Đam Mỹ Phản Hồi Sai Lầm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,515,763
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
phan-hoi-sai-lam.jpg

Phản Hồi Sai Lầm
Tác giả: W Tòng Tinh
Thể loại: Đam Mỹ, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn Án

Người máy số 886 đang online sẵn sàng phục vụ ngài.

Câu chuyện ngọt ngào nho nhỏ của một anh công bệnh kiều* cùng người máy số 886.

“Kỳ thật, bệnh kiều không bệnh kiều như thế, phòng tối nhỏ cũng không tối như vậy.”

(Bệnh kiều/yandere: Theo định nghĩa của baike thì ‘bệnh kiều’ là kiểu tinh thần bệnh tật, người mắc bệnh này ôm lấy chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với một sự vật sự việc nào đó mà xã hội không thể lý giải, cũng lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loại trạng thái tinh thần – hành vi cực đoan như bày tỏ tình yêu một cách quá khích, tự làm tổn thương bản thân, thương tổn người khác… kẻ điên vì tình)​
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 1


Máy móc xuống cấp, phản ứng lại chậm chạp, số 886 bị sa thải rồi.

Đối với máy móc mà nói, sa thải tức là bị tiêu hủy.

Nó yên lặng mà thu dọn đồ đạc tại chỗ làm của mình, khi nó chuẩn bị thản nhiên nghênh đón vận mệnh sắp tới thì lại bị người quản lý khẩn cấp triệu tập về cục an ninh các vị diện*.

(Vị diện: một trong những các chiều không gian trong vũ trụ. Ở mỗi vị diện sẽ có thời gian, không gian và diễn ra sự kiện khác nhau nhưng tất cả đều là một hệ thống để duy trì vũ trụ và là một phần của vũ trụ.)

Bọn họ nói có một vị diện xảy ra chút vấn đề.

Nhân vật chính đột nhiên bỏ chạy rồi.

Số liệu của nhân vật chính ở vị diện này bỗng biến mất, không tìm thấy trong kho dữ liệu, hiện tại cần phải có người lấp vào chỗ hổng này.

Số 886 hổ thẹn nói: “Thiết bị hệ thống của tôi rất lạc hậu, có khả năng không thể hoàn thành tốt nhiệm vụ này được.”

Người quản lý vỗ vai nó, nói: “Không sao đâu, 886, cậu phải tin tưởng vào chính mình.”

Đây là lần đầu tiên số 886 được người khác cổ vũ.

Nó vô cùng cao hứng.

■□■□■□■□■□■□■□■□■□■□■

Đây là vị diện giả lập H văn, nội dung H gần như chiếm tới 80%.

886 cuối cùng cũng biết lý do vì sao nhân vật chính lại muốn xé mở vị diện* trốn ngay trong đêm.

(Xé mở vị diện: người có thể đạt tới một cảnh giới nào đó hoặc kiếm được lỗ hổng của vị diện là có thể di chuyển sang vị diện khác.)

Mạch truyện này rất đơn giản.

Nhân vật thụ chính bị một anh công bệnh kiều bắt giữ rồi giam cầm, từ đó về sau cứ lặp lại vòng tuần hoàn ‘bị thao —— chuẩn bị chạy trốn —— bị bắt trở về —— bị đánh gãy chân —— bị thao —— vết thương lành —— lại bị thao —— chuẩn bị chạy trốn’ như vậy.

Chỉ cần thời gian trong thế giới này không ngừng trôi, thì chân của nhân vật chính bị đánh gãy không một trăm thì cũng tám mươi lần.

“Thì ra là thế.” Khi số 886 tỉnh lại, nó liếc thấy tay mình đang bị trói vào cột giường, nghĩ thầm không hổ là vị diện H văn, nó vừa tới liền vô thẳng cốt truyện chính.

Số 886 nhìn thấy một người đàn ông điển trai mặc áo sơ mi trắng đang đứng bên cạnh, ống tay phải xắn lên, phía trên có vết máu dính vào.

Nó l**m môi của mình, nếm được chút vị tanh ngọt nơi đầu lưỡi.

Hóa ra đó là máu của nó.

Xem ra nó vừa mới bị đối phương đánh xong.

Bệnh kiều thấy nó tỉnh lại, quay đầu nhìn, nói: “Ây yo, em còn muốn chạy sao?”

Số 886 suy nghĩ một lúc, trả lời rất thành khẩn: “Theo lý mà nói, em vẫn sẽ chạy.”

Rốt cuộc chuyện này là do nguyên tác đặt ra mà.

Thần sắc của anh công bệnh kiều cũng không có biến hóa gì, chỉ vươn tay sờ lên khóe môi bị rách của nó.

Số 886 lại nói tiếp: “Lần tới khi bắt em, anh có thể trực tiếp tháo ốc rồi gỡ chân em xuống. Nếu chân bị đánh gãy thì việc sửa chữa sẽ tương đối khó khăn.”

Bệnh kiều: “…”

Số 886 quơ quơ cổ tay bị trói của mình: “Nơi này có thể tháo rời, cánh tay cũng vậy. Mặc dù em là hàng kém chất lượng, nhưng vẫn chạy rất bền đó.”

Bệnh kiều câm nín một lúc, nói: “Em rất bền bỉ sao?”

Số 886 gật đầu: “Anh muốn làm gì thì làm.”

Bệnh kiều: “…”

“Như vậy,” số 886 đề nghị, “Anh muốn thử làm quen với quy trình tháo gỡ một chút không?”

Bệnh kiều từ chối.

886 có chút hoang mang, nó còn tưởng đối phương sẽ có hứng thú với phương diện này chứ.

