn Cố Hạ Nghiệp.

"Hắn còn gửi đến một chiếc điện thoại nhưng chưa có liên lạc gì, số gọi cũng đã bị hạn chế."- Cố Hạ Nghiệp đẩy một cái điện thoại đến trước mặt Phong Hàn Thần.

Reng... reng...reng

Cố Hạ Nghiệp vừa dứt lời thì chiếc điện thoại trên bàn đổ chuông. Cố Trường Trung nãy giờ chỉ ngồi yên lặng bây giờ lại nhanh tay cầm lấy cái điện thoại.

Ông nhấn nghe. Đầu giây bên kia mở lời trước: "Cố Trường Trung, lâu rồi không gặp nhỉ!"

Cố Trường Trung đanh giọng: "Rốt cuộc ông muốn gì? Thả con gái tôi ra, muốn gì cứ nhắm vào tôi."

"Haha, ta đang nhắm vào các người đó thôi."- bên kia cười lớn rồi nói.

"Ông muốn thế nào mới tha cho con bé?"- Cố Trường Trung lại hỏi.

"Mày có nửa tiếng đi tới chỗ ta, chỉ một mình mày. Tốt nhất đừng có giở trò, nếu không con gái bảo bối của mày cũng không lành nặn đợi được ba nó đâu."- nói xong bên kia lập tức tắt máy.

"Ba, hắn nói gì vậy?"- Cố Hạ Nghiệp thấy đã tắt máy liền hỏi.

"Ta đi tìm hắn!"- Cố Trường Trung cầm theo chiếc điện thoại đi về phía cửa.

"Tụi con cũng đi."- Cố Hạ Nghiệp và Phong Hàn Thần đồng thanh.

"Không được, hắn muốn một mình ta đi thôi. Tính mạng em gái con còn đang trong tay hắn."- Cố Trường Trung nghiêm giọng nói.

"Nhưng mà..."- Phong Hàn Thần định nói nhưng Cố Hạ Nghiệp đã cản lại.

Cố Trường Trung cũng không nói thêm gì mà trực tiếp rời đi.

Lúc này Cố Hạ Nghiệp mới lên tiếng: "Yên tâm, chúng ta cũng sẽ tới đó. Cứ để ba tôi đi trước đi."

"Tôi bố trí thêm người."- Phong Hàn Thần gật đầu nói.

Sau khi Cố Trường Trung đi khỏi được 15 phút thì bọn họ cũng xuất phát. Thì ra Cố Hạ Nghiệp đã âm thầm cho người theo sau ba mình.

Cố Trường Trung đi theo định vị người kia gửi ra đến ngoại thành. Cuối cùng dừng lại trước một nhà kho cũ. Ông không chút do dự mà bước vào bên trong.

Vừa vào ông đã hốt hoảng giật mình. Cố Hạ Mẫn cả người không chút khí lực bị treo lơ lửng giữa không trung. Xung quanh cũng yên ắng một cách kì lạ.

Cố Trường Trung bước vội đến gần chỗ con gái: " Mẫn nhi, con có sao không? Ba tới đưa con về rồi đây!"

Bốp bốp bốp

Từng tiếng vỗ tay vang lên. Từ bên trong góc khuất Nam Triệu Đình chậm rãi bước ra. Theo sau ông ta là một đám người mặt mày dữ tợn, mình đầy hình xăm.

Nam Triệu Đình nhìn thấy Cố Trường Trung liền nhếch miệng mỉa mai: "Đau lòng rồi sao? Ta còn chưa có bắt đầu kịch hay nữa mà. Hay chúng ta ôn lại chuyện cũ trước nhỉ?"

"Rốt cuộc ông muốn cái gì mới thả người?"- Cố Trường Trung giận dữ.

Nam Triệu Đình cười lớn nói: "Thả người? Nếu dễ như vậy thì hà tất gì tao phải bắt nó?"

Cố Trường Trung giọng đầy chắc nịch nói: "Tôi nói rồi, chuyện năm xưa chỉ một mình tôi có lỗi. Ngày đó ông nhắm vào vợ tôi, tôi còn chưa tìm ông tính nợ cũ. Bây giờ con gái tôi mà có chuyện gì cũng đừng trách tôi cạn tình!"

"Cạn tình? Mày vốn đã như vậy rồi! Năm đó em gái tao yêu mày bao nhiêu, mày lại nhẫn tâm vì con đàn bà kia mà hủy bỏ hôn ước của hai nhà. Nếu không tại mày, thì em gái tao đâu có chết thảm như vậy. Nó có tội sao?"- Nam Đình Triêu căm phẫn nói từng chữ.

Quả thực năm xưa cũng do Cố Trường Trung hủy bỏ hôn sự mà đi đến đại cục ngày hôm nay. Vốn dĩ ông định nghe theo sắp đặt của người lớn rồi. Nhưng sau đó ông lại gặp và yêu người vợ hiện tại của mình.

Cố Trường Trung năm đó đã hạ quyết tâm phải cưới người mình yêu. Nhưng em gái của Nam Triệu Đình vì quá yêu Cố Trường Trung mà sinh ra tâm bệnh.

Sau một năm Nam Triệu Đình cố gắng điều trị cho em gái bác sĩ đã nói tình hình có vẻ đang tốt lên. Chỉ là không ngờ đó là em gái ông ta giả vờ như vậy để anh trai mình không quá chú ý đến mình.

Vào một buổi sáng sớm đẹp trời. Nam Triệu Đình muốn đưa em gái đi dạo lại phát hiện bà đã tự xác bằng cách treo cổ.

Từ hôm đó hình ảnh em gái mình cả người lạnh ngắt lơ lửng giữa không trung luôn ám ảnh Nam Triệu Đình. Vì thế ông ta mới tìm cách trả thù Cố Trường Trung. Mà tai nạn của mẹ Cố Hạ Mẫn năm xưa cũng do ông ta làm ra.

Cố Trường Trung vẫn cố gắng khuyên Nam Triệu Đình: "Vợ con tôi vô tội. Ông thả con gái tôi ra đi."

"Vô tội? Còn không phải vì thứ tiện nhân như mẹ con nó, em gái tao mới chết sao? Vậy thì để nó theo mẹ nó xuống bầu bạn với em gái tao đi."- Nam Triệu Đình dứt lời liền rút một cây súng ngắn từ trong người nhắm vào Cố Hạ Mẫn.

Đoàng!
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 41: Giải cứu [2]


Đoàng!

Cố Trường Trung hốt hoảng nhìn con gái mình. May quá, con gái vẫn bình an.

Thật may, Nam Dương Vũ từ đâu chạy ra lại kịp hướng mũi súng lên trần nhà. Nếu không phải anh ta thì sợ là giờ này viên đạn kia đã yên vị trên người Cố Hạ Mẫn rồi.

"Ba, người dừng tay có được hauy không?"- Nam Dương Vũ cầu xin ba mình.

"Con tránh ra cho ta, con biết gì mà nói. Ta phải trả thù cho cô của con!"- Nam Triệu Đình giận dữ quát.

"Ba, người đã hứa với con sẽ không hại cô ấy rồi mà."- Nam Dương Vũ vẫn kiên trì nói.

"Con còn ngu ngốc bảo vệ nó? Nó không có yêu con, người nó yêu là tên họ Phong kia! Con tỉnh táo lại cho ta."- Nam Triệu Đình tức giận tát con trai mình một bạt tai.

"Con chỉ cần cô ấy được bình an! Mặc kệ cô ấy yêu ai, chọn ai, con vẫn sẽ chọn cô ấy, yêu cô ấy và bảo vệ cô ấy."- Nam Dương Vũ nhìn ba mình khẳng định. Sau đó anh ta lại nói tiếp: "Ba muốn trả thù con không dám ý kiến. Nhưng người tuyệt đối không được tổn thương người con gái này."

"Ngu xuẩn! Mày không làm thì để ba làm."- Nam Triệu Đình càng tức giận hơn khi con trai mình lại yêu con gái của kẻ thù. Ông ta nhìn đám thuộc hạ quát: "Còn đứng đó làm gì, mau đưa thiếu gia về!"

"Vâng!"- hai tên thuộc hạ gật đầu rồi đến chỗ Nam Dương Vũ.

"Cút ra cho ta."- Nam Dương Vũ giận dữ đấm ngã một tên.

Tên còn lại thấy vậy lên tiếng: "Thiếu gia, chúng tôi thành thật xin lỗi."

Tên thuộc hạ kia nói xong liền động thủ khiến Nam Dương Vũ bất tỉnh. Hắn đưa Nam Dương Vũ rời đi.

"Thật giống mẹ mày, đê tiện!"- Nam Triệu Đình nhìn Cố Hạ Mẫn căm ghét nói.

"Tôi... tôi cấm ông đụng đến mẹ tôi!"- Cố Hạ Mẫn yếu ớt nói.

Cũng vì tiếng súng ban nãy mà Cố Hạ Mẫn mới tỉnh lại. Từ nãy giờ cô vẫn im lặng quan sát tình hình.

"Mày có thể làm gì? Tiếc thật đấy, con trai tao đi rồi. Bây giờ không còn ai giúp nổi mày đâu."- Nam Triệu Đình cười man rợ nói.

Nói xong ông ta lại nhìn Cố Trường Trung nghiếm răng: "Mở to mắt ra mà nhìn người mày yêu thương chết trước mắt mày. Tao sẽ khiến mà cả đời phải nhớ cái cảnh con gái mình toàn thân đầy máu lơ lửng giữa không trung."

"Ông dám?"- Cố Trường Trung rất lo sợ nhưng giọng vẫn đanh thép.

"Sao hả? Muốn xem tao dám hay không?"- vừa nói ông ta vừa hướng mũi súng đến chỗ Cố Hạ Mẫn.

"Dừng tay!"- giọng nói lạnh lùng của Phong Hàn Thần từ phía sau vang lên.

Tất cả mọi người đều đồng loạt hướng về phía cánh cừa vừa bị đạp tung ra.

Phong Hàn Thần cùng Cố Hạ Nghiệp đá văng cửa đi vào.

"Ồ, thêm hai con chuột nhắt đến góp vui sao?"- Nam Triệu Đình nhếch mép cười sau đó quay sang đám thuộc hạ: "Bắt chúng lại!"

"Rõ!"- cả đám nghe lệnh ông ta cùng xông lên.

Người bên phía Phong Hàn Thần được sắp xếp sẵn cũng chạy vào đánh.

Phong Hàn Thần đánh rất hăng, hầu như mấy tên lao vào anh đều bị đá văng ra xa. Hỏi sao á, còn chẳng phải vì thấy Cố Hạ Mẫn bị treo trên không sao?

Cố Hạ Mẫn chính là bảo bối trong tay anh, khi nào đến lượt một lão già mang cô ra treo giống như phơi cá như vậy! Đáng chết!

Phong Hàn Thần đi đến chỗ Nam Triệu Đình đứng, anh nhìn ông ta nghiến răng: "Ông chán sống?"

"Một đứa nhóc như mày cũng có bản lĩnh ra lệnh cho tao?"- Nam Triệu Đình cười nhạt.

"Có bản lĩnh hay không phải xem mới biết."- Phong Hàn Thần lạnh băng nói.

Cùng với lời nói là một khẩu súng được rút ra từ trong túi của Phong Hàn Thần.

"Mày không sợ trên khuôn mặt xinh đẹp kia lủng một lỗ?"- Nam Triệu Đình cười khinh bỉ chỉa mũi súng về phía cô.

"Còn không mau đem thiếu phu nhân xuống!"- Phong Hàn Thần lạnh giọng quát đồng thời mũi súng cũng sát ngay đầu của Nam Triệu Đình.

"Rõ!"- một số người của Phong Hàn Thần trả lời rồi đi lên lầu để cởi trói cho cô, Cố Hạ Nghiệp cũng đi cùng bọn họ.

"Tụi mày tiến thêm một bước tao lập tức cho nó một viên đạn."- Nam Triệu Đình tức giận.

"Vậy có muốn xem đạn của ông hay của tôi nhanh hay không?"- Phong Hàn Thần nói.

"Vậy hay thử cái khác nhỉ?"- ông ta vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một cái điều khiển.

Phong Hàn Thần hơi khó hiểu. Vừa lúc đó Cố Hạ Nghiệp kêu lên: "Không ổn! Trên người Mẫn nhi có... có bom!"

"Chết tiệt!"- Phong Hàn Thần nghiến răng.

"Sao hả? Tao đã bảo hôm nay sẽ có kịch hay mà."- Nam Triệu Đình cười lớn.

"Ông đừng làm bậy! Tôi sẽ thế chỗ con gái tôi, ông thả con bé ra đi!"- Cố Trường Trung nhìn con gái đau lòng.

"Như vậy đâu có vui! Tao muốn mày phải nhìn cái cảnh những người mày yêu thương chết trước mắt mày kìa. Hahahh!"

"Các người đưa Cố lão gia ra ngoài trước!"- Phong Hàn Thần ra lệnh.

"Ta không đi. Các con còn ở đây ta sẽ không đi."- Cố Trường Trung quát.

"Ba, ba ra ngoài trước đi. Con nhất định đưa em con cùng ra!" - Cố Hạ Nghiệp cũng khuyên.

"Không được đi, hôm nay cả nhà các người phải đi chuộc lỗi với em gái ta!"- Nam Triệu Đình tức giận ấn cái công tắc.

"Boom kích hoạt rồi!"- Cố Hạ Nghiệp la lớn.

"Tất cả ra ngoài!"- Phong Hàn Thần nhìn đám thuộc hạ quát.

"Thiếu... thiếu gia... người..."- cả đám nhìn anh không dám đi nhưng cũng không dám cãi.

"Ra ngoài!"

"Dạ rõ!"- đám thuộc hạ thấy anh tức giận cũng không dám nhiều lời.

"Mẫn nhi, em có sao không? Đừng lo, anh hai mang em ra ngoài."- Cố Hạ Nghiệp bây giờ mới kéo được em gái xuống nhưng cô lại bất tỉnh.

