Khác Paragon

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
114704943-256-k967310.jpg

Paragon
Tác giả: jadeite_____
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ngày trời sập, ngày đất lún,

Là ngày trào dung nham,

Hát cùng ta,

Cho lũ kền kền nghe,

Kền kền sẽ hát cho chúng nghe,

Trước khi chết,

Tội lỗi của mặt đất và bầu trời,

Một,《Mercy》!

Vị tha là chuốc độc.

Hai,《Noble》!

Cao quý là mù lòa.

Ba,《Clement》!

Đôn hậu là thờ ơ.

Bốn,《Blessed》!

Phước lành là lưỡi chém.

Chém!

Chém!

Ngày trời sập là ngày toàn bích!"

/

Writen by Catrice.

Cover by Lilia E. (@_lilyevans1706_)

(Playing: Élan - Nightwish)



viễntưởng​
 
Paragon
01: Little Darling


01: Little Darling:

Bất kỳ ai, dù là tinh linh cổ xưa nhất và con rồng già cỗi nhất, khi chào đời trên lục địa Paragon đều đã thấy nó chia làm hai tầng, tầng Mặt Đất và tầng lưng-lửng - những đảo-trôi bồng bềnh xa tít mù khơi, thoáng trông như lục bảo lung linh trên dải lụa sắc biếc.

Không ai thắc mắc liệu trời có từng là đất hay đất có đã là trời hay không.

Ta chấp nhận rằng Mặt Đất là Mặt Đất và lưng-lửng là lưng-lửng, như thể đó là lời răn của Mẹ.

Mặt Đất và lưng-lửng cách nhau khoảng chân mây lồng lộng tiếng nắng.

Tiếng nắng ấy, cùng tiếng trời, tiếng mưa, tiếng bốn mùa, vùn vụt lướt qua rồi chồng chất hàng triệu triệu vụn màu rực rỡ lên gờ đá những đảo-trôi, từ rạng đỏ chớm bình minh, mảng rêu phong xanh biếc, dải đèn trời màu vàng mật,...

đến cả bụi sao ánh ngân tuyến cũng góp vui.

Khi mặt trời ló rạng, gờ đá nâu lưng-lửng ám vụn thời gian ấy hồng sực lên như lửa, mặt đá nhẵn nhụi sáng choang, kẽ đá lấp lánh, sắc nắng chói lọi rải xuống cùng khắp tầng Mặt Đất, cùng khắp hai biển, một đại dương và vô số thác-trời đổ từ hằng hà đảo-trôi đây đó.

Tại khoảnh khắc ấy, lục địa Toàn Bích mang vẻ đẹp thánh khiết hùng vĩ như kim cương, viên kim cương toàn bích.

Vẻ đẹp hùng vĩ kia dội từng mảnh choáng ngợp vào tiềm thức những kẻ phiêu bạt, để khi con họ sinh ra, trong mắt chúng đã ánh màu đất mẹ.



Cha nó từng kể thế.

Cha nó nói, đôi mắt nó mang thứ màu siêu thực mà ông không thể gọi tên, cũng không dám gọi tên.

- Ta e sợ những cái tên.

- Ông bảo - Cái tên có quyền năng của nó, quyền năng khủng khiếp.

Ta chỉ là một kẻ nhát gan nữa bị khiếp đảm bởi thứ quyền năng mà nó chứa đựng thôi, con của ta.

Ông thở dài buồn bã.

Ông vẫn luôn buồn bã như thế.

Đôi mắt ông luôn lờ đờ u tối hệt mưa dầm.

Gương mặt ông khắc khổ như khối gỗ đẽo vụng còn nụ cười thì xám ngoét, tái nhợt.

Dường như vùng đất nhiệm màu cha nó vừa ngắm nhìn vừa tỉ tê ban nãy đã tham lam hút hết màu sắc sống động trong ông, đem dán lên những gờ đá của nó rồi cũng nên?

Sáng mai, khi nắng tỏa, đám màu ấy trôi đi đâu sạch, còn ông vẫn xám xịt như đá.

Ngày đến ngày đi, ngày qua ngày, chút ít màu sắc còn lại cũng càng bạc thếch, hoen ố, nhợt nhạt như trang giấy cũ, vốn cũ càng thêm cũ, đã xám càng xám hơn.

Ngay cả nó, con gái của ông, cũng không thể cản ông lại sao?

Nó đâm thù màu xám, thứ màu lạnh lẽo như bếp tàn.

Nó chỉ thích màu trời mà thôi.

Chợt nó nhận ra, càng ghét màu xám bao nhiêu, nó càng yêu màu trời ấm áp bấy nhiêu.

Nó yêu ánh sáng.

Nó yêu khôn tả cái cảm giác nắng châm chích vào mi, đọng lại đầy vệt loang lổ lấp lánh.

Nó yêu cái thú phơi nắng cực!

Mấy lúc ấy, nó thấy mình như bột bơ được nướng thành màu caramel vàng ruộm ngọt ngào.

Mấy lúc ấy, nỗi buồn mang tên màu xám bỗng nhòe đi cả.

Sẽ có một ngày, nó thầm nhủ, rồi sẽ có một ngày nó rong ruổi tít tắp bên kia rặng Gravyr, quay cuồng tận đêm trong mùi gió rực rỡ.

Thác-trời mộng mơ.

Đảo-trôi đẹp đẽ.

Trảng cỏ ngút ngàn.

Rồi khắp đại dương, rồi thuyền, rồi sóng.

Rồi bình minh thiêu sôi bọt nước.

Rồi ánh sao vụt chạm vào tóc mai.

Sẽ có một ngày như thế!

Ôi, chắc chắn sẽ rất tuyệt vời nhỉ?

Hẳn đó cũng là tại sao cha nó trông bừng sáng đến lạ khi ông kể lại những cuộc phiêu lưu thú vị nhất trên đời, đúng không nào.

Nhưng đó là tương lai.

Còn bây giờ, nó vẫn mắc kẹt với cha nó và những tông màu xám.

