Cập nhật mới

Khác Phi Long Diễn Nghĩa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
353565575-256-k474703.jpg

Phi Long Diễn Nghĩa
Tác giả: nguyenthuythienton66
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tiểu thuyết chương hồi về Tống Thái Tổ Triệu Khuông Dẫn và sự kiện binh biến Trần Kiều lừng danh



tiểuthuyếtchươnghồi​
 
Phi Long Diễn Nghĩa
Hồi Thứ Nhất


Biết chân long, Miêu Quang Nghĩa xem tướng,

Cưỡi ngựa đất, Triệu Khuông Dẫn thử thời

Nói về đời Hậu Hán ở thời Ngũ Đại Thập Quốc, vua Cao Tổ là Lưu Trí Viễn thăng hà rồi, con là thái tử Thừa Hựu lên nối ngôi.

Vua này tính nhu nhược, không có trí phán đoán, nên sau quốc sử phong hàm ân là Ẩn Đế.

Từ khi vua Ẩn Đế lên ngôi cho đến sau, tuy thiên hạ không lấy làm chi thái bình, song việc giặc giả cũng êm, nhân dân cũng an cư lạc nghiệp.

Thuở ấy có một vị tiên sinh họ Miêu tên Huấn, tự là Quang Nghĩa tính thông minh, lại là học trò của ông Trần Đoàn (hay còn được biết đến là Hi Di Lão Tổ), khi học đã nên nghề rồi thì đi dạo khắp thiên hạ, giả làm thầy coi tướng đặng tìm chân mạng thiên tử mà phò tá.

Lúc ấy Miêu Quang Nghĩa đến ở tại thành Biện Lương, lập một cái quán mà coi tướng, thì nhân dân trong thành ấy tới quán mà coi dập diều.

Ngày kia Quang Nghĩa mở cửa đem tấm chiêu bài dựng ra, sắp đặt xuống rồi, thì bỗng thấy một người chậm rãi đi tới, Quang Nghĩa thấy tướng mạo người ấy thầm nghĩ rằng: "Diện mạo này chẳng phải là người tầm thường đâu!".

Nguyên người ấy tướng mặt khôi ngô, bộ đi oai phong lắm tên là Triệu Khuông Dẫn, tự là Nguyên Lãng, gốc ở Trác Quận, cha là Triệu Hoằng Ân, mẹ là Đỗ Thị.

Đỗ Thị sanh ra đặng bốn người con, ba trai một gái.

Người con lớn là Triệu Khuông Dẫn, con thứ là Triệu Khuông Nghĩa tự Đình Nghi, con thứ ba là Triệu Khuông Mỹ tự Văn Hóa, còn con gái là Ngọc Dung.

Khuông Dẫn sinh ra đã có mạng đế vương, là cũng bởi nhân lúc vua Đường Minh Tôn, thấy mình trị thiên hạ không đặng thái bình, nên mỗi đêm thường đặt bàn khấn vái trời đất, xin trổ sanh thánh chúa cho thiên hạ nhờ.

Lời khấn đến Ngọc Đế, thấy Minh Tôn có lòng thành như vậy, thì sai Xích Long xuống đầu thai làm con họ Triệu.

Nên lúc sanh Khuông Dẫn ra tại Lạc Dương nơi Giáp Mã Dinh thì có hào quang chiếu sáng trong dinh ấy, lại có hương thơm cách một đêm mà chưa tan, bởi cớ ấy nên Triệu Hoằng Ân lại đặt cho Khuông Dẫn danh là Hương Hài Nhi (tức là đứa trẻ có hương thơm).

Cách vài năm sau nhằm lúc Thạch Kính Đường dấy loạn, thì vợ chồng Triệu Hoàng Ân gánh Khuông Dẫn và Khuông Nghĩa mà tị loạn.

Chạy dọc đường gặp Hi Di Lão Tổ Trần Đoàn chỉ gánh ấy mà cười rằng:

- Trong gánh ấy có hai vị thiên tử vậy mà thiên hạ gọi rằng nay trung nguyên không vua!

Nói rồi liền đi mất, còn hai vợ chồng Triệu Hoằng Ân thì đem con đến ở tại Biện Lương, đến sau nhà Hậu Hán này đặng chánh thống rồi.

Thì Triệu Hoằng Ân mới ra làm chỉ huy sứ, khi ấy thì Triệu Khuông Dẫn đã đặng mười tám tuổi, tính thông minh khí độ rộng rãi, võ nghệ cũng giỏi có kết anh em với Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai.

Ngày kia Triệu Khuông Dẫn đi ngang qua quán Miêu Quang Nghĩa, bèn ngắm nghía một hồi, rồi liền bước vào xin coi tướng cho mình.

Quang Nghĩa thấy Khuông Dẫn vào thì có lòng mừng nghĩ rằng: "Người này có tướng đế vương, hèn chi hôm qua mình đoán quẻ thì có ứng ngày nay là ngày chân mạng thiên tử đến nhà".

Nghĩ như vậy bèn ngớ chừng xung quanh, rồi cúi đầu lạy Triệu Khuông Dẫn mà rằng:

- Xin chúa công miễn chấp, vì tôi tiếp giá trễ.

Triệu Khuông Dẫn thấy vậy cả kinh liền nói:

- Chú này điên sao, mà nói bậy như vậy ?

Miêu Quang Nghĩa trả lời rằng:

- Tôi chẳng phải điên cuồng, song biết coi tướng nên tôi chắc là trong ít năm đây chúa công sẽ đặng ứng vận, mà lên ngôi thiên tử xin chúa công đừng nghi.

Khuông Dẫn nghe nói nỗi giận mà rằng:

- Ngươi muốn đặt đều hại ta sao ?

Nói rằng xăn quần cởi áo, nhảy chụp Quang Nghĩa mà đánh.

Quang Nghĩa né được, liền chạy ra cửa sau trốn mất, Khuông Dẫn mới vào quán gom đồ nghề của Quang Nghĩa mà ném hết rồi mắng nhiếc om sòm.

Bỗng có Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai đi vừa tới, thấy Khuông Dẫn làm như vậy thì xốc vào ôm mà hỏi:

- Cớ chi mà đại ca nổi lôi đình như vậy ?

Khuông Dẫn bình tâm nhìn lại thì nhận ra là hai đứa em kết nghĩa mình liền đáp rằng:

- Hai em đừng can, để ta đập nát cái quán của lão thầy xem tướng này cho hả dạ.

Hai Người ấy nói:

- Vậy chớ cớ sự làm sao, xin đại ca cho hai em biết.

Khuông Dẫn thuật công cuộc đầu đuôi cho hai người ấy nghe.

Trương Quang Viễn can rằng:

- Đại ca tin làm chi những điều huyễn hoặc của thằng cha ấy, vì nó nói đặng có kiếm ăn.

Thôi, để cho nó làm ăn theo bổn phận nó, xin đại ca đi cùng hai tôi mà dạo chơi chỗ khác.

Nói rồi rủ nhau ra đi, Miêu Quang Nghĩa nghe êm rồi, bèn trở vào thấy Khuông Dẫn bỏ đi với hai người kia thì chạy theo kêu rằng:

- Bớ tam vị, xin đứng lại cho tôi nói một điều.

Ba người dưng chân lại thì nghe Miêu Quang Nghĩa đọc một bài thơ rằng:

Xin chớ vào chơi chốn miếu đường

Chỉnh e không khỏi bị tai ương

Ấy vì dịch mã nhằm niên vận

Cách mẹ lìa cha bỏ cố hương

Triệu Khuông Dẫn nghe kêu thì bảo Quang Viễn và Ngạn Oai đi lại coi Quang Nghĩa nói cái gì, hai người nói với Khuông Dẫn rằng: "Nó nói bậy mặc nó, nghe làm chi."

Miêu Quang Nghĩa thấy ba người không chịu trở lại thì nghĩ nay gặp chân chúa song chưa đến vận, tính đường tìm kiếm anh tài phòng về sau để giúp Khuông Dẫn, nghĩ vậy xong liền bỏ quán mà đi.

Còn ba anh em Triệu Khuông Dẫn không chịu trở lại, cứ đi thẳng hoài.

Lúc ấy nhằm tiết thanh minh, trời thanh gió mát cây cối đều tươi, ba anh em đi dạo cảnh chơi thì vui lắm, bỗng thấy trước mặt có cái miếu cũ có huyền võ sum sê và thanh tịnh lắm.

Khi ba người đi gần tới miếu ấy, thì nghe có tiếng chiêng trống om sòm.

Trương Quang Viễn bèn kêu Triệu Khuông Dẫn mà rằng:

- Đại ca, tôi chắc trong miếu ấy bữa nay có cúng cấp chi, cho nên đánh chuông như vậy.

Thôi ba anh em mình vào miếu chơi.

La Ngạn Oai nói:

- Phải, mình đi cũng khát nước rồi, hãy vào đó trước yết miếu, sang kiếm trà uống mà giải khát.

Ba anh em đều đi thẳng vào xem thì thấy miếu ấy hư nát, trống trơn không có ai hết.

Triệu Khuông Dẫn nói:

- Miếu này ta coi bộ hoang phế đã lâu rồi, có ai ở đâu mà nhị hiền đệ nói rằng đang cúng cấp.

La Ngạn Oai nói:

- Lạ này, khi nãy chúng ta đi ngoài đường thì nghe trong này chuông trống vang rân, bây giờ vô đây sao lại vắng tanh như vậy?

Đương khi ban ngày chớ phải đêm hôm chi mà ma quỷ quấy phá.

Trương Quang Viễn nói:

- Hoặc là có ma quỷ đương đánh chơi chơi, khi thấy mình vô thì trốn hết đi chăng?

Khuông Dẫn nghe nói, thì vỗ tay cười lớn rằng:

- Ta thường nghe ông già bà cả nói, hễ chỗ nào chuông trống không ai đánh mà kếu, thì chắc có chân mạng thiên tử đến đó.

Thế khi chúng ta đây cũng có một người có phần đế vương chớ chẳng không.

Trương Quang Viễn nói:

- Vì thầy coi tướng ấy đã nói như vậy, mà tôi cũng thường xem sắc diện đại ca thì phải tướng lắm, nên tôi tưởng không sai đâu.

Như đại ca ngày sau có làm vua thì xin đừng quên nghĩa anh em.

Khuông Dẫn nói:

- Nhị hiền đệ khéo nghe lời thằng cha thầy tướng ấy nói xàm.

Vả ngôi thiên tử chẳng phải là việc chơi, nhưng phận ta sao dám trông đến bực ấy.

Thôi đừng nói chuyện ấy nữa mà mang điều tai hại chớ chẳng chơi.

La Ngạn Oai nói:

- Từ đời Bàn Cổ đến nay, chẳng phải một nhà truyền cho nhau đặng hoài cũng có luân chuyển dòng này qua dòng kia.

Trương Quang Viễn nói:

- Sự ấy cũng không ái dám chắc có phần hay là không.

Tỷ như bây giờ trào Hậu Hán ta đây, vua Tiên đế thuở trước là người gì?

Không phải là một tên hỏa đầu quân mà xuất thân sao?

Người cũng dựng nên cơ nghiệp vậy, huống chi đại ca con nhà danh môn quí tộc thì có biết chừng ở đâu.

Khuông Dẫn đáp rằng:

- Thiệt cũng có vậy đó chút.

La Ngạn Oai nói:

- Trong ba anh em ta đây không biết ai có phần làm hoàng đế.

Vậy thì hãy làm hoàng đế giả thử coi, như ai giả giống nhất thì ngày sau mới làm hoàng đế đặng.

Khuông Dẫn nói:

- Giả đặng cũng không biết ai giống ai không.

Thôi sẵn có con ngựa đất, nếu ai cưỡi ngựa ấy đặng vài bước thì người ấy mới thiệt là chân mạng thiên tử.

Vậy thì cứ ai nhỏ cưỡi trước, ai lớn cưỡi sau, mà nội đây La hiền đệ nhỏ hơn hết thì cưỡi trước đi, kế đó Trương hiền đệ rồi sẽ tới ta.

La Ngạn Oai nghe nói cả mừng bèn nói lớn rằng:

- Xin phép.

Nói rồi chạy bẻ một nhành cây mà làm roi, rồi xăn áo quần nhảy lên lưng ngựa ấy mà rằng:

- Hai anh hãy coi đây.

Nói rồi bèn giơ roi mà quất chân thúc, miệng la om sòm, mà ngựa ấy vẫn đứng yên đó, La Ngạn Oai nổi nóng mắng rằng:

- Tao đây là hoàng đế cưỡi không đáng mặt hay sao, mà mi không chịu chạy?

Mắng rồi bèn nổ lực đánh và thúc một hồi nữa, ngựa cũng đứng đó không nhút nhít tí nào.

Trương Quang Viễn thấy vậy thì cười rằng:

- Coi bộ La hiền đệ không phải làm vua rồi.

Thôi hãy xuống đi, đặng ta cưỡi nó chạy cho mà coi.

La Ngạn Oai cười xòa rồi nhảy xuống, Quang Viễn đã cầm sẵn một cây roi, rồi cũng nhảy lên miệng la tay đánh, chân thúc rộn ràng như Ngạn Oai khi nãy, song ngựa ấy không lay động chút nào.

Quang Viễn tính không xong, lại vì đã mệt đổ mồ hôi, bèn nhảy xuống, Ngạn Oai nói:

- Trương huynh nói giỏi, sao không khiến nó chạy một hồi chơi.

Lại ngồi không như tôi rồi ?

Trương Quang Viễn nói:

- Hai đứa mình chắc không phần làm vua rồi, thôi để cho đại ca thì họa may.

Khuông Dẫn nói:

- Nhị hiền đệ cưỡi rồi mà không nhúc nhích, thôi để ta cưỡi thử coi thế nào.

Nói rồi bước lại vịnh ngựa đất mà xem rồi nói giỡn rằng:

- Ngựa này thiệt tạc giống Xích Thố Mã, song nó không có sự sống mà thôi.

Xem rồi, một tay nắm cương, một tay vịnh yên, muốn nhảy lên, liền tưởng trong lòng thì ngừng lại mà vái rằng: "Kẻ đệ tử là Triệu Khuông Dẫn xin nguyện cùng tròi đất chứng minh như ngày sau tôi có phần đế vương, thì cho tôi cưỡi ngựa đất này nó phải chạy, bằng không thì đừng cho nó lay động chi hết."

Vái rồi bèn nhảy lên, lúc Triệu Khuông Dẫn vái vừa dứt lời, thì Thành Hoàng sai bốn tên quỷ tót khiêng bốn chân con ngựa đất, và hai vị phán quan phải cầm dây cương mà dắt, còn Thành Hoàng thì trước đặng dẫn đường.

Khuông Dẫn quất ba roi, thì ngựa ấy coi đã động đậy mình.

La Ngạn Oai thấy vậy vỗ tay cười lớn mà nói cùng Trương Quang Viễn rằng:

- Trương huynh thấy chăng?

Đại ca chắc có phần làm vua, nên ngựa đất đã động đậy đó.

Khuông Dẫn thấy vậy cả mừng mà nói rằng:

- Vậy cũng chưa lạ gì đâu, để ta dục nó chạy cho hai em coi.

Nói rồi bèn quất ba roi nữa, thì ngựa đất ấy vụt chạy ra khỏi miếu.

Khuông Dẫn khoái chí, bèn cưỡi riết về thành Biện Lương, còn Quang Viễn và Ngạn Oai cũng chạy theo lấy làm lạ và mừng mà la ó om sòm.

Lúc ấy thiên hạ thấy Khuông Dẫn cưỡi ngựa đất mà chạy như vậy thì điều lấy làm lạ mà cũng la vậy, làm cho náo động hết cả thành.

Còn người biết thì hô lên nói:

- Người cưỡi ngựa đất là con của ông Đô chỉ huy Triệu Hoằng Ân đó.

Trương Quang Viễn thấy thiên hạ xao xuyến và dị nghị như vạy liền kêu Khuông Dẫn mà nói rằng:

- Đại ca không thấy thiên hạ vỡ lỡ trong thành về sự mình chơi như vậy sao?

Tôi e thấy đến tai triều đình thì khó lắm.

Vậy thì đại ca hãy cưỡi ngựa này về miếu mà trả lại, còn hai đứa tôi về nhà mà đợi.

Khuông Dẫn nói:

- Hiền đệ nói có khi phải.

Thôi hai em về trước đi, để ta trả ngựa này rồi sẽ về sau.

Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai điều trở về, còn Triệu Khuông Dẫn thì cưỡi ngựa đất về tới miếu, nhảy xuống rồi cũng để nó lại vào chỗ cũ, coi lại thì ngựa đất ấy đổ mồ hôi ra như tắm, Khuông Dẫn thấy vậy thì lấy làm lạ bèn trở về nhà.

Việc ấy thấu đến tai quan tuần thành là ngự sử Châu Khải, nghe sự lạ như vậy thì thất kinh mà rằng:

- Vã Triệu Hoằng Ân là người bằng hữu ta, vẫn cũng là quan lớn trong triều, bởi dạy con không nghiêm, cho nên nó chơi bời mà sanh sự, làm cho rúng động quan dân như vậy.

Nay là phiên ta tuần thành, nếu ta không tâu thì bị tội khi quân, còn tâu ra thì hại niềm bằng hữu, biết tính thế nào?

Thôi, thà chịu lỗi với anh em, chớ chẳng khá trái mạng triều đình.

Nói rồi bèn hội các quan đặng thương nghị thảo lời hiệu tấu cho vua hay.
 
Phi Long Diễn Nghĩa
Hồi Thứ Hai


Nơi công quán Đậu Dung trọng đãi

Chốn thanh lâu Hoàng Thị ân cần

Nói về ngự sử Châu Khải nghị với các quan làm lời biểu rồi.

Ngày thứ nhập trào tâu cho Ẩn Đế hay và dâng biểu rằng:

Tôi nghe Thánh nhân không nói chuyện quái, triều đình phải giữ lẽ thường.

Nói chuyện quái thì lòng dân hay kinh động, trái lẽ thường thì thiên hạ phải rối loạn.

Bởi vậy cho nên lập quốc pháp ra đặng mà kiềm chế lòng dân, mới đây Triệu Khuông Dẫn là con của Triệu Hoằng Ân, tuổi đã lớn khôn mà nết na chưa chánh.

Chiều hôm qua đây cưỡi ngựa đất mà chạy khắp châu thành, tôi nghĩ việc ấy tuy là việc chơi, mà thế cũng thành thiệt.

Nếu để vậy lâu ngày đây thì sinh họa biết là đường nào.

Tôi giữ việc tuần thành, thấy chuyện lạ như vậy nên phải tâu cho bệ hạ biết rõ.

Ẩn Đế xem biểu rồi bèn hỏi các quan rằng:

- Cứ như lời biểu của ngự sử đây, nói rằng con của Triệu Hoằng Ân là Khuông Dẫn cưỡi ngựa đất mà chơi, làm cho rúng động lòng dân như vậy, các quan nghị mà tội chi cho công bình ?

Các quan tâu rằng:

- Xin bệ hạ định lẽ nào cho Triệu Hoằng Ân nhờ, chớ chúng tôi đâu dám phán điều ấy.

Phàm như bày chuyện quái cho rối lòng dân thì cũng là tội nặng.

Ẩn Đế nghe tâu như vậy, ngẫm nghỉ giây lâu rồi phán rằng:

- Ấy cũng đáng điều luật mà làm tội cho nặng nề, song xét ra Khuông Dẫn cũng là con công thần.

Vậy trẫm cũng phải nghĩ mà châm chế, nay trẫm hạ chỉ Triệu Khuông Dẫn phải đi xứ khác trong ba năm, còn Triệu Hoằng Ân bởi làm quan đại thần mà dạy con không nghiêm thì trẫm phạt bổng một năm.

Các quan cứ đó mà thi hành.

Triệu Hoằng Ân, đương chầu nghe vua phán vậy thì rủn chí, liền tạ ơn mà lui ra.

Về dinh nghĩ lại thì giận Khuông Dẫn lắm, bèn quyết vào nhà trong đặng có bắt Khuông Dẫn mà đánh.

Đi vừa tới ngang phòng vợ là Đỗ Phu Nhân, thì liền mắng rằng:

- Mụ sanh con bất hiếu, lão đã dặn mụ phải giữ nó, đừng cho đi đâu mà sanh tai họa, mụ không nghe, cứ cưng con mà để cho nó đi du hí hoài.

Nay nó làm cho đến đổi triều đình trách phạt lão và đày nó đi làm quân lính xứ xa, mụ có thấy hay không ?

Đỗ phu nhân thấy chồng giận mà nói mấy điều như vậy thì không hiểu sự tích làm sao, bèn hỏi:

- Vậy chớ con nó làm quấy chuyện chi, mà ông quở mắng tôi như vậy ?

Triệu Hoằng Ân liền thuật các việt Khuông Dẫn cưỡi ngựa đất chơi nơi miếu Thành Hoàng cho Đỗ phu nhân nghe rồi lại hỏi:

- Thằng nghịch tử đó ở đâu, mụ phải bắt nó cho tôi, đặng tôi giết rồi, nếu để nó thì ngày sau càng làm tai họa cho tôi nữa.

Phu nhân nghe nói, thì khóc ròng mà can rằng:

- Xin xả tội cho con lần thứ nhất.

Hoằng Ân nói:

- Mụ có tánh như vậy nên con nó dễ ngươi, không kể đến lời răn dạy.

Thôi, mụ đừng có phiền hà chi hết, bắt nó cho tôi, đặng tôi giết phứt nó cho rồi.

Tội nó làm thì nó chịu, chớ tui không dung đâu.

Đỗ phu nhân nói:

- Vì con mình thuở nay cưng nó, nó cũng dại mà làm điều quấy như vậy.

Tôi đã khuyên ông hết lời ông cũng không nghe, nằng nặc quyết một đánh nó cho đặng.

Thôi tôi xin ông hãy giết tôi đi, rồi ông hành hạ nó thế nào thì làm cho đành dạ ông.

Nói rồi khóc òa, Triệu Hoằng Ân thấy vậy bất nhẫn mà nói rằng:

- Vậy lần này tôi dung cho nó.

Thôi mụ sai phải trẻ đi kiếm nó cho tôi răn dạy một hai điều, rồi đây tôi sẽ viết thư cho tổng binh Đậu Dung mà gửi gắm nó.

Vì vua đã hạ chỉ đày nó xa xứ nên tôi sẽ cho bên Đậu Dung, cũng may cho nó vì Đậu Dung là cháu tôi.

Đỗ phu nhân nghe nói lật đật khiến người đi kêu Khuông Dẫn.

Chẳng bao lâu Khuông Dẫn đến, thì Triệu Hoằng Ân nạt nộ mà hỏi rằng:

- Sao mi chơi bời quá nước mà hại cho cha mẹ như vậy ?

Khuông Dẫn thưa rằng:

- Con có chơi bời chi mà hại cha hại mẹ ?

Hoằng Ân nổi giận bèn nói lớn rằng:

- Súc sanh, mi còn chối nữa sao?

Vậy chớ mi không chơi tại miếu Thành Hoàng, cưỡi ngựa đất làm cho kinh động thiên hạ, thấu tới tai triều đình hay sao?

Bởi vậy nên triều đình đã hạ chỉ đày mi qua Đại danh Phủ ba năm, còn ta bị phạt bổng một năm, như vậy mi còn chối gì nữa ?

Khuông Dẫn nghe cha mình nói lại như vậy, thì nghiến răng mà mắng rằng:

- Hôn quân vô đạo, khéo làm chuyện bất minh, con đây không làm phản với triều đình, sao nay lại làm chuyện cực khổ như vậy.

Con không vâng lệnh chi hết, làm gì con thì làm.

Hoằng Ân thấy con nói phạm thượng như vậy thì thất kinh nạt rằng:

- Loài súc sanh, sao dám to gan mà nói như vậy, mi muốn chết hay sao?

Vả chúa thượng đã ra ơn hạ chỉ mà đày mi đó thì lấy làm may cho mi lắm, nếu không thì mi đã bị dẫn đến pháp trường rồi.

Mi phải sắm sửa đồ hành lý cho mau, vì chẳng bao lâu đây sẽ có người dẫn mi đi bây giờ.