"Còn bao nhiêu thời gian?"- Phong Hàn Thần hỏi.

"2 phút!"

"Haha, các người cứ chờ mà đi đoàn tụ với em gái ta đi."- Nam Triệu Đình cười như kẻ điên.

"Câm miệng!"- Phong Hàn Thần tức giận bắn hai phát vào chân làm ông ta ngã khụy xuống, khẩu súng cũng vì vậy bị văng ra xa.

"Mày dám?"- Nam Triệu Đình tức giận nhìn Phong Hàn Thần quát.

Phong Hàn Thần ánh mắt như muốn g**t ch*t ông ta nói: "Cô ấy mà có chuyện gì con trai ông cũng đừng hòng yên!"

"Thì sao? Cùng lắm tất cả cùng chết! Hahahh, em gái à, anh đưa người xuống bầu bạn cùng em đây!"- Nam Triệu Đình cười nhạt.

Lúc này Phong Hàn Thần nhìn lên thì Cố Hạ Nghiệp cũng gật đầu ra hiệu. Anh ấy gỡ được bom rồi. Nhưng chỉ tạm dừng được một phút thôi, bom vẫn sẽ nổ.

Cố Hạ Nghiệp quăng quả bom ra ngoài qua cửa sổ rồi ôm Cố Hạ Mẫn đi xuống.

Vừa đi được mấy bước thì bom phát nổ.

"Bên ngoài còn ai, mau vào bắt ông ta lại."- Phong Hàn Thần lúc này mới thở phào nói.

"Trò chơi kết thúc rồi!"- Phong Hàn Thần nhìn ông ta.

"Đừng có mơ!"- Nam Triệu Đình nghiến răng, ông ta nhào tới giật khẩu súng trên tay Phong Hàn Thần chĩa súng về phía Cố Hạ Nghiệp.

Phong Hàn Thần không kịp trở tay với hành động của ông ta nên chỉ có thể ra trước mũi súng đỡ đạn.

"Thiếu gia, thiếu gia..."- đám thuộc hạ đi vào thấy vậy liền chạy lại chỗ anh.

Một hai tên thì giữ Nam Triệu Đình lại.

"Mau lên, đến bệnh viện."- Cố Hạ Nghiệp lo lắng nói.
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 42: Hôn mê


Phong Hàn Thần và Cố Hạ Mẫn được đưa đến bệnh viện cấp cứu.

Cố Hạ Nghiệp và Cố Trường Trung ở bên ngoài lo lắng đứng ngồi không yên. Lúc này Mạc Tử Thiên mới đưa La Thư Kiều đến.

"Bác trai, anh Nghiệp! Hai người họ sao rồi!"- La Thư Kiều hớt hải chạy vào hỏi.

"Anh cũng không biết nữa, vẫn còn ở bên trong."- Cố Hạ Nghiệp lắc đầu.

"Các anh cũng thật là, xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy mà lại giấu em."- La Thư Kiều trách móc.

Mấy ngày này Mạc Tử Thiên biết chuyện nhưng lại giấu cô. Chủ yếu là không muốn La Thư Kiều phải lo lắng.

"Tụi anh cũng vì không muốn em lo lắng thôi mà."- Mạc Tử Thiên xoa hai vai La Thư Kiều dỗ dành.

"Anh tránh ra cho em."- La Thư Kiều giận dỗi đẩy Mạc Tử Thiên ra.

Mạc Tử Thiên dở khóc dở cười. Haiz, ai kêu đắc tội vợ làm gì. Ngu thì chết thôi!

Lúc này cửa phòng cấp cứu mở ra, một vị bác sĩ từ bên trong đi ra: "Ai là người nhà của Cố Hạ Mẫn?"

"Bác sĩ, con gái tôi thế nào rồi?"- Cố Trường Trung sốt ruột hỏi.

"Bệnh nhân có tiền sử bệnh dạ dày, lại nhịn ăn nhiều ngày nên khá nghiêm trọng. Bây giờ thì tình trạng bệnh nhân ổn hơn rồi. Thời gian sau này người nhà nhớ chú ý khẩu phần ăn hằng ngày cho bệnh nhân. Bây giờ chúng tôi sẽ chuyển bệnh nhân xuống phòng hồi sức."- vị bác sĩ kia ôn tồn nói.

"Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm."- Cố Trường Trung rối rít cảm ơn bác sĩ.

"Không có gì, đây là việc chúng tôi nên làm."- vị bác sĩ cười rồi rời đi.

"Kiều Kiều, nhờ em đi với ba anh xuống phòng hồi sức của Mẫn nhi nha. Anh ở đây chờ tin Phong Hàn Thần."- Cố Hạ Nghiệp nhìn La Thư Kiều.

"Vâng. Anh yên tâm."- La Thư Kiều gật đầu.

"Có chuyện gì con nhớ báo cho ba đó."- Cố Trường Trung dặn dò.

"Con biết rồi, ba đừng lo."

"Bác trai, chúng ta đi thôi."- La Thư Kiều gọi Cố Trường Trung.

Sau khi hai người rời đi Mạc Tử Thiên mới hỏi: "Cậu ta liệu có ổn không?"

"Không biết nữa, vẫn chưa thấy ai ra hết."- Cố Hạ Nghiệp lắc đầu.

Về phần Cố Hạ Mẫn, sau khi được chuyển xuống phòng hồi sức vẫn còn hôn mê. Khi cô tỉnh lại đã là chuyện của hai ngày sau.

Cố Hạ Mẫn chớp chớp mi mắt nặng nề. Cái cô nhìn thấy đầu tiên là trần nhà trắng muốt của bệnh viện cùng với mùi thuốc sát trùng vô cùng khó chịu.

"Mẫn Mẫn, tỉnh rồi sao? Để mình gọi bác sĩ."- La Thư Kiều vừa thấy cô mở mắt liền nhấn cái nút trên đầu giường.

Bác sĩ sau khi kiểm tra xong cười nói: "Bây giờ đã không còn gì đáng lo rồi. Chỉ cần ở lại bệnh viện vài ngày để chúng tôi theo dõi nếu không có gì thig có thể xuất viện."

"Cảm ơn bác sĩ!"- La Thư Kiều cười nói.

"Không có gì, vậy tôi xin phép đi trước."

"Vâng, tạm biệt ông."- La Thư Kiều gật đầu.

Sau khi bác sĩ rời đi La Thư Kiều mới nói: "Cậu đó, dọa mình sợ muốn chết."

"Mình không sao mà. Cậu đừng lo nữa."- Cố Hạ Mẫn khẽ cười, rồi cô chợt nhớ ra liền hỏi: "Phải rồi, ba mình, ba đâu rồi?"

"Bác trai vừa về rồi. Cậu hôn mê hai ngày bác trai đều ở đây. Mình phải khuyên lắm bác mới chịu về đó."- La Thư Kiều vừa gọt táo vừa nói.

"Ừm, vậy được rồi."- Cố Hạ Mẫn gật đầu.

"Để một lát mình đi báo cho anh Nghiệp cậu tỉnh rồi. Bọn họ cũng lo lắm nhưng phải ở bên kia với Phong Hàn Thần mới qua không được!"- La Thư Kiều khẽ nói.

"Cậu vừa nói gì? Phong Hàn Thần làm sao?"- Cố Hạ Mẫn kinh ngạc.

"Cậu không biết sao? Hôm ấy Phong Hàn Thần đỡ cho cậu với anh Nghiệp hai phát đạn. Đến bây giờ vẫn đang được theo dõi đặc biệt... Này, cậu muốn làm gì? Cậu mới tỉnh đó."- La Thư Kiều chưa nói xong đã hốt hoảng khi thấy Cố Hạ Mẫn muốn xuống giường, còn đang định tháo dây truyền nước trên tay.

"Mình phải qua đó với Phong Hàn Thần. Cậu để mình đi."- Cố Hạ Mẫn gấp gáp.

"Được rồi đừng gấp, mình đưa cậu đi. Cậu đợi một lát."- La Thư Kiều vội đỡ cô ngồi xuống lại rồi lấy cái xe lăn đặt ở gần cửa đến.

La Thư Kiều đưa Cố Hạ Mẫn xuống phòng theo dõi đặc biệt. Vừa thấy em gái đã tỉnh Cố Hạ Nghiệp vội chạy đến: "Mẫn nhi, em tỉnh rồi? Có thấy không khỏe chỗ nào không?"

"Anh ấy đâu? Em muốn gặp anh ấy."- Cố Hạ Mẫn không trả lời, chỉ một lòng hướng về phía ô cửa bằng thủy tinh trong suốt.

"Trong đó!"- Cố Hạ Nghiệp trầm mặc chỉ vào căn phòng sau ô cửa trong suốt rồi nói tiếp: "Bác sĩ nói phẫu thuật khá thành công. Nhưng cậu ta... cậu ta bị hôn mê sâu. Có tỉnh lại hay không còn phụ thuộc vào ý chí của cậu ta."

"Cái gì?"- Cố Hạ Mẫn chết lặng.

La Thư Kiều đẩy cho cô đến gần ô cửa để nhìn vào trong. Phong Hàn Thần hai mắt nhắm nghiền, nằm ở trong đó giữa một đống máy móc lạnh lẽo.

"Em muốn vào trong!"- Cố Hạ Mẫn đặt tay lên ô cửa khẽ nói.

"Bác sĩ nói..."

"Em muốn vào trong!"- Cố Hạ Mẫn cắt ngang lời Cố Hạ Nghiệp.

"Để anh đi nói chuyện với bác sĩ."- Cố Hạ Nghiệp xót xa nhìn em gái.

Cố Hạ Nghiệp phải thuyết phục lắm bác sĩ mới miễn cưỡng cho Cố Hạ Mẫn vào. Sau khi khử trùng và mặc đồ kháng khuẩn Cố Hạ Mẫn được y tá đưa vào trong.

Cố Hạ Mẫn ở cạnh giường tay run run nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Phong Hàn Thần áp lên má mình.

"Anh,... anh xem em ngủ dậy rồi này. Anh cũng mau tỉnh lại đi có được không?"- Cố Hạ Mẫn nghẹn ngào nói, nước mắt cũng không kìm được nữa mà rơi xuống.

Phong Hàn Thần vẫn không có chút động tĩnh. Cả căn phòng bây giờ chỉ có tiếng máy móc kêu rất đáng sợ.

"Anh còn không tỉnh em sẽ giận anh cả đời đó! Anh mau thức dậy đi!"- Cố Hạ Mẫn gục mặt xuống giường khóc thút thít.

Có lẽ cả đời Cố Hạ Mẫn chưa bao giờ yếu đuối nhiều đến như vậy. Nhìn người mình yêu nằm trên giường bệnh không chút động tĩnh không khác gì người đã chết mà bản thân chẳng thể làm gì. Cảm giác của Cố Hạ Mẫn lúc này giống như rơi xuống đáy vực sâu.

Cứ như vậy Cố Hạ Mẫn thiếp đi lúc nào không hay. Lúc Cố Hạ Nghiệp vào định đưa cô về phòng bệnh lại rất đau lòng. Kể cả lúc ngủ say Cố Hạ Mẫn vẫn nắm chặt tay của Phong Hàn Thần không buông.

Cố Hạ Nghiệp khẽ vuốt tóc em gái rồi thở dài nhìn Phong Hàn Thần: "Cậu còn không tỉnh lại con bé sẽ sụp đổ mất!"
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 43


Những ngày sau đó Cố Hạ Mẫn vẫn đều đặn tới phòng bệnh của Phong Hàn Thần. Mỗi ngày cô đều qua để nói chuyện với anh.

Hôm nay khi vừa từ phòng của Phong Hàn Thần trở về Cố Hạ Mẫn lại bất ngờ khi trong phòng bệnh của cô có người tới thăm.

"Anh tới đây làm gì?"- Cố Hạ Mẫn lạnh lùng hỏi.

Nam Dương Vũ không dám nhìn cô, anh chỉ cúi đầu nói: "Anh... anh thay mặt ba anh..."

"Nếu tới để xin lỗi thì anh đi đi."- Cố Hạ Mẫn đẩy cửa chỉ tay ra ngoài nói.

"Anh biết em không muốn thấy mặt anh nhưng anh vẫn muốn thật lòng xin lỗi em. Anh không xin em tha thứ bởi vì anh biết sẽ làm khó em."- Nam Dương Vũ nhìn cô áy náy.

"Nói xong rồi thì anh đi đi! Tôi không muốn thấy anh. Các người hại mẹ tôi, khiến tôi không được sống cạnh mẹ. Bây giờ lại khiến người tôi yêu đến mở mắt ra nhìn tôi cũng không thể. Rốt cuộc chúng tôi sai chỗ nào? Các người lại hết lần này đến lần khác cướp đi người tôi thương."- câu cuối cùng Cố Hạ Mẫn nói gần như hét lên.

Mọi uất ức mấy ngày này của cô như vỡ òa. Nỗi đau như giọt nước tràn ly dồn dập tràn ra.

Nam Dương Vũ nhìn cô khổ tâm. Đúng, anh có tư cách gì xin lỗi cô đây. Năm xưa anh không thể bảo vệ cô mới chọn cách đẩy cô ra xa, khiến cô đau. Bây giờ cũng vẫn vô dụng như vậy, đã không bảo vệ được cô còn cướp đi người đàn ông cô yêu.

Nam Dương Vũ không biết nói gì, anh chỉ đành rời đi vì không muốn khiến cô xúc động thêm.

Sau khi được xuất viện Cố Hạ Mẫn được đón về Cố gia để tĩnh dưỡng. Mà cô cũng muốn ở gần mẹ mình hơn.

Khi về nhà cô mới được nghe kể rằng năm xưa ba cô giấu mọi người chuyện mẹ cô còn sống là vì muốn đảm bảo an toàn cho bà. Nếu Nam Triệu Đình biết mẹ cô còn sống sẽ lại tiếp tục ra tay.

