Thượng Hải, 3 giờ sáng.
Trên tầng thượng của một tòa cao ốc không tên, gió rít qua những khe thép lạnh lẽo.
Bên trong một căn phòng kín, những bóng người ngồi quanh một chiếc bàn đá đen bóng, mặt họ chìm hoàn toàn vào bóng tối.
Thứ duy nhất soi sáng căn phòng là một bản đồ thế giới bằng hologram đang rực cháy những điểm đỏ li ti.
"Quý cô Lưu, chúng ta chuẩn bị bắt đầu giải đấu rồi chứ?" một giọng nói khàn đặc vang lên.
Một bóng người khác, với chiếc bóng đổ dài đầy uy lực trên tường, chậm rãi gõ nhịp tay xuống bàn: "Kế hoạch thế nào?"
"Tất cả đã sẵn sàng.
Những phong thư mang dấu ấn định mệnh đã được gửi đi."
Một bóng người phụ nữ khẽ gật đầu, giọng nói lạnh lẽo như băng: "Rồi...
Triển khai đi."
Tứ Xuyên, Trung Quốc...
Một gã tóc nâu đạp bay một chiếc cửa gỗ như nhà của mình, bước qua một vũng bia, anh ta nhìn một vòng rồi một hương rượu và tinh dầu đập thẳng vào mặt như một chiếc tường.
Ánh đèn màu tím lặng lẽ chiếu vào những bụi khói bay lơ lửng do thuốc lá và cần sa.
Tiếng gỗ dưới sàn khi bước lên phát ra tiếng "cộp... cộp", hoà vào trong bản nhạc buồn du dương từ chiếc radio trên tủ.
Renji thở dài khi nhìn thấy mảnh thuỷ tinh rơi lênh láng trên sàn, một bãi gai có thể làm thủng chân bất cứ kẻ bất cẩn nào.
Bên phải anh ta, chỉ thấy những tên thượng lưu, mỗi tên hai cô gái, cánh tay của một gã chậm rãi chạm vào vải của chiếc váy đỏ.
Gã tóc nâu bước đến một chiếc bàn, rồi thả mình xuống một chiếc ghế to.
Anh nhìn vào người đối diện, không ai biết kẻ đó trông thế nào, chỉ thấy y mặc một chiếc vest, đội mũ mafia, ngồi im lặng như một chiếc bóng vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước.
Chiếc bóng của cái mũ đổ nhẹ xuống mặt bàn gỗ nâu, dưới ánh đèn màu hổ phách, cái bóng vẫn không di chuyển:
"Thật sự ta không nghĩ rằng... là quán bar nhỏ này dành cho con của rồng..."
Gã tóc nâu ngả ra sau ghế, tay đặt ra sau đầu, cảm giác như cái ghế đó chuẩn bị ngã ngửa.
Chân anh ta gác lên chiếc bàn nhỏ, đưa ánh mắt màu xanh lục vô hồn nhìn người đối diện.
"Thôi đi.
Mày đừng có nói linh tinh nữa...
Hẹn tao đến có việc gì?"
"Được rồi...
Theo ý anh vậy, Vương Tử."
Cái bóng không lộ mặt, nhưng ai cũng cảm tưởng rằng y đang mỉm cười vì cái gì đó sau lớp mặt nạ: "Không giấu gì anh, tôi là người của Hội Đồng Ma Pháp, tôi là sứ giả được mời đến để mời anh, Liên Tư, tham gia một giải đấu."
Renji nhìn rất bình tĩnh, tuy nhiên anh sớm đã không còn trông chán nản nữa rồi.
Anh bỏ chân khỏi bàn, ngồi thẳng lưng lên rồi bắt chéo tay.
Chắc chắn, từ "giải đấu" đã được anh chú ý.
Nhưng Liên Tư lại lắc đầu lia lịa:
"Có thế thôi à?
Thôi.
Tao không quan tâm."