Nói chưa dứt lời, xảy có quân vào báo rằng:

- Có hai tên áp giải quân đem phê văn đến, còn chờ ngoài cửa.

Triệu Hoằng Ân nghe báo thì hồi Khuông Dẫn đi sắm sửa, rồi vào phòng viết một phong thư cho Đậu Dung mà nói việc gửi gắm Khuông Dẫn.

Viết rồi bèn kêu hai tên gia đình trong nhà, khiến theo phò tá Khuông Dẫn cho mãn ba năm rồi sẽ về, và trao thư ấy mà dặn đến nơi dâng cho tổng binh Đậu Dung.

Khuông Dẫn sắm sửa xong rồi, thì bái biệt cha mẹ và giã từ anh em, rồi đi với gia đinh theo hai tên giải quân qua phủ đại danh.

Khi ra khỏi thành đi một đổi xa, thì thấy Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai đương đứng chờ, Khuông Dẫn đi riết tới hỏi rằng:

- Hai em làm gì mà đứng đây ?

Quang Viễn nói:

- Hai đứa tôi nghe đại ca bị đày qua phủ đại danh, nên ra đón đây đặng một hai dặm đường cho thỏa niềm bằng hữu.

Vậy xin thỉnh đại ca vào quán phía trước, uống với hai chúng tôi một vài chén rượu lấy thảo rồi hãy đi.

Khuông Dẫn nhận lời, bèn khiến hai tên gia đinh ở ngoài mà chờ.

Rồi mời hai tên giải quân vào quán rượu kêu tửu bảo dọn rượu thị ăn uống, lúc ấy Trương Quang Viễn đứng dậy nói với Triệu Khuông Dẫn rằng:

- Nay đại ca chẳng may mà bị sự cực khổ như vậy, xin hãy dằn lòng cho qua ngày tháng, vì đại ca đến phủ ấy một mình, không ai giúp đỡ như ở đây mọi việc chi đều có hai đứa tôi vậy.

Khuông Dẫn cười rằng:

- Trương Đệ khéo lo thì thôi!

Hễ đấng nam nhân chi chí thì trong bốn biển chỗ nào lại không anh em.

Vã ta chẳng phải là đứa ngu phu, đi làm oai chỗ này mà sợ chỗ khác, nếu ai phải với ta thì ta cũng biến kiến nhường, còn ai hung dữ thì cũng phải hung dữ lại mà từ, chớ lẽ đâu mà chịu thua sao.

Nói rồi thì tiệc vừa xong, Khuông Dẫn đứng dậy từ biệt hai người Trương, La mà đi.

Hai người có ý bịn rịn xong cũng làm khuây, mà đưa Khuông dẫn lên đường một hai dặm rồi mới trở lại.

Khuông Dẫn đi hai ngày mới tới phủ đại danh, khi tới nơi thì trời vừa tối, Khuông Dẫn kiếm quán xá vào mà nghỉ.

Ngày thứ, Khuông Dẫn khiến hai tên gia tướng đem thư của cha mình cho quan tổng binh là Đậu Dung, ngày ấy Đậu dung đương ngồi xem sách, bổng có quân vào báo rằng:

- Có giải quân ở Biện Lương đến còn chờ ngoài cửa.

Đậu Dung khiến cho vô, hai tên giải quân vào dâng thư ấy, Đậu Dung liền mở ra đọc, đọc rồi thì ngẫm nghĩ rằng: "Lấy theo phép nước, thì phải bắt Khuông Dẫn làm đều hèn hạ, mà ta với Triệu Hoằng Ân cũng là tình bác cháu, nếu làm như vậy cũng mất tình.

Thôi, ta hãy lấy ơn riêng mà bỏ phép công mới đặng".

Nghĩ như vậy rồi, bèn sai người ra quán mời Triệu Khuông Dẫn vào nhà công quán mà thiết đãi rất hậu.

Ngày thứ Đậu Dung phê vào văn thư cho giải quân trở về Biện Lương, ngày kia Khuông Dẫn nhớ nhà cho nên có ý buồn mới kêu tên lính mà hỏi rằng:

- Vậy chớ ở đây có chỗ nào vui chăng ?

Tên lính ấy thưa rằng:

- Gần đây có một chỗ thanh lâu, trông ấy có một kỹ nữ tên Hàn Tố Mai thiệt nên trang quốc sắc, đáng giá bậc khuynh thành, tuy nàng sa vào chốn phong trần, song không phải như mấy kỹ nữ khác, nếu không phải tay anh hùng hào kiệt thì nó không tiếp rước.

Nay công tử có buồn thì đến đó một phen mà chơi, tưởng như bậc công tử, họa may nó sẽ chịu.

Khuông Dẫn nghe quân nói như vậy thì nói rằng:

- Vậy mi hãy dắt ta đi đến đó chơi cho biết.

Nói rồi liền sửa soạn, khiến hai tên quân ấy dắt đi.

Đi một hồi xa, đã gần tới chỗ thanh lâu ấy, thì hai tên lính thưa với Triệu Khuông Dẫn rằng:

- chỗ chúng tôi nói đó là chỗ này, vậy công tử hãy vô đi.

Khuông Dẫn mới bước vào chưa tới cửa, thì bọn thanh lấy thấy mà chạy ra rước vào nhà niềm nở mời ngồi, rồi đem trà thiết đãi tử tế.

Hai đàng chuyện vãn một hồi, rồi một đứa chạy vào trong thông tin cho Hàn Tố Mai hay.

Lúc ấy Khuông Dẫn ngồi ngoài có ý trong, xảy thấy một người con gái ở trong cửa buồng bước ra mày liễu má đào, tướng đi phong lưu yểu điệu, lịch sự trên đời.

Gái lịch sự ấy chính là Hàn Tố Mai, khi tới nơi thấy Khuông Dẫn thì chấp tay chào rằng:

- Thiếp đội ơn quý khách vì chẳng nệ nhà hạ tiện của thiếp mà đến đây, vậy xin quý khách tên họ chi, quê quán xứ nào ?

Khuông Dẫn mỉm cười rằng:

- Ta đây ở Biện Lương, con của Triệu chỉ hay, tên là Khuông Dẫn, nghe tiếng cô là đáng bậc hoa khôi, nên đến đây cho biết.

Hàn Tố Mai nghe nói liền cúi lạy Khuông Dẫn và nói rằng:

- Thiếp cũng nghe danh công tử đã lâu, nên mơ ước gặp một lần, ngày nay đặng như vầy thì lấy làm toại chí bình sanh lắm.

Khuông Dẫn bước lại đỡ dậy mà rằng:

- Cô đừng thủ lễ quá không nên.

Nói rồi thì khiến Hàn Tố Mai ngồi mà chuyện vãn với mình.

Giây phút Hàn Tố Mai sai a hoàn dọn một tiệc rượu mà đãi đằng Khuông Dẫn rất hậu.

Khi tiệc vừa xong trời đã xế qua rồi.

Hàn Tố Mau nói cũng Triệu Khuông Dẫn rằng:

- Bây giờ gần tối, vậy chẳng mấy khi công tử đến, vậy xin ở lại nghỉ chơi một đêm, chẳng biết công tử có bằng lòng chăng ?

Khuông Dẫn nói:

- Nếu mỹ nhân có lòng tưởng đến ta như vậy, lẽ đâu ta lại vô tình.

Nói rồi kêu hai tên lính mà dặn rằng:

- Ta tính ở lại đây chơi đêm nay, vậy hai người hãy về đi, rồi mai phải đến đây cho sớm mà rước ta.

Hai tên lính nói:

- Như công tử có ở lại thì xin chớ làm sự chi cho sanh họa mà quan tổng binh ngài quở trách anh em tôi.

Khuông Dẫn nói:

- Hai ngươi không dám nói thì ta cũng biết, thôi, hãy về đi.

Hai tên lính không dám nói chi nữa, từ giã ra về.

Đêm ấy Khuông Dẫn ở lại đó mà vầy cuộc mây mưa trăng gió Hàn Tố Mai.

Rạng ngày thức dạy trà nước vừa xong, Hàn Tố Mai khiến a hoàn bày tiệc ra mà ăn uống cùng nhau nữa, khi đang ăn uống cùng nhau nữa, khi đang ăn uống, bỗng có a hoàn vào báo rằng:

- Cô ôi!

Việc này ắt là khó lắm, vì nhị vị gia đã đến, đương ngồi đợi cô ngoài trước.

Hàn Tố Mai nghe tới thì thất kinh tay chân đều bủn rủn, mặt mày tái xanh hết.

Khuông Dẫn thấy bộ Tó Mai như vậy thì sanh nghi mà hỏi rằng:

-Vậy chớ Nhị gia là ai, đến đây có việc chi, nên mỹ nhân nghe mà sợ hãi như vậy ?

Hàn Tố Mai nói:

- Công tử chưa rõ, người ấy tên Hàng Thông, tay hào kiệt nhất tại phủ này, hắn ta võ nghệ cao cường, lại có sức mạnh chẳng ai bằng ; cho nên hắn ta làm nhiều chuyện hoành hành lắm.

Nội phủ này ai ai cũng đều sợ, hễ nghe tên thì thất vía, còn thấy mặt thì kinh hồn.

Bởi vậy cho nên người ta kêu là Hàng Nhị Hổ ; song tôi thuở nay đều tìm cách không chịu tiếp rước hắn, nếu ngày nay mà hắn gặp công tử đến ăn uống với tôi như vầy, chắc là hắn ganh ghét mà làm hung chớ chẳng không.

Khuông Dẫn nghe nói cả giận mà rằng:

- Hàng Thông là thằng gì, dám đến mà làm ngang trong lúc có ta đây sao?

Nó không nghe ta là Triệu Khuông Dẫn hay gánh vác những chuyện bất bình hay sao.

Dẫu nó có ba đầu sáu tay đi nữa, hay là sức phục hổ giáng long, hễ nó gặp ta thì phải chết.

Nói rồi bèn khiến a hoàn triệt mâm bàn đi hết.

Bỗng nghe ngoài trước có tiếng kêu lớn:

- Chớ quân khốn này nó trốn đâu hết, không thấy một đứa ra mà rước ta.

Hàn Tố Mai nghe kêu cả sợ muốn chạy trốn, Khuông Dẫn nắm áo kéo lại mà nói rằng:

- Mỹ nhân sợ ai mà chạy, ngồi đó, bề gì có ta đây, không sao mà sợ.

Nói vừa dứt lời, bỗng thấy một người diện mạo khôi ngô bước vào phòng, thấy Hàn Tố Mai ngồi một bên Khuông Dẫn thì nổi nóng, lấy tay chỉ Tố Mai mà mắng rằng:

- Mi là con kỹ nữ trớ trêu, nói thủ tiết ở phòng không một mình.

Vậy nay mi rước thằng nào đây ?

Hàn Tố Mai sợ run chưa kịp trả lời, kế thấy Khuông Dẫn đứng dậy hét lớn lên rằng:

- Thằng khốn này ở đâu mà ngang vậy, trong kh có ta ở đây sao mi dám đến mà nói loạn như vậy?

Hàng Thông cả giận mà rằng:

- Chớ mi ở xứ nào, tên họ là chi, nói cho mau, kẻo ta đánh chết mà thành quỷ vô danh.

Khuông Dẫn cười rằng:

- Vậy chớ mi không nghe tại Biện Lương có tiếng con của Triệu chỉ huy là Khuông Dẫn hay sao ?

Hàng Thông nói:

- Tưởng là ai, chớ như mi là Khuông Dẫn thì miệng còn hôi sữa, như mi lỡ mà đến đây rồi thì phải quật hạ ta đi, nếu nghịch thì ta giết.

Nói rồi xốc vào đánh, nguyên Khuông Dẫn là chân mệnh thiên tử, nên đi chỗ nào thì có thần theo phò hộ chỗ đó.

Lúc ấy Khuông Dẫn không sợ, xốc tới cự với Hàng Thông, đánh tay không hết sức, rồi ra ngoài bẻ cây đánh với nhau nữa, không ai can đặng. làm cho Thành Hoàng, Thổ Địa theo hộ trì đều hoảng kinh, sợ Khuông Dẫn có chuyện gì, nên Thành Hoàng giúp sức chp Khuông Dẫn đánh, còn Thổ Địa lấy cây đánh chân của Hàng Thông cho nên hắn phần thì bị Khuông Dẫn đánh, phần thì bị Thổ Địa quất chân, nên chịu không thấu liền té quỵ xuống.

Khuông Dẫn đặng thế nhảy đè cổ Hàng Thông mà thoi vào mặt và hỏi rằng:

- Mi muốn chết hay là muốn sống?

Nếu mi muốn sống thì phải kêu ta ba tiếng phụ thân và Hàn Tố Mai là phụ mẫu thì ta tha, như mi cượng thì ta đánh chết.

Hàng Thông nói;

- Mi nói vậy ngặt lắm, vì ta đây cũng là tay hào kiệt ở đất giang hồ, nay rủi thất thế mà bị mi làm như vầy, nếu mi khiến ta kêu con ấy bằng phụ mẫu thì ta không chịu đâu.

Khuông Dẫn trợn mắt lên rồi đánh trên mặt Hàng Thông, Hàng Thông tính bề chịu không thấu, túng thế phải kêu lên:

- Cha mẹ ơi!

Con mới lầm lỗi một phen, xin cha mẹ rộng lượng mà tha cho con.

Khuông Dẫn bèn nắm đầu Hàng Thông dậy rồi buông đi, Hàng Thông lật đật chạy không dám ngó lại.

Khuông Dẫn kêu với rằng:

- Mi hãy bỏ xứ này mà đi đi, nếu để ta gặp đặng nữa thì mi không còn ở thế gian này.

Hàng Thông nghe nói thẹn và giận lắm, bèn nghĩ thầm rằng: "Nghe mấy lời nó nói thì muốn vặn cổ nó đi cho rồi, song đánh không lại thì không biết tính làm sao, nếu ở đây thì thiên hạ chê cười cũng khó chịu lắm.

Chi bằng tránh đi xứ khác mà dung thân, đặng có chờ gày lập thế mà báo thù."

Nghĩ như vậy bèn đi thẳng qua Bình Dương.

Còn Khuông Dẫn thì trở vào mà đàm đạo với Hàn Tố Mai, Tố Mai thấy Khuông Dẫn anh hùng thế ấy thì lại càng vừa lòng đẹp ý lắm, có ý muốn kết nghĩa trăm năm.

Khuông Dẫn thấy ý Tố Mai ân cần dường ấy thì cũng bằng lòng, bèn khiến bày tiệc mà làm lễ giao duyên.

Rồi đó vợ chồng chung gối nơi loan phòng mà vầy duyên cá nước.
 
Phi Long Diễn Nghĩa
Hồi Thứ Ba


Đại danh phủ trừ diệt Hàng Thông

Câu Lang Viện lên ngôi long ỷ

Rạng ngày Khuông Dẫn từ giã Tố Mai mà trở về công quán.

Hai tên quân thấy Khuông Dẫn về thì cả mừng mà rằng:

- Hây da!

Công tử làm rối cho chúng tôi lắm.

Nghe nói công tử đánh Hàng Thông nơi thanh lâu thì chúng tôi lấy làm buồn rầu lắm, vì sợ Đậu lão gia hay đặng đây ắt là khó lòng cho chúng tôi.

Vả lại ở đây lạ cảnh lạ người, mà công tử lại gây thù sanh oán ra như vậy, cho nên tôi sợ Hàng Thông toan mưu ám hại thì tánh mạng công tử còn gì?

May mà nó đã bỏ xứ này rồi thì tôi mới nhẹ lo, nếu không tôi lo ngại hoài.

Thôi từ này về sau xin công tử đừng đi đâu mà gây họa ra khó lắm.

Khuông Dẫn nghe hết mấy lời ấy thì nổi giận mà rằng:

- Vậy chớ nó đánh ta, mi muốn ta bó tay mà chịu chết sao?

Chuyện ta mặc ta, mi không cần nói vô như vậy nữa.

Hai tên quân ấy thấy Khuông Dẫn nói như vậy thì không dám nói đến nữa.

Từ ấy Khuông Dẫn tới lui với Hàn Tố Mai thường lắm, tháng ngày thắm thoát phút đâu đã quá hai năm.

Ngày kia Đậu Dung ngồi nghĩ rằng: "Triệu công tử qua đây đã hai năm rồi.

Nay đã hạn kỳ gần mãn, nếu ta để mà chờ đến mãn kỳ thì công tử chơi bời gây chuyện hoài chịu sao nổi.

Vậy thôi, ta làm một phong thư mà gửi cho Triệu chỉ huy, và cấp tờ phê văn cho y về quê."

Nghĩ như vậy bèn sai quân đến nhà công quán mà mời Khuông dẫn đến.

Khuông Dẫn lật đật đến ra mắt Đậu Dung, Đậu dung nói:

- Từ ngày hiền đệ đến đây thì ta mãng lo việc triều đình mà không ân cần thiết đãi, xin hiền đệ miễn chấp.

Nay đã quá hai năm rồi, vậy để ta cấp phê văn cho hiền đệ về Biện Kinh đặng mà xum họp, kẻo đã lâu ngày có khi hai bác trông đợi lắm.

Khuông Dẫn nghe nói cả mừng mà rằng:

- Bấy lâu tôi đến đây thì cũng nhờ hiền huynh chiếu cố, cho nên mới đặng thong thả như vầy.

Nay chưa mãn kỳ, mà hiền huynh lại cho tôi về thì ơn ấy trọng biết ngần nào, để tôi về đến Biện Lương tôi sẽ thưa lại với cha tôi, mà xin người đền ơn đáp nghĩa cho hiền huynh, thì tôi mới bằng lòng.

Đậu Dung nói:

- Không cần gì hiền đệ phải nói tiếng ấy.

Bèn khiến gia đình dọn tiệc mà đưa Triệu Khuông Dẫn lên đường.

Ăn uống rồi, Đậu Dung lấy ra phong thư mà dặn Khuông Dẫn trao cho Triệu chỉ huy ; một tờ phê văn mà khiến Khuông Dẫn trình cho quan phủ doản Biện Lương, và bốn mươi lượng bạc, đặng cho Khuông Dẫn để làm lộ phí.

Khuông Dẫn lãnh hết các vật ấy, rồi từ tạ mà trở vào công quán, thúc hối gia đinh sắm sửa hành lý mà đặng có trở về Biện Lương.

Rồi lại đi đến thanh lâu mà từ giã, Hàn Tố Mai bịn rịn không đành để cho Triệu Khuông Dẫn về.

Triệu Khuông Dẫn thì an ủi Hàn Tố Mai rằng:

- Mỹ nhân ôi!

Việc vợ chồng không phải một ngày một bửa chi, xin mỹ nhân đừng có bịn rịn, để cho ta trở về Biện Lương ; chẳng sớm thì muộn, ta cũng đến đây mà rước nàng về.

Hàn Tố Mai thấy Khuông Dẫn nói như vậy thì dằn lòng, bưng chén rượu mà đưa cho Triệu Khuông Dẫn lên đường.

Khuông Dẫn uống chén rượu ấy rồi, dặn dò đinh ninh một đôi lời, rồi hai đàng rơi lụy từ giã nhau mà lên đường.

Cách vài ngày Khuông Dẫn về đến Biện Lương vào thành thì nhân vật đổi lạ, bèn nghĩ thầm rằng: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời."

Khi vựa đi vừa nghĩ như vậy, xảy thấy Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai đầu kia đi lại.

Hai đàng gặp nhau thì mừng rõ khôn cùng, Trương Quang Viễn với La Ngạn Oai dắt Khuông Dẫn lên tửu lầu đặng bày yến tiệc mừng nhau, Khuông Dẫn khiến hai gia đinh về trước, báo cho cha mẹ mình hay, còn mình thì lấy phê văn, lên lầu mà ăn uống với hai người ấy.

Trương Quang Viễn hỏi rằng:

- Vậy chớ đại ca qua Đại Danh Phủ xem phong cảnh xứ ấy có vui chăng?

Khuông Dẫn mới thuật chuyện Hàn Tố Mai và vụ việc Hàng Thông cho hai người ấy nghe.

Triệu Khuông Dẫn hỏi rằng:

-Từ ngày qua ấy đến nay thì việc triều đình có chi lạ không?

Trương Quang Viễn nói:

- Mới đây Nam Đường Cháu đem dâng bọn nữ nhạc mười tám đứa, trong ấy có hai con xin đẹp, một con tên Vô Giá Bửu, một con là Hữu Thượng Châu.

Hai đứa ấy đều là hoa nhường nguyệt thẹn, cá đắm nhạn sa.

Cho nên từ ấy đến nay thiên tử sa mê tửu sắc, bỏ việc triều cương.

Người lại lập lầu tên là Ngự Câu Lang, mỗi ngày đem văn võ quân thần, hoàng thân quốc thích, lên lầu ấy mà vui say hưởng lạc, hao tốn bao nhiêu là của.

Từ ấy đến nay đại thần vì can gián mà bị tội rất nhiều.

Cho nên thế nước càng ngày càng suy, lòng dân càng ngày càng trái, tôi tưởng giang san Hậu Hán đây sẽ uy bền cường thịnh, nhưng xét thấy chẳng bao lâu cũng vào tay người khác thôi.

La Ngạn Oai nói:

- Ôi thôi, chừng nào đến đó sẽ hay, chúng ta cứ việc ăn uống cho vui mà thôi.

Giang san này có ai đâu, duy một mình đại ca mà thôi.

Khuông Dẫn hỏi:

- Vậy chớ người lập Ngự Câu Lang đó, người có cho nhân dân tới xem chăng?

Trương Quang Viễn nói:

- Người cũng có đều giữ dân đồng lạc chung vui, cho nên khi người ngự ra thì bất kỳ quan quyền dân giã, ai muốn xem thì người cũng không cấm.

Vì vậy cho nên anh em ta xem thôi đà mãn nhãn.

Khuông Dẫn nói:

- Ba năm nay ta mắc ở ngoài Đại Danh, cho nên không xem đặng chuyện lạ ấy.

Nay ta về đây , mà bây giờ trời cũng còn sớm, vậy hai em dắt ta đến đó xem cho biết.

Trương Quang Viễn nói:

- Nếu đại ca muốn coi thì chúng tôi dẫn đường.

Bèn kêu tửu bảo tính tiền, rồi ba anh em đều rủ nhau ra đi.

Đến nơi hì thấy quả là một chỗ rất đẹp, không khác chi là cõi tiên.

Khuông Dẫn khen rằng:

- Thiệt là rất khéo, hiền đệ, vậy chớ ghế giữa đây là ghế ai ngồi, còn hai bên cái ghế đây là của ai nữa ?

Trương Quang Viễn nói:

- Ghế giữa đó là của thiên tử, cài hai bên là tả thừa tường và hữu thừa tướng đó.

Khuông Dẫn lại hỏi:

- Còn ai treo chuông trống đây mà làm gì?

Trương Quang Viễn trả lời:

- Ấy là Long Lân Cổ và Quy Phụng Chung, để tới khi thiên tử ngự ra chơi thì nổi chuông đánh trống đặng cho bọn nữ nhạc đến hát cho vua xem.

Khuông Dẫn nói:

- Té ra có chuyện vui như vậy sao?

Vậy thì để ta làm hoàng đế giả, Trương hiền đệ nổi chuông, La hiền đệ đánh trống, đặng chúng nó tựu đây mà hát coi thử có hay cùng chăng.

Lúc ấy Trương, La hai người đều có hơi men, lại có quỷ thần xúi giục, cho nên nghe Khuông Dẫn nói vừa dứt lời liền vâng mà làm theo.

Một người đánh chuông, một người đánh trống, bọn nữ nhạc nghe trống, lật đật sắm sửa đến đặng hát cho vua xem.

Đến nơi bước lên lầu mà quỳ lạy tung hô.

Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai thấy vậy thì có ý sợ mà nghĩ thầm rằng: "Nay làm thiên tử giả như vầy.

Nếu vua hay đặng ắt là bị giết cả nhà chớ chẳng chơi."

Nghĩ như vậy, bèn kéo Khuông Dẫn nói phải thoát thân đi cho mau.

Té ra Khuông Dẫn bị say mê bọn nữ nhạc, đắc chí không nghe mà cười rằng:

- Mỹ nhân miễn lễ.

