Khác OVERLORD Lightnovel

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Overlord Lightnovel
Quyển 12 Chương 3: Bắt đầu cuộc phản công


Cỗ xe rung lắc.

Cỗ xe này là tài sản của Sorcerer King, và tương phản với khung cảnh đồng bằng bên ngoài, nội thất bên trong nó cao cấp, tao nhã, và đầy đủ chức năng.

Neia đặc biệt biết ơn những cái ghế nệm mềm không làm mông cô bị đau dù có cô có ngồi bao lâu đi chăng nữa.

Neia liếc nhìn vào Sorcerer King, người đang ngồi ở ghế đối diện cô và đang nhìn ra bên ngoài.

Ông ấy có thể là một vị vua Undead đáng sợ, nhưng cô không cảm thấy áp lực hùng vĩ mà ông đã thể hiện như khi ông ta gặp họ ở phòng yết kiến.

Đây chắc hẳn là vì cô đã dành nhiều thời gian trò chuyện với Sorcerer King trong suốt chuyến đi của họ.

Trong suốt quá trình này, Neia đã nhận ra một điều là Sorcerer King là một người cực kỳ cao thượng.

Thực sự là Sorcerer King hành động với phẩm giá của một vị quốc vương, mỗi cử chỉ của ông đều toát lên vẻ vương giả.

Tuy nhiên, khi Neia ngồi chung xe với ông, ông ấy hành động như một người bình thường từ lúc này tới lúc khác.

Thêm nữa, những việc này xảy ra càng lúc càng thường xuyên hơn.

Tất cả mọi chuyện như thể, Sorcerer King đã xem xét rằng Neia có thể sẽ lo lắng khi đi cùng xe với mình, và với sự rộng lượng, ông đã chọn hành động như là một người bình thường.

Và lý do tại sao những cử chỉ đó lặp đi lặp lại càng lúc càng nhiều lần vì những kỹ năng của ông càng lúc càng được cải thiện.

Và tại sao ông lại không hành động như thế khi có những người khác xung quanh bởi vì họ vẫn đang đóng vai trò là những thánh hiệp sĩ.

Khi nghĩ đến việc ông ấy đối xử với một công dân của đất nước khác theo cách như vậy ... thật là một người độ lượng...

Ông ấy đang nhìn gì vậy nhỉ?

Có phải ông ấy đang nhìn vào những thánh hiệp sĩ đang cưỡi ngựa cạnh cỗ xe không nhỉ?

Hay có lẽ là một thứ gì đó khác, thứ gì đó mà Neia không thấy –

"Hửm?

Có gì đó thú vị trên mặt ta à?"

" Ể! – Không, thần xin lỗi, thưa bệ hạ!

Không có gì trên mặt ngài cả..."

Cỏ vẻ như cô đã bắt đầu nhìn chằm chặp vào Sorcerer King.

Bối rối, Sorcerer King chạm vào gương mặt mình với bàn tay xương xẩu.

"Ta cho rằng hẳn là khá ngượng nghịu khi ngồi trong xe mà không nói điều gì.

Đúng rồi, nếu như vậy, chúng ta nói chuyện nào."

Mặc dù cô đã có một chút quen với việc đó, nhưng trò chuyện với Sorerer King luôn luôn khiến dạ dày cô quặn đau.

" Chúng ta có thể không hoàn toàn giống nhau, trước đó ta đã không hỏi bất kỳ câu hỏi nào liên quan đến đời tư của ngươi, nhưng bây giờ chúng ta cùng nhau đi chung một chiếc xe trong nhiều ngày.

Ta cho rằng chúng ta có thể thành thực với nhau vào lúc này, Neia Baraja.

Ngươi có thể nói về bản thân ngươi không?"

" Về tôi ư?"

Thậm chí chủ đề về bản thân cô cũng quá mơ hồ.

Cô không biết cô có thể nói gì để làm hài lòng Sorcerer King.

" Đúng vậy.

Ví dụ, tại sao ngươi lại muốn trở thành một hộ vệ.

Hộ vệ làm các loại công việc như thế nào.

Có thể nói với ta về những điều đó không?"

"Nếu nó làm ngài vui lòng, thưa bệ hạ."

Sau khi cô cúi đầu, Neia bắt đầu nói về những gì cô được hỏi, nhưng thật khó trở thành một chủ đề thú vị.

Nói về gia đình và công việc của một hộ vệ thì không có gì đặc biệt lý thú.

Bên cạnh đó, mình đã không nói lộ ra bất cứ điều gì về những vấn đề bên trong Thánh Quốc với Sorcerer King nhưng đó hẳn là việc đúng đắn.

Hơn nữa, nếu cô phải che đậy những chi tiết đó, vậy nên thật sự không có gì để nói.

Sau đó, bài diễn văn buồn tẻ không kết cấu kết thúc, và Sorcerer King gật đầu mạnh.

" Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi.

Vậy người là một cung thủ, rất hiếm giữa những hộ vệ, cô Baraja."

" Kỹ năng của thần thì không đủ giỏi để có thể tự hào gọi bản thân mình là một cung thủ, thưa bệ hạ.

Thần chỉ đơn giản là giỏi ở việc bắn cung hơn là đấu kiếm thôi, và thực tế, nhiều người đã quở trách thần và nói với thần rằng thần nên tập trung hơn đến việc luyện tập kỹ năng dùng kiếm."

Với Neia, một cung thủ phải là một người vĩ đại giống cha vậy, và cô chỉ có một chút tài năng hơn người thường.

"...

Không, ta nên nói rằng một ứng cử viên trở thành thánh hiệp sĩ mà có xu hướng về những vũ khí tầm xa thì khá hiếm.

Nếu là ta, ta sẽ khuyên ngươi nên trao dồi kỹ năng dùng cung.

Vì có những người khác giỏi hơn trong việc múa kiếm thì ngươi nên để cho họ xử lý với kiếm thuật."

" – Cảm ơn ngài rất nhiều."

Những lời của Sorcerer King thì rất chân thành, và nó khiến cho Neia cảm thấy hẳn là ông ấy đang suy nghĩ nghiêm túc.

Thật là một sự kết hợp kỳ dị; Cô phải đi một hành trình dài hướng đến một lĩnh vực hiếm có.

Tuy nhiên, cô không biết điều gì khiến cho Sorcerer King tiếp tục nói và những gì ông ấy nói ra đã làm Neia lo lắng.

" Ta cảm thấy xấu hổ về việc trút hết công việc lưu tâm đến ta cho ngươi.

Không phải chỉ ngươi, mà còn những thánh hiệp sĩ ngoài kia.

Cách tốt nhất để sử dụng kỹ năng của người là đặt ngươi ở bên ngoài."

Những lời nói nhẹ nhàng khiến Neia nhìn chằm chằm vào ông.

Đó là tại sao việc nói chuyện với một vị vua thật tệ cho trái tim của cô.

Ông ấy không chỉ là người đứng đầu của một đất nước, mà ông còn là một người có sức mạnh áp đảo.

Nhưng ông lại không chọn cách nói chuyện với cô theo những nghi thức cao quý, hoàng tộc mà ông ấy lại hạ thấp mình cho đến khi ông có thể nhìn vào mắt cô trước khi lôi kéo cô vào cuộc trò chuyện.

Không!

Mình không thể để bệ hạ đối xử với mình như thế này được!

Nếu mình không hạ thấp bản thân thêm một chút nữa –

Neia co rúm người lại.

" Mọi người biết rằng thần được chọn lựa như một thuộc hạ của Bệ hạ, vậy xin đừng để tâm đến chuyện đó.

Thêm nữa, không có công việc nào quan trọng hơn đi theo bệ hạ."

" Thật sao...

Tuy vậy, ta muốn cho ngươi một vài phần thưởng."

Trước đây, Sorcerer King đã đề cập đến chủ đề trả công.

Dĩ nhiên cô đã từ chối, nhưng có vẻ như ông ấy lại quay lại chủ đề đó.

Neia ngay lập tức bắt đầu nghĩ cô sẽ từ chối như thế nào về khoản trả công của ông ấy mà không gây mất lòng, nhưng Sorcerer King vẫn chưa nói hết.

" Nói đến điều đó, có thể không tốt khi nhận một món quà từ một vị vua của một đất nước khác.

Vậy ít nhất thì cũng hãy chấp nhận lời cảm ơn của ta.

Ta tin rằng ta đã làm phiền ngươi rất nhiều, và hy vọng ta sẽ tiếp tục được ngươi quan tâm."

Và rồi, Sorcerer King cúi đầu với cô.

Một vị vua chính xác là đang cúi đầu trước cô, người không gì hơn chỉ là một hộ vệ.

Không phải tự nhiên mà nói rằng một vị vua mang cả gánh nặng của một quốc gia trên vai mình.

Khinh thường một vị vua là khinh thường cả một quốc gia.

Ý kiến rằng một đất nước tồn tại thông qua vị vua là một quan điểm rất phổ biến.

Nói cách khác, cái cúi đầu của một vị vua cũng giống như một quốc gia đang cúi đầu.

Dĩ nhiên, nó không giống như lúc vị vua cúi đầu với một ai đó ở địa vị cao.

Tuy nhiên, Neia thì nhỏ bé hơn cả một công dân của một đất nước khác, và nói thẳng là ngài ấy không cần xin lỗi một người với địa vị như Neia.

Mình không thể tin điều này.

Bệ hạ là một người trí tuệ và sắc sảo, và chắc chắn rằng ngài ấy biết rõ ý nghĩa của việc cúi đầu.

Thậm chí vậy, ngài vẫn cúi đầu với mình như một người bình thường – Không, đừng có huyễn hoặc bản thân, mình không có đáng giá đến thế.

Đây đơn giản thể hiện Sorcerer King là một người rộng lượng như thế nào mà thôi; ngài ấy đối xử với một thường dân một cách lịch sự — A!

Ngài ấy không thể!

" Làm ơn đừng làm thế!

Thưa bệ hạ!

Làm ơn hãy ngẩng đầu lên đi!"

Đúng.

Đó là những gì cô nên nói trước khi nói bất cứ điều gì khác.

Sorcerer King nhìn lên, và Neia thở phào nhẹ nhõm.

Nói thẳng, nếu bất cứ ai khác thấy những gì xảy ra nãy giờ, sẽ có gì đó rất tồi tệ xảy đến.

" Bệ hạ –"

Neia quỳ một chân bên trong không gian chật hẹp của sàn xe.

Neia lờ đi tiếng nói trong đầu cô ấy rằng ngài ấy không phải là vua của Thánh Quốc, và cúi đầu.

" Không, không.

Ngẩng đầu lên...

Thôi nào, ngươi có thể ngồi lên và chúng ta tiếp tục chủ đề trước đó của ngươi không?

Chúng ta vẫn chưa đến đích à?"

" Không, vẫn chưa ạ."

Cô ngồi lại vào tấm nệm và nhìn ra bên ngoài.

" Ngày hôm qua, chúng ta đã an toàn băng qua tàn tích của bức tường bằng sức mạnh của bệ hạ.

Chúng ta đã chọn con đường giúp chúng ta khó bị phát hiện hơn, vậy nó có thể mất nhiều thời gian hơn một chút nhưng thần tin chúng ta sẽ đến căn cứ vào ngày mai hoặc ngày mốt."

Mặc dù, căn cứ được nói đến chỉ là một hang động.

" Vậy sao?

Thậm chí như vậy, chúng ta vẫn còn thời gian đúng không?

Kể ta nghe về chủ đề lúc nãy.

Còn nữa, ta vẫn chưa nghe tại sao ngươi lại đăng ký để trở thành một thánh hiệp sĩ.

Với tài năng dùng cung của ngươi, chắc hẳn phải có một cái gì đó khác, ngươi có thể đảm đương.

Tại sao ngươi lại nhắm đến việc trở thành thánh hiệp sĩ?

Vì lợi ích của công lý?

Hay có lẽ vì lòng tự hào dân tộc?"

" Không—" Khi cô khép mắt lại, những gì ùa vào tâm trí cô là những trải nghiệm cá nhân của cô.

"—mẹ thần là một thánh hiệp sĩ."

Bà ấy là một thánh hiệp sĩ với kỹ năng dùng kiếm.

Hoàn toàn không như Neia.

" Ta hiểu rồi, vậy ngươi nghe gì đó từ mẹ mình, hay là ngươi khâm phục bà ấy, hừmm."

" À, không.

Mẹ thần thường nói thần không nên trở thành thánh hiệp sĩ.

Và mẹ thần không thể làm những việc của một bà mẹ, và trong khi bà có thể giặt giũ và may vá, bà hoàn toàn không biết nấu nướng hay các công việc nội trợ.

Bà đã làm mọi thứ một cách cẩu thả, thịt nướng thì luôn luôn bị sống, và những điều đó rất phổ biến."

Vì vậy, đó chỉ là điều bình thường khi cha cô đã trở thành người đầu bếp trong gia đình.

Khi cô còn nhỏ, cô thậm chí đã nghĩ rằng tất cả mọi gia đình đều như vậy.

"...

Vậy sao?

Chà, bà ấy vẫn không ngăn con gái mình trở thành một thánh hiệp sĩ, vậy ta đoán bà ấy là một bà mẹ tốt."

"À không.

Khi thần nói với mẹ rằng mình muốn trở thành một hộ vệ, bà đã rút kiếm ra và nói.

"ta sẽ để con đi nếu con có thể đánh bại ta!" và như vậy.

Lý do duy nhất tại sao thần được chấp nhận trở thành hộ vệ là bởi vì cha thần đã tuyệt vọng đỡ đòn cho thần.

Nếu thần đấu với bà ấy một cách bình thường thần sẽ không bao giờ có thể đánh bại được bà."

Đó là lần đầu tiên có hiểu ra ý nghĩa của sát ý.

"...Ahhh, ừm, tốt, ta sẽ nói điều này...

đó là một gia đình tốt...

ừm."

"Vâng.

Trong khi những người hàng xóm thường nhìn một cách kỳ lạ vào chúng thần.

Thần nghĩ nó là một gia đình tốt."

"... thật sao, tốt quá... vâ-vậy, tại sao, tại sao lại trở thành thánh hiệp sĩ?

Ngươi không nghĩ ngươi nên theo nghiệp cha—Hừm.

Có phải cha ngươi là một người chồng nội trợ không?"

"Không.

Cha thần là một người lính phục vụ đất nước.

Tuy nhiên, thần chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ theo bước cha... tại sao như thế.

Có thể là bởi vì cha đã cho thần cặp mắt này, vậy nên cuối cùng thần đã oán giận cha vì nó..."

Neia ấn ngón trỏ vào góc mắt của cô và kéo chúng quanh vòng quanh.

Khi cô còn nhỏ, bạn của cô thường nói.

Tại sao cậu lại lườm tớ?

Cậu giận tớ à?

Và cứ thế, rồi cô thường trách cha cô về nó.

Sau đó, Neia đã bị mẹ đánh, người đã nghe lỏm những gì cô nói.

Nghĩ đến họ khá là hoài niệm.

Neia nghĩ.

" Nhưng có lẽ sau khi trở thành một hộ vệ, thần trở nên cởi mở hơn.

Có thời điểm, thần đã bắt đầu nghĩ rằng đây là một món quà từ cha.

Chà, dù cho thần có thể làm mà không nhìn chằm chằm dữ tợn."

"Hiện giờ cha mẹ ngươi thế nào?"

" Cha thần đã đánh với đội quân của Jaldabaoth ở bức tường và chết rồi.

Thần mất liên lạc với mẹ, và không biết điều gì đã xảy ra với bà, nhưng thần nghĩ bà có thể đã chết trong khi bảo vệ thành phố.

Sau cùng, bà ấy là loại người sẽ đấu tranh đến cùng."

" Có vẻ như ta đã hỏi về một chủ đề khó khăn với ngươi."

Sorcerer King cúi đầu với cô một lần nữa.

Vì đây là lần thứ hai, tác động không quá lớn.

Tuy nhiên, nó cũng đủ khiến cho Neia cảm thấy lo lắng.

" Làm ơn, làm ơn ngẩng đầu lên!

Làm sao ngài có thể cúi đầu với một người như thần được?"

" Ta đã hỏi những câu thiếu suy nghĩ về cái chết của người thân ngươi.

Mặc dù, ta không nhận thức được điều đó trước, bây giờ ta đã biết sự thật, một lời xin lỗi thì vẫn cần thiết."

Sorcerer King nghiêng đầu sau khi ông ta ngẩng lên.

Không, điều đó không đúng, đó chỉ nên là giữa những người ngang nhau.

Một vị vua thì không ngang bằng với một công dân của đất nước khác được.

Hơn nữa, chúng ta là những người đã yêu cầu ông ấy giúp đỡ...

"Ờm – Chà, những ngoại lệ như vậy thì ở mọi nơi.

Ờ, nếu một người như bệ hạ cúi đầu trước thần – àh – họ có thể coi thường bệ hạ, bởi vì dù gì thần cũng chỉ là một hộ vệ."

"...

ừm, ta hiểu rồi, ngươi cũng có điểm đúng.

Một vị vua nên như thế."

Những thứ thật là phức tạp.

Sorcerer King lẩm bẩm.

Ý của ngài ấy hẳn là thật khó để hòa hợp với người dân của những quốc gia khác thậm chí nếu ngài ấy muốn thể hiện sự chân thành của mình, chắc chắn thế.

"Đúng rồi, trong khi không thể tính đây như một lời xin lỗi, ta sẽ cho ngươi mượn cái này, cô Baraja."

Sorcerer King lập tức đưa tay vào trong áo choàng và lôi ra một cây cung.

— Hả?

Nó lớn hơn thứ mà có thể giấu được vào trong áo choàng.

Neia chớp chớp mắt nhiều lần, Cô không thể hiểu cách ngài sử dụng phép thuật hoặc lấy ra từ đâu.

" Đây là một vũ khí ma thuật.

Sử dụng nó để bảo vệ ta."

Nhiều phần của cây cung được làm với những bộ phận của động vật, nhưng nó không có cảm giác của thịt và máu, thay vào đó, cô cảm thấy một không khí thánh thiện xung quanh nó.

Cô có thể nói chỉ qua một cái cái nhìn.

Nói cách khác, cây cung này là một kiệt tác cần phải được mô tả với từ "Hảo Hạng".

" Đây là Ultimate Shootingstar Super – (siêu sao băng tối thượng), làm với những kỹ nghệ rèn rune cổ đại.

Vì nhiều lý do, ta mang nó theo bên mình để cho người nào đó mượn.

À, bình thường sẽ có những rune được khác ở đây nhưng ngươi không thể thấy được chúng lúc này bởi vì nó đã bị mài mòn rồi.

Ngươi nghĩ sao?"

Neia dùng toàn bộ sức mạnh để ngăn việc đột ngột la lên.

Nói một cách thông thường, đáng lý ra cô nên từ chối nó.

Đây rất có thể là một kho báu quốc gia của vương quốc Sorcerous.

Tuy nhiên, có ai lại đem một kho báu như vậy cho một thuộc hạ từ đất nước khác mượn chứ?

Có vẻ nó chỉ có vẻ ngoài đáng kinh ngạc thôi!

Nhưng đây, rõ ràng là một vũ khí rất mạnh mẽ!

" Ngươi nghĩ sao?

Ngươi không nhận sao?

Công việc của ngươi là đi theo và bảo vệ ta đúng không?

Nếu như vậy, tốt hơn là được trang bị với vũ khí tốt, ta đúng không?"

" Ư!"

Ngài ấy đã đúng.

Neia cảm thấy đầu cô đang quay mòng mòng.

" À, lỗi của ta.

Có phải bởi vì cái này trông quá phô trương không?

Nếu như vậy, ta có mấy cái khác trông điềm đạm hơn., Great Bow Special, cái này cũng được sản xuất với kỹ nghệ rune."

Khi nói như thế, ông ấy lại đưa tay vào trong áo choàng–

"X- Xin đừng bận tâm!

Thần hài lòng với cái này hơn!

Vui lòng cho phép thần được lịch sự từ chối!"

Những lời của Neia vuột ra khỏi miệng như thể đang khóc cầu xin Sorcerer King dừng việc lôi ra thêm bất kỳ món vũ khí nào nữa.

Nếu ông ấy lấy ra một món vũ khí khác trước cô, Neia không nghĩ rằng cô có thể giữ được những giác quan của mình nữa, và cho cô mượn nó chắc chắn đòi hỏi cô phải dành cả ngày để giữ nó.

"Bệ Hạ!

Thần xin nhận Ultimate Shootingstar Super mà ngài đã ban cho thần!"

Cô nhận cây cung với đôi bàn tay run rẩy.

Từ những phụ kiện và trang trí, nó có vẻ rất nặng, nhưng nó cảm giác nhẹ một cách bất ngờ trong tay cô.

Vào khoảng khắc cô nhận nó, cô cảm thấy sức mạnh được tăng cường, như thể sức mạnh tuôn ra từ nó, hay là do sốc vì cây cung quá nhẹ?

A, điều này thật tệ.

Mình muốn trấn an bản thân với suy nghĩ rằng đây không gì hơn là một item ma thuật ưa nhìn.

Điều này...

điều này rõ ràng không tốt.

Từ tất cả những gì mình biết...

Cái này có thể còn tốt hơn thánh kiếm...

Ế?

Đợi đã, đợi một chút... không, chắc chắn nó không thể nào...

" Ngươi thấy sao?

Với ta, cái này thì không đáng để tự hào, người biết chứ?

Nếu ngươi muốn một cái khác—Nếu ngươi muốn một vũ khí tốt hơn, hãy nói cho ta biết."

Điều này thật tệ.

Nếu nó cứ tiếp tục thế này, nếu cô cứ tiếp tục nghe những điều như thế, nó sẽ trở thành cực kỳ tệ.

Cô không thể tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu một hộ vệ cuối cùng lại có trang bị tốt hơn những người đứng đầu của Thánh Quốc.

"Cảm ơn ngài rất nhiều, thưa bệ hạ!

Thần rất biết ơn ngài đã dành nhiều thời gian chiếu cố đến một người như thần..."

Để một ai khác giữ cái này sẽ rất nguy hiểm, vậy nên Neia ôm chặt nó vào mình.

Cô mỉm cười với Sorcerer King trong khi gật đầu.

Nụ cười có chút gượng gạo, cô đã thành công kỹ năng che đậy những suy nghĩ của mình.

" Nếu những người khác thấy cái này, nói với họ ta cho ngươi mượn."

Mình không thể không để cho họ thấy nó được?

Nếu có thể, mình muốn gói nó lại hay làm gì đó – nhưng mình không thể làm vậy với một vũ khí được bệ hạ cho mượn để bảo vệ ngài ấy...

Aaa...

đợi đã, đầu của mình bắt đầu đau rồi.

Vậy đây không phải là thứ có thể đáng tự hào... tiêu chuẩn của bệ hạ quá cao rồi...

Mình sẽ phải trả lại cho ngài ấy, nếu mình làm hư hỏng cây cung này?

Mình?

AAAA!, dạ dày mình đau quá... mình ước là không phải suy nghĩ về cây cung này nữa...

Aaaaa!

Neia nghĩ đến một chủ đề tuyệt vời mà cô vẫn chưa đề cập đến.

"Bệ hạ!

Thần đã thấy những bức tượng khổng lồ và vĩ đại của ngài ở đất nước của ngài!"

"— Hô."

Ông ấy trả lời với một giọng khẽ khàng khác một trời một vực với lúc nãy.

Nó khiến Neia không thoải mái rằng liệu có phải cô đã phạm phải sai lầm.

Ông ấy dùng tên mình đặt tên cho quốc gia, Vì vậy, Neia đoán rằng Sorcerer King là một người muốn thể hiện bản thân, đó chắc chắn là lý do tại sao ông ấy lại xây những bức tượng khổng lồ của bản thân để có thể tuyên bố sức mạnh của mình ra xung quanh.

Có phải mình không khen ngài ấy đủ?

" Những bức tượng đó không chỉ thể hiện sự vĩ đại của bệ hạ, mà chúng còn thể hiện sức mạnh của ngài!

Chúng thần không hề có bất kỳ bức tượng nào như thế ở Thánh Quốc!"

Đó rõ ràng không phải là một lời nói dối.

Không kể đến kích thước, nó sẽ cần kỹ thuật công nghệ tinh tế về một tác phẩm nghệ thuật để tạo ra một sản phẩm sống động.

Có một bức tượng kích cỡ tương tự của Sea Dragon đặt ở nơi gọi là Hải Đăng Cape, nhưng nó rất thô, và nó trông khá thảm hại sau khi bị mài mòn bởi môi trường.

" Thuộc hạ của ta thường nói thế."

Aaaa, là nó phải không?

Ngài ấy nghe những lời khen đó từ những thuộc hạ, cho nên chỉ vậy thì dễ đoán , ý của ngài ấy là vậy phải không nhỉ?

" Thuộc hạ của tạ giờ đang dự định sẽ xây những bức tượng như vậy ở nhiều nơi trong đất nước của ta."

"Thần hiểu rồi, thật vậy, nó sẽ là một cách tốt để tuyên bố vinh quang của bệ hạ!"

Sorcerer King nhìn vào Neia với vẻ như thể bất ngờ.

"...

Ừ, ừm.

Tuy nhiên, ta cảm thấy đặt những bức tượng của mình bên trong đất nước của ta thì có chút... nói sao nhỉ?

Thậm chí vậy, thuộc hạ của ta xây những bức tượng của ta cao hơn một trăm mét ngay giữa thành phố để thể hiện bản thân ta ra toàn thế giới... ta nghĩ bọn họ quan niệm rằng cứ to hơn là tốt hơn."

" Nhưng tại sao lại vậy?"

Sorcerer King ho khan một tiếng, và một câu hỏi nổi lên trong tâm trí Neia.

Undead cũng có cổ họng để mà ho à?

Tuy nhiên, Sorcerer King nói khi câu hỏi đó vang vọng trong đầu Neia, và cô không thể ngắt lời ngài ấy được.

" Sự vĩ đại của một nhà vua không thể thể hiện bằng vật thể được."

"A!"

Neia đã bị sốc, nhưng đó đó là điều duy nhất có thể làm được.

Neia không chỉ quên mất Sorcerer King là một undead, mà còn ẩn chứa cảm xúc vô cùng tôn trọng với ông.

Người đàn ông này là một vị vua đích thực.

Bất ngờ, cô thấy Sorcerer King vươn nắm tay của mình ra khỏi tầm mắt cô.

" Dĩ nhiên, tuyên bố sự vĩ đại của ta với thế giới khác với việc mọi người dân của ta sống không gặp có trở ngại là một vấn đề khác.

Nhưng thể hiện điều đó cho bức tượng của ta thì... chà.

Ta muốn được biết đến bởi hòa bình trong sự cai trị của ta."

"Nó như ngài nói!"

Neia nuốt nước bọt, và rồi hỏi một câu hỏi.

" Bệ hạ là một undead, nhưng tại sao ngài lại dành nhiều thời gian để suy nghĩ đến người khác như vậy?"

Neia không nghĩ rằng tấm lòng thương cảm của Sorcerer King cho phần đông chỉ là diễn.

Cô thậm chí bắt đầu tự hỏi liệu ông có phải là undead thật không.

"...

Ta không dành nhiều thời gian để suy nghĩ đến điều đó.

Nhưng thay vào đó nên hành động nhiều hơn đúng không?"

Neia cảm thấy sốc.

Có phải tất cả các vị vua đều là những người tuyệt vời như vậy không?

Có thể nào Holy Queen và những quý tộc đang cai trị người dân cũng có những suy nghĩ như vậy trong trái tim họ không?

Hay – Có phải bởi vì ngài ấy là undead?

Có phải ngài ấy có quan điểm như vậy bởi vì ngài là undead?

Neia không thể trả lời được câu hỏi đó.

" Còn nữa, Nếu nó thật sự cao 100 mét, sẽ có những lời phàn nàn về những thứ như không đủ ánh nắng mặt trời và đủ thứ khác."

Sorcerer King tiếp tục nói những điều nghe như đang đùa, mà nó chỉ làm cho trái tim Neia bị khoét sâu thêm về sự khiếm tốn của bậc quân vương này thêm một lần nữa.

Người đàn ông này thật sự là vua của những vị vua.

***

Như những gì Sorcerer King đã chỉ rõ ra từ trước, căn cứ của đội quân Giải Phóng Thánh Quốc chỉ là một cái hang tự nhiên trong núi.

Có một con suối ngầm ở góc của hang động, và trong khi trần thì không quá cao, nó thì rất rộng rãi, đủ cho cả ngựa và cỗ xe đi vào.

Thêm vào đó, những cây nấm, tỏa ra ánh sáng màu trắng xanh khắp xung quanh – cao khoảng cỡ nửa chiều cao của người – vậy nên họ không cần nguồn sáng nào khác.

Lý do tại sao họ biết nơi này là bởi vì những thánh hiệp sĩ đã từng một lần tiêu diệt một con quái vật đã chọn nơi này để đẻ trứng.

Sau khi họ trốn chạy đến đây, họ đã tân trang lại nơi này và chia nó thành nhiều khu vực, mỗi nơi phục vụ với một mục đích khác nhau.

Họ thậm chí còn làm cho họ một nơi để ngủ với những căn phòng thích hợp.

Họ chặt cây ở xung quanh ngọn núi – mỗi cây cao khoảng 100 mét, và làm thành những đồ đạc và vật dụng đơn giản từ chúng.

Nhưng cuối cùng, nó cũng chỉ là một cái hang.

Có tổng cộng 347 người sống ở đây: 189 thánh hiệp sĩ, 71 linh mục – bao gồm cả những người đang được đào tạo và những người khác – cũng như có 87 dân thường không có nơi nào khác để đi.

Vì thế, hy vọng có phòng riêng thì khỏi phải hỏi tới.

Tuy thế, họ không thể để một vị vua của đất nước khác ở với những người khác được.

Dĩ nhiên, cũng một phần là muốn tối thiểu hóa những liên hệ giữa undead Sorcerer King và những người dân của Thánh Quốc, cũng như mong muốn giữ ông ta xa những thông tin bí mật bên trong căn cứ của họ, và những vấn đề khác trong nội bộ của Thánh Quốc.

Tuy nhiên, họ không thể nói rằng họ muốn ông ta sử dụng dịch chuyển tức thời để ông có thể nghỉ ngơi ở vương quốc Sorcerous thay vì ở đây.

Cuối cùng, họ phải đẩy nhiều đồ đạc đi và tạo một phòng riêng cho Sorcerer King.

Nếu trong trường hợp bình thường, họ sẽ phải gửi sứ giả để báo về Sorcerer King đang đến và những người khác phải chuẩn bị tiếp đón ông ấy, nhưng vì Thánh Quốc hiện tại đang bị khống chế bởi bán nhân tộc.

Họ không thể phái ra những thánh hiệp sĩ, người rất kém trong việc phát hiện kẻ địch, như những người tiền trạm.

Thêm vào đó, Neia hiện giờ đang ở trong cỗ xe của Sorcerer King và đợi bên ngoài hang.

Những người bên trong thì đang vội vã di chuyển những đồ dùng cá nhân và chuyển giường, tủ với những thứ khác.

Cùng với đó, họ đã treo lên một lá cờ mượn được của vương quốc Sorcerous.

"...

Hừm."

" Có chuyện gì vậy, thưa bệ hạ?"

"...

Ta thì không có ý định xúc phạm ngươi đâu, ta có một vài câu hỏi về tất cả những chỗ này, hy vọng ngươi có thể trả lời ta với tất cả khả năng của mình.

Có vẻ như các ngươi không xóa đi dấu vết để lại à; đó sẽ không có vấn đề chứ?

Hay sẽ có ai đó lo chuyện đó?"

Sorcerer King nêu câu hỏi của mình một cách dứt khoát – như thể ông đọc nó ra vậy, và rồi mắt Neia mở to.

Ngài ấy đã đúng.

Họ đã để lại những dấu vết trong khi leo lên ngọn núi này, nơi mà chưa bị con người tìm đến.

Cùng với dấu vó ngựa của những thánh hiệp sĩ, nó sẽ ngay lập tức trở nên rõ ràng.

Như vậy, việc họ chưa bị bại lộ chỉ đơn thuần là may mắn.

Hay là cái gì đó khác?

" Bệ, Bệ hạ. chúng thần đã không thực hiện bất cứ biện pháp che dấu này đến tận hôm nay; có thể nào bọn chúng cố tình để yên cho chúng thần không? ...

Nhưng tại sao?"

Giọng Neia run rẩy khi cô hỏi Sorcerer King.

Trong suốt hành trình, Neia đã hoàn toàn nhận thức được Sorcerer King trước cô là một người cực kỳ thông tuệ.

Vì vậy, cô đã nghĩ rằng ông ấy có thể ngay lập tức cung cấp cho cô câu trả lời, và những suy nghĩ của cô đã không sai.

"... có nhiều khả năng cho điều đó, nhưng trong trường hợp bình thường, khả năng lớn nhất là..."

Đợi một lúc, Neia nghĩ rằng cô không nên nghe câu trả lời của Sorcerer King một mình, mà không có mặt của đội trưởng.

Tuy nhiên, cô không thể kiểm soát được sự tò mò đang nổi dậy trong cô.

" Có thể bởi vì bọn chúng không muốn mất dấu của các ngươi – hay hơn thế nữa, của Giải Phóng Quân?"

" Mất dấu của Giải Phóng Quân?"

" Hừm — Chà, ta xin lỗi vì sử dụng cách so sánh này, nhưng nói xem, ngươi tìm được một cái tổ của bầy chuột khiến ngươi gặp rắc rối, để chúng chạy khắp nơi thì sẽ rất phiền hà đúng không?

Tốt nhất là nên đợi đến khi tất cả những con chuột tập trung lại rồi tiêu diệt hết một thể."

Ông ấy đúng rồi!

Như bệ hạ nói.

Mình khó mà có thể nghĩ ra được lý do nào khác nữa.

Ông ấy đã nghĩ đến tất cả những thứ này chỉ trong vài phút đến nơi này... cứ như thể ông ấy biết chính xác đối phương đang nghĩ gì, ông ấy thật đáng kinh ngạc...

" Chà, miễn là tình hình vẫn cứ như cũ, sẽ không có gì đáng lo về nó.

Tuy nhiên, ta không chỉ nói về tình hình hiện tại.

Nếu bên phía kẻ địch thay đổi động thái, có thể dẫn đến khả năng rất cao là bị tấn công, điều đó sẽ rất phiền toái." (Trans: nghĩa là bên kia dùng kế địch bất động ta cũng bất động.)

Neia không thể cảm thấy gì hơn ngoài sự ngưỡng mộ trí thông minh của Sorcerer King khi ông ấy nhấn mạnh những điểm tốt hơn trong hoàn cảnh của họ.

" Cảm ơn ngài rất nhiều, thưa bệ hạ!

Thần sẽ báo cáo với đội trưởng ngay!"

" Vậy ta cũng sẽ đi."

"Ể?

Nhưng chắc hẳn ngài đã mệt sau một hành trình dài.

Chúng thần đã chuẩn bị một phòng cho ngài, không phải tốt hơn là ngài nên nghỉ ngơi một chút sao?"

" Ngươi đã quên rồi à?

Ta là Undead, ngươi biết chứ?

Ta không cần nghỉ ngơi."

Ông ấy đúng rồi.

Neia hoàn toàn quên mất điều đó.

Những sinh vật undead không cảm thấy mệt mỏi.

Đó là lý do tại sao bỏ chạy khỏi một sinh vật undead khi so sánh về tốc độ sẽ rất khó, đó là những gì cô được dạy.

Theo những hiểu biết thông thường, kinh nghiệm của Neia với Sorcerer King đã khiến quan điểm về undead trong cô hoàn toàn tan vỡ.

Vào lúc đó, cô thậm chí còn nghĩ rằng ông ấy chỉ là một magic caster con người đang đeo một cái mặt nạ xương.

" Cảm ơn ngài rất nhiều.

Vậy, thần có thể phiền ngài theo thần được không?"

" Dĩ nhiên rồi.

Và không cần cảm ơn ta.

Vì chúng ta ở đây là để đánh bại Jaldabaoth, chúng ta nên giúp đỡ lẫn nhau."

Trong khi cô đang nghĩ rằng "chúng ta" trong trường hợp này là đề cập đến Thánh Quốc và Sorcerer King.

Nó cũng có thể hiểu như là nói đến Neia và Sorcerer King.

Điều đó làm Neia có chút thích thú.

Sau cùng, có ai đó gõ vào cỗ xe từ bên ngoài.

" Thưa bệ hạ, chúng tôi đã chuẩn bị phòng cho ngài."

Neia mở cửa.

Khi thánh hiệp sĩ bên ngoài nhìn thấy cây cung của Neia đang cầm, mắt anh ta mở to vì bất ngờ.

Đây là lần đầu tiên cô mang theo cây cung cô nhận được từ Sorcerer King ra bên ngoài cỗ xe.

Đó là bởi vì Sorcerer King đã không rời khỏi cỗ xe từ lúc ông ấy cho cô mượn nó.

Cuối cùng, không có ai khác thấy nó đến tận lúc này.

...

Anh hẳn phải ngạc nhiên lắm.

Hửh?

Ừm, mình hiểu cảm giác của anh ta.

Đây không phải là một món vũ khí mà hộ vệ nên mang...

Trong khi thánh hiệp sĩ nhìn chằm chặp vào cô, Neia quay mặt về hướng cỗ xe và cúi đầu.

Mặc dù cô chỉ đơn giản là nhìn xuống đất, sau khi cảm thấy Sorcerer King rời khỏi xe, Neia ngẩng đầu lên và hỏi thánh hiệp sĩ.

" Xin lỗi, nhưng chúng tôi cần nói chuyện với đội trưởng Custodio, vậy anh có thể dẫn chúng tôi đến chỗ cô ấy được không?

Bệ hạ nói rằng ngài ấy cũng sẽ đi cùng."

"À, À, Vâng.

Hiểu rồi.

Vậy, vui lòng theo tôi."

Thánh hiệp sĩ – theo sau bởi Sorcerer King, rồi Neia — Vào trong hang.

Ánh sáng xanh lập lòe từ những ngọn nấm thì có chút ghê rợn.

Ở những nơi mà những cây nấm đặc biệt phát triển sinh sôi, những cái bóng ma quái nhảy múa trên những bức tường ở giữa những cây nấm.

Thêm vào đó, ánh sáng trắng xanh của chúng khiến cô trông như một xác chết, nhưng những bí ẩn thì đủ rồi, giờ cô cũng không bận tâm nữa.

Khi họ đi xuyên suốt hang động, họ thỉnh thoảng thấy những thường dân và linh mục, cũng như những thánh hiệp sĩ đang đứng canh phòng.

Họ hẳn là đã nghe tất cả những gì về ông ấy từ đội trưởng và những người khác đi trước, nhưng chúng cũng không giúp họ hết rụt rè khi thấy Sorcerer King.

Nó thật vô lễ, mặc dù...

Sorcerer King sẽ không nổi giận, nhỉ?

Ông ấy là một người cai trị nhân hậu.

Tuy nhiên, những người mà tốt bụng sẽ càng đáng sợ hơn khi họ giận dữ.

Cô có nên nói với họ rằng đang có hành động thô lỗ để tránh những chuyện như vậy không nhỉ?

Tuy nhiên, cô không thể đi và nói với từng người bọn họ được, và nó không phải là một vấn đề có thể giải quyết bằng kiếm được.

Sau cùng, với những công dân của Thánh Quốc – tất cả những người sống – undead cơ bản là kẻ thù.

Mình sẽ nói với đội trưởng về vấn đề này sau...

Chà, cũng tốt là họ không rút vũ khí ra.

Bất ngờ, Neia cảm thấy rằng Sorcerer King đã lôi ra một mảnh giấy, và ông ấy đang nhìn vào những chữ được viết trên nó.

Mặc dù Neia thấy hứng thú là cái gì được viết lên đó, cô không thể thấy những chữ đó do đã bị che bởi tay của ông.

Cuối cùng, họ được mang đến một căn phòng đã được phân ra bởi một tấm rèm treo, và những âm thanh ồn ào trao đổi những quan điểm của nhau từ bên trong.

" Đội trưởng Custodio.

Sorcerer King và hộ vệ Baraja đã đến."

Bên trong đột nhiên yên lặng.

Tờ giấy trên tay của Sorcerer King đã biến mất không biết đến nơi nào.

" Để họ vào."

Sau khi nghe giọng của đội trưởng, thánh hiệp sĩ kéo rèm ra.

Những thánh hiệp sĩ và những linh mục đứng lên chào đón Sorcerer King – những người này không thuộc phái đoàn vừa đi – có một cảm xúc phức tạp trộn lẫn trong mắt họ.

Thậm chí Neia có thể cảm nhận được điều này.

Bình thường thì Sorcerer King chắc cũng cảm nhận được nó.

Tuy nhiên, không thể nói ông ấy phản ứng như thế nào chỉ bằng việc nhìn lưng của ông được.

Không thể nào Bệ Hạ không cảm nhận được tâm trạng trong bầu không khí này... có lẽ ngài ấy đơn giản chỉ là không quan tâm đến những sĩ nhục nhỏ nhặt từ những con người bé nhỏ.

Đó có phải là sự chịu đựng của một vị vua không?

" Mọi người, nghe này.

Đứng trước chúng ta là bệ hạ, Sorcerer King Ainz Ooal Gown.

Không thể bỏ qua hoàn cảnh của đất nước chúng ta, ngài ấy đã đặc biệt đích thân đến đây để trợ giúp chúng ta.

Hãy dành cho ngài ấy tất cả những sự tôn trọng của các bạn!"

Sau khi Remedios nói vậy, tất cả mọi người trong phòng cúi đầu với Sorcerer King.

Khi mọi người ngẩng đầu lên, Sorcerer King nói với một giọng điệu oai nghiêm.

" Xin chào.

Ta là Sorcerer King, Ainz Ooal Gown.

Ta đến đất nước này để giúp đỡ các ngươi, không phải thay mặt đất nước của ta, mà chỉ với tư cách cá nhân.

Vì vậy, điều này có thể có chút đột xuất, ta để ý vài điều trên đường đến đây, vậy nên ta muốn biết quan điểm của các ngươi về vấn đề này.

Cho phép thuộc hạ của ta giải thích."

Sorcerer King bước qua một bên, để cho Neia đi qua và đứng trước ông ta.

" Xin mọi người thứ lỗi cho tôi.

Cho phép tôi giải thích về những gì bệ hạ đã nói lúc nãy."

Neia lặp lại những câu hỏi của Sorcerer King tới những người có mặt ở đây.

Sau một bài phát biểu ngắn, một sự im lặng nặng nề bao trùm lên căn phòng.

"...

Vậy bệ hạ có đề xuất gì cho bọn tôi?"

Remedios hướng câu hỏi của cô đến với Neia, người đứng bên cạnh ông ấy.

" Không, trước đó, cô nghĩ gì?

Ta chỉ đến đây để chiến đấu với Jaldabaoth, không phải để dẫn dắt tất cả các cô.

Nếu cuối cùng ta lại tham gia quá sâu về kế hoạch chiến thuật của các cô, cô không nghĩ rằng sẽ thật rắc rối sau khi đánh bại Jaldabaoth sao?"

Tiếng xì xào lan ra khắp căn phòng.

"...

Hay ý của cô là cô sẽ tự mình trở thành thuộc hạ nghe theo chỉ đạo của ta?

Nếu như vậy, ta sẽ sử dụng biện pháp thích hợp nhất để cứu đất nước này."

Đó hẳn là cách tốt nhất phải làm đúng không?

Bệ hạ có thể là undead, nhưng mọi thứ ngài ấy nói hoàn toàn hợp lý.

Ngài ấy chắc chắn cũng sẽ tuân theo những thỏa thuận ngài đã hứa.

Ngay bây giờ, vào ngay lúc này, nếu cô muốn cứu những người dân đang chịu đau khổ, quỳ gối xuống trước một vị vua của đất nước khác một thời gian hẳn là sự lựa chọn đúng đắn phải không?

" Người duy nhất có thể đứng trên chúng ta là nữ hoàng, Holy Queen.

Đáng tiếc, chúng tôi không thể chấp nhận sự chỉ huy từ vị vua của một đất nước khác."

Tuy nhiên, Remedios nhanh chóng từ chối đề nghị.

"—!"

Cô nên sẵn lòng làm bất cứ điều gì để cứu những người dân!

Không phải đó là lý do tại sao chúng ta sử dụng vị vua của một đất nước khác, và là một vị vua phi phàm như thế sao?

Neia ôm đầu.

Đó là để giấu đi sự u ám, cảm xúc rối bời đang mắc kẹt trong ngực cô.

" Chúng tôi có thể hỏi ngài sẽ làm gì nếu như ngài ở địa vị của chúng tôi không?"

" Nếu là ta á, hừm? chà, điều đúng đắn nên làm là ngay lập tức di chuyển căn cứ của các ngươi đến một khu vực khác, đúng không?

" Một khu vực mới..."

Mọi người trong phòng, bao gồm Remedios, có một biểu hiện chán nản trên gương mặt.

Đó là bởi vì họ không biết bất kỳ nơi nào khác phù hợp để làm nơi trú ẩn.

" Xem xét đến phản ứng của các ngươi, ta đoán là các ngươi không biết.

Nếu như vậy, các ngươi cần lên kế hoạch tương lai nhanh lên nữa, trước khi đội quân của Jaldabaoth sẽ tấn công các ngươi...

Vậy, vì đó là tất cả, ta sẽ về phòng để nghỉ ngơi."

Khi Neia chuẩn bị đi theo ông, Sorcerer King đưa tay ra ngăn cô lại.

" Thứ lỗi cho ta, nhưng ta muốn ngươi ở lại đây và lắng nghe quan điểm của những người khác thay cho ta, cô Baraja."

" Đã hiểu, thưa bệ hạ."

Trong khi ông ấy không thừa nhận cô như là một người dân của mình, có vẻ như Sorcerer King đã đối xử với cô như một tùy tùng thay thế cho ông.

Như vậy, nếu cô không hoàn thành nhiệm vụ này, ông sẽ thất vọng.

Chỉ tưởng tượng Sorcerer King thất vọng khiến trái tim cô run rẩy vì lý do gì đó.

" Ta có thể nhờ cô chứ?

Cô không phiền chứ đội trưởng Custodio?"

" Nếu bệ hạ đã cho phép, chúng tôi sẽ không phản đối."

Sau khi nghe điều đó, Sorcerer King quay người rời đi với thánh hiệp sĩ được phân công dẫn đường cho ông.

Khi ông đã đi khuất, một linh mục phát biểu.

" Vậy đó là Sorcerer King...

Đội trưởng Custodio, Nó thật sự sẽ ổn chứ?

Tôi hy vọng liều thuốc sẽ không làm căn bệnh trở nên tồi tệ hơn.

Nó sẽ rất rắc rối."

" Đúng vậy.

Lấy thuốc độc tương lai để thoát khỏi hiện tại đau khổ...

đó có phải là những gì người khốn cùng nên làm không?"

" Chúng ta đã nói về điều này trước đúng không?

Đừng để tôi phải lặp lại lời của mình.

Hiện giờ chúng ta đã ở trong chất độc rồi."

Không phải bệ hạ, nhỉ.

Họ không nhắc đến ngài ấy với thái độ tôn trọng?"

Neia tức tối bởi thái độ thay đổi đột ngột mà họ đã thể hiện khi Sorcerer King rời đi.

Nếu người ta hiểu về thái độ của người dân Thánh Quốc hướng đến undead, vậy thì thái độ của họ cũng là điều dễ đoán được.

Hơn nữa, sự không hài lòng của Neia mới là bất thường, tại sao cô lại cảm thấy không vui về điều này.?

"Chà, ông ta hiện giờ vẫn hữu dụng, vậy không thể khác được... và chúng ta xem xét cụ thể xem ông ta sẽ giúp chúng ta như thế nào... nhưng là một linh mục, chúng ta có thể có rắc rối với việc trung hòa chất độc đúng không?"

Ý của ông là gì, hữu dụng?

Có ai đó để ý một sai lầm chúng ta đã gây ra và thậm chí còn hỗ trợ một giải pháp, nhưng không chỉ họ không biết ơn, họ còn nghĩ về cách sử dụng ông ấy như thế nào – À, vậy sao!

Đó là những gì mình đã cảm nhận được từ bệ hạ cái gì đó về Thánh quốc hiện giờ thiếu ... một cảm xúc chính trực.

Đó là tại sao mình cảm thấy như thế này...

Cô đã nhận được bao nhiêu sự ân sủng của ông?

Sau khi cùng đi một cỗ xe với ông, cô đã có cơ hội nhận ra sự thật rằng mặc dù ông là một undead, Sorcerer King là một vị vua đáng tôn trọng.

Vì vậy, những gì cô cảm thấy với những người ở đây không gì chính xác hơn từ: "đáng thương hại".

" Nói đến nó, hộ vệ Baraja.

Cây cung đó cô đang mang là gì vậy?"

"À, vâng, Bệ hạ đã nói rằng ngài ấy cho tôi mượn vũ khí này trong quá trình làm nhiệm vụ của tôi."

"...

Ta có thể nhìn qua nó được không, hộ vệ Baraja?

Ta muốn xem nếu có bất cứ ma thuật nham hiểm nào được yểm vào cây cung không."

Người linh mục đưa tay về phía cô.

Bình thường, cô sẽ trao nó cho ông ta, tuy nhiên –

" Vui lòng cho phép tôi từ chối."

Người linh mục sững người.

Gương mặt đó nói rằng ông ta không ngờ là bị từ chối.

" Vũ khí này là tôi được nhận từ bệ hạ để bảo vệ ông ấy.

Tôi sẽ không chấp nhận rời khỏi tay mình."

Cô sẽ không chấp nhận người mà chỉ nghĩ đến việc sử dụng đồng minh của mình chạm vào nó, thậm chí dù chỉ một chút.

Neia cúi thấp đầu khi cô trả lời để giữ sự giận dữ trong tim cô không thể hiện ra.

"—Đội trưởng Custodio, điều này có nghĩa là gì?"

" Ahh, Hộ vệ Baraja, giao cây cung ra—"

" Nói cách khác, ngài không phiền nếu tôi báo cáo chuyện này cho bệ hạ chứ?"

Không khí trong căn phòng đông cứng lại.

"Đủ rồi. ta hiểu rồi.

Chúng ta tiếp tục nói chuyện nào."

Hừm~ Vậy ít nhất họ vẫn biết rằng có những thứ sẽ tệ hơn nếu như bệ hạ phát hiện ra.

" Trước đó, Đội trưởng Custodio, Không phải sẽ tốt hơn là để cho hộ vệ Baraja quay lại bên cạnh Sorcerer King–dono sao?"

Neia để ý rằng những linh mục đang nhìn vào cây cung một lúc.

Neia hiểu ý nghĩa anh ta đang cố truyền đạt, nhưng mặc dù sự giận dữ sôi sục trong tim cô, cô không để nó tuôn ra thành lời hay hành động.

" Tôi xin lỗi, nhưng tôi ở đây để nghe những gì mọi người nói theo lệnh bệ hạ.

Tôi sẽ rất biết ơn nếu ngài cho phép tôi tiếp tục ở lại đây và lắng nghe những lời đó từ bên này."

" Thật sự đủ rồi...

Gustavo.

Anh nghĩ chúng ta nên làm gì?"

" Bệ hạ đã nói trước tất cả chúng ta.

Nếu chúng ta để cô ấy rời đi ngay bây giờ, nó chắc chắn sẽ gây ra nhiều vấn đề hơn trong tương lai."

"Đúng vậy, vậy chúng ta sẽ để cô ta ở lại, nhé?"

Đó có phải là điều mà cô nên nói trước người trong câu hỏi không?

Khi Neia nghĩ vậy, cô lặng im cúi đầu biết ơn.

"Nào, theo những gì Sorcerer King đã nói, chúng ta nên làm gì?

Có ai có bất kỳ ý tưởng nào về việc rời khỏi nơi này và tìm một nơi tị nạn mới không?"

Có lẽ ai đó với kỹ năng xạ thủ như người cha Pavel của cô có thể tìm thấy một nơi cho nhiều người ở trong một thời gian dài.

Tuy nhiên, không có ai như thế ở đây.

" Sorcerer King – Bệ hạ đã nói từ đầu rằng nếu chúng ta không làm bất cứ điều gì, Jaldabaoth cũng sẽ không hành động.

Như vậy, tại sao không tìm một nơi mới trước khi chúng hành động?"

Đề xuất đó là của một thánh hiệp sĩ, chỉ được một vài đồng thuận lác đác.

Tuy nhiên, Neia biết rõ rằng đặt vấn đề đó ra cũng không giải quyết được gì.

Cuối cùng, tất cả sẽ khiến cho các vấn đề chồng chất lên trong tương lai.

" Vấn đề không phải chỉ là tìm một nơi ở mới, mà còn là vấn đề tiếp tế.

Trong khi bây giờ là mùa đông vậy nên đồ ăn dễ dàng cất giữ, tìm đủ cho toàn bộ chúng ta cho cả mùa thì không dễ dàng gì.

Thậm chí nếu chúng ta không bảo đảm sự hợp tác với Vương Quốc, không phải ít nhất là chúng ta nên mua lương thực từ họ sao?

Điều đó không phải sẽ giúp được nhiều sao?"

" Không may, giá cả ở Vương Quốc đang cao một cách không thể tin nổi.

Còn nữa, thậm chí nếu chúng ta có mua được lương thực, chúng ta cần một số lượng khổng lồ để chống chịu với chừng này người trong nhiều tháng, vậy nên vận chuyển chúng sẽ rất khó."

" Đội phó-dono, tôi hiểu những gì anh đang cố nói.

Tuy nhiên, sẽ không có bất cứ gì để thảo luận mà không có lương thực.

Cuối cùng, chúng ta cần vài con đường để nhận thực phẩm từ phương nam, đúng không?

Hay có lẽ chúng ta nên chuyển căn cứ đến bờ biển, vậy chúng ta có thể dùng tàu chở chúng từ Vương Quốc."

" Không may, chúng ta thiếu ngân sách cho việc đó, và chúng ta không nhận được hồi đáp nào từ những thương nhân của Vương Quốc.

Cũng như từ phía nam..."

Gustavo cười khổ khi anh ta trả lời:

" Họ chắc chắn không nhận ra nguy hiểm đang kéo đến gần bọn họ.

Hải quân của chúng ta đang từ từ bị thất thế.

Nó như thể họ đang bước từng bước đến bệ chém khi từng ngày trôi qua."

" Vậy chúng ta cần cái gì đó để phía nam muốn giúp đỡ chúng ta, đúng không?"

" Căn cứ, lương thực, các vấn đề của chúng ta đang chất chồng."

"...

Cũng như việc hồi sinh Holy Queen-sama... có thể làm được không?

Sau tất cả, một khi chúng ta có thể giải quyết, mọi thứ khác sẽ trở nên trôi chảy"

"Không may, theo những gì chúng ta biết được từ Blue Rose, thậm chí ma thuật bậc 5 cũng khó mà hiệu quả nếu không có xác, hay là nó bị hư hại nghiêm trọng."

"...

Chúng ta có thể dựa vào sức mạnh của Bệ hạ được không?"

" Anh muốn mượn sức mạnh của undead?"

" Từ mọi thứ mà mà chúng ta đang có, còn gì khác chúng ta có thể làm được chứ?

Nếu Holy Queen được hồi sinh, vậy thì chỉ còn lại vấn đề chính (Jaldabaoth) thôi."

Mắt mọi người đổ dồn vào gương mặt chua chát của Remedios.

" – Để chuyện đó sang một bên chút đã.

Chúng tôi đã thảo luận khi đi qua những đất nước khác, nhưng mục tiêu chính của chúng ta là tấn công những khu trại và giải phóng người dân."

Nhiều người gật đầu đồng ý.

" Tôi hiểu rồi.

Tất cả những người dân của Thánh Quốc đều đã được huấn luyện chiến đấu.

Nếu như vậy, chỉ với việc giải phóng một người dân cũng sẽ tăng chiến lực của chúng ta một cách nhất định... dĩ nhiên là, giả sử là họ sẵn lòng giúp đỡ.

Tuy nhiên, như vậy không phải vấn đề lương thực sẽ càng trở nên tồi tệ hơn sao?"

" Đó là lý do tại sao tôi nói chúng ta sẽ tấn công những khu trại.

Hẳn là có đồ ăn ở đó."

" Tôi hiểu rồi!

Đúng là đội trưởng Custodio!"

Remedíos mỉm cười khi cô nghe một thánh hiệp sĩ nói vậy.

Tuy nhiên, mắt Neia lạnh lùng nhìn vào Remedios đang tự mãn.

Sau cùng thì cô biết ai là người đề xuất ý kiến đó.

" Còn nữa, với sự giúp đỡ của người dân, chúng ta sẽ tiếp tục tấn công và giải phóng những khu trại ở nhiều khu vực.

Với cách đó, chúng ta có thể tìm những quý tộc có ràng buộc với phía nam.

Chúng ta sẽ tập trung quân lực của họ trước khi Jaldabaoth có thể hủy diệt chúng ta và tấn công hắn một đòn trí mạng.

Điều đó cũng không khiến họ phải làm gì cả."

' Tôi hiểu rồi!"

Lần này, có nhiều giọng nói đồng tình hơn.

" Chúng ta sẽ thực hiện như thế.

Như vậy, Hộ vệ Baraja, đi và lặp lại cho Sorcerer King—"

"—Đợi chút, đội trưởng.

Tôi cảm thấy sẽ tốt hơn nếu như tự tôi đi nói với ông ấy.

Nó là phép lịch sự cơ bản với vị vua của một quốc gia khi truyền đạt lại một vị vua kế hoạch của chúng ta."

Gustavo đã đúng, nhưng với một vài lý do, có gì đó có vẻ không đúng lắm.

Tuy nhiên, Neia không thể từ chối điều này mà không biết đó là gì.

"Rất tốt.

Làm thế đi, vậy.

Tôi để việc đó cho anh."

"Đã hiểu!"

***

Neia và Gustavo quay lại phòng của Sorcerer King cùng với nhau.

Cánh cửa thì chẳng qua chỉ hơn một mảnh vải, nhưng một thánh hiệp sĩ vẫn đứng trước nó.

Có phải anh ta ở đây để canh chừng có người có thể gây hại của vị khách bên trong, hay để trông chừng vị khách?

Sau khi nhận được lệnh rời đi bởi Gustavo, thánh hiệp sĩ rời đi.

Tâm trí Neia nhíu mày.

Vì anh ta đã đẩy người canh gác đi, đến đây rõ ràng anh ta có ý gì đó khác trong đầu bên cạnh việc nói với ông ấy về kế hoạch.

Thật khó để tưởng tượng rằng họ muốn ám sát ông ta.

Tuy nhiên, nếu chuyện đó thật sự xảy ra, vậy cô sẽ nâng giữ vũ khí như là một lá chắn cho Sorcerer King.

" Thưa bệ hạ, tôi là Gustavo Montanjes; Tôi và hộ vệ Neia Baraja xin phép được vào."

Sau khi được cho phép, Gustavo bước một bước vào phòng.

Một khi nhớ lại những quán trọ họ đã thấy ở Vương Quốc và vương quốc Sorcerous, nơi này trông cực kỳ thảm hại.

Đây không phải là một nơi cho vị vua của đất nước nghỉ ngơi.

Không thể làm gì khác vì thực tế là những bức tường của hang động là đá thô, nhưng thậm chí những đồ đạc cũng ở tình trạng đáng buồn.

Trong khi những thánh hiệp sĩ học cách sử dụng cưa trong những ngày tháng làm hộ vệ, nó vẫn không đủ để họ làm đồ đạc.

Tuy nhiên, cái giường, nơi mà Sorcerer King đang ngồi thì cực kỳ đẹp.

Nó lập lòe một hào quang màu đen, như thể nó làm từ đá vỏ chai.

Thêm nữa, có một tấm ra giường màu trắng tinh khôi trên nó.

Bất cứ ai khác cũng sẽ cảm thấy sợ hãi bởi cái giường xinh đẹp này đã được tạo ra từ nơi nào đó vô định.

Tuy nhiên, với Neia, cô đã có một quãng thời gian dài vì thế khi nghĩ đến những vấn đề như vậy không còn khiến cô bất ngờ nữa, vì đó là Sorcerer King.

Bên cạnh đó, có thể ông ấy chỉ đơn giản là dịch chuyển tức thời về nhà và quay lại với một cái giường.

Tuy nhiên, đó vẫn là vấn đề khác với Gustavo, người mà không biết về Sorcerer King như Neia.

" Bệ, Bệ hạ, Cái, cái gì đây?"

" Ồ, đây hả?"

Sorcerer King chỉ vào cái giường của ông.

"Ta tạo ra nó với ma thuật, cũng như cái mền này, chà, ta cũng tạo ra nó với ma thuật.

Nói đến nó, ta không biết 100% những lông cừu đến từ đâu, nhưng nó cảm thấy thoải mái khi nằm xuống đó.

Ta chắc chắn ngươi có thể thoải mái khi ngủ trên nó."

Thậm chí sau khi nhận được câu trả lời.

Tất cả những gì Gustavo có thể là là trả lời một cách gượng gạo.

À, à.

Tuy nhiên, Neia không có ý định phê bình anh ta.

Sau cùng thì cô cũng đã nhìn từ xa và suy nghĩ.

Ma thuật thật sự có thể làm được bất kỳ điều gì~

" Nào, ta hiểu tại sao cô Baraja quay lại, nhưng tại sao ngươi cũng đến, đội phó-dono?"

"À, à, vâng!

Tôi không có ý định xem nhẹ hộ vệ Baraja, tôi cảm thấy rằng sẽ thích hợp hơn khi đội phó đích thân đến để tóm tắt nội dung cuộc họp; vì vậy nên tôi có mặt ở đây."

"Hừm...

Nếu đó là tất cả những gì ngươi nghĩ, vậy ta là một người ngoài không thể không tán thành.

Tuy nhiên, ta muốn nói vài điều."

Lúc đó, có gì đó như màu đen trộn chung với chấm ánh sáng đỏ trong đôi mắt của Sorcerer King.

" Ta giao cho cô ấy ấy những mệnh lệnh đó bởi vì ta cảm thấy cô ta có thể đảm nhiệm được chúng.

Can thiệp vào chuyện đó bởi địa vị là cấp trên thì coi như xem nhẹ quyết định của ta.

Ta tin rằng ngươi hiểu chúng khiến ta không vui như thế nào, đúng không?"

Đến tận lúc này không quan trọng ông ấy nhìn vào cô ra sao, không quan trọng ông đã đối xử với cô như thế nào, Sorcerer King chưa một lần cho Neia thấy vẻ không vui.

Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên, ông ấy thể hiện sự giận dữ trước Neia.

Sự giận dữ này sinh ra từ sự tin tưởng vào Neia, và nó khiến một cảm giác nóng bỏng chảy qua ngực cô.

Ông ấy là người duy nhất giữ quan điểm đó về cô.

" Tôi vô cùng xin lỗi!"

" Lời xin lỗi đó nên hướng đến cô ấy.

Tuy nhiên, chà, đừng bận tâm.

Cứ tự nhiên tóm tắt cho ta."

Gustavo tóm lược những chi tiết về những gì được nói, những câu trả lời duy nhất là tiếng Hừmmm.

"Ta hiểu rồi.

Vậy – ngươi mong ta làm gì?

Hay là ngươi đang nói rằng ngươi thật sự đến đây chỉ để báo cáo với ta điều này?"

"Dĩ nhiên là không; tôi muốn hỏi bệ hạ có bất kỳ quan điểm nào về chiến dịch này."

Vậy ra thế.

Anh ta muốn mượn trí tuệ của Sorcerer King.

Đó là những gì Neia đã lo lắng về sự cương quyết của anh ta khi đến đây.

Ra lệnh cho thánh hiệp sĩ rời đi cũng vì lý do đó.

Nếu anh ta nghe được những gì Gustavo nói, nếu anh ta biết rằng đội phó đã cúi đầu trước vị vua của đất nước khác, là một undead, những thứ đó sẽ thật sự rất tệ.

Ở điểm này, sử dụng gì để che đậy mọi thứ...

Nó rõ ràng để thấy rằng họ bất lực nếu không có sức mạnh của Sorcerer King.

Trong trường hợp đó, những thông tin về điều này chắc chắn sẽ truyền đi tới mọi người.

Nó chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi.

Những gì mà người dân Thánh Quốc nên làm là lan truyền về sự thương cảm và độ lượng của Sorcerer King ở khắp mọi nơi đất nước này, và đối xử với ông ấy với thái độ biết ơn.

Trong khi mình hiểu rằng họ đang cảnh giác với ngài ấy bởi vì ngài ấy là undead, mình không nghĩ Sorcerer King là loại người...

Tuy nhiên, thậm chí nếu Neia nói với mọi người, thì cũng sẽ không có ai tin cô.

Họ có thể nghĩ rằng cô đã bị thu phục bởi ma thuật [Charm] hay những phép gì đó tương tự.

Mình có thể làm gì để khiến mọi người tin tưởng Sorcerer King?

Cuối cùng, có vẻ như mình sẽ cần phải làm gì đó để thay đổi ấn tượng ban đầu của mọi người về ngài ấy.

Tuy nhiên, mình không thể nói điều gì đó thô lỗ như.

"Làm ơn để thêm người đi cùng với ngài..."

Trong khi Neia suy nghĩ những vấn đề đó, Sorcerer King vẫn đang nói chuyện với Gustavo.

"...

Không, ta đã nói điều này rồi, ta sẽ không bình luận về kế hoạch chiến đấu của ngươi."

" Tôi cầu xin ngài hãy cung cấp cho chúng tôi một giải pháp ở điểm này, bởi vì chúng tôi không có nơi nào khác để đi.

Chúng tôi muốn tránh mọi khả năng thất bại, dù là nhỏ nhất."

" Và đó là lý do tại sao ta sẽ không làm vậy.

Nếu ngươi dựa trên đề nghị của ta và kế hoạch kết thúc thất bại, chuyện gì sẽ xảy ra?

Ta không có ý định gánh vác trách nhiệm, ngươi biết chứ?"

" Vâng, vì vậy, tôi cảm thấy rằng những gì chúng ta thảo luận ở đây sẽ chỉ ở trong tim tôi, bệ hạ và hộ vệ Baraja."

" Cô Baraja cũng thế à?

Không phải sẽ tốt hơn không để cô ấy nghe thấy chuyện này sao?"

"Không, vì nhiều lý do, sẽ tốt hơn nếu ở đây có một bên thứ ba hơn là chỉ có hiện hiện của hai chúng ta.

Còn nữa, với ai đó có kỹ năng như cô ấy ở bên cạnh, chúng ta có thể có nhiều ý tưởng hơn."

"...

Hửm, vậy chúng ta có thể thảo luận tóm lược vấn đề.

Cô Baraja, ta tin cô ổn với điều này?"

"À!

Vâng!

Thần không phiền đâu ạ."

" Như vậy..

Có nhiều điểm trong kế hoạch mà ngươi đề xuất vừa nãy là ta có chút lưu tâm.

Đầu tiên là câu hỏi về lương thực.

Ta đồng ý rằng có thể có kho lương thực trong các trại tù nhân, nhưng ta không cảm thấy sẽ có nhiều ở đó.

Khi ngươi nghĩ về nó, ngươi có nghĩ rằng bọn chúng sẽ cho tù nhân ăn uống hợp lý?

Nếu là ta, ta sẽ giảm khẩu phần ăn hằng ngày của chúng và khiến chúng suy yếu, vậy thì chúng sẽ không có cơ hội nổi loạn.

Còn nữa, Có một vấn đề về việc ép họ phục vụ như một người lính sau khi giải cứu họ.

Còn về vũ khí của họ là gì?

Ngươi sẽ chuyển nó từ hang động này à?"

"Không, chúng tôi không có.

Tôi muốn nghĩ rằng chúng tôi có thể nhận được chúng từ những khu trại."

" Kế hoạch của ngươi đánh cuộc mọi thứ vào những khu trại là rất nguy hiểm.

Ngươi hiểu điều này đúng không?"

"Vâng, tuy nhiên, cứu những người dân đang phải đau khổ là rất quan trọng."

" Điểm đó thì ta nhất trí.

Thời gian càng trôi qua, càng ít người yêu quý đất nước này.

Tuy nhiên, nó sẽ tốt nhất là làm gì đó về vấn đề lương thực.

Thực sự, ta tin rằng tìm kiếm sự trợ giúp từ phía nam là lựa chọn tốt nhất trong nhiều cách.

Những gì có thể làm để hoàn thành dễ dàng hơn?"

" Hoàng tộc sẽ giúp đỡ.

Trong khi Holy Queen-sama đã qua đời, tôi không nghĩ tất cả gia đình hoàng gia đã bị quét sạch.

Chúng ta có thể trợ giúp những thành viên của hoàng tộc hỗ trợ bởi những quý tộc phía nam, và rồi đề nghị những quý tộc phía nam phối hợp với chúng tôi.

Nếu chúng ta làm thế, chúng ta cũng sẽ có một nơi tị nạn an toàn... nói đến nó, bệ hạ.

Holy Queen đã chết rồi, nhưng có lẽ bệ hạ có thể làm điều gì đó chứ?"

"Ngươi muốn ta làm gì?"

"Hồi sinh."

"Ta hiểu rồi.

Nó không phải là không thể."

Ông ấy nói với một giọng điệu bình thường khiến Neia nghi ngờ tai mình một lúc.

Ma thuật hồi sinh có thể xem như là thánh thuật bí mật tối thượng.

Rất ít con người có thể sử dụng nó.

Bao nhiêu người có thể nói những điều đó một cách dễ dàng?

"Tuy nhiên, ta sẽ trông chờ một vài phần thưởng cho việc này.

Vậy cái xác đâu?

Nó trong tình trạng như thế nào?"

" Địa điểm của cái xác hiện nay vẫn chưa rõ, cũng như hiện trạng.

Về vấn đề phần thưởng, chúng tôi sẽ vui lòng trả số tiền như bệ hạ mong muốn."

Sorcerer King vẫy tay trước mặt ông ấy.

" Thiếu cơ thể thì sẽ khiến mọi việc rất khó.

Thậm chí nếu có nó, cái xác bị hư hại có thể là một vấn đề phức tạp.

Không có xác chết nguyên vẹn, có khả năng nếu ta dùng ma thuật hồi sinh, nó có thể trở thành một undead."

" Điều đó, điều đó sẽ rất rắc rối cho chúng tôi."

Holy Queen trở thành một sinh vật undead sẽ không chỉ là một rắc rối, nó có thể dẫn toàn bộ Thánh Quốc vào chiến tranh.

"Không có magic caster nào trong Thánh Quốc có thể sử dụng ma thuật hồi sinh bậc năm sao?"

"Tôi xin lỗi, nhưng tôi chưa nghe bất cứ ai cả."

"Hôh... và còn về những thành viên còn lại của hoàng tộc?"

" Họ chắc chắn đang ở trong một trại giam giữ.

Sau một thời gian dài, tôi nghi ngờ rằng còn có ai đó đang lẩn trốn trong những thành phố."

" Hô, những tù nhân, vậy sao? ...

Ngươi có bất kỳ thông tin nào nơi họ có thể ở không?"

" Hoàn toàn không."

Gustavo lắc đầu trả lời.

Sorcerer King nhìn vào trần nhà.

"Ừm.

Ngươi thực sự đã làm mọi thứ rồi sao?"

" Đúng vậy.

Không ai trong số những thánh hiệp sĩ có kỹ năng như thu thập thông tin..."

"Vậy sao..."

Sorcerer King tự hừmmm với bản thân.

"Như ta nghĩ, một tổ chức vững chắc chấp nhận tất cả mọi thuộc hạ xử lý với tất cả mọi loại tình huống thì thiết yếu.

Thêm nữa, người ta cần nhiều bộ máy thu thập thông tin."

" Thật-thật vậy, chúng tôi hy vọng dựa vào sức mạnh của bệ hạ.

Tôi có thể biết nếu ngài có thể giúp gì cho chúng tôi với ma thuật của ngài?"

"Chà, ma thuật không phải là vạn năng... ngay từ đầu, chúng ta cần thông tin chi tiết những khi trại tù.

Ta tin rằng người có bản đồ chi tiết để ta nghiên cứu?"

" Tôi vô cùng xin lỗi—"

" Thần không nghĩ có một cái ở đây, thần sẽ đi lấy một cái nhé?

Neia ngắt lời giữa chừng.

Những bản đồ là kho báu của một vương quốc.

Chúng càng chính xác thì càng hữu dụng trong chiến trận.

Chấp nhận khả năng kẻ thù của đất nước biết quá nhiều về địa lý thì hại nhiều hơn lợi.

Vì vậy, Gustavo hẳn dự định từ chối ông ta.

Tuy nhiên.

Neia không thể chấp nhận điều này.

Cô không thể tha thứ việc sử dụng một chiều Sorcerer King.

Nếu họ muốn dựa vào trí tuệ của ông ấy, họ sẽ phải trả giá.

Mặc dù Gustavo nhìn chằm chằm vào cô, Neia giả vờ như cô không để ý.

"À, như vậy, để ta xem nó sau.

Còn nữa, ta xin lỗi, nhưng nói ta biết mọi thứ ngươi biết về địa hình, cô Baraja."

"Vâng ạ!"

Sau khi hai bọn họ nói chuyện với nhau, Gustavo kéo tấm rèm qua một bên và rời đi.

Một khi âm thanh từ tiếng bước chân của anh ta biến mất, Sorcerer King lẩm bẩm.

" Ngươi không cần phải lo lắng về nó.

Ta đến đây vì với mục đích riêng của ta.

Đó là những nữ hầu quỷ đáng giá của Jaldabaoth."

"Vâng."

Ông ấy hẳn đang nói về tấm bản đồ.

Ngực Neia bùng cháy.

Thật sự, thật sự thích thú khi mọi thứ bạn làm được công nhận bởi người khác.

" Tuy nhiên, điều này thật sự gắng sức.

Ta bất ngờ rằng một tổ chức dễ dàng đổ bể lại có thể duy trì lâu đến vậy."

" – Thần vô cùng xin lỗi."

"Không, không cần phải xin lỗi ta... tuy nhiên, nó khá là phiền toái khi một tổ chức không liên kết.

Các người không sử dụng biểu quyết số đông khi có những quan điểm khác nhau xảy ra sao?

Và dĩ nhiên, một quy tắc là không giữ thù hận bất chấp kết quả như thế nào."

" Thật tuyệt vời nếu chúng ta có thể liên kết một tổ chức theo cách đó.

Nó nghe như một tổ chức trong mơ."

" Hừm... tuyệt vời, ngươi nói vậy sao?"

Sorcerer King bất ngờ nhìn lên trần nhà, nhưng mắt ông ta có vẻ như đang nhìn vào một cái gì đó xa xăm hơn.

" Đúng vậy, đó thật sự là tổ chức trong mơ của ta."

" Có thể nào đất nước của bệ hạ tổ chức theo những điều như vậy?"

" À, ahhh.

Không, không như thế.

Không may, đất nước của ta không phải là một nhóm như vậy.

Tuy nhiên... kuku."

Sorcerer King trở nên yên lặng, và rồi ông ấy cười một cách ấm áp.

" Nó sẽ thật thú vị nếu như vậy."

" Thú vị, ngài nói?"

" – Nào, ngươi có thể nói với ta về khu vực xung quanh không?"

PS2: Trong bản dịch này lấy từ bản chuẩn chính thức, có một vài cái tên bị sai khác với bản pastebin.

Như tên Gustav thật sự là Gustavo, Tên Babel thật sự là Pavel.

Chứ không khác gì hơn.

Một nhóm người đã qua rèn luyện đi xuyên màn đêm hướng đến một trại tù nhân.

Họ đã quyết định làm theo đề nghị của Sorcerer King về việc tấn công trại tù nhân ở bờ biển cách căn cứ của họ càng xa càng tốt.

Nó giúp cho dễ dàng che đậy dấu vết của họ bởi biển.và càng cách xa càng làm cho đối phương xác định được khu vực căn cứ của Quân Giải Phóng càng mất nhiều thời gian hơn.

Tuy nhiên, nó cũng có một vấn đề.

Nếu quá xa, khả năng họ bị phát hiện bởi trinh sát bên địch sẽ rất cao.

Vì vậy, họ quyết định tấn công trại tù xa nhất bên trong cự ly họ có thể di chuyển.

Neia hỏi Sorcerer King, người đang cưỡi ngựa bên cạnh mình.

" Bệ hạ, chúng ta sẽ tiếp cận trên lưng ngựa đến khi chúng ta đến gần ngôi làng.

Ngài đã chuẩn bị xong hết chưa?"

"À, dĩ nhiên.

Tuy nhiên... ta không nghe về kế hoạch chi tiết.

Họ sẽ sử dụng loại chiến thuật gì?

Ta rất trông chờ điều đó."

" Ngài trông chờ nó?"

"KuKu.

Ta sẽ có thể thấy được một vài chiến thuật của Thánh Quốc hoạt động như thế nào.

Họ sẽ dùng phương pháp gì để đánh hạ cánh cổng?

Hay họ sẽ bay qua bức tường và xâm nhập vào từ trên không?

Ta không nghĩ rằng họ sẽ sãn lòng để ta thấy nó...

Cứ nghĩ đến việc họ có thể có những phương pháp ta chưa từng gặp qua khiến ta thấy thích thú."

Sorcercer King chắc chắn sẽ thất vọng.

Neia nghĩ không thoải mái.

Chiến thuật vây hãm cơ bản của Thánh Quốc là dùng 2 mũi tiến công với những thiên thần từ trên không và bộ binh từ dưới đất.

Họ chắc hẳn cũng sẽ sử dụng cách đó vào lúc này.

Hay hơn thế nữa, họ không có nhân lực để làm bất cứ điều gì khác.

Neia nhìn vào Remedios.

Thực tế là tất cả chiến lực của quân giải phóng Thánh Quốc hiện nay đang được huy động.

Đội trưởng nâng thương của cô lên, với ngọn cờ Thánh Quốc tung bay trong gió.

" Đi nào!"

"Ôhhhhhh!"

Đội trưởng thúc ngựa và bắt đầu di chuyển, và những thánh hiệp sĩ theo sau cô.

Họ vẫn còn một khoảng nữa mới tới ngôi làng, vậy nên họ không thể phi nước đại được mà chỉ đi nước kiệu chậm rãi.

" Những thánh hiệp sĩ mang theo những cây gỗ tươi mới cắt; chúng là cọc chiến à?"

" Vâng, quân giải phóng chúng thần chỉ có những thánh hiệp sĩ và những linh mục.

Không ai có kỹ năng mở cửa hay những kỹ năng xâm nhập khác.

Vì vậy, tất cả những gì chúng thần có thể làm là tấn công trực diện.

Đội trưởng của chúng thần là một kiếm sĩ có kỹ năng, nhưng để phá cổng, có công cụ thì sẽ nhanh hơn."

" Vậy họ không sử dụng ma thuật mà lại dùng sức để hạ cổng với cọc chiến à?

Không phải là họ cũng sẽ sử dụng thang hay những thứ như vậy chứ?

Có ma thuật nào có thể mang những thánh hiệp sĩ băng qua bức tường không?"

Có đa dạng các loại phép thuật, như thần chú, thánh hệ và tinh thần.

Ma thuật mà những thánh hiệp sĩ sử dụng vào một bảng phân loại "khác", và chúng điển hình là sử dụng phép thuật ở dạng cầu phúc.

Những Dark Knight, là những thánh hiệp sĩ sa ngã, cũng sử dụng những phép cầu phúc.

Từ những gì Neia đã thấy và nghe, không có phép nào để họ tạo ra thang cả.

" Thần xin lỗi, nhưng thần chưa bao giờ nghe ma thuật như thế trước đây."

" Ta cũng chưa.

Nói đến nó, ta đã từng nghe rằng có một vài phép của thánh hiệp sĩ cho phép họ bay được, mặc dù chúng thì khá cao cấp."

" Vậy sao?

Ngài thậm chí còn biết về phép của những thánh hiệp sĩ..."

Thật sự, ông ấy là Sorcerer King, ông ta sở hữu kiến thức rộng lớn thậm chí cả những phép mà ông ấy không thể thi triển được.

" Đó là bởi vì kẻ địch có thể sử dụng chúng.

Nó mất rất nhiều công sức để ghi nhớ từng phép.

Vì ta không có tài năng, ta phải nỗ lực chăm chỉ.

Ngươi biết càng nhiều, thì càng gần với chiến thắng, mặc dù đó là những gì một người bạn đã nói với ta.

Hừm."

Cô không thể tin vào điều ông ấy nói rằng ông không có tài năng.

Tuy nhiên, có điều gì đó quan trọng hơn mà cô phải nói.

" Bệ hạ, nếu ngài có bất kỳ chiến thuật nào khuyến nghị.

Thần sẽ truyền đạt lại cho đội trưởng."

Nó giống như là một người có khả năng như Sorcerer King mà đã nghĩ cách thì thể nào nó cũng hiệu quả hơn những gì mà quân giải phóng đang làm.

Đó là tại sao ông ấy lại hành động như thế này.

" Ể?

Không, không.

Ta không nên.

À, Chà – về điều đó.

Giải phóng trại tù này không phải là công việc của ta, mà là của các ngươi.

Tấn công trại tù là bước đầu tiên để tìm thấy một cách tốt hơn để làm.

Họ cần tự mình nhận thức lấy, đó là lý do tại sao họ phải tự mình thực hiện."

Sorcerer King đã đúng, hơn nữa, mọi thứ ông ấy nói đều đúng.

Tuy nhiên, chỉ trong hôm nay.

Neia muốn mượn sức mạnh của Sorcerer King.

Đó là bởi vì cuộc chiến của họ là để cứu những người đang chịu đau khổ, và cô muốn chọn một cách nhanh hơn để có thể cứu nhiều người hơn.

" Thần hoàn toàn đồng ý với những gì bệ hạ nói.

Tuy nhiên, thần cầu xin ngài giúp chúng thần một tay."

Cô ngay lập tức nhận ra rằng cô đã rất thô lỗ.

Tuy nhiên, Neia vẫn cúi đầu và cầu xin Sorcerer King.

Sorcerer King tiếp tục nhìn hướng tới phía trước một lúc trước khi nói tiếp.

"Ừm...

Neia Baraja.

Đừng bắt ta phải lặp lại nhiều lần.

Thất bại là mẹ thành công.

Kết quả mà không dựa vào ta và thay vào đó tự bản thân mình suy nghĩ, thậm chí nếu chúng kết thúc trong thất bại, không nên sợ hãi, mà hãy chấp nhận.

Đây là bởi vì chúng là những thất bại cần thiết để thành công."

Những lời của Sorcerer King như đâm vào trái tim Neia.

Cô không thể tiếp tục hỏi xin sự giúp đỡ của Sorcerer King.

Sorcerer King đang nói rằng, kết quả của kế hoạch của họ là một sự hy sinh cần thiết để khôi phục đất nước.

Đúng vậy, như những gì Bệ hạ nói.

Nhưng với sức mạnh của Sorcerer King, họ có thể cứu được nhiều sinh mạng hơn.

Hy sinh họ vì lợi ích để tự tin hơn vào công lý?

Vậy công lý là gì?

Có phải cứu được nhiều sinh mạng hơn là công lý?

Hay—

Suy nghĩ của cô cứ đi vòng quanh và cô không thể tìm thấy câu trả lời.

" Nào, chúng ta hãy cùng nhìn xem những kỹ năng của họ."

Ngay bây giờ, Neia chỉ đơn giản là cầu nguyện nhiều sự hy sinh của họ sẽ không bị lãng phí.

Cả nhóm tiến thẳng tới trại tù nhân.

Địa hình xung quanh ngôi làng không được bằng phẳng và có những tháp canh.

Nếu họ tiếp cận trực tiếp, họ nhất định sẽ bị phát hiện.

Tuy nhiên, thực tế là họ chỉ có duy nhất cách đó để có thể tấn công.

Ngay sau đó, họ đã bị phát hiện bởi ngôi làng.

Có những lính canh trên những tháp canh phòng bên trên cánh cổng.

Bọn chúng bắt đầu rung chuông báo động, và một sự xáo động tăng lên bên trong ngôi làng.

Neia nheo mắt lại, và nhìn vào tháp canh.

Những bán nhân loại ở đó trông như những con dê đứng 2 chân, mang áo giáp xích và những cây thương lớn.

Nếu Neia nhớ không nhầm, những bán nhân loại đó được gọi là Bafolk.

Chúng là chủng tộc bán nhân loại sống ở khu vực những ngọn núi, và những đôi chân của chúng có khả năng như của những con sơn dương, điều đó khiến chúng như những chiến binh đáng sợ có thể cân được thậm chí là những bức tường của thành phố nếu như chúng có nhiều gờ nhỏ hay bề mặt lồi lõm.

Thêm nữa, lông của chúng dính vào lưỡi kiếm khi chém chúng và bám chắc vào làm cùn lưỡi kiếm của họ, sau khi giết một con, điều quan trọng là phải làm sạch lông trên lưỡi kiếm, cha cô đã dạy cô điều đó.

Những cây thương của Bafolk thì đủ dài khiến chúng có thể đâm những người chạy qua ở dưới từ bên trên.

Cô bối rối rằng sẽ rất phiền toái nếu chúng ngay lập tức tăng cường phòng thủ.

Tuy nhiên, chúng không có vẻ được huấn luyện, từ việc chúng chạy lung tung xung quanh và cho phe họ có thêm thời gian để chuẩn bị.

Những linh mục xuống ngựa, và ngay lập tức triệu hồi những thiên thần.

Những thánh hiệp sĩ cũng xuống ngựa và nâng khiên lên.

Đây chắc hẳn là để bảo vệ những người mang theo cọc chiến khỏi bị tấn công.

Tuy nhiên, không phải tất cả những thánh hiệp sĩ đều như thế.

Khoảng 10 người vẫn còn trên ngựa bắt đầu chạy vòng quanh ngôi làng.

" Cô Baraja, ta tin rằng việc rải lính ra các khu vực xung quanh có nghĩa là để ngăn chặn bất kỳ bán nhân loại nào từ khu trại cố gắng chạy trốn với tin tức về trận chiến này đúng không?

Nếu bất kỳ kẻ nào trốn thoát, vậy thậm chí nếu các cô có chiến thắng trận này, các cô sẽ thua về sau này."

" Đúng, đúng thế!

Đúng như ngài nói!"

Ông ta đã nhìn ra chiến thuật của những thánh hiệp sĩ một cách dễ dàng như thế.

Điều duy nhất mà Neia có thể nói về ông là ông ấy là một người đáng kinh ngạc.

Tuy nhiên, nổi lên một câu hỏi.

Sorcerer King học những chiến thuật ấy từ nơi nào?

Một sinh vật bán nhân loại có làn da rắn chắc sẽ không mặc giáp.

Với những cái móng sắc, chúng sẽ không cần kiếm.

Con người mặc áo giáp và mang theo kiếm bởi vì họ có những cơ thể yếu đuối.

Nếu không cần dựa vào trí tuệ của người, vậy những chiến thuật tự nhiên sẽ không cần thiết.Tại sao Sorcerer King có sức mạnh áp đảo biết về những chiến thuật vây hãm?

" Bệ hạ, thần có thể biết được ngài đã học được những kiến thức đó từ nơi nào không?"

" Hừm?

Kiến thức, ý ngươi là – À!

Dự đoán của ta lúc nãy đúng không?

Ừmm.

Những chiến thuật đó ta đã được dạy bởi một trong những người bạn ta đã nhắc đến trước đây.

Sau cùng, ta đã kiểm tra chúng trong thực chiến.

Chà, ta đã học được rất nhiều điều, nhưng ta không ngờ chúng được sử dụng thực tiễn ở đây."

"...

Vì ông ấy là bạn của bệ hạ, chắc hẳn ông ấy cũng rất mạnh đúng không?"

"Ồ, đúng vậy.

Chà, sức mạnh của anh ta không phải là cận chiến hay ma thuật, mà ở lĩnh vực khác.

Nói hợp lý, ta vẫn chưa đạt được cấp độ như anh ta."

Hư Hư.

Sorcerer King cười hạnh phúc.

Đó hẳn là kiểu cười khi hoài niệm quá khứ.

Ngay lúc này, ông ấy trông như một con người.

Có thể nào Sorcerer King đã từng là một con người...?

Có thể ông ấy đã chuyển đổi mình thành undead với sức mạnh của ma thuật, nhưng đó sẽ là một vấn đề khó hiểu.

Không thể là khả năng đó được.

Từ hiểu biết của Neia, undead là điều diễn ra một cách tự nhiên.

Tuy nhiên—

Sau cùng thì thế giới rất rộng lớn.

Hành trình của Neia với phái đoàn ngoại giao đã giúp cô nhận ra thế giới cô từng biết trước kia bé nhỏ như thế nào.

Băng qua đại dương, ngoài những ngọn núi, và bên trong những khu rừng sâu thẳm – hẳn là có gì đó ngoài kia.

Những nhà thông thái có thể sẽ chế nhạo những vấn đề của Neia và nói với cô những câu trả lời cũng ngoài những gì cô biết.

" Ngươi đang nghĩ về điều gì vậy?"

"À, tôi, tôi xin lỗi."

"Không, ta không có ý chê trách ngươi.

Ta có một chút lo lắng khi thấy ngươi có vẻ xao lãng trên lưng ngựa... trận chiến đã bắt đầu, và ta hiểu nếu ngươi thấy không thoải mái."

"Cả-Cảm ơn bệ hạ rất nhiều."

Và rồi, Remedios cắm lá cờ của cô xuống mặt đất và rút thanh thánh kiếm.

" Mọi người!

Trận chiến đầu tiên để cứu đất nước khỏi Jaldabaoth bắt đầu!

Công lý tất thắng!"

Có một tiếng hô trả lời mạnh mẽ với câu "công lý tất thắng" khi Remedios hét lên.

Một khi họ tập trung lại, họ bắt đầu xông lên.

"Vậy nó đã bắt đầu, cô Baraja,nếu cô cũng muốn chiến đấu không phải sẽ tốt hơn nếu xông lên ?"

"Không, nhiệm vụ của thần là đi bên cạnh ngài, bệ hạ.

Không thể bỏ rơi bệ hạ để chiến đấu—"

Đó là việc mình không thể làm.

Neia lắc đầu.

"Hừm, ưm, vậy sao?

Vậy, vậy chúng ta nói về chuyện khác nào...

Ngươi có đưa món vũ khí đó cho bất kỳ ai khác không?"

" Không một lần!

Đây là vũ khí thần mượn của Bệ Hạ!

Thần sẽ không dám để bất kỳ ai khác ngoài thần chạm vào nó!"

"À...

Thật sao, Ừmm, chắc hẳn là thế.

Cảm ơn ngươi."

Nghe tông giọng của ông ấy có chút thất vọng, nhưng không có cách nào để đoán được ý định của ông ấy từ việc đó.

Có phải mình đã làm gì đó bất kính với bệ hạ không nhỉ? ...

Mình không quá chắc về điều gì đang diễn ra, nhưng có lẽ mình nên xin lỗi?

Trong khi Neia đang cuộn người lại, Sorcerer King thay đổi chủ đề.

"À – Đây là một cơ hội hiếm có.

Ta đã nhìn xung quanh chúng ta, nhưng ta không thấy bất cứ bán nhân loại nào đang lẩn trốn bằng phép tàng hình cả.

Có lẽ chúng ta nên tiến tới một chút để quan sát tình hình trận chiến.

Ta không nghĩ rằng sẽ có bất kỳ vấn đề gì với những linh mục ở đây...

Ngươi nghĩ sao?"

"Thần đã hiểu."

Nó cỏ vẻ rất bất kính để nói với Sorcerer King – Người sở hữu sức mạnh vượt xa cô – rằng di chuyển về phía trước sẽ rất nguy hiểm.

Khi tiếng chuông của khu trại vang lên, cô đi gần bên cạnh Sorcerer King khi ông ta tiến tới.

Đó là khi trận chiến bắt đầu.

Những thiên thần tấn công những tháp canh ở trên cánh cổng, và lũ Bafolk ở đó chống trả lại bằng những ngọn thương.

Tháp cung thủ phóng tên.

Chúng không nhắm vào những thiên thần, mà là Remedios khi cô dẫn đầu xông lên.

Việc nhắm vào cô là điều hiển nhiên, từ việc cô không mang theo tấm khiên nào đến việc không có nguy cơ bắn trúng đồng đội.

Tuy nhiên, sức mạnh của cô ấy vượt xa với những người khác.

Cô dễ dàng chém rớt những mũi tên đang bay tới với thanh gươm của cô, và duy trì tốc độ không đổi khi chạy.

Như thể để phản công, nhiều thiên thần xông vào những tháp cung thủ.

Nhanh chóng sau đó, có ba cái xác Bafolk rớt ra khỏi tháp.

Đây cũng là lúc những thánh hiệp sĩ đến được cánh cổng và bắt đầu dộng vào nó với cọc chiến.

Cánh cửa gỗ bắt đầu rung lắc, và có một âm thanh tiếng nứt nhỏ phát ra từ bên trong, cùng với đó là tiếng hét của những thánh hiệp sĩ, hét lên.

"Thêm một lần nữa!"

Cánh cổng lại rung lên, còn mạnh hơn trước.

Và rồi cọc chiến lại tiếp tục dộng mạnh vào.

Khi những cọc gỗ làm cho cánh cổng cong vẹo, và họ có thể nghe thấy tiếng những thánh hiệp sĩ hò hét chiến thắng thậm chí từ đây.

Trong khi khe hở thì vẫn chưa đủ lớn để người ta đi vào, họ hẳn là có thể phá cánh cổng hoàn toàn sau vài lần thử nữa.

Nhiều thiên thần bay qua cánh cổng.

Neia không thể thấy những gì chúng làm từ đây, nhưng chúng chắc hẳn đang cố giữ chân hàng phòng thủ của Bafolk.

" – Lùi lại, tất cả các ngươi!"

Tất cả ánh mắt dồn vào nơi phát ra tiếng hét.

Nó đến từ tháp canh phía trên cánh cổng.

Những thiên thần hẳn chưa chiếm được nơi đó, một Bafolk xuất hiện ở đó.

Tuy nhiên, vấn đề lại nằm ở thứ mà Bafolk mang đến.

" Lùi lại!"

Bafolk lại tiếp tục hét lên.

Bafolk đang giữ một cô bé, độ tuổi khoảng 6 hoặc 7, và hắn kề lưỡi kiếm sắc bén vào cổ họng cô bé.

" Nếu các ngươi không lùi lại, ta sẽ giết con người này!"

Cô bé mặc một bộ đồ dơ dáy – mặt của con bé cũng bẩn – và cơ thể con bé lắc lư qua lại.

Con bé vẫn còn sống chứ?

Họ không thể xác định được bất kỳ dấu hiệu của sự sống nào từ nó.

Có vẻ như nó nói lên được cách mọi người ở trong khu trại được đối xử như thế nào.

" Ngươi là một kẻ hèn hạ!" một thánh hiệp sĩ hét lên.

" Nhanh lên, lùi lại!

Nhìn này"|

Có một sự xáo trộn giữa những thánh hiệp sĩ.

Điều gì đã xảy ra?

Thậm chí Neia cũng không thể nhìn thấy những gì đang xảy ra từ khoảng cách này vào buổi tối.

Tuy nhiên, với Sorcerer King thì khác.

"...

Cổ họng đứa bé đó có vẻ đang chảy máu."

"Có thể!?"

" Chỉ một chút; con bé vẫn chưa chết.

Mặc khác, giá trị của con bé như một con tin thì –"

"— Mọi người, rút lui!"

Những thánh hiệp sĩ vâng lệnh của Remedios và đi lui.

Mặc dù những linh mục ở phía sau đã có một lúc khó khăn để nắm được tình huống, họ vẫn hiểu điều gì đang xảy ra, và họ kéo những thiên thần lui sau.

Cùng lúc đó, những linh mục chạy tới gần Neia và Sorcerer King.

Họ chắc hẳn đến gần để xem chuyện gì đang diễn ra.

"Nhanh lên!

Quay lại nhanh lên!"

Sau khi Bafolk nói thế, những thánh hiệp sĩ bắt đầu từ từ rút lui.

Họ có thể thấy những Bafolk vội vã thế những vị trí ở trên tháp canh.

Chúng thay những kẻ đã bị thương lúc đầu trận chiến với những thiên thần bằng những đấu sĩ mới.

" Tệ rồi."

" Đúng thế, rất tệ."

Neia từ từ nâng cây cung mà cô được cho mượn.

Bafolk có vẻ như sử dụng cô gái đó như một tấm khiên.

Vì thế cô chỉ có một khoảng rất nhỏ để nhắm vào.

Giết nó bằng 1 đòn sẽ rất khó.

Thậm chí vậy, nếu cô không làm thì ai làm?

Ước gì mình đã tập luyện kỹ năng dùng cung nhiều hơn.

