Ngôn Tình Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39

Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 160


/images/2024-0308.gif

Những lời nói đầy kích động của Tề Thịnh không chỉ khiến Tang Tiếu bối rối mà còn khiến những cư dân mạng đang xem livestream sững sờ.

[Vãi lều hahahahaha, Tề Thịnh điên rồi sao? Tin ai không tin lại đi tin Tang Tiếu? Tốt xấu gì anh ta cũng tốt nghiệp Đại học Bắc kinh đó, mắt sáng một tí đi được không vậy trời?]

[Tang Tiếu thật đáng ghét quá đi mà, trong một chương trình giải trí trước đó đã cặp kè với một nam nghệ sĩ rồi. Bộ không có đàn ông là không sống được hả?]

[Ê cái đứa ngu ngục lầu trên, mồm miệng sạch sẽ tí đi, giao tiếp bình thường cũng có thể nói là dụ dỗ cặp kè nữa. Ngoài đời hẳn là chẳng có ai yêu quý, cuộc sống chán nản tuyệt vọng lắm phải không?]

[Cái gì mà điên rồi? Bộ có ý kiến gì với việc Chíu Chiu hoàn toàn dựa vào sức mình mà thoát ra khỏi mật thất đầu tiên hả? Trong số bốn nhóm, bọn họ là nhóm thứ hai đến tầng năm, khiến thầy Tề tin tưởng chẳng phải là chuyện rất chi bình thường sao? Chưa kể nhóm thầy Tề đã kẹt trong mật thất thứ hai mấy chục phút rồi, không nhờ Chíu Chiu chỉ vào gương thì liệu thầy ấy có tìm được ngăn kéo giấu bức họa hay không hả?]

[Hahaha, fan của Tang Tiếu cũng điên rồi sao? Tang Tiếu nhà mấy người chỉ vào gương rõ ràng là vì lười biếng không đọc tờ báo, đừng có dát vàng lên mặt Tang Tiếu nữa!]

[Bọn tôi dát vàng thì cũng là do có chỗ để dát, dù sao cũng tốt hơn fan nhà ai đó, idol vẫn còn đang kẹt cứng trong căn phòng đầu tiên kia kìa, mấy người muốn dát vàng cũng dát không được!!!]

Sức chiến đấu của các Dâu vốn rất mạnh. Mà gần đây, bất kể là phần thể hiện xuất sắc của Tang Tiếu trong vài chương trình giải trí hay kỹ năng ca hát tuyệt vời của cô, tất cả đều khiến các Dâu có được rất nhiều sức mạnh so với trước đây, thế nên năng lực chiến đấu với anti cũng dần tăng lên.

Chíu Chiu nhà bọn họ còn có thể đối đầu trực diện với đám anti trong phần bình luận trên Weibo, thân làm người hâm mộ tuyệt đối không thể khiến thần tượng mình mất mặt được!

Trong mật thất, bốn người Tang Tiếu đang trải tranh cuộn ra. Vừa mới mở ra một cái, ngoài cửa liền truyền đến tiếng bước chân, Cố Ly Nguyệt càng thêm hoảng sợ, vô thức kéo Tang Tiếu trốn phía sau Tề Thịnh: “Thầy Tề, bọn em sợ ma lắm.”

Tang Tiếu gật đầu hùa theo: “Bọn em sợ ma.”

Thấy vậy, Lộ Chúc Chúc liền vươn tay đẩy Tề Thịnh ra phía trước: “Thầy Tề, biến hình đi!”

Tề Thịnh:... Đúng là một đám trùm diễn xuất.

Tuy rằng phỉ nhổ trong lòng, nhưng thân là người đàn ông duy nhất ở đây, Tề Thịnh vẫn đứng chắn trước mặt, huống hồ anh ta thật sự cũng chẳng sợ mấy NPC quỷ.

"Tề Thịnh, Chúc Chúc, mọi người đều ở đây à?!” Một giọng nữ ngạc nhiên truyền đến, ngay lập tức, Thi Dung với mái tóc xoăn dài xuất hiện trước mặt bốn người.

Thi Dung nhìn kỹ một chút, đến khi trông thấy Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt bên trong, cô ta kinh ngạc trợn tròn mắt, bật thốt lên: "Hai người thế mà thoát ra được rồi sao!”

Nói xong, cô ta quay đầu lại, oán trách cười: "Quế Qua, tôi đã bảo là cậu gây cản trở rồi mà. Cậu nhìn xem, Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt đã thoát ra hết rồi, hai chúng ta quá chậm.”

Cố Ly Nguyệt ghé sát vào tai Tang Tiếu thì thầm: "Bởi vì trước giờ tôi toàn đứng nhất từ dưới lên, cô ta không có chĩa mũi nhọn vào cậu đâu.”

Nghe vậy, Tang Tiếu nghiêng đầu nhìn Cố Ly Nguyệt, cũng nhỏ giọng thầm thì: "Tôi cũng đứng nhất từ dưới đếm lên, cơ mà cậu giỏi hơn tôi.” Lúc đối diện với đám ma quỷ có thể sợ hãi một cách chân thật như thế, chẳng bù với cô, diễn xuất không đủ tốt, cũng chẳng biết có thể lừa gạt ê-kíp chương trình hay không đây.

Xem ra cô hốt vị trí thứ nhất từ dưới đếm lên, Nguyệt Nguyệt hốt vị trí thứ hai từ dưới đếm lên rồi.

Nghe được câu trả lời của Tang Tiếu, biểu cảm của Cố Ly Nguyệt vô cùng quái gở, đồng thời cô ấy cũng có chút khó hiểu. Trong ba chương trình “Kỳ nghỉ thân yêu”, “Tốc độ cao lao về đích” và “Đoán xem đoán xem đoán xem”, Tang Tiếu có từng đứng bét rồi à?

Một bên khác, Quế Qua vừa cúi đầu phủi quần áo vừa đi vào phòng, nghe Thi Dung nói như vậy cũng không hề tức giận, anh ta mỉm cười ôn hòa, tỏ ra rằng tính tình rất tốt. .

||||| Truyện đề cử: Hổ Tế |||||

Khi nhìn thấy Tang Tiếu, trên mặt anh ta cũng không có quá nhiều cảm xúc khác thường, giống như thể anh ta không phải là người bị Tang Tiếu chèn ép và đuổi khỏi đoàn làm phim như những gì trên mạng đã nói lúc trước.

Quế Qua mỉm cười áy náy, giọng điệu dịu dàng hòa nhã: "Căn phòng bí mật trên lầu kia của chúng tôi làm một loạt mật mã liên hoàn, những suy luận của tôi đều dẫn chị Dung đi lạc hướng thôi.”

So với người chủ trì là Tề Thịnh, gần đây Quế Qua đã trở nên nổi tiếng hơn một chút, tăng được không ít fans trên mạng. Anh ta vừa xuất hiện, phần bình luận chạy đã được phủ kín bình luận của các fans, đồng thời cũng có nhiều bình luận diss Tang Tiếu hơn nữa.
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 161


/images/2024-0308.gif

Mặc dù vài ngày trước Quế Qua bị tung ảnh động có hành vi đồi bại, thế nhưng mấy ngày trở lại đây luôn được người hâm mộ “tẩy trắng” cho là anh ta bất cẩn không chú ý, góc chụp có vấn đề, v.v... Nhìn dáng vẻ ấm áp ôn hòa của Quế Qua bây giờ, một số người qua đường cũng không khỏi rung động.

Thi Dung liếc mắt nhìn thấy bốn người Tang Tiếu đang cầm cuộn tranh, cô ta tiến lên đón lấy cuộn tranh trong tay Lộ Chúc Chúc: "Bọn tôi đến thật đúng lúc, Quế Qua, không phải cậu là sinh viên mỹ thuật sao? Mau đến đây xem thử trong cuộn tranh này có mật mã gì không.”

"Được, để tôi xem." Quế Qua tốt tính đáp ứng, đồng thời chỉ vào vết bẩn trên áo: "Hồi nãy đụng phải quỷ trên lầu, lần mò đụng trúng thùng rác, trong số mọi người ai mang khăn ướt không?”

Vừa nghe đến khăn ướt, phần bình luận chạy ngay lập tức trở nên sôi nổi.

[Tui nhớ Tang Tiếu đã gạt hết cây lau nhà, không phải, sau đó NPC quỷ có lấy trong túi ra khăn giấy để lau tay!]

[Đúng vậy! Vài cái khăn ướt còn dư lại vẫn đang ở trong tay Tang Tiếu kìa!]

[Wow, Quế Qua cũng tốt bụng ha, chủ động cho Tang Tiếu một cơ hội để hòa giải?]

Vì Tang Tiếu không hề cố ý che giấu bàn tay đang cầm khăn ướt, thế nên ban đầu có một vài người nói Quế Qua tốt bụng thiện lương, tiếp sau đó liền có một vài người cho rằng Quế Qua vừa vào cửa đã nhìn thấy nên cố tình nói ra để chữa thẹn cho Tang Tiếu.

Bịch.

Một âm thanh không lớn không nhỏ vang lên.

Đám cư dân mạng đang khen Quế Qua hiền lành tốt bụng trong phần bình luận chạy trơ mắt nhìn Tang Tiếu nghiêng cổ tay, trực tiếp ném khăn ướt xuống đất rồi dùng chân dẫm lên.

Quế Qua:...

Cư dân mạng:???

Tang Tiếu cúi người nhặt khăn ướt từ dưới đất lên, bỏ vào trong túi nhỏ như ở chốn không người rồi nhét vào túi xách đang mang.

Cất khăn lau bẩn xong, Tang Tiếu vừa ngước mắt lên thì phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn mình, cô chớp chớp đôi mắt hạnh: “Không được vứt rác bừa bãi nha.”

Quế Qua:... Cư dân mạng:...

[Chỉ số ra vẻ: 1431/9999]

Ô ye!

Thấy chỉ số ra vẻ tăng lên, Tang Tiếu điên cuồng tán thưởng trong lòng, cô không muốn cho Quế Qua mượn khăn ướt, bẩn cũng không cho mượn!

Hóa ra người khác muốn mượn đồ, cô không cho mượn cũng được tính là ra vẻ!

Thấy bầu không khí đột nhiên đông cứng lại một cách kỳ dị, Lộ Chúc Chúc vội vàng cười nói: "Chúng ta mau xem tranh đi! Chị thật sự sợ đám ma quỷ trên lầu sẽ bất thình lình chạy xuống đó!”

"Đúng đúng đúng, chúng ta xem tranh đi.” Cố Ly Nguyệt lẳng lặng chắn ngang ánh mắt Quế Qua nhìn Tang Tiếu.

Cô ấy là người trong giới, tuy không biết rõ lắm chuyện gì đã xảy ra giữa Tang Tiếu và Quế Qua trong đoàn làm phim khi đó, nhưng cô ấy đã nghe kể một ít về con người Quế Qua.

Quế Qua bề ngoài có vẻ là một quý ông, nhưng thực chất anh ta là một tên đê tiện, có thể ngủ với diễn viên trẻ, fans, hẹn “phịch” hai ba người một ngày. Cũng chẳng biết tại sao Thi Dung lại mời Quế Qua đến hỗ trợ. Nếu sớm biết có Quế Qua, cô ấy sẽ không mời Tang Tiếu đến rồi, đỡ phải tức giận.

Bị Tang Tiếu không nể nang gì ngay trước màn hình phát sóng trực tiếp là điều mà Quế Qua không ngờ tới được. Nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt anh ta hơi nứt ra một chút, nhưng đó chỉ là thoáng qua rồi biến mất, tích tắc sau, anh ta bước lên trước với vẻ mặt như thường, nhìn lướt qua cuộn tranh rồi nói: "Đây là bản sao của “Lạc thần phú đồ” – bức tranh được vẽ dựa theo ‘Lạc thần phú’ của Tào Thực.”

Trong lúc giải thích, Quế Qua thật ra cũng có chút chột dạ. Anh ta có thể nhận ra đại khái bức tranh nhưng chi tiết thì không thể nhớ được nữa. Nhìn qua nhìn lại mấy lần cũng không thể tìm thấy bất kỳ mật mã nào bên trong.

Thi Dung xem tranh không hiểu, thế nên cô ta giương mắt nhìn Quế Qua: "Thế nào, nhìn ra chưa? Tôi thấy ở đây có bốn bức tranh, tới đây tới đây, cả bốn đều được mở ra rồi, nói không chừng cậu đem chúng nó đi so sánh là có thể nhìn ra được đó.”

Về phần bốn người còn lại, Thi Dung cảm thấy chắc là bọn họ cũng giống như mình, căn bản không thể nhìn ra được bất kỳ sự khác biệt nào giữa các chi tiết của bức tranh.

Thế nên Tang Tiếu và những người khác cứ nhìn Quế Qua cúi đầu xem tranh rồi vắt óc suy nghĩ.

Đứng ngây ra đó mấy phút đồng hồ, đau đầu thêm mấy phút đồng hồ nữa mà không tìm ra được, ngược lại suy nghĩ tới lúc nhóm khách mời cuối cùng trên lầu và ma nữ áo đỏ sắp chạy xuống rồi.

"A!!!!" Radar quét ma của Cố Ly Nguyệt báo động trước tiên, cô ấy không để ý đến những người khác mà vừa la hét vừa lôi Tang Tiếu bỏ chạy: “Có ma!!! Chạy mau!!!”
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 162


/images/2024-0308.gif

Trong số ít những người còn lại, ngoại trừ Tề Thịnh thực sự không sợ hãi ra, những người khác đều sợ hãi, vì vậy mọi người liền đổ xô ra ngoài như ong vỡ tổ, chỉ có Tề Thịnh là nhớ thu dọn bốn bức tranh chưa được giải mã.

Cố Ly Nguyệt kéo Tang Tiếu bỏ chạy đầu tiên, chân chạy cực nhanh, phía sau nữa là Lộ Chúc Chúc và những người khác.

Bởi vì trên cầu thang dẫn xuống tầng năm có một ổ khóa mật mã, một tầng chỉ có bốn căn phòng, ngoại trừ căn phòng vừa rồi ra, những căn phòng khác đều khóa chặt, hoàn toàn không có chỗ trốn, thế nên cả đám cắm đầu xông lên lầu, trốn trong một căn phòng bí mật vừa được mở khoá tầng bảy, nhốt NPC ma nữ áo đỏ ở bên ngoài.

Lộ Chúc Chúc sợ hãi ngồi thụp xuống: "Chết tiệt, chuyện gì xảy ra thế, sao đột nhiên con quỷ này lại đuổi theo chúng ta? Tôi nhớ lúc tình cờ gặp phải lần đầu tiên, cô ta chỉ hù dọa thôi mà!”

Nghe vậy, trong nhóm cuối cùng đi xuống có người yếu ớt giơ tay lên: "Lúc bọn tôi đi ra, lầu bảy vẫn tối đen như mực, cô ta treo người nơi đó, bọn tôi không để ý thế là giơ tay kéo một cái, cô ta liền như thể hóa điên vậy.”

Khi bọn họ chạy xuống tầng dưới, tầng bảy vốn tối om cuối cùng đã được ê-kíp chương trình làm sáng lên.

Thi Dung kêu lên một tiếng: "Lâu như thế, ra là nhóm thầy Uông dẫn tới sao? Vừa rồi bọn em sắp giải ra được mật mã rồi.”

Nói xong, cô ta vội nhìn Quế Qua, khẩn trương hỏi: "Cậu tìm được mật khẩu chưa?"

Quế Qua tỏ vẻ khó xử: "Ban đầu suýt chút nữa là tìm ra rồi, nhưng vừa nãy trong lúc hoảng loạn tôi đã quên mất, nếu có thể nhìn bức tranh thêm vài lần nữa thì —"

"Tôi có đem tới đây. " Tề Thịnh dứt khoát đặt mấy bức tranh mà anh ấy đã gói ghém đến trước mặt Quế Qua: “Cậu xem đi, cả bốn bức đều ở đây nè.”

Quế Qua:...

Đệt, sao anh còn có thời gian mang tranh đi cùng nữa!

Nhìn vẻ mặt áy náy của hai người nhóm số bốn, Tang Tiếu nhỏ giọng nói: "Thật ra có khi con quỷ kia không phải chỉ ghim mỗi nhóm mấy người đâu, lúc tôi xuống lầu cũng có túm tóc cô ta.”

Tang Tiếu nói xong, thấy những người khác đều quay sang nhìn mình, cô xấu hổ mím môi, sau đó giơ hai ngón tay, thành thật nói: "Còn giật hai cái nữa."

