Dị Giới  Phế Vật Triệu Hồi Sư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 220: Chương 220


Bên ngoài rừng hai nhóm người đang điên cuồng lao vào đánh nhau.

Nhưng có thể nhìn thấy một bên áp lực nặng nề chịu đựng những vết thương lớn nhỏ khác nhau, một bên thì đang hung hăng không ngừng nhắm đến yếu điểm của bên kia mà ra tay tàn nhẫn.
"Anh Kỳ, em sắp không chống đỡ nổi rồi." Tiếng nói trẻ con thì thào vang lên trong không khí căng thẳng.
Đúng vậy một trong hai nhóm người này chính là nhóm của Mạnh Kỳ cùng những binh sĩ của hoàng gia phía Tây.
Mạnh Kỳ phun một ngụm máu từ trong miệng xuống đất chống thanh kiếm để đỡ cơ thể đang chảy rất nhiều máu đứng dậy.

Cậu ta nghe thấy tiếng nói của Yuta liền khàn giọng đáp lại:
"Cố gắng thêm một chút nữa, bọn họ chắc chắn sẽ chạy đến."
"Cẩn thận." Tiếng hét của Roma truyền đến sau đó là một lực đẩy mạnh khiến cơ thể của Mạnh Kỳ ngã về một phía.
Trong lúc cậu ta lơ là thì một ngọn lửa đã nhanh chóng lao đến may mắn Roma ở gần đó nên giúp một phen nếu không thật sự khó mà sống nổi.

"Cảm ơn." Mạnh Kỳ ngã trên đất hô hấp dồn dập nói.

Vết thương trên người cậu ta quá nặng hiện tại chỉ giống như nỏ mạnh hết đà cố gắng chống cự mà thôi.
Roma đỡ Mạnh Kỳ lên sau đó né tránh những viên đạn lửa do pháp sư bên địch bắn tới mà chạy về phía ông Ađam, dù sao ông ấy cũng là một dược sư có thể chữa trị cho cậu ta.
Sau khi đưa Mạnh Kỳ cho ông Ađam, Roma liền tiếp tục chiến đấu, cậu ta hoàn toàn không hiểu được tại sao mọi chuyện lại như thế này.
Sau khi tách khỏi nhóm Trần Vũ Phong để chạy khỏi đám quái thú mạnh mẽ trong khu rừng chết, nhóm bọn họ cùng hai nhóm còn lại liền chạy thật nhanh tránh xa nơi đó.

Không biết đã chạy qua bao lâu nhưng dường như khoảng cách đã thật sự quá xa, bởi vì bọn họ không còn nghe thấy tiếng rống của đám quái thú nữa.
Lúc đó bọn họ mới dừng bước chân để nghỉ ngơi trong chốc lát.

Arai sau khi đã bình phục hơi thở liền đề nghị ra khỏi bìa gần, hiện tại nếu có thể thì đi bên ngoài sẽ an toàn hơn.
Là một dân cư ở lục địa này anh ta rõ ràng hơn ai hết chỉ cần ra khỏi khu rừng thì quái thú bên trong gần sẽ không tiếp tục đuổi đến, đây chính là lá chắn của vị pháp sư vĩ đại của đại lục này làm ra.
Nhưng Arai không nói thẳng chỉ đưa ra đề nghị rồi chờ câu trả lời.
Mạnh Kỳ cùng Ravi nhìn nhau sau đó gật đầu.

Hai người cảm thấy nghe lời dân bản địa cũng tốt, dù sao Arai cũng là thuộc hạ th@n cận của nhà vua tương lại của lục địa này, nếu như nhà vua không phải kẻ ngốc thì chắc chắn sẽ không phản bội Ly Bara.
Thế là ba nhóm người cùng nhau rời khỏi bìa rừng ra bên ngoài.

Nhưng đây chính là một sai lầm, không ai ngờ được bên ngoài bìa rừng lại có tập kích.
Nhóm tập kích này không biết đã tập trung bên ngoài bằng cách nào ngay khi bọn họ bước ra ngoài liền bị đánh.

Một cuộc tấn công bất ngờ khiến bọn họ bị thương, bởi vì phải bảo vệ những người yếu hơn nên một số người không thể làm gì khác hơn là dùng thân mình đỡ lấy.
Giống như Mạnh Kỳ, Ravi cùng LiLi bọn họ đỡ cho những người bên cạnh vì vậy vết thương rất nặng nề.

Nhưng Mạnh Kỳ không giống như hai người kia, cậu ta chỉ là một người mới trong chỉ tập luyện làm kiếm sĩ trong vài năm, không chỉ vậy tư chất mà hiện tại cậu ta sở hữu thật sự rất yếu, vết thương mà cậu ta hứng chịu đã trực tiếp lấy nữa cái mạng đó của cậu ta, nhưng bằng ý chí cùng trách nhiệm cậu ta mới có thể gượng đến hiện tại.
Nhưng đây đã là cực hạng của con người.
Roma cắn răng đâm một kiếm về phía kẻ địch đang lao về phía mình.

