Cập nhật mới

Khác Phế phi: Thâm cung phượng duy xuân túy - Hoại Phi Vãn Vãn

Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 19: Sợ hãi


Thượng Trang chỉ cảm thấy đầu óc rối loạn, không tin nhìn người trước mặt.

Ông nói cái gì?

Đây là mục đích ông giữ một mình nàng lại sao?

Con ngươi của nữ tử xinh đẹp tràn đầy kinh ngạc pha lẫn sợ hãi.

Khóe miệng hoàng đế nhếch lên độ cong hài lòng, nàng quả nhiên rất đẹp.

Nữ tử An Lăng gia trước giờ đều rất đẹp.

Nhưng, nữ tử An Lăng gia trước giờ đều như hoa anh túc.

Đó là một loại độc.

Ai chạm vào nó đều trúng độc nặng.

Ai cũng trốn không thoát.

Lúc này, ông nhìn dáng vẻ hoảng loạn của nàng, ngược lại cảm thấy có chút hài lòng.

Ông thích nhìn vẻ mặt sợ hãi của nàng.

Biết đâu, nàng sẽ cầu xin ông?

Ông là thiên tử Tây Chu.

Nếu ông muốn, ông còn có thể giết nàng.

Ồ.

Ông biết chết có rất nhiều cách, chỉ là đó lại không phải cách trừng phạt hữu dụng nhất.

Ít nhất là với nữ tử trước mặt này, ông không muốn.

Sau câu nói kia, Thượng Trang thấy rõ trên mặt hoàng đế lộ ra một tia cười nhẹ.

Ánh mắt sắc bén đã từ từ biến mất, lúc này đã là dáng vẻ nghiền ngẫm.

Hình như là, còn có chút căm hận.

Nàng không khỏi cảm thấy kinh ngạc, đột nhiên trong đầu chợt hiểu ẩn ý của lão gia.

Ông muốn nàng cẩn thận hành vi, không muốn nàng bị hoàng đế chú ý.

Chỉ là lão gia lại không biết rằng, nàng còn chưa kịp làm gì thì cái tên An Lăng Vu đã được ghi vào danh sách tuyển tú.

Nàng, đã bị chú ý rồi.

Cho dù nàng có ăn vận mộc mạc cũng không giúp ích gì.

Chỉ vì, ngoài sự khiêm tốn ở thể xác, nàng còn là An Lăng Vu.

Hoặc là cái họ An Lăng này.

Cả người dần chìm vào suy nghĩ.

Hoàng đế nhìn nàng, mở miệng: "Ngươi không cầu xin trẫm sao?"

Lúc này, Thượng Trang mới hoàn hồn, nàng cúi đầu nói: "Nô tỳ chưa nghĩ ra lý do để xin Thánh Thượng thu hồi mệnh lệnh."

Cả người nàng đều vì khẩn trương mà cứng nhắc, nhưng nàng nhất định phải thật bình tĩnh.

Ít nhất, không thể để ông ấy thấy nàng đang phát run.

Hoàng đế cười lớn dẫn đến ho khan, tâm tình thả lỏng, nói: "Trẫm chưa bao giờ vô cớ phong thưởng, cũng chưa bao giờ vô cớ trách phạt."

"Nô tỳ hiểu."

Nàng vẫn cúi đầu, nhưng nàng không hiểu ý ông.

Hoàng đế ngẩn ra, nữ tử trước mặt tuy tuổi còn nhỏ nhưng lại vô cùng bình tĩnh.

Nàng khẩn trương, nàng sợ hãi, tất cả ông không hề nghi ngờ.

Nhưng với cặp mắt trầm ổn kia, ông không khỏi nhìn với suy nghĩ khác.

Sau một lúc lâu, hoàng đế mới mở miệng: "Đường đường là An Lăng tiểu thư, trẫm không tin ngay cả một thước gấm vóc sang trọng An Lăng phủ cũng mua không nổi.

Trẫm thật sự cảm thấy kỳ lạ với cách ăn mặc của ngươi."

Thượng Trang chấn động, hoàng đế đã nói rõ, ông muốn nàng trả lời vì sao lại ăn mặc khiêm tốn như vậy.

Nhưng, nàng không biết trả lời, cũng không thể nói vì lão gia căn dặn không muốn để Thánh Thượng chú ý nên nàng mới làm thế.

Tuy nàng không biết mục đích của lão gia là gì, cũng không biết vì sao hoàng đế lại hỏi nàng như thế, nhưng nàng biết, một khi nàng nói ra, đồng nghĩa với việc thừa nhận với hoàng đế An Lăng phủ đang muốn che giấu sự thật nào đó.

Thượng Trang khép nhẹ hai mắt, cắn môi: "Chỉ vì Thánh Thượng đã thấy quá nhiều cẩm y lụa là, ở trong cung lại khó nhìn thấy y phục và trang sức thanh nhã."

Hậu cung, ngay cả quần áo và trang sức cung nữ tuy đơn giản nhưng cũng không thể thanh nhã hoàn toàn.

Hoàng đế kinh hãi, ông vốn tưởng nàng vì tránh né ánh mắt của ông mà lựa chọn như thế, không ngờ sự thật lại hoàn toàn trái ngược.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 20: Đường lui


Dù sao cũng đã tới bước này, Thượng Trang chỉ đành tiếp tục: "Nếu ngay từ đầu biết sẽ có kết cục như vậy, nô tỳ thà rằng không để Thánh Thượng chú ý."

Ý là không thể lấy 'trang phục đơn giản' khiến hoàng đế chú ý thay cái họ 'An Lăng'.

Lúc này, không phải nàng quên lời lão gia dặn, mà mọi chuyện đã vượt khỏi dự đoán.

Nhưng, có một chuyện nàng vẫn hiểu, đó chính là không thể mang tới rắc rối cho An Lăng phủ.

Muội muội thất lạc nhiều năm của nàng còn phải trông cậy lão gia.

Nàng tự nhủ An Lăng phủ sẽ là nhà của muội muội.

Mặc dù không chắc chắn có thể tìm được nhưng nàng chưa từng từ bỏ hi vọng.

Chỉ cần có hi vọng, nàng sẽ cố gắng.

Nàng sẽ không quên thân phận hiện tại của mình, một khi có người biết nàng không phải An Lăng Vu, vậy người đầu tiên chịu tội khi quân sẽ là nàng, người chết đầu tiên cũng chính là nàng.

Rất đơn giản, nàng không muốn chết.

Trên thế gian này khẳng định không có ai dễ dàng muốn chết, nhưng nếu sự thật không còn đường lui, nàng đành cam chịu.

Hoàng đế nhìn chằm chằm nữ tử đang quỳ dưới đất, bỗng nhiên cười nhạo, chậm rãi đứng dậy.

Thượng Trang hoảng sợ, theo bản năng lui lại, nhưng trán vẫn còn chạm đất, đôi giày màu vàng kia đã đứng trước mặt.

Nàng mở to mắt không tin mà nhìn, ông ta thật sự đã bước xuống.

Vậy ông ta sẽ phong nàng làm phi, sau đó đày nàng vào lãnh cung sao?

Hoàng đế ngồi xuống, dùng sức nâng cằm nàng lên.

Thượng Trang đau tới nhíu mày nhưng vẫn cắn môi, không cho bản thân bật thốt thành tiếng.

Hoàng đế dùng sức nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cách ông ta quá gần, mùi nguy hiểm dần lan rộng.

Cuối cùng, hoàng đế lại nở một cười, nhỏ giọng: "Có biết vì sao trẫm không ban người cho đám Vương gia không?"

Thượng Trang im lặng không đáp.

Hoàng đế lại nói: "Nữ tử An Lăng gia đều là họa thủy.

Cho nên, trẫm phải giữ ngươi bên cạnh để giám sát."

Bỗng nhiên, ông lại cười: "Ngươi cho rằng trẫm thật sẽ phong phi sao?

A, trẫm vốn không định cho ngươi bất cứ danh phận nào cả.

Thời gian của trẫm không còn nhiều, cho dù ngày sau có phải tuẫn táng, trẫm vẫn không cho ngươi danh phận.

Chắc chắn không!"

Ba chữ cuối hoàng đế nói thật nhẹ nhàng nhưng lọt vào tai Thượng Trang lại vô cùng nặng.

Rốt cuộc là hận ý thế nào mới khiến ông ta phải làm như vậy?

Nàng thật sự muốn hỏi vì sao, nhưng nàng không thể.

Nàng là An Lăng Vu, cho nên không thể đi hỏi chuyện này, bởi vì tất cả vốn là chuyện nàng nên 'biết'.

Cánh tay bóp cằm nàng đã buông ra, sau đó xoa nhẹ gương mặt nàng.

Lòng bàn tay hoàng đế có nhiều vết chai sạn nhưng lúc tiếp xúc lại không hề cảm thấy đau rát.

Hoàng đế lại nói: "Ngươi cho rằng có thể dùng vẻ đẹp của mình mê hoặc trẫm sao?

Trẫm trước giờ chưa từng hồ đồ như thế."

Dứt lời, ông lập tức đứng dậy, có thể là do hành động quá nhanh, cả người lảo đảo mấy cái mới đứng vững, thanh âm nặng nề phát ra: "Người đâu, mang nàng ta tới Hoán Y Cục."

Thượng Trang sợ hãi nhìn ông ta.

Hoán Y Cục là nơi thấp nhất dành cho cung nữ, mà nàng lại là tú nữ.

Tuy tú nữ có thể không được chọn, nhưng sau đó có thể được phân tới các cung của chủ tử, cấp bậc chính là nữ quan, trước nay chưa từng nghe nói có tú nữ trực tiếp bị đày tới Hoán Y Cục.

Từ xưa tới nay, nàng là người đầu tiên.

Có thái giám từ ngoài tiến vào, đáp: "Vâng."

Sau đó hắn vung phất trần, lạnh giọng: "Đi thôi!"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 21: Mỹ nhân


Thái giám vừa giục nàng ra ngoài, vừa nói: "An Lăng tiểu chủ, à không, ngươi đã không còn là tiểu chủ nữa."

Thái giám cười gian mấy tiếng, "Không ngờ ngươi lại có thể chọc giận Hoàng Thượng như vậy, đi mau!"

Thượng Trang cười lạnh, gần vua như gần cọp, hôm nay coi như nàng đã thấy.

Chỉ một câu của hoàng đế, nàng đã vạn kiếp bất phục.

Làm cung nữ ở Hoán Y Cục.

Ừ, biết đâu nàng lại có thể tránh xa vòng xoáy tranh đấu của hậu cung.

Họa phúc khôn lường, thế này đối với nàng cũng chưa hẳn đã là chuyện xấu.

Thái giám thấy nàng không trả lời cũng bất giác xấu hổ, khinh miệt hừ một tiếng, bước chân bên dưới càng nhanh.

Lúc bước xuống bậc thang, thấy bóng dáng thoáng hiện trước mặt, thái giám liền hoảng sợ quỳ xuống: "Nô tài tham kiến Hoàng Hậu nương nương.

Nương nương kim an."

Thượng Trang cũng giật mình kinh hãi.

Lúc này nhìn thấy Hoàng Hậu đang ở phía trước, nàng vội quỳ gối hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an nương nương."

Hoàng hậu thoáng nhìn nữ tử trước mặt, không khỏi giật mình.

Hoàng đế giữ một mình nàng ấy ở lại, nhưng hiện tại trở ra lại bị đày tới Hoán Y Cục.

Song, đó là quyết định của hoàng đế, bà dĩ nhiên sẽ không hỏi thêm.

Lúc đi qua người nàng, Hoàng Hậu lên tiếng: "Trong cung, cho dù là chủ tử hay nô tài ngươi vẫn phải tận trung với Thánh Thượng.

Chỉ cần một câu của ngài, ngài muốn ngươi sống thì tốt, muốn ngươi chết cũng vậy, ngươi không thể cãi lời, cũng không thể ghi hận."

Thượng Trang kinh hãi, vội cúi đầu đáp: "Nô tỳ xin nghe theo sự dạy bảo của nương nương.

Đối với Thánh Thượng, nô tỳ tuyệt không hai lòng."

Con không nhớ thù cha, thần không nhớ lỗi của vua, mà nàng chỉ là một thiếu nữ không quyền không lực thì lấy gì chống lại.

Thân là nô tỳ, tôn nghiêm hay kiêu ngạo đều bị chà đạp, thứ còn lại chỉ có hèn mọn.

Thượng Trang khiêm tốn, từ lúc nàng bước chân vào điện bà đã nhìn ra.

Kỳ thật, so với Mộ Dung Vân Khương kia bà thích nữ tử này hơn.

Chỉ tiếc, hoàng đế không thích.

Ông ta đã tự mình hạ lệnh, bà tất nhiên sẽ không mở miệng hỏi xin nàng ấy.

Lúc này, không biết ai gọi một tiếng "Thái tử điện hạ", Thượng Trang nghe tiếng bước chân tiếng lại, nàng cúi người, hành lễ: "Nô tỳ tham kiến Thái tử điện hạ."

"Nhi thần thỉnh an mẫu hậu."

Giọng nói của nam tử vang lên, không lớn nhưng nghe qua vô cùng thư thái.

Hoàng Hậu nhíu mày: "Phong Nhi, sao con lại tới đây?"

Nguyên Duật Phong đứng thẳng người, đáp: "Nhiều ngày không gặp phụ hoàng, trong lòng nhi thần lo lắng, hôm nay không bận gì nên nhi thần tới.

Mẫu hậu cũng đang muốn vào gặp phụ hoàng sao?"

Hoàng Hậu gật đầu: "Vậy thì cùng vào trong với bổn cung đi."

