Khác Pháp Vương Phân Tranh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407583254-256-k506179.jpg

Pháp Vương Phân Tranh
Tác giả: vvMInh3
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Để sàng lọc ra những kẻ đủ điên rồ để kết thúc kỷ nguyên tàn tạ của quỷ này, Hội Đồng Ma Pháp tái khởi động một trò chơi đẫm máu
E.O.E - EMPEROR OF THE ELEMENTS.

Một giải đấu 3 đấu 3 thể Tag-Team.



urbanfantasy​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Hắc Ám Pháp Sư
  • [Bl] Tu Tiên Ma Pháp
  • Ngũ Hành kiếm pháp
  • Quý Cô Pháp Y Của Tôi
  • Pháp Vương Phân Tranh
    Mở Đầu


    Truyền Thuyết kể rằng thế giới không đơn thuần là một hành tinh, mà là sự giao thoa của vạn vật khắp cõi hư không.

    Trong sự hỗn độn đó, năm nền văn minh vĩ đại nhất đã vươn lên, thiết lập nên những đế chế riêng biệt và không ngừng đối đầu để tranh giành quyền kiểm soát thực tại.

    1.

    Quái Thú Giới

    Một lãnh địa nơi sức mạnh nguyên thủy và bản năng sinh tồn được đẩy đến mức cực đoan.

    Tại đây, những sinh vật khổng lồ với lớp da cứng hơn kim cương và dòng máu sôi sục ma lực ngự trị trên những đỉnh núi cao vút hay những cánh rừng già rậm rạp.

    Không có máy móc, không có sách vở, văn minh của họ được viết bằng những cuộc đi săn vĩ đại và sự tôn thờ tuyệt đối dành cho kẻ mạnh nhất.

    Mỗi hơi thở của Quái Thú Giới đều mang theo áp lực của sự hủy diệt.

    2.

    Thượng Giới

    Cõi không gian của những tồn tại tự xưng là thần thánh, nơi ánh sáng không bao giờ tắt và các quy luật vật lý được duy trì một cách hoàn hảo.

    Thượng Giới rực rỡ với những kiến trúc bằng tinh thể lơ lửng giữa tầng mây, nơi cư dân của nó nắm giữ quyền năng điều khiển trật tự và sự sống.

    Họ nhìn xuống các giới khác bằng ánh mắt lạnh lùng của những kẻ phán xét, luôn tự hào về sự thanh khiết và trí tuệ vượt bậc của mình.

    3.

    Trung Giới

    Vùng đất bí ẩn của các Elf và những tinh linh cổ xưa.

    Đây là nơi ma pháp không được tạo ra từ công thức, mà chảy tràn trong nhựa sống của những cây cổ thụ và trong từng làn gió thổi qua thung lũng.

    Văn minh Trung Giới hòa quyện hoàn hảo với thiên nhiên, nơi những cung điện được xây từ cây cối và âm nhạc có thể xoay chuyển cả dòng thời gian.

    Họ là những kẻ canh giữ linh hồn của vũ trụ và những bí mật nguyên tố lâu đời nhất.

    4.

    Nhân Giới

    Trái ngược với vẻ thần thánh hay nguyên thủy, Nhân Giới là biểu tượng của sự thích nghi và biến dị mãnh liệt.

    Dưới những ánh đèn neon rực rỡ của các siêu đô thị như Thượng Hải, Seoul hay Tokyo, nhân loại đã biến ma pháp thành một phần của công nghiệp và sinh hoạt.

    Từ những khu ổ chuột tối tăm đến những tòa cao ốc chọc trời, con người sử dụng ma pháp để vận hành máy móc, thắp sáng phố phường và tạo ra những kỳ tích thường nhật, biến mình

    thành chủng tộc linh hoạt nhất trong năm cõi.

    5.

    Hạ Giới

    Vực thẳm sâu thẳm nhất, nơi những thực thể sinh ra từ bóng tối, sự mục ruỗng và những khao khát bị cấm đoán trú ngụ.

    Hạ Giới không có bầu trời, chỉ có những dòng sông nham thạch rực đỏ và những cung điện bằng xương trắng.

    Đây là nơi trú ngụ của những kẻ bị xua đuổi, những thực thể mang sức mạnh hỗn loạn có khả năng gặm nhấm thực tại.

    Hạ Giới không muốn trật tự, họ chỉ khao khát đồng hóa tất cả vào sự tàn lụi vĩnh cửu.

    SỰ KHỞI ĐẦU CỦA E.O.E

    Sau hàng thiên niên kỷ chiến tranh nhuộm đỏ các bản đồ, một nền hòa bình gượng ép đang được duy trì bởi sự kiêng dè lẫn nhau giữa năm thế giới.