Neia nghĩ như vậy khi cô rút một mũi tên từ túi đựng.

Ngay lúc đó, Sorcerer King nhanh đưa tay ra, như thể để ngăn cô bắn.

"Ta không có ý định xúc phạm ngươi, nhưng ngươi nên dừng lại đi.

Không làm gì được nữa đâu."

Ngay lúc cô đang định hỏi ý của ông ấy là gì, Sorcerer King đi bộ đến nơi những thánh hiệp sĩ đang tụ tập.

Có một cuộc tranh cãi dữ dội ở đây về việc cứu cô bé đó như thế nào.

Ma thuật của những linh mục có thể đóng băng kẻ địch trên đường đi của chúng.

Nhiều người thông qua điều đó, nhưng những phép thuật có một khoảng cách hiệu quả nhất định.

Chúng có thể vươn tới từ khoảng cách này không?

Con tin có thể bị giết?

Tất cả những câu hỏi đó cứ quanh co, nhưng không có dấu hiệu của một câu trả lời có thể đạt được.

Lúc đó, Sorcerer King và Neia đến.

"Các ngươi còn định tranh cãi bao lâu về chuyện đó nữa?

Tình huống trông tệ quá."

Sau khi ông ấy nói, những người khác xoay qua nhìn vào Sorcerer King một lượt.

" Dĩ nhiên chúng tôi biết điều đó –"

" – Đội trưởng...

Làm ơn bình tĩnh.

Kẻ địch ở kia."

Remedios đã đến cực hạn của sự kiềm chế, và Gustavo nói với cô.

"Không, đội trưởng Custodio.

Cô không biết gì cả.

Vì kẻ địch đã biết rằng con tin là có hiệu quả, chúng sẽ thể hiện đây không chỉ là đe dọa, và chúng sẽ sử dụng con bé như một ví—"

Như thể đang chờ đợi những lời đó, đầu của cô bé con tin rớt xuống.

Họ có thể thấy dòng máu đỏ tuôn ra từ đấy.

Bafolk vứt cái xác cô bé xuống, và nó đổ gục yếu ớt xuống đất.

Mọi người yên lặng.

Tâm trí họ từ chối chấp nhận những gì vừa diễn ra.

Remedios là người đầu tiên nhận thức lại, và khi cô hét lên, Neia cũng lấy lại nhận thức.

" Tến khốn!

Sao ngươi dám giết con tin?!

Thậm chí sau khi bọn ta đã nghe yêu cầu của ngươi!"

" Hửm!"

Bafolk kéo ra một cậu bé ra phía trước lần này.

"Đó là tại sao ta lại tóm một tên khác nè, thấy không?

Bây giờ thì lùi lại."

" Ngươi là tên vô liêm sỉ!"

"Hửm.

Ngươi thực sự là đồ ngu phải không vậy?

Có lẽ ngươi sẽ hiểu sau khi ta mang đến một tên khác nữa?"

Remedios nắm chặt nắm đấm mạnh mẽ.

Rồi, như để trút hết cảm xúc của cô, cô ra lệnh:

"Mọi người, rút lui!"

" Còn nữa, tập hợp những người đang cưỡi ngựa ở những phía xung quanh!

Đi đi!"

Cô có thể nghe thấy tiếng nghiến răng của Remedios.

Nó đủ to để người ta có thể nghĩ rằng cô đã nghiền nát những cái răng của cô.

"Đội phó.

Ra lệnh họ tập trung lại đây."

" N-Nhưng –"

" Nếu anh không làm, đứa trẻ sẽ chết.

Đi!"

"Mọi người rút lui!"

"Một nước đi tồi.

Cô thể hiện cho chúng thấy rằng con tin là có hiệu quả và cho chúng thêm thời gian để chuẩn bị.

Nếu kẻ địch làm gì đó để phá vỡ ý chí chống lại của cô, không phải nó sẽ khiến bị thiệt hại nhiều hơn sao?"

Gương mặt đỏ chót của Remedios nhìn chằm chặp vào Sorcerer King như thể cô đang nhìn vào kẻ thù.

" Nếu điều này tiếp tục, đòn tấn công bất ngờ của cô là vô nghĩa.

Còn nữa, ta có thể nghe những âm thanh của cái gì đó đang di chuyển ở đằng đó.

Nếu chúng sắp xếp lại chướng ngại vật, phá vỡ chúng sẽ mất thêm thời gian, và những thứ sẽ trở nên phiền phức hơn—"

"— Câm mồm!"

Remedios ngắt lời của Sorcerer King.

" Ai có ý tưởng gì không?

Một cách giải quyết mà không có bất kỳ ai phải chết!?"

Không ai nói điều gì.

Dĩ nhiên không ai có một tình huống thuận lợi như vậy.

Ví dụ, họ có người nào đó sở hữu kỹ năng đột nhập, tình huống này sẽ không phát sinh.

Tuy nhiên, không có bất kỳ ai như thế ở đây.

Thậm chí Remedios cũng hiểu điều này.

Nếu bản năng động vật của cô phân tích tình hình trận chiến và nói cô không có cách như thế, vậy phương pháp như vậy không tồn tại.

Thậm chí vậy, tại sao cô lại từ chối thừa nhận nó?

Tại sao cô lại nhất thiết không để một ai chết?

Những lời của Sorcerer King như xẹt qua tâm trí cô – đây có phải là một trong những hy sinh cần thiết mà ông ấy đã nói đến?

Không có cách nào khác mà không mất một người nào nếu họ không có một lợi thế sức mạnh áp đảo hay một may mắn tột cùng.

" Đội trưởng Custodio."

Giọng của Neia vang to một cách bất thường.

" Ngay bây giờ, chúng ta không thể kết thúc trận chiến mà chỉ có một vài thương vong sao?"

Ánh nhìn dữ dội của Remedios chuyển sang Neia.

Cảm xúc mạnh mẽ đang sôi sục của cơ thể chiến binh mạnh mẽ khiến cơ thể cô run rẩy, nhưng Neia chắc chắn rằng cô đã đúng.

" Đó không phải là công lý!"

Remedios hét lên.

Công lý?

Đó là công lý—

Những thánh hiệp sĩ xung quanh vẫn tiếp tục im lặng.

Có vẻ như không ai chuẩn bị nói bất cứ điều gì.

Neia cảm thấy như thể cô đang bị bao vây bởi những kẻ thù và vô thức lùi lại, rồi cô cảm nhận như bàn tay của ai đó giúp đỡ cô từ phía sau.

Nhìn lui sau, cô thấy Sorcerer King, như cô nghĩ.

"— Ta ủng hộ quan điểm của cô Baraja."

Ông ta xác nhận cô với một giọng nhỏ nhẹ.

Nhưng với Neia, nó như trăm triệu tiếng hô chấp thuận.

" Câm mồm!"

Remedios lại hét lên.

Tuy nhiên, đây không phải là thứ mà cô nên nói với vị vua của một đất nước khác đã đến đây để cứu cô.

Có những hành động có thể chấp nhận, có những hành động không thể chấp nhận.

Sự giận dữ nổi dậy trong trái tim Neia.

" Những gì cô cần lúc này là thay đổi tình huống, không thể cứ ngồi im và bối rối ôm mông...

Ahh, không thể khác được rồi, ta sẽ xoay chuyển mọi thứ cho."

Sau khi lẩm bẩm với bản thân, Sorcerer King quay đi khỏi họ — hướng đến cánh cổng – và bắt đầu đi tới.

Vì những động thái bất ngờ của ông, không ai gọi tên ông trước khi Bafolk hét lên cảnh báo.

" Tên kia, tên đeo mặt nạ!

Ta đã nói ngươi rút lui đúng không?"

" Ta sẽ không rút lui!

Ngươi nghĩ một mạng người có ý nghĩa với ta sao?"

"C-Cái gì?"

" Mục tiêu của ta là giết từng bên Bafolk ở đây!

Không quan trọng điều gì xảy ra với những con người! [Widen Magic – Fireball] !"

Sorcerer King đưa tay ra với một tiếng hét, và một quả cầu lửa bay tới nổ tung Bafolk và cậu bé đang bị giữ.

Ngọn lửa của vụ nổ khổng lồ cũng nuốt cả tháp canh.

Mọi kẻ ở trên chúng đều bị giết bởi đòn tấn công.

Bafolk và con tin của hắn rớt xuống phía bên Sorcerer King của bức tường.

" [Maximize Magic — Shockwave] "

Đòn phép tiếp theo với một vụ nổ kéo dài đi cánh cổng đã sụp một nửa.

Thêm vào đó, nó xé nát những Bafolk đang dựng chướng ngại vật đằng sau nó, thổi tung một lỗ khổng lồ vào hàng phòng thủ của bọn chúng.

" Xông lên, các thánh hiệp sĩ!

Tấn công!

Giết những Bafolk bên trong tới tên cuối cùng!"

Như thể thức tỉnh bởi giọng của ông ta, Remedios đến và trả lời:

" Ngươi con đĩ chó –!" ( "You son of Bitch –!"

TL dịch chuẩn từng từ của nó nhé.)

" – Đội trưởng!"

"Grừuuu! – Xông lên!"

Những thánh hiệp sĩ chạy tới đáp lại những lời của Remedios.

Hay hơn thế nữa, nó chính xác hơn phải nói là họ đã bỏ mọi cố gắng suy nghĩ và hoàn toàn tuân theo những mệnh lệnh của cô.

" Cảm ơn ngài, bệ hạ!"

Gustavo để lại những lời đó và xông tới.

Sau đó, những thánh hiệp sĩ và linh mục – ít nhất thì cũng có ý thức hơn – hướng ánh nhìn biết ơn vào ông.

Remedios là người duy nhất nhìn vào Sorcerer King với vẻ không hài lòng.

Sorcerer King hướng đến Neia với một giọng nói nhẹ nhàng.

"— Cô Baraja.

Có phải ngươi đã nghĩ rằng ta sẽ cứu cậu bé đó với một phép ngoài sức tưởng tượng của cô không?"

Đúng vậy, suy nghĩ đó đã băng qua tâm trí cô.

Tuy nhiên, Sorcerer King phải là có vài lý do cho hành động của mình.

"À, vâng, như ngài nói."

"Hừm, có lẽ điều đó cũng có thể."

Sorcerer King gật đầu, và Neia yên lặng lắng nghe.

"Đúng vậy, ta có thể làm như vậy.

Bằng việc sử dụng nhiều loại phép ta đã học, cứu một cậu bé chỉ là một điều bình thường.

Tuy nhiên, ta không thể làm vậy.

Đó là bởi vì ta không thể chấp nhận Bafolk thấy ta giải cứu một cậu bé."

Nghi ngờ hằn qua mặt của Neia lần đầu tiên, và Sorcerer King từ tốn giải thích với cô.

" Nếu ta chấp nhận cho chúng biết rằng những con tin hiệu quả để chống lại chúng ta, những tù nhân bên trong sẽ được sử dụng như những khiên thịt để ngăn cản những đòn tấn công của chúng ta trong trận chiến.

Những thánh hiệp sĩ sẽ thua, và họ có thể bị thương hay bị giết.

Do sự thiếu nhân lực của chúng ta, thậm chí một vài thánh hiệp sĩ sẽ là gánh nặng, là một bất lợi lớn...

ít nhất, theo định luật Lanchester.

(TL Note: Định luật Lanchester là một nhà toán học đã tính toán đến mối liên hệ về thời gian của một kẻ săn mồi và con mồi phải trả.

Chúng thường được sử dụng trong mô hình quân sự.

Trong trường hợp này là, thậm chí chỉ một mất mát có thể dẫn đến nhiều mất mát hơn qua thời gian.)

Sorcerer King đi tới cánh cổng, Neia vội vã theo sau ông.

" Mặt khác, một khi chúng biết rằng con tin là vô dụng, chúng sẽ đơn giản trở thành gánh nặng với Bafolk.

Bây giờ, khi chúng bị tấn công và kẻ thù đã vượt qua được bức tường, ngươi có nghĩ rằng chúng sẽ có thời gian rảnh rỗi để giết tù nhân nữa không?

Giết những người không có khả năng kháng cự nên đặt ưu tiên thấp hơn."

" Như ngài đã nói."

"Đúng vậy, Thay vì lãng phí thời gian để giết người, chúng sẽ chuẩn bị để ngăn chặn kẻ địch.

Vì vậy, sẽ cần thiết để sử dụng một phương pháp thể hiện cho chúng thấy sử dụng con tin là vô ích."

Ông ấy đã đúng.

Nếu Remedios có cách của cô, chúng có thể kết thúc với việc không cứu được bất kỳ ai vào cuối cùng.

Sorcerer King chậm rãi bế xác của cậu bé dưới chân ông.

"Bệ hạ, để thần—"

" – Đây là công việc của ta."

Neia theo Sorcerer King khi ông mang cậu bé đặt ở nơi mà Remedios cắm lá cờ của cô.

Sorcerer King đặt cậu bé trên mặt đất.

Neia nhúng một cái khăn vào nước từ túi đựng nước và lau những bụi bẩn trên gương mặt cậu bé.

Má của cậu, cổ tay và đùi thì gầy một cách kinh ngạc.

Nó rõ ràng là minh chứng những điều kiện khắc nghiệt mà họ đã sống.

" Nhưng tên khốn Bafolk..."

"Có lẽ điều này không nên nói, nhưng cho phép ta nói nó ra.

Ta là vị vua của vương quốc Sorcerous, và không phải là vua của người dân của đất nước này.

Vì vậy, ta có thể bình tĩnh đưa ra quyết định này.

Ta sẽ chọn cứu một ngàn người bằng một mạng.

Nhưng nếu riêng cậu bé này là công dân của đất nước ta, ta sẽ ưu tiên cứu nó thay vì thế.

Nếu ngươi không thể chấp nhận nó –"

"—Không, cảm ơn ngài rất nhiều.

Thần có thể hiểu cảm giác của ngài... bệ hạ đúng ạ."

" ...

Hừm?

Ý của ngươi là gì?"

"Thần xin lỗi, À, có thể nào, nó là lẽ phải của bệ hạ?"

Mình đang nói cái quái gì thế này?

Cô không thể làm gì ngoài tự hỏi.

Trong khi cô cảm thấy rằng bỏ qua ông ấy và không trả lời, sự khoan dung và rộng lượng của Sorcerer King vẫn đang trả lời cô.

" ...

Ể?

À, không, ta không cảm thấy rằng ta là đúng.

Và nói thẳng, công lý nên được quyết định bởi người khác.

Động lực cho mọi thứ ta làm thì rất đơn giản.

Chà, ta cũng phải lan truyền danh tiếng của ta nữa..."

Neia nhớ lại vấn đề của những bức tượng.

Có phải ông ấy muốn lan truyền danh tiếng nghĩa là Sorcerer King là một kẻ khoe khoang?

"Nói đến nó, ta bây giờ cảm thấy không cần phải quá cố gắng với điều đó nữa... cuối cùng lại nói về những thứ vô nghĩa.

Tất cả những gì ta muốn là sống hạnh phúc với những đứa con của ta.

Đó là tất cả nhưng cùng lúc, nó cũng là mọi thứ với ta."

Cô không nghĩ undead Sorcerer King có thể có con.

Vì vậy, ông ấy chắc hẳn không phải ý nói đến những đứa trẻ mang giọt máu của ông, mà con cái trong nghĩa rộng hơn.

Nó cảm giác ông đang nói đến những người dân của đất nước ông như là con mình.

Ông ấy là một người nhân hậu trong mỗi câu nói...

đúng vậy, một thế giới tuyệt vời thậm chí những đứa trẻ yếu đuối cũng có thể sống hạnh phúc.

Đó là những gì ông ấy nghĩ khi ông lấy mạng cậu bé...

Khi cô nhìn nghiêng gương mặt của ông, cô thấy có gì đó như một sự đau khổ vì giết một đứa trẻ.

" Chà, đó là những thứ vô nghĩa.

Như vậy, chúng ta hãy bỏ chủ đề này đi.

Cô Baraja, khi ta không đủ tư cách để nói những lời hay ý đẹp, ta hy vọng cô tìm thấy công lý thuộc về mình."

"...

Thần có thể hỏi thêm một câu được không?

Nếu thuộc hạ của ngài bị bắt làm con tin như thế, ngài cũng sẽ làm điều tương tự chứ?"

"...

Chà, điều này là một phần trở thành sự khó xử của ta, nhưng nó rắc rối theo một nghĩa khác."

"Chính xác ý ngài là gì ạ?"

" Trong quá khứ, ta đã hỏi chúng vì tò mò.

"các ngươi sẽ làm gì nếu bị bắt làm con tin để ép ta phải thỏa hiệp?".

Vào lúc đó, mỗi người trong số chúng ngay lập tức nói rằng chúng sẽ tự sát hơn là làm phiền ta theo bất kỳ cách nào.' 'Không'.

Ta nói với chúng.

'các ngươi không thể nói rằng sẽ đợi ta giải cứu các ngươi sao?' và những thứ như thế...

Trong khi ta vui lòng khi chúng thể hiện sự trung thành, điều này, ta phải diễn tả thế nào đây?

Tất cả thuộc hạ của ta có chút cuồng tín."

Trong khi ông ấy xoắn cổ tay mình, Sorcerer King tiếp tục với giọng mệt mỏi.

Cũng như Neia bắt đầu suy nghĩ, Liệu có cần phải lo lắng những điều không cần thiết với một người địa vị như ngài ấy?

Remedios xuất hiện ở cánh cổng, mang theo một thanh kiếm nhuốm máu, giáp của cô cũng nhuốm máu tương tự.

Mặc dù cô đã cởi mũ giáp, mái tóc cô dính bết vào trán bởi mồ hôi.

Cô trông vô cùng mệt mỏi.

Sau khi nói gì đó với Gustavo, Neia cảm thấy chỉ trong thoáng chốc, mắt của Remedios chạm vào cô.

Không, ít nhất cô đã khóa cái nhìn vào Neia, hơn thế nữa, cô đang nhìn vào Sorcerer King và Neia theo cách này.

Remedios không nói gì, đơn giản là quay lại bên trong với một vẻ mặt trống rỗng.

Thay cho cô, Gustavo đến gần hai người bọn họ.

"Thưa bệ hạ.

Tôi muốn gửi lời cảm ơn của mình.

Chỉ có một vài thiệt hại nhỏ, chúng ta có thể tối thiểu chúng nhờ sức mạnh của bệ hạ.

Bình thường, đội trưởng sẽ cảm ơn ngài, nhưng vì cô ấy đang quẫn trí vào lúc này vì tình hình bi thảm khi chúng tôi tìm thấy người dân, vậy tôi cầu xin ngài sẽ tha thứ cho tôi thay thế cô ấy."

Gustavo lén liếc nhìn vào cậu bé, và rồi anh ta nhìn lại mặt đất.

"Nó ổn.

Đi theo đội trưởng đi."

"Cảm ơn ngài rất nhiều."

" Nói đến đó những điều kiện thảm thương gì vậy?"

"Vâng, Chúng tôi đã hỏi nhiều người được giải cứu, và họ nói rằng 'chúng lột da những tù nhân.' Nó có vẻ 'chúng' không phải là bán nhân loại mà là những con quỷ được gửi tới bởi Jaldabaoth..."

Trong khi cô cảm thấy rằng đội trưởng sử dụng cảm xúc của cô ấy để biện hộ cho sự vô lễ của mình, nó không có vẻ đúng như vậy.

Neia thì đang bắt đầu cảm thấy bất ngờ, Sorcerer King bên cạnh cô nghiêng đầu phân vân.

"Tại sao lại là da?

Tại sao thế?

Không phải là bọn chúng sẽ ăn nó chứ?

Như da gà à?"

"Không, chúng tôi cũng không biết... mặc dù, những bán nhân loại không có vẻ tham gia vào những việc đó...

Bệ hạ có biết bất kỳ điều gì về nó không?

Có thể là một loại nghi lễ của quỷ chẳng hạn?"

"Không, ta xin lỗi.

Ta cũng không có manh mối gì.

Tại sao Jaldabaoth lại làm những việc như vậy?"

Sự bối rối của Sorcerer King có vẻ như xuất phát từ tận đáy lòng, và sau khi mọi người nhìn nhau, họ vẫn không thể tháo gỡ bí ẩn.

Thậm chí vậy, vì đây là hành động của ác quỷ, chúng có thể chỉ làm vậy để hành hạ con người thôi.

"...

Tôi sẽ hỏi những linh mục sau.

Vậy, Bệ hạ, chúng tôi hiện nay đang cố tìm ra nơi trú ẩn của những bán nhân loại để quét sạch chúng, vậy tôi muốn xin một chút thời gian quý báu của ngài."

Sau khi nói vậy, Gustavo quay lại bên trong cánh cổng.

Khoảng 10 phút sau, họ có thể thấy những hình dạng con người lác đác đi qua cánh cổng.

Họ là những tù nhân, cũng như cậu bé bị bắt làm con tin, họ mặc những bộ đồ rác rưới, tơi tả không có vẻ gì là có thể ngăn được những cơn gió đông lạnh.

Những thánh hiệp sĩ đơn giản chỉ hộ tống họ qua cánh cổng rồi quay lại vào bên trong.

Có phải họ phải làm vậy vì có quá ít người xử lý với những tù nhân, hay bởi vì công việc trấn áp vẫn đang tiếp diễn, hay cả hai?

Những tù nhân trông có vẻ vui mừng trên gương mặt họ khi lao về hướng Neia.

Tuy nhiên, họ bất ngờ dừng lại giữa chừng.

Cô chắc chắn là vì họ nhìn thấy hình dạng của Sorcerer King.

Và rồi, một vài người tiếp tục tiến lại gần họ.

Có lẽ họ cảm thấy rằng Sorcerer King chỉ là đang đeo mặt nạ hay thứ gì đó.

Một người đàn ông chạy lại giữa những người đi bộ.

Người đàn ông thở hổn hển, và rồi quỳ xuống bên cạnh cậu bé mà Ainz đã đặt xuống ở chân của Neia.

Không, nói chính xác hơn là ông ta đã đổ sụp xuống.

Người đàn ông vuốt má cậu bé, và sau khi thấy rằng cậu bé đã chết, ông ta òa lên khóc.

Rõ ràng, ông ta là cha của cậu bé.

Neia cắn chặt môi.

Người cha gào thét tên con khi đang khóc, Sorcerer King bình tĩnh nói.

" Ta là người đã giết cậu bé đó."

Neia nhìn vào Sorcerer King một cách bất ngờ.

Đây có phải là lúc để nói những thứ như vậy không?

Tuy nhiên, chắc chắn một người thông thái như Sorcerer King sẽ không bất ngờ nói một điều như vậy mà không có lý do.

" Tại sao, tại sao ông lại giết nó!?"

Ngọn lửa thù hận bùng lên trong mắt cha cậu bé.

Đối mặt với nó –

Sorcerer King trả lời với một giọng cười chế giễu.

"Để cứu ngươi, đương nhiên rồi."

"Cái gì, ông vừa nói gì!?"

Chỉ trong một khoảng khắc, đôi mắt cha cậu bé chứa đầy sự sợ hãi.

Đó là bởi vì ông nhận ra gương mặt của Sorcerer King không phải là nhân tạo.

Và rồi, mắt ông ta chuyển qua bên cạnh để tìm sự giúp đỡ, và chúng hướng đến Neia.

Tuy nhiên, trước khi Neia có thể nói gì đó, Sorcerer King nói trước.

" Vậy ta có thể hỏi ngươi vài điều không?

Tại sao ngươi không bảo vệ con trai mình?

Con trai ngươi đã bị mang đến trước ta như là một con tin."

"Tôi đã bảo vệ nó!

Nhưng nó bị lôi đi!

Những tên khốn đó mạnh hơn tôi, vậy nên tôi không thể làm được gì cả!"

Sorcerer King lại cười.

"Vậy để ta hỏi ngươi – tại sao ngươi vẫn còn sống?"

Người cha không biết trả lời thế nào, và đứng yên.

"Ta đang hỏi ngươi tại sao ngươi không chết để bảo vệ con của mình.

Không phải nói là tất cả mạng sống đều quan trọng như nhau sao.

Ngươi nên là người biết được giá trị của tính mạng con mình nhất chứ.

Vậy tại sao ngươi không đấu tranh điên cuồng để bảo vệ nó đến hơi thở cuối cùng?"

Những người khác nhìn vào tình huống hiện tại từ xa.

Họ hẳn là đang cảm thấy không thoải mái, sợ hãi, và giận dữ với Sorcerer King, người đã lấy mạng cậu bé.

"Cái gì, ông đang nói cái gì..."

" Ngươi nên là người ngã xuống để bảo vệ cho nó.

Đừng đẩy nó đi bằng việc chê bai người khác.

Ngươi, kẻ yếu đuối, đó là lỗi của ngươi.

Còn nữa, ngươi có vẻ đã nhầm lẫn một số điều... ngươi nhận ra ta mạnh hơn những Bafolk mà ngươi thừa nhận là mạnh hơn ngươi, đúng không? ...

Mặc dù ta có thể tha thứ cho sự xúc phạm bởi ta thương hại cho mất mát của ngươi, ta sẽ giết ngươi nếu chúng đi quá giới hạn."

Sorcerer King vươn ngón tay trở xương xẩu và đặt lên gương mặt của người cha.

" Đó, đó là bởi vì ông mạnh – đó là tại sao ông có thể nói như thế!

Không có ai có thể mạnh được như ông!"

" Nói đúng lắm.

Ta có thể đã nói chính xác như vậy bởi vì ta rất mạnh mẽ.

Vậy, nó hoàn toàn không sai khi người yếu đuối bị tước đoạt nhiều thứ trong đời đúng không?

Cá lớn nuốt cá bé là một điều tự nhiên trong cuộc sống."

Sorcerer King quay mắt nhìn những người xung quanh ông.

" Có phải các ngươi cũng phải trải nghiệm sự đau khổ bởi vì Bafolk mạnh?"

"Có phải ông đang nói rằng kẻ mạnh có thể làm mọi thứ chúng muốn!?"

"Chính xác.

Kẻ mạnh làm những gì chúng muốn và kẻ yếu phải chịu những gì chúng phải chịu.

Đấy là quy luật cua thế giới này.

Nó cũng áp dụng lên cả ta nếu đối mặt với một đối thủ mạnh hơn, ta sẽ không có gì khác để cầu cứu ngoài việc chịu đựng.

Đó là tại sao ta tìm kiếm sức mạnh."

Neia hiểu tại sao Sorcerer King lại tìm kiếm những nữ hầu của Jaldabaoth.

Bệ hạ hẳn là đang tìm kiếm sức mạnh bởi vì ngài ấy muốn bảo vệ đất nước của mình, để bảo vệ con dân của ngài.

Vậy cuối cùng sức mạnh là điều quan trọng nhất...

"Chà, ban đầu, những kẻ yếu đuối như ngươi được bảo vệ bởi Thánh Quốc, những người mạnh mẽ...

Ta thật sự đáng tiếc cho ngươi.

Nếu ngươi dưới sự bảo vệ của ta – dưới sự bảo vệ của đất nước ta, vương quốc Sorcerous, những điều như thế này sẽ không bao giờ xảy ra.

Bởi vì ta sẽ sử dụng tất cả sức mạnh của ta để bảo vệ người dân và đánh bại Bafolk."

Mọi người xung quanh họ im lặng.

Những lập luận của Sorcerer King thì rất lạnh lùng và vô tình, nhưng cùng lúc chúng bộc lộ sự thật của thế giới.

Nếu họ không thể phản đối những lời của ông bởi nhiều lý do, có phải họ sẽ chọn phản đối bằng cảm xúc của mình?

Tuy nhiên, nỗi sợ của họ về Sorcerer King đã ngăn họ làm vậy.

" Ông, không phải là một undead sao?

Undead đang làm gì ở nơi như thế này?"

Người cha không thể nói bất cứ điều gì với Sorcerer King bởi vì ông ta sợ hãi, và vậy nên ông ta hướng sự giận dữ của mình vào Neia thay vào đó.

Tuy nhiên, trước khi Neia có thể trả lời, Sorcerer King đã đứng ra thay cô.

" Đương nhiên là để giúp đỡ đất nước của ngươi rồi.

Và thực tế là, tất cả các ngươi đã được giải cứu bởi undead mà ngươi đang nói đến đấy.

Nếu ngươi không vui vì điều đó, tại sao không tự mình cứu lấy đất nước của mình đi?"

Khi nghe thấy điều đó, người cha hỏi Neia bằng ánh mắt của mình.

Tuy nhiên, cô không thể nói gì.

Bởi vì đó là sự thật.

Nếu người dân trong đất nước của ông đủ sức đánh bại Jaldabaoth, Sorcerer King sẽ không ở đây.

Người đàn ông ôm cái xác cậu bé trong sợ hãi, và quay lưng chạy đi.

Những người xung quanh khi thấy ông chạy đi cũng có vẻ mặt đang sợ hãi.

Neia nghe thấy Sorcerer King nói gì đó, nhưng cô không biết ông đang nói đến người đàn ông bỏ chạy hay là tự nói với chính mình.

"Thậm chí ta cũng sẽ bị chèn ép nếu ta yếu.

Vì vậy con người ta không thể quên việc tìm kiếm sức mạnh.

Ta cần khắc sâu vào trong lòng rằng thực tế có những sinh vật có sức mạnh ngang với ta rất có thể đang tồn tại."

Phần 3

Sau khi tấn công trại tù đầu tiên và giải phóng những binh lính Giải Phóng Quân bị cầm tù bên trong, họ hướng đến trại tù tiếp theo vào ngày kế tiếp.

Họ không phải thừa thắng xông lên.

Hơn nữa, có nhiều lý do tại sao họ không thể làm bất cứ điều gì khác.

Áp lực lớn nhất là bởi vì kho lương thực ở trong trại tù ít hơn họ dự đoán.

Lúc này đây, mọi chuyện xoay chuyển, là kết quả của 2 chính sách của những bán nhân tộc là không cho tù nhân ăn đủ, và đều đặn vận chuyển lương thực từ một thành phố nhỏ kế bên.

Thêm vào đó, những bán nhân tộc đi cùng với việc vận chuyển lương thực cũng chịu trách nhiệm giám sát những trại tù nếu có bất cứ điều gì bất thường.

Thậm chí nếu họ giết tất cả những bán nhân loại và lấy tất cả lương thực của chúng, kẻ địch nhất định có thể kết luận rằng có gì đó không ổn ở những trại tù.

Dĩ nhiên, Jaldabaoth cũng sẽ biết điều này.

Trong trường hợp này, rất có khả năng hắn ta sẽ phái một lực lượng khổng lồ mà Neia và những người khác không thể đánh bại.

Sau khi đứng đằng sau Sorcerer King và tham gia – chỉ quan sát không phát biểu – cuộc họp, sau một lúc lâu tranh luận khiến cho chân của Neia đau nhức vì đứng, họ cuối cùng cũng đi đến được 2 phương án khả thi để hành động.

Đầu tiên là chạy trốn xuống phía nam sau khi giải phóng một trại tù và ném họ và những lực lượng quân đội chắc chắn đang đóng quân ở đó.

Thứ hai là tấn công trước và chinh phục thành phố nhỏ kể trên.

Trong khi cả hai phương án hành động đều có mặt lợi và hại của riêng mình, họ cuối cùng lựa chọn phương án sau, sau khi đội trưởng của hôi thánh hiệp sĩ, hét to nó lên.

Remedios có một lý do tuyệt mật để chọn việc tấn công thành phố.

Sau khi tra hỏi những bán nhân loại – Và dĩ nhiên là giết tất cả chúng sau đó – thành phố mà họ đang nhắm tới dường như có giữ một ai đó có dòng máu hoàng gia.

Nếu họ thật sự là hoàng tộc, rất có khả năng là tình huống sẽ được cải thiện Thậm chí nếu họ không phải là hoàng tộc, nó cũng sẽ là một thành công lớn nếu người đó là một đại quý tộc với địa vị nhất định và những mối quan hệ.

Họ có thể dựa vào thực tế là họ đã cứu mạng ông ta và đề nghị quân đội phía nam chấp nhận khẩn cấp, và có thể đề nghị cứu viện.

Tuy nhiên, Neia cảm thấy nghi ngờ.

"Thưa bệ hạ, ngài có thật sự nghĩ rằng sẽ có thành viên của hoàng tộc hay một đại quý tộc quyền lực ở đó không?"

Neia được chấp thuận cấp cho một con ngựa trong nhiệm vụ bảo vệ Sorcerer King.

Mặt khác, loại ngựa cho một hộ vệ quèn như Niea thì chỉ là con ngựa từng được sử dụng như một động vật thồ hàng lúc trước kia.

"Ta nghĩ nó là một cái bẫy.

Thậm chí nếu không phải, thành phố sẽ tập trung nhiều binh lực và phụ thuộc và tình huống, có thể có cả những con quỷ hiện diện ở đó.

Đội trưởng Custodio chắc hẳn đã nhận thức được điều này.

Thậm chí vậy, cô ấy lại quyết định đánh một trận chiến khó khăn như thế này.

Đôi khi, ngươi cần đánh cuộc tất cả vào một ván.

Nếu họ không tìm kiếm sự trợ giúp từ phía nam, người dân sẽ bắt đầu chết đói sớm thôi.

Nếu điều đó xảy ra, Neia biết rằng giải phóng quân sẽ không thể duy trì được nữa.

Ngay sau đó, họ thấy mục tiêu của mình, một thành phố nhỏ ở xa.

Từ trên lưng ngựa ở cuối hàng, Neia nhìn vào những người lính đang hành quân phía trước cô.

Họ là những công dân của Thánh Quốc đã được giải cứu từ những trại tù.

Lý do tại sao những thánh hiệp sĩ phải ép họ vào lực lượng quân đội trong khi họ nên được nghỉ ngơi là vì họ khám phá ra rằng có nhiều những bán nhân loại trong thành phố hơn những trại tù trước kia.

Có nhiều người yếu hơn dự tính, vậy nên họ không trông đợi như là những lính bộ binh tốt.

Thậm chí vậy, nó vẫn tốt hơn là không có gì, và vậy nên họ được huy động.

Cấp độ kỹ năng của Neia khó mà giấu được 1 lực lượng lớn như vậy khỏi tai mắt của những trinh sát bán nhân tộc, vậy nên họ cần di chuyển nhanh nhất có thể.

Và kết quả khi làm vậy là những ngươi ta càng lúc càng trở nên mệt mỏi hơn, và số lượng những người trưởng thành ngồi trên những xe chở hàng càng tăng lên.

Họ còn có thể ngủ trên cỗ xe chở hàng rung lắc và kêu lạch cạch là minh chứng rằng họ mệt đến thế nào.

Ngược lại, những đứa trẻ thì vui vẻ chạy theo.

Những linh mục chắc chắn không quen với việc đi bộ một hành trình dài, từ việc họ nhìn ghen tị với những người trên xe chở hàng từ lúc này đến lúc khác.

Thậm chí trong tình trạng này, họ sẽ bị ném thẳng vào một trận chiến một khi họ đến nơi.

Họ thực sự sẽ ổn chứ?

Trong suốt cuộc họp chiến lược trên đường đi, họ đã quyết định ngay lập tức tấn công thành phố khi đến nơi.

Đó là bởi vì họ thiếu cả lương thực dự trữ và thời gian.

Tấn công một thành phố với kẻ địch đang đứng đợi trong thời điểm ban ngày thì cực kỳ nguy hiểm.

Nó thì dễ dàng tiếp cận vào buổi tối hơn, nhưng nó thì cực kỳ bất lợi với con người khi mà họ không có khả năng nhìn đêm.

Đặc biệt, trận chiến vào buổi tối thì rất nguy hiểm cho những người dân chỉ được huấn luyện khi họ đi nghĩa vụ.

Với điều đó trong đầu, họ đã quyết định tấn công vào ban ngày.

Chiến trường đã hình thành phía trước họ.

Những thánh hiệp sĩ đi đầu, đằng sau là những lính dân quân giữ những bức tường bằng gỗ họ đã làm sau khi phá bỏ những trại tù, và cuối cùng là những linh mục.

Kế hoạch thì vẫn giống lần trước, sử dụng những thiên thần để khống chế đối phương ở trên bức tường trong khi những thánh hiệp sĩ phá cổng, một chiến thuật dựa hoàn toàn vào sức mạnh thô bạo.

Công việc chính của những người dân quân phần lớn chỉ giới hạn trong việc làm kẻ thù sợ hãi với số lượng.

Vì vậy, họ đã lệnh cho những người dân tránh chiến đấu, và nếu họ phải chiến đấu, cùng hợp lực tấn công đối phương, trong số những thứ khác nữa.

"...

Nào, cho ta xem các ngươi sẽ làm như thế nào."

Sorcerer King lẩm bẩm với chính mình.

Là một người quan sát Sorcerer King sẽ không tham gia vào trận chiến.

Trong khi họ muốn dựa vào sức mạnh của ông ấy trong một trận công thành như thế này, không ai mở miệng để nhờ vả ông ta trong suốt cuộc họp.

Sorcerer King không quan tâm những ánh nhìn lén lút vào mình, và ông ấy hiện giờ đang ở vị trí sau cùng của đoàn quân.

Trận chiến cuối cùng cũng bắt đầu.

Nó có thể là một thành phố nhỏ, nhưng nó rất lớn trong khu vực.

Cánh cổng được gia cố với sắt, và có những lỗ châu mai phía trên nó.

Những bức tường thì không được xây bằng gỗ mà bằng đá.

Tường và cổng thì cũng được làm tốt hơn những trại tù, nơi mà phần lớn chỉ được góp nhặt nguyên liệu từ những ngôi làng.

Tuy nhiên, bởi vì thành phố này có ít hơn mười ngàn cư dân, người ta không thể nói là nó bất khả xâm phạm.

Những kẻ tấn công nó thì sẽ gặp nhiều rắc rối, trong khi những kẻ phòng thủ thì dễ dàng.

Đó chắc hẳn là nhận định thích hợp để đánh giá tình hình.

Remedios dẫn những thánh hiệp sĩ xông lên, trong khi những thiên thần tấn công những bán nhân loại trên bức tường.

Tuy nhiên – những thiên thần đôi khi biến mất thành những hạt bụi ánh sáng khi bị đánh trúng bởi kẻ địch.

Có vẻ như những bán nhân loại ở đây cũng cùng là Bafolk họ đã gặp lần trước ở khu trại, nhưng như dự đoán, những con phòng thủ ở đây là những binh lính có kỹ năng.

Có một Bafolk nổi bật nhất trong số chúng ở trên bức tường – trốn sau những lỗ châu mai – và giữ một ngọn thương chất lượng tốt.

Hắn đã đâm xuyên qua nhiều thiên thần.

Gã Bafolk đó hét lên mạnh mẽ.

Có lẽ nó là một loại kỹ năng, nhưng nó không tác động đến những thiên thần hay những thánh hiệp sĩ đang phá cổng bên dưới.

Có phải bởi vì nó chỉ có hiệu quả trong một khu vực hẹp, hay là nó chỉ tác dụng với đồng mình?

Chi tiết thì chưa rõ.

Tuy nhiên, sẽ tốt hơn là nhớ rằng hắn sở hữu một loại khả năng đặc biệt.

Nhìn xuống, cả hai bên đánh nhau dữ dội bên ngoài cánh cổng.

Những Bafolk đâm ngọn giáo dài của chúng từ phía bên kia lỗ châu mai – bên trong thành phố — vào những thánh hiệp sĩ, họ chặn chúng lại bằng những khái khiên nhọn.

Như thế, họ ngăn chặn kẻ thù bằng những đợt tấn công của thánh hiệp sĩ với cọc chiến.

Remedios, mặt khác, trực tiếp cắt đứt những cây giáo dài chúng đâm vào cô.

Những bán nhân loại đổ nước sôi vào họ qua những lỗ châu mai.

Tuy nhiên, những thánh hiệp sĩ đã được bảo vệ bằng phép [Protection Energy Fire] – [Bảo vệ khỏi năng lượng lửa] từ trước, và nó không là vấn đề dù chúng có đổ bao nhiêu nước. những thánh hiệp sĩ không trầy sướt gì.

Dĩ nhiên, vì bây giờ là mùa đông, nhiều thứ sẽ trở nên rắc rối hơn nếu họ bị ướt sũng rồi nhiệt độ hạ xuống, nhưng hiện tại thì mọi thứ vẫn ổn.

Nếu bọn chúng sử dụng dầu sôi thay vì nước, những thanh kiếm của họ sẽ dễ bị trượt khỏi tay.

Có lẽ bởi vì dầu rất quý giá với những bán nhân loại vì thế nên chúng không chuẩn bị trước.

Những dân quân chậm rãi tiến lên cùng những bức tường gỗ mà họ đã mang theo để sử dụng như những tấm khiên.

Sẽ tốt hơn nếu chúng được làm bằng kim loại, nhưng không thể khác được vì họ thiếu trang bị thích hợp.

Nó có thể thực sự không quá chắc chắn, nhưng méo mó có hơn không, và những dân quân nấp sau những tấm khiên bắt đầu xoay xoay và bắn đá từ những sợi thun.

Họ nhắm vào những bán nhân loại đang đánh nhau với những thiên thần.

Dĩ nhiên vì họ không quen với chiến trận, những viên đá họ bắn cũng thường trúng vào những thiên thần.

Tuy những thiên thần bị bóp dái đồng đội, nhưng chúng có đề kháng những đòn tấn công vật lý thông thường, vậy nên nó không là vấn đề.

Dĩ nhiên, nó chỉ là giảm thiệt hại chứ không miễn nhiễm, nhưng mà , những người dân quân thì không gây được nhiều thiệt hại lên những thiên thần.

Nó đơn giản bởi vì những hòn đá bắn ra từ súng cao su sẽ làm những bán nhân loại bị thương nhiều hơn nếu trúng chúng.

Mỗi khi một thiên thần ngã xuống, những linh mục sẽ triệu hồi một thiên thần mới và ném nó vào khe trống.

Trong khi có rất ít trong số chúng, những nguồn cung cấp binh lính không biết mệt mỏi tiếp tục tuôn vào, và sự phản kháng của những bán nhân loại suy yếu.

"...

Ừm.

Sau khi xem xét đối phương có thể sử dụng ma thuật phòng thủ, chúng nên đổ nước lạnh lên họ.

Cộng với cái lạnh của mùa đông, nó sẽ khiến nhiệt độ cơ thể của đối thủ tụt xuống ... sau tất cả, đa số người ta chỉ thi triển phép chống lại lửa."

Khi Sorcerer King nhìn vào chiến trường, ông ta lẩm bẩm với bản thân, như thể ông đang bình tĩnh phân tích trận chiến.

Thật khó để trả lời những câu nói đó.

Trong khi vẫn chưa ai chết, đã có những người bị thương, vậy nên cô không thể nói gì được.

" Nói về nó, có thật sự sẽ ổn nếu ngươi không tham gia trận chiến chứ, cô Baraja?

Ngươi chắc hẳn có thể làm tốt với cây cung mà ta đưa ngươi đấy."

Neia được ấn định công việc đứng canh phòng bên cạnh Sorcerer King, Sử dụng cơ thể của mình như một tấm khiên cho ông ấy là nhiệm vụ của cô.

Vì vậy, cô không được lệnh chiến đấu.

Tuy nhiên, như lần trước, Sorcerer King có vẻ háo hức muốn cô sử dụng cây cung.

Có phải ngài ấy muốn mình sử dụng món vũ khí ngài cho mình mượn?

Mình có thể thử bắn 1 phát từ đây, nhưng bắn trượt ngay từ phát đầu tiên với một cây cung đi mượn thì có chút –

Một khi cánh cổng của thành phố bị hạ, những thánh hiệp sĩ tràn vào thành phố như thác đổ.

Sau khi thấy kỹ năng tuyệt vời của Remedios, những con quái vật run rẩy càng lúc càng điên cuồng hơn.

Sau đó – những thánh hiệp sĩ rút lui giữa một tiếng hét lớn.

Thị giác sắc bén của Neia thấy những gì bên trong qua một khe hỡ hẹp của cánh cổng mà những thánh hiệp sĩ đã phá lúc nãy.

Cũng giống như lần trước.

Một Bafolk bắt lấy một đứa bé, thậm chí còn nhỏ hơn lần trước, và đưa ra mệnh lệnh với những thánh hiệp sĩ phía bên kia cánh cổng.

Trong khi giọng của hắn ta thì không vang đến chỗ họ, người ta có thể đoán được những mệnh lệnh đó là gì.

Những thánh hiệp sĩ bắt đầu rút lui và được dẫn bởi Remedios và Gustavo.

Sau đó, họ nói với những linh mục.

"cho những thiên thần rút lui, không thì hắn sẽ giết đứa trẻ."

" Chúng ta lại đi tới đó nào.

Ta không thể nghe được từ đây, ta muốn đến đằng đó và tham gia vào cuộc trò chuyện của họ.

Thấy sao?"

"Ngài không cần hỏi ý thần, thưa bệ hạ."

Neia và Sorererr King đi bộ đến chỗ Remedios đang đứng đằng xa – giữa Sorcerer King và cánh cổng thành phố — và thảo luận gì đó dưới nhưng đôi mắt không thoải mái của những dân quân.

"Sau cùng thì, chúng ta nên đàm phán với chúng."

Remedios nói, những người xung quanh đang nhăn mày sau khi cởi mũ giáp thì khác.

Có lẽ đó là bởi vì họ biết điều gì đã xảy ra ở trại tù thứ nhất, nhưng tất cả bọn họ thì đều Sao chúng ta có thể chấp nhận được việc này? viết trên mặt họ.

Thậm chí sau khi Sorcerer King đến, họ vẫn chưa tìm ra câu trả lời.

Không, mọi người thì đang cố suy nghĩ cách như thế nào để nói cho Remedios hạ thấp quan điểm của cô là " dù sao đi nữa, chúng ta cần cứu đứa trẻ," nhưng điều đó có vẻ không chắc trước được.

Sau khi đề xuất một vài kế hoạch thỏa hiệp mơ hồ mà cuối cùng là một sự lãng phí thời gian, nhiều người nhìn nhau, và cuối cùng Gustavo cất tiếng hét lên, "Đội trưởng!" khi anh ta đổ hết sức mạnh vào đôi mắt mình.

" Chúng ta đã nói đến điều này vô số lần rồi!

Thậm chí chúng ta đã dành thời gian, thậm chí chúng ta đã thảo luận thêm, vẫn không có cách nào để làm được điều đó!

Chúng ta không thể cứu đứa trẻ đó được!"

Sau khi nghe những gì Gustavo nói, Neia biết rằng Đội trưởng đã tiếp tục cuộc họp chiến thuật sau khi Sorcerer King rời khỏi lều chỉ huy.

Cùng lúc đó, cô biết được rằng những thánh hiệp sĩ không thể giải quyết vấn đề này mà không đổ máu.

Remedios cắn chặt môi và tiếp tục im lặng.

Tuy nhiên –

"Đội trưởng!

Chúng ta không thể chiến đấu mà không có hy sinh!

Ngay lúc này, chúng ta nên hy sinh số ít vì số nhiều!"

Neia thấy mắt của Remedios đỏ lên dữ dội sau khi nghe những lời đó.

"— Đó không phải là cuộc chiến mà nữ hoàng sẽ tiến hành!

Chúng ta là những thanh kiếm của Bệ hạ!

Chúng ta phục vụ Holy Queen, bà ấy muốn người dân của đất nước này được sống trong yên bình!"

" Nhưng Holy Queen-sama đã..."

Đã chết, nhưng trước khi Gustavo có thể nói như thế, Remedios hét lên ngắt lời anh ta.

" Holy King kế nhiệm hiện vẫn chưa được chỉ ra!

Không phải chúng ta sẽ bảo vệ lý tưởng của Holy Queen-sama, người mà chúng ta đã thề nguyện với thanh gươm của mình đến tận lúc này sao?

Lời thề nguyện trung thành của chúng ta đã thề thì có ý nghĩa gì khi chúng ta tự phá vỡ nó?"

À, mình hiểu.

Niea đã hiểu ra.

Remedioss đã bị ràng buộc, bị ràng buộc bởi ước muốn của người mà cô đã thề nguyện trung thành.

Vì họ là những kỵ sĩ của Holy Queen, người rất yêu thương nhân dân, họ không thể làm bất kỳ điều gì gây hại đến người dân.

Người duy nhất có thể phá vỡ được giao ước của cô là người cô thề nguyện trung thành tiếp theo.

"Nó là sai sao?

Ai là người mà anh đã thề nguyện với lưỡi kiếm của mình?

Tất cả các anh đã tham gia buổi lễ phong chức thánh hiệp sĩ!

Các anh nghĩ những thánh hiệp sĩ là phục vụ ai?!"

Khi một hộ vệ trở thành một thánh hiệp sĩ, họ sẽ gặp Holy King và thực hiện nghi thức dâng lên thanh gươm của họ.

Tương tự, khi có sự thay đổi Holy King, những thánh hiệp sĩ sẽ gặp ông ta và dâng lên thanh gươm của mình để thể hiện sự phục tùng Holy King và thề nguyện lòng trung thành của họ.

Vì vậy, mọi người ở trong nhóm những thánh hiệp đã thề nguyện với lưỡi kiếm của mình với Holy Queen.

" Hay là các ngươi không có?"

Tông giọng của cô ấy thay đổi ngay lập tức.

Sau khi nóng lên, cô bình tĩnh lại ngay, và giọng của cô lấp đầy với một lạnh lùng.

" Có phải Holy Queen-sama đã sai khi mong muốn hạnh phúc cho những người nhỏ bé và một đất nước nơi không có ai phải khóc?"

" Ngài ấy không sai!

Nhưng... phụ thuộc vào tình huống... chúng ta cần phải thay đổi."

"Ai?

Ai cần thay đổi?

Nói với tôi, vậy. có dạng công lý nào cao hơn là "không phải hy sinh bất kỳ ai!?"

'

Gustavo không thể mở miệng ra.

Neia nhận ra rằng cô đã nhầm lẫn nãy giờ.

Cô ấy không bị khống chế bởi ý chí trung thành với Holy Queen, người mà cô thề nguyện phục vụ.

Remedios nói rằng người ta nên thực thi công lý.

Tuy nhiên, đó là một con đường chông gai, tuy khó để đi, người ta nên lăn lộn để vượt qua tất cả những khó khăn đó theo cách của họ và tiếp tục tiến tới mà không quan tâm đến những gì xung quanh họ.

Hy sinh số ít để cứu nhiều người hơn, và cứu tất cả mọi người không quan trọng lớn hay nhỏ; cái nào mới thực sự là đúng đắn?

Điều đó quá rõ ràng.

Rõ ràng là cái sau.

Tuy nhiên, nó quá lý tưởng, và một người bình thường sẽ ngay lập tức từ bỏ.

Tuy nhiên, sau khi biết điều này, Remedioss vẫn nhất quyết cứu tất cả mọi người.

Cô giữ một lý tưởng kiên quyết mà một người bình thường sẽ bỏ ngay lập tức.

Đó là tại sao cô là đội trưởng của hội thánh hiệp sĩ, thánh hiệp sĩ cao cấp nhất trong tất cả họ.

Remedios là người duy nhất tìm kiếm định nghĩa công lý cao cả của mình, và những người khác không thể hiểu điều này là những người đáng thương.

Nhiều thánh hiệp sĩ cúi đầu trong xấu hổ.

Có lẽ họ đều cảm thấy như vậy.

Nếu người ta xem công lý của Sorcerer King là "giết một người để cứu ngàn người" là công lý của một vì vua, vậy công lý của Remedios là "một hay một ngàn, tất cả họ đều như nhau" là một lý tưởng – sáng chói nhất của công lý.

Cả hai đều đúng, không ai sai cả.

Thậm chí vậy –

Vậy là không có sức mạnh là không có công lý?

Ví dụ, nếu như Remedios mạnh hơn – nếu cô ấy sở hữu sức mạnh như một vị thần mà Neia không thể tưởng tượng nổi, cô ấy có thể cứu được đứa trẻ, và cứu những cư dân của thành phố.

Như vậy, sẽ không có bất kỳ vấn đề gì.

Tuy nhiên, đó không phải là trường hợp hiện tại.

Cô ấy đã bị sa lầy ở đây bởi vì không có cách nào làm điều đó mà không có hy sinh.

Để thực thi công lý cần có sức mạnh.

Ahhh, mình muốn trở nên mạnh hơn... như vậy, mình có thể quét sạch tên độc ác Jaldabaoth ra khỏi đất nước này...

"...

Thứ lỗi cho ta vì xen vào khi các ngươi đang bế tắc, nhưng các ngươi sẽ không đi tới đâu nếu cứ thế này đâu."

Giọng nói lạnh lùng đặc biệt thổi bay đi bầu không khí nóng bỏng.

" Bệ hạ..."

"Đội trưởng Custodio.

Nếu cứ tiếp tục thế này, cô chỉ khiến cho kẻ địch biết được sự hiệu quả của con tin.

Theo quan điểm của ta, cô sẽ không thể chinh phục được thành phố này mà không hy sinh bất kỳ ai."

" Nhất định là không.

Chắc chắn là có một cách tốt hơn để làm được nó.

Một cách mà không ai cần phải hy sinh và không ai cần phải buồn đau!"

Đáp lại với giọng nói nghe như đang bị chảy trào ra khỏi cổ cô, Sorcerer King trả lời dứt khoát.

"Ta không nghĩ một cách như thế tồn tại... chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian.

Nếu điều này tiếp tục, quá khứ sẽ lặp lại."

Remedios cắn chặt môi.

Một dòng màu nhỏ chạy xuống từ đó.

"...

Vậy...

Đội trưởng, Chỉ việc hy sinh đứa nhỏ đó."

" Nó –!"

"Hừm.

Để việc đó cho ta.

Vì quá nhiều thời gian đã trôi qua, ta nghi ngờ rằng cô có khả năng giải quyết việc này với một sự hy sinh nhỏ, thậm chí nếu cô có liều chết đi chăng nữa."

" Nó thật sự ổn chứ?"

Neia không thể giữ được buộc miệng hét lên.

"Bệ hạ phải bảo toàn mana để đấu với Jaldabaoth; không phải sử dụng mana trước khi đấu với Jaldabaoth sẽ khiến trở nên bất lợi sao?"

" Đúng như ngươi nói, cô Baraja.

Tuy nhiên, không còn cách nào khác để cứu thêm nhiều người... trong khi ta không thể cam đoan là sẽ không có mất mát, nhưng ít ra, sẽ có ít hơn nếu là cô thực hiện.

Thấy sao?

Cô sẽ để việc đó cho ta chứ?"

" Vậy thì sẽ vẫn ... phải hy sinh..."

" Không may là thế, đội trưởng Custodio."

Remedios cúi đầu và rời đi mà không nói một lời.

Cô bước đi hướng đến thành phố — nơi mà những dân quan đang nhìn với vẻ không thoải mái.

" Xin thứ lỗi, thưa bệ hạ.

Thay mặt cho đội trưởng, xin cho phép tôi, Gustavo, cầu xin ngài trợ giúp chúng tôi."

"Ừm...

Chà, tuy là một câu hỏi vô nghĩa, nhưng ngươi sẽ cảm ơn ta vì điều đó, đúng chứ?"

Mọi người ở đây đều bối rối với câu hỏi của Sorcerer King, nhưng họ ngay lập tức trả lời với sự đồng ý.

Neia không bỏ lỡ sự lo lắng trong trái tim của họ vì sao ông ấy lại hỏi một câu hỏi đương nhiên đó.

"Nào bây giờ?

Ta sẽ tự mình dọn dẹp thành phố này.

Các vị nên để mắt trông chừng liệu có con cá nào lọt ra khỏi lưới thì hãy giết hay bắt chúng nhé.

Cá nhân ta thì ta muốn bắt bọn chúng để hỏi chúng về những thông tin.

Còn nữa, ta sẽ sử dụng undead, vậy nên đừng quá kích động."

Nói thế, Sorcerer King hướng đến cánh cổng thành phố mà không đợi câu trả lời.

" [Greater magic Seal], [Mass hold Species] "

Sorcerer King không dừng bước khi thi triển những phép thuật của mình.

Sau khi thi triển hai phép đó, ông vẫy tay và gọi lên nhiều cái bóng đung đưa.

Có tổng cộng mười tên cả thảy.

Chúng tỏa ra aura độc nhất của undead, thứ mà sinh vật sống không thể chịu đựng được.

Dạng bán trong suốt mờ ảo của chúng thể hiện cảm xúc đau khổ.

Chúng là Wraith – hồn ma.

Neia đã một lần nghe về chúng trước đây rằng là chúng sẽ lấy hình dạng của những chủng tộc mà chúng thấy, từ lớp học kiến thức về quái vật của cô.

Tuy nhiên, vẻ đáng sợ của chúng trông như bóng của 3 người bị trộn vào cùng với nhau, không như những gì lớp học nói.

" Ngươi, High Wraith."

Những cái bóng trông khổng lồ đi theo Sorcerer King khi ông đi tới.

Cỏ dưới chân chúng sụp xuống như thể bị tàn đi.

Chúng đã màu nâu bởi mùa đông, nhanh chóng co lại bởi bị mất hết nước.

" Tới đằng kia và đợi chỉ thị từ ta."

Những undead di chuyển đồng bộ hoàn hảo, không bị ảnh hưởng của lực hấp dẫn, và chúng trôi nổi nhanh trong không khí.

Trong giây lát, những undead tan chảy thành màu xanh của bầu trời trên đầu, và thực tế là cô không thể thấy chúng bằng đôi mắt mà cô vẫn tự hào chỉ khiến cô càng thêm sốc.

Trong khi cô đang tự hỏi nó có ổn không để nhờ giải thích chi tiết của những loài undead đó, Sorcerer King, người có thể lập ra những kế hoạch chiến đấu hoàn hảo chắc chắn sẽ không bỏ qua điều đó.

" Chúng, chúng là..."

" High Wraith.

Vì chúng là những sinh vật phi vật chất, chúng có thể đi xuyên qua những bức tường và những chướng ngại vật khác... dĩ nhiên, chúng không thể đi qua mọi thứ mà không có giới hạn... ngươi chắc hẳn không muốn biết chi tiết đâu nhỉ?

Chà, chúng là một trong sự chuẩn bị của ta để chiếm thành phố.

Nào, vui lòng chờ ở đây, cô Baraja..."

"— Xin cho tôi đi cùng với ngài."

"Hừm...

Nếu vậy, hãy mang item này vào cổ cô đi."

"Đây, đây là?"

Sorcerer King lôi một sợi dây chuyền có mặt hình ngôi sao năm cánh, gắn một viên Carmelian lớn ở giữa.

" Item này cho phép ngươi miễn nhiễm với sợ hãi.

High Wraith có khả năng phát ra sự khủng bố...

Để ta nói điều này trước.

Tiếp theo, ngươi sẽ đi vào một nơi hoàn toàn hỗn loạn.

Mọi người bị khống chế bởi nỗi sợ có thể thỉnh thoảng thể hiện sức mạnh đáng sợ.

Thậm chí ta có thể không bảo vệ được cho ngươi, vậy ngươi vẫn muốn theo chứ..."

" — xin cho phép thần được đi theo ngài."

"H-Hừm. vậy, vậy sao?

Ta hiểu rồi."

Neia đeo chặt sợi dây chuyền vào cổ mình.

"Thậm chí vậy...

đau buồn, chúng là chiến tranh, ngươi biết đây.

Làm sao mà chiến tranh mà không có thương vong?"

Neia mỉm cười đau khổ đáp lại lời chế nhạo nhẹ nhàng của Sorcerer King.

Dĩ nhiên, đó không phải là ý nghĩa của Remedios.

Sorcerer King không thể hiểu nhầm ý nghĩa của những lời của cô ấy được.

Đây chắc hẳn là cách Sorcerer King pha trò, nhưng thậm chí vậy...

Có vẻ bệ hạ không đặc biệt có tài năng việc pha trò.

Có lẽ đây là điểm yếu duy nhất của Sorcerer King.

Khi những suy nghĩ đó trong đầu Neia, họ đã tiếp cận gần cánh cổng thành phố.

"Rút lui, những thánh hiệp sĩ.

Ta sẽ chinh phục thành phố này bây giờ.

Di chuyển lui sau... ta tin rằng các ngươi nên rút lui đủ xa đấy?"

Sorcerer King ra hiệu những thánh hiệp sĩ đứng sau cùng và rồi, ông ấy bước vào cổng thành phố, như thể đang đi tản bộ trên một cánh đồng trống.

" Lùi lại!

Nếu ngươi không lùi lại nhanh lên, tên nhóc này sẽ –"

Kịp lúc, Sorcerer King lao vào Bafolk đang giữ con tin.

Thật khó để nói những biểu hiện trên mặt của bán nhân loại.

Nó chắc chắn là sốc.

Những bán nhân loại khác xung quanh Bafolk đó chắc hẳn cũng có cùng nét mặt như vậy.

Không, thậm chí Neai cũng bị sốc nếu cô bất ngờ thấy Sorcerer King.

"... undead!?"

Sau đó, những từ "undead" lan tỏa xuyên suốt hàng ngũ của những bán nhân loại.

"Đúng vậy.

À, ta tin rằng chúng được gọi là "Sự Sống"?

Ta đã được nghe một lần, nhưng ta không tin trí nhớ mình lắm."

"Cá-Cái gì?

Tại sao ngươi?

Có chuyện quái.. ngươi thật sự là... không, một con người?".

Ánh mắt Bafolk quay sang Neia.

"Ngươi!

Ngươi điều khiển sinh vật undead đó đúng không?

Thật là một gã đáng sợ!"

Những suy nghĩ như.

Tôi không phải là necromancer, hay Ngươi đang vô lễ với Sorcerer King đấy, chạy qua tâm trí Neia, nhưng cô tiếp tục giữ im lặng.

"Xin lỗi vì đã cắt ngang khi ngươi đang hỗn loạn, nhưng—"

"— Lùi lại, undead!

Hay là đứa trẻ này sẽ nhận nó!"

Bafolk siết chặt cánh tay vào cổ họng cậu bé.

Không còn dấu hiệu sống nào trên gương mặt cậu bé.

Ánh mắt long lanh của nó phản chiếu hình ảnh của Sorcerer King, nhưng nó không phản ứng.

Thậm chí vậy, cậu bé vẫn đang thở hổn hển khi đang bị siết lấy cổ họng.

"Fuhahaha!

Ngươi thật sự đang cố gắng dùng một sinh vật sống như một con tin chống lại ta sao, một undead?

Ôi trời, ô trời."

Mắt của Bafolk mở to.

Biểu hiện của hắn rất kinh tởm, và Neia hiểu mơ hồ lý do cô vẫn giữ được bình tĩnh như thế này bởi vì cô đang đứng sau một ngọn núi là Sorcerer King.

"Con người!

Gọi undead đó lui!"

Ta không có điều khiển ngài ấy...

"Hừm.

Nào, chúng ta sẽ bắt đầu chứ?"

"Cái gì?

Ở yên đó!

Lùi lại ngay!"

Có lẽ có cảm nhận được gì đó, nhưng Bafolk bước lùi một bước lui sau trong khi vẫn giữ con tin.

Khi cô nhìn kỹ lại xung quanh, cô có thể thấy hình dáng của những đứa trẻ khác.

Có phải chúng được mang đến đây cũng để làm con tin không?

Thậm chí vậy, chúng không có vẻ muốn giết con tin của chúng để dạy họ một bài học.

Chúng chắc chắn đang nghĩ.

Để sinh vật sống làm con tin sẽ có tác dụng với undead, kẻ là kẻ thù của sự sống?

Neia cảm thấy gì đó như một cơn gió đen cuộn qua cô.

Ngay lúc đó, tất cả những Bafolk đứng yên tại chỗ.

Thậm chí vì Sorerer King đã ra mặt, mọi người hiện tại vẫn tiếp tục lặng thinh, tìm hiểu ông ta vậy nên không để lỡ một cử động nào của ông, nhưng điều này thay đổi ngay lập tức.

Mắt và miệng chúng mở to, và gương mặt chúng quạu lại một cách vô cùng xấu xí.

Còn nữa – không chỉ những Bafolk.

Thậm chí đứa trẻ sắp chết cũng thể hiện sự thay đổi đột ngột này.

Trong khi cô không thể đọc được gương mặt của bán nhân loại, Neia hiểu cảm xúc của con người.

Nỗi sợ được viết trên gương mặt đứa trẻ.

Nó tuyệt đối, không thể tưởng tượng, và nổi sợ áp đảo.

"Aiiiiieeee!"

Bafolk hét lên một cách kỳ lạ —

" — Hừm.

Giải phóng [Mass Hold Species] ."

Một vòng tròn phép thuật xuất hiện, và một vài loại phép bay tới từ Sorcerer King.

Lúc sau, một lượng lớn bán nhân loại và những đứa trẻ con tin đứng yên tại chỗ như những bức tượng gớm ghiếc, gương mặt của họ vẫn đang xoắn lại.

Tuy nhiên, chúng không trông như đã chết.

Cô có thể nghe tiếng thở nhẹ — không đều, nhưng vẫn thở.

Và rồi, phía trên chúng – vô số tiếng kêu gào từ gần bức tường thành phố.

Sau đó, tiếng thump, thump của thịt bị đập đến từ đằng sau Neia.

" Được rồi, chúng ta đi nào."

Cô thất thần một chút bởi âm thanh đó, khi cô nhìn lại phía trước, ngay cánh cổng –

" [Greater Break Item] ."

— Một tiếng rền chát chúa vang lên.

Đó là âm thanh của cánh cổng rớt xuống như mưa.

"Như mình nghĩ, phá hủy những tòa nhà với cái này sẽ hao hụt rất nhiều mana... mặc dù mình không sử dụng nó như thế này ở đó... mình đoán là tất cả mình có thể làm lúc này là chấp nhận thực tế mình cần chọn mục tiêu đạt được hiệu quả tốt nhất.

Sau tất cả, ngươi không thể xem thường những thứ nhỏ nhặt được."

Sorcerer King lẩm bẩm với chính mình khi ông ấy đi qua cái gò của những mảnh vụn của cánh cổng và đi qua cổng thành phố, không một ai chặn ông lại.

Tình huống thay đổi quá nhanh làm có Neia bối rối và không thể di chuyển.

Khi lấy lại bình tĩnh, cô mỉm cười với chính mình.

Sorcerer King đã phá hủy cánh cổng thứ hai mà những thánh hiệp sĩ đã rất khó khăn chỉ làm nó cong.

Sức mạnh thật sự không công bằng...

Cô chạy nhẹ lắc lư sau Sorcerer King, và ông ta quay lại trước những Bafolk đang bất động.

"Vậy, làm gì với chúng giờ?"

Ông nói, trong khi ra chỉ về những bán nhân loại và những đứa trẻ chúng đang giữ.

"Nó chỉ là tạm thời, ngươi biết đấy.

Hãy trói tất cả những tên ở đây lại."

"Vậy thần sẽ gọi những thánh hiệp sĩ đằng kia."

" Như thế được đấy.

Không may, ta vẫn đang tỏa ra aura sợ hãi.

Bất cứ ai bước vào nó sẽ thấy sợ hãi.

Vì vậy, làm ơn nhắc họ giữ một khoảng cách thích hợp.

Ta tin rằng những linh mục chắc hẳn có [Lion's Heart] trong khi những thánh hiệp sĩ có... hừm, nói họ sử dụng [ Under Divine Flag], thấy nó như thế nào?"

"Ngài chính xác biết về nó..."

Sorcerer King cười, và rồi bước qua những Bafolk, như thể đi qua khe hỡ giữa bọn chúng.

"Gooohhh!!"

Một Bafolk trông mạnh mẽ rớt xuống từ bên trên với một tiếng gầm, giữ một ngọn thương.

Hắn chắc chắn nhảy xuống từ bức tường của thành phố.

Mắt hắn đỏ chót và miệng thì đang sùi bọt mép.

Nó rõ ràng là không ở trong trạng thái tâm lý bình thường.

Trông như thể hắn đã phát điên.

"Ta hiểu rồi.

Bạo tính... không, Hóa Cuồng?

Nhất định nó đề kháng được sự sợ hãi và những hiệu ứng tâm trí khác – oops."

Sorcerer King né tránh mũi thương đâm vào một cách điệu nghệ.

Nó dứt khoát, di chuyển hiệu quả, một con độc nhất đã được rèn luyện.

Tuy nhiên, do sự né tránh của Sorcerer King khiến một Bafolk đã bị hóa đá cuối cùng lại bị đâm bởi đồng loại.

Mũi thương đâm xuyên qua cơ thể nó, và nó đổ sụp xuống đất, máu tung tóe ở khắp mọi nơi.

Bafolk cuồng nộ không có vẻ như phân biệt được địch ta nữa.

"Cho ta chút thời gian nào."

Bafolk vung cây thương.

Phải chăng hắn ta sẽ quét qua bằng nó?

Tuy nhiên, Neia không thể phóng tên được.

Sorcerer King tiếp cận Bafolk, như thể ông muốn chặn phát bắn của cô.

Nhất định, sẽ khôn ngoan đi rút ngắn khoảng cách dựa theo độ dài của cây thương.

Tuy nhiên, chiêu tiếp theo của Sorcerer King thì vượt xa dự đoán thông thường.

Với một chuyển động nhanh nhẹn, ông ấy nhấn đầu của Bafolk từ trái sang phải.

Có lẽ bởi vì Sorcerer King mạnh một cách bất ngờ, nên Bafolk không thể thoát ra được khỏi tay của Sorcerer King dù hắn dãy dụa như thế nào đi nữa.

Từ bỏ việc đó, Bafolk nghĩ đến một cách khác, hắn siết phần trước của cây thương và đâm nó vào Sorcerer King.

Không, chính xác mà nói, Neia thấy nó như thể đã đâm xuyên qua Sorcerer King.

Tuy nhiên, Sorerer King không hề nao núng.

Có lẽ một phép thuật phòng thủ đã ngăn nó lại.

" Ngươi không như gã Troll đó."

Với một tiếng rốp đáng sợ, những con mắt của Bafolk nổ ra khỏi hộp sọ.

Đây rõ ràng là một vết thương chí mạng.

Không, người ta có thể nói rằng nó thậm chí còn tệ hơn một vết thương chết người.

Sorcerer King rời đi, và Bafolk đổ sụp xuống mặt đất.

Tay chân nó giật giật trên mặt đất, nhưng thật khó để nói rằng những chuyển động đó là có ý thức.

"Thần, thần có thể hỏi ngài đã làm gì được không ạ?"

Neia lo lắng hỏi từ đằng sau, và Sorerer King giũ bụi khỏi tay khi trả lời một giọng thờ ơ.

" Ta nghiền nát sọ hắn.

Đôi khi, những cuồng nhân vẫn không bị gục thậm chí khi dính một vết thương nghiêm trọng.

Tuy nhiên, nếu ngươi phá hủy não chúng, nó sẽ ổn...

Còn nữa, nó thật sự rất yếu.

Chỉ cứng hơn vỏ trứng chút xíu...

đùa ta chắc?"

Mặt Neia giật mạnh.

Bệ Hạ thật sự không có bất kỳ một chút khiếu pha trò nào...

"Được rồi, cô Baraja, gọi những thánh hiệp sĩ đi.

Nói với họ bảo vệ khu vực này, vậy ta—chúng ta có thể tiếp tục tiến tới trước cùng nhau."

"Vâng!"

Neia chạy ra ngoài hết tốc lực, tới nơi những thánh hiệp sĩ đang đứng.

Khi đó cô thấy nhiều Bafolk nằm dưới chân của những thánh hiệp sĩ.

Vì chúng không thể chạy ra từ đằng cổng, chúng chắc chắn là những Bafolk cố gắn chạy trốn khỏi Sorcerer King, nguồn cơn nỗi sợ hãi của chúng, và chọn việc nhảy xuống khỏi bức tường, và đây là kết quả.

Sau khi đến chỗ những thánh hiệp sĩ, Neia vội vã nhắc lại những chỉ thị của Sorcerer King.

Sau đó, cô vội vàng quay lại hết tốc lực đến bên Sorcerer King.

Sau khi Neia quay lại, Sorcerer King nói, "Vậy chúng ta đi nào."

Và tiến vào những con đường của thành phố.

Câu hỏi là tại sao không có Bafolk mới nào đến sau khi cánh cổng bị phá vỡ ngay lập tức bay mất.

Neia nghe hết tiếng rên rĩ này đến tiếng kêu gào khác.

Nó khiến cô nghĩ thành phố không sự sống này đang kêu gào.

"Đây, đây là..."

" Ta đã ra lệnh cho những undead ta thả lúc nãy phát tán nỗi sợ hãi.

Đây là kết quả.

Một vài con tin có thể bị giẫm đạp trong hoảng loạn...

Chà, tất cả những gì ngươi có thể làm như là một tai nạn đáng buồn.

Từ bỏ họ."

Cô đưa mắt nhìn ra xa, và một đám Bafolk đang chạy hướng đến họ, với sự tuyệt vọng – chắc chắn – trên những gương mặt chúng.

Chúng trông như những con mồi đang bị săn đuổi, và Neia cảm thấy chút đáng thương cho chúng.

Chúng phải đã chịu được với nỗi sợ hãi kinh khủng.

Mặt khác, tại sao chúng lại chạy về hướng của kẻ mà thậm chí còn mạnh hơn những sinh vật undead mà chúng đang cố chạy trốn chứ?

"Hừm...

Không có dấu hiệu của con người nhỉ?

Như vậy – [Maximize Widen Magic – Fireball] "

Sorcerer King phóng ra một quả cầu lửa vào trung tâm của bầy Bafolk, và nó nổ ra một ngọn lửa khổng lồ.

Sau khi biến mất, xác của những bán nhân loại rớt xuống như mưa ở khắp mọi nơi.

" Trong khi đợi ở đây có lẽ là điều tốt nhất để làm... kẻ địch có vẻ có thủ lĩnh.

Hắn ta đang đợi ở quảng trường gần trung tâm thành phố, và hắn ta ngăn được nỗi sợ của High Wraith, chúng ta đi nào... ngươi nghĩ sao?"

"Thần tin rằng tất cả sẽ ổn nếu chúng ta làm như mong muốn của bệ hạ."

"Thật sao?

Vậy đi nào."

Mỗi khi họ bước một bước tới trước, tiếng hét của những linh hồn lạnh lẽo như vang vọng ở khắp mọi nơi, như thể một cuộc đại tàn sát ở nơi này.

Còn nữa, vì bán nhân tộc thiếu vệ sinh, đồ ăn thừa, phân, nước tiểu của chúng ở khắp mọi nơi, chúng làm Neia nhăn mũi.

"...

Nói đến nó, cô Baraja, nên làm gì với những thứ ở kia?"

Cô nhìn theo hướng Sorcerer King đang chỉ.

Có một nhóm con người lõa thể ở đó.

Bất kể giới tính, tay của họ bị đóng đinh vào những miếng gỗ được chôn vào đất.

Trong sự nổ lực chạy trốn vì sợ hãi của họ, họ đã vùng vẫy mãnh liệt, và tay của họ phủ đầy máu tươi.

Rất có khả năng, họ là những hàng rào làm từ con người.

Họ trông kiệt sức, da bọc xương, nhưng có vẻ tính mạng họ không bị nguy hiểm.

Cô đã tấn công thành phố này để giải phóng những người dân.

Tuy nhiên nếu cô tiếp tục theo sau Sorcerer King, Neia sẽ không làm bất cứ gì cả.

Nếu đã như vậy, giúp đỡ họ bây giờ và đưa họ đến nơi an toàn là việc nên làm lúc này.

Tuy nhiên, có một điều khiến cô cảm thấy không thoải mái.

Cô nên làm gì nếu những người dân bị tấn công bởi bán nhân loại khi họ đang di tản?

Thật nực cười.

Mình đang lưỡng lự điều gì chứ?

Đội trưởng sẽ chọn giúp họ mà không chần chừ.

Và lý do tại sao mình không thể là... là bởi vì sức manh... sau tất cả?

"Ngươi bối rối, hừm.

Vậy để họ như vậy đi.

Không có bất cứ bán nhân loại nào ở gần đây.

Để họ như vậy chắc hẳn an toàn hơn.

Chúng ta đi nào."

"Vâng!"

Trong khi cô vẫn còn những nghi ngờ, Neia tiếp tục theo sau Sorcerer King vào quảng trường thành phố.

Tại sao Sorcerer King tiến tới mà không lưỡng lự một chút nào?

Mặc dù cô cảm thấy nghi ngờ, cô tự thuyết phục bản thân bằng cách "Ngài ấy hẳn đã sử dụng phép thuật."

Ngay sau đó, hai người họ đến quảng trường trông như một khu chợ với những con đường ở khắp mọi nơi.

"Hừm...

Như ta nghĩ, không có cách nào có thể giải quyết mà không có người hy sinh."

Cô nhìn theo ánh mắt của Sorcerer King, và có nhiều xác người và xác của bán nhân loại lộn xộn với nhau.

Chúng chắc hẳn là những người đã bị giẫm đạp tới chết trong hỗn loạn của sự sợ hãi.

"...

Nó không thể khác được."

Trong khi Sorcerer King đang pha trò đùa, tấn công thành phố này bằng vũ lực thì chắc chắn sẽ khiến một lượng lớn thương vong.

Đi với nó, để Sorcerer King sử dụng sức mạnh áp đảo của mình chinh phục thành phố này sẽ tối thiểu hóa số lượng sinh mạng bị mất.

Sorcerer King cười lặng thinh, và ông ấy chỉ vào trung tâm của quãng trường bằng việc hất cằm.

Có một bán nhân loại ở đó, kẻ to lớn hơn tất cả những đồng loại của hắn.

Cái sừng cong giống như một con sơn dương, và hắn ta bao phủ trong lớp lông bạc.

Thể chất hắn vượt trội có thể thấy rõ ràng hắn không phải là một bán nhân loại bình thường.

Trên chóp của những cái sừng được bọc bằng một cái vỏ vàng với những lỗ khảm đá quý, và hắn mặc một miếng giáp ngực màu xanh lá được trang trí họa tiết như mai rùa.

Hắn mặc một cái áo choàng màu đỏ màu nâu đỏ là từ da thuộc.

Tay trái hắn giữ một cái khiên lớn với một viên topaz gắn trên nó, trong khi tay phải giữ một thanh kiếm to bản – bastard sword có lưỡi kiếm ánh vàng.

Trang bị lộng lẫy của hắn minh chứng cho một chiến binh uy nghi đầy can đảm và tàn bạo.

Hắn là bán nhân loại đáng sợ và được rèn luyện tốt nhất.

Hắn chắc chắn là chúa tể của của những đồng tộc của mình.

Nếu chỉ một mình Neia, cô sẽ chạy trốn đối thủ này với tất cả sức mạnh của mình.

"Tuyệt diệu.

Ta tự hỏi item nào giúp ngươi ngăn chặn nỗi sợ."

Những lời nói thích thú của Sorcerer King nhắc đến item ma thuật làm trang sức của bán nhân loại.

Hắn có những chiếc nhẫn trên cả hai bàn tay và những viên đá quý treo trên cổ hắn phủ đầy trước ngực.

Có những thứ treo lủng lẳng hai bên thắt lưng hắn, những thứ có thể là một bộ xương sọ trẻ em con người đính lại với nhau.

Con mắt xanh của tên bán nhân loại thăm dò Sorcerer King đang lại gần, và rồi ánh mắt hắn chuyển sang Neia.

" Một Undead mới xuất hiện... và có phải kẻ triệu hồi ở phía sau không?"

Bán nhân loại giấu mình sau tấm khiên lớn, như thể cảnh giác đòn tấn công bằng ánh mắt như kiểu Medusa.

"Không tệ.

Ngươi đã thành công đẩy lùi thành phố này, bộ tộc của ta ở điểm này...

Ngươi, kẻ điều khiển kẻ thù của tất cả sự sống, người sử dụng ma thuật đáng sợ.

Xưng tên đi."

Bafolk chỉ thanh gươm của hắn vào Neia.

"— Không, đợi đã, ngươi nhầm rồi.

Không phải ta!"

"...

Cái gì?"

Cô nhìn vào Sorerer King nhờ giúp đỡ và ông ấy đang khoanh tay nhìn vào Neia.

" Vậy là ngươi đã hiểu rồi.

Đúng thế, là cô ấy.

Cô ta là chủ nhân của ta."

"Không, không!

Chờ đã, chờ đã!

Bệ hạ!!!"

Ông ấy đang nói cái quái gì vậy?

Thật sự, ông ấy hoàn toàn không có tài năng đùa giỡn.

Khi ông thấy Neia đang vẫy tay trong hoảng loạn, Sorcerer King cười khúc khích.

"Ừm.

Giờ cảm thấy tốt hơn chưa?"

"Ể?"

"À – nó chỉ là một trò đùa ngu ngốc thôi."

Tung chiếc áo choàng của mình với một cử chỉ đầy nét vương giả của một vị vua, Sorerer King quay qua hướng bán nhân loại trước ông.

" Ta chính là người đã phái những undead đến cho người.

Ta là vua undead, người cai trị một đất nước ở hướng đông bắc, đức vua của vương quốc Sorcerous, Sorcerer King Ainz Ooal Gown.

Và tên của ngươi là gì?"

" Tên ta là Buser – Grand King Buser...

Oi Sorcerer King, còn người phụ nữ bên cạnh ngươi là sao?"

"Cô ta là thuộc hạ của ta.

Chà, Vậy ngươi muốn gì?

Bị giết bởi ta?

Hay quỳ xuống quy phục?

Chọn điều ngươi muốn đi."

" Với tên ta là một chúa tể, quỳ gối quy phục một lần là quá đủ rồi!"

Buser nâng khiên lên và tiến tới, nâng thanh gươm của hắn vào tư thế ngang.

Hắn trông như một con dê sắp sửa húc tới.

"Hừm...

Vậy ta sẽ chơi với ngươi một lúc vậy — Cô Baraja, ngươi chỉ cần ngồi xuống và xem thôi.

Nói đến nó, này dê.

Ngươi trang bị với tất cả các loại item ma thuật, nhưng ta xác định không có ma thuật từ những thứ ở thắt lưng người.

Đó có phải là một loại item đặc biệt không?"

"Fuhahaha.

Đây là mốt đấy.

Chúng chỉ là xương thôi."

"Hừm...

Điều đó làm ta nhớ đến những thuộc hạ của ta."

Neia giật mình từ đằng sau khi nghe thấy điều đó.

Vậy ra ông cũng có những thuộc hạ như vậy...

" Chúng có hình dạng rất đẹp, đúng không?

Chúng là những thứ tốt nhất ở thành phố này có thể có đấy."

"... ta hiểu rồi.

Ta đồng cảm với cảm xúc của ngươi.

Nó có vẻ như kiểu thời trang này khá quan trọng.

Những nữ hầu đã dạy ta về nó rất tốt...

được rồi, chúng ta bắt đầu nào [Creater Greater Item] ."

Sau khi thi triển phép, một thanh gươm đen tuyền xuất hiện trong tay của Sorcerer King.

Tại sao bệ hạ lại sử dụng vũ khí?

Sorcerer King là một magic caster chú thuật.

Và là một người hàng đầu về nó.

Như vậy, vũ khí chỉ được sử dụng sau khi ông ấy hết mana và lựa chọn.

Magic Caster chú thuật biết điều này rất rõ, đó là tại sao họ không chạm vào bất kỳ vũ khí nào.

Sorcerer King chọn đấu với một thanh kiếm phải là có lý do.

— Có thể nào ngài ấy đã sử dụng một lượng lớn mana?

Nó thật tệ... bệ hạ đến đây để chiến đấu với Jaldabaoth...

Sau khi lặp lại nhiều lần phép [fireball], phép dùng để bất động một lượng lớn kẻ thù, và rồi – ông đã triệu hồi một lướng lớn undead – cô có thể hiểu nếu mana của ông bị suy giảm trầm trọng.

Phép triệu hồi những undead đó phải là bậc khá cao...

Trong khi cô không biết High Wraith mạnh như thế nào, chúng rõ ràng là mạnh hơn Wraith.

Vì vậy, triệu hồi nhiều High Wraith sẽ yêu cầu một sức mạnh lớn.

Nếu là bình thường, mỗi khi một linh mục thi triển một phép triệu hồi những thiên thần, anh ta sẽ chỉ có thể triệu hồi một con một lần.

Nếu anh ta sẵn sàng triệu hội những thiên thần yếu hơn, họ có thể gọi tổng cộng 4 con.

Với logic đó, ông ấy hẳn phải sử dụng một phép bậc rất cao – có thể một phép không thể tưởng tượng nổi bậc 6.

....Bậc sáu...

Neia nuốt nước bọt.

Ma thuật bậc sáu là một lãnh vực nơi mà chưa ai khám phá ra trước đây.

Theo những huyền thoại, Holy Queen có thể sử dụng những phép bậc 4.

Đây thì cao hơn của cô ấy hai bậc.

Nó có thể là một lãnh vực ngoài hiểu biết thông thường, nhưng Sorcerer King có thể khiến nó trở thành sự thật.

Có thể, nếu ngài ấy sử dụng phép bậc sáu để triệu hồi, mình có thể hiểu ngài ấy đã sử dụng một lượng lớn mana như thế nào.

Nhưng như vậy, không phải sẽ tốt hơn nếu như mình giúp Sorcerer King sao?

Neia nhìn vào lưng của Sorcerer King khi ông ta đang thủ thế chống lại bán nhân loại.

Bán nhân loại cô có thể thấy qua vai của Sorcerer King thì rất mạnh, và biết bao nhiêu Neia mới đủ để giúp chống lại hắn.

Tuy nhiên, Sorcerer King bản thân là là một người nắm vị trí tối cao, không có dấu hiệu nào ông ấy sẽ chiến đấu mà không chắc sẽ thắng.

Có thể nào bệ hạ là một magic caster thuộc loại ma thuật kiếm sĩ?

Có những lợi ích và hạn chế để cải thiện kiếm thuật và thi triển phép một lúc.

Lợi ích bao gồm có thể sử dụng nhiều phương pháp chiến đấu, nhưng hạn chế là người đó chỉ có thể đạt trình độ bình thường ở cả 2 lĩnh vực.

Nếu như vậy, Sorcerer King thì như thế nào?

Hai người họ tìm hiểu về nhau, và rồi từ từ bắt đầu di chuyển.

Họ rút ngắn khoảng cách với nhau, đến khi họ trong khoảng cách cận chiến.

Buser ra đòn trước.

" [Shield Bash] – [Húc Khiên] .

"

Một cú húc bất ngờ bằng khiên giữ ở trước hắn ta.

Và Sorcerer King chặn nó lại với thanh gươm của mình.

Như dự đoán, không thể nào chặn lực từ một cơ thể khổng lồ như thế bất ngờ húc tới.

Sorcerer King bị đánh bay đi.

Không, chân của ông vẫn chắc chắn đứng xuống đất khi ông tiếp đất, nó thì có gì đó không đúng.

Hơn nữa, ông vừa bị hất lui sau.

Trong khi thực tế là Sorcerer King – Người có thể nghiền nát hộp sọ của một Bafolk với tay không – đã bị hất lui thì khá là bất ngờ, chắc chắn một cơ thể xương sẽ không thể hoàn toàn phòng thủ lại đòn tấn công đó.

Từ những gì Neia biết, có một võ kỹ cao cấp được gọi là [Fortress] có thể hoàn toàn vô hiệu hóa lực tác động, nhưng nó là một kỹ thuật chỉ duy nhất những chiến binh kỳ cựu có thể sử dụng.

Hai người họ bước tới, và kiếm của họ chạm vào nhau.

Họ tiến lên và lùi xuống trước sau quá nhanh để mắt của Neia có thể theo kịp.

Thứ duy nhất cô có thể thấy rõ ràng là những khoảng khắc ngắn ngũi kiếm của họ chạm vào nhau đứng lại tại chỗ.

Nếu Neia tham gia trận chiến này, cô chắc chắn sẽ bị chém chết ngay.

Thép chạm vào nhau với tốc độ cao, và tiếng kim loại vang lên đinh tai tỏa ra xung quanh.

Cả hai bọn họ có sức mạnh cánh tay tương đương nhau, vậy khi họ chạm kiếm, đòn tấn công và phòng thủ của họ diễn ra rất đồng bộ.

Cô nên ấn tượng bởi Buser có thể vung một lưỡi gươm nặng thế với một tay, hay thể hiện sự tôn trọng với Sorcerer King người sử dụng thanh kiếm hai tay trong khi lại là Magic Caster?

Đây là một trận chiến siêu cấp mà cô chưa từng thấy trước đây, và Neia nhận định rằng cô không có khả năng quấy rầy.

Để không vướng vào cuộc chiến của họ, Neia từ từ di chuyển ra đằng sau một tảng đá và che giấu bản thân.

Họ vung kiếm vào nhau như thế, nhưng không ai trong hai người bị thương... nói về điều đó, Sorcerer King có vẻ có chút quá mạnh...

Bộ não của Neia không thể tiếp tục với một magic caster có thể đấu một trận đấu kiếm ở mức độ này.

Có phải ngài sử dụng loại ma thuật đáng kinh ngạc nào không nhỉ?

Tất cả những gì Neia có thể làm quy cho một dạng ma thuật đáng kinh ngạc nào đó mà cô chưa từng nghe tới trước đây.

Thậm chí vậy —

Nếu điều này tiếp tục, không nghi ngờ gì việc Sorcerer King sẽ thắng.

Không, có phải ngài ấy dự định tạo ra trận chiến này vì điều đó?

Undead không cảm thấy mệt mỏi, và họ sẽ không bị lay động trong trận chiến.

Tất cả những điều này là bất lợi với Buser.

Buser có vẻ đã nhận ra điều này, bởi vì gương mặt của hắn bắt đầu méo mó.

Nếu hắn có vài loại át chủ bài nào đó –

Neia bị sốc.

Sorcerer King bất ngờ ném thanh gươm khổng lồ vào Buser.

Sau đó, một ánh sáng hình bán cầu xuất hiện xung quanh Buser và chặn thanh gươm được ném tới.

Bong bóng ánh sáng biến mất, và thanh gươm chỉ làm Buser bị sướt nhẹ.

Điều này thật tệ!

Neia chuẩn bị vội vàng lao tới từ đằng sau chỗ cô nấp.

Hiện giờ Sorcerer King không có vũ khí—

"— Hử?"

Vào cùng lúc đó, một ngọn kích đen tuyền cuối cùng lại nằm trong tay của Sorcerer King.

Buser hẳn cũng cảm thấy như Neia.

Mắt hắn mở to như cái đĩa.

"Ngươi không niệm chú đúng không, ngươi làm nó như thế nào... và thanh gươm mà ngươi ném đi đâu rồi..."

" Ta đơn giản chỉ thi triển một phép thầm lặng thôi mà.

Đừng lo về nó...

Được rồi, thuộc hạ của ta đã dạy ta điều này, nhưng ta không quá tự tin vào kỹ năng của mình.

Ta xin lỗi trước nếu ta kết thúc một các vụng về nhé."

Sorcerer King nâng cây kích thủ thế.

Ông tỏa ra một cảm giác áp bức kỳ lạ.

Những chiến binh thường có vũ khí yêu thích thì có thể loại giống giống nhau.

Kiếm, rìu, chùy, hay những loại như thế.

Sorcerer King sử dụng quán tính vung cây kích của mình.

Ông tấn công chân của Buser – nơi khó để phòng thủ — với một cú quét ngang.

Đây là một kỹ thuật người ta chỉ có thể thực hiện với một vũ khí sắc-dài.

Ngay khi Buser đâm thanh gươm của mình xuống thấp cố gắng chặn đòn tấn công, cây kích bất ngờ nảy lên.

Nó là một đòn nhử.

Đây là một chiêu thức đòi hỏi đến sức mạnh của cánh tay để thực hiện, nhưng Buser nâng thanh gươm để chặn nó ngay lập tức.

Như dự đoán, Sorcerer King có sở trường về kiếm, và ông ta không có vẻ thuần thục trong việc sử dụng kích.

Trong khi ông có thể thực hiện những đòn tấn công một cách mẫu mực như sách giáo khoa, có vẻ có gì đó kỳ lạ về đòn đánh của ông, và thậm chí Neia cũng có thể chỉ ra bằng chính mắt cô.

Sau khi chặn được quán tính của cây kích, Buser nhảy lui sau.

" [Sandstorm] !"

Những hạt cát từ bên trong thanh gươm tỏa ra như một bức tường, lao tới Sorcerer King.

Nó chắc chắn sẽ làm mất tầm nhìn của Sorcerer King hoàn toàn.

Trong khi cô đang nghi ngờ liệu Sorcerer King có tròng mắt hay không, tầm nhìn của một người hoàn toàn bị che khuất là một bất lợi cực kỳ lớn.

" [ Essence Seal] ! [Grand Power Strike] !" ("[ Khóa thực thể], [Cú đánh sức mạnh] !")

Một trong số đó là võ kỹ mà Neia chưa từng nghe thấy trước đây, trong khi cái còn lại là một kỹ thuật cao cấp, một đòn đánh mạnh sẽ đập để gây thêm sát thương.

Sau khi sử dụng cả hai, Buser xông lên, nhanh hơn cả trước.

Sừng của Buser với những họa tiết trang trí tỏa lên một ánh sáng dữ dội, và hắn ta trông như một ngôi sao băng.

" Yeeeeart!"

"Hừm!"

Sorcerer King bắt đòn đó bằng cây kích –

"Haha!!"

— và rồi Buser cười.

Có tiếng kim loại va với mặt đất vang lên phía trước.

Mắt Neia mở to.

" Có thể nào!

Một đòn tấn công phân tách!"

Những đòn tấn công phân tách sẽ trực tiếp gây thiệt hại đến vũ khí của đối phương, nhưng sát thương gây ra bị ảnh hưởng rất lớn bởi cả bản chất loại vũ khí và tiềm năng sát thương.

Võ kỹ của Buser chắc hẳn là có ý định tăng cường hai thuộc tính đó.

Neia bắt đầu hoảng loạn, nhưng tiếp theo, cô đông cứng khi thấy Buser nhìn chằm chặp với đôi mắt mở to.

"Nó không bị hư hại gì!"

Buser hét lên trong lúc sốc.

"Thứ vũ khí đó là cái quái gì vậy!?"

Khi Buser liểng xiển rút lui, biểu hiện của hắn hoàn toàn thay đổi và không hề có ý định tiếp tục tấn công, Sorcerer King xoay cây kích, tạo ra một hình cung thật đẹp trong không khí.

"...

Chà.

Ta đã tạo ra món vũ khí này bới ma thuật của mình, ngươi biết chứ?

Sao mà nó có thể dễ dàng phá hỏng được?"

"Nhưng những vũ khí được tạo bằng ma thuật thì rất mỏng manh, đúng không?"

"Ồ, có vẻ như ngươi cũng có kinh nghiệm chiến đấu với đối thủ với ma thuật tạo vũ khí, nhưng thật nguy hiểm khi nghĩ rằng thế giới rộng lớn chỉ có thế, đúng không?

Nói cách khác, có những đối thủ có thể tạo ra những vũ khí mà ngươi không thể phá được."

Sorcerer King thả cây kích ra.

Cây kích biến mất, như thể nó đã tan chảy vào không khí.

Nó hẳn cũng giống như những gì đã xảy ra với thanh cự kiếm lúc nãy.

Sau đó, Sorcerer King làm một động tác nắm lấy, và bây giờ, ông có một thanh trường kiếm ở mỗi tay.

"...

Nào rồi, ngươi sẽ làm gì?

Đừng nói với ta là đòn đánh đó là chiết lược tất thắng của ngươi nhé?

Ngươi có thể giúp ta kiếm thêm kinh nghiệm không?"

Sorcerer King tiến tới trước một bước, rút ngắn khoảng cách giữa bọn họ.

"...

Nếu ngươi còn con át chủ bài nào, tốt hơn hết là ngươi nên nhanh chóng sử dụng chúng đi, được không?

Ta không tốt bụng đến mức tha mạng cho những kẻ vô dụng."

"Fu, Fufu!

Ngươi đang nói gì vậy, undead!?

Đúng vậy, ta rất ấn tượng bởi việc ngươi có thể hoàn toàn phòng ngự được đòn tấn công của ta.

Làm rất tốt.

Tuy nhiên, không phải là bởi vì ngươi bị ép phải phòng thủ sao? ...Ta biết ngươi sẽ không thấy mệt, vậy ngươi cảm thấy rằng ngươi có thể đánh bại ta nếu ngươi tiếp tục dồn ép ta."

Hắn đã nhìn ra nó!

Neia lại cảm thấy lo lắng.

Thậm chí cô đã chú ý đến nó.

Buser, một chiết binh giỏi hơn cô rất nhiều, không thể nào không để ý điều đó.

"Ta hiểu rồi.

Vậy đó là những gì ngươi nghĩ.

Đúng vậy, ngươi đã đúng khi nghĩ như vậy.

Nhưng không may, đây không phải là trường hợp đó."

Sorcerer King dang tay ra và tiến đến gần.