Vừa dứt lời, Nguyên Duật Phong liền tiến lên dìu bà.

Đi được hai bước, hắn bất giác quay đầu nhìn nữ tử đang quỳ, nàng không mặc y phục trong cung, hẳn là tú nữ lần này.

Nhưng vì sao chỉ có mình nàng ở đây?

"Mẫu hậu, nàng ấy..."

Hắn không khỏi tò mò.

Hoàng Hậu quay đầu, nhỏ giọng: "Phụ hoàng con đày nàng ấy tới Hoán Y Cục, thật tiếc cho một mỹ nhân như vậy."

Vậy sao?

Hắn không tự chủ mà nhìn thêm lần nữa, lúc này nữ tử chậm rãi đứng dậy, nghe thái giám bên cạnh nói gì đó, rồi hai người cất bước rời đi.

Bóng lưng nhỏ nhắn yểu điệu này đúng là một mỹ nhân.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 22: Hiền Phi


Thượng Trang theo sau thái giám, khẽ hít sâu một hơi.

Mọi thứ đều không thay đổi, làm nha hoàn năm năm ở An Lăng phủ, bây giờ vào cung cũng làm nô tỳ.

Nàng khẽ cười, có lẽ đây chính là số phận của nàng, nàng không nên mơ tưởng phải thay đổi nó.

Thái giám đi rất nhanh, dường như muốn nhanh chóng đem nàng tới Hoán Y Cục rồi trở về bẩm báo.

Trong cung, thái giám cung nữ qua lại, thỉnh thoảng sẽ có ánh mắt nhìn bọn họ.

Lúc này, y phục của Thượng Trang chọc tới sự chú ý của mọi người, không phải vì quá lộng lẫy, mà vì nó không phải y phục trong cung.

Thượng Trang lắc đầu, việc này nàng cũng mặc kệ.

Đi thêm một đoạn đường, xa xa nhìn thấy cỗ kiệu từ trước đi tới.

Nàng im lặng nhìn nét mặt thái giám, biểu cảm giận dữ của hắn thoáng hiện lên kính sợ.

Kiệu còn chưa tới, hắn đã quỳ sang một bên, hành lễ: "Nô tài thỉnh an Hiền Phi nương nương."

Thì ra là Tề Hiền Phi.

Thượng Trang cũng lập tức hành lễ.

Bên trong cỗ kiệu truyền ra thanh âm của nữ tử: "Dừng."

Kiệu ngừng, nữ tử không bước xuống mà chỉ nhấc một góc màn lên.

Bên ngoài, quả nhiên là thái giám của Càn Thừa Cung.

Không phải Thánh Thượng cho gọi nhóm tú nữ tới tẩm cung sao?

Sao lại kết thúc nhanh như vậy?

Hiền Phi nhíu mày, do dự một hồi mới mở miệng hỏi: "Tuyển tú xong rồi à?"

Thái giám không ngẩng đầu, chỉ lên tiếng đáp: "Hồi nương nương, đã kết thúc rồi ạ."

Hiền Phi lại hỏi: "Vậy còn An Lăng tiểu thư?"

Lời vừa dứt, Thượng Trang liền giật mình, nàng theo bản năng ngước mắt nhìn.

Màn kiệu chỉ được vén lên một góc, nhưng từ bên này có thể thấy rõ người ngồi bên trong.

Mái tóc nữ tử vấn cao, gương mặt xinh đẹp cùng đôi môi thoa lớp son mỏng, bà chăm sóc rất kỹ nên nhìn không ra tuổi thật.

Thượng Trang không biết Tề Hiền Phi này là ai, càng không rõ vì sao đang yên đang lành bà ấy lại nhắc tới cái tên An Lăng Vu.

Thái giám cũng có chút kinh sợ, yên lặng quay đầu nhìn người bên cạnh.

Thượng Trang hiểu ý, vội vàng cúi đầu.

Thái giám lại nhìn về Hiền Phi, mở miệng: "Hồi...

Hồi nương nương, nàng ta chính là... là An Lăng thị."

Đôi mắt xinh đẹp của Tề Hiền phi trợn lớn, lập tức nhìn về phía nữ tử đang quỳ.

Thái giám không gọi nàng là tiểu chủ, cũng không gọi là An Lăng tiểu thư, trực tiếp dùng danh xưng An Lăng thị, cái này chứng minh điều gì, không cần người khác nói Tề Hiền phi cũng đoán được vài phần.

Hiền Phi không khỏi buộc miệng hỏi: "Công công muốn dẫn nàng đi đâu?"

Thái giám lau mồ hôi lạnh, nói: "Nô tài phụng lệnh Thánh Thượng mang nàng ta tới Hoán Y Cục."

Thái giám thận trọng trả lời.

Tề Hiền Phi giật mình, tới Hoán Y Cục sao?

Bà thật sự không ngờ tới.

Trực tiếp đưa tú nữ tới Hoán Y Cục, trước nay chưa có tiền lệ.

Chỉ là lúc này, bà không nên hỏi.

"Nương nương..."

Thái giám thấy bà đột nhiên im lặng liền cẩn thận gọi một tiếng: "Nương nương, nô tài còn phải trở về phụng mệnh."

Tề Hiền Phi, ho nhẹ một tiếng rồi hạ màn kiệu, nói: "Khởi kiệu."

Cung nữ bên cạnh vội hỏi: "Nương nương, vẫn đi Càn Thừa cung sao?"

Một lát sau, bên trong mới truyền ra thanh âm của nữ tử: "Đi."

Kiệu dần đi xa, Thượng Trang đứng lên, thái giám bên cạnh liền nói: "Ây da, thật đúng ngờ ngươi lại lợi hại như vậy, mới tiến cung mà ngay cả Hiền Phi nương nương cũng hỏi thăm ngươi."

Nói xong, hắn hừ một tiếng rồi đi về phía trước.

Thượng Trang không khỏi quay đầu nhìn, Tề Hiền Phi vì sao lại hỏi thăm chuyện của An Lăng Vu, nàng cũng rất muốn biết.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 23: Giá họa


Thái giám mang Thượng Trang tới Hoán Y Cục, vừa vào cửa đã có một ma ma tươi cười ra nghênh đón: "Không biết ngọn gió nào đưa công công tới đây vậy?"

Ánh mắt bà ta sắc bén, nhìn một cái liền nhận ra người trước mặt là thái giám của Càn Thừa Cung, ai mà không đến nịnh bợ?

Thái giám khẽ hừ một tiếng, chỉ vào Thượng Trang đang đứng phía sau: "Nàng ta, về sau chính là cung nữ của Hoán Y Cục."

Hắn dừng một chút, khóe miệng để lộ nụ cười châm biếm, "Ma ma, đây là mệnh lệnh do đích thân Thánh Thượng ban xuống."

Ma ma hiểu ý, vội vàng gật đầu: "Dạ dạ."

"Được rồi, người ta cũng đã đưa tới, bây giờ phải trở về bẩm báo."

Dứt lời, cũng không nhìn Thượng Trang, thái giám đã xoay người rời đi.

Đợi bóng dáng thái giám khuất dần sau lối rẽ, ma ma mới thu hồi ánh mắt, đánh giá nữ tử trước mặt này, không khỏi có chút kinh hãi, thật đúng là xinh xắn!

Mặc dù không rõ vì sao Thánh Thượng lại đưa nàng ta tới Hoán Y Cục, nhưng nhìn y phục trang sức trên người cũng có thể biết thân thế của nàng.

Mà trước khi rời đi, thái giám còn cố tình nói cho bà biết hoàng đế đã đích thân truyền lệnh, vậy thì bà cũng không cần phải khách khí.

Biết đâu không khách khí với nàng chính là thể hiện sự trung thành với Thánh Thượng.

Ma ma cúi đầu ho mấy tiếng: "Ta là quản sự ở đây.

Ta họ Từ, mọi người đều gọi ta là cô cô."

Giọng điệu lạnh như băng, Thượng Trang thầm thở dài, ma ma trong cung đều là những cung nhân trải qua bao sóng gió, nhẫn nhịn đủ điều mới đạt tới chức vị này, mà với thân thế của nàng, ngày sau mong muốn được sống an ổn cũng có chút khó khăn.

Thượng Trang cúi đầu, ngoan ngoãn đáp: "Nô tỳ là An Lăng Vu, sau này làm phiền cô cô chỉ dạy."

Đuôi lông mày của Từ ma ma nhếch lên vẻ khinh thường, khẽ cười: "Được rồi, sau này gọi ngươi là Vu Nhi, cái họ của ngươi sớm đã không còn tác dụng."

Ai chẳng biết hoàng đế tuyển tú luôn chọn theo họ của tú nữ, bởi vì sau họ chính là quyền lực của gia tộc.

Mà nàng, nếu hoàng đế đã không thích thì cái họ đó cũng không mấy quan trọng.

Thượng Trang nhỏ giọng đáp lại.

Không có họ tên...

Nhưng họa cũng là do họ tên mà ra.

Đúng lúc này, một cung nữ bưng một chậu đầy quần áo từ xa đi tới, Từ ma ma gọi nàng lại, nói: "Qua đây, đem cái này đưa cho người mới làm."

Cung nữ kinh hãi, nhìn thấy sắc mặt Từ ma ma u ám liền vội vàng bước tới.

Đưa mắt nhìn người đứng bên cạnh, cung nữ nhịn không được mà nói: "Cô cô, nàng ta...

Nàng ta còn chưa thay y phục..."

Từ ma ma cười lạnh: "Vừa hay, làm việc, bẩn thì thay.

Giao cho nàng ta đi!"

Cung nữ biết điều ngậm miệng, bưng chậu gỗ đưa cho Thượng Trang.

Thượng Trang sửng sốt một hồi mới đưa tay nhận lấy.

Thật nặng.

Từ ma ma không nhìn nàng nữa, vừa xoay người đi về phía trước vừa nói: "Đi theo ta!"

Cu nữ kia liếc nhìn Thượng Trang, định nói gì đó đã thấy nàng xoay người đi theo, cuối cùng cung nữ đành phải nuốt lời trở vào.

Thượng Trang theo sau Từ ma ma, nàng cũng không hỏi bà ta muốn dẫn mình đi đâu.

Chỉ có điều, hai người đi vài vòng trong sân vẫn không thấy bà ta có ý định dừng lại.

Trong khi Thượng Trang gần như không thể tiếp tục bưng chậu gỗ kia, nó vốn dĩ không nhẹ, bây giờ còn bắt nàng đi lâu như vậy.

Từ ma ma đột nhiên quay đầu nhìn Thượng Trang, thấy nàng cắn môi, hai tay đã bắt đầu run rẩy.

Bà ta hừ lạnh: "Đúng là thiên kim tiểu thư chưa từng làm qua việc gì.

Có điều, nếu đã tới đây rồi thì cái gì cũng phải làm.

Cô cô ta đang rèn luyện cho người, để tránh sau này ngươi cái gì cũng không làm được."

"Tạ ơn cô cô."

Thượng Trang cắn răng nói.

Ngày trước ở An Lăng phủ, tuy nàng cũng là nha hoàn nhưng chưa từng phải làm việc gì nặng nhọc.

Vừa nhớ lại, hai tay đã mất hết sức lực.

"Ầm" một tiếng, toàn bộ quần áo trong chậu đều rơi vãi ra ngoài.

"A!"

Từ ma ma hét lên, chỉ tay vào nàng, mắng: "Ngươi muốn chết hả, những thứ này đều là y phục của chủ tử các cung, nếu làm hỏng một sợi chỉ ngươi cũng đừng hòng sống!"

Thượng Trang không nói lời nào, hai tay run run nhặt đồ lên.

Đầu ngón tay vừa chạm vào bộ đồ màu nhạt, nàng bỗng nhiên phát hiện chỗ vạt áo kia đã bị rách.

Thượng Trang giật mình, đưa tay cầm lấy chỗ đó.

Đúng lúc này, phía sau bỗng nhiên có người kêu lên: "A, cô cô, người mau nhìn xem, nàng ta làm rách y phục của chủ tử!"

Người lên tiếng chính là cung nữ khi nãy giao chậu gỗ cho nàng.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 24: Nhận tội


Thượng Trang theo bản năng quay đầu nhìn, cung nữ kia chột dạ, lập tức cúi đầu.

Cung nữ trong cung phạm sai chỉ có hai con đường.

Thứ nhất là nhận lỗi, nếu vậy chắc chắn sẽ bị trừng phạt, còn về hình phạt thế nào thì vô cùng đa dạng.

Còn loại thứ hai, cũng là cách tốt nhất, chính là giá hoạ cho người khác.

Nếu là người có chút tâm cơ, đa phần đều lựa chọn loại thứ hai.

Thượng Trang vừa định nói thì bộ y phục trong tay đã bị Từ ma ma giật lấy, bà ta cẩn thận nhìn, hai đồng tử co lại, đưa tay túm lấy tóc nàng, quát: "Ta chỉ mới bắt ngươi đi vài vòng, ngươi liền tỏ thái độ rồi sao?

Ngươi vẫn còn nghĩ mình là thiên kim đại tiểu thư sao?"

"A..."

Thượng Trang nhịn không được mà kêu ra tiếng.

Từ ma ma giật tóc nàng lắc qua lắc lại, quay đầu nhìn cung nữ kia: "Đi kiểm tra xem đây là y phục của chủ tử nào.

Gọi người tới giải tiện tỳ này đi nhận tội đi."

Cung nữ kia vẫn chưa lui xuống, run giọng: "Cô cô, đây là...

Là y phục của Hiền phi nương nương, hồi sáng đưa tới là nô tỳ nhận."