    Các ranh giới tạm thời đóng lại, và vũ trụ chìm vào một giấc ngủ yên ả dưới lớp màn thái bình giả tạo.

    Nhưng mặt hồ tĩnh lặng ấy đã bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của E.O.E — EMPEROR OF THE ELEMENTS.

    Từ những kẻ độc hành trong bóng tối của Nhân Giới cho đến những vị thần của Thượng Giới, tất cả đều bị kéo vào một đấu trường mà kẻ thắng cuộc sẽ nắm giữ quyền năng định đoạt lại vận mệnh của cả năm nền văn minh.

    Và Nhân Giới đã có những chiến binh mạnh nhất

    • Renji: Thanh Long Khởi Thế

    Hậu duệ của Rồng Xanh, kẻ tự nhận danh hiệu Thanh Long Vương Tử.

    • Lý Thi Đình: Vạn Đao Tịnh Thế

    Cô gái chính nghĩa với khả năng điều khiển vạn đao và ánh sáng.

    • Trần Huyền Nhan: Lôi Sư Đằng Vân Chàng trai trẻ với khả năng tạo sấm sét và thanh kiếm vang hồn.
     
    Pháp Vương Phân Tranh
    Chương 1: Bộ Ba Huyền Thoại


    Thượng Hải, 3 giờ sáng.

    Trên tầng thượng của một tòa cao ốc không tên, gió rít qua những khe thép lạnh lẽo.

    Bên trong một căn phòng kín, những bóng người ngồi quanh một chiếc bàn đá đen bóng, mặt họ chìm hoàn toàn vào bóng tối.

    Thứ duy nhất soi sáng căn phòng là một bản đồ thế giới bằng hologram đang rực cháy những điểm đỏ li ti.

    "Quý cô Lưu, chúng ta chuẩn bị bắt đầu giải đấu rồi chứ?" một giọng nói khàn đặc vang lên.

    Một bóng người khác, với chiếc bóng đổ dài đầy uy lực trên tường, chậm rãi gõ nhịp tay xuống bàn: "Kế hoạch thế nào?"

    "Tất cả đã sẵn sàng.

    Những phong thư mang dấu ấn định mệnh đã được gửi đi."

    Một bóng người phụ nữ khẽ gật đầu, giọng nói lạnh lẽo như băng: "Rồi...

    Triển khai đi."

    Tứ Xuyên, Trung Quốc...

    Một gã tóc nâu đạp bay một chiếc cửa gỗ như nhà của mình, bước qua một vũng bia, anh ta nhìn một vòng rồi một hương rượu và tinh dầu đập thẳng vào mặt như một chiếc tường.

    Ánh đèn màu tím lặng lẽ chiếu vào những bụi khói bay lơ lửng do thuốc lá và cần sa.

    Tiếng gỗ dưới sàn khi bước lên phát ra tiếng "cộp... cộp", hoà vào trong bản nhạc buồn du dương từ chiếc radio trên tủ.

    Renji thở dài khi nhìn thấy mảnh thuỷ tinh rơi lênh láng trên sàn, một bãi gai có thể làm thủng chân bất cứ kẻ bất cẩn nào.

    Bên phải anh ta, chỉ thấy những tên thượng lưu, mỗi tên hai cô gái, cánh tay của một gã chậm rãi chạm vào vải của chiếc váy đỏ.

    Gã tóc nâu bước đến một chiếc bàn, rồi thả mình xuống một chiếc ghế to.

    Anh nhìn vào người đối diện, không ai biết kẻ đó trông thế nào, chỉ thấy y mặc một chiếc vest, đội mũ mafia, ngồi im lặng như một chiếc bóng vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước.

    Chiếc bóng của cái mũ đổ nhẹ xuống mặt bàn gỗ nâu, dưới ánh đèn màu hổ phách, cái bóng vẫn không di chuyển:

    "Thật sự ta không nghĩ rằng... là quán bar nhỏ này dành cho con của rồng..."

    Gã tóc nâu ngả ra sau ghế, tay đặt ra sau đầu, cảm giác như cái ghế đó chuẩn bị ngã ngửa.

    Chân anh ta gác lên chiếc bàn nhỏ, đưa ánh mắt màu xanh lục vô hồn nhìn người đối diện.

    "Thôi đi.

    Mày đừng có nói linh tinh nữa...

    Hẹn tao đến có việc gì?"

    "Được rồi...

    Theo ý anh vậy, Vương Tử."

