Trong lúc cả Đội nghĩ thì Huyền đi Ra ven sông rồi Leo lên nhánh cây gần đó nằm Ngủ đang ngủ thì cô nghe tiếng ai Hát Cô Chỉ nằm im Cho tới khi người đó kết thúc bài hát, Cô ở trên cây nói vọng xuống.
"Hát hay đấy"
Nàng giật mình rồi ngước lên nhìn
-//nhảy xuống// Chào
"Tên gì ấy nàng ơi".
Nàng e dè Chả lời cô một chữ
"Chi".
"Hết rồi hả Sao tên ngắn vậy"
"Phương Mỹ Chi"
Cô nghe họ tên Của Nàng Phán một câu.
-Đẹp, Tên đẹp người cũng đẹp
Em nghe cô khen mình Thì ngại Nói cảm ơn.
"Còn đằng ấy tên gì vậy sao lại ở đây"
-Tôi tên Huyền, Nguyễn Diệu Huyền Tôi là Người Của Quân cách mạng giải phóng Miền nam.
"bao nhiêu tuổi?"
-Tôi 23 Còn Nàng?
"Bằng , tôi bằng tuổi cô"
Đang nói chuyện thì Hằng gọi cô
"Huyền ơi đi thôi".
Cô Nghe thấy chỉ Chả lời Một Câu tôi biết Rồi.//Quay qua Nàng// "Thôi tôi đi Đây Có duyên Gặp lại"Bai nha.
Chưa để Nàng Trả lời Thì cô lại Chạy mất tiêu Nàng Bực Mắn Một Câu" Mã cha nhà cô phải đợi tui nói cái chứ."
Em đang đứng thì Từ đâu Cô ba đi tới nói hỏi em" Bây đứng đó làm cái gì vậy ".
-Dạ con đi dạo thôi à.
Tía má bay kêu Về kìa Nhà có khách tới bay coi mà chào hỏi người ta đàng hoàng nghẹn.
"dạ"
Em ngẫm trong đầu là sáng giờ tía má đâu có nói với em có khách đâu Là à nhen.
-Tía má ơi con về rồi
"Ừm chi vô đây đi con"
Cô nghe thấy tiếng quen quen ngước lên nhìn thì thấy Em
"Trời, nãy nói có duyên gặp lại đâu có ngờ gặp thật"
Cha của Nàng là ông hội đồng phương, ông có liên Quan tới đội du kích là người truyền tin, Gia cảnh nàng Từ nhỏ được Cưng chiều Nhà chỉ có nàng đứa con gái duy nhất Nên rất Thương,Ngặt cái tánh nết nàng nó hơi kì chiều quá riết Hư, Nàng Có hơi Ngan Ngược Ương Bướng Lâu lâu miệng còn phát ra mấy câu mắn người , không vừa ý là lại quạo lên khiến ông Cũng Không biết làm sao ông còn sợ không gả được Đây Ông tự hỏi ngoài ông với bà hội đồng thì Còn ai chịu được tính con gái mình không nữa.
-Đây là con gái tôi Tên phương Mỹ Chi
-Chào mọi người đi con.
Em vừa ngước mặc lên Chào Thì Bắt gặp ngay cái người Mà Không đợi mình chả lời rồi chạy đi kia mà.
"là cô hả"
Mặt ông Còn đang ngơ thì Hằng lên tiếng hỏi Huyền.
"Mày với bé đó Quen nhau hả?"
-Nãy tính leo cây ngủ Thì nghe ai hát Bậc dậy Thấy, Nên leo xuống làm quen.
- mà Người ta bằng Tuổi tao với mày đó Đừng có kêu bé.
Nghe vậy hằng không vòng vo ừ Nhẹ một cái rồi quay qua Đưa Bức thư cho ông hội đồng nhờ gửi Cho Đội du kích phía tây.
" được rồi thư tôi sẽ Kêu người đưa Còn Các cô cứ ở lại đây bao lâu cũng được Dù sao thì quân ta chưa đánh bao giờ giờ có lệnh tôi Kêu người đưa Các cô đi."
Hằng ừ Rồi nói với ông rằng đội Của mình có người bị thương phía Nam bìa rừng nhờ Ông cho người đi giúp.
-chuyện này tôi sẽ Nhờ người đi cô cứ yên tâm.
