【Phần 4】
“Đến đây thôi ạ, dì ơi, dì đừng tiễn nữa.”
“Được rồi, được rồi, cũng không còn sớm nữa, ngoài kia tối lắm, đi đường cẩn thận nhé.”
“Khi nào rảnh thì cứ ghé qua chơi, cứ xem đây như nhà mình là được, có món gì thích ăn thì nói với dì...”
“Phiền phức gì chứ, cháu là bạn của Lily mà,”
Ánh đèn lay động phía sau lưng, phản chiếu rõ nét từng sợi tóc bên tai và ánh mắt hiền từ, mơ màng của người phụ nữ.
“Hơn nữa, dì cũng thấy cháu rất thân thiết.”
“……”
“Chờ ngày nào đó Lily quay về, biết đâu có thể...”
Gió đêm thổi qua, làm xáo trộn giọng nói mang theo niềm hy vọng của đối phương.
Âm cuối tan tác khắp nơi, nhanh chóng chẳng còn dấu vết.
“………………”
Văn Nhã đứng trong bóng tối, im lặng lắng nghe rất lâu mà không nói lời nào.
Hồi lâu sau, cô mới khẽ đáp lại một tiếng.
“Vâng.”
Phía xa, màn đêm đã nuốt chửng ánh hoàng hôn từ lúc nào không hay.
Văn Nhã đã bước ra khỏi cửa tòa nhà.
Những ô cửa sổ trên lầu đã thắp sáng từng cái một, còn trong khu dân cư thì thưa thớt bóng người.
Cô ngoái đầu nhìn lại phía sau.
Lớp kính ngăn cách hai thế giới rạch ròi, ánh sáng vàng ấm áp không thể xâm lấn vào màn đêm, bóng cây phía xa đen kịt, xào xạc lay động trong gió chiều.
Trên đường ranh giới giữa hai thế giới, Văn Nhã đứng lặng im, xa xăm nhìn về hướng đó.
Một ngọn đèn vẫn lững lờ thắp sáng.
Chờ đợi một người quá cố chẳng thể trở về.
“……”
Như thể bị ánh sáng làm cho nhói đau, cô đột ngột thu hồi tầm mắt, rủ mi xuống.
Năm ngón tay thanh mảnh kéo chặt vạt áo khoác, xoay người bước ngược hướng ánh đèn, để mặc bóng tối của con phố nuốt chửng lấy dáng hình.
*
Nghĩa trang nằm ở lưng chừng núi.
Gió đêm rất lạnh.
Trên trời có một vầng trăng tròn, bên cạnh lấp lánh vài ngôi sao cô độc.
Nhìn xuống dưới kia, thành phố tựa như một dòng sông ánh sáng cuộn chảy bất tận, rực rỡ và xa xăm, ngỡ như một thực tại khác chẳng hề chạm tới được.
Còn nơi này thì chìm trong bóng tối, yên tĩnh như thể bị mọi người lãng quên.
Ở nơi sâu nhất của bóng tối, có hai tấm bia đá khiêm nhường nằm sát cạnh nhau.
Năm tháng đã trôi qua từ lâu, trên mặt đất phủ một lớp lá rụng dày cộm.
Ngay cả di ảnh trên bia cũng đã mờ đi theo thời gian, ngăn cách qua lớp bụi bẩn, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một nụ cười xa xăm.
Ở giữa hai tấm bia đá, có một đứa trẻ đang nằm sõng soài.
Cơn gió đêm lạnh lẽo, mặt đất cứng nhắc... những điều kiện đủ để khiến bất cứ ai cũng phải bồn chồn lo lắng, dường như lại chẳng hề ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của con bé.
Đầu nó nghiêng qua, tựa vào một bên bia, bắp chân gác lên phía trước tấm bia còn lại.
Nó ngủ thật say, thật phóng khoáng, thật tự tại.
Cứ như thể đang gối đầu trong hơi ấm nơi lòng mẹ và điểm tựa vững chãi nơi đùi cha.
Cứ thế trôi qua không biết bao lâu.
Con bé trở mình, cuối cùng cũng tỉnh dậy.
Quýt Đường ngáp một cái thật dài, chậm chạp ngồi dậy, mơ màng nhìn quanh bốn phía.
Sau đó con bé đứng lên, xoay xoay cái cổ cứng đờ, cơ thể giãn ra, phát ra những tiếng xương cốt kêu răng rắc như đang lớn lên.