    Cái bóng không lộ mặt, nhưng ai cũng cảm tưởng rằng y đang mỉm cười vì cái gì đó sau lớp mặt nạ: "Không giấu gì anh, tôi là người của Hội Đồng Ma Pháp, tôi là sứ giả được mời đến để mời anh, Liên Tư, tham gia một giải đấu."

    Renji nhìn rất bình tĩnh, tuy nhiên anh sớm đã không còn trông chán nản nữa rồi.

    Anh bỏ chân khỏi bàn, ngồi thẳng lưng lên rồi bắt chéo tay.

    Chắc chắn, từ "giải đấu" đã được anh chú ý.

    Nhưng Liên Tư lại lắc đầu lia lịa:

    "Có thế thôi à?

    Thôi.

    Tao không quan tâm."

    Hắn đứng dậy và quay đầu

    "Lần sau mày mà mời tao ra mấy thứ vớ vẩn này, thì tao cho mày ăn đòn đấy, thằng chó!"

    "Từ từ.

    Nhưng chúng tôi có thể cho anh bất cứ điều ước nào."

    Câu nói đó như trúng lòng của Renji, anh ta quay đầu lại và dừng một nhịp.

    "Tiền bạc, gái gú, thịt chó gì cũng được."

    Tay của gã đồ đen chậm rãi sờ vào phần áo bên trong, rồi lấy ra một lá thư màu trắng xoá, không một trang trí, rất tối giản.

    Anh trượt nó trên chiếc bàn gỗ sần sùi, hơi mục nát và bị bết dính.

    Renji chậm rãi cầm nó lên, chiếc găng tay đen trải dài trên cẳng tay ánh lên một màu xanh của rồng, anh nhìn qua bức thư một lúc rồi nhìn lại người đang ngồi trước mặt mình.

    Renji lật mặt sau, rồi lại nhìn mặt trước.

    Người trước mặt không nói gì cả, chỉ nhìn Renji một hồi lâu, rồi đột nhiên... một màu đen bao trùm lấy cơ thể của hắn:

    "Chúng ta sẽ gặp lại."

    Kẻ đó nói với một tông giọng vô cảm, rồi sau đó bị bóng tối nuốt chửng và biến thành một đống tro.

    Cơn gió nhẹ của người gần đó hắt xì, khiến đống bụi bay ra ngoài cửa sổ, cứ thế mà trôi theo gió.

    Renji cười rộng miệng, cảm thấy hứng thú, một dòng adrenaline chảy nhẹ qua người làm cơ thể anh run lên nhẹ.

    Rồi anh đứng lên, bước qua cánh cửa đã vỡ và vũng nước đó một lần nữa.

    Ra ngoài, một mùi nhựa của đường, đậm chất Trung Quốc và tiếng của con phố đêm đông đến lạ ngay lập tức vang vọng vào người Renji.

    Anh vừa đi vừa nhìn vào bức thư đang cầm trên tay, mới đi chưa được hai bước đã bước nhầm ra khỏi vỉa hè.

    Một chiếc xe đang lao đến với tốc độ chóng mặt, một tiếng phanh gấp cực mạnh vang lên lúc chiếc xe suýt va chạm, rồi trong khoảnh khắc đó một bàn tay nắm cổ áo khoác trắng, mỏng và dài của Liên Tư.

    Anh cảm thấy bị một lực rất mạnh kéo từ sau, nhấc bổng mình khỏi vỉa hè quá đột ngột.

    Quay lại đằng sau, Vương Tử thấy một cánh tay bao phủ bởi tay áo màu trắng đang giữ lấy mình, một người phụ nữ với một tóc đuôi ngựa buộc thấp, Trên mình là mộtc chiếc áo nâu cổ tàu với khuy màu vàng .

    Còn mặc một chiếc baji nam màu đen nữa.

    "Mày lại không chú ý à?"

    Cô ấy nói.

    Thả anh ra, Renji kêu nhẹ khi rơi xuống đất, cô ấy nhíu mày và lắc đầu một cách thất vọng.

    "Ờ thì-...

    Tao lỡ chân thôi.

    May có mày cứu tao đấy, Đình."

    Renji trả lời, anh gãi đằng sau đầu rồi nhìn xuống đất, ngượng ngùng.

    Tên tài xế của chiếc xe rú còi mạnh rồi hét vào mặt Liên Tư, một mạch máu nổi lên trán gã rõ ràng, mặt gã bừng lên màu đỏ vì quá tức.

    "MẮT MÀY ĐỂ ĐI ĐÂU ĐẤY THẰNG NGU??"

    Renji quay lại nhìn gã rồi nói: "Thôi thôi ông câm mẹ mồm đi.

