Dị Giới  Phế Vật Triệu Hồi Sư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 80: 80: Ngọc Tàng Hình


Đoàn người sau khi nghỉ ngơi liền cảm thấy đói bụng, Trần Vũ Phong liền đem những con thú mà cậu cùng Đại Bạch giết được đổ ra ngoài, hôm nay thật sự quá mệt mỏi nên cậu không làm thức ăn gườm rà.

Sau khi nhờ những thú nhân tìm nơi rửa sạch, như những căn nhà không hoàn toàn bị sập hết vẫn còn có thể sử dụng nước.

Sau khi thịt được cắt sẵn đem về thì cậu liền ướp sơ gia vị, rồi đem lên giá nướng, bởi vì gia vị cậu ướp sẵn rất ít nên không thể ướp hết thịt nên liền quyết định không lấy gia vị có sẵn mà cậu chế biến sơ gia vị rồi ướp nên mùi vị cũng không quá thơm.

Làm xong công đoạn ướp thịt cậu liền cho những thú nhân khác tự túc rồi đi lại chỗ nhóm Mạnh Kỳ đang ngồi.

Một vòng tròn tám người ngồi vẫn như cũ, sau khi Ra thấy cậu ngồi xuống mới bắt đầu nói, anh ta đã suy nghĩ việc này từ hôm qua nên hôm nay cũng quyết định sẽ làm như thế “Trần Vũ Phong, tôi có việc cần nhờ cậu.


“Anh muốn đi đến chỗ của tộc người lùn.

” Trần Vũ Phong không cần anh ta nói cũng biết, cậu cũng cảm thấy nên như vậy, dù sao ưu tiên hàng đầu của nhóm thú nhân là bảo vệ làng người lùn mà.

Ra cũng không ngạc nhiên khi cậu đoán được điều anh ta muốn nói, sau khi nghe cậu nói xong liền gật đầu cười “Đúng vậy, tôi sẽ dẫn mười lăm ngươi trong nhóm cùng năm người bên nhóm cậu, như vậy khi có người kiểm tra sẽ không bị phát hiện.


“Nhưng làm thế nào để mọi người lẻn vào nội thành.

” Như Yến tò mò.

“Chúng tôi có vòng tàng hình, nhưng cũng chỉ có mười vòng, còn lại chắc phải tìm cách nào đó khác.

” Roma đáp.

“Vậy làm sao đây.

” Anna thở dài nói, bây giờ rất loạn nếu bọn họ bị phát hiện đi lung tung thì sẽ rất rắc rối.

“Chúng tôi định sẽ hóa thú để lẽn đi.

” Ra nói, tuy cách này khá nguy hiểm nhưng bọn họ không còn cách nào nữa.

Yuta ngồi một bên nghe vậy liền suy nghĩ một chút rồi bật hốt “Hay là các anh lấy của em nhé, nó không phải vòng tàng hình nhưng vẫn có công dụng tàng hình, tuy thời gian không lâu nhưng có lẽ vừa kịp cho mọi người rời khỏi chính thành.


“Như vậy là tốt lắm rồi, vòng tàn hình của chúng tôi chỉ được một giờ đồng hồ, nếu như chúng tôi hóa hình mà chạy thì sẽ nhanh hơn.

” Ra kinh ngạc sau đó vui mừng nói.

“Vậy em sẽ đưa cho anh, chỉ cần sử dụng xong nhớ trả lại cho em là được, đây chỉ là sản phẩm thử nghiêm khi em vừa lấy được vũ khí của mình nên nó không được tốt lắm.

” Yuta hơi ngập ngừng nói, tuy nhóc đã thử vài lần cũng chắc chắn nó hiệu quả, nhưng nhóc vẫn muốn công dụng tốt hơn nữa.

“Được, cảm ơn em rất nhiều, như vậy thật sự tốt hơn nhiều với ý định ban đầu của anh.

” Ra gật đầu đầy cảm kích.

Yuta không nói gì tiếp, chỉ đưa tay vào túi không gian rồi bắt đầu lục lọi, những người xung quanh cũng không ai lên tiếng làm phiền cậu nhóc.

Thịt cũng được các thú nhân nướng xong, Trần Vũ Phong đứng dậy đi đến giá nướng rồi đem thịt đến cho mọi người, cậu vẫn giữ lại phần cho Yuta, đợi khi cậu nhóc tìm thấy thứ cần tìm rồi ăn sau, nếu không sẽ bị mọi người ăn hết mất.

“Tìm được rồi.

” Vài phút sau cuối cùng Yuta cũng lấy từ trong túi không gian ra hai miếng ngọc nhỏ, có hình dạng rất ngộ nghĩnh, cậu nhóc cầm rồi đưa qua cho Ra.

“Của em cũng phải truyền sức mạnh vào sao.

” Ra đưa lên mắt xem xét cẩn thận.

Yuta gật đầu “Vâng, bọn em không có pháp sư, nếu như sức mạnh truyền vào nhiều thì nó vẫn sẽ giữ đến khi sức mạnh được sử dụng cạn.


“Như vậy sao, vậy thời gian sử dụng sẽ được tăng lên rất nhiều.

” Xa cũng bất ngờ, không ngờ một đứa nhóc như Yuta chế tạo ra một dụng cụ tốt như thế.

“Vâng, tuy mọi người sẽ tàng hình nhưng nếu đến gần những người có thể cảm nhận sức mạnh giống anh Phong thì nó hoàn toàn vô dụng, một cái có thể bao lấy năm người, nhưng mọi người phải đi gần nhau, nếu không thì sẽ mất tác dụng.

” Yuta nói cách sử dụng cho Ra, sau đó cầm phần ăn được Trần Vũ Phong để lại rồi ăn một cách ngon lành.

“Cảm ơn nhóc, sau khi xong chuyện anh đây sẽ hậu tạ.

” Ra cảm ơn xong liền đứng dậy, nhìn những người khác đều đã dùng bữa xong liền đi lại chỗ bọn họ.

Nhóm Trần Vũ Phong cũng không xía vào chuyện của họ, bọn cậu đã làm xong những chuyện có thể, còn lại là do quyết định của bọn họ.

Nhóm thú nhân ngồi lại với nhau vài phút, sau đó Ra liền đi lại chỗ nhóm Trần Vũ Phong rồi nói “Chúng tôi đã quyết định người ở lại, em trai tôi cũng sẽ ở lại, mong mọi người chú ý đến thằng nhóc nhiều hơn.


“Chúng tôi sẽ cố gắng.

” Trần Vũ Phong không hứa, nhưng cậu chắc chắn sẽ để ý đến cậu ta, dù sao đây cũng là một vị thái tử trong tộc báo, nếu lỡ xảy ra chuyện gì thì sẽ bị nhóm thú nhân tộc báo hận chết mất.

“Vậy chúng tôi xin phép, mọi người bảo trọng.

” Ra gật đầu sau đó cùng một nhóm người hoàn toàn biến mất trước mặt cậu.

“Thần kỳ ghê, hoàn toàn không thấy bọn họ đâu nữa.

” Như Yến hưng phấn mà nhìn ngó khắp nơi.

“Thật giống như sức mạnh của sát thủ vậy đó, biến mất trong chớp mắt.

” Anna cũng hưng phấn không kém, những món đồ đắt tiền như dụng cụ tàng hình cô chưa bao giờ được nhìn thấy gần như thế này.

Trần Vũ Phong cũng không thể nhìn thấy nhưng cậu lại có thể cảm nhận được bọn họ vẫn đang đứng ở trước mặt cậu, giống như đang muốn xác nhận công hiệu của dụng cụ, sau khi nghe Như Yến cùng Anna nói xong bọn họ mới dùng tốc độ nhanh chóng mà rời đi.

Trần Vũ Phong chỉ thấy một làn gió thổi qua người sau đó mọi thứ trở nên yên tĩnh, luồng sức mạnh của nhóm thú nhân cũng hoàn toàn biến mất ở xung quanh.

Dạo này cập nhật chương chậm thiệt ý, cả ngày chưa thấy lên.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 81: 81: Tập Kích


Đoàn người của Ra rời đi, những người ở lại đều tỏ vẻ không có gì thay đổi, ai ngủ thì ngủ ai vẫn còn đói thì tiếp tục nướng thêm thịt mà ăn, bởi vì hai mươi người đã rời đi nền chỗ ngồi trên tấm vải rất dư dã.

Ngày hôm qua đã không ai ngủ được vậy thì hôm nay chia nhau ra canh gác để mọi người đều có thể nghỉ ngơi.

"Chúng ta qua chen chúc với những anh chàng to lớn nào, để tấm vải lót này cho Như Yến cùng Anna có thể nằm xuống ngủ cho thoải mái.

" Trần Vũ Phong đứng dậy nói rồi đi đến nhóm thú nhân vẫn còn dư chỗ ma ngồi xuống.

"Meo.

" Đại Bạch đuổi theo, dụi đầu vào người cậu
"Mày qua kia trông chừng hai cô gái đi, tao ở bên này rất an toàn.

" Trần Vũ Phong ngăn lại ý muốn dính người của Đại Bạch, dù sao hai người kia nằm một mình cậu cũng không an tâm.

Đại Bạch nghe cậu nói liền không vui mà nhăn mặt, khuôn mặt to lớn của bạch hổ nhăn lại trong rất buồn cười, vừa dễ thương vừa ngu ngốc.

Nhưng dù không tình nguyện thế nào thì nó vẫn bị đuổi sang bên hai cô gái.

Mạnh Kỳ, Yuta, Roma lúc này cũng đi đến rồi ngồi xuống, bởi vì đoàn người bỗng nhiên ít đi khiến người khác cảm thấy bất an.

"Chia nhau canh gác đi, tốt nhất nên dưỡng sức.

" Mạnh Kỳ lén tiếng trước phá vỡ sự im lặng trong nhóm người.

"Thay để chúng tôi gác cho, mọi người ngủ đi.

" Anh chàng có lang da ngăm đen nói, nhưng Trần Vũ Phong không đồng ý mà đáp lại.

"Không được, các anh cũng cần phải nghỉ ngơi, ngày mai tuy không có đợt tấn công của quái thú, nhưng con người thì không chắc.

"
"Như thế này đi.

" Roma cảm thấy để tộc của mình gác cũng không vấn đề gì, nhưng nếu cậu đã nói vậy thì cứ chia nhau đi "Nhóm chúng tôi sẽ canh từ giờ cho đến một giờ sáng, sau đó đến các người, như vậy được chứ.

"
Trần Vũ Phong không ý kiến mà gật đầu, thời gian bây giờ là của mấy người thú nhân nên cậu cũng quản nhiều nữa, sau khi bỏ lại một câu "Tôi ngủ dây" liền nhắm mắt lại từ từ vào giấc ngủ.

Nhưng cậu ngủ rất nông, động tĩnh ở gần đều được thu vào tai, cậu nghe những tiếng hít thở của Mạnh Kỳ cùng Yuta, tiếng nói chuyện của nhóm Roma.

Cạch, cạp.

Mặt trăng đã hoàn toàn treo trên cao, bóng tối bao trùm không gian yên tĩnh.

Bởi vì quá yên tĩnh nên một tiếng động nhỏ như giẫm lên đất đá vụn cũng nghe thấy rõ ràng.

Nhóm người đang canh gác liền nhìn sang nơi phát ra âm thanh, Trần Vũ Phong cùng Mạnh Ký cũng giật mình nhanh chóng mở mắt ra ngồi dậy.

Tiếng bước càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng nhỏ sau đó hoàn toàn biến mất.

"Đi rồi sao.

" Roma khó hiểu.

Nhưng ngoại trừ Roma những người khác đều ***** **** cơ thể để tùy thời có thể né tránh bất kỳ đợt tấn công nào.

"Bọn họ đến rồi.

" Trần Vũ Phong cảm nhận luồng sức mạnh ập đến liền hét lên một tiếng rồi né sang một bên.

Phụp, ầm.

Một mũi tên xé gió mà lao đến, cậu né sang một bên mũi tên liền cấm sâu xuống đất tao ra âm thanh vang dội, mặt đất cũng bị chấn động theo.

Mạnh Kỳ nhìn uy lực của mũi tên liền híp mặt khuôn mặt đều trở nên trầm trọng, tay thì nhanh chóng ẩm Yuta lên rồi tránh ra xa.

Đại Bạch cũng phản ứng rất nhanh, nó ngậm lấy cổ áo của Anna cùng Như Yến rồi nhứt hai người lên sau đó chạy nhanh đến bên cạnh cậu.

Ba người kia cuối cùng cũng bị tiếng động lớn làm cho thức dậy, sau khi hoàn toàn tỉnh táo, Như Yến cùng Anna liền đứng trên đất rút cổ áo ra khỏi miệng Đại Bạch, Yuta thì nhảy khỏi tay Mạnh Kỳ rồi chạy lại chỗ Anna.

"Bật lá chắn cho em với Anna đi, Như Yến Mạnh Kỳ chuẩn bị chiến đấu, kẻ địch đến rồi.

" Trần Vũ Phong nhanh chóng nói hết câu liền leo lên lưng Đại Bạch rồi định hướng của kẻ vừa bắn mũi tên.

"Rõ.

"
Bên nay Trần Vũ Phong đã phân định xong bên kia một thú nhân được xem là dũng sĩ đứng xếp hạng trong tộc cũng đứng ra chỉ dẫn.

"Trần Vũ Phong sau khi cảm nhận đuoc hết các luồng sức mạnh liền nói "Tổng cộng ba người, đấu sĩ, cuồng đao, pháp sư, bọn họ dường như có trag bị rất khó chịu, mọi người nhất định phải cẩn thận.

"Còn tên cung thủ thì sao.

" Roma hỏi.

"Tôi sẽ đi bắt hắn, cố gắng nhé.

" Trần Vũ Phong vừa dứt lời, Đại Bạch liền nhanh cóng phòng đi, tốc độ của nó nhanh đến nỗi những kẻ tập kích không hay biết gì.

"Nhanh thật.

" Dũng sĩ tạm thời đứng đầu trong nhóm thú nhân cảm thán rồi tập trung hoàn toàn vào ba bóng người đang dần dần đi vào nơi chiếu sáng của ngọn lửa.

"Những người trẻ tuổi đầy sức sống.

"
"Nhưng đáng tiếc số mệnh không dài.

"
"Đúng là đáng tiếc.

"

Ba giọng nói khàn khàn vang lên trong tiếng lá h tách của đám lửa, từ giọng nói, đoàn người có thể đoán được đại khái độ tuổi của những người đang đến gần.

"Không biết tại sao các vị tiền bối lại nhắm vào chúng tôi vậy.

" Mạnh Kỳ nghe bọn họ nói liền không nhịn được hỏi.

Ba người kia nghe xong liền thở dài rồi đáp lời "Chúng ta theo lệnh.

"
"Mệnh lệnh ban ra bên trong giới quý tộc.

"
"Các ngươi thật xui xẻo.

"
"Quá đáng tiếc.

"
Nghe xong đáp án mà mình muốn biết, Mạnh Kỳ liền không tiếp tục nói nữa, ba người kia cũng không đợi có người hỏi nữa mà nhanh chân đi vào vùng sáng.

Hình dáng của ba người dần dần được mọi người nhìn rõ, một người trong đó đưa tay làm tư thế mời rồi nói "Bắt đầu thôi nào.

" rồi biến mất trước mặt đoàn người.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 82: 82: Chật Vật


"Biến mất rồi, bọn họ biến mất rồi.

"
"Rie, chúng ta phải làm gì bây giờ.

"
"Chắc chắn bọn họ dùng dụng cụ tàng hình.

"
Nhóm người bắt đầu xôn xao, Mạnh Kỳ ở một bên cố gắng tập trung tinh thần.

Một tiếng xé gió vang lên.

"Cẩn thận.

" Mạnh Kỳ nhanh chóng lao đến ôm lấy Như Yến, hai người cùng té nhào trên đất.

Nơi Như Yến vừa đứng bị thủng một lỗ, một thanh đao xuất hiện trong không trung.

"Chậc, phản ứng nhanh đấy.

" Tiếng nói khàn đặc vang lên sau đó thanh kiếm lại biến mất.

"Không hay rồi, không thể xác nhận vị trí.

" Roma căng thẳng nhìn sang Như Yến.

"Không sao chứ, tập trung vào.

" Mạnh Kỳ nhanh chóng đỡ Như Yến đứng dậy.

"Không sao.

" Như Yến gật đầu rồi lấy vũ khí ra.

Tuy không thể cảm nhận được kẻ địch đang ở đâu nhưng sát ý khi thanh đao chém đến cô vẫn cảm nhận được, chỉ là lúc nãy không phản ứng kịp mà thôi.

"Vù.

" Một cột lửa từ bên phải nhóm người bay tới, sức nóng kinh người dù vẫn ở xa những nhóm người vẫn cảm nhận được sự nóng rát.

"Tránh ra.

" Dũng sĩ tạm thời dẫn dắt nhóm thú nhân được gọi là Rie kêu lớn.

"A, nóng quá.

"
Mặc dù đã tránh rất nhanh nhưng vẫn bị sức nóng của cột lửa làm cho bỏng một tầng da.

"Sơ hở.

" Một tiếng xé gió vang lên, thanh kiếm xuất hiện phía sau lưng Mạnh Kỳ chém xuống.

Mạnh Kỳ nhanh chóng lấy kiếm ra đỡ, một tiếng keng lớn vang lên, hai thanh kiếm chạm vào nhau dáy lên tia lửa.

"Không tệ.

" Thanh kiếm dời đi sau đó lại chém xuống.

Mạnh Kỳ dùng hai tay đỡ lấy, nhưng sức mạnh chém xuống quá lớn khiến tay của cậu ta run rẩy, chân cũng khụy xuống một chút.

Trong lúc cậu ta cố gắng đỡ thanh kiếm thì bị một cái chân đột nhiên xuất hiện rồi đá mạnh vào bụng.

"Hự.

" Mạnh Kỳ bị đá văng ra xa, cả cơ thể đập vào một căn nhà đã gần như bể nát.

"Chậm chạp.

" Giọng nói khàn đặc của ông lão đấu sĩ vang lên rồi biến mất.

Mạnh Kỳ ho khan một tiếng rồi đứng dậy chạy lại gần Như Yến, mục tiêu của những ông lão này là bọn họ, chắc chắn khi sử dụng dụng cụ tàng hình đã nghĩ đến việc không giao chiến với người không liên quan.

Trong giới quý tộc có khi chỉ ban lệnh giết ba người mà thôi, Anna cùng Yuta chẳng liên quan trong vụ này.

Vù, vù, vù.

Ba quả cầu lửa lao đến, nhắm thẳng về hướng Mạnh Kỳ cùng Như Yến, hai người phản ứng nhanh chóng né sang một bên.

Lúc này mục tiêu của kẻ địch đúng là rất rõ ràng, sau khi hai người né được quả cầu lửa thì sau lưng lại bị tập kích.

Mạnh Ký cùng Như Yến nhanh chóng cầm vũ khí đỡ được, rồi vội vàng hất vũ khí của kẻ địch ra rồi lui ra.

"Mạnh quá, chẳng lẽ Vũ Phong lần này đã đoán sai.

" Như Yến cầm lấy cánh tay run rẩy của mình.

Mạnh Kỳ lắc đầu "Không có khả năng, cậu ấy chỉ không nghĩ tới ba người này sử dụng dụng cụ tàng hình mà thôi.

"
Trong lúc hai người nói nhỏ, Roma ở một bên chạy đến "Hai người không sao chứ.

"
"Đừng đến đây.

" Như Yến hét lớn ngăn lại bước chân của Roma "Mục tiêu của họ là chúng tôi, tộc của các cậu không liên quan.

"
"Cô nói gì vậy, hiện tại chúng ta là một đội mà.

" Roma ngỡ ngàng nói.

"Chúng tôi không muốn luyên lụy đến các người.

" Mạnh Kỳ cũng lắc đầu nói.