Những người khác: …

Thi Dung liếc nhìn Tang Tiếu rồi lại nhìn những người khác: "Nếu ma nữ mặc đồ đỏ đang nhắm vào Tiếu Tiếu và hai người nhóm thầy Uông, hay là chúng ta chia nhau hành động đi. Ba người chịu trách nhiệm đánh lạc hướng ma nữ để Quế Qua yên tâm tìm mật mã?” Nghe Thi Dung nói, Tang Tiếu lập tức im lặng, đồng thời biểu cảm cũng có chút kỳ quái.

Quế Qua thấy vậy liền vội vàng giải thích: "Không phải bọn tôi muốn bỏ rơi mọi người đâu, chưa kể chương trình cũng đâu có luật là bị ma quỷ loại đâu. Chị Dung chỉ là sợ mọi người sẽ bị truy đuổi suốt, không thể tĩnh tâm tìm mật mã mà thôi.”

Nói xong, anh ta lại cười một tiếng: "Mọi người cho tôi chút thời gian, tôi sẽ cố gắng tìm mật mã càng sớm càng tốt, không để Tang Tiếu và anh Uông phải làm mồi nhử đâu.”

Nghe xong những lời giải thích bổ sung của anh ta, vẻ mặt Tang Tiếu thêm kỳ quái, cô kéo ống tay áo của Cố Ly Nguyệt, nhỏ giọng hỏi: "Nhược điểm của mấy người bị anh ta nắm trong tay à?”

"A? Trong tay ai cơ?" Cố Ly Nguyệt cũng thấp giọng trả lời. "Quế Qua á?"

Tang Tiếu gật đầu, giọng điệu khó hiểu: "Đúng vậy, không bị nắm nhược điểm thì mấy người mắc gì phải phối hợp với anh ta tìm mật mã lâu như vậy trong khi đã biết rõ mật mã rồi?

Cố Ly Nguyệt:?!!

Cậu nói lại lần nữa xem, trong khi bọn tôi đã cái gì cơ?

Cô ấy nhìn Tang Tiếu với vẻ nghi ngờ, thậm chí còn quên hạ thấp giọng: "Tang Tiếu, cậu biết mật mã sao?"

"0132 đó." Tang Tiếu tưởng rằng Cố Ly Nguyệt nghĩ mình không biết, nhất thời mất hứng. Sao mà cô lại “cùi bắp” như Quế Qua được!

Nói xong, Tang Tiếu chỉ vào một trong những bức tranh, đáp một cách rất chắc chắn: "Thời gian ghi trong phần đề tên của mỗi bức tranh đều sai một số. Căn cứ vào thời gian vẽ tranh, bốn bức tranh có thể sắp xếp theo thứ tự 1234, sau đó xếp những số bị sai vào, ta được 0132.”

Xung quanh đóng băng.

Những người khác đều ngây người nhìn Tang Tiếu, thậm chí còn quên cả chớp mắt!

Một lúc sau, Lộ Chúc Chúc mở cuộn tranh ra, kinh ngạc nhìn lại Tang Tiếu, cao giọng thốt ra một câu: “Vãi cả lều???”

Những người khác: … Vãi cả lều đúng là nói ra tiếng lòng của bọn họ.

Tang Tiếu ngơ ngác nhìn những người khác đang sửng sốt, cô chớp chớp mắt, một lúc sau mới hỏi, vẻ vô cùng chột dạ: "Bộ tôi nói sai rồi à?" Cũng đúng nhỉ, ê-kíp chương trình không thể dùng những lỗi sai rõ ràng như vậy làm mật mã được.
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 163


/images/2024-0308.gif

Khi còn ở tông môn, Tang Tiếu phụ trách làm những việc rất đơn giản như là quét dọn thư viện. Tuy không thể luyện được một vài bí tịch nhưng khi rảnh rỗi cô hay lật xem nên cũng nhớ một ít.

Cô thuộc hết bí tịch rồi, tất nhiên cũng lật xem đi xem lại những quyển sách cổ của thời kỳ trước.

Vì vậy, trong mắt Tang Tiếu, bốn bức tranh trước mặt - bốn bức tranh vô cùng nổi tiếng này, thời gian được ghi trên chúng bị sai, thật sự là lỗi sai rất rõ ràng.

Một lúc sau, Tang Tiếu mặt mày tiu nghỉu, giọng điệu chán chường: “Đã làm lãng phí thời gian của mọi người rồi.”

"Không phải, không lãng phí thời gian, chúng ta xem thử trước đã.” Không đợi những người khác có phản ứng, Cố Ly Nguyệt đã nhanh nhảu thu dọn xong bốn bức tranh, đồng thời kéo Tang Tiếu đi ra ngoài: "Nói cũng không sai, chúng ta phải thử đã.”

Thấy dáng vẻ nhanh nhẹn nói là làm của Cố Ly Nguyệt, các khách mời tham gia chương trình không khỏi kinh ngạc, cư dân mạng đang xem phát sóng trực tiếp cũng không giấu được sự ngạc nhiên. Ai mà ngờ được rằng “chú cừu lười biếng” có thể nằm thì sẽ không ngồi, có thể ngồi thì sẽ không đứng vậy mà lại có ngày hành động mau lẹ như vậy chứ!

Tề Thịnh cũng kêu mọi người ra khỏi phòng. Nếu bọn họ tiếp tục ở lại không biết chừng sẽ bị NPC bao vây nữa. Trước đó đã bị một, tiếp đó khả năng sẽ có hai, ba NPC đến. Tuy rằng sẽ bọn họ sẽ không bị những NPC quỷ loại bỏ nhưng sẽ lãng phí thời gian tìm manh mối.

Cả đám ào ào ra khỏi phòng, vừa tránh NPC vừa nhanh chóng xuống lầu, Tang Tiếu bị Cố Ly Nguyệt đẩy ra bấm mật khẩu, những người khác chăm chú nhìn… ngón tay của Tang Tiếu, nhìn Tang Tiếu hơi dọ dự bấm xuống bốn số [0132].

[Đinh! Xác minh mật khẩu thành công, mất hai giờ hai mươi phút ba mươi mốt giây. ]

Rõ ràng là âm thanh điện tử không khác là bao với lúc ở mật thất thứ nhất, nhưng lúc này lại giống như “tiếng trời” vậy, khiến người ta khao khát được nghe lại một lần. Đám khách mời trợn mắt há hốc mồm, cư dân mạng trong phòng phát sóng trực tiếp cũng c.h.ế.t lặng khi nhìn Tang Tiếu mở khóa mật mã.

“Đỉnh vãi!” Lộ Chúc Chúc vừa định cao giọng khen ngợi, nhưng chợt nhớ đến chuyện bọn họ đang trốn NPC ma nữ áo đỏ, cô ấy vội vàng hạ giọng, giơ ngón tay cái với Tang Tiếu, hứng khởi bừng bừng: “Trâu bò! Tang Tiếu đỉnh quá!”

Nhìn dáng vẻ thật lòng không hề giả tạo của Lộ Chúc Chúc, Tang Tiếu chớp chớp mắt, trong lòng lần đầu tiên thấy hoài nghi và d.a.o động, chẳng lẽ bọn họ thật sự không nhìn ra được vấn đề của bức tranh sao?

Bốn nhóm tám người thấy mật khẩu đã được xác minh, cửa cũng đã được mở, thế nên bọn họ không chậm trễ nữa, lập tức lao xuống lầu.

Mặc dù tám người hành động cùng nhau, nhưng cuối cùng ê-kíp chương trình cuối cùng sẽ tính điểm dựa trên tình tiết được thúc đẩy và manh mối được tìm thấy của mỗi đội. Mà trong mật thất thứ hai, không nghi ngờ gì nữa, Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt đạt điểm cao nhất.

Đúng như dự liệu, ở tầng ba bọn họ lại bị chặn đường bởi một cánh cửa mật mã, mà toàn bộ tầng ba lại chỉ có một căn phòng mở cửa, hai căn phòng nhỏ khác đều bị khóa.

Tề Thịnh đang chuẩn bị bảo mọi người chia ra để tìm manh mối thì Thi Dung liền xởi lởi cười cười với Tang Tiếu, đưa tay vỗ vỗ vai cô: “Tiếu Tiếu, cô đã tìm được mật mã trước rồi thì cứ việc nói thẳng ra, không cần phải đợi đến sau đó đâu, cứ kéo dài như vậy tự dưng chúng ta lại lãng phí thời gian.”

“Cô đó, đừng có xấu hổ.” Thi Dung bỏ tay đang vỗ vai Tang Tiếu ra, nghiêng đầu tiếp tục cười: "Nhưng mà tôi nói thật, vừa rồi cô như vậy thật sự rất giống như vị cứu tinh của mọi người, đứng ra ngay lúc nguy hiểm.”

Quế Qua cùng nhóm với Thi Dung, cũng cười phụ họa: "Sớm biết cô có thể tìm ra được mật mã thì tôi cũng chẳng cần múa rìu qua mắt thợ rồi. Nói ra thì xấu hổ thật, tôi là một người học mỹ thuật, vậy mà lại bị che mắt bởi chi tiết bức tranh, không thấy ngày tháng được đề rõ ràng.”

"Tôi cũng không ngờ lâu như vậy mà anh vẫn không nhìn ra." Lúc Tang Tiếu nói chuyện, cô nhấn rõ từng chữ, nói từ tốn trông có vẻ rất nghiêm túc: "Khi đó tôi còn tưởng rằng mọi người đang thử thách anh nên không có lên tiếng. Nhưng sau một thời gian dài, tôi sợ rằng mình và thầy Uông thật sự phải ra ngoài dụ đám quỷ rời đi."

Thầy Uông tên là Uông Minh, nhóm của anh ta là nhóm cuối cùng ra khỏi mật thất thứ nhất, đồng thời anh ta cũng là người đã giật tóc NPC ma nữ áo đỏ dẫn đến việc NPC ma nữ áo đỏ đi xuống lầu.
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 164


/images/2024-0308.gif

Thử thách cái gì cơ?

Thử thách ai kia chứ???

Mọi người đều choáng váng

Quế Qua… khuôn mặt anh ta sượng ngắt.

[Chỉ số ra vẻ: 1432/9999]

Ô ye!

Tang Tiếu tiếp tục thưởng cho mình "phiếu bé ngoan". Quả nhiên, nói ra suy nghĩ của mình trong chương trình livestream sẽ lấy được chỉ số ra vẻ một cách vô cùng dễ dàng!

Bé Tang Tiếu ơi, tiếp tục xông đến cột mốc 2000 chỉ số ra vẻ nào!

Đối diện với ánh mắt sáng ngời trong veo của Tang Tiếu, nhìn thấy sự tin tưởng vô hạn trong mắt Tang Tiếu rồi, những người khác đột nhiên cảm thấy m.ô.n.g lung trong lòng.

Vừa rồi trong mật thất thứ hai, thật sự là bọn họ đang thử thách Quế Qua sao? Kỳ thực bọn họ đã nhìn ra thời gian đề trên bốn bức tranh là không chính xác từ lâu rồi?

Bộ lừa quỷ hả.

Bọn họ còn chẳng nêu được tên của bốn bức tranh kia kìa.

Trong thoáng chốc, ngoại trừ Cố Ly Nguyệt hồn nhiên vô tư ra, những người khác đều đồng loạt nhìn về phía Tang Tiếu, như thể hy vọng có thể phân biệt được rằng Tang Tiếu là thực sự nghĩ bọn đang thử thách Quế Qua hay là cô đang chế giễu Quế Qua vì đã lãng phí quá nhiều thời gian như thế.

[Mấy đứa bảo Quế Qua hiền lành tốt bụng mau hiện hồn coi nào ha ha ha ha, ai thiện lương hơn ai chứ? Đem ra so sánh, Tang Tiếu để cho Quế Qua thoả sức thể hiện quả đúng là thiện lương và thân thiện. Ha ha ha ha ha ha. Ôi đệt, Tang Tiếu đặc biệt quá, rất là hợp gu tôi!] [Không được rồi không được rồi, mị đã bảo sao ánh mắt của Tang Tiếu khi nhìn Quế Qua kiểm tra tranh trước đó lại kỳ quái như thế, fan của Quế Qua nói cái gì mà Tang Tiếu ghen tị, thực ra lúc đó có lẽ là Tang Tiếu đang nghĩ rằng: Chỉ được thế này thôi ấy hả?]

[Thiện lương cái rắm ấy! Chắc chắn là Tang Tiếu và ê-kíp chương trình có thông đồng mờ ám với nhau, nếu không là gì có ai có thể nhìn ra được thời gian đề trên bốn bức tranh bị sai kia chứ? Đến một sinh viên nghệ thuật như Quế Qua cũng không nhìn ra, những người khác có thể để ý thấy sao? Tôi thấy á hả, chuyện giống như Thi Dung nói đó, ê-kíp chương trình vẽ cho Tang Tiếu cái hình tượng "đứng ra ngay lúc nguy nan khốn khó" thì có! ]

[Ê cái người kêu là có thông đồng mờ ám kia, đừng có thấy ai nói câu gì là ngay lập tức suy diễn đủ thứ nha. Tôi khuyên ông nên để ý mặt mũi của mình tí đi, đừng quên mấy người trước đây từng bảo Tang Tiếu thông đồng mờ ám với chương trình "Kỳ nghỉ thân yêu" nhé ha ha ha ha ha.]

"Nghe chối hết cả tai! Có cái rắm mà thông đồng mờ ám ấy! Cho dù có chuyệ “Sinh tồn trong phòng kín” trừng mắt nhìn phần bình luận chạy trong phòng livestream, tức anh ách mà uống một ngụm trà thảo dược. "Nếu thật sự có mờ ám gì với Tang Tiếu, tôi uống trà sặc chết!"

Nhân viên công tác ở bên cạnh nén cười: "Đạo diễn, không cần phải thế đâu…"

"Cần! Tôi cảm thấy rất là cần đó!"

Đạo diễn nói xong thì đau đầu nhức óc đập bàn: "Đúng ra bọn họ nên phát hiện thứ tự chỗ mấy bức tượng đất sét bị sai trước, sau đó hà hơi lên gương để tìm ra thời gian chính xác, tại sao Tang Tiếu lại có thể một bước tìm trúng ngay được??"

Thiết kế bố trí cả căn phòng đều thành công toi chưa nói, ấy thế mà còn bị chụp mũ là thông đồng mờ ám với Tang Tiếu nữa!

Đúng là sỉ nhục!

Một sự sỉ nhục trắng trợn!

Nhìn thấy vẻ mặt đớn đau của đạo diễn, nhân viên trong phòng hai mặt nhìn nhau: "Nói mới nhớ, lúc đó chúng tôi còn tưởng rằng Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt lại theo kịch bản lười biếng vô dụng đứng nhất từ dưới đếm lên, kết quả…"

Đạo diễn ngửa đầu uống xong ly trà, sau đó nhìn danh sách dự đoán với vẻ vô cùng sầu muộn: "Kết quả là nhóm đứng bét trong danh sách dự đoán lại có điểm cao nhất trong việc tìm ra manh mối, hơn nữa còn có thể giành được vị trí đầu tiên. Cố Ly Nguyệt đã tìm được một người đoán mật mã xịn xò rồi."

Nói xong, đạo diễn xoa mặt thật mạnh, vốn ông ta đã hứa sẽ hỗ trợ cư dân mạng trong việc bầu chọn, mọi chuyện lúc đầu diễn ra vô cùng thuận lợi suôn sẻ, ai ngờ giữa chừng lại nhảy ra một Tang Tiếu kia chứ.

Đúng là thế sự vô thường!
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 165


/images/2024-0308.gif

Khó mà giở trò mờ ám!

Trong khi đạo diễn đang vuốt mặt, ở mật thất thứ ba, tám người nhóm Tang Tiếu đang tụ lại cùng nghiên cứu các manh mối mà bọn họ tìm được trong mật thất thứ nhất. . Thử 𝘁hách 𝘁ìⅿ 𝘁ra𝑛g gốc, géc gô _ 𝘁ruⅿ𝘁ruy 𝗲𝑛.ⅴ𝑛 _

Trong đó có báo, điện thoại di động, nhật ký và album ảnh do Tang Tiếu tiện tay mang theo trước khi rời khỏi mật thất.

Thi Dung cầm quyển nhật ký lên, nhẹ giọng đọc: "Tôi không hiểu mình đã làm gì sai. Bọn họ bỏ chuột c.h.ế.t vào hộc bàn, vẽ rùa lên quần áo, nhốt tôi trong phòng thiết bị. Chẳng lẽ bọn họ muốn tôi c.h.ế.t mới buông tha cho tôi sao?"