Mà sau vụ tai nạn đó mẹ của Cố Hạ Mẫn cũng bị hôn mê như Phong Hàn Thần bây giờ. Chính vì vậy Cố Trường Trung âm thầm sắp xếp rồi đưa vợ ông về Anh - quê hương của bà.

Ở bên đó có nhà ngoại của Cố Hạ Mẫn lo cho mẹ cô. Cố Trường Trung tuy muốn bên cạnh chăm sóc vợ nhưng cũng không thể. Bao năm qua ông vẫn luôn âm thầm nhận tin về tình hình của vợ chứ không dám sang thăm.

Đến mấy tháng gần đây đột nhiên vợ ông tỉnh lại. Tuy đã mở mắt nhưng bà lại không có ý thức.

Bác sĩ ở Anh khuyên người nhà để bà sống trong môi trường ngày xưa bà từng thân thuộc có thể có ích cho sự hồi phục. Quả nhiên hiệu quả, bây giờ tình hình của bà cải thiện rất nhiều.

Cố Hạ Mẫn cầm theo túi xách đi ra vườn. Vừa đúng lúc ba cô đang đưa mẹ đi dạo.

Thấy ba mẹ cô liền chạy đến: "Ba, mẹ!"

"Con vào bệnh viện sao?"- Cố Trường Trung nhìn cái túi xách trên tay con gái hỏi.

"Vâng!"- Cố Hạ Mẫn gật đầu rồi ngồi xuống nắm tay mẹ mình nói: "Mẹ, con đi về sẽ mua cho mẹ thêm vài chậu hoa được không?"

Mẹ cô tuy đã hồi phục hơn trước nhưng vì hôn mê đã lâu nên chân không đi lại bình thường được nữa. Bây giờ bà chỉ có thể ngồi xe lăn.

Mẹ cô nghe Cố Hạ Mẫn nói vậy liền khẽ cười. Bà có nụ cười đẹp hệt như Cố Hạ Mẫn vậy.

"Con đi nha ba!"- Cố Hạ Mẫn chào ba mình rồi vào gara lấy xe.

Cố Trường Trung cũng chỉ còn biết lắc đầu nhìn theo bóng lưng của con gái. Quả thực nó có tính cố chấp hệt như ông vậy.

Đều đặn mỗi ngày Cố Hạ Mẫn sẽ lại mua một loại hoa đem đến phòng bệnh của Phong Hàn Thần thăm anh. Mỗi lần đều giúp anh lau người rồi giúp anh cử động tay chân để xương không bị cứng.

Mọi người thấy cô như vậy không khỏi xót xa. Thà rằng cô cứ khóc bọn họ còn yên tâm hơn. Ở trước mặt họ cô toàn cố gắng cười nhưng sau mỗi đêm hai mí mắt lại sưng húp lên.

Lúc đi về cô lại gặp một người ở sảnh bệnh viện: "Chị Hiểu Văn?"

"Hạ Mẫn à?"- cô gái kia thấy cô thì ngạc nhiên.

Đường Hiểu Văn chính là người lúc trước Cố Hạ Mẫn gặp khi cứu con trai cô ấy.

"Chị đi thăm ai sao?"- Cố Hạ Mẫn nhìn đến phần cháo trên tay Đường Hiểu Văn hỏi.

"À, Tiểu Quân bị dị ứng đồ ăn nên phải nhập viện. Chị vừa đi mua cháo cho thằng bé xong."- Đường Hiểu Văn cười nói.

"Thằng bé có sao không chị? Hay chị cho em đi cùng lên thăm thằng bé với?"- Cố Hạ Mẫn lo lắng.

"Được chứ, thấy em chắc thằng bé vui lắm. Đi thôi!"- Đường Hiểu Văn gật đầu.

Lúc ở trước cửa phòng bệnh nhi Cố Hạ Mẫn nhận được điện thoại nên kêu Đường Hiểu Văn vào trước rồi cô sẽ vào sau.

"Em nghe!"- Cố Hạ Mẫn nhấn nghe rồi nói.

"Anh thấy xe em trong bệnh viện mà không thấy em trong phòng bệnh của Phong Hàn Thần?"- Cố Hạ Nghiệp hỏi.

"Em gặp người quen, đang ở bên khoa nhi rồi!"

"Còn lâu không? Anh chờ em về chung luôn!"

"Vậy anh qua đây đi! Phòng bệnh thường - khoa nhi."- Cố Hạ Mẫn nói xong liền cúp máy.

Cố Hạ Mẫn mở cửa đi vào thì thấy Đường Hiểu Văn đang đút cháo cho Đường Hiểu Quân. Thằng bé thấy cô liền vui mừng: "Dì Mẫn Mẫn!"

"Ừ, con sao rồi? Còn khó chịu ở đâu không?"- Cố Hạ Mẫn ngồi xuống cái ghế cạnh giường bệnh hỏi.

Đường Hiểu Quân lắc đầu: "Con không sao!"

"Lần sau phải cẩn thận đó. Bị dị ứng phải nhớ đừng ăn linh tinh."- Cố Hạ Mẫn cười nói.

"Con không có. Tại vì Tiểu Mỹ muốn con ăn con tôm dùm em ấy nên con mới ăn thôi."- Đường Hiểu Quân xua tay.

"Tiểu Mỹ là cô bé học cùng của Tiểu Quân ở trường!"- Đường Hiểu Văn giải thích.

"À, mà thằng bé dị ứng tôm hả chị?"- Cố Hạ Mẫn hỏi.

"Ừ, thằng bé này bị dị ứng hải sản!"- Đường Hiểu Văn gật đầu.

"Trùng hợp thật đấy! Anh trai em cũng vậy. Mà hình như anh ấy cũng không thích socola giống Tiểu Quân đấy."- Cố Hạ Mẫn vuốt tóc Đường Hiểu Quân nói.

Nhắc mới nhớ, nhóc con này có đôi mắt hệt như Cố Hạ Nghiệp kia vậy. Đôi mắt màu xanh đẹp hút hồn.

"Mẫn nhi, em đã xong chưa?"- Cố Hạ Nghiệp từ đâu xuất hiện ở cửa nói vào.

"Nhắc tào tháo là tào tháo tới!"- Cố Hạ Mẫn xoay đầu lại nói.

"Anh..."- Đường Hiểu Văn vừa thấy Cố Hạ Nghiệp liền làm đổ tô cháo trên tay.
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 44: Hai Năm Sau...


Thấm thoát đã hai năm trôi qua.

Cố Hạ Mẫn bây giờ đang giúp Phong Hàn Thần điều hành công ty. Ban đầu mọi người trong công ty không hoàn toàn tin tưởng. Nhưng Cố Hạ Mẫn đã chứng minh cho bọn họ thấy năng lực của mình nên cũng không ai ý kiến thêm nữa.

"Giám đốc, bên Nhan thị đã đổi địa điểm hẹn gặp!"- Tôn Minh đi vào thông báo lịch làm việc cho Cô Hạ Mẫn.

Từ sau khi Cố Hạ Mẫn lên điều hành thay Phong Hàn Thần thì Tôn Minh luôn đồng hành cùng cô. Thực chất anh ta sớm đã xem cô là nữ chủ nhân ở đây rồi.

"Địa chỉ?"- Cố Hạ Mẫn vừa xem tài liệu vừa hỏi.

"Ở khách sạn A!"- Tôn Minh nhìn cô nói.

"..."- Cố Hạ Mẫn hơi khựng lại nhìn Tôn Minh.

"Vậy giám đốc có cần tôi đi cùng không?"- Tôn Minh nghĩ cô e ngại nên hỏi.

Cố Hạ Mẫn nghĩ một lát liền cười lạnh: "Không cần, cậu tan làm đi. Tôi tự đi!"

Tôn Minh cảm thấy rợn người với cái kiểu cười ấy của cô. Sao mà giống chủ tịch thế không biết? Đúng là nồi nào úp vung nấy.

"Vậy tôi xin phép về trước!"- Tôn Minh nói rồi mở cửa đi ra.

Cố Hạ Mẫn cũng dẹp chỗ hồ sơ trên bàn rồi rời đi. Cô lái xe đến thẳng khách sạn A để gặp đại diện của Nhan thị.

Lúc nhận chìa khóa phòng là VIP cô nở nụ cười nửa miệng. Bước vào căn phòng cô hơi nhíu mày vì nó tối thui.

Đột nhiên một bàn tay chạm vào vai cô. Cố Hạ Mẫn theo phản xạ kéo bàn tay kia ra phía trước rồi quăng hắn xuống sàn.

"Cách chào đối tác của giám đốc Cố cũng thật đặc biệt nha!"- tên đàn ông trên sàn lồm cồm bò dậy nói.

Cố Hạ Mẫn với tay mở đèn, cười nhạt nói: "Câu này để tôi nói sẽ hợp hơn nhỉ, Nhan thiếu!"

"Quả là người phụ nữ đặc biệt!"- hắn nhìn cô cười thích thú.

"Vậy Nhan thiếu muốn gì ở Dương Thành đây?"- Cố Hạ Mẫn bước lại ghế sofa ngồi xuống hỏi.

Hắn ta cũng đi theo, ngồi đối diện với cô hắn đưa tay nâng ly rượu đặt trên bàn nói: "Không phải Dương Thành. Cái tôi nhắm đến chính là em!"

"Tôi?"- Cố Hạ Mẫn giả ngu hỏi lại.

"Đúng! Tôi muốn em trở thành người phụ nữ của tôi!"- hắn cười cợt nhã.

"Haiz, tôi không phải đ**m."- Cố Hạ Mẫn cười lạnh rồi đứng dậy định bỏ đi.

"Nhưng tôi lại rất hứng thú với em."- hắn đi tới kéo tay cô lại.

"Cút!"- Cố Hạ Mẫn cho hắn một cước vào chỗ hiểm rồi trừng mắt.

Trước giờ cô ghét nhất kẻ khác tùy tiện chạm vào cô.

"Tôi không ngại cho Nhan thị sụp đổ trong hôm nay đâu!"- nói rồi cô trực tiếp bỏ đi.

Tên đàn ông kia không những không tức giận mà càng nổi hứng với cô. Có lẽ đây là lần đầu một tên thiếu gia ngày ngày chỉ biết ăn chơi đàn đúm như hắn biết thích một người. Hắn sẽ theo đuổi cô đến khi cô khuất phục mới thôi.

Cố Hạ Mẫn ra khỏi khách sạn liền lái xe thẳng đến bệnh viện. Phong Hàn Thần bây giờ cũng được chuyển xuống phòng hồi sức VIP để theo dõi. Anh vẫn không chút tiến triển như hai năm về trước.

Cỗ Hạ Mẫn vẫn đều đặn hằng ngày đến bệnh viện kể chuyện cho anh nghe. Mỗi lần tan làm cô đều ghé qua đây rất lâu mới trở về nhà.

Đang giúp anh cử động ngón tay thì điện thoại của Cố Hạ Mẫn đổ chuông. Cô mở túi xách lấy điện thoại ra nghe: "Chuyện gì?"

"Em đang ở đâu? Có nhớ hôm nay là ngày gì không đấy?"- Cố Hạ Nghiệp ở đầu dây bên kia lớn tiếng.

"Dạ biết. Một lát em về. Cúp đây!"- Cố Hạ Mẫn trả lời qua loa rồi cúp máy.

Cô nhìn Phong Hàn Thần khẽ cười: "Anh biết không, anh hai em kết hôn rồi. Vừa lấy vợ đã lời ngay đứa con trai rất đáng yêu. Cố gia bây giờ đã có tiếng con nít cười đùa rồi."

Nói đến đây Cố Hạ Mẫn cười chua xót: "Còn chúng ta thì sao đây? Khi nào anh mới chịu tỉnh? Em cũng muốn mặc áo cưới làm cô dâu xinh đẹp của anh, làm thiếu phu nhân nhà họ Phong. Anh tỉnh lại nhìn em có được không?"

Cố Hạ Mẫn nhìn anh bất lực. Hai năm qua cô ngày nào cũng cầu xin anh tỉnh lại nhưng đều là tự nói tự nghe. Cố Hạ Mẫn cười khổ, đưa tay gạt nước mắt nói: "Em phải về rồi! Hôm nay là sinh nhật Tiểu Quân. Ngày mai sẽ lại đến thăm anh!"

Cố Hạ Mẫn sửa lại chăn cho Phong Hàn Thần rồi ra về. Cô lái xe đến Cố gia để mừng sinh nhật của cháu trai.

Nói đến đây lại thấy Trái đất thật tròn. Lúc trước Cố Hạ Nghiệp từng đi tham gia hội thảo ở thành phố khác. Lúc đó không may anh bị người ta hạ được.

Cố Hạ Nghiệp cố gắng kiềm chế để trở về khách sạn. Không ngờ đụng phải một nhân viên khách sạn đang dọn phòng.

Vốn muốn đuổi cô gái kia đi nhưng cô ấy lương thiện nghĩ anh bị sốt nên muốn giúp. Nào ngờ...

Hôm sau khi thức dậy Cố Hạ Nghiệp lại không thể tìm được cô gái kia. Lại nhìn đến vệt đỏ trên drap giường thì không khỏi áy náy.

Khi hỏi thì bên khách sạn lại nói cô ấy đã xin nghỉ việc nhưng bọn họ lại không có địa chỉ của cô vì cô ấy chỉ là làm thêm.

Thật không ngờ người đó lại chính là Đường Hiểu Văn. Bao năm luôn cố gắng đi tìm cô không được lại không ngờ nhờ Cố Hạ Mẫn anh lại tìm được cô.

Hôm đó sau khi gặp lại nhau ở bệnh viện Cố Hạ Nghiệp đã nói chuyện rõ ràng với Đường Hiểu Văn. Vốn dĩ Đường Hiểu Văn vì nghĩ cho con trai cũng chỉ đồng ý để thằng bé nhận lại cha.

Về sau bọn họ thường xuyên cùng nhau đưa Đường Hiểu Quân ra ngoài chơi lại vì vậy nảy sinh tình cảm. Một năm trước cả hai đã quyết định tổ chức đám cưới. Bây giờ Cố gia vô cùng nhộn nhịp.

