Ngôn Tình Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 20: 20: Chịu Phạt H


Anh bế cô lại giường đặt cô xuống đè cô dưới thân sau đó bỏ áo vest ngoài nới lỏng cà vạt.

Y Nguyệt nhìn thấy một loạt hành động của anh bất giác nuốt nước bọt.
"Anh...anh bình tĩnh."
"Anh đang rất bình tĩnh."
Hàn Dương đưa tay định tháo nút áo cô thì bị cảng lại.
"Em chưa tắm."
"Vậy đi anh tắm cho em."
Y Nguyệt chưa kịp tiêu hoá câu nói của anh thì bị bế vào phòng tắm.

Hàn Dương bế cô vào phòng tắm cẩn thận khoá cửa sau đó mở nước xả lên người cô.

Y Nguyệt bị lạnh bất giác sát vào gần anh.
"Em như vậy là câu dẫn anh à."
"Không...có."
Hàn Dương nhìn Y Nguyệt ánh mắt bắt đầu mơ hồ dần yết hầu anh bắt đầu di chuyển lên xuống cổ họng khô dần.

Tiểu Dương phía dưới cũng bắt đầu ngóc đầu lên rồi hết nhịn nổi anh cuối xuống hôn lấy môi cô.
"Ưmm...."
Anh vừa hôn tay vừa cởi áo của cô ra, rất nhanh đồ hai người đã nằm một cách đáng thương dưới đất.

Y Nguyệt bị anh hôn đến lúc cô sắp không thở được anh mới buông cô ra, Y Nguyệt cố hết sức để thở bình thường lại.
"Em phải thở chứ sau lại nín."
"Em...anh ức h**p người quá đáng."
"Vậy sao."
Anh nỡ nụ cười nham hiểm nhìn cô sau đó lại hôn lên cổ của cô di chuyển dần xuống đôi bông gòn nhấp nhô sau đó ngậm lấy nhũ h0a của cô.

Tay thì di chuyển tiếp xuống dưới phía dưới của cô.
"Em ướt hết rồi nè."
"Ưmm...anh...anh đừng nói nữa."
Anh sau đó đặt ngồi lên thành bồn rửa tay.

Sau đó dang rộng hai chân cô rồi cuối người hôn vào chỗ đó của cô.
"Ư...anh...!đừng bẩn lắm."
"Không bẩn."
Hàn Dương sau đó ngước lên nhìn cô ánh mắt anh lúc này hoàn toàn bị d*c vọng bao phủ rồi.
"Anh vào được không nhịn hết nổi rồi."
Y Nguyệt không đáp anh chỉ khẽ gật đầu.

Anh được sự cho phép của cô không do dự kéo cô đứng lên sau đó xoay người cô lại rồi nhẹ nhàng cho cậu bé của mình vào trong cô.

Y Nguyệt bị vào đột ngột không nhịn được mà phát thành tiếng.
"Ưm....anh...!chuyển động đi."
"Em gấp vậy làm gì."
"Nhanh...nhanh đi mà em không chịu nổi."
Hàn Dương sau đó nắm lấy eo cô bắt đầu di chuyển Y Nguyệt lúc này bị d*c vọng chiếm lấy hoàn toàn phối hợp với anh.
"Ưmm...nhanh lên..."
"Nói yêu anh."
"Em...yêu...anh..."
Cô khó khăn nói ra từng chữ một.

Hàn Dương thỏa mãn bắt đầu chuyển động nhanh hơn.
"Aaaa...nhanh...!sướng..."
"Hay em tự động đi."
Anh để cô ngồi trên mình để cô tự động, Y Nguyệt cũng phối hợp bắt đầu tự mình động.
"Ưm...."
"Em...nhanh một chút."

"Em...!mệt.."
"Vậy để anh."
Anh bắt đầu động lúc này cô cũng thấm mệt nên đành dựa vào anh.

Không biết qua bao lâu cô mệt mỏi nằm trên người anh.
"Em...em sắp ra..."
"Anh cũng vậy chờ anh.."
Hai người sau đó cùng gầm lên một tiếng rồi anh phóng một dòng tinh hoa vào trong cô.

Y Nguyệt mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Hàn Dương bế cô lại bồn tắm đặt cô trên thân rồi xả nước ấm nóng lên hai người.
"Y Nguyệt em yêu anh không."
"Có."
"Thật không."
"Thật anh để em ngủ đi em mệt."
"Sao giờ anh chưa mệt."
"Không được nữa em không còn sức."
"Nhưng anh còn."
"Anh...đồ động vật sống bằng nửa th*n d***."
"Ai biểu em làm anh ghen thì chịu phạt tiếp đi."
"Anh...em mệt lắm rồi tha em đi."
"Không sao em ngủ đi anh tự làm được mà."
Nói dễ nghe ghê anh cứ động vào người thì làm sao cô ngủ được chứ.

Hai người cứ thế quấn lấy nhau không biết bao lâu cuối cùng anh cũng buông tha cho cô.

Anh tắm rửa cho cô sau có mặt một bộ đồ ngủ cho cô rồi bế cô ra giường để cô nằm lên rồi cẩn thận đắp chăn cho cô.

Y Nguyệt mệt mỏi cô mặt kệ anh muốn làm gì làm giờ cô bị anh rút mòn sức rồi.
Hai người ôm nhau ngủ tiếp đến bốn giờ anh dậy thấy cô còn ngủ nên anh dậy trước rồi sau đó đi rước tiểu Bảo về nhà.

Trên đường về hai ba con còn ghé mua bánh mà cô thích ăn đem về nữa.

Y Nguyệt thì cứ vậy mà ngủ tiếp tới sáu giờ tối cô mới mệt mỏi mở mắt ra.

Nhìn thấy trời tối cô mới giật mình định xuống giường rửa mặt cho tỉnh ai dè đi được vài bước thì ngã xuống đất một cái thật đau.
Y Nguyệt bất lực ngồi trên sàn miệng còn thầm chửi anh.
"Đồ động vật sống bằng nửa th*n d***."
"Anh nghe đó nha."
Cô giật mình nhìn ra cửa anh đứng đó từ lúc nào nhìn cô như vậy không tới đỡ cô còn dựa vào cửa khoanh tay cười.
"Tại ai mà em như vầy."
"Rồi tại anh được chưa."
"Đỡ em em đi không nỗi."
Hàn Dương cười rồi sau đó tiếng tới bế cô lên một cách nhẹ nhàng rồi đi vào phòng tắm cho cô rửa mặt.
___________
Like và bình luận cho mình nha theo dõi và vote cho mình nữa.
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 21: 21: Mẹ Chồng Tới Nhà


Sau khi rửa mặt xong Y Nguyệt mới chợt nhớ ra con trai vẫn còn ở trường học.

Cô vội lay anh khuôn mặt bắt đầu trở nên lo lắng.
"Anh con trai chưa rước con trai."
Hàn Dương khẽ cười anh nhẹ đặt cô ngồi xuống rồi xoa đầu của cô.
"Khi ai đó ngủ nướng thì anh đã đi đón thằng bé về rồi."
"Em ngủ nướng tại ai chứ."
"Tại tại anh được chưa."
Y Nguyệt do cả đêm bị ai đó hành đến mức ngất đi nên bây giờ bụng cô đã bắt đầu réo rồi.

Anh thấy bộ dạng cô như vậy thì bật cười thành tiếng.
"Còn cười em đói rồi."
"Rồi rồi anh mang bữa tối lên cho em sẵn rồi nè."
Anh lại bàn cầm lên một chén súp tôm hùm rồi đi lại ngồi cạch cô múc một ít súp rồi chuẩn bị đút cho cô.
"Không cần đâu để em tự ăn."
"Để anh đút ăn hay muốn anh hôn."

Y Nguyệt nghe anh nói xong nổi cả da gà.

Tên này một khi đã hôn thì không đơn giản là hôn thôi đâu.
"Ngoan mở miệng ăn nào."
Cô bất lực đành để anh đút cho ăn.

Hai người ân ân ái ái đút cho nhau ăn mà không để ý tới con trai tiểu Bảo từ lúc nào đã đi vào phòng rồi cậu bé cứ thế đứng dựa vào cửa nhìn ba mẹ mình không nói tiếng nào.
Một hồi sau Y Nguyệt mới để ý có con trai đứng nhìn, liền giật mình chỉ cho anh.
"Sao con đứng đó mà không lên tiếng."
"Con thấy ba mẹ vui vẻ đút nhau ăn nên đâu dám."
"Tiểu tử con gan quá ha dám nói vậy hả."
"Con nói sự thật mà."
Hàn Dương nhìn hai mẹ con không dám lên tiếng, bởi anh biết bây giờ mà lên tiếng là bung nóc nhà liền thà im lặng còn hơn.
"Anh im lặng vậy à con anh đó."
"Anh mới nhận con mà chưa kịp dạy nó chút nào hết."
"Đúng là ba con ruột ha ăn nói lương lẹo như nhau."
Y Nguyệt bị hai người chọc tức đỏ mặt rồi giờ cô không đi nổi chứ cô mà đi được thì thằng bé tiểu Bảo sát định với cô.
Tiểu Bảo nhìn mẹ như vậy ba thì không dám bật nóc đành bất lực mà lui trước.