Hắn đứng dậy và quay đầu
"Lần sau mày mà mời tao ra mấy thứ vớ vẩn này, thì tao cho mày ăn đòn đấy, thằng chó!"
"Từ từ.
Nhưng chúng tôi có thể cho anh bất cứ điều ước nào."
Câu nói đó như trúng lòng của Renji, anh ta quay đầu lại và dừng một nhịp.
"Tiền bạc, gái gú, thịt chó gì cũng được."
Tay của gã đồ đen chậm rãi sờ vào phần áo bên trong, rồi lấy ra một lá thư màu trắng xoá, không một trang trí, rất tối giản.
Anh trượt nó trên chiếc bàn gỗ sần sùi, hơi mục nát và bị bết dính.
Renji chậm rãi cầm nó lên, chiếc găng tay đen trải dài trên cẳng tay ánh lên một màu xanh của rồng, anh nhìn qua bức thư một lúc rồi nhìn lại người đang ngồi trước mặt mình.
Renji lật mặt sau, rồi lại nhìn mặt trước.
Người trước mặt không nói gì cả, chỉ nhìn Renji một hồi lâu, rồi đột nhiên... một màu đen bao trùm lấy cơ thể của hắn:
"Chúng ta sẽ gặp lại."
Kẻ đó nói với một tông giọng vô cảm, rồi sau đó bị bóng tối nuốt chửng và biến thành một đống tro.
Cơn gió nhẹ của người gần đó hắt xì, khiến đống bụi bay ra ngoài cửa sổ, cứ thế mà trôi theo gió.
Renji cười rộng miệng, cảm thấy hứng thú, một dòng adrenaline chảy nhẹ qua người làm cơ thể anh run lên nhẹ.
Rồi anh đứng lên, bước qua cánh cửa đã vỡ và vũng nước đó một lần nữa.
Ra ngoài, một mùi nhựa của đường, đậm chất Trung Quốc và tiếng của con phố đêm đông đến lạ ngay lập tức vang vọng vào người Renji.
Anh vừa đi vừa nhìn vào bức thư đang cầm trên tay, mới đi chưa được hai bước đã bước nhầm ra khỏi vỉa hè.
Một chiếc xe đang lao đến với tốc độ chóng mặt, một tiếng phanh gấp cực mạnh vang lên lúc chiếc xe suýt va chạm, rồi trong khoảnh khắc đó một bàn tay nắm cổ áo khoác trắng, mỏng và dài của Liên Tư.
Anh cảm thấy bị một lực rất mạnh kéo từ sau, nhấc bổng mình khỏi vỉa hè quá đột ngột.
Quay lại đằng sau, Vương Tử thấy một cánh tay bao phủ bởi tay áo màu trắng đang giữ lấy mình, một người phụ nữ với một tóc đuôi ngựa buộc thấp, Trên mình là mộtc chiếc áo nâu cổ tàu với khuy màu vàng .
Còn mặc một chiếc baji nam màu đen nữa.
"Mày lại không chú ý à?"
Cô ấy nói.
Thả anh ra, Renji kêu nhẹ khi rơi xuống đất, cô ấy nhíu mày và lắc đầu một cách thất vọng.
"Ờ thì-...
Tao lỡ chân thôi.
May có mày cứu tao đấy, Đình."
Renji trả lời, anh gãi đằng sau đầu rồi nhìn xuống đất, ngượng ngùng.
Tên tài xế của chiếc xe rú còi mạnh rồi hét vào mặt Liên Tư, một mạch máu nổi lên trán gã rõ ràng, mặt gã bừng lên màu đỏ vì quá tức.
"MẮT MÀY ĐỂ ĐI ĐÂU ĐẤY THẰNG NGU??"
Renji quay lại nhìn gã rồi nói: "Thôi thôi ông câm mẹ mồm đi.
Tin tao đánh cho bây giờ không?"
Anh dọa lại tên tài xế, tay đặt vào khẩu súng lục đầu rồng xanh trên quần mình.
