Khác Part I : Love - Is that for me ?

Part I : Love - Is That For Me ?
Chap 14


- Tôi là Ellie, nữ hoàng của các tinh linh.

Rất mong được mọi người giúp đỡ - Ellie

- Cô đến đây với mục đích gì ?

- Ma kết giương khẩu súng, nhằm vào ellie hỏi

- Hể, bình tĩnh đi nào, tôi chỉ đến tìm người thôi mà - Ellie

- Tìm người ?

Cô tìm ai ?

- Bảo bình

- Dĩ nhiên là người của tôi rồi.

Hỏi gì lạ vậy - Ellie

- Người của cô ?

Là ai ?

- Sư tử

- Ko phải quá rõ ràng rồi sao ?

- Ellie nhướn mày hỏi lại

- Ko lẽ ...

- Bạch dương

- ...

Cô đến đây tìm bọn tôi, phải ko ?

- 1 giọng nói bất ngờ chen ngang cuộc nói chuyện, ngay sau đó, 6 bóng người hiện ra

- Mồ, mấy người chậm chạp quá đó, canc, vir, lib, scor, starg, pis - Ellie

- Nữ hoàng, ko ngờ người lại đích thân đi tìm bọn tôi như thế này - Thiên yết nhếch môi nói

- Dĩ nhiên, theo như giao ước, các cô là người của tôi, vậy nên tôi phải chịu trách nhiệm với mấy cô chứ - Ellie

- Giao ước ?

Thế là sao xử nữ ...

Á chết - Bạch dương quay sang hỏi xử nữ nhưng nhận ra mình nói hớ bèn nhanh chóng bịt mồm lại

- Xử nữ ?

Tại sao cậu lại gọi virgo là xử nữ ?

- Sư tử

- Cái này ...

à thì ...

- Bạch dương

- Ara ara, ko lẽ các người chưa nghe họ kể sao ?

- Ellie

- Mấy cô nói đi, thế là sao ?

- Sư tử

- Chà, có lẽ ko giấu được nữa rồi - Nhân mã

- Thế nghĩa là sao ?

- Sư tử

- Bạch dương, song tử, đành nhờ 2 người vậy - Thiên bình

- Ừ, vậy ...

- Bạch dương

- Chuyện ở đây cứ để bọn tôi lo - Cự giải

- Nhưng ...

- Ma kết

- Nhanh đi, anh ko thể chống lại những sinh vật cô ta phái đến đâu - Xử nữ

- Cô ta mạnh vậy sao ?

- Bảo bình

- Đừng coi thường tôi thế chứ, dù sao tôi cũng là nữ hoàng của các tinh linh mà - Ellie bất ngờ xen ngang vào

6 tinh linh đứng chắn trước mặt 11 con người, vào tư thế sẵn sàng

- Nhanh đi đi !

- Thiên yết

- Được rồi - Ma kết nói rồi nhanh chóng kéo mọi người đi

- Nói đi, cô đến đây làm gì - Xử nữ

- Hể, ko phải tôi nói rồi sao ?

Tôi đến để đưa người của tôi về mà - Ellie

- Nữ hoàng à, ko nên nói dối đâu nhá - Thiên yết

- Ara ara, đừng nghi ngờ người đã "giúp đỡ" các cô thế chứ - Ellie

- Im đi !!!!

- Song ngư

- Sao vậy, định chối bỏ sự thật sao ?

- Ellie

- Tôi bảo là im đi mà !!!!

- Song ngư hét lớn rồi ném 1 quả cầu nước về phía ellie

Dĩ nhiên ellie dễ dàng tránh được

- Hử, song ngư à, cô có vẻ ko biết phép lịch sự nhỉ - Ellie đột nhiên biến mất rồi đột ngột xuất hiện bên cạnh song ngư thì thầm - Đối xử với người đã thực hiện "ước mơ" của cô như vậy là ko được đâu, ko phải tôi đã dạy cô điều đó rồi sao

Rầm

- Ara, giờ lại đến lượt cô nữa sao ?

- Ellie nhanh chóng né đòn tất công - Nhân mã

- Xin lỗi nha, tôi bị trượt tay - Nhân mã cười cợt nói

- Hể, hình như mấy người có vẻ ko chào đón nữ hoàng của mình lắm nhỉ - Ellie

- Vậy nữ hoàng à, tôi đang tự hỏi ko biết người có thể kết thúc màn kịch này chưa - Thiên yết

- Ý cô là sao ?

- Ellie

- Ko phải đã quá rõ ràng rồi sao ?

- Thiên yết

- Hửm, cô đang nói gì vậy ?

Xin lỗi nhưng tôi ko hiểu gì hết.

Cô nói kết thúc màn kịch này là sao ?

- Ellie vẫn nở nụ cười kiêu ngạo trên môi, nhưng đôi mắt lại sắc lạnh như dao

- ÔI chà, đến bây giờ mà cô còn giả ngu được sao ?

- Xử nữ - Sao cô ko nói ra sự thật đi, rằng sự "giúp đỡ" của cô chỉ là trò dối trá của đứa trẻ lên 3

- ...

- Ellie

- Sao vậy, sao ko nói gì đi, ko phải là bị nói trúng tim đen rồi đó chứ ?

- Xử nữ

- Ara ara, chắc ko giấu được nữa rồi - Ellie lắc đầu nói

- Vậy là cô thừa nhận điều bọn tôi nói, đúng ko ?

- Cự giải

- Đúng đó, là nói dối đó, có việc gì sao ?

- Ellie

- Tức là ... tất cả mọi việc đều do cô làm đúng ko ?

Tất cả, cả trận đại hoạn 10 năm trước ?

Cả việc chúng tôi trở thành tinh linh ?

Cả việc bọn tôi quay lại sau 10 năm, tất cả là cô sắp đặt, đúng ko ?

- Song ngư

- Đúng đó, thì làm sao ?

- Ellie

- Tại sao ? ...

- Xử nữ cúi đầu, 2 tay nắm chặt lại, những giọt nước mắt bắt lăn dài trên má

- Hả ?

- Ellie

- Tại sao ... cô lại làm như vậy ?

- Xử nữ

- Vì sao nhỉ ?

A đúng rồi !

Vì tôi thích đó !

- Ellie mỉm cười tàn nhẫn, nhìn 6 tinh linh bằng cặp mắt vô hồn lạnh lùng

- Tại sao ... tại sao cô lại đối xử với chúng tôi như vậy ?

- Cự giải hỏi, nước mắt rơi lã chã

- Vì tôi thích, chỉ thế thôi mà.

Ko lẽ cô ko thể hiểu điều đơn giản đó sao ?- Ellie

- Cô ... cô ...

- Nhân mã

- Hình như các cô vẫn chưa hài lòng với kết quả này nhỉ - Ellie - Vậy thì ... hãy cùng tôi chơi 1 trò chơi nhé !

Được ko ?
 
Part I : Love - Is That For Me ?
Chap 15


- Có vẻ như các cô vẫn ko hài lòng với kết quả này nhỉ - Ellie - Vậy ... hãy cùng tôi chơi 1 trò chơi nhé !

Được ko ?

Các tinh linh vào tư thế chuẩn bị chiến đấu

- Mấy cô có vẻ háo hức quá nhỉ ?

- Ellie

- ...

- Cả 6 tinh linh ko nói gì, những vũ khí bắt đầu xuất hiện

- Vậy thì ... bắt đầu trò chơi tử thần của chúng ta nào - Nói đoạn, ellie vừa nói vừa nở 1 nụ cười ghê rợn

____________Trong lúc đó____________

11 con người đang đứng chờ với vẻ bồn chồn trước cửa 1 phòng khám

Cạch

Từ cửa phòng khám, 1 vị bác sĩ già trong bộ áo blue trắng, đôi mắt nhân hậu chứa đựng sự mệt mỏi bước ra

Cả 11 con người chạy ào đến chỗ ông bác sĩ, hỏi dồn :

- Bác sĩ, em ấy thế nào rồi ?