Bệnh kiều chậm rãi lau đi vết máu dính trên mu bàn tay, lạnh lùng nói: “Nếu mục đích không phải là để phá hỏng… thì việc đó chẳng phải sẽ mất đi ý nghĩa vốn có sao? Nhưng mà, em yên tâm đi, trước khi anh mất đi hứng thú, anh sẽ sửa em lại cho thật tốt.”

■□■□■□■□■□■□■□■□■□■□■

Vì thế, nó bước vào cốt truyện ‘bị thao’ vòng đầu tiên.

Số 886 sử dụng gói giọng nói yêu thích của bệnh kiều, tiếng th* d*c hăng hái vô cùng.

Khi bệnh kiều đâm sâu vào trong đột nhiên lại thấy tê dại lạ thường.

Anh thấp giọng r*n r*, không kịp phòng bị mà l*n đ*nh, cả người đè nặng lên cơ thể của số 886. Gương mặt vốn trắng bệch của anh ửng đỏ, ánh mắt có chút tan rã, bản thân còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra.

Một lúc sau, anh hít sâu một hơi, hỏi số 886: “Đó là cái gì? Dòng điện tình yêu à?”

Số 886 im lặng trong chốc lát, quay đầu lại nói lời xin lỗi: “Bởi vì em là sản phẩm kém chất lượng, cho nên sẽ bị rò rỉ điện ở một số chỗ, thật xin lỗi.”

Bệnh kiều: “…”

Chờ đã, cứ làm tiếp kiểu này thì rốt cuộc ai là người bị phá hư trước chứ?!
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 2


Bệnh kiều chững lại trong phút chốc, rồi quyết tâm thử lại lần nữa.



Anh lại bị điện giật, còn bị điện giật tới ‘bắn sớm’. (Ivy: Thương anh =]]])

Bệnh kiều: “…”

Anh gian nan chống khuỷu tay đứng dậy, hai nắm tay đập mạnh xuống giường.

Số 886 có lòng tốt an ủi anh: “… Thỉnh thoảng cũng xảy ra chuyện như vậy, không có gì mất mặt cả, anh không cần vì vậy mà cảm thấy khổ sở đâu.”

Bệnh kiều đi ra ngoài, anh sửa sang lại áo sơmi của mình, hít một hơi thật sâu rồi hỏi số 886: “Có thể đổi hàng không?”

Số 886 trả lời một cách hối lỗi: “Không thể đâu.”

Bệnh kiều: “Rốt cuộc là tại sao vậy?!”

Số 886: “Dựa vào độ xứng đôi, em là người thích hợp nhất để bổ khuyết số liệu bị thiếu hụt ở nơi này.”

Bệnh kiều: “…”

Số 886: “Tuy rằng em chỉ là máy móc lỗi thời bị đào thải, nhưng lại có hiệu ứng mô phỏng rất chân thật, có thể công tác liên tục với cường độ cao trong bảy ngày bảy đêm.”

Bệnh kiều nghĩ: Bị chích điện bảy ngày bảy đêm có mà bị giật đến hồn bay phách tán, đây là cái trò đùa gì vậy!

Anh khuất nhục rời đi, chỉ để lại số 886 với tư thế đang bị trói gô trên giường.

Chẳng cảm thấy có tí thành tựu nào, thật là mất mặt.

■□■□■□■□■□■□■□■□■□■□■

Chờ đến tối, bệnh kiều vẫn vội vã chạy tới đưa cơm cho số 886. Lúc này, anh đã thay một bộ quần áo giản dị, trông như một thiếu niên tuấn tú.

Bệnh kiều ngồi cạnh giường một lát, rồi mới mở miệng hỏi: “… Em có cần ăn cơm không?”

Số 886 gật đầu.

Bệnh kiều nâng mặt, đút từng muỗng cơm vào miệng 886.

Khi 886 đang nhai, bệnh kiều lại hỏi nó: “Trong camera theo dõi anh thấy em cứ trợn tròn mắt, đang ngẩn người sao? Nghĩ nên trốn thoát bằng cách nào à?”

Số 886 thành thật nói: “À, em đang lên mạng coi phim ấy mà.”
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 3


Bệnh kiều cảm thấy bản thân thật nghẹn khuất, nếu theo nguyên tác thì khi tức giận anh sẽ ra sức thao người trước mặt đến chết đi sống lại. Nhưng hiện tại cái máy móc hình người này có vẻ như rất chắc chắn, nếu anh thật sự muốn làm theo nguyên tác thì người bị chỉnh đến chết đi sống lại nói không chừng sẽ là anh đây.

Anh cởi bỏ khóa trên cổ tay và chân của 886, ôm người máy vào phòng tắm, ngay khi ngón tay chuẩn bị moi mấy thứ đã bắn vào trong ra, anh không yên tâm lắm hỏi: “Dùng tay trần sẽ không bị điện giật chứ?”

“Vì để đảm bảo sự an toàn của bản thân, anh có thể đeo bao tay cao su.” Số 886 nhìn anh, nói, “Hoặc là để em tự làm cũng được.”

Bệnh kiều: “…”

Vì thế, anh chỉ có thể thành thật mang bao ‘xách súng ra trận’.

Bệnh kiều đè 886 lên bức tường kính của phòng tắm, lại làm thêm phát nữa.

Lúc này rốt cục cũng có thể phát huy bình thường rồi, anh xoa đỏ cả mông số 886, khiến cho tên người máy vừa ngốc vừa chẳng hiểu phong tình này cũng b*n r*.

Bệnh kiều không nghe được giọng nói của người trước mắt, liền vươn tay xoay mặt đối phương về phía mình.

Số 886 mở to mắt, vẫn còn hô hấp, nhưng ánh mắt lại có chút phát tán vô thần.

