Đô Thị  Pháo Hôi Thụ Xin Đừng Trà Xanh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Pháo Hôi Thụ Xin Đừng Trà Xanh
Chương 40: 40: Bạn Bè Mãi Mãi


"Bên này."
"Ừ."
Hai người chạy vội tới trường chỉ trong mười phút, Khương nhìn thấy bóng dáng đang đi qua đi lại.
Anh nhanh chân bước tới, "Hà San San."
"Á!" Hà San San giật mình, "Cậu...cậu..cậu tới rồi à."
"Ừ, Trần Học Lễ đang ở trong phòng nào?"
"Phòng máy tính số ba."
Kỷ Phong Miên lấy điện thoại ra, "Lát nữa có thể nhờ cậu im lặng một chút được không?"
Hắn nhìn Hà San San, mặt mày không có biểu cảm nhưng lại khiến Hà San San thấy rất đáng sợ, cô cẩn thận gật đầu sau đó lấy tay che miệng lại.
Ba người họ khẽ khàng đi lên lầu.
Cửa phòng máy tính số ba hé mở, bên trong không mở đèn, chỉ có ánh sáng mờ mờ hắt ra từ màn hình máy tính.
Kỷ Phong Miên đưa điện thoại cho Khương.
Không cần nói thì Khương đã hiểu ý của hắn, lưu lại chứng cứ.
Thực ra trong phòng máy tính có camera giám sát, nhưng vì không đủ tiền nên giám sát lúc mở lúc không, bọn họ không thể chắc chắn giám sát hiện có đang mở hay không.
Sau khi chuẩn bị xong thì Kỷ Phong Miên đột ngột mở đèn lên, sau đó hắn xông thẳng vào, "Mày đang làm gì đấy!"
Trần Học Lễ vừa quay đầu lại thì người đã bị dí sang một bên.
Màn hình máy tính còn đang mở và vẻ mặt hoảng hốt của Trần Học Lễ đều đã được quay lại.
"Mày..đang..làm..gì.." Kỷ Phong Miên nghiến răng nói ra từng chữ.
Lúc nói, tay hắn hơi buông lỏng.

Trần Học Lễ không bỏ qua cơ hội, cậu ta đột ngột vùng ra rồi chạy về hướng cửa.
Rầm—
Tiếng động lớn vang khắp phòng, mấy chiếc máy tính ở hàng cuối bị Trần Học Lễ xô xuống đất trong lúc hoảng loạn.

Kỷ Phong Miên lại đuổi theo, tay nắm lấy cổ áo, ngăn cậu ta bỏ chạy.
Lúc này Trần Học Lễ đã mất hết lý trí, cậu ta xoay xoay người lại vung tay đấm vào mặt Kỷ Phong Miên.
Kỷ Phong Miên không kịp tránh nên bị đánh sượt qua gò má.

Hắn giơ tay đánh mạnh vào xương sườn Trần Học Lễ.
Phần sườn sẽ khiến người ta thấy đau đớn dữ dội nhưng sẽ không bị thương quá nặng.
Kỷ Phong Miên lại luyện tán đả nhiều năm, hắn biết đánh vào đâu sẽ khiến đối phương đau nhất.
Hắn không hề nương tay, sau khi đánh mấy cái thì hắn khóa khớp đối phương lại, ghì chặt cậu ta dưới đất.

"Báo cảnh sát đi."
Khương Nam Thư vẫn luôn im lặng dõi theo, dường như nghe thấy hắn nói mới tỉnh táo lại.
"Ừ."
***
Nửa tiếng sau, đồn cảnh sát.
Phó hiệu trưởng, chủ nhiệm lớp và cả bố mẹ của Trần Học Lễ đều vội vàng chạy tới đồn cảnh sát.
Còn Kỷ Phong Miên chỉ gọi luật sư Tôn - học trò của luật sư Lý, người luôn thường trực ở Lễ Châu tới xử lý vụ việc này.
Hắn và Khương Nam Thư không trực tiếp nói chuyện với bố mẹ Trần Học Lễ hay lãnh đạo nhà trường, sau khi cho lời khai xong thì đến phòng nghỉ, chờ bên cảnh sát đồng ý thì họ có thể đi về.
Một lúc sau Hà San San cũng đi vào.
Cô đứng ngoài cửa do dự một hồi, sau đó đi vào ngồi đối diện với Khương Nam Thư và Kỷ Phong Miên.
Kỷ Phong Miên nhíu mày, nói: "Tôi đã nói với luật sư Tôn rồi, không muốn nói chuyện với mấy người."
Tuy sau đó Hà San San đã gọi điện báo cho Khương Nam Thư biết chuyện, nhưng chìa khóa phòng máy và mật khẩu tài khoản của Khương Nam Thư đều do cô cung cấp cho Trần Học Lễ.
Nói đơn giản bọn họ là "đồng phạm."
Hà San San cúi đầu nói nhỏ, "Tớ không phải tới để cầu xin, tớ đến để xin lỗi.

Khương Nam Thư, xin lỗi cậu, thật sự xin lỗi cậu."
Khương Nam Thư im lặng, anh không nói tha thứ,a anh chỉ nói một câu, "Có thể nói cho tôi biết sao cậu lại làm như vậy không?"
Hà San San ngẩng đầu, "Tớ...tớ uống say."
Khương Nam Thư khẽ lắc đầu, "Uống say, cồn chỉ làm giảm khả năng khống chế bản thân, nhưng vẫn cần có lý do.

Hoặc nói là, rốt cuộc Trần Học Lễ đã nói gì với cậu."
"Chuyện đó...quan trọng lắm sao?"
Mặt Khương Nam Thư không có biểu hiện gì, nói chuyện cũng rất bình tĩnh, "Ừ, tôi rất để ý chuyện đó."
Có lẽ là sự bình tĩnh của Khương Nam Thư đã truyền tới Hà San San, cuối cùng cô cũng yên tĩnh lại, không run rẩy cũng không khóc lóc.
"Cậu ta nói lúc đứng ngoài văn phòng thầy Chu đã nghe thấy cậu và thầy ấy nói chuyện, vì muốn học ngành khảo cổ nên cậu không muốn yêu đương, không muốn làm chậm trễ người khác."
Khương Nam Thư: "Vậy cậu...cũng nghĩ như vậy? Sao cậu gọi điện cho tôi?"
"Lúc vừa ra ngoài tớ chợt nhớ tới ngày cậu tới chỗ hẹn, lúc đó cậu thật sự rất dịu dàng, tớ đột nhiên cảm thấy có phải tớ đã sai không."
Cô dừng một lát, ngón tay gõ gõ vào cốc nước trước mặt, "Lúc cậu ta sửa tớ đã vào ngăn, nhưng cậu ta dữ dằn khiến tớ rất sợ, tớ...tớ chỉ còn cách gọi cho cậu."
"Nếu tôi không nghe máy thì sao?"
Hà San San rủ mắt, "Thực sự, nếu lúc đó cậu không tới thì tớ định xông vào ngăn cậu ta."
"Rồi sao..."
"Tớ...tớ sẽ không để cậu không vào được đại học B."

Khương Nam Thư: "Cậu tính đổi lại?"
Kỷ Phong Miên đột nhiên lên tiếng, hỏi, "Có phải cậu muốn sửa cho cậu ấy học luật?"
"Sao...sao cậu biết!" Hà San San muốn hỏi nhưng đối diện với ánh mắt của Khương Nam Thư thì lại im lặng.
"Tại sao?"
"Tớ...tớ nghe bố nói, học sinh gia đình không có điều kiện học luật sẽ dễ kiếm tiền...bố tớ có một học sinh bây giờ đã là đối tác luật sư tư vấn...tiền và địa vị đều có.."
Khương Nam Thư bỗng nhiên bật cười nói, "Vậy à."
Tiếng cười của anh mang theo ý khác.
"Vậy Trần Học Lễ có nói với cậu không, tôi còn nói với thầy Chu là, vì muốn học ngành này tôi đã chuẩn bị hết từ năm lớp 10, còn làm từng bước từng bước, nếu không thể học khảo cổ tôi sẽ hối hận cả đời?"
"Tớ..tớ thật sự thích cậu, tớ...muốn tốt cho cậu, tớ đã hỏi bố, ông ấy nói khảo cổ không có tiền đồ, cồn rất vất vả."
"Muốn tốt cho tôi? Đây là cuộc đời tôi, tôi nghĩ cậu không có quyền quyết định, tốt cho tôi cái gì chứ." Khương Nam Thư đứng dậy, "Tôi nghĩ, thích một người là phải tôn trọng đối phương, chứ không phải...cố chấp nghĩ nên cho đối phương cái gì."
"Hi vọng sau này khi cậu gặp được đúng người có thể suy xét chuyện này hơn, đừng để phạm sai lầm giống như vậy nữa."
Dứt lời, anh đi ra ngoài.
Anh và Kỷ Phong Miên đã ghi lời khai xong, anh là người bị hại nên có thể đi về.
Mà Hà San San thì phải ở lại đồn cảnh sát cho tới khi chuyện này được điều tra rõ ràng.

