Cập nhật mới

Xuyên Không Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa
Chương 180


Úc Khả Khả vừa ra khỏi thang máy đã thấy Quý Cảnh Diệp đứng ở cửa.

Cô lập tức nở nụ cười: "Quý Cảnh Diệp, anh đang đợi em à?"

Quý Cảnh Diệp: "Ừm."

Nghe anh thừa nhận, khoé miệng Úc Khả Khả lại nhếch càng cao hơn.

Cô tiến lên khoác lấy cánh tay anh, ngẩng mặt cười tủm tỉm vừa định nói gì đó lại đột nhiên nghe giọng nói kích động: "Cô Úc à, trùng hợp quá."

Cô nhẹ nhàng quay đầu thì thấy giám đốc Vu cười tươi như hoa đi từ phòng họp tới.

Anh ấy nhìn thấy bọn họ, trên mặt còn lộ ra vẻ chợt hiểu ra: "Tôi bảo sao tổng giám đốc Quý đột nhiên ra ngoài, hoá ra là tới đón cô Úc. À không, giờ hẳn phải gọi là tổng giám đốc Úc mới phải nhỉ, xem đầu óc tôi này ha ha ha."

Giám đốc Vu chính là bên hợp tác đã từng bị nữ trợ lý bắt cóc con gái.

Từ sau khi được Úc Khả Khả nhắc nhở tìm con gái về, anh ấy đối xử với cô cực kỳ nhiệt tình, mỗi lần gặp đều rất thân thiết.

Hiển nhiên là tính tò mò của anh ấy trước sau như một vẫn rất mạnh, ỷ vào hiện giờ quan hệ với Quý Cảnh Diệp đã quen thuộc, thấy anh đột nhiên đứng dậy đi ra bèn cũng tò mò đi theo sau ra ngoài xem có chuyện gì.

Anh ấy vỗ đầu, vừa cười khà khà nói: "Giám đốc Úc tới đón tổng giám đốc Quý tan làm à? Xem ra chúng tôi đúng là vừa vặn, có điều giám đốc Úc yên tâm, chúng tôi đã bàn xong cơ bản công việc rồi, tuyệt đối không chậm trễ kế hoạch sau đó của hai người đâu."

"Đúng đó, tôi bảo sao hôm nay tổng giám đốc Quý lại nhanh chóng quá."

Đằng sau có người tiếp lời, cười trêu nói: "Thì ra là có vợ chưa cưới đón cậu tan làm, sợ giám đốc Úc chờ sốt ruột nhỉ? Tình cảm hai người tốt quá, tôi nhớ lễ cưới của hai người cũng sắp rồi, đến lúc đó nhất định phải gọi chúng tôi tới hưởng chút không khí vui mừng đó nhé."

Úc Khả Khả nhìn qua, chỉ thấy hai người cũng từ phòng họp đi ra.

Hệ thống giới thiệu với cô: [Người ở bên phải vừa nói chuyện là tổng giám đốc Lương, bên trái là tổng giám đốc Ngô.]

Tổng giám đốc Lương nói xong, hình như nghĩ đến gì đó lại quay đầu: “Tổng giám đốc Ngô cũng thế, thế thì cả hai ngày cưới của mấy người nhé. Ban nãy tôi còn nghe vợ sắp cưới của cậu mang thai à? Thật sự là vui càng thêm vui rồi."

Ánh mắt Úc Khả Khả lập tức sáng lên nhìn qua.

Quả thật giống như đám Diêm Tịnh buôn chuyện, trông tổng giám đốc Ngô không quá xuất sắc, thậm chí vì có phần ấn tượng trước đó mà càng nhìn càng thấy khờ.

Sau khi nghe được lời tổng giám đốc Lương nói, anh ta lập tức tỏ vẻ vui mừng: "Đúng đúng, chính là ngày kia. Tôi cũng không ngờ sẽ có bất ngờ này, ha ha ha!"

Hiển nhiên tổng giám đốc Lương biết những chuyện anh ta từng bị, không nhịn được cảm thán nói: "Lúc trước mấy người giới thiệu cho cậu, cậu vẫn rất kiên trì, hiện giờ cuối cùng cũng được đền bù như ý, chúc mừng, chúc mừng nhé."

Vẻ mặt của tổng giám đốc Ngô lại càng như tươi như hoa.

Úc Khả Khả thấy nhìn vậy là đủ: [Tổng giám đốc Ngô có thành tựu hiện giờ thật sự là nhờ vào năng lực phòng thủ à? Trong cuộc sống bị lừa liên tục, ngược lại sự nghiệp lại càng ngày càng thành công?]

Quý Cảnh Diệp: [Vận may của anh ta khá tốt.]

Úc Khả Khả: ?

Cô lặng lẽ tới gần Quý Cảnh Diệp, tò mò hơi nghiêng đầu: [Thật à, vận may tốt tới cỡ nào?]

Thế là Quý Cảnh Diệp bèn nói ngắn gọn với cô vài ví dụ kinh điển trong quá trình gây dựng sự nghiệp của tổng giám đốc Ngô.

Úc Khả Khả tổng kết lại, đại khái là quá trình thật sự rất thuận lợi, không những có thể liên tục gặp được quý nhân, đến cả trực giác tuyển người rồi hạng mục nào đầu tư đều luôn đạt được thu hoạch không nhỏ.

Đương nhiên, so với người làm bừa khi vừa gây dựng sự nghiệp ấy thì hiện giờ anh ta thật sự có năng lực.

Chỉ đoạn truyền thuyết cũ may mắn đến lạ đã đủ khiến Úc Khả Khả thán phục rồi.

Thật sự có người như thế ư.

Kính phục, kính phục.

Cô không nhịn được ý kiến: [Cho nên vẫn đúng là do năng lực phòng thủ mà, dùng gian truân trong cuộc sống để đổi lấy thuận lợi trong sự nghiệp? Anh xem sắp kết hôn, giám đốc Vu lại đột nhiên dẫn anh ta đến bàn chuyện hợp tác. Cô hot girl mạng mang thai, vừa khéo đàm phán thành công hạng mục này.]

Quý Cảnh Diệp lại không nghĩ đến phương diện này, nhưng cô vừa nói vậy, vẻ mặt lại tự dưng trở nên khó tả.

... Hình như có hơi trùng hợp thật.

Đúng lúc này, hệ thống bất ngờ không hé răng lại đột nhiên xuất hiện: [Wow, tôi lại ăn được một quả dưa siêu to nữa!]

Hình như nó còn nhớ chuyện bị nhân vật phản diện giành tiết lộ trước, nó cẩn thận cường điệu nói: [Đảm bảo thật, tin tức trực tiếp tuyệt đối!]

Úc Khả Khả: ?

Sự chú ý của cô lập tức bị kéo đi: [Gì gì, là của ai? Không phải cô hot girl mạng xác nhận được đứa trẻ là của ai đó chứ?]

Hệ thống trả lời theo bản năng: [Tôi vẫn cảm thấy đứa trẻ hẳn là của bạn tình thứ hai của cô ta, dù sao số lần của bọn họ nhiều nhất --- không đúng, không đúng, cái tôi định nói không phải cái này.]

Phát hiện bị kéo sang chuyện khác, nó vội vàng kéo lại: [Là chuyện của tổng giám đốc Lương.]

Úc Khả Khả và Quý Cảnh Diệp đều nhìn về phía tổng giám đốc Lương theo bản năng.

Người đàn ông này còn đang hồn nhiên không hề hay biết vẫn đang nói với tổng giám đốc Ngô chuyện vợ chồng: "... Đầu tiên cậu phải đối xử tốt với vợ, cô ấy mới có thể có tình cảm với cậu."

"Tôi nói với cậu này, người không được đẹp, cũng không quá có tiền như chúng ta ấy, nếu muốn tìm vợ đẹp thì phải tốn nhiều công sức hơn chút, cũng phải tự biết mình chút."

