Dị Giới  Phế Vật Triệu Hồi Sư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 200: Chương 200


Trong khi bên dưới đang đánh nhau dữ dội thì bên trên đám mây đen, Đại Bạch cùng Trần Vũ Phong đã đáp lên con thú bay bị mây đen che khuất.

Đúng như những gì Lan nói, bên trên con thú bay này có một cánh cổng không gian mà người từ trong đó đi ra chỉ được mười người, năm phút mới có thể đi ra một đợt người, những người phía trước nhiều như vậy là do bọn họ đã ở trên thú bay chờ sẵn, lúc đầu làm vậy để kéo dài thêm thời gian mà thôi, nhưng bọn họ không ngờ rằng lại bị phát hiện nhanh như vậy, dù sao thú bay cua Bara Ly cũng chưa từng truyền ra bên ngoài nên người đứng phía sau không ngờ anh nắm rất rõ về số lượng người bên trên.

Đại Bạch sau khi đứng trên thú bay liền dừng lại, cả người nó căng thẳng nhìn chằm chằm người đang đứng xoay lưng về bọn họ mà nhìn vào cổng không gian.

Lúc này lại một đợt kẻ mặc áo choàng từ trong cổng không gian đi ra, bọn họ nhìn thấy cậu liền muốn lao đến nhưng người đứng trước cửa không gian đã ngăn lại.

“Các người xuống dưới đi.


Một giọng nói già nua vang lên.

Những kẻ mặc áo choàng nghe vậy liền không chừng chờ mà xoay người nhảy khỏi lưng thú bay, mà người đứng trước cổng không gian cũng từ từ xoay đầu nhìn về phía cậu.

“Xin chào, người được xem là đứa con của thiên mệnh.

” Một ông lão có chồm râu trắng dài xuống hông, hai mắt sáng như sao tinh thần đầy sung túc, ông ta vừa cười vừa nói “Nghe danh đã lâu, hiện tại mới có thể gặp mặt.


“Chào ông.

” Trần Vũ Phong nghe ông ấy chào mình liền ngơ ngác chào lại, cậu không biết tại sao ông ấy lại bắt chuyện với mình, nhưng bởi vì phép lịch sự của thời đại trước đã cho cậu một hói quen đáp lại khi người khác chào hỏi nên cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều.

Đại Bạch bó tay nhìn cậu một cái, nó cảm thấy hiện tại cậu thật ngu ngốc.

Lão giả đối diện nghe cậu đáp lại cũng cực kỳ kinh ngạc, sau đó ông ấy bật cười, một tay vuốt nhẹ chồm râu dài của mình.

“Cậu đúng là đứa nhỏ kỳ lạ.


“Không có ai ở trên thế giới này sẽ chào hỏi kẻ địch của mình đâu.


Trần Vũ Phong nghe vậy liền xấu hổ, nhưng cậu không nghĩ mình đáp lại là sai vì vậy chỉ mỉm cười lắc đầu.

“Nhóc con, ta biết mình làm không đúng nhưng ta không làm khác được.

” Lão giả thấy cậu như vậy thì cảm thấy hiện cảm vì vậy ông ấy cũng nói ra suy nghĩ của mình cho cậu hay “Già rồi, ta đã trải qua cả cuộc đời vì vậy biết cái nào đúng cái nào sai, nhưng tiếc rằng người ta theo lại không biết chuyện đó, nó xem lợi ích cao hơn tất cả.


“Mà nhóc chính là người sẽ ngăn cản lợi ích của nó.


Trần Vũ Phong nghe vậy liền khó hiểu hỏi “Vậy sao ông không rời đi.


“Ta nhìn nó lớn lên, lòng trung thành không có nhưng tình cảm vẫn còn.

” Lão giả thở dài lắc đầu “Ta không thể rời khỏi nó, cũng không thể khiến nó bị bắt nạt được.


“Chàng trai thật sự xin lỗi vì rắc rối này.


“Cũng xin lỗi vì chuyện ta sắp làm, nhưng mong cậu hãy tha thứ.


Trần Vũ Phong nghe nói xong liền hiểu được ông ấy có ý gì, cậu gật đầu đáp lại “Tuy cùng chí hướng nhưng đáng tiếc chúng ta không thể đi chung đường.


“Phải, thật đáng tiếc.

” Lão giả mỉm cười đáp lại, sau đó ông giơ tay lên từng cột sấm sét bắt đầu đánh xuống nơi cậu đang đứng.

Đại Bạch nhanh chóng ngậm cổ áo cậu sau đó linh hoạt né tránh, lưng thú bay cực kỳ rộng lớn, vì vậy nơi dừng chân của nó cũng khá nhiều, sự linh hoạt của nó khiến những tia sét không thể nào chạm đến được.

“Con thú này thật có ý tứ.

” Lão giả vừa đánh sét xuống vừa nhìn Đại Bạch đầy hứng thú “Rốt cuộc nó là giống loài gì.


“Sức mạnh, sự linh hoạt, kích thước, có thể bay nhảy tự do dù là trên trời hay dưới nước, luồng nguyên tố bao bộc lại chẳng có màu! Đúng là kỳ lạ.


“Lão già chết tiệt đó, có thể vừa nói vừa ngừng tay không hả.

” Đại Bạch tức giận nói vào đầu cậu.

Trần Vũ Phong bất đắc dĩ một đường bị Đại Bạch lung lây qua lại, vừa phải nghe nó cầu nhầu trong đầu.

Lão giả tiếp tục vui vẻ nói “Lão già này đi biết bao nhiêu nơi nhưng chưa từng thấy loài nào như vậy, đúng là một giống loài bí ẩn, có khi nó chỉ có duy nhất một thân một mình, một loài thú đã tuyệt chủng.


Nói xong ông ấy cảm thấy đoàn tấn công này Đại Bạch chưa bọc phát đủ sức mạnh của nó, vì vậy ông ấy giơ quyền trượng lên sau đó trước mặt ông ấy phóng ra rất nhiều đường sét đánh tới.

Lần này không còn là từ trên trời đánh xuống nữa mà là từ bên hông, như vậy dù Đại Bạch có chạy đường nào cũng chẳng thể thoát được.

“Nằm xuống.

” Đại Bạch nói một câu rồi quăng Trần Vũ Phong lên lưng, sau khi ổn định nó liền linh hoạt né tránh những đường sét lao đến, tuy chúng nó được phóng ra cùng một lúc nhưng mỗi đường sét đều có một lỗ hỏng có thể né tránh, nhưng dù có né tránh cũng sẽ bị sức đánh của tia sét làm cho đau đớn.

Nhưng Đại Bạch là ai, nó là một con thú cực kỳ lỳ đòn, nó dùng lông của mình bao bộc cậu lại để cậu không bị ảnh hưởng của sét đánh khiến cơ thể đau đớn, còn nó thì linh hoạt luồn qua những khe hở tuy nhỏ nhưng cũng có cách để luồng qua mà né tránh.

Mà Trần Vũ Phong cực kỳ nghe lời nó, sau khi ngồi trên lưng nó vững vàng cậu liền cúi rạp người xuống ôm lấy lông dày của nó rồi không động đậy gì nữa, cứ mặc cho nó làm gì thì làm, đây là sự tín nhiệm mà cậu dành cho nó.

Lão giả thấy Đại Bạch vậy mà có thể bảo vệ cậu không chút tổn thương liền không khỏi kinh ngạc, một con thú triệu hồi bình thường có thể làm đến như vậy hay sao, ông ta có loại thú nào mà chưa từng nhìn qua, vậy mà hôm nay lần đầu tiên trong đời nhìn được một loài thú có thể dễ dàng vượt qua những tia sét của ông.

Càng lúc ông ấy càng thêm hứng thú với Đại Bạch, nếu như hai lần sét không thể làm tổn thương được nó vậy lần này ông sẽ đánh một cách trực diện.

Đối với chức nghiệp sư ở thế giới này thì mỗi nguyên tố chỉ có một hình một kiểu dáng, mà nguyên tố của ông ấy đã được xem là nguyên tố hiếm gặp nhất, nhưng hình thái của nó cũng cực kỳ phiền phức nhất, sau khi tung ra hai chiêu mà ông ấy thường dùng thì hiện tại ông ta chỉ còn đánh trực tiếp vừa niệm chú ngữ vừa tung chiêu mà thôi.

Đại Bạch cũng cảm thấy ý định của ông ta liền nghiêm túc đề phòng, nó có thể cảm nhận được ông lão trước mặt này không đơn giản, nếu muốn thắng ông ta thì nó cùng Trần Vũ Phong của hiện tại không thể nào làm được.

“Vũ Phong, một chút nhớ cẩn thận hơn.

” Nó thầm nói trong lòng với cậu, tuy chỉ có một người nhưng áp lực hiện tại thực sự rất lớn.

Trần Vũ Phong nghe xong liền nhảy khỏi người nó, mắt chăm chú nhìn nhất cử nhất động của ông lão đối diện “Tao biết rồi, mày cũng cẩn thận.


Cậu vừa nói xong lão giả trước mặt liền bỗng nhiên biến mất, sau đó xuất hiện phía sau hai người sau đó dùng một tia sét đánh tới.

Trần Vũ Phong cùng Đại Bạch cảm nhận được nguy hiểm liền nhanh chóng né tránh sau đó một người rút kiếm một người quất đuôi trở ngược đánh về phía sau.

“Ồ, phản xạ nhanh đấy.

” Lão giả lùi về sau lại tiếp tục biến mất, sau đó ông ta xuất hiện trên đầu hai người rồi đánh sét xuống “Nhưng nhanh thôi thì chưa đủ.


Trần Vũ Phong nhanh chóng nghiêng ngươi sau đó mượn lực đuôi của Đại Bạch mà tránh thoát, bởi vì lần đánh này từ trên đầu nên người bị nhắm vào chỉ có cậu, sau khi thấy cậu tránh được Đại Bạch liền vươn móng mà đánh lên.

Lão giả liền mượn lực của sét mà bay lên cao hơn sau đó xoay người rồi rớt xuống cách đó không xa.

“Nhóc con cũng không tệ.


Trần Vũ Phong nghe vậy liền cảm tạ “Cảm ơn ông đã khen.


Lần này Đại Bạch chính thức trợn trắng mắt với cậu, trong giờ phút này còn có tâm tư nói chuyện phím cùng người đang đánh nhau với mình, đúng là vô tư quá mất rồi.

Lão giả nghe cậu đáp lại liền vui vẻ bật cười “Ta thật thích nhóc.


Nói xong ông ấy lại tiếp tục biến mất, lần này ông ấy xuất hiện trước mặt cậu trên tay cầm quyền trượng đánh tới, miệng độc chú ngữ “Tê liệt.


Trần Vũ Phong dù đáp lại ông nhưng cũng không thoải mái mà luôn đề cao cảnh giác, vì vậy ông lão vừa xuất hiện trước mặt cậu đã dùng kiếm mình chặn lại quyền trượng của ông ấy, nhưng dù vậy cảm giác như điện giật tuy không đánh thẳng lên người cậu nhưng nói vẫn truyền từ thanh kiếm sang khiến hai cánh tay của cậu cảm thấy tê rừng, cậu nhanh chóng rút kiếm lại rồi nhảy ra sau.

Đại Bạch thì từ bên hong quất đuôi lại,lực mạnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng gió lớn thổi qua.

“Úi chà.

” Ông lão giật mình nhanh chóng hạ thấp người xuống sau đó biến mất khỏi chỗ vừa đứng “Cái đó mà đánh trúng chắc xương già của ta gãy mất.


Đại Bạch hừ lạnh một tiếng, lần này nó không bị động chờ ông ta đánh tới mà nó dựa theo trực giác của mình mà vung vuốt nhào qua.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 201: Chương 201


Lão giả nhìn thấy móng vuốt của Đại Bạch vồ tới liền giật mình nhanh chóng né tránh “Uí chà, vậy mà nó còn có thể cảm nhận khí tức của ta.


Trần Vũ Phong nghe thấy tiếng liền dựa theo nơi phát ra âm thanh mà đánh tới, cậu dùng thanh kiếm quẹt qua.

“Ấy chà, đúng là không thể khinh thường được nha.

” Ông lão nhanh chóng né tránh vừa hài hước nói, sau đó ông chạy ra sau lưng cậu sau đó dùng quyền trượng đánh tới.

Trần Vũ Phong cảm nhận được liền nhanh chóng né tránh, cậu tuy không tàng hình nhưng tốc độ hiện tại của cậu lại không thua gì Đại Bạch, vì vậy phản ứng của cậu cực kỳ nhanh, mà ông lão cũng chẳng ngạc nhiên khi cậu tránh được cú đánh của mình, ông cười khẽ một tiếng rồi hô.

“Nhấp nháy.


Ông vừa dứt lời cây quyền trượng liền tỏa ra ánh sáng, sau đó một đường ánh sáng từ cây quyền trượng xuyên thẳng tới Trần Vũ Phong
“Tránh ra.

” Đại Bạch hét lớn khi thấy tia sáng bay đến cậu.

Trần Vũ Phong không chút chừng chờ mà nhanh chóng lộn một vòng tránh đi tia sáng, nó xẹt qua người cậu mang theo một luồn sức mạnh khiến cơ thể cậu tê giật nhẹ.

“Vũ Phong.


Cậu cứ ngỡ rằng mình đã hoàn toàn tránh khỏi chiêu đó, nhưng không ngờ rằng trong đầu cậu lại vang lên tiếng hét lớn của Đại Bạch.

Trần Vũ Phong ngơ ngác nhìn qua, thì ra tia sáng sau khi xẹt qua người cậu thì nó đã nhanh chóng vòng trở về, giống như đã được định sẵn mục tiêu nếu không trúng nó sẽ không dừng lại.

“Ta cứ nghĩ sẽ chơi cùng nhóc thêm một chút cơ, nhưng mà tiết thật.

” Lão giả nhìn đường sáng sắp trúng vào người Trần Vũ Phong liền tiếc nuối thở dai.

“Lão già chết tiệc.

” Đại Bạch tức giận gầm lớn, nó dùng tốc độ nhanh nhất của mình để chạy đến cạnh cậu, nhưng dù vậy nó vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn tia sáng xuyên qua cơ thể cậu.

“Lão già, đùa thế là đủ rồi nhỉ.


Giọng nói quen thuộc vang lên, đường ánh sáng xuyên qua người cậu bị một ngọn lửa nuốt trọn rồi biến mắt, mà cổng không gian nháy mắt cũng vỡ tan.

Bara Ly từ trên đầu của thú bay chậm rãi đi xuống lưng nó đứng phía xa nhìn lão giả vẫn đang giơ cao quyền trượng bên kia.

“Bara Ly, lâu rồi không gặp cậu, thế mà đã lớn chừng này rồi.

” Lão giả thấy người đến là anh liền thu lại quyền trượng rồi tủm tỉm cười nói.

Bara Ly khom người đưa một tay đặ lên ngực mình khách sáo nói “Đúng vậy ạ, đã lâu không gặp, ông vẫn hiền lành như xưa.


“Hiền lành, ngươi nghĩ sao ông ấy hiền lành vậy.

” Đại Bạch nghe anh nói mà không kìm được liềm gầm lớn một tiếng, nó chạy lại ngậm lấy cổ áo Trần Vũ Phong trong miệng sau đó chạy đến gần Bara Ly
Bara Ly tuy không nghe hiểu nó nói gì nhưng anh vẫn có thể đoán được ý của nó vì vậy chỉ có thể bất đắc dĩ mà giải thích “Ông lão ấy già rồi dễ mềm lòng lắm, lúc nãy nếu ta không ra tay ông ấy cũng sẽ vô hiệu hóa sức mạnh của chính mình thôi.


“Nhóc con ta không cần cậu gắn thẻ người tốt đâu.

” Lão giả hừ lạnh nói.

Đại Bạch nghe xong vẫn không phục, nó tận mắt nhìn thấy đường sáng ấy sắp xuyên qua người cậu, nếu như ông ấy không làm vô hiệu hóa nó vậy Trần Vũ Phong sẽ ra sao.

“Đại Bạch.

” Trần Vũ Phong nhìn Đại Bạch dịu dàng vuốt v e khuôn mặt của nó, lúc này nó vẫn đang ngặm chật cổ áo của cậu nên cậu vẫn đang treo lơ lưng nên chỉ có thể sờ lên khuôn mặt to bự của nó mà thôi “Tao cảm nhận được ông ấy không có ác ý! Mày tin tao chứ.


Đại Bạch nghe cậu nói mới hơi hòa hoãn một chút, nó liếc mắt nhìn ông lão đang nhàn nhã vuốt râu bên kia rồi mới buông áo cậu ra.

“Cảm ơn ông vì đã không dùng hết sức.

” Trần Vũ Phong khom người kính trọng nói.

Đúng vậy từ lúc giao chiến cậu đã biết được ông ấy không dùng hết sức của mình, mỗi lần ra chiêu ông đều sẽ để lộ lối thoát cho cậu biết, lúc nãy cũng vậy chỉ do cậu quá ỷ y nên mới gặp kết cục thua như thế này.

“Ta không muốn hại những đứa nhóc hiền lành đâu.

” Lão giả thở dài nói “Nhưng chủ nhân của ta lại lầm đường lạc lối, vì vậy ta nghĩ ít nhất cứ làm chút việc thiện, sau này xin được sự tha thứ.


“Đứa nhỏ đó, ta muốn mở cho nó một con đường sống sau này.


Bara Ly nhìn ông rồi thở dài “Ngài luôn lựa chọn sai lằm, mười năm trước đã thế bây giờ cũng như vậy.


“Ta biết.

” Lão giả gật đầu hai mắt u sầu “Nhưng con người ai mà không sai lằm, ta có thể sai lầm cả đời nhưng sẽ làm đúng một lần.


“Ông đúng là một ông lão kỳ lạ.

” Bara Ly ghét bỏ nói.

Lão giả cũng ghét bỏ nhìn lại anh “Cậu cũng là đứa nhóc khó ưa nhất.


Trần Vũ Phong thấy hai người giao tiếp đầy thân mật với nhau liền đáon được một hai, có lẽ từ lúc bắt đầu ông lão đã không có ý định giết bất kỳ ai, nhưng lệnh quốc vương khó cãi ông vẫn sẽ làm theo kế hoạch, nhưng ông chắc chắn rằng Bara Ly sẽ có thể thoát khỏi những kẻ tấn công bên dưới mà chạy đến đây đập vỡ cổng không gian.

“Lão già, ông nên về hưu rồi.

” Bara Ly nói, ông ấy một đời phụng sự cho quốc vương, các thế hệ qua đi sự mệt mỏi đã hằng sau trong mắt của ông ấy, nhưng ông ấy vẫn tiếp tục phụng dưỡng cho người kế tục tiếp theo.

Lão giả nghe anh nói liền cười vui vẻ “Ta không về hưu được, đứa nhỏ ấy sẽ rất cô đơn.


“Ta không hiểu được ông.

” Bara Ly nghe vậy liền lắc đầu.

Lão giả trợn mắt hừ lạnh “Ai cần cậu lo.


Dù người đã già nhưng tính tình sẽ con vẫn không thay đổi, tuy ông rất mệt mỏi nhưng vì đứa trẻ của mình ông vẫn tiếp tục cố gắng, đây chính là cuộc sống của ông.

“Gào.

” Đại Bạch nghe hai người nói qua nói lại liền không chịu được mà kêu một tiếng, nó thật sự muốn hỏi nếu mọi chuyệ đã giải quyết xong thì làm sao còn đứng ở đây.

Trần Vũ Phong cũng lo lắng cho nhóm bên dưới sau khi Nghe Đại Bạch thúc giục liền hỏi “Vậy chúng ta xuống dưới đi.


Bara Ly nghe vậy liền gật đầu, cũng đến lúc quay lại rồi.

“Cẩn thận một chút, nhóm của ta chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

” Lão giả nhìn hai người rồi nói, sau đó ông ấy điều khiển thú bay rời đi, dù sao cổng không gian cũng bị phá hủ ông ấy không còn nhiệm vụ ở đây nữa.

“Cảm ơn ông.

” Trần Vũ Phong gật đầu với ông rồi leo lên lưng Đại Bạch.

“Lão già, giữ gìn sức khỏe nhé.

” Bara Ly cũng chào ông.

“Hừ, ta còn khỏe chán.

” Lão giả đáp lại sau đó nhìn hai người nhảy xuống thú bay.

Sau khi hai người vừa nhảy xuống thú bay thì nhìn thấy một quả cầu nước đang bao bọc lấy ai đó, sau đó những thanh gai nhọn làm từ nước xuất hiện xung quanh quả cầu nước cuối cùng là ghim chặt vào quả cầu nước.

“A a a a a! ” Tiếng hét đau đớn vang lên sau đó tắt lịm mà quả cầu nước cũng nhanh chóng vỡ ra một người từ bên trong quả cầu nhanh chóng rớt xuống biển.

Lúc này Trần Vũ Phong cùng Bara Ly mới thấy gõ người bên trong quả cầu nước chính là kẻ mặc áo choàng đen tướng quân, mà xung quanh đã không còn bóng dáng của bất kỳ tên áo choàng đen nào nữa.

Hai người thấy vậy liền nhìn nhau sau đó nhanh chóng bay xuống rồi đáp lên thuyền.

“Chủ nhân.


Nhóm người Riva nhìn thấy Bara Ly liền vui mừng gọi.

“Không sao chứ.

” Bara Ly nhìn bọn họ liền hỏi thăm.

“Không sao ạ, bọn chúng yếu xìu.

” Odan nhanh chóng nói, anh chàng luôn đứng ở giữa mọi người mà trợ giúp vì vậy cũng không tốn quá nhiều sức lực.

“Chủ nhân, để em làm dịu tay cho ngài.

” Tali đi lại gần Bara Ly nói, mỗi lần anh dùng sức mạnh bằng tay thì luôn bị đỏ, bởi vì luồng sức mạnh tỏa ra quá lớn nên da thịt của người bình thường không thể nào chóng chội nổi được.

“Phiền em.

” Bara Ly gật đầu rồi đưa tay cho Tila.

Cô ấy cầm lấy tay anh sau đó một luồng ánh sáng xanh tỏa ra bao bọc lấy tay anh, vết đỏ bừng trong lòng bàn tay mau chóng biến mất.

Phía bên Bara Ly cực kỳ xôn xao còn phía bên Trần Vũ Phong lại bình dị hơn, sau khi Đại Bạch để cậu xuống liền nhanh chóng nhảy lên nóc của buồng lái mà bất đầu nghĩ ngơi.

Mạnh Kỳ, Roma, Alin cùng Ashi đi lại gần nhìn thấy cậu không có tổn thương gì liền yên tâm.

“Các cậu không sao chứ.

” Trần Vũ Phong nhìn bọn họ hỏi.

“Không sao.

” Bọn họ lắc đầu đáp, thật ra Ashi đã hỗ trợ rất nhiều nên trong luuc1 đánh với những kẻ mặc áo choàng thì tương đối nhẹ nhàng hơn, chỉ là tên cuối cùng kia hơi ranh ma nhưng cuối cùng vẫn bị Ashi bắt được.

“Có lẽ thân phận của tôi đã bị bại lộ.

” Ashi nhỏ giọng nói.

“Không sao, bọn họ vẫn có thể tin được, anh đừng lo lắng.

” Trần Vũ Phong vỗ nhẹ lên vai Ashi an ủi, dù sao một số chủng tộc muốn lánh đời sẽ chẳng bao giờ thích khi nơi sinh sống của họ bị phát hiện cả, nhưng nhóm của Bara Ly cũng chỉ biết về chủng tộc chưa chắc có thể điều tra ra nơi anh ta sinh sống.

Nhưng Trần Vũ Phong không hề biết rằng, người đưa tin tức về cậu cho bộ tộc người cá ở vùng biển của thần chính là anh ta, vì vậy nếu biết được thân phận của Bara Ly thì đồng nghĩa với việc biết được nơi ở của anh ta.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 202: Chương 202


Trên biển, những con thuyền đánh cá chậm rãi di chuyển, sau khi bước qua ranh giới giữa hai đại lục họ liền di chuyển chậm rãi lại, ở đại lục này họ vẫn có quyền đánh bắt thoải mái, cũng như cá ở đây có nhiều chủng loại mà đại lục phía đông không có được.

