Lưu ý ⁉️:
Tác phẩm này là hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử nhưng không phản ánh sự kiện, nhân vật hay diễn biến có thật.
Một số chi tiết được xây dựng mang tính giả tưởng, bao gồm cả yếu tố nhân vật đồng giới tính có khả năng mang thai, nhằm phục vụ cho mạch truyện và ý đồ nghệ thuật của tác giả.
Mọi tình tiết, mối quan hệ và diễn giải trong truyện không mang mục đích xuyên tạc lịch sử, không đại diện cho quan điểm khoa học hay xã hội, mà chỉ tồn tại trong không gian sáng tác riêng của tác phẩm.
Đề nghị người đọc cân nhắc trước khi tiếp tục.
——————
Mùa hè xứ Lúa Miền Trong, gần miệt Thứ.
Năm 1930.
Chiếc xe kiểu Pháp thịnh hành lúc bấy giờ chạy bon bon trên con đường đất khô cằn, bánh xe cán lên từng ổ gà làm thân xe lắc lư liên hồi.
Hai bên đường là đồng lúa trải dài tới tận chân trời, lúa xanh lúa vàng lẫn lộn, chỗ thì vừa gặt xong còn trơ gốc rạ, chỗ thì nước ngập tới mắt cá.
Mấy người tá điền đầu đội nón lá, quần xắn cao, lội bộ dọc bờ ruộng, thấy xe chạy ngang cũng chỉ ngẩng lên liếc mắt rồi cúi xuống mần tiếp, quen với cảnh giàu nghèo lướt qua nhau như gió.
Ái Phương ngồi phía sau, lưng dựa vô thành xe, tay chống cằm, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau chuyến đi xe lửa đường dài từ Sài Thành về.
Gió tạt bụi vô mặt làm cô nhăn nhó, đôi mày cau lại, giọng đầy khó chịu:
- Đi bao nhiêu lâu về vẫn không thay đổi gì hết, cái xứ sở đâu mà nghèo nàn.
Thằng Đen ngồi trước, hai tay nắm chặt vô lăng, nghe vậy thì tò mò, liếc qua kiếng chiếu hậu hỏi vọng lại:
- Cô Ba vậy là bên Pháp đẹp đẽ, sạch sẽ hơn bên mình hả Cô Ba?
Ái Phương nghe xong liền ngồi thẳng dậy, giọng bật ra liền không cần suy nghĩ:
- Mày còn phải hỏi?
Thằng Đen gãi đầu, cười khì khì, cái giọng vẫn thiệt thà:
- Vậy sao cô không ở bển luôn mà cô về đây chi vậy.
Câu hỏi vừa dứt, mặt Ái Phương liền đổi sắc, giọng gắt lên thấy rõ:
- Tao về hồi nào mạy?
Trong xe chợt chùng xuống.
Tiếng máy nổ phành phạch nghe rõ hơn giữa cái im lặng ngượng ngập.
Khải Văn, anh trai cô, ngồi kế bên, thấy tình hình căng quá mới lên tiếng giảng hòa:
- Thôi đen đừng nói gì nữa, lo lái xe đi.
Nhưng Ái Phương vẫn chưa nguôi bực, quay qua phía anh trai, giọng cằn nhằn, khó chịu ra mặt:
- Anh cũng đừng cản nó, em đang học bên đó chưa xong tự nhiên ba với má đánh dây thép em về.
Cái xứ gì đâu nằm trong hóc bà tó này đi xe trần ai khoai cổ, ở đây có anh hai trông coi ruộng vườn rồi mà ba cứ kêu bằng được em về.
Khải Văn nghe em gái càu nhàu như vậy chỉ liếc sang nhìn Phương một cái rồi khẽ cười, trong bụng nghĩ thầm: "cái tánh nóng nảy vẫn không thay đổi".
Anh quay mặt nhìn ra ngoài, không nói ra, để mặc cho chiếc xe tiếp tục chạy bon bon trên con đường đất bụi mù, hai bên đồng lúa trải dài, gió quất vô mặt nghe rát rạt.
Chạy được một quãng nữa, Ái Phương bỗng cau mày, nghiêng người về phía trước rồi quát lên:
- Dừng xe đi, chạy như mày chắc mai mới về tới nhà, dừng.
Thằng Đen hoảng hồn, đạp thắng cái két, chiếc xe khựng lại giữa đường.
Nó vội vàng bước xuống, vòng qua bên kia nhường chỗ cho Ái Phương, còn mình thì chui vô ghế phụ, mặt vẫn còn ngơ ngác.
Phương ngồi vô ghế lái, hai tay nắm chặt vô lăng, đạp ga một cái, chiếc xe vọt đi liền, chạy còn nhanh hơn lúc nãy, gió cuốn bụi bay mù mịt phía sau.
Xe chạy vù vù một hồi, phía xa hiện ra đám tá điền vừa đi chợ về, người thì gánh giỏ, người thì xách thúng, lũ lượt đi sát lề đường.
Không khí trong xe có phần dịu lại chút đỉnh.
Thằng Đen liếc nhìn Khải Văn, thấy anh không nói gì, nó mới đánh bạo lên tiếng:
- Cô ba, hình như lần này bà kêu cô về để gả chồng cho cô á.
Câu nói vừa dứt, như có tiếng sét đánh ngang tai.
Ái Phương quay phắt đầu lại, mắt trợn trừng, giọng bật ra chát chúa:
- Cái Gì!???
Chính vì quay mặt qua trong lúc xe đang chạy nhanh, tay lái chệch đi một cái.
Chiếc xe lạng qua lạng lại, bánh trước trượt trên mặt đường khô.
Thằng Đen với Khải Văn hoảng hốt, mỗi người một tay bám chặt vô thành ghế, mặt tái mét không còn giọt máu.
- Cô ba! – thằng Đen la lên thất thanh.
Ái Phương nghiến răng, hai tay ghì chặt vô lăng, cố sức xoay trở lại.
Xe chao đảo thêm mấy nhịp nữa rồi mất hẳn thăng bằng, trượt dài xuống mương bên đường.
Một tiếng rầm vang lên khô khốc.
Trước mũi xe, một cô gái ăn mặc sang sủa, dáng dấp như con nhà quyền quý, chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị tông trúng.
Thân người văng sang một bên, lăn hẳn xuống mương, bộ áo bà ba trên người dính đầy bùn đất, giỏ xách, đồ đạc trong tay văng tứ tung khắp nơi.
Đám tá điền gần đó nghe tiếng động lớn liền hốt hoảng, bỏ cả quang gánh, hô hoán om sòm:
- Bà con ơi lái xe tông chết người rồi bà con ơi.
Tiếng la lan nhanh trên cánh đồng vắng, người từ xa cũng bắt đầu chạy lại.
Trong xe, Ái Phương, Khải Văn với thằng Đen còn chưa hoàn hồn.
Một giây sau, cả ba đồng loạt mở cửa bước xuống.
Thằng Đen với Khải Văn không kịp nghĩ nhiều, vội vàng lao xuống mương.
Bùn đất trơn trượt làm cả hai loạng choạng mấy bước mới đứng vững.
Khải Văn đỡ phần vai, thằng Đen luồn tay dưới lưng, bế xốc cô gái lên.
