Cập nhật mới

Khác Perlu | Như nào cũng được

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
371065245-256-k782482.jpg

Perlu | Như Nào Cũng Được
Tác giả: inzoselia
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

nhận ra mình đang ở quận ba đình quay đầu thấy mấy thằng em đứng ở ngay cầu giấy
-ooc
-kim ngưu tháng 5 và bảo bình tháng 1 dạy mấy ông cách hâm nóng đồ ăn để trong tủ lạnh



perlu​
 
Perlu | Như Nào Cũng Được
tình trạng chung


Lee Seungmin mở điện thoại lên nhìn giờ, vậy là đã tám giờ tối.

Không biết em ấy đang làm gì nhỉ, cậu nghĩ.

Kệ, trước tiên thì cậu nên tìm mua một bó hoa thật đẹp để tặng Yonghyeok của cậu thì tốt hơn, đằng nào chút nữa Seungmin cũng phải gặp em mà, mặc kệ em có muốn hay không.

Đưa tay lên đẩy lại kính, Seungmin mỉm cười và bước đi, mới xa nhau có chút mà đã nhớ dấu yêu của mình lắm rồi.

Chín giờ mười phút tối, Choi Yonghyeok nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn mới.

Em chớp chớp đôi mắt còn đang díu lại vì chưa tỉnh ngủ, lười biếng vươn tay ra nắm vào góc điện thoại rồi kéo nó về phía mình một cách chậm chạp.

Yonghyeok đã nằm vùi trong chăn trên chiếc giường mềm mại này được bao lâu rồi nhỉ, em cũng không nhớ rõ nữa.

Tay em chạm vào màn hình, cảm nhận được cái lành lạnh của khối kim loại đã bị em bỏ bê mấy tiếng.

Yonghyeok vuốt thanh thông báo lên, em nhíu mày.

Là của Lee Seungmin, cái người em vừa chia tay lần thứ mười sau cuộc cãi vã mà em chẳng thể nhớ nổi nội dung.

Thế em bé đã thấy nhớ anh chưa ?

Lee Seungmin quả là lúc nào cũng đáng ghét như thế, Yonghyeok thầm nghĩ.

Em hơi bĩu môi, nét mặt trở nên phụng phịu.

Yonghyeok ngồi dậy, khoanh chân lại.

Em cầm điện thoại lên và gõ một tràng gửi tới người lớn hơn.

Muốn gì nữa đây?

Anh còn có gan hỏi tôi câu này hả?

Sao tôi phải nhớ anh chứ?

Tưởng anh cứ thế mà biến đi rồi cơ, phiền quá.

Và đối phương đã trả lời em dường như là ngay lập tức:

Yêu dấu ơi, bé con ơi, anh xin lỗi mà.

Hiện tại Lee Seungmin đang nhớ Choi Yonghyeok lắm luôn.

Nên là, em bé có thể nào dành chút thời gian xuống gặp anh được không?

Nhé?

Anh đợi em.

Lại là mấy câu này, lúc nào Lee Seungmin cũng nói mấy lời sến sẩm như vậy, làm em muốn ngay lập tức được sà vào vòng tay đối phương.

Nhưng Yonghyeok không muốn trả lời ngay, em cố để bản thân không mềm lòng dễ dàng như thế.

Yonghyeok quyết định mặc kệ cậu ta và úp điện thoại xuống giường.

Cơ mà, lần nào đọc tin nhắn của cậu ta cũng làm khoé miệng em khẽ nhếch lên trong vô thức.

Điều này thì chẳng trách được Seungmin, tại nghị lực của em kém thôi.

Mấy lần giận nhau ( rồi chia tay và quay lại ) trước đây lúc nào cũng là cậu ta xuống nước trước.

Seungmin sẽ luôn là người mở lời và xin lỗi trước, chưa bao giờ em phải là người chủ động, dù em cũng nhớ cậu ta điên lên được, đến mức mà chỉ cần nhìn mặt em cũng hiện rõ lên bốn chữ " Nhớ người yêu cũ " to đùng.

Tệ hơn là điều này dễ nhận biết đến mức, có lần em đang ngồi thẫn thờ ở gaming house của DK sau khi mới vùng vằng nói chia tay Seungmin mấy tiếng trước, Heosu - người đã quá quen với chuyện này vừa thấy mặt em đã đánh giá

Tổ sư bố bọn dở hơi.

Yêu đương kiểu gì chia tay lên chia tay xuống vì mấy cái nhảm nhí.