Thượng Trang nhìn nàng, xem ra nàng ta đã sớm có chuẩn bị, chỉ chờ đem củ khoai nóng ném ra.

Mà cũng do vận may nàng không tốt, đụng phải lúc này.

Nhưng mà, là y phục của Hiền phi, có lẽ...

Nàng cố chịu đau không phản kháng lại.

Nàng biết, ở cái nơi này, phản kháng cũng không tác dụng, phản kháng chỉ khiến chính mình bị thương càng nhiều hơn thôi.

Cho nên nàng phải nhẫn nhịn chờ cơ hội.

Từ ma ma cuối cùng cũng buông tay, lạnh giọng: "Vậy đưa tới Tự Ninh cung đi."

Cung nữ gọi hai thái giám tới, mỗi người một bên giữ lấy tay Thượng Trang.

Một người trong đám đó lên tiếng: "Bây giờ mới biết sợ sao?"

Nàng đâu phải vì vậy mà run rẩy không ngừng, sự thật là vì bưng đồ nặng lâu nên không chịu nổi mà thôi.

Thái giám giải nàng ra ngoài, cung nữ vậy nhận lấy bộ y phục từ tay Từ ma ma rồi đi theo.

Mọi người vừa tới cửa, đúng lúc gặp một người tiến vào, thấy tình huống này, người nọ sửng sốt buộc miệng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Thượng Trang giật mình, người vừa tới là một cô nương xấp xỉ tuổi nàng.

Nữ tử một thân hồng nhạt, chỉ có điều Thượng Trang nhận ra đây không phải phục sức của cung nữ.

Nhưng cũng không hiểu vì sao, nàng lại cảm thấy không giống tú nữ tiến cung đợt này.

Tú nữ thì không nên một mình tới đây.

Nữ tử liếc nhìn Thượng Trang, vừa định lên tiến thì giọng nói của Từ ma ma phía sau truyền tới: "Ôi, Linh Khuyết cô nương sao lại tới đây?"

Bà ta vừa nói vừa ra nghênh đón.

Từ ma ma gọi nàng là công nương, vậy nàng ấy là cung nữ của chủ tử nào đó trong cung rồi, có điều nhìn quần áo lại có vẻ không giống.

Linh Khuyết thu ánh mắt đang nhìn Thượng Trang, hướng Từ ma ma nói: "Y phục của Hiền phi nương nương đã giặt xong chưa?"

Sắc mặt Từ ma ma trầm xuống, chỉ tay vào Thượng Trang: "Vốn là đã xong, nhưng lại bị tiện tỳ này làm hỏng, ta đang kêu người áp giải nàng ta tới cho nương nương trừng trị!"

"Cái gì?"

Linh Khuyết lại nhìn Thượng Trang, nàng thấy hai tay nàng ấy không ngừng run rẩy.

Chỉ có điều, không biết vì sao nàng lại cảm thấy, nàng ấy run rẩy không phải vì sợ

Linh Khuyết xoay người lại, nói: "Nếu đã như vậy thì mang nàng ấy tới Tự Ninh cung đi."

Nói xong nàng liền xoay người ra ngoài.

Thái giám áp giải Thượng Trang đi theo, cung nữ cầm y phục kia cũng vội vã theo sau.

....

Tự Ninh cung.

Linh Khuyết vào tới đại sảnh thì dừng lại, xoay người chỉ tay vào Thượng Trang và cung nữ kia, nói: "Hai người các ngươi ở lại, những người khác lui xuống đi."

Hai thái giám vội vàng rời đi.

Lúc này, nghe bên ngoài có người gọi một tiếng "Nương nương", sau đó có tiếng bước chân tới gần, mọi người trong phòng liền lập tức quỳ xuống.

Cửa bị đẩy ra, Thượng Trang nghe thấy tiếng bước chân không chỉ của mình Tề Hiền phi.

Nàng cúi đầu, lời nói của bà ấy truyền tới: "Ngày thường muốn gặp con còn khó hơn lên trời, hôm nay Thánh Thượng ban thưởng tú nữ, con lại vào cung tạ ơn nhanh như vậy sao?"

Nam tử khẽ cười, nói: "Ai nói là nhi thần tới tạ ơn?"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 25: Kế sách


"Vậy sao?"

Hiền phi kinh ngạc quay đầu nhìn con trai mình, sau phút hoảng hốt mới hỏi, "Vậy con tiến cung làm gì?"

Nếu như lo lắng bệnh tình của hoàng đế thì nó nên tới Càn Thừa cung thăm hỏi, chứ không phải theo nàng về Tự Ninh cung.

Nguyên Duật Diệp định trả lời, trong lúc lơ đãng, ánh mắt vô tình lại dừng trên thân hình đang quỳ dưới đất.

Con người hắn thay đổi, quay đầu liếc nhìn Linh Khuyết.

Linh Khuyết hiểu ý, tiến lên nói: "Cung nữ của Hoán Y Cục làm hỏng y phục của nương nương, vì vậy vội áp giải tới để nương nương xử lý."

Lúc này, Hiền phi mới chú ý tới hai người đang quỳ dưới đất, bà tiến lên ghế cao ngồi xuống, nói: "Việc nhỏ này cũng phải để bổn cung xử lý sao?

Nếu đã phạm lỗi, vậy thì nên làm thế nào thì làm thế đó.

Linh Khuyết, gọi người mang bọn chúng ra ngoài, bổn cung và Vương gia còn có chuyện muốn nói."

Thượng Trang cắn răng, lúc nãy thái giám đưa nàng tới Hoán Y Cục, nàng từng gặp qua Tề Hiền phi, chỉ tiếc Tề Hiền phi chưa từng nhìn qua bóng dáng của nàng.

Vậy thì, nàng có thể đánh cược một lần hay không.

Hai tay nàng nắm chặt, đang định lên tiếng thì lại nghe Linh Khuyết tiếp tục: "Nương nương, Linh Khuyết lại thấy việc này cần phải tra xét lại."

Thượng Trang kinh ngạc trước mấy lời này, xem ra địa vị của Linh Khuyết này cũng không bình thường, bởi vì, nàng ấy không tự xưng "nô tỳ".

Tề Hiền phi liếc nhìn Linh Khuyết, lười biếng nói: "Vậy sao?

Vậy nói cho bổn cung nghe một chút."

Linh Khuyết cười yếu ớt, quay đầu nhìn khóe miệng của Nguyên Duật Diệp còn mang ý cười.

Hắn thoáng nao nao, ánh mắt không tự chủ lại nhìn hai người đang quỳ dưới đất.

Hiền phi cũng đưa mắt nhìn lại, bà bỗng nhiên kinh ngạc, là nàng!

Linh Khuyết tới cạnh cung nữ, hỏi: "Ngươi nói y phục của nương nương là do người này xé rách, vậy ngươi tận mắt nhìn thấy sao?"

Cung nữ giật mình, run run mở miệng: "Dạ phải...

Là nô tỳ tận mắt trông thấy."

Linh Khuyết lại quay về nhìn Thượng Trang: "Ngươi còn gì muốn nói không?"

Hiền phi định lên tiếng, Thượng Trang đã nói: "Hồi bẩm nương nương, nô tỳ muốn hỏi nàng ta một vấn đề."

Hiền phi vốn có ý bảo vệ nàng, chẳng qua lúc này nghe nàng nói vậy cũng không nhiều lời, nhẹ nhàng gật đầu.

Bà thật muốn nhìn xem nữ tử này sẽ thoát tội như thế nào.

Thượng Trang hít vào một hơi, mở miệng: "Ta chỉ muốn hỏi ngươi, y phục là lúc ngươi đưa cho ta, ta liền xé rách, hay lúc sau mới xé?"

Cung nữ không ngờ nàng đột nhiên hỏi vậy, không chút chần chờ, vội đáp: "Đương nhiên là lúc sau mới xe, là vì cô cô bắt ngươi bưng chậu gỗ kia, ngươi không phục nên làm rớt y phục xuống đất, sau đó mới xé."

Lúc này, nàng ta không hề run sợ, một hơi đem toàn bộ nói ra, hơn nữa còn vô cùng chi tiết.

"Tốt lắm."

Thượng Trang khẽ cười, hướng Hiền phi, nói: "Nô tỳ khẩn cầu nương nương cho người tới Hoán Y Cục đem chậu gỗ mà nô tỳ đã bưng mang qua đây."

Hiền phi không rõ nguyên do, lại nghe Nguyên Duật Diệp lên tiếng: "Linh Khuyết, phân phó người làm đi."

Nhìn nữ tử dưới đất, miệng hắn bất giác cong lên ý cười.

Nàng so với dự đoán của hắn, hẳn là người thông minh.

Vở kịch này, hắn càng lúc càng mong chờ.

Ánh mắt dừng lại trên cung nữ kia, hay lắm, vừa lúc có thể dùng nàng ta để thử nàng.

Linh Khuyết khẽ cười, xoay người lui xuống.

Một lát sau, chậu gỗ đã được mang tới.

Thượng Trang còn nói phải bỏ vào trong một lượng y phục giống lúc nàng bưng.

Tất cả đều chuẩn bị xong, nàng thở nhẹ, thấp giọng nói: "Vừa rồi ở Hoán Y Cục nô tỳ bưng chậu gỗ này đi lại ước chừng khoảng một nén nhang, bây giờ, nô tỳ hy vọng nàng ta có thể làm lại."

Nàng vừa nói vừa chỉ tay vào cung nữ trước mặt.

Cung nữ hoảng sợ, nàng ta không biết rốt cuộc Thượng Trang muốn làm gì.

Sau một hồi lâu, nàng ta mới đáp trả: "Bởi vì việc cô cô bắt ngươi làm vốn là việc của ta, cho nên sắp chết rồi ngươi còn muốn chiếm lợi sao?"

Thượng Trang cười nhạt, nàng không nhàm chán như vậy.

Hiền phi lên tiếng: "Vậy thì bưng đi."

Cung nữ cắn răng, lúc này cũng không dám lỗ mãng, liền tiến lên bưng chậu gỗ.

Linh Khuyết dẫn nàng ta ra ngoài.

Thượng Trang mới lên tiếng: "Thỉnh nương nương và Vương gia rời bước."

Nguyên Duật Diệp cười khẽ một tiếng, tiến lên đỡ Hiền phi ra ngoài.

Mà hắn tựa hồ cũng đã đoán ra kế sách của nàng.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 26: Trị tội


Thượng Trang hít một hơi thật sâu, tay cố bám vào hành lang bên cạnh để dựa sức đứng dậy.

Lúc này, nàng mới phát hiện hai tay đã tê cứng.

Nàng cười nhẹ, như thế cũng tốt, vừa vặn có thể chứng minh suy nghĩ của nàng là đúng.

Mọi người đều ra bên ngoài nhìn cung nữ bưng chậu gỗ vòng qua vòng lại thật lâu.

Cuối cùng, cũng giống Thượng Trang, nàng ta kiên trì không được, đem chậu quần áo lật úp hết trên mặt đất.

Thượng Trang vội nhặt lấy y phục đã bị xé rách bên cạnh, ngồi chồm hổm xuống đưa cho nàng ta, mở miệng: "Bây giờ, cô xé nó đi."

Chỉ có đáy mắt của Nguyên Duật Diệp ý cười càng lúc càng đậm.

Cung nữ cắn răng: "Ngươi thật to gan, dám kêu ta xé rách y phục trước mặt nương nương.

Cô cho rằng làm vậy nương nương sẽ trị tội ta sao?"

Thượng Trang vẫn giữ vẻ mặt ung dung nhìn nàng, nhẹ nhàng nói: "Không, cô xé rách nó, nương nương mới không thể trị tội cô."

Nếu xé không rách thì chứng tỏ nàng ta đã nói bậy.

Cung nữ kinh ngạc nhìn nàng, Thượng Trang liền ghé sát tai nàng ta, nhỏ giọng: "Ta biết là cô giá họa cho ta."

Nàng nhận ra, đây chính là hoàng cung.

Phi tần tranh đấu, cung nữ cũng tranh gì.

Chỉ cần nàng sống thì những thứ này vĩnh viễn sẽ không dừng lại.

Cung nữ lấy y phục trong tay Thượng Trang, dùng sức mà xé.

Nhưng khi dùng lực, nàng ta mới phát hiện hai tay của mình đã run rẩy không ngừng, ngay cả sức cầm còn không có huống chi là xé rách.

Hơn nữa đây lại là gấm vóc thượng hạng, nếu ở trong tình huống bình thường cũng phải dùng sức mới xé rách.

Thế nhưng hiện tại, hai tay nàng ta còn làm chủ không được chớ đừng nói là làm việc này.

Cung nữ sợ tới sắp khóc, cắn răng dùng hết sức lực nhưng y phục trong tay vẫn nguyên vẹn.

Rốt cuộc, nàng khóc thành tiếng, càng khóc càng hoảng loạn.

Lúc này, Thượng Trang mới xoay người quỳ gối, cúi đầu nói: "Nương nương đã nhìn thấy."

Linh Khuyết cười đùa choàng tay Hiền phi, lên tiếng: "Nương nương, Linh Khuyết đã nói việc này đáng tra xét mà?"

Tề Hiền phi tỏ ra khen ngợi nhìn nàng: "Ngươi đâu, mau lôi nàng ta xuống, đánh ba mươi trượng!"

Thái giám liền tiến lên, áp giải cung nữ ra ngoài.

Nàng ta khóc lóc: "Nương nương tha mạng!

Nương nương, xin người tha mạng cho nô tỳ!

Nô tỳ không cố ý, nô tỳ không cố ý..."

Kỳ thật Thượng Trang biết, nàng ta không phải cố ý, không ai dám tùy ý xé rách y phục của chủ tử như vậy.