Bệnh kiều: “…”

Bệnh kiều nghiến răng nghiến lợi: “Em có chút xíu đạo đức nghề nghiệp nào không thế?! Những lúc như vậy đừng có xem điện ảnh chứ!”
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 4


Số 886 bị đè lên ghế sô pha, bệnh kiều kéo hai chân nó đặt lên vai mình, dùng sức đâm vài cái thật mạnh vào bên trong, định khiến số 886 chuyển về chế độ nghiêm túc bị thao.

Bệnh kiều rất tức giận: “Anh hết lòng hết sức thao em như vậy, em… em thế mà lại xem điện ảnh?”

Số 886 thở hổn hển, ôm lấy lưng bệnh kiều, vội vàng giải thích: “Em có xem đâu…”

Bệnh kiều nói: “Em rõ là đang xem phim!”

Thái độ công tác không mấy tích cực, lại chẳng chuyên nghiệp lắm, số 886 ậm ừ, dùng con mắt màu đen nhìn chằm chằm vào bệnh kiều một lúc, cảm thấy việc này không thể chối được nữa, bèn thành thật thừa nhận: “Được rồi, tại buổi chiều em vừa xem tới khúc hồi hộp, bí mật được bật bí nên lúc nãy em nhịn không nỗi mở ra xem kết cục.”

Bệnh kiều: “…”

Qua một lúc, bệnh kiều nhịn không được hỏi: “Thứ người máy b*n r* cũng như của con người sao?”

“Bởi vì em,” Số 886 bị anh lật người lại, cơ thể nó ghé vào trên ghế sô pha thấp giọng r*n r* một chút, lại đáp lời: “Trên người của em có một phần được cấu tạo bằng máy móc, còn những địa phương khác thì cũng chẳng khác gì cơ thể con người… Anh xem, lúc trước anh đánh em, người em cũng sẽ đổ máu đó thôi?”

Bệnh kiều nghĩ: Cũng đúng, ít nhất xúc cảm khi sờ lên b* m*ng kia rất mềm mại.

Sau khi phát tiết d*c v*ng đêm nay xong, anh liền ôm lấy 886 rồi dùng còng tay bằng bạc trói tay mình cùng đối phương lại với nhau.

Số 886 quay đầu hỏi anh: “Anh muốn xem phim gì, em có thể cho chiếu lên TV cho anh.”

Bệnh kiều: “…”

Bệnh kiều: “Chiếu bộ phim khi nãy em xem lúc chúng ta l*m t*nh đi.”

Số 886 trầm mặc phút chốc, liền kết nối với TV trong phòng khách chiếu bộ điện ảnh kia cho anh.

Đây là một bộ phim điện ảnh chủ đề cyberpunk* rất thú vị.

(Cyberpunk: khoa học viễn tưởng về thế giới tương lai có công nghệ hiện đại và các thành tựu khoa học, gồm trí thông minh nhân tạo và người máy)

Bệnh kiều mặt không đổi sắc dựa vào sô pha, nghe được số 886 coi tới khúc người máy ‘ngực tấn công, mông phòng thủ’ đi ra, kích động khen không dứt miệng: “Sẹc xy quá! Sẹc xy ghê luôn!”

Anh không khỏi suy tư, mới vừa rồi có thật là anh thao 886 đến b*n r* không? Hay là người ta xem điện ảnh, xem đến chính mình l*n đ*nh luôn vậy?
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 5


Bệnh kiều ngại số 886 phối hợp quá mức khiến anh chẳng cảm thấy có tí thành tựu nào. Là một người máy chuyên nghiệp sau khi nghe được phản hồi từ khách hàng, nên ngay lúc bệnh kiều bắt lấy cổ tay của nó, 889 liền nâng đầu gối thụi một cái thật mạnh vào bụng đối phương.

Cho nên, hiện tại bệnh kiều đang ôm bụng ngồi bên giường, khuôn mặt tuấn tú vốn tái nhợt nay lại trở nên trắng bệch vô cùng.

Số 886 yên lặng đi tới rồi ngồi xuống bên cạnh đối phương, dây xích ở cổ chân phát ra tiếng va chạm loảng xoảng chói tai.

Nó ậm ừ nói: “Em xin lỗi…”

Bệnh kiều trông rất buồn bực, biểu tình không tốt lắm.

Số 886 vỗ nhẹ lên lưng anh, nói: “Anh muốn làm gì thì trực tiếp làm đi, em sẽ không để ý đâu.”

Bệnh kiều nắm lấy cổ tay nó, híp mắt nói lời thô bạo: “Anh muốn thao em đến nỗi máy móc bị trục trặc cần phải gửi về xưởng sửa chữa, muốn lấp đầy bụng em bằng t*nh d*ch của mình.”

Người máy lại lâm vào phút trầm mặc ngắn ngủi.

Người máy quyết định cổ vũ anh: “Ở đâu có ý chí, ở đó có cơ hội!”

Bệnh kiều: “Anh có thể tắt tiếng của em trước không?”

■□■□■□■□■□■□■□■□■□■□■

Số 886 bị đè lên cửa sổ trong suốt sát đất trên ban công, bị đâm vào từ phía sau.

Bọn họ dường như đang ở tầng rất cao, từ nơi đây nhìn ra có thể lấp loáng thấy được các dãy nhà trong thành phố.

Nó nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài, đôi mắt hơi mở to, nhịn không được quay đầu lại nói với bệnh kiều: “Màu xanh dương…”

Bệnh kiều há miệng cắn lên cằm nó, nói: “Nghĩ muốn đi ra ngoài? Đã nghĩ được cách trốn đi rồi sao?”