truyện teen hay
"Khương Nam Thư, cậu có thể tha thứ cho tớ không?"
Khương Nam Thư dừng lại, giọng nói vẫn rất bình tĩnh nhưng anh lại lắc đầu, "Xin lỗi."
***
Trên đường về nhà Khương Nam Thư vẫn luôn im lặng.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ có vẻ sững sờ.
Kỷ Phong Miên cũng im lặng.
Hắn nhìn góc nghiêng mặt Khương Nam Thư, cảm xúc mãnh liệt trong lòng vẫn chưa yên.
Lần này ý chí của hắn đã thắng nhân cách kia và chiếm được quyền điều khiển cơ thể.
Từ cái khoảnh khắc Khương Nam Thư gọi "Kỷ Phong Miên".
Trước đó, tại tiệc cảm ơn nhân cách 18 tuổi đã hơi say.
Thế là Kỷ Phong Miên có thể cảm nhận được thế giới bên ngoài, hắn cũng nhìn thấy Trần Học Lễ tỏ tình với Hà San San.
Khi Khương Nam Thư nói đơn giản chuyện này qua cửa sổ thì Kỷ Phong Miên nhớ ra một chi tiết.
Trong khoảng thời gian quan hệ giữa hắn và Khương Nam Thư đang tốt đẹp đã từng cùng nhau về Lễ Châu tham gia lễ khánh thành trường Ngũ trung.
Khương Nam Thư là ngồi ghế người thành đạt, Kỷ Phong Miên thì đi theo vì muốn hiểu thêm về anh.
Trong lần đó Khương Nam Thư đã gặp Hà San San.

Hà San San tới chào hỏi.

Khương Nam Thư lại lạnh lùng hỏi cô là ai, tôi không nhớ.
Sau đó Hà San San bât bật khóc.

Người bạn đứng bên cạnh cô tức giận nói, "San San thích cậu nhiều năm rồi mà cậu lại có thái độ như vậy?"
Lúc đó vẻ mặt Khương Nam Thư chợt thay đổi, "Thích của cậu là hủy hoại một người? Thứ tình cảm cố chấp này tôi không cần."
Kỷ Phong Miên cho rằng Khương Nam Thư và người tên Hà San San từng có gì đó với nhau nên còn thầm ghen tuông.
Lúc nghe thấy tên Hà San San, nghe thấy việc đổi nguyện vọng thì hắn không quản nghĩ nhiều, cướp luôn toàn quyền điều khiển cơ thể rồi chạy tới trường.
Hóa ra nguyên nhân Khương Nam Thư bài xích mối quan hệ yêu đương là vì chuyện này.
Hà San San và Trần Học Lễ thông đồng đổi nguyện vọng của anh.
Nếu hắn không tới Lễ Châu, Hà San San vẫn sẽ yêu thầm Khương Nam Thư ba năm, vẫn sẽ tỏ tình với anh vào lễ tốt nghiệp.
Chỉ là khi đó Khương Nam Thư đã bị cả nhà Khương Kiến Bân ép kí hợp đồng, càng thêm chán ghét mối quan hệ thân thiết với người khác nên sẽ không tới buổi hẹn.
Không tới buổi hẹn thì Hà San San cũng sẽ không gọi cuộc điện thoại đó.
Kết cục không thể thay đổi.
Tình yêu cố chấp này đã hủy hoại tương lai Khương Nam Thư, anh không thể học lại, bởi vì Phạm Bình là kẻ đứng đầu ở Lễ Châu.
Bà nội Khương Nam Thư cầm tiền lấy danh nghĩa người giám hộ kí vào bản hợp đồng, Khương Nam Thư mà học lại nghĩa là vả vào mặt Phạm Bình.
Thế là anh chỉ còn cách chọn học luật.
Sau khi vào đại học, có lẽ cũng vì nguyên nhân này nên Khương Nam Thư không đổi chuyên ngành.
Anh không cam tâm để những người đó nhởn nhơ, nên quyết học cho hết.
May mắn hắn đã quay về.
Kỷ Phong Miên thở phào trong lòng, hắn lên tiếng hỏi: "Khương Nam Thư, cậu ổn chứ? Nguyện vọng đã được đổi lại, mọi chuyện qua rồi, Trần Học Lễ sẽ phải chịu trừng phạt..."
Chưa nói hết thì hắn đã sững người.
Đúng lúc này xe đã dừng trước cổng đại viện Bạch Vân.
Khương Nam Thư nhào qua ôm lấy Kỷ Phong Miên, mặt úp vào ngực hắn.
"..."
Hai tay Kỷ Phong Miên giơ lên một cách cứng nhắc rồi sau đó ôm chặt lấy đối phương, "Không sao rồi, có tôi đây."
"Ừ."
Mấy phút sau Khương Nam Thư mới khẽ buông hắn ra và xuống xe.
Khi hai người đi bộ vào lại cùng nhau im lặng.
Về đến nhà, Khương Nam Thư cuối cùng cũng mở lời, "Vào nhà tôi ngồi lát đi, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
"Được." Kỷ Phong Miên cũng muốn ở bên cạnh Khương Nam Thư, hắn cảm thấy lúc này Khương Nam Thư không ổn.
Sau khi lên lầu, Kỷ Phong Miên đứng cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài rồi lại chìm vào im lặng.
Kỷ Phong Miên yên lặng ngồi bên bàn học không làm phiền anh.
Qua một hồi Khương Nam Thư mới mở lời, "Cảm ơn cậu."
Kỷ Phong Miên: "Tôi không làm gì cả, cậu không cần cảm ơn tôi."
Ngược lại, hắn còn thấy hơi áy náy, hắn áy náy vì không thể lập tức nhớ ra chuyện của Hà San San để nhắc nhở Khương Nam Thư.
Khương Nam Thư: "Nhân quả của chuyện này đều có liên quan, nếu tôi không tới cuộc hẹn thì Hà San San sẽ không gọi điện báo cho tôi...!nếu cậu chưa từng xuất hiện có lẽ tôi sẽ không tới cuộc hẹn đó."

Kỷ Phong Miên ngẩng đầu nhìn anh, "Tại sao?"
Khương Nam Thư giải thích: "Trước khi cậu xuất hiện...tôi rất bài xích việc thân thiết với người khác."
"À phải, cho cậu cái này."
Anh xoay người đi tới trước bàn học, anh lấy chiếc điện thoại Nokia từ ngăn kéo ra.
Kỷ Phong Miên sững sờ, hắn nhìn chiếc điện thoại kiểu cũ, nhìn một hồi rồi nhớ ra chuyện gì đó.
"Đây là cái tôi tặng cậu?"
"Ừ." Khương Nam Thư gật đầu, "Cậu xem đi."
Kỷ Phong Miên bật điện thoại lên, hắn ngạc nhiên khi phát hiện chiếc điện thoại đời cũ này vẫn có thể lên nguồn.
Âm thanh quen thuộc vang lên, hình ảnh quen thuộc xuất hiện.
"Cậu xem tin nhắn đi."
Kỷ Phong Miên nghe theo mở ra, nhìn thấy tên của mình.
Tin nhắn cuối cùng.
Tôi ra nước ngoài tìm mẹ, đến nơi tôi sẽ liên lạc với cậu.
"Sau khi bố mẹ tôi gặp chuyện thì tôi từng thử liên lạc với cậu."
Khương Nam Thư im lặng một lát, "Cho dù từ lúc sinh ra đến nhiều năm sau tôi và bố mẹ không ở chung nhiều, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác khó nói thành lời."
"Tôi không biết nói với ai, sau đó tôi nhớ tới cậu."
"Trong khoảng thời gian đó, tôi cảm thấy mối liên hệ giữa người với người là chẳng cần thiết, bởi vì có một ngày rồi cũng phải tạm biệt, rồi sẽ chẳng còn xuất hiện trong cuộc sống của nhau."
Khương Nam Thư dừng rồi nói tiếp, "Sau này là người xa lạ nên cũng chẳng cần tới cuộc hẹn làm gì."
Ngón tay Kỷ Phong Miên run rẩy bóp chặt lấy điện thoại, "Xin lỗi."
Hắn đã hiểu tại sao Khương Nam Thư mà hắn gặp được ở đại học lại lạnh lùng như vậy.
Đời trước, theo kế hoạch đề ra, sau khi tốt nghiệp cấp ba hắn làm phẫu thuật, nhưng vì không có nguồn k*ch th*ch nên không thể nhớ ra chuyện hồi nhỏ với Khương Nam Thư.
Cho đến ngày báo danh năm nhất, ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Khương Nam Thư hắn đã trúng tiếng sét ái tình.
Sau đó hắn mất hai năm để trở thành bạn của Khương Nam Thư.
Sau này nhớ lại quá khứ, vào năm tốt nghiệp đại học hắn đã trở thành bạn thân của Khương Nam Thư.