Những thanh kiếm của ông biến mất như làn khói.

"Coi —"

Buser đã đâm vào cơ thể không phòng thủ nhanh hơn Neia kịp hét lên.

Và rồi —

"...

Cái gì?"

Buser điên cuồng, vung đi vung lại thanh kiếm của hắn.

"Tại sao!

Tại sao!

Đây là cái gì!?"

Hắn hét lên với mỗi đòn chém xuống.

Đó là bởi vì Sorcerer King không bị tổn hại mặc dù nhận tất cả đòn đánh.

" Như vậy —"

Buser giơ tấm khiên của hắn và sử dụng võ kỹ.

Nhưng, Sorcerer King vẫn đứng im không di chuyển dù bị một tấm khiên đập vào.

Thay vì đó, nó khiến Buser bật lui.

"Tại sao... ta-tại sao..."

Con người thường khó đọc được biểu cảm của bán nhân loại, nhưng ngay lúc này thì rất dễ.

Gương mặt hắn hiện giờ thể hiện nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.

"...

Võ kỹ là kỹ thuật mà ta chưa biết.

Có phải võ ký bắt nguồn từ những kỹ năng, hay chúng là ma thuật của chiến binh?

Thậm chí đến tận bây giờ, ta vẫn không biết.

Tuy nhiên, Không phải ngươi cảm thấy khi người chiến đấu với một đối thủ ngang tầm, chiến thắng có thể quyết định bởi kinh nghiệm và hiểu biết về võ kỹ?

Đó lại tại sao ta nhận đòn tấn công của ngươi trực tiếp.

Tuy nhiên...

Ngươi đã trình diễn hết cho ta xem chưa đấy?"

Sorcerer King nhún vai một cách cường điệu, và cùng lúc ông ta tháo ra một trong chín chiếc nhẫn mà ông đeo trên những ngón tay.

Ông không làm gì khác.

Đó là điều duy nhất Sorcerer King làm.

Tuy nhiên – một làn sóng đáng sợ bất thường và không khí lạnh lấp đầy xung quanh.

Neia vội vã nhìn lên bầu trời.

Cô hầu như đã nghĩ rằng mặt trời đã bị đóng băng và vỡ tan.

Tuy nhiên, mặt trời vẫn ở đó, tỏa sáng rực rõ.

— Vậy có thể sự lạnh lẽo này và luồng khí đen tuyền là thứ được giải phóng bởi Sorcerer King?

Có thể nào chỉ một người có thể làm được như thế này?

Đây, đây là Sorcerer King.

Đây là hình dạng thật sự của magic caster giết một đôi quân hàng vạn người...

"Và bây giờ có vẻ — không cần phải đánh với ngươi nữa."

Ông ấy bước thong dong hướng về phía Buser.

Buser, mặt khác, run rẫy bước lui một bước.

Nó như thể bị đẩy lui bởi một áp lực vô hình tỏa ra từ Sorcerer King.

Buser có thể cảm thấy sự hiện diện bất thường sắc bén hơn Neia.

Hắn rõ ràng hiểu rõ thực tế là Sorcerer King không phải là một đối thủ hắn có thể đấu.

Các lông hắn dựng đứng lên đã chứng minh điều đó.

"Chờ, Chờ đã.

Không, đợi một chút.

Tôi cầu xin ngài, chỉ đợi một chút!"

Buser nâng tay phải lên và để thanh gươm đang cầm rơi xuống đất.

"Đầu— đầu hàng.

Tôi đầu hàng."

"Hừm."

"Tôi có tin tức về Jaldabaoth.

Nó thì sao?

Nó hẳn sẽ rất hữu dụng, đúng không?

Nó chắc chắn sẽ hữu dụng!"

"Ta hiểu rồi."

"...

Còn nữa, thêm nữa.

Ngài muốn chiến đấu với Jaldabaoth đúng không?

Tôi mạnh hơn lũ con người, tôi có thể thu xếp để mang bộ tộc tôi theo để giúp ngài đấu với Jaldabaoth — Tên khốn kiếp Jaldabaoth.

Chúng tôi sẽ đi tiên phong.

Nó thì sao?"

—"Ồ."

"...

Đợi đã, làm ơn đợi đã!

Chưa hết!

Nếu ngài muốn, tôi có thể cho ngài một phần — không, tất cả những kho báu mà tôi chiếm được!

Đó hẳn sẽ đủ cho mạng tôi rồi, đúng không?"

" Đó là tất cả à?

Ngươi đã cầu xin xong chưa?"

"Ô, Wao, ể."

Buser điên cuồng nhìn xung quanh, và rồi nhìn vào Sorcerer King thêm một lần nữa.

"Vâng, vâng.

Không, không phải thế.

Tôi, tôi còn nhiều nữa bên cạnh đó.

Tôi có thể giúp ngài lấy bất kỳ thứ gì ngài muốn – không, tôi nhất định sẽ lấy nó cho ngài!

Thật đấy!

Làm ơn hãy tin tôi!"

"Hừm.

Thứ ta thực sự muốn thì ngươi sẽ không bao giờ có thể kiếm được đâu."

Neia cảm nhận được sự bực bội trong giọng nói của Sorcerer King.

Tự nhiên, Buser, là người đối mặt với ông, hẳn phải cảm thấy mạnh mẽ hơn nữa.

"Chờ, chờ — chờ, chờ một chút.

Nghiêm túc , chờ một chút.

Aw, heh, hêhêhehe."

Hắn ta cười như một tên hèn mọn.

Thái độ vương giả hắn thể hiện lúc vừa gặp mặt họ ở quảng trường đã không còn nữa.

"Tôi xin lỗi nếu tôi nói sai điều gì.

Không, Tôi vô cùng xin lỗi.

Thật sự, đó là lỗi của tôi.

Thật đấy."

"Hừm..."

"Vậy, vậy nó thì sao?

Tôi, tôi, kẻ này cảm thấy, kẻ này có thể hữu dụng với ngài.

Hehe.

À, Tôi đã ngu ngốc như thế nào khi làm đối thủ với một vị vua undead vĩ đại.

Vì vậy, nếu cho tôi một cơ hội sửa chữa sai lầm, tôi sẽ... he he, ngài sẽ không phải hối hận về nó!"

Buser quỳ cả hai gối và chắp tay lại cầu xin sự thương xót.

Một hình ảnh thật đáng thương.

Nhưng Neia không nghĩ tất cả sẽ như thế.

Không, cô đã chấp nhận rằng đây là hành động thích hợp của một kẻ đối địch khi giáp mặt với hình dạng thật sự của Sorcerer King.

Cùng lúc, cô ngay lập tức nhớ lại những lời của Naga họ đã gặp ở vương quốc Sorcerous: "một người thông minh sẽ ngay lập tức quỳ xuống chân ông ấy và cầu xin sự thương xót."

Như vậy, định mệnh của những kẻ không quỳ gối ngay là—

"Ta hiểu rồi... chà, ta muốn những người đã làm sai sẽ hiểu ra và làm việc chăm chỉ để bù đắp sai lầm của họ."

"Vâng, đúng thế!"

Gương mặt của Buser sáng lên sự vui mừng.

Tuy nhiên, niềm vui mừng đó tan vỡ ngay lập tức.

" – Tuy nhiên, nếu để ngươi trở thành thuộc hạ của ta — Pestonya và Nigredo sẽ không vui.

Còn nữa, để thoải mái, ta sẽ không lãng phí bất kỳ thứ gì như việc chỉ sử dụng hộp sọ đâu.

Ta sẽ sử dụng toàn bộ mọi bộ phận của ngươi."

Nào chết đi, Sorcerer King nói khi chỉ ngón tay xương xẩu.

"Aiiiiieeee!

Không, không, khôngggggggg!

Tôi không muốn chết!

Chờ đã!!

Tôi cầu xin ngài!!!

Làm ơn, tôi cầu xin ngài!!!

Tôi, tôi vẫn, tôi vẫn có giá trị!!! — Tôi sẽ đủ hữu dụng để làm ngài vui!!!

Thật đấy!!!

Tin tôi đi!!!!"

" Tất cả mọi thứ sống rồi cũng phải chết.

Khác nhau chỉ là sớm hay muộn khi họ gặp định mệnh của mình."

"Không!!!!

Đừng nhìn tôi như vậy!!!

Đừng, đừng giết tô!!!!"

Buser đứng lên, và quay lưng bỏ chạy.

Neia nhìn chằm chằm, lặng đi khi một sinh vật sống có thể chạy nhanh như thế nào khi cái chết sắp đến.

Tuy nhiên, phép thuật của Sorcerer King vẫn nhanh hơn.

" Thật đáng chán — [Death] ."

Không có gì xảy ra.

Không có 1 vụ nổ lớn, không tiếng gầm thét của sét.

Buser đơn giản chỉ ngã xuống quỵ xuống.

Đó là tất cả.

"Chà, nó thật xấu hổ về những thông tin... chà, nó như thế nào.

Có phản đối gì không, cô Baraja?"

"Ế, không, không hề ạ, quyết định của bệ hạ thật sáng suốt."

"Thật sao?

Vậy thì...

đi tìm những thánh hiệp sĩ.

Nói với họ ta đã chăm sóc thủ lĩnh của bán nhân tộc.

Mặc dù...

điều này khá tệ..."

Phần cuối

Dịch giả: Nguyễn Huy

Cả hai việc tái chiếm thành phố và giải phóng người dân đều đơn giản trước sức mạnh của Sorcerer King.

Những thánh hiệp sĩ tấn công và dân quân hầu như không bị thương, và trong khi một số người dân bị giam cầm bị mất mạng trong hỗn loạn thì nó là một con số nhỏ đáng kinh ngạc.

Kết quả này chỉ có thể được do sự hiện diện của Sorcerer King, nó dẫn mọi người nghĩ rằng, nếu chỉ cần chúng ta trao mọi thứ cho ông ấy ngay từ đầu, chúng ta có thể không cần mất mát gì.

Mọi người đang mỉm cười khi Neia và Sorcerer King đi bộ xuống phố, liệu họ đang ăn mừng vì được tự do hay đang chảy nước mắt trước một bát súp nóng hổi.

Mặc dù họ đã nói rằng họ được giải phóng là nhờ sự trợ giúp của Sorcerer King, một khi họ thấy Sorcerer King đi xung quanh, ánh mắt người dân hoàn toàn bị sốc, bối rối và đầy ác cảm, nhưng nó cũng không thể khác được.

Dĩ nhiên, liệu Neia có thể chấp nhận tình trạng này không là một vấn đề hoàn toàn khác.

Trong khi cô muốn làm gì đó trong trường hợp Sorcerer King không hài lòng.

Có vẻ như bản thân ông không hề để tâm.

Như vậy, sẽ thật vô lễ nếu như Neia tự ý chạy đi làm gì đó.

Neia nói chuyện từ đằng sau lưng Sorcerer King, người đang đi trước cô.

"Bệ hạ, giờ ngài đi đâu?"

Sorcerer King nhìn vào lòng bàn tay mình, và ông không quay lại phía Neia.

"ừm.

Ta đang hướng thẳng đến tòa nhà lớn ở trung tâm thành phố.

Nếu đó là căn cứ của kẻ địch, ta sẽ cần điều tra sớm nhất có thể.

Những thánh hiệp sĩ thì đang bị cột với những nhiệm vụ như giải phóng những người dân, phân phối lương thực, chữa vết thương, nhốt những bán nhân loại, và nhiều thứ khác."

Neia khẽ gật đầu.

" Tòa nhà đó thì khá lớn.

Nếu những thánh hiệp sĩ xem đó như là một căn cứ, không phải họ đã kiểm tra nó rồi chứ?"

Trong khi Sorcerer King là người chinh phục thành phố này, những nhiệm vụ nhỏ nhặt, lặt vặt nên giao cho những người dân quân với thánh hiệp sĩ làm.

Như vậy, chắc chắn họ đã kiểm tra tòa nhà mà Sorcerer King đang nhắm đến.

Sorcerer King dừng bước lại một chút và nhìn chăm chú vào Neia.

Rồi ông nhún vai và tiếp tục đi tiếp.

"À, ừmm.

Chính xác ra, ta đã phái những thuộc hạ của ta đứng ở bên ngoài để đảm bảo rằng không thánh hiệp sĩ nào lại gần.

Vậy nên không cho rằng họ đã kiểm tra nó đâu."

"Ể?

Vậy những gì ngài nói lúc đầu là—"

"Cô Baraja.

Ta đã nói với ngươi rất nhiều thứ đến tận lúc này, nhưng không phải tốt nhất là tự mình xem xét những vấn đề từ lúc này đến lúc khác.

Ví dụ như lý do tại sao chúng ta nên là người điều tra tòa nhà đó."

"À!

Vâng, thưa bệ hạ!"

Sorcerer King lại nhìn vào lòng bàn tay ông.

Đó là một item được mang bởi bán nhân loại – Buser.

Sorcerer King đang phân tích những item khi ông đi, sử dụng sức mạnh ma thuật cẩn thận kiểm tra nó.

Từ những gì Sorcerer King nói, thanh gươm được gọi là Sand Shooter, áo giáp được biết đến như là Turtle Shell, cái khiên thì có tên là Lancer's Merit, cái bọc sừng thì được gọi là Charge Without Hestation, những cái nhẫn là Ring of Second Eye và Ring of Running, trong khi áo choàng được gọi là Mantle of Protection. ([Bắn Cát], [Mai Rùa], [Cây thương của Merit], [Húc không lưỡng lự], [Nhẫn con mắt thứ hai], [Nhẫn Chạy Bền])

Còn có những item mà thuật khác như vòng cổ và linh tinh khác.

Mặc dù ông ấy nói rằng chúng không sở hữu bất kỳ thuộc tính nào ấn tượng, Sorcerer King vẫn có vẻ khá vui về chúng. (Tran: Đã giàu rồi còn keo!

L )

Neia chuyển ánh nhìn từ lưng của Sorcerer King xuống mặt đất, sau khi Sorcerer King nói như thế, suy nghĩ lý do tại sao Sorcerer King phải đích thân điều tra tòa nhà đó.

Tuy nhiên, cô không nghĩ ra được câu trả lời nào có thể khiến cô nói, Là nó!

Tuy nhiên, nếu cô hỏi Sorcerer King câu trả lời cho điều đó, chắc chắn ông ấy sẽ lặng thinh.

Suy nghĩ đến việc Sorcerer King mà cô tôn trọng nghĩ cô như một kẻ vô dụng và gạt bỏ cô sang một bên thật kinh khủng.

Trong khi cô đang tuyệt vọng cố gắng tìm ra câu trả lời, tòa nhà họ nói ban nãy đã xuất hiện trong tầm mắt.

Hai sinh vật undead – high Wraith — đứng ở lối vào tòa nhà.

Khi Sorcerer King lại gần, chúng bước qua một bên cho phép Sorcerer King và Neia đi qua.

" Đây là... có vẻ như đi là nơi ở của lãnh chúa cũ của thành phố."

Neia không biết chắc chắn rằng ai là quý tộc cai trị thành phố này.

Tuy nhiên, từ quy mô của thành phố, ông ta phải cao hơn nam tước, nhưng thấp hơn bá tước.

"Đúng thế.

Thậm chí những undead cũng chưa vào nơi này.

Chúng ta là những người đầu tiên vào.

Cẩn thận đấy.

Có thể thêm những bán nhân loại mà chưa bị khuất phục."

"Ể!?

Bệ hạ!

Vậy — "

Cô lưỡng lự liệu có nên nói "Ngài nên dừng lại." nhưng mặt khác, bên trong Neia thì lặng lẽ nói rằng nó sẽ ổn nếu đó là Sorcerer King.

" Ta phải đi tới đây.

Đây là trụ sở của kẻ địch, và có thể đây là hang ổ của thủ lĩnh bán nhân tộc.

Trong khi lý do duy nhất để kết luận điều đó là bởi vì nó rất lớn – Có thể có sinh vật mạnh ngang với Buser đợi chúng ta ở trước.

Ta muốn thắt chặt tất cả những đầu mối lỏng lẻo trong thành phố này."

"A!"

Sau khi nhận được câu trả lời cho câu hỏi vừa nãy, Neia bất ngờ nhấn vô đầu cô vì nhận ra một điều.

Cùng lúc đó, một sự biết ơn chảy trong trái tim cô vì lòng thương của Sorcerer King.

Ngài không để những thánh hiệp sĩ đến gần bởi vì có thể có đối thủ mạnh bên trong!

Không như những gì ngài nói lúc nãy, có thể ngài không sẵn lòng nói với mình vì điều đó khiến ngài cảm thấy xấu hổ về việc chiến đấu để bảo vệ cho ai đó?"

Trong khi Neia biết rằng suy nghĩ theo cách này về Sorcerer King là rất vô lễ, vì vài lý do, cô cảm thấy Sorcerer King có chút dễ thương.

"...

Chà?!

Ngươi hiểu chứ?"

Sorcerer King nhìn vào gương mặt của Neia khi ông hỏi.

Neia gật đầu, và Sorcerer King có vẻ rất vui khi ông trả lời; "À, thế thì tốt."

Ngài ấy vui vì mình có thể hiểu được ngài... thật là một người nhân hậu và dịu dàng.

" Thuộc hạ đã hiểu tại sao bệ hạ không muốn gây chú ý cho những người khác!"

"...

Hừm?

À...

Chính xác.

Vậy... ngươi hiểu rồi, đúng không?

Ta không muốn quá nổi bật."

"Đã hiểu ạ!"

Sorcerer King trông như đang suy nghĩ điều gì đó.

Như thế, trông cũng rất là đáng yêu.

"...A — Vậy chúng ta đi nào."

"Vâng!"

Là một hộ vệ, cô cảm thấy có gì đó sai sai khi để Sorcerer King đi trước, nhưng Sorcerer King sẽ không cho phép Neia đi trước mình.

Neia nhìn vào lưng và ngưỡng mộ người độ lượng và cao thượng trước cô.

Là một thuộc hạ của ông, xem một vị vua dẫn đi phía trước thật sự là một khung cảnh ấm lòng.

Sau khi đi qua một lối vào rộng rãi, Neia hỏi một câu hỏi.

" Chúng ta sẽ bắt đầu tìm kiếm ở đâu?

Không có bất kỳ dấu hiệu nào về những người khác xung quanh..."

"Ừm... thị giác và thính giác của ngươi đều khá sắc bén, cô Baraja, nhưng còn khứu giác thì sao?"

"Nói thẳng, thần không quá tự tin về khứu giác của mình.

Tuy nhiên, thần nghĩ thần tốt nhất ở khoản đó.

Còn về vị giác, thần nghĩ của thần chỉ ở mức trung bình.

Tuy nhiên, thần chưa từng nếm thử chất độc trước đây, vậy thần không thể thử độc hay bất kỳ thứ gì như vậy..."

"Thật sao?

Vậy, ngươi có thể xác định được mùi của cái chết và oán khí không?"

Khi ông ấy nói "cái chết và oán khí."

Aura đế vương của sự thống trị cuộn lên xung quanh ông.

"Cái chết và oán khí?"

"— Lối này."

Sorcerer King chỉ lối.

Không có chút lưỡng lự nào trong bước chân của ông.

Ông đi như thể ông đã quen với nơi này và những gì phía trước.

Cái chết và oán khí... những thứ đó có mùi sao... hay có thể nào bệ hạ, một undead, có thể hình dung ra những mùi như vậy?

Có nghĩa là bất cứ ai tạo ra mùi đó đang đợi ở đây!.

Neia nắm chặt cây cung cô mượn từ Sorcerer King.

Tùy thuộc và tình huống, cô sẽ phải phục vụ như lá chắn cho Sorcerer King và bước tới để bắn bằng cây cung của mình.

Cô vẫn chưa thể làm bất cứ điều gì trong suốt trận chiến với Buser.

Nếu cô không chứng minh mình hữu dụng hơn, sẽ không có lý do gì để cô tiếp tục ở đây.

Họ không gặp bất cứ bán nhân loại nào trên đường, và sau một lúc, họ đến trước một cánh cửa cùng kích cỡ với cái họ đã đi qua ban đầu.

Nó làm từ thép, và sắt, và trông rất vững chắc.

Đây trông như cửa của nhà tù.

Nó cảm giác như là cô bị ném vào một nơi lạ lẫm lạnh xương sống.

"Đây là..."

" Nó ở trong này... ngươi có thể ở bên ngoài nếu ngươi muốn, có biết không?"

Neia không thể nào chọn điều đó.

Sau khi thấy Neia lắc đầu, Sorcerer King nhún vai và mở cánh cửa.

Sức mạnh của Sorcerer King mở cánh cửa sắt một cách dễ dàng.

Tuy nhiên, nó dày một cách bất ngờ, vậy nó phải là được làm đặc biệt.

Sorcerer King vào trong căn phòng.

Ôi không!

Mình không thể tin là mình lại để cho bệ hạ đi vào một nơi chưa biết đầu tiên!

Mình là đồ ngốc!

Neia vội vã vào theo.

Trong khi cánh của nặng đã giúp cô mơ hồ đoán ra cái gì bên trong, không khí bên trong căn phòng cảm giác rất lạ.

Nó khiến cô nghĩ đến phòng tra tấn – mặc dù cô chỉ được nghe nó từ mô tả bởi những người khác.

Ban đầu, nó không có cửa sổ.

Những cái que gắn trên tường tỏa sáng mới một ánh sáng đỏ leo lét.

Nó không phải là ánh sáng tự nhiên, mà là ma thuật.

Có một cái bàn gỗ và hai cái ghế.

Xa hơn bên trong là một cánh cửa khác, cũng làm từ sắt.

Sorcerer King đứng ở giữa căn phòng, cẩn thận xem xét từng ngóc ngách của nó.

Lúc này, Neia để ý có gì đó ở trên bàn.

"...

Bệ hạ.

Cái này trông như một mảnh giấy, nhưng cái gì được viết lên nó?"

Mảnh giấy mà Neia nhặt lên có những ký tự không thể đọc được.

Chúng nhất định không phải là chữ viết của Thánh Quốc.

"Hừm...

Chúng có vẻ được viết bằng ngôn ngữ loài quỷ."

Sorcerer King lấy ra một cái kính một mắt từ túi.

Có lẽ ông đã để ý thấy vẻ bất ngờ trên gương mặt Neia, bởi vì ông bắt đầu giải thích về nó.

"Đây là item ma thuật có thể giải mã chữ viết.

Nói về nó, nó hút một lượng lớn mana đấy — Cô Baraja, cô có biết bất kỳ con người nào có thể giải mã những ký tự này không?"

"Với khả năng lĩnh hội ngôn ngữ sao?"

"Đúng vậy.

Hay ít nhất là thế, ai đó biết về những ký tự này là gì.

Còn nữa... bất kỳ con người nào có tài năng để họ có thể giải mã những loại ngôn ngữ."

Neia đơn giản chỉ là một hộ vệ của hội thánh hiệp sĩ.

Cô không có cơ hội gặp để quen biết những tin tức về những người như vậy.

Mà có thì cô có nghe vài lời đồn từ những người bạn hộ vệ của cô.

Thí dụ, "bạn của tớ có tài năng để hắn biết nước nóng bao nhiêu độ.

Dĩ nhiên, không ai biết chính xác nhiệt độ được." hay "Bà con của tớ là một người lái tàu, có thể đi bộ được năm bước trên mặt nước, nhưng nhiều hơn thế thì anh ta sẽ chìm."

Và còn nhiều nữa.

Đa số chúng là những khả năng khiến người ta thở dài ngao ngán.

Không có thông tin nào về người sở hữu khả năng mà Sorcerer King muốn biết.

"Thật sao?

Thật đáng buồn.

Ngươi nghĩ đội trưởng Custodio sẽ biết chứ?"

Chắc chắn đội trưởng của hội thánh hiệp sĩ sẽ có liên hệ với những loại thông tin như vậy.

Tuy nhiên, Neia không biết Remedios nghĩ gì nữa.

Đội trưởng liệu có thực sự dành bộ nhớ trong đầu cho những loại thông tin như vậy không?

"...

Thần cũng không chắc về nó lắm..

Tuy nhiên, thần cảm giác tốt hơn là nên hỏi đội phó."

"Chà, đúng vậy.

Nếu ta hỏi anh ta..."

Sorcerer King chắc chắn nói ấp úng thế cũng vì cùng lý do như Neia.

"Tuy nhiên, ngài có ý định làm gì nếu một người như thế không tồn tại?"

"Hửm?

À, ta không có ý định gì cả.

Nhưng nếu có người nào có thể giải mã những thông tin của Jaldabaoth để lại, kế hoạch tương lai của chúng sẽ sẽ phải thay đổi, đúng không?"

Đây rõ ràng là câu hỏi mà cô có thể tự mình trả lời nếu cô chịu suy nghĩ một chút, nhưng cô cần Sorcerer King giải thích cho cô.

Neia cảm thấy xấu hổ vì đã hỏi một câu ngu ngốc như vậy mà không suy nghĩ.

" Nếu không có ai có thể dịch cái này, vậy ta sẽ sử dụng mana để giải mã nó.

Tuy nhiên, làm vậy sẽ dẫn đến tình trạng bất lợi và ta phải cẩn trọng hơn với Jaldabaoth.

Nếu ta gặp Jaldabaoth sau khi sử dụng một lượng lớn mana, lựa chọn duy nhất cả ta là chạy trốn... mặc dù, cái này làm ta khá là tò mò.

Nếu chỉ là một mảnh giấy, vậy ta sẽ đọc nó."

" Nó sẽ ổn chứ?"

"Ổn.

Ta chỉ cần để ý đến sự hồi phục mana của mình thôi."

Sorcerer King đeo cái kính một mắt và nhìn vào tờ giấy.

Mặc dù không thấy dấu hiệu gì việc kích hoạt, nó chắc hẳn phải có hiệu quả.

Bây giờ Sorcerer King trông như đang giải mã.

Nói đến nó, Sorcerer King không có mắt, vậy nên đơn giản nó trông như ông đang đọc vậy.

Sau một lúc, ông ta tháo cái kính ra.

" Cuối cùng thì cũng tốn thật nhiều mana."

Neia đã thấy những linh mục nghiêng ngã ra xung quanh và lắc lư sau khi sử dụng một lượng lớn mana, nhưng không có dấu hiệu nào như thế ở Sorcerer King.Tuy nhiên, so sánh Sorcerer King với một magic caster bình thường là quá khiếm nhã.

Nó chắc hẳn bởi vì ông ấy có một lượng mana khổng lồ.

Khi Neia trầm ngâm.

Sorcerer King lại gần cánh cửa ở sâu bên trong và nhẹ nhàng hé nhìn vào một chút.

Neia nghe nhiều tiếng thở yếu ớt bên trong, và mũi cô đánh hơi được mùi máu.

Cô nắm chặt cây cung, nghĩ đến việc chen vào giữa Sorcerer King và cánh cửa, những Sorcerer King đưa tay ra ngăn cô lại.

Nó nghĩa là Đừng đến đây.

"Ừm...

Cô Baraja.

Người sử dụng căn phòng này không phải bán nhân loại mà là lũ quỷ.

Lý do tại sao ta nói vậy là bởi vì nội dụng chứa bên trong tờ giấy ghi chi tiết những thí nghiệm lũ quỷ thực hiện."

"...

Thí nghiệm của quỷ?"

Thậm chí không cần giải thích xa hơn, cô chắc chắn rằng những thí nghiệm đó không tử tế hay hợp lẽ bất kỳ thế nào đi nữa.

"Đúng thế.

Chúng có vẻ đã làm những thứ như chặt đứt tay và rồi gắn lại nó qua sinh vật khác, hay phanh bụng và tráo đổi nội tạng với nhau.

Chúng bắt đầu với những người máu mủ với nhau như là một nhóm, và chúng phân nhánh ra để kết hợp những con người với những dạng sống khác – không chỉ bán nhân loại mà còn có động vật nữa – và chúng hồi phục họ bằng ma thuật để xem những thay đổi gì diễn ra."

"Thật là những thí nghiệm dễ sợ!

Đặc biệt là những người máu mủ với nhau và tráo đổi những bộ phận cơ thể, sao lại có thể loại điên loạn nào có thể nghĩ đến những thứ như vậy được?"

"...

Được rồi.

Sau khi thực hiện những thí nghiệm đó, đương nhiên là chúng muốn kiểm tra khả năng sống sót của thí nghiệm.

Đặc biệt, chúng muốn giữ cho họ sống lâu nhất có thể đến khi chúng tìm ra nguyên nhân sao họ lại chết."

Nói như vậy, Sorcerer King quay lưng về phía cánh cửa.

Rồi, ông chỉ vào cánh cửa đằng sau lưng qua vai mình bằng ngón cái.

Vì lý do đó, Neia biết điều gì tiếp theo.

"Một vài vật thí nghiệm để kiểm tra ở trong đó.

Họ vẫn còn sống mặc dù bụng họ đã bị phanh ra."

Cô đã lường trước điều này, nhưng thực tế tàn nhẫn vẫn nhuộm tâm trí Neia sững sờ ngay lập tức.

Sau đó, cô bùng cháy sự hận thù với lũ quỷ đã làm những thí nghiệm vô nhân tính như vậy.

"Cô Baraja!

Gọi những linh mục ngay!

Kêu cả đội trưởng Custodio nữa!

Nhanh lên!"

"Vâng!"

Không cần hỏi lý do tại sao họ được gọi tới đây.

Neia chạy hết tốc lực.

Trong tâm trí cô, cô nghe có giọng hỏi, Có thật sự ổn không khi để bệ hạ một mình?

Nhưng đó là một yêu cầu từ một người mạnh mẽ, cả sự đáng tin và trí tuệ.

Không cần phải lo.

Ông ấy không sai.

Tiếng nói biến mất ngay lập tức.

***

Những linh mục mở cửa và vào trong căn phòng.

Cái cách mà vai họ run rẩy ngay lập tức trước cảnh tượng về điều kiện gớm ghiếc bên trong căn phòng còn mô tả tốt hơn bằng lời.

Ở phía trước cô, Sorcerer King đưa ra mảnh giấy đến Remedios và Gustavo.

"Nhìn cái này đi.

Tờ giấy này chứa những tên của người ở trong đó và những gì đã xảy ra với họ.

Thêm nữa, có những tờ giấy khác với những thứ tương tự được viết trên đó, hay có lẽ những thứ khác — kế hoạch của Jaldabaoth, là một ví dụ.

Ta không quá chắc về điều đó.

Ngươi có thể hiểu được những gì được ghi trên tờ giấy này không?"

Remedios nhìn vào tờ giấy và nhăn mày, rồi ngay lập tức trao nó cho Gustavo.

Gustavo cũng lắc đầu.

"Tôi không biết.

Nhưng ngài hiểu nó, đúng không, bệ hạ?"

"À, đúng, bằng việc sử dụng sức mạnh của item ma thuật này.

Tuy nhiên, item này rút một lượng mana khổng lồ.

Mana đó phải được bảo toàn để dành cho trận chiến với Jaldabaoth.

Và những gì ta muốn biết là, có bất kỳ ai các ngươi biết có thể đọc được những ký tự này không?

Bất kỳ ai có thể có cơ hội hiểu nó cũng được."

"Không, tôi không biết ai cả.

Trong khi tôi cảm thấy có thể một vài người như thế giữa những quý tộc phương nam... tôi nghĩ khả năng đó là rất thấp."

"Ta hiểu rồi... vậy ngươi sẽ xử lý cái này như thế nào?

Về phần ta, ta hy vọng rằng các ngươi sẽ nổ lực hơn để cố gắng giải mã ghi chép của chúng."

"Chúng tôi có thể mượn item ma thuật của ngài được không?"

"Ta từ chối.

Đây là báu vật của đất nước ta.

Nó cũng như việc ngươi không dễ dàng cho mượn thánh kiếm trên thắt lưng ngươi vậy.

Và một magic caster như ta, item ma thuật còn giá trị hơn những thanh kiếm."

Remedios và Gustavo nhìn nhau thêm một lần nữa.

"Tôi hiểu rồi.

Vậy chúng ta hãy làm việc chăm chỉ cùng nhau.

Còn nữa — chúng ta có một vấn đề mới.

Có vẻ như có Orc bị bắt giữ.

Chúng ta xử lý chúng sao giờ?

Trông như những con Orc không có ý định tấn công Thánh Quốc, nhưng chúng được mang tới đây bởi Jaldabaoth.

Chúng không mang theo bất kỳ thông tin hữu dụng nào khi tra hỏi, và hội thánh hiệp sĩ đã có mất mát khi xử lý với chúng.

"Ừm... ta hiểu rồi.

Cô có thể nói cho ta biết chúng đang ở đâu không?

Có thể để chúng cho ta được chứ?"

"Được thôi.

Cảm ơn ngài vì đã chịu rắc rối."

Gustavo chỉ sơ qua về khu vực.

Vì thành phố này không quá lớn, họ chắc chắn sẽ không bị lạc.

Sau khi phác thảo sơ bộ về bản đồ trong đầu, cửa phòng mở ra và một linh mục trông hoàn toàn kiệt sức xuất hiện.

"Ồ!

Chuyện gì xảy ra vậy?

Điều kiện của những người bên trong thế nào?"

" Chúng tôi đã bắt đầu sử dụng ma thuật hồi phục lên những người còn sống.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi cố gắng chữa trị những đối tượng của một thí nghiệm vô nhân tính như vậy, vậy nên chúng tôi sẽ ở đây và theo dõi họ.

Nếu họ ổn, chúng tôi sẽ di chuyển họ ra ngoài.

Ít nhất, đó là những gì tôi nghĩ."

"Ta hiểu rồi.

Vậy, ta sẽ cử một vài thánh hiệp sĩ và dân quân đến để giúp ngươi di chuyển họ ra ngoài."

"Vâng, đội trưởng Custodio.

Vậy, tôi đi đây, thưa bệ hạ."

Người linh mục mở cửa ra và quay lại vào trong phòng.

Sau khi thấy linh mục rời đi và quyết định rằng ở đây không còn gì để làm nữa, bốn người họ rời đi đến mục tiêu của mình.

Đương nhiên, Sorcerer King và Neia tách ra với hai người kia và hướng đến khu vực của những Orc.

"Nói đến nó, vì có những con quỷ xung quanh, sẽ tốt hơn nếu chúng ta có ai đó có thể nhìn ra hình dạng ban đầu của shapeshifter."

Sorcerer King nói khi bước đi.

Trong khi họ không thể xác nhận sự hiện diện của quỷ trong thành phố này, mảnh giấy với chữ viết của quỷ ở trên gợi ý có khả năng có thể có quỷ, hay có thể lũ quỷ đã ở đây mới đây.

" Những con quỷ có thể tự chuyển đổi hình dạng?"

"À, những con quỷ như thế có tồn tại.

Chúng có thể chuyển đổi hình dạng thành đàn ông, đàn bà, hay thậm chí là những con vật."

"Thần hiểu rồi...

Ai đó với khả năng nhìn thấu được Shapeshiflter — hay là một tài năng tương tự.

Thần vô cùng xin lỗi.

Thần không nghe về bất cứ ai với khả năng như vậy.

À, không, thần đã từng nghe những truyền thuyết về điều đó.

Thần nhớ đã đọc về chúng trong một cuốn sách.

Tuy nhiên, nếu ngài hỏi thần có ai đó ở quanh đây bây giờ thì..."

"...

Có vẻ như tốt nhất ta nên thảo luận vấn đề này lại với đội trưởng Custodio, vậy."

" Có phải chuyển đổi hình dạng là một loại ảo ảnh?

Thần quen hơn với những mẹo vặt như ảo ảnh."

" Từ đầu, chuyển đổi hình dạng thì khác nhau vô cùng lớn với ảo ảnh, nhưng để giải thích nó sẽ mất nhiều thời gian vậy nên ta sẽ bỏ qua nó lúc này.

Tuy nhiên, coi thường ảo ảnh thì rất nguy hiểm, ngươi biết không?

Ảo ảnh là một loại phép thuật đáng sợ, và còn đáng sợ hơn nữa với những người thực hiện điêu luyện...

Còn nữa, có những ảo ảnh sư không thỏa mãn với hiểu biết bề mặt và chọn chuyên môn hóa lĩnh vực đó."

" Vậy nó thế nào là chuyên môn hóa?"

"À, đúng rồi.

Ví dụ, có một phép như là [Perfect illusion] có thể thách thức được cả 5 giác quan.

Và ngoài ra, có những người đã tinh luyện những ảo ảnh của họ đến cực hạn, người mà có thể sử dụng kỹ năng một lần một ngày có thể đánh lừa được bản thể của thế giới."

Một ảo ảnh có thể đánh lừa được thế giới thì ngoài khả năng tưởng tượng của cô.

"À, Ảo ảnh thế giới chính xác thì hoạt động như thế nào?"

" Từ những gì ta biết, nó là một phép có thể cho phép ngươi viết lại định nghĩa về thế giới, ta nghĩ.

Chà, đơn giản mà nói, sử dụng một ảo ảnh như thế thậm chí có thể mang cái chết sống lại?"

"Ể!?

Ngài đang nói về ảo ảnh đúng không?"

"Ồ đúng vậy.

Một ảo ảnh đánh lừa thế giới — bí mật tối thượng của ảo ảnh.

Bằng việc tự mình đánh lừa thế giới, một ảo ảnh có thể trở thành thật."

Tất cả những gì cô có thể nghĩ là Wahhh~~~ Thậm chí người ta nói rằng đó là đỉnh cao của ảo ảnh có thể làm được, nó quá phi thường khiến cô không hiểu lắm về những gì ông ấy đang nói.

" Vậy, có bất cứ ai quản lý những tài năng thiên phú ở đất nước này không?"

"Không, thần chưa từng nghe về nó trước đây.

Có phải vương quốc Sorcerous có những thứ như vậy?"

"Đất nước của ta cũng không có nó.

Ta dự định làm trong tương lai, nhưng nó sẽ đòi hỏi những nổ lực đáng kể... nó có thể trở thành mục tiêu trong mười năm tới hay nhiều hơn nữa trong tương lai."

Sorcerer King đã dự liệu được những sự kiện cho 10 năm tiếp theo trong đầu mình.

Đây là sự khác biệt giữa một vị vua và thường dân.

Nói cách khác, một điểm khác nhau khổng lồ.

***

Những con Orc được giữ trong một tòa nhà mà có cửa sổ được chốt chặn từ bên ngoài.

Đây là một công trình khá lớn, chắc hẳn đứng thứ hai hoặc thứ ba của thành phố.

Có nhiều thánh hiệp sĩ tập trung ở lối vào.

Có vẻ như họ đang canh phòng những thứ bên trong.

Sau khi thấy Sorcerer King lại gần, những thánh hiệp sĩ quỳ lễ trước ông để biểu thị sự tôn trọng.

" Ta đã nghe từ đội trưởng Custodio rằng những Orc đang ở trong tòa nhà này.

Ta có thể vào được không?"

"Vâng!

Dĩ nhiên là được, thưa bệ hạ!"

"Vậy các ngươi nên quay lại làm những việc ngươi đang làm được rồi.

Những thánh hiệp sĩ nhìn lên.

" Nhưng đội trưởng ra lệnh cho chúng tôi đứng gác ở đây.

Chúng tôi không thể rời vị trí của mình được."

"... là cô ấy sao?

Vậy ta sẽ rút lại những lời nói của mình."

Nói thế, Sorcerer King đi qua những thánh hiệp sĩ và đẩy cửa.

Đương nhiên, Neia vẫn đang theo ông.

Có một mùi chua trong không khí sộc vào mũi Neia.

Đây không phải là khí độc, nhưng mùi nhắc Neia nhớ đến một lần cô theo một thánh hiệp sĩ đến một nhà giam.

Thêm nữa, có những mùi khác trộn lẫn vào nó — những mùi này khiến cô thấy buồn nôn.

"Đây là..."

Khi cô nghe đội trưởng đề cập đến từ đầu, cô đã nghĩ về việc tại sao những con Orc đặc biệt được mang tới đây.

Neia biết rằng cô đã tìm ra sự thật, nhưng cùng lúc cô đã chắp cánh cho trí tưởng tượng của cô.

Nếu đây không chỉ là vấn đề về gương mặt lũ Orc, nếu có một đại liên minh chống lại Jaldabaoth, có những bán nhân loại muốn đứng lên chống lại hắn và dóng lên lá cờ của họ?

Khi Neai nghĩ đến tất cả những điều này, Sorcerer King tiếp tục đẩy những cánh cửa khi ông tiến lên.

Người ta có thể nói bây giờ để Sorcerer King đi đầu thật sự là một vấn đề.

Họ băng qua những căn phòng và đi qua hành lang.

Khi đi bộ, cô nhận ra rằng nơi này dơ bẩn hơn nhà tù.

Nơi này bẩn thỉu bởi máu, nôn mửa, và những thứ vụn khác.

Ở đây quá kinh khủng nên không thể nào tưởng tượng được những gì đã xảy ra ở đây.

Những con Orc là bán nhân loại có chiều cao ngang với con người, chủng tộc có vẻ ngoài như những con lợn.

Họ được nói là chủng tộc yêu sự sạch sẽ.

Họ sẽ không vui khi sống ở nơi như thế này.

(TL Note: Người lợn là miêu tả vẻ ngoài của orc từ Ludovico Aristo's Orlando Furio, nơi mà chúng có hình dáng giống những con lợn.

Những mô tả khác bao gồm nguyên bản elf – sa ngã Uruks bởi Tolkien và Warhammer da xanh.

Có vẻ như Maruyama (bà tác giả bộ này) đã quyết định làm chúng hoàn toàn giống người thú lợn.

Không.

Đây không phải là trans từ dịch giả bản tiếng trung ghi chú bên dưới.

Tui cũng trans lại của lão bản tiếng anh thôi @.@)

Neia nhìn vào đường viền của áo choàng Sorcerer King.

Trong khi cô đang lo lắng về bộ quần áo tuyệt đẹp của ổng có thể bị dơ, cô không thể nói với ông rằng nên đợi ở ngoài.

Sau tất cả, không ai có thể nói đúng lý với trí tuệ của Sorcerer King.

Ngay sau đó, giác quan sắc bén của Neia cảm nhận thấy những dấu hiệu của nhiều sinh vật thở và di chuyển phía trước họ.

Cũng có âm thanh như tiếng khóc của trẻ con và những người mẹ đang cố dỗ chúng.

Orc...?

Không phải con người?

Neia bối rối.

Cô chưa từng xem xét khả năng những con Orc cũng có gia đình và duôi dạy những đứa trẻ.

Những con Orc đến với Thánh Quốc là những kẻ xâm lược.

Chúng là kẻ thù đáng ghét.

Vì vậy, cô dừng suy nghĩ về chúng với bất kỳ suy nghĩ nào khác.

Khi Neia ngập trong sự bối rối, Sorcerer King mở cánh cửa.

Mùi hôi hám sộc lên, và có nhiều những tiếng la hét.

"Undead!"

" Nó là một Skeleton!

Tại sao!?"

" Những con người khốn nạn!

Chúng đã bán chúng ta cho undead!"

" Chúng thật sự sử dụng undead!

Lũ con người dơ bẩn!"

"Mama –!

Cứu con—!"

"Con tôi—!!!"

Sorcerer King dừng lại ở lối vào.

Như dự đoán, thậm chí Sorcerer King cũng bối rối bởi điều này.

"Ah — A hèm!

Im lặng!"

Sau khi Sorcerer King ra lệnh, căn phòng ồn ào trở nên yên lặng.

Dĩ nhiên, nó chỉ trong phút chốc.

Ngay lập tức nó lại tràn ngập tiếng ồn còn to gấp nhiều lần trước.

Họ đang khóc lúc về đại khái là những thứ giống nhau.

Không, Có vẻ như có nhiều tiếng than khóc về định mệnh của họ hơn và đang cầu xin lòng thương xót cho những đứa con của họ, bất kể điều gì xảy đến với họ.

"....Hảaaaah."

Sorcerer King thở dài, như thể ông đang mệt mỏi lắm vậy.

Sau đó – ông vỗ vào cánh cửa.

Bàn tay xương xẩu trắng hếu của ông sở hữu sức mạnh phi thường, và cánh cửa bật lại, vung ra đến khi dộng vô tường với một tiếng động không thể tin được.

Những bán nhân loại im lặng ngay lập tức.

"Câm mồm.

Kẻ nào trong các ngươi mà nói khi chưa được cho phép tốt hơn là sẵn sàng cho cái chết đi."

Sorcerer King bước tới vào căn phòng có vẻ đã bị đông cứng trong im lặng – có vài cha mẹ đang cố gắng tuyệt vọng bịt miệng những đứa con mình — và những bán nhân loại tất cả lùi xa ông.

"Ta không đến đây để giết các người.

Ngược lại, ta đến đây để cứu các người."

Như thường lệ, Neia, một con người gặp rất nhiều khó khăn khi cố gắng đọc gương mặt của những bán nhân loại như Orc.

Tuy nhiên, chỉ lúc này, Neia tuyệt đối tự tin vào bản thân mình.

Từng kẻ ở đây đang nghĩ Không thể nào.

"Giải thích cho từng người ở đây một lần thì khá rắc rối.

Gửi người đại diện ra."

Một lát sau, một Orc trông như chuẩn bị giơ tay, nhưng Orc bên cạnh hắn ngăn hắn lại.

Tuy nhiên, hắn vẫn bước tới trước một bước.

Hắn có thể là một Orc gầy, nhưng hắn ta rõ ràng sở hữu một cơ thể khỏe mạnh.

"...

Ta có thể coi ngươi như là người đại diện không?"

Orc đó không nói gì, chỉ đơn giản gật đầu.

"...

Có chuyện gì vậy?

Tại sao ngươi không nói?"

"À, có lẽ nó bởi vì bệ hạ ra lệnh cho họ im lặng lúc nãy?"

"Trong khi ta cảm thấy rằng mình đã cho phép, có vẻ như không ai hiểu nó cả.

Ngươi, Orc đã bước ra trước, ta cho phép ngươi nói.

Bắt đầu bằng cách xưng tên ngươi đi."

" Tôi là Dyel của tộc Gan Zu — Dyel Gan Zu."

"Dyel, rồi.

Đây là câu hỏi đầu tiên của ta.

Có người nào ở đây mà ngươi không biết, hay người nào đó tính cách đã thay đổi trầm trọng không?"

"Không, không, không có ai như thế cả."

"Tiếp theo, nói ta nghe, tại sao các ngươi lại bị giam ở đây."

"...

Ông có biết về con quỷ được gọi là Jaldabaoth không?"

" Dĩ nhiên ta biết.

Hắn là kẻ thù của ta.

Hơn nữa, ngươi có thể nói rằng ta đến đây — Thánh Quốc — là để giết hắn."

Những gương mặt chúng vẫn đang nói Không thể nào, như dự đoán.

Đúng vậy, Neia có thể cũng nghĩ giống vậy trước khi cô hiểu hơn về Sorcerer King.

Tuy nhiên, Neia bây giờ đã khác.

Neia nhìn nghiêng về phía Sorcerer King, và rồi cô nói.

" Như bệ hạ nói.

Tôi là người của đất nước này.

Như vậy, ngươi có thể hiểu đúng không?

Jaldabaoth đã dẫn một đội quân bán nhân loại xâm lược Thánh Quốc."

Gương mặt Dyel thoáng thay đổi.

"Đợi đã, một con người — chắc chắn, một phụ nữ."

Họ có ý gì khi nói "chắc chắn?" cô nghĩ, nhưng với Neia, xem xét giới tính của một con Orc cũng rất khó.

Chắc hẳn họ cũng cảm thấy như vậy.

" Chúng tôi không tấn công đất nước này.

Không ai từ những bộ tộc Orc giúp đỡ Jaldabaoth cả.

Bởi vì điều đó, hắn mang chúng tôi – người chống lại hắn – đến nơi này như sự trừng phạt."

"Hừm... và Jaldabaoth đã làm gì sau khi mang các ngươi tới đây?"

Câu hỏi của Sorcerer King có vẻ như đã gây cho Dyel và những Orc khác một cú sốc mạnh.

Những Orc nhìn như những bà mẹ ôm chặt con mình.

Sau đó, nhiều âm thanh khóc lóc và nôn mửa .

"...

Cái gì đã xảy ra ở đây, nghiệm túc đấy?"

Sorcerer không thể làm gì hơn ngoài tiếp tục nói.

"À!

Có vẻ như ta đã hỏi một câu ta không nên hỏi.

Ta sẽ mang đến một chút nước nhé?

Hay các ngươi muốn thứ gì khác?"

Thái độ của Sorcerer King có vẻ đã thay đổi.

Vì lý do gì đó, ông ấy có vẻ lo lắng.

Có lẽ ông cảm thấy có lỗi về việc hỏi Orc một câu hỏi gợi lại những ký ức tồi tệ.

Trong khi nó có thể vô lễ kiểu gì đó khi nghĩ về ông theo kiểu, Sorcerer King trông như một ông bố đang cố gắng dỗ dành một đứa trẻ mà bị con ruột ông đánh khóc nhè.

Đây là điều duy nhất một vị vua coi cả con người và bán nhân loại như như đối tượng làm..

Với những người dân Thánh Quốc, bán nhân loại là kẻ thù.

Vì vậy, trong những điều kiện nhất định, họ sẽ không nói bất kỳ đại loại như dỗ dành.

" Chúng tôi không muốn bất kỳ thứ gì khác.

Nhưng tôi cầu xin ông không hỏi chúng tôi điều gì đã xảy ra.

Ông có thể không thích thú khi nghe nó đâu, và nó là một trải nghiệm khủng khiếp với chúng tôi.

Nếu ông ra lệnh cho tôi nói về nó, tôi sẽ làm vậy, nhưng tôi xin ông đừng là thế với những người khác.

Làm ơn."

Sau khi nghe những tiếng nức nở và sụt sùi của những nữ Orc.

Neia bắt đầu cảm thấy chút ái ngại cho những gì xảy ra với họ.

"...

Thật bực mình."

Sorcerer King lẩm bẩm với chính mình, nhưng quá nhiều thứ đã xảy ra khiến Neia không biết nó là ông nói đến cái gì.

"À, Ờm, Chà.

Vì các ngươi có vẻ là kẻ thù của Jaldabaoth, tại sao không thảo luận vấn đề gia nhập lực lượng với bọn ta, vì chúng ta chung một kẻ thù?"

Dyel chuyển mắt nhìn xuống đất.

" Chúng tôi đã chiến đấu một lần, nhưng bây giờ chúng tôi không còn nghĩ đến điều như vậy nữa.

Chúng tôi đã tan vỡ bởi những thứ tàn ác đã xảy ra ở đây.

Chúng tôi không còn đủ can đảm để chiến đấu nữa."

" Vậy nếu ta trả tự do cho người, ngươi sẽ làm gì?"

"Nếu có thể, chúng tôi muốn quay lại ngôi làng của mình.

Nếu vẫn có người an toàn ở đó, chúng tôi muốn đưa họ đi thật xa, xa thật xa, đến khi chúng tôi tìm thấy một nơi mà Jaldabaoth không thể động đến chúng tôi."

Sorcerer King gật đầu.

"Vậy, hãy đến lãnh thổ mà ta cai trị—"

"—Xin cho phép chúng tôi từ chối!

Tôi biết rất rõ rằng sẽ nguy hiểm nếu như làm ông buồn, nhưng thậm chí nếu chúng tôi đồng ý ở đây, chúng tôi sẽ chắc chắn bỏ trốn một khi chúng tôi đến nơi mà chúng tôi có thể trốn thoát.

Tuy nhiên, phản bội là một hành động hèn hạ nhất có thể tưởng tượng được.

Vậy, chúng tôi nên từ chối ở đây, vì những gì đang đợi chúng tôi là cái chết mà không đau đớn."

"Cái gì..."

Sorcerer King chắc chắn có chút ngăn trở bởi sự từ chối dứt khoát này.

Tuy nhiên, Neia hiểu rõ những gì Dyel đang nghĩ.

Đó là bởi vì đến tận lúc cô gặp Sorcerer King, Neia đã cảm giác rằng undead là kẻ thù của tất cả mọi sự sống.

"...

Không, nhưng lãnh thổ của ta không phải là một nơi đáng sợ, ngươi hiểu không?

Có nhiều bán nhân loại sống ở đó, ngươi biết chứ?"

" Ông đang nói dối!

Nó nghe như lời nói dối!

Chúng tôi, chúng tôi sẽ không bị lừa đâu!

Ông đang nói đến những bán nhân loại undead phải không?"

Dyel có vẻ như đã nửa điên nửa dại, nhưng hắn ta cũng giống như cô lúc trước.

Vậy, là một người đã có kinh nghiệm về những chuyện đó, cô nên nói với hắn về bộ mặt thật của vương quốc Sorcerous.

" Bệ hạ đang nói sự thật.

Ngài ấy là một người vĩ đại, trong khi là undead, ngài cũng sở hữu một trái tim tràn đầy sự yêu thương mọi sự sống.

Ông ấy yêu trẻ con, ông cai trị những bán nhân loại công bằng, và ông nhận được sự tôn trọng từ thuộc hạ của mình.

Để minh chứng cho điều đó, họ đã xây những bức tượng khổng lồ của ông làm sững sờ tất cả những người thấy chúng—"

"—Cô Baraja!

Thật sự, đó, đó là đủ rồi..."

"Nhưng, bệ hạ!"

"Làm ơn...

đừng nói nữa..."

Vì ông ấy đã nói "làm ơn" cô không còn lựa chọn nào khác ngoài cách giữ im lặng.

"Con người, có phải ngươi đã bị tẩy não không?"

"Không hề.

Tôi đã tận mắt thấy vương quốc của bệ hạ.

Bán nhân loại đầu tiên tôi gặp là một Naga."

Có một sự rung động khi những bán nhân loại nhìn nhau.

Có những tiếng hỏi, "Naga là gì?" nhưng chúng bị lờ đi.

" Còn nữa, tôi thấy một bán nhân loại như thỏ.

Tôi không phải là công dân của vương quốc Sorerous.

Vì vậy thời gian tôi ở đó rất ngắn.

Tuy nhiên, nó cũng đủ để tôi hiểu những gì đang diễn ra.

Người dân sống ở đó không có đau đớn và cái nhìn sợ hãi trên gương mặt họ.

Và dĩ nhiên, không ai trong số họ có những vết cắt và vết bầm như các bạn."

Những bán nhân loại nhìn xuống cơ thể gầy nhom của họ.

Cơ bắp họ đang run rẩy, và họ thì chỉ hơn da và xương một chút.

" Như cô ấy — là cô Baraja nói.

Nói đến nó, ngươi chắc chắn sẽ không tin ta.

Tuy nhiên, một khi ngươi trở thành thuộc hạ của ta, ta sẽ không bao giờ cho phép ngươi phải chịu đau khổ và bị đối xử tàn nhẫn lần nữa.

Ta có thể thề trên danh nghĩa của mình , Ainz Ooal Gown.

Lý do điều đó bởi vì tất cả những gì ta cai trị đều thuộc về ta.

Nếu nó bị tổn thương, nó cũng như tổn thương tài sản của ta vậy.

Vì thế, ngươi có thể thoải mái.

Nếu ngươi không muốn chấp nhận sự cai trị của ta, ta sẽ không ép các ngươi làm vậy.

Sống như các ngươi muốn.

Như vậy, ta sẽ chuẩn bị gửi các ngươi quay lại nhà mình."

"...

Tại sạo ông lại tốt với chúng tôi như vậy?"

Đây là lần đầu tiên Dyel bỏ qua một bên định kiến của mình.

Neia có thể cảm thấy hắn nhìn vào Sorcerer King.

"Fufu... ta muốn đánh bại Jaldabaoth.

Vì vậy, những bán nhân tộc dưới trướng hắn thì khá phiền toái.

Cho các ngươi quay lại ngôi làng của mình cũng là một cách xói mòn sức mạnh của hắn."

" Nó có nghĩa là gì?"

" Không như Jaldabaoth, ta là một vị vua nhân từ.

Nếu ngươi lan truyền những lời về ta, nó chắc chắn sẽ không ngừng lan truyền khắp lực lượng của hắn, và có thể có những người quyết định quay ra chống lại hắn và ủng hộ bọn ta, ngươi có nghĩ vậy không?"

" Tôi hiểu rồi, ra là thế."

Thật khó để mọi người đặt niềm tin của họ với những đề nghị lợi ích mà không có ràng buộc nào, nhưng một cuộc trao đổi lợi ích qua lại thì đáng tin hơn.

Nó có vẻ như logic đó cũng áp dụng lên bán nhân tộc.

"Tuy nhiên, Ông không nghĩ điều đó sẽ khó khăn sao?

Rất nhiều thuộc hạ của Jaldabaoth là những tên khát máu điên cuồng.

Thậm chí nếu chúng tôi lan truyền những lời như vậy ở những ngôi làng của mình, nó cũng không hiệu quả nhiều."

"Thế cũng ổn.

Ta có ý định sử dụng mọi thứ ta có thể sử dụng.

Và nếu Jaldabaoth thực hiện một triều đại khủng bố, có thể những bán nhân tộc sẽ cũng phản bội hắn ta.

Ừm.

Nói về nó, các ngươi sẽ giúp ta đánh với Jaldabaoth chứ?"

"...

Chúng tôi không thể.

Chúng tôi đã nói trước rồi đúng không?

Hiện giờ chúng tôi không còn ý chí nữa.

"Hưh.

Thật đáng tiếc.

Và ngươi vẫn không muốn đến vương quốc Sorcerous đúng không?"

"Đúng vậy, sẽ thật tốt nếu như được sống dưới sự che chở của một sinh vật mạnh mẽ như ông.

Tuy nhiên, đây không phải là một quyết định mà chúng tôi có thể tự mình quyết định.

Tùy thuộc vào kết quả chúng tôi thảo luận với những người khác, chúng tôi có thể kết thúc nó để trả lời ông."

"Dyel!"

"Donbass.

Tôi biết những gì anh muốn nói.

Tuy nhiên, với sự xuất hiện của Jaldabaoth, chống lại một con quỷ hung ác mà chúng ta bất lực, chúng ta không thể bảo vệ được chính mình.

Sớm hay muộn, đây sẽ là định mệnh của chúng ta."

Orc được gọi là Donbass cắn chặt môi và nhìn xuống.

Hắn ta cũng hiểu điều đó.

"Vậy sao?

Vậy, nếu các ngươi đến với đất nước của ta, vậy ta, Sorcerer King sẽ ban cho ngươi sự hỗ trợ đầy đủ.

Nhiều chủng loài sinh sống trên mảnh đất của ta.

Vào lúc đó, ta hy vọng các ngươi sẽ cùng nhau làm việc với chúng – sống với họ như những người dân của đất nước ta."

Giọng của Sorcerer King dịu dàng.

Những bán nhân tộc được xem như là kẻ thù của Thánh Quốc, nhưng ở vương quốc Sorcerous họ được xem như là những sinh vật mà có thể cùng tồn tại.

Nguyên nhân từ đâu có sự khác biệt khổng lồ này?

Khi Neia nghĩ về nó, cô ngay lập tức có câu trả lời.

Đó là bởi vì bệ hạ, hừ...

Bởi vì bệ hạ sở hữu một sức mạnh đáng kinh ngạc.

Như mình nghĩ... sức mạnh thật là quan trọng...

"Nào rồi, sau đó, ta sẽ cung cấp lương thực cho các ngươi sẽ cần đến khi quay về tới làng của mình.

Thêm nữa, ta sẽ hỗ trợ những người lính bảo vệ các ngươi.

Quay về nhà an toàn với cơ thể của các ngươi đòi hỏi nhiều thời gian và nổ lực đấy."

" Ông làm đến chừng đó vì chúng tôi ư?"

"Dĩ nhiên rồi.

Phải chăng các ngươi tính khóc than và rên rỉ cả một quãng đường dài về sự rộng lượng và nhân từ của vương quốc Sorcerous và lan truyền tên ta với cách đó sao.

Sau đây, cô Baraja, ta có thể phiền cô rời khỏi phòng được không?

Ta sẽ sử dụng bí mật quốc gia của vương quốc Sorcerous và ta không muốn cho phép bất kỳ ai từ đất nước khác thấy."

"Đã hiểu."

Neia bước ra khỏi căn phòng sau khi trả lời, và cô cảm thấy một chút cô độc.

Những lời của Sorcerer King thì hoàn toàn hợp lý, và trong khi cô có thể hiểu điều đó, cô không thể chấp nhận nó.

Khi cô đứng bên ngoài cánh cửa hỏng, những tiếng thở của những Orc bên trong căn phòng bắt đầu nhạt dần.

Nó như thể họ biến mất khỏi căn phòng, và thật sự, nó chắc hẳn là như vậy.

Sorcerer King đã từng nói rằng chỉ cần ông ấy nhỏ được khu vực, ông có thể dịch chuyển tức thời tới đó.

Ông ấy hẳn phải sử dụng phép như vậy lên họ.

Ngay sau đó, căn phòng trở nên yên ắng.

Một lát sau, tiếng bước chân đến gần Neia.

Khi tâm trí cô xác nhận thực tế đó, cô thấy người duy nhất ở phía bên kia cánh cửa là Sorcerer King.

"Thứ lỗi vì đã bắt người chờ lâu."

"Không, nó không hề lâu chút nào."

Căn phòng trống rỗng.

Ông hẳn phải sử dụng một ma thuật mạnh mẽ ngoài khả năng tưởng tượng của Neia để dịch chuyển tất cả các Orc đi.

Hay có lẽ ông đã sử dụng vài phương pháp khác – ông ấy có thể đã dịch chuyển họ bằng một item.

"Vậy, chúng ta đi gặp đội trưởng Custodio và nghe kế hoạch tương lai từ cô ấy nào."

"Vâng!

Thuộc hạ hiểu ạ!"

***

Sau khi ra khỏi nơi giam giữ Orc, hai người họ hỏi những thánh hiệp sĩ họ gặp trên đường về khu vực của Remedios.

Không có dấu hiệu cô ấy ở tòa nhà mà họ chỉ, nhưng có Gustavo ở đó.

"Ohhhh!

Bệ hạ!

Chúng tôi vừa định mời ngài đến đây!"

Gustavo có vẻ hoàn toàn khác từ lần họ gặp anh ta lúc nãy.

Anh ta năng nổ hơn, như thể ánh sáng hy vọng đã được lan tỏa từ anh, và giọng anh ta cũng rất cao.

Có gì đó xuất hiện thay đổi tình huống ngặt nghèo hiện tại sao?

Có lẽ Sorcerer King có cùng câu hỏi như thế trong lòng, và ông ấy hỏi:

"Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Ngươi nhận được tin tốt gì à?"

"Vâng!

Có một người rất quan trọng mà ngài phải gặp.

Đến đây, lối này."

Nếu họ muốn chô ông ấy coi ai đó, thì ông ta chắc hẳn phải là một quý tộc quyền lực, hay ai đó liên quan với hoàng tộc.

Sorcerer King – dẫn theo Neia – đã được dẫn tới một căn phòng nhất định bởi Gustavo.

Nó chưa nhiều ghế gỗ đơn giản.

Remedios đã ngồi sẵn ở đó, cùng với một người đang ông gầy tong.

Hai người họ quay lại nhìn khi Sorcerer King đi vào, và cả hai người họ đứng lên chào mừng.

"Đây là hoàng huynh mang dòng máu của Holy King chúng tôi, Caspond-Sama."

Đúng vậy, gương mặt ông ta giống với mặt nghiêng của Holy King thứ hai, hình được đúc trên đồng vàng của Thánh Quốc.

Neia chớp chớp mắt vì thực tế có người như thế này chính xác bị giam ở đây.

"Caspond-sama.

Đây là vua của vương quốc Sorcerous Ainz Ooal Gown, Bệ hạ Ainz Ooal Gown, người đã đến đây để trợ giúp đất nước chúng ta."

"Ồ!

Tôi không thể truyền tải được lòng biết ơn sâu sắc của tôi đến ngài bằng lời, thưa bệ hạ.

Tôi thật vinh hạnh khi được gặp ngài.

Như những người khác đã nói, tôi là hoàng huynh, người đã bị che khuất bởi đứa em gái nổi bật của mình."

Khi hoàng huynh nói điều gì đó rất khó để đáp lại, Remedios có một vẻ bực mình trên gương mặt cô như thể muốn nói, Anh đang chọc cười cô ấy à?

Tuy nhiên, ông ta là người kế vị tiếp theo cho vị trí của Holy Queen, vậy nên cô không thể mang một thái độ như cô đã giữ từ trước tới giờ.

Vì thế, Remedios đơn giản chỉ đưa mắt xuống dưới mà không nói bất kỳ điều gì.

"À, vậy sao?

Thật vinh dự được gặp ngài, Hoàng huynh-dono."

Rồi, mắt họ chạm nhau.

Neia xem và tự hỏi họ đang làm gì, và một khoảng khắc sau Sorcerer King đưa tay ra, Caspond bắt lấy.

Bắt tay là một bài tập giữa những người có địa vị cao.

Khi so sánh địa vị giữa hai người, một người đơn giản sẽ kế thừa ngai vàng với người cai trị một đất nước của riêng mình, tuy nó nhỏ, thì người ở sau có địa vị cao hơn.

Thực tế người ở vế sau cũng đang trợ giúp đất nước của người trước chỉ tăng thêm sự quan trọng của ông.

Như vậy Sorcerer King không lập tức đưa tay ra chắc chắn là dấu hiệu tôn trọng phía bên kia.

Thật sự, ngài ấy là một người thấu đáo và rộng lượng.

Neia tin chắc như thế.

Ngoài tầm mắt của cô, cô thấy Caspond cũng gật đầu và cũng đánh tiếng công nhận.

"Bệ hạ, tôi xin lỗi phải đón chào ngài trong trang phục thảm hại này.

Sẽ thật tốt nếu như tôi có thể thay đồ trước khi ngài đến nhưng..."

"Không cần phải xấu hổ về chuyện đó.

Chỉ là quần áo thì không thể làm mất đẳng cấp của một người đàn ông được.

Ngài hẳn đã mệt mỏi vì bị cầm tù lâu ngày.

Sao ngài không ngồi xuống trước khi chúng ta nói chuyện?"

" Tôi rất cảm ơn lòng tốt của ngài.

Vậy cho phép tôi chấp nhận ý tốt của ngài."

Sorcerer King là người đầu tiên buông tay ra, và Caspond ngồi xuống sau đó.

" Dù gì đi nữa, tôi rất vui vì Thân Vương an toàn và lành lặn.

Tuy nhiên, ngài bị giam ở đây là như thế nào?"

" Đó là bởi vì tôi đã chạy trốn đến đây.

Nam tước Bagnen đã chăm sóc rất tốt cho tôi. — anh ta như thế nào rồi?

Đội trưởng Custodio.

Ta tin rằng cô đã đưa anh ta đi sau khi anh ta nói chuyện với ta."

"Vết thương của nam tước Bagnen không nghiêm trọng, và tính mạng của ông ấy không nguy hiểm.

Tuy nhiên, vì điều kiện thể chất yếu của ông ấy và vô cùng mệt mỏi, ông ấy vẫn đang ngủ."

"Những linh mục có thể sử dụng ma thuật của họ để trợ giúp ông ta được không?

Bây giờ là lúc sử dụng hiểu biết của ông ta, đúng không?"

"Những linh mục đã mệt mỏi và số mana còn lại của họ đã dùng hồi phục những vết thương, và hiện tại họ đang nghỉ ngơi.

Tôi vô cùng xin lỗi, nhưng nếu không phải tình huống nguy cấp, tôi cảm thấy tốt hơn là để họ bảo toàn mana."

"Nếu đã như vậy thì không thể khác được rồi, đội trưởng.

Tuy nhiên, ông ta là người đã mang ta tới đây và chiến đấu trong tuyệt vọng để bảo vệ ta.

Nếu có thể, làm ơn— cô hiểu ta ta đang nói gì mà, đúng không?"

Không chỉ Remedios mà cả Gustavo cũng gật đầu thật sâu.

"Được rồi, vậy có một điều mà ta phải xác nhận trước.

Có bất kỳ ai ở đất nước này có thể nhìn thấu chuyển đổi hình dạng hay ảo ảnh không?"

"Tại sao ngài lại hỏi vậy, Bệ hạ?"

"Đó là bởi vì ta đề phòng những con quỷ sử dụng ma thuật che giấu bản thân giữa những người bị giam."

Caspond nhìn vào Remedios.

"À, tôi xin lỗi.

Cho phép tôi được thay mặt, Đội phó.

Tôi không nhớ bất kỳ ai như thế."

Sorcerer King chỉ "Ừm—" và trầm ngâm.

Caspond hỏi Remedios một câu hỏi khác.

" Nếu nó gây rắc rối với Sorcerer King như vậy, rõ ràng nó chỉ ra đây phải là một câu hỏi sống còn.

Ta sẽ hỏi lại cô một lần nữa.

Cô có thể thề với những vị thần rằng cô không biết không?"

Hai thánh hiệp sĩ gật đầu, và rồi ánh mắt của Caspond chuyển sang Neia.

Chắc chắn ông ta không biết một hộ vệ như cô, đúng không nhỉ?

Khi Neia nghĩ thế, cô cũng vội vàng gật đầu.

"vậy thậm chí hộ vệ Baraja cũng không biết...

Có chuyện gì vậy?

Ngươi trông bối rối.

Ta đã nghe được tên của ngươi từ đội trưởng.

Ta rất biết ơn ngươi có thể phục vụ bên cạnh bệ hạ."

"Thần vô cùng cảm ơn!"

Neia vội vàng cúi cầu với Caspond.

" Như thế.

Cô ta thật khác thường.

Ta muốn một thuộc hạ như thế."

"Cái gì, chắc chắn, ngài hẳn đang đùa..."

Giọng của Neia đang run rẩy.

Khi ông ta thấy cô trong tình trạng đó, Sorcerer King và Caspond cười vui vẻ.

Rồi, họ tiếp tục cái nhìn – mặc dù Sorcerer King không có biểu hiện gương mặt – nghiêm túc.

"Thật đáng xấu hổ khi phải thừa nhận rằng mình không biết, có phải những con quỷ sở hữu sức mạnh biến hình thành người khác không?"

"Những con quỷ có thể dùng hình dạng con người khiến người ta nhầm lẫn, nhưng nó không có nghĩa là chúng có thể biến hình thành những người khác.

Đơn giản là chúng có thể có được hình dạng con người nhưng không có nghĩa chúng có thể bắt chước được vẻ ngoài của một người bất kỳ nào đó.

Vì vậy... nếu có bất kỳ ai xa lạ giữa những người bị giam ở đây... sẽ cần phải cẩn thận."

"Như vậy, chúng ta sẽ cần cho những người bị bắt đảm bảo làm chứng cho nhau..."

"Hiện giờ, phép ảo ảnh thì rắc rối hơn.

Với những ảo ảnh, người ta có thể lấy được gương mặt của người khác.

Ví dụ..."

Sorcerer King thi triển một phép thuật, và gương mặt xương của ông ấy biến thành Caspond.

"Đây là một ảo ảnh.

Tuy nhiên, những ảo ảnh cấp thấp như thế này có thể thay đổi trang phục của một người, nhưng không phải giọng nói của họ.

Còn nữa, chúng không thể bắt chước những ký ức và suy nghĩ.

Vì vậy, chúng sẽ ngay lập tức bị bại lộ nếu như ai đó quen thuộc với mục tiêu nói chuyện với chúng."

Gương mặt của Sorcerer King quay lại thành dạng hộp sọ ban đầu.

" Có nhiều cách để che giấu quần áo và giọng nói của một người.

Vì vậy, cách tốt nhất là nói chuyện với họ và kiểm tra cảm giác sai khác."

Câu hỏi của ngài ấy với những Orc ý định là để đề phòng chuyện này, Neia lẩm bẩm.

Quả là Bệ Hạ.

Suy xét tỉ mỉ một cách bất ngờ.

"Tôi hiểu rồi... chà, cô nghe rồi đấy?

Đi kiểm tra ngay đi."

"Chờ một chút.

Ngài cũng nên xem xét đến khả năng có một con quỷ nổi điên lên khi bị bại lộ.

Không phải tốt hơn là để một người mạnh như đội trưởng Custodio ở bên cạnh để bảo vệ cho ngài sao?"

"Tôi hiểu rồi.

Tôi sẽ thực hiện việc điều tra với đội trưởng như là một nhân chứng."

Gustavo cúi đầu.

"Thân Vương-dono.

Đó là tất cả những gì ta muốn xác nhận.

Nếu ngài còn có gì muốn nói, vậy cứ tự nhiên."

"Vậy – Bệ hạ.

Vì kế hoạch tương lai của chúng ta.

Tôi cảm thấy chúng ta cần di chuyển về phía nam, kết nối những lực lượng địa phương và rồi triển khai tấn công toàn lực.

Đó là bởi vì có rất nhiều quý tộc bị cầm tù cùng với tôi, và tôi muốn nhờ họ và giúp sức cho chúng ta.

Đó là kế hoạch tôi dự định thực hiện."

"Ừm.

Ta không hiểu những quý tộc của đất nước này, vậy nếu ngài đã thấy vậy là tốt nhất, vậy cứ tự nhiên...

Ngài sẽ không tấn công những trại tù khác để giải cứu những tù nhân khác sao?"

"Đây không phải là lúc cho những chuyện đó.

Dẫn theo nhiều người trong những khu vực bị kiểm soát bởi Jaldabaoth thì rõ ràng tốc độ di chuyển của chúng ta sẽ rất chậm.

Tôi muốn tránh những hậu quả mà chúng ta sẽ mất nhiều hơn được bởi giúp đỡ những người khác."

"...

Vậy tại sao không để những người dân bỏ trốn xuống phía nam trong khi mình chúng ta tấn công những khu trại?"

"Đội trưởng Custodio.

Cô được phép ở đây, nhưng ta không hỏi ý kiến của cô."

Caspond nói với một giọng điệu hoàn toàn khác với cách ông ta nói với Sorcerer King.

Remedios nghiến chặt răng như thể cô đang kiềm chế nổi giận.

" Ta cũng đồng ý với Thân Vương – không, quan điểm của Gospond-dono.

Tuy nhiên, các ngài đã chiếm được hai trại tù, bao gồm cả nơi này.

Ta tưởng các ngài có thể tiếp tục áp dụng những kinh nghiệm thu được ở đây, đúng không?"

"Chúng tôi sẽ không làm gì cả."

Caspond nhún vai.

"Tôi không cảm thấy chúng tôi có thể đoạt lại vùng đất này mà không có chết chóc hay bị thương.

Số lượng thương vong sẽ tăng lên từ hàng chục, đến hàng trăm, hàng ngàn.

Có những thứ khác quan trọng hơn điều này."

Khi họ nghe những điều này, chúng tác động lên tất cả những người xung quanh.

Neia nhìn vẻ sốc chạy qua gương mặt của Remedios và Gustavo.

Về bản thân Neia, cô bình tĩnh nghĩ.

Chung qui đây là tất cả những hoàng tộc bình thường.

"Caspond-sama, ngài đã thay đổi rồi.

Lúc trước, ngài là một người vĩ đại nhân hậu như Nữ Hoàng bệ hạ."

"Gì đây, đội trưởng Custodio?

Cô thất vọng sao?

Hửm!"

Gương mặt của Caspond xoắn lại.

Môi ông ta cong lên, lộ rõ hàm răng.

Ánh mắt ông sắc như dao đầy vẻ trách móc.

"Trái tim cô cũng sẽ bị bóp méo như ta nếu cô cũng nếm trải địa ngục mà ta đã trải qua.

Ta không thể phun ra những lời tốt đẹp được nữa, hừ.

Chúng khiến ta phát ốm...

Như những gì chúng ta làm với ta...

Ta đoán cô chưa nghe về nó.

Nếu như vậy, đi tìm ai đó và hỏi họ đi.

Như thế, cô sẽ biết chính xác sự xấu xa và báng bổ của lũ quỷ."

Ông ta như một người hoàn toàn khác, Hay có lẽ đúng hơn phải nói là sự đen tối trong nhân cách của ông đã bị vặn vẹo để xuất hiện.

" Nếu có thể, ta muốn giết tất cả lũ bán nhân loại..."

Ông ta nhìn vào Sorcerer King, người nhún vai và trả lời.

"Ngài có thể làm như ngài muốn sau khi tra khảo chúng.

Ta đã thả những con Orc rồi."

"Cũng không thể làm gì hơn, vây.

Chà, lũ orc cũng nếm trải sự khổ sở như tôi... mặc dù, ngài có thể giao chúng cho tôi để đổi lấy kiếm thánh không?"

"Ta là một magic caster.

Ta sẽ làm gì với một thanh kiếm thậm chí nếu ngài đưa nó cho ta chứ?"

Caspond cười khi nghe câu trả lời đùa của Sorcerer King.

Cơ thể Neia run rẩy.

Khi nghĩ đến việc ông ta căm thù những bán nhân loại đã cầm tù ông đến mức sẵn sàng trao đi kho báu của quốc gia chỉ để nắm họ trong tay...

Có chuyện quái gì đã xảy ra với ông ta vậy?

"Vậy ngài sẽ bỏ thành phố này?"

"Tôi muốn như vậy nếu có thể.

Nhưng trước đó, tôi muốn hỏi han một vài tù nhân và gửi sứ giả đến phương nam đã.

Tôi nghĩ sẽ mất 1 tuần là sớm nhất.

Khi chúng tôi lấy lại được vùng đất này, tôi sẽ báo đáp một khoảng xứng với lòng tốt của ngài ngoài những gì đội trưởng Custodio đã thỏa thuận."

"Ta rất trông chờ điều đó."

***

Sorcerer King và Neia rời đi khoảng một phút sau đó.

Caspond nói, "Được rồi.

Vì Sorcerer King đã đi rồi, chúng ta hãy đến với vấn đề chính."

"Vâng.

Bảo vệ nhiều người một lúc sẽ rất khó.

Nếu có thể, tôi tin rằng chúng ta sẽ cần mượn quân tiếp viện từ phía nam, hay có lẽ nhận một vài loại phương tiện vận chuyển như ngựa hay xe hàng."

Caspond cười nhạt khi nghe đề nghị của Gustavo.

"Ngươi vừa nói thứ phi lý gì vậy?

Ai nói rằng chúng ta đang nói về nó?"

"Không phải mục đích của chúng ta là xem xét như thế nào để đưa mọi người xuống phía nam sao?"

" Để ta nói thẳng.

Chúng ta sẽ không bỏ chạy về phía nam ngay.

Chúng ta sẽ chiến đấu với đội quân của Jaldabaoth ở đây."

" Thế là quá liều lĩnh!"

Khi cô nghe những lời của Gustavo, Remedios tiếp lời.

"Trong khi chúng ta có những bức tường thành phố, chúng ta sẽ chấm hết nếu như bị bao vây và cạn kiệt lương thực.

Trong khi Remedios có thể không giỏi trong việc suy nghĩ, cô rất đáng tin cậy khi nói đến chiến đấu.

Gustavo gật đầu khi nghe những lời phát biểu tự tin của đội trưởng.

"Thậm chí vậy, chúng ta phải đánh ở đây."

Khi 2 người họ chuyển ánh mắt thắc mắc về phía ông ta, Caspond mỉm cười tàn nhẫn và giải thích.

"Các ngươi cũng nghe rồi đúng không?

Sorcerer King đang bảo toàn mana cho cuộc chiến với Jaldabaoth..."

Sau khi thấy Gustavo gật đầu, Caspond tiếp tục.

"Sẽ là một vấn đề phiền toái.

Sau khi ông ta đánh bại Jaldabaoth và lấy đi những nữ hầu quỷ, Sorcerer King se quay lại vương quốc Sorcerous.

Trước lúc đó, chúng ta cần ông ta giảm thiểu số lượng bán nhân tộc đang xâm lược đất nước này.

Vì vậy, chúng ta phải đặt mình vào vị trí ngặt nghèo."

"Nhưng thỏa thuận của chúng ta với Sorcerer King..."

"Mỗi lần Sorcerer King giết những tên bán nhân loại với ma thuật của hắn, càng ít người của Thánh Quốc bị mất, đúng không?

Các ngươi chọn cái nào?

Người chọn undead, hay những mạng sống của người dân vô tội Thánh Quốc?"

Gương mặt Gustavo trông có vẻ đau khổ, trong khi đó Remedios với gương mặt bối rối nhanh chóng trả lời.

"Những người dân vô tội của Thánh Quốc, dĩ nhiên rồi."

"Là như thế đó, đội trưởng.

Vì vậy, các ngươi phải khiến Sorcerer King chiến đấu.

Vì chúng ta đã làm một thỏa thuận, phải có một lý do tốt để phá vỡ nó."

"Vậy nên chúng ta phải đính với đội quân của Jaldabaoth vì điều đó?"

"Chính xác.

Hay hơn nữa – chúng ta bắt đầu công cuộc chạy trốn xuống phía nam, nhưng vì chúng ta mất nhiều thời gian hơn dự tính, chúng ta bị bao vậy bởi đội quân của Jaldabaoth.

Không còn sự lựa chọn nào khác, chúng ta phải tìm sự giúp đỡ của Sorcerer King.

Các ngươi nghĩ sao?"

Ông ấy đúng rồi.

Mắt của Remedios và Gustavo như thể đang nói chuyện với nhau.

Tuy nhiên –

"Tôi có một câu hỏi.

Sẽ ra sao nếu như mana của Sorcerer King cạn kiện và trở nên bất lợi trong trận chiến với Jaldabaoth?"

"Ta nghe nói mana có thể hồi phục nhanh chóng đúng không?"

"Em gái tôi cũng nói vậy."

Em gái của Remedios là một linh mục.

Nếu cô ấy nói, "Tôi nghe nó từ cô ấy." không ai có thể bàn cãi nữa.

"Chúng ta sẻ thả một vài bán nhân loại với mục đích dụ dỗ đội quân của Jaldabaoth tới đây.

Chúng ta cần phải làm nó trước khi chúng ta cạn kiệt lương thực, nhớ đó."

"...

Nhưng bao nhiêu thuộc hạ của Jaldabaoth sẽ đến?"

3 người họ đã chia sẻ với nhau những gì họ biết.

Sau một chuỗi trận chiến, quân đội của Jaldabaoth thì ít hơn 100.000.

Đội quân hình thành từ 20 chủng loài, cũng như 6 chủng loài khác số lượng không đủ để gọi đó là một đội quân, tổng cộng là 18 chủng loài.

Snakemen – bán nhân loại đầu hình rắn, được xem như có họ hàng với Lizardmen.

Armatt – một chủng chuột đứng 2 chân với lông như sắt.

Chúng được xem như có họ hàng với Quagoa.

Caben – chúng giống như những con khỉ với kích thước lớn hơn con người một chút, mắt của chúng đã bị thoái hóa.

Zern – một chủng tộc nhầy nhụa với phần thân trên như những con lươn với những cánh tay và phần dưới cơ thể chúng nhờn nhờn như những con giòi có màu xanh dương.

Một số người tự hỏi Anh chắc là chúng không thuộc chủng tộc dị hình chứ?

Nhưng bởi chúng bị ảnh hưởng bởi những phép thuật có hiệu quả lên bán nhân tộc, vậy nên họ xếp chúng vào như là bán nhân loại.

Balader – một chủng tộc côn trùng có những cái móng tay nhô ra như dao và toàn bộ cơ thể được bảo vệ bởi một khung xương ngoài như áo giáp.

Cũng như Zern, chúng cũng bị ảnh hưởng bởi những phép hiệu quả lên bán nhân loại, vậy nên xếp chúng vào bán nhân loại.

Horuner – Bán nhân loại có đôi chân như ngựa và thế mạnh về chạy.

Chúng có thể chạy một thời gian dài không nghỉ và sở hữu khả năng linh động đáng kinh ngạc.

Spidan – Bán nhân loại như loài nhện với bốn tay và bốn chân dài và mảnh khảnh giống như những con nhện.

Chúng có thể nhổ ra tất cả mọi loại tơ từ miệng mình và làm các kiểu quần áo và item với tơ đó.

Những bộ đồ bằng tơ chúng làm theo cách này thì cứng như thép.

Stone Eater – vũ trang với những vũ khí thô sơ, điểm đáng sợ nhất của chúng là khả năng phóng ra những cục đá mà chúng ăn.

Chúng có thể phóng ra những mảnh đá dễ dàng móp méo áo giáp kim loại, và cự ly có thể vượt quá một trăm mét.

Tuy nhiên, chúng chỉ có thể làm một số lần giới hạn, vậy nên nếu ai đó có thể tránh được đợt tấn công dữ dội của chúng, thì chúng cũng không có gì đáng sợ.

Orthrou – Chúng là một phiên bản khác của Centaur nhưng có phần thân dưới được thay thế bởi của một quái vật ăn thịt.

Chúng có chiến lực tốt hơn Centaur nhưng chúng thiếu linh động hơn.

Magilos – Sinh ra với khả năng sử dụng được những phép thuật lên tới bậc 4.

Những phép chúng có thể sử dụng xuất hiện như những dạng hình săm.

Những con mạnh mẽ được bao bọc bởi những hình săm.

Đôi khi cũng có những cá nhân có thể phát triển được những kỹ năng như magic caster, và có những lời đồn rằng chúng có thể thi triển được những ma thuật lên tới bậc 5.

Chúng là những thực thể cấp Lord.

Pteropo – một chủng loài sinh sống ở những vách đá, chúng rất thông thạo trong những việc lượn với những khoảng cách dài.

Trong khi chúng có thể bay, nó có vẻ như yêu cầu rất nhiều sức mạnh, vậy nên chúng chỉ bay một lần mỗi ngày, và sau đó thậm chí chúng không thể lượn.

Nếu chúng không bay, chúng có thể xé nát áo giáp bằng gió, vậy nên phòng thủ chống lại chúng thì rất khó.

Chúng là một chủng loài mạnh hơn khi chúng không thể bay.

Và rồi, có Bafolk.

Sau chủng tộc còn lại không có số lượng quá lớn, những mỗi tên trong số chúng đều khá mạnh.

Orge

Buri Uns – một chủng tộc như Orge với sức mạnh điều khiển đất, có thể được xem như là một loài cao cấp.

Chúng sở hữu khả năng đặc biệt tạo liên kết với đất.

Vah Uns – Tương tự với Buri Uns, chúng là những loài điều khiển nước.

Chúng có khả năng đặc biệt liên kết với nước.

Nagarajas – chúng trông như những con rắn với cơ thể mang vảy và có những cánh tay.

Chúng thì một chủng tộc hoàn toàn khác với những kẻ tên tương tự Naga, và chúng không hòa hợp với nó.

Chúng được sinh ra với khả năng thi triển nhiều phép thuật, và thỉnh thoảng chúng thậm chí trang bị cho mình với kiếm và áo giáp.

(Trans: Tưởng tượng là con này giống rắn hoàn toàn có điều có thêm tay thôi, chứ không phải nửa trên là người, nửa dưới là rắn giống naga)

Spriggan – một chủng tộc có thể tự do thay đổi kích cỡ từ nhỏ sang lớn.

Chúng về cơ bản là một chủng tộc tốt, và những Spriggan xấu xa thì rất hiếm.

Nói đến ó, cả Spriggan xấu hay tốt thì không thể làm chủ được khi chúng trở nên cuồng nộ – Berserk.

Zoastia – Động vật ăn thịt với thân trên là người thú.

Chúng có họ hàng với Centaur và Orthrou.

Chúng mặc những bộ trọng giáp và mang khiên tròn.

Chúng không có khả năng đặc biệt, nhưng chúng là những kỵ binh hạng nặng với sự tàn bạo và sức mạnh của những con thú hoang.

Chỉ một con trong số chúng cũng rất mạnh, và Orthrou thường dựa dẫm vào chúng.

Nó giống như mối quan hệ giữa nhưng Goblin và Hogoblin.

Tuy nhiền, vì chúng thiếu khả năng đặc biệt, chúng không phải là những đối thủ quá mạnh khi chống lại những mạo hiểm giả có thể thi triển được phép [Fly].

Tuy nhiên, trong một trận đối đầu trực tiếp, thậm chí cả những mạo hiểm giả cấp độ orichalcum cũng gặp nhiều khó khăn.

***

"Theo Sorcerer King, căn cứ của cô có thể đang bị giám sát đúng không?

Vậy nếu chúng không biết chúng ta có bao nhiêu quân, chúng có thể sẽ không gửi quá nhiều quân đến.

Điều đó là lợi thế cho chúng ta.

Tuy nhiên, có một vấn đề."

"Lương thực."

"Đúng vậy, trong khi những linh mục có thể tạo ra đồ ăn, họ chỉ có thể làm được rất ít đến khi cạn kiệt mana.

Họ cũng không thể cho ăn như lũ bán nhân loại được."

Remedios và Gustavo có vẻ không vui trên gương mặt.

Cả ba bọn họ đều biết những bán nhân loại săn đuổi con người.

Vì vậy, thậm chí nếu họ có bỏ đói những kẻ bán nhân loại xâm lược, tất cả họ đều biết rằng họ sẽ thua cuối cùng.

Đó là bởi những trại tù của bán nhân tộc có thể được xem như kho dự trữ lương thực của chúng.

" Đi kiểm tra xem lương thực của chúng ta có thể cầm cự được bao lâu –"

"Chúng tôi đã kiểm tra rồi.

Chúng tôi cũng tìm xem có bất cứ thợ rèn nào có khả năng điều chỉnh lại những trang bị của bán nhân loại để cho con người sử dụng."

"Ta không thể trông đợi gì hơn nữa, đội trưởng."

Cả ba người họ tiếp tục thảo luận về sự chuẩn bị cho trận chiến.

Sau một vài giờ, họ đi đến kết luận mà tất cả bọn họ có thể chấp nhận được, và ba người mỉm cười.

"Được rồi, vậy hãy chuẩn bị cho cuộc chiến."

***

Một tuần sau, khi lương thực của họ đã dần cạn kiệt và đã đến lúc họ di chuyển, đội quân bán nhân loại xuất hiện từ phía bên kia chân trời.

Tuy nhiên, đó là một đội quân khổng lồ vượt xa những gì họ dự đoán.

–*–

Ainz nhìn xuống thành phố, với một sự hoảng loạn do sự xuất hiện của đội quân bán nhân tộc, và ông chập chậm đổ sụp xuống.

Đây không thể diễn tả bằng lời.

Trái tim và linh hồn Ainz căng ra tới giới hạn của chúng vì mệt mỏi, và mặc dù bản chất ông là undead, ông quỵ gối xuống từ những mệt mỏi tâm trí và ôm mặt mình.

Mình nên làm gì... mình nên làm gì sau chuyện này...

Về cơ bản, Ainz đã theo kịch bản của Demiurge.

Dĩ nhiên, không phải từng từ và từng hành động theo kế hoạch, vậy nên ông đã ứng biến một chút, nhưng thậm chí vậy, Ainz đã dựa theo sự phát triển kế hoạch của Demiurge.

Hay hơn thế, vấn đề là ông đã ứng biến quá nhiều.

Nói thẳng, những chỉ dẫn kế hoạch mà ông nhận được từ Demiurge cơ bản chỉ nói: "Xin hãy thích ứng với tình huống," và những thứ khác như thế.

Thế này là quá nhiều.

Đó là những gì Ainz nghỉ khi lần đầu ông nhìn thấy chỉ dẫn.

Nếu Ainz là một người xuất sắc, có lẽ ông có thể theo đúng chỉ dẫn và đóng vai trò một Sorcerer King hoàn hảo.

Tuy nhiên, rất đáng tiếc, khả năng của Ainz thì hoàn toàn bình thường, hay có thể còn tệ hơn thế nữa.

Vì vậy, Ainz đã có một cuộc tranh luận sôi nổi với Demiurge về vấn đề này.

Ông nhớ lại những thứ như: Ainz đã nài nỉ, "ta không hiểu, viết chi tiết hơn đi."

Lúc đó Demiurge đã khiêm tốn trả lời rằng.

"Sao mà thần có thể làm những thứ vô lễ như vậy với người trí tuệ như Ainz-sama được?" và điều này đã dẫn đến một cuộc giàng co nãy lửa.

Ông đã kéo Albedo vào trận chiến này lúc giữa chừng, và Ainz – người đã bắt đầu ở thế cực kỳ bất lợi – đã kết thúc với một thất bại hoàn toàn.

Và rồi, những chỉ dẫn của kế hoạch cuối cùng được giao hoàn toàn vào tay Ainz tùy ý hành động.

Nếu đây là một phần của trò đùa của Demiurge, hắn ta có thể xử lý với nó theo vài cách khác nào đó, nhưng đây là thành quả của niềm tin và sự tôn trọng của thuộc hạ.

Đặc biệt, nó đã được phát biểu rất rõ ràng như "Ngài chắc chắn sẽ có thể đạt đến một kết quả tốt hơn, Ainz-sama – sao một người tầm thường như thần có thể ràng buộc ngài với những lời nói và hành động của mình được?"

Nếu ngươi nói như lẽ thông thường, tại sao một vị vua của một đất nước khác lại đến đây một mình...

đó là một cuộc tranh luận vô lý... tuy nhiên, Mình đã đến đây rồi.

Mặc dù mình đã khuấy động một vài vấn đề theo nhiều cách và cũng bất cẩn vài lần, mình vẫn đã làm mọi thứ đến thế này...

Ông không tin vào những vị thần, nhưng ông muốn cầu nguyện họ bằng cả trái tim mình.

Có thể nào Demiurge và Albedo xem xét khả năng của mình trước khi đổ hết nhiệm vụ này lên mình...

Bị yêu cầu làm những việc không thể khiến động lực của ông teo luôn.

...

được rồi, kéo nó lại cùng với nhau, mình.

Nó sẽ dễ dàng hơn sau khi trải qua chuyện này.

Ainz đổ thêm sức mạnh vào chân mình ,và rồi ông đứng lên.

Kế hoạch đã đến những giai đoạn quan trọng, và đây là phần tệ nhất.

Theo Demiurge, nếu chúng hình thành hàng phòng thủ ở thành phố này, họ sẽ tấn công đến khi có đến 85% thương vong.

Ainz không biết hắn ta đang nói về cái gì.

Vì Demiurge cảm thấy nên như thế này, vậy nó là câu trả lời tốt hơn bất kỳ câu trả lời nào của Ainz nghĩ ra.

Nếu tất cả những cái chết mang lại lợi ích cho Nazarick, vậy hãy để chúng chết.

Thay vào đó, Ainz nghĩ việc giết nhiều hơn sẽ mang nhiều lợi ích hơn cho Nazarick và những thứ như vậy.

Tuy nhiên, vấn đề nằm ở thực tế là Demiurge đã hỏi Ainz về những con người không thể giết.

Nói thẳng, nếu đó là tất cả, vậy ông sẽ ngẫu nhiên chọn một vài và xong chuyện, nhưng có thêm một điều lưu ý.

Con người đó hết lòng vì Ainz, hay người đã bị thuyết phục tham gia phía Ainz.

「Thần cảm thấy rằng phải có nhiều con người hết lòng vì ngài như những người lùn, vì vậy xin vui lòng cho thần biết tên của họ, và khi thần hành động, thần sẽ không để giết chúng.」

Khi ông nhận được tin nhắn đó từ Demiurge, ông đã nghĩ là, Anh đùa tôi à?

Khi ông đang nghi ngờ những gì Demiurge suy nghĩ.

"...

Không có ai như thế cả."

Đó là những lời thất vọng Ainz đã thốt ra.

Không có con người nào ủng hộ cho Ainz

Thay vào đó, ông đã trải nghiệm rõ ràng hơn việc undead bị ghét như thế nào ở Thánh Quốc.

Trong nhưng tình huống ngặt nghèo, bao nhiêu người sẽ ủng hộ cho một undead như ông?

Tuy nhiên, ông không thể nói với Demiurge là không có ai.

Demiurge vô cùng tin rằng Ainz có thể mê hoặc được nhiều con người.

Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu ông nói với Demiurge rằng ông không làm được với ai cả?

Bụng mình đau quá...

Bán nhân loại người lùn được nói tới hẳn là Gondo Firebeard, nhưng đó đơn giản chỉ là may mắn.

Ông đã ghi điểm tuyệt đối vởi đánh trúng điểm yếu trong trái tim ông ta đơn thuần bởi may mắn, và may mắn như vậy thường không lặp lại.

Và nó chính xác là bởi vì ông đã khơi gợi những thông tin với Gondo mà ông đã cố gắng gợi lên những rung động trong trái tim của những thợ rèn rune.

Tuy nhiên, không có ai như thế ở Thánh Quốc cả.

Có một người mà ông đã hình thành nên một mối quan hệ bạn bè, Neia Baraja, nhưng đó là tất cả.

Bên cạnh đó, ông đã đưa cho cô một item ma thuật để cải thiện mối quan hệ của họ, nhưng cũng vì lý do khác, nhưng nó hiệu quả như thế nào thì vẫn chưa rõ ràng.

Cô ta vẫn tiếp tục nhìn ông với đôi mắt đằng đằng sát khí, vậy ông chắc chắn không nên mong đợi bất cứ điều gì tốt sẽ diễn ra.

