Khác [Phần 1/Novel/Edit] Phương Pháp Sinh Tồn Của Một Con Rồng Sắp Chết

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Phần 1/Novel/Edit] Phương Pháp Sinh Tồn Của Một Con Rồng Sắp Chết
Chương 39: Hành Trình 30.000 dặm để tìm Rồng (4)


(* Do dịch sai nên Finn thành Fin nha)

_______________

Trong khi Louis trừng mắt nhìn Jacob, hai anh em sinh đôi tiến lại gần Huyết Ưng Sáu Cánh.

Bất ngờ, Jacob hét lên hoảng loạn:

"Này, đừng chạm vào nó-nguy hiểm lắm-!"

Trước khi anh ta kịp nói hết câu, một trong hai đứa trẻ đã vỗ mạnh vào bụng con Huyết Ưng.

Sắc mặt Jacob tái mét.

Chết rồi!

Quỷ máu sáu cánh sau khi được thuần hóa sẽ cực kỳ trung thành-nhưng chỉ với chủ nhân của nó.

Với những kẻ khác, nó sẽ không kiềm chế bản tính hung bạo vốn có.

Thế này thì nguy to!

Jacob hoảng hốt lao tới định trấn an con Huyết Ưng, nhưng mọi chuyện lại hoàn toàn trái ngược với những gì anh ta lo sợ.

"Skreeee..."

Con Huyết Ưng kêu lên như một chú cún con khó chịu rồi lùi lại một bước.

Nhưng hai anh em sinh đôi thì không định bỏ qua dễ dàng như vậy.

"Không đời nào!"

"Lại đây!"

Run rẩy nhẹ, con Huyết Ưng ngoan ngoãn tiến lại gần theo mệnh lệnh của chúng.

Khan và Kani cười khúc khích, vuốt ve bộ lông của nó, thậm chí còn trèo lên người nó như đang chơi cầu trượt.

"Hả...?"

Jacob hoàn toàn chết lặng.

Một con Huyết Ưng Sáu Cánh trưởng thành có thể dễ dàng nuốt chửng lũ Orc như ăn đậu phộng.

Đối với một sinh vật như vậy, trẻ con lẽ ra chỉ là con mồi-thế nhưng giờ đây nó lại đứng yên, cam chịu bị đối xử như đồ chơi cho hai đứa nhỏ.

Jacob thật sự không biết nên diễn tả cảnh tượng này thế nào.

Louis quan sát toàn bộ rồi bước tới, túm lấy cổ áo hai anh em sinh đôi.

"Không được tùy tiện đụng vào đồ của người khác."

"Waaah..."

"Ư...!"

Khi Louis kéo hai đứa trẻ đang bất mãn đi, ánh mắt cậu chạm phải ánh mắt của con Huyết Ưng Sáu Cánh.

...?!

Con Huyết Ưng giật mình, đập mạnh đôi cánh tạo ra tiếng động lớn.

"Nguy hiểm!"

Jacob hét lên, hiểu nhầm phản ứng đó là dấu hiệu tấn công.

Nhưng ngay sau đó-

Con quỷ rên rỉ như một chú chó con, rồi nằm rạp xuống trước mặt Louis, nhẹ nhàng cọ đầu vào người cậu như xin được vuốt ve.

"Cái... cái gì thế này?!"

Jacob há hốc mồm.

Một sinh vật lạnh lùng và hung bạo như Huyết Ưng Sáu Cánh lại tỏ ra thân mật đến mức này-Jacob không thể tin vào mắt mình.

Trái lại, Louis chỉ cười khẽ, đưa tay xoa đầu nó.

"Dễ thương thật đấy."

Nó khá thông minh.

Theo bản năng, con Huyết Ưng nhận ra Louis và cặp song sinh là những kẻ săn mồi đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn-những tồn tại có thể áp đảo nó bất cứ lúc nào.

Bản năng của Huyết Ưng Sáu Cánh vượt xa con người, và Louis không khỏi mỉm cười trước sự khôn ngoan ấy.

Được Louis cho phép, hai anh em sinh đôi cẩn thận quay lại, lăn lộn trên bụng con Huyết Ưng.

"Mềm quá!"