“Chúng ta sẽ đi chậm từ đây cho đến đất liền, chắc hơn nữa thàng nữa sẽ đến nơi.

” Ranka từ buồng lại đi ra ngoài nhìn khuôn mặt bình tĩnh của nhóm người nói.

Anh ta cói quan sát cuộc chiến của bọn họ cũng thấy được sức mạnh trên lệc của hai bên, nhưng dù vậy sức mạnh tiêu hao cũng cực kỳ lớn, nếu như nói bọn họ không mệt mỏi là giả nhưng có vẻ họ chẳng muốn đem sự mệt mỏi này biểu lộ ra khuôn mặt của mình.

“Làm phiền anh rồi.

” Bara Ly gật đầu nói, con thuyền giảm tốc độ không phải là quá xấu dù sao những kẻ bám đuôi vẫn chưa thực sự lộ diện, theo thời gian này cho đến khi đến đất liền có lẽ bọn họ có thể tiêu diệt tất cả những kẻ đó.

Ranka nghe vậy thì cũng không tiếp tục nói gì, anh ta quay trở lại buồn lái của mình sau đó thả lưới cá xuống, dù sao con thuyền cũng chạy chậm như vậy việc thả lưới sẽ không khiến chúng cuốn vào động cơ thuyền.

Người vừa rời đi bọn họ liền dựa vảo tường nhắm mắt nghỉ ngơi, tuy bọn họ không cảm thấy quá mệt mỏi nhưng cần phải dưỡng sức một chút để, dù sao nhóm người phía sau chưa chắc gì dễ ăn như nhóm đầu tiên này.

Nhưng có lẽ bọn họ đã suy nghĩ quá dễ dàng, không biết từ lúc nào một nhóm người bay xung quanh con thuyền đánh cá của bọn họ, trên tay họ ai náy đều cầm quyền trượng trên tay sau đó quyền trượng tỏ sáng các loại nguyên tố nhanh chóng được phóng ra đập mạnh vào lá chắn bao quanh thuyền.

Đùng, đùng, đùng.

Sức mạnh nguyên tố cứ đánh vào lá chắn khiến cả con thuyền đề lung lây, mặt biển cũng vì vậy mà dậy sóng đập vào đấy thuyền.

Đại Bạch từ nóc buồng lái nhảy xuống đi đến bên cạnh Trần Vũ Phong “Bọn chúng khá đấy, có thể suy nghĩ cách tấn công thế này.


“Chúng ta nếu đi ra chắc chắn sẽ bị bắn hạ, bọn chúng đã canh thời điểm khi chúng ta không chú ý mà bao vây.

” Bara Ly nhỏ giọng nói, anh nhìn trận địa của bọn họ thì không khỏi câu mày, phía trước những tên pháp sư kia lại có một hộ vệ che chắn, bọn họ cằm những tấm khiên có lực phòng ngự khá cao, nếu như sức mạnh của Lan thì còn ổn nhưng Odan thì không thể nhanh chóng bắn hạ được.

Bọn họ đem theo quá ít người nhắm từ xa, hiện tại quân địch lại khá đông, lá chắn không thể giữ quá lâu nếu như cứ bị bắn liên tục như vậy.

“Làm sao đây.

” LiLi lo lắng nói, theo tình hình này những người cận chiến như cô không thể làm gì.

Lan thì không quá lo lắng cho nhóm bọn họ, nhưng anh ta nghĩ nếu lá chắn thật sự bị vỡ sẽ khiến chủ nhân rất khó xử, dù sao đây cũng là do bọn họ liên lụy nếu những người ngư dân này bị cuốn theo thì đúng là tội lỗi mà.

“Lá chắn sắp không được nữa rồi chủ nhân.


“Sao có thể nhanh vậy.

” Riva kinh ngạc, ông ta biết sức mạnh của Lan không chỉ có thế.

“Bên trong nhóm người kia có kẻ khá mạnh.

” Lan đen mặt sau khi quan sát từng loại sức mạnh đang đánh vào lá chắn, bên trong những sức mạnh đó có một luồng sức mạnh cao cấp.

“Đúng là để giết ta mà những kẻ đó không ngại hy sinh những chức nghiệp có sức mạnh lớn nhỉ! Đúng là quá lãng phí.

” Bara Lu thở dài nói, nếu những kẻ này mà vào tay anh thì chúng sẽ được sự dụng như một người tốt cho đất nước của mình.

“Không tốt, sắp vỡ rồi, chủ nhân.

” Lan kinh ngạc hét lớn.

Thì ra bên trên lá chắn bỗng nhiên xuất hiện vết nức, có lẽ tên kia đã không còn kiên nhẫn tấn công từ từ nữa rồi, hắn muốn phá vỡ lá chắn một cách nhanh chóng.

“Yuta.

” Trần Vũ Phong nhìn vết nức sau đó hét lớn vào trong phòng của con thuyền.

Một dụng cụ hình tròn được quăng ra, sau đó lăn lốc đến bên cạnh chân của Trần Vũ Phong, tiếng nói của Yuta cũng vang lên.

“Thứ này cũng không tốt lắm đâu, em chưa biết thực lực của kẻ kia mạnh tới đâu nhưng thứ này là dùng sức mạnh của chính anh tạo ra đó vì vậy em không biết nó sử dụng thế nào.


Những người trên thuyền nghe vậy liền kinh ngạc, một dụng cụ được tạo ra từ sức mạnh của chức nghiệp giả, như vậy nó sẽ sử dụng như thế nào.

“Như vậy là tốt rồi, cảm ơn em.

” Trần Vũ Phong không lo lắng nhiều như vậy, đối với cậu bên trong người có một ấn ký do chính tay thần ban cho vậy thì sao có thể yếu được, vì vậy thứ này có thể chóng chọi được một chút thời gian để Lan gia công lá chắn là tốt nhất.

Mà chính những người khác cũng nghĩ giống như cậu sức mạnh của cậu không thể nào giữ lá chắn lâu được.

“Lan anh hãy gia công lại lá chắn của tất cả con thuyền đi.

” Trần Vũ Phong nói dứt lời liền đưa dụng cụ hình tròn lên sau đó kích hoạt nó, một luồng ánh sáng nhanh chóng hiện lên bao vây quanh con tàu.

Đùng, đùng đùng.

Những tiếng va chạm sức mạnh lớn vang lên, nhưng lúc này đây tuy những đòn đánh sức mạnh đó vẫn không một chút giảm bớt nào nhưng con thuyền lại đứng vững vàng một cách kỳ lạ, giống như nó chẳng chút ảnh hưởng bởi ngoại lực bên ngoài mà vẩn đứng yên một cách bình an vô sự.

Điều này khiến cho hai pháp sư biết được cách tạo lá chắn mạnh nhất như Lan cùng Bara Ly phải kinh ngạc đến kinh hãi, lá chắn này chẳng lẽ còn bền vững hơn lá chắn của bọn họ, chuyện này sao có thể xảy ra, những công cụ hỗ trợ chức nghiệp cũng chỉ có thể dựa theo sức mạnh của người sử dụng mà thôi, nhưng sức mạnh của Trần Vũ Phong không thể nào mạnh như vậy được.

Chẳng lẽ là do người chế tạo, như vậy càng không thể, một cậu bé vừa thức tỉnh thì làm sao sáng tạo ra những công cụ mạnh mẽ như vậy, chuyện này thực sự không thể hiểu nỗi.

“Lan.

” Nhìn thấy Lan vẫn nhìn chắm chằm lá chắn được tạo ra Trần Vũ Phong không khỏi nhắc nhỡ, cậu không biết lá chắn của mình có thể chóng trội được bao nhiêu lâu.

Nghe tiếng nói của cậu Lan mới giật mình sau đó bắt đầu tập trung củng cố lại tất cả lá chắn ở các thuyền cùng với thuyền của bọn họ.

“Cứ như vậy cũng không phải là cách.

” Riva nhìn những kẻ bên ngoài nói “Nếu như đợi bọn chúng tiêu hao sức mạnh dẫn đến kiệt quệ thì chưa nói đến không biết phải mất bao lâu mà chính lá chắn thuyền của chúng ta cũng không thể nào chống đỡ nỗi.


“Không những vậy, lỡ như trên người bọn chúng có dược phẩm hồi phục thì sao, hoặc bên cạnh chúng có dược sư thì thế nào, không ai nói chắc được chuyện gì cả.


“Ông nói đúng, chúng ta không thể trơ mắt nhìn bọn họ.

” LiLi cũng cảm thấy như vậy, hiện tại phải tiêu diệt bớt kẻ địch thì cô mới có thể rời khỏi thuyền mà đánh nhau cùng chúng.

“Chỉ có thể làm như vậy mà thôi.

” Trần Vũ Phong nhìn những pháp sư đang không ngừng bắn về phía bọn họ rồi nói “Tất cả những người có thể bắn xa cứ tập trung vào mục tiêu mà bắn hạ chúng, đừng lo lắng sẽ không thể bắn chúng, chỉ cần khiến chúng phân tâm là đủ rồi.


“Như vậy có được không.

” Odan khó xử nói, nhìn phẩm cấp của những kẻ cầm khiên liền biết những đòn tấn công từ xa rất khó có thể đánh đến trước mặt bọn pháp sư kia.

“Các ngươi đang lo lắng cái gì.

” Ashi khinh thường nói “Không làm thì sao có thể biết được nó không thành công, cho dù thật sự không được thì cứ khiến chúng sao lãng là được rồi.


“ÍT nhất như vậy còn có thời gian để những người khác rời khỏi thuyền mà đánh lén bọn chúng.


Odan nghe vậy liền bừng tỉnh, đúng vậy bọn họ sợ cái gì cứ chiến đấu, chỉ cần chiến đấu thì mọi thứ sẽ tốt hơn thôi, bọn họ đã biết trước con đường phía trước không hề đơn giản mà phải biết cố gắng hơn nữa, mạo hiểm hơn nữa để đạt được mục đích mà mình đã đề ra.

“Chủ nhân.

” Tali nhìn Bara Ly hỏi, bọn họ là thuộc hạ của anh, phải chính miệng anh chỉ huy thì mới có thể khiến bọn họ bán mạng vì anh, mọi quyết định đều là do anh.

“Hừ.

”Ashi thấy vậy liền không hề vui vẻ, Trần Vũ Phong mới là người có tiếng nói nhất ở đây, một nhân loại bình thường chỉ có như thế mà ra oai cái gì, nếu không phải anh ta nể mặt cậu thì những kẻ này chẳng đáng để anh ta cứu giúp.

Một lũ ngu dốt.

Trần Vũ Phong thấy anh ta như vậy liền mỉm cười an ủi, cậu cũng chẳng có ý kiến gì cả, hai phe khác nhau, hai người quyết định không ai xâm phạm bên nào, vậy là tốt nhất rồi.

Bara Ly suy nghĩ một chút rồi gật đầu, đây là cách duy nhất của tình trạng hiện giờ “Mọi người nghe đây, những ai có thể phóng ra sức mạnh tới kẻ địch thì nhắm vào mục tiêu rồi đánh, cho dù không đánh trúng thì vẫn đánh, khiến chúng sao lãng không còn quá chú ý đến chúng ta.


“Rõ.

” Nhóm thuộc hạ của anh nhanh chóng đáp lại.

“Vậy thì chúng ta cũng triển thôi.

” Trần Vũ Phong nhìn nhóm của mình rồi cười nói “Chọn mục tiêu nào, Alin cho tôi mượn tiểu Pi nhé.


“Được.

” Alin gật đầu sau đó đưa tiểu Pi ngồi trên vai mình cho cậu.

Tiểu Pi ngồi trên vai Alin từ lúc trở về thuyền nghĩ ngơi nhưng trong nhóm người chỉ có mỗi anh ta cùng Trần Vũ Phong nhìn thấy nó, bởi vì không muốn phiền phức nên hai người cũng chẳng nói chuyện với nó, lúc này đây cậu một người không có chút sức mạnh nào ngoại trừ có thể triệu hồi ra những người bên cạnh này thì là một kẻ phế vật không thể phế hơn.

Vì vậy chỉ có thể mượn chút sức mạnh của đã kích phát của tiểu Pi để quấy nhiễu bọn người kia mà thôi.

Mà những người khác nghe cậu nói vậy liền kinh ngạc nhìn sang, bọn họ không hề biết rốt cuộc Trần Vũ Phong đang muốn làm gì, không phải cậu chỉ là một triệu hồi sư thôi sao, làm sao có thể đánh những kẻ kia với khoảng cách xa như vậy.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 203: Chương 203


Con thuyền giữa biển bị rất nhiều đòn tấn công từ các pháp sư, lá chắn bao quanh con thuyền mỗi khi bị tấn công đều vang lên tiếng vang lớn, nhưng may mắn nó cực kỳ kiên cố chẳng có chút hề hứng gì, nhưng những con người bên trong thuyền lại chẳng biết được rốt cuộc nó có thể chống chọi bao lâu.

Lúc này đây bọn họ không còn sự lựa chọn nào khác ngoài tấn công từ xa giống như bọn chúng, tuy cơ hội thật sự rất mỏng manh nhưng đã không còn lựa chọn nào khác.

“Bắn.

” Bara Ly trầm giọng quát.

Những người có chức nghiệp đánh xa nghe theo chỉ thị của anh lấy ra vũ khí của mình rồi hướng về phía mục tiêu nhanh chóng b ắn ra.

Mà kỳ lạ là cả hai lớp lá chắn đều không hề bị bất cứ tổn hại nào khi những luồng sức mạnh đó b ắn ra bên ngoài.

“Sao lá chắn của cậu có thể làm như vậy.

” Lan kinh ngạc hỏi, anh ta không ngờ ngoại trừ lá chắn của những pháp sư cấp cao có thể tự do điều khiển giữa bên ngoài cùng bên trong thì sao một dụng cụ lá chắn có thể làm như vậy được.

“Tôi cũng không rõ.

” Trần Vũ Phong lắc đầu đáp lại “Nhờ hai anh nhé Alin, Ashi.


“Còn hai cậu thì cố gắng quan sát sau đó nhanh chóng tấn công bọn chúng.


“Được.

” Bọn họ nghe cậu nói liền đồng loạt đáp lại.

Alin cùng Ashi nhanh chóng tạo ra vũ khí cho mình rồi b ắn ra, bọn họ không muốn lộ sự khác thường của mình vì vậy hai người đều dựa theo cây cung của Odan mà tạo ra cung cùng tên của mình.

Trần Vũ Phong thấy hai người đều chọn xong mục tiêu thì cũng nhắm vào một ên bên trên sau đó nói nhỏ “Tiểu Pi cho tao mượn sức mạnh nhé.


“Pi.

” Tiểu Pi phát ra một âm tiết sau đó đưa bàn tay nhỏ bé của mình sờ vào mặc cậu.

Nó vừa sờ vào người, Trần Vũ Phong liền cảm nhận được một luồn sức mạnh không thuộc về cậu chảy trong cơ thể mình.

“Cảm ơn.


Cậu nói xong liền nhanh chóng tạo ra một cây cung bằng dây mây, sau đó dùng sức mạnh của chính bản thân cậu tạo ra một mũi tên không có bất kỳ màu sắc nào, đến cả cậu cũng chẳng thấy được nó nhưng sức nặng cùng cảm giác trên tay khiến cậu biết được thứ cậu suy nghĩ đã thành công, dù sức mạnh của cậu chẳng có chút uy lực nào nhưng nó lại có một lợi ích khác.

“Vũ Phong.

” Mạnh Kỳ đứng cạnh cậu kinh ngạc nói, nhìn tư thế giương cung của cậu mà bên trên chẳng có mũi tên nào khiến cậu ta không khỏi khó hiểu.

Trần Vũ Phong không đáp lại cậu ta, ánh mắt cậu tập trung vào mục tiêu của mình sau đó buông tay ra.

Vụt, một tiếng kêu như xé gió vang lên khi cậu vừa buôn tay.

“Có tên.

” Mạnh Kỳ nghe thấy âm thanh liền bật thốt, nhưng trước mắt cậu ta vẫn chẳng thấy được mũi tên.

“A.

” Một tiếng hét nhỏ vang lên, một tên pháp sư ở phía bên ngoài bỗng nhiên ôm ngực hét lớn sau đó ngã xuống biển, mà hộ vệ bên cạnh gã lại chẳng hay biết chuyện gì đang xảy ra khuôn mặt đầy kinh ngạc.

Trần Vũ Phong thấy vậy liền mỉm cười “Thành công rồi.


“Sao có thể.

” Bara Ly cũng kinh hãi nhìn sang cậu, tuy anh ta cũng hạ gục được vài người, nhưng trước khi anh ta hạ gục tên pháp sư thì phải hạ gục tên hộ vệ trước, vậy mà không biết cậu đã làm cách nào mà trực tiếp hạ gục tên pháp sư ở phía sau một cách không ai hay biết gì, chuyện này sao có thể.

“Tôi chỉ lợi dụng đặc tính sức mạnh của mình mà thôi.

” Trần Vũ Phong mỉm cười lắc đầu, bởi vì sức mạnh của cậu thực chức không có bất kỳ màu nào cả, vì vậy nó hoàn toàn là trong suốt, nếu như vận dụng nó tạo thành một mũi tên thì cậu nghỉ chỉ cần khả năng nhắm ủa mình tốt thì việc trúng tên pháp sư ở trên cao hơn tên hộ vệ là chuyện cực kỳ đơn giản.

Tuy nghe cậu nói vậy nhưng sự kinh hãi trong mắt những người khác là chuyện không thể không xảy ra, chẳng thấy vũ khí đâu nhưng mình có thể chết bất cứ lúc nào, đây là sức mạnh mà nhân loại có thể sử dụng sao.

Không thể tin được.

Những binh sĩ bên cạnh Bara Ly bắt đầu nhìn cậu một cách e dè, đến cả những thuộc hạ đắc lực của anh ta cũng thay đổi cách nhìn về cậu, tuy bọn họ không lộ liễu như những binh sĩ nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được sự kinh sợ cùng đề phòng.

Chỉ có mỗi Bara Ly là vẫn bình tĩnh tiếp thu những thứ cậu nói sau đó rật đầu khen ngợi “Cậu đúng là hơn cả mong đợi của tôi.


“Anh quá khen.

” Trần Vũ Phong mỉm cười nói, thật chất đối với những người không quá quen biết kia cậu cũng chẳng mấy quang tâm họ nghĩ thế nào về mình, điều cậu lo sợ chỉ có một chính là những người bên cạnh cậu nhìn cậu giống như vậy.

Nhưng may mắn thay bọn họ chẳng có phản ứng gì cả, Roma cùng Mạnh kỳ quan sát cách cậu thực hiện từ đầu đến cuối tuy có kinh ngạc nhưng sau đó là vui mừng cùng tự hào, bọn họ không có chút cảm giác bài xích nào với cậu cả.

Điều này đúng là hơn cả mong đợi.

“Các cậu thật tốt.

” Trần Vũ Phong nhỏ giọng thì thầm, cậu mỉm cúi đầu mỉm cười cực kỳ vui vẻ.

Sau khi cười xong cậu lại tiếp tục nhắm đến mục tiêu khác rồi thực hiện lại các động tác lúc nãy, lần này tốc độ ngưng tụ sức mạnh cùng buông cung nhanh hơn lúc nãy, chỉ một phá bắn lại có thêm một kẻ địch bên trên ngã xuống một cách không rõ nguyên nhân.

“Chết tiệc, bên bọn chúng có người tàng hình.

” Một tên pháp sư phía trên nhanh chóng hét lớn, bởi vì liên tiếp hai người chết một cách không rõ nguyên do nên hắn ta nghĩ có kẻ tàng hình đang ở xung quanh.

Hộ vệ của bọn chúng nghe vậy liền nhanh chóng thu hẹp phạm vi, bay nhanh đến gần pháp sư để nhanh chóng cảm nhận ra sức mạnh dao động, nhưng dù vậy cũng không thể làm khó Trần Vũ Phong, cậu tiếp tục giương cung rồi bắn, lại thêm vài tên pháp sư ngã xuống, mà những hộ vệ bên cạnh họ lại chẳng cảm nhận được chút nguy hiểm nào.

“Khốn kiếp, rốt cuộc bọn chúng làm bằng cách nào.

” Một tên hộ vệ không khỏi sợ hãi nói, hắn đứng sát bên cạnh pháp sư mình cần bảo vệ, vậy mà chẳng cảm nhận được chút gì cả, thì pháp sư bên cạnh đã ngã xuống biển.

“Rốt cuộc bọn chúng làm bằng cách nào.

” Một tên pháp sư khác nói.

Bởi vì những cái chết không rõ nguyên nhân mà những kẻ địch bên ngoài lá chắn hoảng loạng, việc tấn công bọn họ cũng bị đứt đoạn, những kẻ sợ hãi không chịu tiếp tục tấn công mà khư khư bảo vệ mình dồn lực tạo lá chắn cho bản thân.

“Một lũ ngu dốt, tiếp tục, tiếp tục tấn công cho ta.

” Lúc này một tên pháp sư không nhịn được nữa liền mắng một câu.

Nghe tiếng nói của hắn, những tên khác thoáng run sợ, nhưng thay vì sợ hắn bọn họ càng sợ cái chết hơn, những người như bọn họ cũng bởi vì chủ nhân mà nghe theo mệnh lệnh, nhưng con người ai mà không sợ chết, bọn họ sợ chết cũng không muốn chết, vì vậy những người không tấn công nữa liền lui ra xa hơn không thèm quay đầu lại.

“Chúng bây được lắm kháng lệnh của tao, vậy thì chết đi.

” Tên pháp sư ra lệnh lại không ai nghe liền tức giận quát, sau đó hắn ngừng tấn công con thuyền mà dùng quyền trượng chỉ về phái những kẻ đang chạy trốn kia cười lạnh mà hô “Tản ra.


Những nhánh cây nhanh chóng mộc dài ra sau đó đâm xuyên vào ngực của những kẻ chạy trốn.

“Ngài Mala.

” Một hộ vệ chứng kiến cảnh này liền kinh hãi hét lớn.

“Hừ, những kẻ phản bội không đáng được sống.

” Người được gọi là ngài Mala hừ lạnh một tiếng nói “Chủ nhân sẽ không trách phạt ta vì chuyện này.


Sau đó hắn ta lạnh lùng nhìn những tên pháp sư còn lại “Nghe rõ cho ta, nếu kẻ nào còn không nghe mệnh lệnh của ta thì kết cục sẽ giống như thế.


Những kẻ pháp sư còn lại vẫn đang tấn công con thuyền nghe thấy vậy liền thoáng run rẩy nhưng chỉ có thể hô lớn đáp ứng “Chúng thuộc hạ đã rõ thưa ngài Mala.


“Còn các người bao vòng quanh bọn họ, ta không tin bảo vệ cả bốn phương tám hướng thế này mà chúng có thể đánh lén được nữa.


“Rõ.

” Những tên hộ vệ mặt trắng bệch đáp, nhìn sự tàn nhẫn của hắn bọn họ không thể làm gì khác ngoài nghe theo mệnh lệnh.

Cuối cùng những tên hộ vệ còn sống sót mà pháp sư bọn họ cần bảo vệ đã chết đã nhanh chóng tập hợp lại bên cạnh những pháp sư còn sống, lần này bọn chúng bảo vệ cực kỳ chặc chẽ, những tấm khiên che chắn xung quanh pháp sư chỉ chừa chỗ cho pháp sư phóng sức mạnh mà thôi.

Mala cười lạnh nhìn con thuyền bên dưới “Lần này ta không tin các ngươi còn trò lừa bịp nào khác.


 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 204: Chương 204


Mala đắc ý sau khi thu hập được đội quân tạm thời này liền tiếp tục ra lệnh cho bọn họ đánh vào lá chắn, hắn không tin với sức mạnh này của hắn cùng với mấy trăm người xung quanh mà không làm vỡ nổi lá chắn yếu ớt của tên Lan đó.

Trong giới pháp sư, Lan được xem là thiên tài của đông đại lục, nhưng hắn lại đầu quân cho một nam tước nhỏ nhoi khiến cho quốc vương của hắn vô cùng thất vọng, ngài ấy luôn đem những pháp sư trẻ tuổi ra so sánh với anh ta.