- Bác sĩ, bạn ấy có sao ko ?

- Bác sĩ, bạn ấy bị thương có nặng ko ?

- Bác sĩ, bao giờ em ấy tỉnh lại ?

- Mấy người trật tự cái coi !!!!! – Vị bác sĩ già bối rối nhìn từng người, rồi đột nhiên hét lên khiến cả đám bật ngửa ra sau.

Mặc kệ sự ngạc nhiên của 11 con người, vị bác sĩ già lấy lại sự nhân hậu vốn có của minh, từ tốn thông báo – Bệnh nhân bị gãy chân, khoảng 1 tháng nữa sẽ lành, còn lại chỉ là xây xát nhẹ, 1 lát nữa thuốc mê sẽ hết và bệnh nhân sẽ tỉnh lại.

Khi bệnh nhân tỉnh lại, xin hãy báo với chúng tôi và cũng xin đừng làm ồn để tránh ảnh hưởng đến bệnh nhân.

Giờ tôi xin phép

- V ... vâng – 11 người đáp lại trong khi cái mặt vẫn còn ngu nga ngu ngơ chả hiểu chuyện gì vừa xảy ra

Ma kết là người tỉnh lại đầu tiên, anh nhìn về phía song tử và bạch dương dò hỏi :

- Trong lúc chờ thiên hậu tỉnh lại, hãy khai tất cả mọi thứ mà các cậu biết ra đây

Những người còn lại hoàn hồn, quay sang nhìn song tử và bạch dương

- Đúng đó, hãy-giải-thích-hết-mọi-thứ-đi ! – Sư tử trừng mắt, gằng từng chữ

- Chúng tớ xin thành khẩn khai báo tất cả - 2 tên "tù nhân" như đứng trước 1 vị quan tòa tối cao, khai tất tần tật từ những chi tiết bé nhất cho đến những chi tiết lớn nhất, cả nguyên do và tên thật của các tinh linh – Chúng tớ đã khai hết tất cả những gì chúng tớ biết.

Mong cậu hãy thương những người bạn mà khoan hồng cho bọn tớ !

- Ồ, tớ ko những ko phạt các cậu mà còn sẽ thưởng cho các cậu 1 món quà rất đặc biệt nha – Ma kết nói, miệng cười rất tươi

Song tử và bạch dương tuy đều cảm thấy bất an bởi nụ cười "chói lòa" của ma kết, nhưng nghe mình ko những ko bị phạt mà còn được thưởng, cả 2 đứa hớn hở xòe tay ra, hỏi :

- Vậy sao ?

Quà đâu ?

Là gì vậy ?

- Đây này ! – Ma kết bảo bảo bình đưa cho song tử và bạch dương 2 tờ giấy giống nhau

Cả 2 tí ta tí tởn mở ra, nhưng 1 gáo nước lạnh đã được hất thẳng vào người 2 anh chàng, mặt họ tái mét rồi cùng nhau khóc òa lên hư con nít

Cả bọn kéo lại xem tờ giấy viết gì, và đều bật cười bởi trong đó chỉ có 1 dòng chữ duy nhất :

Tháng này tăng ca

Khi 2 người đang bị lôi cổ đi thì 1 giọng nói yếu ớt vang lên :

- Đợi ...

đợi đã – 1 cô gái trẻ trong bộ đồng phục bệnh viện màu trắng, khuôn mặt nhợt nhạt, 1 bên chân bị bó bột đang nhấc từng bước nặng nhọc đến chỗ họ

- Thi ... thiên hậu, cậu tỉnh rồi ! – Cự tuyền la lên

- Nhanh, nhanh đi gọi bác sĩ – Kim ngưu – Còn bảo nhi và uyên linh, mau dìu thiên hậu vào phòng

- Ko ... ko được ... phải nhanh ... lên ... họ ... sắp hết ... thời gian ... rồi – Thiên hậu run rẩy lên tiếng

- Ai ?

Sao họ lại sắp hết thời gian ? – Sư tử

- Cậu có sao ko ?

Cậu nằm mơ thấy gì à ? – Cự tuyền

- Chắc em mệt rồi.

Mau đi nghỉ đi – Bảo bình

- Ừ, đúng đó, cậu nên nghỉ ngơi đi – Uyên linh

- Ko ...

được ... các ... tinh linh ... chị thiên yết ...

- Sắc mặt thiên hậu dần trở nên xanh xao hơn

- Sao vậy ?

Các tinh linh có chuyện gì sao ?

Còn thiên yết nữa, cô ấy làm sao ? – Ma kết sốt sắng hỏi, ko chỉ ma kết, cả 5 người con trai đều đổ dồn vào thiên hậu

Trong ánh mắt họ hiện lên sự lo lắng, thiếu kiên nhẫn

- ...

Họ ... ko đủ ... thời ... gian ... nữa – Thiên hậu cố gắng nói nốt những câu cuối rồi ngất lịm đi

- Thiên hậu, thiên hậu, thế là sao ?

Em giải thích đi chứ ?

Này ! – Ma kết hét lên, nhưng ko thể nhận được câu trả lời

Đúng lúc đó, các bác sĩ cùng y tá nhanh chóng đưa thiên hậu lên cán rồi đưa vào phòng khám, thiên hậu cũng như câu trả lời dần biến mất sau cánh cửa

11 con người vẫn đứng đấy trong im lặng, ko ai nói với ai câu gì.

6 chàng trai đều cùng chung 1 ý nghĩ về những lời nói vừa rồi của thiên hậu, trong khi những người còn lại nhìn về phía cánh cửa trong lo lắng

Thời gian trôi đi dường như mới chỉ 1 vài phút, nhưng lại cảm tưởng như dài cả tiếng đồng hồ đối với 6 người con trai

1 khoảng ko im lặng kéo dài, chợt, ma kết nói :

- Cứ như thế này cũng ko phải cách hay

- Đúng thế, suy nghĩ thế này sẽ chẳng được gì cả - Bạch dương đồng tình

- Vậy chúng ta phải làm sao đây ? – Sư tử - Tớ ko muốn mất nhân mã thêm lần nào nữa

- Tớ cũng vậy – Song tử - Mãi tớ mới được gặp lại thiên bình, tớ ko muốn vuột mất cô ấy để rồi phải hối hận

- Vậy sao các anh ko quay lại giúp họ ? – Cự tuyền chợt lên tiếng

Cả 10 người đều đổ dồn ánh mắt vào cự tuyền.

1 lúc sau, bảo bình lên tiếng, vẻ hào hứng

- Được đó, tớ muốn giúp song ngư dù chỉ 1 chút thôi cũng được

- Ừ, tớ ko muốn phải đau khổ hay hối hận nữa – Bạch dương

- Vậy thì lấy vũ khí và nhanh lên, ko còn thời gian chần chừ đâu – Sư tử

- Tớ cũng vậy – Ma kết – Bảo nhi, cự tuyền, lạc vân, hiểu lan, uyên linh, các em ở lại đây trông chừng thiên hậu

- Rõ – Cả 5 người con gái đồng thanh hô to

6 người con trai mau chóng biến mất cuối hành lang

Trên đường đi, họ gặp 1 người mà họ ko ngờ tới

Xin các bạn thứ lỗi vì lemon cat đã đăng muộn

Crazy cat xin thông báo rằng team vừa có thêm 1 thành viên mới tên là melon cat, là em của mình

Melon cat : xin chào mọi người

Lemon cat cũng xin thông báo rằng mình đã đổi lịch đăng chap thành thứ 5 hàng tuần

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ truyện
 
Part I : Love - Is That For Me ?
Chap 16


Bùm

Giữa làn khói trắng xuất hiện 1 bóng người

- !$#&%^)&^$%$%^#%# - Ellie lẩm bẩm 1 câu thần chú, 1 ma pháp trận xuất hiện dưới chân cô, từ đó, hàng loạt những vật thể trong bộ áo choàng đen dần xuất hiện, trên tay là những vũ khí như chùy, kiếm, dao.