Khi mấy nữ nhạc lạy rồi thì ngước mặt lén xem, thì chúng mới nhận ra không phải thiên tử, bèn lật đật lui ra mà mắng rằng:

- Quân điên ở đâu mà dám cả gan đến chỗ thiên tử ngồi mà làm vua, thiệt là không kiêng phép nước chút nào.

Nói rồi bèn kêu lớn rằng:

- Quân sĩ ở đâu?

Có giặc tới mà làm thiên tử đây này!

Các quan thái giám nghe kêu cả kinh, lật đật kêu hai mươi tên quân đều cầm trường côn áp lên lầu mà bắt Khuông Dẫn, Khuông Dẫn thấy bọn nữ nhạc khi dễ mình như vậy thì nổi giận nạt rằng:

- Sao bây đến đây đã không chịu ca xướng cho ta xem thì thôi, lại còn dám mắng nhiết ta như vậy ?

Nói rồi bèn bước tới tát Vô Giá Bửu, đánh tóc rồi nùi mặt mày đỏ lơ.

Hữu Thượng Châu thấy vậy liền la lớn rằng:

- Quân sĩ ở đâu mà để cho quân say đến giết người như vầy ?

Nói vừa dứt lời Hữu Thượng Châu chạy xuống lầu, bị Khuông Dẫn rượt theo đá một đá té nhào xuống thang gần chết.

Trương Quang Viễn thấy vậy, kêu Khuông Dẫn mà rằng:

- Đại ca, chúng ta ham chơi mà gây họa ra như vầy, không phải là việc nhỏ đâu.

Bây giờ nhân lúc bọn nữ nhạc chạy hết rồi, chúng ta phải lo thoát thân cho kíp, nếu ở lâu thì không hay.

Nói vừa dứt lời thì thấy binh gia áp lại rất đông vây phủ bốn phía, mà ba người đều tay không chẳng có vũ khí chi hết, mỗi người túng phải xốc lại giựt cây của quân sĩ đặng đánh giải vây mà ra.
 
Phi Long Diễn Nghĩa
Hồi Thứ Tư


Bởi ham vui đánh tan Ngự Viện

Vì trả thù mới phá Câu Lang

Nói về Triệu Khuông Dẫn, Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai đánh quân sĩ thất kinh xuống lầu chạy mất hết, Trương Quang Viễn nói với Khuông Dẫn rằng:

- Chúng ta kiếp lánh chỗ này đi, nếu để binh triều kéo tới thì chừng ấy giải sao cho khỏi.

Khuông Dẫn nói:

- Hai em chớ lo, bề gì có ta đây.

Nói rồi liền xách đoản đi xuống trước, còn Quang Viễn và Ngạn Oai theo sau, khi xuống khỏi lầu rồi, ra gặp vườn bông thì quơ đập gãy nhàu hết.

Lúc ba người đánh phá tung hoành trong Câu Lang Viện như vậy, thì có quân chạy báo cho quan tuần thành hay, đám binh vây tứ phía.

Trương Quang Viễn sợ mà nói với Khuông Dẫn rằng:

- Đại ca không nghe lời tôi, bây giờ đố chạy đâu cho khỏi ?

Khuông Dẫn thấy Trương Quang Viễn sợ mà phàn nàn như vậy , nổi giận mà xuất tướng tinh ra con rồng đỏ múa nanh vuốt ở trên không, rồi hóa ra phi sa tẩu thạch lại có mưa đá nữa.

Lúc ấy quân sĩ đương vây thấy lạ vậy thì thất kinh, quăng gươm bỏ giáo mà chạy, kiếm chỗ mà nấp.

Còn ba anh em Triệu Khuông Dẫn đúng dịp ấy mở cửa thoát chạy thẳng về nhà.

Giây phúy tan giông mưa rồi, quân sĩ tỉnh hồn nhìn nhau lại riết chạy vào Câu Lang Viện, thì ba người ấy đã mất tích rồi, quân tuần thành kiếm một hồi không ra tung tích chi hết phải thương nghị với quan thái giám ở giữ Câu Lang, làm sớ mà ém việc ba người đến phá Câu Lang ấy đi.

Nói về Triệu Khuông Dẫn về tới nhà thì vào lạy mừng cha mẹ xin lỗi rằng:

- Vì con đã làm lỗi bị tội nên cách xa cha mẹ đã lâu, bởi vậy cho nên lỗi bề sớm viếng tối thăm.

Nay con đặng về đây, xin cha mẹ hãy rộng lòng mà xá tội cho con.

Triệu Hoằng Ân thấy vậy thì mừng thầm mà hỏi rằng:

- Hạn kỳ chưa mãn, sao con đặng về đây ?

Khuông Dẫn thưa rằng:

- Bởi vì Đậu tổng binh có lòng kính mến cha mẹ mà nghĩ đến con, nên phê tờ văn cho con về trước hạn như vầy.

Nói rồi bèn lấy văn thư ra dâng cho cha mình xem.

Triệu Hoằng Ân xem rồi khiến quân đem cất.

Đỗ phu nhân thấy con về thì mừng rõ hết sức mới khuyên rằng:

- Tự hậu con chẳng nên làm đều chi quấy nữa mà cho mẹ buồn rầu, con lại mang chữ bất hiếu.

Khuông Dẫn cúi đầu vâng lệnh vừa quay lưng ra đi, bỗng thấy cha mình mới đứng dậy đi vài bước rồi té quỵ xuống la lên một tiếng liền bất tỉnh nhân sự.

Đỗ phu nhân chạy lại đỡ dậy và hô lớn lên, thì ai nấy trong nhà đều chạy lại đỡ Hoằng Ân dậy đem vào phòng mà đổ thuốc.

Khuông Dẫn thấy vậy lấy làm lạ, theo hỏi mẹ rằng:

- Vì cớ làm sao mà cha con sanh chứng bệnh hiểm nghèo ấy.

Đỗ phu nhân muốn nói thiệt sự cớ cho Khuông Dẫn nghe, xong sợ Khuông Dẫn có tính nóng mà sanh sự nên nói dối rằng:

- Ngày trước cha con đi chầu về, bị té ngựa nên sanh chứng ấy, song cũng không hề gì.

Nói rồi bèn hối Khuông Dẫn đi nghỉ, Khuông Dẫn không dám hỏi nữa, cũng vâng lệnh mà vào phòng, song nghi việc ấy chắc là không phải vậy.

Bèn vào phòng vợ là Đậu Kim Hoàng mà hỏi thăm sự tình.

Khuông Dẫn hỏi vợ rằng:

- Vậy chớ hiền thê có hiểu cớ sự làm sao mà cha ta mang chứng bệnh ấy chăng?

Nói cho ta hiểu đặng có mời lương y mà điều trị, kẻo để vậy không nên.

Đậu Kim Hoàng thấy chồng hỏi cặn kẽ như vậy bèn thuật rằng:

- Ngày trước bên Nam Đường Vương có cống sứ cho chúa thượng hai con nữ nhạc lịch sự trên đời ít ai có, từ ngày mà chúa thượng tiếp đặng nữ nhạc rồi, xuất của kho đặng lập Câu Lang Viện để cho mấy con đó ở.

Chúa thượng lại sa đắm chuyện tửu sắc không màn đến việc triều chánh, bởi vậy cho nên cha mới dâng sớ mà tâu xin vua phải bỏ Câu Lang Viện ấy đi, và đuổi hai con nữ nhạc về Nam Đường Quốc.

Khi ấy chúa thượng xem sớ rồi mới nổi trận lôi đình nộ thượng mi sơn, khiến đem cha ra pháp trường toan xử trám, nhờ có đình thần can gián hết sức nên tha không xử trảm mà cho đánh bốn chục trượng.

Bởi cớ đó cho nên cha mới mang lấy chứng bệnh như vầy.

Khuông Dẫn nghe nói rồi thì nghĩ thầm rằng: "Nói vậy cha mình bị hôn quân đây mới mang lấy chứng bệnh thế này, thôi để mình kiếm thế mà báo thù sau vậy".

Nghĩ như vậy bèn nằm xuống mà giả đò ngủ.

Đậu Kim Hoàng thấy chồng ngủ rồi thì không dám rụt rịt rồi cũng đi ngủ, Khuông Dẫn nằm một lát rồi lén nghiêng tai nghe vợ mình ngủ mê, bèn ngồi dậy bước ra nhà trước lấy một cây bảo kiếm rồi vụt ra đi.

Đi chăm chỉ tới trước Câu Lang Viện thì đã gần mãn canh hai, Khuông Dẫn xem tứ phía thì thấy cửa đã đóng hết, duy phía rây có một cây lớn đứng gần vách tường, bèn nhắm mắt rồi, leo lên cây ấy bước qua đứng trên vách tường mà ngó vào trong Câu Lang Viện.

Thì thấy không có gì hết, bèn nhảy xuống đặng riết tới nghi môn, bỗng thấy có hai tên quân xách lồng đèn đi ra.

Khuông Dẫn rút kiếm xốc tới chém phức hai tên quân ấy, rồi đi sấn vào cửa nghi môn, thì thấy hai bên có phòng của quân canh ở, song nó đã ngủ mê hết. bèn đi ngang qua vườn bông ấy có hai cái cầu, một cái ở trước, một cái tiếp liền theo sau.

Khuông Dẫn xem rồi, lén bước lên lầu, coi lại thì là chỗ ngoạn huê lầu, để cho vua ngự mà thưởng hoa và coi nữ nhạc ca xướng.

Khuông Dẫn xem rồi đi ra phía sau, thẳng tới sau lầu là mấy con nhạc nữ ở, thì thấy đèn còn thắp lại nghe có tiếng người nói rầm rì, bèn lén đứng bên vách mà nghe, ban đầu có tiếng nói rằng:

- Không biết hôm qua, ba thằng tiểu tử ở đâu dám đến làm ngang như vậy.

Có tiếng trả lời rằng:

- Hai gả kia thời tôi không rõ, chớ gã mặt đỏ ngồi giữa đó, tôi nghe người ta nói nó là con của Triệu chỉ huy.

Không biết phải Triệu chỉ huy bị Hoàng thượng xử bốn chục trượng ngày trước đó chăng?

Ấy là tại nơi mình cho nên khiến con đến mà trả thù.

Thôi, để mình lập kế gạt nó đến mà giết nó đi cho rồi, kẻo để nó sống thì mình ở đây cũng không yên.

Lúc ấy Khuông Dẫn ở ngoài nghe mấy đều ấy thì nổi giận như lửa đốt trong lòng, bèn rút kiếm xô cửa bước vào mà nói lớn rằng:

- Quân bây ở đây hại thiên hạ hết sức, làm cho cha ta bị xử đánh, nay còn bày mưu tính kế hại ta nữa, số bây muốn đứt đầu, để ta cho hả dạ.

Bọn nữ nhạc thấy Triệu Khuông Dẫn làm hung như vậy thì thất kinh, bèn quỳ mà xin tha thứ, Khuông Dẫn không thèm nghe, bèn quơ kiếm mà chém sạch nội bọn nữ nhạc ấy hết thảy là mười tám mạng.

Khuông Dẫn giết hết nữ nhạc của vua rồi thì nghĩ rằng: "Nay mình làm sự này, chắc phải sanh họa to.

Còn như việc hôm qua đó cũng không vừa gì, song nhờ trời phò hộ mà nổi giông tố và mưa đá xuống, nên mình thoát mà chạy đặng về nhà thì không ai rõ là mình làm sự tác tệ ấy.

Nay lại làm như vậy nữa, nếu triều đình hay đặng thì họa đồ hình mà bắt thì lánh đâu cho khỏi, chi bằng mình trốn qua Quảng tây mà ở với cậu mình là Đỗ Tư Hùng một ít lâu cho nguôi ngoai rồi sẽ về, vả cậu mình cũng là quan trấn thủ , có binh quyền cũng lớn thì ai dám đến mà gạn hỏi."

Nghĩ rồi bèn trở ra, chạy riết về nhà thì thấy Đậu Kim Hoàng còn ngủ.

Khuông Dẫn lật đật cởi quần vấy máu mà giấu đi rồi lấy đồ rách mặc vô, gói theo một gói đồ, trở ra xách cây Bàn Long Côn, rồi lén bước ra khép cửa lại nhảy qua vách tưởng rồi riết qua Quảng Tây, không ai hay biết cả.

Sáng ngày ấy có một đội quân cấp đến mà quét tước trong Câu Lang Viện.

Mới vào tới cửa nghi môn thì thấy hai cái thây chết nằm đó.

Quân ấy thất kinh bước lại gần mà xét, mới biết là hai tên quân giữ viện, bèn sai người chạy đến báo cho quan thái giám giữ viện hay, quan thái giám lật đật chạy đến xem, bèn nghĩ không biết cớ chi như vậy, rồi khiến quân đi với mình lên lầu.

Bước vào tới lầu thì rùng mình vì nghe vắng tanh, thái giám lại càng nghi hơn nữa, riết lên tới rồi vào phía sau thì thấy cửa bị phá hư, bèn chạy tới nhìn vô, thấy thây đàn bà bị đứt đầu nằm ngang nằm dọc, còn máu chảy đông đặc cùng trong lầu ấy hết.

Ai nấy thấy vậy đều thất kinh hồn vía, thái giám liền trở xuống lên ngựa thẳng tới triều tâu cho Ẩn Đế hay biết.

Ẩn Đế nghe rồi dậm chân mà rằng:

- Thôi rồi!

Mỹ nữ của trẫm nay đã hoàng tuyền táng mạng rồi còn gì đâu!

Than rồi liền hạ chỉ mai táng bọn nữ nhạc một cách trọng thể.

Rồi hạ chỉ luôn cho các quan văn võ bế thành lại mà tra vấn phạm nhân.

Phàm người nào chắp chứa không đem ra để xét thì bị tru di tam tộc, còn người nào bắt đặng đem dâng cho triều đình thì trọng thưởng và phong làm vạn hộ hầu.

Lịnh truyền ra rồi thì Biện Lương Thành nhà nhà đều sợ không biết tai họa về đâu, còn Triệu Hoằng Ân bữa đó thức dậy sớm , uống trà rồi, thị khiến a hoàn vâng lệnh vào tới phòng gõ cửa rồi thưa với Đậu Kim Hoàng rằng:

- Lệnh ông cho đòi công tử.

Kim Hoàng nói:

- Mi ra thưa lại với cha ta rằng, không biết cớ chi mà hồi canh năm ta thức dậy thì không thấy công tử mà cũng không biết đi đâu hết.

A hoàn trở ra đi kiếm một hồi cũng không thấy, bèn ra thưa với Triệu Hoằng Ân như lời Đậu Kim Hoàng đã dặn.

Hoằng Ân đương suy nghĩ mà lấy làm lạ, bỗng có sắc văn của triều đình đến truyền thị cho Hoằng Ân hay về sự tình ở Câu Lang Viện, Triệu Hoằng Ân xem rồi thì sai quan ấy trở ra chạy đi chỗ khác.

Hoằng Ân bèn sanh nghi mà nghĩ thầm rằng: "Việc này ta nghi cho thằng súc sanh ở nhà đây làm lắm."

Nghĩ rồi bèn khiến a hoàn vào kêu Đỗ phu nhân ra mà thuật lời sắc văn của triều đình rồi nói rằng:

- Mụ hãy vào hỏi dâu minh cho cặn kẽ, coi vì sự làm sao mà thằng súc sanh đó đi mất.

Đỗ phu nhân vâng lời, vào phòng mà hỏi Đậu Kim Hoàng rằng:

- Vậy chớ từ khi chồng con về đến bây giờ, con có nói sự chi với nó không?

Kim Hoàng thưa rằng:

- Tối hôm qua chồng con có hỏi con vì cớ gì mà cha mang bệnh ấy.

Con thiệt tình không dám giấu, nên thuật tự sự cho chồng con nghe, thì chàng làm thinh mà đi ngủ, kế lấy canh năm con thức dậy thì chàng đã đi đâu mất.

Đỗ phu nhân nghe xong thì chau mày, liền trở ra thuật lại cho Hoằng Ân hay, Hoằng Ân nghe như vậy thì thất sắc, rồi kêu trời mà nói rằng:

- Sự giết nữ nhạc của triều đình, chắc là thằng súc sanh ở nhà nó cả gan làm như vậy chớ có ai.

Không biết bây giờ nó trốn đi đâu rồi, mà đi có khỏi hay không, nếu nó mà bị bắt thì chẳng phải một mình nó chịu thảm hình mà thôi.

Vợ chồng ta và nội nhà cũng phải liên lụy nữa.

Đỗ phu nhân nghe kiền khóc ròng, Hoằng Ân chỉ phu nhân mà la rằng:

- Chẳng nên khóc như vậy đâu, mụ làm như vậy một mai mà lộ sự ra thì phải chết cả lũ.

Đỗ phu nhân liền nín khóc mà ém việc ấy đi.

Nói về Triệu Khuông Dẫn ra khỏi thành Biện Lương rồi nhắm đường Quảng Tây mà đi riết!

Đi một đỗi rất xa, gặp một hòn núi thì dừng lại xem, núi thiệt là cao mà còn rậm rạp nữa.

Ngó một lát lại thấy trên núi ấy có một tấm bia đá đề ba chữ lớn ở giữ là Côn Minh Sơn, lại còn hai bên có hai câu rằng:

Bia cắm tại nơi đây, nếu ai đến núi này

Không nạp tiền mãi lộ, thì phải bị phân thây.

Khuông Dẫn xem rồi thì nghĩ rằng: "Nói vậy núi này có cường nhân tụ đảng ở đây mà ăn cướp của người, để mình coi lại rồi sẽ đi."

Nghĩ xong, xảy nghe có tiếng la ó ở trên núi, liền thấy có một tướng dẫn đầu, năm mươi lâu la chạy xuống.

Khuông Dẫn liền thối lui ra chỗ đất bằng, đứng chống cây Bàn Long Côn mà coi cường nhân ấy làm gì cho biết.

Tướng lâu la ấy xốc ngựa xuống kêu rằng:

- Bớ thằng nào đi đó, phải nạp tiền mãi lộ cho ta rồi sẽ đi, bằng không thì bị ta giết.

Khuông Dẫn nghe cười rằng:

- Mi có phép gì mà ngang như vậy, hễ là đường sá thì để cho thiên hạ đi, sao mi lại đòi tiền mãi lộ là nghĩa gì?

Ta đây là người đi đường, chẳng phải buôn bán chi mà có tiền bạc cùng là hàng hóa mà nạp cho mi.

Ta nói mi biết, gặp ta đây thì phải xuống ngựa mà lạy đưa ta đi, nếu cượng ra thì mi chẳng còn hồn đâu.

Tướng lâu la ấy nổi giận mà rằng:

- Mi là đồ vô danh tiểu tốt, cả gan chống ta sao ?

Nói rồi xốc ngựa tới đánh, đặng năm mươi hiệp, tướng lâu la ấy biết sức cự không lại, bèn quay ngựa vụt chạy ra khỏi trận, rồi khiến lâu la lên núi báo cho chủ trại hay đặng đêm binh xuống tiếp.
 
Phi Long Diễn Nghĩa
Hồi Thứ Năm


Khuông Dẫn cứu mạng gã thư sinh

Quế Anh vầy duyên cùng chân chúa

Nói về lâu la thấy đại vương cự không lại Khuông Dẫn thì chạy lên núi mà báo với nhị đại vương mà rằng:

- Đại vương đi tuần gặp một người đi đường thì ra mà hỏi tiền mãi lộ, người ấy không chịu, lại còn đánh với đại vương, mà địa vương đánh không lại, bây giờ đương lúc nguy cấp lắm.

Xin nhị đại vương hãy xuống mà giúp sức, kẻo tánh mạng đại vương không còn.

Nhị đại vương nghe báo lật đật xuống núi đặng àm tiếp chiến, xuống đến nơi thì thấy hai người ấy đương đánh với nhau.

Một người đánh bộ, một người đánh bằng ngựa, mà nhất đại vương thì coi bộ sắp đại bại, bèn xốc tới mà la lớn rằng:

- Đại ca xin dừng lại, có em xuống trợ chiến đây.

Bèn giục ngựa quơ thương mà đánh với Khuông Dẫn, đánh đặng vài chục hiệp, tuy có sức mạnh mặc dầu, song một mình mà cự với hai người thì sao cự lại, nhăn nanh múa vuốt trên không, hai vị đại vương thấy vậy lật đật bỏ hết binh khí, xuống ngựa quỳ lại mà thưa rằng:

- Chúng tôi là đứa hữu nhãn vô châu, không rõ đặng chân chúa, xin chúa công miễn chấp.

Khuông Dẫn nói:

- Hai ngươi đang đánh ta, chưa định hơn thua, sao lại quỳ như vậy, hay có gian tà mưu kế chi chăng?

Thôi đừng có nhiều lời, hãy lên ngựa mà đánh cho biết tài cao thấp.

Hai người đều thưa rằng:

- Chúng tôi lầm lỗi mà xúc phạm đến mình rồng, nay thấy chân long xuất hiện thì mới biết chúa công là thiên tử, nên chúng tôi tình nguyện quy hàng, đặng mà phò chúa công dựng giang san cơ nghiệp, xin chúa công nhậm lời.

Khuông Dẫn hỏi rằng:

- Vậy chớ chân long xuất hiện ở đâu mà nhị vị nói như vậy?

Hai người ấy thưa rằng:

- Chúng tôi đã thấy quả đâu dám nói dối, vậy chớ chúa công tên họ chi, quê quán ở đâu, xin cho chúng tôi được biết.

Khuông Dẫn nói:

- Chẳng giấu chi nhị vị, tôi là Triệu Khuông Dẫn, quê ở Biện Lương, vì nóng giận mà giết hết mười tám con nữ nhạc mà vua yêu thích, nên mới bỏ xứ mà đi như vầy.

Hai người ấy nói:

- Té ra chúa công là Triệu công tử, chúng tôi nghe danh đã lâu, mà chưa biết mặt, nay đặng gặp đây thiệt là may lắm.

Triệu Khuông Dẫn đỡ hai người ấy dậy mà hỏi rằng:

- Vậy chớ nhị vị tên họ là chi, xin nói cho tôi rõ?

Hai người ấy thưa rằng:

- Chúng tôi là Đổng Long, Đổng Hổ nguyên là người ở Sóc Châu, vì có phạm tội cho nên phải chiếm cứ núi này đặng mà an thân tạm đỡ, vậy xin mời chúa công lên sơn trại đây mà đàm đạo cùng nhau một đôi ngày rồi chúng tôi sẽ đưa đi.

Triệu Khuông Dẫn thấy hai người có dạ ân cần thì cũng chẳng có nghi nan, bèn theo hai người ấy mà lên sơn trại.

Đến nơi trà nước xong rồi thì Đổng Long thưa với Triệu Khuông Dẫn rằng:

- Nay chúa công đến chỗ núi non này, anh em tôi không biết lấy chi mà đãi cho phỉ tình.

Thôi để anh em tôi làm một con dê hai chân đặng cho chúa công thưởng thức.

Triệu Khuông Dẫn nghe nói con dê hai chân thì lấy làm lạ mà nghĩ thầm rằng: "Thuở nay miếng ngon vật lạ chi mình cũng đã từng nếm qua hết rồi, song chưa biết con dê hai chân ra làm sao?

Thôi, để mình lập thế mà nói cho nó đem ra đặng coi dê ấy ra thế nào."

Nghĩ như vậy bèn nói với Đổng Long và Đổng Hổ rằng:

- Thuở nay hễ vật chi làm thịt trước mắt tôi thì tôi mới ăn, nay nhị vị có lòng tưởng đến làm thịt dê ấy mà đãi tôi, thì hãy đem nó ra đây mà làm thịt cho tôi thấy tận mặt, thời tôi mới ăn đặng.

Đổng Long vâng lời bèn kêu lâu la mà dặn răng:

- Bây hãy dắt con dê hai chân ra đây mà làm thịt cho chúa côn ta xem.

Lâu la vâng lời, giây lâu dắt ra một người học trò lại có bưng theo một chậu nước lạnh, mà trong chậu ấy có cái gào và một ngọn đao nhọn, rồi bước lại mà thưa với Đổng Long rằng:

- Chúng tôi dắt dê hai chân ra rồi đây.