    Tin tao đánh cho bây giờ không?"

    Anh dọa lại tên tài xế, tay đặt vào khẩu súng lục đầu rồng xanh trên quần mình.

    Tên tài xế tuy rất tức nhưng cũng bỏ qua chuyện, gã lái đi trên chiếc xe màu trắng nay đã có vết xước do quẹt vào cột gần đó.

    Chiếc xe phóng vụt đi trên đường phố.

    Renji quay lại thì thấy một tia sét giáng xuống "ĐÙNG!!!"

    Một chàng trai trẻ với tóc bạc, được buộc cao như đuôi của một mãnh thú, thanh kiếm ở bụng của anh ta ánh lên một màu tím, bao phủ bởi những tia sét tím thần thoại.

    Khi nhìn thấy Renji, mắt anh ta như sáng bừng lên, Trần Huyền Nhan "lướt" đến Renji và Thi Đình ngay lập tức qua một lượt sét.

    Chó sủa vì sợ, mèo ngay lập tức chạy tìm chỗ trốn, lá rụng khắp nơi sau màn trình diễn đó, như thể sự ngầu lòi của anh ta là quá khủng khiếp.

    "AYOOO— có chuyện gì không?

    Thế giới chưa sập hả?

    Ngon.

    Tao xuất hiện là đúng chuẩn bài.

    Hẹn siêu sao đến đây có việc gì vậy?"

    Một lần im lặng, không ai nói gì.

    "Hả?

    Tao ngầu quá chứ gì?

    Sao không nói gì thế."

    Anh ta vẫn cười, vẫn tạo dáng ngầu, sét vẫn bao quanh người.

    "Đủ trò rồi, nhóc."

    Đình nói, mặt lạnh tanh, y như Liên Tư vậy.

    "Giờ có nhiều vấn đề để bàn đây này."

    "Thì chuyện là như này..."

    Renji nói, rồi ngưng một nhịp, hít một hơi sâu: "Tao mới nhận được thư mời của một khứa kỳ quái nào đó."

    Huyền Nhan vỗ tay một lần rồi cười nhe răng, ánh mắt đầy sự hiếu kỳ: "Ồ.

    Thế thư gì vậy?"

    Renji sau đó mở bức thư ra, nhưng không thể nào mở được miệng nó, tất cả mọi người đều cố gắng mở hết sức lực, nhưng không hoạt động.

    "Sao lại không mở ra được?"

    Đình nói, ánh mắt cô nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống bức thư này vậy.

    Sau đó, Đình lập tức kết ấn, rồi một luồng sáng xuất hiện đằng sau cô, nó quá sức chói mắt.

    Rồi hàng nghìn cây đao lập tức bay đến và đâm xuyên bức thư...

    Nhưng nó lành lại ngay lập tức.

    Huyền Nhan nhặt bức thư lên và xem xét nó thật kỹ càng, lật mặt sau, Lôi Sư thấy có một khung để dấu vân tay màu đỏ, nó đứng đó như đang khiêu khích tất cả mọi người vậy.

    Và một hình khóa to.

    Vương Tử của rồng nhìn vào và bất ngờ, mắt mở hơi to và làm một tiếng ồ dài.

    "Vậy là... ta còn cần dấu vân tay hả?"

    Huyền Nhan nói, rất bối rối.

    "Để tao thử."

    Renji đưa ngón cái vào, anh hơi do dự một chút rồi ấn tay của mình vào.

    Từ phút giây ấy, bức thư lóe một màu xanh cổ vịt nhẹ, một ngọn lửa ảo.

    "Trông cũng hay nhỉ."

    "Là sao chứ...."

    Mắt của Thi Đình bị dính chặt vào bức thư, không tin tưởng nó cho lắm, đầu cô hiện lên một dấu chấm hỏi nhẹ.

    Nhưng cô vẫn quyết định ấn ngón tay của mình vào bức thư, một ánh sáng màu vàng hiện lên.

    Có một con số 2/3 hiện lên một cách ma thuật.

    "Thế còn mày?"

    Ánh mắt của cả hai người còn lại tập trung vào Huyền Nhan, Thi Đình bắt chéo tay lại, chờ đợi một câu trả lời.

    "Ờ thì...

    Lần trước Renjo lỡ đốt hết ngón cái của tao rồi..

    Làm gì còn dấu vân tay nữa?"

    Huyền Nhan nhìn vào ngón cái đang bị bó bột của mình, rồi lại nhìn vào hai người còn lại.

    "Mày đùa tao hả????

    Mày làm cái gì mà nó bị bỏng đến độ thế?"

