Linh Dị Phi Nhân Loại Tan Tầm Lại Có Việc Làm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phi Nhân Loại Tan Tầm Lại Có Việc Làm
Chương 60: Ngày thứ mười lăm


Chu Văn Ngạn vòng qua bốn cái lều, đi về phía lửa trại, Thẩm Đông Thanh đạp lên dấu chân của anh, cẩn thận đi sau.

Ánh lửa rõ ràng đã tắt nay lại cháy hừng hực.

Ánh lửa bập bùng rọi lên mặt Bím tóc đang hôn mê, có chút rợn người.

Không biết là ai đốt lửa lên, nhưng chắc chắn mục đích không phải vì giúp Bím tóc sưởi ấm.

Chu Văn Ngạn dừng lại, Thẩm Đông Thanh đằng sau đập mặt vào lưng anh, cậu dứt khoát nằm nhoài ra lưng Chu Văn Ngạn, ló đầu từ cánh tay anh nhìn về phía Bím tóc.

Hai người đợi trong chốc lát, nghe thấy mờ mịt trong bóng tối truyền đến âm thanh dẫm lên tuyết đọng.

Đám NPC như u hồn đi tới cạnh Bím tóc, bao vây cô lại.

Dưới ảnh lửa, Lisa, Borg và Leo khác biệt hẳn với dáng vẻ ban ngày tinh thần no đủ, gò má bọn họ lõm xuống, môi tái nhợt rạn nứt, như là bị đói bụng rất lâu rồi.

Bím tóc không biết gì cả, ngửa đầu nằm trong tuyết, tựa như đang làm mộng đẹp.

Lisa khom người xuống, giọng khàn khàn: "Canh... Bát canh ngon lành như thế này..."

Borg kéo cánh tay của Bím tóc, liế.m môi: "Chỗ này có thể nướng thịt này."

Leo xốc hai cái chân: "Tôi đói, còn hai người thì sao?"

Hai NPC đều gật đầu, cùng nhau lôi Bím tóc, chầm chậm kéo ra ngoài.

Bọn họ như chẳng có chút sức lực nào, đi xiêu xiêu vẹo vẹo, làm cho cái bóng dưới mặt tuyết trở nên vặn vẹo, tựa như tụi ma đói đột tử.

Chu Văn Ngạn: "Đi lên xem một chút."

Đám NPC phía trước không hề hay biết sau lưng mình có tận hai người sống đi theo.

Bọn họ vừa kéo Bím tóc vừa hát, hai má tái nhợt hiện lên sắc hồng đỏ không hề tự nhiên chút nào, ánh mắt đầy cuồng nhiệt.

Đói bụng, đói quá...

Nhưng không sao, sắp có ăn rồi.

Ầm——

Rốt cục NPC cũng dừng lại, nơi đây không có ánh trăng rọi sáng, bọn họ ném Bím tóc xuống đất, nhưng cô ta vẫn không tỉnh.

Lisa điên khùng nhìn xung quanh: "Lửa, lửa..."

Theo tiếng cô lẩm bẩm, một ngọn lửa đột nhiên xuất hiện, bên cạnh bỗng nhiều hơn một đống lửa, phía trên còn có một cái nồi nhỏ, chính là cái nồi lúc trước Lisa nấu canh.

Vừa thấy cái nồi, Lisa cười khanh khách, lộ ra hàm răng nhuộm thành màu nâu.

Leo oán giận: "Lisa, tài nấu nướng của cô thật sự không dám khen tặng, ngay cả đồ ăn cũng không biết xử lí."

Borg cúi người xuống muốn lột quần áo của Bím tóc: "Xử lí nhanh lên, làm xong có thể ăn một bữa mỹ mãn được rồi."

Bọn họ căn bản không coi Bím tóc như là một con người, mà chỉ là một thứ gì đó.

Không ai có ý kiến với việc "ăn thịt người" này cả.

Có lẽ do đã đói quá lâu, Borg lóng ngóng mãi cũng chỉ cởi được một cái khuy áo trên người Bím tóc, nửa ngày trôi qua cũng chưa tới chỗ quần.

"Leo, Lisa, lại đây giúp đỡ nhanh lên, hai người..." Borg hùng hổ ngẩng đầu lên không hề nhìn thấy hai tên đồng bọn đâu.

Borg đói đến choáng váng đầu óc, phản ứng trì độn hẳn: "Người, người đâu rồi?"

Sau đó, Borg cảm thấy bả vai mình bị vỗ một cái.

Borg quay đầu lại, chưa thấy ai đã bị trúng một quyền, ngã lăn ra đất.

Thẩm Đông Thanh ghét bỏ xoa tay trên tuyết, thì thầm: "Sao mà không chịu đánh được thế này?"

Một đánh đã lăn ra.

Chu Văn Ngạn đến trước nồi canh đang sôi, mở nắp xoong, một mùi khó có thể hình dung bốc lên.

Nước canh trong nồi sôi trào, trong đó có thể thấy được ngón tay người cùng với từng sợi từng sợi tóc một.

Anh đậy vung lại, rút một que củi đang cháy, đi một vòng xem phụ cận.

Nơi này là chỗ rơi máy bay, nửa đoạn cabin còn nằm trên mặt tuyết, bị một tầng tuyết đọng bao trùm.

Tại sao phải tới nơi này nấu canh?

Chu Văn Ngạn giương cây củi chuyển chuyển một vòng, đột nhiên phát hiện ra có một nơi tuyết đọng không đúng lắm, đá đá vài cái, từ giữa lăn ra một cái đầu lâu, phía dưới hình như chôn càng nhiều.

Anh quyết định ngồi xổm xuống, buông đuốc xuống.

Một tầng tuyết mỏng manh che giấu cả đống xương trắng hếu ở dưới nó.

Dựa vào màu sắc của xương cốt, đều tương đối tươi mới, phía trên nó chẳng có miếng thịt nào cả, sạch sành sanh như tiêu bản.

Chu Văn Ngạn dời ra một phần, phát hiện đống ở dưới đã bị đông cứng.

Cách một tầng băng nửa trong suốt, có thể nhìn thấy tầng tầng lớp lớp xương cốt, trong này có thể là người chơi, cũng có thể là NPC, không phân biệt ai cả, đều đông cứng ngắt nơi đây.

Chu Văn Ngạn quay đầu nhìn cái nồi đang sôi sùng sục kia.

Có lẽ nơi đây là chỗ rác thải nhà bếp của đám NPC kia rồi.

*

Các người chơi bị gió thổi tỉnh, sau khi tỉnh dậy thấy đống lều bạt bị kéo mở khi nào, NPC cùng lều đâu mất tích, bọn họ lúc đầu còn không suy nghĩ được gì, sau khi thấy NPC bị trói chặt bên đống lửa mới nhận ra được tầm quan trọng của sự việc.

Thương nhân bước nhanh tới trước đống lửa, không dám ngồi xuống, giữ khoảng cách nhất định, cẩn thận hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Thẩm Đông Thanh dùng cây củi chọt chọt đống lửa, suy nghĩ một chút: "Tụi tui đã ngăn cản một sự kiện phạm tội rất nghiêm trọng chuẩn bị bắt đầu."

Thương nhân: "?"

Thẩm Đông Thanh: "Như kiểu BBQ thịt người."

Thương nhân dời tầm mắt xuống Bím tóc đang hôn mê dưới đất, sau đó nhìn sang ba NPC gầy trơ xương, dù mất não thế nào cũng hiểu được đang xảy ra chuyện gì.

"Đệt!" Thương nhân mắng một câu, "Ba tên NPC này muốn ăn chúng ta sao?"

Dứt tiếng, bên kia lều vang lên một tiếng kêu kinh hãi.

Do hôm qua Bác sĩ mất máu quá nhiều, cả người mơ mơ màng màng, là người tỉnh dậy cuối cùng.

Sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, tựa bị hút đi tinh thần, hốt hoảng bước ra lều vải, đầu óc chỉ có một chữ —— đói.

"Đói quá..." Bác sĩ lẩm bẩm nói.

Gò má hắn lõm vào, mặt xám xịt, trong miệng đảo đi đảo lại cũng chỉ mấy chữ: "Đói quá, tôi đói quá..."

Nhưng mà tên NPC biết nấu cơm đã bị trói gô chặt chẽ, không có thứ gì có thể nhét vào chống đói được.

Bác sĩ cứng cổ nhìn trái nhìn phải, đột nhiên ngửi được một mùi máu tanh, tròng mắt hắn di chuyển, dừng ở chiếc cổ đang quấn băng gạc.

Hotgirl mới vừa rời khỏi lều đã gặp tên Bác sĩ vẻ mặt hoảng hốt đứng đó, còn chưa kịp chào hỏi gì thì bỗng thấy hắn ta túm miếng gạc trên cổ xuống, xé toạc vết thương đang kết vảy.

"Aaaaaaa..."

Hotgirl đừ người tại chỗ, che miệng theo bản năng.

Dưới tình huống như thế, cô chẳng kịp làm gì ngoài việc trơ mắt chứng kiến.

Còn Bác sĩ, hắn được mọi người đè lại nên mới không xảy ra thảm án mình ăn chính mình.

Thương nhân lau mồ hôi, nhìn Bác sĩ bị trói vẫn uốn tới ẹo lui, mặt đưa đám: "Rốt cục đầu đuôi câu chuyện là gì thế này."

Hắn không muốn biến thành một con quỷ chết đói như vậy đâu.

Thẩm Đông Thanh đưa ra gợi ý: "Hỏi NPC đi."

Thương nhân hoài nghi hỏi: "Được không?"

Thẩm Đông Thanh nói: "Không phải họ đã nấu canh cho mọi người sao? Người khá tốt, hỏi thử xem."

Thà đừng nhắc đến thứ canh kia, hiện đã được gợi lại kí ức, Thương nhân nhịn không được nói: "Nhưng thứ đồ chơi kia có thể là canh thịt người..."

May là mùi vị của nó kì kì, không thì cậu đã hốc vội rồi.

Thẩm Đông Thanh chớp mắt: "Hai việc này có quan hệ với nhau hả?"

Hình như là chẳng có quan hệ gì hết.

Thiếu chút nữa Thương nhân đã bị thuyết phục, nhưng hắn nhìn Bím tóc vẫn hôn mê cùng với tên Bác sĩ khùng khùng điên điên kia liền phản ứng lại ngay lập tức, cười khan: "Hay là mời ngài lên trước?"

Ngay lúc này, đám NPC dần tỉnh lại.

Bọn họ mờ mịt, như là không biết tại sao mình lại bị trói.

Lisa kinh hoảng: "Mấy người định làm gì?"

Leo sầm mặt: "Mau thả chúng tôi ra!"

