Đam Mỹ Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 20: Chương 20


Bây giờ cậu phải học lại từ đầu tuy biết rằng ko kịp ko đến mấy cái kiến thức cao hơn được nhưng kiến thức thấp thì cậu có thể làm được cậu muốn chứng minh cho mọi người thấy rằng cậu ko vô dụng cậu cũng như bao người khác, cậu muốn họ nhìn cậu một cách đúng đắn nhất có thể
Cậu học thuộc mấy công thức cần thuộc rồi tại lúc thi mấy cái kiến thức liên quan rất nhiều đến bài nên bắt buộc cậu phải thuộc môn yếu nhất của cậu có vẻ là môn toán đi cậu ghét nó vô cùng toàn những con số nhìn đến đau hết cả đầu còn phải thuộc hàng tá công thức nữa muốn làm ch*t người ta hay gì.

Nếu như có một điều ước cậu chỉ muốn ước môn toán sẽ biến mất hoàn toàn khỏi phải học
“Cuối cùng cũng thuộc được rồi mệt chết tui rồi” cậu vươn vài rồi đi xuống nhà kiếm gì ăn hôm nay lại là một ngày ko có mẹ ở nhà trông ngôi vô cùng vắng vẻ thiếu đi bóng dáng của người nào đó thì ra là như vậy, cậu ăn rồi đi lên đi ngủ chỉ quanh quẩn trong nhà một ngày trời cũng hết cả thời gian rồi.

Chỉ cầu sao mai ko gặp những con người kia là được cậu nhìn thôi cũng cảm thấy chướng mắt rồi, mỗi lần họ gặp cậu y như rằng ngày hôm xui thôi khỏi nói ngày luôn đi là cả tháng xui luôn chứ ngày gì
Ánh nắng ấm áp lấp lo bên ngoài cửa sổ đây dấu hiệu mua hè sắp tới, báo hiệu cho một mùa thi tốt nghiệp của học sinh lớp 12.

Còn mấy tháng nữa là bước vào kì thì đó mà vẫn ngồi thảnh thơi chơi bời ko lo chịu học tập nếu ko học tập là dễ trượt lắm đó 🙁(
Một người nào đang ôm gối ngủ ko biết trời đất gì giờ đã mấy giờ rồi còn nằm trên giường ngủ đồng hồ bên cạch reo liên tục ko ngớt con người kia có nghe ko, ko hề nghe luôn mãi đến khi giúp việc lên kêu thì cậu mới choàng tỉnh giấc giật mình khi biết mình sắp trễ học cmnr

“Chào chị em đi học đây ko kịp ăn sáng nữa rồi xíu đến trường em ăn cũng đường chị xuống đi ko cần làm ăn sáng cho em đâu nha” nhìn bộ dạng hấp tập của cậu là biết sắp muộn như thế nào rồi
“Rồi rồi chạy từ từ thôi kẻo ngã bây giờ muộn rồi thì cũng phải chậm thôi chứ cái đứa bé này làm ai cũng lo lắng như vậy” chị giúp việc thở dài oán trách cậu
“Em thưa cô! cô em đến muộn ạ” điệu bộ th* d*c của cậu thật đáng thương trước kia cũng đi muộn nhưng đâu có giống bây giờ ngày xưa đi muộn cũng mặc kệ cứ từ từ đi hôm nay lại phải đi nhanh như vậy sao thay đổi một cách kì lạ nên mọi người nhìn cậu rất nhiều điển hình như Trương Bằng đó cậu há hốc mồm khi thấy cậu chủ nhỏ kia như thế mà lại chạy thật nhanh đến trường một cái sự thay đổi kinh khủng khiếp chắc mai bão to quá
“Cô tha cho em lần này đo vào lớp đi nếu còn có lần sau thì ra ngoài mà đứng biết chưa”
“Dạ em biết rồi ạ” cậu tươi cười chạy lại chỗ của Trương Bằng ngồi xuống rồi bắt đầu chăm chú nghe giảng bài đây cũng là cú sốc thứ 2 của Trương Bằng tại sao đầu cậu ta cứ quay vòng như thế có phải người trước mặt này là giả Lâm Nhất ko
“Cậu nhìn tui cái gì học bài đi tui đã hứa với mẹ tui rồi tui phải thay đổi để thay mẹ làm việc, phải báo hiếu với mẹ chứ”
ôi mẹ ơi thằng này nó còn biết quan tâm đến mẹ nó nữa hả trời có phải cái thế giới này đảo lộn hết rồi ko khuôn mặt hoảng hốt chưa ngừng lại của Trương Bằng đây chính là cú sốc lớn khi cái người bên cạnh cậu lại thay đổi như vậy
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 21: Chương 21


“Mấy bà biết sao mấy hôm nay sếp kì ko nhìn mặt sếp đáng sợ lắm chắc gặp phải chuyện gì rồi”
“Đúng đúng mẹ nhìn cái ko khí ngột ngạt này mà xem mấy bữa nay sếp cứ bắt chúng ta tăng ca suốt thôi như vậy tôi cảm thấy mệt quá làm nhiều quá chắc tôi ch*t luôn mất thôi”
“Thật đó lúc nào cũng lấy việc riêng của sếp áp đặt lên đầu chúng ta, mệt lắm đấy chứ bà kia lắm mồm nhất kìa hỏi xem tình hình của sếp là sao đi”
“Bà ơi bà muốn hại ch*t tôi sao bà cho rằng tôi chán sống rồi sao nhìn cái vẻ mặt lúc nào cũng lầm lầm lì lì tôi đâu có dám đâu cô có giỏi thì đi mà hỏi đừng có lôi tôi vào tôi đây đang sợ ch*t lắm”
“Bán tán chi cho mệt việc của tụi mình còn chưa làm xong còn đi lo chuyện bao đồng làm gì mệt hết cả người đi đây này”
“Bà này nói hay với đúng nhất nè quay lại làm việc đi mọi người ơi để sếp nhìn thấy là ch*t cả lũ đây”
Trợ lí Cố từ ngoài đi vào phòng của Tống Phong nhìn vẻ mặt của hắn bây giờ là biết ko ổn một chút nào rồi chỉ khiến người như trợ lí Cố đây lúc nào cũng phải đứng ra khuyên giải hết

“Lại làm sao đây nhìn cái mặt cậu xem lại ko phải là chuyện của cô Cẩm Mộng gì đó hả”
“Ờ là cô ta tôi chỉ ko ngờ được cô ta lại là người đáng ghê tởm như vậy rõ ràng cô ta biết tôi thích cô ta nhưng cô ta lại giả vờ như ko biết mà đi quyến rũ người khác đúng thật là tôi nhìn nhầm cmnr”
“Tôi đã kêu cậu nhìn người thì cho kĩ một chút đừng có nhìn bằng mỗi cái mắt ko thôi mở lòng của cậu ra đi”
Trợ lí đột nhiên nhớ ra gì đó nói tiếp “ này ngày mai là sinh nhật của Trình lão gia thiệp mời đây coi một chút đi tôi đi đây”
Giờ trong đầu hắn đâu còn tâm tư về mấy chuyện này lúc trước thì tính sắp xếp sẽ tỏ tình với Cẩm Mộng rồi cùng cô ta đi đến cuối đời bây giờ thì sao đúng thật ngu xuẩn mà như vậy hắn cũng bị lừa, quả nhiên là ko nên nhìn bằng mắt ko một kẻ luôn cho mình là thông minh bây giờ lại bị lừa bởi sắc đẹp đáng bị ghê tởm ấy chỉ cần nghĩ lại thôi hắn cảm thấy thật là bẩn.

Cả cái tên nhãi ranh Lâm Nhất kia nữa giả nhân giả nghĩa như vậy cho ai xem kia chứ nhìn ngứa cả mắt.

Bây giờ hắn cực kì phẫn nộ và cái sự ghen ghét đối với 2 con người kia ngày một càng tăng cao ko có dấu hiệu giảm xuống ( ủa là con tui liên quan dữ chưa 🙁( )
Hắn lấy máy tính khác của hắn ra lại bắt đầu xem quá trình giả tạo của Lâm Nhất hắn vẫn ko biết được rốt cuộc là tại vì sao cậu lại phải làm như vậy nhưng cũng ko phải là vì gây chú ý đến Cẩm Mộng sao cô ta vậy mà được anh chàng ưa thích săn đón đến như vậy nếu như họ biết được bộ mặt thật của cô ta thì chắc chắn một điều rằng sẽ ko ai thèm để ý đến cái loại con gái đáng ghê tởm ấy nữa.

Một lí do nào đó khiến hắn coi Lâm Nhất làm gì càng ngày càng cuốn vào kiểu như có một thế lực vô hình nào tác động vào ấy hắn coi mãi mà ko thấy chán mà trong lòng hắn rõ ràng khác với ngoài miệng của hắn 100% vừa nãy hắn mới nói * Lâm Nhất ghê tởm đó sao* bây giờ trong lòng của hắn lại nghĩ theo một cái chiều hướng khác luôn suy nghĩ rằng sao cậu ta lại đáng yêu dễ thương đến như vậy vừa trắng trắng mềm mềm nhưng lại mang dáng vẻ cuốn hút ko ai có thể tả nổi được qua ánh mắt của sếp Tống là biết khoái như thế nào rồi.

