Hài Hước Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời hậu truyện)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
352,149
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406829894-256-k872267.jpg

Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
Tác giả: tarrothatman
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

NỘI DUNG: Sau cái kết của phần phim gốc, xóm trọ chính kinh giờ tan rã gần sạch với mỗi nhân vật một số phận ngã rẽ khác nhau
Bộ ba nhân vật chính: Nguyệt dạt vào miền trung vì mất trắng tất cả, Thương bỏ về quê lập nghiệp giáo viên, Nhung vẫn trụ lại ở Hà Nội làm báo
Bích: tủi hổ vì cái thai nên bỏ đi biệt xứ
Trà cave: bị bắt vì tội mại dâm ngay khi quyết định hoàn lương
Thảo em út: bỏ học về quê vì biến cố gia đình vỡ nợ
Hùng: chuyển sang khu trọ khác trên phố
Hòa: theo gia đình vào Sài Gòn
Xóm trọ hiện tại chỉ còn Nam mọt sách, Thúy đanh đá, Nghĩa béo, Vinh khểnh.

Bác Toàn đầu hói kibo vẫn là quản lí khu trọ này
Minh đụt, một học sinh cấp 3 mới 16 tuổi, cao 1m74, với làn da trắng trẻo, thân hình mảnh khảnh bất ngờ du hành từ năm 2022 về 2001, về đúng xóm trọ Chính Kinh và gặp gỡ các anh chị tiền bối.

Từ đó Minh đã gia nhập 'biệt đội Chính Kinh', cùng tham gia nhiều 'phi vụ' khác nhau, tận hưởng cái cuộc sống của thế hệ chỉ có nokia cục gạch với điện thoại bàn
-----------------------‐----------------------------
"Bạn nghĩ sống ở xóm trọ sinh viên nghèo năm 2001 là khổ?

Không! sống ở xóm Chính Kinh với 5 con báo này mới là đại nạn" 🤡



xomtrochinhkinh​
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
Giới thiệu nhân vật


1.

Nam mọt sách: anh này thì hiền lành lễ phép (với cả ngoan ngoãn) khỏi phải bàn, mặt đeo cái kính cận dày cộp, thân hình mảnh mai, mái tóc bổ luống quyển vở sáng ngời ngời vẻ đẹp 'nam tính' (thi thoảng là tóc cắt thẳng kiểu học sinh).

Bên ngoài trông tri thức thông minh bao nhiêu thì bên trong lại ranh mãnh bấy nhiêu 😈

Học vấn: sinh viên năm 2 khoa Hóa trường tổng hợp

2.

Nghĩa béo: tên này là trùm sỏ nghĩ ra mấy trò đùa quái thai nhất hệ mặt trời.

Được cái hài hước vui tính tốt bụng (và béo quay), hắn là ông tổ 'sống lạc quan' ngay cả trong những tình huống khó khăn nhất.

Và đương nhiên với tính cách nhanh nhẹn hoạt bát thì hắn sẽ là trùm trong việc quan hệ ngoại giao (ví dụ: xin bác toàn cho khất tiền nhà, xin bà thúy mấy bát gạo, xin thằng nam chai nước mắm vv...)

Học vấn: sinh viên năm✌️khoa Toán-Tin trường tổng hợp

3.

Vinh sún: gọi là sún nhưng anh ta lại không sún mà có hàm răng khểnh đặc trưng với tác dụng buff điểm 'dễ mến + năng lượng tích cực' mỗi khi cười.

Sở hữu mái tóc bồng bềnh lãng tử cùng khả năng gẩy guitar cực điêu luyện (minh chứng là hắn từng đánh bài when you say nothing at all hồi sinh nhật nghĩa béo), vinh đã khiến cho bao nhiêu hotgirl hoa khôi đổ đứ đừ nếu không bị mắc lời nguyền...ế 🤡.

Đừng quên cái giọng trọ trẹ nghệ an của anh ta cũng giúp ích rất nhiều cho cả biệt đội trong một số trường hợp hi hữu 😎

Học vấn: sinh viên năm nhất khoa toán-tin trường tổng hợp

4.

Thúy đanh đá: bà chúa võ mồm, master khẩu nghiệp, sư tử hống made in Chính Kinh.

Xuất hiện với gương mặt lườm cháy bô xe cub và mái tóc đuôi gà, cô ta có khả năng nói liên tục không ngừng nghỉ, hét một cái là cả xóm trọ có động đất 100 độ richter (kinh điển là khi nghĩa béo tranh nước để rửa bát).

Dù là nhân vật đanh đá nhất xóm trọ nhưng thúy là người sống rất tình cảm, rộng lượng, nhìn rõ tâm can con người nhất

Học vấn: sinh viên năm high khoa Văn trường tổng hợp

5.

Minh đụt: học sinh cấp 3 đến từ năm 2022, thân hình trắng trẻo cao ráo nhưng trông như cây sậy (cao bằng anh Nam).

Tính cách thì đúng chất 'bản sao lỗi' của Nam mọt sách, ngố với đần thôi rồi nên rất hợp để làm mảnh ghép của biệt đội 5 con báo 👻

6.

Lão Toàn 'đòi hấu': tính vẫn kibo, là vị vua quyền lực cai quản xóm trọ.

Luôn là nỗi ám ảnh của các nhân vật mỗi cuối tháng với quyển số ghi tiền + chiếc bút Thiên Long bất hủ (nhưng sau đó toàn cho khất vô thời hạn vì lão hiểu rằng sinh viên tỉnh lẻ lên thủ đô học lắm lúc cũng rất thiếu thốn).

'Bác' không chỉ là người thu tiền, người quản lí khu trọ, mà còn là vị cha già đáng kính (aka đáng ghét) của 5 đứa con còn cố gắng bám trụ trước hiện thực cơm áo gạo tiền nghiệt ngã của cái đất hà nội.
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
daily in xóm trọ


Bối cảnh: Sân xóm trọ lúc 2 giờ chiều.

Giữa sân là một nồi cơm to đùng nhưng toàn nước với vài hạt gạo leo teo, bên cạnh là đĩa đậu phụ luộc chấm muối trắng - "đặc sản" cứu đói của cả xóm.

Thúy đanh đá đứng chống nạnh, tay cầm cái môi múc cơm gõ chan chát vào vành nồi.

Cô ta mặc một bộ đồ thun bó sát màu TÍM LỊM TÌM SIM, cái loại tím mà nhìn thôi đã thấy tiền đình, đã thế lại còn bóng lộn lên dưới cái nắng quái ác.

"ĐM CHÚNG MÀY!

NHÌN CÁI BẢN MẶT ĐỨA NÀO CŨNG NHƯ THẰNG NGHIỆN THẾ KIA THÌ HỌC HÀNH CÁI VẸO GÌ?"

- Thúy quát, tiếng rít qua kẽ răng nghe hãi hùng - "Thằng Nghĩa, bụng mày sắp chạm đất rồi!

Thằng Nam, trông mày như con mắm chết trôi!

CẢ LŨ ĐỨNG DẬY TẬP AEROBIC CHO TAO!

ĐỨA NÀO LƯỜI TỐI NAY TAO CẮT CƠM!!!"

Nghe đến hai chữ "CẮT CƠM", bốn con báo thủ bật dậy như lò xo.

Với sinh viên nghèo năm 2001, cơm là chân lý, là sự sống, là tất cả!

Nghĩa béo nhìn bộ đồ tím của Thúy, nuốt nước bọt cái ực:

"Thúy ơi, tao lạy cả nhà mày!

Cái bộ đồ này nhìn... nhức mắt vãi.

Với cả đây là bài tập cho bà bầu mà?

Tao tập xong nó kích thích ra nội tiết tố mọc...

"bầu sữa" thì chết!"

"CÂM MÕM!

MỌC THÌ TAO CHO MÀY ĐI LÀM MẸ TRẺ!

TẬP!!!"

- Thúy gầm lên, ấn cái nút đài cassette.

Tiếng nhạc rè rè "Một hai ba bốn..." nổi lên.

Thúy bắt đầu uốn éo.

Bộ đồ tím bó lấy thân hình khiến cô ta trông như một con sâu róm khổng lồ đang lên cơn động kinh.

Thằng Minh đụt đứng cuối hàng, tay chân loằng ngoằng như cái compa hỏng, mặt mếu máo vì cái bụng đang kêu réo rắt.

Thằng Vinh khểnh thì gập người, giọng Nghệ An méo mó: "Cha mạ ơi, tập cái ni chắc tui lòi bản họng ra mất!".

Đột ngột, Thúy xoay một vòng cực gắt để biểu diễn động tác "Cào cào đá núi".

Nhưng đen cho quả cà tím, cái nắng 40 độ cộng với cái bụng rỗng tuếch khiến chị đại thấy trời đất quay cuồng như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc.

Mặt Thúy tái dại, hai tay chới với quào cào vào không khí như đang vớt bèo.

"Hự..."

- một tiếng rên rỉ thoát ra, và rồi RẦM một phát cực đại, Thúy đổ ập xuống sân gạch như một bao tải gạo, chân tay co quắp, giật đùng đùng theo nhịp nhạc.

Thằng Nghĩa béo mắt sáng rực, gào lên như bắt được vàng:

"ĐM ANH EM ƠI!

ĐỘNG TÁC MỚI!

CHIÊU 'KINH PHONG CO GIẬT' ĐỂ ĐỐT MỠ ĐÙI!

LÀM THEO CON THÚY MAU!!!!!"

Không đợi đến giây thứ hai, thằng Nam quăng luôn cái kính cận, nằm vật xuống đất giật giật cái chân như bị điện giật.

Thằng Vinh khểnh nằm sấp, hai tay cào cào mặt đất như đang bơi thi.

Thằng Minh đụt thấy các tiền bối hăng quá, nó cũng phi thân lên không trung rồi tiếp đất bằng bụng, mồm kêu "Á hự" xong nằm im, tay chân co quắp đúng chất bệnh nhân tâm thần giai đoạn cuối.

Cái sân trọ lúc này nhìn y hệt một cái TRẠI THƯƠNG ĐIÊN TẬP THỂ!

