Cập nhật mới

Khác Perverted Killer ( H+++ )

Perverted Killer ( H+++ )
Chương 39 Làm lơ


James lờ mờ tỉnh dậy, cậu mệt mỏi mở đôi mắt, bàn tay bất giác sờ lên bụng.

Bên cạnh cậu là hắn và gã, mỗi người ôm chặt một bên, hơi thở đều đặn, nặng nề.

James nhìn hắn, ánh mắt pha lẫn sự thù ghét và nỗi sợ hãi.

Trong lòng cậu ngổn ngang những cảm xúc mâu thuẫn, muốn chạm nhẹ vào gương mặt hắn nhưng rồi cậu mím môi, rụt tay lại.

Ngay khoảnh khắc đó, hắn bất ngờ mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh đầy ám ảnh khiến James giật mình.

Cậu lập tức muốn đứng dậy, thoát khỏi giường.

Nhưng chưa kịp bước xuống, hắn đã nhanh như chớp, vòng tay qua người cậu, ôm chầm lấy từ đằng sau.

Hơi thở nóng rực của hắn phả vào tai cậu, giọng hắn trầm thấp, đầy tính chiếm hữu.

" Em nghĩ em có thể tránh được tôi à " - Hắn nói, tay siết chặt vòng eo mỏng manh của cậu

James vùng vẫy, cố thoát khỏi cái ôm đầy chiếm hữu đó nhưng không tài nào thoát được.

" Bỏ ra đồ điên "

" Anh làm tôi đau đó "

Nhưng hắn không buông.

Ngược lại, hắn còn siết chặt hơn, giọng nói dần trở nên điên loạn, đầy khao khát.

" Em là của tôi bé James "

" Đừng nghĩ đến việc tránh xa tôi"

" Em không trốn thoát được đâu "

Cảm xúc trong lòng James vỡ òa, cậu khóc nấc lên.

Nước mắt lăn dài trên má, tâm trí hỗn loạn.

Sự nhạy cảm của người mang thai khiến mọi thứ càng trở nên khó khăn.

" Hức...Tôi ghét anh...

Ghét hai người...

"

Tiếng khóc của cậu vang lên đến tai gã.

Jonathan giật mình, nhìn cảnh tượng trước mắt, gã lòm còm ngồi dậy đẩy mạnh hắn ra, khiến hắn lùi lại, mất thăng bằng.

" Bình tĩnh đi thằng chó "

" Em yêu đang mang thai thấy không hả "

" Má nó...tao đéo hiểu mày đang nghĩ cái thứ khốn nạn gì đấy "

Hắn quay lại, đôi mắt đỏ ngầu, cơn giận dữ lóe lên.

Nhưng rồi, nhìn thấy James đang run rẩy trong vòng tay của gã, hắn chợt ngưng lại, sự điên loạn trong mắt dần tắt.

Hắn nhìn cậu, cảm thấy như vừa đánh mất thứ gì đó quan trọng.

Gã nhẹ nhàng dỗ dành James, vuốt ve mái tóc rối bời của cậu.

" Không sao đâu em an toàn rồi...

Đừng sợ "

" Có tôi ở đây rồi...nào em yêu đừng sợ "

James dụi người vào ngực gã, cố tìm chút an ủi từ người duy nhất cậu cảm thấy ít đe dọa hơn.

Cảm giác an toàn mong manh khiến cậu bình tĩnh hơn một chút, nhưng trái tim vẫn đập loạn nhịp trong lồng ngực.

Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt, nắm chặt tay đến mức các khớp kêu răng rắc.

Cơn giận dữ và sự ghen tuông dần xâm chiếm tâm trí hắn, nhưng lần này, hắn không lao vào cậu nữa.

Thay vào đó, hắn đứng yên, hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

" Bé James " - Hắn lên tiếng, giọng nói pha chút cầu xin, chút gì đó mềm yếu hơn hẳn

" Tôi chỉ muốn em ở lại đây, với tôi...

đừng lơ tôi nữa, được không "

" Tôi không chịu được "

" Tôi ghét cảm giác em lơ là tôi "

James không trả lời, cậu chỉ khẽ lắc đầu, ôm chặt gã hơn như muốn tìm một nơi an toàn trong cơn ác mộng này.

Cậu không còn sức để cãi lại, chỉ có thể dựa vào bản năng sinh tồn mà tiếp tục chịu đựng.

Sau khi giúp cậu vệ sinh cá nhân xong, gã nhẹ nhàng xoa bụng cậu.

James chỉ có thể đứng yên, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay gã trên bụng mình.

Dù cậu không muốn thừa nhận sự giúp đỡ của gã nhưng thực sự cảm giác rất thoải mái.

" Bé yêu để tôi làm gì đó cho em ăn nhé " - Hắn chợt lên tiếng

" Em cần ăn sáng để có đủ dinh dưỡng cho bé con trong bụng " - Hắn nói, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng để chuẩn bị bữa ăn

Gã tiếp tục xoa bụng cậu, ánh mắt dịu dàng, nhưng cũng đầy sự kiểm soát.

" Em đừng khóc nữa...tôi sót lắm bé yêu "

" Em xem ốm hết rồi này "

" Em phải giữ sức khỏe bé à "

" Không chỉ cho bản thân em mà còn cho con nữa "

" Tôi thương em lắm...cả con của chúng ta nữa "

" Có phải nhìn tôi bây giờ rất thảm hại phải không "

" Tôi...tôi...

"

" Em đừng như thế mà bé yêu "

" Tôi thực sự xin lỗi em...

Là tôi không tốt "

" Em đừng giận nữa mà... em yêu "

" Tôi không làm được " - Cậu thẳng thừng trả lời

James cảm thấy lòng mình nặng trĩu.

Cậu biết mình phải ăn, phải giữ sức khỏe, nhưng cảm giác mệt mỏi và buồn bã vẫn bám chặt lấy cậu, không chịu buông tha.

Một lúc sau, hắn quay lại với một khay thức ăn đầy đủ dinh dưỡng.

Trên khay có một bát cháo hải sản nóng, một ly sữa, và một đĩa hoa quả tươi.

Hắn đặt khay lên bàn, rồi ngồi xuống bên cạnh James, mỉm cười.

" Tôi đã nấu cho em đấy bé James "

" Em phải ăn hết nhé "

" Tình yêu của tôi dành cho em trong đây hết đấy "

James nhìn đĩa thức ăn trước mặt, cảm giác buồn nôn lại dâng lên.

Cậu biết mình phải ăn, nhưng lòng cậu như bị bóp nghẹt, không còn hứng thú với bất kỳ thứ gì.

Hắn nhận ra sự do dự của cậu, liền cầm thìa lên, múc một ít cháo và đưa đến miệng cậu.

" Nào há miệng ra tôi bón cho em "

" Em cần phải ăn thì mới có sức khỏe chứ "

" Tôi tự ăn được không cần anh "

" Bé yêu " - Hắn dẩy nảy muốn bón cho cậu

James miễn cưỡng hé miệng, nhận lấy thìa cháo.

Hắn chăm chú quan sát từng cử động của cậu, ánh mắt vừa yêu thương, vừa đầy sự chiếm hữu.

Gã ngồi bên cạnh, tay không ngừng xoa bụng cậu, như muốn truyền sự ấm áp cho cả cậu và đứa bé trong bụng.

" Chúng tôi đều yêu em, không ai có thể làm tổn thương em " - Gã thì thầm vào tai cậu, giọng nói đầy sự dịu dàng nhưng cũng mang theo chút áp đặt

James tiếp tục ăn trong im lặng, cảm nhận sự áp lực từ hai người đàn ông xung quanh.

Cậu biết rằng họ yêu cậu, nhưng cái giá của tình yêu đó quá lớn, quá đáng sợ.

Hắn tiếp tục bón từng thìa cháo cho cậu, từng cử động đều nhẹ nhàng nhưng mang theo sự điên cuồng ẩn giấu.

" Bé James, em biết rằng chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau mà đúng không " - Hắn nói, giọng điệu nghiêm túc

" Em là của tôi, của chúng tôi "

" Không ai có thể tách rời em khỏi tôi, kể cả chính em "

James không trả lời, cậu trốn tránh cậu nói của hắn.

Cậu vẫn còn hận rất nhiều.

Nhưng vì đứa con trong bụng cậu cắn răng chịu đựng.

Ẩn khuất trong lòng cả ba chưa được giải đáp khiến mọi thứ dường như đi vào ngõ cụt.

Nhưng ai biết được, hai tên điên tâm cơ này.

Dù mọi chuyện gì có thể xảy ra thì cậu vẫn là chú chim bị nhốt trong lồng sắt.

Hắn và gã sẽ khiến cậu can tâm tình nguyện ở bên cạnh mình.

Nhìn vậy chứ không phải vậy đâu.

Hết chương 39

Votes+Comment bây ơi!!!

Truyện mới hơi bị Flop cầu cứu các nàng ơi.

Tuột tương tác cái làm biếng viết lắm

Éc éc cứu tao
 
Perverted Killer ( H+++ )
Chương 40 Nhân cách thứ sáu - Then chốt


Chương này có chút dài.

Quá khứ không chút tốt lành của tên sát nhân - Matthew, chồng của bé James.

--------------------

Đến xế chiều, James ngồi một mình trên giường, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng không.

Trong lòng cậu vô cùng buồn bã.

Cậu nghĩ về mọi thứ đã xảy ra, về những gì hắn và gã đã làm với cậu, và nỗi hận thù trong lòng cậu càng lớn hơn.

Nhưng rồi, cánh cửa phòng bất ngờ mở ra.

James quay đầu lại, và trước mắt cậu là Matthew, nhưng có gì đó khác lạ.

Không còn vẻ đáng sợ hay u ám, không còn ánh mắt điên cuồng và chiếm hữu.

Thay vào đó, đôi mắt dịu dàng, có chút ngây thơ của một thiếu niên vừa bước vào tuổi trưởng thành.

Hắn trông như một người hoàn toàn khác, nhẹ nhàng và trong sáng.

James nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng.

Hắn nhìn cậu với một nụ cười nhẹ, không phải là nụ cười quỷ quyệt thường thấy, mà là một nụ cười chân thật và hiền lành.

" James à " - Hắn cất tiếng, giọng nói trong trẻo, khác hoàn toàn với giọng nói trầm thấp, đáng sợ thường ngày

" Em ổn chứ "

James kinh ngạc, không tin vào những gì mình đang thấy.

Cậu ngồi im, mắt nhìn hắn chăm chú như để xác định xem mình có đang mơ hay không.

Nhưng không, đây không phải là giấc mơ.

Trước mặt cậu thực sự là hắn, nhưng là một Matthew khác, một con người hoàn toàn khác.

" Anh... anh là ai " - James lắp bắp hỏi, giọng cậu pha lẫn sự sợ hãi và bối rối

Hắn bước đến, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh James.

" Tôi là Matthew " - Hắn nói, giọng vẫn dịu dàng.

" Nhưng cũng không phải là người mà em đã quen.

Tôi là một phần khác của Matthew, phần mà tôi đã giấu kín từ rất lâu rồi "

James không hiểu, cậu chỉ nhìn hắn với đôi mắt mở to.

" Ý anh là sao "

Hắn cười nhẹ, nụ cười của một chàng trai trẻ tuổi mười tám, dễ thương và tốt bụng.

" Tôi là nhân cách thứ sáu của Matthew " - Hắn giải thích

" Tôi không phải là kẻ sát nhân điên loạn mà em biết "

" Tôi là phiên bản của Matthew...à không là một phần kí ức bị chôn giấu khi tôi còn trẻ, khi bản thân tôi chưa bị những đau khổ của cuộc đời biến thành con người như bây giờ "

James vẫn chưa hết bàng hoàng.

Cậu cảm thấy như đang nói chuyện với một người hoàn toàn khác, một người không hề giống với Matthew mà cậu đã biết.

Hắn ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt đầu lên đùi James, đôi mắt nhắm lại như đang tìm kiếm sự an ủi từ cậu.

" Tôi muốn kể cho em nghe một câu chuyện " - Hắn thì thầm, giọng đầy đau khổ

" Về quá khứ của tôi, về lý do tại sao tôi trở thành một con quái vật như bây giờ "

James không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Cậu không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu có thể cảm nhận được nỗi đau sâu sắc trong lời nói của hắn.

Và dù trái tim cậu đã bị tổn thương, cậu vẫn không thể bỏ qua cảm giác thương xót đối với người con trai trước mặt mình.

" Tôi không phải lúc nào cũng như thế này " - Hắn bắt đầu kể, giọng trầm ấm như tiếng thì thầm

" Khi còn nhỏ, tôi đã có một tuổi thơ không mấy êm đềm "

James lắng nghe, lòng cậu như thắt lại khi nghe những lời kể của hắn.

Cậu muốn biết về những gì đã biến một thiếu niên tốt bụng thành một kẻ sát nhân máu lạnh.

Hắn bắt đầu kể, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa nỗi đau:

" Khi còn nhỏ, mẹ tôi luôn là người mà tôi kính trọng và yêu thương nhất.

Bà là tất cả đối với tôi.

Nhưng một ngày nọ, tôi phát hiện ra rằng mẹ không phải là người hoàn hảo như tôi nghĩ.

Bà đã có mối quan hệ với một người đàn ông khác, không phải cha tôi "

James im lặng lắng nghe, cảm nhận nỗi đau mà hắn đang trải qua khi nhắc đến những ký ức đó.

" Cha tôi là một người đàn ông nghiêm khắc và luôn đòi hỏi sự trung thành tuyệt đối.

