Ngôn Tình Phía Bắc Vùng Xích Đạo - 赤道热吻北极

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phía Bắc Vùng Xích Đạo - 赤道热吻北极
Chương 60: 60: Ngoại Truyện 7 - Rảnh Rỗi Nên Đùa Chút Cho Vui 2585 Từ


Liên quan về việc giáo sư đại học Bắc Kinh và nữ sinh viên hôn nhau, mãi tới khi khi đang làm việc ở hiện trường quay phim tài liệu về Bắc Cực Tống Úc mới được biết.Đối với phần hậu kì của phim tài liệu, Tống Úc sẽ căn cứ theo trình tự của kịch bản.

Ghép và chỉnh sửa các tài liệu đã chụp được, như vậy có thể đảm bảo rằng bộ phim sẽ không đi chệch hướng so với sự mong đợi.Việc cắt ghét là một công việc hết sức khô khan vì bản thân người cắt ghét sẽ phải xem lại toàn bộ bộ phim tài liệu ấy một lượt.

Triệu Hâm Hâm là nhiếp ảnh gia chính, anh là người rõ nhất việc quay phim diễn ra như thế nào, cho nên anh cũng sẽ tham dự vào phần cắt ghép lần này.Có điều phần lớn thời gian đều là Tống Úc sẽ nói chuyện với thợ cắt phim chứ không phải là với anh.

Chỉ có khi Tống Úc không hài lòng hoặc có nghi hoặc về góc quay thì anh mới tham gia vào vài câu.Triệu Hâm hâm khoanh chân dựa vào lưng ghế, trên chiếc bàn thấp bên cạnh, anh ta đang chán nản nghịch điện thoại di động.“Haizzzz~” Anh ta cảm thán một câu “Thật không ngờ đó đạo diễn Tống, cô giấu sâu thật đấy.”Triệu Hâm Hâm là một trong số ít người biết được tại sao cô và Bùi Chỉ quen được với nhau.

Anh giơ chân đá chiếc ghế mà Tống Úc đang ngồi “Cô không hỏi giáo sư Bùi nhà cô à?”“……” Tống Úc dời mắt từ màn hình máy tính liếc anh ta một cái.

Nếu không phải vì câu xưng hô “Giáo sư Bùi nhà cô” khiến cô êm tai thì đúng là cô không dở hơi đâu mà đi quan tâm tới anh ta làm gì.“Hỏi cái gì?”“Khi còn ở trong rừng mưa nhiệt đới đó, tại sao anh ta lại không nói thân phận của mình ra? Tôi còn nghĩ anh ta thực sự là người Anh-điêng cơ đấy.” Triệu Hâm Hâm ăn dưa ăn tới mức gặm nhắm mấy bức ảnh của Bùi Chỉ, lắc lắc đầu “Có điều bây giờ xem ra, Bùi Chỉ càng phù hợp với tướng mạo của người Trung Quốc hơn, Haiz, chủ yếu là lúc đó không nghĩ ra ha.”Vấn đề này không phải Tống Úc sớm đã hỏi qua rồi hay sao, cô bĩu bĩu môi nói “Anh ấy sợ nhiều chuyện phát sinh.”Nhưng kết quả thì sao, vì bớt một chuyện mà lại càng khiến nhiều chuyện phát sinh hơn nữa.

Cứ nghĩ tới việc này Tống Úc lại bực mình, nếu như anh nói sớm hơn một chút, cô cũng sẽ không bị chụp cái mũ tìm tới chỉ để lừa anh ngủ như vậy.Bùi chỉ luôn dùng chuyện này để cầm miệng cô, cứ nhắc tới lần đầu tiên ở rừng mưa đó là anh lại nói rõ ràng do cô chủ động quyến rũ.

Tuy là cô vô lý nhưng lại cảm thấy cực kì ấm ức.Triệu Hâm Hâm chỉ gặp Bùi Chỉ đúng một lần, nghĩ tới gương mặt lạnh như tiền của anh ta, lãnh đạm xa cách, dường như bất cứ chuyện gì cũng không thể làm anh ta lung lay cho được, thì quả thực phù hợp với tính cách không thích phiền phức cho lắm.Anh liếc liếc mắt, âm thầm đánh giá Tống Úc.Trong phòng cắt ghép phim ảnh ánh sáng khá tối tăm, chỉ có ánh sáng từ màn hình soi vào gương mặt cô, hiện lên rõ nét gương mặt sắc xảo, xương trán của Tống Úc đẹp vô cùng, đem lại một vẻ đẹp vừa khiến người khác ghen tị vừa khiến người khác ngưỡng mộ.Quả thật giống y như cư dân mạng đã nói – Hoa hồng cao lãnh và hoa hồng thấp hèn.Có điều không biết cô là hoa hồng mượn cớ trèo cao hay là hoa hồng kiêu hãnh khom lưng hạ mình đây.

Mặc dù phần lớn cư dân mạng đều mang một cái nhìn khá phiến diện, cho là chính Tống Úc theo đuổi người ta trước.“Có điều rốt cuộc hai người là ai theo đuổi ai trước đây?” Triệu Hâm Hâm không nhịn được mà hỏi “Trước đó cô đi Bắc Cực thám hiểm với họ, thực sự là vì lấy việc công lấp vào việc tư để theo đuổi Bùi Chỉ ư?”Không biết sao mà cư dân mạng còn đào lại cả được đoạn video ngày trước cô và Bùi Chỉ cùng có mặt trên MV Xue Long, rồi thêu dệt lên câu chuyện cô theo đuổi anh sinh động y như thật.Tống Úc nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, hai mắt cô cay sè, cô nhăn mày xoa xoa thái dương, bất lực nói “Anh có thể đừng có xem những thứ vô bổ ấy nữa có được không?”Cô thì đang làm việc, còn anh ta thì chỉ biết hỏi những câu ngớ ngẩn thật sự.“Không thì ra ngoài ngay đi, ảnh hưởng tôi làm việc.”Thợ cắt ghép ảnh không nói gì, chớp chớp mắt, đừng mà, không ảnh hưởng đâu, anh mới nghe được một nửa mà thôi.“OK OK OK, không hỏi thì thôi.” Triệu Hâm Hâm lầu bầu nói nhỏ, anh âm thầm mở điện thoại ra, không hỏi anh còn không biết tự xem hay sao, lại mở weibo ra xem xem có dưa mới gì để ăn không nào.Tống Úc không quan tâm tới anh ta nữa, tiếp tục công việc, nói với thợ cắt ghép “Tiếp tục đi.”Triệu Hâm Hâm lười biếng dựa vào ghế, lướt một vòng weibo những tài khoản mà đã anh follow, ấn bừa vào một bài viết đang “bạo” trên weibo, nhìn một cái, quả nhiên không ngờ được mà.Vừa nãy Bùi Chỉ trên mạng vẫn còn là đóa hoa lạnh lùng kiêu hãnh thì bây giờ đã biến thành giáo sư thất đức rồi dây.

Triệu Hâm Hâm nhìn video, giật mình suýt chút nữa thì ngã ngửa khỏi ghế.Trong phòng cắt ghét phát ra tiếng “ding dang” nhức tai.

Tống Úc bị giật mình, nhìn sang anh ta.Triệu Hâm Hâm cũng nhìn sang cô, trên mặt lộ rõ vẻ phức tạp cùng đồng tình, anh ho nhẹ hai cái, quả thực không biết phải nói gì nên trực tiếp vứt bộp cái điện thoại sang cho cô xem.“Mau mau xem bạn trai của cô đi!”Tống Úc nhíu mày, khuôn mặt mơ hồ, cầm điện thoại được Triệu Hâm Hâm vứt vào trong lòng lên.

Tầm mắt cô rơi vào bài đăng trên weibo, cô liền hiểu ngay có chuyện xảy ra rồi.Góc quay của video thực sự rất chuyện nghiệp, rõ ràng không phải là kiểu bị quay trộm bởi người qua đường mà giống người có tay nghề quay hơn.

Giỏi thật, sao bây giờ cô lại hot như vậy chứ, hóa ra còn có cả những thành phần đâm chọt quay lén nữa.Tống Úc nhấp vào phần bình luận, bên dưới phần bình luận ồn ào như chợ, mọi người đang tranh nhau thảo luận kịch liệt.@Hồ_Ly_Hồng_Ăn_Cơm_Trứng : Cười chết mẹ tôi mất thôi, tôi đã nói là mắt nhìn người của Tống Úc không ổn mà, trước đó còn người này người kia chửi sa sả vào mặt tôi, bây giờ lại tự vả lại chưa?@Hổ_não_nhỏ : Chuyện gì thế này, đau lòng thay đạo diễn Tống, thật sự tìm phải người ngoại tình y như bố cô ấy.Sau khi mọi việc vỡ lở, cũng có những fan của Tống Úc nhảy vào bênh vực cho cô.@Hữu_nhĩ : Tống Úc cũng đâu có công khai thừa nhận có quan hệ với anh ta, chỉ vì một đôi khuyên tai mà ghép đôi họ với nhau, đừng có lôi Tống Úc vào nữa, cảm ơn.@Nhất_hủ_nhất_hủ : Chị gái cứ yên tâm làm việc, đàn ông chỉ là hạt cát bay qua mắt chúng ta thôi.Cũng không biết là có phải fan của Tống Úc khống chế việc bình luận hay không mà những bình luận liên quan tới cô rất nhanh bị chìm xuống, không còn xuất hiện nữa, tất cả đều chỉ còn liên quan tới Bùi Chỉ.@Cách_ngạn_hỏa : Quả không hổ danh Bắc Đại, trường hội tụ toàn những thành phần có đầu óc nhanh nhạy, giáo sư và sinh viên cũng high hơn bất kì ai.@Tình_yêu_cách_trở_muôn_sông_núi : Nhưng đây vốn không phải là chuyện đôi bên tình nguyện hay sao, hơn nữa đều đã lên đại học rồi, sinh viên cũng thành niên rồi mà.@Hồ_trắng_đen : Thầy giáo đối với sinh viên mà nói, trời sinh có một sự khác biệt đẳng cấp, trong hoàn cảnh này, rất khó đi phân định liệu có phải thực sự là đôi bên tình nguyện hay không.

