Khác phòng cuối

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406994442-256-k221276.jpg

Phòng Cuối
Tác giả: hacbach12345
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Phòng Cuối" là một câu chuyện kinh dị tâm lý lấy bối cảnh trong một ngôi trường cũ, nơi cuối hành lang tồn tại một cánh cửa không thuộc về bất kỳ lớp học nào.

Mỗi lần cánh cửa ấy mở ra, một con người biến mất, để lại một kẻ giống hệt họ bước ra ngoài.

Nhân vật chính vô tình chạm vào bí mật đó và dần nhận ra sự thật đáng sợ: chỉ có một người được tồn tại, còn những kẻ khác sẽ bị giam giữ vĩnh viễn trong Phòng Cuối.

Khi ranh giới giữa bản gốc và bản sao mờ dần, câu chuyện đặt ra câu hỏi lạnh người: liệu người đang sống cuộc đời này có thật sự là chính mình?

Một câu chuyện ám ảnh về bản ngã, sự thay thế và nỗi sợ bị xóa khỏi chính cuộc đời mình.



yeutruyen​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hệ Thống Đỉnh Phong Đại Việt
  • Tiểu thuyết Phong Thanh
  • [Duyên Gái] BỐC PHÉT ĐÔI BA CHUYỆN Ở KIẾN PHONG
  • [Dã Sử Việt, Xuyên Không] Nửa Mạn Phong Ba
  • Phong Thần Diễn Nghĩa - Hứa Trọng Lâm
  • Hoà Bình Rồi,Anh Ở Đâu ?[ Nhã Phong x Phú Thắng ]
  • Phòng Cuối
    Cánh Cửa Không Tồn Tại


    Ngôi trường cấp hai nơi tôi học nằm ở rìa thị trấn, cũ đến mức người ta đồn rằng nó đã tồn tại từ thời Pháp thuộc.

    Ban ngày, nó chỉ là một dãy phòng học sơn vàng bong tróc, hành lang dài hun hút.

    Nhưng ban đêm, khi mọi ánh đèn tắt hết, ngôi trường ấy như biến thành một thứ gì đó khác.

    Tôi ở lại trực nhật muộn hôm đó.

    Thật ra cũng không ai ép.

    Chỉ là tôi quên mất cái cặp trong lớp, mà về đến nhà mới nhớ ra.

    Trời lúc ấy đã sập tối, mây đen che kín mặt trăng.

    Tôi quay lại trường, nghĩ rằng chỉ mất vài phút rồi về.

    Cổng trường không khóa.

    Tôi đẩy cánh cổng sắt, nó kêu lên một tiếng két dài, rợn người.

    Sân trường trống trơn, gió thổi làm lá khô xoay tròn, nghe như tiếng bước chân ai đó chạy vòng quanh.

    “Tự hù mình thôi…” – tôi lẩm bẩm.

    Lớp tôi ở tầng hai.

    Hành lang tối om, chỉ có một bóng đèn huỳnh quang cuối dãy nhấp nháy yếu ớt.

    Tôi bước lên cầu thang, mỗi bậc thang kêu cộp… cộp… như có người bước theo phía sau.

    Khi đến hành lang, tôi chợt thấy một cánh cửa.

    Cánh cửa ấy không thuộc về lớp nào cả.

    Nó nằm ở cuối hành lang – nơi trước giờ vốn chỉ là bức tường trống.

    Cánh cửa gỗ màu đen, cũ kỹ, trên đó treo một tấm biển nhỏ ghi bằng chữ trắng đã phai:

    “PHÒNG CUỐI”

    Tim tôi đập mạnh.

    Tôi chắc chắn trước đây không hề có cánh cửa này.

    Tôi đứng im, không dám tiến lại gần.

    Đúng lúc đó, đèn hành lang tắt phụt.

    Bóng tối nuốt trọn mọi thứ.

    Trong vài giây im lặng tuyệt đối, tôi nghe thấy… tiếng gõ cửa.

    Cộc… cộc… cộc…

    Không phải từ bên ngoài.