Bây giờ, cô gái nhỏ vẫn yêu nhất ngôi nhà ấm như nắng mai của nó - Quý bà Dinh thự.



Nó tự hỏi, liệu có phải Quý bà từng là một dinh thự hồi đâu xưa xửa xừa xưa không nhỉ?

Vì Quý bà lộng lẫy và ấm sực nhất nhất trong những ngôi nhà nó từng thấy!

Những ô cửa lấp lánh mỗi sáng, mái ngói đỏ ưng ửng giữa trưa, tường chạng vạng màu bơ tan lịm hay quầng sáng nhuần ấm như thánh ca khi tối - quầng sáng dịu dàng từ những ngọn đèn chùm pha lê, hàng tá nến và chân nến và lò sưởi và tất tần tật các thứ hay ho nó có thể thắp lửa.

Nó có thể thắp cả ngày nếu muốn!

Những ngọn nến chẳng bao giờ tàn lụi, còn lò sưởi lúc nào cũng đầy củi.

Vì thế, với cô-nàng-tám-tuổi, lũ nhà còn lại trong trấn thật xoàng xĩnh, chẳng khác nào cái cút kít gỉ.

Vậy đấy!

Nên ngoài trang hoàng cho Quý bà Dinh thự thành Quý-bà-Chói-Lóa ra, nó còn rất thích khoe khoang Quý bà của mình với mọi người nữa.

Ồ, tuy nó không chắc là mình cần khoe mấy, vì mỗi lần khách của cha ghé thăm, họ đều ồ à lên vì vẻ tráng lệ của bữa tiệc ánh sáng này.

Điều ấy khiến nó tự hào cực kỳ!

Nó có thể vui sướng đến mức vừa đi vừa hát cả ngày hôm ấy.

Đồng dao, tình ca, bài hát dân chăn cừu, khúc lãng du của kẻ hát rong... nó sẽ hát bất cứ giai điệu nào nó có thể nghĩ tới.

Dù sau đó những vị khách ấy sẽ cười khúc khích hết buổi, nhưng nó không nghĩ điều đó làm nó bớt thích họ tí nào.

Bạn biết đấy, khi ấy họ thật dễ thương, dù dễ thương theo kiểu dễ thương hay dễ thương theo kiểu lạ lùng đi nữa.

Nào là những vị hầu tước vận áo chẽn lụa viền chỉ vàng, giày da bọc bạc sáng choang, thanh gươm bên hông họ trông hãnh tiến như một chiến công thượng hạng.

Họ hay kể cho nó nghe trận chiến với lợn rừng và gấu, và cuối cùng họ chiến thắng bằng bít tất thối như thế nào.

Rồi các quý cô trẻ tuổi váy cánh cầu kỳ, đai lưng nạm ngọc, tay áo hoa chuông phồng phềnh buông rũ, cứ thích nghịch đôi bím xinh xẻo bện đăng ten.

Họ trông tinh tế tựa búp bê, tính tình còn dễ chịu cực kỳ.

Nhưng sao họ cứ tủm tỉm mãi thế?

Đến các vị học sĩ giắt kính trước mũi, tay ôm chồng sách, các ông thợ đá quý răng nạm vàng chào mời những viên đá lấp lánh sặc sỡ, những nhà buôn xởi lởi cùng chiếc rương nặng trịch quyến rũ của họ, và thậm chí có cả những tay tạp kỹ thích kè kè lũ vẹt và hàng đống thứ kỳ quặc nữa.

Nhưng dù kỳ lạ thế nào, họ đều sống động và vui tươi, hoạt náo và rạng rỡ, tạo thành một tổ hợp kỳ quặc cạnh màu xám lặng ngắt của cha.

Họ hẳn có rất nhiều cuộc vui nhỉ?

Rất nhiều cuộc đi săn tưng bừng, rất nhiều bữa trà chiều đầy bánh ngọt, rất nhiều buổi tiệc tùng cùng vô số chuyến phiêu lưu lớn bé.

Và rất nhiều bạn bè.

Còn nó, nó chỉ có một Quý bà mà thôi.

Nhưng chẳng có gì phải ghen tị cả, nó nghĩ, vì họ tuyệt vời thế kia mà!

Không như nó, họ biết rất nhiều câu chuyện thú vị để kể cho cha nó và nó nghe.

Họ lịch thiệp, phóng khoáng.

Họ biết kéo đàn, biết nhảy múa thật điệu nghệ với thanh gươm hay đánh bóng một hòn đá cuội thành viên ruby sáng lấp lánh.

Và, tuyệt vời nhất là, họ rất thích bất ngờ đâm sầm vào một ngày buồn tẻ của nó, khuấy động cả hôm ấy lên bằng bảng giao hưởng màu sắc nồng nhiệt.

Như hôm nay chẳng hạn.

- Ồ, chào quý cô.

Một ngày tốt lành nhé.

Có thể cho ta biết tên cô lần nữa được không, bằng chất giọng ngọt ngào ấy đấy, thưa cô?

- Celastrina Ladon, thưa ngài.

Nó dợm nhún gối, rồi phá lên nắc nẻ:

- Lần thứ tư rồi đấy, thuật sỹ lang thang!

- Albert, cư xử đúng mực đi cô nhỏ!

Ta hết phiêu lưu từ đời nảo đời nào rồi nhé!

Nghe anh ta gầm gừ, nó lại cười ầm lên.

Mắt nó cũng đang cười.

Tóc nó cũng thế.

Đã lâu lắm rồi từ lần cuối cùng nó được chòng ghẹo ai đó như vậy, hẳn là từ lúc Albert đi du hí dăm ba tháng trước.

Anh ta vốn là một tay lang bạt mà, lúc nào cũng xách theo một chiếc hòm nhỏ, mũ trùm lụp xụp, hông giắt cặp dao găm Sasha và Syssie.