"Sơ hở.

"
Một kiếm lại chém ngang qua người Mạnh Kỳ, cậu ta nhanh chóng kéo Như Yến ngã người về sao thuận tiện dơ chân lên đá vào khoảng, tuy không thấy gì cả nhưng khi đá vẫn cản nhận được chân mình đạp trúng vào thứ gì đó.

Như Yến theo lực tay của Mạnh Kỳ mà lộn về phía sau "Chia nhau ra đi.

"
Cô nói xong liền né người sang trái tránh đi thanh đao vừa chém xuống, Mạnh Kỳ không có ý kiến, sau khi đá trúng kẻ địch liền chạy ngược hướng với Như Yến.

"Tôi giúp cô, không thể chỉ đứng nhìn.

" Roma nhìn hai người tách ra liền không nhịn được mà chạy về phía Như Yến.

Như Yến nghe vậy định ngăn lại, nhưng cô không có cơ hội để mở lời, sau khi tách ra với Mạnh Kỳ thì thanh đao của kẻ địch luôn bổ đến, chỉ cần sơ xuất một chút liền thành bị bổ trúng.

"Tăng nhanh nhẹn.

" Anna ra lệnh cho hoa sen bay đến chỗ Mạnh Kỳ cùng Như Yến sau đó hỗ trợ thuộc tính cho cả hai, cô không biết trong tình hình này thì nên bổ trợ cái nào, cũng may Yuta ở cạnh cô gợi ý.

Dù có hỗ trợ cái này cũng chẳng thể nhìn thấy kẻ địch, vậy cô chỉ có thể tăng sự nhanh nhẹn cho hai người để họ né được những đợt tấn công không ngừng nghỉ.

"Chúng ta chỉ muốn giết hai người kia, những ai không liên quan đừng nên xen vào.

"
Cùng với giọng nói khàn đặc là một cột lửa bay tới nhóm thú nhân đang dịnh tiến đến hỗ trợ.

Bọn họ nhanh chóng né tránh nhưng sau đó những quả cầu lửa lại tiếp tục lao đến, chín thú nhân chật vật né tránh, nhưng tốc độ của cầu lửa rất nhanh có hai thú nhân không né kịp mà bị ngọn lửa xược qua.

"Á, nóng, nóng, nóng.

"
Quả cầu lửa làm bỏng một mảng da thịt của hai thú nhân, sự đau đớn ập đến khiến bọn họ lăn lộn trên đất.

"Trị thương.

" Anna nhanh chóng điều khiển hoa sen lại rồi chữa trị cho hai người, nhưng cô rất yếu không thể hoàn toàn trị hết cho bọn họ, chỉ có thể khiến vết bỏng không còn quá đau đớn.

Lúc này ở bên Như Yến cũng rất chật vật, ông lão cầm đao liên tục chém về phía cô, cho dù có Roma ở bên trợ giúp nhưng hai vai áo của cô đã bị chém rách, một đường vết thương mờ nhạt hằn trên vai.

"Tránh ra.

" Roma hét lớn lao đến xô ngã Như Yến xuống đất.

.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 83: 83: Bị Bỏng


"Roma.

"
"A, hự.

"
Trong lúc Như Yến chú tâm đỡ lấy những đòn tấn công của ông lão cầm đao thì một quả cầu lửa bay đến, Roma đứng hỗ trợ gần đó vô tình thấy liền không chừng chờ mà lao thẳng đến xô ngã cô.

Tuy đã nghiêng người sang một bên nhưng quả cầu lửa vẫn đập thẳng vào bả vai Roma khiến cậu ta văng ra sau, lực đập của quả cầu khá lớn cùng với sức nóng kinh khủng khiến bả vai của cậu ta bị bỏng một mảng lớn.

Nhưng may mắn tộc thú nhân được mềnh danh là da dày thịt béo nên Roma cũng chỉ bị bỏng nhẹ, tuy vết bỏng nhìn hơi ghê gớm nhưng không nguy hiểm gì cho cậu ta.

Nhưng đau đớn của vết thương không thể nhanh chóng biến mất, Roma đau đớn đến nổi rên một tiếng, vai trái của cậu ta còn chưa thể động đậy ngay được.

"Đúng là những người trẻ tuổi.

" Ông lão cầm đao cảm thán một tiếng rồi tiếp tục chém về phía Như Yến.

Như Yến lo lắng nhìn Roma nhưng cô không thể lại gần xem cậu ta thế nào, thanh đao của ông lão chém xuống, cô chỉ có thể cắn răng dùng đao của mình đở lấy sau đó vung tay đẩy thanh đao của ông lão ra còn mình thì lăn một vòng trên đất rồi đứng dậy.

Rie nhìn những quả cầu bay loạn xạ mà lo lắng, ông không thể đứng nhìn con trai tộc trưởng bị nguy hiểm được, ông nhìn những quả cầu lửa rồi hạ quyết tâm.

Dùng tốc độ nhanh nhất của thú nhân ông lao đến chỗ Roma đang nằm, những quả cầu lửa cũng theo sát phía sau, ông vừa tránh vừa chạy đến khi ôm được Roma trong tay mới thở ra một hơi.

"Roma, Roma.

" Nhìn Roma bị cơn đau hành hạ Rie lo lắng gọi vài tiếng.

Những quả cầu lửa vẫn bám sát theo sau, nếu như thế này thì ông chắc chắn sẽ bị quả cầu lửa đập trúng, điều này sẽ gây nguy hiểm cho cả hai.

"Làm sao đây.

" Vừa né Rie vừa lầm bầm nói, những quả cầu càng lúc càng nhanh, dù có né được cũng sẽ biết nhiệt độ kinh người của lửa bén vào da, hiện tại tay chân ông đều dần dần trở nên đỏ, quần áo cũng bị đốt cháy tả tơi.

"Ừm, hơ, hơ đến! ừm đến chỗ Yuta! hà hà nhanh! lên.

" Roma khó khăn nói, cơn đau khiến cậu ta không thể nói liền mạch được.

Rie nghe vậy liền không chừng chờ mà chạy đến chỗ cậu nhóc.

Yuta đứng bền trong lá chắn cùng Anna, tình hình bao quát cậu nhóc đều thấy rõ ràng, tuy thấy được Roma bị thương nhưng nhóc không thể chạy đến giúp đỡ, chỉ có thể tự cậu ta đến đây mà thôi.

Lá chắn này của nhóc là bị động chỉ có thể ở yên trong vòng chắn, lá chắn sẽ không di chuyển theo người sử dụng, chỉ có người sử dụng phải ở yên bên trong.

Mặc dù cậu nhóc không thể làm gì nhưng vẫn luôn chú ý tình hình của Roma, sau khi nhìn thấy Rie ôm Roma lao đến liền thở phào một hơi sau đó lấy từ trong túi không gian ra một viên ngọc nhỏ rồi quăng ra khỏi vòng.

Viên ngọc của Yuta từ từ to lên tạo thành một vòng lá chắn.

"Chạy vào trong.

"
Rie nghe thấy liền chạy nhanh đến rồi quăng Roma vào trong, còn mình thì chạy đến chỗ xuất hiện cầu lửa.

"Chị Anna, chửa chị cho Roma đi, anh ấy hôm mê rồi.

" Yuta nhìn Roma nhắm chặc mắt nằm bên trong lá chắn bên cạnh liền lo lắng nói.

Sau khi Roma được thảy vào trong lá chắn liền hôn mê, cơn đau do bị bỏng ở vai khiến cậu ta không ngừng r3n rỉ nhưng trong tình cảnh lúc nãy nếu như ngất đi liền có thể mất mạnh, vì vậy cậu ta cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, nhưng lúc này cậu ta cảm thấy sự an toàn nên yên tâm mà ngất đi.

Như Yến sau khi thấy cậu ta an toàn liền yên tâm mà tập trung, lúc nãy nếu không có Roma cô chắc chắn sẽ chết, không phải bị nóng cho đến chết thì cũng sẽ bị ông lão cầm đao gi3t chết.

Rút kinh nghiệm từ việc này cô không chỉ tập trung vào thanh đao chém mình nữa mà còn phải chú ý động tỉnh xung quanh.

Mạnh Kỳ cũng nhìn thấy sự việc xảy ra ở bên Như Yến nhưng không thể đi qua giúp đỡ, ông lão cầm kiếm ở bên này cũng quá kho chơi rồi, tốc độ vung kiếm của ông nhanh đến nỗi chỉ thấy tàng lưu, cậu rất khó khăn trong việc né tránh những vết kiếm xẹt ngang.

Nhưng dù cậu có né thế nào đi nữa thì quần áo trên người đều bị cắt cho rách nát, tay chân cũng nhuộm vài vết thương, tuy mỗi vết thương không sâu nhưng quá nhiều khiến người khác nhìn vào cảm thấy sợ hãi không thôi.

"Quá chậm.

" Lại một vết thương xuất hiện bên hông của Mạnh Kỳ, mục tiêu của thanh kiếm là đâm vào bụng cậu nhưng may mắn thay cậu đã né thành công, chỉ bị xẹt một đường khá nông.

"Không ổn rồi.

" Mạnh Kỳ né quả cầu lửa bay đến sau đó giơ kiếm đở lấy thanh kiếm đang chém xuống đầu cậu.

Vù, vù.

Hai quả cầu phía sau bay đến, Mạnh Kỳ dùng chân đạp vào khoảng không, nhưng cậu cảm giác mình đá trúng rồi liền thuận theo đó mà đẩy người lướt qua những quả cầu lửa, sức nóng của nó khiến mặc của cậu trở nên nóng rát.

"Chết thật.

" Mạnh Kỳ mò trong túi không gian ra một cành cây, bốp chặt nó trong tay rồi thoa đại lên mặt.

Sự mát lạnh lan tỏa trên mặt làm dịu đi cơn nóng rát khiến Mạnh Kỳ thở ra một hơi, rất may mắn lúc trước Trần Vũ Phong đã dự trữ sẵn tất cả thảo dược cho bất kỳ trường hợp nào, đương nhiên thuốc trị bỏng cũng nằm trong đó.

"Thảo dược luôn à.

" Ông lão không cho thời gian để Mạnh Kỳ hít thở, tiếng xé gió đã đến rất gần, thanh kiếm chém ngang qua.

Mạnh Kỳ trở tay nhanh chóng dùng kiếm đở lấy, nhưng sức lực của đường chém khá mạnh, dù cậu có đỡ được cũng bị sức mạnh của nó làm lùi ra sau vài bước.

"Ồ, đỡ được kìa.

" Giọng nói khàn đặc đầy sự kinh ngạc của ông lão cầm kiếm vang lên.

"Lão già, ông lụt nghề rồi.

" Một giọng nói khàn đặc khác lại vang lên.

"Hừ ông có khác gì tôi.

" Ông lão cầm kiếm hừ lạnh nói rồi tiếp tục đâm kiếm hướng bụng của Mạnh Kỳ.

Mạnh Kỳ vòng sang một bên rồi đâm kiếm vào khoảng trống.

Trong lúc Mạnh Kỳ cùng Như Yến giằng co thì Rie cũng sắp chạy đến gần nơi xuất hiện những quả cầu lửa, dường như biết được ý đồ của ông, những quả cầu lửa hợp lại tạo thành quả cầu lớn, sau đó lao thẳng đến chỗ Rie.

"Chết tiệt.

" Rie cắn răng nhảy sang một bên sau đó lăn trên đất vài vòng rồi đứng dậy chạy tiếp.

Quả cầu lớn bay thẳng vào ngôi nhà đổ nát vang lên một tiếng nổ lớn, ngọn lửa từ quả cầu nổ ra hừng hực bốc cháy.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 84: 84: Đối Chiến


Bên phía Trần Vũ Phong, sau khi để lại một câu liền leo lên người Đại Bạch lao về phía trước.

Cậu cảm nhận bốn luồng sức mạnh, mà luồng sức mạnh tỏa ra từ người bắn mũi tên là mạnh nhất, vì vậy cậu để những người khác đối phó với ba người kia còn cậu thì đi kiếm người còn lại.

Cũng giống như cậu đã phát hiện ra người đó thì kẻ mang chức nghiệp cuồng cung sư kia cũng nhìn thấy cậu, sau khi thấy cậu rời khỏi nhóm người, hắn ta liền không tiếp tục công kích về phía nhóm người mà chỉ bắn tên chặn đường.

Mỗi mũi tên hướng về phía cậu đều được Đại Bạch linh hoạt tránh thoát nhưng sức mạnh toát ra từ mũi tên khiến cậu thoáng căng thẳng.

Mũi tên b ắn ra đều cắm thẳng xuống đất tạo ra một vụ nổ nhỏ khiến bụi đất bay khắp nơi.

Đại Bạch lúc đầu nhẹ nhàng tránh thoát từng mũi tên bắn đến nhưng sau đó rất nhiều mũi tên đồng loạt b ắn ra.

"Đại Bạch đây là kỹ năng chạy hết tốc đi.

" Trần Vũ Phong cúi người vùi đầu vào lớp lông của Đại Bạch, hai tay nắm chặt lôn trên cổ nó.

"Meo.

" Đại Bạch kêu một tiếng rồi dùng tốc độ nhanh nhất của nó vừa né tranh đợt tên đầu tiên rồi phòng nhanh về nơi kẻ địch đang đứng.

Tên cuồng cung sư cầm cung giương lên nhưng lại không thể nhắm được, tốc độ của con thú quá nhanh, hắn chỉ có thế nhìn được tàn ảnh.

Đại Bạch dùng tốc độ nhanh chóng chạy đến gần, Trần Vũ Phong nhanh chóng rút thanh kiếm sau lưng cầm trên tay, sau khi đến trước mặt kẻ cầm cung cậu liền giơ ngang kiếm rồi chém ngang qua.

Tên cầm cung phản ứng khá nhanh mà dùng cây cung chắn lấy, nó là vũ khí chức nghiệp nên khá rắn chắc, một thanh kiếm được chế tạo bình thường không thể nào làm so đo với nó.

Trần Vũ Phong cũng biết như thế, không đối phó trực tiếp cậu rút kiếm ra sau đó Đại Bạch cũng phóng ra xa.

Lúc này hai bên đều quan sát nhau, tên cuồng cung sư nhìn cậu đầy khinh thường, đối với hắn ngoại trừ con thú màu trắng khá mạnh thì cậu chẳng là gì cả.

Hắn không cũng nhóm với ba ông già kia, bởi vì chủ nhân muốn hắn cùng làm nhiệm vụ chung nên hắn mới đi theo, cấp bật của hắn hoàn toàn khác với ba lão già kia.

Mà điều hắn càng không ngờ là chủ nhân lại kêu hắn đi giết một nhân vật cỏn con thế này, đúng là khá bất mãn nhưng hắn không thể làm trái được.

Trần Vũ Phong cũng quan sát kẻ địch của mình, hắn ta còn khá trẻ khuôn mặt tuấn tú, hai con mắt hẹp dài lỗ mũi cao thẳng tấp, nhưng khi thắng nhìn cậu trong mắt đều là bức bội cùng khinh thường.

Đối với ánh mắt này cậu đã thấy nhiều rồi, bởi vì những điều họ nghĩ đều đúng cả, cậu là một phế vật không thể lấy vũ khí ra ngoài, đến tận bay giờ đều do Đại Bạch, Như Yến, Mạnh Kỳ bảo vệ cậu, điều này không thể chối cãi được.

Cho dù thế, cậu cũng chiến đấu, dù bị khinh thường cậu vẫn sẽ chiến đấu, cậu sẽ không để người này rời khỏi đây rồi gây bất lợi đến đồng đội, bạn bè của cậu.

"Lên nào Đại Bạch.

"
Đại Bạch hạ thấp người rồi bật người phóng đến, tên cầm cung nhanh chóng b ắn ra một mũi tên.

Mũi tên xé gió lao thẳng đến mặt của Đại Bạch, Trần Vũ Phong nắm chặt thanh kiếm sau đó dùng bán kiếm đập mạnh vào mũi tên khiến nó lệch đi rồi bay thẳng cắm thẳng xuống đất, đến khi phát nổ tạo thành một cái hố nhỏ thì Đại Bạch đã phóng ra xa.

"Không tệ.

" Tên cầm cung khẽ nhếch môi khen ngợi, sau đó hắn giương cung tiếp tục nhắm rồi bắn tên ra.

Đại Bạch nhanh chóng né tránh lần này nó không nhảy cao để lộ sơ hở mà chạy trên đất nhanh chóng lao đến trước mặt tên cầm cung.

Trần Vũ Phong theo tốc độ của Đại Bạch khi đến gần liền nhanh chóng chém xuống, sau khi hắn tránh được Đại Bạch liền chạy xẹt qua rồi lại vòng về.

Một người một thú cùng nhau phối hợp liên tục tấn công khiến tên cầm cung không có thời gian giương cung lên để bắn, nhưng dù vậy Trần Vũ Phong cùng Đại Bạch vẫn không thể đánh trúng hắn.

"Đại Bạch để khi đến gần tao sẽ nhảy xuống.

" Trần Vũ Phong nhỏ giọng nói vào tai Đại Bạch.

"Meo.

" Đại Bạch gật đầu tiếp tục chạy đến, khi còn cách một khoản nhỏ nó liền giảm tốc độ.

Trần Vũ Phong liền bắt lấy cơ hội liền nhảy lên cao dùng rồi giơ kiếm chém xuống.

Tên cầm cung lần này không né tránh mà dùng cung giơ lên đỡ lấy, sau đó hắn giơ chân định đạp vào bắp đùi của cậu.

Trần Vũ Phong biết được ý đồ của hắn liền nhanh chóng lùi về phía sau, Đại Bạch chạy đến phía sau tên cầm cung mà giơ móng tát sang, hắn nhanh chóng thu chân mà né tránh.

"Ồ, hợp tác à.

" Tên cầm cung sau khi lùi ra xa liền híp mắt nói sau đó cười khẩy "Vậy thì lên đi, tao chấp cả hai.

"
Trần Vũ Phong chạy lên rồi cầm kiếm tấn công, dù sao cậu vẫn học cách sử dụng kiếm vài năm, dù không giỏi nhưng đánh với người khác chưa chắc đã thua.

Đại Bạch cũng theo sát phía sau, nó phối hợp với cậu vô cùng nhuần nhiễn, chỉ cần cậu tấn công ở phía nào nó sẽ trực tiếp tấn công ở phía còn lại, hai người không để tên cầm cung có bất kỳ lối thoát nào.

Thanh kiếm cùng cung va vào nhau vang lên âm thanh keng keng đầy chói tai, tên cầm cung sau khi đỡ kiếm của cậu liền nhanh chóng né người tránh đi móng vuốt của Đại Bạch, động tác đó cứ lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Trần Vũ Phong cùng Đại Bạch không thể làm tổn thương tên cầm cung, ngược lại hắn cũng không thể làm gì được hai người, sự bất tiện của người chỉ có thể đánh từ xa khi không có hộ vệ bên người.

"Phiền phức, con thú chết tiếc.

"
Thời gian hai bên giằng co càng ngày càng nhiều, tên cầm cung không còn kiên nhẫn mà chửi thề một tiếng, hắn vận dụng sức mạnh vào cây cung của mình sau đó đỡ lấy thanh kiếm đang chém đến.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 85: 85: Tự Sát


Keng, hai vũ khí va chạm vào nhau, nhưng lần này tên cầm cung đã không còn đỡ lấy bình thường nữa, hắn dùng sức mạnh nguyên tố truyền vào cây cung, khiến cho nó được bao lấy bởi một luồng ánh sáng vàng.

Kiếm của Trần Vũ Phong sau khi chạm vào cung liền cảm nhận được sức mạnh khiến cánh tay run rẩy, cậu liền vội vàng muốn nhứt kiếm ra rồi lùi về sau, nhưng tên cầm cung không cho cậu cơ hội đó.

Hắn ghì chặt cung đuổi theo thanh kiếm của cậu, sau đó khẽ rồng cánh tay lại rồi dùng sức đẩy mạnh cây cung ra.

