Ngôn Tình Phát Sóng Trực Tiếp: Kim Chủ, Cầu Đánh Thưởng!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phát Sóng Trực Tiếp: Kim Chủ, Cầu Đánh Thưởng!
Chương 641


<i>Edit: Linhlady</i>

Mạc Vân Quả nhìn nhìn ngón tay của mình, tiếp tục ở trong đầu nói: “Ta vừa rồi sờ qua mặt sàn nhà, mặt trên còn có chút nhão dính dính, y theo trình độ thông minh của Lãnh Ngạo, cho dù hắn không đoán được được chân tướng, thì cũng có thể đoán được tám chín phần.”

“Hừm? Như vậy thì hắn biết được cái gì?”

“Ai, vì sao hắn lại không cho rằng, tiểu Quả Quả vừa ăn chuối xong thì hân vào nhỉ?”

“Ta cũng vừa muốn hỏi vấn đề này! ( lầu trên bắt tay )”

“Ừm…… Tiểu Quả Quả ngươi nghĩ như thế nào?”

Mạc Vân Quả nhìn nhìn phòng nói: “Trong phòng không có hương vị chuối, hơn nữa tủ lạnh không có chuối, trong phòng ta cũng không có chuối, như vậy vấn đề là, chẳng lẽ chỉ mua một quả chuối?”

“Hơn nữa, bởi vì vỏ chuối vẫn luôn ở động phủ, hoặc nhiều hoặc ít đều dính vào một chút linh khí, tuy rằng rất ít, nhưng nếu hắn mẫn cảm mà nói, nhất định có thể cảm giác được.

Nói tới đây, Mạc Vân Quả dừng một chút, mới tiếp tục nói.

“Với hành vi cầm luôn vỏ chuối đi của hắn, hắn hẳn đã nhận thấy được không thích hợp.”

“…… Ta muốn đi ngồi xổm cái góc tường lẳng lặng, các ngươi trước liêu ( lệ ròng chạy đi bỏ chạy ~~o(&gt;_&lt😉o ~~ )”

“Nói như vậy, Lãnh Ngạo thật sự phát hiện, vậy vì sao hắn lại không chất vấn tiểu Quả Quả? Cứ như thế mà đi cho được?”

“Chẳng lẽ phía sau còn có hành động gì?”

“Ta chỉ lẳng lặng xem diễn, không cần quên, còn hai nam chủ chưa xuất hiện nữa đấy.”

“Chậc, không biết vì sao, giống như thấy được dáng vẻ cả bảy người bị tiểu Quả Quả cho trượt vỏ chuối! Nhất định rất có ý tứ!”

“Lầu trên có thú vui thật tà ác, bất quá ta thích!”

“Ha ha ha, các ngươi thật là xấu ( mắt lé cười )”

Mạc Vân Quả:……

Quả nhiên, phòng phát sóng trực tiếp người lại chệch đường ray, nhưng mà, đây mới là chân thật của phòng phát sóng trực tiếp.

Mạc Vân Quả gợi lên ý cười nhàn nhạt, thật nhạt, thời gian cũng ngắn, nhưng thực chất nó đã tồn tại.

Sau đó, Mạc Vân Quả xuống lầu ăn cơm chiều, mà Lãnh Ngạo cũng không xuất hiện ở trên bàn cơm.

Mạc Vân Quả cũng không hỏi hành tung của Lãnh Ngạo, ăn xong cơm chiều thi quay về phòng.

Bên kia, Lãnh Ngạo giao vỏ chuối cho nhân viên chuyên môn nghiên cứu, để cho bọn họ phân tích xem vỏ chuối này có gì không thích hợp.

Lãnh Ngạo có một loại trực giác, thứ này cũng không đơn giản.

Đương nhiên, hắn đồng thời cũng nhận thức được, vì sao Mạc Dung sẽ nói ra câu “Cô ấy không phải con gái anh”.

Tiểu sủng vật của hắn, trước kia cũng sẽ không làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy đâu……

Lãnh Ngạo ngồi ở thư phòng, không chút để ý gõ bàn.