Chẳng qua là nàng ta muốn nàng chịu tội thay.

Nhưng, nhìn bộ dáng nàng ta đáng thương như thế, nàng nhịn không được cảm thấy có chút không đành lòng.

Có nên cầu xin cho nàng ta hay không?

Trong lòng không ngừng đấu tranh giữa hai luồng suy nghĩ "nên" hay "không".

Lúc này, một thân ảnh đi tới, một tay kéo nàng, ôm vào lồng ngực.

Hơi thở ấm áp của nam tử phả vào mặt nàng, hắn cười nói: "Mẫu phi, cung nữ này thật thú vị, nhi thần thích nàng.

Hay người ban nàng cho nhi thần, để nhi thần đưa nàng về phủ đi."

Cả người Thượng Trang chấn động, nàng không nghe lầm chứ?

Hắn nói, thích nàng.

Còn nói, muốn dẫn nàng về phủ...
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 27: Gặp lại


Thượng Trang nhiều lần giãy giụa, nhưng vòng tay nam tử vẫn ôm nàng thật chặt.

Nàng cắn răng, lại nghe hắn cười nói: "Thế nào, bổn vương ôm ngươi không thoải mái sao?"

Tề Hiền phi kinh ngạc, sắc mặt trầm xuống: "Diệp Nhi, buông nàng ra."

Linh Khuyết ôm cánh tay Tề Hiền phi cũng sợ hết hồn, nàng thu lại nụ cười, ánh mắt nhìn về Nguyên Duật Diệp, thấy rõ đáy mắt hắn cũng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Tề Hiền phi chỉ có một đứa con trai là hắn, cho tới bây giờ những yêu cầu của hắn bà đều đồng ý, huống chi hôm nay chỉ là một tiểu cung nữ.

Hiền phi nhìn nữ tử đang trong vòng tay của hắn, lên tiếng: "Đây là khẩu dụ của Thánh Thượng, đưa nàng tới Hoán Y Cục."

Ngụ ý chính là cung nữ này hắn không thể đem đi.

Nguyên Duật Diệp ngẩn ra, cúi đầu nhìn nữ tử trong lòng mình, hắn khẽ cười nhạt, buông lỏng tay ra, tiến lên phía trước: "Vậy là nhi thần đã phạm sai rồi, thì ra đây là cung nữ của Hoán Y Cục."

Tề Hiền phi thấy hắn không khăng khăng giữ nàng mới thở phào nhẹ nhõm, bà nhìn Thượng Trang: "Được rồi, hôm nay ngươi về trước đi, nói với Từ ma ma, ngày mai bổn cung muốn ngươi mang y phục tới đây."

Thượng Trang thoáng kinh ngạc, đến lúc phản ứng lại mới cúi đầu, đáp: "Tạ ơn nương nương, nô tỳ xin cáo lui."

Câu này của Tề Hiền phi chính là ân điển đối với nàng, mà đây cũng là lời cảnh cáo của bà dành cho Từ ma ma, để bà ta không được gây khó dễ cho nàng nữa.

Nhìn bóng dáng nữ tử ra ngoài, đáy mắt Nguyên Duật Diệp khẽ sáng lên.

Lúc này, Tề Hiền phi mới nói: "Đúng rồi, con còn chưa nói cho mẫu phi biết, hôm nay vì sao lại vào cung?"

Hắn quay đầu, vẻ mặt đã trở lại bình thường, lắc đầu: "Bây giờ thì không có chuyện gì nữa."

"Diệp Nhi..."

Bà kinh ngạc nhìn hắn, hắn là con trai của bà, bà đương nhiên hiểu hắn.

Chỉ là hắn không muốn nói, vậy thì cho dù thế nào, hắn cũng sẽ không nói bà biết.

Bất đắc dĩ thở dài, Tề Hiền phi nói: "Nếu con không muốn nói thì mẫu phi cũng không ép.

Hôm nay mẫu phi có qua Càn Thừa cung thăm phụ hoàng con, thân thể ngài ấy..."

Nàng bỗng nhiên không biết nói sao, chợt xoay người đi.

"Mẫu phi.

" Nguyên Duật Diệp tiến lên, cầm lấy tay bà.

Tề Hiền phi ngước mắt nhìn con trai mình, trở tay cầm lấy tay hắn nói: "Hôm nay Hoàng hậu cũng ở đó, Thái tử cũng vậy.

Diệp Nhi à, sao con cứ không hiểu chuyện vậy chứ?

Trong khoảng thời gian này, con nên đến Càn Thừa cung nhiều hơn, đây chẳng phải là cơ hội tốt đối với việc chọn ra người xuất sắc trong lần này sao?"

Hắn khẽ cười: "Làm sao mẫu phi biết lần này vị trí Thái tử sẽ có biến?"

Tề Hiền phi cuối cùng cũng giật mình.

Nguyên Duật Diệp cười một tiếng, xoay người đi ra ngoài, một mặt nói: "Nhi thần trở về trước, ngày khác lại tới thăm mẫu phi."

"Diệp Nhi..."

Tề Hiền phi vừa lên tiếng, bóng dáng hắn đã rời khỏi cánh cửa.

Linh Khuyết vừa định gọi hắn, lại thấy hắn đã rời đi.

Nàng quay người nhìn Tề Hiền phi, vội nói: "Nương nương đừng thương tâm, ngài ấy là vậy, ngài cũng không phải không biết.

Nương nương nên nghỉ ngơi sớm đi, Linh Khuyết cũng nên trở về rồi."

Nói xong nàng hành lễ, xoay người đuổi theo nam tử.

.....................

Rời khỏi Tự Ninh cung, Thượng Trang mới phát hiện sắc trời đã tối.

Nàng hít một hơi thật sâu, chẳng qua là mới vào cung hai ngày, nhưng nàng giống như đã dạo một vòng qua Quỷ Môn Quan.

Nàng cố gắng không nghĩ tới cung nữ bị bắt đi kia bây giờ như thế nào rồi.

Giờ phút này, nàng mới hiểu câu nói "Ngươi phải sống" của lão gia, ba chữ tuy đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng.

Hoán Y Cục, tuy nơi đó nàng không muốn về, nhưng lại không thể không trở về.

Nàng không biết vì sao hoàng đế lại căm giận người nhà Ăn Lăng như vậy, nhưng nhờ Tề Hiền phi mà nàng lại thấy được hi vọng.

Nghĩ tới việc này, nàng bất giác nở nụ cười.

Cho dù thế nào, nàng phải sống.

Diệc Trang...

Thầm gọi tên muội muội trong lòng, bàn tay bất giác đặt lên ngực, cách tấm y phục, Thượng Trang có thể cảm nhận được sự tồn tại của khối ngọc bội kia.

Nàng bỗng nhiên cảm thấy an tâm, bởi vì nàng không chỉ có một mình, bên ngoài vẫn còn người thân đang chờ đợi nàng.

Đi qua con đường nhỏ phía Tây Ngự Hoa Viên, trong lúc lơ đãng, Thượng Trang ngẩng đầu thì thấy trong đình phía trước có một người.

Bóng lưng rất đỗi quen thuộc.

Nàng thầm kinh hãi, không biết tại sao bản thân lại có cảm giác như vậy.

Nàng thất thần nhìn xuống đất, vừa định tới gần ngôi đình, người nọ bỗng dưng lên tiếng: "Mạc Tầm?"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 28: Là y


Mạc Tầm?

Thượng Trang bất giác muốn nhìn mặt người nọ.

Ánh mắt nhìn thẳng tấm lưng người phía trước, là y sao?

Chẳng biết vì sao, khi nghĩ như vậy, tim nàng lại thoáng loạn nhịp.

Nàng không rõ đó là cảm giác gì.

Tóm lại, là vô cùng lạ.

Lúc này sắc tới đã tối, nàng cách y hai trượng, ánh trăng đã lờ mờ tỏa sáng.

Có lẽ, trong không khí còn mang theo chút sương.

Có lẽ, là do quá xa.

Nàng thầm nói như vậy.

Nhưng, những điều này không thể cản nàng tiến lên, Trong tiềm thức, Thượng Trang muốn nhìn y tựa như gặp lại người quen.

Mặc dù bọn họ chỉ mới gặp nhau một lần, nhưng đối với nàng thì ở chốn thâm cung xa lạ này, y chính là người quen của nàng.

Ở một nơi xa lạ gặp lại người quen.

Nghĩ tới đây, khóe môi nàng cong lên, nàng thật cao hứng.

Đi lên phía trước, vừa định mở miệng lại thấy nam tử đột nhiên xoay người.

Nàng sợ run lên, y lại nhíu mày, mở miệng lần nữa: "Mạc Tầm sao?"

Nàng và y ở khoảng cách gần như vậy.

Đôi mắt đẹp như ánh sao, giống hệt như lúc mới gặp, chúng có thể làm người khác ghi tạc trong lòng.

Mà Thượng Trang thoáng rung động.

Y không nhìn thấy!

Y lại không nhìn thấy!

Hai tay bất giác siết chặt, một khắc đó, không rõ vì sao, nàng lại đột nhiên cảm thấy đau lòng.

Nàng đã thấy, đôi mắt đẹp nhất thế gian kia, lại không thể nhìn thấy.

Gặp phải tình hình này, trong đầu, nàng chợt suy nghĩ lại mọi chuyện.

Y nói muốn Mạc Tầm nhường đường, nhưng ánh mắt của y chưa từng nhìn sang phía nàng.

Nàng té dưới chân y, y muốn đỡ lấy cũng bị Mạc Tầm chặn lại, rồi nói công tử, nàng không sao...

Cho nên khi đó, nàng đã cảm thấy khó hiểu.

Y nhíu mày, tay vịn hai bên chuyển hướng nhìn về phía này.

Việc này nằm ngoài suy nghĩ của Thượng Trang, nam tử đã ở ngay trước mặt nàng, nàng nhịn không được, bất giác lui về sau.

Nàng thấy rõ rồi, y không ngồi trên ghế đá trong đình, mà ngồi trên xe lăn.

Thì ra y không chỉ không nhìn thấy, mà còn...

Thượng Trang không rõ tâm tình của mình lúc này thế nào, nhưng trái tim của nàng vô cùng đau đớn.

Nàng không nên như thế, không nên như thế.

Y cuối cùng cũng ý thức được người trước mặt không phải Mạc Tầm, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười khổ, thấp giọng: "Ta làm ngươi sợ à?"

Thượng Trang hoàn hồn, cuống quít lắc đầu: "Không...

Không có..."

Không có?

Y sẽ tin sao?

Cho dù y không nhìn thấy nàng, nhưng y có thể cảm nhận được.

Chỉ là cảm giác này thật khó hiểu, tại sao ngươi trước mặt lại cho y cảm giác quen thuộc?

Thượng Trang hít vào một hơi, cuối cùng tiến lên.

Y cảm nhận được, tay vịn xe lăn lui xuống.

"Ta chỉ là..."

Lời chưa nói xong, nàng bỗng im lặng.

Chẳng qua là vậy?

Nàng tự vấn lòng, không ngờ lại không trả lời được.

Y lắc đầu cười một tiếng, lại hỏi: "Ngươi là ai?"

"Ta là An Lăng..."

Nàng bỗng im lặng, ngừng lại một lúc mới nói: "Ta là Thượng Trang."

Lần đầu gặp mặt, nàng dùng thân phận An Lăng tiểu thư lừa y.

Gặp lại lần nữa, nàng muốn dùng thân phận thật của mình mà đối diện.

Nàng tự nhủ, y không thấy nên sẽ không sao.

"Thượng Trang."

Y nhẹ giọng đọc lại, "Một cái tên rất đặc biệt."

Chẳng hiểu tại sao, nghe y nói thế, tâm tình nàng bỗng dưng trở nên tốt hơn, buột miệng nói: "Ta là cung nữ của Hoán Y Cục."

Lời vừa thốt ra, nàng mới cảm thấy có chút không ổn.

Lúc vừa gặp y, nàng đã biết y không phải là người đơn giản.

Mà hôm nay, y lại xuất hiện ở nơi này.

Nàng không quên, đây chính là hoàng cung Tây Chu.

Nàng bắt đầu tò mò với thân phận của y, hoặc là ở trước mặt y nàng có nên tự xưng là "nô tỳ" hay không?

Y cũng tỏ vẻ kinh ngạc, nàng là cung nữ của Hoán Y Cục, thật vậy sao?

Ngước mắt nhìn nàng, y nhẹ giọng: "Chúng ta đã từng gặp nhau sao?"

Nàng mang cho y cảm giác rằng bọn họ đã từng gặp nhau.

Nhưng, cung nữ của Hoán Y Cục, điều này hình như không thể.

Thượng Trang vội lên tiếng phủ nhận: "Không có."

Bọn họ hôm nay, là lần đầu gặp mặt.

Bởi vì, hôm nay nàng mới là Thượng Trang.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 29: Lẫn tránh


Y vẫn còn cười, tại sao y lại như vậy?

Bọn họ từng gặp nhau ư?

Sao có thể?

"Ngươi làm gì ở đây?"

Y hỏi.

Thượng Trang khẽ trả lời: "Đây là đường trở về Hoán Y Cục, ta đúng lúc đi ngang qua đây."

Nàng không hỏi y là ai, y cũng không nói.

Y nghĩ nàng không biết thân phận của mình, mà y cũng không muốn nói cho nàng biết.

Cho tới bây giờ, người biết thân phận của y đều tỏ thái độ cung kính từ xa.

Cho dù không biết, bọn họ chỉ cần nhìn thấy bộ dáng của y cũng sẽ chủ động tránh xa.

Nhưng nàng, lại không như vậy.