Demiurge sẽ nghĩ gì nếu như mình nói với anh ta chỉ có duy nhất một người?

Ainz tự hỏi.

Hình tượng của Ainz mà Demiurge đang giữ trong tim sẽ không hoàn toàn sụp đổ chứ?

Và rồi, điều gì sẽ xảy ra trong tương lai?

Ở vương quốc người lùn, mình đã nói với Demiurge rằng mình không thông minh, nhưng vào lúc đó, có vẻ như anh ta không tin mình hoàn toàn....

Điều này thật tệ.

Mình là người vĩ đại như thế nào trong mắt anh ta chứ?

Hay thay vì thế, nó giống như mình càng lúc càng vĩ đại hơn những gì mình tưởng tượng nhỉ?

Bình thường, sẽ không có những cách khác sao?

Những kỳ vọng đặt trên ông sẽ bị tổn thương.

Nó không nặng lắm, chúng chỉ đau.

Trong quá khứ, ông đã suy nghĩ từ "trung thành " sẽ đau đớn và nặng nề như thế nào.

Đặc biệt, là phần mà những thuộc hạ của ông xem Ainz là một người vĩ đại là đau đớn nhất.

Mình đoán mình nên lấy cơ hội này để nói với Demiurge rằng mình không thực sự đáng kinh ngạc, nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu mình làm thế?

Mình nên làm gì nếu như nó khiến cho kế hoạch của Demiurge ấp ủ lâu nay kết thúc thất bại?

Nếu mình tốn nhiều năm để săn đón một khách hàng lớn, cuối cùng nó lại thất bại bởi vì một bình luận ngu ngốc từ sếp mình...

Ahhh.

Ainz nói thế khi gãi lên cái đầu trọc lóc của mình.

Ông nên là gì đây?

Câu trả lời tốt nhất ông có thể đưa ra là gì?

Không quan trọng ông giả sử điều gì, tất cả chúng sẽ kết thúc bằng cách Demiurge nhìn vào ông và thất vọng.

Ông không thể đạt được quyết định nào mà ông có thể chấp nhận.

Anh ta đang trông đợi ở mình quá nhiều – trèo cao thì té đau.

Đó là tại sao mình đã nói rằng mình không phải là ai đáng kinh ngạc cả...

Và rồi, kế hoạch của chính Ainz thì cũng khá thất bại.

Ainz chạm vào túi của mình và rút ra một thanh kiếm.

Nó là một thanh kiếm bình thường được khắc với những chứ Rune.

Tuy nhiên, nó chứa sức mạnh có thể so với cây cung ông đã cho Neia mượn.

Dĩ nhiên, đó không phải là rune của người lùn.

Nhưng Rune được khắc ở đây hoàn toàn không có sức mạnh.

Đây là một mảnh trang bị được làm với công nghệ của YGGDRASIL.

"Haaaa...."

Ainz thở dài.

Ông có nhiều vũ khí như thế này.

Kế hoạch ban đầu là cho mượn những vũ khí này đến Thánh Quốc.

Người dân của Thánh Quốc sẽ sợ hãi bởi sức mạnh áp đảo của thanh kiếm này và nghĩ, vậy đây là sức mạnh của vũ khí rune, nó sẽ tăng danh tiếng về vũ khí rune của vương quốc Sorcerous.

Đây là lý do khác tại sao mà ông cho Neia mượn vũ khí đó.

Ông cảm thấy rằng người dân Thánh Quốc sẽ thấy vũ khí đó và bí mật mượn chúng từ Ainz.

Tuy nhiên—

Ainz ôm đầu.

Tại sao không có bất cứ ai mượn chúng?

Mình thậm chí nghĩ rằng người ta sẽ nói về nó bởi vì nó quá lòe loẹt...

Mình đoán mình nên ép cô ta ra tiền tuyến và bắt cô chiến đấu, hừ...

Ngay lúc đó, có một tiếng tok tok tok như ai đó gõ cửa.

Ông nhanh chóng kiểm tra áo choàng và những chỗ lộn xộn khác trước khi đặt lại thanh gươm vào túi không gian của mình.

Rồi ông đặt tay ra sau lưng, nhìn vào cánh cửa như một quốc vương, và nói to:

"Ai đấy?"

"Thưa bệ hạ, thần có thể vào được chứ?"

Không thể nói nó là giọng của đàn ông hay phụ nữ thông qua cánh cửa.

Bình thường, ông nên hỏi tên của người đến, nhưng Demiurge đã nói với ông rằng vài người đang đến, và vậy nên Ainz cho phép không lưỡng lự.

"À, nó ổn.

Vào đi."

Người vào phòng Ainz đóng lại cánh cửa đằng sau mình, và cơ thể nó cũng thay đổi.

Nó có một cái đầu như quả trứng với một cái miệng và hai con mắt trông như những cái lỗ.

Bàn tay ba ngón của nó thì dài ngoằng như những cái que.

Đó là một Doppelganger.

Nó là Doppelganger ông đã cho Demiurge mượn theo yêu cầu của anh ta.

Vì nó là một quái vật Doppelganger, nó không quá mạnh.

Thậm chí khi biến hành, nó chỉ có thể sao chép được 40 khả năng, và nó thậm chí còn yếu hơn không biến hình.

Khả năng đáng kể nhất của nó là có thể thoải mái sử dụng những trang bị hạn chế karma.

Nói đến đó, nó không thể sử dụng những item ma thuật trên cấp legacy – di sản.

Những lỗ trống như những con mắt quay qua Ainz và nó cúi xuống thật sâu.

"Thần vô cùng xin lỗi và nhiều xúc phạm thần đã gây ra cho ngài trong quá trình thực hiện nhiệm vụ.

Thân cầu xin ngài sẽ tha thứ."

"Đừng lo về nó.

Ngươi chỉ làm việc của mình thôi.

Ta không có gì để nói về điều đó cả."

"Thuộc hạ vô cùng cảm kích sự rộng lượng của ngài."

Ainz nhìn vào cánh cửa phòng.

"Không phải ngươi hiện giờ rất bận sao?

Có nhiều thứ ngươi cần phải chỉ đạo đúng không?

Và có bất cứ ai ở ngoài không?

Nếu có bất cứ ai, chúng ta sẽ gặp rắc rối nếu không hạ thấp giọng xuống."

"Nó ổn.

Không ai phản đối việc thuộc hạ một mình đến gặp ngài cả, Ainz-sama."

"Vậy sao..."

Ồ vâng, Doppelganger trả lời.

Tuy nhiên, vẫn quan trọng là phải cẩn thận.

"Vậy, Ainz-sama, Xin hãy xác nhận cho thuộc hạ những quyết định của ngài."

"Xác nhận cho ngươi điều gì?"

Nói thế, Ainz biết rất rõ tại sao Doppelganger đến đây.

Hay thay thì thế, đã đến lúc để nói với Doppelganger này.

Đúng thế, câu hỏi ai là người ông đã mê hoặc.

"Tha thứ cho thần.

Là nói đến vấn đề ban đầu – vấn đề những con người cảm mến bệ hạ và những mạng phải tha, Ainz-sama."

"Hừm..."

Ainz gật đầu mạnh và bắt đầu bước đi.

Dĩ nhiên, ông không thể rời khỏi phòng.

Cuối cùng, ông chỉ có thể đi xung quanh trong căn phòng này.

Không cần phải nói, nơi mà những đôi mắt của Doppelganger đang nhìn, nhưng Ainz chắc chắn rằng chúng đang theo những bước đi của ông, Ainz nhất định thế.

Thật sự, khá là đáng sợ nếu chúng không nhìn theo hướng ông.

Thời gian đã hết.

Khi Ainz nghĩ với tất cả sức mạnh của mình, ông bất ngờ dừng lại.

— Ông không thể tìm ra câu trả lời đúng.

Tuy nhiên, ông không có bất kỳ ý tưởng nào để tiếp tục che đậy những điều này thêm nữa.

Nếu ông là một con người, trái tim ông sẽ nảy ra ngay bây giừ, nhưng cơ thể ông không có bất kỳ nội tạng nào để có thể làm thế.

Một cảm xúc mạnh mẽ tràn ngập, khiến khống chế cảm xúc của ông kích hoạt, và như những gợn nhỏ bên trong trái tim ông, Ainz nói với Doppelganger câu trả lời.

"Ừm.

Ta sẽ nói thẳng.

Không có con người nào cần được cứu cả.

Để lại vài mạng sống cũng cần thiết."
 
Overlord Lightnovel
Quyển 13: The Paladin of the Holy Kingdom 2. Chương 1: Trận vây Hãm


Phải còn rất lâu nữa mùa đông mới kết thúc, vậy nên không khí còn rất lạnh.

Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề với hắn nhờ lớp lông dày bao phủ toàn bộ cơ thể mình.

Cơ thể hắn được quấn quanh bởi một bộ da cừu màu đen lộng lẫy, và một lớp quần áo ngoài cùng làm từ chất liệu cách nhiệt tuyệt vời.

Hắn sẽ không run rẩy với cái lạnh, dù cho có mặc một bộ giáp toàn thân bằng kim loại.

Tuy nhiên, hiện giờ hắn đang run rẩy bởi một lý do khác.

Đó là sự giận dữ.

Gọi cơn giận dữ khổng lổ đang cuồn cuộn đó là "phẫn nộ" cũng không sai.

Một tiếng gầm gừ nhẹ phát ra từ hắn, như những con quái thú săn mồi vẫn hay làm, và hắn chậc lưỡi trong sự xấu hổ.

Với những đồng loại cùng chủng tộc với hắn – Zoastia – tạo một âm thanh của loài dã thú như một minh chứng cho việc hắn không thể điều khiển được cảm xúc của mình, một biểu hiện đáng xấu hổ cho những kẻ đã trưởng thành.

Tuy nhiên, điều đó chỉ áp dụng với những thành viên cùng chủng loại với hắn.

Bất kỳ ai khác nghe thấy tiếng gầm gừ phát ra từ giữa những răng sắc nhọn thì không gì hơn đều run rẫy trong sợ hãi hay đông cứng bởi sự khủng bố.

Hắn quay lưng lại với thành phố nhân loại hắn đã nhìn này giờ, và quay lại trại của mình.

Tuy là chỉ huy tối cao của bọn chúng là Jaldabaoth, người thống trị sở hữu sức mạnh vượt trội, rất nhiều cuộc xung đột vô nghĩa vẫn nổ ra hàng ngày giữa những chủng tộc khác nhau dưới trướng hắn.

Lực lượng Liên Minh Bán Nhân Tộc được chia làm ba nhóm chính.

Đầu tiên là khoảng 40.000 quân chống lại quân đội Miền Nam Thánh Quốc.

Thứ hai là 50.000 quân chịu trách nhiệm quản lý và canh gác những khu trại giam giữ tù nhân từ Thánh Quốc.

Thứ ba là 10.000 quân phụ trách do thám khu vực Miền Bắc Thánh Quốc, khôi phục lại những loại tài nguyên khác nhau, và những nhiệm vụ linh tinh khác.

Những người ở đây bao gồm khoảng 40.000 quân trong tổng số 50.000 quân phụ trách quản lý những trại tù.

Lẽ dĩ nhiên là khu trại của chúng rất đông đúc, với số lượng của tập trung tại đây.

Nhưng, không một ai ở nơi này dám cản trở đường đi của hắn, vì thế hắn không phải dừng lại hay giảm tốc độ của mình.

Chắc chắn không một ai trên thế giới này dám đứng ra ngán đường một khối đá khổng lồ đang lăn cả.

Không một ai ở đây có đủ can đảm hay sức mạnh tinh thần đủ để ngáng đường hắn, với aura thống trị bao quanh mình.

Hắn bước đi như thể đi qua một cánh đồng không người, và ngay sau đó xuất hiện trong tầm mắt một chiếc lều đặc biệt được làm công phu.

Có những tên bán nhân loại đứng trước nó, nhưng chúng không phải là những lính canh.

Chúng đang đứng đó để ý tiếp nhận đến những mệnh lệnh đưa ra bởi những kẻ trong lều.

Nói cách khác, chúng là những tên đầy tớ.

Những lính canh run rẩy khi hắn đi qua giữa họ và lập cập kéo qua một bên tấm màn che lối vào, bên trong đang có năm bán nhân loại khác ngay lập tức nhìn vào hắn với ánh mắt sắc bén.

Những bán nhân loại bên trong có thể xem như top mười thành viên hàng đầu của lực lượng bán nhân tộc, ngoại trừ những con quỷ.

Trong khi hắn có thể cảm thấy sức nặng của những ánh mắt đổ dồn lên bản thân, thái độ của hắn vẫn không một chút thay đổi.

Như một thành viên trong top mười người đứng đầu, hắn đơn giản chỉ cười và ngồi vào một chiếc ghế còn trống.

Nói thế chứ với phần dưới cơ thể của loài thú như hắn khi ngồi xuống ghế thì giống như nằm xuống hơn.

Mặc dù một trong năm người khẽ gật đầu với hắn, hắn không quan tâm, cặp mắt hắn hằn chặt vô bán nhân loại đang ngồi ở chiếc ghế cao nhất.

Bán nhân loại đó trông như một con rắn mọc ra những cánh tay.

Vảy trên người hắn lấp lánh sáng, toát lên một màu sắc lấp lánh kỳ dị đúng như biệt danh của hắn "Vảy Cầu Vồng".

Chúng không chỉ đẹp, mà độ cứng được nói rằng ngang ngửa với những con rồng.

Thêm vào đó, chúng sở hữu khả năng kháng ma pháp cấp độ cao và được trang bị với một cái khiên lớn cùng với một bộ trọng giáp yểm phép.

Nếu chỉ tính theo yếu tố là sức mạnh kiểu chiến binh, có thể nói đây là sinh vật mạnh nhất trong toàn bộ những ngọn đồi Abelion.

Bán nhân loại này là Roxu, một Nagaraja (Naga là tộc người rắn).

Hắn là bán nhân loại được bổ nhiệm làm chỉ huy của đội hình này bởi Chúa Tể Quỷ.

Bên cạnh hắn là cây đinh ba mạnh mẽ Dehydration, vốn nổi tiếng như là vũ khí chính của hắn.

"—Tại sao chúng ta vẫn chưa tấn công?"

Câu hỏi hướng trực tiếp đến Roxu với một giọng điệu nhẹ nhàng.

Đã tròn ba ngày kể từ lúc chúng đến được thành phố nơi những con người hèn mọn chống cự chiếm được.

Nhưng vẫn chưa có cuộc đụng độ nào nổ ra.

"Tôi biết những bức tường của con người thật rắc rối, nhưng khi đối mặt với số lượng của chúng ta, đó chẳng phải là vấn đề, đúng không?"

Câu hỏi này đặc biệt hợp lý với những thành viên của Liên Minh Bán Nhân Tộc, những kẻ có thể hoàn toàn không quan tâm đến sự tồn tại của những bức tường.

Sẽ không có khó khăn gì nếu xử lý chúng một cách cẩn thận.

" Sợ hãi sao?"

"Demon Claw –kakka."

Một biểu cảm xấu xa nở ra trên gương mặt hắn – Wayja Lajandala – gương mặt được biết đến với biệt hiệu "Demon Claw".

Hắn quét mắt qua thành viên đồng loại khác của hắn đang có mặt nơi đây trước khi quay lại hướng về phía gã Nagaraja.

Danh hiệu "Demon Claw" (móng quỷ) được biết đến một cách rộng rãi, và đã được gần hai thế kỷ nay.

Đó không phải bởi vì Zoastia là chủng tộc có vòng đời lâu dài mà bởi vì danh hiệu đó được truyền qua nhiều thế hệ.

Với hắn, danh hiệu này là thứ được kế thừa từ cha mình.

Hắn biết rất rõ rằng nó vẫn chưa xứng đáng với hắn vào lúc này.

Đó là lý do tại sao hắn phải xây dựng danh tiếng của mình vào trận chiến sắp tới.

Nhưng, hắn vẫn chưa thể chứng minh được sức mạnh của mình – như kẻ kế thừa danh hiệu – ra rộng rãi khắp thế giới.

Mọi kẻ hắn đánh bại thì đều quá yếu.

Không có ai có thể cản nổi một đòn từ cây trọng rìu yểm phép của hắn, "Blade Wing" (Cánh Đao).

Tình hình này không được phép tiếp diễn.

Hắn không thể chấp nhận cuộc chiến này kết thúc trong khi những kẻ khác vẫn chỉ biết đến hắn như là một tiểu tốt của thượng quỷ Jaldabaoth.

Hắn phải tìm cách nào đó khiến tên tuổi hắn nổi lên như một chiến binh, và đây chính là lúc đó.

Tuy nhiên, Roxu vẫn không có ý định tấn công.

Sự bất mãn của Wayja với quyết định này là lý do hắn hỏi theo cách vừa rồi.

"Chúng nói rằng Grand King đã từng giữ thành phố đó.

Đừng nói với tôi rằng ông đang sợ hãi chỉ bởi vì kẻ địch có ai đó đánh bại hắn ta?".

Grand King – vị vua dẫn dắt tộc Bafolk đến sự vĩ đại.

Ông ta cũng là một trong top mười bán nhân tộc hàng đầu, như hắn.

Wayja tự tin rằng hắn có thể so kè ngang ngửa với Grand King, mặc dù tên đó sỡ hữu võ kỹ khá phiền phức có thể phá hỏng vũ khí.

Bất kỳ kẻ nào có thể đánh bại được Grand King chắc hẳn là một đối thủ đáng giá.

"Tôi sẽ xử lý ả ta, vậy tại sao chúng ta vẫn chưa tấn công?"

Hắn nghĩ rằng chỉ có duy nhất một người có thể đánh bại sức mạnh của Grand King.

Đó hẳn phải là nữ thánh hiệp sĩ đó.

Nếu lời đồn là thật, cô ta có thể đánh bại Grand King.

Hắn hình dung mơ hồ một thánh hiệp sĩ với thanh gươm phát sáng trong tâm trí mình.

"Wayja-kakka, thật là, một chỉ huy, nói những điều như thế cho dù đã đến trễ mà không một lời xin lỗi khiến tôi... không thấy vui, tôi biết, tôi biết."

Roxu quơ tay vẫy với điệu bộ thoải mái.

"Thật sự, những con gà ngu ngốc gáy thật ồn ào dù cho thậm chí còn chả biết điều gì."

Kẻ vừa cười khúc khích mỉa mai đó có bốn cánh tay.

Bà ta là nữ hoàng của Magelos còn được biết đến như là "Iceflame Thunder" (Lôi Diệm Băng) – Nasrenia Bert Kiuru.

Wayja nhăn mày.

Hắn cảm giác rằng hắn có thể giành chiến thắng trong cận chiến , nhưng Nasrenia tinh thông về ma thuật, vậy nên hắn sợ rằng bà có có thể thay đổi cục diện bằng những cách không ngờ nào đó nếu đánh nhau.

Thậm chí thế, hắn – như một người thừa kế cái tên "Demon Claw — sẽ không thể đối diện được với tổ tiên nếu đơn giản bỏ qua cho kẻ dám gọi mình là một con gà.

"Còn một mụ khọm già sắp sửa xuống lỗ cũng có thể gây rắc rối cho những người còn lại đấy."

Magelos thì có tuổi thọ khá là lớn, nhưng theo những gì Wayja được nghe từ những ngọn đồi khi hắn vẫn còn là một đứa trẻ, bà ta hẳn đã trải qua hơn nửa vòng đời của mình.

Hắn không thể nói được tuổi thọ của bà ta qua làn da khi đánh giá gương mặt bởi lớp trang điểm dày che phủ, nhưng thật sự là bà ta đang che nó nghĩa rằng bà ta cũng đã để ý đến.

Thêm nữa, chắc hẳn mùi hương hoa bao quanh bà ta là dấu hiệu đã sử dụng nước hoa để che đậy mùi hôi thối của người già, đúng không?

"—Ho."

Nasrenia nheo mắt lại, và một làn gió lạnh bao trùm không khí trong lều.

Đây không chỉ là một hiện tượng tâm lý mà có thể cảm nhận được.

Wayja thẳng người lên khi nói điều đó.

Phần thân dưới của một Zoastia không được trang trí đẹp mặt, nhưng nó sỡ hữu sự linh hoạt và sức mạnh bùng nổ của một con quái thú.

Phong cách chiến đấu thường thấy của hắn là hạ thấp người xuống để sử dụng toàn bổ sức mạnh thể chất, nhưng hắn không làm thế vào lúc này.

Đó là bởi vì hắn muốn thể hiện bản thân là người đang có lợi thế, sẵn sàng chấp lợi thế cho đối thủ.

"Đây không chỉ là vấn đề nói dối hay không?

Ta nên dạy ngươi cách đối đãi với những quý cô một cách tôn trọng.

Đó cũng là một trách nhiệm như một trưởng bối của ngươi."

Giữa không khí căng thẳng hiện tại, Roxu cất lời:

"Cả hai người các ngươi.

Đây là hội đồng chiến tranh.

Nếu hai người tiếp tục gây rắc rối ở đây, tôi buộc phải báo cáo đến Jaldabaoth-sama."

Bây giờ Roxu nhắc đến cái tên của chỉ huy tối cao của họ, hai người bọn họ không còn lựa chọn nào khác ngoài quay lại vị trí.

Tuy nhiên, họ tiếp tục lườm nhau, như thể đang nói "Chưa xong đâu" và "Ngon lại đây, bà già."

"Haa...

Tôi cũng không thể giúp gì được mặc dù tôi rất mạnh, nhưng hai người nên biết rằng chúng ta phải làm việc cùng nhau."

"heeheehee, Anh cũng không có quyền bình luận về người khác đâu."

Một bán nhân loại giống như khỉ với bộ lông trắng chế nhạo lời càu nhàu của Roxu với một điệu cười.

"Hừm, đúng thế.

Hiện giờ, Demon Claw-kakka.

Về câu hỏi ban đầu của anh, đó không phải là tôi sợ.

Grand King là một kẻ dũng mãnh, nhưng chắc hẳn những người có mặt ở đây cũng không thua kem gì hắn, đúng không?"

Roxu nhìn Demon Claw và Iceflame Thunder, và rồi ba người còn lại.

Một trong số chúng là một bán nhân loại được bao phủ với lớp lông trắng dày trông như một con tinh tinh.

Hắn mặc một bộ giáp vàng yểm phép.

Kẻ đó là vua của những Kẻ Ăn Đá – Harisa Ankara.

Là một cá thể cao cấp trong chủng tộc của mình, hắn và những kẻ khác như hắn có thể nhận được nhiều loại khả năng đặc biệt từ việc ăn những loại quặng thô.

Ví dụ như nếu ăn kim cương, chúng có thể tạm thời tăng khả năng kháng tổn thương vật lý và chỉ có thể bị áp chế bằng những đòn tấn công va đập.

Bình thường, chỉ có ba khả năng có thể kích hoạt một lúc, nhưng hắn có thể trữ thêm nhiều hơn số đó.

Đó cũng là lý do tại sao hắn được gọi là một kẻ đột biến.

Rồi, có một tư lệnh Orthros lúc nãy gật đầu với hắn một cách tôn trọng.

Ông ta mặc một bộ giáp được chạm khắc phứt tạp.

Với mũ giáp cũng tương xứng và cây thương nằm bên cạnh ông ta.

Tên của ông ta là Hectowages Ah Ragara.

Ông ta gật đầu với Wayja không phải vì tôn trọng năng lực cá nhân của Wayja, mà hướng đến toàn bộ chủng tộc Zoastia.

Đó là lý do khiến hắn (wayja) không hài lòng.

Tuy nhiên, hắn không thể chỉ đơn giản thách thức Hectowages một trận đấu để chứng minh sức mạnh của mình.

Nhất định Wayja sẽ chiến thắng trong một trận chiến một đối một.

Nhưng, Hectowages không nhận được danh tiếng bởi sức mạnh cá nhân mình, mà bởi vì ông ta là một tư lệnh nổi tiếng, người có thể chiến thắng mặc dù đối mặt với một lực lượng kẻ địch đông gấp mười lần.

Cục diện sẽ chuyển biến nếu nó trở trành một trận chiến tổng lực, và không có gì xấu hổ hơn khi huênh hoang về sức mạnh của một người và nói "ta mạnh hơn người" trong khi biết rõ điều này.

Nó khiến cho Wayja có một thời gian khó khăn khi xử lý với Orthros.

Người cuối cùng còn lại là một thuộc hạ đồng loại với hắn, kẻ vẫn giữ im lặng tất cả mọi lúc: Muar Praksha.

Được biết đến như là "Black Steel", anh ta được biết như một lính du kích và thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối.

Anh ta là một trong những Zoastia hiếm hoi, những kẻ thường tận dụng khả năng vật lý và chiến đấu với sức mạnh cục xúc.

Lén lút và bất ngờ là điểm nổi bật của kỹ thuật ám sát đáng sợ anh ta dùng để âm thầm loại bỏ đối thủ.

Biệt danh của anh ta đến từ ý chí không thể lay chuyển và quyết tâm tiêu diệt mục tiêu anh ta nhắm tới.

Trong khi hắn ta không nghĩ rằng hắn sẽ thua họ, mỗi người ngồi ở đây sẽ là những đối thủ phiền phức với hắn trong một trận chiến trực diện.

"Vậy chúng ta quay lại chủ đề tại sao chúng ta vẫn chưa tấn công chúng.

Đó là vì tôi nhận được lệnh từ Jadabaoth-sama trong thành phố Rimun."

"Nói gì?

Là như thế sao?".

Câu hỏi của Wayja là vì thực tế rằng Roxu là người duy nhất trong đội quân 40.000 người này trực tiếp liên lạc với Jaldabaoth.

Lúc những người khác đang được triệu tập tới thành phố này của Kalinsha, thuộc hạ của ông ta đã nhận lệnh chiến đấu và đợi triển khai.

Jaldabaoth liên tục dịch chuyển giữa nhiều thành phố, vậy có rất ít cơ hội để nhận lệnh trực tiếp từ ông ta.

"Jaldabaoth-sama nói rằng cho con người chiếm thành phố trong thời gian vài ngày."

"Cho chúng thời gian?

Để làm gì?"

"Ngài ấy nói rằng để chúng sợ hãi.

Có ít hơn 10.000 người trong thành phố đó.

Càng ít hơn nữa những người có khả năng chiến đấu.

Ngược lại, tất cả chúng ta ở đây là để chiến đấu... anh nghĩ rằng những con người đang sợ hãi như thế nào khi chờ đợi bên trong thành phố?"

"Tôi hiểu rồi... vậy sao.

Jaldabaoth-sama thật sự đáng sợ."

"Hehehe.

Đúng thế, nói đến nó, tôi hiểu cảm giác của anh như thế nào, Wayja-kakka.

Câu hỏi đặt ra bây giờ là nên cho bọn chúng bao nhiêu thời gian?"

"Không, chúng ta có thể quyết định cho chúng thêm bao nhiêu ngày.

Nói thế, chúng ta có khoảng thời gian tầm hai tháng, nhưng sẽ không hay nếu chính xác cho bọn chúng nhiều đến thế."

"Có phải bởi vì chúng ta vẫn cần giải quyết với những tù nhân không?"

Chỉ có 10.000 bán nhân loại còn lại để quản lý số lượng áp đảo của con người bị giam.

Trong khi những bán nhân loại mạnh hơn con người, số lượng cũng là một vấn đề.

Rất có khả năng họ sẽ không thể xử lý với những cuộc bạo loạn hay nổi dậy.

"Đúng thế.

Đó là lý do tại sao tôi tập hợp mọi người tại đây, để đưa ra kế hoạch cho tương lai.

Cá nhân tôi nghĩ rằng chúng ta có thể hành động sau một vài ngày nữa và kết thúc nó.

Có ai phản đối không?"

Không có bán nhân loại ở đó — bao gồm cả Wayja – phản đối ông ta.

"Được rồi.

Chúng ta sẽ tấn công trong hai ngày.

Đến lúc đó, chúng sẽ tiếp tục quan sát chúng."

Có khả năng kẻ địch phản công, mặc dù hắn không nghĩ một điều như thế khả thi.

"Điều đó có nghĩa là đã đến lúc chơi vài trò với lũ người chúng ta mang theo rồi."

Vài bán nhân loại ăn loài người.

Những chủng tộc như thế thích thịt tươi.

Zoastia thì không đặc biệt yêu thích thịt người.

Với họ, thịt bò và thịt ngựa thì ngon hơn.

Tuy nhiên, đa số chúng thích thịt người giả bò.

Ngược lại, Iceflame Thunder có vẻ rụt rè trên gương mặt bà ta.

Có lẽ đó là bởi vì Magelos không ăn loài người, bắt nguồn từ vẻ bề ngoài họ cũng tương tự như con người.

"hehehe.

Thế còn việc giết và ăn chúng trước thành phố của lũ người vào ngày mai thì sao.

Đủ để khủng bố chúng chứ?"

"Một ý tưởng tuyệt vời.

Sau đó, chúng ta sẽ tuyên chiến và tấn công vào ngày kế tiếp..."

"Không cần phải dồn ép chúng quá mạnh bạo.

Sẽ ra sao nếu chúng đầu hàng chứ?

Chiến đấu chỉ vui khi mà chúng còn nuôi hy vọng, và vùng vẫy bằng tất cả sức lực của mình.

Không có gì chán hơn việc giết những kẻ đã mất hết ý chí sống."

Trên hết, Wayja muốn chiến đấu với những đối thủ mạnh.

Sẽ không có ý nghĩa gì khi đối mặt với những tên yếu đuối.

"Đúng vậy.

Còn nữa, có một điều quan trọng khác.

Là mệnh lệnh từ Jaldabaoth-sama.

Chúng ta không được giết tất cả bọn chúng, mà để một ít trốn thoát.

Vì vậy, kế hoạch của tôi là giết tất cả mọi kẻ trấn thủ ở cổng tây – phía chúng ta – và đuổi theo những những kẻ canh gác ở cổng đông."

"Nói cách khác, những ai mà tấn công ở cổng đông cần có khả năng điều động và kiểm soát người của mình, đúng không?

Tuy nhiên, cảm giác như là cuối cùng thì sẽ trở thành một cuộc tàn sát hoàn toàn."

Sau khi Nasrenia nói thế, cặp mắt của mọi người đổ dồn vào một người.

"Tôi hiểu... vậy ông sẽ không phiền nếu như tôi mang tất cả những đứa con của mình theo chứ?"

"Cô có thể để một ít như là sứ giả không?"

"Nhất định rồi, Roxu-kakka.

Trong trường hợp đó, Hectowage Ah Ragara và tôi sẽ chịu trách nhiệm cho cổng đông."

"Sau đó, chúng ta cần vài người ở phía bắc và nam để cho chúng vài sức ép.

Trong khi không cần phải chiếm những vị trí này, chúng ta nên giết hết những kẻ phòng thủ nơi đấy.

Tôi muốn phái một vài chiến binh tầm xa đến đó..."

Có ba người có mặt ở đây tinh thông về chiến đấu tầm xa.

Người mà Roxu chọn giữa họ là Zoastia vẫn đang im lặng nãy giờ.

"Muar Praksha –kakka."

"—đã hiểu."

Đó là tất cả những gì mà "Blacksteel" đáp lại.

"Mọi người khác sẽ phụ trách cổng tây.

Tôi không cho rằng sẽ có cơ hội cho các bạn thể hiện bản thân mình, tôi sẽ để bất kỳ đối thủ mạnh mẽ cho các bạn nếu chúng xuất hiện.

Sau tất cả, tôi cần chỉ huy toàn bộ đội quân, vậy tôi sẽ không thể tham gia vào tiền tuyến.

Ba bán nhân tộc còn lại – bao gồm cả Wayja – tất cả cùng gật đầu.

"Vì tất cả chúng ta đã nhất trí, chúng ta sẽ tấn công thành phố trong hai ngày tới.

Tôi hy vọng rằng tất cả các bạn sẽ nghỉ ngơi để tập trung sức mạnh trước khi cho lũ người kêu gào trong tuyệt vọng."

Neia nuốt lấy dịch dạ dày đang trào lên bên trong họng cô khi đang đi đến phòng của Sorcerer king.

Khi cô làm thế, một vị chua nghét tỏa ra trong miệng cô.

Cô với lấy túi nước treo ở thắt lưng và uống nước bên trong,

Nước hầu như chả ngon lành gì, có vị chan chát, nhưng nó giúp dập tắt cảm giác bỏng rát trong cổ họng cô và mùi hôi thối trong miệng.

Tuy nhiên, cơn giận vẫn còn đó trong lồng ngực Neia, và gương mặt cô vẫn nhợt nhạt.

Cô nhớ lại khung cảnh quặn ruột mà cô không thể nào quên được, thậm chí dù cố gắng đi nữa.

Đội quân bán nhân tộc đã bao vây thành phố này suốt ba ngày nay.

Kẻ thù không tấn công hay cố gắng đàm phán, đơn giản là cứ để thời gian trôi qua.

Nhưng hôm nay, những tên bán nhân loại đang mang ra những tù binh của chúng từ Thánh Quốc ở bên ngoài thành của quận Loys, nơi mà Neia và những người khác đã từng ở.

Nếu họ có kỹ năng của cung thủ hay xạ thủ, họ có thể tấn công chúng.

Không may thay, họ không có ai như thế ở đây.

Neia tự tin rằng sẽ đánh trúng những tên bán nhân loại nếu cô sử dụng cây cung của Sorcerer King.

Tuy nhiên, tung ra một đòn tấn công có thể dẫn đến một cuộc tấn công tổng lực đáp trả.

Chúng sẽ dẫn đến một trận chiến của 10.000 chống lại 40.000, và họ sẽ phải mở cổng thành nếu muốn cứu những tù binh.

Một khi mà những cổng thành được mở ra, lực lượng bán nhân loại chắc chắn sẽ đổ vào như thác lũ.

Những thứ như thế không được phép xảy ra, và vậy nên tất cả những gì họ có thể làm là đứng một bên và xem.

Có khoảng ít hơn 20 tù nhân.

Họ gồm cả đàn ông và phụ nữ, người lớn và trẻ nhỏ, nhưng không có người già.

Tất cả những tù nhân đều trần truồng và chằn chịt sẹo cùng với những vết thâm bầm.

Khi những người dân của Thánh Quốc tập trung lại và bắt đầu nghĩ rằng họ được đem ra như một dấu hiệu cho một loại đàm phán nào đó, một bi kịch đã diễn ra.

Những tên bán nhân loại bắt đầu tàn sát những tù nhân.

Một tên bán nhân loại trông cao khoảng ba mét đã cắt đầu những tù nhân và giữ những cái đầu bị cắt đứt dốc ngược lên.

Neia có thể thấy rõ ràng hắn đã uống số lượng máu nhiều thế nào từ những cái đầu chảy ra.

Sau đó, những bán nhân tộc bắt đầu mổ thịt những cái xác của tù nhân.

Neia đã từng thấy cha mình làm thịt những con vật trước kia.

Tuy nhiên, hình ảnh của một thứ như vậy xảy ra với con người đã tác động mạnh mẽ đến tâm trí của Neia.

Sau đó, những tên bán nhân loại ăn những tù nhân từ người này đến người người, trong khi họ vẫn còn tươi.

Phần tàn nhẫn nhất là xem một vài người bị ăn sống.

Thậm chí đến tận bây giờ, tai của Neia vẫn vang lên tiếng khóc lóc của một đứa trẻ và tiếng nội tạng của nó bị xé ra khi tên bán nhân loại nhai cái bụng toác hoác.

May mắn, Gustavo đủ thông minh để giữ Remedios ra xa khung cảnh này, với cái cớ là phải bảo vệ hoàng tử.

Chắc hẳn họ sẽ phải chiến đấu bây giờ nếu cô ấy thấy những gì đang diễn ra.

Neia hít thật sâu, rồi nhấp một ngụm nước và ép bản thân phải nuốt nó.

Cô đã nghe ai đó nói rằng sẽ cảm thấy tốt hơn nếu như cứ nôn hết cả ra, nhưng vì cô đang hướng đến phòng của Sorcerer King, sẽ thật bất kính nếu đến trong khi mùi nôn mửa vẫn đang còn trên người.

Sau khi ngửi lại mình nhiều lần, Neia đứng trước cánh cửa phòng của Sorcerer King.

Không có ai khác đứng gác ngoài cửa.

Hiện giờ thành phố đang bị bao vây bởi bán nhân tộc, không có ai khác để bảo vệ — nói đúng hơn, để mắt đến – Sorcerer King.

Neia gõ cửa báo hiệu sự hiện diện của cô cho người bên trong biết.

"Bệ Hạ, thần là hộ vệ Neia Baraja.

Thần có thể vào được không ạ?"

"Vào đi."

Sau khi được cho phép để đi qua cánh cửa, Neia lặng lẽ đi vào.

Nội thất bên trong rất đơn giản bởi vì những tên bán nhân tộc đã phá nát hầu như hết mọi thứ.

Thậm chí thế, nó vẫn còn hơn bất kỳ ai trong thành phố hiện giờ.

Sorcerer King đứng quay lưng lại với Neia như thể ông đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Có vẻ khá hỗn loạn bên ngoài, từ những gì ta thấy rất nhiều người chạy quanh đây.

Chúng ta đã bị bao vây trong bốn ngày, nhưng lần này là ồn ào nhất từ lúc đó đến giờ.

Điều đó có nghĩa là... có phải là dấu hiệu cho thấy kẻ địch đang chuẩn bị tấn công không?"

Sorcerer King thể hiện không có ý định tham gia trận chiến này, đơn giản ở lại trong phòng của ông như không có chuyện gì.

Ông thậm chí còn không tham gia cuộc họp chiến thuật khi đội quân bán nhân loại bắt đầu tỏa ra xung quanh thành phố.

Dĩ nhiên, lãnh đạo của quân Giải Phóng không lấy làm vui vì điều này, nhưng họ thấy rất khó để đòi hỏi bất kỳ điều gì từ Sorcerer King sau khi ông ta nói, "Sẽ không phải rất tệ trong tương lai nếu như vị vua của một quốc gia khác nhúng mũi và vấn đề nội bộ của các ngươi sao?"

Neia đã được lệnh có mặt trong nhiều cuộc họp thay ông ấy.

Đây là kế hoạch của quân Giải Phóng để chia sẻ những gì họ biết với Sorcerer King, và Neia sẽ đảm nhiệm công việc đó.

Tuy nhiên, điều đó dẫn đến việc Neia chứng kiến bi kịch đã được diễn ra từ đầu.

"...

Không ạ, bán nhân tộc vẫn chưa có bất kỳ động thái gì lớn.

Nhưng... những tên bán nhân loại, à... thần nên nói như thế nào về điều này nhỉ, có thể chúng đang cố thể hiện sức mạnh, vậy nên vị trí của chúng có thay đổi một chút."

" Nếu như vậy, tình thế này sẽ chỉ có thể tiếp tục thêm một chút đúng không?

Những bán nhân tộc đang cố gắng là rung động lòng quân và giảm ý chí của họ... nghĩ đến nó, chúng ta có thể chiến thắng trận chiến này không?"

Không.

Neia đã mong đợi quá nhiều.

Ngay từ đầu, sự tương quan lực lượng khổng lồ về sức mạnh của họ.

10.000 con người đối đầu với 40.000 bán nhân loại.

Thậm chí về con số 10.000 người đó bao gồm cả người già và trẻ nhỏ, và cũng có những người bị thương – cả về thể chất lẫn tinh thần – và những mệt mỏi họ đã chịu trong các khu trại tù, đến giờ họ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.

Trong khi lực lượng phòng thủ thường có được lợi thế trong các trận công thành, đó chỉ đúng khi mà cả hai bên tương đồng với nhau.

Khi mà so sánh giữa một bán nhân loại trung bình và một người bình thường, thì con người quá yếu để so sánh và đó chỉ là một hành động ngu ngốc.

Sau cùng thì, người duy nhất có thể xếp ngang bằng với những bán nhân loại là những thánh hiệp sĩ, mục sư, và lính chuyên nghiệp, nhưng họ không có nhiều số đó, và so sánh với đội quân 40.000 quân mạnh mẽ mà hiện giờ họ đang đối mặt, nó như thể đang cố dập tắt hơi thở của một con rồng bằng một xô nước vậy.

Tuy nhiên, người ta không thể nói đây là một trận chiến hoàn toàn không có cửa thắng.

Có một người có thể tự mình đẩy lui được làn sóng của đội quân bán nhân loại, thậm chí không cần dựa vào Sorcerer King.

Giả sử như không có sự mệt mỏi về thể chất và bị những cú đánh may mắn như một yếu tố, thánh hiệp sĩ mạnh nhất trong Thánh Quốc – Remedios – có thể hạ được 40.000 bán nhân loại bình thường và giết tất cả chúng.

Tuy nhiên, không thể nói là không có cá nhân nào mạnh mẽ trong đội quân của bán nhân loại, kẻ có thể đối đầu với Remedios.

Thật sự, rất có khả năng bọn chúng đang ở ngoài kia.

Neia nhớ lại vua của bán nhân loại đã cai trị thành phố này lúc trước, Grand King Buser.

Trong khi Sorcerer King đã giết hắn như thể hắn không hơn gì một đống rác rưởi, đó chỉ đơn giản bởi vì sức mạnh kinh khủng của Sorcerer King – Buser là một kẻ có sức mạnh vượt trội.

Neia không thể đánh bại hắn, dù cho cô cố gắng đến thế nào đi nữa.

Những vị vua của bán nhân tộc có thể mạnh ngang ngửa Remedios, hay có lẽ còn mạnh hơn cô.

Tất cả bọn họ đều rất mạnh trong ước tính của Neia, vậy nên cô không thể đánh giá chính xác kết quả của cuộc đối đầu giữa hai sinh vật mạnh mẽ như vậy.

Thêm vào đó, từ góc nhìn thực tế, phải tính đến cả chuyện mệt mỏi về thể chất.

Không quan trọng họ mạnh như thế nào, không ai có thể thoát được sự mệt mỏi.

Ma thuật có thể giải quyết nó nhất thời, nhưng mệt mỏi sẽ cứ tiếp tục dồn nén.

Thậm chí dù có giết một đội quân 10.000 tên, Remedios có thể vẫn tiếp tục bị tấn công trong lúc kiệt sức hay suy yếu và bị giết bởi một bán nhân loại bình thường.

Sau cùng thì số lượng cũng là chất lượng.

Tuy nhiên, nếu có một sinh vật có thể lật ngược mọi logic đó – mắt Neia hướng đến vị thống trị vĩ đại phía trước, người vẫn đang đứng quay lưng lại với cô.

Người có một sức mạnh tuyệt đối.

Vượt qua toàn bộ mọi thứ trên thế giới này (Overlord)

Ông ta không ai khác chính là Sorcerer King, Ainz Ooal Gown.

Khi Neia nhìn lên tấm lưng đầy vương giả, cô bất ngờ nhận ra rằng cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của Sorcerer King, và cô vội vàng đáp lại.

" Thần, Thần không chắc!"

Hoảng loạn khiến cô kêu lên to hơn bình thường và cô đỏ mặt trước khi tiếp tục nói với giọng điệu bình thường: "—nhưng thần sẽ cố gắng hết sức để tìm ra."

Sorcerer King trông có vẻ như không hề lay động bởi điều này, và tiếp tục hỏi một câu hỏi khác.

"Ta hiểu rồi.

Vậy, ngươi đã tìm hiểu được bất kỳ điều gì mới về kẻ địch không?

Ngươi đã xác nhận được dấu hiệu của Jaldabaoth giữa hàng ngũ kẻ địch chưa?"

"Hừm, điều đó thật khó.

Có thể rất khó cho ta để giúp các ngươi phòng thủ nơi này.

Ta cần hồi phục lượng mana ta đã sử dụng.

Sau cùng thì, kế hoạch của hắn có thể là tướt đoạt mana của ta.

Ta phải nghĩ đến điều này trước khi quyết định hành động như thế nào."

"Dĩ nhiên rồi ạ.

Mọi người điều hoàn toàn hiểu được quan điểm của Bệ Hạ."

Trong cuộc họp chiến thuật, một vài người đã từng nói rằng họ xác định được một con quỷ trông giống như Jaldabaoth, nhưng khi Neia nói rằng họ phải chắc chắn, người đó ngay lập tức nói rằng họ chắc hẳn đã nhầm lẫn.

Từ tâm trạng trong không khí, rõ ràng là mọi người hiện diện đó – ngoại trừ Neia – có kế hoạch lôi kéo Sorcerer King vào cuộc chiến bằng việc lan truyền những báo cáo giả về sự hiện diện của Jaldabaoth.

Họ có thể xem thường undead, nhưng nói dối một vị vua của một đất nước nghĩa là họ đã không có sự ngay thẳng.

Thậm chí nếu bị ép vào một tình thế nghặt nghèo, sẽ có đúng không nếu thể hiện sự quyết tâm của họ với người đáng được tôn trọng?

"Trong trường hợp đó, các ngươi làm gì với những động thái của bán nhân tộc?"

"À, vâng, những bán nhân tộc trước đây đang đứng rất đông ở cổng tây, nhưng hiện giờ chúng đã chia lực lượng và chuyển một phần đội quân đến cổng hướng đông.

Chúng thần tin rằng chúng đang chuẩn bị đầy đủ cho cuộc công thành."

"Nói đến điều đó, có lẽ đã đủ thời gian cho bọn chúng xây dựng những vũ khí công thành rồi đúng không?

Hừm, đó chắc hẳn là một điều tốt.

Sau cùng, kẻ địch không cố gắng để các ngươi chết đói."

Neia không thể nói rằng đó là điều tốt hay xấu, nhưng họ sẽ không có giải pháp nào nếu bán nhân tộc để cho bọn họ chết đói.

Nếu những bán nhân loại tấn công, vậy thì họ sẽ nhanh chóng bị tiêu diệt vì lợi thế sức mạnh quân sự vượt trội.

Tuy nhiên, nếu bọn họ chiến đấu từ đằng sau sự bảo vệ của những bức tường thành phố, đó sẽ không phải là một trận chiến quá chênh lệch.

Dĩ nhiên, điều đó chỉ là chuyển từ "cực kỳ tồi tệ" thành "khá là tệ".

"Dĩ nhiên, đó cũng có thể bởi vì thật sự bán nhân tộc không nhận ra được tình hình về tiếp tế của chúng ta.

Lại nữa, đúng hơn là bọn chúng đơn giản không quan tâm về một thành phố nhỏ như thế này."

"Chà, bán nhân tộc đã chinh phục dãy pháo đài chúng ta thấy khi chúng ta tiến vào Thánh Quốc, vậy nên sẽ hợp lý nếu giữ một thành phố nhỏ như thế này chỉ để mức độ ưu tiên thấp... nếu các ngươi tạo cho chúng nhiều khó khăn khi phòng thủ và khiến chúng cảm thấy một cuộc công thành thì bất lợi với bọn chúng, bọn chúng sẽ rút ra khỏi cuộc chiến.

Sau đó các ngươi sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến khó khăn hơn trước mặt."

Nó có vẻ như Sorcerer King tin rằng họ sẽ chiến thắng trận chiến không thể thắng trước khi trận chiến thực sự bắt đầu.

"Bệ Hạ, thần có thể hỏi về quan điểm của ngài về tình hình sẽ tiến triển như thế nào được không?"

" Tiến triển trong tương lai, hừm.

Thành thật ta cũng không biết.

Đúng ra, người ta có thể nói rằng các ngươi sẽ thua khi bị ép vào một trận vây hãm công thành như thế này.

Những cuộc vây hãm thông thường diễn ra với tâm lý là quân tiếp viện sẽ đến.

Hay cũng có thể lúc quân địch đang dưới một điều kiện bất lợi như kiểu thời gian bị giới hạn.

Tuy nhiên, chúng ta đơn giản là đang phòng thủ thành phố này trong lãnh thổ của kẻ địch, vậy nên cơ hội chiến thắng của chúng ta vô cùng nhỏ."

"Tuy nhiên, chúng ta đã thành công gửi những quý tộc chúng ta thả ra đến phía nam trước, vậy nên không thể nói chắc chắn rằng sẽ không có tiếp viện tới."

Neia tuy nói những lời đó, nhưng trong thâm tâm cô biết rằng cô không nên chờ đợi rằng sẽ có quân tiếp viện.

Đội quân miền nam sẽ cần phải đột phá qua hàng ngũ quân đội của bán nhân tộc chắn giữa họ và khu vực của Neia, và thậm chí nếu họ làm được điều đó, vẫn còn một đội quân 40.000 tên bán nhân tộc ở đây.

Những trận chiến lập đi lập lại sẽ rút cạn sức mạnh chiến đấu của họ.

Từ bỏ 10.000 người trong thành phố này sẽ là một lựa chọn khôn ngoan hơn.

"Điều đó sẽ tốt..."

Có vẻ như Sorcerer King cũng không tin vào nó trong phút chốc.

Nhưng đó là điều duy nhất có thể dự đoán.

Với hoàn cảnh này, người có thể xoay chuyển cục diện mà không hy sinh bất kỳ ai –

Neia xua đi những suy nghĩa và ngẩng đầu lên.

"Bệ Hạ ở đây là để chiến đấu với Jaldabaoth, vậy nên tiêu tốn mana của ngài vào những chuyện khác và làm giảm cơ hội chiến thắng của ngài là không thể chấp nhận."

"...

Ta sẽ mất một lúc để thi triển lại phép dịch chuyển mà ta đã dùng với những tên Orc, nhưng ta vẫn có thể thực hiện phép thỉnh thoảng ta vẫn dùng để quay lại vương quốc Sorcerous nhiều lần.

Đưa theo một đống người với ta cũng sẽ không là vấn đề... nhưng ta đoán là người không thể quyết định được ai sẽ được đưa đi, và ngươi sẽ không đi."

"Thần vô cùng biết ơn Bệ Hạ đã hiểu cho."

Có lẽ nó sẽ tốt hơn là đề nghị Sorcerer King đưa Thái Tủ Caspond đi và chạy trốn, nhưng làm vậy cũng có cái khó riêng của nó.

Khi một vị vua của một đất nước khác sẵn sàng tự dấn thân vào nguy hiểm để đối mặt một con quỷ đáng sợ, có một thành viên của gia đình hoàng gia của chính đất nước đó lại không biết xấu hổ cầu xin ai đó đưa họ trốn khỏi chiến trường là một điều vô cùng hổ thẹn.

Trong khi Neia đang cân nhắc đến những thông tin này, Sorcerer King quay mặt lại nhìn vào cô lần đầu tiên kể từ lúc cô bước vào phòng.

Điểm sáng đỏ trong hốc mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Neia.

Trước đây nó đã từng khiến cô sợ hãi, Neia đã quen dần với chúng, và cô đã cảm thấy như rằng chúng khá là quyến rũ.

"Đây là những gì ta nghĩ, cô Baraja.

Chúng sẽ đã kết thúc sự đối đầu với lực lượng kẻ thù bởi vì sự ngu ngốc của những chỉ huy quân Giải Phóng.

Tình huống như hiện tại không thể thay đổi gì được chỉ bới một sự nổ lực của một hộ vệ.

Thế còn việc tập trung đến an toàn cá nhân ngươi thay vì toàn bộ cục diện thì sao?

Ngươi hiểu rằng đất nước của ta sẽ chấp nhận lòng trung thành của người, nếu ngươi sẵn lòng trao nó?Từ việc ngươi được đào tạo như là một thánh hiệp sĩ, ta nhất định sẽ có thể rèn luyện cho người đầy đủ với tài năng của mình trong đất nước của ta."

Neia bối rối, và không biết phải trả lời như thế nào.

Trong khi cô cảm thấy biết ơn Sorcerer King đã lo lắng cho cô, cô run rẩy trong sợ hãi khi xem xét đến việc cô có thể mất những gì nếu cô chấp nhận đề nghị của Sorerer King.

Sự cống hiến của cha mẹ cô với đất nước này.

Tình yêu của cô với quê hương.

Cô có thể sẽ không bao giờ quay lại đất nước cô sinh ra.

Có nhiều kỷ niệm với nhiều người bạn cô có.

Nhiều vòng tròn quay cuồng trước mắt Neia, và cứ cái này biến mất thì một cái khác lại xuất hiện, nhưng giữa chúng có một cái gì đó không hề tan vỡ, và nó còn lại đến cuối cùng – nói cách khác, thứ quan trọng nhất.

Cô là một thành viên của hội thánh hiệp sĩ.

Trong khi cô vẫn chưa biết được công lý đích thực là gì, chỉ có một thứ duy nhất Neia có thể nói trong khi ưỡn ngực ra và ngẩng cao đầu.

"Thần vô cùng tạ ơn ân huệ của Bệ Hạ, nhưng là một công dân của Thánh Quốc, thần cảm thấy thần có trọng trách cứu thật nhiều người dân trong khả năng của thần.

Đó là bởi vì cứu vớt những người không ai giúp đỡ — cứu những người đang chịu đau khổ."

Sorcerer King bất chợt dừng cử động, như thể ông ấy bị đóng băng tại chỗ.

"...Hừm."

Sorcerer King lẩm bẩm một mình và rồi ông ấy gãi cằm.

Có vẻ như những lời của Neia đã tác động đến ông ấy, bởi vì ông ấy lại nhìn vào Neia một lần nữa.

Rõ ràng đó chỉ là điều bình thường, nhưng Neia không thể không cảm thấy có một chút buồn.

"Nếu ta không nhầm thì được nghe nói rằng khi bán nhân tộc tấn công, ngươi sẽ ở vị trí ngay trên những bức tường gần cổng tây, phía bên trái thành phố đúng không?

Đó là một vị trí rất nguy hiểm, và nếu trông chờ ta đến cứu ngươi thì sẽ là một sai lầm, ngươi biết chứ?"

"Thần biết rất rõ."

Neia có kỹ năng của một cung thủ, và được bố trí ở ngay tiền tuyến, không nghi ngờ rằng cô sẽ bị giết trong trận chiến.

Tuy nhiên, cô đã sẵn sàng cho cái chết của mình, vì thế cô sẽ dấn thân vào chiến trường.

Cắn chặt môi, cô nhìn thẳng vào đôi mắt của Sorcerer King.

"Ah, Đôi mắt của cô ta.

Ta thích ánh mắt ấy."

Sorcerer King tự lẩm bẩm với bản thân khiến Neia cảm thấy đỏ mặt.

Trong khi Sorcerer King không có ý gì khác khi nói những câu đó, nó tác động đến cô khi nghe thấy như thể ông ấy nói ông thích cô.

"Nếu như vậy, ta sẽ cho ngươi mượn vài thứ, cô Baraja.

Vui lòng hãy sử dụng chúng cho tốt."

Với một tiếng đon, có gì đó to lớn bất ngờ xuất hiện từ hư không.

Cô đã nghĩ nó tương tự như khi Sorcerer King rút ra cây cung ở trong xe, nhưng ma thuật thật sự là thứ bất ngờ.

Neia thấy những vật phẩm ma thuật – bộ giáp – thứ được rút ra từ hư không.Đó là một bô giáp trong như một cái mai màu xanh – đó là bộ giáp mà Grand King Buser đã mặc trước đây.

"Đây, đây là –"

"Bộ giáp này chắn hẳn sẽ hữu dụng, ta cho rằng nó sẽ đảm bảo cho sự an toàn của người."

Bộ giáp này quá lớn với Neia – và trông có vẻ như nó sẽ không thể vừa với bất kỳ con người nào.

Tuy nhiên, từ những gì Neia biết về những bộ giáp được yểm phép, sẽ không có vấn đề gì nếu cô thử mặc nó.

Những bộ áo giáp bình thường sẽ cần đến tay nghề của một thợ rèn để phù hợp với kích cỡ người mặc.

Tuy nhiên, cũng có giới hạn cho việc đó.

Một bộ giáp lớn như bộ này thì không hề đơn giản để chỉnh kích cỡ vừa vặn.

Tuy nhiên, với giáp ma thuật là một chuyện khác.

Bất kỳ ai cũng có thể mặc nó bất kể giới tính hay chủng tộc, miễn là không bị sự hạn chế đặc biệt nào để sử dụng.

Trong khi sẽ không có sự thay đổi nào quá lớn, bộ giáp sẽ tự động điều chỉnh để phù hợp với kích cỡ người mặc.

Thậm chí một tên khổng lồ còn có thể mặc vừa một bộ giáp có kích cỡ không lớn hơn ngón tay cái, nhưng độ bền của giáp ma thuật thì đa dạng tùy theo chất liệu làm nên nó và chất lượng chế tạo.

Áo giáp kích cỡ bằng chiếc nhẫn sẽ dễ bị phá hủy nếu phải chịu đựng những đòn tấn công bằng phép, axít hay đòn tấn công phân tích trang bị, và điều đó sẽ là giảm đáng kể sức mạnh đã được yểm lên nó.

Không có bữa trưa nào là miễn phí, và con đường dễ dàng thì rất hiếm.

Tuy vậy, giáp của Buser chắc chắn ra khá cứng cáp, từ kích cỡ nó thậm chí lúc chưa được ai mặc.

"Thêm nữa, ta sẽ cho ngươi mượn thêm ba thứ nữa."

Sorcerer King tự tay trao nó cho Neia những vật phẩm đó.

"Một vương miệng, găng tay, và một vòng cổ.

Có bất kỳ thứ nào mà ngươi đã có rồi không?"

"Không, không hề.

Từ đầu thần đã không có một vật phẩm ma thuật nào cả ạ."

"Thật tốt khi nghe điều đó.

Bây giờ, ta sẽ giải thích ngắn gọn cách sử dụng những vật phẩm này."

Như cái tên, Vương Miện của Ý Chí Sắt, bảo vệ tâm trí chống lại những đòn tấn công tinh thần như quyến rũ, sợ hãi, và những thứ khác.

Tuy nhiên, trong khi vương miệng đề kháng được những đòn tấn công ma thuật, nó chỉ có thể tăng cường khả năng đề kháng của người mặc chống lại những đòn tấn công từ khả năng đặc biệt.

Còn một điều khác cô phải lưu ý rằng vương miện cũng sẽ ngăn những ma thuật có hiệu quả tích cực.

Găng tay có tên là Găng Tay của Cung Thủ.

Trong tất cả những phép trên thế giới này, chỉ có vài loại chỉ có thể sử dụng được bởi những người sỡ hữu kỹ năng bắn cung, đó là lý do Sorcerer King tạo ra vật phẩm này. (ý là ổng thích sưu tầm đồ hiếm).

Tuy nhiên, Sorcerer King đã bỏ đi những phép đó sau khi tạo ra vật phẩm này, và vậy nên găng tay này vô dụng với ông.

Chúng chỉ làm kho đồ của ông thêm chật.

Cuối cùng, vòng cổ là một vật phẩm phải tiêu thụ mana để thi triển một ma thuật bậc 3 [Heavy Recover].

Trong khi người ta có thể sử dụng nó vô số lần chỉ cần người đó sở hữu đủ lượng mana, nó tiêu tốn nhiều năng lượng ma thuật hơn là thi triển trực tiếp phép đó.

Từ lượng mana Neia sở hữu, tốt nhất là cô nên xem đó như là vật phẩm sử dụng một lần.

Vì vậy, cô phải suy nghĩ cẩn thận lúc tốt nhất khi sử dụng nó.

Vật phẩm này không được làm bởi Sorcerer King hay bạn ông, ông chỉ đơn giản lấy nó khi nó xuất hiện và mua nó từ nơi nào đó.

Đúng vậy, nhìn kỹ thì nó cho thấy rằng chiếc vòng cổ là một món mỹ nghệ rất đẹp.

Nó trông như một nữ thần đang ôm lấy viên lục bảo.

Chính xác, nó là một tuyệt tác rất quyến rũ.

Neia nhìn vào những vật phẩm đáng giá đó, và rồi lắc đầu từ chối.

"Thần, thần rất tiếc, thưa Bệ Hạ, nhưng thần không thể chấp nhận những thứ này."

Những vật phẩm ma thuật mà Sorcerer King đưa ra rõ ràng là những vật thượng phẩm.

Tuy nhiên, điều gì sẽ xảy ra nếu như Neia chết trong khi đang đeo chúng?

Những vật phẩm này sẽ rơi vào tay của bán nhân tộc, cuối cùng sẽ tăng cường sức mạnh cho bán nhân tộc.

Thậm chí nếu chúng không rơi vào tay của những bán nhân tộc, điều gì sẽ xảy ra nếu như xác của cô bị thất lạc trong hỗn loạn trong trận chiến và trang bị của cô mất tích cùng với cô?

Còn nhiều nữa, Neia đã có cây cung mà Sorcerer King ban cho cô, sao mà cô có thể không hài lòng với nó và mượn thêm những thứ khác nữa từ ông?

Nói đến đó, cô nên trả lại cây cung cho Sorcerer King trước khi tham gia trận chiến.

"Tại sao lại thế?

Những vật phẩm này sẽ hữu dụng cho ngươi khi tham gia trận chiến, đúng không?

Sau cùng thì, ngươi là một dạng chiến binh, và ngươi thiếu mana, vậy nên có thể ngươi không thể sử dụng được khả năng của vòng cổ.

Tại sao ngươi không nhận nó và thử một lần?"

Neia thú nhận những bất an của cô để trả lời những câu hỏi của Sorcerer King.

Sorcerer King nghe những lời của cô và đơn giản chỉ mỉm cười.

"Còn thế này thì sao.

Tiến vào chiến trường với mục tiêu là đem những vật phẩm này trả lại cho ta, bằng bất cứ giá nào."

Neia đã từng tự thuyết phục mình như thế, những chỉ thế thì cũng không thể phá vỡ được những bất an trong cô.

Sau khi nghe câu trả lời, Sorcerer King vẫy tay một cách phóng khoán.

"Ô, cứ lấy đi.

Ta có những phép có thể xác định được những vật phẩm ma thuật, và ta đã đánh dấu lên những vật phẩm này rồi.

Ta có thể tìm thấy chúng thậm chí nếu chúng bị thất lạc."

"Vậy sao?"

"Đúng thế...

được rồi, miễn lễ.

Nhận lấy và sử dụng chúng đi."

Nếu Sorcerer King có thể biểu cảm như con người, ông ấy chắc hẳn đang mỉm cười – những suy nghĩ đó chạy xuyên qua tâm trí Neia khi cô nghe những lời của ông.

Hiện giờ ông ấy đã đưa chúng với sự chân thành như vậy, từ chối thêm nữa sẽ là một hành động vô lễ.

Nghĩ tới việc chấp nhận thiện chí của ông ấy cho cuộc chiến với mong muốn xin lỗi vì những mất mát phát sinh cho vương quốc Sorcerous.

Những suy nghĩ ấy xoay tròn trong tâm trí Neia –

"Chà?!

Ngươi có thể hứa với ta một điều không?

Một lời hứa rằng sẽ trả lại tất cả chúng sau khi trở về?"

"!"

Sống sót quay về.

Đó là những ý nghĩa sau những lời đó, và nó làm khóe mắt cô nhòe nước mắt.

Chỉ có cha mẹ cô mới đối xứ với cô như thế trước kia.

Vương quốc Sorcerous được ban phước lành bởi một vị vua nhân từ như thế.

Khi Neia nghĩ đến điều đó, cô căn chặt môi và cúi đầu.

"Cảm ơn bệ hạ rất nhiều!

Thần hứa sẽ trả lại chúng!"

"...

Hừm."

Cô nghiêng đầu và lau những giọt nước mắt.

Sau cùng thì cô không thể mặc bộ áo giáp đó tại đây.

Tuy nhiên, mang đôi găng tay, vòng cổ và vương miệng thì không vấn đề gì.

Cô bắt đầu bằng việc nhanh chóng đeo lên chiếc vòng cổ.

Ngay khi cô mang nó lên người, cô ngay lập tức hiểu ngay những khả năng của những vật phẩm ma thuật và cách sử dụng chúng.

Nó như thể những vật phẩm này là một phần của cô, nó rất tự nhiên và dễ dàng như sử dụng tứ chi vậy.

Tiếp đến là vương miệng.

Tuy nhiên, cô không cảm thấy có bất kỳ điều gì đặc biệt thi cô mang lên.

Nhưng, theo những gì được giải thích lúc trước, cô chắc hẳn sẽ hiểu được nó khi đến lúc.

Vật phẩm cuối cùng là đôi găng tay.

Chúng là một vấn đề khác.

Cô có thể cảm thấy rõ ràng và sinh động những gì thay đổi.

Sức mạnh tuôn trào vào cô.

Nó cảm giác như lúc cô được tăng cường sức mạnh bởi thi triển phép lên mình.

Cơ bắp của cô như thể chúng mạnh lên gấp bội và những chuyển động của cô vừa nhanh nhạy và chính xác hơn.

Thêm nữa, cô có thể xác định được những chi tiết nhỏ, và thậm chí ngay cả mạch đập cô cũng được cải thiện.

Cô cảm thấy tràn đầy năng lượng.

Cảm giác như thể từng phần khả năng thể chất của cô đều được cải thiện.

" Thật kinh ngạc..."

Sức mạnh nhận được thông qua rèn luyện sẽ tích lũy từ từ, vậy nên thật khó để cảm nhận được.

Tuy nhiên, cô có thể cảm nhận rõ ràng sự tăng cường khả năng thể chất của cô.

Bất ngờ hơn là thật sự cô không cảm nhận bất kỳ sự lúng túng nào trong việc kiểm soát cơ thể cô từ sự khác nhau trước và sau khi thay đổi.

"Ma thuật thật đáng kinh ngạc..."

Sorcerer King nhún vai khi nghe phản ứng kinh ngạc của Neia

"Đúng vậy.

Thật sự, ta cũng đã từng bất ngờ bởi những phép tiện lợi của mình."

"Điều đó, ý ngài là gì ạ?"

"Có những phép tạo ra những thứ như đường ngọt, tiêu, đá lạnh.

Rồi cũng có những phép có thể tạo ra quặng, mặc dù chúng không quá hiệu quả ma lực.

Một vài thành phố phụ thuộc vào những phép tiện ích để cung cấp nguồn nước...

Có vẻ như những phép tiện ích có liên hệ mật thiết với văn hóa của thế giới này."

"Vậy... sao?"

Tại sao một magic caster vĩ đại như Sorcerer King lại bất ngờ bởi những phép bình thường như vậy?

Tuy nhiên, nó hẳn cũng có lý, từ những gì Sorcerer King nói.

Và quả thật, những phép tiện lợi đã được sử dụng rộng rãi ở rất nhiều nơi; cuộc sống thường nhật không thể không có ma thuật.

"Còn nữa, có những hệ thống thoát nước sử dụng slime... hay đúng hơn, cộng sinh với chúng...

à, ta bị lạc đề rồi.

Cô Baraja, không cần để tâm đến ta và quay lại công việc đi."

Thật sự, không có nhiệm vụ nào quan trọng hơn ở bên cạnh Sorcerer King.

Tuy nhiên, đúng là hiện giờ rất thiếu nhân lực, và Neia có một số việc bất ngờ cần phải làm.

Nhưng nói đến nhiệm vụ thì phần lớn chỉ liên quan đến việc đứng gác, thứ mà ai cũng có thể làm, chúng vẫn rất quan trọng.

"Cảm ơn ngài rất nhiều, thưa Bệ Hạ.

Thần nhất định sẽ sống sót trở về."

"À, nếu mọi thứ trở nên xấu đi, hãy chạy đến hướng đông.

Như thế, đó là nơi duy nhất ngươi có cơ hội sống sốt."

Neia cất đi bộ áo giáp của Buser và cúi đầu trước khi rời khỏi phòng.

———————— ooooOOOOoooo ———————-

Bên trong phòng tác chiến, Remedios Custodio và ba thánh hiệp sĩ đang nghiên cứu biểu đồ phân bố lực lượng.

Suy nghĩ của Remedios càng trở nên lanh lẹ và nhạy bén rõ rệt khi lâm trận bao nhiêu, ngược lại cô càng khiến người ta thở dài ngao ngán và bực bội bấy nhiêu vào đa số những lúc khác.

Trong khi em gái cô sẽ nói, "chị có được một cơ thể tuyệt vời, tất cả những gì chị cần bây giờ là học hành nhiều thêm một tý", cô không thể có được những kỹ năng chiến đấu hiện tại nếu cô nghe theo lời khuyên đó.

Đó là bởi vì cô khác với em gái mình, người được ban phước lành với ba món quà – trí tuệ, tài năng và vẻ ngoài.

Sức mạnh chiến đấu của chúng ta là 10.000.

Của chúng ước tính chừng 40.000.

Điều kiện để chúng ta chiến thắng là chờ được đến khi quân tiếp viện từ phía nam tới, hay quân địch rút lui... chúng ta có thể chính xác làm được điều đó nếu như có mười người như mình ở bên...

Nếu những thành viên của Cữu Sắc, những người được chọn bởi sức mạnh chiến đấu có mặt ở đây, họ có thể tạo ra một thế trận tốt, nhưng sự thật là tình huống hiện tại là một thách thức khổng lồ.

Nếu chúng ta muốn câu thêm thời gian, chúng ta cần phải phản công kẻ địch thật mạnh trong đợt tấn công đầu tiên của bọn chúng.

Điều đó sẽ đẩy lùi được bước tiến của chúng và cho chúng ta thêm thời gian cần thiết.

Sau cùng, kẻ địch không hoàn toàn biết được lực lượng chúng ta có, đúng không?

Cô cũng nghiêm túc xem xét đề xuất tập kích chúng trước.

Họ có thể tập hợp lực lượng của họ ở cửa đông và nghiền nát kẻ thù trong một đòn mạnh mẽ sau đó quay sang cổng tây.

Tuy nhiên, cô nhanh chóng đi đến kết luận – sẽ mất tất cả nếu như họ thất bại.

Rất có thể cổng tây sẽ thất thủ với lực lượng chính của kẻ địch trước khi họ đánh bại một lực lượng nhỏ đóng ở cổng đông, và thành phố sẽ mất.

Và dĩ nhiên, có những khác biệt trong lực lượng giữa họ.

Họ phải bù lại khoảng cách đó nếu họ muốn dành chiến thắng.

Nhưng điều đó là bất khả thi.

Remedios nhăn mày và nhìn vào những con dấu đặt trên bản đồ.

Cô hy vọng một ý tưởng bất chợt sẽ giáng xuống từ trên trời.

Tuy nhiên, chả có gì xảy ra cả.

"Các anh còn bất kỳ ý tưởng nào không?"

"Vâng.

Thành thật mà nói –"

Cô lắng nghe đề nghị của thánh hiệp sĩ, bác bỏ nó, rồi hỏi thêm ý tưởng khác, và quá trình đó lặp đi lặp lại đến khi không ai trong số họ có thể đưa ra bất kỳ điều gì nữa.

Đúng lúc, có một tiếng gõ cửa vang lên xuyên qua không gian im lặng kỳ lạ của căn phòng.

"Đội trưởng, cô đây rồi."

Người vừa vào đó là phó chỉ huy – Gustavo Montagnes.

Như thể tiếng chuông cứu thế vang lên.

Nó có vẻ như những thánh hiệp sĩ trong phòng cũng cảm thấy như thế, khi người ta có thể thấy một tia hy vọng mờ nhạt trên gương mặt chán nản của họ.

"Ah, anh đến đúng lúc lắm.

Tôi muốn hỏi anh có bất kỳ ý tưởng nào không."

Remedios ra hiệu vào tấm bản đồ đang nằm trên bàn bằng cằm của mình.

Có vẻ như Gustav hiểu ý cô là gì, anh gật đầu.

"Tôi có thể cung cấp một hoặc hai đề nghị, nhưng tôi có thể thảo luận vài thứ trước được không?"

"Hửm?

Là gì vậy?

Cứ tự nhiên nói đi."

"Ah..."

Gustav tiếp tục với giọng điệu dịu hơn.

"Chính xác thì mọi thứ trở nên khá tệ.

Một vài người muốn biết Sorcerer King có tham gia chiến đấu chứ."

Sorcerer King sẽ không tham gia trận chiến này.

Đây là để phục hồi lượng mana ông đã tiêu tốn đến bây giờ, và trong trường hợp kế hoạch của Jaldabaoth là khiến ông tiêu hết lượng mana ở đây.

Remedios khó mà chấp nhận được lý do đầu tiên, vì em gái cô Kelart có thể hồi phục mana của cô ấy trong vòng một ngày.

Tuy nhiên, với mọi người khác đều cảm thấy rằng không thể sử dụng cùng tiêu chuẩn của con người với Sorcerer King, từ việc ông ta có thể một mình chiếm lại thành phố, và vậy nên Remedios không nói gì thêm.

Nghĩ đến điều đó, cũng có những mục sư ở đây, và những người khác cũng chấp nhận nó như một điều dĩ nhiên.

Tuy nhiên, thậm chí Remedios cũng có thể chấp nhận được lý do thứ hai.

Ai có thể nói được nếu như Jaldabaoth đang lẩn trốn trong hàng ngũ kẻ địch?

Họ mang Sorcerer King đến đây là để chiến đấu với Jaldabaoth.

Trong khi nó tốt nhất là nếu cả hai bọn tàn sát lẫn nhau, cô không muốn thấy Sorcerer King thua cuộc.

Vì vậy, sẽ hợp lý khi cô để Sorcerer King lại vậy nên ông ta có thể chiến đấu với toàn bộ khả năng của mình, thậm chí cô cảm thấy vô cùng khinh thường lũ undead.

Tuy vậy, vẫn có vài người muốn Sorcerer King tham gia vào chiến trường.

Một vài quý tộc vẫn còn lại ở trong thành phố đã đề xuất một số tiền lớn – thậm chí đến nỗi mắt Remedios mở to như sắp rớt khỏi cái đầu rỗng của cô – để kích động ông ta chiến đấu, nhưng Sorcerer King không chấp nhận đề nghị của họ.

"Có chuyện gì với nó vậy?

Sorcerer King sẽ không tham gia trận chiến này.

Anh cũng biết điều đó, đúng không?

Chỉ nói với họ như thế."

"Đội trưởng, chúng ta không thể nói với họ điều này.

Nếu mọi thứ trở nên tệ hơn – không, thậm chí nếu tất cả tiến triển tốt, nó sẽ gây nên sự náo động lớn."

"Tại sao lại thế?"

Cô không thể hiểu được.

Có chuyện gì nếu như Sorcerer King không chiến đấu?

Sau khi thấy dấu hỏi xuất hiện trên mặt của Remedios, Gustav nhăn mày trả lời:

"Đó là bởi vì người dân đã chứng kiến chúng ta chiếm lại thành phố này biết rằng có những thứ mà chúng ta, những thánh hiệp sĩ không thể làm được, nhưng mà Sorcerer King có thể thực hiện chỉ với hai người."

Cô vẫn không thể hiểu những gì Gustav đang cố gắng nói.

"Điều đó có thể làm vài người thấy buồn, nhưng những thứ đó thì sao chứ.

Có chuyện gì với nó?"

"Không, những gì tôi đang cố nói là, họ nghĩ rằng Sorcerer King thì đáng tin hơn thánh hiệp sĩ chúng ta.

Nếu người dân của thành phố này biết được rằng Sorcerer King – người đáng tin và mạnh mẽ nhất chúng ta có – không chiến đấu, sĩ khí sẽ giảm lao xuống đáy."

"Đáng tin? ...Anh có nhận ra rằng Sorcerer King là undead không?"

"Nó không quan trọng dù ông ta là undead.

Sorcerer King đã giải phóng thành phố và cứu những người trong ngục.

Vậy nên với họ, Sorcerer King là một anh hùng."

"Một anh hùng?"

Remedios lặp lại những lời của Gustav, không thể hiểu được ý nghĩa của chúng.

"Người dân nghĩ ông ta là một anh hùng?

Nhưng ông ta là undead, phải không?

Chúng ghét sự sống và yêu cái chết.

Ông ta bỏ rơi con tin – không, ông ta giết họ mà không thèm chớp mắt, đúng không?"

"Tất cả đều giống nhau với họ.

Cũng như... chỉ có một điều đơn giản là họ coi ông như người hùng.

Nếu điều này tiếp diễn, người dân sẽ bắt đầu nghĩ Sorcerer King là đấng cứu thế của họ.

Chẳng may, nó có thể ảnh hưởng từ việc Holy King –"

"Ý anh là Holy Queen" Gương mặt Remedios nhăn lại.

"Tôi đã nói điều này nhiều lần rồi, hẳn là Calca-sama đã bị nhốt ở nơi nào đó.

Có nhiều thánh hiệp sĩ và linh mục gục ngã ở khắp nơi sau trận chiến với Jaldabaoth, nhưng chúng ta không thể tìm thấy Calca-sama và Kelart ở đâu cả.

Hắn ta sẽ không cần di chuyển cô ấy đi nếu như họ đã chết.

Tôi chắc chắn rằng họ đã bị bắt làm con tin."

"Tôi nói nhầm, thưa đội trưởng.

Tôi cảm giác rằng nó có thể là một vấn đề với quyền trị vì của Bệ Hạ."

"Vấn đề với quyền lực của cô ấy?"

"Vâng...

Hàng phòng ngự của chúng ta đã bị đập nát và không ai có thể ngăn cản được cuộc xâm lược của bán nhân loại.

Người dân sẽ bắt đầu muốn đổ về phía một sinh vật tối thượng có thể bảo vệ được họ."

"Nhưng ông ta là undead... anh biết chứ?"

"Tôi nói lại lần nữa, nó không phải là vấn đề dù ông ta có là undead.

Ông ta cứu họ trong lúc họ cần nhất, đúng không?"

Remedios vẫn không thể hiểu được điều đó.

"Nhưng Sorcerer King đâu phải là người duy nhất chiến đấu?

Chúng ta cũng chiến đấu, dưới lá cờ của Nữ Hoàng."

"Đúng.

Tất cả chúng ta đều chiến đấu, thậm chí còn thường xuyên hơn nữa.

Nhưng cho dù xem xét hết tất cả những điều đó, Sorcerer King được xem như đã làm nhiều hơn chúng ta, vậy có khả năng người dân sẽ tín nhiệm ông ta hơn Holy Queen và tìm đến sự che chở của ông ta như một lãnh chúa mới."

"Hả!?"

Remedios vô thức cao giọng.

"Chuyện đó là thế nào?

Ông ta không chỉ là anh hùng, một sinh vật undead lại còn được đặt cao hơn Holy Queen?

Anh có biết mình đang nói gì không vậy?"

"Không, đó là từ quan điểm của những người dân –"

"— Tốt hay không, ông ta vẫn là undead!

Anh nghĩ rằng Nữ Hoàng đã chịu đựng và nỗ lực bao nhiêu cho lợi ích của người dân?

Sao lũ người đó có thế –"

"—Làm ơn chờ chút, đội trưởng!"

"Ý anh là gì, chờ chút!?

Anh đang nói cái quái gì vậy, Gustav?

Không, đó có phải là điều anh thực sự tin không?"

Cố gắng kiềm chế cảm xúc tuôn trào, Remedios dộng mạnh nắm đấm lên bàn.

Một đòn giận dữ — từ một người có sức mạnh kinh người – nghiền nát khu vực bên dưới nó và những miếng gỗ lả tả, rơi xuống mặt đất.

Sức phá hoại kinh khủng trông như thể một người khổng lồ vừa giậm qua cạnh bàn, nó biểu thị cô đã giận dữ như thế nào.

"Làm ơn bình tĩnh lại, đội trưởng.

Tất cả chúng ta đều biết về sự vĩ đại và sự nhân hậu của Nữ Hoàng.

Không thể nào Sorcerer King hay bất kỳ sinh vật undead nào có thể so sánh được với Nữ Hoàng.

Nhưng chỉ chúng ta biết điều đó bởi vì chúng ta ở được ở bên cạnh Nữ Hoàng."

"Anh có bị ngu không?

Thậm chí nếu họ chưa từng được diện kiến ngài ấy trước đây, không thể nào một người sẽ tôn trọng undead của một quốc gia khác hơn người thống trị của đất nước chính mình được!

Đó chỉ là ảo tưởng!"

"Đội trưởng!"

Gustav kêu lên với giọng như muốn vỡ ra.

"Thậm chí Sorcerer King là undead và là vị vua của một quốc gia khác, ông ta vẫn là người giải phóng họ khỏi sự tra tấn!

Có đó là thứ... thứ mà Nữ Hoàng, thứ mà ngài ấy không thể làm được!"

Gustav thốt lên những lời đó trong một tiếng thét, và căn phòng vang vọng âm thanh của anh ta khi anh ta đang cố kiềm nén hơi thở bối rối của mình.

"...

Đó là điều tất cả các anh nghĩ?"

Những thánh hiệp sĩ có mặt trong phòng từ trước nhìn nhâu khi họ nghe giọng khe khẽ của cô.

Sau đó, một thánh hiệp sĩ trong số họ cất tiếng, mặt hiện rõ vẻ sẵn sàng cho cái chết.

"Lẽ thường, những thánh hiệp sĩ chúng ta đều không xem xét coi Sorcerer King như là một người hùng.

Tuy nhiên, chúng tôi nhìn chung cũng có cảm nhận như thế."

Sau đó, một người khác lên tiếng.

"Đa số người dân đều biết rằng Sorcerer King là người đã chinh phục thành phố này với sức mạnh chỉ hai – không, của một người.

Những người không được chứng kiến sức mạnh của Sorcerer King thì nghe những tin đồn phóng đại, càng trở nên tôn sùng ông ta hơn."

Người cuối cùng thêm vào:

"Và sự thật rằng Socerer King đã tự mình đứng ra đề nghị hỗ trợ một quốc gia không liên minh hay thân thiện gì với ông ta.

Nếu chúng ta bỏ qua việc ông ta là undead... những hành động ấy xứng đáng gọi là anh hùng."

Có vẻ như Remedios là người duy nhất không thể chấp nhận được tình cảnh hiện tại.

Trong trường hợp này, cô phải trả lời câu của của Gustav như thế nào với tất cả những điều đó?"

Đúng là họ không có người hùng nào tham gia chiến đấu sẽ khiến cho sĩ khí giảm sút, và về những lý do đó sẽ dẫn đến sự hỗn loạn.

Kẻ thù là một đội quân có số lượng gấp bốn lần.

Và tự nhiên thì họ sẽ phải hình dung trong đầu việc phải tham gia một trận chiến như thế.

"...

Vậy tại sao chúng ta không vẽ nên một Sorcerer King là một kẻ xấu xa, như thế sẽ một ná trúng hai chim?

Chúng ta sẽ nói với quần chúng rằng Sorcerer King sẽ không giúp chúng ta thêm nữa?"

"Nói dối là một ý tưởng rất tệ," Gustav nói.

"Tâm trạng của người dân cũng như một con đập trước khi vỡ tung.

Nếu họ biết được sự thật thông qua một kênh nào đó hay một người khác phát hiện ra chúng ta đang cố gắng che giấu sự thật, vấn đề sẽ ra khỏi tầm kiểm soát của chúng ta."

"Chà, chúng ta không nói dối, chúng ta có thể làm nó sai lệch chút thôi."

"Nếu người dân nghĩ rằng đó là một lời nói dối, đó sẽ trở thành một lời nói dối."

"Vậy tất cả những gì chúng ta cần làm là giữ họ khỏi việc thấy được Sorcerer King đúng không?"

"...

Vậy nếu như có một cuộn bạo loạn nổ ra hay nếu có ai đó cầu xin ông ta, chúng ta ta sẽ giết chúng?"

"...

Tôi không muốn làm thế."

Gustav thở dài nặng nề.

"Thật là bực bội.

Sorcerer King đã thể hiện quá nhiều sức mạnh của ông ta.

Tôi cảm thấy chúng ta sẽ không như thế này nếu như chúng ta tự mình chiếm lại được thành phố bằng sức mạnh của bản thân... nếu điều tội tệ nhất diễn ra, đất nước sẽ bị giằng xé.

Ai sẽ ngăn lại Sorcerer King nếu như ông ta tuyên bố vùng đất này thuộc về vương quốc Sorcerous?"

"Quốc gia này thuộc về Nữ Hoàng và những người dân sống trên đó!

Không phải của undead!

Và ngoài ra, anh nghĩ rằng các quốc gia xung quanh sẽ chấp nhận điều đó sao?"

Remedios lại đập lên bàn lần nữa.

Tuy nhiên, gương mặt của Gustav không thay đổi, và anh ta chen ngang:

"Họ chắc chắn sẽ chấp nhận.

Đội trưởng, cô cũng thấy chúng rồi đúng không... những con quái vật trong thành phố của ông ta.

Không quốc gia nào khác muốn trở thành kẻ thù của vương quốc Sorcerous, một đất nước sỡ hữu sức mạnh quân sự đáng sợ.

Sẽ khôn ngoan hơn nếu như nhắm mắt làm ngơ Thánh Quốc, hiện giờ đang bất lực... và nếu nơi này trở thành một thuộc địa, sức mạnh phòng thủ của vương quốc Sorcerous sẽ bị giảm một nửa, và rất nhiều quốc gia lân cận sẽ đồng ý rằng đó là một điều tốt.

Và nếu như người dân cũng muốn điều này xảy ra, Sorcerer King sẽ thực hiện nó."

"...

Trở thành một quốc gia của undead thì còn tốt hơn là trở thành một quốc gia không thể tự bảo vệ mình... như thế sao đội phó?"

Gustav gật đầu với câu hỏi của thánh hiệp sĩ.

"Vậy đấy."

"Gustav.

Có phải ta đã sai lầm khi mang Sorcerer King đến đây không?"

"Dĩ nhiên là không, đội trưởng.

Đó là lựa chọn tốt nhất vào lúc đó.

Tuy nhiên... thật sự là do chúng ta đã dựa dẫm vào ông ta quá nhiều.

Như tôi vừa nói lúc nãy, nếu như chúng ta chiếm lại những khu trại bằng chính sức mình, chúng ta sẽ không phải lâm vào tình huống hiện giờ.

Tất cả chúng ta biết rằng, người dân vẫn có thể sợ hãi và thù ghét Sorcerer King, vì ông ta là một undead."

"...

Chúng ta nên làm gì?"

"Chúng ta cần xử lý với dân chúng, kiếm thêm thời gian, và tự mình đánh bại đội quân của kẻ thù.

Nếu chúng ta còn không thể làm được điều đó thì thậm chí chúng ta có đánh bại Jaldabaoth đi nữa... cuộc chiến vẫn sẽ tiếp diễn."

Remedios nhìn lên trần nhà.

"...

Vậy đó là những gì chúng ta cần phải làm.

Sorcerer King khốn kiếp... phải chăng ông ta đã kế hoạch những thứ này ngay từ đầu?"

"Tôi không biết...

Tôi thật sự không biết.

Nhưng ông ta thì có thể lắm."

"Có thể ông ta muốn mở rộng lãnh thổ của mình.

Không phải vương quốc Sorcereous rất nhỏ sao?"

"Tôi sẽ không nói rằng nó rất nhỏ, dù thật sự là vương quốc Sorcerous chỉ là thành phố của ông và và những khu vực lân cận, cũng có thể là khu vực đồng bằng mà người ta đồn rằng nó sản sinh ra một số lượng lớn undead."

"Vậy đó là lý do tại sao ông ta để mắt đến vùng đất của Thánh Quốc.

Có đủ bằng chứng nhất định dẫn đến kết luận này."

"Sinh vật undead khốn kiếp!

Sau cùng thì chúng ta đáng ra nên đề nghị sự giúp đỡ của Momon!"

"Có lẽ mọi thứ có thể cũng có một kết cục như vậy dù cho Momon đến.

Cú sốc chỉ đơn giản là không lớn được như tác động từ việc Sorcerer King tạo ra thôi.

Một vị vua tự mình chinh phục một thành phố là một hình ảnh cực kỳ ấn tượng.

Nói đúng ra là một vị vua undead, kẻ thù truyền kiếp của đất nước chúng ta thì cũng rất ảnh hưởng."

"....

Khốn kiếp."

Bây giờ, im lặng quay trở lại căn phòng.

Remedios – người cuối cùng cũng nhận ra đó là những gì Gustav đã hỏi ý kiến của cô – cho cô những đề nghị.

"Chúng ta sẽ thảo luận việc này với Caspond-sama.

Nếu, có lẽ, mặc dù tôi nghĩ rằng không có khả năng, trong trường hợp Nữ Hoàng đã qua đời, vậy ngài ấy sẽ là người có đủ tư cách nhất để trở thành Holy King tiếp theo."

"Vì chúng ta vẫn chưa tìm ra được bất kỳ thanh viên hoàng tộc nào khác, điều đó nhất định là thế.

Chúng ta sẽ hỏi ý kiến của ngài ấy về tất cả những điều này."

Remedios để những thánh hiệp sĩ ở lại trong phòng và dẫn Gustav đến phòng của Caspond.

Cuối cùng, nhiều thứ cũng diễn ra như dự kiến của Gustav.

Kết luận rằng họ sẽ hoãn việc trả lời người dân và nếu kẻ thù tấn công vào lúc này, họ sẽ đối mặt với chúng với giả định rằng không có sự trợ giúp của Sorcerer King và đẩy lui bọn chúng, để thể hiện cho thể giới biết rằng sức mạnh của Thánh Quốc vẫn chưa bị dập tắt.

Có những chuyển động lớn trong trại demihuman(á thần hay còn gọi là bán nhân tộc mình nghĩ để nguyên nghĩa hay hơn)sau khi nhận được bản báo cáo, Neia biết rằng đã đến lúc.

Không còn nghi ngờ gì nữa; đây là khúc dạo đầu cho một cuộc tấn công.

Neia chạy qua thành phố, mang theo những trang bị mà cô mượn được từ Sorcerer King.

Cô biết rằng khi cô chạy qua mọi người nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt mở to.

Tầm nhìn của họ tập trung vào vẻ đẹp của cây cung mà cô đã mượn từ Sorcerer King, sau đó họ lại nhìn thấy bộ giáp trước đây của cựu thủ lĩnh của thành phố, Grand King Buser, họ cảm thấy tâm trạng lấp đầy bởi sốc.

Bằng thính giác nhạy bén của mình Neia nghe được câu hỏi trong tiếng ồn ào của đám đông:"Chiến binh đó là ai?" và những câu trả lời như: "Đó là hộ vệ của Sorcerer King" hoặc "Người phụ nữ từ Vương quốc phù thủy".

Tôi không phải từ Vương quốc Phù thủy ...

Nó làm phiền mỗi lần cô nghe những tin đồn sai lầm như thế.

Một phần của cô muốn biết, và cũng không muốn biết tại sao có những tin đồn đã mô tả sai cô.

Cô sẽ cần phải phủ nhận rõ ràng bất kỳ tin đồn nào có thể gây bất lợi cho Sorcerer King.

Tuy nhiên, hộ vệ của Sorcerer King...

Cũng giống như một sự biến đổi ngắn gọn của niềm vui trong Neia và cô ấy đã mỉm cười, vài than vãn đến từ một trong những người cô ấy đã qua.

Ngay cả khi ông trông giống như một người cha...

Suy nghĩ đó đi qua tâm trí của Neia khi cô đến bức tường sát cánh cổng phía tây, nơi cô được chỉ định.

Đó cũng là nơi mà thực tế tất cả các lực lượng Demihuman đã được tập hợp.

Gần như 80% lực lượng gồm Paladins(hiệp sĩ), Priests(linh mục), binh sĩ và những người đàn ông trong thành phố đã được đóng quân tại cổng phía tây hoặc trong vùng lân cận của nó.

20% còn lại được giao cho cổng phía đông, trong khi phụ nữ, trẻ em, người già và những người không thể chiến đấu khác đang theo dõi từ các bức tường thành phía bắc và phía nam.

Remedios Custodio chỉ huy cổng phía tây.

Gustav Montagnes chỉ huy cổng phía đông.

Caspond Bessarez là chỉ huy tối cao trên danh nghĩa.

Tất nhiên, người chỉ huy tối cao ở trong trụ sở chính ở trung tâm thành phố và không mạo hiểm ra trận.

Cuối cùng là cổng phía tây cô có thể nhìn thấy đượcVua pháp thuật đã phá hủy cánh cổng của cổng phía đông, nhưng cổng portcullis của cổng phía tây vẫn còn nguyên vẹn.

Tuy nhiên, nhiều Demihumans mạnh hơn con người.

Họ có thể có thể phá hoại nó một cách dễ dàng với các thân cây.Neia siết chặt nắm tay trước khi nó có thể run rẩy.

Nếu chúng vượt qua điểm này và đi vào bên trong, sẽ rất khó khăn để đối phó với các Demihumans(bán nhân tộc, á thần) một khi họ bắt đầu di chuyển khắp thành phố.

Nói cách khác, thành phố sẽ bị mất.

Trong hoàn cảnh đó, Neia không thể chạy.

Cô có lẽ sẽ chiến đấu và chết trong chiến đấu chống lại một đám khổng lồ của demihumans.Neia đưa tay run rẩy lên miệng, rồi cắn xuống.Đừng sợ!

Nếu sợ hãi, ngươi sẽ bỏ lỡ một mục tiêu mà ngươi có thể đã đạt được!

Vật phẩm ma thuật mà cô mượn từ Sorcerer King có thể bảo vệ chống lại những đòn tấn công tinh thần, nhưng nó không thể ngăn chặn nỗi sợ hãi sinh ra từ trái tim cô.

Mặc dù vậy, cô có lẽ sẽ còn sợ hãi hơn nếu cô ấy không đeo nó.

Khi cô cảm thấy nỗi đau lan rộng từ những ngón tay của mình, Neia bước vào một tòa tháp, bên trên trông giống như bên trái của thành phố và chạy dọc lên cầu thang đến đỉnh tường thành.

Neia đã được chỉ định về phe của vua pháp thuật, vì vậy cô ấy dường như là người cuối cùng xuất hiện – tất nhiên, các sĩ quan cấp trên của cô đã cấp phép đặc biệt để cô không bị chỉ trích vì đến trễ – và những người khác, những người có nghĩa vụ phải được ở đây đều đã có mặt.Khi Neia chuẩn bị chạy đến trạm của mình, paladin chỉ huy cánh trái của bức tường phía tây ngăn cô lại.

"The Sorcerer King – Hoàng thượng dường như bị mất tích."

Trong một khoảnh khắc, Neia ngạc nhiên nhìn paladin.

Cô đã báo cáo với cấp trên của mình rằng Sorcerer King không có ý định tham gia trận chiến này.

Tuy nhiên, họ vẫn hỏi cô câu hỏi này – điều đó có nghĩa là họ đã không được thông báo về chuyện đó?

Neia ngay lập tức cảm thấy có điều gì đó khác trong câu hỏi đó.

Người đàn ông này đang giữ một tia hy vọng, và anh chắc đã tự hỏi liệu vua pháp thuật sẽ thay đổi ý định và xuất hiện.

Neia nhìn vào đội quân demihuman đang nằm dài bên ngoài thành phố.

Có hơn 30.000 demihumans ở đó nhưng áp lực nhìn trực tiếp vào chúng làm cho họ cảm thấy nhiều hơn số lượng thực sự.

Neia có thể hiểu tại sao mọi người lại muốn sự trợ giúp của Sorcerer King mạnh mẽ khi đối mặt với những chênh lệch như vậy.

Đó là bởi vì Neia đã từng cảm thấy như vậy.

Tuy nhiên

"Vâng.

Sorcerer King không có ở đây.

Đó là bởi vì đây là trận chiến của chúng ta – trận chiến của Thánh quốc."

Neia vượt qua người anh và chạy đến vị trí của cô

"Hãy khoan!

Hộ vệ Neia Baraja!

"

"Vâng!"

Neia dừng lại và đứng ở mức chú ý.

"Hãy đứng ở đây trong lúc này."

"Eh !?"

Neia nhìn quanh.

Nơi này gần lối ra của tháp dẫn đến đỉnh của bức tường thành phố.

Số lượng con người lưu thông ở đây là rất nhiều.

Cô sẽ không làm phiền mọi người bằng cách đứng đây chứ?

Ngoài ra, nơi này còn xa vị trí được chỉ định của Neia, gần với trung tâm.

"Có thể, tôi có thể hỏi lý do cho việc này không?

Có điều gì anh cần tôi làm không?

"

"Không, không, không phải là chúng tôi cần cô làm gì cả, nó thực sự hơi rắc rối một chút. ...

Hộ vệ Baraja.

Chỉ cần hãy ở đây.

Cô có hiểu không!?"

"À, vâng..."

Cô không biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng chắc hẳn phải có lý do nào đó.

Không có lý do gì để giữ một người lính được đào tạo ở đây khi trận chiến có thể nổ ra bất cứ lúc nào.

'Phân công của tôi đã được thay đổi?

Hay là để tôi tập trung vào bắn tỉa các chỉ huy đối phương? ...

Cái cung mà tôi mượn từ Sorcerer King trông thật tuyệt vời ngay cả trong nháy mắt, vậy có nghĩa là họ đang sử dụng tôi như một con át chủ bài à?

'( Đoạn này chắc đang tự suy nghĩ)

"Tôi hiểu.

Tôi sẽ chờ đợi trong bao lâu?

Tôi sẽ chờ đợi ở đâu?"