Hắn mở máy tính ra, trên đó ghi chép lại toàn bộ biểu hiện, hành động, việc làm của Mạc Vân Quả từ ngày hôm qua cho tới hôm nay, thậm chí khi nào đi WC đều có ghi chép kỹ càng tỉ mỉ.

Lãnh Ngạo ngồi đó một tiếng đồng hồ, trong đôi mắt màu nâu kia ngẫu nhiên xẹt qua khó hiểu, sau đó lại quy về bình tĩnh.

Một tiếng trôi qua, Lãnh Ngạo giật giật thân thể.

Hắn di động con chuột, sau đó hắn đóng tệp tài liệu lại, xóa bỏ, là loại xóa bỏ vĩnh viễn.

Hắn đã đem mấy thứ này ghi tạc trong đầu, như vậy tài liệu này lưu lại ở đây cũng không còn tác dụng gì.

Lãnh Ngạo cũng không hy vọng ngày nào đó người khác sẽ thấy được phần tài liệu này, sau đó xảy ra một số chuyện không lường trước được.

Tuy rằng hắn đối với mình có tự tin, nhưng hắn cũng rõ ràng, luận về phương diện internet này, hắn cũng không bằng Mạc Dung……
 
Phát Sóng Trực Tiếp: Kim Chủ, Cầu Đánh Thưởng!
Chương 642


<i>Edit: Linhlady</i>

Lãnh Ngạo đề phòng Mạc Dung, lại không nghĩ tới Mạc Dung sớm đã thần không biết quỷ không hay xâm nhập vào máy tính của hắn, âm thầm sao chép một bản của tập tài liệu kia.

Lãnh Ngạo tắt máy tính, lúc này mố ra khỏi thư phòng.

Hắn thật ra có chút gấp không chờ nổi muốn tìm tân tiểu sủng vật chơi, đúng vậy, tân tiểu sủng vật……

Một người trong thân thể thế nhưng lại có hai linh hồn, thật là thú vị……

Lãnh Ngạo phỏng đoán là trong thân thể Mạc Vân Quả có hai linh hồn, hoặc nói là hai loại tính cách, từ trước đo một linh hồn chiếm thượng phong, mà hiện giờ không biết vì sao, cái linh hồn này lại chiếm thượng phong.

Thật ra Lãnh Ngạo càng có định hướng gọi là “Linh hồn” hơn, hắn biết, hắn biết con gái nuôi của hắn không bị tâm thần phân liệt.

Một người sở nắm giữ tri thức khác nhau, đối với cùng một sự việc sẽ có lý giải khác nhau.

Tỷ như nói Lãnh Ngạo cảm thấy Mạc Vân Quả có hai linh hồn, mà Mạc Dung lại cho rằng, hiện tại Mạc Vân Quả bám vào trên người nguyên chủ……

Lãnh Ngạo đi ra khỏi thư phòng, hai tay bỏ vào túi quần, đi về phía phòng Mạc Vân Quả.

Đi đến trước phòng Mạc Vân Quả, hắn cười khẽ một tiếng, thanh âm kia cực kỳ ôn nhu, khiến cho một người có nhĩ lực rất tốt như Mạc Vân Quả nghe rõ ràng, đột nhiên cô có chút ớn lạnh.

Lãnh Ngạo cũng không gõ cửa phòng Mạc Vân Quả, mà thay đổi phòng, đi tới phòng đối diện.

Đối diện với phòng Mạc Vân Quả, đúng là phòng hắn.

Lãnh Ngạo mở cửa đi vào phòng mình, tiếng hắn đóng cửa có chút lớn, giống như khiến Mạc Vân Quả chú ý.

Mà lúc này, Mạc Vân Quả nằm ở trong ổ chăn, nhìn cửa phòng, một đôi mắt đen nhánh gắt gao nhìn chằm chằm, không chớp mắt một cái.

Thẳng đến vài phút sau, nghe được âm thanh đóng cửa từ phòng đối diện, mới chớp chớp mắt.

“Tiểu Quả Quả, ngươi đang sợ hãi sao?”

“Tiểu Quả Quả, ngươi vẫn luôn nhìn cái gì vậy?”