Chỉ là bọn họ vẫn không khỏi lo lắng cho Cố Hạ Mẫn.
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 45: Yếu Đuối


Cố Hạ Mẫn lái xe về Cố gia. Vừa vào cô đã thấy ba mẹ ngồi chơi với cháu trên ghế sofa.

Cô đi vào: "Ba, mẹ!"

"Mẫn nhi về rồi sao?"- Cố Trường Trung đang ráp robot với cháu trai nhìn con gái hỏi.

"Vâng."- cô ngồi xuống cạnh mẹ mình nói.

"Con dạo này ốm lắm rồi đó. Đừng làm việc quá sức."- mẹ cô nhìn con gái xót xa.

Hai năm này quả thực đã có rất nhiều thứ thay đổi. Trong đó đáng mừng nhất có lẽ là chuyện mẹ của Cố Hạ Mẫn đã hồi phục rất nhiều. Ngoại trừ đi lại thì bây giờ bà đã hoàn toàn khỏe mạnh như một người bình thường.

"Con không sao, mẹ đừng lo."- Cố Hạ Mẫn khẽ cười.

"Mà sao con không thấy anh chị đâu vậy mẹ?"- Cố Hạ Mẫn chuyển chủ đề.

"Ở đây!"- Cố Hạ Nghiệp từ trên cầu thang nói vọng xuống.

"Hối em về nhìn hai người ân ái sao?"- Cố Hạ Mẫn liếc anh hai.

"Nè nè, chị dâu em đang mang thai đó."- Cố Hạ Nghiệp vừa đỡ vợ xuống cầu thang vừa nói.

Đường Hiểu Văn bây giờ cũng đã mang thai bảo bảo thứ hai đến tháng thứ 8 rồi. Con trai hai người bây giờ cũng được đổi lại theo họ Cố.

"Chị dâu, mau ngồi xuống đi. Cũng sắp đến ngày sinh rồi mà đúng không?"- Cố Hạ Mẫn giúp đỡ Đường Hiểu Văn ngồi xuống.

"Ừ, còn khoảng một tháng nữa là tới ngày sinh rồi!"- Đường Hiểu Văn v**t v* cái bụng của mình khẽ mỉm cười.

"Òa, Tiểu Quân sắp có em rồi. Con muốn có em trai hay em gái đây?"- Cố Hạ Mẫn nhìn cháu trai mình hỏi.

"Con muốn em gái. Em gái sẽ dễ thương như mami vậy."- Cố Hiểu Quân cười tươi nói.

"Vậy nếu là em trai thì sao?"- Cố Hạ Mẫn nén cười hỏi thằng bé.

Cố Hiểu Quân đăm chiêu nghĩ một lát liền nghiêm túc nói: "Cũng được ạ. Tiểu Quân sẽ xin baba thêm một em gái sau cũng được."

Và sau câu nói ấy của Cố Hiểu Quân thì có 4 đôi mắt sắc lạnh đồng loạt phóng về phía Cố Hạ Nghiệp.

Đường Hiểu Văn nhéo vào hông chồng mình mắng: "Anh dám nói nhăng nói cuội với con?"

"Vợ à, anh nào có. Là do con trai chúng ta quá thông minh thôi mà. Sao có thể trách anh."- Cố Hạ Nghiệp biết tình hình không ổn liền năn nỉ trước.

"Anh hai, sau này phiền anh tránh xa cháu em ra một chút."- Cố Hạ Mẫn cũng khoanh tay trước ngực nhìn anh trai.

"Đúng! Sau này cấm con nói dạy hư cháu ta."- Cố Trường Trung cũng nghiêm giọng.

"Ba, sao có thể nói vậy? Không có con thì ba có cháu sao?"- Cố Hạ Nghiệp bất mãn.

"Á... vợ à, sao lại nhéo anh!"- Cố Hạ Nghiệp xoa bên hông vừa bị Đường Hiểu Văn nhéo nói.

"Tối nay anh cút ra ngoài ngủ cho em!"- Đường Hiểu Văn lườm anh.

"Vợ à, em đuổi rồi anh biết ngủ ở đâu đây?"- Cố Hạ Nghiệp làm mặt đáng thương nói.

"Vậy được, anh cứ ngủ trong phòng đi..."

"Cảm ơn vợ!"

"... Em qua ngủ với mẹ!"- không để chồng đắc ý lâu Đường Hiểu Văn vội thêm vế sau.

"Vợ! Ba, ba làm gì đi chứ?"- Cố Hạ Nghiệp hết cách đành cầu cứu ba mình.

"Còn dám nói, con ảnh hưởng ta rồi đó thấy chưa!"- ông Cố nhìn con trai mắng.

Ông thừa biết vợ mình rất yêu quý cô con dâu này nha. Ông mà bênh thằng con trai kia chắc có nước ông cũng theo bước con trai luôn quá. Không được ngủ cùng vợ một đêm thì thôi đi, chứ mà bênh xong là ngủ một mình cả tuần đó.

Mọi người đang nói chuyện vui vẻ thì quản gia từ trong bếp đi ra: "Ông bà chủ, cơm đã được dọn lên rồi. Mời mọi người vào trong dùng bữa."

"Được rồi, cả nhà vào ăn cơm thôi."- ông Cố gật đầu nói.

Vậy là cả nhà cùng họ cùng nhau ăn cơm rất vui vẻ. Ăn cơm xong Cố Hạ Mẫn có điện thoại công việc nên phải ra ngoài nghe.

Lúc trở vào nhìn thấy mọi người vui vẻ cô lại không muốn phá hỏng bầu không khí nên đã ra vườn đi dạo.

Cố Hạ Mẫn ngồi ở xích đu ngắm nhìn bầu trời buổi tối. Những ngôi sao trên trời thật đẹp mà cũng thật xa. Giống như hạnh phúc vậy.

Những người Cố Hạ Mẫn cô yêu thương đều ở trong kia. Nhưng trong tim cô vẫn trống một chỗ. Vết thương này không thể lành được như lần trước nữa.

Phong Hàn Thần, khi nào anh mới tỉnh lại đây. Em mệt lắm nhưng không thể dựa vào ai cả. Mọi người sẽ lo hơn nếu thấy em mệt mỏi nên em luôn phải chống đỡ mọi thứ một mình.

"Em gái, sao lại ngồi một mình ở đây?"- Cố Hạ Nghiệp không thấy cô trở vào liền ra đây tìm.

"Không có gì, chỉ muốn ngồi đây hóng gió một lát."- Cố Hạ Mẫn khẽ cười.

Cố Hạ Nghiệp đau lòng ôm lấy em gái.

"Anh... sao lại..."

Anh khẽ vỗ lưng cô nói: "Em khóc đi, khóc bao nhiêu tùy thích. Em như vậy anh sẽ không yên tâm được."

Cố Hạ Mẫn lúc này lại không thể chịu đựng được nữa. Cô òa khóc như một đứa trẻ.

Đúng vậy, cô mệt lắm, giống như sắp chống đỡ không nổi nữa rồi. Đêm nào cô cũng mất ngủ, đêm nào cũng nằm khóc một mình. Hôm nay được anh trai bao bọc cô lại không kìm được mà khóc nghẹn lên.

"Mệt lắm đúng không? Em còn có anh, có ba mẹ, có mọi người. Đừng tự ôm lấy mọi thứ như vậy, thỉnh thoảng cứ san bớt cho anh. Anh gánh phụ em."- Cố Hạ Nghiệp dỗ dành em gái mình.

Bây giờ anh đã nhẹ lòng hơn nhiều rồi. Thà rằng để cô khóc một trận như vậy sẽ dễ chịu hơn em gái mình đau nhưng luôn cố cười.

"Hay tối nay ở lại đây đi!"- Cố Hạ Nghiệp nhìn em gái.

Cố Hạ Mẫn hai năm nay đều sống ở biệt thự của Phong Hàn Thần. Thỉnh thoảng cô vẫn ghé thăm mọi người ở nhà. Lúc đầu ông Cố rất sợ con gái ở đó sẽ không chịu được. Dù gì ở đó cũng có rất nhiều kỉ niệm của cả hai.

Nhưng Cố Hạ Mẫn nhất quyết đòi dọn về đó lại nên bọn họ cũng không cản nữa.

"Không, em phải về. Còn một ít tài liệu ở nhà em chưa xử lý xong."- Cố Hạ Mẫn lắc đầu nói.

"Cũng được. Nhớ đừng thức khuya quá đó."- Cố Hạ Nghiệp biết có khuyên cũng không được gì nên thôi.

"Em biết rồi!"- Cố Hạ Mẫn gật đầu.
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 46: Tỉnh Lại


Những ngày sau đó Cố Hạ Mẫn vẫn đi làm như bình thường. Chỉ duy nhất có một điều bất bình thường đó là...

"Trợ lý Tôn, anh có muốn lấy lương tháng nữa hay không?"- Cố Hạ Mẫn từ trong phòng làm việc nói vọng ra ngoài.

Tôn Minh bên ngoài nghe giọng nạt lộ của nữ ma đầu nhà mình vội đẩy cửa chạy vào.

Cố Hạ Mẫn ngồi trên bàn ném bó hoa xuống đất quát: "Tôi mượn cậu đem thứ rác rưởi này vào phòng tôi?"

Tôn Minh nhặt bó hoa dưới đất nên hơi sợ nói: "Nhưng là từ Nhan thiếu gửi, tôi..."

"Anh cút sang bên đó mà làm việc cho hắn!"- không để anh ta nói hết câu Cố Hạ Mẫn đã quát.

Mà cái tên họ Nhan gì gì đó có phải bị cửa kẹp cho hỏng đầu luôn rồi không? Từ sau cái hôm ở khách sạn đến nay ngày nào hắn cũng gửi một bó hoa đến văn phòng của cô. Thật muốn ném hắn cho cá mập nhai luôn cho rồi.

"Tổ tông của tôi ơi, em làm gì mà chút giận lên trợ lý thế hả?"- Cố Hạ Nghiệp từ đâu nhảy vào nói.

Tôn Minh nhìn thấy cứu binh tới liền thầm cảm ơn. Hai năm qua không nhờ người này thì anh ta không biết bị đuổi việc bao nhiêu lần nữa.

Từ lúc tiếp nhận công việc của Phong Hàn Thần thì cô luôn bị stress quá mức. Thỉnh thoảng cô cũng sẽ nổi cáu vì những chuyện nhỏ như hôm nay vậy.

"Cậu ra ngoài đi. Cậu đứng đây một hồi con nhóc này sẽ dỡ nóc của cái công ty này ra mất."- Cố Hạ Nghiệp vỗ vai Tôn Minh nói đùa.

"Vâng!"- Tôn Minh gật đầu cảm kích rồi ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi phòng làm việc của Cố Hạ Mẫn.

"Anh không ở công ty lại chạy tới chỗ em làm gì?"- Cố Hạ Mẫn vừa xoa trán vừa hỏi.

"Có mấy mẫu thiết kế trang sức mới muốn hỏi ý kiến em."- Cố Hạ Nghiệp đặt tập hồ sơ lên bàn của Cố Hạ Mẫn.

"Anh để đó đi. Khi nào rảnh em giúp anh xem."

"Đã bảo em đừng quá sức rồi mà. Có gì cứ nói anh với Mạc Tử Thiên sẽ giúp em. Dù sao tụi anh cũng lăn lộn trên thương trường lâu hơn em đó."

"Em biết rồi. Anh về trước đi."

"Vậy anh đi trước đó."

Cố Hạ Mẫn thật muốn đau đầu với đống công việc này. Đã vậy gần đây còn phải giúp La Thư Kiều chuẩn bị hôn lễ nữa. Ôi trời ơi cái núi công việc này bộ không thấp đi tẹo nào hay sao vậy!

Tối đó Cố Hạ Mẫn lái xe thẳng đến bệnh viện. Cô vừa đi vừa gọi về biệt thự: "Bác quản gia, hôm nay con ở lại bệnh viện. Ngày mai phiền bác cho người đem lễ phục vào đây dùm con."

Cô vào phòng bệnh của Phong Hàn Thần. Hôm nay anh vẫn như vậy, vẫn nằm đó không chút động thái.

Cố Hạ Mẫn ngồi xuống giường dùng khăn lau mặt cho anh khẽ thủ thỉ: "Anh biết gì chưa, ngày mai là ngày cưới của Kiều Kiều với Mạc Tử Thiên đấy. Kiều Kiều quả thực là một cô dâu rất xinh đẹp. Em thực sự hạnh phúc thay cậu ấy."

Nói đến đây tự nhiên Cố Hạ Mẫn rưng rưng nước mắt: "Anh là đồ nói dối. Anh từng nói anh muốn cưới em, muốn em gả cho anh. Bây giờ anh lại ở đây ngủ mãi không chịu thức dậy. Anh nói em làm cô dâu của ai đây?"

Cứ như vậy cả buổi tối hôm đó cô ngủ thiếp đi cạnh giường bệnh của Phong Hàn Thần.

Sáng hôm sau quản gia đem chút điểm tâm sáng cùng lễ phục vào bệnh viện cho cô. Hôm nay là hôn lễ của La Thư Kiều rồi. Cố Hạ Mẫn hôm nay sẽ là phù dâu cho cô bạn thân nhất.

Cô khoác trên mình chiếc đầm dạ hội không tay màu hồng phấn. Phần cổ hình chữ V giúp tôn lên xương quai xanh quyến rũ.

Cố Hạ Mẫn không thích trang điểm quá đậm nên chỉ tạo má hồng cùng với chút son. Mái tóc xoăn dài được búi gọn gàng phía sau. Kiểu cách đơn giản nhưng toát lên được vẻ thanh thoát vốn có của cô.

Cố Hạ Mẫn khẽ cúi người đặt lên môi lạnh của Phong Hàn Thần một nụ hôn: " Em đi một lát. Lúc về sẽ kể cho anh mọi chuyện ở hôn lễ."