Đổng Long nói:

- Vậy hãy mổ ra mà lấy tim gan, đặng dâng chúa công tao thưởng thức.

Lâu la vâng lời dẫn người ấy lại mà trói vào cột đặng ra tay, Triệu Khuông Dẫn thấy vậy lật đật la lớn rằng:

- Khoan đã!

Khoan đã!

Nhị vị ôi!

Ấy rõ ràng là con người, sao nhị vị lại gọi rằng là dê?

Đổng Long thưa rằng:

- Không dấu chi chúa công, ấy là lời ẩn ngữ nơi sơn trại.

Vì thuở nay trong trại không hề nói thiệt chuyện cho cho người ngoài biết đặng.

Khuông Dẫn nói:

- Vậy chớ đem chậu nước ra làm chi đó?

Đổng Long nói:

- Thường thường tôi bắt đặng dê hai chân thì đem nước đổ trên đầu cho ngưng tâm huyết lại, rồi sẽ mổ ra mà lấy gan và tim, thì gan và tim ấy mới ngon.

Khuông Dẫn nói:

- Nhị vị ôi!

Tôi thấy vậy lòng tôi bất nhẫn.

Thôi thấy đó cũng như ăn, xin nhị vị tha người ấy đi, ấy là lòng nhị vị tưởng tôi lắm.

Đổng Long nói:

- Lời chúa công dạy, tôi đâu dám cãi.

Nói rồi bèn khiến lâu la mở cho người ấy, lâu la vâng lời mở trói, Đổng Long kêu người ấy mà rằng:

- Thằng kia, tánh mạng mi đó nếu không có chúa công ta thì mi không khỉ bị chúng ta ăn thit, vậy mi hãy lại đây mà lạy chúa công ta.

Người ấy dặn mình một hồi rồi quỳ lại Triệu Khuông Dẫn mà thưa rằng:

- Kẻ tiểu dân tưởng là không khỏi thác, nay nhờ có ân nhân rộng lòng cứu tử thì nghĩa tày non.

Khuông Dẫn thấy người ấy diện mạo chỉnh tề, mà niên kỷ chừng mười lăm mười sáu tuổi môi son má phấn, tướng mạo yêu kiều giống như con gái.

Khuông Dẫnthấy vậy nghĩ thầm rằng: " Quân cường đạo này thiệt là bất nhân, ai đi một tên học trò diện mạo đàng hoàng như vầy, đành lòng bắt mà ăn thịt, lại gọi là dê hai chân.

Nếu lúc nãy không có ta đây thì người học trò này ắt là hồn về chín suối!"

Nghĩ như vậy bèn hỏi người ấy rằng:

- Vậy chớ tên họ là chi, quê quán ở đâu hãy nói cho ta rõ rồi ta sẽ xin tha cho mà về nhà.

Người ấy nghe hỏi liền rơi lụy mà thưa dối rằng:

- Tôi là Trương Quế Anh ở tại Trương Gia Thôn cách núi này chừng bốn mươi dặm.

Cha tôi là Trương Bá Vạn, việc gia tư cũng giàu có mà sinh ra có một mình tôi mà thôi, hôm trước đây tôi đi chơi xuân, rủi gặp hai vị đại vương bắt về đây e rằng tánh mạng không còn.

May mà gặp ân nhân đây, xin ân nhân nhận lấy lòng thành của tôi một lần nữa.

Nếu kiếp này mà tôi đền cho ân nhân không đặng thì kiếp sau tôi cũng làm thân trâu ngựa mà đền bù nghĩa ấy.

Nói rồi thì rơi lụy như mưa, Khuông Dẫn nói với Đổng Long và Đổng Hỏ rằng:

- Nhị vị ôi!

Nay đã lấy lòng nhân mà tha cho nó rồi, thì phải sai lâu la đưa nó xuống núi đặng nó về quê quán thì mới gọi là thạnh đức cho.

Đổng Long vâng lời, bèn sai bốn tên lâu la đưa Trương Quế Anh xuống núi.

Trương Quế Anh từ tạ Đổng Long và Đổng Hổ, rồi bước lại lạy Triệu Khuông Dẫn mà hỏi rằng:

- Xin ân nhân cho tôi biết tên họ, đặng tôi về nhà mỗi ngày mỗi đêm tôi đốt hương mà làm lễ.

Khuông Dẫn nói:

- Thôi, ngươi hãy về đi, không cần biết tên họ ta làm chi.

Đổng Long thấy Khuông Dẫn không chịu nói tên bèn tiếp ấy mà đáp rằng:

- Chúa công ta là Triệu Khuông Dẫn, con của Triệu chỉ huy ở tại Đông Kinh.

Trương Quế Anh ói:

- Nếu khi ân nhân có đến Trương gia thôn, xin ghé lại nhà tôi sẽ đền ơn đức ấy.

Nói rồi liền từ tạ theo lâu la xuống núi mà về, còn hai anh em Đổng Long Đổng Hổ, bày tiệc mà đãi đằng Triệu Khuông Dẫn, ba người ăn uống đàm luận võ nghệ với nhau cho đến canh ba mới mãn.

Từ ấy Triệu Khuông Dẫn ở nơi sơn trại mà ẩn mặt, ở đó đặng nửa tháng Khuông Dẫn nghĩ thầm trong lòng rằng: "Tuy anh em họ Đổng có lòng hậu đãi ta, song sơn trại đây không phải là chỗ ta nên ở lâu.

Vậy ta phải tìm nơi mà lập thân, thì mới gọi là anh hùng."

Nghĩ như vậy bèn nói với Đổng Long và Đổng Hổ rằng:

- Từ ngày tôi đến đây thấy nhị vị hết lòng mà hậu đãi, thì tôi cũng cám ơn lắm song tôi đã quyết chí qua Quảng Tây mà lập thân.

Thôi, nhị vị hãy an lòng để cho tôi đi, ngày sau đây anh em mình cũng gặp nhau chớ chẳng không.

Đổng Long và Đổng Hổ năn nỉ mà cầm cự Khuông Dẫn, song Khuông Dẫn đã quyết không chịu ở, Đổng Long liệu bề cầm không đặng thì nói với Khuông Dẫn rằng:

- Anh em tôi cũng quyết lòng cầm chúa công ở lại đây.

Không dè chúa công nằng nặc muốn đi lập thân thì anh em tôi cũng không dám cản, nếu ngày sau chúa công có bề lập thân xin cho anh em tôi theo đặng mà kiến công lập nghiệp với đời.

Nói rồi bèn truyền lâu la dọn một tiệc mà đưa Triệu Khuông Dẫn lên đường, mãn tiệc rồi Đổng Long lại khiến lâu la đem một mâm vàng bạc mà thưa với Triệu Khuông Dẫn rằng:

- Chỗ này là một chỗ hoang sơn cùng cốc không biết lấy vật chi mà đưa chúa công lên đường.

Xin chúa công nhận lấy chút của này, đặng mà làm lộ phí.

Triệu Khuông Dẫn nói:

- Nhị vị có lòng tốt như vậy thì tôi cũng đội ơn, từ đây qua Quảng Tây thì tôi cũng có tiền đủ dùng, vậy nhị vị hãy để vàng bạc này lại đặng mà chi phí trong sơn trại, chớ tôi đem nhiều cũng không có ít gì.

Đổng Long năn nỉ đôi ba phen mà Khuông Dẫn cũng không chịu lấy, Đổng Long nói:

- Nay anh em tôi có lòng thiệt mà dâng của này cho chúa công đi đường.

Tuy chúa công đã có đủ dùng mặc dù vậy cũng hãy tạm nhận ít nhiều mà đi đường, để anh em tôi mới an lòng.

Nói rồi bèn mở gói Triệu Khuông Dẫn mà bỏ vàng bạc ấy vào, Triệu Khuông Dẫn thấy anh em họ Đổng ở hết lòng như vậy thì khó nổi chối từ, bèn quẩy gói từ tạ nhau mà lên đường, anh em họ Đổng đưa Triệu Khuông Dẫn một đổi xa rồi mới trở lại, Triệu Khuông Dẫn đi cho đến chiều xảy đâu trời mưa đi không đặng nữa, bèn phải ghé vào nhà kia mà đụt mưa.

Khi ấy Triệu Khuông Dẫn vào nhà, thì thấy một ông già bước ra mà thi lễ mà hỏi Khuông Dẫn:

- Quý khách có phải là Triệu công tử ở Đông kinh chăng ?

Triệu Khuông Dẫn lật đật đáp lễ mà thưa rằng:

- Phải, sao ông lại biết tôi?

Ông già ấy nghe nói liền mời Triệu Khuông Dẫn vào nhà trong rồi lấy quần áo mà đưa cho Khuông Dẫn thay.

Thay rồi lại mời Khuông Dẫn uống trà, Khuông Dẫn thấy ông già có lòng trọng đãi mình như vậy thì trong lòng không an, bèn hỏi ông già ấy rằng:

- Vậy chớ ông tên họ là chi, sao lại biết tôi mà trọng đãi như vậy?

Ông già ấy đáp rằng:

- Tôi là Trương Thiên Lộc ở nay năm bảy đời rồi, đến tôi đây thì con trai không có chỉ duy nhất có mọt con gái là Trương Quế Anh mới được mười sáu tuổi, mà mẹ nó đã mãn phần rồi, hôm trước nó giả trai mà đi viếng bên ngoại nó chẳng may gặp lũ cường nhân bắt nó đem về Côn Minh Sơn.

Khi ấy tôi nghe gia đinh về báo thì e rằng tánh mạng nó không còn, chẳng dè lại gặp công tử cứu nó khỏi nạn.

Vậy thì ơn đức ấy lớn biết chừng nào, từ ngày con tôi về đây thuật lại các chuyện ấy và tỏ bày tên họ của công tử, thì mỗi ngày tôi sai gia đinh ở trước cửa chực mà tiếp rước công tử, té ra thiên tùng nhân nguyện ngày nay tôi gặp đặng công tử thì mừng rỡ biết chừng nào!

Triệu Khuông Dẫn nghe nói thì lấy làm lạ mà rằng:

- Té ra cái người bị bắt đó không phải con trai ông, thiệt là con gái ông hay sao?

Trương Thiên Lộc nói:

- Phải.

Bèn khiến a hoàn rằng:

- Mi hãy vào kêu tiểu thư ra đây mà mà lạy tạ ân nhân.

A hoàn vâng lời, giây lâu thấy có một vị tiểu thư dung nhan đẹp đẽ, bước ra cửa phòng mà nhìn Triệu Khuông Dẫn một hồi, rồi bước lại thi lễ với Triệu Khuông Dẫn mà rằng:

- Thiếp là Trương Quế Anh nhờ có ân nhân cứu tử, nghĩa ấy ngàn năm cũng không quên.

Nói rồi liền quỳ lạy Khuông Dẫn, Khuông Dẫn lật đật đáp lễ lại.

Trương Thiên Lộc vội vã bước lại đỡ Triệu Khuông Dẫn dậy mà rằng:

- Ân nhân đừng làm như vậy, vã ân nhân là người trùng sanh phụ mẫu của con tôi.

Nay con tôi lạy ân nhân một đôi lạy thì có kém gì mà ân nhân đáp lễ?

Trương Quế Anh lạy rồi thì đứng dậy kêu a hoàn mà bảo phải đem yên ngựa ra, Triệu Khuông Dẫn hỏi rằng:

- Vậy chớ tiểu thư biểu đem yên ngựa mà làm chi?

Trương Quế Anh thưa rằng:

- Ngày trước tôi có hứa với ân nhân rằng: làm thân trâu ngựa mà đền nghĩa, cho nên tôi phải làm cho y lời.

Triệu Khuông Dẫn cười rằng:

- Tiếng làm thân trâu ngựa đó là lời tục xưa nay.

Nghĩa là kiếp này đền ơn không đặng, thì kiếp sau mới phải làm thân trâu ngựa mà trả cái ơn đấy.

Tiểu thư sao lại lấy lời ấy nói tỷ mà làm ra chuyện thiệt, ai đời người mà làm ra trâu ngựa thì làm sao cho đăng?

Nói vừa dứt lời thì a hoàn đã đem ngựa ra, tiểu thư thưa rằng:

- Tuy ân nhân có lòng rộng rãi mà nói như vậy cũng phải, song bấy lâu lời nguyền của tôi đã chí thành, xin ân nhân để tôi làm như vậy đặng mà trả lời nguyện ấy.

Năn nỉ đã đôi ba phen mà Triệu Khuông Dẫn cũng không chịu.

Trương Thiên Lộc thấy Khuông Dẫn từ chối như vậy thì khiến tiểu thư lui vào, rổi dọn tiệc mà đãi Khuông Dẫn.

Mãn tiệc rồi, khiến gia đinh dọn dẹp thư phòng cho Triệu Khuông Dẫn nghỉ ngơi.

Ngày thứ Trương Thiên Lộc nói với Khuông Dẫn rằng:

- Tôi muốn nói với công tử một điều, không biết công tử có bằng lòng chăng?

Triệu Khuông Dẫn thưa rằng:

- Có việc chi xin ông cứ nói.

Thiên Lộc nói:

- Tôi đã già rồi mà không có con trai, có một chút gái, bấy lâu tôi có ý kén một người rể về cho văn võ toàn tài, anh hùng cái thế.

Nay tôi thấy công tử thì tôi đem lòng thương cho nên muốn gả con tôi cho công tử đặng ngày sau gia giữ sự nghiệp này.

Không biết công tử có bằng lòng chăng?

Khuông Dẫn nghe nói thì nghĩ thầm rằng: "Ta đang cơn lưu lạc mà nay gặp lấy cơ hội này thì âu cũng có chỗ mà nương dựa.

Vậy ta hãy bằng lòng đi mà ở đây một đôi năm, chờ cho an ổn sẽ đi."

Nghĩ như vậy bèn đứng dậy mà thưa rằng:

- Người đã có lòng doái tưởng như vậy thì tôi đâu dám chối từ.

Song phận tôi là người giang hồ lưu lạc, biết lấy chi mà dùng làm sính lễ.

Thiên Lộc nói:

- Công tử chớ lo, tôi đâu dám nài sính lễ làm chi, việc cứu con tôi thì cũng đà như sính lễ vô giá vậy.

Bèn chọn ngày bày tiệc cho Triệu Khuông Dẫn và Trương Quế Anh vầy duyên can lệ.

Ấy là:

Có dạ trồng hoa, hoa rải rác

Không lòng vun liễu, liễu xum xuê
 
Phi Long Diễn Nghĩa
Hồi Thứ Sáu


Triệu Khuông Dẫn sơn trang kết nghĩa

Trương Quế Anh phòng nội qui âm

Nói về ngày kia Triệu Khuông Dẫn buồn, đi dạo cảnh chơi nơi triền núi.

Thình lình thấy một chòm mây ngũ sắc càng lộ ra trên không, bèn đi lần tới một đổi, xảy thấy ngay dưới chòm mây ấy có một người dường diện mạo lom khom kéo một xe.

Khuông Dẫn đi riết tới gần mà xem, thì thấy cái xe đã bị sụp dưới sình, người đương kéo đó coi bộ mệt nhọc rồi mà cũng cứ việc kéo hoài, mà xe thiệt không nhút nhích chút nào, coi bộ người ấy đã tối chí muốn bỏ đi.

Khuông Dẫn đứng coi một hồi lâu rồi lại tháy chỗ chòm mây ấy có một con rồng vàng đương vùng vẫy múa nanh vẫy vuốt, xem rồi bèn nghĩ rằng: "Người này ngày sau ắt có phần đế vương chớ chẳng không.

Thôi để mình lại giúp sức mà đẩy cái xe lên cho hắn, rồi kết làm anh em, đặng ngày sau mà nương nhờ."

Nói rồi bèn ngó lên thì thấy con rồng ấy đã tan mất, bèn chăm chỉ đi lại mà kêu rằng:

- Bớ anh kia, thôi đừng ráng nữa, để tôi đem xe lên giùm cho.

Nói rồi xốc lại xăn áo quần nhảy xuống. hai tay kéo xốc cái xe ấy lên đất bằng.

Người ấy thấy vậy rất mừng lội lên mà coi bộ mệt đã quá sức.

Khi hai người kiếm nước rửa tay chân, xã áo quần xuống rồi, người ấy chạy lại Khuông Dẫn mà hỏi rằng:

- Chẳng hay tráng sĩ tên họ chi, ở đâu mà đến đây vậy?

Khuông Dẫn trả lời rằng:

- Tôi thiệt là người Biện Lương, tên là Khuông Dẫn con của Triệu chỉ huy đây.

Nói rồi liền hỏi rằng:

- Còn huynh tên chi, ở đâu?

Người ấy trả lời:

- Tôi đây gốc ở Vị Châu, nay lưu lạc qua ở tại Hoàng Hải, tên Sài Vinh, tự là Quân Quới, vốn tiên nhân tôi thuở trước làm quan.

Song tôi bây giờ bị thất nghiệp rồi nên nghèo khổ, phải đẩy xe đi buôn bán dù như vầy mà chi độ.

Bởi sức yếu cho nên đi tới đây nhằm đường hiểm trở, giữ xe không nổi nên nó sụp dưới lầy.

May đâu có công tử giúp sức đem nó lên, chớ không một chút nữa thì tôi phải bỏ rồi, nay ơn ấy tôi không biết lấy chi mà đền.

Khuông Dẫn cười mà rằng:

- Sài huynh khéo thì thôi, ơn nghĩa chi một chút như vậy, mà phải nói?

Vả cuộc đời trong bốn biển đâu cũng là anh em với nhau, hễ gặp cơn nguy biến thì giúp nhau mới phải, ấy là tình người ai ai cũng vậy.

Nói rồi bèn chỉ hướng nhà ở và mời Sài Vinh đến chơi cho biết.

Sài Vinh thấy Triệu Khuông Dẫn lời ăn nói nghĩa khí như vậy, dây xe vào vai kéo đi trước, còn Khuông Dẫn thẻo sau mà đẩy.

Đi đặng một đỗi xa, bỗng thấy có hai người tráng sĩ đương giục ngựa chạy tới.

Khuông Dẫn đứng lại xem thì biết là Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai, khi cả hai tới nơi xuống ngựa chạy lại mừng Khuông Dẫn rồi Khuông Dẫn lại khiến ra mắt Sài Vinh luôn.

Sau đó Quang Viễn và Ngạn Oai nói với Khuông Dẫn rằng:

- Hôm đó đại ca với hai đứa tôi thoát ra khỏi Câu Lang Viện rồi mạnh ai nấy chạy về nhà.

Qua bữa sau hai đứa tôi nghe hết mười tám con nữ nhạc trong Ngự Câu Lang đều bị người ta giết đi.

Hai đứa tôi nghe đặng tin như vậy mới lên đến hỏi thăm hai bác coi đại ca có ở nhà hay đi đâu, hai bác không chịu nói thiệt.

Hai đứa tôi thấy vậy liền phát nghi, rồi sau mới rõ là đại ca làm việc ấy.

Nên hai anh em tôi đi tìm kiếm đại ca hết sức mà cũng không biết ở đâu, may gặp thằng cha thầy coi tướng ngày trước đó, mới hỏi thăm thì lại cho hai câu thơ này:

Phong vân chưa thỏa bình sanh chí

Ma chướng trở ngăn biết mấy lần

Hai đứa tôi cũng không hiểu làm sao, rồi xin hắn chỉ thiệt đại ca đi hướng nào đặng mà đi tìm, hắn lại nói hai câu nữa như vầy:

Nhị vị nếu mong tìm ngọc bửu

Quảng Tây ngã ấy sẽ trùng phùng

Lúc ấy hai đứa tôi hiểu rồi từ giả mà riết qua đây kiếm đạo ca, may lại gặp nhau đây thì lấy làm toại chí anh em tôi lắm.

Khuông Dẫn cũng có ý mừng liền nói với hai người rằng:

- Thôi, hai em hãy đi với ta mà vào đây, rồi sẽ chuyện vãn với nhau.

Nói rồi thì kẻ kéo xe, người dắt ngựa đi thẳng về nhà Trương viên ngoại.

Khi đến nơi Khuông Dẫn kêu tôi tớ trong nhà ra, đứa thì đẫy xe, đứa thì dắt ngựa, rồi thỉnh ba người vào nhà.

Hối đem trà nước thiết đãi tử tế, Khuông Dẫn mới thuật chuyện kết vợ chồng với Trương Quế Anh và kết bằng hữu với Sài Vinh cho Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai nghe.

Rồi lại nói với Sài Vinh rằng:

- Nay trời khiến cho anh em gặp nhau như vầy, ý tôi muốn cho bốn đứa mình kết nghĩa anh em với nhau, sinh tử đồng thời, như tích đào viên thuở trước chẳng biết ý nhân huynh thế nào ?

Sài Vinh nói:

- Vả ba người là con nhà hào hộ, còn tôi đây là đứa vi tiện quê mùa, e như vậy không xứng đáng chăng.

Khuông Dẫn nói:

- Sài huynh nói sao vậy, vả thuở xưa Hán cao tổ với Tây Sở bá vương là người ra sao, mà đến sau cũng làm nên bậc vương bậc đế, vậy Sài huynh chớ lấy việc sang hèn mà từ chối.

Nói rồi khiến gia đinh sắm sửa lễ tam sanh, nhất diện dọn bàn hương án đặng có lập thệ cùng nhau.

Lúc ấy Sài Vinh còn dùn dằn vì xét bổn phận mình không bằng người ta.

Khi lễ vật bày ra sẵn rồi, Sài Vinh còn từ chối nữa, Khuông Dẫn không nghe, hối Sài Vinh đứng trước làm anh cả, kế đó là Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai.

Bốn người đều quỳ xuống vái rằng:

- Nay chúng tôi tuy là khác họ mặc lòng, song nguyện kết anh em với nhau như ruột thịt.

Phàm gặp lúc hiểm nguy thì phải đồng tâm hiệp lực mà giúp nhau, chẳng nên sanh dị chí.

Nếu ai phụ lời thề xin có quỷ thần xét xoi.

Vái lạy rồi bốn người đều lạy giao với nhau mỗi người tám lạy.

Rồi khiến dọn tiệc ra, bốn người lại ăn uống chuyện vãn với nhau.

Lúc ấy Sài Vinh hỏi Triệu Khuông Dẫn:

- Đây là lệnh nhạc, sao nhị đệ không mời người ra đây cho anh em ta ra mắt?

Khuông Dẫn thấy hỏi như vậy bèn khiến gia nhân chạy đi mời Trương viên ngoại.

Giây phút viên ngoại bước ra, mấy người bèn đứng dậy chào hỏi tử tế, rồi mời vào chuyện vãn ăn uống với nhau cho tới tối.

Đêm ấy nhằm lúc trăng thu, Trương viên ngoại dắt mấy người ấy vào vườn bông dạo chơi một hồi, rồi trở vào khiến gia đinh dọn phòng cho Sài Vinh cùng hai người Trương, La để nghỉ ngơi.

Còn Khuông Dẫn từ giã ba người, rồi vào phòng Trương Quế Anh, lúc ấy Quế Anh còn thức sắm tiệc rượu để đó mà chờ.

Kế thấy Khuông Dẫn bước vào, trương Quế Anh chào hỏi rồi, bèn thỉnh Khuông Dẫn ngồi lại ăn uống mà đàm luận với nhau.

Đương khi ăn uống Quế Anh hỏi Khuông Dẫn rằng:

- Thiếp nghe bữa nay phu quân đi dạo cảnh chơi có kết anh em với ba người nào đó, song có một người coi bộ nghèo khổ, đi buôn bán, phu quân kết bạn với người ấy không thấy hổ thẹn sao ?

Khuông Dẫn cười rằng:

- Hiền thê biết một chớ đâu biết đặng hai, ta đây ở Biện Lương, lúc đi chơi thì gặp người coi tướng nói rằng ngày sau ta sẽ có phần ở nơi thiên tử, lại bữa nay ta buồn đi chơi lại gặp người bán dù ấy, ta xem có một vầng mây tường vân và Huỳnh Lông mà phụ thể cho người.