Xung quanh vẫn rất yên tĩnh.
Gió đêm xoáy tròn, lướt qua như một tiếng thở dài, nhặt đi vài chiếc lá khô dính trên tóc
Nó quay đầu nhìn hai tấm bia mộ sau lưng, cười hì hì nói: “Đã lâu rồi không ngủ ngon như vậy, cảm ơn nhé.”
Gió đêm ù ù thổi, làm tung bay vạt áo của nó.
“Đừng giận mà, thời gian qua không phải là con không muốn đến, chủ yếu là bị bắt cóc suốt ba năm, không đến được thôi.”
Nó giơ tay lên, dùng đầu ngón tay cẩn thận lau đi lớp bụi trên tấm ảnh.
Ngay lập tức, dòng thời gian bị ngăn cách bởi lớp bụi cũng tan biến theo.
“Tuy rằng không về được thì đúng là hơi phiền, nhưng bù lại cũng gặp được nhiều người thú vị lắm, sau này biết đâu có cơ hội...”
Hai gương mặt mỉm cười an nhiên hiện ra từ phía dưới, với một thần thái ôn hòa được đóng băng, vĩnh viễn không thay đổi, tĩnh lặng nhìn nó đăm đăm.
“……”
Quýt Đường bỗng nhiên im lặng.
Nó lặng lẽ nhìn chăm chằm vào hai gương mặt đó, đứng lặng hồi lâu.
“Thôi, đi đây.”
Một lúc lâu sau, nó nói.
Cũng chẳng biết là đang tạm biệt ai.
“...
Hẹn năm sau gặp lại.”
Cô bé nhỏ nhắn nghiêng người về phía trước, tựa trán vào tấm bia đá lạnh lẽo, khẽ khàng nói.
Khoảnh khắc này, trông con bé dường như đã trở về đúng với dáng vẻ ở độ tuổi thật của mình.
“Bố, mẹ.”
Thành phố vẫn lấp lánh ở đằng xa.
Gió đêm dịu dàng bao quanh, những vì sao lạnh lẽo chiếu sáng trên đầu, nghĩa trang tăm tối bị để lại phía sau, lặng lẽ nhìn theo bóng người đang dần rời đi.
*
Bước chân của Văn Nhã chợt khựng lại.
Cách đó không xa, một chàng thanh niên cao ráo đang tựa lưng vào cột đèn đường, rủ mắt xuống, dường như đang đợi ai đó.
Ánh đèn phía trên không biết đã bật sáng từ lúc nào, nhuộm mái tóc bạch kim bồng bềnh của anh thành một màu vàng nhạt.
Con phố này rất vắng vẻ, người qua lại không nhiều, cũng chính vì vậy mà anh trông cực kỳ nổi bật.
Văn Nhã không khỏi ngẩn ngơ.
Sao cậu ta lại ở đây?
Rõ ràng chuyện này cô đã dặn dò những người khác không cần theo tới, vậy lần này cậu ta đến là vì…
Dường như nhận ra ánh mắt của Văn Nhã, đối phương ngẩng đầu lên, nhìn về hướng cô đang đứng.
“……”
Dẫu trong đầu có vô số câu hỏi đang xoay vòng, nhưng chẳng hiểu sao, ngay khoảnh khắc chạm phải đôi mắt ấy, cô bỗng nhiên chẳng thể thốt ra lời nào.
Đó là một đôi mắt rất dịu dàng.
Ngay cả khi nói dối cũng vẫn như vậy.
Dưới ánh mắt ấy, dường như không có gì là không thể thấu hiểu, cũng không có gì là không thể bao dung.
“Hi.”
Chàng thanh niên đứng thẳng người dậy, cất tiếng chào.
Cậu không hỏi bất cứ điều gì, nhưng dường như lại biết tất cả mọi thứ.
Ngay lập tức, một cảm giác chua xót nồng đậm xông thẳng lên sống mũi, nỗi đau bị kìm nén bấy lâu nay bộc phát trong nháy mắt.
Môi Văn Nhã khẽ mấp máy.
“...
Ừm.”
Cô nghe thấy mình đáp lại bằng một giọng nói run rẩy.
Tầm nhìn nhanh chóng mờ đi.
Trong làn nước mắt nhạt nhòa, một bóng người đổ xuống.
Giọng nói dịu dàng của chàng thanh niên theo gió đêm truyền vào tai.
“Cần một cái ôm không?”
“……”
Văn Nhã không trả lời.