Cậu bé đi ra ngoài trước khi đi còn để cho ba một câu.
"Ba tổng tài lạnh lùng của con từ khi nào mà sợ vợ rồi vẻ lạnh lùng mất rồi."
Tiểu Bảo sau đó chuồng đi để lại Hàn Dương vẻ mặt ngơ ngác nhìn theo.
"Em nói xem tại sao anh lại để em sinh nó ra.

Đã giành mất vợ anh năm năm giờ còn ăn nói vậy đó."
"Không thấy nó giống anh sao.

Thông minh, lương lẹo."
"Còn đẹp trai nữa."

"Không không đẹp."
"Có mà anh đẹp em mới mê chứ."
"Em không thèm nha."
Hàn Dương bỏ chén súp đã ăn xong trên tay xuống.

Sau đó đè cô xuống giường nỡ nụ cười nham hiểm.
"Không thèm thật không."
"Thật...!thật."
"Em lại hư rồi phải phạt."
Anh nói rồi cuối người hôn lên môi cô.

Sau đó hôn lên tráng rồi lại l**m nhẹ lên vành tai cô nụ hôn làm người cô nóng lên trong lòng như đang có đàn kiến lửa bò bên trong.

Y Nguyệt dùng sức đẩy anh ra.
"Ưm....anh dừng lại."
"Không thích."
Anh đưa tay tháo nút áo ngủ của cô nhưng chuẩn bị đến nút thứ ba thì bên ngoài quản gia gõ cửa.
"Thiếu gia mẹ cậu tới bảo cậu và tiểu thư Y Nguyệt xuống gặp."
Hai người bên trong nghe vậy giật mình liền buông nhau ra.

Hàn Dương vội vào tắm rửa, còn cô đã tắm rồi nên đi thay đồ.

Rất nhanh sau đó anh đã tắm xong cô cũng đã thay đồ xong cô chọn một chiếc đầm cổ cao tay dài để che những dấu hôn anh để lại.

Sau đó hai người cùng nhau đi xuống nhà.
Vừa xuống đã thấy tiểu Bảo đang ngồi với một người phụ nữ trung niên trên người toàn đồ hiệu phát ra một vẻ quý phái của cái phu nhân tài phiệt.
Hàn phu nhân thấy con trai đi xuống liền nghiêm trọng mà nói với anh.
"Con trai mẹ giỏi thật có con mà không báo ba mẹ một tiếng."
"Con...con quên mất."
"Còn cô qua đây ngồi."
Hàn phu nhân vỗ vào chỗ kế bên rồi nói với cô ý muốn cô ngồi gần nói chuyện.

Hàn Dương nhìn mẹ mình như vậy liền cảm thấy không ổn còn Y Nguyệt thì trong lòng bắt đầu hoảng loạn trong những truyện mẹ chồng nàng dâu cô xem trên tivi có khi nào bây giờ sẽ đến với cô quăng cho cô xấp tiền bảo cô để con lại rồi biến đi không.

Y Nguyệt nghĩ bụng nhưng vẫn cố lấy hết cang đảm bước lại gần bà rồi ngồi xuống..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 22-23: Mẹ Chồng Chống Lưng - Lần Đầu Gặp Nhau


<b>22: Mẹ Chồng Chống Lưng</b>

<b>Trong lúc anh đang đổ mồ hôi vì sợ mẹ mình sẽ làm gì cô thì Hàn phu nhân lại nắm lấy tay Y Nguyệt.
"Con trai ta có làm gì con không."
"Dạ....dạ không có ạ."
Y Nguyệt trả lời nhưng trên mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Hàn Dương thì giật mình vì mẹ mình không la mắng hay bảo cô rời xa ngược lại còn hỏi han cô.
"Mẹ chấp nhận cô ấy phải không ạ."
"Tất nhiên con dâu mẹ tốt thế này mà.

Nó vì sự nghiệp của con năm năm trời một mình nuôi con giờ mới được hạnh phúc bên con sao mẹ có thể ngăn cản hai đứa được."
"Sao mẹ biết cô ấy vì con chứ sao con không biết."
Hàn phu nhân cười bất lực bà nhéo vào tai còn trai.
"Mẹ biết hết chỉ có ai đó cứ cắm mặt vào công việc nên không biết thôi."
"Mẹ con không có mà."
Y Nguyệt nhìn hai người im lặng không nói gì mà chỉ nở một nụ cười yêu thương thôi.

Hàn phu nhân xoay qua nắm chặt tay cô đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt cô.
"Năm năm qua con chịu khổ rồi."
"Không có đâu phu nhân là con lựa chọn như vậy không khổ."
"Sao lại là Hàn phu nhân phải gọi mẹ chứ."
"Dạ..."
"Gọi mẹ."

"Dạ mẹ."
"Ngoan lắm thằng Hàn Dương mà có ăn h**p con thì gọi cho mẹ mẹ xử nó giúp con."
Y Nguyệt nghe thì nhẹ lòng hẵn, mẹ chồng này không giống những gì cô thấy trên phim.

Hàn Dương nhìn hai người trong đầu nãy ra một ý nghĩ táo bạo.
"Mẹ công ty con sắp có chuyến đi chơi nên mẹ cho tiểu Bảo về nhà ba mẹ ở vài ngày nha."
Hàn Dương nói với mẹ mình bằng ánh mắt cầu xin, Hàn phu nhân cũng thầm hiểu đây anh là muốn bà đưa cháu đi để anh được ở bên vợ yêu của anh.

Bà bật cười gật đầu.
"Tiểu Bảo lại đây với bà nào."
"Bà nội."
"Ngoan."
Sau đó Hàn phu nhân đưa tiểu Bảo về biệt thự của bà.

Giờ nhà chỉ còn hai người Hàn Dương cũng không ngại gì nữa liền đi lại ôm phía sau cô.
"Ủa anh công ty tổ chức đi chơi hồi nào sao em không biết."
"Không biết thì giờ biết."
Hàn Dương liền lấy điện thoại ra nhấn số gọi cho trợ lý Trí.
[Em nghe nè sếp.]
[Nghe cho kĩ công ty sẽ được đi chơi vào tuần tới.

Cậu chuẩn bị đi.]

Lần này trên dưới công ty sẽ được đi biển Hawaii do là công ty lớn nên đi du lịch nước ngoài không đáng là bao cả.

Anh nói xong thì tắt máy bỏ lại trợ lý Trí ngơ ngác ở đầu dây bên kia.

Y Nguyệt nhìn Hàn Dương bất lực.
"Anh đó cứ thích hành động theo ý mình."
"Biết không hồi xưa lúc anh và em phát sinh chuyện đó anh không có say đâu."
Hàn Dương thì thầm vào tai của cô.

Y Nguyệt nghe vây liền nổi giận thì ra tên này đã tính từ trước rồi.

Cô nhéo anh vẻ mặt tức giận cô mắng anh.
"Anh giỏi lắm dám tính kế với em."
"Không tính thì sao lấy được vợ."
"Ai thèm làm vợ anh."
"Con cũng có rồi ngoài anh ra em còn cưới ai được nữa."
Đúng rồi do gia tộc anh lớn và quyền lực của anh thì nhất nước rồi nên nếu người ta biết cô có con với anh hơn nữa con cũng năm tuổi rồi thì mọi người cũng sẽ tự tránh xa cô thôi.
"Vậy em ở vậy luôn không cần cưới."
"Em gang nhỉ."
"Đụng vào em coi em méc mẹ cho xem."
"Giỏi rồi có mẹ chống lưng cái lên mặt."
"Thì sao đụng thử xem."
Hàn Dương bất lực mẹ anh vừa rời đi chưa được ba mươi phút nếu giờ cô gọi méc mẹ thì bà sẽ quay xe về đây liền.
"Em hay lắm anh tha em lần này."
Hai người sau đó ăn tối rồi đi ngủ.

Đêm trăng sáng làm căn phòng trở nên lãng mạn đến lạ trong căn phòng đó đôi nam nữ nằm trên giường ôm nhau ngủ.

Tuy trời bên ngoài có lạnh đi nữa chỉ cần ở bên người mình yêu sẽ ấm áp một đêm yên bình của hai người yêu nhau cũng cứ thế trôi qua..

<b>23: Lần Đầu Gặp Nhau
</b>

Lần đầu gặp nhau

Thời gian trôi nhanh cuối cùng cũng tới ngày đi biển với công ty. Hai người do yêu đương bí mật nên không đi chung với nhau. Cô đi xe công ty chung với những nhân viên khác còn anh đi xe của mình.