Ấy chắc là ngày sau đây người đó cũng có phần như ta vậy, song không biết ai làm vua trước, ai làm sau mà thôi.

Trương Quế Anh nghe nói vậy rất mừng mà rằng:

- Hèn chi lúc tôi còn bé, có thầy coi tướng nói tôi ngày sau có phần làm đến bậc thứ phi, nếu vậy nay đôi ta gặp nhau, chẳng phải là trời khiến như vậy sao?

Thôi, tôi xin phu quân hậu nhật có đặng làm vua thì nhớ đến lúc này, mà phong chức ấy cho tôi xin đừng quên.

Nói rồi bèn quỳ xuống xin Khuông Dẫn để một vật cho mình mà làm dấu tích.

Khuông Dẫn cười rằng:

- Hiền thê khéo gắp thì thôi, việc ấy tuy nói vậy chưa biết đặng hay không.

Nói rồi bước lại đỡ Quế Anh đứng dậy mà nói rằng:

- Không hề gì, như ngày sau ta đặng vậy, sẽ phong chức quý phi cho hiền thê ở Tây cung.

Trương Quế Anh nghe vậy cũng tin như lời rồi rót một ly rượu dâng cho Khuông Dẫn uống mà tạ ơn ấy.

Kế đã nghe trống đỗ canh năm, mà ăn uống cũng no say, bèn khiến a hoàn dọn tiệc rồi vợ chồng đi nghỉ.

Đêm ấy Nam Tào vâng lệnh Ngọc Hoàng đi tuần vãn dưới cõi Trung Giới, lúc đi ngang qua nhà Trương viên ngoại, nghe Triệu Khuông Dẫn hứa mấy lời ấy với Trương Quế Anh thì Nghĩ rằng: "Vã Trương Quế Anh đây tuy có phần Quý Phi, mà phước thì không có, nếu ngày sau Trương Thị thiệt đặng phong ngôi Quý Phi mà ở Tây Cung rồi, thì Đỗ Lệ Dung đó biết phong cho người ta chức gì?

Vậy việc này ta chẳng nên yêm ẩn, phải về tâu lại cho Ngọc Hoàng người hay, coi tính lẽ nào."

Nói rồi bèn trở vê Thiên đình vào tâu sự ấy cho Ngọc Hoàng hay.

Ngọc Hoàng phán rằng:

- Trương Quế Anh đã tưởng chức Tây Cung, lòng tham sang trọng, đã khỏi luật dương thì phép âm phải trị.

Vậy phải giảm thọ một kỷ cứ đó mà làm không nên trễ nãi.

Nam Tào vâng chỉ rồi thẳng đến Sâm La Đại Điện vào ra mắt Diêm La Vương mà dâng chỉ ấy, Diêm La Vương xem rồi bèn bảo Phán Quan lấy bộ sinh tử ra xem xét coi phần hưởng thọ tại dương trần của Trương Quế Anh là bao nhiêu.

Phán Quan vâng lệnh, xem rồi nói rằng:

- Trương Quế Anh có phần hưởng thọ hai mươi tám tuổi thì thác.

Diêm La Vương nghe vậy thì vâng theo lời chiếu chỉ Ngọc Hoàng, bèn khiến Phán Quan giảm Trương Quế Anh một kỷ.

Ấy vậy năm đó, Trương Quế Anh đã mười sáu tuổi, quỷ sứ vâng lệnh ra đi.

Rạng ngày ấy thì nhằm ngày mười sáu tháng tám, Khuông Dẫn thức dậy rồi ra ngoài chuyện vãn chơi với Sài Vinh muốn cáo từ mà đi.

Khuông Dẫn nói:

- Huynh trưởng vội đi lắm, vã anh em mới kết với nhau còn đương thắm thiết.

Dầu huynh trưởng ở lại chơi với mấy đứa tôi một ít lâu rồi sẽ đi sanh thế làm ăn, thì tưởng cũng không trễ chi mà ngại.

Nói rồi bèn khiến người nhà bày tiệc, rồi bốn người ngồi lại ăn uống nhau.

Khi đương ăn uống, bỗng thấy hai đứa a hoàn lật đật chạy ra mà thưa rằng:

- Dượng ôi!

Không xong, họa đến rồi!

Cô ở trong phòng mới bước ra đi đặng vài bước, không biết vì cớ chi cô té quỵ xuống đất, rồi bất tỉnh nhân sự mà tay chân đều lạnh hết.

Khuông Dẫn nghe rồi xanh mặt, bèn nói với ba người Sài, Trương, La rằng:

- Xin lỗi các huynh đệ, để tôi chạy vô nhà sau coi có việc gì.

Nói rồi bèn chạy riết vào thấy a hoàn đã đỡ Trương Quế Anh lên giường rồi, đương đổ thuốc, còn Trương viên ngoại thì khóc lăn dưới đất, Khuông Dẫn chạy xốc lại ôm Trương Quế Anh thì biết đã không sống đặng, vì mình mẫy đã lạnh hết, miệng cũng cứng đờ, bèn nắm tóc mai mà kêu hết sức cũng không di chuyển.

Khuông Dẫn vùng khóc lớn rằng:

- Từ khi cứu em đặng nơi Côn Minh Sơn về đây, tưởng là kết tóc tăm năm, không dè nay mới có bốn tháng mà em đã mạng chung rồi.

Nói rồi thì khóc lớn, Trương viên ngoại cũng khóc đến ngất xỉu.

Lúc ấy Sài Vinh, Quang Viễn và Ngạn Oai ngồi ngoài nghe tiếng khóc như vậy thì sững sốt không biết cớ chi, kế thấy Khuông Dẫn ra thuật lại tất cả các việc, thì ba người chắc lưỡi và có lòng thương tiếc hết sức.

Khuông Dẫn trở vào hối a hoàn tắm rửa cho Trương Quế Anh mà mặc áo vô rồi sắm sửa việc chôn cất trọng thể.

Việc xong rồi, Sài Vinh lật đật muốn từ giả mà đi, Khuông Dẫn nói:

- Như huynh trưởng muốn đi, vậy thì đợi em ít ngày cho nguôi ngoai việc vợ của em rồi, em sẽ từ biệt nhạc gia của em, đặng đi với đại ca cho có bạn.

Trương Quang Viễn nói:

- Này nhị ca, vã nhạc gia của nhị ca, giàu có lương đống như vậy, lại không còn người con nào hết, sao nhị ca không ở đây mà nhờ thân, để đi đâu cho cực khổ?

Khuông Dẫn nói:

- Việc giàu có ở đời này chẳng nên ham, huống nay vợ ta đã khuất rồi, thì ta ở đây cũng vô ích.

Chi bằng sẵn dịp huynh trưởng đây thì ta theo cho có bạn đặng qua Quảng Tây ở cùng cậu ta, mà lập nghiệp chẳng là hay hơn sao.

Nói rồi bèn khiến gia nhân mời Trương viên ngoại ra, lại từ biệt rằng:

- Con lấy làm cám ơn nhạc phụ vô cùng, vì từ khi con đặng kết nhân duyên với lệnh ái thì nhạc phụ có lòng đãi con rất hậu.

Nay bởi thời vận con uổng lắm, cho nên khiến lệnh ái phải vong thân, thì lòng con cũng thảm thương hết sức, nếu ở đây thì ra vô mà nhớ tưởng lấy chân dung, lại càng sầu não hơn nữa.

Vậy con xin nhạc phụ bằng lòng cho con dời gót qua Quảng Tây, rồi ngày sau con cũng đi đi về về mà thăm viếng, chẳng dám quên.

Trương viên ngoại đương lúc rầu con chưa ngớt, lại thấy rễ từ biệt mà đi thì càng đau lòng hơn nữa, bèn nói rằng:

- Nghĩa tế ôi!

Nay con lão đã bạc mạng mà khuất đi, thì lão lấy làm vô phước lắm!

Vì tuổi lão nay đã hơn sáu mươi rồi, sự sống thác cũng không biết chừng nào.

Vậy xin nghĩa tế thương lấy lão mà ở lại, đặng xem xét việc nhà giùm cho lão, như vậy lão rất cảm ơn.

Nói rồi bèn khóc ròng, Khuông Dẫn thấy vậy cũng khóc theo, song nhất định đi mà thôi.

Trương viên ngoại thấy Khuông Dẫn đã quyết chí mà đi, biết có cầm cũng không đặng, bèn vào sắm sửa một gói hành lý và gói luôn vàng vòng một trăm lượng, bạc một ngàn lượng khiến gia đinh đem ra, rồi nói với Khuông Dẫn rằng:

- Nay nghĩa tế muốn đi qua Quảng Tây mà lập công danh, vậy nên lão tạm dùng của mọn này cho nghĩa tế để mà chi dụng trong lúc đi đường.

Nói rồi lại khóc.

Khuông Dẫn nói:

- Nhạc phụ có lòng như vậy thì con rất đội ơn, song đường đây qua Quảng tây cũng không xa cho lắm, thôi xin cho con quyền lãnh một ít đặng lấy thảo mà thôi .

Nói rồi bèn lấy năm lượng bạc một đính vàng bỏ vào gói.

Trương viên ngoại thấy vậy thì biết Khuông Dẫn là người khẵn khái, không có tánh tham, nên không dám ép, rồi lấy vàng bạc ấy gói ba gói trao cho Sài Vinh, Quang Viễn và Ngạn Oai mà nói rằng:

- Xin ba cháu dùng một ít cho chí phí mãi lộ.

Ba người đều cám ơn mà lãnh, còn bao nhiêu thì viên ngoại đem vào cất
 
Phi Long Diễn Nghĩa
Hồi Thứ Bảy


Sài Vinh đẩy xe noi đường cũ

Khuông Dẫn phá quán tại Kim Kiều

Nói về Trương viên ngoại thấy Khuông Dẫn không chịu lãnh đồ hành lý thì khiến gia đinh bưng vào rồi lần lưng mở ra một sợi dây lưng trao cho Khuông Dẫn mà rằng:

- Khi trước có một vị tiên trưởng đến đây thì cha cũng kính trọng mà thiết đãi người.

Đến chừng người ra đi thì người có cho cha một vật báu này kêu là Thần Sát Côn Bổng, khi ấy cha cũng không biết nguồn cơn, mà người có dặn cha rằng: "Vật này là vật của tiên gia chế luyện, không phải là vật của thế gian.

Hễ khi thái bình vô sự, buộc nó vào lưng thì nó là một sợi dây lưng, đến khi gặp việc chinh chiến thì mở ra niệm bốn chứ Huỳnh Long Thơ Triển, thì cầm mà vụt một cái cho mạnh xong thì sợi dây ấy hóa ra một cái roi, mà roi ấy cầm thì nhẹ như lông, còn đánh xuống thì nặng như núi, nếu giờ vật này theo mình thì đao thương kiếm kích gì cũng không hại mình, ma quỷ gì cũng không làm chi đến mình nổi.

Đến chừng hết dùng nữa thì niệm Thần Côn Quy Nguyên.

Niệm như vậy thì cây côn ấy liền hóa ra sợi dây lưng y như cũ.

Từ khi cha có vật này thì không dùng chi hết, nay thấy hiền tế anh hùng như vậy nên cho con để mà hộ thân.

Khuông Dẫn lấy sợi dây lưng ấy mà coi, mới biết là vật báu trong đời, bèn làm y như lời Trương viên ngoại dặn dò, thì thiệt sợi dây lưng ấy hóa ra một cây côn xem rất vừa lòng.

Khuông Dẫn bèn ra trước sân múa một hồi thì lấy làm vừa tay lắm, múa rồi bèn niệm trở lại, thiệt quả côn ấy hóa thành sợi dây lưng.

Khuông Dẫn cả mừng rồi buộc vào lưng, lúc ấy Sài Vinh và Quang Viễn, Ngạn Oai cũng đều mừng mà khen hoài.

Khuông Dẫn lãnh sợi dây lưng ấy rồi bèn vòng tay thưa với Trương viên ngoại rằng:

- Nay cha thương con mà cho con một vật rất quý như vầy, con có ra mà lập được chút công thành danh toại thì cũng nhớ ơn này của cha ngàn ngày.

Vậy con từ giã cha đặng đi cũng mấy anh em đây,

Trương viên ngoại thấy Khuông Dẫn quyết chí từ mà đi gấp, dẫu có cầm thế nào cũng không đặng, bèn hối gia đinh dọn tiệc rượu đặng có đưa lên đường.

Khuông Dẫn và mấy người ăn uống rồi đến bái biệt ra đi.

Trương viên ngoại cũng đưa đi một dặm đường rồi trở lại.

Lúc ấy Trương Quang Viễn và La Ngạn Oai nói với Khuông Dẫn rằng:

- Hồi hai em ra, thì không có thưa cha mẹ của hai em hay, vì tưởng kiếm nhân huynh đặng mà thăm viếng cùng là giúp thêm tiền lộ phí ót nhiều chi cho nhân huynh rồi về, không dè nay ở đã lâu rồi cha mẹ hai em trông đợi lắm.

Vậy xin hai anh để cho chúng em về Biện Lương thăm nhà, rồi ngày sau sẽ thưa lại cũng cha mẹ của hai em hay, chừng ấy hai em cũng qua Quãng Tây mà vầy hiệp với hai anh, chẳng biết ý hai anh nghĩ lẽ nào?

Khuông Dẫn nói:

- Nhị hiền đệ nói rất phải, vì đạo làm con chẳng nên cho cha mẹ lo phiền, chớ như phận ta đã lỡ ra rồi, nên phải xa cách mà đi.

Thôi, hai em hãy về đi.

Quang Viễn và Ngạn Oai liền lần trong lưng lấy ra năm mươi lạng bạc cho Khuông Dẫn mà rằng:

- Vậy hai em xin nhị ca hãy dùng của mọn này của hai em đặng chi phí lúc đi đường.

Khuông Dẫn nói:

- Ta có đủ dùng, hai em chớ đưa nửa làm chi.

Thôi, đêm của ấy về rồi ngày sau có qua Quảng Tây sẽ hay.

La Ngạn Oai nói:

- Nhị ca không lấy, thôi thì để cho đại ca dùng làm vốn đặng mà buôn bán, vậy mới đành lòng hai đứa tôi.

Khuông Dẫn nói:

- La đệ nói phải lắm.

Nói rồi liền lấy năm mươi lượng bạc ấy bỏ vào gói hành lý của Sài Vinh, Sài Vinh từ chối không chịu, Khuông Dẫn không nghe bỏ vô buộc lại.

Xong rồi thì Trương Quang Viễn, La Ngạn Oai đều từ biệt mà về Biện Lương.

Còn Sài Vinh và Khuông Dẫn thì thẳng qua Quảng Tây.

Đương khi đi, Khuông Dẫn thấy Sài Vinh kéo xe không muốn nổi, bèn tính giúp.

Tính rồi biểu Sài Vinh ngừng lại mới bỏ phóc gói hành lý vào xe, rồi biểu Sài Vinh đi sau đẩy cầm chừng, bèn ra trước máng dây vào vai kéo nhẹ phơi phới.

Khuông Dẫn kéo xe và đi xem cảnh vật, rồi lại than thở nói lầm thầm, Sài Vinh thấy vậy nghi ngại hỏi mà rằng:

- Hiền đệ làm gì mà than thở vậy, hay là kéo cái xe mà mệt chăng?

Như mệt để ta kéo cho.

Khuông Dẫn nói:

- Chẳng phải vậy đâu đại ca, em than thở là vì thấy phong cảnh này mà nhớ đến quê hương, vọng tưởng tới cha mẹ là niềm cốt nhục mà phải chia ly như vầy, chớ xe này có nặng là bao nhiêu xin đại ca đừng tưởng như vậy mà em bị phạm nghĩa.

Sài Vinh nói:

- Hiền đệ nghỉ tới như vậy cũng phải đó, nhưng mà phải lấy chí trượng phu mà ở chẳng nên nhớ quê cảnh làm chi.

Còn sự xa cách lệnh đường đó thì thủng thỉnh ngày sau cũng gặp nhau chớ chẳng không.

Thôi, đây cũng gần tới cầu Tõa Kim rồi, để ta đến đó trước dặng nạp thuế cầu, rồi kiếm mua một bầu rượu, đặng anh em mình uống với nhau mà giải khuây.

Khuông Dẫn nghe Sài Vinh nói đến thuế cầu thì lấy làm lạ, mà hỏi Sài Vinh rằng:

- Chỗ này là đường cái mà có quan trưởng nào ở đâu thâu thế ấy?

Sài Vinh nói:

- Tuy là không có quan trưởng mặc lòng, song có một người cường nhân rất hung dữ, tên là Đổng Đạt hắn có thủ hạn hơn trăm đều là người giỏi hết.

Hắn chiếm cứ chỗ này thuở nay, hễ có người bộ hành hay thương thách nào có đi ngang cầu ấy thì phải đóng thuế cho hắn rồi đi mới dặng, như người thương khách nếu có hàng hóa đáng mười lượng thì phải đóng thuế một lượng, còn một trăm lượng thì phải đóng mười lượng.

Bằng nghịch thì hắn khiến thủ hạ đánh chết, không ai làm chi nó đặng.

Vậy xin hiền đệ đi tới đó, thì phải mềm mỏng chiều lòng hắn mà đi, xin đừng nói đều gì mà sanh sự khó lòng.

Khuông Dẫn nghe Sài Vinh nói như vậy, bèn nổi nóng để xe xuống mà nói rằng:

- Vậy thì đại ca ở đây đợi tôi, đặng tôi đến đó nói việc đóng thuế cho.

Sài Vinh nói:

- Như trong ý hiền đệ tới đó nói làm sao mà đóng thuế?

Hãy nói cho ta biết, coi có êm hay không.

Khuông Dẫn nói:

- Ước xe dù này vốn đáng bao nhiêu?

Đại ca hãy nói thử coi.

Sài Vinh nói:

- Nội dù đó vồn là hai chục lượng nếu có phần may, từ đây qua Quảng Tây mà bán hết thì chừng mười lượng.

Khuông Dẫn nói:

- Tính như vậy, nếu có buôn may bán đắt, thì lời mười lượng còn ế ẩm thì làm sao?

Việc xài phí đi dọc đường việc thuế vụ ấy, rồi thì còn có bao nhiêu đâu.

Hèn gì đại ca mắc như vậy mà nghèo hoài.

Thôi, nay tôi tính với đại ca như vầy đại ca đi trước để tôi kéo xe đi sau, rồi anh em mình làm lơ mà đi tuốt, nếu nó có nói gì gây trở có tôi đây khỏi lo.

Sài Vinh nghe Khuông Dẫn nói mấy đều ấy, e có lây họa đến mình, cho nên can rằng:

- Hiền đệ ôi!

Hai lượng bạc ấy chẳng là nhiều.

Nếu hiền đệ mà gây họa ra đây thì không dễ gì đâu, vả lại kẻ thủ hạ của hắn thì đông lắm, hiền đệ dẫu có mạng cách nào cũng đánh không lại.

Thôi, đừng có làm quấy mà mang hại cả chùm với nhau, xin hiền đệ hãy nhịn nhục cho qua buổi.

Khuông Dẫn nổi giận nói rằng:

- Đại ca đã có tính nhút nhác như vậy, chớ tôi mà thấy việc như vậy thì ắt là nhịn không đặng đâu.

Thôi, đại ca hãy nghe lời tôi, kéo xa đi qua trước đi, như chúng không nói chi thì thôi, phàm chúng nó có biểu nạp thuế thì đại ca hãy nói như vầy tôi mới kết đặng một người anh em, nên tiền bạc đều cho nó giữ, nó đi sau kia để nó đến thì đóng cho.

Nói như vậy chắc là chúng nó để đại ca đi thong thả, rồi tôi sẽ lần tới chừng ấy tôi nói làm sao với chúng nó xong thì thôi.

Sài Vinh nghe rồi còn nhút nhác, song phải gượng kéo xe đi lên cầu.

Còn Khuông Dẫn đi thong thả theo sau, đi một hồi gặp khúc đường có cây hai bên de tàng ra mát mẻ lắm, lại có cây lá rụng xuống đầy đường.

Khuông Dẫn có ý muốn ngồi đó mà nghỉ nên kêu Sài Vinh ngừng lại mà rằng:

- Đại ca cứ việt đi đi, để tôi ngồi đây nghỉ một chút rồi tôi theo sau.

Nói rồi, Sài Vinh kéo xe đi tuốt, còn Khuông Dẫn ngồi xuống đó, nghỉ một lát, kế buồn ngủ nằm xuống ngủ phức đi.

Lúc ấy Sài Vinh kéo xe đi, gần tới đầu cầu thì thấy bọn lâu la của Đổng Đạt ở thâu thuế đó rộ lên rằng:

- Sài mang tử, Sài mang tử đã đến rồi, vậy mi hãy nạp thuế đi, rồi đi đâu thì đi cho rãnh.

Sài Vinh kéo xe riết tới cầu, để xuống cười rằng:

- Bớ liệt vị, tôi không dám nói dối với liệt vị đâu, vì mới đây tôi có kết bạn với một người anh em, nên tiền bạc chi bây giờ người ấy giữ hết, mà người ấy bây giờ còn đi theo sau kia, để người ấy đến rồi người ấy đóng cho.

Thôi, hãy để cho tôi đi, đặng tới quán ăn cơm kẻo tôi đói bụng lắm.

Lâu la nói:

- Vậy chớ anh em của mi là ai đâu sao đi hiệp với mi?

Sài Vinh lấy tay chỉ mà rằng:

- Người ấy đi cũng gần tới mà có khi gặp khúc mát sau kia, chắc là người ấy còn ngồi nghỉ đó, không mất đi đâu mà sợ, hễ người nào đi tới mặt đỏ bận áo màu xanh chính là y đó, rồi hỏi thì y đóng cho.

Lâu la nói với nhau rằng:

- Tưởng lão Sài mang tử nói có khi thiệt không lẻ dám dối mình.

Thôi, để cho hắn đi rồi người anh em của hắn cũng phải tới đây, chớ trốn đâu cho khỏi.

Nói rồi, cho Sài Vinh đi, Sài Vinh máng giây xe lên vai kéo đi tuốt.

Nói về lâu la cho Sài Vinh đi qua rồi, thì trông người mặt đỏ bận áo xanh đến mà thâu tiền mãi lộ, trông một ngày một vắng rồi ít đứa trong bọn nóng mũi mới chạy xuống xem thấy quả có một người giống như lời Sài Vinh nói đó còn đương nằm ngủ.

Xem rồi chạy lên cầu thuật lại thì chúng nó đều bàn luận với nhau rằng:

- Chúng ta hãy kéo hết xuống đó kêu nó dậy bắt nó trả tiền, chớ không, để nó trốn đi rồi mình bị quỡ.

Bàn luận rồi đồng đi xuống với nhau hết.

Xuống tới chỗ rồi, ít đứa lâu la ấy lạ gần kêu rằng:

- Bớ chú mặt đỏ kia, hãy dậy mà đóng thuế cầu, thế cho Sài mang tử rồi hãy ngủ.

Khuông Dẫn nghe kêu song giả đò ngủ mê không thèm nói chi hết, lâu la ấy đều áp lại lúc lắc bàn chân Khuông Dẫn mà kêu lần nữa.

Khuông Dẫn vẫn giả đò ngay chân ra con mắt còn nhắm, còn miệng thì mắng rằng:

- Quân chó chết nào ở đâu dám đền làm chuyện vô lễ, ta đương ngủ mà phá ta như vậy kìa?

Chúng lâu la thấy vậy cả giận mắng rằng:

- Thằng mặt đỏ kia, mi lấy thế ai mà ngang như vậy, mi không nghe tiếng bọn ta đây sao?

Hãy dậy đi cho mau, đóng thuế cầu cho ta rồi đi đâu thì đi.

Khuông Dẫn nghe nói nổi giận đứng dậy mà mắng rằng:

- Vì cớ nào ta đương ngủ chỗ này, mà quân bây dám đến phá ta dậy mà đòi ta đóng thuế gì ở đâu.

Chúng lâu la ấy nói:

- Mi đừng nói ngang mà chết, vì sài mang tử đã năn nỉ với chúng ta cho hắn qua cầu, hắn lại nói có người mặt đỏ sẽ tới sau mà đóng tiền thuế cầu, là mi đây, nay mi nói cái gì trái vậy?

