Đam Mỹ Pháo Hoa - R Công Chaos

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,506,060
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
phao-hoa-r-cong-chaos.jpg

Pháo Hoa - R Công Chaos
Tác giả: R Công Chaos
Thể loại: Đam Mỹ, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Nhẹ nhàng, Đoản văn, THỤ SỦNG CÔNG

Độ dài: 5 phần siêu ngắn

Giới thiệu:

Vào thời điểm còn huy hoàng của Cảnh Thân, Hồ Chân là một trong những người theo đuổi hắn.

Khi hào quang của Cảnh Thân đã tan hết, người chạy theo hắn cũng tan theo, chỉ còn Hồ Chân vẫn ngoan cố như tảng đá, đuổi cũng không đi.

Sau đó bọn họ ở cạnh nhau, sống qua ngày

CP: Cảnh Thân CÔNG x Hồ Chân THỤ.

Hơi u ám, không dính khói lửa nhân gian công x lưu manh, bao che khuyết điểm, kiên cường thụ Chỉ muốn viết một câu truyện về cuộc sống yên bình. Chủ công, thụ sủng công, thụ theo đuổi công.​
 
Pháo Hoa - R Công Chaos
Chương 1


1.

Mặt trời còn chưa hoàn toàn biến mất khỏi đường chân trời, màu vàng ấm áp phủ kín bầu trời như dát vàng khiến cho bao người đi đường dừng lại chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè.

Buổi đêm của thành phố vừa mới bắt đầu, trong phòng người nào đó đã kết thúc một hồi mê loạn.

Trong phòng trọ ở phía sau trường đại học có diện tích không lớn lắm, người đó và cái ban công bị dằn vặt tới thảm hại. Nơi đâu cũng là dấu vết sau một cuộc triền miên.

Trên giường lại càng thê thảm hơn. Chăn đơn bị rơi xuống đất một nửa, bao cao su và dịch bôi trơn đầy giường. Tủ nhỏ đầu giường bị xô đẩy xiêu xiêu vẹo vẹo. Ở trên mặt đất, đâu đâu cũng thấy dấu vết của dịch thể. So với việc hai người l*m t*nh, hiện trường này giống như vừa xảy ra xô xát xong.

Cảnh Thân lui về chỗ sạch sẽ duy nhất trên giường, dựa đầu vào tường, nhăn lại đôi lông mày đẹp đẽ, gương mặt âm trầm, hút thuốc.

Một người tuấn tú, có phong thái thiếu niên sạch sẽ, lại có ngoại hình trắng trẻo thư sinh được các cô gái thích nhất, ngón tay thon dài cầm điếu thuốc lá nữ vị bạc hà hút một hơi.

Yêu tinh vừa rồi đánh nhau với hắn là một người đàn ông có thân hình cao lớn, đẹp đẽ, có tám múi cơ bụng, cơ thể cân đối, không quá đô con, kết hợp lại là một người cực kỳ nam tính, nói không quá chứ có thể đi làm người mẫu bìa tạp chí. Lúc này đây, y khỏa thân đứng mặc đồ lót dưới chân giường, ở đùi trong còn đang sinh thể dịch. Y dùng tay gạt đi rồi dùng giấy lau sạch.

Cảnh Thân nhướng mày, ném gối: “Mẹ, anh đi tắm đi, mặc đồ luôn coi có được không.”

“Anh tiếc mà.” Người đàn ông đón lấy cái gối, không giận mà lại cười ngốc, ngồi xổm xuống bên giường, hôn một cái vang dội lên mặt Cảnh Thân, cười hì hì hỏi: “Sao nào, A Thân, vừa rồi trên giường anh có dâm không nào? Em chơi anh thích đến mức không chịu nổi luôn!”

“Biến mẹ đi.” Cảnh Thân thẹn quá hóa giận mà nhấc chân lên đạp y, rặng đỏ hiện lên trên gương mặt trắng trẻo. Hồ Chân nhìn đến mức ngứa ngáy trong lòng, tiện tay bắt lấy chân hắn, đặt lên một nụ hôn đầy yêu thương. Hôn một cái hôn luôn lên tới khu vực đùi trong, thậm chí còn định hôn luôn sang bên cạnh.

Cảnh Thân nhịn cho hôn, mãi tới khi vào khu vực nguy hiểm mới vỗ đầu y một cái, tỏ vẻ khó chịu: “Biến biến, không phải anh định đi mở cửa hàng à? Biến đi cho tôi nhờ.”