"Ấm ghê!"

Dù bị đối xử khá thô bạo, con Huyết Ưng vẫn không hề phản kháng.

Nó thậm chí còn thu móng vuốt lại để tránh làm đau hai đứa trẻ.

Cuối cùng, hai chị em sinh đôi ngủ thiếp đi, dùng cơ thể con quái vật làm chăn sưởi.

Lần này, Louis không can thiệp.

Kẻ săn mồi khét tiếng giờ chỉ còn là chiếc giường cho con cậu.

Ngắm nhìn hai đứa trẻ ngủ say, Louis cũng bắt đầu buồn ngủ.

"À..."

Cậu ngáp dài.

Louis dùng ma pháp thần thánh gửi một thông điệp cho Pablo.

"Giữ hắn lại đây."

Xoa nhẹ đôi mắt ngái ngủ, Louis thì thầm:

"Fin, cô rắc đủ rồi chứ?"

"Rồi ạ!"

Trước đó, khi xử lý con quỷ máu sáu cánh, Louis đã ra lệnh cho Fin bôi một loại chất đặc biệt lên người nó.

Ban đầu là làm cho hai đứa nhóc, nhưng dùng lúc này cũng tiện.

Đó là chất truy dấu Louis chế tạo đề phòng trường hợp cặp song sinh bỏ trốn.

Chỉ cần hiệu lực còn, dù con Huyết Ưng bay xa mười cây số, cậu vẫn có thể lần theo dấu vết-và dĩ nhiên, cũng lần ra được chủ nhân của nó, Jacob.

"Hừm!"

Giao việc xong xuôi, Louis leo lại lên xe ngựa.

Tốt hơn hết là chậm mà chắc, không cần vội.

Dù dùng cưỡng ép hay thủ đoạn nào khác, Louis cũng sẽ đạt được mục đích.

Tak-tak!

Trong màn đêm, hai chị em sinh đôi ngủ trên lưng quỷ máu sáu cánh, còn Louis thì rời đi trên xe.

Chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách vang vọng trên cánh đồng trống trải, khi Jacob và Pablo ngồi đờ người trong tình huống phi lý này.

"..."

"..."

Một lúc lâu sau, Jacob mới hoàn hồn và quay sang Pablo.

"Vậy... rốt cuộc mấy đứa trẻ đó là ai?"

"À... chuyện là thế này..."

"..."

"Chúng là... cháu của tôi."

Pablo cố gắng đưa ra lời giải thích hợp lý nhất có thể.

Đêm dần trôi qua...

_______________

"Mmm..."

"Ưm..."

Louis tỉnh dậy, cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm đang bám lấy mình.

Cậu dụi mắt, cúi xuống nhìn hai chị em sinh đôi đang cuộn tròn ngủ bên cạnh.

"Khi nào hai đứa chui vào đây vậy...?"

Rõ ràng trước khi ngủ, cậu đã để chúng ngủ trên lưng Huyết Ưng Sáu Cánh.

Để hai đứa vẫn đang say ngủ lại, Louis bước xuống xe.

"Hả?"

Cậu mở to mắt.

Huyết Ưng Sáu Cánh và Jacob đã biến mất.

Đúng lúc đó, Pablo từ trong lều bước ra.

"Ngài dậy rồi à."

"...Jacob đâu?"

"Họ đi rồi."

"Đi rồi?

Nhưng tôi đã bảo phải ở lại mà!"

Louis cau mặt.

Thấy vẻ mặt giận dữ của Louis, Pablo vội vàng xua tay giải thích:

"T-tôi có bảo họ ít nhất đợi tới sáng, nhưng họ nói có việc gấp!"

"...Ông có hỏi di nguyện cuối cùng của họ chưa?"(???)

"Hả?!

C-có!

Nhưng tôi biết họ đi đâu!"

Nghe vậy, sắc mặt Louis dịu xuống.

"Ồ?

Đi đâu?"

"Họ nói sẽ tới Tháp Tiền."

"Tháp Tiền?"

Nơi đó đã bị bỏ hoang, vậy mà lại trùng hợp với điểm đến của họ.

"...Ra vậy."

Louis thúc giục, "Còn chờ gì nữa?