Đúng lúc đó, Bác Toàn xách cái làn đi chợ về.

Nhìn thấy cái cảnh năm đứa nằm la liệt, đứa tím, đứa đen, đứa béo đang giật đùng đùng giữa sân, bác đứng hình mất 5 giây, cái làn rơi xuống, trứng gà vỡ tan tành như trái tim bác.

"TRỜI ĐẤT ƠI!!!!

CÁI GIỐNG ÔN GÌ THẾ NÀY???"

- Bác Toàn rú lên, mặt đỏ gay.

Bác nhìn thấy thằng Nghĩa béo đang nằm gần đó, mồm vẫn lảm nhảm "Tập đi anh em, cơm đang ở phía trước!", bác điên tiết rút ngay cái dép nhựa Tiền Phong dưới chân ra.

BỐP!

BỐP!

BỐP!

"TẬP NÀY!

CƠM NÀY!

MÀY XÚI DẠI CẢ LŨ ĐIÊN THEO MÀY HẢ NGHĨA???"

- Bác Toàn vừa quất túi bụi vào cái mông mỡ của thằng Nghĩa vừa gào lên - "DẬY MAU!

CON THÚY NGẤT MẸ NÓ RỒI!

SƠ CỨU MAU KHÔNG NÓ CHẾT THẬT BÂY GIỜ!!!!!!!!!"

Thằng Nghĩa bị đánh đau quá nhảy dựng lên như bị diện giật, nhìn lại thấy con Thúy mặt mũi tím tái hơn cả cái áo, mắt trợn ngược.

Lúc này cả bọn mới tá hỏa:

"VÃI LỜI!!!

THÚY NÓ ĐI CHẦU TRỜI THẬT RỒI ANH EM ƠIIIIIIIIII!!!!!!!!!"

Thằng Minh đụt hốt hoảng cầm cái dép tổ ong của bác Toàn định áp vào mặt chị Thúy để... hô hấp nhân tạo, làm bác Toàn tí nữa thì đột quỵ tiếp.

Cả cái xóm trọ náo loạn như vỡ tổ ong giữa buổi chiều định mệnh.🤡
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
daily in xóm trọ 2


Bối cảnh: Vẫn là cái sân gạch Chính Kinh rêu mốc.

Nắng chiều hắt xuống rổ rau muống già đanh mới nhặt

Chị đại Thúy sau vụ ngất xỉu hôm qua vẫn chưa chừa.

Hôm nay chị quấn cái khăn lên đầu như đạo sĩ, vẫn mặc nguyên bộ thun TÍM LỊM TÌM SIM bóng lộn từ chương trước cho nó "tiết kiệm".

Trên tay chị là tờ báo Hạnh phúc gia đình cũ rích có in hình mấy tư thế Yoga Ấn Độ.

"HÔM QUA LÀ DO TAO CHƯA KHỞI ĐỘNG!"

- Thúy chống nạnh, mặt lườm cả lũ - "Hôm nay tao dạy tụi mày Yoga.

Tập cái này cho nó 'thiền', cho nó tịnh tâm để bớt cái thói ăn vụng với nợ tiền nhà lại.

TRIỂN CHIÊU!"

Cả lũ bụng đói meo, chân tay bủn rủn nhưng nhìn cái môi múc cơm trên tay Thúy là tự động xếp hàng.

"Tư thế thứ nhất: HOA SEN NGÀN NĂM!"

- Thúy gào lên rồi ngồi bệt xuống, vắt chân lên đùi.

Nam mọt sách: Với cái thân hình gầy nhom, quần đùi rách gối, nó ngồi vắt chân nhưng cái lưng cứ còng rạp xuống.

Thúy nhìn thấy liền sút vào mông một phát: "ĐM mày ngồi Yoga hay ngồi ăn xin ở cổng chùa Hà đấy Nam?"

Vinh khểnh: Chú em năm nhất đang cố chấp niệm, hai tay chắp trước ngực, mắt nhắm nghiền, mồm lầm bầm giọng Nghệ: "Nam mô... răng mà khổ rứa nì...".

Nhìn Vinh lúc này y hệt một ông sư đang tụng kinh cầu siêu cho cái dạ dày của chính mình.

Minh đụt: Thằng út ít thì chân tay dài ngoằng như cái compa, nó vắt chân không được nên người cứ nghiêng ngả như cái dải khoai héo.

Nhưng ĐỈNH CAO nhất phải là Nghĩa béo.

Thúy đổi thế: "Tư thế thứ hai: ĐẠI BÀNG VỜN MỒI!

Tất cả ngồi xổm xuống, kiễng gót chân, hai tay giang rộng!"

Nghĩa béo với cái bụng 100cm đang cố gắng hết sức bình sinh để hạ trọng tâm.

Nhưng thay vì giống đại bàng, cái tướng của Nghĩa lúc này - với cái quần đùi hoa căng đét và khuôn mặt đỏ gay vì rặn - nhìn y hệt như đang NGỒI PHÓNG UẾ ở cái cầu tõm vùng quê.

"Thằng Nghĩa!

Mày tập Yoga hay mày định đi bậy ra sân trọ đấy hả?"

- Thúy quát.

Nghĩa mồ hôi nhễ nhại, nghiến răng kèn kẹt:

"Thúy ơi... tao đang... dồn hết công lực...

để 'tịnh tâm'... tư thế này nó 'nặng đô' quá mày ơi..."

Trong cái không gian đang "tịnh tâm" đến mức nghe được tiếng ruồi bay, Nghĩa béo bỗng dưng mắt trợn ngược, toàn thân rung bần bật.

Do nãy giờ gồng mình quá mức để giữ cái dáng "phóng uế", áp lực từ cái bụng mỡ đã dồn xuống "vùng hạ chiến tuyến".

Và rồi... một âm thanh kinh thiên động địa vang lên:

"OÀNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Cái tiếng nổ nó vang dội, giòn giã đến mức con mèo nhà bác Toàn đang ngủ trên mái nhà giật mình rơi xuống đất.

Một mùi hương "đậm đặc chất xám" bắt đầu lan tỏa khắp xóm trọ, len lỏi qua từng kẽ gạch, tấn công trực diện vào khứu giác của cả lũ.

NGHĨA BÉO ĐÃ XẢ VAN HƠI THÀNH CÔNG!

"VÃI LỜI THẰNG NGHĨA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

- Cả lũ đồng thanh hét lên.

Nam mọt sách quăng luôn cái vẻ tri thức, bịt mũi nhảy dựng lên: "ĐM MÀY ĂN CÁI GIỐNG GÌ MÀ NÓ KINH KHỦNG THẾ NÀY HẢ NGHĨA??

TỊNH TÂM CỦA MÀY ĐẤY À???"

Vinh khểnh đang tụng kinh cũng phải xả giới, vừa chạy vừa gào: "MẠ ƠI!

CÁI NI KHÔNG PHẢI YOGA, CÁI NI LÀ VŨ KHÍ HÓA HỌC RỒI!!!!"

Minh đụt mặt tái mét, lăn lộn dưới đất: "CỨU EM VỚI!

EM CÒN CHƯA KỊP LẤY VỢ ANH NGHĨA ƠI!!!!!!!!!"

Thúy đanh đá - người đứng gần nhất - đang định giơ chân đá Nghĩa thì bị "luồng khí" nó vả thẳng vào mặt.

Cô ta lảo đảo, tay ôm ngực, mắt lờ đờ:

"Thằng... chó...

Nghĩa...

Mày... mày triệt hạ... sư phụ...

à..."

Đúng lúc đó, Bác Toàn "đòi hấu" từ trong nhà lao ra, tay cầm tờ báo định đi vệ sinh, thấy cảnh tượng hỗn loạn và cái mùi "đặc sản" kia thì đứng hình.

Bác nhìn thằng Nghĩa đang ngồi bệt dưới đất, mặt vừa nhẹ nhõm vừa hối lỗi, bác Toàn gào lên:

"NGHĨA!!!!!

MÀY ĐỊNH BIẾN CÁI XÓM NÀY THÀNH CÁI HỐ GA TẬP THỂ À?????

TIỀN NHÀ KHÔNG TRẢ MÀ CÒN ĐỊNH DÙNG BOM HƠI ĐỂ ÁM SÁT TAO HẢ CON?????

CÚT MAU!!!!!!!!!!"

Bác Toàn vác cái dép nhựa Tiền Phong, nhằm thẳng cái mông vừa "xả van" của Nghĩa mà quất tới tấp.

Tiếng "BỐP!

BỐP!" hòa quyện với tiếng chửi bới của Thúy và tiếng cười sặc sụa của thằng Minh tạo nên một bản giao hưởng Yoga... bốc mùi nhất lịch sử Chính Kinh.
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
daily in xóm trọ 3


Chiều muộn ở cái ngõ Chính Kinh, nắng quái xiên khoai hắt vào sân trọ một màu vàng vọt, hòa cùng khói bếp than tổ ong khét lẹt của bà bán bún đầu ngõ.

Giữa cái khung cảnh "u ám" ấy, Thúy đanh đá bệ vệ bước ra, hai tay bưng bức tượng Quan Âm bằng sứ trắng mà mẹ cô vừa gửi từ quê lên để "trấn yểm" cái xóm trọ nợ tiền nhà như chúa chổm này.

Thúy trịnh trọng đặt bức tượng lên cái ghế gỗ sứt sẹo, tay cầm cái dùi mõ gõ phát "CỐC" rõ đanh vào không trung.

Cô vẫn diện nguyên bộ đồ thun TÍM LỊM TÌM SIM bó sát, nhưng lần này trên đầu lại quấn thêm một cái khăn mặt trắng cho nó có vẻ "chân tu".

"TẤT CẢ QUỲ XUỐNG CHO TAO!"

- Thúy gầm lên, mắt lườm nguýt bốn cái xác không hồn đang lết ra sân - "Hôm nay, dưới sự chứng kiến của Bồ Tát, tao mở đại hội 'Sáng tạo tâm linh'.

Đứa nào tụng kinh không thiêng, tâm không tịnh, tao thề sẽ cắt viện trợ lương thực, đổ sạch nồi cơm cho chó hàng xóm ăn!