Ngồi trên xe mọi người bàn tán xôn xao do họ làm ở công ty lâu như vậy mà đây là lần đầu họ được đi chơi lâu như vậy tận một tuần cơ đã vậy công ty còn chi hết mọi chi phí. Những lần đi chơi trước chỉ có hai ngày. Mọi người bàn bạc nên ăn gì uống gì làm gì ở đó Y Nguyệt thì ngồi yên nghe mọi người nói tay thì cầm khư khư điện thoại nhắn tin với ai kia.

[Nhớ em quá đi mất.]

[Ghê quá anh mới gặp em cách đây một tiếng trước còn gì.]

[Một tiếng là lâu rồi đó.]

[Có thôi đi không.]

[Muốn gặp em quá.]

[Anh có thôi đi không.]

[Đến nơi anh sẽ trốn gặp em.]

[Được.]

[Yêu em.]

Y Nguyệt nhìn điện thoại cười thầm. Cô bạn đồng nghiệp ngồi kế bên thấy cô cười liền xoay qua khiều nhẹ vai cô trêu chọc.

"Chà Y Nguyệt sao cứ nhìn điện thoại cười hoài vậy có tình yêu à."

Anh bàn ghế trên nghe vậy quay xuống nhìn cô rồi tiếp tục hùa theo người kia chọc cô.

"Tiếc vậy sao người đẹp có chủ rồi...."

Y Nguyệt bất lực chỉ cười không đáp. Cô đồng nghiệp bên cạnh liền tiếp tục hỏi cô.

"Em và cậu ấy gặp nhau như nào."

Y Nguyệt mỉm cười nhớ lại lần đầu hai người gặp nhau.

"Em và anh ấy gặp nhau...."

Rồi cô khẽ kể lại chuyện của hai người khi lần đầu gặp nhau.

Trở về thời gian lúc vào cấp ba khi nhận lớp cô do lạ lớp nên đi nhầm đường. Đi như nào lại đi ra tận phía sân sau của trường. Khi cô đang lanh quanh tìm đường về lớp thì gặp một chú mèo. Cô thấy vậy không nghĩ nhiều liền mặc kệ mình mặc váy mà leo lên cứu chú mèo xuống. Bất cẩn làm sao đó cô lại trượt ngã từ trên cây xuống may sao lại được một chàng trai đi ngang qua vô tình đỡ được cô là anh ấy. Vẻ ngoài đẹp trai nhưng có chút lạnh lùng ít nói. Hai người bốn mắt nhìn nhau phút chốc trái tim cô bị anh làm cho rung lên một nhịp. Nhưng ai kia chỉ lạnh lùng mà nói với cô.

"Cậu định để tôi bế đến bao giờ."

"À xin lỗi..."

Anh đặt cô xuống. Y Nguyệt liên tục xin lỗi, anh thấy vậy gật đầu tính rời đi. Thì bị Y Nguyệt níu lấy. Cô nắm lấy tay áo anh làm anh giật mình xoay lại.

"Xin lỗi cậu có thể chỉ đường cho tôi được không tôi không biết đường."

"Cậu học lớp nào."

"Lớp 10A cậu có thể chỉ đường cho tôi không.". truyện đam mỹ

"Đi theo tôi."

"Cảm ơn cậu."

Anh dẫn cô vào lớp cô sau đó chọn một chỗ để ngồi. Anh cũng đi tới chỗ cạnh cô ngồi xuống. Thấy cô nhìn mình ngạc nhiên anh chỉ dững dưng mà đáp cô.

"Tôi cũng học lớp này."

"À..."

Và cứ như vậy hai người đã là bạn cùng bàn với nhau tận ba năm cấp và cả hai năm đại học. Quan hệ cũng tốt lên như dần theo thời gian và giờ hai người thành người yêu.

Cô đồng nghiệp nghe từ nãy giờ không khỏi cảm thán câu chuyện của hai người. Đây không phải là mối tình đầu thanh xuân mà ai cũng ao ước sao.

"Chà ngưỡng mộ thật đó. Em và cậu ấy yêu nhau lâu rồi nhỉ."

"Dạ yêu từ lâu nhưng mà em và anh ấy vì một số chuyện bỏ lỡ nhau mười năm. Cho tới lúc em từ Mỹ về Trung Quốc hai đứa mới làm lành lại."

Cô đồng nghiệp nghe vậy ánh mắt để lộ vẻ ngạc nhiên yêu nhau như thế mà lại bỏ lỡ nhau nhiều năm như vậy, cô ấy vỗ vai cô.

"Không sao bỏ lỡ nhau nhiều năm giờ được bên nhau đó là ông trời thử thách hai người bây giờ hãy trân trọng đối phương đừng xa nhau là được."

"Dạ em sẽ trân trọng anh ấy mà."

Cô cười trả lời cô ấy, sau đó xoay người nhìn ra cửa ánh nhìn những cảnh vật bên đường hàng cây xanh cả cảnh biển trong lòng cô bỗng nhẹ nhàng những kỉ niệm lúc đi học của hai người cũng cứ vậy ùa về trong đầu cô.

Tuy là thiếu gia lại là nam thần lạnh lùng trong mắt người khác nhưng lại ấm áp khi ở với cô, hai người khi ấy cùng học cùng chơi không lo không nghĩ yên bình biết bao, dù tình có cảm với người còn lại cũng chẳng dám nói ra vì sợ mất nhau. Nhưng cô và anh đều không ngờ được tình cảm dừng lại ở năm năm đó năm năm sau lại lần nữa khơi lại trong lòng hai người hơn thế nữa họ còn có với nhau một nhóc con thông minh nữa chứ. Có phải nên nói đó là định mệnh sắp đặt không.
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 24: 24: Phòng Ở Khách Sạn


Rất nhanh mọi người đã đến được khách sạn nhưng lúc đó đã là đêm rồi.

Sau khi nhận được phòng cô chia tay đồng nghiệp rồi lê thân thể mệt mỏi do vừa có chuyến đi dài đi về phòng của mình.

Vừa quẹt thẻ mở cửa thì một cách tay to lớn kéo cô vào trong.

Cô vừa định hình lại thì nhận ra mình đang bị ép vào cửa.
"Anh...sao anh vào được."
Hàn Dương nhìn cô cười lúc sau mới chịu trả lời cô.
"Phòng em là anh sắp xếp mà nên tất nhiên vào được rồi."
"Cái đồ mưu mô này."
Anh mặc kệ cô đang nói gì anh kéo cô lại ôm vào lòng.
"Nhớ em quá đi mất."
Y Nguyệt lúc này cũng không hờn dỗi gì nữa cô đưa tay ôm lấy anh cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực rắn chắc của anh.

Rồi hai người cứ thế ôm nhau một lúc lâu sau mới chịu buông nhau ra.

Sau đó cô đi tắm còn anh ngồi trong phòng cô xử lý nốt số công việc dang dỡ của mình.
Lát sau Y Nguyệt bước ra với bộ đồ ngủ.

Hàn Dương thấy cô liền gập máy tính rồi đi lại bế cô lên đi lại giường.
"Y Nguyệt em mặc đồ ngủ trong rất đẹp."
"Vậy sao."
"Thật nhưng biết sao không.

Anh thấy em không mặc gì sẽ đẹp hơn."
"Thôi nha em vừa bay bốn tiếng ngồi xe hai tiếng đó không chiều anh được đâu."
"Nhưng anh muốn."
"Ngoan mai em bù."
"Hứa rồi đó."
Anh xuống khỏi người cô sau đó nằm xuống kéo cô lại ôm cô vào lòng.

Tay vuốt nhẹ mái tóc của cô rồi đặt lên đó một nụ hôn.
"Ngủ đi."
"Ừm."
Hai người cứ thế ôm nhau ngủ cho đến sáng hôm sau.

Cô bị tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc cô lúc này mới nhớ ra có anh nằm bên cạnh Y Nguyệt liền lay anh dậy.
"Dậy anh trốn mau."
"Hmm...gì vậy."
"Đi trốn lẹ có người kìa."
Hàn Dương đang mê ngủ bị gọi dậy không hiểu gì đành dậy đi vào phòng tắm né trước.

Y Nguyệt chỉnh lại quần áo chỉnh tề rồi ra mở cửa.
"Em làm gì lâu vậy."
Cô đồng nghiệp đợi lâu sốt ruột mà hỏi cô.

Y Nguyệt chỉ khẽ gãi đầu đáp.
"Dạ em vừa ngủ dậy nên hơi lâu ạ."
"À ra vậy."
"Chị tìm em có việc gì không ạ."
"À chị và mọi người định ăn sáng rồi đi mua sắm đồ để làm tiệc trên biển nên qua rủ em đi cùng."
"Dạ chị xuống trước lát em chuẩn bị một chút rồi xuống với mọi người."