Sống lưng cô từng chút một gập xuống, trán tựa nặng nề vào vai đối phương, ngón tay siết chặt lấy cánh tay cậu, dùng lực đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Bóng tối đã che giấu đi sự sụp đổ trong khoảnh khắc của cô.
Trên đỉnh đầu dường như vang lên một tiếng thở dài nhè nhẹ.
Một bàn tay ấm áp, thon dài vuốt ve sau gáy cô, và kèm theo đó là một cái ôm nhẹ nhàng, mang theo hương thơm của cỏ cây.
“Ngoan nào.”
“Không sao rồi.”
Người chết không thể sống lại, kẻ đã khuất khó lòng trở về.
Nhưng người còn sống vẫn phải tiếp tục bước đi.
Phía trên truyền đến giọng nói khẽ khàng, nhu hòa: “Không sao đâu.”
Không sao đâu, đừng tự trách mình.
Không sao đâu, ai cũng có quyền được đau lòng mà.
Đèn đường lặng im trên đỉnh đầu.
Trong gió đêm, những ngôi sao muộn màng thật cô quạnh.
Cái ôm này cũng kéo dài rất lâu, rất lâu.
Ôn Giản Ngôn rủ mắt đứng tại chỗ, nghiêng đầu, tĩnh lặng chờ đợi như thể anh có sự kiên nhẫn vĩnh viễn không bao giờ cạn kiệt, mặc cho quần áo của mình bị đối phương túm lấy đến nhăn nhúm, và bả vai thấm đẫm nước mắt.
Cho đến khi Văn Nhã cuối cùng cũng thu xếp được cảm xúc.
“...
Xin lỗi,” cô quệt mặt, lùi lại một bước, “Tôi thất lễ rồi.”
Sự yếu đuối vừa rồi dường như chỉ là ảo giác.
Chỉ trong chớp mắt, cô đã khoác lại lớp áo giáp cho mình, trở thành một Văn Nhã luôn bình tĩnh, lý trí, ôn hòa và mạnh mẽ dù là trong cuộc sống hay trong phó bản.
Chỉ có âm mũi còn sót lại trong giọng nói mới khiến người ta miễn cưỡng nhận ra một chút dáng vẻ thật sự của cô.
Ánh mắt cô rơi vào chiếc áo khoác của đối phương đã bị mình làm hỏng: “Áo của cậu, tôi sẽ đền lại.”
“Không chịu đâu,”
Chàng thanh niên ủ rũ cụp đầu xuống.
“Đây là chiếc tôi thích nhất đấy.”
Văn Nhã: “...
Được rồi được rồi, tôi sẽ đem đi giặt khô.”
“Đồng ý.”
Vẻ mặt của Ôn Giản Ngôn thay đổi xoạch một cái, cậu cong mắt cười hì hì nói.
Cậu đưa tay ra: “Đi thôi.”
“Tôi đến đón cô về nhà.”
“Mọi người đã đợi cô lâu lắm rồi đấy.”
* Phía ngoài nghĩa trang.
Nhìn bóng dáng cách đó không xa, chân mày Quýt Đường nhíu chặt lại như có thể kẹp chết một con ruồi.
“...
Ngươi?”
“Sao lại là ngươi?”
Người đàn ông cao lớn cúi đầu xuống, đôi mắt như vàng ròng nóng chảy nhìn con bé, vẻ mặt không chút gợn sóng.
Quýt Đường chằm chằm nhìn hắn, sắc mặt không mấy thiện cảm: “Sao ngươi biết ta ở đây?”
“Ngươi đến đây làm gì?”
“Ôn Giản Ngôn bảo ngươi đến à?”
Dù là trong phó bản hay ngoài đời thực, con bé đều không tiếp xúc nhiều với gã này, chỉ biết gã là một kẻ phi nhân loại có thực lực khủng bố, và giữ mối quan hệ không chính đáng lâu dài với Ôn Giản Ngôn.
“Ừ.”
Trong ba câu hỏi, Vu Chúc chỉ trả lời câu cuối cùng.
“………………”
Nhìn bộ dạng lầm lì của đối phương, thái dương Quýt Đường giật liên hồi, chỉ cảm thấy một ngọn lửa vô danh bùng lên hừng hực.
Có thể khiến con bé bốc hỏa chỉ bằng một chữ thế này đúng là hiếm thấy.
“Cút, không đi!”
Con bé quay người bỏ đi thẳng.
“???”