Lên đường!"

"B-bây giờ sao?"

"Ừ!"

"...Rõ."

Pablo vội vàng thu dọn đồ đạc.

"Yeehaw!"

Xe tuyết bắt đầu tiến về phía tây.

_____________

Ba ngày sau, vào buổi tối muộn, họ đến gần lối vào dãy núi Tháp Tiền.

"Kia rồi."

Thuốc truy dấu phát ra phản ứng-phía trước có người đang cắm trại.

Jacob và con chim khổng lồ nhanh chóng hiện ra.

"Hả?"

"Hyung-nim!

Lâu rồi không gặp!"

"Pablo?

Là anh sao?"

Dù chỉ gặp nhau một đêm, Jacob vẫn chào đón họ rất nồng nhiệt.

"Lại đây ngồi đi, cùng bọn trẻ nữa!"

Lần này, đến lượt Jacob chia sẻ lửa trại.

Hai anh em sinh đôi lập tức chui vào bộ lông ấm áp của quỷ máu sáu cánh.

"Xin chào."

"Ha ha, lâu rồi không gặp."

Jacob vui vẻ đáp lại.

Sau vài câu hỏi thăm ngắn ngủi, Louis lên tiếng:

"Anh định đi đâu vậy?"

"Anh à?

Đây chính là đích đến."

"Có gì ở đó?"

"Dãy núi Tháp Tiền."

"Tại sao lại tới đó?"

"Anh có lý do riêng."

"Lý do gì?"

Jacob chỉ cười, xem đó là tò mò trẻ con.

"Ước mơ của ta ở đó."

"...Ước mơ?"

Louis nghiêng đầu.

Khoan đã...

Jacob, Druid, Tháp Tiền-

Không lẽ...

"Ước mơ cửa anh là-"

"..."

"Thuần hóa một con Rồng!"

"...?!"

Pablo đứng hình.

Còn Louis thì chỉ muốn chửi thề.

Cái quái gì vậy?!

Thằng khốn này dám nói muốn thuần hóa rồng ngay trước mặt một con rồng?!

Lông mày Louis giật liên hồi.

Thế là đủ rồi.

Thằng này... phải chết.
 
[Phần 1/Novel/Edit] Phương Pháp Sinh Tồn Của Một Con Rồng Sắp Chết
Chương 40: Công việc này thật không dễ dàng (1)


Louis siết chặt nắm tay.

Tên khốn này đáng lẽ phải chết rồi!

K-Khoan đã , thưa ngài!

Một cuộc trao đổi im lặng diễn ra giữa Louis và Pablo.

Phải rất khó khăn, Louis mới có thể kìm nén cơn giận và suy nghĩ lại tình hình.

Tên khốn này... thật sự là tổ tiên của Lavina Trujan sao?

Louis không khỏi nghi ngờ, nhất là khi Jacob trông có phần đầu óc không được lanh lợi cho lắm.

Và rồi cậu đi đến một kết luận.

Mình vẫn chưa biết trên núi Tháp Tiền có thứ gì, nhưng chắc chắn không phải là rồng.

Nếu đó thực sự là rồng, Louis tuyệt đối sẽ không để Jacob tiến hành thuần hóa.

Bởi một khi điều đó xảy ra, tương lai Lavina Trujan sẽ hoàn toàn biến mất.

Vậy thì... rốt cuộc là thứ gì?

Louis vuốt cằm.

Khả năng lớn nhất... có lẽ là Lôi Hổ.

Lôi Hổ là một sinh mệnh tiến hóa bằng cách hấp thụ số lượng lớn tinh thạch thuộc tính Lôi.

Ở tương lai xa, Lavina Trujan sẽ điều khiển một con Lôi Hổ đã trưởng thành hoàn toàn.

Tuổi thọ trung bình của Lôi Hổ vào khoảng bốn trăm năm, trong đó phải mất gần một trăm năm để trưởng thành.

Nếu gia tộc Trujan đã nuôi dưỡng và thúc đẩy một Lôi Hổ non tiến hóa, thì rất có thể Jacob đã gặp nó vào thời điểm này, khi nó vẫn còn ở giai đoạn ấu niên.

