Ngôn Tình Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 140: 140: Hồi Quy Cựu Lộ Chi Ngũ Khảo


Đông Phương Thiên Nguyệt yên tĩnh nằm ở đấy hơn một khắc, chờ đợi truyền tống trận hoặc cánh cửa đến tầng năm xuất hiện, những là đợi hoài vẫn chẳng thấy đâu, trong lòng liền cảm thấy miêu nị.

Nhấc lên cả người mệt mỏi, nuốt vào một dốc tăng khí đan, lại lấy ra một lọ trị thương đan ăn vào, rất nhanh đã khôi phục ba phần lực lượng, vẫn từng chút khôi phục lại.

Đông Phương Thiên Nguyệt cũng không tại chỗ bao lâu, bắt đầu đứng lên đi xung quanh tìm kiếm manh mối khảo hạch tầng thứ năm.

Nơi này cỏ cây thưa thớt, muốn tìm kiếm đồ vật quả thật rất dễ dàng, nhưng đó là khi biết thông tin về nó.

Còn nếu một chút thông tin cũng không có như nàng lúc này, quả thật chẳng khác gì mấy việc tìm kim ở đáy biển cả.

Đi loanh quanh hơn nữa canh giờ, gần như là đi hết nơi này rồi,nhưng một chút manh mối gì cũng không có.

Đông Phương Thiên Nguyệt nhíu mày, đây là cái gì tình huống a? Nàng đã bỏ qua cái gì sao? Đến cả thân cây nàng cũng đều nhìn thật kĩ, sợ manh mối được khắc trên cây, đến cuối cùng lại là không có gì cả.

Trên cỏ trên lá hẳn là sẽ không khắc đâu? khắc trên đấy thì chã khác gì muốn loại thẳng, thôi thì ban đầu không ghi danh cho luôn, cần gì cho khảo hạch làm chi! vậy nên có thể khẳng định sẽ không khắc trên cỏ trên lá đâu.

Chỗ nào tìm được nàng đều tìm cả rồi, chẳng lẽ là chôn dưới đất? Ở đây dưới đất chắc chỉ có sỏi đá thôi.

Khoan đã.....sỏi đá...đá!
Đá cũng có thể điêu khắc lên mà!
Từ đầu nàng cũng không để ý đến lắm nên bỏ qua rất nhiều tảng đá, nếu như có khắc lên thật, nàng cũng có khả năng rất cao không phát hiện!
Thạch vô tri vô giác, yên tĩnh nặng nề nằm trên mặt đất, rất không có tồn tại cảm, thường xuyên sẽ bị bỏ qua, nếu là cần thiết đánh dấu, đá cũng là lựa chọn đứng đầu của nàng!
Nghĩ đến đây, Đông Phương Thiên Nguyệt liền bắt đầu tìm kiếm lại một lần nữa, lần này lại càng chú ý trên đá hơn so với những thứ khác, dù sao thì ban nãy nàng cũng xem xét kĩ những thứ đó rồi.

Quả nhiên là nàng ý nghĩ không sai, sau hơn một khắc tìm kiếm, Đông Phương Thiên Nguyệt liền tìm được một hòn đá nằm chôn hơn phân nửa trong mặt đất, tuy bị đất che đi hết nhưng vẫn lộ ra mấy chữ nhỏ bằng hạt đậu.

Nàng thấy vậy liền đào nó lên, dùng tay phủi đi lớp bùn đất còn bám bên trên, dòng chữ liền lộ ra một cách rõ ràng:
Hồi quy cựu lộ chi ngũ khảo.

Trở về đường cũ là thứ năm khảo hạch.

Leo xuống vách núi? hai tầng khảo hạch này của nàng là cùng nhau?

Thì ra không có truyền tống trận hoặc cánh cửa xuất hiện là do hai tầng khảo hạch của nàng đều ở cùng một nơi nên vốn dĩ không cần đi đâu khác cả!
Không biết những người khác có gặp này trường hợp không?
Đông Phương Thiên Nguyệt cũng không có leo xuống vách núi liền, mà là đi xung quanh tìm kiếm một ít thảo dược, tìm được thêm một cái ao nhỏ, nàng lại tìm một số tảng đá, rửa thật sạch các bề mặt, lại rữa kĩ từng loại thảo dược.

Lại nhớ như kiếp trước, không có thiên lực, chỉ có máy móc hoặc thủ công, lúc đi rừng tìm kiếm thảo dược, nàng cùng dùng cách này.

Đầu tiên cho thảo dược lên bề mặt đá đã rữa sạch, lại lấy một khác tảng đá đặt lên trên, bắt đầu chà sát, đợi khi thảo dược đầu tiên đã nhỏ ra, nàng lại cho thêm thứ hai theo dược vào, từ từ rồi thứ ba,......!
Nàng hiện tại đang là phối trí một dạng thuốc trị thương, này thuốc kết hợp cùng trị thương đan sẽ khiến vết thương nàng nhanh hồi phục hơn non nửa thời gian nguyên bản.

Phối hảo dược trị thương, Đông Phương Thiên Nguyệt lại mở ra vải nàng quấn để bảo vệ các khớp xương lúc đầu.

Vết thương đã kết vảy, nhưng là miệng vết thương lại dính chặt vào mãnh vải, nàng hơi cắn chặt lại hàm răng, dứt khoát giật mãnh vải ra, vảy đã kết trên bề mặt vết thương liền theo đó mà bung tróc, bắt đầu có máu chảy ra.

Xung quanh vết thương vì vận động cùng va chạm nhiều mà đã sớm bầm tím, còn có miệng vết thương đầy máu, vì vải quấn đã bị bẩn nhưng vẫn quấn trong thời gian lâu khiến vết thương bị nhiễm trùng, có một chút thịt đã bị thâm đen, nhìn qua ghê rợn kinh người!
Khi đã tháo ra hết vái quấn trên người, Đông Phương Thiên Nguyệt lấy ra Kiếm Phượng, bắt đầu cắt bỏ phần thịt bị nhiễm trùng, vì kích thước Kiếm Phượng thật sự rất khó để có thể xử lý vết thương nên nàng lại càng phải cẩn thận rất nhiều, tốn gần hai khắc thời gian mới có thể cắt hết phần thịt bị nhiễm trùng, lúc đầu chưa quen còn có chút phạm vào khiến vết thương sâu hơn một chút.

Nàng cắn thật chặt hàm răng, môi cũng mím chặt đến trắng bệch, trên trán giàn giụa những giọt mồ hôi, tóc mai cũng theo đó ẩm ướt dán vào nàng thái dương cùng bên má.

Xử lý xong vết thương, nàng lấy dược đã phối hảo đắp lên các vùng vết thương, sau đó lại lấy ra trị thương đan uống vào, ngồi trên một tảng đá lớn đả toạ.

_________
Trời ơi đau tim mọi người ơi, sáng hôm nay Cà Phê vào Manga toon còn thấy tài khoản Cà Phê rất bình thường.

Xong mới nãy mình vô, cái nó đăng xuất mất rồi, bảo mình hãy đăng nhập, cái mình cũng đăng nhập.

Mà ngồi đăng nhập nữa tiếng không được, may mắn mà cuối cùng cũng ổn rồi, không là mình lên tăng xông vô bệnh viện mất????????????????..
 
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 141: 141: Chương 142


Lại quá gần canh giờ.

Vết thương trên người Đông Phương Thiên Nguyệt gần như đã hảo tám phần, nàng cũng không lại trì trệ thêm chút thời gian nào nữa, bắt đầu trở lại vách đá.