Chiếc áo chàng che gần hết nửa mặt, chỉ đủ cho đối thủ nhìn thấy những nụ cười ngoác đến tận mang tai đầy ghê rợn

Ngạc nhiên hơn, trên người chúng là những sợi chỉ mỏng khó có thể nhìn thấy được nối với những ngón tay mảnh khảnh của ellie – người điều khiển chúng

- Mọi người cẩn thận, undead* của cô ta đấy !!!! – Thiên yết hét lên cảnh báo những đồng đội của mình

( * : là những sinh vật được tinh linh triệu hồi để làm việc cho họ, giống với linh thú nhưng khác ở chỗ undead đều là những người đã chết và đã kí khế ước với tinh linh hoặc đã thuộc quyền sở hữu của tinh linh ở kiếp trước.

Ngoài ra, undead cũng nghe lệnh của tinh linh nếu mang ơn hoặc có chấp niệm trước khi chết )

- Mệnh lệnh : Tấn công hoặc giết sạch – Ellie thì thầm bằng 1 giọng nói đáng sợ

Những undead nhanh chóng nhận lệnh và tiến đến các tinh linh

Những undead ko mạnh bằng tinh linh nên thường thì rất dễ đánh bại.

Nhưng do chúng có vũ khí, lại thêm năng lực bổ sung của ellie nên phải mất khá nhiều thời gian để tiêu diệt chúng

Cự giải, song ngư, thiên yết, nhân mã, xử nữ, thiên bình đều đã thấm mệt sau trận chiến vừa rồi

- Trò chơi vẫn còn dài mà ~.

Đừng nản chí nhanh thế chứ ! – Ellie thu hồi lại ma pháp trận, tươi cười nói

Các tinh linh đứng thẳng dậy, lại tiếp tục chiến đấu, họ liên tục tấn công ellie, đòn nối tiếp đòn, họ ko ngừng tấn công, cho dù thời gian chẳng còn nhiều, cho dù sức lực họ đang ngày 1 suy yếu

Tất nhiên, do vậy nên ellie dễ dàng tránh được mọi đòn tấn công từ phía các tinh linh, trên môi ko ngừng nở nụ cười giễu cợt

- Ái chà, chiến đấu đến thế rồi các cô vẫn mạnh ghê ha

Đáp trả lại cho câu hỏi của ellie là các mũi tên từ chiếc cung tên nạm ngọc của nhân mã, ánh mắt cô hiện lên ngọn lửa căm thù "Chính cô ta đã làm mọi thứ, chính cô ta đã gây ra đại hoạn, chính cô ta đã làm sư tử buồn, chính cô ta đã hủy hoại cuộc sống của mình.

Vậy nên ... vậy nên ... mình sẽ trả thù, trả thù cho tất cả những gì cô ta đã làm.

Cô ta sẽ phải trả giá ...

Chắc chắn ..."

- Sao lại nhìn tôi như vậy hả nhân mã ?

Tôi-đã-làm-gì-sai-nào-? – Ellie kéo dài từng từ như muốn chọc tức nhân mã, mặc kệ máu rỉ từ cánh tay từ mũi tên của nhân mã

Xử nữ ngay lập tức triệu hồi những nhành cây cuốn lấy ellie

- Tưởng thế nà- - Ellie chưa nói hết câu thì cự giải đã sử dụng băng đâm xuyên qua những kẽ hở do xử nữ tạo ra

Tiếp nối đó là song ngư triệu hồi 1 dòng nước quấn lấy quả cầu mà thiên yết vừa tạo ra trong khi thiên bình dùng gió cuốn quanh người ellie

Các đòn đánh tạo ra 1 tiếng động lớn, khói bay mù mịt, những viên sỏi đá, vụn đất, bụi bay tứ tung

Các tinh linh giờ ko thể tiếp tục chiến đấu được nữa.

Đòn tấn công vừa rồi đã tiêu hao gần hết sức mạnh của họ

Làn khói đang tan dần, khung cảnh dần quang đãng hơn.

Các tinh linh nhìn quanh tìm kiếm ellie, nhưng ko có ai ở đó cả, tất cả chỉ có đất cát, những tảng đá lớn nhỏ cùng những cây hoa dập nát, những cây cao đổ ngã ngang ngửa

Bỗng

Từ trên trời, 1 quả bóng nhằm vào các tinh linh bắn xuống

Dù đã cạn kiệt năng lực nhưng họ vẫn cố gắng tránh đòn tấn công đó, tất nhiên ko tránh khỏi việc bị thương

Ellie dần hiện ra sau những đám mây, cả người bị thương khá nặng, những vết xước ko ngừng rỉ máu xuất hiện khắp tay chân, nhưng giọng nói lạnh băng cùng nụ cười cợt nhả vẫn thường trực trên môi

- Các cô cũng giỏi thật, làm tôi bị thương nặng đến mức này.

Quả nhiên là 6 tinh linh huyền thoại

- Cô cũng vậy.

Trúng đòn nặng thế mà vẫn đủ sức đánh chúng tôi.

Ko hổ danh là nữ hoàng của các tinh linh – Thiên yết cợt nhả nói

- Cảm ơn vì lời khen – Ellie cười, nhưng ngay lập tức trở nên lạnh lung, sự cợt nhả biến mất, thay vào đó là sự lạnh lung khiến ai ai cúng phải run sợ, cô tạo ra 1 quả cầu màu đen chứa đựng sức mạnh của thiên hà, sức mạnh đem đến cho cô danh hiệu của nữ hoàng của các tinh linh : Lỗ đen ko-thời gian - Nhưng trò chơi đã đến hồi kết.

Các cô đã thua rồi.

6 tinh linh khẽ thả lỏng người

Có lẽ ...

đây là cách tốt nhất chăng ?

Họ sẽ ko phải đau khổ nữa phải ko ?

Họ sẽ ko phải buồn nữa phải ko ?

Họ sẽ được hạnh phúc phải ko ?

Đúng thế, có lẽ ...

đây là cách tốt nhất ...

- Tạm biệt, các tinh linh huyền thoại – Ellie lạnh lùng nói

"Tạm biệt ... người tôi yêu nhất !

Mong kiếp sau chúng ta sẽ được đoàn tụ"

Vào lúc đó ...

- Ellie, dừng lại được rồi đấy

...

1 giọng nói vang lên

Crazy cats team đã đăng 1 bộ truyện mới với tiêu đề :

Những truyện chưa kể về cuộc sống của 3 con tác giả

Crazy cats team đã góp 1 phần công sức với hi vọng các bạn sẽ được cười lăn cười bò

Ai muốn đọc truyện xin hãy vào nick của Ice-chan 153

Hi vọng các bạn sẽ ủng hộ

Cảm ơn rất nhiều
 
Part I : Love - Is That For Me ?
Chap 17


Ahihi, lemon cat đã trở lại và ăn hại hơn xưa cùng với crazy cats team ngày càng điên khùng hơn trước

Rất xin lỗi vì đăng chap muộn thế này

Mà dù sao thì đây cũng ko phải chap mới đâu nên đừng mất công đọc nhá ! ^3^

Đừng có đánh mấy bạn tác giả vô ( số ) tội này nha, đây chỉ là 1 chút troll người thui ý mà

Bye bye and sê u again nha !!!!!!!!!!!!

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Đã bảo đây chỉ là troll thui mà, sao lì thế ?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Ko có chap mới đâu mà

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Thôi được rồi !

Khiếp, năn nỉ dữ thế !( Mong các bạn thông cảm, tác giả bị atsm ý mà )

Chap mới đây nè !

Vào lúc đó ...