Vù, leng keng.

Thanh kiếm trong tay Trần Vũ Phong bay ra xa sau đó rớt xuống đất.

Tên cầm cung sau khi đánh bay vũ khí của cậu liền tiếp tục dùng cung trên tay đánh về phía cậu, chân hắn cũng không rảnh rỗi mà giơ lên đá liên tục về phía cậu.

Dù trên tay không còn cầm vũ khí nhưng Trần Vũ Phong cũng không hoang mang, những cú đánh hay những cú đá của tên cầm cung cậu đều có thể né được, tuy uy lực trên thân cung vẫn mang đến những tia sét bén ra ngoài, mỗi khi né tránh cậu đều cảm nhận được sự tê giật nhẹ, lông tơ trên người đều dựng thẳng lên.

Tên cầm cung không đắc ý được lâu, sau khi đánh bay vũ khí của cậu, hắn liền hưng phấn khiến cậu liên tục tránh né, từng chút từng chút ép lui cậu về sau, nhưng hắn không để ý phía sau lưng.

Đại Bạch sau khi di chuyển đến sau tên cầm cung liền dùng đuôi đập về phía hắn, tiếng xé gió lao đến phía sau khiến hắn dừng động tác mà né tránh, nhưng tấn công hắn là một cái đuôi khá dài, với tốc độ nhanh chóng cùng sức đập mạnh, cho dù hắn có né sang một bên nhưng khoáng cách hoàn toàn không đủ để tránh đi cái đuôi đập tới.

"Hự.

"
Bịch, bịch, bịch.

Bụp, bụp.

Rầm, bùm.

Hoàn toàn lãnh trọn cú đập của cái đuôi sau lưng, tên cầm cung bị lực tác động làm cho bay ra xa, sau đó lăn vài vòng trên đất cuối cùng văng lên cao rồi đập mạnh vào vách tường của một căn nhà đổ nát ở phía xa.

Trần Vũ Phong cùng Đại Bạch dù vậy cũng không thả lỏng, hai người nhanh chóng phóng đến gần, không thể để khoảng cách của hai bên quá xa, càng không thể hắn ta có cơ hội giương cung lên.

"Khụ, khốn kiếp.

" Tên cầm cung đánh bay những viên gạch trên người, hắn phun một ngụm máu ra ngoài rồi lòm còm bò ra khỏi đống đổ nát.

Nhưng hắn chưa kịp đứng dậy liền nghênh đón một người một thú lao đến.

Tên cầm cung cắn răng, quơ cây cung vào tay sau đó lăn cơ thể sang một bên tránh đi chân cùng móng vuốt đang đạp xuống.

Trần Vũ Phong cùng Đại Bạch Bạch cứ dẫm chân xuống, tên cầm cung thì lăn mà né, sau khi lăn đến chỗ có một cái cột gãy vẫn còn dựng đứng, hắn liền dùng tay đẩy về phía cây cột rồi mượn lực mà đẩy cả cơ thể ra ngoài, lướt ngang qua người cậu, không những thế hắn ta còn dùng cung mượn sức đẩy mà đánh về phía sau mang theo một đợt sét.

Bởi vì luôn đề cao cảnh giác nên khi bị đánh bất ngờ cậu vẫn rất nhanh đã né tránh, nhưng cậu vẫn bị những tia sét đâm vào người gây nên sự co giật nhẹ, cả người đều run run.

"Rống.

" Đại Bạch thấy cơ thể cậu run lên liền tức giận rống một tiếng rồi lao đến tên cầm cung.

Lúc này hắn đã có thể đứng dậy, nhưng không có thời gian giương cung lên, Đại Bạch đã nhanh chóng lao đến giơ vuốt mà đánh về phía hắn.

"Hự.

" Tên cầm cung giơ cung ra đỡ lấy nhưng bị lực đập của Đại Bạch làm khụy cả chân xuống tạo ra một lỗ hổng nhỏ trong chân của hắn.

Trần Vũ Phong lúc này cũng lao đến, hai tay cầm hai thanh chùy thủ.

"Tại sao các người lại nhắm vào chúng tôi.

" Vừa đâm thanh chùy thủ cậu vừa hỏi.

"Tại sao tao phải nói cho mày.

" Tên cầm cung né tránh vừa khinh thường nói.

"Chúng tôi chưa từng làm gì với các người cả, tại sao luôn theo dõi chúng tôi rồi làm hại chúng tôi.

"
Tên cầm cung sau khi nói một câu liền không tiếp tục lên tiếng, Trần Vũ Phong thấy vậy liền không tiếp tục nói nữa mà tập trung vào công kích hắn.

Thời gian từng chút trôi qua thể lực của hắn không thể tiếp tục cầm cự với cậu, lần này hắn nhìn Trần Vũ Phong với một ánh mắt phẫn hận, ngoại trừ thuộc hạ của người kia ra thì hắn chưa từng chật vật như thế này.

Lúc đầu là do hắn khinh thường cậu, hắn không ngờ thể lực của một người không thể lấy vũ khí ra lại có cầm cự lâu đến thế, không những vậy con thú triệu hồi lại có thể mạnh đến thế, nếu như có thêm sách triệu hồi hỗ trợ thì sẽ thế nào.

Đến lúc này cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao chủ nhân lại muốn gi3t chết người này, nếu như để người này tiếp xúc phát triển, một ngày nào đó sẽ chẳng có ai khống chế được người này, một kẻ đáng sợ.

"Đến rồi, đúng là nhanh thật.

" Tên cầm cung đang suy nghĩ thì cảm nhận được một luồng sức mạnh bắn tới liền thở dài.

Trần Vũ Phong đang đâm chùy thủ đến nghe vậy liền khó hiểu, hắn ta nhìn cậu cũng không giải thích mà khẽ cười rồi nhích người lên để thanh chùy thủ đâm vào ngực.

"Khụ, khụ.

"
Cậu rút thanh chùy thủ lui về sau, lòng ngực tên cầm cung bắn đầy máu ra ngoài, hắn ta ho khan máu từ khóe miệng chảy xuống, cơ thể từ từ ngã về trước rồi sau đó bất động, hô hấp yếu dần yếu dần rồi hoàn toàn ngừng lại.

"Sao lại vậy.

" Trần Vũ Phong kinh ngạc nhìn tên cầm cung ngã dưới đất, cậu hoàn toàn không biết tại sao hắn lại tự động nghênh đón chùy thủ của mình, rõ ràng hắn có thể thoát khỏi cậu một cách dễ dàng nhưng tại sao hắn phải làm như thế "Hắn chết rồi sao.

"
Đại Bạch cũng nghi hoặc nhìn, nó không để cậu đến gần mà từ từ đi lại dùng móng vuốt đẩy đẩy cơ thể đang nằm trên đất, nó có thể cảm nhận được hô hấp của kẻ này đã hoàn toàn ngừng lại.

Sau khi dùng móng vuốt đẩy, Đại Bạch lại dùng chân dẫm lên, nhưng nó làm thế nào thì tên cầm cung vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, sinh mạng của hắn đã hoàn toàn biến mất.

Trần Vũ Phong nhìn xác của tên cầm cung rồi thở dài, cậu không rõ lý do tại sao hắn lại làm như thế "Về lại với nhóm thôi.

"
Đại Bạch kêu lên một tiếng, sau khi để cậu ngồi vững trên lưng liền phóng đi, để lại cái xác đang dần dần lạnh lẽo trong không khí.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 86: 86: Tự Trách


Sau khi chắc chắn tên cầm cung đã chết, Đại Bạch liền chở Trần Vũ Phong trở về với nhóm của cậu, một đường không có bất kỳ trở ngại nào khác mà chạy thẳng về.

“Thấy họ rồi.


Trần Vũ Phong nhìn về phía trước thấy nhóm người nằm rãi rác khắp nơi, Mạnh Kỳ thì đang ngồi đưa lưng về phía cậu, cơ thể lây động như đang làm gì đó.

Cậu nhảy xuống lưng Đại Bạch lo lắng chạy lại “Mọi người không sao chứ.


“Không tốt lắm.

” Rie mệt mỏi nói, lúc này ông ta đang ngồi cạnh Roma vẫn còn bất tỉnh.

“Sao lại như thế, chẳng lẽ thực lực của những người đó mạnh hơn luồng sức mạnh họ phát ra.

” Trần Vũ Phong kinh hãi, chẳng lẽ khả năng cảm nhận của cậu sai rồi.

Mạnh Kỳ sau khi băng bó xong hai cánh tay cho Như Yến liền đi lại gần Trần Vũ Phong “Không, cậu đoán đúng, thực lực của kẻ thù ngang ngửa với chúng tôi, nhưng cái khó khăn ở đây là họ sử dụng dụng cụ tàng hình, chúng tôi không thể xác định chính xác vị trí của bọn họ.

"
"Như Yến thế nào rồi, mọi người sao rồi.

" Trần Vũ Phong nghe Mạnh Kỳ sau đó nhìn Như Yến cùng vài người vẫn đang nhắm nghiền mắt liền sợ hãi nói.

Mạnh Kỳ vỗ vai cậu an ủi "Không sao, mọi người đều không sao cả, đa số chỉ la vết thương ngoài da, nặng nhất là bị bỏng một lớp da, còn Như Yến thì gãy xương tay, chắc trong thời gian tới cô ấy không thể cầm đao được.

"
"Tất cả là do phán đoán sai của tôi, nếu như tôi ở lại thì sẽ không bị thương tích nặng như thế này.

" Trần Vũ Phong tràn đầy tự trách nói, nhìn những người bạn thương tích đầy mình, quần áo tơi tả, cả người đầy nhếch nhác thì càng thêm đau đớn.

"Không phải lỗi của cậu, cậu đã chọn người nguy hiểm nhất để đối đầu rồi.

" Mạnh Kỳ nhẹ nhàng ôm cậu, tay vỗ nhẹ tấm lưng gầy yếu "Chúng tôi yếu nên mới như thế này, nhưng may mắn khi bọn người kia bỗng nhiên bỏ đi, chúng ta không có thương vong, chúng tôi vẫn còn sống.

"
Trần Vũ Phong không tiếp tục nói gì, cậu chỉ úp đầu vào lòng ngực Mạnh Kỳ, bình ổn cảm xúc.

"Meo.

" Đại Bạch cũng ở bên cạnh cạ đầu vào chân cậu an ủi.

"Tôi sẽ kể lại một chút về sự việc xảy ra cho cậu nghe.

" Mạnh Kỳ thấp giọng nói "Không cần nói gì cả, chỉ cần nghe thôi.

"

Nhóm bọn họ đã có một trận chiến đầy chật vật với kẻ địch, sau khi Roma bị bỏng ngất đi, Rie phải ôm cậu ta quăng vào lá chắn để Anna trị thương, thiếu đi sự giúp đỡ của Roma, Như Yến chiến đấu với ông lão cầm đao vô cùng khó khăn, trong nhóm tấn công cô là người không giỏi về cảm nhận nhất, chỉ khi thật gần cô mới lờ mờ cảm nhận được.

Điều này khiến cô không thể nào tránh né kịp những đòn tấn công, cô bị ông lão cầm đao bẻ gãy một cánh tay, cô chỉ có thể dùng một cánh tay để tiếp tục chiến đấu, may mắn thay nửa chừng Roma tỉnh dậy rồi lao ra khỏi lá chắn để giúp đỡ, nhưng sức nặng của từng nhát đao không phải chuyện đùa, cuối cùng cánh tay còn lại cũng bị trật khớp.

Đến cuối cùng Như Yến chỉ có thể khó khăn né tránh từng nhát chem của thanh đao, nhưng dù né thế nào trên người cô vẫn xuất hiện rất nhiều vết thương, máu chảy nhuộm cả đất đá dưới chân.

Sau khi Như Yến bị thương nặng Roma liền liên tục hỗ trợ cô, trên người cậu ta cũng có rất nhiều vết đao, cộng với vết bỏng do lúc đầu để lại khiến cơ thể cậu ta đang rất yếu ớt, tuy như thế nhưng cậu ra không bỏ lại Như Yến.

Có thể nói Roma là ân nhân của Như Yến, nếu như không có cậu ta thì chắc chắn cô không thể cầm cự đến khi kẻ địch bỏ đi.

Mà bên phía Mạnh Kỳ cũng không tốt hơn là bao, mặc dù cảm nhận được vị trí của kẻ địch trước khi tấn công nhưng cậu chỉ có thể đánh trúng vào người ông ta, khi dùng kiếm chém lại chưa từng chạm trúng.

Khi đối chiến, Mạnh Kỳ có thể cảm nhận được sức mạnh hai bên không hơn kém nhau là bao nhưng kinh nghiệm cùng sát ý thì cậu ta hoàn toàn không thể sánh bằng, những nhát chém mạnh mẽ đầy quyết đoán, mỗi lần hạ kiếm là nhấm vào nơi yếu ớt nhất, sát ý dồn kẻ địch vào chỗ chết như thế khiến cậu ta run rẩy.

Mạnh Kỳ chưa từng nghĩ sẽ như thế, cậu chưa từng muốn tước đoạt mạng sống của kẻ khác.

Trong trận chiến Mạnh Kỳ mâu thuẫn rát nhiều, suy nghĩ rất nhiều thứ, những vết thương trên người càng nhiều càng sâu, sự đau đớn càng khiến cậu ta thanh tỉnh.

Trên người chằng chịt vết thương nhưng nó không gây ra nguy hiểm cho Mạnh Kỳ, sau khi kẻ địch bỏ đi cậu ta liền uống thuốc cầm máu vào, hiện tại máu đã không còn chảy ra ngoài.

Mà nhóm thú nhân cũng không quá nhẹ nhàng là bao, bọn họ bị những quả cầu lửa rượt đuổi chạy khắp nơi, dù có là da dày thì họ vẫn bị ngọn lửa đánh trúng tạo ra những vết thương ăn vào da, nhìn rất hãi hùng, những vết bỏng làm cho làn da tấy đỏ, bong da, xuất hiện mụn nước, phồng rộp lên, mặc dù Anna đã cố gắng làm dịu da bọn họ nhưng vẫn khá đau đớn.

Vết thương của Rie là nghiêm trọng nhất, ông ta đối đầu trực diện với pháp sư tạo ra lửa, mặc dù không sát định được vị trí của kẻ địch nhưng ông ta luôn nhắm vào nơi xuất hiện hiện những quả cầu lửa mà tấn công, nhiệt độ của những quả cầu phả ra khiến làn da của ông đỏ lên, tuy nó không hoàn toàn chạm vào người ông nhưng sự nóng chảy của nó phả ra xung quanh vẫn khiến người đứng gần như ông bị thương.

"Trước khi bỏ đi tôi có nghe họ nói một câu.

" Mạnh Kỳ sau khi kể xong liền nói thêm vào "Đến rồi, đến nhanh thật đấy.

"
Trần Vũ Phong chui ra khỏi lòng ngực Mạnh Kỳ rồi gật đầu nói "Tôi cũng nghe thấy, nhưng tên kia không bỏ đi mà trực tiếp tự sát, hắn tự đưa người vào mũi kiếm của tôi.

"
"Chuyện này đúng là kỳ lạ.

"
Trần Vũ Phong không tiếp tục nói nữa, cậu đi lại chỗ Như Yến đang nằm bắt đầu xem xét vết thương trên người cô.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 87: 87: Tiền Thưởng


"Mạnh Kỳ, cậu cho cô ấy dùng thuốc gì rồi.

" Nhìn những vết thương nghiêm trọng của Như Yến, Trần Vũ Phong khàn giọng hỏi.

"Chỉ uống thuốc cầm máu cùng trị thương bình thường thôi, chúng tôi không có ai rành về trị thương cả, Anna cũng đã chữa trị đơn giản rồi.

" Mạnh Kỳ nói, bên thú nhân cũng có người chữa trị, nhưng thật không may người đó đi với nhóm của Ra.

"Tôi biết rồi.

" Trần Vũ Phong gật đầu sau đó nhẹ nhàng mở băng quấn trên hai tay Như Yến, nhìn hai tay đều đã sưng tẩy, đỏ, bầm tím, tuy tay bên trái chỉ bị trất khớp nhưng nó vẫn sưng lên rất nhiều.

Cậu lấy trong túi không gian một viên thuốc cùng một mớ lá thuốc, sau khi đưa lá thuốc cho Anna cậu liền cầm cánh tay của Như Yến chỉnh lại xương cho cô rồi lấy một nhánh cây mỏng cố định lại.

"Cái này dùng để đấp sao.

" Anna cầm lá thuốc hỏi.

Sau khi nhận được cái gật đầu của Trần Vũ Phong, cô liền không chừng chờ mà lấy dụng cụ giã nát nó.

"Nhờ cô đắp cho cô ấy, tôi đi xem cho những người khác.

" Trần Vũ Phong khàn giọng nói, cậu đứng dậy đi đến chỗ của Roma.

Trên người cậu ta chỉ có một vết bỏng nhìn ghê rợn cùng với những vết thương ngoài da, đối với thú nhân đây không phải chuyện gì ghê gớm.

Sau khi được Trần Vũ Phong đút vào miệng một viên thuốc liền từ từ tỉnh dậy.

"Như Yến, Như Yến, cô không sao chứ.

" Roma vừa tỉnh dậy việc đầu tiên là nhìn ngó xung quanh rồi hốt hoảng gọi.

"Cô ấy không sao, chắc ngày mai mới có thể tỉnh dậy.

" Trần Vũ Phong vịn lại Roma không cho cậu ta tiếp tục lộn xộn "Roma thật sự cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã nhiều lần cứu Như Yến.

"
Roma thấy cậu trịnh trọng như thế liền ngại ngùng nói "Không cần phải như thế, tôi cứu cô ấy cũng do có lòng riêng mà thôi, nếu đổi lại người khác tôi sẽ chỉ đứng nhìn.

"
Nghe cậu ta nói như thế Trần Vũ Phong liền lắc đầu thở dài "Dù như thế nào cậu cũng đã cứu cô ấy, cảm ơn cậu.

"
Roma cũng không tiếp tục nói nữa, cậu ta gật đầu xem như chấp nhận lời cảm ơn.

"Đây la thuốc trị bỏng, còn cái này trị thương cậu tự đấp nhé.

" Trần Vũ Phong đưa hai lá thuốc khác nhau cho Roma rồi dặn dò.

"Được, cảm ơn.

" Roma nhận lấy rồi sau đó lết đến chỗ Như Yến đang nằm, dù sao cậu ta cũng phải mượn dụng cụ giã thuốc, đến gần cô vừa có thể nhìn vừa có thuốc đắp.

Trần Vũ Phong đứng nhìn cũng không còn lời nào để nói, bị thương thành như thế rồi mà vẫn có sức bò, đúng là tình yêu sẽ tiếp thêm sức mạnh cho con người ta mà.

Không tiếp tục để ý đến câu ta nữa, Trần Vũ Phong bắt đầu nhìn vết thương rồi dựa thuốc cho từng người, đến cuối cùng quay trở lại Mạnh Kỳ.

Vết thương của cậu ta tuy không nặng nhưng vẫn mất máu khá nhiều, dù đã cầm máu nhưng cơ thể vẫn rất yếu ớt.

Hai người duy nhất không bị thương là Anna cùng Yuta, mặc dù hai người sử dụng khá nhiều sức mạnh dẫn đến tay chân run rẩy, cơ thể mệt mỏi nhưng hai người vẫn cố gắng giúp đỡ những người bị thương nặng xung quanh.

"Xong rồi, chúng ta nghỉ ngơi đi.

" Trần Vũ Phong nhìn hai người bận rộn xong liền nói.

"Bisơ từng nói cách một ngày mới tấn công một lần, chúng ta vẫn còn thời gian ngày mai.

" Mạnh Kỳ gật đầu nói.

"Mọi người ngủ hết đi để tôi cùng Đại Bạch gác đêm cho.