Mà hắn là một trong những pháp sư trẻ tuổi có tiềm năng nhất được chủ nhân giữ bên cạnh, nhưng mỗi khi chủ nhân nhìn hắn đều thở dài dùng giọng điệu đầy tiếc nuối mà kể về một tên pháp sư khác tên Lan.

Ngoại trừ Bara Ly tên nam tước có sức mạnh huyền thoại nhưng lại vô dụng đến nổi bị quốc vương đông đại lục chèn ép thì Lan chính là một pháp sư hiên tài mà quốc vương của họ ao ước.

Mỗi lần như vậy hắn cực kỳ ghen tị, cực kỳ ao ước mình có thể mạnh hơn nữa để một ngày nào đó chủ nhân sẽ khen ngợi hắn.

Nhưng dù hắn có làm gì đi nữa, có tiến bộ đến đâu thì chủ nhân cũng chỉ nói với hắn chưa đủ người còn kém Lan nhiều lắm.

Mỗi lần nghe thấy vậy lòng ngực hắn liền cực kỳ tức giận, hấn hận đến nghiến răng riếng lợi, đến hiện tại hắn cũng có cách khiến chủ nhân nhìn hắn một lần rồi.

Chỉ cần giết được Lan, giết được tên nam tước vô dụng kia thì chắc chắn chủ nhân sẽ khen ngợi hắn mà thôi, sau khi trở về chắc chắn ngài ấy sẽ xoa đầu hắn mà nói “Con rất mạnh, đúng như những gì ta mong đợi.


Nghĩ đến đó thôi mà hắn đã cực kỳ hưng phấn rồi.

Mà lúc này đây Mala không hề thay biết rằng trong lúc nội bộ bên hắn lục đục thì bên trên con thuyền đã biến mất một nhóm người.

Cho dù hắn có biết thì chắc chắn cũng chẳng mấy quan tâm, sự kiêu ngạo cùng háo thắng của hắn khiến trong mắt hắn chỉ có hai người mà thôi, miễn trên chiếc thuyền ấy vẫn còn bọn họ thì cho dù ai biến mất đi nữa hắn cũng chẳng để chúng vào mắt, sức mạnh của hắn là bất bại, cho dù người được xem là hậu duệ của anh hùng cũng chỉ có thể đứng bên trong lá chắn sợ hãi mà nhìn màn mưa sức mạnh của bọn hắn mà thôi.

Lúc này nhóm người đứng bên dưới thuyền lại thông thả đến kỳ lạ, sau khi nhìn kẻ địch tàn sát lẫn nhau bọn họ cũng liền ngừng công kích, sau đó khi nhóm người rời khỏi thuyền không bị phát hiện bọn họ càng không cần phải tiếp tục công kích.

Chỉ là sau khi kẻ địch lục đục xong liền tiếp tục tấn công lá chắn, mà bọn họ cũng không muốn để kẻ địch nghi ngờ mà tiếp tục đáp trả lại, nhưng lần này bọn họ không bắn quá nhiều, cần phải để giành sức mạnh lại, hiện tại đồng bạn đã tiếp cận được bọn chúng bọn họ chỉ cần quấy nhiễu chúng là được.

Trần Vũ Phong càng không cần phải tiếp tục bắn mũi tên tàng hình, tuy cậu không bắn nhưng vẫn giữ nguyên tư thế giương cung.

Đối với cậu bắn cung là một bộ môn chưa bao giờ cậu cầm đến, nhưng khi nó xuất hiện trên tay cậu thì cơ thể cậu giống như cực kỳ quen thuộc mà cầm lên rồi giương cung, mỗi động tác đều chính xác một cách hoàn hảo.

Đến cả trình độ bắn cung cao cắp như vậy cậu cũng chưa từng nghĩ qua, vậy mà chỉ cần cậu nhắm chuẩn mục tiêu khi buông tay ra mũi tên sẽ tự động trúng vào vị trí mà cậu đã nhắm, đúng là kỳ diệu.

Nhưng lúc này cậu lại không tiếp tục bắn nữa, chỉ là giương cung mà thôi bởi vì cậu lo lắng, cho dù có Đại Bạch đi cùng cậu vẫn lo lắng.

Mạnh Kỳ cùng Roma vẫn còn quá yếu, hai người chưa thể nào đạt được sức mạnh có thể chống chọi với thế giới này, mỗi đại lục sẽ có những con người khác nhau, những người mang sức mạnh khác nhau.

Có thể trong lãnh địa của Bara Ly bọn họ không sợ bất kỳ ai, nhưng khi rồi khỏi khu vực an toàn ấy bọn họ vẫn chưa thể tự do cất bước được, vì vậy cậu vẫn mãi mãi lo lắng cho bọn họ.

Cung tên không thể hạ, cậu phải tập trung quang sát xem bọn họ có thật sự an toàn thay không.

Trrong lúc này Mạnh Kỳ cùng Roma đang tàng hình theo sau Đại Bạch, bọn họ không hề đi chung với nhóm người của Bara Ly, đối với thái độ của họ khi nhìn Trần Vũ Phong khiếm cho nhóm người xem Vũ Phong là gia đình như bọn họ cực kỳ không thích nổi.

Đại Bạch trực tiếp trở mặt, nhưng nể tình cậu nó mới không chấp nhất với bọn họ, tuy nó sẽ không hỗ trợ nhưng nó cũng không bỏ đá xuống giếng khiến họ thương vong.

Mà Bara Ly cũng biết được suy nghĩ của bọn họ nên cũng không nói gì, anh biết hiện tại thay đổi suy nghĩ của thuộc hạ mình là không thể, phải để bọn họ tự động hiểu được cậu thì sau này mới có thể toàn tâm toàn ý phục vụ cậu khi anh nhượng ngôi cho cậu.

Đây chỉ mới là suy nghĩ của anh, tất cả thuộc hạ của anh cũng như những kẻ địch trong tối ngoài sáng đều không thể nào biết được chuyện này.

Hai nhóm người trên thuyền chia ra mà tấn công những tên pháp sư đang tấn công thuyền, bởi vì dùng công cụ tàng hình cũng như được sự hỗ trợ âm thầm của Bara Ly thì bọn họ liền nhanh chóng bay đến gần những tên đó sau đó âm thầm gi3t chết bọn họ.

Kẻ địch đứng cách nhau khá xa, trong lúc tập trung dồn sức mạnh vào lá chắn trên con thuyền bọn hắn không hề hay biết đồng bạn của mình đang từng người từng người bị gi3t chết mà hộ vệ canh bênh canh cũng không thoát khỏi vận mệnh đó.

Bọn hắn rớt xuống biển một cách nhẹ nhàng không có bất kỳ âm thanh khả nghi nào ngoài tiếng sóng biển dập dờn.

Chỉ có những người trên thuyền mới thấy được chuyện gì đang xảy ra mà thôi, Mạnh Kỳ cùng Roma phối hợp ăn ý nhanh chóng giải quyết người, Đại Bạch thì phụ trách lôi xác đi đến gần mặt biển rồi thả xuống.

Đối với Roma thì chuyện này chẳng sao cả, nhưng đối với Mạnh Kỳ ra tay với đồng loại cực kỳ khó khăn, xả hội pháp trị mà thế giới trước cậu ta từng sinh sống, giết người chính là phạm pháp, đến cả gà vịt cậu ta cũng chưa từng giết hại, nhưng thế giới hiện tại không thể như vậy, cậu ta dẵ từng giết rất nhiều ma thú, mà hiện tại cậu ta cũng phải giết kẻ địch của mình, bọn chúng chính là những kẻ uy h**p đến tính mạng của bọn họ, không thể mền lòng không thể tha thứ.

Đã có lần đầu thì đối với lần hai lần ba cậu ta vẫn có thể ra tay, nhưng ám ảnh sẽ mãi mãi theo đuổi cậu ta một cách dăng dẳng, hai bàn tay nhuộm đầy máu tươi, sự đau khổ khi cảm thấy dòng máu ấm nóng dính vào trên da thịt của mình.

Đây sẽ là một cơn ác mộng đeo bám lấy cậu ta cho đến khi cậu ta chết đi.

Thế giới này đã không phải thế giới của cậu ta nữa rồi.

Trần Vũ Phong nhìn Mạnh Kỳ mà không khỏi đau lòng, bởi vì hai người giống nhau, bọn họ chẳng phải kẻ bi3n thái thích giết chóc, bọn họ từng sống trong thế giới có pháp luật nghiêm ngặc, bọn họ sống một cách hòa bình.

Nhưng nơi này không phải, bọn họ muốn sống thì phải chiến đấu cần phải tranh giành sự sống cho chính mình, không có ai cứu giúp được ta mãi mãi, chỉ có chính ta mới có thể cứu lấy chính mình mà thôi.

“Một thế giới hòa bình thật tốt biết mấy.

” Trần Vũ Phong lẫm bẫm rồi thở dài.

Nếu muốn được như vậy thì cần phải giành dựt cùng sống sót.

Cậu không biết mình có thể sống được bao lâu nhưng thế giới này sẽ sống, vì sự sống là cần phải đấu tranh.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 205: Chương 205


Trên không chung những tên pháp sư biến mất càng lúc càng nhiều, Roma thì không nói, Mạnh Kỳ bởi vì hạ sát kẻ thù mà cảm thấy buồn nôn kinh khủng, nhưng cậu phải tiếp tục, vì vậy tốc độ của bọn họ không quá nhanh, nhưng bên phía nhóm người Riva thì lại không nương tay một chút nào, bọn họ nhanh chóng tàn sát đến gần tên cầm đầu trong cũng tức là Mala
"Ngài Mala, bọn chúng! Bọn chúng.

" Một tên pháp sư phát hiện ra bọn họ đang đến gần liền lắp bắp gọi.

"Chuyện gì.

" Mala không vui mà nhìn qua, vừa đúng lúc này một thanh đao chém về phía hắn.

Hắn kinh hoàng vội vàng lùi ra sau dùng quyền trượng trên tay chặn lại thanh đao.

"Đúng là ngu ngốc.

" Riva hừ lạnh nói sau đó xuất hiện từ phía sau Mala cầm một thanh kiếm ngắn đâm tới.

"Ngài Mala.

" Một hộ vệ nhanh chóng chạy tới dùng tấm khiên vồ tới.

Những binh sĩ phía sau Riva cũng nhanh chóng rời tắt thiết bị tàn hình mà cản hộ vệ đó lại.

Thanh kiếm ngắn của Riva sắp đâm trúng Mala thì hắn ta nhanh chóng đưa một tay ra sau đó lòng bàn tay hắn sáng lên một lớp rễ cây cứng cáp chặn lại thanh kiếm của ông ấy.

Những tên pháp sư xung quanh thấy vậy liền muốn chạy lại giúp đỡ nhưng Mala đã nhanh chóng quát "Tất cả tiếp tục tấn công con thuyền.

"
Nhưng hắn ta vừa nói xong rồi nhìn những đồng bọn xung quanh mình lúc này mới chợt phát hiện, không biết từ lúc nào, số lượng trên cả trăm người của bọn hắn hiện tại chỉ còn chưa đến ba mươi người "Chuyện này là sao.

"
Nghe giọng nói đầy khó tinh của hắn ta, những tên pháp sư cùng hộ vệ xung quanh cũng nhanh chóng nhận ra tình hình, chẳng biết từ bao giờ mà đồng bọn của bọn hắn đã biến mất không một chút tiếng động nào.

Đúng vậy, dù đứng không quá gần nhau nhưng chắc chắn bọn họ củng sẽ nghe được những âm thanh nhỏ nhặc nhất xung quanh, vậy mà khi đồng bạn ngã xuống, chẳng ai thay biết chuyện gì cả, chỉ trong vòng vài phút ngắn ngũi mà những người được xem là đội mạnh nhất trong dàn pháp sư hoàng tộc lại thảm bại như thế này.

"Đáng chết, các ngươi đúng là hèn nhát vậy mà lại đánh lén chúng tao.

" Mala tức giận nói, hắn trở tay dùng rễ cây kéo lấy thanh kiếm trên tay Riva, sau đó dùng quyền trượng kích phát sức mạnh nguyên tố khiến rất nhi26u rễ cây mộc ra tấn công LiLi.

"Những người còn lại nghe lệnh, giết tất cả bọn chúng cho ta.

"
Nhưng lúc này đây mệnh lệnh của hắn ta lại không có sự đáp lại, lúc trước bởi vì những kẻ phản bội cảm thấy không ổn mà bỏ chạy liền bị hắn gi3t chết, hiện tại chỉ còn chưa đến mười người pháp sư, số còn lại chính là hộ vệ bảo vệ bên cạnh họ.

Nếu hiện tại bọn họ phản bội thì chắc chắn sẽ bị gi3t chết, nhưng nếu bọn họ lều chết mà cùng Mala đánh lại những người này thì cũng sẽ bị những kẻ mạnh bên dưới thuyền gi3t chết, cả hai đều chỉ có một con đường chết vậy tại sao bọn hắn không thể chọn một con đường có thể có khả năng sống hơn.

Hiện tại người uy h**p nhất đối với tính mạng bọn hắn đang bị người khác bao vây, đây chính là cơ hội để bọn hắn chạy trốn, chỉ mong kẻ thù có thể rộng lượng không đuổi cùng diệt tận bọn hắn mà thôi.

"Bọn mày khốn kiếp, nếu tao có thể trở về sẽ không để chủ nhân tha cho chúng bây.

" Mala nhìn hơn phân nữa số người còn lại bọ chạy liền không nhịn được hét lớn, hắn trở tay đánh về phía LiLi, muốn rút lại quyền trượng mà gi3t chết đám người đang bỏ chạy kia.

Nhưng LiLi có thể để hắn làm vậy, cô ta dùng thanh đao của mình rồi bọc một tầng sức mạnh nguyên tố lên thanh đao sau đó chém mạnh lên quyền trượng của hắn, hai luồng sức mạnh va đập với nhau khiến cánh tay của cả hai người đều tê cứng.

Mala thấy vậy liền muốn dời thuyền trược ra, vì vậy hắn ta sử dụng rể cây đánh về phía Riva, còn cơ thể của hắn thì liên tục lùi nhanh về phía sau, nhưng LiLi quả thật là một cô gái đáng sợ, nhìn hành động này của hắn cô liền biết được hắn ta muốn làm gì liền không nhường nhịn chút nào mà đè mạnh thanh đao xuống quyền trượng của hắn có ý đồ cắt gãy cả nó, dù tay cô hiện tại cực kỳ tê cứng, nhưng cô vẫn không có ý định buông tay.

"Tránh ra, con nhỏ đáng ghét.

" Mala bị khí thế của cô làm cho tức giận, hắn ta không thể nào rút cây quyền trượng ra được, cả cánh tay cầm quyền trượng như muốn gãy lìa, sức mạnh của cô ta đúng là cực kỳ ghê gớm.

Hắn ta trơ mắt nhìn những kẻ phản bội đã chạy xa liền quát "Các ngươi mau đuổi theo giết hết bọn chúng cho ta.

"
"Không để cho bất kỳ kẻ phản bội nào được sống cả.

"
Những tên hộ vệ còn lại nghe vậy liền muốn đuổi theo, bọn họ là những kẻ được huấn luye65nm để trở thành hộ vệ cho Mala, vì vậy không thể chạy như những kẻ khác được, gia đình của họ đang nằm trong tay chủ nhân, một khi bọn họ phản bội gia đình liền không thoát khỏi.

Dù không muốn gnhe theo lệnh, nhưng hiện tại bọn họ không có cách nào khác ngoại trừ làm theo, cầm theo tấm khiên cùng đoản kiếm bọn hắn nhanh chóng đuổi theo.

"Ai, sao mà đi được.

" Roma thở dài xuất hiện trước mặt bọn họ.

"A a a a, bọn họ thật sự có dụng cụ tàng hình cấp cao như vậy.

" Những tên hộ vệ nhìn thấy một người bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mình liền không nhịn được mà hét lớn.

"Hét cái gì mà hét, cứ giết hết bọn chúng.

" Mala tức giận quát lớn, tay hắn vẫn không nhàn rỗi mà đánh với hai người, tuy là một pháp sư nhưng khả năng tránh né cùng ra đòn cú hắn lại cực kỳ tốt, để có thể trở thành một người hoàn hảo trong amt81 chủ nhân hắn đã học tập tất cả mọi thứ, vì vậy dù là đánh tay hay tránh né hắn đều có thể làm tất cả.

Lúc này Riva cùng LiLi đều không thể lơ là, chỉ cần một sai sót nhỏ hai người sẽ bị rễ cây đâm trúng, nếu thiên về sức mạnh thì một người chắc chắn không thể nào thắng được hắn ta, nhưng hiện tại bọn họ có hai người, còn những kẻ khác cũng chẳng cần quan tâm vì vậy bọn họ có thể yên tâm tập trung vào một mình Mala.

"Được rồi, nhanh nhanh giải quyết cho xong đi tôi muốn ăn thức ăn rồi.

" Roma bẻ các khớp tai sau đó lắc lư đầu "Tiêu hao nhiều sức mạnh khiến con người ta thật dễ đói bụng mà.

"
Cậu ta nói xong liền nhanh chóng nhào đến nhóm hộ vệ khuôn mặt sợ hãi trước mặt.

"Lá chắn tập thể.

" Một tên hộ vệ trong số đó vẫn còn tỉnh táo mà nhanh chóng hô.

Những tấm khiên to lớn hợp lại với nhau tạo thành một lá chắn bao bọc quanh người bọn hắn, lớp bọc cứng rắn.

"Ồ, có thể làm vậy nữa hả" Mạnh Kỳ lần đầu nhìn thấy thứ này nên không nhịn được lên tiếng hỏi, bởi vì hiện tại cậu ta đang tàng hình nên khi có âm thanh vang lên những kẻ bên trong lá chắn d9auoc75 làm bằng khiên không khỏi run rẩy.

Rốt cuộc có bao nhiêu người ở đây vậy, với con số ít ỏi này thì bọn hắn làm sao mà thắng được đây, đến nổi mục tiêu cần giết còn không thể thấy được mặt nữa mà, lá chắn của con thuyền kia không thể nào phá vỡ được.

"Bọn bây đang làm gì vậy, giết chúng, sao lại trốn như vậy.

" Mala vừa né được một đòn đánh của Riva thì nhìn thấy một lá chắn to được làm bằng khiên liền không khỏi mắng to "Phế vật, phế vật một lũ phế vật.

"
"Tại sao, tại sao, tại sao, tại sao.

" Hăn ôm đầu mình không khỏi lập lại những câu hỏi tại sao.

Nhưng dù hắn không nói rõ thì sau những chuyện xảy ra những người ở đây đều biết hắn đang nói đến cái gì, vô dụng phế vật, hèn nhát sợ chết, yếu ớt, những người được phái đi để giết một người có sức mạnh được xưng là thiên tài trong cả thế giới này lại là những kẻ yếu ớt, như vậy, đây không phải khiến người dẫn đầu trung thành với chủ nhân như hắn ta phải bỏ mạng tại đây sao.

Hắn ta muốn hỏi tại sao, người chủ nhân mà mình kính trọng yêu quý trung thành lại muốn đưa hắn vào đường chết như vậy, rốt cuộc hắn đã làm sai cái gì.

Nhưng dù cảm thấy hắn thật tội nghiệp thì bọn họ cũng không bao giờ than cho kẻ thù mạnh như vậy, LiLi ra hiệu cho Riva sau đó cả hai cùng nhào đến, Mala cảm nhận được nguy hiểm ập đến liền theo phản xạ mà né tránh, hiện tại đầu hắn đâu như búa bổ, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm xuống con thuyền phía dưới, hai mắt bắt đầu đỏ hoe.

"Ta hiểu rồi, hiểu rồi.

" Vừa nhìn xuống hắn vừa lầm bầm trong miệng "Ngài ấy không cần ta nữa, không phải vì ta đã làm sai.

"
"Mà tất cả đều là do tên đó! Lan.

"
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 206: Chương 206


"Lan...!Lan" Mala nghiến răng nghiến lại rít lên từng chữ "Tất cả là do ngươi."
Riva cùng LiLi đứng cạnh hắn nhìn hắn bỗng nhiên nỗi điên trong miệng không ngừng kêu rào tên của Lan liền cảm thấy không hiểu gì.
"Hắn sao vậy." Riva hỏi.
LiLi lắc đầu đầy khó hiểu, nhưng hiện tại dù hắn có điên rồi hay không bọn họ vẫn phải tiếp tục đánh, vì vậy cô ấy lại tiếp tục nhấc thanh đao của mình lên sau đó chém về phía Mala.
Nhưng lúc này đây Mala chẳng thèm nhìn lấy cô ấy dù chỉ một cái hắn ta né tránh khỏi thanh đao của cô ấy sau đó nhào về phía con thuyền, hai mắt đầy căm hận quát lớn "Lan, có giỏi thì ngươi ra đây đánh với ta một trận."
"Đừng như con rùa rục cổ trốn bên trong lá chắn mãi như thế."
"Lam...!Lan..."
Những người ở dưới thuyền nhìn tình thế chuyển biển theo một cách kỳ là liền không khỏi hai mắt nhìn nhau, sau đó bọn họ nghe thấy tên nghe đang không ngừng gọi tên Lan liền đồng loạt xoay đầu nhìn chằm chằm anh ta.
"Lan, anh rốt cuộc lừa tình người ta thế nào mà hắn căm hận anh dữ vậy." Lati ánh mắt đầy tìm tòi hỏi.
Lan nghe vậy liền xù lông quát "Không có...!Không có đến hiện tại anh vẫn là trai tân mà làm gì mà lừa gạt tình cảm của ai."
"À." Nhóm binh sĩ còn trên thuyền nghe vậy liền quăng một ánh mắt đầy hèn mọn nhìn anh ta.
"Các người đây là có ý gì, tôi giữ mình trong sạch để tìm người định mệnh của mình đấy thì thế nào." Lan trừng mắt nhìn bọn họ nói, sau đó anh nghiêm túc nhìn Lati "Anh thật sự không biết hắn ta."
"Có lẽ cậu nên đi xem thử hắn ta muốn gì." Bara Ly nhìn Mala như người điên mà không ngừng đánh vào lá chắn của thuyền, cho dù Riva cùng LiLi có tấn công như thế nào thì hắn ta cũng chỉ nhắm vào con thuyền mà đánh.

Lan nhìn kẻ điên bên ngoài sau đó nhìn Bara Ly cuối cùng đành chấp nhận, thực ra anh ta không muốn ra ngoài đó tí nào, ngoại trừ những thứ mình thích thì những kẻ đến amt85 anh ta còn không biết thì có gì thú vị mà tiếp đón đây, đúng là vô vị.
"Nhanh đi." Nhìn thấy sự lề mề của Lan Odan liền thúc giục, cậu ta đang vui sướng khi người gặp họa mà nhìn anh ta.
Không những Odan mà Ashi cùng Alin cũng cực kỳ vui sướng khi người gặp họa, dù sao bọn họ cũng chẳng có chút tình cảm nào với Lan, nếu thật sự anh ta bị đánh đến kêu cha gọi mẹ thì càng đáng ăn mừng hơn.
Mà Trần Vũ Phong lại không quá để ý chuyện này, tuy hiện tại không còn nguy hiểm nào nữa nên cậu cũng đã thu hồi sức mạnh rồi để tiểu Pi đi vảo không gian triệu hồi để nghỉ ngơi nhưng đối với ba người vẫn còn bên ngoài thì hơi lo lắng, cậu cảm thấy có một tầm nhìn cực kỳ khó chịu vẫn luôn quan sát bọn họ, nhưng cậu lại không thể xác nhận được vị trí của kẻ đó.
Trên hết việc tên kia nổi điên chắc chắn không phải là trùng hợp ngẫu nhiên, nó giống như một sự xếp đật từ trước vậy, có người ở sau bức màn đang thao túng tất cả mọi chuyện, mục đích của hắn ta rốt cuộc là gì.
Là tiêu diệt Bara Ly cùng cậu.
Là điều tra xem sức mạnh của bọn họ tới đâu.
Hay là có một mưu kế nào khác nữa, muốn biến tất cả thành con cờ trong lòng bàn tay để hắn tùy tiện sắp xếp.
Cho dù là cái nào đi nữa thì kẻ này cũng cực kỳ đáng sợ.
"Đại Bạch." Vừa suy nghĩ cậu vừa liên lạc với Đại BAch5 bên ngoài lá chắn."Tao cảm thấy có thứ gì đó rất bất an."
"Ngươi thấy thứ gì." Đại Bạch nghe cậu nói liền hỏi, đối với cậu nó cảm thấy những thứ do giác quan nhận biết chắc chắn không thể nào sai được, bởi vì cậu chính là đứa nhỏ của thiên mệnh mà.
"Thứ gì đó rất nguy hiểm đang nhìn chúng ta." Trần Vũ Phong thành thật nói, cậu thật sự cảm thấy rất khó chịu khi bị người khác nhìn chằm chằm với ánh mắt đầy xấu xa như vậy.
"Có thể một ai đó đang nhìn từ xa, hắn ta quan sát mọi thứ bằng một dụng cụ nào đó, hoặc hắn có sức mạnh của thần." Đại Bạch suy nghĩ một chút rồi nói, tuy nó cảm thấy thiết bị quan sát do con người tạo ra sẽ chiếm phần lớn nhưng cũng không thể không nói lỡ như người quan sát cậu chính là một vị thần của một bộ tộc nào đó thì sao.