"Được vậy chị xuống trước nha."
Cô đồng nghiệp ra tới cửa thì bỗng có nghe có tiếng động trong phòng tắm.
"Có tiếng gì vậy."
Y Nguyệt liền giật mình nhìn vào phòng tắm sau đó xua tay.
"À không có gì đâu ạ chắc em quên tắt nước thôi."
"À nhớ xuống lẹ nha mọi người chờ đó."
Cô đồng nghiệp cuối cùng cũng rời đi Y Nguyệt lúc này mới dám thở mạnh một hơi.

Cô đi lại phòng tắm gõ cửa.
"Anh..."
"Cửa không khoá."
Cô mở cửa đi vào thấy anh đang dựa vào tường khoanh tay nhìn cô.
"Tại sao mình phải giấu như vậy chứ.

Yêu anh làm em xấu hổ lắm à."
"Không có mà chỉ là em không muốn mọi người áp lực khi em là người yêu của sếp họ thôi."
"Em nói gì cũng được."
Y Nguyệt thấy Hàn Dương giận liền tiến lại chủ động ôm anh tay cô choàng qua cổ anh cô rướn người hôn anh một cái.
"Đừng giận mà hiểu cho em đi."
"Tạm tha em lần này thôi đó."
"Yêu anh.

Giờ đi ra cho em chuẩn bị đi với mọi người."
"Không anh tắm cùng em."
Hàn Dương nói rồi khoá cửa phòng tắm sau đó cởi áo ngủ cho cô rồi kéo cô ngồi vào bồn tắm.

Anh đặt cô ngồi trong lòng anh.
"Chỉ tắm thôi đó không được làm gì nha em trễ rồi."
"Được chỉ tắm thôi."
Hai người cứ thế tắm cho nhau mà tắm tận một tiếng đồng hồ.

Lát sau cô cũng chuẩn bị xong.

Trước khi đi cô còn lườm anh một cái.
"Anh làm em trễ đó.

Đồ lợi dụng."
"Sao nói vậy ánh còn chưa làm gì em."
"Chưa làm gì mà tận một tiếng."
"Không biết gì hết."
"Kệ anh em đi đây."
Cô nói rồi hôn chụt lên môi anh sau đó chạy đi mặc anh ở đó bất lực nhìn xuống tiểu Dương đang ngẩn đầu nhìn anh,anh chỉ biết cười khổ.
"Nên đi tắm nước lạnh thôi.".
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 25: 25: Tiệc Trên Biển 1


Rất nhanh Y Nguyệt đã đến được khu mua sắm cùng với mọi người.

Cô được giao nhiệm vụ đi mua ít đồ uống nên đã một mình đi đến cửa hàng nước uống trong khu mua sắm, tình cờ cô gặp hai người quen của mình là Juli và Jackson.

Juli cũng thấy cô nên đã chạy lại ôm lấy cô.
"Mình nhớ cậu quá đi."
"Mình cũng nhớ cậu."
Juli sau đó buông cô ra rồi kéo cô lại một bàn trong quán.

Jackson thấy vậy chỉ đành ở lại chờ nước rồi bưng ra cho hai người sau đó cũng ngồi xuống cùng.
"Em đến đây chơi à Y Nguyệt."
"Dạ công ty em tổ chức mà hai người cũng đến chơi ạ."
Jackson cầm ly cafe lên uống một ngụm rồi mới trả lời cô.
"Anh và Juli có công việc ở đây."
Juli lúc này mới chợt nghĩ ra điều gì đó cô quay sang hỏi anh trai.
"Anh công việc cũng xong rồi hay ở lại chơi được không em muốn chơi cùng Y Nguyệt."
Jackson thấy đó cũng là ý hay nghỉ ngơi một chút cũng tốt nên liền gật đầu đồng ý.
"Y Nguyệt có được không."
"Mình thì được nhưng sợ mọi người trong công ty sẽ bàn tán."
"Hay cậu hỏi thử tên tổng tài của cậu xem."
"Nhưng...."

"Nhanh gọi hỏi thử xem."
Y Nguyệt bất lực đành nhấc máy gọi cho anh.

Hàn Dương khi thấy vợ yêu của mình gọi liền vui vẻ nhấc máy.
[Sao vậy nhớ anh rồi à.]
[Anh à em...có chuyện muốn xin anh.]
[Em nói thử xem.]
[Em vừa gặp Juli và Jackson hai người có việc ở đây họ tình cờ gặp em ở khu mua sắm giờ hai người muốn ở lại chơi với em có được không.]
[Được chứ dù sao anh cũng sắp có hợp đồng với công ty của cậu ta coi như làm thân đối tác vậy.]
[Cảm ơn anh.]
[Còn nữa chơi với Juli thì được nhưng phải tránh xa Jackson hai mét đó.]
[Biết rồi mà em tắt đây.]
Sau khi tắt máy cô xoay qua vui vẻ nắm tay Juli Khuôn mặt hớn hở nói với cô ấy.
"Anh ấy chấp nhận rồi."
"Vậy giờ về đặt phòng khách sạn rồi đi chơi thôi."
"À mà khoang anh Jackson sắp hợp tác với công ty em hả."
Jackson dừng động tác một hồi sau đó chóng cằm tay thì khoáy khoáy ly cafe của mình nhìn cô.
"Xem ra tên kia nói với em rồi nhỉ."
"Dạ anh ấy mới nói qua điện thoại khi nãy."
"Cũng tốt dù sao thì hợp đồng này em cũng sẽ là người phụ trách."
"Em ạ..."

Y Nguyệt không giấu nổi sự ngạc nhiên của mình mà bật ra thành tiếng.

Jackson thấy vậy liền trấn an cô.
"Không em thì ai em là người tài giỏi mà không phải em phụ trách anh sẽ không hợp tác đâu."
"Nhưng mà."
"Nhưng gì tên kia cũng đồng ý rồi."
Juli lúc này nhìn hai người cứ nói liền mất kiên nhẫn cô nắm tay Y Nguyệt.
"Đừng nói nữa đi chơi."
"Chờ mình lấy nước uống đặt lúc nãy đã."
"Ừm."
Sau khi lấy nước ba người cùng tụ tập với các đồng nghiệp của cô.

Cô đồng nghiệp thấy hai người kia liền lên tiếng hỏi.
"Y Nguyệt đây là??"
"Dạ là bạn em hai người họ cũng đi chơi ở đây."
"Vậy sao vậy cùng chơi với mọi người đi."
Rồi cả đám người cùng nhau về lại khách sạn để thay đồ ra biển.

Hai người Jackson cũng đã nhận được phòng cùng khách sạn với cô.

Sau khi thấy đồ xong mọi người cùng ra biển chuẩn bị tiệc và tất nhiên cũng có xếp của bọn họ Hàn Dương.
Mọi người bày đồ mở tiệc barbecue ngoài trời.

Con trai thì nướng thịt còn con gái chỉ việc ngồi chơi.

Lần này Hàn Dương và Jackson cũng tham gia nướng thịt mà sao hai người cứ nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn vậy.
Y Nguyệt và Juli thì đi xung quanh chụp hình sau đó tắm biển cùng với các nhân viên nữ khác..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 26: 26: Tiệc Trên Biển 2


Sau khi tắm biển hả hê cô cũng bắt đầu đói bụng nên sau đó Cô rủ Juli vào ăn cùng mình.

Hai người bước tới chỗ Hàn Dương và Jackson.
"Anh em đói rồi."
Hàn Dương và Jackson nhìn cô nuông chiều sau đó không biết có hẹn gì không mà hai người cùng nhau bỏ thịt và tôm nướng vào đĩa của cô.

Juli thấy vậy liền cảm thấy bị ra rìa nhìn Jackson, Juli hờn dỗi lên tiếng.
"Ủa anh em cũng đói nè."
Jackson liền nhìn Juli rồi dùng ánh mắt ghét bỏ mà nói.
"Em lớn rồi tự lấy đi."
"Ủa anh."
Y Nguyệt nhìn hai anh em mà bất lực.

Cô lấy đồ ăn bỏ vào đĩa của Juli.
"Mình lấy cho cậu rồi ăn đi."
"Vẫn là Y Nguyệt tốt với mình nhất."
Juli yêu chiều nhìn cô sau đó ôm một tay cô.

Y Nguyệt chỉ biết cười không đáp.

Sau đó cô cũng lấy đồ ăn cho Hàn Dương và Jackson để hai người kia bớt ganh đua nhau lại.
Một hồi sau mọi người ăn no, thì đám con trai rủ nhau chơi bóng chuyền bãi biển.

Hàn Dương và Jackson tất nhiên cũng tham gia.

Thế là mọi người bắt đầu chia thành hai đội chơi, Y Nguyệt và Juli thì ngồi uống nước trái cây vừa xem.
Mọi người cùng chơi được khoảng mười lăm phút thì Hàn Dương cảm thấy nóng nên đã bỏ áo thun ra để lộ cơ bụng sáu múi body thì chuẩn không cần chỉnh khiến Y Nguyệt nhìn thấy không nhịn được mà nuốt nước miếng.