    "BỐP" Đình tát Renji một cái vào gáy, chàng trai trẻ hét một chút rồi xoa phần gáy đỏ rực.

    "Bình tĩnh, tao chỉ lỡ tay nghịch lửa một tí thôi mà!"

    "Thế bây giờ thế nào?

    Bây giờ không có ngón tay nó thì mở thư cái kiểu gì????"

    Thi Đình cao giọng, siết chặt nắm đấm đến nỗi khớp ngón tay trở thành màu trắng.

    "Thì mày cứ đưa ngón trỏ của mày đi Huyền Nhan!

    Đằng nào cũng có chết đâu mà."

    Renji nói, thúc giục anh bạn mình trước khi nhận cơn thịnh nộ lần hai của Đình.

    "Được rồi."

    Huyền Nhan làm một ký hiệu, bảo rằng mọi người hãy bình tĩnh lại một chút.

    Rồi anh ta lấy ngón trỏ và áp vào, đột nhiên bức thư ánh lên màu tím đậm, đúng tông màu của Huyền Nhan.

    Rồi cả ba đều có cảm giác không lành với bức thư, nó bay lên trời, rất nhiều ánh sáng tỏa ra, tuy không thể so sánh được với ánh sáng của Đình.

    Rồi bức thư hạ xuống tay của Huyền Nhan, một tờ giấy hiện ra.

    Nó chỉ là một tờ giấy trắng nhỏ, không có nổi một cái trang trí, bên trên có vài dòng chữ đen nhỏ.

    Anh ta cầm nó lên và đọc to, mắt nhíu lại một chút:

    "Kính Gửi Tân Sát Quỷ Đoàn

    Chúng tôi chính thức khai mạc giải đấu E.O.E—Emperor of The Elements lần đầu tiên.

    Các bạn đã đủ yếu tố để được chọn cho giải đấu

    Mỗi đội 3 người,

    Quy tắc rất đơn giản, không giới hạn vũ khí, sức mạnh.

    Và chúng tôi có thể đảm bảo mạng sống của bạn bằng công nghệ đặc biệt.

    Đăng ký thi đấu vòng loại ở đấu trường gần nhất.

    Không cần biết thêm gì nữa."

    Trân Trọng,

    Hội Đồng Ma Pháp."

    Sau khoảnh khắc đó, Liên Tư chỉ nhìn chằm chằm vào bức thư, thầm phấn khích trong người:

    "Cuối cùng cũng có cái để so tài với thế giới rồi.

    Anh thốt lên, vui vẻ vì cuối cùng mình cũng sẽ được đánh nhau, đúng ước mơ

    Huyền Nhan cười khẩy một cái:

    "Thế là được rồi.

    Bây giờ cuối cùng cũng có show cho tao diễn!"

    Thi Đình đành nói, vẫn đang khoanh tay lại:

    "Thôi giờ này cũng muộn rồi.

    Biết có cái 'giải đấu' mới này là được rồi.

    Ngày mai còn phải đi đăng ký nhỉ?"

    "Ồ.

    Không cà phê cà pháp gì à?

    Mất công tao dậy lúc 3 giờ sáng!"

    "Mày thì thiếu năng lượng quá à?

    Ngồi ở nhà lần trước chơi game hét như thằng điên."

    Thi Đình lườm một cái

    "Thôi nào, mọi người về nghỉ hết đi."

    Lá thư cũng được gửi đến:

    Hồ Bắc, Thiểm Tây, Vân Nam, Chiết Giang...

    Và cả: Vương Quốc Anh, Hàn Quốc, Hy Lạp, Thượng Giới, Nhật Bản, nói chung

    Hết chương 1
     
    Pháp Vương Phân Tranh
    Chương 2: Không chỉ là một cô gái


    Hàn Quốc, Tỉnh Suwon

    Đường phố buổi sáng ở Hàn Quốc bao phủ bởi một lớp sương mỏng, khiến những đỉnh tháp canh trên tường thành Hwaseong phía xa trông như đang lơ lửng giữa tầng không.

    Tiếng chổi tre của những người lao công quét lá trên vỉa hè lạo xạo, xen lẫn với tiếng rít nhẹ của lốp xe bus điện khi nó tấp vào trạm.

    Khác với cái náo nhiệt đến nghẹt thở của Seoul, Suwon tỉnh giấc chậm rãi hơn một nhịp.

    Trên con phố dẫn vào trung tâm, dòng người bắt đầu đổ ra từ những tòa nhà gạch đỏ, ai nấy đều thu mình trong những chiếc áo khoác dày, một tay đút túi, tay kia cầm cốc Americano đá dù thời tiết vẫn còn vương cái lạnh tê tái.