Cảm giác yên tĩnh như thế, hơn hai mươi năm qua y chưa từng cảm nhận được.

Y không phủ nhận điều này, bởi vì y thích.

Hai bàn tay nắm chặt bánh xe lăn thoáng thả lỏng, khóe miệng y vẫn nở nụ cười thư thái.

Thượng Trang nhìn nụ cười đó, tâm tình căng thẳng ban nãy cũng tan biến đi.

"Ngươi uống trà không?"

Y lại hỏi nàng.

Lúc này, Thượng Trang mới thấy trên bàn có để ấm trà, còn có trái cây và cả điểm tâm.

Y đang chờ ai ở đây sao?

Bất giác nhìn xung quanh cũng không thấy nào tới.

Nhưng cho dù ở khoảng cách xa, do trên tay cung nhân có cầm đèn lồng nên nàng mới có thể phán đoán có người hay không.

Cách ngồi đình không xa, trên dãy hành lang, bọn họ đang điều chỉnh lại đèn lồng, ánh sáng lan tới đây làm mọi thứ trong đình đều có thể thấy rõ.

Thượng Trạng bước lên rót trà ra tách, đưa tới trước mặt y, hỏi: "Ngài muốn uống sao?"

Y cười giơ tay lên, Thượng Trang vội cẩn thận đặt tách trà vào tay y.

Y uống một ngụm, khẽ cau mày: "Đã nguội rồi."

Thượng Trang kinh ngạc, trà đã nguội, vậy xem ra y đã ngồi đây chờ rất lâu.

Y lại đột nhiên hỏi: "Ngươi đi lâu như vậy không về, sẽ không sao chứ?"

Y vừa dứt lời, Thượng Trang mới nghĩ tới.

Nhưng, bây giờ có trở về cũng đã muộn rồi, nàng miễn cưỡng cười nói: "Không sao đâu, công việc hôm nay ta đã làm xong rồi."

Nàng không nói rõ, nàng thích ở nơi này, cho dù sau khi trở về sẽ bị trách phạt.

Y "Ừ" một tiếng, lại uống thêm một ngụm.

Thượng Trang nhíu mi: "Trà lạnh không nên uống nhiều."

Y cười cười: "Ta khát."

Thượng Trang ngạc nhiên, sau đó lại nói: "Vậy, ngậm trong miệng một lát sẽ ấm lên."

Hiện tại đã là cuối thu, khí trời chuyển lạnh, nhất là vào buổi tối, không khí lạnh rét như băng.

Uống trà lạnh đối với thân thể không tốt.

Y lại nghe lời, thật sự ngậm trong miệng.

Chẳng biết tại sao, Thượng Trang lại đột nhiên cảm thấy buồn cười.

Nàng vừa định lên tiếng, đột nhiên phát hiện có người từ đằng xa vội vàng chạy tới.

Nàng không nhìn rõ, nhưng thấy tốc độ di chuyển của đèn lồng rất nhanh.

Nàng kinh hãi, vội nói: "Ta phải về rồi."

Nàng không thể để người khác nhìn thấy nàng, đặc biệt là người bên cạnh y, Mạc Tầm.

Ở trước mặt y, nàng không muốn làm An Lăng Vu, nàng chỉ muốn được làm một Thượng Trang bình thường.

Nàng vội xoay người rời khỏi.

Đột nhiên, giọng nói của y từ phía sau truyền tới: "Ngày mai, ngươi có tới nữa không?"

Bước chân nàng chậm lại, trái tim bỗng dưng đập nhanh hơn.

Ngày mai...

Có thể gặp lại sao?

Nàng không kịp quay đầu trả lời, cắn môi, vội vàng rời đi.

Mạc Tầm nhanh chóng tới đình.

Bầu trời lúc này đã tối đen như mực, bên trong, không hề có một ánh đèn.

Dựa vào ánh sáng từ chiếc đèn lồng cầm trong tay mới có thể thấy rõ người ngồi bên trong.

Hắn chạy nhanh tới, đặt đèn lồng lên bàn, thở hổn hển mấy hơi mới nói: "Chủ tử, nàng không chịu tới."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 30: Chèn ép


Có vẻ y đã lường trước nên không hề kinh ngạc, cười nhạt một tiếng: "Không sao, chúng ta về phủ."

Dứt lời, y đặt tách trà lên bàn.

Lúc này, Mạc Tầm mới để ý vị trí đồ vật trên bàn đã thay đổi, hắn có chút kinh ngạc, buột miệng hỏi: "Có ai vừa tới đây sao?"

"Ừ."

Y nhẹ giọng trả lời, "Thượng Trang đã tới."

"Thượng Trang?"

Mạc Tầm kinh ngạc, Thượng Trang là ai?

Hắn còn đang nghĩ, đã thấy người bên cạnh đẩy xe lăn về trước.

Hắn kinh hãi, bước lên nắm chặt tay xe lăn.

Bỗng nhiên nghĩ tới chuyện hôm nay, hắn trầm giọng: "Chủ tử, hay là đi tìm Thánh Thượng đi?"

Y thoáng ngạc nhiên, sau đó lập tức lắc đầu: "Không cần, đây cũng không phải chuyện quan trọng gì.

Mạc Tầm còn muốn nói thêm, nhưng nhìn nét mặt y thì đành im lặng.

Thượng Trang chạy một đoạn thật xa mới vỗ ngực đi bộ chậm lại.

Lúc này, nàng mới nhớ mình lại quên hỏi tên y rồi.

Hầy, nàng khẽ cười.

Thật ra, cho dù lúc đó nàng nhớ thì có lẽ cũng sẽ không hỏi.

Bởi vì, chỉ cần biết tên y, nàng sẽ gián tiếp biết được thân phận bên trong.

Nàng không muốn như vậy.

Hít một hơi thật sâu, Hoán Y Cục đã ở trước mặt nàng.

Nàng không dừng bước, tiếp tục đi về hướng đó.

Hôm nay, việc duy nhất làm nàng vui vẻ chính là được gặp y trong cung.

Cảm giác đó rất lạ, ở trước mặt y, nàng chỉ muốn làm Thượng Trang.

Đơn giản, là Thượng Trang.

Nghĩ chuyện đó, khóe miệng nàng chậm rãi cong lên một nụ cười nhẹ.

Buổi tối, Hoán Y Cục yên tĩnh tới kinh ngạc.

Thượng Trang đi vào, có thể nghe rõ âm thanh bước chân của mình.

Về đến nói dành cho cung nữ, giọng nói của Từ ma ma liền truyền tới: "Ta thật đúng là xem thường ngươi mà, vừa có thể thoát tội, lại có thể muộn như vậy mới trở về.

Ngươi nghĩ hoàng cung này là nhà của ngươi hả, muốn thế nào thì như thế đó sao?"

Thượng Trang giật mình, xoay người lại đã thấy bà ta từ một bên hành lang đi ra.

Ánh sáng từ đèn lồng chiếu vào gương mặt mập mạp của bà ta, trên đó rõ ràng là đang tức giận.

Bà ta quản lý Hoán Y Cục này đã nhiều năm, nhưng chưa từng thấy cung nữ nào kiêu ngạo như vậy.

Nếu bà ta bỏ qua việc này, thì uy danh sau này ở Hoán Y Cục còn nữa hay sao?

"Cô cô."

Thượng Trang lui nửa bước, cúi đầu gọi bà ta.

Từ ma ma tiến lên, dùng sức nhéo vai nàng, mắng: "Ngươi nghĩ mình là thiên kim tiểu thư sao?

Đã tới Hoán Y Cục rồi thì tốt nhất nên nhớ rõ thân phận mình đi."

Thượng Trang đau tới nhíu mày, theo bản năng che bả vai lại.

Nàng nhanh chóng lui nửa, Từ ma ma liền nổi giận, định mở miệng đã nghe Thượng Trang nói: "Cô cô, Hiền phi nương nương nói nô tỳ phải tự mình đi đưa y phục hằng ngày, nếu nô tỳ không có sức mang đồ, đến lúc đó, sợ là không làm tròn trách nhiệm nương nương đã giao."

"Ngươi!"

Từ ma ma nhướng lông mày, trừng mắt nhìn nàng.

Nàng ta định làm gì?

Dám lấy Hiền phi ra dọa mình sao?

Thượng Trang vẫn cúi đầu: "Sắc trời đã không còn sớm, cô cô trở về nghỉ ngơi sớm đi, nô tỳ xin về phòng trước."

Vừa nói xong, nàng cũng không nhìn bà ta, đi về phía trước.

Từ ma ma nén chịu tức giận, trong lòng vô cùng khó chịu.

Bà ta định mở miệng mắng tiếp, đột nhiên cảm nhận có người đi vào Hoán Y Cục, bà ta kinh ngạc, theo bản năng quay đầu, nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của người nọ.

Bà ta định la lên, người nọ đã tiến tới, nắm lấy vạt áo bà ta, trầm giọng: "Nhớ kỹ, sau này đừng gây phiền toái cho nàng."

Hai chân bên dưới mềm nhũn, Từ ma ma run run gật đầu.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 31: Hiểu lầm


Sáng sớm hôm sau, Thượng Trang cùng những cung nữ khác vào viện làm việc.

Nàng nhìn bốn phía xung quanh nhưng vẫn không thấy cung nữ kia.

Điều càng làm nàng cảm thấy kỳ quái chính là Từ ma ma cũng không tìm nàng gây chuyện.

Nàng mỉm cười, bà ta không tới, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Nàng gật đầu, ra khỏi Hoán Y Cục.

Đi ngang qua ngôi đình hôm qua, Thượng Trang cố tình nhìn qua hướng đó, lúc này bên trong không một bóng người.

Trong đầu lại đột nhiên nhớ tới lời của y.

Ngày mai, ngươi có tới không?

Nghĩ đến chuyện này, nàng lại khẽ cười một tiếng.

Từ Tự Ninh cung trở về, nàng không còn chuyện gì khác nên tới đây chờ y.

Nàng tới nơi rồi nhưng vẫn chưa thấy ai.

Nàng đợi một lúc, bất chợt động phải một lồng ngực rộng lớn đang đi tới.

Thượng Trang giật mình, vội lui nửa bước, cúi đầu: "Nô tỳ đáng chết!"

Ở nơi này nếu không phải thái giám, vậy hắn nhất định là chủ tử.

Đụng phải chủ tử, chính là có tội.

Nàng thầm trách mình quá sơ ý.

Mộ Dung Vân Sở cúi đầu nhìn nữ tử trước mặt, là một tiểu cung nữ.

Hắn giơ tay xoa xoa thái dương, là hắn ngơ ngẩn đi lại, chưa nhìn rõ đã đụng phải nàng.

Thượng Trang chờ mãi vẫn không nghe thấy nửa câu trách cứ...

Nhưng lại nghe tiếng cười nhẹ của nam tử trước mặt.

Nàng kinh ngạc, nhịn không được ngước mắt, nhỏ giọng hỏi: "Ngài không sao chứ?"

Mộ Dung Vân Sở lắc đầu, thấy nàng đứng qua một bên, hắn cũng không đi ngay, mở miệng: "Ngươi tên gì?"

Hắn cũng không biết vì sao lại hỏi, chỉ là hắn đơn giản muốn hỏi như vậy.

Thượng Trang giật mình, vội trả lời: "An Lăng Vu."

Nghe được ba chữ này, Mộ Dung Vân Sở chấn động, kinh ngạc nhìn nữ tử trước mặt.

Thì ra là nàng!

Tầm mắt thoáng mơ hồ, hắn khẽ lắc đầu, cười nhạo một tiếng: "Thì ra ngươi chính là người vừa vào cung đã khiến một cung nữ thiệt mạng, An Lăng Vu sao?

Thượng Trang hoảng sợ ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Vân Sở, hắn vừa nói gì?

Từ khi nào nàng lại...

Nàng chợt nghĩ đến cung nữ hôm qua, bị đánh chết rồi sao?

Nhìn vẻ mặt vô tội của nàng, Mộ Dung Vân Sở nhíu mày, vẻ mặt như vậy, hắn thấy nhiều lắm rồi.

Nữ nhân trong cung, ngươi có thể không biết, nhưng không thể không phòng.

Nhớ lại lúc Mộ Dung Vân Khương tranh chấp với nàng ở Chi Hoa Trai, xem ra, nàng không chỉ gian xảo mà còn biết dùng thủ đoạn.

Hắn tới gần nàng: "Thánh Thượng không cho ngươi danh phận, ngươi không cam lòng đúng không?"

Thượng Trang giật mình, không hiểu hắn đang nói gì.

Nàng lắc đầu đáp: "Ta không biết ngài đang nói gì cả."

Hắn lạnh giọng: "Ngươi là ai mà dám xưng 'Ta'?"

Muốn ngang hàng với hắn sao?

Ánh mắt liếc nhìn nữ tử trước mặt, nàng biết thân phận của hắn từ khi nào vậy?

Nghe nói lúc mới vào cung, nàng còn chủ động xin lỗi Vân Khương, xem ra, nàng có dụng ý khác.

Thượng Trang kinh ngạc, hắn nói vậy, không lẽ hắn biết nàng sao?

Nhưng, nàng không quen hắn.

Nàng còn đang suy nghĩ, lại thấy hắn nhíu mi, hình như sắp đứng không vững.

Thượng Trang hít vào một hơi, vội nắm chặt quần áo trong tay, một tay nắm lấy hắn, cắn răng hỏi: "Ngài làm sao vậy?"

Đúng lúc này có thái giám đi tới, nhìn thấy thì không khỏi giật mình đỡ lấy hắn, nôn nóng gọi: "Thừa tướng đại nhân!"

