Cập nhật mới

Khác [Phaochi] [Lyhansara]Mật Mã hoà Bình

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402222372-256-k43823.jpg

[Phaochi] [Lyhansara]Mật Mã Hoà Bình
Tác giả: zenix_Ng
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mật mã Hoà Bình và tình Yêu Cho em
Lần đầu làm Mong Mọi người ủng hộ zenix sẽ ra chap thường xuyên Phaochi Lyhansara CP chính mấy CP kia phụ



pháo​
 
[Phaochi] [Lyhansara]Mật Mã Hoà Bình
Ngày đầu ra Trận


//quơ tay//"Ở đây khói bụi nhiều quá".

Diệu Huyền đây là ngày đầu Cô ra trận Nên Có hơi không quen mùi bom đạng khói.

"Ráng chúc nữa qua khỏi chỗ này là hết rồi bom đạn Lũ Pháp Nó thả nhiều quá."

"Này là ngày đầu Mày Ra Chiến trường à?"

Người nói Là Diễm Hằng, Hằng Nằm trong đội cách mạng giải phóng Miền nam và cũng là đội trưởng Đội của Hằng là A23.

Pháo nói ừm rồi cũng im lặng theo sau phía trước là một cánh đồng Bị bom nổ Sơ sát Trên đầu Con Có cả tiếng Trượt thăng của Giặc, Hằng chỉ huy cho đội đi phía mé rừng tránh phát hiện.

Nhiệm vụ của đội Mình là đưa Tin tức được báo cáo lại cho quân du kích A24 Mọi người Cố lên.

Bom đạn rơi Xói xả Có 1 Người trong đội Hằng Đã bị thương do cú nổ ở gần

Cậu ta Là người đi phía sau, Nhóm đưa tin chỉ có 5 người bao gồm Huyền,Hằng,chú 5, anh Hải Và Sáu Lục.

Người bị thương là sáu lục Anh bị Bom rơi chúng Chân không thể đi tiếp nên Anh bảo Hằng dẫn Mọi người đi trước Anh sẽ kiếm chỗ nào đó Núp đở Đợi mọi người Tới nơi rồi kêu người lại giúp.

Mặc dù không muốn bỏ Anh lại Giữa Bìa rừng Mà giặc có thể phát hiện Bất cứ lúc nào Nhưng Nếu không làm vậy thì tin sẽ không được truyền tới, nên cô đành Phải để anh ở lại đó.

-Vậy Tụi này đi nha anh Nhớ cẩn thận.

Anh đáp Nhẹ ừm một cái Rồi đi vào trong khu rừng Có hóc cây bị đổ Anh Cẩn thận chui vào trong.

Phía Cô Đã ra khỏi mé rừng đến xông.

-Nè Mọi người cẫn thận chúc đi không được để mặc hồ động đậy quá lớn nha

Cả đội ừm rồi Lội từ Từ cho tới bờ xông miền tây.

"Này Hằng Chúng ta qua khỏi nơi có địch rồi chỗ này bọn chúng chưa đánh tới hay ta vào Nghĩ lác được không Cả đội mệt rồi."

Nghe Huyền nói vậy cô ừ lạnh rồi dẫn cả đội vào một quán nước Ven bờ Nghĩ.

Lúc cô đi sáu lục Bị thương ở chân toả ra mùi máu Thu hút đám chó quân đội, quân pháp lần theo Tới chỗ Anh do chân bị thương không thể chạy bị tụi nó bắt được.

Một tên lính pháp hét lớn.

"VIENS ICI VITE!>MAU RA ĐÂY!"

Dù không hiểu nhưng vẫn có thể ngầm ngầm ra Anh dơ tay đầu hàn bước ra.

Người anh bị hắn lục soát Thấy người anh không có gì nguy hiểm Nên Hắn Bắn Luôn.

Theo tiếng súng người anh ngã xuống kế bên Góc cây đổ.

Bọn chúng cười chế nhạo nói

"faible>lủ yếu đuối."

//Hành động//

>Dịch ra

Hết gòi mong mọi người ủng hộ
 
[Phaochi] [Lyhansara]Mật Mã Hoà Bình
Ngày đầu gặp em


Trong lúc cả Đội nghĩ thì Huyền đi Ra ven sông rồi Leo lên nhánh cây gần đó nằm Ngủ đang ngủ thì cô nghe tiếng ai Hát Cô Chỉ nằm im Cho tới khi người đó kết thúc bài hát, Cô ở trên cây nói vọng xuống.