Biểu cảm của Quýt Đường hoàn toàn mất khống chế, đồng tử chấn động dữ dội, gần như không thể tin nổi vào tình cảnh của mình lúc này.
Khoan đã?
Cô thế mà... bị xách bổng lên rồi à??
Thế nhưng, lời còn chưa kịp nói hết thì chỉ cảm thấy trước mắt một trận vặn vẹo.
Sau vài giây chóng mặt xây xẩm mặt mày, khung cảnh trước mắt đã xảy ra một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Rõ ràng là đã chuyển từ thành phố này sang thành phố khác.
“……”
Quýt Đường cảm thấy dạ dày mình đang đảo lộn như sóng cuộn biển gầm, suýt chút nữa là nôn thốc nôn tháo.
Vu Chúc cúi đầu xuống, dường như sực nhớ ra điều gì đó, hắn thận trọng đặt cô xuống, giống như đang tuyên bố một lời miễn trừ trách nhiệm: “...
Lần này tôi có cố ý chạy chậm lại rồi.”
Chậm cái con mẹ nhà ngươi ấy đồ ****!!!
Quýt Đường nghẹn một bụng chửi thề, nhưng cô buộc phải nghiến chặt răng, nếu không e rằng vừa mở miệng là sẽ nôn ra ngay lập tức.
“Không sao chứ?”
Vu Chúc cúi người, muốn quan sát sắc mặt cô.
Cuối cùng, Quýt Đường cũng ép xuống được cảm giác buồn nôn kia.
“Không sao cái đầu quỷ nhà ngươi ấy!”
Vẻ mặt cô vặn vẹo dữ tợn.
“Ngươi có bệnh à?!”
“Ta có nói là sẽ đi cùng ngươi không?”
Quýt Đường tức đến mức trước mắt tối sầm lại.
Mặc dù lúc đó cô đúng là đã chuẩn bị quay về, nhưng điều đó không có nghĩa là cô muốn bị xách ngược về theo kiểu này!!!
Vu Chúc dường như nghĩ ra điều gì đó, động tác khựng lại: “...
Vậy nên, cô vẫn còn việc chưa làm xong à?”
Chết tiệt.
“Xin lỗi, cô đừng kể với Ôn Giản Ngôn nhé.”
Nói đoạn, hắn bước lên một bước, lại giơ tay ra lần nữa.
Thấy đối phương dường như chuẩn bị xách mình lên thêm phát nữa, Quýt Đường cảm thấy lông tơ dựng đứng cả lên, giọng vút cao: “Ngươi dám?!”
Cô hung ác đe dọa: “Ngươi có tin là ta sẽ chia rẽ hai người các ngươi ngay lập tức không!”
Vu Chúc: “Sẽ không đâu.”
Hắn cúi đầu, nghiêm túc nói: “Tối qua em ấy còn bảo người em ấy thích nhất trên thế giới này là tôi.”
Quýt Đường: “……”
Quýt Đường: “……………………”
Rốt cuộc là ai mướn ngươi trả lời hả???
Hóa ra trên đời này còn có kẻ đáng ghét hơn cả Hugo và Trần Trừng.
Mẹ nó, đồ lụy tình chết tiệt!
*
Văn Nhã đứng lại, kinh ngạc nhìn quanh bốn phía.
Khung cảnh xung quanh đã thay đổi từ lúc nào không hay, rõ ràng là đã quay trở lại dưới chân tòa nhà nhà mình.
“Thật không ngờ, cậu còn có cả chiêu này nữa cơ đấy...”
Vừa nói, cô vừa ngoái đầu lại.
Văn Nhã: “……”
“...
Không phải cậu đưa tôi về đây sao, cậu nôn cái gì mà nôn?”
Lúc này, cô gần như không thể khống chế nổi biểu cảm trên mặt mình nữa.
“Mấy chuyện này tôi cũng là lính mới thôi...”
Vu Chúc là vị thần bẩm sinh, đối với hắn, loại chuyện này gần như là bản năng khắc sâu vào gen.
Trong khi đó, Ôn Giản Ngôn tuy chia sẻ quyền năng và thần cách tương đương, nhưng dù sao trước đây cũng là con người, những thứ này đều phải học lại từ con số không.
“Hơn nữa,” Ôn Giản Ngôn loạng choạng đứng thẳng dậy, sắc mặt vẫn còn trắng bệch, “bộ không cho phép tài xế say xe à?”
Văn Nhã: “……”
“Được rồi.”