Khi ông phát hiện ra mẹ phản bội, ông đã không ngần ngại xử lý bà theo cách tàn nhẫn nhất "

" Tôi còn nhớ rõ cái đêm kinh hoàng đó, khi ông bắt mẹ tôi quỳ xuống cầu xin sự tha thứ, nhưng ông không hề lay động.

Ông ta đã giết bà ngay trước mắt tôi, rồi quay sang nhìn tôi, lạnh lùng nói rằng: ' Đây là kết cục của những kẻ phản bội ' "

Hắn dừng lại, hơi thở nặng nề như đang cố gắng kìm nén nỗi đau cũ đang trào dâng.

James ngồi im, không biết nói gì, chỉ cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn.

Cậu có thể cảm nhận được sự tổn thương sâu sắc trong từng lời kể của hắn, và dù cậu đã hận hắn, cậu không thể không cảm thấy thương xót.

" Tôi nhớ những đêm dài ông ta hành hạ tôi " - Hắn tiếp tục, giọng nghẹn lại

" Ông ta ghét tôi, không hiểu vì lý do gì.

Có lẽ là vì tôi giống mẹ, người mà ông ta cho là đã phản bội ông.

Ông ta trút hết mọi nỗi hận thù, mọi sự thất vọng lên tôi.

Ông ta đánh đập tôi, và dần dần biến tôi thành một kẻ vô cảm "

Những giọt nước mắt lăn dài trên má cậu.

Cậu không thể tưởng tượng nổi Matthew đã trải qua những gì, những gì đã biến một chàng trai trẻ tuổi, ngây thơ và dễ thương thành con quái vật mà cậu đã gặp.

Cậu đặt tay lên đầu hắn, khẽ vuốt ve như để an ủi.

" Cha bắt tôi phải chứng kiến mọi thứ, để khắc sâu trong tâm trí rằng phụ nữ là loài người xấu xa, đáng ghét nhất.

Ông nói rằng họ sẽ luôn phản bội, luôn đâm sau lưng những người mà họ gọi là yêu thương.

Ông ta dạy tôi cách giết người, cách tra tấn, cách để khiến người ta khuất phục dưới bàn tay tôi.

Và tôi đã trở thành một công cụ trong tay ông ta, một con quái vật được ông ta tạo ra "

James không thể ngăn được những tiếng nấc.

Cậu cảm thấy thương xót cho hắn, cho đứa trẻ bị ép buộc phải trưởng thành trong địa ngục, không còn biết đến tình yêu thương thật sự.

Cậu cúi xuống, ôm lấy hắn, như muốn xoa dịu nỗi đau ấy.

" Anh... anh không đáng phải chịu đựng những điều đó " - James nói trong tiếng khóc, cảm thấy tim mình đau nhói vì sự bất công mà hắn phải gánh chịu

" Rồi một ngày " - Hắn nói tiếp, giọng run rẩy

" Tôi không chịu đựng được nữa.

Tôi đã phản kháng, đã chống lại ông ta.

Nhưng thay vì bảo vệ mình, tôi lại trở thành một kẻ giống như ông ta, một kẻ tàn bạo và vô cảm.

Tôi đã giết ông ta, James.

Tôi đã giết cha mình "

James giật mình, cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Cậu không biết phải nói gì, không biết phải làm gì.

Chỉ biết rằng cậu đang nghe những lời thú tội đầy đau khổ từ một người con trai đã bị đẩy đến bờ vực của sự điên loạn.

" Tôi đã chạy trốn sau đó, nhưng không bao giờ thoát khỏi ác mộng.

Tôi bị ám ảnh bởi những gì mình đã làm, bởi những gì ông ta đã làm với tôi.

Và rồi, tôi không còn là chính mình nữa.

Tôi trở thành một con người khác, một con quái vật mà chính tôi cũng ghê tởm "

Hắn ngước nhìn James, đôi mắt đẫm lệ.

" Tôi không muốn trở thành như thế này, James à.

Tôi không muốn làm tổn thương em.

Nhưng tôi không thể kiểm soát được bản thân mình.

Tôi yêu em, nhưng tình yêu đó đã bị biến dạng, trở thành thứ gì đó mà chính tôi cũng không nhận ra "

" Tôi thật đáng chết phải không...

James "

James không nói gì, chỉ lặng lẽ khóc.

Cậu có thể cảm nhận được nỗi đau sâu sắc của Matthew, có thể hiểu được tại sao hắn lại trở thành con người như bây giờ.

Dù những gì hắn đã làm với cậu là không thể tha thứ, cậu vẫn không thể không cảm thấy thương xót cho hắn.

" Matthew...

" - James thì thầm, giọng cậu nghẹn lại vì nước mắt

" Em... em không biết phải nói gì.

Em hận anh, nhưng cũng không thể ngừng thương xót anh "

Hắn ngồi dậy, nhẹ nhàng nắm lấy tay James.

" Tôi không cần em tha thứ " - Hắn nói, giọng đầy đau khổ

" Tôi chỉ muốn em hiểu "

" Tôi chỉ muốn em biết rằng tôi không phải là con quái vật mà em nghĩ.

Tôi là một kẻ bị ám ảnh bởi quá khứ, bởi những vết thương không bao giờ lành "

James gật đầu, nước mắt vẫn chảy dài.

Cậu không biết liệu mình có thể tha thứ cho hắn hay không, nhưng cậu biết rằng, trong khoảnh khắc này, cậu không còn cảm thấy hận thù nhiều như trước nữa.

Những gì cậu thấy trước mắt không phải là con quái vật, mà là một chàng trai trẻ bị tổn thương, bị đẩy đến bờ vực của sự điên loạn bởi những gì hắn đã trải qua.

" Em hiểu mà " - James thì thầm, giọng cậu khẽ run

" Em hiểu anh Matthew "

" Và em... em thương anh "

Hắn mỉm cười, nhưng đó không phải là nụ cười của sự vui vẻ, mà là nụ cười đầy đau đớn và chua xót.

" Cảm ơn em James " - Hắn nói, giọng khàn đi vì xúc động

" Tôi biết mình không đáng được tha thứ, nhưng chỉ cần em hiểu, chỉ cần em biết rằng tôi yêu em, là đủ rồi "

James nhìn hắn, trái tim cậu đau nhói.

Cậu không biết tương lai sẽ ra sao, không biết mình sẽ phải đối mặt với những gì.

Nhưng ít nhất, cậu đã hiểu được phần nào về con người thật sự của hắn, về những nỗi đau mà hắn đã phải trải qua.

Thật đáng thương làm sao!

" Anh...anh nhìn xem đây là con của chúng ta " - Cậu lấy tay hắn đặt lên bụng mình

" Con...con của chúng ta " - Hắn vui vẻ lên một chút

" Phải...

"

" Anh đừng buồn...em sẽ ở đây...

ở bên cạnh anh "

James mỉm cười với hắn, nụ cười đã rất lâu rồi chưa điểm lên trên môi cậu.

Hết chương 40

Votes+Comment nhen bây ơi!!!

Đáng thương hay đáng trách nhỉ
 
Perverted Killer ( H+++ )
Chương 41 Quá khứ của Jonathan


James nằm trong vòng tay của hắn, vẫn còn cảm giác ấm áp sau những lời thì thầm và sự tiếp xúc thân mật.

Cậu nắm tay hắn không một chút e dè.

" James " - Giọng hắn bỗng nhiên trở nên nhẹ nhàng, mang một chút ngại ngùng

" Em có bao giờ thắc mắc vì sao Jonathan lại trở thành những con người như thế này không "

James nhìn hắn, không biết phải trả lời như thế nào.

Cậu chưa bao giờ dám nghĩ sâu đến quá khứ của gã.

Nhưng ánh mắt cậu lại hiện lên sự tò mò, và có lẽ, một chút sẵn sàng lắng nghe.

" Anh muốn kể cho em nghe sao " - James hỏi, giọng cậu nhẹ nhàng

Hắn đó gật đầu, nở một nụ cười nhợt nhạt, đôi mắt long lanh như đang nhớ về một điều gì đó rất xa xôi.

" Tôi biết em khó mà hiểu được... tại sao bọn tôi lại làm những điều này.

Nhưng tôi nghĩ, nếu em biết, em sẽ tốt hơn "

James cảm thấy một chút lo lắng, nhưng cậu vẫn giữ im lặng, chờ đợi.

Hắn ngồi dậy, kéo cậu ngồi vào lòng, ôm chặt cậu như thể đang tìm kiếm sự an ủi.

Đôi tay không ngừng xoa bụng cậu để James thoải mái hơn.

" Tôi gặp Jonathan trong một lần...

" - Hắn bắt đầu nói, giọng thì thầm như kể về một ký ức ám ảnh

"Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là khi tôi đang giết người "

" Nó giúp tôi giải quyết cái xác đó "

James cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của hắn.

" Jonathan..cũng giống như tôi, bị mê hoặc bởi sự đen tối.

Nhưng tôi không ngờ rằng, nó đã sống với điều đó từ khi còn rất nhỏ "

Cậu khẽ nhíu mày, ánh mắt tràn đầy sự tò mò.

" Thật...thật vậy sao "

Matthew khẽ gật đầu, nắm chặt tay James như thể sợ mất đi sự an toàn.

" Phải, Jonathan.

Hồi đó nó không phải là người đàn ông mà em biết bây giờ "

" Khi tôi và nó bắt đầu thân thiết hơn, nó kể cho tôi nghe về quá khứ của mình "

Hắn ngừng lại một chút, như thể cần lấy lại bình tĩnh trước khi tiếp tục.

James vẫn yên lặng lắng nghe, cảm giác như mình đang bước vào một thế giới đầy bóng tối và đau thương mà cậu chưa bao giờ nghĩ đến.

" Cha của Jonathan là một người đàn ông tàn bạo.

Một kẻ biến thái, thích giết người.

Ông ta đã dạy nó cách trang trí xác chết từ khi nó còn rất nhỏ "

" Đối với Jonathan, việc nhìn thấy máu, việc cảm nhận được cảm giác của một sinh mạng bị cướp đi, dần trở thành một thứ bình thường.

Nó bắt đầu bị ám ảnh bởi điều đó, đến mức... trang trí xác chết trở thành sở thích thoả mãn nó "

" Nó thích cảm giác đó...

"

" Em biết không nó còn có cả bộ sưu tập về xác chết đấy "

James không thể tin vào tai mình, cậu cảm thấy cơ thể mình lạnh buốt.

" Trang trí... xác chết "

Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ buồn bã.

" Phải ông ta dạy Jonathan cách biến xác chết thành một tác phẩm nghệ thuật.

Những tác phẩm mà chỉ có những kẻ bệnh hoạn mới có thể đánh giá cao.

Nó lớn lên trong một thế giới mà sự tàn bạo và bạo lực là điều bình thường "

" Vậy nên Jonathan... anh ấy trở thành người như hiện tại sao"

" Đúng thế em à " - Gắn đáp, giọng nói trầm hẳn xuống

" Jonathan đã bị méo mó bởi những gì ông ta đã dạy.

Nhưng em có biết không, dù Jonathan có thể làm những điều khủng khiếp như vậy, nhưng với em...

Nó lại là một người khác "

James cảm thấy tim mình đập mạnh.

" Ý anh là sao "

" Em không để ý sao "

Hắn thở dài, nhìn sâu vào mắt James.

" Với em, nó luôn dịu dàng, luôn sẵn sàng bảo vệ và chăm sóc em.

Đó là một mặt khác của nó, một mặt mà tôi chưa bao giờ thấy nó thể hiện với ai khác "

" Nó thích em khi mới gặp thoáng qua "

" Ngủ cũng mơ thấy em nữa "

" Đối với nó em không phải là một nạn nhân, em là người duy nhất mà nó có thể yêu thương mà không có sự bạo lực hay ám ảnh đi kèm "

James cảm thấy lòng mình chùng xuống.

Cậu không ngờ rằng phía sau vẻ ngoài tàn nhẫn và bệnh hoạn của gã lại có một câu chuyện đầy đau thương đến vậy.

Cậu bắt đầu hiểu hơn về con người của gã, và tại sao hắn lại có một mối liên kết sâu sắc như vậy với gã.

Nhưng điều làm cậu đau lòng nhất là nhận ra rằng, dù cả hai có làm gì, dù họ có trở thành người như thế nào, tất cả đều bắt nguồn từ nỗi đau và sự ám ảnh trong quá khứ.

" Anh ấy đã trải qua rất nhiều, phải không " - James khẽ thì thầm, đôi mắt cậu ướt át

Hắn nhìn James, đôi mắt dịu dàng và đầy thấu hiểu.

" Phải em à, nó đã phải trải qua rất nhiều thứ.

Và đó là lý do tại sao bọn tôi không thể buông bỏ em, James "

" Em là người duy nhất khiến bọn tôi cảm thấy mình vẫn còn chút nhân tính "

James không thể ngăn những giọt nước mắt chảy dài trên má.

Cậu khóc không chỉ vì sự đau thương của Jonathan, mà còn vì hiểu rằng, dù họ có làm gì đi chăng nữa, tất cả đều xuất phát từ tình yêu và sự bảo vệ mà cả hai dành cho cậu.

Hắn nhẹ nhàng lau nước mắt trên má James, cậu gật đầu, chấp nhận sự thật này.

" Em hiểu rồi " - James nói, giọng cậu dịu dàng nhưng kiên quyết

" Em sẽ không rời xa các anh nữa đâu "

" Chúng ta đã đi quá xa rồi, và giờ em biết rằng em không thể sống thiếu các anh "

" Ưm...em thương các anh nhiều lắm " - Cậu ôm chầm lấy hắn

" Em xin lỗi...