Hắn đang xem chăm chứ đột nhiên giật mình đập bàn thật mạnh một cái khiến cho thư kí bên ngoài còn phải giật mình theo tưởng có chuyện gì xảy ra nhưng mà có chuyện gì cô cũng ko dám chạy vào đâu vì nhìn thấy mặt của Tống Phong là chạy luôn rồi
“Tống Phong mày đang nghĩ cái gì vậy nó là tên mày ghét đồ ngu này”
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 22: Chương 22


“Ê ê chúng mày thấy Trình Dương đang thân thiết với hoa khôi trường chưa duma rõ ràng là mấy ngày trước đó còn bám Lâm Nhất mà giờ lại đi bám Trình Dương”
“Thôi mày kệ đi nhỏ đó xinh nó có quyền được bám người nhà giàu mày ơi, giờ tụi xinh xinh nó hay vậy á đâu có ai thật lòng đâu”
“Nói cũng phải trước tao còn thấy thiện cảm vì nhiều người theo đuổi quá cũng mệt nhưng mà từ lúc tao thấy Lâm Nhất rút khỏi tao đã thấy nhỏ đó có vấn đề rồi mày xinh xinh thì xinh thật nhưng mà lòng dạ của nhỏ này đúng tồi tệ luôn á”
“Tao kiếm BL đọc đây chứ nhìn nhỏ kia mày cũng ngứa mắt chắc trước do tôi mù đó bà kệ kệ”
Mấy nữ sinh bàn tán qua lại nói chuyện về Trình Dương và Cẩm Mộng đang bám dính lấy nhau chắc là từ cái lúc mà Trình Dương đấm Lâm Nhất lần đó, bám với nhau nhanh như vậy má ko phải là lừa người sao.

Lâm Nhất đứng sau đám nữ sinh đó nghe tất cả mặt cậu kiểu qq gì vậy duma ko phải là nam nữ sẽ yêu nhau sao, sao giờ lại là Trình Dương truyện này nó bị gì vậy còn nam chính thì sao càng ngày càng khó hiểu, có khi nào cô ta tính làm vậy để làm nam chính ghen ko???
“Nè nè Trương Bằng cậu biết gì ko cái cô Cẩm Mộng đó”

“Hả sao sao cô ta lại tính làm gì cậu à”
“Ko phải ko phải cô ta ko phải cùng Tống tổng yêu nhau sao, sao bây giờ lại cùng Trình Dương như thế”
“Lần trước tôi nói với cậu cậu ko nghe à.

Cô ta vỗn dĩ là người như vậy đó trong cái trường này ai mà ko biết cô ta nghèo chứ nhưng cô ta xinh đẹp nên ai ai cũng thích chính tôi cũng bị cô ta lừa đó thôi, còn cái chuyện của Tống tổng thì tôi ko biết nếu có ta dám làm trước mặt hắn ta cô ta sẽ bị...” Trương Bằng dùng tay ám hiệu đi ngang một đường qua cổ vẻ mặt rất là ghê làm cho cậu cũng rén theo
“Chắc...chắc ko phải đâu ha tui thấy hắn ta đối xử với cô ta rất tốt mà”
“Ai biết được sau này ra sau chuyện của cô ta với những người kia thì kệ đi ai rảnh đâu mà để tâm tôi bây giờ chỉ mong mau chóng tốt nghiệp rồi lấy một cô vợ vừa ngoan vừa hiền như thế là đủ rồi”
“Ư ừ tui cũng mong thế tui chẳng muốn liên quan gì đến cái mối tình rắc rối của họ tui phải học hành chăm chỉ thôi”

Trình Dương nắm tay cô đi khắp sân trường hắn muốn chứng minh rằng cô gái tên Cẩm Mộng này đã thuộc về hắn nhưng mà thật sự là lúc hắn được cùng cô nắm tay nói chuyện yêu đương hình như là ko có cảm giác như trước lòng hắn cứ cảm thấy nôn nao khó chịu.

Trước đây thì hắn mơ ước cô gái này sẽ thuộc về hắn, ai dám bắt nạt cô gái này thì hắn sẽ ko tha cho người đó nhưng thật sự bây giờ hắn chẳng có cảm giác gì cả dù một chút cũng ko hề có tại sao lại như vây??
Hiện tại trong đầu hắn chỉ nghĩ đến một người mà thôi hắn nhớ đến dáng vẻ khi thấy cậu khóc lóc, hắn nhớ cái cảm giác đưa tay ra bóp bóp cái má mềm mềm mũm mĩm của cậu nghĩ lại thôi hắn đã cảm thấy thích rồi nhưng hình như hắn cảm thấy hối hận khi ngày hôm đó hắn đấm cậu một cái thật đau cái lúc đó hắn lại ko thể làm chủ được bàn tay của mình làm ra những điều ko nên làm.

Hắn tính đi gặp cậu xin lỗi nhưng cái bản năng sĩ diện của hắn thì ko cho phép hắn được xin lỗi cậu.

Giờ hối lỗi cũng đâu có kịp nữa đâu lòng khó chịu thì cũng vậy thôi, hắn biết hắn gặp cậu cậu sẽ né tránh hắn nhưng cũng gặp cậu một lần.
“Nè anh Trình Dương anh sao vậy em thấy mặt anh cứ cúi xuống nãy giờ vậy hay anh ko thích em nữa sao” mặt cô tức giận cúi xuống như muốn khóc vậy
“Anh ko nghĩ gì cả em yên tâm đi”
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 23: Chương 23


“Ứ biết anh ko để ý đến em nãy giờ anh toàn nghĩ cái gì ấy anh có thấy mọi người đang nhìn chúng ta ko, mọi người nhìn như vậy anh lại ko quan tâm đến em xấu hổ chết mất thôi” từ cái hôm đó thì Trình Dương đã tỏ tình cô ánh mắt của cô sáng lấp lánh vô cùng như cô đã kiếm được một món lời lớn vậy cô ta nghe mọi người nói nhà Trình Dương rất giàu đúng phải vô cùng giàu, cô ta phải lấy hết tiền của những tên ngu xuẩn này thì cô mới dám có cơ hội đối mặt với Tống Phong
Cô ta sợ rằng nếu Tống Phong lấy cô ta về mấy người nhà họ Tống sẽ coi thường cô ta vì nhà cô ta nghèo hèn làm sao xứng với cái cương vị vợ của Tống tổng đây nên cô ta mới có mấy cái quyết định ấy đi lừa hết tiền của mấy tên này trước đi rồi sau tính ( bớt coi phim lại đi má ảo tưởng vc )
“Anh vẫn để ý em cơ mà có phải là ko để ý đâu em nhìn em anh vẫn cầm tay em đây này sao cứ dùng bộ dạng mít ướt của em như thế chứ anh cũng đâu có làm gì sai đâu” hắn nói với cái giọng gắt gỏng, hắn cực kì khó chịu trong người hiện tại còn có cái quả nợ này làm hắn trở nên rối bời hơn đúng phiền phức thật
“Hức.

.

vậy mà anh dám gắt em sao hức! em cũng đâu có làm gì sai em chỉ muốn hức! anh quan tâm đến em một chút thôi” cô ta nghĩ rằng dùng nước mắt của mình có thể làm cho Trình Dương mềm lòng mà dỗ dàng cô đang đợi nhưng mà đợi mãi vẫn ko thấy câu trả lời của Trình Dương, lúc này cô ta mới để ý đến khuôn mặt của hắn thực rất đang sợ hắn đáng sợ gần bằng Tống Phong rồi
Hắn dùng ánh mắt sắc bén nhất có thể nhìn cô ta răng thì nghiến ken két hình như là hắn đã chịu đựng quá đủ từ cái cô gái phiền phức này rồi đang khó chịu gặp cái cảnh này muốn đấm vô mặt ghê nhưng mà hắn phải nhìn người trước mặt hắn là con gái ko phải con trai từ trước đến nay hắn chưa bao giờ đánh con gái cả với cả hiện tại cũng có rất nhiều người nhìn rồi còn xì xào bàn tán nói ra nói vào rất nhiều

“Đừng khóc nữa em ko thấy em phiền sao anh đã nói anh chứ làm gì để khiến em phải khóc cả nghe chưa, hiện tại anh thấy đến đây là đủ rồi chia tay thôi thật sự bây giờ anh ko còn thích em nữa chúng ta đến đây thôi” giọng nói phũ phàng cất lên duma biết như vậy là trap nhưng thật sự rất ha hê nha
Cô ta bây giờ đã hoàn toàn ngừng khóc nghe thấy tiếng những người xung quanh cười lên thì cô ta rất xấu hổ ko biết chui vào đâu cho bớt quê tính trap tên này để lừa tiền ai ngờ bị tên này trap lại mới cay làm sao đúng là cô ta đã gặp 2 cái tên vô cùng đáng ghét rồi 1 là Lâm Nhất 2 là Trình Dương cô ta hét lớn lên vô cùng tức giận “ câm hết đi có gì đáng để cười chứ mấy người cút hết cho tôi”
“Hhaha cuối cùng cũng chịu lộ cái bộ mặt thật của cô ra trước đến giờ tôi cứ tưởng cô ngoan hiền như thế nào cuối cùng cũng chỉ là giả tạo chỉ có những tên ngu xuẩn mới yêu cô thôi”
“Xinh đẹp mà thiếu cái nết thì cũng vứt thôi giờ có đẹp mặt ko tự nhiên cái bị đá trước mặt nhiều người như vậy như tôi thì tôi là đã chạy ko biết trốn chỗ nào cho đỡ nhục rồi chứ giống ai kia đâu ngồi ở đó đòi đuổi ai cút”
Cô ta vốn mặt dày mà nghe những lời nói này của mấy nữ sinh kia ko hề lọt vào tai đứng đi khỏi chỗ đó, cô ta lại bắt đầu đi tìm con mồi mới ngon hơn tên Trình Dương đó gấp trăm nghìn lần
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 24: Chương 24


