Khác |passion| bình yên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
367178396-256-k216198.jpg

|Passion| Bình Yên
Tác giả: cerenieeeee04
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

bình yên mà chúng ta hằng mong muốn, phải chăng chính là lúc này?

-

buồn wa nên viết
siêuuu ooc



taeui​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Chốn Yên Bình Vĩnh Hằng
  • BinHao/HaoBin | I Will Find You
  • Chiến binh Noris - Thông tin nhân vật
  • Phía Nam có lẽ bình yên?
  • |passion| bình yên
  • |Passion| Bình Yên
    peace


    Liệu bình yên có thể là gì?

    Đó có thể là lúc được nằm dưới gốc cây sau nhà, để những tia nắng ấm áp xen qua kẽ lá nhảy nhót trên khuôn mặt, thả hồn vào làn gió thoảng qua còn mang theo mùi gỗ.

    Đó có thể là những câu bông đùa còn đọng lại trên môi một người, sau đó là những tiếng cười vang lên bên cạnh chiếc lò sưởi ấm cúng.

    Hoặc đó cũng có thể là khi từ trong nhà nhìn ra ngoài cửa sổ, trông những cơn mưa hay những hạt tuyết đang rơi làm trắng xoá cả một vùng sân.

    Trong đầu có một suy nghĩ, bên ngoài trời lạnh, may mà mình không cần phải đi đâu, điều đó cũng đủ để làm chúng ta thoải mái cả một ngày dài.

    Đối với Jeong Taeui, từ ngày tiến tới bên cạnh Ilay Riegrow, anh tưởng rằng bình yên trong tương lai sẽ là một thứ gì đó xa xỉ lắm.

    Cũng đúng thôi, bởi nhìn vào nghề nghiệp mà họ đang làm, nhìn vào thế giới xung quanh họ, từ người thân đến bạn bè, nhìn vào những gì liên quan đến cuộc sống của họ.

    Nơi đâu cũng là tiếng bom nổ đạn bắn đến đinh tai nhức óc, nơi đâu cũng ngửi thấy mùi máu tanh, mùi thuốc súng, mùi kim loại, nơi đâu cũng bao trùm không khí nóng hầm hập của khói lửa và sự lạnh lẽo của lòng người.

    Những con sư tử đang rình rập quanh hang cọp, chỉ cần ngửi thấy một mùi buông lỏng cảnh giác từ đối thủ là ngay lập tức lao đến xé xác để khẳng định vị thế của một loài được mệnh danh là chúa sơn lâm.

    Thế nhưng, trên thực tế, bình yên của Jeong Taeui thực ra lại dễ dàng có được hơn anh nghĩ.

    Nằm dưới gốc cây ngắm trời nắng rồi ngủ thiếp đi, nằm trong góc phòng nhìn trời mưa rồi cũng ngủ thiếp đi.

    Tình trạng này lặp lại nhiều đến mức Jeong Taeui cầu xin Kyle Riegrow chia sẻ công việc lại cho mình hoặc nói chuyện với anh nhiều hơn một chút, không là anh sẽ trở thành một con người nếu không nói chuyện với anh trong năm phút là anh sẽ lăn ra ngủ ngay tức khắc.

    Cái gì nhiều quá thì sẽ không tốt, Jeong Taeui cũng tự cảm thấy vậy.

    Trong khoảng thời gian thư giãn như thế này, anh nếu không ngủ thì cũng sẽ thức vì những cái suy nghĩ linh tinh từ đâu lăn tới, rồi nổ ra, tràn vào đầu anh như vũ bão.

    Đa phần đều là suy nghĩ về Ilay.

    Từ ngày ở bên nhau đến giờ, lúc nào có việc phải đi xa, hắn cũng không ngừng gọi cho Jeong Taeui xem anh đang ở nhà đúng không, đang làm gì, có nhớ hắn không gì gì đấy.

    Thế nhưng lại chưa có chuyện ngược lại bao giờ.

    Một là vì trái múi giờ, sợ lúc anh gọi đến thì hắn đang nghỉ ngơi.

    Hai là vì tính chất công việc, đối với công việc của hắn thì nhiều khi chuông điện thoại vang lên sai thời điểm sẽ mang lại những phiền toái không đáng có.

    Thế nên, gọi nhiều thì phiền, mà không gọi cũng phiền.

    Sau 2 tuần mà hắn không liên lạc gì, Jeong Taeui bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.

    Chỉ khi cánh cửa nhà mở ra, một thân hình to lớn quen thuộc bước vào, Jeong Taeui mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng, đi đến chỗ hắn, đánh nhẹ một cái vào vai: "Sao lâu thế mà không gọi gì?"

    Ilay Riegrow nghe vậy thì bật cười: "Tưởng em không thích?

    Gọi về toàn thấy quát người ta."

    "Lúc thì gọi nhỡ tận 7 mấy cuộc, 10 phút gọi lần, lúc thì đến mùa quýt năm sau mới gọi, anh tưởng tôi là chó à mà đợi anh hoài??"

    "Em đợi tôi à?"

    "?