Cậu ta tức giận vì sự bất lực hiện tại của bản thân, nơi này có người ngoài cũng không có Trần Vũ Phong cậu ta hoàn toàn không thể hóa hình để chiến đấu được, điều này làm cho sức mạnh của cậu ta trở nên yếu đi một cách vô dụng.
Roma không phải kiểu người có đầu óc nên cậu ta tuy nghi ngờ chuyện xảy ra đột ngột này nhưng cũng chẳng suy nghĩ sâu xa hơn nữa, hiện tại trong đầu của cậu ta chỉ có một thứ duy nhất chính là bảo vệ.
Hiện tại chỉ còn một mình cậu ta có sức chiến đấu để bảo vệ những người khác, Yuta cùng Enzo còn quá nhỏ để có thể làm việc này, tuy bọn nhỏ có giúp đỡ nhưng nó hoàn toàn không thể tiêu diệt kẻ địch được.

Bọn chúng không giống như lũ tôm tép đã chặn đường bọn họ khi còn lênh đênh trên biển, những người này rõ ràng mạnh hơn cùng âm độc hơn rất nhiều.
Nhìn Mạnh Kỳ đang được ông Ađam chữa trị Roma liền đứng chắn phía trước kiên định mà chén giết những kẻ lén phén đến gần mặc cho cả người đều là vết thương cùng những vết cháy xém.

Nhóm Ravi cũng không tốt hơn nhóm Mạnh Kỳ là bao, tuy nhiên bọn họ chỉ cần bảo vệ một người nên việc chiến đấu cũng dễ dàng hơn, tuy nhiên thực lực của kẻ địch thật sự không thể coi thường, cho dù bọn họ có mạnh mẽ thế nào thì khi bị một nhóm kẻ địch mạnh bao vây thì cũng không thể hoàn toàn ứng phó tốt được.
Ravi phải triệu hồi hai con thú để chống đỡ nhưng điều này khiến sức lực của ông chú cũng bị mài mòn khá nhiều.

Li Li thì càng thêm thở dồn dập, cô ta điên cuồng chém diết hoàng toàn không để ý phía bên địch có bao nhiêu tên vì vậy đến khi cô ta nhận ra thì trên người đầy gãy vết thương, cũng vì vậy mà hiện tại cô ta đã cẩn trọng hơn nhưng cũng không thể khá hơn được.
Ođan thì chiến đấu từ xa, cậu ta không thể đánh trực diện vì vậy số lượng ít ỏi bên phía bọn họ khiến cậu ta không thể vận dụng hết sức mình, vừa phải trợ giúp đồng đội vừa phải bảo vệ Tali khiến cậu ta gần như cạn kiệt.
Tuy bên cạnh họ có Tali hỗ trợ tăng sức mạnh cùng sự phòng ngự nhưng thật sự quá ít ỏi đối với số lượng kẻ địch như thế này.

Những binh sĩ đi theo bọn họ hầu như đã không còn ai nữa cả.
Bên phía Arai càng thêm thảm hại, ngoại trừ anh ta có thực lực cường hãn ra nhưng cũng gần như mất hết sức lực thì những binh sĩ khác đã hoàn toàn ngã xuống trước sự hung tàn của kẻ địch.
Một trận chiến không cân sức khiến bọn họ rơi vào thế yếu, tính mạng khó bảo toàn.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 221: Chương 221


Khi tất cả đều trở nên cạn kiệt sức lực.

Nhóm người Roma giống như cá nằm trên thớt, bọn họ đã không còn có sức chống chọi được nữa, Yuta cũng không còn giữ được vòng bảo hộ vây quanh mình
Tất cả đều chỉ có thể trơ mắt nhìn ngọn lửa lao về phía bọn họ.
"Ông Ađam." Nhóm Riva đỏ bừng mắt mà hét lớn, nhưng bọn họ không có ai có thể phân thân chạy đến giúp được cả.
"Màn chắn nước."
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng hô lớn từ trong rừng vọng ra, một tấm chắn bằng nước bao vây lấy nhóm của Roma khiến quả cầu lửa đang lao tới nhanh chóng bị dặp tắt.

"Rống." Tiếng rống lớn đình tai nhức óc khiến những người bên ngoài không khỏi kinh sợ, lỗ tai bọn họ trở nên lùng bùng tay chân run rẩy.

Tất cả hoạt động hiện tại của bọn họ đều bị đình chỉ một, ai náy đều cúi gặp người ôm lấy đầu mình.
Một con thú màu trắng trên lưng chở hai chàng trai xong ra ngoài lao thẳng về phía những tên sát thủ vừa bị tiếng rống làm cho mơ hồ.
"Qủa cầu nước." Ashi đưa tay lên bắn vài quả cầu bằng nước vào kẻ địch.
Trần Vũ Phong cũng tranh thủ lúc bọn chúng chưa kịp phản ứng mà dùng kiếm chém vào cổ bọn họ, mỗi nhát chém đều cực kỳ ngoan độc mà chính xác, chỉ một đường thẳng bọn chúng liền ngã nhào trên mặt đất.
Trần Vũ Phong đã không còn giống như lúc đầu khi vừa bước chân đến thế giới này, trong cái xã hội không xem trọng tính mạng con người này nếu như cậu không bảo vệ chính mình cũng như người thân của mình thì người chết chính là bọn họ.