- Ellie, dừng lại được rồi đấy

...

1 giọng nói vang lên

Từ trong bóng tối, 1 con người bước ra.

Người đó khoác trên mình chiếc áo đen dài, đôi mắt tím sắc lạnh nhìn về phía ellie

- Tưởng ai, hóa ra là ngươi - Ellie thu hồi lại phép, mỉm cười nhìn xà phư đang tiến đến, theo sau là bạch dương, kim ngưu, song tử, sư tử, ma kết, bảo bình

- Lâu rồi ko gặp, ellie - Xà phư

- Cũng lâu rồi nhỉ, xà phư - Ellie nói, từ từ đáp xuống mặt đất - Xem nào, ta đã ko gặp ngươi kể tù khi ngươi phá hoại chuyện tốt của ta 10 trước

- Trí nhớ của ngươi cũng tốt ghê nhỉ !

- Xà phư cười nói

- Ngươi quá khen rồi - Ellie

- Vậy ngươi đã quên giao ước rồi sao ?

- Xà phư

- Tất nhiên là ta ko quên - Ellie

- Vậy ngươi có nhớ điều khoản số 2 ko ?

- Xà phư

- Dĩ nhiên là ta nhớ - Ellie - Đó là điều khoản rằng ko được đụng đến ngươi hay người của ngươi ... hả

Nụ cười trên môi ellie chợt đông cứng lại

- Đúng vậy, ellie, ko được đụng đến ta hay người của ta là nội dung của điều khoản thứ 2 - Xà phư chỉ vào ellie nói, mặt cô dần biến sắc

Ngừng lại 1 lúc, xà phư nhếch môi nói tiếp

- Ngươi có hiểu điều đó nghĩa là gì ko ellie ?

- Xà phư mặc kệ khuôn mặt ellie đang ngày 1 tái mét, tiếp tục nói - Game over, ngươi thua rồi, ellie

- Ko, ko thể như thế được - Ellie nói, gần như hét, đôi mắt lạnh lùng vừa nhìn họ giờ đầy sợ hãi và hoảng loạn - Ko thể nào.

Nói dối, ngươi nói dối

- Ta nói dối hay ngươi ko chịu chấp nhận sự thật ?

- Xà phư

- Ko phải, ko phải, đừng nói nữa, đừng nói dối nữa !

Ta chán sự dối trá lắm rồi !

- Ellie ngồi thụp xuống, 2 tay bịt chặt tai, nơi khóe mắt lấp lánh những giọt nước

Nữ thần của các tinh linh, cao ngạo và lạnh lùng, luôn mỉm cười trên nỗi đau của người khác.

Là người chỉ coi cuộc sống này như 1 trò chơi giờ lại đang khóc ư ?

Ellie tàn nhẫn và mạnh mẽ giờ lại đang đau khổ ư ?

Cái con người luôn khiến người khác phải sợ hãi trước mặt mình giờ lại đang sợ hãi ư ?

Bây giờ, ellie trông chẳng khác nào 1 con người cần được che chở, bảo vệ ...

Đúng, như bao con người khác

Xà phư ko đổi nét mặt, lạnh lùng nói

- Lại định trốn tránh sao ?

Như 10 năm về trước ...

- ...

- Ellie ko nói gì, chỉ khẽ cúi đầu thật thấp, 2 nắm tay nắm chặt lại thành nắm đấm, đôi vai run lên bần bật

Xà phư thở dài, nói tiếp

- Ellie, cái gì đã qua rồi thì hãy để nó qua đi.

Dù sao đó cũng chỉ là tai nạn ...

- Trật tự đi, đừng nói nữa, anh hai làm sao hiểu được cảm xúc của em chứ !!!!!!!!

- Ellie đứng bật dậy hét lên rồi òa khóc

" Anh hai ?

"

- ...

- Giờ đến lượt xà phư im lặng, trong ánh mắt tràn ngập sự hối hận

- Anh hai ... hức hức ...

đã rời ... hức hức ... bỏ em ...hức hức ... anh ... hai đã ... hức hức ko giữ ... hức ... lời hứa - Ellie vừa khóc khóc vừa nói

( lưu ý : đây chỉ là hình minh họa, ko phải cảnh của ellie đâu )

Giữa khu vườn đổ nát, chỉ nghe tiếng thổn thức của ellie, ko ai nói với ai câu nào

1 lúc sau, xà phư tiến đến gần ellie, anh ko nói gì, chỉ khẽ xoa đầu cô

Ellie giật mình, ngước đôi mắt đầy nước lên nhìn xà phư, trong mắt chứa đầy sự ngạc nhiên

- Anh hai ...

- Ellie khẽ nói

- Ừ, anh hai còn nhớ chứ !

- Xà phư nở 1 nụ cười ấm áp

Ellie thấy vậy cũng nở 1 nụ cười rạng rỡ, sung sướng kêu, đôi mắt giờ lấp lánh những giọt nước mắt hạnh phúc

- Anh hai còn nhớ.

Anh hai đã ko quên.

Anh hai đã ko bỏ rơi em

- Ừ, anh hai luôn nhớ chứ !

Anh hai đã hứa với em rồi mà - Xà phư

- Cảm ơn ... anh hai.

Cảm ơn anh ... vì đã giữ lời hứa - Ellie khẽ lùi ra, cả người cô nhạt dần

- Ellie ...

- Xà phư kêu lên đầy ngỡ ngàng

- Thời gian của em ...

đã hết rồi - Ellie mỉm cười dịu dàng nói, 1 luồng sáng bao quanh cô

- Thế ... thế nghĩ là sao ?

- Xà phư hét lên trong đau khổ

- ...

- Ellie vẫn đứng đó, mỉm cười

- Thế là sao ?

Ellie, trả lời anh đi !

Ellie !

- Xà phư

- Em ... vốn dĩ đã chết rồi - Ellie

Xà phư ngỡ ngàng nhìn ellie

- Có 1 người ...

đã cho em 1 điều ước.

Có 1 người ...

đã giúp em thành tinh linh, để em hoàn thành nguyện vọng của mình - Ellie nhìn xa xăm, nói - Giờ thì điều ước đó đã được hoàn thành, đến lúc em phải đi rồi

- Ko thể thế được - Xà phư thì thầm

- Anh hai ...

đang trốn tránh sao ?

- Ellie lại cười, phần thân bắt đầu tan biến

Xà phư ngẩng đầu lên nhìn ellie 1 cách ngạc nhiên

- Anh hai ... ko sao đâu mà.

Đừng trốn tránh nữa.

Ko phải anh hai đã nói với em như thế sao - Ellie

- Ừ, ko sao đâu mà.

Anh hai sẽ ko trốn tránh nữa - Xà phư

- Thế mới là anh hai của em chứ !

- Ellie cười tươi nói, nhưng ko dấu được nét buồn nơi khóe mắt- À mà đúng rồi, nhân mã, nhớ nói cho họ biết đấy !

Bí mật này ...

đã được phơi ra ngoài ánh sáng rồi

Mọi người đổ dồn ánh nhìn vào nhân mã, nhưng cô vẫn thản nhiên nói

- Hiểu rồi

Ellie hài lòng gật đầu, cô khẽ ghé vào tai xà phư nói điều gì đó.

Ko ai biết đó là điều gì, chỉ biết rằng xà phư đã cười, 1 nụ cười dịu dàng và ấm áp như ánh nắng xuân

Ellie dần tan biến thành những đốm sáng rồi dần biến mất

- Tạm biệt ... ellie - Xà phư thì thầm rồi quay người bỏ đi

Giữa khu vườn đổ nát, chỉ còn lại bóng dáng 12 người đang in trên mặt đất, ko ai nói với nhau câu nào, nhưng dường như ai cũng có chung 1 suy nghĩ

" Đến lúc rồi "

Đây là 1 chap rất rất nhảm do sự cạn kiệt ý tưởng của những con mèo

Mong các bạn ko ném đá 3 con mèo đến mức u đầu mẻ trán

Xin cảm ơn
 
Part I : Love - Is That For Me ?
Thông báo


Vì đang trong thời kì ôn tập + kiểm tra nên lemon cat ko thể đăng thường xuyên được

Thật sự rất xin lỗi mọi người

Mong mọi người vẫn tiếp tục ủng hộ truyện

Lemon cat đại diện cho crazy cat team trân trọng cảm ơn

* cúi đầu *
 
Part I : Love - Is That For Me ?
Chap 18


- Sư tử ...