Chỉ là, từ đó trở đi mối quan hệ giữa cả hai dường như không có bước tiến.
Kỷ Phong Miên không phải là một người tinh tế, nhưng qua tiếp xúc ngày thường hắn cũng cảm nhận được Khương Nam Thư bài xích với những mối quan hệ thân mật.
Hắn biết rõ, một khi bản thân lộ ra chút tâm tư thì cả hai sẽ không thể nào làm bạn được nữa.
Thế là, hắn bắt đầu hành trình yêu thầm dai dẳng.
Cho đến khi...
"Thế nên, cảm ơn cậu đã quay về."
Kỷ Phong Miên thoát khỏi dòng suy tư, đối diện với đôi mắt Khương Nam Thư.
Khương Nam Thư cong cong khóe mắt.
"Cảm ơn cậu đã cho tôi biết rằng quan hệ thân thiết giữa người và người không hề đáng sợ, ít nhất là tình bạn có thể kéo dài mãi không thay đổi, cho dù không còn kí ức, cậu cũng nhớ quay lại tìm tôi."
Anh khẽ dừng lại.
"Điều đó làm tôi rất yên tâm, cảm ơn cậu, Kỷ Phong Miên.".
 
Pháo Hôi Thụ Xin Đừng Trà Xanh
Chương 41: 41: Cảm Giác Nguy Cơ


Dịch bởi Axianbuxian12
"Yên tâm à?"
Ngón tay Kỷ Phong Miên khẽ run rẩy.

Hắn rủ mắt, nhanh chóng nhét tay vào túi quần.
"Ừ." Khương Nam Thư gật đầu, "Tình yêu là một thứ tình cảm cố chấp, bố mẹ tôi cũng vậy."
Anh chợt dừng lại, ngẩng đầu ngước nhìn bức ảnh trên tường.
Kỷ Phong Miên nhìn theo ánh mắt anh, hắn phát hiện đó là một loạt ảnh gia đình, nhìn vào tuổi của Khương Nam Thư thì đoán được là mỗi năm chụp một bức.
Khương Nam Thư: "Nhìn vào ảnh có phải thấy đây là một gia đình rất hạnh phúc không?"
Anh cũng không cần câu trả lời, anh tiếp tục nói, "Nhưng đây là lần duy nhất tôi được gặp họ, tính chất công việc của họ vốn không thích hợp để lập gia đình, nhưng bởi vì tình yêu mà đến với nhau, lại bởi vì tình yêu mà sinh ra tôi."
Bố mẹ của Khương Nam Thư là nhiếp ảnh gia chuyên quay chụp phim tài liệu.
Họ gặp nhau qua công việc, lại yêu nhau từ công việc.

Một bộ phim tài liệu có thể cần thời gian nhiều năm, sinh sống hàng năm nơi dã ngoại hoang vu chỉ để chờ đợi khoảnh khắc đó.
Đây là ước mơ của họ, cũng là tình yêu của họ, trông đúng là đẹp đẽ, nhưng họ lại chỉ bỏ quên Khương Nam Thư.
Từ sau năm anh ba tuổi thì họ đã giao anh cho người khác chăm sóc.
Người thân duy nhất tại Lễ Châu của anh là bà nội và gia đình chú, nhưng họ lại thờ ơ vô cùng.

Bố mẹ Khương Nam Thư hàng năm bôn ba bên ngoài, thu nhập cũng khá.
Chỉ khi bố mẹ Khương Nam Thư quay về họ mới xuất hiện một thời gian để bày ra vẻ tình thân giả dối.
Khương Nam Thư: "Tôi thấu hiểu ước mơ của họ, cũng hiểu tình yêu của họ, chỉ là...tình yêu là thứ tình cảm...ích kỉ và cố chấp như vậy..."
Anh quay lại nhìn Kỷ Phong Miên, "Vẫn là tình bạn khiến tôi yên tâm hơn.

Đúng không, người bạn thân nhất của tôi."

Ngón tay Kỷ Phong Miên buốt lạnh, thậm chí hắn cảm thấy như cái lạnh xuyên qua da đi thẳng vào nơi tim.
Rõ ràng đây là chuyện hắn đã biết rõ ngày từ ngày đầu tiên sống lại.
Hắn và Khương Nam Thư dừng lại ở mức bạn bè là thích hợp nhất.
Thế nhưng, tại sao hắn vẫn thấy có chút không cam tâm?
Kỷ Phong Miên im lặng một lát, "Ừ, tôi sẽ mãi mãi ở bên cạnh, làm người bạn thân nhất của cậu."
Hắn đứng dậy, "Được rồi, giờ cũng muộn rồi, hôm nay xảy ra nhiều chuyện, cậu cũng mệt rồi, tôi về đây, cậu nghỉ ngơi đi."
Nói xong hắn không đợi Khương Nam Thư trả lời đã quay người rời đi.
Chỉ là bóng lưng của hắn lộ ra vẻ hoảng hốt bỏ chạy.
Khương Nam Thư không động đậy, anh cứ thế đứng bên cạnh bàn nhìn Kỷ Phong Miên rời đi, rồi lại nhìn đèn căn phòng đối diện sáng lên rồi lại nhìn đèn tắt đi.
Vậy là tốt nhất.
Những lời anh vừa nói thực ra là để nhắc nhở bản thân.
Lúc ở trên xe, anh biết rằng...
Tim mình đã đập nhanh hơn.

Đam Mỹ Cổ Đại
Lúc ôm lấy Kỷ Phong Miên anh đã có hơi xúc động.
Yêu thích cố chấp của Hà San San khiến anh thấy phiền và đáng sợ, nhưng khi nhìn thấy Kỷ Phong Miên thì anh lại thấy yên tâm.
Khoảnh khắc đó thật hiếm có, Khương Nam Thư không còn suy nghĩ theo lý trí mà hoàn toàn làm theo cảm xúc.
Khi anh nhận ra thì đã tháo dây an toàn và ôm chặt lấy Kỷ Phong Miên.
Sau đó anh nghe thấy tiếng tim đập.
Thình thịch, thình thịch—
Anh không biết là của bản thân hay của Kỷ Phong Miên, trong âm thanh lẫn lộn anh cảm nhận được nguy cơ.
Cứ thế này thì không ổn.
Từ lúc đi vào đại viện cho đến khi dừng trước cửa nhà, Khương Nam Thư đã bình tĩnh lại.
Anh lại nhớ tới giấc mộng đó, nhớ tới kết cục của tiểu thuyết, nhớ tới bố mẹ anh, lại nhớ tới sự cố chấp của Hà San San.

Tất cả mọi thứ dường như đang chỉ rõ một chuyện.
Anh và Kỷ Phong Miên tốt nhất là nên dừng lại ở vị trí bạn bè, đừng nên tiến thêm một bước.
Tiến thêm một bước...là vạn kiếp bất phục.
***
Hai tháng sau, mùng 1 tháng 9.
Khương Nam Thư kéo vali đi vào đại học B, quảng trường trung tâm hoạt động sinh viên náo nhiệt khác thường.
Anh nhìn thấy khu bảng chào đón sinh viên của khoa văn ở trong một góc trông vắng vẻ.