"Trang cuối cùng của quyển nhật ký được viết vào ngày Bảy tháng Mười hai, hình như là bạo lực học đường."

"Không chỉ có vậy." Tề Thịnh lấy điện thoại mà nhóm Tang Tiếu tìm được ra, phóng to hình ảnh bên trong: "Tôi vừa xem sơ qua, có rất nhiều tin nhắn đòi nợ và lăng mạ."

Tang Tiếu cố gắng không để mình là một đứa "cùi bắp" vô công rỗi nghề, thế nên cô cũng rút một tờ báo ra: "Trên đây nói có một vụ tai nạn xe hơi đã xảy ra, tài xế taxi và hành khách đều c.h.ế.t hết, có người nghi ngờ rằng tài xế taxi đang ôm một khoản nợ lớn nên muốn tự tử, dứt khoát kéo hành khách c.h.ế.t cùng."

Cố Ly Nguyệt thấy Tang Tiếu lên tiếng thì cũng vội vàng tiếp lời, tranh thủ giành điểm cho cả nhóm: "Trong số mấy tờ báo khác có một tờ đưa tin vợ của tài xế taxi đã nhảy lầu tự tử ở nhà, mà con gái của bọn họ, cũng chính là cô bé viết nhật ký cũng nhảy lầu tự tử ba ngày sau đó, khi c.h.ế.t mặc một chiếc váy đỏ."

"NPC ma nữ mặc đồ đỏ mà chúng ta gặp có thể là cô bé đã c.h.ế.t kia." Lộ Chúc Chúc phân tích. "Có lẽ trước đó cô bé đã bị bạo lực mạng rồi bạo lực học đường. Cô bé không thể chịu đựng được nên tự sát?"

Lúc nói đến bạo lực mạng, Lộ Chúc Chúc len lén nhìn Tang Tiếu. Cô ấy suốt thời gian trước Tang Tiếu đã bị toàn cõi mạng chửi rủa. Cũng không biết tình trạng tâm lý của cô như thế nào đây?

Tang Tiếu không chú ý đến ánh mắt của Lộ Chúc Chúc, cô hỏi những người khác với vẻ khó hiểu: "Tại sao chúng ta lại tìm thấy những thứ liên quan đến gia đình tài xế taxi ở những căn phòng khác nhau?"

Nghe vậy, Quế Qua chẳng quan tâm lắm. Nếu như không phải vì không thể nói thẳng ra manh mối chính của "Sinh tồn trong phòng kín" trước mắt ê-kíp chương trình, tránh cho khán giả thấy nhàm chán và mất hứng, anh ta đã nói từ lâu rồi.

Một tập "Sinh tồn trong phòng kín" hoàn chỉnh đều có một manh mối chính hoàn chỉnh, manh mối chính của bọn họ rõ ràng là có liên quan đến gia đình tài xế taxi. Không ngờ rằng Tề Thịnh, người trước giờ luôn được biết đến với tư cách là đầu não của chương trình lại gật gật đầu như thể cảm thấy đúng là có chuyện lạ: "Cô nói đúng, trong một tòa nhà chung cư, tìm ra manh mối về một gia đình trong nhiều gia đình khác nhau đúng là có chút kỳ lạ, nói không chừng chuyện năm đó bọn họ cũng nhúng tay phần nào thì sao."

"Thầy Tề nói vậy, hình như rất có khả năng." Sau khi suy nghĩ một lúc, Thi Dung đẩy Tang Tiếu đến trước cửa căn phòng đầu tiên, chỉ vào ổ khóa trên cửa rồi hỏi Tang Tiếu: "Tiếu Tiếu, vừa rồi xem tranh cô liếc mắt một cái là nhìn ra được thời gian đề trên đó, vậy hồi nãy xem báo chắc cũng nhận ra được gì đó đúng không, cô thử xem?"

Tang Tiếu:???

Nhìn ổ khóa mật mã mà Thời Dung chỉ, Tang Tiếu vô cùng bối rối, rất bối rối. Chẳng phải bọn họ cùng nhau đọc báo sao, trên đó nhiều chữ như vậy, thật sự có thể nhìn ra thứ liên quan đến mật mã nhanh như vậy à???

Tang Tiếu lắc đầu: "Không được, tôi —"

Thi Dung vẫn mỉm cười, ngoài miệng thì tích cực cổ vũ: "Nào, chẳng phải tôi đã bảo cô là đừng có xấu hổ sao? Thoải mái chút đi, chúng tôi tin tưởng cô, đừng sợ xấu hổ."

Thấy Tang Tiếu bị làm khó, Cố Ly Nguyệt có chút lo lắng: "Có lẽ là Tang Tiếu thật sự không biết…"

"Chị Nguyệt, bình thường chị không quan tâm sự đời, lúc nguy cấp đừng lôi kéo người khác chứ." Quế Qua nói xong liền nhìn Tang Tiếu bằng ánh mắt ấm áp: "Nếu chị biết mật mã thì cứ nhập vào, nếu không đợi chút nữa có khi chúng ta lại gặp nguy hiểm."

"Tôi thật sự không tìm ra được mật mã mà." Tang Tiếu khẩn trương đến suýt nữa bật khóc, không hiểu tại sao bọn họ lại tin tưởng là cô đã tìm được mật mã như vậy.

Nhưng mà còn chưa kịp bật khóc, Tang Tiếu đột nhiên ý thức được lúc này chính là một cơ hội ngàn vàng để lấy được chỉ số ra vẻ, khoe mẽ cũng xem như là tìm đường c.h.ế.t còn gì!

"À, tôi lừa mấy người đó."

Tang Tiếu hít mũi một cái, không để nước mắt ấm ức vừa rồi chảy ra khiến mình "ra vẻ" thất bại. Cô khẽ nâng cằm nhìn những người khác: "Chỉ là một cái mật mã đơn giản cỏn con thôi mà, liếc mắt một cái là tôi nhìn ra được!"

Nói xong, Tang Tiếu quay người lại nhập số 712 mà Thi Dung đã đọc trong nhật ký trước đó vào ổ khoá mật mã, tất nhiên, vì đã chơi "Sinh tồn trong phòng kín" được ba tiếng rồi nên Tang Tiếu không phải là vô tri không biết gì cả mà cũng có những tiến bộ nhất định. Vậy nên cô thật sự đã nhập bốn số 0712.
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 166


/images/2024-0308.gif

— Một mật mã lộ liễu vậy sao mà đúng được?

Tang Tiếu, những khách mời khác và cư dân mạng cũng thầm nghĩ như vậy trong lòng.

Vì vậy, Tang Tiếu tiếp tục hếch cằm, trên mặt đầy vê kiêu ngạo cùng tự phụ, cô đã sẵn sàng nhận chỉ số ra vẻ rồi!

[Xác minh mật khẩu thành công, xin hãy mở cửa.]

Tang Tiếu:?

Những khách mời khác:??

Cư dân mạng:???

Ban đầu, khi Thi Dung đẩy Tang Tiếu đến cánh cửa khóa, khuyến khích Tang Tiếu mở cửa nhưng Tang Tiếu từ chối, trong phòng livestream liền cãi nhau kịch liệt, trong đó cãi nhau to nhất là giữa các fan của Tang Tiếu và Thi Dung.

[Thi Dung ác quá vậy? Tập nào gặp khách mời cũng bắt người ta đoán mật mã. Chẳng phải Chíu Chiu đã nói là mình không đoán được mật mã rồi sao!]

[Cái gì gọi là “bắt” cơ? Dung Dung cho khách mời lên hình thôi mà cũng bị mấy người cố tình suy diễn thành mờ ám nữa. Lại nói, ai mà biết Tang Tiếu nói thật hay không, chưa biết chừng cô ta đang đợi đến lúc nguy cấp rồi một mình đứng ra đấy!]

[Nguy cấp cái búa ấy, mị đã muốn nói từ lâu rồi. Trước đó Thi Dung cười cợt oán trách Tiếu Tiếu tại sao không nói ra sớm hơn, chẳng phải muốn ám chỉ với những người khác là Tiếu Tiếu cố ý trì hoãn để thể hiện, sau đó lãng phí thời gian của bọn họ sao? Trước đó kẻ xướng người họa cùng Quế Qua muốn Tiếu Tiếu làm mồi nhử kéo đám NPC quỷ đi. Mị nhổ vào ấy!]

[Fans của Tang Tiếu biết xấu hổ tí đi. Đừng thấy Dung Dung và Quế Qua chung đội mà chỉ chăm chăm tấn công mỗi Dung Dung. Có giỏi thì mấy người tấn công Quế Qua đi kìa! A, mấy người chột dạ, dù gì thần tượng nhà mấy người cũng từng bắt nạt Quế Qua trong đoàn phim kia mà, có nhân chứng nữa đấy!]

[Nhân chứng? A, ai chẳng thể làm nhân chứng chứ? Chỉ đơn giản là ghét cả hai người bọn họ, hai đứa trà xanh phối hợp với nhau, mắc ói.]

Phần bình luận chạy đang ầm ĩ điên cuồng, một âm thanh điện tử rõ ràng vang lên, ngay lập tức khiến tất cả câm nín.

[Xác minh mật khẩu thành công, vui lòng mở cửa.]

Ngay sau đó, bọn họ trơ mắt nhìn Tang Tiếu ngẩn người chớp chớp mắt, ngập ngừng vươn tay đẩy nhẹ, cửa mở ra. Cửa,

Mở rồi.

Cư dân mạng:???

Bộ mi không có tí tôn nghiêm và kiêu ngạo của một cánh cửa khóa mật mã được hả???

"Ôi trời đất ơi!" Cố Ly Nguyệt không còn thản nhiên bình tĩnh hay lười biếng nữa, cô nàng lập tức xông lên, mắt sáng ngời nhìn phòng ngủ chính sau cánh cửa. Một giường một tủ một ban công, nhìn vô cùng đơn giản nhưng lại mang vinh quang đoán mật khẩu của Tang Tiếu!

Cố Ly Nguyệt quay đầu nhìn Tang Tiếu: "Tang Tiếu, cô nhập mật mã gì thế?”

Phải nói rằng Cố Ly Nguyệt đã hỏi trúng tiếng lòng của những người khác, bọn họ cảm giác mình đã nhìn thấy bốn con số 0712, nhưng kinh nghiệm chơi "Sinh tồn trong phòng kín" nói cho bọn họ biết rằng không thể nào có chuyện đơn giản như vậy!

Tang Tiếu cũng kinh ngạc y như bọn họ, cho tới tận bây giờ, trong đôi mắt hạnh màu nâu của cô tràn đầy vẻ hoang mang, cô ngơ ngác đáp: "Nhập 0712 đó."

Ai mà ngờ được rằng tổ chương trình thế mà lại ghi rõ rành rành mật mã vào nhật ký cho bọn họ đọc kia chứ!

Ê-kíp chương trình:...

Bọn tôi chỉ muốn xác minh rằng mật khẩu nguy hiểm nhất là mật khẩu an toàn nhất là đúng hay sai thôi mà. Sự thật chứng minh, bộ lừa quỷ hả!!!

Thấy dáng vẻ cũng rất đỗi kinh ngạc của Tang Tiếu, Thi Dung hết mở rồi lại ngậm miệng, cuối cùng không nói gì, dù gì thì tư vị tự tay đưa mật mã cho nhóm đối địch cũng chẳng dễ chịu gì.

Cô ta là người đọc quyển nhật ký, cô ta dâng mật mã cho người ta, trong lòng thật là khó chịu và cay đắng.

[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha, mị vừa chụp màn hình biểu cảm của Tang Tiếu, (Chỉ như này? Chỉ như này? Chỉ như này thôi sao?.jpg)]

[Đỉnh vãi hahahaha!! Ban đầu tui định bảo Tang Tiếu diễn trò, cái gì mà "chỉ là một cái mật mã thôi mà", toàn tấu hài mãi thôi. Kết quả Tang Tiếu thế mà không bị mất mặt, thật sự giải được khoá rồi kia kìa ha ha ha ha.]

[Mấu chốt là bản thân Tang Tiếu cũng ngơ ngác kia kìa. Tui không hiểu được. Đến bản thân cô ta cũng ngơ ngác, vậy trước đó lấy đâu ra tự tin mà hếch cằm, ưỡn n.g.ự.c rồi nói những lời khó nghe với người khác: Chỉ là một cái mật mã đơn giản cỏn con thôi mà, liếc mắt một cái là tôi nhìn ra được!]
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 167


/images/2024-0308.gif

[Có lẽ đây là điều cơ bản nhất của một bà hoàng ra vẻ chăng?]

[Mấy người đang cười cợt nghiêm túc đó à? Một mật mã đơn giản như vậy không nên xuất hiện trong "Sinh Tồn Trong Phòng Kín"! Rõ ràng đó là bằng chứng thép thứ hai cho thấy tổ chương trình và Tang Tiếu có mờ ám!]

[Cái ông cứ nói tới nói lui kêu có mờ ám câm mồm đi được không vậy! Nếu thật sự có mờ ám thì Thi Dung cũng tham gia đấy thây? Lúc đầu Tang Tiếu hoàn toàn không muốn nhập mật mã nhưng Thi Dung cứ đẩy người ta tới cửa. Tôi không tin sau khi nghiên cứu hết đống báo, trong lúc mù quáng thử mật mã những người khác lại không thử nhập 0712!]

"Trên giường có vết máu!" Nghệ sĩ nữ trong nhóm bốn tên là Thẩm Ngư. Cô ấy chỉ vào vết m.á.u trên giường kêu lên, sau đó cúi người nhặt con d.a.o trang trí để trên sàn: "Trên d.a.o cũng có nữa."

Nghe vậy, những người khác cũng xúm lại xung quanh. Người kiểm tra con d.a.o trang trí, người lục tung mọi thứ lên tìm manh mối, người lại đi tìm chỗ kỳ lạ ngoài ban công.

Thấy gợi ý mật khẩu của máy tính trong phòng là mã Morse, Tề Thịnh nhanh chóng mở máy tính, trích xuất camare giám sát bên trong.

Anh ngước mắt lên, đang định nói cho mọi người biết phát hiện của mình, vừa quay đầu lại, vẻ mặt hơi sượng một chút: "Tiếu Tiếu và Ly Nguyệt đâu?"

Mặc dù bây giờ họ đang hợp tác làm việc tập thể, nhưng nói thế nào thì chính Tang Tiếu cũng là người mở cánh cửa mật mã, thế nên bọn họ không thể giành hết manh mối được.

Lộ Chúc Chúc từ ban công thò đầu ra, vuốt lại mái tóc rối bù: "Hai người bọn họ đi sang phòng đối diện mò mật mã rồi."

Nghe vậy, bàn tay đang lục tủ của Quế Qua hơi khựng lại một chút, trong đầu cân nhắc xem nên giải mật mã của căn phòng đối diện hay lục tìm manh mối của căn phòng hiện tại.

Khả năng tìm ra manh mối trước mặt quá thấp, nếu một chốc nữa không đoán được mật mã của căn phòng đối diện, manh mối lại bị người khác tìm ra, thế thì căn bản là mất nhiều hơn được.

Hơn nữa, anh ta cũng không tin mèo mù có thể vớ được chuột c.h.ế.t đến hai lần. Đợi bọn họ tìm xong manh mối rồi đi giải mã vẫn kịp.

Những người khác cũng không di chuyển, so với việc giải một khoá mật mã không biết khi nào mới mở ra, tỷ lệ phục thù từ việc tìm ra và phân tích manh mối trước những người khác vẫn cao hơn.

Một bên khác, Tang Tiếu nhìn ánh mắt sáng ngời của Cố Ly Nguyệt, cô có chút khổ não: "Nguyệt Nguyệt, cậu làm cái gì thế?"

Cố Ly Nguyệt vô cùng phấn khích, múa máy hai tay: "Tang Tiếu, vừa nãy cậu nói gì mà mật mã đơn giản ấy, dạy lại cho tôi đi, nói xong tôi lại nhập nhập nhập vào cái ổ khoá mật mã!"

Biết đâu cô ấy mèo mù vớ được cá rán thì sao! Tang Tiếu:...

Trước khi đến chương trình, cô cảm thấy ngoài bản thân mình ra, mọi người xung quanh đều rất lợi hại. Nhưng bây giờ cô đột nhiên nghi ngờ rằng có thể trước đây mình đã hiểu lầm Nguyệt Nguyệt rồi, có lẽ Nguyệt Nguyệt không phải đồ "cùi bắp" đứng thứ hai từ dưới đếm lên mà nói không chừng chính là "đồ cùi bắp" đứng thứ nhất từ dưới đếm lên ấy chứ!