Trong lớp có mấy lời bàn tán xôn xao Lâm Nhất cũng lắng tai nghe ngóng xem rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra sao mấy nay nhiều drama xảy vậy mà chủ yếu là xoay quanh cậu và cô ả Cẩm Mộng kia, cậu cố gắng hết tập trung để lắng tai nghe xem mọi người gì nhưng thật sự là cậu ko nghe ra cái gì hết cả thì cậu cũng nghe được đa số từ như “Cẩm Mộng với Trình Dương gì gì đó”
“Tao thấy tôi Lâm Nhất ghê đó trời théo đuổi cô ta lâu như vậy mà ko được cô ta đồng ý vậy mà giờ lại đi yêu Trình Dương ko biết sao luôn á trời”
“Gì mấy cậu chưa nghe gì hả mới nãy 2 người đó mới chia tay nhau kia tôi đang sốc nè”
“Yêu nhau kiểu cl gì vậy mới được mấy ngày vậy trời”
“Ko biết nữa nghe nói là do cô Cẩm Mộng đó chọc tức Trình Dương thì phải nhưng mà mấy yên tâm đi ha cô ta mặt dày vc ko có Trình Dương thì đi tìm người khác thôi”
Nói xong mấy bạn học nhìn qua thấy Lâm Nhất đang lắng nghe bọn họ nói chuyện, bây giờ họ cảm thấy thương cho Lâm Nhất ghê á trước họ cứ hùa nhau chửi Lâm Nhất mà ko biết gì về cô gái Cẩm Mộng này giờ biết rồi mới thấy ko nên tin tưởng những gì lời ả ta nói toàn xl thôi
“Nè Lâm Nhất cậu cũng muốn nghe chuyện của chúng tôi sao”
Mắt nhìn thấy mấy người kia nhìn lại phía mình cậu giả vờ né tránh nhưng mà đã bị nhìn ra từ lâu rồi có né cũng vậy thôi

“À! ừ tui chỉ thắc mắc mấy cậu nói chuyện gì thôi” cậu cất lên giọng nói khiến họ tan chảy ra sao từ trước đến giờ chưa thấy Lâm Nhất đáng yêu như vậy chỉ muốn lại cắn cho mấy cái vô má thôi
“Cậu có thể lại đây nói chuyện với bọn tôi giờ chúng ta là bạn học mà ko sao đâu”
“Thật hả các cậu ko ghét tui sao”
“Sao ai nói ghét cậu bao giờ đứa nào mù mà ghét một cậu đáng yêu như cậu chứ” xl cũng vừa vừa thôi mấy bạn ơi 🙂)
Cậu đi lại chỗ mấy bạn đang ngồi nói chuyện đúng rất có thể là sẽ liên quan đến cậu mà cũng có thể là ko nhưng mà vì cái tính tò mò của cậu nên cũng lại nghe thử xem sao
“Nè cậu biết Trình Dương với Cẩm Mộng hẹn hò với nhau chưa, cậu theo đuổi cô ta lâu như vậy, vậy mà cô ta lại ko đồng ý lời tỏ tình của cậu đi đồng ý với Trình Dương đúng là con mụ chơ chẽn”
“Tui cũng mới biết chuyện này nhưng mà ko sao.

.


Chưa nói hết câu có một nữ sinh chen ngang qua lời cậu nói “ đừng nói là cậu vẫn còn tình cảm với Cẩm Mộng nha cô ta ko đáng như vậy đâu, cậu cũng bớt bớt dùm ko biết cô ta cái gì mà khiến mấy đứa chàng trai như càng cậu mê đứ đừ như vậy”
“Ko! ko có tui đã nói là tui ko theo đuổi cô ta nữa rồi đó là tại các cậu ko biết thôi, nói thật tui nhìn cô ta cũng chán lắm rồi giờ tui chỉ muốn học hành chăm chỉ thôi ko muốn yêu đương nữa đâu rất là tốn thời gian”
Mấy người cười lên một trận khoái chí vì nữ sinh kia chưa biết chuyện gì đã nhảy cẫng lên cãi rõ ràng là cậu tính nói mà bị cô ấy chen ngang nên chưa nói gì cả.

Cậu dùng giọng điệu như đang dụ dỗ mọi người vậy cậu đẹp trai đáng yêu như vậy mà giờ mới biết mới để ý đến từ trước đến nay họ rất ghét cái bản tính ích kỉ của cậu mà từ khi cậu thay đổi thì mọi người lại rất thích dáng vẻ này của cậu
“Này Lâm Nhất cậu đáng yêu đến như vậy có khi nào cậu làm một bé thụ ko”
“Hả thụ là cái gì” cái vẻ mặt cậu hoang mang cũng dễ thương đến như thế này mấy người tranh nhau giành giật bóp má cậu vừa mềm mềm vừa mũm mĩm
“Hâhha quả thật rất giống bé thụ trong truyện BL tôi mới đọc tối qua, lỡ sau này cậu câu dẫn được anh chàng nào đẹp trai giàu có thì sao đây, cậu rất có sức hút”
“Đúng đúng bé yêu của tôi” muốn hun hun.
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 25: Chương 25


Hình như mọi người quên nói chuyện gì thì phải hâhhah mãi để ý đến bé ngoan của chúng ta quá còn chuyện của Cẩm Mộng và Trình Dương đã vứt sang một bên khác rồi 🙂)
“Nè nè mấy đừng kêu tui là bé thụ gì nữa tui ko phải mà bé thụ là cái gì chứ”
“Cậu ko cần biết đâu bé cưng à quên mất nayz giờ đang nói gì ấy nhỉ”
“Duma quên nãy Trình Dương với Cẩm Mộng mới chia tay xong cậu chưa biết phải ko bé cưng”
Mặt cậu cũng bất ngờ khi nghe thấy mấy người họ nói Trình Dương và Cẩm Mộng chia tay nhau nhưng mà mới yêu nhau được mấy ngày chứ, thôi kệ bọn họ đi tránh xa ra càng tốt cho mình thôi, mình muốn sông cuộc đời bình yên bên mẹ của cậu mà giờ quan tâm đến mấy người đó làm gì mết cả người
“Thật ra tui thấy họ ko hợp với nhau đâu chia tay sớm cũng tốt thôi ko phải Cẩm Mộng đó có rất nhiều người để ý cô ta sao, chia tay thì chia tay đúng là dừa mà”
“Đúng đúng bé cưng nói chỉ có chuẩn thôi, ko phải bé cưng cũng được rất nhiều người theo đuổi đó sao”
“Ko có đâu tui đâu quan tâm chứ”

Nói chuyện với nhau thật lâu lúc về nhà vẻ mặt của cậu rất vui vẻ, cậu khoe cho mọi người trong biết cậu đã có bạn bè ko còn cô độc như trước nữa, ko bị mọi người xa lánh ko bị ghét ko bị họ bán tán xung quanh cậu cảm thấy rất vui vẻ.

“Chị chị nay mẹ em về hả vui quá em sẽ cho mẹ biết em có bạn bè mới hâhha”
“Ừ ừ nay phu nhân về đó em lên tắm đi xíu nữa là về đến nhà thôi xuống còn ăn cơm rồi đi học bài nha bé ngoan”
“Dạ dạ”
Lúc này bà đã về đến nhà sau những chuỗi ngày làm việc mệt mỏi giờ bà ko còn sức lực nào mà để tâm đến nữa ko biết những ngày bà đi thì bé Lâm Nhất có ngoan ngoãn hay ko thực sự bà chỉ một lòng lo cho đứa con của bà thôi, trước kia tuy đối nghịch với bà ko để ý đến bà nhưng bà lại ko cảm thấy lo lắng khi cậu như vậy nhưng bây giờ nhìn đứa bé trước mặt bà mà xem như thay đổi hoàn toàn vậy vừa ngốc vừa đáng yêu như vậy bà sợ rằng nó sẽ bị lừa đi mất bà chỉ lo lắng như bé thôi.