Tà váy rách theo gió lất phất cọ qua đùi nàng, tóc đen phiêu dật, ánh mắt lạnh lùng, điềm tĩnh nhìn xuống đáy vực.

Vân lượn lờ bay che đi đáy vực sâu thẳm, từ đây chỉ thấy một bạch màu sắc vòng vèo trước mắt, tựa huyền ảo vô thực.

Xoay người đưa lưng về phía vực, bàn chân đạp xuống đá tảng nhô ra, tay bám thật chặt để cơ thể không bị ngã về phía sau, Đông Phương Thiên Nguyệt bắt đầu từng bước leo xuống.

Ở bên kia, Đám người Hồng Phong học viện vẫn luôn đang theo dõi nàng, nhìn nàng vượt qua từng ải từng ải, lại nhịn không được cảm thán khen ngợi.

Nguyên Duật: "Đông Phương Thiên Nguyệt này từ đầu đến giờ, vẫn luôn đụng trúng nhất nhất khó khăn ải, mới đầu nhìn qua như khí vận thực kém, nhưng lại để cho nàng có cơ hội bộc lộ nhiều hơn người khác"
"Ngươi nói này nhưng đúng, bất quá ta thấy, khảo hạch của nàng giống như là không chỉ khảo hạch, mà còn giúp nàng có thêm cơ hội rèn giũa bản thân" Lão bà Thu Khê cũng lên tiếng.

"Cường giả thật sự vốn dĩ không sợ khó khăn, còn mong sẽ gặp nhiều cơ hổi để đột phá giới hạn của bản thân"Nguyên Duật nói xong câu này, lại nhìn sang Hàn Diễn:
"Ngươi có phải là rất ganh tị không? khảo hạch của ngươi năm đó cũng chẳng giúp ngươi rèn giũa được gì!"
"Đúng là có chút ngưỡng mộ, nhưng là không ganh tị" Tâm y từ trước tới nay, chưa từng có ai khiến nó cảm thấy ganh tị, chắc bởi tính cách của y không thích từ ganh tị này cho lắm, nếu không muốn nói là khinh thường.

Thanh Huyên lão giả cũng gia nhập thảo luận, lão ôn tồn cười nói:
"Gặp nhiều khó khăn, nàng mới nhanh chóng cường đại, ài....lại nghĩ đến ta thứ tam tôn nhi, cả ngày nếu không phải chạy đi khắp nơi gây sự, thì cũng vùi đầu vào hoạ mĩ nhân đồ, thiên phú dù hảo thực lực cũng chẳng ra sao, vật vã lắm mới bò lên được bảng Tinh Anh, tuổi cũng sắp nhị thập hàng, không biết đến bao giờ mới được như nha đầu này"
Thu Khê lão bà gõ gõ quải trận xuống sàn đá, nhìn thanh y lão giả đầy thương hại:
"Ngươi nhưng đợi không nổi đến lúc đó"

"Chậc....!không cần rõ ràng đến thế đâu a! chỉ cần hắn có một nửa trầm tĩnh sáng suốt của Thiên Nguyệt nha đầu cũng đủ làm ta mừng lắm rồi, đến lúc đó ta nhất định mở đại tiệc ba ngày ba đêm!"
"Ta nhất định đợi tiệc lớn của nhà ngươi " Nguyên Duật cũng đùa một câu.

Quay trở lại với Đông Phương Thiên Nguyệt, lúc này đã qua hơn một canh giờ, nhưng là nàng cũng chỉ mới leo xuống được một phần năm vách đá.

Vì là khi leo xuống, nàng sẽ không thể nhìn thấy đường nàng đang đi, cũng rất khó nhìn được các khối đá nhô ra, nên chỉ còn cách lần mò từ từ, kéo theo đó là thời gian thực sự tiêu hao rất nhiều, sức lực cũng tốn hơn lúc leo lên không ít!
Lý trí nàng vẫn đang vang vọng câu nói:
Nàng sẽ làm được!
Nhất định sẽ làm được!
Chắc chắn!!!

Nó còn nói với nàng rằng, đây chỉ là một chút ít khó khăn, so với việc trở thành chí tôn trên đỉnh thế giới, hay chỉ so với việc vực dậy và đưa Đông Phương Gia trở thành thế gia vọng tộc thì nó đều chỉ là con kiến.

Nếu như đến cả con kiến nàng cũng không dẹp yên được, thì những việc khác nàng làm sao có thể?
Cho dù là Hoàng Kì Uyên của kiếp trước hay là Đông Phương Thiên Nguyệt của kiếp này, đều không cho phép bản thân được quyền thất bại, kể cả có vắt cạn sức lực cũng phải thành công!
Mọi thứ suy nghĩ, mọi thứ quyết tâm, mọi thứ và mọi thứ.....như hoá thành sức mạnh tiếp thêm cho rứ chi bách hài, nàng lại vững vàng đạp xuống một tảng đá đang nhô ra, lại tiếp tục, và cứ tiếp tục.

Đông Phương Thiên Nguyệt cũng không có nhận ra rằng, bước chân nàng đã vững vàng hơn rất nhiều, tốc độ từng chút một tăng lên, dù khó có thể nhận thấy nhưng vẫn có biến đổi..
 
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 142: 142: Khảo Hạch Thứ Sáu


Bàn chân vừa chạm vào mặt đất, cơ thể cũng không còn bám vào vách núi, Đông Phương Thiên Nguyệt liền cảm nhận được một loại cảm giác sung sướng khi thiên lực trong cơ thể đã có thể xuất ra bên ngoài bao lấy trọn vẹn tứ chi bách hài.

Đó là một loại cảm giác tựa như nắng hạn lâu ngày gặp được một cơn mưa tươi mát, màu trắng ngà thiên lực từng chút một tự chữa trị vết thương trên người nàng, chẳng mấy chốc đã hoàn mỹ như chưa có gì xảy ra.

Ngẩn mặt nhìn về một phương hướng, Đông Phương Thiên Nguyệt giọng nói được thiên lực mang lên lan ra khắp nơi:
"Ta nhưng cần thay đổi tân y phục, làm phiền các vị tránh ánh mắt, ta thật không dám làm ô uế ngọc nhãn các vị"
Ánh mắt lạnh nhạt hướng vào một khoảng không trống rỗng.

Đám người học viện Hồng Phong vừa nghe xong liền có chút giật mình, Thu Khê lão bà nhịn không được lên tiếng:
"Nàng vậy mà lại biết?!"
"Chúng ta trước hết tạm thời đóng lại mặt này thủy kính, đợi lát sau nàng đổi cái tân y phục hoàn chỉnh, tự khắc nói cho chúng ta, khi đó hãy lại mở lên" Thanh y lão giả sau khi kinh ngạc xong lại nói.

"Hảo, chúng ta đóng lại sau, ngươi truyền âm thông báo nàng một tiếng, để nàng biết chúng ta đã đóng lại thủy kính"Nguyên Duật lão giả cũng gật đầu thuận theo ý lão.

"Cứ giao cho ta" Thanh Huyên nói xong, xoay người đóng lại mặt thủy kính ở phía Đông Phương Thiên Nguyệt, sau đó lại truyền âm một câu:
"Ngươi cứ yên tâm thay đổi xiêm y, chúng ta đã đóng lại chỗ ngươi một mặt thủy kính.

Nghe xong lời này, Đông Phương Thiên Nguyệt cũng không du dự nhiều, lấy ra một bộ bạch y, bắt đầu thoát y thay đổi.