"

Hắn đó mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và hạnh phúc.

" Cảm ơn em "

" Em là ánh sáng trong cuộc đời đầy bóng tối của bọn tôi "

" Ngoan đừng khóc...tôi thương "

" Em khóc mà sưng mắt thì nó sẽ chửi tôi ăn hiếp em đấy "

James nghe vậy thì cố kiềm nước mắt.

Cậu nhìn hắn tươi cười.

Cả hai ngồi đó trong im lặng, cậu ngả đầu vào ngực hắn, cảm nhận từng nhịp đập đều đặn trong lòng ngực.

James biết rằng cuộc sống của cậu sẽ không bao giờ giống như trước nữa, nhưng giờ đây, cậu đã tìm thấy sự bình yên trong vòng tay của hắn và gã, hiểu rõ rằng, dù quá khứ có đầy đau thương, cậu sẽ luôn ở bên cạnh họ.

Cậu mong chờ đến lúc gã quay về.

Cậu tự nhủ rằng mình sẽ chạy nhanh đến ôm chầm lấy gã.

Để bù đắp cho những gì cuộc đời khốn nạn gây ra cho cả ba.

Hết chương 41

Votes+Comment nhen bây ơi!!!

Sắp hết ngược dòiiii

À bây tao có nói Matthew có 7 nhân cách ý, mà viết tới 6 nhân cách rồi, nhân cách còn lại chính là Matthew của hiện tại nha - Một tên sát nhân
 
Perverted Killer ( H+++ )
Chương 42 Tha thứ


Chiều hôm đó, sau cuộc trò chuyện dài đầy cảm xúc với Matthew, James cảm thấy trong lòng mình như đã được giải thoát khỏi những hận thù và nỗi đau.

Dù mọi thứ đã xảy ra, cậu nhận ra rằng, dưới tất cả sự tàn nhẫn và điên cuồng của họ, vẫn tồn tại một tình yêu mãnh liệt và chân thành mà họ dành cho cậu.

Cậu bước vào bếp cùng hắn.

Hắn đã tự tay chuẩn bị nguyên liệu và bắt đầu nấu món ăn yêu thích của James.

Cậu cảm nhận được sự quan tâm trong từng hành động nhỏ của hắn, từ cách hắn cẩn thận cắt từng lát rau củ, cho đến cách hắn nêm nếm từng gia vị.

Cậu đứng bên cạnh, nhìn hắn, lòng đầy xúc động.

" Anh này " - James nhẹ nhàng lên tiếng

" Hôm nay chúng ta nấu gì thế "

Hắn quay sang nhìn cậu, nở một nụ cười.

Hiện tại đây chính là bản thân Matthew, không phải bất kì nhân cách nào khác.

" Một món đặc biệt dành riêng cho em bé à "

" Tôi nghĩ, sau tất cả, em xứng đáng được ăn món ngon nhất "

" Nào để tôi xem...

"

" Để tôi nấu đồ ăn dinh dưỡng tẩm bổ cho em và hai bé con nhé "

James bật cười, cậu cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ trong trái tim mình.

" Anh này...

đừng ghẹo em "

" Nhưng mà, em thích cách anh nấu ăn lắm "

Hắn dừng lại, nhìn sâu vào mắt cậu.

" Bé James, em biết không "

" Nhìn em vui vẻ thế này tôi vui lắm "

" Bé yêu... cười nhiều một chút nhé "

James mỉm cười, đặt tay lên ngực hắn, cảm nhận nhịp đập trái tim.

" Em biết mà.

Và em cũng muốn nói với anh rằng... em đã tha thứ cho các anh "

" Em không còn giận các anh nữa "

Câu nói của James khiến hắn ngạc nhiên, đôi mắt hắn hiện lên sự bất ngờ lẫn hạnh phúc.

" Thật sao, bé James "

James gật đầu, đôi mắt lấp lánh như sao đêm.

" Thật chứ "

" Sau khi nghe tất cả những gì anh đã kể, em nhận ra rằng... em không thể hận các anh mãi "

" Dù các anh có làm gì, em biết rằng đó đều xuất phát từ tình yêu mà các anh dành cho em "

" Nó nói với em chuyện đó rồi sao...

"

( Matthew đang nói đến nhân cách thứ 6 )

" Em thực sự tha thứ cho chúng tôi "

" Em... nói thật chứ "

" Đương nhiên rồi...em không giận nữa "

" Em không muốn hai bảo bối nhỏ không có daddy đâu "

Hắn không nói gì, chỉ im lặng ôm chặt lấy James vào lòng.

Cậu cảm nhận được vòng tay mạnh mẽ, ấm áp của hắn, như muốn truyền tải tất cả cảm xúc, sự biết ơn, và tình yêu mà hắn dành cho cậu.

" Cảm ơn em, bé James "

" Tôi không biết phải nói gì ngoài hai từ đó "

James mỉm cười, hôn nhẹ lên má hắn.

" Không cần cảm ơn đâu "

" Em ở đây với anh, là vì em muốn thế "

Bỗng nhiên, tiếng mở cửa vang lên từ phòng khách.

James giật mình, nhìn về phía cửa.

Khi nhận ra đó là Jonathan, cậu không thể ngăn mình mà chạy nhào tới.

" Jonathan " - James vui mừng reo lên, không chần chừ mà nhảy lên người gã, ôm chặt lấy gã

Jonathan bị bất ngờ trước hành động của James, nhưng rất nhanh, gã nở một nụ cười ấm áp, đôi tay to lớn ôm lấy cậu.

" Bé James "

" Em...

"

" Có phải nó ép buộc em làm thế này không "

Gã hỏi han nhưng trong lòng gã thực sự ngạc nhiên.

James cười tươi rói, đôi mắt sáng lên như mặt trời.

" Em... em đã suy nghĩ rất nhiều, và em muốn nói với anh rằng... em đã tha thứ cho cả hai rồi "

Jonathan nhìn James, trong lòng gã dâng lên một cảm giác vừa hạnh phúc vừa bối rối.

" Tha thứ cho bọn tôi "

" Bé yêu em thực sự không còn giận bọn tôi nữa sao "

James lắc đầu, ánh mắt tràn đầy sự chân thành.

" Em không còn giận nữa "

" Em hiểu tại sao các anh lại làm như vậy.

Và bây giờ, em chỉ muốn chúng ta cùng nhau hạnh phúc "

" Bảo bối nhỏ rất cần daddy ở bên "

Jonathan không kìm được lòng mình, gã cúi xuống hôn lên trán cậu.

" Cảm ơn em bé yêu "

" Em không biết điều này có ý nghĩa như thế nào đối với bọn tôi đâu " - Gã thả lỏng một chút rồi sờ lên bụng cậu

" Daddy về rồi đây hai bảo bối "

James cười nhẹ, ôm lấy gã chặt hơn.

" Em biết mà "

" Và em cũng muốn nói rằng... em sẽ luôn ở đây, bên cạnh các anh "

" Chúng ta là một gia đình, phải không "

Jonathan gật đầu, trong mắt gã hiện lên sự dịu dàng mà chỉ James mới thấy.

" Phải, chúng ta là một gia đình.

Và tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ gia đình này "

" Được rồi đấy...bé yêu mau xuống đây với tôi nào " - Hắn ghen tị

" Im chút đi...em yêu mới tha thứ cho tao đấy "

" Ôi nhớ chết mất em yêu à "

Matthew vẫn tiếp tục công việc nấu ăn, hắn nấu rất nhiều món để tẩm bổ cho cậu.

Một lúc sau, cả ba cùng ngồi xuống bàn ăn, James, hắn và gã, cùng nhau thưởng thức bữa tối.

Bữa ăn diễn ra trong tiếng cười nói vui vẻ, không còn bóng dáng của sự u ám hay hận thù nào nữa.

Mọi thứ như đã được gột rửa, chỉ còn lại tình yêu và sự gắn kết.

James nhìn hai người đàn ông mà cậu yêu thương, lòng đầy hạnh phúc.

Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, cậu biết rằng chỉ cần có họ bên cạnh, cậu sẽ vượt qua tất cả.

" James, em có muốn uống thêm chút rượu không " - Hắn hỏi, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương

James lắc đầu, mỉm cười.

" Thằng điên này em yêu đang mang thai đó " - Gã nói

" Uống một mình mày đi "

" Nào em yêu ăn tôm nhé...tôi lột tôm cho em " - Gã nhanh chóng lột tôm rồi bỏ qua dĩa của cậu

" Em yêu ăn cái này nữa " - Hắn không chịu thua gắp đồ ăn liên tục để vào

" Các anh dừng lại đi...em ăn không hết đâu "

" Nhưng mà ăn nhiều thì mới có dinh dưỡng để nuôi cơ thể em và hai bảo bối được chứ "

" Ngoan nghe lời nào bé yêu "

Hắn và gã cùng nhìn nhau, rồi cả hai đồng loạt mỉm cười.

Cậu xoa xoa chiếc bụng đã hơi nhô to lên.

" Bảo bối ơi hai daddy đang đút cho papa ăn nè "

" Bảo bối mau lớn lên nha "

Và thế là, trong không gian ấm áp của căn bếp nhỏ, tiếng cười nói của ba người hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về tình yêu và sự gắn kết, một gia đình đầy hạnh phúc và an yên.

Hết chương 42

Votes+Comment nhen bây ơi!!!

Ngọt rùi đó
 
Perverted Killer ( H+++ )
Chương 43 Mua đồ cho bảo bối


Những ngày sau đó, James bắt đầu nũng nịu với hắn và gã nhiều hơn, có lẽ vì cái bụng ngày càng lớn khiến cậu không thể tự mình làm gì nhiều.

Hiện tại cái thai đã được hơn 4 tháng rồi.

Sáng sớm, James ngồi trong lòng gã, cậu nũng nịu nói:

" Jonathan… em muốn… muốn mua đồ cho bé con trong bụng " - Cậu nói, tay đặt lên bụng, ánh mắt sáng lên đầy hy vọng

Gã nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng hiếm hoi lộ ra, nhưng vẫn có chút lưỡng lự.

" Em muốn mua đồ cho bé con sao "

" Dạ " -James gật đầu, đôi mắt tròn xoe đáng yêu

" James muốn mua quần áo, nôi, và cả mấy cái đồ chơi nhỏ nữa "

Gã khẽ mỉm cười, nhưng rồi lại nhìn qua hắn.

Hắn đang đứng ở góc phòng, vẻ mặt suy tư, ánh mắt sâu thẳm không biết đang nghĩ gì.

Jonathan biết rằng quyết định cuối cùng vẫn phụ thuộc vào hắn.

Gã thở dài, đành phải lên tiếng:

" Bé James muốn đi mua đồ cho bé con "

" Mày nghĩ sao "

Hắn nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên James.

Cậu đang nhìn hắn với ánh mắt đầy hy vọng, nhưng hắn cảm thấy không thoải mái với ý tưởng này.

Đưa James ra ngoài sau bao lâu giam cầm, để cậu tiếp xúc với thế giới bên ngoài, liệu có phải một ý hay?

" Không được " - Hắn nói thẳng, giọng chắc nịch

" Chúng ta sẽ không rời khỏi đây "

" Đưa em ấy ra ngoài chỉ khiến mọi chuyện rắc rối thêm đấy "

James nhìn hắn, khuôn mặt đầy thất vọng.

Cậu cúi đầu xuống, đôi mắt trầm xuống, như thể mọi hy vọng đã bị dập tắt.

Jonathan thấy vậy, trong lòng bỗng cảm thấy mềm lòng hơn.

Dù sao, họ đã nắm quyền kiểm soát hoàn toàn, cậu đâu có thể làm gì được nữa.

Hơn nữa, cậu đang mang trong mình đứa con của hắn và gã, chẳng phải đã hoàn toàn trở thành của cả hai rồi sao.

" Mày xem em ấy rất buồn kìa " - Gã nói

" Anh nghĩ lại đi Matthew "

" Chúng ta có thể cải trang cho bé yêu "

" Bọn khốn cảnh sát sẽ không nhận ra đâu " - Jonathan nói, giọng điềm tĩnh nhưng không kém phần thuyết phục

Hắn im lặng, nhìn gã, rồi lại quay sang nhìn James.

Cậu vẫn đang cúi đầu, im lặng không nói gì.

Cuối cùng, hắn thở dài:

" Được rồi "

" Coi như hôm nay tôi chiều em "

" Nhưng với một điều kiện " - Hắn nói

" Jonathan sẽ cải trang cho em bé yêu "

" Đảm bảo không ai nhận ra em chịu không "

James ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh niềm vui.

" Thật không "

" Em có thể đi ra ngoài sao "

" Phải " - Hắn đáp, nhưng đôi mắt không khỏi dịu lại khi thấy nụ cười của cậu

" Nhưng nhớ, chỉ lần này thôi biết chưa "

James nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy hắn rồi quay qua ôm cả gã.

" Cảm ơn, cảm ơn cả hai người "

" Em yêu hai anh nhất luôn "

" Ngoài tôi và nó thì em còn yêu ai khác à " - Giọng hắn trầm xuống

Cậu giật mình hoảng sợ, vội vã ôm hắn.

" Không có... chỉ có hai anh thôi "

Hắn không nói gì chỉ xoa xoa đầu cậu, cơn ghen tuông cũng dịu xuống.

Buổi sáng hôm sau, cả ba chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi ra ngoài.

Gã khéo léo cải trang cho James bằng cách thay đổi khuôn mặt cậu, đeo kính râm và khẩu trang che kín.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, hắn và gã đưa cậu ra ngoài.