Nghe rõ chưa?"

Bốn con báo thủ run bần bật, vội vàng quỳ xuống mấy cái chiếu rách.

Cuộc thi "tà đạo" chính thức bắt đầu.

Người lĩnh ấn tiên phong là Nam mọt sách.

Nó chỉnh lại cái kính cận dày cộp, mặt nghiêm trang như đang chuẩn bị giải đề thi quốc gia.

Nam chắp tay, nhắm mắt, mồm bắt đầu lẩm bẩm theo nhịp gõ mõ "cốc, cốc" của Thúy:

"Nam mô Hi-đrô, He-li, Li-ti...

Nam mô Axit Sun-fu-ric H_2SO_4 đặc nóng...

A di đà dẫn xuất Hi-đrô-ca-bon mạch thẳng, mạch vòng...

Cầu cho bảng tuần hoàn phù hộ con qua môn Hóa đại cương...

Tùng!

Tùng!"

Thằng Nghĩa béo quỳ bên cạnh lẩm bẩm: "Đm, nó đang cầu kinh hay đang pha thuốc nổ để ám sát chị em mình thế?"

Không để không gian lắng xuống, Vinh khểnh vội vàng tiến lên.

Chú em này có vẻ là người "đa tôn giáo" nhất xóm.

Vinh nhắm mắt, mặt bộc bạch đầy vẻ thành tâm nhưng cái mồm thì phát ra những lời khiến Phật tổ cũng phải... sang chấn tâm lý:

"Nam mô...

Jesus Như Lai Phật...

Lạy Chúa lòng lành, xin các ngài hội quân phù hộ cho con sớm có người yêu, cho con thoát khỏi cái kiếp cầm đàn hát dạo...

Amen Đà Phật!"

Thúy lườm cháy cả mặt: "Gớm, tu kiểu này khéo lúc chết các ngài không cho mày đầu thai đâu con ạ!" 🙂"

Đến lượt chính chủ, Thúy cũng không chịu kém cạnh.

Tay cô gõ mõ liên hồi "Cốc!

Cốc!

Cốc!", nhưng thay vì niệm chú, chị ta lại lẩm nhẩm mấy câu "thần chú" tập luyện từ chiều:

"Nam mô hít vào... thở ra... xoay vai... gập bụng...

Nam mô hạ mông xuống... siết cơ đùi...nghiêng người sang trái... hự hự...

Tùng!"

Tiếng mõ hòa cùng tiếng hít hà của Thúy tạo nên một bầu không khí cực kỳ... hãi hùng.

Lúc này, thằng út Minh đụt bước lên.

Nó quỳ xuống trước tượng Phật, nhưng thay vì lạy như người thường, nó lại uốn éo cái thân hình 1m74 gầy như cây sậy, mông cong cớn lên, tay lượn sóng như mấy mẹ mặc bikini đang tạo dáng chụp ảnh ở bãi biển Sầm Sơn.

Bác Toàn đứng từ xa nhìn vào, tí nữa thì đánh rơi cái điếu cày, lão lẩm bẩm: "VÃI LỜI!

CÁI THẰNG NHÓC KIA!

MÀY ĐI LẠY PHẬT HAY MÀY ĐI THI HOA HẬU QUÝ BÀ THẾ???"

Nhưng tất cả sự chú ý đều đổ dồn vào trùm cuối: Nghĩa béo.

Hắn lết cái bụng mỡ lên, mặt thản nhiên như một vị chân tu vừa đắc đạo sau mười năm trong hang đá.

Nghĩa hít một hơi thật sâu, dồn hết công lực vào lồng ngực, rồi dõng dạc đọc "thần chú" bằng tông giọng trầm bổng, du dương như thầy cúng chuyên nghiệp:

"TỒ TẾ MÔ ĐAI ÍT SƯ KI...

ĐÔ RÁ Ê Ê MÒN...

AN AN AN...

YÁ TÁ TÁ...

AN AN AN...

ĐÔ RÁ Ê Ê MÒN!!!!"

KHÔNG GIAN LẶNG NGẮT TRONG 3 GIÂY.

"ĐM THẰNG NGHĨA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

- Cả xóm đồng thanh hét lên như nổ pháo.

Thúy điên tiết quăng luôn dùi mõ vào cái bụng mỡ của Nghĩa:

"MÀY ĐỊNH TRIỆU HỒI CON MÈO MÁY LÊN ĐỂ NÓ CHO MÀY ĂN BÁNH MÌ TRÍ NHỚ À???

MÀY TỤNG KINH HAY ĐANG HÁT NHẠC PHIM HOẠT HÌNH ĐẤY???"

Nam mọt sách cười đến nỗi rơi mẹ nó kính xuống đất, còn Vinh khểnh thì ôm bụng lăn lộn trên chiếu.

Đúng lúc đó, Bác Toàn "đòi hấu" với quả đầu hói bóng loáng phản chiếu ánh tà dương lao thẳng vào sân.

Tay bác lăm lăm cái dép nhựa Tiền Phong huyền thoại, mặt đỏ gay như gà chọi:

"GIỜI ƠI LÀ GIỜI!

TIỀN NHÀ THÌ NỢ ĐẦY ĐẦU MÀ CHÚNG MÀY BÀY ĐẶT TU VỚI HÚ CÁI GIỐNG ÔN GÌ THẾ NÀY HẢ???"

- Bác Toàn gào lên, cái đầu hói đỏ gay phản chiếu ánh nắng chiều như một quả cầu lửa - "Thằng Minh, mày lạy Phật hay mày định thi hoa hậu bikini mà uốn éo như con lăng quăng thế hả con?

Còn thằng Nghĩa béo kia, Đô-rê-mon cái mả cha mày ấy, mày định triệu hồi con mèo máy lên đây để nó nôn túi thần kỳ ra trả nợ thay mày hay gì?

Nhìn đi, chúng mày nhìn kỹ vào mặt Bồ Tát đi, đến Ngài cũng phát điên, phát trầm cảm mà muốn xách váy chạy mẹ nó khỏi cái xóm hãm tài này rồi chứ đừng nói là ở lại độ cho cái lũ 'An an an' với chả 'Hi-đrô' chúng mày!

Đứa nào còn thích Đô-rê-mon với cả uốn lượn ở đây nữa tao cho xuống mương Chính Kinh ở với bọ gậy hết nghe chưa?

GIẢI TÁN!!!!!!!!!!!!!!!!!"

BỐP!

BỐP!

BỐP!

Tiếng dép nhựa nổ giòn giã trên cái mông đang uốn éo của thằng Minh và cái bụng mỡ của thằng Nghĩa.

Cả bọn vác tượng chạy tán loạn như bầy vịt, tiếng "An an an" của thằng Nghĩa vẫn còn vang vọng giữa bóng chiều chạng vạng của ngõ Chính Kinh 🤡
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
daily in xóm trọ 4


Trong cái bóng chiều nhập nhẹm của ngõ Chính Kinh, khi mà đến cả con ruồi cũng chả buồn bay vì đói, một bầu không khí "linh thiêng" đến kỳ lạ bỗng bao trùm khắp xóm trọ.

Nghĩa béo - lúc này đã tự thăng cấp lên hàng giáo chủ với pháp danh "Thích Ca Mâu Nghĩa" - ngồi chễm chệ trên cái chiếu rách giữa sân, mặt nặn ra vẻ từ bi hỉ xả dù cái bụng mỡ cứ chốc chốc lại biểu tình "ọc ọc".

Năm con báo thủ quỳ thành một hàng ngang, mặt đứa nào đứa nấy xanh lè như tàu lá chuối, mắt nhìn chằm chằm vào cái bát sành rỗng tuếch đặt trước mặt như nhìn vào chân lý của vũ trụ.

"Tất cả nghe lệnh ta!

Tụng cho to, tâm cho tịnh thì linh hồn thực phẩm mới hiển linh độ cho chúng bay qua cơn đại nạn này được!"

- Nghĩa gõ cái muôi cơm vào bát sành: CỐC!

Thế là, một bản đồng ca "kinh hoàng" bắt đầu vang dội.

Lúc đầu cả lũ tụng kinh một cách dõng dạc, đều tăm tắp, âm thanh vang vọng sang tận xóm bên như thể đang chuẩn bị đi thi chung kết "Tiếng hát truyền hình":

Nghĩa: "Nam mô Thịt Kho Tàu Phật!"

Cả lũ: "NAM MÔ THỊT KHO TÀU PHẬT!" (Tiếng hô dõng dạc, linh thiêng vãi chưởng).

Nghĩa: "Nam mô Sườn Xào Chua Ngọt Phật!"

Cả lũ: "NAM MÔ SƯỜN XÀO CHUA NGỌT PHẬT!" (Đều như quân đội duyệt binh).

Nghĩa: "Nam mô Bún Đậu Mắm Tôm Phật!"

Cả lũ: "NAM MÔ BÚN ĐẬU MẮM TÔM PHẬT!" (Hùng hồn như sắp ra trận).

Nghĩa: "Nam mô Phở Bò Tái Lăn Phật!"

Cả lũ: "NAM MÔ PHỞ BÒ TÁI LĂN PHẬT!" (Âm thanh vang dội, đầy khí thế).

Nghĩa: "Nam mô Vịt Quay Bắc Kinh Phật!"

Cả lũ: "NAM MÔ VỊT QUY BẮC KINH PHẬT!" (Khí thế hừng hực).

Nghĩa: "Nam mô Lòng Xe Điếu Thập Cẩm Phật!"

Cả lũ: "NAM MÔ LÒNG XE ĐIẾU THẬP CẨM PHẬT!" (Dứt khoát, uy nghiêm).

Tiếng hô bắt đầu méo mó, xen lẫn những tiếng rên rỉ, chửi thề và tiếng nước bọt chảy ực ực trong cổ họng vì cơn đói bụng thâm niên đang âm ỉ tích tụ oán khí.

Ng

Nghĩa: "Nam mô Gà Tần Thuốc Bắc Phật!"

Thúy đanh đá (gào lên): "Nam mô Gà Tần...

ĐM THẰNG NGHĨA!