Không có tên hợm hĩnh cách hôm lại ghé này, ngày của nó còn chán chường hơn nữa - không có tiếng đùa cợt, không có tiếng cười, không có lấy một người bạn để nói chuyện cùng, vì Albert là một trong số ít những người bạn nó có, với "số ít" ở đây là nắng, Quý bà, và anh ta.

Chịu thôi, trong số bạn của nó chỉ có mình anh ta biết nói, mà không phải rì rào, xào xạt.

Nghĩ đến đây, nó lại cười khúc khích.

Ôi Albert-lang-thang đáng yêu, áo chùng nhung đỏ, tóc hung rối bù, ghim áo anh túc và mắt xếch màu nhạt.

Nếu có thêm một đường sẹo bên mắt, dám cá anh ta trông y chú mèo hoang trộm cá.

À trừ việc anh ta biết làm xiếc.

- Phép thuật!

- Albert lại nổi quạu khi nó vòi anh ta biểu diễn "một trò".

- Suỵt!

- Nó hết hồn, vội bịt miệng anh mèo quạu quọ - Họ sẽ giết anh đấy!

Anh không sợ bị thiêu sống sao!

Mấy năm trước, ở trấn này đã có một mụ phù thủy hắc ám bị dân làng thiêu chết.

Người ta bảo mụ ta đã bán linh hồn cho Underworld để đổi lấy sắc đẹp vĩnh cửu, bù lại, mỗi tháng mụ ta sẽ giết một người để tế cho lũ quỷ linh hồn tươi sống của anh ta.

Vì thế dân làng đã thuê những thợ săn tiền thưởng cừ nhất để bắt được mụ ta, đưa mụ ta lên giàn thiêu.

Nó không nhớ năm ấy nó bao tuổi, chỉ nhớ giữa bóng tối đặc quánh rùng rợn bùng lên ánh lửa hung bạo, rồi sau đó là tiếng thét the thé xé lòng.

Thấy nó sợ hãi, Albert tròn mắt:

- Thiêu sống?

Cái quái gì thế!

- Anh ta hếch mũi - Ta là thiên tài giả kim, không phải đám triệu hồn sư* hắc ám đâu nhé!

*Necromancer

Gì cơ?

Lại là những thứ bên kia rặng Gravyr ư?

Albert giải thích:

- Paragon tồn tại rất nhiều những sức mạnh cổ xưa, cha em không kể cho em nghe sao?

Nó lắc đầu.

Cha nó chỉ thích kể về các vùng đất và thổ ngữ thôi, ngoài ra ông không nói gì khác.

Ông thậm chí còn chưa từng cho nó biết mẹ nó là ai.

Albert gục gặc, vẻ bí hiểm.

Chợt, anh ta đến gần, thì thầm vào tai nó:

- Vậy, Cielle, em có muốn học phép thuật không?

Phép thuật sẽ thay đổi chính em ấy?

Nó mở bừng mắt.

Thoạt tiên nó nghĩ Albert đang trêu chọc nó, như anh ta vẫn thường hay vậy.

Nhưng không, có thứ tia lửa kỳ lạ nào đó trong ánh xếch tinh quái dưới đám tóc lòa xòa khiến nó bỗng tin chắc điều anh ta đang nói.

Nó thảng thốt nhìn ảnh dội của bản thân trong đôi mắt màu nhạt: còi cọc, khẳng khiu, bím tóc buộc lệch, tàn nhang lấm tấm quanh mũi.

Nó có thể làm được không?

Nó không sợ sao?

Tim nó giộng ùng ùng trong lồng ngực, thình thịch, thình thịch.

Mắt nó vẫn mở to, nắm tay siết chặt.

Dường như ánh lửa tí tách kia đang rừng rực đốt cháy nó.

Nó bỗng muốn hét lên thật to.

Nhưng lạ kỳ chưa, đó chẳng phải cảm giác sợ hãi, như mỗi khi nó nhớ đến đêm kinh hoàng ấy, hay như khi nó thấy cha nó xám dần.

Đó là cảm giác của những lần nó mơ một giấc mơ xa xăm, huyền ảo, về nơi mà Paragon có một tầng gọi là tầng lưng-lửng.

- Anh sẽ dạy em chứ, Albert?
 
Paragon
02: Lies, Truths, Secrets


02: Lies, Truths, Secrets:

Luôn có chỗ chứa cho các bí mật, bạn biết đấy.

Ai biết được nếu họ tống xuống cống ngầm, chẹt trong kẹt cửa, giấu trong chạn bếp hay thả tõm chúng vào cốc bia, nhỉ?

Mà có khi, giữa hàng giờ thầm thì vây bủa, họ chỉ giấu sau mười hai chiếc xương hình vòm và những thớ cơ hay đập bình bịch thôi.

Nhưng vì Cielle mới tám tuổi, nó chỉ nghĩ đến tầng tháp cao nhất Quý bà có cho bí mật của nó - à không, Albert và nó.

- Em biết đường hầm dẫn đến đấy, và lối vào thì luôn khóa.

- Nó nói - Vì chỉ có thể lên đấy bằng thang ốc đẽo từ tường, rợn người lắm!

Không có tay vịn, mà bậc đá chỉ rộng có từng này.

- Nó chập hai gang tay nhỏ tẹo lại - Hai trăm linh sáu bậc.

Nó nhe răng cười.

Albert khoanh tay, làm áo choàng anh ta kêu sột soạt.

Chà, anh chàng đang cáu!

Thấy Albert lắm mồm toan mắng nó, nó bèn nhanh nhảu vọt đi, không quên quay đầu giục:

- Nhanh nào!

Chúng ta không có cả ngày đâu!

Theo đường nó chỉ, họ chạy xuyên qua dãy ô vòm lát màu óng ánh, qua đống kệ bỏ không bụi bặm dọc hành lang xám xịt đến một lối rẽ khuất vào phần tối của dinh thự sáng hôm.

Trước lối rẽ là hàng tá tượng thiên thần sứt sẹo - nằm, đứng, tựa, những đôi cánh vỡ quá nửa hằn thêm vài lằn sẹo bóng lên khuôn mặt ủ ê đã nứt vằn nứt vện.