Cả ba bước ra khỏi căn nhà mà bấy lâu nay đã trở thành nơi giam cầm James.

Cậu cảm nhận được sự ấm áp của ánh nắng mặt trời lần đầu tiên sau nhiều tháng.

James nhắm mắt lại, cảm nhận từng cơn gió lướt qua, lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Tự do, nhưng cũng thật mong manh.

Cả hai lái xe đến trung tâm thương mại lớn nhất trong khu vực.

Mặc dù đã cải trang, James vẫn không thể giấu nổi sự hạnh phúc khi được ra ngoài.

Bước vào trung tâm, cậu bám sát lấy Jonathan, nhìn quanh với đôi mắt háo hức như một đứa trẻ.

Bên cạnh, hắn và gã đều thu hút ánh nhìn của nhiều người xung quanh.

Matthew có khuôn mặt sắc lạnh, ánh mắt đầy sự nguy hiểm khiến ai nấy đều e dè khi gặp ánh nhìn của hắn.

Jonathan thì khác, với nụ cười quyến rũ và phong thái điềm đạm, gã lại khiến không ít phụ nữ ngất ngây.

" Cậu nhìn xem, tên đó trông thật đáng sợ " - Một cô gái thì thầm với bạn mình khi họ đi ngang qua

" Ừ, nhưng cũng thật quyến rũ.

Mình không thể rời mắt khỏi anh ấy mất "

" Đẹp trai quá đi...ahhhh " - Một cô gái khác la hét

" Chồng ơi...con khóc nè "

Hắn nghe thấy những lời thì thầm đó, đôi mắt lạnh băng lướt qua họ, khiến cả mọi người xung quanh lập tức câm nín, mặt tái mét.

Hắn ghét những ánh nhìn đó, ghét sự chú ý không cần thiết.

Đối với hắn, James là tất cả, và không ai được phép xâm phạm.

Jonathan thì cười khẽ khi thấy vẻ khó chịu của hắn.

" Bình tĩnh nào Matthew "

" Thu cái mặt lạnh lùng của mày vào đi gớm chết mẹ "

" Mày thì biết cái gì " - Hắn nói

" Chỉ biết thu hút ong bướm "

" Tao thì sao... hơn mày là được "

Hắn không đáp lại, chỉ lườm Jonathan một cái trước khi quay sang James.

Cậu đang đứng trước một cửa hàng trẻ em, ánh mắt đầy háo hức khi nhìn những bộ quần áo nhỏ xíu, đáng yêu.

" Em muốn vào đây " - James nói, đôi mắt lấp lánh niềm vui

Gã gật đầu, rồi cả ba cùng bước vào cửa hàng.

Nhân viên cửa hàng chào đón họ với nụ cười, nhưng ngay khi chạm phải ánh mắt của hắn, nụ cười đó lập tức biến mất.

" Bé James, em thích bộ nào " - Gã hỏi, nhìn cậu với ánh mắt đầy yêu thương

James chậm rãi lướt tay qua những bộ quần áo, đôi mắt không giấu nổi niềm vui.

" Cái này dễ thương quá nè " - Cậu nói, cầm lên một bộ áo liền quần nhỏ xinh

Gã nhìn theo, rồi cười.

" Ừ, rất hợp với bé con của chúng ta "

Hắn đứng bên cạnh, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt không rời khỏi James.

Dù hắn có khó chịu với việc ra ngoài, nhưng nhìn thấy niềm vui trong mắt cậu, hắn không thể không cảm thấy lòng mình dịu lại.

" Nhưng mà em không biết bé con là trai hay gái nữa "

" Làm sao đây anh "

" Hay là em xem thôi...lần sau mình mua nha "

" Chúng tôi sẽ mua hết chỗ này cho em " - Gã nói, tay cầm lấy vài bộ quần áo khác

" Bé con sẽ có những bộ quần áo đẹp nhất "

" Nhưng mà nhiều lắm... còn rất mắc nữa " - Cậu lo lắng vì mình không có nhiều tiền

" Không sao đâu đừng lo bé yêu "

" Chúng tôi không có gì ngoài tiền "

James cười khúc khích, ôm lấy gã, rồi quay qua nhìn hắn.

" Matthew anh thấy sao "

" Em chọn những bộ này có đẹp không "

Hắn nhíu mày, nhưng rồi cũng khẽ gật đầu.

" Đẹp lắm "

" Đồ gì đâu mà nhỏ xíu " - Hắn lầm bầm

James cười rạng rỡ, rồi tiếp tục chọn thêm quần áo và đồ chơi.

Hắn và gã theo sát bên cạnh, cả hai không thể không cảm thấy lòng mình ấm áp khi nhìn thấy niềm vui của cậu.

Cuối cùng, họ chọn được rất nhiều thứ, từ quần áo bầu cho cậu, giày dép đến đồ chơi, tất cả đều là những thứ tốt nhất cho bé con và cậu.

Khi ra khỏi cửa hàng, James cảm thấy lòng mình tràn ngập hạnh phúc.

Cậu không còn cảm thấy bị giam cầm nữa, mà thay vào đó là sự yêu thương mà hắn và gã đã dành cho cậu.

Dù biết rằng quá khứ của họ đen tối đến mức nào, nhưng James đã chọn cách tha thứ, vì cậu biết rằng trong thâm tâm họ thực sự yêu cậu.

Trên đường trở về, hắn lái xe, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước nhưng trong lòng lại cảm thấy một sự bình yên lạ lùng.

Gã ngồi bên cạnh James, tay nhẹ nhàng xoa bụng cậu, khiến cậu cảm thấy thoải mái.

" Bé yêu em vui chứ - Hắn hỏi, giọng đầy sự quan tâm

" Em vui lắm " - James đáp, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc

" Cảm ơn hai anh "

Hắn và gã nhìn nhau, cả hai cùng cười.

Dù cho kế hoạch ban đầu có là gì đi nữa, thì bây giờ, James đã thực sự trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của họ.

Cậu đã tha thứ, đã chấp nhận họ, và đó là tất cả những gì họ cần.

Hết chương 43

Votes+Comment nhen bây!!!

Công đức vô lượng đi bây ơi!!

Nhớ qua bộ Best Friend ủng hộ tao.

Hình như bây không thích bộ đó thì phải...Flop quá trời 🥹🥹🥹

Rảnh nên lên nè, sắp đi học rùi
 
Perverted Killer ( H+++ )
Chương 44 Vô dụng


Thời gian dường trôi, cái thai đã được hơn sáu tháng, James bắt đầu cảm thấy một sự thay đổi lớn trong cơ thể mình.

Cậu nhìn vào gương, thấy hình ảnh phản chiếu của một người khác hẳn với trước đây.

Cơ thể cậu trở nên tròn trịa, phần bụng nhô cao, da dẻ căng mịn nhưng đôi khi cũng làm cậu cảm thấy không thoải mái.

Dường như mỗi ngày, James đều phát hiện ra một sự thay đổi mới, những vết rạn nhỏ trên da bụng, hay đôi chân bắt đầu sưng lên sau mỗi buổi chiều.

Điều khiến cậu lo lắng hơn cả là những suy nghĩ mông lung về việc liệu hắn và gã có còn yêu thương cậu như trước đây hay không.

Trước kia, cậu luôn tự tin với vóc dáng thon gọn, nhưng giờ đây khi nhìn vào gương, James chỉ thấy một người đang dần trở nên nặng nề và cồng kềnh.

" Mình đã trở nên vô dụng như thế này sao " - Cậu tự hỏi, lòng đầy nỗi buồn

Cậu cũng nhận thấy bản thân ngủ nhiều hơn, cơ thể mệt mỏi nhanh chóng mỗi khi phải di chuyển hay làm việc gì đó.

Cậu nhớ lại những ngày trước, khi Matthew nấu những bữa ăn đơn giản và cả ba cùng thưởng thức trong tiếng cười đùa.

Giờ đây, cậu cảm thấy như mình đang làm gánh nặng cho cả hai người.

Buổi tối, khi cậu ngồi trong phòng, cảm giác buồn bã chiếm lấy cậu.

Cậu nhìn ra vào trần nhà, ánh đèn dịu nhẹ nhưng cậu chẳng thấy chút ấm áp nào.

Hắn bước vào phòng, thấy James ngồi trầm tư bên cửa sổ.

" Em sao vậy bé yêu " - Hắn hỏi, đôi mắt lo lắng

Hắn đã nhận ra cậu dạo này có vẻ suy tư nhiều, nhưng không muốn ép cậu phải nói ra nếu cậu không sẵn lòng.

James khẽ cười, nhưng nụ cười ấy chẳng giấu được nỗi buồn.

" Không sao đâu anh " - Cậu trả lời, nhưng ánh mắt vẫn lẩn tránh

Hắn không tin, bước lại gần cậu và ngồi xuống bên cạnh.

" Em nghĩ là tôi không biết sao " - Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cậu, giọng trầm ấm

" Chẳng phải tôi đã nói có chuyện gì em cũng phải nói với tôi cơ mà "

" Bé yêu không được giấu "

James ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt hắn.

" Em chỉ sợ… sợ rằng sau này anh và Jonathan sẽ chán em "

" Em đâu còn như trước nữa, em trở nên… thừa thãi và vô dụng rồi "

Hắn thở dài, ôm chặt cậu vào lòng.

" Em đừng bao giờ nghĩ như vậy.

Em không biết em quan trọng với bọn tôi thế nào đâu "

" Cơ thể em thay đổi là vì em đang mang trong mình giọt máu của tôi "

" Ngoan...tôi yêu em nhiều lắm bé à "

" Mập mạp thế này ôm rất đã tay, còn dễ thương nữa không hề xấu "

Khi đó, Jonathan cũng bước vào phòng, nhìn thấy cảnh tượng đó.

" Gì đây?

Có chuyện gì mà tôi chưa biết à " - Gã lên tiếng

" Bé yêu em thì thầm to nhỏ với nó cái gì đó "

Hắn cười, nhưng khi thấy nét mặt James, hắn ngay lập tức nghiêm túc lại.

James cúi đầu, giọng nhỏ dần.

" Em chỉ… cảm thấy mình chẳng còn giá trị gì nữa "

Gã nhìn hắn, và cả hai đều hiểu rằng James đang gặp phải những áp lực tâm lý của việc mang thai.

Hắn không nói gì thêm, chỉ bước lại gần cậu, ngồi xuống bên cạnh và nắm lấy tay cậu.

" Bé James, em là tất cả đối với tôi và nó " - Jonathan nói, giọng trầm ấm

" Nếu em buồn thì tôi sẽ không vui đâu biết chưa "

" Tôi không cho phép em buồn biết không "

James cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của họ.

Hắn và gã không chỉ yêu cậu vì vẻ ngoài, mà còn yêu cậu vì cậu là chính mình, vì tình yêu mà cậu dành cho họ.

Cậu bắt đầu cảm thấy mình không còn cô đơn trong cuộc hành trình này.

Những đêm sau đó, cậu thèm chua giữa đêm, cảm giác cơn thèm ăn dâng lên không cưỡng lại được.

Cậu rụt rè nắm vạt áo hắn gọi hắn dậy, không muốn làm phiền nhưng cơn thèm không cho phép cậu im lặng.

Hắn nghe em yêu thèm chua thì không chút chần chừ, mặc áo khoác và ra ngoài, bất kể thời tiết hay giờ giấc.

Hắn đi khắp nơi để tìm đúng loại quả mà cậu muốn.

Hắn tuy là kẻ đa nhân cách, không có khả năng đồng cảm thậm chí còn có xu hướng bạo lực nhưng đối với bé yêu thì chỉ có đỉnh của đỉnh, yêu cậu, nâng niu từng li từng tí.

Jonathan cũng chăm sóc cậu từng chút một.

Mỗi ngày, gã chuẩn bị những loại dầu mát-xa tốt nhất cho da bụng cậu, để tránh những vết rạn.

Gã ngồi bên cậu, tay nhẹ nhàng thoa dầu, từng động tác đều đặn, cẩn thận.

Gã nói chuyện với đứa nhỏ trong bụng, nhưng cũng không quên đe dọa nó không được làm đau papa của mình.

Và kỳ lạ thay, mỗi khi gã nói, đứa nhỏ trong bụng lại đáp lại bằng những cú đạp nhẹ, như thể nó đang nghe lời.

Cứ như vậy, sự chăm sóc và quan tâm của hắn và gã khiến James cảm thấy mình được yêu thương và trân trọng hơn bao giờ hết.

Những lo lắng và nỗi sợ hãi dần tan biến, thay vào đó là niềm hạnh phúc khi biết rằng cậu không chỉ là người cậu yêu thương mà còn là người được yêu thương rất nhiều.

Với cả hai, James không chỉ là người bạn đời, mà còn là người đã mang lại cho họ niềm vui lớn nhất trong cuộc sống - hai sinh mệnh bé nhỏ đang lớn dần trong bụng cậu.

Và đối với James, sự yêu thương và chăm sóc của họ đã làm tan biến mọi nỗi lo, khiến cậu cảm thấy mình luôn được che chở và bảo vệ.

Hết chương 44

Votes+Comment nhen bây!!

Có ai thích tội phạm không.

Hố mới đã lên The Prison - Ngục tù

Qua liền cho tao.

Cũng bạo như bộ này zầy nè, 2 top.

Thấy tao siêng không, muốn tao siêng thì ủng hộ hết mình nhen!!
 
Perverted Killer ( H+++ )
Chương 45 Sinh rồi


Hiện tại cái thai đã được 9 tháng 2 ngày.