TAO THẤY MÙI NGẢI CỨU NÓ ĐANG VẢ VÀO MẶT TAO ĐÂY NÀY!!!"

Nghĩa (mắt bắt đầu trắng dã): "Nam mô Lợn Quay Da Giòn Phật!"

Minh đụt (khóc mếu): "Nam mô Lợn Quay...

Anh ơi đừng tụng nữa, em nghe rõ tiếng da nó nổ 'rộp rộp' trong đầu em rồi!

Em chết mất!

Em chưa kịp lấy vợ mà anh ơi!!!!!!!"

Nghĩa: "Nam mô Mì Tôm Hảo Hảo Thêm Trứng Phật!"

Vinh khểnh (nằm vật xuống sân, hai tay quào đất): "Nam mô Mì Tôm...

CHA MẠ ƠI!

CÁI SỢI MÌ NÓ ĐANG QUẤN LẤY CỔ EM!

CHO EM MỘT HẠT SÚP THÔI CŨNG ĐƯỢC, EM NÀI ANH!!!!"

Nghĩa: "Nam mô Lẩu Thái Chua Cay Phật!"

Nam mọt sách (quăng luôn cái kính cận): "Nam mô Lẩu Thái...

ĐỊA NGỤC!

ĐÂY CHÍNH LÀ ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN!

AXIT DẠ DÀY CỦA TAO ĐANG TỰ ĂN MÒN NIÊM MẠC RỒI NGHĨAAA!!!!!!!"

Nghĩa béo rặn hết chút hơi tàn cuối cùng, giơ cao cái môi cơm lên trời như đang cầm quyền trượng, chốt hạ một câu kinh thiên động địa:

"NAM MÔ TẤT CẢ CÁC MÓN ĂN ĐỀU THÀNH PHẬT!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Hắn lườm cả lũ bằng đôi mắt của một kẻ sắp hóa điên vì đói: "Các con nhớ lấy!

Đồ ăn đã đắc đạo, hạt gạo là ngọc thực!

Nên không đứa nào được mạo phạm lãng phí các vị Phật nhớ nghe chưaaaaa"

Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến: 5 cái dạ dày rỗng tuếch sau khi "đắc đạo" thì đồng loạt nổi cơn cuồng phong.

"RỘC RỘC...

ÙM ÙM...

ÀO ÀO...!!!!!!!!!!"

Cái âm thanh đó nó kinh tởm và dữ dội hơn cả sóng thần Nhật Bản tràn qua đất liền, nó rung chuyển cả cái xóm trọ nghèo.

Thằng Minh ôm bụng lăn lộn, mặt tím tái; con Thúy gục đầu xuống chiếu thở dốc như người sắp lâm chung.

Đúng lúc đó, Bác Toàn "đòi hấu" vác cái điếu cày lao thẳng vào sân với tốc độ của một vận động viên điền kinh.

Nhìn cái cảnh tượng năm đứa nằm la liệt như vừa bị trúng độc, mồm vẫn còn lảm nhảm "Sườn xào... vịt quay...", bác Toàn điên tiết rút ngay cái dép nhựa Tiền Phong ra, gào lên một câu chấn động cả khu phố:

"CÁI ĐM CHÚNG MÀY!

ĐÊM HÔM KHÔNG NGỦ CÒN LÀM CÁI TRÒ TÀ ĐẠO GÌ THẾ NÀY?

THẰNG THÌ LÒNG XE ĐIẾU, THẰNG THÌ GÀ TẦN!

CHÚNG MÀY ĐỊNH BIẾN CÁI XÓM TRỌ CỦA TAO THÀNH CÁI CHÙA ĂN MÀY HẢ???"

Bác Toàn quất một dép nổ giòn giã vào cái mông mỡ của giáo chủ Nghĩa, rít lên từng chữ:

"NAM MÔ CÁI GÌ?

THÀNH PHẬT CÁI GÌ?

TAO TUYÊN BỐ LUÔN: NAM MÔ TAO CHO CẢ LÒ CHÚNG MÀY THÀNH PHẬT HẾT BÂY GIỜ!!!!!!!!!!!!!!!!!

ĐỨA NÀO CÒN LẨM NHẨM 'THỊT KHO TÀU' NỮA LÀ TAO HÓA KIẾP CHO XUỐNG MƯƠNG ĂN BỌ GẬY ĐỂ ĐẮC ĐẠO LUÔN!

CÚT HẾT VÀO PHÒNG CHO TAO, GIẢI TÁN!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Cả năm con báo thủ vắt chân lên cổ mà chạy, bỏ lại sân trọ vắng lặng với cái bát sành sứt mẻ.

Đêm đó, xóm trọ Chính Kinh im lặng đến lạ thường, chỉ còn tiếng bụng kêu "rồn rột" hòa cùng tiếng thở dài não nuột của bác Toàn bên cái điếu cày trong bóng tối.
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
daily in xóm trọ 5


Buổi trưa hôm đó, ngõ Chính Kinh nóng như cái lò bát quái.

Bác Toàn "đòi hấu" sau một hồi đọc báo về cháy nổ thì mặt cắt không còn giọt máu, bác quyết định phải "phổ cập giáo dục" PCCC cho cái biệt đội ăn hại này.

Bác đứng giữa sân, mồ hôi nhễ nhại trên cái đầu hói bóng loáng, tay cầm cái nắp nồi gõ chan chát:

"CHÁY RỒI!

CHÚNG MÀY ƠI CHÁY XÓM RỒI!

CHẠY MAU!

ĐI CỨU HỎA ĐÊÊÊÊÊÊ!"

Bác cứ tưởng sẽ thấy cảnh chúng nó vác xô chậu, mặt mày hớt hải lao ra.

Nhưng không!

Ở xóm trọ này, cái chết không đáng sợ bằng việc... kém sang.

Từ trong làn khói ảo ảnh (thực chất là khói bếp than tổ ong khét lẹt của bà bán bún), Thúy đanh đá bước ra đầu tiên.

Bác Toàn đứng hình, cái điếu cày suýt rơi mẹ nó vào chân.

Thúy hôm nay MAKE UP LỒNG LỘN, môi đỏ chót như vừa ăn thịt người, mắt xanh lét như bị trúng độc.

Cô diện cái váy hoa xẻ đùi cao vút, chân đi đôi giày cao gót cũ mèm mượn của chị Nguyệt.

Tay Thúy không cầm vòi rồng, mà cầm một cái GÁO MÚC NƯỚC bằng nhựa đỏ, giơ cao như vương trượng.

Thúy vừa đánh hông vừa liếc mắt sắc lẹm, bước đi trên sân gạch rêu mốc với vẻ kiêu sa của một nữ hoàng đang đi... tắm cho thần lửa.

Tiếp sau là Nghĩa béo.

Với Nghĩa, cái mạng có thể mất nhưng mì tôm đéo thể thiếu.

Hắn xuất hiện với vẻ mặt đầy tự tin, hai tay bê nguyên một THÙNG MÌ MILIKET và một gói xúc xích chễm chệ bên trên.

Mỗi bước chân Nghĩa nện xuống sân gạch là một lần khối mỡ khổng lồ của hắn lại RUNG RINH, NÚNG NÍNH như... thạch rau câu Long Hải 💀

Vinh khểnh thì dắt túi vẻ lãng tử, CỞI TRẦN TRÙNG TRỤC, khoe body 6 múi rắn đanh, bóng nhẫy mồ hôi dưới nắng hè.

Trên hai bàn tay lực lưỡng ấy cầm HAI QUẢ TẠ NHỰA MÀU HỒNG bé tí hi của con Thúy.

Mỗi bước catwalk, hắn ta lại giật cơ ngực "bưng bưng", miệng nở nụ cười răng khểnh "chết người" đầy năng lượng tích cực.

Nhưng kinh tởm nhất phải là bộ đôi Nam mọt sách & Minh đụt.

Hai anh em mỗi đứa vác một cái bình chữa cháy đỏ chót nặng trịch trên vai.

Thay vì chạy nhanh kẻo nổ, hai con giời này lại phối hợp UỐN ÉO, LẮC HÔNG cực mạnh.

Nam mọt sách vừa đẩy kính cận vừa đánh mông trái, thằng Minh đụt thì phối hợp đánh mông phải.

Cái bình nặng muốn xệ vai nhưng hai đứa vẫn cố tình làm mặt "high fashion", bước đi chéo chân vô cùng dứt khoát.

Đúng lúc cả 5 đứa dàn hàng ngang giữa sân, tụi nó đồng loạt dừng lại, pose dáng cực gắt rồi gào lên cái slogan "đi vào lòng đất":

"THẦN THÁI PHẢI TỈ LỆ THUẬN VỚI...

ĐỘ LỚN CỦA ĐÁM CHÁY!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Bác Toàn đứng hình mất 10 giây, tim bác như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì tăng xông.

Bác nhìn cái cảnh tượng "quái thai" trước mắt: một bà đồng cầm gáo nước, một thằng béo ôm mì, một thằng gồng tạ và hai thằng cầm bình cứu hỏa đang lắc hông như đang nhảy Disco ở bar sàn.

Bác Toàn điên tiết, mặt đỏ gay như gà chọi, rút ngay cái dép nhựa Tiền Phong ra gào lên một câu chấn động cả khu phố:

"ĐM CHÚNG MÀYYYYYYYYY!!!!!!!!!!!!!!!!

CÁI GIỐNG ÔN GÌ THẾ NÀY???

TAO BẢO CHÚNG MÀY TẬP CHỮA CHÁY, CHỨ TAO BẢO CHÚNG MÀY ĐI THI HOA HẬU CHUYỂN GIỚI ĐÂU HẢ LŨ ĐIÊN???"

Bác Toàn lao vào sân, quất dép BỐP!

BỐP! vào cái mông đang uốn éo của thằng Minh và cái thùng mì của thằng Nghĩa:

"THẦN THÁI NÀY!

TỈ LỆ THUẬN NÀY!

CHÁY ĐẾN ĐÍT RỒI MÀ CÒN MAKE UP VỚI CHẢ LẮC HÔNG!