Borg là người bình tĩnh nhất trong đám, hắn cười trào phúng: "Nếu chúng ta có thể ăn người khác, thì người khác cũng có thể ăn chúng ta."

Đột nhiên Leo phẫn nộ: "Mày giả vờ nhân từ cái gì? Nói như kiểu mày chưa từng ăn vậy, hãy nhớ kỹ rằng mày là người đầu tiên động tay làm việc đó!"

Lisa khóc sướt mướt: "Tôi không muốn chết, tôi không muốn bị ăn..."

Thẩm Đông Thanh chen ngang: "Chờ chút..." Cậu giơ tay phát biểu ý kiến, "Ai muốn ăn mấy người chứ?"

Ba NPC đồng loạt nhìn qua.

Thẩm Đông Thanh chỉ vào chính mình, sau khi nhận được ba cái gật đầu đồng nhất, cậu ghét bỏ bình phán: "Ai muốn ăn mấy người chứ, nhìn chẳng ngon chút nào!"

Ba kẻ này còn chẳng sánh bằng một miếng bánh quy nhỏ nữa, cậu cắn còn sợ cộm răng.

Borg nở nụ cười kì quái: "Đợi đến khi tất cả đều bị mất, không ăn cũng phải ăn thôi."

Thương nhân cảm nhận được sự đói khát, mà nằm trong sức chịu đựng, hắn ôm bụng nhìn mọi người: "Mọi người đói bụng không?"

Thẩm Đông Thanh liế.m môi: "Còn đỡ."

Trước khi rời lều cậu đã ăn một bữa no nê, kiềm được chút đói khát.

Chu Văn một tay chống cằm, ngón tay chọt chọt khóe môi, như đang suy tư cái gì, không trả lời Thương nhân.

Thương nhân tự nhiên nói: "Nếu không, bắt đầu từ bữa tối nay chúng ta cứ bỏ phiếu cho một người đi, mèo mù cũng vớ phải chuột chết mà."

Chu Văn Ngạn nâng mắt, lạnh nhạt nói: "Không đủ."

Thương nhân: "Cái gì không đủ?"

Chu Văn Ngạn nói: "Thời gian."

Thương nhân theo bản năng nói: "Không phải có tận mười lăm ngày sao? Giờ mới ngày thứ ba, còn nhiều ngày như vậy..."

Mặt Lisa hơi vặn vẹo: "Ngày thứ ba ha ha ha..."

Thương nhân sợ hãi: "Không phải là ngày thứ ba sao?"

Lisa điên cuồng la hét: "Nếu như đây là ngày thứ ba thì chúng tôi phải đến mức ăn thịt người sao?"

*

Máy bay rơi tại nơi núi tuyết.

Ngày thứ nhất, bởi vì trên đỉnh núi không có tín hiệu, nhân viên cầm điện thoại vệ tinh ra ngoài tìm nơi có tín hiệu gửi tin cầu cứu, những người may mắn còn sống sót tràn đầy hi vọng.

Ngày thứ hai, những người đó phát hiện đồ ăn còn thừa lại không nhiều, dự định gom đồ ăn chung lại, tính toán tỉ mỉ đến lúc đội cứu hộ tới.

Ngày thứ ba, đội người sóng sót xảy ra cãi vã, có người cho rằng nên đem thức ăn cho những người còn hi vọng, từ bỏ những người bị thương.

...

Ngày thứ sáu, đồ ăn hết sạch.

Ngày thứ mười, bọn họ đưa mắt về đồng bọn đang thoi thóp.

Ngày thứ mười hai, dưới cơn đói cùng cái lạnh giá buốt, họ động thủ.

Lisa cười khanh khách: "Mấy người xuất hiện ở ngày mười hai, vẫn luôn là ngày mười hai."

Borg và Leo cúi thấp đầu, không nói gì.

Sau khi động thủ với đồng bọn, bọn họ cũng bị vây lấy ở ngày thứ mười hai.

Không có đội cứu viện, không có thay đổi, vẫn luôn bị cơn đói hành hạ, không thể sống, cũng không thể chết.

Ba người bọn họ bắt đầu tuần hoàn mọi thứ, từ rơi máy bay, cãi vã, cướp đồ ăn, bị bức ra tay với đồng bọn... vĩnh viễn dừng lại ở ngày thứ mười hai.

Sau đó, ngay khi hao hết đồng loại, sẽ có một đám người từ đâu xuất hiện, bọn họ nghĩ mình ở trong tuyết đến nỗi sinh ra ảo giác.

Nếu là ảo giác vậy thì chẳng sao, dù sao cũng là giả, ăn cũng không có gì.

Vì vậy, ngày thứ mười hai lần một, ngày thứ mười hai lần hai...

Từng bộ xương chôn dưới đống tuyết, càng chồng càng cao.

*

Thương nhân bị dọa đến nổi da gà: "Vậy mấy người ăn ai?"

Người kia chắc chắn là người chết!

Ba NPC sững sờ, mặt mờ mịt.

Lisa mở đầu: "Tôi và Leo liên hợp nhau gi.ết ch.ết Borg."

Borg chối: "Cô nhớ lộn rồi, là tôi và cô giết Leo."

Leo phản bác: "Rõ ràng tôi và anh giết cô ta, tôi còn nhớ nồi canh tôi hầm đầy mỡ là mỡ, làm tôi ăn miệng dính đầy dầu..."

Nói nói, hắn nhịn không được c.hảy nước miếng.

Hình ảnh bữa tối đầu tiên tái diễn lại, ba người bọn họ chỉ lẫn nhau, tạo thành một cái vòng luẩn quẩn.

Vậy, vấn đề được đặt ra là, rốt cục là ai giết ai?

"Rõ ràng là tôi giết anh!"

"Là tụi tôi giết anh mới đúng!"

"Người chết là Lisa!"

Ba NPC tranh chấp không ngớt.

Thẩm Đông Thanh xen vào: "Câm miệng hết!"

Có lẽ sự sợ hãi bị đánh ngất khi trước vẫn chưa nguôi, bị quát như thế, ba NPC ngay lập tức ngậm miệng lại, không nói gì nữa.

Hotgirl mặt mừng rỡ: "Anh nghĩ ra cái gì rồi hả?"

Thẩm Đông Thanh quyết đoán: "Không." Cậu chuyển đề tài, "Nhưng... hình như tôi nghe được một âm thanh gì đó?"

Chu Văn Ngạn cúi đầu, cục đá bên chân không ngừng run rẩy.

Thẩm Đông Thanh nhìn quanh một vòng, chỉ vào hướng cách đó không xa: "Thì ra là nơi đó!"

Những người khác theo hướng tay cậu nhìn sang.

Đường chân trời xanh thẳm có một cái ranh giới tuyết dài thật dài, có lẽ là nhìn quá lâu sinh ra ảo giác, ranh giới ngày càng gần, tựa sóng biển đột nhiên vỗ lại đây.

Thương nhân cất cao giọng, âm thanh vì sợ hãi mà vặn vẹo đi: "Không phải ảo giác!"

Tuyết lở.

Ngày thứ nhất máy bay rơi, ngày thứ sáu hết đồ ăn, ngày thứ mười hai ăn đồng bọn, ngày thứ mười lăm... tuyết lở.

Game đã nói: "Nếu mọi người cùng giúp đỡ nhau, nhất định có thể sống qua mười lăm ngày để chờ đội cứu viện."

Nhưng mà chưa đợi những người chơi hỗ trợ, đám NPC đã diệt trừ lẫn nhau rồi.

Mọi người chơi cho rằng chính mình có đủ mười lăm ngày.

Nhưng không ngờ tới, ba ngày của mình thêm vào mười hai ngày của NPC là đủ mười lăm ngày!

Phản ứng đầu tiên của Chu Văn Ngạn là kéo Thẩm Đông Thanh qua, tìm nơi tránh tuyết lở.

Nhưng đã không kịp nữa.

Chỉ trong nháy mắt, làn sóng tuyết bao phủ tới, băng tuyết thấu xương như muốn cả mạng người.

Chu Văn Ngạn vươn mình ôm Thẩm Đông Thanh nhào xuống đất, sau lưng là đống tuyết cao cao trắng xóa.

Bất kể là quỷ quái gì, đều không thể sánh lại với sức mạnh của tự nhiên.

Đừng nói là con người.

Đầu Thẩm Đông Thanh kề sát ngực Chu Văn Ngạn: "Nhịp tim của anh sắp biến mất rồi."

Chu Văn Ngạn ôm Thẩm Đông Thanh thật chặt: "Không sao."

Game sẽ không để người chơi chết vì những lí do đơn giản thô bạo như thế, bằng không thì chẳng cần quỷ quái gì, cứ thế cho vài trận động đất, vài cơn lũ thì ai cũng xong đời.

Lúc hiểm nguy ắt có đường sống.

Thẩm Đông Thanh không quá sợ hãi, cậu nói: "Không sao, em có kinh nghiệm biến thành quỷ mà..."

Lời còn chưa nói hết, đống tuyết chờ đã lâu bỗng ập xuống, che đi tất cả.

Sau khi tuyết lở trôi qua, thế gian bỗng biến thành trắng xóa.

*

Thẩm Đông Thanh giật giật ngón tay, bỗng tỉnh dậy khỏi giấc mộng.

Chu Văn Ngạn mở mắt, hỏi nhỏ: "Sao thế?"

Thẩm Đông Thanh sờ sờ cánh tay, "Em thấy hơi lạnh."

Chu Văn Ngạn sờ sờ bàn tay cậu, quả nhiên lạnh như băng: "Có thể là do điều hòa máy bay thấp quá." Anh đứng dậy, mở vali lấy một cái áo khoác to.

Mặc vào áo khoác, bỗng Thẩm Đông Thanh đụng phải một thứ gì đó lạnh băng, cậu cúi đầu, một cái bông tuyết tọa lạc nơi ngón tay cậu, chưa kịp đưa cho Chu Văn Ngạn xem đã hóa thành nước.

Nhìn thêm một chốc, giọt nước lướt qua kẽ tay, biến mất không chút tăm hơi.

Chu Văn Ngạn kế bên hỏi: "Muốn ăn chút đồ ăn vặt không?"

Thẩm Đông Thanh hồi hồn, nói: "Em muốn chocolate."

Chu Văn Ngạn lục lọi một chốc trong vali, không thấy, vì vậy anh cầm một hộp khoai tây chiên đưa qua.

"Có lẽ không mang đi rồi."

Thẩm Đông Thanh nghiêng đầu: "Em có mang theo mà."

Quên gì thì quên, chứ đồ ăn vặt thì cậu không bao giờ quên cả.