Cả mày nữa nhóc con, nhớ chết mẹ còn bày đặt làm giá.

Cái mặt mày từ sáng đến giờ không phút nào tươi tỉnh nổi.

Hay thôi mày-

Cạch.

Người anh đi đường giữa của em chưa kịp nói hết câu thì Hwang Seonghoon đã mở cửa phòng và lớn tiếng trách móc

Hai đứa chúng mày lắm chuyện vừa thôi, thằng nhóc Seungmin đang đứng chờ mày dưới kia kìa.

Còn bảo nhờ anh nói với mày cái gì mà em bé xuống đây để Hiệp sĩ Muỗng có việc muốn giải quyết với em nào.

Gớm muốn chết!

Nhanh đi tao còn rank tiếp này, tốn thời gian quá!

Và khi Yonghyeok đi xuống, trên mặt cố bày ra vẻ khó chịu giận dỗi, Lee Seungmin đã đứng đó.

Trên tay cậu ta là bánh ngọt và một con cún bông mềm mại đang nắm tay một con lười bông ngốc ngếch.

Seungmin mỉm cười nhìn em.

Đoạn, cậu ta cất tiếng

Bây giờ thì gọi là người yêu cũ mất rồi phải không nhỉ, thế thì đáng tiếc quá.

Anh không muốn như thế Yonghyeokie à.

Nên là em bé có thể xuống đây để anh tìm cách bỏ chữ " cũ " đi không?

Em sẽ lãi thêm vài món đồ trên tay anh nữa này.

Em có lòng không bé ơi?

...

Đấy là lần quay lại thứ năm hay sáu em cũng không nhớ nữa.

Lee Seungmin luôn biết cách làm em xiêu lòng.

Nhưng nếu như chúng ta nói toẹt ra, sự thật là vì lí do chia tay của bọn trẻ trâu hết sức nhảm nhí nên có lần nào chúng nó chia tay thật sự đâu.

Nào là do lần nào đó Seungmin lỡ quá chén với mấy ông ở KT nên về muộn, làm em bé overthinking.

Chịu thôi, mấy đứa cung Bảo Bình toàn như thế mà ( cái này Yonghyeok nghe được từ người đàn anh Heosu của em ).

Hoặc do Seungmin ghen tuông vớ vẩn mỗi lần thấy em nói chuyện thân thiết với người khác, đặc biệt là người đồng đội cũ hồi còn thi đấu ở DK CL với em - Park Seunggyu vì em và anh ấy vốn đã có quan hệ rất tốt.

Cái này chắc do bọn Kim Ngưu toàn lo được mất với thích kiểm soát quá đà.

Theo lời Heosu thì red flag quá bỏ hẳn nó đi em...

Nói tóm lại là Yonghyeok cũng còn yêu Seungmin của em nhiều lắm luôn nên lần nào em cũng thản nhiên chờ đến lúc cậu ta xuất hiện và nói quay lại.

Yonghyeok hay làm giá một tí rồi mới đồng ý chơi trò lò vi sóng với Seungmin.

Cái hay là em sẽ luôn được người đi đường trên ôm vào lòng, còn trong lòng em là đống quà được chọn lựa cẩn thận của cậu ta, luôn là như thế.

Yonghyeok thấy người yêu em tinh tế chết đi được.

Và tất nhiên lần này cũng vậy, sau khi cố tình cho anh người yêu ( cũ ) chờ gần mười phút, Choi Yonghyeok mới lười biếng đứng dậy khỏi chiếc giường êm ái, nhét điện thoại vào túi quần rồi bước xuống mở cửa cho Lee Seungmin.

" Chào buổi tối, bé yêu " Lại là chất giọng trầm nam tính của người lớn hơn - thứ luôn làm Yonghyeok thích đến run cả người mỗi khi nghe thấy.

Seungmin đang đứng trước mặt em, thân trên diện chiếc áo da đen bóng khoác ngoài áo phông trắng, phối với quần jeans dáng suông cùng đôi giày da.

Lưng cậu ta hơi tựa vào cột đèn đường trên vỉa hè, khuôn mặt mang đầy ý cười, khoé môi trái cong lên, đôi mắt nhìn em đầy tán tỉnh.

Yonghyeok không đáp lời ngay, em hướng tầm mắt xuống tay cậu ta, nơi một bó hoa Delphinium xinh đẹp đang được tay phải của Seungmin ôm lấy.

Tay còn lại là túi đựng một đôi giày mới mua.