“Không phải…” Số 886 nói, “Đôi mắt của em, cũng có thể chuyển thành màu xanh lam như vậy…” Nó quay mặt đi để bệnh kiều có thể thấy rõ mắt mình.

Tròng đen của nó được thay thế bằng một màu xanh trong veo như nước biển.

Bên trong con ngươi còn điểm xuyết ánh vàng, đẹp đẽ tựa viên đá quý.

Bệnh kiều dịu dàng chạm lên mí mắt của người trước mặt.

“Bọn họ ai cũng khen chúng thật xinh đẹp, cũng nói rằng họ sẽ bảo tồn con mắt em trước khi đem em đi tiêu hủy.” Số 886 nhìn anh với đôi mắt sáng lấp lánh và nói, “Em biết anh cũng thích những thứ xinh đẹp, nếu như, một ngày nào đó anh cảm thấy chán ghét em thì hãy cất con mắt của em đi trước khi đưa em đi tiêu hủy nhé.”
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 6


Số 886 trốn đi.

Khi bệnh kiều tìm thấy nó, nó đang ngồi xen lẫn trong đám trẻ con trên vòng xoay ngựa gỗ, còn cầm bong bóng cùng kẹo bông gòn trong tay.

“Em lấy tiền ở đâu ra đấy?” Bệnh kiều kéo nó vào trong bốt điện thoại bỏ hoang của công viên giải trí, nắm lấy mái tóc xoăn rối bù của nó, buộc số 886 phải nhìn mình.

BYuaX6jmW3OCgFScJiEIrR_yBuuLu4NUgUvR8MsurbIrZUnWcfKD_XrnIzoe4eiDPhj4NFKXeDOcj9FcNEgSNFKcw4EgXhI9tuHj-tkvLx-GEVY5em9e5Vc7Vrgv0mz_HRxFnbo3VTqYzh1PcQ

Bốt điện thoại

Số 886 vẫn còn cầm kẹo bông gòn trong tay, vẻ mặt có chút sững sờ. Qua một lúc, nó mới hỏi bệnh kiều: “Anh muốn ăn sao?”

Bệnh kiều nói: “Trả lời anh, em lấy tiền ở đâu đấy?”

Anh dùng sức kéo quần của số 886 xuống, nhéo mông người máy, đang định ‘vác súng ra trận’ ngay tại đây, thì số 886 đúng lúc nhắc nhở anh: “Mang bao, nhớ mang bao vào.”

Bệnh kiều: “… F*ck, anh biết rồi!”

Anh thả số 886 ra, lấy bao cao su từ trong túi áo đeo vào.

886 đưa kẹo bông gòn tới bên miệng anh, nói: “Anh có muốn ăn một miếng không? Cái này ăn ngon lắm luôn!”

Bệnh kiều cau mày, mím môi, há miệng miễn cưỡng cắn một ngụm, ăn luôn một nửa cây kẹo bông gòn của 886.

Số 886 nhìn chằm chằm cây kẹo bông gòn tự nhiên bị thiếu một nửa trên tay, miệng hơi hả ra, vẻ mặt có chút ngu dần.

Bệnh kiều nói: “Anh còn tưởng em sẽ trốn đi bằng máy bay.”

Số 886 sờ cổ, nói: “Nhưng trên người em không có giấy căn cước, cũng chẳng có đồng nào.”

Bệnh kiều nói: “Vậy sao em lại có tiền mua những thứ này?”

“Những đứa trẻ đó cảm thấy hứng thú với đôi mắt của em.” người máy thẳng thắn trả lời, “Em đổi màu mắt cho bọn nhỏ nhìn… sau đó, thì đổi được rồi.”

Bệnh kiều thật tức giận: “Không phải em đã nói chỉ cho mình anh xem thôi sao?!”

Số 886 thắc mắc: “Em nói vậy khi nào thế…”

Bệnh kiều: “…”

Bệnh kiều nói: “Hiện tại!”
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 7


Để trừng phạt cho hành vi chạy trốn của nó, bệnh kiều đã yêu cầu số 886 quỳ gối khẩu giao* cho anh trong bốt điện thoại.

(Khẩu giao/Oral S*x: một cách quan hệ t*nh d*c bằng cách sử dụng môi, lưỡi và răng nhằm k*ch th*ch hưng phấn ở bộ phận sinh dục của bạn tình.)

Số 886 gật đầu nói “Được rồi.” Sau đó nó liền quỳ xuống, muốn c** q**n của bệnh kiều ra.

Bệnh kiều: “… Không đúng!!”

886 ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn bệnh kiều, hỏi ngược lại: “Có chỗ nào không đúng vậy?”

“Em hẳn nên từ chối anh, phản kháng anh, sau đó khóc lóc giãy dụa muốn chạy trốn…” Bệnh kiều căm giận nói, “Lúc đó anh mới có lý do để phát bệnh.”

“Được rồi.” Số 886 nghĩ nghĩ, thật khó hiểu ghê, vì thế một bên nó k** kh** q**n của bệnh kiều xuống, một bên miệng lại không ngừng lẩm bẩm, “Không được! Em không thể làm chuyện này! Buông em ra!”

Bệnh kiều trong lòng thống khổ vô cùng…

<i>Tay anh cònchưa đụng vào em! Em không cần chủ động như vậy đâu!</i>

Anh khom lưng xuống, từ trong áo gió lấy ra dây xích cổ rồi đeo cho 886. Anh dùng sức kéo dây da đen trên xích cổ lên, cúi đầu hung hăng cắn lên môi 886.