Nếu thứ xuất hiện gần dãy núi Tháp Tiền thật sự là Lôi Hổ...

Dù xác suất không cao, nhưng sức mạnh của một Lôi Hổ tiến hóa là không gì sánh bằng.

Thậm chí có lời đồn rằng đó là sinh vật duy nhất trên mặt đất có thể đối đầu trực diện với Long Vương Genelocer.

Và dựa trên những gì Louis biết về tương lai, có một trăm phần trăm khả năng Lôi Hổ của gia tộc Trujan sẽ tiến hóa thành Cuồng Lôi Hổ.

Vậy thì mình phải ra tay trước!

Trước khi Jacob gặp được Lôi Hổ, trước khi gia tộc Trujan kịp thuần hóa nó, Louis phải giành lấy trước.

Chỉ như vậy mới có thể loại bỏ một mối họa tiềm tàng.

Đôi mắt cậu cong lên như trăng lưỡi liềm.

Ngày mai, ngay khi Jacob rời đi... mình sẽ theo sau!

Louis quyết tâm phá vỡ vận mệnh của gia tộc Trujan.

Tuy nhiên, cậu đã quên mất một điều quan trọng là tụi cặp song sinh sẽ không bao giờ để mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.

Và sáng hôm sau, cậu lập tức nhận ra điều đó.

____________

"Hai đứa đó đâu rồi?"

Cặp song sinh không thấy đâu, dù bình thường lúc nào cũng ngủ sát bên cậu.

Khi Louis hỏi, cả Pablo lẫn Jacob đều lắc đầu.

Louis bắt đầu bồn chồn, lẩm bẩm:

"Hai tên nhóc chết tiệt đó... lần này lại gây chuyện gì nữa đây?"

Dù còn nhỏ, nhưng cặp song sinh không phải loại dễ bị bắt nạt.

Ngược lại, khả năng cao là chúng đi đánh người khác.

Dù vậy, vẫn lo cho họ, Louis đi quanh trại tìm kiếm.

Một lúc sau, Fin thò đầu ra từ trước ngực Louis, chỉ về phía xa xa.

"Thưa ngài Louis, hình như... hai người kia ở đằng kia kìa?"

"Ở đâu?"

"Đằng kia ạ!"

Fin chỉ về những cái bóng mờ mờ phía xa.

"...Hình như đúng rồi."

Louis nghiêng đầu quan sát.

Mái tóc bạc lấp lánh kia chắc chắn chỉ có thể là của cặp song sinh.

Nhưng vấn đề nằm ở thứ bị chúng kéo theo phía sau.

Càng đến gần, tim Louis càng trĩu xuống.

Khi hai đứa trẻ phát hiện ra cậu từ xa, chúng lập tức chạy hết tốc lực về phía cậu.

"Louis, Louis!

Mèo to kìa!"

"Bọn tớ tìm được mèo nè!"

"..." (bất lực lắm rồi=))

Hai đứa nhìn Louis với vẻ mặt đầy phấn khích.

Louis hoàn toàn câm nín trước thái độ hồn nhiên của chúng, cứ như thể chúng vừa nhặt được hai con chó con ngoài đường.

Nhưng hai cái chân sau thò ra dưới nách mỗi đứa thì to hơn chó con rất nhiều.

Ánh mắt Louis chuyển về phía sau.

Một con dã thú khổng lồ đang nằm bất động trên mặt đất.

Nó cao hơn hai mét, bộ lông trắng bóng, tứ chi to gần bằng đầu một đứa trẻ.

Trên trán nó, một viên bảo thạch màu xanh lam lớn được khảm ngay chính giữa.

Louis biết chính xác đây là sinh vật gì, cậu khẽ lẩm bẩm:

"...Lôi Hổ sao?"

Khi trưởng thành hoàn toàn, Lôi Hổ có thể dài hơn mười mét.

Chỉ xét về kích thước, con này rõ ràng vẫn còn rất trẻ.

"Ohhh..."

Louis bật cười, vừa bất lực vừa đau đầu.

Ngực nó vẫn phập phồng, chứng tỏ còn sống, nhưng trên đầu lại có một cái u rất to, cho thấy nó đã bị đánh ngất bởi một cú va chạm mạnh.