Trường chúng tôi đã quy định rất rõ ràng, thầy giáo không được phép có bất kì quan hệ nào khác với sinh viên ngoài quan hệ thầy trò, trường trọng điểm như Bắc Đại mà lại xảy ra chuyện như vậy thì …..@Vân_thường : Về mặt lý thuyết là thế nhưng nếu đổi lại là tôi, tôi cũng muốn yêu đương với giáo sư Bùi, chỉ một video đã làm tôi không chịu được rồi.@Giấc_mộng_mùa_xuân : Chị em dám nói thật đấy! Tôi xem tới mức cũng lăn lộn trên giường, giọng của Bùi Chỉ cũng gợi cảm quá, sự tương phản này tôi MÊ!Cũng không biết có phải bởi vì những bình luận kiểu như này khiến cho dư luận ngày càng đi chệch hướng rồi làm dấy lên sự phẫn nộ của một số bộ phận cư dân mạng khác hay không.@Hồ_Ly_Hồng_Ăn_Cơm_Trứng : Hai vị phía trên có cần phải đi khám não không? Có phải chỉ cần đẹp trai, thì giết người là có thể sẽ được tha thứ hay không? @Tài_khoản_chính_thức_của_đại_học_Bắc_Kinh, định xử lý thế nào đây?@Hổ_não_nhỏ : Người có hành vi thất đức như thế này thì mau chóng đuổi khỏi trường đi, đừng làm bẩn tháp ngà trong Tịnh Thổ.Tống Úc nhìn những bình luận này, họ càng nói càng không phân nặng nhẹ, sự công kích đối với Bùi Chỉ cũng càng ngày càng tăng.Cô mím chặt môi, ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Triệu Hâm Hâm nhìn thấy cô xem xong rồi, gương mặt trở nên cực kì không tốt, anh dè dặt an ủi cô “Không sao đâu, cùng lắm thì thay người khác, cô muốn có người đàn ông nào chẳng được, chúng ta không chỉ có mỗi anh ta mà.”Tống Úc bất đắc dĩ liếc anh ta một cái, đưa điện thoại ra trước mặt anh ta, hỏi “Cô nữ sinh này là ai anh nhìn ra được không?”Triệu Hâm Hâm ngơ ngác, anh vô thức nghĩ liệu có khi nào là cô muốn đi đánh nhau với tiểu tam hay không, không phải chứ má, từ khi nào mà đạo diễn Tống lại trở nên thế nàyyyy.“Mặt người ta bị Bùi Chỉ chắn hết rồi còn đâu, làm sao mà nhìn ra được.

Người ta chỉ là cô sinh viên thôi, còn chưa tốt nghiệp nữa đó, nói không chừng bị tên cầm thú ấy lừa đó.”“Anh mới cầm thú.” Cô không vui quát anh ta một tiếng.Tiếng quát này làm Triệu Hâm Hâm ngơ ngác, bây giờ là lúc cô bảo vệ tên cầm thú đó ư, mắng cũng không cho mắng nữa.Tống Úc không quan tâm anh ta nữa, cầm điện thoại lên, gọi điện cho Bùi Chỉ.

Đợi rất lâu mới có người nghe.“Đang ở đâu thế?”“Ở nhà.”Tống Úc âm thầm thở dài một hơi “Sao hôm nay không đi dạy?”“Hôm nay không có tiết học, vừa hay vẫn còn kì nghỉ phép nên nghỉ cho hết.”“Bên em bao giờ thì xong?”Tống Úc nhìn màn hình máy tính “Còn thiếu đoạn kết nữa.”“Được, vậy em về thì nói anh biết, anh nấu cơm.” Cô gái nhỏ của anh nói muốn ăn cơm trứng chảy, nhưng thực sự là không dễ làm chút nào, Bùi Chỉ phải mò mẫm trong bếp cả ngày trời mà vẫn chưa xong.Triệu Hâm Hâm nghe thấy cuộc đối thoại của họ, anh bất ngờ là Tống Úc lại chỉ quan tâm tới phản ứng của tên tra nam này đầu tiên, hơn nữa còn là kiểu cực kì quan tâm chứ không hề có ý định nổi nóng.Anh giật mình, cả người như không ổn.Triệu Hâm Hâm huých huých tay vào thợ chỉnh ảnh bên cạnh, nhỏ tiếng nói “Cô ấy có phải bị tẩy não rồi không?”Thợ chỉnh ảnh cũng bị kích động không hề nhẹ, gật gật đầu “Em cũng thấy thế đó anh.”Tống Úc cúp điện thoại, dựa người vào lưng ghế, bàn tay cô chạm vào mép ghế, gõ nhẹ từng nhịp.

Mãi hồi lâu sau, cô lại mở điện thoại lên đăng nhập tài khoản weibo của mình, không biết đang viết một chuỗi hàng chữ gì.

Viết xong rồi lại tắt nguồn màn hình điện thoại, nhìn sang thợ cắt ghép ảnh “Tiếp tục đi, để tôi còn về nhà ăn cơm nữa.”Triệu Hâm Hâm “…..”Thợ cắt ghép ảnh “…..”Bọn họ làm việc nhiều năm nhưng chưa từng gặp được ai nhìn thấy bạn trai ngoại tình rồi mà vẫn còn thản nhiên được giống như cô.Thợ cắt ghép ảnh là người bình tĩnh lại nhanh nhất, anh ta lại xoay lại ghế rồi ngồi lại trước màn hình máy tính, nhập tâm vào công việc.Triệu Hâm Hâm nhìn liếc Tống Úc một cái, rồi lại dựa vào ghế tiếp tục tìm kiếm những tin tức mới trên weibo.

Chưa qua bao lâu thì có thông báo weibo mới được cập nhật đập vào mắt anh.

Triệu Hâm Hâm là người xem nhanh nhất, dòng trạng thái weibo này là một bức ảnh chụp một đôi tình nhân đang tự sướng.Người đàn ông có dáng dấp rất cao lớn, áo vest giày da thẳng thướm.

Bức ảnh làm hiện lên rõ nét ngũ quan của anh, những đường nét từ lông mày cho tới mặt mũi đều rất phi phàm, đường viền hàm được chạm khắc cực kì đẹp đẽ.Tống Úc mặc áo len trắng, nhìn cực kì dịu dàng ấm áp, hai tay cô ôm vòng lấy cổ người đàn ông, cả người dựa sát vào người anh.

Cô cười cong cong khóe mắt, giống y như con hồ ly yêu mị.Nhưng biểu cảm của Bùi Chỉ khá lạnh nhạt, môi anh hơi mím, nhìn giống như là đang bị ép chụp, có điều cánh tay anh lại vòng qua eo ôm chặt lấy Tống Úc.

Nếu nhìn kĩ thì có thể thấy tai anh thực ra cũng nhuộm một màu phiến hồng.Hai tai của mỗi người đều đeo một chiếc khuyên tai hình sao sáu cánh, dưới sự soi sáng của ánh nắng mặt trời, nó phản chiếu hình thập tự giá, làm lóa mắt người nhìn.Hoa ngọc lan bao xung quanh nở trông cực kì đẹp mắt, nhưng lại không ngọt ngào được bằng sự thân mật giữa hai người họ.Triệu Hâm Hâm trừng to hai con mắt, nhìn cho rõ văn bản đính kèm bức ảnh, kinh ngạc tới mức như rớt cả hàm ra.@Tống_Úc : Chính chủ nhé.

Rảnh rỗi quá nên đùa với thầy Bùi chút cho vui!.
 
Phía Bắc Vùng Xích Đạo - 赤道热吻北极
Chương 61: 61: Ngoại Truyện 8 - Cô Ấy Ngoan Vậy Mà 3199 Từ


Buổi cắt ghép chỉnh sửa phim phải tới mãi 7h tối mới kết thúc, khi Tống Úc lái xe về nhà, thì gặp phải giờ cao điểm nên phải 8h hơn cô mới về được tới nơi.

Khoảng thời gian này anh và cô sống chung tại chung cư nơi cô ở, bởi vì trước đó tin đồn bị truyền ra ngoài, sợ có phóng viên theo dõi, dẫu sao địa chỉ của cô cũng là công khai nên không có vấn đề gì hết.Bởi vì dán mắt vào màn hình máy tính cả ngày trời, nên Tống Úc thực sự đã thấm mệt, mắt cô vừa cay vừa sưng.

Khi mở cửa ra, đèn trong phòng khách hắt ra màu vàng ấm áp, ánh sáng dịu dàng nhưng lại làm chói mắt cô.

Có mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa từ bếp ra ngoài.Trong phòng bếp thiết kế mở, người đàn ông cao lớn đứng ngược chiều với ánh sáng, tay áo sơ mi được anh tùy ý sắn lên, lộ ra đường gân tay cơ bắp săn chắc, bên trên phần tay áo vẫn dính giọt nước chưa khô.Anh một tay đảo chảo, động tác dường như rất thành thục, không biết anh đang làm món gì, giống như đang rất tập trung tinh thần cao độ vào đó nên thậm chí cô quay về rồi anh cũng không chú ý tới.Tống Úc sững sờ, có khoảnh khắc cô như hốt hoảng.

Không chắc chắc đây liệu có được coi là cuộc sống bình thường hay không.

Khi về tới nhà có ánh đèn soi rọi chờ cô, có người nấu cơm cho cô.

Đây là cuộc sống mà trước nay cô chưa từng có được; Nhưng lại thoải mái hơn trong suy nghĩ của cô rất nhiều.

Giống như sự mệt mỏi tích tụ trong một ngày dài dường như không còn tồn tại nữa, nó đã tan đi trong không trung trong khoảnh khắc cô bước vào nhà.

Tống Úc đi chân trần trên sàn nhà bằng đá cẩm thạch, sàn nhà mát lạnh, cô đang nhẹ nhàng đi về phía anh.Sau lưng đột nhiên có sự mềm mại áp vào, cánh tay mảnh khảnh của cô ôm quanh eo Bùi Chỉ.

Anh sững sờ, nhưng khóe miệng lại cong cong.“Về rồi à?”Tống Úc vùi mặt vào lưng của anh, nhẹ nhàng cọ cọ, giống y như một con mèo kiêu ngạo.

Cô nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

Cảm nhận được sự săn chắc rộng rãi trên tấm lưng anh, nhiệt độ da thịt nóng bỏng, khoảng trống rỗng trong tim đột nhiên được lấp đầy.Ngón tay Tống Úc vòng qua eo anh, cách một lớp áo mỏng vẫn có cảm giác như bị kim chích, ngứa ngứa tê tê.Nhưng rất nhanh Tống Úc cảm nhận được bàn tay mình bị tách ra, Bùi Chỉ cầm lấy tay cô, kéo cô ra khỏi người anh.Tống Úc chớp chớp mắt, mơ hồ nhìn anh, dường như không vui vì anh không cho cô ôm.Bùi Chỉ cũng nhìn vào tròng mắt cô, anh nhẹ nhàng thở dài một hơi, ngày nào cô cũng buộc tội anh việc hay dày vò cô, nhưng những động tác nhỏ này của cô dày vò anh tới mức nào thì chính cô lại không ý thức được điều ấy.“Nhà bếp nhiều dầu mỡ, em đợi ở phòng khách đi.”Tống Úc khịt khịt mũi, rõ ràng không ngửi thấy mùi dầu mỡ nào.“Vất vả cho thầy Bùi rồi.” Cô cười cong cong khóe mắt, giọng nói mềm như nước chảy.Bùi Chỉ đặt tay lên đầu cô, Tống Úc bình thường vẫn rất biết làm nũng, chỉ một cái hôn hoặc một câu vất vả, thì khiến anh có thể vì cô mà làm bất cứ việc gì.