Thân người cô mềm oặt, đầu nghiêng sang một bên, tóc tai dính đầy bùn, hơi thở yếu ớt đến mức phải ghé sát mới nhận ra.
Ái Phương vẫn đứng trên bờ, hai tay chống nạnh, gương mặt vừa bực bội vừa lạnh tanh, mắt nhìn cảnh trước mặt không chút dao động.
Thằng Đen nhìn kỹ gương mặt lấm lem của cô gái, tim nó chợt thót lên, giọng run run:
- Cô Ba , Cậu Hai ơi chết rồi, đây là con gái ông Tây Quang.
Câu nói vừa vang lên, mấy người tá điền xung quanh lại càng xôn xao hơn, người này nói đè người kia, giọng đầy hoảng sợ:
- Chết rồi cổ bị xe đụng…-
Chưa kịp nói hết câu, Ái Phương đã quát to, giọng sắc lẻm, cắt ngang hết thảy:
- Cổ cổ cái gì?, lần đầu thấy đụng xe hay gì muốn đụng cho biết không?
Đám tá điền giật mình, im bặt trong giây lát.
Có người cúi đầu, có người lùi lại mấy bước.
Một người đàn ông lớn tuổi lắp bắp:
- Dạ, cô ba cô mới về.
Nghe giọng quát của Ái Phương, đám tá điền không dám đứng lại thêm, lục tục gánh đồ, dắt nhau tản ra, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn với vẻ sợ sệt.
Khải Văn đặt cô gái nằm tạm trên bãi cỏ khô ven đường, cúi xuống lay nhẹ vai mấy cái, giọng gấp gáp:
- Cô ơi… cô nghe tôi nói không?
Lay quài mà cô gái vẫn không có phản ứng, mí mắt khép chặt, môi tái nhợt.
Thằng Đen đứng kế bên càng thêm hoảng, quay qua nhìn Khải Văn rồi liếc sang Ái Phương:
- Giờ sao, cậu hai, cô….?
Ái Phương nhăn mặt, hít một hơi thật sâu, như đang kìm lại cơn bực trong người.
Cô bước tới gần hơn một chút, liếc qua cô gái nằm dưới đất, ánh mắt thoáng dừng lại rất nhanh rồi quay đi, giọng dứt khoát:
- Đưa lên xe về nhà, rồi kêu người qua báo cho ông Tây Quang rồi tao thường cho người ta.
Nói xong, Phương quay lưng đi thẳng về phía chiếc xe, dáng vẻ vẫn cao ngạo, như thể chuyện vừa xảy ra chỉ là một sự cố phiền phức trên đường về, còn phía sau, Khải Văn với thằng Đen lại cuống cuồng bế cô gái lên, không khí nặng nề và căng thẳng bao trùm cả đoạn đường đất vừa náo loạn.
Chiếc xe lại lăn bánh, bánh xe nghiến lên mặt đường đất khô nghe sột soạt đều đều.
Gió ngoài đồng thổi tạt vô làm bụi bay mù mịt, nắng xế rọi xiên qua mấy hàng tre ven lộ.
Ái Phương một tay giữ chặt vô lăng, tay kia gác hờ trên thành ghế, mắt nhìn thẳng phía trước nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc qua kính chiếu hậu.
Trong kính, gương mặt cô gái nằm phía sau hiện ra chập chờn theo nhịp xóc.
Bộ bà ba lấm lem bùn đất, mái tóc xõa rối, nhưng đường nét khuôn mặt vẫn thanh, sống mũi cao, làn da dù dính bùn cũng không che hết vẻ trắng trẻo.
Ái Phương nhếch mép cười, trong lòng vừa bực vừa thấy lạ lẫm, bèn buông giọng nửa đùa nửa khích:
- Nhìn kĩ cô này cũng đẹp ha, anh hai hay anh xin cưới về làm vợ đi chữa cháy cho em.
Câu nói vừa dứt, Khải Văn giật mình quay sang nhìn em gái, mắt mở lớn.
Anh bật cười khan một tiếng, rồi lắc đầu nguầy nguậy, giọng vừa ngán vừa lo:
- Thôi đi cô nương vừa về nước chưa về tới nhà đã gây chuyện không chừng về em bị ba rày dữ kìa, mà chị hai em mà nghe chắc giết anh chết.
Thằng Đen ngồi phía trước ghế phụ nghe mà toát mồ hôi hột, lén liếc qua gương chiếu hậu rồi cúi đầu giả bộ chăm chú nhìn đường, không dám xen vô nửa lời.
Ái Phương nghe anh nói vậy thì bật cười thành tiếng, tiếng cười khô mà giòn, mang theo chút chua chát.
Cô nhấn mạnh chân ga hơn một chút, chiếc xe chồm lên rồi lại lắc lư trên ổ gà.
Phương nói tiếp, giọng bớt cợt nhả hơn, như đang than thở cho chính mình:
- Em nói thiệt, lần này em về nước chắc cũng bị ba má rày la đủ điều, rồi đẩy em vô mấy cái cánh ruộng khô cằn.
Chạy thêm một quãng nữa, con đường đất quen thuộc hiện ra trước mắt.
Hàng dừa nước hai bên lối vô nhà rũ bóng xuống mương, gió thổi nghe xào xạc.
Từ xa, Ái Phương đã thấy cổng nhà mình mở toang, ba má cô đứng đó, phía sau là đám người ở lố nhố, kẻ bưng thúng, người khiêng rương, coi bộ chuẩn bị sẵn sàng để đón đồ đạc.
Phương nở nụ cười hiếm hoi, bóp kèn tít tít mấy cái cho đã tay.
Chiếc xe vừa thắng lại, bụi còn chưa kịp lắng, cô đã nhảy xuống đất, bước nhanh tới ôm chầm lấy má rồi quay qua ôm ba.
Mùi quen thuộc của nhà, của người thân.
Bên kia, Khải Văn liền kéo thằng Đen ra một góc, dặn dò nó chạy qua báo tin cho ông Tây Quang.
Xong xuôi, anh quay lại kêu thằng Ông Quản với con Nhường, hai đứa vội vàng dìu cô gái bị tông vô trong nhà sau, vừa đi vừa rón rén như sợ làm đau thêm.
Ông Thiều đứng đó, nghe thằng Đen kể lại đầu đuôi câu chuyện mà chỉ biết trợn tròn mắt, thở dài một hơi nghe não ruột:
- Bây á, biết lựa người tông quá ha?
Tông ngay con gái của ông Tây Quang.
Giọng ông nửa trách nửa như than thân, lắc đầu quầy quậy.
Bà Thiều thì không buồn xen vô chuyện đó liền, chỉ chăm chú nhìn Ái Phương từ đầu tới chân.
Bộ đồ Tây còn vương bụi đường, dáng người cao ráo hơn xưa, gương mặt cũng bớt nét con nít ngày nào.
Bà chép miệng, giọng vừa mừng vừa ngạc nhiên:
- Bây lớn hơn nhiều rồi đa.
Ái Phương cười cười, không nói gì, bước thẳng vô nhà.
Cô dừng lại giữa gian chính, đưa mắt nhìn quanh một vòng.
Bộ phản cũ, cái tủ thờ, mấy bức hoành phi treo trên vách… tất thảy vẫn y như ngày cô đi, chẳng suy suyển chi.