"Hát hay đấy"

Nàng giật mình rồi ngước lên nhìn

-//nhảy xuống// Chào

"Tên gì ấy nàng ơi".

Nàng e dè Chả lời cô một chữ

"Chi".

"Hết rồi hả Sao tên ngắn vậy"

"Phương Mỹ Chi"

Cô nghe họ tên Của Nàng Phán một câu.

-Đẹp, Tên đẹp người cũng đẹp

Em nghe cô khen mình Thì ngại Nói cảm ơn.

"Còn đằng ấy tên gì vậy sao lại ở đây"

-Tôi tên Huyền, Nguyễn Diệu Huyền Tôi là Người Của Quân cách mạng giải phóng Miền nam.

"bao nhiêu tuổi?"

-Tôi 23 Còn Nàng?

"Bằng , tôi bằng tuổi cô"

Đang nói chuyện thì Hằng gọi cô

"Huyền ơi đi thôi".

Cô Nghe thấy chỉ Chả lời Một Câu tôi biết Rồi.//Quay qua Nàng// "Thôi tôi đi Đây Có duyên Gặp lại"Bai nha.

Chưa để Nàng Trả lời Thì cô lại Chạy mất tiêu Nàng Bực Mắn Một Câu" Mã cha nhà cô phải đợi tui nói cái chứ."

Em đang đứng thì Từ đâu Cô ba đi tới nói hỏi em" Bây đứng đó làm cái gì vậy ".

-Dạ con đi dạo thôi à.

Tía má bay kêu Về kìa Nhà có khách tới bay coi mà chào hỏi người ta đàng hoàng nghẹn.

"dạ"

Em ngẫm trong đầu là sáng giờ tía má đâu có nói với em có khách đâu Là à nhen.

-Tía má ơi con về rồi

"Ừm chi vô đây đi con"

Cô nghe thấy tiếng quen quen ngước lên nhìn thì thấy Em

"Trời, nãy nói có duyên gặp lại đâu có ngờ gặp thật"

Cha của Nàng là ông hội đồng phương, ông có liên Quan tới đội du kích là người truyền tin, Gia cảnh nàng Từ nhỏ được Cưng chiều Nhà chỉ có nàng đứa con gái duy nhất Nên rất Thương,Ngặt cái tánh nết nàng nó hơi kì chiều quá riết Hư, Nàng Có hơi Ngan Ngược Ương Bướng Lâu lâu miệng còn phát ra mấy câu mắn người , không vừa ý là lại quạo lên khiến ông Cũng Không biết làm sao ông còn sợ không gả được Đây Ông tự hỏi ngoài ông với bà hội đồng thì Còn ai chịu được tính con gái mình không nữa.

-Đây là con gái tôi Tên phương Mỹ Chi

-Chào mọi người đi con.

Em vừa ngước mặc lên Chào Thì Bắt gặp ngay cái người Mà Không đợi mình chả lời rồi chạy đi kia mà.

"là cô hả"

Mặt ông Còn đang ngơ thì Hằng lên tiếng hỏi Huyền.

"Mày với bé đó Quen nhau hả?"

-Nãy tính leo cây ngủ Thì nghe ai hát Bậc dậy Thấy, Nên leo xuống làm quen.

- mà Người ta bằng Tuổi tao với mày đó Đừng có kêu bé.

Nghe vậy hằng không vòng vo ừ Nhẹ một cái rồi quay qua Đưa Bức thư cho ông hội đồng nhờ gửi Cho Đội du kích phía tây.

" được rồi thư tôi sẽ Kêu người đưa Còn Các cô cứ ở lại đây bao lâu cũng được Dù sao thì quân ta chưa đánh bao giờ giờ có lệnh tôi Kêu người đưa Các cô đi."

Hằng ừ Rồi nói với ông rằng đội Của mình có người bị thương phía Nam bìa rừng nhờ Ông cho người đi giúp.

-chuyện này tôi sẽ Nhờ người đi cô cứ yên tâm.

- người đâu dọn phòng cho Khách đi.

Nhà hội đồng xưa là những căn nhà hình chữ nhật nguy nga, tráng lệ, biểu hiện cho sự giàu có và quyền lực của những người đứng đầu trong xã hội, với kiến trúc đa dạng theo vùng miền.