Có lẽ trước khi tới đây, cậu ta đã ghé qua store của Foot Locker và một cửa hàng hoa nào đó để mang đến cho em tất cả những thứ này.

Nào KT thắng rồi viết tiếp 😅😅😅😅
 
Perlu | Như Nào Cũng Được
chiwawa làm lười con sốc tận óc


" Bố mẹ em có nhà không?

Anh vào được chứ?

"

" Không đâu, nhưng tôi cũng không cho anh tiến nửa bước qua cửa nhà tôi nhé.

Đồ Hiệp sĩ ngu ngốc " Yonghyeok ngúng nguẩy đáp lời người trước mặt.

Làm như tôi dễ dãi lắm ấy, tuy đầu nghĩ thế nhưng chính em cũng phải thế nào mới làm ra cái trò chia tay quay lại khó coi chục lần cùng cậu ta.

" Anh xin lỗi bé, anh biết sai rồi.

Em bé bỏ qua cho anh nhá?

Nhá nhá?

Đi mà~ " Lee Seungmin cố tình kéo dài âm cuối, giọng vẫn còn chút ngả ngớn nhưng chả hiểu thế nào em vẫn thấy người kia thành khẩn ra phết.

Dù sao thì cậu ta chọn quà cẩn thận và đầu tư thế kia.

Đôi giày em chưa biết trông ra làm sao nhưng nhìn đoá hoa Seungmin mua là lòng em thấy ưng quá chừng rồi.

Yonghyeok thích những loài hoa có màu nhẹ nhàng, mùi hương không được hăng nồng mà phải thoang thoảng dịu êm.

Điều đó càng chứng tỏ anh tình cũ rất quan tâm đến sở thích của em khi cậu ta xuất hiện với đoá Delphinium dịu dàng, chỉ cần như thế thôi đã là đủ để Yonghyeok biết Seungmin tinh tế và lãng mạn với em ra sao.

Kết hợp với câu nói vừa rồi của cậu ta, Yonghyeok bất giác mỉm cười trong vô thức, không để ý người lớn hơn đã thu ngắn lại khoảng cách với em từ khi nào.

" Em bé đang suy nghĩ gì thế?

Không trả lời tức là đồng ý tha thứ cho anh rồi nhé?

" Chiếc túi giày đã được treo lên trên cánh tay đang ôm bó hoa của Lee Seungmin lúc nào không hay, cậu ta tiến sát lại gần Yonghyeok, đưa tay còn lại lên chạm vào má em.

Đôi mắt Seungmin nhìn em đầy trìu mến, khoé miệng vẫn cong lên, khuôn mặt tràn ngập sự mong chờ mọi phản ứng hồi đáp từ Yonghyeok.

Tự nhiên thấy đứng bên ngoài một lúc cũng lạnh quá, em tự viện cho mình một cái cớ nghe có vẻ hợp lí thay cho việc trực tiếp đồng ý với câu hỏi của người kia.

Chẳng biết là do trái tim cún nhỏ đang đập rộn ràng từ cái chạm của đối phương hay vì nhiệt lượng đến từ bàn tay Seungmin quá ấm áp đã làm má Yonghyeok đỏ bừng, toàn thân bỗng nóng lên một cách kì lạ, một cảm giác ngượng ngùng khó tả cứ thế lan toả trong lòng em.

Cún con xoay mặt đi chỗ khác, không thể để anh Seungmin nhìn thấy sự kém nghị lực của bản thân được!

Em nghĩ trong lúc đưa tay lên gạt đi bàn tay của cậu ta trên bên má ủng hồng của mình.

Yonghyeok lúc này mới chịu lên tiếng:

" Ừ thì,...bên ngoài cũng lạnh quá.

Tôi...cho phép anh vào trong đấy.

Nhưng mà đừng có tưởng là tôi đã chấp nhận lời xin lỗi của anh nhớ chưa!

"

Nói rồi em quay người thật nhanh chạy vào trong nhà để trấn tĩnh đợt sóng lòng phiền phức lại quá đỗi ngọt ngào do người kia gây nên, bỏ lại Seungmin đang cười tít cả mắt ngoài cửa.

Khoảng chừng vài giây ngắn ngủi tiếp theo, tiếng bước chân của cậu ta đã vang lên đi theo sau em.

Hành động đầu tiên của cậu ta khi vào trong nhà Yonghyeok là tháo đôi giày da đen bóng, xếp nó gọn gàng bên cạnh đôi dép cá mập trắng nghịch ngợm của em.

Cún con lúc này đang yên vị ở sofa phòng khách, lẳng lặng quan sát vị người yêu cũ bước vào.