Trần Vũ Phong nghe xong cũng không tiếp tục nghỉ nữa, cho dù là kẻ nào đi nữa thì mục đích duy nhất chính là quan sát, nếu người đó không mang ác ý thì tốt nhưng nếu mang ác ý thì chiêu thức của mọi người trên con thuyền này đều đã bị lộ tẩy cả rồi.
Điều đó sẽ thật sự nguy hiểm đối với bọn họ, chắc chắn trên thế giới này người sở hữu sức mạnh to lớn không chỉ có một hai người mà thôi.
"Đại Bạch đưa hai người kia về thuyền, những kẻ còn lại cứ để nhóm người Bara Ly sử lý."
"Được." Đại Bạch đáp lại sau đó chạy đến gần Roma ngậm lấy cổ áo cậu ta, lúc này nó đang trong chế độ tàng hình vì vậy không có ai nhìn thấy nó cả, chỉ có Roma người bị nó kéo cổ áo mới cảm nhận được sự tồn tại của nó mà thôi.
"Đi thôi, Vũ Phong kêu về." Đại Bạch dùng không gian triệu thoại để trao đổi với Roma, bởi vì bọn họ cùng một chủ nhân nên chỉ cần sử dụng không gian để giao tiếp thì có thể hiểu được nhau dù cho có ở bất kỳ chủng tộc nào.
Roma nghe vậy liền nhanh chóng tàng hình, Đại Bạch lúc này mới buông cậu ta ra sau đó xoay người đi kiếm vị trí của Mạnh Kỳ.
Đến khi ba người quay về bên cạnh Trần Vũ Phong thì Lan đã chậm rì rì đi ra ngoài lá chắn.
Mala thấy anh ta đi ra liền cười như điên dại sau đó há miện nói "Lan..."
"Đấu với tao một trận...!Đấu với tao..."
Lan nhìn hắn vẻ mặt đầy khó hiểu "Xin hỏi tôi với cậu biết nhau à."
Mala nghe vậy liền bật cười, ánh mắt càng thêm căm hận "Biết, làm sao không biết được."
"Mỗi ngày tao đều phải nghe tên mày, nghe những chuyện mà mày có thể làm, nghe thấy mày là thiên tài như thế nào."

"Quen lắm, tao thuộc lầu lầu cả rồi."
"Đúng...!Tất cả là lỗi của mày."
Lan nghe vậy lại càng thêm khó hiểu, anh ta đã làm gì mà tên của mình lại là câu cửa miệng của người khác, anh ta lại có thể có sự tích gì mà khiến người khác nhớ mãi không quên, thế là Lan lắc đầu nói "Tôi không quen cậu, mà những thứ cậu nói có thật sự là tôi không vậy."
Mala nghe vậy càng cảm thấy Lan đang sỉ nhục mình, hắn ta cảm thấy từng lời nói giống như vết dao cứa vào trái tim đang nhỏ máu của mình thêm một cái nặng nề.
Đúng vậy người tài giỏi như vậy làm sao có thể nhớ hết mọi chuyện được, anh ta không nhớ nhưng hắn lại là người phải nhớ tất cả mọi chuyện không thuộc về mình kia.
Tức tối, giận giữ càng khiến hắn ta mất thêm lý trí, hắn đưa cây quyền trượng lên cao rồi đọc chú ngữ "Mày nhất định phải đấu với tao một trận."
Lan thấy hắn như vậy liền không khỏi vẻ mặt nghiêm túc mà cầm quyền trượng trên tay, chú ngữ mà hắn đang đọc chính là một không gian kính.
Nó là không gian nhốt người vào bên trong, cách thoát ra duy nhất chính là gi3t chết kẻ tạo ra không gian, hoặc để người đó tự mở không gian ra đây là một loại pháp thuật cao cấp mà đến cả anh ta cũng chưa thể thành công.
Tên này đúng là một rẻ cực kỳ ghê rớm.
"Nếu không tiêu diệt hắn thì đây chính là một mối nguy hại." Lan nhỏ giọng thầm thì, anh ta đứng im không nhúc nhích, để xem tên này có thể mở ra không gian riêng hay không, anh ta thật sự cảm thấy mong chờ.
Chú ngữ vừa đọc xong xung quanh hai người xuất hiện một lớp bao bọc trắng, bao lấy cả hai người vào trong sau đó biến mất trước mặt tất cả mọi người.
"Lan." LiLi kinh hãi hét to.
Những người kahc1 cũng kinh hoàng, bọn họ không hiểu về không gian độc lập này nên không biết tại sao cả hai đều biến mất.
Nhưng trong trên chiếc thuyền lại có hai người biết về thứ này.
"Đừng lo, Lan không sao." Bara Ly nói.

"Chủ nhân." Odan cùng Lati lo lắng nhìn anh.
"Cậu ta chỉ bị nhốt cùng tên kia trong không gian độc lập mà thôi, có lẽ hắn ta muốn cùng cậu ta đánh nhau mà không bị bất kỳ ai phá hoại." Bara Ly giải thích.
Hai người nghe xong thì mới thở phào nhẹ nhõm, nếu như chỉ có vậy thì Lan chắc chắn sẽ không sao cả, bọn họ cảm thấy sức mạnh của Lan không thể nào thua một người như vậy được.
Mà bên phía Trần Vũ Phong, Đại Bạch cũng nói thầm vào đầu cậu khi nó cảm nhận được không gian độc lập.
"Này, nó chính là không gian độc lập."
"Không gian độc lập." Trần Vũ Phong khó hiểu hỏi.
Đại Bạch gật đầu "Đúng vậy, đối với nhân loại thì không gian độc lập chỉ có chức nghiệp pháp sư mới có thể mở ra mà thôi, mà người có thể mở ra chính là pháp sư cao cấp."
"Đối với nhân loại, sao mày lại nói thế." Trần Vũ Phong nghe ra sự bất thường trong câu nói của nó.
"Đúng vậy, nhân loại nghỉ thứ đó tạo ra do sức mạnh, nhưng thật ra không phải, không gian độc lập sẽ chọn chủ, nó mở hay không là do duyên giữa hai bên." Đại Bạch chế nhạo nói, không gian độc lập có ý thức riêng, nếu nó thực sự không thích thì dù là pháp sư cao cấp cũng chẳng mở được.
"Nếu như vậy sao nhân loại không phát hiện ra được điểm này." Trần Vũ Phong khó hiểu.
"Bởi thực chất nó luôn chọn những kẻ mạnh để dựa vào." Đại Bạch đáp lại.
"Đúng là khiến người ta tò mò, nếu như vậy thì không ai phát hiện chuyện này là đúng rồi, nó thật biết lựa chủ." Trần Vũ Phong cảm thán, kẻ yếu có hai lựa chọn, một là trốn tránh hai là nịnh nọt, không gian độc lập cũng vậy nó cảm thấy mình yếu nên cần người mạnh để có thể biến nó thành kẻ mạnh, vì vậy đa số không gian được kích phát từ những kẻ có sức mạnh to lớn.
Đại Bạch quắc quắc đuôi bỏ lại một câu rồi thu nhỏ người lại nằm ường ra thuyền "Đừng tò mò, sau này ngươi sẽ biết rốt cuộc không gian độc lập là thứ gì."
Trần Vũ Phong nghe vậy liền kinh ngạc mà nhìn nó, sự kinh ngạc này của cậu cũng chẳng kéo dài bao lâu bởi vì hai người vừa biến mất cách đây không lâu hiện tại lại xuất hiện rồi.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 207: Chương 207


Hai người bỗng nhiên biến mất rồi bỗng nhiên lại xuất hiện lại trước mặt mọi người khiến tất cả mọi người đều bàn hoàn, làm sao có thể nhanh như vậy, rốt cuộc ai đã thắng đây.

Tuy nhóm người Bara Ly cảm thấy Lan có thể thắng nhưng từ khi không gian độc lập được đối phương triệu hồi ra thì chẳng ai còn tự tin như vậy nữa, bọn họ thấp thỏm lo lắng nhìn chằm chằm bóng dáng hai người bên trên.

Lúc này đây chỉ có Riva cùng LiLi nhìn thấy rõ dáng người chật vật của Lan cùng với khóe miệng đang không ngừng học máu của Mala.

"Cuối cùng thì ta vẫn không bằng người! Hộc, hộc! Ta không phục, không phục.

" Mala ôm ngực miệng vừa hộc ra vài khạt máu vừa lầm bầm.

Lan lắc đầu thở dài, người này rất mạnh, đối với những pháp sư chỉ phụ thuộc vào sức mạnh của mình như anh ta thì hắn ta chắc chắn là một đối thủ hoàn hảo đến khó tin, về sức mạnh nguyên tố, về sức mạnh tay chăn, kể cả những chiêu thức đối với pháp sư bình thường cũng rất khó thực hiện thì hắn ta củng đã làm qua.

Vì vậy trong khi giao chiến Lan rất chật vật khi đối đầu với hắn ta, nhưng anh ta vẫn chiến hắn chỉ bởi vì đối phương quá tự phụ.

Sự tự phụ luôn là tiền đề của sự thất bại, Lan tuy không qua chủ động suy nghĩ, nhưng một khi anh ta giao chiến với người khác anh ta sẽ luôn nhìn vào điểm yếu của đối phương vì vậy sau những lần trốn tránh chật vật anh ta cũng đã phát hiện ra kẻ địch này là một kẻ tự phụ.

Hắn ta luôn miệng nói lý do là tại anh ta nhưng khi chiến đấu với anh ta hắn chỉ luôn tấn công một cách không suy nghĩ, chỉ biết nhắm mắt mà dùng sức mạnh của mình nhào đến.

Một người dù có sức mạnh cỡ nào mà chỉ biết vô thức đánh một cách không phân biệt thì cũng chỉ là một kẻ vô dụng, hắn ta chỉ biết tấn công nhưng dù tấn công như thế nào Lan cũng có thể né được mà không chút tổn hại.

Sau khi né tránh một lúc Lan cũng không chừng chờ nữa mà một kích tấn công trực diện vào trái lòng ngực của hắn, nơi trái tim vẫn đang đập một cách điên cuồng.

Mala không ngờ rằng chỉ vì sự tự phụ của mình mà để đối phương thấy được sơ hở mà đánh thẳng vào, một kích đã trúng.

Bởi vì bị đánh trúng mà không gian độc lập không thể duy trì nỗi nữa liền bị vỡ ra, hai người xuất hiện tại nơi mà hai người vừa biến mất.

"Cậu rất mạnh.

" Lan chân thành nói, lần đầu tiên ngoại trừ chủ nhân anh ta thấy một người pháp sư mạnh toàn diện như vậy, nếu như rèn luyện tâm tính của mình thì không biết sẽ thế nào.

Nhưng Mala hoàn toàn không để tâm đ ến lời nói của Lan, hắn ta cúi gầm đầu sau đó buông thỏng tay ngã ra sau, khuôn mặt đầy không cam lòng "Chủ nhân, là do thuộc hạ vô dụng đúng không.

"
Bõm.

Cơ thể Mala ngã vào trong biển, sau đó mặt biển tĩnh lặng, giống như cái chết của những người vô danh không một ai nhớ mong.

Lan khẽ đưa tay chạm ngực tưởng niệm cho những người mạnh mẽ nhưng chỉ là một quân cờ hoặc một con rối vô dụng bị chủ nhân vứt bỏ, bọn họ may mắn hơn những người này, chủ nhân của bọn họ sẽ không làm bọn họ hy sinh vô nghĩa, cũng không dùng bất kỳ thứ gì để uy h**p bọn họ.

Cuộc sống của bọn họ tốt hơn những kẻ mạnh mà không có đất dụng võ này rất nhiều.

"Lan.

" LiLi chạy di chuyển về phía anh ta "Những người này thì sao.

"
Lan nhìn lá chắn được tạo ra từ những tấm khiên rồi lắc đầu "Để bọn họ rời đi đi, những kẻ không liên quan, không cần phải giết hết.

"
"Được.

" LiLi gật đầu rồi ra hiệu cho những binh sĩ đang canh chừng lá chắn trở về.

Bọn họ nhanh chóng chạy trở về con thuyền của mình.

"Chủ nhân.

" Lan đi đến gần Bara Ly hô "Kẻ này thực sự rất mạnh rất có thể là kẻ bên cạnh quốc vương.

"
"Quốc vương, phía đông, phía tây, phía nam, phía bắc.

" Bara Ly nói sau đó thở dài "Dù là nơi nào ta đều có hàng đống kẻ thù, đúng là đau đầu thật.

"
"Chủ nhân.

" Lan câu mày hô.

"Biết biết rồi, ta sẽ ta không nói nữa.

" Bara Ly khẽ cười nói, thuộc hạ của anh đều không thích anh nói những lời này, nó giống như những lời bi quan vậy rằng một ngày nào đó anh sẽ chết trong tay kẻ thù của mình.

Cuối cùng cuộc chiến cũng xong, con thuyền vẫn tiếp tục di chuyển chậm rãi về phía trước, nhóm người trên thuyền cuối cũng cũng được nghỉ ngơi một chút.

Một ngày cứ như thế mà trôi qua.

Bốn ngày tiếp theo bọn họ vẫn tiếp tục đón chờ những đợt tấn công như gió bão của kẻ thù, nhưng giống như bọn họ chỉ đang khởi đầu vậy, mỗi lần tấn công đều theo một nhóm người nhất định giống như chỉ đang thăm dò thực lực của bọn họ vậy.

Mà điều kỳ lạ là những kẻ tấn công lại không có một ai đến từ đông đại lục, chẳng lẽ lần này lão quốc vương vô dụng kia lại tha cho bọn họ như vậy.

Bara Ly cảm thấy sao có thể được.

Một buổi sáng của ngày thứ sáu, khi đoàn người thức dậy bởi bầu trời u ám liền không khỏi kinh ngạc.

"Sao lại âm u như vậy.

" LiLi khó hiểu hỏi, không phải trời mùa xuân luôn trong lành sao như vậy mới thích hợp để ngư dân đi đánh cá.

"Sắp có bão sao, anh Ranka đây là sao vậy.

" Lan cũng chẳng hiểu nỗi, rõ ràng những ngày qua bầu trời rất trong lành sao, bỗng nhiên đùng một cái u ám, mặt biển thì sóng dữ dội như thế này.

"Tôi cũng không rõ, đáng lẽ không có mưa mới phải.

" Ranka cũng không hiểu nổi nói, làm ngư dân bao lâu nay đây là lần đầu tiên anh ta gặp tình trạng như thế này, chẳng lẽ thực sự có bão sao.

"Đừng làm khó anh ấy, chắc chắn có chuyện gì đó đang đến, cái này không phải là cơn bão thông thường, tôi có cảm nhận xấu về điều này.

" Bara Ly thở dài nói, trời càng âm u, anh ta càng thêm bất an, có một sự chuyển động nào đó đang đến gần con thuyền, nhưng anh ta không biết đó là thứ gì cả.

Trần Vũ Phong cũng cảm thấy có chuyện không ổn, cậu lo lắng nhìn mặt biển đang sao động dữ dội bên dưới, những bóng dáng của cá Lõm vào mỗi buổi sáng cũng chẳng thấy đâu, có vẻ như chúng đang sợ thứ gì đó nên không dám bơi đến gần thuyền.

"Anh ơi.

" Enzo bỗng nhiên từ trong phòng chạy ra, cô bé chạy đến bên cạnh Trần Vũ Phong, dùng bàn tay nhỏ bé của mình nắm lấy áo của cậu mà kéo nhẹ.

"Sao vậy.

" Trần Vũ Phong ôm cô bé lên rồi hỏi.

"Biển! Có gì đó đang tới, quen thuộc.

" Enzo ngắt quãng trả lời, tay cô bé chỉ về một hướng, hai mắt sáng rực.

Cô bé vừa tỉnh dậy liền cảm thấy có một sự kêu gọi quen thuộc, tiếng kêu ấy như đang gọi cô bé trở về vậy, nhưng sau đó cô bé lại tỉnh táo lại, nhưng điều này khiến cô bé khá lo âu, không biết rốt cuộc thứ gì đang gọi cô bé nữa.

Trần Vũ Phong nghe vậy liền kinh ngạc, quen thuộc, thứ gì đó bên dưới biển sâu này lại quen thuộc với cô bé sao, là thứ gì.

Không đúng, dòng máu thứ hai của cô bé chính là một chủng tộc nào đó trong biển cả này, không phải người cá vậy chỉ có thể là một chủng tộc còn lại duy nhất bên trong biển khơi này, bá chủ của một vùng biển, đối thủ duy nhất dành nơi sinh sống của nhân ngư.

Chủng tộc cá voi.

Tu, tu, tu.

Tiếng kêu cực kỳ vang dội bỗng nhiên vang lên, khiến tất cả mọi người trên biển phải nhanh chóng che lỗ tai mình lại.

Sóng biển bỗng nhiên bị nhấc cao lên sau đó va mạnh vào thuyền của bọn họ, khiến con thuyền lắc lư, nước biển ào ác rơi vào thuyền, mà nhóm người bọn họ đứng bên trong thuyền liền bị nước tạt vào.

Trần Vũ Pong thấy nước dâng lên liền biết có điềm vì vậy cậu lấy một miếng vải ra che hết người Enzo, còn mình thì xoay lưng sang ôm chặc cô bé trong lòng.

Vì vậy sau khi được ập tới cả thuyền đều bị ước chỉ có Enzo là không có dính một chút nước vào.

"Cái quái gì vậy.

" Roma cực kỳ không thích nước vì vậy khi bị tạt ước cậu ta không nhịn được hét lớn, mà còn một sinh vật không thích nước còn lại cũng không nhịn được gầm lên một tiếng đầy tức giận.

"Gào.

" Đại Bạch đang ngủ ngon trên nóc buồng lái thì bỗng nhiên bị nước tạt vào, làm bộ lông dày dặn mềm mại của nó dính lại với nhau cực kỳ khó chịu, vì vậy nó cực kỳ tức giận mà gầm lên một tiếng vang dội, tuy hiện tại thân hình nhỏ xinh nhưng sức gầm của nó lại không nhẹ, vì vậy những người trên thuyền liền chịu tội, hai lỗ tai lại một lần nữa lùng bùng.

Trần Vũ Phong thở dài nhìn Đại Bạch đang đầy mặt khó chịu cả người ướt sũng đi đến bên cậu.

"Gào.

" Nó chẳng thèm nói chuyện mà kêu lên một tiếng với cậu.

Trần Vũ Phong đặt Enzo xuống rồi ôm Đại Bạch lên, cậu lấy khăn ra bắt đầu lau người cho nó, lông của nó thật sự rất dầy phải lâu một lúc lâu mới miễn cưỡng khô được một chút, nhưng lúc này lại một tiếng kêu nữa vang lên, cậu không cần nhìn cũng biết cái gì đang đến vì vậy cậu trùm nó kín mít, sau đó đi đến trước mặt Enzo thân người cậu bao bộc lấy cô bé.

"Ầm.

" Lại một đợt sóng nữa đập lên thuyền, nhưng lúc này sau khi sóng đánh tới thì bên trong làn nước xuất hiện thêm một sinh vật cực kỳ to lớn, cái đuôi bự của nó không chút khách sáo đánh mạnh lên thuyền, nhưng may mắn có lá chăn bao quanh thuyền, vì vậy khi đuôi cá đánh vào liền bị lá chắn chặn được.

"Hừ.

" Một tiếng hừ lạnh vang vào tài những người trong thuyền, sau đó con cá to đó rớt lại xuống nước, một lần nữa nhảy lên đã thu nhỏ thân cá lại một chút sau đó nó nhảy lên thuyền.

Khi đánh lên thuyền nó đã phát hiện lá chắn xung quanh thuyền sẽ bảo vệ con thuyền khi có kẻ tấn công, nhưng nếu như nó muốn lên thuyền hoặc rời khỏi thuyền thì vẫn không sao cả, nếu đã vậy nó liền nhảy lên thuyền giết hết những kẻ vô liêm sĩ này vậy.

Nhóm người trên thuyền nhìn con cá bỗng nhiên nhảy lên thuyền liền vô cùng kinh ngạc, bọn họ không biết rốt cuộc con cá này đang muốn làm chuyện gì đây, sau khi tấn công thuyền không thành lại tự nguyện đút đầu vào rọ nhảy lên thuyền của bọn họ.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 208: Chương 208


Nhóm người trên thuyền ngơ ngác nhìn con cá nhỏ nhảy mui thuyền của bọn họ, nó dùng hai vảy cá ở đuôi đứng lên, ánh mắt đầy thâm trầm nhìn từng người trên thuyền, sau đó ánh mắt nó dừng lại trên người Enzo đang ở sau lưng Trần Vũ Phong, ánh mắt càng lúc càng trở nên hung ác.

Trần Vũ Phong nhìn thấy nó như vậy liền cau mày, câu buông Đại Bạch ra rồi đứng che Enzo lại, không để con cá nhìn thấy cô bé nữa, ánh mắt của nó nhìn cô bé rất đáng sợ giống như ánh mắt nhìn một thứ gì đó cực kỳ bẩn thỉu vậy.

Trong khi tất cả mọi người nhìn thấy nó cứ đứng im một chỗ mà không làm ra bất kỳ hành động gì thì cảm thấy cực kỳ khó hiểu, không phải lúc nãy nó muốn tấn công con thuyền sao, sao lúc này lại đứng đờ người ra như vậy.

Nhìn thấy cách nó đứng trên thuyền bọn họ đã không hề nghĩ đây chỉ là một con cá bình thường nữa, chắc chắn nó là một chủng tộc nào đó sinh sống bên trong vùng biển này.

Mà trong lúc này, Trần Vũ Phong cảm thấy ánh mắt nó nhìn Enzo giống như muốn xé xác cô bé liền cực kỳ không vui, cậu xoay người ôm cô bé vào lòng, muốn nhấc chân vào trong thuyền, cậu không muốn cô bé phải chịu cái ánh nhìn này của một con cá chút nào, cho dù con cá này có thuộc một chủng tộc có tri thức đi nữa, cô bé không bé không phải chịu đựng thứ này, nó chỉ là một đứa nhỏ.

Nhưng đúng lúc cậu xoay người, con cá luôn dùng ánh mắt căm ghét nhìn Enzo bỗng nhiên mở miệng "Nhân loại ti tiện, ai cho ngươi đưa kẻ mang dòng máu ti tiện ấy rời đi, thứ tạp chủng sở hủ dòng máu vua của chúng ta.

"
Trần Vũ Phong nghe lời nói cực kỳ chói tai của con cá kia liền không khỏi đen mặt, cho dù tính tình của cậu có tốt cở nào thì lời nói này cũng khiến cậu cực kỳ khó chịu, tuy lúc nãy nghe lời nói không có ý tốt của nó cậu đạ nhanh tay che hai tai của Enzo lại, nhưng chắc chắn cô bé cũng đã nghe được loáng thoáng, mà điều này càng khiến cậu tức giận hơn.

Trước mặt một đứa trẻ mà nó dám nói thế.

"Đại Bạch, tao cho mày xử nó đấy, không cần để nó mở miệng ra nói bắt kỳ câu nào nữa.

"
"Được.

" Đại Bạch hừ lạnh một tiếng sau đó chậm rãi đi đến gần mũi thuyền nơi con cá cực kỳ kêu ngạo đang đứng.

"Vũ Phong.