Sau khi cân nhắc trong lòng, Tang Tiếu hỏi một câu rất thực tế: "Vậy cậu có muốn nhập mật mã không?"

Tay Cố Ly Nguyệt hơi khựng một chút, cô ấy cảm thấy như mình bị dội một gáo nước lạnh vào đầu: "Không."

"Vậy bọn mình tiếp tục đọc báo đi!" Tang Tiếu vui vẻ lấy báo ra.

Cô không muốn sang phòng đối diện tìm manh mối cùng những người khác. Một khi tìm được manh mối, những người khác sẽ hùng hồn phân tích, chỉ có mỗi cô cầm được mang mối là hỏi gì cũng không biết, xấu hổ biết bao nhiêu.

Thay vì đi phân tích câu chuyện dựa vào manh mối, tìm mật mã vẫn tốt hơn một chút.

Cố Ly Nguyệt ỉu xìu bĩu môi lấy ra một tờ báo: "Mật mã của một cái khoá khác sẽ ở trên báo à?"

"Không biết nữa." Tang Tiếu thành thật lắc đầu. "Nhưng tôi cảm thấy trên nhật ký đã có một mật mã rồi, cả bốn tờ báo mà không có mật khẩu thì quá là bất công đi."

Cố Ly Nguyệt:...

Cư dân mạng:...

Công bằng cái quái gì không biết.

Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt đã thử nhập mật mã là thời gian xảy ra các vụ nhảy cầu được đăng trên báo một lượt, không có ngoại lệ, tất cả đều thất bại.

Thấy vậy, Tang Tiếu không hề nản lòng, đối với cô mà nói, thất bại là bình thường, ngược lại thành công mới là bất bình thường.

"A, Tang Tiếu." Cố Ly Nguyệt run giọng kêu, cô ấy đẩy đẩy Tang Tiếu đang cúi đầu chăm chú xem báo, gần như sắp khóc tới nơi: "Cô ta, cô ta lại tới nữa rồi kìa."

Tang Tiếu ngẩng đầu nhìn theo hướng Cố Ly Nguyệt chỉ, hoá ra là NPC ma nữ đồ đỏ lại xuất hiện một lần nữa, nhưng cô ta lại không hề bước vào, như thể căn phòng này có một hạn chế gì đó với cô ta.

Lúc ở tông môn, Tang Tiếu đã học được một vài kiến thức về bắt quỷ và siêu độ. Vừa nhìn thấy trạng thái của NPC, cô lập tức áp dụng những gì mình học được: "Nguyệt Nguyệt, chúng ta không cần phải giả vờ, à không, chúng ta không cần phải sợ, cô ta không thể vào căn phòng này đâu."
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 168


/images/2024-0308.gif

Bởi vì trong phòng khách có một vách ngăn rất lớn, thế nên những người ở phòng đối diện đều không phát hiện NPC ở cửa, hơn nữa bọn họ đang nghiên cứu xem ban công có phải là hiện trường nhảy lầu hay không, hoàn toàn không nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt.

Tang Tiếu vốn không sợ NPC quỷ của tổ chương trình, bây giờ thấy cô ta không đi vào được, cô cũng cần giả bộ sợ hãi vì lo lắng tổ chương trình sẽ tăng thêm độ khó nữa. Cô đứng dậy đi tới trước cửa, mong đợi hỏi: "Cô có biết cách làm sao để giải khóa không? Tụi tôi mà mở được hết hai ổ khóa là cô sẽ không còn bị hạn chế nữa đúng không?"

Lúc hỏi, Tang Tiếu không nhịn được nhìn mái tóc đỏ của ma nữ, thầm nghĩ cô ta bị cô kéo tóc đến ba lần, chắc tóc sẽ không sao đâu nhỉ?!

Nhận thấy ánh mắt của Tang Tiếu, NPC ma nữ đồ đỏ lập tức cảm thấy da đầu đau nhói, cô ta sợ hãi lùi về sau hai ba bước, đồng thời cảnh giác nhìn chằm chằm Tang Tiếu, rất sợ Tang Tiếu lại đưa tay nắm tóc mình lần nữa.

Cô gái nhỏ trông xinh đẹp kiều diễm, sức tay lại rất chi là mạnh.

"Không phải cô tới để nói cho chúng tôi biết về mật mã à?" Thấy NPC ma nữ mặc đồ đỏ lùi về phía sau, Tang Tiếu bất giác tiến lên một bước, suýt nữa là nhích nửa bước ra khỏi cửa, lập tức dọa NPC ma nữ mặc đồ đỏ sợ đến trợn trừng hai mắt, hoảng sợ không ngừng.

Cô ta nghi Tang Tiếu chuẩn bị nắm tóc mình để ép hỏi mật mã không biết chừng! Này lại là một chuyện khác đó nha!!

Vì vậy, NPC được tổ chương trình giao việc đến hù dọa Tang Tiếu không nói hai lời trực tiếp bỏ chìa khóa lại, sau đó lập tức chạy đi như thể chân được bôi dầu, sợ bị Tang Tiếu túm tóc.

Dù gì thì thiết lập của cô ta trong chương trình không phải hại người, mục đích dẫn dụ khách mời đến một căn phòng cố định để tìm manh mối. Cho dù bỏ chạy thì cô ta cũng không có sai!

Tổ đạo diễn của chương trình:!!!

Chìa khóa đây là đồ hỗ trợ bọn họ sẽ nhận được sau khi mắc kẹt trong căn phòng trên ba tiếng! Hơn nữa chìa khóa đó cũng không phải là cho Tang Tiếu!!! Cái đồ phản bội kia!!!

Trời xui đất khiến mà lấy được chìa khóa từ chỗ NPC ma nữ mặc đồ đỏ, Tang Tiếu quay đầu ngơ ngác hỏi Cố Ly Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, có thể dùng chìa khóa để mở khóa mật mã không?”

"Được chứ." Khóa mật mã ở nhà của Cố Ly Nguyệt không khác lắm với khóa của tổ chương trình, cô ấy dẫn Tang Tiếu đến cửa, tìm thấy ổ khóa ở bên hông. "Giấu khá là kín, nhưng một số ổ khóa mật mã thật sự có lỗ đút chìa khóa.”

Nhìn thấy lỗ khóa, Tang Tiếu cũng không còn do dự, trực tiếp dùng chìa khóa mà NPC mang tới mở ra.

Giây tiếp theo, Tang Tiếu quay đầu nhìn về phía Cố Ly Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, lát nữa bọn mình dành thời gian đi tìm manh mối thôi nhé.” Chứ tuyệt đối đừng có phân với chả tích gì cả, tui không muốn bị lộ đâu!

"Được!" Cố Ly Nguyệt sảng khoái gật đầu, đồng thời vui vẻ trong lòng, may là Tang Tiếu không bảo cô ấy phân tích manh mối, cô có thể phân tích ra được cái gì đâu chứ.

Hai người nhanh chóng đạt được nhân thức chung, vội vàng đi vào phòng tay chân lanh lẹ tìm kiếm manh mối, sợ ngơi nghỉ một tí là sẽ bị người khác hỏi có quan điểm gì về manh mối không! Bảy, tám phút sau khi Tề Thịnh và những người khác ở phòng đối diện đã phân tích được đại khái chân tướng sự việc năm xưa, đang định sang phòng khác giải mật mã thì kinh ngạc phát hiện cánh cửa mật mã kia đã mở toang ra rồi!!!

Trong phòng, Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt giống hệt hai con chuột nhỏ, điên cuồng ôm đồ đạc vào trong lòng mình.

???

Có lẽ vì quá kinh ngạc nên tất cả đều dừng lại trước cửa, không ai cùng đi tìm manh mối.

Nhất là Quế Qua – anh ta thậm chí còn quên mất việc quản lý biểu cảm, nhìn chằm chằm vào Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt với vẻ khó tin.

Trên mặt đều hiện rõ mấy chữ sao hai người bọn họ lại tìm được mật mã nhanh như thế chứ!

Tề Thịnh liếc nhìn đồ đạc rải rác trên bàn, khó chịu vì ám ảnh trong việc thu thập mật mã, anh không nhịn được hỏi: "Hai người tìm được mật mã rồi sao? Mật mã của phòng này là gì thế?"

"Hả?" Tang Tiếu nhướng mắt, vô cùng thành thật đáp: "Bọn tôi không có tìm được mật mã."

Quế Qua rời mắt khỏi ổ khóa mật mã, cười một cách miễn cưỡng: “Đùa đấy à, hai người không tìm được mật mã thì cái khóa này mở kiểu gì?”

Nghe vậy, Tang Tiếu giơ tay khua khua chiếc chìa khóa trong tay: "Chìa khóa bé Hồng đưa, bọn tôi vào nhờ chìa khóa!”

Tang Tiếu nói xong, vẻ ngạc nhiên mới lạ vẫn còn trên mặt: "Hóa ra khóa mật mã cũng có lỗ đút chìa khóa!”

Những người khác:??!

Bọn họ biết ổ khóa mật mã có thể có lỗ khóa, nhưng tại sao ổ khóa mật mã của "Sinh tồn trong phòng kín" cũng có lỗ khóa?!

Hơn nữa…

Bé Hồng là ai?

Co dù những người khác có kinh ngạc, không thể tin nổi hay không cam lòng đến đâu thì cũng phải thừa nhận rằng hai mật thất duy nhất trong tòa đã bị Tang Tiếu lò dò mở ra.

Lúc này, nhìn những manh mối Tang Tiếu đang ôm vào lòng, bọn họ không nhịn được mà suy đoán nhóm có số điểm cao nhất trong tập cuối cùng của "Sinh tồn trong phòng kín" thực sự rất có thể là nhóm của Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt.
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 169


/images/2024-0308.gif

Mấy tập trước có một số khách mời cố định từng là cộng sự với Cố Ly Nguyệt, khi bọn họ nhìn Cố Ly Nguyệt lần nữa, ánh mắt vô cùng phức tạp.

“Mọi người cầm lấy manh mối đi." Nói xong, Tang Tiếu cũng chẳng thèm quan tâm người khác có phản ứng hay không, cô nhét hết tất cả manh mối trong lòng vào tay Tề Thịnh và Lộ Chúc Chúc, không cho phép bọn họ từ chối.

Lộ Chúc Chúc mở to mắt: "Tang Tiếu, em cho bọn chị manh mối sao?”

Mặc dù điểm nhận được khi mở khóa tương đối cao nhưng vì có thể sẽ tiêu tốn rất nhiều thời gian nên khách mời thường thích thu thập manh mối trước, hơn nữa Tang Tiếu cầm chìa khóa mở khóa, rất có thể sẽ không nhận được điểm tìm ra mật mã.

Từ đó có thể thấy rằng, manh mối mà Tang Tiếu tìm thấy vô cùng quan trọng, chỉ cần Tang Tiếu phân tích sơ qua một tí thôi, rất có khả năng sẽ vượt qua bọn họ mà trở thành nhóm có số điểm cao nhất trong "Sinh tồn trong phòng kín".

Đương nhiên, một khi tìm được chứng cứ, khách mời sẽ không dựa vào manh mối để phân tích tình tiết nữa, hiển nhiên sẽ không thể lấy được điểm manh mối, đây cũng là nguyên nhân bọn họ cứ ở lại phòng đối diện để phân tích manh mối mấy phút trước.

Tề Thịnh và Lộ Chúc Chúc đang cầm manh mối, bỗng nhiên cảm thấy nó nặng nghìn cân.

Thấy Lộ Chúc Chúc hình như đang chuẩn bị đẩy đống manh mối trong n.g.ự.c về, Tang Tiếu vội vàng trốn về phía sau, hơi hếch cằm, ngạo nghễ nói: "Chỉ là một ít manh mối thôi mà, chẳng cần phân tích tôi cũng có thể đoán ra được một phần chân tướng nữa!”

[Chỉ số ra vẻ: 1434/9999]

Ồ ye!

Trong lòng Tang Tiếu điên cuồng vỗ tay, mặt lại không đổi sắc, liên tục tự thưởng cho mình “phiếu bé ngoan”.

Vừa rồi khi bị Thi Dung giục đi mở khóa, Tang Tiếu cũng thu được một chỉ số ra vẻ như thế, bây giờ lại khoe mẽ lần nữa, cô lại thu được một chỉ số ra vẻ.

Khoe mẽ —

Một bí quyết làm giàu mà một bà chúa ra vẻ phải nắm được! Lấy được chỉ số ra vẻ, Tang Tiếu quyết định mình phải nỗ lực không ngừng, vậy nên không đợi những người khác cất lời, cô vội vàng bổ sung, bộ dáng vừa ngạo nghễ lại yêu kiều: “Với cả ôm đống đó mệt c.h.ế.t được, tay tôi mỏi hết cả rồi đây.”

Những người khác:...

[Chỉ số ra vẻ: 1435/9999]

Ngoài cửa, Quế Qua lẳng lặng nhìn Tang Tiếu, trong lòng lại có chút kinh ngạc. Anh ta thật sự không ngờ được rằng Tang Tiếu còn kiêu căng ngạo mạn hơn cả khi ở đoàn phim lúc trước nữa!

"Tang Tiếu, em đã giải được hai khóa mật mã, quả thật vất vả cho em rồi.” Lộ Chúc Chúc rất sợ Tang Tiếu lại nói thêm mấy lời kéo gạch đá. "Bọn chị phân tích một nửa manh mối trước, nửa còn lại nếu bọn chị phân tích xong phần mình rồi mà bọn em vẫn chưa phân tích xong, chúng ta lại tiếp tục nhé.”

Vất vả hả?

Tang Tiếu ngơ ngác nhìn Lộ Chúc Chúc. Một khóa mật mã nhập ngày tháng trong quyển nhật ký vào là có thể mở khóa. Một khóa mật mã khác thì dùng chìa khóa là mở ra được. Bộ vất vả lắm à?

Lời nói của Lộ Chúc Chúc không chỉ khiến Tang Tiếu khó hiểu mà còn khiến bàn tay đang chuẩn bị đưa ra manh mối của Cố Ly Nguyệt khựng lại giữa không trung.

Theo quan điểm của Cố Ly Nguyệt, Tang Tiếu đã mở được mấy cái khóa mật mã rồi, điểm số của nhóm đã được đảm bảo hai ba phần, bọn họ thực sự không cần lãng phí tế bào não để phân tích manh mối nữa, huống hồ cô ấy cũng không phân tích ra được!

Vô cùng đáng tiếc là Lộ Chúc Chúc hoàn toàn không nhận thấy được ánh mắt “rất muốn lười biếng” của Cố Ly Nguyệt, mà cô ấy cũng không muốn nhận.

Ầy, Tang Tiếu vốn là người chỉ hành động chứ không nói, rõ ràng muốn cho bọn họ manh mối nhưng lại nói cái gì mà đau tay, người bình thường ai mà tin cơ chứ.

Người bình thường có thể không tin nhưng một vài cư dân mạng thì có. Trong trường hợp này, nếu lại để Cố Ly Nguyệt lười biếng, một khi hai người xếp bét, không biết chừng số người ở trên mạng mắng chửi Tang Tiếu sẽ nhiều hơn.

Nguyệt Nguyệt.

Bớt làm biếng một lần nha em.
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 170


/images/2024-0308.gif

Lục Chúc Chúc thầm nhủ trong lòng, quay đầu nhìn những người khác: "Chúng ta phân tích trước nhé?”

"Đương nhiên là được." Thẩm Ngư dẫn đầu đáp lời. Cô ấy không giỏi giải mật mã, nhưng cô ấy cảm thấy cửa được Tang Tiếu mở ra cũng tốt, tiết kiệm thời gian cho bọn họ. "Vậy chúng ta mau phân tích đi, nếu không tôi sợ lát nữa NPC ma nữ mặc đồ đỏ sẽ quay lại đó.”

Vừa nhắc đến NPC ma nữ áo đỏ, Tề Thịnh không khỏi nghĩ tới bé Hồng mà Tang Tiếu vừa nói, trong lòng nghẹn ứ, anh ấy thử hỏi: "Tiếu Tiếu, bé Hồng mà cô nói chính là..."

"Cái chị bé truy đuổi bọn mình đó.” Căn bản Tang Tiếu cũng không muốn giấu giếm. "Cô ấy tới đưa chìa khóa nè.”

Tang Tiếu nói xong, nghiêm túc gật đầu: "Cô ấy là… một con ma tốt.”