So với những khu khác người tới người đi thì chỗ này thực sự là có hơi vắng vẻ.
Đàn anh đàn chị ngồi sau cũng mang vẻ ăn không ngồi rồi.
kt dừng lại, "Chào anh chị, em là sinh viên mới năm nay."
"Có việc có việc kìa!"
Chị gái đang ngồi chơi điện thoại không thèm ngẩng đầu, nói với người bên cạnh, "Triệu Hải Phong, con trai, của cậu đấy."
Anh trai đang dọn dẹp đống đồ đằng sau ngẩng đầu lên nhìn, "Ờ ờ, bạn tên gì?"
"Khương Nam Thư."
Anh mới nói ra tên thì chị gái kia đã ngẩng phắt đầu lên, "Khương Nam Thư?"
Cô đeo kính, trông có vẻ rất giỏi giang, chỉ là ánh mắt nồng nhiệt của cô khiến Khương Nam Thư hơi muốn lùi lại.
"Vâng, là em."
"Cậu chính là thám hoa của tỉnh Y nhưng lại chọn học khảo cổ, là truyền kì chưa nhận được giấy báo nhập học đã bị đám lão Đào dẫn đi tỉnh C làm cái hạng mục đó hả?"
Khương Nam Thư: "Em chỉ đi theo mở rộng tầm mắt thôi ạ, thực tế là không làm gì, ngược lại đã gây cho nhóm giáo sư Đào thêm không ít phiền phức."
"Thôi thôi, chuyện của cậu đã lan truyền khắp cả học viện rồi, nhóm giáo sư Đào rất tán thưởng cậu, nào nào, điền vào cái đơn này, tôi dẫn cậu tới kí túc xá sắp xếp ổn thỏa đã."
"...Chị ơi..."
"Gì?" Trương Như lườm anh trai bên anh.
"Không phải bảo con trai thì em dẫn ạ?"

"Hả? Tôi có nói vậy à? Chắc cậu nghe nhầm rồi, người quan tâm đàn em như tôi đây có việc gì đương nhiên là phải tiên phong rồi."
tn liếc nhìn Khương Nam Thư đang điền đơn, tay nhanh nhẹn gửi một tin vào nhóm chat.
Tôi nhìn thấy Khương Nam Thư rồi.
Thế nào thế nào? Mấy tấm ảnh có phải photoshop không?
Chắc chắn là có photoshop rồi, tôi không tin có người đẹp trai mà thành tích còn tốt như thế.
Chưa chắc đâu, sinh viên mới bên khoa luật không phải trông còn đẹp trai hơn trong ảnh à? Đã qua xác nhận thống nhất rồi.
Đó đã là có thể gặp nhưng không thể cầu rồi, lẽ nào còn tới thêm một người nữa ư? Nhưng mà có tới thêm thì cũng không tới lượt khoa chúng ta.
He he, còn đẹp trai hơn trong ảnh.
"Chị ơi, em điền xong rồi."
"Ừ, được, tôi dẫn cậu tới kí túc xá, tiện thể giới thiệu những chỗ trên đường cho cậu luôn."
"Vâng, cảm ơn chị."
Từ chỗ đó tới kí túc xá cũng không xa, đi khoảng 10 phút là tới, trên đường đi qua khu căn tin số 3 và một vài dãy phòng học.
Đại học B là ngôi trường nổi tiếng có lịch sử lâu đời, không ít kiến trúc đều là kiến trúc được giữ lại từ mấy chục thậm chí tới cả trăm năm trước.

Xen lẫn giữa những hàng cây xanh um tươi tốt, nó mang tới bầu không khí thư hương yên tĩnh cổ điển.
Tới kí túc xá phải đi qua một con suối, đi qua cây cầu dường như là đến một thế giới hoàn toàn khác, đập vào mắt là những kiến trúc hiện đại.
tn nói: "Kí túc xá bên này mới được xây, nhóm sinh viên mới các cậu đúng là may mắn, trong kí túc có điều hòa với nhà vệ sinh, không như tôi lúc mới nhập học."
Khương Nam Thư hỏi: "Điều kiện kí túc xá lúc đó không được tốt ạ?"
"Ừ, nhất là khoa có ít người vắng vẻ nhưng khoa chúng ta, toàn phải ở trong kí túc cũ kĩ, muốn tắm thì phải bưng chậu đi mười phút tới nhà tắm chung, mùa đông thì càng khổ hơn..., tới rồi, ở đây, tôi không tiện vào, cậu vào trong nói mã sinh viên với cô quản lý kí túc là được."
Khương Nam Thư ngẩng đầu nhìn tòa nhà trước mắt.
"À phải, khoa chúng ta không có nhiều sinh viên, con trai lại ít, phỏng chừng phải ở ghép với mấy người khoa khác, xem vận may cậu ra sao rồi."
tn dừng lại chút rồi nói tiếp, "Nhưng mà con trai các cậu cũng không sao đâu ha, tôi đi trước nhé, bye bye."
Anh gật đầu, "Cảm ơn chị, tạm biệt."
Khương Nam Thư báo mã sinh viên với cô quản lý kí túc, cô quản lý nhanh chóng tìm thấy tên anh trong danh sách, sau đó quay đi tìm chìa khóa.
Anh vô tình liếc qua danh sách, phát hiện ra trên đấy chỉ ghi mã sinh viên đã đăng kí, ngoài anh ra, mã sinh viên những người trong phòng 508 đều được tích một cái, xem ra đã tới rồi.
Tuy chỉ có mã sinh viên nhưng qua quy tắc mã số anh có thể đoán được ba người bạn cùng phòng của anh không phải người cùng khoa với anh.
Xem ra là giống như tn nói, anh là sinh viên phải ở ghép với người của các khoa khác.
Sẽ không...trùng hợp đến vậy đâu nhỉ?
Khương Nam Thư đột nhiên nhớ tới Kỷ Phong Miên, sau khi thi xong hắn từng nói muốn ở chung kí túc với anh.

Hai tháng qua bọn họ cũng không liên lạc nhiều.
Sau chuyện của hss, Kỷ Phong Miên đã quay về An Bình thăm ông nội, tiện thể nói chuyện điểm thi và trường hắn muốn học cho phụ huynh.

Hắn mời Khương Nam Thư đi cùng nhưng Khương Nam Thư đã từ chối.
Sau đó Khương Nam Thư lại nhận được điện thoại của giáo sư Đào khoa khảo cổ.
Đúng lúc họ có một hạng mục khai quật ở tỉnh Y, lại nghe được chuyện thám hoa của tỉnh là Khương Nam Thư lại chọn học khảo cổ, thế là ông nhiệt tình mời anh đi trải nghiệm công việc khai quật khảo cổ.
Khương Nam Thư đồng ý ngay lập tức.
Nơi khai quật nằm tít sâu trong núi, ngay cả tín hiệu điện thoại cũng không có, trước đi vào núi anh có gọi điện thoại báo cho Kỷ Phong Miên, sau đó hai người dường như không liên lạc gì.
Lần này tới An Bình, lúc ở sân bay anh đã gọi điện cho Kỷ Phong Miên, hắn chỉ nói đã nhập học xong rồi, hắn sẽ đợi anh ở đại học B.
"Cháu ơi, chìa khóa của cháu đây."
"Cảm ơn cô ạ."
Khương Nam Thư kéo hành lý tới thang máy, phòng 508 nằm bên phải thang máy, nằm ở giữa dãy hành lang.
Cửa phòng 508 đang đóng, bên trong dường như không có người, rất yên tĩnh.
Khương Nam Thư khẽ gõ cửa, bên trong không có tiếng động.
Chắc ba bạn cùng phòng đều đều đã ra ngoài.
Vậy thì chắc không phải là Kỷ Phong Miên rồi, nếu là hắn thì chắc chắn sẽ ở trong phòng đợi anh.
Khương Nam Thư cũng không biết cảm giác trong lòng là gì, rõ ràng khi anh từ chối tới An Bình chơi hai tháng với Kỷ Phong Miên thì trong lòng có chút trốn tránh.
Anh cảm thấy hai người quá gần gũi, cách cư xử với nhau cũng không bình thường, đặc biệt là sau khi nói chuyện với lớp phó thể dục, anh càng thấy giữa anh và hắn cần có không gian riêng.
Nhưng, khi biết bạn cùng phòng không phải là Kỷ Phong Miên anh lại có cảm xúc rất lạ.
Như vậy là không đúng.

Bạn cùng phòng không phải Kỷ Phong Miên thì càng tốt chứ sao, thế mới có thể duy trì mối quan hệ bạn bè, sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Khương Nam Thư nhanh chóng bình ổn cảm xúc, anh lấy khóa ra mở cửa.
"!"
Không ngờ bên trong lại có người.
"Khương Khương! Surprise!"
______.
 