Thủ phạm thì không cần đoán cũng biết-không, là hai thủ phạm.

"Hai đứa... tìm thấy nó ở đâu?"

"Trên núi ạ!"

"Nó tới rủ bọn tớ chơi!

Thế là bọn tớ chơi với nó!"

"..."

Có lẽ chỉ mình con Lôi Hổ đang bất tỉnh mới biết rốt cuộc nó đến để chơi... hay để săn mồi.

Không biết nói gì, Louis nhìn hai đứa thả chân sau của con thú xuống rồi chạy tới bên cậu.

"Dễ thương không?!"

"Cho tụi tớ nuôi nó nha!"

"Tụi tớ sẽ nuôi nó lớn luôn!"

"Trời ạ..."

Louis rên rỉ trước ánh mắt cầu xin long lanh của chúng.

Mình đang định tìm Lôi Hổ thật, nhưng...Không phải theo cách này.

Chưa hết, Pablo và Jacob cũng chạy tới vì ồn ào.

Khi thấy sinh vật bất tỉnh dưới đất, cả hai đều há hốc mồm.

"Trời ơi!"

"C-cái gì thế này?!"

Jacob là người sốc nhất.

Là một druid, anh ta đã nghiên cứu rất nhiều ma thú và linh thú trên khắp thế giới, nên không thể nào không nhận ra loài này.

"M-m-một con Lôi Hổ?!"

Trong số các linh thú còn tồn tại trên mặt đất, Lôi Hổ được xem là kẻ săn mồi đỉnh cao, và mọi druid đều mơ ước thuần hóa một con.

Huống chi, con Lôi Hổ trước mắt còn chỉ là ấu thú.

Cơ hội hoàn hảo.

Mắt Jacob trợn tròn vì phấn khích.

"Nó... nó từ đâu ra vậy?!"

Anh ta lao tới định xem kỹ hơn, nhưng bị cặp song sinh chặn lại.

"Không được!

Nó là của bọn em rồi!"

"Đừng có đụng vào Nabi của bọn em!"

Jacob khựng lại, bối rối.

Chúng...

đặt tên cho nó rồi à...

Louis lắc đầu khi thấy mí mắt Lôi Hổ khẽ rung.

"Hử?"

Con Lôi Hổ hé mắt nhìn một cái, vừa thấy cặp song sinh liền lập tức nhắm tịt lại.

Louis tiến lại gần.

"Ừm..."

Cậu ngồi xổm xuống bên cạnh nó, thì thầm:

"Này..."

Giọng của Louis khiến Lôi Hổ run lên, tai dựng đứng-nó đã tỉnh hẳn rồi.

Louis cười khẽ, gõ nhẹ lên trán nó.

"Đừng giả chết nữa.

Sợ tụi nó đến mức đó à?"

Lôi Hổ dè dặt mở một mắt, rồi bất ngờ bật dậy, mặt suýt nữa thì chạm vào tóc Louis.

Jacob hít mạnh một hơi, còn cặp song sinh thì reo lên.

"Wow!"

"Nabi Nabi!"

"Nabi tỉnh rồi!"

Grààà!

Lôi Hổ nhe răng về phía Louis.

Trẻ con bình thường chắc đã sợ đến bật khóc, nhưng Louis thì không.

Khi Lôi Hổ lao tới, Louis đưa tay ra.

"Ngáp kiểu gì mà vô lễ thế hả?!"

Nắm đấm nhỏ xíu giáng thẳng vào mũi nó.

Bốp!

"Yip!"

Sức mạnh trong cú đấm của Louis vượt xa kích thước của nó.

Mũi Lôi Hổ lập tức chảy máu, nó ôm mặt lăn lộn trên đất.

"Ư...ư..."

Nước mắt trào ra.

Dù to xác, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa quen chịu đau.

Cặp song sinh chạy lại ngay.

"Nabi đau lắm hả?"

"Tụi tôi xoa cho nha..."

Chúng vuốt ve mặt nó, khiến Lôi Hổ run lên theo bản năng, ký ức "đau thương" trước đó ùa về.

Jacob chỉ có thể đứng đó, cằm rớt xuống.