    Mùi cà phê rang xay quyện với mùi hơi ẩm từ mặt đường nhựa mới tưới nước tạo nên một thứ mùi hương rất riêng của đô thị.

    Những tiếng lạch cạch của giày dép, và vài chút tiếng cười pha vào bầu không khí nhịp nhàng trên con đường Suwon.

    Trong làn người dồn dập, một người phụ nữ bình thản lướt qua một poster cho giải đấu EOE, mắt nhìn chằm chằm về phía trước, thần thái lạnh lùng như một nữ thần, không ai hiểu được là đang nhìn gì.

    Chỉ thấy cô ấy dừng nhẹ trước cửa kính của một tiệm thời trang chưa mở cửa.

    Bóng hình phản chiếu trong kính mờ là một người phụ nữ không nhỏ, không cao.

    Mặt tựa như bông hồng mới nở.

    Da trắng lạnh như tơ.

    Mái tóc bạc chia hai búi được tết và thả nhẹ trên vai của cô.

    3 lọn lớn che trán.

    Mắt biếc tựa mây.

    Cô ấy đưa tay nhẹ để chỉnh chiếc áo váy dài thanh lịch màu đỏ thẫm, được đặt một cái nơ ở ngực.

    Hai cổ tay áo được tạo hình bông hoa.

    Sau đó, cô ấy nhấc nhẹ chán và đi tiếp, đột nhiên thật nhiều tiếng cười quái đản từ đằng sau vang lên.

    Năm tên đầu bờm, với vẻ ngoài bất hảo đó, không có gì là đặc biệt với muôn vàn người nhìn họ với ánh mắt kinh tởm.

    Chiếc áo khoác bomber rộng thùng thình không che nổi đôi vai ngang và cái dáng đi đầy thách thức.

    Chúng không cao, nhưng cơ bắp cuồn cuộn bên dưới lớp vải khiến người ta phải e dè.

    "Em xinh thế này mà đi một mình ở đây à?

    Phí thế.

    Hay là đi với anh, anh bảo đảm không ai trong cái khu này dám động vào một sợi tóc của em đâu."

    Tên đại ca tiến lại gần, hơi thở nồng nàn mùi thuốc lá và rượu bia.

    Ánh mắt hắn đảo từ trên xuống dưới của cô gái một cách kinh dị.

    Mấy tên đàn em theo sau cũng thế mà phấn khích theo.

    "Đúng rồi đó em gái!

    Đi với bọn anh là sẽ không có gì phải sợ hết...

    Nhỉ?"

    Chúng cười phá lên.

    "Cút."

    Người phụ nữ không thèm quay đầu, hoặc nhìn vào chúng.

    Giọng nói thấp, đầy nguy hiểm.

    "Hả gì cơ?

    Cẩn thận lời nó nhé em.

    Đại ca anh không tha đâu."

    Một tên nói.

    Tên Đại Ca lập tức chặn họng hắn lại

    "Không có gì đâu.

    Anh làm sao mà dám hại được bông hoa xinh xắn như em được chứ, nhỉ?"

    Hắn nói, giọng khàn đặc hơn hẳn.

    Cô gái vẫn tiếp tục đi và không hề quan tâm, chả bù cho những người đi xung quanh cô lo lắng.

    Bọn chúng vẫn thấy cô không trả lời.

    Đành đứng nhìn cô ấy đi thanh thản, bất ngờ vì có người không nghe lời mình.

    Cứ ngỡ thoát rồi, thì một bàn tay thô bạo ngay lập tức nắm lấy một bím tóc và kéo người phụ nữ vào trong một con hẻm ở gần đó.

    Không hề có thời gian để phản kháng nữa.

    Cú kéo bất ngờ khiến cô loạng choạng.

    Rồi chúng ném cô xuống đất, bao vây lấy cô ấy ngay lập tức.

    Tên Đại ca còn cho cô ấy một cái bạt tai vang trời.

    Cô ấy lấy tay che má.

    "Ha.

    Anh em đâu, hiếp dâm nó cho tao."

    Tên đại ca ra lệnh, Tất cả các tên đàn em đều lần lượt tụt quần xuống, ai cũng cười một cách man rợ hết sức.

    Hành động ghê tởm chuẩn bị bắt đầu thì đột nhiên một giọng nói cất lên, nó không hề yếu ớt.

    Nó vang từ bên trong ra, không phải bên ngoài hẻm.

    "Mấy thằng chó..."

    Người phụ nữ đứng lên, đó không phải một giọng phụ nữ, mà là của một người đàn ông cất lên, trầm, đục và nam tính.

