Khác Paper Cup (Crossover Percy Jackson and Harry Potter)

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
49344644-256-k771631.jpg

Paper Cup (Crossover Percy Jackson And Harry Potter)
Tác giả: JayHan037
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vietnamese fiction.

Crossover Percy Jackson and Harry Potter.

Some characters are Rick Riordan's, the others are mine.

The wizard world in this fiction is J.K.Rowling's.

Here is the music:
Have fun.



vietnamesefanfic​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [12 chòm sao] Pháp Sư Xứ Wonderland
  • Wonderland?[12 zodiac signs]
  • Quái Vật và Hoàng Tử - The Monster and the Prince
  • Longfic [SEVENTEEN] You And Me
  • The Crimson Landscape ( Sự bình yên thẫm đỏ )
  • selene and endymion
  • Paper Cup (Crossover Percy Jackson And Harry Potter)
    I


    Cô ngồi đó, yên lặng nhìn dòng xe cộ qua lại từ cánh cửa sổ để mở.

    Cô không khóc, cũng không cười, chỉ đơn giản là ngồi trong một dòng suy nghĩ miên man và ngắm nhìn mọi thứ bằng một ánh mắt mệt mỏi.

    "Đó hẳn là một quyết định khó khăn." – Mẹ cô đã nói như thế.

    Cô luồn tay vào mái tóc dài, tuy rối tung nhưng lại mang một nét gì đó thật tinh tế khi nghĩ đến mẹ cô.

    Bố cô từng nói cô may mắn thừa hưởng mái tóc đẹp đẽ ấy từ mẹ.

    Cô diện một chiếc váy trắng đơn giản để tôn lên làn da mà cho dù cô rất ít khi chịu bỏ thời gian ra chăm sóc, nhưng nó vẫn là niềm ghen tị của bao đứa con gái trạc tuổi.

    Cô thật xinh đẹp, gần như là một bản sao của mẹ cô.

    Điều đó cũng do chính bố cô nói.

    Dù vậy, như thế không có nghĩa cô không có điểm gì giống bố.

    Đúng lúc đó, bố cô bước vào cùng một chai bia đã bật nắp.

    Ông mặc một bộ suit đen sạch sẽ tươm tất đến nỗi trông thật chẳng ăn khớp được với dáng vẻ thô kệch cùng điệu bộ của một người thường xuyên say xỉn.

    Cả ngày hôm nay ông đã cố gắng giữ cho bản thân tỉnh táo, nhưng có lẽ với một người uống bia suốt cả thập kỉ, cưỡng lại cơn mời gọi từ thứ chất lỏng ấy giống như đang từ chối cơ hội được sống trên thiên đàng.

    Mặc dù vậy, ông vẫn cố gắng tự kiềm hãm bản thân bằng cách đổ hơn nửa thể tích bên trong chai ra ngoài.

    Cũng phải thật hoan nghênh cho sự thay đổi của ông.

    Nếu nhìn vào ông của ngày hôm qua và đem hình ảnh ấy so sánh với hôm nay, giống như đang so sánh một kẻ ở đáy xã hội với một người đàn ông ở đỉnh cao quyền lực.

    Nói như thế là đủ hiểu ông từng là một người tệ như thế nào.

    Ông từ từ lết từng bước trên đôi giày da bóng rẫy, vừa đi vừa tránh những mảnh thủy tinh vung vãi trên sàn nhà.

    Căn phòng nhỏ chan hòa gió và ánh nắng tự nhiên ấy đang ở trong một tình trạng như thể vừa có một cơn bão tàn nhẫn quét sạch mọi thứ bên trong.

    Trên sàn nhà ngổn ngang những mảnh thủy tinh vỡ, những cuốn sách được viết bằng một thứ tiếng mà không phải ai cũng biết nằm bề bộn khắp mọi nơi; chiếc giường nhỏ bằng gỗ đã bị đánh sập và đè lên đó là cái giá sách cũ nát giờ đây đã tan thành từng mảnh.

    Thứ duy nhất còn tồn tại nguyên vẹn là chiếc ghế ngoài ban công mà cô gái trẻ đang ngồi, và – một thứ có lẽ quá đỗi bình thường cho một khung cảnh bất thường tại đây – một bông hoa hồng tuy đang nằm trong đống đổ vỡ của bình hoa, nhưng lại nguyên vẹn như thể nó không thể bị làm hại.

    Khi người đàn ông đến bên cạnh con gái mình, cô vẫn nhìn ra ngoài đường một cách vô hồn như thể bố cô không hề tồn tại.

    Ông đặt chai bia xuống ở một góc đổ vỡ nào đấy trong căn phòng, và rồi nhặt cánh hoa hồng lên để tận hưởng hương thơm của nó.

    Thực ra, chính xác hơn thì trông ông giống như đang tận hưởng hương thơm của cánh hồng, nhưng có lẽ ông đang đánh dấu vào tâm trí cái mùi hương đặc trưng của con ruột ông thì đúng hơn.

    "Mùi gỗ." – Ông nhẹ nhàng nói bằng một âm điệu đầy sang trọng của một người đàn ông lai Pháp.

    Nghe âm thanh ấy, không ai có thể mường tượng được rằng ông từng là một kẻ ngập ngụa trong ma men của rượu bia và chìm trong một số nợ khổng lồ.

    - "Mẹ con cũng tỏa ra một mùi vị như mùi gỗ cháy."

    Ông ngửi một bông hồng, và ông nói nó có mùi gỗ.

    Nghe thì thật nực cười, nhưng những gì ông nói hoàn toàn là sự thật.

    Cánh hoa hồng ấy tỏa ra một mùi hương không giống như những cánh hoa khác.

    Đâu chỉ riêng nó, cả căn phòng đó đều tỏa ra mùi vị đặc biệt mà không một nhà khoa học nào có thể lí giải được vì sao hương vị của gỗ cháy lại xuất hiện ở một căn hộ bình thường ở trong thành phố.

    "Bố đã cạo râu và cắt tóc." – Cô gái nghiêng đầu và nói bằng một giọng đặc sệt mà người Anh bản địa thường nói. – "Bố nghĩ rằng như thế sẽ làm thay đổi cả một sự sắp đặt của các đấng tối cao sao?"

    "Tất nhiên là không, con yêu." – Ngược lại với giọng Anh-Anh của con gái, ông nói tiếng Anh với ngữ điệu của tiếng Pháp.

    Giọng ông trầm ấm và khi ông bật cười, tiếng cười ấy giòn tan như những giọt nắng tràn ngập thành phố vào một ngày đầu hè. – "Ít nhất một lần trong đời, có lẽ, ta cố gắng trở lại làm người đàn ông xưa kia từng say đắm trước mẹ con."

    Cô gái lại im lặng và đưa đôi mắt màu nâu nhạt rảo quanh từng vệt mây trên bầu trời rộng lớn nhưng trông thật nhỏ bé khi nhìn từ ban công căn nhà cũ kĩ của cô.

    Dường như nó chỉ như một vùng không phận an toàn mà cô đã sống trong nó quá lâu.

    .

    "Có lẽ bố đã sai." – Người đàn ông nói sau một khoảng im lặng trống trải đến nỗi có thể nghe rõ từng tiếng lách cách của những chú chim truyền từ cành này sang cành khác.

    "Con đã lớn lên với sự sợ hãi." – Cô gái vẫn giữ chất giọng vô cảm. – "Bố không hề biết tổng cộng bao nhiêu lần con đã gọi mẹ trong những con hoảng hốt khi bố say khướt.

    Bố không biết con đã sợ hãi thế nào khi nhiều lần suýt bị giết chết bởi đám chủ nợ của bố."

    Người đàn ông trung niên đột nhiên cảm thấy như thể bộ suit trên người ông đang trở thành một thứ gì đó nặng nề lắm.

    Ông lấy tay vuốt ngược mái tóc màu xám bạch kim vừa được cắt tỉa gọn gàng ra sau và dựa người vào cái cột nhà.

    Trong một thoáng chốc, dường như có thể thấy lại hình ảnh ông ngày còn trẻ - một người đàn ông vô cùng điển trai sinh trưởng trong một gia đình quý tộc và cực kì thành đạt.