Jackson thì cũng chả thua kém cũng lột áo khoe body chẳng kém gì Hàn Dương.

Juli thấy vậy liền xoay qua Y Nguyệt.
"Nè cậu xem hai người họ không ai thua ai ha."
"Đúng đúng."
Đám con gái xung quanh quanh cũng nhìn hai người kia thèm thuồng mà la hét.

Y Nguyệt thấy đám con gái nhìn nhìn anh yêu của mình bằng ánh mắt đó nên cô bất giác thấy bực mình, và tất nhiên Juli ngồi kế bên cũng thấy.
"Chà ghen rồi à."
"Mình mà ghen gì."
"Thật không."
Juli nhìn Y Nguyệt trêu chọc.

Y Nguyệt cũng không thèm nói cãi với cô bạn của mình bởi cô biết có cãi cũng không lại Juli, nên cô chọn đứng dậy rời đi.
"Mình về phòng trước đây say nắng rồi."
Cô nói rồi bỏ đi về khách sạn mà không thèm quay đầu nhìn lại.

Hàn Dương thấy cô đi cũng dừng chơi.
"Không chơi nữa mệt rồi tôi về khách sạn nghỉ trước đây."
Mọi người cũng không nghỉ gì để anh đi sau đó chơi tiếp.

Hàn Dương đi thẳng một mạch lên phòng cô.
Y Nguyệt lúc này vừa tắm xong quấn mỗi khăn tắm đi ra.

Cô vừa ra thì giật mình vì anh cũng vừa đi vào.
"Anh không chơi nữa à."
"Không có em chơi cho ai xem."
Y Nguyệt đi lại giường ngồi xuống lau tóc.

Sau đó bình thản đáp anh.
"Có mấy cô gái đó mê anh quá trời."
Hàn Dương cười đi lại giành lấy chiếc khăn trên tay Y Nguyệt rồi lau tóc cho cô.
"Anh chỉ chơi cho em coi thôi."
"Vậy anh cởi áo làm gì."
"Cho em xem."
"Cho em hay cho mấy cô gái kia."
Hàn Dương bỏ chiếc khăn lau tóc qua một bên sau đó khụy gối trên giường rồi thuận thế đẩy cô gã xuống giường, lúc này Y Nguyệt đã ở dưới thân của anh.
"Em xem em ăn giấm rồi kìa."
"Em mới không thèm ghen."
Hàn Dương nhìn cô tà mị tay kéo dọc từ môi xuống cổ rồi đến mép khăn tắm trên người cô.
"Nếu giờ anh kéo mép khăn này ra thì sao nhỉ."
"Anh...anh anh muốn gì."
Hàn Dương nhìn Y Nguyệt cười tà mị.

Anh cuối người cắn nhẹ vào vành tai cô.
"Anh muốn thứ gì em không biết à vả lại em cũng hứa rồi."
Y Nguyệt lúc này cũng đã nguôi cơn hờn dỗi trong lòng.

Cô đưa tay vuốt nhẹ lên yết hầu của anh rồi nói với giọng câu dẫn.
"Anh làm được gì em đây."
Hàn Dương bị Y Nguyệt k*ch th*ch đến mức hết nhịn nổi.

Cơ thể anh bắt đầu nóng lên, anh sau đó đưa tay cởi nốt chiếc khăn quấn trên người cô ra.

Rồi cuối người ngậm lấy môi cô.
"Đây là em đùa với lửa đừng trách anh lát nữa không dừng lại được.".
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 27: 27: Anh Yêu Emh


Anh cuối người ngậm lấy môi cô bàn tay hư hỏng bắt đầu di chuyển nhào nặn đôi bông gòn mềm mại của cô sau khi đã chán chê đôi bông gòn bàn tay lại tiếp tục di chuyển xuống n** t* m*t của cô.
"Ưm...."
"Em ướt hết rồi."
Y Nguyệt nghe câu nói của anh liền đỏ mặt xoay qua bên khác không dám nhìn anh.

Hàn Dương thấy vậy liền khó chịu nhưng vẫn dịu dàng dụ dỗ cô.
"Ngoan nhìn anh nào."
Anh quay mặt cô để cô nhìn thẳng vào anh.

Y Nguyệt vẫn còn ngại mặt cô lúc này đỏ như trái cà chua rồi.
"Em ngại gì cũng đâu phải lần đầu."
"Ư...Anh....anh sao hiểu được chứ."
"Lúc nãy còn câu dẫn anh mà sao giờ lại vậy."
"Ư...!không tính.....anh bắt nạt em...."
"Anh nếu đã mang tiếng bắt nạt em.

Vậy giờ anh sẽ tiếp tục bắt nạt em."
Anh nói rồi đưa tiểu Dương vào n** t* m*t đang ẩm ướt kia của cô.

Vào đột ngột khiến Y Nguyệt giật mình bám vào anh.

Anh ra vào làm Y Nguyệt không theo kịp tay cô cũng bất giác cào lên lưng anh vài đường.
"Ư....anh...chậm...lại."
"Không thích."
Cô bất lực đành cố gắng bắt kịp tiết tấu của anh.

Năm phút sau đó cô đã bị d*c v*ng che phủ hoàn toàn.
"Ưm...anh...nhanh một chút."
"Gọi tên anh."
"Ư...!Hàn....!Dương...."
"Anh yêu em..."
"Ưm...em...!cũng yêu anh...."
"Sướng không...."
"Ưm...nhanh....!sướng..."
Cứ thế hai người quật nhau suốt bốn năm tiếng đồng hồ.

Khi cô mệt ngất đi anh mới tha cho cô.

Hàn Dương sau đó tắm rửa sạch sẽ nhưng thứ ám muội trên người cô rồi lấy áo sơ mi của mình mặc cho cô.

Rồi lại bế cô trở lại giường đã được anh thay gra mới.
Anh để cô xuống giường sau đó nằm cạnh cô ôm cô hôn lên trán cô rồi thỏ thẻ một câu "Anh yêu em" rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Cứ thế thời gian trôi tới sáng hôm sau luôn.
Hôm sau Hàn Dương đang ngủ thì bị tiếng điện thoại làm tỉnh giấc.

Anh mở lên nhìn trên điện thoại hiện lên là mẫu thân đại nhân.
[Con nghe đây.]
[Tiểu tử kia con đâu rồi.]
Giọng Hàn phu nhân bên đầu kia tức giận thấy rõ, anh chỉ bất lực mà trả lời lại.
[Con đi du lịch nói với mẹ rồi mà.]
[Con dâu mẹ đâu.]
[Đang ngủ.]
Hàn phu nhân như hiểu ra gì đó giọng bắt đầu vui vẻ trở lại, bà sau đó háo hức hỏi còn trai.
[Hôm qua hai đứa có làm gì nhau không.]

[Mẹ đoán xem.]
[Thằng tiểu tử khai mau cho mẹ.]
[Thua con thua mẹ luôn.]
[Nói nhanh hai đứa có làm gì nhau không.]
Hàn Dương nhìn Y Nguyệt ngủ bên cạnh.

Sau đó bình thản mà trả lời mẹ mình.
[Cũng có.]
[Tốt kiếm thêm cháu cho mẹ.]
[Không thích mình tiểu Bảo đủ rồi còn không muốn cô ấy vất vả nữa.]
[Tùy con thôi à mà nhớ chăm con dâu mẹ kĩ đó nó bị gì tên tiểu tử còn đừng hòng vào nhà.]
[Biết rồi.]
Hàn phu nhân sau đó cũng tắt máy, Hàn Dương sau đó cũng thức dậy vscn sau đó gọi phục vụ mang đồ ăn sáng lên tận phòng.

Y Nguyệt ngủ dậy thì đồ ăn đã sẵn đó.

Trên đó còn có tờ giấy nhớ.
[Anh về phòng mình xử lí chút công việc lát lại trốn qua phòng em.]
Cô đọc xong tờ giấy chỉ cười, sau đó đi vào rửa mặt rồi ra thưởng thức bữa sáng mà anh chuẩn bị cho.

Đang ăn thì có người gọi...!là Juli.

Y Nguyệt cũng không nghĩ nhiều trực tiếp bắt loa ngoài vì phòng giờ cũng chỉ mình cô.
[Mình nghe đây.]
[Bạn yêu đi chơi với mình không.]

[Chơi..]
[Đúng rồi chỉ hai đứa mình thôi.]
[Đi đâu.??]
[Đi rồi biết vậy ha ba mươi phút nữa mình qua phòng cậu.]
Juli nói rồi tắt máy Y Nguyệt cũng không kịp từ chối đành đi với bạn mình thôi.