Thượng Trang kinh hãi nhìn nam tử trước mặt, hắn là Mộ Dung Vân Sở, ca ca của Mộ Dung Vân Khương sao?

Nhưng, vì sao hắn lại có hiểu lầm sâu sắc với mình như vậy?

Nàng chưa từng gặp hắn mà.

Nàng hoảng hốt, đột nhiên cảm thấy nam tử dùng sức đẩy mình ra.

Hắn nghĩ mình vẫn có thể đứng vững trước mặt nữ tử này.

"Ca."

Thượng Trang quay đầu liền thấy Mộ Dung Vân Khương đang đứng phía sau bọn họ.

Thanh Ninh nhíu mày, vội xông tới đẩy nàng, đỡ lấy Mộ Dung Vân Sở, nói: "Thiếu gia vẫn ổn chứ?"

Hắn gật đầu.

Lúc này Mộ Dung Vân Khương đã tiến lên, nhìn hắn: "Thánh Thượng ân chuẩn cho ca ca mấy ngày nay ở phủ nghỉ ngơi, tại sao ca còn muốn vào cung?"

Trầm ngâm nhìn nàng, hắn lạnh nhạt nói: "Vì sao ta làm vậy, trong lòng muội rõ nhất."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 32: Tức giận


Tay cầm khăn lụa khẽ siết chặt, Mộ Dung Vân Khương bất giác cúi đầu.

Mộ Dung Vân Sở đẩy Thanh Nhi ra, tiến lên cầm lấy tay nàng, dùng sức kéo nàng đi qua một bên.

Thượng Trang kinh ngạc, nàng không biết huynh muội bọn họ rốt cuộc đã có chuyện gì, đây vốn không phải chuyện của nàng, nàng còn phải đi đưa y phục cho Tự Ninh cung nữa.

Nghĩ như vậy, nàng liền xoay người, ôm chặt y phục vào lòng, vội vã rời đi.

Phía sau đột nhiên truyền tới giọng nói của Thanh Nhi: "Không được làm phi tử của Thánh Thượng thì ngươi liền tiếp cận thiếu gia nhà ta sao?

Ta nói cho ngươi biết, đừng hòng!"

Thượng Trang đi chậm lại, nhưng nàng vẫn đi về phía trước.

Cười khổ một tiếng, nàng chẳng làm gì cả, nhiều lắm là duỗi tay giúp Mộ Dung Vân Sở mà thôi.

Nếu chỉ như vậy đã bị xem là tiếp cận, vậy thì nàng cũng không còn lời nào để nói.

Cái này gọi có phải được gọi là lòng người đáng sợ không?

Thanh Nhi thấy nàng đã đi xa, lúc này mới xoay người, vừa định tiến lên, suy nghĩ một hồi lại dừng bước.

Mộ Dung Vân Khương cố giãy khỏi tay nam tử, vỗ vỗ cổ tay trắng ngần, nơi đó lúc này đã ửng đỏ.

Từ trước tới giờ hắn chưa từng nổi giận với nàng, nhưng lần này, cho dù hắn không nói, nhưng nàng biết, hắn đang tức giận.

Tây Chu này ai ai cũng biết, người Mộ Dung gia luôn luôn ôn hòa.

Mộ Dung Vân Sở khép hờ hai mắt, một lát sau mới mở ra.

Hắn lạnh giọng: "Là ta từ nhỏ chiều muội sinh hư!

Hay, hay lắm!"

Mộ Dung Vân Khương chỉ cảm thấy trong lòng nhói đau, nàng tiến lên đỡ lấy hắn, cau mày: "Ca, mấy ngày nay huynh quá mệt mỏi rồi, hay là gọi người đưa huynh về phủ trước đi."

Nói xong, nàng liền muốn gọi người, lại bị hắn cắt ngang: "Ta chỉ là chịu đựng mấy đêm, nếu không cũng sẽ không vô dụng như vậy.

Vân Khương, muội bỏ thuốc ta, ngăn ta tiến cung, rốt cuộc muội muốn làm gì?"

"Ca..."

Nàng kinh ngạc nhìn hắn, cuối cùng vẫn bị hắn phát hiện sao?

Nàng chỉ muốn đợi hoàng đế phong nàng làm phi rồi mới nói cho hắn.

Sắc mặt hắn càng lúc càng tối sầm, trầm giọng: "Ta nghe nói Thánh Thượng chỉ hôn muội cho Hoàn Vương, tại sao không đồng ý?"

Câu này nói ra mang theo tức giận.

Hốc mắt nàng ửng đỏ, nhưng lại chợt cười: "Huynh cũng không phải không biết chuyện của Hoàn Vương, sao huynh nhẫn tâm để muội gả đi chứ?"

Siết chặt tay nàng, hắn nhấn rõ từng chữ: "Cuộc sống trong cung không thích hợp với muội."

Muội muội hắn là người đơn thuần, sao có thể tranh đấu cùng tần phi ở hậu cung chứ?

Không biết vì sao, hắn lại nhớ tới nữ tử vừa rồi, nhớ tới cung nữ bị đánh chết đêm qua, trong lòng không cách nào bình tĩnh lại được.

Hoàng đế gả nàng cho Hoàn Vương, đó là ân điển, nhưng nàng cư nhiên lại không muốn!

Mộ Dung Vân Khương rút tay khỏi tay hắn, xoay người, nhẹ giọng: "Nơi này là nơi tập trung quyền lực cao nhất của Tây Chu.

Huynh là người trên triều, đương nhiên sẽ vì Thánh Thượng tận trung.

Nếu ở hậu cung có thể làm một số chuyện giúpp huynh, muội sẽ không lùi bước.

Lần này, muội không muốn gả vào Hoàn Vương phủ làm vị Vương phi có tiếng như không có quyền lực đó!"

Hắn giật mình, hắn chưa bao giờ nghĩ, thì ra nàng làm tất cả đều là vì hắn.

"Vân Khương..."

Nàng lắc đầu, ngắt lời: "Huynh không cần nói, Vân Khương hiểu.

Hiện tại, muội sống rất tốt."

Hắn là người thân duy nhất của nàng, là vợ của ai cũng chẳng sao cả, nàng chỉ cần hắn bình an.

Cả đời này của nàng, cứ như vậy đi.

Do đó, nàng sẽ không chọn Hoàn Vương.

Nếu hoàng đế đem nàng ban hôn cho Thái tử, nàng sẽ vui vẻ đồng ý.

Tiếc là...

Nàng thầm than, chợt nhớ tới lần tuyển tú này, rất nhiều tú nữ cũng được chỉ hôn cho Vương gia, chỉ là không ai được chỉ hôn cho Thái tử.

Cách làm này của hoàng đế, đến giờ nàng vẫn không thể lý giải được.

Nhìn bóng lưng gầy yếu của nàng, Mộ Dung Vân Sở không nói được thành lời.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 33: Thân thích


Thượng Trang ôm đồ tới Tự Ninh cung, vừa vào đã thấy mấy cung nữ quét dọn ngoài viện.

Nàng nhìn xung quanh nhưng không thấy Linh Khuyết, lúc này chỉ đành tiến lên hỏi: "Ta là cung nữ của Hoán Y Cục mang y phục tới cho Hiền phi nương nương, xin hỏi y phục nên đặt ở đâu?"

Một người trong số những cung nữ đó ngẩng đầu, cười nói: "Hoán Y Cục sao?

Vào trong đi, nương nương đang chờ ngươi đó."

Cung nữ vừa nói vừa giơ tay chỉ cho nàng.

Thượng Trang thoáng chần chờ, cuối cùng nói tiếng cảm ơn rồi đi vào.

Nàng vẫn chưa quên thái độ của Tề Hiền phi đối với An Lăng Vu rất khác thường.

Có lẽ trong tiềm thức nàng cũng rất tò mò, muốn biết là vì chuyện gì.

Thượng Trang bước qua cửa liền thấy một cung nữ ra ngoài, không giống với Linh Khuyết hôm qua, cung nữ này mặc y phục làm bằng tơ tằm màu trắng.

Nàng biết chỉ có cung nữ cấp bậc ngũ phẩm mới có thể mặc loại vải này, có lẽ đây chính là cung nữ thân cận của Tề Hiền phi.

Nàng vội cúi đầu: "Cung nữ của Hoán Y Cục An Lăng Vu tới đưa y phục cho Hiền phi nương nương."

Cung nữ cười nói: "Đi theo ta, nương nương đang chờ ngươi."

Nói xong, cung nữ liền xoay người đi vào bên trong.

Thượng Trang vội bước theo sau, rèm che cẩn thận được vén qua, vào trong, một tấm bình phong đột nhiên đập vào mắt.

Những đóa mai đỏ ngạo nghễ nở trên đầu cành, xung quanh còn có tuyết trắng, cả bức họa mang lại cảm giác mát lạnh kỳ lạ.

Sau tấm bình phong có huân hương bay lên, hơi lờ mờ nhưng không hề nồng đậm.

Cung nữ dẫn nàng đi vào, lúc này Hiền phi đang nằm trên ghế quý phi.

Cung nữ tiến lên, nhỏ giọng: "Nương nương, nàng tới rồi."

Nghe vậy, Tề Hiền phi liền mở mắt nhìn Thượng Trang, khẽ mỉm cười.

Cung nữ đỡ bà dậy, sau đó bà mới nói: "Ti Y, ngươi lui xuống trước đi."

Ti Y gật đầu, xoay người cầm y phục trong tay Thượng Trang rồi lui xuống.

Thượng Trang tiến lên hành lễ: "Nô tỳ tham kiến Hiền phi nương nương, nương nương vạn phúc."

Tề Hiền phi ngồi thẳng người, cẩn thận đánh giá nữ tử trước mặt.

Lông mày lá liễu, đôi môi anh đào, khuôn mặt nhỏ nhắn, quả thật là một mỹ nhân.

Tề Hiền phi bỗng nhiên đứng lên, đi tới đỡ tay nàng.

Thượng Trang kinh hãi, vừa lui nửa bước vừa cúi đầu.

"Ngươi là An Lăng Vu?"

Tề Hiền phi hỏi.

Thượng Trang cẩn thận gật đầu.

Tề Hiền phi lại hỏi: "Ngươi không những tướng mạo xinh đẹp, lại vô cùng thông minh, quả nhiên không hổ danh là nữ nhi của An Lăng gia."

Thượng Trang không khỏi kinh ngạc.

Tề Hiền phi vốn không biết nàng không phải nữ nhi của An Lăng gia, chỉ là nghe ngữ điệu của bà, có lẽ là người quen của gia đình An Lăng.

Hơn nữa, bà còn rất quan tâm.

Nàng biết, đem nàng tới Hoán Y Cục là ý chỉ của hoàng đế, cho nên bà là phi tử, sao có thể đối nghịch?

Thượng Trang không biết tại sao mỗi khi bản thân nghĩ tới hai chữ "Đối nghịch", nhưng nhớ tới chuyện hôm qua, nàng có thể khẳng định, ngay cả khi nàng không nghĩ ra cách vạch trần cung nữ kia, Tề Hiền phi vẫn sẽ bỏ qua cho nàng.

Nàng cũng không hiểu tại sao bản thân lại có suy nghĩ đó.

Thượng Trang cúi đầu, ung dung đáp: "Nô tỳ không hiểu ý của nương nương."

Ngoài miệng tuy nói không hiểu, nhưng trong lòng nàng thì khác.

Người phụ nữ này là Tề Hiền phi, hiện tại là người có thân phận cao quý bên cạnh hoàng đế.

Bà còn có một người con trai là Thành Vương, không hề thua kém Thái tử.

Một nữ nhân như vậy lại cố tình tới gần nàng, trong khi hoàng đế lại cho rằng nàng là họa thủy.

Điều này càng làm cho nàng cảm thấy không thể không phòng.

Cúi đầu, nàng ung dung nói: "Nô tỳ không hiểu."

Ngoài miệng mặc dù nói không hiểu, nhưng trong lòng của nàng thì khác.

Người phụ nữ này là Hiền Phi, hiện tại là người có thân phận cao quý nhất bên cạnh Hoàng Thượng.

Nàng còn có một người con trai là Thành vương, không hề thua kém so với thái tử.

Một nữ nhân như vậy, lại cố ý đến gần nàng khi mà trong mắt hoàng đế nàng là họa thủy.

Điều này làm cho nàng cảm thấy không đề phòng cũng không được.

Tề Hiền phi cười cười, kéo lấy tay nàng: "Tính ra, bổn cung và ngươi cũng là họ hàng xa.

Vu Nhi, ở nơi này bổn cung nguyện ý bảo vệ ngươi."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 34: Lấy lòng


Thượng Trang kinh ngạc.

Họ hàng xa?

Nàng biết, mẫu thân của Tề Hiền phi là cô cô của An Lăng phu nhân, tuy là vậy nhưng không phải là cô ruột, chẳng qua là quan hệ cô bạn dì.

Cái gọi là họ hàng xa, quả thật là cách nhau thiên sơn vạn thủy.

Thảo nào, lúc các tú nữ vừa rời khỏi Càn Thừa cung, Tề Hiền phi liền ngồi loan kiệu vội vàng chạy tới, cố ý hỏi thăm về An Lăng Vu.

Nhưng, khi biết nàng bị giáng xuống làm cung nữ của Hoán Y Cục, bà ấy vẫn không hề tỏ ra hời hợt với nàng.

Thượng Trang chỉ cảm thấy trong lòng rối loạn, trên thế gian này sẽ không có ai không vì lý do mà đắc tội với hoàng đế, nhất là với địa vị hiện giờ của Tề Hiền phi, ngay cả khi bà ấy không để ý tới mình cũng không thể không quan tâm tới tiền đồ của Nguyên Duật Diệp.