Sở dĩ nàng có thể không lo lắng bị nhìn trộm như vậy vì nàng biết thừa, thể nào đám người Phong Lam Thiên cùng Bạch Hoài cũng là luôn nhìn nàng từ lúc bắt đầu đến giờ, bọn hắn cũng sẽ nghe được lời nàng nói.

Và nàng thừa biết, căn bản Phong Lam Thiên sẽ không để đám người học viện Hồng Phong nhìn trộm, cũng sẽ không để Bạch Hoài nhìn, và đương nhiên Bạch Hoài cũng sẽ không để hắn nhìn, nàng không cần lo lắng về hai người này, hai người này tự khắc sẽ kiềm chế lẫn nhau thôi!
Còn về Hàm Nhất, hắn dám nhìn sao? trừ phi hắn không sợ Phong Lam Thiên xé xác hắn, không sợ bị Điệp Y xa lánh.

Tuy rằng Đông Phương Thiên Nguyệt vẫn còn nhớ rõ mồn một cảnh Phong Lam Thiên cùng nữ nhân khác cười nói vui vẻ, nhưng nàng vẫn có một loại tin tưởng rằng, hắn vẫn có một phần nào đó là yêu nàng.

Thay đổi một thân y phục, nàng cảm giác mình sống lại rồi, sự sạch sẽ ưa thích của nàng lại trở về rồi!
Thay xong, nàng lại ngẩn mặt nhìn về phương hướng ban nãy, cất giọng thông báo: "Ta đã xong, có thể lại quan sát rồi"
Nói xong, nàng tiến đến cánh cửa nối tiếp tầng sáu đã xuất hiện tự nãy giờ, tư thái nhẹ nhàng mở cửa bước qua.

Vừa tiến vào liền có một trời tuyết trắng đập vào mắt nàng, xung quanh chỉ có tuyết và tuyết, trắng xoá đầy trời tạo nên một bức hoạ màu trung tính không sắc độ, gió rét như đao lạnh lẽo khứa qua nàng da thịt, đau buốt.

Đây là cái gì khảo hạch?!! đích thị là nàng hoang mang nhất một tầng khảo hạch, thật không biết phải làm gì trong một trời tuyết như này a!
Cái này tầng khảo hạch được cái gì cơ chứ?! là một câu hỏi, cũng là một câu mắng thầm.

Lại cẩn thận quan sát, năm lần bảy lượt, cuối cùng vấn đề nằm ở đâu?
Lần thứ chín quan sát, nàng cuối cùng có phát hiện, tuyết rơi vào vai nàng, rơi lên tóc, vừa chạm liền tan, không đọng một chút vết tích......!
Cuối cùng điều này liên quan gì đến khảo hạch lần này và, chờ đợi Đông Phương Thiên Nguyệt sẽ là dạng gì thử thách?
Nàng không biết, nhưng.....nàng không sợ!.
 
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 143: 143: Khảo Hạch Thứ Sáu Tiếp


Bàn tay nâng lên, Đông Phương Thiên Nguyệt định bắt lấy một hạt tuyết đang rơi, lúc tay nàng sắp chạm đến rồi kia hạt tuyết, nó liền như kì tích tan ra thành dịch thể dạng, chớp mắt lại tan biến không còn gì.

Nàng lại thử vận chuyển thiên lực tạo thành bàn tay hình dáng, lần nữa thử chạm vào những hạt tuyết kia, lần này quả thật có khác biệt, tốc độ tan biến của chúng nó còn nhanh hơn ban nãy!
Nàng hơi khom người, sau lại quỳ xuống một chân, bàn tay muốn nắm lấy một nắm tuyết dưới chân, nhưng dường như có một loại màng chắn vô hình che phủ bên trên.

Bấy giờ Đông Phương Thiên Nguyệt mới để ý đến, chân nàng cũng là không có thật sự đứng trên tuyết, mà dường như là đứng trên tấm màng chắn kia, vẫn có một khoảng cách nhất định với bề mặt tuyết bên dưới.

Chạm không được.......!
Có lẽ nào.....khảo hạch lần này là muốn nàng bắt lấy tuyết mà nó vẫn còn nguyên hình toàn vẹn?
Ánh mắt nàng hơi dịch, liếc nhìn xung quanh một vòng, mày có hơi nhíu lại, lẩm bẩm......nên làm gì đây?
Qua đi hoang mang khắc kia, Đông Phương Thiên Nguyệt bắt đầu bình tĩnh suy nghĩ, da thịt chạm vào không được, thiên lực lại càng không, y phục cũng là không thể, vậy những thứ khác?
Bình sứ có thể sao? Nàng trên người chính là không lúc nào thiếu vắng bình sứ, dường như mọi Đan Dược Sư đều là như vậy, không chắc có được không, nhưng nàng vẫn là tình nguyện đi thử.

Kết quả khiến nàng có chút thất vọng, nhưng cũng không bất ngờ lắm, thất bại.

Lại thử với một cái bình gỗ, lại là kết quả như cũ, thất bại.

Lại tiếp tục với một cái tiểu chung chất liệu là cẩm thạch, vẫn thất bại.

Đông Phương Thiên Nguyệt liên tục thử với tất cả những chất liệu nàng có mang theo, tất cả đều thất bại.

Phượng Kiếm là thứ duy nhất nàng chưa có thử qua, có lẽ sẽ không được, bản thân nó mang theo lửa của phượng hoàng tộc, tuyết thông thường còn không chạm đến được, huống hồ thứ tuyết tay chạm còn tan như này!
Tuy nói vậy, nhưng là nàng vẫn thử một, quả nhiên như nàng dự đoán, còn chưa kịp chạm đến Phượng Kiếm liền tan mất không thấy đâu.

Đây là cái gì khảo hạch đây? Ý chí? hay là thiên phú? Vẫn là tâm ma?
Là ý chí? không bỏ cuộc? không tính khả quan lắm, tứ và ngũ tầng nàng đã khảo quá ý chí về cái này vấn đề rồi, khả nàng sẽ không lại khảo cái này sự.

Với lại, trong hơn hai canh giờ, nàng đã liên tục thử với mọi chất liệu, cũng vắt óc nghĩ đủ cách, còn chưa cho thấy không bỏ cuộc sao?
Là tâm ma? đây là dạng gì tâm ma a?
Cảm giác của nàng nói rằng ý chí và tâm ma có vẻ như thực không giống.

Khả năng là khảo hạch thiên phú, là liên quan đến khả năng của thiên lực sao? ban nãy khi làm thử nghiệm, Đông Phương Thiên Nguyệt có phát hiện được rằng, vật nào mang càng nồng đậm thiên lực, tốc độ tan của tuyết khi chạm vào nó càng nhanh.

Vậy là khả năng của thiên lực? có lẽ nàng nên thử, thử mới có thể kết luận.

Đông Phương Thiên Nguyệt ngồi ở đả toạ trạng thái, trong cơ thể từng luồng thiên lực dường như luân chuyển nhanh hơn, bắt đầu tuôn trào ra bên ngoài bao lấy cả cơ thể nàng, tạo thành một vầng sáng trắng bao lấy tứ chi bách hài.

Thần thức nàng có thể cảm nhận rõ ràng, xung quanh nàng đã không còn một hạt tuyết nào, bởi vừa rơi xuống cách hỗn độn thiên lực khoảng chừng năm phân liền bắt đầu tan biến không còn một mảnh.