Có điều câu xưng hô “thầy Bùi” này anh càng nghe càng không thuận tai chút nào.-Tống Úc nằm trên sô pha, ôm lấy gối, nhớ lại sau khi cô đăng weibo xong vẫn chưa đi xem tình hình sau đó như thế nào, không biết bài viết ấy của cô liệu có hiệu quả hay không.Cô nhấp vào weibo, không cần phải cực khổ tìm kiếm, đã nhìn thấy tên của bản thân được treo ngay trên đầu.Dòng haghtag được gắn dấu “bạo” có tiêu đề #Tống_Úc_đùa_giỡn_với_giáo_sư_Bùi#Tống Úc nhất thời nghẹn họng, cô thực sự không thể hiểu nổi weibo hết tin mới để đưa rồi hay sao mà chỉ có mỗi chuyện nhỏ nhặt này của cô thôi mà lên top hot search những mấy lần.Top hot search dễ lên được như vậy à.Cô nhấp vào phần hot search, bài weibo đầu tiên chính là bài cô thanh minh, phần bình luận bên dưới đã lên tới mười mấy vạn.Tống Úc nhăn mày, cô đã nghĩ có lẽ sẽ nhiều bình luận nhưng thật sự không nghĩ là lại rất nhiều như thế này.

Mọi người tranh luận ở bên dưới như sắp nổ tung tới nơi.@Hổ_não_nhỏ : Tôi bị họ quay mòng mòng như ngu luôn rồi, cho nên đây không phải tình yêu thầy trò phớ hôn? Là đôi tình nhân đang đùa giỡn với nhau thôi đúng không? Tống Úc không hổ là Tống Úc nhỉ, biết đùa quá.@Hữu_nhĩ : hô hô hô, quả nhiên yêu vào sẽ khiến người con gái thay đổi, trước đây tôi chưa từng nghe thấy được Tống Úc dùng giọng điệu mềm như kẹo ngọt này để nói chuyện bao giờ, có bao giờ tôi mới có diễm phúc được chị ấy dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện cùng đây.@Tình_yêu_cách_trở_muôn_sông_núi : SOS bà con ơi, tôi tôi tôi tôi tôi cần truyền máuuu, tấm ảnh này chụp tuyệt quá lại cộng thêm video truyền dẫn nữa, khắp nơi chỗ nào cũng là đường ngọt hết.@Vân_thường : Câu “em có thể phản kháng mà” của thầy Bùi thực sự muốn giết tôi quá đi mất thôi, vừa cuồng bạo vừa dịu dàng mà.

Như này còn cần phản kháng ư? Giường ở đâu, tôi tự nằm!Tống Úc nhìn bình luận, đột nhiên thấy buồn cười.Lúc này, giọng nói của người đàn ông phá vỡ đi sự suy tư của cô, anh gọi “Qua ăn cơm thôi.”Tống Úc buộng điện thoại, nhảy xuống sô pha.

Cô nhìn cơm trứng chảy được bày trên bàn, kinh ngạc “Anh biết làm à?”Bùi Chỉ đưa cho cô một chiếc nĩa và thìa bằng kim loại “Thử xem.”Tống Úc ngồi xuống ghế, hai tay cầm đ ĩa, nhẹ nhàng lắc lư, phần trứng trên cơm cực kì căng đầy và đàn hồi, bên trong chứa đầy chất lỏng trứng đặc.

Tống Úc nhẹ nhàng tách trứng ra, trứng bên trong lập tức tràn ra hai bên mặt cơm.

Mắt cô sáng long lanh, không nhịn được cảm khái “Thầy Bùi, thầy lợi hại quá rồi đó!”Bùi Chỉ chống cằm nhìn cô, khóe miệng bất giác cong cong, thờ ơ “ừm” một tiếng.

Vì lời khen ngợi này của cô, cũng coi như không uổng công hôm nay anh vất vả, phải vứt mất mấy chục hộp trứng,Sau khi ăn cơm tối xong, Tống Úc vẫn sẽ phủi mông như thường ngày nằm về sô pha, để Thầy Bùi thu dọn lại đống tàn cuộc.Những bình luận lúc nãy cô vẫn chưa xem xong nên lại ngồi tiếp tục xem.

Tuy là bình luận đã nghiêng về hướng bình thường rồi nhưng vẫn có những người khá tiêu cực.@Hồ_Ly_Hồng_Ăn_Cơm_Trứng : Ở trong trường học mà lại ôm ấp hôn hít, ảnh hưởng quá không tốt tới người khác còn gì, hơn nữa anh ta còn là thầy giáo, không nên càng chú ý tới hình tượng của bản thân hay sao?@Hồ_trắng_đen : Đích thực là như vậy đấy, trò đùa này của các đôi tình nhân, ở nhà bình thường đùa giỡn thế nào chẳng được, nhưng ở nơi công cộng thì phải chú ý chút xíu chứ.Nhưng rất nhanh cũng có người nhảy vào phản đối lại.@PikaPika : Đó là vườn hoa nhỏ trong trường chúng tôi, bình thường thì đúng là du khách đông nhưng buổi trưa sẽ đóng cửa và chỉ có thầy giáo có thẻ ra vào mới có thể vào được, bởi vì vị trí cách tòa nhà chính rất xa nên bình thường các thầy cô khác cũng rất ít khi ra đó, cho nên gần như ở đó không có ai ra vào cả.@PikaPika : Hơn nữa ở trong trường học cũng có đầy người cũng hôn hít ôm ấp đó thôi tại sao thầy tôi yêu đương như họ thì cũng phải đoan trang nghiêm chỉnh chứ? Tiêu chuẩn kép quá đấy nhé mấy người.Ngô Nguyệt một bên nhả chữ như máy một bên tay run rẩy, cô thực sự đã nhịn mấy ngày nay rồi đây.

Sau khi chuyện chiếc khuyên tai không may bị lộ ra Ngô Nguyệt thấy Tống Úc không công khai nên cũng không dám nói lung tung cái gì, nhưng đợi tới khi video bị phát tán ra tuy là cô nhận ra người trong video là Tống Úc nhưng cũng không dám nói gì vì sợ mình phá hỏng chuyện thêm, nhưng tài khoản theo dõi cô trên weibo mấy ngày nay tăng lên vòn vọt, một con chữ một con số cũng đều bị họ nhìn chằm chặp.Khó khăn lắm mới đợi được bài thanh minh của Tống Úc cuối cùng cô cũng khởi lực bộc phát, thay cho thầy và tiểu Sư Mẫu của cô nói câu công bằng.@Tình_yêu_cách_trở_muôn_sông_núi : Nhìn đi, sinh viên chính thức của trường học người ta đã nói thế rồi thì những người không có quan hệ gì còn ở đây nói đạo lý cái gì nữa.@Hồ_Ly_Hồng_Ăn_Cơm_Trứng : Chúng tôi nói không ăn thua gì thì xem xem @Tài_khoản_chính_thức_của_đại_học_Bắc_Kinh xử lý như thế nào.Tống Úc nhăn mày, chuyện này ầm ĩ như vậy thì thái độ phía bên trường học chắc hẳn phải rất lớn.

Dẫu sao công việc của Bùi Chỉ cũng không giống cô, vì cô tham gia vào giới giải trí thì họ vốn phải bắt buộc chịu được những áp lực này.Nhưng Bùi Chỉ là giáo sư đại học, trường học làm việc vốn là nơi thanh tịnh.

Với tính cách của anh, anh là người sợ gặp phải phiền phức nhất nên có lẽ anh đã phải rất khó chịu.Sau khi Bùi Chỉ dọn dẹp xong phòng bếp, anh đi ra ngoài, trong tay còn cầm một cốc nước, đặt trước mặt bàn trà bên Tống Úc.“Nhường chỗ cho anh.”Tống Úc đang chiếm cả diện tích cái sô pha, cô thu chân, keo kiệt nhường cho anh vị trí trong góc.

Bùi Chỉ ngồi xuống khiến sô pha cũng lún xuống không ít.

Tống Úc rất tự nhiên gác chân lên đùi anh.

Cô nhìn anh qua điện thoại di động từ khóe mắt, biểu cảm trên gương mặt anh vẫn lạnh nhạt, anh đặt khủy tay lên tay vịn ghế sô pha rồi ấn điều khiển mở ti vi.Ti vi chuyển sang kênh Man and Nature, tiếng tivi không to không nhỏ khiến phòng khách không còn quá đỗi yên lặng, những cũng tới mức quá ồn ào.

Căn phòng rơi vào trạng thái tốt nhấtMi mắt Bùi Chỉ cụp xuống, ngón tay anh gõ nhịp nhàng, dường như đang xem ti vi nhưng cũng dường như không để ý cho lắm.

Anh giơ tay, bàn tay to lớn áp lên đôi chân nhỏ nhắn của Tống Úc, nhẹ nhàng ma sát.Tống Úc mím môi, giải thích lại những gì đã xảy ra trên weibo ngày hôm nay.

Bùi Chỉ cầm điện thoại của cô qua mở weibo lên xem.

Sau khi anh xem tới đoạn video và ảnh, anh khựng lại sau đó ấn giữ để lưu về.

Tống Úc âm thầm quan sát phản ứng của anh, anh vẫn thản nhiên như thường, trầm tĩnh không có tiếng động.Câu đầu tiên anh nói là “Video và ảnh gửi qua weichat cho anh, chụp không tồi chút nào nhỉ.”Tống Úc “……”Trọng điểm sai rồi anh trai ơi.Cô dùng chân đá đá anh, sao lại không gấp gáp tí nào thế.“Chuyện này khá nghiêm trọng, hay là anh nghỉ thêm mấy ngày nhé.”Bùi Chỉ giữ lại đôi chân đang đạp loạn của cô lại, máu nóng trong người anh nổi lên, chân cô trắng như tuyết phủ, cầm trong tay vừa mềm vừa mịn.“Không cần xin nghỉ” Anh thờ ơ nhìn vào ti vi “Chạng vạnng chiều trường học có gọi điện cho anh, bảo anh nghỉ ngơi một khoảng thời gian.”Anh nói xong, Tống Úc đờ người, nhưng cô hiểu ngay ra anh có ý gì.

Nói dễ nghe thì là nghỉ ngơi, nói khó nghe thì là cách chức.Tống Úc mở weibo ra, nhấp vào tài khoản chính thức của trường, quả nhiên mới vài phút trước ra thông cáo, tạm thời cách chức Bùi Chỉ để xử lý.

Mặc dù nhìn dòng chữ thì thái độ của nhà trường không hẳn là rất nghiêm trọng, đã qua chọn lọc từ ngữ cẩn thận và để xoa dịu sự hỗn loạn của cư dân mạng để đưa cho họ một lời giải thích rõ ràng.Nhưng nhìn thấy thông cáo này, Tống Úc lại càng cảm thấy có lỗi hơn bao giờ hết.

Cô nhớ tới dáng vẻ khi dạy học của Bùi Chỉ, rõ ràng việc mà anh nên làm là đứng trên bục giảng là truyền giảng cho học sinh của mình những tri thức vô hạn.

Chứ không phải là giống như bây giờ.Tống Úc nhấc chân khỏi người anh, ngồi thẳng dậy.“Em xin lỗi nhé.” Cô nói nhỏ, giống y như đứa trẻ nhận sai.