Phương xoay một vòng đầy điệu nghệ, tà áo bay nhẹ theo, rồi mới kéo ghế ngồi phịch xuống bàn, dáng điệu tỉnh bơ như thể chưa hề gây ra chuyện động trời ngoài kia.
Ông Thiều theo sau, ngồi xuống đối diện, giọng nghiêm lại:
- Bây, sao không đưa nó thẳng về bên nhà ông Tây Quang rước về đây chi cho mắc công vậy đa.
Khải Văn vừa rót trà, nước nóng bốc khói nghi ngút, vừa thong thả đáp:
- Con cũng tính như vậy, mà đây là ý của em nó.
Bà Thiều nghe vậy thì nhướng mày, khóe miệng cong lên cười, ánh mắt nhìn Ái Phương đầy ẩn ý:
- Má không ngờ kia đi ngoại quốc về bây lại thay đổi nhiều như vậy.
Ái Phương nhếch môi, chống tay lên bàn, giọng trả lời nghe tỉnh queo mà có chút thách thức:
- Không lẽ sau thời gian, đi du học ở ngoại quốc về vẫn chỉ là đứa nhà quê chân dính phèn.
Bà Thiều thở ra một hơi, tay vuốt lại vạt áo bà ba cho ngay ngắn, giọng chậm rãi mà nặng trĩu:
- Vốn dĩ, ba bây với ông Tây Quang không có thuận, bây đem về chẳng khác nào rước phiền.
May nó không có bề gì, nó làm có gì chẳng khác nào rước họa vô nhà mình không?
Ái Phương nghe má nói, mặt hơi sầm lại, nhưng giọng vẫn cứng cỏi, không chịu lép vế:
- Má không phải là con không biết.
Tình hình lúc đó chỉ có con, anh hai ngoài đó, còn có đám tá điền bu lại nữa.
Không lẽ má muốn tụi nó bàn ra tán vô, mất danh tiếng nhà mình hả?
Cô nói xong, khoanh tay lại, ánh mắt kiên quyết.
Bà Thiều nhìn con gái một hồi, rồi cũng chỉ gật gật đầu, coi như hiểu được phần nào cái thế khó lúc đó.
Ông Thiều ngồi bên, im lặng nãy giờ, chép miệng một cái, coi bộ không muốn nói thêm để khỏi căng thẳng.
Chưa kịp nói gì nữa, từ ngoài sân trước bỗng vang lên tiếng giày da nện xuống nền gạch nghe sang sản, dồn dập.
Giọng đàn ông trầm trầm, lẫn chút bực dọc vọng vô:
- Thưa ông bà, tôi vô được hông?
Cả nhà quay ra.
Ái Phương liền đứng dậy, liếc mắt ra hiệu cho người ở đem cô gái đó lên.
Nói rồi, cô chỉnh lại cổ áo, cùng ba má bước ra phía trước.
Ngoài sân, ông Tây Quang đứng sừng sững, dáng người cao lớn, bộ đồ tây ủi thẳng thớm, mặt mày nghiêm nghị.
Ánh mắt ông đảo một vòng quanh nhà, dừng lại ở Ái Phương, trong đó vừa có lo lắng vừa có chút gay gắt không giấu được.
Bên trong, thằng Ông Quản với con Nhường dìu cô gái đi ra.
Cô còn hơi choáng, mặt tái tái, mái tóc xõa rối, bộ bà ba lấm lem bùn đất, khác hẳn vẻ chỉn chu lúc đầu.
Vừa thấy con, ông Tây Quang liền bước tới một bước, giọng hạ thấp nhưng run run:
- Con có sao hông?
Cô gái khẽ lắc đầu, môi mấp máy chưa kịp nói gì.
Ông ta đứng sững giữa sân, mắt trừng trừng, gân cổ nổi lên, giọng đanh như thép:
- Là ai tông con tui?
Cả khoảng sân im phăng phắc.
Ái Phương không né tránh, cũng chẳng tỏ vẻ sợ sệt, cô bước xuống một bậc thềm, dáng đi khoan thai mà thẳng thớm:
- Thưa ông, là tui.
Ông Tây Quang nheo mắt nhìn cô, dường như đã nhận ra, khóe môi giật giật:
- Ra là cô Phương sao.
May mà con gái tui hông sao, chớ có bề gì cô không yên với tui đâu cà!
Giọng ông nặng nề, nghe như lời cảnh cáo hơn là trách móc.
Ái Phương mím môi, rõ ràng trong bụng không vừa ý, vừa hé miệng định đáp trả thì Ông Thiều đã bước lên trước một bước, chặn ngang câu nói.
Ông Thiều chắp tay sau lưng, giọng trầm, từng chữ rành rọt:
- Thưa ông, tui đây biết bên tui là sai.
Xin ông đưa cô Hương về bển, rồi có xây xát gì cứ kêu người qua đây, tui thường.
Câu nói nghe qua thì nhún nhường, nhưng cái thế đứng, cái giọng điệu lại không hề cúi đầu.
Ông Tây Quang liếc nhanh sang Ái Phương một cái, ánh mắt pha lẫn bực bội lẫn dè chừng, rồi không nói thêm lời nào, quay qua dìu con gái.
Người ở vội vã mở lối, hai cha con lặng lẽ bước ra cổng.
Tiếng guốc, tiếng giày xa dần, để lại trong sân một khoảng trống nặng nề.
Ái Phương nhìn theo một hồi, rồi quay vô nhà, vừa đi vừa nghiêng đầu hỏi má:
- Má nè, con ông Tây Quang tên gì, bao nhiêu tuổi rồi?
Bà Thiều kéo ghế ngồi xuống, phe phẩy cái quạt mo, giọng tỉnh bơ:
- À, nó tên Bùi Lan Hương, tuổi bằng bây mười chín.
May là má nó mất sớm chớ không là bả quậy nát nảy giờ rồi.
Thôi, bây tắm rửa nghỉ ngơi đi, đi đường xa mệt thấy mồ.
---
Trưa hôm sau đứng bóng, nắng đổ xuống ruộng đồng hừng hực, hơi đất bốc lên ngai ngái.
Ái Phương khoác cây súng của ông Thiều trên vai, ống quần xắn cao, từng bước giẫm lên bờ ruộng khô nứt.
Trước mắt cô, mấy con trâu to tướng đang cúi đầu rậm cỏ, nhai ngấu nghiến, bùn đất bắn tung tóe khắp mảnh ruộng nhà cô.
Phương cau mày, trong bụng sôi lên một cục tức.
Cô giật cây súng xuống, kê lên vai, một mắt nhắm lại, đầu nòng nhắm thẳng vô đám trâu.
Ngón tay vừa chạm cò thì từ đằng xa có tiếng chân chạy huỳnh huỵch, kèm theo giọng la hốt hoảng:
- Cô ba ơi!
Cô ba!
Con xin cô đừng có bắn con trâu của con!
Ái Phương liếc mắt qua, vẫn chưa buông súng, đầu nòng chĩa xéo sang hướng thằng nhỏ đang chạy tới.
- Con trâu của mày?