Khuông Dẫn nói:

- Chớ quân bây thâu thế, có giấy tờ chi của quan chăng?

Chúng lâu la nói:

- Mi mới tới chưa rõ, vả chỗ này là chỗ của Đổng đại gia ta đã chiếm cứ một phương mà thâu thuế tự thuở nay.

Nếu mi cượng lý mà không đóng, thì mi bị ngủ lại một giấc, chắc xuống tới âm phủ mà làm quỷ không đầu, ta nói cho mi biết.

Khuông Dẫn nổi nóng lần lưng mở sợi dây lưng ra mà niệm câu thần chú, rồi vụt một cái dây hóa thành roi.

Xốc tới đánh nhau với bọn lâu la ấy.

Đánh một hồi đứa thì bị gãy tay, đứa thì bị gãy chân chết liền hết, còn bao nhiêu thoát khỏi chạy mất.

Khuông Dẫn thấy bọn lâu la chạy tan hết rồi, bèn đi riết tới cầu xem thấy cầu ấy cao vòi vọi mà lại còn dài, giữa cầu có một cái tiệm của bọn cường nhân ấy cất tại đó đặng mà thâu thuế.

Trong tiệm có những là, thùng đựng tiền, bàn toán, đủ các vật xem rồi thì nghĩ rằng: "Đồ cuộc của quân khốn này thiệt dữ tợn lắm, hèn chi chúng nó ở đây hoành hành cướp giật của người ta bấy lâu mà ăn.

May thay mình đã tới đây không thì thiên hạ còn mang nạn ách ấy biết chừng nào trừ, nói rồi nghĩ tới Sài Vinh đi trước e có bị bọn nào khác ngăn đón nửa chăng, bèn chạy riết xuống hơn một dặm đường rồi đứng lại ngó quanh quất không thấy vọi Sài Vinh ở đâu.

Thấy bên phía đông có một cái quán lầu bán rượu, ngắm nghĩa rồi đi riết lên lầu, kêu tửu bảo dọn rượu thịt ra mới bưng chén rượu, trực nhớ tới Sài Vinh nữa, chạy xuống ngó bốn phía cũng không thấy tâm dạng chi hết, bèn trở lên mà uống.

Nói về lữ lâu la ấy bị thua chạy về báo cho Đổng Đạt hay, té ra lúc ấy không có Đổng Đạt ở nhà, do hắn đi ăn tiệc chưa về.

Một lúc sau khi Đổng Đạt về lâu la chạy ra đón mà thuật hết các việc, Đổng Đạt cả giận, liền quay ngựa lại mà kiếm Sài Vinh và Khuông Dẫn.

Qua khỏi Tỏa Kim Kiều thì gặp Sài Vinh đương kéo xe mà chạy, Đổng Đạt dục ngựa xốc lại mà nạt rằng:

- Sài Vinh sao mi dám cả gan đem quân hoang nào đến đây mà làm dữ như vậy?

Đã không nộp thuế cho ta, lại còn đánh quân nha trảo của ta nữa, bây giờ thằng ấy đã trốn đi đâu mất rồi?

Nói rồi lấy roi ngựa mà đánh trên đầu Sài Vinh, Sài Vinh bị đánh thì kêu trời mà than khóc song cũng cứ lui cui kéo xe đi hoài, đi đến đâu Đổng Đạt đều theo đánh đến đó.

Đi ngang qua tửu lầu, Khuông Dẫn thấy Sài Vinh bị Đổng Đạt đánh như vậy thì nổi nóng, không kịp xuống thang lầu, ở trên lầu vùng nhảy xuống đại mà mắng rằng:

- Loài cường đạo, sao dám vô lễ như vậy?

Miệng thì nói tay thì lần lưng lấy cây Thần Sát Côn ra mà đánh với Đổng Đạt, Đổng Đạt bị Khuông Dẫn đánh rớt xuống lưng ngựa, Khuông Dẫn nhảy lên đè Đổng Đạt mà đánh cũng như ngày trước đánh Hàng Thông tại danh phủ vậy.

Lâu la thấy vậy áp lại tiếp Đổng Đạt, Khuông Dẫn mới buông Đổng Đạt ra mà đánh với lâu la.

Đánh nhau một hồi, đứa thì dập đầu đứa thì gãy tay, đều kéo nhau mà chạy hết.

Còn Đổng Đạt nhân dịp Khuông Dẫn mắc đánh với lâu la, bèn chạy thẳng về phía nam.

Khuông Dẫn rượt theo, Sài Vinh thấy vậy liền kêu lớn rằng:

- Hiền đệ đã thắng được thì thôi, để cho nó chạy.

Khuông Dẫn nói:

- Vậy đại ca hãy đi một đỗi, rồi ngồi đó mà đợi tôi, đặng tôi trừ nó, rồi cũng đến đó mà kiếm đại ca.

Nói rồi rượt theo Đổng Đạt, Đổng đạt đương chạy, ngó ngoáy lại thấy Khuông Dẫn rượt theo thì cả mừng mà nghĩ thầm rằng: "Ta e cho mi không rượt theo, chớ mi rượt theo thì càng may cho ta lắm.

Bèn chạy thủng thĩnh mà dụ Khuông Dẫn vào Thập Bát Loan đặng có nhờ hai em mình là Ngụy Thanh và Ngụy Minh hiệp sức mà đánh với Triệu Khuông Dẫn.
 
Phi Long Diễn Nghĩa
Hồi Thứ Tám


Tìm muỗng dầu, Miêu Quang Nghĩa đoán quẻ

Nhổ cội táo, Trịnh Ân quyết ra tài

Nói về Hắc Hổ Thần Tinh được đầu thai xuống mà giúp Khuông Dẫn, thân dương phàm tên là Trịnh Ân, tự Tử Minh người ở tỉnh Sơn Tây, huyện Kiều Sơn, hình dung cổ quái tướng mạo kỳ dị mà sức mạnh vô cùng, võ nghệ xuất chúng.

Hai con mắt thì một con lớn con nhỏ, mà con nhỏ ấy lại là âm dương nhãn thấy được tà ma quỷ mị, mới có mười bảy tuổi mà cha mẹ đã qua đời cho nên phải ra thân lưu lạc đến đây chuyên nghề bán dầu.

Ngày kia gánh dầu ra đi đặng vài dặm đường, xảy nhớ lại mình bỏ quên muỗng bán dầu tại tiệm Bình Định Châu, bèn trở lại mà kiếm đến nửa ngày mà cũng không thấy thì lấy làm nóng nảy lắm, đập đồ đập đạt la lối om sòm, rồi ngồi khoanh tay ra mà ngó.

Nói về Trịnh Ân đương la om sòm trong xóm, kiếm đáo để mà không thấy cái muỗng đâu.

Bỗng thấy có một thầy coi tướng ở ngoài xóm xâm xâm đi vào, thấy Trịnh Ân đương chạy kiếm tở mở, la dậy xóm, thì đứng lại xem tướng Trịnh Ân một hồi rồi nghĩ thầm rằng: "Người này thiệt có tướng tinh Hắc Hổ, sao mà lưu lạc đến chỗ này, thôi để mình tỏ việc tiền trình cho y biết, kẻo để y phải lỗi lầm."

Nói rồi bèn kêu rằng:

- Bớ chú mặt đen kia, vậy chớ kiếm vật chi mà la hét om sòm như vậy?

Trịnh Ân nghe kêu thì ngó lại mà xem, xem rồi thì biết là thầy coi tướng bèn nạt rằng:

- Kêu cái gì?

Có coi tướng giỏi thì coi cho người khác, chớ ta không cầu mi.

Thầy coi tướng ấy chẳng ai xa lạ chính là Miêu Quang Nghĩa, Quang Nghĩa thấy Trịnh Ân nạt như vậy nhưng vẫn ôn tồn nói:

- Chú này khéo nói thì thôi, có mất vật chi thì nói đi, ta sẽ chỉ cho.

Trịnh Ân nghe nói vậy thì thay đổi thái độ, vui mừng mà nói rằng:

- Tôi không mất vật chi trọng hết, chỉ có cái muỗng bán dầu không biết nó thất lạc xứ nào, kiếm đã hết sức mà không ra.

Miêu Quang Nghĩa nói:

- Thôi, chú hãy nói giờ nào mà chú đến đây cho tôi biết thì tôi bói cho một quẻ chắc là kiếm được.

Trịnh Ân nói:

- Tôi đến đây hồi giờ Tuất.

Quang Nghĩa đánh tay tính một hồi rồi nói rằng:

- Giờ Tuất thì thuộc về con chó, con chó mà luận về ngũ hành thì thuộc thổ, còn cái muỗng múc dầu thì thuộc về loài mộc mà làm ra.

Bởi vậy cho nên mộc phải khắc thổ, thì cái muỗng múc dầu của chú chắc là bị chó tha mà để trong ổ nó.

Vậy thì chú phải đến nhà nào có chó đang sanh nở mà kiếm ắt sẽ có.

Trịnh Ân nghe rồi chạy dài khắp xóm, thấy nhà kia có chó cái bèn bước vào hỏi chủ nhà, chủ nhà ấy dắt vào trong liêu nơi chó làm ổ.

Trịnh Ân coi kỹ lưỡng thấy thiệt quả cái muỗng nằm một bên cái ổ.

Bèn lấy lên mà đem ra ngoài mừng quá đỗi, rồi chạy trở lại kiếm Miêu Quang Nghĩa mà nói rằng:

- Tự thuở nay tôi không gặp thầy nào coi hay như tiên sinh đây.

Thôi, sẵn dịp đây xin tiên sinh coi tướng giùm cho tôi coi ngày sau có khá hay không.

Miêu Quang Nghĩa nói:

- Như chú muốn coi tướng, thì đi theo tôi mà ra khỏi xóm rồi tôi sẽ nói cặn kẻ cho mà nghe.

Trịnh Ân liền gánh dầu đi theo Quang Nghĩa, lúc hai người đi ra tới đồng trống rồi, Trịnh Ân để gánh dầu xuống mà nói rằng:

- Ra chỗ này vắng vẻ rồi.

Thôi, tiên sinh hãy xem tướng cho tôi đi rồi tôi sẽ trả công cho.

Miêu Quang Nghĩa nói:

- Việc ấy chẳng khó chi, vậy trước hết chú hãy nói tên họ và xứ sở ở đâu cho tôi biết đã.

Trịnh Ân nói:

- Tôi là người ở Sơn Tây thuộc huyện Kiều Sơn, tên là Trịnh Ân, tự Tử Minh.

Quang Nghĩa nói:

- Tôi xem tướng chú đây đương bây giờ thì còn tầm thường, song chừng ít năm nửa đây sẽ có vận làm tới bậc vương hầu chớ chẳng phải nhỏ.

Vậy bây giờ đây tôi cho chú một phong thư với tám đồng tiền điếu, chú hãy cất kỷ, đừng bỏ bậy mà thất lạc.

Từ rày về sau có đi bán dầu thì đừng đi xa, cứ lần lối xóm gần hai bên đầu Tỏa Kim Kiều đây mà thôi.

Đặng chờ ngày mùng chín tháng chín mà cứu giá, hễ gặp người nào mặt đỏ thì người ấy là chân chúa.

Rồi hãy đọc mấy câu thơ như vầy, phải nhớ lấy chẳng quên.

Quang Nghĩa liền đọc tám câu thơ:

Huỳnh thổ Ba kết nghĩa

Một cọp giúp đôi rồng

Mộc linh quang phân rẻ

Ly biệt thảm không cùng.

Xưng thiệt tên hầu hạ,

Quang Nghĩa ấy tôi trung

Ngày nay tuy cách mặt

Đàm Châu sẽ trùng phùng.

Quang Nghĩa dặn bảo Trịnh Ân rồi bèn từ giả mà đi, khi Quang Nghĩa đi rồi thì Trịnh Ân có ý không tin, song nghĩ lại việc kiếm muỗng múc dầu ấy thì bỏ luôn sự nghi hoặc mà tin như lời, rồi nói rằng:

- Thôi, để nữa coi mình làm đến bậc vương hay không, còn bây giờ đây không lẽ ở không mà đợi.

Nói rồi bèn gánh dầu vào xóm mà bán, ngày kia Trịnh Ân thức dậy sớm, nhớ đến lời Miêu Quang Nghĩa dặn khi trước bèn tính lại thì đã đến ngày mùng chín tháng chín rồi.

Sớm mai ấy cơm nước rồi, Trịnh Ân gánh dầu tới lối xóm Tỏa Kim Kiều mà bán.

Bán phía bên này cầu rồi muốn qua bên kia, khi đi vừa tới đầu cầu thì thấy cái tiệm của bọn cường nhân ở mà đòi tiền thuế đã sập tan hoang hết, còn những thùng đựng tiền và bàn toán thì bỏ nghinh ngang.

Nguyên chỗ cầu này khi trước là chỗ bọn của Đổng Đạt tự hội lâu la ở đó đặng cướp giật của kẻ đi đường và thâu thế cầu, bất kỳ là ai, song gặp Trịnh Ân thì sợ lắm.

Khi Trịnh Ân lên tới cầu thấy quả không ai hết, thì mắng thầm rằng:

- Mấy thằng chết bầm này đi đâu mất hết kìa.

Bèn để gánh xuống lượm lặt đồ mà để vào gánh, rồi đi riết tới quán gần đó mà nghỉ ngơi, Trịnh Ân vô ngồi rồi kêu chủ quán rằng:

- Bớ chủ quán, nay có ít món để đây, vậy ta nó cùng ngươi đổi cho ta vài bầu rượu uống chơi.

Chủ quán nghe kêu chạy ra thấy đồ ấy thì chưng hửng mà rằng:

- Trời đất ơi!

Cậu mặt đen này khéo tới mà làm họa tôi lắm.

Vả đồ này là của Đổng Đại gia, ai mà đám lấy, thôi như cậu không tiền thì để tôi bán chịu cho mà uống rồi mai mốt thì lại mà trả tôi.

Chớ đừng làm như thế ấy mà Đổng gia hay đặng ắt là phá quán tôi hết.

Nói rồi chạy đi bưng một mâm và một bầu rượu ra dọn cho Trịnh Ân ăn uống.

Trịnh Ân ăn uống no say rồi đứng dậy nói rằng:

- Ta cám ơn chú mi lắm, thôi để ta đi bán rồi bửa nào lại trả cho.

Chủ quán nói:

- À ngày nay là mùng chín tháng chín, thiếu tôi bao nhiêu đó cho nhớ, cậu đừng quên.

Trịnh Ân nghe chủ quán nói mùng chín tháng chín trực nhớ, mới nghĩ thầm: "Ngày trước Miêu Quang Nghĩa dặn mình như vậy mà nay đã tới kỳ rồi, sao thánh giá ở đâu không thấy.

Thôi, không thèm tin nữa."

Nói rồi bèn từ giã chủ quán, cất gánh ra đi.

Đi một đỗi đến mé sông, Trịnh Ân mới nghĩ rằng: "Xưa rày mình mắc đi bán hoài, không rảnh rang đặng, nay sẵn dịp dầu cũng hết rồi, thôi mình đem hai cái thùng này xuống sông đây mà rửa nó đi, kẻo lâu ngày nó đong cặn."

Nói rồi, bèn tháo gióng ra, xách hai cái thùng xuống mé sông, mới dạu dạu mà rửa, rủi sút tay bị gió thổi bung hai thùng ra giữa dòng sông.

Trịnh Ân lật đật tuộc áo quần bỏ trên mé nhảy lội theo vớt.

Nói về Đổng Đạt dụ Khuông Dẫn vào chỗ Thập Bát Loan hay tục gọi là chỗ núi có đường quanh quẹo, trong ấy có hai người hảo hán là Ngụy Thanh và Ngụy Minh.

Hai người ấy là anh em ruột với nhau đều có sức mạnh và võ nghệ cao cường.

Tụ tập lâu la hơn năm sáu trăm ở tại núi ấy, làm chuyện hùng cứ, giật của giết người, chẳng ai dám nói, quan binh cũng không làm gì dặng.

Bởi vậy cho nên Đổng Đạt kết làm anh em với hai người ấy, mới ỷ thế mà hoành hành như vậy.

Lúc ấy Đổng Đạt dụ Khuông Dẫn tới đó, thì lâu la của Ngụy Thanh đi tuần gặp được, thấy vậy chạy về báo với Ngụy Thanh và Ngụy Minh.

Hai người nghe vậy, bèn cầm thương lên ngụa kéo lâu la xuống đặng có tiếp Đổng Đạt.

Ngụy Minh và Ngụy Thanh xuống núi gặp Khuông Dẫn đang rượt Đổng Đạt thì để cho Đổng Đạt chạy qua khỏi, rồi hai người áp đến cản Khuông Dẫn mà đánh.

Lúc ấy Đổng Đạt cũng quay ngựa lại, cả ba cùng lâu la tới áp vây Khuông Dẫn, bấy giờ Khuông Dẫn đã mệt.

Biết đánh không thắng bèn hét lên một tiếng kế thấy tướng tinh xuất ra một con Xích Long vụ bây lên không, múa nanh vuốt, còn thần theo hộ giá Khuông Dẫn thấy Khuông Dẫn bị vây như vậy thì thất kinh, bèn ở trên không ngó bốn phía đặng có kiếm người mà cứu giá.

Ngó một lát thấy có tướng tinh Trịnh Ân là Hắc Hổ đương lội dưới sông bên phía nam.

Thần ấy kêu lớn rằng:

- Bớ Trịnh Tử Minh, lúc này ngươi chưa chịu đi cứu giá, còn đợi chừng nào nữa?

Trịnh Ân ở dưới sông nghe kêu, bèn ngó lên xem không thấy ai thì mắng rằng:

- Ở đâu mà khéo kêu thế, để cho ta vớt thùng kẻo nó trôi mất.

Mắng rồi cứ tiếp tục vớt, Thần ấy kêu tiếp rằng:

- Bớ Hắc Hài Nhi, bỏ đó mà đi cứu giá cho mau chăng nên để trễ.

Trịnh Ân nghe kêu như vậy lần nữa không biết ở đâu, mới lội lần vô mé đặng xem.

Bỗng thấy phía nam có bụi bay lên mịt trời, lại nghe tiếng binh la ó, và thấy bên chỗ ấy có một con rồng đang vùng vẫy trên mây nữa.

Trịnh Ân nghĩ thầm rằng: "Thường nghe thiên hạ nói, hễ rồng mà hiện ra chỗ nào thì chỗ ấy có chân mệnh thiên tử.

Thôi, để mình chạy riết qua đó coi thế nào."

Nói rồi xách thùng bỏ dựa mé sông, lội lên chạy đui không kịp bận quần áo chi hết.

Khi chạy gần tới thì trong tay không có gươm giáo, bèn ngó xung quang thấy có bụi táo bên đường, liền xốc lại nhổ một cây lớn nặng cỡ trăm cân, bẻ nhánh để nguyên gốc vác chạy riết tới chỗ trận ấy hét lớn rằng:

- Hãy vẹt đường cho ta vào mà cứu giá đây.

Bọn lây la đang vây Khuông Dẫn nghe tiếng hét lớn như vậy đều thất kinh ngã lăn ra hết, duy có bọn của Đổng Đạt vẫn biết Trịnh Ân thì kêu rằng:

- Bớ Trịnh huynh lại đây mà giúp chúng ta đặng bắt thằng mặt dỏ nà, rồi chúng ta sẽ bẩm với Đổng đại gia, cứ mỗi năm chia nửa phần tiền thuế Tỏa Kim Kiều cho.

Trịnh Ân nghe lâu la nói bắt người mặt đỏ thì nghĩ rằng: "Miêu tiên sinh thiệt là thần cơ diệu toán, dặn mình như vậy chớ sai."

Nghĩ rồi bèn nói lớn lại:

- Ta đến đây mà cứu vua, chớ chẳng phải tới đây để giúp bây.

Nói rồi bèn quơ cây táo vào đánh phá, bọn lâu la đứa bị bể đầu, đứa gãy tay, gãy chân, đều vỡ chạy hết.

Lúc ấy Khuông Dẫn ở trong thừa thế quơ cây Thần Sát Côn đánh ra, còn Ngụy Thanh đương cự với Trịnh Ân đặng vài hiệp, bị Trịnh Ân đánh một phát chết tươi.

Ngụy Minh thấy anh mình tử trận, bèn xốc tới đánh báo thù, đánh đặng một hiệp cũng bị Trịnh Ân giết.

Lúc ấy Đổng Đạt thấy hai anh em họ Ngụy đều tử trận hết, thì biết không xong bèn quất ngựa chạy dài mà lánh nạn, bọn lâu la mạnh ai nấy kiếm đường mà trốn.

Nói về Trịnh Ân đặng trọn thắng rồi trở lại kiếm Khuông Dẫn, khi còn đi xa xa thấy bộ Khuông Dẫn phải người hảo hán đáng kết làm anh em lắm, thì có lòng mừng chạy tới mà nói rằng:

- Nay tôi đến mà cứu giá đây.

Khuông Dẫn xem Trịnh Ân thì biết người tánh hay lỗ mãng mà chí khí thiệt là anh hùng.

Rồi đem lòng ái truất mà tưởng trong bụng rằng: "Vả người này với mình thuở nay không quen biết chi hết, mà có lòng đoái tưởng chạy trần truồng đến mà cứu giá mình như vậy thì lấy làm cảm kích lăm."

Tưởng vậy rồi bèn nói rằng:

- Tôi đội ơn tráng sĩ có lòng mà cứu tôi khỏi nạn, chẳng hay tráng sĩ tên họ là chi, quê quán ở xứ nào?

Trịnh Ân nói:

- Việc ấy xin khoan nói đã, vì tôi xông trận nên đói lắm, chịu không nổi phải đi chỗ nào kiếm cơm ăn rồi chuyện vãn mới đặng.

Khuông Dẫn nói:

- Vậy thì Tráng Sĩ hãy theo tôi mà kiếm người anh tôi, rồi sẽ kiếm cơm mà ăn với nhau.

Nói rồi bèn dắt Trịnh Ân đi ra khỏi thấy vọi ngoài đường người ta đi kẻ qua người lại.

Khuông Dẫn mới hỏi Trịnh Ân mà rằng:

- Vậy chớ quần áo của tráng sĩ bỏ ở đâu, đi lấy mà mặc vào, rồi sẽ ra đường mà đi, bằng không lõa lồ thân thể như vậy thiệt không nên.

Trịnh Ân nói:

- Tôi mắc vớt thùng dưới sông lật đật chạy lên, nên quân áo không kịp lấy, tôi bỏ ở mé sông, bây giờ nước đang lên chắc là đã trôi mất hết rồi.

Khuông Dẫn nói:

- Vậy hồi nãy đó lâu la chết đầy như ngã rạ, tráng sĩ lột quần áo nó mặc đỡ.

Trịnh Ân nói:

- Ôi thôi, tôi đi như vậy chẳng ai dám ngó tôi đâu.

Khuông Dẫn nói:

- Vả chăng đường này tiên hạ đi đông đảo lắm, nếu để vậy thì khó coi.

Bèn cởi bớt một cái áo mà bảo Trịnh Ân đóng khố đỡ, Trịnh Ân cười rồi lấy mà đóng khố.

Khuông Dẫn lại mở luôn sợi dây lưng đưa cho Trịnh Ân buộc, Trịnh Ân nói:

- Nếu nhân huynh trao dây lưng cho tôi, còn nhân huynh lấy chi mà buộc ?

Khuông Dẫn nói:

- Không hề chi tôi còn sợi dây khác.

Nói rồi bèn cầm cây Thần Sát Côn mà niệm chú trong miệng một hồi, Thần Sát Côn liền hóa ra một sợi dây mà buộc lưng.

Trịnh Ân thấy vậy thì lấy làm lạ mà rằng:

- Từ bé đến lớn tôi chưa từng thấy cây côn nào mà hóa làm dây lưng bao giờ, thiệt là quý lắm.

Thôi, phải đi kiếm cơm nước hay là bánh trái mà lót bụng.

Khuông Dẫn bèn dắt Trịnh Ân qua nơi Huỳnh Thổ Ba mà kiếm Sài Vinh.
 