Seungmin lấy hộp giày ra khỏi túi, để lên trên sofa ở vị trí bên trái của Yonghyeok.

Đoạn, cậu ta bước sang đặt mình xuống vùng đệm ghế bên phải em, không quên nhẹ nhàng để đoá hoa tím nhạt xinh đẹp vào lòng Yonghyeok.

" Anh cảm ơn Yonghyeokie.

Cảm ơn em đã cho phép anh vào trong và ngồi cạnh em thế này.

Kia là đôi Converse Heart Silver Chain bản màu đen, anh mua vì đã tưởng tượng ra hình ảnh em bé của anh sẽ xinh yêu thế nào khi mang chúng, thế nên anh cũng mong được thấy Yonghyeok sử dụng chúng nhiều nhiều trong tương lai, trong lúc mình gặp nhau ấy.

Còn đoá hoa này, anh vẫn nhớ gu chọn hoa của bé nên đã lấy về vì muốn tự mình tặng cho em, cho bông hoa đẹp nhất của anh.

Hi vọng em bé hài lòng với chút quà này, anh yêu em " Lee Seungmin giải thích với Yonghyeok một cách chậm rãi bằng tông giọng trầm ấm dịu dàng.

Ngay sau đó, hai má của em được đôi tay cậu ta ôm lấy, Seungmin đặt lên môi em một nụ hôn phớt nhẹ nhàng trước khi rời ra nhìn em đầy yêu chiều.

Trái tim trong lồng ngực Yonghyeok như muốn nổ tung ngay lập tức, hô hấp của em trở nên rối loạn, đôi mắt cún mở to nhìn thủ phạm gây nên cơn bão trong vùng trời chưa kịp bình lặng của em.

Nếu Seungmin cứ như thế thì em chịu sao nổi đây?

Mấy lời hờn dỗi thốt ra lúc ngoài cửa cũng đã bị Yonghyeok quên sạch, lúc này trong đầu em chỉ hiển hiện một loạt hành động và lời nói của người đi đường trên, tựa như thước phim được tua đi tua lại không hồi kết.

" Anh ơi...

" Cún nhỏ dè dặt thỏ thẻ với người bên cạnh trong hơi thở gấp gáp.

" Mình quay lại nhé?

" Yonghyeok cũng không chắc não mình có vấn đề gì không khi chính mình là người chủ động cướp đi câu thoại quen thuộc của Seungmin mỗi lần hai đứa làm hoà.

" Em...chịu hết nổi á "

Seungmin sững sờ nhìn em người yêu, cậu ta không tin nổi vào tai mình sau khi nghe mấy lời này.

Giống như cảm giác fans KT khi nghe đội nhà bảo sẽ vô địch LCK vậy.

Lần sau tôi sẽ nói tiếp về lí do chia tay lần này của 2 đứa nó=))))))) Nay KT thua nhưng họ đánh ổn hơn lần trước nên tôi phá lệ=))))
 
Perlu | Như Nào Cũng Được
đừng có add fic tôi vào list luper


như tiêu đề. tôn trọng người khác đi, sống như một con người có ý thức đi nhé

các bạn có thể không đọc nữa tôi chả có vấn đề gì. nhưng mà làm như thế là không tôn trọng người khác đâu=)))))))

đừng để tôi phải chửi
 
Perlu | Như Nào Cũng Được
One of the girls và những hệ luỵ


Nội dung sẽ có ngôn ngữ thuộc phạm trù chửi nhau, và một đoạn xiếc (hụt) tại lần sau tôi mới để chúng nó rạp xiếc trung ương nên ae có thể cân nhắc trước khi đọc.

---

" Sao em lại nói thế?

Bé chắc chưa?

" Seungmin nhìn em đầy khó hiểu, đôi mắt cậu ta mở to còn hơn những lúc nghe em nói chia tay.

"Chẳng thế thì sao?

Thế giờ dẹp nhé?

Người ta đã nói trước rồi..."

Yonghyeok hậm hực, mình đã ưu ái xuống nước rồi mà còn dám hỏi như thế!

"Anh muốn chết à?"

"Không không!

Anh xin lỗi!

Yonghyeokie tự nhiên làm vậy anh không quen.

Em phải để anh nói trước chứ?

Cún yêu ơi, em muốn dỗi hờn thế nào cũng được.

Em muốn bỏ đi như nào cũng được.

Nhưng hãy để người dỗ dành em là anh, hãy để cho anh tìm cách giữ em lại.