“Tểu Quả Quả nhà ta sao có thể sợ hãi được? Hừ ╭(╯^╰)╮”

“Đúng vậy đúng vậy, tiểu Quả Quả nhà ta có lực lượng rất lớn đấy ~”

“Lêu lêu lêu, tiểu Quả Quả nhà ta manh như vậy, sao có thể sẽ sợ hãi!”

“Sau đó lời lầu trên nói căn bản không cấu thành quan hệ nhân quả.”

Mạc Vân Quả:……

Mạc Vân Quả ngồi dậy, chăn vẫn như cũ an ổn cái ở trên người cô.

“Ta chỉ cảm thấy có chút không thích hợp, thật giống như có thứ gì bị ta xem nhẹ, đây là sợ hãi sao?” Mạc Vân Quả nói với mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp.

“Đây đương nhiên không phải sợ hãi! Đây là suy nghĩ nhiều!”

“Chậc, thật đáng mừng, tiểu Quả Quả nhà ta cũng học được não bổ!”

“Không không không, thật ra ta cảm thấy tiểu Quả Quả hẳn nên nghiêm túc suy nghĩ một chút, có phải có thứ gì thật sự bị ngươi xem nhẹ hay không.”

“Đại gia có thể cùng nhau nghĩa á!”

“Thời điểm để ta bày ra chỉ số thông minh tới rồi, để ta suy nghĩ một chút!”

“Phốc, còn chỉ số thông minh đâu? Ta xem là phụ thương đi?”

“Đừng nháo, nghiêm túc chút đi!”

“Luôn ở trong phòng phát sóng trực tiếp, tiểu Quả Quả tỏ vẻ: Ta cũng thật bất đắc dĩ ╮(╯▽╰)╭”

Mạc Vân Quả nghiêng đầu nghĩ nghĩ tiếp tục nói: “Hiện tại loại cảm giác này lại không có.”

“Hưm, không có thì không có đi, nên ngủ, hắc hắc hắc ~”

“Đúng vậy đúng vậy, nên ngủ, hắc hắc (*^▽^*)”

“Hằng ngày thổ lộ tiểu Quả Quả, moah moah ~(づ ̄ 3 ̄)づ”

“Ngủ ngon ngủ ngon ~”

“Tiểu Quả Quả hôn một cái, sau đó đi ngủ ngủ ~”

Mạc Vân Quả:……

“Ngủ ngon.”

Mạc Vân Quả nói một câu như vậy, sau đó tắt đèn, một lần nữa nằm trở lại trong ổ chăn, tiến vào mộng đẹp……

--------
<i>Edit: Dạo này nhiều truyện nội dung hay, cốt truyện lạ để đọc, nhưng tui cứ đọc được vài chương là bỏ, sau đó lại quay về đọc truyện cũ, ┐(‘~'😉┌ không lẽ tui giờ già rồi khó tính nên kén cá chọc canh.(;ŏ﹏ŏ)</i>
 
Phát Sóng Trực Tiếp: Kim Chủ, Cầu Đánh Thưởng!
Chương 643


<i>Edit: Linhlady</i>

Sáng sớm hôm sau, Lãnh Ngạo gõ cửa phòng Mạc Vân Quả, cũng may Mạc Vân Quả đã sớm tỉnh hơn nữa đã rửa mặt chỉnh chu xong, nếu không lại phải lăn lộn tốn không ít thời gian.

Lãnh Ngạo thường xuyên gọi Mạc Vân Quả cùng ăn sáng, cũng không biết hắn nghĩ như thế nào, sáng sớm hôm nay vẻ mặt có vẻ ôn hòa hơn.

Lãnh Ngạo cùng Mạc Vân Quả cùng đi xuống lầu, trên bàn cơm đã bầy sẵn không ít đồ ăn ngon.

Mạc Vân Quả đầu tiên ngồi xuống, sau đó cầm lấy đũa bắt đầu ăn.

Lãnh Ngạo nhìn động tác của đến Mạc Vân Quả, cũng không có ý ngăn cản cô, một câu cũng không nói.

Nhưng thật ra Mạc Vân Quả không ít lần liếc qua Lãnh Ngạo, hành động đó cũng không khiến Lãnh Ngạo chú ý.