Ngay lúc này, máy bay vang lên một giọng nói nhẹ nhàng của tiếp viên.

"Kế tiếp máy bay sẽ đi qua một ngọn núi tuyết, sẽ có chút xóc, quý khách đừng sợ."

Chu Văn Ngạn kéo vali lại, nói: "Chờ đến khi xuống máy bay anh tìm lại cho."
 
Phi Nhân Loại Tan Tầm Lại Có Việc Làm
Chương 61: Người Chết


Lúc ngồi xuống, Chu Văn Ngạn có quay đầu lại nhìn, cabin trống rỗng, chỉ còn bốn hành khách.

Một thiếu nữ thắt bím trong đó tỉnh dậy, liế.m đôi môi khô khốc, gọi tiếp viên lại: "Có thể cho tôi vài món ăn không?"

Nữ tiếp viên hàng không mỉm cười cứng đờ: "Đương nhiên là được."

Một người nam đeo kính gọng vàng, thoạt nhìn rất ngoan hiền ngồi kế bên bỗng bóp bóp cổ, r.ên rỉ la: "Không lẽ tôi bị sái cổ sao?"

Một người phụ nữ có gương mặt y đúc những hotgirl trên mạng gào ầm lên: "Sao trên máy bay lại lạnh như thế này? Mấy cô mau tăng nhiệt độ điều hòa lên một tí đi chứ!"

Tên nam đứng tuổi bụng bự hung hăng nói: "Tôi sắp chết đói rồi! Nhanh cái tay lên!"

Máy bay nhanh chóng ồn ào lên.

Nữ tiếp viên vẫn mỉm cười như trước, thỏa mãn từng vị khách một, khi đi ngang qua người Chu Văn Ngạn, cô cúi thấp người xuống, hỏi thăm hai vị khách tĩnh lặng này.

"Hai vị có muốn xem tạp chí không?"

Chu Văn Ngạn ngẩng đầu lên.

Có lẽ là do đã được huấn luyện chuyên nghiệp nên nụ cười trên mặt nữ tiếp viên vẫn như thế, không thay đổi tí nào, hoàn hảo như thể không phải là con người.

"Cho tôi một tờ báo." Chu Văn Ngạn nói.

Nữ tiếp viên: "Vâng."

Cô nhanh chóng đem ra hai phần báo, đưa cho hai người.

Thẩm Đông Thanh giở báo ra ào ào, đập vào mắt đầu tiên là một cái tiêu đề to đùng.

"...Máy bay rơi xuống một con đường trong núi tuyết, số người thương vong không rõ." Thẩm Đông Thanh đọc to.

Nữ tiếp viên còn chưa đi xa, nghe tiếng Thẩm Đông Thanh vang lên, ngay lập tức cười tủm tỉm: "Yên tâm, máy bay của chúng tôi an toàn tuyệt đối, không bao giờ xảy ra chuyện như thế..."

Lời còn chưa nói xong, cả khoang bỗng nhiên nảy lên một chút.

Nữ tiếp viên bình tĩnh nói: "Chỉ là việc va chạm giữa các luồng khí lưu mà thôi, không sao..."

Ngay lập tức thêm một cú xóc nảy lớn, hành khách ngồi trên ghế cột dây an toàn cũng bị nhào lên phía trước, nữ tiếp viên thì không cần nói, ngã nhào trên mặt đất, đầu rớt khỏi cổ lăn lăn đi xa. Không hề có một giọt máu nào chảy xuống, như thể cô là một con búp bê Barbie bằng nhựa.

Những người chơi khác còn chưa kịp kinh ngạc cũng đã cảm thấy được máy bay nhào thẳng xuống mặt đất.

Một tiếng vang thật lớn, tuyết bay vạn trượng.

Hành khách trong khoang cảm thấy hơi rung lắc, cảnh ngoài cửa sổ từ bầu trời mây trắng thành một màu tuyết trắng.

Sau đó, một trận gió lạnh xen lẫn vài bông tuyết bay vào.

Cả đám người chơi trợn mắt ngước nhìn, không thể nào tưởng tượng được còn có thể chơi kiểu này.

Chu Văn Ngạn đứng lên: "Đi xuống xem chút đi."

May thay trước khi khởi hành đã chuẩn bị thêm chút đồ chống lạnh, Chu Văn Ngạn kéo vali xuống, mặc áo khoác vào, sau đó choàng cho Thẩm Đông Thanh một cái khăn lông thú.

Thẩm Đông Thanh kéo kéo cái khăn, lộ ra mũi miệng.

Cabin bị gãy làm đôi từ giữa, không thể đi bằng con đường bình thường được nữa.

Chu Văn Ngạn đứng ở nơi tách làm đôi, bị gió thổi ào vào mặt.

Thẩm Đông Thanh đứng sau lưng anh, cúi đầu nhìn xuống phía dưới.

Một khoảng tuyết lặng, có ba người ngồi vây quanh đống lửa, phía trên đống lửa là một cái nồi nhỏ, đang nấu canh, khói trắng bốc lên bay nhè nhẹ lại gần.

Thẩm Đông Thanh hít một hơi thật sâu: "Mùi vị kì quái ghê."

Chu Văn Ngạn nhìn từ xa thì thấy chiếc nồi được bao bởi một đống khói trắng, chỉ thấy được một đống đen thùi ở bên trong sôi ùng ục.

"Xuống thôi."

Dứt tiếng, Chu Văn Ngạn cầm tay Thẩm Đông Thanh nhảy xuống, ngã vào đống tuyết.

Có một số bông tuyết bay lên, có một bông sắp đụng vào mũi Thẩm Đông Thanh.

Cậu lè lưỡi toan liế.m, nhưng do khoảng cách khá xa nên không li.ếm được đóa hoa tuyết đó.

Chu Văn Ngạn đỡ một bông tuyết đưa tới.

Thẩm Đông Thanh lại gần nếm thử, hơi thất vọng: "Không có ngọt." Sau khi phát hiện tuyết không thể ăn, cậu đã mất hứng thú với chúng, đi theo Chu Văn Ngạn đến đống lửa trại.

Ba người kia thấy có người đến thì rất nhiệt tình bắt chuyện: "Mọi người đã tỉnh lại rồi sao."

Chu Văn Ngạn không nói gì.

Ngược lại, Thẩm Đông Thanh rất nghi hoặc: "Tụi tui đâu có ngủ đâu."

Bọn họ như không nghe thấy được câu này, một cô gái tóc vàng nói: "Mọi người đừng sợ, đám tiếp viên hàng không đã đi tìm một nơi có tín hiệu rồi."

Nam mắt kính vỗ vỗ chỗ kế bên: "Ngồi sưởi ấm chút đi."

Chu Văn Ngạn dẫn Thẩm Đông Thanh đến một chỗ, ngồi xuống.

Ba người tự giới thiệu.

Cô gái tóc vàng kia là Lisa, mũi ưng là Leo, đeo kính là Borg. Bọn họ là một đám phượt thủ thích đi đây đi đó cắm trại, không ngờ lại gặp phải tình huống rớt máy bay, đồ vật đã chuẩn bị cũng có đất dụng võ.

Trong lúc mọi người đang nói chuyện, các người chơi khác cũng lục tục chui ra.

Bím tóc không mang theo áo quần dày nên ngồi lạnh run lẩy bẩy.

Lisa thấy vậy liền cho cô một cái áo khoác dự bị.

Bím tóc: "Cảm ơn."

Lisa cười cười: "Có ai lường trước việc này sẽ xảy ra đâu? Nếu không có chết vì tai nạn trên không, có nghĩa chúng ta đều là những đứa trẻ của Thượng đế, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện đương nhiên mà."

Nhìn qua rất giống một NPC hiền từ dễ mến.

Những người chơi đánh giá như thế, sau khi giới thiệu bản thân xong, họ ngồi quanh đống lửa, an tĩnh đợi thông báo từ game.

Đợi chốc lát, âm thanh quen thuộc vang lên:

【 Các bạn gặp phải một tai nạn máy bay, đang ở trên núi tuyết đợi đội cứu hộ, nếu như giúp đỡ lẫn nhau, các bạn chắc chắn có thể sống sót qua mười lăm ngày này 】

【 Nhưng tai nạn trên không không nhân từ đến thế, trong các bạn có một người đã chết, có thể là người chơi, cũng có thể là NPC, đã trà trộn vào trong đội, xin mời tìm ra "người đó" 】

【 Cẩn thận, người chết nhòm ngó trong đêm tối 】

【 Bữa tối mỗi ngày sẽ tiến hành bỏ phiếu và xác nhận 】

【 Bỏ phiếu và xác nhận ra "Người chết" thì đã có thể qua cửa, nếu chọn sai, trò chơi không bảo đảm người chết sẽ làm ra những hành động quá khích gì 】

Các người chơi nghe hệ thống thông báo xong liền quay mặt nhìn nhau.

Người chết trộn lẫn vào họ, tỉ lệ một chọi chín.

Lisa không để ý đến bầu không khí yên lặng của nhóm người chơi, cười ha ha nói: "Canh nấu xong rồi đây, tới uống một miếng cho ấm người nào."

Bím tóc bị cóng run cầm cập, trực tiếp nhận chén canh sưởi tay, lập tức ấm cả người.

Nhưng cô không có uống liền mà chần chừ nhìn chén súp nóng hổi.

Lisa thúc giục: "Uống đi, uống xong là hết lạnh thôi."

Rõ là chỉ mới rơi máy bay mà Bím tóc lại cảm giác vừa lạnh vừa đói, cả người trống rỗng, dù cho chén canh trong tay có mùi rất kì quái nhưng lại nuốt một ngụm nước bọt.

Cuối cùng, Bím tóc vẫn không nén nổi sự mê hoặc, nâng chén canh lên miệng.

Chỉ là chưa kịp đụng tới miệng chén, một thứ lạnh ngắt đụng phải mu bàn tay của cô, làm cô mất thăng bằng đổ thẳng chén canh xuống đất.

May thay phía dưới là một mảng tuyết lớn, chén không bị nứt, nhưng nước canh đã đổ hết, kết thành một mảng băng mỏng.

"Anh!" Bím tóc nhìn sang bên cạnh.

Tay Chu Văn Ngạn nắm một nắm tuyết tròn vo, vứt lên vứt xuống chơi chơi.

Rõ ràng, thứ vừa đập vào tay cô là của Chu Văn Ngạn.

Mắt Bím tóc dần đỏ bừng lên, chất vấn: "Anh mới làm cái gì đó?"

Chu Văn Ngạn lạnh nhạt nói: "Chả gì cả."

Anh vốn không muốn cản mấy người này đi tìm chết, cũng chẳng biết làm sao mà lại ra tay can ngăn.