Tề Hiền phi thấy nàng cúi đầu không nói lời nào, cười khẽ: "Được rồi, sau này ở nơi này của bổn cung không cần câu nệ tiểu tiết như vậy, nếu trong cung gặp chuyện cứ nói với bổn cung."

Thượng Trang vẫn cúi đầu: "Nô tỳ cảm tạ nương nương."

Tề Hiền phi buông tay nàng ra, đi tới hộc tủ bên cạnh lấy ra một bình sứ nhỏ: "Cái này, coi như là lễ gặp mặt.

Nói thẳng ra, ngươi là tiểu bối của bổn cung, bổn cung tặng quà cũng là chuyện nên làm."

Thượng Trang kinh hãi, vừa định lên tiếng từ chối đã thấy bà mở nắp bình, đổ một ít lên y phục của nàng, cười nói: "Thấy chưa, rất dễ ngươi.

Đây là hương lộ hoa hồng mà bổn cung vất vả lắm mới có được."

"Nương nương..."

Tề Hiền phi nhét lọ sứ vào tay Thượng Trang, nhíu mày nói: "Đây chỉ là một lễ vật nhỏ mà ngươi đã muốn từ chối bổn cung?

Chẳng lẽ ngươi không nể mặt bổn cung sao?"

Thượng Trang vội lắc đầu: "Dạ không, sao nô tỳ có thể có ý này được?"

Tề Hiền phi cười nói: "Bổn cung chỉ đùa thôi, nhìn ngươi kìa, không lẽ xem là thật chứ?"

Thượng Trang lúng túng nắm chặt lọ sứ trong tay, lặng lẽ đưa mắt nhìn Tề Hiền phi.

Suy nghĩ một lát, nàng mới lên tiếng: "Nô tỳ cả gan muốn hỏi nương nương, nương nương có biết vì sao Thánh Thượng...

Thánh Thượng không thích người nhà An Lăng không?"

Nàng vốn nói là "hận", nhưng rốt cuộc vẫn đổi sang từ khác.

Nụ cười trên môi Tề Hiền phi khẽ tắt, bà đưa mắt nhìn nàng, lắc đầu: "Chuyện này bổn cung cũng không biết, nhưng ngươi yên tâm, có lẽ Thánh Thượng chỉ là hiểu lầm ngươi thôi.

Đợi khi có cơ hội, bổn cung sẽ nói chuyện với ngài ấy, ngươi sẽ không cần làm việc ở Hoán Y Cục."

Nghe vậy, Thượng Trang cũng không biết nên nói gì.

Từ ma ma đã không còn làm khó nàng, không lẽ là nhờ Tề Hiền phi sao?

Bà ấy chiếu cố nàng như vậy, nên nàng hiện tại không nên cầu xin gì hơn.

Đột nhiên, Thượng Trang nhớ tới cung nữ bị đánh chết tối qua, lặng lẽ cắn môi.

Tề Hiền phi không phải người nương tay, từ chuyện hôm qua nàng có thể nhìn ra điều đó.

Mà thái độ của bà đối với nàng, tất nhiên cũng không hề đơn giản.

Chỉ là vào lúc này, nàng không thể nhìn ra trên người mình có thứ gì đáng giá.

Nhưng nếu Tề Hiền phi đã nói như vậy, nàng cũng không thể làm gì khác hơn: "Nô tỳ tạ ơn nương nương."

Đi đâu cũng không sao cả, miễn là nàng còn sống.

Thật ra, nếu ở Hoán Y cục có thể cho nàng cuộc sống bình an trong cung, cho dù có chút tủi nhục nhưng nàng vẫn cam lòng.

Nhưng, hôm nay Tề Hiền phi đã nói như vậy, tốt nhất nàng không nên cự tuyệt.

Chỉ là nàng mơ hồ cảm nhận được, cuộc sống của nàng đã bắt đầu không còn bình yên.

Dù sao, nàng chỉ là một tiểu cung nữ.

Thở dài một tiếng, có rất nhiều chuyện, nàng đều là thân bất do kỷ.

Rời khỏi Tự Ninh cung, nàng mới nhớ tới giao hẹn với y.

Chẳng biết vì sao, nhớ tới y, tâm tình của nàng sẽ trở nên tốt hơn.

Thì ra, không hỏi, không biết, lại tốt đẹp như vậy.

Thượng Trang bất giác cười ra tiếng, bước chân bên dưới nhanh hơn.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 35: Chờ y


Ngôi đình quen thuộc kia đã ở trước mắt, bước chân Thượng Trang thoáng chậm lại.

Ánh nắng hôm nay rất đẹp, mang theo sự ấm áp.

Nàng một đường chạy tới, cả mặt đã đỏ bừng, vịn tay vào cột hành lang thở hổn hển.

Y vẫn chưa tới.

Trên mặt bàn trong đình hôm qua có ít trà và đồ ăn nhẹ, nhưng bây giờ chỉ là một khoảng trống rỗng.

Làn gió bốn phía thổi đến làm tóc nàng rối loạn.

Nàng giơ tay giữ tóc, trong đầu chợt nhớ tới một chuyện.

Nếu y đi cùng Mạc Tầm, vậy chẳng phải thân phận của nàng sẽ bị lộ sao?

Đầu ngón tay run lên, nàng bỗng dưng cảm thấy bất an.

Thượng Trang quay đầu lại, thấy cách đó không xa có một hòn sơn giả.

Nàng không nghĩ nhiều, lập tức chạy tới nấp ở phía sau, không dám thở mạnh.

Sống trong hậu cung, ngoại trừ việc phải bảo vệ tính mạng của mình, thì có lẽ, chỉ có việc này làm nàng quan tâm.

Nàng không muốn nghĩ nhiều, ngay cả việc nói chuyện qua loa với y cũng không thể, vậy nàng sẽ thất vọng biết bao?

Một lúc sau, nàng nghe thấy tiếng bước chân đi tới, còn thêm một âm thanh khác nữa, hôm nay nghe lại nàng cũng không cảm thấy kỳ lạ.

Đó là tiếng động phát ra từ bánh xe lăn ma sát với mặt đường, mà lúc này nàng đột nhiên cảm thấy nó thật dễ nghe.

Lặng lẽ thò đầu tới, hôm nay y đã đổi một bộ y phục khác, là màu trắng.

Ánh mặt trời chiếu vào sườn mặt của y, tựa hồ phát ra tầng tầng ánh sáng, cảnh tượng này làm nàng có chút ngây dại.

Phía sau y, quả nhiên là Mạc Tầm.

Thượng Trang cảm thấy thật may mắn, nàng không nên trực tiếp ở trong đình đợi y, nếu không, hôm nay dưới ánh mặt trời rực rỡ như thế, cho dù nàng có muốn trốn cũng trốn không được.

"Mạc Tầm."

Y nhẹ giọng gọi.

Mạc Tầm hiểu ý, đưa mắt ngước nhìn về phía ngôi đình kia, cúi đầu nói: "Chủ tử, bên đó không có ai."

Không có ai.

Bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết chặt, y nở nụ cười nhàn nhạt.

Có lẽ là y tới sớm, còn nàng thì chưa tới thôi.

"Chủ tử."

Mạc Tầm cúi đầu nhìn y, ngừng một lát, hắn mới nói, "Thánh Thượng truyền ngài vào cùng mỗi ngày, là vì..."

"Mạc Tầm."

Y ngắt lời, y biết Mạc Tầm đang muốn nói gì.

Thành thân vốn là chuyện đôi bên tình nguyện, nhưng hôm nay cả hai bên đều không thật sự đồng ý.

Tâm tư của hoàng đế, y hiểu.

Y biết vì sao lại chọn trúng y.

Y sống hơn hai mươi năm, không tranh không giành, mà mẫu hậu y cũng là người dịu dàng điềm tĩnh...

"Chủ tử."

Mạc Tầm đột nhiên gọi y, y hoàn hồn, lên tiếng hỏi: "Đến rồi sao?"

Nghe câu trả lời của Mạc Tầm, y mới gật đầu nói: "Ngươi lui ra đi."

Nhưng Mạc Tầm lại lắc đầu: "Ngài để thuộc hạ theo hầu đi, huống hồ, thuộc hạ cũng muốn gặp nữ tử mà chủ tử kể."

Hôm qua, nhân lúc xuất cung hắn đã thuận tiện đút một thỏi bạc cho thái giám, nhờ hắn hỏi thăm về Thượng Trang, nhưng hôm nay lần nữa vào cung, đáp án của đối phương vẫn giống như vậy.

"Mạc thị vệ có phải nhớ lầm rồi không, trong cung chưa từng có người mang tên này."

Nhưng nhìn bộ dáng cao hứng của chủ tử, Mạc Tầm không đành lòng đả kích y.

Nhưng hắn cũng rất mong đợi nhìn xem Thượng Trang kia là người thế nào.

Vì sao nàng lại tiếp cận chủ tử của hắn?

Hoàng đế bệnh nặng, thế lực tiền triều và hậu cung đều đang rục rịch ngóc đầu, không phải hắn không hiểu biết chuyện đó.

Thượng Trang ló nửa đầu ra nhìn hai người trong đình.

Nguy rồi, nếu Mạc Tầm không rời đi, nàng phải làm sao đây?

Thượng Trang cắn môi, lúc này lại không phát hiện phía sau có người đi tới.

Cho đến khi có hai bàn tay ôm ngang hông nàng, nàng mới hoảng hốt cúi đầu chạy ra ngoài.

Nam tử trêu chọc: "Ta đã làm gì đâu, thì ra, ngươi đang chờ y."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 36: Vụng trộm


Thượng Trang quay đầu lại liền thấy Thành Vương Nguyên Duật Diệp đang ở phía sau ranh mãnh cười cười, đôi mắt màu hổ phách chăm chú nhìn nàng, bên trong lộ ra một tia nguy hiểm.

Nàng giật mình, theo bản năng né tránh.

Hắn nhanh chóng ôm chầm lấy nàng.

Thấy nàng như một chú nai con hoảng sợ, không hiểu vì sao hắn lại cảm thấy vô cùng đáng yêu.

Nguyên Duật Diệp khẽ cười nắm lấy tay nàng, Thượng Trang cuống quít lui nửa bước, quỳ gối: "Nô tỳ tham kiến Vương gia."

Dứt lời, nàng cúi thấp người, trán chạm mặt đất.

Sống trong hoàng cung, càng khiêm tốn thì càng tốt.

Trên thực tế, Nguyên Duật Diệp cũng là người như vậy, nàng một chút cũng không thể nhìn thấu con người của hắn.

Nhìn nữ tử quỳ dưới đất, hắn không kêu nàng đứng lên, chỉ khom người ngồi xuống.

Thượng Trang vẫn bất động, nhưng nàng lại cảm nhận được nam tử cách nàng ngày càng gần, thậm chí nàng đã có thể cảm nhận được hơi thở của hắn.

Hắn đưa tay nắm lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng, dùng sức nâng lên, ánh mắt lại nhìn tới ngôi đình, thấp giọng: "Vì vậy nên mới không muốn theo bổn vương hồi phủ hả?"

Thì ra, là vì y.

Thượng Trang kinh hãi, nàng không rõ hắn đang nói cái gì.

Nhìn bộ dáng mờ mịt của nàng, hắn thật muốn cười.

Giả bộ, ở trước mặt hắn còn muốn giả bộ sao?

Hắn để ý nàng từ lúc ở Tự Ninh cung, nàng khéo léo minh oan càng thêm chứng minh suy nghĩ lúc trước của hắn, nàng là quân cờ của y.

Khóe miệng cười nhẹ, đưa mắt nhìn về ngôi đình, có một thái giám tiến lên nói gì đó, Mạc Tầm liền cùng thái giám rời đi.

Nguyên Duật Diệp cười một tiếng, ánh mắt lại nhìn về Thượng Trang.

Thượng Trang chỉ mới đưa mắt nhìn qua đã nghe giọng nói của nam tử truyền tới: "Còn không đi?"

Mạc Tầm không có ở đây, trong đình chỉ còn lại mình y, cơ hội nàng chờ không phải là lúc này sao?

Thượng Trang kinh hãi nhìn nam tử trước mặt, hắn đứng lên, xoay người: "Bổn vương có việc phải đi trước."

Trái tim còn đang điên cuồng loạn nhịp, thân ảnh nam tử đã biến mất khỏi tầm nhìn.

Thượng Trang lúc này mới hít một hơi thật sâu, đứng dậy quay đầu nhìn lại.

Do dự một lúc, nàng rốt cuộc chậm rãi tiến lên.

Người ngồi trong đình nghe tiếng bước chân tới gần, quay đầu cười nói: "Thượng Trang."

Nàng cũng cười: "Ta tới muộn."

Y lắc đầu: "Không sao, việc ở Hoán Y Cục làm xong rồi sao?"

"Ừ."

Nàng gật đầu tiến lên trước, lần này, y không hỏi nàng có uống trà hay không, bởi vì trên bàn chẳng có gì cả.

Y chần chờ, đột nhiên hỏi: "Vì sao ngươi không hỏi ta là ai?"

Thượng Trang cả kinh, vấn đề này nàng vốn không muốn động vào nhất.

Còn chưa kịp trả lời, y đã tiếp tục: "Có lẽ, ta có thể giúp ngươi rời khỏi Hoán Y Cục, cũng có thể giúp ngươi tìm một công việc nhẹ nhàng hơn."

Y cũng không nói rõ vì sao bản thân lại muốn giúp tiểu cung nữ này, y chỉ mơ hồ cảm nhận, từ trên người nàng, y không thấy sự tranh đấu giành giật.

Bình lặng giống mẫu hậu của y vậy.