    Mà là từ phía sau cánh cửa kia.

    Tôi lùi lại một bước, lưng lạnh toát.

    Muốn quay đầu chạy, nhưng chân tôi như bị dính chặt xuống sàn.

    Một giọng nói vang lên, rất khẽ, rất gần:

    — “Vào đi.”

    Giọng đó giống hệt… giọng của tôi.

    Tôi lắc đầu liên tục, miệng run run:

    “Không… không…”

    Cánh cửa từ từ mở ra.

    Bên trong không phải là phòng học, cũng không phải kho chứa đồ.

    Đó là một hành lang khác, giống hệt hành lang tôi đang đứng, nhưng dài hơn, tối hơn, và… bẩn hơn.

    Tường loang lổ vết tay đen sì, như có ai đó đã cố bò ra.

    Ở cuối hành lang kia, tôi thấy một bóng người.

    Nó đứng quay lưng lại, mặc đúng bộ đồng phục tôi đang mặc.

    Dáng người, mái tóc, thậm chí cả cái cặp trên vai… giống tôi đến từng chi tiết.

    — “Cậu đến muộn rồi.” – nó nói.

    Tôi hét lên, quay đầu bỏ chạy.

    Nhưng hành lang phía sau không còn lối ra.

    Thay vào đó, là hàng chục cánh cửa đen giống hệt nhau, mỗi cánh đều ghi “PHÒNG CUỐI”.

    Tôi hoảng loạn mở đại một cánh cửa.

    Bên trong là lớp học của tôi.

    Nhưng tất cả bàn ghế đều bị lật úp.

    Trên bảng viết đầy những dòng chữ nguệch ngoạc:

    “ĐỪNG VÀO PHÒNG CUỐI.”

    “NÓ SẼ THAY THẾ BẠN.”

    “CHÚNG TÔI ĐÃ MẤT RỒI.”

    Dưới sàn, tôi thấy… chính mình.

    Một phiên bản khác của tôi, nằm co quắp, mắt mở trừng trừng, miệng há ra như đang gào thét trong im lặng.

    Tôi lùi lại, vấp ngã.

    Bóng người kia xuất hiện sau lưng tôi.

    — “Đừng sợ.” – nó thì thầm. – “Chỉ cần đổi chỗ thôi.”

    Tôi cảm thấy một lực kéo mạnh.

    Mọi thứ xoay tròn.

    Tôi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, nằm trên bàn học của mình.

    Nắng chiếu qua cửa sổ.

    Lớp học bình thường, không có chữ trên bảng, không có xác ai cả.

    Tôi thở phào.

    Chắc chỉ là mơ.

    Nhưng khi đứng dậy, tôi thấy tay mình… dính bụi đen, như đã từng chạm vào một cánh cửa cũ kỹ.

    Ngoài hành lang, cuối dãy, một bức tường trống trơn.

    Không có cánh cửa nào.

    Chỉ có một tấm biển nhỏ treo nghiêng ngả:

    “PHÒNG CUỐI – ĐÃ CÓ NGƯỜI Ở.”

    Và từ trong gương lớp học…

    một người đang mỉm cười nhìn tôi.
     
    Phòng Cuối
    Người Đã Ở Đó Trước Tôi


    Từ sau hôm đó, tôi bắt đầu nhận ra những điều không đúng.

    Ban đầu rất nhỏ.

    Tôi quên tên một vài bạn trong lớp, dù trước đó chơi rất thân.

    Khi soi gương buổi sáng, tôi có cảm giác khuôn mặt mình… lạ hơn một chút, như thể có ai đó chỉnh sửa từng đường nét cho giống tôi, nhưng chưa hoàn hảo.

    Mẹ tôi nhìn tôi lâu hơn bình thường.

    — “Con dạo này… nói chuyện lạ lắm.”

    — “Lạ sao mẹ?”

    — “Không giống con trước đây.”

    Tôi cười cho qua, nhưng trong lòng lạnh toát.

    Đêm đó, tôi mơ.

    Tôi đứng trong Phòng Cuối.