Đặc trưng chung là vật liệu xây dựng cao cấp như gỗ quý, đá, tường gạch, kết cấu vững chắc, nội thất cầu kỳ, chạm trổ tinh xảo các hoa văn, đề tài văn hóa phương Nam.

Bố cục nhà thường có các gian chức năng như tiếp khách, sinh hoạt, thờ cúng, cùng sân vườn rộng rãi.

Phòng Hằng và Huyền Đối diện phòng em cái hành lang, còn phòng Chú 5 và anh hải phòng kế bên

Sau khi biết phòng Huyện Ra Hành lang đang đi dạo nhìn xung quanh thì từ đâu Nàng Đi ra Hù cô phát,làm cô gật mình té ngã xuống đất.

"Cô đâu ra đây Sao hù tôi vậy"

em đưa tay Đở cô dậy rồi cô phủi mấy cái vô mông mình cho đở Dính cát."câu này tui hỏi Mấy người mới đúng á trong nhà tui Mà Đi lanh quanh dòm ngó gì đấy?"

-Đi dạo thôi mà có làm gì đâu.

"nói cho biết nhà tui mà mất cái gì là Mấy người Biết tay"

Tính em khó chịu Khi có người lạ trong nhà Nên nàng có hơi e dè cô

Lúc trước Nhà cô có khách Qua chơi

Có ông là bạn xa của tía em Tới dẫn theo cô con gái khoản 20 tuổi nhà cũng thường Không biết Tại sao mà Bé đó lúc em không để ý lấy đi chiếc vòng Ngọc Mà má mua cho để trên bàn, từ đó em Phải dè chừng người khác ở trong nhà.

-Nè tui không có làm mấy cái truyện như vậy đâu nha Tui là con người thật thà Đấy.

"Nói miệng ai mà tin."

-không tin cũng phải tin

Em không cải cô nữa mà là ngó thấy Sáng giờ Trên Vai cô vát theo cái gì ấy trong nặng lắm vẽ mặc em tò mò rồi ngẩn cổ nhướng mày chỉ ra sau lưng cô.

"nè cô vác cái gì sau lưng vậy?"

-súng đó.

Em Có nghe ba em nói về súng Giờ mới thấy Nên muốn xem

" Cho tôi xem được không "

Cô khó hiểu "Súng Thôi mà đòi xem làm gì?"

- tui muốn xem Cô cho tôi xem đi nhaa.

Cô nghe em đòi xem thì cũng quay qua tháo xuống rồi mở bao súng cho em coi.

"cho tui cầm đi"

-Chỉ cầm xem thôi đấy không được bấm lung tung đâu đấy.

Mặc dù cô đã gài chốt an toàn rồi nhưng vẫn sợ em táy mấy tay chân bấm bậy bạ Nên vẫn Cảnh bảo, Cô sợ em bắn lung tung Thì Chắc chắn Hằng sẽ phạt cô.

Đang nhìn em cầm súng thì từ xa Hằng đi lại Huyền vội vàng giật lại cây súng Từ tay em.

"Làm gì đấy Huyền"

-c..có làm gì đâu đứng chơi thôi

-mày khỏi có dấu tao, tao thấy mày đưa súng cho Chi Rồi.

-này tao bỏ qua lần sau đừng có đưa cho Chi cầm nữa Nghe không.

Huyền gật đầu Rồi Cuối đầu để súng lại vào bao.

-Nãy giờ tao đi kiếm mày quá trời ra là trốn ở đây nói truyện với gái há.

-kh.. không có vô tình gặp chi thôi.

Hằng không hỏi nhiều chỉ bảo vô ăn

-thôi đi ăn cơm chiều cả nhà đợi mỗi hai bay.

Nói rồi cô Chạy theo Hằng Chi cũng vội vàng đi theo, Dù Huyền Và Hằng bằng tuổi Nhưng Huyền Vẫn phải E dè Hằng tại người Ta là đội trưởng.

Hết roài Mn xem vv Mai ra tiếp.
 
[Phaochi] [Lyhansara]Mật Mã Hoà Bình
Chi Đói Huyền Ơi!


Ăn xong cơm chiều thì Mạnh ai nấy vào phòng ngủ nhưng mà hình như Em ăn vẫn chưa no nên tối Bụng em Lại đói giờ này thì đã là 10 giờ tối Làm gì con ai rảnh mà nấu đồ ăn.