    "Bố đã sốc khi mẹ con bỏ đi." – Giọng ông run run, nhưng dường như ông đang cố gắng lấy lại chất giọng lịch thiệp khi nãy. – "Đó là một cú sốc cực kì lớn cho một người đàn ông cô độc vừa bước vào tuổi 30."

    "Và bố đã khỏa lấp chỗ trống của mẹ con bằng những loại chất lỏng có thể đốt cháy cả cơ thể bố cũng như tâm hồn của bố." – Cô nói một cách bình thản, vẫn bằng âm điệu như thể cô chỉ là một cái máy biết đọc thành tiếng một lời văn nào đó.

    "Ừ." – Ông đáp ngắn gọn.

    "Bố biết rằng bây giờ có hối hận cũng không kịp nữa." – Cô nói. – "Đã quá muộn để sửa sai."

    "Ừ." – Ông đáp tiếp, đôi mắt ẩn sau cặp kính đột nhiên lấp lánh.

    "Bố có nuối tiếc không?" – Cô chợt hỏi.

    "Về điều gì?"

    "Tất cả mọi thứ.

    Tuổi trẻ của bố, tình yêu của bố, cuộc sống của bố, linh hồn của bố."

    Ông im lặng trong vài giây để suy nghĩ về câu hỏi của đứa con ruột thịt duy nhất của ông.

    Sau cùng, ông nói:

    "Bố đã đánh mất tất cả vì không thể vững vàng được khi mẹ con dời đi.

    Bố đã tràn ngập trong tình yêu với cô ấy đến mức dường như bố cam chắc rằng cô ấy sẽ ở lại với bố mãi mãi.

    Khi mẹ con đi, cô ấy đã để lại một vệt hằn kinh khủng trong tim bố và tất nhiên, để lại cả con nữa."

    Ông dừng lại và thở nhẹ, cùng với một ánh nhìn xa xăm về đâu đó, ông nói tiếp:

    "Con rất giống cô ấy, Rachel.

    Bố không thể chịu nổi hình ảnh người mà bố yêu thương nhất trên cõi đời nhưng rời bỏ bố hiện hữu ngay trước mặt mình.

    Bố đã sa đà vào những ảo giác và kí ức về người mẹ đẹp đẽ của con."

    "Bố biết rằng một vị thần không thể cưới một người trần như bố." – Cô gái nói một cách nhẹ tâng đầy chua chát.

    "Trái tim và lí trí là hai thứ khác hẳn nhau, con yêu." – Ông nhếch mép cười theo cách mà một người tiếc rẻ quá khứ luôn làm.

    "Có phải bố đang nói những điều để giúp con thực hiện sứ mệnh?"

    Lần này, cô con gái quay hẳn người sang để đối mặt với bố mình.

    Đôi mắt nâu nhạt của cô chạm đôi mắt đen tuyền của bố, và hai mái tóc màu bạch kim của hai cá thể hoàn toàn khác nhau lúc đó bỗng trở nên đặc biệt giống nhau.

    Đơn giản bởi vì cô thừa hưởng màu tóc hoàn hảo quyến rũ ấy từ bố cô.

    Ông mỉm cười, và đúng lúc đó một vệt nắng đi ngang qua gương mặt của ông.

    "Hãy cho bố được ôm con lần cuối."

    Cô đã tự nói với bản thân hàng tỉ lần rằng cô sẽ không rung động trước một đấng sinh thành đã khiến tuổi thơ của cô chìm trong những cơn trầm cảm liên tiếp.

    Nhưng, giọng nói đầm ấm này, dáng vẻ tao nhã này, khiến cô như đang bắt gặp hình tượng người cha trong chính tâm trí mình qua bao nhiêu năm tháng.

    Cô đứng dậy trên chiếc giày cùng màu với màu váy, và ôm lấy người cha mà cô chưa từng biết rằng ông cũng biết đến khái niệm "ôm".

    Vào chính cái ngày mà người cha trong mơ của cô thực sự xuất hiện, cô phải thực hiện một sứ mệnh quá tàn khốc, quá vô cảm.

    Dưới dòng nước mắt chảy dài hai bên má, một ánh sáng nhá lên và mùi gỗ lại một lần nữa lan tỏa khắp căn phòng.
     
    Paper Cup (Crossover Percy Jackson And Harry Potter)
    II


    Hắn từ từ thức giấc trên chiếc giường trắng tinh tạm bợ.

    Mái tóc của hắn rối mù một cách khó hiểu kể cả nếu đem so với tiêu chuẩn của một kẻ vừa ngủ dậy.

    Hắn nhanh chóng đi vào nhà tắm và tạt nước vào mặt.

    Qua hình ảnh phản chiếu của hắn trong tấm gương mờ mờ do cũ kĩ và không được lau chùi một thời gian dài, hắn nhìn ngắm chính hắn bằng một ánh mắt mệt mỏi.

    Hắn vừa trải nghiệm lại một chuyện khá đáng nhớ.

    Trong cơn mộng ấy, hắn trông thấy hắn, năm 7 tuổi.

    Trông không có gì quá bất thường, chỉ là hình ảnh của chính hắn nhiều năm trước.

    Nhưng, những kí ức không hay ho gì về khoảng thời gian đó đột nhiên ùa về khi các hình ảnh bắt đầu biến đổi.

    Vẫn là hắn, nhưng cơ thể hắn như bị hành hạ bởi một thế lực vô hình.

    Hắn quằn quại trên bãi cỏ trước nhà, miệng liên tục kêu lên những tiếng cầu xin.

    Từng cơ quan nội tạng bên trong cơ thể hắn đang bị một áp lực xuất phát từ một nơi vô định giằng xé.

    Trong một vài tích tắc, đôi mắt mờ đi vì cơn đau của hắn thậm chí còn nhìn thấy hình ảnh của Thanatos xuất hiện ở bên cạnh, chằm chằm nhìn hắn giãy giụa, như thể vị Thần Chết ấy sẽ đem hắn đi xuống Âm phủ bất kì lúc nào.

    Hắn đã thấm mệt và ngừng gào thét.

    Hắn khóc.

    Hắn khóc trong lúc cơ thể đang run rẩy của hắn yếu lả đến nỗi hắn tin rằng thời gian hắn còn được sống trên cõi dương bây giờ chỉ tính bằng phút.

    Hắn sợ, và hắn quá đau đớn.

    Tuy hắn đang nằm ngửa trên một nền cỏ không mấy êm ả, nhưng hắn chẳng còn chút tâm trí nào mà cảm thấy khó chịu vì đống đá cuội sắc nhọn li ti dưới lưng.

    Bố hắn ở đằng xa nhìn thấy hắn, nhưng cũng không dám lại gần hay buông lời trấn tĩnh.

    Ông nhìn hắn như một con quái vật, ánh mắt của ông ghê tởm đến tột cùng.

    Ông không thèm quan tâm đến tình trạng của con trai mình, kể cả khi con ông cố gắng gom hết sức lực còn lại của một đứa trẻ con đang bị tra tấn mà thốt tên ông kêu cứu.

    Và hắn cảm thấy cái đã chết đến gần hơn bao giờ hết khi áp lực vô hình bên trong người hắn tuôn trào khắp các cơ quan nội tạng một cách tàn bạo.

    Giới hạn của hắn sắp bị phá vỡ.

    Hắn có thể cảm thấy từng mạch máu của hắn đang dần bị xé toạc..

    Hắn chỉ có thể nhớ rằng, hắn đã ngất lịm đi vì những cơn sốc bắt nguồn từ chính các động mạch.

    Vài ngày hôm sau, khi hắn tỉnh lại, hắn đang nằm trên cái giường của một căn phòng sặc mùi các loại chất hóa học y tế.

    Cô y tá đến bên hắn, nói sơ qua về tình trạng bệnh tình và đưa cho hắn một tờ báo cùng lời chia buồn đầy sướt mướt giả tạo như thể cô ta đã chuẩn bị nó cả mấy tuần.