Vì an toàn của cậu nên hắn và gã thai phiên nhau chăm sóc cậu.

Vì để cậu thoải mái hơn cả hai đã đưa cậu lên một căn phòng khác rộng rãi hơn.

Sáng sớm hôm đó, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua cửa sổ, cảnh vật xung quanh khá yên tĩnh.

James đang ngồi trong lòng hắn, cảm nhận vòng tay của hắn bao bọc lấy mình, đôi tay hắn đang bất giác xoa bụng để cậu thoải mái hơn.

Hơi thở đều đều của hắn bên tai cậu như một lời ru ngọt ngào, khiến cậu cảm thấy bình yên và an toàn.

Nhưng bỗng nhiên, một cơn đau nhói chạy dọc bụng khiến James rùng mình.

James cắn môi, gương mặt tái đi vì cơn đau bất ngờ.

" A...

đau quá...

" - Cậu khẽ rên lên, tay siết chặt lấy áo hắn

" Hức...đau " - Cậu ôm lấy bụng mình

Hắn cảm nhận được sự thay đổi ngay lập tức.

"Bé yêu em sao vậy " - Giọng hắn đầy lo lắng, khá hoảng hốt

James không trả lời được, cơn đau quá dữ dội làm cậu chỉ biết ôm lấy bụng mình.

Cậu cảm nhận được dòng nước bắt đầu chảy dài xuống chân cậu, nước ối vỡ rồi.

" Anh...

Anh ơi... em... em hình như sắp sinh rồi "

" A...

ư đau quá "

Cậu đau đớn bấu chặt hai tay.

Hắn như bị sét đánh ngang tai, toàn thân căng cứng.

Sự hoảng loạn hiện rõ trong ánh mắt hắn.

" Bé James "

" Bình tĩnh nào bé yêu "

" Tôi sẽ đưa em đến bệnh viện ngay lập tức " - Hắn nói, giọng đầy khẩn trương và lo sợ

Không chần chừ thêm một giây nào, hắn bế James lên, cẩn thận từng bước chân như sợ rằng chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng có thể gây hại cho cậu và đứa bé.

James khóc nấc lên vì đau đớn, từng cơn co thắt khiến cậu không thể kiềm chế được nước mắt.

Hắn cảm thấy tim mình như bị xé nát khi nhìn thấy cậu đau đớn như vậy.

" Làm ơn đừng khóc bé James "

" Tôi sẽ đưa em đến bệnh viện nhanh thôi, mọi thứ sẽ ổn thôi " - Hắn thì thầm, nhưng giọng nói của hắn không giấu được sự lo lắng

Ra đến xe, hắn đặt James vào ghế sau, cố gắng giữ cậu nằm thoải mái nhất có thể.

Hắn không quên lấy điện thoại ra, gọi cho gã.

" Bé yêu sắp sinh rồi "

" Mày mau đến bệnh đi "

" Lẹ lên mày "

Hắn hét lên vào điện thoại, giọng đầy căng thẳng.

Ở đầu dây bên kia, gã nghe thấy giọng hắn, liền trở nên lo lắng.

" Mày mau đưa em ấy đến bệnh viện đi "

" Tao đến ngay "

" Bệnh viện tư của chúng ta "

" Mau lên, không còn thời gian đâu " - Hắn hét lên trước khi cúp máy, rồi lập tức lao lên xe, phóng nhanh như bay về phía bệnh viện

Trong khi đó, James ở ghế sau, nước mắt chảy dài trên má, miệng không ngừng thở hổn hển vì cơn đau dữ dội.

Cậu cảm thấy như mỗi cơn co thắt đều như cào xé cơ thể mình.

" Làm ơn... làm ơn đừng để con em có chuyện gì...

" - James thì thào, lòng ngập tràn lo lắng cho đứa bé trong bụng

Hắn cố gắng giữ bình tĩnh nhưng trong lòng như đang bùng nổ.

Đôi bàn tay cầm vô-lăng siết chặt đến nỗi trắng bệch.

Mọi suy nghĩ của hắn đều tập trung vào việc phải đưa James đến bệnh viện một cách nhanh nhất.

Khi đến bệnh viện, các y tá và bác sĩ đã được chuẩn bị sẵn, do hắn và gã đã mua lại toàn bộ bệnh viện này trước đó để phòng ngừa cảnh sát và mọi nguy cơ khác.

Không một ai trong số họ dám chần chừ, tất cả đều nhanh chóng đưa James vào phòng sinh, còn hắn thì đứng ở cửa, mắt nhìn theo từng bước chân của họ, lòng như lửa đốt.

Chỉ ít phút sau, Jonathan cũng xuất hiện, vẻ mặt căng thẳng không kém gì hắn.

" Bé James đâu rồi " - Gã hỏi, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng

" Trong đó...

" - Hắn trả lời, giọng nói nặng nề và đứt quãng

Hắn không thể che giấu sự hoảng loạn đang dâng trào trong lòng mình.

Cả hai đứng ngoài phòng sinh, tim đập thình thịch, không ngừng lo lắng cho James.

Thời gian trôi qua chậm chạp, từng phút một như hàng giờ đối với họ.

Hắn đi qua đi lại trước cửa phòng, không ngừng chửi thề trong miệng.

" Má nó sao lâu thế "

" Bé yêu...

"

" Hai đứa nhỏ chết tiệt...sao lâu ra ngoài thế "

Jonathan cũng không khá hơn, gã chỉ biết ngồi đó, đôi tay nắm chặt lại với nhau, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa phòng sinh.

" Bình tĩnh đi Matthew "

" Em yêu giỏi lắm sẽ không sao đâu "

" Chờ?

Chờ cái quái gì nữa "

" Bé James đang đau đớn trong đó, còn tao với mày thì ngồi đây bất lực "

" Nếu có chuyện gì xảy ra...

" - Hắn rít lên, mắt đầy căm phẫn và sợ hãi

Ngay lúc đó, tiếng khóc chói tai của hai đứa bé vang lên từ bên trong phòng sinh.

Cả hắn và gã đều đứng bật dậy, trái tim như ngừng đập trong khoảnh khắc.

Cánh cửa mở ra, một y tá bước ra với hai đứa bé trai mập mạp dễ thương trên tay.

" Hai bé đều khỏe mạnh, xin chúc mừng "

Y tá đó muốn đưa hai đứa nhỏ cho hắn xem mặt nhưng hắn chỉ lạnh lùng liếc qua rồi khó chịu nói.

" Bỏ nó ở đó đi "

" Đồ dư thừa "

" Em yêu đâu rồi...em yêu " - Hắn lo lắng tông cửa xông vào bên trong

" Oe...oe...oe..

"

Jonathan nhanh chóng tiến đến, gương mặt hiện lên sự ngạc nhiên lẫn hạnh phúc khi gã nhìn thấy hai đứa bé.

Gã bế lấy một trong hai đứa nhỏ, ánh mắt dịu dàng nhìn vào đứa trẻ.

" Bé James đã làm rất tốt...

Thật không thể tin được " - Gã thì thầm

" Nào nào hai đứa daddy đây "

" Nín nào... không được khóc "

Hắn tông cửa vào phòng, không chần chừ mà tiến thẳng đến chỗ James.

Cậu đang nằm đó, gương mặt tái nhợt và yếu ớt, nhưng cậu vẫn cố gắng mỉm cười khi nhìn thấy hắn.

" Anh...

"

" Bé James...

" - Hắn bước đến bên cạnh, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu

" Em có còn đau ở đâu không để tôi xem nào "

James gật đầu, đôi mắt ướt át nhưng tràn đầy hạnh phúc.

"Con... con chúng ta...

"

" Kệ nó đi "

" Hai đứa đều khỏe mạnh và rất đáng yêu " - Gã chen vào, giọng nói đầy tự hào

" Em đã làm được rồi bé yêu "

" Tất cả đều nhờ em "

James mỉm cười yếu ớt, nhưng trong ánh mắt cậu lấp lánh niềm vui.

" Cảm ơn anh...

Cảm ơn vì đã ở bên cạnh em "

Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng ôm lấy James.

" Không cần cảm ơn bé James "

" Em là tất cả đối với tôi "

Jonathan cũng đến gần, trên tay bế hai đứa bé.

" Bé yêu nhìn này... con của chúng ta "

James nhìn lên, đôi mắt mở to khi thấy hai đứa bé trong tay Jonathan.

" Con ơi...papa đây "

Hai đứa nhỏ nghe được giọng cậu liền quơ tay loạn xạ.

" Chúng... chúng thật đáng yêu...

" - Cậu khẽ cười, đôi mắt ngập tràn niềm hạnh phúc và tự hào

" Nhìn nè hai đứa y hệt các anh " - Cậu chọt chọt vào má một đứa

" Xấu thế này mà giống cái gì " - Hắn nói

" Thằng nhóc xấu xí "

" Matthew... không được nói như thế " - Cậu trừng mắt nhìn hắn

Hai đứa nhỏ mới sinh, dù chỉ vừa chào đời nhưng đã thể hiện rõ nét đặc trưng của hai daddy.

Một đứa thì có đôi mắt sắc lạnh, khuôn mặt góc cạnh, biểu cảm trên gương mặt gần như sao chép y hệt từ Matthew.

Ánh mắt nó đầy quyền uy và nghiêm nghị, dường như đang quan sát mọi thứ xung quanh với sự tò mò và lạnh lùng khó tả.

Còn đứa còn lại mang nét đẹp ngây thơ nhưng cũng đầy ranh ma.

Nó có đôi mắt sáng hơn, nhưng khi nhìn kỹ, vẫn dễ dàng nhận ra nét quỷ quyệt trong đôi mắt ấy, hệt như của Jonathan.

Nụ cười của nó, dù nhỏ nhưng đã hiện rõ sự tinh nghịch và khôn lanh.

Cả hai đứa trẻ tuy có những nét giống nhau, đều thừa hưởng sự sắc sảo và mạnh mẽ từ daddy, nhưng điểm chung duy nhất mà chúng có từ cậu là làn da mịn màng và mềm mại, cùng với một chút dịu dàng ẩn trong đôi mắt.

Tuy vậy, khi nhìn kỹ vào hai đứa trẻ, không ai có thể phủ nhận rằng, chúng đích thực là con của hắn và gã, mỗi đứa mang trong mình sự khác biệt rõ ràng của từng người, chỉ có một chút cậu trong đó, như một dấu hiệu nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa về sự hiện diện của cậu trong cuộc sống của chúng.

Hết chương 47

Votes+Comment nhen bây!!!

Mời các cao nhân nổ tên cho hai cháu.

Nếu tên nào hay tao sẽ lấy...

Ở nhà hay tên thật đều được
 
Perverted Killer ( H+++ )
Chương 46 Bú ti


Tên của hai bảo bối nhỏ sẽ là: Andrew Cryus và Jeremy Merlin.

Nhìn họ cũng biết daddy hé.

Tao thấy vậy là ổn ý.

---------

Sau một tuần ở bệnh viện thì cuối cùng cậu cũng được về nhà.

James ngồi trên chiếc ghế bập bênh trong phòng riêng của hai đứa nhỏ, ánh mắt dịu dàng nhìn hai đứa con trai đang nằm trong vòng tay mình.

Một đứa có đôi mắt đen láy và mái tóc vàng giống hệt hắn, còn đứa kia lại có mái tóc đen và đôi mắt xanh biếc của gã, chỉ có chút nét mặt giống James.

Cả hai đứa nhỏ đều đang quấy khóc, cánh tay nhỏ bé đang cố bám chặt vào người cậu cố tìm sự an ủi.

" Shhh ... ngoan nào bé cưng " - James thì thầm, khẽ ru hai đứa bé

" Đừng khóc papa thương "

" Andrew...

Jeremy nín nào con "

Hắn đứng bên cạnh, ánh mắt không giấu được sự khó chịu.

" Tại sao chúng cứ bám lấy em mãi vậy bé yêu " - Hắn khó chịu, tay nắm chặt lại như cố kiềm chế cảm xúc

" Trong khi đó em là của tôi mà "

Gã đứng phía sau, khoanh tay nhìn cảnh tượng trước mắt, cười nhạt.

" Đúng đó, em cứ bận rộn với chúng nó, không còn thời gian cho tôi và nó nữa rồi "

James nhìn hai người, cảm nhận rõ ràng sự ghen tị trong ánh mắt họ.

" Đây là con của các anh mà, chúng còn nhỏ cần được chăm sóc "

" Hai anh lại ghen tuông với bé con luôn à "

" Tôi biết chứ " - Hắn nói, bước tới gần hơn, đôi mắt đầy thèm thuồng khi nhìn vào ngực James.

" Nhưng tôi không thể chịu nổi khi thấy em chỉ chăm sóc chúng nó mà không quan tâm tới tôi "

Gã cũng tiến lên, ánh mắt lấp lánh sự khao khát.

" Đúng đó bé yêu "

" Em cứ như thế này, tôi ghen tị chết mất "

James lắc đầu, nhìn hai người đàn ông trước mặt.

" Hai anh đừng nháo lên nữa "

" Để em cho con bú xong đã "

" Bú ti rồi ngủ nào hai bé cưng "

Hắn và gã không dừng lại ở đó.

Ánh mắt dõi theo từng giọt sữa trắng ngần đang chảy ra từ hai đầu ti khi cậu bắt đầu cho hai đứa nhỏ bú, khiến cả hai người càng thêm thèm thuồng.

Hắn liếm môi cố gắng kiềm chế, nhưng ánh mắt không thể rời khỏi cảnh tượng trước mắt.