" Trần Vũ Phong gật đầu.

Anna cùng Yuta liền xung phong "Gác chung đi.

"
"Không tôi sẽ một mình.

" Trần Vũ Phong kiên quyết.

Mạnh Kỳ thở dài nhìn cậu rồi chộp lấy Yuta "Để cậu ấy một mình đi.

"
"Như vậy có ổn không.

"Anna đi theo sau nhỏ giọng hỏi.

"Ổn mà.

"
Ba người đi đến miếng vải mà Như Yến đang nằm rồi nằm xuống bên cạnh mà nghỉ ngơi, hiện tại cũng không phải lúc phân biệt nam nữ nữa.

Những thú nhân cũng từ từ nằm xuống nghỉ ngơi, ai nấy đều rất mệt mỏi rồi, hôm nay bọn họ vừa chém giết dã thú xong thì lại phải đánh nhau với những sát thủ, đúng là quá khó khăn rồi.

Trần Vũ Phong đi đến chỗ cách nhóm không xa rồi ngồi vào lòng Đại Bạch, cậu nhìn lên bầu trời đen ngòm đầy những vì sao mà thở dài, đến bây giờ cậu vẫn không hiểu tại sao nhóm của cậu lại bị dòm ngó, không phải chiêu mộ mà là không chết không thôi.

Đến đây gần bốn năm, trong bốn năm vẫn bị theo dõi chặc chẽ, lúc nãy Mạnh Kỳ có đến nói nhỏ với cậu về nguồn gốc của những sát thủ này, tên của ba người họ nằm trong danh sách của rất nhiều quý tộc ở Đông Đại Lục này, nhưng không sát thủ nào biết lý do cả, số tiền lấy được một mạng trong ba người bọn họ là 1 tỷ C.

Một con số rất lớn, lớn đến nỗi hầu như những sát thủ khắp Đông Đại Lục này đều muốn có.

"Meo.

" Đại Bạch đưa đuôi vào lòng cậu.

Trần Vũ Phong ôm lấy rồi úp mặt vào, cậu đang rất bối rối, từ lúc ông Maga biến mất thì cậu cũng mất đi phương hướng, nếu không phải chấp niệm tìm kiếm ông thì cậu chẳng biết mình nên làm gì nữa.

Cậu đúng là một đứa vô dụng.

"Pi.

" Tiểu Pi bò bên trong lớp lông dày của Đại Bạch, sau khi bò đến bụng liền đưa tay vỗ nhẹ vào lưng cậu an ủi, có lẽ ở với nhau khá lâu nên hai đứa nó đều hiểu tâm trạng của cậu hiện tại.

"Tao không sao, sẽ nhanh thôi tao sẽ không như thế nữa.

" Trần Vũ Phong khẽ cười nói.

Một người, một thú, một tinh linh cứ như vậy mà an ủi nhau cả đêm, bọn họ cùng nhau quan sát xung quanh bảo vệ cho những con người đã cạn kiệt sức lực được ngủ ngon một giấc dài.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 88: 88: Tuyệt Vọng


Keng, keng, keng.

Bầu trời tờ mờ sáng, trong không gian yên tĩnh tiếng chuông đầy vang đội vang lên, cùng với tiếng chuông là âm thanh đầy khẩn cấp.

“Quái thú tấn công, quái thú tấn công, mọi người nhanh chóng chạy đến cổng đi đến nội thành, xin nhắc lại, mọi người nhanh chóng tập hợp tại cổng thành để ngăn chặn quái thú tấn công.


Trần Vũ Phong kinh hãi bật người dậy, cậu hoảng hốt xoay đầu nhìn nhóm của mình, bọn họ cũng nghe thấy âm thanh khẩn cấp mà từ từ thức dậy.

“Tại sao hôm nay lại bị tấn công, không phải cách một ngày sao.

” Anna hoang mang nói.

Như Yến lúc này cũng tỉnh dậy, ngoại trừ hai cánh tay không còn sức lực thì cô đã khỏe hơn rất nhiều, sau một đêm thoải mái nghĩ ngơi khiến sắc mặc cô cũng hồng hào được đôi chút.

“Không sao, chúng ta đi thôi, Roma cũng tỉnh dậy rồi.

” Rie dìu Roma đứng dậy rồi nói.

“Đi thôi, thú nhân chúng tôi mạnh hơn những gì các người tưởng đó.

” Roma cũng gật đầu nói.

Mạnh Kỳ cũng ở một bên dìu Như Yến đứng dậy “Có lẽ mọi chuyện đang được người nào đó thao túng, chúng ta tốt nhất đi vào đám đông có khi an toàn hơn.



“Cậu nói đúng.

” Trần Vũ Phong gật đầu, cảm thấy như vậy có khi tốt hơn.

“Đi thôi.

” Như Yến cũng đồng ý với hai người, cô yếu ớt nhìn qua mọi người rồi thở dài, cô đúng là vô dụng để mọi người phải lo lắng cho mình, không những thế cô thiếu Roma rất nhiều, hai lần, ba lần mạng sống của cô đều được cậu ấy cứu.

“Yuta em có lá chắn tự động không, cô ấy chắc chắn không còn đủ sức mạnh để duy trì lá chắn rồi, em cùng Anna phải giúp đỡ mọi người nên không thể dùng chung một lá chắn với cô ấy.

” Trần Vũ Phong hỏi Yuta sau đó thở dài “Anh muốn cô ấy nghỉ ngơi một chút.


“Có ạ, nhưng nó chỉ chịu được một đòn tấn công khoảng cấp sáu mà thôi.

” Yuta gật đầu rồi đưa một vật hình tròn giống quả cầu cho Như Yến “Thứ này có thể di chuyển theo ý chị, nếu như cảm thấy nguy hiểm thì cứ duy chuyển nhé.


“Cảm ơn em.

” Như Yến cầm lấy quả cầu mỉm cười yếu ớt.

“Sau khi gần đến cổng thành, Yuta em liền bật lá chắn cho mình cùng Anna, Như Yến cũng lập tức sử dụng quả cầu, được chứ.

” Trần Vũ Phong lo lắng dặn dò.

“Rõ rồi.

” Ba người đồng tahnh đáp.

Lo xong vụ của ba người trong nhóm, cậu liền hỏi bên nhóm thú nhân “Còn các người thì sao, Roma cậu có chắc chắn mình đã ổn không, tôi không muốn người bị thương phải chiến đấu.


“Cậu đừng khinh thường tôi, nhiêu đây thương tích chẳng nhầm nhò gì cả.

” Roma trợn mắt nói lớn, cậu ta không muốn người khác xem thường mình.

“Được thôi, vậy chúng ta xuất phát.


Nhóm người dìu dắt nhau bắt đầu chạy đến cổng dẫn đến nội thành, lúc đầu bởi vì để thuận tiện nên bọn họ cũng không chạy quá xa, mặc dù họ chạy khá chậm nhưng khi đến nơi những người khác cũng chỉ vừa lát đát được vài người.

“Sao hôm nay lại bị tập kích.


“Rõ ràng những lần trước đều có thời gian nghỉ ngơi mà.


“Ngoại trừ binh lính thì những người đó chẳng thấy đâu.


“Chúng ta bị bỏ rơi rồi, binh lính cũng chỉ còn vài người mà thôi.


Mọi người xung quanh bắt đầu trở nên nhốn nháo, dường như bọn họ phải nói hết mọi thứ ra để điều chỉnh tâm trạng trước khi vào trận chém giết với quái thú.

“Rống.


Những tiếng chạy dồn dập mạnh mẽ, tiếng rống lớn của nhiều loại quái thú, tiếng dẫm đạp của nhửng con quái thú lớn đạp lên người những con quái thú nhỏ, tiếng hét đâu đớn cùng dữ dội.

“Không đúng, có thứ gì đó không đúng.

” Một người trong đoàn người run rẩy hét lớn, hắn ta từng nghe thấy tiếng này khi vào trong khu rừng đen ở lãnh địa Lư Nhạt, đây là lãnh địa do một người triệu hồi cầm quyền.

Khu rừng đen, tên của nó được đặt như vậy là do quái thú của khu rừng này thuộc hệ bóng tối, mỗi ngày ở bên trong khu rừng đều sẽ nghe những tiếng rống ghê rợn như thế này, cư dân ở khu rừng này có nói bởi vì những con thú ở khu rừng này rất thích tàn sát lẫn nhau.

Chỉ có những con thú mạnh mới có thể sống sót bên trong khu rừng này.

“Đây chắc chắn là tiếng quái thú tàn sát lẫn nhau.


“Vậy có nghĩa là những con quái thú đang đến đây rất khủng khiếp, không những về số lượng mà còn về sức mạnh.


“Không, không, tôi không muốn chết.


“Tại sao, tôi đã cầm cự đến hôm nay rồi mà vẫn không thể thoát được, tại sao giáo đoàn lại có một triệu hồi sư mạnh như thế.


“Bọn thần giáo khốn kiếp, phải giết hết bọn chúng, phải để bọn chúng chết sạch.


“Tại sao, tại sao quốc vương lại nhốt chúng ta ở đây, tại sao không có quý tộc nào đến giúp chúng ta, bọn họ có rất nhiều người có sức mạnh vượt trội mà, tại sao.


“Chúng ta sẽ chết hết, cùng với lãnh địa Riudum này, chủ thành cùng tay sai đã bỏ trốn, bọn họ không hề xuất hiện để giúp chúng ta.


Sự than khóc, tuyệt vọng vang lên khắp nơi, quái thú chưa đến nhưng ý chí của con người đã sụp đỗ, bọn họ đã bị nơi này nhốt lại quá lâu, ý chí sinh tồn mới khiến họ vượt qua khó khắn, nhưng hiện tại tâm chí đã bị mài mòn, cả thể xác lẫn tinh thần đều bị nỗi tuyệt vọng bao trùm.

“Nếu ngài ấy có ở đây thì tốt quá.

” Một giọng nói nho nhỏ phát ra.

“Không thể, ngài ấy đang ở Tậy Đại Lục rồi, nếu ngài ấy ở đây chắc chắn sẽ không bỏ rơi chúng ta.


“Chúng ta sẽ chết.


Trần Vũ Phong cùng nhóm của mình chỉ yên lặng đứng một chỗ mà lắng nghe tất ca, bọn họ không muốn bỏ sót bất kỳ thông tin nào, sự nghi ngờ của Mạnh Kỳ không phải không có chứng cứ, có vẻ như mọi thứ diễn ra ở đây đều có người đứng sau sắp đặt.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 89: 89: Ngày Thứ Hai


Bình bịch, bình bịch, lập bập, lập bập.

"Rống, rống, rống.

"
Tiếng chạy càng lúc càng gần, những tiếng rống lớn đình tai nhức óc, những con quái thú từ bên trong rừng rậm rạp chạy ra dần dần hiện rõ trước mắt mọi người bên trong chính thành.

Hàng rào chắn ngăn cách giữa đường đi cùng khu rừng đã bị phá hủy, những con quái thú mang theo khu rừng mà chạy nhanh đến, lúc này bọn quái thú đã hoàn toàn lộ rõ trước mắt.

"Trời ơi.

" Một tiếng hét đầy kinh hãi vang lên.

"Sao! có thể! là chúng, sao! tại sao lại như thế.

"
Đoàn người duy nhất còn lại bên trong thành run rẩy nhìn những con quái thú trước mắt vẻ mặt đầy không thể tin được.

Tổng cộng có bốn con quái thú, thân hình to lớn cùng bộ lông đen bao phủ khắp người, bọn chúng khắp miệng đều là máu tươi, những cái móng vuốt sắt nhọn hoàn toàn nhuộm đỏ.

"Thẩt tinh thú của tà thú Amoni, trời ạ.

"
"Mặc dù không hết bảy con, nhưng bọn chúng là quái thú của tà thần, làm sao đây, chúng ta hoàn toàn không thể đánh lại.

"
"Tà thú sắp hiện thế rồi, tà thú sắp hiện thế rồi.

"
"Sinh linh đồ thán, sinh linh đồ thán, chết chắc rồi.

"
Những tiếng tuyệt vọng vang lên khắp nơi, đoan người chỉ trơ mắt nhìn bốn con quái thú đang đến gần, không có bất kỳ ai có ý định phản kháng cả, trước mắt họ đều đang chờ đợi tử vong.

Họ đã hết sức rồi, không muốn tiếp tục chống cự nữa, hiện tại có thể giải thoát rồi.

"Đứng lên, cầm vũ khí mà đứng lên các người nghe rõ chưa.

" Một tiếng hét lớn đánh vỡ không gian yên tĩnh đầy tuyệt vọng "Nếu chưa làm gì mà đã buông tha thì các người có xứng đáng với sinh mệnh của mình không, đứng lên tôi bảo các người đứng lên, chiến đấu đi đấu tranh đi vì chính bản thân các người.

"
Tiếng hét vừa dứt dẫn đầu là một trang trai nhỏ yếu cùng với một con thú có bộ lông trắng muốt theo sau là một nhóm người, nhanh chóng vọt vào bốn con quái thú đã chạy đến cổng thành.

"Đúng vậy chúng ta phải cố gắng.

"
"Lên nào, tôi phải làm hết sức mới biết được kết quả chứ.

"
"Đúng vậy, tôi còn có gia đình không thể chết ở đây được.

"
"Tiến lên, mọi người cùng tiếng lên nào.

"
Những người khác khi thấy có người xung phong liền tỉnh táo lại, đúng vậy bọn họ không muốn chết như thế này, bọn họ phải sống, cố gắng mà sống sót trở về nhà.

"Aaaa, xông lên.

"
Những còn lại hét lên một tiếng như tiếp thêm dũng khí rồi cầm theo vũ khí mà chaạy lên.

Như Yến, Anna cùng Yuta được bao bọc bởi lá chắn thấy như thế liền thở phào rồi mỉm cười, khi Trần Vũ Phong nói những câu như thế ba người đều lo lắng những người này sẽ không thể quật dậy, bọn họ đã quá yếu ớt từ bên ngoài lẫn trong tâm hồn.

Không thể ngờ bọn họ tĩnh táo nhanh như vậy, có lẽ những người còn sống sót đến hôm nay đều là kẻ mạnh mẽ cùng khao khát sự sống mãnh liệt.

"Cô có thấy Bisơ không.

"
Như Yến nhìn từng người từng người chạy vội đi thì bị bất ngờ hỏi, cô lắc đầu nói "Không có, tôi còn không thấy người mặc đồ thương nhân nữa là.

"
"Ông ấy dúng là có vấn đề.

" Anna thấp giọng nói.

Yuta nhìn đoàn người đã nhào đến chiến đấu cùng quái thú liền nói "Đi thôi, chuyện này hãy bàn bạc với mọi người sau.

"
Như Yến cùng Anna gật đầu, ba người nhanh chóng chạy lại gần cuộc chiến.

Trần Vũ Phong cùng Đại Bạch dẫn đầu quấn lấy một con, con thú này rất to lớn, nó có thể vừa chạy báng bốn chân vừa đi bằng hai chân, cả người được bao lấy bởi một bộ lông đen dày, bốn móng vuốt cùng răng nanh nhọn hoắt sắc bén.

Cậu nhìn nó liền thấy giống con gấu ở thế giới trước, điểm khác biệt duy nhất là luồng khí đen bao quanh cơ thể nó cùng cái đuôi nhỏ dài.

Mạnh Kỳ cùng nhóm thú nhân cũng chia ra.

Quái thú nhìn giống trăn có lớp da đen bóng bẩy liền được cậu ta cùng hai thú nhân khác đảm nhiệm.

Con có thân hình giống to lớn cái đầu giống hà mã nhưng lại có sừng trên đầu liền để Roma cùng bốn người khác.

Cuối cùng là một con tứ chi nhanh nhẹn cả người đều có đóm trắng, cái đều giống sói liền do Rie cùng hai thú nhân khác.

Những người khác sau khi chạy đến cùng tự giác chia đều nhau mà phụ giúp bọn họ tấn công, những người mang chức nghiệp dược sĩ đều đứng ở xa mà phụ trợ lên bọn họ.

Mỗi con thú đều bị mười mấy người quấn lấy, bọn chúng cũng không quá quan tâm, khuôn mặt chúng đầy vẻ giết chóc, những con thú có cấp bất cao thì trí lực cũng cao, chúng biết những nhân loại đang đối đầu với mình chẳng thể làm gì chúng, bọn chúng không nóng nảy mà từ từ đùa giỡn con mồi của mình.

Anna cũng ở một bên hỗ trợ, tuy cô chỉ có thể phụ trợ cho hai người nhưng nếu có người bị thương thì vẫn có thể nhanh chóng chữa trị.

"Chú ý điểm yếu của nó, xem nơi nào có lớp lông ít nhất, chắc chắn nơi đó yếu ớt nhất.

" Trần Vũ Phong hét lớn cho những người khác có thể nghe.

Mạnh Ký cũng có ý định như thế, nhưng những con quái thú có trí lực cao sẽ không dễ dàng để lộ điểm yếu hoặc để họ tấn công vào điểm yếu này.

"Aaaaaa.

" Roma hét lớn rồi dùng sức đâm vào lớp lông của quái thú nhưng vũ khí của cậu ta hoàn toàn không thể đâm vào, nó còn bị quái thú lắc người mà văng ra.

Một người đàn ông lớn tuổi nhất ở đây bỗng nhiên lên tiếng nói "Con có thể đi bằng hai chân là gấu Gin, nó là quái thú ở rừng đen, lớp lông dày dặn rậm rạp, nơi ít lông nhất của nó là bụng, trăn Sido sống ở thung lũng sương mù điểm yếu là trái tim, Hami sừng sống ở sông đen điểm yếu là vùng cổ, nhưng điểm trí mạng ở vùng cổ lại rất khó thấy, Đóm Soi sống ở rừng cổ điểm yếu là bụng cùng đầu.

"
"Ta đã sống khá lâu để biết được vài thứ, cũng giống như ta biết được không có thuộc tính nào có thể đối phó với bọn chúng ngoại trừ bống tối cùng ánh sáng, bọn chúng có thể kháng tất cả các thuộc tính nếu sức mạnh thuộc tính thấp hơn mình.

"
Như Yến đứng ở bên ngoài cũng nghe rất rõ những lời người đàn ông nói, cô cắn răng rũ mắt nhìn xuống hai bàn tay đã không còn sức lực của mình.

Vô dụng cô quá vô dụng, đến lúc nguy cấp nhất cô lại chẳng thể làm gì cả, cô luôn không thể mạnh lên, cô quá yếu kém yếu kém đến nỗi cảm thấy bản thân chẳng bằng ai cả, hiện tại ngay cả Yuta còn có thể giúp đỡ mọi, cậu nhóc quăng những thứ mình chế tạo ra để kéo dài cũng như che giấu chuyển động cho mọi người, còn cô chỉ có thể đứng im nhìn mọi người vất vả chiến đấu mà không làm được gì cả.

Một người như cô quá kém cỏi, nhục nhã làm sao.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 90: 90: Ngày Thứ Hai 2


Người đàn ông vừa nói xong thì những người có mặt đều bàng hoàng, ngoại trừ nguyên tố thì bọn họ còn thứ gì để đánh với những con quái thú đó đây.

Nguyên tố ánh sáng cùng bóng tối ở thế giới này rất ít đa số những người mang nguyên tố này sẽ được quyền quý chiêu mộ hoặc trực tiếp được đưa vào chủ thành phục vụ cho quốc vương.

"Làm sao bây giờ.

"
"Ở đây không ai mang hai nguyên tố đó cả.

"
Trần Vũ Phong vừa tránh thoát khỏi móng vuốt của gấu Gin liền lớn tiếng nói "Mọi người hãy bình tĩnh, chúng ta vẫn có thể sử dụng cả nguyên tố cùng kỹ năng mà, nếu nguyên tố không có tác dụng thì hãy sử dụng kỹ năng, nếu người nào không có thì cứ dùng nguyên tố đánh lạc hướng bọn chúng.