    Trên tờ báo ấy, hắn có thể thấy rõ ràng, vào cái ngày mà cơ thể hắn bắt đầu có dấu hiệu bất thường từ một luồng áp lực nào đó (chi tiết này đến cả các bác sĩ của bệnh viện thánh Mungo cũng không giải thích được), bố ruột của hắn đã chết.

    Không chỉ ông chết, mà đến cả căn biệt thự cổ của gia đình hắn cũng độ ập xuống thành một mớ rác thải vì một lí do không rõ.

    Bộ Pháp Thuật, hay bất kì Sở nào của Bộ, cũng không thể tìm hiểu ra được lí do của cái tai nạn kinh hoàng này kể cả khi đã điều động rất nhiều nhân lực phục vụ điều tra.

    Chỉ biết rằng, khi sự việc xảy ra, một luồng năng lượng khổng lồ đã phát ra.

    Năng lượng đó mạnh mẽ đến nỗi tất cả những người hàng xóm Muggle xung quanh đó đều rùng mình khai lại: "Lúc đó tôi run lên vì một cơn lạnh dọc sống lưng.

    Tôi đột ngột cảm thấy cái chết của tôi đang đến rất gần."

    Tất cả những gì còn vớt vát được, đó chính là cậu bé 7 tuổi còn sống sót kể cả khi mọi thứ xung quanh cậu đổ sụp xuống.

    Đó là một chi tiết cực kì khó hiểu, khi cậu bé nằm ngay gần ngôi nhà mà sau đó bị phá hủy lại không hề hấn gì mấy, trong khi ông bố của cậu bé lại chết dù có đứng cách ngôi nhà một khoảng cách an toàn.

    Không ai có thể lí giải được ngần đó hiện tượng kì bí, nhưng hắn nghĩ rằng hắn đã hiểu chuyện gì xảy ra.

    Hắn đã được ban tặng một món quà ngay từ ngày hắn được sinh ra, một món quà cực kì đặc biệt mà có lẽ chỉ rất ít người mới được nhận.

    Món quà đó, có rất nhiều người được nhận nhưng họ lại không hề kích hoạt nó, quả là một sự lãng phí vô cùng.

    Nhưng hắn thì khác.

    Giờ đây, lùng bùng bên tai hắn toàn là những câu xì xầm đầy ác độc.

    Đêm đó, hắn rời khỏi bệnh viện và bắt đầu cuộc sống của hắn theo một lối đi hoàn toàn khác.

    Hắn nhoẻn miệng cười một cách dã man khi nghĩ về trải nghiệm đó.

    Hắn không hề cảm thấy sợ hãi hay hoảng hốt gì, ngược lại, hắn lại thấy thật thích thú về kí ức đó.

    Hắn bật cười thành tiếng.

    Một điệu cười vang vọng trong nhà tắm càng khiến nó nghe thật đáng sợ.

    Hắn không thể giấu được sự hứng chí của hắn trước một trải nghiệm đầy máu me như vậy đơn giản vì một lí do: chính nhờ cái ngày mà hắn giết chính cha hắn và phá hủy cả cái căn biệt thự đã tồn tại cả trăm năm, hắn đã trở thành một kẻ cực kì quyền lực.

    Hắn, trở thành kẻ thừa kế của Jack the Ripper.

    Hắn, trở thành Jack the Ripper đệ II.

    ***

    "Đêm qua có ai mơ thấy điều gì về Mẹ không?"

    Cô gái lớn tuổi nhất trong căn nhà nhỏ hỏi khi những đứa em của cô tụ tập xung quanh.

    Những đứa trẻ, từ đứa bé nhất đến đứa lớn nhất, đều mang một vẻ gì đó thật... huyền bí.

    Nét mặt của chúng u ám và da dẻ thì nhợt nhạt.

    Đôi mắt của chúng, dù có một số đứa mang những màu mắt khác nhau, nhưng những đôi mắt ấy đều mang một vẻ buồn bã đến tột cùng.

    "Không, bọn em không nhận được thông tin gì cả." – Một cô bé tầm 13 tuổi lên tiếng.

    "Không sao?

    Còn những người khác?"

    Tất cả những đứa trẻ kia đều lắc đầu.

    Lou Ellen – cô chị cả, người lớn tuổi nhất của cabin 16 – thở dài một cách nặng nề.

    "Chị Ellen..."

    Đó là một trong những cậu bé nhỏ tuổi nhất cabin 20.

    Cậu bé trông như đang phát hoảng khi người cậu run lên và giọng nói lí nhí sợ sệt.

    "Liam, em có chuyện gì à?" – Lou Ellen bình tĩnh trấn an cậu em trai.

    "Em không mơ gì về mẹ nhưng mà...." – Cơ thể cậu lại run rẩy như thể vừa có một đợt khí lạnh chạy dọc sống lưng. – "..em thấy chị ấy..."

    "Thấy ai?" – Ellen hỏi dồn, cho dù cả cabin đều đã biết câu trả lời.

    "Rachel...

    Rachel Sherwood." – Mặt cậu bé tái xanh khi cậu ta bắt đầu hồi tưởng. – "Em thấy chị ấy ...."

    "Đủ rồi, Liam.

    Chị hiểu rồi." – Ellen đến bên cậu em trai và ôm lấy cậu bé.

    Cô tạo ra một Màn Sương Mù nhè nhẹ để trấn tĩnh đứa trẻ đang hoảng loạn đó.

    Cô hiểu, chứng kiến một cảnh như vậy không hề tốt chút nào cho một đứa bé mới 9 tuổi.

    "Vậy là chuyện đó đã bắt đầu?" – Một cậu bé khác, đã khá lớn, hỏi bằng một giọng vô cảm đặc trưng của cabin 20 – những đứa con của Hecate.

    "Rachel Sherwood là một bước đệm để mọi chuyện bắt đầu." – Lou Ellen sửa lại.

    ***

    Cô gái dựa nhẹ người vào cửa sổ máy bay và cố gắng ngủ.

    Mái tóc bạch kim hoàn hảo của cô xõa nhẹ, che đi gương mặt xinh đẹp.

    Cô thật mệt mỏi.

    Cô mệt mỏi vì tất cả những chuyện đang xảy ra.

    Cô muốn khóc, cô chỉ muốn đơn giản là chui vào căn nhà bé nhỏ của cô ở Paris và ngồi trong một góc phòng khóc cả một ngày dài.

    Đáng tiếc là, cô không thể khóc được nữa.

    Những giọt nước mắt của cô đã khô cằn sâu trong hai đôi mắt màu nâu hạt dẻ.

    Cũng như, cô không thể và cũng không bao giờ có thể quay lại căn nhà ở Paris.

    Giờ cô có về lại thì nơi đó cũng chỉ là một đống hoang tàn, và nó sẽ gợi cho cô những thứ kinh khủng - những cảm giác tồi tệ nhất mà con người có thể trải qua mà cô đã cố gắng vượt qua chúng nhờ vào dòng máu chiến binh Hy Lạp chảy trong người.

    "Những ngày tháng tiếp theo sẽ rất khó khăn đối với con." – Mẹ cô đã nói chuyện với cô sau buổi chiều định mệnh, cái buổi chiều khi mà mọi chuyện đã được lật sang một trang sách mới. – "Dần dần con sẽ phải học cách sống như một đứa con của Địa ngục thực sự, tức là, không tình cảm, không cảm xúc, con sẽ chỉ biết đến chiến đấu thôi."

    "Làm sao con có thể làm được?" – Rachel nhìn về một phía vô định bằng một ánh mắt vô hồn. – "Đến ngay cả thần thánh cũng còn có cảm xúc."

    "Nhưng quái vật thì không." – Hecate nói một cách nhẫn tâm. – "Định mệnh của con chính là dẫn đến chuyện đó.

    Mọi cảm xúc của con phải được tiêu hủy hết, nếu con còn muốn bảo vệ cho các anh chị em con cũng như cả cộng đồng phù thủy."

    "Con... là quái vật sao?" – Cô nhếch đôi chân mày lên.

    Giọng nói của cô tuy trong trẻo nhưng mang một chút gì đó nguy hiểm đến đáng sợ.