Em Cố ngủ mà ngủ không được thành ra Em Đi Bộ Từ Nhà mình qua tới nhà Tá điền chỉ để kiếm Chị Phương Nấu đồ ăn cho mình Vì em biết Giờ này chỉ vẫn chưa ngủ đâu Chị còn phải ngồi may mấy cái vải Để mai con đem ra chợ bán.

//Gỏ cửa// " chị Phương ơi"

//Nói vọng ra// "ơi ai đấy"

-Em chi nè, Mở cửa cho em với.

"Giờ này không ngủ qua đây làm gì vậy Nhỏ"

Em cười gượng Với chị Rồi bảo Không biết Có phiền chị giờ này không mà em Đói quá không ngủ được Nhà chị có gì ăn không nấu cho em ăn với Mai em chả tiền cho.

"Tiền thì không cần đâu em, vấn đề là nhà chị giờ này không Còn gì hết nếu muốn ăn phải ra đồng bắt mà giờ này thì nó lại tối quá Chỉ nghĩ là không bắt được."

- " hay chị qua mươn nhà em đi'

-" nhà em có cây đèn Hai chị em mình bắt rồi nướng sau Vường luôn".

" Thế cũng được nhưng mà hai chị em Có chắc là bắt được không thôi"

-"chị Yên tâm Mình không Bắt được Thì mình nhờ người khác bắt"

"Nhờ ai hả em"

"Giờ này còn ai Thức nữa "

- "thì Cứ qua thử đi Lở có người còn thức thì sao"

"Em sẽ rủ Đi cùng luôn"

Vậy là chị phương Đi vào lấy cái Rổ để cá rồi Nắm tay dẫn đi về nhà em

Em bảo chị đợi ở cửa Phòng Của Hằng với Huyền rồi em nghiên người vô gỏ cửa mà chưa kịp gỏ nữa là cái cửa nó tự mở rồi Em té Vô trong.

Cửa là được Huyền Mở ra còn Hằng thì đứng kế bên Theo thói quen Huyền Mở cửa Là Hai người đứng nép một bên thành ra chi Té Cấm đầu Xuống.

Huyền nhanh chân Ngồi xuống đở em Đứng lên"Ui có sao hong Tui Xin lỗi"

//Ôm đầu+Quạo// "ai Mượn Mở cửa Chi dạ."

-T..tui không Có biết Bả Dựa vô cái cửa N..nên Tui mở

-Sao giờ này không ngủ đi qua đây gỏ cửa Phòng tui làm gì.

"Ngủ không được Nên qua rủ đi bắt cá với chị phương nè"

- ờ ra vậy

-mà giờ này bắt cá làm gì?

"ĂN chứ làm gì"

-ờ..ờ

"Rồi có đi không Để người ta biết "

Nghe em hỏi Huyền quay qua nhìn Hằng Thấy Hằng gật đầu nên cô đồng ý Đi theo.

"Ủa mà sao giờ này hai người cũng không ngủ"

"Ra mở cửa tính đi đâu hả"

- chỗ lạ ngủ không được tính đi dạo Mà gặp hai người gủ đi nên đi chung.

- Chị tên Phương hả, bao nhiêu tuổi dạ?

- "Ờm chị Tên Bùi Thị Bích Phương 28tuổi."

-"Em Tên Huyền Nhỏ Kế Bên em tên Hằng."

"Sao trông con bé ít nói thế nãy giờ chả thấy bé nó nói câu nào Cả."

-"Tại nó ngại thôi chị ơi chứ bình thường Là nó nói nhiều Lắm"

"ờ vậy à Thế thôi đừng ngại nữa Nói chuyện đi"

//Cười// vâng

Lác thì Tới mươn Em Không biết Bắt cá thế là lấy Lý do Huyền làm em té Đòi cô bắt cho ăn Cô thấy có lỗi nên đành lấy cái rỗ xuống bắt.

//Từ dưới hét lên//"Hằng ơi xuống Dưới tao đi"

-"Từ Từ Nó tối thui à Còn đèn không"

"Đợi chúc Tui dô nhà lấy cho"

"nè Hằng"

//Với tay Lên lấy// rồi Hai người ngồi đó đi hai đứa Tui Bắt được Rồi khỏi xuống Chi cho dơ đồ.