“Bé ngoan xuống nhà ăn cơm đi em phu nhân về rồi nè”
“Em xuống liền đây”

“Aaa mẹ về rồi mẹ có mệt ko, mấy nay mẹ ko về nhà con nhớ mẹ lắm luôn á ngày nào cũng nhớ hết”
Bà nhìn thấy con trai bà như vậy thật sự những cái mệt nhọc khi nãy đã biết mất từ lúc nào ko hay bà cười cười xoa đầu cậu nói “ nhìn thấy con ta đã hết mệt rồi, sao con lại đáng yêu như thế này chứ ai mà yêu con thì chắc chắn ngừoi đó sẽ hạnh phúc lắm đây nhỉ bé ngoan”
“Hâhha con cũng thấy vậy nhưng mà giờ con chỉ muốn ở với mẹ thôi con muốn mẹ ở bên con suốt đời luôn”
“Được được cũng ngoan quá rồi đây này”
Nhìn gia đình hạnh phúc của người ta cũng ghen tị chết mất tuy ko có cha nhưng mà cậu cũng ko quan tâm lắm cậu chỉ quan tâm đến người mẹ trước mắt cậu thôi
“Ăn cơm đi con ăn nhiều vào dạo này ta thấy con gầy lắm rồi đó có phải là nhịn đói ko mặt xanh xao như vậy hả” bà lấy tay véo má cậu mấy cái “béo một chút sẽ tốt hơn nhiêu”
“Con ăn cũng nhiều lắm đó, tại nó ko béo lên thôi”
“Ừ ta biết ăn đi à mà này mai có tiệc ở Trình Gia con phải đi với ta một chuyến rồi, ta muốn khoe cho họ biết ta có một đứa con vừa ngoan vừa đáng yêu như này”
Trình Gia wtf ko phải là nhà tên Trình Dương đó sao trời ơi mãi mà ko rút ra khỏi cuộc chiến tình cảm (cảm lạnh) của mấy tên nhà giàu này vậy nhưng mà mẹ cậu đã nói vậy thì làm sao cậu dám từ chối nhưng cũng ko sao, miễn là né mấy người đó ra là được họ chẳng liên quan gì đến cuộc sống bây giờ của cậu cả
“Dạ”.
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 26: Chương 26


“Quà cho Trình lão gia chuẩn bị đến đâu rồi”
“Thưa sếp chuẩn bị sắp xong rồi tối nay chúng ta có thể qua đó lấy”
“Nhà bà Trần có tham dự ko”
“Dạ có thưa sếp nghe bọn họ nói thì bà ấy còn dẫn cả con trai của bà ấy đi, bà ấy luôn khoe khoang tên đó ngoan ngoãn hiền lành nhưng mà theo như tôi thấy thì trong thâm tâm cậu ta ko được tốt cho lắm thì phải”
Hắn cau mày nghe đàn em của nói lung tung nhưng mà hắn cũng chấp nhận vì ai mà biết được sau cái mác ngoan ngoãn ấy lại đang bày mưu tính kế gì ai biết được đây “bớt nói linh tinh đi cẩn thận cái mồm vào tuy nhà cậu ta ko có quyền quý như những nhà khác nhưng nhà cậu ta cũng là một cũng những nhà đầu tư ko nhỏ trong giới đâu đó”
“Dạ tôi biết rồi thưa sếp”
Mấy ngày nay hắn rất bận rộn ko có thời gian nhiều để ý những việc lặt vặt bên ngoài ví dụ như Cẩm Mộng đi với hay Lâm Nhất làm gì gì đó hắn cũng ko để ý đến nữa nhưng mà hắn vẫn cho người đi theo sau Lâm Nhất mà hiện tại cũng ko biết từ trước đến nay có người luôn theo dõi từng hành động của cậu.

À thôi giờ hắn cũng có để tâm đến những chuyện đó nữa đâu
Nếu như là trước đây lúc mà hắn đang còn yêu Cẩm Mộng là sẽ khác cho dù hắn bận rộn đến đâu nhưng vẫn chưa ra một ít thời gian để đến tham cô hoặc ngắm nhìn cô qua những bức hình hắn chụp đó giờ nó là quá khứ rồi nó ko còn tồn tại nữa, lúc từ bỏ phải tự từ bỏ thôi cô ta đối xử với hắn như thế thì làm sao hắn có thể bỏ qua.

Cô ta dám chơi đùa tình cảm với một con hổ hung dữ sao hình như cô ta sai quá sai rồi, vốn tưởng bản thân xinh đẹp sẽ khiến cho người khác yêu thương nâng niu ko dám làm rơi vỡ nhưng đối với hắn thì khác nếu một khi đã bị phản bội thì hắn cũng sẽ dùng cái biện pháp của hắn ko có chuyện hắn tha thứ cho một người dễ dàng như thế được
“Cẩm Mộng ơi là Cẩm Mộng đây là những gì cô tự chuốc lấy bản thân cô quá ghê tởm rồi” giọng nói cất lên đầy vẻ lạnh lùng xen lẫn một chút giận dữ từ trước đến nay chưa ai dám đối xử với như vậy cả chưa ai được phép làm vậy cả.

Đến khoảng 6h chiều bên nhà Lâm Nhất bây giờ cậu đang chuẩn bị quần áo giờ cậu ko biết mặc gì hết thấy bộ nào cũng na ná nhau ko biết cái tên Lâm Nhất kia mua gì mua lắm như rõ ràng là đâu có mặc, đây là lần đầu tiên cậu đi dự tiệc lớn đến như vậy vừa run vừa sợ, lỡ nhiều người ghét cậu ở đó thì sao biết là có mẹ ở bên cạch nhưng lòng cậu cứ cảm giác lo lo ko biết diễn tả ra sao nữa
“Mẹ mẹ thấy con mặc như vậy có được ko, còn thấy nó cứ kì kì sao ấy”
“Ta thấy rất đẹp nha rất hợp với con đó nha mặc như vậy là được rồi con còn tính chọn đến bao giờ có phải ngày cưới đâu mà như vậy hả, con ko thấy con đã quá đẹp trai rồi sao”
Cậu gật đầu tán thành với lời mẹ cậu nói “mẹ nói đúng con rất đẹp trai”
Hai người cũng nhau lên xe đi đến bữa tiệc của Trình Gia lúc trên xe cậu và mẹ hàn huyên rất nhiều chuyện nhưng tài xế vừa nói sắp đến nơi lòng cậu đột lại lo lắng như lúc khi nãy cậu chọn quần áo vậy ko hiểu sao nó cứ như vậy suốt mãi thôi, cậu cầm lấy tay mẹ an ủi chính bản thân mình sẽ ko có chuyện gì xảy ra ca
“Haha bé ngoan sao đi dự tiệc với mẹ mà con lo lắng như thế hả như lần đầu tiên đi vậy, những người trong đó ko dám làm gì con đâu, đừng lo lắng nhiều như thế nha bé ngoan”
“Con! con biết rồi mẹ”
Cậu bước xuống xe cùng với mẹ lần đầu tiên dự tiệc có khác mắt cậu sáng ngời như lần đầu tiên được nhìn thấy cái nơi này mẹ nó khác gì cái cung điên hoàng gia đâu đúng là nhà giàu có khác ha còn giàu hơn cả nhà cậu ở hiện tại nữa, nhưng mà nghe nói nhà của nam chích còn giàu chắc là nó phải to hơn gấp mấy lần căn nhà này ha
“Đẹp quá đi mất” mặt cậu chút ngốc ngốc đứng ngơ ra đó mở miệng ra nói đúng là rất dễ thương
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 27: Chương 27


“Bé ngoan chúng ta vào thôi con cứ đứng ngơ đó như vậy sao nhìn ngốc chết đi được”
“Dạ”cậu đi theo sau bà, bà đưa thiệp mời ra cho bảo vệ bên ngoài xem cậu cũng chăm chú nhìn theo, cái mặt ngu ngu ngơ ngơ ko biết cái gì giống như một đứa trẻ ở nhà quê mới lên thành phố chơi vậy
“Mẹ ơi chỗ này đẹp quá mẹ nhìn cái đèn kìa sáng lắm có đắt ko vậy mẹ”
Bà nhìn dáng vẻ ngơ ngác của con mình thật sự bà rất muốn cười nhưng mà đang là nơi đông người bà ko dám cười, cười sợ con mình xấu hổ thì ko hay cho lắm “bé ngoan ko phải nhà mình cũng có sao nhìn con xem cứ như đứa con nít 3 tuổi vậy thấy cái gì mặt cũng ngơ cả ra đây có phải lần đầu con đi dự tiệc đâu, hay con đang giả vờ làm nũng ta hả”