Tổ chương trình:...

Cô nên nói cô ta là một kẻ phản bội tốt thì đúng hơn.

Quế Qua nở nụ cười, giống như bình thường hỏi: "Sao con quỷ kia lại tới đưa chìa khóa được? Hơn nữa vừa rồi bọn tôi cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào cả."

Quan trọng nhất là —

Anh ta quay đầu nhìn về phía cửa, vẻ mặt không rõ, con quỷ kia xác định mình không đưa chìa khóa nhầm người sao?!

Nghe vậy, Cố Ly Nguyệt giơ tay: "Ma nữ mặc đồ đỏ không vào được phòng này, sau đó Tang Tiếu muốn ra xem cô ta một chút, cô ta bị hù bỏ chạy luôn.”

Quế Qua:???

Bên kia, Cố Ly Nguyệt nói xong thì chầm chậm dịch về phía Tang Tiếu. Đây là một bà lớn có thể dọa chạy cả ma quỷ đó nha, cô ấy phải ôm chặt mới được.

Trong khi những người khác vây quanh phân tích manh mối và tìm kiếm mật mã của cánh cửa ở lối vào cầu thang thì phần bình luận chạy trong phòng livestream cũng rối nùi thành một cục.

[Quả nhiên là tổ chương trình có hành động mờ ám! Không mờ ám thì tại sao ma nữ mặc đồ đỏ lại đưa chìa khóa cho Tang Tiếu?] [Mị cảm thấy ban đầu ma nữ mặc đồ đỏ không muốn đưa chìa khóa cho Tang Tiếu đâu, cô ta hoàn toàn bị Tang Tiếu hù dọa đó, mấy người không thấy ma nữ mặc đồ đỏ vừa ôm đầu vừa bỏ chạy đó sao? Bị một bàn tay có thể đập bàn túm tóc hai lần, mị xin gọi đó là: Quả da đầu mạnh mẽ.]

[Cứ coi như không có chuyện mờ ám đi thì tính tình của Tang Tiếu cũng quá ư là tệ hại! Vừa kiêu căng ngạo mạn lại còn bánh bèo. Nếu thật sự có thể đoán ra được chân tướng thì cô ta đoán thử tôi xem nào! Cái gì mà ôm manh mối bị mỏi tay, tôi nhổ vào ấy!]

Không thể không nói, trên mạng quả thực có rất nhiều người không nhìn lọt mắt cái phong cách “ra vẻ” của Tang Tiếu. Đồng thời cũng có người vì đó mà bị Tang Tiếu quật thành fans hoặc là vừa yêu vừa ghét cô. Vậy nên, mỗi lần Tang Tiếu ra vẻ, phần bình luận chạy toàn là gió tanh mưa máu.

[Cái gì mà kiêu căng ngạo mạn cơ chứ, rõ ràng là làm biếng không muốn phân tích manh mối mà. Trước đây tham gia chương trình giải trí, Tang Tiếu ra vẻ thì ra vẻ nhưng việc cần làm thì đều làm xong hết đó nhé. Lần này không chịu phân tích manh mối tôi thấy là do bị lây sự lười biếng của Cố Ly Nguyệt á.]

Những người lôi kéo Cố Ly Nguyệt vào cuộc chiến trong phần bình luận chạy chính là thủy quân do đối thủ của Tang Tiếu cử đến, hy vọng sẽ lại có thể gây xích mích giữa fans hai bên, để hai nhà chiến nhau long trời lở đất.

Sự thật chứng minh thần tượng đã khác người thì các fans cũng rất chi là kỳ lạ.

[Các Dâu hy vọng Cố Ly Nguyệt có thể tiếp tục dạy Tiếu Tiếu làm biếng. Than ôi, bé bi cứ cắm đầu làm việc chẳng nói chẳng rằng gì cả, bọn tui đau lòng c.h.ế.t mất thôi.]

[Các Mận hy vọng Tang Tiếu có thể tiếp tục đốc thúc Nguyệt Nguyệt phấn đấu, lần đầu tiên thấy Nguyệt Nguyệt không ăn dầm nằm dề mặc kệ sự đời nữa, thật hiếm có!]

Đám thủy quân: …

Yêu cầu mong mỏi của mấy người mâu thuẫn như vậy, sao không đánh nhau luôn đi?

Trong lúc phần bình luận chạy của phòng livestream thảo luận sôi nổi, Tang Tiếu bị Cố Ly Nguyệt lặng lẽ dẫn ra khỏi phòng manh mối tầng ba. . Chí𝙣h chủ, 𝗿ủ bạ𝙣 đọc chu𝙣g ﹛ 𝘛𝗿ùm𝘛𝗿 uyệ𝙣.𝘷𝙣 ﹜

Hai người ngồi xổm bên cạnh cánh cửa mật mã nơi lối vào cầu thang. Tang Tiếu thăm dò nhìn xung quanh, không thấy bé Hồng đâu cả. Cô có chút thất vọng, sau đó nghiêng đầu hỏi Cố Ly Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, sao chúng ta lại ra đây?”

Ngồi trong phòng, đợi mấy người nhóm Chúc Chúc phân tích xong một nửa manh mối, hai người bọn họ trực tiếp đưa một nửa manh mối còn lại ra luôn, nói không chừng còn có thể lấy được một chỉ số ra vẻ nữa!

Nếu đã cầm chắc hạng ba, cô có thể yên tâm mà ra vẻ rồi!

Cố Ly Nguyệt mệt mỏi ngồi xổm xuống, lười không muốn đứng lên, dứt khoát khoanh chân ngồi xếp bằng trên mặt đất: "Tôi sợ bọn họ sẽ hỏi tụi mình có suy nghĩ gì về manh mối." Có lẽ vì đã ở chung với nhau mấy tiếng đồng hồ, thế nên Cố Ly Nguyệt càng lúc càng buông thả trước mặt Tang Tiếu, hoàn toàn không để ý đến hình tượng nữa.
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 171


/images/2024-0308.gif

Nghe xong những lời Cố Ly Nguyệt nói, Tang Tiếu một lần nữa tin tưởng chắc chắn rằng Cố Ly Nguyệt thực sự là một cô nhỏ “cùi bắp” đứng nhất từ dưới đứng lên chứ không phải là khiêm tốn.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói ra sự khó hiểu trong lòng: "Nguyệt Nguyệt, cậu có nghĩ tới khả năng là mật mã của cánh cửa nằm trong hai phần manh mối này không, tụi mình lấy đi một nửa manh mối, bọn họ không tìm được mật mã hoàn chỉnh thì phải làm sao bây giờ?”

Đám cư dân mạng trong phòng phát sóng trực tiếp:...

Không ngờ có một ngày bọn họ thấy thương tiếc cho cô nhỏ Tang Tiếu hay ra vẻ đó.

"Đúng nhỉ! Vậy chúng ta mau trở về đi!" Bất thình lình được Tang Tiếu nhắc nhở, Cố Ly Nguyệt chợt cảm thấy mình đúng là tội đồ, vội vàng giật ngược ngồi dậy. Nhưng ai mà ngờ cô ấy yếu ớt quanh năm suốt tháng dẫn đến việc động tác không đủ linh hoạt, chân xiên vẹo, cả người không kiểm soát được ngã ngược về sau.

Tang Tiếu càng thêm sửng sốt, vội vàng đưa tay ra đỡ Cố Ly Nguyệt, bởi vì hai người ngồi đối diện nhau nên Tang Tiếu chỉ có thể đỡ Cố Ly Nguyệt bằng một tay, tay còn lại đè lên cửa mật mã để giữ thăng bằng.

Hai người gần nhau đến mức Cố Ly Nguyệt thậm chí có thể nhìn thấy rõ hàng lông mi và từng sợi tơ trên khuôn mặt trắng nõn của Tang Tiếu. Thoáng chốc, trong lòng cô ấy chỉ có một ý nghĩ.

Làn da của Tang Tiếu thật sự khiến cho người ta ước ao nha.

Có ánh sáng từ cửa sổ chiếu nghiêng nghiêng xuống, phủ một quầng sáng lên hai người đang ôm eo nhau, trông thật đẹp và lãng mạn.

Cư dân mạng trong phòng livestream nhìn Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt suýt nữa dính sát vào nhau đến ngây cả người.

[Hai người họ đứng chung một khung hình trông đẹp đến nỗi suýt chút nữa tôi đã quên béng mất bản chất làm biếng và ra vẻ của bọn họ.]

[Đệt đệt đệt! Lần trước Tang Tiếu lột mũ trùm đầu của tên béo đồi bại tôi đã bị nhan sắc đỉnh cao của Tang Tiếu “quật”. Bây giờ nhìn nữa lại có xúc động muốn biến từ người qua đường trở thành fan ghê.]

[Đối với Tang Tiếu tôi vừa yêu lại vừa ghét, nhưng nhìn khuôn mặt của Tang Tiếu thì tạm thời tôi có thể đạp cái sự ghét kia đi.]

[Cố Ly Nguyệt cũng xinh đẹp quá đi à, hai người một người đẹp kiểu lạ một người đẹp kiểu hoạt bát, hình ảnh quả lag tuyệt vời!]

Cư dân mạng đang khen ngợi không dứt lời, nhưng không ngờ bọn họ lại đột nhiên nghe thấy âm thanh của tổ chương trình phát ra từ mic của Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt. Lạnh lùng và tàn nhẫn, thậm chí còn lộ ra chút hả hê.

[Sau khi kiểm tra, xác nhận Tang Tiếu đã phá hủy cửa mật mã của tổ chương trình, mức độ thiệt hại vừa phải. Sau khi Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt rời khỏi mật thất, thời gian còn lại bị nhốt trong phòng tối.]

"Hả?" Tang Tiếu đỡ Cố Ly Nguyệt ổn định lại rồi mờ mịt thu tay về. Nhìn kỹ lại, tay nắm cửa thật sự đã bị gãy, thoạt trông có chút thảm. Nhìn chốt cửa xong, Tang Tiếu bỗng chốc hơi ấm ức: “Nó cũng dễ hư quá đi à.”

Lần này, trái tim từng cảm thấy d.a.o động của Tang Tiếu lại d.a.o động một lần nữa.

Mặc dù cô không biết trong thế giới tương lai này, ngoại trừ Chương Kiều, Ngụy Khai Vũ và Quế Qua ra thì có bao nhiêu người có trình độ kém cô, nhưng cô lại biết rằng cửa và bàn trong thế giới tương lai này thật sự rất dễ hư đó, đụng một cái là hư, đụng một cái là gãy, hoàn toàn thua kém đồ đạc ở tông môn.

Ê-kíp chương trình:???

Có ai lại đi đổ lỗi như cô à?

Cố Ly Nguyệt sợ Tang Tiếu tự kỷ nên vội vàng đẩy cô: "Đừng sợ, phòng tối thật sự rất thoải mái, lại còn có giường nữa! Chúng ta có thể nằm trên giường nghỉ ngơi!"

Nói xong, cô ấy lại thở dài: "Kỳ thực, ở trong phòng tối rất thoải mái, lần trước tôi ngủ một giấc cũng không muốn tỉnh lại."

Đôi mắt hạnh của Tang Tiếu sáng ngời: "Nguyệt Nguyệt, ý cậu là ở trong phòng tối rất thoải mái? Cậu không trách tôi sao?”

"Tôi trách cậu cái gì chứ." Cố Ly Nguyệt vươn tay, dễ dàng kéo cái tay nắm cửa bị gãy xuống, huơ huơ trước mặt Tang Tiếu: “Là vì đỡ tôi nên cậu mới làm gãy nó mà.”

Cố Ly Nguyệt nói xong thì nhìn vào camera phát sóng trực tiếp, nóng lòng muốn thử: "Bây giờ bọn tôi làm hư hỏng nghiêm trọng cửa mật mã, có thể trực tiếp mang bọn tôi đến phòng tối được không?”

[Chỉ số ra vẻ: 1436/9999]

Ê-kíp chương trình: Cô nằm mơ đi!!!

Tang Tiếu:... Ơ hay?

Hệ thống chỉ số ra vẻ lại sai lầm nữa à?
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 172


/images/2024-0308.gif

Ngay lúc Tang Tiếu bẻ gãy tay nắm cửa, sáu người Tề Thịnh đã đoán phần nào xâu chuỗi được toàn bộ tình tiết câu chuyện.

Ma nữ mặc đồ đỏ chính là người con gái trong gia đình ba người, suýt chút nữa bị tên đàn ông chủ gia đình nhà hàng xóm cưỡng h**p, trong lúc giằng co cô đã bất cẩn ngã lầu chết, bị hai vợ chồng hàng xóm ngụy tạo thành nhảy lầu tự sát.

Sau này, tài xế xe taxi có thể giải oan trên mạng, nhưng một nhà ba người lại không nghe được tin tức gì nữa.

Sau khi cô con gái ngã lầu mà chết, cư dân trong tòa chung cư thường xuyên gặp phải những chuyện ma quái, thường xuyên xảy ra các vụ nhảy lầu, bọn họ hoang mang hoảng sợ lần lượt dọn đi, sợ tiếp theo sẽ đến lượt mình gặp nạn.

Ê-kíp chương trình rất thích tạo chủ đề riêng cho từng mùa. Rất rõ ràng, chủ đề của mùa cuối cùng chính là bạo lực mạng và bạo lực học đường, hy vọng nhờ vào đó có thể giúp cư dân mạng đừng trở thành những bông tuyết sau bàn phím.

Trong phòng livestream, khi ê-kíp chương trình theo dõi xong cuộc tranh cãi ở phần bình luận chạy, bọn họ bỗng nhiên cảm thấy chủ đề của bọn họ dường như đã thất bại rồi. Số lượng bình luận chạy châm chọc Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt cũng chẳng thấy ít đi được bao nhiêu cả, điểm đáng mừng duy nhất là, số lượng bình luận chạy đề cập đến hai người bọn họ là đứng nhất trong số các khách mời, rất ư là có mặt mũi.

Thấy Tang Tiếu cùng Cố Ly Nguyệt di chuyển trở về, Lộ Chúc Chúc có chút kinh ngạc: "Hai người đi ra ngoài đó à?”

"Vừa rồi tôi có nhìn thấy hai người đi ra ngoài." Thi Dung xởi lởi cười, có chút hớn hở hỏi: "Tiếu Tiếu, Ly Nguyệt, hai người có thu hoạch được gì ở bên ngoài không? Mấy người bọn tôi chẳng thu hoạch được gì cả.”

Tang Tiếu gật đầu: “Có.”

Nghe vậy, những người khác đều nhìn về phía Tang Tiếu, ánh mắt mang theo vài phần kinh ngạc: “Thu hoạch được gì?”

Chẳng lẽ mật mã không nằm trong số manh mối trong trong tay bọn họ mà là ở bên ngoài? Tang Tiếu lấy cái tay nắm cửa bị gãy ra, đặt lên bàn: “Thu hoạch được một cái tay nắm cửa.”

Những người khác:???

Khi Thi Dung đang định hỏi tay nắm cửa được tìm thấy ở đâu, với cả nó có tác dụng gì, Lộ Chúc Chúc đột nhiên ồ lên một tiếng, cầm tay nắm cửa lên huơ huơ về phía ánh mặt trời: "Ở trên tay nắm cửa có chữ, khá là nhỏ, không nhìn thấy rõ lắm.”

"Bột mì!" Thẩm Ngư vỗ tay, hai mắt sáng lên: "Vừa rồi trong lúc tra manh mối tôi có tìm thấy vài túi bột mì trong phòng bếp! Tôi còn bảo trong phòng bếp chẳng có đồ đạc gì, cũ nát cả rồi, bày mấy túi bột mì đó để làm gì không biết!”

Thẩm Ngư nói xong liền chạy thẳng vào phòng bếp lấy ra túi bột mì mà mình nhìn thấy, sau đó, cô ấy cẩn thận trét bột mì lên tay nắm cửa bằng gỗ, rất nhanh, những chữ nhỏ khắc trên đó liền hiện ra.

Thấy thế, Thẩm Ngư liền nhìn Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt với vẻ khâm phục: “Tiếu Tiếu, Nguyệt Nguyệt, hai người thật quá tuyệt vời!” Đặc biệt là Tang Tiếu, cô vậy mà lại có thể lôi kéo dẫn dắt được cô nàng lười biếng Cố Ly Nguyệt này, đúng là đã đỉnh lại càng thêm đỉnh!