Thằng Hải ớt thở hổn hển, mặt mày tái mét, đứng chưa vững đã cúi đầu:
- Dạ… con đi giữ trâu mướn chớ con làm gì có tiền mua nổi con trâu đâu cô?
Phương nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh:
- Vậy mày dám dắt trâu vô đất tao cho nó phá?
Nghe tới đó, thằng Hải như rụng rời tay chân, “bịch” một cái quỳ sụp xuống bờ ruộng, hai tay chắp lại run run:
- Dạ con không dám cô ơi, cho vàng con cũng không dám… nảy con đói quá đi lấy củ khoai ra ăn, ai ngờ trâu nó xức dây nó chạy vô đất cô… chứ con không dám…
Ái Phương nhìn nó một hồi lâu.
Gió trưa thổi làm tà áo bà ba của cô phập phồng.
Cuối cùng, cô hạ cây súng xuống, chống báng súng xuống đất.
- Mày nói vậy tao thấy thương, tao tha.
Mà mày dám để trâu vô đây ăn, mày coi tao không ra gì phải không?
Thằng Hải cúi gằm mặt, giọng lí nhí, sợ hãi ra mặt:
- Dạ tại làng con hết cỏ nên…
Phương quát, giọng đanh lại, vang cả cánh đồng:
- Hết cỏ thì lấy rơm cho nó ăn, sao dẫn qua đất của tao!
Thằng nhỏ giật mình, giọng run hơn:
- Dạ… tại chủ kêu…
Ái Phương nheo mắt, nghiêng đầu, giọng chậm lại nhưng nghe càng nặng:
- Vậy ra… chủ của mày là ai?
Thằng Hải nuốt nước bọt, đáp khẽ như sợ gió nghe:
- Dạ ông Chương.
Ái Phương nhếch môi cười khinh bỉ, ánh mắt lạnh tanh như nước mương mùa cạn.
- Hội đồng Chương.
Cái tên vừa thốt ra nghe nặng trĩu giữa trưa nắng chang chang.
Cô liếc xuống thằng Hải đang quỳ mọp dưới đất, giọng rít qua kẽ răng:
- Ngước mặt lên tao xem.
Thằng Hải run như cầy sấy, hai tay chống xuống bờ ruộng mà ngước lên.
Mặt nó lấm lem đất, mồ hôi trộn với bụi thành từng vệt.
Vừa ngẩng lên đã thấy đầu súng chỉa sát ngay trán mình.
Ái Phương nghiến răng, từng chữ đanh lại:
- Giờ mày xử vụ này sao… hay vì bắn chết, tao mổ bụng con trâu của mày ra coi nó có ăn cỏ đất tao hay không?
Thằng Hải điếng người, hai mắt mở lớn, dập đầu lộp cộp xuống đất:
- Cô ơi con xin cô…
đừng cô mổ bụng trâu… nó sống không có nổi đâu cô… hay là… hay là… cô đánh con đi, chứ đừng mổ bụng con trâu của con…
Giọng nó lạc hẳn, vừa nói vừa khóc, nghe mà thảm thiết.
Ái Phương cúi xuống một chút.
- Vậy tao hỏi, giữa tao với ông Chương… mày sợ ai hơn?
Thằng Hải nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc:
- Dạ… ai con cũng sợ…
Phương quát lớn, tiếng vang dội cả cánh đồng:
- MÀY NÓI CÁI GÌ?
Thằng nhỏ hết hồn, vội vàng lắp bắp:
- Dạ dạ… con sợ cô hơn!
Một thoáng im lặng căng như dây đàn.
Rồi đột ngột —
BÙM!
Tiếng súng nổ chát chúa giữa đồng không.
Chim chóc trên mấy bụi tre xa xa bay tán loạn.
Viên đạn ghim xuống gót chân thằng Hải.
Nó la lên một tiếng thảm thiết, lăn nhào qua một bên, ôm chân mà rên rỉ.
Cơn đau làm mặt nó tái mét, mồ hôi túa ra như tắm.
Ái Phương hạ súng xuống, ánh mắt không hề lay động.
Giọng cô lạnh như nước đá:
- Lần này là tao cảnh cáo.
Mày về nói lại với ông Chương: vuốt mặt phải nể mũi.
Lần nữa tao không có bắn người ở đâu… tao lấy súng qua thẳng nhà ổng.
Nghe chưa?
Thằng Hải đau quá, môi run bần bật, không thốt nổi thành lời, chỉ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Ái Phương vác súng trở lại trên vai, quay lưng đi thẳng.
Tà áo bà ba bay nhẹ theo gió trưa.
Bóng cô in dài trên bờ ruộng khô cằn.
Phía sau lưng, thằng Hải ôm chân, ngước lên nhìn theo, ánh mắt vừa sợ hãi vừa căm phẫn mà không dám nói một tiếng nào.
Ái Phương quay trở vô nhà, đưa cây súng cho Ông Quản đi cất, rồi lại ngồi thong thả xuống bộ ván giữa nhà mà rót trà.
Mồ hôi còn lấm tấm trên trán, vậy mà thần sắc vẫn tỉnh queo như chưa có chuyện chi xảy ra ngoài đồng.
- Trời ơi, bây đi đâu sáng giờ vậy, mà tao kiếm muốn chết à.
Ái Phương cầm ly trà uống một hơi, khát muốn khô họng, giọng còn khàn khàn:
- Má kiếm con mần chi?
Bà Thiều chống nạnh, cái quạt mo phe phẩy mà mặt nhăn lại:
- Mèn đéc ơi, chuyện bây tông con gái lá ngọc cành vàng của ông Tây Quang bây tính sao?
Ái Phương đặt cái ly xuống “cạch” một cái, mặt thản nhiên như không:
- Chẳng phải chuyện đó ba con lo rồi sao, danh tiếng ông Thiều búng tay một cái bọn tá điền cũng phải im.
Bà Thiều lắc đầu, thở dài thườn thượt:
- Bởi vậy hồi đó bây bị ba bây đánh đòn, biết vậy tao không có can để giờ bây ngông cuồng, coi trời bằng vung.
Ái Phương nhếch môi cười nhẹ, tay gõ gõ lên mặt bàn:
- Rồi má muốn sao?
Bà Thiều hạ giọng, từng chữ nghe rõ mồn một:
- Lấy bánh trái qua bển biếu rồi xin lỗi người ta.
Dù gì cũng là con gái nhà danh giá, đụng tới là đụng tới mặt mũi người ta.
Ba bây với ổng vốn dĩ không ưa nhau, bây làm vậy khác nào châm thêm dầu vô lửa.
Ái Phương dựa lưng ra sau, khoanh tay lại:
- Biết rồi.
Con đâu có ngu.
Chiều nay con qua.
Mà…
Cô liếc qua má mình, đổi giọng sang chuyện khác:
- Rồi mấy cây đàn với sách con nhờ anh trai đặt người ta có chưa?
Bà Thiều trừng mắt:
- Bây đó… mới về tới nhà là nghĩ tới đàn với sách.
Nó nói chiều nay người ta kêu người ta đem lại.
- Ừ, vậy là được.
Cô gật đầu, ánh mắt thoáng dịu lại.
Ngoài sân, đám gia nhân đang khiêng bao lúa vô kho, tiếng nói cười râm ran.