Lúc Cố Hạ Mẫn rời đi lại không hề hay biết ngón tay của Phong Hàn Thần đã cử động.

Hôm nay Cố Hạ Mẫn thấy mệt nên đã để quản gia lái xe đưa cô đến lễ đường.

Cô vừa đến liền vào ngay phòng trang điểm với La Thư Kiều.

Cô ấy hôm nay rất đẹp, trên gương mặt biểu lộ toàn là sự hạnh phúc. Thì ra một cô dâu sẽ có những cảm xúc như vậy sao?

Cố Hạ Mẫn hạnh phúc thay bạn mình đồng thời cũng rất ghen tỵ. Khi nào Phong Hàn Thần mới tỉnh đây? Khi nào cô mới giống như Kiều Kiều, trở thành một cô dâu hạnh phúc?

Đến giờ làm lễ, La Thư Kiều được La lão gia dắt tay ra lễ đường. Ông đặt tay con gái mình vào tay Mạc Tử Thiên còn không quên dặn dò: "Ta giao đứa con gái này lại cho con. Con nhất định phải thay ta yêu thương chăm sóc con bé!"

Mạc Tử Thiên nhìn ba vợ khẳng định: "Con nhất định yêu thương cô ấy cả đời!"

La lão gia cười hài lòng rồi đi xuống bên dưới ngồi.

Buổi lễ diễn ra rất nghiêm trang, rất long trọng. Mọi người ai cũng đều chúc mừng cho hạnh phúc của cặp đôi này.

"Nào mọi người, ai muốn chụp hoa cưới nào?"- La Thư Kiều đứng trên bục cao giơ hoa cưới lên hỏi.

"Tôi, tôi, ném cho tôi!"- Cả đám người nhao nhao xếp hàng bên dưới hò hét.

"Vậy mọi người phải ráng lên đó. Bắt được rồi có thể làm cô dâu tiếp theo."- La Thư Kiều cười rạng rỡ nói.

Cố Hạ Mẫn khẽ cười rồi lặng lẽ rời đi. Cô một mình đi dạo ở xung quanh nhà thờ.

Trong nhà thờ, La Thư Kiều đứng xoay lưng lại với mọi người hét lớn: "Tôi ném đó! 3...2....1... Ném nha!"

Bó hoa cưới được thảy lên không trung khiến ai nấy đều háo hức tranh giành.

Nhưng bó hoa cưới ấy không do bất cứ cô gái nào bắt được. Nó rơi ngay vào tay của một người.... một người mà không ai ngờ đến!

"Phong Hàn Thần!"
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 47: Mọi Chuyện Cuối Cùng Cũng Ổn


"Phong Hàn Thần! Anh... anh..."- La Thư Kiều kinh ngạc nhìn người đàn ông ngồi trên xe lăn vừa đi vào.

Rất ít người ở đây biết chuyện của Phong Hàn Thần. Bởi vì Cố Hạ Mẫn đã cho phong tỏa toàn bộ tin tức về anh.

Nếu biết người đứng đầu cả một tập đoàn lớn hiện đã gục thì chắc chắn tập đoàn sẽ lâm nguy. Cho nên ngoài mặt mọi hoạt động ở Dương Thành đều bình thường. Cố Hạ Mẫn tuy tạm điều hành nhưng cũng không có ngồi vào ghế chủ tịch.

Phong Hàn Thần thấy mọi người đều nhìn mình kinh ngạc cũng không nói gì. Anh nhìn xung quanh một lượt lại không thấy Cố Hạ Mẫn đâu cả.

Phong Hàn Thần khẽ ra hiệu cho quản gia đưa anh ra ngoài. Cuối cùng anh lại thấy cô một mình ở khuôn viên phía sau nhà thờ.

"Tôi tự đi được. Ông vào trong đi!"- Phong Hàn Thần lúc này mới khẽ mở miệng.

"Tôi biết rồi, thiếu gia nhớ cẩn thận!"- quản gia biết ý nên cũng không đòi ở lại.

Phong Hàn Thần không nói gì, trực tiếp điều khiển xe lăn đến chỗ Cố Hạ Mẫn: "Sao em lại đứng ở đây?"

Cố Hạ Mẫn giật mình quay người lại. Người trước mặt khiến cô kinh ngạc đến bước chân cũng lui về phía sau.

Cố Hạ Mẫn đưa tay lên che miệng, cảnh tượng này vô cùng khó tin: "Phong... Phong..."

"Em không mong anh tỉnh lại sao?"- Phong Hàn Thần nhìn cô cười.

"Không phải, sáng nay... sáng nay..."- Cố Hạ Mẫn vẫn không thể tin chuyện này.

Mới sáng này khi cô rời đi anh vẫn không hề có phản ứng mà. ( tg: dạ, ảnh có phản ứng mà tại chị không thấy đấy chứ! ; CHM: là ai không cho tôi thấy hả?; tg: ờ, ai vậy ta! Hì hì)

Phong Hàn Thần cầm lấy bó hoa đặt trên đùi đưa trước mặt cô: "Em xem, anh bắt được hoa cưới này. Người ta nói người bắt được hoa cưới sẽ là người kế tiếp kết hôn đó. Xem ra tiếp theo là tới chúng ta rồi nhỉ?"

Cố Hạ Mẫn lúc này tay chân bủn rủn, lời nói không rõ ràng. Cô không tin được chuyện ở trước mặt mình nữa rồi. Điều cô mong muốn nhất cuối cùng thành sự thật rồi.

Phải mất một lúc cô mới tiêu hóa được mọi chuyện. Lúc này cô mới chạy tới ôm lấy anh. Nước mắt cũng không kìm được mà rơi xuống.

"Anh... hức... hức... anh thật sự tỉnh lại rồi. Em không có mơ, không có mơ đúng chứ?"

Phong Hàn Thần khẽ ôm lấy eo cô dịu dàng dỗ dành: "Em không mơ đâu. Anh tỉnh lại thật rồi."

"Huhu... cuối cùng anh cũng chịu tỉnh rồi! Có biết em đợi anh rất lâu rồi không? Sau này anh còn như vậy nữa em sẽ bỏ mặc anh!"- Cố Hạ Mẫn như đứa trẻ vừa khóc vừa giận dỗi ăn vạ.

Thì ra tình yêu lại màu nhiệm như vậy. Ở trước tình yêu chúng ta hoàn toàn không có lời giải cho câu hỏi vì sao, thế nào. Tình yêu là điều tuyệt vời nhất mà mỗi con người có được.

"Được rồi mau nín đi. Em còn khóc là mắt sẽ sưng húp lên đó."- Phong Hàn Thần vuốt tóc cô dỗ.

"Ừm, anh đợi em, em lập tức nín."- Cố Hạ Mẫn ngoan ngoãn nghe lời.

Sau khi đã bình ổn Cố Hạ Mẫn mới nhìn anh hỏi: "Nhưng mà anh tỉnh lại từ hồi nào? Sao ở bệnh viện không có ai báo cho em?"

Phong Hàn Thần khẽ cười: "Anh tỉnh lại lúc sáng. Bệnh viện có gọi nhưng em không bắt máy. Lúc đó anh mới kêu họ gọi cho quản gia. Sau khi biết em ở đây anh mới kêu quản gia đưa anh tới đây."

"Chắc em để quên điện thoại trong phòng trang điểm rồi. Nhưng mà anh mới tỉnh sao lại đi lung tung như vậy?"- Cố Hạ Mẫn nhìn lại anh một lượt hỏi.

"Anh không có đi lung tung. Anh đi tìm vợ anh!"- Phong Hàn Thần bẹo má cô.

"Ai vợ anh? Anh ngủ lâu quá não cũng hỏng rồi sao? Đừng có nhận bừa!"- Cố Hạ Mẫn liếc anh.

Phong Hàn Thần thấy cô cứng miệng liền nghĩ ra gì đó. Đột nhiên anh ôm ngực ho một trận: "Khụ... khụ..."

Cố Hạ Mẫn thấy vậy liền đưa tay xoa ngực cho anh sốt sắng: "Sao thế? Vừa rồi còn tốt lắm mà? Thấy chưa, ai bảo vừa tỉnh đã... ưm..."

Không để Cố Hạ Mẫn lèm bèm thêm, Phong Hàn Thần vội giữ ót cô, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cô.

Thật ngọt, đã bao lâu rồi anh chưa được chạm vào đôi môi này rồi.

Bao nhiêu nhớ nhung, bao nhiêu uất ức đều dồn cả vào nụ hôn này. Phong Hàn Thần đến lúc thấy mặt Cố Hạ Mẫn đã đỏ ửng lên mới miễn cưỡng buông tha.

Cố Hạ Mẫn vừa thở phì phò vừa đánh vào ngực Phong Hàn Thần: "Lưu manh! Dám ở chỗ này giở trò b**n th**."

"Mèo con, em thật đáng yêu!"- Phong Hàn Thần sủng nịnh ôm cô vào lòng.

Ai yo, thật tội nghiệp cho đôi trẻ từ nãy giờ ân ái mà không biết có cả chục ánh mắt đang nhìn nén họ. Còn ai khác ngoài cái xóm nhà lá Cố gia cùng với vợ chồng La Thư Kiều chứ.

"Tôi nói mấy người..."- Ông Cố cùng với con trai và Mạc Tử Thiên khoanh tay nhìn mấy người phụ nữ xúm lại xem một màn cẩu huyết.

"Hay là buổi tối mấy người cũng theo bọn họ về nhà luôn đi cho tiện!"- Cố Hạ Nghiệp tiếp lời ba mình.

"Ầy, các người không biết gì cả. Mau đi đi, đừng cản chúng tôi xem kịch hay."- bà Cố xua tay ý đuổi mấy con người vô vị kia đi.

"Phải đó, mọi người không muốn tham gia cũng đừng cản trở chúng tôi."- La Thư Kiều cũng cao hứng nói.

Mạc Tử Thiên cũng vì một câu này của cô vợ nhỏ mà mặt mày sầm lại. Hôm nay là hôn lễ của hai người đó. Có lý nào cô dâu lại xua đuổi chú rể trong ngày cưới không?

Phong Hàn Thần à Phong Hàn Thần, cậu thật biết lựa ngày đó. Không thể đợi đến ngày mai hãy tỉnh sao?

Thật may là mấy cái lời này Mạc Tử Thiên không có thốt ra. Nếu không là xác định cái đầu của anh ta lập tức lìa cổ. Ở đây có cả một đám fan của cặp đôi lâm ly bi đát kia kìa.

Thôi thì cuối cùng thằng bạn thân nó cũng chịu tỉnh rồi! Chuyện vui! Chuyện vui!
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 48: Ra Mắt Ba Mẹ Chồng


Bởi vì Phong Hàn Thần tự ý rời bệnh viện nên hai người phải rời bữa tiệc sớm để về bệnh viện.

Sau khi bác sĩ kiểm tra đã rất vui vẻ thông báo tình trạng của Phong Hàn Thần đã ổn. Thực ra về việc vết thương của anh đã hồi phục từ lâu. Chỉ là ý thức của anh không thể thoát khỏi giấc ngủ sâu kia.

Do nằm suốt hai năm nên thời gian này việc đi lại của Phong Hàn Thần sẽ hơi khó khăn. Nhưng chỉ cần làm vật lý trị liệu rất nhanh sẽ hồi phục như trước khi bị tai nạn.

"Anh đó, từ giờ cấm không được đi lại tùy tiện nữa."- Cố Hạ Mẫn vừa làm nguội cháo vừa không ngừng trách móc.

"Em nói nhiều vậy không mệt sao?"- Phong Hàn Thần nhìn cô hỏi.

"Chê em nói nhiều? Vậy anh tự ăn đi, em đi về."- Cố Hạ Mẫn đặt tô cháo vào tay anh nói.

"Mẫn Mẫn, anh biết sai rồi. Em đừng bỏ anh lại mà."- Phong Hàn Thần vội níu tay cô lắc qua lại làm nũng.

Cố Hạ Mẫn thấy cái cảnh tượng này không khỏi phá lên cười: "A ha ha... anh... anh làm... ha... ha... làm cái trò gì vậy..."

Phong Hàn Thần thấy cô cười tâm trạng cũng nhẹ nhõm vài phần. Anh nhìn cô: "Thì anh đang dỗ vợ anh! Lạ lắm sao?"

"Cái này là đương nhiên. Nhưng mà loại hình tượng này không hợp với anh đâu. Bỏ đi thì hơn."- Cố Hạ Mẫn cầm lấy tô cháo trên tay anh nói.

Đột nhiên Phong Hàn Thần nhìn cô đăm chiêu: "Mẫn Mẫn..."

"Hả?"- Cố Hạ Mẫn cũng không nghĩ gì mà trả lời.

Nhưng Phong Hàn Thần chỉ im lặng chứ không có nói gì nữa. Cố Hạ Mẫn thấy lạ nên ngước lên nhìn anh: "Anh sao thế? Không khỏe chỗ nào? Em đi gọi bác sĩ!"

Phong Hàn Thần vội đưa tay xoa nhẹ lên má cô: "Thời gian anh không có mặt chắc em mệt lắm! Xin lỗi em, xin lỗi vì không tỉnh lại sớm hơn, xin lỗi vì để em gánh vác mọi thứ một mình."

Cố Hạ Mẫn nhìn vào mắt anh, rõ ràng còn rất nhiều thứ mà anh không thể liệt kê ra mà xin lỗi hết. Đối với cô chỉ vậy là đủ rồi. Chỉ cần anh tỉnh lại, chịu khổ hơn nữa cũng là cô cam tâm tình nguyện.

Cố Hạ Mẫn nhìn anh cười ôn nhu: "Biết rồi thì sau này không được khiến em thiệt thòi nữa đó."

"Tuyệt đối không!"- Phong Hàn Thần không do dự nói.

"Này là anh nói đó!"- Cố Hạ Mẫn tủm tỉm nói.

"Mẫn Mẫn, chúng ta... đi một nơi được không?"- Phong Hàn Thần nhìn cô nghiêm túc hỏi.