Bùi Chỉ cười nhẹ, ôm chặt cô vào lòng “Có gì mà phải xin lỗi chứ, có liên quan gì tới em đâu.”“Có liên quan.” Tống Úc lẩm bẩm “Nếu anh không yêu em, yêu đại một ai đó cũng sẽ không bị công kích trên mạng như thế này, còn bị người khác soi xét móc mỉa nữa.”“Tống Úc.” Bùi Chỉ cau mày, gọi thẳng tên của cô ra, giọng thấp đi hai tông, giống như đang cảnh cáo.Đúng là lời gì cũng dám nói bừa cho được.“Chuyện nhỏ như thế này không ảnh hưởng gì tới anh.”Tống Úc cúi đầu, môi mím thành một đường thẳng, không nói câu nào mà cậy cậy móng tay.

Cô mới không thèm tin, cô nghĩ anh nói như vậy chắc chắn là do muốn an ủi cô.Bùi Chỉ liếc nhìn dáng vẻ của cô, hiểu là cô đang quá để tâm chuyện này.

Anh bất đắc dĩ lắc đầu, luồn tay vuốt tóc cô“Trong xã hội văn minh này, mọi người đều sống trong sự buồn chán nên mới hay quan tâm tới mọi việc bên ngoài như vậy, đối với chuyện gì cũng thích xét nét bới móc, chỉ vì để giết thời gian rảnh rỗi của bản thân”.“Đây vốn là vấn đề tồn tại tại xã hội văn minh và nó không liên quan gì tới em hết.

Hơn nữa chính bản thân anh cũng không có cảm giác mình thuộc về nơi đây nên không nhất định phải hòa nhập vào nó bằng được.”Trong xã hội văn minh hiện đại này ngoài trừ Tống Úc ra, anh không cần phải đi lấy lòng ai hết, cho nên người khác nhìn anh thế nào, hiểu lầm cũng được, làm tổn thương anh cũng được, anh không hề để tâm.Dẫu sao khi bị nhà trường đình chỉ, anh cũng mang tâm thế vui vẻ nghỉ ngơi, còn có nhiều thời gian có thể làm cơm cho Tống Úc hơn.Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, dùng một góc độ rất vĩ mô để giải thích cho cô.

Tống Úc ngẩng đầu, nhìn anh.

Ánh mắt anh bình lặng như nước, trầm tĩnh êm đềm.

Tống Úc đã hiểu, anh thật sự không hề để ý.“Được thôi.” Vậy cô cũng không cần phải áy náy nữa.

Tống Úc chớp chớp hai mắt, hôm nay cô phải dán mắt vào màn hình máy tính cả ngày, mắt vừa nhức vừa sưng.Cô nằm trong lòng anh “Mắt em không thoải mái, anh xoa cho em đi.”Bùi Chỉ kéo cô nằm xuống chân.Tống Úc nhắm chặt mắt, cảm giác bàn tay anh đang xoa trên mắt mình, nhiệt độ của ngón tay ấm áp, truyền vào trong mắt cô, vuốt dọc từ mắt lên tới lông mày cô.

Âm thanh trên ti vi dường như truyền đi rất xa, cô thoải mái tới mức cả người như muốn bay lên.Nằm thẳng quá lâu nên Tống Úc vô thức lật người, hơi thở cô ấm áp.Bùi Chỉ cứng đờ cả người.

Anh thuận tay vuốt tóc của cô ra sau tai, chỉ lộ ra một chiếc tai tinh xảo trắng mịn như tuyết.Bùi Chỉ nhẹ nhàng massage viền tai cho cô, “Đỡ hơn chút nào chưa?” Giọng anh khàn khàn mà chính anh cũng không nhận ra.Trong không khí phảng phất mùi tuyết tùng rất nhạt, rất dễ ngửi, Tống Úc có chút buồn ngủ, hai tay vòng qua eo anh, mơ hồ “ừm” một câu.

Trong ti vi, CCTV đang phát bộ phim tài liệu 《Tình yêu giữa các loài vật》.Đưa tin từ Phương Viên Viên --“Một con sư tử đực tìm thấy con mồi của nó, đó là một con sư tử cái đang nằm ngoài kia.”“Nó xuất kích, c ắn vào cổ con cái, vết cắn giống như đang thăm dò đối phương.”Tay Bùi Chỉ lần dọc từ d ái tai cô ra sau gáy, nắm lấy da thịt mềm mại, lực tay không nhẹ không nặng.

Tống Úc khịt mũi, kêu nhẹ một tiếng.Tiếng kêu ấy như k1ch thích dây thần kinh vốn đã căng ra của Bùi Chỉ và những suy nghĩ đang như mớ bòng bong trong đầu anh.Đột nhiên trong khoảnh khắc, trời đất như xoay chuyển.

Tống Úc cảm thấy có người đè cô xuống sô pha.

Cô chầm chậm mở mắt ra, phát hiện vị trí của người đã bị đổi.Bùi Chỉ nhìn cô xuống từ trên cao.

Tống Úc nhìn chằm chằm vào con ngươi của anh, nó u ám đến khủng khiếp, tim cô đập dữ dội, cô cảm giác được sau đó sẽ xảy ra chuyện gì.

Cô định mở miệng nhưng lại không thể nói được gì.“Thực ra anh cũng rất vô vị.” Giọng của anh trầm thấp, khàn tới cực điểm.Trong xã hội phát triển hiện đại này, không có gì đáng để anh nghiên cứu, khiến anh cảm thấy vô vị.“…..” Tống Úc mi mắt run run, không biết anh nói như vậy là có ý gì.

Bùi Chỉ ghé sát vào tai cô, thì thầm “Nhưng anh càng thích dùng cách nguyên thủy nhất để phá vỡ đi sự vô vị ấy.”>> Lảm nhảm : Dạo này chế bận nên mỗi ngày được một chương thôi nhé, có khoảng 35 chương ngoại truyện thì chắc tới cuối tháng là xong :V.
 
Phía Bắc Vùng Xích Đạo - 赤道热吻北极
Chương 62: 62: Ngoại Truyện 9 - Phiền Em Sau Này Yêu Anh Nhiều Hơn Một Chút 4639 Từ


Tờ mờ sáng…Ánh sáng lờ mờ hắt qua khe cửa sổ, có những hạt bụi mịn bay phiêu diêu trong không khí.

Trong gian phòng tĩnh lặng, có hai người đang ôm chặt lấy nhau trên giường.Tống Úc nằm bò trên ngực người đàn ông, thở ra hơi yếu ớt, giống như cô không còn chút sức lực nào nữa.

Mái tóc dài của cô ướt sũng bung xõa ra tứ phía, vết ửng hồng trên má đang phai dần đi.Một tay người đàn ông giữ sau gáy cô, tay còn lại vòng qua ôm lấy eo cô, các khớp ngón tay mảnh khảnh xương xương, trên gan bàn tay có một vết cắn mờ mờ không biết bị ai cắn phải.Có tiếng điện thoại rung ầm ĩ phá vỡ đi sự yên tĩnh vốn có trong phòng.

Tống Úc mới ngủ chưa bao lâu, cô buồn ngủ tới mức không thể chịu nổi, phát ra tiếng “ừ hử” không mấy hài lòng, đẩy đẩy người đàn ông bên dưới.Bùi Chỉ chau mày, anh cũng không muốn động đậy mà nhắm chặt hai mắt.

Anh giơ hai tay lên ấn chặt vào hai bên tai của cô sau đó tiếp tục nằm ngủ.Tiếng điện thoại vẫn đang rung không dứt.Tuy là không tới mức quá đỗi ồn ào nhưng thực sự khiến người khác thấy phiền thức.

Tống Úc dùng chân đá đá anh.

Bùi Chỉ dù có không muốn động tới thế nào cũng chỉ đành đi nghe.Anh lật người ngang qua Tống Úc, lấy chiếc điện thoại để ở phía đầu giường.

Chiếc chăn trượt khỏi người anh, lộ ra bờ vai rộng rãi và tấm lưng săn chắc cùng vết cào mờ mờ ẩn hiện.Bùi Chỉ cầm lấy điện thoại rồi quay về giường nằm, ôm Tống Úc vào lòng, cơ thể cô mềm mịn như ngọc, giống như một khắc cũng không muốn buông ra.

Anh mở hé mắt, nửa tỉnh nửa mê, không nhìn tên người gọi là ai mà ấn luôn nút nghe máy.“Bùi Chỉ”Đầu kia điện thoại trực tiếp gọi cả họ và tên anh ra, giọng nói thuộc kiểu trầm khàn nho nhã, nhưng bởi vì có đem theo nộ khí nên có thêm ba phần uy nghi.“…….” Bùi Chỉ khựng người, đột nhiên tỉnh táo lại.“Ông có chuyện?”“Con có chuyện.” Bùi Chẩm Sơn nhắc nhở răn đe.Bùi Chỉ lười động não, vô thức hỏi “Con có thể có chuyện gì được chứ.”Tống Úc ngủ nửa tỉnh nửa mê, nghe loáng thoáng Bùi Chỉ bên cạnh đang nói chuyện với ai đó.

Cô cố chống đỡ cơn buồn ngủ, hỏi nhẹ nhàng “Sao vậy?”Bùi Chẩm Sơn nghe thấy có tiếng phụ nữ truyền vào trong điện thoại, ngón tay gõ nhẹ vào điện thoại hai lần, ông hiểu bây giờ chính là lúc nên hỏi tội thằng cháu mình.“Sớm sớm đưa về nhà, đừng đợi tới khi ông chết rồi mới biết tới mộ ông thắp hương khấn vái.”Bùi Chỉ nói thản nhiên “Nào có ai tự mắng mình như vậy chứ, ông trường sinh bất lão, thọ tỉ nam sơn.”“Bớt cái trò này lại, cúp đây.”Điện thoại truyền tới tiếng tút tút kéo dài.Bùi Chỉ không để ý cho lắm, đem điện thoại vứt lại trên đầu giường, vùi mặt vào sau gáy Tống Úc cọ cọ.“Ngủ tiếp đi.”Tống Úc tuy là không mở mắt nhưng trong lòng vẫn không yên tâm, hỏi “Là trường học gọi đến à?”“Không phải” Bùi Chỉ ngửi mùi hương trên người cô, như có tác dụng ru ngủ, anh giải thích thờ ơ “Là ông của anh, bảo anh sớm đưa em về nhà.”“…..” Tống Úc mất hai giây để kịp tiêu hóa sau đó giật mình, phút chốc tỉnh cả ngủ.“Lúc nào?” Tuy là Bùi Chỉ đã sớm đã nhắc tới người nhà của anh, nhưng sau khi cô về nước chưa được mấy ngày thì đều bận trong gồng quay công việc, cô vốn định đợi công việc kết thúc rồi sẽ nói sau.Có điều cô vẫn chưa chuẩn bị xong.Bùi Chỉ vuốt vuốt mái tóc của cô lại cho mượt, mi mắt vẫn nhắm chặt “Ngủ trước đi, không gấp.”Bây giờ còn ngủ cái gì nữa chứ! Tống Úc không bình tĩnh được như anh.“Ông của anh không phải nhìn thấy tin tức trên mạng….”“……”Mặt cô nóng lên rần rần, vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, thế này cũng mất mặt quá rồi đấy.“Không gấp là lúc nào?” Tống Úc lại hỏi lại lần nữa.Cô muốn biết cô còn bao nhiêu thời gian có thể trốn được, giữ chân được lúc nào thì giữ vậy.“Phải tới nhà em trước.”Đây là lễ nghi bắt buộc phải có.Anh nói xong, Tống Úc đờ người, cô trầm mặc hồi lâu sau đó lầm bầm nói “Em với người nhà quan hệ không tốt.” Cô không muốn phải lễ bái gì hết.“Anh biết.” Bùi Chỉ vẫn đang vuốt tóc cô, tuy anh không hỏi cô nhưng có thể cảm nhận được.“Ít nhất thì lễ nghi vẫn phải có.” Nếu họ muốn tiếp tục yêu nhau thì những lễ nghi này bắt buộc phải thực hiện.