Đông Phương Thiên Nguyệt cần thiết phải tìm ra cách để thiên lực có thể trộn lẫn vào làn tuyết, khi đó nàng mới có thể tìm được mối liên kết giữa thiên lực với tuyết, sau đó có thể nàng sẽ bắt lấy được chúng bằng thiên lực.

Nhưng ngồi đó hơn nữa canh giờ, nàng thật sự vô pháp khiến hỗn độn thiên lực len lỏi vào làn tuyết, hễ thiên lực đi đến đâu, tuyết liền không có.

Chẳng lẽ nàng nghĩ sai sao? nàng nên làm gì đây?.
 
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 144: 144: Khảo Hạch Thứ Sáu Cuối


Trong đầu Đông Phương Thiên Nguyệt bấy giờ, tồn một cái táo bạo ý tưởng, nàng không biết nó có bao nhiêu phần khả năng thành công, nàng chỉ biết là phải thử mới có xác định được.

Thiên lực trắng ngần vốn tán ra xung quanh trung không gian lại bắt đầu lấy thân thể nàng làm điểm tụ, từ từ thu vào.

Qua hơn một khắc, xung quanh cơ thể nàng đã không còn một tia hỗn độn lực lượng, trong kinh mạch toàn thân cũng không còn lại bao nhiêu, tất cả đã sạch sẽ rút về nàng đan điền.

Tuyết nơi này mới bắt đầu chạm được đến nàng tứ chi bách hài, nhưng lại rồi vẫn là như cũ, tan biến ngay tức thì.

Đông Phương Thiên Nguyệt nhắm nghiền đôi mắt, tinh thần tập trung hết mức, cố gắng cảm nhận xúc cảm khi tuyết rơi chạm vào nàng trắng nõn nà làn da.

Mãi đến không biết đã qua bao lâu, nàng mới có thể bắt được quỷ đạo của tuyết, có thể cảm nhận rõ ràng hơn cái lạnh khi tuyết chạm vào làn da, bước đầu kế hoạch đã có bước tiến triển tốt, trong lòng nàng lại có thêm một phần vui sướng.

Đông Phương Thiên Nguyệt trích ra một sợi tinh thần lực, sợi tinh thần lực như hoá thành một Đông Phương Thiên Nguyệt thu nhỏ, đứng trên làn da nàng chờ đợi, đợi tuyết gần chạm đến da liền bắt đầu xông ra khiêu khích tuyết phiến vừa rơi xuống kia, sau liền chạy một mạch vào bên trong kinh mạch, theo hướng xuống đan điền.

Không rõ tuyết phiến kia có không linh trí, thế nhưng thật sự có một phần khí lạnh từ nó đuổi theo Đông Phương Thiên Nguyệt thu nhỏ, chạy thẳng vào nàng kinh mạch, đuổi tới tận đan điền.

Vừa đến gần đan điền, kia hạt khí lạnh dường như cảm thấy không đúng,cũng là cảm nhận rõ ràng tồn tại của thiên lực, liền bắt đầu muốn quay đầu bỏ chạy.

Nhưng nàng sao có thể cho nó chạy? ngay lập tức, trong đan điền thiên lực vốn đang dịu ngoan liền như bày bố thiên la địa võng, bao phủ hết tốt thảy lối đi của tia khí lạnh kia, sau liền từng luồng thiên lực bắt đầu lao lên thử cắn nuốt nó, nhưng dù chỉ có một tia khí mỏng manh cũng đủ khiến nàng tốn đqau đó cả khắc mới có thể cắn nuốt hoàn toàn!
Hấp thu hết tia khí lạnh kia, thiên lực nàng cũng là chưa có gì thay đổi, nhưng tự đáy lòng linh cảm mách bảo với Đông Phương Thiên Nguyệt rằng nàng đang đi đúng hướng.

Lại lặp lại quá trình này, ước chừng hơn hai mươi lần thì thiên lực nàng cũng có sự thay đổi nhẹ, vẫn trắng ngần như thế nhưng lại mang theo một chút xúc cảm lạnh lẽo.

.

Truyện Đô Thị
Tốc độ cắn nuốt từng tia khí lạnh cũng đã nhanh hơn ban đầu rất nhiều, làm đến là thuận tay.

Đông Phương Thiên Nguyệt phát hiện, càng hấp thu, cơ thể nàng cũng càng có sự thay đổi, như lại được cải tạo một lần nữa, thử hỏi ở này phiến đại lục, có mấy người chưa đầy mười ba tuổi đã trãi qua biết bao lần cải tạo thân thể như này? nói ra không biết sẽ khiến bao người ganh tị ngất a!
Nàng lại thực hiện quá trình cáng nuốt cả trăm lần, đến khi nàng thiên lực đã đạt cái lạnh buốt nhiệt độ, Đông Phương Thiên Nguyệt mới bắt đầu lại xuất thiên lực ra bên ngoài, bắt đầu tán vào trong không gian, thiên lực lúc này đã là dễ dàng chạm vào từng phiến tuyết trắng tinh, tuyết cũng không lại tan biến liền như trước.

Bất quá còn chưa được một chung trà thời gian, kia hạt tuyết lại bắt đầu chậm rãi tan ra.

Đông Phương Thiên Nguyệt lần này chính là sử dụng một cái khác phương pháp, không có lại dụ dỗ nó cào cơ thể mới cắn nuốt, mà là điều khiển thiên lực bao phủ lấy những hạt tuyết đang phấp phới bay, nhân lúc nó còn chưa tan biến liền hấp thu cắn nuốt.

Ban đầu nàng còn chưa hấp thu được hết thì chúng đã tan ra, qua tầm hai khắc, nàng mới có thể hấp thu được hết trước lá nó tan biến.

Lại tiêu tốn hơn nửa canh giờ, cuối cùng thì bây giờ nàg đã có thể bắt lấy được tuyết một cách toàn vẹn!
Sở dĩ nàng nghĩ đến cách này, chính là vì nàng nhớ đến, nàng hỗn độn thiên lực là một cái dạng đặc thù thiên lực, có thể hấp thu các dạng nguyên tố để tiến hoá, sau tiến hoá chính là có thể tự do điều khiển này loại thuộc tính.

Tuy đã cắn nuốt một lượng lớn khí lạnh cùng băng tuyết, nhưng Đông Phương Thiên Nguyệt vẫn cảm thấy rằng chúng còn chưa đủ để nàng thiên lực tiêns hoá, mới chỉ đủ làm cái nền bên dưới để về sau khi nàng cắn nuốt băng thuộc tính sẽ dễ dàng hơn mà thôi.

Nàng cũng là cảm nhận lần cải tạo thân thể ban nãy kì thực vẫn chưa hoàn thiện, có lẽ nàng cần một cơ hội để hoàn toàn tiến hoá nàng thiên lực, cũng là hoàn thiện cho xong này lần cải tạo thân thể nga..
 
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 145: 145: Đệ Nhị Tầng Khảo Tâm Ma Đầu


Dưới chân tấm màn ngăn cách cũng đã không còn, bạch hài chạm vào mặt tuyết có xột xoạt nho nhỏ, đồng thời trước mắt cũng xuất hiện một cánh cửa, cánh cửa đến tầng thứ bảy khảo hạch.

Vượt qua cái thứ sáu tầng khảo hạch, cũng đồng nghĩa nàng đã có thể vượt qua khảo hạch ở Thất Tháp, về sau khảo hạch cũng chỉ là để nàng chiếm ưu thế cho kì chiêu sinh của học viện Hồng Phong lần này mà thôi.

Bất quá, này Thất Tháp bên trong khảo hạch đối với nàng hiện tại cũng là một cơ hội rèn luyện, nên những tầng sau nàng vẫn thực tập trung mà vượt.