    Lần này, tôi không sợ.

    Tôi quen thuộc nó, như đã ở đây rất lâu rồi.

    Trên tường treo đầy ảnh học sinh — tất cả đều giống tôi, nhưng ở những độ tuổi khác nhau.

    Có đứa còn rất nhỏ.

    Có đứa đã lớn.

    Ở giữa phòng là một cuốn sổ dày, bìa da đen.

    Tôi mở ra.

    Trang đầu tiên ghi:

    “NGƯỜI THỨ 17.”

    Trang tiếp theo là những dòng chữ nguệch ngoạc, mỗi trang một cái tên… nhưng tất cả đều là tên tôi.

    Dưới mỗi tên là một dòng:

    — “Đã thay thế thành công.”

    — “Bản gốc bị giữ lại.”

    Tôi lật nhanh hơn.

    Đến trang cuối cùng, dòng chữ vẫn còn chưa khô mực:

    “NGƯỜI THỨ 18 – CHƯA ỔN ĐỊNH.”

    Tôi giật mình tỉnh dậy.

    Cửa phòng tôi đang mở hé.

    Tôi nhớ rất rõ: tôi đã đóng nó trước khi ngủ.

    Ngoài hành lang nhà, đèn tắt hết.

    Nhưng ở cuối hành lang… có một bóng người đứng im.

    Nó quay lưng về phía tôi.

    Tôi gọi khẽ:

    “...Ai đó?”

    Bóng người quay lại.

    Là tôi.

    Nhưng đôi mắt nó đen hoàn toàn, không tròng trắng.

    — “Cậu vẫn chưa quen à?” – nó hỏi.

    — “Quen… cái gì?” – tôi run giọng.

    — “Làm tôi.”

    Nó bước lại gần.

    Mỗi bước, đèn hành lang phía sau nó vỡ phụt, như không chịu nổi sự hiện diện ấy.

    — “Tôi bị nhốt trong Phòng Cuối 12 năm.”

    — “Tôi nhìn cậu sống cuộc đời của tôi.”

    — “Giờ đến lượt cậu.”

    Tôi hét lên, lao vào phòng, đóng sập cửa.

    Sáng hôm sau, tôi quyết định quay lại trường.

    Không phải để học.

    Mà để kết thúc chuyện này.

    Tôi ở lại đến rất muộn.

    Khi trời tối hẳn, hành lang tầng hai lại hiện ra đúng như trong trí nhớ.

    Đèn cuối dãy nhấp nháy.

    Không khí lạnh bất thường.

    Và cánh cửa đen lại xuất hiện.

    Lần này, tôi không chạy.

    Tôi bước vào.

    Bên trong, hàng chục “tôi” đang ngồi dọc hai bên hành lang, lưng dựa tường, mắt trống rỗng.

    Có đứa khóc.

    Có đứa cười.

    Có đứa chỉ lẩm bẩm một câu duy nhất:

    — “Ra ngoài… cho tôi ra ngoài…”

    Ở cuối hành lang là cái tôi kia.

    — “Chỉ cần một người ở ngoài.” – nó nói. – “Luôn luôn chỉ một.”

    — “Vậy tất cả bọn họ là gì?” – tôi gào lên.

    — “Bản sao lỗi.”

    Nó chìa tay ra.

    — “Chọn đi.

    Hoặc cậu ở lại.

    Hoặc tôi ra ngoài.”

    Tôi nhìn quanh.

    Những “tôi” khác nhìn tôi bằng ánh mắt van xin.

    Và rồi tôi hiểu ra một điều kinh khủng nhất:

    👉 Tôi không phải bản gốc.

    👉 Tôi chỉ là một trong số những kẻ đã từng “ra ngoài”.

    Tôi cười khẽ.

    — “Xin lỗi.” – tôi nói. – “Lần này… tôi không nhường nữa.”

    Tôi đẩy nó.

    Cánh cửa Phòng Cuối đóng sầm lại.

    Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong lớp học.

    Mọi thứ bình thường.

    Tên tôi trong sổ điểm.