"À, ừm, ừm, cho đến khi kẻ địch đi vào.

Về đợi ở đâu thì mọi nơi đều ổn thôi."

"Hả?

Tôi cần phải chờ đợi cho đến lúc mọi việc trở nên bận rộn như vậy?"

Quả thật là kỳ lạ.

Cũng giống như một cảm giác sai sai bắt đầu lấp đầy Neia, vài người đàn ông có vẻ như họ là dân quân đang mang một cái nồi khổng lồ lên cầu thang.

Đây có lẽ là một bữa ăn cho những người bảo vệ đứng trên tường.

Họ đổ mồ hôi nhiều ngay cả trong thời tiết lạnh, và rõ ràng là những người đàn ông này đã tới lui nơi này nhiều lần.

Như sự mong đợi rằng họ đã cho vài trăm người đàn ông ăn.

Neia dựa vào tường để tạo chỗ trống cho họ đi qua, và những người đàn ông bước đi qua cô.

Một trong số họ ngẩng đầu lên một chút và nhận ra khuôn mặt của Neia.

"Huh?

Anh có phải là hộ vệ của vua pháp thuật – à, không, đó có phải là cô không, thưa cô?

"

"À, không cần phải trịnh trọng vậy...

Uh, xin hãy tha thứ cho tôi.Đúng.Tôi được giao nhiệm vụ, với tư cách là hộ vệ của vua pháp thuật.

"

Có lẽ họ đã nghe thấy Neia nói chuyện với người đàn ông đó, nhưng những người mang nồi khác dừng lại và nhìn Neia kinh ngạc.

Có lẽ vì lý do tương tự như người đàn ông vừa nãy.

Cô hơi ngượng ngùng khi được biết đến với tư cách là hộ vệ của Vua pháp thuật, nhưng đồng thời cô cảm thấy rất tự hào về bản thân mình.

Những người đàn ông không biết Neia cảm thấy thế nào, và họ lo lắng hỏi:

"Tôi muốn nói, à, thực ra, có một vài điều mà tôi muốn hỏi Vua pháp thuật"

"Dừng lại!

Không, tôi có thể yêu cầu anh đợi không?

Cô ấy rất bận.

Anh có thể tiếp tục công việc của mình không?

"

Đột nhiên, paladin bước vào giữa Neia và những người đàn ông, như thể che giấu cô.

Đó là một điểm kỳ lạ.

Có vẻ như anh không muốn cô ấy nói chuyện với những người đàn ông đó

Đó có phải là lý do cho mệnh lệnh vừa nãy không?

Anh ta không muốn tôi nói chuyện với họ ... tại sao vậy?

Có phải vì họ định đặt câu hỏi về Vua pháp thuật không?

Cô không biết tại sao anh lại làm điều này, nhưng việc đạt được câu trả lời sẽ đơn giản.

"Tôi không phiền.

Anh có thể cho tôi qua được không?

"

Vì paladin không muốn cô ấy nói, thì cô ấy sẽ phải giải quyết chúng trực tiếp.

"Hộ vệ Baraja!"

"Anh đang cố gắng ngăn mọi người hỏi về Sorcerer King sao !?"

Neia trả lời to như tiếng hét đã hướng vào cô.

Thật ra, thật là xấu hổ khi tiếp tục mượn danh tiếng của Vị Vua pháp thuật như thế này, nhưng cô phải đảm bảo rằng Thánh quốc không làm bất cứ điều gì có thể tác động tiêu cực đến Vua pháp thuật.

Cô không muốn đất nước mình bị ô nhục.

Neia nhẹ nhàng giải quyết người đàn ông đã hỏi cô câu hỏi trước đó.

Tất nhiên, cô biết rằng nó có thể sẽ làm anh sợ hãi, ngay cả khi cô cảm thấy giọng cô khá dịu dàng.

"Tôi sẽ trả lời tốt nhất khả năng của tôi nếu câu hỏi của anh liên quan đến Vua pháp thuật vĩ đại.

Mặc dù tôi không phải là người của vương quốc Sorcerous, vì vậy tôi rất tiếc phải nói rằng có rất nhiều điều tôi không biết.

"

"Eh !?

Nhưng cô – không phải cô đến từ vương quốc Sorcerous, thưa cô?

"

"Eh !?

Không, không, không phải như thế.

Tôi là một hộ vệ paladin từ đất nước này.

"

"Eh?

Có thật không?"

"Vâng, vâng?

Vì vậy, anh không cần phải nghi lễ với tôi...

"

Đám đông như bùng nổ.

Có lẽ bởi vì paladin vừa mới hét lên với cô ấy, nhưng vào một lúc nào đó, các dân quân trên các bức tường đã bắt đầu chú ý đến cô.

Mặc dù mọi thứ rất xấu hổ, bây giờ cô không thể tệ đến mức cô đã gọi tên Vua pháp thuật.

Neia thở phào tự hào, quyết tâm để cho tất cả những người lính hiện diện nghe thấy cô.

Có vẻ như paladin đã từ bỏ, thực tế là anh ta không thể giữ bí mật điều này, và thế là anh ta đứng sang một bên để trừng mắt giận dữ với Neia.

"Vậy thì, trước hết...

Áo giáp của cô trông như thứ mà con quái vật đầu dê đó mặc.

Cô là người đã đánh bại nó?

"Đúng không, thưa cô?"

"Không, hoàn toàn không phải.

Người mặc bộ giáp này là Grand King Buser, và Sorcerer King tiễn hắn ta vào ngôi mộ chỉ với một câu thần chú.

"

Ohhh, đám đông say mê.

Cô có thể nghe thấy những cuộc trò chuyện từ đám đông: "Ông ta thực sự đánh bại nó!"

"Tôi không thể tin ông ta chỉ dùng một phép thuật."

"Ông ta thực sự đã giành lại toàn bộ thành phố...

ông ta thực sự đã đánh bại rất nhiều Demihumans..."

"ông ấy siêu mạnh ...

Tôi nghĩ rằng tôi đang phải lòng ông ta ..."

"Ông ấy không giống như undead tôi biết...

"và như vậy.

Mặc dù họ thì thầm vào tai nhau hoặc lẩm bẩm với chính mình, đôi tai sắc bén của Neia rõ ràng có thể nghe thấy họ.

Tất nhiên, nó làm cô rất vui khi biết rằng những người khác cũng cảm thấy như vậy về người đàn ông vĩ đại mà cô rất ngưỡng mộ.

Điều này đặc biệt đúng đối với những người duy trì quan điểm đó mặc dù biết rằng ông ta là undead.

Những nỗ lực của Bệ hạ là không uổng phí, đã có nhiều người nhận ra được nó ...

"Vậy thì, ah, liệu Bệ hạ có đang cho chúng ta một bàn tay giúp đỡ trong thời gian này không?"

Đám đông im lặng ngay lập tức, và phản ứng đó nói với Neia rằng câu hỏi này là một câu hỏi quan trọng.

"...

Bệ hạ sẽ không tham gia trận chiến này.

Điều này là bởi vì nó là một trận chiến mà chúng ta, là công dân của Thánh quốc, đang chiến đấu để cứu quốc gia của chúng ta, chứ không phải chiến tranh của một quốc gia khác.

Bên cạnh đó, Bệ hạ cần phải giữ mana khi ông ta đối mặt với Jaldabaoth.

"

Khuôn mặt của đàn ông trở nên u ám khi họ nghe thấy câu trả lời của cô.

Neia chuẩn bị tinh thần cho một lời khiển trách

"Chà, điều đó thật ý nghĩa... bình thường, nhà vua của một quốc gia khác sẽ không tự mình đến.

Thiên đàng sẽ trừng phạt chúng ta nếu chúng ta không biết ơn ông ta mặc dù tất cả những gì ông ta đã làm cho chúng ta.

"

"Ừ.

Ngoài ra, cô ấy đã nói rằng ông ấy đang tiết kiệm mana của mình để đánh bại Jaldabaoth.

"

"...

Vị vua đó rất bình tĩnh và sâu sắc, nhưng dù sao ông ta cũng là người sẽ chọn một phương pháp để cứu nhiều người hơn... không, ông ta là undead.

Trong trường hợp đó, phải có lý do tại sao anh ta sẽ không tham gia vào trận chiến này.

Ý tôi là, tôi đã thấy được điều tồi tệ diễn ra sau cuộc chiến.

"

"Ahh, tôi cũng thấy nó.

Xét cho cùng, chúng tôi là những người coi trọng đất nước này nhiều nhất. – Sau đó tôi sẽ là người bảo vệ vợ tôi!

"

"Cậu đang nói về cái gì vậy?"

"Chúng tôi đến từ các trại tù trước khi thành phố này được giải phóng"

Cô có thể nghe thấy tiếng nói thiện chí từ khắp nơi.

Tất nhiên, có một số người không hài lòng khi vị vua pháp thuật không đến giúp đỡ.

Tuy nhiên, họ bị đông đảo bởi những người có thể hiểu được sự cân nhắc của Vua pháp thuật và nó đã khiến lòng ngực Neia trở nên khá nóng bỏng.

"Tôi có thể quay lại vị trí của mình không?"

Neia hỏi lại câu hỏi của cô với paladin.

Bây giờ cô đã hiểu tại sao anh không muốn cô đến vị trí của cô trước đó.

Trong trường hợp đó, bây giờ không có vấn đề gì nữa khi để cô ở đó.

Paladin không thể che giấu cảm xúc của mình khi anh bảo Neia "đi đi" với vẻ cay đắng trên khuôn mặt anh.

Neia đi ngang qua những người lính đang thảo luận ồn ào về vị vua pháp thuật và đến nơi cô được chỉ định.

Sau đó Cô chăm chú nghiên cứu kẻ thù.

Đó là một đội quân rộng lớn.

Nó tự hào đủ nhân lực để nuốt tất cả mọi người ở đây trong một phát.

Kẻ thù sẽ tấn công.

Cô cảm thấy như cô mún nhảy lên.

Đã bao nhiêu lần cha cô cảm thấy như thế này khi ông đóng quân trên pháo đàu?

Neia ngước lên bầu trời, u ám như trái tim cô.

Quân đội demihuman đã thực hiện di chuyển của họ trong ngày.

Neia tăng tốc độ khi cô ăn cháo bột yến mạch.

Cháo được làm từ yến mạch ngũ cốc với sữa đun sôi và phục vụ trong một cái bát bằng gỗ.

Cám ơn cái không khí mùa đông chết tiệt bên ngoài, trời lạnh đến nỗi khi nó chạm vào bàn tay của Neia , thẳng thắn mà nói nó thật khủng khiếp.

Tuy nhiên, nếu cô không ăn cơ thể của mình sẽ không thể chịu đựng được, một nỗ lực trải qua sau đó, và sẽ không có nhiều thức ăn đang đợi cô.

Ngoài ra, Neia có cảm giác rằng cô sẽ không có cơ hội để có một bữa ăn sau này.

Đó là giả định của cô khi họ đã cho một bữa ăn trưa nhiều như vậy.

Cô múc cái que dày vào miệng, chống lại sự thôi thúc khi cô bịt miệng nuốt nước bọt xuống những thứ màu trắng cùng đám lộn xộn.

Một lượng thức ăn tuyệt đối mà cô phải nuốt vào bụng, theo sự hiểu biết của mình, những thứ khủng khiếp này có thể là bữa ăn cuối cùng của cô khiến cô đầy tuyệt vọng.

Tại nơi chiến địa này nhìn ra đội quân demihuman, Neia cuộn tròn mình trên tấm thảm bông.

Chiếc áo khoác màu xám của cô ấy sẽ là phòng về duy nhất của cô ấy chống lại cái lạnh mùa đông từ bây giờ.

Dân quân bắt đầu ăn cùng lúc với cô ấy nhưng họ vẫn chưa ăn xong.

Mọi người cau mày.

Rõ ràng không ai hài lòng với khẩu vị.

Điều đó không thể tránh được.

Tuy nhiên, biểu hiện căng thẳng của họ không phải do cháo bột yến mạch.

Mắt họ không nhìn vào thức ăn mà họ đang cầm mà tập trung vào những gì demihuman đang làm ở phía trước họ.

Không có bất kỳ ai vui hay hy vọng khi nhìn vào số lượng áp đảo đó.

Những người từng là tù nhân.

Họ đã trải qua khoảng thời gian vớ luật của demihuman nên đã khắc nỗi sợ hãi mãnh liệt vào họ.

Họ bị căng thẳng quá mức đến nỗi họ không thể ăn được.

Nếu là Vua pháp thuật ông ta sẽ làm gì?

Liệu ông có đưa ra một bài diễn văn to lớn, tinh thần để nâng cao ý chí chiến đấu của họ?

Hay ông ta sẽ cười nó?

Neia không biết ông ta sẽ làm gì.

Tuy nhiên, ngay cả khi cô biết, cô không thể so sánh được với ông.

Xét cho cùng, cô hoàn toàn khác với Vua pháp thuật, một vị vua anh hùng.

Ngoài ra, nó có thể sẽ gây ra vấn đề nếu Neia nói điều gì đó như: "hãy thư giãn và đừng lo lắng" với họ.

Xét cho cùng, căng thẳng thích hợp là điều thúc đẩy mọi thứ tiến lên.

Trái tim của họ có thể ảm đạm, nhưng không có dấu hiệu cho thấy họ đã tuyệt vọng, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào mà họ muốn chạy trốn.

Họ có một cái gì đó về họ, một cái gì đó mà những người lính đã chuẩn bị sẵn sàng để đáp ứng số phận của mình.

Điều đó rõ ràng đối với những dân quân – là một trong những người đầu tiên được giải thoát khỏi các trại tù – họ đã nói về Vua pháp thuật.

Và nó lan truyền qua những người lính đóng quân tại các bức tường như một cơn cháy rừng.

Cuộc sống không quan trọng như nhau.(đọc )

Một số người không hài lòng khi họ nghe nói ông ta đã giết một con tin mà các Demihumans đang nắm giữ.

Đó là một hành động tàn nhẫn, rất đặc trưng của undead.

Tuy nhiên, những người đã ở đó kịch liệt khẳng định rằng đó không phải là toàn bộ sự tình.

Họ mô tả về cách mà Sorcerer King mạnh mẽ đã nói, "thậm chí ta sẽ trở thành nạn nhân khi đối mặt với ai đó mạnh hơn ta".

Và sau đó, họ nghĩ về những gì sẽ xảy ra với những người thân yêu của họ nếu họ đã bị đánh bại ở đây.

Tinh thần chiến đấu của họ được tăng cường bởi một cảm giác mạnh mẽ về mục đích, mà nói rằng "Tôi không muốn để cho những người thân yêu của tôi phải chịu những đau khổ giống tôi".

Liệu Bệ hạ có dự đoán được mọi thứ sẽ diễn ra như thế này vào thời điểm đó không?

Nếu ông ta không nói những lời đó để củng cố quyết tâm của mọi người, lực lượng của họ có thể đã mất đi tinh thần khi đối mặt với đội quân áp đảo trước mặt, và họ thậm chí có thể gia nhập vào đám đông chạy tán loạn.

Neia chỉ nhìn thấy Holy Queen một lần.

Cô hầu như không biết khả năng hay tính cách của nữ hoàng.

Tuy nhiên, cô chắc chắn rằng Sorcerer King đã vượt trội hơn Nữ hoàng như một người cai trị ở cả hai khía cạnh.

Hay đúng hơn, vị Vua pháp thuật có lẽ là người cai trị tối cao, được biết đến như là vua của các vị vua và chúa tể của chúa, cấp cao nhất của quốc vương, trong tất cả các vị vua.

"Và ở đây tôi từng cảm thấy rằng người dân của Vương quốc Sorcerous ...

ừm, bị cai trị bởi các undead là một điều đáng buồn ..."

Tuy nhiên, họ có thể rất may mắn khi nghĩ về nó.

Những lời đó phát ra trong cổ họng của Neia, làm một vòng lặp và từ chối rời khỏi miệng cô.

Xét cho cùng, sẽ không tốt nếu những người xung quanh cô nghe thấy chúng.

Ngay sau đó

"Xác nhận kẻ thù đã xuất hiện phía trước!

Tất cả chuẩn bị cho trận chiến!

"

Một tiếng hét lớn đến từ xa.

Tất cả mọi người nuốt chửng bột yến mạch của họ và đi đến vị trí chiến đấu của mình.

Nếu một đội quân hơn 10.000 người to lớn thực hiện di chuyển, không khí sẽ rùng mình, đến mức nó có thể làm rung lắc các bức tường của thành phố.

Cảm giác như áp lực đang tới sẽ đè bẹp sang bằng tất cả.

Thật ra, thính giac nhạy bén của Neia đã cảm giác được sự rung động nhẹ trên đất của một đội quân đang tiến tới, và những lời ai oán chán nản dâng lên từ các dân quân.

Tinh thần đang giảm nhanh.

Tuy nhiên, Neia không thể làm được gì, cô cũng không biết nên ở vị trí nào và nên làm gì.

Công việc duy nhất của Neia là hạ hết tất cả kẻ thù bước vào phạm vi tầm bắn của cô bằng những mũi tên.

Kể từ khi thành phố này đã được chiếm lại, cô đã dành mọi thời gian sau khi thức dậy để luyện tập trình độ bắn cung của mình khi cô đã không được thực hiện nhiệm vụ của mình như là một hộ vệ.

Cô nghĩ rằng nhờ vào sự thật đó, cô đã nắm được những đặc điểm đặc biệt của Ultimate Shootingstar Super(Siêu tối thượng Cung, Sao băng tối hậu Cung, thôi để nguyên văn cho hay), và giờ đây cô đã có thể sử dụng nó một cách thuần thục.

Tuy nhiên, tại sao các Demihumans lại tấn công vào lúc này?

Tấn công vào ban đêm không phải sẽ tốt hơn cho họ ... họ đang suy tính gì trong đầu?

Nếu vị Vua pháp thuật ở đây, mình có thể hỏi ông ta về điều này ...

Sự vắng mặt của một magic caster, người đã đi bên cạnh hoặc trước mặt cô trong tháng vừa qua khiến cô cảm thấy như có điều gì đó quan trọng mất tích trong trái tim cô.

Không.

Tôi cần phải đứng trên đôi chân của mình.

Tôi không thể dựa vào Bệ hạ cho tất cả mọi thứ ...

Mặc dù tôi không biết chính xác những gì các Demihumans đang lên kế hoạch, phải có một lý do để họ thục hiện cuộc tấn công vào ban ngày.

Trong trường hợp đó, tốt nhất là không nên bất cẩn.

Trong khi Neia quan sát các Demihumans từ trận chiến, tiền tuyến của đội quân Demihumans thu hút sự chú ý của cô.

...

Này, đó là ...

Có một Ogre cao ba mét ở hàng đầu.

Hắn đó mang theo một vũ khí khổng lồ.

Đó là một loại vũ khí tầm xa được bảo vệ bởi một chiếc khiên bằng gỗ.

Đó là một ballista( máy bắn tên hoặc đá tầm xa hình dạng như một chiếc nỏ khổng lồ).

Mặc dù nó có vẻ phù hợp với Demihuman do kích thước khổng lồ của nó, nhưng thực tế là chúng có thể được sử dụng làm vũ khí công thành.

Nhiều Ogres mang theo những vũ khí này, đáng lẽ chúng phải được cố định ở vị trí trước khi sử dụng, và chúng đứng thành một hàng

Chúng đã nhặt chúng từ một thành phố và sửa chúng lại để có thể bắn thẳng đứng?

Những tiếng trống như sấm sét, và những cây ballista bắt đầu được chuẩn bị để bắn..

Và rồi

– Tường thành bắt đầu rung chuyển.

Ở một số nơi, các chiến trận thậm chí bắt đầu sụp đổ.

Họ sẽ may mắn không được nhận bất kỳ thương vong nào trong hoàn cảnh, và may mắn đã ở cùng họ ngay bây giờ.

Một luồng sáng như một cây tên khổng lồ làm tan vỡ thế trận.

Nó không phải là một tia chớp có vẻ như một cây lao.

Một cây lao dày đến mức nó có thể dễ dàng vượt qua Neia xuyên qua không khí và ghim vào tường.

Vào thời điểm này, chỉ có thể dùng từ duy nhất để miêu tả là "cuộc vây hãm bằng vũ khí".

Chắc chắn không ai có thể nhận một hit từ nó mà còn sống.

Các Ogres trông giống như họ đang chuẩn bị cho đợt tấn công thứ hai.

"Đồ khốn!"

Neia nhìn chằm chằm vào bọn chúng.

Ogres ở xa, rất xa.

Có lẽ chỉ có một cây cung trong trận chiến này có để đánh trúng chúng ở khoảng đó.

Tuy nhiên, lực tác động của nó sẽ giảm đáng kể, và thực tế là cô không thể luyện tập bắn tầm xa như thế này trong phạm vi thành phố.

Cô không biết phạm vi của họ, và cô không tự tin rằng cô có thể bắn xuyên qua khiên chắn của ballista và giết những tên đang sử dụng chúng

Trong trường hợp đó, tất cả những gì họ có thể làm là mở cổng thành và chiến đấu một trận để tiêu diệt đội ballista, nhưng đó sẽ là một động thái vô cùng dại dột.

Nói cách khác, tất cả họ có thể làm là chấp nhận cuộc tấn công một chiều này.

Chúng ta phải lùi lại ... nhưng nếu chúng ta làm vậy, chúng ta không thể ngăn được kẻ địch tiến lên.

Có kế hoach nào khác với hành động vô liêm sỉ này?

Mặc dù kẻ thù chỉ tấn công tầm xa cho đến giờ,nhưng kẻ thù sẽ di chuyển để chiếm lấy tường thành nếu những người đàn ông rút lui.

Và nếu kẻ thù chiếm đoạt tường thành, thì thành phố đã bị thất thủ.

Chúng sẽ kiểm soát các bậc thang dẫn xuống từ các bức tường và buộc những người lính xung quanh phải trở lại để mở cửa để lực lượng chính của chúng vào thành phố.

Tất cả những gì chúng cần làm là ép buộc các chuỗi sự kiện đó thành công bằng sức mạnh tuyệt đối.

Không có gì họ có thể làm về nó.

Ngay cả Remedios cũng không thể xử lý được khi bị vây quanh và nghiền nát trong một trận chiến.

Trong trường hợp đó, tất cả những gì có thể làm là hy sinh đền thờ và chạy trốn khỏi thành phố từ phía đông.

Tuy nhiên, đó có lẽ sẽ dẫn đến tình trạng họ đã thảo luận trong một cuộc họp chiến lược trước đó, họ sẽ bị quấy rầy dọc theo vùng đồng bằng, hoặc họ sẽ bị đánh tơi tả bởi quân đội dàn trận chống lại lực lượng phía Nam của họ.

Paladin chỉ huy cổng thành phía tây quyết định như thế nào?

Ông sẽ rời bỏ hay ông sẽ chiến đấu đến cùng?

Khi Neia suy ngẫm về vấn đề này, một loạt bắn thứ hai đến từ kẻ thù.

Các bức tường rung lên một lần nữa khi các cây lao khổng lồ tấn công.

Tiếng run rẩy cảm thấy dữ dội hơn lần trước, và đồng thời cô nghe thấy một âm thanh không thể nhận ra.

"Abbbahhhhh!"

Bất cứ ai liếc nhìn hướng của nó sẽ chứng kiến một cảnh tượng khủng khiếp.

Một trong những mũi lao của ballista đã bắn xuyên qua bức tường và đâm một người dân quân núp đằng sau.

Máu chảy ra từ miệng anh.

Vài giây sau, người đàn ông gục xuống như một con rối bị cắt dây.

Cây lao đã đóng đinh anh ta vào tường như một mẫu vật côn trùng, cánh tay và chân của anh ta lơ lửng lơ lửng rũ xuống dưới.

Những tiếng la hét phát ra từ xung quanh cô khi những người đàn ông nhìn thấy cái xác chết dính trên tường.

Neia nắm lấy sợi dây chuyền mà Sorcerer King đã cho mượn, và cắn môi.

Đó là một vết thương chết người.

Không có ma thuật chữa bệnh nào có thể chữa được.

Cái chết của một người lính không ảnh hưởng lớn đến sức mạnh chiến đấu của họ.

Tuy nhiên, nỗi sợ hãi được tạo ra bởi cái chết khủng khiếp của anh ta đã làm lây nhiễm môi trường xung quanh.

Ý nghĩ rằng họ có thể là người tiếp theo và không có nơi nào an toàn cho họ, kích hoạt bản năng sinh tồn của những người đàn ông, cơ thể họ run rẩy.

"「 Under Divine Flag 」!"

Một người nào đó đã dùng phép thuật.

Nỗi sợ hãi chảy qua các dân quân đã được dập tắt trong một khoảnh khắc.

Đây là kết quả của việc sử dụng ma thuật để cải thiện khả năng chống lại sự sợ hãi.

Trong khi thần chú 「Trái tim Sư tử」 cung cấp khả năng miễn dịch hoàn toàn lo sợ, nó chỉ có hiệu quả với một mục tiêu duy nhất.

Ngược lại, 「Under Divine Flag」 ảnh hưởng đến tất cả mọi người trong một quả cầu quanh caster.

Đó là lý do tại sao các paladin đứng giữa các dân quân.

"Đừng sợ!"

Vị paladin đã sử dụng phép thuật hét lên, "Hãy cầm vũ khí lên để giải phóng những người đã trải qua nỗi đau như chúng ta!"

Phép thuật hoặc khả năng đặc biệt nào đó có thể làm mọi người hoảng sợ một thời gian ngắn, nhưng nỗi sợ hãi mà họ cảm thấy giờ đây xuất phát từ trái tim của chính họ.

Dưới tác động của phép thuật trấn áp sợ hãi, ngọn lửa rực sáng một lần nữa trong đôi mắt của dân quân.

Tuy nhiên, đó chỉ đơn giản là che đậy vấn đề thực tế.

Điều quan trọng là liệu họ có thể làm gì về tình hình hiện tại, nơi họ bị tấn công một chiều từ kẻ thù.

Nếu không, thứ duy nhất sẽ đến với họ là sẽ chết và bị thương.

Tuy nhiên, Neia không thể nghĩ ra được những ý tưởng hay.

"Lấy đi!

Kẻ thù không có đạn dược không giới hạn!

Họ không thể mang theo nhiều thứ như thế được!

"

Tôi hiểu rồi, Neia nghĩ.

Hầu hết tài nguyên của họ phải đi về phía nam để cung cấp cho quân đội đứng chống lại các lực lượng miền Nam, vậy nên tại sao họ nghĩ rằng họ sẽ không mang đủ đạn cho vũ khí của họ ở đây?

Tuy nhiên, ngay cả một thợ thủ công bị giam cầm cũng có thể tạo ra rất nhiều bu lông trong một thời gian ngắn, mặc dù nỏ là một vấn đề khác.

Đây là một canh bạc.

– Làn sóng thứ ba đến.

Những con ogres không được sử dụng để bắn cung, và nhiều người trong số họ đã bỏ lỡ bức ảnh của họ.

Mặc dù vậy, nhiều trận chiến bị sụp đổ dưới cú volley thứ ba, và có rất nhiều thương vong giữa các dân quân.

"Hãy che chắn!

Kẻ thù không thể có đạn dược vô hạn được!

Họ không thể mang theo nhiều thứ như thế được!

"

Tôi hiểu rồi, Neia nghĩ.

Hầu hết các nguồn lực cần phải đi về phía Nam để cung cấp quân đội đứng chống lại các lực lượng phía Nam, do đó là lý do tại sao họ nghĩ rằng chúng sẽ không có mang đủ đạn dược cho vũ khí ở đây?

Tuy nhiên, thậm chí là một nghệ nhân bị giam cầm có thể làm cho rất nhiều mũi tên trong một thời gian ngắn, mặc dù nỏ lại là một vấn đề khác.

Đó là một canh bạc.

-Làn sóng thứ ba đến.

Những con ogres không sử dụng cung, và nhiều người trong chúng đã bỏ lỡ bức đợt tấn công của mình.

Mặc dù vậy, nhiều thế trận bị sụp đổ dưới cuộc tấn công tầm xa thứ ba, và có rất nhiều thương vong giữa các dân quân.

Các cây lao lớn giống như những cây giáo khổng lồ có thể xuyên qua một người đàn ông và người đàn ông đứng đằng sau anh ta.

「Under Divine Flag」 là một câu thần chú đã được tập trung vào paladin người đã sử dụng nó, có nghĩa là ảnh hưởng của nó sẽ mạnh hơn khi nhiều người chụm lại trong vòng bán kính hiệu quả của nó.

Tuy nhiên, việc đó chỉ dẫn đến nhiều thương vong.

Âm thanh vỗ cánh bay qua không trung vang lên trước khi kẻ thù có thể bắn lần thứ tư.

Những thiên thần có cánh bay qua bầu trời, băng qua đầu Neia và những người khác.

Trong khi họ là những thiên thần có thứ tự thấp nhất, họ tiến thẳng đến các Demihumans.

Họ đã đốt cháy các thanh gươm trong tay phải của họ và họ giữ những chiếc bình với miếng vải nhô ra khỏi miệng bình trong tay trái của họ.

Những bình đựng rõ ràng chứa dầu hoặc tinh linh mạnh mẽ.

Nói cách khác, họ mang theo những bình vũ khí ném nổ – firebombs

Tất nhiên, ngọn lửa được tạo ra bởi những vũ khí đó sẽ không gây hại cho các kẻ thù kháng lửa dù một ít, hoặc các Demihumans với những lớp da dày và những cơ thể được huấn luyện,các cơ quan rắn chắc.

Họ có thể thậm chí không có ảnh hưởng gì cả.

Mặt khác, cũng có những người demihumans không thể chịu được lửa cháy, và làm hư hại các ballista cũng sẽ ngăn chặn cuộc tấn công của kẻ thù.

Các thiên thần xuất hiện đầy bầu trời phía trên những Ogre đang sử dụng ballista và thắp sáng bình của họ.

Tuy nhiên, họ thậm chí không có thời gian để bỏ chúng xuống.

Một âm thanh như tiếng va đập khi Demihumans xuất hiện trên trời.

Chúng là tộc Pteropuses.

Bàn tay của chúng được hình thành đôi cánh da, và cánh tay của chúng vẫn đứng yên khi họ bay thẳng lên không trung như đang cưỡi gió.

Đó có lẽ là hiệu ứng của một loại sức mạnh phép thuật nào

Một weblike(chắc là như người nhện bắn ra) màu trắng bay ra cùng một lúc, quấn các thiên thần.

Nó được tạo ra bởi một khả năng đặc biệt của Spidans.

Các thiên thần trông giống như con bướm bị bắt trong một mạng nhện, và họ rơi xuống đất và không thể di chuyển tự do.

Họ đã nuốt chửng bởi lũ demihuman, và không cần phải nói những gì xảy ra với họ sau đó.

Tuy nhiên, các thiên thần đã không hy sinh bản thân vô ích.

Ningya đánh giá đây là cơ hội tốt cô ấy sẽ nhận được, và cô thắt chặt dây cung.

Cho đến bây giờ, không thể nhắm trực tiếp vào Ogres do những chiếc khiên được gắn trên ballistas của chúng, ngay cả khi cô ấy nhắm vào đôi chân không được che chắn, nó sẽ gần như không thể giết chúng trong một đòn.

Cha cô sẽ có thể bắn vào con mắt của Ogre chỉ với một khe nứt nhỏ.

Tuy nhiên, kỹ năng của Neia không được mài dũa như cha của cô.

Có lẽ đó là bởi vì lo sợ ngọn lửa hoặc chúng sợ cho những bản ballista của mình, Ogres giơ những bản ballista của họ lên và giữ khiên chiếc khiên về phía họ.

Sự chú ý của họ tập trung vào ngọn lửa từ trên trời, và chúng không chú ý đến cô ấy.

Nếu cô ấy bỏ lỡ cơ hội này, có lẽ cô ấy sẽ không còn cơ hội khác.

Cô kéo cây cung của mình hết sức để đạt đến giới hạn của nó, và sau đó buông mũi tên của cô.

Những vật phẩm ma thuật mà cô mượn từ Vua pháp thuật giúp đỡ Neia tiếp cận những gì cha cô có thể làm được.

Mũi tên bay một đường thẳng với một khoảng cách đáng kinh ngạc và đập vào đầu một con Ogre.

Neia không nhắm vào hộp sọ chắc chắn, mà nhắm vào một nhãn cầu.

Một số nhãn cầu của các quái vật được bảo vệ bởi một màng bảo vệ, cô ấy đánh giá rằng sẽ dễ dàng hơn để tấn công một đòn chí mạng ở đó hơn là nhắm vào hộp sọ.

Tuy nhiên – mọi thứ đã không diễn ra suôn sẻ như kế hoạch.

Mũi tên của cô ấy ghim vào khu vực hàm của Ogre.

Ogre bị trúng tên đang gào thét hét lên, rùng mình vì đau đớn.

Con Ogre ném ballista của nó, và nắm chặt khuôn mặt của mình – phần mà nó đã bị bắn.

Sau đó, nó run rẩy quay lưng lại với Neia trước khi ngã xuống.

Trong khi cô không giải quyết nó một đòn chí mạng, cô ít nhất đã phá vỡ ý chí chiến đấu của nó.

Nếu đội quân Demihuman có đơn vị chữa bệnh, nó có lẽ sẽ sớm có thể quay trở lại tiền tuyến.

"Tch!"

Đây là tất cả những gì Neia có thể làm được, ngay cả với sự trợ giúp của những vật phẩm ma thuật mạnh mẽ mà Sorcerer King đã cho cô mượn.

Neia tặc lưỡi và ngay lập tức trốn dưới bức tường thành phố, sau đó bắt đầu di chuyển vào bức tường bên cạnh thành phố.

Các lực lượng dân quân, ngạc nhiên trước sự rời khỏi vị trí đột ngột của cô, và cô hét lên bằng một giọng cứng rắn

"Ra khỏi đây!

Chúng sẽ phản công từ vị trí này!

".

Không chỉ vì họ nghe thấy tiếng hét của Neia mà còn do âm thanh của balista bắn vào hướng của cô.

Dù cho phần lớn những cây lao đã bắn không trúng, một vài số chúng rơi ngay bên cạnh Neia, chúng khiến bức tường gần đó đổ sụp xuống.

Nếu may mắn của Neia mất đi, cô cũng có thể bị đâm xuyên bởi những mũi tên đó.

Cô lén nhìn lại vào những tên Demihuman.

Sự hỗn loạn từ những thiên thần và hỏa công dần được kiểm soát, và những con Ogrre nâng cây nỏ của chúng lên một lần nữa.

Có vẻ như tin tức về việc bị bắn bởi một mũi tên đã lan truyền trong đội quân kẻ địch.

Như vậy, chúng chắc chắn sẽ không lặp lại sai lầm và hạ thấp tấm khiên xuống.

Vì vậy – cô phải đánh cược giữa khả năng mô phỏng lại kỹ năng của cha và tấn công với hy vọng may mắn có thể trúng được bọn chúng thậm chí chỉ trúng thân cũng được?

Hay là cô sẽ co người lại và chờ đợi dính một cú chết người?

Giữa lúc đang bối rối, cây cung cô mượn từ Sorcerer King bắt được ánh nắng mặt trời và lấp lánh một hào quang bắt mắt.

Đúng thế, cô đã được cho mượn một vật phẩm mạnh mẽ phi thường như thế này, cô phải trả lại chúng bằng mọi giá.

Vì vậy, cô không nên liều lĩnh.

Chúng không thể có quá nhiều mũi tên ngoại cỡ như vậy được.

Trông thì như những tên Demihuman đang phóng ra vô số những mũi tên ngoại cỡ để bắn.

Tuy nhiên, hầu như chúng chỉ được chế tác một cách thô kệch, chúng bay tới mà không đánh trúng gì cả, và một vài trong số chúng rớt xuống những con đường trong thành phố mà không gây thiệt hại gì.

Cô không thể bắn trả được chúng, vậy nên tất cả những gì có thể làm bây giờ là ngồi xuống và chờ đợi đợt tấn công của kẻ địch dừng lại.

Cơ thể Neia lấm lem những mảnh vỡ từ những bức tường bị phá hủy.

Một vài quân nhân không may đã bị đánh trúng và chết ngay tại chỗ, nhưng đa số những người khác chỉ đơn giản cầu nguyện cho đợt tấn công của kẻ địch dừng lại, vì họ không thể làm gì khác.

Ngay sau đó, cô nghe thấy một âm thanh lớn vang lên, tiếng dộng của một cái trống khổng lồ.

Những âm thanh giống nhau lập đi lập lại bốn lần.

Từ xa, những âm thanh tương tự như vậy cũng đến từ phía cánh trái của đội hình kẻ địch.

...

Chúng trao đổi thông tin trận chiến qua số nhịp của tiếng trống.

Có vẻ như cánh phải và trái của chúng sử dụng đồng bộ trong chiến dịch của mình.

Nếu mình có thể đột nhập vào trại của cả địch và cướp những cái trống đó, rồi đập loạn hết cả lên, sẽ phá tan được đội hình của bọn chúng – nói thế chứ, đó chắc chắn là bất khả thi.

Kẻ địch chắc hẳn cũng biết sự quan trọng của những cái trống đó.

Vì vậy, chúng đã cho canh phòng nghiêm ngặt.

Như vậy thì ai mà có thể xông vào được trại của chúng chứ?

Có lẽ một mạo hiểm giả có thể sử dụng [Invisibility] (tàng hình) hay [Silence] (câm lặng) và những phép khác có thể gây hỗn loạn kẻ địch rồi lẻn vảo.

Không có hy vọng nào cho những điều không thể...

Tuy nhiên, không nghi ngờ gì bọn chúng đã thay đổi chiến thuận.

Neia và nhiều quân nhân khác lo lắng ngẩng lên để nhìn chuyển động của kẻ địch.

Sau đó, trái tim họ rung lên liên hồi.

Đó là cảm xúc trộn lẫn giữa sốc, sợ hãi, và phẫn nộ .

Hàng ngũ của kẻ địch phía bên kia bức tường cuối cùng cũng đã tiến lên.

Cánh trái và cánh phải của đội quân Demihuman tiến tới đồng loạt.

Lực lượng trung tâm tiến tới cổng thành phố theo đội hình xếp lớp.

Bước chân của đội quân Demihuman tiến tới làm mặt đất rung lắc, như thể chúng muốn săn lùng và giết Neia cùng với những người khác.

Và có một đơn vị quân khác, một nhóm rất nhỏ, trông có vẻ đang áp sát sườn của thành phố.

Liệu có phải chúng đang có kế hoạch leo lên bức tường hay chỉ là mồi nhỉ thôi nhỉ?

Dù sao đi nữa thì kẻ địch cũng đã tiến hành đợt tấn công thứ hai.

Từ giờ, sẽ không còn là cuộc chiến đấu một chiều nữa, mà là một cuộc chiến hỗn loạn đẫm máu.

Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề.

Sau cùng thì họ đã chờ đợi điều này rất lâu rồi, mặc dù họ không thể coi đây là niềm vui được nhưng cuối cùng thì thời khác này cũng đến.

Những người quân nhân phẫn nộ trước bước tiến của hai cánh quân trái phải.

Đơn vị quân chủ lực của chúng là kết hợp giữa nhiều chủng tộc khác nhau.

Trong khi cảm giác như chúng thiếu sự gắn kết, thì chúng có hai điểm chung.

Một là tất cả chúng mang theo những cái thang để leo thành.

Nói cách khác, đơn vị này có nhiệm vụ leo lên tường thành và đột nhập vào thành phố.

Đó chính là mục tiêu của Neia.

Còn điều còn lại là chúng cột những đứa trẻ con người phía trước cơ thể chúng.

Một vài số đứa trẻ đang khóc lóc và kêu gào, trong khi số khác thì tay chân buông thõng đong đưa,.

Tất cả chúng đều trần truồng và đều còn sống.

Neia cắn chặt môi.

Nhưng cùng lúc đó, trái tim Neia bình tĩnh một cách bất ngờ.

Từ bóng tối của bức tường, Neia quan sát làn sóng những tên Demihuman đang xông tới.

Neia rút một mũi tên ra khỏi túi và bắt đầu lắp vào dây cung.

Thậm chí những tên tiên phong của kẻ địch đã tiến vào tầm ngắm, cô phải chờ.

Vẫn còn quá sớm.

Cô hít nhiều hơi thật sau, tập trung bản thân, rồi xoay nhanh nhất có thể kéo căng dây cung.

Cô chỉ có một khoảng khắc để nhắm, và cũng chỉ có một điểm để nhắm vào.

— Là đây!

Cô buông mũi tên.

Không chút lưỡng lự, mũi tên xuyên qua tấm khiên người, ngực của một đứa trẻ và tên Demihuman đằng sau trong một phát.

Có lẽ thậm chí phát bắn mạnh mẽ này cũng khó mà hạ gục một tên Ogre với thể chất phi thường.

Tuy nhiên, tên Demihuman mà cô vừa bắn không có vẻ gì sở hữu thể chất không vượt trội.

Neia không quan tâm đến tên cô vừa hạ, cô cúi xuống và tiếp tục rút ra một mũi tên khác.

Cô đã giết một người, đứa trẻ được cột trước ngực tên Demihuman đó.

Tay cô không ngừng run.

Tất cả những gì cô có thể thấy chỉ là bóng tối, và trái tim cô run rẩy.

Thậm chí cô đã biết rằng điều này sẽ xảy ra và đã tự trấn an bản thân trước đó.

Cơ thể cô vẫn phản ứng như vậy.

Thói quen cũ của cô làm cô đưa tay đặt lên chuôi thanh kiếm cô đeo bên hông, nhưng thay vì đó các ngón tay lại chạm vào dây cung.

Cứ như thể cây cung đang trách mắng cô, nói cô rằng đây không phải là lúc cho những thứ như thế.

Một ngọn đèn mờ thắp lên trong trái tim băng giá của Neia.

Nó lan ra như ngọn lửa, và xua đi cơn gió lạnh đang thổi qua tâm hồn cô.

Cô không còn run rẩy, và tầm nhìn không còn bị thu hẹp nữa.

Những gì khỏa lấp vào trái tim cô là một cảm xúc về công lý mà cô không thể diễn tả được bằng lời.

Àhh, nghĩ đến nó có hiệu quả thật to lớn.

Neia xác nhận lại những gì mà Sorcerer King nói thật chính xác.

Những tên Demihuman tiên phong mà Neia đã tấn công có thể thấy đang chậm lại.

Đó là bởi vì chúng giật mình nhận ra rằng khiên người không có hiệu quả.

Vì vậy, cô hét lớn.

Neia mở to miệng và hét vào những quân nhân đang đứng nhìn.

"Các anh đang làm gì vậy?

Nhanh lên và ném đá xuống chúng!

Chúng ta không thể cứu được con tin!"

Đúng thế, Neia và những người khác không thể cứu được con tin.

Và rồi, họ đã thấy được những gì kẻ địch sẽ làm nếu như con tin không còn giá trị lợi dụng.

Vì vậy, những gì cô cần làm là...

Cô bắn một mũi tên khác nhanh như cách tiễn một tên Demihuman khác qua kiếp sau.

Neia sử dụng tầm nhìn đã qua luyện tập của cô để quan sát phát bắn của cô đã đâm xuyên qua trán của thằng bé.

Cô không biết bởi vì cô nhắm trúng phần sắt hay bởi xương sọ của thằng bé đã giảm lực bắn mà mũi tên vừa rồi không giết hắn ngay.

Tuy nhiên, tiền tuyến của kẻ địch thì rơi vào hỗn loạn.

Đó cũng dễ doán thôi, cả con người và Demihuman đều sẽ giảm tốc độ nếu nhưng mọi thứ không diễn ra như kế hoạch.

Tuy nhiên, tất cả những gì cô thấy là hàng ngũ kẻ thù đang dàn ra phủ khắp tầm mắt của cô.

Neia chỉ gây tác động đến quân đoàn mà cô bắn vào.

Còn mọi nơi khác, mọi thứ vẫn tiếp diễn như không có gì xảy ra.

Nhìn như thể một vết móp nhỏ trong một hàng dài, thiệt dài.

"Nhanh lên và ném những tảng đá đi!"

Neia hét lên thêm một lần nữa.

Nếu họ không ném những tảng đá đó, mọi thứ mà Neia làm nãy giờ đều sẽ trở nên vô nghĩa.

Nó còn không thể tha thứ hơn cả việc cướp đi mạng sống của một đứa trẻ – người mà còn có một tương lai dài phía trước.

Kẻ địch tấn công trái, phải và trung tâm cùng một lúc.

Một cuộc đụng độ trực diện với một đội quân có số lượng vượt trội gấp nhiều lần thì chỉ có một kết quả là họ sẽ bị nghiền nát bởi số lượng.

Tuy nhiên, nếu chỉ cần một phần của kẻ địch chậm lại, nó cũng sẽ giúp giảm áp lực lên họ.

Nếu bọn chúng đến được bức tường, húng sẽ leo lên trong khi sử dụng những đứa trẻ như một tấm khiên.

Nếu chúng thành công leo lên được tường thì những người quân nhân sẽ không thể ngăn nổi chúng.

Những gì cô có thể làm bây giờ là xem thử cô có thể tước đi bao nhiêu sức mạnh chiến đấu của bọn chúng trước khi chúng đến nơi.

Sẽ rất khó để những người quân nhân giết những đứa trẻ.

Vì vậy, phải có ai đó sẵn sàng làm mẫu, thậm chí nếu như nó khiến cho tay họ bị vấy bẩn.

Neia đảo mắt nhìn vào thánh hiệp sĩ ở đằng xa.

Anh nên nhận ra khi anh chiếm lại khi tù trại và thành phố này!

Anh hẳn biết rằng Sorcerer King đã làm điều đúng đắn!

Và anh cũng biết được rằng không ai khác có thể làm điều đó!

Và anh nhất định biết rằng nó chỉ gây thêm những khổ sở vô nghĩa cho những sinh mạng anh không thể cứu được!

Những gì anh nên làm là dốc hết sức để cứu những người anh có thể cứu!

Neia bắn một mũi tên khác.

Cũng như trước, phát bắn của cô giết một bé gái và tên Demihuman mà cột cô bé trước người.

"Nhanh lên –"

"—Uoooohhhh!"

Một tiếng hét vang vọng xung quanh Neia khi những tảng đá bay xuống.

Như thể quét đi những lo lắng trong trái tim cô.

Tảng đá ném xuống trúng một tên Demihuman vẫn đang còn lưỡng lự.

Nó thì còn lâu mới là một đòn chết người, những nó cũng có thể gây ra những tổn thương nhất định.

"Này, các anh!

Nhanh lên và tấn công lũ Demihuman đi!

Quên lũ trẻ con tin đi!"

Neia nhận ra người quân nhân đang hét lên đó.

Ông ta là cha của đứa trẻ mà Sorcerer King đã giết khi họ giải phóng khu trại tù đầu tiên.

Neia bất ngờ là thấy ông ta ở đây.

"Nếu chúng vượt qua được chúng ta, phụ nữ và trẻ em sẽ còn đau khổ hơn những gì những đứa trẻ đó đang phải chịu đứng trước khi chúng ta cứu được chúng!

Nếu các anh vẫn còn yêu vợ con mình, hãy ném những tảng đá mạnh nhất có thể đi!"

Giọng của ông ta như thể xua tan ngờ hoặc, và ngay sau đó họ tiếp nối nhau ném những tảng đá xuống.

Trong khi chúng bay tứ tung lên và không biết được họ đang nhắm đến đâu, chỉ biết rằng họ đã ném chúng xuống.

Trong khi Neia rút cây cung ra lại, một cơn mưa đá tảng giáng xuống đầu những tên Demihuman.

Nhiều tảng đá rơi trúng những tên Demihuman ở hàng đầu tiên, những kẻ đang sử dụng những đứa trẻ như tấm khiên thịt.

Nói chính xác hơn thì chúng tấn công trúng những đứa trẻ đang được cột trên những tên Demihuman đó hơn là trúng những tên Demihuman.

Những đứa trẻ khóc lóc và rên la một cách xé lòng.

Tuy nhiên, những tảng đá vẫn lao xuống một cách không thương tiếc những đứa trẻ tội nghiệp.

Chúng là vật hy sinh bi thảm nhất, bị kẹp giữa sự tàn bạo của cả hai bên.

Neia ưu tiên nhắm đến những đứa trẻ đó.

Đó là biểu thị cho sự tôn trọng của cô vì đã hy sinh chúng để cứu được nhiều người nhất.

Neia nhoài người ra để tìm mục tiêu kế tiếp, và rồi cô cảm thấy như thể có gì đó vút qua không khí tiến lại chỗ cô, tất cả những gì cô có thể thấy là một vụ nổ sáng lên.

Đó có phải là đòn tấn công ma thuật của kẻ địch không?

Neia đông cứng người trong giây lát.

Cùng lúc đó, cô cảm thấy một cú thúc vào bụng.

Nó cảm giác như có cái gì đó găm nhẹ vào đấy.

Giật mình, cô vấp lui sau và rồi cô nghe thấy tiếng leng keng của một vật dưới chân cô.

Nhìn kỹ có cái gì đó ít nhiều giống như một mũi tên khổng lồ — nói cách khác, một mũi tên của nỏ thần công.

Đầu của nó trông như thể đã bị đập tù lại bởi một cây búa.

Neia vội vàng núp lui sau bức tường.

Sau đó, cô nghe thấy vang vọng âm thanh có những cái gì đó khổng lồ đâm vào trong bức tường thành phố.

Lạnh sống lưng.

Neia vô thức đưa tay sờ vào nơi cô bị bắn trúng.

Cô nghĩ đến Sorcerer King đã ném thanh gươm của mình lúc trước, và nó đã bị bật ra với một trường ánh sáng nổ ra từ áo giáp của Buser.

Đó giải thích cho những gì vừa diễn ra khi nãy.

Có vẻ như cô vừa được cứu mạng bởi áo giáp của Buser, thứ mà Sorcerer King đã cho cô mượn.

Nói cách khác là tính mạng của Neia vừa được cứu trong tích tắc.

Đó có phải là dạng bảo vệ khỏi những đòn tấn công tầm xa không?

Ngực mình, vai và bụng được bảo vệ bởi áo giáp, nhưng những chỗ khác thì sao?

Khả năng này có được kích hoạt không?

Không, quan trọng hơn, mình có thể sử dụng chúng bao nhiêu lần?

Hay đây chỉ là thứ chỉ tác dụng một lần?

Không có áo giáp Sorcerer King cho mượn, Neia hẳn là đã bị đâm xuyên qua bụng.

Điều đó khiến cô rùng mình.

"huh... huh... huh.

Cố lên, cố lên Neia ơi!"

Neia đã không bào phạm vi của [Under Divine Flag].

Cô cảm thấy rằng điều đó là không cần thiết bởi cô đã có vương miện của Sorcerer King cho mượn.

Đó là tại sao hiện giờ cô lại cảm thấy sợ cái chết như thế này.

Tuy nhiên, không có giọt nước mắt nào chảy ra – thay vào đó, cô nắm chặt cây cung trước khi thả lỏng người ra.

Cô động viên bản thân tiếp tục chiến đấu, thậm chí nếu như phải lấy đi tính mạng những đứa trẻ.

Cô không cho phép bản thân mất đi ý chí chiến đấu sau khi nhận lấy một mũi tên nhỏ nhoi vô nghĩa.

Đây là để những đứa trẻ không thể cứu không phải chịu đau khổ thêm nữa.

Cùng lúc đó, cũng để giết những tên Demihuman đã kéo chúng vào trận chiến này.

Mũi tên cô bắn ra bao gồm cả hai điều đó.

Ý định tấn công mà không quan tâm đến những đứa trẻ lan truyền ra khắp bờ tường, đến khi tất cả mọi người cùng ném đá xuống những tên Demihuman.

Neia thậm chí còn thấy những thánh hiệp sĩ cũng ném đá.

"Tên khốn!

Ngươi là tên khốn!"

"Ahh!

Khốn kiếp, những tên Demihuman"

"Tôi xin lỗi!

Tôi xin lỗi!"

"Tôi xin lỗi... làm ơn hãy tha thứ cho tôi..."

Mặc dù tiếng khóc lóc ăn năn văng vọng trên dưới hàng ngũ, những tảng đá vẫn được ném xuống không ngừng.

Những đòn tấn công đó thể hiện rằng mọi người đã chấp nhận rằng "đổ máu để cứu được nhiều sinh mạng hơn."

Tuy nhiên, Số lượng kẻ địch vẫn quá vượt trội.

Khi hàng đầu tiên bị giáng xuống – những kẻ đang sử dụng những đứa trẻ như khiên thịt – những tên Demihuman đã tiến tới được bờ tường, và chúng bắt đầu dựng thang lên, hết cái này đến cái khác.

Công nghệ lạc hậu của Demihuman chỉ có thể tạo ra được những cọc chiến và thang tiến công như những vũ khí công thành, thật sự là không có biện pháp phản công nào chống lại cả hai thứ đó.

Nhiều người cố gắng xô đổ những cái thang đi với những cây giáo dài, hay để những thiên thần phá hủy chúng, nhưng do số lượng quá nhiều và không hiệu quả lắm khi làm vậy.

"Dùng bom lửa thì sao?

Những linh mục hỗ trợ với phép của họ!"

"Thật là tệ!

Chúng sẽ leo được lên đây mất!

Tôi sẽ đến đó, hay lo bên này cho tôi!"

"Ném đá đi!"

Có một sự hỗn loạn trên đỉnh bức tường.

Lính phòng thủ ném những tảng đá hay đâm những thanh giáo dài để đánh bật những tên Demihuman đang leo lên, những hết cái thang này đến cái thang khác được dựng lên, rất khỏ để xử lý tất cả chúng.

Nhiều tên Demihuman lách tránh được những ngọn giáo đâm tới từ những người lính, rồi chụp những thanh giáo và kéo những người giữ nó rơi ra khỏi bức tường.

Rồi Demihuman cũng có những tên thuộc chủng tộc Armatts và Blader, những kẻ sở hữu những bộ áo giáp tự nhiên cứng ngang với thép.

Chúng lờ đi những mũi giáo và nhanh chóng leo lên.

Trong khi những thánh hiệp sĩ đã được đào tạo chiến đấu và có thể xử lý những Demihuman có giáp hạng nặng, số lượng Demihuman trên đỉnh bức tường càng lúc càng tăng lên.

Nếu có bất cứ khe hỡ nào xuất hiện trong hàng phòng thủ, chúng hầu như được lấp đầy ngay lặp tức.

Sau khi củng cố lại quyết tâm của mình, Neia nhoài người ra khỏi chiến lũy và bắn những tên Demihuman đang leo lên bờ tường.

Không phải bởi vì kỹ năng của Neia cao mà là nhờ vũ khí cô sỡ hữu có thể giết những tên Demihuman trong một phát.

Cô có thể giết được những tên Armatt và Blader bởi cô sỡ hữu Ultimate Shootingstar Super (Siêu cấp sao băng)

Cơ thể Neia có thể thấy rõ ràng khi cô nhoài ra ngoài, và cô đã bị đánh trúng nhiều lần bởi những tảng đá ném ra bởi lũ Stone Eater.

Mặc dù những tảng đá đó có thể gây móp giáp kim loại.

Neia được bảo vệ bởi áo giáp của Buser.

Tuy nhiên, cô chắc hẳn vẫn bị thâm tím và có thể đã gãy một hai cái xương.

Mặc dù đổ mồ hôi đầm đìa, cô không ngừng bắn vào những tên Demihuman một khắc nào.

Mình vẫn có thể chịu được... mình chỉ đủ mana để sử dụng vòng cổ mà Bệ Hạ cho mình mượn một lần, cần phải để dành nó!

Khi cô liên tục bắn hết phát này đến phát khác, tâm trí cô ước lượng cô có thể chịu đựng được bao lâu nữa.

Sau cùng thì Neia chỉ có thể sử dụng được ma thuật hồi phục như con bài tẩy.

Cô rút ra một mũi tên, gắn lên dây cung, nhắm vào đầu hoặc tim của một tên Demihuman và thả ra.

Cô lập đi lập lại hành động đó vô số lần.

Một tảng đá ném mạnh vào cô khiến cô rơi mất mũi tên trên tay.

Neia nhanh chóng núp sau một bờ lũy.

Cô đánh rơi mũi tên vì những đòn tấn công của Stone Eater đã đánh trúng khắp người Neia, nhưng đó không phải là lý do duy nhất.

Những thánh hiệp sĩ là những người sử dụng kiếm.

Là một hộ vệ, cô đã được đào tạo sử dụng kiếm, vậy nên cho dù cô có biết những kỹ thuật cơ bản của bắn cung thì cô vẫn không dành nhiều thời gian tập luyện nó.

Do thiếu luyện tập nên tay cô bị chuột rút và những ngón tay thì đau nhức.

Nếu không thể sử dụng được cung nữa, thì cô chỉ là vật ngáng đường.

Vẫn còn quá sớm để cô sử dụng con át chủ bài bây giờ, nhưng không còn cách nào khác để hồi phục lại khả năng chiến đấu.

"Kích hoạt vật phẩm: [Heavy Recover]!"

Mana tuôn ra khỏi cơ thể Neia, và nó khiến cô có chút chóng mặt.

Cô sẽ không thể làm được điều này lần thứ hai.

Cùng lúc đó, tất cả những chỗ đau trên cơ thể cô biến mất, kể cả chỗ chuột rút và những ngón tay đau nhức.

"Mình có thể làm được!"

Neia lại nhoài người ra và tiếp tục bắn.

May mắn, lực lượng của Jaldabaoth có một kỷ luật nhất định, nhờ thế, những khẩu balista không bắn vào Neia và giết cô một cách không lưỡng lự, nhưng vì chúng được chỉ đạo, chúng không bắn trong lúc hoảng loạn sợ hãi vì có thể trúng đồng minh.

Neia tập trung bắn, đến khi tay cô với tới túi tên thì nó đã trống rỗng.

Cô nhìn xuống trong hoảng loạn và thấy không còn mũi tên nào nữa.

Lúc đó, một tiếng hét đến từ những người lính.

Có một Demihuman trông có vẻ rất mạnh đứng trước một cái thang.

Nó thì trông không khác lắm với những Stone Eater đã bắn đá vào Neia, thể chất nó nhìn có vẻ vượt trội.

Mặc dù không thể so được với Buser, nó vẫn tỏa ra một thần thái của sinh vật mạnh mẽ.

Nó giữ một thanh đại kiếm trông thô thiển như một cái chày đập thịt trong tay phải.

Tay kia giữ một cái nón giáp giống như có chứa gì trong đó.

Đó là đầu của thánh hiệp sĩ chỉ huy khu vực này.

"Jajan-sama vĩ đại của tộc Lagon đã lấy được đầu của chỉ huy quân địch!

Bây giờ, lũ chó các ngươi, giết chúng, giết tất cả lũ con người đi!"

***

Tình huống trở nên xấu đi ngay lập tức.

Những thánh hiệp sĩ đã có số lượng ít, một người chết trong số lượng đã nhỏ đó rồi nghĩa là sức mạnh phòng thủ của khu vực này sẽ giảm sút nghiêm trọng.

Đó không phải là điều duy nhất.

Có một sự chênh lệch lớn về sức mạnh chiến đấu giữa một quân nhân và một thánh hiệp sĩ, dù thậm chí người đó không phải là lực lượng tinh nhuệ được tuyển chọn thì không thể nào những người lính bình thường có thể đánh thắng được một Demihuman có thể giết được những thánh hiệp sĩ đó.

Khi những người lính đông cứng trong sợ hãi, những tên Demihuman leo trên thang đằng sau tên Stone Eater (Thạch Hầu) vừa nãy – Jajan.

Chúng xông lên như trước ào qua một con đập vỡ, một trở thành hai, hai trở thành bốn, cứ thế tăng theo cấp số nhân.

Demihuman bắt đầu tràn khắp đỉnh bức tường, và ngược lại, số lượng quân nhân bắt đầu giảm đi.

Demihuman và những quân nhân.

Sự khác biệt về khả năng cá nhân có thể thấy rõ rệt.

Cô nhìn quanh trong hoản loạn.

Tên.

Cô không thể làm gì mà không có tên.

Cô rảo mắt tìm quanh như thể lạc giữa sa mạc rồi tìm kiếm một ốc đảo, và cô thấy một người lính mệt mỏi đang dựa lưng vào chiến lũy.

Một túi tên bên cạnh ông ta.

Đó rồi! mình sẽ lấy những mũi tên đó thì những người bị thương và đưa anh ta lui về sau.

Nhưng Neia nuốt lấy hơi thở của mình khi chạy tới nơi.

Người đàn ông đó trông như một cung thủ và đã mất nửa mặt.

Rõ ràng là ông ta đã chết.

Ông ta chắc hẳn là đã nhận một cú trực tiếp từ những Stone Eater.

Não ông ta tràn ra ngoài, tròng mắt nhìn vào hư vô, và có thể định mệnh của Neia cũng sẽ giống ông ấy sớm thôi.

Cô nhìn gần, và phát hiện ra có rất nhiều xác chết tương tự như thế.

Khứu giác nhạy bén của cô cuối cùng cũng đánh hơi được mùi máu khắp nơi trong không khí.

Không, mũi của cô vẫn ổn, đơn giản là não của cô đã không nhận được thông điệp,

Món cháo yến mạch trào lên cổ họng cô, Neia dùng hết sức mình ép nuốt lại nó.

Cô đã thành công, nhưng không thể nói đó là nhờ may mắn mà bởi cô đã có khả năng chống lại được điều đó sau khi xem "quá trình ăn sống" trước đây.

Neia nghiến chặt răng và chuyển những mũi tên từ túi tên của cung thủ vô danh đó sang cô.

Nạp lại túi tên trống cảm giác như thể cô lấy lại được tinh thần chiến đấu.

Mình vẫn có thể chiến đấu.

Vẫn có thứ mình có thể làm...

Sau khi nhanh chóng hoàn thành công việc, Neia đặt hai tay của người cung thủ đỏ vào nhau và vuốt xuống con mắt còn lại.

Không có thời gian cho những việc như này, nhưng cô không thể ngăn được bản thân làm thế.

"Tôi sẽ chiến đấu luôn phần của ông, đến tận cuối cùng..."

Khi Neia xuay người lại và đứng lên, cô không còn lẩm bẩm gì nữa.

Linh hồn cô bùng phát lên một đỉnh cao mà cô chưa từng vươn tới trước đây, và giác quan cô trở nên vô cùng sắc bén.

Cô cảm thấy như thể cô là một phần của cây cung cô đang giữ.

Trên đỉnh bức tường đang giao tranh hỗn loạn.

Từ kỹ năng của Neia, có vẻ như là bất khả thi việc bắn tỉa Jajan – kẻ đang giữ đầu của thánh hiệp sĩ – từ số lượng những đồng minh và kẻ thù giữa họ.

Tuy nhiên –

Mình có găng tay và Ultimate Shootingstar Super mà Bệ Hạ cho mình mượn! – Mình có thể làm được!

Cô phóng mũi tên với một niềm tin mạnh mẽ.

Lúc mà Jajan để ý tiếng rít trong không khí, nó đã quá trễ.

Mũi tên găm vào đầu hắn ta, và Jajan ngã xuống đất.

"Jajan của bộ tộc Lagon đã gục ngã dưới tay của Neia Baraja!"

Mặc dù cô hét lên như thế, không có tiếng hò reo đáp lại.

Cũng dễ hiểu thôi.

Không có thời gian cho những việc đó trong thời khắc sinh tử như thế này.

Neia đỏ mặt một chút, nhưng cô đã làm những tên Demihuman lung lay.

Cô có thể cảm thấy áp lực từ chúng giảm đi một chút.

Vẫn chưa thua hoàn toàn đâu.

Neia rút ra một mũi tên khác, rồi quay sang mặt một tên Demihuman thích hợp để gửi mũi tên cho hắn.

Phát bắn xuyên qua đầu và hắn rơi khỏi bức tường.

Neia rút ra một mũi tên khác.

Cô làm như thể nó không là gì, và không thể khác được.

Có phải bây giờ cô đã là một cung thủ lão luyện như cha cô?!

Cung thuật của Neia đã cải thiện nhiều trong suốt trận chiến này.

Đó là điều giúp Neia thành công giết được Jajan, mặc dù tên đó đã bị thương trong lúc đấu với thánh hiệp sĩ.

Giữa sự hỗn loạn của cuộc chiến, Neia tìm kiếm con mồi và hạ gục.

— tại sao chúng không nhắm đến mình – một cung thủ nhỉ?

Câu hỏi được trả lời khi mũi tên tiếp theo của cô xuyên qua sọ một tên Demihuman khác.

"Đừng áp sát tên con người đó một cách bất cẩn!

Cô ta mặc áo giáp của Grand King!"

"Grand King!"

"Grand King Buser?

Áo giáp của Grand King Buser?"

Đôi tai nhạy bén của Neia bắt gặp được đoạn hội thoại giữa những tên Demihuman.

"Không nghi ngờ gì nữa!

Đó là áo giáp của Buser!"

"Đừng nói với tôi rằng con người đó đã hạ..."

À!

Ra thế?

Khi Sorcerer King nói rằng nó sẽ bảo vệ mình, không phải ông ấy đề cập đến khả năng của bộ giáp chống lại những đòn tấn công tầm xa mà là danh tiếng của việc đánh bại Buser!?

Tên của Grand King Buser thì được biết đến rộng rãi trong lực lương đội quân Demihuman.

Vì vậy, những tên Demihuman đang leo lên bức tường đã có một ấn tượng sai lầm rằng đang chiến đấu với chiến binh đã hạ gục Buser.

Thật sự việc Neia đã giết thủ lĩnh Demihuman chỉ với một đòn đã gia tăng hiểu nhầm.

Đó là tại sao chúng từ chối việc tiến đến gần cô, thậm chí chúng biết cô là một cung thủ.

Mình được trao nó bởi Sorcerer King, có phải ông ấy cũng đã dự tính đến điều này?"

Có khả năng, nếu cô có quay lưng và bỏ chạy bây giờ thì những tên Demihuman cũng sẽ không đuổi theo.

Chúng chắc chắn sẽ ưu tiên giữ mạng hơn là đuổi theo một đối thủ mạnh, thậm chí nếu phạm phải sai lầm.

Vì vậy, mạng sống Neia không quá nguy hiểm.

Lời khuyên của Sorcerer King "bỏ chạy đến cổng Đông" bất ngờ xuất hiện trong tâm trí cô, nhưng cô không thể làm thế được.

Người như thế sẽ không bao giờ đến nơi này từ đầu rồi.

Neia bắn một mũi tên khác, và giết một tên Demihuman khác.

"Uoohh!

Đó... lại là ánh mắt đó..."

Ánh mắt... tốt, mình đang nhìn vào chúng...

"Đó là cặp mắt của một sát thủ!

Đó, đó là một con người cái, cô là là một thứ gì đó khác!"

Chắc hẳn... một con cái...

"Nhìn vào cây cung đó!

Thật đáng kinh ngạc!

Nó không chỉ là kỹ năng của cô ta!"

Hehe!

"Cung thủ Mắt Điên!"

...Ể?

"Cái gì?

Cái tên đó là gì?

Ngươi biết con người đó à?"

...Không, không...

"Đó có phải là biệt danh của con người cái đó không?"

... chờ đã!

"Ta một lần đã nghe rằng có một cung thủ con người với gương mặt của quỷ và kỷ năng đáng kinh ngạc... có thể nào là nó?"

Đó là bố!

"Cung thủ Mắt Điên!

Cung thủ đã giết Buser!"

Vì vài lý do, câu "Cung Thủ Mắt Điên" lan qua những hàng ngũ của Demihuman như một làn sóng.

Chúng đã khẳng định nó!

Ý nghĩ đó vụt qua tâm trí của cô, Neia không còn cơ hội nào để chỉnh lại nó.

Khi Neia phóng những mũi tên, những quân nhân bắt đầu di chuyển.

"—Mọi người, giữ vững hàng ngũ!

Đừng để những tên Demihuman đến gần được cô gái này!"

"Ôhhh!

Dựng hàng!

Hãy nhớ những gì đã tập luyện đi!"

"Tôi đang đi đây!"

Khoảng 20 quân nhân đang có kế hoạch sử dụng mình như tấm khiên cho cô.

"Chỉ việc giết những tên khốn đó!

Chúng tôi sẽ bảo vệ cho cô!"

"Đã hiểu—"

Tiếng đập cánh bay tới từ phía doanh trại địch.

Neia xoay người và hướng mũi tên về phía những âm thanh đó.

Trước mắt cô là vô số những Demihuman có cánh bay lên từ doanh trại quân địch.

Có vẻ như mục tiêu của chúng là băng qua bức tường thành, nhưng có nhiều tên tụ tập lại và bay xuống chỗ Neia.

Cô đã không còn nghĩ đến việc nhắm bắn ai từ lâu rồi.

Trong im lặng, một thế giới màu trắng toát trong mắt cô và cô thấy rõ ràng những kẻ thù của mình, Neia bình tĩnh bắn từng mũi, từng mũi tên về phía kẻ địch của cô.

Cô bắn dứt khoát và liên tục như một cái máy.

Sau khi bắn hạ những Demihuman có cánh phía trên đầu cô, Neia thở nhẹ ra.

Cô có thể nghe thấy lại sau khi giải phóng khỏi trạng thái tập trung cao độ.

Từ phía bên –

Cô muốn né, nhưng một cơn đau lan truyền dữ dội từ cánh tay trái cô.

Tay cô đã bị xé rách bởi móng của một Armatt từ phía hông.

"Gwaaagh!"

Mặc dù thét lên trong đau đớn, Neia vẫn có thể rút ra một mũi tên khác, nhưng rồi cô nghĩ cô không thể sử dụng được cây cung của cô.

Nếu như vậy, có lẽ rút kiếm ra thì tốt hơn.

Lưỡng lự là một điểm yếu chết người, tên Armatt trông tàn bạo nâng tay lên, có lẽ tiếp sau đòn trước đó thì sẽ nhắm đến mặt cô.

Cô muốn bước lui lại, nhưng đối thủ của cô là một đấu sĩ lão luyện và rút ngắn khoảng cách lại, cô không thể né được nó.

Một nỗi đau dữ dội khắp mặt.

Trong khi cô đã quay đầu thành cô để né không bị móc mất cặp mắt, những cái móng vuốt đã xé qua gò má trái của cô tạo thành một vết thương lớn đến nỗi thấy được bên trong miệng.

Máu tươi chảy đầy vào miệng, cô nếm được vị máu lan đầu khắp lưỡi.

Thêm nữa, cô có thể cảm thấy máu chảy ra ào ạt từ bên má, cảm nhận chảy lan xuống cả cô và ngực.

Neia không có thời gian để rút kiếm, vậy nên có đập luôn Ultimate Shootingstar Super vào mặt tên Armatt.

Armatt chắc chắn không ngờ cô sẽ làm thế với cây cung, vậy nên hắn cố gắng lùi lui sau để tránh đòn.

Vì cô không thể di chuyển tốt tay trái của mình với cây cung, Neia rút thanh gươm của cô bằng tay phải.

Neia đâm tới toàn lực như thể cô đổ hết tính mạng mình vào nó.

Armatt ngay lập tức phản đòn với những cái móng sắc như dao cạo, nhưng một quân nhân gần đó đã làm chân nó bị thương nên nó nhắm trượt.

Cái móng sượt qua tai cô trong gang tất, nhưng lưỡi dao thép của cô đã ngập sâu vào cổ họng của Armatt.

Cô nhìn vào Armatt đã bị hạ gục rồi thăm dò tình hình xung quanh.

Trong khi cô đang tập trung bắn cung thì những người quân nhân che chắn cho cô gần như đã bị quét sạch hoàn toàn.

Những tên Demihuman đã tiến tới gần Neia, và chỉ còn lại năm người quân nhân, tất cả đều bị đẩy sát đến bờ tường.

Lực lượng tiếp viện gần nhất thì đang chiến đấu phía bên kia những tên Demihuman vừa leo lên thang, và họ sẽ phải đẩy mạnh để có thể giúp được cô ở đây.

Nói thẳng, họ đang bị cuốn vào các cuộc giao tranh, vậy nên họ cũng không có thời gian rảnh để giúp cô.

Có hơn 30 Demihuman đang hướng về phía Neia, và bên cô chỉ còn có 6 người.

Neia nhìn vào những tên Demihuman, và chúng thụt lui một chút, giảm bớt áp lực lên họ.

"Xin lỗi, Baraja-sama!"

Những người quân hân đã bị đẩy vào bờ tường tạo thành một đội hình phòng thủ trước Neia.

"Chúng tối sẽ không để những tên khốn đó vượt qua, dù đó là điều cuối cùng chúng tôi có thể làm!"

Người vừa nói là một người đàn ông trông có vẻ nhút nhát tầm khoảng 40 tuổi, với một cơ thể thiếu sức sống và ruột đang xổ ra.

Tuy nhiên, gương mặt ông ta đỏ bừng như đang phấn khích với cuộc chiến, và cơ thể ông ta phủ đầy máu mà không thể biết được đó là máu của ông ta hay của kẻ thù.

Thậm chí vậy, ông ta vẫn nhất quyết không quỵ gối, đứng cao với một tinh thần bất khuất.

Ông ta trông giống như một chiến binh đáng tin cậy.

"Cảm ơn rất nhiều!"

Neia nói thế khi nhổ ra một ngụm máu tươi.

Rồi cô tiếp tục – "Tôi sẽ để nó cho ông!"

Ông ta không phải là người duy nhất như thế.

KHông ai trong số những người quân nhân ngã xuống thể hiện bất cứ dấu hiệu nào họ đã cố gắng rời khỏi phòng tuyến bảo vệ xung quanh Neia.

Cô có thể làm gì khác ngoại trừ đặt niềm tin vào họ?

Mắt của người đàn ông nhìn vào tay trái của Neia, gương mặt ông ta cứng đờ.

"Cô có thể thấy được xương đấy..."

"Làm ơn đừng nói thế, nó đau hơn khi ông để ý đến nó."

"À, à, xin lỗi."

Một khi ai đó đạt được cấp độ thánh hiệp sĩ nhất định, họ có thể sử dụng phép phục hồi cấp thấp.

Tuy nhiên, Neia chỉ là một hộ vệ, vậy nên cô không thể làm được.

Không có thánh hiệp sĩ hay linh mục nào ở gần Neia, mana của cô vẫn chưa hồi phục đủ để sử dụng lại vật phẩm ma thuật.

Tốt nhất là bỏ luôn suy nghĩ sử dụng tay trái trong trận chiến này.

Neia nhìn vào những tên Demihuman, nhưng chỉ di chuyển tròng mắt cũng khiến vết thương trên mặt cô đau hơn.

Nỗi đau làm cho ánh mắt của cô càng bất thường hơn, khi những tên Demihuman cảm thấy nó, chúng lại nâng cao cảnh giác.

"Baraja-sama, cô tiếp tục bắn hạ chúng với cây cung của cô, bây giờ không còn kẻ nào như kẻ đã xông vào lúc nãy nữa.

Như thế thì chúng ta có thể sống sót."

Nếu những tên Demihuman trước mắt Neia cùng xông vào một lượt, nhưng người quân nhân chắc chắn sẽ bị quét ngay lập tức.

Tuy nhiên, vì tất cả bọn chúng đang cảnh giác với cung thủ Neia, vậy nên chúng không thể di chuyển cùng nhau.

Thật sự, cô có thể hiểu được sự cảnh giác của chúng thông qua những gì cô nghe chúng trao đỗi lúc nãy.

"Cung Thủ Mắt Điên... cô ta không thể nào sử dụng cả kiếm!"

"Đừng bất cẩn, cô ta chỉ giả vờ không thể sử dụng kiếm để đánh lạc hướng đối thủ."

"Thật sao?

Cậu đúng là một gã thông minh đấy."

"Chúng ta có nên để nhưng Người Rắn đến đây và giết cô ta từ xa với những thanh giáo không nhỉ?"

Neia mỉa mai chúng trong lòng.

Có vẻ như cô đã nhận được sự nổi tiếng không đúng sự thật nhờ sức mạnh của cây cung ma thuật cô được cho mượn.

"... có hy vọng nào cho chúng ta không?"

Neia tự hỏi bản thân một trong yên lặng đủ để những tên Demihuman không thể nghe thấy, rồi cô ấy cười.

"... nếu là cây cung này... cây cung tôi được Bệ hạ cho mượn, Ultimate Shootingstar Super, bắn sẽ không có vấn đề gì, nhưng..."

Người đang ông đang cố gắng nói tên của Ultimate Shootingstar Super, và rồi ông ta cười buồn.

"Thật sự... rất tệ, hừ.

Nói này, Baraja-sama... nhảy xuống khỏi bức tường và bỏ chạy đi.

Cô có thể sống sót."

"Aiiieeee!

Tha-tha lỗi cho tôi.

Đương nhiên là cô sẽ giận với những lời ngu ngốc như thế Nhưng, nhưng, tôi không biết được loại địa ngục nào cô đã trải qua, cô chắc khoảng ngang tuổi con gái tôi... tôi nghĩ, để một cô gái trẻ như thế chết thì thật là..."

Tôi không có giận, tôi chỉ nhìn ông một cách bình thường thôi.

Những suy nghĩ băng qua tâm trí cô, nhưng bây giờ đó là một điều bình thường và Neia không cảm thấy bị xúc phạm.

Người đàn ông nói đúng.

Sẽ thông minh hơn nếu như rút lui chờ thời cơ và hồi phục những vết thương đến khi cô có thể sử dụng lại cây cung của mình, hơn là vung cây kiếm mà cô không quen.

Điều gì sẽ xảy ra với họ nếu mình làm thế?

Mình biết rõ.

Mình không thể giúp được họ dù cho mình có ở lại và chiến đấu. mình chỉ chết mà không được điều gì.

Nhưng mà...

Neia thả cây cung bên tay trái cô sang một bên.

Mình cần phải trả món vũ khí này.

Có nhiều lý do tại sao mình nên chạy.

Nhưng, nhưng, kẻ thù của Bệ Hạ sẽ nghĩ gì khi mình bỏ chạy trong khi đang giữ một vũ khí ông ấy cho mình mượn?

Trong trường hợp đó

"Sao mà tôi có thể bỏ chạy được?"

Cô hét lên.

"Sao tôi, một người giữ vũ khí được mượn từ Bệ hạ, quay lưng và bỏ chạy!?"

Cô nắm chặt thanh kiếm trong tay phải.

Có ơn phải trả là lẽ tự nhiên của con người.

Người dân của đất nước này, đặc biệt, thủ lĩnh của những thánh hiệp sĩ lại không làm được điều đó, nhưng cô muốn thể hiện cho Sorcerer King thấy rằng không phải tất cả mọi người trong đất nước này đều như thế.

"Yeeeeaaarrt!"

Neia xông tới với một tiếng hét, âm thanh như thể cô đang rên rỉ.

Vì cô không thể sử dụng được cung tên, những người quân nhân sẽ chết vô ích để bảo vệ cô.

Nếu như vậy, cô nên tận dụng lợi thế là sự hiểu nhầm của những tên Demihuman khiến chúng sợ hãi sức mạnh của cô và tấn công trong khi chúng đánh mất sức mạnh của mình.

Kẻ địch chắc chắn không ngờ rằng Neia xông tới nơi nhiều kẻ địch như thế, và chúng di chuyển chậm chạp đủ để thậm chí với chút ít kiếm thuật của cô cũng đủ để chém gục chúng.

Những quân còn lại đằng sau Neia cũng xông lên theo cô.

Neia vung thanh kiếm của mình.

Nó bật ra, và tên Demihuman chém vào phần thân đang sơ hở của cô, những đòn tấn công của chúng bị bật lại bởi bộ áo giáp của Buser.

Neia đâm thanh kiếm.

Cô đâm vào thân của một tên Demihuman, rồi kéo ra, kéo theo cả nội tạng của hắn.

Trước khi tên Demihuman đó ngã xuống đất, móng của một tên Demihuman khác găm vào mặt Neia.

Sau má trái tiếp theo là là một vết thương trên trán phải, máu chảy vào mắt của cô.

Một cơn đau dữ dội tràn ra khắp chân cô.

Một tên Demihuman găm sâu con dao găm của hắn vào thịt.

Vung kiếm.

Thêm hai quân nhân gục xuống.

Một tên Demihuman đổ sập.

Tất cả những quân nhân đã chết.

Không gì ngoài kẻ thù trước mắt và hai bên cô.

Hơi thở thì đứt quãng, còn tim cô thì đập dữ dội.

Nhiều bộ phận trên cơ thể cô đã bị đâm bởi những lưỡi dao nóng của kẻ thù, mỗi khi cô di chuyển, những đợt sóng của cơn đau tràn vào Neia sự đau đớn.

Neia đã sợ.

Cô sẽ chết, và những suy nghĩ đó làm cô sợ hãi.

Cô đã sẵn sàng cho cái chết ở đây.

Số lượng quân địch gấp nhiều lần, và chúng cũng giỏi chiến đấu hơn.

Hoàn toàn bất lợi trước kẻ thù, và lợi thế duy nhất phía cô chỉ là vị trí phòng thủ.

Với những điều đó, sẽ thật kỳ lạ nếu như cô không chết.

Thậm chí thế, tận mắt nhìn cái chết đến cũng thật kinh khủng.

Từ "cổng Đông" – được nói bởi người cô vô cùng tôn trọng, vang vọng trong tâm trí cô.

Mặc dù cô đã sẵn sàng cho cái chết, cô vẫn muốn sống.

Neia đã một lần nghĩ về việc điều gì sẽ xảy ra khi con người ta chết.

Và khoảng khắc đó của cô sẽ như thế nào?

Linh hồn cô sẽ quay lại với đại nguồn, nơi mà những vị thần sẽ phán xét cô, những người đã làm việc tốt trong thánh kinh sẽ đến vùng đất vĩnh hằng, trong khi những kẻ xấu xa sẽ bị đưa đến vùng đất khổ ải.

Tuy nhiên, ngay cả khi cô đã tích lũy những việc làm tốt trong suốt cuộc đời của mình với mục đích đạt tới phần còn lại vĩnh cửu của mình, cô vẫn sợ phải đối mặt với sự kết thúc của cuộc đời mình.

Cô vung kiếm.

Cuộc tấn công bất lực đó không thể giết kẻ thù trong một đòn.

Bất cứ ai tấn công ngay cả khi bị bao vây, sẽ có những cuộc phản công dữ dội từ kẻ thù.

Những thanh kiếm xuyên thủng áo giáp của Neia, người cô bị bao phủ bởi vết thương.

Neia vẫn còn sống nhờ vào bộ giáp mà Sorcerer King đã cho cô mượn.

Cô ấy đã chết từ lâu rồi mà không có nó.

Thật vậy, cô sẽ trở thành một xác chết giống như vô số dân quân và dân thường đã rải rác khắp thành phố như bị vứt bỏ.

Tôi đang ở trong hình dạng rất xấu ...

Neia cười vào bản thân mình vì có thể nghĩ về những thứ không thích hợp như vậy ngay cả khi cô ấy ở gần thế giới bên kia ..

Chân cô trượt do lực đẩy của cô.

Đùi trái của cô bị kẹt lại và đùi phải của cô bị thương và không thể giữ thẳng đứng cô.

Cô mất thăng bằng và ngã xuống.

Cô dựa vào cuộc chiến, nhưng đó là tất cả những gì cô không thể sụp đổ.

Chân cô trượt khi cố vung thanh kiếm, và tất cả những gì cô có thể làm lúc này là đổ sập xuống.

Thế giới đang chuyển sang màu trắng và mây, và cô có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển, thở khò khè.

Đó là một âm thanh khó chịu.

Cô tự hỏi ai đang làm nó, và nhận ra rằng đó là chính mình.

Cô ấy đã ở giới hạn của mình

Neia sắp chết.

"Chỉ một chút nữa và Mad-Eyed Archer sẽ chết!"

"Ahhh!

Tất cả cùng nhau bây giờ!

"

Tiếng nói của các Demihumans đến từ rất xa.

Đây – một nỗi đau thật sự...

Neia không thể hiểu được những gì tên Demihuman đang nói.

Tuy nhiên, chắn chắn là không phải lời khen ngợi cô.

Quá trình suy nghĩ của cô biến mất dần từ từ, một phần trong tâm trí cô chỉ có thể cảm nhận được như thế.

Cô đơn giản vẫy thanh kiếm trong tay để đẩy chúng ra xa, những đòn tấn công của cô chỉ để cầm chân kẻ thù.

Tôi ... rất sợ ... nhưng mọi người ...

đang đợi tôi ..

Trong thế giới màu trắng và mây, cô nhìn thấy những nụ cười của mẹ cô, cha cô, và bạn bè của cô từ ngôi làng quê hương của cô.

Họ... là ai...

à...

Bu-chan...

Mo-chan...

Dan-nee...?

Thần... sợ...

Bệ...

Hạ..."

Phổi và tim, cánh tay và bộ não của cô muốn nghỉ ngơi.

Neia không thể cưỡng lại sự cám dỗ đó, nhưng vẫn còn, cô vẫn chưa ngã gục.

Tại sao vậy?

Cô sợ chết.

Cô ta tràn ngập niềm tin của mình để chiến đấu đến cùng.

Bên cạnh đó, cô muốn đạt được kết quả xứng đáng với những vật phẩm mà cô đã mượn.

Một lần nữa Demihuman đâm vũ khí tới cùng mục lúc, xuyên qua cơ thể Neia.

Và sau đó, Neia Baraja đã chết.

Không khí của chiến trường có mùi vị của sự độc đáo.

Tất cả mọi thứ đều lộn xộn và trộn lẫn với nhau, nói đơn giản là một mùi kinh tởm.

Tuy nhiên, đó là một mùi hôi thối mà người ta có thể làm quen.

Người duy nhất đứng đằng sau cánh cổng đóng kín, Remedios hít một hơi thật sâu không khí bị ô nhiễm

Đôi mắt của cô nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt cô, hơn 10.000 lực lượng quân sự bắt đầu di chuyển.

Những tên tiên phong tấn công ở vị trí này là Ogres và những Demihuman giống như ngựa.

Remedios nắm chặt thanh thánh kiếm.

Cô thích sử dụng thanh kiếm để giải quyết mọi vấn đề.

Cô yêu nó.

Nó xác định rõ ràng người chiến thắng và kẻ thua cuộc.

Sau khi giết chết phe bên kia sẽ không còn gặp rắc rối nữa.

Cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu mọi thứ đều đơn giản như vậy.

Em gái của cô, Kelart và chủ nhân của cô Calca sẽ không nhăn lông mày nữa.

"Haaaah."

Cô thở dài.

Sau đó, Remedios nghĩ về những gì cô phải làm.

Gustav đã nói rất nhiều điều khó hiểu vào lúc này, nhưng ý chính của nó là họ không thể để bất kể tên Demihuman nào qua cánh cổng này.

Có hàng chục ngàn Demihuman, và khoảng 10.000 người trong số chúng đang tiếp cận cánh cổng này.

Trong trường hợp chiến đấu ở vùng đồng bằng rộng lớn,và không được để bất cứ ai vượt qua, nhưng nếu đang chiến đấu ở một nơi mà khả năng bị giới hạn bởi một cánh cửa, một số lượng lớn kẻ thù tấn công cùng một lúc sẽ bị giới hạn.

Vì vậy, miễn là tôi có thể tiếp tục chiến đấu, sẽ dễ dàng để ngăn chặn chúng đi qua phía sau cánh cổng!

Tôi chỉ cần tiếp tục uống recovery potions (bình phục hồi, giống mấy bình máu chơi Diablo) và tiếp tục chiến đấu với chúng thêm lần nữa!

Nếu Gustav ở đây và anh nghe thấy điều này, khuôn mặt anh có thể nói "Cô nghiêm túc chứ", khi cô bình tĩnh suy nghĩ về hình ảnh đó, Remedios cười lớn.

Và có thể anh ta sẽ ôm đầu mình trong sự thất vọng.

Calca-sama nói rằng tôi có thể ủy quyền cho người khác, và Caspond-sama có vẻ như là một lựa chọn tuyệt vời.

Umu, Remedios gật đầu.

Sau đó, Remedios nghĩ về lỗ hổng duy nhất trong kế hoạch của mình "chiến đấu một vs một, mười ngàn lần như vậy"

Đó là sự tồn tại của Jaldabaoth.

Kế hoạch của Remedios sẽ thất bại khi gặp ai đó mạnh hơn cô.

Mặc dù bình thường cô không giỏi khi phải hoạt động não, nhưng khi chiến đấu cô rất thông minh.

Đó là lý do tại sao cô hiểu rằng rất khó để có thể đánh bại Jaldabaoth.

Tất nhiên, cô không thể thừa nhận chuyện đó trước mặt cấp dưới của mình.

Cô là paladin mạnh nhất trong Thánh quốc, và nếu cô thừa nhận thất bại của cô với hắn, tinh thần mọi người có lẽ sẽ lao xuống vực.

Đó là lý do tại sao họ đã nhờ đến Vua Pháp Thuật.

Vua Pháp Thuật, huh ...

Thực tế họ phải giao phó số phận của đất nước cho Undead làm cô ấy buồn bã đến mức cô muốn hét to lên.

Tuy nhiên, họ không còn lựa chọn nào khác.

Tch.

Nếu chỉ có sinh vật Undead đó chiến đấu một cách lén lút, giống như sử dụng những con dê hoặc cừu mà giết chết tất cả những quân đội Vương quốc.

Bằng cách đó, không có người vô tội nào phải hy sinh.

Không phải undead hiểu rằng những người có sức mạnh phải bảo vệ kẻ yếu?

Tuy nhiên ... liệu có hắn thực sự mạnh mẽ?

Chiếm lấy thành phố chỉ với sức của một mình là một kỳ công ấn tượng.

Buser là một Demihuman có tiếng, theo Gustav đánh bại hắn thật sự là tuyệt vời.

Tuy nhiên, Jaldabaoth là một vấn đề hoàn toàn khác.

Cô đã nghi ngờ về việc liệu một Magic Caster có thể chinh phục thành phố nếu không có sự hỗ trợ, thực sự có thể đánh bại hắn hay không.

Nếu chiến đấu,có thể biết được điều đó không, nhưng Gustavo đã xin cô đừng làm vậy.

Cuối cùng cô không biết chính xác Vua pháp thuật mạnh đến mức nào.

Remedios vẫn còn nghi ngờ về sức mạnh của Sorcerer King.

Cô đã đích thân cảm nhận được sức mạnh của Jaldabaoth khi hắn lộ bản chất thật sự của mình, nhưng cô không thể cảm nhận được bất cứ điều gì như thế từ Vua pháp thuật.

Nếu ông ta thực sự có thể đè bẹp quân đội của Vương quốc, thì ông ta nên được bao quanh trong một hào quang quyền lực không thể giấu được.

Đó có phải vì ông ta là một magic caster?

Tuy nhiên, nếu anh ta cùng cấp độ với Jaldabaoth, cô ấy phải cảm nhận được điều gì đó từ ông ta.

Sẽ tốt nếu ông ấy thực sự mạnh mẽ như ông đã tuyên bố.

Vâng, chúng tôi sẽ không mất nhiều nếu ông ta chết.

Sinh vật Undead đó sẽ là một cái gai của Thánh Quốc trong tương lai.

Tốt nhất, hai người họ sẽ giết nhau.

Ý kiến của Remedios đã không thay đổi ngay cả sau khi cấp dưới của cô phản đối nó.

Không, nó đã phát triển sâu hơn sau khi Sorcerer King giết chết cậu bé đã bị bắt làm con tin.

Là một paladin, cô không thể chịu đựng được bất cứ ai có thể bình tĩnh thực hiện những hành động vô nhân đạo như vậy.

Người dân của đất nước đó thực sự bị cai trị bởi sợ hãi, đúng không?

Khi cô nghĩ về điều đó, cô tìm thấy rất nhiều điểm để đi đến kết luận đó.

Có lẽ việc ông ta và Jaldabaoth giết lẫn nhau sẽ tốt cho họ.

Vấn đề là người dân của đất nước chúng ta.

Gustav đã đúng khi anh ta nói rằng đây là cơ hội cho chúng tôi.

Chúng ta có thể thể hiện sức mạnh của mình và từ bỏ những lời ngu ngốc của Vua pháp thuật...

Tuy nhiên, nếu Jaldabaoth xuất hiện, chúng ta phải để ông ta xử lý hắn.

Remedios cởi mũ giáp của mình ra.

Cô muốn gãi đầu.

Thật khó để tưởng tượng rằng các công dân của một quốc gia được điều hành bởi một người tuyệt vời như Calca sẽ chịu đựng được những tên undead như thế, chỉ cần suy nghĩ về vấn đề này đủ khiến họ nổi loạn.

Hộ vệ Baraja cũng, hm?

Có thể nào cô ấy bị quyến rũ bởi phép thuật hay gì đó không?

Có thể ông ta đang sử dụng phép thuật nào đó với một khu vực rộng lớn có thể khiến mọi người thích ông ta!

Chết tiệt!

Remedios nghĩ.

Cô đã không xem xét khả năng đó.

Mình nên nói với Gustav về việc này.

Điều đó nói rằng nó sẽ phải đợi cho đến khi chúng ta thắng trận chiến này!

Remedios quay lại nhìn đằng sau cô.

Các hàng ngũ thường dân gọn gàng cầm giáo và khiên.

"Các quý ông dũng cảm!

Thật đáng buồn, Thánh Quốc hiện đang bị chà đạp bởi Demihumans, nhưng chúng ta phải chấp nhận nó!

Đánh bại demihumans và cứu những thường dân vô tội, bạn bè và gia đình của các anh, từ nỗi khổ của họ!

Đây là bước đầu tiên hướng tới mục tiêu của chúng ta, đó là tiêu diệt những tên khốn này ở đây và đưa Thánh Quốc trở lại bằng chính bàn tay của chúng ta!

"

Khi Remedios hét lên một cách hùng hồn, vẻ lo âu tràn đầy khuôn mặt của các dân quân.

"Demihumans bẩn thỉu đang tấn công nơi này.

Các quý ông, hãy nâng khiên của các anh và đẩy giáo!

Trở thành một bức tường mà sẽ không để cho kẻ thù qua!

Không cần phải sợ.

Khác với đợt tấn công đầu tiên của chúng, những Demihumans mà các anh sẽ phải đối mặt là những kẻ chạy trốn khỏi tôi!

Tất cả những gì ta cần làm là giữ chúng trong một thời gian để các paladin và tôi có thể hạ gục chúng!

"

Điều đó làm giảm căng thẳng của họ một chút.

Trong khi quá thoải mái không phải là một điều tốt, quá căng thẳng thậm chí còn tồi tệ hơn.

Remedios trầm ngâm rằng tất cả các lực lượng dân quân mà cô có thể nhìn thấy đều ở trong trạng thái tốt nhất.

"Các anh đã được huấn luyện cả ngày hôm qua!

Tất cả những gì các anh cần làm bây giờ là cho thấy những thành quả của khóa đào tạo đó.

Không cần phải quá căng thẳng!

"Remedios dừng lại một lúc, rồi hét to hơn trước.

"Hàng thứ nhất!

Hãy cầm Khiên lên!

"

Hàng đầu tiên của dân quân, trông giống như họ đang vây quanh cánh cổng, nâng cao tấm khiên của họ.

Đây là những chiếc khiêng tuyệt vời có thể che giấu hoàn toàn cơ thể con người, và đáy của chúng được lót bằng những cái gai dài bằng một ngón tay.

"Khiên!

Đào xuống!

"

Những người dân cầm tấm khiên ép cái khiên xuống đất.

Họ tạo ra một bức tường thép trong khoảnh khắc.

Hôm qua, những người cầm khiên này đã tập luyện dữ dội cho ba cuộc tập trận.

Đầu tiên là để nâng khiêng lớn của họ vào không khí và đập chúng xuống, để đưa những cây gai sâu vào mặt đất.

Mục thứ hai là bất kể áp lực là gì họ sẽ không chùn bước.

"Hàng thứ hai!

Đứng tư thế khiên!"

Những chiếc khiên có kích thước bằng với kích thước của hàng đầu tiên, chúng không có gai.

Những tấm khiên đó sẽ được bố trí qua đầu của hàng đầu tiên và thứ hai, giống như cái nắp ở trên đầu.

Bằng cách này, họ có thể bảo vệ chống lại các cuộc tấn công đã vượt qua được hàng thứ nhất.

Và sẽ có những paladins sử dụng「Under Divine Flag」cách nhau một cách đều đặn thông qua hàng thứ hai, để bảo vệ họ khỏi nỗi sợ bị kẻ thù đẩy.

"Thương sĩ hàng ba, tiến lên!

Thương sĩ hàng bốn, tiến lên!

"

Hàng ba và hàng bốn gồm những binh sĩ dùng Longspears (thương dài).

Longspears của họ sẽ nhô ra từ giữa các đội lá chắn, họ cố định thương của mình trong lòng đất để ngăn kẻ thù lao về phía trước.