Qua hai ngày, Đông Phương Thiên Nguyệt đã đến được tầng thứ mười, vừa bước vào tầng mười, nàng liền cảm thấy giống y đúc tầng một, tâm nàng vang lên, là tâm ma khảo hạch!
Sau tầng thứ nhất, cũng đến tận tầng này nàng mới lại gặp lại tâm ma khảo hạch, từ thứ hai tầng đến thứ chín tầng, tất cả đều là ý chí cùng thiên phú khảo hạch, nàng cũng đã có linh cảm rằng tầng này sẽ đụng phải tâm ma, thật không ngờ lại đúng là thế.

Bên kia, đám người Hồng Phong học viện hầu như tâm thần đều chú ý đến Đông Phương Thiên Nguyệt, chỉ lâu lâu mới nhìn sang người khác, bởi nàng thể hiện thực quá khiến bọn hắn kinh ngạc mà cảm thán, đúng là nhân trung long phượng!
Ngoại trừ nàng trong lần này có xuất sắc biểu hiện vẫn còn không ít người, nhưng đó là do đại đa số trung bọn họ đều gặp khảo hạch không quá khó, mới có thể một đường thuận lợi chạy đến hiện tại, người khảo hạch khó mà vẫn xuất sắc vượt qua thì phải nói là trăm người mới có một.

Cũng là xuất sắc trong khó khăn khảo hạch, nhưng bọn họ hầu như tâm tính còn chưa đủ ổn định, mỗi lần vượt qua một tầng khảo hạch thì đầu lại ngẩng đến chỉ thấy trời, dù sao thì bọn họ cũng chỉ là thiếu nữ thiếu niên chưa va chạm với cái khắc nghiệt của cuộc đời.

Vì thiên phú hảo mà được gia tộc sủng trong lòng bàn tay, nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, tâm tính sao có thể trầm tĩnh?

Đông Phương Thiên Nguyệt lại khác, kiếp trước nàng vượt qua nỗi đau mất gia đình, vượt qua khó khăn khi còn ngồi trên ghế nhà trường đã phải tiếp nhận tập đoàn, vượt qua những lời chỉ trích của cổ đông khi có những kế hoạch thất bại, vượt qua tình cảm đơn phương đến ngu đần, nàng cũng đã vượt qua nỗi đau bị người mình yêu đâm một nhát dao vào ngực.

Kiếp này, nàng đã từng bị ám sát, từng phải giãy dụa trên lằn ranh sinh tử, từng vết thương chi chít trên người, từng chịu bao nhiêu đau đớn trong những lần cải tạo thân thể, từng đổ bao nhiêu mồ hôi khi rèn luyện, máu lẫn mồ hôi đều đã đổ không ít a!
Trãi qua bao nhiêu sóng gió như thế, nàng tâm thái sao bọn hoàng khố ngậm thìa vàng sinh ra có thể so sánh?
Thanh Huyên càng xem càng hài lòng, khoé miệng cười ngoác tới mang tai, nhịn không được vỗ đùi nói:
"Ánh mắt ta quả nhiên tinh tường, nàng như thế ưu tú, về sau nhất định có thể trở thành cường giả trên đỉnh nhân sinh, tiền đồ làm sao cũng không đo lường được!"
Hàn Diễn cũng thực thưởng thức nàng, nếu có thể trở thành bằng hữu....!quả thực không tồi.

"Chúng ta ở đây nói cũng chẳng nói được gì, thiên tài chết trẻ còn thiếu sao? nếu cường giả trên kia biết được sự tồn tại của nàng có thể ảnh hưởng địa vị họ, còn để nàng tiếp tục phát triển sao?" Thu Khê lão bà vừa nói, những người còn lại đều bắt đầu trầm mặt, những đôi mắt nhìn nhau, không gian bỗng chốc yên ắng lạ kì.

Một góc nào đó, đoạn trò chuyện của đám người học viện Hồng Phong hoàn chỉnh đi vào tai Phong Lam Thiên, hắn lại nhìn nàng qua thủy kính nghĩ ngợi, với hắn thực lực hiện tại, vẫn có thể bảo vệ che chở cho nàng, không có mấy người có thể động đến nàng, nhưng khi đối mặt với cường giả danh chấn của Huyền Hạo đại lục như Phong Kỉ Văn hay Kiều Dung, hay là Mộc Thần Tộc, Cổ Long Tộc,......quả thật là chỉ như một cái bánh mặc người xâu xé, nghĩ đến đây, lòng hắn lại kiên định thêm,hắn nhất định phải mạnh mẽ hơn nữa, mạnh đến nổi mà ai cũng phải kiêng dè hắn, mạnh đến hắn đủ năng lực cho nàng một cái nàng muốn cuộc sống thì thôi..
 
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 146: 146: Đệ Nhị Tầng Khảo Tâm Ma Tiếp


Quay trở lại với Đông Phương Thiên Nguyệt, như cũ nàng lại tiến vào không gian ảo cảnh.

Lần này, lại vẫn là nàng cái kia thế giới ảo cảnh, Đông Phương Thiên Nguyệt hơi giật mình, song lại có thể ngờ ngợ đoán được này ảo cảnh diễn ra cái gì.

Đây là một ngọn đồi nhỏ, bên trên xây lên một ngôi nhà gỗ nhìn qua rất thơ, bên hiên còn trồng một giàn hồng leo đang nở rực rỡ, dưới mái hiên là một bàn trà nhỏ, bình trà còn nghi ngút khói, làn khói vòng vèo uốn lượn theo làn gió, làm khung cảnh trở nên ấm áp hơn.

Đây là Hoàng Kì Uyên khi còn nhỏ, xem qua một bộ phim, trong một phân cảnh có một bối cảnh như này liền rất thích, ba cô liền dựa theo đó mà xây dựng một ngôi nhà, này ngôi nhà cách nội thành hơn hai km.

Mỗi cuối tuần gia đình cô thường đến đây, cùng nhau trồng hoa, cùng nhau nhổ cỏ, cùng nhau nấu ăn, hôm nào mưa lại cùng ngồi dưới mái hiên ngắm mưa và uống trà, thêm một bản nhạc ballad nhẹ nhàng du dương, hạnh phúc biết mấy.....!
Trong ngôi nhà trước mắt lúc này vang lên vài tiếng cười êm tai hiền diệu của một người phụ nữ, tiếng cười hiền của một người đàn ông, và tiếng nói của một cô gái.

Từ sau khi gia đình gặp biến cố, Hoàng Kì Uyên đã không một lần trở lại nơi này, bởi vì nơi đây toàn chứa đựng những kí ức hạnh phúc nhất của gia đình cô, đầy ấp hình ảnh tươi đẹp về một cuộc sống hoàn mĩ.

Chỉ cần nghĩ đến nơi đây, cô thật không sao kìm được nước mắt, nỗi nhớ ba mẹ khiến cô không thể đứng nổi.

Cô không dám đối mặt với những kí ức này, luôn đè nén chúng vào đáy lòng, ép bản thân không nghĩ đến chúng nữa.

Không ngờ hôm nay, lần nữa lại thấy khung cảnh này, tâm nàng đã không đau như cô của trước đó, phải nói là không đau như cô nghĩ mới đúng.

Là do nàng bây giờ lại có một gia đình, lại có phụ có mẫu, còn có ca ca thương yêu, vết thương đó đã được xoa dịu dần từ lúc nào không hay, nước mắt cũng không có rơi, trong lòng chỉ buồn rầu và nhoi nhói một chút thôi.....?