    "Không phải bảo vệ mọi người là lựa chọn của con sao?"

    Cô nhìn xuống đôi bàn tay đẹp đẽ của mình và nhớ lại những kí ức không hay ho gì.

    Cô đã quá quen với những kí ức đó khi chúng dằn vặt cô mọi lúc mọi nơi, đến nỗi khiến cô đã trở nên vô cảm mỗi khi nghĩ đến chúng.

    "Thực ra thì, con đâu có quyền lựa chọn." – Cô lầm bầm trong đầu. – "Mọi thứ đã được ba Nữ thần Mệnh sắp xếp kĩ lưỡng."

    Cô hất mái tóc ra đằng sau và buộc gọn gàng lại, rồi thở dài một cách nặng nề.

    Cô quyết định sẽ dựa người vào ghế máy bay để ngủ một lát.

    Đối với một Á thần, mọi nguy cơ bị giết đều có thể xuất hiện bất kì lúc nào.

    Nhưng đối với một Á thần quá đặc biệt như cô, những chuyện mệt mỏi hơn cả bị giết sẽ xảy ra nhanh chóng đến nỗi, cô tin rằng cô sẽ còn rất ít những cơ hội được ngủ.
     
    Paper Cup (Crossover Percy Jackson And Harry Potter)
    III


    "Cháu có chắc cháu muốn dừng ở đây không?"

    "Dạ."

    "Nhưng ở đây..."

    "Cháu đi dạo.

    Nhà cháu ở gần đây thôi."

    Cô gái mỉm cười một cách bí ẩn, không quên cho một chút tà thuật vào trong không khí để tay tài xế xe bus quên mất rằng ông từng chở một con bé 14 tuổi đến gần đỉnh đồi của Trại Con Lai.

    Cô bước những bước chân nhẹ nhàng xuống xe buýt và cứ thong thả như thế hướng về phía Trại.

    Bên tay phải cô kéo theo một cái vali cũ nhỏ, bên trong đựng đa số là quần áo và sách – những quyển sách được viết bằng tiếng Hy Lạp và số ít trong chúng có cả tiếng La Mã.

    Cô không đem theo những thứ đồ công nghệ, thực ra là gần như cô đã đập nát vụn nết chúng rồi, vì mang chúng theo chẳng khác nào trở thành một cột phát tín hiệu thu hút quái vật.

    Cô chợt nhếch mép lên khi chú ý đến ý nghĩ đó.

    Cô không hề giống bất kì Á thần nào khác.

    Những người khác – dù có được mệnh danh là mạnh mẽ đến thế nào, quyền lực đến đâu – nhưng cả đời họ chỉ chìm đắm trong những cuộc đấu tranh với quái vật.

    Nhưng cũng phải cảm ơn vì nhờ họ, cô có thể tập trung vào những cuộc chiến khác.

    Những cuộc chiến của riêng cô.

    Những cuộc chiến định mệnh.

    Hoặc cũng có thể nói rằng, cô sẽ phải chiến đấu trong một trận chiến mà người ta gọi nó là cuộc chiến giữa hai luồng phép thuật nguyên thủy.

    Cô hít một hơi thật sâu để lấy vào trong buồng phổi thứ không khí đặc biệt của trời đất, cây cỏ.

    Khung cảnh giữa hè xung quanh Trại Con Lai không đẹp bằng lúc trời chớm đông hoặc đầu thu, nhưng nó lại khiến cô chỉ muốn nằm xuống và tận hưởng mọi thứ một cách từ tốn và chậm rãi, như thể thời gian đã bị đóng băng lại chỉ để dành riêng cho cô.

    Tiếc quá, cô thầm thắc mắc, giả sử như bây giờ còn tồn tại một đứa con lai giữa Kronos và người phàm, liệu cậu ta, hoặc cô ta – sao cũng được – có khả năng làm chậm thời gian lại không?

    Cô còn quá trẻ, nhưng cô có thể cảm thấy thời gian của cô sắp hết.

    Cô vẫn còn quá nhiều thứ chưa được làm với cuộc đời.

    Mỗi bước đi của cô trên mảnh đất xung quanh Trại, mọi động vật trong rừng từ những con thỏ trắng muốt, đến những con nai cao lớn, đều nhanh chóng tránh xa cô.

    Qua ánh mắt của chúng, có thể hiểu chúng sợ hãi cô đến nhường nào.

    Cô biết điều đó, động vật có những giác quan nhạy hơn con người rất nhiều do đời sống của chúng thật nguyên sơ – chỉ có thể dựa vào bản năng để sinh tồn.

    Chúng cảm nhận được sự hắc ám trong cô: luồng ma thuật mà cơ thể cô toát ra có lẽ khiến chúng sợ hãi.

    Cũng phải.

    Luồng ma thuật ấy từng làm những chuyện không hề trong sạch chút nào.

    Mùi tanh của máu.

    Có lần người chị em cùng mẹ của cô nhận xét về ma thuật trong người cô như thế.

    Khi chuyện này đã kết thúc, liệu cô có thể thanh tẩy luồng chân khí không?

    Giả sử, chỉ giả sử thôi, nếu cô sống sót, cô có thể trở thành một Á thần bình thường như những Á thần khác không, hay là cô sẽ bị mọi người xa lánh vì quyền lực cũng như những tội ác mà cô đã gây ra?

    Cô thở dài nhè nhẹ, như thể sợ sẽ làm chấn động không khí xung quanh.

    Một cơn gió mát lạnh hiếm gặp vào mùa hè nóng nực chợt thổi qua làm tung bay những lọn tóc của cô.

    Trong một thoáng chốc, cô trông như một nàng công chúa nhỏ được sinh ra và lớn lên trong sự xinh đẹp và tinh tế đến hoàn hảo.

    Người ta có lẽ sẽ nhầm cô với những đứa con của Aphrodite.

    Nhưng, những đứa trẻ của Aphrodite không được sinh ra để giết người.

    Ở đằng xa, cô đã thấy hình ảnh con rồng to lớn đang canh gác Bộ Lông Cừu Vàng cạnh cái cây Thalia.

    Trại Con Lai hiện ra trước mắt cô dưới một màn sương mờ ảo – thứ này chắc là một biện pháp an ninh mới mà bác Chiron đề ra để sử dụng triệt để Màn Sương Mù của nhà Hecate.

    Lou Ellen.

    Cô ngay lập tức nhận ra khi một trong những vệt sương lướt nhẹ qua sống mũi.

    Đây đích thị là sản phẩm từ pháp thuật của chị gái cô - trưởng cabin 20 Hecate.

    Lou Ellen.

    ***

    Không khí của cabin 20 càng ngày càng trùng xuống.

    Những đứa con của nữ thần phép thuật vốn dĩ đã mang một vẻ u ám, giờ đây trông chúng càng không khác gì con của thần địa ngục Hades.

    Da dẻ của chúng càng ngày càng tái nhợt như thiếu ánh sáng mặt trời lâu ngày, đôi mắt của chúng trũng sâu, mở to đầy lo âu, và mỗi khi chúng sử dụng phép thuật, thứ phép thuật ấy đột nhiên trở nên nặng nề đầy sát khí.

    Mặc dù vậy, ở ngoài kia, những cabin khác vẫn chơi đùa, tập luyện một cách hết sức bình thường và vui vẻ, không hề biết gì đến đại họa mà những đứa con của phép thuật sắp phải gánh chịu.

    Thời tiết ở Trại Con Lai thì càng trêu tức chúng hơn, vì thời tiết ở đây chẳng bao giờ là xấu cả.

    Lúc nào trời cũng trong trạng thái nắng nhè nhẹ, thỉnh thoảng có những cơn gió thoảng thổi qua làm mát lành mọi tâm trạng bực tức.

    Các Á thần đang ở trong một thời kì hòa bình hiếm gặp, sau những biến cố với các Titan mà họ gặp phải cách đây vài năm, nên những buổi tiệc tùng chơi bời gần như tuần nào cũng diễn ra.

    Chỉ riêng cabin 20 là không hề hào hứng chút nào với việc tận hưởng đó.