Bùi Chỉ mở mắt ra nhìn thẳng vào mắt Tống Úc, đôi mắt to tròn của cô chớp chớp, ánh mắt hằn lên những biểu hiện của sự “không tình nguyện” và “dày vò”.

Anh cười nhẹ, hôn môi cô một cái, giống như cổ vũ “Em có thể.”-Sau khi thức dậy, Tống Úc phải cân nhắc rất lâu, mới gọi điện thoại cho Trầm Thư Chi.

Hơn hai mươi năm tình mẹ con xa cách, dẫu cho trước kia vì bệnh tình của Trầm Thư Chi khiến cho quan hệ của họ có chút tiến triển nhưng cũng không khiến họ thân thiết hơn được là bao.Ngoại trừ có việc gấp ra thì bà và cô cũng sẽ không chủ động liên lạc với nhau.

Ngay cả chuyện scandal của cô bị đồn thổi ầm ĩ trên mạng kinh động tới cả gia đình nhà Bùi Chỉ, mà Trầm Thư Chi ở trong giới nổi như vậy nhưng cũng không thấy bà hỏi cô một câu.

Bây giờ đột nhiên phải đưa bạn trai về nhà cho bà xem, Tống Úc cảm thấy có chút kỳ quặc.Tiếng tút tút của điện thoại khiến con người ta phiền não.“Alo?” Có giọng người phụ nữ nho nhã truyền tới“Là con.” Tống Úc cũng không hiểu sao cô lại nói ra câu thừa thãi được tới vậy.“Ta biết, có chuyện gì?”“…..” Tống Úc mím môi, căng mắt, nhìn người đàn ông ngồi đối diện cô.“Không có gì, bạn trai con muốn hẹn mẹ ăn bữa cơm.”Vừa dứt câu thì Bùi Chỉ giơ chân đá cô một cái dưới gầm bàn, phóng ánh mắt sắc như dao sang.Nhóc con này, sao không nói chuyện đàng hoàng cho được không biết.Trầm Thư Chi cũng khựng lại giây lát, sau đó liền nói “Vậy thì chủ nhật đi.”Sau khi cúp điện thoại, Tống Úc thở ra một hơi dài.

Cô ngồi bó chân lại xoa xoa, biết nhưng vẫn cố hỏi “Đá em làm gì chứ.”-Thời gian trôi nhất nhanh, nhoáng cái đã tới chủ nhật.Nơi ở của Trầm Thư Chi ở gần công ty bà làm việc, nơi trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng, vì biệt thự ngày càng đắt hàng, bây giờ đã trở thành vô giá trên thị trường, muốn mua cũng không thể mua được nữa.Mấy năm gần đây Tống Úc gần như không quay lại đây, cô phát hiện ra cách bài trí trong nhà không khác biệt lắm với khi xưa, vẫn giống với trong hồi ức của cô.

Trầm Thư Chi mắc bệnh sạch sẽ quá mức, dì giúp việc trong nhà một ngày sẽ phải quét dọn hai lần, khắp nơi đều trống vắng khiến người khác có cảm giác căn nhà rất lạnh lẽo thiếu vắng hơi người.Trong lúc họ thay giày, quản gia đã lên lầu thông báo cho phu nhân của căn biệt thự.

Quản gia là người mới, cô chưa từng gặp qua người này và cũng không biết Trầm Thư Chi thay người từ lúc nào.

Phòng khách được thiết kế hướng về phía đông, sau buổi chiều ánh nắng không chiếu vào được nên nhiệt độ hạ thấp, làm không gian càng thêm lạnh lẽo.Đợi mãi một lúc lâu vẫn chưa thấy Trầm Thư Chi đi xuống, quản gia khách sáo bảo họ ngồi đợi, giống như bà đang phải giải quyết việc gấp gì đó.Trong khoảng thời gian chờ đợi, Tống Úc quay đầu nói nhỏ với Bùi Chỉ “Anh đừng căng thẳng nhé.”Bùi Chỉ ngồi dựa vào sô pha, ngẩng đầu nhìn cô.Rõ ràng là quay về nhà của mình nhưng phản ứng của Tống Úc lại không hề thoải mái, hai tay bấu chặt vào nhau, lưng cô thẳng tắp, nỗi căng thẳng căng tràn trên mặt, giống như đến một nơi xa lạ, đầy tính cảnh giác.Bùi Chỉ không biết thời thơ ấu của cô đã phải trải qua thế nào, anh cũng chưa từng hỏi cô chuyện này, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của cô, vẫn tránh không khỏi xót thương.Anh giơ tay vỗ vỗ gáy cô, miễn cưỡng nói “Trông em có vẻ còn căng thẳng hơn cả anh.”Khi Trầm Thư Chi xuống lầu, liếc mắt nhìn thấy cảnh tượng dưới nhà, bà mím chặt môi lại.-Bữa tối được chuẩn bị cực kì tinh tế, có rất nhiều món ngon, vừa nhìn liền hiểu là đã phải qua chọn lọc và chuẩn bị kĩ lưỡng trong nhiều ngày.

Việc nằm ngoài dự liệu của Tống Úc chính là, sự tương tác giữa Bùi Chỉ và Trầm Thư Chi cũng được xem như khá “hòa hợp”.

Tuy là thái độ của bà đối với anh không được gọi là quá nhiệt tình, thậm chí còn có chút lạnh nhạt.Luôn dùng sở trường mà bà giỏi nhất, hỏi thì nhiều nhưng phản ứng lại thì ít.

Tính cách của bà vốn dĩ như vậy, mặt tình cảm tương đối lạnh nhạt, vì cầm quyền đã lâu nên không bao giờ thể hiện cảm xúc gì trên khuôn mặt.Đừng nói là đối với Bùi Chỉ, mà ngay cả đối với cô, phần lớn thời gian cũng là thái độ như vậy.Bùi Chỉ cũng không hề quá mức nhiệt tình, nhưng lại thể hiện sự nho nhã lễ phép, không ăn nói tùy ý như ngày thường, mà đem theo thái độ khách khí tôn trọng của vãn bối đối với trưởng bối, nhìn ra được là muốn tạo thiện cảm với đối phương.Hai người cứ duy trì thái độ bề ngoài của mình như vậy, Tống Úc không chêm vào câu nào, chỉ vùi đầu ăn cơm.

Trầm Thư Chi cứ chốc chốc lại quét mắt qua nhìn cô, bà phát hiện ra Tống Úc quá mức kén ăn.Bát cơm đã ăn hết nửa, nhưng cô chỉ chọn món mặn chứ không động đũa tới món rau.

Trầm Thư Chi chau chau mày, đang do dự không biết có nên mở miệng nói với cô hay không, thì nhìn thấy Bùi Chỉ gắp một miếng bông cải xanh vào bát của cô, động tác rất tự nhiên chứ không phải là kiểu diễn ra được.Tống Úc ngẩng đầu nhìn anh, sau đó dẩu dẩu môi, miễn cưỡng nhét bông cải xanh vào miệng rồi nhai như nhai sáp.“…..”Trầm Thư Chi cụp mắt, tiếp tục ăn cơm.“Bình thường công việc có bận không?” Bà hỏi Bùi Chỉ.“Cháu vẫn ổn, làm việc giờ văn phòng, có điều hay phải đi công tác xa.”Trầm Thư Chi gật đầu, lại hỏi tiếp “Có kế hoạch gì cho nghề nghiệp trong tương lai không?”Tống Úc cúi đầu, âm thầm liếc mắt nhìn bà một cái, ai nhìn còn tưởng bà đang phỏng vấn xin việc đấy, sống cho hôm nay còn chưa xong thì ai mà nghĩ được cho tương lai mai sau.

Có điều cô cũng không nhịn được cười, muốn nghe xem Bùi Chỉ sẽ trả lời thế nào.“Không có kế hoạch gì.” Chẳng ngờ là Bùi Chỉ lại cho ra một đáp án tùy ý tới vậy.Trầm Thư Chi ngẩng mặt lên nhìn anh, trong ánh mắt có sự soi xét, dường như là không hài lòng vì câu trả lời này, người không có kế hoạch gì trong tương lai thì không thể là tấm giáp kiên cố để người khác dựa vào.Bùi Chỉ lại gắp tiếp một miếng bông cải xanh vào bát Tống Úc, anh thản nhiên giải thích “Dẫu sao cái mà một người có chính là ‘hiện tại’, cái không mất đi được là ‘quá khứ’ và ‘tương lai’, thứ mà không thể mất đi thì đồng thời cũng không thể có được.

Ai cũng không thể đảm bảo được tương lai bản thân liệu có gặp phải điều bất trắc gì hay không [1]”Trầm Thư Chi nhìn anh, giống như bà vẫn chưa thể phản ứng lại được câu nói đầy triết lý ấy, ánh mắt bà thâm trầm, nhớ lại trước đó không lâu chính bà cũng đã bệnh nặng tới mức nhập viện.Hồi lâu sau bà mới nhẹ giọng nói “Quả đúng là như vậy.”“…….”Tống Úc lại thầm lặng liếc nhìn Bùi Chỉ một cái.

Quả không hổ danh là làm giáo sư dạy học, biết cách nói chuyện quá xá, khiến được cả Trầm Thư Chi sững người ra đó.

Có điều vẫn không quên việc phải gắp thêm cho cô bông cải xanh mà cô ghét ăn nhất.Ba người họ cứ yên lặng mà ăn cơm như vậy.“Bố mẹ làm gì?” Trầm Thư Chi lại bắt đầu hỏi tiếp.Động tác gắp đũa của Bùi Chỉ hơi khựng lại, “Bố trước là quản lý của một công ty, mẹ là vũ công.”Tống Úc chớp chớp mắt, đây là lần đầu tiên cô nghe anh nói về bố mẹ.

Trong ấn tượng của cô, Bùi Chỉ hầu như không hề nhắc tới chuyện của bố mẹ anh, hai người họ bình thường cũng không ai hỏi ai vấn đề này.Vũ công à… Trong lòng cô mặc nhận, mẹ của anh chính là một người phụ nữ xinh đẹp nho nhã quý phái.Sau khi ăn cơm xong.

Sắc trời đã tối dần lại.