Tên tài xế tuy rất tức nhưng cũng bỏ qua chuyện, gã lái đi trên chiếc xe màu trắng nay đã có vết xước do quẹt vào cột gần đó.
Chiếc xe phóng vụt đi trên đường phố.
Renji quay lại thì thấy một tia sét giáng xuống "ĐÙNG!!!"
Một chàng trai trẻ với tóc bạc, được buộc cao như đuôi của một mãnh thú, thanh kiếm ở bụng của anh ta ánh lên một màu tím, bao phủ bởi những tia sét tím thần thoại.
Khi nhìn thấy Renji, mắt anh ta như sáng bừng lên, Trần Huyền Nhan "lướt" đến Renji và Thi Đình ngay lập tức qua một lượt sét.
Chó sủa vì sợ, mèo ngay lập tức chạy tìm chỗ trốn, lá rụng khắp nơi sau màn trình diễn đó, như thể sự ngầu lòi của anh ta là quá khủng khiếp.
"AYOOO— có chuyện gì không?
Thế giới chưa sập hả?
Ngon.
Tao xuất hiện là đúng chuẩn bài.
Hẹn siêu sao đến đây có việc gì vậy?"
Một lần im lặng, không ai nói gì.
"Hả?
Tao ngầu quá chứ gì?
Sao không nói gì thế."
Anh ta vẫn cười, vẫn tạo dáng ngầu, sét vẫn bao quanh người.
"Đủ trò rồi, nhóc."
Đình nói, mặt lạnh tanh, y như Liên Tư vậy.
"Giờ có nhiều vấn đề để bàn đây này."
"Thì chuyện là như này..."
Renji nói, rồi ngưng một nhịp, hít một hơi sâu: "Tao mới nhận được thư mời của một khứa kỳ quái nào đó."
Huyền Nhan vỗ tay một lần rồi cười nhe răng, ánh mắt đầy sự hiếu kỳ: "Ồ.
Thế thư gì vậy?"
Renji sau đó mở bức thư ra, nhưng không thể nào mở được miệng nó, tất cả mọi người đều cố gắng mở hết sức lực, nhưng không hoạt động.
"Sao lại không mở ra được?"
Đình nói, ánh mắt cô nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống bức thư này vậy.
Sau đó, Đình lập tức kết ấn, rồi một luồng sáng xuất hiện đằng sau cô, nó quá sức chói mắt.
Rồi hàng nghìn cây đao lập tức bay đến và đâm xuyên bức thư...
Nhưng nó lành lại ngay lập tức.
Huyền Nhan nhặt bức thư lên và xem xét nó thật kỹ càng, lật mặt sau, Lôi Sư thấy có một khung để dấu vân tay màu đỏ, nó đứng đó như đang khiêu khích tất cả mọi người vậy.
Và một hình khóa to.
Vương Tử của rồng nhìn vào và bất ngờ, mắt mở hơi to và làm một tiếng ồ dài.
"Vậy là... ta còn cần dấu vân tay hả?"
Huyền Nhan nói, rất bối rối.
"Để tao thử."
Renji đưa ngón cái vào, anh hơi do dự một chút rồi ấn tay của mình vào.
Từ phút giây ấy, bức thư lóe một màu xanh cổ vịt nhẹ, một ngọn lửa ảo.
"Trông cũng hay nhỉ."
"Là sao chứ...."
Mắt của Thi Đình bị dính chặt vào bức thư, không tin tưởng nó cho lắm, đầu cô hiện lên một dấu chấm hỏi nhẹ.
Nhưng cô vẫn quyết định ấn ngón tay của mình vào bức thư, một ánh sáng màu vàng hiện lên.
Có một con số 2/3 hiện lên một cách ma thuật.
"Thế còn mày?"
Ánh mắt của cả hai người còn lại tập trung vào Huyền Nhan, Thi Đình bắt chéo tay lại, chờ đợi một câu trả lời.