Cô sau đó thay một bộ váy xoè qua đầu gối rồi makeup đơn giản chờ Juli.
Một hồi sau Juli cũng tới vừa mở cửa ra thì cô liền nhận ánh mắt chán nản của bạn mình.
"Cậu mặc gì vậy."
"Mặc vầy không được sao."
"Không được."
Sau đó cô bạn đi lại chọn một chiếc váy ôm body cao cổ ngắn qua gối đưa cho cô.

Rồi ra hiệu cho cô đi thay đồ, cô sau đó cũng thay như ý bạn mình.
Juli nhìn cô hài lòng rồi đưa tay tháo đồ buột tóc cô ra để xoã mái tóc dài xoăn nhìn cô bây giờ như gái mười tám trong không ai có thể nghĩ cô đã có một đứa con rồi.

Juli sau đó nắm tay cô.
"Đi thôi."
Cứ thế hai người không nói với Hàn Dương hay Jackson mà đi chơi như đúng rồi..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 28: 28: Say Rồi


Juli kéo cô lên xe taxi rồi đi thẳng tới một bar lớn gần đó.

Khoảng ba mươi phút sau chiếc xe cũng dừng ở trước cửa quán bar đó.

Juli trả tiền rồi kéo cô đi thẳng vào trong.
Vừa bước vào trước mắt cô là một không gian đầy màu sắc còn có cả tiếng nhạc sôi động và cả đám đông ồn ào. Juli kéo cô lại bàn ngồi sau đó kêu một chai rượu lớn rồi rót đầy ly đưa cho cô.
"Mình dễ say lắm không uống đâu."
"Một chút không sao đâu."
Cô chỉ đành nghe theo bạn mình cầm ly rượu mà uống.

Nhưng khổ nỗi vừa uống xong ly này cô bạn cô đã hăng quá rót thêm ly khác.
"Đừng có rót nữa Juli à."
"Không sao vài ly không say được đâu."
Hai người cứ vừa chơi vừa uống mà không để ý là rượu đã chất gần đầy bàn rồi.

Lúc này cô đã say bí tỉ rồi, về phần Hàn Dương và Jackson khi không thấy hai cô gái liền bỏ qua tranh chấp mà cùng nhau đi tìm hai người.

Sau một hồi gọi điện cuối cùng cô cũng bắt máy.

Hàn Dương vừa nghe thì đã sốt ruột mà hỏi cô.
"Em đang ở đâu hả Y Nguyệt."
"Tôi là Juli Y Nguyệt cậu ấy hình như say rồi."
"Giờ hai người đang ở đâu."
"Bọn tôi đang ở bar gần khách sạn."
Sau khi biết được vị trí hai người đàn ông liền phi xe thẳng tới quán bar.

Khi Hàn Dương và Jackson vào tới thì hai cô gái đã say bí tỉ rồi.

Anh tiến tới đưa tay bế cô lên kiểu công chúa.

Còn Jackson thì tới bế em gái mình.
"Tôi đưa cô ấy về anh đưa em gái về đi."
"Ừm vậy tôi đưa em gái tôi đi trước."
"Ừm tôi cũng đưa Y Nguyệt về ngay đây."
Hai người đàn ông sau đó đưa hai người phụ nữ về khách sạn.

Bây giờ Hàn Dương không thèm nghe lời cô nữa mặc kệ người khác để ý anh đây là nhân lúc cô say muốn để mọi người biết rõ mối quan hệ của hai người.

Sau đó cuối cùng anh cũng đưa được cô về phòng.

Y Nguyệt lúc này say hết biết gì rồi, cô đưa tay nắm chặt hai má anh.
"Anh đẹp trai quá.

Nhưng mà em có người yêu rồi."
"Em say quá rồi."
"Không say em không có say mà."
"Vậy em biết anh là ai không."
"Anh là...ba của con em."
"Xem ra em còn chút lương tâm.

Giờ thì ngủ đi ngoan."
"Không ngủ không ngủ."
Cô miệng thì không ngủ mà tay đã ôm gối rồi mắt đã hết mở nổi rồi mà miệng thì cứ nói không dừng.

Hàn Dương chỉ biết bất lực đắp chăn cho cô.
"Em yêu anh Hàn Dương."
"Em nói gì cơ."
"Em nói yêu anh."
"Được được giờ ngoan ngủ đi nào."
"Muốn anh ngủ cùng em.".

Truyện Cung Đấu
"Được được anh ngủ cùng em."
Cô cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn nghe lời anh nằm ngoan ngoãn trong vòng tay anh mà ngủ thật ngon.

Một đêm ấm áp cứ thế trôi qua.
Sáng hôm sau cô tỉnh dậy đầu đau như búa bổ do uống rượu nhiều.

Xoay người thì đã anh thấy anh nằm nhìn mình.
"Dậy rồi."
"Anh...anh à nghe em nói."
"Nói gì em trốn đi bar rồi vô tình uống rượu dù tửu lượng rất kém."
"Em...xin lỗi.."
"Không giận em giờ dậy uống trà giải rượu đi."
"Anh không giận thật à."
"Muốn anh giận em lắm à."
"Không không em dậy đây."
Cô nói rồi chạy một mạch vào trong nhà tắm rửa mặt rồi tắm rửa cho vơi mùi rượu bám trên người.
Lát sau cô cuối cùng cũng ra ngoài, Hàn Dương lúc này đang ngồi ở sofa trên bàn còn được anh để một ly trà giải rượu.

Y Nguyệt cũng hiểu ý mà cầm ly trà lên uống.

Cô vừa uống vừa mở điện thoại lên xem tin nhắn trong công ty, lúc này mọi người trong nhóm chat đang xôn xao chia sẻ hình ảnh anh bế cô về khách sạn làm Y Nguyệt xem xong liền giật mình nhìn anh.
"Anh...!anh...anh để mọi người biết vậy à."
"Có sao trước sao gì họ cũng biết cho họ biết sớm hơn một chút có sao."
"Anh thật tức quá mà không chịu nghe lời em gì hết."
Cô tức mà không cãi lại được lại được anh đành ngậm ngùi xoay qua hướng khác không thèm nhìn mặt anh nữa.
"Em không thèm cãi với anh nữa.".
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 29: 29: Công Khai Chuyện Yêu Đương


Hôm nay đã là ngày cuối cùng ở biển mà bây giờ cô lại vì sợ bị chú ý mà không dám đi đâu.

Hành động đó của cô khiến Hàn Dương phải bật cười.
"Em sợ cái gì chứ.

Cứ ra ngoài đi không sao đâu."
"Nhưng mà mọi người sẽ chú ý."
"Không sao."
Cô bị anh kéo xuống nhà ăn nơi mà mọi người đang tụ tập đông đủ.

Anh nắm tay cô đi lên trước mọi người làm ai nấy không khỏi ngạc nhiên.

Trước mắt mọi người anh nắm chặt tay cô trịnh trọng thông báo với mọi người.
"Báo mọi người một tin Y Nguyệt là người tôi yêu.

Tôi yêu cô ấy hơn năm năm rồi và hai chúng tôi cũng đã có con rồi."

"Anh....sao lại."
"Không sao."
Mọi người nghe anh nói xong thì xôn xao bàn tán không ngớt.

Cô thì ngại chỉ biết rút sau lưng anh.

Tiếng bàn tán liên hồi cứ vang lên.
"Tôi nói mà hai người họ có gì đó."
"Vậy cậu bé khi trước tìm sếp là con của anh ấy sao??"
"Người trong câu chuyện Y Nguyệt kể là sếp sao."
"Vậy là có thiếu phu nhân rồi."
Jackson và Juli cũng ở đó và tất nhiên cũng nghe rõ lời Hàn Dương nói.

Juli thì không có gì chỉ tội anh trai cô thôi.
"Ổn không anh trai."
Jackson nghe em gái hỏi chỉ lặng lẽ cười một hồi sau mới nhỏ giọng trả lời.

"Còn sao nữa chúc phúc thôi.

Anh cũng không phải người mù quán theo đuổi thứ không thuộc về mình đâu."
"Đúng là anh trai em."
Jackson cười sau đó cùng Juli tới chỗ Hàn Dương và Y Nguyệt đang đứng.

Jackson bước tới cười với Hàn Dương.
"Vẫn là thua anh rồi."
"Thật ngại quá."
"Giữ cô ấy cho kĩ nếu anh làm cô ấy buồn tôi sẽ đưa cô ấy đi đó."
"Được nhưng tôi sẽ không để anh đưa cô ấy đi đâu."
Jackson cười không đáp đưa tay ý muốn bắt tay với Hàn Dương, anh cũng hiểu ý mà bắt tay Y Nguyệt đứng cạnh chỉ im lặng cười.

Cô biết Jackson có ý với mình từ lâu nhưng cô không thể làm tổn thương anh được bởi cô chỉ xem anh như anh trai vả lại trong tim cô chỉ có một Hàn Dương thôi.