PkjXHmFyQJDypP-I4RA17i5m6XaFibmYEmgj_qUOIaHIjP-M89UAw-KH7857EttnFK1uv7HLQixC-SFuawuR4djy1Cvsz4DURFONW0l-6cRdW4_tFjFHLvBXmC8GS1YV7V6ffkpsGi6vJNSbBrb8DA

Dây xích cổ

<i>Đôi môi thật mềm mại, đầu lưỡi cũng vậy.</i>

Nước bọt trong miệng họ còn mang theo vị ngọt của kẹo bông gòn.

Anh mở mắt ra liền nhìn thấy 886 không hề nhắm mắt, đôi con ngươi màu xanh thẳm kia đang chăm chú nhìn anh, bên trong thấp thoáng điểm xuyết chút ánh vàng.

Đôi con ngươi kia như chan chứa một đại dương nhỏ bé, có gió, cũng có ánh nắng.

Bệnh kiều nhìn chằm chằm vào ánh mắt đó, nghĩ: <i>Quả thật rất xinh đẹp.</i>

Trong nháy mắt, anh bỗng nhận ra ánh mắt trong veo lại dịu dàng này lại thuộc về đôi mắt của một người máy, đó là biển nhân tạo, chẳng thể xem là biển thiên nhiên.

Anh buông số 886 ra, nói: “Em đã đồng ý tặng đôi mắt mình cho anh, về sau không được đổi ý đâu.”

Số 886 nói: “Vâng ạ.”

Qua một lúc, số 886 nhận thấy vẻ mặt suy sụp, chán nản của bệnh kiều, liền vội vàng sửa miệng nói: “Không không không, em sẽ không đưa cho anh đâu, em đổi ý rồi. Sau này em sẽ chạy trốn tới chân trời góc biển để anh chẳng thể tìm được em!”

Bệnh kiều: “… F*ck!”
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 8


Công viên giải trí này nằm ở vị trí tương đối hẻo lánh, sẽ không có người phát hiện có hai người đang làm chuyện người lớn bên trong bốt điện thoại bỏ hoang chỉ để trưng này. Bệnh kiều có ý muốn ép người máy chẳng biết xấu hổ là gì này học tiếng chó sủa.

Ngay khi yêu cầu được đưa ra, số 886 liền ‘gâu gâu’ hai tiếng.

Bệnh kiều: “…”

Anh ôm chặt 886, hỏi: “Có cài đặt nào nâng cao độ mẫn cảm của em không?”

Mặt số 886 dán lên bốt điện thoại, miệng nó đã bị bệnh kiều dán lại bằng băng dính, chỉ có thể gật đầu để biểu đạt ý mình.

Bệnh kiều nói: “Ở đâu?”

886 vặn vẹo thân thể, rồi vén mái tóc xoăn sau vành tai lên một chút, nơi đó có một nốt ruồi đỏ nho nhỏ.

Bệnh kiều nhìn chằm chằm nó một lúc, anh há miệng, cắn lên vành tai 886, lại duỗi đầu lưỡi ra, chậm rãi l**m xung quanh nốt ruồi nhỏ kia vài lần.

Anh bỗng cảm giác được phía dưới của người máy đang xoắn chặt lại.

Số 886 nắm ống nghe điện thoại, rầu rĩ lầm bầm.

<i>Thật đáng ghét.</i>

Sau khi bệnh kiều làm một lần từ phía sau xong, anh kéo xích cổ, xoay người 886 lại, rồi đâm mạnh vào từ phía trước.

Người máy ôm lấy cổ của anh, miệng bị dán kín mà không nói nên lời, đôi mắt xanh biếc ấy cuối cùng cũng ầng ậng nước mắt mà bệnh kiều muốn nhìn thấy.

<i>Rất đáng giận!</i>

Bệnh kiều ôm lưng 886, gác cằm lên một đầu tóc xoăn kia, gương mặt vốn tái nhợt ngày thường nay lại ửng đỏ một mảnh, bên tai cũng nóng bừng. Trong lòng anh có một nhóc con đang ôm đầu nhảy loạn, kêu to: <i>Đáng giận, đáng giận, thật đáng giận! Sao lại có một người máy đáng yêu như vậy trời!</i>
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 9


Cả người bệnh kiều đều muốn OOC*.

(OCC/Out of character: nhân vật trong truyện gốc không cư xử và suy nghĩ như tính cách họ thể hiện trong truyện gốc.)

Số 886 gần như ngoan ngoãn phục tùng anh, như một chú cún con nhìn anh bằng ánh mắt lưng tròng xanh thẳm. Ngay khi anh duỗi tay ra, người máy liền vươn đầu tới, ngơ ngác cọ vào lòng bàn tay anh, ngay cả một cơ hội để anh phát giận cũng chẳng có.

Anh luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Sau khi bắt được số 886 đang bỏ trốn, anh cũng mềm lòng chẳng bỏ được đánh gãy chân 886, liền mạnh mẽ ép đối phương mặc bộ đồng phục thủy thủ. Anh quyết tâm muốn cùng số 886 ‘bền bỉ’ làm vài hiệp.

“Không cho phép xem điện ảnh!” Khi bệnh kiều vén chiếc váy xếp ly của 886 lên, cường điệu nói, “Chỉ cho phép em nhìn anh, có biết không?”

Số 886 dặn dò anh: “Cẩn thận bị điện giật, anh phải xài đồ bảo hộ đó!”

Bệnh kiều ngẩng đầu nhìn nó, tức đến khó thở nói: “… Á, thật là! Cũng không biết nơi đó rốt cuộc là được cấu tạo kiểu gì nữa!” Nói xong, anh cúi đầu xuống, muốn nhìn xem bên trong là cái dạng gì.

Mở hai chân của người máy rộng ra cũng chẳng thấy gì, cảm tưởng duy nhất là:

<i>F*ck, thật đáng yêu, thật muốn xách súng ra trận.</i>

Hầu kết anh vừa động, nói với 886: “Lúc nãy trong công viên giải trí bị em lừa gạt đi qua… đúng rồi, em dùng miệng cũng sẽ không bị rò điện đấy chứ?”