Thể lực của Hồ Chân tốt lắm. Cho dù lần này hai người quan hệ hơi quá đà nhưng mà người mềm chân, xương sống thắt lưng đau, cả người không có lực lại là Cảnh Thân, còn Hồ Chân người ta khỏe như vâm, nhảy xuống giường còn cõng được hắn chạy năm km.

Hồ Chân nhìn gương mặt mệt mỏi kia cũng không nghịch nữa, hôn mạnh người ta một cái rồi vừa mặc áo khoác vừa dặn dò: “Ừ, thế anh đi đây. Một chốc nữa có dì tới dọn phòng, em cứ kệ đi. Cơm nấu xong ở trong hộp giữ ấm rồi. Hút thuốc ít thôi, không tốt đâu. Chờ anh về mang đồ ăn ngon cho em.

Cảnh thân mất kiên nhẫn khoát tay, giục nhanh lên nhưng lại tiện tay tắt thuốc đi.

Hồ Chân thấy việc đó thì như là một chú chó lớn được chủ nhân cổ vũ, nhanh chóng đi dép, vui vẻ đi ra ngoài.

Cảnh Thân dựa vào đầu giường, nhìn bầu trời màu lam thẫm đang tối dần đi, đột nhiên nóng nảy mà vỗ đầu giường: “Mẹ, lần này vẫn không tắm mà đã chạy ra ngoài.”
 
Pháo Hoa - R Công Chaos
Chương 2


2.

Ở đại học, Hồ Chân là sinh viên khoa năng khiếu thể dục, am hiểu nhất là quyền anh. Người trong lòng y, người được nịnh bợ – Cảnh Thân kiêm chức làm người mẫu, đã từng rất nổi tiếng.

Chẳng qua Hồ Chân của hiện tại là ông chủ của một cửa hàng bán xiên nướng nho nhỏ ở phía sau trường đại học thôi.

Nhan sắc của Hồ Chân không tồi, vóc người đẹp, tay nghề cao, tính cách lại hào sảng, nên tuy là đi dép lê trông lôi thôi lếch thếch nhưng vẫn có một đội em gái rảnh việc chạy đến vừa ăn xiên nướng vừa nhìn anh đẹp trai.

Trong lòng các cô không có ý định gì. Dù sao ông chủ Hồ yêu người yêu nhà mình thế nào thì ai cũng biết, huống chi ngày nào đi mở hàng trên người cũng có dấu hôn xanh xanh tím tím, mặt vênh tận trời, gặp ai cũng khoe.

Rảnh rỗi, Hồ Chân thích ngồi xuống lề đường, cầm hai xiên thịt nướng với một chai bia mà khoe cuộc sống hàng ngày của mình với người yêu, cho người khác ăn thức ăn chó.

Cảnh Thân nhỏ hơn y ba tuổi, năm ấy là hot boy khoa kiến trúc, được mọi người gọi là “hoàng tử không dính khói lửa nhân gian”, giữ lễ không lêu lổng, không hút thuốc, không uống rượu, chăm chỉ học tập, băn nhã thanh cao. Ở giữa đám sinh viên mà cả ngày chỉ nghĩ làm sao trốn học đi chơi với người yêu thì hắn có vẻ nổi bật.

Lúc đó Hồ Chân vẫn là một trong những người tài của khoa thể dục, tuy rằng có nghe nói tới bảo bối ngoan ngoãn của khoa kiến trúc – Cảnh Thân, nhưng cũng chỉ cười nhạt thôi.

Là đàn ông thì phải có dã tính, có thể đội trời đạp đất mới chiều vợ được.

Sau đó y nhanh chóng bị vả sấp mặt.

Đến bây giờ y vẫn nhớ tới sự rung động khi lần đầu tiên trông thấy Cảnh Thân.

Trong một con hẻm nhỏ mờ tối, chỉ có ánh đèn tờ mờ, ảm đạm thậm chí không chiếu sáng nổi trong phạm vi một mét xung quanh.

Cảnh Thân đứng dựa vào tường, cổ tay áo sơ mi chỉ tiện tay xắn lên, một chân chống vào tường.

Ngón tay thon dài của hắn cầm một điếu thuốc lá nữ vị bạc hà, hơi hơi ngẩng đầu lên, lộ ra trái cổ quyến rũ, mắt hơi nheo lại, từ từ nhả khói ra che khuất tầm nhìn của y.

Vị hoàng tử không dính khói lửa nhân gian bị sương khói vấn vít xung quanh như thực thể của hoa trong gương, trăng dưới nước, có thể nắm được trong tay.

Hồ Chân ôm ngực. Y biết mình xong đời rồi.

Sau đó là từ từ tiếp cận, lần lượt thăm dò, khiến cho y nhất kiến chung tình, tái kiến ái mộ.