" Bara Ly thấy cậu hành động như vậy liền không đồng ý, dù sao đây cũng là vùng biển của tộc con cá kia, nếu như cậu giết nó thì chưa chắc bọn họ có thể rời khỏi đây.

"Tôi không để bất kỳ ai xúc phạm đến người của mình.

" Trần Vũ Phong nhìn Bara Ly cực kỳ nghiêm túc mà nói.

"Cậu đừng có mà! " Lan chau mày nhìn cậu nhưng Bara Ly đã ngăn cản anh ta nói hết câu.

Nhìn ánh mắt của cậu anh có thể thấy được sự kiên quyết trong đó, có lẽ cậu tốt tính là sự thật, nhưng cậu cũng là kẻ tàn nhẫn nhất trong những người anh từng gặp, một khi đã quyết định cậu sẽ không bao giờ hối hận.

"Chủ nhân.

" Lan câu mày hô, anh ta tuy không có ý kiến gì với Trần Vũ Phong nhưng việc cậu không nể mặt đến lời nói của chủ nhân khiến anh ta vô cùng bất mãn, phải biết tại đây chủ nhân mới là người có quyền hành ra lệnh nhất.

Bara Ly chẳng hèm nhìn anh ta, chỉ đưa tay ra ý bảo anh ta đừng nói nữa.

Mà hành động này của Lan càng khiến nhóm Mạnh Kỳ cảm thấy cực kỳ chướng mắt, càng khiến bọn họ ghim thêm một lỗi dành cho anh ta.

Lúc này Đại Bạch đang tiến đến gần con cá, nó nhìn khuôn mặt hổ của Đại Bạch cùng với cơ thể lớn hơn nó liền không khỏi run rẩy, đây có lẽ là hiên tính của động vật, nó cảm thấy cực kỳ sợ hãi khi nhìn thấy Đại Bạch, nhưng lúc này đây nó không thể mất mặt trước đám nhân loại này, vì vậy nó cứng miệng tiếp tục nói.

"Đám nhân loại vô sĩ, có ngon thì xuống biển mà đánh với ta, các ngươi ỷ đông ăn h**p một con cá nhỏ yếu thì ra thể thống gì.

"
"Đúng là dù nhân lội toàn kẻ đáng chết, bởi vì muốn cải thiện máu của mình mà ăn cắp máu của dòng tộc ta, hiện tại còn muốn giết ta.

"
"Các nghươi ti tiện vô sĩ.

"
"À.

" Trần Vũ Phong nhàn nhạt hốt một câu sau đó liếc nhìn con cá đang không ngừng mắng chửi nhân loại thế này nhân loại thế kia "Ngu dốt, thứ các ngươi thiếu chính là không biết nhìn người.

"
"Tự mà nhìn kỷ bằng con mắt ngu ngốc của ngươi đi, thiển cận.

"
Đại Bạch nghe cậu nói xong liền không chừng chờ nữa mà vồ tới ngậm lấy con cá vào miệng, nhưng nó không cắn chỉ ngậm vào miệng giống như đang vui đùa mà thôi, nó biết hiện tại cậu cũng chỉ tức giận một chút không đến nổi phải giết sinh mạng của con cá đáng ghét này.

Trần Vũ Phong chỉ là muốn con cá này ngậm miệng lại đừng nói bất kỳ chuyện gì không tốt về Enzo nữa, cậu chỉ là không muốn đứa nhỏ nghe thứ không tốt về mình, dù sao từ đầu đến cuối cô bé là vô tội nhất.

Trong lúc này khi mọi người trố mắt nhìn con cá đang vảy vùng trong miệng Đại Bạch thì mặt nước lại một lần nữa dậy sống, lần này sóng biển càng thêm mãnh liệt nhưng giống như nó không muốn tấn công bất kỳ ai vì vậy dù mặt biển có dập dờn như thế nào cũng không chạm đến những con thuyền.

"Cá voi, thật nhiều cá voi.

" Một binh sĩ kinh ngạc bật hốt.

Những người khác trên thuyền cũng nhìn xuống biển.

Dẫn đầu đàn cá là một con cá voi cực kỳ to, hai bên thông cũng là hai con cá voi to không kém, nhưng khí thế hoàn toàn không thể bằng con cá voi dẫn đầu.

Bọn chúng nhanh chóng bơi đến bên cạnh thuyền sau đó dừng lại, con cá voi dẫn đầu nhìn lên trên thuyền sau đó vung đuôi giống như đang ra hiệu cho những con cá phía sau mình, sau đó xung quanh nó được bao bọc bởi một vòng sáng màu vàng.

Cuối cùng xuất hiện trước mắt mọi người là một người đàn ông có khuôn mặt cực kỳ tinh xảo, ánh mắt đầy sắc bén, hai chân ông ta đứng trên mặt nước, hai con cá bên cạnh ông ta khẽ bơi lại sau đó dụi đầu lên người ông ta giống như đang lo lắng.

Cũng chính lúc người đàng ông này xuất hiện con cá bên trong miệng của Đại Bạch cũng đã từ bỏ giảy dụa, nó rủ đuôi xuống một thân bất động giống như đã chết vậy.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 209: Chương 209


Nhìn thấy người đàn ông bỗng nhiên xuất hiện này khiến nhóm người bọn họ trở nên hoang mang, người này từ một con cá biến thành một người bình thường, không giống như Ashi cho dù anh ta thu lại hai chân của mình thì trên người vẫn giữ lại nét đặc trưng của người cá, nhưng cá voi này lại không giữ bất kỳ nét đặc trưng nào của một con cá voi cả, hoàn toàn là một con người bình thường.

Giống như cản nhận được sự kinh ngạc của những người trên thuyền, người đàn ông liền không trêu chọc hai con cá voi con kia nữa mà dân mặt nước lên đưa cả người ông ta lên thuyền.

Sau khi ông ta đi lên thuyền những binh lính liền nhanh chóng tạo ra tư thế phòng ngự, cả người trở nên căng thẳng, đến cả những người tài giỏi bên cạnh Bara Ly khuôn mặt cũng trở nên đề phòng.

Bọn họ có thể cảm nhận được người đàn ông này có một luồn sức mạnh cực kỳ lớn, cho dù chỉ là một cái nâng tay cũng có thể dìm chết tất cả những người có mặt trên thuyền, cho dù là Bara Ly cũng chưa chắc có thể đánh thắng ông ta nếu như giao chiến môt mình.

Người đàn ông nhìn khuôn mặt đề phòng của bọn họ liềm mỉm cười nói “Xin chào nhân loại, chào mừng các ngươi đến với vùng biển của ta.


“Ta là Caron Paiya, vua của vùng biển này, cũng là thủ lĩnh của đàn cá voi này.


Nhóm người trên thuyền nghe ông nói thoáng chần chừ, bọn họ không biết người của chủng tộc cá voi này lên đây với thái độ gì đối với nhân loại, giống như con cá voi đang nằm trong miện Đại Bạch hay là ông ta thực sự hữu hão với bọn họ, không ai đứng ra nói chuyện, những ánh mắt đầy hoang mang nhìn nhau.

Bara Ly cũng cảm thấy anh không phải người thích hợp để đứng ra trong lúc này, vì vậy anh cũng giữ im lặng mà nhìn thoáng qua Trần Vũ Phong.

Đúng như những gì anh kỳ vọng, Trần Vũ Phong cảm thấy người đàn ông của chủng tộc cá voi này hoàn toàn không có sát ý khi tiếp cận bọn họ vì vậy cũng buông bỏ cảnh giác mà đi lên phía trước gật đầu chào hỏi.

“Xin chào ngài, tôi là Trần Vũ Phong.


“Không biết tại sao ngài lại đến đây ạ, chẳng lẽ do chúng tôi làm phiền đến vùng biển của ngài.


Caron nghe cậu nói xong liền lắc đầu thở dài “Không phải vì chuyện này, mà bởi vì đứa nhỏ sau lưng cậu.


Nghe ông ấy nói vậy Trần Vũ Phong liền đề phòng che chắn Enzo vẫn đi theo phía sau.

“Đừng khẩn trương, chỉ là chúng tôi có chuyện muốn hỏi mà thôi.

” Caron nhanh chóng nói, ánh mắt ông ta trở nên dịu dàng không còn chút sắc bén nào nữa.

“Nhưng tộc nhân của ông lại không nói như vậy.

” Trần Vũ Phong nghe vậy liền ra hiệu cho Đại Bạch quăng con cá voi nó đang ngậm trong miệng ra.

Đại Bạch nghe lời liền nhã nó ra sau đó dùng chân đẩy con cá voi đang giả chết đến trước mặt Caron.

“Nó đến muốn bắt đứa nhỏ của chúng tôi đi, cũng như hăm dọa sẽ diệt trừ chúng tôi.

” Trần Vũ Phong cười nói, nhìn con cá voi lúc nãy vẫn giễu võ giương oai, bay giờ thì nằm im giống như một con cá chết liền không khỏi buồn cười cùng nghi hoặc.

Cậu không biết sao con cá voi này lại làm như vậy như từ sự run rẩy của nó khi bị Đại Bạch đẩy đến trước mặt Caron liền cảm thấy bên trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình.

“Hửm.

” Caron thấy thứ gì đó được đẩy đến chân mình liền nghi hoặc nhìn xuống, sau khi nhìn đồng tộc đang không ngừng run rẩy dưới chân nhưng lại vẫn như cũ tiếp tục giả chết liền không khỏi kinh ngạc “Đây không phải là kẻ phản bội sao, ta cứ tưởng ngươi đã biến mất khỏi vùng biển này rồi.


“Đúng là may mắn thật, không cần tìm kiếm người để tính sổ nữa rồi.


Nói xong ông dùng sức mạnh của mình để dòng nước cuốn quanh người con cá voi đang giả chết rồi siết chặt, lúc này con cá voi đó liền nhịn không được mà vùng vẫy, nhưng càng vùng vẫy càng bị siết chặt, sau đó ông quăng con cá voi đó đến trước mặt những con cá voi dưới biển.

“Đây là! ” Nhìn hành động của ông Trần Vũ Phong liền hiểu rõ, thì ra con cá voi này hoàn toàn không liên quan đến ông ta, có lẽ trong đàn cá voi đã có một sự sung đột hay mâu thuẫn nào đó, mà chuyện này dường như liên quan đến thân thế của Enzo.

Caron lúc này mới nhìn qua Đại Bạch vừa mới ngặm con cá voi kia rồi mới nhìn thẳng về phía cậu giải thích “Không giấu gì cậu, tên đó là một trong những đàn tộc của ta, nhưng rất lâu về trước hắn ta đã cấu kết với một nhóm người mà lấy đi dòng máu trân quý của ta.


“Máu của cá voi được xem là một thứ đại bổ, trái ngược với máu của nhân ngư, máu của chúng ta hoàn toàn không có chút tác dụng phụ nào, tuy nó không thể khiến người khác trường sinh bất lão, hoặc giữ mãi thanh xuân, nhưng nó lại có công dụng cực kỳ bổ dưỡng.


“Ta nghĩ cũng vì chuyện này mà nhóm người kia mới muốn lấy máu của tộc cá voi, nhưng nếu như những người đó chủ yếu nhắm vào dòng máu cao quý nhất là ta thì chắc chắn bọn họ biết rất rõ về chủng tộc của ta.


Trần Vũ Phong nghe ông ấy nói xong liền kinh ngạc, trên đời này có người có thể hiểu rõ về chủng tộc sâu trong lòng biển này sao, làm sao có thể.

Nhưng dù cậu có kinh ngạc như thế nào thì sự thật đã hiện ra trước mặt, không phải chỉ hiểu biết về bộ tộc cá voi, mà người đứng sau những việc đã xảy ra còn cực kỳ rành mạch về tất cả những bộ tộc sinh sống trên thế giới này.

Nếu như thực sự là như vậy thì tuổi tác của người này thật sự là bao nhiêu, người đó còn có thể đáng sợ như thế nào nữa đây, một người thao túng mọi chuyện trong lòng bàn tay, biết rất rõ về cách vận hành của thế giới này, càng quan trong hơn có lẽ đang mưu tính một việc cực kỳ khủng khiếp có thể liên quan đến cả thế giới này.

Chỉ cần nghĩ vậy thôi là đã thấy thật kinh khủng rồi.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 210: Chương 210


Trần Vũ Phong đứng nhìn người đàn ông xinh đẹp trước mắt, tuy đối với lời nói của ông ta cậu đã có chút nhận thức chung nhưng hiện tại dòng máu đã mất của ông ta nằm trong cơ thể của Enzo, cậu không biết cuối cùng mục đích thật sự của ông ta khi đến đây, là thiện ý hay ác ý.

Caron nhìn cậu cũng không thừa nước dục thả câu mà trực tiếp nói vào mục đích chính “Ta đến đây để gặp cô bé, dù cho không phải là con ruột của ta nhưng chúng ta vẫn có liên kết máu mủ, nếu có thể cô bé có thể theo ta về.


“Nhưng cô bé không thể, một nữa dòng máu khác của cô bé chính là máu của người lùn.

” Trần Vũ Phong lắc đầu phủ định, cô bé không thể nào sống trong nước được cũng không thể hóa hình được như chủng tộc cá voi.

Nghe cậu nói vậy Caron liền bật cười, ông không ngờ vẫn có người không biết chỉ cần sở hữu hai dòng máu thì có thể sở hữu được một nữa sức mạnh của nó, dù cho nữa dòng máu khác là nhân loại đi nữa thì một nữa dòng máu khác cũng sở hữu một sức mạnh bản năng nhất định.

Tuy bán nhân ngư không thể được công nhận bởi bọn họ không thể sinh sống dưới nước là do một nữa dòng máu nhân loại không thể giúp họ chóng chội dưới mực nước sau cả ngàn mét, tuy nhiên khi xuống nước ở một độ sâu nhất định bán nhân ngư vẫn có thể là chủ nhân của biển cả.

Trần Vũ Phong thấy ông bật cười liền biết mình vừa nói ra một chuyện cực kỳ ngu ngốc, chỉ cần suy ngẫm lại liền biết được vấn đề nằm ở đâu, mang nữa dòng máu cá voi Enzo có thể thỏa thích tung hoành dưới nước, tuy dòng máu người lùn không thể xuống nước quá lâu nhưng bọn họ có sức mạnh bảo vệ cơ thể cô bé cho dù cô bé có sống bên trong nước cả đời, ngoại trừ không thể biến thành cá voi giống như chủng tộc của họ nhưng bé vẫn có thể sinh sống dưới nước giống như họ.

“Tôi không có quyền quyết định thay cô bé.

” Cậu nhìn ông Caron rồi lắc đầu nói sau đó xoay người ngồi xổm xuống để tầm mắt của mình ngang bằng vời Enzo.

“Anh.

” Enzo mở to mắt nhìn cậu, cô bé nghe bọn họ nói cũng hiểu được đôi chút về tình hình hiện tại, cô bé sợ hãi anh sẽ đem bé giao cho người khác, sẽ không cần bé nữa.

Trần Vũ Phong nhìn thấy sự sợ hãi hoảng hốt bên trong mắt cô bé liền cảm thấy đau lòng nhưng cậu không vội nói gì mà mỉm cười trấn an bé, cậu đưa tay lên xoa nhẹ đầu bé.

Những người xung quanh lúc này cũng không có ai lên tiếng làm phiền, bọn họ đều im lặng nhìn xem nhất cử nhất động của hai người.

Sau khi cảm thấy Enzo đã bình tĩnh lại Trần Vũ Phong mới mở miệng nói “Enzo đây là cuộc đời của em, anh sẽ không quyết định cho em, nhưng dù em có lựa chọn thế nào thì nơi có anh đều sẽ là già đình của em.


“Em cũng biết đấy đi theo anh rất nguy hiểm, nếu như em đi theo bọn họ thì sẽ có được sự an toàn tốt nhất, đây chính là sự thật không phải anh muốn đuổi em nên mới nói như vậy.


“Em! ” Enzo khuôn mặt đầy bất mãn nhìn cậu, cô bé không đồng ý với câu nói này của cậu.

Nhưng không để bé nói hết câu, cậu đã lên tiếng ngăn lại “Nghe anh nói hết đã, được không.


Cô bé nghe vậy đành bậm môi lại vẻ mặt không tình nguyện mà gật đầu.

Trần Vũ Phong thấy vậy liền mỉm cười “Em cùng họ có hung dòng máu, chắc chắn họ sẽ xem em là người thân mà bảo vệ em, ở với họ em sẽ không còn lo sợ sự săn lùng của bọn người kia.


“Mà như vậy không những anh mà ông của em cũng sẽ an tâm rất nhiều.


“Nhưng nếu em không muốn đi, anh có thể tiếp tục bảo vệ em giống như trước, sẽ chẳng có gì thay đổi cả, điều duy nhất thay đổi chính là em có thêm một gia đình nữa ngoại trừ bộ tộc người lùn cùng gia đình của anh.


“Hãy suy nghĩ cẩn thận Enzo, bởi vì quyết định của em sẽ dẫn đến nguy hiểm cho mạng sống của chính em.


Caron ở đối diện cũng gật đầu nói “Đúng vậy, ta không ép buộc con gì cả, con mang trong người dòng máu của chính ta là đứa con nhỏ nhắn nhất của ta, cả bộ tộc của ta sẽ bảo vệ con an toàn.


“Nhưng nếu con vẫn muốn đi với cậu ấy thì con cứ đi, chỉ cần con trở về đây thì mãi mãi đây vẫ là nhà của con.


“Tua, phụt, phụt! ” Tiếng nói của ông vừa dứt những con cá voi bên dười thuyền liền phát ra các loại âm thanh để phụ họa vào giống như cực kỳ tán thành câu nói này của ông vậy.

Enzo nghe thấy ông nói liền ngước khuôn mặt nhỏ nhỏ của mình lên nhì ông, nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy sắc bén của ông đang cố gắng bày ra vẻ diu dàng sợ làm cho bé sợ hãi liền khiến cô bé không nhịn được nở một nụ cười đáp lại ông, sự phòng bị của cô bé cũng giảm bớt.

Trần Vũ Phong thấy cô bé như thế liền mỉm cười, cậu cảm thấy cô bé chắc chắn đã có quyết định của mình, tuy rất tiếc nuối khi sau này không thể ở cạnh cô bé nữa, nhưng chỉ cần cô bé có thể sống vui vẻ là tốt rồi.

Cậu thoáng né người sang một bên chừa đường cho cô bé đi đến cạnh ông Caron.

Enzo thấy động tĩnh của cậu liền nghi hoặc nghiên đầu qua, nhìn thấy ánh mắt cổ vũ của cậu cô bé liền nhấc chân tiếng về phía trước.

Ông Caron nhìn cô bé từng bước đi về phía mình liền ngồi xổm người xuống, ông rất kiên nhẫn chờ đợi cô bé đến gần.

Đến khi Enzo đứng trước người ông sau đó rơi vào cái ôm đầy lạnh lẽo của ông, bởi vì là cá voi nên cơ thể ông cực kỳ lạnh lẽo, tuy ông dã khống chế bớt sự lạnh lẽo của mình nhưng bởi vì ông không thể có độ ấm như những sinh vật trên cạn khác nên cả người ông vẫn lành lạnh, nhưng điều này khiến cô bé rất thích mà dụi đầu vào lòng ngực rắn chắc của ông ấy.

“Con theo chúng ta nhé, sau này biển cả sẽ là nhà của con.

” Ông Caron nhỏ giọng dò hỏi, tuy không phải con ruột của ông nhưng ông cực kỳ yêu thích những sinh mạng nhỏ bé như vậy, tất cả sinh mạng như vậy đều là đứa nhỏ yêu quý của ông.

“Con xin lỗi ạ, nhưng con không thể đi cùng ngài.

” Enzo buông ông ra, ánh mắt đầy kiên định nhìn ông chằm chằm rồi nói.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 211: Chương 211


Tiếng sóng biển xì xào cùng với tiếng nói non nớt đầy kiên định khiến những người nghe thấy không khỏi kinh ngạc mà nhìn chầm chầm thân ảnh nhỏ nhắn đang đứng trong cái ôm của người đàn ông to lớn.

Ông Caron nghe cô bé nói cũng không vội vàng hỏi mà ánh mắt vẫn hiền từ nhìn cô bé cổ vũ để cô bé tiếp tục nói.

"Thật ra con rất quý ông cùng bọn họ ạ, nhưng con muốn tiếp tục ở bên cạnh anh Phong hơn, con muốn theo anh ấy đi khắp nơi, muốn theo anh ấy học hỏi thật nhiều thứ, hơn nữa anh ấy rất tốt, rất ấm áp, rất quan tâm con, những món ăn anh ấy làm thật sự rất ngon.

" Enzo nói xong sau đó không nhiên lắc đầu "Không, không phải vì vậy mà con muốn theo anh ấy, mà đơn giản con muốn đi cùng anh ấy bởi vì anh ấy chính là anh thấy.

"
Ông Caron bị sự ngây thơ của cô bé làm cho bật cười, ông dịu dàng ôm cô bé vào lòng, ông đưa bàn tay mình vịn vào trên lưng cô bé sau đó bàn tay ông phát ra một luôn ánh sáng xanh mát mẻ "Ta cho con một ấn ký của biển cả, nó sẽ có ích cho con đấy, dòng máu của ta trong người con rất mạnh, hãy sử dụng nó thật tốt nhé, gia đình của chúng ta sẽ luôn chào đón con.

"
"Con cảm ơn ạ.

" Enzo hôn một cái vào má ông sau đó buông ông ra lạch bạch chạy về phía Trần Vũ Phong.

"Trần Vũ Phong, chúng ta sẽ mở đường cho cậu, xem như lời cảm ơn cậu đã chăm sóc đứa trẻ nhỏ nhất của gia đình chúng ta.

" Ông Caron đưa một tay lên ngực khom người trước cậu, không đợi cậu đáp lời ông ta liền xoay người nhảy vào trong biển sau đó trở về hình dạng cá voi to lớn.

"Tu, tu, tu.

" Tiếng cá voi to lớn kêu lên trong biển cả hối húc tàu thuyền mau chóng đi theo sau.

""Ranka, làm phiền anh.

" Trần Vũ Phong nói lớn vào trong buồng lái.

"Được rồi.

" Ranka nhanh chóng đáp ứng.

Những con thuyền đi theo phía sau gia đình cá voi tiếp tục tiếng về phía trước dưới sự hộ tống của bọn chúng.

Những đợt tấn công không ngừng nghĩ vẫn tiếp tục xảy ra, nhưng lần này bọn họ không cần phải ra tay, chỉ cần có người tấn công vào thuyền thì nhóm cá voi liền dùng sóng biển dân lên nhấn chìm những kẻ tấn công bọn họ vào trong lòng biển, những nơi đàn cà voi đi qua nước biển đều dưng lên ập xuống đầy bất thường.

"Mạnh thật.

" Lan thích thú nhìn đàn cá voi vui vẻ nghịch nước trước mặt thì không khỏi cảm khái, đây đúng là một chủng tộc kinh hoàng khi ở dưới biển.

"Hừ lũ màu mè.

" Ashi khó chịu nhỏ giọng nói.

"Ashi, sao lúc ông Caron lên thuyền cậu lại giấu cả người đi vậy.

" Trần Vũ Phong nhỏ giọng hỏi, lúc đó cậu đã thấy lạ nhưng không phải lúc hỏi, không hiểu lý do tại sao Ashi lại không xuất hiện trước mặt ông Caron, mặc dù cậu biết cả hai chủng tộc đều phải tranh giành nơi sinh sống.

"Hừ, tôi mới không muốn gặp mặt ông ta, lão già xấu xí, chủng tộc cá voi đều rất xấu xí.

" Ashi khoanh tay tức giận nói, anh ta mới không hèm nhìn mặt chủng tộc xấu xí này, chỉ cần ở gần thôi là muốn đánh cho bọn họ nhừ tử rồi.

Alin đứng bên cạnh cậu nghe thấy vậy liền khinh thường nhìn anh ta rồi nhỏ giọng nói "Thật ra hai tộc không chỉ cạnh tranh nơi sống mà còn là kẻ thù nhiều đời của nhau, cò thể xem là kẻ thù không đội trời chung.

"
"Nhưng nói trắng ra là tộc cá voi luôn là kẻ chiến thắng, vì vậy tộc người cá luôn tìm cách trả thù nhưng chẳng bao giờ thực hiện được cả.