Pháo Hôi Thụ Xin Đừng Trà Xanh
Chương 42: 42: Quy Tắc Cư Xử Của Bạn Bè


Dịch bởi Axianbuxian12
"Chào bạn, cho hỏi phòng học 337 ở hướng nào?"
"À, bên kia."
"Cảm ơn." Chàng trai dáng người cao ráo, gương mặt đẹp trai gật đầu, cười mỉm nói làm giảm bớt sự sắc bén của đôi mắt.
Sau khi nói cảm ơn thì hắn đi theo hướng bạn nữ vừa chỉ.
Cho đến khi người đó đi hết hành lang thì bạn nữ được hỏi đường mới thu lại ánh nhìn, cô khẽ nói với người bạn bên cạnh: "Ai ui, biết sớm thì mình đã xin số rồi, không biết có phải sinh viên trường mình không nữa, đẹp trai như thế khó gặp lắm."
"Cậu không biết à? Cậu ta chính là Kỷ Phong Miên bên khoa luật đó."
"Hả? Là cậu đó á, mình không nhận ra."
"Gì chời, ảnh đi quân sự mà cậu cũng không biết luôn? Còn lên hot search đấy."
"Tấm ảnh đó đội mũ, người thì phơi nắng đen hết cả, kém xa người thật, không nhận ra có gì lạ." bạn nữ nói thêm, "Cậu biết mình không thích kiểu trai đẹp da ngăm mà, thế nên lúc đó không get được."
"Cũng phải."
"Ấy? Không phải Kỷ Phong Miên bên khoa luật à, khu lớp học bọn họ cách xa đây, chạy tới đây làm gì nhỉ?"
"Đương nhiên là tìm Khương Nam Thư rồi."
"Tìm Khương Nam Thư làm gì? Gây rối à?"
"Gì vậy bà, chuyện này mà cũng không biết luôn hở, thua cậu luôn."
"Mình mới đi thực tập về, cậu biết rõ còn gì."
"Kỷ Phong Miên và Khương Nam Thư như anh em sinh đôi, anh không xa em, hihi, mọi người đều nghi họ có bí mật không thể nói cho người khác biết."
"Thôi nha, đùa như thế là không lịch sự đâu."
"Biết rồi biết rồi, cho dù không phải thì hai anh đẹp trai đứng cùng nhau thì cũng đủ bổ mắt."
Hai bạn nữ khoác tay nhau đi xa.
Phòng học 337.
Bây giờ đã hết tiết, Khương Nam Thư vẫn chưa đi về mà đang ngồi lại sửa sang bài bài vở.
Bây giờ căn tin quá nhiều người, đợi khi ít người thì sẽ thoải mái hơn chút.

Mười lăm phút trước anh đã từ chối lời mời ăn trưa của Kỷ Phong Miên.
Sau khi vào đại học quan hệ giữa hai người vẫn nằm trong giới hạn an toàn.
Khương Nam Thư chợt dừng lại, anh cầm cuốn sổ màu đen bên cạnh lên, xác nhận lại quy chuẩn bạn bè.

Từng dòng ghi chú trên trang giấy đều từ khi còn ở Lễ Châu, anh chỉnh sửa lại thông qua lần nói chuyện với lớp phó thể dục.
Bạn thân thường ăn cơm với nhau, nhưng không phải nhất định phải ăn với nhau.
Hơn nữa giờ đang trong trường đại học.
Khương Nam Thư và Kỷ Phong Miên không phải là học sinh cùng khoa, cho dù cùng kí túc thì giao lưu cũng không quá nhiều.

Thời khóa biểu không thống nhất, càng không dính nhau như hình với bóng giống hồi cấp ba.
Dường như Kỷ Phong Miên cũng dần chấp nhận sự thay đổi này, ít nhất trong thời gian đi quân sự, do khác giáo quan nên thời gian làm việc và nghỉ ngơi có khác biệt rất lớn.
Nửa tháng qua đi, đối phương chắc cũng đã thích ứng rồi.
Tuần này bắt đầu lên lớp bình thường, hôm qua trừ lúc sáng ra ngoài cùng nhau ăn sáng thì những lúc những bữa khác không ăn cùng nhau.
Sau khi về kí túc thì Kỷ Phong Miên cũng không dây dưa chuyện này.

Điều này làm Khương Nam Thư cảm thấy cả hai người họ đều có thể chấp nhận cách giao lưu xử sự như thế này.
Tiếp đó sẽ là...
"Khương Khương!"
Bỗng nhiên có một người dính vào anh, tay thì ôm cổ anh.
"..." ngón tay Khương Nam Thư khẽ chuyển động, gấp cuốn sổ màu đen lại, "Sao cậu lại tới đây vậy."
Người Kỷ Phong Miên như treo trên người Khương Nam Thư, "Cậu không đi ăn cơm với tôi, thế nên tôi chỉ có thể tự chạy tới đây."
Khương Nam Thư rủ mắt nhìn cánh tay đang khoác cổ mình, anh cẩn thận so sánh với tư liệu tham khảo cách giao lưu cư xử giữa con trai thì thấy không không có vấn đề gì.
"Đi từ bên cậu sang đây cũng mất mười mấy phút, cậu cũng không tự thấy phiền."
Kỷ Phong Miên thấy Khương Nam Thư không có ý hất tay hắn ra thì lúc này mới yên tâm.
Hắn cảm thấy thời gian này Khương Nam Thư lạ lạ, dường như có hơi lạnh nhạt.

Trong hai tháng qua thời gian hắn khống chế cơ thể không nhiều.
Nhân cách kia không biết uống máu gà gì mà đột nhiên rất mạnh, trong thời gian về an hắn ta thường xuyên xuất hiện lúc ban ngày.
Tóm lại, đến khi Kỷ Phong Miên hoàn toàn khống chế cơ thể thì nhận ra toàn bộ cổ phần công ty bao gồm di sản mẹ hắn để lại đều đã được bàn giao xong xuôi.
Kỷ Phong Miên cũng chẳng để ý chuyện này, nhân cách kia làm giúp mấy chuyện phiền phức này thì càng tốt.
Điều hắn để ý nhất là Khương Nam Thư lại không ở an, hơn nữa dường như cả hai đã hoàn toàn mất liên lạc.

Kỷ Phong Miên nóng ruột, cho dù biết Khương Nam Thư đang ở trong núi tham gia một dự án nhưng hắn vẫn muốn mua vé máy bay bay về.
Nhưng hắn đã bị ngăn lại.
Chuyện hắn đã quyết không ai có thể thay đổi, người ngăn cản hắn là chính hắn.
Đây là lần đầu tiên hắn và nhân cách kia trực tiếp nói chuyện với nhau.
Nhân cách kia nói đây là mong muốn của Khương Nam Thư.

Hắn đã quá không có giới hạn, đã khiến Khương Nam Thư cảm thấy nguy cơ, thậm chí bắt đầu chạy trốn.
Bây giờ đuổi tới chỉ khiến Khương Nam Thư càng thêm đề phòng, gây tác dụng ngược.
Kỷ Phong Miên tin.
Bởi vì sau chuyện ngày tiệc cảm ơn thầy cô thì Khương Nam Thư quả thực có hơi lạ, anh đã từ chối lời mời đi chơi của hắn.
Thậm chí anh còn chạy tới thư viện của tỉnh để đọc sách, gần như không nhìn thấy anh ở nhà lúc nào.
Kỷ Phong Miên tìm Triệu Sâm tư vấn cũng nhận được đáp án giống vậy.
Bạn bè có thân thiết đến đâu cũng cần có không gian riêng.
Nghe đáp án này hắn lại khịt mũi coi thường, hắn không cho rằng trường hợp của người khác có thể áp dụng với hắn và Khương Nam Thư.
Ít nhất là đối với hắn, một ngày 24 tiếng đồng hồ nhìn Khương Nam Thư cũng không thấy chán.

Nhưng suy xét tới tính cách của Khương Nam Thư thì Kỷ Phong Miên quyết định sẽ thu bớt lại.
Hắn hoàn lại vé đi Lễ Châu, yên tâm chờ ở an tới khi khai giảng.

Nhưng nhân cách kia lại làm một chuyện khiến hắn cực kì tức giận.
Hắn ta gọi điện cho luật sư Lý nói không cần đổi kí túc xá nữa.
Chuyện này tuyệt đối không được.
Lúc đó Kỷ Phong Miên và nhân cách kia đã đánh nhau một trận trong tâm trí, cuối cùng Kỷ Phong Miên đã thắng.
Dù sao nhân cách kia cũng đã bị hắn chèn ép vào sâu trong tầng ý thức, hoàn toàn không có cơ hội có thể ra ngoài.
Chuyện sau đó diễn ra theo kế hoạch ban đầu, Khương Nam Thư và Kỷ Phong Miên trở thành bạn cùng phòng, lại như hình với bóng như trước đây.
Lúc đi quân sự quản giáo nghiêm ngặt, hắn không có cách nào luôn ở bên cạnh Khương Nam Thư, Kỷ Phong Miên nhịn.