Bà Thiều nhìn đối diện con gái, nhìn kỹ một hồi rồi chép miệng:
Má nói thiệt, cái tánh bây ngang như cua, không biết sau này thằng nào chịu nổi.
Ái Phương bật cười khẽ:
- Chưa chắc con chịu nổi người ta đâu má.
Bà Thiều “hứ” một cái:
- Nói nghe coi, sáng giờ bây đi đâu?
Ái Phương liếc ra sân, đáp tỉnh rụi:
- Con ra coi ruộng.
Thấy trâu người ta vô phá đất mình.
- Rồi sao?
- Con dằn mặt chút đỉnh.
Bà Thiều nheo mắt.
- Dằn mặt cỡ nào?
Phương nhún vai:
- Cỡ để người ta nhớ tên con.
Bà Thiều nghe vậy, lòng dạ không yên, nhưng nhìn cái vẻ mặt con gái mình thì biết có hỏi nữa cũng không moi được thêm gì.
Bà chỉ thở dài:
- Thôi, chiều nay sửa soạn đàng hoàng qua bên nhà ông Tây Quang.
Ăn nói cho phải phép.
Đừng có cái giọng chọc tức người ta như mọi bữa nghe chưa.
Ái Phương đứng dậy, phủi nhẹ tà áo:
- Con biết rồi.
Má khỏi lo.
Cô đi vô buồng được nửa đường thì bỗng đứng khựng lại, quay đầu ra sau mà nói lớn, giọng vang dội cả căn nhà:
- CON THÊM ĐÂU!?
Tiếng kêu bất thần làm bà Thiều đang ngồi phe phẩy quạt cũng giật mình suýt rớt cái quạt mo xuống đất.
Ở dưới bếp, con Thêm nghe vậy hồn vía lên mây, tay còn dính bột bánh cũng quăng đại cái vá, lật đật chạy lên, tim đập thình thịch.
- Dạ… dạ cô kêu con…
Ái Phương đứng giữa nhà, hai tay chống nạnh, mắt liếc sắc lẹm.
Cô chỉ thẳng vô mặt nó:
- Mày lấy quạt vô buồng quạt cho tao ngủ trưa.
Rồi mâm cơm chiều tao muốn hâm bò bít tết, mày nêm lạt một chút, với ly cà phê ít đường.
Nói xong, không chờ nó đáp, cô xoay lưng đi thẳng vô buồng, tà áo bà ba phất nhẹ phía sau, để lại con Thêm đứng đơ ra như trời trồng.
Đợi cánh cửa buồng khép lại, con Thêm mới dám thở phào một hơi dài, tay ôm ngực.
- Trời đất ơi… làm muốn đứng tim…
Nó quay qua nhìn bà Thiều, mặt méo xệch:
- Cô Ba đi Tây về chắc dữ hơn hồi trước nữa bà ơi…
Bà Thiều lắc đầu, nửa thương nửa ngán:
Hồi trước đã như lửa cháy đồng, giờ thêm dầu thêm gió nữa.
Bây lo mà làm cho đúng ý nó, không thôi nó nổi nóng là mệt à nghen.
Con Thêm nghe vậy nuốt nước miếng cái ực.
Nó còn nhớ như in mấy năm trước, trước khi Ái Phương qua Pháp du học, chỉ vì bưng nhầm ly trà nóng thay vì trà nguội, mà bị cô quăng cái chén xuống đất, bắt quỳ ngoài sân giữa trưa nắng.
Có lần khác nêm món ăn mặn tay, cô giận quá cầm cây roi mây quất cho mấy roi, tới giờ lưng nó vẫn còn ám ảnh.
Trong cái nhà này, ai cũng sợ cô Ba, trừ mỗi Ông Quản – người đã theo ông Thiều mấy chục năm, nói một tiếng cô còn nể ba phần.
Con Thêm lật đật chạy vô buồng, tay cầm cây quạt mo lớn.
Trong phòng, Ái Phương đã nằm dài trên cái giường gỗ chạm trổ, một tay gác lên trán, mắt nhắm hờ.
- Vô đây.
Giọng cô vang lên dù mắt vẫn nhắm.
- Dạ…
Con Thêm ngồi xuống mép giường, bắt đầu quạt nhè nhẹ.
Gió đưa qua, lay nhẹ mớ tóc mai còn vương mùi nắng của Ái Phương.
Cô khẽ hừ một tiếng:
- Quạt cho đều tay.
Mày quạt kiểu đó ruồi muỗi còn bay được.
- Dạ… dạ…
Con Thêm đổi nhịp tay, quạt mạnh hơn chút.
---
Chẳng mấy chốc mà cô ngủ được hơn hai tiếng.
Nắng trưa đã dịu bớt, gió ngoài hiên thổi vô mát rượi.
Con Thêm chắc bị bà Thiều kêu xuống bếp phụ việc, trong buồng không còn ai.
Ái Phương trở mình một cái rồi mở mắt.
Cô ngáp dài, vươn vai nghe mấy khớp xương kêu răng rắc.
Bước xuống giường, chân còn hơi lảo đảo vì ngủ say quá.
Cô đẩy cửa bước ra khỏi buồng, miệng lầm bầm:
- Ngủ gì mà như chết vậy…
Rồi không chần chừ, cô mau mau ra sau tắm rửa.
Nước giếng múc lên đổ ào qua vai, mát lạnh.
Tắm xong, cô thay bộ áo bà ba màu kem nhạt, cổ thêu chỉ tinh tế, tóc chải gọn gàng rồi xịt chút nước thơm mang từ Pháp về.
Mùi hương thoang thoảng, khác hẳn mùi dầu dừa trong xóm.
Khoảng độ đó, bà Thiều đi vô buồng, tưởng con gái còn ngủ nên cất giọng thúc giục:
- Phương à, dậy chưa con?
Từ trong buồng, giọng Ái Phương vọng ra, còn đang xịt miếng nước thơm:
- Dạ rồi, con sửa soạn gần xong rồi.
Một lát sau, cô bước ra.
Thấy má mình đang cầm giỏ trái cây đầy ắp, nào nho, nào lê, nào bánh trái gói ghém đàng hoàng, coi bộ nặng tay lắm.
Ái Phương nhíu mày:
- Đen đâu?
Mày lên đây đem đồ cho bà qua nhà ông Tây Quang coi.
Má để đó đi, cho thằng Đen đem lên xe rồi tới nó đem vô tới nhà, cần chi má cầm cho nặng.
Lên xe.
Giọng cô tuy cộc lốc nhưng cũng lộ ra chút quan tâm.
Thằng Đen lật đật chạy lại, ôm lấy giỏ quà, mặt mày nghiêm chỉnh.
Ông Quản đã cho xe ra trước cổng từ hồi nào.
Cô và bà Thiều ngồi ghế sau, thằng Đen ôm đồ biếu ngồi ghế phụ, còn Ông Quản cầm vô-lăng lái xe.
Chiếc xe nổ máy, chạy chậm rãi trên con đường đất.
Ái Phương dựa lưng ra ghế, người còn hơi say ke vì mới ngủ dậy, mắt nhìn ra ngoài cửa kính.
Đồng ruộng trải dài, mấy con cò bay là đà.
Cô quay qua hỏi nhỏ
- Đi xin lỗi người ta, má cho ba biết chưa?