Giống như anh mơ hồ biết được uống xong bát canh đó sẽ xảy ra chuyện không tốt vậy.

Lisa khom lưng nhặt chén canh, khuyên nhủ, "Không sao, tôi múc cho cô thêm chén khác là được rồi."

Qua sự việc này, Bím tóc đã mất đi hứng thú ăn uống: "Thôi, không uống nữa."

Không một ai uống canh của Lisa.

Lisa cầm chén súp không, trên mặt chợt lóe sự âm trầm.

Leo và Lisa trao đổi ánh mắt: "Hay chúng ta tìm một chỗ tránh gió đợi đội cứu hộ thôi."

Thương nhân đồng ý: "Vậy chúng ta tìm xem có gì để ăn không đã."

Nhóm người chơi đi về khoang máy bay.

Bím tóc xoa bụng: "Sao lại đói nhanh như thế này?"

Những người khác cũng có cùng cảm giác.

Người phản ứng lớn nhất là bác sĩ, hắn ta ấn chiếc cổ nguyên vẹn của mình, lâu lâu lại hít vài hơi khí lạnh.

Bọn họ nhịn đói tìm khắp cả cabin, nhưng không thấy một món đồ ăn nào, chỉ có thể lấy hành lí mình về chỗ tập hợp.

Thương nhân nói: "Nếu như trong chúng ta có một người chết, kẻ khả nghi nhất chính là ba tên NPC kia, trên máy bay rõ ràng không thấy bọn họ, nhưng chả hiểu sao lại xuất hiện trên núi tuyết."

Hotgirl gật đầu: "Tôi cũng đồng ý kiến."

Bác sĩ chịu cơn đau đớn hành hạ, không thể nào suy nghĩ được, chỉ có thể đồng ý.

Bím tóc thờ ơ gật đầu.

Trong lòng bọn họ nghĩ, có tận mười lăm ngày, lãng phí trên người NPC ba ngày cũng chả sao.

Chu Văn Ngạn và Thẩm Đông Thanh cũng theo đa số, tán thành với ý kiến của Thương nhân.

Có lẽ hiện thực Thương nhân cũng là một lãnh đạo nhỏ, giờ đây chiếm thế chủ đạo, sẵn tiện phân phó: "Tối nay chúng ta bỏ phiếu cho Lisa."

Đang nói, xa xa Borg đã đi tới, phất tay với bọn họ: "Chúng tôi đã tìm được nơi tránh gió rồi."

Thương nhân hét lên: "Đợi tí, chúng tôi đến liền."

Sau đó, ông ta quay lại nói với những người chơi: "Cẩn thận chút, đừng xung đột với NPC."

Thẩm Đông Thanh kéo vali, đi sau mọi người với Chu Văn Ngạn, cậu suy nghĩ, nhìn nhìn bóng lưng những người phía trước, đột nhiên mở miệng: "Sao em cứ cảm giác quen quen ấy."

Chu Văn Ngạn cầm vali thay cậu: "Cái gì?"

Thẩm Đông Thanh không nói được, nhịn nửa ngày chỉ xuất ra được một cái kết luận: "Như là gặp trong mơ ấy."

*

Đoàn người theo Borg tới nơi cắm trại, Lisa đang đứng đó cắm cọc lều.

Chỉ một đoạn đường ngắn như thế, nhưng đám người đi lại thở hồng hộc.

Bím tóc đặt mông ngồi xuống đất, mặt tái mét: "Tôi đói quá, có gì ăn không?"

Những người chơi khác đều lắc đầu.

Vào phó bản ai cũng lo đổi nhiều vật dụng phòng ngự thêm, ai lại đổi đồ ăn bao giờ?

Lisa cười tủm tỉm: "Đợi tôi dựng lều xong sẽ nấu canh cho mọi người, uống xong là khỏe hẳn ra."

Thường thì người chơi đều cảnh giác với những gì qua tay NPC.

Nhưng tình huống này là đặc biệt, bọn họ đói đến nỗi cào ruột gan, lại không mang thức ăn theo, trừ cách ăn đồ của NPC ra thì cũng không còn cách nào khác.

Thương nhân cắn răng: "Tôi không uống, dù sao thì cái game này cũng không ép người chơi đến mức chết đói."

Lời nói ra xong, Bím tóc cũng chỉ có thể nén lại cảm giác đói.

Thương nhân nhìn Lisa gấp gáp nấu canh mà như hiểu ra gì đó, nhưng lại bị cái bụng đói làm ảnh hưởng đến bộ não, không thể phân tích ra được gì.

"Thôi, đi tìm cái gì bỏ vào bụng đã rồi tính sau."

Thẩm Đông Thanh cũng đói bụng.

Do cậu có vác theo một vali đồ ăn vặt nên cũng chẳng thèm đi dính líu đến đám người đang đi tìm đồ ăn kia, ngồi xuống cùng Chu Văn Ngạn.

Nhưng mới mở vali ra, nửa bên đồ ăn vặt đã không cánh mà bay, rỗng tuếch, chỉ còn lại mấy gói bánh nhỏ - thứ bánh mà Thẩm Đông Thanh thích nhì.

"Chuyện gì thế này?" Thẩm Đông Thanh tròn mắt.

Trên máy bay cậu chỉ ăn có một gói bánh ăn vặt, nhưng hiện tại tất cả đều biến mất đi đâu?

"Chẳng lẽ mình ăn lúc mộng du?"

Sao có thể được.

Thẩm Đông Thanh xòe ngón tay đếm đếm, ngồi trên máy bay mất hai tiếng, không thể nào kịp mộng du ăn hết được nửa vali đồ ăn được.

Chu Văn Ngạn cũng cảm thấy sai sai.

Cả chuyến đi không ai động vào hai cái vali này cả.

Thẩm Đông Thanh ngồi ngẩn người trước chiếc vali hao hụt phân nửa tài sản này, hoa tuyết bay bay trước mặt, bỗng như nghĩ đến điều gì, mở miệng: "Em có thấy bông tuyết ẩn trong quần áo."

Chu Văn Ngạn nhìn sang.

Thẩm Đông Thanh bổ sung thêm: "Trên máy bay."

Nói xong, cậu nắm một nắm bỏng nhét vào miệng, nhai nhai trong chốc lát, miệng xẹp xuống.

Nhưng cho dù cậu ăn không ít thứ vẫn không khỏi cảm thấy đói bụng.

Chu Văn Ngạn cũng thấy đói bụng.

Anh cũng được coi như là một con người có sức chịu đựng đáng ngưỡng mộ, nhưng hiện tại dạ dày cũng cảm nhận được sự cồn cào khó chịu, không thể nhịn được, chắc chắn không thể nào chỉ nhịn đói một ngày.

Bông tuyết, vali trống rỗng, đói bụng quá mức, hình ảnh quen thuộc...

Những manh mối nho nhỏ nối tiếp nhau, hiện lên một kết quả không thể tưởng tượng.

Có thể bọn họ đã từng trải qua tất cả việc này.

Chu Văn Ngạn đã trải nát cái game này, suy nghĩ một lát đã phản ứng lại: "Là vòng lặp."

Phản ứng đầu tiên của Thẩm Đông Thanh là: "Cho nên chúng ta đã bị bỏ đói nhiều ngày sao?" Cậu nắm chặt nắm đấm, "Quá xấu xa rồi!"

Cậu không thích đói bụng tí nào.

Nếu có quỷ quái đột kích, cậu còn có thể đấm đá nó, nhưng bây giờ rõ ràng là màn giải mã bí ẩn, Thẩm Đông Thanh chỉ có thể nhìn chằm chằm Chu Văn Ngạn: "Mình ra ngoài sớm một tí đi."

Chu Văn Ngạn động viên xoa đầu cậu: "Đợi anh suy nghĩ đã..."

Muốn tạo một vòng lặp tuần hoàn cần có một điểm phát động, mà muốn qua cửa cần phải có một điều kiện nhất định mới có thể kích phát.

Trong phó bản này, điều kiện có khả năng như thế chính là không tìm thấy người chết, nhưng dựa theo suy nghĩ của những người chơi khác thì có tận mười lăm ngày, tổng người chơi và NPC chỉ có chín người, cứ thế thì chọn bừa cũng dính được "người chết".

Nghe qua thì rất đơn giản, nhưng cái game vô nhân đạo này không thể cho một cách vượt dễ dàng như thế được.

"Bẫy rập." Chu Văn Ngạn nói, "Chúng ta không có đủ mười lăm ngày."

Cái game này thích nhất việc chơi chữ.

Thời gian nó cho người chơi sẽ không dài như thế, chắc chắn là ít hơn mười lăm ngày, không chừng game chó này chỉ cho tầm ba năm ngày.

Xem ra phải nhanh chóng tìm được tên người chết kia.

Điểm mấu chốt chắc chắn ở trên ba NPC kia.

Thoạt nhìn bọn họ rất bình thường, nhưng trong cái trò này, bình thường là không bình thường.

Mắt Chu Văn Ngạn dõi theo cái nồi đang sôi ùng ục.

Canh...

Lisa từng nói uống canh vào là ổn thôi, lẽ nào điểm mấu chốt ở đây?

*

Bốn người chơi khác tay không quay về.

Họ không tìm thấy gì, gương mặt trắng như củ cải trắng, đặc biệt là Bím tóc, hai má đều lõm xuống như bị bỏ đói mấy ngày.

Bên này Lisa đang nấu một nồi súp to.

Cô đang khuấy nước canh, mùi nồng nặc bay đến trước mặt bọn họ. Mùi này không thể gọi là dễ ngửi, có lẫn vào chút mùi tanh quái lạ.

Nhưng mấy người đói bụng cồn cào không thể nào chịu nổi.

Lisa hỏi: "Có ai muốn uống canh không?"

Bím tóc hấp tấp trả lời: "Có!"

Lisa như sợ bọn họ hối hận, múc nhanh một chén canh đưa qua: "Cho cô, uống xong là được rồi, sẽ không đói bụng nữa."

Bím tóc không nhịn được nữa, đưa thẳng chén canh lên miệng, thổi một hơi rồi húp hết.

Súp này có mùi quái lạ, nhưng có thể là do đói bụng quá lâu, nước canh vào miệng bỗng biến thành cao lương mỹ vị, cũng không biết thịt này là thịt gì mà lại toàn mỡ là mỡ, uống chống đói hiệu nghiệm vô cùng.

Thương nhân cảnh giác hơn, hỏi: "Canh này nấu với cái gì thế?"

Lisa trả lời: "Thịt."

Thương nhân hỏi tiếp: "Thịt gì?"

Lisa không đáp thẳng: "Ông uống vào là biết ngay mà."