Ngọn giáo hàng thứ ba và thứ tư hơi khác nhau ở chỗ thứ hàng thứ tư dài hơn một chút.

Thông thường họ phải có nhiều cấp bậc hơn để tạo thành một ngọn giáo, nhưng vì không đủ số lượng quân, mục tiêu của họ là chồng chéo các khu giết chóc để ngăn chặn kẻ thù đột nhập.

Đây là một đội hình hoàn hảo.

Tuy nhiên, nó có một lỗ hổng.

Mặc dù đội hình này đã chiến đấu rất tốt so với các chiến binh, nhưng nó rất yếu so với các Demihumans với khả năng đặc biệt hoặc các loại ma thuật.

Đúng là bức tường chắn có thể chặn các phép thuật như「Fireball」(cầu lửa) và giảm thiểu tối đa sát thương.

Tuy nhiên, các phép thuật như「Lightning」(sét) sẽ xuyên qua chúng, và không ai dám nói rằng các Demihumans không có khả năng đặc biệt đó.

Lý do tại sao họ biết điều đó nhưng vẫn dạy họ là vì không có sự lựa chọn nào tốt hơn.

"Rất tốt! hãy bắt đầu!

Mở cổng!

"

Hàng rào sắt bắt đầu được kéo lên khi Remedios hét lên.

Sự di chuyển của các Demihumans chậm lại vì lo sợ.

Các hậu vệ đã mở cánh cổng theo cách riêng của họ, những kẻ suy nghĩ đơn giản có thể coi đó là sự đầu hàng, nhưng những người theo chủ nghĩa hiện thực sẽ nghĩ đây là một cái bẫy.

Remedios cười lớn.

"Bạn bẩn thỉu Demihumans!

Ta sẽ xé lông của các ngươi ra và sử dụng nó như một giấy vệ sinh để lau mông"

Sau khi bị chế nhạo bởi một con người yếu ớt, Demihuman ngay lập tức phát động một cuộc tấn công.

Remedios quay lại và chạy.

Cô ta chống cả hai tay trên lá chắn của dân quân và nhảy qua chúng.

Demihumans tiếp tục duy trì tấn công, và vài người trong số chúng ngã xuống khi chúng băng qua cổng.

Có rất nhiều dầu ở vị trí đó Nếu ai đó rơi vào cuộc tấn công, chỉ có hai kết quả.

Hoặc là làm chậm những người đứng sau , hoặc họ sẽ bị giẫm đạp.

Thật không may, những tên demihumans lớn như Ogres không rơi và bắt đầu xâm chiếm thành phố, những con quỷ giống như con ngựa trượt và ngã xuống, một cách chậm chạp.

Tuy nhiên, nếu họ không thể duy trì nó, thì tất cả mọi phiên cược đều thất bại.

Ngay cả khi tốc độ bị gián đoạn, ogre vẫn tiếp tục.

Chúng vung những cây gậy lớn trong tay qua lại.

Nhưng các ngọn thương dài hơn so với chúng, có rất nhiều trong số chúng không thể tính được khoảng cách và bị đâm.

Thật không may, Ogre không dễ dàng chết đến như vậy.

"Ngay lúc này!

Ném chúng đi!

"

Theo hướng dẫn của Remedios, những bình lửa(firebom) bay qua đầu các dân quân, và âm thanh của đồ gốm đập vỡ có thể được nghe thấy gần cổng như một địa ngục lửa hiện lên.

Các Demihumans quanh cổng bị bao quanh bởi một ngọn lửa lớn.

Các Demihumans đã dự đoán một cái gì đó như thế này, nhưng Remedios chắc chắn rằng đám cháy vượt xa những gì chúng nghĩ đến.

Đó là bởi vì cả dầu trên mặt đất và dầu trên cơ thể của chúng đã bốc cháy cùng một lúc.

Các Ogres phải đối mặt với những chiếc khiên bắt đầu chùn bước.

Đúng như mong đợi ,một đám cháy lỡn đang diễn ra đằng sau chúng.

Ngay cả khi chúng có da dày hơn con người, điều đó không có nghĩa là chúng không thể bị đốt cháy.

Tiếng khóc và tiếng kêu vang lên từ các vùng lân cận của cánh cổng.

Tuy nhiên, không nhiều người trong số họ đã mất khả năng chiến đấu mặc dù bị bao bọc bởi một ngọn lửa của cường độ đó.

Có lẽ những Demihuman này có một sức sống thực sự mạnh mẽ.

Lúc này những demihumans chỉ có hai lựa chọn. chúng có thể tiến lên hoặc rút lui.

Khói đen chặn đường tầm nhìn của chúng.

Vì vậy, chúng đã không còn lựa chọn nào khác.

Trong khi nhiều Demihumans có thể nhìn thấy trong bóng tối, khả năng đó không có nghĩa cho phép chungs nhìn xuyên qua khói.

Không ai có thể hành động một cách bình tĩnh trong khi không thể nhìn thấy, khói và khi bị đốt cháy bởi ngọn lửa.

Thật khó rút lui trong hoàn cảnh này.

Bởi vì những kẻ khác đang theo sau chúng để xông vào thành phố.

Trên thực tế, những Demihuman bên ngoài cửa cũng bị choáng váng bởi ngọn lửa, và bây giờ họ bị bao quanh bởi khói, họ không thể biết chuyện gì vì khói bao trùm mọi thứ.

Vì vậy, các Demihumans đã chọn tiếp tục tấn công.

Chính xác như Remedios đã dự đoán.

Các Demihumans đã cố gắng tấn công, với cơ thể rắn chắc của mình.

Tuy nhiên

Ngay cả khi bị bao quanh bởi khói đen, sự hình thành của một bức tường chắn vẫn được duy trì.

"Thương sĩ!

Kéo"

Tất cả các ngọn thương đồng loạt rút về

"Thương sĩ!

Đẩy"

Và các ngọn thương lại được đẩy ra đồng loạt

Kèm theo tiếng kêu ầm ĩ, chỉ có những Demihuman chạy ra khỏi khói, phòng thủ và tránh né đã trở thành trạng thái rất khó khăn khi tấn công vào các thương thủ.

Chỉ với sức mạnh của thường dân, rất khó để tấn công cơ thể của Demihuman.

Điều này đặc biệt đúng với những Demihuman đã được chọn từ phía trước cổng.

Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề.

Remedios không nghĩ rằng đợt tấn công đầu tiên sẽ đánh bại được kẻ thù.

Miễn là đội khiên vẫn còn sống, chúng ta còn có thể tấn công nhiều lần.

"Kéo – đẩy!"

Trong khi lặp lại mệnh lệnh này, chính Remedios cũng đã đảo ngược tình hình trước đó của mình, vượt qua tấm khiên, tiêu diệt các Demihumans ở những nơi mà ngọn giáo không thể chạm tới.

Khói đen lấp đầy mắt và cổ họng của cô, nhưng cô không có thời gian để lo lắng về điều đó.

Có rất ít Demihumans đã ngã xuống gần cổng sắt, nhiều nhất chỉ khoảng 50 tên.

Đầu tiên, cô sẽ giết tất cả và làm suy yếu tinh thần chiến đấu của kẻ thù.

Vì chúng là một phần của đội tiên phong, chúng chắc chắn phải là những kẻ tinh nhuệ.

Xóa sạch chúng sẽ hiệu quả hơn giết chúng như rác.

Hơi thở của Remedios thật bình tĩnh và không được che giấu được khi cô giết một kẻ thù từng người từng người một.

Demihumans lớn như Ogres không thể phát huy khả năng của họ trong trận cận chiến này.

Ngược lại thanh thánh kiếm có thể tự do di chuyển mọi hướng mà không kiềm chế.

Ngay sau đó, những cái bóng của Demihuman biến mất khỏi tầm mắt.

Tuy nhiên, cô vẫn có thể nghe thấy âm thanh một lượng lớn các Demihumans ở phía bên kia của làn khói.

Chúng có lẽ tổ chức lại đội hình.

Khi Remedios từ từ lùi lại, bóng của một số demihumans xuất hiện.

"Đội trưởng!

Quay lại đây!"

Paladin cấp dưới của cô hét lên với cô khi cô dùng 「Under Divine Flag」.

Tuy nhiên, Remedios đã không rút lui.

Bản năng của cô ấy đang nói cho cô ấy điều gì đó.

Khi làn khói mỏng đi, cô có thể cảm thấy ba Demihumans từ từ tiến lại gần cô, và ngay sau đó, linh cảm của cô đã được chứng minh là đúng.

Một trong số chúng là một chiến binh với phần thân trên của một con thú và phần thân dưới của động vật ăn thịt.

Một trong số chúng là một người phụ nữ bốn tay cầm vũ khí.

Và cuối cùng là một người khổng lồ được trang bị những phụ kiện bằng vàng.

Remedios ban đầu đã lên kế hoạch giết hàng chục ngàn Demihumans ở đây, và cô rất tự tin khi làm như vậy.

Tuy nhiên, bây giờ cô cảm thấy rằng chiến đấu với ba Demihumans này cùng một lúc là cực kỳ nguy hiểm.

Chỉ có ba người bọn chúng.

Cô không thể làm cho họ xuất hiện do khói, cô có thể nói rằng họ đã tràn đầy sự tự tin, với thái độ không mấy vui vẻ của họ.

Ngay cả những đồng đội của họ dường như đã giao nhiệm vụ cho ba người đó,họ không muốn đến gần hơn nữa.

...

Chúng mạnh mẽ.

Tôi không biết liệu tôi có thể đánh bại chúng không ngay cả khi đó là cuộc chiến một chọi một ... hay tôi có thể?

Nếu là ba chọi một có thể nói chắc chắn rằng không có cơ hội chiến thắng.

Bản năng của Remedios hét lên với cô chạy trốn thay vì chống lại ba kẻ này cùng một lúc.

Nhưng cô ấy nên trốn thoát như thế nào?

Cô không biết.

Ngược lại, nếu cô đánh bại những Demihumans đó, nó sẽ là một chiến thắng hoàn hảo cho trận chiến đấu này.

Remedios nắm chặt thanh thánh kiếm của cô, và nói mà không nhìn lại.

"...

Paladin Sabicus, Paladin Esteban."

Cả hai người họ trả lời với một chữ "vâng!"

Và từ những âm thanh họ tạo ra, cô đoán rằng họ đã đến bên cạnh cô.

"Cho đến khi tôi giết một trong số chúng, hai người có thể giữ chân hai kẻ kia lại không?"

Hai người họ trả lời đồng loạt: "Hãy Để cho chúng tôi!"

Bản năng của Remedios nói với cô rằng cô không đúng.

Tóm lại, trước tiên hãy thử một vài phút.

Nhưng có khi nào việc đưa ra nhiều người chiến đấu sẽ làm cho các Demihumans vào thêm?

Không.

Remedios lắc đầu,

Đối thủ của cô chỉ là ba người, những kẻ đã tự mình bước vào cuộc chiến.

Rõ ràng họ tự tin vào khả năng của mình và muốn thể hiện sức mạnh của mình.

Kẻ thù như thế chắc chắn sẽ chấp nhận thử thách một đối một.

Đó là sự kiêu ngạo của chúng.

Ngoài ra, những sinh vật kiêu ngạo này thường lấy niềm vui trong việc hành hạ những người yếu đuối.

Chúng sẽ dành thêm thời gian để hành hạ nạn nhân của chúng ngay cả khi chúng có thể kết liễu trong vài giây.

Với hy vọng mờ nhạt đó trong tâm trí, cô quyết định ba chọi ba.

"Các Paladin, nếu hai người bước lên trước bị đánh bại, tiếp tục lần lượt lên đánh tiếp.

Thứ tự đi: Sabicus, Esteban, Franco, Galban và vân vân.

"

Họ đã từ bỏ lợi thế của họ về số lượng để có thêm thời gian.

Nói một cách đơn giản, cô ấy đã ra lệnh cho mọi người tự sát.

Tuy nhiên, các paladin không ngần ngại khi họ nhận được những mệnh lệnh đó.

Đây là ý nghĩa của một paladin.

Đây là ý nghĩa của việc thể hiện sự công bằng.

Đây là ý nghĩa của việc hy sinh bản thân cho người khác.

Đây có lẽ là lần cuối cùng họ được nhìn thấy còn sống và không bị tổn thương.

Mặc dù vậy, Remedios đã không rời mắt khỏi ba Demihumans trong một khoảnh khắc.

Cô không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để thu thập thông tin từ họ.

Mặc dù không biết chi tiết rõ ràng về những gì đang diễn ra, nhưng hai Demihumans đầu tiên trông giống như những chiến binh lành nghề.

Có lẽ con quỷ giống như một con khỉ đó là một nhà sư.

Bốn cánh tay đó trông giống như một magic caster.

Hay nó là cái gì khác?

Không có gì phải lo sợ khi Demihumans chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp, nhưng những người đã được đào tạo thực sự đáng sợ.

Nếu họ đã nhận được sự đào tạo để thành chiến binh, họ có thể tận dụng khả năng thể chất tự nhiên của họ để trở thành cá nhân đặc biệt có thể vượt qua hơn các chiến binh kỳ cựu của Thánh Quốc.

Thật sự, ba đối thủ đã làm cho Remedios cảm thấy đây là trận đấu khó khăn nhất của cô – ngoại trừ Jaldabaoth

Cô nhớ lại đòn đánh vào bụng.

Đó là lý do tại sao cô chú ý khi chiến đấu với Demihumans và chú ý đến những cảnh báo về trực giác của cô.

...

Những Demihuman có thể sử dụng phép thuật luôn là thứ phiền phức nhất.

Sẽ rất tệ nếu chúng bay qua không trung.

Trong khi Remedios có thể sử dụng khả năng của bộ giáp để bay trong một khoảng thời gian ngắn, cô ấy sẽ không có đủ khả năng di chuyển trong khi đang bay.

Tăng dần, giảm dần và quay đều rất mệt mỏi, và cô sẽ không thể sử dụng phong cách chiến đấu bình thường của mình.

Nếu đối thủ của cô ấy có thể niệm phép「Fly」(bay), cô không bao giờ có thể tiếp cận họ bằng các đòn tấn công của mình.

Trong khi cô sở hữu võ kỹ cho phép cô thực hiện các cuộc tấn công tầm xa, nó sẽ rất khó để giành chiến thắng một cách nhanh chóng khi người ta đã tính đến thực tế rằng hiệu quả của những đòn đó rất thấp.

Cả ba tên Demihuman đi qua cổng, và chúng dừng lại.

"—tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ phải tham gia trận chiến với những con người yếu đuối"

Cô không thể nhìn rõ ràng ba tên Demihuman qua làn khói, nhưng giọng điệu thoải mái của chúng thì có thể nghe được.

Tay nắm chặt Thánh Kiếm ướt đẫm mồ hôi, và một vị đắng lan ra trên lưỡi cô, thứ mà chỉ xảy ra khi hiểm nguy đang đến gần.

Cô cô thể cảm nhận rõ ràng sự tiếp cận của đối thủ.

Quái thú và Tinh Tinh rõ ràng là rất mạnh mẽ.

Trong khi cô không chắc về tên bốn tay, thật sự bà ta có thể đi bên cạnh hai tên kia thì chắc hẳn phải có sức mạnh tương tự.

Nói cách khác, cả ba tên Demihuman đó đều ở cùng đẳng cấp với Remedios.

"Đám khói này vướng quá, thật là khó chịu!"

Một là gió mạnh thổi qua làm cho đám khói còn lại bay vèo.

Hình dạng của những tên Demihuman lộ rõ.

Đứng đầu bọn chúng là một tên khổng lồ, Demihuman dùng rìu.

"Zoastia!"

Thánh hiệp sĩ Esteban kêu lên.

Remedios có phần hơi bối rối.

Zoostia?

Cô nghỉ, đó có phải là tên của Demihuman đó không?

"Hừm...

Tốt, ngươi biết tên ta cũng đúng thôi."

Tên người thú nói với một nụ cười xấu xa trên gương mặt.

"Trong trường hợp đó, ta sẽ tha cho người vì những gì ngươi biết, để cho nhiều người hơn có thể nghe về sức mạnh của ta."

"Hehehehehe, Vijar-dono.

Jaldabaoth-sama sẽ nổi giận nếu như ngươi tự mình quyết định một việc như thế đấy.

Ít nhất cũng phải tước đi vũ khí của hắn và tống hắn vào ngục đã."

Kẻ vừa nói với tên Zoastia đó một Demihuman trông như Tinh Tinh.

Mặc dù bối rối, Remedios quay qua những người xung quanh cô, một dấu hỏi hiện lên trên đầu.

"Zoastia?

Vijar?

Vijar Zoostia?

Zoostia Vijar?"

Trong khi cô chỉ đơn giản là đang hỏi về tên của đối thú, Vijar không nhận ra điều đó và cười thích thú.

"Kuhahahaha!

Ngươi gọi ta như thế vì ngươi xem ta như là người đứng đầu của chủng loài ta sao?

Ngươi là con người biết thưởng thức đáy!"

"Cô ta chỉ lịch sự thôi, Vijar-dono," Demihuman bốn tay đằng sau Vijar nói với giọng điệu mỉa mai.

"Đúng, đúng thế đấy, chỉ là lịch sự thôi, Vijar!"

Chỉ đến lúc này Remedios mới nhận ra rằng cô đã nhầm lẫn về tên của chủng tộc hắn ta.

Ngay sau đó, tên Demihuman tên là Vijar nhăn mặt thất vọng.

"Hừm, và ta thậm chí đã xin Jaldabaoth-sama cho phép tha cho bất kỳ ai làm ta hài lòng.

Đừng có hối tiếc."

"Ai thèm hối tiếc?

Ngươi có thể hối tiếc vì đã đánh với ta ở thế giới bên kia!"

"Heeheehee, thật là một cô gái can đảm... ngươi là con gái, đúng chứ?

Ta không thể xác định được tuổi của những chủng tộc khác..."

"Không sao, có lẽ đúng rồi."

Những tên Demihuman đó chắc chắn đang rất nghiêm túc.

Đây chỉ đơn giản là vì sự khác nhau giữa những chủng tộc.

"Bây giờ, cô gái loài người, ta sẽ giới thiệu về bản thân.

Ta là Halisa Ankara.

Đây là Vijar Lajandara, không cần phải giới thiệu nữa, và người cuối cùng là Nasrene Bert Kyuru-dono."

"Những cái tên đó!

Không phải chúng là White Elder (Bạch Lão) và Iceflame Thunder (Lôi Diệm Băng) sao!?"

Thánh hiệp sĩ Sabicus kêu lên.

"Kukukuku.

Thậm chí những con người cũng biết đến bọn ta.

Oắt con, còn ngươi –"

"—Con người.

Không phải ta cũng một danh hiệu như thế sao?"

"Tôi chưa từng nghe đến tên Vijar Lajandala.

Tuy nhiên, một Zoastia xử dụng rìu như ngươi khá nổi tiếng.

Đó là Demon Claw (Móng Quỷ), Demon Claw, Vaju Sandiknara."

"Đó là tên ông già ta."

Vijar khịt mũi.

"Ta là kẻ kế thừa danh hiệu Demon Claw, Vijar Lajandara.

Ta sẽ khiến ngươi nghĩ đến tên ta mỗi khi nhắc đến từ Demon Claw."

"Heeheehee.

Chúng ta sẽ để tướng quân của con người cho ngươi Vijar-dono."

"Thế đi.

Thật vất vả cho ngươi khi phải đối mặt trực diện với đối thủ thay vì sử dụng phép từ xa.

Nói thẳng, ta có ý định sẽ tự mình xử lý tất cả bọn chúng."

"Heeheehee.

Chúng ta được lệnh là phải là việc cùng nhau, nhớ chứ?"

"Vậy ra bà có rắc rối bởi vì có tuổi rồi sao?"

"Tch!"

Demihuman bốn tay (Nasrene) chậc lưỡi và quay sang nhìn Vijar với ánh mắt đáng sợ.

Thật sự, nó cảm giác như là họ có thể giết nhau bất kỳ lúc nào nếu không để ý.

"Tuy nhiên, ta thật sự ổn khi tự mình làm những thứ này..."

Vijar nhìn vào Remedios.

"Nhưng hay để bọn ta nghe tên người trước đã.

Tuy khá là khó chịu khi nghe những tên tép riu xưng tên, thanh kiếm đó trông khá tốt đấy."

"Remedios Custodio."

Biểu hiện của Vijar và Halisha thay đổi, nhưng theo những cách khác nhau.

Vijar thì mỉm cười khi nghĩ đến việc lấy máu của một đối thủ manh, trong khi Halisha thì khá ngạc nhiên.

Nasrene, lại khác, vẫn không thay đổi gì.

"Vậy ra ngươi là kẻ đó, hử?

Ngươi là Remedios Custodio?

Họ nói rằng ngươi là thánh hiệp sĩ mạnh nhất của đất nước này.

Tuyệt vời.

Nếu ta giết ngươi, ta sẽ trở nên nổi tiếng.

Ta sẽ trở thành Zoastia, kẻ đánh bại thánh hiệp sĩ mạnh nhất Thánh Quốc.

Người thừa kế mới của danh hiệu Demon Claw!"

"Hmph.

Nếu như vậy, đó hẳn là Thánh Kiếm, đúng không?

Nói này, Vijar-dono, như thế nào nếu như để tôi đối mặt với cô ta?

Tôi sẽ để người dân của tôi ca ngợi tên anh nếu như anh để tôi thế chỗ."

Cả hai Demihuman phản ứng ngay lập tức với những lời của Nasrene.

"Heeheehee.

Vậy ra bà có ý định trao nó để xin Jaldabaoth một đứa con?"

"Hừm. chúng ta đã quyết định từ đầu là tôi sẽ xử lý cô ta.

Không cần bà phải làm gì cả."

"—Cầu xin để có con với một con quỷ?

Ngươi khiến ta ghê tởm."

Remedios không thể không thốt ra những từ đó sau khi nghe những gì bọn chúng trao đổi, và Nasrene quay qua nhìn Remedios một cách khó chịu.

"Vậy là ngươi thậm chí không thể hiểu được ý nghĩa của việc được mang thai đứa con của một vì vua tối cao... những con người thật sự là lũ đạo đức giả."

"Thậm chí Jaldabaoth-sama thì cũng sẽ quan tâm chăm sóc đến chủng tộc của hậu duệ ngài ấy, đúng không?

Khi ngươi nghĩ đến nó, có rất nhiều lợi thế khi là một phụ nữ."

"Ồ, đúng rồi.

Và nếu như được kế thừa dòng máu xuất chúng của người cha, đứa trẻ sinh ra có thể trở thành gần với – không."

Vijar ưỡn ngực.

"Thậm chí có thể đứa trẻ được sinh ra có thể vượt qua cả cha chúng – hừm?

Mặc dù bà cũng nghĩ rằng tôi là ngoại lệ."

Cả ba tên Demihuman đó không có động thái gì như thể chúng bị cảm giác bị đe dọa trên chiến trường.

Remedios bắt đầu sôi sục sự tức giận khi chứng kiến chúng thoải mái trò chuyện.

"Sao những tên Demihuman các ngươi dám đến đây và thốt ra những thứ vô lý như thế?

Không cần nghĩ đến một cái tương lai mà các ngươi không có đâu.

Ta sẽ nghiền nát giấc mơ ngu ngốc của ngươi tại đây.

Không, không chỉ ngươi, mà là tất cả các ngươi."

"Heeheehee.

Oh, Ta sợ quáaaaaaaaa."

Trong khi Halisha trông như đang vung vẫy tay chân như thể đang hoảng loạn, hắn ta không thật sự sợ hãi.

Bởi vì hắn tự tin rằng sẽ chiến thắng thậm chí đối thủ có là Remedios chăng nữa.

Nó chỉ khiến Remedios thêm bất mãn.

Remedios hét lên ra lệnh cho những thánh hiệp sĩ, đủ to cho những tên Demihuman nghe thấy.

"Nghe đây, đây là trận thách đấu.

Tôi sẽ đấu với Vijar.

Trong các đó các anh –"

"Tôi sẽ đấu với hắn."

Subicus nói khi chỉ vào Halisha.

"Như vậy, tôi sẽ chọn tên đó."

Esteban nói khi anh ta bước tới trước Nasrene.

"...Oya? ...

Ta không phải là chiến binh nên không chắc lắm, nhưng bọn chúng khá yếu, đúng không?"

"Heeheehee... ai biết?

Tốt nhất là không nên bất cẩn.

Nasrene-dono."

Remedios hướng đến Vijar khịt mũi phía cô, và cô gầm lên, "Ta tới đây!"

Hắn ta hẳn đã cảm nhận được những thánh hiệp sĩ đó rất yếu.

Không tốt nếu như để cho hắn ta để ý đến điều đó.

Đòn đầu tiên chính là mấu chốt.

Những quân nhân đang nín thở quan sát cô từ phía sau, nó không chỉ quét đi những bất an trong họ, mà còn để đối thủ của cô biết rằng hắn ta đang đối mặt với một đối thủ xứng đáng.

Từ những lý do đó, cô phải tung ra một đòn bằng tất cả sức mạnh của mình.

Remedios chém xuống Vijar, giữ thanh Thánh Kiếm bằng một tay.

Đáp trả, Vijar nâng cây rìu chiến khổng lồ lên tiếp chiêu.

Cả hai chạm nhau, không khí rung động dữ dội.

Cô có thể nghe những tiếng hét từ những quân nhân phía sau cô.

Không có thời gian để từ từ xác định đó là reo hò hay tiếng kêu hoảng loạn.

Đòn đánh hết sức của cô đã được đáp trả bằng một cú phản công tương xứng.

Vũ khĩ của cả hai bên đều không bị hư hại gì.

Nếu ai đó mang một món vũ khí tầm thường chặn đòn đánh dữ dội lúc nãy, nó chắc hẳn sẽ bị mẻ hoặc cong rồi.

Nói cách khác, Vijar cũng sở hữu một vũ khí yểm phép.

"Kuh!"

"Nuuu!"

Cú vung tiếp theo của Remedios nhắm phần thân trên của Vijar, làm nó tóe máu.

Tuy nhiên, cây rìu chiến dộng vào ngực Remedios cùng lúc đó.

Trong khi bộ giáp yểm phép của Remedios chặn được lưỡi rìu sắc bén, tác động gõ mạnh vào cô, khiến cô khó thở.

Ngược với Remedios – người vừa bị đánh bật ra sau – Vijar gầm lên và bước tới trước, chém cây rìu chiến xuống người cô.

Cô không lấy đủ oxi kịp cho một đòn phản kích.

Remedios nâng Thánh Kiếm lên và khéo léo đánh bật lực của cây rìu vung xuống.

Đòn đánh dựng tóc trượt qua cô vài milimet và dộng xuống đất.

Sức mạnh của cú đánh như hất cô nổi lên trong khoảng khắc.

Remedios quay qua đối diện Vijar – hiện giờ hoàn toàn không phòng thủ bởi vì chiến rìu của hắn đang ghim xuống đất – và vung thánh kiếm.

"[Strong Strike]"

"[Fortress]"

Nhận thấy hắn ta không có thời gian để rút món vũ khí nặng nề đó lên kịp, Vijar đưa một tay xoay người và dùng cán rìu đỡ đòn như một lá chắn.

Cánh tay phải của Vijar tóe máu.

Tuy nhiên, Thánh Kiếm không trúng được mặt Vijar.

Bởi vì hai lý do.

Đầu tiên là bởi vì hắn đã sử dụng vũ kỹ phòng thủ.

Lý do còn lại là vì tay của Remedios đang bị tê cứng và không thể sử dụng được toàn lực.

Như vậy, đơn giản lúc này là cô chỉ việc ấn thanh kiếm găm vào sâu hơn – và một cơn đau dữ dội chạy lên từ dưới chân của Remedios bị cứng đờ trong giây lát.

Cơn đau này do phần thân dưới của Vijar, chi trước của cơ thể quái thú của hắn quét qua chân của Remedios.

Giáp bọc chân đã bảo vệ cô khỏi phần lớn những cái móng sắc như dao cạo đó, nhưng một trong số chúng vẫn thành công cắt vào chân cô.

Ngay lúc đó, thanh chiến rìu được kéo ra và nâng lên.

Remedios tiến tới một bước để hạn chế chuyển động của thanh rìu.

Chỉ di chuyển chân thôi cũng khiến cô vô cùng đau đớn.

"[Strong Strike]"

"[Power Claw]"

Khi thánh Thánh Kiếm đâm tới, Vijar khéo léo đánh bật nó với thanh rìu chiến.

Đáp trả, Remedios điều khiển Thánh Kiếm khi nó đang nảy ra và hướng nó thành một nhát chém vào một chi trước rắn chắc của hắn.

Nếu Vijar lùi lại, Remedios sẽ tiến tới để rút ngắn khoảng cách giữa họ.

Họ lùi và tiến nhiều lần, cả hai bên liên tục sử dụng võ kỹ.

Trong khi cả hai bên đều khi chịu vết thương chí mạng nào, mỗi hiệp họ đấu đều tóe máu ra xung quanh.

Đầy tự tin, Remedios xông vào đối thủ.

Nếu cứ tiếp tục thế này, mình sẽ chiến thắng!

Vui mừng sôi lên trong tim cô.

Nếu cô có thể đánh bại ba tên Demihuman mạnh mẽ này, cô có thể bảo vệ mọi người ở đây.

Như thế, họ sẽ có lại niềm tin vào Thánh Quốc.

Không cần sinh vật undead đó phải ra mặt!

Để dễ hiểu, sự khác nhau giữa chiến binh và thánh hiệp sĩ là những chiến binh thì sẽ tấn công ở tiền tuyến trong khi những thánh hiệp sĩ sẽ phòng thủ ở phía sau.

Rất khó để có một hình dung chính xác, người ta có thể nói rằng khả năng tấn công của chiến binh là 11 và phòng thủ là 9, thì khả năng tấn công của thánh hiệp sĩ là 8 và khả năng phòng thủ là 11.

Không cần phải nói, những thánh hiệp sĩ có thể thi triển được phép, nhưng những chiến binh có thể học được tất cả các loại vũ kỹ, vậy nên không thể nào làm một so sánh đơn giản được.

Tuy nhiên, đây là cách đơn giản nhất để giải thích tình huống cho một người thiểu năng như Remedios.

Nếu hỏi về việc ai thì tốt hơn trong việc chống lại những magic caster, câu trả lời là thánh hiệp sĩ.

Nhờ sự bảo vệ của các vị thần, họ tự hào vì có khả năng đề kháng ma thuật cao hơn các chiến binh.

Vì vậy, nếu Nasrene là một magic caster có cùng cấp độ như Remedios, bà ta sẽ không phải là một mối đe dọa quá lớn.

Tiếp theo là Halisha, tên này rất có khả năng là một monk từ vũ khí của hắn cho đến cách di chuyển.

Những monk thì có lợi thế chống lại magic caster hay thieve (cướp, nhưng đây được tính như là một class giỏi về lén lút chứ không phải là đi ăn cướp nên giữ nguyên không dịch), nhưng ngược lại khi đối đầu với thánh hiệp sĩ.

Vì vậy, con khỉ đó không phải là một đối thủ đáng sợ.

Vì vậy –

Nếu như mình có thể đánh bại Vijar, khả năng cao là mình có thể giết được cả ba bọn chúng.

Giữ việc "chiến đấu với Vijar khi mang đầy thương tích từ trận đấu trước đó" và "Chiến đấu với Vijar khi đang lành lặn", vế sau là lựa chọn khả thi hơn với cô.

Remedios đã thách thức Vijar dựa trên quyết định đó.

Không có bất kỳ điều gì không đúng với quyết định này.

Tuy nhiên, cô đã tính toán nhầm –

"Ôi trời, trời.

Đã chết rồi cơ à?"

"Heeheehee.

Bên này cũng vậy."

— Bởi vì những thánh hiệp sĩ chiến đấu với hai tên kia thì quá yếu.

"Cái gì!?"

Có phải cô đã đánh giá quá cao hai thánh hiệp sĩ đó, hay là đã xem thường sức mạnh của hai tên Demihuman đó?

Hay là cả hai?

"Ngươi đang xúc phạm ta khi rời mắt khỏi trận chiến đấy!"

Vijar giận dữ vung vào Remedios.

"Guwaaaargh!"

Cô cơ bản đã ngăn lại được đòn đánh đó, cô vẫn bị đẩy lùi một quãng ngắn.

Dư chấn của đòn đánh biến mất ngay lập tức.

"Remedios, có phải...

Ngươi có biết rằng ta là Vijar vĩ đại, kẻ có sức mạnh to lớn và tên tuổi sẽ vang vọng ra khắp thế giới?

Nếu ngươi không đặt tất cả cơ thể và linh hồn của mình vào trận chiến, ngươi sẽ chết ngay lập tức, biết không?"

Remedios cắn chặt môi khi cô nghe thấy âm thanh từ trận chiến của những người khác.

"Heeheehee.

Ta tự hỏi rằng tên thánh hiệp sĩ này có đủ mạnh không?"

"...

Hắn ta không khác gì với tên trước đó cả... chà, tôi không thể nói chính xác được vì tôi không phải là một chiến binh."

"Ta là thánh hiệp sĩ Franco."

"Và ta là thánh hiệp sĩ Galban.

Ta sẽ là đối thủ của ngươi."

Nhiều giây sau khi họ nói, cô lại một lần nữa nghe thấy âm thanh đổ xuống của những người mặc giáp.

Thánh hiệp sĩ Franco là một người tốt.

Tuy ông ấy không phải là một thánh hiệp sĩ quá mạnh, nhưng ông ấy rất hòa hợp với mọi người, và ông được rất nhiều người yêu mến.

Thật sự, ông ấy được giao nhiệm vụ ở đây vì Gustav tin tưởng ông.

Remedios biết rõ con người ông, vậy nên cô giao ông ấy nhiệm vụ chỉ huy dân quân ở đây.

Cô đã nghe rằng thánh hiệp sĩ Galban là một người mới.Tuy nhiên, gần đây vợ của anh ta bị nhốt đâu đó.

Anh ta đã dập tắt mong muốn đi cứu cô ấy và trở thành trợ lý cho Remedios thay vào đó, để có thể giúp được nhiều người hơn.

Hai người bọn họ — quá trẻ để chết – đã bị giết.

"Lại phân tâm rồi!"

Vijar gầm lên, và giáng vào cô một đòn thậm chí còn dữ dội hơn trước.

Remedios quăng mình tới Vijar, bắt lại đòn đánh và trượt lưới kiếm hướng vào hắn – nhưng Vijar khéo léo né tránh.

"Hừm.

Đây là gì, một đòn nhử sao?

Hay là cơ thể ngươi nhớ được những chuyển động bởi được rèn luyện?"

Vijar gầm lên.

Không phải bởi vì hắn nhận ra đây là một đối thủ đáng giá, mà là vui mừng.

"Này, oắt con.

Bọn ta xong ở đây rồi, còn ngươi thì mất thời gian quá.

Cần giúp sức không?"

"Ông hẳn đang đùa à.

Huyền thoại của tôi sẽ bị bôi xấu nếu như tôi cần sự giúp đỡ để giết cô ta.

Nhiều người sẽ nói về điều này nếu như tôi đánh bại cô ta trong một trận một đối một."

"— tưởng ta sẽ để ngươi làm thế chắc!"

Trong khi cô vẫn đang đối đầu với Vijar, Remedios đưa mắt ra khỏi hắn ta và nhìn bộ đôi đang sơ hở kia.

Tuy nhiên –

"Con khốn!

Ta đã nói với ngươi rồi, ta là đối thủ của ngươi!"

Vijar không cho cô làm vậy.

Phòng thủ của cô đầy sơ hở, nhưng hắn ta không tấn công cô bằng cây chiến rìu mà tung một cú sút.

Remedios lĩnh trọn cú đó và bay vào bức tường khiên một phát ầm.

Cô thở hổn hển do bị sốc từ lực tác động.

"Aiiieee!"

Những người quân nhân kêu lên sợ hại.

"Tập trung, con người!

Đánh với ta nghiêm túc nào!"

Tiếng thét của Vijar đi cùng với tiếng bước chân của hắn.

Nếu hắn ta vung thanh chiến rìu cán dài đó của hắn, hắn sẽ đập nát những người giữ khiên ở đây bay xa, tạo ra một khe hỡ và sẽ không thể dựng lại đội hình được nữa.

Mặc dù Remedios đã mất thăng bằng, cô vẫn bước tới trước một bước, đấm tới Vijar phía trước cô.

Nếu có thể, Cô muốn kết thúc Vijar bằng chính sức mình.

Bởi vì sức mạnh Remedios đang ẩn giấu để dành xử lý hai tên kia.

Đó là một đòn mạnh mẽ mà Thánh Kiếm Safarisia sữ hữu, nó chỉ có thể sử dụng được một lần một ngày.

Nó là một phiên bản tăng cường của đòn holy strike của thánh hiệp sĩ.

Nó là đòn mạnh mẽ nhất mà một thánh hiệp sĩ sử dụng thanh kiếm này có thể tung ra.

Bản năng của cô nói rằng tốt nhất là không nên sử dụng nó.

Tuy nhiên, nếu như cô không ngay lập tức đánh bại Vijar, hai tên Demihuman kia sẽ giết thêm nhiều người khác.

Mình – muốn bảo vệ mong ước của Calca-sama –!

"!"

Cô hét lên không nói một lời, bỏ qua một bên bản năng đang kêu gào với cô, và tâm trí điều khiển Thánh Kiếm.

Cùng lúc đó, cô truyền holy strike vào lưỡi kiếm và xuất chiêu.

Thánh Kiếm lớn lên và có tỏa ánh sáng thần thánh, và ánh sáng mở rộng ra gấp đôi chiều dài của lưỡi kiếm.

Ánh sáng này hình như càng lúc càng chói và dữ tợn hơn.

Trong tình thế này, né tránh hay chặn đòn này sẽ rất khó.

Sử dụng từ "hình như" bởi vì nó không có vẻ quá sáng trong mắt Remedios.

Remedios nâng Thánh Kiếm lên trên trời và giáng xuống.

Vì Remedios đã mất hết sự phòng bị, dự đoán đòn đánh có vẻ rất dễ, vậy nên Vijar theo phản xạ chuẩn bị đón lấy đòn đó bằng cây rìu của mình và đẩy lui cô ta.

Tuy nhiên –

"!"

Thêm một tiếng thét khác, Remedios tiếp tục ấn mạnh Thánh Kiếm từ nơi mà cây rìu đã chặn lại, và tiếp tục chém xuống.

Cô không có ý định sẽ ép thanh kiếm tấn công mục tiêu của nó chỉ bằng vũ lực.

Lý do là bởi vì ánh sáng của thanh kiếm đi theo cú chém xuống, đi xuyên qua cây rìu và chém vào cơ thể của Vijar.

Đây là kỹ thuật tối thượng của Thánh Kiếm Safalrisia.

Nó là một xung kích thánh hệ bỏ qua phòng thủ và áo giáp.

Áo giáp chắc nhất, vảy và lớp da dày không có ý nghĩa gì với nó.

Vì có có thể đi xuyên qua cả vũ khí ma thuật, nó không thể ngăn chặn lại được bằng khiên hay vũ khí, nó trở thành một chiêu cuối không thể né tránh.

Dĩ nhiên, Nếu một người không chọn chặn đòn đánh lại và đủ khéo léo để né tránh nó, nó có thể sẽ không bị đánh trúng bởi là sóng ánh sáng.

Tuy nhiên, không thể nào né tránh được một đòn vận dụng hết tốc lực của Remedios trong khi bị chói mắt bởi ánh sáng.

Khi làn sóng ánh sáng nổ ra như một cơn gió, ánh sáng thần thánh từ lưỡi kiếm cũng biến mất.

Tuy nhiên – Mắt Remedios mở to.

Cô rõ ràng đã đánh trúng mục tiêu, nhưng Vijar không có vẻ gì như bị thương nghiêm trọng cả.

"...Hửm, Cái gì vậy?

Một chiêu đẹp mắt đấy... nhưng nó khó mà làm bị thương được.

Có phải nó chỉ để trình diễn thôi không?

Mặc dù ta phải nói thế này, nó dọa được ta đấy..."

Remedios bị sốc.

Tên này – hắn không xấu xa!

Chiêu này càng hiệu quả với những kẻ càng xấu xa.

Ngược lại, nó chỉ tại được một tổn thưởng nhỏ với những mục tiêu không xấu xa.

Đó đặc biệt không có tác dụng với những người tốt.

Nói cách khác, thật sự là nó đã làm tổn thương Vijar nghĩa là hắn không tốt, nhưng không có nghĩa là hắn xấu xa.

Hắn khiến người dân phải đau khổ!

Hắn xâm lược đất nước của chúng ta!

Sao mà một kẻ như thế lại không xấu xa được?

"Heeheehee.

Tốt, đó là một màn trình diễn ánh sáng đẹp mắt đấy, Vijar-dono.

Có thật là anh không bị thương không?"

Halisha nheo mắt lại khi hỏi Vijar.

"Nó quá sáng... nó vẫn còn làm lóa mắt tôi này."

Nasrene càu nhàu phía bên cạnh.

Cô đã phạm sai lầm – cô không nên sử dụng chiêu đó lên Vijar.

Vijar lật từng chi của mình lên kiểm tra để chắc chắn rằng mọi thứ vẫn ổn và nhún vai.

Trong khi hắn ta trông như không hề phòng thủ khi làm thế, Remedios không thể tìm thấy được điểm yếu nào.

"...

Thật là một ánh sáng chói mắt!

Chà, ta không chắc đó là cái gì, nhưng không có gì nhiều, đúng không?"

"...

Vijar, Ta khá là bất ngờ khi ngươi không bị tổn thương gì sau đòn tấn công đó.

Có vẻ như ta đã xem thường ngươi."

"Hah!

Cuối cùng bà cũng nhận ra!

Hahaha!

Được rồi, con người.

Ngươi đã là rất tốt trong việc đối chọi với ta.

Nếu ngươi đầu hàng, ta sẽ giết ngươi một cách không đau đớn.

Thấy sao?"

"Đừng có đùa lố bịch như vậy!

Chúng ta vẫn chưa xong đâu!"

Remedios nâng thanh kiếm lên và hét vào cả ba tên Demihuman.

Remedios vẫn có thể chiến đấu như cô nói.

Cô đặt một tay lên vết thương và sử dụng khả năng chữa lành.

Nỗi đau của cô biến mất dần bởi một cảm giác ấm áp.

Rất nhiều chiêu của thánh hiệp sĩ sẽ không có tác dụng lên hắn ta vì hắn ta không xấu xa... nhưng vì hai bọn chúng đã bị chói mắt bởi nó, mình sẽ để dành chúng cho hai tên đó.

Tất cả những gì mà cô phải làm là chiến đấu với Vijar như một chiến binh chân chính.

"Heeheehee.

Chà, ta sẽ để cô ta cho người, Vijar-dono.

Chúng ta sẽ săn lũ con người đằng sau."

"Cái gì?!

Tên khốn kiếp!"

Tất cả những thánh hiệp sĩ được gọi tên lúc nãy đều đã chết.

Những quân nhân không thể nào ngăn được chúng.

"Cứ như ta sẽ để các ngươi làm gì tùy thích vậy!"

Remedios lùi lại và để có thể đối mặt cả ba Demihuman đó một lượt.

"Có vẻ như ngươi đã sẵn sàng đấu với cả ba chúng ta một lần, nhưng Vijar nói rằng hắn muốn chăm sóc cho ngươi."

"Heeheehee.

Mục tiêu của bọn ta là quét sạch lũ con người trong thành phố này nếu cần thiết, không phải làm đối thủ của ngươi.

Nasrene-dono, tôi có thể nhờ cô quét sạch bọn hèn hạ phía sau bằng sức mạnh của cô được không?"

"À được..."

Một lượng sức mạnh ma thuật khổng lồ trong ba trên bốn cái tay của Nasrene.

Một là băng, một là lửa, một là điện.

"Khốn kiếp!"

Remedios chạy lại chỗ tên nữ Demihuman.

"Ta đã nói với ngươi lúc nãy rồi, ta mới là đối thủ của ngươi!"

–và chặn thanh chiến rìu vung xuống cô với một tiếng gầm, nhưng cô đã bị đánh bay xa.

Vào lúc đó, Remedios nhận ra rằng cô không thể xử lý được với Nasrene trong khi chiến đấu với Vijar cùng một lúc.

Cô có thể nhảy đến bên cạnh chỗ Nasrene, phòng thủ lại đòn tấn công của bà ta sẽ để lộ sơ hở với Vijar.

Không thể là ý gì...

Mình sẽ không chấp nhận điều này!

Không thể làm được gì đó chỉ là ngụy biện thôi!

Những quân nhân rên rỉ khi thấy biểu hiện của Remedios.

Những người đó đã không bỏ chạy khi đối diện với sự khủng bố bởi vì họ tin vào cô.

Cô không thể cho họ thấy dáng vẻ đáng xấu hổ của cô được.

Cô sẽ không từ bỏ lý tưởng của Calca – tạo một đất nước mà không một ai phải khóc.

"Quân nhân!

Rút lui!"

Khi cô ra lệnh, Remedios vào tư thế.

Mình sẽ không chết nếu chỉ bị dính một đòn được.

Mình sẽ xông vào tên nữ Demihuman kia trong khi kích hoạt [Fortress].

Vijar cười khi thấy Remedios đột ngột chạy.

Có vẻ như hắn ta đã hiểu nhầm gì đó.

"Ho.

Có vẻ như đã nghĩ thông rồi.

Đúng thế!

Chiến đấu với ta bằng tất cả những gì ngươi có đi nào!

Cho ta một trận đánh xứng danh huyền thoại! [Showdown Declartion]"

"Hử!?"

Vijar gầm lên, và nó có một sức mạnh đặc biệt.

Chân của Remedios , đang chạy hướng đến Nasrene, chuyển qua Vijar như thể cô mất kiếm soát nó.

Không chỉ chân – thanh kiếm của cô, tâm trí cô, tầm nhìn của cô không thể kéo ra khỏi hướng Vijar.

"[Fireball]!"

Một ma thuật bậc ba bay qua người Remedios và hướng về phia những quân nhân.

Ma thuật này thì Remedios có thể chịu đựng được, nhưng nó sẽ là đòn chí mạng với những quân nhân –

"—[ Wall of Skeleton] !"

Cầu lửa dội vào bức tường xương trông kỳ lạ nổ tung và biến mất trước những người quân nhân.

Ai đó kêu lên đầy bất ngờ.

Ban đầu, bởi vì họ không biết chuyện gì vừa xảy ra.

Tuy nhiên, từ từ họ nhân ra được rằng.

Họ thấy một thứ gì đó từ từ bay xuống như không bị tác động bởi trọng lực và đáp xuống bức tường xương đáng sợ đó.

Người không có chút biếu hiện dữ dội nào của chiến trường, và nói với một giọng nói nhẹ nhàng như tách bạch với mọi thứ xung quanh ông.

"Có vẻ đây chỉ là chuyện bình thường xảy ra trên chiến trường, một trận chiến ba đánh một thì có chút khó khăn đây.

Cô không phiền nếu ta cũng tham gia chứ?"

Chủ nhân của giọng nói đó là một undead.

Mọi người trong thành phố này nhân ra ông ta.

Ông ta là người ban đầu từ chối chiến đấu để bảo toàn mana.

Ông ấy là Sorcerer King Ainz Ooal Gown.

Oooooohhh!

Một tiếng hò reo vang trời đến từ phía bên kia bức tường.

Remedios siết chặt thanh kiếm.

"Cái gì, đó là cái gì, đó là ai vậy?"

"...

Nhìn qua, tôi nghĩ đó là một Elder Lich.

Vì nó không có da.

Nhưng mà... chỉ một Elder Lich sao có thể cản được phép của tôi?

Có phải bởi vì tấm áo choàng của hắn không?

Nó trông khá là ấn tượng đấy.

Hay không phải, có thể bởi vì người triệu hồi hắn có một sức mạnh khổng lồ?"

Remedios hoàn toàn không hiểu được những lời nói của những tên Demihuman đó.

Cô nghe thấy chúng, nhưng cô không hiểu chúng đang nói gì.

Đó là bởi vì cô đã dồn toàn bộ năng lượng để chế ngự sự thù ghét nổi lên trong lòng cô.

Cô thậm chí còn không nhận ra bản thân đang không hề phòng vệ trước Vijar.

— Reeeeeeeeeeeee!!!!

Tại sao hắn ta lại xuất hiện!?

Tại sao họ lại hò reo vì hắn?

Tại sao!

Tại sao!

Tại sao!!!

Vì tên undead ghê tởm này!!!?

Trong đâu đó tâm trí Remedios đủ bình tĩnh để hiểu được rằng đây là phản ứng bình thường khi được ai đó giúp đỡ lúc khó khăn.

Tuy nhiên, nó không đủ để cô bỏ qua cho việc những người dân đã chúc mừng undead.

Họ có thể thấy rõ ràng những xác của những thánh hiệp sĩ đã hy sinh bản thân để làm lá chắn cho người dân.

Các ngươi không hân hoan cho những người đã chiến đấu như tấm khiên cho mình, mà cho kẻ đã đến trễ!!!!

Cô quá giận dữ, nó khiến cô muốn vứt luôn mũ giáp và ôm đầu lăn lộn dưới mặt đất.

Remedios cố gắng kiềm chế cơn giận trong tim, và cô hướng đến sinh vật undead trên bức tường.

"—Tại sao ngươi lại đến đây?"

Sorcerer King đứng hình, như thể ông bị đông cứng tại chỗ.

Ngọn lửa đỏ trong hốc mắt trống rỗng của ông quay qua phía Remedios.

"...Tại sao? ...

Ta đến đây? ...

để giúp cô, không phải sao?"

"...

Tôi hiểu rồi."

Tại sao hắn không đến sớm hơn?

Có phải hắn đợi cho tất cả những thánh hiệp sĩ kia chết hết không?

Có phải hắn ta dự định thể hiện khi xuất hiện trước mọi người.

Cô muốn hét vào hắn ta, nhưng –

"Vậy tôi sẽ để chúng cho ông."

Cô không thể để bản thân hỏi gì hắn ta nữa, và cô cũng không muốn nói rằng "dẹp mẹ bức tường đi."

"Hửm?"

"Tôi bảo rằng tôi để nó cho ông!"

Cô vô thức hét to, Remedios kiềm chế cảm xúc đang dân trào.

"—và phá bỏ bức tường đi.

Ông không thể à?"

"...

Dĩ nhiên là không."

Ngay lập tức, bức tường dưới chân của Sorcerer King biến mất.

Sorcerer King không rơi xuống, chắc hẳn là ông ta đã sử dụng phép [Fly]

Remedios quay lưng lại phía Vijar, cô không quan tâm nếu như hắn ta giết cô từ đằng sau.

Nếu thế cô có thể cười vào Sorcerer King vì không bảo vệ được cô.

Lôi bản thân ra khỏi tuyệt vọng, Remedios lê lết quay lại phía trước những quân nhân.

Vì lý do nào đó, có một chút tiếc nuối khi những tên Demihuman đó không tấn công cô từ phía sau.

Có nỗi sợ trong ánh mắt của những quân nhân.

Có phải trông mặt cô rất đáng sợ không?

"—Chúng ta sẽ để cho Sorcerer King xử lý ở đây!

Hãy đi giúp ở những nơi cần chúng ta hơn!"

Sau khi nghe thấy mệnh lệnh của Remedios, những người quân nhân nhìn nhau, và họ trở nên bối rối.

"Các ngươi không tuân lệnh sao?"

Sau khi Remedios lườm vào ông ta, một người quân nhân khẽ trả lời:

"À, kho-không.

Nhưng...

Sorcerer King, tự mình..."

"Sorcerer King rất mạnh!

Không phải sao?

Nếu như vậy thì những thứ như vậy sẽ không là vấn đề gì với ông ta!

Đi nào!"



Remedios dẫn dân quân đến chiến trường khác.

Họ liên tục nhìn lại anh khi họ rời đi.

Ainz nhìn vào không gian trống rỗng nơi họ đã và lẩm bẩm với chính mình.

"Eh? ...

Chó chết, cô ấy thực sự đã đổ hết mọi việc lên mình.

"

Trạng thái vô lý của sự kiện này khiến Ainz tiết lộ bản chất thật của mình

Thông thường, chúng ta sẽ không có một cảnh như "oh, hãy chiến đấu cùng nhau ~" hay gì đó?

Hoặc "cảm ơn vì đã đến, chúng tôi sẽ để tất cả cho ngài"?

Ít nhất cô ấy có thể đã lịch sự về điều đó, chúng tôi có thể đã đi qua lại nhiều lần về "Ngài ở đây sẽ ổn chứ?"

Và cứ thế ...

Và thậm chí không một lời tri ân nào sau khi được cứu?

Cái quái gì vậy?

Thất vọng được xây dựng trong trái tim anh.

Tuy nhiên, nó đã không đạt đến mức độ tức giận thực sự, vì vậy nó không bị đàn áp.

Nó giống như một ngọn lửa phẫn nộ nhỏ bên trong anh.

Nó như thể một người nào đó đã sai lầm và buộc anh làm thêm giờ, người được hỏi nói rằng họ có thứ gì đó ở trên sau đó chỉ lên và rời.

Không–

Tôi sẽ tức giận hơn.

Giống như nói, nếu tôi về nhà chơi YGGDRASIL ... và guild đã có kế hoạch rồi, đến trễ sẽ gây ra vấn đề cho mọi người.

Nó xảy ra trước đó, và trong khi mọi người tha thứ cho tôi thì ...

Do đó, nhiên liệu, ngọn lửa nhỏ xíu bốc cháy vào một địa ngục, và sau đó họ bị buộc phải dập tắt.

"Hm...

Trong khi cơn giận của tôi bị đàn áp, tôi vẫn không vui.

Đó là lần đầu tiên tôi bị đối xử tàn nhẫn.

"

Trong khi cô đã hét lên "im lặng" với anh ta trước đó, tình hình lại khác hẳn.

Ngay từ đầu, họ đã đồng ý rằng Ainz có thể ngồi trong trận chiến này, nhưng Ainz vẫn tiếp tục chạy như quân tiếp viện.

Chắc chắn bất cứ ai có một ý thức thông thường sẽ có một thái độ khác khi nói chuyện với anh.

Mọi người Ainz đã gặp cho đến giờ ít nhất đều lịch sự.

Đó là lý do tại sao Ainz thấy kỳ lạ.

Sau khi làm mát đầu và tìm kiếm trong ký ức của mình, Suzuki Satoru nhớ lại đã gặp những người như Remedios nhiều lần trước đây.

Tuy nhiên, không ai trong số đó an ủi anh.

Ainz hướng ánh nhìn giận dữ của mình lên ba tên demihumans.

Ai.zz, nó không hoàn toàn là lỗi của họ.

Ainz hiểu rằng anh ta chỉ đơn giản đổ nó lên đầu chúng

Đáng lẽ ra là đồng hồ đo mối quan hệ của Remedios với Ainz đã tối đa khi lần thứ hai anh cứu cô khỏi nguy hiểm, cô nên xin lỗi vì đã đối xử với Ainz theo cách này, và sau đó làm việc chăm chỉ cho Ainz bằng mọi cách trong tương lai.

Đó là lý do tại sao Ainz đã quan sát Remedios từ trên không với 「Perfect Unknowable」 hoạt động tất cả thời gian này, và sau đó bước vào để giúp cô khi cô gặp rắc rối.

Nhưng cuối cùng, mọi thứ đã trở nên như thế này.

Anh không thể hiểu làm thế nào nó đã kết thúc theo cách này.

Nếu hạn ngạch của một bộ phận không được đáp ứng và đã gần đến cuối tháng, ai đó phải bước lên để bù đắp cho sự thiếu hụt, chắc chắn mọi người sẽ biết ơn người đó, đúng không?

Đặc biệt là nếu người đó đã hoàn thành công việc của mình từ lâu và dùng thời gian nghỉ để giúp đỡ họ.

Ainz đã quan sát chiến trường từ trên cao, và anh ta nắm chặt bức tranh lớn.

Có nhiều nơi nguy hiểm hơn thế này.

Anh thậm chí còn nhận ra rằng cô gái đã lườm anh vào lúc đang gặp nguy hiểm.

Mặc dù vậy,anh đã chọn để đến nơi này bởi vì anh muốn bán một ân huệ cho người xếp hạng cao nhất ông có thể, để cai trị trong địa ngục tốt hơn phục vụ trên thiên đàng và tất cả điều đó, và ông đã đánh giá rằng đội trưởng của Quân đoàn paladin của Thánh quốc là người xếp hạng cao nhất ở đây.

Tuy nhiên–

"Thực sự rất khó chịu."

Khi anh càu nhàu mà không suy nghĩ, Ainz nghe thấy một tiếng cười khắt khe.

"Hee hee hee.

Có vẻ như ngươi đã bị bỏ lại đây.

Heeheehee, buồn quá, buồn quá.

"

"Một Elder Lich.

Nói cách khác, một cá nhân mạnh mẽ như một Magic caster.

Có cần phải cẩn thận không?

Tôi chưa từng thấy phép thuật làm tường trước đó, nhưng nó có vẻ là một tầng khá cao.

"

"Hmph.

Mặc dù vậy, hắn vẫn là một caster ma thuật,?

Không cảm thấy thích chiến đấu với hắn.

Sau cùng, cần phải đánh bại một chiến binh nếu muốn mọi người vinh danh những câu chuyện về ngươi.

"

Ba demihumans dường như đã phục hồi sau tình huống kỳ quái và bắt đầu đùa giỡn với nhau.

Ainz quay lại nhìn họ, và đôi mắt của anh tập trung vào những kẻ ác quỷ giống như những người có vẻ cười lúc nãy.

"Có sao không?

Đầu tiên chúng ta giết hắn ta, sau đó– "

"–Câm miệng."

Ainz ngắt lời cuộc trò chuyện của họ và dùng một phép thuật silent (im lặng) bậc tám「Death」.

Nụ cười của tên Demihuman giống như một con khỉ bị đóng băng trên mặt hắn từ từ sụp đổ.

"...Chuyện Gì?

Ngươi đã làm gì "

"Ta đã bảo hắn im lặng, phải không?"

Ainz lại một lần nữa niệm phép 「Death」.

Demihuman bốn tay gục ngã theo cùng cách như lúc nãy.

"Eh?

Ehhh?

Chuyện gì đã xảy ra?

Chuyện gì thế?

"

Nữ Demihuman vẫn còn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng có vẻ như cô ấy đã biết được ai đã làm điều đó.

"Là, là ngươi?

Ngươi đã giết hai người chúng ta trong khoảng khắc...?

"

Khủng bố được khắc sâu trên khuôn mặt của cô.

Cơ thể cô run rẩy.

"Đúng, đúng vậy," Ainz vô tình niệm「Death」 vào Demihuman nữ.

"–Hmmm?"

Cô ấy không chết.

"Death" của Ainz đã bị kháng lại.

Trong lúc anh nhận ra điều này, tâm trí Ainz ngay lập tức chuyển thành bánh răng, bước vào trạng thái tinh thần được gọi là chế độ chiến đấu.

Đó có phải là một đặc điểm chủng tộc phòng thủ không?

Một câu thần chú bảo vệ mà cô đã tự mình sử dụng?Hay cô ta tự kháng nó một cách bình thường?

Có một vật phẩm ma thuật bảo vệ cô ả không?

Hay đó là cái gì khác?

Trong khi người ta không thể loại trừ hoàn toàn khả năng rằng nó có thể là một trùng hợp ngẫu nhiên, chắc chắn cô không thể chống lại nó bởi sức mạnh của chính mình.

Ainz đã quan sát ba người họ khi họ chiến đấu.

Trong khi anh không nghĩ rằng anh có thể dự đoán được toàn bộ năng lực của họ, Ainz chắc chắn rằng họ không thể kháng lại sức mạnh của phép thuật của mình khi trực tiếp nhận chúng.

Khi Ainz nghiền ngẫm những lý do này, anh cảm thấy rằng tốt nhất là nên bảo vệ mình và để đối thủ của anh ta di chuyển.

Có lẽ anh sẽ khám phá ra thứ gì đó mà chỉ có thể tìm thấy ở đây.

Anh muốn nhìn thấy lá át chủ bài của một người có thể chống lại phép tấn công thông thường của mình.

"Hmm...

Ừm, không quan trọng cô đã làm gì.

Thật là lãng phí thời gian.

Nếu ta biết, ta sẽ để lại người phụ nữ đó một mình và đi đến giúp đỡ ở nơi khác.

Ta đã nghĩ rằng nếu ta chiến đấu cùng với người phụ nữ đó, chúng ta sẽ có một màn trình diễn chiến thắng khó khăn, vì vậy chúng tôi đã dành nhiều thời gian hơn cho việc quay lại và...

"

Một tên undead nhiều chuyện đang đứng trước mặt cô.

Loại sinh vật undead nào thế này? ...

Loài undead không thể đồng minh với con người.

Nó có bị kiểm soát bởi một necromancer không?

Tuy nhiên, sức mạnh đó ...

Trong khi cô không biết mình đã làm gì, anh đã ngay lập tức giết hai chiến binh ngang hàng với cô.

Liệu một Undead mạnh mẽ như vậy có thể bị kiểm soát không?

Nếu ngón tay anh chỉ vào cô, liệu cô có phải là người sẽ chết tiếp theo không?

Những người duy nhất cô biết có thể làm được điều này bên cạnh Chúa quỷ Demon Emperor Jaldabaoth sẽ là những người bảo vệ và là những thân tín của ông ta.

Không thể nào!

Bất cứ ai có thể kiểm soát một sinh vật undead ngang bằng với những sinh vật hùng mạnh phải là mức độ của một vị thần!

Làm thế nào một necromancer như vậy có thể tồn tại?

Nếu quốc gia của loài người có một kẻ necromancer như vậy, làm thế nào mà Liên minh Demihuman có thể ép cuộc xâm lược của họ cho đến nay?

Tôi có nên chạy không?

Tôi có nên tận dụng cơ hội để chạy trốn trong khi hắn có thể hành động thoải mái không?

Hay tôi có thể trốn thoát?

Cô không có bất kỳ phép thuật nào để dễ dàng trốn thoát.

Xét cho cùng, cô chưa bao giờ gặp nguy hiểm như vậy trước đây và không cảm thấy tầm quan trọng của việc học một phép thuật như vậy.

Trong trường hợp đó, cách duy nhất là chạy thật nhanh!

"Ahhhhhhhhh!"

Cô sử dụng tiếng hét để trấn tỉnh tinh thần của mình, và bắt đầu niệm phép bằng đôi môi run rẩy.

Có một phép thuật phức tạp bậc bốn gọi là 「Silver Lance」.

Đó là một loại phép thuật dạng vật lý, nhưng vì nó sở hữu các đặc tính bạc, nó là một phép thuật gây tổn hại to lớn chống lại kẻ thù sợ bạc.

Ngoài ra, nó cũng có một hiệu ứng đặc biệt được gọi là "piercing"(chắc là xuyên giáp đấy mà🙂 ), sẽ gây thiệt hại nhiều hơn cho các đối thủ không được bảo vệ.

Tuy nhiên, nó cũng có nhược điểm là sát thương của nó bị giảm bởi áo giáp.

Con át chủ bài của cô đã đổi phép thuật mạnh mẽ này để tạo ra những phép thuật mới, độc đáo.

Có 「Burn Lance」, gây ra sát thương với nguyên tố lửa.

Có 「Freeze Lance」, gây ra sát thương với nguyên tố đóng băng.

Có 「Shock Lance」, gây sát thương với nguyên tố sét.

Ba phép thuật này đều có sát thương nguyên tố, nên giáp không thể giảm hiệu quả của chúng, và chúng vẫn giữ lại khả năng "xuyên" chết người.

Tất nhiên, để phù hợp với sự chết chóc của chúng, những phép thuật đó tiêu tốn nhiều mana hơn phép thuật cấp bốn.

Cô kích hoạt ba thứ phép thuật mạnh mẽ này cùng một lúc.

Đồng thời cô cast một lúc ba phép thuật, mỗi phép trong số đó đều sử dụng một lượng đáng kể mana.

Thêm vào đó, các phép thuật đồng thời sử dụng sẽ rút cạn mana của người sử dụng, và vì cú sốc khi sử dụng lượng mana khổng lồ đánh vào cô, cô cảm thấy nhẹ và mỏng manh, như thể linh hồn cô chuẩn bị đẩy ra.

"Diiiiiieeeee!"

Ba phép thuật (lances) như ba cây thương bay về phía Undead – và rồi biến mất mà không có dấu vết.

"–Hah?"

Cô không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra trước mắt cô.

Cô có thể hiểu được nếu nó bị tấn công lại.

Nhưng điều này!!!

điều này dường như chẳng có gì xảy ra cả.

Lances chỉ đơn giản biến mất.

"Eh?

Eh?

Gì?

Gì cơ?

"

"...

Ta đã cho ngươi đủ thời gian và đây là những gì tốt nhất mà ngươi có thể làm?

Đây có phải là tất cả những gì ngươi có?

Hm.

Ta đoán ta không cần phải cảnh cáo ngươi phải di chuyển một cách thận trọng.

Bây giờ, không còn nhiều thời gian nữa, nên nhanh lên và chết đi. 「Maximize Magic Reality Slash」.

"

Thế giới là bóng tối

Cô ấy thậm chí còn không biết cô là ai

Cô muốn mở mắt nhưng cô không biết mắt là gì

Bóng tối, thế giới, cô không biết bất kỳ thứ gì về những thứ đó

Cô không biết tại sao cô lại nghĩ về những điều này

Cô không biết gì

Cô đã biến mất

Cô không biết "biến mất" nghĩa là gì

Nhưng cô đã thực biến mất

Đột nhiên, cô cảm thấy như cô đang bị kéo bởi một cái gì đó

Từ phía trên, từ bên dưới, từ bên trái, từ bên phải, ở đâu đó

Tận cùng của thế giới kéo cô

Một kẻ đáng thương đã được kết thúc bởi các tác phẩm của bạn bè

Một người nào đó đã đóng kín suy nghĩ của họ đi bởi vì họ cảm thấy không có gì quan trọng hơn điều đó

Và rồi, một vụ nổ ánh sáng trắng nhuộm khắp thế giới

Một cảm giác mất mát to lớn

Một cảm giác tách biệt với toàn bộ thể

Neia Baraja liên tục chớp mắt nhiều lần và muốn trở về trạng thái ban đầu từ một ánh mắt mờ ảo.

Cô cảm thấy có chuyện gì đó đã xảy ra, nhưng cô không thể nhớ bất cứ điều gì về nó.

Đáng lẽ cô phải chiến đấu với Demihumans.

Chuyện gì đã xảy ra?

"...

Đó là một nơi nguy hiểm."

Khi cô nghe thấy giọng trong yên tĩnh, Neia nheo mắt lại và nhìn lên với một cái nhìn sắc bén.

Nó tối quá.

Đó không phải là bóng tối mà một đứa trẻ sẽ sợ hãi, nhưng bóng tối đã ban cho hòa bình cho những người đã mệt mỏi.

Đó là Sorcerer King Ainz Ooal Gown.

"và..."

Neia vô tình giơ tay ra, như bàn tay của một đứa con trai trẻ cố gắng vớii đến cha mẹ của nó.

"Neia Baraja.

Đừng cố gắng di chuyển.

Hãy để ta lo liệu nơi này, hãy nghỉ ngơi.

"

Cô có thể thấy các Demihumans phía sau lưng ông điên cuồng tấn công Sorcerer King, đâm ông bằng kiếm, cắn và đấm vào ông

Tuy nhiên, Sorcerer King hoàn toàn phớt lờ họ.

Ông nói với cô như thể không có gì xảy ra.

Trong tâm trí của Neia, ký ức về Buser bỗng nhiên xuất hiện.

Sorcerer King đặt tay mình vào trong áo choàng, và do dự một lúc trước khi lấy ra một lọ thuốc màu tím độc.

Khi nói đến các lọ potions(thuốc bơm máu trong các game), nó thường có màu xanh.

Neia không nghi ngờ Sorcerer King ngay cả khi anh ta đổ cái lọ thuốc độc đó lên cô.

Điều mà Sorcerer King đã làm chắc chắn là đúng.

Thực tế hóa ra đúng như cô đã tưởng tượng.

Lọ thuốc màu tím mà anh ta đổ vào cơ thể Neia chữa lành tất cả vết thương của cô ngay lập tức.

Có vẻ như các lọ thuốc của Vương quốc Sorcerous có màu khác với bình thường.

"Để hồi phục hoàn toàn là một chặng đường dài, đầu tiên cô cần hồi phục năng lượng trước, thật là đau đớn.

Tch.

Các dân quân đều chết ... có vẻ như còn sót lại vài người ở đó.

Trong trường hợp đó ..."

Sorcerer King quay mặt đối mặt với những Demihuman khi họ liên tục tấn công ông từ đằng sau.

Các trận chiến diễn ra trên khắp thành phố vào lúc này, và cứ mỗi giây trôi qua đều có người ngã xuống chết.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc này Neia hoàn toàn quên mất điều đó, bởi vì đôi mắt cô đã bị đánh cắp bởi sự trở lại dũng cảm của vị Vua pháp thuật mang cô sống lại và bảo vệ cô.

Sự lo lắng và lo lắng của cô về đội quân dân Demihuman đã biến mất, những cảm xúc đó không còn tồn tại.

Đó là – những gì Neia đã ao ước.

Hóa ra nó ở đây.

Nó như thế này

Neia chắc chắn rằng cô đã tìm ra câu trả lời hoàn hảo cho những nghi ngờ mà cô đã nắm giữ trong suốt thời gian qua.

Sorcerer King sử dụng một phép thuật của mình.

Luồng sấm sét rực rỡ và đánh xuyên qua các bức tường thành phố.

Đó rõ ràng là một phép thuật tên gọi 「Chain Dragon Lightning」.

Những Demihuman trên các bức tường của thành phố bị cuốn đi, Không ai có thể tưởng tượng rằng có một cuộc chiến chết người xảy ra trong khu vực này.

"Là... ngài... tiêu diệt... tất cả...bọn chúng?"

"Không, có một số tên vẫn chiến đấu ở một khoảng cách xa, nên ta đã cố không bắt chúng .

Tuy nhiên 「Napalm」 à, đó là tất cả.

Tiếp theo chúng ta sẽ giải quyết những tên ngốc đã leo lên. 「Widen magic.Wall of skeleton」.

"

Một bức tường xương đột nhiên xuất hiện ở bên ngoài bức tường thành phố, nơi các lực lượng Demihuman.

Cô không thể nhìn thấy phía bên kia bởi vì tầm nhìn của cô bị chặn lại, cô chỉ có thể nghe thấy tiếng than khóc quỷ trên những cái thang, theo sau là âm thanh của thứ gì đó rơi xuống và đánh mạnh vào mặt đất.

"Bây giờ để chăm sóc lực lượng khác của chúng đã được hình thành ...

Ta đã gửi một số undead qua bên đó truóc khi chúng tiến vào, chẳng bao lâu chúng sẽ bị xóa sạch."

Khi anh nói, ông lấy ra một lọ thuốc khác.

Nó hoàn toàn khác với cái vừa nãy, được cất giữ trong một cái lọ nhỏ và đẹp.

Cô không biết loại thuốc bên trong nó có thể làm gì, nó trông giống như một món đồ rất có giá trị.

"Tôi ổn, thưa bệ hạ của tôi ..."

"...

Đủ rồi.

Xin lỗi vì đã đến cứu cô trễ."

Sorcerer King che nửa phía trên hốc mắt của ông như ông đang bị lóa mắt khi đổ lượng chất lỏng ra khỏi chai.

Cảm giác yếu đuối mà cô đã cảm thấy từ nãy giờ tan biến.

Tuy nhiên, cơ thể cô vẫn cảm thấy nặng nề.

Cô cảm thấy như một thứ gì đó đã bị tách ra khỏi chính mình, nhưng phù hợp với nó, không trên hết, một sự ấm áp trong cốt lõi của cơ thể cô.

Cô ấy có thể đứng dậy, trong khi cơ thể cô vẫn đau đến mức cô rơi nước mắt, cô không thể sử dụng tư thế thiếu tôn trọng trước mặt người đã đến cứu cô.

"Dừng lại, Cô Baraja.

Không cần phải ép mình đứng lên."

Trong khi cô muốn thức dậy, Neia ngoan ngoãn nằm xuống khi vai cô bị đẩy xuống.

"Phải, như thế...

Tôi sẽ nhờ ai đó chở cô.

Này các anh, ở đây!

"

Vua pháp thuật vẫy tay với những dân quân.

Vào thời điểm này Neia nhận ra rằng để bày tỏ lòng biết ơn của mình, cô vẫn chưa hỏi câu hỏi cần được hỏi.

"Bệ hạ, Ngài ổn chứ?

Ngài đến giúp chúng tôi và sử dụng mana Ngài cần phải giữ để chiến đấu với Jaldabaoth.

"

"Không sao cả.

Không có cách nào để nghĩ về chuyện đó vì cần phải cứu cô."

"Bệ hạ..."

Một viên đá nặng nề dường như rơi xuống từ ngực cô.

"Tôi hiểu."

"Hm?

Nó là gì?"

Vua pháp thuật chờ đợi câu trả lời của Neia.

"Tôi hiểu công lý là gì."

"Ah, vậy là cô đã tìm ra công lý thuộc của riêng mình?

Điều đó thật tuyệt vời. ...

Bảo vệ kẻ yếu, hay điều gì đó khác?

"

Giọng anh đầy sự dịu dàng, và vì thế Neia trả lời một cách tự tin.

"Bệ hạ chính là công lý."

Trong giây lát, vua pháp thuật như bị đóng băng.

"....Hm???"

"Tôi cuối cùng cũng hiểu!

Đó là công lý!"

"...

À, vậy à.

Cô có vẻ mệt mỏi.

Cô không nghĩ sẽ tốt hơn nếu nghỉ ngơi?

Cô sẽ nghĩ về những điều kỳ lạ khi mệt mỏi.

Chắc chắn cô sẽ không muốn lăn lộn trên giường và tạo ra những tiếng động lạ sau khi bình tĩnh lại, đúng không?

"

"Tôi hơi mệt, nhưng quan trọng hơn, trái tim tôi đã tan biến.

Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng Bệ hạ là công lý!"

"Không, không, ta đã nói rồi, tôi không phải công lý.

Hãy nhìn xem, những gì họ gọi là công lý nên là một khái niệm như bảo vệ kẻ yếu là cảm giác thông thường, hay cái gì đó, Đó là ... uh, khái niệm trừu tượng.

Đúng?

Ý tôi là, nói bình thường.

"

"Không.

Công lý không có quyền lực là vô nghĩa, nhưng sức mạnh giống như những gì Jaldabaoth sở hữu cũng không công bằng.

Do đó, mạnh mẽ, và sử dụng sức mạnh đó để giúp đỡ người khác thực sự là công lý; nói cách khác, Bệ hạ là hóa thân của công lý!

"

Khi mắt của Neia mở to trong khi cô nói, Sorcerer King búng tay, và sau đó đặt nó lên đôi mắt của Neia như anh đang dụ dỗ cô ngủ.

Cảm giác lạnh lùng của ngón tay anh khiến má Neia thư giãn thành một nụ cười.

"...

Ah.

Nếu cô hét to quá, sẽ không làm vết thương của cô bị tổn thương.

Sau đó, chúng ta có thể từ từ tiếp tục những gì cô vừa nói."

"Vâng!

Bệ hạ của thần!"

Cô nghe thấy âm thanh của vài bước chân, và bằng cách chuyển ánh nhìn của cô, cô thấy các hình thức của paladin và dân quân đang tiến về phía cô.

"Bệ hạ!

Cảm ơn ngài rất nhiều vì đã đến đây để giúp chúng tôi!"

"Đừng bận tâm đến nó"

Khi ông trả lời, Sorcerer King từ từ đứng dậy.

Neia cảm thấy cô đơn khi ông đứng lên và muốn với lấy chiếc áo choàng của Sorcerer King, nhưng sau đó cô nhận ra rằng làm như vậy sẽ vô cùng đáng xấu hổ và cô tự kiềm chế bản thân mình.

"Không, thực ra, có lẽ anh nên làm thế.

Vì vậy, ta hy vọng anh sẽ đưa hộ vệ Baraja đến một nơi an toàn để thể hiện lòng biết ơn của anh.

Mặc dù anh không thể nhìn thấy nó từ đây, ta đã gửi một vài undead đến vị trí của các Demihuman, vì thế các anh nên đứng yên một lúc.

"

"Neia Baraja.

Và cũng như, người dân của đất nước này.

Hãy để ta xử lý phần còn lại.

Ta hứa với các anh rằng ta sẽ cố hết sức để cứu người dân thành phố này.

"

Sorcerer King bay nhẹ lên không trung.

"Ngoài ra, còn một điều nữa.

Các anh có thể giúp ta vận chuyển cơ thể của ba Demihumans đó không?

Họ là kẻ thù mạnh mẽ, vì vậy ta muốn nghiên cứu chúng một cách cẩn thận.

"

Ba xác chết mà Vua pháp thuật chỉ ra trông giống như họ từng là những người hùng mạnh.

"Mang chúng đi cùng với trang bị của chúng.

Đừng lo lắng về việc thô lỗ với chúng, nhưng đừng để nhầm trang bị của chúng.

Ta sẽ giao việc đó cho anh.

"

Khi anh ta nhìn Vua pháp thuật bay vào không trung, một paladin quay sang hỏi Neia.

"Hộ vệ Neia Baraja, chúng tôi muốn mang cô đi... việc thiếu vật dụng cho cáng khiến mọi việc trở nên khó khăn, vậy cô có thể đứng nổi không?"

"Vâng, tôi sẽ cố."

Neia từ từ đứng dậy.

Chân cô run rẩy, và chúng đau nhức ngay khi họ lấy đỡ lấy cô.

Neia nắm lấy vai của một người dân quân và dựa vào anh ta.

Nhìn xuống từ bức tường thành, đơn vị phòng thủ được cho là gần cổng phía tây đã biến mất, và không có xác.

Âm thanh phát ra từ chém của kiếm trong gió dường như đến từ rất xa, nên việc đi theo con đường ngắn xuống từ tháp sẽ ổn thôi.

Neia tìm kiếm hình dạng của Sorcerer King đã biến mất trên bầu trời, và khi cô không còn nhìn thấy ông, thật đáng tiếc, nhóm của Neia từ từ bước vào bên trong tháp.

Khi anh chào các Demihumans xâm chiếm thành phố với những đòn tấn công từ không trung, Ainz nghĩ về chuỗi sự kiện đã xảy ra và nhăn lông mày không tồn tại của anh.

Đó là một sai lầm rất lớn.

Tôi đã sai.

Tôi nên ưu tiên Neia Baraja hơn người phụ nữ khó chịu đó.

Neia đã chết vì anh đã giúp Remedios và do đó bị trì hoãn khi đến bên Neia.

Anh ta phải dùng cây đũa phép cao cấp để hồi sinh Neia, bởi vì anh ta không chắc Neia ở cấp độ nào, và anh ta sợ cô ta biến thành tro như các Lizardman trước.

Thật ra, anh không biết liệu cái giá hồi sinh Neia có được chứng minh bằng những lợi ích mà cô có thể mang đến cho Ainz và Nazarick hay không.

Điều đó nói rằng, vì kế hoạch giúp Remedios và cho cô ta một ân huệ là một thất bại hoàn toàn, anh nên ít nhất là thử lại với Neia, đó là lý do tại sao anh ta đã chọn hồi sinh cô.

Tuy nhiên...

...

Liệu có ổn không khi sử dụng một cây đũa phép phục sinh, một phép thuật bậc bảy, đúng không? ...

Có vẻ như tôi quá hào phóng.

Ngoài ra, sẽ mất một giờ trước khi tôi có thể đổi chiếc nhẫn này.

Ainz đang nhìn vào một trong tám chiếc nhẫn của mình, chiếc nhẫn ở ngón cái bên phải.

Đó là [Ring of mastery wand]

Đó là một vật phẩm hiếm rớt ra từ BOSS [artifact]

Thông thường, chỉ có những ma thuật truyền thống thích hợp mới có thể sử dụng các phép thuật được lưu trữ trong một cây đũa phép.

Ví dụ, phải một caster hệ thánh có thể sử dụng một cây đũa phép thấm nhuần thần chú bậc 1 「Light Healing」.

Staves(gậy phép), đắt hơn, có thể được sử dụng bởi các loại ma thuật của các hệ khác.

Điều đó nói rằng, một miếng vá đã cập nhật một số cây đũa phép để chúng có thể được sử dụng bởi tất cả người chơi.

Thật không may, cây đũa phép thấm nhuần phép thuật bậc chín "True Resurrection" mà anh đã sử dụng để hồi sinh Neia không phải là một trong số chúng, và Ainz sẽ không thể sử dụng nó trong những hoàn cảnh bình thường

Tuy nhiên, anh có thể sử dụng nó miễn là anh có chiếc nhẫn này.

Tuy nhiên, mỗi lần chiếc nhẫn được sử dụng, nó chỉ được áp dụng cho một cây đũa phép tại một thời điểm, và anh sẽ phải chờ một giờ trước khi anh có thể thay đổi nó.

Nó cũng mang những hạn chế của việc đòi hỏi mana để sử dụng, nhưng nó vẫn là một mặt hàng rất có giá trị.

Do sự hiếm có của nó, rất ít người trong guild "Ainz Ooal Gown" sở hữu nó, và cái mà Ainz được để lại là của Amanomanohitotsu, khi anh ta rời khỏi trò chơi.

Eh, từ bây giờ có vẻ như không còn cách nào khác, để tôi sẽ cần sử dụng cây đũa phép đó, nên tôi không nên bận tâm quá nhiều.

Nhắc mới nhớ, tôi mới nhận ra rằng khi tôi che mắt lại, có vẻ như cô ấy đang tôn trọng tôi một cách không bình thường.

Với những gì cô ấy nói ...

điều đó có nghĩa là tôi đã đạt được sự tin tưởng của cô ấy?

Umu.

Tôi tự hỏi chuyện gì đã xảy ra?

Ainz nhớ lại phản ứng của Neia.

Lòng biết ơn của cô ấy có vẻ chân thành ... nhưng đồng thời cảm giác như cô ấy đang lườm tôi.

Có phải vì cô ấy đang sợ hãi không?

Làm thế nào về đề nghị cô đeo kính râm hoặc một cái gì đó?

Ainz có thể đã nghĩ thế, nhưng tất nhiên anh ta không thể nói ra điều đó.

Trong xe ngựa, cô đã đề cập đến việc đôi mắt đáng sợ của cô.

Nếu một ai đó gặp phải một phụ nữ có mùi cơ thể, họ sẽ phản ứng như thế nào khi bạn nói, "bạn bốc mùi" và đưa cho họ một chai nước hoa?

Có vẻ như tất cả sự tôn trọng mà tôi đã gầy dựng sẽ biến mất và cô ấy chỉ phẫn nộ tôi ...

Ngoài ra, Ainz – Suzuki Satoru, không phải là một người dũng cảm có thể nói những điều như vậy.

Ainz phát hiện một nhóm Demihumans và phóng ra một phép thuật hiệu ứng khu vực trên mặt đất, tàn sát tất cả.

Viên dân quân đang đối mặt với họ vẫy tay với anh.

Ainz cũng giơ cánh tay lên.

Ban đầu, anh chỉ định giơ tay lên, nhưng có khoảng cách giữa họ, nên anh đưa cánh tay lên cao để họ có thể nhìn thấy anh.

Đúng vậy ~ Đó là Vua pháp thuật nhân từ ~ Hãy nhận sự biết ơn của tôi ~ nói về điều gì, ma thuật phục sinh làm cho mọi người phát điên hoặc hành động kỳ lạ?

So với điều đó, sẽ tốt hơn nếu đó chỉ là cảm xúc của cô ấy ...

AInz nghĩ về Neia.

Nó cảm thấy lạ lùng bất kể anh nghĩ thế nào về nó.

Cô đã hoàn toàn bình thường khi anh chia tay với cô, nhưng cô đã kết thúc như thế sau khi được đưa trở lại cuộc sống.

Cô ấy có điên không?

Tôi có nên chữa lành cô ấy bằng phép thuật không?

Có một chút lo lắng nếu đó là một tác dụng phụ của việc hồi sinh.

Thời gian trôi qua, nếu bản chất con người bị bóp méo, tôi không muốn kiểu mở rộng này

Có một lực kỳ lạ trong đôi mắt sát nhân của Neia, một tia sáng dữ dội, dữ tợn làm anh sợ hãi.

Thật tệ khi cô ấy nhầm tôi vì công lý, huh. cô có thể phục hồi sau khi cô nghỉ ngơi không.

Ainz hướng ánh nhìn về trại Demihuman.

Một nửa trong số đó đã bị phá hủy, và Soul Eaters đang di chuyển một cách uể oải trong số những người chạy trốn.

Ngay cả điều đó cũng đủ để những Demihumans sụp đổ trong từ cái chết tức thời của họ.

Soul Eaters ăn linh hồn của họ để trở nên mạnh mẽ hơn.

Khi Soul Eaters xuất hiện trong YGGDRASIL, chúng hầu như luôn luôn gặp ở mọi cấp độ, vì vậy cơ hội của một người chơi bị hạ bởi một hiệu ứng chết ngay lập tức sẽ chỉ là một phần một trăm hay ít hơn.

Đó là lý do tại sao khả năng đặc biệt này của Soul Eaters hiếm khi có cơ hội được sử dụng.

Tuy nhiên, lần này lại khác.

Đây là cơ hội hoàn hảo để thể hiện nó.

"Linh hồn, huh...

ồ không.

Ta nên thử nghiệm điều này.

"

Ainz đột nhiên đáp xuống.

Sau đó, ông đã sử dụng kỹ năng của mình để tạo ra undead tầng trung để chế tạo Soul Eater.

Đi.

Sau khi anh ra lệnh, Soul Eater ngay lập tức bắt đầu di chuyển.

Cùng lúc đó, anh cũng ra lệnh cho các Soul Eaters khác, những con đã phá hủy Demihumans từ bên ngoài.

Cung cấp linh hồn cho Soul Eater mới được tạo ra.

Undead tạo ra với xác chết đã không biến mất với thời gian trôi qua.

Nhưng tại sao họ không biến mất?

Nếu không phải vì họ đang sử dụng xác chết như một phương tiện, mà là linh hồn, điều đó có nghĩa là những Soul Eater đã ăn linh hồn sẽ không biến mất? ...

Chà, ngay cả khi tôi tìm thấy câu trả lời, mình cũng không biết phải áp dụng nó ở đâu.

Tuy nhiên, biết là tốt hơn là không biết.

Anh bay lên trời một lần nữa, và xác minh rằng thành phố đã được an toàn.

Hầu hết các Demihumans đáng lẽ phải bị xóa sổ ngay bây giờ, nhưng anh ta phải cẩn thận, chỉ trong trường hợp.

Muu, người phụ nữ khó chịu đó.

Phớt lờ cô, phớt lờ cô.

Ainz rời xa Remedios và bay đi nơi khác.

Khi Ainz bay, anh có thể nghe thấy tiếng cổ vũ đến từ bên dưới anh, và Ainz đáp lại bằng cách vẫy tay.

Sau khi xác minh rằng không còn Demihumans nữa, cuộc chiến đã kết thúc, Ainz bắt đầu đi đến căn phòng chiến tranh.

Anh sẽ cần rất nhiều thời gian để trở về Nazarick và quan tâm tất cả các cuộc họp gây phiền nhiễu.

"Mình cần xử lý chuyện này một cách đúng đắn..."

Một sự đột biến nghiền nát của sự lo lắng tràn ngập vào anh ta, và sau đó sự ức chế cảm xúc của anh đã trấn tĩnh anh.

Điều duy nhất còn lại là cảm giác lạnh lẽo trong trái tim anh.

Cần phải sử dụng tin nhắn để nói với Demiurge gặp mình ở Nazarick.



Một khi Ainz đã đi nước cờ của anh, chiến thắng là quá dễ dàng.

Sau khi quét sạch các Demihumans tấn công thành phố và hoàn thành một vài thứ khác, Ainz trở về phòng riêng của mình.

Vì Ainz đã tự mình phá hủy trại của Demihuman, nên những chiến lợi phẩm từ những Demihumans sẽ thuộc về anh ta.

Ném chúng vào Exchange Box sẽ mang lại một khoản tiền kha khá.

Tuy nhiên, nếu ông giành riêng tất cả, thiện chí mà anh đã gầy công xây dựng có thể sẽ làm mất giá trị của nó.

Đó là trường hợp, anh nên viết nó như một sự đầu tư và đưa tất cả cho Thánh quốc.

Tất nhiên, có thể có những thứ phép thuật có giá trị trong số đó, và anh ta không có ý định từ bỏ chúng.

Bình thường, Ainz đã tự mình đi đến trại và sử dụng 「Greater Magic Vision」, 「Detect Magic」(Tầm nhìn ma thuật rộng , Phát hiện Ma thuật) và những phép thuật khác để kiểm tra hiện trường, nhưng anh cảm thấy rằng không cần thiết phải làm như vậy.

Ngoài ra, Demiurge cũng đã nghiên cứu trước những vật phẩm ma thuật mà các Demihumans sở hữu trước đó.

Ngay cả khi có vài thứ chưa được nghiên cứu, chắc chắn không có thứ gì có thể gây hại cho Ainz.

Nếu có, thì nó sẽ bắt mắt hơn.

Sau đó, anh ta đã đi lấy lại các trang bị từ ba Demihumans đó.

Đúng như dự đoán, không ai dám đánh cắp các xác chết, và vì vậy Ainz đã thu hồi vật phẩm phép thuật của họ mà không có sự cố.

Tất nhiên, anh có ý tưởng về những thứ đó mạnh mẽ như thế nào từ mana mà chúng có được, nhưng anh ta vẫn hy vọng cho một cái gì đó kì quái hoặc bất thường.

Anh đổ chúng lên giường và chuẩn bị điều tra ma thuật của từng trang bị, nhưng anh có điều gì đó anh cần phải làm trước

"Và bây giờ"

Anh cố tình làm ồn.

Một phần là để tạo hưng phấn mình lên, nhưng nó còn có một ý nghĩa khác

Có một điều anh cần phải làm trước khi gửi cho Demiurge 「Message」

Ainz lấy ra một cuộn giấy, Demiurge-brand, và tạo ra một câu thần chú, ở đó một đôi tai thỏ mọc lên từ đầu Ainz.

Anh ta sử dụng chúng để kiểm tra âm thanh gần đó, và có vẻ như không có ai che giấu anh ta.

Tuy nhiên, điều đó không đủ để khiến anh thoải mái.

Xét cho cùng, các phép thuật như phép thuật bậc hai 「Silence」, có thể loại bỏ âm thanh, và cũng có kỹ năng của đạo tặc, nên còn quá sớm để có thể kết luận rằng không có ai xung quanh chỉ bởi vì anh không nghe thấy gì cả

Nhờ trang trại của Demiurge, cho phép dễ dàng thu thập nguyên liệu thô, mình có thể sử dụng cuộn một cách dễ dàng hơn.

Việc đổ một lượng lớn sản phẩm vào trong Exchange Box (Hộp chuyển đổi) có nghĩa là chúng ta có thể kiếm lại số tiền vàng đã chi cho các cuộn mà không gặp bất kỳ vấn đề gì.

Mình đã nghĩ về điều này trước đây, nhưng mình có một cảm giác tốt về những cách khác nhau mà Nazarick đang phát triển.

Họ vẫn có thể sử dụng giấy da thông thường từ thế giới này cho các phép thuật bậc nhất như 「Rabbit's Ear」.

Mọi người cần vật liệu từ YGGDRASIL để đi đến những nơi cao hơn.

Tuy nhiên, một phần của vấn đề nguồn cung cấp đã được giải quyết.

Mặc dù đúng là chúng chỉ được sử dụng để thay thế cho tầng thứ ba, những đóng góp của Demiurge đã rất tuyệt vời.

Điều đầu tiên và không thể tranh cãi nhất là khi xem xét tất cả mọi thứ đã được thực hiện cho đến bây giờ, anh rất xứng đáng cho việc khen thưởng những công việc của mình.

Tiếp theo sẽ là Albedo – quản lý hoàn hảo của Nazarick.

Sau đó Ainz tiếp tục sử dụng kỹ năng của mình để tạo ra undead thấp hơn và đưa ra một Wraith.

Kiểm tra môi trường xung quanh và xem có ai đang theo dõi không.

Sau khi nhận được lệnh, Wraith rời khỏi phòng mà không mở cửa.

Wraiths có cơ thể astral có thể di chuyển thẳng qua các bức tường và xyên qua những trở ngại như vậy.

Tuy nhiên, có một giới hạn tùy thuộc vào độ dày của những bức tườn, nhưng độ dày của các bức tường mỏng của căn phòng không có vấn đề gì với nó.

Ainz tập trung vào tai anh ta vừa mọc lên.

Ngay cả khi có một tên trộm khéo léo đang chờ đợi, có lẽ anh sẽ bất động nếu một sinh vật Undead đột nhiên xuất hiện, đặc biệt là nếu nó bị bao quanh bởi một luồng khí khủng bố?

Ngoài ra, họ sẽ cần một khả năng che giấu mà có thể ẩn chúng khỏi phát hiện bởi một Wraith.

Tất nhiên, việc đánh lừa undead cấp thấp là dễ dàng, nhưng nếu ai đó thực sự sở hữu những khả năng này, thì họ có rất nhiều khả năng khủng bố.

Ainz kết luận rằng không thể có một người như vậy.

Nếu có một người như thế ở quốc gia này, thì họ đáng lẽ phải có họ tham gia vào hai trận chiến trước đó.

Mặc dù vậy, mình không thể loại trừ khả năng một người như thế, có thể đang cảnh giác và nằm chờ đợi.

Tuy nhiên, với sự đặc biệt của người phụ nữ đó, không thể nào ... nếu có ai đó như thế, Demiurge sẽ không không thông báo như bình thường về họ cho mình.

Nó không phải là bất thường.

Khi anh nghĩ về những từ đó, Ainz tự hỏi, liệu đó có phải là một trường hợp khác không?

Chắc chắn Demiurge sẽ không cảm thấy rằng Ainz sẽ hiểu ngay cả khi anh ta không nói gì cả, đúng không?

...

À, tôi càng nghĩ về nó, dạ dày của tôi càng đau hơn ...

Nếu một sai lầm như vậy đã xảy ra, thì anh nên tập trung quyết tâm của mình, ngồi xuống cùng Albedo và Demiurge để trò chuyện.

Một lúc sau, các undead quay về.

"Có ai ở đây không?"

Các undead đều trả lời không.

Tai của Ainz cũng không có bất kỳ âm thanh đáng ngờ nào.

"Là vậy sao.

được rồi hãy ẩn trong các bức tường và để ý xung quanh.

Sau khi quan sát undead đang di chuyển vào bức tường, Ainz tập trung tinh thần.

Bây giờ,việc tiếp theo mình sẽ cast「Message」.

Đó là một điều đơn giản, nhưng anh không thể tự mình làm điều đó.

Nó giống như một nhân viên biết anh sẽ bị sếp mắng sau khi trở về văn phòng.

Sau khi cổ vũ bản thân, anh ta đã gửi một「Message」 cho Demiurge.

Anh đã luyện tập những gì anh muốn nói trong đầu anh vô số lần và chạy quá nhiều mô phỏng.

Tất cả những gì anh phải làm bây giờ là nói điều đó.

Tuy nhiên, 「Message」 được kết nối trước khi anh có thể thở sâu để giảm bớt căng thẳng của mình, hay đúng hơn, thực tế không có sự chậm trễ nào giữa việc sử dụng phép thuật và mở một kênh tới Demiurge.

Câu trả lời là quá nhanh.

"Demiurge, phải không?"

『Thật vậy, Ainz-sama.』

"Umu."

Anh đã luyện tập rất nhiều lần.

Tất cả những gì anh phải làm bây giờ là nói điều đó.

"...

Ta đã tự hỏi nếu anh có bất kỳ câu hỏi nào về những hành động không giống nhau của ta từ báo cáo, và vì lý do đó ta đã liên lạc với anh.

Trong khi ta hiểu những gì anh muốn nói, ta cảm thấy rằng Albedo cũng phải có mặt nếu có những câu hỏi chi tiết.

Quay trở lại Nazarick ngay bây giờ.

Ta sẽ quay trở lại theo cách tốt nhất.

Chúng ta sẽ gặp nhau trong nhà kho trên mặt đất.

"

"Đã Hiểu.

Sau đó, thần sẽ liên lạc với Albedo. 』

Anh ngay lập tức cắt bỏ "Thông điệp".

Sau đó, Ainz thở dài.

Ahhh, thật tuyệt.

Anh ta không có vẻ điên rồ.

Ahhh, điều đó thật đáng sợ.