Số 886 vuốt cằm mình, nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: “Thâm hầu* có thể có chút mạo hiểm nhưng xác suất rò điện chắc là tương đối nhỏ hơn nhiều?”

(Thâm hầu: khẩu giao nhưng đâm vào sâu trong cổ họng)

Bệnh kiều lại đẩy ngã 886 đang ngồi xuống giường, anh chẳng muốn mạo hiểm đi thử cái xác xuất nhỏ này tý nào, nhưng lại cảm thấy có chút không cam lòng.

“Loài người rất yếu ớt.” Số 886 ngửa đầu, trợn tròn mắt nhìn anh, nói rõ sự thật, “Em là một người máy rất bền, mặc dù hệ thống cũ đang dùng chạy rất chậm, nhưng cách thời gian báo hỏng còn lâu lắm.”

Bệnh kiều không nói gì: “…”

Bờ môi anh hôn lên chiếc nơ bướm của 886 rồi dời xuống dưới, bàn tay vói vào trong áo đối phương, chạm lên da thịt ấm áp cùng n*m v* nho nhỏ.

Số 886 vươn tay sờ lên tóc anh, chậm rãi hỏi: “Anh thích giải phẫu không? Anh có thể mổ chỗ này của em ra nhìn thử…” Nó kéo tay bệnh kiều đạt lên ngực mình ngực, “Nơi này có con chip* phiên bản lỗi thời đã quá hạn, bản lĩnh học tập cũng rất kém cỏi, mong anh thông cảm.”

(Tâm phiến/chip: trái tim của người máy)
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 10


Số 886 bị chập mạch.

Bởi vì một ly rượu nho trong bữa tối lãng mạn dưới ánh nến.

Đương nhiên, biểu hiện lúc nó rơi vào trạng thái chập mạch cũng chẳng phải trực tiếp ngã xuống đất rồi biến thành người máy thực vật, mà là quấn khăn ăn trèo lên bàn, khuôn mặt ửng đỏ, ánh mắt lại ướt sũng nhìn chằm chằm bệnh kiều, không nói lời nào.

May mắn bàn ăn đủ lớn, bệnh kiều đẩy hết ngọn nến cùng đồ ăn sang một bên, để tránh dính vào người 886.

Anh và 886 nhìn nhau một hồi, rồi nhìn vào xích cổ của đối phương, còn có đôi môi bị rượu nhuộm đỏ kia, cùng với cặp mắt như đang sáng lên dưới ánh đèn mờ.

Cả người 886 như có dán dòng chữ viết ‘đừng ăn bữa tối nữa, hãy mau ăn em đi’ vậy.

Bệnh kiều: “…”

Anh nhịn không được nhấp một ngụm rượu đỏ, liền thấy 886 như cún con giật giật cái mũi, bò tới cúi đầu ngửi ly rượu của anh.

Đây nhất định là bị chập mạch rồi.

Anh có nên trực tiếp làm liền một trận ở đây không? Bệnh kiều rất không lý trí mà cảm thấy trí tuệ nhân tạo bị thiểu năng còn đáng yêu hơn so với trí tuệ nhân tạo có trí năng* nhiều. Khi 886 kéo caravat của anh xuống rồi ngậm lên đôi môi của bệnh kiều, thì lập tức anh không khống chế được dưới thân nổi lên phản ứng.

(Có trí năng: có năng lực hiểu biết, suy nghĩ.)

Người máy đang dùng đầu lưỡi nếm thử hương vị rượu nho trong miệng anh, chiếc lưỡi nhỏ ấm áp chạm vào anh như mang theo một luồng điện mỏng manh.

Bệnh kiều cũng không biết đó là do bị rò điện hay là do động lòng nữa.

Hôn được một lúc, 886 dụi mũi lên gò má anh, bởi vì đang bị anh ôm lấy cổ mà khuỵu thân thể xuống. Bệnh kiều hôn lên mái tóc xoăn còn vương vấn mùi dầu gội kia, khi chạm vào nút chỉnh độ nhạy cảm mà người máy đã đề cập qua, anh cảm thấy gương mặt 886 ngày càng nóng.

Chờ đã, sẽ không phải là bị cháy CPU* đó chứ?

(CPU/Central Processing Unit: bộ xử lý trung tâm)

Bệnh kiều đột nhiên nghĩ tới vấn đề này, tay run lên, nhìn thấy 886 quay đầu lại nhìn anh, tròng mắt đen láy có nhiễm một chút màu xanh biếc mơ hồ.

Qua một lát, ánh mắt 886 lại đổi sang màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.

Bệnh kiều: “…” Cứu mạng!

Aahhhh a a a a 886 của anh!!

Ánh mắt bị chập mạch biến thành đèn neon nhiều màu luôn rồi!!

Anh nhanh chóng đứng dậy đi lấy đá giúp 886 hạ nhiệt độ, kết quả 886 còn lôi kéo góc áo anh không chịu để anh đi. Anh chỉ có thể ôm người máy vì bị chập mạch mà biến thành thiểu năng trí tuệ bảy màu sặc sỡ cùng đi đến tủ lạnh.

<i>■□■□■□■□■□■□■□■□■□■□■</i>

Vì thế vài ngày sau đó, trong phòng sách lại có thêm rất nhiều tài liệu liên quan đến máy móc, cơ khí.

Bệnh kiều đeo kính, ôm máy tính ngồi trên giường, còn 886 thì mặc bộ áo ngủ hình cún con ngồi cạnh anh, chớp chớp mắt hỏi: “Anh đang bận việc sao?”