Ăn sáng xong, đương nhiên Lãnh Ngạo sẽ đi làm, nhưng hôm nay hắn lại chủ động mang Mạc Vân Quả theo.

Mạc Vân Quả vốn không muốn đi cùng Lãnh Ngạo, bởi vì nhiệm vụ trên người hắn cô đã hoàn thành, nhưng thái độ của hắn cứng rắn, gần như không cho Mạc Vân Quả thời gian cự tuyệt đã kéo cô lên xe.

Cuối cùng, Mạc Vân Quả vẫn cùng Lãnh Ngạo tới công ty của hắn.

Khi hai người tới văn phòng của Lãnh Ngạo, đã nhìn thấy Mạc Dung ngồi sẵn ở đây.

Lãnh Ngạo thấy sự xuất hiện của cậu ta cũng không mấy ngạc nhiên, giống như đã biết từ trước.

Sau đó, Lãnh Ngạo đi họp, trong văn phòng chỉ còn lại hai người Mạc Vân Quả và Mạc Dung.

Mạc Vân Quả nhìn nhìn Mạc Dung, cậu ta nằm ngửa ở trên sô pha, nhắm mắt lại, nhìn như ngủ rồi, trên thực tế lại không có.

Mạc Dung cũng không mở miệng nói chuyện, Mạc Vân Quả ngồi ở một bên trên sô pha chơi di động.

Cứ như vậy, một giờ qua đi.

Mạc Dung đột nhiên mở mắt, há mồm hỏi: “Cô có ý kiến gì với Càng Đàm không?”

Mạc Vân Quả bỏ điện thoại xuống, nghĩ nghĩ nói: “Hắn là một thiên tài.”

“Phải không?” Cậu ta nhẹ lẩm bẩm một tiếng.

“Ừ.” Mạc Vân Quả gật đầu, chính xác, ở phương diện thôi miên, Càng Đàm là một thiên tài.

Mạc Dung chậm rãi ngồi dậy, toàn bộ thân mình lại vẫn như cũ dựa trên sô pha.

Hai tay hắn khoanh trước ngực, nhìn Mạc Vân Quả.

“Cô không cảm thấy ghét hắn vì hôm qua thôi miên cô sao?” Mạc Dung tò mò hỏi.

Mạc Vân Quả lắc đầu, cô cũng ghé thói quen của Càng Đàm, tuy rằng không biết vì sao anh ta muốn làm vậy, nhũng cũng vì thế cô lại học thêm được thuật thôi miên.

Trong mắt Mạc Dung lóe lên tia sáng, hai tay cậu ta đan vào nhau, khóe miệng hơi cong cong.

“Phải không?” Cậu ta lại lẩm bẩm một tiếng.

Mạc Vân Quả nhìn Mạc Dung, con ngươi lóe lóe.

Cô cũng học dáng vẻ của Mạc Dung tựa cả người lên sô pha, sau đó đột nhiên nhìn về bàn làm việc ở phía sau.

Nơi đó, có một người đàn ông, là Càng Đàm.

“Càng Đàm.” Mạc Vân Quả gọi tên của anh ta.

Lần này, cả Càng Đàm cùng Mạc Dung đều kinh ngạc, cô gái này lại không bị hắn ( ta ) thôi miên?

Càng Đàm là giữa đường mới đi vào đây, khi anh ta đi vào gần như không có tiếng động, vốn dĩ cho rằng Mạc Vân Quả đắm chìm trong việc chơi điện thoại sẽ không phát hiện ra anh ta, nhưng hiện tại thì sao, xem ra anh ta sai rồi?

Mạc Vân Quả tuy rằng chơi điện thoại, nhưng cô cũng phân ra một phần để lưu ý, không để bản thân đắm chìm trong đó, đây cũng là lý do tại sao cô có thể phát hiện ra Càng Đàm.

Anh ta xoa xoa cằm của mình, nhẹ nhàng nở nụ cười, dần dần, tiếng cười càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn.

Toàn bộ văn phòng, đều là tiếng cười thanh thúy của anh ta.

“Thật là……” Càng Đàm mím môi lại, vẫn như cũ không giấu được ý cười trong giọng nói của anh ta “Thú vị……”
 
Back
Top Bottom