- Thiên yết khẽ gọi, mọi người lại 1 lần nữa nhìn về phía nhân mã

- Tớ biết rồi - Nhân mã quay lại, nở 1 nụ cười - Đến lúc rồi nhỉ

Như lấy lại được tinh thần, 6 người con gái mỉm cười, khẽ gật đầu

- Thế này là sao hả nhân mã !!?

- Sư tử hét lên, anh ko thể chấp nhận được, ko thể chấp nhận cái sự thật tàn khốc này được

- Bọn em ... sắp hết thời gian rồi - Nhân mã

- Nghĩa là ... bọn em sẽ ... tan biến ư ?

- Ma kết thẫn thờ nói, trái tim đau thắt lại

- Cũng ... ko hoàn toàn như vậy - Thiên yết cười gượng

- Tức là ...

- Bạch dương nói, đáy mắt lóe lên 1 tia hi vọng

- Ừhm, là thế đó, chỉ có 50/100 % thôi - Nhân mã

- Thế ... tức là sao ?

- Song tử

- "2 linh hồn, 1 cơ thể, với những giấc mơ tưởng như đã tan biến, cái nào sẽ ở lại?

Cái nào sẽ ra đi ?"

- Song ngư thì thầm, nghỉ 1 lúc, cô nói tiếp - "Câu hỏi này, các bạn là người duy nhất biết đáp án"

- 10 năm trước, ellie đã nói như vậy - Song ngư cụp mắt, nói

- ...

- Những người trai im lặng ko nói gì

- "Nếu tham lam quá, kết cục nhận được chỉ là sự tiếc nuối" - Thiên bình - Ellie đã nói như thế, ko thể tham lam muốn có cả 2 được, tất cả những gì có được chỉ là tro tàn

- Vậy ... chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa ?

- Bảo bình

- Chắc là ...

10' nhỉ - Cự giải cười gượng

"Thế là quá đủ rồi"

Ko ai nói gì, nhưng dường như ai cũng có chung 1 suy nghĩ

6 cặp đôi lẳng lặng bỏ đi, đối với họ bây giờ, 1' cũng là vàng

________________________Còn 9'___________________________

Bạch dương cứ thế lôi xử nữ đi

Đi đâu ?

Anh ko biết, cái anh muốn chỉ là những phút giây còn lại bên xử nữ mà thôi

Anh ko muốn, ko muốn cô biến mất như ellie ban nãy

Ko muốn cô nhìn anh với đôi mắt đấy

Ko muốn cô nói với anh 2 từ "Tạm biệt" ...

Nghĩ đến đó, tay bạch dương bất giác siết chặt lại

- Đau ...

- Xử nữ khẽ nhăn mặt vì đau

- Xin lỗi, anh ...

- Bạch dương vội thả tay ra, quay mặt đi thì thầm

- Anh có hối tiếc ko ?

- Xử nữ đột nhiên hỏi

- Hả ?

- Bạch dương ngạc nhiên nhìn xử nữ

- Anh có hối tiếc ko ?

- Xử nữ lặp lại câu hỏi của mình

- Ko - Dù là bất cứ điều gì, anh cũng ko hối tiếc.

Bạch dương quả quyết như thế, bất kể cô có suy nghĩ gì, anh cũng ko hối tiếc về điều đó

- Thế ... là quá đủ rồi - Xử nữ cười nói, nước mắt ko còn ngăn được, tràn ra khỏi mi tâm

Bạch dương ko nói gì, chỉ khẽ ôm xử nữ vào lòng

- Thế ... là quá đủ rồi, bạch dương à - Xữ nữ nằm trong vòng tay của bạch dương, nước mắt cứ tiếp tục rơi, ... nhưng trong tâm cô lại ấm áp vô cùng

- Cảm ơn ... cảm ơn anh rất nhiều - Xử nữ

Bạch dương cũng nở 1 nụ cười nhẹ

- Xử nữ này ...

- Bạch dương khẽ thì thầm vào tai xử xữ

Xử nữ hạnh phúc nhắm mắt lại, khẽ nói

- Ừhm, em cũng vậy - Xử nữ - Cảm ơn anh ... vì tất cả

________________________Còn 7'___________________________

Song ngư đứng dựa vào lan can trên tầng thượng, đôi mắt cô man mác buồn nhìn về đại dương ngoài kia. mái tóc cô khẽ bay theo gió

- Tại sao ... em ko nói với tôi ?

- Bảo bình đứng bên cạnh song ngư, hỏi

- Vậy theo anh là vì sao ?

- Song ngư

- Em vẫn nhát như thế nhỉ ?

- Bảo bình khẽ cười, nói

- Biết sao được, đó vốn là em mà - Song ngư cười khúc khích

Lại 1 khoảng im lặng trôi qua

- Tôi đã nghi pisces chính là em - Bảo bình đột nhiên nói

- Từ bao giờ vậy ?

- Song ngư

- Khi tôi gặp em ở bãi biển - Bảo bình

- Vậy sao ...

- Song ngư đáp 1 cách yếu ớt - Quả nhiên ... em vẫn ko thay đổi gì cả

- Ừ ... bời đó chính là em mà - Bảo bình tiến đến ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của song ngư

Song ngư cũng hưởng thụ cái ôm ấm áp này của bảo bình, thời gian như ngưng đọng lại, 2 người họ như tồn tại trong 1 ko gian riêng biệt

Thời giờ xa cách ... mà hạnh phúc đến ko ngờ

________________________Còn 6'___________________________

- Vậy là em vẫn còn sống, nhưng lại là 1 tinh linh sao ?

Đúng là trêu ngươi thật ...

- Sư tử nở 1 nụ cười cay đắng nói với nhân mã đang đu mình trên chiếc xích đu

- Đời là thế mà - Nhân mã ko nhanh ko chậm đáp, khẽ ngưng 1 lúc, cô nói tiếp - Nếu muốn mọi việc theo ý bản thân, cái giá phải trả là 1 thứ tương đương với điều ước đó

- Em biết ăn nói như 1 bà già từ bao giờ vậy ?

- Sử tử giễu cợt nói

- Ai biết, có lẽ là ... từ khi trở thành người mang là linh hồn của mặt trời chăng ?

- Nhân mã cười đáp, đôi mắt khẽ nhắm lại

- ...

- Sư tử vẫn cười, anh im lặng ko nói, bởi lẽ anh muốn khác sâu lời nói của nhân mã vào đáy lòng

- Có rất nhiều chuyện muốn nói, có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng có lẽ bây giờ nó chả có ý nghĩa gì nữa - Nhân mã

- Việc mang trong mình linh hồn của mặt trời khiến em trở nên sến đến thế sao ?

- Sư tử cười nói

- Có khi là vậy đó - Nhân mã bật cười, rồi cô đột nhiên quay sang hỏi anh - Vậy ... sư tử thích em như thế nào ?

Sư tử mỉm cười ôm chầm lấy cô, anh khẽ nói

- Việc em như thế nào ko quan trọng, anh cũng ko quan tâm đến điều đó.

Anh chỉ biết em vẫn mãi là nhân mã mà anh yêu mà thôi

- Ừhm - Nhân mã khẽ đáp, cô nhắm mắt lại hưởng thụ những giây phút còn lại

________________________Còn 4'___________________________

- Lúc anh nhận ra em cũng là trên này nhỉ - Song tử

- Đúng vậy, lúc đó em đang thả hồn vào những nốt nhạc cùng ngọn gió ...