Bà Thiều lắc đầu, giọng nhỏ hơn:
- Dễ gì.
Ông sĩ diện lắm.
Má với bây đi được rồi, tới chừng ổng biết là xong chuyện rồi.
Ái Phương khẽ cười, nửa đùa nửa thật:
- Má toàn như vậy, biểu sao ba ổng không cằn nhằn.
Bà Thiều liếc con gái.
- Còn bây nữa.
Hai cha con y chang nhau, ai cũng cứng đầu.
Phương nhún vai:
- Con mà mềm chắc người ta leo lên đầu ngồi lâu rồi má.
---
Tới nơi, xe vừa dừng trước cổng nhà ông Tây Quang, hương lài đã thoang thoảng bay ra.
Cả hàng rào trồng kín những bụi lài được tỉa tót gọn gàng, bông trắng li ti nở kín cành, nhìn vô là biết nhà có người chăm chút kĩ lưỡng.
Ông Bảy – người làm lâu năm bên đây – thấy xe dừng liền lật đật chạy ra, cúi đầu:
- Thưa bà, thưa cô Phương, ráng đợi tui một chút, tui chạy vô báo cho ông liền.
Bà Thiều gật đầu nhè nhẹ, còn Ái Phương thì đứng khoanh tay, mắt liếc khắp khu vườn.
Nền gạch đỏ sạch bong, mấy chậu kiểng xếp thẳng hàng, nhìn đâu cũng ngăn nắp.
Từ trong nhà, giọng ông Tây Quang vọng ra, trầm mà có chút kéo dài:
- Chả cha, bà Thiều với cô Phương qua đây mần chi vậy đa?
Ông bước ra, áo dài đen chỉnh tề, mắt nhìn hai mẹ con không hẳn khó chịu, nhưng cũng chẳng niềm nở.
Bà Thiều quay mặt ra sau ra hiệu cho thằng Đen đem trái bánh, quà biếu lên.
Nó ôm giỏ quà bước tới, cúi đầu lễ phép.
Bà Thiều sát lại gần ông Tây Quang, giọng mềm mỏng:
- Thưa ông, bữa đó là do con tui nó quấy.
Con dại thì cái mang lên, hôm nay qua đây để xin lỗi cũng như hỏi thăm tình hình của cô Hương đây.
Ái Phương đứng kế bên, tay đặt sau lưng, mắt không yên phận mà cứ đưa đi khắp sân.
Cô để ý từng chậu lài, từng lu nước, từng cánh cửa gỗ chạm trổ.
Chưa kịp nhìn hết thì bị bà Thiều khẽ bóp một cái vô lưng.
Cô khẽ “á” trong cổ họng, liếc má một cái, hiểu ý nên đành thu ánh mắt lại, bước vô nhà theo.
Ông Tây Quang mời hai người ngồi xuống bộ bàn giữa nhà, sai người rót trà.
- Ngồi đi, uống miếng trà cho mát.
Người làm bưng trà ra, khói còn nghi ngút.
Ông Tây Quang ngồi xuống ghế đối diện, thở dài một hơi, giọng chậm lại:
- Thưa bà, không phải tui làm vạ.
Mà hôm qua tui có kêu thầy y lại coi.
Thầy nói chân của con gái tui bị nứt xương.
Nghe tới đó, Ái Phương khựng lại.
Trong bụng cô hơi bất ngờ.
Hồi đó cô xoay tay lái cũng đâu có mạnh dữ vậy, sao giờ thành ra nứt xương?
Bà Thiều thì trợn mắt:
- Trời đất ơi, nứt xương thiệt sao ông?
Ông Tây Quang gật đầu, mặt đượm buồn:
- Ừ.
Giờ nó phải nằm nghỉ, đi đứng khó khăn lắm.
Con gái mà mang cái tật trong người, bà nghĩ coi… sau này sao đây?
Không khí trong nhà chùng xuống.
Tiếng quạt máy quay đều đều trên trần nghe rõ mồn một.
Ái Phương đặt tách trà xuống, ánh mắt thoáng thay đổi.
Lần đầu tiên từ lúc tới đây, cô không còn cái vẻ cợt nhả thường ngày nữa.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh cô gái té xuống mương hôm qua, tóc rối, quần áo lấm bùn.
Cô hắng giọng, lần này nói không còn giọng ngang tàng:
- Thưa ông… tui xin lỗi.
Nếu cần mời thầy giỏi hơn, thuốc men bao nhiêu tui chịu hết.
Ông Tây Quang thở dài, tay xoay xoay tách trà, giọng trầm hẳn xuống:
- Số tui bất hạnh.
Vợ tui mất sớm, con Hương không có mẹ nên tuổi thơ thiếu thốn.
Mà tui lại trong ngành đồn điền cao su, công việc bận rộn quanh năm, sao mà chăm sóc cho con tui đây.
Nói chuyện thiệt với chị, nếu muốn chuộc lỗi thì nhờ cô Phương đây qua săn sóc dùm con Hương–
Chưa nói hết câu, mắt Ái Phương đã sáng bừng lên như bắt được vàng.
Cô hơi nghiêng người tới trước, giọng nhanh nhảu hẳn:
- Vậy ông cứ để con lo cho.
Mà ông buôn đồn điền thiệt hả?
Nếu được cho con học hỏi chút đỉnh.
Không khí trong nhà đổi chiều rõ rệt.
Ông Tây Quang ngẩng lên nhìn cô, có chút bất ngờ trước sự hồ hởi đó.
Bà Thiều thì quay sang nhìn con gái mình, ánh mắt hiểu rõ mồn một.
Bà biết quá mà.
Nếu ông Tây Quang không làm đồn điền, chắc giờ này con nhỏ đã lạnh lùng rút xấp tiền ra đặt cái “bộp” lên bàn rồi xin phép về cho xong chuyện.
Chứ đời nào nó chịu đi săn sóc ai như bảo mẫu vậy.
Từ nhỏ tới lớn, nó chỉ mê hai thứ: sách vở với đồn điền, và mấy cây đàn tăng tăng.
Ông Tây Quang nhíu mày nhẹ:
- Cô Phương chịu qua săn sóc con Hương thiệt sao?
Ái Phương đáp liền, giọng chắc nịch:
- Dạ.
Dù sao cũng do con gây ra.
Con qua bên đây mỗi ngày coi chừng thuốc thang, nói chuyện cho cô ấy đỡ buồn.
Sẵn tiện…
ông cho con theo coi cách bác quản lý đồn điền cao su.
Con ở bên Pháp học cũng có đụng tới mấy mô hình này.
Ông Tây Quang nghe tới chữ “Pháp” thì ánh mắt thoáng thay đổi.
Ông vốn làm ăn với người Tây, hiểu giá trị của kiến thức bên đó.
- Ờ… cô học bên Tây về, chắc cũng biết ít nhiều.
Bà Thiều chen vô, giọng nửa đùa nửa thật:
- Nó mê mấy chuyện đất đai, đồn điền lắm ông ơi.
Ở nhà nói chuyện gì nó cũng quay qua chuyện trồng trọt, quản lý tá điền.
Ái Phương liếc má một cái, nhưng không phản bác.
Ông Tây Quang trầm ngâm một lát rồi gật đầu:
- Thôi được.