“Thật sao mẹ” cậu nhìn bà rồi lại nhìn xuống người mình chỉ muốn che mặt lại ko biết trốn vào đâu thôi thật sự đây là lần đầu cậu đến mấy cái nơi sang trọng như vậy, bây giờ cậu có khác gì đứa nhà quê ko bạ cái gì cũng hỏi thấy cái gì lạ lạ thì lại sờ vài cái cậu nghĩ đến mình vừa nãy thôi cũng đã thấy mất mặt đến cỡ nào rồi
“Ngại cái gì lại đây ta giởi thiệu con cho mọi biết nha”
“Dạ” bà kéo cậu lại chỗ đám người quyền quý cái cách ăn mặc của chỉ cần nhìn từ xa thôi cũng cảm thấy sang trọng đến cỡ nào rồi người nhà giàu có khác đối mặt với những người này thật sự cậu ko có đủ khả năng nhưng mà mẹ cậu cứ kéo cậu lại thì cậu biết làm sao được đây
“Cháu! cháu chào mọi người tên cháu là Lâm Nhất ạ” nhiều người cậu như thế cậu cũng ngại nên lúc chào hơi run
“Hahha chị Trần đây là con trai ngoan chị kể đó sao, đúng là rất ngoan a, vừa ngoan vừa lễ phép nhìn thích ch*t đi được ấy”
“Sướng nhất bà nha có thằng con trai mát lòng mát dạ ghê đó thằng con tôi nó ko được như con bà, nhìn xem đáng yêu thế này muốn cắn cho mấy cái”
“Chỉ được cái khen đúng thôi nó ở nhà rất ngoan ngoãn, rất nghe lời tôi trước thì nó hay đối nghịch lại tôi lắm nhưng bây giờ nó thay đổi quá nhiều rồi, nó còn lo lắng cho tôi nữa cơ” bà khen lấy khen để cậu ko có điểm dừng luôn nhưng cậu rất thích vì cậu rất ngoan ngoãn mà
“Mẹ ơi mẹ nói chuyện với mọi người đi con ra chỗ kia chơi nha”
“Đi cẩn thận chút nha để ý người khác đó”

“Dạ con biết rồi mà con có ngốc đến mức đó đâu mẹ đừng như vậy” nói xong cậu quay đi từ nãy giờ cậu đã để ý đến bàn đồ ăn ở phía kia rồi, lúc đi đến giờ cậu chưa hề ăn bất cứ thứ gì cả cậu rất đói giờ chỉ muốn kiếm gì đó ăn thôi
Đang đứng lấy đồ ăn lên đĩa thì có người va phải người cậu, cậu cũng hơi hoang mang đồ ăn rơi mất rồi cậu thấy tiếc quá chưa kịp cho vào miệng luôn á trời.

Người kia quay đầu lại xin lỗi cậu thì cậu mới nhận ra đó là Trình Dương cái gì vậy đâu chui ra vậy ko thấy người ta đang sao tự nhiên mất cả hứng
“Ko cần xin lỗi tui đâu tui ko thèm cậu xin lỗi, chỉ là tui hơi tiếc mấy cái đồ ăn này thôi”
Hắn ngước lên nhìn thì mới biết người hắn va là Lâm Nhất hắn cũng có chút bất ngờ và vui sướng lâu quá rồi ko gặp cậu ấy vẫn trông như vậy ( ko như vậy thì như nào nữa ngu) cái phình ra khi đang giận dỗi với hắn cũng đáng yêu làm sao “cậu vẫn giận tôi về chuyện tôi đánh cậu sao”

Hắn tính đưa tay ra bóp má cậu thì cậu lấy tay mình đánh vào tay hắn cái *bốp* cậu lườm hắn với ánh mắt vô cùng giận dữ “cậu đừng có đụng tui, tui ko thích còn chuyện ấy tui cũng chẳng quan tâm đâu ai mà thèm giận chứ trời cậu đánh tui cũng đúng thôi vì người cậu yêu là Cẩm Mộng mà cậu cần gì nghe người khác giải thích”
Cậu quay đầu tiếp tục gắp đồ ăn chứ nói chuyện với tên này phiền phức lắm nếu để nhiều người thấy lại bảo cậu và hắn thân thiết thì cũng ko hay cho lắm cậu ko thích hắn chút nào
Hắn thấy bé ngoan Lâm Nhất đang giận hắn nên cũng ko dám nói lại lời nào cái tay của hắn bị cậu đánh rất đau nhưng hắn cũng ko nói chỉ lủi thủi đi theo phía sau cậu
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 28: Chương 28


Cậu quay đầu nhìn thấy cái tên Trình Dương ngu ngốc này cứ đi theo cậu nên cậu càng bực hơn cậu đã giả vờ không quen biết hắn rồi mà hắn vẫn cứ như vậy, bây giờ cậu phải làm sao đây không lẽ quay lại đánh nhau với hắn hả.

Cậu lắc đầu dẹp tan cái suy nghĩ vừa rồi cậu không bản thân cậu lại trở thành một đứa bé hư trong mắt mọi người nữa, cậu liếc hắn vài cái kêu hắn biết ý tứ thì rơi đi mà hình như tên này ko hiểu thì phải
“Cậu mắc cái gì đi theo tui, tui đâu có lấy cái gì của cậu” cậu nói nhỏ đủ cho Trình Dương nghe thấy nghe thấy tiếng cậu nói thì hắn đã vui vẻ lên tính nói gì đó thì cánh tay cậu vươn ra ý bảo hắn không cần nói cậu đã biết hắn nói gì rồi

“Đừng có mà đi theo tui nữa tui ghét cậu lắm đó biết chưa” giọng nói mang theo chút giận nhưng mà hắn nghe lại thấy dễ thương mới hay chứ
“Được được tôi sẽ không đi theo em” vẻ buồn tủi của Trình Dương xuất hiện nhưng mà Lâm Nhất làm gì để ý đến vẻ mặt của hắn ra sao đã ghét rồi thì để ý làm gì
Bỗng ở một góc nào đó có nhiều cô gái đang vây quanh một anh chàng cao ráo đẹp trai nhưng nhìn vẻ mặt của hắn hình như là ko để tâm lắm đến mấy cô gái đó cậu nhìn hắn có chút quen mắt nhưng mà đứng từ xa cậu ko thể thấy rõ được người đó là ai
Bản tính vốn dĩ trước giờ của cậu là tò mò mà vì tò mò cậu mới lại xem cậu quên mất là trong bữa tiếc hôm nay sẽ nam nữ chính đến đâu
“Cho tui qua một chút nhé”
“Cậu qua đi”
Tiếng nói chuyện xung quanh cậu thật ồn ào toàn chủ yếu nói về cái người đàn ông đó cậu không biết hắn đẹp trai đến đâu mà mấy cô gái xinh đẹp ở đây khen lấy khen để như vậy.

Cậu đi sát lại gần chỗ đó thì cmn chết cậu thật rồi rõ ràng đây là nam chính đẹp trai lạnh lùng bá đạo mà sao mình lại quên mất chứ thôi thì lỡ thấy rồi thì nhìn thêm lúc nữa vậy đúng hắn ta rất đẹp trai lại còn giàu có ai mà chẳng mê chứ nếu cậu là con gái chắc chắn cậu cũng sẽ yêu hắn mất thôi nhưng mà bây giờ cậu là con trai mà sao mà yêu được

Cậu nhìn tới nhìn lui không thấy nữ chính đâu trong truyện sẽ có nữ chính đi theo mà sao bây giờ nó kì lạ vậy hình như càng ngày càng đi xa với cốt truyện rồi từ khi cậu xuất hiện đến giờ thì nó càng thay đổi nam nữ chính không còn thân mật như trước vc thật
Đứng trầm tư suy nghĩ một hồi mà cậu không biết rằng đã có ánh mắt từ phía xa kia nhìn cậu chằm chằm nãy giờ ánh mắt hắn toả ra đầy sự khinh bỉ cùng sự mỉa mai
“Tên này cũng có đến đây sao vui rồi đây” hắn nhếc mép cái giọng nói đáng ghét ấy lại phát ra từ cái miệng của Tống Phong clm ( xà lơ quá rồi con 😀)
Tự nhiên thấy lạnh ở sau gáy thôi cũng kệ đi cậu bỏ đi sợ sẽ bị nam chính nhìn thấy thì cũng khổ cho thân cậu
“Nếu nữ chính không đi cùng nam chính vậy thì cô ta đi cùng với ai được chứ không lẽ cô ta không đến bữa tiệc này sao, chắc là không phải đâu rõ ràng cô ta là nhân vật quan trọng mà sao mà thiếu được chứ”
Tống Phong nhìn cậu mãi thấy dáng bộ ngơ ngơ của thì giả vờ đi đến bên cạnh mời rượu cậu, cậu thì vẫn không để ý đến hắn khi hắn đưa ly rượu đến trước mặt cậu thì cậu mới nhìn lên giật mình lùi lại mấy bước đề phòng chuyện gì xấu xảy ra

“Làm gì mà sợ tôi đến vậy tối chỉ muốn mời rượu cậu mà thôi không cần phải cách xa như thế đâu”
“Tui! tui không à ừ! tui đâu biết uống đâu anh mời tui làm gì anh mời người khác đâu” tay chân cậu run rẩy nói cứ lắp bắp cậu sợ quá rồi nhìn ánh mắt hắn cũng đã thấy sợ rồi
“Cậu không muốn uống cùng tôi sao, không phải trước đây cậu uống rất nhiều rượu” giọng nói nghi hoặc nhìn cậu hắn điều tra cậu chặt chẽ như vậy làm sao mà không biết được
“Tui đã nói tui không biết mà, trước là trước bây giờ là bây giờ sao ai cũng muốn bắt nạt tui vậy cái tên Trình Dướng đó giờ đến lượt anh sao rõ ràng tui đã nói là tui không thích với cả theo đuổi Cẩm Mộng của mấy người nữa rồi mà” cậu uất ức bất lực mặt cậu đỏ lên sắp khóc mất rồi
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 29: Chương 29


Hắn nhìn Lâm Nhất sắp khóc đến nơi tay hắn bỏ ly xuống không muốn trêu ghẹo tên chết nhát dễ khóc này nữa, hắn đưa tay tính xoa mái tóc mềm mượt của cậu thì một cánh tay bắt lại không cho hắn chạm vào Lâm Nhất.