"Không cần để ý cô ấy có phải vì tiền hay không, đương nhiên cũng không thể luôn nghĩ đến việc đưa tiền suốt, còn phải cố gắng thực hiện vài hành động ra dáng ở phương diện khác một chút." Anh ta nói với vẻ chân thành sâu sắc: "Quan trọng nhất là cũng không thể có tự tin rằng cô ấy tuyệt đối sẽ không chạy. Cậu đối xử tốt với cô ấy, tự nhiên dần dần cô ấy sẽ đối xử tốt với cậu, thế là sẽ có tình cảm vợ chồng rồi không phải sao?"

Tổng giám đốc Ngô gật đầu liên tục: "Ý anh nói đúng như em nghĩ vậy."

Hiển nhiên giám đốc Vu đang nghe bọn họ nói chuyện, không nhịn được chen miệng: "Câu này nói có lý, có điều tôi cảm thấy tình cảm phải từ đôi bên, không thể đơn phương trả giá được."

"Haizz, chúng ta không thể so với giám đốc Vu được." Tổng giám đốc Lương cười ha ha, chế nhạo nói: "Ai mà không biết tình cảm của vợ chồng anh cực kỳ tốt, đến giờ vẫn dính lấy nhau? Hai người đã làm vợ chồng già nhiều năm, hiểu nhau, trả giá vì nhau, còn người như tổng giám đốc Ngô ấy, vẫn đang trong giai đoạn bồi dưỡng tình cảm mà."

Giám đốc Vu cẩn thận nghĩ lại, hình như cũng đúng.

Anh ấy và vợ từ yêu đương đến kết hôn như nước chảy thành sông, nhưng tình huống của phía tổng giám đốc Ngô lại không giống với bọn họ, bèn giơ ngón tay cái lên: "Quả nhiên vẫn là tổng giám đốc Lương cậu mới hiểu biết."

Tổng giám đốc Lương xua tay: "Hiểu gì đâu, em chỉ là nói từ kinh nghiệm. Đã từng thất bại một lần cuộc hôn nhân trước, không phải lần thứ hai sẽ phải cân nhắc cho cẩn thận đó sao? Cho nên khẳng định không thể so sánh với vợ chồng giám đốc Vu được."

"Cũng không thể nói vậy, ai mà không biết vợ chồng tổng giám đốc Lương hiện giờ hoà thuận, còn có hai người con trai." Giám đốc Vu vội vàng nói: "Hơn nữa vợ tổng giám đốc Lương cũng là vợ hiền, không chỉ tự tay chăm sóc mẹ cậu, đối xử với con riêng thậm chí còn tốt hơn cả đứa bé do chính mình sinh ra, cậu đã rất thành công rồi."

Đầu tiên tổng giám đốc Lương không nhịn được cười, còn có phần ngượng ngùng tiếp tục xua tay: "Ôi ôi, không có đâu. Thật ra do bản thân vợ em vốn dịu dàng, lương thiện lại hết lòng, là em may mắn gặp được người tốt như cô ấy. Có điều cô ấy thật sự đối xử rất tốt với em, tốt lắm ha ha ha."

Thấy vẻ mặt kiêu ngạo của anh ta không giống giả, Úc Khả Khả lại càng thấy hứng thú.

Cô vội vàng thúc giục nói: [Nói mau nghe thử coi, anh ta làm sao đó?]

Hệ thống: [Là thế này, vợ hiện giờ của tổng giám đốc Lương là vợ hai của anh ta. Hôn nhân lần trước là vì hai vợ chồng đều bận công việc, cuối cùng tình cảm lạnh nhạt thế là ly hôn.]

[Còn người vợ hiện giờ của anh ta thì ngoài mặt có vẻ hiền lành dịu dàng, như thật sự thương anh ta, nhưng thật ra chỉ là để bòn tiền của anh ta thôi.]

Úc Khả Khả lại không cảm thấy có vấn đề.

Chính tổng giám đốc Lương cũng rất tự biết mình, bòn tiền cũng không sao, nhưng hiện giờ vợ chồng hòa thuận thì cũng tốt lắm rồi.

Sau đó nó lại nghe hệ thống nói quay ngoắt một cái: [Bởi vì giả ấn tượng rất tốt, vợ anh ta làm bộ như đích thân chăm sóc mẹ tổng giám đốc Lương bị bệnh, sau lưng lại rất căm ghét. Thậm chí còn lén đổi thuốc, muốn cho mẹ anh ta sớm giải thoát chút.]

Úc Khả Khả: ?

Cô trợn mắt: [Chị ta không muốn giả bộ hiền lành chăm sóc mẹ của tổng giám đốc Lương nữa cho nên mới đổi thuốc à?]

Hệ thống: [Đúng vậy. Trước đó chị ta nghĩ mẹ của tổng giám đốc Lương sắp chết rồi, cho nên mới chọn đích thân chăm. Ai ngờ sức khoẻ mẹ tổng giám đốc Lương lại càng ngày càng tốt, chị ta không bình tĩnh nổi nữa.]

Úc Khả Khả thầm hít mạnh một hơi.

Chỉ vì lười giả bộ nên ra tay hạ độc thì ác độc quá rồi.

... Đợi chút.

Cô đột nhiên phản ứng lại: [Thế trước đó tổng giám đốc Ngô nói, chị ta đối xử với con riêng còn tốt hơn con đẻ của mình, không phải cũng có vấn đề chứ?]

Hệ thống: [Đúng vậy, hơn nữa còn độc ác hơn cô nghĩ.]

[Không chỉ có đứa lớn con riêng nhát gan tự kỷ là do chính chị ta ngược đãi sau lưng tạo thành, đến cả đứa nhỏ cũng không phải của tổng giám đốc Lương.]

Úc Khả Khả: ???

Mẹ nó, đây đúng là dưa siêu to mà!

Cô lại không kìm được hướng ánh mắt về phía tổng giám đốc Lương còn đang cười khà khà truyền thụ kinh nghiệm cho tổng giám đốc Ngô.

Gì mà người đồng cảnh ngộ, đây hoàn toàn chính là kẻ tám lạng, người nửa cân mà!

Quý Cảnh Diệp cũng nhìn kỹ về phía bên đó.

... Kinh nghiệm này không truyền thụ cũng vậy thôi.

Vì thế ngay lúc tổng giám đốc Lương sung sướng vỗ vai tổng giám đốc Ngô, vô tình vừa ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt khó tả cực kỳ giống nhau mà hai người đồng thời nhìn qua.

Tổng giám đốc Lương: "... ?"

Tổng giám đốc Ngô ngẩng đầu theo: "... ?”

Hai người họ vốn còn ra chiều phóng khoáng lại lập tức trở nên mất tự nhiên, trong lòng đều không nhịn được thấp thỏm.

Mẹ ơi, không phải bọn họ nói chuyện vui quá làm ồn đến đôi Quý - Úc này chứ?

... Có điều bọn họ đúng là có tướng phu thê mà.

Đến cả vẻ mặt trông đều giống nhau thế, khiến bọn họ đều tự dưng có cảm giác sắp gặp xui.

Đợi chút.

Người đồng cảnh ngộ vô thức liếc nhau, suýt nữa lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.

--- Không thể nào?

Không biết hai anh em cùng khổ suy nghĩ đến điều gì, Úc Khả Khả vội vàng truy hỏi: [Cho nên đứa bé là con của ai?]

Hệ thống: [Em vợ trên danh nghĩa của anh ta.]

Úc Khả Khả: [... ?]

Đợi chút, câu ngắn ngủ này suýt chút nữa đốt cháy CPU của cô.

Cô lặng lẽ chọc Quý Cảnh Diệp: [Cho nên điều này có nghĩa là, thật ra đứa bé là con của vợ tổng giám đốc Lương và em trai chị ta ấy à?]

Quý Cảnh Diệp: [Ừm.]

Úc Khả Khả lập tức hít mạnh một hơi.

Hệ thống vội vàng bổ sung: [Chỉ là trên danh nghĩa. Vợ tổng giám đốc Lương và em trai chị ta không có quan hệ huyết thống, chỉ là em trai thôi.]