Thương nhân chần chừ phút chốc, sau cùng vẫn không trụ được cơn đói, cũng nhận một chén canh.

Có một rồi thì sẽ có hai, cuối cùng cả bốn đều ăn, trừ Thẩm Đông Thanh và Chu Văn Ngạn.

Thẩm Đông Thanh cũng đói bụng, đồ ăn vặt không điền đầy được cái bụng đói, nguyên người đều bực bội.

Lisa quay đầu nhìn bọn họ, vẫn là câu nói đó: "Uống canh không?"

Thẩm Đông Thanh có chút chịu không nổi.

Cậu sẽ không để bản thân mình vào cảnh chịu đói, bởi vì nếu mà cậu bị đói váng đầu thì sẽ không phải là việc cậu lựa chọn có uống canh hay không, mà là việc đống người ở đây có nên chạy trốn khỏi ác quỷ hay không.

Chu Văn Ngạn nhận ra cảm xúc của người kế bên, nhéo nhéo tay Thẩm Đông Thanh, đợi cậu nhìn sang liền lại gần chụt vào môi người yêu.

Không vào sâu, chỉ như chuồn chuồn lướt nước.

Vẻ buồn bực của Thẩm Đông Thanh biến mất, trở lại với gương mặt không quan tâm mọi thứ lúc xưa: "Muốn nữa."

Chu Văn Ngạn nghe vậy liền mổ thêm một cái.

Thẩm Đông Thanh đã bình phục hoàn toàn, ôm tay Chu Văn Ngạn cười cười.

*

Bốn người chơi đã uống canh có cảm giác lợn chết không sợ nước sôi, trước bữa tối làm thêm hai chén nước nữa.

Đến trời tối, NPC đã vào lều nghỉ ngơi, chỉ còn lại đám người chơi.

【 Đã đến giờ bỏ phiếu và xác nhận 】

【Xin hãy chỉ ra và xác nhận ai là người chết 】

Thương nhân sờ đôi môi bóng loáng chống thấm nước, nói: "Bỏ cho Lisa."

Không hề cảm thấy sai khi ăn hết canh của người ta lại đi bỏ phiếu chết cho cô.

Hotgirl, Bím tóc và Bác sĩ đều đồng ý sự lựa chọn này.

Đến lượt Thẩm Đông Thanh và Chu Văn Ngạn.

Chu Văn Ngạn chậc một cái: "Như thế thì chậm quá."

Thương nhân hơi bực bội: "Không phải đã bàn xong rồi sao? Chỉ cần một ngày bỏ một người, ngày nào đó sẽ có thể bỏ trúng người chết thôi."

Chu Văn Ngạn có chút tiếc nuối: "Tiếc là game rách không ngu giống như ông."

Thương nhân: "Ý gì đây?"

Chu Văn Ngạn lười trả lời.

Bên kia, Thẩm Đông Thanh chủ động đứng lên, đi về phía lều trại, không lâu sau vang lên từng tiếng bụp bụp bụp, sau đó nữa, cậu bưng ra ba cái bánh chưng nhân NPC.

Thẩm Đông Thanh tiện tay cầm lên một cái "bánh": "Ai là người chết?"

Lisa kinh hoảng: "Cậu đang nói gì thế?"

Thẩm Đông Thanh nở một nụ cười hiền hòa: "Không nói thì người chết tiếp theo sẽ là cô đó."

Mấy người chơi khác:??!

Người ta thì yên phận giải đố, còn cậu thì ngon rồi, trực tiếp cầm dao đi uy h**p NPC bắt nó khai đáp án.

Chơi kiểu gì nữa đây?
 
Phi Nhân Loại Tan Tầm Lại Có Việc Làm
Chương 62: Lựa chọn


Đáp án lựa chọn cũng đáng kinh ngạc.

Lisa nhìn chằm chằm Thẩm Đông Thanh hồi lâu cũng không thốt ra được một câu.

Cuối cùng, cô há miệng run rẩy: "Cậu đang nói cái gì thế?"

Thẩm Đông Thanh không nhịn được: "Trong ba người, ai là kẻ đã chết?"

Lisa: "Không, không có ai chết mà."

Chu Văn Ngạn: "Hôm nay là ngày thứ mấy sau khi rơi máy bay?"

Trong mắt Lisa lóe lên một ánh nhìn sợ hãi, sau đó cô cẩn thận trả lời: "Ngày thứ mười hai, chúng ta đã bị kẹt ở đây mười hai ngày."

Những người khác vừa nghe đã kịp phản ứng.

Thiếu chút nữa đã bị cái game rách này hãm hại rồi.

Dựa theo quy luật của trò chơi, nếu có mười lăm ngày thật thì cũng không thể nào lộ chân tướng từ ngày đầu tiên cả, mà sẽ là từ từ cho từng manh mối, cho người chơi phá câu đố.

Nhưng vấn đề ở đây là người chơi không có đủ mười lăm ngày, do đó sẽ rơi vào cái hố mà trò chơi đã đào ra.

Người chơi cho rằng mình an toàn, nhưng thật ra là ở đâu cũng có nguy hiểm.

Gió lạnh thổi qua, Thương nhân run cầm cập.

Thật ra, bọn họ chỉ còn có ba ngày.

Giọng nói của Chu Văn Ngạn vang lên: "Mấy người có thấy đói không?"

Theo bản năng, Thương nhân trả lời: "Có, đói lắm, tôi sắp chết đói tới nơi rồi."

Những người khác cũng phụ họa theo.

Kỳ thật đây là một dạng vòng lặp.

Người chơi không thể tìm thấy người chết trong vòng ba ngày, sau đó tất cả lại quay về ban đầu.

Dưới tình huống không hề có gì tiếp tế, có thể lặp lần một không trúng chiêu của NPC, nhưng mà lần hai, lần ba... cũng sẽ có một lần uống hết canh của NPC, sau đó tiến về hướng tử vong.

Lisa vừa nghe được chữ "đói bụng" thì dần không bình thường lên, cô hốt hoảng: "Đói, đói bụng sao... Đồ ăn không đủ mà, tụi này chỉ có thể làm như thế, nếu không người chết sẽ là tôi..."

Hotgirl bỗng hiểu ra, cô che miệng: "Nguyên, nguyên liệu của nồi canh kia là cái gì?"

Trừ quỷ quái có thể xuất hiện thì trong game này tất cả đều phù hợp với logic, người bình thường không thể nào sống trong núi tuyết suốt mười hai ngày mà không ăn không uống được, hơn nữa Lisa đã nói rằng đồ ăn của bọn họ không đủ, vậy thì nguyên liệu trong nồi là gì?

Lisa cười ha hả: "Là Borg đó."

Borg đang yên lặng bỗng nháo nhào lên: "Nói hươu nói vượn, rõ ràng là Leo, thịt nó chắc nịch như thế, cắn hoài cắn không đứt đấy thôi..."

Leo phản bác: "Rõ ràng là Lisa mà, thịt cô ta toàn mỡ là mỡ, vừa mềm vừa thơm."

Cuộc nội chiến giữa ba tên NPC bắt đầu xảy ra, các người chơi không rét mà run.

Bên trong chén canh là thịt người.

Vừa nghĩ đến việc này, bọn họ ai cũng buồn nôn, muốn nôn đống canh trong bụng ra.

Nhưng đã lâu như thế, canh đã bị tiêu hóa gần hết, sao có thể nôn ra lại được?

Thương nhân tức giận lên, túm cổ áo Leo lên, mắt đỏ sậm: "Rốt cục mấy người đã giết ai?!"

Lần này ông cũng chẳng thèm đoái hoài việc đắc tội NPC nữa.

Leo cũng không nhịn được: "Đã nói là Lisa cơ mà, mấy người không phải đã ăn xong canh rồi sao?"

Thương nhân chỉ vào Lisa đang ngồi gần đó: "Mấy người giết cô ta, vậy tại sao cô ta lại ngồi ở đây?"

Vấn đề này như đã đụng đến ranh giới trí tuệ của Leo, hắn chết máy.

Borg lại mở miệng trả lời: "Đây là ảo giác, mấy người đều bị ảo giác."

Thương nhân bất lực buông tay: "Bây giờ nên làm gì?"

Chu Văn Ngạn hỏi: "Tại sao lại có bốn cái lều?"

Tại nơi trú tuyết có tận bốn cái lều bạt.

Đề tài chuyển nhanh quá, ba tên NPC phản ứng không kịp.

Lisa lắp bắp: "Là lều dự bị thôi."

Chu Văn Ngạn có được đáp án, không nói thêm gì, thoạt nhìn như là đang suy tư gì đó.

Thương nhân nói: "Bỏ phiếu và xác nhận đi."

Thẩm Đông Thanh quét qua ba tên NPC, nghiêng đầu: "Chọn một đứa sao?"

Tỉ lệ một ba sao?

Dưới tình huống đã biết được chỉ còn ba ngày sống, Thương nhân không dám chọn tùy ý như cũ nữa, nhìn tới nhìn lui hai lần cũng không quyết định được nên chọn ai.

Bác sĩ: "Nếu ba chọn một thì tùy chọn một người là được rồi, chẳng phải còn tận ba ngày sao?"

Vậy cũng được.

Thương nhân thoáng yên tâm, chỉ vào Lisa: "Hay là chọn Lisa trước đi."

Thẩm Đông Thanh nhìn Chu Văn Ngạn.

Chu Văn Ngạn khẽ gật đầu.

Xem trước kết quả của việc chọn sai người thử như thế nào.

Mọi người đều đồng ý chọn Lisa.

Lisa chẳng thèm quan tâm, cô nằm nhoài trong tuyết, cười điên dại: "Không phải tôi, không phải tôi..."

【 Đáng tiếc, mọi người chọn không đúng người chết 】

【 Xin hãy cố gắng hơn vào ngày thứ hai 】

Lisa không phải người chết.

Vậy người chết chỉ có thể là Borg hoặc Leo, sẽ không thể nào chọn sai được.

Thương nhân thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại cảm thấy không thể nào dễ dàng như vậy, tâm sự nặng nề: "Chúng ta đi nghỉ ngơi đi."

Không ai dám ngủ chung với ba tên NPC nữa, bọn họ nhét ba người vào chung một cái lều, phân phối ba cái lều còn lại một tí, sau đó đi nghỉ ngơi.

Bóng đêm dần tối hơn.

Ánh lửa còn sót lại phản chiếu trên lều bạt, như có một bóng người ở trên, càng ngày càng gần, càng gần.

Lisa đang bị trói trồi ra khỏi lều vải, bò như sâu lông trên mặt đất.