Đôi mắt y vẫn rất đẹp, chân thành nhìn nàng.

Thượng Trang im lặng không đáp, Tề Hiền phi cũng nói muốn giúp nàng nhưng không hề cho nàng cảm giác an tâm, ngược lại, nàng còn không ngừng lo sợ bất an.

Bởi vì nàng biết, một khi đã nhận giúp đỡ sẽ chịu một món nợ ân tình.

Nợ gì cũng được nhưng ân tình thì không.

Chỉ có nam tử trước mặt này, nàng không sợ nợ ân tình của y, ngược lại sợ y vì nàng mà nợ ân tình của người khác.

Trên người y, nàng cảm nhận được một sự tĩnh lặng.

Nàng biết, người có thể xuất hiện ở đây tất nhiên là hoàng tộc.

Có lẽ không gì khác chính là hoàng tử, vậy nàng cần gì phải hỏi.

Không hỏi còn có thể tự lừa dối chính mình, có đôi khi nàng cảm thấy như vậy thật tốt.

Nàng vừa định trả lời, phía sau bỗng dưng truyền tới tiếng cười lớn.

Nàng không khỏi quay đầu nhìn lại, Nguyên Duật Diệp rõ ràng đã rời đi, sao hắn lại đột nhiên quay lại?

Hai tay nắm chặt, nam tử này rõ ràng là không có ý tốt.

Hắn bước lại, quen thuộc ôm lấy thân thể nữ tử, không thèm để ý việc nàng không ngừng giãy giụa, nói: "Cung nữ này thật đúng là lớn mật, dám cả gan quang minh chính đại như thế vụng trộm.

Ngài nói xem đúng không, hoàng thúc?"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 37: Thúc điệt


Thượng Trang kinh hãi, ánh mắt dời khỏi người Nguyên Duật Diệp, chậm rãi dừng trên nam tử trước mặt.

Nguyên Duật Diệp gọi y là hoàng thúc.

Nàng chỉ nghĩ y là hoàng tử nào thôi, lại không ngờ y chính là nhi tử nhỏ tuổi nhất của tiên đế, là con trai duy nhất của Thuần Giai Hoàng hậu, là ấu đệ của đương kim Thánh Thượng, Hoàn Vương Nguyên Chính Hoàn.

Sắc mặt Nguyên Chính Hoàn thay đổi, y đã nghe ra người tới là ai.

Ngón tay thoáng động, y lạnh nhạt lên tiếng: "Có thể ở trong cung gặp ngươi thật không dễ dàng."

Y có nghe nói người cháu này trước giờ sống ung dung tự tại, nếu không có việc sẽ rất ít khi tiến cung.

Vậy lúc này, có phải...

Vì hoàng đế bệnh nặng nên hắn mới tiến cung không?

Long ỷ kia quả nhiên có sức hấp dẫn rất lớn, cho dù Tây Chu hôm nay sớm đã có Thái tử.

Y biết, tân đế một ngày chưa đăng cơ thì trận chiến này vĩnh viễn không thể chấm dứt.

Nguyên Duật Diệp cười nói: "Hoàng thúc thật biết nói đùa, chỉ là không biết hoàng thúc định xử trí cung nữ này thế nào?"

Hắn vừa nói vừa nắm chặt tay Thượng Trang.

Nàng nhất thời không kịp đề phòng, hoảng hốt kêu ra một tiếng.

Ấn đường Nguyên Chính Hoàn nhăn lại, y sao không rõ, hắn chẳng qua chỉ muốn nhằm vào y.

Hắn là muốn khai đao từ người Thượng Trang, chỉ đơn giản như vậy.

Bánh xe lăn chuyển động, mắt y tuy nhìn không thấy nhưng thính lực bù lại vô cùng tốt.

Thượng Trang thấy y tới gần, không khỏi kinh hãi.

Chỉ một giây tiếp theo, hô hấp của nàng tựa hồ cũng ngừng lại.

Ngón tay thon dài của nam tử nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng, tuy sức y không lớn nhưng lại khiến nàng cảm thấy vô cùng có lực.

Giọng nói ôn hòa của nam tử truyền tới: "Không cần xử trí nàng, bổn vương thích cung nữ này, cho nên, nàng không câu dẫn bổn vương."

Thượng Trang khiếp sợ nhìn nam tử trước mặt, y cứ như vậy mà nói thích nàng sao?

Đôi mắt sáng như ánh sao chậm rãi hiện lên ý cười.

Thượng Trang ngẩn ra, nàng không biết, hóa ra y cười lại đẹp như vậy.

Cánh tay khẽ run lên, nàng cảm nhận được, y nắm tay nàng dần dần chặt hơn.

Đầu ngón tay của y vô cùng lạnh giá, nhưng bị y nắm lấy, nàng ngược lại cảm thấy có chút an tâm.

Nguyên Duật Diệp ngẩn người, hắn thật không ngờ y sẽ nói như vậy.

Cúi đầu nhìn nữ tử trong lòng, không rõ vì sao, hắn lại đột nhiên cảm thấy phẫn nộ.

Hai người bọn họ đang muốn hát cặp sao?

Bàn tay giữ lấy nàng càng thêm siết chặt, Thượng Trang đau tới nhíu mày, lại nghe hắn cười lạnh một tiếng: "Hoàng thúc thích nàng sao?

Ngài đừng nói với điệt nhi là ngài muốn tranh giành nữ nhân với phụ hoàng đó!"

Trong cung này, tất cả đều là của hoàng đế.

Nữ nhân, càng không phải ngoại lệ.

Nguyên Chính Hoàn mím môi cười cười, nói: "Bổn vương sẽ mở lời với Thánh Thượng muốn nàng, Thánh Thượng đồng ý, nàng sẽ là người của bổn vương."

Nói xong, tay y dứt khoát dùng sức nắm lấy Thượng Trang.

Thượng Trang cảm nhận được, nàng theo bản năng giãy dụa, chỉ muốn thoát khỏi sự giam cầm của Nguyên Duật Diệp, nhưng hắn càng ôm nàng càng chặt.

"Buông nàng ra."

Nguyên Chính Hoàn trầm giọng.

Nguyên Duật Diệp cuối cùng cũng kinh hãi, trong trí nhớ của hắn, y chưa bao giờ dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện.

Hoàn Vương, trước nay đều xem nhẹ mọi thứ, y chưa từng tranh giành với mọi người điều gì, cái gì đối với y cũng không quan trọng.

Thậm chí, ngay cả phụ hoàng của hắn cũng cho là như vậy.

Chỉ có điều, vì sao hắn lại cảm thấy sự thật không hẳn là vậy?

Trước giờ hắn vẫn luôn nghĩ, tâm tư con người luôn sâu không thấy đáy.

Giống như hoàng thúc của hắn, Nguyên Chính Hoàn.

Y là đứa con chính thất duy nhất của tiên đế, mẹ ruột lại là Hoàng hậu.

Nếu không phải vì thân thể tàn tật, y cũng sẽ không mất đi ngôi vị hoàng đế kia, cho tới lúc này hắn vẫn không tin y có thể cam tâm như thế.

Vì vậy, hắn vẫn luôn chú ý nhất cử nhất động của y.

Nguyên Chính Hoàn cảm nhận được Nguyên Duật Diệp không hề có ý thả Thượng Trang ra, y cũng không tiếp tục dùng lực, thấp giọng: "Diệp Nhi, sao ngươi có thể quên phép tắc với trước bối hả?

Dám ở trước mặt bổn vương làm càn sao?"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 38: Khốn thú


Nguyên Duật Diệp không tin nhìn người trước mặt, y chỉ vì một cung nữ bình thường mà đem thân phận ra dọa hắn sao?

An Lăng Vu!

Hắn gần như muốn đem cái tên của nữ tử này gọi to.

Thượng Trang hoảng sợ nhìn hai người bọn họ, nàng chưa bao giờ nghĩ nguyên nhân phát làm phát sinh mọi chuyện, lại là nàng.

Nguyên Duật Diệp hừ một tiếng, rốt cuộc cũng buông tay.

Thượng Trang kinh hãi, cả người bị Nguyên Chính Hoàn kéo qua, thanh âm nhàn nhạt: "Diệp Nhi, nếu không có chuyện gì nữa thì lui xuống đi."

Thượng Trang đứng cạnh y, đầu óc chỉ cảm thấy hỗn loạn, trái tim tựa như sắp nhảy khỏi lồng ngực.

Nguyên Duật Diệp lạnh lùng nhìn Thượng Trang, mở miệng: "Điệt nhi thật chưa từng thấy hoàng thúc hào hứng như vậy.

Mấy ngày gần đây hoàng thúc vào cung, phụ hoàng có lẽ vì muốn ngài gặp Vương phi tương lai.

Trước giờ, điệt nhi vẫn nghĩ như vậy."

Thượng Trang phải mất một lát mới nhớ tới Hoàn Vương phi tương lai mà hắn nhắc tới chính là Một Dung Vân Khương.

Nàng thật không rõ, vì sao hắn lại đột nhiên nhắc tới nàng ấy?

Nguyên Chính Hoàn buông tay nàng, trên mặt vẫn giữ nét bình tĩnh, cười nhạt: "Bổn vương thật không ngờ Diệp Nhi lại quan tâm bổn vương như vậy."

Giờ phút này, hắn ngược lại không chút tức giận, còn cười nói: "Hoàng thúc quá lời, hôm nay điệt nhi còn giúp ngài mời nàng ấy tới."

Lời vừa dứt, Thượng Trang liền nhìn thấy cách đó không xa xuất hiện thân ảnh của một nữ tử dịu dàng.

Thanh Nhi đỡ Mộ Dung Vân Khương đi tới, nàng giật mình nhìn Nguyên Duật Diệp, thì ra hắn nói có việc đi trước, là vì chuyện này sao?

Mộ Dung Vân Khương đưa mắt nhìn người trong đình, nàng kinh hãi, bước chân vội nhanh hơn, lên tiếng hỏi: "Không phải nói là ca ca muốn gặp ta sao?

Sao lại..."

Nàng khẽ cắn môi, người ngồi trên chiếc xe lăn kia không phải là người nàng dùng trăm phương ngàn kế để trốn tránh - Hoàn Vương sao?

Hoàng đế có ý muốn bọn họ làm quen trước, nhưng hôm qua, lúc thị vệ của Hoàn Vương tới mời, nàng đã thẳng thừng cự tuyệt.

Chẳng lẽ, Hoàn Vương chưa từ bỏ ý định nên mới nghĩ ra chủ ý này?

Thanh Nhi cũng cau mày: "Công công lúc nãy nói là thiếu gia truyền lời."

Mộ Dung Vân Khương vừa định xoay người liền nghe tiếng cười nói của Nguyên Duật Diệp truyền tới: "Nếu Mộ Dung tiểu thư đã đến, sao lại không tới đây?"

Mộ Dung Vân Khương biết hắn là Thành Vương Nguyên Duật Diệp.

Nếu Thành Vương đã nói như thế, nàng đâu có lý nào xoay người bỏ đi.

Hít một hơi thật sâu, nàng giữ tay Thanh Nhi đi tới.

Nguyên Chính Hoàn nghe tiếng bước chân thì không khỏi cau mày.

Xem ra, Mộ Dung Vân Khương cũng rơi vào mưu kế của Nguyên Duật Diệp.

Nếu không, hôm qua nàng còn quyết liệt cự tuyệt, sao hôm nay lạicó thể thoải mái tới chứ?

Nữ tử chậm rãi tiến lên, cúi người hành lễ: "Vân Khương tham kiến hai vị Vương gia."

Nguyên Chính Hoàn mím môi không nói một câu, Nguyên Duật Diệp đã lên tiếng cười nói: "Mộ Dung tiểu thư thật khách khí, không bao lâu nữa, bổn vương còn phải gọi tiểu thư một tiếng 'Hoàng thẩm'."

Mộ Dung Vân Khương còn đang giật mình thì Nguyên Duật Diệp đã nói sang chuyện khác: "Bổn vương sẽ không quấy rầy mọi người nữa."

Hắn lại quay sang nhìn Nguyên Chính Hoàn, "Hoàng thúc, điệt nhi xin cáo lui trước."

Lúc xoay người, khoé miệng hắn cong lên ý cười, mặc dù lạnh nhạt nhưng trong đó lại chứa đựng thâm ý sâu xa.

Trái tim Thượng Trang đột nhiên đập mạnh, nàng có cảm giác Nguyên Duật Diệp đang cố tình gây khó dễ nàng.

Trước mặt hắn, nàng tựa như con thú bị bao vây, bị ánh mắt hắn chằm chằm theo dõi.

Hai tay bất giác nắm chặt, cuộc sống về sau của nàng, sợ là chỉ càng thêm khổ.

Nói tới cùng, nàng chẳng qua là một tiểu cung nữ mà thôi.

Còn hắn lại là Vương gia quyền cao chức trọng.

Nếu hắn muốn đối phó nàng thì cũng đơn giản như giết chết một con kiến.

Điều càng làm nàng lo sợ chính là, Nguyên Duật Diệp sẽ lợi dụng nàng đả kích Nguyên Chính Hoàn.

Nàng nhịn không được nhìn y, mà y tựa hồ dựa vào trực giác, nghiêng mặt hướng nữ tử bên cạnh...

Lúc này, Mộ Dung Vân Khương không nhìn Nguyên Duật Diệp nữa, ánh mắt mới nhìn rõ nữ tử đang đứng bên cạnh Nguyên Chính Hoàn.

Đầu ngón tay khẽ run lên, là nàng ấy sao?

Thanh Nhi cũng mở to hai mắt nhìn nàng với vẻ mặt không thể tin được.
 
Back
Top Bottom