-" Biết rồi"

hai cô thì ở dưới bắt hết Mình Ở trên chị với em Cô vũ La làng hết hồn khiến Huyền phải nhắc là Trời đang tối.

"kìa Huyền ơi kế bên Bà kìa Khồm xuống đi"

-" ơi biết rồi Từ từ"

"hằng ơi Nó ở phìa rìa kìa lấy cái rỗ Thẩy nó lên luôn đi em"

Sau 10 Phút ở dưới Bắt Thì đem lên được 2 con em thấy ít thì lại kênh mặt lên chê Huyền bắt dở Quá Chỉ được Một con.

-"Hằng khác gì tui Cũng có 1 sao bà không chê Nó đi"

"Tui thích chê ai thì tui chê vậy đó"

-"Thế có ăn không hay đứng đó chê"

-//Liếc//T..thì Có

-ăn Chứ sao không đói muốn chết rồi

"Sao mày ăn nhiều Thế nãy mới ăn xong giờ lại đói"

-kệ người ta đi nói nhiều quá.

"Nướng đi kìa "

"Ơ"

-Hai đứa tui bắt rồi thì Hai Người nước đi.

-sao Tôi phải làm hai việc.

Nghe cô bảo mình nướng em lại Nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương rồi Mếu môi ra nhìn cô Nên Là.

-thôi thì Tao nấu.

"Yayyyyy,Yêu Huyền Nhất Trên đời"

"Còn tôi"

"Cũng yêu Hằng luôn"

"Còn chị "

"Em cũng Yêu luôn"

-Không được

-Yêu một thôi sao lại ba được

"Thôi Huyền ơi nấu đi em Không Phải lo chị không Giành Của em đâu"

-Cái gì của em hả chị

"Thôi Không gì đâu"

- tao cũng không giành với mày đâu.

"Giành gì cơ"

- em không hiểu Mọi người nói gì hết ạ.

"Hoi bà không hiểu để mình tui hiểu được rồi"

20 phút sau.

"Huyền ơi chi đóiiiiii"

-từ từ đang nướng.

5 phút sau

-Rồi nè chi ơi.

Cô Quắt Tay Kêu em qua ngồi với mình để Hằng ngồi với chị Phương Cả 4 cùng nhau ngồi ăn giữa Bầu trời đầy sao Mà Em lo ăn Quá Không để ý mũi cắn nên Cô Lấy cây Quạt lá Ngồi Quạt cho em.

Hằng Thì Ăn được Có mấy miếng còn lại để chị ăn Rồi mình Cũng ngồi quơ tay Đuổi mấy con mũi giúp Chị, chắc tại Huyền với Hằng ăn hồi chiều còn no nên chỉ nướng.

-//Quạt// từ từ thôi chi coi chừng mắt sương.

-//dẽ Sương cá// nè ăn cái này đi đưa cái Bề bên kia đây tui Dẽ cho Rồi ăn.

//Ngồi nhai//"Um um cảm ơn nha"

-này Hằng ăn đi sao ngồi quơ tay Miếc thế.

-thôi ạ chiều em còn no.

//Ngồi quơ tay Đuổi mũi tiếp//

Thế là hai người ăn còn hai người Vừa nhìn vừa quạt Trông vừa Tình cảm vừa Dễ thương vô cùng.

"Xong gòi"

-Để đó đi Tui Dập lửa rồi dẹp luôn cho đi vô ngủ đi

-"Huyền dẹp giúp bên tao, tao đưa chị Phương Về, đi mình Nguy hiểm."

-ừ để đấy tao dẹp cho

Nói vậy chứ Trông đầu cô đang suy nghĩ"Ôi thôi tôi khổ thế là cùng"còn Cô bảo em vô vậy chứ em Không vô Đứng đợi cô dọn xong rồi mới vào.

-Rồi tôi dọn xong rồi đi vô đi cô nương.

" Baiiii"

Nói rồi cô cũng về Phòng Mình còn Hằng Thì đưa Chị Phương Về.

-Tới nhà chị rồi, chị vào đây bai em nhá.

-về cẩn thận nha.

"Vâng Chị ngủ ngon."

Vậy là Hằng về Tới nhà vào phòng rồi cùng Huyền ngủ tới sáng.