"Đi đâu?"- Cố Hạ Mẫn nghiêng đầu hỏi.

"Đi rồi em sẽ biết."

"Nhưng chân anh..."

"Hai ngày nữa mới đi!"

"Đợi anh hồi phục rồi hãy nói."- Cố Hạ Mẫn cũng không ý kiến nữa.

Hai ngày sau đó Phong Hàn Thần một mặt cho người làm giấy tờ, một mặt tự mình chăm chỉ làm trị liệu. Kết quả cũng khả quan rất nhiều, anh đã có thể đi lại được.

Cố Hạ Mẫn cũng không biết Phong Hàn Thần định đưa mình đi đâu. Đến ngày xuất phát đồ đạc của cô đều đã chuẩn bị xong.

Phong Hàn Thần chỉ nói sẽ đưa cô sang Mỹ, còn để làm gì anh lại không nói.

L.A, nước Mỹ.

Phong Hàn Thần ôm eo Cố Hạ Mẫn bước xuống sân bay. Mọi người ở sân bay đều không khỏi nhìn theo cặp đôi này.

Người đàn ông đậm nét phương Đông tiêu sái ôm người con gái quyến rũ gương mặt có 3 phần phương Đông 7 phần phương Tây bước đi. Quả thật không khỏi khiến người ta cảm thấy thật đẹp đôi.

Vừa bước ra khỏi sân bay đã có ngay một người đàn ông trung tuổi đi đến cúi đầu kính cẩn: "Thiếu gia, thiếu phu nhân."

Cố Hạ Mẫn ngơ ngác nhìn Phong Hàn Thần. Bất quá thì người nào đó cũng chưa vội giải thích mà chỉ gật đầu một cái.

"Hành lý của hai người đã được xử lý xong. Ông bà chủ cũng đang đợi ở nhà. Mời thiếu gia và thiếu phu nhân lên xe."- người đàn ông kia cúi đầu nói.

Sau khi nhận được sự đồng ý của Phong Hàn Thần ông mới dẫn đường cho cả hai lên xe. Ở trên xe Cố Hạ Mẫn cũng không hỏi gì, chỉ yên lặng ngồi cạnh anh.

Chiếc xe đi một hồi lâu cuối cùng dừng trước một ngôi biệt thự lớn. Ngôi biệt thự này thiết kế theo phong cách tây phương. Toàn bộ ngôi nhà mang một màu trắng nhìn vào vô cùng sang trọng.

Phong Hàn Thần xuống xe dắt tay Cố Hạ Mẫn rất tự nhiên bước vào trong nhà. Ở trong nhà bọn họ đã thấy hai người trung tuổi đang ngồi trên sofa thưởng trà.

Vừa thấy hai người bước vào người phụ nữ ngồi ở sofa vội chạy đến đón lấy Cố Hạ Mẫn: "Con là Hạ Mẫn sao? Xinh thật đấy! Xem ra mắt nhìn của tiểu tử nhà ta thực không tệ. Không có con ta còn tưởng con trai ta là gay đó chứ."

Cố Hạ Mẫn lúc này mặt mày ngu ngơ không hiểu gì cả. Phong Hàn Thần thấy vậy liền nhìn người phụ nữ nãy giờ không ngừng huyên thuyên: "Mẹ, không thể ngồi xuống trước sao?"

Một tiếng mẹ này khiến Cố Hạ Mẫn không khỏi ngạc nhiên. Phong Hàn Thần chết tiệt, dắt cô đi gặp ba mẹ cũng không nói trước một tiếng.

"Ai yo, xem mẹ già rồi cũng hồ đồ luôn. Ngồi, ngồi đi. Hai đứa mau ngồi đi."- mẹ của Phong Hàn Thần lúc này mới nhớ ra vội kéo cô cùng ngồi xuống ghế.

"Con chào hai bác, lúc nãy con..."- Cố Hạ Mẫn áy náy nói.

Lúc nãy vào nhà còn chưa kịp gì hết thì mẹ của Phong Hàn Thần đã chạy ra hỏi chuyện làm cô bị quíu luôn.

"Không sao, lần đầu gặp không tránh khỏi lúng túng. Phải không ông già?"- mẹ của Phong Hàn Thần đánh mặt sang nhìn chồng mình.

"Ừ, phải."- ba của Phong Hàn Thần vẫn chăm chú đọc báo khẽ gật đầu.

Mẹ của anh thấy thế liền đưa tay nhéo chồng một cái, còn không quên lườm ông: "Ông có chịu đàng hoàng lại hay không hả? Cái mặt như vậy là muốn dọa con dâu chúng ta chạy mất sao?"

"Bà có thể đừng nhéo tôi hay không? Mấy chục năm nhéo còn chưa có đủ sao?"- ba của Phong Hàn Thần nhìn vợ mình ai oán.

"Ông nói gì cơ? Nói lại tôi nghe!"- mẹ anh nghe vậy trừng mắt hỏi.

"Nào có, nào có. Ý tôi là tôi sẽ cư xử đàng hoàng mà."

Thực ra không phải ông không thích người con dâu này. Chỉ là trước giờ ngoài vợ ông ra thì với ai ông cũng đều có một cách cư xử như vậy. Giờ kêu sửa thì sửa kiểu gì.

Thôi già rồi, sống vậy luôn đi cho lành!

Cố Hạ Mẫn cũng chỉ còn biết cười. Giờ thì biết rồi ha. Cái tên Phong Hàn Thần này hoàn toàn áp dụng triệt để định luật " cha nào con nấy " nhỉ.

Nghĩ là làm, Cố Hạ Mẫn đánh mặt sang Phong Hàn Thần. Hình như anh hiểu đó, nhưng cũng chỉ nhún nhún vai đáp lại.

"Ba mẹ cứ tiếp tục ân ái đi. Con đưa cô ấy đi nghỉ trước."- Phong Hàn Thần ôm eo cô đứng dậy nói.

"Ờ được. Hai đứa nghỉ ngơi đi. Khi nào cơm chuẩn bị xong mẹ cho người gọi hai đứa."- mẹ Phong Hàn Thần cười nói.
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 49: Cầu Hôn


Cố Hạ Mẫn được Phong Hàn Thần đưa lên phòng khẽ hỏi: "Để ba mẹ anh ngồi đó cũng được hả?"

"Bọn họ là vậy đó. Em mặc kệ họ đi. Từ nhỏ anh đã quen rồi."- Phong Hàn Thần kéo cô ngồi xuống giường nói.

Lúc này Cố Hạ Mẫn mới nghĩ ra chuyện chính: "Còn anh nữa, vì sao không nói chúng ta sẽ đi gặp ba mẹ anh?"

"Có cần thiết không? Dù gì cũng xong rồi."- Phong Hàn Thần nhìn cô.

"Anh xem lúc nãy em như đồ ngốc vậy. Có phải ba mẹ anh sẽ không hài lòng không?"- Cố Hạ Mẫn thao thao bất tuyệt.

Phong Hàn Thần thấy cô lo lắng quá mức liền áp chế cô bằng cách hôn xuống môi cô.

"Em không cần lo, anh hài lòng là đủ!"

Cố Hạ Mẫn đỏ mặt đánh vào ngực anh:" b**n th**!"

Phong Hàn Thần bật cười, kéo cô nằm xuống giường. Bàn tay khẽ v**t v* tóc cô nói: "Thật ra anh còn một bí mật chưa nói ra!"

Cố Hạ Mẫn chỉ khẽ " ừm " một tiếng, ngón tay đang bâng quơ vẽ loạn trên ngực Phong Hàn Thần chờ anh nói tiếp.

"Thật ra tên ở Mỹ của anh là Adwade Jun."

Jun? Cố Hạ Mẫn chợt dừng động tác khó tin nhìn anh.

"Anh... anh..."

Phong Hàn Thần gật đầu: "Anh là người thừa kế của gia tộc đứng đầu Mỹ - gia tộc Jun."

"Sao trước giờ em chưa hề nghe anh nhắc đến?"- Cố Hạ Mẫn hỏi.

"Anh không muốn công bố thân phận. Em cũng là người đầu tiên biết chuyện này."

Cố Hạ Mẫn gật đầu, cũng không có hỏi thêm. Chỉ là cái cô không ngờ thân thế của anh lại đẳng cấp như vậy.

"Vậy em cũng có chuyện này muốn nói với anh này!"- Cố Hạ Mẫn cười thú vị nói.

"Chuyện gì?"- Phong Hàn Thần khẽ hỏi.

"Thực ra... họ của mẹ em là Tuner!"

"Em... mẹ em lại là người của Hoàng gia Anh?"- Phong Hàn Thần giật mình.

Cố Hạ Mẫn nhìn Phong Hàn Thần cười: "Ừm, bà ngoại em là công nương nước Anh!"

Thực ra mẹ của Cố Hạ Mẫn vốn có xuất thân cao quý. Lúc trước bà cũng bị cha mẹ cấm cản chuyện kết hôn với ba cô.

Nhưng vì tình yêu nên mẹ của Cố Hạ Mẫn quyết định bỏ trốn khỏi nhà để đi theo tiếng gọi con tim. Lúc đầu cha mẹ bà giận lắm, còn nói sẽ từ mặt bà.

Nhưng về sau khi bà bị tai nạn, ba của Cố Hạ Mẫn đã đích thân sang Anh, quỳ xuống xin lỗi và giải thích tất cả.

Trên đời này làm gì có cha mẹ nào mà không thương con đâu. Biết con gái mình gặp chuyện ông bà cũng không tính toán chuyện cũ nữa mà đón con gái sang Anh để chăm sóc.

Nói ra thì cả hai người này giống như long phụng vậy. Đều là người có thân phận to lớn lại gặp rồi yêu nhau. Ông trời thật khéo sắp đặt, hai con người sinh ra từ vạch đích lại cùng nhau tạo nên một tình yêu đẹp đẽ.

Ai nói người sống trong nhung lụa thì không biết khổ. Bọn họ còn trải qua cả sinh tử mới có được cái kết này. Thế nên những thứ thân phận hư ảo kia cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi.

Cố Hạ Mẫn vừa thiếp đi một lát thì bên ngoài cửa phòng của Phong Hàn Thần có tiếng gõ cửa.

Không muốn phá giấc ngủ của cô nên anh khẽ đặt cô xuống, hôn lên tóc cô một cái rồi đi ra mở cửa.

Người làm thấy anh bước ra liền nói: "Thiếu gia, phu nhân cho mời người và thiếu phu nhân xuống dùng bữa."

"Tôi biết rồi!"- Phong Hàn Thần chỉ nói nhanh gọn rồi lại trở vào phòng.

Ai nha, không nói không được mà. Đúng là cha nào con đấy. Ở với vợ ôn nhu, ấu trĩ bao nhiêu thì với người ngoài lại lạnh lùng bấy nhiêu.

Phong Hàn Thần vào phòng nhưng không đánh thức cô mà vào nhà vệ sinh một lát rồi đi xuống lầu.

Thấy chỉ có mình con trai đi xuống mẹ anh hỏi: "Mẫn Mẫn đâu?"

"Cô ấy vừa ngủ, con không muốn đánh thức."- Phong Hàn Thần vừa kéo ghế ra ngồi xuống vừa nói.

"Chắc ngồi máy bay lâu nên mệt rồi. Thôi vậy, chúng ta ăn thôi. Để một lát mẹ sai người hầm chút canh cho con bé."- mẹ anh cười hiền nói.

"Con muốn nhờ ba mẹ một chuyện..."

Cố Hạ Mẫn tỉnh dậy là vào buổi chiều rồi. Lúc ngủ dậy cô nhìn một lượt quanh phòng không thấy bóng dáng anh đâu.

Ngược lại trên bàn chỉ có một chén canh còn đang bốc khói nghi ngút. Chắc chỉ vừa mới được đem lên thôi.

Cố Hạ Mẫn còn thấy một cái phong thư, cô mở ra xem thì thấy có dòng chữ: "Mẫn Mẫn, dậy rồi thì uống hết chén canh này đi xong rồi ra vườn tìm anh!"

"Làm gì mà thần thần bí bí vậy?"- Cố Hạ Mẫn thắc mắc.

Cô ngoan ngoãn uống hết chén canh rồi mới đi xuống nhà. Nói là trời chiều nhưng mà cũng gần tối mất rồi. Mà sao trong nhà lại không mở đèn, còn không có ai nữa.

"Hàn Thần chết tiệt, em đâu có biết đường, biết đi hướng nào ra vườn bây giờ!"- Cố Hạ Mẫn vừa đi vừa lầm bầm.

Thế nhưng vừa bước ra đến cửa cô lại thấy một con đường trải đầy hoa hồng. Hai bên đường đi còn được thắp sáng bằng những ngọn nến nhỏ nữa.

Cố Hạ Mẫn tò mò đi dọc theo con đường hoa. Đi một lát cô thấy một tấm biển được thắp sáng:

- Mẫn Mẫn, anh thích em!

Lại đi thêm một lát cô tiếp tục thấy được tấm biển thứ hai:

- Cố Hạ Mẫn, anh yêu em!

Cứ như vậy lần lượt những tấm biển xuất hiện cho đến tấm biển cuối cùng: "Will you marry me?"

Cố Hạ Mẫn càng kinh ngạc hơn khi thấy một vòng hoa hồng lớn hình trái tim được thắp sáng bằng nhiều ngọn nến nhìn rất lung linh.

Phong Hàn Thần từ đâu xuất hiện, anh mặc một bộ vest đen lịch lãm. Trên tay còn cầm theo một bó hoa hồng lớn đưa cho Cố Hạ Mẫn.

"Đi với anh nào!"- Phong Hàn Thần dắt tay cô đi vào trung tâm của hình trái tim lớn bằng hoa hồng.

Phong Hàn Thần nắm tay cô nhìn xuống bó hoa hồng: "Mẫn Mẫn, đây là 730 bông hoa hồng anh tự tay hái xuống, tự tay bó chúng cho em! Em có biết vì sao lại là 730 không?"

Cố Hạ Mẫn không trả lời mà chỉ lắc đầu.