THẰNG NGHĨA, MÀY ÔM THÙNG MÌ ĐỂ ĐỊNH NẤU MÌ BẰNG LỬA CHÁY NHÀ À???

CÒN THÚY, MÀY CẦM CÁI GÁO NƯỚC ĐẤY ĐỊNH ĐI TƯỚI HOA CHO THẦN LỬA HẢ CON???"

Bác Toàn chửi hăng đến mức bọt mép văng tung tóe, rít qua kẽ răng câu chốt hạ:

"CÚT HẾT VÀO NHÀ CHO TAO!

TỪ GIỜ XÓM NÀY ĐÉO PCCC GÌ HẾT!

CÓ CHÁY THÌ TAO TỰ DẬP, CHỨ ĐỂ CHÚNG MÀY CỨU THÌ CÓ MÀ THÀNH TRO BỤI HẾT VÌ ĐỢI CHÚNG MÀY DIỄN THỜI TRANG RỒI!

GIẢI TÁN!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Cả 5 đứa vắt chân lên cổ mà chạy, đôi giày cao gót của Thúy gãy cái "rắc", thằng Nghĩa vừa chạy vừa ôm chặt thùng mì sợ bác Toàn tịch thu.

Một buổi tập huấn PCCC kết thúc trong tiếng chửi bới vang dội và những tiếng cười sằng sặc của thằng Minh đụt vì độ "bệnh" của các tiền bối. 🙂
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
daily in xóm trọ 6


Trưa đứng bóng, nắng Hà Nội như muốn thiêu trụi cái bể nước xi măng bám rêu xanh lè.

Thúy đanh đá ngồi chồm hổm cọ đống bát đĩa, mồ hôi nhễ nhại, mồm hoạt động còn nhanh hơn tay.

Bốn con giời còn lại quây quanh thành một vòng tròn "tư vấn chiến lược", mặt đứa nào cũng hóng hớt đến độ quên cả cái dạ dày đang biểu tình.

"ĐM chúng mày có để ý cái mụ bán nước đầu ngõ dạo này không?" – Thúy bắt đầu khơi mào, tay vớ cái đĩa sứ cọ lấy cọ để – "Mọi khi toàn mặc cái áo bà ba cháo lòng, thế mà sáng nay tao thấy diện hẳn cái áo voan mỏng dính, lại còn dặm phấn trắng như ma trơi!"

Nghĩa béo vỗ đùi đánh đét một phát, mỡ bụng rung rinh:

* "Chuẩn vãi lời!

Tao vừa ra mua điếu thuốc lào, thấy mụ ấy cứ uốn éo, mắt liếc ngang liếc dọc.

Mà hay nhất là ông tổ trưởng dân phố kìa, cứ lượn qua lượn lại, giả vờ hỏi thăm tình hình an ninh trật tự nhưng mắt thì cứ dán vào cái... bình trà của mụ ấy!"

Thúy nghe đến đoạn "ông tổ trưởng", cái tính "hay liệu" bộc phát ngay lập tức.

Cô ta đang cầm cái đĩa vừa rửa sạch, thay vì đặt vào rổ, Thúy thẳng tay QUĂNG CÁI VÈO RA SAU LƯNG.

XOẢNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG!!!!!!!!!!!!

Cả lũ đéo đứa nào thèm liếc mắt nhìn cái đĩa vỡ, hồn lỡ sa vào drama.

Nam mọt sách đẩy kính cận, phân tích đầy chuyên môn:

"Theo quan sát của tao, ông tổ trưởng dạo này rất hay đi họp phường đột xuất vào đúng cái giờ mụ ấy dọn hàng.

Đây rõ ràng là một sự trùng hợp có tính toán!"

Vinh khểnh vừa gồng cơ ngực vừa góp vui bằng giọng Nghệ An đặc sệt:

"Răng mà tui cũng chộ (thấy) rứa nì!

Sáng qua tui đi diễn về muộn, thấy hai người đứng dưới gốc cây xà cừ, ông tổ trưởng còn đưa cho mụ ấy cái gói chi đỏ đỏ, trông mờ ám thất đức nà!"

"ĐẤY!

TAO BIẾT NGAY MÀ!!!!!!!!!!!!!!!!" – Thúy gào lên, tay vớ tiếp cái bát con, cọ xong là PHI THẲNG XUỐNG NỀN GẠCH như phi thủ pháo.

CHOẢNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG!!!!!!!!!!!

Thằng Minh đụt (16 tuổi) cũng máu chiến đéo kém, nó chụm đầu vào giữa hội:

"Em còn thấy kinh hơn cơ!

Chiều qua em đi ngang qua quán, thấy mụ bán nước lấy cái khăn mùi soa lau mồ hôi cho ông ấy, xong ông ấy cứ cười tủm tỉm như nhặt được tiền ấy.

Chắc chắn là có 'mùi' rồi chị Thúy ơi!"

Thúy càng nghe càng hăng máu, cái tay rửa bát cứ như được lắp động cơ.

Cứ kể đến đoạn cao trào là cô ta lại "tiện tay" phi bát đĩa xuống đất để... minh họa cho cảm xúc.

"Mụ ấy mà định làm 'bà hai' ông tổ trưởng thì tao thề tao đéo ra đấy uống nước nữa!" – Thúy quát, tay cầm cái bát tô to nhất xóm QUĂNG LUÔN VÀO TƯỜNG BỂ NƯỚC.

UỲNHHHHHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tiếng vỡ cứ thế vang dội: XOẢNG!

CỐP!

XOẢNG! nhưng tiếng chửi bới, bàn tán rôm rả của 5 đứa nó còn át cả tiếng gốm sứ tan tành.

Drama đã lên đến đỉnh điểm, mụ bán nước đã bị cả lũ "tuyên án" lăng loàn ngay tại bể nước.

"Thôi, tóm lại là xóm mình nát rồi!" – Nghĩa béo chốt hạ, sướng rơn vì vừa hóng được tin hót.

Hắn chống tay đứng dậy, phủi mông: "Giải tán đi ngủ tí rồi chiều còn đi cày..."

NHƯNG VỪA MỚI ĐỨNG THẲNG CÁI LƯNG DẬY, CẢ LŨ CỨNG ĐỜ NGƯỜI NHƯ BỊ TRỜI GIÁNG.

Dưới chân chúng nó là một bãi chiến trường trắng xóa mảnh sành.

Cái rổ nhựa bên cạnh con Thúy trống huếch trống hoác, chỉ còn sót lại đúng một cái đũa cả.

Nam mọt sách lắp bắp, mồ hôi hột chảy ròng ròng:

"Ơ...

Thúy... nãy giờ mày... mày quăng hết bát đĩa đi đâu đấy?"

Thúy nhìn cái tay không của mình, rồi nhìn đống vỡ vụn dưới chân, mặt tái mét:

"Tao... tao tưởng... tao xếp hết vào rổ rồi mà?

Sao... sao nó lại nằm hết ở đây???"

Vừa dứt lời xong, bác Toàn "đòi hấu" lao vút ra, cái điếu cày trên tay run bần bật như sắp nổ.

Bác nhìn bộ bát đĩa quý báu bác cho mượn – nay đã thành "cát bụi" – rồi bác gào lên một tràng liên thanh khiến cả ngõ Chính Kinh rung chuyển:

" XẾP CÁI MẢ TỔ NHÀ BỌN MÀYYYYYYYYYYYY!!!

THÚY!

MÀY RỬA BÁT HAY ĐANG LÀM PHÓNG VIÊN CHIẾN TRƯỜNG HẢ CON???

BÁT CỦA TAO!

ĐĨA CỦA TAO!

CHÚNG MÀY TÁM CHUYỆN CHO SƯỚNG CÁI THÂN RỒI ĐẬP NÁT CẢ CÁI XÓM NÀY À???

NAM MÔ TAO CHO CẢ LÒ CHÚNG MÀY THÀNH PHẬT VÌ TỘI PHÁ HOẠI TÀI SẢN BÂY GIỜ!!!!!!!!!!!!"

Bác Toàn rút ngay cái dép nhựa Tiền Phong, nhằm thẳng cái bụng mỡ của thằng Nghĩa và cái mặt đang nghệt ra của con Thúy mà lao vào như một vị thần:

"DỌN MAU!

THẰNG NGHĨA, MÀY ĐỊNH ÔM CÁI ĐỐNG SẢN PHẨM ĐẤY ĐỂ ĂN CƠM À???

ĐỨA NÀO KHÔNG NHẶT SẠCH TỪNG CÁI MẢNH VỤN THÌ CHIỀU NAY ĐÉO CÓ CƠM CHÁO GÌ HẾT!

TAO TỐNG CẢ LŨ RA MƯƠNG ĂN...

LÁ CHUỐI NGHE CHƯA???

GIẢI TÁN!!!!!!!!"

Cả năm con báo thủ hoảng loạn, đứa cầm chổi, đứa nhặt tay, vừa dọn vừa khóc không ra nước mắt.

Thằng Minh đụt vừa nhặt mảnh sứ vừa lầm bầm: "Vãi thật, thần thái đúng là tỉ lệ thuận với độ nát của bát đĩa...

Chị Thúy liệu đỉnh vãi nồi!".
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
daily in xóm trọ 7


Chiều hôm ấy, ngõ Chính Kinh hứng trọn một luồng "tà khí" phát ra từ căn phòng của Vinh sún.

Chiến thần gym rách này đang chuẩn bị cho một phi vụ điên rồ: Sang xóm bên tán tỉnh em Lan bán tạp hóa - người duy nhất trong bán kính 2km chưa đưa Vinh vào danh sách đen.

Để chuẩn bị, Vinh sún thực hiện một quy trình "làm đẹp" kinh tởm: Hắn vơ lấy chai dầu ăn Tường An còn sót lại trong bếp, xoa đều lên khắp bộ ngực và 6 múi bụng cho nó bóng loáng lên như tượng đồng.

Đầu tóc thì hắn vuốt bằng hỗn hợp "gel tự chế" từ nước lã pha đường cát, khiến tóc cứng đờ như bàn chông, lấp lánh dưới nắng nhưng lại mời gọi hàng đàn ruồi nhặng kéo đến.