"Hình khắc trên đó hơi giống với ma trận khóa của mật mã Hill.” Tham gia xong mùa đầu tiên của "Sinh tồn trong phòng kín", Tề Thịnh nghiên cứu sơ qua một số mật mã mà ê-kíp chương trình có thể sử dụng. "Đầu tiên phải chuyển thành những chữ cái rõ ràng, cần phải nhập chữ cái tiếng Anh vào khóa mật mã kia.”

Mặc dù Tề Thịnh đã giải thích chính xác nguồn gốc của những con số, nhưng trong thâm tâm các khách mời dài kỳ bọn họ đều biết rằng chắc chắn không phải chỉ có duy nhất một cách để lấy được mật mã của cánh cửa mật mã nơi đầu cầu thang. Mật mã Hill quá chuyên nghiệp, nếu phải chuyển thành những chữ cái rõ ràng thì hoàn toàn không phù hợp với lối chơi phổ biến thường thấy.

Tề Thịnh đưa ra đề nghị: "Hay là tôi tính toán trước, mọi người cứ tiếp tục tìm mật mã trong tập sách và báo?”

Những người khác không phản đối, tất cả đều gật đầu đồng ý: "Được."

Tang Tiếu nhìn những người khác vùi đầu tìm mật mã, mấp máy môi mấy lần, như thể muốn hỏi gì đó nhưng không hỏi ra được, cuối cùng rũ vai xuống, đưa tay cầm giấy bút lên rồi lặng lẽ đến góc phòng ngồi xuống.
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 173


/images/2024-0308.gif

Dưới tình huống không phải đang thử thách Quế Qua mà bọn họ cũng không thể trực tiếp đưa ra được mật mã, điều đó cho thấy rõ mật mã cánh cửa tầng ba thật sự rất khó. Bọn họ đã không tìm ra được thì cô cũng chẳng cần phải đi lên giúp đỡ làm gì.

Cũng không đúng.

Tang Tiếu nhớ lại quá trình giải một vài mật mã trước đó, đột nhiên có một suy đoán vô cùng lớn mật, có thể nào là…

Cô không hề “cùi bắp” như những gì mình tưởng tượng?? Dù gì thế giới đều đã thay đổi, con người cũng thay đổi mà.

Giống như trong chương trình giải trí này đây, cô giải được nhiều mật mã hơn bọn họ, như vậy có thể nói là cô giỏi hơn tất cả bọn họ hay không?

Thấy hành động của Tang Tiếu, Cố Ly Nguyệt không nhịn được hỏi: "Tang Tiếu, cậu cầm giấy bút làm gì thế?”

"Tôi xem bói một tí." Lúc nào Tang Tiếu cũng luôn ghi nhớ phải ra vẻ làm mình làm mẩy, mặc dù đang chột dạ vì không giúp được gì nhưng cô vẫn có thể khoe mẽ như đúng rồi vậy: “Tôi thấy tìm mật mã như vậy thật quá lãng phí thời gian, tôi bói thử xem những chữ cái tiếng Anh nào có xác suất lớn chính là mật mã!”

Nói xong, Tang Tiếu yên lặng cúi thấp đầu, trước giờ cô bói không bao giờ trúng, có thể bói ra được gì kia chứ.

Những người khác:???

Cô đang truyền bá mê tín dị đoan trong chương trình đấy phỏng?

[Chỉ số ra vẻ: 1437/9999]

Tang Tiếu quá ư chột dạ, thế nên khi nhìn thấy chỉ số ra vẻ, trong lòng bỗng chốc không còn nhớ phải vỗ tay và thưởng “phiếu bé ngoan” cho mình nữa.

Thấy vậy, Thi Dung sang sảng cười, thậm chí còn ân cần dời ghế cho Tang Tiếu: "Dù sao thì bây giờ chúng ta cũng đang hợp tác tập thể để tìm mật mã, cô cứ chơi bói toán một hồi cũng không sao đâu.”

Trong chương trình không nên nói quá rõ ràng những lời như “đoán” hay “giành điểm”, dù sao bọn họ cũng cần phải thể hiện là mình nhập tâm vào bối cảnh, cái gọi là “hợp tác tập thể” cũng chính là tính điểm chung. Vì hiện giờ mọi người đang ở trong cùng một không gian để phân tích một loạt manh mối đã được tìm thấy, vậy nên khi bọn họ tìm thấy được mật mã từ đó, mỗi nhóm sẽ được số điểm như nhau.

Ở những tập trước, người vốn làm biếng lại hay ăn dầm nằm dề là Cố Ly Nguyệt rất thích phần hợp tác nhóm, để cô có thể được hưởng ké mọi người mà thoát khỏi kết cục ăn trứng ngỗng.

Trước giờ Cố Ly Nguyệt đã quen với việc ăn ké rồi, hơn nữa cô ấy cũng chẳng có suy nghĩ giành hạng nhất hạng gì làm gì cả. Trong tình huống đã cầm chắc trăm phần trăm hạng ba, khuyết điểm làm biếng lập tức bùng phát, cô ấy ngay lập tức chạy đến chỗ Tang Tiếu: "Tang Tiếu, bọn mình cùng xem bói đi, tôi xem Tarot rất giỏi đó nha.”

[Chỉ số ra vẻ: 1438/9999]

[Chỉ số ra vẻ: 1439/9999]

Vô duyên vô cớ thu được hai chỉ số ra vẻ liền, Tang Tiếu có chút kinh ngạc nhưng cô cũng không suy xét đến cùng. Hệ thống chỉ số ra vẻ đã bất bình thường mấy lần rồi, cô nên học cách làm quen thôi.

Ở một bên khác, khi cư dân mạng nhìn thấy Tang Tiếu ngồi chồm hổm trên đất, ghé vào ghế coi bói như đúng rồi, một đại quân lại lần nữa thảo phạt phần bình luận chạy của phòng phát sóng, phần lớn nội dung đều chỉ trích Tang Tiếu chỉ biết ngồi không hưởng ké, không chịu giúp đỡ gì.

Các Dâu thấy có người công kích tất nhiên là không vui, chưa kể Tang Tiếu có giúp đỡ kia mà? Ai là người mở được hai mật thất một trái một phải? Ai mang cái tay nắm cửa đến cho Tề Thịnh nghiên cứu?

Nhờ phần thể hiện trước đó của Tang Tiếu, các Dâu phản kích vô cùng mạnh mẽ, nếu thật sự xét về cống hiến, Tang Tiếu còn cống hiến nhiều hơn mấy người đang có mặt đó!

Nhìn các Dâu với tinh thần chiến đấu sục sôi, các Mận vô cùng hâm mộ. Thần tượng nhà bọn họ quá lười biếng, quá ư là không có chí tiến thủ, khiến bình thường bọn họ cũng không thể phản kích trên mạng một cách tự tin mạnh mẽ như thế.

Trong phòng, một nhân viên kéo tay áo đạo diễn: "Đạo diễn, tình hình có chút thay đổi. Lúc đầu mật khẩu của ổ khóa mật mã cuối cùng có thể tìm được trong đống báo, ngoài ra cũng để dành cho Quế Qua một cái để tỏa sáng, nhưng trong lúc lục tìm bằng chứng bọn họ đã làm rơi bức ảnh có mật mã trong phòng rồi, không tìm thấy được, bây giờ chỉ có thể xem xét đống báo và tay nắm cửa thôi.”

Khi đó, chìa khóa của ma nữ mặc đồ đỏ cũng được tổ tiết mục chuẩn bị sẵn để đưa cho Quế Qua khi nhóm khách mời gặp nguy nan, ai mà ngờ lại nhảy ra một tên Trình Giảo Tiếu [1].

[1] Cụm “Trình Giảo Kim” (Trình Giảo Kim là một nhân vật có thật ngoài đời) ý chỉ kẻ phá đám, kỳ đà cản mũi. Ở đây kết hợp với tên Tang Tiếu thành “Trình Giảo Tiếu”.

Đạo diễn rời mắt khỏi phòng phát sóng trực tiếp, cau mày nhìn về phía nhân viên: "Mấy người không có nói cho cậu ta biết mật mã ở trong ảnh chụp à?”

"Có nói." Nhân viên công tác đáp xong, vẻ mặt khó tả, đưa tay chỉ vào màn hình: "Cậu ta cứ một lòng một dạ lật ảnh trong album ra mà thôi."
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 174


/images/2024-0308.gif

Nghe vậy, đạo diễn quay đầu lại nhìn, thấy trong tay Quế Qua quả nhiên có một quyển album ảnh. "Không đúng, trong phòng bí mật không phải chỉ có một bức ảnh thôi sao, bị nhầm lẫn giữa album ảnh và ảnh chụp rồi, album từ đâu ra thế?”

Nhân viên công tác bày ra vẻ mặt uất nghẹn: "Tang Tiếu tiện tay cầm theo một quyển album từ mật thất thứ nhất, lúc đó cả hai bị lẫn lộn, ai mà ngờ được là…”

Lại đẩy Quế Qua vào hố.

Còn bức ảnh được ghi thẳng mật mã vốn nên giúp Quế Qua tỏa sáng thì lại nằm lẻ loi trong khe tủ. Tề Thịnh và những người khác đều ngầm nhất trí rằng Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt đã tìm ra mọi manh mối nên cũng không có ai đi kiểm tra lại phòng bí mật một lần nữa cả.

Đạo diễn dùng sức xoa xoa mặt, hừ một tiếng khinh miệt: "Gọi cậu ta là Quế bất tài được rồi đó! Có muốn nâng đỡ cũng nâng không nổi cậu ta!”

Nhân viên gật đầu đồng ý, vốn dĩ bọn họ định nói trực tiếp mật mã cho Quế Qua, thế nhưng Quế Qua tự tin vô cùng, được rồi đó, anh ta cứ tự tin ôm quyển album đó mà đoán mật mã đi.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, Quế Qua lại nhíu mày thật chặt, chẳng phải ê-kíp chương trình nói mật mã ở trong ảnh sao. Anh ta đã lật xem tất cả ảnh trong album rồi nhưng sao lại không có cái mật mã nào?

Cố Ly Nguyệt nhìn Tang Tiếu viết viết vẽ vẽ trên giấy trông y như thật, cô ấy hỏi: "Tang Tiếu, cậu đã bói ra được mật mã chưa?”

Nghe vậy, Tang Tiếu tiếp tục cúi đầu.

Mật mã có những chữ cái nào, ai mà bói ra được kia chứ.

Tang Tiếu khẽ bóp cây bút: "Phong thủy trên ghế không tốt, tôi phải tìm một chỗ thích hợp bói lại lần nữa đây!”

Nói xong, Tang Tiếu cầm giấy bút chạy chậm vào căn phòng mà cô đã dùng chìa khóa mở cửa kia. Vừa rồi cô bói ba lần, một lần nói manh mối mật mã ở trên tay nắm cửa, một lần nói manh mối mật mã ở trong báo, lần thứ ba nói manh mối mật mã ở trong phòng.

Ba lần ra ba kết quả, Tang Tiếu một lần nữa nhận thức được rằng mình bói không chuẩn là bao.

Tang Tiếu đi vào phòng, đang định ngồi dựa vào ngăn tủ coi bói tiếp thì bất ngờ tờ giấy thứ hai cô cầm trên tay trượt xuống, rơi vào khe hở giữa hai cái tủ. Thấy vậy, Tang Tiếu vô thức dùng cánh tay trống còn lại của mình dời chiếc tủ cao bằng một người dịch ra.

Ê-kíp chương trình:...

Cư dân mạng:... Mau, mau tới đây, thêm một thành viên nữa vào đống GIF của series BB đi kìa!

"Ô?” Ban đầu Tang Tiếu định lấy tờ giấy trong kẽ hở ra, kết quả vừa cúi đầu lại nhìn thấy trong đó có một tấm ảnh chụp: "Bọn mình vậy mà làm rơi một manh mối sao?”e

Vừa lẩm bẩm, Tang Tiếu vừa cúi xuống nhặt tấm ảnh và tờ giấy lên, vừa lúc cô cầm thẳng tấm ảnh lại thì phát hiện phía sau tấm ảnh có một chuỗi chữ cái tiếng Anh.

Tang Tiếu lập tức mừng rỡ, vội vàng cầm tờ giấy bói toán xem lần nữa, mật khẩu quả nhiên là nằm trên ảnh!

"Nguyệt Nguyệt! Tôi bói ra được mật khẩu ở đâu rồi này!" Tang Tiếu cầm theo tờ giấy và bức ảnh đi ra tìm Cố Ly Nguyệt, giọng nói không lớn không nhỏ.

Ngoại trừ Quế Qua đang một lòng một dạ lục tìm album ảnh ra, những người khác đều nhìn về phía Tang Tiếu, nhưng bởi vì phương hướng nên bọn họ chỉ nhìn thấy tờ giấy trắng trong tay Tang Tiếu, không nhìn thấy bức ảnh phía sau tờ giấy trắng.

"Mật khẩu ở trong —"

Không đợi Tang Tiếu nói xong, Thi Dung đã cười, dáng vẻ yêu chiều như một người chị lớn mặc cho cô vui chơi thỏa thích: "Vậy Tiếu Tiếu đi nhập mật mã thử đi. Thầy Tề cần sự yên tĩnh. Chúng ta đều phải nói nhỏ một chút nha.”

[Chỉ số ra vẻ: 1440/9999 ]

Tang Tiếu ngây người tại chỗ, tìm ra được mật mã mà cũng có thể lấy thêm chỉ số ra vẻ à?

Dẫu vậy, chỉ số ra vẻ tăng lên cũng khiến Tang Tiếu bình tĩnh lại, mặc dù cô đã bói ra được mật mã ở trên bức ảnh, nhưng nhỡ đâu bói sai, chẳng phải sẽ rất lãng phí thời gian của mọi người sao?

Tang Tiếu dời bước chân đi đến bên cạnh Cố Ly Nguyệt, hạ giọng để không quấy rầy Tề Thịnh: “Nguyệt Nguyệt, bọn mình đi thử mật mã ha?”

"Thử đi." Cố Ly Nguyệt cũng thấp giọng đáp lại, trước đây cô ấy luôn vui vẻ làm một con nhỏ lười biếng, nhưng hôm nay cô ấy cứ cảm thấy không thoải mái, muốn làm biếng cũng chẳng nổi: “Tôi còn ước được đi ra ngoài vận động một cái ý.”

Hai người ăn nhịp với nhau, lặng lẽ rời khỏi phòng.

Vừa ra khỏi phòng, Tang Tiếu liền vội vàng đưa bức ảnh cho Cố Ly Nguyệt xem: "Mặt sau có một chuỗi ký tự tiếng Anh, tôi bói rồi, dòng chữ tiếng Anh ở trong hình chính là mật mã đó.”

Lúc nãy khi Tang Tiếu đang bói toán trong phòng, không có cảnh quay nào của Tang Tiếu được chiếu trong phòng livestream chính, vậy nên vừa rồi Tang Tiếu đi ra gọi Cố Ly Nguyệt, rất nhiều cư dân mạng trong phòng livestream chính đã bảo Tang Tiếu làm màu, không giúp được gì thì chớ lại còn làm phiền những người khác.

Nhưng đến khi bọn họ tận mắt nhìn thấy tấm ảnh chụp trong tay Tang Tiếu, đa số bọn họ đều trở thành người cầm, lập tức có một suy đoán đáng sợ, dòng chữ tiếng Anh trên tấm ảnh kia rất có thể là mật mã của cánh cửa cuối cùng!!!
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 175


/images/2024-0308.gif

Khi Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt lại biến mất trong phòng livestream chính, đám cư dân mạng ban đầu đang đóng cọc trong phòng phát sóng chính lập tức đổ xô đến phòng phát sóng của nhóm Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt, bọn họ phải tận mắt xem mật mã trên tấm ảnh có chính xác hay không!

Nếu không đúng, bọn họ có thể tiếp tục diss Tang Tiếu làm màu, không chịu giúp đỡ gì; còn nếu chính xác thì bọn họ…

Bọn họ bị vả mặt, hơn nữa còn cảm thấy tiếc cho những người khác đang lăn lộn trong đống báo trong phòng, đau lòng cho Tề Thịnh suốt từ nãy giờ tính toán để cho ra được những chữ cái rõ ràng, đồng thời lại càng đau lòng cho Quế Qua – anh ta gần như đã vùi đầu vào cuốn album ảnh.

Tang Tiếu đi tới cánh cửa có mật mã, lần theo dãy chữ cái tiếng Anh trên ảnh mà nhập vào từng chữ một. Cố Ly Nguyệt ở bên cạnh nhìn ổ khóa mật mã chằm chằm không chớp mắt, trong lòng vậy mà hiếm khi cảm thấy khẩn trương và mong đợi.