Phong Hàn Thần khẽ cười: "Là 730 ngày anh hôn mê, cũng là 730 ngày em kiên cường ở lại cạnh anh, chăm sóc anh, thay anh gánh vác mọi thứ. Cũng chính là 730 ngày anh vô dụng không che chở được cho em. Những thứ đó không dễ dàng đếm ra bằng con số này được. Anh muốn tự tay hái đủ 730 bông hồng cũng chính là nhắc nhở mình từ nay trở về sau phải nâng niu trân trọng em bằng mọi giá. Cảm ơn em, cảm ơn em đến bên anh, yêu anh và ở lại cạnh anh...."

Nói đến đây Phong Hàn Thần ngưng lại, quỳ một chân xuống trước mặt Cố Hạ Mẫn: "Mẫn Mẫn, anh biết có nói bao nhiêu cũng không đủ để vơi đi những mệt mỏi hai năm qua em một mình chịu đựng. Anh muốn cả đời này sẽ ở bên cạnh em, dùng cả đời để yêu thương, bù đắp lại cho em. Đồng ý gả cho anh có được không?"

Cố Hạ Mẫn không biết nước mắt đã rơi xuống từ bao giờ. Đó là nước mắt hạnh phúc.

Cô gật đầu: "Ừm, gả cho anh. Em đồng ý!"

Phong Hàn Thần vô cùng vui mừng, anh lấy ra một chiếc hộp bằng nhung màu trắng. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương. Phong Hàn Thần đeo nhẫn vào ngón áp út của Cố Hạ Mẫn.

Anh vui mừng lau nước mắt cho cô, lại hôn lên trán cô, hôn xuống mũi, má rồi cuối cùng là môi cô.

Ở một góc khuất nào đó tronh vườn có hai người đang lấp ló nhìn trộm hai người. Mẹ Phong Hàn Thần cao hứng: "Đúng là con trai ta, giỏi lắm!"

"Bà này, tôi thấy..."- ba anh nhìn vợ mình như trẻ con liền lắc đầu nói.

"Thôi đi, ông mà nói chỉ có làm cụt hứng. Vào nhà, đứng ở đây một hồi thằng tiểi tử kia mà biết nó lại dạy dỗ cho."- vừa nói bà vừa kéo chồng vào nhà.

Haiz, có lý nào ba mẹ lại sợ con không? Huống hồ cái này là con trai nhờ họ chuẩn bị cơ mà. Lại còn là vợ ông nằng nặc đòi đi xem chứ ông có muốn đâu.

Haiz, con trai à, ta giúp con được bao nhiêu đây thôi đó. Sau này con trở thành thê nô như ta rồi cũng đừng có thắc mắc.
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 50: Kết Hôn


Sau hôm cầu hôn ấy hai người vẫn còn ở lại Mỹ chơi một thời gian. Mấy ngày này Cố Hạ Mẫn cũng thân thiết hơn với ba mẹ của Phong Hàn Thần.

"Mẹ, cái này nấu như vậy đã đúng chưa ạ?"- Cố Hạ Mẫn đang ở trong bếp nấu ăn cùng với mẹ của Phong Hàn Thần.

Bà Phong thấy cô học nghiêm túc liền bật cười: "Nấu ăn không giống các con ở bên ngoài làm ăn đâu, đừng căng thẳng."

Cố Hạ Mẫn cười ngượng: "Con biết rồi!"

Còn về hai cha con nào đó bây giờ đang ngồi đánh cờ ở ngoài phòng khách. Haiz, nhưng mà cái không khí vô cùng kì lạ nha.

"Ba, ba có thể quản vợ của ba một chút không? Ngày nào mẹ cũng lôi vợ con ra ngoài đi lung tung!"- Phong Hàn Thần đi một nước cờ nói.

Là do mẹ anh ngày nào cũng lôi Cố Hạ Mẫn cùng ra ngoài không mua sắm cũng là làm đẹp khiến hai người không còn nhiều thời gian ở bên nhau.

"Còn nói ta, con quản nổi vợ con sao?"- ba của Phong Hàn Thần cũng đi một nước cờ nhìn con trai.

"Là vợ ba dạy hư vợ con!"- Phong Hàn Thần cũng không vừa.

"Vậy con có thể làm gì?"- ông nhìn con trai mình thách thức.

"..." cứng họng rồi.

Quả thật hai người đàn ông này hoàn toàn không có tiếng nói trong ngôi nhà này. Hết cách, người xưa có câu đội vợ lên đầu là trường sinh bất lão mà.

Sáng hôm sau mặc kệ mẹ mình, Phong Hàn Thần nhất quyết đưa Cố Hạ Mẫn cùng ra ngoài. Anh đưa cô đến một tiệm áo cưới.

"Adwade thiếu gia, ngọn gió nào đưa anh tới đây vậy?"- một người đàn ông chạc tuổi Phong Hàn Thần đi ra niềm nở chào hỏi.

"Không chào đón? Chúng tôi có thể về!"- Phong Hàn Thần nhìn anh ta nói.

"Sao cậu chẳng thay đổi gì hết vậy? Tính tình cọc cằn."- người kia cười nói.

"Cậu thì có nhỉ?"- Phong Hàn Thần đỡ trán.

"Xì, ai yo, người đẹp này là người cậu nhắc tới đó sao? Xin chào mỹ nhân."- anh ta quay sang Cố Hạ Mẫn cười đùa.

Phong Hàn Thần thấy anh ta sắp đến gần liền ôm eo cô kéo về phía mình: "Tránh xa vợ tôi ra một chút!"

"Làm gì vậy? Tôi cũng đâu phải dịch bệnh?"- anh ta làm mặt đáng thương.

Phong Hàn Thần mặc kệ hắn quay sang Cố Hạ Mẫn: "Em cứ mặc kệ hắn. Mà tốt nhất tránh xa hắn ra một chút. Sẽ hư người."

Cố Hạ Mẫn nghe xong cũng gật đầu. Quả thật nên tránh xa tên lập dị này ra một chút.

Hắn ta nhìn Phong Hàn Thần: "Cậu có thể đừng bôi nhọ tôi được không?". Nói với Phong Hàn Thần xong lại quay sang cô: "Tôi là bạn của Adwade thiếu gia đây, Peter."

"Anine!"- Cố Hạ Mẫn dùng tên lúc ở Pháp để tiện xưng hô. Dù sao anh ta cũng là người ngoại quốc.

"Được rồi, đừng đùa nữa. Đồ tôi dặn cậu thế nào rồi?"- Phong Hàn Thần cắt ngang.

"Xong rồi! Đi lối này."- Peter dẫn hai người đi lên tầng hai.

Ở chỗ này có 3 mẫu áo cưới đã được chuẩn bị xong xuôi. Peter nhìn cô cười: "Mỹ nhân, hôm nay cô phải vất vả rồi."

Cố Hạ Mẫn khó hiểu nhìn sang Phong Hàn Thần. Anh hiểu ý liền giải thích: "Anh nhờ cậu ta may váy cưới cho em! Em vào trong thử xem có ưng không!"

"Mới có mấy ngày..."- Cố Hạ Mẫn khó tin.

Từ hôm Phong Hàn Thần cầu hôn cô đến nay mới qua có một tuần mà anh đã chuẩn bị xong. Có chút không ngờ nha.

Phong Hàn Thần không nói chỉ cười đưa cô vào trong phòng thử đồ.

Bộ thứ nhất là một thiết kế theo kiểu công chúa. Phần đuôi váy được tạo thành từ nhiều lớp vải lụa. Cố Hạ Mẫn không thích kiểu thiết kế này.

Bộ thứ hai lại là kiểu váy đuôi cá nhưng vì phần lưng lộ quá nhiều nên Phong Hàn Thần không ưng.

Bộ thứ ba cũng là bộ hợp ý cả hai nhất. Đó là một thiết kế hở vai. Chiếc váy chủ yếu lấy cảm hứng từ váy của nàng Bell trong Người đẹp và quái thú. Chỉ khác một chút là phần tay được may thêm một lớp voan mỏng dài đến khuỷu tay và màu váy là màu trắng.

Trong lúc đợi Cố Hạ Mẫn thay đồ Phong Hàn Thần nói với Peter: " Bộ thứ hai tôi vẫn lấy, nhưng phải sửa lại phần lưng."

"Tôi thấy như vậy rất đẹp."- Peter cảm thán.

Phong Hàn Thần nghe xong trên trán nổi ba gạch đen. Peter biết không nên đùa nữa, anh ta nghiêm túc: "Sửa, sửa. Tôi sửa xong sẽ gửi qua cho cậu."

"Tiền tôi sẽ chuyển khoản sau cho cậu."

"Không cần. Coi như là quà cưới tôi tặng hai người."- Peter vỗ vai Phong Hàn Thần nói.

"Cảm ơn cậu."

Sau đó một tháng cuối cùng đám cưới của hai người cũng diễn ra.

Cố Hạ Mẫn bây giờ đang ngồi trong phòng trang điểm. Cô hạnh phúc nhìn bản thân trong gương.

Ông bà Cố đi vào thấy gương mặt rạng rỡ của con gái trong bộ váy cưới xinh đẹp ông bà nhìn nhau cười hạnh phúc.

Cố Hạ Mẫn thấy ba mẹ vào liền đứng dậy xoay một vòng, sau đó hỏi: "Mẹ, ba, con đẹp chứ?"

Bà Cố nhìn cô cười: "Con gái mẹ là cô dâu đẹp nhất đó."

"Con gái lớn rồi, cũng sắp xa ba mẹ rồi! Còn nhớ mới ngày nào ba còn ẩm con trên tay, luôn sợ sẽ làm con đau, sợ mình quá mạnh tay với con. Không ngờ nhanh như vậy lại phải gả con đi rồi."- ông Cố nhìn con gái xúc động.

Cố Hạ Mẫn cũng xúc động, nước mắt không kìm được lăn dài trên má. Ba cô thấy vậy vội lau nước mắt cho con gái: "Hôm nay là ngày vui, con gái ba hôm nay làm cô dâu thì phải cười lên. Sắp đến giờ làm lễ rồi, mau nín đi nào."

Cố Hạ Mẫn gật đầu, lau nước mắt.

Ba cô cười, ông kéo khăn voan che mặt cho con gái, nắm tay cô đặt vào tay vợ: "Đi thôi, con gái phải gả đi rồi!"

Bà Cố cười cùng chồng dắt tay con gái ra lễ đường.

Khoảnh khắc cửa nhà thờ mở ra Phong Hàn Thần đứng cạnh ông bà Phong nhìn người con gái anh yêu mặc chiếc áo cưới trắng tinh dần tiến về phía mình trong lòng không khỏi hồi hộp.

Ông bà Cố cùng dắt tay con gái đến chỗ Phong Hàn Thần. Nhưng dây phút đặt tay Cố Hạ Mẫn vào tay Phong Hàn Thần hai ông bà lại không nỡ.

Phong Hàn Thần hiểu ý, anh nhìn ông bà: "Ba, mẹ, hai người yên tâm."

"Con gái bảo bối của chúng ta, hôm nay giao nó lại cho con."- ông Cố vỗ vỗ vào tay anh dặn dò sau đó cùng vợ về chỗ ngồi.

Phong Hàn Thần nắm tay cô đến trước mặt cha sứ.

"Phong Hàn Thần, con có nguyện cả đời ở bên cạnh yêu thương, chăm sóc Cố Hạ Mẫn dù ốm đau hay khỏe mạnh, dù nghèo khó hay giàu sang?"

Phong Hàn Thần không chút do dự: "Con đồng ý!"

"Cố Hạ Mẫn, con có nguyện cả đời ở bên cạnh yêu thương, chăm sóc Phong Hàn Thần dù ốm đau hay khỏe mạnh, dù nghèo khó hay giàu sang?"

Cố Hạ Mẫn đánh mặt nhìn Phong Hàn Thần cười dịu dàng thốt lên 3 từ: "Con đồng ý!"

"Được, bây giờ cả hai hãy cùng đeo nhẫn cho đối phương!"- cha sứ nhìn hai người.

Sau khi cả hai cùng đeo nhẫn xong cha sứ cười hiền: "Ở trước mặt chúa trời, trước sự chứng dám của những vị khách ngồi đây ta xin tuyên bố hai con chính thức trở thành vợ chồng!"
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 51: Ngoại Truyện 1: Nam Dương Vũ


Nam Dương Vũ năm 17 tuổi được cha mình giao cho một nhiệm vụ. Cha muốn anh đi lừa gạt tình cảm của một người để thực hiện kế hoạch trả thù.

Lúc đầu tuy anh không hoàn toàn ủng hộ cha mình trả thù nhưng thấy ông luôn dằn vặt về cái chết của em gái mình anh lại chẳng đành. Anh nhận lời.

Anh gặp và tìm cách tiếp cận cô gái ấy. Nhưng có một điều mãi mãi anh và cha không tính ra được đó là anh lại thật sự đem lòng yêu cô bé ấy.

Đó là một cô bé trong trẻo, hoạt bát, đáng yêu. Mỗi lần ở bên cô anh lại thấy vô cùng thoải mái. Nhưng đồng thời cũng vô cùng tội lỗi.

Rõ ràng cô gái ấy không có làm gì sai. Nhưng anh lại lợi dụng cô ấy, muốn biến cô ấy thành công cụ trả thù. Anh thật sự là một kẻ khốn nạn.

Nhưng trớ trêu nhất vẫn là vào một ngày cô bé ấy lại đứng trước anh mà thổ lộ tình cảm. Một cô gái ngốc nghếch, đáng yêu lại thích một kẻ đang muốn lợi dụng cô ấy... Ông trời thật khéo dằn vặt người khác.

Cuối cùng vì muốn bảo vệ cho người con gái ấy anh chọn đẩy cô ấy ra xa. Khoảnh khắc cô gái non nớt ấy nước mắt nưng tròng bỏ chạy trước mắt anh khiến anh đau vô cùng.