    Ánh mắt chuyển sang với hận và tức giận.

    Tên Đại ca vẫn đang ngạo nghễ, hắn nhìn lại, tưởng rằng có thằng vô danh tiểu tốt nào định vào cứu.

    Nhưng lại không có một cái bóng nào hết ở bên ngoài.

    Đàn em của hắn nhìn rất bối rối:

    "Đại ca...

    Tông giọng này...

    Đây là một thằng đực rựa!?"

    Hắn chỉ vào "người phụ nữ".

    "Được rồi...

    Chúng mày lôi tao vào đây rồi.

    Thì không có cái gì phải giấu nữa."

    "người phụ nữ" nói với giọng rất nhỏ.

    Dù không cởi hay thay đồ, cô ấy ngay lập tức thủ một thế lạ.

    Đôi giày cao gót màu đỏ lúc nãy đã đổi thành một đôi giày thể thao lúc nào không hay.

    Cô ấy nhún chân liên tục, nhẹ nhàng.

    "Nó cũng chỉ có một mình thôi!

    Anh em!

    Lên!"

    Trong đúng một nháy mắt, lửa văng tung toé khắp nơi, tiếng chân đá vào người vang như pháo hoa vào mùa Tết.

    Tên đàn em định lao vào, một cú đá móc bằng gót ngay lập tức cho hắn nằm.

    Một tên khác định lao vào với một chiếc tonfa, ngay lập tức cô gái đó liền nhảy lên và tung một cú đá ra đằng sau lưng, ngực hắn cảm giác như bị vỡ

    Tên Đại ca định đánh lén bằng một chai bia, ngay lập tức cô ấy né bằng cách cúi sang bên trái, nghiêng người và đá một cú trời giáng vào cằm, khiến hắn bay lên.

    Váy đỏ nối liền với cái áo của cô ấy tốc lên, để lộ chiếc quần đai nam ở dưới.

    Sau đó cô ấy giơ chân lên, lửa bao quanh cái chân đó.

    Rồi cô sút hắn một cách rất chuẩn xác ngay khi hắn rơi, kết thúc bằng một cú đá cực mạnh vào phần sườn.

    4 tên còn lại cũng bị đánh cho thee thảm đến mức không thể di chuyển nổi.

    "Cho em xin lỗi!

    Chị gái ơi!"

    Bọn chúng đầu hàng.

    "Này...

    Tỷ Tỷ...

    Cho em theo chị được không?

    Tại bọn em...Bọn em nghèo quá.Bọn em có thể làm chân chạy vặt!"

    Hắn nói, nhục nhã, miệng chảy máu.

    Các tên đàn em khác cũng xin theo.

    Cô ta đứng hình, gương mặt xinh đẹp thoáng hiện lên vẻ ghê tởm khó giấu.

    Nhìn đám người thô kệch đang bám lấy tà váy mình mà khóc lóc, cậu ta nhận ra rằng nếu không đồng ý, bọn chúng sẽ bám theo đến tận nhà.

    "Sao lại theo tao?"

    "Bởi vì...

    Chị có nhiều tiền."

    Hắn nói, nhìn một cách vô liêm sỉ vào cái túi quần của cô ấy.

    Cô ấy chỉ thở dài nhẹ và thấy bọn này cũng tinh mắt, nhanh nhẹn.

    Cô ta nhìn xuống bàn tay thon dài vừa mới nhuốm bụi, khẽ tặc lưỡi một cái đầy quý tộc.

    Ánh mắt liếc qua gã cầm đầu đang quỳ dưới chân, trong đầu nhanh chóng nảy ra một phép tính có lợi.

    Rồi cô ấy nhếch mép và nhìn vào bọn chúng.

    "Tao không cần đàn em.

    Nhưng...

    được thôi."

    "Cảm ơn, Đại Tỷ!

    Em sẽ giúp chị đến hết đời."

    "Không cần phải thế.

    Đứng dậy đi."

    Giọng nói lạnh nhạt như băng mỏng.

    Đó không phải là sự thu nạp, mà là một sự ban phát đặc ân đầy kiêu ngạo.

    Cậu ta cần những kẻ thuộc về thế giới ngầm này để xử lý những rắc rối mà một "cô gái" thanh lịch không nên nhúng tay vào

    Cả 5 thằng đứng dậy một cách chật vật.

    Rồi tên Đại Ca đứng bằng một chân, chân còn lại vẫn quá đau để đứng dậy.

    "Chúng mày chở tao đi ăn đi."

    Cô ấy ra lệnh.

    Mắt lạnh như sương.

    "Nhưng bọn em đau có xe?"

    "Thì mày tự tìm cách đi."