Nhé?"

Seungmin vội vàng nắm lấy hai bàn tay em, khuôn mặt cậu ta cũng đưa sát lại mặt cún con.

Chụt, một cái vào má

"Anh yêu em"

Chụt, thêm cái nữa

"Yêu em rất nhiều"

Chụt, lòng Yonghyeok mềm nhũn rồi

"Em bé cũng nói yêu anh đi"

Liên tục là những cái hôn rơi lên gò má ửng hồng cùng những câu thủ thỉ bằng chất giọng âm trầm cuốn hút của người lớn hơn đã khiến cho đầu óc cún nhỏ quay cuồng, toàn thân nóng lên thấy rõ.

Chưa một lần nào lớp phòng vệ của em có thể giữ vững trước một Seungmin lúc nào cũng ngọt ngào và yêu chiều em như thế.

Hoặc có lẽ, lớp rào ấy đã tự tiêu tán ngay từ lúc em nhớ nhung người ta.

Thật xấu hổ quá đi, chả lần nào Yonghyeok giận dỗi được anh người yêu của mình cho ra trò.

Thôi thì đành vậy

"Seungmin đừng nhìn em như thế!

Anh biết thừa em dễ yếu lòng mà!"

"Aaaaaaa!

Em cũng...cũng yêu anh yêu anh yêu anh!"

Nói xong, Yonghyeok bật dậy giải thoát đôi tay mình khỏi sự bao bọc của người kia.

Em quay mặt đi, không muốn để Seungmin thấy bản thân đang bấn loạn như thể sắp khóc đến nơi với khuôn mặt đỏ bừng.

Cún nhỏ chạy vội lên trên tầng, bỏ mặc anh người yêu đang ngơ ngác trên sofa phòng khách.

"Anh vừa lòng rồi thì nhớ đóng cửa vào cho em đấy!

Em ghét anh!"

Seungmin chứng kiến một loạt hành động này của em người yêu xong thì bật cười thích thú.

Cậu lắc đầu đứng dậy, ra khoá lại cửa nhà cho em trước khi quay lên tầng tìm kiếm cún nhỏ nhà mình.

Làm sao lại không yêu em cho được?

"Vâng, anh đến với bé ngay đây.

Chờ anh nhé"

---

Nói qua một chút về lí do tụi nó chia tay lần trước.

Khi tụi yêu nhau cứ bám dính lấy nhau lâu một chút, kéo dài thời gian dây dưa giữa mỗi nụ hôn thêm một chút, chôn sâu sự chú ý của bản thân vào trong đôi mắt đối phương lâu hơn một chút, điều gì sẽ xảy ra?

Đôi tay siết chặt lại, những cái ôm trở nên gắt gao và mãnh liệt hơn, hơi thở gấp gáp dần và những cảm xúc cuộn trào trong lòng biến thành những cơn sóng ái tình miên man xô lấp đi hai chữ "lí trí" được viết trên nền cát mong manh.

Lee Seungmin lúc đó cũng tràn đầy ham muốn với em như thế, trong cái lúc hai đứa quấn lấy nhau trên giường cậu ta hai ngày trước.

Hôm ấy Yonghyeok được anh người yêu mời sang nhà chơi.

Vốn dĩ lúc đầu, chúng nó chỉ đơn giản là đùa nghịch vui vẻ trong sáng bình thường, chẳng có gì gọi là quá giới hạn cả.

Ấy vậy mà chẳng hiểu thế nào, chớp mắt một cái, em đã nằm dưới thân Seungmin, hai cánh tay cậu ta chống xuống hai bên eo Yonghyeok, hai bàn tay siết chặt lấy mười ngón tay em, kèm theo đó là ánh mắt đầy trìu mến soi rọi vào trái tim non nớt của cún nhỏ.

Yonghyeok ngơ ra một lúc để định hình lại tình huống kì quặc gì đang diễn ra, tư thế khó xử của em với Seungmin đang không hợp lí tới mức nào khi mà địa điểm của trò đùa này có vẻ cũng không đúng cho lắm.

Cún con nở nụ cười bẽn lẽn, hướng ánh mắt ngây thơ ướt át đến người đang chế ngự phía trên em, hỏi cậu ta bằng chất giọng dinh dính đáng thương:

"Anh ơi..mình đang làm gì thế ạ?"

Cái nhìn của Seungmin chợt có phần khác lạ sau lời thắc mắc, khoé môi cậu ta nhếch lên khe khẽ, không vội giải đáp chất vấn của em.