Kết thúc kì quân sự, Khương Nam Thư nói bận nhiều chuyện không thể đi ăn chung với hắn, Kỷ Phong Miên nhịn...
Nhẫn nhịn cả một ngày.
Sau khi hết tiết buổi sáng, Kỷ Phong Miên lại bị từ chối đã không thể nhịn nổi nữa, hắn tìm tới tận nơi.
Nghĩ tới đây hắn càng thấy tủi thân, ngồi xuống bên cạnh Khương Nam Thư, "Khương Khương, có phải sau khi nếm trải cuộc sống đại học nhiều màu sắc nên đã vứt bỏ người vợ cùng chung hoạn nạn này?"
"...Đừng dùng thành ngữ lung tung, học luật thì lời nói ra phải chuẩn chỉnh." Khương Nam Thư cuối cùng cũng quay sang nhìn người ngồi bên cạnh.
Vừa nhìn sang tim anh đã khẽ lay động, giọng điệu vô thức mềm mỏng hơn, "Không có chuyện này, chỉ là khai giảng nên có nhiều việc thôi."
"Vậy chiều nay cậu tới xem tôi chơi bóng."
Bạn bè không nhất thiết phải đi xem đối phương chơi bóng, chỉ khi có hứng thú mới hẹn nhau đi xem chung.
Đây là ghi chú trong cuốn sổ tay nguyên tắc cư xử của anh.
Khương Nam Thư không có hứng thú với bóng rổ, tất nhiên là anh chọn từ chối, "Chiều nay tôi có tiết."
"Cậu nói điêu, tôi thuộc làu thời khóa biểu của cậu rồi, buổi chiều không có tiết."
Khương Nam Thư: "..."
"Tôi bảo mà, có phải là người hôm qua ăn cơm với cậu không? Cậu phát hiện cậu ta hợp với cậu hơn đúng không!"
"Được, chiều tôi sẽ đi."
Khương Nam Thư chặn miệng hắn bằng một câu nói, tránh cho hắn mượn cớ này đòi ngủ chung giường với anh.
"Tôi..."
Khương Nam Thư thấy người ngồi cạnh dường như vẫn chưa phục, anh đứng dậy nói, "Anh có thể dọn đồ giúp em không? Em đi vệ sinh."
Chiêu này rất có hiệu quả, sự chú ý của Kỷ Phong Miên lập tức thay đổi, "Được, cậu đi đi."
Kỷ Phong Miên chống cằm nhìn Khương Nam Thư rời đi, lúc sau hắn mới chậm chạp phát hiện ra, có phải hắn lại trúng chiêu rồi không? Trúng cái chiêu mà Khương Nam Thư gọi là "trà nghệ"?
Thế nhưng, người "trà" hắn là Khương Nam Thư mà, chuyện này có gì không tốt đâu.
Tóm lại, Kỷ Phong Miên thấy phê phê và vui vẻ quyết định không so đo sự lạnh nhạt thời gian trước nữa.
Hắn bắt đầu sắp xếp sách vở trên bàn từ lớn tới nhỏ, Khương Nam Thư có ám ảnh cưỡng chế với chuyện này, sách vở phải được sắp xếp lớn tới nhỏ.
Cuối cùng là một cuốn sổ màu đen lớn bằng bàn tay, Kỷ Phong Miên cầm lên không cẩn thận trượt tay làm rơi nó xuống đất.
Gì đây?
Quy tắc cư xử giữa bạn bè.
Kỷ Phong Miên nhặt lên, mới nhìn được mấy chữ thì đã nghe thấy tiếng Khương Nam Thư hỏi, "Xong chưa?"
"À, xong rồi!" Hắn nhét đống sách đã xếp gọn vào cặp, trong lòng nảy sinh ra cảm giác tò mò mãnh liệt với cuốn sổ tay kia.
Cái đó rốt cuộc là gì? Dường như có liên quan tới sự khác lạ dạo gần đây của Khương Nam Thư?
***
Ba giờ chiều.
Khương Nam Thư vẫn tới sân bóng như đã hẹn, khi anh tới trận bóng đã bắt đầu.
Điều bất ngờ là Khương Nam Thư nhìn thấy một vài người quen bên ngoài sân đấu.

Triệu Sâm đang trên sân, ngồi ngoài là Phương Hiểu và...
An Khả Hạ?
Triệu Sâm Phương Hiểu và An Khả Hạ đều không học đại học B, nhưng trường họ đều ở sát cạnh, cùng trong khu đại học, xuất hiện ở đây cũng không phải chuyện lạ.
Chỉ là An Khả Hạ ngồi xa xa ở một đầu, nhìn có vẻ không tới cùng nhóm Triệu Sâm Phương Hiểu.
"Ở đây!"
Phương Hiểu nhìn thấy Khương Nam Thư, cậu ta đứng dậy vẫy tay.
Khương Nam Thư đi qua bên đó, ngồi xuống, "Chào cậu, lâu ngày không gặp."
Phương Hiểu gật đầu, cười rồi hét một tiếng, "Nam ca."
Khương Nam Thư hơi ngớ người, rồi mới nhận ra cậu ta đang gọi anh, "Sao cậu lại gọi tôi..."
"Cậu nói xưng hô hả, Phong ca ép đấy, tôi thấy gọi Khương Nam Thư thì xa lạ quá, gọi Nam Thư thì nó không đồng ý, thế là thành Nam ca, nó bảo là nghe rất hợp với Phong ca."
"..." Khương Nam Thư không để ý vấn đề xưng hô, anh gật đầu không nói gì.

Ánh mắt anh nhìn sang phía An Khả Hạ.
Người nọ có vẻ rất tập trung xem Kỷ Phong Miên chơi bóng, không để ý tới anh.
Phương Hiểu lại để ý tới, cậu ta sát lại nói: "An Khả Hạ không tới cùng bọn tôi, cậu ta tự tới đây."
"Ừ, cậu ta tời tìm Kỷ Phong Miên?" Khương Nam Thư thuận miệng hỏi một câu.
"Không không không, không phải Phong ca gọi cậu ta tới đâu." Có vẻ Phương Hiểu đã hiểu làm gì đó, vội vàng giải thích, "An Khả Hạ này rất phiền phức."
"Sao thế?"
"Kì nghỉ này cậu không có mặt, tôi thấy Kỷ Phong Miên đã chịu không ít thiệt thòi từ cậu ta, cứ thế này thì những cổ phần trong tay chú Kỷ không chừng đều bị lừa hết."
Khương Nam Thư: "Chuyện này rất rắc rối à?"
Anh không quá quan tâm chuyện cổ phần công ty, trước đó nghe Kỷ Phong Miên nói sau khi hắn trưởng thành thì những cổ phần đứng tên ông nội đều sẽ chuyển cho hắn.
"Nói kiểu gì bây giờ nhỉ, tuy cổ phần của chú Kỷ không nhiều bằng Phong ca nhưng cũng là đại cổ đông.

Nếu số cổ phần đó rơi vào tay kẻ khác, đồng lòng với Kỷ Phong Miên còn dễ nói, nếu không đồng lòng thì..."
Phương Hiểu thở dài, "Thôi không nói trước chuyện này, dù sao hai tháng qua chú Kỷ với Phong ca đã phân tranh mấy lần, cha con suýt thì từ mặt nhau.

Ngày mai là sinh nhật chú Kỷ, chắc là muốn làm dịu mối quan hệ cha con nên bảo An Khả Hạ tới gọi Phong ca về nhà ăn cơm.
Vừa nói dứt lời, trận đấu đã kết thúc.
Khương Nam Thư thấy An Khả Hạ đứng dậy, tay cầm chai nước đi về phía Kỷ Phong Miên.
________.
 
Pháo Hôi Thụ Xin Đừng Trà Xanh
Chương 43: 43: Sợ Đồng Tính Thật Ư


Dịch bởi Axianbuxian12
Kỷ Phong Miên dừng lại, mặt không có biểu cảm gì.
An Khả Hạ mở miệng nói gì đó rồi đưa chai nước qua.
"Lại cái trò này, đợt trước ở nhà cậu ta cũng bưng nước bưng hoa quả cho Phong ca, Phong ca không thèm để ý cậu ta, sau đó cậu ta tự nhiên ngã."
Khương Nam Thư vốn không để ý chuyện này, nhưng nghe tới đây lại thấy có gì đó không đúng.
"Cậu nói cậu ta ngã? Hãm hại Kỷ Phong Miên?"
Dường như đây là chiêu trò trong sổ tay trà xanh, nhưng mà tại sao lại làm vậy.
Phương Hiểu thở dài, "Không phải, hôm đó tôi dẫn đứa em họ tới chơi, nó vẫn luôn thích Phong ca, cậu ta ngã trước mặt em họ tôi.