Phi Long Diễn Nghĩa
Hồi Thứ Chín


Huỳnh Thổ Ba kết niềm bằng hữu

Độc Long Trang kế dẹp Sài Lang

Nói về Khuông Dẫn đi với Trịnh Ân tới Huỳnh Thổ Ba, thì thất cái xe dù để dẹp lại một bên đường còn Sài Vinh thì đi đâu mất.

Bèn sinh nghi mà kêu lớn, bỗng nghe có tiếng trả lời rằng:

- Tôi ở đây.

Khuông Dẫn xem chín là Sài Vinh đang ngồi bẹp dưới đất, cởi áo mà bắt rận, Sài Vinh thấy Khuông Dẫn lật đật bận áo vào rồi chạy lên nói rằng:

- Hiền đệ làm ta đợi hết hơi, vậy rượt theo Đổng Đạt đánh ăn thu thế nào?

Khuông Dẫn bèn thuật tự sự đánh với Đổng Đạt và gặp Trịnh Ân ra sao cho Sài Vinh nghe.

Sài Vinh nghe rồi mừng thầm mà lại lo rằng: "Giết không đặng Đổng Đạt để cho Đổng Đạt chạy khỏi đi, ngày sau rủi có đi đâu một mình e là hắn sẽ đánh báo thù, còn mừng là mừng Khuông Dẫn đặng thắng mà về, lại gặp một người như Trịnh Ân là đáng lắm, hoặc ngày sau có chuyện chi thì có người giúp đỡ với nhau."

Nghĩ rồi bèn bước xôm tới nhắm tướng Trịnh Ân thấy người đường đường diện mạo, nước da đen, bộ châm hẫm, rồi hỏi Khuông Dẫn rằng:

- Tráng sĩ này tên họ là chi, nhà cửa ở đâu?

Khuông Dẫn trả lời:

- Khi cứu đệ rồi, đệ có hỏi mà y mắc đói bụng, nên bảo đệ dắt đi kiếm cơm, nên chưa kịp nói.

Nay đệ thấy y là người nghĩa khí như vậy ý đệ muốn hai ta cùng kết anh em với y, huynh trưởng chịu cùng chăng.

Sài Vinh nói:

- Đặng như vậy thì tôi bằng lòng lắm, song chỗ này đồng không mông quạnh lấy chi mà làm lễ tam sanh.

Trịnh Ân nói:

- Như hai anh em muốn cái chi thì đưa tiền chi tôi, tôi chạy tới chợ mà mua, thì vật chi lại không có?

Khuông Dẫn liền lấy vài lượng bạc trong lưng trao cho Trịnh Ân, Trịnh Ân lấy rồi chạy riết tới chợ mua đồ gồm một con gà, một thủ vĩ, một mớ cá, một trăm bánh bao và một bầu rượu.

Rồi chạy tới nhà người quen, thường hay tới bán dầu, mượn một cái bao bố lớn, bỏ đồ ấy vô cột lại, mang trên vài mà đi về.

Khi về dọc đường Trịnh Ân đói bụng chịu không nổi, muốn lấy bất tử đồ mua ấy ra ăn, song chẳng dám.

Bỗng có mùi chiên xào bay phất vào lỗ mũi, Trịnh Ân đứng lại ngó tứ phía, thời may lại thấy trong quán bán rượu có khói bay ra mịt mù, bèn xâm xâm vô quán thì thấy đương nấu đồ cho bộ hành còn đương ngồi mà đợi.

Trịnh Ân tính thầm rằng: " Nếu mình biểu nó nấu xào thì lâu lắm.

Chi bằng coi vật chi mua phước đem ra đường mà ăn, có khi xong hơn."

Tính rồi bèn nhắm có cẳng bò luộc coi tiện việc.

Mới nói với quán rằng:

- Quán mi bán cẳng bò đó mấy một cái?

Quán nói:

- Không bao nhiêu, tự ý cân trả.

Trịnh Ân nói:

- Thôi đưa hết bốn cái đó cho ta.

Chủ quán lật đật đi cắt bốn cái cẳng bò luộc, cột chùm lại cho Trịnh Ân, Trịnh Ân thò tay vào lưng lấy tiền, còn bao nhiêu không biết cứ trả hết cho chủ quản rồi biểu đong theo cho một bầu rượu, bưng uống một nghĩnh, uống xong rồi xách đồ từ giã ra đi.

Đi ra khỏi một hồi, Trịnh Ân lấy cẳng bò luộc ấy ra vừa cầm đi vừa ăn, ăn cho tới khi nào về gần Huỳnh Thổ Ba mới hết, Trịnh Ân làm bộ lau miệng chùi tay rồi mang đồ vào thấy Sài Vinh và Khuông Dẫn thì chúm chím cười, để bao xuống soạn đồ ra mà nói rằng:

- Đó, đồ dùng để cúng, ba đứa mình hãy dọn ra cúng mà lạy cho mau đặng kết nguyền anh em rồi mình bày ra ăn kẻo đói lắm.

Khuông Dẫn nói:

- Khoan đã, ba đứa mình gặp nhay đây vả chăng Sài huynh với tôi thì biết nhau cũng lâu, nên thứ tự lớn nhỏ đã phân rồi, duy có tráng sĩ thì mới gặp. vậy phải phân ngôi thứ tùy theo tuổi tác lớn nhỏ, rồi vái lạy kết anh em cùng nhau mới đặng.

Trịnh Ân nói:

- Cúng thì cúng luôn đi, đặng kết việc anh em cho rồi còn bày đặt tuổi nhỏ tuổi to làm gì.

Nếu để lâu la, phần tôi thì đói bụng mà đổ nó nguội lạnh đi.

Khuông Dẫn nói:

- Vả chăng tráng sĩ mới gặp hai đứa tôi đây thì chưa biết ai lớn ai nhỏ, tuổi tác bao nhiêu, nếu có kết anh em với nhau thì hỏi tuổi của ai nấy nói ra rồi mới biết ai lớn làm anh, còn ai nhỏ thì làm em, đặng có xưng hô với nhau, chớ tráng sĩ nói như vậy sao cho phải.

Thôi, hãy nói tuổi và tên họ, chỗ ở đặng rồi có đứng vái mà nguyện với nhau.

Trịnh Ân nói:

- Người ta đói bụng đà gần chết, trông cúng để mà ăn, cứ hỏi hoài.

Thôi để tôi nói cho xong, tôi tên Trịnh Ân tự Tử Minh, mười tám tuổi, ở Sơn Tây thuộc huyện Kiều Sơn.

Khuông Dẫn nghe vậy thì liền mừng nói:

- Nói vậy tráng sĩ còn nhỏ hơn hai đứa tôi.

Thôi, hãy kiến cho Sài huynh làm anh cả, tôi thì đệ nhị, còn tráng sĩ em thứ ba.

Như có chịu vậy thì chúng ta dọn lễ vật ra mà với nhau.

Trịnh Ân vỗ tay cười rằng:

- Được tôi chịu, vậy hãy để tôi dọn lễ vật ra mà cúng cho sớm, kẻo để lâu nó nguội lạnh, phần thì tôi đói bụng lắm rồi.

Nói xong chạy lăng xăng, bưng lễ vật mà không biết dọn chỗ nào, ngó xung quanh thấy cái xe của Sài Vinh bèn để phóc lên đó, rồi hối Khuông Dẫn và Sài Vinh đứng lại vái cùng cho mau.

Ba người đứng vái lăm răm, Khuông Dẫn chợt thấy chưa có đốt nhang bèn nói với Trịnh Ân:

- Tử Minh quên mua nhang hay sao?

Trịnh Ân cười nói:

- Ối!

Thật tình tôi quên mất, thôi để tôi lượm đỡ ba cục đất để lên mà giả nhang vậy.

Nói rồi chạy đi lượm ba cục đất sấp lên.

Rồi đó ba người đứng lại rót rượu mà vái rằng:

- Nay ba đứa tôi tuy là khác họ mặc lòng, song nguyện cùng trời đất chứng tri thiên địa chứng giám, mà cho chúng tôi kết làm anh em, đặng có nguy phò nhược trợ với nhau.

Như ngày sau mà ai vong ơn phụ nghĩa, xin hãy xét soi cho người ấy.

Vái rồi cúi lạy, và rót rượu ba tuần mới thôi.

Cuộc lễ ấy rồi, ba người đều lạy giao nhau, mỗi người tám lạy, xong rồi ba người ngồi lại ăn uống chuyện vãn với nhau đến tời xế qua mới mãn tiệc.

Khi ăn uống rồi ba anh em sửa soạn mà đi, Trịnh Ân xảy nhớ đến lời Miêu Quang Nghĩa dặn, bèn nói rằng:

- Này đại ca và nhị ca khoan đi đã, để đệ nói chuyện này cho mà nghe rồi sẽ đi.

Nói rồi bèn lần trên đầu tóc, lấy một cái gói giấy trao cho Triệu Khuông Dẫn mà rằng:

- Trong gói này có tám đồng tiền điếu, vẫn là của thầy coi tướng kia, ta coi hay lắm, y có dặn đệ như lúc nào gặp đặng nhị ca thì đưa gói ấy cho nhị ca, y lại dặn đinh ninh rằng nhị ca phải giữ đồ ấy cho cẩn thận, chớ khinh khi mà bỏ mất đi.

Nên lúc đệ lật đật lội vớt thùng dầu của đệ đó, tuy đệ cởi áo quần mà bỏ dựa mé sông, chớ cái hầu bao mà đựng tiền với dựng đồ đó, đệ quấn trên đầu đệ, mới còn đó.

Nếu chẳng vậy, thì có khi cũng trôi mất với quần áo rồi còn đâu.

Nói rồi bèn vỗ tay cười ngất, Khuông Dẫn lấy gói ấy, rồi lật qua lật lại mà xem, thì có hơi nặng nặng, bèn mở ra, thấy thiệt có tám đồng tiền điếu và một miếng giấy như là cái thiệp, mỗi bên để sáu chữ: Thủ Tiền Thập Bát Thập Đinh nghĩa là dùng mà đánh cờ bạc thì đặt mười tám tám lần ăn đủ mười tám lần.

Còn bên kia có hai câu thơ như vầy:

Thà thua loan đài, đừng thua núi

Dầu mất bạc tiền, chớ mất thề.

Khuông Dẫn xem rồi cũng không hiểu nói cái chi, bèn lộn tám đồng điếu vào lưng, còn miếng giấy ấy thì vò mà xé đi và mắng lầm bầm, Sài Vinh thấy vậy thì hỏi rằng:

- Chớ nhị đệ coi miếng giấy đó nói cái gì mà xé đi, rồi mắng lầm bầm như vậy?

Trong giấy có nói đều chi phạm đến nhị đến sao?

Khuông Dẫn nói:

- Số là nhân huynh chưa rõ, để tôi nói lại cho mà nghe.

Người mà gửi giấy cho tôi đây, tên là Miêu Quang Nghĩa, y bất quá cũng như một thầy đạo sĩ du phương kia vậy, chớ cũng chẳng có tài năng chi, y hay nói gạt mấy kẻ ngu nhơn mà kiếm tiền.

Bởi vậy nên lúc ở Đông Kinh, tôi đi dạo chơi có gặp y, y có coi tướng cho tôi, mà nói việc hoang đàng lắm, nên bị tôi làm một trận xính vính, rồi y không dám ở đó nữa, mới bỏ mà đi chỗ khác.

Không biết vì sao, lớ quớ mà gặp tam đệ lại gửi cho tôi một phong thư ấy, mà nói những lời quấy quá không đáng tin, nên tôi giận xé phức mà bỏ cho rảnh để làm gì.

Trịnh Ân nói:

- Nhị ca nói như vậy sao phải, vả chăng như đệ vầy hiệp hai anh như vầy sao đặng?

Khuông Dẫn nói:

- Thôi, tam đệ bỏ chuyện ấy đi, đừng có nói nữa.

Hãy sắm sửa rồi có đi, chớ ở đây mà trời tối rồi không có chỗ ngủ đâu.

Sài Vinh nói:

- Nhị đệ nói có khi phải.

Nói rồi bèn lại máng giây xe vào mà kéo đi còn Trịnh Ân và Khuông Dẫn thì đi sau mà đẩy.

Ba người đi một hồi xa, mặt trời gần xuống núi, mới tính với nhau vào làng kia đặng kiếm quán xá nghĩ nhờ.

Ba người đều vào một cái xóm kia tên là Độc Long Trang hỏi thăm đặng một cái quán, rồi kéo xe vào đó, thì quán cũng sạch sẻ, đành ở mà nghỉ nhờ.

Lúc ấy Khuông Dẫn kêu tửu bảo lại mà nói rằng:

- Tửu bảo, mi hãy dọn cho ba anh em ta một bữa cơm tối, rồi bao nhiêu tính đi, ta sẽ trả tiền cho.

Tửu bảo trả lời rằng:

- Quý khách mới đến đây lần thứ nhất, nên chưa có biết rõ vả xóm Độc Long Trang tôi đây, duy có một quán này mà thôi, mi bấy lâu hễ chư khác nào có lỡ đường mà đến ngủ, thì chịu mười đồng dầu một đêm mà thôi, chớ không có dọn cơm nước chi.

Nếu mấy vị có muốn dùng vật chi thì đưa tiền cho tôi, tôi đi liệu biện giùm cho, bằng không thì lạ ý.

Khuông Dẫn thấy nói vậy, bèn lần lưng lấy ít chỉ bạc trao cho tửu bảo mà rằng:

- Ngươi hãy lấy tiền đây đi mua gạo nấu cơm với thịt cá chi đó và rượu, rồi dọn cho chúng ta uống, có thiếu bao nhiêu sẽ trả thêm cho.

Sài Vinh nói:

- Nhị đệ, thôi đừng có đưa tiền nhiều, vì ta còn gạo trong xe kia, để lấy gạo ấy nấu mà mua rượu thịt hay là cá mắm chi đó, để ta lấy tiền lẻ đây không thiếu đâu.

Nói rồi liền bảo Khuông Dẫn thâu bạc lại, rồi lại lần lưng móc ra ba bốn tiền đưa cho tửu bảo mà dặn rằng:

- Mi đi mua rượu với thịt mà thôi.

Tửu bảo đi rồi, Sài Vinh khiến Trịnh Ân đi lấy gạo nấu cơm, Trịnh Ân nghe lời chạy lại mở hộc xe ra thì thấy có một cái chình dựng gạo, liền bưng chính trút hết vô nôi, đem vô bếp nồi lửa lên mà nấu.

Trịnh Ân vẫn là người có tánh phàm ăn tục uống muốn cho nhiều sống hay chín mặc kệ, nên cái nồi nhỏ mà đổ gạo vô gần đầy kế lấy chụm lửa một lát nước gần sôi, gạo lại chưa kịp nở thì đã đầy tràng, rồi đậy vung không kín Trịnh Ân thấy vậy thì cố gắng đậy lại, đụt lửa mà đi ra.

Vừa lúc ấy tửu bảo đi mua rượu thịt mới về, trao cho Trịnh Ân.

Trịnh Ân đem vào sắc, rồi mượn đồ dọn ra kêu Sài Vinh và Khuôn Dẫn lại ăn uống.

Ăn uống một hồi lâu, Sài Vinh đói bụng muốn ăn cơm, bèn nói:

- Thôi, để tôi vô coi cơm chín chưa, đặng bưng ra ăn luôn một thể.

Nói rồi bèn chạy vào bếp, thì thấy cái vung bị gạo nở đầy, Sài Vinh xem kĩ thì thấy cơm còn sống.

Mới kêu Trịnh Ân vào mà nói rằng:

- Tam đệ nấu như vầy ai mà ăn được cho đặng?

Trịnh Ân nói:

- Đại ca chê cơm sống hay sao?

Chớ đệ thuở nay ăn như vậy quen rồi, cho nên mới có sức mạnh đặng.

Thôi, đại ca hãy nghe lời đệ, ăn thử mà coi rồi mai đây đại ca sẽ có sức mà chạy một muôn dặm đường cũng không biết mệt.

Nói rồi biểu Sài Vinh rằng:

- Đại ca hãy ăn đi, đừng sợ.

Sài Vinh lắc đầu bỏ đi ra, Trịnh Ân nói:

- Đại ca sợ mà thôi, để Trịnh Ân này ăn cho mà coi.

Nói rồi bưng nồi cơm ra, ngồi xúc ăn một mình hết trơn.

Ăn rồi vỗ tay cười lớn rằng:

- Đại ca và nhị ca thấy chưa?

Cơm sống ấy có chết chóc gì đâu mà sợ.

Sài Vinh và Khuông Dẫn thấy vậy tức cười một hồi rồi có ý giận ngầm, giận là vì đói bụng mà mắc cơm sống ăn không đặng.

Sài Vinh mới nói với Khuông Dẫn rằng:

- Thôi, để ta lấy gạp nấu nồi khác rồi hai đứa mình ăn.

Nói rồi xách nồi lại kéo hộc xe ra, dòm vào chỉnh gạo thì thấy sạch trơn không còn hột nào, bèn lấy làm lạ, mới kêu Trịnh Ân mà hỏi rằng:

- Tam đệ nấu cơm hồi nãy, còn gạo hay không mà đâu mất hết vậy?

Trịnh Ân trả lời rằng:

- Đại ca khéo mở thì thôi, bao nhiêu đó đủ đệ nấu một nồi, tôi ăn trước mặt đó không thấy sao, chớ tôi có đổ đi đâu mà hỏi như vậy kia?

Sài Vinh nghe nói vậy thì cười rằng:

- Gạo đó ước sức một mình ta ăn, thì có hơn ba ngày mới hết vậy mà tam đệ ăn có một bữa đã hết ngay thiệt là sức hơn người thường lắm. thôi để ta sai tửu bảo đi mua bánh về ăn đỡ, chứ biết sao bây giờ.

Nói rồi bèn cất nồi, thò tay lần lưng lấy ba, bôn tiền mới kêu tửu bảo mượn đi mua bánh bao.

Tửu bảo đi một hồi đem bánh về.

Sài Vinh và Khuông Dẫn ăn rồi thì trời vừa tối, lúc ấy ba người sửa soạn đi nghỉ mới tắt đen vô phòng nằm một chút, kế Trịnh Ân mắc đau bụng. bèn ngôi dậy lần mở, chạy ra phía sau nhà cầu.

Trịnh Ân liền kéo cửa mà bước vào, té ra ngồi lâu hết sức mà đi không được, bèn ráng sức cũng không ra, mà bụng cứ quặn đau hoài.

Trịnh Ân không đại tiện được, có ý ngồi đó mà đi cho đặng.

Ngồi một hồi thì nghe có tiếng người nói chuyện với nhau nơi nhà kế đó.

Nguyên quán này là nhà của Đổng Đạt, nên lúc Đổng Đạt thua Khuông Dẫn và Trịnh Ân tại Cửu Khúc Thập Bát Loan bèn chạy mà trốn.

Không biết đi đâu mới trốn về nhà.

Khi về nhà đêm đã khuya bèn vào cha mình là Đổng Lão thăm viếng.

Trịnh Ân ngồi đó lắng tai nghe, Đổng Lão hỏi Đổng Đạt rằng:

- Nay con về sao coi bộ chẳng vui như vậy?

Đổng Đạt bèn thuật tự sự đánh với Khuông Dẫn và Trịnh Ân tại Cửu Khúc Thập Bát Loan nói rằng:

- May con đã chạy khỏi mà về đây, không một chút nữa thì chết về tay chúng nó rồi.

Nay con về thăm cha rồi ở ẩn ít ngày rồi sẽ lo mưu mà trả thù hai thằng ấy cho đặng.

Đổng Lão nói:

- Con muốn trả thù ấy, thì có tại nhãn tiền đây dễ như chơi.

Đổng Đạt nghe Đổng Lão nói như vậy, bèn lấy làm lạ mà hỏi rằng:

- Sự đại cừu ấy chẳng phải là dễ trả, mà sao cha nói nhãn tiền đây dễ là dễ làm sao?

Đổng Lão nói:

- Cha chắc là ba thằng ấy bây giờ chúng nó đang ở trong mình, chớ không đâu xa.

Đổng Đạt hỏi:

- Vì cớ nào mà cha biết chúng nó có tại đây?

Đổng Lão nói:

- Mới hồi chiều tối đây, thằng Tửu Bảo ở nhà nó vào nói với cha rằng có tên hay kéo xa đi bán dù mà con mới đó, có dắt đến hai thằng nữa, một thằng thì mặt đỏ, một thằng thì mặt đen thui đen thủi, coi bộ hung dữ lắm, ba gả trai ấy giống như lời con nói chẳng sai chút nào.

Đổng Đạt nghe vậy thì rất mừng mà rằng:

- Thôi, để tôi bảo trẻ ở nhà đây nó hiệp lực với tôi, đặng áp ra mà giết phức chúng nó cho rảnh.

Đổng Lão nói:

- Con chớ nóng nảy không xong đâu, trước hết con phải đi kêu bọn của con đến cho đông, rồi đóng cửa trước cửa sau lại cho chắc, rồi mới để cho chúng nó ngủ mê, thì chừng ấy áp vòng mà đánh chúng nó thình lình như vậy, thì giết chúng nó mới đặng cho.

Đổng Đạt nói:

- Cha bày kế như vậy rất đẹp lòng con lắm, cha hãy khiến trẻ trong nhà coi gài cửa nẻo lại chắc đi, để con đi chiêu bọn của con đến, rồi sẽ cư sự.

Nói rồi bèn ra đi, lúc ấy Trịnh Ân ngồi trong cầu tiêu, phần thì đau bụng, phần thì đi không ra, nghe tiếng nói rầm rì đó bèn đứng dậy mặc lại quần.

Bước ra nghe lén hết tất cả đầu đuôi tự sự hai cha con Đổng Đạt bàn luận như vậy.

Trịnh Ân lần lần bước nhẹ nhẹ vào phòng kê miệng vào tai Triệu Khuông Dẫn, kêu nhỏ rằng:

- Nhị ca ơi, anh em mình vào lầm trong nhà đứa cừu nhân rồi.

Khuông Dẫn đương ngủ mơ màng, nghe Trịnh Ân nói cừu nhân, bèn thất kinh ngồi dậy mà hỏi rằng:

- Tam đệ nói cái gì vậy?

Cừu nhân là ai ở đâu?

Trịnh Ân liền lấy tay chặn miệng Khuông Dẫn mà nói rằng:

- Mình đã ngủ lầm trong nhà của Đổng Đạt rồi.

Nói rồi bèn thuật tự sự hết những gì mình nghe được cho Khuông Dẫn nghe, lúc ấy Sài Vinh cũng thức dậy lắng tai nghe, nghe xong thì sợ đổ mồ hôi than thở với Khuông Dẫn, Khuông Dẫn nói:

- Nếu anh em mình lâm vào đây rồi, có khi chết chớ phải chơi sao.

Trịnh Ân nghe Khuông Dẫn nói thì cười rằng:

- Nhị ca coi vậy mà nhỏ gan quá, việc một chút như vậy mà đem lòng kinh khủng, chừng có việc nguy biến lớn thì ra thế nào nữa?

Vậy chớ chí khí anh hùng ở đâu?

Thôi hai anh đừng lo chi hết, để mặc đệ, dầu chúng nó có kéo tới đây một muôn môtj ngàn người đi nữa, đệ có cây táo đây giết cũng rụi chúng nó chớ không mà sợ.

Khuông Dẫn nói:

- Ta chẳng phải là sợ, song e quả bất địch chúng.

Vả lại ở trong này như là ở trong hang, chật hẹp lắm có đánh cũng khó thắng.

Thôi, chi bằng anh em mình kiếm thế mà thoát khỏi hổ huyệt, đi ra đường trống dầu có bề nào cũng không sợ gì.

Sài Vinh nói nhỏ rằng:

- Nhị hiền đệ ôi!

Nếu cửa nẻo bị chúng nó đóng chặt rồi, thì biết làm sao mà thoát cho khỏi.

Trịnh Ân nói:

- Đại ca đừng lo, có chỗ ra đặng chớ chẳng không đâu vì chỗ nhà xí đệ đi hồi nãy, vách tường không cao cho lắm, còn phía ngoài đệ tưởng là vườn chớ không có nhà cửa gì.