Đến khi Yonghyeok nhận được câu trả lời, em bỗng cảm thấy dường như câu chuyện đang càng trở nên khó nói hơn nữa:

"Sao bé lại hỏi anh thế?

Chẳng phải mình chỉ đang đùa vui với nhau thôi sao?"

"Thế là em đang nghĩ tới chuyện khác à?

Trong hoàn cảnh này á?"

Không đợi em kịp phản hồi, Seungmin đã trừng mắt, gằn giọng chất vấn

"Mồm đâu?"

Một câu mệnh lệnh có phần hung dữ ném thẳng tới em.

Ánh mắt Seungmin trở nên nóng bỏng, như muốn thiêu cháy Yonghyeok bằng một cảm giác vừa cám dỗ lại vừa nghẹt thở.

Em run rẩy, toàn thân cứng đờ, bụng dưới nhộn nhạo.

Yonghyeok cảm nhận được nguy hiểm, em muốn làm gì đó, muốn phản ứng lại để bảo vệ thân thể trong trắng mà mình cất công gìn giữ bao lâu nay.

Hệt như có ai đó đang nhắc em rằng phải chạy ngay đi.

Nhưng làm gì có chuyện dễ dàng như thế?

Sao mình lại không muốn phản kháng?

Yonghyeok thảng thốt.

Vì sao cơ thể em không muốn chống lại cậu ta, Yonghyeok chẳng sao biết được, mặc cho từng thớ dây thần kinh căng cứng cứ liên tục truyền đến vô số tín hiệu cảnh báo khẩn cấp chưa từng thấy đến em.

Nhưng sâu thẳm trong trái tim thành thật của Yonghyeok lại bùng lên thứ ham muốn mãnh liệt đáng xấu hổ.

Cún nhỏ rơm rớm nước mắt, em muốn bật khóc vì bất lực.

Bất lực vì bản thân muốn đầu hàng một cách quá dễ dàng trước Lee Seungmin, vì mọi quy tắc em lập nên sắp bị tự tay em phá vỡ chỉ qua mấy lời trêu đùa của cậu ta.

Yonghyeok càng im lặng, Seungmin càng muốn giam giữ tâm trí em lại trong đôi mắt sâu thẳm đầy cuốn hút ấy, một giây thôi cũng không rời.

Cậu ta đang làm cảm xúc em trở nên lộn xộn, trái tim cũng vì thế mà đập liên hồi, không phút nào được nghỉ ngơi.

Anh muốn em phải làm sao đây?

Nhưng cứ nhắm mắt làm ngơ mọi thứ và yêu chiều nhịp đập của con tim cũng không tệ mà phải không?

Cún con bĩu môi hờn dỗi, ánh mắt em càng lúc càng mong manh, trông thật muốn bắt nạt.

"...Hôn em" Yonghyeok lí nhí, giọng em yếu ớt như sắp òa khóc tới nơi.

Cún nhỏ thấy người lớn hơn cười với em.

Và khoảng chừng vài giây sau, Seungmin trả lại cho em lời hồi đáp quá đỗi dịu dàng:

"Vâng, anh hôn em"

---

Lee Seungmin nhấc tay mình ra khỏi tay Yonghyeok, di chuyển chúng lên hai bên má em rồi dịu dàng ôm lấy vùng da trắng mềm mại đã phủ lên một lớp màu hồng nhàn nhạt ấy, đầu cúi sát về phía em.

Yonghyeok cũng vô cùng phối hợp với cậu, em vòng tay mình lên ôm cổ người đối diện, ghì xuống một cách vội vã.

Yonghyeok cảm nhận được sự nóng lòng của Seungmin qua cái chạm môi gấp gáp đầy mãnh liệt.

Khi em chưa kịp định thần lại, cảm giác ướt át ngay tại nơi hai đứa vừa tiếp xúc đã ập đến, Seungmin vừa liếm lên môi em đầy thèm khát.

Có lẽ Yonghyeok hiểu ý anh người yêu rồi.

Không cần đến một câu yêu cầu nào, cún con tự giác he hé môi xinh, để chừa ra một kẽ hở nhỏ.

Yonghyeok ngây ngốc nhìn Seungmin bằng ánh mắt mong chờ, đáp lại em là con ngươi rực lửa của đối phương.

"Yêu em chết mất..."

Em nghe được thoang thoảng tiếng cậu ta xuýt xoa.

Anh còn sợ gì nữa chứ?

Cún con trong lòng đang rạo rực vô cùng.