"
"Kẻ thù.

" Trần Vũ Phong chớp chớp mắt nói "Vậy chẳng lẽ ý của ngài ấy là bắt tôi tiêu diệt tộc cá voi, không tôi không làm được.

"
Alin lắc đầu "Tôi cảm thấy không phải, hai bộ tộc này xem như là thiên địch của nhau hàng thập niên rồi, nhưng những vị thần trên cao lại không mấy quan tâm sự thù hằng này, bọn họ xem đây là cách khiến bộ tộc mình mạnh hơn, vì vậy không thể nào có chuyện này được.

"
"Như vậy thì là cái gì, ta thật sự không hiểu rõ.

" Trần Vũ Phong khó hiểu.

"Tôi không biết chắc là có huyền cơ gì trong câu nói của ngài ấy, nếu chúng ta đến nơi thì có thể hiểu được, bây giờ đón mò cũng chẳng thể làm gì được cả.

" Alin vỗ nhẹ vai cậu an ủi, dù sao anh ta cảm thấy mọi chuyện không đơn giản giống như chỉ là mối thù của cả hai chủng tộc, chắc chắn chuyện này còn phức tạp hơn rất nhiều.

"Ừ, đến khi đó tôi sẽ hỏi rõ ràng.

" Trần Vũ Phong gật đầu đồng ý với suy nghĩ của anh ta, nhưng cậu cảm thấy Ashi cũng không phải quá chán ghét tộc cá voi, bởi vì đối với Enzo anh ta khá là dịu dàng, hập chí đứa bé này cũng rất vui vẻ khi ở cạnh anh ta.

"Vũ Phong.

" Lúc này Bara Ly mới lên tiếng gọi, từ đầu tới cuối chuyện của cậu cùng với bộ tộc cá voi anh không hề lên tiếng nói vào mà chỉ ở bên cạnh theo dõi mà thôi, hiện tại anh cảm thấy mình nên hỏi rõ ràng rốt cuộc cậu còn có chuyện gì khác giấu diếm mà liên quan đến chuyến đi này nữa hay không, ít nhất anh có thể bảo vệ cậu những lúc cần thiết.

Đúng vậy Bara Ly đã quyết tâm bảo vệ một báo vật của thế giới này, nếu như chỉ là sứ mệnh của đứa con của thiên nhiên dành cho cậu, anh sẽ chẳng nhúng tay vào, bởi vì đối với người có sứ mệnh bảo vệ thế giới này như cậu thì phải cố gắng mạnh mẽ hơn, cậu phải tự bảo vệ bản thân mới có thể bảo vệ cả thế giới này, nhưng anh đã sai, cậu không chỉ có vậy, cậu là một báu vật của cả thế giới này, một người không thể nào thay thế được, sứ mệnh của cậu không những cứu cả thế giới mà còn là phát triển thế giới này, có lẽ từ đầu đến giờ anh luôn sai lầm chỉ duy nhất một chuyện anh đã quyết định đúng đắn chính là sau khi cứu được thế giới này anh sẽ đưa cậu lên ngai vang cai trị cả bốn đại lục thậm chí cậu sẽ là người cai trị tất cả chủng tộc trên thế giới này.

Trần Vũ Phong xoay đầu nhìn sang, ánh mắt dầy khó hiểu.

Bara Ly đi lại gần cậu, đưa tay lên má vuốt nhẹ khuôn mặt của cậu nh ỏ giọng hỏi "Rốt cuộc cậu còn bảo bối gì chưa lấy ra cho tôi xem, sự hiện diện của cậu có phải đã vượt qua suy nghĩ của tôi rồi không! "
"Vũ phong, rốt cuộc cậu là ai vậy.

"
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 212: Chương 212


Trên chiếc thuyền lềnh bềnh đang chạy băng băng trên biển, xung quanh là một đàn cá voi đang hộ tống, hai chàng trai có tiếng nói nhất trên thuyền đang nhìn chằm chằm nhau, những người xung quanh cũng nhìn sang lắng tai nghe bọn họ đang nói gì.
Trần Vũ Phong nghe Bara Ly hỏi liền buồn cười, anh mắt bình tĩnh mà nhìn anh đáp lời: "Tôi chỉ là một triệu hồi sư bình thường."
"Triệu hồi sư bình thường?" Bara Ly thở dài lập lại, tuy nghe câu trả lời này thật sự rất buồn cười nhưng anh biết cậu nói là sự thật bởi vì đôi mắt đang nhìn chằm chằm anh cực kỳ sáng rực, nó trong suốt đến nổi giống như một đứa trẻ sơ sinh chỉ vừa đến với thế giới này không nhiễm bất kỳ thứ gì cả.
Anh bỏ tay ra khỏi mặt cậu rồi nhỏ giọng thì thào: "Cậu đúng là người bình thường hơn cả bình thường."
"Tộc cá voi, tộc tinh linh, tộc elf, tộc nhân ngư, còn có tộc báo...!Rốt cuộc cậu còn thứ gì để khiến ta kinh ngạc nữa đây."
Tiếng thì thào nho nhỏ của anh không lọt vào tai bất kỳ người nào trên thuyền, bọn họ chỉ thấy sau khi anh bỏ tay khỏi mặt cậu thì khuôn mặt đầy vẻ háo hức chờ mong.
Dưới sự hộ tống của cá voi, cuối cùng những con thuyền đánh cà cũng đã bình an đến được bờ biển của Tây đại lục.
"Mọi người đi thượng lộ bình an." Trước khi lên bờ ông Caron liền nói sau đó dẫn theo bộ tộc của mình bơi ra ngoài biển phía xa.
Nhóm Trần Vũ Phong cùng nhóm Bara Ly tạm biệt Ranka cùng cậu nhóc Laci thì đi vào bờ.

Nơi này là bên bờ biển của phía tây đại lục, một vùng đất cũng ngập tràn ngư dân, nơi này được gọi là làng Cá.
Sau khi rời khỏi làn cá bọn họ liền gặp được một nhóm kỵ sĩ mang theo dấu ấn của hoàng gia.

Bara Ly liếc nhìn người dẫn đầu liền đi lại chào hỏi:
"Arai, lâu rồi không gặp."
"Ngài nam tước, đã lâu không gặp." Đội trưởng đội kỵ sĩ được gọi là Arai đưa tay lên ngực cung kính đáp lời.
"Hoàng tử Aquaman thế nào, ngài ấy để cậu đón chúng tôi à." Bara Ly mỉm cười hỏi.
"Thưa nam tước, hoàng tử đang chuẩn bị cho lễ đăng quan.

Sau khi nhận được tin tức của ngài gửi đến ngài ấy liền phái thuộc hạ đến đây chấn giữ ạ." Arai nghiêm cẩn đáp lời, anh ta là đội trưởng đội kỵ sĩ nên biết được rất nhiều điều thông qua hoàng tử, vì vậy anh ta biết lý do ngài ấy phái người đến nơi này chờ đợi.
Đối với nhóm khách quý từ đông đại lục này hoàng tử đã dặn dò anh ta phải tiếp đãi thật chu đáo, không những thế bọn họ phải lặng lẽ di chuyển không thể làm việc quá lộ liễu.

Vì vậy hoàng tử phái bọn họ đến đây chờ đợi để dẫn nhóm khách quý này đi vào những con đường khó nhằn nhất để đến được hoàng cung.
Mặc dù không biết lý do cụ thể nhưng mệnh lệnh của hoàng tử anh ta phải làm theo, vì vậy sau khi chào hỏi nhau xong anh ta liền dẫn đầu đoàn người đi vào rừng rậm của tây đại lục, khu rừng đáng sợ nhất trên thế giới này.
Rừng Batali.
Khu rừng rậm rạp không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy có con người sinh sống ở đây, cây cối mọc cao che khuất cả bầu trời, những hoa cỏ đã hoàn toàn chạm đến hông của bọn họ, tiếng kêu của côn trùng cùng tiếng xào xác của lá cây khi gió thổi qua.
"Tối thui à." Enzo được Mạnh Kỳ ôm trong lòng nhìn xung quanh tối đen như mực, tuy vẫn có chút ánh sang chiếu vào nhưng đối với đứa nhỏ thì nơi này vẫn tối đen.

"Hay là anh lấy ngọc phát sáng cho em nhé." Yuta nghe vậy liền nhỏ giọng nói, cậu nhóc cũng được Roma ôm lên, bởi vì cây cỏ ở đây mọc quá cao, hai đứa nhỏ có chiều cao khá khiêm tốn khi đi dưới đất thì hoàn toàn bị cây cỏ che khuất, vì sợ có chuyện bất trắc nên Trần Vũ Phong liền kêu Mạnh Kỳ cùng Roma ôm lấy hai đứa nhỏ lên.
Enzo nghe vậy liền lắc đầu: "Không cần đau ạ, em không sợ."
"Ngoan." Trần Vũ Phong nghe cô bé mạnh mẽ nói mà thở dài sờ đầu cô bé.

Anh cũng muốn dùng thứ gì để chiếu sáng nhưng khu rừng nguy hiểm nhất ở phái Tây đại lục này không biết có bao nhiêu nguy hiểm tiềm tàng, nếu như bọn họ chiếu sáng lên rồi dụ dỗ thứ gì đó đến thì sẽ thật phiền phức.
Tuy nhóm người đang đi trong rừng nhưng thật ra mà nói chỉ là đi ở ngoài bìa rừng mà thôi, chẳng có ai thật sự đủ can đảm để đi vào khu rừng này, Arai tuy quen thuộc với đường đi ở cả vùng này nhưng anh ta cũng chưa từng vào sau trong khu rừng này.

Đã có rất nhiều người mạo hiểm đi vào đây sau đó vĩnh viễn không thể trở ra.
"Bara Ly, anh đã vào trong này chưa." Trần Vũ Phong thắc mắc hỏi.

Anh được xem là một trong những pháp sư mạnh nhất thế giới của hiện tại vậy thì khu rừng chỉ là truyền thuyết này chắc chắn sẽ khiến anh tò mò.
Nhưng câu trả lời cảu anh khiến cậu kinh ngạc: "Ta không dám vào." Bara Ly nhìn mảnh rừng tối điên xung quanh mà thở dài nói: "Nó được gọi là một trong những khu rừng nguy hiểm nhất thế giới không chỉ là danh hiệu ảo mà thôi, bởi vì trong khu rừng này có một con quái vật thật thụ, nó sẽ giết tất cả người đi vào sau bên trong, không những vậy bên trong còn có một đầm lầy đen, không con thú nào có thể sống ở nơi đó."

"Ta tò mò về khu rừng nhưng ta không muốn mạo hiểm mà không nắm chắt được phần sống của bản thân mình."
"Đầm lầy đen." Trần Tuấn Phong kinh ngạc, cậu đưa mắt nhìn Ashi thì nhận được cái gật đầu cảu anh ta.
Đúng như cậu nghĩ cái đầm lầy đen mà cậu cần phải đi xem xét thật sự là cái đầm này.

Một trong những nơi nguy hiểm nhất, một con quái thú hung tợn, một cái đầm lầy đen đầy chết chóc, vậy mà cậu lại phải vào trong để xem xét chúng nó.
Rốt cuộc ông ta đang trêu cậu cái gì vậy, một người mạnh như Bara Ly còn không chắc chắn mình có thể sống trở ra thì một kẻ yếu như sên như cậu thì nắm được bao nhiêu phần trăm sống còn đây hả.

Đúng là tức chết cậu mà.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 213: Chương 213


Từ thôn làng gần biển đến chủ thành là một quãng đường khá dài, không những vậy bọn họ còn không thể cưỡi thú để di chuyển chỉ có thể đi bộ mà thôi.

Pháp sư thì cũng không thể mở cổng dịch chuyển bởi vì chưa từng làm dấu ở chủ thành.
Nếu như đường chính thì dù bọn họ có đi bộ cũng chỉ mất nữa tháng đi đường mà thôi, nhưng bọn họ lại băng qua rừng rậm vì vậy mất thêm một khoảng thời gian khá lâu.

Arai cũng cực kỳ xin lỗi vì sự bất tiện này nhưng không mấy ai để ý, dù sao đi như thế nào cũng đến được buổi lễ kịp lúc, không những vậy bọn họ còn có thể thông thả tham quan ngoài bìa rừng này.
Tối đến nhóm người liền dừng lại đựng vài cái lều đơn sơ để ngủ tạm, dù sao hành trình cũng không quá gắp rút nên bọn họ cũng không muốn đi xuyên đêm, hơn nữa có thể gặp tập kích bất kỳ lúc nào nên phải nghĩ ngơi dưỡng sức mới là thượng sách.
Nhóm binh sĩ của Arai có mang theo lương khô sau khi dựng lều liền đưa qua cho nhóm Trần Vũ Phong cùng nhóm Bara Ly nhưng đều bị từ chối, bọn họ nghi hoặc quay trở lại bên cạnh lều trai của mình.

Arai thì cứ tưởng bọn họ có đem theo lương khô nên cũng không nghĩ nhiều mà tự động ăn cảu mình.
Nhóm của Bara Ly sau khi từ chối lương khô liền tập trung lại với nhóm Trần Vũ Phong, sau khi ăn thức ăn do cậu nấu thì sao có thể ăn được lương khô cứng ngắc đó được nữa.
"Hôm nay ăn món gì đây." Lan hớn thở nhìn Trần Vũ Phong hỏi.
"Bara Ly anh muốn ăn gì." Trần Vũ Phong không trả lời mà hỏi người ngồi bên cạnh cậu.
"Thịt đi, thịt đi." Không để anh đáp lời Lan đã nhanh nhẩu nói.

Anh ta vừa lên tiếng liền nhận được vài đạo ánh mắt cực kỳ hung ác.
Nhóm người Mạnh Kỳ không hề quên người này đối xử với Trần Vũ Phong như thế nào, vì vậy chỉ cần anh ta lên tiếng liền cực kỳ hung ác nhìn sang, nếu như không nể tình Bara Ly thì có khi bọn họ đã đè anh ta ra đánh rồi.
"Cậu làm món gì đều ngon cả." Bara Ly mỉm cười nói, anh ta cũng chẳng để ý đến thuộc hạ của mình, miễn không chết thì có bị đánh cũng chẳng sao.
"Được." Trần Vũ Phong gật đầu sau đó lấy thịt cùng cá còn dư lại trong túi không gian ra.

Đây là số dư còn lại của cậu rồi, số lượng ăn càng lúc càng nhiều khiến lương thực dự trữ của anh xem như cạn kiệt.
"Nhân loại." Đại Bạch bỗng nhiên nói vào trong đầu cậu.
"Sao vậy." Trần Vũ Phong nghi hoặc hỏi.

Đại Bạch nhìn vào trong rừng rồi nói: "Ta vào trong một chút nhé, có một mùi thơm rất thơm đang tỏ ra từ bên trong."
"Cẩn thận, mày có thể săn vài con thú cho tao không." Trần Vũ Phong gật đầu không ngăn cản, cậu biết sức mạnh của nó nhiều như thế nào vì vậy chỉ là một khu rừng mà thôi không thể nào làm nó bị thương được.
"Không thành vấn đề." Đại Bạch gật đầu rồi chạy vào rừng.
"Này." Arai nhìn con thú vụt qua liền không khỏi giật mình.
"Không sao đâu, nó chỉ đi vào trong một chút để săn thú thôi." Trần Vũ Phong ngại ngùng cười nói.
"Cậu không ngăn nó sao, bên trong rất nguy hiểm." Arai nhìn cậu nhắc nhở, trong khu rừng này những con yêu thú cấp thấp còn không thể sinh tồn thì một con thú triệu hồi nhỏ nhắn kia làm sao có thể sống sót.
Trần Vũ Phong biết anh ta có ý tốt vì vậy mỉm cười tạ lỗi: "Thật xin lỗi đã làm anh lo lắng, nhưng nó sẽ không sao đâu, nó rất nhanh nhẹn."
"Vậy thì tốt, chỉ mong nó có thể chạy khỏi nguy hiểm." Arai thấy cậu chắc chắn như thế cũng không nói gì thêm mà gật đầu.
"Vâng ạ." Trần Vũ Phong gật đầu sau đó quay lại bắt đầu làm thức ăn.

Hôm nay cậu sẽ làm thịt xào cùng cá nướng, thức ăn khan hiếm không thể làm những món khác được, nhất là những thứ có thể ăn kèm, rau dưa đều không còn nhiều.
Nhóm binh sĩ của Arai nhìn sang mà không hiểu gì, chẳng lẽ thật sự có người đi xa như vậy vẫn mang theo đầu bếp sao, đúng là quý tộc biết thưởng thụ.
Thịt cùng cá đều đã được làm sạch rồi bỏ vào túi không gian để giữ tươi, nên hiện tại chỉ cần lấy thịt thì bỏ vào chảo xào cho thêm gia vị, cá thì ướp với muối rồi đem đi nướng, như vậy cũng đủ cho một bữa ăn.
Mùi thơm do những món ăn mà cậu làm bay trong không khí khiến không ai có thể cưỡng nổi, đối với những món ăn mà bọn họ đã được ăn trong những ngày qua thì món này đơn giản nhất nhưng cũng không kém chút nào mà còn thơm ngon hơn những món mà bọn họ từng ăn ở những nhà hàng quý tộc đắt đỏ.

Nhóm binh sĩ bên Arai cũng bị mùi thơm hấp dẫn, đây là lần đầu tiên họ ngửi được mùi thơm như thế này, nhìn nhóm người bên kia bu đông che khuất người cũng như thức ăn bên kia khiến bọn họ không khỏi tò mò mà nuốt nước miếng.
"Đại nhân." Một binh sĩ chịu không nói mà nhỏ giọng gọi: "Thơm quá, chắc ăn ngon lắm ạ."
"Đúng đó, thật thơm." Một binh sĩ khác cũng gật đầu nói.
Arai nhìn thuộc hạ của mình mà đau đầu, này là thức ăn của người ta, bọn họ làm sao có thể chạy qua góp vui đây: "Các ngươi có nói với ta thì cũng vô dụng thôi."
"Không, đại nhân ngài qua đó xem thử đi."
"Đúng đó dù gì bọn họ cũng sẽ nể mặt ngài mà chia cho chúng ta chút ít."
"Đúng đó cái mùi thơm này cứ bay qua mũi thì còn tâm trạng nào mà ăn lương khô cứng đờ không chút mùi vị nào nữa đây."
Nhóm binh sĩ thúc dục, bọn họ thật sự chịu không nổi nữa rồi, khi không có thức ăn ngon trước mặt thì dù có gặm lương khô cũng không có cảm giác gì, nhưng bây giờ mùi hương cứ lượng lờ như thế này thì làm sao mà chịu nổi đây.
"Đại nhân vì binh sĩ chúng ta ngài hãy qua ấy xem thử đi ạ."
Trong lúc AraI còn do dự thì một mùi máu nồng đậm đang càng lúc càng đến gần.

Nhóm binh sĩ nhanh chóng đứng dậy hai mắt cảnh giác nhìn chằm chằm phương hướng tỏa ra mùi máu tươi.
"Chủ nhân." Lan cũng nghiêm túc mà đứng dậy nhìn sau đó gọi.

Bara Ly ngước mắt nhìn lên rồi cụp mắt xuống nhìn nhóm người Trần Vũ Phong vẫn an tỉnh mà nhìn chằm chằm thức ăn trên bếp, anh hiểu ra rồi lắc đầu:
"Không có gì, ngồi xuống đi."
Lan nghe vậy liền liếc mắt nhìn Trần Vũ Phong rồi ngoan ngoãn nghe lời mà ngồi xuống tiếp tục nhìn chằm chằm thức ăn sắp chín.

Nhóm binh sĩ bên Arai vẫn đang cảnh giác nhìn chằm chằm về một phương hướng thì một bóng dáng to lớn màu trắng muốt xuất hiện trong miệng nó còn kéo theo một con mãng xà đen to lớn.
"Có quái thú, có quái thú." Một binh sĩ kinh hãi hét lớn.
Đại Bạch bị tiếng hét làm cho ù tai mà nhã con mãng xà đang chảy máu đầm đìa xuống đất sau đó thu nhỏ mình lại rồi khinh thường nhìn nhóm binh sĩ bên Arai.
"Ngại quá, làm mọi người giật mình rồi." Trần Vũ Phong đứng dậy ngài ngùng nói với nhóm binh sĩ vẫn đang cực kỳ cảnh giác nhìn Đại Bạch, có lẽ vì hình thể thu nhỏ của nó nhìn khá quen nên bọn họ không ra tay ngay mà chỉ nhìn chằm chằm.
"Hừ, ngu ngốc." Đại Bạch kiêu ngạo hất hàm rồi nhảy vào lòng cậu.

Trần Vũ Phong đang đi đến gần thấy nó nhảy đến liền thuận tay bắt lấy rồi ôm vào lòng, cậu lấy tay vỗ nhẹ nó một cái cảnh cáo, không ngờ nó lại hù dọa người ta như vậy, có túi không gian mà không bỏ con mãng xà vào cứ phải lôi nó về như thế này.
"Ai bảo đám người đó kêu ngạo với thần thú là ta đây, thật khó ưa." Đại Bạch bị cậu vỗ nhẹ liền không phục nói.
"Sau này đừng làm như vậy nữa, bọn họ cũng không có ý gì khác." Trần Vũ Phong thở dài bỏ con mãng xà vào túi không gian rồi ngại ngùng nhìn nhóm binh sĩ.
"Hừ." Đại Bạch không từ chối cũng không đồng ý mà hừ lạnh một tiếng nhảy khỏi người cậu rồi chạy lại cạnh bếp lò.
Trần Vũ Phong bất đắc dĩ mà nhìn nó rồi thở dài, có một tổ hợp toàn trẻ con thì phải làm sao, chỉ có thể nhứt đầu mà cưng chiều thôi chứ làm sao đây.

Cậu thở dài rồi đi về chỗ của mình, cậu vẫn chưa nấu xong thức ăn cho cả nhóm miệng ăn đây này.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 214: Chương 214


Thức ăn được nấu chín Trần Vũ Phong liền lấy hai cái đ ĩa cùng một cái bát ra, múc vào bên trong một phần các món ăn mà cậu đã nấu.
"Được rồi mọi người tự múc ăn nhé." Cậu đứng dậy rồi nói sau đó đi về phía nhóm binh sĩ Arai.
Nhóm Mạnh Kỳ nghe vậy liền múc phần cho từng người còn bên phía Bara Ly, Lan múc cho anh trước rồi mới múc cho mình sau đó những người ở phía họ mới bất đầu múc cho bản thân, dù sao bọn họ cũng biết phận ăn ké của bản thân nên không đến mức trách cứ nhóm Mạnh Luân vô lễ với chủ nhân của bọn họ.
Trần Vũ Phong đi đến cạnh nhóm binh sĩ, đưa thức ăn cho Arai đang đứng dậy tiếp đón cậu: "Đây là phần xin lỗi về rắc rối mà thú triệu hồi của tôi đã gây ra cho mọi người, mong mọi người không ghét bỏ nó."
"Không, không sao có thể.

Cậu quá khách sáo rồi." Arai xua tay nói, anh định từ chối nhưng nhìn nhóm binh sĩ đang dùng ánh mắt mong chờ nhìn những món ăn trên tay cậu liền không thể từ chối được, dù sao những thứ này chắc không đáng là bao như vậy đợi đến khi đến chủ thành anh ta sẽ bù đắp lại sau cũng được.
"Vậy mong anh nhận lấy, bởi vì không nhiều lắm nên mọi người nếm thử một chút nhé." Trần Vũ Phong đưa thức ăn qua rồi xoay người trở về nhóm của mình.
Bên phía ngồi bên cạnh bếp đều có chừng mực bọn họ ăn vừa đủ no bảy phần liền ngừng lại, dù sao người nấu vẫn chưa ăn gì bọn họ không thể nào ăn hết tất cả thức ăn mà không chừa lại cho cậu được.

Khi Trần Vũ Phong trở lại thì thấy thức ăn vẫn còn liền mĩm cười, đúng là những đồng đội tốt.
Cậu múc thêm một chút cho Đại Bạch còn lại thì tự mình ăn.
"Này nhân loại." Đại Bạch ăn xong liền thì thầm vào đầu cậu.
"Sao vậy." Cậu không nhìn nó mà tiếp tục ăn thức ăn của mình.
"Bên trong khu rừng này lạ lắm.