[Xác minh mật khẩu thành công, mất hai giờ mười ba phút.]

"A a a a!! Tang Tiếu, cậu giỏi quá đi!” Cổ Ly Nguyệt vươn tay ôm lấy Tang Tiếu, ước gì có thể nhảy vọt lên trời, trong giọng nói thể hiện sự phấn khích rất rõ: “Tôi thật sự được cậu gánh đó!”

Tang Tiếu đỏ mặt vì được khen, cảm giác phấn khích khó tả như khi ở trên sân khấu "Đoán đi đoán đi đoán đi" trước kia cũng lại cuồn cuộn dâng trào một lần nữa. Hóa ra có một số việc chỉ cần bản thân mình cố gắng là có thể làm được!

Mặc dù trước đây cô bói không hề chính xác, nhưng không hề vì thế mà cô bỏ cuộc. Chẳng phải bây giờ cô đã bói trúng rồi đấy sao! Lại còn giải được khóa mật mã nhanh hơn bất kỳ ai khác!!

[Vãi lều! Ê-kíp chương trình có hành động mờ ám! Không thì tại sao Tang Tiếu lại có thể chắc chắn mật mã ở trong ảnh? Để nó không có vẻ đột ngột còn lôi cái trò coi bói ra nữa. Cười c.h.ế.t tôi rồi đây này!]

[[Đừng có hễ mở mồm ra một cái là kêu người ta mờ ám có được không. Cái phòng giấu tấm hình mở toang cửa đấy, trước khi Tiếu Tiếu tìm ra tấm hình thì ai cũng có thể phát hiện ra hết! Sao bọn họ không đi tìm đi!]

[Nếu thực sự có chuyện mờ ám, mị nghĩ Quế Qua đáng nghi hơn đó. Những người khác đều cặm cụi tính ra chữ cái, chỉnh lý đống báo, chỉ có Quế Qua là không giống ai, đi lục album ảnh. Nói không chừng anh ta đang tìm tấm ảnh có ghi mật mã đấy!]

Trong phòng đạo diễn, nhân viên đang theo dõi phần bình luận chạy, tay cầm chuột hơi khựng lại một chút: "Đạo diễn Lý, manh mối mà nhóm Thi Dung và Quế Qua tìm được đã bị nhóm Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt bỏ xa. Nếu chúng ta thao túng số phiếu bầu chọn quá rõ ràng thì rất có thể sẽ bị phát hiện.”

Tình hình hiện tại trong phòng livestream vô cùng rõ ràng, đã có một vài cư dân mạng bắt đầu đặt câu hỏi, mặc dù tạm thời không thu hút được sự chú ý của những người khác nhưng một khi bọn họ để Thi Dung và Quế Qua giành được số điểm cao nhất, rất có thể ngay hôm đó hashtag #"Sinh tồn trong kín thao túng phiếu bầu chọn# sẽ lên hot search. Các nhân viên vô cùng đau đầu, bọn họ đã giảm độ khó trong mật thất đầu tiên của Thi Dung và Quế Qua xuống mức thấp nhất, ai ngờ rằng hai người họ vẫn bị bỏ lại ở vị trí thứ ba.

Chỉ số thông minh.

Quá ư là khó nói.

Một người đã kém thông minh thì chớ lại còn tự cao tự đại, cũng chỉ có thể vùi đầu trong album ảnh thôi.

"Tang Tiếu... “ Đạo diễn Lý cáu kỉnh gãi gãi quả đầu đinh mới cắt, nhỏ giọng chửi một câu: "Con mẹ nó ai nói chỉ số thông minh của Tang Tiếu thấp, không có thực? Tôi thấy cả đám bọn họ đều bị ngu hết rồi.”

Nhân viên công tác đồng ý, anh ta cảm thấy Quế Qua rất giống một tên ngốc.

Trong khi đạo diễn Lý và nhân viên công tác đang phiền não, hai kẻ dở hơi “làm biếng” Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt đã vui vẻ phấn khích đi ra ngoài, đến trước mặt những người khác.

Tang Tiếu vừa mới thành công một chuyện nhờ vào khả năng bói toán của chính mình nên rất ư tự tin. Vừa nhìn thấy những người khác, đôi mắt hạnh của cô sáng như sao, rõ ràng là rất phấn khích: “Khóa mật mã ở bên ngoài đã mở rồi!”

Quế Qua lật qua lật lại album ảnh mấy lần cũng không tìm được mật khẩu, tâm trạng đang rất tệ, bất thình lình bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Tang Tiếu, anh ta bất giác nhớ đến vụ bê bôi bị đuổi khỏi đoàn làm phim. Trong lúc nhất thời, anh ta đã quên béng mất hình tượng dịu dàng ấm áp của mình, nhíu mi hỏi ngược lại: “Cô lại lấy được chìa khóa từ đâu nữa thế?”

Nói xong, anh ta mới phát hiện chỗ không đúng, vội vàng nở nụ cười dịu dàng một lần nữa: "Tôi không có ý gì khác đâu, nhưng nếu chúng ta tiếp tục dùng chìa khóa mở khóa thì sẽ không được tính điểm, chưa kể thầy Tề đã tính ra được phân nửa rồi.”

Tang Tiếu không thích Quế Qua, cô căn bản không xem lời anh ta nói ra gì, nói xong liền giơ tấm ảnh trong tay lên huơ huơ với những người khác: "Có một chuỗi chữ cái tiếng Anh đằng sau bức ảnh, Nguyệt Nguyệt và tôi đã nhập nó vào ổ khóa mật mã! Xác minh thành công!"

"Đúng vậy!" Mặc dù lười biếng quanh năm, nhưng giờ đây Cố Ly Nguyệt cũng bị Tang Tiếu lôi kéo, có vài phần nhiệt huyết phấn khởi: “Mất hai tiếng mười ba phút!”

Á á á á!!
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 176


/images/2024-0308.gif

Được trùm sò Tang Tiếu gánh thật là quá tuyệt vời!!!

"Ảnh?" Sắc mặt Quế Qua đột nhiên thay đổi, anh ta tiến lên hai ba bước, vươn tay muốn đoạt lấy bức ảnh trong tay Tang Tiếu, trong giọng điệu lờ mờ có chút chất vấn: “Cô tìm ra bức ảnh ở đâu?”

Tang Tiếu dứt khoát tránh khỏi tay Quế Qua, vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn: "Ảnh tôi tìm được, không thể đưa cho anh.”

[Chỉ số ra vẻ: 1441/9999]

Ban đầu khi mọi người nghe Tang Tiếu và Cổ Ly Nguyệt nói khóa mật mã đã được mở, có người kinh ngạc, cũng có người thì vui mừng, nhưng không một ai ngờ được rằng phản ứng của Quế Qua lại lớn như vậy, mà Tang Tiếu cũng chẳng hề nể mặt chút nào.

Thấy bầu không khí đông cứng, Thi Dung bước lên khuyên bảo: "Tang Tiếu, Quế Qua không có ý gì khác đâu, cậu ta chỉ là quá sốt ruột, hơn nữa cũng không ngờ có manh mối không thể chia nhau xem.”

"Có kiểu manh mối như vậy à? " Tang Tiếu khó hiểu nhìn Thi Dung, sau đó, ngay trước mặt Quế Qua, cô đưa bức ảnh trong tay cho Thi Dung: “Chị muốn xem sao? Tôi có thể cho mọi người xem?”

Ý tứ là: Ngoại trừ Quế Qua, ai trong số mấy người cũng được xem hết.

Những người khác: …

Cư dân mạng: …

Quế Qua, Quế Qua xanh mặt rồi, trông chẳng khác gì trúng độc hết.

[Tang Tiếu có thể để ý mặt mũi một chút không vậy? Hồi đó cô ta bắt nạt Quế Qua, đuổi một Quế Qua vô danh tiểu tốt ra khỏi đoàn làm phim, bây giờ cô ta lại làm xấu mặt Quế Qua. Cô ta thật sự nghĩ mình có Quý Lâm Xuyên và Tịch Ngôn Vãn chống lưng nên không sợ trời không sợ đất đấy à?]

[Không có ai chống lưng thì bị người ta bắt nạt thôi. Thương Qua Qua của tụi tui quá đi à.]

[Thương thương cái rắm ấy, nhóm D vừa đăng hình ảnh “bàn tay đồi bại” của Quế Qua lên là bị xóa ngay lập tức kia kìa. Nói anh ta không có chống lưng hả, quỷ mới tin ấy!]

[Mị có một suy đoán to gan, có lẽ hồi đó Quế Qua muốn giở trò đồi bại với Tang Tiếu trong đoàn phim, kết quả lại bị Tang Tiếu đá đi.]

[Đoán cái con mẹ mày ấy, đã chụp màn hình những người kêu Quế Qua giở trò đồi bại, ngồi đợi bị kiện đi!!]

Phần bình luận chạy trong phòng phát sóng tranh cãi ầm ĩ, những người trong phòng bí mật cũng rất nhanh chóng bình tĩnh lại sau cảm xúc kinh ngạc bất ngờ. Thấy Thi Dung vẫn đứng ngây ra, Thẩm Ngư không nói hai lời nhận lấy bức ảnh trong tay Tang Tiếu: “Thật sự có một chuỗi chữ cái tiếng Anh ở phía sau nè, NHDFCG...” "Ầy, suýt nữa thì tôi tính ra được rồi.” Tề Thịnh thở dài bước lên, so sánh chữ cái mà anh ấy tính toán ra với chuỗi tiếng Anh trong ảnh: “Thật sự chỉ thiếu một tí nữa thôi.”

Nói xong, Tề Thịnh không nhịn được mà nhìn Tang Tiếu thêm lần nữa, chân thành giơ ngón tay cái lên: "Tiếu Tiếu, cô thật sự đã bị đánh giá thấp rồi.”

Nhìn dáng vẻ không hề giả vờ cùng với một nửa quá trình tính toán của Tề Thịnh, Tang Tiếu chớp chớp mắt, chẳng lẽ cô thật sự đã đánh giá thấp thực lực của mình rồi sao?

Tề Thịnh khen rất thật lòng. Trước khi đến chương trình, anh có lướt Weibo, hơn một nửa số người trên đó đều nói rằng nhóm của Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt đứng bét là cái chắc. Tề Thịnh nhẩm tính điểm trong lòng, nếu không có chuyện bất ngờ gì xảy ra, Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt có thể sẽ giành hạng nhất.

Thẩm Ngư cũng cười khanh khách phụ họa: "Nghe tên Tang Tiếu là đã thấy rất thông minh rồi!”

Bình thường Thẩm Ngư không xem nhiều chương trình giải trí, nhưng sau khi chạm mặt, lúc cô ấy chính tai nghe Cố Ly Nguyệt gọi hai chữ Tang Tiếu là đã cảm thấy có chút quen thuộc. Tích tắc sau, Thẩm Ngư bừng tỉnh đại ngộ. Năm ngoái anh họ cô ấy phải nhập viện, cái người không có thật mà anh họ nhắc tới nhắc lui suốt ngày khiến bác gái nghi ngờ đó là đối tượng hẹn hò của anh ấy chẳng phải tên là Tang Tiếu sao!

Cố Ly Nguyệt đẩy Thẩm Ngư ra, ôm chặt Tang Tiếu: "Chị có tâng bốc thì cũng tâng bốc thật lòng tí đi. Gì mà tâng bốc tên chứ. Với cả em và Tang Tiếu chung một nhóm, chị đừng hòng cầm cuốc cạy góc tường nha.”

Trần Ngư đang định trả lời thì đồng tử của đột nhiên co lại, ngón tay run rẩy chỉ về phía sau Tang Tiếu cùng Cố Ly Nguyệt: “Quỷ! Quỷ kìa!!!”

Hóa ra trong lúc bọn họ nói chuyện, NPC ma nữ mặc đồ đỏ chẳng biết đã mò lên lầu ba từ lúc nào. Váy đỏ tung bay, tóc đen rũ rượi, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm bọn họ.

Sau khi Thẩm Ngư kêu lên, toàn bộ ánh đèn nơi hành lang đột nhiên tối đi, không đến mức đen như mực, nhưng kiểu mờ tối kia lại khiến cho người ta thấy sợ hãi trong lòng, lạnh toát cả người, tóc gáy dựng đứng.

“Á!!!”

Ngay lập tức, tiếng hét chói tai đ.â.m thủng toàn bộ tòa dân cư.

Ba người Cố Ly Nguyệt, th*m d* và Thi Dung hét to nhất, Tang Tiếu nghe thấy những tiếng hét sống động từ khắp nơi ập đến. Cô quay đầu lại nhìn, trông thấy biểu cảm thật sự sợ hãi của bọn họ, lần đầu tiên Tang Tiếu không hùa theo hét lớn thành tiếng.

Mấy tiếng trước, Tang Tiếu cảm thấy trình độ của Cố Ly Nguyệt ngang ngửa với mình, hai người đều là “đồ cùi bắp” đứng nhất từ dưới đếm lên. Sau đó cô có d.a.o động mấy lần, nhưng hiện tại, mấy người Cố Ly Nguyệt lại thật sự là sợ hãi một con ma còn lười chẳng thèm hóa trang cho gia hồn, chẳng phải nói rất có thể bọn họ còn “cùi bắp” hơn cả cô nữa sao?

Tang Tiếu: "!!! "

Nếu đúng như vậy, thế giới tương lai thật quá ư tuyệt vời!!

Tang Tiếu, người trước giờ luôn chuồn đi đầu tiên, nay lần đầu tiên đứng chắn đằng sau, õng ẹo kêu lên: “Mọi người chạy trước đi! Tôi sẽ bảo vệ mọi người!” “Đồ cùi bắp” hạng áp chót đi bảo vệ “đồ cúi bắp” hạng bét bảng, đúng là phẩm cách tốt đẹp của người tông môn!
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 177


/images/2024-0308.gif

Cả nhóm tám người không còn tâm trạng đâu mà tán gẫu nữa, tất cả đều cắm đầu chạy về phía lối vào cầu thang, mà ma nữ mặc đồ đỏ thì tận tụy "lơ lửng" ở phía sau bọn họ, có lẽ là vì Tang Tiếu chắn ở cuối đoàn nên lâu lâu thỉnh thoảng ma nữ mặc đồ đỏ lại sờ sờ da đầu.

Trong lòng NPC ma nữ mặc đồ đỏ cảm thấy rất cay đắng, kịch bản bình thường là sau khi được bọn họ giải phóng, thân là một linh hồn bị trói buộc, cô ta sẽ trở lại căn phòng kia một lần nữa để được giải thoát, ai mà ngờ rằng có một số khách mời dường như đã quên béng mất nhiệm vụ, thế mà lại chặn cửa đứng tán gẫu!!!

"A!" Trong lúc chạy, không rõ là bị vấp ở chỗ nào, Thi Dung bật về phía trước, cô ta sợ đến nỗi cuống quýt túm lấy Quế Qua bên cạnh. Nhưng không đợi cô ta túm được, Quế Qua đã lao xuống lầu.

Thi Dung: …

Cái đồ đàn ông chó má.

Tang Tiếu nhanh tay lẹ mắt nắm lấy vai Thi Dung, kéo cô ta ra sau, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Quả nhiên tôi đoán không sai, chị còn cùi bắp hơn tôi nữa.” Chạy thôi mà cũng ngã lên ngã xuống, trước giờ cô hoàn toàn không làm được.

Thi Dung tai rất thính:???

Trong nhóm tám người, Tang Tiếu là người tụt lại cuối cùng, trước khi xuống lầu, cô đột nhiên quay đầu lại nhìn NPC ma nữ mặc đồ đỏ, khiến NPC này sợ tới mức suýt nữa cũng kêu lên như mấy người kia.

"Cảm ơn chìa khóa của cô nhé!" Tang Tiếu nhẹ nhàng cảm ơn, sau đó ném chìa khóa lại cho NPC rồi ngay lập tức quay đầu, phấn khởi kêu lên: “A, đáng sợ quá đi à!”

Kêu xong, Tang Tiếu nhanh chóng chạy xuống lầu.

Nếu những người khác đều thực sự sợ hãi, cô mà không sợ thì hình như quá khác biệt, cũng phải sợ một tí mới được!

NPC: …

Ê-kíp chương trình: …

Cư dân mạng: …

Cô đúng là cái đồ hay ra vẻ thiếu chuyên nghiệp!!! Mật mã cửa ở tầng ba đã là mật mã cuối cùng của số cuối "Sinh tồn trong phòng kín" này. Một hàng tám người rất nhanh chạy xuống đến tầng một. Trong lúc đó, Thi Dung quay đầu lại thấy Tang Tiếu thét chói tai chạy xuống tới thì hơi thả chậm bước chân. Cô ta chờ đến khi Tang Tiếu chuẩn bị chạy sát qua mình thì vừa nhanh vừa ngắn gọi nói một câu: “Cảm ơn.”