Ngọn lửa tình mà người lớn hơn châm đang cháy âm ỉ trong từng tế bào trên cơ thể em, khát khao được Seungmin chiều chuộng cũng từ đó mà trở nên mãnh liệt.

Như cảm nhận được niềm mong mỏi của em, cậu ta cúi xuống, lần này Seungmin đưa trực tiếp lưỡi vào trong, khéo léo lách vào khe hở đầy cám dỗ giữa hai cánh môi mà Yonghyeok chủ động để hở ra đợi chờ cậu từ trước.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lí, sự xâm nhập đột ngột này vẫn làm cún con bấn loạn, đầu óc em chỉ còn là một mảng trắng xoá.

Không nghĩ được gì nữa, cũng chẳng muốn nghĩ.

Tâm trí em trống rỗng rồi, cứ phó mặc cho Seungmin tha hồ chèn ép quấy phá trong khoang miệng nóng hổi của em, muốn biến em thành bộ dạng nào cũng được.

Aaaaaaaaaaaaa! , nội tâm Yonghyeok gào thét dữ dội, thân nhiệt cũng tăng lên nhanh chóng, ngực trái nơi con tim ngự trị cũng vang lên tiếng đập "thình thịch" liên hồi.

Lực tay của Seungmin ở hai bên má em cũng dần trở nên mạnh mẽ hơn, cứ như đang bóp vào chứ không đơn thuần là nâng niu ôm lấy lúc ban đầu nữa.

Yonghyeok sắp chết ngạt đến nơi, không khí trong phổi em đang bị rút cạn từng chút một.

Môi lưỡi vẫn đang dây dưa quấn quýt không rời, Seungmin chưa muốn ngừng nụ hôn ướt át này lại.

Phải đến khi cổ họng em không chịu được mà phát ra mấy tiếng "ư ư" không rõ, cậu ta mới tiếc nuối rời ra khỏi đôi môi đỏ hồng đẫm nước của em.

Ánh mắt người lớn hơn nhìn em càng lúc càng chất chứa sự ham muốn chiếm hữu, cậu ta nở nụ cười quen thuộc, khoé miệng trái nhếch lên đắc thắng.

Không hiểu vì lí do gì, Yonghyeok lại thấy vẻ mặt này của Seungmin khiến em cảm nhận được sự kích thích khó tả.

Chợt, em nghe được tiếng đối phương lẩm bẩm trong cơn hưng phấn:

"Thực sự, điệu nhạc cũng hợp với cảm xúc của anh lúc này nữa..."

Nhạc sao? sao anh ấy lại đề cập đến nhạc?

Lúc này cún con mới mơ hồ nhận ra đúng là có một giai điệu ma mị lôi cuốn truyền đến từ chiếc TV trong phòng.

Ra là nụ hôn lúc nãy đã làm đầu em choáng váng đến mức không nhận thức thế giới xung quanh rồi sao?

Khoan, bài gì quen quen vậy?

Yonghyeok cố gắng định thần lại một cách nhanh nhất có thể để cố gắng nghe cho rõ lời bài hát đang phát kia.

Trong phút ngỡ ngàng, em nghe được rồi, biết tí ngoại ngữ kể ra cũng có ích thật đấy:

We don't gotta be in love, no

I don't gotta be the one, no

I just wanna be one of your girls

Tonight...

"Ô!

Anh bật nhạc nhẽo đéo gì thế này hả?"

Yonghyeok tức giận đẩy Seungmin ra và bật dậy thật nhanh.

Trong lúc còn đang ngơ ngác không hiểu em yêu của mình tự dưng lên cơn vì điều gì, cậu ta bị em mắng xối xả vào mặt:

"Ý anh là tôi chỉ là một trong số cái đám bị anh chơi rồi bỏ phải không hả thằng khốn?

Anh thấy hứng lên vì sắp được chơi tôi trên nền nhạc chết tiệt này chứ gì?"

"Em ơi, không phải thế đâu em nghe anh nói!"

"Im ngay!

Tôi đếch nghe gì hết!

Bật nhạc The Weeknd không có tư cách động vào người tôi đâu!"

Yonghyeok phát điên, em đẩy mạnh cậu ta ra rồi không thèm chỉnh lại quần áo mà lao thẳng ra khỏi phòng Seungmin.

Thấy vậy, Lee Seungmin đang ngơ ngáo cũng phải vội vàng đuổi theo em bé Bảo Bình khó chiều với sự overthinking không giống ai để ngăn em ta bỏ đi.