Có người nói Cảnh Thân làm bộ, rõ ràng có hút thuốc, uống rượu, đánh nhau mà còn giả vờ làm thiếu niên thuần khiết. Chính vì vậy mà ồn ào một hồi, ép Cảnh Thân phải bị tẩy chay.

Thế nhưng Hồ Chân lại thương hắn đàn ông như vậy.

Thương vẻ học sinh ngoan giả vờ của hắn, cũng thương cả dáng vẻ suy tư hút thuốc lá của hắn.

Dáng vẻ nào của Cảnh Thân cũng khiến y yêu chết đi được.
 
Pháo Hoa - R Công Chaos
Chương 3


3.

Cảnh Thân vặn vẹo chăn một hồi, cuối cùng vẫn rút một điếu thuốc.

Hắn không nghiện thuốc lá nhưng lại thích loại thuốc lá nữ vị bạc hà này, hơi đắng nhưng lại mát lạnh, không có việc gì thì hút một điếu, mùi hương thơm mát.

Hắn từng nổi danh là học sinh ngoan. Cho rằng cái “tốt” mà mọi người hy vọng là tiêu chuẩn cho mình, con người biết đánh nhau, hút thuốc, uống rượu của hắn trở thành con rệp không được để người khác thất, bị đè xuống đáy vực.

Cuối cùng không tưởng tượng được, vì cái “tốt” này mà bị người đạp một phát xuống lầy.

Tới khi ấy hắn mới biết Hồ Chân.

Cảnh Thân hút một hơi, hạ mi mắt, từ từ nhả khói. Khói thuốc chầm chậm tan biến trong phòng nhỏ, tựa như những điều hắn từng có được.

Chỉ có Hồ Chân là ngoại lệ.

Thời điểm còn huy hoàng trong quá khứ, hắn có biết Hồ Chân, ngôi sao vận động, con người côn đồ, mạnh mẽ, ngày nào cũng tự cho là bí mật theo sát hắn, mua cơm, mua nước, đưa ô.

Sau khi bị tẩy chay, cả nam lẫn nữ, những người từng theo đuổi hắn biến mất như mây khói, chỉ còn Hồ Chân vẫn ngoan cố như tảng đá, đuổi cũng không đi.

Sau đó…

Sau đó Hồ Chân bỏ qua cơ hội nhập ngũ, theo hắn mở một quán nướng ở sau trường đại học, làm ăn cũng được, mà hắn cũng nhận việc thiết kế tự do. Tuy cuộc sống của hai người không dư dả nhưng coi như là cũng qua ngày.

Hồ Chân giống như một con rồng giữ của trông coi hắn năm năm, cuối cùng cũng ở bên hắn, sống qua ngày.

“Tên khốn đó…” Cảnh Thân nhả khói, cau mày nhưng khóe miệng lại cong lên.
 
Pháo Hoa - R Công Chaos
Chương 4


4.

Hồ Chân đêm nay về nhà không đúng giờ.

Cảnh Thân ngẩng đầu lên khỏi bản thiết kế, nhìn đồng hồ, nhíu mày suy nghĩ.

Hồ Chân là người yêu nổi tiếng trong khu này, ngày nào cũng về đúng giờ, không câu thêm, nấu cơm giặt giũ làm hết, cưng chiều người yêu đến kỳ cục.

Việc đến giờ này mà y chưa về chưa bao giờ xảy ra, thậm chí trước khi ra khỏi cửa còn nói mang đồ ăn ngon về cho Cảnh Thân, nếu bình thường thì đã vội vàng chạy về, phe phẩy đuôi tranh công.

Cảnh Thân mím môi, s* s**ng dưới đống bản vẽ tìm điện thoại. Cự nự, chần chờ mãi mới quyết định bấm số điện thoại quen thuộc.

Điện thoại vừa gọi ngay lập tức đã thông máy. Tiếng gió bên kia hơi lớn nhưng tiếng th* d*c dồn dập của Hồ Chân lại rõ ràng, lại có một chút phấn khích: “Alo, A Thân yêu! Chờ anh sốt ruột rồi hả? Anh về ngay đây!”

Tuy rằng y cố gắng bắt chước giọng điệu cợt nhả, lưu manh bình thường nhưng Cảnh Thân vẫn thấy có gì đó bất thường. Hắn ngồi nghiêm chỉnh, không nói gì, gõ gõ mặt bàn theo thói quen.

Mỗi thói quen nhỏ của Cảnh Thân, Hồ Chân đều quen hết. Biết Cảnh Thân tức giận, Hồ Chân nhấc tay đầu hàng: “Ôi ôi, anh sai rồi. A Thân, đoán xem anh vừa gặp ai nào?”