Cậu phải cầm đao lên dẹp bỏ sự lương hiện cảu bản thân đối với những kẻ muốn đưa mình vào chỗ chết, sự lương hiện cảu cậu sẽ không biến mất nhưng nó sẽ không tùy tiện thể hiện với những kẻ không xem bọn họ là con người.
Bản thân cậu hiện tại có thể giết người mà không thay đổi sắc mặt nhưng nó không có nghĩa cậu thực sự yêu thích việc này, việc khiến tay mình dính máu khiến mỗi đêm cậu đều không có cách nào ngủ ngon, sự tội lỗi từ việc tước đoạt tính mạng của người khác khiến trái tim cậu đau đớn, nhưng cậu sẽ không lùi bước, cậu cần phải bảo vệ những người xung quanh cậu.
Sau khi đánh một nhóm người ngã xuống, Đại Bạch liền nhanh chóng lùi lại tránh khỏi thanh đao đang quét về phía mình rồi lùi về phía trước màn chắn nước.
Trần Vũ Phong nhìn mồ hôi trên trán Ashi liền không khỏi lo lắng: "Anh không sao chứ?"
"Không sao, tôi vẫn còn chóng cự được một chút." Ashi mỉm cười nói.
Thật ra anh ta đã mất sức quá nhiều, nếu như cứ cố gắng thì chỉ một chút nữa thôi đôi chân anh ta cố gắng duy trì sẽ biến trở về thành đuôi cá.

Một khi không còn đôi chân thì anh ta không thể tiếp tục ở trên cạn mà phải nhảy ngay vào nước nếu không anh ta sẽ bị mất nước , thời gian dài có thể dẫn đến tử vong.
Nhưng với tình cảnh hiện tại anh ta không thể nói ra được chuyện này, chỉ tiếp xúc không bao lâu nhưng anh ta cho rằng mình hiểu cậu rất nhiều, nếu như để cậu biết tình trạng hiện tại của mình thì cho dù hy sinh cả tính mạng cậu cũng sẽ để anh ta dừng tay, hoặc cậu sẽ kêu anh ta nhanh chóng rời đi, đừng ở lại đây nữa.
Nhưng điều đo là điều mà một ke3ngao5 mạn như anh ta không thể chấp nhận nổi, việc nhận định một con người là bằng thủ là người thân cảu một nhân ngư là một chuyện cực kỳ khó khăn, nhưng cả gia đình anh ta đã nhận định cậu, không phải vì dấu ấn của thần linh mà vì bản thân cậu.
Trần Vũ Phong nghe anh ta cứng rắng nói liền không khỏi đau lòng, thật sự anh ta không cần phải cố gắng vì bọn họ như thế, cậu thở dài nhìn anh ta mà nghiêm túc dặn dò: "Ashi, từ giờ tôi không cho phép anh ra tay nữa, cứ giữ vẫn màn chắn cứu họ giúp tôi là tốt lắm rồi, từ giờ bản thân tôi sẽ bảo vệ mọi người."
"Được." Ashi ngập ngừng một chút nhưng nhìn sự kiên định cùng cố chấp trong mắt cậu anh ta vẫn thở dài đồng ý.
Ashi nhảy khỏi lưng đại bạch rồi đi vào trong màn chăn của mình, từ bên trong anh ta van64co1 thể quan sát rất rõ trận chiến bên ngoài.
Nhóm người Riva nhìn thấy Trần Vũ Phong đến thì thở phào, LiLi đẩy Tali về phía màn chắn sau đó thấp giọng cầu xin: "Ashi, anh có thể cho cô bé vào trong được không."
Ashi liếc nhìn Trần Vũ Phong thấy cậu gật đầu liền mở màn nước ra một lỗ để cô bé đi vào.
"Cảm ơn." LiLi lòng đầy cảm kích nói.

Cô ta biết hiện tại nguy hiểm như thế nào, cho dù anh ta không đồng ý bọn họ cũng không thể muoa75n chủ nhân để ép buộc, nhưng cuối cùng anh ta lại đồng ý, chỉ cần như vậy nhóm cảu cô ta đã thực sự có thể nhẹ nhàng hơn rất nhiều rồi.

Cô ta nợ anh ta một lần sau này chắc hcan81 sẽ trả lợi.
Không giống như LiLi chỉ chú ý màn chắn được nhanh chóng mở ra, Ravi là một ông chú lão luyện ông ta đã nhìn thấy cái gật đầu đầy nhẹ nhàng cảu Trần Vũ Phong đang ngồi trên lưng Đại Bạch ở gần đó.

Nếu như phải cảm ơn thì bọn họ phải cảm ơn sự lương hiện cảu chàng trai nhỏ nhắn nhưng cực kỳ anh dũng này.
 
Back
Top Bottom