Đám sứ-giả-bầu-trời này trông cứ như lũ sinh vật tăm tối chưa đánh vần từ bầu-trời bao giờ vậy.

Cielle - điệu nghệ như một con chồn - luồn lách vào mê cung làm từ những bệ đá và nửa cẳng tay, thi thoảng ngoái đầu nhìn Albert.

Mặt anh chàng lấm lem hết cả, khiến nó thích thú hơn lúc thấy lũ sóc ngã lộn mèo khỏi cành nữa.

Cô nhỏ cười khúc khích mãi, cho đến khi họ đến trước mảng tường trống cuối lối rẽ.

Từ bàn chân đến thắt lưng, gang tay so ra hai đoạn ngắn, nó đếm thầm rồi từ từ ấn xuống.

Chỗ ngón tay nó lõm vão một ô vuông nhỏ bằng bốn viên đường, sâu chừng hơn lóng, gờ hõm khắc mấy ký tự ngoằn ngoèo nhỏ xíu.

Tích tắc sau, bức tường rung rinh nhè nhẹ và... biến mất.

Albert trố suýt rớt mắt.

Vừa đần ra được một chốc, Cielle đã chui tọt vào đường hầm, hối thúc anh ta inh ỏi.

Albert vừa thò chân vào vừa vò rối đầu tóc hung lỉa chỉa của anh ta - mà có vẻ anh chàng còn rủa thêm mấy câu nữa.

Song vì điều gì đó vừa thoáng qua khối óc thiên-tài đó, anh ta im ỉm cùng nó nện bước xuống bậc thang.

Đi được dăm bậc, cánh cửa vô hình sau lưng họ đóng sập lại, những lọn sáng mỏng tang đứt hẳn, rồi ngọn đèn không lửa toòng teng trên đỉnh hầm toả ra quầng vàng cam nhừa nhựa.

Bầu không khí yên tĩnh lạ thường.

Nó phủ chụp cả mùi rêu ngai ngái, nó ép khô âm thanh thành tiếng bước cồm cộp tẻ ngắt - thức cuối cùng trong cái hỗn hợp kỳ dị của lối đi ngầm.

Không dưng Albert bực dọc cực kỳ.

Anh ta cau mày, nhăn mặt, vò tung đám tóc trên đầu.

Trông anh chàng cáu kỉnh như một con cáo ranh ma vừa ăn quả lừa to đùng của lũ khỉ.

Dám cá anh ta cũng chẳng biết mình đang bị làm sao, nhưng anh ta cứ thấy cáu tiết đấy.

Sao nào?

Albert nghĩ bụng mình phải làm cho ra nhẽ cái mâu thuẫn kỳ cục trong cách nhìn của cô Cielle này mới được.

Nó tỏ vẻ sợ sệt với giàn thiêu phù thuỷ, nhưng khi anh ta nói muốn dạy ma thuật cho nó, con bé trông như sắp nhảy cẫng lên.

Nó nói nó không biết những thứ kỳ bí ấy có tồn tại, song cái vẻ tỉnh bơ thế kia là thế nào?

Không có mảy may kinh ngạc nào với những trò pháp thuật vừa rồi hết.

Cô con gái rượu của Ngài Ladon, Celastrina Ladon, nó có bí mật gì?

Đằng sau bức tường của toà dinh thự đổ nát này đang ẩn giấu những điều lạ lùng gì?

Những ý nghĩ vừa xảy đến ấy khiến Albert sắp phát điên.

Anh ta thoắt rùng mình một cái, rồi cười toe toét như mèo hoang sắp vớ được cá.

Thêm chút tinh ranh, chút nhẫn nại nữa là chú mèo nọ sẽ no nê thôi.

Nhỉ?

Và thế là mèo ta bước đi êm ru cùng cô gái nhỏ hết đoạn dốc xuống rồi đoạn dốc lên của lối đi ọp ẹp.

Cuối cùng, họ đến một căn phòng mái vòm cao gấp rưỡi một người trưởng thành lực lưỡng.

Đèn không lửa được gắn chi chít hai bên tường, làm căn phòng cứ như thể được nung trong dung dịch nham thạch màu vàng cam.

Cielle vừa thở hổn hển vừa xoa đôi má ửng đỏ của em vì cái nóng bức bất thình lình ập vào hai người khách viếng thăm.

Dù tỉnh táo mà nói, trong phòng không có thứ gì đang toả nhiệt cả.

Nó nóng nực, vậy thôi, chớ vì sao cả.

Cielle lao băng băng qua những ký tự bí ẩn trên sàn căn phòng.

Nó đến trước cánh cửa đá choán hết bức tường bên kia căn phòng, rồi chững lại, tựa như đang do dự điều gì.

Nỗi băn khoăn nhẹ bẫng như cánh bướm chạm xuống dòng suy tư của nó, và mặt nước loang ra, loang ra mãi.

Sóng gợn - chúng đang muốn nói gì?

Nó thành kính áp lòng bàn tay lên hình khắc thiên thần trên mặt đá lành lạnh như cầu nguyện.

Đoạn, nó đẩy bật khối đá khổng lồ ra bằng một thứ sức lực kỳ dị.

Anh chàng Albert phải há hốc mồm.

Trôi nổi giữa hàng nghìn luồng sáng mặt trời, Cielle hớn hở nói với lại:

- Chào mừng đến tháp Bình Minh, Albert.

Bước qua cánh cửa, anh chàng thấy cực kỳ, cực kỳ khó thở.

Cứ như có thứ gì đấy lạnh và trơn trượt trườn quanh cổ họng của anh ta vậy.

Albert đằng hắng:

- Tôi tin là chúng ta sẽ có nhiều điều đáng nhớ ở đây đây, thưa quý cô...

- Celastrina Ladon, thưa ngài - Nó nhún gối và mỉm cười.

Albert thích cái trò này khủng khiếp, ôi trời ơi.