Mình nên làm gì nếu một cấp dưới tài năng nổi giận với mình, anh đã nghĩ.

Trái tim Ainz tràn đầy sợ hãi; để đặt mình thoải mái, anh ta chuyển sức mạnh mới vào cơ thể chùn bước của mình và nhìn chằm chằm vào bức tường.

Nhiệm vụ của Wraith đã hoàn thành.

Nhờ có ngọn lửa thân thiện, anh có thể tiêu diệt các undead giống như Shalltear đã làm, nhưng không cần phải lãng phí sức lực của mình.

Ra lệnh nó để trở về cũng là một nhiệm vụ đơn giản.

Ngẫu nhiên, cũng không cần phải nói; anh ta có thể đơn giản đưa ra một mệnh lệnh bằng tinh thần.

Bằng cách đó, anh ta có thể phá vỡ mối liên kết giữa chúng.

Điều đó nói rằng có vô số liên kết như vậy kéo dài từ E-Rantel.

Ở đó, anh không tự tin khi có thể đưa ra một thứ tự rõ ràng mà không ra lệnh trực tiếp.

Đó là sự thật.

Tuy nhiên, Ainz đã tạo ra rất ít undead ở nơi này, vì vậy việc ban hành một lệnh rõ ràng sẽ đơn giản.

Biến mất.

Bây giờ, trở về Nazarick ...

Sau đay sẽ là một nhiệm vụ rất đáng sợ, một nhiệm vụ lừa dối phải được hoàn thành.

Anh sẽ thích người khác xử lý nó nếu có thể, nhưng điều đó là không thể, Bên cạnh đó, anh có thể giao nó cho ai?

Anh chạm vào các vật phẩm ma thuật từ ba Demihumans trên bàn với hy vọng xóa bỏ sự bất an của anh.

Fufu.

Chúng yếu, chúng rẻ, nhưng có được các vật phẩm ma thuật trong thế giới này khiến mình hạnh phúc ...

ừm, có lẽ mình không hạnh phúc như Pandora, nhưng mình cảm thấy mình cũng thích thú vật phẩm, huh ?(cha nào con nấy haha)

Việc đầu tiên anh làm là thẩm định các vật phẩm ma thuật thuộc về Demihuman bốn tay.

Trong số đó, là băng tay đã bảo vệ chống lại cái chết của Ainz, và tên của nó là Deathguard Armband.

Nó có thể cấp khả năng miễn dịch cho phép thuật tử thần một lần một ngày.

Ainz nhặt nó lên và xoay nó trong tay vài lần, rồi đặt nó lên bàn.

Nhàm chán.

Phải chi có những vật phẩm tốt hơn.

Bây giờ thì

Ngay khi anh định chuẩn bị, anh nghe thấy âm thanh gõ cửa.

Một giọng nói từ bên ngoài nói, "Bệ hạ, thần là hộ vệ Neia Baraja."

Anz ngay lập tức bắt đầu kiểm tra trang phục của mình.

Sau đó nhìn xung quanh và xác nhận rằng mình có đang đang tương xứng với vị vua tuyệt đối của Vua pháp thuật.

Sau đó từ từ ngồi xuống ghế và chọn tư thế thứ hai mươi tư từ các thế của nhà vua.

"Vào đi"

Anh đã cố gắng hết sức để nói bằng một giọng nói nặng nề, thấp.

Sự thay đổi cao độ này cũng là kết quả của việc thực hành tập luyện lặp đi lặp lại.

Cánh cửa mở ra, Neia bước vào, vết thương của cô giờ đã hồi phục, bước vào phòng và cúi đầu chào anh.

"Thần rất biết ơn khi được phép vào, Bệ hạ.

Thần đã đến đây theo nhiệm vụ của mình như là một hộ vệ.

"

"Umu.

Ta mừng vì cô đã đến, cô Baraja.

Nhưng không cần phải hoàn thành nghĩa vụ hộ vệ của cô ngày hôm nay.

Trong khi vết thương của cô có thể đã lành, thì sự mệt mỏi của trận chiến phải ...

"

Ah, nó đã được chăm sóc, Ainz nghĩ.

Bình thuốc anh đã sử dụng lúc đó là loại thuốc đã loại bỏ cả sự mệt mỏi và vết thương.

Đó là một loại thuốc mà Nfirea, người có làn da khô khốc và thô, đã được ca ngợi lên tận mây.

"Tôi có thể thực hiện nghĩa vụ của mình như hộ vệ nhờ sức mạnh của Bệ hạ.

Ngoài ra, tôi rất vui khi được phép ở bên cạnh Ngài.

"

Neia mỉm cười, hay là một nụ cười khác?

Cơ thể của một người sẽ tự nhiên bước vào phòng thủ khi đối mặt với một nụ cười thù địch hay ác độc, nhưng sự điềm tĩnh của Ainz không thể phá vỡ được.

"...Là vậy sao.

Tuy nhiên, ta phải trở về Vương quốc Sorcerous trong một thời gian để xử lý một số nhiệm vụ quan trọng.

Ta xin lỗi vì đã lãng phí chuyến đi của cô.

"

"Tôi hiểu..."

Trông cô có vẻ rất thất vọng, nhưng cô ấy trông không hề dễ thương chút nào.

Tất cả những gì anh có thể nghĩ là cô đang trừng mắt nhìn anh.

Tuy nhiên, Ainz đã nghĩ ra cách để đối phó với Neia.

Tất cả những gì anh phải làm là nhắm mắt lại.

Bằng cách đó, đôi mắt cô sẽ không làm anh sợ thêm nữa.

"Nhắc mới nhớ, tôi rất vui vì thấy cô khỏe mạnh, cô còn sống, cô Baraja."

"Cảm ơn rất nhiều, thưa Bệ hạ!

Tất cả điều này là nhờ sức mạnh của Ngài.

Đặc biệt, không có bộ giáp này tôi có thể đã không thể chịu đựng được cho đến khi Bệ hạ đến.

"

Nhưng cô đã không chịu được, cô đã chết ... tốt, tất cả đều tốt đẹp.

Nghĩ lại thì, mình nghe nói cô ấy đang chiến đấu trên tường thành, nên cô ấy có thể bảo vệ được bộ giáp mà chống lại các đòn tấn công tầm xa là lựa chọn đúng đắn!

"Fufu.

Thật vui khi được nghe điều đó.

Còn cây cung thì sao?

Cô đã thể hiện sức mạnh của nó với công chúng?

"

"Vâng ... nhiều người đã thấy sức mạnh vĩ đại từ cây cung ... mặc dù, tất cả bọn họ đều đã chết rồi."

"Sao!?

-Tôi hiểu rồi, vậy đó là những gì đã xảy ra.

Xấu hổ làm sao."

Anh lại thất bại.

Ainz tràn đầy cảm giác hối tiếc sâu sắc.

Nếu tất cả mọi người nhìn thấy nó đã chết, nó không khác gì khi không ai nhìn thấy nó cả.

Có lẽ mình nên từ bỏ việc cố gắng quảng cáo vũ khí Rune, Ainz nghĩ.

Tuy nhiên, mình nghĩ rằng đó phải là một cơ hội.

Ngay cả khi kế hoạch này thất bại, điều đó không có nghĩa là tôi đã mất mọi thứ, và sẽ có những lợi ích to lớn nếu nó thành công.

"Tôi chắc chắn rằng nếu không có các trang bị mà Bệ hạ cho tôi mượn, tôi cũng sẽ ở trên thiên đường như những người khác ... cảm ơn Ngài rất nhiều, Bệ hạ."

Ainz cảm nhận rằng lời nói của cô xuất phát từ trái tim, và vì thế Ainz nghĩ, làm tốt lắm.

Tất nhiên, anh không thể diễn tả cảm xúc đó.

Dù sao thì anh vẫn phải cho cô thấy sự bình tĩnh của người cai trị.

"Cô không cần quan tâm.

Cô chỉ cần biết rằng đó là trách nhiệm của ta để bảo vệ người đi theo mình."

Ainz mở to mắt để theo dõi phản ứng của cô ấy ..

Khuôn mặt của Neia hơi vặn vẹo khi cô nghe thấy từ "người đi theo".

Nó có lẽ không phải là giận dữ, nhưng nó cảm thấy như một loại bất hạnh.

Nếu thái độ hiện tại của cô và dòng chảy của cuộc trò chuyện là đáng tin cậy, đó không phải là trường hợp.

Nói cách khác, mở mắt là một sai lầm.

Ainz nhắm mắt lại.

"Cảm ơn rất nhiều, thưa Bệ hạ.

Ngoài ra, những người mà Bệ hạ đã cứu cũng muốn tôi bày tỏ lòng biết ơn của họ đối với Ngài.

"

"Ho..."

Được rồi!

Ainz cố gắng che giấu cách anh cảm nhận.

Cô không cần phải bận tâm về nó.

Ta chỉ đơn giản ra để cứu họ vì họ đã ở đó.

Tuy nhiên, ta hy vọng họ sẽ không mong đợi sự may mắn này để lặp lại lần nữa, ta đã sử dụng khá nhiều mana trong trận chiến này, vì vậy ta có thể không có khả năng giúp vào lần sau, cô biết chuyện đó không?

"

"Hiểu rồi, tôi sẽ truyền tải thông điệp của Ngài cho họ."

"Ahh.

Tuy nhiên ...

đúng vậy.

Xin hãy thông báo cho những người này rằng ta vui mừng nhận được lòng biết ơn của họ ... và bây giờ, cô Baraja, ta xin lỗi nhưng ta thực sự phải đi.

Sau này – à, cô có thể quay lại sau bốn giờ nữa không?

"

"Vâng!

Không có vấn đề gì cả!

Vậy, xin thứ lỗi, thưa Bệ hạ!

"

Neia rời khỏi phòng, và Ainz mở mắt ra.

Hm.

Lòng biết ơn của cô ấy có vẻ là thật.

Có vẻ như cuối cùng mình đã có một người.

Không, như là nói đi, một cuộc hành trình ngàn dặm bắt đầu bằng một bước duy nhất.

Mình có nên đưa ra các loại thuốc chữa bệnh miễn phí như quảng cáo không?

Điều đó sẽ khiến mình có thêm lòng biết ơn ... nhưng nó có thể bù đắp cho sai lầm với vũ khí rune không?

Ainz lấy ra lọ thuốc tím.

Đây là thuốc của Nfirea.

Chất lượng của nó hơi kém hơn so với mức thấp của YGGDRASIL, và nó vẫn đang trong giai đoạn phát triển.

Tuy nhiên, các hiệu ứng của nó có thể bắt kịp trong tương lai, hoặc anh có thể kết thúc việc tạo ra các loại thuốc màu đỏ của YGGDRASIL.

Sẽ rất lãng phí khi truyền bá tin tức về thuốc màu đỏ của YGGDRASIL không vì lý do gì, vì vậy mình không sử dụng chúng ...

Còn một chuyên nữa đó là mình không biết liệu những người quen với thuốc màu xanh có thể chấp nhận thuốc tím hay không.

Sử dụng và kiểm tra chúng ở đây nghe có vẻ giống như một kế hoạch tốt.

Vào lúc này anh muốn để Nazarick độc quyền những thứ thuốc mà Nfirea và bà của anh ta đã làm.

Anh không có kế hoạch phân phối công nghệ.

Tuy nhiên, kế hoạch đó có thể thay đổi trong tương lai và thời điểm thích hợp anh có thể bán loại thuốc đó.

Nó sẽ là tốt để đẩy cho tình hình như vậy.

Điều này thật phức tạp.

Sẽ những công lao và nhược điểm đến từ hai phía ...

Thành thật mà nói, thực tế là anh ấy đang thảo luận về đời sống tình dục của anh ấy với mình đang gây ra cho tôi rất nhiều vấn đề.

Ý mình là, ít nhất là họ không làm điều đó trước mặt tôi, nhưng sẽ không thật sự tôt nếu như từ ngữ của anh ta đều nói về vợ anh ta?

Ngay từ đầu, tại sao Nfirea lại thảo luận chuyện này với mình?

Có phải vì anh ta không có người thân nam giới nào và ở xa thành phố anh ta đã sống cho đến bây giờ, nên anh ta nghĩ rằng anh ta không có ai để nói chuyện?

Đối với tất cả những gì mình biết, anh ấy có thể nghĩ rằng Narberal và tôi có mối quan hệ như thế.

Nhưng anh ta nên biết rằng tôi là một skeleton ...

Trong khi Ainz đã nghĩ đến việc theo dõi cuộc sống tình dục của họ để thỏa mãn sự tò mò của mình, anh cảm thấy rằng làm như vậy sẽ thay đổi thái độ của mình đối với hai người họ, vì vậy anh đã kiềm chế cảm xúc.

Tuy nhiên, mỗi khi Nfirea đến để thảo luận điều đó với anh, phải mất rất nhiều công sức để ngăn chặn sự tò mò thoáng qua trong đầu anh.

Mình nhớ điều gì đó về việc đó vì cảm thấy nó rất tốt, vì anh ấy được yêu cầu làm điều đó rất nhiều lần ... có thể đó là lý do anh ấy tạo ra rất nhiều loại thuốc, một loại bổ sung dinh dưỡng nào đó, theo mình nghĩ vậy, và sau đó đưa nó cho tôi là vì ...

Trong mọi trường hợp, anh đã quyết định đưa nó cho hai Lizardmen để họ sẽ làm việc chăm chỉ và tạo ra những đứa trẻ ưu tú hơn.

Sự phát triển của công nghệ sẽ được áp dụng cho quân đội trước, sau đó là quan hệ tình dục và điều trị y tế.

Đây có phải là sự thật không? ...uầy đã đến lúc quay trở lại.

— Hết chương 1 —
 
Overlord Lightnovel
Quyển 13 - Chương 2


Có bốn người ngồi trong phòng .

Gồm hai thánh kỵ sĩ, họ đã trở về sau trận chiến đấu và được bao bọc bởi bộ giáp nhuốm đầy máu,đó là Remedios Custodio và Gustav Montagnes.

Còn có một người phụ trách như một priests(linh mục) còn sống sót, một người đàn ông trung niên có thể dùng ma pháp cấp ba tên là Siliaco Naranho.

Và cuối cùng là hoàng tử Caspond Bessarez.

Hai trong số họ đến từ chiến trường và một người thì chịu trách nhiệm việc chữa trị những người bị thương.

Điều đó làm cho căn phòng của hoàng tử Caspond bị tràn đầy mùi tanh của máu .

Tại thời điểm này Remedious cũng không tháo mũ sắt của mình ra.

Bình thường sẽ xem đó không phải là một nghi thức thích hợp khi đến căn phòng của một hoàng tử, điều đó thậm chí có thể được coi là bất kính nhưng Caspond không có vẻ bực tức gì về điều đó và ông tỏ ra hoàn toàn bình tĩnh.

Cùng lúc đó, không khí trong phòng thật tồi tệ , mặc dù không phải vì các vấn đề nêu trên.

Thật sự thì căn phòng đầy mùi hôi tanh của máu nhưng lí do thật sự là đó là tâm trạng của họ .

Nó nặng nề đến nổi dường như nó có thể dập tắt những tia mặt trời xuyên qua cửa sổ.

Đây không phải trạng thái của những con người đã đánh bại một khó khăn áp đảo và tiến đến chiến thắng nên có.

Caspond là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí im lặng ấy.

Thật ra ai khác có quyền nói trước ngoài ông ấy chứ ?

"Cho ta biết về thiệt hại quân số của chúng ta''

"4000 trong số 6000 quân nhân chúng ta mang ra chiến trường đều đã chết hoặc bị thương"

"Tôi có thể bổ sung lời của phó đội trưởng, còn có khoảng một nghìn người bị thương đang được chữa trị bởi các priests.

Nhưng một nữa trong số họ đã chết vì chúng tôi không tới kịp"

"....Có khoảng một nữa số Thánh kỵ sĩ sống sót, và tám priests đã chết "

Caspond nhắm mắt lai và lắc đầu sau khi nghe Gustav nói.

" Chống lại một đội quân bán nhân loại như thế .....Trong khi chúng ta không thể nói thiệt hại như thế này là một điều tốt, Nhưng liệu chúng ta có nên cảm thấy biết ơn vì đó là tất cả những gì chúng ta mất?

Hay chúng ta nên cảm thấy tiếc thương cho những người đã ngã xuống?"

"Là vế sau" – giọng nói nhỏ của Remedious cắt ngang lời nói của Caspond.

" Tất nhiên là vế sau rồi "

"...Đội trưởng Custodio nói đúng chúng ta nên đau buồn khi chịu một thiệt hại nặng nề như vậy"

Gustav và Siliaco cuối gầm mặt xuống khi họ nghe thấy những lời của Custodio.

Họ biết rằng chống lại đội quân mạnh mẽ gồm 40 000 Demihuman , thì đó là một điều kì diệu khi đội quân giải phóng Thánh Quốc có quân số bị áp đảo hoàn toàn lại có nhiều người sống sót đến vậy, mặc dù họ đã làm được .

Tuy nhiên, nói những điều như thế sẽ gây rối loạn và sẽ có kết quả không tốt , vì vậy họ không có lựa chọn nào ngoài nói như vậy.

"Có phải Vua pháp thuật là người đã đánh bại những lực lượng Demihuman chủ chốt trong hàng ngũ của bọn chúng không ?"

"Vâng, chỉ có vài nhân chứng báo cáo lại giữa sự hỗn loạn của việc bảo vệ tường thành nên chúng tôi không chắc vài chi tiết, nhưng có những tin đồn về những sinh vật undead đã tiêu diệt đội quân Demihuman "

"Ta hiểu rồi, điều đó đúng với những gì tôi nghe về Vua pháp thuật.

Vậy là ông ta đã dùng những undead ông ta tạo ra để dọn sạch đám Demihuman.

Xóa sổ một đội quân lớn như vậy, hmm?

Trong trường hợp đó chúng ta có thể kết luận rằng Vua pháp thuật có thể đánh bại Jaldabaoth, phải không?"

Ông đưa mắt nhìn Remedious chằm chằm , nhưng cô ấy đơn giản chỉ cắn môi và im lặng.

Hào quang xung quanh Thánh kỵ sĩ mạnh nhất vương quốc làm cho cô ta thành một nỗi khiếp sợ đối với những kẻ yếu hơn.

Caspond quay đi khỏi cô và nhìn thẳng vào Gustav, Gustav ngay lập tức nhìn lại với một cái nhìn có lỗi trong mắt anh và cúi đầu.

"hahh...

Thật sự nó có ổn không khi đặt cược toàn bộ vương quốc vào Vua pháp thuật ?

Mặt khác chúng ta có thể nghĩ về việc nên làm gì nếu Vua pháp thuật bị Jaldabaoth đánh bại?

Ai có ý kiến về việc chúng ta nên làm gì nếu điều đó xảy ra không?

"

Không ai trả lời ông ta cả.

Ngay giữa lúc này, Remedious lên tiếng

"Trong trường hợp đó, kêu gọi Momon giúp thì thế nào ?"

Ba người còn lại nhìn nhau với một ít biểu cảm trên mặt họ.

Remedious thấy rằng đó là một ý kiến hay, cau mày

"Chuyện gì vậy?

Ai có ý kiến nào tốt hơn không?

Điều đó tốt hơn sinh vật undead chết tiệt kia phải không?"

"...Đội trưởng, chúng ta đang nói về việc sẽ làm gì nếu Vua pháp thuật chết.

Trong tình huống đó đi đến Vương quốc Sorcerer để xin thêm sự trợ giúp thật sự rất mạo hiểm

"..

Việc đó không cần thiết" Siliaco vừa nói vừa vuốt ve ria mép màu trắng của ông.

"Xin thứ lỗi một chút, ngài phó đội trưởng .

Ý kiến của đội trưởng có vẻ mạo hiểm tuy nhiên nó cũng không phải là một ý kiến tồi phải không?

Sẽ thế nào nếu chúng ta nói dối về việc Vua pháp thuật đã bị Jaldabaoth bắt và buộc Momon phải tới?"

"Ngài linh mục, việc đó thật sự quá nguy hiểm.

Ngay cả khi Momon đánh bại Jaldabaoth, việc phát hiện ra lời nói dối đó có thể gây ra chiến tranh.

Ngay cả khi mọi việc suôn sẻ thì ấn tượng của đất nước chúng ta với vương quốc Sorcerer sẽ bị rớt xuống tận đáy.

Và nếu mọi thứ tệ đi, rất có thể Momon sẽ trở thành Jaldabaoth thứ hai và dẫn dắt quân đội undead vào trong đất nước của chúng ta".

"Chính xác là vậy, và điều tồi tệ nhất là Vương quốc Sorcerer sẽ có một lí do chính đáng để chống lại chúng ta".

Remedious hơi nghiêng đầu khi nghe Caspond giải thích.

"Chúng ta không nằm sát gần với Vương quốc Sorcerer nên nó ổn phải không?

"

"Đội trưởng Remedious, đừng nghĩ về những thứ nguy hiểm như vậy, ta sẽ không chấp nhận bất kì ý kiến nào có thể gây nguy hiểm cho chúng ta....

Nói là như vậy,nhưng ta không có bất kì ý kiến nào tốt cả.

Còn hai ngươi thì sao?"

Siliaco và Gustav cũng không thể nghĩ ra bất kì điều gì.

Căn phòng lại chìm vào im lặng

Cuối cùng, Caspond lặng lẽ lên tiếng

"...Tạm thời, hãy để mỗi người tự suy nghĩ thêm về vấn đề đó .

Sẽ không có bất kì vấn đề gì nếu Vua pháp thuật có thể đánh bại Jaldabaoth."

Caspond đan hai tay ông ấy lại với nhau "Hãy nói về vấn đề khác.

Còn về khẩu phần ăn mà các Demihuman mang theo?

Liệu chúng ta có thể ăn chúng được không?

Và nếu chúng ta có thể tiêu thụ chúng , thì sẽ trụ được thêm khoảng bao lâu?"

Thường thì chúng sẽ thuộc về Vua pháp thuật kể từ lúc ông ta đánh bại đội quân Demihuman.

Nhưng ông đã nói rằng ông cho họ toàn quyền phụ trách lượng lương thực đó

Gustav trả lời, anh được phân công cho tất cả những nhiệm vụ như thế

"Thưa Điện hạ.

Có vẻ có rất nhiều thứ như bánh mì và rau củ mà chúng ta có thể ăn.

Nhờ vào cuộc tấn của các sinh vật undead của Vua pháp thuật mà chúng ta có thể chiếm chúng nguyên vẹn và đang trong tình trạng tốt.

Thêm vào đó còn có những thực phẩm mà chúng ta cần điều tra sâu hơn ví dụ như những rau củ có mùi chua và những thứ đại loại vậy"

Bảo quản thức ăn là một thứ rất phổ biến ở Thánh quốc, Tuy nhiên, đây là lương thực thuộc về Demihuman, vì vậy chúng có thể được phân loại đanh cho loài ăn thức ăn thối rữa, đó là lí do tại sao Gustav nói họ cần điều tra sâu hơn.

"Chỉ có một vấn đề duy nhất, đó là thịt"

"Nghĩa là thế nào?"

Khuôn mặt của Gustav có vẻ u tối khi anh ta nhìn vào Caspond

"Một phần của của đống thịt đó có vẻ là thịt người.

Kết luận đó xuất phát từ hình dáng của những miếng thịt và chúng tôi không chắc về việc đó.

Nếu ăn chúng thì ta có thể biết được.

Nhưng tôi nghĩ tốt hơn là không nên thử việc đó nếu ngài không phiền".

"Chúng ta đang nói đến số lượng bao nhiêu thịt?"

Một ánh mắt ghê tởm hiện lên mặt Siliaco.

"Có rất nhiều bán nhân loại ăn thịt.

Ước tính một nửa lương thực chúng mang theo là thịt "

"Cái gì?

Nửa số lương thực của một đội quân 40.000 lính là thịt???"

Theo giả thuyết nếu một bán nhân loại ăn một kí thịt mỗi ngày đó sẽ là 40 tấn thịt.

Nếu lượng lương thực của chúng đủ cho 2 tuần thì đó sẽ là 560 tấn thịt. trong trường hợp đó Vị hoàng tử ôm lấy mặt ông ta.

"...Bao nhiêu trong số đó là thịt người?"

"Chúng thần không rõ .

Kiểm tra từng mẫu thịt sẽ tốn rất nhiều thời gian, và nếu chúng không còn ở hình dạng ban đầu....."

"Sẽ thật tệ nếu chúng ta vứt đi thức ăn khi mà tương lai sẽ chẳng sáng lạng gì.

Ta muốn tách thịt người ra khỏi các loại thịt khác...Linh mục Naranho ma pháp của ngươi có thể làm được không?"

"Thần xin lỗi thưa Hoàng tử, Chúng thần không thể làm những việc như thế.

Thần cảm thấy những đồng môn của thần trong số các thánh kỵ sĩ cũng sẽ như vậy ."

Caspond nhìn thấy Gustav gật đầu và thở dài một cách chán nản.

"Vậy ma Thuật không thể làm gì huh ?

Thế còn việc bắt một tên tù binh bán nhân loại và cho nó ăn đống thịt đó để tìm ra?"

"Chúng ta nên để những người chết được yên nghỉ.

Nếu đó là thịt người chúng ta nên chôn họ"

"Đội trưởng Custodio nói đúng ....Ngươi nghĩ sao đội phó Montagnes?

"

"Vâng, thần đồng ý với đội trưởng .

Thần cảm thấy rằng chúng ta sẽ không có đủ thời gian để điều tra từng thùng thịt .

Chúng ta nên dành thời gian và sức lực của mình vào những việc khác "

"Ta hiểu rồi.

Vậy liên quan đến vấn đề lương thực của bọn Demihuman , chúng ta sẽ vứt bỏ mọi thứ có vẻ nghi vấn.

Trong trường hợp đó, vũ khí và áo giáp của bọn chúng thì thế nào ?"

Vua pháp thuật cũng đã cho cho chúng ta toàn quyền với số vũ khí và áo giáp ấy, nhưng ông ấy cũng nói rằng ông ấy cũng sẽ mong đợi thứ gì đó như là lòng biết ơn, vì vậy chúng ta cũng phải dâng lên ông ấy những đồ vật thích hợp khi thời điểm đến.

Nếu họ có thể đánh bại Jaldabaoth hoặc chiếm lại thủ đô hoàng gia, Caspond dự tính sẽ thông báo rằng ông ta sẽ dâng những báu vật của Thánh quốc cho Vương quốc Sorcerous.

"Đầu tiên, thu hồi những trang bị của lũ Demihuman và chôn cất người chết sẽ tốn thời gian, vì vậy chúng ta thậm chí không có thời gian để kiểm định chất lượng của các trang bị...Ngài linh mục, nếu có bất kì undead nào sản sinh ra tại đây liệu chúng có trở thành thuộc hạ của Vương quốc Sorcerous không ?"

Undead dễ dàng xuất hiện ở nơi có nhiều người chết và nơi có hơn 10.000 bán nhân loại chết thì thật hoàn hảo.

Trong lúc được nói tới , một nỗi lo sâu sắc hiện lên mặt Siliaco

"Thần không biết.

Thần thật lòng không biết.

Nhưng bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.

Vì vậy thần nghĩ chúng ta nên giải quyết những cái xác và thanh tẩy vùng đất sớm nhất có thể.

Thần muốn tự dựa vào sức mạnh của mình nhưng xoay xở theo cách đó là không ổn vì vậy thần cần một vài sự giúp đỡ từ các Thánh kỵ sĩ."

"Ahh, để việc đó cho chúng tôi.

Sau tất cả thì chúng tôi được huấn luyện để đối phó với undead"

"Tôi không mong đợi gì hơn từ đội trưởng Remedious, sẽ thật là an tâm nếu như Holy Queen-sama hoặc Kelart-sama đại nhân có ở đây "

Mọi người đều im lặng khi nghe những lời nói của Siliaco thốt ra .

Sau một vài phút mặc niệm, Caspond lên tiếng

"Ah, còn có một vấn đề khác, phó đội trưởng Montagnes.

Vua pháp thuật dường như có vẻ muốn mang những trang bị ma thuật về đất nước của ông ta.

Vì vật ông ta thu hồi chúng trước.

Dĩ nhiên là ông ta sẽ trả lại những thứ gì thuộc về Thánh quốc''

"Thần đã hiểu.

Nếu đó là về vũ khí hoặc áo giáp thì thần có thể sẽ biết được.

Nhưng thần sẽ gặp khó khăn với những trang bị ma thuật khác.

Nếu có ai đó ở đây có hiểu biết về trang bị ma thuật thần muốn họ đứng ra giúp đỡ.''

"Thần có thể giúp đỡ nếu đó là những đồ vật được truyền xuống từ hoàng tộc.

Cũng như các Thánh trang bị, tuy nhiên'' Siliaco cuối đầu khi Caspond nhìn ông ta "trong trường hợp đó chúng ta cần những sự giúp đỡ từ người dân.

Tuy nhiên việc này thật sự quá bất ngờ .

Không, chúng ta nên nói rằng nó còn tốt hơn những gì ta đang hi vọng.

Chúng ta nên cảm ơn sức mạnh của Vua pháp thuật vì vượt quá mong đợi của chúng ta."

Không ai lên tiếng phản đối cả .

Giữa sự im lặng đó, Caspond lên tiếng lần nữa, như thể ông ta đại diện cho họ

"Thành phố này được cứu khỏi cuộc tấn công là nhờ vào sức mạnh của vua pháp thuật "

Tiếng nghiến răng có thể nghe rõ, và Caspond lo lắng nhìn Gustav.

"Sau chuyện này, ta cần thay mặt Thánh quốc cảm ơn ông ta.

Đến lúc đó ta mong các ngươi sẽ có mặt trong bất kì sự kiện nào, được chứng kiến sức mạnh của Vua pháp thuật và đạt được chiến thắng thật sự là một dịp vui "

"Đừng quên là chúng tôi cũng đã cố gắng hết sức "

Những lời nói của Remediou dường như làm đóng băng không khí trong phòng.

Không, có hai người đã bị đóng băng bởi lời nói đó ,Gustav và Siliaco.

Đôi môi của Gustav mấp máy nhưng anh ta không thể tìm ra được lời xin lỗi nào cho sự nổi nóng của cấp trên của anh.

"Đúng là như thế, đội trưởng Remedious , chúng ta không thể thắng trận chiến này nếu không có sự chống trả quyết liệt từ phía các vị và nhân dân "

Caspond nhìn thấy Remedious cúi đầu và ông ấy tiếp tục nói

"Tuy nhiên, sự thật là nếu không có sự giúp đỡ của Vua pháp thuật thì chúng ta đã thua và cũng đúng nếu nói ông ấy có thể tự mình đánh thắng trận chiến này.

Ta có sai không?

Remedious giận dữ xé toạc chiếc mũ giáp của cô một cách tàn bạo và ném nó về phía bức tường gây ra một âm thanh lớn.

"Điện hạ, có chuyện gì sao ạ "

Cánh của mở ra và các Thánh kỵ sĩ bên ngoài lao vào căn phòng.

"Không có gì xảy ra cả .

Hãy tiếp tục đợi ở bên ngoài "

Đôi mắt của các Thánh kỵ sĩ nhìn qua lại giữa mũ giáp của Remedious và nét mặt của cô ấy, và họ hiểu điều gì đã xảy ra.

Sau khi cho biết họ đã hiểu, họ im lặng và rời khỏi phòng.

"Đội trưởng Remedious, đừng nổi nóng, ta yêu cầu ngươi giữ bình tĩnh "

"Làm sao tôi có thể không tức giận cơ chứ ?

Mọi kẻ tôi gặp trên đường đến đây đều ca ngợi Vua pháp thuật.

Như thể hắn tự mình làm mọi thứ!

Không phải hắn chỉ xuất hiện ở giữa cuộc chiến sao?

Đã có bao nhiêu người chết trước khi hắn đến?

Cái giá của cuộc chiến thắng đó là mạng sống của các Thánh kỵ sĩ, của linh mục, của người già, phụ nữ, đàn ông và trẻ em"

Remedious trừng mắt nhìn Caspond

"Ông ta không thể thắng cuộc chiến này nhờ vào sức của một mình ông ấy"

"ĐỘI TRƯỞNG !

"

Gustav không thể dấu nỗi sợ hãi của mình lâu hơn nữa trước cái cách cư xử của Remedious trước hoàng tử.

Remedious chưa bao giờ là con người suy nghĩ trước khi nói, nhưng ít nhất cô ấy đủ thông minh để biết ai là chủ nhân của cô ấy.Tuy nhiên, bây giờ thì mọi thứ đã khác, cố ấy đang như một con thú điên đang bị thương.

"Bộ xương khốn nạn ấy chỉ bây vòng vòng trên trời và khi mọi thứ sắp kết thúc thì hắn xuất hiện.

Chẳng lẽ chiến tranh chỉ là trò chơi đối với hắn"

"Đội trưởng Custodio, có vẻ chứng kiến quá nhiều cái chết đã làm cô tức giận.

Cô có lẽ nên đi nghỉ ngơi."

Gustav nhìn Caspond bằng một ánh mắt cảm kích trước câu trả lời của ông ta

"Trước lúc đó, có một thứ tôi đã nghĩ đến, tôi chắc chắn rằng tên Jaldabaoth và tên Vua pháp sư ấy là đồng minh của nhau "

Ba người còn lại nhìn nhau

"Ngài có bằng chứng cho việc đó không thưa đội trưởng "

Siliaco lạnh lùng nhìn Remedious.

Nếu quan sát những gì cô ấy làm cho đến bây giờ thì rõ ràng là cô ấy nói những lời này vì ghét Vua pháp thuật và muốn hạ uy tín của ông ta.

Hiện giờ rõ ràng không phải lúc để quyền lợi cá nhân của bất kì ai làm ảnh hưởng đến quyết định của mọi người.

"Chẳng phải hắn ta là kẻ duy nhất hưởng lợi từ việc này sao?

Cả Demihuman và người dân của Thánh quốc đều đã chết.

Vương quốc Soccerous đang bào mòn sức chiến đấu của chúng ta để có thể chiếm quốc gia này và các vùng đồi núi xunh quanh bằng một nào đó!

Đó là lí do tại sao hắn lại tới đây".

"Ta hiểu rồi, điều đó cũng có lý nếu xét về lợi ích.

Hai người các ngươi nghĩ sao?"

Lông mày của Gustav hơi nhăn lại khi anh ta trả lời câu hỏi của Caspond

"Vua pháp thuật đến đây chỉ vì chúng ta đã thỉnh cầu ông ấy.

Hơn nữa, để Vua pháp thuật và bọn Demihuman chiến đấu với nhau chẳng phải là ý của đội trưởng sao?

"Đúng là như vậy.

Con ả đeo mặt nạ của Blue Rose cũng là mọt trong số chúng.

Nếu không phải vì những gì cô ả đó nói, chúng ta sẽ không bao giờ đi tới Vương quốc Soccerous.

Nếu không phải vì lời nói đó, chúng ta đã đi đến Pháp quốc(Empire or the Theocracy).

Và ai biết được, có lẽ hắn sẽ đến bất kỳ giá nào ngay cả khi chúng ta không nói gì?"

Haaaaah, Caspond thở dài

"Đội trưởng Custodio, những suy luận của Ngài ngay từ đầu chỉ để phục vụ bản thân Ngài mà thôi.

Ngài chỉ đơn giản là bóp méo sự thật để thích hợp với những gì ngài nói.

Ta nhắc lại rằng Vua pháp thuật từng nói thứ ông ta muốn là những nữ hầu gái quỷ, đúng không?"

"Xin thứ lỗi cho thần vì nói những điều không hợp với một priest (linh mục).

Thần có nghe nói những hầu gái quỷ đó khá mạnh mẽ.

Trong trường hợp đó, thần hiểu vì sao Vua pháp thuật lại muốn thu phục bọn họ.

Quỷ(Demon) thì không cần ăn uống và không có vòng đời giới hạn .

Nếu thống trị được một con quỷ mạnh mẽ như vậy có thể sẽ tốt hơn có một đội quân"

"Trong trường hợp đó, Vua pháp thuật chỉ đang hỗ trợ chúng ta chỉ vì ông ấy thấy được giá trị trong việc này.

Đó là tư tưởng chung của bất kì vị vua nào"

"Nhưng vẫn chưa có kẻ nào thấy những hầu gái quỷ đó phải không ?"

Remedious thét lên như một người điên, Caspond nhìn cô ây như thể cô ấy là một đứa trẻ đáng thương.

" Đội trưởng Custodio, ta muốn nói lý lẽ với ngươi chứ không phải để cảm xúc chi phối ...nhưng có vẻ ngươi đã mệt rồi.

Đi ngỉ đi, đó là lệnh".

Khuôn mặt đỏ rực của Custodio có vẻ như cô ấy đang còn muốn hét lên thứ gì đó .

Tuy nhiên Caspond bước tới trước mặt cô ấy và tiếp tục nói

"Hãy đi an ủi những người bị thương .

Đó cũng là một phần trong trách nhiệm của người chỉ huy, phải không ?"

"..Thần đã hiểu "

Remedious nhặt cái mũ của cô ta lên và rời khỏi phòng

Không có cách nào để miêu tả sự nhẹ nhõm trong căn phòng sau đó.

Nó cảm giác như cơn bão đã qua đi và trộn lẫn với cảm giác nhẹ nhõm của những người sống sót.

Tuy nhiên, vẫn còn có người chưa làm xong việc của mình

"Điện hạ!

Thần thành thật xin lỗi vì cách hành xử của đội trưởng"

Caspond cười một cách chua chát với kẻ đang cuối đầu với mình.

"Anh cũng có một thời gian khó khăn.

Tuy nhiên, anh có thể nghĩ về tương lai không?

Ta thành thật không biết chuyện gì sẽ xảy ra với đất nước này sau khi cuộc chiến kết thúc.

Chỉ khi chúng ta có thể tìm thấy chị gái của ta, Holy Queen ... những gì đã xảy ra với Holy Queen trong trận chiến Kalinsha?

Anh có biết được bất kỳ tin tức gì từ chỉ huy trưởng trưởng Custodio không?"

Gustav là trợ lý cá nhân của Remedios.

Do đó, anh ta sẽ có biết được nhiều thông tin khi Remedios nói với Caspond về điều đó.

Thực tế là anh biết nhưng lại hỏi điều này một lần nữa, hoàng tử nghi ngờ rằng Remedios có thể nói dối anh.

"...

Thưa Điện hạ, tôi nghe điều tương tự từ chỉ huy trưởng Custodio rằng cô ấy đã nói với Điện hạ khi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên."

Cô đã bị gửi thổi bay lên bởi sóng chấn động khi cô đến, Holy Queen và em gái của cô,Kelart Custodio, anh không thể tìm thấy họ được.

Mặc dù xác chết của các paladin, các mạo hiểm giả và linh mục bị rải rác khắp nơi, cơ thể của hai người đó không có nơi nào được tìm thấy.

"Là vậy sao?

Có lẽ ta đã lo lắng quá nhiều ...

Chỉ huy trưởng Custodio dường như không phải là một người hay nói ngụ ý.

Sẽ tốt hơn nếu họ bị bắt bởi hắn.

Nhưng nếu họ bị giết ... vấn đề kế vị sẽ trở nên rất phức tạp."

Giật mình, Siliaco hỏi anh một câu hỏi.

"Caspond-sama, Ngài có cảm thấy mệt mỏi với vị trí của Holy King không?"

"Ngài đang tâng bốc ta à?

Sự thật có thể là trường hợp nếu chị ta đã chết vì một tai nạn trong hoàn cảnh bình thường.

Tuy nhiên, mọi thứ giờ đã khác.

Phía bắc đang rất khó khăn và phía nam sẵn sàng chiến đấu.

Trong trường hợp đó, rất có khả năng phía Nam sẽ hỗ trợ một người nào đó trở thành Holy King.

Thành thật mà nói, rất có thể là một trong những quý tộc vĩ đại của miền Nam có thể sẽ trở thành Holy King.

"

"Cái Gì!?"

Caspond mỉm cười khi nhìn vào khuôn mặt sốc của SIliaco.

"Ta không nghĩ đó là điều đáng kinh ngạc... trong trường hợp đó, về những gì Phó chỉ huy Montagnes đã nói trước đó, nếu mọi việc suôn sẻ, điều đầu tiên các quý tộc miền Nam sẽ làm là yêu cầu chỉ huy trưởng Custodio chịu trách nhiệm toàn bộ vụ việc và bị giam giữ."

"Tại sao họ muốn làm vậy?"

"Vậy ta hỏi ngài, Phó chỉ huy Montagnes, tại sao họ lại không làm vậy?

Có phải một paladin đã thất bại trong việc bảo vệ Nữ hoàng?

Và đó cũng không phải là lý do duy nhất.

Cô ấy có thể đánh bại một đội quân chỉ với một mình.

Trong trường hợp đó, việc thách thức kẻ thù là chiến thuật cơ bản trong chiến tranh, tôi có sai không?

"

"Kẻ thù!?

Kẻ thù là ai !?

"

"Các quý tộc phía Nam chính là kẻ thù.

Nói cách khác, phe Holy Queen.

Remedios Custodio là một người tâm sự của Nữ hoàng.

Chắc chắn những paladin mà cô ấy dẫn đầu cũng sẽ được xem là kẻ thù, tôi có sai không?

"

"Trong trường hợp đó, những linh mục mà Kelart Custodio-sama dẫn dắt thì sao?"

"Trong khi có những linh mục leo lên cấp bậc cao nhờ vào mối liên hệ của họ với các quý tộc miền Nam... anh không nghĩ đó cũng là trường hợp sao?

Ma thuật của linh mục là không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày.

Trong khi tôi cảm thấy rằng bất cứ ai biết việc đặt một người nào đó không đủ năng lực trong cấp bậc cao thật sự ngu ngốc, đôi khi mọi người làm những điều mà chỉ có thể mô tả là ngu ngốc."

"Điện hạ ... chúng ta nên làm gì đây?"

"Phó chỉ huy Montagnes, ý anh là sao?

Anh có muốn giữ cô ấy khỏi bị giam cầm trong giới hạn cho phép không?

Liệu vẫn có thể giữ cho các paladin không bị dính líu đến?"

"Ý tôi là, chúng ta nên làm gì để có một tương lai tốt đẹp hơn cho Thánh quốc."

"...

Chúng ta cần tìm em gái ta.

Sau đó, chúng ta cần một thành tựu mà tất cả mọi người sẽ chấp nhận là đã cứu quốc gia.

Ví dụ, chúng ta chỉ có thể trục xuất kẻ thù mà không dựa vào sức mạnh của phía Nam."

"Không thể nào... chúng ta không thể thắng mà không có sức mạnh của Sorcerer King."

Caspond nhìn Gustav, người đang thú nhận những khó khăn của mình, và nhún vai.

"Tuy nhiên, điều đó phải được thực hiện.

Nếu không thì sẽ không có cách nào để ngăn chặn áp lực từ phía Nam sau khi chúng ta thắng.

Hm, vâng, hoặc chúng ta có thể gây thiệt hại cho cả phía Nam và phía Bắc.

Tất cả những gì quan trọng là sự cân bằng quyền lực cuối cùng được trung hòa".

Caspond nhìn lên trần nhà.

"Nếu chúng ta chỉ làm một thỏa thuận với phía Nam sớm hơn.

Em ấy quá tử tế vì lợi ích của chính mình.

Và tôi hiểu làm thế nào tất cả điều này có thể đã xảy ra một người như chỉ huy trưởng Custodio sẽ thấy lo lắng.

Xét cho cùng, người duy nhất có vẻ trở nên nổi tiếng trong trận chiến này là Vua pháp thuật.

Nếu mọi thứ trở nên tồi tệ, Vua pháp thuật có thể sẽ trở thành Vua của Thánh quốc, tôi có sai không?

Hai người kia cảm thấy điều đó là không thể, nhưng không ai trong số họ có thể phủ nhận điều đó.

"Trong trường hợp đó, chúng ta cần phải bắt đầu nghĩ về kế hoạch của chúng ta từ giờ trở đi.

Trong khi ta muốn chỉ huy trưởng Custodio ở đây, cô ấy sẽ không tuân theo mệnh lệnh trực tiếp sao?"

"...

Tôi cảm thấy sẽ ổn thôi miễn là nó phù hợp với công lý của đất nước này."

"Ta hiểu rồi...

Ta đã suy nghĩ về cách tấn công trại tù.

Lý do là"

Caspond bắt đầu giải thích.

Khoảng 100.000 Demihuman đã tấn công đất nước.

Vì họ không nghe thấy bất kỳ chuyển động nào từ các Demihumans chống lại các lực lượng của Thánh quốc, họ ước tính rằng 40.000 Demihuman đã tấn công họ lần này là một phần lớn lực lượng được giao để quản lý các trại tù ở phía Bắc.

"Tôi đồng ý với ý kiến của ngài.

Bằng cách tấn công các trại tù không được bảo vệ, chúng ta đều có thể tiêu diệt chúng từng phần và tăng lực lượng của chính chúng ta cùng một lúc.

Tôi cảm thấy nó sẽ giết hai con chim với một viên đá."

"Chỉ huy Montagnes, tôi vui mừng khi nghe anh tán thành.

Còn linh mục Naranho thì sao?"

Siliaco cũng đồng ý với đề xuất của Caspond.

"Vua pháp thuật ở trong thành phố này.

Vì ông ấy có thể giữ an toàn cho chúng ta, ta muốn các paladin tấn công trại tù ... anh có thể làm điều đó không?

Ngoài ra, một điều nữa.

Ta muốn chỉ huy trưởng Remedios ở lại đây trong khi anh đang chỉ huy cuộc tấn công.

Làm cho cô ấy nghĩ rằng cô ấy phụ trách việc vệ sĩ cho ta."

"Cảm ơn rất nhiều, điện hạ!"

"...

Ta không nghĩ ta đã nói bất cứ điều gì anh cần phải cảm ơn ta, Phó chỉ huy Montagnes," Caspond nói khi nụ cười nhạt nhòa trên mặt anh.

"...

Sự vắng mặt của paladin mạnh nhất của đất nước có ý nghĩa là nếu có ai đó giống như Grand King tại trại giam mà anh đang tấn công, tất cả các anh có thể bị xóa sổ, phải vậy không?"

"Chúng ta có thể quyết định tấn công trại nào không?"

"Nhưng đương nhiên là ta sẽ thận trọng việc an toàn của anh.

Không cần buộc mình phải tấn công một trại lớn nguy hiểm.

"

"Hiểu.

Trong trường hợp đó, tôi chỉ cảm thấy chúng tôi nên tiến hành.

"

"Chỉ huy Montagnes, một vài linh mục có khả năng chiến đấu của chúng ta anh có cần họ đi cùng không?"

"Chắc chắn rồi.

Sau đó, chúng tôi sẽ chia nhóm trong vài ngày nữa.

"

–*–

Ainz sử dụng [Greater Teleportation] để dịch chuyển đến phía trước ngôi nhà nhỏ trên bề mặt của Nazarick.

Trong khi anh không biết họ đã chờ đợi bao lâu, Albedo, Demiurge và Lupusregina đều đứng đó

Albedo và Demiurge đã được triệu tập bởi Ainz, trong khi Lupusregina đáng lẽ phải làm nhiệm vụ trong ngôi gỗ.

Vì Lupusregina phụ trách mọi vấn đề liên quan đến Làng Carne, cô nên được miễn nhiệm khỏi danh sách nhiệm vụ với ngôi nhà gỗ, nhưng điều đó không có nghia là tuyệt đối.

Có lẽ đã có một người khác làm nhiệm vụ, nhưng họ đã không thể làm được điều đó, nên Lupusregina đã chạy đến thay vào đó.

Nếu trường hợp đúng là như vậy, nó sẽ thật tuyệt vời.

Xét cho cùng, điều đó có nghĩa là ngay cả khi thiếu nhân lực sau khi hoàn thành một nhiệm vụ, có một hệ thống để trao đổi ngay lập tức một người khác để bù lại sự thiếu hụt.

Tuy nhiên, chờ đợi.

Trong khi các Pleiades(hầu gái chiến đâu) đều có khả năng công việc hoàn toàn khác nhau, kỹ năng giúp việc của họ đều bình đẳng.

Nó có ý nghĩa rằng họ có thể thay thế cho nhau trong một vài năng lực chuyên môn.

Tuy nhiên, trái ngược với điều đó, cũng có những cá nhân khó thay thế.

Bắt đầu với những thủ vệ tầng và thủ vệ giám hộ, có một số NPC có khả năng chuyên môn cao, những cá thể cần ai đó tiếp quản họ vì một lý do này hay lý do khác.

Ngoài ra, Ainz cũng đã làm việc rất nhiều để thiết lập một hệ thống nghỉ mát.

Xét cho cùng, việc thay thế diễn viên Pandora cho tất cả chúng cũng nguy hiểm.

Để xét một trường hợp cực đoan, điều gì sẽ xảy ra nếu bản thân Ainz không có mặt ở đó?

Ví dụ, nếu anh ta bị cầm tù, hoặc nếu anh ta bị quyến rũ, hoặc cái gì đó khác.

Trong khi anh không nghĩ rằng mọi thứ sẽ tan vỡ mà không có anh quyết định, anh có cảm giác rằng Albedo và Demiurge sẽ nói, "Ainz-sama sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra với chính mình" trong cùng một giọng nói và do đó không nghĩ sẽ có những khả năng như vậy.

Mình cần phải nghiêm túc đánh giá nhu cầu này một cách nhanh chóng.

Bằng một giọng nghiêm túc, Ainz ra lênh ba người đàn cúi chào anh ngẩng đầu lên.

"Đã lâu rồi nhỉ, Demiurge."

"Vâng!"

Thật ra, Ainz đã nhức đầu về công việc của Thánh quốc mỗi ngày, và anh nghĩ về Demiurge mỗi ngày, nên anh không thực sự cảm thấy như vậy.

Tuy nhiên, đã khá lâu kể từ lần cuối cùng họ gặp nhau.

"Giờ thì, ngươi có thể có câu hỏi về lý do tại sao ta làm điều đó.

Mặc dù ta muốn trả lời nhưng ở nơi này không hoàn toàn phù hợp.

Hãy thay đổi địa điểm."

Ainz đi vào ngôi nhà gỗ đầu tiên.

Anh ta có thể sử dụng một lối tắt ở đây vì Gate Mirror được thiết lập, nhưng anh không sử dụng nó vào hôm nay.

Có một cái bàn ở giữa phòng, và có hai cái ghế đối diện nhau ở hai bên.

Ainz không ngần ngại ngồi lên ghế mà không do dự, như thể anh đã quen với nó.

Anh ta đã trải qua nhiều rắc rối đã xảy ra bởi vì anh đã không đến được chỗ ngồi của mình.

Trong khi anh đã từng phải suy nghĩ về chỗ ngồi trước khi ngồi xuống, anh đã đạt đến điểm sẽ vô thức ngồi vào vị trí của mình.

Khi anh đến gần chiếc ghế, Lupusregina ngay lập tức lôi nó ra.

Thật ra, anh đã có ý kiến rằng anh ta nên tự mình kéo ghế ra.

Tuy nhiên, quan sát của anh về Jircniv đã làm cho anh hiểu rằng nó là rất quan trọng đối với một người cai trị để cho cấp dưới của mình làm việc.

Tuy nhiên, cho phép họ xử lý các nhiệm vụ tầm thường như thế này đã khiến Ainz một người bình thường cảm thấy một chút khó khăn.

Sau khi ngồi xuống ghế của mình, Albedo và Demiurge không ngồi xuống, mà thay vào đó quỳ trên sàn nhà.

Đằng sau họ, Lupusregina cũng đến quỳ xuống.

"Ta cho phép hai người ngồi xuống."

Hai thủ vệ từ chối đồng loạt.

Ainz một lần nữa cho phép hai thủ vệ, nơi họ cuối cùng cũng ngồi đối diện Ainz sau khi tỏ lòng biết ơn cao cả của mình với anh.

Mặt khác Lupusregina vẫn giữ nguyên tư thế đằng sau họ.

Quá trình này mất quá nhiều thời gian.

Nó không đơn giản như hồi đó ... ugh.

"Vậy chúng ta hãy tiếp tục chủ đề trước.

Trong khi ta nói không có ai cần được cứu, ta đã cứu người dân của Thánh quốc.

Ta chắc chắn hai người có câu hỏi về điều đó, phải không?

"

"Không hoàn toàn không."

Er? tại sao?

Demiurge lắc đầu nhẹ nhàng, như thể anh không thể cưỡng lại sự thôi thúc trong sự ngưỡng mộ.

"Mọi thứ ngài làm là đúng, Ainz-sama.

Tôi cảm thấy rằng lý do tại sao ngài lại hành động như vậy là vì ngài đã thấy một giá trị trong đó mà tôi không thể tưởng tượng được."

"Chính xác.

Nếu ngài cảm thấy nó cần phải được thực hiện, thì nó phải đúng, Ainz-sama."

Eh?

Những lời của Albedo đóng băng biểu hiện trên mặt của Ainz.

Nhưng tất nhiên, Ainz không có biểu hiện gì để lộ ra.

Cách mà hai thủ vệ cũng là hai người bảo vệ thông thái nhất ở Nazarick, gật đầu đồng loạt trước khi anh ta lấp đầy, anh cảm thấy nhiều mùi vị khủng bố và lo lắng khác nhau.

"Đợi chút.

Thật vậy...

đúng vậy, đúng vậy.

"Ainz bắt đầu hoảng sợ.

Cuộc trò chuyện đã đi một con đường hơi khác so với những gì anh đã dự đoán, và vì vậy anh đã trở nên bối rối và không thể nghĩ rõ ràng về những gì anh muốn nói.

Tuy nhiên "thực sự, trong hoàn cảnh bình thường, ta sẽ thực sự hòa hợp với ý tưởng của hai ngươi."

Huh?

Ainz hơi bối rối vì chủ đề bắt đầu lạc lối như thế nào.

Tắt khóa học.

Anh đã cố gắng để ghép một số từ lại với nhau và ném chúng ra một cách tự nhiên, nhưng ngay cả như vậy, hai người họ gật đầu mạnh mẽ, và Ainz thấy rằng một chút kỳ quặc.

Tuy nhiên, anh tiếp tục cầu nguyện cho một phép lạ phút cuối cùng khi anh tiếp tục.

"Nhưng, er, nhưng.

Lần này hơi khác một chút.

Ta đã không làm điều này vì ta đang lên kế hoạch gì đó."

Sau khi tìm được cách sửa đổi lời nói của mình, Ainz vui vẻ tiếp tục," Lần này, ta đã cố tình đưa một lỗ hổng vào kế hoạch."

"Lý do cho điều đó là gì, Ainz-sama?"

Ainz chầm chậm dựa lưng vào ghế với một âm thanh "Hm".

Sau đó, ông đã áp dụng một tư thế trang nghiêm đã được đào tạo của một người cai trị, mà một bậc vua chúa nên có, và sau đó nói.

"Demiurge.

Albedo.

Hai ngươi luôn thông minh hơn ta."

"Chuyện đó!"

Ainz giơ tay lên để ngăn hai người họ nói.

"Ta chỉ nói rằng ta luôn cảm thấy như vậy.

Trong trường hợp, nếu có việc bất ngờ xảy ra trong các phần của sự kiện được mô tả trong kế hoạch thì điều gì sẽ xảy ra?

Nếu mọi thứ diễn ra như các ngưởi vạch ra, thì mọi thứ sẽ hoàn hảo và kết thúc ở dạng tuyệt vời."

Bởi vì nội dung của kế hoạch quá nhiều, Andz càu nhàu.

Ném tất cả chi tiết của kế hoạch vào phần của mình, mình cảm thấy chắc chắn sẽ thất bại.

"Vì vậy, một câu hỏi đột nhiên xuất hiện trong đầu, Demiurge.

Tâm lý chiến thuật hoàn hảo không chỉ hoạt động khi mọi thứ đang diễn ra; nó cũng phải sử dụng được khi tình hình thay đổi đáng kể hoặc khi nó thay đổi theo mong đợi.

Ta muốn biết liệu khả năng thích ứng của các ngươi có đáng khen ngợi không.

"

"Thần hiểu rồi, là như vậy!"

Eh!?

Anh ta đã có nó !?

Và anh ta có vẻ như anh ấy cũng hiểu tất cả!

Ainz chống lại sự thôi thúc để nói về tốc độ xử lý phi thường của Demiurge, một thứ gì đó dọc theo dòng chữ "Bạn đã quá thông minh, tại sao bạn nghĩ tôi thông minh hơn?

Đây có phải là cách mới bắt nạt tôi không !?

"

"Đúng như dự đoán, ah ... anh thật ấn tượng như ta mong đợi, Demiurge."

"Cảm ơn rất nhiều, Ainz-sama."

"Tuy nhiên, ta, ah, xin lỗi, mặc dù cảm thấy như ta đã thử nghiệm anh ..."

"Chắc chắn là không, Ainz-sama.

Với thần, được ngài đánh giá khả năng là một vinh dự mà không việc gì sánh được.

Thần chắc chắn sẽ trả lại kết quả phù hợp với mong đợi của ngài, Ainz-sama!

"

"Umu.

Ta sẽ để điều đó cho anh, Demiurge.

Trong trường hợp đó, quá trình hoạt động của chúng ta tại Thánh quốc, ta sẽ gây ra vấn đề khi cần thiết và anh sẽ sửa đổi kế hoạch để đáp ứng.

Sẽ ổn chứ?

"

"Vâng!

Thần hiểu!"

Được rồi!

Ainz vui mừng trong lòng.

Anh ta rất hạnh phúc và cảm xúc bị bị đè xuống.

Mặc dù vậy, sự phấn khích vẫn còn bên trong anh.

Rất tốt, rất tốt.

Bằng cách này, ngay cả khi mình phạm sai lầm, mình có thể nói rằng tôi đang cố ý làm điều đó!

Không, tất nhiên, mình cần phải cẩn thận không để phạm sai lầm trong những hoàn cảnh bình thường.

Biết thế này, mình nên nói điều này ngay từ đầu.

Trong khi anh ta không có thói quen xấu về việc chán nản khi kế hoạch của cấp dưới bị rối loạn, có thể anh ta vô tình làm điều gì đó để khiến họ lo lắng.

Bằng cách này, họ sẽ không phải đoán xem anh có ý định gì không, nhưng thay vào đó hãy chuyển sang sửa đổi kế hoạch nếu cần.

Ainz cảm nhận được cảm giác hạnh phúc đến từ việc giải quyết được một gánh nặng trên vai.

"...

Chúng thần hiểu được mối quan tâm của ngài, Ainz-sama.

Vậy điều đó có nghĩa là ngài sẽ đồng thời đánh giá khả năng của từng thủ vệ tầng và khu vực?

"

Khi nghe câu hỏi của Albedo, Ainz đã bối rối một lúc và suy nghĩ, cô ấy đang nói gì vậy?

Tuy nhiên

"Không cần phải vội vàng thế.

Ta đang làm như vậy cho Demiurge bởi vì anh ta phải làm việc bên ngoài Nazarick trong thời gian dài.

Đối với những người khác, ta sẽ kiểm tra chúng khi cần thiết."

"Thần hiểu"

"Umu.

Bây giờ, với chủ đề kế tiếp ... kế hoạch ban đầu là đưa những người dân của Holy King sùng bài ta tiến tới phía đông của Thành Quốc, Đồi Abelion(Abelion Hills), nơi các Demihumans đã sống.

Tuy nhiên, ta sẽ sửa đổi phần này của kế hoạch.

Ta sẽ đến đó trước.

Từ đó, truyền bá tin tức về cái chết của ta."

Cảm giác như thời gian đã dừng lại một lúc.

Và sau đó

"Eh?

Ngài đang nói gì vậy, Ainz-sama !?

Làm sao chúng ta có thể tuyên bố cái chết của Đấng Tối cao, Ainz-sama !?"

Phản ứng đó đến từ Albedo.

Đây có lẽ là lần đầu tiên anh thấy biểu hiện của Albedo sụp đổ như thế này.

Ít nhất, cái nhìn trên khuôn mặt cô khiến anh cảm thấy như vậy.

Nhưng trước khi Ainz có thể giải thích ý định thực sự của anh ta với Albedo, đến lượt Demiurge lên tiếng.

"Albedo.

Vì Ainz-sama đã tuyên bố điều này, Ngài phải có một số mục đích trong đầu rằng chúng ta không thể tưởng tượng được.

Cô không nghĩ rằng từ chối nó trên cơ sở cảm xúc là không thích hợp?

"

"Demiurge.

Tôi có thể hỏi sự bình tĩnh của anh đến từ đâu không.

Anh sẽ phản ứng giống như tôi nếu Ulbert Alain Odle ...

-sama nói điều tương tự?

Hoặc là...?"

"Fufu...

Albedo.

Cô có thể cho tôi biết ý cô là gì không?

Hay cô có gì muốn nói với tôi, hãy nói về vế sau nhé?"

Hai thủ vệ nhìn nhau với ánh mắt bốc lửa trong khi sử dụng một không gian cực kỳ lạnh lùng, và một bầu không khí kỳ lạ bắt đầu pha trộn giữa hai người họ.

Cảm giác nghẹt thở này giống như những gì anh cảm thấy khi anh chiến đấu với Shalltear.

Có lẽ đó là sợ hãi hay căng thẳng, nhưng ngay cả Lupusregina cũng bắt đầu thở hổn hển.

"Đủ rồi"

Bầu không khí nguy hiểm ngay lập tức biến mất khi Ainz hét lên.

Sự thay đổi đột ngột khiến Ainz băn khoăn liệu mọi thứ vừa nãy có phải là ảo tưởng hay không.

Tuy nhiên, hơi thở nặng nề của Lupusregina đã chứng minh rằng nó không phải là ảo giác.

"Hãy bình tĩnh, cả hai người.

Có một số lý do để ta phải làm giả cái chết của ta.

Có một hoạt động được gọi là đào tạo sơ tán.

Để đối phó với các tình huống khẩn cấp, hãy lập kế hoạch trước và chuẩn bị sẵn sàng.

Trong trường hợp đó, các ngươi sẽ làm gì nếu ta chết?

Ta sẽ bắt đầu với ngươi, Albedo.

Nói cho ta biết những gì cô đang nghĩ.

"Vâng!

Thần sẽ ngay lập tức cho kẻ dám tổn hại đến ngài với tất cả những đau khổ trong thế giới này, và sau đó chuẩn bị hồi sinh ngài, Ainz-sama!

"

"Tôi hiểu rồi.

Đến lượt ngươi, Demiurge."

"Vâng!

Trong khi chuẩn bị cho việc hối sinh ngài, thần sẽ tăng cường phòng thủ của Nazarick và sau đó thu thập thông tin về kẻ đã xúc phạm ngài."

Albedo trừng mắt nhìn Demiurge đôi mắt như muốn ra khỏi khóe mắt.

"Thu thập thông tin chỉ là quá nhẹ nhàng.

Bất kể ai dám xúc phạm đến Đấng Tối cao, họ phải bị bắt với tất cả sức mạnh mà Nazarick có và phải có một hình phạt đủ để làm cho kẻ đó tự hủy hoại chính mình."

"Albedo, tôi cảm thấy những gì cô nói rất hợp lý.

Tuy nhiên, kẻ thù là kẻ có thể giết Ainz-sama.

Do đó, chúng ta không thể bất cẩn.

Biết được thông tin về chuyển động của kẻ địch và điểm mạnh là rất quan trọng.

Nếu kẻ thù mạnh hơn chúng ta có thể tưởng tượng, thì nơi mà chúng ta hồi sinh Ainz-sama sẽ trở nên rất quan trọng."

Trước khi biểu hiện của Albedo thậm chí còn trở nên dữ tợn hơn nữa, Ainz gõ cây gậy của mình trên sàn.

Tác động của âm thanh đó giống như bắn một xô nước lạnh lên hai người họ, và khuôn mặt của họ ngay lập tức lấy lại bình tĩnh.

"Ta không nói rằng ta đã bị ai đó giết.

Nếu mọi thứ trở nên tồi tệ... thậm chí có thể là do một số hoàn cảnh tự nhiên không lường trước được."

"Tuy nhiên, có vẻ như ngay cả hai người mà ta coi là người thông minh nhất đều có những ý kiến khác nhau.

Điều đó làm ta đau khổ.

Đó là lý do tại sao chúng ta phải thực hiện việc huấn luyện này, để sẽ không có vấn đề gì nếu kịch bản tưởng tượng này xảy ra."

Hai người họ cúi đầu.

"Tất nhiên, ta không phải là người duy nhất mà điều này có thể xảy ra.

Demiurge, là chỉ huy phòng ngự của Nazarick trong một thời gian tấn công, nếu một tình huống bất ngờ xảy ra và anh bị đánh bại, Nazarick có thể tiếp tục hoạt động bình thường không?"

"Vâng!

Thần đã chuẩn bị kỹ lưỡng về khía cạnh đó.

Thần nhớ là đã gửi báo cáo về điều đó cho ngài trong quá khứ, Ainz-sama."

Eh, mình có nhận được thứ như thế không?

Ainz quyết định sẽ tốt hơn nếu tin tưởng vào trí nhớ của Demiurge hơn là của riêng mình.

"Umu.

Tuy nhiên, đó chỉ là trong tài liệu, phải không?

Lý do ta hỏi là vì ta muốn biết liệu anh có kiểm tra xem liệu các hoạt động bình thường có thể được tiếp tục hay không."

"Thần thành thật xin lỗi!

Thần chưa làm điều đó!

"

Demiurge cúi đầu, khuôn mặt của anh mang vẻ mặt của hối tiếc sâu sắc và giọng nói run rẩy.

"Thần, xin lỗi sâu sắc, Ainz-sama!

Thần hoàn toàn ngu ngốc vì đã ký vào tài liệu nhưng không đưa ra đề xuất đó!

"

Albedo có vẻ mặt giống Demiurge khi cô cúi đầu.

Ainz tràn đầy cảm giác tội lỗi vô cùng.

Có lỗi gì vậy?

Câu trả lời là nó là của riêng anh.

Nếu anh ta đáng tin cậy hơn, hai người họ sẽ không cần phải xin lỗi như thế này.

Anh không muốn phải là một ông chủ đáng sợ?

"Không cần hai người phải xin lỗi.

Đó là lỗi của ta vì không giải thích đúng vấn đề cho các ngươi.

Ta là người không nên để ý rằng không có thử nghiệm nào xảy ra.

Sai lầm là của ta.

"Ainz cúi đầu cho đến khi trán chạm vào bàn.

"Tất cả điều này là do sự không xứng đáng của ta, và ta tìm kiếm sự tha thứ của mọi người."

"Cái gì!?

Ainz-sama!

"

"Làm ơn, làm ơn đừng làm thế!"

Hai người họ nhanh chóng cố ngăn Ainz lại.

Tuy nhiên, Ainz không ngẩng đầu lên.

Anh ta quá xấu hổ khi cho họ thấy khuôn mặt của mình, bởi vì anh biết rằng anh quá nông đến mức anh thậm chí không thể trở nên tốt hơn khi xin lỗi.

"Lu-Lupusregina!

Nhanh lên hãy đỡ đầu Ainz lên!

"

"Eh!

Thần?

Làm ơn, xin hãy tha thứ cho thần, thần không thể nâng cao đầu của Ainz-sama bằng sức mạnh được!

"

"Làm ơn, xin hãy ngẩng đầu lên!"

Ba người – đặc biệt là Demiurge – bắt đầu hoảng sợ và trông có vẻ bối rối,Ainz nhanh chóng nhìn lên.

Sau đó, anh nghe thấy tiếng thở dài nhẹ nhõm của ba người họ.

"...

Ta biết ơn vì ngươi đã chấp nhận lời xin lỗi của ta.

Bây giờ, khi ta đến Abelion Hills, chúng ta sẽ sử dụng cái chết của ta làm cơ sở cho một bài tập.

Đúng vậy.

Vì đây là một cơ hội hiếm có, tại sao chúng ta cũng không thực hiện các bài tập khác?

Ví dụ, nếu Demiurge và tôi bị giết bởi một người nào đó, chẳng hạn ...

"

Tại thời điểm này, Ainz bắt đầu cảm thấy khó chịu về những gợi ý của chính mình.

"Điều đó nói rằng, ngay cả ta cũng chưa lên kế hoạch chi tiết khi nói đến khóa đào tạo này.

Vì vậy, nếu các ngươi đã đưa ra một kế hoạch tốt hơn, thì hãy tiếp tục và thực hiện nó.

Ahh, không cần phải xin phép ta.

Sau tất cả, đây là một bài tập được thành lập trên tiền đề rằng ta đã chết.

Hai người họ cười cay đắng.

"Ainz-sama, phải xem xét ngài đã chết từ khi bắt đầu giai đoạn lập kế hoạch có một chút khó khăn..."

"Như Demiurge nói, Ainz-sama."

Hahahaha, tiếng cười của ba người vang lên trong ngôi nhà gỗ.

Hai người trong số họ cười thật lòng, nhưng có một người chỉ đơn thuần giả vờ.

"Tuy nhiên, các ngươi không cần phải nghiêm túc, hiểu không?

Xét cho cùng, mục tiêu của bài tập này không phải là để truyền bá bệnh tật khắp Nazarick, như những gì đã xảy ra với hai người các ngươi như vừa nãy.

Ta muốn thực hiện nhiều loại đào tạo và lưu trữ kiến thức trong lĩnh vực đó, để mọi thủ vệ có thể trở nên linh hoạt hoán đổi cho nhau, tốt, Ta biết những gì tôi đã nói là vô nghĩa với các thông tin tương ứng của các ngươi.

Làm những gì ngươi cảm thấy cần phải được thực hiện, đến mức độ nào tự cho là phù hợp.

Ta có thể để nó cho các ngươi không?

"

Bây giờ anh nghĩ về điều đó, Suzuki Satoru chưa bao giờ là loại người nghiêm túc thực hiện các cuộc tập phòng chống các tình huống khẩn cấp(bản dịch Trung quốc thì là "đào tạo sơ tán"), vậy có thực sự thuyết phục khi một người như thế bảo những người khác làm hết sức mình không?

Đó là lý do tại sao anh không thể quên bảo họ thực hiện một cách thoải mái.

Sau khi thấy hai người họ cúi đầu thật sâu, Ainz nói, "Giờ thì,hãy nói đến là một vấn đề khác"

Cố lên tôi ơi!

Lý do tại sao anh đã vẽ lên tất cả các sơ đồ và mô phỏng cách nói chuyện của hai thủ vệ là cho mục đích này.

"Ngươi phải ngưng mọi tiến độ về xây dựng bức tượng của ta trong kế hoạch cũ."

"Thần hiểu.

Chúng thần sẽ làm như ngài nói.

"

Câu nói của Albedo dường như chấm dứt toàn bộ chủ đề.

Huh?

Thái độ của Ainz trở nên bối rối và lo lắng khi anh hỏi những gì anh ta nghĩ.

"...Thật sự ổn không?

Đó là ý tưởng của ngươi, phải không, Albedo?

"

"Làm sao mà có ai dám mâu thuẫn với quyết định mà Đấng Tối Cao đã làm, Ainz-sama?

Nếu ngài nói nó là màu trắng, thì nó sẽ có màu trắng mặc dù nó có màu đen.

Đó là tất cả, Ainz-sama.

"

Ainz nuốt nước bọt.

Dòng suy nghĩ đó làm anh sợ hãi, và anh run rẩy.

"...

Ta không thích cách suy nghĩ đó, Albedo.

Điều đó cũng giống như từ bỏ mọi suy nghĩ, và thậm chí ta chắc chắn sẽ phạm sai lầm tại một thời điểm nào đó.

"

Anh chỉ nói "chắc chắn", nhưng có vẻ như nó đã xảy ra mọi lúc.

"Và trong trường hợp đó, mọi chuyện sẽ không kết thúc nếu ta bị bắt?

Người tẩy não Shalltear vẫn ở ngoài đó, hiểu không?

Trong khi không cần phải đặt câu hỏi cho mọi mục tiêu của ta, nếu ta đề nghị một cái gì đó và các người nghĩ về một cái gì đó khác, hãy mang nó ra giải quyết.

"

"Thần hiểu."

Albedo và Demiurge liếc nhìn nhau.

"Vậy, thần có thể hỏi tại sao ngài muốn ngừng xây dựng?

Mục đích của bức tượng đó không phải để cho thế giới hiểu rõ hơn về vinh quang của ngài sao, Ainz-sama?

"

"Umu," Ainz cười trong lòng.

"Sự vĩ đại của ta không phải là cái gì đó chỉ có thể được thể hiện qua các vật thể vật chất."

Anh nhớ lại rằng câu này đã nhận được sự chấp thuận từ Neia.

Thật hoàn hảo.

"Sẽ không tốt hơn nếu dạy cho chúng với vật thể?

Con người ngu ngốc là những người chỉ có thể hiểu những gì họ nhìn thấy trước mắt họ.

"

Những lời của Albedo đóng băng Ainz tại chỗ.

Nó giống như ném một cái bình vào một quả bóng nhưng thay vì bị đánh trúng lại thì người đánh chụp nó và ném nó trở lại với một lực như ban đầu.

"...Ta hiểu rồi.

đó là quan điểm của ngươi, Albedo, nhưng"

Khi Ainz cảm ơn giọng nói của anh không run rẩy, anh cố gắng hoạt động bộ não của mình, và sau đó bỏ cuộc khi không có gì xảy ra.

Trong khi anh gần như tròn vai, anh không thể cho phép hình ảnh của mình như một người cai trị sụp đổ trước cấp dưới của mình.

"Không, hoặc quên nó đi.

Thần chắc chắn rằng Albedo có thể thấy được ít nhất năm lỗ hổng mà thần đã phát hiện và giá trị vượt trội hơn chúng.

Trong trường hợp đó, không có gì khác để thần nói.

"

"Năm, năm sai sót? ...

Demiurge, tôi cần thảo luận điều gì đó với ngươi sau.

Ta có thể mượn trí tuệ của ngươi một lúc được không?"

"Nhưng, tất nhiên rồi.

Thần không hy vọng sẽ qua mắt được được ngài, Ainz-sama, ngài đã nói trí tuệ của chúng thần cao hơn ... thật sự, ngài quá khiêm nhường.

"

Hai người họ bắt đầu bối rối, và Albedo cúi đầu thật sâu.

"Thần, thần thực sự xin lỗi, Ainz-sama.

Trong kế hoạch xây dựng bức tượng của ngài mặc dù đã nhận được sự chấp thuận từ ngài, vui lòng cho phép thần tạm ngưng xây dựng.

Thần chân thành xin lỗi."

"Hm, mm.

được rồi, nó không có ích gì.

Tiến hành, Albedo.

"

Ainz chỉ đơn thuần ném ra một lời nhận xét không chính xác, nhưng Albedo và Demiurge có vẻ như bị lung lay bất thường.

Anh thậm chí có thể nghe thấy Lupusregina thì thầm "tuyệt vời" từ phía sau.

Ainz đảo mắt, cảm thấy tội lỗi vì anh đã làm hai người họ nhầm lẫn bằng cách nói chuyện vô nghĩa.

Tuy nhiên, anh vui mừng vì kế hoạch xây dựng bức tượng khổng lồ sẽ bị tạm dừng một thời gian ngắn.

Tiếp theo, mình cần phải làm một cái gì đó về bốn cái lễ hội với tên của mình trên đó, giống như lễ tạ ơn Vua Phù thủy Tạ(Sorcerer King Grand Thanksgiving), Sinh nhật vua phù thủy(Sorcerer King's Birthday) và như vậy!

Nếu Sorcerer King Grand Thanksgiving bị hủy vì bức tượng đã hủy bỏ, chỉ để lại ba cái nghi lễ!

Hơn nữa, nếu đây là những lễ hội bình thường, mình cũng không muốn ngăn chúng lại!

Sự thật thì, Ainz đã từng giả vờ hồn nhiên và đề xuất một kế hoạch tổ chức lễ hội.

Tuy nhiên, điều đó đã dẫn đến việc thành lập một ủy ban lễ hội kỳ lạ và lúng túng.

Ainz thở dài và tự trách mình trong tim, rồi nhìn Demiurge.

"Được rồi, những chi tiết còn lại ta cần thảo luận với Demiurge.

Sau cùng, anh sẽ sử dụng con quỷ mà anh triệu hồi, Jaldabaoth, và tấn công thành phố, đúng không?

"

"Vâng.

Thật vậy, đó là kế hoạch."

"Vì thế... ta có một vài yêu cầu.

Việc đầu tiên liên quan đến một dự án cá nhân ta đang thực hiện phải được trơn tru, mà ta sẽ cần sự giúp đỡ của anh.

À, đừng lo lắng, không cần quá hào nhoáng với nó.

Và điều thứ hai là, anh có thể chỉ huy con quỷ được triệu hồi đó chiến đấu một trận chiến nghiêm túc với tôi không?

"

Neia lặng lẽ đóng cửa phòng của Sorcerer King và quay gót chân.

Và... cơ thể cô bắt đầu run rẩy.

Cô vỗ nhẹ vào đôi má cảm giác đang hơi nóng của mình để thư giản.

Có một lý do cho điều đó vì cô biết khuôn mặt thoải mái của cô khiến người khác cảnh giác như thế nào, có một lý do khác, quan trọng hơn là bởi vì nó làm cô xấu hổ.

Neia không muốn đi tản bộ ra ngoài với một thái độ không rõ ràng trên khuôn mặt của cô.

Cô sẽ phải gặp gỡ những người khác, vì vậy ít nhất trông cô phải nhìn được.

Hơn nữa, Neia là hộ vệ của Vua pháp thuật, nên bất cứ điều gì đáng hổ thẹn của cô cũng sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của Sorcerer King.

Nhưng rốt cuộc, mình chỉ phục vụ như một hầu gái của vị Vua pháp thuật trong thời gian này, vì vậy ngay cả khi mình có mất mặt, nó cũng là gương mặt của Thánh Quốc.

Tuy nhiên, những người ghét Sorcerer King sẽ không nghĩ như vậy.

Khi những lời nói trôi qua, người ta bị mù quáng bởi người mà họ căm thù.

Nói đúng hơn, những người ghét kiếm cũng ghét kiếm sĩ.

Ổn thôi!

Neia không muốn Sorcerer King hối tiếc chỉ vì cô ta một hộ vệ của ngài.

Nói cách khác, tất cả những gì Neia phải làm là làm tốt công việc của cô.

Khi Neia đi đến nơi mà cô đã được hẹn, cô không ngừng suy nghĩ về lòng tốt mà Vua pháp thuật đã cho cô thấy được.

Đúng vậy, điều này thật sự đáng tiếc.

Cô đã cảm nhận được sự hối tiếc sâu sắc từ Sorcerer King khi ông nói những lời đó lúc đó.

Không có cách nào ông có thể tránh làm cho họ bị thương một cách tốt nhất.

...

Bệ Hạ thực sự là một người tử tế ...

Vua pháp thuật đã đau buồn vì một người nào đó từ một đất nước khác đã chết trong trận chiến như thể cô là một trong những người dân của ông.

Ở đâu trên thế giới bạn có thể tìm thấy một vị vua như thế?

Tất nhiên, Neia không biết bất kỳ vị vua nào khác, vì vậy có lẽ chỉ đơn giản là phản ánh ước mơ của cô.

Ví dụ, nếu Neia và những người khác có thể cầm cự lâu hơn một chút, họ sẽ được cứu cùng với Neia, người cha đã mất và đứa con của anh ấy chắc cũng sẽ sống sót.

Neia không hài lòng khi Vua pháp thuật đã đến trễ trong cuộc giải cứu.

Ngay từ đầu, cô rất biết ơn vì ông đã đến cứu cô, bởi ông đã nói rằng ông phải bảo tồn mana của mình trong trận chiến với Jaldabaoth.

Ngoài ra, cô đã nghe thấy một số dân quân trong đơn vị của Remedios nói rằng ông đã chiến đấu với một số Demihumans mạnh mẽ ở cổng phía Tây trước khi ông đến giải cứu Neia.

Vua pháp thuật đã chiến đấu với hai Demihumans, mỗi người trong số chúng có thể giết một paladin chỉ một đòn tấn công và một người khác có sức mạnh ngang bằng với paladin mạnh nhất của Thánh quốc.

Dân quân nói với Neia những điều này và không thể che giấu được sự phấn khích của họ, khi họ nói họ phấn khởi kể liên tục một khẩu súng máy, và anh ấy nói thêm, "Chúng ta đã bị giết hết nếu không có Vua pháp thuật."

Đúng vậy.

Neia cảm thấy nóng ran trên ngực.

Sorcerer King đã đi đâu đó để giúp đỡ người khác trước khi đến cứu Neia.

Trong khi cô hơi thất vọng khi Vua pháp thuật đã không ưu tiên cứu cô, cảm giác đó là sai lầm.

Việc bảo vệ tường thành là quan trọng, và nó sẽ là một vấn đề tồi tệ hơn nếu cổng thành phố sụp đổ.

Nếu cổng đã bị xâm phạm và các Demihumans đã vào được thành phố, sẽ có những cảnh giết người tàn nhẫn ở khắp mọi nơi.

Bất cứ ai có ý thức cũng sẽ ưu tiên cổng thành để cứu nhiều mạng sống hơn.

Những người hành động theo logic đáng tin cậy hơn những người bị chi phối bởi cảm xúc của họ.

Điều đó đúng với Vua Pháp Thuật

Neia nghĩ về paladin mạnh nhất ở đất nước cô.

Thật quá thô lỗ khi so sánh Bệ Hạ với một người như vậy.

Sau đó, Sorcerer King cũng đã săn lùng vài tên Demihumans những kẻ đã xâm nhập vào thành phố, và nhiều người đã được cứu.

"Ohhh! thưa ngài Hộ vệ!

Cô có thể nói cho Bệ Hạ sự biết ơn của chúng tôi?

"

Có vẻ như trong Neia đã xuất hiện những gì muốn nói khi cô ấy đang cân nhắc về việc Sorcerer King có thể tuyệt vời như thế nào.

Trong một khu vực nhất định của thành phố, sáu người đàn ông tụ tập trên một con phố vẫn còn muốn biết thêm về mùi vị chiến trường.

Họ rất muốn chờ và nói chuyện với Neia, và có cảm giác như họ thực sự phải chờ rất lâu.

"Vâng, tôi sẽ chuyển lòng biết ơn của các anh đến Bệ Hạ."

Một số người vô thức đi vào tư thế phòng thủ khi Neia nhìn họ, nhưng sau khi nghe những lời của cô, họ mỉm cười và cảm ơn cô.

"A, cám ơn cô rất nhiều.

Thật khó để cảm ơn vua của một quốc gia khác.

Ah, mặc dù, thật khó để cảm ơn ngay cả Holy Queen-sama.

"

Những người trước khi đến độ tuổi của cô, tuổi dao động từ 14 đến 40.

Tất cả đều là những đội trưởng lãnh đạo đội hình.

Một số người trong số họ thậm chí đã từng là những người lính chuyên nghiệp.

Xét theo thái độ của họ, họ không cảm thấy sợ hãi Sorcerer King bởi vì ông ta là undead.

Đúng là một số người vẫn cảnh giác với Sorcerer King vì bản chất undead.

Những người như thế chiếm phần lớn trong số những người nhỏ tuổi hơn các linh mục hay paladin.

Họ thường nói rằng Vua pháp thuật đã tử tế nhưng sẽ phản bội họ vào đúng thời điểm, và những thứ khác giống như vậy.

Tuy nhiên, Neia cảm thấy phản ứng của họ như vậy là do vì họ không hiểu Vua pháp thuật và chỉ đơn giản là thái độ khinh thường thông thường đối với các undead.

Và nguyên nhân của nhóm người trước mặt cô.

Đã có nhiều người đã thay đổi cách suy nghĩ của họ một khi họ được biết về Vua pháp thuật.

"Không, xin đừng lo lắng về điều đó.

Tôi chỉ đơn giản là truyền đạt lòng biết ơn của các anh nguyên vẹn cho Bệ Hạ.

À, vâng, Bệ Hạ nói rằng lời cảm ơn của anh đã khiến anh ấy rất hạnh phúc.

"

Có những biểu hiện xấu hổ trên khuôn mặt của các đại diện dân quân.

"Không không không, chúng tôi là những người nên hạnh phúc...

ồ, chúng ta nên làm gì đây..."

"Đúng vậy, Bệ Hạ thực sự rất từ bi.

Tôi xấu hổ bởi cách chúng ta từng sợ Bệ Hạ vì ông ta là undead.

"

"Thật vậy, Bệ Hạ là một người tử tế.

Nhưng tôi hy vọng các anh sẽ không mong đợi may mắn như vậy xảy ra thêm một lần nào nữa.

Dù sao thì, Bệ Hạ đã nói rằng ông ta đã sử dụng rất nhiều mana trong trận chiến này, và ông sẽ không thể giúp các anh lần nữa.

"

Khuôn mặt của nhóm người ngay lập tức hiểu được.

"Vậy là, chúng tôi có thể không có sự giúp đỡ của Bệ Hạ thời gian tới ...

điều này thật tệ."

"Rất nhiều người sẽ sợ nếu họ biết họ không thể mượn sức mạnh của Bệ Hậ.

Đặc biệt là đội của tôi.

"

"Anh không phải là người duy nhất.

Những người bên cạnh tôi cũng vậy ... chúng ta không thể nói với họ về chuyện này.

"

Neia lặng lẽ nói nhóm người bị lung lay tinh thần.

"Mọi người, tôi đã hiểu một điều.

Đó là: bản thân yếu chính là tội lỗi.

"

Neia từ từ giải thích cho những người có vẻ mặt bối rối.

"Các anh có hiểu không?

Nếu chúng ta đủ mạnh, mọi thứ sẽ không diễn ra như vậy ở nơi chúng ta sống.

Chúng ta có thể đã cứu cha mẹ, con cái, vợ của chúng ta, bạn bè của chúng ta, chúng ta có thể cứu tất cả chúng bằng sức mạnh của chính chúng ta.

Vua pháp thuật đã từng nói rằng sẽ có những người mà giá trị cao hơn giá trị chúng ta.

Xét cho cùng, Bệ Hạ không phải là vua của đất nước này, và ông ta đơn giản đến giúp chúng tôi vì một lý do đặc biệt.

"

Neia hít một hơi.

Neia nói lớn tiếng của mình, để cho mọi người đang nghe và những người Thánh quốc đi ngang qua nghe những lời của cô.

"...

Khi Vua phù thủy đánh bại Jaldabaoth và trở về đất nước của mình, chúng ta sẽ làm gì khi các Demihumans tấn công một lần nữa?

Chúng ta sẽ khóc và cầu xin Vua pháp thuật, vua của một quốc gia khác, để được giúp đỡ một lần nữa?

Đối với tất cả những gì chúng ta biết, Vua pháp thuật có thể không giúp chúng ta vào lần sau.

Đó là bởi vì lần này là một ngoại lệ.

Các anh đã bao giờ nghe nói về một vị vua của đất nước làm việc hết mình cho một quốc gia khác chưa?

"

Không ai trả lời Neia, bởi vì một chuyện như vậy không thể nào tồn tại.

"Có lẽ các anh không cảm thấy vui khi một cô gái như tôi nói những điều này.

Nhưng ai khác có thể bảo vệ những thứ quan trọng đối với các anh ngoài bản thân các anh?

Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy chúng ta cần trở nên mạnh mẽ hơn.

Chúng ta cần đủ mạnh để bảo vệ người khác, đủ mạnh để chúng ta không cần phải dựa vào sức mạnh của Sorcerer King.

"

"Vâng cô đã đúng.

Chính xác.

Tôi sẽ tự rèn luyện mình.

"

"Ah, tôi cũng vậy.

Lần tới, tôi sẽ là người bảo vệ vợ và con của tôi.

"

"...

Tôi cũng muốn luyện tập.

Tôi không muốn mọi thứ của tôi đều phụ thuộc như lần đầu tiên... nhưng bây giờ tôi cảm thấy vui vì tôi đã hiểu được.

"

"Tuy nhiên, Sorcerer King đã làm rất nhiều điều ý nghĩa.

Giá trị của những việc đó rất quan trọng đối với chúng ta... mm, khi các anh nghĩ về chuyện đó, nó thực sự tồn tại.

"

"Vì vậy, nếu ai đó xem giá trị của vợ mình là cao nhất, phải giết anh ta đúng không?"

"...

Chúng ta không nghĩ vậy, phải không?

Tôi không nghĩ Sorcerer King đang nói về chuyện như thế, đúng chứ?

"

"...

Này, tôi chỉ nói đùa thôi, bạn biết mà ?"

"Nó không có vẻ giống như một trò đùa ..."

Khi đám đông cười, Neia đưa ra một gợi ý.

"Mọi người, các anh có muốn luyện tập với tôi không?

Trong khi tôi không thể dạy cho tất cả các anh về kiếm thuật, tôi biết một ít kỹ năng về bắn cung.

"

Yếu đuối là một tội lỗi.

Đó là bởi vì những người yếu đuối chỉ tạo ra rắc rối cho Vua pháp thuật, ông ấy là công lý.

Trong trường hợp đó, tất cả những gì họ phải làm là trở nên mạnh mẽ.

Cô không thể cho phép mình gây rắc rối cho vị Vua phù thủy lần sau.

Cô phải để Bệ Hạ tập trung vào việc chiến đấu với Jaldabaoth.

Đó là những gì cô nên làm, như một hộ vệ.

"Ah, đó là một ý kiến hay."

"Chúng ta cần trở nên mạnh mẽ.

Tôi sẽ bảo vệ gia đình mình vào lần sau.

"

"Tại sao các ngươi lại tập trung ở đây?

Các ngươi đang thảo luận điều gì đó?

"

"Ah Đội trưởng."

Sau khi bị tra hỏi, Neia nhìn lại và thấy Remedios Custodio đang đứng đằng sau cô.

Thực ra, Neia đã nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đến gần, nhưng cô ấy không nghĩ rằng đó sẽ là Remedios.

Một người nào đó khó chịu xuất hiện, Neia nghĩ khi cô nên giữ khuôn mặt không thể hiện cảm xúc của mình.

Mặt khác, các đại diện của dân quân trông giống như họ đang đau khổ.

"Cô không thể trả lời câu hỏi của tôi?"

"Vâng thưa ngài!

Tôi đã nói với các quý ông rằng tôi đã truyền đạt lòng biết ơn của họ đến Bệ Hạ.

"

"Với hắn ta?, cô nói?"

"...

Thật không thích hợp để gọi vua của một quốc gia khác là 'hắn ta'."

Remedios trừng mắt nhìn Neia.

"Việc người mạnh bảo vệ kẻ yếu là chuyện bình thường, đúng không?"

"...

Tôi không biết nếu nó có ý nghĩa bình thường, nhưng tôi cảm thấy rằng chỉ có người mạnh mới đủ điều kiện để nói những điều như vậy, và không phải là người yếu đuối."

"Gì!?

Cô đang nói tôi yếu à?

"

"Vâng," Neia trả lời ngay tại chỗ.

"So với Bệ Hạ, cô quá yếu đuối...

Đội trưởng, tôi đã nói gì sai sao?"

Neia trừng mắt nhìn chằm chằm lại vào Remedios.

"Hmph, không quan trọng nếu cô muốn làm bạn với Vua pháp thuật, nhưng hắn ta là undead, cô biết điều đó, đúng không?

Một con quái vật sống trong một thế giới khác trong cuộc sống này.

"

"Vâng tôi biết điều đó."

"Tôi đã nói vậy bởi vì tôi lo lắng cho cô.

Dường như nó không ý nghĩa gì với cô.

"

Trong khi Remedios trông giống như thất vọng, nó cảm thấy rất giả mạo với Neia.

Đó không phải như là paladin mà cô đã từng suy nghĩ trước đó.

"Tôi chắc chắn cô phải bận rộn với nhiều thứ, Đội trưởng, tôi sẽ không dám làm mất thời gian của cô.

Ngoài ra, tôi có những điều muốn nói với những người khác.

Có phải sẽ tốt hơn nếu tôi đi đến những nơi khác mà không có cô ở đó, Đội trưởng?

"...Tốt thôi.

Cám ơn cô rất nhiều, Vua Pháp Thuật giúp cô là chuyên bình thường thôi.

Cô không cần phải suy nghĩ quá nhiều về nó, hiểu không?

"

Remedios rời đi sau khi nói.

Khi họ nhìn cô ấy đi, một người đại diện từ dân quân lên tiếng.

"Tôi nên nói gì bây giờ ... thật tuyệt vời ...

đó là paladin mạnh nhất của đất nước này ..."

"Vâng, cô ấy là loại người như vậy."

Sau khi nghe người đó nói, Neia vô thức đáp lại.

Sau đó, các đại diện dân quân che mặt bằng tay.

Có vẻ như họ đã phải chịu một cú sốc khá lớn.

Mặc dù Neia đã không làm bất cứ điều gì sai trái, cô vẫn cảm thấy một chút tội lỗi.

"Các paladin không phải như vậy, không phải tất cả đều như vậy.

Tôi sẽ xem nó như ... cô ấy là một trường hợp đặc biệt.

Và cô ấy ...

đúng như thế.

Vâng."

"Thật khó cho cô,ngài Hộ vệ(sama)... tôi muốn mua đồ uống cho cô, nếu cô muốn uống một chút."

"Tôi đánh giá cao thiện chí của anh... uh, tôi có thể đi đâu?

Đúng rồi,hãy tập luyện cùng nhau.

Tôi có thể tìm cách mượn một khu vực đào tạo và trang bị.

Tôi có thể liên lạc với các anh sau khi mọi thứ đã sẵn sàng không?

"

"Chúng tôi sẽ đợi cô lo những chuyện đó", "Được rồi, chúng tôi sẽ chờ," những người đàn ông trả lời vui vẻ.

Phần 2:

Neia nhẹ nhàng rút dây cung của mình.

Cô hướng tầm mắt tập trung của mình về phía mục tiêu, và cô có thể thấy những hơi thở trắng bệch của mình kéo dài đến tầm nhìn của mình bởi gió, nơi nó biến mất.

Mùa xuân đã gần, nhưng thời tiết vẫn lạnh.

Neia chôn vùi những ý niệm ngẫu nhiên trong tâm trí sâu thẳm của cô, nhìn chằm chằm vào mục tiêu trong trạng thái vô thức, và rồi cô từ từ lùi lại.

Trong quá trình bảo vệ thành phố, Neia đã hiểu rằng không ai có thời gian để từ từ nhắm vào mục tiêu trên chiến trường, nhưng ngay lúc này họ đang tập luyện để cải thiện độ chính xác của họ, nên những cuộc tập bắn nhanh có thể nên dành trong một thời gian khác.

Và rồi, cô ấy thả mũi tên của mình ra.

Mũi tên huýt sáo khi nó xé toạc không khí và bay theo một đường thẳng và ghim vào trúng mục tiêu.

Hoo, Neia thở ra.

Trong số mười mũi tên cô đã bắn, không một mũi tên nào đã bị bắn lệch mục tiêu.

Đây là một tỷ lệ chính xác vượt trội, nhưng Neia không vui vì điều đó.

Cô không thể làm điều đó trong quá khứ, nhưng ngay bây giờ, Neia thậm chí có thể chẻ đôi mũi tên mà cô vừa mới bắn.

Tất nhiên, cô ấy sẽ làm hỏng mũi tên nếu cô ấy làm vậy, nên cô không làm điều đó.

Để có thể được như thế này, những gì cô có thể làm cho đến nay sau trận chiến đó, không chỉ kỹ thuật cung, mà còn cái gọi là năng lượng thiêng liêng đã trở nên hiệu quả.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là nó hơi khác so với khả năng mà paladin sở hữu.

Điều này là do bình thường, paladin chỉ có thể truyền sức mạnh của mình thông qua vũ khí cận chiến, trong khi cô ta có thể tăng cường vũ khí tầm xa với sức mạnh của mình.

Trong khi cô không hoàn toàn hiểu điều đó có ý nghĩa gì, nhưng Vua pháp thuật dường như khá hạnh phúc khi nghe về điều này.

Tuy nhiên, ngay cả Sorcerer King cũng nói, "Thật khó để giải thích những điều như thế, hãy cho ta biết thêm nếu các khả năng khác được đánh thức."

Tiếng vỗ tay vang lên, và Neia mỉm cười vì cô cảm thấy xấu hổ.

"Wow, cô thật tuyệt vời, Baraja-chan."

"Ồ vâng, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy phát bắn cung tuyệt vời như vậy, không ai trong làng tôi có thể làm điều đó."

"Ahh, đúng vậy.

Tôi từng là một người sống bằng nghề thợ săn, và tôi biết một vài người, nhưng không ai trong số họ có kỹ thuật như của Baraja-chan.

"

Những người ca ngợi Neia đa số những người thực hành bắn cung và được đào tạo trong sân tập cùng Neia.

Nhiều người trong số họ không tham gia vào trận chiến bảo vệ thành phố cách đây ba tuần.

Một số người đã được cứu thoát khỏi các trại tù gần đó và dân số của thành phố đã tăng nhanh chóng.