Anh làm cô tổn thương một thì chính anh lại đau gấp trăm lần. Anh sẵn sàng khiến cha anh tức giận chỉ cần cô được bình an. Bao nhiêu năm cô bỏ đi cũng là bấy nhiêu năm anh tự dằn vặt mình. Anh luôn cho người âm thầm dõi theo cuộc sống của cô.

Chỉ là anh lại tính sai một lần nữa rồi. Anh tưởng cha anh sẽ chịu buông tha cho cô nhưng không.... khi nhận tin cô trở về nước cha anh lại tiếp tục cho người theo dõi cô. Mỗi lần đều là anh lặng lẽ ở phía sau bảo vệ cho cô.

Cho đến cái ngày anh gặp lại cô thì lại một lần nữa trong tim anh nhói lên. Vẫn là bóng dáng nhỏ bé ấy, qua thời gian cô ngày càng chững chạc hơn, xinh đẹp hơn. Mà hơn hết là bên cạnh cô đã có người mà cô yêu yêu thương. Cô đã ghét anh mất rồi. Nhưng thôi, như vậy cũng tốt...

Những ngày cô bị cha anh bắt cũng là lúc anh căm thù bản thân mình nhất. Cha là người nuôi dưỡng anh, cô là người con gái anh yêu... Cho dù chọn như thế nào cũng đều khiến anh day dứt.

Cho đến khi tận mắt nhìn thấy người con gái ấy cận kề nguy hiểm anh mới dám dũng cảm đứng ra bảo vệ cô. Chỉ là... một kẻ vô dụng như anh vốn dĩ chẳng thể làm gì cho cô. Lúc đó anh cho rằng mình không xứng đáng gặp mặt cô chứ đừng nói gì đến yêu...

Sau này khi mọi chuyện kết thúc, cha anh bị bắt và phải trả một cái giá xứng đáng vì những chuyện đã qua. Anh từng đến bệnh viện gặp cô nhưng chỉ đổi lại sự căm phẫn từ cô...

Đúng thôi, người đàn ông cô yêu vì cha anh mà hôn mê bất tỉnh. Là anh cũng sẽ không rộng lượng đến mức tha thứ được cho những kẻ gây ra chuyện này.

Chỉ là người mình yêu nhất căm ghét đến không muốn nhìn thấy mình chính là cảm giác đau đớn vô cùng. Ngày đó khi rời khỏi phòng bệnh của cô anh khó chịu vô cùng.

Hình ảnh khóe mắt cô đỏ hoe nhưng không hề khóc khiến tim anh thắt lại. Người phụ nữ kiên cường đến đáng thương. Thì ra khóc trong lòng sẽ có tiếng kêu ai oán thấu trời như vậy sao?

Chỉ hận một điều những giọt nước mắt đó không phải cho anh. Nhưng lý do của những giọt nước mắt ấy là vì anh mà ra. Đau thật đấy, tổn thương người mình yêu nhất...

Có lẽ tình yêu này anh chỉ có thể chôn dấu mãi mãi. Yêu một người thì chỉ cần thấy người ấy bình yên, hạnh phúc đã đủ rồi. Tình yêu mãi mãi là như vậy, có tình yêu nở rộ xinh đẹp đến khiến người ngưỡng mộ. Cũng có tình yêu lặng thầm đau đớn đến đáng thương. Chỉ tiếc rằng anh chẳng thể cho cô biết anh yêu cô nhiều bao nhiêu.

Nam Dương Vũ anh thất bại thật rồi, thất bại trong tình yêu của chính mình. Nơi trái tim anh sẽ mãi mãi có một vết hằn mang tên Cố Hạ Mẫn chẳng thể lành lại được.
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 52: Ngoại Truyện 2


4 năm sau

"Đại tiểu thư!"- bảo vệ trước cổng công ty thấy một cô bé bước từ trong xe chạy tới liền cúi đầu chào.

Cố Hạ Mẫn cũng bước xuống xe gọi: "Phong Nguyệt, đợi mami. Con chậm chút, coi chừng vấp ngã đó."

Cố Hạ Mẫn thở dài: "Haiz, con bé này tăng động quá rồi chăng..."

Cô bé vừa rồi chính là con gái đầu của vợ chồng cô - Phong Nguyệt. Cô bé năm nay được bốn tuổi. Hôm nay chủ nhật con bé không đi học nên theo mẹ mang cơm đến cho baba.

Cố Hạ Mẫn hiện giờ cũng đang mang thai bảo bảo thứ hai được hơn 6 tháng rồi. Từ lúc sinh Phong Nguyệt xong cô đã ở nhà hẳn luôn chứ không đi làm nữa. Nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ ở phía sau hỗ trợ cho công việc cho Phong Hàn Thần.

Bỗng một cô gái từ đâu đi tới kéo tay Cố Hạ Mẫn lại cười hì hì rồi đưa con búp bê ra trước mặt cô nói: "... cô ơi, chơi với tôi đi... chơi với tôi đi tôi cho cô búp bê đẹp nè.."

"Ngôn... Ngôn Từ Hy?"- Cố Hạ Mẫn kinh ngạc nhìn người phụ nữ điên trước mặt.

Trước đây Phong Hàn Thần từng nói qua cho Cố Hạ Mẫn nghe mọi chuyện đều có phần của Ngôn Từ Hy này nhúng tay vào. Vì vậy anh đã khiến công ty nhà cô ta phá sản. Cha cô ta vì việc này mà bị đột quỵ không bao lâu thì mất. Mẹ cô ta cũng vì đau lòng quá mức mà theo bước chồng luôn.

Còn cô ta thì Phong Hàn Thần không mảy may nhắc tới. Khi cô hỏi anh chỉ nói gì mà cô ta đang trả giá cho sự ngu ngốc của mình. Cố Hạ Mẫn không thể ngờ cô ta bây giờ thành ra cái bộ dạng thê thảm thế này.

Mà thôi, quan tâm cô ta làm cái gì. Tự làm thì bây giờ tự gánh là điều đương nhiên.

Cố Hạ Mẫn tặc lưỡi rồi gọi bảo vệ ở trước cửa công ty của Phong Hàn Thần.

"Phu nhân có gì dặn dò?"- hai người bảo vệ thấy cô thì cung kính.

"Các anh gọi bệnh viện tâm thần đến mang con điên này về đi."- Cố Hạ Mẫn nói rồi trực tiếp đi vào công ty.

Hai người bảo vệ kia cũng chỉ kịp cúi chào cô rồi làm theo lời cô dặn.

Cố Hạ Mẫn đến là vào giờ ăn trưa nên ở công ty hầu hết nhân viên đều đã đi ăn trưa nên chỉ còn có tiếp tân ở lại. Bọn họ thấy cô vào liền cúi đầu niềm nở chào hỏi.

Này nha, ở công ty bọn họ vị tổng tài trên kia vô cùng đáng sợ. Nhưng duy chỉ có phu nhân tổng tài là khiến cái cục băng kia chảy đến mềm nhũn thôi. Nói sao ta, ừm... à, là trên vạn người dưới một người. Nên sợ cô cũng là điều đương nhiên.

Cố Hạ Mẫn không nói gì trực tiếp mang theo cơm trưa bước vào thang máy tổng tài.

Lại nói đến Phong Nguyệt đi lên trước, bây giờ bé đang bị chặn lại bên ngoài văn phòng của baba.

Một cô gái thân hình bốc lửa, điệu bộ chanh chua vừa thấy cô bé bước ra từ thang máy tổng tài liền xông tới cản lại: "Nhóc con, có biết đây là đâu không mà dám tự tiện xông vào hả?"

"Tôi đi gặp baba tôi còn cần bà cô cho phép sao?"- bé con Phong Nguyệt ngước lên tráo trơ nói.

"Mày... dám gọi ta là bà cô? Ba mẹ mày không dạy thì để tao dạy mày!"- cô ta bị chọc tức liền không kiềm chế mà giơ tay định đánh Phong Nguyệt.

"Ở đây có chuyện gì?"- một giọng trầm thấp từ phía sau truyền tới.

"Chủ... chủ tịch, đều tại đứa nhóc không biết đến từ đâu này ở đây quậy phá. Thật không biết con cái nhà ai mà không biết phép tắc còn dám ngang ngược với em nên em mới..."- cô ả vừa thấy Phong Hàn Thần bước ra liền ỏng ẹo chạy đến thanh minh.

"Baba... hức..."- Phong Nguyệt thấy có người định giở trò cướp baba nên nhanh chân chạy lại ôm chân baba mà nức nở, hoàn toàn không còn cái bộ dáng thách thức ngưòi khác như hồi nãy nữa.

Phong Hàn Thần chưa hiểu lắm nhưng thấy con gái mặt mũi tèm lem nước mắt liền ôm con lên vừa lau nước mắt vừa sủng nịnh hỏi: " Siêu sao của ba, sao lại khóc thành ra như vậy rồi?"

"Là... là cô xấu xí này không cho Nguyệt Nguyệt gặp baba, còn.... hức còn định đánh... hức... hức..."- Phong Nguyệt ở trong lòng Phong Hàn Thần vừa chỉ tay sang cô gái bên cạnh vừa nức nở.

Còn cô gái kia thì há hốc miệng không tin nổi.

"Siêu sao của baba nín đi nha, để baba mua kẹo dẻo bù lại được không?" - Phong Hàn Thần vuốt lưng con dỗ dành.

Lúc anh quay lưng đi vào văn phòng còn không quên gằn giọng: "Cút!"

"Chủ.... chủ tịch....?"- cô ta lúc này như bị sét đánh ngang tai khó hiểu nói.

Hôm nay mới là ngày đầu cô ta đến đây làm thư ký, sao có thể...?

"Con gái tôi khi nào đến lượt cô đụng đến? Không nói nhiều, cút!"- Phong Hàn Thần lạnh giọng.

Con gái chính là tâm can bảo bối trong tay Phong Hàn Thần nha. Còn chưa đến lượt một ả thư ký như cô ta lên mặt như vậy.

Phong Nguyệt trên tay Phong Hàn Thần lúc này lè lưỡi nhìn bà cô kia khoái chí. Cô ả lại chết sững hơn khi thấy một bộ mặt này của bé.

Vừa mới bù lu bù loa đó mà giờ lại lật mặt thành như vậy? Trời ạ, con bé này rốt cuộc có phải trẻ con không vậy?

Mà Cố Hạ Mẫn đến nơi vừa hay bắt gặp mọi chuyện. Haiz, con gái cô đúng là y hệt ba nó... đều sảo quyệt như nhau.

Con bé này có vẻ bề ngoài rất ngọt ngào rất đáng yêu. Đôi mắt to tròn long lanh và đôi môi hồng chúm chím được thừa hưởng từ mẹ. Cái mũi cao lại là di truyền từ ba. Nhưng người ngoài lại không hề biết đằng sau cái lốt con cừu non đó là một con sói.

Phong Nguyệt này có hai cách cư xử rất trái ngược. Đối với những người thân cận mà con bé cho là đáng tin bé sẽ là một đứa trẻ đáng yêu vô cùng. Nhưng đối với những loại người như ả thư ký vừa rồi thì con bé lại trở lên rất ghê gớm. Sẽ khiến đối phương chết lúc nào không hay... chẳng hạn là vừa rồi.

Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh! Con gái à, sau này con không làm diễn viên đúng là phí đó. Chỉ tội cho ả thư ký ngu ngốc chọc phải tiểu tổ tông này... lần sau chừa nha cô.

Cố Hạ Mẫn mặc kệ cô thư ký rồi đi thẳng vào văn phòng của chồng. Một nhà ba... à không, là bốn người cùng nhau ăn uống vui vẻ. Cuộc sống bây giờ của cả nhà Phong Hàn Thần rất là viên mãn.

Anh có một người vợ xinh đẹp tài giỏi, một cô con gái lanh lợi đáng yêu. Bây giờ chỉ còn chờ thành viên thứ tư ra đời nữa là ổn. Hạnh phúc vẹn tròn này đã không còn gì có thể hạnh phúc hơn.

Phong Hàn Thần anh biết ơn ông trời rất nhiều. Biết ơn vì ông trời đã mang cô đến bên đời anh! Biết ơn vì cho

anh có một gia đình thật sự hạnh phúc!
 
Phong Hàn Thần! Đời Này Anh Chỉ Có Thể Thuộc Về Em
Chương 53: Đôi Lời Tri Ân


Chào các bạn độc giả!

Mình ở đây có đôi lời muốn cảm ơn mọi người. Đầu tiên là vì mọi người đã kiên nhẫn đọc truyện của mình. Tiếp theo là mọi người đã rộng lượng bỏ qua một số lỗi sai của mình, góp ý cũng rất nhẹ nhàng, tỉ mỉ chỉ bảo những chỗ mình còn thiếu sót.

Thực ra tuổi đời mình cũng chưa thể nói là lớn nên trải nghiệm chưa nhiều. Vì thế có những chi tiết trong tác phẩm bị vô lý. Mà mọi người đã cmt góp ý rất chân thành. Đó là điều làm mình rất cảm động.

Nói thật là lúc mới up truyện mình sợ lắm. Bản thân mình trước đó đã đọc khá nhiều truyện, cũng thấy có một số trường hợp các độc giả cmt khá gay gắt trước lỗi sai của tác giả cũng như bất mãn về nội dung truyện. Cho đến khi mình up truyện rồi lại rất bất ngờ trước sự yêu thương mà mọi người dành cho mình cũng như tác phẩm của mình. Có rất nhiều lúc viết truyện mình bị bí ý tưởng đến mức nhiều lúc muốn bỏ quách cho xong. Nhưng nghĩ lại tại sao lại vì sự vô trách nhiệm của bản thân mà khiến các độc giả yêu thuơng truyện của mình phải phiền lòng khi mình bỏ ngang. Đó là động lực to lớn để mình hoàn thành truyện.

Nhờ những góp ý chân thành của mọi người mình đã rút ra rất nhiều kinh nghiệm cho những tác phẩm về sau này.

Chân thành cảm ơn mọi người rất nhiều!
 
Back
Top Bottom