Hắn đứng giữa sân, gồng cơ bắp cuồn cuộn, mồ hôi dầu và dầu ăn quyện vào nhau chảy ròng ròng xuống quần đùi, rồi quay sang nhìn Nam mọt sách và Nghĩa béo với ánh mắt đầy tự mãn.

"Mấy anh nhìn nì!

Body nì, tri thức nì!

Tí nữa sang đó, tao chỉ cần đứng trước mặt em Lan, gồng nhẹ một phát cho dầu mỡ nó bắn ra, rồi thầm thì: 'Lan nì, my heart đập bịch bịch'.

Đảm bảo em nớ chỉ có nước xỉu tại chỗ vì rụng trứng!"

Nghĩa béo đang nằm phơi bụng, nghe xong cái câu "thần chú" ấy liền lăn đùng ra sân, cười đến mức mỡ bụng rung lên như động đất cấp 8:

'Bịch bịch' cái con khỉ!

Tao thề mày mà nói vậy là bé Lan hốt mày thẳng vào Bạch Mai thiệt nhe con 🙂

Nam mọt sách đẩy nhẹ gọng kính, nhìn Vinh sún với ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một sinh vật lạ bị lỗi tiến hóa.

Nam lắc đầu, phán một câu xanh rờn:

"Về mặt ngôn ngữ học đối chiếu, việc kết hợp giữa danh từ 'Heart' và từ láy tượng thanh 'Bịch bịch' là một sự sỉ nhục đối với nhân loại.

Còn về mặt cơ học máy kéo, 'bịch bịch' là âm thanh đặc trưng của động cơ Diesel một xi lanh đời 1960 đang bị hỏng bugi.

Vinh ạ, mày không phải đang tán gái, mày đang cố gắng giao tiếp với em Lan bằng ngôn ngữ của một chiếc công nông đầu dọc!"

Vinh sún không thèm chấp, nó quay sang nhìn Minh đụt - thằng em đang gầy gò đứng bên cạnh:

"Đừng nghe tụi hắn!

Minh, mày thấy anh nói rứa có 'Tây' không?

Phải có chút tiếng Anh vào thì em Lan mới biết mình là sinh viên trường đời đẳng cấp!"

Vinh sún vác hai quả tạ nhựa màu hồng (mượn của con Thúy), vừa đi vừa gồng, mồm lẩm bẩm luyện tập: "My heart đập bịch bịch...

My heart đập bịch bịch...".

Hắn vừa bước đến cổng xóm thì gặp Thúy đanh đá đi chợ về.

Thúy nhìn cái đống mỡ dầu bóng nhẫy, tóc tai dựng ngược và cái mồm đang phát ra những âm thanh kỳ quái của Vinh, chị đứng hình mất 5 giây, rồi hét lên thất thanh:

"ỐI GIỜI ĐẤT ƠI!

NGHĨA ơi, NAM ơi!

Thằng Vinh nó bị tẩu hỏa nhập ma rồi!

Sao mồm nó cứ 'bịch bịch' như tiếng con chuột cống bị kẹt trong ống cống thế này??"

Đúng lúc đó, Bác Toàn "đòi hấu" từ trong nhà bước ra, tay cầm cái điếu cày.

Thấy thằng Vinh cởi trần, dầu mỡ nhễ nhại, tay cầm tạ hồng và mồm thì lảm nhảm "bịch bịch", bác Toàn mặt đỏ gay, rút ngay chiếc dép nhựa Tiền Phong ra:

"VINH!!!!!!!!

Mày định dùng cái bụng mỡ dầu này để bôi trơn sân trọ cho tao ngã gãy cổ à?

Còn cái 'bịch bịch' của mày là cái gì?

Có phải mày vừa ăn trộm cái máy bơm nước của tao giấu trong người không?

Trả đây ngay!!!!!!!!!"

Vinh sún hoảng loạn, "my heart" lúc này không còn đập bịch bịch nữa mà là đập loạn nhịp vì sợ chết.

Nó cuống cuồng giải thích:

"Dạ không bác...

đây là... là tình cảm chân thành... cháu đang tán gái... bằng Ếnh's lịch đấy..."

"ẾNH CÁI ĐẦU BỐ MÀY!"

- Bác Toàn vung dép, thực hiện một cú sút "vật lý thực chiến" - "Tán cái kiểu này thì có mà tán gia bại sản!

Mày mà còn 'bịch bịch' ở đây là tao cho mày thành 'bánh trôi nước' trôi thẳng ra sông Tô Lịch luôn!

GIẢI TÁN!

Mặc áo vào không tao báo công an bắt mày vì tội 'ấm dâu' bây giờ!"

Vinh sún vắt chân lên cổ chạy biến vào phòng, mồ hôi dầu làm nó trượt chân ngã một phát "HUỴCH" rõ to.

Nghĩa béo cười sằng sặc: "Đấy!

Cái đấy mới gọi là 'bịch bịch' chuẩn âm thanh thực tế đấy Vinh ơi!".

Ở góc sân, Nam mọt sách chỉ biết thở dài: "Về mặt nhân học, cái xóm này đúng là hang ổ của những ca lâm sàng nặng nhất thủ đô." 😒
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
daily in xóm trọ 8


Thời tiết giữa trưa hè Hà Nội tháng 8 nó oi nồng như một cái lò thiêu khổng lồ, hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa ngõ Chính Kinh khiến không gian nhòe đi như ảo ảnh.

Giữa cái lúc mà mồ hôi dầu của thằng Vinh sún và mỡ người của thằng Nghĩa béo đang thi nhau "tưới" xuống sân trọ, Nghĩa béo quệt ngang dòng mồ hôi, gào lên:

"ĐM nóng quá!

Chúng mày có ra quán bà Hạnh 'làm' tí kem không?

Tao mời, nhưng đứa nào ăn quá 3 nghìn tự trả tiền nhá!"

Nghe đến "mời", bốn con báo thủ còn lại bật dậy nhanh hơn cả lính ngự lâm xung trận.

Cả lũ kéo nhau ra tiệm tạp hóa đầu ngõ - nơi thiên đường của tuổi thơ với những món giải nhiệt "vương giả" thời bấy giờ: kem chuối ép phẳng lì, kem mút xanh đỏ, kem kí cắt miếng vuông vức tưới siro, và đặc biệt là món siro đá bào đỏ choét mùi hóa học nhưng ăn vào là "phê" tận não, nhưng sau đó là những khung cảnh kinh hoàng bắt đầu diễn ra.

Nghĩa béo gọi ngay một đĩa kem kí to tướng, đổ đầy đậu phộng và siro.

Hắn không ăn, hắn "nuốt".

Hắn dùng cái thìa nhôm xúc từng tảng kem to bằng nắm đấm tống vào mồm, nhai rồm rộp, mồ hôi và siro dính bết vào mép nhìn như một con gấu vừa đi săn về.

Thúy đanh đá thì cầm cây kem chuối ép, cắn một phát ngập nửa cây, răng đánh vào đá kêu "cộp cộp" nổ đom đóm mắt nhưng vẫn nhai nhồm nhoàm như đang nhai đầu kẻ thù.

Vinh sún vừa ăn kem mút vừa gồng cơ ngực, mỗi lần nó cắn kem là bắp tay lại giật bần bật, mồm lảm nhảm: "Lan nì, nhìn anh ăn kem your heart có đập bịch bịch mô?".

Còn thằng Minh đụt gầy như cái sào phơi áo, cũng đang ra sức đánh chén đĩa đá bào, mồm miệng đỏ choét như vừa đánh cả chục thỏi mây-bơ-lin 🤭

Nhìn cái cảnh tượng "sư tử vồ mồi" đầy thú tính ấy, Nam mọt sách đứng bên cạnh, tay cầm cây kem mút màu cam, đẩy nhẹ gọng kính với vẻ mặt khinh bỉ tột độ.

Nam hắng giọng:

"Dừng lại hết cho tao!

Chúng mày đang ăn hay đang thực hiện hành vi hủy hoại nghệ thuật ẩm thực đấy?

Về mặt giải phẫu sinh lý và cảm quan học, lưỡi con người có hàng ngàn nụ vị giác.

Các cụ dạy 'ăn trông nồi, ngồi trông hướng', chúng mày ăn như lũ chết đói năm 45 thế này thì vị giác chưa kịp kích hoạt đã bị dạ dày nuốt chửng rồi!"

Nghĩa béo dừng thìa, mồm vẫn ngậm tảng kem to tướng: "Thế mày định ăn kiểu gì cho nó 'sang'?"

Nam mọt sách mỉm cười đầy tự tin, nhắm mắt lại như sắp thực hiện một nghi lễ tôn giáo.

Nam bắt đầu biểu diễn:

"Nhìn đây, đây mới là cách để đạt đến đỉnh cao của 'Sự phê pha tinh thần'."

Nam đưa cây kem mút lên, không cắn, mà bắt đầu mút chùn chụt.

Nam ngậm sâu cây kem vào tận cuống họng, đôi má hóp lại rồi phồng ra theo nhịp điệu cực kỳ sống động.

Tiếng "chụt... chùn chụt...

ụt...

ụt..." vang lên giữa quán tạp hóa vắng lặng, nghe nó nhơn nhớt và đầy tính... gợi hình.

Mắt Nam lim dim, trợn ngược lên trời, cái đầu lắc lư nhẹ nhàng theo từng nhịp mút.

Thỉnh thoảng, lão còn dừng lại, để kem tan chảy ra khóe môi rồi lại dùng lưỡi "vơ vét" một vòng đầy kỹ thuật, kèm theo những tiếng rên rỉ phóng ra từ trong cổ họng: "Ứhh ưmm... tuyệt vời... về mặt hóa học, các phân tử saccarose đang va đập vào nơ-ron thần kinh của tao...

ớhh... phê quáa...sướng quáaa
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
lớp học bất ổn


Chiều hôm đó, Nam mọt sách đứng giữa sân, tay cầm cục phấn Thiên Long, mặt vênh lên như vừa trúng tuyển học bổng Harvard.