Hay là vì nàng giờ đã chững chạc hơn, đã mạnh mẽ và dũng cảm hơn, nên mới có thể bình tĩnh đối diện với những kí ức này?
Chậm rãi bước đến này ngôi nhà, nàng không bước vào, chỉ lẳng lặng đứng bên ngoài, nhìn mọi thứ qua khung cửa sổ và nghe bên trong cuộc trò chuyện.

Tiếng cô gái vang lên, không có sự non nớt của trẻ con, không có sự trong trẻo của thanh xuân, chỉ có sự êm nhẹ và trưởng thành, nàng nhận ra, đây là giọng nói của Hoàng Kì Uyên năm hai mươi lăm tuổi.

Đây là chấp niệm trong lòng nàng trước khi chết, ba mẹ vẫn khoẻ mạnh bình an bên cô.

"Ba mẹ, con vừa sắp xếp một chuyến nghỉ dưỡng ở Ha Oai, tuần sau chúng ta cùng nhau đi nhé!"
Tiếng nói hiền từ của người đàn ông trung niên vang lên, gương mặt ông tuy đã có nếp nhăn nhưng vẫn đầy xán lạn, ánh mắt ông sáng ngời đầy anh minh, khí chất phong trần sương gió càng làm ánh mắt người khác phải dừng lại: "Được, nếu đã đi nghỉ dưỡng thì vài ngày nữa ba phải đưa mẹ con đi mua sắm, mỗi lần đi du lịch mẹ con lại cứ muốn mặc đồ mới"
Trong lòng Hoàng Kì Uyên, ba cô vẫn luôn là một hình tượng tuyệt vời như thế! thể như rằng trong cả thế giới, ông là người đàn ông mạnh mẽ nhất, là người cái gì cũng giỏi, cũng là người tình cảm nhất, tinh tế và biết quan tâm.

Quá hoàn mỹ để diễn tả một con người!.
 
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 147: 147: Đệ Nhị Tầng Khảo Tâm Ma Cuối


Tiếng nói Hoàng Kì Uyên lại vang lên: "Xem kìa, xem ba thương mẹ chưa, thật hâm mộ chết con rồi!"
"Con đi cùng ba mẹ không? cũng lâu rồi con không có bồi mẹ cùng nhau mua sắm, hôm bữa mẹ đi trung tâm thương mại thấy mẫu váy kia đẹp lắm, liền nghỉ con mà mặc lên ắt sẽ là đại mĩ nhân cho mà xem" Giọng nói thương yêu của người phụ nữ trung niên cũng lại vang lên, mái tóc đen trắng đan xen hai màu cho thấy người đã già, nhưng gương mặt vẫn lộ rõ nét yêu kiều, khoé môi kia cười lên thật xinh đẹp! đôi mắt ngập tràn ôn nhu khiến Đông Phương Thiên Nguyệt có chút chìm đắm, nàng thật muốn là "Hoàng Kì Uyên" đang được ngồi ở bên trong kia, sẽ hạnh phúc lắm!
Đứng bên khung cửa sổ hồi lâu, ý thức rõ ràng biết được, đây chỉ là một cái ảo cảnh không hề có thật, nhưng tâm nàng lại không nỡ phá đi, thật khó khăn......!
Lúc này giọng Hoàng Kì Uyên cũng vang lên đáp lại: "Ay dô, con làm sao nỡ phá thế giới hai người của ba mẹ chứ, con mà đi cùng chắc hẳn con sẽ là cái bóng đèn sáng nhất ở đấy luôn, nên thôi con vẫn là nên đi gặp đối tác thì hơn"
Một cách từ chối khéo, ý bảo cô đã có lịch đi gặp đối tác, không thể đi cùng hai người được, hai người họ vừa nghe cũng đã hiểu, nên không lại nói về vấn đề này.

Người phụ nữ lại nói: "Con gái mẹ xinh đẹp như thế này, cớ gì còn chưa có đem về cho mẹ một chàng rể thảo a?"

"Mẹ này....."
"Ba mẹ cũng chỉ muốn con có một gia đình hạnh phúc thôi, ba mẹ thật không mong muốn con phải cô đơn nữa, có một người tri kỷ bên mình mới hiểu được thế giới này tươi đẹp rực rỡ ra sao"
Đông Phương Thiên Nguyệt ở ngoài cửa hơi ngẩn người, cả cơ thể dựa vào vách gỗ, đôi mi khép hờ, lập lại: "Có một người tri kỷ bên mình mới hiểu được thế giới này tươi đẹp rực rỡ ra sao"
Trong đầu nàng bất chợt thoáng qua một bóng dáng, đôi mắt huyết sắc nhu tình, mái tóc đỏ thẳng tấp buông xuống ngang eo, khi có kim sác mặt nạ thì quý khí bí ẩn, khi tháo bỏ mặt nạ thì mỹ mạo soái đến làm người nhìn không tự chủ được tim đập nhanh.

Hình ảnh này, vụt qua rồi lại bị đè nén xuống.

Đông Phương Thiên Nguyệt yên tĩnh đứng như thế hai canh giờ, cuối cùng vẫn phải là ra tay, Phượng Kiếm theo ý niệm nàng mà xuất hiện, trước khi phá hủy đi này ảo cảnh, môi nàng còn mấp máy một câu:
"Ba mẹ à, hai người không cần lo lắng cho con, con sẽ rất ổn, sẽ hạnh phúc, nhưng mà tìm một người tri kỷ thì có lẽ sẽ không"
Ngọn lửa rực trời theo Kiếm Phượng chém ra mà phá ta không gian, đồng thời cánh cửa đến khảo hạch tầng tiếp theo cũng mở ra.

Ban nãy khi ánh lửa đầy trời, mi mắt của ai đó có nước, và lòng của một ai đó cũng đau.....!
________
Góc tâm sự của Cà Phê🙁 chuyện có thật và có hơi kinh dị, ai sợ ma thì bỏ qua nha)

Ôi mọi người ơi, nay Cà Phê với anh họ mình xuống nhà người chị họ con của bác ba mình, có 2 người anh họ, mình với người chị họ đó, 4 người ngồi nói chuyện.

Anh mình thì đi làm xa lâu lâu mới về một lần, nên 4 người ngồi nói rất nhiều chuyện trên trời dưới đất, trong lúc bọn mình đang hăng say kể chuyện thì bác ba gái mình đang ở trong phòng mới hét lên:
"Áaaaaa".

Đam Mỹ Hài
Sau đó, mình loáng thoáng nghe được bác ba gái mình nói mấy câu gì đó, nghe rợn cả người:
"Cái xác này tao giữ dữ lám mới được tới bây giờ.....!bữa nào tao đem cái xác này đi...."
Lúc này bác ba trai mình đi vào trong, nói gì đó mình không nghe được, hai người lúc này nói chuyện nhỏ, mình cách cũng xa nên nghe không được.

4 anh em bọn mình cũng im lặng, xung quanh bắt đầu yên tĩnh, sau một lúc thì bọn mình thấy không có gì, cũng lại bắt đầu kể chuyện.

Cái anh mình bất chợt kể đến chuyện của một người chết ở con sông gần nhà mình, người đó tên Sơn và mọi người hay gọi là ông Sơn, ông này 8 năm trước vào buổi tối đi nhậu say về thì té sông chết, sau mấy ngày thì anh mình đạp xe đi học về ngang phát hiện cái chân ông Sơn nổi trong đám lục bình, chân lúc đó đã phình to, trắng bệch.