- Thiên bình

- Và điệu sáo đó đã đưa anh gặp lại em - Song tử

- Song tử này, có điều này có lẽ anh chưa biết - Thiên bình cầm cây sáo lên - Khúc hát ngày hôm đó nghĩa là ...

Nói rồi, khúc hát ngày hôm đó lại vang lên, cả 2 con người cùng đắm mình trong đó, ko ai nói với ai câu nào

.

.

"Anh / Em yêu em / anh"

________________________Còn 3'___________________________

- Anh biết từ trước rồi sao ?

- Cự giải

- Đúng vậy - Kim ngưu

- Vì vậy, những ngày qua anh mới ...

- Cự giải

- Đúng, anh chỉ muốn trêu đùa em chút thôi - Kim ngưu mỉm cười nói

- Đau lắm đó !

- Cự giải cúi gằm mặt, những giọt nước mắt trong suốt cứ thế rơi xuống - Đau lắm đó kim ngưu ...

- Xin lỗi, cự giải ... anh xin lỗi ...

- Kim ngưu ôm lấy thân hình run rẩy của cự giải, trong mắt tràn ngập sự hối lỗi, nói

Vừa ôm cự giải vào lòng, anh vừa hỏi

- Cự giải, tại sao em vẫn còn giữ quyển sách đó

- Đó là thứ duy nhất giúp em nhớ rằng mình là cự giải, nhắc em lí do em chọn linh hồn của tinh linh băng ...

- Cự giải gạt nước mắt, trả lời

- Và nó cũng là vật giúp tôi gặp lại em, cự giải à - Kim ngưu nhìn lên bầu trời sao, trong mắt anh phản chiếu ánh sáng le lói của chúng, như tia hi vọng mỏng manh mà anh đang cố níu kéo vậy

"Đối với anh / em, đó là lời hứa gắn kết giữa chúng ta"

2 con người, với cùng 1 niềm hạnh phúc, và cùng 1 suy nghĩ đang cảm nhận sự ấm áp giữa bầu trời đêm lạnh lẽo

________________________Còn 2'___________________________

Thiên yết đứng trước mặt ma kết, cả 2 đều ko biết nên mở đầu như thế nào.

Cuối cùng, ma kết lên tiếng phá vỡ sự im lặng

- Thiên yết, tôi cần 1 lời giải thích rõ ràng

- Ko phải mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi sao ?

- Thiên yết

- Nhưng tôi cần 1 lời giải thích từ em - Ma kết nói, gần như hét - Tại sao em ko nói với tôi ?

Tại sao em lại giấu giếm tôi ?

Tại sao em cứ dồn hết mọi thứ vào bản thân mình vậy ?

Chẳng lẽ tôi ko đủ tin cậy để biết mọi chuyện sao ?!!!!!!!!!

- Anh thì hiểu gì chứ ?!

Làm sao anh hiểu được cảm xúc của ?!

Làm sao anh hiểu được nỗi đau mà em phải chịu đựng ?!

- Thiên yết hét lên, 2 hàng nước mắt tuôn rơi - Em muốn lắm chứ !

Muốn được nói hết tất cả ra lắm chứ !

Muốn được chia sẻ lắm chứ !

Muốn được an ủi lắm chứ !

Ma kết ngỡ ngàng nhìn người con gái trước mặt, là anh sai, là anh ko hiểu được nỗi khổ của cô, là anh chỉ biết nghĩ đến mình mà trách móc cô

Gạt đi những giọt nước mắt ko ngừng tuôn rơi, cô nói tiếp

- Em ko hề muốn trở thành tinh linh chút nào ...

Ko hề muốn được tinh linh mặt trăng chọn chút nào ...

Ko muốn xa anh bất kể nơi đâu ...

Tất cả những gì em muốn chỉ là 1 cuộc sống bình thường, được yêu thương, được cười nói cả ngày, và ... có 1 nơi em có thể về ...

Thiên yết như ko đứng vững được nữa, cô ngồi sụp xuống, 2 tay ôm mặt khóc nức nở

Ma kết ngồi xuống trước mặt thiên yết, anh ép mắt cô phải nhìn thẳng vào mình

Trong đôi mắt kia là sự đau thương, sự cô độc mà cô đã phải chịu đựng suốt bấy lâu, càng nhìn vào đôi mắt đó, tim anh càng thắt lại

Anh ôm cô vào lòng, vỗ về cô như 1 đứa trẻ, anh hát lên khúc ca anh đã từng cùng cô hát ngày xưa

Giọng hát anh thật ấm áp, nó làm tan chảy trái tim băng giá của cô

Dưới ánh trăng, có 1 khúc hát vang lên, như minh chứng cho tình yêu của 2 người ...

.

.

.

.

Chỉ còn lại 1'

Rất xin lỗi các bạn vì bây giờ mới đăng được chap mới

Câu chuyện cũng sắp đi đến hồi kết rồi, cảm ơn vì các bạn đã đọc tác phẩm đầu tay của crazy cats team, sau này mong các bạn tiếp tục ủng hộ bọn mình

Cảm ơn rất nhiều
 
Part I : Love - Is That For Me ?
Chap 19


Thời gian vẫn tiếp tục trôi, cho dù muốn hay ko, mỗi giây, kim đồng hồ lại nhích lên từng chút 1

Thời gian còn lại đã đi và thời khắc chia ly cũng đã đến

12 con người trao nhau những nụ hôn ngọt ngào, bằng chứng cho tình yêu của họ

Thời gian còn lại ...

3

.

.

.

.

2

.

.

.

.

1

Chuông đồng hồ đã điểm 12h

2 linh hồn 1 cơ thể

Ra đi ?

Hay ở lại ?

Câu trả lời nằm ở chính bản thân họ

Rời khỏi cái ôm ấm áp, 6 người con gái mờ dần

Ngỡ ngàng và tuyệt vọng, ko lẽ ...

đây là lúc nói lời tạm biệt sao ?

10 năm ...

10 năm tin rằng người mình yêu đã chết.

10 năm ... sống trong mất mát và đau khổ.

10 năm ... là đủ để quên đi tất cả ...

Vậy mà giờ đây, khi biết được sự thật, ...

đến phút cuối, họ vẫn chỉ ko thể ở cạnh người họ yêu ...

Muốn giữ họ lại

Muốn ngăn họ tan biến

Muốn cùng nhau vui vẻ 1 lần nữa

Mong muốn là thế, nhưng đôi chân lại ko nhấc lên nổi

Mong muốn là thế, nhưng lại chỉ có thể đau khổ nhìn người họ yêu dần tan biến

Mờ nhạt như làn sương và tinh khiết như những giọt sương

6 người con gái với 1 ước nguyện nhỏ nhoi ...

đang dần tan biến

Ko đau buồn hay tuyệt vọng, tất cả chỉ là 1 nụ cười

1 nụ cười đẹp mê ly, ko chất chứa tạp niệm, thuần khiết như ánh ban mai ... nụ cười cuối cùng ... khắc sâu vào tâm trí họ

Đôi chân thanh mảnh mờ dần

Cả cơ thể dần biến thành những đốm sáng mờ nhạt như những con đom đóm, đến thật nhanh và cũng nhanh chóng tàn lụi

Đôi môi mấp máy nhưng ko phát ra thành lời, 6 người con gái dần tan biến vào màn đêm tĩnh lặng ...

6 người con trai vẫn đứng đấy, đôi mắt mông lung tìm kiếm bóng hình của những người con gái

Ko có ...

Ko thấy ...

Họ đã biến mất rồi ...

Đau ... cảm giác duy nhất họ cảm nhận được

Đau ...

đau lắm !