Bệnh kiều quay đầu lại hôn lên ánh mắt của 886, nói: “Em tự lấy còng tay chơi đi, anh còn phải nghiên cứu cách giải phẫu em trước đã.”
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 11


Tuy 886 luôn nói mình là một người máy chạy bền, nhưng bệnh kiều vừa không đánh gãy chân nó, cũng không còn đánh nó. Người bị thương còn có thể vào bệnh viện, thế nhưng người máy đến từ vị diện khác như 886 này thì sau khi máy móc bị báo hỏng liền không có khả năng sửa chữa được.

Bệnh kiều còn mua cho nó chiếc di động có thể trả tiền, như vậy nó cũng không cần phải làm xiếc ngay đầu đường để đổi tiền.

Anh biết 886 tuyệt đối sẽ không chạy xa, người trí tuệ nhân tạo bị thiểu năng này còn kết nối với anh khi anh còn đang làm việc, báo trước: “Đây là lần thứ 18 em chạy trốn, xong việc anh nhớ đến quán cà phê bắt em nha.”

Bệnh kiều nhìn chằm chằm theo dõi trên máy tính thì thấy được ly cà phê của 886 đồng bộ với mình, liền dùng mu bàn tay ấn lên môi, thấp giọng cười ngây ngô một mình.

… Căn bệnh duy nhất mà anh mắc phải hiện tại chính là cười ngây ngô khi nhìn các video theo dõi 886.

Anh có d*c v*ng chiếm hữu cùng khống chế rất mạnh, nhưng đó là một người máy hoàn toàn thuộc về anh, rất nghe lời anh, còn đáng yêu vô cùng. Bạo lực chắc chắn là không được rồi, lỡ như hỏng linh kiện nào thì biết làm sao giờ?

<i>■□■□■□■□■□■□■□■□■□■□■</i>

Bệnh kiều quyết định làm kiểm tra toàn diện cho 886 trước.

Các thiết bị ở đây đều do anh chuyên môn đặt mua, cũng thuê đội ngũ chuyên nghiệp phụ trách điều chỉnh, để tránh giữa đường xuất hiện vấn đề.

Anh mặc áo blouse trắng, xoay người chạm vào mặt 886, người máy dùng mái tóc xoăn cọ vào bàn tay anh, ánh mắt màu xanh thẳm lẳng lặng nhìn anh.

Khi anh chuẩn bị thiết bị, 886 kéo tay áo anh, nói: “Chỉ cần không ngừng lặp lại nội dung vở kịch tuần hoàn chạy trốn rồi lại bị bắt trở về, khiến tuyến thời gian sẽ không bị ngừng lại thì vị diện này mới cần em ở lại đây.”

Bệnh kiều không nói chuyện, anh cầm ngược lấy tay 886.
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 12


886 cuối cùng cũng nhận được tin tức của cục an ninh, bọn họ nói dữ liệu của nguyên chủ bị một vị diện khác dung hợp, muốn tách sẽ rất khó khăn, nhưng tin tốt là vị diện này dù không có nhân vật chính cũng đã trở nên rất ổn định, bug dường như đã được khắc phục.

Người quản lý hỏi công việc mới này của nó có khổ cực không, cũng báo lại rằng bên cục an ninh sẽ trao cho nó huy hiệu ghi nhận những đóng góp của nó vì vị diện nhỏ này.

886 kết nối liên lạc, bình tĩnh trả lời: “A, chờ một lát hẵng nói tiếp nha, tôi hiện tại còn đang l*m t*nh ấy.”

Người quản lý: “?”

Số 886 nói: “Bạn trai tức giận rồi, cúp máy đây, 886.”

<i>■□■□■□■□■□■□■□■□■□■□■</i>

886 nói muốn đi biển chơi, bệnh kiều không nói hai lời liền mua vé máy bay cùng nó chạy ra đảo.

Lúc ở sân bay, số 886 ngồi trên vali, mở to mắt nhìn chằm chằm bệnh kiều nói: “Anh vẫn đánh gãy chân em đi!”

Bệnh kiều cúi đầu nhìn sách hướng dẫn du lịch, nắm lấy tay cầm vali, hỏi: “Tại sao anh lại đánh gãy chân em?”

886 trầm mặc một lúc, đáp lời: “Đi bộ thật là mệt mỏi quá đi.”

Bệnh kiều nói: “Nếu như hải quan phát hiện trong vali chúng ta có một đôi chân, vậy chúng ta chẳng còn cơ hội nhìn thấy biển đâu, em đừng làm loạn nữa.”

Anh đại khái cũng biết được nguyên nhân 886 bị cục an ninh xa thải.

Người máy nhỏ này thật sự quá lười, nó luôn lộp bộp chạy tới quàng lấy cổ anh, muốn anh ôm, chẳng chịu tự mình đi đường, có thấy được thái độ làm việc của nó chắc chắn cũng chẳng mấy tích cực.
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 13


Chuyện phải tự giải phẫu bạn trai mình này quả thực rất căng thẳng. Bệnh kiều đã khẩn trương đến độ xé rách cả trăm chiếc khẩu trang y tế trong phòng phẫu thuật.

Số 886 ngược lại cũng không có phản ứng gì lớn.

Nó đem các dữ liệu được phân tích trong cơ thể gấp thành một nghìn con hạc siêu lớn khổng lồ, còn cảm thấy rất kiêu ngạo về tác phẩm kiệt xuất của mình.

Bệnh kiều không thể nghe được tin tức từ các vị diện khác, chỉ có 886 biết cục an ninh chuẩn bị rút ra số liệu nó rót vào đây, muốn buộc nó phải trở về.