Anh ta chỉ vào cái bàn ăn trong phòng, ra hiệu cho cả hai ngồi xuống.

Khi hai chân của nó đã yên ổn dưới lớp khăn trải bàn ố vàng, Albert bèn lấy vài quyển sách dày cộm trong chiếc rương nho nhỏ thân yêu của anh ta ra.

Chúng trông tinh tươm như chiếc áo chẽn lụa của những ngài công tước, góc bìa được bịt bạc sáng choang cùng dòng tựa dập nổi toát ra sự cầu kỳ quyến rũ của món đá quý gia truyền.

Giấy sách thơm mùi thơm êm ái đến mức Cielle chỉ muốn hít ngửi cả ngày thôi.

Nó cứ nhìn hau háu vào mấy cuốn sách với khuôn mặt đói ngấu kỳ cục mãi làm Albert nổi da gà.

Chịu chẳng thấu, anh ta tuyên án tử hình cho mấy quyển sách:

- Từ bây giờ, chúng là của em, nhưng em phải...

Này, khoan đã!

- Albert vội chộp lấy bàn tay nhanh nhảu của nó - Đây là sách phép, và chúng có nguy hiểm đấy.

Nếu không muốn biến thành cóc thì ngồi yên nghe cho hết.

- Anh ta cảnh cáo.

Nó rụt tay lại ngay tắp lự và giương mắt lên thật to.

Albert vò tóc rồi nói tiếp:

- Thật ra tôi không phải giáo sư bài bản gì cho cam, tôi là đấu sĩ, nên chúng ta bỏ qua lớp vỡ lòng cho con nít luôn nhé.

Bù lại, em sẽ là một đấu sĩ điêu luyện hơn những đứa cùng tuổi nhiều, thế nào?

Ciella không hiểu gì cả, nhưng nó gật đầu.

Nó thích từ "điêu luyện" - cuốn sách nào đó đã nói rằng như thế nghĩa là "bản lĩnh", mà "bản lĩnh" nghe xuôi tai cực.

Thấy thế, Albert gật gù:

- Tuyệt.

Tôi sẽ giảng cho em mấy thứ cơ bản, sau đó ta đến phần rèn luyện kỹ năng.

Em sẽ phải đọc hết ba cuốn này - đừng để cha em phát hiện đấy - rồi tôi sẽ cho em mượn những quyển đặc thù hơn.

Thật đáng tiếc, tôi không thể tặng những cuốn đặc thù ấy cho em được, nhưng tôi có thể mua những cuốn phù hợp giúp em.

Thế nhé, chúng ta bắt đầu nào.

Albert nhấc quyển Đừng là kẻ bại trận: Lịch sử Quyền năng lên và đặt trước mặt nó.

Vạch xuất phát là cuốn này, ý anh ta là vậy.

Đoạn, anh ta tung một viên bi sắt lên và vung vẩy đầu ngón trỏ trong không khí.

Cielle há hốc mồm khi thấy đầu ngón tay anh ta loá sáng, rồi từ đó, một chuỗi ký tự lơ lửng lạ lùng hiện lên và viên bi sắt tan ra thành hàng nghìn đốm sáng lấp lánh.

Tất cả diễn ra trong chớp mắt.

Cielle chưa kịp lén liếc dòng chữ lấp lánh như bụi vàng nọ thì một khung cảnh nhiệm màu đã hiện lên trước mắt cô bé.

- Một khoảng thời gian xa xưa về trước, Mẹ tạo ra lục địa Paragon hoang sơ màu mỡ.

Mẹ đắp đất, dệt trời, nhưng khi ấy đất và trời đều phẳng lỳ như gương.

Mẹ mới cho mưa xuống thành sông hồ, rồi sông hồ ươm cây, cây ươm mầm sự sống.

Vì thế, hàng trăm nghìn năm sau đó, chúng ta có rồng ngự trị trên núi cao chót vót - những dải núi hùng vĩ như thân hình lũ rồng ấy vậy.

Chúng ta có người lùn, họ là một chủng tộc lạ lùng mà vai vóc vạm vỡ như thợ rèn của họ ép bẹp vào chiều cao... ta nên nói là, không đáng mơ ước cho lắm.

Họ dựng thôn làng ở thung lũng lòng chảo giữa các cao nguyên, nên vì thế, nghề chính của họ là chăn nuôi súc vật lớn, rèn quặng, đục đá quý và thợ săn rồng.

Ôi trời, đừng trông họ nhỏ bé thế mà lầm!

Một người lùn trai tráng có sức thô mạnh gấp ba lần một người đàn ông trưởng thành, ấy là chưa kể đến việc họ phải làm hàng xóm với loài to xác xấu tính nhất lục địa.

Vì thế, Cielle, nếu em muốn tìm những thứ nghe tên đã thấy kinh dị như súp mắt rồng, đai lưng tai rồng, tim rồng cẩn đá quý hay cái thứ khốn khiếp tên là rượu Chevadeux - hỗn hợp ủ bằng anh đào, mật ong, hoa lan chuông và nước dãi rồng với giá một cốc bột vàng ròng một bình.

Mẹ linh thiêng!

Bọn chúng còn có trò đánh bóng áo giáp bằng nước tiểu rồng, giá một viên ruby một lần nữa kìa!

Em có tin nổi không chứ?

Này, đừng cười, nếu em dại dột ghé qua làng chúng như ta, cá một chai Chevadeux em chỉ muốn đốt trụi mấy căn nhà lùn tịt đó cho rồi.

À từ "lùn" là từ nhạy cảm của bọn chúng đấy, em hiểu ý ta mà.

Cielle bò toài ra bàn cười rũ rượi.

Xương sườn nó xốc lên đau điếng làm nó phải vừa khùng khục khằng khặc vừa ấn cả hai tay lên hông.

Nó chắc mẩm anh chàng Albert này bị chủng tộc lém lỉnh nọ xoay mấy vố ra trò rồi đây, nếu không một tên huênh hoang như anh ta chẳng thể nào dành ra mấy phút liền để bêu rếu vẩn vơ thay vì đóng vai vị học sỹ uyên bác thiên tài được.