Có một khí tức mà ta đã từng quen trước đây." Đại Bạch tiếp tục nói.
"Mày biết nó là gì chứ."
Đại Bạch lắc đầu: "Không." Nó không nhớ ra, có lẽ khí tức này nó đã gặp vài ngàn năm về trước.

Bởi vì sau đó nó đã chìm vào một giấc ngủ đông cực kỳ dài không còn gặp bất kỳ ai nữa.
Trần Vũ Phong nghe vậy liền trầm ngâm, một thứ khiến Đại Bạch để tâm thì chỉ có thể là thứ gì đó cực kỳ đáng sợ hoặc thứ gì đó khá quan trọng đối với nó mà thôi: "Mày cảm thấy nó là gì."
"Một thứ đáng sợ đối với loài người." Đại Bạch lười biếng duỗi người.

Đúng vậy nó không sợ khí tức đó, nhưng nếu là nhân loại nhỏ bé này của nó thì chắc chắn không thể làm gì được, thứ đó có thể diệt tất cả loài người.
"Đáng sợ thế." Trần Vũ Phong cảm thán.

Đúng là một đánh giá đáng sợ mà, nếu thật sự như vậy thì nó mạnh đến thế nào:
"Nhưng sao nó lại ở trong khu rừng này."
"Ta nghĩ nó không thể rời khỏi đây." Đại Bạch bò vào lòng cậu rồi nằm xuống: "Linh hồn nó đã bị giam cầm."
Giam cầm.

Trần Vũ Phong kinh ngạc, một thứ đáng sợ như vậy thì ai có thể giam cầm nó ở nơi này: "Chẳng lẽ là do anh hùng làm."
"Không phải.

Nhân loại không thể làm được chuyện này." Đại Bạch quả quyết.

Đúng là trước đây có người có thể đánh bại rồng nhưng hắn ta không thể giết được rồng, thứ này còn có khí tức mạnh hơn rồng...!Không, khoan đã:
"Nhân loại, bỗng nhiên ta nghĩ ra được rồi.

Ta biết khí tức này là thứ gì rồi."
"Hả.

sao bỗng nhiên lại nghĩ ra rồi." Trần Vũ Phong kinh ngạc.
"Ta nhớ đến một người, sau đó ta lại cảm thấy rất có khả năng này." Đại Bạch hừ lạnh nói, đung vậy trên đại lục này thứ có thể tiêu diệt được nhân loại chỉ bằng một hơi thở thì chỉ có chủng tộc đó: "Rồng, trong khu rừng này có một con rồng bị giam cầm."

"Rồng." Trần Vũ Phong kinh hãi: "Mày nói là loài rồng sao.

Làm sao có thể."
"Ta đoán không sai đâu, chắc chắn đây là khí tức của loài rồng.

Tuy nhiên cái cảm giác thân thuộc này làm ta cảm thấy con rồng này chắc chắn từng quen biết với ta." Đại Bạch nói: "Ta muốn đi gặp nó xem sao."
Trần Vũ Phong nghe vậy liền trầm ngâm, nếu thật sự trong khu rừng này có một con rồng thật sự thì loài người nhỏ bé như cậu làm sao có thể vào trong tim nhân ngư đây.

Chuyện này đúng là khó khăn mà, lão già khốn kiếp kia rốt cuộc lão ta cho cậu cái sức mạnh đó rồi làm được thứ quái quỷ gì khi đối mặt với rồng đây hả.
"Nhân loại." Đại Bạch vẫy vẫy chiếc đuôi dài của mình một cách thich thú: "Ta muốn đi xem thử người bạn già kia thế nào rồi, chắc chắn hắn ta là bạn của ta đấy."
"Chuyện này để sau khi chúng ta tham gia lễ đăng cơ rồi sẽ tính sau, hiện tại không phải là lúc." Trần Vũ Phong nghe thấy giọng nói tràn đầy vui vẻ của Đại Bạch liền cảm thấy đau đầu: "Khi chúng ta kiếm nhân ngư thì sẽ để người tìm nó sau."
"Được, ta sẽ chờ đến lúc đó." Đại Bạch cười khanh khách rồi lại hừ lớn căn dặn: "Đến lúc đó ngươi không được liều lĩnh mà đi một mình nghe chưa.

Loài rồng cực kỳ ghét nhân loại đó, nếu hắn ta bắt gặp ngươi thì chắc chắn chỉ một chiêu ngươi sẽ chết."
"Tao biết rồi." Trần Vũ Phong gật đầu đáp lại, cậu biết chứ bởi vì cậu chẳng muốn chết đâu.

Cái chủng tộc chẳng thèm nói chuyện với loài người chắc chắn một khi gặp cậu sẽ thổi bay cậu đi mà không để cậu nói bất kỳ lời nào.
"Vũ Phong." Mạnh Kỳ thấy cậu bổng nhiên ngừng lại động tác ăn của mình liền khẽ gọi.

Cậu ta biết chắc chắn hiện tại cậu đang cùng Đại Bạch nói chuyện với nhau, nhưng Arai đã thông báo chuẩn bị di chuyển nếu cậu không mau ăn hết thì chắc chắn sẽ đói bụng đó.

Trần Vũ Phong nghe tiếng gọi liền ngước lên nhìn, thấy Mạnh Kỳ đang nhìn mình liền hỏi: "Sao vậy."
"Cậu mau ăn đi, chúng ta phải tiếp tục đi rồi." Mạnh Kỳ nói.

Trần Vũ Phong nghe vậy thì ngại ngùng cười, thì ra chỉ nói chuyện cùng Đại Bạch một chút mà đã sắp rời đi rồi, cậu đúng là ngu ngốc mà:
"Được rồi, để tôi thu dọn trước."
Mạnh Kỳ nghe vậy liền lắc đầu: "Cậu ăn đi, bọn tôi dọn giúp cậu."
Trần Vũ Phong nghe vậy liền mỉm cười gật đầu: "Vậy làm phiền mọi người nhé."
"Không phiền." Những người khác trong nhóm của cậu nghe vậy liền đồng loạt nói.

Sau đó bọn họ chia nhau ra dọn dẹp, bởi vì những đồ được bày ra đều có thể trực tiếp ném vào trong túi không gian nên việc dọn dẹp rất nhanh chóng.

Nhưng tính cách của Trần Vũ Phong rất kỹ lưỡng, cậu không muốn để đồ chưa rửa vào túi không gian nên những người khác cũng theo tập tính này của cậu, trước khi bỏ vào túi không gian thì rửa sạch sẽ rồi mới bỏ vào.
Bọn họ dọn song thì Trần Vũ Phong cũng ăn xong.

Nhóm người tiếp tục lên đường, thời gian hiện tại đã bớt nắng rất nhiều, nhóm người đi trong các tán cây càng không cảm nhận được cái nóng vì vậy bọn họ khá thoải mái khi di chuyển chậm rãi như thế này.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 215: Chương 215


Đoàn người đi bên ngoài bìa rừng tiếp tục lên đường, khu rừng trải dài cả nữa Tây đại lục, đi đến khi trời sụp tối, tiếng quái thú vang vọng bên trong khu rừng thì mới ngừng lại mà nghỉ ngơi.
Ba nhóm người chia nhau dựng lều, số người đông nhất là nhóm của Bara Ly vì vậy bọn họ dựng lên bốn cái lều, Bara Ly sử dụng một cái, nhóm cận vệ thân tín của anh sẽ dùng một cái còn lại để binh sĩ tự chia nhau mà sử dụng.

Nhóm Arai thì hai cái lều, Arai không phân biệt với binh sĩ mà cùng nhau ngủ cùng bọn họ.
Còn lại nhóm Trần Vũ Phong, nhóm của cậu tổng cộng có tám người, vì vậy dựng hai lều nằm sát bên nhau, cậu cùng hai đứa nhỏ với ông Ađam sẽ ngủ cùng một lều.

Còn lại bốn người Mạnh Kỳ sẽ ngủ cùng một lều.

Sau khi phân chia xong ai náy đều về lều mà đánh một giấc, nhóm binh sĩ của Bara Ly cùng Arai sẽ thay phiên nhau canh gác xung quanh, dù sao hiện tại bọn họ cũng nằm trong địa phận của khu rừng nếu như có thú dữ tấn công thì có thể đưa ra lời cảnh báo kịp thời.
Trần Dương cùng hai đứa nhỏ vào lều trước ông Ađam sau khi nói chuyện cùng Bara Ly cũng nhanh chóng chui vào, ban đêm trong rừng cực kỳ lạnh lẽo, không những vậy lều trại của Arai đem theo cực kỳ mỏng manh không có tác dụng cản trở gió lùa vào, nhóm bọn họ lại không có pháp sư không thể nhờ niệm chú để sưởi ấm, còn nếu dùng dụng cụ thì rất lãng phí.
Nhìn hai đứa nhỏ cùng người ông của mình nằm trên lớp vải mỏng manh Trần Vũ Phong liền không nhịn nổi mà lôi ba bộ chăn mềm của cậu ra rồi trải cho ba người, thật ra cậu vẫn còn dư bên trong túi không gian nhưng nhóm bên Mạnh Kỳ cũng phải chấp nhận sự lạnh lẽo này thì đội trưởng cũng như người thân như cuậ làm sao có thể an nhàn hưởng thụ một mình.
Nhưng hai đứa nhỏ cùng ông Ađam lại có thể, bởi vì cậu đau lòng bọn họ.

Cậu muốn họ nhận lấy những điều tốt nhất khi ở cạnh cậu không chút trừng chờ mà lấy ra cho ba người.
"Anh Phong, sao anh không nằm ạ." Enzo nằm trên chiếc nệm dày cùng cái mềm ấm áp nhưng cô bé lại thấy anh không nằm cùng bọn họ liền tò mò hỏi.
"Anh không lạnh.

Ngoan ngủ đi ngày mai chúng ta phải tiếp tục đi đó." Trần Vũ Phong mỉm cười dịu dàng chọt lấy mũi cô bé rồi nói.
Ông Ađam nhìn cậu đầy bất đắc dĩ nhưng ông cũng không nói gì.

Yuta cũng ngơ ngác nhìn anh sau đó cậu bé hiểu chuyện mà xoay người Enzo lại rồi vụng về vỗ vỗ người cô bé: "Ngủ đi, trễ lắm rồi, anh Phong cũng mệt mỏi rồi."
"Vâng." Enzo tuy không hiểu gì nhưng được Yuta vỗ về cũng ngoan ngoãn mà chìm vào giấc ngủ.

"Ngoan, em cũng ngủ đi." Trần Vũ Phong đau lòng đứa nhỏ hiểu chuyện liền đưa tay xoa nhẹ đầu Yuta rồi nhỏ giọng nói.
Bên trong lều từ từ im ắng, mọi người đề bình yên chìm vào giấc ngủ sau một ngày cuốc bộ mệt mỏi, đối với những kẻ chỉ cưỡi thú như bọn họ thì việc đi bộ cực kỳ nhàm chán còn lâu lắc nữa, nhưng nhập gia thì tùy tục nếu như có thể tránh chút phiền toái thì việc đi bộ có thá là gì với bọn họ.
Bên ngoài lều trại hai nhóm binh sĩ chia nhau hai phía mà canh gác, bọn họ đứng cách lều trại khoảng năm bước chân, mọi binh sĩ đều nâng cao tinh thần mà canh gác.

Tổng cộng hai nhóm binh sĩ của cả Bara Ly cùng Arai thì co ba mươi người, đợt đầu tiên canh gác gồm mười người bên đội Bara Ly cùng năm binh sĩ bên đội Arai
Bởi vì bọn họ muốn bao quanh các phía của liều trại nên mỗi người sẽ đứng một phái làm như vậy bọn họ sẽ có thể nhìn một cách triệt để hơn.

Nhóm đầu tiên sẽ canh gác từ lúc mọi người đều đi vào lều để ngủ cho đến hai giờ sáng, nhóm thứ hai thì từ hai giờ cho đến sáng sớm.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, tiếng ồn ào của cánh rừng hoàn toàn khác xa với sự im ắng của ban ngày, tiếng quái thú đi săn đêm cùng tiếng côn trùng rã rít suốt đêm, những ngọn gió nhẹ thổi qua từng tán cây vang lên âm thanh xào xạc.
Nhóm đầu tiên canh gác một cách yên bình, hai nhóm người bắt đầu đổi ca cho đồng đội của mình, động tác của binh sĩ cực kỳ nhẹ nhàng để không đánh thức những người khác đang ngủ trong những căn lều khác.

Ánh sáng chập chờn từ đóng lửa ở giữa những căn lều dội lên những cái bóng người đang đứng cách đó không xa đang nghiêm túc canh gác.
Trong lúc này những bóng dáng nghiêm túc được ngọn lửa phản chiếu bỗng nhiên có sự thay đổi, một binh sĩ bên trong nhóm người Arai bỗng nhiên khom người ngồi rục xuống, trên tay hắn ta cằm một quả banh bằng kim loại, hắn mở cái chốt trên quả banh khiến quả banh bắt đầu tạo ra một mùi hương cực kỳ khó ngửi, tuy nhiên những binh sĩ xung quanh chẳng ai ngửi thấy mùi gì cả, bọn họ vẫn nghiêm túc canh gác.
Binh sĩ kia sau khi xác nhận không ai hay biết gì liền nhanh chóng lăn nhanh quả banh vào trong một bụi cây gần đó.

Làm xong mọi chuyện hắn tiếp tục đứng dậy như không có chuyện gì mà nhìn về phía trước, bên môi nở một nụ cười gian xảo:
"Rừng chết, tao không tin đến cả nơi này bọn bây vẫn có thể sống sót mà chạy ra ngoài."
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 216: Chương 216


Màn đêm đen, những cái lều im lặng, người bên trong lều đã chìm vào giấc ngủ, ánh lửa tí tách cháy không gian im ắng bỗng nhiên bị một tiếng rống lớn phá tang.
"Chuyện gì vậy." Lan kéo cửa lều nhìn ra ngoài, hai mắt sắt bén nhìn vào trong màn đêm đen.
"Tiếng rống thật hung hãn." LiLi cảm thán, tiếng rống này xuất pháy từ một con quái thú với cấp bậc khá cao, bởi vì độ vang của nó thực sự rất xa.
Bara Ly cũng từ bên trong lều đi ra, anh cảm thấy bất an về chuyện này, tiếng rống của quái thú giống như báo hiệu một chuyện gì đó sắp xảy ra.
Trần Vũ Phong đang ngủ say thì ngửi thấy một mùi hương cực kỳ khó chịu, cậu cảm thấy trong lòng trở nên bất an, giậc mình mở mắt ra trong mắt cậu hoàng toàn không có một tia buồn ngủ, ông Ađam bên cạnh cũng bị tiếng rống làm tỉnh giấc nhìn thấy cậu dậy ông liền lo lắng hỏi:
"Có chuyện gì vậy."
"Cháu không biết, chúng ta mau chóng ra khỏi liều, cháu cảm thấy bất an." Trần Vũ Phong nói với ông sau đó dời hai đứa nhỏ sang một bên thu lại mềm gối sau đó một bên ôm một đứa cùng ông Ađam đi ra khỏi lều.
Bên ngoài lều mọi người đã tập trung đông đủ, ai náy đều khó hiểu không biết chuyện gì đang xảy ra, nhóm người canh gác cũng đã chạy đến, bọn họ cũng không biết có chuyện gì.

Mạnh Kỳ nhìn thấy Trần Vũ Phong đi ra liền đi lại ôm lấy một đứa nhóc, cỏn một đứa cậu đưa cho Roma.
"Rốt cuộc là có chuyện gì." Lan khó hiểu hỏi Arai, nhưng Arai cũng không biết có chuyện gì.
"Chẳng lẽ thú triều, hoặc đến giờ chúng đi săn." Lili suy đoán, nhưng chuyện này hoàn toàn không hợp lý.
"Không thể." Arai cũng lắc đầu phủ định, là người dân ở đại lục này anh ta là người hiểu rõ nhất khu rừng này.
Trần Vũ Phong nãy giờ vẫn đang tìm kiếm nơi phát ra mùi hương khó chịu đang quanh quẩn trong không khí, dường như mùi hương này ngoại trừ cậu thì không còn ai ngửi thấy được nữa.

Cậu cảm thấy chuyện này rất bất thường sau khi tìm kiếm cúi cùng cậu cũng ngửi được rốt cuộc mùi hương phát ra từ đâu, nhưng cậu lại phát hiện thêm một điều đó là trong nhóm canh gác khi nãy có một ngườ trên người lại có mùi hương giống như vậy.
Không muốn bức dây động gần mà Trần Vũ Phong đi xung quanh giống như đang tìm kiếm thứ gì đó, sau khi cậu đi một vòng rồi luồn phía sau của người dính mùi hương, không để người đó kịp phản ứng, cậu nhanh chóng luồn tay giữ lấy người của hắn ta, đá mạnh vào hai chân khiến hắn ta khụy xuống đất.
Những người khác bị hành động của cậu làm cho kinh ngạc, nhóm binh sĩ đi theo Arai rút vũ khí chỉ về phía cậu.
"Cậu đang làm gì vậy." Arai cũng tức giận nhìn cậu, đây là binh sĩ của anh cậu không nói không rằn lại ra tay, đây là không nể mặt đại lục của anh ta.
Trần Vũ Phong không để ý đến nhóm người Arai mà lớn tiếng quát: "Nói mau ngươi đã thả thứ gì vào khu rừng."
"Không...!Không tôi không có làm gì cả." Người binh sĩ bị cậu bắt quỳ trên đất giả vờ sợ hãi mà vôi vàng phủ nhận.
"Đừng giả vờ, mùi hương trên người ngươi giống như mùi hương phát ra khi lũ quái vật nổi điên." Trần Vũ Phong hoàn toàn không tin tưởng hắn ta mà tiếp tục hỏi: "Thứ đó là cái gì."
Nghe thấy lời cậu nói, không những nhóm người bên cậu cùng nhóm Arai mà kể cả tên binh sĩ bị cậu bắt lại cũng kinh ngạc mà bật hốt: "Ngươi ngửi thấy được."
Nói xong hắn ta biết mình lỡ miệng liền rút cây dao găm trong ống tay áo ra rồi xoay người chém về phái cậu.

Trần Vũ Phong nhanh chóng buông hắn ra rồi lui người về sau.
"Ha ha ha, chúc các ngươi gặp thú triều vui vẻ.

Thứ đó dụ quái thú rất tốt đấy." Hắn ta bật cười rời nhanh chóng xoay người chạy đi.

Nhưng những người ở đây làm sao có thể để hắn thoát được, Lan tụ lại một ngọn lửa rồi phóng về phái hắn, cấp bậc của hắn hoàn toàn không thể né tránh được ngọn lửa của anh ta, ngọn lửa chạm vào người hắn ta liền bốc cháy, cả người hắn ta chìm trong biển lửa.
"A a a a a a a a." Hắn ta lăn lộn trên đất mà gào thét sau đó miệng lẩm bẩm "Đức ngài vĩ đại, đức ngài là thần thánh của thế giới này, chắc chắn ngài ấy sẽ giết tất cả các ngươi." Cuối cùng hắn ta không còn vùng vẫy được nữa, cả người hắn đã bị cháy đen không còn nhìn ra được diện mạo nữa.
"Rống." Một tiếng rống nữa vang lên, lúc này mặt đất bắt đầu run chuyển dữ dội, chỉ cần cảm thấy sự rung chuyển của mặt đất liền có thể biết được rốt cuộc có bao nhiêu con quái thú đang chạy về phái này.
"Chạy mau, tất cả mọi người chạy mau." Một binh sĩ sợ hãi mà hét lớn, quái vật bên trong rừng chết chúng không phải là những con quái thú bình thường, chúng là một lũ điên dại, những chủng loài quái thú có cấp bậc khủng khiếp mà chưa có ai có thể kiểm tra ra, một nơi chỉ có vào mà không thể trở ra.
"Không kịp, tất cả cùng chạy thì sẽ không kịp, nếu như dùng thú bay chúng ta sẽ bị lộ." Bara Ly lắc đầu nói, tuy đây là trường hợp khẩn cấp nhưng nó không đồng nghĩa với việc khi họ rời khỏi đây thì không gặp nguy hiểm khác.
"Roma, Ashi, Mạnh Kỳ nhờ ba người đưa ông Adam cùng hai đứa nhỏ đi trước, tôi ở lại kéo dài thời gian.
"Vũ Phong." Mạnh Kỳ không đồng ý mà gọi cậu.

Trần Vũ Phong lắc đầu hoàn toàn không để cậu ta nói gì: "Tôi có Đại Bạch, có thể chạy thoát, chỉ cần mọi người chạy thoát là tốt rồi.

Đừng nói gì cả, cậu phải nghe theo tôi bởi vì tôi là đội trưởng."
Mạnh Kỳ nhìn cậu muốn nói lại thôi cuối cùng chỉ đành cắn răng đồng ý.

Nhưng Ashi lại đi đến cạnh cậu cười nói: "Tôi ở lại với cậu.

Cậu không phải đội trưởng của tôi không thể ra lệnh cho tôi."
Trần Vũ Phong nhìn anh ta rồi thở dài gật đầu: "Được, mong anh giúp đỡ."
"Ashi nhờ anh." Mạnh Kỳ cùng Roma nhìn Ashi rồi cúi người nhờ vã.

Ashi không nói gì mà gật đầu xem như chấp nhận.
Bara Ly nghe cậu nói với đồng bạn của mình liền nhướng mày nở một nụ cười, anh đúng là càng lúc càng thích cậu rồi.
"Chủ nhân, chúng ta phải mau rời đi." Lan hoàn toàn không để ý đến bên cậu anh ta vẫn đang không ngừng thúc giục anh.
"Tôi cùng cậu ở lại.

Ravi, Odan, Lati, Lili bốn người dẫn theo bọn họ nhanh chóng rời đi."
"Chủ nhân, như vậy quá nguy hiểm." Ravi hoàn toàn không đồng ý.

Odan cung Lati cũng lắc đầu, bọn họ cảm thấy nếu như ở lại thì tất cả cùng ở lại.
"Đây là mệnh lệnh." Bara Ly hoàn toàn không để bọn họ phản đối, anh nhanh chóng ra lệnh: "Nhanh chóng rời đi theo lệnh ta."
"Vâng." Bốn người Ravi tuy không tình nguyên nhưng vẫn dẫn theo binh sĩ mà chạy đi.

Ông Ađam, Mạnh Kỳ cùng Roma ôm hai đứa nhỏ cũng chạy theo.
Nhóm binh sĩ của Arai đã co chân chạy trước, đối với rừng chết mỗi người trong lạnh địa này đều có nổi sợ không sao tả siết, trong lúc nguy cấp này không ai còn tâm trí mà bảo vệ những vị khách từ phương xa kia.

Arai lúc đầu cũng chạy theo bọn họ nhưng sau khi đầu ốc anh ta trở nên tỉnh táo thì dừng lại bước chân, lúc này nhìn thấy nhóm Mạnh Kỳ cùng Ravi nhưng hình như thiếu vài người liền không nhịn được hỏi.
"Ngài Bara Ly đâu rồi."
"Ngài ấy cùng Trần Vũ Phong ở lại để kéo dài thời gian cho chúng ta." Ravi đen mặt nói.

Đúng là chết tiệt không ngờ bên phía đại lục phái tay cũng có gián điệp.
"Như vậy quá nguy hiểm, làm sao bọn họ có thể thoát khỏi nanh vuốt của quái thú." Arai kinh hãi nói, chuyện này làm sao có thể.
"Chúng ta tin tưởng chủ nhân của mình.

Chạy nhanh đi." Ravi nói sau đó tiếp tục chạy về phái trước.
Arai đầy khâm phục mà nhìn về hướng bọn họ vừa chạy lúc nãy rồi nhanh chóng đuổi theo nhóm người bỏ chạy, anh ta biết thực lực của mình như thế nào nếu bay giờ quay lại giúp đỡ có khi lại thành kẻ vướn chân những người khác.
Nhóm người bỏ chạy nhanh chóng dùng tốc độ nhanh chóng mà chạy về phía trước, ông Ađam đã lớn tuổi không thể chạy nhanh được vì vậy Mạnh Kỳ đưa Yuta qua cho Roma còn cậu ta thì cõng ông sau lưng rồi chạy.