Nếu như lỗ hổng đã được sửa lại, thì một cá thể độc lập ngoại lai như nó liền không nên ở lại nơi đây.

Nhận được huy hiệu khen thưởng, nó cũng rất vui vẻ đó. Dù trong cục an ninh nhiều người máy như vậy, nhưng số người được tuyên dương lại không nhiều. Suy cho cùng, ý nghĩa của việc chế tạo ra chúng nó chính là để công tác, cố gắng cùng cần cù đều thuộc bổn phận nên làm.

Chính là, cho dù lấy được huy hiệu xinh đẹp…

Cái huy hiệu nhỏ màu vàng kia cũng sẽ bị tiêu hủy cùng nó.

886 nhìn người đàn ông mặc áo blouse trắng cách đó không xa đang nghiêm túc thảo luận công tác cùng đám chuyên gia, nó lại cúi đầu nhìn chim hạc trong tay.

Làm sao nó có thể chứng minh được nhỉ?

Làm thế nào để chứng minh rằng dòng điện bất thường trong chip nó không phải là do trục trặc, mà là…

Chính mình đang động lòng?

Bệnh kiều vội vàng chạy tới sờ mặt nó, sờ lên mí mắt đang ầng ậng nước mắt kia, hỏi nó: “Sao em lại khóc? Đừng sợ, anh đã học đi học lại nhiều lần rồi, sẽ không làm hỏng em đâu.”

886 nói: “Em không sợ.”

Nó nhìn bệnh kiều, trong ánh mắt như cất giấu biển cả bao la vô ngần mà bọn họ đã cùng nhau nhìn thấy, có bọt biển trên những làn sóng lăn tăn phản chiếu ánh nắng chói chang, lấp lánh, lấp lánh…

Đó là nước mắt của nó.

“Nếu như…” 886 nhỏ giọng nói, “Nếu như không thành công, anh nhớ phải giữ lại con mắt của em nhé. Không cần ngâm nó trong Formalin* đâu, linh kiện người máy không có dễ hư như vậy.”

(Formalin/H2CO: thường dùng để ướp xác, bảo quản một số mẫu sinh vật không bị vi khuẩn xâm nhập)

Bệnh kiều niết quai hàm nó, hung dữ nói: “Tại sao em lại không tin vào trình độ của anh vậy hả?!”

886 nói: “Hưm…”

Bệnh kiều nhìn chằm chằm nó, nói: “Ai muốn tiêu hủy em chứ, anh muốn thăng cấp, bảo dưỡng để em trở thành người máy ưu tú nhất.”

886 nói: “Ưu tú như hiện tại là được rồi, quá ưu tú em sẽ trở nên đắc ý, vênh váo.”

<i>■□■□■□■□■□■□■□■□■□■□■</i>

Anh nhẹ nhàng cẩn thận mà cắt mở lồng ngực của người máy, nhìn thấy những mạch điện phức tạp bên trong, còn có một số bản mạch hơi rỉ sét, cùng với một con chip tinh vi được khảm vào lồng ngực như một trái tim mô phỏng…

Thời gian dường như đã trở nên dài dẳng một cách lạ thường.

Anh cực lực khắc chế d*c v*ng muốn hôn lên con chip kia, anh nhìn chằm chằm nó, như đang tự hỏi làm như thế nào mà nó đã tính toán ra những cảm xúc gần như con người kia.

Anh biết 886 là máy móc, nhưng nếu anh thích nó thì đó chính là thích, chẳng lẽ anh còn có thể trả hàng sao?

Trên thực tế, 886 hầu như không có cảm giác đau đớn nào, dưới tình huống bị mổ bụng như vậy, nó vẫn tỉnh táo như cũ. Nó mở mắt ra, ngơ ngác nhìn về phía bệnh kiều.

Trên con chip, một trái tim nho nhỏ sáng lên.

886 lắp ba lắp bắp thấp giọng nói với bệnh kiều: “Đây không phải là… Không là trình tự tính toán ra đâu, là do em… Tự mình tính ra, tính thật lâu, thật lâu luôn đó, hẳn là không có sai sót gì đi? Anh thấy nó thế nào?”

Hốc mắt bệnh kiều có chút đỏ lên: “Anh thích.”

886 thất vọng hỏi lại: “Chỉ có hai chữ thôi sao?”

Bệnh kiều nói: “Anh rất, rất thích nó.”

Đó là một sự yêu thích vượt qua mọi vị diện, một sự yêu thích vượt qua tất cả mọi thứ.

Nếu thích có thể vượt qua nhiều thứ như vậy, thì có lẽ đó cũng có thể gọi là yêu, đúng không nhỉ?
 
Phản Hồi Sai Lầm
Chương 14: TOÀN VĂN HOÀN


Người quản lý cục an ninh phát hiện tìm không thấy dữ liệu người máy số 886 trong vị diện này. Bọn họ cho rằng dữ liệu của một người máy lạc hậu đã bị vị diện này bài trừ tiêu diệt, vì vậy họ không còn phát ra tin tức triệu hồi 886 nữa.

Tin nhắn cuối cùng được số 886 truyền lại là:

“Tạm biệt.”

<i>■□■□■□■□■□■□■□■□■□■□■</i>

Bệnh kiều nhìn chằm chằm 886 đang ngồi ở xe lăn chơi cờ cùng với các cụ trong công viên, trầm tư một lúc, không quá chắc chắn hỏi nó: “Anh thật sự đã nâng cấp em thành công rồi sao?”

Người máy cao cấp số 886 tự hào trả lời: “Đúng vậy! Trong công viên này đã không còn cụ nào có thể thắng được em rồi đó nhá!”

~ [TOÀN VĂN HOÀN] ~
 
Back
Top Bottom