[Em trai chị ta năm đó phạm tội nợ một số tiền lớn, cho nên chị ta mới chú ý đến tổng giám đốc Lương.] Thống kể tỉ mỉ: [Chị ta là giáo viên mầm non, con của tổng giám đốc Lương lại vừa khéo học trong lớp chị ta. Vì thế, thông qua con của tổng giám đốc Lương biết được nguyên nhân thất bại hôn nhân của anh ta, chị ta bèn cố ý giả bộ thể hiện tính cách hoàn toàn tương phản với vợ cũ của anh ta, hơn nữa đối xử đặc biệt dịu dàng với con của tổng giám đốc Lương, cuối cùng đã thành công hấp dẫn được anh ta.]

Úc Khả Khả: [Cho nên tổng giám đốc Lương đã giúp xử lý chuyện của em trai vợ mình à?]

Cô lập tức hiểu ra, vì sao tổng giám đốc Lương lại tự mình biết mình, cũng biết vợ vì tiền của mình từ đầu.

Hệ thống: [Đúng vậy.]

[Thật ra ban đầu tổng giám đốc Lương cũng vì chị ta đối xử tốt với con mình, hơn nữa con của tổng giám đốc Lương thật sự thích chị ta nên mới quyết định theo đuổi chị ta.] Nó giải thích: [Vì thế để đền bù, anh ta không chỉ xử lý phiền phức của cậu em trai, hơn nữa sau khi biết được chị ta rất coi trọng em trai, đến giờ cũng vẫn luôn để ý đến cậu này.]

Úc Khả Khả đã hiểu.

Cho nên trong cái nhìn của tổng giám đốc Lương, bọn họ thuộc kiểu cưới trước yêu sau, đang chậm rãi bồi dưỡng tình cảm. Cũng vì thế nên cực kỳ kích động mới truyền thụ kinh nghiệm cho người hơi giống mình là tổng giám đốc Ngô.

Nhưng ai ngờ...

Nghĩ đến cuộc hôn nhân mà tổng giám đốc Lương tự cho rằng rốt cuộc thành công được một lần, thật ra cậu em vợ mình đặc biệt chăm sóc lại lấy danh nghĩa chị em thân thiết mỗi ngày dần dần từng bước, còn tạo ra cả em bé.

Úc Khả Khả càng nhìn anh ta với ánh mắt đồng cảm.

Đây rốt cuộc là kiểu coi tiền như rác gì.

Còn thảm hơn cả tổng giám đốc Ngô!

Tổng giám đốc Lương: "..."

Tuy rằng vẻ mặt Quý Cảnh Diệp không có gì thay đổi, chỉ có ánh mắt thoáng có phần phức tạp nhưng anh ta chú ý tới vẻ mặt Úc Khả Khả càng lúc càng khác thường rõ ràng, quả thật khiến anh ta như đứng ngồi không yên, cả người không thoải mái.

Anh ta không nhịn được hắng giọng, đứng càng nghiêm túc hơn: "Xem chúng ta thật đúng là không có mắt nhìn, giám đốc Úc đã cố ý tới đón tổng giám đốc Quý tan làm rồi thế mà chúng ta còn vẫn ở đây cản trở, thật là không nên. Hay là giờ đi nhé?"

Tổng giám đốc Ngô vội vàng gật đầu: "Tôi thấy được."

"Sao có thể? Không có chuyện gì đâu."

Úc Khả Khả đột nhiên cười tủm tỉm: "Vừa rồi chúng tôi nghe hai người đang nói kinh nghiệm chuyện vợ chồng nên cảm thấy khá hứng thú mà thôi. Đúng rồi, nghe nói vợ chưa cưới của tổng giám đốc Ngô mang thai, đã quên nói tiếng chúc mừng."

Dù sao hai người sắp tổ chức hôn lễ, cảm thấy có hứng thú với chuyện vợ chồng ở cùng nhau cũng bình thường.

Bởi vậy cô vừa nói, thật ra lại khiến tổng giám đốc Ngô khẽ thở ra.

Đặc biệt là tổng giám đốc Ngô bị chúc lại vô thức nở nụ cười có phần khờ khạo: "Cảm ơn, cảm ơn."

Úc Khả Khả khẽ khàng chớp mắt, làm như tò mò hỏi han: "Lại nói, mang thai chắc vất vả lắm nhỉ? Có đi khám xem mấy tháng chưa, đứa bé khoẻ chứ?"

Tổng giám đốc Ngô ngây ra, sờ gáy: "Chắc là sắp hai tháng rồi, tôi chỉ mải vui, chưa xem kỹ báo cáo."

Dù sao khẳng định không thể nào qua được hai tháng, nói cho cùng lúc ấy anh ta mới đi công tác về mà.

Nghĩ vậy, anh ta lấy di động ra xem kỹ báo cáo: "Đứa bé chắc là khoẻ mạnh thôi, 12 tuần... từ từ, 12 tuần là mấy tháng?"

Giám đốc Vu cười giễu: "Đương nhiên là ba tháng, cậu vui quá quên cả cách tính số à?"

Tổng giám đốc Ngô: "... Ba, tháng? Hơn một tháng kia là sao?"

Thấy vẻ mặt anh ta cứng ngắc, tổng giám đốc Lương còn tưởng bạn cùng khổ vui đến sững người, đành dở khóc dở cười vỗ vai anh ta: "Cậu nói một tháng này là thế nào? Con cậu có lúc nào mà cậu còn không biết à?"

Tổng giám đốc Ngô: "..."

Như ý thức được gì đó, tay anh ta đột nhiên run rẩy: "Nhưng tôi, hình như không biết thật."

Dựa theo thời gian anh ta đi công tác, dù thế nào cũng không thể tính tới ba tháng được!

Trong đầu xuất hiện ý nghĩ này, đại não anh ta chợt trống rỗng như bị sét đánh, thậm chí là long trời lở đất.

Nếu khoảng thời gian đó anh ta không ở nhà, vợ chưa cưới lại mang thai đúng khoảng đó...

Cho nên rốt cuộc làm sao đứa bé này có được? Không, phải hỏi là, rốt cuộc đứa bé đó là của ai!

Nụ cười trên mặt tổng giám đốc Ngô lập tức trở nên khó coi hơn cả khóc, chỉ cảm thấy đầu mình chợt hiện tầng mây xanh (*), người tựa như Hulk (*) tái thế.

(*) Tầng mây xanh / Hulk - người khổng lồ xanh, đều để miêu tả màu xanh lá, ẩn ý của việc bị cắm sừng.

Hình như có thứ gì đó chợt rơi vỡ.

Lại, lại lần nữa ---

Anh ta đột nhiên khóc oà lên.

Úc Khả Khả: [Phì.]

Cho dù biết là không nên cười nhưng dáng vẻ tổng giám đốc Ngô đột nhiên khóc thật sự vừa thảm vừa buồn cười ha ha ha ---

Hiển nhiên hệ thống cũng không nhịn được: [Ha ha ha tôi thật sự không cố ý mà, nhưng lúc này anh ta khóc còn thảm hơn lúc trước bị lừa qua mạng, chỉ là không lăn đi mà chạy thôi ha ha ha.]

Mà tổng giám đốc Lương rõ ràng đã bị tiếng khóc của anh ta doạ, vội vàng ân cần hỏi han: "Làm sao thế, sao thế, sao đột nhiên khóc oà rồi?"

Tổng giám đốc Ngô lau nước mắt, giọng nói bắt đầu run rẩy: "Em, em lại bị lừa rồi... sao lại là em, sao lần nào cũng là em bị lừa! Hu hu!"

Anh ta khóc lóc kể lể cực kỳ chua xót, quả thật vừa thảm vừa hề.

Úc Khả Khả suýt chút nữa không nhịn được phì cười, vội vàng ôm lấy cánh tay Quý Cảnh Diệp, kề đầu bên vai anh, run rẩy vài cái: [Ha ha ha cứu em, em thật sự không nhịn được! Sắp hết điểm công đức rồi!]

Quý Cảnh Diệp: "..."

Thấy có người sắp bị tiếng khóc hấp dẫn sự chú ý, tò mò nhìn lại đây, anh bình tĩnh cúi người, giúp che đi tầm mắt của những người khác.

Nhưng rõ ràng, lúc này không ai chú ý đến chỗ bọn họ.