    Nhà Apollo có vẻ đồng cảm với chúng hơn một chút, vì dù bác Chiron có cố gắng che giấu sự việc của nhà Hecate đến thế nào, thì mọi lời tiên tri đều sẽ đến tai nhà Apollo như một sự thật hiển nhiên.

    "Ồ, em ấy đến rồi."

    Từ đài quan sát của Trại Con Lai, Lou Ellen tự lẩm bẩm với bản thân mình.

    Cô nhanh chóng quay sang báo cho những người khác để đón tiếp Rachel Sherwood.

    Các thành viên của cabin 20 không hứng thú lắm khi cái tên đó được thốt ra.

    Từ đằng xa, cô có thể quan sát rõ ràng em gái cùng mẹ của cô.

    Em ấy vẫn như thế, với dáng vẻ mang đậm chất lãng mạn của một cô gái lai Pháp, nhưng cũng mạnh mẽ như một vị pháp sư người Anh.

    Cô không biết nên cảm thấy thế nào khi nhìn thấy Rachel.

    Em ấy là một trong những người em gái cô rất yêu quý từ những ngày đầu bước chân vào cabin 20, và cô bé này đã hi sinh quá nhiều rồi.

    Nhưng, cái thứ sát khí này, cái mùi tanh của máu tràn ngập trong luồng ma thuật của cô bé... thật đáng sợ.

    Cô bé rất xinh đẹp, một vẻ đẹp trời phú đến nỗi vào ngày đầu tiên bước chân vào Trại Con Lai, họ từng chắc mẩm rằng cô bé là con Aphrodite.

    Một thời gian sau, Lou Ellen, cũng như những người khác, hiểu được rằng - đằng sau vẻ đẹp đó lại là một góc khuất, một vùng tối trong cô bé mà chính định mệnh đã bắt buộc cô bé phải trở nên như vậy.

    Cô bé không có quyền lựa chọn.

    Cô bé tiến vào trong Trại Con Lai với ánh mắt dè chừng của các anh chị em.

    ***

    Hắn đi bộ trên con phố chật hẹp với một tốc độ như thể hắn chỉ đang lướt qua mọi thứ.

    Gương mặt của hắn tối sầm mệt mỏi, nhưng trái lại với đó lại là những cơ bắp đang căng ra thể hiện rằng hắn sẵn sàng đánh nhau bất kì lúc nào.

    Hắn dừng lại trước một căn nhà cũ kĩ.

    Đó là một căn hộ bé xíu nằm ở trung tâm thành phố tráng lệ này.

    Cửa ra vào được làm bằng một thứ gỗ quý hiếm đắt tiền, hiện tại đang bị phong tỏa bằng các lệnh cấm lại gần của cảnh sát.

    Phía bên phải cánh cửa là một cây đuốc đã tắt và dường như không được sử dụng từ rất lâu rồi.

    Hắn thoáng một chút thất vọng khi nhận ra sự thật đó.

    Nhưng rồi hắn vẫn sử dụng pháp thuật của mình để vào bên trong ngôi nhà.

    Đúng như hắn dự đoán, căn nhà nhìn sơ qua có vẻ bé nhỏ và tách biệt này bên trong thực chất lại là một căn biệt thự.

    Tuy điện đóm đã bị cắt, nhưng những hành lang dài hun hút thỉnh thoảng xuất hiện một vài cánh cửa dẫn tới các phòng khác nhau vẫn hiện ra trước mắt hắn rất rõ ràng.

    Hắn rảo bước qua từng căn phòng một mà không mấy lưu tâm.

    Từng tế bào pháp thuật và giác quan của hắn đang được sử dụng một cách tối đa để tìm kiếm cái mùi quen thuộc đó.

    Khứu giác của hắn bỗng nhiên bắt được một mùi thật quen..

    Hắn đẩy cửa vào một căn phòng tầng 2.

    Đó là căn phòng được phong tỏa bằng nhiều thứ ruy băng "Caution" vô dụng – hắn chỉ cần tập trung ma thuật vào tay và vặn nhẹ núm cửa.

    Một khung cảnh lộn xộn đập ngay vào mắt hắn.

    Mùi gỗ ám vào tường và những thứ đổ bể trong phòng xộc vào mũi khiến hắn hơi choáng tới mức phải lùi lại trong giây lát.

    Đôi mắt của hắn ráo hoảnh khắp căn phòng và đầu hắn suy tính thật nhanh.

    Sau một hồi, hắn hít sâu làm một lượng lớn mùi gỗ cháy chui vào trong buồng phổi, và rồi hắn kết luận rằng, hắn sẽ phải rất vất vả để giết được con bé đó.

    Hắn cười phá lên một cách khoái trá, không để ý rằng cảnh sát đang đi tuần đang dần ập vào trong căn nhà vì phát hiện dấu hiệu đột nhập.

    Nhưng họ, những con người động vào hắn, thật là đáng thương.
     
    Paper Cup (Crossover Percy Jackson And Harry Potter)
    IV


    Trên đời này, có những thứ gọi là pháp thuật.

    Và đồng thời, cũng có những thứ được sinh ra để tạo ra pháp thuật.

    Định mệnh đã tạo ra nữ thần Hecate để làm việc đó.

    Vào thuở xa xưa, con nguời chỉ là những sinh vật tầm thường, sống và làm những việc tầm thường.

    Cao hơn bậc con nguời, chúng ta có Á thần - những đứa con nửa nguời nửa thần thánh.

    Nguời ta thường cho là vậy, nhưng có lẽ họ đã bỏ quên những phù thuỷ, hoặc họ không muốn tin vào sự thật rằng một thần nhỏ như Hecate lại có thể tạo ra một cộng đồng lớn như vậy.

    Những phù thuỷ đầu tiên là những nguời phàm được Hecate ban phát cho chân khí của bà.

    Thật ra, cái mà Á thần và thần thánh hơn con nguời đó là bên trong cơ thể họ, tồn tại những chân khí khác nhau tạo ra sức mạnh khác nhau.

    Ví dụ, thần Zeus là thần của sấm sét, của bầu trời, chân khí trong nguời của Zeus được định để kiểm soát những thứ đó.

    Sang đến những Á thần con Zeus, thứ chân khí đó chia đôi cơ thể kết hợp cùng với chân khí bình thường của nguời phàm, tạo ra Á thần.

    Đừng hỏi tại sao vô số những thần khác cũng là con Zeus nhưng họ lại đại diện cho những thứ khác nhau - có thể đặt giả thiết vì họ là những thế hệ đầu tiên, nên để mọi thứ được cân bằng, cần phải ban phát rộng đủ các thứ cho các thần, nên ba Nữ thần Mệnh đã để cơ thể những thần thế hệ 2 như Artemis, Apollo, Ares, Hephaestus,..

    được mang tinh hoa của những lĩnh vực khác nhau.

    Thần thoại rất khó để suy đoán.

    Nhưng chuyện của Hecate thì khác.

    Bà đã tạo ra một nhóm phù thuỷ đầu tiên bằng cách trộn vào trong chân khí nguời thường của họ loại chân khí đặc biệt có khả năng điều khiển ma thuật.

    Mặc dù họ không phải con bà, nhưng họ là những Á thần đầu tiên thuộc về Hecate, vì trong cơ thể họ mang tinh hoa của một vị thần.

    Trải qua hàng ngàn năm, bao nhiêu thời kì nguy hiểm của phù thuỷ đã qua, thứ tinh hoa của Hecate đuợc truyền từ đời này đến đời khác, tuy đã yếu đi phần nào nhưng bằng một cách kì diệu nào đó - pháp thuật đã in dấu vào trong cơ thể hậu duệ hàng trăm, hàng ngàn đời của nhóm pháp sư nguyên thủy.

    Tuy vậy, cũng có những thế hệ mà pháp thuật không thể ăn nhập với cơ thể, hoặc chân khí bị át đi bởi luồng chân khí nguời phàm quá mạnh mẽ, sẽ sinh ra những hậu duệ của phù thuỷ nhưng không biết làm phép, ta gọi đó là Á Phù Thuỷ.