"
"Chúng ta hãy đoàn kết lại, đừng bi quan sớm như thế.

" Một người khác tiếp lời cậu mà nói.

Những người khác gật đầu sau đó huy động sức mạnh nguyên tố vào vũ khí rồi bắt đầu công kích.

"Dùng tất cả những gì chúng ta có sống chết một phen.

"
Mọi người đều tin tưởng vào điểm yếu mà người đàn ông kia đã nói, họ hợp lực cùng nhau nhắm đến cùng một nơi, có lẽ con quái thú cũng nghe và cũng hiểu bọn họ nói gì nên khi thấy bọn họ tấn công liền rất khinh thường mà khịt mũi.

Trần Vũ Phong cùng Đại Bạch là hai người duy nhất tấn công gần khi đối đầu trực tiếp với gấu Gin, những người đánh cùng cậu đều là chức nghiệp cung thủ cùng pháp sư, đây đúng là sự phân chia ngẫu nhiên đầy bất lực.

"Đại Bạch cố gắng, tao sẽ hỗ trợ mày.

" Trần Vũ Phong nhìn Đại Bạch nói, hiện tại người duy nhất à không phải nói là thú duy nhất có thể gi3t chết được gấu Gin là nó, cậu không thể sử dụng vũ khí cũng chẳng thể sử dụng sức mạnh nguyên tố thì làm sao vũ khí bình thường có thể làm tổn thương quái thú.

"Meo.

" Đại Bạch kêu một tiếng rồi theo lạc đạn của những người khác mà xông vào tấn công gấu Gin.

Trần Vũ Phong theo sát phía sau, cậu có tốc độ chậm hơn mà trên hết phải né tranh những đòn tấn công của người khác về phía gấu Gin nếu không sẽ bị liên lụy vào.

"Rống.

"
Gấu Gin giơ vuốt lên đánh về phía Đại Bạch đang lao đến, Đại Bạch nghênh đón mà không lùi bước, nó chỉ nghiên người tránh đòn tấn công rồi há to miệng căn vào chân của con quái thú.

Trần Vũ Phong cũng vọt đến, nhân cơ hội quái thú đang tập trung sự chú ý vào Đại Bạch mà dùng thanh kiếm chỉ thẳng vào bụng rồi dung sức đâm.

Vù.

Tiếng xé gió vang lên bên tai, nhưng không để cậu kịp phản ứng thì cảm thấy eo mình có thứ gì đó vòng qua rồi kéo cả người cậu lùi về sau, một cái đuôi dài xé gió quật ngang qua mặt cậu, cảm giác đau rát do sức gió mạnh mẽ để lại một vết đỏ trên mặt cậu.

Sau khi cậu an toàn đứng trên mặt đất cách một khoảng với quái thú thì cậu mới để ý quấn quanh eo mình là cái đuôi dài của Đại Bạch.

“Cảm ơn mày.

” Trần Vũ Phong nhìn sang Đại Bạch đang chắn ở trước mặt mình.

“Meo.

” Đại Bạch trầm thấp kêu, đuôi nó vẫn cuốn chặt eo cậu đầy bất an.

“Xin lỗi, tao sẽ chú ý hơn.

” Trần Vũ Phong nhẹ nhàng sờ duôi của nó trấn an, cậu biết lúc nãy nguy hiểm đến cỡ nào, một khi bị cái đuôi ấy quật trùng chắc chắn cậu khó mà sống nỗi.

Đại Bạch được cậu trấn an liền buông lỏng đuôi, nó kêu khẽ một tiếng rồi phóng về phía quái thú.

Những người phía sau lúc nãy cũng bị tình huống nguy hiểm, mà ngay người quên cả việc phóng sức mạnh, nhưng sau khi thấy con thú to lớn tiếp tục phóng đến quái thú liền giật mình tiếp tục tấn công.

Trần Vũ Phong cũng nhanh chóng đuổi theo, lần này cậu cẩn thận hơn bởi vì quái thú có rất nhiều phương thức tấn công nên cậu không thể tiếp tục chọn cách thức khiến mình không có cách nào né tránh được.

“Aaaaaa.

” Một tiếng hét đầy đau đớn vang lên.

Một người trong nhóm tấn công trăn Sido đã bị con quái thú dung than nó cuốn quanh người, tiếng xương kêu rang rắc cùng tiếng hét vang làm cho không khí trở nên an tĩnh, những người đang tập trung chiến đấu bị âm thanh này làm cho phân tâm.

Sự sở hãi cùng tuyệt vọng lại xuất hiện trên khuôn mặt của những người khác, nhìn người bị con trăn quắn quanh cả người đần dần trở nên mềm nhũn không xương rồi bị nó quăn vào đám người.

"Chết rồi.

"
"Anh ta chết rồi.

"

Trăn Sido nhìn khuôn mặt hoang mang của những nhân loại tấn công nó mà vui vẻ khè chiếc lưỡi đen xì của mình ra, cái đuôi thì liên tục lắc lư.

"Tỉnh táo lại, nhanh chóng tỉnh táo lại.

" Mạnh Kỳ nhìn thấy tình hình không tốt liền hét lớn, vừa hay khi quái thú quật đuôi vào một người cách cậu ta không xa liền không nghĩ ngợi gì mà chạy đến dùng thanh kiếm chặn lấy.

Nhưng cú quật đuôi khá mạnh khiên cậu ta bị sức lực của nó làm lùi ra sau rồi đụng vào người vẫn đang hoảng sợ phía sau.

Hai người cứ như thế mà bị bay ra xa, Mạnh Kỳ rất nhanh đã tiếp đất an toàn nhưng người kia không may mắn như thế, hoàn toàn bị đánh bay đập lưng vào vách tường đổ nát rồi rớt xuống đất đá vụn mà ngất xỉu.

"Tấn công, tiếp tục tấn công đi, các người không muốn chết thì đừng đứng ngẩn người như thế nữa.

" Rie nhìn bên mình cũng không mấy lạc quan liền dùng lực mà gào hét, phá tan sự ngẩn ngơ đờ đẫn của những người khác.

Áp lực của nhóm bọn họ hiện tại quá lớn, vừa quái đối đầu trực diện với quái thú vừa phải để ý bảo vệ những người đang trong cơn mê mang.

Quá khó khăn, cho dù nhóm họ có mạnh như thế nào thì thì như thế này cũng quá sức chịu đựng rồi, cả người dần dần trở nên chật vật.

.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 91: 91: Ngày Thứ Hai 3


Những người khác đều bị tiếng hét lớn của Rie làm bừng tỉnh, mặc dù họ đã không còn chút tự tin nào như lúc đầu, nhưng ở đây không ai muốn chết cả, cách duy nhất để họ tìm ra đường sống thì chỉ có thể đánh lại mà thôi.

Trần Vũ Phong không có thời gian để nhìn những người khác, cậu cùng Đại Bạch phối hợp ăn ý mà tấn công vào còn gấu đen lớn đang vươn móng vuốt lớn của mình.

“Bụng nó, tập trung nhắm vào bụng nó, tao sẽ đánh lạc hướng nó.

” Trần Vũ Phong nói nhỏ, lần này chỉ nói cho một mình nó nghe thấy.

“Meo.

” Đại Bạch lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý.

Trần Vũ Phong thở dài đầy bất đắc dĩ, nhưng lần này cậu không thể theo nó “Nghe lời, mày với tao chắc chắn phải sống sót cùng nhau.


Đại Bạch không tiếp tục phản đối nữa, lần này nó giảm tốc độ lùi về phía sau, cậu thấy vậy liền biết nó đã thỏa hiệp, thanh kiếm cầm trong tay càng nắm chặt sau đó lao vào chém móng vuốt của con quái thú đang vươn ra.

Sức lực của cậu chẳng đáng gì, móng vuốt của nó không hề bị bật ra mà vàng dung lực đè mạnh xuống thanh kiếm, Trần Vũ Phong cắn răng lui về sau một chút sau đó trở kiếm chem ngang qua, nhưng thanh kiếm của cậu chỉ là một thanh kiếm bình thường độ sắt bén của nó còn không đến một phần trăm của vũ khí chức nghiệp, không những thế cậu còn không thể vận dụng sức mạnh nguyên tố bám vào thanh kiếm.

Một nhát chém này chẳng đáng gãi ngứa cho quái thú, nó khinh thường khịt mũi rồi dùng một một bộ móng vuốt bên chân khác tát qua.

Trần Vũ Phong nghe thấy tiếng gió bên tai liền ngửa người lùi ra sau, móng vuốt xược qua người khiến áo của cậu rách một vết dài lộ ra làn da trắng trẻo.

Đại Bạch ở phía sau cả người đầy nôn nóng nhưng nghe theo lời dặn của cậu nó liền cố gắng không để mình tiến lên, mà dùng đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cậu.

Trần Vũ Phong không dừng lại nghỉ ngơi, sau khi tránh được một vuốt của Gấu Gin liền tiếp tục cầm thanh kiếm mà đâm thẳng qua, cậu vẫn nhắm vào điểm yếu của nó mà không tấn công lung tung.

Những người khác ở phía sau hỗ trợ thì không như vậy, lúc đầu còn phối hợp rất tốt nhưng sau đó lại tấn công rất loạn xạ, có lúc nhắm cả vào cậu mà bắn, mũi tên xược ngang qua cánh tay cậu tạo ra một vết máu dài.

“Không ổn rồi, như vậy thà họ đừng tấn công thì hơn.

” Trần Vũ Phong vừa né được cái đuôi quật sang của quái thú thì nghênh đón một quả cậu nước bay đến.

Cậu lách người né tránh hơi thở bắt đầu dồn dập, nhưng dù vậy những quả cầu đầy đủ màu sắc hay những mũi tên vẫn vùn vụt bay đến, quái thú thì chẳng bị sao nhưng cậu càng lúc càng chật vật.

Những bên khác cũng không khấm khá gì, những người đang trong cơn hoảng loạn thì chỉ là ránh nặng, họ còn chẳng thèm nhìn đến mục tiêu chỉ ráng sức phóng thích sức mạnh ra giống như mình đã cố gắng góp thêm sức lực vậy.

"Mẹ nó, bọn bây làm gì đấy.

" Roma lại một lần bị thanh kiếm của người khác chém ngang qua người liền không nhịn được chửi lớn.

"Mày nói gì.

" Người tấn công cùng với Roma nghe vậy liền trừng mắt.

"Tao nói bọn mày đó, nếu không muốn sống thì đừng cố trở ngại người khác, mẹ nó nhóm bọn tao cố gắng giành cơ hội sống rồi mà cứ xuýt ngủm trên tay bọn mày, nhìn tao này áo quần bị kiếm của bọn mày chém tan nát.

" Roma tức giận trừng mắt lại rồi quát.

Những người khác lúc này đều ngừng lại mà quan sát nhóm bọn họ, những người bị sức mạnh của họ làm cho càng trở nên chật vật.

Nhìn thấy tình cảnh mà bọn họ gây ra, lúc này tinh thần hoàn toàn sụp đổ.

"Chúng tôi không đánh nữa.

"
"Không đánh nữa.

"
"Đủ lắm rồi, đủ lắm rồi, mọi người đều sẽ chết, sẽ chết.

"
"Bọn mày tự đi mà đánh, tao không đánh nữa.

" Người trừng mắt với Roma hét lớn một tiếng rồi lao đi, định tìm một nơi nào đó để núp vào.

Nhưng vừa chạy đi thì bị đuôi của trăn Sido quật qua khiến cơ thể văng ra xa, sau đó lăn vài vòng trên đất đá vụn rồi mới ngừng lại, nhưng người đó cũng đã hoàn toàn bất động.

"Aaaaaaaaaaa.

" Một người trong đoàn người hét lớn rồi ôm mặt bật khóc.

Nhóm Trần Vũ Phong không quan tâm những người khác, bọn họ chỉ chăm chú vào kẻ địch của mình.

Lần này đã không còn những đòn tấn công loạn xạ nhưng bọn họ cũng không mấy nhẹ nhàng, Roma sau khi tức giận với những người đó xong liền tiếp tục tập trung đối phó với Hami sừng.

Con quái thú này khá chậm chạp nhưng lớp da lại rất đàn hồi, một lớp da dày cợm dù cho có đâm trúng cũng không thể đâm vào trong lại còn bị bắn ngược trở ra.

Những con quái thú đánh với bọn họ như đang tiêu khiển vậy, bọn chúng vừa tấn công bọn họ vừa nhắm đến những người đang ngơ ngác tuyệt vọng ở phía sau bọn họ.

Dù biết như thế nhưng nhóm Trần Vũ Phong lại không thể làm gì cả chỉ có thế càng ra sức tấn công nhưng cũng chỉ đành trơ mắt nhìn từng người từng người ở phía sau bị những con quái thú cuộn lấy, cắn lấy hay hất bay.

"Mẹ nó, hộc, hộc.

" Tiếng chửi thề cùng tiếng thở dóc vang lên trong nhóm.

Sức lực của họ càng ngày càng kém đi, nhóm thú nhân lúc này đã muốn không thể chịu đựng được huống chi là Trần Vũ Phong cùng Mạnh Kỳ.

Anna cũng cố hết sức cho bọn họ những hỗ trợ tốt nhất nhưng sức mạnh của cô không đủ, những tính năng hỗ trợ cũng chỉ có thể duy trì vài phút rồi dần dần chỉ còn được vài giây.

Những người khác đã hoàn toàn buông bỏ chống cự, sau khi bị những con quái thú chơi đùa một số người đã bỏ chạy tìm một nơi nào đó để ẩn nấp.

Cuối cùng trên chiến trường này cũng chỉ còn mười lăm người vẫn tiếp tục giơ cao vũ khí mà không lùi bước.

Trong không khí căng thẳng đầy khó khăn một tiếng hét lớn vang lên thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

"Cẩn thận.

"
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 92: 92: Cái Chết


"Không!.

"
"Như Yến.

"Trần Vũ Phong trừng lớn mắt hốt hoảng hét lên.

Những người xung quanh cũng kinh hoàng mà hét lớn.

Như Yến chỉ cảm thấy cơ thể mình rất đau rất đau, đau đến nỗi không thở nổi, bên tai là những tiếng ồn ào la hét đầy tuyệt vọng và đau thương, cô nghe thấy tiếng hai người thân thương của mình, hai người bạn mới quen chưa được vài tháng, những người mới biết vài ngày và một người hét lên nồng đậm sự thống khổ.

"Đừng khổ sở, chúng ta xem như hều nhau rồi.

"
Cô chỉ lẩm nhẩm được một câu như thế rồi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Mọi chuyện xảy ra một cách nhanh chóng mà không ai ngờ đến cả.

Vài phút trước Như Yến cùng Anna, Yuta đứng đằng xa chăm chú nhìn vào cuộc chiến, nhìn những người hoặc chết hoặc hoàn toàn bỏ cuộc mà chạy trốn khỏi cuộc chiến, cuối cùng trụ lại chỉ còn đồng đội của mình.

Như Yến nghẹn ngào đỏ mắt nhìn bọn họ chật vật, người đầy vết thương cơ thể lung lay như sắp ngã, nhưng cho dù có bị đánh cho ngã xuống họ vẫn tiếp tục đứng lên không từ bỏ.

Chưa bao giờ cô hận mình như lúc này, chỉ vì không chịu cố gắng rèn luyện bản thân nên mới khiến mình bị thương như thế này, hai tay tạm thời đã tàn chẳng thể đánh đấm cũng chẳng cầm nổi vũ khí, không giúp đỡ gì được cho đồng đội của mình.

Yuta bên cạnh nhìn ra cảm xúc bất ổn của cô nên khuyên nhủ "Bọn họ chắc chắn không sao đâu, chị đừng quá lo lắng.

"
Như Yến cười khổ nhìn cậu nhóc cũng đang bất an nhưng vẫn cố gắng an ủi cô.

"Chị không sao.

" Cô lắc đầu tỏ vẻ không sao "Chỉ là chị thấy mình thật vô dụng, rõ ràng rất muốn giúp đỡ họ nhưng cuối cùng chỉ có thể bất lực đứng ở nơi an toàn mà không thể làm gì cả.

"
"Chị còn mạnh mẽ hơn em rất nhiều, đến hiện tại em vẫn chẳng làm được gì để giúp đỡ anh chị cả.

" Yuta thở dài khi nghe cô nói vậy, cậu nhóc lắc đầu cười buồn "Nhờ mọi người mà em đã lấy được vũ khí của mình, nhưng em lại chẳng thể chế tạo ra bất kỳ phụ kiện gì để hỗ trợ cho mọi người, nếu nói chị vô dụng thì chỉ có đến khi tay chị hoàn toàn hồi phục, còn em thì mãi mãi vẫn vô dụng như thế này mà thôi.

"
"Không đúng em rất giỏi, những dụng cụ đơn giản như lá chắn này thật sự rất lợi hại.

" Như Yến lắc đầu phản bác, trong thâm tâm cô một câu nhóc sống sót khi chỉ có một thân một mình như Yuta thật sự rất giỏi.

"Nhưng vĩnh viễn em cũng chỉ có thể đứng sau mọi người, an toàn bên trong lá chắn mà không phải kề bai sát cánh cùng nhau.

"
Như Yến nghe vậy liền không thể nói thêm lời nào nữa, đúng vậy cậu nhóc mãi mãi không thể chiến đấu cùng bọn họ, chỉ có thể đứng phía sau được bọn họ bảo vệ mà thôi, nếu nghĩ mình đáng thương thì cậu nhóc càng đáng thương hơn cô.

Yuta thấy cô trầm mặt liền an ủi "Em không sao, chỉ cần em cố gắng để có thể hỗ trợ mọi người thì dù có mãi mãi đứng ở phía sau em vẫn rất vui vẻ, có khi em sẽ là hậu thuẫn cho tất cả mọi người thì sao.

"
"Ừm, chắc chắn sau này em sẽ là hậu thuẫn cho anh chị.

" Như Yến bật cười hùa theo cậu nhóc.

Hai người không tiếp tục nói chuyện nữa mà tập trung vào trận chiến phía trước.

Như Yến không những lo về những con quái thú mà còn lo lắng bọn họ sẽ bị tấn công bất ngờ ngờ, hiện tại tại chỉ còn nhóm bọn họ đứng ở trung tâm trận chiến rất dễ bị người khác đánh chú ý.

Qua vài lần bị ám sát cô có thể khẳng định những người này làm việc trong âm thầm không thể để người khác phát hiện, bọn họ chỉ tấn công nhóm khi xung quanh không có ai cả.

Lúc đầu có lẽ họ khinh thường nhóm bọn họ nên xuất hiện trực diện nhưng qua vài lần chắc chắn những sát thủ kia sẽ không tiếp tục như vậy nữa, ở đâu đó gần đây sẽ có những sát thủ ẩn nấp chờ đợi thời cơ mà gi3t chết ba người bọn họ.

Như Yến rất chắc mình sẽ không sao, nhưng những người đồng đội của mình thì sẽ không thoát được, sự tấn công vờn quanh của những con quái thú đã khiến tinh thần họ mệt mỏi, nếu thật sự có người tấn công ở bên ngoài chắc chắn họ sẽ không tránh được.

Không để mình tiếp tục suy nghĩ linh tinh nữa, Như Yến yên tĩnh bắt đầu để ý xung qua, cô tập trung cao độ suy xét từng ngóc ngách, nhìn xem nơi nào có người, cảm nhận nơi nào mà sức mạnh nguyên tố đang lây động.

Tuy không thể thông qua sức mạnh nguyên tố mà biết được người đang sử dụng muốn làm gì hay suy nghĩ như thế nào hoặc sức mạnh ra sao nhưng cô vẫn chú ý những nơi có sự dao động.

"Kỳ lạ, sức mạnh nguyên tố này sao lại ở đó.

"
Như Yến sau khi xác định sức mạnh nguyên tố đang được sử dụng ở trong trận chiến thì cô còn phát hiện một luồng sức mạnh khác.