Dưới ánh trăng, cô ả hiện ra dáng dấp thực thể của mình, cả người gầy đến mức chỉ còn xương, da tóc vàng xơ xác, hai má lõm xuống.

Ả di chuyển từng chút một, sau đó dừng ở một chỗ trống.

Trên mặt tuyết trống không đột nhiên dấy lên một ngọn lửa.

Trên đống lửa có thêm một cái nồi đang sôi ùng ục, bên trong chứa canh.

Đột nhiên Lisa đứng thẳng người lên, hai tay thoát khỏi dây thừng, không do dự gì nắm hai tay cầm của nồi nước.

Cô ả nhìn mặt nước hồi lâu, sau đó gieo mình vào trong nồi.

Một con người trưởng thành như thế, cho dù ốm đến da bọc xương cũng không thể nào nhét vào một nồi nước được, nhưng cô lại chui thằng vào nồi canh nho nhỏ, cuối cùng biến mất không tăm hơi, như chưa từng tồn tại.

Chỉ còn một nồi nước chậm rãi bốc hơi nóng.

Nước bên trong sôi sùng sục, có thể thấy được một sợi tóc vàng óng.

*

Sáng ngày thứ hai, người chơi bị đánh thức bởi một mùi thơm nồng nặc.

Thương nhân dụi dụi mắt: "Cái gì mà thơm thế?"

Sau đó ông ta thấy một nồi canh trước lều, lập tức ngậm miệng không dám nói gì nữa.

Ngon thế nào cũng chẳng dám uống nữa, chả biết nấu bằng thứ gì.

Nhưng rõ ràng những người khác cũng không suy nghĩ như ông ta.

Hai mắt Bím tóc mơ màng, đi thẳng đến cái nồi nước, nước dãi chảy xuống thành dòng.

Bác sĩ vội bắt lấy tay Bím tóc: "Đó là canh thịt người!"

Bím tóc như không nghe thấy, đẩy mạnh tay Bác sĩ ra, mạnh đến nỗi Bác sĩ là một người đàn ông cũng kéo không lại.

Cô múc một chén canh, sau đó nói chuyện như một con robot: "Tôi đói quá, nếu tôi không ăn sẽ chết."

"Thay vì để tôi chết, hãy để những người khác chết thay tôi đi!"

Bím tóc uống một hớp hết canh.

Đột nhiên Hotgirl nói: "Lisa mất tiêu rồi!"

Trong lều chỉ còn lại Borg và Leo, sau khi hay tin đồng bọn mất tích, họ vô cùng bình tĩnh.

Borg nói: "Nếu chúng tôi ăn người khác, người khác cũng có thể ăn chúng tôi."

Leo cười quỷ dị: "Mấy người cũng có thể biến thành như chúng tôi."

Do bọn họ uống canh nên bị giam ở cái nơi quỷ quái này, cứ mãi tuần hoàn như thế.

Chỉ cần đám người đột ngột xuất hiện ở đây cũng uống canh rồi tuần hoàn thì có thể thay thế bọn họ ở đây mãi mãi.

Những người chơi theo bản năng nhìn về phía Bím tóc, chỉ thấy trên mặt cô hiện lên vẻ thỏa mãn, lại có vẻ giống với gương mặt của Lisa lúc trước.

Thương nhân nuốt một ngụm nước bọt, nhớ lại một chuyện: "Hôm qua cô ta uống nhiều canh nhất."

Bọn họ ngày càng đói, nhưng lại không còn cách nào khác ngoài uống canh của Lisa. Nơi đây chỉ có Thẩm Đông Thanh và Chu Văn Ngạn không nếm qua canh của cô ta, những người còn lại đều uống.

Như vậy, người tiếp theo là ai?

Tất cả người chơi ở đây đều có một dự cảm xấu.

"Mau tìm ra người chết đi!"

*

Chu Văn Ngạn đi ra từ trong lều, trên lưng là Thẩm Đông Thanh yếu ớt đang nằm sấp.

Thẩm Đông Thanh yếu ớt nói: "Em đói..."

Chu Văn Ngạn sờ đầu cậu: "Sắp qua rồi."

Thương nhân thấy họ như thấy vàng, vội lại gần nói lại tất cả sự việc, quay đầu lại xem, Bím tóc đã biết nấu canh như Lisa, bộ dáng y đúc.

Chu Văn Ngạn nheo mắt: "Tôi biết rồi."

Thương nhân: "Hả?"

Chu Văn Ngạn đi về phía Bím tóc.

Bím tóc: "Uống canh không?"

Chu Văn Ngạn: "Cho tôi một bát."

Bím tóc hầu như ai cũng không từ chối, múc nhanh cho Chu Văn Ngạn một chén canh.

Nhưng Chu Văn Ngạn không uống mà đổ xuống mặt tuyết, một đợt khói bốc lên sau đó tản đi, trên tuyết còn vương lại một sợi tóc vàng óng.

Hình như là của Lisa.

Cô biến mất tăm, biến thành một cái nồi.

Chu Văn Ngạn nhìn cái nồi đang sôi ùng ục, nói: "Tôi đã biết ai là người chết."

*

Ngày thứ hai, tại bữa tối.

Trò chơi đến hẹn lại lên.

【 Đã đến thời gian bỏ phiếu và xác nhận 】

【 Xin mời bỏ phiếu và xác nhận người mà bạn cho là người chết 】

Bím tóc vừa hát vừa nấu canh, căn bản không nghe thấy âm thanh của hệ thống, giống như đã thoát khỏi thân phận người chơi, biến thành một sinh vật trong phó bản.

Bác sĩ cũng uống không ít canh, giờ lại nóng nảy nhìn Chu Văn Ngạn.

Nếu như hôm nay không tìm ra người chết, ngày mai hắn chắc chắn phải thay thế NPC.

Thẩm Đông Thanh hết sức tò mò: "Rốt cục là ai vậy?"

Đến giờ cậu vẫn không phát hiện ai là người chết, dù sao trên người mọi người đều không có mùi chết, dù sao theo lẽ thường thì người chết thường có mùi chết.

Chu Văn Ngạn: "Không phải người ở bên này."

Ở đây còn hai NPC cùng với đám người chơi, trừ bỏ Lisa đã biến thành canh thì người chết không ở bên cạnh tám người bọn họ.

Thẩm Đông Thanh nâng cằm: "Chẳng lẽ còn những người khác sao?"

Cậu không phát hiện thêm ai cả.

Chu Văn Ngạn nói: "Cái nồi kia."

Các người chơi đều liếc mắt nhìn nhau, đồng thanh: "Anh bảo tụi tôi chọn một cái nồi á hả?"

Một cái nồi?

Nghe sao cũng thấy vô lí đó?

Hotgirl nói thầm với Bác sĩ, cuối cùng tỏ thái độ. "Tôi nghĩ vẫn nên chọn Borg thì hơn."

"Chọn một cái nồi thì không ổn lắm, tôi thấy Borg rất bình tĩnh, thêm nữa, với câu nói kia của hắn ta, rất có thể hắn là người chết."

Thương nhân luôn luôn tin tưởng vào Chu Văn Ngạn cũng do dự: "Không, nhưng mà cậu chọn cái nồi cũng quá bất hợp lí đi?"

Chỉ có Thẩm Đông Thanh đồng ý với lựa chọn của Chu Văn Ngạn: "Anh chọn gì em chọn đó."

Chu Văn Ngạn nắm tay cậu bóp bóp: "Vậy thì chọn nồi."

Thương nhân nhìn quanh, không dám chọn đại như Chu Văn Ngạn mà chọn một lựa chọn tương đối an toàn hơn.

Ông ta khẽ cắn răng: "Tôi chọn Borg!"

Ba đấu hai.

Ba người chọn Borg, hai người chọn một cái... nồi.
 
Phi Nhân Loại Tan Tầm Lại Có Việc Làm
Chương 63: Đội cứu hộ


【 Chúc mừng người chơi đã tìm ra người chết 】

【 Vui lòng đợi một chút, đội cứu hộ sẽ đến ngay lập tức 】

Tất cả người chơi ở đây đều nghe thấy câu trả lời này.

Sau khi kinh ngạc trong phút chốc, mọi người đều cười như đã thoát một kiếp.

Bác sĩ sờ cổ: "May, may thay chúng ta không phải biến thành NPC."

Sau khi Thương nhân cười xong liền đột nhiên nghĩ tới một vấn đề.

"Hai phe chúng ta chắc chắn có một phe sai." Ông ta nhìn về phía hai người chơi cùng phe với mình, "Rốt cục là bên nào sai?"

Hotgirl không hề chần chừ: "Đương nhiên là đáp án của chúng ta đã đúng rồi."

Bác sĩ cũng đồng ý: "Bọn họ lại đi chọn một cái nồi, quả thực là đang giỡn với cái chết đó? Cái nồi làm sao lại tính là một người được?"

Thương nhân gật đầu, cũng tin tưởng đáp án của chính mình là đúng.

Nhưng mà ông ta lại cảm giác được một tia điềm xấu.

Để không bị cành mẹ đẻ cành con, người chơi tụ lại cả ở bên đống lửa, cúi đầu trầm mặc đợi đội cứu hộ đến.

Thẩm Đông Thanh dựa đầu lên vai Chu Văn Ngạn, lầm bầm: "Vẫn đói quá đi."

Chu Văn Ngạn nghiêng đầu sang hôn má cậu: "Sắp được rời khỏi đây rồi."

Hotgirl ngồi đối diện nghe thấy được, liếc họ rồi làu bàu: "Còn giả vờ cái gì? Người đoán sai không thể rời khỏi đây đâu, nghe được mà tôi cười chết đấy."

Nhưng ở đây rất yên tĩnh, người ở đây trừ phi bị điếc, không thì ai cũng có thể nghe rất rõ ràng.

Bác sĩ cũng đồng ý với câu nói đó, nhưng hắn ta không hề nói gì, miễn cho trêu chọc thêm phiền toái. Dù sao hắn cũng sắp rời khỏi đây rồi, hà cớ gì lại gây thêm phiền phức cho bản thân?

Nhưng Hotgirl lại không nghĩ như thế, cô ta vẫn ngồi lải nhải.

Thẩm Đông Thanh nhắm mắt lại, tự hỏi: "Sao mà lại có con ruồi bay qua vãn lại thế này?"

Chu Văn Ngạn liếc cô ả.

Hotgirl đụng mắt với Chu Văn Ngạn, giật mình sững lại.

Cô ả có cảm giác nếu như mình nói thêm một tí nữa thì sẽ không còn ngồi nơi đây nữa.

Sau đó, cô ngậm chặt miệng, không dám hé một chữ.

Nơi lửa trại hoàn toàn yên tĩnh, do đó, tiếng động của Bím tóc gây ra càng đột ngột.