    Có lẽ, Hecate là vị thần đầu tiên và duy nhất tạo ra một cộng đồng mạnh mẽ và cổ xưa đến như vậy, mặc dù không phải pháp sư nào cũng biết được về nguồn gốc ma thuật của mình.

    Cũng không thể trách được, bởi vì ngay khi các vị thần đỉnh Olympus nhận ra rằng Hecate đã tạo ra một giống loài mạnh mẽ như vậy, họ đã vô cùng phẫn nộ và lo lắng.

    Họ ngay lập tức triệu tập Hecate, bắt bà thề trên dòng sông Styx rằng bà không hề có dây mơ rễ má gì với phù thủy, và các phù thuỷ pháp sư cũng không cần phải thờ cúng, phục tùng bà: Phù thuỷ sẽ là một giống loài hoàn toàn riêng biệt, các vị thần không có quyền can thiệp vào họ.

    Hecate rất bực bội, nhưng vì bà không còn lựa chọn khác, nên bà đã thề trên dòng sông Styx.

    Lời thề đó mạnh mẽ đến nỗi ngay cả đến thời hiện đại ngày nay - khi trận chiến Titan lần thứ Hai bắt đầu, bà cũng không có quyền được kêu gọi sự giúp sức cho phe Titan từ phía các phù thủy.

    Hecate đã bị lãng quên hoàn toàn, và câu hỏi "Pháp thuật đến từ đâu?" mãi là một bí ẩn đối với phù thủy.

    Nhưng, thật ra ngay cả đến Hecate cũng không ước lượng được về chính sức mạnh của mình.

    Bà không ngờ được về hậu quả khi có con với một phù thủy.

    Jake Sauller và Rachel Sherwood chính là hai ví dụ điển hình nhất.

    Romulus Sauller là một pháp sư đại tài.

    Tốt nghiệp Hogwarts năm 17 tuổi cùng với rất nhiều thành tích và chứng chỉ Pháp Thuật Tận Sức.

    ông đã nhanh chóng có một chân quan trọng trong Bộ Pháp Thuật.

    Tuy dòng họ Sauller không thuộc 28 dòng thuần chủng kinh điển trong giới phù thủy, nhưng cũng chiếm một góc không nhỏ về bề dày lịch sử: dòng Sauller đã bị quên lãng vì quyền năng pháp thuật bị tước bỏ khỏi rất nhiều thế hệ.

    Cho đến khi Romulus được sinh ra.

    Romulus đã gặp cô gái mà ông dành trọn trái tim trong một chuyến công tác cho Bộ Pháp Thuật.

    Chuyện gì đến cũng sẽ đến, nhưng nguời phụ nữ đó đơn giản là bỏ ông đi, để lại đứa con mà ông không thể lường được sức mạnh.

    Hecate cũng vậy.

    Bà không biết rằng có con với một phù thuỷ sẽ khiến luồng chân khí trong cơ thể đứa trẻ được sinh ra vốn đã có tinh hoa của bà từ ngàn năm trước, kết hợp với sức mạnh nguyên thuỷ, sẽ tạo ra một pháp thuật vượt qua giới hạn của bất kì pháp thuật nào từng tồn tại.

    Thậm chí, nếu chỉ xét về mặt pháp thuật, pháp thuật của đứa trẻ có thể sẽ có lúc đạt tới cực đỉnh là ngang với mẹ nó - Hecate.

    Nhưng, các vị thần trên đỉnh Olympus không phải là những nguời rộng lượng gì.

    Biết được về sự thật ấy, đích thân Zeus đã giáng một lời nguyền lên những Á thần con Hecate rằng: khi một phù thuỷ thần được sinh ra,nếu đứa trẻ đó không chịu chết, khi lớn lên hoặc là sẽ cứu rỗi nhân loại, hai là sẽ huỷ diệt hết những hậu duệ của Hecate, bao gồm cả Thần, quái vật, lẫn Á thần.

    Cậu bé Jake đã thể hiện một pháp thuật vô cùng đầy đủ từ khi mới được vài tuần tuổi, trong khi thường thì các phù thuỷ phải đến 7 tuổi, sức mạnh mới được bộc lộ rõ ràng.

    Khi cậu bé 7 tuổi, pháp thuật đã quá mạnh mẽ, có thể ngang bằng với pháp thuật của nguời cha pháp sư của mình và tất nhiên cơ thể phàm trần của cậu không thể chịu nổi nguồn sinh khí cổ xưa ấy nữa.

    Tuy vậy, Zeus vẫn để lại một cửa sống cho những phù thuỷ thần.

    Cậu sẽ phải chọn giữa 2 con đường, một là chịu chết, hai là giết chính cha ruột của mình để đạt được một giới hạn chịu đựng mới.

    Cậu ta đã chọn con đường thứ hai, trong một ngày pháp thuật bùng nổ khỏi cơ thể và cậu không thể chịu được cơn đau.

    Trước Jake, cũng có những nguời khác, nhưng họ đơn giản là chấp nhận chết vì không muốn giết nguời để linh hồn được vẹn toàn, hoặc họ đã chết yểu chỉ khi mới được mấy ngày tuổi, và giả như họ không đủ sức mạnh để làm chuyện ác độc đó.

    Jake Sauller đã có được một giới hạn mới trong cơ thể, có thể chịu được luồng pháp thuật ngang ngửa Hecate.

    Nhưng bù lại, cậu ta lại bị nguyền sẽ hình thành một con quái vật ngay trong cậu.

    Và đó không ai khác, chính là Jack the Ripper, đệ II.

    Nói chung, những phù thuỷ thần là những đứa trẻ bị nguyền rủa.

    Nhưng Rachel Sherwood lại là một cô gái đặc biệt.

    Và tất nhiên, cô không hề giống Jake Sauller.

    Cabin 20 chìm trong mùi gỗ cháy nhè nhẹ làm cô chợt thắc mắc, nếu cô ở đây lâu thêm một chút nữa liệu mùi gỗ có nồng hơn không, như những gì xảy ra ở căn nhà ở Paris của cô.

    Cô đặt cái va li nhỏ của mình dựa vào bức tường cạnh chiếc giường riêng biệt được đặt trong góc cabin 20 và ngoái lại, bắt gặp ánh mắt của Lou Ellen.

    Từ khi lời tiên tri về cabin 20 được Oracle Rachel Dare tiết lộ nội bộ, dường như cabin 20 lúc nào cũng chìm trong u sầu và lo âu, luồng pháp thuật của mọi người cũng mạnh hơn, nhưng lại nguy hiểm và đau buồn hơn.

    Đôi mắt ảm đạm của Ellen bắt được ánh mắt mệt mỏi của cô, nhưng chị vẫn nói bằng một giọng mạnh mẽ:

    "Những nguời anh chị em ở Trại Jupiter đang trên đường đến đây."

    "Jake cũng vậy."

    - Rachel đáp.

    Cô sớm biết rằng Jake sẽ đoán ra cô đã đến Trại.

    - "Em sẽ xin phép Chiron về nhiệm vụ và rời đi sớm.

    Đây là chuyện riêng của con cái Hecate, để cho cabin khác biết không hay."

    "Ừm."

    - Lou Ellen nuốt nước bọt một cách khó khăn.

    Một khoảng trống vô hình giữa hai nguời biến không khí xung quanh thật nặng nề.

    Sau vài phút im lặng, Rachel cúi xuống vừa phủi bụi chiếc giường, vừa nói:

    "Chị nhất định phải sống."

    "Em cũng vậ..."

    "Hãy thề trên dòng sông Styx rằng chị sẽ nghe theo mọi lời em nói, kể cả khi em nói rằng chị hãy tự trốn thoát để em hi sinh trong trận chiến ấy."

    "Rachel.."

    - Ellen hơi một thoáng bất ngờ, nhưng rồi lại lấy lại sự điềm tĩnh - "Nghe này, chúng ta sẽ cùng chiến đấu, em sẽ không phải chết.

    Jack the Ripper không phải đối thủ của một phù thuỷ thần và một đội toàn những đứa con Hecate!"

    "Chị không biết Jake mạnh thế nào đâu."

    - Rachel lắc đầu, làm những lọn tóc bay nhè nhẹ.