Hắn kẻ một vòng tròn to đùng lên nền gạch rồi gõ gõ cục phấn chan chát:

"Hôm nay tao sẽ thông não cho lũ lợn tụi mày về Hoán vị - Chỉnh hợp - Tổ hợp.

Đứa nào không hiểu, tối nay tao cho ăn 'vả' thay cơm.

NGHE RÕ CHƯA?"

Thúy đanh đá quấn cái khăn mặt trên đầu, ngồi chồm hổm lườm: "Sủa nhanh lên mày!

Tao đang đói, đừng có lôi mấy cái x, y, z ra làm tao tiền đình!"

1.

Hoán vị (P_n) – Thứ tự "Húp chung bát mì"

Nam vẽ hình một cái bát bốc khói:

"Giả dụ xóm mình vừa xin được đúng MỘT GÓI MÌ HẢO HẢO.

Có 5 đứa: Tao, Thúy, Nghĩa, Vinh, Minh.

Vì bát mì bé quá, mỗi lần chỉ một đứa được húp một hớp rồi chuyền cho đứa tiếp theo.

Hoán vị chính là cách chúng mày xếp hàng để húp!

Thằng Nghĩa húp trước thì bát mì còn nước, thằng Vinh húp cuối thì chỉ còn cái nịt.

Thứ tự thay đổi là số phận bát mì thay đổi!

Với 5 đứa, chúng mày có 5! = 120 cách để làm khổ dạ dày của nhau!

Hiểu chưa lũ báo?"

Nghĩa béo nuốt nước bọt cái ực:

"ĐM!

Tao phải là đứa đứng đầu cái Hoán vị này!

Thằng nào xếp tao đứng thứ 5 là tao... xả van hơi cho chết hết cả lũ!"

2.

Chỉnh hợp (A_n^k) – Phi vụ "Trộm xoài nhà bác Toàn"

Nam vẽ một cái cây với mấy quả xoài xanh mướt:

"Bây giờ, xóm mình cần chọn ra 2 đứa từ 5 đứa để đi trộm xoài.

Nhưng cái này nó khác bát mì ở chỗ: CÓ PHÂN CHIA CHỨC VỤ.

Một đứa có nhiệm vụ Trèo cây, một đứa đứng dưới Canh bác Toàn.

Nếu tao chọn thằng Vinh trèo (body 6 múi, nhanh nhẹn) và thằng Nghĩa canh (bụng mỡ, đứng im một chỗ) thì phi vụ thành công.

Nhưng nếu hoán đổi vị trí, cho thằng Nghĩa trèo thì cái cây nó gãy, còn thằng Vinh canh mà mải gồng cơ khoe múi thì bác Toàn xích cổ cả lũ!

Thứ tự ở đây CỰC KÌ QUAN TRỌNG!

A_5^2 = 20 cách để chúng mày đi tù hoặc có xoài ăn!"

Vinh khểnh gật đầu lia lịa:

"Răng mà đúng rứa!

Anh Nghĩa mà trèo là sập mạ cả cái xóm ni luôn chớ xoài chi nữa!"

3.

Tổ hợp (C_n^k) – Biệt đội "Ăn dép nhựa"

Nam đập cục phấn nát bét, mặt đầy sát khí:

"Cuối cùng là Tổ hợp.

Cuối tháng, tiền nhà nợ 3 tháng chưa trả.

Bác Toàn đang cầm dép Tiền Phong đứng ở cổng.

Chúng ta cần chọn ra 3 đứa trong 5 đứa để ra chịu trận cho bác chửi.

Ở đây, thứ tự éo quan trọng!

Đứa đứng trái hay đứa đứng phải, đứa bị ăn dép trước hay đứa bị ăn dép sau thì KẾT QUẢ CŨNG NHƯ NHAU: Đều bị chửi mạt hạng và bị dép vả vào mông đau như hoạn!

Cứ hốt đại 3 đứa ra nộp mạng, gọi là Tổ hợp chập 3 của 5.

C_5^3 = 10 cách để chúng mày hiến tế cho thần hói bác Toàn!"

Minh đụt (16 tuổi) sáng mắt ra:

"À!

Tức là Chỉnh hợp là có 'thằng làm sếp, thằng làm lính', còn Tổ hợp là 'tất cả chúng ta đều là rác rưởi như nhau' trước mặt bác Toàn đúng không anh?"

"CHÍNH XÁC!!!!!!!!!!!!!!!" – Nam gào lên – "Mày thông minh đấy nhóc con ạ!"

Cả lũ đang ngồi gật gù vì lần đầu tiên thấy toán học nó... nồng nặc mùi vị sinh tồn như thế, thì một tiếng gầm vang dội từ phía cầu thang.

Bác Toàn "đòi hấu" xuất hiện với cái đầu hói bóng lộn, tay lăm lăm cái dép nhựa Tiền Phong vừa mới được "tăng cường" thêm một lớp cao su cho nó nặng:

"NAMMMMMMMMMMMMMMMMM!!!!!!!!!!!!!!!!

MÀY LẠI VẼ CÁI QUÁI GÌ RA SÂN CỦA TAO THẾ NÀY HẢ CON???

HOÁN VỊ VỚI CHẢ TỔ HỢP!

TAO TUYÊN BỐ LUÔN: BÂY GIỜ LÀ HOÁN VỊ TỪ CÁI SÂN NÀY VÀO TRONG PHÒNG DỌN DẸP NGAY CHO TAO!!!!!!!!!!!

ĐỨA NÀO CÒN ĐỨNG ĐẤY TỔ HỢP LÀ TAO CHO CẢ LŨ THÀNH PHẬT HẾT BÂY GIỜ!!!!!!!!!!!!!

GIẢI TÁN!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Cả 5 đứa vắt chân lên cổ chạy tán loạn.

Nam mọt sách vừa chạy vừa gào: "Bác Toàn ơi!

Bác chính là hằng số C trong mọi phương trình đau khổ của cuộc đời tụi con!!!!!!!!!!!!".

Tiếng chửi của bác Toàn vang dội khắp ngõ Chính Kinh, xua tan hoàn toàn cái không khí "tri thức" rởm đời vừa nhen nhóm.
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
lớp học bất ổn 2


Trong cái bóng chiều vàng vọt như mỡ lợn rán cháy, xóm trọ Chính Kinh im phăng phắc.

Nghĩa béo – nay là thi sĩ Hồ Xuân Nghĩa – quấn cái chăn mỏng ngang hông cho giống váy lĩnh, ngồi chễm chệ trên cái xô nhựa úp ngược.

Hắn cầm cái quạt nan rách, phe phẩy lấy vẻ thanh cao, dù mồ hôi dầu chảy ròng ròng trên cổ.

"Hỡi các đệ tử rách nát!" – Nghĩa hắng giọng, mắt lim dim – "Văn học trung đại của Bà chúa thơ Nôm là phải 'thanh thanh tục tục'.

Nhưng ở cái xóm này, "Bà chúa ăn Nôm" tao đây sẽ dạy bọn mày phong cách nghệ thuật 'THANH THANH HỐC HỐC'.

Trong cái nghệ thuật cao siêu, phải thấy được... miếng ăn.

Nghe cho kĩ vào!"

Thúy đanh đá, Nam mọt sách, Vinh khểnh và thằng Minh đụt ngồi bệt dưới sân, mắt đứa nào cũng lờ đờ vì hạ đường huyết, bắt đầu nghe "nàng thơ" vịnh bài đầu tiên.

1.

Bài "Bánh Bao Nhân Thịt"

Nghĩa béo gõ quạt vào lòng bàn tay, ngâm giọng trầm bổng đúng luật bằng trắc:

"Thân em trắng trẻo lại tròn vo Nhân thịt thơm tho nức cả lò.

Mỡ vàng chín tới mùi béo ngậy

Kẻ đói bốc xong bụng mới no."

Nam mọt sách đẩy kính, gật gù: "Đm, vần 'vo - lò - no' chuẩn thất ngôn tứ tuyệt luôn!

Nhưng Xuân Hương ngày xưa là 'giữ tấm lòng son', còn mày là 'bụng mới no'...

đúng là rất thực dụng!"

2.

Bài "Vịnh Quả Mít Mật"

Nghĩa béo không đợi Nam khen xong, đã vội vã chuyển sang bài tiếp theo, mắt bắt đầu sáng quắc vì... thèm:

"Thân em như quả mít trên cây,

Múi mật vàng ươm lớp béo dày.

Quân tử có thương xin... bóc khéo,

Ăn xong nhớ liếm sạch bàn tay."

Vinh khểnh rên rỉ: "Nam mô... cái đoạn 'liếm sạch bàn tay' nghe nó vừa thanh mà nó vừa đói thất đức nà anh Nghĩa ơi!

Múi mật của anh làm em muốn xỉu tại chỗ rồi!"

3.

Bài "Ốc Nhồi Luộc Sả"

Đây mới là cú chốt hạ khiến cả lũ hoảng loạn.

Nghĩa béo đứng dậy, múa may cái quạt nan như lên đồng:

"Bác mẹ sinh ra phận ốc nhồi,

Đêm ngày lăn lóc đám sả hôi

Quân tử có thương thì... khều nhẹ,

Xin đừng bỏ phí nước dùng thôi!"

Ngay sau chữ "nước dùng thôi", năm cái dạ dày của biệt đội báo thủ đồng loạt biểu tình.

"RỘC RỘC...

ÙM ÙM...

ÀO ÀO...!!!!!!!!!!"

Âm thanh dữ dội và cuồng nhiệt như sóng thần tràn qua ngõ Chính Kinh.

Thằng Minh đụt ôm bụng khóc không ra nước mắt: "Anh Nghĩa ơi, 'khều nhẹ' của bà Xuân Hương là ẩn dụ cái gì ấy, sao anh dạy em thành ra đi khều ốc đầu ngõ thế này?

Em đói quá anh ơi!"

Đúng lúc đó, Bác Toàn "đòi hấu" vác cái điếu cày lao thẳng vào sân, cái đầu hói đỏ gay như gà chọi vì nghe thấy tiếng "bóc khéo" với "liếm tay" vang dội cả xóm.