“Ai?” Cảnh Thân biếng nhác nhướng một bên mắt, hút một hơi.

“Gã khốn kia!” Giọng Hồ Chân trầm thấp, giọng điệu ác độc như là có thù oán ngập trời.

Dường như bắt được ám hiệu nào đó, Cảnh Thân đứng bật dậy: “Không phải anh đi tập kích gã đấy chứ?”

Hồ Chân không nói lời nào, giả vờ câm ddiesc.

Nhà gã khốn kia có tí điều kiện. Gã tự cho mình là người đạo đức thanh cao, không ưa Cảnh Thân “không dính khói lửa nhân gian” có vẻ sạch sẽ như vậy được nhiều người vây quanh. Chính gã ghim Cảnh Thân, kéo bè kéo lũ ồn ào náo loạn ở trường làm Cảnh Thân bị tẩy chay, thanh danh xuống dốc không phanh.

Đời này Hồ Chân hận nhất người đó. Giờ đây khó khăn lắm mới gặp người, không đánh chết gã thì y không phải là Hồ Chân.

“Không có gì đâu A Thân cưng, vợ em là chứ, vua quyền anh năm đó đảm bảo khiến hắn không thể tự lo liệu sinh hoạt nữa.” Hồ Chân cười hì hì, lần đầu tiên cúp máy trước.

“Anh! Hồ Chân!”

Cảnh Thân tức giận đập bàn rồi lại chịu trận. Hồ Chân thẳng tính, lại có bản lĩnh. Y hận kẻ đã làm hại hắn, bây giờ gặp được, nói y không nên làm gì là chuyện không thể nào.

Quẳng di động lên bàn, Cảnh Thân quả thực không muốn quan tâm đến Hồ Chân. Hắn ngồi xuống rồi lại nghĩ sao với tính gã khốn kia làm sao lại không ra ngoài với vệ sĩ nhỉ?

Cảnh Thân đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, cầm bút mà không thể vẽ được nữa.

Ánh trăng tối nay như màu tro bụi, từng sợi từng sợi chiếu xuống, ảm đạm giữa không trung.
 
Pháo Hoa - R Công Chaos
Chương 5


5.

“Tình yêu ơi! A Thân! Anh về rồi đây! Mua cho em bánh lựu siêu khó mua nhà họ Vương đây!”

Hồ Chân đẩy cửa, đắc ý bước vào. Tuy trên mặt y có hai vết bầm, áo trắng lôi thôi lúc đi ra ngoài cũng bị rách nhưng gói bánh nhà họ Vương trong tay thì nguyên vẹn, còn ấm.

Đèn đầu giường như một quả trứng chim tỏa ra sáng ánh sáng mờ mờ khiến vẻ mặt của Cảnh Thân mờ nhạt.

Cảnh Thân mặc một áo sơ mi phong phanh tựa vào đầu giường, hai chân thon dài đặt trên giường, một tay khoanh lại, một tay cầm một điếu thuốc lá nữ, hút một hơi rồi lại nhả khói ra.

Tàn thuốc rơi xuống.

Hồ Chân thấy hắn hút thuốc mạnh như vậy, bất đắc dĩ thở dài: “Sao hút mạnh thế!” Nói xong nghiêng người qua định hôn nhưng bị Cảnh Thân tránh đi.

Cảnh Thân để điếu thuốc ở đầu giường, không nói gì, nặng nề nhìn Hồ Chân – người ngưỡng mộ hắn, ngồi xổm dưới đất.

“… Hồ Chân,” Cảnh Thân nhắm mắt lại, thở dài, “Mẹ anh, đồ khốn!”

Hồ Chân chỉ sợ hắn giống vừa nãy, chỉ nhìn y mà không nói gì, giờ bị mắng lại vui tươi hớn hở hôn mu bàn tay Cảnh Thân một cái, cười hề hề: “Hề hề, cưng ơi không sao nè. Anh là ai chứ, anh hơi bị giỏi đấy!”

Cảnh Thân nhịn một lúc nhưng vẫn không kiềm chế được mà đá Hồ Chân một cái. Quả nhiên vẫn bị tóm chân, từ từ hôn lên, hàm hồ: “Ưm… Cưng à… Anh muốn…”

Cảnh Thân bị hắn dịu dàng, thuần thục k*ch th*ch điểm nhạy cảm, toàn thân đỏ lên. Hắn đỏ mặt mắng: “A… mẹ anh… ưm…”

Tiếng nước từ từ vang lên, pháo hoa nổ tung trong màn đêm, lóa mắt.
 
Back
Top Bottom