“Buổi tối ở lại đây đi.” Trầm Thư Chi nói.Tống Úc từ chối theo phản xạ, “Không cần đâu, chúng con về nhà.”Bùi Chỉ ngước mắt nhìn cô.“….” Sắc mặt Trầm Thư Chi ngưng đọng, bà không nói thêm gì nữa, tuy là ngoài mặt bà không có phản ứng gì nhưng dường như cả người lạnh đi mất mấy phần.“Vậy hai đứa tự xem mà làm.” Nói xong bà đi thẳng về phòng mình.Đợi tới khi bóng dáng Trầm Thư Chi khuất sau hành lang, Bùi Chỉ mới hỏi cô “Đây không phải nhà em à?”Tống Úc sững sờ “Em quên mất.” Hoặc trong tiềm thức của Tống Úc, cô vốn không coi đây là nhà mình.Tống Úc chỉ ở trong căn nhà này tới khi lên cấp hai, tới kì nghỉ khi mà thực sự không còn chỗ để đi nữa thì cô mới về ở vài ngày, đợi tới khi đã có thể tự kiếm ra tiền thì cô tự mình chuyển đi.Bình thường Trầm Thư Chi đi sớm về khuya, hai người họ hầu như không đụng mặt nhau, mà trong kí ức vụn vặt của cô thì Tống Tề Lương quanh năm ngày tháng không có mặt ở nhà, nếu không phải đi quay phim thì sẽ là đi nuôi cô bồ nhí của ông ta.Căn nhà này, đối với cô mà nói, tuy là đã sống nhiều năm nhưng cũng không khác với khách sạn là mấy.Tống Úc ngồi dựa vào sô pha, có một khoảnh khắc cơ thể như được thả lỏng.

Dẫu cho có xa lạ thế nào thì ít nhất cô cũng đã sống ở đây mười mấy năm, quay về đã lâu nên cũng đang dần dần tìm lại được cảm giác thân thuộc.Cô nhìn ngang ngó dọc rồi vô thức liếc nhìn bàn trà, mép cạnh của góc bàn trà từng làm cô vỡ đầu chảy máu không biết từ lúc nào đã được bọc lại.

Màu của dải bảo vệ giống với màu của bàn trà, bản thân cô cũng không hề để ý cho lắm, sau khi bị dập đầu vào đó, cô gần như không còn chơi xung quanh phòng khách nữa.“….” Tống Úc nhớ lại bóng lưng khi Trầm Thư Chi lên lầu, cô độc mà lặng im, từ sau khi phẫu thuật, bà gầy đi rất nhiều.

Bỗng dưng Tống Úc thấy cả người rất khó chịu.“Hay là ngủ lại một đêm nhé?”Bùi Chỉ không hiểu sao cô lại thay đổi chủ ý, anh nói “Đều được.”Tống Úc đi lên lầu, muốn nói chuyện ở lại qua đêm với Trầm Thư Chi.

Cửa thư phòng được mở hé, bên trong truyền tới một giọng nói“Bảo cậu làm chút chuyện vặt mà cậu làm thành như vậy đây à?” Dẫu cho khi Trầm Thư Chi lên giọng dạy bảo người khác, giọng điệu bà vẫn khá ôn hòa, duy trì sự nho nhãn vốn có, nhưng lại mang tới cho người khác cảm giác bị áp bức rất nặng nề.Tống Úc đứng ngoài cửa, nhất thời không biết có nên vào làm phiền hay không.

Cô im lặng một hồi, nghe loáng tháng hình như người bị Trầm Thư Chi trách móc đang thanh minh gì đó.Trầm Thư Chi lại tiếp tục giáo điều “Đừng có giải thích với tôi, thuộc hạ của anh anh không quản được cho tốt khiến video bị truyền ra ngoài, tôi thấy là cái chức danh lãnh đạo của anh cũng không cần phải làm nữa đâu.”“Còn nữa, tôi bảo anh điều tra Bùi Chỉ chứ không bảo anh học cái thói của lũ phóng viên kí giả, kết quả cái anh quay được là cái gì.” Trầm Thư Chi nghĩ tới video trên mạng lại thấy khó chịu, càng nghĩ càng bực bội.Lông mày Tống Úc chau chặt lại, cô trực tiếp mở cửa ra.

Cánh cửa chạm phải bức tường tạo ra một âm thanh chói tai.Trầm Thư Chi ngẩng đầu, sắc mặt của Tống Úc lạnh hẳn đi.

Trong thư phòng trải dài sự trầm mặc.Trầm Thư Chi cúp điện thoại, cố làm ra vẻ điềm tĩnh hỏi “Có chuyện gì?” Giống y như chưa có chuyện gì xảy ra.“….” Môi cô mím thành một đường thẳng.“Không có gì, tối nay ở lại đây.”Cô nói xong, ánh mắt của Trầm Thư Chi xẹt qua tia vui mừng nhưng rất nhanh đã thu lại.“Được, phòng dọn xong hết rồi.”Tống Úc “ừm” một tiếng “Mẹ cứ làm việc tiếp đi.”Cánh tay cô đặt trên nắm đấm cửa, động tác sững lại đó rất lâu.

Trong lòng cô thầm thở ra một hơi thật dài, đột nhiên không nhẫn nhịn được nói buột miệng “Có thể đừng quản con nữa được không?” Cô lạnh nhạt nói.Giọng nói rất nhẹ, nhưng trong thư phòng yên ắng, đủ để cho người đối diện nghe thấy.“Rõ ràng trước nay chưa từng quan tâm, vậy thì bây giờ cũng không cần thiết phải làm như vậy.” Hơn nữa còn liên lụy tới cả Bùi Chỉ.“…..” Trầm Thư Chi đứng đờ người tại chỗ.

Người phụ nữ vừa nãy còn mạnh mẽ lên giọng giáo điều cấp dưới, giờ phút này lại không thốt ra được câu nào.-Buổi tối tuy là họ ở lại, nhưng gần như không còn đụng mặt Trầm Thư Chi nữa.

Phòng của Tống Úc nằm ở tầng ba, cả gian phòng tầng ba thuộc về cô.

Có một phòng khách nho nhỏ, nhà vệ sinh và phòng ngủ riêng, đặc biệt còn có một ban công rộng lớn.Về mặt vật chất, Trầm Thư Chi thực sự chưa từng để Tống Úc chịu thiệt thòi.

Ban công trồng rất nhiều hoa, chúng được chăm sóc rất kĩ càng, vừa hay tới mùa hoa nở, những khóm hoa bung xõa khắp nơi, trong không khí phảng phất mùi hoa thơm.Tống Úc dựa vào lan can đón gió, cô ngồi thẫn thờ nhìn bầu trời và trăng sao.

Trong thành phố không nhìn được sao thì cũng thôi đi, nhưng ngay tới cả ánh trăng cũng chỉ chiếu xuống tia sáng ảm đạm.Không biết tại sao, tâm trạng của cô trở nên cực kì tồi tệ, không cảm thấy thoải mái vì sự phát ti3t vừa rồi của bản thân là bao.Bùi Chỉ tắm xong đi ra ngoài, liếc nhìn thấy cô ngồi nhoài người ra lan can.Tống Úc mặc một chiếc váy ngủ màu trắng, váy hai dây khoe trọn bờ vai thon thả, làn gió thổi qua khiến chiếc váy bồng bềnh như sóng biển, cô đi chân trần, hai cánh tay treo bên ngoài ban công, mảnh khảnh trắng ngần, nhẹ nhàng đung đưa, những khóm hoa bao xung quanh cô, khiến cô trông giống như một chú nai con trong rừng, nhỏ bé và bí ẩn.Ánh mắt của Bùi Chỉ không tự chủ được mà nhìn chằm chằm vào cô không rời.

Anh cầm tấm chăn đặt trên sô pha, lần theo dấu vết của chú nai nhỏ, bước tới gần.Tấm chăn được đắp trên vai làm ngắt mạch suy nghĩ của Tống Úc, cô quay đầu nhìn vào mắt người đàn ông, cười nhẹ nhàng.

Là nụ cười như đang muốn lấp li3m chuyện gì đó.Bùi Chỉ nhìn ra, anh biếng nhác đứng dựa vào lan can, anh không hỏi nhưng cũng không nói gì, đợi tới khi tự cô muốn nói.Buổi tối nhiệt độ khá thấp, Tống Úc khoác chặt chăn vào người, chăn dệt kim có hương vị và hơi ấm khi được phơi dưới ánh mặt trời.

Phòng cô được dọn dẹp cực kì ngăn nắp và sạch sẽ, ngay tới cả quần áo ngủ của hai người cũng đã được chuẩn bị xong xuôi, có thể nhìn ra Trầm Thư Chi đã bỏ ra không ít tâm tư.Tống Úc càng nghĩ lại càng thấy lồ ng ngực ức nghẹn lại.

Cô ngẩng đầu nhìn Bùi Chỉ, lông mày chau chặt, định mở miệng như do dự hồi lâu lại không muốn nói nữa.“Em không biết hóa ra mẹ anh là vũ công đấy, bà là vũ công nhảy điệu gì vậy?”“Ba-lê.” Bùi Chỉ nhẹ nhàng nói.Tống Úc nhướn mày, tuy là chưa gặp qua mẹ của anh nhưng cô đã nghĩ ngay tới vẻ nho nhã lịch thiệp của anh là từ đâu mà ra.“Mẹ anh có biểu diễn không? Sau này có thể dẫn em đi xem được không?” Công việc của cô thi thoảng cũng sẽ được đụng chạm tới nghề vũ đạo, nói không chừng chính cô cũng từng nghe qua tên của mẹ anh cũng nên.Bùi Chỉ nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của cô, đôi môi mỏng mím chặt.“Không xem được nữa đâu.”Tống Úc khựng người.“Họ đều mất rồi.” Giọng anh trầm thấp, chất chứa sự bi thương cùng bất lực rất nhỏ.Tống Úc nhìn anh chằm chằm, hô hấp ngưng trệ.

Hồi lâu sau, mi mắt cô run run, mới định thần lại được.“Chuyện lúc nào thế?” Cô hỏi, giọng nói rất khẽ khàng, cô sợ là khi anh và cô thảo luận về họ, sẽ làm kinh động tới hai người đang ngủ say trong giấc ngủ ngàn thu ấy.“Mười hai năm trước, tai nạn máy bay.”Tống Úc nhẩm tính trong lòng, mười hai năm trước, là năm Bùi Chỉ hai mươi tuổi.Buổi đêm thật tĩnh lặng.Họ lại rơi vào những khoảng trống không tên.Tống Úc lắc đầu, giống y như một đứa trẻ phạm lỗi, nhắc tới chuyện mà bản thân không nên nhắc tới, lúng túng không thôi.