Bây giờ như vầy rất tốt Jackson sẽ tìm được người yêu anh.
Juli nhìn Y Nguyệt khẽ vỗ nhẹ vai cô Khuôn mặt háo hức mà hỏi cô.
"Thế hai người chừng nào mới đám cưới đây.".

Chương mới nhấ.
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 30: 30: Ngủ Ở Nhà Chồng


Chiều hôm đó mọi người khởi hành về Trung Quốc.

Cô vẫn không ngồi cùng anh ở khoang hạng nhất với anh mà ngồi cùng mọi người ở khoang thường của máy bay.

Mọi đồng nghiệp vẫn còn đang bàn chuyện của hai người.
Bất ngờ cô đồng nghiệp cạnh cô không kiềm được mà hỏi.
"Hai người lén lút quen nhau từ khi nào."
Y Nguyệt nghe xong chỉ cười sau đó nhẹ nhàng đáp.
"Bọn em vừa yêu đương chưa được bao lâu."
"Vậy con nhỏ là sao."
"À thì....."
Cô đồng nghiệp nghiêm mặt nhìn cô sau đó nắm chặt hai vai cô mà nói.
"Em liệu mà khai rõ ràng cho mọi người."
"À thì...!Khi cuối đại học bọn em có một buổi tiệc sau đó em và anh ấy vô tình uống say rồi vô quan hệ rồi lại vô tình có em bé."
"Vậy sao hai người tới giờ mới chính thức yêu nhau."
"Tại một số lí do."
"Em hay thật đó giờ mới thấy có người có thể cua được sếp mình.

Hai người không công khai thì mọi người trong công ty chắc vẫn nghĩ sếp mình không thích con gái đó."
"Đúng đúng vậy là có thiếu phu nhân rồi."
"Sau này nhớ giúp đỡ mọi người nha Y Nguyệt."

Mọi người nói cô nghe xong chỉ biết cười lâu sau đó cô mới khẽ đáp.
"Em cũng mong mọi người giúp đỡ."
Nhưng tiếng sau đó mọi người nói chuyện sau đó tranh thủ nghỉ ngơi.

Khoảng năm sáu tiếng sau máy bay hạ cánh ở Trung Quốc.

Vừa xuống máy bay đã thấy ai kia đứng chờ sẵn.

Đồng nghiệp thấy vậy liền khiều cô trêu chọc.
"Chà có người chờ luôn kìa."
"Đừng chọc em mà."
"Thôi bọn chị đi trước đi em cũng lẹ đi sếp chờ kìa."
"Dạ gặp ở công ty."
Cô sau đó bye mọi người rồi chạy lại chỗ anh.

Hàn Dương ôm lấy cô.
"Em đó sao không chịu đi hạng thương gia với anh."
"Em không thích em muốn đi chung với mọi người mà."
"Thôi về nhà đi anh em nhớ tiểu Bảo rồi."
"Ừm về thôi."
Hàn Dương sau đó để trợ lí Trí về trước rồi tự mình lái xe về.

Trên đường về còn không quên ghé nhà nội rước con trai về.
Bà Hàn thấy hai người liền kéo cô một mạch vào trong mà không để con trai mình kịp nói lời nào.
Bà kéo cô lại ghế sofa Hàn lão gia cũng ở đó.

Y Nguyệt thấy ông liền cuối đầu chào hỏi.
"Chào chú."
"Con kêu người kia là mẹ mà lại kêu ta là chú à."
"Dạ..con."
"Gọi ba."
"Ba."
Bà Hàn cắt ngang kéo cô ngồi xuống.

Bà nắm tay cô.
"Đi về mệt không."
"Không mệt ạ."

"Vậy hôm nay ở lại ăn cơm với ba mẹ đi."
"Dạ..."
Cô không biết trả lời thế nào liền dùng ánh mắt cầu cứu Hàn Dương.

Anh cũng hiểu ý mà lên tiếng.

harry potter fanfic
"Mẹ à tụi con vừa bay xong cần nghỉ ngơi."
"Vậy hai đứa ngủ lại đây đi."
"Dạ..."
Cô lại lần nữa nhìn anh.

Hàn Dương tỏ ra bất lực đáp.
"Con sao cũng được tùy Ý Nguyệt muốn thế nào thôi."
"Y Nguyệt ở đây một đêm nha không được từ chối."
Cô bất lực nhìn khuôn mặt mong muốn của bà Hàn liền không có can đảm mà từ chối.
"Dạ được ạ."
"Tốt tốt quản gia dọn bàn ăn nào chúng ta ăn cơm thôi."
Mọi người sau đó cùng ăn cơm rồi hai người được ba mẹ cho lên phòng nghỉ ngơi.

Cô bước vào căn phòng của anh với màu đen trắng là chủ yếu.

Đồ đạt sếp gọn đúng kiểu mọt sách khiến cô không nhịn được mà thốt lên.
"Anh sống nhạt nhẽo vậy hả."
"Đúng cho tới khi gặp em."
"Gớm giỏi nịnh là giỏi."

Bỗng cô chú ý đến một khung ảnh trên bàn là ảnh của cô.
"Anh sao có tấm ảnh này."
"Không nói cho em biết."
"Vậy em sẽ không cho anh giữ nó."
Cô định cầm ảnh cất đi thì anh nhanh tay hơn cầm lấy tấm ảnh.
"Đưa em."
"Không đưa."
Hai người dằn co một hồi rồi Hàn Dương bỗng mất đà ngã xuống giường và cô cũng ngã theo anh.

Cô lúc này đang nằm trên người anh.

Rồi bỗng cửa mở ra là Hàn phu nhân đem trái cây vào, khi thấy hai con như vậy bà liền xoay ra cửa ra ngoài trước khi đóng cửa còn không quên nói với con trai mình.
"Phiền hai đứa rồi.

Hàn Dương chú ý an toàn."
Bà nói rồi đóng cửa bỏ cho hai người ngơ ngác ở đó, lát sau đó cô định hình lại mới la lớn níu kéo mẹ lại.
"Mẹ à không phải như mẹ nghĩ đâu."
"Bà ấy ra ngoài rồi."
"Anh còn nói nữa tại anh đó."
"Rồi tại anh giờ đi tắm đi.".
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 31: 31: Hứa Với Mẹ Sẽ Bên Anh Ấy


Cô nghe lời anh đi vào phòng tắm.

Sau khi tắm xong cô qua phòng ngủ của tiểu Bảo xem con trai thế nào rồi, vừa vào thì thấy mẹ chồng ngồi chăm cháu trai học.
"Mẹ đang dạy tiểu Bảo học."
Cô lên tiếng làm Hàn phu nhân giật mình.

Sau đó kéo cô lại ngồi cạnh.
"Con xem cháu mẹ thông minh như ba nó hồi nhỏ vậy bé tí đã làm được toán cao cấp rồi."
"Dạ đúng là thằng bé rất giống anh ấy, chẳng giống con tí nào."
"Con bé này sao lại nói vậy."
"Thật ạ có cảm giác như con đẻ thuê cho ảnh vậy giống ảnh y khuôn.

Mẹ con muốn xem hình anh ấy lúc nhỏ được không ạ.".

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
"Được chứ đi thôi mẹ cho con xem."
Hai mẹ con để tiểu Bảo học tiếp sau đó hai người cùng nhau đi vào phòng sách.
Hàn phu nhân lấy từ trên kệ xuống một cuống album ảnh khá to.

Sau đó bà ngồi xuống rồi ra hiệu cho cô ngồi xuống cạnh mình.
"Đây là ảnh của Hàn Dương từ lúc mới sinh đó."
"Dạ vậy ạ."
"Con xem đây là thằng bé lúc mới biết đi nè."
"Dễ thương quá."
"Còn đây là lúc nó năm tuổi."
"Trong đẹp trai vậy mẹ."
"Đúng đúng đẹp mà lạnh lùng lắm."
Bỗng bà đóng cuống album lại rồi quay sang nắm lấy tay cô.
"Y Nguyệt à thằng con của mẹ tính nó lạnh lùng cọc cằn lắm.

Từ lúc biết con nó mới thân thiện hòa đồng hơn."
"Dạ không có đâu mẹ nói quá rồi."
"Không có nói quá là sự thật nên con hãy ở bên nó thật lâu được không."
"Dạ được ạ."
"Hứa với mẹ được không.

Mẹ chừng này tuổi rồi chỉ mong các con được ở bên nhau thật lâu vậy là quá đủ."
"Dạ con hứa với mẹ."
Hai người cười nói mà không biết Hàn Dương ở ngoài đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện.