Nếu cô đã có lòng vậy thì ngày mai qua đây.
Con Hương giờ nằm trong buồng trong, chân bó nẹp, đi đứng khó khăn.
Nó ít nói lắm, cô đừng có nóng tánh quá.
Ái Phương khẽ cười, nụ cười có chút tự tin:
- Con biết chừng mực mà.
---
Vừa bước vô nhà, bà Thiều ngồi phịch xuống bộ ghế gỗ giữa phòng khách, quạt mo phe phẩy mà mặt mày nặng trĩu.
Ái Phương còn chưa kịp thay áo ngoài đã bị má nhìn chằm chằm, ánh mắt vừa lo vừa bực.
Bà Thiều hạ giọng mà nghe cũng đủ biết trong bụng đang sôi:
- Bây học bên Pháp nhiều quá rồi khùng lên rồi phải không?
Má tính từ chối cái yêu cầu đó của ổng cho rồi, tự nhiên bây nhào vô nhận liền là sao?
Bây với con Hương hai đứa con gái, lỡ có chuyện chi rồi mần sao?
Ái Phương đứng im một lát, rồi kéo ghế ngồi xuống cái “cạch”, hai tay khoanh trước ngực, giọng vẫn ngang ngang:
- Má à, má biết con mê đồn điền tới cỡ nào không?
Hên bên Pháp không có, chớ có là con đâu có chịu về nước.
Má đừng có nghĩ lung tung.
Mà má nói xảy ra chuyện là chuyện gì?
Ý má là tình cảm hả?
Trời ơi, vô lí hết sức.
Cái chuyện đó ở cái xứ này có cũng ít lắm, má lo xa quá rồi.
Bà Thiều chống tay lên bàn, thở dài thườn thượt, cái tiếng thở nghe mà não lòng:
- Bây nói nghe nhẹ hều vậy đó, chớ đời đâu có đơn giản như bây nghĩ.
Người ta một thân một mình, con gái không mẹ, lỡ thiên hạ dị nghị thì ai gánh?
Đúng lúc đó, ông Thiều từ ngoài sân bước vô.
Tiếng guốc gõ lộp cộp trên nền gạch, giọng ông sang sảng:
- Chuyện chi mà má con bây nói chi to tiếng dữ vậy đa?
Ái Phương nghe tiếng ba là sống lưng lạnh toát.
Bao nhiêu trận đòn năm xưa tự nhiên ùa về, roi quất vô lưng rát bỏng.
Cô khẽ nuốt nước bọt, cố giữ mặt bình thản.
Bà Thiều nhìn chồng, bất lực kể lại đầu đuôi chuyện ông Tây Quang nhờ Phương qua chăm sóc con gái, rồi con mình hớn hở nhận lời vì mê đồn điền.
Nghe tới đó, ông Thiều đập mạnh tay xuống bàn cái “rầm” làm tách trà rung lên lách cách:
- Trời ơi Phương ơi là Phương!
Mày cũng chẳng biết ông Tây Quang có ý đồ gì không mà mày còn cắm đầu vô hả con?
Nhà mình với nhà ổng trước giờ đâu có thuận hòa gì.
Bây tưởng người ta tốt bụng thiệt hả?
Ông chỉ thẳng tay về phía con gái:
- Với lại, cấm tuyệt cái chuyện đồn điền ngay cho ba!
Bây về đây là để cai quản ruộng đồng nhà mình, lo sổ sách, lo tá điền.
Không có chuyện chạy qua đồn điền người ta học hỏi chi hết!
Ái Phương ngồi thẳng lưng, hai tay siết nhẹ vào nhau dưới tà áo dài.
Cô đáp chậm rãi:
- Ba, con đâu có ngu tới mức không biết người ta tính toán.
Nhưng chuyện này là con gây ra, con phải tự đi sửa.
Với lại ông Tây Quang cần người săn sóc chị Hương, con qua ban ngày rồi về, có gì mà thiên hạ dị nghị dữ vậy.
Ông Thiều trừng mắt:
- Mày nói nghe nhẹ quá ha!
Nhà mình với nhà ổng trước giờ đâu có thuận thảo gì.
Người ta chỉ chờ mình sơ hở là nắm thóp.
Con gái nhà này qua đó lỡ có chuyện gì, ba biết ăn nói sao với thiên hạ?
- Con không phải con nít nữa.
Con học bên Pháp mấy năm, không lẽ về đây chỉ biết ngồi tính sổ lúa, coi đám tá điền cân thóc?
Con mê đồn điền thiệt lòng, ba biết mà.
Đây là cơ hội hiếm hoi để con học hỏi.
Nếu mình cứ co cụm hoài, sau này ruộng mình có khi thua người ta.
Bà Thiều chen vô, giọng vừa lo vừa mệt:
- Phương à, má lo là lo cái miệng đời.
Hai đứa con gái, một đứa lại đang bệnh.
Lỡ bây với nó gần gũi quá, người ta nói qua nói lại, rồi chuyện tình cảm bậy bạ chi đó…
Ái Phương hơi bật cười, nhưng ánh mắt vẫn nghiêm:
- Má nghĩ xa dữ vậy.
Con qua đó là vì trách nhiệm với vì công chuyện.
Còn chuyện tình cảm… má coi con là hạng người dễ rung động vậy sao?
Ông Thiều nghe con gái dám cãi lý, mặt đỏ gay như trái gấc chín.
Ông đập bàn cái rầm, ly trà sóng sánh đổ ra ướt cả mặt bàn.
- Mày còn dám nói lý với má mày hả Phương!?
Ở cái nhà này tao còn sống là còn có tiếng nói!
Ái Phương cũng đứng phắt dậy, ghế kéo kêu két một cái chói tai.
Con Thêm ngoài cửa nghe tiếng động mà tim muốn rớt ra ngoài.
- Ba lúc nào cũng vậy!
Con làm gì ba cũng cho là sai.
Con lớn rồi chớ đâu phải con nít để ba muốn đánh muốn chửi sao cũng được!
Câu nói đó như châm dầu vô lửa.
- Mày lớn?
Lớn mà không biết trên biết dưới! — Ông Thiều chỉ thẳng tay vô mặt con gái.
- Con gái con lứa đi qua nhà người ta ở, thiên hạ dị nghị mày tính sao?
Danh tiếng nhà này mày có coi ra gì không?
Ái Phương nghiến răng:
- Danh tiếng?
Vậy lúc con tông người ta giữa đường, cả đám tá điền bu lại, ba nghĩ danh tiếng còn nguyên vẹn hả?
Con không qua đó săn sóc thì người ta mới nói nhà mình vô trách nhiệm!
Ông Thiều quát lớn:
- Im!
Tao nói cấm là cấm!
Không có đồn điền đồn điếc gì hết!
Mày về đây là để yên thân cho tao!
Tiếng ông vang tới tận nhà sau.
Thằng Đen đang lau xe ngoài sân cũng giật bắn mình.
Ông Quản đứng gần cửa, tay chắp sau lưng mà mồ hôi rịn ra ướt lưng áo.
Con Thêm với con Nhường núp sau bức rèm, mặt tái mét, không dám thở mạnh.