Nhìn thấy tên vừa bắt cổ tay mình thì ánh mắt sắc bén của hắn nhìn lên sự ghét bỏ đến tột cùng hiện lên từ ánh mắt đó của hắn, Tống Phong hắn rất ghét người khác chạm vào hắn một chút cũng không muốn chạm vào ngoại trừ hắn thích ra
“Bỏ cái ghê tởm của cậu ra khỏi người tôi”

Trình Dương đứng chỗ khuất ở đằng kia nhìm hai người này nói chuyện nãy giờ mặc dù hắn không nghe thấy gì nhưng hắn thấy được sự sợ sệt của Lâm Nhất nên hắn mới quyết định đi qua mặc dù biết rằng hắn sẽ bị ghét nhưng hắn cũng muốn giúp cậu giải vây, mới vừa đi qua đập vào mắt hắn là cái đôi mắt sắp khóc của Lâm Nhất làm hắn khó chịu cũng giống như lúc hắn đánh cậu vậy
“Anh có tư cách gì mà bắt nạt cậu ấy như vậy hả một con người cao cao tại thượng như anh vậy mà không biết xấu hổ đi bắt nạt bé ngoan như vậy sao”
“Bé ngoan” mắt hắn nheo lại nghi ngờ cái tên Lâm Nhất này có biệt danh cũng đặc biệt thật đấy cậu có thật như cái tên đó không trong lòng hắn thật sự không thể nào tin tưởng nổi được vì hắn đã bị lừa một lần rồi chắc chắn hắn sẽ không bị lừa thêm lần thứ hai nữa
“Ai cho cậu gọi tui như thế tui cho phép cậu gọi sao, nhìn không ưa chút nào hừ” ủa không phải sắp khóc thấy người ta lại bênh cái khỏi khóc vậy luôn đó 🙂))
“Haha Lâm Nhất cậu cũng nói chuyện vui quá rồi nhỉ nhìn thấy tôi thì cậu lại sợ sết cúm rúm trước tôi vậy mà đứng trước mặt tên nhóc này cậu lại không thấy sợ mà tỏ ra ghét bỏ sao”
không anh là nam chính sao tên đó chỉ là nam phụ cực phụ mà thôi chứ có giống thân phận lớn như anh đâu mà tui sợ với cả hắn cũng không giết tui anh mới là người giết tui suy nghĩ đầy sự không vui hiện lên trong đầu của Lâm Nhất cậu mở miệng ra nói lại với Tống Phong “tui! tui thấy anh đáng sợ chứ cậu ta thì không hề có biết! biết chưa”
Hắn liếc nhìn cậu một cái cậu trả lời cũng tỏ vẻ lo sợ hơn trước cậu muốn im miệng lại rồi nhưng mà cậu muốn nói ra hết câu, thấy hắn nhìn với cái ánh mắt đáng sợ đó cậu đành phải trốn ra sau lưng Trình Dương cái bả vai sắn chắc của hắn cũng đủ để che cả cái người gầy gò ốm yếu của cậu lại rồi
Trình Dương cảm nhận được cậu run bần bật nãy giờ hắn có chút buồn cười sợ cười lên cậu lại càng ghét hắn hơn nên hắn đã cố gắng nhịn được không thì cậu sẽ lại đánh hắn thêm cái nữa

“Lâm Nhất ra đây chúng ta đang nói chuyện ha trốn sau lưng cái tên này làm gì cậu sợ tôi muốn ăn thịt cậu sao”
“Đúng đúng anh mà nói nữa là tui khóc cho anh coi đó” hình như Lâm Nhất nhà chúng ta thách thức nhầm người rồi thì phải???
“Ừ cậu cứ việc khóc đi tôi xem xem cậu khóc đến bao giờ”
“Rõ ràng hức! anh trêu chọc tui chẳng thích xíu nào hức! tui mách mẹ tui” nước mắt cậu chảy ra nói khóc là khóc thật luôn vậy đó xem xem Tống Phong có sợ không nào
Mọi người thấy bên này ồn ào cũng đi qua thấy một đứa bé đáng thương đang bù lu bù loa lên như đang bắt đền 2 tên trước mặt vậy, khóc mà uất ức lắm trông mà thương không biết con cái nhà ai
“Lâm Nhất đừng khóc nữa nín đi nào tự nhiên khóc thành như này sao mọi người đang nhìn đó” Trình Dương lấy tay xoa tóc cậu nhưng cậu hất cái tay của hắn ra vừa khóc vẻ mặt nhăn lại

“Kệ tui ai cần cậu! hức quan tâm chứ tui hức! chỉ muốn hắn xin lỗi tui thôi” cậu chỉ chỉ tên mặt dày vô liêm sĩ vừa bắt nạt cậu vừa nãy hắn vẫn đứng nhìn cậu khóc trong cái dáng vẻ bất lực con nít khó chiều rất biết làm nũng người khác
Những tia suy nghĩ lệch lạc vút qua đầu hắn, hắn đưa bàn tay ra xoa xoa đầu cậu hình như cậu không hất ra mà rất có ý tiếp nhận hắn nói
“Nín khóc hay để tôi mang cậu cho cá mập ăn đây” tiếng nói cất lên doạ Lâm Nhất giật mình hốt hoảng khóc dám ho he một tia nào nữa, đừng tưởng hắn lừa hắn nói được hắn làm được ai mà không sợ hắn cho được chứ
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 30: Chương 30


“Được rồi tui nín rồi anh đừng có đem tui cho cá mập ăn nha” cậu sợ hắn lắm cậu chỉ muốn sống với mẹ cậu thôi không dám đụng đến hắn
cậu ta đang làm nũng mình sao hắn nhếc mép đường cong từ môi khẽ kéo lên muốn cười nhưng không cười, tay hắn thì vẫn xoa xoa mái tóc mềm mượt của, hắn chỉ mới doạ cậu một xíu như vậy mà cậu nín khóc mọi người thấy bé ngoan đã nín khóc thì bắt đầu giải tán đi mỗi người một hướng
Lúc mà mọi người tản ra hình như cậu không thấy mẹ cậu đâu, cậu lo lắng không thôi đành mở miệng hỏi ừ chỉ là hỏi thôi không có chỉ định danh ai, ai thích trả lời thì trả lời
“Mẹ tui đi đâu rồi không bà ấy bỏ tui lại một mình sao” giọng nói nhỏ nhẹ vang lên như cậu đang thì thầm vậy nhưng mà hắn vẫn nghe thấy được hắn thấy được cái vẻ tủi thân của cậu nên trả lời

“Mẹ cậu lên tầng trên gặp Trình lão gia rồi không cần tìm xíu nữa mẹ cậu xuống đây thôi, giờ cậu chỉ cần đi theo tôi, tôi sẽ dẫn cậu đi đừng có mà chống đối tôi” cái ánh mắt đén nháy cùng với cái độ sắc bén như thế làm sao cậu dám từ chối hắn không đi cho được, nhưng cậu chỉ hơi sợ lỡ như hắn bắt cóc rồi ném cậu cho cá mập ăn thì sao
“Dừng lại Lâm Nhất sẽ đi theo tôi nãy giờ tôi không nói anh tính làm gì, kêu cậu ấy đi theo anh lừa cậu ấy dễ dàng như vậy” nắm cổ tay cậu kéo lại gần chỗ Trình Dương đang đứng ánh mắt của hắn đầy sự phẫn nộ cùng căm ghét cái tên Tống Phong kia cái gì cũng muốn cướp với hắn hết vậy, lần đầu thì là Cẩm Mộng bây giờ lại là Lâm Nhất
“Trình Dương cậu làm gì vậy tay tui đau bỏ tay ra đi mắc gì phải dùng lực mạnh như vậy nếu cậu muốn đánh nhau với anh ta thì cứ đánh mắc gì kéo tui với cả tui sẽ đi với anh ta tui sẽ không đi với cậu đâu đồ đáng ghét này” cậu kéo kéo cổ tay nhưng lực tay của Trình Dương vẫn nắm rất mạnh hắn không có ý định buông tay cậu ra, cậu nói đến vậy nhưng mà hắn vẫn không buông ra cậu giận dữ cúi xuống cắn tay của Trình Dương không chịu buông cũng phải buông thôi
Vừa mới lấy được tay ra cậu chạy chỗ Tống Phong đứng tuy hắn đáng sợ nhưng so ra thì không ngu ngốc trơ chẽn như tên Trình Dương đó “do cậu tui đã nói buông tay ra rồi cậu còn nắm chặt cổ tay tui đau chết mất, nhìn nè đỏ hết rồi đó Tống tổng anh nhìn xem” ( con tui nó vậy đó hâhha sợ người ta cái vẫn hỏi người ta vậy)