Lát sau đó anh mới gõ cửa vào.
"Mẹ trả vợ cho con được chưa."
"Tên tiểu tử này mới xa vợ xíu đã không chịu nỗi rồi à."
"Kệ con mà."
"Thằng này thua con luôn, thôi hai đứa về phòng nghỉ đi."
"Dạ mẹ ngủ ngon."
Hàn Dương nói rồi kéo cô đi để lại mẹ mình ở đó chỉ biết cười trừ.
Hai người về phòng của mình, anh vừa đóng cửa phòng thì đã ôm chặt cô không chịu buông.
"Buông ra em đi đánh răng còn ngủ nữa."
"Không buông."

"Anh đừng có nhây nha."
"Vậy hai đứa mình cùng nhau đánh răng đi."
Anh nói rồi bế cô lên một mạch đi vào phòng tắm.

Y Nguyệt bất lực đành cùng anh đánh răng.
Sau khi đánh răng xong anh lại ôm phía sau cô không chịu buông cô ra cứ thế đeo theo cô từ phòng tắm lại giường.
"Anh có tính dính người từ khi nào vậy."
"Từ khi ngủ với em."
"Cái tên này không nói được một câu nào nghiêm túc cả."
"Anh nghiêm túc mà."
"Thôi ngủ em buồn ngủ rồi."
"Vậy anh ôm em ngủ."
Hai người vui vẻ ôm nhau thì bỗng tiểu Bảo lấp ló ở cửa.
"Mẹ..."
"Tiểu Bảo sao vậy con sao chưa ngủ."
"Con muốn ngủ với mẹ."
"Được lại đây."
"Vợ còn anh."
"Kệ anh chứ."
Tiểu Bảo đóng cửa phòng sau đó trèo lên giường rồi nằm chính giữa cô và anh.
"Mẹ ôm con."
"Được mẹ ôm con."

Hàn Dương nhìn con trai chiếm chỗ mình tức mà không làm gì được.

Trong đầu anh bây giờ đang suy nghĩ làm sao để nhét nó vô lại bụng mẹ để nó khỏi giành vợ với mình.
"Nè nhóc con lớn rồi nên ngủ một mình."
"Không thích ba lớn mà có ngủ một mình đâu."
"Ba khác con."
"Con mặc kệ con ngủ với mẹ."
"Thằng nhóc này giống ai mà cứng đầu vậy."
"Còn giống ai nữa giống anh chứ ai."
Y Nguyệt nói câu làm anh câm nín luôn sao mà phản biện nữa nói quá đúng rồi còn gì.

Thế là ai đó đành phải ngậm ngùi để vợ mình ôm ấp người con trai đó mà không làm gì khác được.
Hai mẹ con ôm nhau ngủ thiếp đi lúc này Hàn Dương mới nhìn kĩ hai mẹ con.

Cảnh tượng hãi người ôm nhau ngủ cạnh anh như thế này anh đã ao ước rất nhiều bây giờ cũng thành thật rồi, không cần gì nhiều hạnh phúc chỉ cần một nhà ba người cùng nhau vậy là quá đủ.

Anh sau đó đưa tay kéo hai mẹ con lại gần mình sau đó cũng thiếp đi, một đêm hạnh phúc trôi qua như vậy đó.
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 32: 32: Chừng Nào Cưới


Hôm sau Y Nguyệt thức dậy sớm để phụ Hàn phu nhân chuẩn bị bữa sáng sau khi xong cô lên phòng gọi hai ba con say ngủ kia dậy.
"Hai người có định dậy ăn sáng không hả."
"Năm phút nữa thôi."
"Năm phút nữa thôi mẹ."
"Dậy mau lên...." Cô lấy hơi hét thật lớn tay thì giật mạnh chăn ra.
Hai ba con nghe cô quát xong tỉnh ngủ luôn.

Hai người cùng xuống giường kẻ trước người sau đi vào rửa mặt.

Y Nguyệt ở ngoài gấp gọn chăn gối lại.

Sau khi xong hai người kia cũng xong rồi cả ba cùng xuống ăn sáng.
"Xuống rồi à ngồi vào bàn ăn luôn đi con."
"Dạ."
Hàn Dương trả lời Hàn phu nhân rồi kéo ghế cho Y Nguyệt ngồi xuống.

Cả gia đình đang ăn vui vẻ thì ngoài cửa bỗng có tiếng nói rồi một người đàn ông đi vào.

"Mẹ à con về ăn cơm nè."
Hàn Khiêm đi hớn hở đi vào thấy cô thì sững người.

Cậu ta dùng gương mặt nhiều chấm hỏi mà hỏi Hàn Dương.
"Anh à đây là."
"Mẹ con anh."
Rồi cậu ta mới nhìn lại tiểu Bảo thì thấy rất quen đây không phải là cậu bé ở sân bay sao.

Sao một lúc sâu chuỗi mọi việc cuối cùng Hàn Khiêm cũng đại khái hiểu là cậu có chị dâu rồi.
"A...!là chị dâu chào chị."
"À chào cậu."
Nhóc tiểu Bảo nhìn Hàn Khiêm một lát rồi nắm tay Hàn Dương lay nhẹ.
"Ba chú đó là.?"
"Là em trai ba là cậu con đó."
"A...chào cậu ạ."
"Ngoan quá."
Hàn Khiêm tiến lại xoa đầu cậu bé sau đó lựa một chỗ trống rồi cũng ngồi xuống.

Hàn phu nhân nhìn Hàn Khiêm vẻ mặt lộ rõ sự bất mãn.
"Sao không ở nhà con qua nhà ba mẹ làm gì."
Hàn gia chú trọng sự tự lập bởi vì tổ tiên gia tộc này tự mình gầy dựng sự nghiệp nên từ khi đủ tuổi trưởng thành mỗi đứa con trong gia tộc sẽ được ra ở riêng để tự chọn lựa con đường phù hợp với mình.
Hàn Khiêm nghe mẹ mình nói xong liền giả vờ buồn bã mà nói với bà.
"Con nhớ mẹ nhớ cơm mẹ nấu mà."
"Còn nói kiểu đó nữa con chừng nào mới chịu lấy vợ để nó nấu cho con ăn đây."
"Mẹ à nói con gì chứ anh chị có con còn chưa đám cưới mà con sợ gì."
Hàn phu nhân nghe Hàn Khiêm nói xong mới nhớ ra thằng con trai lớn của bà có con với người ta rồi còn chưa chịu đám cưới nữa.
"Nè Hàn Dương còn ăn được à chừng nào con mới cưới đây."
"Mẹ à không phải con không muốn chỉ là ai kia không chịu."
Hàn phu nhân nhìn qua Y Nguyệt.

Không ngờ anh lại bán cái qua cô chứ giờ phải trả lời sao cho hợp lý đây.
"Y Nguyệt con không muốn cưới à."
"Dạ không phải không muốn chỉ là con cảm thấy hơi sớm thôi ạ."
"Sớm gì chứ hai đứa đã gần hai mươi bảy tuổi rồi mau đám cưới sớm cho mẹ."
"Dạ con sẽ suy nghĩ ạ."
Cô nói mà tay ở dưới bàn đã nhéo anh đỏ cả đùi rồi.

Hàn lão gia thấy mặt con trai khó coi liền hỏi anh.
"Tiểu tử con sao vậy không khỏe à."
"Dạ không ạ con không sao."
"Hai đứa nghe lời mẹ đi mau cưới cho thằng em con nó còn bắt chước chứ để nó ế qua đây ăn ké riết mất hết không gian của ba mẹ."
Hàn Khiêm đang ăn cũng phải dừng đũa khi nghe câu nói của ba mình với ánh trai.
"Ba sao nỡ nói vậy chứ."
"Còn không đúng sao."
Hàn Dương bật cười rồi gấp miếng thịt vào chén ba mình.
"Ba yên tâm con sẽ cưới sớm cho nó bắt chước."
"Tốt nên vậy."
Một nhà cứ thế trải qua một bữa ăn sáng vui vẻ như vậy.

Sau khi ăn xong cô và anh cùng đi làm còn tiểu Bảo thì được cậu chở đi học.
Trên đường cô vẫn không ngừng trách anh.

Mặt Y Nguyệt lúc này chữ giận hiện rõ trên trán rồi.
"Anh quá đáng.

Sao lại bán cái cho em."
"Thì em không chịu cưới nên để em trả lời chứ sao."
"Anh sao cũng nói được."
Bỗng anh nắm lấy tay cô.

Khuôn mặt yêu nghiệt đó lại lần nữa làm tim Y Nguyệt dậy sóng.
"Em định không cưới anh thật à anh đẹp trai, nhà giàu, IQ cao mà em nỡ bỏ anh ế à."
"Đầy đủ thế mà sợ không ai cưới anh à."
"Sợ chứ."
"Nghiêm túc lái xe đi."
Cô đáng nhẹ vào tay anh rồi xoay qua hướng khác nhờ vậy có thể thấy rõ tai cô đỏ chét rồi.

Hàn Dương nhìn biểu cảm đáng yêu của cô không nói gì nữa mỉm cười yêu chiều rồi tiếp tục lái xe đến công ty..
 
Back
Top Bottom