Nỗi đau như muốn xé toạc con người họ, muốn hét lên, muốn gào lên để lấp đầy cảm giác ấy, nhưng ko thể bật thứ âm thanh ấy ra khỏi cổ họng, nó cứ nghẹn ứ lại, khiến âm thanh phát ra chỉ là tiếng câm

Đau như thế ... nước mát thấm đẫm 2 gò má là thế ... nhưng trên môi lại nở 1 nụ cười

Lời nói cuối cùng, nhẹ nhàng và ấm áp

"Hẹn ngày gặp lại ...

"

1 lời hứa ...

được thiết lập

.

.

.

.

.

Giấc mơ tan vỡ, tất cả chỉ còn những cơn ác mộng đáng sợ mà hạnh phúc đến ko ngờ

.

.

.

.

.

3 tuần sau

Vẫn là những hoạt động thường ngày

Vẫn là những cảm xúc thường ngày

Hạnh phúc đã mất, nhưng tia hi vọng vẫn nhen nhóm đâu đó trong trái tim, mờ nhạt nhưng lại cực kì rõ ràng

Reng ... reng ... reng

Tiếng chuông điện thoại khô khốc vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người

- Alô ?

- Sư tử nhấc máy

- !@#(*^@$*&)$%@(^^)#$)+(%@ - Đầu dây bên kia ko biết nói gì, chỉ biết sau khi nghe xong, sư tử nhanh chóng gọi 5 người còn lại, nhah chóng lái xe chạy đến bệnh viện

Linh tính và hi vọng ngày 1 tăng cao, cả 6 người cùng sải bước tiến đến phòng bệnh số 0682

Trong phòng lắp đặt rất nhiều dây dợ cũng như các thiết bị cao cấp khác ( Lemon cat : Các bác thông cảm, em ko rành lắm về vụ này )

Trên giường ... là 6 khuôn mặt quen thuộc, 6 khuôn mặt họ luôn hằng mong nhớ ...

Rất xin lỗi vì đăng muộn thế này nhưng mong mọi người thông cảm, em cũng như crazy cats team đang bận bù đầu bù cổ

Chương sau là kết thúc của bộ truyện này rồi.

Lần đầu viết truyện nên tay nghề còn kém, 1 số chỗ ko được liên kết và có vài chỗ vớ va vớ vẩn nhưng rất cảm ơn vì đã đọc tác phẩm đầy lỗ hổng này

Cảm ơn rất nhiều
 
Part I : Love - Is That For Me ?
Chap 20


1 ngày mùa đông lạnh giá

- Nè, nhanh lên chút đi, muộn bây giờ - 1 cô gái với mái tóc màu hạt dẻ, váy liền màu hồn và áo khoác lên tiếng

( Xử nữ )

- Xử nữ à, chắc gì giờ này họ đã đến ... oáp - Cô gái với mái tóc đỏ rực của lửa, vừa ngáp vừa lấy tay che mồm nói

( Nhân mã )

- Nhỡ họ đến rồi thì sao ?

- Đằng sau, 1 cô gái với mái tóc màu đen tuyền và thân hình nhỏ bé rụt rè lên tiếng

( Song ngư )

- Song ngư nói đúng đó, nhanh lên đi - 1 cô gái khác có mái tóc xanh vỗ vai nhân mã nói

( Cự giải )

- Vâng ~ - Nhân mã híp mắt trả lời

( Thiên bình )

- Mấy cậu ơi, đến nơi rồi này - Chợt, cô gái mang mái tóc bạch kim dài ngang lưng đi đằng trước quay lại nói

Trước mặt bọn họ là 6 người con trai anh tuấn đang đứng trước tiệm bánh ngọt đang cười đùa

- Ách ... xì ... hơi.

Sao trời lạnh mà mấy anh vẫn dậy sớm được vậy ?

- Nhân mã khịt khịt mũi, hỏi

- Tại em yếu quá thì có, chắc quen lúc nào cũng khỏe mạnh do có sức mạnh tinh linh rồi chứ gì ?

Thôi, quàng khăn vào kẻo cảm lạnh thì chết - Sư tử khẽ tháo chiếc khăn màu xanh của mình rồi quàng cho nhân mã, đoạn, anh nói tiếp - Đừng quên bây giờ em đã quay lại làm người bình thường rồi đấy !

( Sư tử - khăn màu xanh nhá )

- Em biết rồi mà - Nhân mã vừa quàng 1 nửa cái khăn cho sư tử vừa đáp

Thấy sư tử nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu, cô khẽ nói

- Anh mà thế kiểu gì cũng lạnh nên ...

Sư tử nhìn nhân mã bằng ánh mắt ấm áp, anh bật cười

Nhân mã thấy vậy thì mặt đỏ bừng đến tận mang tai, cô vùi khuôn mặt mình vào trong chiếc khăn

Đúng lúc đó ...

- Eo, sến quá đó, sư tử, nhân mã !

- Kim ngưu lên tiếng

( Kim ngưu - tóc sậm hơn tí nữa )

- Ko phải cậu cũng đang ôm cự giải đó sao ?

- Song tử ranh mãnh nói

( Song tử )

- Mấy anh thật là ...

- Xử nữ ngán ngẩm lắc đầu

- Ko sao đâu xử nữ, tớ hiểu mà, bọn mình đi trước đi - Thiên yết thở dài bảo xử nữ, 2 người đang định nắm tay nhau thì ...

( Thiên yết )

- Oái ...

- Thiên yết kêu lên

- Nè, thiên yết, em chưa giả nợ cho tôi đâu đó - Ma kết nói với giọng no feeling

( Ma kết )

- Ể ...

- Thiên yết ngệt mặt, sau đó bị ma kết kéo vào lòng

- Xử nữ ... cứu tớ - Giọng thiên yết thảm thiết vang lên

- Thiên yết, xin lỗi, tớ cũng bị bắt rồi - Xử nữ cười cười nói với thiên yết, trong khi chính mình đang bị bạch dương lôi đi xềnh xệch

( Bạch dương )

- Thôi nào, hôm nay chúng ta đi chơi mà, vui lên đi - Song tử cười nói

- Vui thế nào được - Nhân mã, cự giải, thiên yết, xử nữ đồng thanh kêu lên

- Mà kệ đi - Bảo bình nắm lấy tay song ngư, nói tiếp - Đi nhanh lên ko trễ tàu bây giờ

( Bảo bình )

- Biết rồi - Sư tử trả lời rồi quay sang dặn dò nhân mã - Nhớ là ko được ham vui mà ko để ý đến sức khỏe, mệt phải bảo ngay, nhớ chưa ?

Nhân mã gật đầu rồi ngay lập tức bị sư tử kéo đi.

Theo sau là bạch dương vừa đi vừa kéo xử nữ ( cặp này lạ nhỉ ? ).

Bảo bình và song ngư khoác tay đi theo cặp đằng trước.

Song tử thì vừa đi vừa tán gái trước sự "hiền lành tột độ" của thiên bình.

Cuối cùng là cặp ma kết và thiên yết vừa đi vừa nắm tay nhau ( Đơn giản ghê )

12 con người hạnh phúc đi về phía nhà ga trong cảnh tuyết trắng

Hôm nay là ngày 25/12 - 1 white christmas

~ End ~
 
Part I : Love - Is That For Me ?
Ngoại truyện


11 năm trước

- Mẹ ơi, con ra siêu thị mua chút đồ đây !

- Xà phư đứng ngoài cửa hét

- Ừ, nhớ về sớm đấy !

- Mẹ cậu hét vọng ra

- Vâng ạ - Xà phư

- Chờ đã anh hai !

- Cô em gái của cậu, ellie bỗng chạy ra níu góc áo của cậu

- Có chuyện gì sao elli ( biệt danh khi ơn nhà của ellie ) ?

- Xà phư

Ellie nở nụ cười ngây thơ, hì hì nói

- Cho em đi với anh hai đi

- Ko phải lát nữa em đi chơi với bạn sao elli ?