    - "Hắn ta đã trở nên vô cùng mạnh mẽ kể từ ngày hắn giết cha hắn để nuôi dưỡng con quái vật Jack the Ripper, và sức mạnh đó càng ngày càng to lớn hơn."

    "Nhưng mà em cũng đã giết..."

    - Lou Ellen toan cãi, nhưng chị bụm miệng lại khi nhận ra mình đã sai lầm vì gương mặt Rachel tối sầm lại.

    - "Chị xin lỗi, chị không muốn gợi lại chuyện không hay."

    "Ổn thôi, Lou."

    - Cô hơi nhăn mặt trong một thoáng chốc, nhưng ngay lập tức lấy lại gương mặt vô cảm thường ngày.

    Rachel Sherwood là một phù thuỷ thần đặc biệt.

    Cô đã sống sót an toàn sau cơn bùng nổ pháp thuật vào năm 7 tuổi mà không cần phải giết chính cha đẻ của mình, không ai hiểu lí do tại sao.

    Tuy vậy, thế có nghĩa là con quái vật ma thuật trong nguời cô không thể được đánh thức; mà nó không được đánh thức, tức sức mạnh của cô không thể ngang với Jake Sauller cùng Jack the Ripper.

    "Con được sinh ra để đối chọi với Jake Sauller.

    Ta không thể tỏ ra thiên vị một trong hai đứa, nhưng rõ ràng Jake đã quá lấn sâu vào tham vọng của chính nó..

    Con phải mạnh bằng nó, mạnh ngang nó, và cùng với sự giúp đỡ từ các Á thần con ta.."

    Giọng của nữ thần Hecate lại vang vọng trong đầu cô.

    Cô nghe thấy tiếng chân Lou Ellen ra khỏi cửa cabin vọng lại từ đằng sau lưng mình.

    Chân khí sôi sục trong người cô, và bằng một chút pháp thuật bộc phát từ dòng pháp sư của mình, cô điều khiển cho cánh cửa bằng gỗ của cabin 20 đóng sập lại.

    "Ellen, hãy thề trên dòng sông Styx rằng chị sẽ nghe theo mọi lời chỉ huy của em để sống sót.

    Nếu không, em sẽ giết chị."
     
    Paper Cup (Crossover Percy Jackson And Harry Potter)
    V


    Vào ngày định mệnh ấy

    Pháp thuật sẽ đổ máu

    Lựa chọn chỉ có một

    Dưới trận chiến của hai luồng pháp thuật nguyên thủy.

    Một cơn gió sượt qua mái tóc cô.

    Cô có thể ngửi thấy mùi vị của sương đêm phảng phất trong gió và nhiều mùi hương khác nhau đến từ các vị thần quyện vào cùng một lúc.

    Cô thả mình cho những chân khí nằm sâu trong cơ thể cô thoát dần ra ngoài, làm cho mùi tanh của máu cùng hòa với những mùi vị khác, cuốn theo chiều gió.

    Một cơn gió khác lại ập đến, thoang thoảng mùi tanh, nhưng rồi cái mùi đó càng ngày càng nặng hơn.

    Gió thổi gấp gáp.

    Cô cố gắng thở nông, rồi từ từ thở sâu hơn.

    Cô không muốn khứu giác của mình bị sốc mùi.

    "Sao em không xuống dưới nhà ngủ?"

    "Chị không nhận thấy sao?"

    Cô từ từ mở mắt ra, và rồi phải hối hận vì một màu đỏ máu choán hết tầm nhìn của cô.

    "Chị biết."

    Lou Ellen nói, cố gắng không để lộ sự sợ hãi trong giọng mình.

    Chị cố gắng đứng vứng trên mái nhà của cabin 20, nhưng thứ mùi tanh tưởi này làm đầu óc chị bị choáng váng.

    Chị ngồi phịch xuống bên cạnh Rachel.

    "Chúng ta phải đi thôi." – Rachel gằn giọng, thả thêm ma thuật vào trong không khí để ngăn cơn gió chứa đầy mùi tanh kinh khủng kia.

    Tuy ma thuật của cô cũng là mùi máu, nhưng cô vẫn cố gắng giữ được một chút hương gỗ cháy.

    Hắn ta thì không thể, cô biết thế, vì thứ chân khí trong người hắn đã bị hắn sử dụng để nhúng máu quá nhiều.

    "Chị sẽ đánh thức bọn nhỏ." – Ellen tự tạo ra một màn sương mù nhè nhẹ xung quanh để che chắn cho buồng phổi tội nghiệp.

    "Chúng dậy rồi."

    "Sao em biết?"

    "Mùi của hắn quá mạnh, kể cả những đứa nhỏ nhất, chưa có khả năng ngửi thấy ma thuật cũng bị khó chịu vì cái thứ chân khí kinh tởm đó."

    Rachel nói, nhưng rồi hối hận khi cô chợt nhớ lại rằng, hắn đâu khác cô là mấy.

    "Hắn sẽ kéo theo những quái vật tồi tệ nhất, những người con khác của Hecate." – Tim cô thắt lại khi nghĩ đến những cái tên, những người "anh chị em" cùng mẹ đáng sợ - "Chúng ta phải ra khỏi Trại ngay bây giờ.

    Em sẽ đi ngăn không cho chúng vào đến Trại.

    Chị hãy triệu tập đầy đủ những người anh chị em của cabin 20 và các con thần Trivia bên La Mã, và đưa họ ra khỏi Trại trong yên lặng, đừng gây bất kì sự chú ý nào, dùng Màn Sương Mù càng tốt.

    Em sẽ đi trước."

    Nói rồi, cô tạo ra một Màn Sương Mù mờ màu đỏ bao quanh cơ thể, và nhảy thẳng từ nóc nhà xuống đất.

    Cô lướt cùng màn sương ấy về phía cổng Trại, đôi mắt cay xè vì chân khí độc của Jack the Ripper.

    ***

    Hắn hứa..

    Hắn đã hứa...

    Jake Sauller tỉnh dậy trong một căn nhà gỗ.

    Đôi mắt hắn nhức và mệt mỏi; toàn bộ tế bào trong người hắn căng lại và đau buốt.

    Hắn có cảm giác như vừa tỉnh dậy sau một cơn mộng triền miên.

    Qua khóe mắt, hắn cố gắng nhìn xung quanh căn phòng.

    Đó là một căn phòng gỗ nhỏ và trống trải, hoàn toàn không có một đồ đạc gì.

    Trống rỗng.

    Tuy vậy, trước mặt hắn có 3 cánh cửa gỗ khác, trên mỗi cánh cửa treo một ngọn đuốc giống hệt nhau.

    Cả 3 cánh cửa đều bị khóa lại bằng một cái ổ khóa cứng cáp được khắc hình cây đuốc.

    "Dậy rồi sao?"

    Một giọng nói vang lên đằng sau hắn.

    Hắn quay ngoắt lại và thấy chính hắn, trong một chiếc áo chùng phù thủy màu đen.

    Theo bản năng, hắn hét lên một tiếng và lùi lại đằng sau.

    "Ngươi là ai?!"

    Đôi mắt lòng trắng của kẻ kia sáng rực lên.

    "Ta là ngươi.

    Ngươi là ta.

    Chính ngươi đã đánh thức ta cách đây không lâu.

    Không nhớ sao, cậu bé?"

    "KHÔNG!"

    Hắn gào lên.

    Trong cơn hoảng loạn và giận giữ, hắn triệu tập một luồng pháp thuật lớn vào tay phải.

    Màn Sương Mù của hắn có một màu trắng đục, nhanh chóng bao vây lấy kẻ kia.

    Hắn nhếch mép cười đắc thắng, vì Màn Sương của hắn nổi tiếng là vô cùng mạnh.

    Nhưng kẻ kia vẫn chỉ đứng yên đó.

    Y bĩu môi:

    "Tiếc quá, Sauller.

    Cậu đã yếu đi nhiều rồi.."

    Bằng một cái phẩy tay, y làm tan biến Màn Sương một cách dễ dàng như lấy cây kẹo từ đứa trẻ.