    Bạn bè nhớ tôi.

    Gia đình yêu thương tôi.

    Nhưng đôi khi, khi đi ngang qua cuối hành lang tầng hai…

    Tôi nghe thấy tiếng gõ cửa rất khẽ.

    Cộc… cộc…

    Và một giọng nói quen thuộc thì thầm:

    — “Đến lượt cậu rồi.”
     
    Phòng Cuối
    The Last Choice


    Từ ngày tôi biết sự thật về Phòng Cuối, thế giới bên ngoài không còn là thế giới tôi từng quen.

    Mọi âm thanh, mùi vị, ánh sáng — đều dường như được phủ một lớp màn mờ.

    Tôi không còn chắc đâu là ký ức thật, đâu là bản sao mà Phòng Cuối đã mượn từ tôi.

    Tối hôm đó, tôi quyết định quay lại trường.

    Lần này không còn do tò mò, cũng không còn vì sợ hãi.

    Tôi đi với một quyết tâm duy nhất: kết thúc tất cả.

    Hành lang tầng hai mở ra trước mắt tôi như một vực thẳm vô tận.

    Đèn nhấp nháy hệt như trước, nhưng không gian trở nên âm u và đặc quánh, như thể mọi hơi thở của tôi đều bị hút cạn.

    Mỗi bước đi đều vang vọng thành trăm tiếng bước chân, nhưng tôi biết, tôi đi một mình.

    Cuối hành lang, cánh cửa đen hiện ra.

    Nó không mở ra.

    Nó đứng im, lặng lẽ, nhưng tôi cảm nhận được sức nặng của hàng trăm bản thể từng bị nhốt ở phía sau.

    Tôi đưa tay ra, chạm vào bề mặt lạnh buốt.

    Một luồng điện chạy dọc sống lưng, và tôi nghe thấy những tiếng thì thầm.

    Không phải từ môi ai, mà từ chính ký ức của tôi:

    — “Cậu phải ngồi vào đó…”

    — “Hoặc cậu sẽ bị thay thế…”

    — “Người tiếp theo sẽ ra ngoài… nhưng cậu sẽ biến mất.”

    Tôi lùi lại, tim đập loạn nhịp, nhưng không thoát được.

    Hành lang phía sau biến mất, nhường chỗ cho Phòng Cuối mà tôi chưa từng thấy.

    Phòng rộng hơn mọi tưởng tượng.

    Trần cao, tối om, ánh sáng từ đâu đó hắt xuống làm nổi bật một chiếc ghế kim loại ở giữa.

    Xung quanh là hàng trăm hình dáng mờ ảo — những bản sao của tôi và những học sinh khác, giam cầm trong nỗi tuyệt vọng vĩnh hằng.

    Có người khóc, có người cười, có người chỉ lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng và thấm đẫm oán hận.

    Tôi nhìn sâu vào một hình bóng, nhận ra: đó là tôi… nhưng còn trẻ hơn, đôi mắt trong veo chưa bị Phòng Cuối “chỉnh sửa”.

    Một cơn rùng mình đi qua người tôi.

    — “Đây… là tất cả những ai từng bị mượn cuộc đời.” – giọng tôi vang lên, nhưng từ đâu?

    Từ chính tôi hay từ Phòng Cuối?

    Tôi không biết.

    Một bản thể khác bước ra từ bóng tối, chính là bản gốc tôi đã nhìn thấy trong gương trước đây.

    Anh ta trông mệt mỏi, biến dạng một phần, nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm.

    — “Cậu… biết không?” – anh ta nói. – “Tất cả những người đứng trước cánh cửa này đều từng sống, đều từng là ‘cậu’.

    Chỉ một người được phép ra ngoài.

    Những người khác… giữ lại để cân bằng thế giới.”

    — “Vậy tôi phải chọn…” – tôi nói, giọng run rẩy. – “Phải chọn ai ở lại?”

    Anh ta lắc đầu. — “Cậu không chọn ai cả.

    Cánh cửa sẽ chọn.

    Và chỉ khi ngồi vào ghế này, cậu mới biết kết quả.”