Sau khi về nhà tôi hỏi nó, nó bảo nó không hề ngáng chân, là thằng trà xanh kia hãm hại nó."
Phương Hiểu dừng rồi nói tiếp, "Đúng là kì lạ, Phong ca cũng đâu thích con trai, cho dù không thích em họ tôi thì cũng không thích An Khả Hạ! Cậu ta làm cái trò ấy cho ai xem chứ."
Khương Nam Thư: "Cậu cũng biết chuyện Kỷ Phong Miên sợ đồng tính?"
"Cũng không phải, chuyện này do triệu phát hiện." trước nay Phương Hiểu nhanh mồm nhanh miệng lại không hay kị điều gì, cậu ta nói thẳng hết chuyện Kỷ Phong Miên tìm triệu tư vấn cho Khương Nam Thư nghe.

Nghe tới đây Khương Nam Thư nhíu mày, nói vậy là Kỷ Phong Miên nói bản thân hắn "sợ đồng tính" căn bản chỉ là nghe triệu thuận miệng nói một câu, chưa qua chẩn đoán của bác sĩ?
"ĐM! Phong ca lại nhận nước? Làm cái gì vậy?"
Khương Nam Thư thoát khỏi dòng suy nghĩ, anh nhìn qua đúng lúc thất Kỷ Phong Miên cầm chai nước đi tới.
"Tới rồi à." Kỷ Phong Miên hất cằm, tiện tay ném chai nước cho Phương Hiểu, "Uống nước."
Động tác lưu loát như thể chai nước đó là cho Phương Hiểu.
"Khương Khương, cậu thấy sao, tôi vẫn phong độ như trước phải không."
Kỷ Phong Miên cầm khăn lông lau mồ hôi rồi thuận tay cầm bình nước bên cạnh Khương Nam Thư lên, mở ra rồi uống nước.
Khương Nam Thư có thói quen mang theo một bình nước lớn khi đi học, trong bình đựng nước ấm, một thói quen không hợp với người 18 tuổi.
Kỷ Phong Miên từng khịt mũi coi thường vô số lần nhưng bây giờ lại cầm nước uống rất chi là thuận tay.
Thuận tay tới mức Khương Nam Thư cũng không kịp phản ứng lại.
Khương Nam Thư rút lại bàn tay đưa ra một nửa rồi nghĩ.
Bạn bè uống nước của nhau dường như...cũng không có gì khác thường.
Ánh mắt anh lướt xuống dừng lại nơi yết hầu đang lên xuống và hàm dưới của Kỷ Phong Miên, trong đầu anh đột nhiên nhảy ra suy nghĩ.
Đúng là đường nét hoàn hảo, thích hợp để l**m từ trên xuống rồi ngậm trong miệng.
Quyến rũ quá, đây chính là đường đi của hooc-môn mà.

Đây là bình luận dưới tấm ảnh lên hotsearch của Kỷ Phong Miên.

Khương Nam Thư nhìn mấy cái, không ngờ lúc này lại đột nhiên hiện lên trong đầu.
"!"
Anh như là bị phỏng vội vàng rời ánh mắt đi.
May mà lúc này Phương Hiểu bỗng nhiên nói chen vào, không ai phát hiện sự khác thường của anh.
"Phong ca, mày uống gì thế?"
"Nước ấm."
"Không phải mày bảo chơi bóng mà uống nước ấm rất vô vị à?"
"Mày thì hiểu cái gì, tao đang dưỡng sinh, sau này phải sống thật lâu bên cạnh Khương Khương, đương nhiên là bây giờ phải bảo vệ sức khỏe."
Bên này Kỷ Phong Miên đang đấu võ mồm với Phương Hiểu thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng gọi.
"Phong ca."
Kỷ Phong Miên ngước lên nhìn, "Không phải tôi đã nói với cậu rồi à, cậu về trước đi, xe của tôi còn chở Triệu Sâm với Phương Hiểu không ngồi thêm được."
"Không phải, em muốn chào anh Khương..."
Kỷ Phong Miên đột nhiên lườm sang, "Cậu gọi ai là anh đấy? Khương Khương không thân với cậu, gọi tên đi."
"Ừm." An Khả Hạ gật đầu nghe vẻ ấm ức, "Khương Nam Thư, tôi tới chào cậu một tiếng ấy mà.

Đã lâu không gặp, có rảnh thì tới nhà tôi chơi nhé."
Khương Nam Thư gật đầu, chưa nói gì thì đã nghe Kỷ Phong Miên nói, "Được rồi, biết rồi, tạm biệt."
An Khả Hạ chỉ đành quay người rời đi.
Kỷ Phong Miên giơ tay khoác lên vai Khương Nam Thư nói thầm, "Khương Khương, nói cho cậu nghe này, tôi đã chắc chắn rồi, cậu ta đúng là một "số không" mưu mô."
"Hử?" Khương Nam Thư không hiểu, không biết chuyện này là gì.
"Nghỉ hè tôi ở An Bình hai tháng còn gì? Về nhà ở mấy ngày, có một hôm An Khả Hạ đột nhiên tới nói với tôi cậu ta thích đồng tính."
Kỷ Phong Miên nhíu mày, dường như đang nhớ tới cảnh tượng không vui.
Khương Nam Thư hỏi: "Tại sao cậu ta lại nói chuyện này với cậu? Quan hệ giữa hai người...không tệ?"
Trong khái niệm của anh, chỉ có bạn bè thân thiết mới nói chuyện về tính hướng.

Kỷ Phong Miên và An Khả Hạ khi ở Lễ Châu thì quan hệ chỉ tính là người xa lạ.
Lẽ nào giữa công và thụ trong tiểu thuyết thật sự có sức hấp dẫn trời định, chỉ mới ở cạnh nhau mấy ngày mà mối quan hệ đã tiến nhanh như vậy, nếu thật sự như vậy thì...

Khương Nam Thư lại không tự chủ được nhớ lại giấc mơ đã bám lấy anh trong suốt thời gian dài, tình cảm đánh mất cả lí trí trong giấc mơ thực sự anh không muốn đụng tới.
"Tôi đâu biết đâu, đúng là kì quặc, cậu ta nói là người nhà thì nên hiểu thêm về nhau, ai là người nhà với cậu ta." Kỷ Phong Miên nhíu mày, "Anh em duy nhất của tôi chỉ có cậu, nhưng mà đây cũng chẳng phải chuyện xấu."
Khương Nam Thư bị một tràng liên thanh của Kỷ Phong Miên kéo về thực tại, "Hả?"
"Trước đây khi tôi nói cậu ta là "số không" mưu mô thì trong lòng còn thấp thỏm sợ hàm oan cậu ta.