Sorry mọi người hôm qua Không đăng

Do Quên🙂))))
 
[Phaochi] [Lyhansara]Mật Mã Hoà Bình
Ngoài Bờ sông


5 giờ sáng Ngoài trời gà Gáy Rất to Em không Ngủ được nên đành thức

Em tính đi xem coi Hằng với Huyền Dậy chưa Còn gủ đi chơi Mà hai người đấy vẫng còn ngủ nên thôi em đành đi Qua nhà Hansara Rủ chị đi chơi với mình.

//Nhảy chân sáo// Lalalala

//Đứng trước cổng la vào// Chị Hansara ơi.

Chị đang đứng tưới cây nghe tiếng em cũng Từ nhà chạy ra mở cửa.

-đây đây đợi chị.

-mới sáng sớm qua đây làm gì đấy.

Hansara Cô là con của Địa chủ Là người hàn nhưng từ nhỏ lớn lên ở Việt Nam Nhà còn Một cô Chị gái Sara là con nuôi Được Ông Khương Đem về khi thấy Chị bị bỏ rơi Mé sông.

"qua rủ chị đi chơi"

"Chị Mỹ Dậy chưa Rủ đi chung"

"Chỉ dậy rồi mà lênh Tỉnh Rồi"

"Chiều mới về"

- Thế thôi em với chị đi cũng được.

"Mà còn chị Phương ấy hay mình rủ chỉ đi luôn"

-em nghĩ là chỉ chưa Có dậy đâu.

"Sao em biết"

//Kể lại câu truyện đối qua//

"Nghe vui quá Vậy".

"Sao tối không rủ chị nữa".

-Tại em quên.

"Lần sau nhớ rủ nha"

-Em biết rồi đi thôi.

Em nắm tay chị dẫn chị Đi Ra Một quán Kế Bên Bờ sông Rồi ngồi Suống xong em kêu đồ ăn Cho chị với mình Cùng ăn sáng.

//Bưng mâm// Đây đây hai cô Đồ ăn tới đây

-Con cảm ơn.

-của con 2 tô 10 đồng.

//Đưa tiền// đây chị chả cho.

-Em cảm ơn chị Sara.

Em với chị cùng ăn, Ăn xong thì đi dạo bên bờ Sông Đang đi thì Em Nhìn thấy Người Nằm Dưới mé bờ Sông Em với chị chạy lại xem thử.

//Tay ấn ngực// Không có được Rồi chi ơi Lực chị yếu quá.

"chị ở đây Đi em đi về nhờ người giúp" .

Nói rồi em chạy như bay về nhà Rồi lạng vô phòng Hằng Với Huyền Đập cửa dù không biết Là ngủ hay thức.

//Đập cửa// Huyền Hằng ơi dậy điii.

Hai cô đang Xấp mền gối Mà nghe tiếng đập cửa nên giậc mình Chạy ra xem chuyện gì.

-Làm cái gì mà đập cửa Người ta vậy Má.

"Có người Nằm Dưới sông kìa Đi ra Giúp Tui đi"

- thiệt à.

"Ừ"

Nghe em nói sông Hai người sọt đôi dép dô chạy cùng em ra tới ngoải.

- chị Đi ra đi để hai người này làm đi.

Nghe em nói nên Sa né sáng bên Ngồi xem, Hai cô Người Ấn người Hô hấp Cuối cùng Cũng Sặc hết nước ra Rồi ngồi dậy.

-Cô có sao không

//Thơ mạnh// K..không ổn rồi

- sao cô ngủ dưới đây vậy.

Hằng nghe Huyền hỏi câu đấy thì đánh Cô một cái rồi bảo để mình nói chuyện.

"Tôi Từ điện biên Bị giặc dí Chạy Té xuống sông Chôi tới đây chứ Tôi không có ngủ dưới này".

-Thôi nghe tôi hỏi đi kệ nó.

-cô tên gì.

"T..tôi tên".

Hơi ngắn mà mn đoán đi
 
[Phaochi] [Lyhansara]Mật Mã Hoà Bình
Hay ở Nhà tôi đi


"Trần Thảo Linh"

-Đi nổi không.

//Gật đầu// đ..

được

- Giờ đưa cô đi đâu đây.

Hằng vừa nói câu đó Mọi người điều không ai lên tiếng nhưng riêng sa .

"Hay ở nhà tôi đi"

"Nhà tôi còn dư phòng"

-vậy đi thôi.