    Tôi bước tới chiếc ghế.

    Cảm giác lạnh lẽo bao trùm, mỗi bước chân như đi vào cõi u tối sâu thẳm của bản ngã.

    Tay tôi chạm vào ghế.

    Nó lạnh, cứng như thép, nhưng đồng thời, một lực kéo mạnh khiến tôi cảm giác như toàn thân bị hút vào giữa không gian.

    Một giọng nói vang lên từ mọi hướng:

    — “Đừng ngồi…”

    — “Chúng tôi từng ra ngoài…”

    — “Chúng tôi sẽ không tha thứ…”

    Nhưng tôi biết mình không còn lựa chọn.

    Nếu không ngồi, tôi sẽ bị thay thế, trở thành một bản thể nữa, bị giữ lại mãi mãi.

    Tôi hít sâu, nhắm mắt, ngồi xuống.

    Ngay lập tức, cảm giác không gian bị xoắn lại.

    Tôi nhìn thấy quá khứ, hiện tại, và tương lai hòa lẫn trong một khoảng trống trắng.

    Hàng trăm bản thể tôi chạm vào tôi, va vào tôi, nhưng không hề tồn tại thật.

    Tiếng hét vang lên không dứt, âm thanh trở thành thứ vật chất đặc quánh bám lấy cơ thể.

    — “Chỉ một người… sống… còn tất cả… giữ lại…”

    Một bản thể khác chạy đến, cố ngăn tôi.

    Tôi cảm nhận móng tay cào vào da thịt mình, nhưng không đau.

    Tôi cảm nhận ánh mắt tuyệt vọng nhìn mình và tôi hiểu, chúng là tôi.

    Tất cả là tôi, nhưng không phải tôi.

    Thế giới lung linh xung quanh vỡ vụn.

    Tôi nghe thấy tiếng tim của từng bản thể đập chậm dần, những ký ức bị hút ra khỏi cơ thể tôi, nhưng tôi vẫn tỉnh táo.

    Tôi nghe rõ giọng nói cuối cùng:

    — “Chúc may mắn… người được chọn.”

    Rồi mọi thứ dừng lại.

    Tôi mở mắt.

    Bên ngoài cửa sổ, ánh bình minh chiếu vào lớp học.

    Sân trường bình thường, bạn bè cười nói.

    Không còn hành lang tối, không còn cánh cửa, không còn Phòng Cuối.

    Tôi đứng dậy, cảm giác nhẹ nhõm, nhưng không hẳn là an toàn.

    Tôi biết, trong cơ thể mình, một phần của Phòng Cuối vẫn tồn tại.

    Một bản thể cũ đã ra ngoài cùng tôi, nhưng nó đã bị hòa nhập.

    Tôi cảm nhận nỗi ám ảnh tiềm ẩn, âm thầm tồn tại trong ký ức và giọng nói bên trong.

    Tôi bước ra hành lang.

    Mỗi bước đi, tiếng chân vang nhẹ nhàng, nhưng ở cuối hành lang, nơi bức tường trống…

    Tôi nhìn thấy một tấm biển nhỏ, nghiêng ngả, chữ bạc mờ:

    “PHÒNG CUỐI – LUÔN CÓ NGƯỜI Ở LẠI.”

    Tôi rùng mình.

    Không phải sợ hãi.

    Mà nhận ra: Phòng Cuối không bao giờ kết thúc.

    Nó chỉ chọn người tiếp theo, âm thầm theo dõi, chờ đợi, và tất cả chúng ta… chỉ là những bản thể được mượn để cân bằng thế giới.

    Tôi lặng lẽ bước đi, biết rằng cuộc đời này sẽ luôn bị ám ảnh bởi những gì từng ở lại phía sau cánh cửa.

    Và từ sâu trong tâm trí, một giọng nói thì thầm:

    — “Hãy nhớ… cậu chỉ mượn cuộc đời này.

    Và Phòng Cuối sẽ luôn chờ…”

    Kết thúc.
     
    Back
    Top Dưới