Tầm nhìn từ từ dịch đến nơi cô cảm nhận được thì thấy nó nằm ở nơi ở của chủ thành, vừa cảm thấy khó hiểu vừa cảm thấy bất an.

Trận chiến càng lúc càng trở nên khó khăn, ai nấy đều chật vật người đầy thương tích nhưng quái thú lại chẳng chút áp lực nào, bọn nó giống như đang đùa giỡn với con mồi vậy, vừa vờn quanh vừa lăn lộn cho đến khi con mồi kiệt sức thì mới thưởng thức vậy.

Như Yến tuy vẫn quan sát tình hình trận chiến nhưng cũng không bỏ qua cho luồng sức mạnh khiến cô bất an kia, từng giây từng phút đều chú ý đến nó.

Không ngờ cảm giác của cô lại đúng, sức mạnh nguyên tố ở nơi đỏ bỗng nhiên tăng vọt khiến cô phải hoảng hốt, một luồng sáng từ nơi đó phát ra rồi bây đến bên này.

Như Yến nhìn hướng sáng liền kinh hãi mà biến sắc, cô không kịp suy nghĩ gì cả mà chạy vào nơi đang diễn ra cuộc chiến.

Ánh sáng bay từ nơi ở của chủ thành đến đây một cách nhanh chóng, Như Yến chỉ kịp hét lên "Cẩn thận.

"
Cô lao đến gần chỗ Roma đang đưa lưng ra tấn công, nhưng dù có tiếng nhắc nhở thì cậu ta cũng không kịp phản ứng.

Lúc này thứ ánh sáng đó đã gần đến nỗi nhìn được rõ nó là một mũi tên, Như Yến cắn răng không còn cách nào nữa mà lao ra chắn, cô nghĩ lá chắn chịu được một lần tấn công dù cho bị thương khi lá chắn vỡ thì cô vẫn sẽ sống.

Nhưng Như Yến không ngờ được khi mũi tên sắp chạm vào lá chắn của cô thì một mũi tên làm từ băng rời khỏi mũi tên thật sự đã chạm vào lá chắn trước, khiến lá chắn vỡ tan tành, mũi tên cũng xé gió lao đến rồi xuyên qua ngực cô.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 93: 93: Khế Ước Cùng Vũ Khí


Mặt trời đã lên đến đỉnh, ánh nắng chiếu xuống đầy nóng bức, trái ngược lại với trái tim đầy lạnh lẽo của nhóm người đang ngơ ngác chứng kiến mọi chuyện xảy ra trước mặt.

“Như Yến.

” Trần Vũ Phong cùng Mạnh Kỳ hét lớn rồi chạy về phía người con gái đang từ từ ngã xuống đất.

Roma nghe câu nói cuối cùng của cô liền ngẩn người không kịp phản ứng, đến khi nghe tiếng hét lớn của mọi người cậu ta mới bừng tỉnh mà hốt hoảng chạy lại.

Hiện tại chẳng ai còn tâm trạng chiến đấu với quái thú, điều kỳ lạ là những con quái thú cũng bất động giống như bị sự việc hình lình xảy ra này làm cho đờ đẫn.

Rẹt, rẹt, rẹt tiếng bén lửa vang lên, những tia xét từ mũi tên cấm vào ngực Như Yến đang tóe lửa.

"Không, không, không, đừng mà, đừng mà.

" Trần Vũ Phong đỏ mắt liên tục cầu xin.

Nhưng dường như lời cầu khẩn của cậu chẳng linh nghiệm, khi mọi người chạy đến gần Như Yến còn một khoảng cách, thì cơ thể Như Yến liền phát nổ.

Bùm.

Rầm, rầm.

"A.

"

Cơ thể Như Yến nổ tan tành không còn lại bất kỳ thứ gì, những người chạy lại gần bị sóng sung kích do vụ nổ gây ra mà bay thẳng ra xa, bởi vì sức nổ quá lớn mà tất cả mọi người đều bị hôn mê.

Trần Vũ Phong cũng bị bay thẳng ra đập mạnh vào vách tường ở khá xa, cậu đau đớn mà phun ra một ngụm máu tươi rồi rớt mạnh xuống đất.

"Như Yến, Như Yến sao lại thế này, sao lại thế này.

"
Cậu chóng tay run rẩy mà đứng dậy, đưa mắt nhìn xung quanh thấy đồng đội của mình đều nằm trên mặt đất mà bắt động.

"Aaaaaaaaaaaaaaaa.

" Đầu óc nhức nhối, trái tim trong lòng ngực đập nhanh đến nỗi cậu không thể thở nỗi luồng sức mạnh trong cơ thể đang điên cuồng chạy loạn khắp nơi.

Luồng sức mạnh trong suốt của cậu bao bọc lấy cơ thể rồi chiếu thẳng lên trời, sự đau đớn do cơ thể đang thay đổi cùng nỗi bi thương tột độ khiến cậu không kiềm nén được mà hét lớn.

"Ký khế ước cùng ta không, thật đau khổ, thật đau khổ.

"
"Cảm xúc của ngươi ta hiểu rõ, hiểu rất rõ, đau quá trái tim ta đau quá sự ra đi của một người quan trọng với mình khiến ta đai đớn.

"
"Ngươi chấp nhận không, chấp nhận không.

"
"Ta sẽ hầu hạ cho đến khi ngươi chết, ngược lại ngươi phải giúp ta báo thù.

"
"Đồng ý không, đồng ý không hỡi nhân loại mang sức mạnh của thần thiên nhiên.

"
Trong đầu Trần Vũ Phong bỗng nhiên vang lên một giọng nói, cậu nghe thấy người đó nói rất nhiều rất nhiều nhưng đầu óc cậu hiện tại rất đau đớn lỗ tai cũng lùng bùng làm cho cậu chẳng nghe thấy hết lời của người đó.

Nhưng cậu vẫn nghe được một câu Ký khế ước cùng ta không.

"Được.

" Trần Vũ Phong không chừng chờ mà đáp lại.

Giọng nói trong đầu cậu lại vang lên "Tốt, hãy đọc theo ta sau đó nhiễu máu xuống đất.

"
"Thần thiên nhiên là đấng tối cao của thế giới, ta là người sở hữu sức mạnh của ngài hãy để linh hồn tôn thờ ngài đang đấm chìm trong tuyệt vọng phụng sự cho ta, dù là niềm tin hay sức mạnh đều sẽ dâng hiến không dấu diếm, ta không thể hay thế người nhưng ta sẽ cứu rỗi linh hồn ấy.

"
"Khế ước linh hồn kích hoạt.

"
Trần Vũ Phong đọc lại những lời mà cậu nghe được sau đó rút thanh chùy thủ trên bắp tay ra rồi rạch một đường lên cổ tay.

Máu từ từ chảy xuống vòng tròn không biết xuất hiện từ lúc nào, sau khi ba giọt máu nhiễu xuống đất vòng tròn liền bừng sáng, xung quanh cậu liền được bao trong ánh sáng rực rỡ, người ở bên ngoài không thể nào nhìn thấy được cậu bên trong.

"Alin xin phụng sự cho ngài, thưa chủ nhân.

"
Nhưng Trần Vũ Phong bị bao bọc bên trong lại không thấy ai cả mà xuất hiện trước mắt cậu là một cuốn sách bị khóa lại bởi một sợi xích sắc, cuốn sách tỏa ra một luồng sức mạnh cực kỳ dữ dội.

Nhưng lúc này khi nhìn thấy được vũ khí của m ình Trần Vũ Phong không hề có một chút vui sướng nào, cậu lạnh lùng nhìn quyển sách đang lơ lửng trước mắt sau đó quơ tay phá tan luồng ánh sáng bao bọc lấy cậu.

Cuối cùng trước mắt cũng trở lại bình thường cậu lạnh lùng nhìn những con quái thú vẫn đang đứng ngơ ngác ở phía xa mà nói.

"Cút.

"
"Rống.

"
"Khè, khè.

"
"Hú, hú.

"
Những quái thú giống như cảm thấy được uy lực trong câu nói này của cậu, bọn chúng kêu lên một tiếng đầy sợ hãi rồi quay đầu bỏ chạy, dù cho trong đầu bọn chúng vẫn vang vọng mệnh lệnh quay lại của người nào đó nhưng bản năng mách bảo chúng phải tiếp tục chạy nếu không sẽ chết.

Nhìn theo bóng đáng vội vã điên cuồng chạy như điên của bọn quái thú, cuối cùng ánh mắt của Trần Vũ Phong dời đi nhìn thẳng về phía nơi ở của chủ nhân lãnh hỗ này.

Phía trên tần hai của ngôi nhà cậu lờ mờ nhìn thấy một bóng người, cậu giơ lòng bàn tay hướng về nơi đó trong miệng lẩm bẩm.

"Alin, phóng.

"
Lời nói vừa dứt trong lòng bàn tay Trần Vũ Phong phát ra một luồng ánh sáng bay thẳng đến chỗ mục tiêu.

Ánh mắt của cậu luôn nhìn chằm chằm vào cái bóng bên trong ngôi nhà ấy, vì vậy cậu có thể nhìn thấy luồng ánh sáng trúng vào cái bóng khiến cái bóng ngã xuống, nhưng không ngờ cậu lại cảm nhận được sự vặn vẹo của không gian, dường như ở trên đó đã có người kích hoạt cổng dịch chuyển rồi cùng bóng đen đó rời khỏi đây.

"Như Yến, tôi không thể trả thù cho cậu rồi.

" Trần Vũ Phong không cam lòng mà nhìn chằm chằm ngôi nhà của chủ thành, cậu nh ỏ giọng nói một câu rồi từ từ ngã xuống đất, ánh mắt tối dần, tối dần rồi hoàn toàn mất đi ý thức.

Sau khi cậu ngã xuống, một đoàn người tiến lại gần, một con thú bay màu đỏ đôi cánh sải dài đang bay lượn trên bầu trời cũng từ từ đáp xuống.

Chàng trai mặc bộ trang phục của nam tước từ trên thú bay đỏ nhảy xuống rồi đi lại gần Trần Vũ Phong.

"Đưa tất cả vào thùng xe bay, chúng ta về thôi.

" Chàng trai dặn dò thuộc hạ của mình sau đó khụy người trực tiếp ôm lấy Trần Vũ Phong vào lòng rồi nhảy lên thú bay của mình.

Đưa hết sức mười ba người vào xe bay, chàng trai nhìn xung quanh rồi gật đầu "Xuất phát.

"
Đoàn người như một cơn lốc đến cùng nhanh mà rời đi cũng nhanh chóng.

.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 94: 94: Tự Trách


Hai ngày trôi qua giống như một cái chớp mắt.

Lãnh địa Marata, bên trong căn nhà hai tầng sang trọng ở chính thành, một nhóm người từ trong hôn mê tỉnh dậy thần kinh căng chặt.

"Đây là đâu, Vũ Phong, Như Yến, Yuta.

" Mạnh Kỳ mở mắt nhìn căn phòng xa lạ mà mê man.

"Anh Kỳ, Như Yến chị ấy, chị ấy!.

" Yuta nghe tiếng gọi liền nhảy khỏi giường đi đến gần Mạnh Kỳ.

Cậu nhóc tỉnh dậy sớm hơn một chút, nhưng cậu nhóc không ngồi dậy mà yên lặng nằm khóc một mình, cơn sốc đã qua nhưng nỗi đau vẫn còn đó, ký ức tốt đẹp của bọn họ chẳng thể nào phai nhòa.

"Anh biết, anh biết rồi, chỉ là anh quen miệng mà thôi.

" Mạnh Kỳ xoay đầu nhìn cậu nhóc hai mắt đã sưng đỏ mà cười khổ nói.

"Vâng.

" Yuta cúi đầu, nước mắt lại muốn rớt xuống nhưng cậu nhóc cố gắng kìm nén lại.

"Đúng rồi đây là đâu.

"
"Em không biết.

" Yuta lắc đầu "Trong phòng chỉ có ba người, em, anh cùng anh Roma.

"
"Roma, cậu ta sao rồi.

" Mạnh Kỳ lòm còm ngồi dậy, tìm kiếm cái giường có người nằm.

Roma lúc này rất im lặng cậu ta cũng chẳng nhúc nhích, dù cho có người nhắc đến tên mình cũng chẳng quan tâm.

"Cậu ta tỉnh chưa.

" Mạnh Kỳ xuống giường muốn đi lại xem tình hình của Roma.

Roma nghe Mạnh Kỳ nói cũng không trả lời mà ngồi dậy, khuôn mặt cúi xuống đụng vào lòng ngực mình.

"May quá cậu cũng tỉnh rồi.

" Mạnh Kỳ thở phào nhẹ nhõm cũng không tiếp tục đi lại gần mà ngồi lại lên giường.

"Những người khác không biết thế nào rồi, anh Phong! " Yuta cũng leo lên giường ngồi cạnh Mạnh Kỳ thở dài nói.

Bọn họ đều bất tỉnh, không biết cuối cùng là ai cứu bọn họ sau đó đưa bọn họ đến đây, nếu như lúc họ bất tỉnh mà gặp kẻ thù thì chắc chắn chết cả rồi nhưng may mắn họ vẫn còn sống.

Nhưng, không phải tất cả đều còn sống.

"Xin lỗi.

"
Roma nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhiên lên tiếng, đầu vẫn cúi xuống, chẳng ai nhìn rõ được biểu cảm của cậu ta lúc này.

"Sao lại xin lỗi.

" Mạnh Kỳ nhìn cậu ta bình tĩnh nói.

"Do tôi, do tôi mà! tất cả đều là lỗi của tôi.

"
"Đủ rồi, không phải lỗi của cậu.

" Mạnh Kỳ cắt ngang.

Roma dứt khoát ngước mặt lên, hai mắt đã chảy dài hai dòng lệ, đôi môi run rẩy "Không, không, không, tất cả là lỗi của tôi, là tôi hại chết cô ấy.

"
Càng nói cậu ta càng kích động "Là do sự hiếu thắng, khinh thường không chịu để ý những thứ xung quanh, la do tôi là tôi luôn ngước mắt nhìn trời khinh thường nhân loại.

"
Roma ôm đầu đau khổ hét lớn "Là tôi có lỗi với các người, là tôi đã hại cô ấy tôi nợ cô ấy mạng sống của mình.

"
Mạnh Kỳ đứng dậy đi lại gần Roma, sau đó giơ tay lên tát mạnh vào má cậu ta.

Roma ôm má ngơ ngác nhìn Mạnh Kỳ.

“Tỉnh táo lại đi, cậu như thế này có xứng đáng với mạng sống của cô ấy không.

” Mạnh Kỳ nắm lấy cổ áo Roma nhìn thẳng vào mắt cậu ta “Cậu đừng quên cô ấy đã nói gì trước khi ngã xuống.


“Xem như chúng ta huề nhau rồi.

” Roma ngơ ngác nhắc lại lời nói của Như Yến.

“Đúng vậy, cậu đã từng cứu cô ấy vì vậy cô ấy cũng sẽ bất chấp tất cả để cứu ngươi, đây là mong muốn của cô ấy.

” Mạnh Kỳ buông tay khỏi cổ áo của Roma.

“Tôi… Tôi… Tôi.

” Roma nức nở nói nhưng klhong6 thể nói nỗi một cậu hoàn chỉnh cậu ta chỉ lập đi lập lại một chữ rồi thụp người xuống hai tay ôm lấy đầu mình.

Mạnh Kỳ thấy vậy liền thở dài cũng không tiếp tục nói gì nữa.

Lúc này bên ngoài cánh cửa vang lên ba tiếng gõ, sau đó cánh cửa từ từ mở ra, người mở cửa là một người đàn ông mà bọn họ từng gặp ở thôn Thạch Hoa, phía sau ông ta là Rie cùng nhóm thú nhân.

“Roma.

” Rie thấy Roma ngồi thụp người trên sàn nhà liền lo lắng chạy vào.

“Cậu ta không sao, chỉ là không chấp nhận được sự thật mà thôi.

” Mạnh Kỳ bình tĩnh nói.

Yuta nhìn Mạnh Kỳ càng bình tĩnh thì càng đáng lo ngại, cậu nhóc biết ba người Mạnh Kỳ, Trần Vũ Phong cùng Như Yến đã quen nhau vài năm rồi, tình cảm ba người rất sâu đậm, nhưng hiện giờ một người đã không còn vậy chắc chắn hai người còn lại sẽ không thể nào trở về như xưa được nữa, cậu nhóc cảm thấy mọi thứ đã bắt đầu thay đổi rồi.

“Tôi biết.

” Rie thở dài sau đó trịnh trọng cúi đầu với Mạnh Kỳ cùng Yuta “Tôi thật sự lấy làm tiếc với các cậu, cũng chân thành cảm tạ mọi người.


“Chúng tôi chẳng làm gì cả, người anh cần cảm ơn là cô ấy.

” Mạnh Kỳ lắc đầu phiền muộn.

“Đúng vậy, nếu có thể tôi chắc chắn sẽ cảm ơn cô ấy một cách chân thành.

” RIe gật đầu nói, không biết bọn họ nghĩ gì nhưng tộc thú nhân bọn họ đã thiếu nợ cô gái trong nhóm bọn họ một ân tình rất lớn.

“Mọi người đã nói chuyện xong chưa, chủ nhân của tôi đang chờ mọi người.

” Người đàn ông nhìn bọn họ nói.

“Xin chở tôi một lát.

” Rie gật đầu với ông ta rồi ngồi quỵ một chân trước mặt Roma “Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm, Roma nếu bây giờ cậu vẫn tiếp tục như vậy thì sẽ cô phụ tấm lòng của cô Như Yến mất, tộc thú nhân chúng ta có một câu nói, chỉ cần chúng ta chưa chết thì kẻ thù phải chết.


Roma ngước đầu, đôi mắt đầy mong lung nhìn Rie “Kẻ thù phải chết, thú nhân chúng ta không thể dễ dàng bỏ qua cho kẻ thù được.


Càng nói ánh mắt cậu ta càng trở nên kiên định “Đúng vậy tôi phải báo thù cho cô ấy, người con gái tôi yêu mến.


“Đi thôi, chúng ta cần biết chuyện gì đang xảy ra.

” Mạnh Kỳ đứng dậy sau đó đi ra khỏi phòng.

“Tôi là Ma Rin, mọi người hãy đi theo tôi.

” Người đàn ông dẫn đầu đi về phía trước.

Nhóm người còn lại cũng chậm rãi bước theo sau.

“Cho cháu hỏi chị Anna đâu rồi ạ.

” Yuta đi bên cạnh Mạnh Kỳ khẽ hỏi.

“Cô ấy ở một dãy nhà hai tầng khác, sẽ có người dẫn cô ấy đến chỗ chủ nhân.

” Ma Rin trả lời, bởi vì những ngôi nhà hai tầng được xây dựng liền kề nhau nên nam nữ cũng phải chia hai bên.

Nơi bọn họ ở lại là dãy phòng ở rất bình thường dành cho những binh lính, từ nơi này đi đến ngôi nhà chính dành cho lãnh chúa phải qua hai dãy nhà khác.

Dọc đường đi bọn họ gặp rất nhiều người, ai nấy đều bận rộn, nơi này canh phòng cũng cực kỳ nghiêm ngặt, đến nỗi một con muỗi cũng không thể bay vào.

"Không biết người bạn còn lại của chúng tôi ở đâu.

" Mạnh Kỳ thấy ông ta không hề dừng lại ở bất kỳ căn phòng nào khác ở dãy phòng này nữa liền hỏi.

"Chuyện này tôi không thể trả lời, mọi người hãy hỏi chủ nhân của tôi.

"
Ma Rin nói xong liền im lặng sau đó vững vàng bước chân mà dẫn nhóm người đi đến ngôi nhà chính nơi chủ thành đang chờ.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 95: 95: Tiên Tri


Ngôi nhà hai tầng nằm ở giữa những ngôi nhà hai tầng khác, mỗi ngôi nhà đề được nối liền bởi một dãy hành lang ngắn.