Nghĩ đến tổng giám đốc Ngô cứ luôn nhắc đến một tháng là thế nào, bọn họ dần phản ứng lại, lập tức trừng mắt: "Đợi đã, chẳng lẽ đứa bé không ..."

Không phải của cậu hả?

Tiếng khóc của tổng giám đốc Ngô dừng lại, vài giây sau lại càng dữ dội hơn.

Người Úc Khả Khả càng run mạnh hơn.

Quý Cảnh Diệp bị véo cánh tay: "..."

...

Một lúc lâu sau, cuối cùng tổng giám đốc Ngô đã miễn cưỡng chấp nhận sự thật, cảm xúc bình tĩnh lại.

Anh ta cố gắng hít thở sâu, giương đôi mắt đỏ quạnh giải thích với mấy người: "Ừm, xin lỗi, tôi hơi quá đà."

Tổng giám đốc Lương thấu hiểu vỗ vai anh ta: "Ôi, tôi hiểu. Nếu là tôi, có khi còn khóc thảm hơn cậu ấy. Đừng nói nữa, cậu vẫn nên chạy mau đi xử lý việc này đi."

Tổng giám đốc suýt nữa lại khóc tiếp, hai mắt đẫm lệ cầm tay tổng giám đốc Lương: "Tổng giám đốc Lương à, không ngờ kinh nghiệm anh truyền thụ, em lại không dùng được. Anh nói xem sao em lại xui xẻo thế, nếu không phải giám đốc Úc hỏi một câu..."

Tổng giám đốc Lương lại càng đồng cảm.

Nhưng khi đang tính an ủi anh ta, tổng giám đốc Lương chợt khựng lại, cảm thấy có gì đó không đúng.

Đợi chút.

Lại nói, hình như ban nãy tổng giám đốc Quý và giám đốc Úc nhìn bọn họ với ánh mắt coi tiền như rác, sắp xui xẻo này có phải không?

Sau đó...

Anh ta cẩn thận nghĩ lại, ngay lúc bọn họ chuẩn bị chào tạm biệt, Úc Khả Khả nói hai câu có vẻ như tò mò lại lập tức khiến tổng giám đốc Ngô trực tiếp suy sụp thành người tan nát cõi lòng.

Tổng giám đốc Lương vô thức tê rần da đầu.

kh*ng b* quá!

Có điều nghĩ lại đánh giá về cô trên mạng, cùng với sự tích trong bữa tiệc trước, anh ta dần dần muộn màng hiểu ra, không phải giám đốc Úc đã biết việc này cho nên ra vẻ bâng quơ nhắc nhỏ tổng giám đốc Ngô ư?

Anh ta lập tức hít mạnh một hơi.

Trong lòng nảy sinh sự kính sợ và bội phục, đồng thời đột nhiên ý thức được một vấn đề.

Anh ta nhớ rất rõ, lúc ấy hai người tổng giám đốc Quý và giám đốc Úc không chỉ nhìn tổng giám đốc Ngô, mà còn nhìn cả mình.

Thậm chí còn nhìn mình với thời gian còn lâu hơn, có vẻ như chính mình còn xui xẻo hơn cả tổng giám đốc Ngô vậy.

Tổng giám đốc Lương: "..."

Thế thì lại phải hỏi.

Tổng giám đốc Ngô cho qua, vì sao bọn họ lại nhìn mình như vậy?

Ý thức được có chuyện không ổn, vẻ mặt anh ta dần dần cứng ngắc, quay đầu nhìn về phía Úc Khả Khả đang yên lặng nhìn mình chằm chằm, sau đó nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "À thì, giám đốc Úc... cô cảm thấy tôi với tổng giám đốc Ngô, ai thảm hơn?"

Úc Khả Khả: ?

Không ngờ anh ta sẽ hỏi thế, cô vô thức trợn mắt: [Ôi, không phải tổng giám đốc Lương đã ý thức được rồi chứ?]

Quý Cảnh Diệp thản nhiên nhìn lướt qua đã có đáp án: [Anh ta có vẻ hiểu ra rồi.]

Úc Khả Khả lập tức tỏ vẻ khen ngợi.

Cô vốn đang nghĩ nên nhắc nhở anh ta thế nào, không ngờ là không cần cái này, xem ra tổng giám đốc Lương thật đúng là người thông minh.

Vì thế cô bèn hắng giọng, thật thà uyển chuyển đáp: "Vậy thì hẳn là, vẫn là anh."

Tổng giám đốc Lương: "..."

Trên đời này, đột nhiên lại nhiều thêm một người tan nát cõi lòng.

Nửa tiếng sau.

"Sao ả có thể đối xử với tôi như thế!"

"Sao ả có thể làm chuyện độc ác này!"

"Tôi muốn báo thù!"

"Không được, giờ tôi báo cảnh sát ngay!"

"Hu hu hu."

"Hu hu hu hu oa!"

Cửa phòng họp đóng lại, ngăn cách tiếng khóc tràn ngập đau thương lẫn căm giận của đôi anh em cùng khổ, bên ngoài hoàn toàn khôi phục sự yên tĩnh.

Úc Khả Khả nắm tay Quý Cảnh Diệp, chậm rãi đi vào thang máy.

Ấn nút thang máy, cô bỗng ngửa mặt, cười rạng rỡ nói: "Quý Cảnh Diệp, chúng ta về nhà thôi."

Gương mặt Quý Cảnh Diệp lập tức dịu dàng đi.

Anh giơ tay vén sợi tóc bên gò má cô ra sau tai, cúi đầu hôn lên trán cô gái: "Được."

Hôm nay lại là một ngày làm việc thiên.

--- À không, là hai việc thiện.

---

Lời tác giả

Từ nay về sau, trên đời lại có thêm hai người tan nát cõi lòng [thắp nến] [thắp nến] [thắp nến].
 
Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa
Chương 181


Từ sau khi Úc Khả Khả chuyên tâm làm nhà đầu tư thì rất ít khi xuất hiện trên màn ảnh.

Dù là chồn fan hay là đám dân cư mạng nhiệt huyết ăn dưa, mỗi khi nhàm chán đều không nhịn được nhắc tới khi nào chị Úc mới lộ mặt lần nữa.

[Chán quá, chán quá đi, gần đây thật sự thái bình quá, sao không có nổi miếng dưa nào thế.]

[Lại là một ngày nhớ chồn chủ, nếu chị Úc của tôi ở đây thì nào có phải chịu nỗi sầu không có dưa ăn!]

[Thật ra cũng có thể hiểu được, dù gì chị Úc đã là giám đốc rồi, làm nhà đầu tư ăn dưa sung sướng khắp nơi không vui sao?]

[Tôi hiểu đạo lý này nhưng thật sự vẫn muốn thấy chị Úc quá. Dù là không có dưa ăn hu hu hu (u ám) (vặn vẹo) (lúc nhúc).]

[Thời gian trước có nghe được tin tức về chị Úc, hình như là do nhân viên của đoàn làm phim đăng video trên diễn đàn, nói tổng giám đốc Quý tới đoàn làm phim đón chị Úc, ai ngờ cô ấy ở đó thích quá, thậm chí còn không muốn về nhà.]

[Ha ha ha tôi cũng đọc được! Đoạn video đó thật sự quá đỉnh, cho dù chị Úc bị tổng giám đốc Quý kéo lên xe vẫn còn lưu luyến không rời quay đầu lại. Không biết rốt cuộc đã ăn được gì dưa gì mà vui vẻ đến quên trời đất thế ha ha.]

[Cái cần nói thì không nói, tuy tổng giám đốc Quý không lộ biểu cảm gì nhưng dáng vẻ nhét chị Úc vào trong xe không hiểu sao vẫn có chút giống với con sen gặp phải boss chó nhỏ không muốn về nhà mà đau đầu (đùa thôi).]

[Ha ha ha măng trong phạm vi trăm dặm đều bị cậu cướp hết rồi!]