Anh mình kể ban đầu anh mình nhìn phớt ngang cũng không biết đó là gì, nhìn kĩ lại mới thấy rõ.

Cái lúc này bác ba gái mình lại hét lên: "Áaaaaaaaaa".
 
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 148: 148: Tầng Khảo Hạch Cuối Cùng Đầu


Thoáng chốc, Đông Phương Thiên Nguyệt đã đến khảo hạch tầng cuối cùng, hện tại bên trong Thất Tháp đã không còn bao nhiêu người, đại đa số đều đã ra ngoài cả rồi.

Có người vượt qua sáu tầng khảo hạch thì cười rõ là vui vẻ, người không vượt qua thì sắc mặt u sầu, cũng có người vượt đến tầng chín tầng mười, cho rằng chính mình là thiên tài tuyệt thế, dạng này mặt hếch đến trời.

Có người người đầy thương tích, có người thì trọng thương, có người lại may mắn hơn, trên người thương thế cũng ít hơn.

Bên ngoài Thất Tháp đầy tiếng tranh luận, ồn ào đến choáng ngợp.

Bên trên đài cao, Thanh Huyên nhìn châm chú bóng lưng nữ tử bạch y qua Thủy kính, lâu lâu còn hài lòng mà gật gật đầu, nhìn thấy nàng bước vảo cửa cuối cùng, đồng tử đều đã ánh lên sự hài lòng.

Hàn Diễn đứng bên cạnh lên tiếng:
"Khảo cuối cùng này của nàng, cũng chỉ còn lại tâm ma khảo, lần này sẽ không dễ dàng qua như những lần trước nữa, khảo tâm ma ở cửa cuối cùng, có thể thấy được cái này ý niệm của nàng, đang là thứ chấp niệm lớn nhất"
"Đúng vậy, cái tâm ma khảo ở tầng một chắc chắn không bằng này tầng chấp niệm, so sánh ra có khi một là ngự tại thiên, một lại là lạc vực thâm, huống hồ cái tầng khảo tâm ma cuối cùng cũng không phải đơn giản như những lần trước, mà tầng này......."Thu Khê lão bà cầm quải trượng hơi hạ giọng nói, trong lòng lại ánh lên tia mong đợi.

Bên trong Thất Tháp, ở đỉnh Tháp.

Đông Phương Thiên Nguyệt bước chân giẫm lên mặt đất, nơi này tựa bồng lai tiên cảnh khiến người người say mê.

Cánh tiên hạc bạch sắc vỗ đập bay ngang làn mây, mây trắng hạc cũng trắng, cứ như hoà và làm một.

Kiến trúc cung đình cao ngự trên một tảng thạch lơ lửng giữa trời, khói sương lượng lờ mờ thân ảnh.

xung quanh kia tẳng thạch vẫn còn vô số tảng thạch cũng lơ lửng trung thương khung.

Một dòng nước từ thạch tảng cao nhất hạ xuống một tảng đá bên dưới, từ tảng đá đó lại đổ xuống tảng đá thấp hơn gần đấy, tạo thành một con thác.

Bầu trời ánh lên ánh sáng thất sắc, hệt như tâm màng bằng lụa treo trên trời đang rũ xuống nhân gian.

(Kiểu như Cực Quang ấy mọi người, gần giống như này:
Mà nó nhạt hơn trong ảnh nha.)
_____________
Góc tâm sự của Cà Phê🙁Tiếp câu chuyện còn đang dang dở ở chương trước nha mọi người)
Tiếng hét của bác ba gái còn lớn hơn ban nãy, lại bắt đầu nói những câu nói khiến sống lưng Cà Phê lạnh băng:
"Giữ được thì giữ không giữ được thì để tao đem cái xác này đi......để tao rời đi cái trần gian này đi....."
Vừa nói bác ba gái mình còn vừa khóc, bác ba trai mình mới lại vào nói gì đó.

Bên ngoài chị họ mình mới nói:"Cái chuyện này như cơm bữa thôi, mà có bác ba trai mày ở nhà nói chuyện một hồi rồi đi, chứ mà gặp hôm bác ba gái mày bị nhập mà không có bác ba trai mày ở nhà thì cũng sợ thật"
Chị họ mình còn kể, anh hai của bà ấy cũng tức là anh họ mình, đêm giao thừa năm nào về nhập cả, cái anh họ này của mình là năm 19 tuổi mất do ung thư máu, đến nay cũng lâu lắm rồi, mình cũng đã không nhớ rõ mặt anh ấy nữa rồi.

Thì lại ở lại một hồi, anh họ mình cũng chở mình về, trên đường anh mình còn sợ ma cứ hát nghêu ngao thôi cứ hát " chúng ta không thuộc về nhau....chúng ta không thuộc về nhau" sau còn niệm kinh rồi cầu tổ tiên gì đó nữa chứ, còn kêu mình hát chung nữa ????????????????.

Cái tới một đoạn lộ vừa vắng vừa tối, có cái nhánh cây rũ xuống trúng nón bảo hiểm mình, cái mình mới: "Ấy ấy, vướng cái đầu rồi" cái anh mình lại bắt đầu gào thét: "Chúng ta không thuộc về nhau"????????????????.
 
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 149: 149: Tầng Khảo Hạch Cuối Cùng Tiếp


Đông Phương Thiên Nguyệt có chút hồ nghi, chẳng phải tầng cuối cùng này nàng chỉ còn tâm ma khảo hạch sao? vậy ảo cảnh sao còn chưa mở ra?
Hai lần trước ảo cảnh mở ra nàng đều có cảm giác được, còn lần nàng nàng hoàn toàn không có cảm giác gì a!
Hơn nữa, nơi này là nơi nào đây? nàng nhưng là chưa từng suy nghĩ gì về một thế giới giống thế này cả!
Chẳng lẽ nàng khác những người khác sao?
Đông Phương Thiên Nguyệt chậm rãi bước về phía trước, thiên lực trong cơ thể bắt đầu vận hành, bàn chân một dẫm, nàng liền đứng lên một thạch tảng đang lơ lửng gần đấy.

Gót chân vừa chạm đất, một giọng nói quen từ phía sau lưng nàng truyền đến:
"Nương tử, ngàng đi đâu vậy? ta cùng Thiên Sơ tìm nàng thật lâu nga"

Cơ thể nàng thoáng cứng đờ, song lại nhanh chóng trở lại bình thường, ngoái đầu về sau nhìn người đang đạp không bay đến.

Không thể ngờ được, hắn lại là tâm ma khảo hạch của nàng!
Tự bao giờ rồi? hắn trở thành tâm ma của nàng tự bao giờ rồi? nàng thật không biết tự bao giờ hắn đã đi sâu vào cuộc sống nàng như thế!
Cái này ảo cảnh, nàng nỡ phá không? có lẽ có và cũng có lẽ là không, nàng không chắc......!
Hồng y phiêu dật trong gió, đôi mắt dịu dàng nhìn nàng không chớp mắt, trên tay nắm lấy cổ áo một oa nhi tầm sáu tuổi, gương mặt giống Phong Lam Thiên đến chín phần, lại mang vẻ non nớt, làn da trắng nõn như đậu hũ non, đôi con ngươi đỏ cực giống hắn.

Đông Phương Thiên Nguyệt nhìn quanh, thật không nhìn thấy "nàng" do ảo cảnh tạo ra, vậy có nghĩa là hắn có thể thấy được nàng sao?
Tâm ma khảo hạch tầng cuối, nhân vật là nàng bản chính luôn sao? không có "nàng" do ảo cảnh tạo ra nữa?