Nhóm người Mạnh Kỳ đi theo phía sau Ma Rin nhìn vườn hoa trồng bên ngoài cùng với những hồ nước trong lành.

Đi từ căn nhà này qua căn nhà khác, trang trí cùng với không gian trong những ngôi nhà cũng dần dần thay đổi, ngôi nhà gần nhất với nhà của chủ thành thì hoàn toàn khác biết.

“Đây là dãy nhà chính, căn nhà đó là nơi ở của chủ nhân, ngoại trừ chủ nhân thì những người khác phải có mệnh lệnh mới được đặt chân vào.

” Ma Rin dừng tở nơi nói liền hai căn nhà, ông ta chỉ về căn nhà trước mặt rồi nói.

“Vậy chúng ta…” Yuta nhìn ngôi nhà khó hiểu.

Ma Rin đi về phía trước một bước sau đó nói vào cây cột dựng trước lối vào “Báo cáo, thuộc hạ đã dẫn bọn họ đến.


“Vào đi, ta đang ở phòng họp.

” Bên trong cây cột vang lên tiếng nói.

Sau khi được sự cho phép Ma Rin liền dẫn bọn họ vào nhà, không gian bên trong ngôi nhà hoàn toàn không thể liên tưởng với bên ngoài, một sự kết hợp đầy xa hoa cùng rực rỡ, những viên ngọc chiếu sáng được gắn ở hai bên tường, những bức tranh kỳ lạ nhưng cũng đẹp đẽ, những chậu hoa thơm ngát lan tỏa khắp nơi.

“Đây không phải dụng cụ không gian được bán ở các cửa tiệm đúng không ạ.

” Yuta quan sát xung quanh.

“Đúng vậy, không gian thế này chỉ có những pháp sư tài giỏi mới có thể làm ra, chỉ có quốc vương cùng những người có tước vị mới sử dụng mà thôi.

” Ma Rin gật đầu đáp lại.

Nhóm người đi lên tầng hai sau đó nhìn thấy Ma Rin vịn vào vách tường ở cuối hành lang một cánh của xuất hiện ở trên vách tường, bọn họ đi vào trong sau đó vào một đường hầm khá tối, ánh sáng do những viên ngọc chiếu sáng rất dập dờn, nhiễu loạn.

"Vào đi.

" Ma Ri dừng trước một cánh cửa khá to lớn, sau khi dùng tay đẩy ra liền xoay đầu nói với nhóm Mạnh Kỳ.

"Cảm ơn.

" Mạnh Kỳ gật đầu rồi đi vào trong, những người khác cũng theo phía sau.

Bên trong căn phòng có một chiếc bàn dài, bên trong phòng tất cả rèm cửa đều được kéo lại, ở giữa bàn có một viên ngọc được để trên giá, ánh sáng nhợt nhạt chiếu xung quanh.

"Ngồi đi.

" Giọng nói phát ra từ người ngồi ở ghế chủ vị.

"Xin phép.

" Mạnh Kỳ nhìn bóng người ngồi ở cái ghế đầu rồi đi lại.

Tổng cộng chỉ có tám cái ghế trống, bọn họ gồm mười ba người, trừ Mạnh Kỳ cùng Yuta thì nhóm thú nhân chỉ có Rie cùng Roma ngồi xuống.

Bốn người cũng không ngồi gần vị chủ nhân không thấy rõ mặt này, bọn họ ngồi bốn cái ghế ở gần cửa nhất.

"Đợi bạn các người đến chúng ta sẽ bắt đầu câu hỏi sau.

" Người đó tiếp tục lên tiếng.

Trong phòng họp không gian trở nên yên tĩnh, thời gian từng chút từng chút trôi qua cuối cùng cửa của căn phòng cũng được đẩy ra.

Anna sau khi tỉnh dậy liền được một cô gái đưa đến, trên đường dù cô có hỏi gì đều không được đáp lại, cuối cùng cô gái ấy đẩy cửa phòng ra rồi bảo cô đi vào, bên trong phòng thực sự quá tối, một viên ngọc chiếu sáng thì không thể làm sáng cả căn phòng bự thế này chỉ có thế lờ mờ thấy bên trong có vài bóng người.

Cô bước vao trong sau khi nhìn thấy người đứng ở gần cửa nhất liền thở phào nhẹ nhõm, cô có thể nhận ra thú nhân trước mắt này.

"Ngồi đi.

" Thú nhân gần cửa thấy cô liền nhỏ giọng nói.

Anna gật đầu rồi đi lại cái ghế trống ngồi xuống.

"Mọi người đã đến đông đủ ta sẽ tự giới thiệu.

" Người ngồi ở ghế đầu lúc này lên tiếng nói "Ta là nam tước Bara Ly, đây là lãnh địa của ta Marata.

"
"Cảm ơn ngày đã cứu mạng chúng tôi.

" Mạnh Kỳ nghe xong liền đứng dậy khom người bày tỏ sự cảm tạ.

Những người khác cũng làm theo động tác của cậu ta.

Mạnh Kỳ bày tỏ xong liền đứng thẳng người nghiêm túc hỏi "Xin hỏi ngài nam tước, người còn lại của chúng tôi hiện đang ở đâu.

"
Bara Ly thở dài "Đừng lo lắng cậu ta đang được dược sư của ta điều trị, sức khỏe hiện tại rất yếu không thể lập tức tỉnh dậy.

"
"Vậy không biết bao lâu cậu ấy mới có thể khỏe lại.

"
"Nữa tháng hoặc một tháng, sức mạnh cậu ta tăng vọt một cách đáng kinh ngạc, cơ thể cần thời gian hấp thụ và trao đổi.

"
"Vậy sao, kinh mong ngài hãy cứu lấy cậu ấy, tôi không muốn mất thêm một người nào nữa.

" Mạnh Kỳ đầy chân thành nói, tuy trong câu nói của ngài ấy rất bình thường nhưng cậu ta biết sức mạnh tăng vọt quá mất sẽ dẫn đến sự rối loạn sự hấp thụ trong cơ thể dẫn đến trướng đau cũng như mất cân bằng, tồi tệ hơn là cơ thể có thể bị tàn phá nghiêm trọng dẫn đến tử vong.

"Ta sẽ, cậu ta rất quan trọng đối với thế giới này.

" Bara Ly gật đầu "Các ngươi có biết nhà tiên tri.

"
"Ngài là nói đến sức mạnh tiên tri.

" Rie kinh ngạc nói.

"Đúng vậy, chỉ khi thế giới lâm vào diệt vong thì nhà tiên tri mới xuất hiện hiện, ta đã từng gặp một người và người ấy đã cho ta một lời dẫn.

"
"Ý ngài là cậu ấy là người mà lời tiên tri đã đề cập đến.

" Rie khuôn mặt trở nên nghiêm túc.

"Lúc đầu ta không quá chắc chắn, nhưng hiện tại thì không thể khác hơn.

" Bara Ly thở dài.

"Nếu như vậy thì tội có thể hiểu tại sao bọn tôi lại bị truy sát.

" Rie bừng tỉnh.

Nhưng Bara Ly lại lắc đầu phủ định "Không phải, bọn họ truy sát các ngươi vì ta, trong một nhóm thuộc hạ th@n tín của ta có kẻ phản bội, chỉ cần ta chú ý đến ai thì những kẻ bên trên đều sẽ truy sát người đó.

"
Bara Ly nói xong lại thở dài "Ta rất xin lỗi, ta đã đến trễ, chuyện này là do ta.

"
"Không chuyện này rồi cũng sẽ đến vào một lúc nào đó.

" Mạnh Kỳ lắc đầu "Như ngài nói nhà tiên tri sẽ xuất hiện, chắc chắn không chỉ một người, một ngày nào đó chuyện của cậu ấy sẽ không thể giấu được đến lúc ấy có khi cả tôi cũng chẳng thể sống sót được huống chi là cô ấy.

"
"Đúng vậy, hiện tại chúng tôi đã biết rõ thứ chúng tôi cần phải làm rồi, không thể để cậu ấy chịu đựng một mình.

" Anna gật đầu tiếp lời.

Đến tận lúc này Bara Ly mới bắt đầu híp mắt nhìn từng người đang ngồi trên ghế, quan sát cẩn thận khuôn mặt của từng người, ánh mắt của anh dù không có ánh sáng vẫn có thể nhìn rất rõ ràng trong bóng tối.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 96: 96: Roma Quyết Tâm


Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, không gian yên tĩnh đến kỳ lạ.

Mạnh Kỳ có thể cảm nhận được ánh mắt quan sát đầy sắt bén đang lượn qua lượn lại giữa bọn họ.

Cái nhìn này giống như đang đánh giá món hàng này có giá trị hay chỉ la phế phẩm, một ánh mắt khiến người khác sợ hãi nhưng không gây khó chịu.

"Ngài Bara Ly, có thể cho tôi hỏi một câu không.

" Sau khi thấy ánh mắt đã được thu hồi Mạnh Kỳ liền lên tiếng hỏi.

"Được.

"
"Ngài thật sự sẽ không làm hại cậu ấy sao, tôi biết một khi tin tức mà ngài từng nói bị lan ra thì tất cả các thế lực sẽ nhanh chóng đưa ra quyết định, một là bảo vệ hai là gi3t chết, và chắc chắn quốc vương của bốn đại lục sẽ không tha cho cậu ấy.

" Mạnh Kỳ nghiêm túc nói, cậu ta đã cảm nhận được một chút về thế giới này "Cậu ấy là một sự uy h**p đối với quyền lực của cả thế giới này.

"
Bara Ly nhìn Mạnh Kỳ một cách tán thưởng, anh gật đầu nói "Chuyện cậu nói chắc chắn sẽ xảy ra, một ngày nào đó sự hỗn loạn sẽ đến, những thứ ta muốn là hòa bình những người dân dưới sự dẫn dắt của ta sẽ ấm no.

"
"Lập trường của ngài!.

"
"Ta không có lập trường cố định đâu, chỉ cần cậu ấy không phá hủy thế giới này thì ta sẽ đứng bên cạnh nhưng nếu linh hồn đó hoàn toàn bị nuốt chửng bởi sức mạnh thì chắc chắn chính tay ta sẽ diệt trừ.

" Bara Ly không để Mạnh Kỳ nói xong liền cắt lời.

Yuta nghe xong liền đầy kiên định mà nói "Vũ Phong, anh ấy chắc chắn sẽ không để chuyện ấy xảy ra.

"
"Ta cũng mong là vậy.

" Bara Ly mỉm cười.

"Làm thế nào chúng tôi có thể tin ngài.

" Mạnh Kỳ lúc này đã bình tĩnh hơn, ban đầu bởi vì địa vị mà khiến cậu ta câu nệ lo lắng, nhưng lúc này vì an toàn của bạn mình cậu ta phải làm rõ tất cả mọi chuyện.

"Ta có thể cho các ngươi gặp một người.

" Bara Ly chậm rãi nói sau đó liếc mắt nhìn những người đang đứng phía sau bọn họ "Nhưng chỉ có những người thật sự trong nhóm của Trần Vũ Phong mới có thể nghe, những người không liên quan sẽ được đưa về phòng.

"
Rie kinh ngạc khi nghe anh nói vậy, ông ta không nghĩ đến cả việc này cũng có thể nhìn ra.

Mạnh Kỳ nhìn nhóm thú nhân rồi gật đầu rồi nói với bọn họ "Phiền mọi người trở về phòng trước nhé.

"
"Được chúng tôi hiểu.

" Rie gật đầu rồi đứng dậy đi ra cửa.

"Roma, cậu không đi sao.

" Anna kỳ quái hỏi khi thấy cậu ta vẫn ngồi im trên ghế mà không đi theo nhóm thú nhân.

Rie nghe tiếng cũng giật mình nhìn lại, Roma lúc này vẫn ngồi im trên ghế, từ lúc bước vào trong phòng đến giờ đều không nói tiếng nào thậm chí không ngước đầu lên, nhưng lúc này nghe được cầu hỏi của Anna cậu ta liền nhìn lên, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.

"Tôi cũng là thành viên trong nhóm các người, từ hôm nay trở về sau đều sẽ như thế.

"
"Roma cậu nói gì vậy, đầu óc cậu bị sao thế.

" Rie kinh hãi nói.

"Tôi rất tốt, đây là chuyện tôi đã quyết và không thay đổi, ông đi ra trước đi sau khi xong việc về phòng tôi sẽ nói kỹ hơn về chuyện này sau.

" Roma bình thản nói, cậu ta rất bình tĩnh khi nói ra điều này không còn một chút nào về sự mất bình tĩnh giống như trước.

Mạnh Kỳ nhìn ánh mắt đầy kiên quyết của cậu ta liền không nói gì cả, Rie cũng nhìn một lúc rồi thở dài bất lực.

"Được.

"
Nhóm thú nhân mở cửa rồi xoay người rời đi, cánh cửa từ từ đóng chặt lại.

Bên trong căn phòng hiện tại cùng chỉ còn năm người, Mạnh Kỳ thấy anh không có ý định mở lời trước liền nói "Bây giờ ngài có thể cho chúng tôi một sự an tâm rồi chứ.

"

"Được thôi.

" Bara Ly gật đầu rồi nói vào một tấm kính nhỏ trong suốt "Vào đi.

"
Anh vừa dứt lời vách tường bên tay trái liền phát ra âm thanh nặng nề.

Cạch, cạch, kịch, rầm.

Một góc tường tách ra với những bức tường khác sau đó từ từ kéo sang một bên tạo ra một lối đi.

Lúc này đứng bên trong lối đi có một bóng người, sau khi bức tường hoàn toàn kéo rộng ra bóng người mới nhúc nhích rồi chậm rãi đi ra ngoài.

"Đã lâu không gặp Mạnh Kỳ.

" Bóng đen đi đến gần Bara Ly rồi dừng lại sau đó nói.

Mạnh Kỳ nghe tiếng nói quen thuộc liền bật người đứng dậy run giọng nói "Ông, ông, ông Maga.

"
"Ừ, là ta.

" Ông Maga đáp lại rồi thở dài "Không ngờ chỉ mới bao lâu mà cảnh còn người mất.

"
Mạnh Kỳ nghe vậy liền cụp mắt gật đầu "Vâng ạ, từ lúc đó đến hiện tại mọi thứ đều đã thay đổi.

"
"Đúng vậy, ta rất tiếc.

" Ông Maga nói xong với Mạnh Kỳ liền báo cáo với Bara Ly "Cậu ta hiện tại vẫn rất yếu.

"
"Ông hãy cố gắng chăm sóc cậu ta.

" Bara Ly gật đầu rồi khoát tay "Được rồi ông lui đi.

"
Ông Maga gật đầu rồi đi vào con đường cũ, sau khi ông đi vào bức tường liền chuyển động sau đó trở lại trạng thái ban đầu.

"Các cậu đã người vừa đến rồi đấy, ông ta là Maga Adam một trong số thuộc hạ th@n tín của ta.

" Bara Ly nhìn bọn họ rồi giới thiệu.

Bên trong bốn người ngoại trừ Mạnh Kỳ ra thì không ai biết tại sao anh lại kêu ông lão đến đây.

"Ông ấy là người chăm sóc Trần Vũ Phong vài năm trước, tôi cùng Như Yến cũng học rất nhiều điều từ ông ấy.

" Mạnh Kỳ giải thích đơn giản với ba người.

"Tôi đã hoàn toàn tin ngài, nhưng tôi muốn nghe một chút hiểu biết của ngài về lời tiên tri.

"
"Được thôi, ta sẽ kể cho các ngươi một số chuyện cơ mật, chỉ có vài người là hậu duệ của anh hùng thời xa xưa mới biết được chuyện này.

" Bara Ly gật đầu cảnh cáo "Nhớ lấy một khi các người tiết lộ chuyện này ra ngoài, hậu quả tự mình gánh chịu.

"
"Được, xin lắng tai nghe.

"
Ba người còn lại cũng gật đầu đồng ý, chuyện này thật sự rất quan trọng, bọn họ chắc chắn sẽ không nói với bất kỳ ai.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 97: 97: Tổ Tiên


Tổ tiên của nam tước Bara Ly là một trong chín vị anh hùng đã đánh đuổi được tà thú cùng thần thú, ngài ấy là pháp sư mạnh nhất cho đến thời điểm hiện tại, dù hơn vài ngàn thập kỷ trôi qua cũng không có bất kỳ ai vượt qua được.

Hậu duệ của ngài cũng không có ai sở hữu chức nghiệp pháp sư cho đến hiện tại.

Sau khi lánh đời ngài ấy đã gặp vợ mình, hai người đến với nhau rồi truyền lại cho con cháu những kiến thức và thông tin mà ngài đã khám phá cùng nghe được.

Sau này con cháu của ngài cũng lánh đời, họ mang theo kiến thức được truyền lại mà sống ẩn dật khắp nơi, nhưng đến thời ông cố của ta thì ông gặp bà cố.

Bà cố là tiểu thư của một bá tước trong đại lục phía đông này, bởi vì muốn cưới được người trong lòng ông cố đã dấn thân vào tranh quyền, tuy ông không lấy tổ tiên làm lợi thế nhưng với sức mạnh của mình ông đã nắm chắc được tước vị của mình.

Sau này khi lấy được vợ ông cũng không rời đi, nhìn sự cai trị ở khắp nơi khiến ông cảm nhận được sự thương tâm của dân chúng, quốc vương ngày càng không quan tâm đ ến con dân, quý tộc thì gia tăng sự giàu có, những người mang tước vị bốc lột cùng dẫm đạp lên lòng tự trọng của mỗi người dân.

Những người mang sức mạnh chức nghiệp thì như một món hàng bị đem ra bán, nếu không thì cũng thành thuộc hạ bị sai khiến như một công cụ.

Nhìn thấy sự tàn lụi của đại lục ông quyết định ở lại và thay đổi nó, tuy không thể thay đổi hết cả đại lục này nhưng nơi ông cai quản cũng như lấy quyền lợi cho những người mang sức mạnh thì ông đã thành công, lãnh địa của ông càng ngày càng tốt hơn, người dân cũng sống trong ấm no hạnh phúc.

Khi đến thời của nam tước Bara Ly, một cuốn sách đã được truyền lại, bên trong ghi tất cả nội dung liên quan đến tổ tiên cũng như những người bạn của ngài, cùng với sự hiểu biết sau rộng cùng với sức mạnh to lớn.

Đặc biệt bên trong có một chức nghiệp không hề có ở thế giới này đó là nhà tiên tri.

Chỉ khi thế giới vang lên hồi chuông của sự tận diệt thì nhà tiên tri sẽ xuất hiện hiện, những người mang sức mạnh tiên tri sẽ mang tiếng nói của hai vị thần, một là thần ánh sáng, hai là thần bóng tối.

Thần ánh sáng sẽ để người truyền lời dẫn dắt mọi người bảo vệ đứa con thiên mệnh, nhưng ngược lại thần bóng tối sẽ để người truyền lời xúi giục ác ý khích tướng khiến cho mọi người gi3t chết đứa con thiên mệnh.

Một thần muốn bảo vệ thế giới, một thần muốn phá hủy thế giới, sau cùng con người cũng sẽ chia thành hai phe.

Tuy thời điểm ngài ấy còn sống vẫn chưa gặp chuyện như thế nhưng ngài đã gặp nhà tiên tri.

Nhà tiên tri đã nói rằng thần ánh sáng đã tiên đoán được sự diệt vong, vì vậy những sứ giã như tiên tri sẽ được phái đi để tìm kiếm sự giúp đỡ.

Họ không biết thần đã dự đoán vào thời điểm nào thế giới sẽ toàn diệt nhưng ngài phải chuẩn bị trước mọi thứ, thần bóng tối cũng sẽ nhúng tay vào để quậy phá.