[Tôi nói ấy, đây là do tổng giám đốc Quý sai rồi. Đối diện với boss chó nhỏ phấn khích sức sống tràn trề nên cố gắng chơi cùng cô ấy, như vậy mới có thể hao hết toàn bộ sức lực của cô ấy, khiến cô ấy không còn sức giày vò nữa, ngoan ngoãn đi ngủ thôi.]

[? Tôi hiểu sai à? "Chơi cùng" mà cậu nói, có đứng đắn không thế?]

[Cho nên thật ra là "hao hết sức lực" và "không còn sức giày vò nữa" này đúng không (bàn tay bé nhỏ ra hiệu)]

[... Mẹ nó, các người gặm măng nhiều quá rồi đó!]

[Có điều đã kết hôn lâu vậy rồi mà hai người họ vẫn dính nhau ghê. Hoặc là chị Úc đi đón tổng giám đốc Quý tan làm, hoặc là tổng giám đốc Quý tới đón chị Úc về nhà, tôi cắn muốn điên luôn.]

[Cho nên khi nào chị Úc và tổng giám đốc Quý mới xuất hiện trên game show tình yêu? Muốn nhìn bọn họ phát cơm chó quá hu hu.]

[+1, vợ chồng thật mới là ngọt xuất sắc nhất! Muốn nhìn cuộc sống sau kết hôn của bọn họ!]

[A a a chị Úc tham gia game show kìa! Mau đi xem game show mới của Lê Hinh Nhuỵ và Tống Tuyền đi, thì ra vị khách bí mật bọn họ mời đến hôm nay chính là chị Úc đó!]

Đám dân cư mạng: [!!!]

Game show mới Lê Hinh Nhuỵ và Tống Tuyền tham gia là một chương trình quan sát trực tiếp, chủ yếu là quay lại cuộc sống của người nổi tiếng, mà chủ đề của kỳ này là hỏi thăm bạn bè.

Danh sách những khách mời đồng hành khác đều được xác định nhanh chóng và công bố trước, chỉ có hai người Tống Tuyền và Lê Hinh Nhuỵ mãi không có hành động, vài ngày sau lại trực tiếp thăng cấp thành khách mời thần bí, hoàn toàn nhằm trúng vào sự hứng thú của khán giả.

Cho đến hôm nay.

Hai người họ lại chạm trán cùng một chỗ, phòng phát sóng trực tiếp cũng kết hợp lại thành một, còn có người nhanh chóng đoán được, hẳn là bọn họ muốn mời cùng một người, cho nên mới chọn chạm mặt trước.

Thế thì rốt cuộc vị khách mời thần bí này là ai đây?

Tim của khán giả đột nhiên nhảy dựng.

Quen cả Tống Tuyền và Lê Hinh Nhuỵ, hơn nữa còn là bạn thân nhất, vậy thì chẳng phải chỉ có thể là ---

Ngay lúc bọn họ đang nghĩ thì thật sự đã thấy xe của tổ chương trình đi vào khu nhà ở Vân Vực.

Từ lúc Úc Khả Khả tham gia game show "Cùng đi du lịch", còn có người đoán được hẳn là cô ở khu này.

Còn có người phổ cập kiến thức cho bạn mạng không biết nơi này khủng cỡ nào, khu nhà ở Vân Vực được coi như nơi mà giới nhà giàu chen nhau vỡ đầu đều muốn vào ở, được cho là nơi tượng trưng cho thân phận và tầng lớp.

Chủ yếu là, đây chính là toà thương mại do nhà họ Quý khai phá.

Vì thế, sau khi phát hiện tổ chương trình vào đây, khán giả đều không nhịn được kích động ---

Cho nên, vị khách mời thần bí mà Lê Hinh Nhuỵ và Tống Tuyền muốn mời hôm nay thật sự là chị Úc rồi!

[Nghe nói chị Úc xuất hiện, tôi xoẹt một cái là vào luôn!]

[A a a chồn chủ, nhất định là chồn chủ của tôi đúng không?]

[Tôi nhớ lần trước lúc tổ chương trình game show du lịch đó tới đón chị Úc, hình như cũng gặp chị gái trợ lý này, chắc chắn là cô ấy không chạy đi đâu được.]

Vì thế ngay lúc mọi người điên cuồng gọi bạn bè vào xem phát sóng trực tiếp, Lê Hinh Nhuỵ và Tống Tuyền cũng được trợ lý sinh hoạt Tiểu Diệp dẫn vào thang máy.

Vừa ấn chuông cửa, có một cái đầu ló từ trong cửa ra: "Các người tới rồi."

Camera nhắm thẳng vào người tới thì thấy gương mặt tinh khôi của Úc Khả Khả xinh đẹp tới cực điểm, cô nở nụ cười thật sự mê hoặc lòng người.

[Chị Úc!!!]

Mưa bình luận lập tức hiện lên toàn tiếng gọi.

Lê Hinh Nhuỵ: "Chị Khả Khả, làm phiền rồi!”

Tống Tuyền: "Chị Úc, đã lâu không gặp, lần này thật sự phiền chị quá!"

Tuy lễ phép chào hỏi nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Úc Khả Khả, hai người lập tức nở nụ cười, vui mừng vây quanh cô.

Úc Khả Khả gật đầu: "Mau vào đi."

Thấy hai người họ ngoan ngoãn đáp lại, cô cười tủm tỉm dẫn họ ra ban công: "Nghe nói hôm nay hai người tới, Tiểu Diệp đã chuẩn bị trà bánh sẵn sàng, chỉ chờ hai người tới đây thôi đó."

Mưa bình luận: [!!!]

Bọn họ nhớ hình như lần trước đến thăm còn chưa nhà trên cây này thì phải?

Chỉ thấy ban công đầy sao rộng lớn có thêm một cái nhà trên cây xinh đẹp có vẻ rất lớn.

Tường hoa lãng mạng chói lọi nhiều màu sắc giống như vườn hoa kéo dài sinh trưởng duỗi thân tiến về phía trước vòng quanh từng vòng từng vòng cây làm người ta chỉ liếc qua đã không nhịn được chìm đắm, tựa như xâm nhập vườn hoa thần bí trong mơ vậy.

Nhìn từ bên ngoài đã thấy rất mơ mộng, sau khi được dẫn vào mới biết vẫn còn động tiên khác, che đi cảnh sắc còn tuyệt đẹp hơn.

Trong điều kiện hơi mờ tối điểm xuyết đủ loại đèn hình sao và mặt trăng, giơ tay lên là có thể chạm vào. Màu cam êm dịu chiếu rọi không gian, có ảo giác như thể đang trôi nổi ở thế giới trong mơ.

Đèn mặt trăng sáng trong lấp lánh, giống như bảo thạch tự nhiên lơ lửng trên không trung khiến người ta nhìn mà cảm thấy vui tươi thanh thản. Đèn sao xoay xung quanh giống như những vì sao tôn lên cõi mộng mây mù.

Lãng mạn và kỳ diệu.

Hai bên cửa sổ của nhà trên cây, một bên đối diện với cảnh sắc thành thị ngoài ban công, một bên thì đối diện với vườn hoa phong cảnh, giống như một mặt là phồn hoa của cuộc sống, một mặt lại là ý thơ quyến luyến.

Khán giả nhìn mà có phần thảng thốt.

[Cảnh này tồn tại thật hả? Mơ mộng quá đi.]

[Thật sự muốn vào ở quá, cảm giác có thể thần người ở bên trong một ngày mà không biết chán.]

[Đẹp quá trời ơi, thiết kế ở bên trong còn cực kỳ ấm áp, chỉ nhìn đã thấy có cảm giác an toàn.]

[A a a căn nhà tình yêu trong mơ! Rất là thích, khi còn sống tôi nhất định phải làm một căn nhà trên cây thế này!]

[Tỉnh lại mau đi, thứ nhất cậu phải có ban công siêu lớn, còn phải có vườn hoa vuông góc. Quan trọng nhất là cậu phải vào được tòa cao tầng trung tâm của khu phố nữa.]

[Đây chính là cuộc sống của người có tiền ư? Đại bình tầng thật sự có thể cái gì cũng có, đột nhiên cảm thấy biệt thự không đủ hấp dẫn nữa.]