Bùi Chỉ cười cười, dùng tay xoa xoa đầu cô “Nếu như họ còn sống, nhất định sẽ rất thích em.”Lòng bàn tay người đàn ông ấm áp, đặt lên trên đầu cô, ngữ điệu nhẹ nhàng.Tống Úc cảm thấy tim mình như bị ai đó khoét một lỗ sâu.“May mắn nhỏ của anh rất thông minh, tính tình cũng tốt nữa.”Tống Úc cúi đầu không đáp lời, so với Bùi Chỉ, cô đích thực được xem như may mắn rồi.“Cho nên..” Bùi Chỉ nói chầm chậm “Không cần phải quá để bụng đâu em, không nên chỉ xem quá khứ em không nhận được gì, mà nên xem xem hiện tại em có được những gì.”Anh ngừng một lúc “Ít nhất mẹ em tới bây giờ vẫn rất quan tâm em, chỉ có điều bà không biết cách phải biểu đạt mà thôi.”Giọng anh khàn khàn trầm thấp, thong thả ung dung, dẫu là lúc này rồi nhưng anh vẫn nghĩ tới việc an ủi cô, muốn hòa giải quan hệ giữa cô và Trầm Thư Chi.Tống Úc mở to mắt, hốc mắt ẩm ướt nóng bỏng, cô bỗng rất đau lòng rất đau lòng.

Cô quay đầu, dùng tay ôm chặt lấy thắt lưng người đàn ông, vùi mặt vào người anh.Anh cảm nhận được trước ngực mình như có khoảng ướt đẫm, vai của Tống Úc run run, nấc nghẹn từng cơn.Bùi Chỉ thấy hơi buồn cười, anh ôm lấy cô, nhẹ nhàng hỏi “Khóc gì chứ.”Tống Úc ủ rũ đáp “Đau lòng thay anh.”Bùi Chỉ ôm cô càng chặt hơn nữa, người phụ nữ trong lòng anh mảnh khảnh, cơ thể cô mềm mịn như nước, anh xót thương cô còn chưa hết, nào nỡ để cô xót thương cho anh.“Không cần phải đau lòng thay anh, khoảng thời gian ấy anh đã trưởng thành rồi, đã nhận được rất nhiều tình yêu từ họ.”Tống Úc ngửi mùi tuyết tùng thoang thoảng trong không khí, lần đầu tiên cô cảm thấy nó lạnh lẽo mà cô đơn tới vậy.“Như vậy cũng không đủ.”Nào có ai lại chê tình yêu ít chứ, hơn nữa cái mà anh mất đi, chính là hai người yêu anh nhất trên thế gian này.

Tống Úc ôm anh chặt hết mức có thể, như ôm một cây tùng cổ thụ.“Sau này em sẽ yêu anh nhiều hơn một chút nhé.”Sự bày tỏ tình cảm đột ngột của cô khiến anh sững sờ.

Tống Úc không phải kiểu người hay nói những câu yêu đương, anh chưa từng nghe cô nói yêu anh, hôm nay có lẽ là lần đầu tiên.Anh vốn là người sống tách biệt với nền văn minh hiện đại này đã lâu, sự tách biệt ấy bao phủ lên cơ thể anh một mảng lạnh nhạt xa cách, nhưng thời khắc này; lại như có chiếc rễ được cắm sâu trong lòng anh.Bùi Chỉ ôm chặt eo người phụ nữ, hận không thể đem cô hòa vào trong xương cốt mình.Anh bật cười thành tiếng –“Được.”“Vậy phiền em sau này yêu anh nhiều hơn một chút.”Anh cũng sẽ coi cô là cuộc sống của mình.Anh sẽ vì cô mà sống, cũng sẽ vì cô mà chết.----------->> Tác giả có lời muốn nói :[1] Trích dẫn từ 《Suy Tưởng》 của Mark:Aurelius (Marcus Aurelius Antoninus Augustus) : Thứ duy nhất có thể lấy đi của con người chính là hiện tại.

Nếu như đây chính là sự thật, thì con người chỉ có thể có được hiện tại, chứ không thể nào đánh mất thứ mà mình không có được《Suy Tưởng》 là một tập hợp các ghi chép cá nhân của Marcus Aurelius, Hoàng đế La Mã từ 161 tới 180 CN, ghi lại những suy nghĩ riêng tư cho bản thân và những tư tưởng về triết học khắc kỷ..
 
Phía Bắc Vùng Xích Đạo - 赤道热吻北极
Chương 63: 63: Ngoại Truyện 10 - Cầu Hôn 2725 Từ


Ngày thứ hai, Tống Úc dậy rất sớm, bụng cô quặn thắt, giữa hai ch@n lúc nào cũng có cảm giác nóng ẩm, cô nhẩm tính ngày thì có lẽ bà dì lại ghé thăm rồi.Cánh tay người đàn ông đặt trên eo cô, anh ngủ rất say, hơi thở nóng hổi phả ra sau gáy, Tống Úc nhẹ nhàng ngồi dậy.

Dường như anh cảm nhận được vòng tay mình trống rỗng, bàn tay của Bùi Chỉ nắm chiếc chăn trống không, lông mày vô thức nhíu lại.

Gương mặt nghiêng của anh rất sinh động, hàng mi dày như lông quạ cụp xuống, mũi cao, đường viền hàm rất sâu.Tướng ngủ của anh vốn rất tốt, lúc nào cũng yên lặng, không có thói quen xấu nào, ngoại trừ những khi ôm cô ngủ ôm quá chặt khiến cô không thể thở nổi ra thì hầu như không còn gì khác.Tống Úc cụp mắt nhìn anh hồi lâu mới đứng dậy nhẹ nhàng đóng cửa ra khỏi phòng.

Khi cô xuống lầu, nhìn thấy Trầm Thư Chi đang ngồi dựa vào ghế sô pha, xem tin tức tài chính hôm nay trên máy tính bảng, trên mắt đeo một cặp kính không gọng.Bàn trà đặt một tách cà phê, cà phê nóng hổi tỏa ra làn khói dịu nhẹ, lay đọng trong không khí vị đắng dìu dịu.

Bước chân của Tống Úc hơi ngừng lại, do dự hồi lâu, cô vẫn tiếp tục bước xuống.Nghe thấy tiếng động, Trầm Thư Chi ngước mắt lên nhìn cô một cái.Thời gian như trầm lại khi bà và cô nhìn nhau, không gian yên tĩnh không có tiếng động.

Tống Úc không tự nhiên gãi gãi mũi, nhớ tới lời dạy bảo của Bùi Chỉ ngày hôm qua.“Chào buổi sáng.” Cô chủ động chào hỏi, ngữ khí đem theo chút kì quặc.Trầm Thư Chi có một khắc sững người, nhưng lại khôi phục trạng thái bình thường rất nhanh “Dậy sớm vậy à?”Tống Úc “ừm” một tiếng, đi xuống ngồi đối diện ghế sô pha.

Phòng khách được thiết kế hướng về phía đông, ánh nắng ban mai soi rọi xuống, ấm áp hơn buổi chiều ngày hôm qua rất nhiều, sô pha da thuộc cũng được nắng sưởi một màu ấm áp.Tống Úc giơ tay xoa bụng, có chút khó chịu, môi cô trắng nhợt.Trầm Thư Chi hiểu ra “Tới ngày đó à?”Tống Úc gật gật đầu.Trầm Thư Chi đưa chiếc chăn dệt trên chân cho cô.

Cả người Tống Úc nằm chui vào sô pha, trên chăn vẫn còn hơi ấm của bà.

Trong phòng khách rất yên tĩnh, thi thoảng sẽ có tiếng chim kêu, phá vỡ đi sự gượng gạo và ngượng ngùng của hai con người trong nhà.Tống Úc mím mím môi, cuối cùng cũng mở miệng phá vỡ đi sự trầm mặc.“Từ lúc nào mà mẹ lại đeo kính?” Trong ấn tượng của cô, Trầm Thư Chi của ngày trước không hề đeo kính.Ánh mắt của Trầm Thư Chi rời từ máy tính bảng nhìn lên cô, đưa tay tháo kính ra, cười nói “Ừ, dạo này nhìn mọi thứ không được rõ.”Tống Úc sững sờ, không nghĩ hóa ra đó lại là kính lão.

Cô âm thầm liếc nhìn Trầm Thư Chi, một tay bà đang cầm tách cà phê được chế tác tinh xảo, tay còn lại đang gõ nhịp nhàng trên bàn, động tác cực kì nho nhã, toát lên khí chất cao quýChỉ là khóe mắt đuôi mày đã bắt đầu có sự mài mòn của năm tháng, mái tóc đã lấm tấm những sợi bạc.Trầm Thư Chi cũng nhìn Tống Úc, giọng thoải mái nhẹ nhàng “Già rồi.”Chớp mắt thôi, con gái của bà đã lớn như vậy, trong trí nhớ của bà, Tống Úc vốn là đứa trẻ khiến bà rất yên tâm, nhưng không biết tại sao, có lẽ vì bà luôn quá yên tâm về nó mà hầu như không còn để tâm tới nó nữa, bà chỉ nhìn thấy nó đang lớn lên từng ngày và lúc càng xa cách với bà hơn.“Chuyện hôm qua, là ta không đúng.” Trầm Thư Chi nhẹ nhàng nói.“Còn cả chuyện hồi còn nhỏ, ta chỉ chú tâm lo cho công việc, không quan tâm tới con, là ta không tốt.”Con cái của Trầm lão gia có quá nhiều, con của vợ chính có, con của vợ lẽ có, con ngoài giá thú cũng có… ai ai cũng nhăm nhe gia sản của nhà họ Trầm.

Trầm Thư Chi thân là con gái, bản thân phụ nữ sinh ra đã ở thế yếu, nếu muốn bản thân được công nhận thì bắt buộc phải cố gắng gấp bội phần những người đàn ông khác, đặc biệt là lúc còn trẻ bà đã tự bắt buộc bản thân mình phải khiến người bố nghiêm khắc công nhận tài năng của bà.Đặc biệt là những năm đầu sinh Tống Úc ra, Tống Tề Lương bị bà phát hiện ngoại tình bên ngoài, rồi lại gặp phải bất trở trong việc sinh con, suýt nữa bị người khác cướp mất vị trí, nhất thời khiến bà nghĩ rằng việc sinh ra Tống Úc chính là đang tự tìm phiền phức vào người.Thuận theo sự tăng trưởng của tuổi tác, Trầm Thư Chi mới bắt đầu kiểm điểm lại bản thân, phát hiện ra thứ quan trọng nhất đối với bà đang dần dần thay đổi.

Nhưng đợi tới khi bà nhận ra thì mọi thứ gần như đã quá muộn.Tống Úc khựng lại hồi lâu, cô không nghĩ Trầm Thư Chi sẽ xin lỗi mình.

Dưới sự chân thành trong lời nói của bà, sự trách móc cùng những ấm ức cô đè nén đã lâu trong lòng, dường như không còn tồn tại nữa.

Đừng có nhỏ mọn như vậy, Tống Úc tự nói với chính mình.“Chuyện đã qua rồi thì để cho nó qua thôi.” Cô vùi mình vào sô pha càng sâu hơn.“Nếu đổi lại là con, có lẽ cũng sẽ không làm tốt hơn mẹ được bao nhiêu.”Sự nhận thức của bản thân cô đối với chính mình vẫn rất tỉnh táo “Có lẽ con cũng sẽ không làm tốt vai trò của một người mẹ.”So với việc đưa đón con đi học, cô càng muốn dành điều đó để đi quay phim hơn.