" Tôi cũng muốn uống sữa của em " - Hắn thì thầm, giọng trầm đầy khao khát

" Tôi cũng vậy " - Gã đồng tình, tiến lại gần hơn

" Bé à em phải chia sẻ cho bọn tôi chứ "

James nhíu mày, cố giữ bình tĩnh.

" Không được, hai anh đừng có mơ "

" Em không cho đâu "

" Sẽ hết sữa cho con mất "

" Chúng nó đã no rồi " - Hắn nói, không thể kiềm chế nữa, tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve ngực cậu.

" Tôi chỉ muốn một chút thôi mà "

" Tôi hứa chỉ một chút thôi "

Gã cũng không chịu thua, tay gã bắt đầu mơn trớn bên kia ngực của cậu.

" Đúng đó, chỉ một chút thôi "

" Em không thể từ chối bọn tôi mãi được "

James thở dài, biết rằng sẽ khó có thể từ chối cả hai tên biến thái này.

Ánh mắt cậu trượt xuống hai đứa nhỏ đang ngủ say rồi nhìn lên nhìn cả hai, cuối cùng cậu đành gật đầu.

" Được rồi, nhưng chỉ một chút thôi nhé "

Như kẻ săn mồi đạt được mục tiêu, hắn và gã không thể che giấu niềm vui của mình.

Cả hai nhẹ nhàng nâng James lên giường, cẩn thận không làm đánh thức hai đứa bé đã ngủ say.

Hắn nhìn sâu vào mắt cậu, ánh mắt đầy yêu thương và khao khát.

" Tôi sẽ nhẹ nhàng thôi bé James "

" Tôi hứa "

James cảm nhận được tình cảm chân thành từ hắn, cậu gật đầu, thở dài một hơi.

" Được rồi, nhưng phải cẩn thận đấy "

James khẽ ngã đầu ra sau, cảm nhận từng cử chỉ nhất động của cả hai đang cuối xuống ngực mình.

Cậu cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không khỏi lo lắng.

Bầu ngực căng tròn, trắng mịn, nhấp nhô theo từng nhịp thở gấp gáp.

Hắn ngồi bên phải, ánh mắt nhìn đầu ti không khỏi khao khát.

Đôi môi hắn chạm vào ngực cậu, đầu lưỡi ẩm ướt nhẹ nhàng lướt qua đầu ti nhỏ, cảm giác nhột nhột khiến cậu rùng mình.

Hắn ngậm lấy ti rồi mút nhẹ vài cái, từng giọt sữa chảy ra, tràn vào khoang miệng hắn.

Lúc này đôi mắt hắn ánh lên vẻ thỏa mãn kì lạ.

" Hức...

ưm~~ "

Còn gã thì ở bên còn lại, không kém phần nhiệt huyết.

Đôi mắt gã chăm chú nhìn theo từng hành động của hắn, không chần chừ, gã cuối người.

Đôi môi nóng bỏng và đòi hỏi của Jonathan ngậm chặt lấy đầu ti rồi mút mạnh.

Gã không ngần ngại trơn mớn làn da mềm mại của James bằng những ngón tay thon dài.

Tạo một cảm giác vừa lạ lẫm vừa đau đớn khiến James không bao giờ quên được.

Cậu khẽ run rẩy nhưng không dám đẩy hai tên biến thái này ra.

Ánh mắt lờ mờ vừa lạ lẫm vừa hơi sướng đang lâng lâng trong đầu cậu.

James biết dù có nói gì thì cũng không ngăn được hai tên điên này cho đến khi cả hai thoả mãn cơn khát của mình.

" Anh...nhẹ thôi đau em " - James thì thầm, giọng run run

Hắn ngẩn đầu lên, đôi môi vẫn còn ướt đẫm sữa, hắn liếm nhẹ môi mình.

" Ngon thật đấy bé yêu "

" Tôi không ngờ sữa của em ngọt thế đấy "

James đỏ mặt không dám nhìn hắn, cậu vội kéo áo xuống không cho bú nữa, hai ti lúc này đã bị mút đến nỗi sưng đỏ tên.

Độ ma sát giữa lớp vải và đầu ti khiến cậu run rẩy.

" Hai tên biến thái...đáng ghét "

" Đã bảo nhẹ nhàng rồi mà "

" Sưng tấy lên rồi nè "

Cậu bỏ hai tên đó ở lại rồi chạy vào nhà vệ sinh.

Matthew và Jonathan chỉ cười rồi chạy theo cậu vào trong.

Hết chương 46

Votes+Comment nhen bây!!!

Bây ơi có đứa nào xem bộ The Prison thì tao xin lỗi nhen, tao xoá rồi.

Tại nó bị lỗi ha gì ý, tại tao đăng chương mới mà không thấy có thông báo.

Mốt có gì tao đăng lại 😭😭😭
 
Perverted Killer ( H+++ )
Chương 47 Cosplay


James ngồi trong nhà tắm, cậu đỏ mặt nhìn xuống bộ đồ mà hắn và gã đặc biệt chuẩn bị cho cậu.

Bộ đồ quá hở hang, gần như không che được bất kì phần nào trên cơ thể.

Lúc này là đã hơn hai tháng sau khi sinh, cơ thể James đã trở về thân hình cũ, thậm chí còn quyến rũ đến lạ, từng đường cong trên cơ thể mềm mại hơn, thắt eo rõ rệt khiến ai nhìn vào cũng ngây dại.

Bộ đồ mà cậu mặc là một bộ nội y ren mỏng manh, phần áo chỉ là hai mảnh vải nhỏ xíu, vừa đủ che đi đầu ngực, nhưng không che đi nổi đường viền xung quanh bầu ngực của James.

Phần quần lót bên dưới thì táo bạo hơn, chỉ là mảnh vải tam giác được kết nói bằng những sợi dây nhỏ, vừa đủ che phần kín đáo nhất của cậu nhưng cũng phơi bày hầu hết cặp mông tròn trịa, căng tròn, gợi cảm của cậu.

Khuôn mặt đỏ ửng của cậu càng quyến rũ hơn nhiều, đôi mắt to tròn, miệng chúm chím, mùi cơ thể lại rất thơm nữa.

Chắc chắn sẽ khơi dậy tính biến thái bệnh hoạn của hai tên điên ngoài kia.

" Bộ đồ này hở hang thế này...

"

" Hai tên biến thái... lưu manh "

Cậu ngồi bên trong, đôi mắt mở to nhìn mình trong gương, cậu vừa bất lực vừa xấu hổ chẳng biết làm thế nào nữa.

Cậu không thể tưởng tượng nổi làm sao cậu có thể bước ra ngoài với bộ đồ này, đặc biệt đối diện với hắn và gã - hai tên điên mà cậu biết rõ đang thèm thuồng cơ thể cậu.

Bên ngoài, Matthew và Jonathan đang chờ đợi, ánh mắt nóng bỏng hướng về phía phòng tắm.

Hai tên biến thái này đã lên kế hoạch để đặt bộ đồ này trên mạng về, đây là bộ đồ hở hang, quyến rũ nhất mà bên của hàng giới thiệu cho hắn và gã, và lập tức nó được chuyển tới nhà sau 1 tiếng.

Gã liếc nhìn đồng hồ, rồi quay sang hắn nở một nụ cười đầy ẩn ý.

" Sao lâu thế nhỉ " - Gã hỏi, giọng đầy khao khát

" Chắc bé yêu đang ngại đấy " - Hắn đáp, khoé môi dần cong lên

" Chắc em yêu cũng sắp ra rồi "

" Má nó phấn khích chết mất "

Còn về phía hai đứa nhỏ, nó được hắn tống qua bên một căn phòng khác cách âm để ngủ.

Nếu ở lại sẽ không yên với hai ông zà đâu.

Phía James, cậu hít một hơi thật sâu.

Cậu rụt rè, chậm rãi đứng dậy, tay run rẩy mở cửa nhà tắm.

Cậu cuối cùng cũng bước ra ngoài, Matthew và Jonathan dường như đứng hình.

James đứng đó, trong bộ đồ hở hang, mặt cậu đỏ ửng vì xấu hổ, như thế lại càng tăng thêm vẻ quyến rũ chết người.

" Má nó...em yêu " - Gã thì thầm, cổ họng nóng ran lên

" Vãi...em yêu tôi nứng mất " - Hắn thốt lên

" Đẹp thật đấy "

Máu mũi chảy dài khi ánh mắt của gã dừng lại trước những đường cong hoàn hảo trên cơ thể cậu, đặc biệt là bầu ngực hơi tròn lên vì còn sữa lấp ló sau lớp vải mỏng.

" Bé yêu thật đẹp " - Hắn nhìn cậu với ánh mắt đầy khao khát

Hắn không đợi thêm được nữa, nhanh chóng bước lại kéo sát cậu ôm vào lòng.

Thứ to lớn bên dưới hình như đã cương cứng lên, James nhìn nó với vẻ mặt sợ hãi.

" Em...em vào thay đồ đây "

" Muộn rồi bé yêu "

James chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn và gã đẩy ngã xuống giường.

Cả hai đè cậu xuống.

" Bé yêu tôi chờ khoảng khắc này lâu lắm rồi đấy "

" Ưm...buông em ra...em muốn đi thay đồ " - Cậu sợ sệt muốn thoát ra

" Không muốn đâu...

"

" Không được bé yêu à " - Gã thì thầm, bàn tay gã lướt chậm rãi trên làn da cậu

James định nói gì đó nhưng không kịp, đôi môi hắn đã nhanh chóng hôn lấy cậu.

Hắn hôn sâu, đầu lưỡi hắn quấn chặt lấy đầu lưỡi cậu.

Bàn tay hư hỏng cứ thế trượt xuống phía dưới xoa nắn mông cậu.

Gã cũng không chịu thua, gã cuối người tấn công phần ngực tròn trịa, miếng vải bị kéo mạnh tuột ra, chiếc lưỡi ẩm ướt của gã liếm nhẹ lên đầu ti, tay còn lại gã bóp ti bên kia.

Jonathan khẽ mút nhẹ đầu ti, từng giọt sữa chảy vào khoang miệng gã, vẻ mặt gã lúc này cực kì thích thú.

" Hức...ưm~~~ "

" Ứhh~~ " - James khó chịu ưỡn người

Hắn kéo phăng cái quần nhỏ đang thấm đẫm nước dâm của cậu thảy xuống đất, hắn nâng đùi cậu lên đưa đầu xuống lỗ nhỏ liếm sạch.

Chiếc lưỡi dài ấm của hắn tiến vào trong.

" Ưhhh~~ "

" Ahhh~~~ " - James khẽ rên rỉ

Gã với tay tới ngăn kéo lấy ra một chiếc dương vật giả rồi đưa cho hắn.

Matthew thấy vậy liền cười khẩy rồi đâm vào lỗ.

Dương vật giả cứ thế bị đẩy vào trong, James theo thế mà dang chân ra đón nhận nó.

Tay hắn kéo ra lại đẩy sâu vào trong.

Cơn sướng chạy dọc khắp cơ thể khiến cậu rên rỉ không ngừng, hai bàn chân co quắp lại.

" Ưm~~~...a..ư "

" Ớhh~~ ...Ahh~~ "

" Sướng... hức "

Hắn và gã vừa nghe tiếng rên của cậu vừa thủ dâm, tay liên tục vuốt dương vật của mình.

" Ha...mẹ kiếp bé yêu dâm thật " - Hắn thở dốc

" A...á...

ư ~~~ "

" Thích...ahhh~~~ "

Được một lúc, James cũng bắn ra, đặc sệt, cậu nằm đó thở hỗn hển.

Hắn liền lật người cậu lại nâng mông cậu lên rồi đưa dương vật cọ sát vào lỗ nhỏ đang mấp máy.

Hắn đẩy vào trong rồi thúc thúc vài cái thì thứ kia bắt đầu cứng lên.

" Ahhh~~ "

Matthew dùng sức đưa đẩy để dương vật đi sâu vào trong.

Đầu khất to tròn cứ thế cọ sát mạnh với lớp thịt mẫn cảm khiến James phê chảy nước dãi.

" Nhóp nhép "

" Nhóp nhép "

" Ứhhh~~ Ấhhh~~~ "

James với tay nắm lấy dương vật của Jonathan rồi vuốt ve, cậu le lưỡi liếm rồi đưa vào miệng mút, lưỡi cậu cứ đảo qua đảo lại khiến gã thở hỗn hển.

Cậu đưa tay vuốt ve dương vật rồi ấn ấn vào đầu khấc cho nó cứng lên rồi đưa lưỡi liếm nhẹ đầu niệu đạo.

Cậu dùng lưỡi xoay tròn rồi mút mạnh, kết hợp với nước miếng nhiều tạo sự trơn láng hệt như dương vật đang di chuyển trong lỗ nhỏ vậy.

Gã sung sướng ấn đầu cậu sâu vào bên trong rồi bắn tung tóe.

" Phê chết mất "

" Bé yêu bú giỏi thật "

Phía bên dưới, hắn vẫn còn say mê thúc tới tấp vào lỗ, dịch dâm cứ thế tràn ra ướt nhẹp một khoảng giường.

Cậu dâm đãng vuốt ve dương vật nhỏ của mình.

" Bạch...bạch...bạch "

" Hức...ưhhh~~~ "

" Mạnh nữa đi mà...a..ư..ấ~~ "

James mơ hồ chỉ biết rên rỉ, khoái lạc khiến cậu chảy dãi, cậu le lưỡi.

" Ưm~~~ "

Đã lâu chưa được phát tiết cả ba cùng nhau làm tình suốt một đêm, làm nhiều đến nỗi cậu không còn bắn ra được gì, lỗ nhỏ thì sưng tấy lên, giọng khàn đặc.