[Mỗi cái một ưu điểm, nhưng tôi chưa từng thấy kiểu đại bình tầng này! Đêm nay có tư liệu sống để nằm mơ rồi!]

Hiển nhiên Lê Hinh Nhuỵ cũng rất thích kiểu thiết kế mơ mộng này, vừa vào trong đã không nhịn được thán phục "Wow" lên.

Cô ta cẩn thận chạm vào chiếc đèn mặt trăng xinh đẹp kia: "Đây là nhà trên cây do cô Quý thiết kế ạ? Thật là đẹp quá."

Tống Tuyền không biết chuyện này, thoáng kinh ngạc quay đầu lại: "Cô Quý? Chính là cô Quý nhạc sĩ thiên tài đó à?"

Thấy cậu ấy không hề hay biết thật, Lê Hinh Nhuỵ chợt có cảm giác sung sướng vì "có bí mật tôi biết mà anh không biết".

Hay quá, quả nhiên quan hệ của cô ta với chị Úc vẫn tốt hơn!

Cô ta khẽ ho một tiếng, nhìn Úc Khả Khả rồi ngượng ngùng đáp: "Trước đó chị Úc có từng kể với tôi chuyện nhà trên cây, còn nói là do cô Quý đích thân giúp thiết kế. Tôi tò mò mãi, không ngờ hôm nay đã được thấy rồi."

Nghĩ một lát, cô ta lại bổ sung: "Phải nói là thật sự rất đẹp, cô Quý giỏi quá."

Tống Tuyền lộ vẻ chợt hiểu ra, khâm phục nói: "Thế thì cô Quý giỏi thật đấy, không ngờ ngoại trừ sáng tác nhạc, đến cả thiết kế mà cô ấy cũng rất có thiên phú."

Không chỉ Tống Tuyền, lúc này khán giả cũng cực kỳ khiếp sợ.

[Gì cơ, gì cơ, tôi vừa nghe được cái gì? Đây là thiết kế của Quân Quân ư? (ngã ngửa ra sau)]

[Bảo bối Quân Quân của tôi a a a, không ngờ lại nghe được tên của cô ấy ở đây!]

[Lầu trên nên học bù đi, quan hệ Quân Quân và chị Úc là em chồng chị dâu đó! (nháy mắt ra hiệu)]

[Đúng đó, đúng đó, hơn nữa Quân Quân có thể tiếp tục sáng tác nhạc cũng là do được chị Úc cổ vũ đó, ôi ôi tôi yêu chị Úc!]

[Quân Quân thật là vừa có tài lại vừa có tiền, đáng tiếc là cô ấy không lộ mặt. Mỗi lần nghĩ đến đây đều muốn điên cuồng xỉ vả tên súc sinh Nguyên Lịch kia một vạn lần! Anh ta xứng đáng sống thảm lắm, phỉ nhổ!]

[Quân Quân mới sáng tác nhạc cho chị Úc cách đây không lâu, giờ lại thấy cô ấy tự tay thiết kế nhà trên cây cho chị Úc... Ôi mẹ ơi, ngọt quá đi!]

[Tôi nhớ trong lời bài hát có viết chị Úc chính là ánh sáng thật sự trong lòng cô ấy, nhìn lại ánh sáng quá chừng lãng mạn trong nhà trên cây này... ừm, chưa chắc, nhìn lại đã.]

[Lãng mạng quá, lãng mạn quá, gặm được rồi, gặm được rồi.]

[? Chế (bỏ) con sen tổng giám đốc Quý đi đâu rồi?]

[Ba người cũng đâu phải không thể đâu (giỡn hà)]

"Thật ra đây là phiên bản 2.0."

Úc Khả Khả nhấc tay chạm vào đèn mặt trăng lơ lửng kia, ánh đèn màu cam dừng lại trên người cô có vẻ quyến rũ khó tả.

Màn hình lập tức khựng lại vài giây.

"Không phải trước đó không lâu Nhạc Quân vừa sáng tác bài hát sao?" Cô còn hồn nhiên vô thức cười tủm tỉm nói: "Nói là tìm được linh cảm mới nên thiết kế lại cho tôi một chút, sau đó biến thành thế này. Sao, có phải đẹp lắm không?"

Không chỉ có Tống Tuyền và Lê Hinh Nhuỵ, mưa bình luận cũng điên cuồng đáp lại: [Đẹp! Đẹp muốn chết!]

Sau khi tham quan nhà trên cây, tận hưởng trà bánh do Tiểu Diệp đưa tới, Tống Tuyền và Lê Hinh Nhuỵ lại được dẫn đi thăm chỗ khác.

Đột nhiên thấy thang máy nhỏ kia, Lê Hinh Nhuỵ tò mò chỉ vào: "Chị Khả Khả, thang máy kia thông tới đâu đó? Dưới lầu cũng là nhà chị ạ?"

"Dưới lầu à?"

Úc Khả Khả bỗng hơi nghiêng đầu, khẽ chớp mắt với màn hình, cười hỏi: "Mọi người muốn xem không? Nếu hứng thú thì có thể dẫn mọi người đi xem thử, có điều có thế nào cùng đừng giật mình nhé."

Mưa bình luận lập tức hiện ra một loạt câu "Muốn xem".

Đến cả hai người Tống Tuyền và Lê Hinh Nhuỵ cũng hơi tò mò.

Úc Khả Khả bèn sảng khoái bảo bọn họ vào thang máy, ấn nút thang máy đi xuống lầu.

Cửa thang máy vừa mở ra thì thấy phòng khách rộng rãi có phong cách hoàn toàn khác lầu trên. Tuy rằng chủ yếu thiên về tông màu trầm nhưng nhìn đâu cũng thấy những thứ mang theo phong cách hoạt bát của Úc Khả Khả ở khắp nơi.

Đương nhiên, bắt mắt nhất vẫn là bức ảnh cưới treo giữa tường kia.

Nhìn một cái là chói mắt.

Mưa bình luận: [!!!]

Khán giả điên cuồng a a a chụp lại màn hình, đồng thời lại bắt đầu tò mò bàn luận:

[Đột nhiên tôi có một suy nghĩ, đây không phải phòng cưới của hai người họ chứ...]

[Có thể có khả năng là, nhà dưới lầu vốn là nhà của tổng giám đốc Quý, sau khi hai người kết hôn thì biến thành phòng cưới hay không?]

[Nhìn thiết kế và trang trí ở đây rõ ràng theo phong cách lạnh nhạt và đơn giản, nhưng hiện giờ có thêm rất nhiều đồ vật lại có cảm giác ấm áp và thoải mái khó tả.]

[Thật ấy, nhìn thế này thật sự có cảm giác hoà hợp khó tả. Cứu mạng, đột nhiên bị thồn cơm chó rồi ha ha ha.]

[Có gì nói nấy, giống như con chó nhỏ cắp đồ chơi của mình vui vẻ đi vào ổ của mèo đen, còn lăn qua lăn lại lưu lại hơi thở của mình nữa.]

[A a a đọc miêu tả này mà thấy dễ thương quá đi à!]

"Cho nên dưới lầu là chị Khả Khả và tổng giám đốc Quý..."

Lê Hinh Nhuỵ và Tống Tuyền đứng trước bức ảnh cưới này ngẩn ra một lúc lâu mới chợt bừng tỉnh hiểu ra, liếc nhau rồi lập tức hít mạnh vào một hơi.

Thảo nào ban nãy chị Khả Khả lại nói đừng giật mình, cứu với, thế này là bọn họ đã vào nơi không nên vào rồi!

Úc Khả Khả vẫn đang nghiêm túc giới thiệu nói: "Thật ra đây chính là nhà thông tầng của chúng tôi đó, hay không?"
 
Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa
Chương 182: Hoàn


Tống Tuyền: "..."

Lê Hinh Nhuỵ: "..."

Khi trước bàn bạc lúc đến mời, chị Khả Khả không hề nhắc đến "bất ngờ" này.

Tống Tuyền khẽ ho một tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh thấp giọng đáp: "Không sao, hẳn là giờ này tổng giám đốc Quý chưa trở về đâu."