Nhìn xem, tóc tai bị vò xù tung lên cả, miệng méo xệch, cổ vươn ra, vai rụt vào áo choàng trong khi anh ta trợn trừng mắt lên làm nó to như mắt bò.

Rõ cái vẻ cố tình thâu tóm ấn tượng đầu của người khác với thứ anh ta ghét đây mà.

Cielle càng cười tợn.

Nhưng hẳn nó cũng biết trông cái vẻ nhăn nhở của nó quá khêu gợi - theo kiểu mời gọi người ta tộng cho nó một đấm vào mũi ấy - nên con bé gắng khép khuôn miệng lại thành một nụ cười mỉm chi thôi, nhưng vì đôi mắt bò của Albert trông đáng yêu khó tả nên cuối cùng mặt nó nhăn như bị và môi mép cong tớn như chó gặm xương.

Albert thây kệ nó.

Anh ta quyết định sẽ nhét vào mồm nó cái món bi rồng xém lửa một ngày nào đó - thề có lò sưởi của Quý bà.

Bây giờ thì bọn họ còn một bài vỡ lòng chưa nói xong.

Albert búng tay tanh tách và cảnh tượng trước mắt Cielle lại thay đổi.

Lần này là tinh linh, người khổng lồ, người nham thạch - đứa con của rồng và người lùn, người cá - tinh linh dưới đáy nước và nơi tìm được bọn họ, dù Albert không khuyến khích xu hướng tự sát cho lắm.

Họ không ẩn cư ở mấy chỗ kỳ dị rồi bị mấy tên dở hơi túm gáy chỉ để nói xin chào đâu, anh ta nói thế.

- Và cuối cùng, như em thấy đấy, chẳng có sử sách vùng đất nào thiếu chiến tranh với những kẻ cầm quyền tài năng hay đốn mạt cả.

Ở Paragon, chúng ta có thiên thần và các dòng máu - Mẹ phù hộ những kẻ nói thiên thần sinh ra trước chúng ta.

Không, Cielle, thiên thần được thai nghén để cai trị chúng ta.
 
Paragon
03: The Storm


Cũng như nào là cừu, dê được chăn dắt trên lục địa này, con người có dấu hiệu để thiên thần nhận ra họ.

Giọt hồn, người ta gọi nó như thế.

Chúng là tất tần tật những mẩu kết tinh của cuộc đời tại Paragon - tình cảm, tính cách, ký ức, giống loài, đôi khi là ma thuật.

Giọt hồn là cầu nối của một sự tồn tại đến với thế giới này, và vì thế, chúng cũng có tên, hình dạng hay chủng tộc của bản thân.

Khi chúng hiện lên cơ thể chúng ta, chúng được gọi là một "mấu xích".

- Phức tạp đúng không?

- Albert cười khẩy và nhổ ra - Chẳng hề gì.

Càng phức tạp càng tốt - như thế kẻ thống trị sẽ dễ dàng tóm được đàn cừu của họ.

Hãy tưởng tượng em là "Kẻ chăn dắt đàn cừu lông đen", "đàn cừu lông trắng", "đàn cừu lông trắng đốm đen" hay "đàn cừu trụi lông" mà xem.

Dễ nhớ hơn nhiều nhỉ?

Nào xem, mặt, cổ, tay chân, lưng, bụng... mấu xích có thể ở bất cứ đâu trên người ta.

Có khi nó là nốt ruồi, có khi là bớt, có khi là một vết lẹm bẩm sinh.

Nhưng dù nó có thế nào, nó vẫn là một đầu xích cổ mà chúng ta phải tròng vào từ lúc mới sinh.

Tương tự như chuông vòng cổ của bọn bò sữa vậy.

"Tay dắt" là giọt hồn, ở giữa còn có "dây nối xích", nhưng chúng ta sẽ biết đến nó sau.

Và như tất cả những loại xích thú khác, nó có hai đầu - đầu thống trị nằm trong tay các thiên thần.

Buồn bã đượm màu lên Albert khi anh ta buông mình vào khoảng trống giữa hai bàn tay.

Nó khiến anh trông nhỏ bé và yếu ớt - như thể khi bạn nguyện cầu với các vì sao, bạn không biết vũ trụ có nghe thấy hay chăng, có thấu hiểu bạn chăng.

Tất cả đều chùn bước trước quỹ đạo của thời gian, và rồi ngày vẫn trôi về phía mặt trời.

Cielle vươn tay, nó muốn thử sờ vào lời cầu nguyện của Albert.

Song bàn tay nhỏ xíu của nó chỉ sượt qua mũi anh ta, khi anh ta bất thần ngẩng lên trong gió rít qua khe cửa sổ.

Albert thở dài rồi giảng giải:

- Nó là danh tính, Cielle.

Nó giúp các thiên thần nhận ra ai là cừu và ai là quỷ.

- Hay một loại mùi đúng không?

- Nó bật thốt đầy phấn khích, cái kiểu hớn hở hệt như vừa nhìn thấy một chân trời mới vậy - Ồ, "mùi người", nghĩ mà xem!

Mọi người đều có mùi, vậy thì chẳng thể nhầm ai với ai được cả.

Có khi thiên thần thích mùi táo sẽ cai quản những cô nàng tiểu thư đồng cỏ, còn nhũng thiên thần thích mùi bánh nướng sẽ coi sóc các ông thợ nướng bánh trên khắp lục địa!

Chà!

Phải chi em có thể nói chuyện với các thiên thần nhỉ, em sẽ hỏi họ về những nơi có bánh mì thơm nức, vàng ruộm và xốp như đám mây.

Albert nghĩ ngay tới cái cảnh tượng rùng rợn thế này: các thiên thần nắm trong tay hàng triệu triệu sợi xích phát sáng, sau đó việc của họ phải làm trong ngày là ngửi từng cái một với cái vẻ chăm chú ngộ nghĩnh, rồi thi thoảng sẽ có một thiên thần hắt xì vì vừa gặp phải một thằng cha người lùn hôi chân.