Tang Tiếu chưa kịp nói chuyện, vừa nhấc mắt đã thấy Thi Dung vội chạy đi. Thấy vậy, Tang Tiếu cũng không quá để ý, vì lúc toàn bộ tám người xuống lầu, trong tai nghe của bọn họ cũng truyền đến âm thanh của ê-kíp chương trình.

[Sự thật về một câu chuyện cũ phủ đầy bụi sắp được tiết lộ.]

[Nỗi oan khuất của người c.h.ế.t sắp được rửa sạch.] . ngôn tình tổng tài

[...]

Tang Tiếu dựa sát vào Cố Ly Nguyệt. Tuy cô rất nghiêm túc nghe ê-kíp chương trình nói nhưng trong lòng cũng có chút khinh bỉ. Ê6-kíp chương trình thật biết nói, biết nói y như "Đoán đi đoán đi đoán đi".

Cùng lúc ê-kíp chương trình thông báo, trên màn hình lớn chiếu đoạn phim ngắn do nhóm NPC cùng diễn xuất. Trong phim kể lại một đoạn chuyện cũ, từ cái chết của một nhà ba người, lại đến vong linh báo thù. Tiếp đó khu chung cư đã từng đông đúc trở nên âm trầm, cũ nát, không có một bóng người.

Mà năm đó, đám cư dân trong chung cư nhân lúc cháy nhà đi hôi của của vợ và con tài xế taxi đều ngã từ trên lầu xuống mà chết, đã bị báo ứng.

Tổng thể mà nói, ê-kíp chương trình đã cho một cái kết đầy viên mãn.

[Mời nhóm người sinh tồn chờ một chút. Trong năm phút, thành tích trong phòng kín sẽ được thông báo.]

Tám người Tang Tiếu, từng người cầm một cái ghế nhỏ, ngồi vây quanh thành nửa vòng tròn. Sắc mặt những người khác đều rất bình thường, chỉ có Quế Qua là trầm mặt. Nụ cười dịu dàng trước kia của anh ta không còn nữa.

Lúc anh ta xuống cầu thang thì trong lòng đã tính sơ thành tích đạt được. Lúc này trong lòng anh ta hiểu rõ cho dù có ê-kíp chương trình hỗ trợ, đội của anh ta và Thi Dung muốn lấy được hạng nhất cũng rất khó.

Toàn bộ mấy tiếng "Sinh tồn trong phòng kín" đều được livestream, từng cử chỉ từng hành động của bọn họ đều lọt vào trong mắt khán giả. Ê-kíp chương trình đúng là có thể gian lận ở số phiếu dân mạng bình chọn. Nhưng trong quá trình giải mật khẩu trong phòng kín, anh ta thua kém đội Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt quá nhiều!!!
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 178


/images/2024-0308.gif

Công ty quản lý để Thi Dung đưa Quế Qua theo vốn là muốn củng cố thêm hình tượng IQ cao của anh ta để anh ta tiếp tục phù hợp với nhân vật trong phim, từ đó thu hút người hâm mộ.

Không ngờ, Quế Qua quá tự tin, hoàn toàn làm lơ sự hỗ trợ của ê-kíp chương trình ở giai đoạn đầu. Chờ đến giai đoạn sau anh ta muốn cho ê-kíp chương trình hỗ trợ thì ảnh chụp lại bị Tang Tiếu lấy mất.

Nhìn Tang Tiếu ngồi ở chỗ kia, ánh mắt Quế Qua sầm lại. Anh ta duỗi tay đè vào tai nghe, nhẹ nhàng gõ ba cái. Thi Dung ở bên cạnh chú ý tới động tác của Quế Qua, cực nhanh khẽ nhăn mày, nhưng cuối cùng cô ta không ngăn cản.

Số cuối "Sinh tồn trong phòng kín" này có phúc lợi ẩn. Đội đạt được giải nhất và được dân mạng bình chọn nhiều nhất có cơ hội lấy được hợp đồng làm người phát ngôn của tập đoàn Trường Dực.

Thi Dung đồng ý với công ty để Quế Qua đảm đương người trợ giúp, cũng chính vì tin nội bộ công ty đưa ra. Cô ta không mang theo Quế Qua, công ty không có khả năng âm thầm đàm phán với ê-kíp chương trình. Cô ta mang theo Quế Qua, đội bọn họ lấy được hạng nhất, tương lai xác suất có thể lấy được hợp đồng làm người phát ngôn của tập đoàn Trường Dực cũng tăng cao, coi như lợi cả đôi đường.

Nhưng trước mắt...

Thi Dung cúi đầu. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đội của Tang Tiếu chỉ cần không biểu hiện quá kém ở trong phòng kín đầu tiên thì sẽ có cơ hội lấy được hạng nhất.

Ê-kíp chương trình công bố đầu tiên là thời gian bị nhốt.

[Thời gian bị nhốt trong phòng kín từ ngắn đến dài: Tề Thịnh, Lộ Chúc Chúc; Tang Tiếu, Cố Ly Nguyệt...]

Bởi vì những mật thất phía sau đều là sự hợp tác tập thể, cho nên thời gian bị nhốt trong mật thất được quyết định bởi thời gian dài ngắn ở mật thất đầu tiên.

Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt cũng không ngờ phần sau thế mà không hề có một phòng kín đơn độc nào. Hai người cảm thấy như nhặt được bánh bao nhân thịt khổng lồ. Hai người ôm chặt nhau, hô ầm ĩ thiếu chút nữa nhảy lên. Nhưng lúc hô ầm ĩ, Tang Tiếu vẫn cảm thấy hình như mình quên mất chuyện gì rồi, chuyện này có liên quan đến thời gian. Không đợi Tang Tiếu nhớ ra được chuyện kia, tiếng thông báo của ê-kíp chương trình tiếp tục ngắt mạch suy nghĩ của Tang Tiếu.

[Số điểm trong phòng kín của các đội từ cao đến thấp: Tang Tiếu, Cố Ly Nguyệt; Thi Dung, Quế Qua; Tề Thịnh...]

“Á á á á á á!!!” Cố Ly Nguyệt đột nhiên thét lên chói tai. Cô ấy không thể tin nổi mà nhìn vào màn hình. Cô ấy chỉ vào màn hình lại chỉ vào Tang Tiếu, nhìn Tang Tiếu xong lại chỉ vào màn hình: “Tang Tiếu, đội chúng ta được nhất! Đội chúng ta được nhất!”

Tang Tiếu cũng ngơ ngẩn ngồi trên ghế như chưa từng nghĩ tới mình có thể lấy được vị trí số một. Lần trước ở "Tốc độ cao lao về đích", Tang Tiếu vẫn luôn cảm thấy cô có thể lấy được hạng nhất là vì những người khác thiện lương, cố ý phối hợp.

Nhưng ở "Sinh tồn trong phòng kín", trừ bốn bức họa làm nhận thức của Tang Tiếu xuất hiện một ít lệch lạc thì ở những vòng khác, khiến Tang Tiếu phải suy đoán, thật ra mọi người đều đoán không ra mật mã, trình độ bọn họ tương đương nhau, bọn họ không cố ý phối hợp thua!

Dưới tình huống những người khác không phối hợp thua, thế mà cô lấy được hạng nhất! Tự cô cũng lấy được hạng nhất!

Không thể trách Tang Tiếu không tin, từ đầu đến cuối, Tang Tiếu đều cố gắng làm tốt nhất những gì mình làm được. Mấy năm trước cô cũng vẫn luôn tin tưởng vững chắc cô đã làm tốt nhất rồi. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn
2. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
3. Chính Chủ Trở Về, Thế Thân Muốn Nghỉ Hưu Sớm
4. Siêu Thị Của Tôi Thông Kim Cổ
=====================================

Nhưng sau đó, Tang Tiếu chậm rãi phát hiện khi trong tông môn tỷ thí với nhau thì cô không sống qua nổi ba chiêu. Mỗi lần cô đánh ma vật, cô ào ào chảy máu, ma vật chưa bao giờ chảy máu.

Cho dù bất kỳ người ngoài nào đi vào tông môn, nhẹ nhàng đẩy một cái, cô cũng sẽ bị nội thương rất nghiêm trọng. Tuy cô bình phục rất nhanh nhưng nỗi đau đớn đều tồn tại. Từng chút đau đớn đều làm Tang Tiếu nhận thức được cái gọi là làm được tốt nhất cũng chỉ là cô tự cho rằng vậy mà thôi.

Sau đó thì quen sư huynh sư tỷ, Tang Tiếu vui vẻ thắng vài lần. Sau đó có một lần cô phát hiện, cô có thể thắng hoàn toàn bởi vì có nhóm sư huynh tỷ phối hợp. Chỉ cần bọn họ nghiêm túc một chút, cô hoàn toàn không có khả năng thắng.

Thậm chí ký ức lưu lại vài lần xuống núi cũng đều không quá tốt đẹp. Lần đầu tiên xuống núi, cô thiếu chút nữa bị cá cắn c.h.ế.t được sư tỷ cứu. Lần thứ hai xuống núi, cô thiếu chút nữa bị ma vật g.i.ế.c c.h.ế.t được sư huynh cứu. Một lần cuối cùng cô trộm xuống núi lại xảy ra chuyện, may mắn trước khi c.h.ế.t đụng phải hệ thống, nếu không cô cũng không gặp lại được sư huynh sư tỷ.

Mỗi ngày tích góp, một lần lại một lần tái diễn, làm Tang Tiếu không chịu thua trở nên không tự tin. Đồng thời cô nhận rõ một chuyện bản thân mình thật cùi bắp, quá cùi bắp, cùi bắp trong cùi bắp.
 
Phản Xuyên Vào Showbiz, Ta Cầm Nhầm Kịch Bản &#39&#39Hay Ra Vẻ&#39&#39
Chương 179


/images/2024-0308.gif

Tang Tiếu nhìn Cố Ly Nguyệt, trong đôi mắt hạnh nâu nhạt có ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết: “Hai chúng ta hạng nhất. Không nhờ ai nhường cả. Chúng ta thật sự lấy được hạng nhất???”

“Đương nhiên không ai nhường cả!” Cố Ly Nguyệt nói xong, chỉ vào những người khác: “Bọn họ mà nhường thì tôi có thể đứng thứ nhất từ dưới lên lâu như vậy à?”

Lộ Chúc Chúc ôm cổ Cố Ly Nguyệt: “Chị cũng dựa vào Tang Tiếu lấy được hạng nhất. Đừng có khoe khoang nữa!” Chờ Cố Ly Nguyệt nói xong, Lộ Chúc Chúc dựng ngón tay cái với Tang Tiếu: “Tang Tiếu, cừ lắm!”

Thấy thế, Tang Tiếu ngẩn người. Ngay sau đó, khóe môi cô cong lên, lộ ra nụ cười vô cùng rạng rỡ, sự thiếu tự tin đã đè nén trong lòng cô nhiều năm trong nháy mắt tiêu tan.

Hóa ra người trong thế giới tương lai cũng có trình độ giống như cô nha! Hóa ra cô cũng không phải không làm được gì cả. Có một số việc cô thật sự có thể làm không tồi!!

"Đoán đi đoán đi đoán đi" và "Sinh tồn trong phòng kín" đều có thể chứng minh!!!

Á á á á á!

Tang Tiếu cười đến đặc biệt vui vẻ, nhân vật phản diện trong lòng điên cuồng thét chói tai. Thế giới tương lai thật sự quá làm người thích mà!!!

Vài người khác cũng lục tục nói mấy câu, chỉ khi đến phiên Quế Qua, có lẽ anh ta không cam lòng bị Tang Tiếu cướp hạng nhất, có lẽ không cam lòng bị Tang Tiếu đoạt khả năng được làm người phát ngôn của tập đoàn Trường Dực.

Quế Qua nhìn Tang Tiếu, cười khẽ nói: “Xem ra Tang Tiếu ở Sinh tồn trong phòng kín cũng lấy được vị trí trung tâm. Thật làm người khác bội phục.”

Tổng kết được hạng nhất, gọi vị trí trung tâm cũng không kỳ quái. Nhưng một câu của Quế Qua lại làm trong phòng livestream do nhóm Dâu Tằm và nhóm Mận bá chiếm khu bình luận xuất hiện một vài luồng ý kiến khác.

[Nói đến vị trí trung tâm, Tang Tiếu sẽ không tái diễn chuyện vị trí trung tâm năm đó ở show thực tập sinh chứ? Năm đó Tang Tiếu có thể lấy được hạng nhất, không phải có người nói là Tang Tiếu ỷ thân phận hoàng tộc được điều động nội bộ vào à?]

[Ỷ vào thân phận hoàng tộc? Tiếu Tiếu thực sự có thân phận hoàng tộc thì có thể ở công ty một năm cũng không có album cá nhân à? Huống chi, fans chúng tôi cực khổ bình chọn được hạng nhất. Mấy người không phục thì dùng sức bình chọn cho thần tượng nhà mình đi!]

[Fans Tang Tiếu quá kích động rồi. Huống chi, fans Tề Thịnh không nhiều hơn Tang Tiếuà? Tang Tiếu căn bản không lấy được mấy điểm manh mối, tất cả đều là điểm kiếm được từ giải khóa. Dân mạng thật sự có thể bình chọn cho Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt đứng đầu à?] [Đúng vậy, tổ D sớm đã tung tin nóng nói nghệ sĩ có thể lấy hạng nhất thì sẽ có khả năng lấy được hợp đồng làm người phát ngôn của tập đoàn Trường Dực. Trường Dực ở "Sinh tồn trong phòng kín", các người cũng đã thấy. Bọn họ rõ ràng rất coi trọng.]

[Thật ra, Tang Tiếu có thể lấy được bức ảnh có mật mã, có thể làm NPC đưa chìa khóa đã rất kỳ quái. Hiện tại thế mà còn lấy được vị trí thứ nhất, tôi không tin không có gì mờ ám, có khi Quế Qua đã sớm nhìn ra, nếu không sao sắc mặt anh ta khó coi như vậy?]

Các khách mời thật sự không nghe ra ám chỉ của Quế Qua, đặc biệt là Tang Tiếu. Cô đang vui vẻ vì trong thế giới tương lai cô cũng không phải là đồ cùi bắp đứng chót mà có khả năng là đồ cùi bắp hạng trung. Cả người cô vui đến sắp bay lên luôn rồi, căn bản không nghe rõ Quế Qua nói.

Dù sao đối với người mà mình không thích, trực tiếp làm lơ là được rồi!

Trong dãy chung cư và trong phòng livestream đều rất náo nhiệt. Dựa theo bình thường thì mặc kệ trong thời gian livestream có bao nhiêu nghi ngờ tổ chương trình cũng nên kết thúc ở đây, đồng thời nhốt A Tửu và Cố Ly Nguyệt đã phá hỏng tay nắm cửa vào phòng tối cho tới khi hết thời gian còn lại.

Nhưng —

Ê-kíp chương trình căn bản không dám kết thúc.

Đạo diễn Lý nhìn người đàn ông trẻ tuổi mười phút trước xuất hiện ở trong phòng đạo diễn, khó nhọc nuốt nước bọt, tay phải dưới bàn siết chặt bàn tay trái đang run rẩy: “Tổng… Tổng giám đốc Quý, chương trình thật sự cần phải kiểm lại phiếu ư? Tang Tiếu và Cố Ly Nguyệt đứng nhất tuyệt đối không có một chút mờ ám nào!”

Trên người Quý Kỳ Tây vẫn mặc áo gió chưa cởi ra. Anh dựa lưng vào tường, cúi đầu nghịch kính mắt trong tay.

Nghe vậy, anh khẽ nâng mí mắt nhìn về phía đạo diễn Lý, trong giọng nói còn mang theo ý cười lười biếng: “Đương nhiên tôi tin tưởng Tang Tiếu không có mờ ám. Nhưng... có vài người có kết quả mờ ám ấy nhỉ?”

Khi nói đến những người này, nụ cười trên mặt Quý Kỳ Tây rõ hơn chút, giọng cũng cao lên một chút.

“Lý Trường Bình...”

“Có mặt!”

Đạo diễn Lý hoang mang rối loạn vội lên tiếng, quả thực giống học sinh đang bị giáo viên gọi tên trong lớp.
 
Back
Top Dưới