"C-c-cái quái gì thế này?!"

Dù chỉ là ấu thú, Lôi Hổ nổi tiếng hung mãnh và gan lì.

Thế mà giờ đây, hai đứa trẻ lại đối xử với nó như mèo hoang ven đường.

Mọi hiểu biết của Jacob sụp đổ hoàn toàn.

Pablo cười gượng:

"Ha-ha-ha... m-mấy đứa cháu này của tôi... t-từ nhỏ đã hơi... k-không biết sợ là gì..."

Anh cố chữa cháy, còn Jacob thì hoàn toàn câm lặng.

Cặp song sinh tiếp tục vỗ đầu con Lôi Hổ đang rên ư ử, còn Louis thì đứng nhìn, lắc đầu bất lực.

Đúng lúc đó.

"Hử?"

Louis quay sang một hướng.

Cái gì thế này?

Một khí tức cực kỳ mạnh mẽ đang tỏa ra từ phía dãy núi Tháp Tiền.

Ngay sau đó.

Thịch, thịch.

Vù, vù.

Bước chân nặng nề tiến lại gần, tuyết rơi khỏi cành thông, chim chóc bay tán loạn.

Louis căng người.

Mạnh quá!

Nguồn năng lượng này mạnh đến mức dù tất cả bọn họ cùng tấn công cũng không có chút cơ hội nào.

Là mẹ của nó sao?

Vì Lôi Hổ còn non, cha mẹ nó hẳn ở gần.

Nhưng Louis đã đoán sai.

Rầm!

Rầm!

Từ giữa rừng cây, một sinh vật khổng lồ bước ra.

Cao hơn mười lăm mét, bốn chân to lớn, cổ dày, nó là một loài bò sát khổng lồ.

Mắt Louis mở to.

"Cái quái gì thế này?!"

Cậu chửi thề.

"Chết tiệt!"

Không ai khác nhận ra nguy hiểm phía sau, tất cả vẫn đang nhìn chằm chằm vào Lôi Hổ.

Nếu mình bỏ chạy bây giờ, chỉ càng thu hút sự chú ý!

Quyết định xong, Louis lao thẳng về phía Lôi Hổ.

"Mọi người, im lặng!"

"Ưm!"

"Ưm ưm!"

Một tay bịt miệng cặp song sinh, Louis thi triển thánh thuật hệ Không Gian.

Không Gian Biến Dạng: Tàng Hình!

Trong nháy mắt, tất cả hòa vào môi trường xung quanh và biến mất.

Jacob trợn tròn mắt.

Anh vội bịt miệng khi thấy sinh vật khổng lồ tiến lại từ một phía.

M-một con drake?!

Ngay cả Ogre¹ cũng sợ loài này, hơn nữa chúng cực kỳ hiếm-lần cuối cùng được ghi nhận là bốn trăm năm trước. (¹ Ogre là quái nhân khổng lồ)

Thật sự là drake sao?!

Dù dụi mắt thế nào, Jacob cũng không thể phủ nhận-một con drake đang từ núi Tháp Tiền tiến xuống.

Lôi Hổ, rồi đến drake... liên tiếp hai sinh vật huyền thoại khiến đầu óc anh quay cuồng.

Rồi một ý nghĩ lóe lên.

Khoan đã... chẳng lẽ... con "rồng" được đồn đại ở Tháp Tiền thực chất là-?!

Drake rất dễ bị nhầm với rồng.

Jacob dần bình tĩnh lại, rồi nhìn sang Louis-đứa trẻ đang bịt miệng một trong hai cặp song sinh.

Rốt cuộc...

đứa trẻ này là ai?!

Không chỉ phát hiện ra drake trước tiên, mà còn thi triển thánh thuật cao cấp để tàng hình toàn bộ mọi người.

Khả năng phán đoán, ứng biến và niệm chú nhanh gọn của cậu-tất cả đều quá mức đối với một đứa trẻ trông chỉ bảy, tám tuổi.

Chỉ gọi là "thiên tài" thôi... có đủ không?

Dù đang trong tình thế hiểm nghèo-hay chính vì thế-Jacob không khỏi kinh ngạc trước năng lực của Louis.
 
Back
Top Bottom