Ái Phương không nhịn nữa, giọng cao vút:
- Ba muốn con về đây rồi suốt ngày quanh quẩn mấy thửa ruộng, coi mấy bao lúa, sống như bao nhiêu đời trước hả?
Con đi học mấy năm trời ba má kêu về rồi bắt con bỏ hết sao?
- Mày học để mở mang đầu óc, chớ không phải để cãi cha cãi mẹ! — Ông Thiều gằn từng chữ.
- Con không cãi, con đang bảo vệ quyết định của con!
Ông Thiều giận tới mức tay run run.
Ông bước tới một bước, Ái Phương theo phản xạ lùi lại nửa bước.
Cái ký ức những trận roi năm xưa như hiện về làm cô thoáng tái mặt, nhưng vẫn cắn răng đứng đó.
Bà Thiều vội vàng chen vô giữa hai cha con, hai tay dang ra:
- Thôi!
Thôi hai cha con bây!
Ở ngoài người ta nghe thấy bây giờ!
Có chuyện gì từ từ nói!
Nhưng ông Thiều gạt nhẹ tay vợ qua một bên, giọng vẫn như sấm:
- Từ từ?
Bà chiều nó riết rồi nó leo lên đầu ngồi!
Con gái mà cái tánh ngang như con trai, ai chịu nổi?
Ái Phương bật cười khan:
- Vậy ba muốn con yếu đuối, gặp chuyện là trốn sau lưng ba má mới vừa lòng hả?
Không khí đặc quánh lại.
Cả đám gia nhân đứng nép sát tường, đầu cúi gằm.
Không ai dám nhúc nhích.
Tiếng gió ngoài sân thổi qua hàng cau cũng nghe rõ mồn một.
Bà Thiều lúc này gần như muốn khóc, giọng nghẹn lại:
- Trời ơi nhà này chưa đủ chuyện hay sao mà hai cha con còn làm dữ vậy?
Phương, bây bớt một lời đi con.
Ông à, nó cũng chỉ muốn chuộc lỗi thôi mà…
Căn nhà rộng lớn bỗng chốc biến thành một cái lò than đang cháy rực, còn đám gia nhân chỉ biết đứng run rẩy, sợ một tia lửa nào đó văng ra trúng mình.
Ngay lúc tiếng ông Thiều còn vang dội khắp nhà, đám gia nhân đứng ngoài hiên run lẩy bẩy, thì cánh cửa lớn bật mở.
Khải Văn bước vô, áo còn chưa kịp phủi bụi, thấy cảnh trước mắt mà nhíu mày.
Ba đứng giữa nhà, mặt đỏ gay, tay đập bàn cái rầm.
Ái Phương thì đứng đối diện, mắt long lên, môi mím chặt, chẳng ai chịu nhường ai.
Anh lao nhanh tới, đứng chắn giữa hai người.
- Phương, có gì nói chuyện với ba từ từ.
Giọng anh không lớn, nhưng đủ nghiêm để cô phải khựng lại một nhịp.
Ái Phương quay sang anh, mắt còn hừng hực:
- Anh hai đừng có xen vô.
- Anh không xen, anh dẹp lửa. — Khải Văn nhìn thẳng em gái.
- Em nói kiểu đó chỉ làm ba thêm giận.
Rồi anh quay qua ông Thiều, cúi nhẹ đầu:
- Ba, cho con nghe rõ đầu đuôi coi sao đã.
Ông Thiều hừ mạnh:
- Nghe cái gì nữa?
Nó tính qua nhà ông Tây Quang săn sóc con nhỏ đó, rồi còn đòi học hỏi đồn điền!
Tao cấm!
Bà Thiều ngồi bên cạnh, thở dài kể lại từ đầu đến cuối.
Khải Văn nghe không sót chữ nào.
Nghe xong, anh trầm ngâm một lát, rồi nói chậm rãi:
- Thôi ba, cứ để vậy đi.
Phương em nó cũng là người gia giáo, biết giới hạn, chắc chắn không xảy ra chuyện gì đâu.
Ông Thiều trừng mắt:
- Mày tin nó dữ vậy hả?
Khải Văn gật đầu:
- Con tin.
Nó có nóng, có ngang, nhưng không phải đứa không biết nghĩ.
Với lại mình càng cấm, nó càng làm tới.
Chi bằng mình đặt điều kiện cho rõ ràng.
Ái Phương đứng nghe, tay khoanh trước ngực, vẫn còn cứng đầu nhưng ánh mắt dịu lại một chút khi nghe anh hai bênh.
Ông Thiều vẫn chưa nguôi giận.
- Lỡ miệng đời dị nghị thì sao?
- Con ở đây.
Có chuyện gì con chịu trách nhiệm.
Ba má cứ yên tâm.
Câu nói đó làm không khí trong phòng chùng xuống.
Đám gia nhân ngoài hiên nhìn nhau, không dám thở mạnh.
Khải Văn quay qua Ái Phương, hạ giọng:
- Em vô buồng đi.
Để anh nói chuyện với ba má.
- Em không trốn. — Cô cãi lại.
Anh nhìn cô nghiêm hơn:
- Vô.
Ái Phương nhìn ba một cái, nhìn má một cái, cuối cùng hậm hực quay người đi.
Khải Văn bước theo, đẩy nhẹ cô vào buồng, khép cửa lại.
- Em bớt cái tánh nóng đi. — Anh nói nhỏ.
- Ba già rồi, không chịu nổi em quát ngược vậy đâu.
Ái Phương cắn môi:
- Em đâu có làm gì sai.
- Không sai, nhưng cách làm sai.
Nhớ lời anh.
Anh vỗ nhẹ vai cô rồi quay ra ngoài.
Phòng khách vẫn nặng nề.
Ông Thiều ngồi xuống ghế, mặt còn căng.
Bà Thiều thì xoa trán, mệt mỏi.
Khải Văn đứng giữa nhà, chắp tay sau lưng:
- Ba, má.
Phương nó học hành bên Tây về, đầu óc nó khác tụi mình.
Nó mê đồn điền thật lòng.
Nếu mình bó buộc nó vô mấy mảnh ruộng lúa, nó không cam tâm đâu.
Ông Thiều thở mạnh:
- Tao chỉ sợ nó bị người ta lợi dụng.
- Con sẽ để ý. — Khải Văn đáp.
- Con cho người theo nó.
Chiều tối bắt buộc nó về nhà.
Không ở lại qua đêm.
Như vậy cũng giữ được tiếng tăm.
Bà Thiều nhìn chồng, giọng mềm xuống:
- Thôi ông à… con nó lớn rồi.
Ông Thiều im lặng hồi lâu, rồi nói trầm:
- Tao cho nó thử.
Nhưng hễ có chuyện gì, tao cấm cửa ngay.
Khải Văn gật đầu:
- Dạ, con hiểu.
Ngoài sân, gió thổi làm mấy tán cau xào xạc.
Trong buồng, Ái Phương ngồi bên cửa sổ, nghe loáng thoáng tiếng nói nhỏ dần ngoài kia.
Cô biết anh hai đang đứng giữa mình và cơn giận của ba, như một cái cầu nối mong manh giữ cho căn nhà này khỏi vỡ làm đôi.
Lần đầu tiên kể từ khi về nước, cô cảm thấy mình có đồng minh trong chính ngôi nhà này.