Thấy nàng không đáp lời, Phong Lam Thiên liền tiến đến bên cạnh nàng, thuận tay ném xuống Phong Thiên Sơ, vòng tay ôm lấy nàng vào hắn lòng ngực, giọng nói ủy khuất lên án:
"Nàng không chú ý ta!"
Hơi thở hắn phớt qua nàng cái trán, âm thanh dễ nghe truyền đến nàng nhĩ tiêm, cái ôm ấm áp, cảm giác này....sao lại chân thật đến thế?
Thấy nàng vẫn trầm mặt không đáp lời, hắn lại bắt đầu ủy khuất ba ba mà hic hic mấy cái, đ3 xuống môi nàng một nụ hôn, tay trái giữ lấy đầy nàng không cho nàng lui, tay phải xiết lấy eo nàng, lực đạo vững vàng lại mạnh mẽ xiết lấy, cứ như muốn gán nàng vào hắn cơ thể mãi mãi không xa nhau vậy!
Phong Thiên Sơ đứng bên cạnh, lấy một ánh mắt ta đây đã quá quen rồi mà nhìn hai người, sau lại mò đến ôm lấy Đông Phương Thiên Nguyệt chân, ánh mắt đáng thương lại ủy khuất, khác gì Phong Lam Thiên ban nãy đâu:
"Nương người nhưng đi đâu đã hai ngày, Thiên Sơ thực tưởng nương, thực tưởng thực tưởng nương, ở với cha thực chẳng vui gì cả, nhi tử chỉ muốn ở cùng người thôi, cha còn không cho con ăn quả quả, cũng không có thúc tóc cho hài nhi, còn không có hảo nấu cơm!"
Đã thế kết hợp với gương mặt nhỏ nhắn non nớt, giọng nói vừa trong trẻo lại dễ nghe, khiến tâm Đông Phương Thiên Nguyệt đều sơn tan ra, này đứa trẻ thực đáng yêu!
Dứt khoát đẩy ra Phong Lam Thiên, nàng quỳ xuống một chân đem người ôm cái đầy ấp cõi lòng, nhẹ nhành v**t v* màu đỏ tóc đặc trưng đang theo gió phấp phới.

Thôi thì ở trong này tầng khảo hạch chốc lát cũng được, ra ngoài rồi sẽ chẳng thể nào gặp lại được nữa.....!
Trong lòng nàng có chút không nỡ, đứa trẻ đáng yêu thế này lại không tồn tại, tương lai có thể cũng sẽ không hình thành!.
 
Phá Đảo Thương Khung: Phế Vật Nghịch Chuyển
Chương 150: 150: Tầng Khảo Hạch Cuối Cùng Tiếp


Bên ngoài, ở một tán cây nào đó.

Phong Lam Thiên ngồi trên cành cây mà đôi chân không nhịn được đung đưa vì sung sướng, sự đắc ý cùng tự hào đang ngự trị và chiếm lĩnh lấy cả người hắn, trời biết một khắc kia khi nhìn đến nàng khảo hạch tầng cuối tâm ma lại là hắn, tim hắn đã loạn đến mức nào!
Có thể nói, vị trí của hắn trong lòng nàng đã quan trọng đến rồi cái mức mà thắng qua cả nàng ở kiếp trước gia a!
Nàng kiếp trước gia chỉ xuất hiện ở tâm ma khảo hạch lần thứ hai, hắn chính là cuối cùng a!
Ảo cảnh về tên Lưu Hoàng kia chính là chỉ ở tầng một liền gặp, nàng lại còn tuyệt tình mà phá bỏ, hắn lại là tầng cuối cùng, so ra liền biết ai hơn ai!
Bất quá hắn vẫn còn ghen nga, tuy rằng hơn tên kia thật, nhưng hắn không phải là duy nhất, với cái tính chiếm hữu đã ăn vào trong cốt ăn vào tủy của hắn, sao có thể không ghen?
Đôi mắt hắn nhìn châm chú vào thủy kính, nhìn đến nàng và "hắn" hôn nhau, kì thật Phong Lam Thiên cảm thấy chính mình lại ghen tị rồi!
Lại liếc mắt nhìn sang Phong Thiên Sơ, trong lòng hắn nảy lên hai câu hỏi, sao lại không phải là nữ nhi? lại còn, vì sao không giống nàng?

Hắn muốn nữ nhi a! muốn một tiểu công chúa thật giống thật giống nàng, nhất định dẽ thực đáng yêu!
Cái tên nhóc này, chẳng đáng yêu gì cả, cái mặt xem kìa, quá nhiều thịt, lại nhìn đi, con trai mà trưng cái bộ mặt ủy khuất kia ra, xem có giống nam nhân chút nào không! nam nhân lẽ ra nên là chí khí anh tuấn, nào có mặt trắng như vậy!
Sau lại dời ánh mắt về nhìn nàng, trong lòng lại nghĩ, sau này nhất định sinh con gái, nhìn đi, nương tử của hắn xinh đẹp hoàn mỹ biết bao, không tạo ra một phiên bản thu nhỏ thì thật là phí.

Cuộc sống có hắn, có nàng và có cả nàng cùng hắn khả ái nhi nữa, khẳng định sẽ thực tuyệt!
Hắn cứ ngồi đó với suy nghĩ: Nương tử xinh đẹp, phải sinh nữ nhi, chân thì đung đưa không ngừng biểu đạt sự vui sướng của hắn vẫn chưa vơi.

Bất quá, nếu nàng muốn nhi tử, hắn cũng sẽ theo nàng, hắn chính là gả cho nàng, đi theo nàng, tôn trọng nàng, mặc dù hắn rất rất muốn nhi nữ.

(Cà Phê: Giống cô vợ nhỏ quá, mà ổng hơi quên rồi, còn chưa được ở bên người ta nữa mà đã mơ mộng nghĩ xem sinh con nào rồi)

Hàm Nhất ngồi gần đấy nhìn chủ thượng nhà mình phấn khích mà im lặng không nói gì, chỉ là ánh mắt nhìn về chân trời xa xăm nào đó: Trả lại chủ thượng uy nghiêm cho ta đi, lão thiên gia a!
Lại nhìn Điệp Y, liệu tâm tâm niệm niệm của nàng ấy, có phải là hắn không?
Bạch Hoàng thì biểu cảm cùng Phong Lam Thiên chính xác là hai thái cực, nhìn đến kia ảo cảnh là Phong Lam Thiên, y tự hiểu rõ lấy địa vị y làm sao cũng không so được với hắn, trong lòng dâng lên chua xót, ý cớ gì lại là người đến sau?nếu y tìm thấy nàng sớm hơn, có phải là ảo cảnh kia sẽ là y không?
Lại nghĩ đến chuyện xa xăm trước kia, y là người đến trước, nhưng sau cùng y lại không là người bên cạnh, thì chợt hiểu một điều rằng dù y có làm thế nào đi chăng nữa, có đến trước hay là đến sau, thì người bên cạnh luôn không là y.

Trái tim truyền đến cảm giác vỡ vụn, hình như có gì đó...hình như có rất nhiều kim đang đâm vào tim ý!
Thật đau!
Cho hỏi, y sai điều gì mà ánh trăng tình mãi cũng không được trọn vẹn?
Ba nam nhân, ba thứ cảm xúc khác nhau, chung quy lại, vẫn là tình.

Thế thì trời ở trên cao ông có biết, tình là gì không?.
 
Back
Top Bottom