Sức khỏe của Mạnh Kỳ đủ khả năng cõng một người chạy cả mấy ngày liền cũng chẳng sao, vì vậy tốc độ của cậu ta khi chạy theo nhóm người hoàn toàn không chút thua kém, thậm chí là còn vượt qua bọn họ mà chạy dẫn đầu.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 217: Chương 217


Nhìn nhóm người đã chạy đi thật xa Trần Vũ Phong liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, dù sao cuậ cũng có Đại Bạch nếu không đánh lại thì có thể chạy đi, nhưng những người khác lại không thể làm vậy, Đại Bạch cũng không thể phân thân mà chiếu cố tất cả mọi người.
Điều mà cậu không thể ngờ được là Bara Ly cũng quyết định ở lại, một lãnh đạo như anh lại chấp nhận dấn thân vào nguy hiểm, điều này khiến cậu rất khâm phục anh.
"Chúng đến rồi." Ashi lớn tiếng nói.
"Mọi người cẩn thận." Bara Ly cùng lúc lên tiếng.
Bốn người nhìn chằm chằm hướng đi vào trong khu rừng.

Lúc này một con thú ba sừng to lớn từ bên trong xông ra lao thẳng về phía bốn người, ánh mắt nó đỏ chót giống như bị thứ gì đó chọc giận.
"Trời ơi, thú ba sừng." Lan kinh hãi bật hốt, anh ta nhanh chóng lấy vũ khí ra sau đó niệm chú dùng lá chắn bao vây lấy anh ta cùng Bara Ly.
Ashi nhìn thấy anh ta như vậy trong lòng liền tức giận, rõ ràng con người này chưa từng để Trần Vũ Phong vào mắt, cũng chưa từng xem cậu ngang hàng với mình.

"Ashi, cẩn thận nhé." Trần Vũ Phong chẳng hề để tâm, cậu biết Lan làm như vậy không phải không có lý, dù sao cuậ cùng cậu ta cũng chẳng thân thiết gì với nhau, có chẳng là một hồi giao dịch với Bara Ly mà thôi.
"Cậu cũng vậy." Ashi hai mắt dịu dàng nhìn cậu, có lẽ anh ta đã biết vì sao vị thần bảo hộ cho nhân ngự lại yêu thích cậu rồi.
"Đại Bạch, lên thôi." Trần vũ Phong hô sau đó nhảy lên lưng Đại Bạch vừa biến lớn.

Hiện tại sách triệu hồi của cậu chỉ còn một mình Đại Bạch, Alin cùng Roma cậu đã để rời đi trước, lần này không phải đùa, sức mạnh của quái thú trong rừng chết đã được người khác kiểm chứng, bọn chúng mạnh hơn bất kỳ loài thú nào mà bọn họ đã từng giao chiến trước đây.
Bara Ly cũng đồng thời cầm quyền trượng trên tay, anh giờ cao lên tạo ra một ngọn lửa lớn sau đó quăng nó đến chỗ con quái thú đang lao đến: "Hỏa chú."
Trần Vũ Phong lấy cây cung cùng mũi tên trong túi không gian ra sau đó nương theo tốc độ chạy cảu Đại Bạch mà nhắm bắn.

Mũi tên theo tốc độ mà bay ra trúng vào chân cảu quái thú, nhưng lớp da của nó quá cứng, mũi tên chỉ vừa chạm vào nó liền văng ra ngoài.

Nhưng cũng vì vậy mà con quái thú càng thêm tức giận, nó rống lớn một tiếng rồi đâm đầu lao thẳng về phía cậu.
Đại Bạch nhanh chóng chạy đi, quái thú thì đuổi theo sau, nhưng dù vậy đường chạy cảu Đại Bạch lại là nhào đến ngọn lửa Bara Ly vừa phóng ra, khi hai người sắp bị ngọn lửa nuốt chửng, Đại Bạch liền rẻ hướng nhanh chóng chạy ra xa ngọn lửa.
Nhưng con quái thú không phản ứng kịp vì vậy nó liền hứng trọn ngọn lửa, tiếng cháy khét bay trong không khí, nhưng bốn người biết nó không dễ chết như vậy bởi vì tiếng rống lớn đầy đau đớn như lời báo hiệu rằng nó hiện tại muốn gi3t chết bốn tên nhân loại sức xược khiến nó đau đớn này.
Bara Ly hoàn toàn không để nó có thời gian thoát khỏi ngọn lửa, anh tiếp tục giơ quyền trượng rồi hô: "Đâm trồi."
Những cái rễ cây từ dưới mặt đất trồi lên sau đó chui vào ngọn lửa đang dần tắt sau đó trói chặt con quái thú khiến nó không thể động đậy được.

Trần Vũ Phong thấy vậy liền lấy thanh kiếm đang đựng trong bao tàn hình ra sau đó cùng Đại Bạch chạy đến gần nó, cậu nhảy khỏi lưng đại bạch nhắm thẳng vào sừng nó mà chém.

"Gào." Quái thú đau đớn rống lớn, nó vùng vẫy muốn thoát khỏi những cái rễ cây nhưng hoàn toàn không thể, rễ cây quá cứng rắng nó không làm cách nào khiến chúng đứt được.
Trần Vũ Phong sau khi chặt đứt ba cái sừng liền đậm mạnh vào phần cổ của nó, con quái thú chỉ kịp ré lên một tiếng liền tắt thở, máu tươi đậm đặc cảu nó nhiễu xuống đất, một ít máu chảy dọc theo thanh kiếm rơi vào tay cậu, sau khi xác nhận nó đã tắt thở cậu liền rút mạnh kiếm ra, máu tươi phun trào văng lên người cậu, cơ thể to lớn của quái thú ầm ầm ngã xuống.
Nhưng con quái thú vừa ngã xuống thì xung quanh đã vang lên tiếng động lớn đến nổi mặt đất đều phải run chuyển, tiếng rống gần ngay bên lỗ tai vang lên một cách vang dội.
"Có lẽ đây mới là thức ăn chính." Bara Ly mỉm cười triệu hồi những mũi băng nhón chỉa khắp các hướng trong khu rừng.
"Bọc nước." Ashi giơ cung vừa hô, là một nhân ngư, vũ khí anh ta sử dụng rất đa dạng cho những trường hợp bất ngờ xảy ra, tuy nhiên điểm yếu của anh ta chính là nước, một khi chiến đấu ở những nơi khô cạn như mặt đất thứ anh ta có thể dùng chỉ là những viên đạn nước chứ không thể nào xuất hiện đợt sóng dồn dập như khi trên thuyền vài ngày trước được.
Trần Vũ Phong nhanh chóng nhảy lên lưng Đại Bạch chạy lại tụ hợp cùng ba người kia.

Bara Ly hô: "Lan."
"Rõ." Lan hô lớn sau đó đánh mạnh quyền trượng xuống đất rồi niệm trú sau đó hô lớn: "Trồi lên."
Mặt đất xung quanh bốn người nhanh chóng trồi lên cao, bao quanh giống như một lớp giáp bảo hộ, với sự rung chuyển của mặt đất như thế này thì nhóm quái thú đang điên cuồng chạy đến không chỉ vài con lẻ tẻ, mà ít nhất bọn chúng có hơn mười con.
"Chúng ta không tham chiến, nhắm chuẩn thời gian rồi chạy đi." Bara Ly nhắc nhở, anh biết thứ lợi hại nhất trong khu rừng này vẫn chưa xuất hiện, nếu cứ kéo dài thời gian tham chiến với những con quái thú đang lần lượt kéo tới thì thế nào bọn họ cũng sẽ đối mặt với những con sinh sống sau trong rừng.

Chỉ với tụi nó thôi mà bọn họ có khi còn không thể đối phó thì huống hồ chủ nhân thực sự của khu rừng này.

Trần Vũ Phong cũng hiểu được suy nghĩ của anh, mùi hương dẫn dụ quái thú vẫn đang phiêu dãng trong không khí, chỉ cần nó vẫn còn quái thú chắc chắn sẽ điên cuồng, bọn họ càng ở lâu càng bất lợi.
"Rống." Những tiếng rống vang lên, một cơn lốc xoáy nhanh chóng lao đến.
"Tránh ra." Ashi hét lớn sau đó nhảy sang một bên, ba người khác cũng phản ứng kịp mà né tránh.
Lốc xoáy vượt qua người bọn họ mà cuốn bay tất cả cây cỏ mà nó vừa đi qua, một mảnh trơ trụi.
"Má ơi, cái uy lực khủng khíp này." Lan là người né tránh trễ nhất, khi lốc xoay gần trúng anh ta thì anh ta mới né sang, cũng vì vậy mà khuôn mặt cùng tay anh ta bị cơn gió bên trong lốc xoáy cắt vào người tạo ra những vết thương nhỏ nhưng lại rất sâu.

Chỉ cần nhìn vào liền biết nếu như thật sự bị cuốn vào cơn lốc thì bọn họ sẽ như thế nào.
Lúc này vừa đúng những bóng dáng to lớn xuất hiện xung quanh từ các phía trong khu rừng, những con quái thú to lớn với hàm răng sắc nhọn, lớp da cứng rắn cùng với sức mạnh nguyên tố đang không ngừng trào ra áp đảo lại bọn họ, tuy đối với bọn họ như vậy cũng không đáng là bao nhưng với số lượng hai mươi con đang bao vây lấy bọn họ cùng với cặp mắt đỏ chót ghê rợn thì chuyện này không chỉ là một chuyện nhỏ nhoi nữa mà nó có thể liền quan đến tính mạng của cả bốn người.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 218: Chương 218


"Lên." Ashi cùng Bara Ly đồng thanh hô, tên bằng cùng quả cầu nước đồng thời bắn về phía nhóm quái thú đang lao tới.
Mũi tên bằng cùng quả cầu nước trùng vào bọn chúng nhưng sức mạnh của mỗi con đều khác nhau, lớp da của chúng cũng có sự cứng rắn khác nhau, vì vậy chỉ có phân nữa con là bị tuột lại khi trúng chiêu nhưng đa số đều không sao cả mà tiếp tục chạy về phía bọn họ.
"Rống, chúng tức giận rống về phía bọn họ sau đó đâm mạnh vào lớp đất được Lan dựng lên làm lớp bảo hộ, sự chứng động khi quái thú đụng vào khiến bọn họ đều lung lây không vững.

Trần Vũ Phong đưa tay nắm lấy cánh tay Ashi rồi dùng lực kéo anh ta lên lưng Đại Bạch.
Bara Ly cùng Lan thì nhanh chóng dùng sức gió nâng mình lên cao.

Những gồ đất làm thành lá chắn hoàn toàn không chịu nổi mà ầm ầm ngã xuống, những con quái thú nhìn thấy bốn nhân loại đang chọc giận chúng nó đang dùng hai cách bỏ chạy liền rống giận, tiếng rống cảu nó giống như một cơn cuồng phong lao đến trước mặt bọn họ khiến bốn người không khỏi lão đảo.

"Không ổn, bọn chúng có cấp bậc còn cao hơn kỳ nhông có gai nữa." Lan kinh thán, chỉ tiếng kêu đã khiến bọn họ gần như bị thổi bay, nếu như hực sự đánh đi xuống thì sẽ như thế nào đây, đến cả anh ta cũng không tự tinh mình có thể sống sót trước lớp móng vuốt bén nhọn cùng hàm răng sắc bén của chúng.
"Đi thôi.

Còi báo động đã sáng, nhóm người Rive đã chạy xa khỏi nơi này rồi." Bara Ly nhanh chóng nói, bọn họ không thể thắng hết bọn chúng, cho dù dùng hết kỹ năng thì cũng không thể, số lượng quái thú quá nhiều cấp bậc cũng khá cao, nếu tiếp tục cau thời gian thì chỉ có một con đường lưỡng bại cau thương mà thôi, như vậy không đáng, anh còn phải giữ sức để đón tiếp nhóm sát thủ mà tên quốc vương kia phái đến.
"Được." Lan gật đầu sau đó điều khiển gió khiến hai người bay đi.

Bên dưới đất Đại Bạch nhanh chóng dùng tốc độ của mình nhanh chóng chạy đi.
Bốn gười cũng không ngu ngốc đến nỗi chạy theo con đường mà đồng bạn của mình vừa chạy, sau khi chạy cùng hướng khoảng một thì hai bên liền chia nhau ra, một bên hướng thẳng ra ngoài rừng, một bên ngược lại đi vào trong.
Đối với Trần Vũ Phong cùng Bara Ly thì dù đi ở phương hướng nào cũng sẽ gặp nguy hiểm, tuy nhiên cậu có lợi thế hơn chính là tốc độ của Đại Bạch, hiện tại nó vẫn chưa dùng hết khả năng của mình nếu như tách ra chắc chắn nó có thể chạy vượt xa nhóm quái thú đang đuổi theo, mà Bara Ly lại bất lợi hơn khi vào trong rừng bởi vì càng vào sâu cây cối càng nhiều, hai người bọn họ không thể nào tiếp tục bay được nữa.
Nghĩ cái lợi cái hại cuối cùng cậu ra lệnh cho Đại Bạch chạy vào trong rừng.
Nhìn bóng đáng con thú to lớn màu trắng khuất sâu vào những cái cây to Bara Ly không khỏi bất ngờ, anh hoàn toàn không ngờ rằng cậu sẽ đưa ra quyết định như thế này.

Còn người Trần Vũ Phong trong lòng anh có lẽ thật tốt bụng thật hiền lành nhưng cũng cực kỳ cố chấp, mạnh mẽ, nhưng dù vậy cậu cũng chỉ là một con người bình thường bất đắc dĩ gặp đủ thứ chuyện trong cuộc sống mà thôi.
Con người ai chẳng sợ chết mà cậu chính là một con người bình thường như vậy lại trong phút cuối chọn lựa lại quyết liệt như vậy, chỉ ở cạnh nhau vài tháng nhưng anh đã hoàn toàn bị một con người tốt bụng cùng mạnh mẽ như vậy cảm phục.
"Chủ nhân." Nhìn thấy anh ngẩn người Lan liền gọi lớn, bọn họ cần phải nhanh chóng chạy nếu không sẽ bị nhóm quái thú kia đuổi kịp.

"Không có gì." Bara Ly lắc đầu sau đó điều khiển phép thuật bay cùng Làn.

Hai người hướng ra ngoài khi rừng để né tránh quái thú.
Quái thú bên trong rừng chết có một quy luật chính là không thể rời khỏi rừng, chỉ cần bọn họ chạy ra khỏi khu rừng chúng nó liền chỉ có thể căm hận mà trở vào rừng.

Nhưng dù có thoát khỏi chúng nó thì hai người cũng không thể an toàn được, bởi vì một khi rời khỏi khu rừng liền giống như thông báo vị trí của bản thân cho nhóm sát thủ đang không ngừng nhìn nhó bọn họ tùy thời ra tay.
Nhưng hiện tại bọn họ không rảnh băng khoăn về việc này, điều quan trọng bây giờ là thoát khỏi nhóm quái thú đang không ngừng đuổi theo sau.
May mắn thay khi Arai dẫn bọn họ đi đường rừng chỉ đi ở bìa rừng, khoảng cách từ bìa rừng chạy khỏi khu rừng cực kỳ gần, không tốn bao nhiêu thời gian Bara Ly cùng Lan đã vọt thẳng ra ngoài.
Nhóm quái thú nhìn thấy nhân loại chọc giận chúng nó rời khỏi kết giới của khu rừng liền không cảm lòng mà rống lớn, tiếng kêu của bọn chúng vang dội khắp nơi làm chấn động cả mặt đất.
Bara Ly không có thời gian dừng lại nhìn bọn chúng mà bắt đầu chạy theo hướng nhóm Rive đang đứng chờ, dù sao hành tung đã lộ bọn họ không cần cực khổ đi vào trong rừng chết.
Sát thủ có thể trà trộm vào binh sĩ của Tây đại lục thì chắc chắn chúng còn rất nhiều con bài khác, không cần tiếp tục tránh né nữa.

"Chủ nhân, Rive hồi báo xung quanh bọn họ đã bị bao vây." Quả cầu truyền tin trong tay Lan sáng lên một dòng tin nhắn đơn giản hiện bên trong.
"Không đúng." Bara Ly nghe vậy liền cau mày, anh cảm thấy có gì đó không giống như anh nghĩ: "Tại sao bọn họ bị bao vây."
Lan nghe anh nói mới chợt giật mình kinh hãi: "Đúng vậy sao bọn họ bị bao vây mà không phải chúng ta bị bao vây."
"Không ổn." Bara Ly suy nghĩ kỹ càng liền bật thốt sau đó dùng phép thuật tạo ra một cơn gió to giúp anh tăng nhanh tốc độ duy chuyển của bản thân.

Lan chạy theo phía sau cũng không hỏi nhiều mà làm theo anh.
Hai người một trước một sau lao nhanh về phía trước, phía sau bọn họ chỉ để lại tàn ảnh không thể nắm bắt được.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 219: Chương 219


Tách nhau ra với hai người Bara Ly, Đại Bạch chở theo Trần Vũ Phong cùng Ashi vào bên trong rừng.

Nó có thể ngửi thấy được mùi nguy hiểm từ trong rừng sâu, vì vậy nó chỉ chạy vào trong một chút, nơi mà những con quái thú có cấp bậc không quá cao cư ngụ rồi xoay đầu chạy thẳng về phía trước.
Tiếng lá cây xào xạc, những cây cối cao lớn đong đưa giống như đang lắc lư theo một nhịp địu nào đó ở rừng sâu.Đại Bạch dùng tốc độ nhanh hơn bình thường mà bắt đầu chạy về phía trước.

Nó là một con thú có sức mạnh cùng hình dạng to lớn, chỉ với cân nặng của hai người trưởng thành hoàn toàn không thể làm khó được nó, tuy nhiên rừng cây hoang sơ không có người ở lại là một địa hình cực kỳ bất lợi trong khi chạy trốn.
Khắp nơi cây cỏ mọc um tùm che khuất phương hướng cùng đường đi, dù nó có nhanh nhẹn thế nào thì việc duy chuyển cũng trở nên khó khăn.
"Đại Bạch mày không sao chứ." Nhìn thấy Đại Bạch lại đụng phải một cái cây, Trần Vũ Phong lo lắng hỏi.
"Không sao, ngươi nắm chặt ta đừng để bị té đó." Đại Bạch nói vào trong đầu cậu, da nó dày, lông cùng rất nhiều vì vậy chỉ bị xay xác thế này hoàn toàn không thể khiến nó bị thương được.
Ashi xoay người ngồi đưa lưng dựa vào lưng của cậu sau đó bắt đầu cất tiếng hát.

Nhân ngư không chỉ có sức mạnh về nước mà còn có tiếng hát rất mê hoặc lòng người, không chỉ người mà cho dù là cây cối hay động vật đều sẽ bị mê hoặc, năng lực này là một loại năng lực đáng sợ, vì vậy anh ta sẽ không bao giờ thực hiện nó trước mặt người khác.

Nhưng anh ta tin tưởng cậu, thậm chí xem cậu là một phần của gia tộc nhân ngư vì vậy anh ta thể hiện tài năng cảu mình ra ngoài bởi vì anh ta biết cậu đang cực kỳ đau lòng cùng lo lắng cho con thú triệu hồi của cậu.
Tiếng hát du dương vang vọng trong khu rừng, tiếng bước cân mạnh mẽ của những con quái thú phía sau từ dồn dập rung chuyển mặt đất đến nhịp nhàng sau đó tiếng bước chân biến mất giống như chúng nó đã ngừng chạy đuổi theo bọn họ vậy.
Trần Vũ Phong kinh ngạc không thôi nhưng cậu hoàn toàn không biết đây rốt cuộc là sao, cậu cũng không hỏi anh ta mà chỉ đưa tay ôm lấy eo anh ta cố định anh ta dựa sát vào lưng mình để tránh cho té ngã.
Tiếng hát cảu Ashi không chỉ khiến nhóm quái thú dừng lại không tiếp tục truy đuổi mà còn khiến những cây cối xung quanh bắt đầu nghiên thân cây chừa ra một con đường cho Đại Bạch chạy qua.
"Có thể làm nhà tiên tri đúng là không đơn giản." Đại Bạch nói vào đầu cậu sau đó tăng tốc, với con đường như thế này tốc độ của nó có thể chạy nhanh hơn nữa.
Trần Vũ Phong thầm tính khoảng cách giữa dám thú kia với bọn họ thấy không còn nguy hiểm nữa liền vội vàng ngăn Ashi lại: "Được rồi, chắc chắn bọn chúng không thể đuổi kịp chúng ta."
Ashi nghe xong thì ngừng hát cả người mệt mỏi xoay người dựa đầu vào lưng cậu sau đó vòng tay ôm eo cậu: "Tôi nghỉ một lát."
"Được." Trần Vũ Phong gật đầu.
Tiếng hát cảu nhân ngư tốn rất nhiều sức mạnh, tiếng hát càng vang xa càng hao hụt nhanh chóng, không những vậy anh ta còn hát cả một đoạn đường dài như vậy thì sức mạnh đã hao hụt rất nghiêm trọng.

Sức mạnh của sự thôi miêng càng nguy hiểm hơn sức mạnh của nước bình thường, nhân ngư xem nó như một tấm bùa hộ thân khi khẩn cấp.

Việc Ashi sử dụng nó trong trường hợp thế này khiến anh ta trở nên cạn kiệt sức mạnh nhanh hơn.
"Anh không sao chứ." Trần Vũ Phong lo lắng.

Cậu hoàn toàn không biết phải làm sao.
Ashi lắc đầu tỏ vẻ không sao, anh ta cần dưỡng sức trong chốc lát, hiện tại anh ta cực kỳ yếu ớt nếu như bị đánh lén liền triệt để bỏ mạng tại đây.
"Ngươi đừng lo lắng, đứa nhóc đó chỉ bị kiệt sức thôi, nghỉ một lát liền không có chuyện gì." Đại Bạch nói, chân nó vẫn không ngừng chạy về phái trước.
Vừa chạy nó vừa đánh hơi những mùi hương quen thuộc, nó chắc chắn hiện tại tất cả đều đã rời khỏi khu rừng.
Trần Vũ Phong nghe Đại Bạch nói vậy liền thở phào, cậu không cựa quậy mà để yên cho anh ta dựa vào, cũng may nhờ có anh ta mà đoạn đường này thoải mái như vậy nếu cứ để bọn quái thú đuổi theo thì chưa chắt bọn họ có thể lành lặn ra ngoài.
Đại Bạch chạy thêm một đoạn đường liền cảm nhận ngửi được mùi của nhóm người, nó không chút chừng chờ mà lao ra con đường rời khỏi khu rừng.

Càng gần với con đường bên ngoài, càng nghe rõ ràng tiếng đánh nhau, Trần Vũ Phong lo lắng không thôi mà nhỏ giọng thì thầm: "Đại Bạch chạy rừng ra khỏi rừng thì ngừng lại, không thể để Ashi đi vào nguy hiểm."
"Không cần, tôi đi theo cậu." Dù cậu nói nhỏ nhưng Ashi vẫn nghe rất rõ ràng vì vậy liền lên tiếng từ chối.

Anh ta biết rõ cậu có ý tốt nhưng anh ta đi theo cậu để bảo vệ cậu an toàn cho đến khi gặp tộc nhân của bộ tộc nhân ngư nếu không anh ta đi theo còn có ý nghĩa gì.
"Anh không sao chứ." Trần Vũ Phong hỏi.

Ashi gật đầu tỏ vẻ mình ổn không có chuyện gì: "Tôi nghỉ đủ rồi, chắc chắn không làm phiền cậu."
"Anh nói gì vậy, bên ngoài hình như rất nguy hiểm.

Tôi lo lắng cho anh." Trần Vũ Phong biết anh ta hiểu lầm liền nói, bây giờ anh ta không có sức phản kháng nếu gặp nguy hiểm thì làm sao.
"Tôi vẫn sẽ theo cậu." Ashi dựa đầu vào lưng cậu khẽ nở nụ cười.

Trần Vũ Phong không thể khuyên nhủ được anh đành dẫn anh cùng lao ra ngoài:
"Đại Bạch nhanh chóng lao ra ngoài phụ giúp bọn họ."
 
Back
Top Bottom