Trầm Thư Chi nhìn sang cô, hồi lâu sau, bà cụp mắt xuống rồi cười nhẹ nhõm.“Có lẽ con mạnh mẽ hơn ta nhiều phần, dẫu cho con không tốt, thì vẫn còn có Bùi Chỉ, chỉ cần có cậu ấy là sẽ có thể dạy dỗ được con cái.”Bà nói xong, Tống Úc ngạc nhiên nhướn mày, “Mẹ nói vậy, có lẽ đã rất vừa ý anh ấy rồi đúng không, hôm qua mẹ vẫn còn lạnh nhạt với anh ấy lắm.”Trầm Thư Chi bưng tách cà phê nhấp một ngụm, liếc cô một cái “Nếu không thì sao? Khiến cậu ta nghĩ rằng ta đang bán con gái đi à, đâu có dễ như vậy.”Nghe bà nói như vậy, Tống Úc lại không vui vẻ cho lắm.“Dễ như vậy thật mà.” Cô nói nhỏ “Con chính là muốn gả cho anh ấy.”Cô nghĩ ngợi “Hay là mẹ cứ đưa hộ khẩu trước cho con đi, đỡ phiền phức sau này lại phải về lấy.”Trầm Thư Chi chỉ hận rèn sắt không thành thép “Cái con bé này….”Ánh mắt bà vô thức liếc lên trên, đột nhiên khựng lại “Bùi Chỉ, dậy rồi à.”Tống Úc đờ người, cũng nghe thấy tiếng bước chân của anh, cô quay đầu lại, nhìn người đàn ông đi từ dưới lầu xuống.Ánh mắt của Bùi Chỉ thâm trầm, nhìn cô chằm chằm, môi mím thành một đường thẳng, không biết cuộc đối thoại của họ anh nghe được bao nhiêuTống Úc chớp chớp mắt, tai cô nóng rần lên.Cũng may thái độ của Bùi Chỉ vẫn khá dửng dưng, nhìn thì có vẻ giống như là vẫn chưa nghe được gì, khi ăn sáng anh cũng không nhắc câu nào.Tống Úc âm thầm thở ra một hơi.Khi chuẩn bị rời đi, Trầm Thư Chi gọi riêng Tống Úc lên thư phòng.

Bà lấy quyển sổ hộ khẩu ra rồi đưa cho Tống Úc “Mau mau đi đi.”Quả nhiên là con gái sắp tới tuổi lấy chồng, chậu nước đổ đi không thể giữ lại được.Tống Úc cười cười, cất hộ khẩu vào túi.-Trên đường đi về, đã qua thời gian cao điểm mọi người dồn đi làm nên trên đường không có nhiều xe đi lại cho lắm.

Màu xuân ở Bắc Kinh thực sự rất đẹp, ánh nắng ấm áp, rợp bóng cây cối, là sắc màu xanh ngọc lục bảo, trong không khí có những sợi tơ liễu bay phiêu diêu, nhảy múa cùng gió.Tống Úc mở cửa sổ, để ánh nắng tự do hất vào, tay cô chống ra ngoài cửa xe, nhìn ra những cây cối bên ngoài, tâm trạng trở nên cực kì hứng khởi.“Hôm nay có phải làm việc không?” Bùi Chỉ hỏi côTống Úc biếng nhác đáp lời “Không có.”“Vậy tìm nơi nào đi dạo nhé.”Thời tiết đẹp như vậy, đích thực không nên làm ổ ở nhà, Tống Úc gật gật đầu, “Hoa anh đào ở Ngọc Uyên Đàm có lẽ mở rồi nhỉ, hay là đi qua đó nhé? Cũng gần đây nữa.”Bùi Chỉ cho xe di chuyển chầm chậm, chạm ngón trỏ vào màn hình ô tô hai lần rồi lái xe về Ngọc Uyên Đàm.Vào buổi sáng của những ngày trong tuần, không có nhiều khách du lịch ở công viên Ngọc Uyên Đàm, nhưng vẫn vì tính đảm bảo, cô và Bùi Chỉ thống nhất đeo khẩu trang rồi mới xuống đường.Cô thực sự không muốn chiếm dụng tài nguyên công cộng trên weibo thêm lần nào nữa hết.Khẩu trang đen đeo trên mặt Bùi Chỉ, chỉ còn lộ ra đôi mắt sáng của anh, nó khiến cho lông mày và mắt anh càng sâu và đẹp hơn.Trên quãng đường đi tới Ngọc Uyên Đàm, anh và cô đi ngang qua hai cô nữ sinh mặc hán phục đang chụp ảnh, họ mạnh dạn nhìn thẳng vào anh rất lâu.

Sau khi đi lướt qua họ, sau lưng vang lên tiếng xuýt xoa khen ngợi, những lời như kiểu đep trai quá….Tống Úc kéo tay anh dừng lại.

Bùi Chỉ đi đường rất ít nói, tầm mắt anh nhìn ra phía xa xa, vốn không để ý tới việc mình vừa bị người khác nhìn chằm chằm.Anh định thần lại “Sao thế?”Tống Úc nhìn anh, cái nhìn đầy lơ đãng.

Cô bĩu môi, nhón chân, giơ tay vò rối tóc anh, tóc con rủ xuống trán, che đi đôi mắt thu hút bao ánh nhìn.Hoa anh đào ở Ngọc Uyên Đàm đang mùa nở rộ, những nơi họ đi qua, dưới chân chất đầy những cánh hoa rơi rụng lả tả.

Bởi vì du khách rất ít nên không gian thoáng đãng an yên, thời gian dường như cũng ngưng đọng, biệt lập với nhịp sống nhanh và ồn ào của thủ đô bên ngoài.Tống Úc nhìn ra phía xa, có một cặp ông lão bà lão tóc bạc phơ, bà lão ngồi trên xe lăn được ông lão đẩy đi, chốc chốc họ lại dừng lại, đứng lặng lẽ dưới rặng cây anh đào.Nhìn những cánh hoa rơi, cô nghĩ tới sau một mùa đông ém sắc, xuân tới chúng thi nhau đâm chồi nảy lộc, hoa nở rực rỡ.

Sau khi mùa hoa héo úa chúng sẽ lại trơ trọi lá và biến thành thổ nhưỡng, làm chất dinh dưỡng nuôi cây anh đào trong nhiều năm tiếp theo, vòng tuần hoàn như vậy cứ lăp đi lặp lại, như thể cuộc sống kéo dài vô tận.Tống Úc kéo tay Bùi Chỉ, đi theo sau họ, cất giấu mối tâm tư nho nhỏ, giống như như vậy, họ cũng có thể đi tới cuối con đường.Có một cửa hàng bán kem hoa anh đào phiên bản giới hạn trong Ngọc Uyên Đàm, Tống Úc nhìn thấy có người cầm ăn, thế là cô vô thức cũng muốn.“Không được.” Bùi Chỉ từ chối thẳng thừng.Tống Úc chau mày “Tại sao lại không được?”“Hôm nay không phải ngày em bị đó sao, không ăn được kem.”Rõ ràng cô vẫn chưa nhắc với anh là cô tới ngày ấy.Cô không nhịn được lầm bầm “Nhớ rõ vậy làm gì chứ.”“Em phải ăn.” Tống Úc làm động tác mở cửa tủ đông “Anh quản ít thôi.”Bùi Chỉ chau chặt mày, cô nhóc con này.Động tác của anh nhanh hơn cô, anh giữ chặt lấy một tay cô trong tay mình, tay còn lại vòng qua eo cô, kéo cô ra xa.“Không được ăn.”Tống Úc một bên vùng vằng, một bên trách móc “Anh phiền thật đấy.”Có điều sức cô không đọ được với sức anh, bị anh lôi đi tới đoạn không thể nhìn thấy quán kem nữa.“Đi ngồi thuyền đi.” Bùi Chỉ chuyển rời sự chú ý của cô.Tống Úc liếc nhìn bến tàu du lịch cách đó không xa, trên mặt hồ phẳng lặng có hai ba chiếc thuyền đủ màu sắc.“Không muốn” Cô phụng phịu nói “Em muốn ăn kem!”Tống Úc nghe thấy giọng nói của mình nũng nịu tới mức không chịu được.

Chính cô cũng không nhịn được mà cảm khái, có phải cô được chiều quá hóa hư rồi hay không? Thảo nào trên mạng nhiều người nói cô yêu vào mà như biến thành một con người khác.Nếu là bình thường, những ngày bà dì ghé thăm không thể ăn được đồ lạnh, cô cũng sẽ không bao giờ làm khó chính mình.Không thể hiểu nổi mà.Bùi Chỉ đau đầu chau mày, bất lực thở dài, “Tổ tông.”Tống Úc nhìn biểu cảm trên khuôn mặt anh, dáng vẻ bất lực nhưng lại không thể làm gì cô ấy, đặc biệt là khi anh nói hai từ “tổ tông”, nghe đến độ cô nhộn nhạo trong lòng.Hình như cô hiểu rồi.Hóa ra trong lòng cô đang cất giấu một con quỷ tinh nghịch, bắt buộc phải trọc ghẹo anh mới thôi.Tổ tông không vui vẻ “hừ” một tiếng, tay cô bị anh nắm lấy, đi chầm chậm, không tình nguyện bước lên thuyền.Chiếc thuyền nhỏ có màu trắng xanh, nó lắc lư tròng trành, đi tới giữa hồ, trên hồ yên tĩnh hơn ở trên bờ khá nhiều.

Tống Úc chống cằm nhìn phong cảnh, đối với việc ăn kem, cô quyết định hạ màn ở đây.Cô dựa vào lòng người đàn ông, Bùi Chỉ giơ tay ôm cô vào lòng.

Ánh nắng xuyên qua lán thuyền soi rọi vào bên trong giống như một lớp màn mỏng bao bọc lấy hai người họ.Tống Úc nheo mắt, cả người biếng nhác, ngáp nhỏ một cái.“Trong túi anh có thứ gì thế?” Cô thờ ơ hỏi “Chạm vào em rồi.”Bùi Chỉ không đáp lời, Cánh tay vòng sau lưng cô, lấy đồ trong túi ra.Trước mặt xuất hiện bàn tay anh đang cầm một chiếc hộp nhỏ có màu đỏ.Tống Úc sững sờ.

Chiếc hộp nhỏ màu đỏ từ từ bật mở, đẻ lộ cặp nhẫn kim cương bên trong.

Một cặp nhẫn kim cương bọc trân châu cỡ lớn nhỏ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời, giống y như những vì sao trên bầu trời cao.

Tống Úc ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đen láy của anh.Bùi Chỉ giơ tay, cài lại mái tóc bị thổi bay toán loạn của cô ra sau tai, khóe môi anh cong cong, anh thản nhiên nói “Anh vốn không muốn qua loa như vậy, nhưng hình như là em không đợi lâu hơn được nữa.”Anh nói xong, gò má Tống Úc chợt ửng hồng.Quả nhiên những lời cô nói ban sáng bị anh nghe thấy hết cả rồi.>> Lảm nhảm của tác giả :Nhẫm kim cương trước đó thuộc về gia đình nhà Bùi Chỉ, cũng được xem như là tái sử dụng nguồn tài nguyên, nhưng nguyên tắc trước đó vẫn không đổi đâu nhé, những chương sau sẽ giải thích ~~.
 
Back
Top Bottom