Thôi, để anh em mình ra đó diều dắt với nhau leo tường mà đi không sao đâu.

Nhu chúng nó không rượt thì thôi, bằng chúng nó có theo, thì đẻ một mình em cự địch cho.

Ba anh em bàn luận với nhau rồi, Trịnh Ân đi trước dẫn đường.

Còn khuông Dẫn và Sài Vinh thì khiên cái xe lần theo sau.

Khi ra tới vách tường rồi, ba người xem, thấy vách tường đúng thật không cao cho lắm cả ba điều mừng.

Trịnh Ân nói:

- Hai anh đứng đó để đệ dò coi đã.

Nói rồi bèn leo đứng trên vách ngó ra ngoài, tuy là trời tối mặc lòng, song thấy đặng mờ mờ, có một con đường cái gần đó, Trịnh Ân kêu Sài Vinh rằng:

- Đại ca hãy leo lên, nhảy qua trước đi, rồi nhị ca và đệ sẽ đem cái xe ra.

Sài Vinh lại gần vách đó ngắm nghía hoài tính leo không đặng.

Trịnh Ân nói:

- Thôi, đại ca lại đây, đưa hai tay cho đệ kéo lên cho.

Sài Vinh lại gần giơ hai tay cho Trịnh Ân nắm kéo lên rồi nói rằng:

- Đại ca hãy nhảy xuống đi.

Sài Vinh đứng trên vách nhìn xuống thì lại sợ.

Trịnh Ân nói:

- Đại ca có tính nhút nhát như vậy, chúng nó hay mà đến đây, thì đệ và nhị ca bỏ đấy.

Sài Vinh thấy Trịnh Ân nói vậy, bèn làm gan nhảy xuống, đụng nhầm gốc cây, trầy mặt dập răng đau hết sức, nhưng cố nén không than chút nào.

Kế đó Trịnh Ân nháy xuống phía trong kêu Khuông Dẫn leo lên, rồi hai tay rinh cái xe trao cho Khuông Đẫn, Khuông Dẫn nắm kéo lên để trên tường, rồi đợi Trịnh Ân nhảy ra đỡ mà đem xuống.

Khi ba người đem đặng cái xe xuống rồi, Trịnh Ân vác cây táo đi trước, Khuông Dẫn thì kéo xe, Sài Vinh đẩy giúp theo sau.

Lúc ấy đã mãn canh hai, ba người mới đi đặng một đỗi, bỗng nghe tiếng người ngựa từ phái sau lưng chạy rượt theo.
 
Phi Long Diễn Nghĩa
Hồi Thứ Mười


Trịnh Tử Minh diệt trừ tên Đổng Đạt

Triệu Khuông Dẫn đại phá Đổng Mỹ Anh

Nói về Đổng Lão là cha Đổng Đạt khiến hắn đi chiêu mộ lâu la về đặng giết ba anh em Khuông Dẫn.

Khi Đổng Đạt đi rồi, thì Đổng Lão kêu người trong nhà đóng cửa trước cửa sau, gài lại hết rồi phân nhau mà giữ.

Không dè ba anh em Khuông Dẫn biết được trước rồi, lén ra chỗ nhà xí leo vách mà trốn đi.

Đến canh ba, Đổng Đạt chiêu đặng vài trăm lâu la, đem về phục bốn phía nhà, rồi vào kêu mở cửa, bèn khiến hai mươi dũng sĩ cầm đoản côn riết vào phòng chỗ ba anh em Khuông Dẫn đương ngủ, lén xô cửa vào định đánh thình lình.

Đổng Đạt xô cửa cho bọn dõng sĩ ấy ào vô, cầm đoản côn mà đánh xuống, thì chỉ nghe tiếng lốp cốp, chứ không có người rên la chi hết.

Đổng Đạt lấy làm lạ, kêu đốt đèn lên thì không thấy ai hết, bèn nổi giận trở ra lục soát, nội nhà cũng không thấy coi lại thì cửa sau cũng còn y nguyên, không biết ba người ấy đi ngả nào, Đổng Đạt khiến lâu la mở cửa sau riết theo tìm kiếm.

Lúc ấy, Trịnh Ân nghe có tiếng người ngựa rầm rộ rượt theo gần tới, bèn nói với Sài Vinh và Khuông Dẫn rằng:

- Hai anh có thấy không, quân khốn nó rượt theo mình đã gần tới rồi đó.

Vậy thì đại ca và nhị ca hãy kéo xe đi riết đi, rồi đợi đệ chỗ nào đó, để đệ ở lại đây, đợi chúng nó tới, đệ đánh mà giết cho hết, rồi đệ sẽ chạy theo kiếm hai anh.

Khuông Dẫn và Sài Vinh nghe lời, kéo xe đi tới trước xa, rồi ngồi lại một bên đường mà đợi.

Còn Trịnh Ân thì thối lại sau, đặng cự với bọn Đổng Đạt.

Trở lại một đỗi xa thì thấy bọn ấy đứa xách lồng đèn, đứa cầm đoản côn người thì cầm gươm giáo rầm rộ riết tới.

Trịnh Ân ngủ hai bên đường, thấy có một cái gò đất cao, bèn tính trở xuống núp đó, đặng lừa mà đánh đặng bọn Đổng Đạt.

Trịnh Ân núp rồi xem một tốp đi qua trước không có Đổng Đạt, thì để cho tốp ấy đi qua khỏi, kế tốp sau chạy tới, thấy tên Đổng Đạt ngồi ngựa cầm thương, coi bộ oai phong lắm.

Trịnh Ân cầm cây táo xốc ra hét lên một tiếng, đánh Đổng Đạt nhào xuống ngựa chết ngay.

Lâu la Độc Long Trang thấy vậy thì kêu nhau áp lại Trịnh Ân, Lúc ấy gươm giáo đoản côn chi điều đánh bủa tới.

Trịnh Ân tả xung hữu đột quơ cây táo mà cự một mình không sợ chi hết.

Nói về Khuông Dẫn và Sài Vinh đương ngồi đợi ở trước, Khuông Dẫn lắng nghe có tiếng binh reo đằng sau, bèn nói với Sài Vinh rằng:

- Tôi tưởng có khi tam đệ ở sau gặp bọn Đổng Đạt rồi, cho nên đương đánh với nhau đó.

Vậy thì đại ca hãy kéo xe đi lần đi, để tôi trở lại mà tiếp ứng.

Nói rồi, bèn mở sợi dây lưng ra, niệm chú rồi vụt trên không, dây liền hóa ra một cây Sát Thần Côn, Khuông Dẫn cầm chạy riết trở lại thì thấy lâu la Độc Long Trang đương vây hỗn chiến với Trịnh Ân.

Khuông Dẫn thấy vậy nổi nóng xốc vào đánh lâu la đứa thì dập đầu, đứa thì gãy chân chết hơn ba mươi mạng.

Trịnh Ân ở trong vòng vây đương cự, cũng đánh lâu la có hơn hai mươi mạng, rồi thấy lâu la chạy tán lạn coi lại thì có Khuông Dẫn ở ngoài đánh vô, Trịnh Ân cả mừng mà kêu rằng:

- Nhị ca hãy ráng sức với đệ, đặng giết bọn nó cho hết, đừng cho chạy lọt thằng nào.

Nói rồi, hai người đồng lực tung hoành giết lâu la ấy chết hơn phân nữa.

Còn bao nhiêu thì kiếm đường mà trốn hết.

Trịnh Ân kêu Khuông Dẫn rằng:

- Nhị ca hãy lại xem thây thằng Đổng Đạt bị đệ đánh chết.

Khuông Dẫn lại xem rồi, Trịnh Ân lại nói:

- Thôi, nhị ca hãy đi với em đặng trở lại Dộc Long Trang mà giết hết bà con quyến thuộc của nó cho diệt trừ hậu hoạn.

Khuông Dẫn nói:

- Tam đệ nói rất đúng.

Nói rồi, hai người đi riết trở lại Độc Long Trang, lúc ấy đã canh tư hai người riết vào nhà của Đổng Đạt.

Trong nhà có một người chạy ra chưa kịp hỏi chi hết thì đã bị Trịnh Ân một cây táo chết tươi.

Trịnh Ân coi lại thì là tửu bảo hồi chiều, rồi đó Trịnh Ân và Khuông Dẫn vào nhà hậu viện gặp đâu giết đó.

Khi đi ngang qua một cái phòng thấy bóng đèn dọi ra, lại nghe có tiếng rầm rì, hai người lén bước lại gần bên vách kề lại nghe tiếng nói rằng:

- Uổng công bày kế hay mà giết ba thằng ấy không đặng, để cho chúng nó chạy vuột phức đi.

Lại có tiếng trả lời lại rằng:

- Tôi cũng lấy làm tiếc cơ hội đó lắm, đã vậy mà ông với con ở nhà đều thất công mà không nên việc.

Lại nghe nói nữa rằng:

- Trong ba thằng đó, duy có thằng mặt đen coi bộ dữ tợn lắm, bất kỳ làm cái gì nó cũng giữ cây táo của nó một bên.

Nay con mình nó đem lâu la rượt theo ba đứa ấy không biết có giết chúng nó đặng hay không, hay là bị chúng nó đánh lại cũng không rõ thế nào.

Có tiếng nói lại rằng:

- Tôi cũng nguyện với trời cho con mình diệt đặng ba đứa đó.

Lúc ấy Khuông Dẫn và Trịnh nghe xong thì biết là cha mẹ của Đổng Đạt, Trịnh Ân thấy họ bàn luận còn cầu nguyện như vậy thì nổi giận tông cửa vác cây táo nhảy vào, Đổng Bà ngó thấy chưa kịp kêu la thì đã hồn về âm phủ, Đổng Lão kinh hồn mất vía, la lớn rằng:

- Quỷ thần ôi!

Chết vợ chồng tôi rồi.

Trịnh Ân không nói chi hết, lại giơ cây táo cho Đổng Lão một cây, hai ông bà đều xuống hoàng tuyền cả.

Lúc ấy vợ Đổng Đạt tên là Vương Thị đương ngủ trong phòng gần đó, Vương Thị nguyên là người lịch sự có võ nghệ cao cường, lại có tài đá cũng hay, cho nên người ta hay kêu là Phi Thối Hồ, nên lúc Đổng Đạt đi du đảng tung hoàng trong xứ mới kết làm nghĩa vợ chồng.

Vương Thị giật mình thức dậy, nghe có tiếng nói hung dữ om sòm bên phòng của công công và bà bà mình, bèn ngồi dậy cột tóc, rút cặp song kiếm chạy qua tới cửa phòng, nhìn thấy cớ sự như vậy thì tối tăm mày mặt.

Vương Thị miệng la, tay quơ song kiếm chém Khuông Dẫn, may cho Khuông Dẫn đứng gần bên cửa phòng.

Vương Thị chém không trúng vì song kiếm hạ xuống mắc cản ngạch cửa.

Khuông Dẫn giật mình nhảy trái, Khuông Dẫn lại ngó ngoái lại xem, thấy một người đàn bà cầm song kiếm mà chém mình.

Vương Thị thấy chém hụt liền nhảy vào chém cái nữa, Khuông Dẫn lẹ tay lấy thần côn mà gạt khỏi.

Vương Thị muốn dùng miếng hay, co chân mà đá Khuông Dẫn, Khuông Dẫn linh hoạt quơ cây Thần Sát Côn đánh Vương Thị ngã nhào xuống đất.

Trịnh Ân thấy vậy đánh bồi một cây nữa Vương Thị chết tươi, người trong nhà điều kinh hãi chạy kiếm đường mà trốn.

Trịnh Ân và Khuông Dẫn chạy ra nhà giữa nổi đèn lên, rồi một người lục phía sau, người lục phía trước kiếm coi còn người nào ẩn đó đặng giết cho hết.

Kiếm đáo soát không gặp ai mới hiệp nhau lại đi soát trong mấy cái phòng.

Đến chỗ phòng của Vương Thị thì thấy có cái rương đựng đồ rất nhiều, Trịnh Ân liền bẻ khóa rương dỡ ra thấy có vàng bạc nhiều bèn nói với Khuông Dẫn:

- Này nhị ca, để lấy vàng bạc đây, đặng dùng mà làm phí lộ thì sướng lắm.

Khuông Dẫn nói:

- Không nên đâu tam đê, của bất nghĩa lấy làm gì, thôi bỏ đi.

Nay mình trừ đặng quân dữ rồi thì thôi.

Trịnh Ân không nghe, đi kiếm túi rồi bỏ hết vô buộc vào lưng.

Xong rồi Trịnh Ân hối Khuông Dẫn đi, khi hai người ra khỏi nhà ấy thì gà đã gáy canh năm, bèn nhắm hướng tây mà đi, tới chỗ dặn Sài Vinh đợi đó, thì Khuông Dẫn và Trịnh Ân ngừng lại mà kiếm thì Sài Vinh đương nằm mà ngủ trên một cái gò đất, Khuông Dẫn bước lại kêu Sài Vinh dậy, rồi thuật hết các việc giết một nhà Đổng Đạt cho Sài Vinh nghe.

Sài Vinh cả mừng mà rằng:

- Nhị hiền đệ trừ đặng hết hung dữ trong xứ này, thì người bổn sở lấy làm có phước lắm.

Vậy thì chúng ta hãy sửa soạn mà đi cho khỏi chỗ này, chớ ở đây lâu.

Trịnh Ân nói:

- Đại ca sợ cái gì mà hối đi gấp vậy, đệ buồn ngủ quá, không đi được nữa, để đệ ngủ một giấc đã rồi hãy đi.

Nói rồi liền quăng cây táo một bên, mở túi bạc trong lưng ra để vào xe, rồi nằm đại xuống gò đất đó mà ngủ.

Sài Vinh và Khuông Dẫn thấy Trịnh Ân nằm xuống thì biết tính đi cũng không đặng nên cũng nằm xuống mà ngủ luôn.

Nói về Đổng Đạt có một người em gái tên Đổng Mỹ Anh mới mười tám, chưa định đôi lứa chỗ nào.

Mỹ Anh khi còn nhỏ thì cha mẹ cho học phép tiên với Bàn Xà Lão Mẫu, tại Kỳ Bàn Càn Khôn Động, Xà Linh Cấn Chấn Sơn.

Học đặng võ nghệ tinh thông, lại thêm phép rải đậu thành binh, phi tên thành ngựa.

Nên Đổng Đạt ỷ thế em mình có tài giỏi nên làm nhiều điều hung dữ hoành hành trong xứ ấy lắm.

Lúc ấy Đổng Mỹ Anh phải đi chúc thọ cho người cô ở Đông Trang, lỡ tối không về ở lại mà nghĩ nên đêm ấy không hay sự chi ở nhà.

Kế sáng ngày thức dậy sớm, sửa soạn đi về mà chưa kịp đi, bỗng thấy một bọn gia đinh bên nhà, chạy và khóc, vào nhà mà thưa rằng:

- Cô ôi!

Họa đã đến rồi.

Đổng Mỹ Anh thấy vậy thất kinh liền hỏi rằng:

- Vậy chớ họa gì ở đâu?

Còn bây làm thế gì mà có bộ sợ hãi như vậy?

Hãy nói cho ta nghe.

Chúng gia đinh liền kể đầu đuôi tự sự cả nhà đều bị sát hại cho Đổng Mỹ Anh nghe.

Mỹ Anh nghe rồi, té xỉu xuống đất, bất tỉnh nhân sự, kế nội hà đỡ lên một lát mới tỉnh lại, Mỹ Anh than khóc rằng:

- Trời ơi!

Quân hung dữ ở đâu mà hại cả nhà tôi như vậy?

Nếu tôi bắt đặng quân ấy quyết phân thây muôn đoạn.

Nói rồi bèn lăn khóc, lúc ấy người cô chạy lại ôm Mỹ Anh khuyên giải, Mỹ Anh cũng không nghe, nhất quyết than khóc.

Đổng Mỹ Anh sẵn có đồ binh khí tùy thân, từ giữ cô mình và nội nhà, cầm song kiếm lên ngựa, khiến gia đinh dọn đường hướng đông.

Khi ra khỏi Đông Trang rồi, Đổng Mỹ Anh thò tay vài túi cẩm nang hốt một nắm đậu và một nắm cỏ khô, ngó trên không niệm lăm răm thần chú rồi vãi ra, thì đậu và cỏ khô ấy hóa ra binh mã vô số.

Đổng Mỹ Anh khiến kéo qua phía chánh nam, đặng tìm giặc.

Binh ấy kéo qua gần tới chỗ, thấy có một gò mã, gia đinh dẫn lộ liền chạy tới xem thấy quả ba người giết chúa tướng mình còn đương nằm ngủ đó, chúng nó trở lại thưa với Đổng Mỹ Anh.

Mỹ Anh nghe nói cả mừng, bèn truyền áp vây bốn phía, lúc ấy Sài Vinh đương ngủ mê, nghe tiếng binh ó bèn dựt mình thức dậy, dụi con mắt, xem thấy binh giặc đã vây bốn phía, thì thất vía hồn kinh, tay chân rũ riệt không biết rớ vào đâu.

Sài Vinh gượng bỏ lại vỗ Khuông Dẫn mà kêu rằng:

- Nhị đệ, bớ nhị đệ, dậy mà coi binh ở đâu không biết đến vây anh em mình rồi.

Khuông Dẫn cũng ngủ mê, nghe kêu giật mình thức dậy mở mắt xem rồi nói rằng:

- Cha chả không xong rồi.

Bèn lấy tay vỗ Trịnh Ân kêu hai ba lần, Trịnh Ân không cựa quậy chi hết.

Khuông Dẫn lấy tay đánh trên bắp vế một cái mạnh, Trịnh Ân mới cựa quậy vung vai, vì đương chiêm bao thấy một người anh em đến đem rượu thịt đến mà đãi, đương có ăn nên nói rằng:

- Cha chả rượu này ở đâu mà ngon quá vậy?

Còn thịt đây mua ở quán nào mà luộc chưa đặng chính đó vậy?

Gần đây hay xa, đặn đem liệng trong mặt nó mà đổi thịt khác.

Khuông Dẫn nghe Trịnh Ân nói như vậy thì tức cười, rồi kêu nữa rằng:

- Tam đệ nói cái gì vậy?

Dậy cho mau mà coi, chúng ta đã bị vây rồi kìa!

Trịnh Ân nghe vậy thì lồm cồm ngồi dậy quơ cây táo đứng dậy mà xem, rồ nói rằng:

- Nhị ca thấy binh mã đó mà nhị ca sợ hay sao?

Khuông Dẫn liền quơ cây Sát Thần Côn chạy ra đánh, Trịnh Ân vác cây táo nhảy tới trước xem thấy Đổng Mỹ Anh rồi ngó lại kêu Khuông Dẫn rằng:

- Nhị ca, tôi xem chúa tướng của nó giống đàn bà, bộ nó lịch sự lắm, không biết chừng nó có phép thần thông biến hóa chi đây, chớ tôi thường nghe nói nó có phép tam đầu lục tí thì khó đánh lắm, coi chừng kẻo mà mắc nó chớ chẳng chơi đâu.

Khuông Đẫn nghe Trịnh Ân nói như vậy, đứng lại định nhãn mà xem thiệt quả chúa tướng là con gái lịch sự lắm.

Khuông Dẫn xem rồi bèn kêu lớn rằng:

- Bớ nàng kia, nàng tên họ chi, coi nhỏ con vậy, hà cớ chi mà dám đem binh mã đến vây ra như vậy?

Muốn chết hay sao?

Đổng Mỹ Anh nổi giận mắng rằng:

- Mi là đồ cường tặc, ngủ mới thức dậy chưa biết ta, thì để ta nói cho mà nghe, ta là em của Đổng Đạt tên là Đổng Mỹ Anh đây.

Nay ta đem binh mã đến bắt bọn ngươi, đặng có phân thây xẻ thịt mà báo cừu thù, nói cho mi biết.

Nói rồi bèn quơ song kiếm dục ngựa tới chém Khuôn Dẫn, Khuôn Dẫn quơ Thần Sát Côn ra mà hứng mà đánh.

Đánh hơn 20 hiệp chưa hơn thua, Trịnh Ân thấy vậy nổi nóng vác cây táo xốc ra giúp Khuông Dẫn, đánh với Mỹ Anh, đánh đặng 20 hiệp nữa.

Khuông Dẫn nháy Trịnh Ân mà nói rằng:

- Tam đệ lui ra đặng bảo hộ đại ca đi tới trước đi, để ta ở lại đây cự với nó cho.

Trịnh Ân nghe lời, liền thối ra khỏi trận, chạy lại kêu Sài Vinh:

- Đại ca, nhị ca bảo tôi lui ra, đặng bảo hộ đại ca đi trước, rồi nhị ca giết đặng con nữ tặc ấy, rồi sẽ theo sau.

Sài Vinh đương lúc sợ sệt, nghe Trịnh Ân nói vậy mừng hết sức muốn bỏ xe mà chạy.

Trịnh Ân liền máng dây xe vô vai kéo đi trước, cầm cây táo tả đột hữu xung phá vòng vây, đem Sài vinh ra khỏi rồi nhắm phía nam mà chạy.

Đổng Mỹ Anh thấy mất Trịnh Ân rồi, bèn ngó lên xem, thì thấy Trịnh Ân đang dẫn Sài Vinh thoát ra khỏi trùng vây mà đi.

Mỹ Anh nhất diện cự chiến với Khuông Dẫn, miệng niệm thần chú rồi hô lên lấy tay chỉ hướng nam, đón vây Sài Vinh và Trịnh Ân như cũ.

Trịnh Ân nổi giận mắng rằng:

- Quân khốn này không ghê ta còn theo mà vây nữa sao?

Nói rồi quơ cây táo đánh tung hoành bốn phía, đánh chừng nào thì thấy binh ấy cũng không thối lui, còn có trúng cũng không thấy nó chết, mắng nhiếc mõi miệng, nó cũng trơ trơ, không trả lời chi hết, Trịnh Ân nói:

- Hay là quân này nó là yêu ma gì sao chớ có lẽ binh của con nữ tặc ấy giỏi như thế sao?

Nói rồi phát nghi, đứng lại một chỗ định nhãn xem thì thấy quả là binh ma rồi kêu Sài Vinh rằng:

- Đại ca, binh mã ấy chẳng phải là thiệt đâu, binh thì bằng đậu ngựa thì bằng cỏ khô mà hóa ra đó, nói vậy con nữ tặc ấy nó biết sái đậu thành binh.

Sài Vinh không biết cớ làm sao mà Trịnh Ân nói như vậy, bèn nói lại với Trịnh Ân rằng:

- Ta xem đó thiệt là người ngựa rõ ràng, mà tam đệ nói là binh ma sao?

Trịnh Ân nói:

- Đại ca chưa rõ, chớ nó là huỳnh đậu với cỏ khô mà hóa ra đó, ấy là phép tà thuật của con tặc nữ nó tưởng làm như vậy đặng cho tôi sợ nó, để tôi làm cho binh mã ấy trở nên đậu và cỏ khô cho đại ca coi.

Nói rồi bèn định con mắt thần mà xem rồi hô lên với binh lính, binh lính nghe Trịnh Ân hô cớ tích của chúng nó biết là không xong, liền biến trở lại là đậu và cỏ khô, rớt nằm rải rác trên đất.

Lúc ấy Sài Vinh vỗ tay cười rằng:

- Tam đệ cũng có phép giỏi chớ phải chơi sao.

Trịnh Ân nói:

- Thôi bây giờ mình không cần chạy đi đâu nữa, để ở đây đợi nhị ca giết con nữ tặc ấy, rồi đến đây sẽ đi với nhau.

Sài Vinh nghe lời ngồi đó mà đợi Khuông Dẫn.

Lúc ấy Khuông Dẫn đương đại chiến với Đổng Mỹ Anh hơn 50 hiệp, mà chưa định hơn thua.

Đổng Mỹ Anh đã mỏi mệt ngừng song kiếm lại nghỉ, Triệu Khuông Dẫn cũng chống cây Thần Sát Côn đứng mà thủ.

Đổng Mỹ Anh thấy diện mạo Khuông Dẫn như vậy lại có tài năng hơn mình thì đem lòng tà niệm nói ghẹo Khuông Dẫn.
 
Back
Top Bottom