    Không còn cách nào khác.

    Cả 5 tên đều đi ra, rồi chúng thấy một cái xe đang đỗ.

    Tên Đại Ca ra lệnh phá cửa kính.

    Bụp.

    Cửa kính không nhúc nhích, cứng hơn đá.

    "Chà.

    Kính cường lực thời nay chắc quá!"

    Tên đại ca nói, cố gắng che đi cơn đau từ trận chiến vừa rồi.

    Bụp.

    Cả 5 người đều lao vào, cửa kính còn không nứt.

    Bụp.

    Đén lần thứ ba thì cửa kính mới bắt đầu nứt nhẹ.

    Bụp.

    Bụp.

    Bụp.

    Clang!

    Cuối cùng cửa kính cũng vỡ ra, Tên đại ca mở cửa xe ở trong ra ngoài, người mệt đến nỗi không nhấc nổi cái tay lên.

    Cuối cùng sau khi mở, Hai người đàn em đứng mở cửa cho cô gái vào, như quản gia chờ cô chủ vậy.

    Sát khí từ lúc nãy cũng tan biến vào mây khói, để cô gái trở về vẻ thiếu nữ thường ngày

    Rồi cô gái ấy đi ra, chỉnh nhẹ cái cổ áo, một lọn tóc bị bung ra khỏi tết tóc.

    Ngồi vào chiếc xe trắng sang trọng.

    4 tên còn lại cũng chậm rãi ngồi vào.

    Rồi tên Đại ca bắt đầu lái xe.

    "Quên mất chưa hỏi chị, câu này hơi tế nhị, sao giọng chị đực vậy?"

    "Tao là con trai."

    "Ồ ồ.

    Phải gọi là "anh" mới đúng chứ...

    Thế tại sao anh lại trong hình con gái vậy?"

    "Không phải chuyện của mày."

    "Thế tên anh là gì?"

    "Tư Gia Lệ."

    Tên Đại ca im lặng một lúc nặng, bầu không khí trở nên im lặng đến lạ thường

    "Tư...

    Tư Gia Lệ!?

    Có nghe nhầm không vậy?"

    Một đứa đàn em hét lên

    "Vậy- Vậy- Chị—Anh là— Người có danh xưng...

    Taekwondo Đại Đế sa-sao???"

    "Là một trong tứ Vương của Neo-Taekwondo đấy!!!!"

    Một thằng đàn em thốt lên, ngồi rẹt vào một chỗ, không giám chạm vào người của Lệ.

    "Là thằng nào?"

    Tên khác nói

    "Mày ngu thế!?

    Đấy là một trong bốn người mạnh nhất nước mình của môn phái Neo Taekwondo đấy!!!

    Anh Tư Gia Lệ của mình là mạnh nhất phái đỏ đấy!

    Trên giấy ghi là Seukaret đó!"

    Lệ chỉ ngồi cười mỉm, ngạo nghễ vì mình vang danh đến thế.

    Anh ấy ngả người ra sau ghế và gác chân lên cái chỗ để đồ bằng da.

    "Tao cũng chưa hỏi tên mày đâu.

    Thế mày tên gì?

    Tao không thể gọi mày mãi là thằng Cầm đầu được."

    "Dạ em tên là Kang Do-cheol ạ!"

    Rồi sau một cuộc trò chuyện làm quen, cả xe dừng lại ở một quán ăn nhỏ.

    Thằng Cầm Đầu gọi món đắt tiền nhất rồi bắt đầu ngồi xuống với Lệ và đàn em.

    "Không thể ngờ được lại gặp được ngài Lệ ở đây.

    Thế ngài có định tham gia giải đấu EOE không?"

    "Hả?

    Là cái gì?"

    "Giải đấu EOE í!

    Ở đó có nhiều pháp sử và võ sĩ tham gia lắm!

    Anh nên tham gia thử, nhỡ đâu lại vô địch.

    Nghe nói còn được ban bất cứ điều ước nào mình muốn nếu thắng cơ."

    "Tao cần gì điều ước?"

    Lệ thẳng thắn, mồm nhai thức ăn, không cảm xúc.

    "Ý là Anh cũng có thể so tài mà!

    Thử đi.

    Nhỡ đâu lại hay."

    Cheol chừa ra một tờ rơi của giải đấu, y hệt cái mà chàng trai đã thấy ở đầu.

    "Được rồi..."

    Lệ nhìn vào tờ rơi và soi nó, vẫn vô cảm, lật lại và thấy một bức thư mời đến giải đấu, mà đến ngay cả thằng Cheol không biết.

    Hết chương 2
     
    Back
    Top Bottom