Hắn và gã thì rất thỏa mãn, Matthew dọn dẹp hiện trường rồi lau người cho cậu.

Còn Jonathan qua xem hai đứa nhỏ xong thì cũng trở lại phòng ôm cậu ngủ.

Hết chương 47

Votes+Comment nhen bây!!!

Ngon vãi đạn.

Tao viết mà cũng thấy rạo rực.

Cấm bây nói tao dầm khâm à nha
 
Perverted Killer ( H+++ )
Chương 48 Đám cưới rồi - End


Tụi bây đâu thay đồ đẹp, makeup đàng hoàng chuẩn bị đi ăn đám cưới!!!

Sau những biến cố và khó khăn đã trải qua, Matthew và Jonathan quyết định sẽ bù đắp cho James và hai đứa con bằng một chuyến du lịch đặc biệt, một chuyến đi mang đầy ý nghĩa để khép lại quá khứ đau thương và mở ra một tương lai tươi sáng.

Cả hai đều biết James luôn mong ước được đi du lịch, đặc biệt là dành thời gian cùng gia đình nhỏ của mình, và vì thế, cả hai đã cẩn thận chuẩn bị mọi thứ, đảm bảo chuyến đi sẽ trở nên hoàn hảo nhất có thể.

Khi Jonathan báo tin về chuyến du lịch, James không thể kìm nén niềm vui sướng, đôi mắt cậu sáng lên như sao trời.

Ngồi ở ghế sau xe, cậu ôm chặt hai đứa bé đang ngồi ngoan ngoãn trên đùi, ánh mắt trong trẻo của chúng nhìn ra cửa sổ, đầy tò mò và phấn khích.

" Chúng ta sắp đến nơi chưa các anh " - James hỏi, giọng cậu vang lên trong không gian xe đầy ấm áp, ngọt ngào

Jonathan quay lại nhìn James, nụ cười dịu dàng trên môi.

" Sắp rồi, em yêu "

" Thêm chút nữa thôi "

" Em vui chứ "

" Rất vui ạ "

James khẽ cười, cúi xuống nhìn hai đứa nhỏ.

" Andrew...

Jeremy các con có nghe thấy không "

" Hôm nay hai daddy đưa chúng ta đi chơi đó " - Cậu thì thầm, giọng tràn đầy yêu thương và hạnh phúc

" Hai đứa có vui không "

Hai đứa bé dường như hiểu được lời của cậu, chúng cười khúc khích, đôi tay nhỏ bé vẫy vẫy trong không khí như để bày tỏ sự phấn khích của mình.

Khi xe dừng lại, ánh hoàng hôn đã buông xuống, phủ lên khung cảnh trước mắt họ một lớp ánh sáng vàng ấm áp, dịu dàng.

Bãi biển vắng lặng, mênh mông trải dài chỉ có họ, mang lại cảm giác riêng tư và thân thuộc.

James vừa bước ra khỏi xe chưa kịp định thần thì bất ngờ bị Matthew nhẹ nhàng bịt mắt, tay hắn nắm lấy tay cậu, giọng thì thầm vào tai James, vừa ấm áp vừa bí ẩn.

" Có một bất ngờ dành cho em "

James hơi giật mình, nhưng lòng cậu lại tràn ngập tò mò.

" Bất ngờ gì thế "

" Anh định làm gì à " - Cậu hỏi, giọng pha chút lo lắng nhưng cũng xen lẫn sự mong đợi

Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, tay cậu được dẫn dắt bước đi trên bãi cát mềm mại.

Bầu không khí lãng mạn, ngọt ngào như cuốn lấy họ, tiếng sóng biển rì rào hòa cùng mùi hương hoa tươi thoang thoảng trong gió.

Khi hắn tháo khăn bịt mắt cho James, trước mắt cậu là một khung cảnh lung linh như trong câu chuyện cổ tích.

Bãi biển được trang trí với những dải đèn lấp lánh, những bông hoa tươi thắm trải khắp nơi, tất cả đều toát lên vẻ đẹp kỳ diệu, khiến James nghẹn ngào.

Cậu không thể tin vào mắt mình, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực khi nhận ra rằng tất cả điều này đều được chuẩn bị chỉ dành cho cậu.

" Matthew...

đây là... sao " - James thì thào, giọng nói không che giấu được sự xúc động

Cậu ngước nhìn hắn và gã, cả hai đều đứng trước mặt cậu với nụ cười dịu dàng, trong tay họ là những bó hoa lớn.

Hắn tiến lên trước, ánh mắt dịu dàng nhưng chứa đựng sự quyết tâm mãnh liệt.

" Bé yêu em là tất cả đối với chúng tôi "

" Chúng tôi muốn em biết rằng, không gì quan trọng hơn việc có em trong đời "

" Chúng tôi muốn yêu thương, bảo vệ và trân trọng em mãi mãi "

Jonathan cũng tiến đến, đưa bó hoa còn lại vào tay James, giọng nói của gã tràn đầy sự chân thành.

" Bé James, dù mọi thứ không hề dễ dàng, nhưng qua tất cả, chúng tôi nhận ra rằng chỉ cần có em bên cạnh, chúng tôi sẽ vượt qua mọi thử thách "

" Em là gia đình, là hạnh phúc của chúng tôi "

Nước mắt lấp lánh trên gò má James, cậu nhìn vào mắt họ, trái tim rung lên bởi cảm xúc mãnh liệt.

" Matthew...

Jonathan... em không biết phải nói gì...

"

" Em chỉ biết rằng em yêu hai người rất nhiều...

" - Cậu thì thào, giọng nói run rẩy vì nghẹn ngào

Hắn và gã đồng loạt quỳ xuống trước James, tay họ nắm chặt lấy tay cậu.

" Bé James em sẽ chấp nhận chúng tôi chứ " - Hắn hỏi, giọng nói tràn đầy hy vọng và tình yêu chân thành

James nhìn xuống họ, đôi mắt ngập tràn nước mắt nhưng lấp lánh niềm hạnh phúc.

Không thể kìm nén thêm nữa, cậu bật khóc nấc lên và ôm chặt lấy cả hai người.

" Vâng... vâng, em đồng ý!

" - Cậu nói, giọng nói rung lên vì xúc động

" Em yêu các anh nhiều lắm "

" Chúng tôi cũng yêu em rất nhiều "

" Cảm ơn em vì đã chấp nhận bé yêu "

" Hức...sến súa thật "

Cả ba ôm chặt lấy nhau, cảm nhận sự gắn kết sâu sắc, tình yêu chân thành mà họ dành cho nhau.

Hắn và gã đứng dậy, nhẹ nhàng nâng James lên, mỗi người trao cho cậu một nụ hôn đầy yêu thương.

Đó là khoảnh khắc không thể nào quên, một lời thề nguyện tình yêu và sự gắn bó suốt đời.

Vài tuần sau, họ tổ chức một lễ cưới ấm cúng tại Thụy Điển, nơi bầu trời xanh biếc và những cánh đồng hoa rộng lớn.

Không có bạn bè hay người thân, chỉ có họ, hai đứa bé nhỏ, và tình yêu trọn vẹn họ dành cho nhau.

James khoác lên mình bộ vest trắng tinh khôi, đôi mắt lấp lánh niềm vui khi bước vào lễ đường, tay cầm bó hoa cưới, ánh mắt hướng về phía trước, nơi Matthew và Jonathan đang đứng, mỗi người bế một đứa con nhỏ trong tay.

Khi James tiến gần hơn, hắn và gã không thể rời mắt khỏi cậu, trái tim họ ngập tràn tình yêu và sự biết ơn.

Linh mục đứng đó, mỉm cười khi cậu cuối cùng cũng đến nơi.

" Chúng ta có mặt ở đây hôm nay để chứng kiến sự kết hợp của ba tâm hồn, ba trái tim yêu thương nhau một cách trọn vẹn " - ông nói, giọng trầm ấm và đầy ý nghĩa

James nhìn vào mắt hắn và gã lòng cậu ngập tràn hạnh phúc.

" Em thề sẽ yêu thương và trân trọng hai người suốt đời.

Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, vì chúng ta có nhau " - James thì thào, giọng cậu đầy xúc động

Matthew và Jonathan cũng mỉm cười, tay họ nắm chặt tay James.

" Chúng tôi cũng thề sẽ yêu thương và bảo vệ em bé James "

" Em là tất cả đối với chúng tôi "

Sau lời thề nguyện, họ trao cho nhau những nụ hôn tràn đầy tình yêu, trong khi hai đứa bé khúc khích cười trong tay họ.

Khoảnh khắc đó, không có gì quan trọng hơn tình yêu và sự gắn kết giữa họ.

Bất kể cuộc sống có bao nhiêu khó khăn, họ biết rằng chỉ cần có nhau, họ có thể vượt qua tất cả.

Và như thế, một chương mới đã mở ra, đầy ắp tình yêu, hạnh phúc và sự gắn bó trọn đời.

End

Votes+Comment nhen bây!!!

Đây là tác phẩm tâm đắc của tao, cảm ơn bây đã ủng hộ truyện.

Theo ý muốn của bây nên vui rồi hén.

Nói thiệt lúc đầu tao định viết kết SE ý.

Mong bây luôn ủng hộ và theo dõi những truyện khác của tao với nhen.

Tạm biệt!!!
 
Perverted Killer ( H+++ )
Ngoại truyện nhỏ


Những câu chuyện nhỏ về gia đình của James hết sức dỡ cười vì cái nết của hai đứa nhỏ được thừa hưởng từ hai daddy của chúng.

### Câu chuyện 1:

Một buổi sáng đẹp trời, James quyết định nhường nhiệm vụ đút bột cho hai đứa nhỏ cho hắn.

Trong căn bếp ấm cúng, hắn với dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc, nhưng trong ánh mắt lại đầy quyết tâm.

Hắn múc một muỗng bột lên, nhẹ nhàng đưa về phía miệng của Andrew.

Nhưng mọi chuyện không diễn ra suôn sẻ như hắn mong đợi.

Đứa bé với đôi mắt tròn xoe và vẻ mặt tinh quái, nhìn hắn một cách đầy mưu mẹo.

Ngay khi muỗng bột chuẩn bị chạm đến miệng, đứa bé bất ngờ quay đầu sang hướng khác, khiến bột rơi thẳng xuống áo hắn, để lại một vệt trắng rõ rệt.

" Da...da..."

- Jeremy ngồi kế bên cười khúc khích như thể trêu chọc hắn

Matthew sững lại trong giây lát, không tin nổi vào mắt mình.

James ngồi gần đó, không thể nhịn được cười, nhưng cố gắng kiềm chế, ánh mắt đầy sự thích thú chờ xem hắn sẽ xử lý thế nào.

" Thằng nhỏ này "

" Mau há miệng ra daddy bón cho ăn nào "

Kiên nhẫn hơn, hắn múc thêm một muỗng bột, lần này nhanh hơn, tưởng rằng đứa nhỏ sẽ không kịp phản ứng.

Nhưng đứa bé lại tiếp tục quay đầu và, không chỉ từ chối nuốt bột mà còn phun nước miếng phèo phèo vào mặt hắn.

Hắn càng cố, đứa bé càng tỏ ra nghịch ngợm, như muốn trêu tức daddy mình.

Hắn cố kìm nén sự tức giận, nhưng khi nhìn thấy James cười khúc khích, sự khó chịu trong lòng bỗng tan biến.

Đứa nhỏ nhìn cậu, cười ngây thơ, rõ ràng đang muốn đùa giỡn với hắn.

Hắn cuối cùng thở dài, thừa nhận rằng việc đút bột cho hai đứa nhỏ này là một thử thách lớn mà có lẽ hắn không thể vượt qua.

James đứng dậy, đến gần hắn và nhẹ nhàng đỡ lấy muỗng bột từ tay hắn.

" Để em làm cho "

" Chúng nó chỉ ngoan ngoãn khi có em thôi mà " - Cậu nói, giọng điệu dịu dàng nhưng vẫn không giấu được sự hài hước

" Miệng xinh của hai đứa đâu rồi "

" Há miệng để papa đút bột cho ăn nha "

" Andrew và Jeremy phải ăn mới mau lớn nghe chưa "

" A...a..pa...

" - Hai đứa nhỏ bập bẹ nói vài tiếng như đáp lại cậu

Chỉ trong vài phút, James đã đút hết bột cho hai đứa nhỏ mà không gặp phải bất kỳ khó khăn nào.

Hắn đứng bên cạnh, nhìn cậu với ánh mắt vừa yêu thương vừa ghen tị.

" Chúng nó đúng là chỉ nghe lời em thôi " - Hắn lẩm bẩm, nhưng trong lòng lại ấm áp khi thấy cảnh tượng trước mắt

" Cái nết giống ai thế không biết "

" Thì giống anh chứ ai " - Cậu cười chọc ghẹo hắn

### Câu chuyện 2:

Tối hôm đó, sau khi ăn xong và cả nhà đã chuẩn bị đi ngủ, James bế hai đứa nhỏ vào phòng ngủ của mình.

Matthew và Jonathan đã chuẩn bị mọi thứ để có một đêm thật yên bình.

Nhưng thực tế lại không hề đơn giản như cả hai nghĩ.

Hai đứa nhỏ vốn đã bám lấy James cả ngày, giờ đây nhất quyết không chịu rời papa chúng.

James nằm giữa giường, hai đứa nhỏ nằm chễm chệ trên ngực cậu, tay chân nhỏ xíu của chúng cứ không ngừng quẫy đạp, như thể đang cố gắng chiếm lấy từng chút không gian trên người cậu.