Hắn không nói gì đứng yên như vậy nhìn xem tình huống sẽ xảy ra tiếp theo hắn xem xem Trình Dương có ra tay đánh Lâm Nhất không, sẽ có kịch vui để xem nhưng chờ mãi chẳng có hắn thấy Trình Dương vẫn liếc hắn nãy giờ hắn cũng chỉ có gan đến thế thôi tại đang trong bữa tiệc mà nếu gây rối thì sẽ gặp hoạ lớn cho mà xem, chả có gì vui nữa rồi hắn tính bước đi quay đầu lại thấy Cẩm Mộng vẫn đang đứng nhìn 3 người họ nói chuyện nãy giờ
“Nè nè mắc gì anh đứng đó vậy đi đi” cùng lúc cậu nhìn lại đập thẳng vào mắt cậu là nữ chính đại nhân xuất hiện wtf nữ chính từ đâu chui ra vậy clm ủa không có thiệp sao vào càng ngày cậu càng không hiểu được nó ra sao nữa rồi
Cô ta đang đi lại chỗ 3 người đứng Lâm Nhất thấy vậy trốn ra sau lưng của Tống Phong của nam chính đó cậu không dám tiếp cái loại này cô ta đi lại chỗ này cũng có lí do cả thôi
“Anh Tống Phong sao mấy nay anh đến trường thăm em vậy em nhớ anh muốn chết em biết anh còn công việc của anh nhưng mà không là không có thời gian đến thăm phải không” giọng nói đầy tia nũng nịu nghe mà nổi hết da gà lên
Ê nữ chính này bị sao vậy người yêu cũ cô đang đứng đây nè mắc gì mà mặt cứ trơ trơ ra đi đến hỏi người đàn ông khác trước mặt người yêu cũ mình như vậy không thấy xấu hổ sao 🙂))
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 31: Chương 31


Mặt của Tống Phong không có một chút biến sắc nào từ ánh mắt cũng có thể nhìn ra sự chán ghét cùng sự khinh bỉ đến tột cùng rồi vậy mà cô ta vẫn cứ lải nhải bên tai làm hắn rất bực chỉ muốn đánh thẳng vào mặt cô ta vài cái cho bớt nói lại thôi “im miệng được rồi”
Nghe được lời nói của Tống Phong mặt của cô ta đơ đỡn cả ra xấu hổ nhưng mà phải giấu đi cảm xúc hiện tại của chính mình cô ta giả đánh trống lảng sang chuyện khác rồi nó liên quan đến Lâm Nhất luôn ???
“Lâm Nhất cũng ở đây sao không biết nha xin lỗi nãy giờ tôi lo để ý người yêu tôi qua không để ý đến cậu ( ý nói người yêu là Tống Phong á) à có cả Trình Dương nữa cơ” hình như cô ả vẫn chưa biết vị trí của mình nằm ở đâu thì phải mồm miệng vẫn nói liên tục nhưng không một ai quan tâm

“Ừ cô cứ tiếp tục nói chuyện với NGƯỜI YÊU MỚI của cô đi nha tui bận rồi tạm biệt” chưa kịp đi đã bị Tống Phong kéo lại sát gần hắn, hắn chưa cho phép cậu đi mà cậu dám tự ý bỏ đi như vậy sẽ rất hư đó
“Tôi không phải người yêu của cô ta với cả tôi cho cậu đi” đôi mắt nheo lại cái ý thâm độc từ đôi mắt đó hiện ra muốn ăn tươi nuốt sống lâu luôn vậy, cậu bất lực đứng yên không dám cựa chỉ cần nhíc một chút thôi cũng bị người ta phát hiện ra rồi
Trình Dương nãy giờ không lên tiếng nhưng nhìn thấy dáng vẻ cô ta đắc ý như vậy mặt đầy khinh bỉ nói lên “ ai cho cô vào đây vậy, biết đây là nhà ai không mà ở đây mở miệng ăn nói vớ vẩn như thế, biết bản thân đang đứng trong Trình gia mà con giở giọng điệu ngu xuẩn đó sao”
“Không! không em làm gì có ý đó tại! tại em chỉ muốn! hức hức” chưa nói hết cậu đã ch** n**c mắt rồi thiên sứ thiên thần gì xuất hiện nữa nè bày ra dáng điệu này cho ai xem không biết Tống Phong và Trình Dương cũng vì cái dáng điệu ngu xuẩn này của cô mà bị thu hút rồi cái gì cũng trút hết lên đầu Lâm Nhất đó
“À người yêu của hai người khóc rồi tui không ở đây nữa tui muốn đi dạo ở đây chán muốn chết rồi, Tống tổng bỏ tay ra cho tui đi nha” Lâm Nhất thấy vậy vội chuồn trước cậu sợ bị vạ lây lắm nên kiếm cơ chạy thôi chứ ở đây nhìn thấy ghét
“Tôi cũng đi với cậu cô ta khóc là việc của cô ta đâu liên quan đến tôi để tên Trình Dương người yêu cũ của cô ta dỗ ấy tôi nhìn cũng thấy phiền nữa là”
ể khoan khoan đuma kịch có gì đó ngu ngu vc mắc gì nam chính thấy nữ chính khóc phải lại dỗ chứ không phải đang theo đuổi sao tên Tống Phong này cũng kì lạ nữa sao hắn không đi theo cốt truyện mà đi xa hơn cả cốt truyện nữa vậy sao mà nó lung tung lộn xộn hết lên vậy trời, nam chính tui lại anh đó đi theo nữ chính đi tui không chết đâu mà thật đó suy nghĩ của cậu đầy sự khẩn cầu mong nam chính quay lại với nữ chính mắc gì đi theo cậu chi cậu không cần mà

“Nhìn tôi cái gì hay là muốn qua dỗ Cẩm Mộng hả”
“Cái gì cơ tui! tui xin chê nha để Trình Dương đi cậu ta làm tốt nhưng mà anh cũng thích cô ta mà mắc gì theo tui tui muốn đi dạo một mình”
Hắn chẳng nói chẳng rằng đi kéo cậu đi khuất khỏi hai con người đó nhìn nãy giờ làm hắn chướng cả mắt đau hết cả tai nhưng mà cái cậu được gọi là bé ngoan này còn làm hắn mệt mỏi hơn thì phải ồn chết mất thôi
“Anh bỏ tui ra tui sẽ mách mẹ tui là anh bắt nạt tui cho mẹ tui đánh anh đó nha sao cứ kéo tui vậy lỡ tui thất lạc mẹ tui thì sao đây”
“Nhưng mà anh kéo tui đi đâu vậy tui muốn đi dạo thôi chứ tui đâu có muốn đi xa như vậy mà nè anh học giỏi không anh dạy kèm tui nha, tui học ngu lắm á nhưng mà tui sẽ cố gắng học chăm chỉ mà” cậu cứ lải nhải như vậy suốt nãy giờ tuy hắn thấy đau tai nhưng mà hắn không ghét bỏ chút nào vẫn cứ để cậu nói nếu là trước thì cứ nghe mấy người thư kí hay nhấn viên gì đó lải nhải hắn đã đá bay ra ngoài rồi còn đối với cậu thì không

“Nếu như cậu muốn tôi dạy thì đến công ty X đi tôi dạy cậu” nói đùa hay nói thật vậy cha thấy con tui dễ lừa hay gì 🙂)
“Thật sao nhưng công ty đó xa không tui phải đi bộ đến đó sao chắc mệt lắm đây” (ừ đó dễ lừa thật) giọng nói ỉu xìu như đang tỏ ra đáng thương rồi muốn người nào đó thương hại mình vậy
“Tôi sẽ qua chở cậu đến đó học”
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 32: Chương 32


Nghe được cậu nói đó của Tống Phong ánh mắt cậu trở nên sáng lên cậu không biết là hắn có nói dối cậu thật hay không nhưng cậu cứ ngốc vậy đó rất dễ tin lời người khác vì chuyện này nên mẹ của cậu cũng sợ sẽ có một ngày nào đó không xa cậu bị người ta lừa đi mất 🙂))
“Anh giữ lời hứa nha mai tui đợi anh đó không đợi là tui sẽ ghét anh như ghét cái tên Trình Dương ngu ngốc kia đó nha”
“Được được tôi sẽ không nói dối cậu”
Cậu thấy vui vẻ thầm mừng khi được người giỏi như Tống Phong dạy cậu, cậu đã mất thời gian ngồi tìm tòi sách vở để kiếm kiến thức nữa rồi vậy là từ nay việc học của cậu cũng đã được giải quyết suôn sê không cần bận tâm gì đến việc học ở đâu thì tốt nữa