Văn Nhã thở dài một tiếng, dìu một Ôn Giản Ngôn đang chân tay bủn rủn tiến về phía cầu thang.
Cánh cửa mở ra trước mắt.
Trong phòng đèn thắp sáng trưng.
Hương thơm ấm áp của thức ăn lan tỏa trong không khí.
Bạch Tuyết đang khoanh chân ngồi bên cửa sổ, nghiêm túc cúi đầu nhìn chằm chằm vào xấp bài poker trước mặt.
Đối diện cậu là Vân Bích Lam trong trạng thái hình nhân giấy, cô đang nhìn xấp bài trên tay mình như đối đầu với kẻ thù lớn, rõ ràng là bốc phải một ván bài nát.
Hugo đứng một bên, trầm ngâm cúi đầu quan sát.
Trên ghế sofa, Dương Phàm ôm vai Tô Thành khóc hu hu, nước mắt không ngừng tuôn ra từ dưới lớp băng gạc.
Tô Thành cứng đờ rướn cổ: “Cẩn thận chút, tôi vẫn đang là giấy… cậu…”
“Ai, thôi bỏ đi,” Anh thở dài, “Khóc đi, khóc đi.”
Quýt Đường trưng ra bộ mặt thù hằn lườm Vu Chúc cách đó không xa, miệng lẩm bẩm rủa xả điều gì đó ác độc lắm.
Trần Trừng đứng bên cạnh cười trên nỗi đau của người khác, tay không biết vớ được nắm hạt hướng dương từ đâu ra mà cắn tí tách.
Trần Mặc ngồi bên bàn, tháo kính xuống, mệt mỏi day sống mũi.
Kỳ Tiềm tay cầm một chiếc cốc sành hình thù kỳ quái, nghiêng người đang thảo luận chuyện gì đó với Vệ Thành.
Cách đó không xa, An Tân và Triệu Nhiên trái lại giống như gặp nhau quá muộn, trò chuyện cực kỳ rôm rả.
“……”
Văn Nhã vịnh cửa, đứng ngẩn ngơ.
Một khung cảnh yên bình hiện hữu trong căn phòng.
Ánh sáng ấm áp bao phủ lấy mọi thứ, dường như tất cả những u ám trước đây đều đã bị ngăn cách lại cùng với bóng tối bên ngoài.
“Ơ, mọi người về rồi à?”
Quý Quan vừa mới đuổi được No.8 ra khỏi nhà bếp, ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ.
“Cả một lũ không một ai khiến người ta yên lòng được…”
Anh nhìn đám người trong phòng, không khỏi nghiến răng nghiến lợi.
Bên trong và bên ngoài cửa sổ dường như đã phân chia ra một ranh giới rạch ròi.
Và lần này, cô không còn đứng từ xa quan sát nữa.
Cách đó không xa vang lên giọng nói cộc cằn của Quý Quan:
“Còn mấy người kia nữa, chơi bài với buôn chuyện đủ rồi đấy, dừng lại hết đi, mau vào giúp một tay!!”
Hai chữ “Ác Mộng” đại diện cho bóng tối, máu me và cái chết không thể tưởng tượng nổi.
Tất cả những ai lún sâu vào đó đều bị lột da rút xương.
Chịu đựng đủ mọi giày vò, mất đi tất cả.
Mỗi người đều đã từng trải qua cái chết và khổ đau, sự tin tưởng và phản bội, mất mát và tuyệt vọng.
Trên vai mỗi người đều gánh vác nợ máu nặng nề, dưới chân dẫm lên tầng tầng lớp lớp xương cốt.
Máu tươi chảy thành con đường cho từng bước chân họ đi, từng cái xác chồng chất thành bậc thang để họ bò ra khỏi địa ngục.
Họ sống sót trở về, nhưng không phải là kẻ chiến thắng.
Mà là những người sống sót mang theo kỳ vọng của vô số linh hồn đã khuất.
Mỗi người ở đây đều từng đơn độc độc hành.
Nhưng khoảnh khắc này…
Những người sống sót nương tựa vào nhau.
Sự cô độc dường như cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết.
Ôn Giản Ngôn từ phía sau bước lên phía trước, vỗ nhẹ vào vai Văn Nhã.
“Đi thôi, vào trong nào.”
Văn Nhã ngẩn ngơ quay đầu.
Vừa vặn chạm vào đôi mắt lấp lánh và nụ cười nở trên môi anh.