- Xà phư

- Đâu, mai mà, anh hai chưa già đã lẩm cẩm - Ellie khẽ lắc mái tóc dài màu vàng óng được thừa hưởng từ mẹ, nở nụ cười hệt thiên thần, nói

Xà phư lắc đầu bó tay, cốc đầu ellie 1 cái, cậu khẽ nói

- Được rồi, mặc áo vào đi, ngoài trời lạnh lắm đó

- Vâng ~ - Ellie mỉm cười tinh nghịch, sau đó lon tổn chạy đi lấy áo

________Giải phân cách cu xì te_________

- Woa, công nhận ngoài trời lạnh thật, oa, có cả tuyết nè - Ellie

Trên con đường mà họ đi qua, 2 dấu chân 1 lớn 1 bé in trên mặt tuyết

Qua 1 công viên nhỏ, họ thấy 12 đứa trẻ cả nam cả nữ đang vui đùa, chúng vo tuyết thành những nắm nhỏ, vụng về ném vào người nhau bằng bàn tay nhỏ của mình

Nhìn cảnh này, ellie bất giác đứng lại nhìn

- Này, 17 tuổi rồi mà còn muốn vào đấy chơi à - Xà phư trêu

- Anh hai, anh còn nhớ ko ?

Hồi còn nhỏ, anh hai và em cũng chơi vui như thế - Ellie hoài niệm nhớ về quá khứ

Xà phư khựng lại

- Anh hai, anh hai, đưa em đi chơi đi

- Elli, anh đang bận, ngoan, ra chỗ khác chơi, mai anh đưa đi chơi

- Ko, ko chịu đâu

- Thôi được rồi, công viên gần nhà thôi nhá

- Vâng

- Anh hai, anh hai nhìn nè, em mới làm đấy

- Xì, có thế mà cũng khoe, xem người tuyết của anh đây này

- Của anh hai chỉ lớn hơn thôi, của elli mới đẹp nè

- Của anh đẹp hơn

- Em chứ

- Anh

- Em

...

...

Hồi nhỏ, ellie luôn vòi vĩnh xà phư đủ điều, nào là đi chơi, đi ăn,...

Hễ cậu ko đồng ý, cô sẽ ngay lập tức trưng ra nụ cười ngây thơ vô ( số ) tội, mếu máo nhìn cậu, khiến cậu mềm lòng

- Thời gian trôi qua nhanh thật đó - Ellie khẽ nói, ánh mắt đượm buồn

- Ngốc, nói chuyện đó làm gì, dù có đi du học thì anh vẫn sẽ về nhà mà - Xà phư nói, tránh nhìn thẳng vào ellie - Nhanh đi thôi, còn về nữa

- Vâng - Ellie

- Mà anh hai này, tuần sau anh mới đi đúng ko ?

- Ellie chợt quay sang hỏi

- Sao, có vấn đề gì à ?

- Xà phư

- À, ko phải cái gì quan trọng lắm đâu - Ellie

- Ko quan trọng thì hỏi làm gì ?

- Xà phư

- Cho vui thôi - Ellie

- Anh đập đấy, nhây vừa thôi !

- Xà phư trừng mắt nói

- Hì hì, anh sẽ ko nỡ làm thế với cô em gái bé bỏng này đâu - Ellie

- Thế tóm lại muốn cái gì ?

- Xà phư

- Anh hai hiểu em nhất - Ellie - Anh có...

- Anh ko để lại laptop cho đâu, em có nguyên 1 cái ở nhà rồi còn gì - Ellie chưa nói hết câu, xà phương đã chen mồm nói

- Hể !!!

Độc ác - Ellie dẩu môi làm nũng

- Ko dễ thương chút nào đâu, đừng phí công vô ích nữa - Xà phư

Dưới ánh chiều tà, 2 người vừa đi vừa cười nói vui vẻ

______1 tuần sau, tại sân bay_____

- Ba, mẹ, con đi nha - Xà phư

- Ừ, đi cẩn thận, bao giờ rảnh nhớ về thăm nhà - Bố cậu nói

- Dạ, con biết rồi - Xà phư

- Ellie, đừng ôm chân anh con nữa, thả ra để anh còn đi - Mẹ cậu dịu dàng nói

Ellie thả ra, phụng phịu đi về phía mẹ, ko thèm nói gì

- Elli, ra đây với anh nào - Xà phư nhẹ giọng dỗ

Ellie khẽ khựng lại, rồi 1's sau nhào vào lòng xà phư

- Lớn đầu rồi mà còn khóc như con nút thế à - Xà phư

- Anh hai là đồ ngốc, anh hai cực ngốc, anh hai là đại đại ngốc - Ellie sụt sùi nói

- Rồi, rồi, anh hai rất ngốc, được chưa ?

- Xà phư

- Anh hai nhớ phải về nhá - Ellie

- Ừ - Xà phư

- Anh hai nhớ thường xuyên gọi điện cho em, bao giờ em gọi nhớ phải nghe máy, nếu ko em sẽ quên luôn anh đó - Ellie

- Ừ, anh nhớ rồi mà - Xà phư cười, xoa đầu ellie

- Hứa nha - Ellie giơ ngón út của mình về phía cậu

- Ừ, anh hứa - Xà phương và ellie ngoắc tay

1 lời hứa được thành lập

Chợt, giọng nói của người phát thanh vang lên, yêu cầu các hành khách tiến về phía cửa 22

Ellie vội nói

- Anh hai đi cẩn thận nhá

Rồi hôn chụt cái vào má cậu

- Ừ, anh hai nhớ rồi, tạm biệt nha ellie, ba, mẹ - Xà phư

Ellie bỗng lắc đầu, cô khẽ nói ko thành tiếng

Xà phư mỉm cười, gật đầu rồi tiến về phía cửa 22

Ellie cùng bố mẹ cô cũng quay người bước về phía cổng

Ko phải tạm biệt, mà là hẹn gặp lại

________Tối đó_______

- Elli, đi ngủ đi con - Mẹ ellie nhắc

- Vâng ạ - Ellie

Căn nhà nhanh chóng chìm vào bóng tối, mọi người cũng đi vào giấc ngủ

Nửa đêm, mọi thứ chìm trong biển lửa

Cửa kính vỡ toang, két sắt bị phá, mọi thứ đều bị phá, bị đập nát vụt

Trong căn phòng nhỏ, 1 cô bé với mái tóc vàng bù xù, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, mồ hôi nhễ ngại trên trán đang ko ngừng bấm điện thoại

Dù ko ai nghe máy...

Cô vẫn điên cuồng bấm máy

Dù đầu dây bên kia truyền đến âm thanh lạnh ngắt...

Cô vẫn tiếp tục bấm

Dù đứng ngay trên ngưỡng cửa của cái chết...

Cô vẫn bấm

Ko 1 ai trả lời cô

Thất vọng và chán nản, ellie ném chiếc điện thoại đi, cô vùi mặt vào giữa 2 đầu gối, chờ đợi cái chết đang dần tiến đến, miệng gọi tên xà phư ko ngừng

1 bóng người đột nhiên xuất hiện, rồi cả 2 người đột nhiên biến mất

Căn nhà bị cháy, ko 1 ai sống sót, thi thể của người bố và người mẹ đã được tìm thấy, nhưng của người con gái thì lại biến mất ko dấu vết

Như thể... cô bé đó ko hề tồn tại

Xà phư trở về nước lo mai táng cho gia đình mình

Sau đó, cậu cũng biến mất

Đêm hôm đó, tên trộm đột nhập vào nhà và phóng hỏa giết người đã bị bắt và vào tù bóc lịch ko công

Và cũng từ đêm đó, các tinh linh với ước nguyện của mình xuất hiện, đảo lộn cuộc sống của mọi người tại Zodiac
 
Back
Top Dưới