Nói xong Hằng Bảo Linh lên vai Huyền Cổng về cho lẹ Chứ đi Lếch lếch như Này thì lâu lắm mới tới nhà.

//Cỏng Linh// Ủa mà Cô tên dì Vậy nãy giờ mới để ý á.

"Tôi tên Hansara,Còn hai người là gì Của Chi?".

-Tên lạ quá ha.

"Tui người Hàn nên tên lạ cũng phải"

Huyền gật Gù Rồi im lặng mà cỏng linh Đi kế bên Chi Để cho Hằng Với Han nói Chuyện với nhau.

- Tui với Huyền Là lính Mà Chưa Có nhiệm vụ nên được Xấp Xếp ở Nhà Chi, Là Bạn Được hai ngày.

"Ờ ờ tới Nhà rồi để tui mở cửa."

Cả bốn người Đưa Linh Vô Nhà Han Cho linh nghĩ Ở Phòng Chị, Trong lúc mọi người Ngồi Nói chuyện Sa đi kêu người làm Pha cho mình Một Ly trà, Vì sa không biết Người kia Có uống Ngọt quá không nên chỉ bỏ Một ít Cho có vị rồi đem ra.

-Cô ngồi vậy uống chúc Nước đi.

"Cảm ơn".

-Cô bao nhiêu tuổi.

"26"

"Còn cô"

-25

Hằng Huyền Nghe Sa nói chị 25 tự dưng Nhớ lại Nãy Mình sưng tôi Với chị.

-Chị lớn tuổi Thế Nãy em Kêu sai.

"Không sao đâu"

Giờ cũng đã 10 giờ Trưa Nên Chi Với Huyền Hằng phải về ăn Trưa Để Linh với chị ở lại, Ba người vừa đi thì cũng là Lúc Chị Của sa về.

-sa ơi Hai về Rồi nè.

Không nghe tiếng đáp lại chị đành dô phòng kiếm em Phòng không khoá Nên chị Mở cửa Thẳng đi vô.

-Sa

"Ủa chị Hai"

-trời ơi Tao kêu mày Gần chết mà không có một tiếng hồi đáp.

-tao tưởng mày liệm trong này rồi.

"Hì hì em xin lỗi em không có nghe".

-rồi ai kia.

"Không biết"

-ý trời ơi, Ở trong phòng mày mà không biết.

"Em thấy Dưới mé Sông á Nên Đem về."

-rồi mất mày thấy Ai dưới sông cái mày đem về luôn hả sa.

"Hong có đâu Hai này là người ta Bị giặc Dí đánh té sông chôi tới á, nên em Cứu về."

-rồi Mày Tín cho bé đó ở đây luôn hả.

"Chứ sao nữa Người ta đâu có nhà ở đây đâu Cũng không quen biết ai Nên cho ở đây với em."

- rồi Bé đó tên gì nhiêu tuổi.

"Trần thảo linh 26 tuổi ".

-ừ thôi đi ra Ngoài với Hai đi Để Bé đó ngủ đi.

Em gật đầu rồi cũng chị mình đi ra,phía Ba người kia thì vừa về là lên bàn ăn ngồi ngay ngắn hết, lúc ăn Ba của Em có nói với Hai người Ông mua Cho hai người Mấy bộ đồ bình thường giống mọi người ở đây Kêu Hai người thay ra đừng mặc đồ Lính Dễ bị để ý.

Rồi ông Kêu Hai Người dẹp luôn hai khẩu súng trong phòng đừng Đem theo bên mình nghe ông nói vậy Hằng cũng đồng ý Mà làm theo.

Đồ ông mua Thì có áo bà Ba Và mấy bộ Dân Thường Mặc cũng khá giống đồ người làm mà khác cái là màu nâu nó sáng hơn và vãi đẹp hơn.

Sau khi ăn xong Em đi ra Chợ tìm Chị Phương xem Chị bán Hết vãi chưa Để Em mua tiếp Vì Sắp có hội Chợ Đêm Nên Em muốn mua vài mẫu để may.

-Chị còn màu Hồng với Trắng thôi Chi ơi.

"Thế lấy em hết hai cái đó đi"

Sau khi mua Xong em cũng hỏi chị có đi chơi đêm không đi cùng em chị Nói có rồi em Lại đem vãi tới một tiệm may nổi tiếng nhất Miền tây này.

-Chị Nhật Ơi Giúp em may hai miến vãi này thành Áo Dài hai Màu nha.