Mỡ dâng đến miệng rồi còn để vụt mất thì cậu ta đúng là một thằng ngu không hơn không kém.

"Nào!

Từ từ đã nào!

Em bình tĩnh hộ anh được không?

Xin em đấy!

Đừng có đi màaa!"

"Quá đủ rồi đồ chim to tồi tệ!"

Yonghyeok buột miệng nói ra trong lúc bản thân không kiềm chế được cái mồm mình.

Cơ mà vì sao em biết điều đó thì lúc nãy khi hai đứa đang hôn nhau thắm thiết, là một thằng con trai, Seungmin đương nhiên có phản ứng với em.

Nơi ấy của cậu ta căng phồng lên, chạm vào người Yonghyeok.

Đến nỗi mà cách mấy lớp quần em vẫn cảm nhận được độ lớn từ thứ đó của cậu ta.

Mẹ nó thế trò đùa chiều dài dương vật của đàn ông thường tỉ lệ bằng một phần mười chiều cao của anh ta là thật hả?

Mà sao mình không được như vậy?

Bất công!

Cún con đã nghĩ như thế.

Người yêu em quả thực không cao lắm, còn thấp hơn em một chút.

Thế mà hay ho thế nào cái định luật nhảm nhí kia lại rơi xuống đúng người cậu ta-tên tồi tệ may mắn đáng ghét.

Cụ thể ở đây chắc là 173cm tính từ đầu đến chân tương ứng với 17.3cm trong quần.

Quay trở lại sau khi em thốt ra câu mắng vừa đấm vừa xoa đó, Seungmin vừa chạy vừa không giấu nổi nụ cười mà với theo em:

"Anh rất cảm ơn em, nhưng mà em ơi dừng lại đã đừng có đi!"

"Quên vụ đấy đi ngay!

Chỉ là lỡ lời thôi anh đừng có mà tưởng bở!

Chia tay đi thằng khốn!

Ông đây không thèm!"

Nói rồi Yonghyeok chạy thẳng xuống dưới tầng, xỏ chân vào đôi cá mập trắng em yêu thích rồi lao ra khỏi cửa.

Em chạy một mạch ra khỏi nhà cậu ta đến khi không còn nghe được tiếng nài nỉ níu kéo nào nữa từ Seungmin mới thôi.

Về phía Seungmin, cậu ta chỉ biết trông theo bóng em chạy xa dần khỏi tầm mắt, mặc cho cậu đã gọi em đến khản cổ.

Người đi đường trên cười khổ, thở dài một hơi.

Giờ này cậu ta chỉ có thể trách bản thân vì ngu ngốc mà quên mất rằng Yonghyeok của cậu là một em bé quá đỗi nhạy cảm, hay nghĩ nhiều và suy cũng nhiều không kém.

Thôi vậy, xem ra kế hoạch đưa người đẹp lên giường rồi lên phường kết hôn của Seungmin phải hoãn lại một chút rồi, cái gì vội quá cũng không tốt, bằng chứng là lí do ngớ ngẩn dẫn đến việc cậu ta bị đá ban nãy.

Hay tại mình có vấn đề kĩ năng nhỉ?

Seungmin tự vấn, mà cụ thể ở đây là kĩ năng chọn nhạc.

Không!

Trong một khoảnh khắc sau đó, Seungmin chợt nhớ ra ID của mình-"PerfecT" có nghĩa là hoàn hảo cơ mà.

Vậy thì hãy để quý ngài Hoàn Hảo này sửa chữa mọi thứ, chắc chắn lần quay lại tiếp theo kiểu gì cậu cũng khiến em bé khó chiều kia nằm gọn trong vòng tay mình thôi, Seungmin tự tin nghĩ.

---

Đó đã là chuyện của hai ngày trước, trở lại với hiện tại, Seungmin đã đứng trước phòng Yonghyeok.

Cậu ta liếm môi cười hài lòng rồi đẩy nhẹ cửa phòng em ra, tìm kiếm cún con giận dỗi.

Đây rồi, em đang ngồi trên giường, tay ôm chặt lấy gối, giương mắt nhìn Seungmin đầy trách móc.

Dẫu vậy, trong mắt cậu, Yonghyeok chỉ là một em cún đáng yêu đang xù lông lên thôi.

Cậu nghĩ mình sẽ nói trước với em ta, và Lee Seungmin thực sự đã mở lời:

"Bé yêu hờn anh à?

Anh vào dỗ em ngay đây, tí anh ôm đừng có tránh nhé?"
 
Back
Top Bottom