Liệu họ có tru tréo đòi tóm cổ những tay chết tiệt đó, hay sủa...

Anh ta cười hô hố.

Thiên tài giả kim điên khùng nọ cười tới mức ngả ngửa ra ghế, vừa cười sằng sặc vừa thở lấy thở để, trong khi vài phút trước chàng ta còn rầu rĩ như mèo hen .

Ôi Mẹ ơi, anh chàng vừa thở hào hển vừa nghĩ, cô nhỏ này đúng là gương mặt mới sáng sủa.

Đột nhiên anh ta giộng bàn đánh rầm và thét lớn:

- Không sai tí nào!

Một sao cho ...elle!

Anh ta hụt hơi đến độ đánh rơi mất âm "si".

Cái vẻ quá khích của anh chàng hù cô nhỏ hết hồn.

Nó thấy tròng mắt của anh ta toàn tia máu đỏ thẫm, trông y hệt khi cha nó vừa nốc xong cả chai rượu mạnh - con ngươi màu hổ phách đục ngầu như ngả nâu, hắt những tia sáng từ cửa sổ lên cơn bão cảm xúc cuộn xoáy sung sướng và phẫn nộ.

Nhưng khi bão táp qua đi, nó nghĩ, khắp chốn hoang tàn màu nâu nhạt chỉ còn lại người đàn ông với đôi vai anh nặng trĩu và lưng oằn xuống cả.

Anh là kẻ lang thang sống sót - người bị thần chết bỏ lại.

Còn nó là một con thú non khác loài - một đứa con bị phủ nhận, một cái tên bị lãng quên, một cái bóng tồn tại phía sau ý niệm về người phụ nữ đã chết nào đó.

- Không phải Cielle, là Celastrina.

Celastrina Ladon.

- Nó lầm bầm trong miệng.

Đương nhiên là Albert chẳng nghe thấy.

Anh ta đang bận nghĩ ngợi về một phước lành hoặc một nỗi đau gì đó, mà phước lành hay nỗi đau ấy rất có thể là nó, kẻ đang hiện diện trước mặt anh ta đây, chứ không phải là một ý niệm xa tít mù khơi.

Nhưng Albert cũng chỉ thế mà thôi.

Anh ta giống như tất cả những người khác, như người làng, như cha nó, anh ta chẳng nhìn thấy nó đâu.

Nó khịt mũi.

Cái hành động thô tục này chẳng hợp với các quý cô tí nào, song nó mặc kệ.

Cielle dẩu môi hỏi:

- Nhưng con người muốn bị cai trị à?

Albert, vẫn cái đăm chiêu xa xăm mịt mùng ấy, mỉm cười với nó.

Anh ta đáp:

- Ôi chà, ôi chà, trí tuệ lớn trong thân hình hạt tiêu đây!

Này bé con - Albert bật gọi rồi rướn người chạm vào vai em, thật êm - Ai mà không cần bị cai trị chứ?

Đó là câu kết bài lớn lao cho buổi gia sư lạ kỳ này, song cô bé chẳng ngẫm nghĩ gì thêm được.

Albert chưa buông tay.

Anh ta gần như ghì nó vào chiếu ghế đẩu con bằng cái chạm khẽ khàng và đôi mắt mơ màng như trời bão ấy.

Nó đau.

Đau là thứ con bé nhớ nhất.

Và Paragon.

Và chủng tộc.

Phép màu.

Thiên thần.

Bão.

Những thứ ấy nghe như tràng công thức tuyệt vời để thai nghén ác quỷ.

Buổi gia sư lén lút kết thúc khi Quý Bà đã khoác lên vẻ lộng lẫy man mác buổi xế chiều.

Hạt nắng chiếu xuyên qua lớp bụi mờ ký ức rợn ngợp toà tháp cổ, thẳng tắp, bén ngót.

Ánh tà dương đâm vào mắt nó như tạc tượng, khiến nó giật nẩy rồi mừng thầm vì mình đã viện cớ trót lọt cho buổi mất tích với cha nó.

Hiển nhiên là Albert cũng nghĩ vậy.

Như thế là quá đủ cho cả hai, anh ta tuyên bố, sau khi chắc rằng nó đã nhớ hết cả tá lý thuyết.

Anh ta nói mọi thứ tốt đẹp không đến ngay lập tức, Cielle.

Nó lẩm nhẩm câu nói đó suốt cả đường về toà dinh chính.

Về đến nơi, nó đã thấy Albert biến mất ngay tắp lự.

/

Hai hôm sau anh ta quay lại với chồng sách bìa đen mỏng lét.

Chúng nhìn tơi tả thấy mà thương, giấy xỉn vàng hết cả, bìa xước ngang xước dọc cứ như bị chú mèo lưu manh nào đấy cào rồi cấu, cấu rồi cào ấy.

Albert cúi chào lịch thiệp, trao lũ sách tội nghiệp ấy cho nó rồi nói:

- Chào quý cô, chúc một ngày tốt lành.

Quý cô xem đây!

Đây, những quyển sách vỡ lòng quý giá của thiên tài giả kim thuật, nếu quý cô mang đi đấu giá...

- Ôi Albert!

- Nó thốt lên - Đống sách này trông còn già hơn cụ già làng Hornsby nữa đấy.

Ai mà chẳng lễ phép tí nào thế này!

Vừa nói, nó vừa nhon nhón men theo gờ da thuộc đã ố màu thời gian.

Chỉ bục tua tủa dưới đầu ngón tay nó, sượt qua sợi bụi bướng bỉnh chưa bay nghe râm ran râm ran tiếng thì thầm từ nhà thông thái.

Cứ thế, cuốn sách như đang gọi mời nó tham gia một buổi trà chiều nghìn-lẻ-một-bé-hỏi-bé-nghe ăm ắp những trải nghiệm lý thú.