- người đâu dọn phòng cho Khách đi.
Nhà hội đồng xưa là những căn nhà hình chữ nhật nguy nga, tráng lệ, biểu hiện cho sự giàu có và quyền lực của những người đứng đầu trong xã hội, với kiến trúc đa dạng theo vùng miền.
Đặc trưng chung là vật liệu xây dựng cao cấp như gỗ quý, đá, tường gạch, kết cấu vững chắc, nội thất cầu kỳ, chạm trổ tinh xảo các hoa văn, đề tài văn hóa phương Nam.
Bố cục nhà thường có các gian chức năng như tiếp khách, sinh hoạt, thờ cúng, cùng sân vườn rộng rãi.
Phòng Hằng và Huyền Đối diện phòng em cái hành lang, còn phòng Chú 5 và anh hải phòng kế bên
Sau khi biết phòng Huyện Ra Hành lang đang đi dạo nhìn xung quanh thì từ đâu Nàng Đi ra Hù cô phát,làm cô gật mình té ngã xuống đất.
"Cô đâu ra đây Sao hù tôi vậy"
em đưa tay Đở cô dậy rồi cô phủi mấy cái vô mông mình cho đở Dính cát."câu này tui hỏi Mấy người mới đúng á trong nhà tui Mà Đi lanh quanh dòm ngó gì đấy?"
-Đi dạo thôi mà có làm gì đâu.
"nói cho biết nhà tui mà mất cái gì là Mấy người Biết tay"
Tính em khó chịu Khi có người lạ trong nhà Nên nàng có hơi e dè cô
Lúc trước Nhà cô có khách Qua chơi
Có ông là bạn xa của tía em Tới dẫn theo cô con gái khoản 20 tuổi nhà cũng thường Không biết Tại sao mà Bé đó lúc em không để ý lấy đi chiếc vòng Ngọc Mà má mua cho để trên bàn, từ đó em Phải dè chừng người khác ở trong nhà.
-Nè tui không có làm mấy cái truyện như vậy đâu nha Tui là con người thật thà Đấy.
"Nói miệng ai mà tin."
-không tin cũng phải tin
Em không cải cô nữa mà là ngó thấy Sáng giờ Trên Vai cô vát theo cái gì ấy trong nặng lắm vẽ mặc em tò mò rồi ngẩn cổ nhướng mày chỉ ra sau lưng cô.
"nè cô vác cái gì sau lưng vậy?"
-súng đó.
Em Có nghe ba em nói về súng Giờ mới thấy Nên muốn xem
" Cho tôi xem được không "
Cô khó hiểu "Súng Thôi mà đòi xem làm gì?"
- tui muốn xem Cô cho tôi xem đi nhaa.
Cô nghe em đòi xem thì cũng quay qua tháo xuống rồi mở bao súng cho em coi.
"cho tui cầm đi"
-Chỉ cầm xem thôi đấy không được bấm lung tung đâu đấy.
Mặc dù cô đã gài chốt an toàn rồi nhưng vẫn sợ em táy mấy tay chân bấm bậy bạ Nên vẫn Cảnh bảo, Cô sợ em bắn lung tung Thì Chắc chắn Hằng sẽ phạt cô.
Đang nhìn em cầm súng thì từ xa Hằng đi lại Huyền vội vàng giật lại cây súng Từ tay em.
"Làm gì đấy Huyền"
-c..có làm gì đâu đứng chơi thôi
-mày khỏi có dấu tao, tao thấy mày đưa súng cho Chi Rồi.
-này tao bỏ qua lần sau đừng có đưa cho Chi cầm nữa Nghe không.
Huyền gật đầu Rồi Cuối đầu để súng lại vào bao.
-Nãy giờ tao đi kiếm mày quá trời ra là trốn ở đây nói truyện với gái há.
-kh.. không có vô tình gặp chi thôi.
Hằng không hỏi nhiều chỉ bảo vô ăn
-thôi đi ăn cơm chiều cả nhà đợi mỗi hai bay.
Nói rồi cô Chạy theo Hằng Chi cũng vội vàng đi theo, Dù Huyền Và Hằng bằng tuổi Nhưng Huyền Vẫn phải E dè Hằng tại người Ta là đội trưởng.
Hết roài Mn xem vv Mai ra tiếp.