"Ờ thì...
Lần trước Renjo lỡ đốt hết ngón cái của tao rồi..
Làm gì còn dấu vân tay nữa?"
Huyền Nhan nhìn vào ngón cái đang bị bó bột của mình, rồi lại nhìn vào hai người còn lại.
"Mày đùa tao hả????
Mày làm cái gì mà nó bị bỏng đến độ thế?"
"BỐP" Đình tát Renji một cái vào gáy, chàng trai trẻ hét một chút rồi xoa phần gáy đỏ rực.
"Bình tĩnh, tao chỉ lỡ tay nghịch lửa một tí thôi mà!"
"Thế bây giờ thế nào?
Bây giờ không có ngón tay nó thì mở thư cái kiểu gì????"
Thi Đình cao giọng, siết chặt nắm đấm đến nỗi khớp ngón tay trở thành màu trắng.
"Thì mày cứ đưa ngón trỏ của mày đi Huyền Nhan!
Đằng nào cũng có chết đâu mà."
Renji nói, thúc giục anh bạn mình trước khi nhận cơn thịnh nộ lần hai của Đình.
"Được rồi."
Huyền Nhan làm một ký hiệu, bảo rằng mọi người hãy bình tĩnh lại một chút.
Rồi anh ta lấy ngón trỏ và áp vào, đột nhiên bức thư ánh lên màu tím đậm, đúng tông màu của Huyền Nhan.
Rồi cả ba đều có cảm giác không lành với bức thư, nó bay lên trời, rất nhiều ánh sáng tỏa ra, tuy không thể so sánh được với ánh sáng của Đình.
Rồi bức thư hạ xuống tay của Huyền Nhan, một tờ giấy hiện ra.
Nó chỉ là một tờ giấy trắng nhỏ, không có nổi một cái trang trí, bên trên có vài dòng chữ đen nhỏ.
Anh ta cầm nó lên và đọc to, mắt nhíu lại một chút:
"Kính Gửi Tân Sát Quỷ Đoàn
Chúng tôi chính thức khai mạc giải đấu E.O.E—Emperor of The Elements lần đầu tiên.
Các bạn đã đủ yếu tố để được chọn cho giải đấu
Mỗi đội 3 người,
Quy tắc rất đơn giản, không giới hạn vũ khí, sức mạnh.
Và chúng tôi có thể đảm bảo mạng sống của bạn bằng công nghệ đặc biệt.
Đăng ký thi đấu vòng loại ở đấu trường gần nhất.
Không cần biết thêm gì nữa."
Trân Trọng,
Hội Đồng Ma Pháp."
Sau khoảnh khắc đó, Liên Tư chỉ nhìn chằm chằm vào bức thư, thầm phấn khích trong người:
"Cuối cùng cũng có cái để so tài với thế giới rồi.
Anh thốt lên, vui vẻ vì cuối cùng mình cũng sẽ được đánh nhau, đúng ước mơ
Huyền Nhan cười khẩy một cái:
"Thế là được rồi.
Bây giờ cuối cùng cũng có show cho tao diễn!"
Thi Đình đành nói, vẫn đang khoanh tay lại:
"Thôi giờ này cũng muộn rồi.
Biết có cái 'giải đấu' mới này là được rồi.
Ngày mai còn phải đi đăng ký nhỉ?"
"Ồ.
Không cà phê cà pháp gì à?
Mất công tao dậy lúc 3 giờ sáng!"
"Mày thì thiếu năng lượng quá à?
Ngồi ở nhà lần trước chơi game hét như thằng điên."
Thi Đình lườm một cái
"Thôi nào, mọi người về nghỉ hết đi."
Lá thư cũng được gửi đến:
Hồ Bắc, Thiểm Tây, Vân Nam, Chiết Giang...
Và cả: Vương Quốc Anh, Hàn Quốc, Hy Lạp, Thượng Giới, Nhật Bản, nói chung
Hết chương 1