Không chần chừ nữa, nó mở trang bìa ra, quên tuốt đôi má đỏ sượng đơ vì nó mải cười.

"Dành cho những đứa con hay tội lỗi của thiên đường

Tặng Albert và Marie L. yêu dấu."

- Úi, nhầm rồi!

- Albert ngạc nhiên nói - Sao quyển Huyết Thống Rực Rỡ lại ở đây thế nhỉ?

Nó là tập sách rắc rối quái đản nhất trong đống sách ta có, nên em cần phải thành thạo rất, rất nhiều thứ trước khi em có thể tự đọc cuốn này, Cielle.

Albert lẹ làng cuỗm cuốn sách khỏi tay nó.

Anh ta thành thạo và lém lỉnh như một tên đạo chích chín nghề: thoắt cái, xấp giấy ố vàng đã mất tăm.

Xong xuôi, Albert-đạo-chích phủi phủi hai tay sau khi thọc chúng vào chiếc rương của mình, hẳn nhiên là để nhồi cuốn sách ly kỳ tội nghiệp vào đấy.

Cái tên này có khi thó được ối thứ hay ho trên đường du hí không chừng!

Nó tức anh ách đá một cú vào bàn ăn.

Dao nĩa, đĩa bạc va đập rổn rảng um phòng, Quý bà cười khanh khách vào mũi nó.

Kìa, cuốn sách vẫn đang râm ran kể chuyện từ đâu đó trong chiếc rương nhỏ.

Nó không nghe được!

- Đưa nó cho em đi, Albert.

Cuốn sách đang gọi em!

Em muốn nghe ông ấy nói gì!

- Ciel nhằng nhì.

- Sách cổ không biết nói, Ciel.

Vả chăng, Huyết Thống Rực Rỡ quá lạ lùng, chúng ta nên học từ cơ bản trước đã.

- Albert, Albert!

Đừng keo kiệt như vậy chứ!

Em chỉ muốn cầm một lát thôi, em sẽ trả cho anh mà!

Đi mà Albert!

- Nó tiếp tục xin xỏ.

- Cielle, không được.

Nó tức tối giãy nãy lên.

Nó chưa từng tức tối như thế - hàng triệu, hàng triệu đốm lửa trong người nó chỉ chực chờ nổ tung.

Nó không muốn nổ tung, nó chỉ muốn cuốn sách đó mà thôi!

Nó muốn nghe ông ấy kể chuyện!

Ông ấy đang gọi nó.

Ông ấy đang gọi nó kìa, Albert!

Albert!

Albert!

Albert!

- Đưa nó cho em!

- Nó gào lên.

Nó chồm khỏi ghế rồi nhào vào Albert, bàn tay với những ngón tay nhỏ bé co cụm chực chộp lấy chiếc rương.

Trông nó nanh ác như một con bò rừng thấy máu.

Albert giật bắn người vì kinh hoảng, vội đưa tay thộp cổ bé con.

Mắt anh ta mở choàng, rừng rực nỗi đau.

- El...

Một tia sáng tím bắn ra từ kẽ hở giữa lòng bàn tay và cần cổ, sáng lóa, khoan vào não, đục vào óc, phủ lên hai bóng người tầng liệm quyền năng.

Tấm vải liệm bung lên, xoè tròn, bện xoắn lại, màu tím bỗng trắng ệch đi.

Rồi dây thòng lọng ấy siết lấy cổ, tay, ngực, bụng Albert, vặn chặt, in lên đấy hàng đống ký tự kỳ dị.

Căn phòng xiêu xiêu vẹo vẹo như đang gào rú, bàn ăn run rẩy ì ùng, khung cửa sổ méo mó cứ phát ra tiếng cười rệu rạo rệu rạo.

Nhưng Albert không thấy.

Cái anh ta nhìn chòng chọc là tóc và mắt con bé: Chúng bợt bạt, trong vắt - thứ màu sắc quyện bện như vệt mỡ loang, loảng xoảng đùn độn thành vô số kể chuỗi dây.

Thứ đó thọc vào tay Albert.

Gân xanh trên tay anh ta gồ lên, mạch máu loé sáng, đập thình thịch, lăn tăn theo nhịp thở.

Trong khi đó cả cẳng tay anh ta tím tái hết.

Đau đớn đột ngột xoáy đến khiến Albert vội rụt tay lại.

Cielle rơi thụp xuống thảm.

Im lặng nghèn nghẹt bao trùm căn phòng ấm áp nắng mai.

Cả hai như vừa rơi tõm vào một cơn mê, nhưng cũng y hệt vừa chạy thoát một cơn mơ tỉnh.

Tiếng khóc của Cielle xuyên thủng bầu không khí kỳ dị ấy.

- Em xin lỗi.

Albert, em xin lỗi.

Albert, anh có sao không?

Em xin lỗi.

Em không khiến anh bị thương chứ?

- Nó nấc lên lưng chừng - Albert, em không cố ý, em... em không...

Ừ, mi không biết chứ gì.

Albert lặng thinh nhìn đỉnh đầu loăn xoăn rối bù của cô nhỏ.

Tay nó cấu víu vào làn váy, chân đi giày đỏ với tất ren trắng muốt, xoãi thõng ra, nhìn khẳng khiu đến là buồn.

Tại sao con bé lại tội nghiệp đến thế?

Albert im ru.

Anh ta từng được nghe kể về cả "tội" và "nghiệp", nhưng cả hai thứ đi chung với nhau sao?

Anh ta không chắc.

Anh ta không biết nói gì thì đúng hơn.

Trong cái thoáng diệu kỳ kinh hãi ấy, Albert tự hỏi liệu có phải một thiên thần nào đấy từng tinh nghịch vỗ cánh hay không - một cú đập của nhiều tầng lông vũ.

Và Paragon giăng lốc xoáy.

- Cielle, đó...

- Là quyền năng, con của ta.

Giờ con đã hiểu sao ta e sợ chúng.
 
Back
Top Dưới