Lê Hinh Nhuỵ vừa định hùa theo thì chợt nghe được tiếng mở cửa.

Hai người lập tức cứng người, quay đầu lại thì thấy cửa đã bị đẩy ra thật.

Quý Cảnh Diệp đang đứng ở cửa.

Anh mặc áo bành tô màu xám nhạt, vai rộng chân dài, cả người lộ ra vẻ lạnh nhạt kiêu ngạo.

Hơn nữa trong lòng anh còn ôm một bó hoa hồng rực rỡ, tạo ra phần nào tông màu ấm khiến anh có phần bớt sắc bén.

Lúc nhìn thấy bọn họ, anh có vẻ cũng không bất ngờ, chỉ thản nhiên nhìn lướt sau đó đưa mắt về phía Úc Khả Khả đứng ở sau hai người họ.

Sau đó, chợt nghe anh thấp giọng nói: "Có cần anh tránh đi không?"

Hai người: !!!

Sao bọn họ dám để anh tránh đi, nhưng không dám chen miệng vào nói, còn điên cuồng lắc đầu với Úc Khả Khả.

Úc Khả Khả bật cười.

Cô vô cùng vui vẻ đi tới trước mặt anh, nhận lấy bó hoa: "Wow, đẹp quá."

Thấy cô ôm bó hoa hồng đó cười rạng rỡ, gương mặt Quý Cảnh Diệp cũng dịu dàng đi: "Ừm."

Cảm giác tương phản này khiến khán giả vốn còn đang sững sờ lập tức hét ầm lên.

[Hoa hồng tặng cho chị Úc thật này! Oh my god, kết hôn lâu vậy rồi, thế mà tổng giám đốc Quý vẫn tặng hoa ư!]

[Khí chất của tổng giám đốc Quý này quá tuyệt, ánh mắt cũng có cảm giác chèn ép. Ban đầu lúc thấy anh ấy nhìn tới, tôi còn vô thức nín thở, nhưng anh ấy còn đang cầm hoa tặng cho chị Úc đó.]

[Anh ấy còn hỏi con gái có cần mình tránh đi không.]

[Khóc quá, không ngờ vừa ước được xem tổng giám đốc Quý và chị Úc phát đường, ước mơ đã được thực hiện rồi! (thét chói tai)]

[Gặm được rồi, gặm được rồi, ánh mắt tổng giám đốc Quý nhìn con gái kìa, a a a ngọt chết tôi mất!]

[Lúc Khả Khả nhận hoa cười ngọt ngào quá đi, hu hu, vợ chồng đích thực là ngọt nhất mà!]

Tuy không biết mưa bình luận đang bàn tán điều gì cũng đủ tưởng tượng ra được sự giật mình và tiếng thét chói tai của khán giả.

Úc Khả Khả không nhịn được cười, lặng lẽ chọc anh: [Anh cố ý à?]

Rõ ràng cô đã từng nói, hôm nay Lê Hinh Nhuỵ và Tống Tuyền sẽ tới đây.

Lúc ấy anh ở trước bàn ăn nghe được rõ ràng, còn dừng lại một lát rồi mới bình thản đáp "Đã biết".

Cho nên "Đã biết" của anh chính là về sớm hơn.

Còn mang theo cả hoa hồng?

Đương nhiên Quý Cảnh Diệp không thừa nhận.

Anh khẽ nhếch bờ môi mỏng, nâng tay nắm lấy bàn tay không an phận của cô. Ánh mắt có vẻ bình tĩnh như bâng quơ liếc qua Tống Tuyền đang rối rắm trông thấy ở bên kia.

Tống Tuyền: "..."

Vô tình chạm phải đôi mắt đen ấy, cậu ấy tự dưng có hơi hoảng sợ.

Không biết có phải ảo giác hay không, cậu ấy cứ cảm giác vừa rồi tổng giám đốc Quý đang nhìn mình. Tuy chỉ như bâng quơ liếc một cái, thậm chí còn không nhìn thẳng vào cậu ấy nhưng lại có cảm giác nguy hiểm đến lạ.

Cảm giác này giống như... đang tỉnh queo cân nhắc xem nên xử lý cậu ấy ra sao.

Giật mình vì ý nghĩ của mình, Tống Tuyền đột nhiên đứng thẳng người, nói theo bản năng: "Anh, anh rể Quý, xin chào!"

Tống Tuyền muộn màng hiểu ra mình vừa chào cái gì: ...?

Khán giả: [???]

Lúc này mưa bình luận cũng chỉ toàn dấu hỏi chấm.

[Đợi chút, anh rể Quý là gọi kiểu gì đó?]

[Ha ha ha ha ha cứu mạng, Tuyền ngốc của mị, căng thẳng buột miệng luôn rồi sao? Đang đẹp trai ngời ngời, sao đứng trước mặt tổng giám đốc Quý lại ngớ ra thế!]

[Phong thái của tổng giám đốc Quý thật sự là khiến người khác hết hồn, Tống Tuyền quá là chân chó trước mặt hai vợ chồng bọn họ rồi đó ha ha ha.]

[Khỏi phải nói, lầu trên đừng nói nữa, gọi anh rể cũng đúng mà. Chồng của chị Úc tôi, gọi anh rể thì có gì sai đâu?]

[Tuy đúng vậy, hình như vừa rồi tổng giám đốc Quý nhìn Tống Tuyền chằm chằm sao ta? Cảm giác đó, ừm... giống như có hơi khó tả, chưa chắc lắm, tôi phải nhìn lại đã.]

[Tôi chợt nhớ đến, hình như lúc đầu Tống Tuyền xuất hiện là trong hot search tiểu bạch kiểm của chị Úc thì phải?]

[Có khi nào tổng giám đốc Quý vẫn nhớ việc này hay không?]

[!!!]

Thế là Quý Cảnh Diệp nghe cậu ấy đột nhiên chào hỏi cũng bỗng khựng lại.

Hình như anh không ngờ sẽ được gọi như vậy, mắt hơi tối đi, nhưng ánh mắt vốn khó đoán lại như dịu đi đôi chút.

Người khác không phát hiện được sự khác biệt nhỏ bé này nhưng Úc Khả Khả chú ý đến anh lại liếc một cái đã nhận ra.

Cô lập tức dựa vào vai anh, cười đến run người: [Ha ha ha em nói gì ấy nhỉ, rõ ràng anh cố ý tới vào lúc này mà!]

Hệ thống cũng vào buôn chuyện theo: [Tôi đã bảo là anh ấy ghen tị rồi, chắc chắn là vẫn nhớ chuyện cô và Tống Tuyền lên hot search ấy?]

Quý Cảnh Diệp: [... Không có.]

Mặc kệ anh phủ nhận, Úc Khả Khả như chợt được nhắc nhở, nhớ lại chuyện trước kia.

Cô bỗng ngẩng mặt, trong mắt vẫn còn nét cười chưa tan, nhỏ giọng kề tai thì thầm với anh: "Quý Cảnh Diệp, lúc trước anh mời em tham gia tiệc từ thiện, không phải anh tức giận vì ghen đó chứ?"

Không đợi Quý Cảnh Diệp phản bác, hệ thống cũng chợt hiểu ra: [Tôi đã hỏi sao hôm đó anh ấy lạ thế, có phải cô chọn đi tiệc với người khác hay không. Cho nên anh ấy thấy hot search đợt đó, hiểu lầm quan hệ của cô với Tống Tuyền cho nên tức giận?]

[Nói đúng là, đang hờn dỗi đó.] Úc Khả Khả cẩn thận sử lại cho đúng rồi bỗng cười không ngừng: [Ai bảo anh ấy không nói gì, đến hỏi cũng không hỏi. Có điều tự dưng tôi hiểu ra sao anh ấy cứ cau có suốt rồi ha ha ha.]

Hệ thống: [Đã hiểu, đã hiểu. Quả thật là cau có (*) luôn cau có mà, phì.]

(*) Mọi người xem lại chú thích "ngốc nghếch và cau có" ở chương trước nhé.

Tổng giám đốc Quý bị một người một thống điên cuồng giễu cợt: "..."