Bác rút ngay cái dép nhựa Tiền Phong ra, gào lên một tràng sấm sét:

"ĐM CÁI LŨ VÔ LẠI NÀY!

ĐÊM HÔM KHÔNG NGỦ CÒN BÀY ĐẶT HỒ XUÂN HƯƠNG VỚI CHẢ XUÂN TÌNH!

ĐỨA THÌ NHÂN THỊT, ĐỨA THÌ MÍT MẬT!

CHÚNG MÀY ĐỊNH BIẾN CÁI XÓM TRỌ CỦA TAO THÀNH ĐỘNG BÀN TƠ HẢ???"

Bác Toàn quất một dép nổ giòn giã vào cái mông mỡ của "nàng thơ" Nghĩa béo, rít qua kẽ răng câu chốt hạ kinh điển:

"VĂN VỚI CHẢ CHƯƠNG!

TAO TUYÊN BỐ LUÔN: NAM MÔ TAO CHO CẢ LÒ CHÚNG MÀY THÀNH 'BÁNH TRÔI NƯỚC' HẾT BÂY GIỜ!!!!!!!!!!!!!!!!!

ĐỨA NÀO CÒN LẢM NHẢM 'KHỀU ỐC' VỚI 'LIẾM TAY' LÀ TAO CHO XUỐNG MƯƠNG MÀ LÀM 'ỐC NHỒI' THẬT LUÔN ĐẤY!

CÚT HẾT VÀO PHÒNG!!!!!!!!!!!!!!!"

Cả năm con báo thủ vắt chân lên cổ mà chạy, bỏ lại giáo sư Nghĩa đang lồm cồm bò dậy, mồm vẫn còn thều thào: "Bác Toàn ơi... bác đúng là 'tay kẻ nặn' tàn nhẫn nhất trần gian...".

Đêm đó, xóm trọ Chính Kinh chìm vào bóng tối, chỉ còn tiếng bụng kêu "rồn rột" hòa quyện với những vần thơ "Thanh thanh hốc hốc" vẫn còn vảng vất đâu đó trong cơn mơ đói khát. 🫠
 
Phi Vụ Chính Kinh (Phía Trước Là Bầu Trời Hậu Truyện)
lớp học bất ổn 3


Buổi chiều thứ Tư ở xóm trọ Chính Kinh, trời nóng đến mức con chó ghẻ đầu ngõ cũng không buồn sủa, chỉ biết thè lưỡi ra thở dốc.

Trong sân, Nghĩa béo đang nằm vật ra như miếng bánh giò bị ỉu, mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng trên bụng.

Vinh khểnh thì ngồi tựa cột, tay cầm cái quạt nan rách nát, mắt lờ đờ nhìn con ruồi đang đậu trên ngón chân mình mà không buồn đuổi.

Thấy cả lũ sắp "đăng xuất" vì nóng, Nam mọt sách - thanh niên nghiêm túc nhất hệ mặt trời - bỗng dưng nổi máu sư phạm.

Nam lôi từ gầm giường ra cái bảng đen bám đầy mạng nhện và một hộp phấn khuyến mại.

Nam hắng giọng, âm thanh vang dội như loa phường:

- TẤT CẢ DẬY!

Hôm nay tao sẽ khai sáng cho cái lũ tối ngày chỉ biết ăn với ngủ này.

Chúng ta sẽ mở lớp học "Anh ngữ Chính Kinh".

Thằng nào trốn tao bảo bác Toàn cắt điện!

Nghe đến "cắt điện", cả lũ bật dậy như có điện giật thật.

Minh đụt, thằng nhóc Gen Z xuyên không, ngáp ngắn ngáp dài:

- Anh Nam ơi, tầm này học "Hello" với "Hi" làm gì, học cách kiếm tiền trả nợ bác Toàn đi anh...

- Câm!

- Nam gõ phấn bôm bốp - Luật chơi thế này: Tao viết một chữ cái tiếng Anh lên bảng, theo thứ tự tụi mày phải đặt một câu tiếng Việt bắt đầu bằng chữ đó.

Yêu cầu khi chơi chúng mày phải vứt hết liêm sỉ, không tao đấm bay mõm!

Lớp học bắt đầu.

Nam múa phấn, chữ A hiện ra to tướng.

Vinh khểnh nhanh nhảu:

- Anh yêu em như Bác Hồ yêu nước, mất em rồi như Pháp mất Đông Dương!

Nam gật đầu: "Tạm được, tính thực tế cao."

Rồi viết tiếp chữ B.

Nghĩa béo lấy hơi, dõng dạc:

- Bazooka!

Tiếng súng Bazooka của đặc công ngoài chiến trường sao uy lực bằng tiếng "xả van" của Nghĩa trong toi-lét mỗi sáng sớm!

Cả lũ bịt mũi, Minh đụt mặt tái mét: "Anh ơi, câu này không chỉ thiếu liêm sỉ mà còn thiếu cả nhân tính nữa!"

Nam lạnh lùng viết tiếp chữ C.

Thúy đanh đá vênh mặt lên:

- Chị Thúy đây rửa bát không bao giờ dùng Sunlight nhé.

Chị toàn dùng chai tẩy Vim cho nó sạch bong kin kít, diệt khuẩn tận gốc, ăn cơm vào là đảm bảo... sạch ruột!

- Ối giời ơi!

- Minh đụt thét lên - Chị rửa thế thì xóm mình "đầu thai" hết à?

Nam nghe xong cũng không khỏi tái mặt, lia phấn viết chữ D.

Đến lượt thằng Minh đụt:

- Dao sắc không bằng mặt dày.

Mặt anh Vinh dày đến mức đạn bắn không thủng, chị Thúy tát không thấy đau, tán gái thất bại 99 lần vẫn nhe răng cười hí hí 🙂

Lớp học bắt đầu hỗn loạn.

Nam viết tiếp chữ E.

Nghĩa béo lại tiếp chiêu:

- Em ơi đừng tin những gì thằng Vinh nói, nó hứa dẫn em đi ăn bò bít tết nhưng thực chất là dẫn ra quán bánh mì đầu ngõ rồi bảo em trả tiền đấy!

Đến chữ G, Vinh khểnh phản công:

- "Gầy như con gấu" mà tưởng mình là cá sấu.

Chị Thúy mỗi lần soi gương là gương nó lại tự nứt vì không chịu nổi độ "tự tin" quá đà của chị!

Nam mọt sách càng viết càng hăng, chữ trên bảng bay nhảy như rồng múa.

Đến chữ H, cả lũ đồng thanh:

- Học làm chi cho đầu cao óc trọc, về lấy vợ cho nó bọc cái đầu!

Cuộc chiến "vô tri" lên đến đỉnh điểm khi Nam viết chữ M.

Nghĩa béo chốt hạ:

- Mập không phải là cái tội, mập là để lúc bọn mày bị lão "đòi hấu" đuổi, tao sẽ hi sinh anh dũng làm tấm bia đỡ đạn.

Với diện tích bề mặt bụng của tao, lão Toàn mà phi dép thì cái dép cũng bật ngược trở lại mặt lão, tạo điều kiện cho tụi mày tẩu thoát trong sự ngỡ ngàng của nhân loại!

Cả xóm trọ cười sạt loz, đứa nọ đập đầu vào vai đứa kia, tiếng cười vang động cả một vùng trời Chính Kinh.

Nam mọt sách cũng sướng chí, cảm thấy mình như một bậc thầy giáo dục đang đưa đám đệ tử lên đỉnh cao của tri thức.

Nam quyết định tung đòn cuối cùng bằng một chữ Z thật đậm, nét phấn cuối cùng gãy vụn vì dùng lực quá mạnh.

Nam gào lên:

- Chốt hạ!

Chữ Z!

Đứa nào đặt được câu này tao bao cả lũ đi ăn xôi chè bà Thìn!

Cả đám bỗng lặng ngắt như tờ.

Chữ Z?

Tiếng Việt làm quái gì có chữ Z?

Đứa nào đứa nấy vò đầu bứt tai, Nghĩa béo mồ hôi chảy ròng ròng vì áp lực của bát chè bà Thìn.

Đúng lúc đó, một tiếng "RẦM" chấn động ở cổng.

Bác Toàn chủ nhà, với cái đầu hói phản chiếu ánh hoàng hôn lấp lánh như một quả cầu pha lê, lù lù xuất hiện.

Trên tay bác là xấp sổ nợ dày cộp, mặt hầm hầm như thịt bắp:

- ZÌ?

TỤI MÀY HỌC CÁI ZÌ MÀ ỒN ÀO THẾ?

Cả lũ đông cứng tại chỗ.

Bác Toàn bước vào giữa sân, chống nạnh, cái bụng phệ rung rinh:

- ZỜ NÀY MÀ CÒN CHƯA THẤY ĐỨA NÀO VÁC MẶT SANG ĐÓNG TIỀN NHÀ HẢ?

ZÊ TIỀN RA ĐÂY MAU!

ĐỨA NÀO CÒN NỢ THÌ ZÊ RA KHỎI CỔNG NGAY LẬP TỨC!

ĐỪNG CÓ MÀ ALPHABET VỚI TAO!

ZÊ!!!

ZÊ!!!

ZÊ!!!

Chữ Z của bác Toàn vang lên như tiếng sấm ngày hè.

"Giảng viên" Nam chạy trước, theo sau là dàn "sinh viên" ưu tú với trình độ ngang ngửa vận động viên điền kinh.

Nghĩa béo chạy mà mỡ bụng đập vào nhau kêu bành bạch, còn Thúy đanh đá thì vừa chạy vừa ôm khư khư chai Vim tẩy rửa.

Chỉ còn lại bác Toàn đứng giữa sân trọ, tay cầm sổ nợ, hét vọng theo:

- Tổ sư bố cái lũ báo đời!

Z là Zê-rô, là số tiền mà chúng mày đã đóng tháng này!

Nhớ chưa hả lũ báo!!!

Buổi học kết thúc trong cảnh tan tác chim muông.

Chè bà Thìn đâu không thấy, chỉ thấy bóng dáng bác Toàn cầm sổ nợ rượt đuổi "giáo sư" Nam chạy vòng quanh sân trọ.
 
Back
Top Bottom