Đi dạo được một lúc ở bên ngoài thì cậu chạy vào căn nhà lớn đang chứa rất nhiều người trong đó, cũng đúng bữa tiệc cũng sắp sửa bắt đầu rồi nói chuyện nãy giờ đi quanh quẩn khắp ngồi nhà này vẫn chưa thấy nhân vật chính xuất hiện, cậu muốn xem xem Trình lão gia là người như thế nào trong tiểu thuyết cũng chỉ kể qua loa cho qua thôi chứ mấy cái việc dự tiệc thế nọ thế kia tác giả cũng không cần phải kể chi tiết nhiều làm gì, được cái phải tốn hết cả đầu óc để suy nghĩ xem nam nữ chính sẽ làm gì trong bữa tiệc thôi
“Bé ngoan con đi đâu nãy giờ vậy ta tìm con muốn chết rồi đây, đã nói đừng đi lung tung cơ mà như vậy là hư lắm đó biết chưa” bà giận nhưng chất giọng vẫn nhỏ nhẹ bà chỉ muốn nhắc nhở cậu không đi lung tung rất dễ bị người khác để ý, với cái dáng vẻ đáng yêu của cậu ai mà kìm lòng cho nỗi chứ
“Con xin lỗi mẹ con chỉ muốn đi dạo xung quanh một chút thôi với cả có Tống tổng đi theo nên cũng không sao đâu mẹ” cậu nói cho mẹ cậu hiểu, cho dù có đi đâu cũng sẽ có người khác đi theo chứ cậu cũng không dám đi một mình trong cái ngôi nhà rộng lớn này
Bà nghe đến cái tên cậu vừa gọi cũng giật mình theo không trước đây con mình nó ghét Tống tổng lắm hả, sao bây giờ nó còn đi dạo với người ta hay lại kiếm cơ đánh nhau đây bà đưa tay ra nắm lấy cậu rồi xoay cậu bà nhìn tay nhìn lui rõ ràng không việc gì bà mới yên tâm không lẽ bà nhìn nhận sai sự việc sao???
“Mẹ nghĩ cái gì vậy Trình lão gia sắp xuất hiện rồi đúng không mẹ chúng ta đi đến đó xem đi mẹ”
“Ừ” cậu cầm tay bà đi đến chỗ Trình lão gia sẽ xuất hiện nhưng mà cậu không biết được ý trời đã định cái tên Trình Dương cũng đứng đó nhưng mà cậu lại không thấy Cẩm Mộng đâu, không phải hai người họ đi với nhau sao???
Trình Dương liếc cái nhận ra được Lâm Nhất cùng với mẹ cậu sự tồn tại của hắn hình như mẹ Lâm Nhất không biết đến chắc hắn là do ngay từ đầu cậu vẫn chưa nói với mẹ là người cậu hay đánh nhau trên trường là Trình Dương.

Bà chỉ biết người cậu ghét nhất trên cái cuộc đời này là Tống Phong nhưng mà hiện tại thì hoàn toàn thay đổi rồi
Hắn nhíc sang bên để cậu và mẹ cậu đứng lại cạnh chỗ hắn, hắn đã để ý ai rồi thì hắn sẽ làm người đó sẽ mãi mãi chỉ thích hắn thôi lúc trước Cẩm Mộng là do hắn sai thật nhưng cái thích đối với cô ả đó thì không gọi là thích chỉ là thấy cô ta xinh đẹp nên mới mê thôi, bây giờ hắn đã xác định được người hắn thích là ai rồi hắn sẽ không chịu bỏ cuộc không chịu buông tay.

Cái ánh mắt đầy sự nham hiểm những suy nghĩ xấu xa đã xuất hiện ngay trong đầu hắn cho dù có làm bất kì cái gì hắn cũng sẵn sàng làm cho dù có đâm đầu vào chỗ chết đi chăng nữa Lâm Nhất là cậu chỉ là của một mình tôi thôi

Va phải ánh mắt đó của Trình Dương người cậu tự nhiên run lên vài cái nhưng cậu không nghĩ gì nhiều đành gặt bỏ hết đi trừng mắt lên nhìn lại hắn “ ai cho cậu nhìn tui như thế cất mắt đó đi tui ghét lắm đó”
Hắn nghe lời vội đổi sang ánh mắt đầy sự yêu chiều cũng có đôi chút ngốc ngốc tỏ vẻ đáng thương, yếu thế trước cậu
“Ừ đó thế mới được” phòng bị của cậu buông lõng cậu rất dễ tha thứ cho người khác như vậy??
 
Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Chương 33: Chương 33


Trên tầng có một người đàn ông bên tay phải cầm chiếc gậy còn tay trái thì đang nắm cầu thang đi xuống quần áo ông ăn mặc trông rất sang trọng nhìn rất đẹp mặt khuôn mặt của ông vẫn giữ được nét nghiêm túc trên khuôn mặt, nhìn nghiêm nghị trông rất đáng sợ
Lâm Nhất đứng bên cạch mẹ của mình lo lắng nhìn qua bà rồi hỏi “mẹ sao mặt ông ấy nghiêm tục vậy ạ”
“Haha mặt ông ấy lúc nào cũng thế cả nên đừng lo lắng nha, nhìn vậy thôi chứ ông ấy hiền lắm đó con ta nói chuyện với ông ấy rồi , ông ấy rất vui tính cũng dễ nói chuyện nữa”
“Thật sao mẹ còn cứ tưởng đáng sợ lắm, vậy ông ấy là Trình lão gia sao mẹ” cái bàn tay căng thẳng ấy đã buông lõng ra không còn lo lắng nữa mà giữ lại trạng thái thoải mái như lúc đầu
“Ừ đúng ông ấy là Trình lão gia”
Trình lão gia thấy mọi người đã đến đông đủ khoé môi ông cong lên một đường, ông rất vui khi có mặt tất cả mọi người ở đây.

Ông muốn giới thiệu cháu trai của ông cho mọi người biết tuỳ nó không giỏi bằng Tống Phong nhưng nó cũng có cái gọi là tương lai sáng lạng sau này, ông chỉ có mình hắn là cháu trai đích tôn của ông thôi nên hắn có làm cái quái gì thì ông vẫn yêu thương hắn vô điều kiện
Ông thấy hắn đánh nhau ông vẫn mặc kệ cũng chỉ nhắc nhở một chút không có gì quá đáng hết, nhìn cũng biết toàn bộ tài sản của Trình gia sau này cũng thuộc về Trình Dương thôi.

Nhưng trong truyện này hắn là nhân vật qua đường ít đất diễn mà thôi nên tác giả cũng không muốn nhắc đến nhiều về hắn, cái gọi là tài sản ấy cũng không có được viết trong cuốn tiểu thuyết đó
“Haha cháu trai lên đây để ta giới thiệu với mọi người, người mà sau này sẽ kế thừa tài sản của Trình gia chính là nó đây” ông hãnh diện mà khoe khoang cháu trai mình cho bàn dân thiên hạ biết không giỏi nhưng hắn có bản chất của một người lãnh đạo sau này
“Đẹp trai thật đấy nhưng mà nhìn mặt hơi hơi căng nha nghiêm túc y như Tống tổng vậy đó ai mà dám lại gần đây”
“Thì đẹp trai mới khó gần chứ xấu ai mà thèm đây, à mà xấu đẹp cũng không quan trọng lắm có tiền là được”
Thời buổi này quan trọng nhất vẫn là tiền mà ai để ý nhiều về sắc đẹp đâu, nhưng mà Tống Phong thì có cả nha
Ánh mắt của Trình Dương đứng ở bên cạnh ông của mình nhưng mà hắn vẫn luôn nhìn về phía Lâm Nhất, bởi vì hắn đang bị u mê bởi vẻ đẹp cuốn hút ấy của cậu tuy không phải con gái, không có s*x* hay gợi cảm như những thiếu nữ khác nhưng mà cậu lại có vẻ vô cùng thần bí mãi đến bây giờ hắn nhận ra rằng cậu có cái vẻ đẹp ấy
Trông thấy tên Trương Dương đó đưa mặt nhìn mặt cậu chằm chằm đột nhiên cậu đưa tay chạm vào khuôn mặt mình xoa xoa vài cái xem có gì dính trên mặt cậu không sao hắn cứ nhìn cậu mãi không thôi như thế.

Cậu bèn dùng khẩu hình miệng để đối đáp lại hắn

“Rất cuộc là anh nhìn tui như vậy làm gì” từng chữ một được phát âm từ khuôn miệng xinh đẹp của cậu ra, nói nhưng mà không phát ra một chút âm thanh nào cả
Hắn nheo mắt lại nhìn cậu nhưng mà hắn không thấy hắn khó hiểu mặt ngờ nghệch ra rồi hắn lắc đầu coi như không biết
Cậu lại một lần nữa nói thật chậm lại cho hắn hiều nhìn thấy cái bộ mặt ngơ ngắc của hắn chỉ muốn đá cho một cái thôi “ Rốt!.

cuộc! anh! nhìn.

.

tui! như! vậy!.

làm! gì?”
Hắn đã hiểu nhưng hắn không trả giả vờ khinh bỉ cậu quay ngoắt đi không nhìn nữa.

Cậu thấy được hắn như vậy cậu muốn tức điên lên được không lẽ lao vào đánh nhau nhưng mà rõ ràng đang ở trong bữa tiệc nên cậu cũng không dám làm càn sợ mẹ cậu sẽ mắng cậu
mắc gì khinh bỉ tui như vậy, cái mặt đã thấy không ưa rồi cậu ta còn khó ở hơn cả tên Tống Phong kia, tuy bề ngoài như vậy nhưng anh ta không ngó lơ lời nói của mình, thà đi tìm hắn chơi còn hơn là ở đây với cái tên này nhìn ngứa hết cả mắt cậu chỉ dám mắng trong lòng thôi chứ nói ra thì sẽ bị người ta dị nghị cho rằng cậu ghen tị với hắn thì chết
 
Back
Top Bottom