Giờ cậu ta đã tự thừa nhận, đúng là tốt."
"Tốt cái gì?"
"Cậu tránh xa cậu ta ra chút." Kỷ Phong Miên chỉ vào chai nước trên tay Phương Hiểu, "Vừa rồi cậu ta chặn tôi lại đưa nước, tôi không muốn nhận thế là cậu ta bèn nói sẽ tới đây đưa cho cậu."
"Cho tôi?" Khương Nam Thư nghĩ một lát rồi hiểu ra được chiêu trò của An Khả Hạ.
"Hiểu Tử, tôi không chơi nữa, cậu lên chơi đi."
Kỷ Phong Miên thuận miệng nói vậy rồi mới quay sang giải thích cho Khương Nam Thư nghe.
"Tôi thấy mục đích cậu ta tới đây không đơn thuần, tới bảo tôi về nhà ăn sinh nhật bố tôi cái gì, chuyện này chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là xong rồi."
Nói đoạn hắn lại uống một ngụm nước, nhìn Phương Hiểu và Triệu Sâm đang tranh bóng trên sân.
Đây không phải thi đấu chính thức mà chỉ là học sinh trong trường thi đấu chơi chơi mà thôi, Kỷ Phong Miên đã chơi đủ lại thấy Khương Nam Thư đã tới nên cũng đã thấy thỏa mãn.
Mục đích hôm nay của hắn đã đạt được, một là để Khương Nam Thư tán thưởng tư thái đã lâu hắn không thể hiện, hai là xác nhận vị trí của bản thân trong lòng Khương Nam Thư.
Khương Nam Thư bằng lòng bỏ kế hoạch tới thư viện đọc sách rồi tới đây xem hắn chơi bóng, Kỷ Phong Miên có thể chắc chắn hắn vẫn là người anh em có một không hai trong lòng Khương Nam Thư.
Nghe đến đây thì Khương Nam Thư có hơi vui mừng, xem ra thời gian qua thỉnh thoảng k*ch th*ch Kỷ Phong Miên đã khiến hắn có sự nhạy cảm với "trà nghệ".
"Mục đích không đơn thuần? Sao cậu lại nói vậy?"
Anh thuận miệng hỏi.
"Tôi cảm thấy An Khả Hạ thích cậu."
Khương Nam Thư: "..."
Anh im lặng một lúc lâu, không nói gì.
Kỷ Phong Miên lại hiểu nhầm sự im lặng này thành ý khác, lo lắng, "Cậu đừng không tin, nếu không sao cậu ta lại muốn tới đây đưa nước cho cậu?"
"Tôi thấy, chai nước đó là đưa cho cậu."
Kỷ Phong Miên lại nhíu mày, suy nghĩ ba giây, "Tôi không tin, nếu thế sao tôi vừa nói không cần thì cậu ta đã nói là muốn đưa cho cậu, mà không phải đưa cho Phương Hiểu hay Triệu Sâm, tôi thấy là do cậu ta thích cậu."
Khương Nam Thư phát hiện anh không thể phản bác lại logic này, anh chỉ có thể nói, "Đưa chai nước thôi mà."
"Khương Khương, cậu không hiểu." Kỷ Phong Miên đau lòng, ""Số không" mưu mô này làm chuyện gì cũng vòng vo tam quốc, mục đích của cậu ta là muốn đưa nước cho cậu, nhưng lại nói vòng vo đưa nước cho tôi.

Đúng rồi, cậu từng nói đấy, đây chính là "trà nghệ"."
Khương Nam Thư không còn gì để nói, cuối cùng chỉ nói một câu, "Rồi, tôi biết rồi, cậu cứ chơi đi, tôi về kí túc trước."
Khương Nam Thư đứng dậy, chuẩn bị rời đi thì lại bị kéo lại.
"Đợi đã."
"Sao?"
"Về nhà với tôi."
Ngày mai là cuối tuần, Kỷ Phong Miên nghĩ trái nghĩ phải đều thấy để Khương Nam Thư lại kí túc xá không được an toàn.

Không vì điều gì khác, chỉ vì hôm qua Khương Nam Thư đã từ chối lời mời ăn cơm của hắn.
Trước khi loại bỏ hết mọi mối nguy hiểm ở trường thì Kỷ Phong Miên tuyệt đối không để Khương Nam Thư ở một mình lại một nơi nguy hiểm trùng trùng như trường học
Hơn nữa, hắn vừa mới hiểu rõ tâm tư của An Khả Hạ với Khương Nam Thư lại càng thêm bất an.
Nguyên nhân lớn nhất khiến Khương Khương nhà hắn không muốn kết hôn sinh con chính là vì tính chất công việc sau này hằng năm đều ở ngoài, kết hôn sinh con là không chịu trách nhiệm với nửa kia.
Nhưng...
Nếu nửa kia của Khương Nam Thư là con trai...thì sao?
"Này—" Khương Nam Thư khẽ nhíu mày, "Buông tay ra, hơi đau đấy."
"A, xin lỗi cậu." Kỷ Phong Miên nói, "Đã lâu không thăm ông nội tôi rồi, lần này ông cũng sẽ về nhà ở hai ngày, cậu về chung với tôi đi."
Khương Nam Thư không tìm được lý do nào để từ chối.
Anh gật đầu, "Được."
"Đi đi đi, về tắm rửa thôi."
Kỷ Phong Miên đứng dậy, khoác vai Khương Nam Thư đi về hướng kí túc xá.
Đến khi Triệu Sâm và Phương Hiểu chơi bóng xong ra khỏi sân đấu, hai người nhìn balo và áo khoác của mình vứt ở bên cạnh rồi nhìn nhau.
Triệu Sâm: "Phong ca đâu rồi?"
Phương Hiểu: "Không biết, vừa nãy còn ở đây mà.

À, lẽ nào đi theo Nam ca rồi."
"Mày quên à, chúng ta tới đây với Phong ca đấy."
"..., lẽ nào đây chính là "trọng sắc khinh bạn" trong truyền thuyết?" Phương Hiểu mê mang nhìn phía cuối con đường không có bóng người.
Triệu Sâm nhíu mày "Đừng nói lung tung, Phong ca sợ đồng tính."
Phương Hiểu nhớ lại dáng vẻ dính lấy Khương Nam Thư của Kỷ Phong Miên, không nhịn được hỏi, "Mày đã hỏi kĩ anh họ mày chưa, triệu chứng sợ đồng tính rốt cuộc có phải như thế không?"
Triệu Sâm dừng lại, cậu ta cũng bắt đầu hoài nghi bản thân.
"Hay là để tao đi hỏi lại? Tao cứ cảm thấy sai sai chỗ nào ấy."
Cậu ta nhớ lại chuyện hồi nghỉ hè, Kỷ Phong Miên kiên quyết muốn đổi tới cùng phòng kí túc xá với Khương Nam Thư.
Triệu Sâm từng hỏi Kỷ Phong Miên lý do.
Kỷ Phong Miên nói, sao hắn có thể để Khương Nam Thư ở nơi mà hắn không nhìn thấy, còn ở cùng với những người đàn ông khác trong cùng một phòng được.

Lúc đó Triệu Sâm cũng không nghĩ nhiều, bây giờ nghĩ lại lời nói của Kỷ Phong Miên đúng là kì lạ.
Có ai lại có h*m m**n chiếm hữu với bạn bè của mình như vậy?
Không bình thường.
***
Trong kí túc xá.
Khương Nam Thư đứng trước tủ quần áo dọn đồ, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước.
Hai người bạn cùng phòng kia chưa về, lúc này trong phòng chỉ có hai người.
"Khương Khương, lấy quần áo giúp tôi với!"
"Không!"
"Hả, tại sao? Khương Khương cậu dữ quá à."
Tay Khương Nam Thư dừng dọn đồ, "Cậu có thể ở trần mà ra, con trai với nhau cậu ngại cái gì?"
Anh rủ mắt tiếp tục dọn đồ.
Chỉ là câu nói vừa rồi khiến Khương Nam Thư có hơi thất thần, anh vô thức từ chối, nói hết câu anh mới nhận ra bản thân bất thường.
Đúng, con trai với nhau, anh ngại cái gì? Tại sao lại từ chối mang quần áo vào cho hắn.
Là bởi vì anh không muốn trong bầu không khí ám muội trong phòng tắm lại nhìn thấy...
Dừng!
Không được nghĩ nữa.

nghĩ tiếp sẽ rất nguy hiểm.
Lý trí Khương Nam Thư cấp tốc online, anh dứt khoát dừng tay, ngồi xuống giường cầm cuốn văn hiến bên cạnh lên bắt đầu đọc.
Những con chữ lạnh lùng khiến anh thoát khỏi dòng suy nghĩ của bản thân, những cảm xúc hỗn loạn cũng dần dần bình tĩnh lại, dường như người vừa xúc động ban nãy chưa từng tồn tại.
Cho đến khi một cơ thể nóng rực dính vào người anh.
Khương Nam Thư chỉ thấy sau lưng chợt nặng, tiếng oán giận của người nào đó vang lên.
"Khương Khương, cậu ác quá, văn hiến còn đẹp hơn tôi sao?"
"..." Khương Nam Thư lạnh nhạt mở miệng, "Làm phiền cậu mặc quần áo vào."
Kỷ Phong Miên: "Đều là con trai, cậu ngại cái gì? Nào, quay qua đối mặt với tôi."
Hắn vừa nói vừa làm, hắn giữ vai Khương Nam Thư rồi quay người anh lại.
Không kịp đề phòng, mặt Khương Nam Thư lao thẳng vào phần bụng Kỷ Phong Miên.
"!"
Kỷ Phong Miên còn làm như không hay biết, đắc ý nói, "Thấy sao, cơ bụng tôi đẹp hơn cả năm trước đúng không, hai tháng qua ngày nào tôi cũng luyện tập..."
"Kỷ Phong Miên." Khương Nam Thư ngắt lời hắn, "Sao cậu không ngất?"
"Hả?" Kỷ Phong Miên chớp chớp mắt, mãi sau mới nói, "Đúng ha, sao tôi không ngất?"
_______.
 
Back
Top Bottom