Khi người tiên tri rời đi ngài đã tìm những người bạn của mình và thuật lại mọi việc, sau cùng chín anh hùng định ra nếu như có ngày như thế con cháu các đời của họ sẽ tập hợp lại và bảo vệ đứa con của thiên mệnh đó.

Người bạn triệu hồi sư của ngài đã từng đưa ra một suy đoán khó có thể tin được, ngài ấy nói rằng nếu như có một ngày như thế thì điểm bắt đầu sẽ là chức nghiệp triệu hồi sư này.

Sức mạnh của triệu hồi sư luôn là ẩn số, ngài ấy có thể cảm nhận được qua sức mạnh của mình nhưng cơ thể ngài ấy đã đến giới hạn rồi không thể nhận thêm được nữa.

Mọi chủng tộc trên thế giới này đều có thể trở thành thuộc hạ của một triệu hồi sư mạnh mẽ.

"Ý ngài là Trần Vũ Phong có thể cứu thế giới này cũng có thể phá hủy nó.

" Mạnh Kỳ kinh ngạc.

"Ta không chắc, chỉ là suy đoán mà thôi.

" Bara Ly tiếp tục nói về chuyện mười năm trước.

Khi anh ấy đi đến một lãnh địa nhỏ thuộc rìa biển, vào buổi tối khi những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời cùng tiếng sóng biển rì rầm.

Một người với chiếc áo choàng màu trắng trên tay cầm một cây huyền trượng dài đang từ từ đi đến gần.

Mỗi bước chân của người đó đều khiến anh có cảm giác tôn kính, người đó đứng trước mặt anh, khuôn mặt đã bị che khuất hoàn toàn trong chiếc áo choàng rộng rãi khiến anh không thể nhìn rõ được.

"Đến rồi, đứa con của thiên mệnh sắp đến rồi, ngày diệt vong đã được xác định chúng ta chỉ là sứ giả truyền lại lời sẽ không tham gia vào định mệnh của thế giới này, hãy nhớ bảo vệ cùng cận kề, người có thể cứu mọi thứ cũng có thể phá hủy mọi thứ.

"
Sau khi người đó nói xong cũng không để anh có bất kỳ phản ứng gì liền rời đi, rất nhanh đã hoàn toàn biến mất trước mặt anh.

"Vì vậy khi buổi triệu hồi kết thúc ngài đã để ông Maga tiếp cận cậu ấy.

" Mạnh Kỳ nghe xong liền hiểu ra mọi chuyện, thì ra từ lúc bắt đầu số mệnh của Trần Vũ Phong đã được định sẵn, cậu không có cách nào để sống một cuộc sống bình yên.

"Phải, tuy mọi thứ đã được ta sắp xếp nhưng cũng có thứ ta không ngờ được.

" Bara Ly lắc đầu.

Mạnh Kỳ khó hiểu "Chuyện gì mà ngài không thể ngờ được.

"
"Không có gì, chỉ là một chuyện tốt mà thôi.

"
"Trong đợt triệu hồi có đến ba bốn người mang chức nghiệp triệu hồi sư nhưng sao ngài lại khẳng định là cậu ấy.

" Bỏ qua vấn đề đó, Mạnh Kỳ hỏi ra thắc mắc của mình.

"Là do thú triệu hồi của cậu ấy, chắc cậu cũng biết thú triệu hồi chỉ có thể là những con thú có ở thế này nhưng của cậu ấy lại không phải, một con thú hoàn toàn khác.

" Bara Ly đẩy một quyển sách đến chỗ bốn người bọn họ rồi nói tiếp "Không những là một con thú khác biệt mà cách nó trưởng thành cũng kha khá kinh ngạc, trong thời gian ngắn ngủi từ một con thỏ nhỏ có thể trở thành một con voi sao, điều này là bất khả thi.

"
"Không không phải bất khả thi, chuyện này là bình thường.

" Mạnh Kỳ vừa xem sách cùng mọi người vừa lắc đầu phủ định lời nói của Bara Ly.

"Ý ngươi là sao.

"
Mạnh Kỳ dời mắt khỏi sách sau đó nhìn anh một cách đầy trịnh trọng "Tất cả những người có sức mạnh một khi ở cạnh cậu ấy đều sẽ trở nên bất thường.

"
"Sao có thể.

" Bara Ly bật dậy trong kinh hãi.

"Tôi e rằng một khi chuyện này bị lộ ra ngoài thì không chỉ có nhiều người muốn giết cậu ấy mà cũng sẽ có người muốn bắt sống cậu ấy.

"
"Ta hiểu, chuyện này ta cam đoan sẽ không tiết lộ cho bất kỳ ai, dù là người thân tính nhất.

"
"Cảm ơn ngài.

" Mạnh Kỳ lúc này mới thở phào tiếp tục nhìn vào quyển sách nói về các quái thú cũng như thú triệu hồi khắp nơi trên thế giới này.
 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 98: 98: Chiêu Mộ


“Đúng là không có Đại Bạch thật, chẳng lẽ nó cũng như Vũ Phong là thú ở một thế giới khác.

” Anna nhìn Mạnh Kỳ đóng lại cuốn sách đã dọc xong liền nói.

“Tôi có thể chắc chắn nó không phải ở thế giới trước kia tôi từng sinh sống.

” Mạnh Kỳ lắc đầu khẳng định.

Mọi người bắt đầu trở nên trầm ngâm, Bara Ly lúc này mới lên tiếng “Không nó là con thú ở thế giới này.


“Sao có thể, không phải ngài vừa nói nó không phải thú triệu hồi sao.

” Yuta kinh ngạc.

“Đúng, ta đã nói thế.

” Bara Ly gật đầu rồi tiếp tục “Nó không phải thú triệu hồi cũng không phải quái thú ở thế giới này, sức mạnh mà nó sở hữu còn kinh khủng hơn thế nữa.


“Kinh khủng hơn, như thế nào.

” Mạnh Kỳ khó hiểu.

“Có phải còn mạnh hơn cả thần thú cùng tà thú không.

” Anna khó tin hỏi, nếu nói sức mạnh kinh khủng thì hai con quái thú này đã là một trong số đó vậy thứ gì còn mạnh hơn chúng.

“Đúng vậy, tên thế giới này còn một loài thú mạnh hơn chúng.

” Bara Ly gật đầu “Đó là thần thú thượng cổ.


“Hả.

” Bống người đồng thanh bật người khỏi ghế.

“Ý ngài là Đại Bạch là thần thú thượng cổ” Mạnh Kỳ khó tin nói.

Một con thú lúc đầu chỉ chút ét như Đại Bạch lại có thể là thần thú thượng cổ, chưa kể cậu ta chưa từng nhìn thấy Đại Bạch dung sức mạnh bao giờ chỉ toàn gặm c ắn bình thường mà thôi.

Bara Ly thở dài nói “Ta không chắc, chỉ là có một truyền thuyết về nó.


“Truyền thuyết.


“Đúng vậy.

” Bara Ly gật đầu sau.

Tương truyền thần thú thượng cổ từ sức mạnh của thiên địa mất khống chế mà được sinh ra, chúng có sức mạnh to lớn đến nỗi có thể tiêu diệt bất cứ thứ gì cản chân chúng, không những thế tất cả sinh mạng trên thế giới này đều vừa yêu mến chúng vừa kinh sợ chúng.

Nhưng chưa có bất kỳ ai nhìn thấy chúng, chỉ thấy được những vết tích mà chúng từng để lại, thân hình chúng to lớn đến nỗi những vết chân in sâu trên nền đất đá, không những thế sự tàn phá của chúng rất kinh khủng, chỉ một cái quất đuôi thì toàn bộ cây cối đều ngã rạp.

Nơi chúng sinh sống chưa từng cố định, dù cho có rất nhiều người đã lùng sục tìm kiếm khi nghe đến sức mạnh kinh khủng ấy nhưng chưa có ai nhìn thấy được chúng, kể cả triệu hồi sư mạnh nhất.

“Chỉ có như vậy thì làm sao ngài nghĩ Đại Bạch là một thần thú thượng cổ.

” Mạnh Kỳ nghe xong cảm thấy không thể chắc chắn được, nếu sức mạnh đó đang trong người Đại Bạch thì bọn họ đã không như thế này.

“Truyền thuyết chỉ là những lời truyền miệng không có kiểm chứng qua, vì vậy ta cũng không chắc chắn.

” Bara Ly lắc đầu không xác định được “Những thứ ta biết ta đề đã nói cho các ngươi, chuyện còn lại thì phải chờ thời gian trả lời, hiện tại có suy đoán cũng chẳng thể biết được điề gì cả.


“Ngài nói đúng, để thời gian cho chúng ta câu trả lời.

” Mạnh Kỳ gật đầu với lời nói của anh.

“Tại sao ngài lại nói cho chúng tôi biết những chuyện này, ngoại trừ Trần Vũ Phong ra chúng tôi chẳng có ích lợi gì cho ngài cả.

” Roma nghe xong mọi chuyện từ đầu đến cuối đều không xen vào bỗng nhiên ngước mắt hỏi.

“Tại sao nhỉ.

” Bara Ly đặt khủy tay lên bàn sau chóng chóng cằm nhìn bốn người “Có lẽ ta xem các cậu là đồng mình, không, hình như không phải, chỉ là ta có một dự định.


“Dự định, ngài muốn làm gì.

” Mạnh Kỳ hỏi.

“Các ngươi cũng biết nhiêm vụ của ta là trông chừng cậu ấy, nhưng chỉ với cậu ấy thôi thì chưa đủ, ta còn muốn gầy dựng lại thế giới này.

” Bara Ly nghiêm túc nói “Thế giới này đã trở nên mục nát, thối rữa, dưới sự cai trị vô tâm dân chúng bình thường trở khốn khổ, có lẽ các ngươi chưa đi khỏi lãnh địa của ta nên các ngươi chưa từng nhìn thấy cảnh lầm than của thế giới này.


“Đúng vậy, nơi ngài cai trị thật sự rất tốt.


“Không, vẫn chưa hoàn toàn tốt đẹp được, có hai nội thành ta không thể nhúng tay vào, tên quốc vương vô tri ấy đã để hiệp hội can hiệp vào sự cai quản của ta.

” Bara Ly lắc đầu thở dài.

“Ngài đúng là quá khó khan.

” Bốn ngươi nghe vậy chẳng biết nên nói gì, Anna đành khô khan nói một câu.

“Bởi vì vậy ta rất cần những người có thể tin được, ta phải chiêu mộ nhân tài.

” Bara Ly đứng dậy sau đó rời khỏi chỗ ngồi của mình đi lại chỗ bọn họ.

Khuôn mặt của anh từ từ hiện rõ trước mặt bốn người, từng góc cạnh trên khuôn mặt đều tinh xảo, sóng mũi cao, đôi mắt sắt bén, bờ môi khẽ giương lên, thân hình cao ráo, các khớp xương thon dài, những đường nét cơ thể sinh đẹp mà rắn chắc, mọi thứ tạo nên một người đầy sức quyến rũ mà nam tính.

“Các người có chấp nhận trở thành thuộc hạ phục vụ cho thế giới này không.

” Bara Ly vươn tay, khuôn mặt đầy nghiêm túc nhìn bọn họ.

Bốn người kinh ngạc nhìn anh, tuy họ đã lờ mờ nhận ra mục đích của anh nhưng họ không ngờ được anh sẽ trực tiếp nói ra mà không nhờ người truyền lời lại, bốn người nhìn nhau đầ bối rối, không biết phải làm sao, cuối cùng Mạnh Kỳ đứng dậy khẽ cúi đầu đầy hối lỗi.

“Xin lỗi, tôi không thể đáp ứng yêu cầu của ngài được, bởi vì tôi đã hứa rằng sẽ ở cạnh Trần Vũ Phong, mà hiện tại tôi còn phải thực hiện thêm lời hứa thay cho một người nữa, cho đến khi cậu ấy không còn cần đến chúng tôi nữa.


 
Phế Vật Triệu Hồi Sư
Chương 99: 99: Quyết Định Của Anna


Bara Ly sau khi nghe câu trả lời của Mạnh Kỳ liền gật đầu bình tĩnh nói, giống như anh đã đoán trước được cậu ta sẽ từ chối “Ta hiểu.


“Còn các người.

” Anh dời mắt qua ba người còn lại.

Roma cũng không cần thiết suy nghĩ sau khi anh dứt lời cậu ta liền lắc đầu khẳng định lập trường của mình “Tôi theo Trần Vũ Phong.


“Em cũng nghe theo anh Phong.

” Yuta nói theo.

Bara Ly hiểu ý của hai người, rất rõ ràng Trần Vũ Phong sẽ là đầu lĩnh, chỉ cần cậu đồng ý làm thuộc hạ của anh, hai người này cũng sẽ theo cùng, anh gật đầu với hai người sau đó nhìn qua cô gái còn duy nhất trong nhóm.

Nhưng lúc này Anna không nhìn lên, khuôn mặt cô cụp xuống, cả người trở nên yên tĩnh giống như đang suy nghĩ một vấn đề rất nghiêm trọng.

“Còn cô.

” Bara Ly híp mắt hỏi.

Anna lúc này ngước mắt lên nhìn, nhưng cô vẫn im lặng không nói gì, chỉ là ánh mắt nhìn một cách phân vân.

Ba người còn lại cũng nhìn qua, nhưng không có ai lên tiếng thúc giục, bọn họ biết quyết định là mong muốn của mỗi người không một ai có quyền sắp đặt cả, nếu như Trần Vũ Phong có mặt ở đây cũng sẽ không nói lời nào, cậu sẽ để bọn họ tự quyền quyết định tương lai của mình.

Vài phút trôi qua, Anna vẫn không nói câu nào, lúc này Mạnh Kỳ mới đứng dậy khom người nói với Bara Ly “Thời gian không còn sớm nữa, tôi muốn đi đến một nơi, làm phiền ngài chăm sóc cậu ấy một thời gian, sau khi cậu ấy tĩnh lại hãy nói rằng tôi sẽ về nhà chờ cậu ấy.


“Được, ta sẽ chuyển lời giúp cậu.


Roma cũng đứng lên nói điều tương tự với Mạnh Kỳ, cậu ta cần phải về lại bộ tộc để nói về sự việc của bản than mình, Yuta cũng có thứ mình muốn làm nên cũng khom người cảm ta sự giúp đỡ của Bara Ly.

Anna vẫn không nói gì mà im lặng, cô cũng không xoay đầu nhìn bọn họ một cái.

Cả bas au khi nói xong liền xoay người ra cửa, trước khi cánh cửa hoàn toàn đóng lại Mạnh Kỳ xoay đầu nhìn Anna rồi nói “Ngước đầu lên mà nhìn thẳng, không phải Trần Vũ Phong đã từng nói với cô à, hãy mạnh mẽ sống với quyết định của chính mình, chúng tôi sẽ ở ngoài chờ cô trước khi rời khỏi đây.


Anna nghe xong run run cả người dòng lệ đảo quanh hốc mắt, nhưng cô không khóc, cố gắng để nước mắt không rơi xuống, ánh mắt cô dần dần trở nên kiên định.

Cạch, tiếng đóng cửa vang lên trong không gian yên tĩnh lúc này cô bình tĩnh nhìn chàng trai có khí tràng mạnh mẽ trước mặt sau đó cúi đầu nói “Xin ngài hãy thu nhận tôi làm thuộc hạ, tôi biết mình rất yếu, những giá trị hỗ trợ cũng rất thập nhưng tôi có thể rèn luyện, có thể học tập, tôi không ngại giang khổ chỉ cần có thể khiến mình mạnh hơn tôi có thể chấp nhận bất cứ thử thách nào.


Bara Ly liếc nhìn cô sau đó lạnh nhạt nói “Cô cũng biết, ta hỏi các người chỉ vì Trần Vũ Phong, nhưng ở chỗ ta sẽ không thu nhận những kẻ không có ý trí kiên cường.


“Tôi biết, bởi vì tôi biết nên tôi mới xin ngài thu nhận tôi mà không phải tôi chấp nhận lời mời của ngài.

” Anna thành khẩn nói "Tôi sẽ cố gắng hết sức để càng lúc càng mạnh mẽ hơn, cầu mong ngài hãy thu nhận cùng chỉ dẫn tôi nhiều hơn.

"
"Cô không định tiếp tục ở cạnh bọn họ à.

"
"Tôi không thể, cho dù chúng tôi chỉ là bèo nước gặp nhau nhưng tình cảm dành cho nhau không phải giả dối.

" Anna cắn răng ngăn chặn sự run rẩy phát ra trong lời nói "Tôi không thể liên lụy đến bọn họ, dù cho tiếc nuối thế nào đi nữa cũng không thể tiếp tục ở cạnh họ.

"
Bara Ly lúc này mới gật đầu đáp ứng "Được, ta sẽ cho cô thời gian tiến bộ.

"
"Cảm ơn, cảm ơn ngài.

"
"Nhưng nếu đến lúc ấy cô vẫn không thể nhích được thêm một bước não nữa thì ta sẽ trực tiếp đuổi cô rời khỏi đây và sẽ không để cô đến gần bọn họ.

" Bara Ly liếc mắt nhìn Anna rồi đi đến tủ để sách "Cô suy nghĩ kỹ chưa.

"
Anna lại cúi người giọng nói đầy chắc chắn "Tôi sẽ không hối hận, cảm ơn ngài đã cho tôi một cơ hội.

"
Bara Ly khẽ cười rồi rút một quyển sách ra, tủ sách liền chuyển động từ từ mở ra một cảnh cửa tối đen "Được rồi ra ngoài đi, ta sẽ phân phó người chỉ dẫn cho cô.

"
"Vâng, xin phép ngài.

" Anna mặt đầy cảm kích nói rồi xoay người rời khỏi phòng.

Bên ngoài phòng đứng một cô gái, lúc trước chính cô gái này đã dẫn cô đến đây.

Sau khi thấy Anna đi ra cô gái trước cửa liền xoay người dẫn theo cô đi trong đường hầm tâm tối chỉ có chút ánh sáng nho nhỏ.

Ra khỏi đường hầm liền nhìn thấy ba người Mạnh Kỳ đang đứng chờ cô.

"Chị Anna.

" Yuta nhìn thấy cô liền hô.

"Quyết định rồi à.

" Mạnh Kỳ nhìn cô hỏi.

"Quyết định rồi.

" Anna gật đầu rồi cúi người "Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ tôi trong thời gian qua, cả đời nay tôi sẽ không bao giờ quên.

"
"Anna, chúc cô sống thật tốt, hãy nhớ phải cố gắng vì chính bản thân mình.

" Mạnh Kỳ đưa tay ra.

Anna cuối cùng không kìm được nước mắt, những giọt nước mắt vui vẻ cùng tràn đầy lòng biết ơn.

"Cô mãi mãi là một thanh viên của Sky.

"
Hai người nắm tay nhau một lúc rồi buông ra, sau đó Yuta cũng chạy lại ôm lấy Anna, cậu nhóc tuy rất buồn nhưng khuôn mặt vẫn tươi cười nhìn cô.

Đối với Roma hai người cũng chẳng thân quen gì nên chỉ gật đầu với nhau một cái đầy khách khí rồi thôi.

"Được rồi, chúng tôi đi kiếm những người khác rồi rời đi đây, tạm biệt có duyên sẽ gặp lại.

" Mạnh Kỳ sau khi nói xong những lời muốn nói liền lên tiếng tạm biệt.

"Bái bai chị Anna.

" Yuta cũng cười nói.

Anna nhìn hai người rồi cũng cười gật đầu "Ừ, tạm biệt có duyên chúng ta sẽ gặp lại.

"
Ba người gật đầu với cô rồi xoay người đi theo Ma Ri rời đi.

Anna nhìn bóng lưng họ dần dần khuất xa cũng xoay người theo cô gái trở về căn phòng lúc cô vừa tỉnh dậy.

Cuộc đời của Anna Gider đã ngã sang một trang hoàn toàn khác, tương lai phía trước không ai có thể biết rõ được sẽ như thế nào.
 
Back
Top Bottom