"Rồi Em để đó đi chị may cho".

"Bé đi hội đúng không bữa đó chị cũng đi, Chị đi với em nhá."

-dạ

Sau khi Nói chuyện với chị xong em lại chạy qua nhà Sa cũng hỏi chị có đi không.

-Có bữa đó chị với chị Mỹ cũng đi.

"có Chị linh không chị".

-Không biết Chỉ có đi không Đợi chỉ ngủ giậy rồi chị hỏi.

Rồi em chạy một mạch về nhà Rủ luôn Hằng với Huyền Em còn gủ cả tía má Nhưng mà Hai người còn công việc Nên thôi.

-có chợ đêm luôn à.

"Đúng Rồi Huyền đi nha"

Em nhìn cô Rồi làm một loạt hành đồng đáng yêu để Cô đi cùng Thẩm chí còn nhõng nhẽo nữa Khiến Hằng cũng phải bất lực Đồng ý cho Huyền đi với em và cô cũng đi.

-Đúng là Vạn vật điều Thua Phương Mỹ Chi nhõng nhẽo.

-kể cả đội Trưởng Hằng Ha.

-Mày im đi Nói nữa tao Suy nghĩ lại Không cho đi đó Huyền.

-thôi Hai bay làm gì đó làm đi tao vô phòng Ngủ chúc hôm qua Thức chễ quá.

-Tao đi nữa.

"Không được Đi".

"Ở lại đi chơi với Chi đi".

Vậy là cô đành Bỏ giấc ngủ để đi chơi với em Cho tới chiều.

//cỏng Chi// Chạy Cho nhanh rồi giờ bắc tôi Cỏng về.

"có ai Biết là Cái đường đó nó trơn vậy đâu."

Không biết tại sao đang đi thì trời lại mưa Suống Xói xả Khiến Cô cỏng em phải chạy thật Nhanh tới Cái cây Chú mưa.

-Ôi chỗ này quen quá.

"Bữa tui hát ở đây mấy người leo lên đó nằm nghe mà."

-ồ hèn gì thấy quen.

-Mưa như này bao giờ tạnh trời.

"Chắc lác nữa à"

-tự dưng trời đang đẹp lại mưa kì ghê.

Cô ngồi Đại một góc đợi cho hết mưa rồi cỏng Em về tiếp cho tới nhà

Cô để em ngồi lên dạt Ở phòng khách Rồi Mình nằm thẳng xuống luôn.

"Ơi đi tắm đi đừng nằm đấy Chúc bệnh đó".

- Nằm chúc thôi Không bệnh đâu đừng lo tý tôi tắm.

" Để đi lấy nước cho uống"

Em Đi từ từ xuống bếp lấy cho cô ly nước Em ngó Qua thấy Cái trái Chanh Em Lấy Dao cắt ra nữa Trái xong quay qua Em lấy trái xoài cắn Rồi Giả bộ như mình Ăn chanh xong đem nữa trái Chanh em cắt ra Đưa cô với cốc nước.

"Ăn thử đi ngon lắm á tui mới ăn xong."

-này là chanh mà ngon hả.

"Ăn không, không lấy lại đó".

Cô thấy em ăn y như thật, Không biết Huyền Có khờ không mà tin em tới vậy,Cô hẳn Nữa Quả dô họng Nhai luôn.

-eoo chua quá.

Cô tính nhà mà em nhanh tay bụm miệng Cô lại bắt nuốc cho bằng được.

"Không được nhả đâu đấy".

-b..bỏ r..a

Em thấy cô nhai xong rồi mới thả ra

Cô Mắn em ác quá lại cho cô ăn chanh còn bắc không cho nhả ra nữa chứ.

Em thì ngồi cười Nhìn mặc cô Nhăn lại thì em mới xin lỗi.

"Dởn có chúc hà đừng có giận nha".

-mốt đừng giỡn thế nữa không vui đâu.

"Biết gòi Tới chợ đêm Chi mua Đồ ăn cho Huyền Coi như Xin lỗi Nha".

-ừ vậy đi.

Nói xong Cô nhường em tắm Trước rồi Mình Cũng Tắm Tới giờ cũng đã 6 Giờ chiều Nên Huyền Kêu Hằng ra ăn Tối rồi cũng ngủ luôn.

Thứ6 ra tiếp nha mình bận việc
 
Back
Top Bottom