Anh nương theo động tác cô dựa vào, duỗi tay ôm cô vào lòng, tỉnh rụi đưa tay khoác lên gáy cô, nhẹ nhàng v**t v*.

Sau đó cô cảm thấy hơi nhột muốn tránh đi, anh lại đột nhiên nhéo khẽ vành tai cô, vừa như trêu chọc vừa như nuông chiều: [Cho nên giờ em mới ý thức được, đúng là ngốc nghếch mà.]

Dừng lại một lát, anh lại thản nhiên nói: [Kẻ tám lạng người nửa cân.]

Người tám lạng thống nửa cân đến giờ mới hiểu ra: [...]

Nhưng đối mặt với sự phản kích của anh, người và thống lại vô thức phản ứng hoàn toàn khác nhau.

Hệ thống: [Tức ghê, anh ấy lại châm biếm chúng ta!]

Úc Khả Khả: [Ôi, cho nên anh thừa nhận đúng là lúc đó đang ghen đúng không?]

Hệ thống phát hiện cô lại không cùng một chiến tuyến: [? Sao cô cứ không nắm được điểm chính thế!]

Xem nhẹ sự phản đối của thống, Úc Khả Khả tò mò nhiều chuyện hỏi: [Cho nên rốt cuộc anh bắt đầu yêu đơn phương em từ khi nào, bắt đầu từ khi đó hả?]

Hiển nhiên hệ thống cũng rất tò mò, thế là nghe cô hỏi vậy, nó lập tức ngậm miệng, ra vẻ thật sự chờ hóng.

Nhìn vào đôi mắt hạnh của cô ngập tràn mong chờ, Quý Cảnh Diệp thoáng dừng lại một lát rồi chợt khẽ nhếch bờ môi mỏng: [Em đoán xem.]

Úc Khả Khả: ?

Hệ thống: ?

Anh lại thế rồi! Quá đáng!

[A a a muốn biết vợ chồng họ đang nói chuyện gì ghê, chị Úc cười vui vẻ quá! (dài cổ)]

[Kề tai thì thầm, bọn họ lại còn kề tai thì thầm, ai hiểu a a a tôi quắn quéo trên giường mất rồi!]

[Sao cái khoé miệng kia đột nhiên nhếch lên thế, a a a ngọt quá!]

[Hu hu động tác tổng giám đốc Quý ôm trọn chị Úc vào lòng đó, "man" quá đi mất.]

[Giận ghê, tổng giám đốc Quý đừng nhỏ mọn vậy. Đã trên game show rồi, nhìn thế nào đó?]

[Tổng giám đốc Quý, tổng giám đốc Quý, gọi anh một tiếng anh rể, mau thả chị Úc của tôi ra nào!]

[Có phải bọn họ đang buôn chuyện hay không, hay là trêu tiếng anh rể kia của Tống Tuyền? A a a muốn biết quá đi!]

Bởi vì Quý Cảnh Diệp bất ngờ xuất hiện trong ống kính, khiến người xem phát sóng trực tiếp tăng vọt trông thấy, đồng thời đều thảo luận sôi nổi.

Thật sự trong cuộc sống bình thường, hai người họ quá kín tiếng, đến cả tin tức bọn họ kết hôn đều là do paparazzi bất ngờ biết được. Bọn họ muốn tìm nơi quang minh chính đại gặm đường rất lâu, cuối cùng đến giờ mới có cơ hội thực hiện, thật sự không thể nào không kích động được!

Thấy độ hot của phòng phát sóng trực tiếp tăng vọt, đề tài liên quan trên bảng hot search lại xuất hiện liên tiếp không ngừng, khóe miệng của tổ đạo diễn chương trình cười muốn lệch khớp hàm.

Tuy đã sớm nghĩ đến việc mời cô Úc sẽ tăng thêm độ hot cho chương trình, nhưng ai có thể ngờ được còn có bất ngờ này đâu?

Chỉ có thể hô to một câu: Chị Úc quá đỉnh!

Có lẽ là vì có sự tham gia của Quý Cảnh Diệp, hai người Tống Tuyền và Lê Hinh Nhuỵ đều có phần mất tự nhiên.

Úc Khả Khả thấy vậy bèn đề nghị cùng chơi trò chơi, sau khi kéo bọn họ chơi vài ván, quả thật hai người họ đã dần thoải mái lại.

[Tôi cười chết mất, lúc Tống Tuyền và Lê Hinh Nhuỵ căng thẳng chơi trò chơi nhất định không ngờ chị Úc đang lén dính lấy tổng giám đốc Quý đâu.]

[Không phải chứ tôi nói, con gái thật sự không ngừng làm mấy động tác nhỏ đâu. Tuy rất muốn giải thích Úc Khả Khả sợ lơ là tổng giám đốc Quý, nhưng nhìn dáng vẻ tập mãi thành quen của anh ấy... rõ ràng chính là hàng ngày rồi!]

[Hơn nữa tổng giám đốc Quý tỉnh khô ngăn cản hành động của cô ấy, thuần thục đến khiến người ta đau lòng (đùa đó)]

[Tuy vậy nhưng cảnh tượng này thật sự rất giống kiểu tôi hít mèo nhà tôi, bị nó dùng móng vuốt giữ lại và nhìn tôi với vẻ không đồng ý ha ha ha.]

[Hơn nữa khi chị Úc chơi trò chơi, tổng giám đốc ngồi ngay bên cạnh, chưa từng rời mắt khỏi cô ấy. Giống kiểu mèo của tôi và tôi lúc đi công tác về, ôi ôi, tổng giám đốc Quý à, anh yêu Khả Khả quá rồi.]

[Cứu mạng, không quay đầu được nữa! Cho nên đợi bọn họ rời đi, Khả Khả quấy rối sẽ bị anh mèo trừng phạt ư? (cười xấu xa)]

[Chỉ tưởng tượng thôi, khóe miệng tôi đã muốn nhếch lên ngoài hệ mặt trời rồi, ngọt quá a a a!]

Buổi chiều cứ thế trôi đi, Tống Tuyền và Lê Hinh Nhuỵ liên tục từ chối lời mời cùng ăn bữa tối, chuẩn bị chào tạm biệt.

Dù rằng mưa bình luận khóc lóc thảm thiết xin bọn họ đừng đi, mọi người còn chưa xem đã chuyện hàng ngày của đôi vợ chồng nhưng hai người thật sự không dám tưởng tượng hình ảnh ăn cơm cùng tổng giám đốc Quý nên vẫn kiên quyết rời đi.

Còn tổ đạo diễn có hơi tiếc nuối nhưng thấy đã quay được kha khá tư liệu sống rồi, hai người lại kiên quyết thế cũng chỉ đành đồng ý.

Ngay khoảnh khắc hai người chào tạm biệt rồi đóng cửa ấy, màn hình vô tình lướt qua đột nhiên chộp được cảnh Quý Cảnh Diệp chặn ngang ôm lấy Úc Khả Khả.

Khán giả tận mắt chứng kiến: [!!!]

A a a đừng đi mà, để chúng tôi xem xong đã!

Thế nên tổng giám đốc Quý đã nhịn lâu lắm rồi, chuẩn bị trừng phạt chị Úc thật sao?

Úc Khả Khả không biết bị nhìn thấy, sau khi được Quý Cảnh Diệp ôm vào phòng ngủ còn ôm lấy cổ anh, nhớ mãi không quên câu hỏi trước đó.

Cô kéo dài giọng: "Cho nên rốt cuộc anh yêu đơn phương em từ khi nào, lúc đó là ghen thật hả?"

Rũ mắt nhìn chăm chú vào đôi mắt hạnh lấp lánh ấy, Quý Cảnh Diệp cúi người nói gì đó bên tai cô.

Sau đó thừa dịp Úc Khả Khả ngây ra, anh lập tức đặt cô lên giường, cúi đầu hôn lên.

"Đợi, đợi đã ưm..."

Hệ thống: [Đợi đã, cho nên vừa rồi nhân vật phản diện vừa nói gì, vì sao ngay cả tôi cũng chặn!]

— Kết thúc —
 
Back
Top Bottom