    Đừng có chỉ để ý đến mỗi một cái nhỏ nhỏ như thế?

    Rõ ràng là câu tôi nói có rất nhiều ý cơ mà?"

    "Đấy là kỹ năng highlight từ khoá cơ bản."

    "Anh im mồm đi."

    Những lúc Ilay Riegrow ở nhà, Jeong Taeui dường như cảm thấy yên tâm một cách kì lạ.

    Nói là kì lạ, bởi nếu như là anh trước kia, anh cũng sẽ chẳng tin được rằng có một ngày mình lại có cảm giác như vậy.

    Thật sự thì chẳng có ai muốn nhìn thấy một kẻ điên cứ lượn lờ trước mặt mình mỗi ngày cả.

    Nhưng bây giờ thì khác, khi nhìn thấy hình bóng của hắn xuất hiện trong tầm mắt, anh không cần phải tự hỏi rằng hắn đang ở đâu, làm gì, ăn uống ra sao, sống chết như thế nào.

    Có hắn ở cạnh bên, anh cũng chẳng cần phải lo lắng đến an nguy của bản thân nữa, dường như mọi sự an toàn của anh đều được bảo đảm tuyệt đối.

    Dù có hơi gò bó một chút, thế nhưng cũng không đáng kể.

    Nói sao được, dù sao thì khi yêu người ta cũng phải chấp nhận mấy thứ bất tiện lặt vặt chứ?

    Có những đêm khuya, Ilay phải thức trắng để giải quyết công việc, không phải liên lạc với đối tác thì cũng là bởi vì những chồng giấy tờ chất đống khiến hắn không thể ngủ.

    Thế nhưng vào nhiều đêm rảnh rỗi, chẳng có việc gì gấp gáp, hắn cũng sẽ thức trắng.

    Chỉ vì một lý do duy nhất, đó chính là người hắn yêu muốn ngắm trăng.

    Đối với Taeui, bình yên là khoảnh khắc vô lo vô nghĩ, là khoảng thời gian thư giãn thoải mái mà không cần phải làm gì.

    Còn đối với Ilay, bình yên là khi có người mình yêu ngồi gọn trong lòng, dưới bầu trời tràn ngập những vì sao, dưới ánh sáng mờ ảo của mặt trăng soi vào làn gió mát mang theo mùi của cỏ ướt sương đêm, thổi vào trong tâm trí hắn.

    Bóng tối dày đặc, mịt mù bao trùm lấy Ilay, từ trước đến nay đều vậy.

    Chỉ khác là giờ đây, khi trên trời có một mặt trăng, thì trong lòng hắn ngay lúc này, cũng có một mặt trời của riêng hắn.

    Hai người vẫn ngồi yên như vậy, không ai nói với ai câu gì.

    Chỉ khi sắp chìm vào giấc ngủ, đột nhiên Taeui cất giọng thì thầm, nhẹ nhàng như ánh trăng khuya:

    "Ilay."

    "Ừ?"

    "Anh có nghĩ, chúng ta sẽ mãi bình yên như thế này không?"

    Ilay hơi sững người lại một chút.

    Bàn tay đang vỗ về lấy Taeui đột nhiên dừng lại, rồi quàng lấy, dịu dàng mà vững chãi, ôm chặt lấy anh.

    "Chỉ cần em muốn."

    Tiếng cười khúc khích của một người đã làm xua tan đi màn đêm lạnh lẽo.

    Jeong Taeui khẽ dụi vào lồng ngực hắn, vui vẻ nói:

    "Đúng vậy, tôi biết chỉ cần tôi muốn, anh cũng sẽ đáp ứng thôi mà, đúng chứ?"

    Lúc ấy, tưởng rằng như chỉ cần chúng ta sẽ mãi như vậy, là đã có cả thế giới trong tay.

    ___

    Thế nhưng, trớ trêu thay.

    Trong cuộc đời này, đâu ai biết được chữ ngờ.

    "Đừng có gặp tôi nhanh quá."

    Đó là những gì Ilay Riegrow nói với Jeong Taeui, vào những giây phút cuối cùng của hắn.

    Trong toà nhà đổ nát, chỉ là một nơi trú ẩn tạm thời, Jeong Taeui đang giữ chặt lấy bàn tay trắng muốt đã nhuốm đầy máu của Ilay Riegrow.

    Bàn tay mà anh yêu nhất, tuy rằng trong khoảnh khắc nào đi chăng nữa thì vẫn rất đẹp, nhưng chỉ trong một khoảng thời gian nữa thôi, sự sống sẽ từng chút thoát ra khỏi nó.

    Nó đẹp, nhưng sẽ trở nên đẹp một cách vô hồn, trống rỗng, không còn có thể làm gì được nữa.

    Không còn có thể vuốt lấy mái tóc của anh, cũng không thể nắm lấy tay anh nữa.

    Nếu chỉ nghe thấy được giọng nói của hắn, anh còn nghĩ rằng hắn chỉ đang bị thương nhẹ.

    Nhưng khi tận mắt chứng kiến tình trạng thật sự, anh đã không còn có thể tỉnh táo.