Bím tóc quấy nồi canh mạnh mẽ không hề mệt mỏi, nhòm vào nồi còn có thể thấy một gương mặt đang mỉm cười.

Borg và Leo không biết khi nào đã thoát được dây thừng, nhưng bọn họ cũng không làm gì người chơi mà chỉ đứng ở kế bên nồi canh, miệng nở một nụ cười méo mó quái dị.

Bác sĩ vừa quay đầu lại nhìn thì bị dọa đến nỗi phải nhắm mắt lại quay về chỗ cũ.

Những người chơi vô cùng lo lắng ngồi đợi.

Không biết qua bao lâu, mọi người rốt cục cũng nghe thấy những âm thanh huyên náo dưới chân núi.

Hotgirl không kịp đợi mà ló đầu ra, nhìn thấy một nhóm đội cứu hộ đi lên, cô ả kích động vẫy tay: "Này -- chúng tôi ở đây này!"

Có thể là do gió tuyết quá to, đội cứu hộ cũng không nghe thấy tiếng của Hotgirl, sau khi quay vòng trong núi tuyết thì cũng đi lên phía trên.

Thấy đội cứu hộ ngày càng gần, Hotgirl trách cứ: "Sau mà không chuyên nghiệp quá vậy?"

Bác sĩ cười cười: "Thôi, có thể thoát khỏi đây là mừng rồi."

Thương nhân vuốt bụng: "Sau khi rời khỏi đây tôi mời mấy người ăn một bữa ra trò."

Vừa dứt lời, Thương nhân nhớ lại ngay đến chén canh kia, mặt cứng lại.

Hai người khác cũng nghĩ thế, mặt đen thùi.

Bác sĩ mở miệng: "Kỳ thực chúng ta chẳng ăn thứ gì cả."

Hotgirl vội vàng gật đầu: "Đúng, đúng, chúng ta chỉ đợi đội cứu hộ ở đây thôi, không biết gì hết."

Thương nhân như được trút khỏi gánh nặng, nói chậm: "Được rồi, chúng ta đều là những người gặp nạn trên không mà còn sống, đương nhiên là phải hỗ trợ lẫn nhau rồi, sau khi rời khỏi đây, tôi sẽ đầu tư một bộ phim rồi cho cô làm vai chính."

Hotgirl ngay tức khắc cười tươi như hoa: "Vậy cảm ơn ông chủ đây nhiều."

Bọn họ trò chuyện vô cùng vui vẻ.

Không hề nhớ đến mình là người chơi, mà lại lấy thân phận do trò chơi cung cấp trò chuyện, như là đã sáp nhập vào trong phó bản này.

Phía bên kia, Borg và Leo cũng ngẩng đầu lên, duy trì nụ cười quái đản kia nhìn chằm chằm bóng lưng ba người này.

Bím tóc múc một muỗng canh, hát ngay một câu: "Được rồi, sắp rồi, canh xong ngay đây..."

*

Đội cứu hộ: "Họ ở đây!"

Những đội viên khác ào ào xông lên.

Hotgirl gấp gáp: "Mau mang chúng tôi khỏi nơi quỷ quái này đi!"

Nhưng nhân viên của đội cứu hộ lại như không thấy được cô ta, đi băng qua cạnh cô ả, vây lấy Thẩm Đông Thanh và Chu Văn Ngạn hỏi han quan tâm.

Thẩm Đông Thanh được quan tâm rất ổn, nhân viên cứu viện chỉ sợ cậu đói lạnh người, nào là nước nóng, nào là bánh mì, hai tay không cầm hết nổi. Do đói bụng quá lâu, cậu ăn đầy má phình lên như chuột đồng, nhét đầy bánh mì xốp.

Chu Văn Ngạn không nhịn được, thò tay chọt má người yêu.

Thẩm Đông Thanh ngửa đầu mờ mịt: "Ả..." Mồm cậu bị nhét đầy, không nói thành lời.

Chu Văn Ngạn bật cười: "Ăn từ từ."

Thẩm Đông Thanh giơ chiếc bánh mì đã ăn một nửa đến bên miệng Chu Văn Ngạn.

Anh mở miệng ra cắn một miếng.

Hai người cứ anh một miếng em một miếng đút nhau ăn vui vẻ, ba người chơi còn lại đang đần ra.

Hotgirl hét lên: "Chúng tôi ở đây, chẳng lẽ mấy người không thấy sao?"

Thương nhân nhịn không được, gào lên: "Mau lại đây, không thôi tôi báo cáo lên cấp trên mấy người đấy!"

Bác sĩ trực tiếp kéo tay nhân viên cứu hộ gần nhất, nhưng tay lại thọc xuyên qua, căn bản không đụng được.

Hắn ngơ ngác nhìn tay mình: "Lẽ nào tôi đã chết?"

Thương nhân táo bạo: "Sao có thể! Tôi chắc chắn không thể chết được!"

Bác sĩ: "Đúng, đúng, chúng ta sẽ không chết, nhưng mà... đói quá đi."

Hắn thấy bánh mì trên tay Thẩm Đông Thanh, nhưng lại chẳng có cảm giác thèm ăn, giống như chỉ có một thứ khác mới có thể thỏa mãn được cái bụng của hắn.

Hotgirl cũng vẻ mặt hốt hoảng y đúc: "Đói bụng, đói bụng quá."

Hai người đồng thời quay sang nhìn Bím tóc.

Lúc này, Bím tóc nhìn giống Lisa như đúc, nhẹ nhàng hỏi: "Muốn uống canh không?"

"Muốn, muốn!"

Hotgirl và Bác sĩ tranh nhau nhào tới, quên đi mất nhân viên cứu hộ còn ở đây.

Chỉ có Thương nhân vẫn đang kiên nhẫn nhìn về phía nhân viên cứu hộ.

Nhưng nhân viên kia từ đầu đến giờ cũng chẳng nhìn về phía của bọn họ, họ mang Chu Văn Ngạn và Thẩm Đông Thanh xuống núi tuyết.

Thương nhân nhìn bóng lưng của cả đám người, ngã xuống mặt đất: "Chẳng lẽ là do chúng ta chọn sai sao..." Ông ta quay đầu lại tìm Borg và Leo, nhưng hai người họ đã biến mất, chỉ còn Hotgirl và Bác sĩ ở lại với gương mặt tham lam.

"Đói..."

"Tôi đói quá..."

Nhưng trong nồi không còn đồ ăn nữa, hai người ném cái nồi đi, nhìn Thương nhân bụng phệ với đôi mắt phát sáng.

Ăn.

Ăn...

Cái nồi được nhặt rồi để lên đống lửa, bên trong lại đầy canh.

Ùng ục, ùng ục.

Hotgirl, Bác sĩ và Bím tóc vây quanh lửa trại, ngồi không nhúc nhích, như một tượng sáp vô hồn, mãi đến khi có người chơi mới đến, họ mới như được khởi động lại dây cót.

Bím tóc cười cười: "Muốn uống tí canh không?"

"Mọi người hỏi chúng tôi là ai sao?"

"Tôi là Lisa."

"Tôi là Borg."

"Leo."

*

"Thật ngại quá, làm hai vị có một chuyến đi kinh hãi rồi, chúng tôi đã an bài một chuyến bay khác đưa hai vị đến nơi cần đến."

"Để bồi thường, chúng tôi đổi vé cho hai vị lên hàng VIP miễn phí, nếu hai vị có yêu cầu gì cứ việc nói..."

Máy sưởi thổi phà phà.

Thẩm Đông Thanh mở áo khoác và khăn choàng cổ, nửa nằm nửa ngồi.

Chu Văn Ngạn choàng tay qua ôm Thẩm Đông Thanh, chỉnh tay cho cậu nằm êm hơn một chút.

Xe chạy rung lắc, Thẩm Đông Thanh nửa tỉnh nửa mê hỏi: "Sao anh biết nồi là đáp án đúng?"

Chu Văn Ngạn mở mắt ra: "Hôn một tí đi rồi anh cho cưng biết."

Thẩm Đông Thanh chớp chớp mắt, đôi mi vểnh như chiếc móng mèo cào vào lòng người đối diện.

Cậu còn chưa biết có nên hôn Chu Văn Ngạn không thì người kia đã tự thân vận động.

Anh cúi đầu hôn xuống đôi hàng mi kia, lần theo một đường tới chiếc môi nhỏ, sau khi hôn lên tất cả những gì có thể mới ngồi thẳng người dậy.

"Bốn cái lều, nhưng chỉ có ba người." Chu Văn Ngạn thu đủ tiền lời thì chậm rãi nói, "Đơn giản thế thôi."

Thẩm Đông Thanh nghiêng đầu: "Sao em lại chẳng nghĩ tới việc đó nhỉ?"

Chu Văn Ngạn lấy hai ngón tay kẹp một tờ báo bị xếp lại, mở ra cho cậu xem.

Bên trên có hàng chữ nhỏ.

【... Mười hai ngày trước, một chiếc máy bay rơi xuống núi tuyết, thương vong không rõ, đã cứu được ba người sống sót. Theo lời của họ, ba người là phượt thủ thích đi du lịch, thân thể rất khỏe, lại mang theo đồ cắm trại mới có thể kiên trì đến lúc được cứu, tiếc rằng bốn người cùng đi nhưng chỉ tìm thấy ba người, còn một người vẫn chưa tìm được. 】

"Người biến mất không thấy là do ở trong nồi rồi." Chu Văn Ngạn nói.

Thẩm Đông Thanh suy tư: "Cho nên game nói "Người chết lẫn trong chúng ta", nhưng thật ra lại biến thành một cái nồi mà không phải là một con người!"

Chu Văn Ngạn gật đầu.

Hai thông tin như thật mà lại giả dắt mũi đám người chơi.

Cú lừa thứ nhất là "mười lăm ngày", làm người chơi cho rằng thời gian vẫn còn dư dả, căn bản không ai gấp gáp, lại xóa đi kí ức của người chơi để chơi lại từ đầu. Những người chơi có thể kiên trì không uống canh trong vòng lặp đầu tiên, nhưng sau khi bị cơn đói lặp lại không ngừng khiến cho họ mất đi lí trí mà nhào lên uống canh.

Chỉ cần dính đến một giọt canh thì không thể nào có thể qua khỏi ải này.

Cú lừa thứ hai là "người chết đang lẫn vào đám người chơi", một câu gợi ý trực tiếp chuyển lực chú ý sang NPC và người chơi mà bỏ qua tất cả manh mối khác.

"Kỳ thật, nếu như suy luận ngược lại," Chu Văn Ngạn thả lỏng tay ra, tờ báo nhăn nheo bay xuống đất, "Có thể không phải là người chơi, cũng chẳng phải NPC."