    "Khoan đã." – Hắn nhăn mặt.

    Hắn cố tình để rò rỉ một chút pháp thuật ra khỏi người để tự bao bọc lấy bản thân, đề phòng bị tấn công bất ngờ.

    Hắn không thể coi thường kẻ này. – "Ngươi là.."

    "Jack the Ripper đệ II.

    Người bạn thuở nhỏ của ngươi đây, ngươi không nhớ sao?"

    Y nhe răng cười một cách quái dị.

    Thời thơ ấu của Jake từng là một thời kì đen tối.

    Hầu hết những đứa con của Hecate đều không có một cuộc sống dễ dàng gì.

    Hecate là một nữ thần đồng trinh, vậy nên những đứa con của bà được sinh ra từ pháp thuật của bà khi bà thật lòng yêu ai đó.

    Tuy nhiên, trong những trường hợp mà người bà yêu không biết rằng bà là một nữ thần, người ta sẽ cho rằng đứa con của bà là một trò bịp.

    Từ đó, tất nhiên đứa trẻ ấy sẽ bị ghẻ lạnh và hành hạ.

    Có những đêm, Jake nằm trong căn gác xép gỗ tối tăm và ẩm thấp, hai dòng nước mắt chảy dài từ hai hốc mắt sưng mọng.

    Hắn không dám ra khỏi căn gác đó vì ông bà Muggle của hắn hắn lại lùng sục khắp nhà để tìm hắn.

    Ông bà sẽ đánh hắn, hay bắt bố hắn hành hạ hắn bằng pháp thuật, hắn cũng không chắc.

    Đó không phải là đêm duy nhất hắn phải lẩn vào bóng tối để trốn tránh.

    Tuy nhiên, vào ngày hôm đó, vào ngày hắn sinh nhật 6 tuổi, có thứ gì đó rất lạ xảy ra..

    Trước đây, bên tai hắn thường vang những giọng nói kì lạ, thì thầm bằng một âm lượng cực kì nhỏ đến nỗi hắn thường không nghe ra và chẳng để tâm.

    Bố hắn nói rằng hắn bị ảo giác.

    Hắn vẫn còn nhỏ, tất nhiên sẽ nghe theo lời bố.

    Nhưng, càng lớn, giọng nói ấy càng to hơn và tác động đến hắn hơn, thay vì nói những câu vô nghĩa, dần dần giọng nói ấy nói những điều thật dễ hiểu..

    Có một lần, hắn bị vài đứa trẻ con hàng xóm trêu chọc là đồ vô dụng, đồ Máu Bùn, giọng nói ấy đã thì thầm bảo hắn hãy tấn công đứa trẻ ấy.

    Hắn đã làm theo, và kết quả đứa trẻ kia phải nằm viện cả tháng trời.

    Một lần khác, hắn đã nói chuyện với giọng nói đó khi nó nói những thứ dễ hiểu.

    Bố hắn nghe được, và mặt ông tái mét lại.

    Ông lẩm bẩm những thứ nghe như: "Hi Lạp...", và rồi vào một cơn cuỗng trí, ông suýt nữa bắt hắn uống một thứ Độc Dược nào đó của ông...

    Nhưng đêm hôm đó, giọng nói như thể trở nên hoàn toàn tỉnh táo.

    Nó không còn mơ hồ nữa, mà giống như một cái kim chỉ nan cho hắn..

    Nó bắt đầu tiêm nhiễm vào đầu hắn những ý tưởng...

    Cậu xứng đáng với nhiều thứ hơn, Sauller.

    Hãy giải thoát cho ta, cậu sẽ thoát khỏi sự đày ải.

    Đừng tin vào bố cậu.

    Bố cậu chỉ là một tay tầm thường về phe người mẹ đã bỏ mặc cậu.

    Hãy giải thoát cho ta...

    Hứa đi, bạn tôi, hứa đi, rồi chúng ta sẽ cùng mạnh..

    Tôi là Jack the Ripper đệ II.

    Chúng ta sẽ cùng kế thừa Jack the Ripper nguyên thủy...

    "Jake à, cậu đã thực hiện được một nửa lời hứa khi giải thoát cho ta rồi." – Đôi mắt của Jack the Ripper lại sáng rực lên trong không gian mờ ảo của căn phòng. – "Ta cần cậu giúp ta trong trận chiến định mệnh.. hãy đưa ta đầy đủ chân khí của cậu.."

    "KHÔNG!

    KHÔNG BAO GIỜ!" – Mồ hôi lạnh toát ra từ gáy Jake.

    Một loạt những hình ảnh về Trại Con Lai, về những người anh chị em ở cabin 20 mà hắn chưa từng gặp mặt bỗng hiện ra trong đầu hắn như thể nó chỉ là một kí ức cũ bị trôi nhòa.

    Chẳng lẽ đó chính là những kiến thức của Jack the Ripper trong thời gian y chiếm hữu cơ thể hắn...

    "Ngươi không muốn hợp tác ư?" – Khóe môi của Jack the Ripper cong lên.

    Y trông giống hệt hắn với mái tóc xoăn bù xù, thân hình gầy và cao, nhưng nước da của y mang một màu nhạt lạnh như ma cà rồng.

    Tuy hắn đã điều khiển cho rất nhiều tinh hoa pháp thuật bảo vệ xung quanh, nhưng hắn vẫn không thể coi thường Jack.

    Bởi vì, Jack chính là hiện thân của tinh hoa pháp thuật cổ xưa nhất của Hecate.

    Thân hình của y sáng chói lên trong lúc Jake nhanh chóng quay người lại để chạy về phía cánh cửa.

    Jack the Ripper đã cao tay hơn, y tóm được cổ áo của Jake ngay trước lúc hắn chuẩn bị chạm tới ổ khóa cửa.

    Y dẹp tan những lớp chắn bảo vệ mà Jake tự tạo cho mình, rồi từ từ rút pháp thuật ra khỏi người hắn..

    ***

    "JACK THE RIPPER!"

    Hắn bất chợt phải mở mắt ra khi nghe thấy giọng nói của con bé đó.

    Một đội quân đầy những sinh vật độc ác có liên quan đến nữ thần Hecate đi theo sau hắn đều khựng lại trước vầng hào quang của con bé.

    Màn Sương Mù màu đỏ.

    Hắn cười khanh khách một cách thích thú.

    "Ngươi đã kích hoạt được con quái vật của chính mình rồi sao, Rachel Sherwood?" – Hắn nhe răng cười một cách không thân thiện cho lắm. – "Tên cô ấy là gì vậy?"

    Đôi mắt của Rachel lóe một ánh đỏ.

    "Chúng ta là một, Jack the Ripper.

    Ta đã học từ sai lầm của ngươi." – Cô gằn từng chữ. – "Cơ thể của ta là của ta.

    Không một sức mạnh siêu nhiên nào có thể lấy nó từ ta."

    "Chúng ta vẫn chưa biết ai mới là bên sai lầm mà." – Hắn nhún vai.

    Màn Sương Mù màu đỏ của cô trở nên dày đặc hơn, tạo thành một cuộn khói lượn sóng từ người cô lên khoảng không trên trời.

    Màn Sương Mù bao phủ lấy thân thể cô, những tinh hoa pháp thuật chạy rần rần trong từng mạch máu khiến cô trông thật mạnh mẽ.

    Lou Ellen cùng những người con của Hecate và Trivia nhanh chóng chạy đến đằng sau cô.

    Họ đang ở một nơi không quá xa Trại Con Lai, nhưng cũng đủ để cho những người trong Trại không biết chuyện gì đang xảy ra.

    "Ta không sai, Jack.

    Ta ở đây để chứng minh điều đó.

    Bọn ta ở đây để chứng minh điều đó."

    Đôi mắt nâu nhạt màu của cô đột ngột chuyển đỏ, lóe lên, hòa cùng màu với màu của Màn Sương Mù đặc biệt của cô.

    Những Á thần đồng loạt triệu tập những chân khí mạnh nhất trong cơ thể.

    Họ xông vào phía đội quân quái vật của Jack the Ripper.
     
    Back
    Top Dưới