    Jeong Taeui biết đây là dấu hiệu của cái gì.

    Nhưng anh không chấp nhận.

    Anh không thể nào chấp nhận được.

    "Anh đừng có nói nữa!"

    Anh khẽ hét lên trong những tiếng nấc tuyệt vọng.

    Đôi mắt cay nhoà đi rơi xuống từng giọt nước mặn chát, lăn xuống vết thương trên mặt đau xót.

    Nhưng anh mặc kệ, vì giờ đây, không có nỗi đau nào có thể đau hơn chứng kiến người mình yêu chết dần đi trong vòng tay của mình cả.

    Những gì khiến anh sợ hãi nhất, đau đớn nhất, dường như đều dồn hết tại đây, ngay lúc này.

    "Em biết không, ngày xưa, khi tôi đã bắt đầu nhận ra rằng, cuộc sống của tôi phải phụ thuộc vào em..."

    "..."

    "...tôi đã nghĩ đến một tương lai chết phải chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, lúc đem chôn, cũng phải chôn cùng một mộ, lúc thành tro rải biển, cũng phải được rải cùng một lúc.

    Nếu như thật sự có kiếp sau, dù trước có xa lạ, nhưng rồi cũng sẽ, phải chung sống trong cùng một nhà..."

    "..."

    "...nhưng mà giờ, tôi nghĩ lại rồi."

    "..."

    "Jeong Taeui."

    "Ơi?"

    Jeong Taeui cố gắng mở to mắt, vẫn giữ lấy bàn tay của Ilay Riegrow giữ chặt lên lồng ngực mình, chỉ mong lúc này sẽ có một kỳ tích xảy ra.

    Chỉ mong hắn bỗng nhiên ngồi dậy, nói tôi đùa thôi, và anh sẽ đánh hắn vì tội làm anh sợ muốn chết, và sau đó hai người sẽ về nhà, an ủi nhau, cùng nhau chìm vào giấc ngủ như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Thế nhưng lại chẳng có gì, ngoài những tiếng nứt khẽ của xi măng trên tường, lẫn tiếng súng đạn và cả tiếng kêu gào thảm thiết lộn xộn ngoài kia.

    "Đừng có quên tôi, cũng không cho phép gặp tôi nhanh quá.

    Cũng không cho phép, quen ai trước khi gặp tôi."

    "...không, không quen ai nữa, ở lại đi..."

    "Nếu như muốn gặp, ít nhất, phải 30 năm sau đấy."

    Và rồi, trong tiếng khóc nức nở, Jeong Taeui bỗng nghe thấy một tiếng nói khe khẽ, thì thầm như ánh trăng, nhưng mãnh liệt như những gợn sóng biển, dường như người nói đã dồn hết sức lực ít ỏi còn sót lại của mình để cất lên.

    "Hẹn gặp em, ở nơi bình yên chúng ta hằng mong ước."

    "Tôi yêu em, Jeong Taeui."

    Anh oà khóc, như một đứa trẻ.

    ___

    Bên cạnh người mình yêu đã dần nguội lạnh, Jeong Taeui ngồi thẫn thờ.

    Anh cười khẩy trong làn nước mắt.

    "Bản thân thì kêu sẽ đuổi theo tôi tới bất cứ đâu tôi đến, vậy mà không cho tôi đuổi theo anh.

    Anh nghĩ anh là ai thế hả, Ilay Riegrow?"

    Anh khẽ nằm xuống, dụi đầu vào lồng ngực bao bọc lấy anh hằng đêm.

    Trên chiếc giường ấm áp, dưới ánh trăng khuya mờ ảo, trong làn gió đêm mát lạnh, nơi đây hằng ngày vẫn là chỗ dựa vững chắc nhất của anh, nơi anh bỏ ra khỏi đầu mọi phiền muộn để thoải mái nằm gọn vào, vô lo vô nghĩ.

    Thế nhưng giờ đây, sao mà lạnh lẽo quá.

    Trong khoảnh khắc ấy, Jeong Taeui cay đắng nhận ra.

    Bình yên của Jeong Taeui là Ilay Riegrow mang lại.

    Còn bình yên của Ilay Riegrow, là Jeong Taeui đem đến.

    Nụ cười đắng ngắt nhưng lại mang theo bao hi vọng hiện trên môi, anh kéo cánh tay của hắn lại, bao lấy thân mình, rồi rút ra trong người một khẩu súng.

    Ánh mắt vô hồn không xác định trong giây lát lại thắp lên một ánh sáng, như một con thuyền lạc lối đã tìm thấy ngọn hải đăng của chính mình.

    "Xin lỗi, không thể giữ lời hứa với anh."

    Tiếng súng nổ.

    Cánh tay buông thõng.

    Dưới màn đêm không trăng, trong những làn mây dày đặc khói bụi và súng đạn, có hai vì sao đang ôm lấy nhau.

    Bình yên mà chúng ta hằng mong muốn, phải chăng chính là lúc này?

    Bình yên là nơi có nhau.

    ___

    the end.
     
    Back
    Top Bottom