Hắn và gã nhìn cảnh tượng này mà lòng đầy ghen tị.

Cả hai đã mong đợi một đêm yên bình, có thể ôm lấy James mà ngủ.

Nhưng giờ thì không thể làm gì được, vì hai đứa nhỏ không hề có ý định rời khỏi papa chúng.

Hắn nhẹ nhàng thử di chuyển một đứa nhỏ sang nôi, hy vọng có thể tạo ra khoảng trống đủ để hắn ôm lấy James.

Nhưng ngay khi hắn vừa đặt đứa bé xuống nôi, nó đã mở mắt, rồi bắt đầu khóc ầm ĩ, khiến hắn phải lập tức bế lên trở lại.

Jonathan, không chịu nổi nữa, ngồi dậy và nhìn chằm chằm vào đứa bé.

" Chúng ta đã quá mềm lòng rồi " - Gã càu nhàu, ánh mắt đằng đằng sát khí

" Chúng nó biết rõ là chúng ta muốn gì, và chúng nó không cho chúng ta cơ hội "

" Đúng là tạo phản hết rồi " - Hắn nói

" Bọn nhóc con mau ngủ đi... lớn hết rồi "

James bật cười, cố gắng xoa dịu hai người đàn ông cứng đầu.

" Đừng như vậy mà anh.

Chúng nó còn nhỏ làm sao hiểu được "

Hắn và gã liếc nhau, cả hai đều có chung một suy nghĩ.

" Chúng nó biết chứ " - Hắn nói, giọng điệu đầy nghiêm túc

" Chúng nó chính là những kẻ thù nguy hiểm nhất mà tao với mày từng gặp đấy Jonathan "

James không thể ngừng cười, và dù cho hắn và gã có thể ghen tị với hai đứa nhỏ, nhưng cuối cùng, họ cũng phải chấp nhận thực tế.

Đêm đó, cả hai đành nằm ở hai bên giường, trong khi James nằm giữa, hai đứa nhỏ vẫn bám dính lấy cậu.

Và dù lòng họ có chút không hài lòng, nhưng cả ba đều cảm thấy hạnh phúc khi được cùng nhau.

### Câu chuyện 3:

Một buổi sáng khác, James đang bận rộn trong bếp, chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình.

Matthew và Jonathan đang ngồi chơi với hai đứa nhỏ trong phòng khách.

Với bản tính nghịch ngợm, chúng bò khắp nơi, khám phá từng góc của căn phòng.

Hắn và gã quyết định chơi đùa với chúng một chút, cầm lên một chiếc xe đồ chơi nhỏ và đẩy về phía chúng.

Jeremy với ánh mắt tinh quái, liếc nhìn Jonathan một cái, rồi cầm chiếc xe và ném thẳng vào gã.

Gã tránh kịp, nhưng ngạc nhiên nhìn đứa nhỏ.

" Cẩn thận chứ Jeremy " - Gã nói, nhưng lại mỉm cười

" Con không được làm thế nghe chưa "

" Bu...bu...

"

" Da...da...

"

Hắn cũng cười theo, nhưng rồi lại bị Andrew ném một chiếc gối vào người.

" Được lắm thằng nhóc thối " - Hắn nói, đứng dậy và chuẩn bị trả đũa

Nhưng ngay lúc đó, James xuất hiện từ bếp, tay cầm một đĩa thức ăn.

" Không được nghịch như vậy nghe chưa hai bé con " - James nói, nhưng ánh mắt cậu vẫn đầy yêu thương

" Nếu không ngoan papa sẽ không cho ăn sáng đâu "

Hai đứa nhỏ, như hiểu được lời của cậu, lập tức ngoan ngoãn lại, ngồi xuống và nhìn James với đôi mắt long lanh.

Hắn và gã nhìn nhau, thở dài, chấp nhận thất bại.

" Chúng nó đúng là không sợ ai ngoài bé yêu cả " - Hắn lẩm bẩm, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm vì ít nhất cũng có James để kiềm chế hai đứa nhóc tinh nghịch này

Và cứ thế, gia đình nhỏ của James ngày nào cũng tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện đầy bất ngờ.

Mặc dù có lúc phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười, nhưng không gì có thể thay đổi được tình yêu và sự gắn kết giữa họ.

Hết

Votes+Comment nhen bây ơi!!!

Nhớ ủng hộ tao nhen!!!
 
Perverted Killer ( H+++ )
Ngoại truyện nhỏ 2


Bé gái đáng yêu của gia đình nhỏ.

Sau hai năm đầy biến động và hạnh phúc, James lại mang đến một niềm vui mới cho gia đình: cậu hạ sinh một bé gái kháu khỉnh, nhỏ nhắn và dễ thương.

Hai đứa nhỏ Andrew và Jeremy, giờ đã ba tuổi, dường như chúng cực kỳ hào hứng với sự xuất hiện của em gái.

Matthew và Jonathan cũng không giấu được niềm vui khi nhìn thấy đứa con gái nhỏ, bởi đứa bé mang rất nhiều nét của James – đôi mắt trong veo, làn da trắng ngần và một nụ cười đáng yêu như thiên thần.

Cả nhà quay cuồng trong hạnh phúc, bận rộn nhưng luôn ấm áp và tràn đầy tình yêu.

Một buổi sáng đầy nắng, James ngồi bên chiếc nôi của con gái, cậu nhẹ nhàng ru bé nhỏ ngủ.

Bé gái nhỏ với gương mặt đáng yêu đang nhắm mắt, tay nhỏ nắm lấy ngón tay của James.

Hắn đứng phía sau, nhìn cảnh tượng đó mà trong lòng ngập tràn yêu thương.

" Tôi không ngờ là con bé lại mang nhiều nét của em như thế đấy bé James " - Hắn thì thầm, ánh mắt nhìn bé gái đầy trìu mến

" Đáng yêu như em vậy "

" Con gái nhà ai mà xinh hết biết "

James quay lại, mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng.

" Thì con là của các anh với em mà.

Đương nhiên là phải đáng yêu rồi "

Hắn cười, vòng tay qua eo James từ phía sau, hôn nhẹ lên cổ cậu.

" Nhưng mà sao con bé lại ngoan thế nhỉ?

Khác hẳn hai thằng nhóc kia "

" Hai thằng nhóc lì lợm, đáng ghét "

Đúng lúc đó, hai đứa nhỏ từ đâu chạy vào phòng, ríu rít:

" Papa!

Em bé đâu rồi?

Bọn con muốn chơi với em!

"

" Được rồi Andrew...

Jeremy các con mau đến đây " - Cậu vẫy tay gọi hai đứa

Cả hai đứa nhỏ với khuôn mặt tinh quái, nét mặt giống Matthew và Jonathan đến kỳ lạ, lao đến bên nôi em gái.

Andrew nghịch ngợm đưa tay ra, chọc chọc vào má em gái, miệng ríu rít:

" Em bé!

Em bé!

"

" Mau lớn nhanh để đi chơi với anh nha "

" Em bé ơi...em bé à " - Jeremy cũng ríu rít không kém

James cười khổ.

" Từ từ thôi con, em bé còn nhỏ mà.

Đừng làm em giật mình " - Cậu vuốt tóc thằng bé

Jonathan bước vào phòng, cười lớn.

" Hai đứa này lúc nào cũng muốn trêu chọc em gái nhỏ " - Cậu nói

" Nhưng rõ ràng chúng nó rất yêu em bé mà em thấy không?

"

" Giống ai thế không biết " - Gã nói

James liếc gã một cái:

" Giống ai thì anh tự biết "

Hắn nhún vai, giả vờ vô tội:

" Tôi có làm gì đâu.

Chúng nó học đâu cái thói đó không biết "

Jonathan ôm lấy hai đứa, quay qua nói.

" Nào Andrew...

Jeremy, để papa yên cho em bé ngủ đi.

Chúng ta sẽ ra ngoài chơi với bóng được không?

"

Hai đứa nhóc đồng thanh.

" Dạ được!

"

" Lại đây daddy bế nào "

James nhìn theo hắn và gã cùng hai đứa nhỏ ra ngoài, lòng cảm thấy yên bình khó tả.

Cậu quay lại với con gái nhỏ, dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm mại của bé.

" Con gái yêu của papa, ngủ ngoan nhé con yêu " - Cậu thì thầm, đặt nụ hôn nhẹ lên trán bé

Bên ngoài sân, Matthew và Jonathan đang chơi với hai đứa nhỏ.

Jonathan cầm quả bóng, ném nhẹ về phía Jeremy.

Cậu bé cười vang, chạy theo quả bóng, cố gắng bắt lấy nhưng lại ngã lăn ra đất.

Thằng bé không khóc, chỉ cười khúc khích, đứng dậy và tiếp tục chơi.

" Hai đứa nó thật sự khỏe mạnh và đầy năng lượng hơn tao nghĩ đấy Jonathan " - Hắn nói, ánh mắt dõi theo hai đứa nhỏ

Gã gật đầu.

" Chúng nó cũng cực kỳ hiếu động.

Tao không nghĩ có thể giữ được bình tĩnh nếu không có James "

Hắn cười lớn.

" Mày nói đúng vãi.

Chỉ có bé James mới trị được chúng nó thôi "

" Gặp tao chắc tao điên lên mất "

Ngay lúc đó, Andrew hơn chạy đến bên hắn, đôi mắt sáng rực.

" Daddy ơi, khi nào em bé lớn, em sẽ chơi với tụi con chứ?

"

Hắn cúi xuống, xoa đầu thằng bé.

" Đương nhiên rồi, nhưng em bé còn nhỏ, nhóc phải đợi một thời gian nữa biết chưa "

" Bây giờ, nhiệm vụ của nhóc là bảo vệ em gái và giúp papa chăm sóc em, hiểu không?

"

Cậu bé gật đầu, nghiêm túc đáp.

" Con hiểu rồi!

Con sẽ làm anh tốt, bảo vệ em bé "

Jonathan bật cười.

" Nhìn xem, mới ba tuổi mà đã nói chuyện như người lớn "

Hắn gật gù.

" Giống mày chứ ai "

" Nói nhiều ra vãi "

Jonathan cười nhẹ.

" Đương nhiên rồi chúng nó là con của tao mà "

" Con của tao thì có " - Hắn nói

Tối đến, sau khi đã dỗ cho hai đứa lớn đi ngủ, James bế con gái nhỏ vào phòng ngủ của mình.

Cậu đặt bé gái vào nôi cạnh giường, nhẹ nhàng đắp chăn lên cho bé.

Hắn từ phòng tắm bước ra, nhìn thấy cảnh tượng đó mà trong lòng ngập tràn sự bình yên.

" Em giỏi thật đấy bé yêu " - Hắn nói, bước đến gần James, vòng tay ôm cậu từ phía sau

James mỉm cười, dựa vào người hắn.

" Em có làm gì đâu.

Chỉ là chăm con thôi mà "

" Nhưng mà em làm mọi thứ thật dễ dàng " - Hắn thì thầm, hôn lên mái tóc của cậu

" Thương chết mất bé yêu à "

Jonathan từ phòng bên bước vào, thấy cảnh tượng đó liền bật cười.

" Hai người lúc nào cũng như mới yêu nhau vậy "

" Tránh ra coi... ai nói gì thì nói tao không có nghĩ thế đâu " - Gã đẩy hắn ra

" Em yêu à lại đây để tôi âu yếm nào "

James đỏ mặt, quay sang nhìn Jonathan.

" Anh cũng đừng trêu em nữa "

Jonathan nhướng mày.

" Ai trêu chứ?

Tôi chỉ nói sự thật thôi mà.

Tôi cũng muốn ôm em cơ mà "

James bật cười, vỗ nhẹ vào vai hắn và gã.

" Thôi nào, em cần phải ngủ chút rồi.

Mai lại phải chăm ba đứa nhỏ nữa "

Hắn và Jonathan nhìn nhau, rồi cùng bật cười.

Cả hai kéo James lên giường, nằm kề bên nhau, ánh mắt tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.

James nhìn hai người đàn ông của mình, cảm thấy lòng mình thật ấm áp.

" Cảm ơn hai anh vì luôn ở bên em và các con " - Cậu nói, giọng nhẹ nhàng

Hắn cúi xuống hôn lên trán James.

" Chúng ta là một gia đình mà.

Tôi và nó sẽ luôn ở đây, chăm sóc em và các con "

" Người gì đâu mà dễ thương chết mất "

" Muốn đè ra làm tại chỗ thật " - Hắn cười gian manh

Jonathan cũng không kém cạnh, cười khẽ.

Đêm ấy, cả gia đình nhỏ chìm vào giấc ngủ, tràn ngập trong sự yêu thương và yên bình.

Họ biết rằng dù có bao nhiêu thử thách phía trước, nhưng với tình yêu và sự gắn kết này, không điều gì có thể chia cắt họ.

Những đứa trẻ sẽ lớn lên trong sự yêu thương và bảo bọc, và gia đình này sẽ mãi mãi là niềm hạnh phúc của họ.

----

" Aaa...con gái nhà ai mà dễ thương chết mất " - Hắn nhìn bé con trong lòng mà gào thét

" Lớn lên không được lấy chồng nghe chưa con daddy không cho phép " - Gã nói

" Má nó...xinh y hệt bé yêu " - Cả hai đồng thành

Nhìn là biết Andrew với Jeremy là con ghẻ luôn!!!

Hết

Tặng ngoại truyện nè!!!

Đặt tên cho cháu đi bây!!

Thích thì votes
 
Back
Top Bottom