Trò chơi chữ nhỏ bé mà thôi.

Thẩm Đông Thanh tức giận: "Xấu tính quá đi!"

Nếu để cậu chơi trò này một mình thì qua mười cái mùa xuân cũng không giải ra.

Chu Văn Ngạn cười nói: "Em có anh ở đây mà."

Thẩm Đông Thanh cà cà anh: "Nhưng sao chúng ta còn chưa rời khỏi phó bản này nữa vậy..." Nếu quay về cảnh núi tuyết chắc cậu điên mất.

Chu Văn Ngạn vỗ tay cậu an ủi: "Chỉ là một trò mở màn nhỏ thôi, kịch lớn ở ngay nơi tụi mình hưởng trăng mật cơ."

Thẩm Đông Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ: "Ở nơi nào thế nhỉ..."

Có chút mong đợi rồi đây.

*

"Hai vị khách quý, đã tới sân bay rồi." Tài xế xuống xe, mở cửa: "Chúc hai vị có một tuần trăng mật vui vẻ."

Hai người ngồi thêm một chuyến bay, bắt đầu xuất phát một lần nữa.

Lần này cũng không có rơi máy bay mấy lần nữa, ngồi vèo cái đã tới nơi.

Không biết game rách đặt nơi nào để hưởng tuần trăng mật nữa, sau khi xuống máy bay thì nào là cano nào là ô tô mới tới được nơi cần tới.

Tài xế dừng xe tại một khách sạn nghỉ ngơi vô cùng xa hoa cổ kính.

Chu Văn Ngạn vừa xuống xe đã được nhân viên đứng cửa tiếp đón, nhận cầm hành lý.

Nhân viên giữ cửa nở một nụ cười chuyên nghiệp, không giả trân cũng không nhiệt tình quá, hắn hơi khom lưng: "Mời hai vị theo sau tôi."

Tài xế đã ngồi trên xe, nhìn nhân viên quay lưng lại đây mà gương mặt hiện lên vẻ phức tạp, cuối cùng vẫn quyết định nhắc nhở nhỏ: "Cái khách sạn này có nhiều tập tục đặc thù lắm, hai người phải tuân thủ theo đó..."

Còn chưa dứt lời, tài xế như rất sợ hãi cái khách sạn này, đạp ga chạy cái vèo mất tiêu.

Chu Văn Ngạn ngẫm nghĩ rồi nhìn nhân viên giữ cửa đang đi trước.

Nhân viên kia như nhận ra được ánh mắt này, đầu vặn thẳng ra sau, vẫn giữ nguyên nụ cười: "Khách nhân có điều gì cần phân phó ạ?"

Những tình huống này với những người chơi lâu năm chỉ nhỏ như muỗi.

Thẩm Đông Thanh còn chẳng thèm nhìn mà ngáp một cái: "Nơi này có gì ăn không?" Cậu nhịn ăn trên núi tuyết sắp héo chết rồi.

Nhân viên giữ cửa: "Khách sạn chúng tôi có tiệc đứng phong phú tại phòng ăn ở lầu hai."

Khách sạn có một con đường dài vô cùng, hai bên hai hàng anh đào, giờ lại đang mùa hoa nở, cành nào cành nấy đều phủ đầy hoa.

Đi hết lối này mới đến cửa khách sạn, nhưng nhân viên giữ cửa lại không đi vào.

Hắn lôi ra một bó rơm từ sau cây cột cửa, đốt lên, sau đó đặt bên cạnh cầu thang, đợi khói bay lên mới nói: "Mời khách nhân đi theo tôi."

Nhân viên dẫn hai người tới chỗ lễ tân.

Nhân viên lễ tân kiểm tra thông tin hai người xong, lấy ra hai cái thẻ đồng, phía trên đóng một dãy số phòng, cô đưa bằng hai tay, còn dặn dò thêm: "Mong khách nhân mang theo bên mình, nếu mất thì khách sạn sẽ bắt bồi thường."

Chu Văn Ngạn cầm lên, thẻ đồng nổi lên số "2303".

Thẩm Đông Thanh cũng nhận được một cái, nhét thẳng vào túi tiền.

Nhân viên giữ cửa khom người: "Những vị khách khác đều đang ở phòng ăn, tôi sẽ đem hành lý tới phòng của hai vị, sau khi các ngài dùng cơm xong thì có thể qua thẳng phòng mình."

Những vị khách khác.

Ngoại trừ bốn tên ngu đần kia còn có ai khác nữa?

*

Cách dùng cơm của khách sạn là tự phục vụ, hải sản tươi, thịt tươi, các loại bánh ngọt điểm tâm đều được bày trên một cái bàn lớn, đợi khách đến tự lấy dùng.

Nhưng những khách khác cũng không đặt sự chú ý lên cái này, không ai động đậy, tất cả đều ngồi trên bàn ăn.

Một người phụ nữ tóc đỏ nhịn không nổi nói: "Còn thiếu hai người."

Ngồi kế cô là một cô gái mặc váy xòe, cô ta cười hì hì: "Đừng gấp gáp mà, trò mở đầu khó như thế không phải ai cũng qua được đâu."

"Đúng rồi, ai mà như cô giết hết mọi người mới tìm được đáp án được." Người mở miệng là một người đàn ông mặc nguyên bộ tây trang.

Váy xòe vẫn cười như cũ: "Người chết sẽ không bao giờ nói dối."

Đang trò chuyện hăng say, lối vào phòng ăn bỗng xuất hiện hai người.

Váy xòe nhéo nhéo mặt, nở một nụ cười vui vẻ, nhào qua: "Rốt cục đã đợi được hai người rồi..."

Tây trang cười nhạo.

Váy xòe dựa vào gương mặt em bé của cô ta lừa gạt biết bao nhiêu người, không biết hai tên mới tới này như thế nào.

Tóc đỏ cũng nhìn sang.

Kết quả hai người mới chẳng thèm nhìn tới Váy xòe mà đi thẳng đến bàn ăn.

Thẩm Đông Thanh cầm một cục chocolate lúa mạch cắn một cái.

Tay nghề đầu bếp khách sạn không tồi tí nào, vỏ ngoài cứng rắn hòa với nhân mềm mại trộn lẫn với nhau trong miệng cậu, khiến hai mắt cậu như phát sáng.

"Ngon quá đi!"

Cậu bưng mâm đồ ăn, bên trên đầy ắp thức ăn, nhìn qua thấy bàn ăn đầy người liền chuyển qua ngồi bàn nhỏ, bắt đầu công cuộc ăn uống.

Chu Văn Ngạn cũng gắp không ít đồ ăn, ngồi trước mặt Thẩm Đông Thanh, còn cầm thêm một ly nước trái cây: "Chậm thôi, nghẹn bây giờ."

Thẩm Đông Thanh không kịp trả lời.

Váy xòe bị tàng hình đứng bên kia xong lại ngồi về chỗ cũ.

Tây trang: "Có lẽ đây chỉ là hai tên khách du lịch vô tri đi nhầm phòng thôi..."

Nhìn mặt nào cũng chẳng thấy giống người chơi.

Tóc đỏ: "Tôi cũng nghĩ thế."

Có ai lại không nói lời nào mà chỉ tập trung ăn đồ ăn trong phó bản?

Chán sống sao?

Ngay lúc này, pho tượng trang trí giữa phòng ăn phát biểu với một giọng nữ thanh thúy.

【 Các vị đang ngồi ở đây đều là những người may mắn sống sót sau những tai nạn trên không, hỏa hoạn và động đất 】

【 Người bạn đồng hành của các bạn cũng đã chết, Thần chết đã bỏ quên mọi người, do đó các bạn có thể kiếm lại được một cái mạng, nhưng ma xui quỷ khiến các bạn tụ họp ở tòa khách sạn này, nhưng lần này không thoát khỏi Thần chết dễ dàng được nữa 】

【 Nhắc nhở đầy tình thương ấm áp: Chỉ có thể rời đi khi ở đây đủ số ngày cụ thể, trong lúc ở khách sạn mong quý khách tuân thủ quy định của khách sạn 】

Tóc đỏ: "Xem ra chúng ta phải ở lại đây rồi."

Váy xòe bắt đầu nở nụ cười ngọt ngào: "Tôi nghĩ rằng chúng ta đều là những người may mắn thoát khỏi cái chết, nhưng lỡ khách sạn này cũng chỉ cho một người may mắn sống sót qua khỏi thì sao?"

Tây trang liếc cô ả: "Cũng có thể."

Bọn họ trước khi đến được đây đã phải trải qua một "trò chơi nhỏ", tất cả đồng bọn cũng chết hết, chỉ còn một người sống sót rời khỏi, có thể màn chơi này cũng giống thế, Thần chết sẽ cướp đi sinh mệnh của người khác, chỉ chừa lại một người duy nhất.

Tóc đỏ: "Tôi thấy là..."

Một bóng người bay ngang.

Tóc đỏ bị cắt ngang, không biết nói như thế nào.

Tây trang dán lại lời nói của cô: "Dưới tình huống không biết cái gì thì chúng ta tạm thời hợp tác đi."

Váy xòe đồng ý: "Không thành vấn đề, nhưng phải xem tâm tình của tôi đây..."

Nói chưa được nửa câu, một bóng người bay lại bàn ăn, trong tay cầm một mâm đồ ăn đầy ụ, vô cùng hấp dẫn ánh mắt của mọi người, coi như giả mù cũng không được.

Váy xòe cứng họng, không thể tiếp tục nghênh mặt nhìn đời nữa, ả trợn mắt nhìn sang: "Mấy người có thể nghiêm túc một chút được không?"

Đều là người chơi cùng một cái ải, đừng có làm như mình đến đây nghỉ phép thật có được hay không?

Mọi người ai cũng bàn bạc làm sao để vượt ải đây này!

Thẩm Đông Thanh mới ngồi xuống đã bị chỉ trích, cậu sửng sốt, mờ mịt ngẩng đầu lên, hỏi ngược lại: "Không phải tui đang nghiêm túc hả?"

Thấy cái bàn trước mặt toàn đồ ăn là đồ ăn không?

Hơn nữa, vô phòng ăn không phải để ăn hả?

Ba người này còn ngược lại, không nghiêm túc ăn tí nào, ngồi đó thay vì ăn uống lại nói những chuyện không liên quan, thật quá lãng phí!

Thẩm Đông Thanh chọt một miếng cá hồi màu mỡ mọng nước, quyết định không so đo với đám người đó, dù sao sức hấp dẫn của bọn họ vẫn nhỏ hơn của một miếng bánh kem ngon miệng kia nhiều.
 
Back
Top Bottom