Một vài người trong số họ có tài năng bắn cung và những người đã từng sử dụng cung được biên chế thành các đơn vị bắn cung đặt dưới sự chỉ huy của Neia.

Thông thường, mọi người sẽ khó tránh khỏi khó chịu khi phải làm làm cấp dưới cho một cô gái hộ vệ, đặc biệt hơn khi có một số người trong số họ đã đủ tuổi để làm cha cô.

Tuy nhiên, không ai trong số những người đàn ông và phụ nữ tụ trung ở đây phản đối.

Sau khi nhìn thấy kỹ thuật nhắm và bắn tên của cô không ai dám thốt lên bất kỳ sự phản đối nào.

Một số người thậm chí còn biết ơn vì được học từ Neia sau khi biết rằng cô là hộ vệ của Vua pháp thuật.

Cũng có một số người sợ rằng cô ấy là undead bởi vì họ đã nghe nói rằng cô ấy là hộ vệ của Vua pháp thuật, nhưng không phải ai cũng nghĩ như vậy.

Trong ba tuần nay, các paladin đã được phái đi để giải phóng các trại tù, nhưng đồng thời, Vua pháp thuật và Neia cũng đã đi ra ngoài để tấn công các trại và giải cứu các tù nhân.

Khi Vua pháp thuật lần đề xuất ý kiến, đã có một số phản đối khác nhau.

Tuy nhiên, Sorcerer King đã nói, "Bây giờ Liên minh Demihuman đang thiếu nhân lực, chúng sẽ bắt đầu tử hình những người bị bắt nếu chúng xem xét khả năng họ có thể trốn khỏi trại giam, vì vậy họ phải được giải cứu không được chậm trễ", và điều đó đã thuyết phục Caspond chấp nhận lời đề nghị của Sorcerer King và cho phép hai người họ ra ngoài.

Neia ban đầu muốn tranh luận rằng Vua pháp thuật phải bảo tồn mana của mình để chiến đấu với Jaldabaoth.

Tuy nhiên, Neia ngưỡng mộ cách ông hành động để bảo vệ người dân của một quốc gia khác và cảm thấy công lý phát ra từ ông, vì vậy cô không thể để mình ngăn ông thêm nữa.

Và như vậy, Neia và Sorcerer King đã giải cứu nhiều người bị bắt và đưa họ về thành phố này.

Vì lý do đó, nhiều người vui vẻ phục vụ dưới quyền Neia.

"Ahhh ~ Tôi nên học vài thứ từ Baraja-chan."

"Vâng đúng rồi.

Cô ấy thật tuyệt vời.

Ngoài ra, cây cung mà cô ấy mượn từ Sorcerer King, Ultimate Shootingstar Super, cô thậm chí còn có thể làm những điều tuyệt vời hơn với cây cung đó, đúng không?

"

"The Ultimate Shootingstar Super, huh.

Thật là một cây cung tuyệt vời ...

"

Đôi mắt của mọi người bắt đầu chú ý đến cây cung sau lưng của Neia, Ultimate Shootingstar Super.

Cô nên sử dụng nó trong suốt quá trình luyện tập, nhưng cô đã tránh làm vậy bởi vì cô không muốn dựa dẫm quá nhiều vào vũ khí của mình.

"Đúng là trong trận chiến bảo vệ bức tường thành, nhờ vào Ultimate Shootingstar Super mà tôi đã có thể sống sót cho đến khi Bệ Hạ đến... không, không phải thế.

Không chỉ có Ultimate Shootingstar Super, mà còn có bộ giáp mà tôi mượn từ Bệ Hạ và tất cả những đồ vật khác của ông ấy cũng đã giúp tôi...

"

Neia vuốt ve áo giáp của Buser.

"Bộ giáp này là của một Demihuman nổi tiếng, trông nó thật tuyệt vời cho dù tôi có nhìn bao nhiêu lần..."

"Cô ấy đã cho phép tôi chạm vào nó một lần, và độ cứng của nó thật tuyệt vời.

Tôi thử chém vào nó bằng thanh kiếm và bị bật ra ngay lập tức.

"

"Thật như vậy à?

Tôi chưa bao giờ nghe điều đó trước đây?

"

Chủ đề về Neia trở thành một chủ đề nóng bỏng và bắt đầu truyền đi, cô ấy vỗ tay để thu hút sự chú ý của mọi người.

"Được rồi, thảo luận đủ rồi, quay lại tập luyện nào.

Theo Sorcerer King, Jaldabaoth sẽ chuẩn bị thực hiện kế hoạch khác sớm thôi, nên chúng ta không thể lãng phí một khoảnh khắc nào.

"Được rồi, đã đến lúc bắt đầu thực hành tập ắn.

Hãy bắt đầu, mọi người.

"

Khi cô quan sát cấp dưới của mình, từ đó nghe thật tuyệt vời, và nó làm cô xấu hổ một chút, Neia gỡ bỏ vật phẩm che nửa khuôn mặt của cô.

Đó là một món đồ mà cô đã mượn từ Sorcerer King.

Vật phẩm ma thuật này là [Visor Mirror Shade] (tấm che mắt như mấy cái mình hay thấy siêu thị bán để bịt mắt ngủ) một bộ che mặt cho phép cô sử dụng một khả năng đặc biệt được gọi là Serpent Shot ba phút một lần.

Đó là một kỹ thuật cho phép bắn mũi tên xoáy và kéo đối thủ của nó đi khi trúng tên, giống như một con vật kéo con mồi xuống.

Cô không quá chắc chắn những gì nó có thể làm được bởi vì cô đã không bắn nó vào bất cứ ai, một trong những gì cần để tránh được nó là phải rất nhanh nhẹn.

Đó là một vật phẩm rất tiện dụng cho một người như Neia, người đã sử dụng cây cung làm vũ khí chính của mình, nhưng quan trọng hơn, thực tế nó che giấu đôi mắt của cô thật tuyệt vời.

Hay đúng hơn, không có món đồ đó, cô ấy không thể hòa hợp với những người khác.

Neia đặt tấm che lên, và cầm cây cung lên lần nữa.

Mọi người ở đây đều đã bắt đầu có kinh nghiệm, và bây giờ thời gian đó rất chặt chẽ, cô ấy không cần phải hướng dẫn họ về những điểm tốt hơn về định vị ngón tay.

Cô đã chạm tới được cách bắn nhanh trong một khoản thời gian ngắn, và sau đó những gì cần thiết là cung cấp cho họ huấn luyện cá nhân và cho họ thực hành cho đến khi ngón tay của họ đau.

Điều quan trọng nhất đối với họ là tích lũy kinh nghiệm trong khi tập bắn.

Như thường lệ, Neia băn khoăn về việc yêu cầu ma thuật chữa trị từ các Priest khi cô ấy đặt một mũi tên.

Ngay lúc đó, đôi tai sắc bén của Neia nghe thấy tiếng ồn.

Nó đến từ bên ngoài.

Mặc dù hành động của Neia gần như ngừng lại, cô vẫn cố gắng kiềm chế.

Nó có thể không phải là những gì cô mong đợi, và thậm chí nếu đó là người mà cô đã hy vọng gặp, họ có thể chỉ đi ngang qua, và không định đến đây.

Tuy nhiên, xuất hiện ở cánh cửa sân tập là vị vua vĩ đại với khuôn mặt xương, Vua pháp thuật.

Ban đầu, mọi người đều sợ undead, nhưng nhiều người trong số họ đã được giải cứu bởi Vua pháp thuật trong việc bảo vệ thành phố và từ các trại tù.

Những lời thì thầm của sự kính trọng và lòng biết ơn đã được trộn lẫn, và nó đã báo trước sự xuất hiện của Vua pháp thuật.

Tuy nhiên, không ai ngừng tập luyện.

Thông thường, họ sẽ quỳ gối trước Vua pháp thuật khi ông xuất hiện, nhưng chính Sorcerer King đã ngăn điều đó lại.

Đây không phải là một nơi công cộng, vì vậy các anh không cần phải làm điều đó khi tôi tới đây, phải không?

Không có vị vua nào, đặc biệt là vị cứu tinh của một quốc gia đáng ra phải được đối xử như vậy.

Mặc dù vậy, Vua pháp thuật đã nói rằng họ không cần phải làm như vậy.

Thật là một người vĩ đại ...

Sau khi khẽ thở dài trong sợ hãi, Neia đi đến bên của Sorcerer King, và siết chặt đôi má của mình.

Cô giữ tấm che mắt của mình.

Đó là vì Sorcerer King đã nói rằng cô ấy nên sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào, nên cô ấy không cần phải cởi nó ra.

ông có lẽ lo lắng về việc cô có thể sử dụng một vật phẩm ma thuật như nó là một phần cơ thể của chính cô và nghĩ rằng cô nên cảnh giác bất kể chuyện gì sẽ xảy ra.

Neia bị ấn tượng sâu sắc bởi chiều sâu sự cân nhắc của Vua pháp thuật.

Neia hiểu rằng đôi mắt của Sorcerer King đã không nhìn vào tay anh khi cô chạy đến.

Vì lý do nào đó, việc quan sát các chuyển động thường lệ của Sorcerer King khiến Neia có chút hạnh phúc.

Cô hiểu ý nghĩa của những điều kỳ quặc nhỏ bé của một cá nhân phi thường khiến đôi má Neia thư giãn.

"Bệ Hạ của thần!

Chúng tôi rất biết ơn vì ngài đã đích thân đến thăm nơi này!

"

Neia vẫn là hộ vệ của Vua pháp thuật, ngay cả sau khi được bổ nhiệm làm chỉ huy của đơn vị bắn cung.

Điều đó nói rằng, thật khó nói rằng cô ấy đã làm một công việc của một người bình thường, trong khi rời khỏi anh ta để huấn luyện những người khác bắn cung, chưa kể đến việc cô ấy thậm chí đã khiến anh ta đến đây.

Neia muốn ưu tiên công việc của mình như một hộ vệ của Vua pháp thuật, nhưng cô đã chọn làm điều này, bởi vì cô không còn muốn trở thành gánh nặng cho ông nữa.

Và cũng có một lý do khác mà cô không nói với bất cứ ai.

Đó là bởi vì Sorcerer King từ chối có bất cứ ai ngoại trừ Neia phục vụ như một người theo ông.

Ông đã nói điều đó với Caspond khi đối mặt với Neia.

Khi ngày càng nhiều người tập trung, có nhiều người khéo léo hơn hoặc quyến rũ hơn người con gái điên cuồng này.

Mặc dù vậy, anh đã nói rằng Neia là đủ rồi.

Người mà cô xem là công lý đã nói về cô như vậy.

Còn điều gì khiến cô hạnh phúc hơn nữa?

"Umu.

Trong khi ta biết đó là sự khiêm nhường, nhưng tôi không nghĩ đó chỉ là một nơi như vậy.

Sau cùng thì, đây là nơi cô mài nanh vuốt của mình"

"Cảm ơn rất nhiều, thưa Bệ hạ!"

Cô nhìn xung quanh, có lẽ sẽ thiếu tôn trọng khi rời mắt khỏi Sorcerer King, nhưng tấm che mà cô mang đã khiến cho việc đó dễ dàng hơn, người của cô đã nghe thấy điều đó và đôi tai của họ chuyển sang màu đỏ.

Vấn đề là họ có thể căng thẳng, có thể vì họ lo lắng, hoặc bởi vì họ đã gồng người và thẳng vai của họ lên để trông nhìn thật tốt trong mắt của Sorcerer King.

Ngay cả đôi tai của cô cũng bắt đầu hơi nóng.

"...

Cô Baraja.

Các người đàn ông của cô đã đạt được nhiều tiến bộ kể từ lần gặp trước.

Chắc chắn đó phải là thành quả của cô với tư cách là người lãnh đạo họ.

"

Câu nói của ông khiến Neia cảm thấy bối rối và không biết trả lời thế nào

Sẽ rất xấu hổ khi nói rằng họ cảm thấy lo lắng và không thể thể hiện hết khả năng của mình bởi vì Bệ Hạ đã đến.

Họ cũng nghĩ như vậy.

Do đó, Neia quyết định nhận lời khen của ông.

"Không, không phải thế.

Thần không có gì nhiều để dạy cho họ.

Họ có thể tự làm điều đó.

"

"Là vậy sao?umh, nếu cô nói như vậy, thì nó phải là sự thật.

"

Nói cách khác, Sorcerer King không nghĩ thế.

Có nghĩa là Vua pháp thuật đánh giá cao về Neia.

Neia nói to hơn một chút để cố gắng che giấu cảm xúc của mình.

"Thưa Bệ hạ, sự hiện diện của Ngài ở đây có nghĩa là cuộc họp đã kết thúc rồi à?"

"À, Đúng rồi.

Cuộc họp đa xong trong ngày, và ta đã không đưa ra bất kỳ gợi ý đặc biệt nào.

"

Ngay bây giờ, thành phố này có cả một ngọn núi các vấn đề, tất cả đều bắt nguồn từ dân số ngày càng tăng của thành phố.

Dân số ban đầu của thành phố nhỏ Lloyds ít hơn 20.000, nhưng sau khi thu thập những người từ các trại giải cứu, bây giờ đã vượt quá 150.000.

Gần đây nhất trong số những vấn đề phát sinh dân số này là các slimes(các quái vật hình dạng như bãi nước) được sử dụng trong các cống rãnh, các Sanitary Slimes, dân số của chúng đã tăng lên do việc sử dụng quá nhiều về thực phẩm và do đó gây ra một hoảng loạn khi chúng phun trào từ cống rãnh.

Khi dân số các Slime tăng lên, chúng thường bị đốt cháy bằng các vật phẩm ma thuật, nhưng sự tăng trưởng nhanh bất ngờ sẽ dẫn đến việc không giải quyết kịp kết quả là nhiều người đàn ông và phụ nữ đã bị tấn công.

Khi những người đàn ông và phụ nữ này bị bao vây bởi Slime, một nhóm quái vật dọn rác được gọi là Filth Eaters (quái vật ăn bẩn) xuất hiện từ những cống rãnh để giúp họ.

Không giống như cách chúng xuất hiện, những Filth Eaters là những con quái vật thông minh, và chúng biết rằng con người có thể sản xuất rất nhiều thức ăn cho chúng, vì vậy chúng đã cứu người với cơ thể có tính axit của mình.

Tuy nhiên, người dân không biết ơn những Filth Eaters đó.

Đó là vì vệ sinh bằng Sanitary Slimes không lây nhiễm cho chính họ, nhưng những Filth Eaters đã giúp họ là những nguyên nhân của các tác nhân gây bệnh.

Vì vậy, những người mà chúng giúp đỡ đã bị nhiễm bệnh và ở trong tình trạng rất xấu, đặc biệt là một số người đã mắc bệnh viêm não.

Ngoài ra, bây giờ là mùa đông, nên củi và các nhiên liệu khác rất hiếm.

Có một thực tế là sự chậm trễ trong việc xây dựng nhà ở.

Trong khi không còn nhiều lương thực, điều đó sẽ trở thành một mối nguy hiểm trong tương lai.

Vua pháp thuật đã được mời đến nhiều cuộc họp để tìm cách giải quyết với những vấn đề này, có thể vì họ đang dựa vào kiến thức phi thường của ông để giải quyết vấn đề của họ.

Trong khi Sorcerer King chỉ đơn giản nói rằng anh ta không biết nhiều và chỉ đơn thuần ngồi sang một bên để lắng nghe, một người như vậy không thể được triệu tập đến các cuộc họp trong thời gian tơi và thêm lần nữa.

Thực tế là anh ta đã tự mình đến buổi họp là quá khiêm tốn mặc dù là vua của một quốc gia đã tăng thêm sự tôn trọng của Neia đối với ông.

"Ngài định làm gì tiếp theo, thưa Bệ Hạ?"

"Umu.

Ta đã định xem liệu việc di chuyển các khúc gỗ có tiến triển tốt hay không... cô có bận rộn với việc luyện tập không, cô Baraja?

Nếu không phiền, cô có muốn đi cùng ta không?

"

Để giải quyết tình trạng thiếu nhiên liệu và nhà cửa, họ đang sử dụng những con ngựa Undead của Vua pháp thuật để vận chuyển các khúc gỗ từ một khu rừng xa xôi.

Ban đầu, nhiều người không thích sử dụng ngựa undead để vận chuyển, nhưng bây giờ khi mọi việc trở nên ổn định và nhiều lời khen ngợi cho việc có ích của những con ngựa Undead.

"À, làm ơn cho phép tôi đi với ngài!

Dù sao thì tôi cũng là hộ vệ của Bệ hạ "

Hiểu được rằng cô có thể thực hiện các nhiệm vụ của mình một cách lâu dài và niềm vui của cô khi ở một mình với Sorcerer King khiến Neia vô thức nói nhanh hơn và to hơn.

Kết quả là tai của Neia nóng lên một lần nữa.

"Vậy sao?

Vậy chúng ta hãy đi thôi.

"

"Vâng!

Xin vui lòng"

Như thể những lời của Neia đã bị gián đoạn, đột nhiên, ở đằng xa, bầu trời bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa dữ dội.

Trong một lúc, Neia băn khoăn không biết có cái gì đang cháy.

Nhưng không đúng.

Cô đã nghĩ sai.

Điều đó không thể gây ra bởi bất kỳ cách đốt cháy tự nhiên nào.

Ngọn lửa đó dường như bao trùm thành phố.

Nói cách khác, đó là một bức tường lửa, tâm trí của Neia ngay lập tức nhớ lại những gì các thành viên của Blue Rose đã nói.

"Bệ hạ!

Đó là "

"À, đúng như cô đang nghĩ, và giống như những gì ta nghe từ Momon... có lẽ đã đến lúc.

Có vẻ như tên khốn Jaldabaoth đang tấn công.

Cô Baraja, ta nên qua đó xem.

"

Ông đã dự đoán chuỗi sự kiện này trước?

Như thể bị ảnh hưởng bởi thái độ bình tĩnh của Sorcerer King, trái tim của Neia cũng bình tĩnh lại.

Hoặc không, sẽ tốt hơn nếu nói rằng sự hiện diện của một vị tối cao như Vua pháp thuật đã cho cô yên tâm.

"Đi đâu ạ!"

"Ah, hm.

Mục đích của Jaldabaoth vẫn chưa rõ ràng.

Vì vậy, hắn ta có thể chỉ ở đây để giết bừa bãi.

Tuy nhiên, nếu hắn ta có mục tiêu, hắn sẽ nhắm mục tiêu là ta hoặc bộ chỉ huy của Thánh quốc, vì vậy sẽ tốt hơn nếu chúng ta đến gặp trước.

Nói với những người đàn ông của chúng ta sẵn sàng chiến đấu và hãy đưa họ chạy đến một khu an toàn.

"

"Eh!?"

"Họ sẽ không thể chống lại Jaldabaoth.

Trong trường hợp đó, sẽ tốt hơn nếu để họ chuẩn bị đối phó với bất kỳ ma quỷ nào có thể xuất hiện.

Vì thành phố có lẽ sẽ hỗn loạn vào lúc này, khi cô chỉ huy đơn vị của mình, sẽ không tốt hơn khi để họ ra ngoài thành phố sao?

"

Mặc dù cách nói lúc đầu không rõ ràng, ý tưởng có thể sẽ được tóm tắt sau, bởi vì phần giữa trở đi là một loạt các hướng dẫn không ngừng cho Neia.

"Vâng!

Cảm ơn rất nhiều, thưa Bệ Hạ!

Được rồi, mọi người!

"

Trong khi họ đã có kế hoạch trong trường hợp Jaldabaoth lãnh đạo một đội quân, họ đã không ngờ một ngọn lửa bao quanh toàn bộ thành phố.

Một vấn đề lớn khác là việc họ không biết chính xác mức độ mà kẻ thù có thể tạo ra.

Neia đưa ra chỉ dẫn.

Chỉ có một đội duy nhất ở đây có thể họ sẽ cảm thấy không hài lòng, nhưng là một đội trưởng, cô có trách nhiệm thực hiện một vài việc trước khi mệnh lệnh đến.

Các hướng dẫn là một cái gì đó như thế này:

Mọi người trong đội đều mang gia đình của họ và đi đến cổng phía đông, bởi vì nếu kẻ thù tấn công, có khả năng họ sẽ tấn công từ cổng phía tây.

Sau đó, họ sẽ hình thành đội hình ở cổng phía đông, và nếu có quỷ bên ngoài cổng phía đông, họ sẽ leo lên các bức tường gần cổng phía đông và tấn công chúng.

Ngoài ra, họ còn phải nghe trợ lý của Neia cho đến khi cô đến và thích nghi với những thay đổi trong điều kiện chiến trường.

Các cấp dưới của Neia tuân theo lời chỉ dẫn của cô và nhanh chóng hành động.

Sau khi ra lệnh, Neia quay lại và thấy rằng đôi mắt của Sorcerer King đang nhìn vào tay ông, trong khi anh đã sử dụng phép bay để bay trên đầu Neia.

"Bệ hạ!

Hãy để tôi đi với ngài!

"

Có lẽ ông giật mình bởi tiếng hét của Neia, nhưng Vua phù thủy đột nhiên đóng tay lại và một âm thanh trầm lặng phát ra từ bên trong.

"Hừm...

ừm, được rồi."

Sorcerer King sử dụng phép thuật bay lên Neia.

Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra sự vĩ đại từ phép thuật bay khi cô biết được bay là như thế nào.

Neia và Sorcerer King di chuyển như thể họ đang lướt trên mặt đất.

Họ bay ngang qua đám đông đang bối rối rơi vào hỗn loạn, bởi vì họ không thể nắm bắt được tình hình.

Lý do vì bay trong không khí mà không có che chắn sẽ rất dễ phát hiện, và nếu có con quỷ nào ở đây, họ có thể bị tấn công từ mọi hướng.

Neia cắn môi, cảm giác như cô đang là gánh nặng.

Bất kể có ma quỷ nào tấn công, chúng không thể gây ra vấn đề gì cho Vua pháp thuật.

Cô không thể không nghĩ rằng ông đã chọn đi một chặng đường dài thay vì bay thẳng đến điểm cần đến của mình bởi vì có cô ở đây.

Cuối cùng, họ đã đến nơi, trụ sở,nơi này số lượng đã tăng gấp đôi như phòng của Caspond.

Hai paladins dùng tay mình cố gắng kiếm soát những người ở gần cửa.

"Cô Baraja, chúng ta sẽ đi từ trên xuống."

"Vâng!"

Sau khi thấy rằng sẽ hơi khó để vào từ cửa trước, hai người họ bay lên và đến ban công.

Ngay sau đó, cửa sổ trước mặt họ mở ra.

"Bệ hạ!

Cảm ơn vì đã đến.

"

Đó là một paladin.

"Có những người khác ở đây không?"

"Không, thưa bệ hạ.

Các linh mục đang được triệu tập.

Phó chỉ huy Montagnes chuẩn bị giải phóng trại giam và dự kiến sẽ không trở lại trong hôm nay.

Ngay bây giờ, chỉ có chỉ huy Custodio và Ngài Caspond có mặt.

"

"Là vậy sao.

Nhưng cũng thật tốt là có hai người họ ở đây.

Dẫn đường."

"Vâng!"

Sau khi paladin dẫn họ đến phòng của Caspond, họ có thể nghe thấy một cuộc thảo luận lớn qua cánh cửa.

Nó có vẻ khá hỗn loạn.

Paladin mở cửa cho họ, và hơn một chục cặp mắt đỏ ngầu chào họ.

"Xin lỗi ta tới trễ.

Chúng ta đã hết thời gian, vậy giờ các ngài đang thảo luận về kế hoạch gì?

"

Mọi người đều nhìn nhau, và Caspond lên tiếng thay mặt họ.

"Chúng ta chưa phát hiện ra Jaldabaoth.

Bệ Hạ, liệu ngọn lửa này có được tạo ra bởi một vật phẩm ma thuật hay một con quỷ khác ngoài Jaldabaoth không?

"

"Tôi không chắc.

Xét cho cùng, ngay cả ta cũng không thể làm một việc như thế.

"

Những người khác như bị lung lay.

Vua pháp thuật đã sử dụng các phép thuật vượt qua trí tưởng tượng.

Jaldabaoth mạnh đến mức nào nếu ông ta có thể sử dụng phép thuật mà ngay cả Sorcerer King cũng không thể?

"Trong trường hợp này, ngọn lửa đó có hiệu ứng gì?

Blue Rose nói rằng họ đã vượt qua nó, thế thì những người bình thường cũng có thể làm như vậy, đúng không?

"

Sau khi nói điều đó, Remedios quay lại nhìn thẳng vào Sorcerer King.

"Đó không phải là vấn đề.

Đối với các hiệu ứng của nó, các con quỷ đứng bên trong ngọn lửa đó sẽ có thêm lợi ích và các thuộc tính của chúng sẽ được tăng lên, phép thuật của chúng sẽ làm thiệt hại nhiều hơn, tỷ lệ làm yếu các vật phẩm sẽ tăng lên và nhiều hiệu ứng khác.

Nhưng theo kết quả từ nhóm điều tra, không có hiệu ứng nào tồn tại.

Tuy nhiên, ta vẫn nghĩ nó vẫn kèm theo một số hiệu ứng khác"

"Có nghĩa là chúng ta có thể tự do di chuyển ra vào, đúng không?"

"Hm?

Chẳng từ đầu tôi vẫn chưa nói sao?

"

"Chúng ta phải sơ tán mọi người khi không có Demihumans hay các con quỷ xung quanh, và phải hình thành các đơn vị ở đó nhanh chóng.

Sau tất cả, tôi nghe nói rằng ma quỷ xuất hiện trong khu vực được bao quanh bởi ngọn lửa khi nó được phát hiện lần cuối trong Vương quốc.

Hãy cùng nhau bàn kế hoạch hành động, mọi người.

"

Sau khi ra lệnh cho các Paladins, anh ta hỏi Vua pháp thuật một lần nữa, "Ngài có thể sử dụng phép thuật của mình để xác định vị trí của Jaldabaoth không, thưa Bệ Hạ?"

"Nếu ta có thể, ta đã không cần phải ở lại thành phố này, đúng không?"

Ngay khi Vua pháp thuật đang đối mặt với câu hỏi này đến câu hỏi khác, mọi người đều nghe thấy tiếng ọp ẹp đáng ngại.

Nó bắt đầu một cách lặng lẽ, và sau đó nó dần dần phát triển lớn hơn để dập tắt mọi âm trong phòng.

Từng người một, họ nhận ra rằng mọi âm thanh không thể nghe được nữa, và cuối cùng, trong im lặng, thứ duy nhất còn lại là âm thanh của tiếng ọp ẹp.

Mọi người lo lắng nhìn quanh về mọi hướng, và ngay lúc đó, Neia nhận thấy có gì đó kỳ quặc trên bức tường bên ngoài của tòa nhà và kêu lên "Ah"

Một vết nứt xuất hiện trên tường, và khi mọi người xem, nó bắt đầu lan rộng.

Bức tường phồng lên, và rồi

"Mọi người, ra khỏi đây ngay!"

Ngay khi Remedios hét lên, Vua pháp thuật đứng trước mặt Neia.

Bức tường vỡ ra do một vụ nổ.

Những viên gạch bay xuyên qua căn phòng như một viên đạn bắn từ súng shotgun.

Tiếng rên rỉ đầy vang lên, đến từ những người bị trúng những viên gạch tốc độ cao.

Nếu Sorcerer King không che chắn cho Neia bằng cơ thể của mình, Neia có lẽ đã kết thúc và rên rỉ trên mặt đất như những người khác.

"C-cảm ơn ngài"

Vua pháp thuật giơ tay lên ngăn chặn Neia trước khi cô có thể cảm ơn anh, và rồi anh chỉ vào khoảng trống khói trên tường để để cô có thể biết được chuyện gì xảy ra từ đó.

Có một hình bóng khổng lồ ở đó, màu của một ngọn lửa gầm lên.

"Cảm ơn các người đã chào đón nồng nhiệt, con người."

Đó là một giọng nói sâu sắc và mạnh mẽ.

Như thể cắt xuyên qua làn khói, thứ gì đó từ từ chọc qua lỗ trên bức tường và bước vào phòng.

Đó là – một con quỷ.

Do kích thước của nó, nó phải cúi xuống để không phá hỏng căn phòng.

Tư thế của hắn trông hơi ngu ngốc, nhưng bây giờ chắc chắn không phải là lúc để cười.

Cổ họng của cô không thể hoạt động bình thường; cô muốn nuốt nước bọt trong miệng, nhưng nó bị mắc kẹt lại.

Đây là một tập hợp sức mạnh áp đảo.

Neia chưa bao giờ đánh giá cao sức mạnh kẻ thù của mình so với bản thân, nhưng cô hiểu rằng cô không thể chiến thắng hắn ta ngay cả nếu có cả hàng chục ngàn Neia đi nữa.

Cô bị bởi sự phản ứng nhanh chóng của Sorcerer King sau khi ông tháo chiếc nhẫn của mình, và cô thậm chí không thể cử động một ngón tay.

Lúc đó cô mới nhận ra mình đang đối mặt với ai.

Đó là Jaldabaoth ...

Quỷ Vương Jaldabaoth ...

Khuôn mặt hắn đầy giận dữ, đôi cánh của hắn đỏ bừng, và cánh tay đang cháy ,dường như hắn đang cầm một thứ gì đó trong tay, và Neia không thể không nghi ngờ đôi mắt của cô.

Mặc dù cô không thể tin việc này, một cơ thể thấp nhỏ.

Nó phát ra mùi hôi thối, một trong những phân rã ghê tởm.

"Yeeeaaarrt!"

Đó là một tiếng hét, không phải một tiếng hét.

Đó là một âm thanh mà một người đã mất đi cảm xúc của họ và rơi vào sự điên rồ.

Nó đến từ phía sau Neia.

Lưng của Neia rùng mình.

Người tạo ra âm thanh đó là Remedios.

Remedios giơ thanh thánh kiếm lên cao và lao thẳng vào Jaldabaoth, không quan tâm đến việc phòng thủ của chính mình.

Điều này quá dại dột.

Ngay cả Neia, người không có kỹ năng với kiếm, cảm thấy rằng đó là một sự điên rồ.

"Ngươi thua rồi."

Những lời nói nặng nề, trầm lặng đó được kèm theo âm thanh bắn tung tóe.

Cùng lúc đó, Remedios bay thẳng và đâm vào tường.

Tác động của cô đã tạo ra một vụ chấn động như thể toàn bộ tòa nhà sẽ sụp đổ.

Sau đó, Remedios người đã bị gạt sang một bên giống như một con ruồi, bị rơi xuống một cách yếu ớt từ bức tường.

Có vẻ như Jaldabaoth đã sử dụng phần thân dưới của cơ thể một con người ném vào Remedios.

Neia chắc chắn sẽ chết nếu cô nhận cú đánh đó.

Nhưng như mong đợi của paladin mạnh nhất của vương quốc, cuộc sống của cô dường như không gặp nguy hiểm.

Tuy nhiên, tại chỗ của nó, một mùi hương bắt đầu lan truyền trong không khí.

Căn phòng đầy những miếng thịt từ cơ thể bị hư hại mà Jaldabaoth đã từng tấn công Remedios.

"Ahh... thật là lộn xộn.

Tôi thành thật xin lỗi vì đã làm căn phòng bẩn thỉu.

Tất nhiên, nó sẽ không kết thúc như thế này nếu người phụ nữ đó tấn công tôi mà không suy nghĩ, ừm, đó chỉ là một cái cớ.

Xin hãy tha thứ cho tôi.

"

Jaldabaoth từ từ cúi đầu.

Hắn ta dường như thực sự xin lỗi, nhưng điều đó khiến mọi người càng sợ hãi hơn.

Và sau đó, hắn tình cờ buông bỏ những gì đang cầm, thứ gì đó trông giống như những phần còn lại của mắt cá chân rơi xuống đất.

"Tôi đoán tôi đã quá vui mừng khi vung nó xung quanh và phần nửa đầu bay ra một nơi nào đó.

Đó là một điều nhỏ bé bẩn thỉu, vì vậy tôi đã tìm kiếm một cơ hội để vứt bỏ nó ... nhưng cuối cùng tôi đã cố gắng tận dụng tốt ném cho cô ấy.

Tôi không phải là một con quỷ tốt bụng sao?

Cô ấy phải cảm ơn tôi từ thế giới bên kia.

"

Jaldabaoth lẩm bẩm với chính mình.

"Ahhhhhhhhhh!"

Remedios chạm vào chính mình khi cô đau đớn dữ dội, máu tươi tuôn trào từ khóe miệng cô.

Không, cô đang cố nhặt những miếng thịt bị mắc kẹt trong người mình.

Cô ấy đang làm gì vậy? chẳng lẽ cô đã mất trí, Neia băn khoăn.

Không, có một điều gì đó khiến cô ấy làm việc điên rồ này.

Đừng nói với tôi, cái xác đó là ... làm sao đây có thể là ...

Mặc dù phần thân dưới có những thứ trông như bộ áo giáp dính chặt vào, nhưng nó phải thuộc về một người phụ nữ.

Trong trường hợp đó, cô có thể tưởng tượng ra hai người có thể mặc bộ giáp này.

Nếu đó thực sự là ...

"Thật là một âm thanh đáng yêu," Jaldabaoth vẫy tay như một nhạc trưởng.

"Trong trường hợp đó, tôi tin đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, Sorcerer King Ainz Ooal Gown-dono hoặc có lẽ gọi là sama sẽ là tốt hơn chứ?"

"Nó không quan trọng.

Bây giờ, ta tin rằng ngươi đang ở đây cho một cuộc thách đấu với ta?

"

"Đúng vậy.

Không có những kẻ yếu đuối sẽ thật sự khác biệt.

"

"Ta đồng ý vào thời điểm đó.

Ta không có ý định tạo ra cái chết vô nghĩa.

"

Remedios vẫn đang đau khóc nhìn về phía Sorcerer King.

"Bệ hạ, ngài có vẻ mạnh.

Mạnh hơn cả Momon.

Tôi hy vọng ngài sẽ cho phép tôi áp dụng một chiến lược để đảm bảo chiến thắng của mình.

"

Jaldabaoth giơ tay lên, và một cái đầu thò qua lỗ.

Đó là một người phụ nữ đeo khẩu trang và trang phục hầu gái.

Trên thực tế có hai người trong số chúng.

"Tôi tin rằng bạn sẽ không gọi tôi là hèn hạ?"

"Uh, hm.

À, đây là ... mhm ... uh ... um.

"

Vua pháp thuật đang bắt đầu lo lắng.

Đúng như mong đợi.

Không ai có thể mong đợi Jaldabaoth đến cùng lũ quỷ hầu gái của mình.

Tuy nhiên

Vua pháp thuật rất là khôn ngoan, và ông ta đã đoán trước được điều này.

Trong trường hợp đó, tại sao ông lại như thế này?

Có thể nào là vì chúng ta ở đây?

Có lẽ ông cũng không tự tin bảo vệ tất cả chúng ta, nên ông lo lắng!

"Hoàng thượng, xin đừng lo lắng về chúng tôi."

"Eh?"

Vua phù thủy đã làm một chút ngạc nhiên nho nhỏ.

Neia biết rất rõ rằng những người hầu gái là những người có thể giết tất cả mọi người trong căn phòng này, và họ mạnh đến mức cô không thể thoải mái ngay cả khi ai đó bảo cô đừng lo lắng.

So với một người nào đó ở cấp độ của Vua pháp thuật, Neia và những người khác, có lẽ bao gồm Remedios, không khác gì con tốt không có giá trị.

Tuy nhiên cô thà chết còn hơn là cản đường.

Cô đã từng nghe nói rằng cấp dưới của Vị pháp thuật sẽ sẵn sàng chết nếu họ trở thành con tin.

Trong khi Sorcerer King nói rằng anh cảm thấy đau khổ vì điều đó, cuối cùng Neia cũng có thể hiểu được cấp dưới của ông đã cảm thấy thế nào.

Họ không muốn trở thành gánh nặng cho người mà họ kính trọng.

"Hahaha!

Đừng lo lắng, con người.

Ta sẽ tra tấn tất cả các ngươi đến chết.

Chúng ta sẽ chờ ở đài phun nước ở trung tâm thị trấn.

Tất nhiên, ngài có thể chạy trốn nếu muốn, Sorcerer King.

"

"Ta thấy câu đó là dành cho ngươi, Jaldabaoth."

Sorcerer King và Jaldabaoth nhìn chằm chằm vào nhau.

Sau đó, Jaldabaoth quay lưng lại, Remedios nhảy lên, thanh thánh kiếm của cô trong tay, và lao vào anh.

Thanh thánh kiếm yếu ớt trông giống như một dải ánh sáng đang chảy.

"Chết điiiiiiii!"

Và rồi, cô đâm nó vào lưng của Jaldabaoth.

"Đây là gì?

Đây là... ngươi có hài lòng không?

"

– Đó là một giọng nói lạnh lùng.

"Tại sao ... tại sao ... sau khi nhận một nhát đâm công từ thánh kiếm ... ngưởi phải là ác ..."

Remedios nhìn trông quá nhỏ và không đáng kể so với đối thủ.

"Ta không biết phải làm gì.

Tại sao?

Ý ngươi là sao?

Cảm giác giống như một cú chích nhỏ, nói như thế nào nhỉ?

Nếu ngươi đã xong, ngươi có phiền không?

Ta không định giết ngươi ở đây.

Ta sẽ quyết định mạng sống của ngươi sau khi ta giết Sorcerer King.

"

Jaldabaoth không chú ý đến Remedios và dang rộng đôi cánh to lớn của mình trước khi bay đi.

Những người hầu gái đi theo hắn ta.

"...

Vậy ta cũng nên đi.

Anh nên kiếm nơi ẩn nấp để không bị cuốn vào cuộc chiến.

Mặc dù ta không nghĩ rằng như vậy là ổn, ta hy vọng anh sẽ hiểu nếu thành phố này bị phá hủy.

"

"Thưa Bệ hạ, Ngài thật sự ổn chứ?"

Caspond đứng dậy từ nơi anh ta núp để tránh những mảnh vụn bay trong phòng.

Mắt anh nhìn Remedios, người trông hoàn toàn bị đánh bại và không thể đứng dậy.

"Sẽ ổn thôi , ta không thể nói điều này chắc chắn, nhưng phải có cơ hội.

Sẽ rất rắc rối nếu hắn ta sử dụng các Demihumans như lá chắn.

Có vẻ như hắn ta vẫn đánh giá thấp ta, và đây cũng là cơ hội để đưa những người hầu gái về phe của tôi.

"Sẽ ổn thôi.

Không sao đâu.

Em gái tôi vẫn ở đây.

Kelart vẫn còn ở đây.

Miễn là cô ấy ở quanh đây, Calca-sama có thể đã...

"

Remedios tát vào khuôn mặt của mình khi cô lẩm bẩm với chính mình, và sau đó cô mạnh mẽ đứng lên bằng đôi chân của mình.

"Sorcerer King!

Tôi cũng sẽ đi!

Hãy cho tôi một vũ khí có thể gây tổn thương hắn ta!

Tôi sẽ trở thành thanh kiếm của ngài trong thời gian này!

"

Vua phù thủy nhìn Remedios, mắt cô đỏ bừng và đầy căm thù, rồi lắc đầu.

"...Quên nó đi.

Cô sẽ chỉ cản đường thôi.

"

"Ngươi đang nói gì thế !?"

"Cô có hiểu không?

Tôi nói về sự khác biệt về sức mạnh.

Hay cô muốn nói rằng cô có thể hiểu nhưng từ chối chấp nhận nó?

Nói một cách đơn giản cô là một gánh nặng.

"

Remedios liếc nhìn Sorcerer King như thể anh ta là kẻ thù của cô.

Lời của Sorcerer King rất khắc nghiệt, nhưng điều đó đúng.

Hay đúng hơn, chúng khó có thể chấp nhận chính xác vì chúng là sự thật.

"Chỉ huy trưởng Remedios!

Ta có một nhiệm vụ khác cho cô.

Di tản những người bên ngoài thành phố!

"

Caspond đã ra lệnh với một giọng nghiêm khắc.

"Kế hoạch là để cho Bệ Hạ xử lý Jaldabaoth.

Cô cũng đã đồng ý với điều đó, phải không?

"

"...

Ahh, tôi biết," Remedios cắn môi, và rồi cô ấy ép ra những lời tiếp theo.

"Ngài phải giết tên khốn đó."

"Được rồi."

"Các Paladin,hãy cẩn thận thu thập phần còn lại của cơ thể đó.

Đừng để lại một mảnh nào sot lại.

"

"Chỉ huy trưởng ... cơ thể đó là ..."

Các paladin đã suy nghĩ về những gì đang xảy ra, và liều mạng hỏi câu hỏi của mình bằng một giọng run rẩy.

Remedios trả lời bằng một giọng có vẻ như đang bảo anh đừng hỏi thêm nữa.

"Đừng quên rằng có thể có ma thuật đánh lừa trong khi làm việc."

Remedios còn lại mà không nhìn lại.

Một số paladin đi theo cô, với vẻ mặt sợ hãi.

"Bệ Hạ, tôi thành thật xin lỗi vì cách cô ấy đối xử với ngài...

Tôi xin lỗi thay mặt cô ta được không?"

Caspond cúi đầu xuống.

"Xin vui lòng, tôi cầu xin sự tha thứ của ngài."

"...Ta chấp nhận lời xin lỗi của ngài.

Bây giờ, hãy nhanh lên và sơ tán mọi người.

Nếu hắn ta phải đợi quá lâu, hắn có thể quyết định đổi ý lời nói của mình.

Ta sẽ đi trước để câu thêm thời gian, nhưng ta hy vọng ngài hiểu rằng ta chỉ có thể hỗ trợ cho ngài khoảng 30 phút.

"

"Tôi hiểu.

Mọi người đều nghe thấy hết chứ?

Hãy di chuyển nhanh!

"

Một số linh mục và paladins di chuyển ra ngoài với Caspond.

Những người duy nhất còn lại trong phòng là Vua pháp thuật và Neia, và một vài paladin cùng linh mục đang nhồi xác của một người nào đó vào một cái túi.

Trong trường hợp đó

"Bệ hạ, tôi có thể đi cùng ngài không !?"

Tiếng thở hổn hển kinh ngạc và luồng khí bất ngờ từ xung quanh cô.

Nhưng Neia phớt lờ những người không liên quan đó.

Cô lấy tấm che mặt của mình ra và nhìn thẳng vào Vua pháp thuật.

"...

Umu.

Ta không thể.

Hắn ta đã nói tất cả vào lúc nãy, nhưng hắn ta là một con quỷ.

Nếu bị ép, hắn ta sẽ tiết lộ bản chất thật của mình và sử dụng cô làm con tin.

"Nhưng nếu điều đó xảy ra, Bệ Hạ sẽ giết tôi mà không do dự, phải không?"

"Khi cô nói điều đó với một cái nhìn nghiêm túc như vậy trên khuôn mặt, cô làm cho ta phải trả lời như một người tàn nhẫn.

Chà, nếu ta không thể cứu cô, ta sẽ phải từ bỏ cô.

Ta cũng sẽ đánh cô bằng một đòn tấn công.

"

"Trong trường hợp đó"

"Ta không làm điều này vì ta muốn giết con tin, cô hiểu không?"

"Ah!

Tha thứ cho tôi..."

Đó là cách nó sẽ diễn ra.

Ông sẽ làm điều đó bởi vì nó là sự lựa chọn tốt nhất.

Nếu có một lựa chọn tốt hơn, người đàn ông nhân từ này chắc chắn sẽ chọn cách khác.

Vì vậy, không để Neia đi cùng ông vì đó là lựa chọn tốt nhất.

"Nhưng...

Bệ hạ, ngài đã sử dụng nhiều phép thuật và thậm chí cả các vật phẩm ma thuật và mana của mình để giải phóng thành phố này.

Là một Caster ma thuật, chắc chắn ngài sẽ bị suy yếu ngay bây giờ.

Sẽ ổn chứ?

"

"Mhm!

Thật vậy, nó có thể nguy hiểm, nhưng ta đến đây để đánh bại Jaldabaoth.

May thay, hắn đến tìm tôi.

Bây giờ ta sẽ tiêu diệt hắn ta và lập kế hoạch cho các cuộc tấn công ... ugh, nói rằng ta muốn những người hầu gái làm cho ta nghe như một ông già bẩn thỉu, hm ...

"

Neia cười cay đắng trước Vua pháp thuật, người vẫn có thể làm một trò đùa vào lúc như thế này.

Cô muốn nói, nhưng Sorcerer King đã cắt ngang lời cô bằng một bàn tay giơ lên.

"Ngoài ra, tôi sẽ là một trò cười nếu ta bỏ chạy ở đây."

Vua phù thủy nhún vai, như thể đang đùa.

Neia cảm thấy anh không nghiêm túc, và vì thế cô lên tiếng.

"Thưa ngài!

Nếu họ muốn cười, hãy để họ cười!

Tôi nghĩ rằng ngài chỉ nên chiến đấu với hắn ta trong tình trạng tốt nhất!

Ngoài ra, ngài đến đây để chiến đấu với Jaldabaoth, nhưng ngài đã sử dụng một lượng lớn mana và sức mạnh thay mặt cho Thánh Quốc.

Đó không phải là những gì ngài đã đồng ý ngay từ đầu.

Nếu chúng ta nói vậy, người dân của đất nước tôi sẽ...

"

"Thật vậy, đó là sự thật.

Nhưng con người là những sinh vật chỉ tin những gì họ muốn tin.

Ngay cả khi cô cố gắng lan truyền từ bây giờ, không ai sẽ nhớ đến việc đó cả, cô Baraja.

"

"Cái đó...!

Trong trường hợp đó, tôi có thể là nhân chứng!

Và...

"

Neia nhận ra khóe mắt của cô với những paladin và linh mục đang lắng nghe cuộc trò chuyện của họ, Chắc chắn họ sẽ sẵn sàng làm nhân chứng.

"...

Neia Baraja.

Ta cảm ơn cô, nhưng không cần thiết vì điều đó.

Ta sẽ không thay đổi ý định chiến đấu với Jaldabaoth.

"

"Tại sao vậy?"

"Đơn giản.

Đó là vì đó là lời hứa mà ta đã nói với tư cách là một vị vua.

"

Neia không có gì để nói.

Không có gì cô có thể nói để đáp lại điều đó.

Một người bình thường như cô không thể nói bất cứ điều gì có thể thay đổi tâm trí của một vị vua.

Có tiếng thì thầm của sự ngưỡng mộ quanh cô.

Thật vậy, người vĩ đại và kiêu ngạo này không ai khác ngoài Hoàng thượng Sorcerer King Ainz Ooal Gown.

Neia tràn ngập niềm tự hào cho nhà vua mà cô đã luôn để trong lòng.

.

"Bệ Hạ, tôi biết điều này vô cùng thiếu tôn trọng, nhưng nếu ngài cảm thấy có nguy hiểm, tôi cầu xin ngài hãy chạy trốn."

Có lẽ nói đến khả năng mất mát của ông có thể khiến ông không vui, nhưng dù vậy cô ấy vẫn phải nói điều đó.

"...Nhưng đương nhiên là.

Nó là một kẻ ngốc đánh nhau mà không chuẩn bị những cách để trốn thoát.

Ngay cả khi cô thua một trận, cô có thể tận dụng tốt các thông tin thu được trong trận đấu tiếp theo.

Nó không quan trọng khi cô thua trận đầu tiên.

"

"Tôi thể mong đợi gì hơn nữa ở Ngài, thưa Bệ Hạ."

Một giải thích cực đoan về điều đó là nếu mục đích của ông là đánh bại Jaldabaoth, thì tất cả những gì ông cần là chiến thắng cuối cùng.

Neia bị kích động bởi dòng suy nghĩ này, vốn không phải là suy nghĩ của một chiến binh, mà là của một vị vua.

"Vậy ta sẽ ra ngoài trước."

Ainz đi đến nơi Jaldabaoth đã hẹn.

Trên đường đi, anh dùng [Message](truyền tin) để ra lệnh cho hai Hanzo(Giống như Ninja) đi theo anh ta để kiểm tra từ phía sau và nếu có ai đó quan sát từ đằng xa.

Sau khi nhận được một báo cáo không tốt về cả hai mục đó, Ainz ban đầu có ý định chấm dứt việc truyền tin ngay lập tức, nhưng sau đó ông nhận được một báo cáo hơi bối rối rằng có những thành viên của Pleiades hiện diện.

Ainz đã hiểu được và kết thúc [Message].

...

Chúng thần không tìm thấy bất kỳ người chơi nào khác hoặc những người nắm giữ các vật phẩm World Class lần này.

Thần cứ nghĩ họ phải tự thể hiện bản thân bây giờ ... nhưng nếu họ không tồn tại, làm thế nào để giải thích những gì đã xảy ra với Shalltear?

Đó có phải là một loại trùng hợp ngẫu nhiên không?

Nó phải là hiệu ứng của một World Class, đúng không?

Hay đó là kỹ năng của một số cá thể tài năng?

Thực tế là không có gì đã được khởi động thời điểm này, toàn bộ điều này khiến cho anh cảm thấy giống như một cái bẫy.

Tất cả những gì anh biết, Kẻ thù đang chờ anh hạ thấp sự phòng vệ của mình trước khi tấn công.

Thành thật mà nói ... tốt, nó không quan trọng.

Việc lập kế hoạch cẩn thận cho tương lai sẽ không bị lãng phí.

Do đó, Ainz liên lạc với các nhóm Hanzo khác với [Message] để xác minh sự sẵn sàng của họ và xác nhận thông tin liên lạc của các lệnh trước đó.

Được rồi, việc chuẩn bị đã hoàn tất.

Phần tiếp theo rất đơn giản, mình chỉ cần theo dõi vở kịch của Demiurge.

Ngay cả khi mắc lỗi, mình luôn có thể nói "Ta chỉ đang kiểm tra anh mà thôi" và cứ thế.

Điều đó thật tuyệt.

Ainz di chuyển nhanh đến điểm hẹn.

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy rất thoải mái khi đến thế giới này, và nó giống như trôi nổi trên bầu trời.

Chẳng mấy chốc, Ainz đến một quảng trường có kích thước trung bình.

Nơi này ban đầu là một đài phun nước được kích hoạt định kỳ dùng để giải trí của người dân.

Hiện giờ không có nước chảy qua đây sau khi các Demihumans đã phá hủy nó.

Không có kế hoạch để khôi phục nó trong thời gian này, và môi trường xung quanh trông rất khắc khổ.

Có một con quỷ đứng tự hào ở đó.

Đó là một con quỷ khổng lồ với đôi cánh đang cháy và hai nắm đấm màu đỏ thẫm.

Đây là Evil Lord of Wrath (Ác ma của sự phẫn nộ) từ Nazarick.

Tuy nhiên, đứng ở đây chỉ đơn thuần là một con quái vật mà Demiurge đã gọi lên bằng kỹ năng Evil Lord Summon của mình.

Nó chỉ có thể được tái sử dụng sau mỗi 50 giờ, nhưng nó có thể tự do kiểm soát hành động trong một thời gian.

Nazarick sẽ không bị thiệt hại gì ngay cả khi nó bị giết.

Level của nó là 84.

Là một loại tấn công vật lý, Evil Lord, nó có HP rất cao.

Trong tất cả những khả năng đặc biệt mà Evil Lords sở hữu, nguy hiểm nhất là khả năng triệu hồi một Evil Lord khác với cấp độ thấp hơn nó.

Mặc dù vậy quái vật triệu hồi không thể lần lượt triệu hồi thêm quái vật nữa.

Do đó, Evil Lord of Wrath mà Demiurge đã triệu hồi không thể triệu hồi một Evil Lord khác.

Nếu Evil Lord này được tạo ra hoặc được tạo ra, thì nó có thể triệu hồi thêm một sinh vật khác.

Ví dụ, Evil Lord of Sloth(Ác quỷ của sự lười biếng) sẽ thường triệu tập một nhóm quái vật và undead trước khi chúng bị hạ gục, khiến chúng rất khó giải quyết.

Ngoài ra, một điểm phiền hà về Evil Lord of Wrath là rất khó để quản lý sự căm thù của nó.

So với những con quỷ khác Evil Lord of Wrath sẽ có nhiều khả năng gây hận thù hơn.

Anh đã nghe nói rằng điều khủng khiếp nhất là việc phải đối phó với nhiều con quỷ Chúa cùng một lúc, và làm thế nào để giữ cho Evil Lord of Wrath không bị tiêu diệt.

Ngoài ra, nó còn có khả năng đặc biệt là giá trị của hận thù càng cao, sát thương và khả năng phòng ngự của đối thủ càng cao.

Nhưng điều này không quá khủng khiếp.

Điều duy nhất mà Ainz phải lo lắng là khả năng của nó được gọi là [Soul-Bought Miracle], tạo ra những hiệu ứng không rõ ràng.

Các phép thuật mà nó có thể sử dụng bao gồm:

Phép thuật bậc mười: [Meteor Fall](Mưa thiên thạch), [Time Stop], [Field of Unclean]

Phép thuật bậc chín: [Greater Rejection], [Vermillion Nova]

Phép thuật bậc tám: [Distort Moral], [Insanity], [Astral Smite], [Wave of Pain]

Phép thuật bậc bảy: [Napalm], [Hellflame](Lửa địa ngục), [Greater Word of Curse](Nguyền rủa), [Teleportation](Dịch chuyển), [Blasphemy]

Phép thuật bậc sáu: [Flamewing]. [Wall of Hell](Tưởng lửa)

Phép thuật bậc ba: [Fireball](cầu lửa), [Slow]

(Đoạn này ai chơi nhiều game thì biết các skill này nhé, dịch hết nghe củ chuối lắm)

Mặc dù số phép thuật chính xác mà quái vật có thể sử dụng đa dạng với cấp độ và loại, nhưng nó thông thường là khoảng 8.

Tuy nhiên, những quái vật cấp cao như Dragons, Demons và Angels là một ngoại lệ.

Nếu có ai đó với tư cách là một job(nghề) thuần chiến binh, phép thuật của Evil Lord of Wrath không đáng sợ lắm.

Nó không có kỹ năng để tăng cường phép thuật, và chỉ số liên quan đến phép thuật của nó rất thấp.

Trong khi phép thuật tấn công của Evil Lord chủ yếu là lửa và nó có thể tác dụng mạnh với undead, nhưng điều đó không làm anh bận tâm.

Phép thuật có ảnh hưởng đến tâm trí của nó cũng vô dụng đối với undead, và các chỉ số karma của Ainz khi mới bắt đầu là âm(chỉ số này như kiểu trạng thái của người chơi khi bị ảnh hưởng các kỹ năng passive chơi game hay thấy như làm chậm, trúng độc v.v...) , vì vậy phép thuật như [Distort Moral](làm tầm nhìn trở nên mờ ảo) chỉ lãng phí thời gian.

Với Ainz sở hữu khả năng negative(vô hiệu) karma nên không còn tác dụng, Angels có thể gây khó khăn hơn là đối phó với Demons.

Khi anh suy ngẫm về dữ liệu của phe đối lập, Ainz liếc nhìn hai nữ hầu phía sau Evil Lord.

Anh sẽ nghĩ về chúng sau.

"Giờ thì, các ngươi đã được nghe hết mọi thứ chưa?"

"Nhưng tất nhiên rồi, Ainz-sama."

Nghe thấy giọng nói nặng nề đó khiến Suzuki Satoru mỉm cười một cách vô thức từ bên trong trái tim Ainz.

Đó là bởi vì con quỷ này, và tất cả những con quái vật của Nazarick, được thiết kế phù hợp với hình ảnh của họ.

Những tiếng nói đó có lẽ là những gì người lập trình hoặc người tạo ra chúng đã hình dung trước cho chúng.

Trong trường hợp đó, người đã đưa ra một giọng nói đáng yêu mà Lip Bugs(bọ môi) sử dụng trước khi lưu thêm các dữ liệu về giọng nói khác?

Điều đó cảm giác rằng giọng nói của Peroroncino thực sự tồn tại?

Không, điều đó là không thể.

Diễn xuất của Pandora là một ví dụ điển hình.

Anh là một người có vẻ như anh đã phản ánh những gì người sáng tạo của anh có trong đầu.

Và có một thực tế rằng ngay cả một sinh vật không có dây thanh âm như Ainz cũng có thể nói.

Tất cả những gì mình có thể nói là thế giới phép thuật thực sự đáng kinh ngạc.

"Nếu ngươi đang nói với ta với ngữ điệu đó, ta có thể hiểu rằng xung quanh đã bị quét sạch rồi phải không?"

"vâng."

"Vậy ta sẽ hỏi các ngươi câu hỏi quan trọng nhất.

Các ngươi đã chuẩn bị chiến đấu với ý định giết ta chưa?

"

"Vâng, thần đã được lệnh phải làm như vậy."

Ainz gật đầu khi nghe câu trả lời của Evil Lord.

Một điều khiến Ainz khó chịu trong suốt thời gian này là thiếu đối thủ mạnh để chiến đấu.

Sau trận chiến với Shalltear, Ainz đã lo lắng về việc không có cơ hội chiến đấu với tất cả sức mạnh của mình.

Sau đó, anh đã có được kinh nghiệm trong chiến đấu cận chiến, và anh có thể khéo léo di chuyển cơ thể của mình như là Momon và chiến đấu như một chiến binh khoảng cấp độ 33.

Nhưng cơ thể này sẽ hoạt động như thế nào khi chiến đấu ở cấp cao hơn?

Anh cần tiến hành huấn luyện chiến đấu chống lại các đối thủ cấp cao.

Thật không may, anh đã không gặp phải những con quái vật cấp cao nào như vậy cho đến bây giờ.

Đó là lý do tại sao anh đã ra lệnh cho Demiurge chỉ huy Evil Lord giết Ainz.

Anh sẽ đánh bại kẻ thù mạnh mẽ này, người muốn giết anh, và tăng cường luyện tập bản thân.

Điều đó có vẻ nói dễ hơn làm.

Hai người họ đã phản đối mạnh mẽ ý tưởng này, thuyết phục họ đã mất rất nhiều thời gian.

Không có gì lạ khi Ainz, người đã kiệt sức về tinh thần từng suy nghĩ, "Ta nghĩ chúng ta đã đồng ý rằng mọi thứ tôi nói ra đều là luật ..."

Cuối cùng, sau vô số nhượng bộ và điều kiện, sân khấu đã được thiết lập cho trận chiến sống còn này.

Một cơn ớn lạnh lướt qua cơ thể anh khi anh nghĩ anh có thể chết.

Đó là một cảm giác hoàn toàn khác với những gì anh cảm thấy trong trận chiến với Shalltear, bởi vì đây là một trận chiến không cần thiết.

Tuy nhiên

Trong khi mình có nhiều kinh nghiệm về PVP trong YGGDRASIL, mình nhận ra trong cuộc chiến chống lại Shalltear, thế giới này không phải là một trò chơi.

Nếu đến lúc nào đó mình phải đối mặt với một người chơi cấp 100 với rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu, mình sẽ không thể giành chiến thắng nếu không có một lượng kinh nghiệm tương đương.

Phải biết rằng sợ hãi sẽ dễ dàng dẫn đến thất bại.

Ainz rất vui vì anh là undead và có thể ngăn chặn nỗi sợ hãi mà anh có thể cảm thấy khi có thể lâm vào tình huống chết chóc.

Nếu anh vẫn là con người, bây giờ anh có thể đã cuộn tròn thành một quả bóng.

"Giờ thì, Yuri," Ainz nói với người hầu gái phía sau Evil Lord.

"Vì ngươi và Lupusregina ở đây, điều đó có nghĩa là ngươi sẽ chiến đấu cùng với Evil Lord để đánh bại ta?

Còn những người khác thì sao?

"

Anh không thấy dấu hiệu của Solution, Entoma hay CZ.

Họ chắc đã phải làm việc ở nơi khác.

"Chúng thần là hai người duy nhất đến đây.

Chị em chúng thần và Evil Lord sẽ cùng đối đầu với ngài.

Lý do là vì Albedo-sama cảm thấy rằng việc cho phép người dân ở đất nước này chứng kiến những người hầu gái không phải là một điều xấu.

Thêm vào đó, bản thân Evil Lord có thể không đủ để đáp ứng yêu cầu của ngài, Ainz-sama.

"

Đúng là một Evil Lord level 80 sẽ khó có thể chống lại Ainz.

Tuy nhiên, ngay cả việc bổ sung Yuri và Lupusregina cũng không đủ để trở thành một đối thủ mạnh.

Tuy nhiên, các yếu tố không cần thiết, phiền hà có thể trở thành một bất lợi.

Sẽ thật ngu ngốc nêu mình đánh giá thấp đối thủ.

Tốt nhất là phải tự hãy bảo vệ mình.

"Ngoài ra, Albedo-sama ra lệnh cho chúng thần xác nhận với ngài, Ainz-sama.

Ngài có thực sự ổn với điều kiện là ngài sẽ không rời khỏi Nazarick trong năm tới nếu ngài bị đánh bại?

"

"À, đó là một trong những điều kiện mà Albedo khăng khăng trước khi đồng ý với trận đấu này.

Nếu ta thua, ta sẽ dành cả năm sau làm việc thật tốt trong Great Underground Tomb of Nazarick (Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick) cùng với Albedo, trong cùng một căn phòng ... ngươi không cần xác nhận các điều kiện mà Demiurge đã đề cập à?

"

Ainz nhìn Evil Lord, nhưng nó không nói gì cả.

Có lẽ nó cảm thấy rằng không cần phải xác nhận lại.

"Cảm ơn nhiều."

Yuri cúi chào.

Ainz nhìn Chúa tể ác, nhưng không nói gì cả.

Nó có lẽ cảm thấy rằng không cần phải kiểm tra.

"Cảm ơn nhiều."

Yuri cúi chào.

Bây giờ, sẽ không còn cách nào để thay đổi kế hoạch.

Khi anh nghĩ về tình trạng thảm khốc như thế nào, Ainz không thể không đổ mồ hôi trong lòng.

Sẽ rất dễ dàng để giết Yuri và những người khác do sự chênh lệch to lớn về sức mạnh của họ, nhưng Ainz Ooal Gown sẽ không bao giờ cho phép điều đó.

Giết chết một NPC vì mục đích đào tạo hoàn toàn vô lý.

Nói cách khác

Mình phải giết Evil Lord mà không làm hại Yuri và Lupusregina.

Ainz không thể không cười.

Đây sẽ là một thử thách.

Tuy nhiên, không có gì tốt hơn cho thực hành.

"Có chuyện gì sao, Ainz-sama?"

"Không, không có gì đâu, đừng lo."

"Ngoài ra, Cocytus-sama yêu cầu chúng ta ghi lại trận chiến này để mọi người trong Nazarick có thể học hỏi từ nó.

Ngươi có phiền không?"

Trong khi anh không muốn làm như vậy bởi vì anh cảm thấy việc đó xấu hổ, việc ghi lại các trận chiến rất phổ biến ở YGGDRASIL.

Với ý nghĩ đó, anh nên chấp nhận yêu cầu đó.

"Tuy nhiên, nhưng việc ghi lại trận chiến sẽ bị quấy rầy một rào chắn bảo vệ.

Ngươi có muốn ta rút bức tường bảo vệ không?".

Ta sẽ hạ nó xuống?

"

"Chắc ý Ngài là sẽ có thần chú thăm dò, đúng không, Ainz-sama?

Nó không được liên kết với bức tường bảo vệ chống ma thuật?"

"À, đúng rồi, chính xác là vậy.

Xét cho cùng, nếu sau này, sẽ rất tệ nếu một người nào đó từ Nazarick cố tìm vị trí của ta và kích hoạt nó.

"

Nếu anh triển khai bức tường liên kết chống ma thuật chỉ cần một bất cẩn trong quá khứ, bất kỳ thành viên nào của Nazarick cố gắng cast phép thăm dò lên Ainz sẽ bị thương nặng.

Trong khi anh thường làm như thế nhưng vì chế độ đồng đội đã tắt, làm như vậy bây giờ sẽ rất nguy hiểm.

Tất nhiên, các cư dân của Nazarick sẽ không bị tổn thương bởi hàng rào ngăn chặn tấn công, bởi vì họ được bảo vệ bởi vật phẩm World-Class(Vật phẩm cấp thế giới), nhưng việc phòng thủ sẽ phải chịu một chi phí tiền vàng.

Thay vào đó, những chi phí như thế khiến anh đau đớn hơn.

"Vậy thì không cần phải lo lắng ~ su."

"Không, ta nên hủy kích hoạt nó.

Bên cạnh đó, các rào cản tấn công biến mất sau khi chúng kích hoạt và phải được thiết lập lại.

Trong trường hợp đó, ta cũng có thể vô hiệu nó ngay từ đầu và có thể an tâm hơn.

"

"Thần hiểu rồi ~ su, vậy thần sẽ để nó cho ngài ~ su."

Ainz vô hiệu hàng rào bảo vệ tấn công của mình.

"Được rồi vậy hãy bắt đầu ghi lại trận chiến.

Góc nhìn mà ngươi sẽ sử dụng là gì?

Của ta thì ổn thôi.

"

"Thần nghĩ mình phải ghi lại trận chiến ~ su."

Trong thực tế, Ainz không có vấn đề gì với chuyện đó.

Mọi thuộc hạ của anh cũng sẽ không có ý kiến gì.

Thêm vào đó, ký ức về những người bạn đã quay trở lại với anh, và Ainz bắt đầu tự thưởng thức.

Những trận chiến mô phỏng với bạn bè của anh là một phần cơ bản trong việc tạo ra các kỹ thuật và vũ khí mới.

Anh thường xuyên đánh nhau với Touch Me, nhưng những trận chiến đó không được tính và không được ghi vào hồ sơ PVP của Ainz.

Vì Ainz chưa bao giờ giành chiến thắng dù chỉ một lần, tỷ lệ chiến thắng của anh sẽ giảm nếu chúng được ghi lại.

Anh chưa bao giờ coi trọng nó, chỉ đơn giản coi nó là "tập luyện" vì anh biết anh không thể thắng.

Ainz luôn nhấn mạnh điều đó.

"Vậy chúng ta bắt đầu nhé?

Các ngươi cần phải chuẩn bị thật kỹ để có thể giết ta.

Tất nhiên, ta sẽ không giết các ngươi.

"

"Không, thực sự, không sao nếu ngài giết tất cả chúng thần."

Trước khi Ainz có thể nói rằng anh không muốn làm như vậy, Yuri đã nói lý do.

"Ainz-sama, chúng thần không phải là thành viên thực sự của Pleiades.

Tất cả chúng thần đều là Greater Doppelgangers.

"

"C-cái gì?"

"Chúng tôi là nhạc sĩ của dàn nhạc Erich String Orchestra dưới quyền chỉ huy của Chacmool-sama thuộc Five Worsts.

Theo lệnh của Albedo-sama, chúng ta đã biến thành các thành viên của Pleiades.

"

"Là vậy sao?"

Anh nhìn họ kỹ hơn, nhưng Ainz không thể nói sự khác biệt giữa họ và Yuri và Lupusregina mà anh biết.

Anh không thể không tự hỏi liệu đây có phải là lời nói dối mà họ cố tình nói để anh có thể giết họ mà không phải lo lắng trong cuộc chiến.

Có lẽ một trong số đó là giả.

Anh đã từng nghe nói rằng những lời nói dối tốt nhất là những sự thật được pha trộn với một số sai lầm nhỏ.

Ainz không thể nhìn thấy qua ngụy trang của Greater Doppelgangers.

Có một phép thuật có thể xua tan sự đổi mới của Greater Doppelgangers, nhưng sử dụng phép thuật đó sẽ khiến chúng không thể chuyển đổi một lần nữa trong một khoảng thời gian do hiệu ứng của phép thuật.

Trong trường hợp đó, việc họ biến thành Pleiades sẽ là vô nghĩa.

Sẽ là vấn đề khác nếu Ainz học được phép thuật cấp thấp hơn

Không

"Hm, có vẻ như Lupusregina đang nói không giống so với bình thường.

Chuyện gì thế?

"

Khuôn mặt của Lupusregina trống rỗng một lúc.

"Lạ thật sao, Ainz-sama?"

The Greater Doppelganger giả vờ là Lupusregina đã thay đổi cách nói.

Đó có lẽ là mẫu giọng nói bình thường của nó.

"

"À, đó không phải là những biểu hiện bình thường mà cô ấy sử dụng."

"Nhưng Lupusregina-sama luôn nói như thế trước mặt chúng thần..."

Khi một Doppelganger mạo danh ai đó, khi đứng gần với chúng sẽ cảm thấy khó nhìn thấy hơn thông qua ngụy trang của chúng.

Đó là bởi vì chúng đã sử dụng thần giao cách cảm trong lúc chúng chuyển sang đọc những suy nghĩ bên ngoài của những người mà chúng đang nói và những người xung quanh để trích xuất thông tin liên quan đến mục tiêu mà chúng mạo danh và sau đó áp dụng nó vào hành động mạo danh, ít nhất, đó là những gì mà bách khoa toàn thư quái vật nói.

Đó là theo Diễn viên Pandora, người có kỹ năng trở thành bất cứ ai trong thế giới này.

Tuy nhiên, Tuy nhiên, điều này chỉ đơn thuần là đọc các phản ứng có thể xảy ra mà đối tượng mạo danh biết được, và nó không đọc được suy nghĩ hoặc tìm kiếm thông qua ký ức.

Ngoài ra, vì khả năng này là một dạng tấn công tâm linh, nó vô dụng đối với Ainz và các sinh vật undead khác.

Người ta cũng có thể chỉ đơn giản là chống lại nó nếu sự khác biệt cấp độ đủ lớn.

Đó có lẽ là lý do tại sao nó không thể nhận ra phản ứng có thể có của Lupusregina từ Ainz và đã tự lộ ra.

Ngẫu nhiên, nhiều khả năng là Doppelgangers sẽ bị phát hiện khi đối mặt với nhiều người, bởi vì mỗi người trong số họ sẽ có ấn tượng khác nhau về mục tiêu.

Umu.

Tại sao Lupu luôn thêm một chữ su vào cuối câu của mình trước mặt họ?

Ahh, mình hiểu rồi, nó khiến họ nghe có vẻ đáng lo ngại.

Có lẽ cô ấy đang cố giúp mình.

Thật là một cô gái nhỏ dễ thương, cô ấy ...

"...

Hm?

Là lỗi của ta.

Ta có một câu hỏi khác không liên quan đến trận chiến này.

Nếu là mệnh lệnh của Albedo, khi ta bảo ngươi từ bỏ mệnh lệnh đó, mệnh lệnh của ai sẽ có quyền ưu tiên?

"Đương nhiên, lời nói của ngài sẽ được ưu tiên, Ainz-sama.

Tuy nhiên, tôi phải thành thật xin lỗi vì chúng tôi sẽ tuân theo mệnh lệnh của người triệu hồi chúng tôi, Anyami Shirabe-sama, trên hết.

"

"...

Hm?

đó là ai?"

Có một NPC như thế không?

Khi câu hỏi lớn lên trong tim anh, ngọn lửa trong mắt Ainz bùng lên khi anh nghe câu trả lời của Yuri.

"Đó là Temperance-sama."

"Eh?

Temperance-san?

Anyami?

Ahhh...

ừm, nó có vẻ như cùng một mô tả... nhưng còn, Anyami Shirabe?

"

"Vâng.

Temperance-sama đã từng được yêu cầu được gọi như vậy, nên Chacmool-sama đã chỉ thị chúng tôi làm như vậy.

"

"...

Sau khi trở về Nazarick, ta muốn nghe tất cả những điều này.

Anyami Shirabe, đúng không.

"

Đây là lần đầu tiên chính anh nghe được điều đó.

Ainz không thể không cười khi anh biết rằng một người bạn cũ đã tự giới thiệu mình theo cách đó, ở một nơi mà không ai biết.

Đây thực sự là một cái bẫy xảo quyệt, đặt để giảm tinh thần chiến đấu của anh.

Ahh, không, không.

Tôi không được rơi vào bẫy của Anyami Shirabe!

Ku, kuku ...

Mặc dù anh biết đó không phải là thời điểm thích hợp để làm như vậy, anh nhớ lại thành viên của guild với vài câu hỏi.

Không biết anh ta nghĩ gì và trông như thế nào khi đặt cái tên đó?

Ainz nheo mắt lại hồi tưởng về người bạn của mình trong quá khứ, và rồi anh thấy một cái nhìn ngạc nhiên trên khuôn mặt của Yuri-Doppelganger khi nó nghiêng đầu.

Ainz cảm thấy rằng anh đã bất cẩn và lấy lại tinh thần.

Anh có thể nhớ những người bạn cũ của mình, để sau vậy.

Ngay bây giờ, anh nên phân tích lời nói của Doppelganger.

Sau đó, mình muốn hỏi tất cả các chư hầu và NPC về những bí mật mà họ đã giấu.

Kukuku, thế thì, một câu hỏi khác xuất hiện.

Trong trường hợp không có lệnh trực tiếp, các thuộc cấp như Doppelgangers sẽ tuân theo NPC phụ trách họ.

Trong trường hợp đó, chuyện gì sẽ xảy ra nếu một NPC nào đó muốn giết Ainz và thu thập nhiều chư hầu cấp cao và ra lệnh cho họ tấn công Ainz với những động thái mạnh nhất?

Tất nhiên, điều này sẽ xảy ra trong khi Ainz không thể phát hiện hoặc ngăn chặn chúng trước.

Họ có thực hiện mệnh lệnh đó không?

Hay họ sẽ từ chối những mệnh lệnh như thế?

"...

Ngươi cũng sẵn sàng tấn công như là muốn giết ta, phải không?"

"Vâng.

Đó là những mệnh lệnh mà thần đã nhận được, và thần đã đánh giá rằng thần cũng có sự cho phép của ngài, Ainz-sama.

"

Câu trả lời của Yuri-Doppelganger khiến Ainz nhăn mặt,nhưng lông mày anh không tồn tại.

...

Không có gì nguy hiểm sao?

Có lẽ tốt nhất để xem chính xác ranh giới nằm ở đâu.

Nếu ngay cả Ainz cũng có thể nghĩ đến điều này, thì Albedo có khả năng đã kiểm tra trước rồi, Tuy nhiên, anh nên chắc chắn, chỉ trong trường hợp.

Anh không thể để một lỗ hổng bảo mật mà không được lấp đầy.

"...Đúng là.

Ta cho phép ngươi sử dụng toàn bộ khả năng của mình để giết ta trong trận chiến này. ta có thể nhân danh cái tên của Ainz Ooal Gown một lần nữa.

Ngươi có dám thề rằng những gì ngươi nói về danh tính thực sự của ngươi vừa nãy là sự thật không?

"

"Vâng.

Chúng tôi xin thề, dựa trên danh dự của tất cả các đấng tối cao.

"

Yuri và Lupusregina biến tay thành những hình dạng lạ lùng.

"–Ah!"

"Gì?Chuyện gì vậy, Doppel-Yuri?

"

"Ainz-sama, có một thứ thần quên nói.

Trang bị của chúng thần được mượn từ Pleiades.

Vì vậy, chúng thần có thể làm phiền ngài phục hồi chúng khi chúng thần bị giết không?

"

Doppelgangers thậm chí có thể sao chép quần áo và trang bị mục tiêu của họ nếu muốn.

Tuy nhiên, họ chỉ có thể sao chép để cho giống chứ không thể sao chép khả năng của trang bị.

Vì họ sẽ không nhận được lợi ích gì từ trang bị, khi chiến đấu với một caster ma thuật như Ainz, sự khác biệt giữa họ sẽ giống như giữa trời và đất.

Vì vậy, họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc mượn đồ thật từ bản chính.

Greater Doppelgangers(lớn) có thể sao chép bắt chước một người cấp 60.

Tuy nhiên, không giống như NPC, chúng chỉ có thể sao chép tới 90% khả năng của người bản gốc.

Ngay cả khi chúng có trang bị từ Pleiades thì chúng cũng không đáng lo ngại...., trong trường hợp đó, giết chúng sẽ là quá lãng phí.

Xét cho cùng, chúng là những thuộc cấp đánh thuê, có nghĩa là triệu hồi chúng sẽ tốn tiền, như mình nghĩ, nên loại bỏ khả năng chiến đấu của chúng.

Sau này mình cần thêm điều đó vào các quy tắc?

"Được rồi!

Ta sẽ thêm một quy tắc nữa.

Một khi ngươi Greater Doppelgangers gần chết, ngươi xem như đã thua.

Ta sẽ theo dõi tình trạng của ngươi với [Life Essence].

Ngươi có thể giấu tổng số HP của mình, đúng chứ?

"Sau khi Yuri trả lời trong lời khẳng định, Ainz gật đầu.

"Vậy thì hãy trì hoãn khả năng đó trong một lúc.

Nếu ta cảm thấy rằng ngươi sẽ chết sau một cú đánh, ta sẽ gọi tên ngươi và theo quy tắc ngươi đã thua.

Trong trường hợp đó, ngươi sẽ được tính là đã chết.

Rời khỏi khu vực chiến đấu ngay lập tức.

Ngoài ra, điều tương tự cũng áp dụng cho Devil Lord.

Nếu ta tuyên bố chiến thắng, trận chiến sẽ kết thúc.

Các ngươi hiểu không?"

Evil Lord of Wrath và hai Doppelgangers ra hiệu rằng họ hiểu.

"Rất tốt.

Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu khi đồng xu chạm đất ... khoảng 25 phút đã trôi qua, vì vậy ta đoán họ sẽ không phàn nàn khi chúng ta bắt đầu.

"

Ainz cast [Life Essence] và sau đó lấy ra một đồng tiền vàng.

Tất nhiên, đây không phải là đồng tiền vàng của YGGDRASIL, mà là đồng tiền vàng kinh doanh được sử dụng trong thế giới này.

"Sao ngài không buff cho mình?"

"Đảm bảo có đủ thời gian để buff cũng là một phần của luyện tập chiến đấu."

Sau khi trả lời như vậy với Doppel-Lupusregina, Ainz lùi lại xa họ, sau đó ném đồng xu lên bằng ngón tay cái của mình để nó rơi xuống giữa hai người họ.

Khi đồng xu rơi xuống đất, Ainz nhảy lùi lại, rồi giơ tay ra và hét lên:

"Absolute Immunity Barrier(Vòng bảo vệ tuyệt đối)!"

Anh thấy Evil Lord và hai Doppelganger đóng băng một lúc.

Tuy nhiên, Evil Lord và Doppel-Yuri ngay lập tức xông vào.

Đúng vậy.

Đó là câu trả lời đúng.

Hành động vừa nãy của Ainz là vô nghĩa.

Không có kỹ năng nào được gọi là Absolute Immunity Barrier trong YGGDRASIL, hoặc ít nhất là không nên có như Ainz hiểu biết.

Tuy nhiên, Ainz đã hét lên cái tên đó không chỉ đơn giản là giả mạo chúng, mà còn vì một lý do khác.

Ah, cảm giác như họ hơi chậm.

Có khi nào họ nghĩ rằng một cái gì đó đã sử dụng lên họ và họ đã trở nên hơi nhút nhát?

À, đó là những gì sẽ xảy ra khi ai đó tự hỏi liệu mình có rơi vào bẫy của kẻ thù hay không.

Sự khó chịu xuất phát khi trong thực tế có một kỹ thuật như vậy thực sự tồn tại ở thế giới này đã hạn chế sự di chuyển của chúng.

Có thể nói rằng sự lừa gạt này đã thành công bởi vì vẫn còn nhiều điều chưa biết ngoài kia.

Tất nhiên, điều đó không đơn giản chỉ vì không biết.

Những kỹ năng đặc biệt như loại bẩm sinh của Ainz là một ví dụ điển hình.

Trong YGGDRASIL, không có thứ gì có thể bỏ qua giới hạn thời gian trên undead được tạo ra.

Điều đó chỉ xuất hiện sau khi đến thế giới này.

Có thể giả định rằng có nhiều kỹ năng khác thay đổi đã xảy ra trong quá trình chuyển từ trò chơi đến thế giới này.

Không, chỉ có một kẻ ngốc mới nghĩ rằng không có chuyện gì xảy ra.

Nói cách khác, việc đưa ra các quyết định với kiến thức YGGDRASIL của chính mình là rất nguy hiểm.

Mình nên thảo luận điều này với Albedo ... và những người khác, bao gồm cả Cocytus.

Ainz cast phép [Fly] trong im lặng và bắt đầu suy nghĩ và anh lui về phía sau trong khi vẫn giữ khoảng cách cố định từ những đối thủ đang truy đuổi.

Albedo nói rằng sẽ mất khoảng hai năm để chuẩn bị trước khi phá hủy Kingdom (Vương quốc).

Mình có nên thu thập thông tin cho đến lúc đó không?

Mở rộng quốc gia của một bên khác có nghĩa là mở rộng khu vực tiếp xúc với bên ngoài cũng sẽ mở rộng...

Mình nên để những câu hỏi này cho Albedo và Demiurge và lắng nghe ý kiến của họ.

Hm, ảo tưởng rằng dường như có sức mạnh đáng kinh ngạc, có thể sẽ rất tệ nếu chúng ta không quan sát kỹ chúng.

Cảm giác như ai đó có thể làm được rất nhiều với họ nếu người đó thông minh.

Nếu mình gặp một ai đó có những kỹ năng làm người khác ảo tưởng, mình có lẽ nên đối xử tốt với họ để chiêu mộ họ.

Fluder, whoa!

Evil Lord đã nhảy lên cao hơn [Fly] của Ainz chỉ bằng chân.

Thật không may, bay không nhanh được như vậy.

"!"

Sau khi nhận một nấm đấm mạnh mẽ từ Evil Lord, Ainz cảm thấy đau đớn, mặc dù ngay lập tức cảm giác đó bị đàn áp.

Mặc dù anh đã từng cảm thấy như vậy trong cuộc chiến với Shalltear, anh thực sự biết ơn về cơ thể của mình có thể ngăn chặn những cơn đau.

Nhờ nó mà Ainz có thể chiến đấu liên tục.

Sau đó, Evil Lord đuổi theo Ainz, người đã bị đánh bay, và rút ngắn khoản cách với anh.

Với Ainz, đây là điều tệ nhất mà họ có thể làm.

Yuri vòng ra sau lưng mình.

Họ đang sử dụng một cuộc tấn công bằng gọng kìm của hai người có thể gây sát thương liên tục, đó là điểm yếu của mình.

Trong khi đó, Lupusregina giữ khoảng cách với phép thuật của mình... hm, đó là một buff.

Rất tốt, đây là cách tốt nhất để đối phó với một magic caster.

Đây có phải là cách AI(máy tự vận hành) chiến đấu của Evil Lord?

Hay là bởi vì nó đang chọn chuyển động theo tâm trí điều khiển của người triệu hồi nó, Demiurge?

Ah, không nên bận tâm.

Nếu họ không để anh giữ khoảng cách, thì anh sẽ tạo ra không gian riêng cho mình.

"[Greater Teleportation]."

Tầm nhìn của anh ta ngay lập tức thay đổi, và thành phố trải rộng bên dưới anh.

Trong hoàn cảnh bình thường, anh sẽ không thể dịch chuyển đến một điểm đến không xác định, nhưng sẽ ổn thôi miễn là nó nằm trong tầm mắt.

Có thể dịch chuyển phạm vi 1 km trên mặt đất mà không bị chậm bất kỳ điều gì, Ainz cast một spell [Body of Effulgent Beryl].

Phép thuật này có hiệu quả đặc biệt bởi vì Yuri và Evil Lord đều gây ra sát thương lên anh.

Khi anh lẩm bẩm, "Tất nhiên, đó chưa phải là tất cả", Ainz nhìn xuống đất.

"...

Nếu Bukubukuchagama-san hay Variable Talisman-san ở đây, các vị trí phía sau sẽ không bị đe dọa."

Khi chơi phối hợp trong một team, những người chuyên nghiệp như những cỗ xe tăng sẽ không phạm sai lầm như cho phép những caster ma thuật ở phía sau bị tấn công.

Trong khoảng thời gian mà các thành viên ngừng chơi trò chơi, anh phải đi ra ngoài để kiếm tiền để trả tiền cho việc duy trì của Nazarick, anh ta đã sử dụng NPC lính đánh thuê để cho phép anh diễn cùng với họ( chắc là dùng gold để thuê NPC sao chép các người bạn đã nghỉ chơi để bảo vệ thành ấy mà).

Lần duy nhất anh ta thực sự chiến đấu một mình là trận chiến với Shalltear.

Có lẽ vì là lý do mà anh không thể phàn nàn về sự giúp đỡ.

Đã trôi qua một lúc, nên anh không biết Evil Lord đang ở đâu, nhưng anh vẫn nghĩ phạm vi vị trí chỉ nằm trong khu vực quảng trường.

Trong khi ném bom khu vực xác định với phép thuật tấn công là một chiến thuật tốt, nhưng nó không thích hợp.

Làm như thế sẽ bị cho rằng chỉ vì chiến thắng mà đã thử nghiệm toàn bộ sức mạnh trong một trận tập luyện.

"[Widen Magic Delay Teleportation]!"(Trì hoãn phép dịch chuyển)

Nghĩ lại thì, mình đã từng tức giận bởi sự thao tác tồi tệ của các NPC được thuê.

Đó có lẽ là cách nói của các nhà phát triển trò chơi "hãy lập nhóm lại với những người chơi khác" hoặc một điều gì đó tương tự.

Sau đó anh xác nhận rằng có thứ gì đó to lớn đang dịch chuyển phía trên anh, trong phạm vi của phép [Delay Teleportation], đó là Evil Lord.

Nhờ hiệu ứng của [Delay Teleportation], sẽ mất một lúc trước khi hắn xuất hiện trong thế giới thực.

Nói cách khác,nghĩa là hai đối thủ yếu đã mất tấm khiên mạnh nhất của họ và hoàn toàn bị lộ trước mặt anh.

Để làm suy yếu sức mạnh chiến đấu của kẻ thù, anh nên đánh bại hai kẻ yếu hơn trước.

Ainz để cho trọng lực đè xuống người mình, và sau đó tăng tốc hơn nữa với [Fly].

Tốc độ rơi tự do tăng lên có nghĩa là anh đang di chuyển khá nhanh.

Không khí chạm vào mặt Ainz và chảy qua người anh.

Cùng lúc đó, Ainz mở mắt ra và quan sát quảng trường.

"Mặc dù mình nghĩ việc trốn trong một ngôi nhà sẽ tốt hơn..."

Ainz lẩm bẩm lặng lẽ và sau đó đã chọn Lupusregina, người đang tự hào đứng giữa quảng trường như mục tiêu của mình.

Yuri ở một khoảng cách xa.

Khi cô bắt đầu nhìn thấy anh, có vẻ như cô không hề chuẩn bị để ngăn chặn anh.

Để healer(chơi game hay có những job buff máu đứng phía sau đó mà) đứng một mình thật là khá bất cẩn, nhưng Yuri đã đưa ra quyết định đúng đắn khi nghĩ rằng cô phải cảnh giác với các phép thuật hiệu ứng khu vực rộng.

Ainz dừng lại trên mặt đất, thật ra Ainz sẽ không bị thương ngay cả khi anh ta đã đâm thẳng xuống đất và dùng phép thuật của mình.

Ainz đã chọn một trong những phép thuật bậc mười có mức độ phá hoại nhất trong danh sách của mình.

Đồng thời, anh sử dụng một khả năng đặc biệt để tối đa sức mạnh phép thuật.

Anh có thể tăng gấp ba lần phép thuật hay sử dụng thứ khác tương tự để gây sát thương lớn, nó sẽ rất nguy hiểm trong khi anh không biết được Doppelganger có thể nhận được bao nhiêu lượng sát thương.

Anh phải tránh khả năng nguy hiểm mà anh có thể giết họ một cách vô tình.

"[Maximize Magic]"

Tại thời điểm anh giơ tay lên, bàn tay anh bị đánh trúng và bị hư hại, và phép thuật bị triệt tiêu.

Các mana dành cho phép thuật chuẩn bị sử dụng đã bị lãng phí.

Gì?

Can thiệp một phép thuật thông qua một cuộc tấn công tầm xa?

Có kỹ năng đặc biệt à?

Có lẽ vì anh là undead, hoặc bởi vì anh là một người chơi kỳ cựu, nên sự bối rối của anh ta chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc.

Ainz ngay lập tức phân tích cuộc tấn công mà anh đã nhận được.

Cả Evil Lord lẫn Yuri và Lupusregina đều không có kỹ năng như thế này.

Có lẽ đó là chủ nhân của World-Clas Item, người đã tẩy não Shalltear

Có khi nào Hanzo đã bỏ sót người này.

Và nếu đó là một người sử dụng vũ khí tầm xa

Nếu là cô ấy, cô ấy có thể sử dụng một kỹ năng đặc biệt để can thiệp vào phép thuật

"Ném à!"

Ainz hét lên khi anh tìm ra câu trả lời.

Mặc dù Yuri áp sát và tung ra một cú đấm, Ainz đã tăng cường khả năng phòng ngự của mình bằng một phép thuật, nên anh không cần phải cảnh giác với cô.

Xét cho cùng, có một vài thứ còn quan trọng hơn điều đó.

Toàn bộ chuyện này là một cái bẫy ngay từ đầu!

Không, Yuri, mình hiểu rồi!

"Đây rồi" mắt anh nhìn về phía quảng trường!

Đó là lý do tại sao Hanzos đã nói "Pleiades" đã có mặt!

Chết tiệt!

Mình đã tự hỏi tại sao họ lại nói "Chị em chúng thần" lúc đó chỉ là hai người họ!

"

Tất cả các điểm dữ liệu đều tạo nên một đường thẳng đẹp.

CZ đã tấn công.

Không chỉ có Yuri và Lupusregina hiện diện.

CZ cũng trên chiến trường.

Trong mọi khả năng, Solution và Entoma cũng ở đây.

Tất cả các Doppel-Pleiades đều có mặt trong thành phố.

Không, không, mình cần bình tĩnh lại.

Doppel-CZ chỉ may mắn thôi.

Thật dễ dàng để mình chống lại kỹ năng đó vì sự khác biệt về cấp độ level giữa chúng và mình.

Cô ta sẽ không được may mắn như vậy nữa, tốt, thật không may cho mình, lần sau à.

"[Greater Word of Curse]!"

Evil Lord cuối cùng cũng đã bắt kịp và hắn bắt đầu sử dụng phép thuật, nhưng Ainz chống lại nó mà không gặp bất kỳ khó khăn gì.

Nó chỉ thực sự nguy hiểm khi bị tấn công ở gần, nên tất cả những gì anh phải làm là giữ khoảng cách với hắn.

Ainz phớt lờ Evil Lord ở phía trên anh và lờ đi Yuri, người chỉ gây sát thương tối thiểu cho anh ngay từ đầu.

Anh lao thẳng vào Lupusregina.

Trong khoảnh khắc đó

Vô số đạn đạn bay qua từ phía bên hông.

Không có nghi ngờ rằng đó là Entoma.

Anh thậm chí không cần phải sử dụng khả năng miễn dịch vật lý cấp cao của mình để ngăn chặn nó.

Đó là bởi vì các đòn tấn công tầm xa không kèm theo phép thuật không thể gây hại cho Ainz.

Có lẽ đó là một vũ khí thật sự của Pleiades, khả năng vô hiệu của Ainz đã bị phá vỡ vì lượng kết cấu khổng lồ bên trong chúng.

Ví dụ điển hình nhất là cuộc tấn công của CZ và Yuri từ lúc này.

Tuy nhiên, một số kỹ năng phải được tính toán dựa trên cấp độ của người dùng.

Entoma là một ví dụ điển hình, vì cô sở hữu rất nhiều kỹ năng như vậy để xác định hiệu quả đối với đối thủ.

Entoma chỉ ở quanh cấp 50, nên cuộc tấn công của cô không làm phiền Ainz chút nào.

Ngoài ra, nếu tất cả sát thương gây ra từ một cuộc tấn công bị vô hiệu hóa, các hiệu ứng khác đi kèm với nó sẽ không có hiệu lực.

Do đó, anh có thể phớt lờ nó.

Ainz thậm chí còn không thèm quan tâm đến Entoma khi anh tiến hành kết liễu healer, nhưng ngay lúc đó, Solution xuất hiện từ điểm phục kích của cô trước mặt Lupusregina.

Nó sẽ là một hành động vô ích nếu cô ấy đang đối mặt với một cuộc tấn công diện rộng, nhưng đó là cách duy nhất để bảo vệ healer.

Tuy nhiên, Solution đã phạm một sai lầm nghiêm trọng.

Ainz là một caster magic và không nhất thiết phải tấn công khi đến gần.

Tất cả những gì anh cần làm là dùng phép thuật tấn công từ xa.

Anh phải suy nghĩ về lý do tại sao cô dự tính xuất hiện trước mặt Lupusregina.

Ainz chỉ có một mục tiêu.

Anh ta muốn vạch trần kẻ địch và làm lộ hết tất cả tính toàn nào khi họ giơ tay áo lên.

Narberal không có xung quanh đây?

Anh không hiểu.

Cô không phải là một trong số những người hầu gái có thể tấn công Royal Capital.

Tuy nhiên, không thể loại trừ cô ấy nếu tất cả các Pleiades đều có mặt.

Có khả năng là họ sẽ cứu lẫn nhau trong cái hố vào khoảnh khắc cuối cùng.

Tuy nhiên, vì anh biết được những khả năng của đối thủ, nên không có lý do gì để tiếp tục chiến đấu ở giữa kẻ địch.

"[Greater Teleportation]."

CZ đã không làm gián đoạn phép thuật của anh nữa, và anh ta đã dịch chuyển xuống dưới mái nhà nơi mà tầm mắt của anh thấy được.

Mình cần phải nhớ những gì Yuri và những người khác có thể làm.

Mình nên giết ai trước?

Lupusregina, một healer.

Trong khi mình cần phải rất cẩn thận với CZ ...

Mình không biết cô ấy ở đâu ... vì vậy mình sẽ loại những người khác trước.

Evil Lord sẽ mất nhiều thời gian nhất, vì vậy minh sẽ giữ hắn vào cuối cùng.

Anh thấy Lupusregina đang dùng phép thuật lên Solution.

Nếu họ không đuổi theo Ainz bởi vì rút ra lui khỏi trận chiến không phải là một vấn đề đối với họ?

Không, đó là vì họ hiểu rằng kể từ khi Ainz có thể di chuyển theo ý muốn với [Greater Teleportation], họ có thể dễ dàng bị phân tán và sẽ bị đánh bại từng người.

Xét cho cùng, Ainz hy vọng điều đó là như vậy.

Không quan trọng nếu họ nhìn thấy anh.

Tất cả những gì anh phải làm là lo lắng cho họ là phép thuật tầm xa và sau đó đưa họ từng người một ra.

Trong khi CZ chuyên gia về chiến đấu tầm xa đã có mặt, cô cuối cùng cũng sẽ tự phơi mình nếu cô tấn công liên tục.

Do đó, cô sẽ chỉ tấn công vào những lúc quan trọng.

Trong trường hợp đó, cô ấy sẽ không quá đáng sợ.

Hay đúng hơn

"Ta không nhìn thấy cô, vì vậy hãy để ta đoán, cô đang đứng cùng Narberal."

Ainz lẩm bẩm với chính mình khi anh nhìn chỗ của Evil Lord.

"Haha, cô đã trở nên béo phì, Narberal.

Bây giờ chúng ta sẽ gọi cô là Gorillal nhỉ?

Và các nguyên tố của ngươi cũng thay đổi rất nhiều.

à điều này thật thú vị.

Nếu Doppel-Pleiades là đối thủ của tôi" Ainz hưng phấn.

Tất nhiên, không có ý nghĩa gì với điều đó; anh chỉ đơn giản muốn thể hiện một cách vua chúa.

"Vậy thì ta nên nghiêm túc một chút."

Đừng chết nhé

"[Twin Maximize Magic] Re"

Ngay khi Ainz chuẩn bị niệm phép vào Lupusregina, một viên đạn khác trúng vào tay Ainz và làm gián đoạn phép thuật của anh.

"–Hah?"

Không thể nào.

Ngay cả khi cô đã thành công một lần bởi may mắn, cô không thể gián đoạn niệm phép hai lần liên tiếp.

Level CZ thấp hơn rất nhiều so với Ainz.

Liệu có phải anh không gặp may khi thất bại hai lần liên tiếp trong việc kiểm tra việc kháng các hiệu ứng?

Khả năng nào xảy ra chuyện này?

Hoặc có lẽ đây không phải là do may mắn, nhưng nếu đối thủ của anh không phải là CZ?

Evil Lord of Wrath lan rộng đôi cánh bốc lửa của mình và tiếp cận Ainz.

Yuri đến từ cánh phải, và Entoma bay từ cánh trái theo một đường vòng.

Chuyện gì vậy?

Tại sao chuyện này đang xảy ra?

Đây có phải là một số thay đổi xảy ra sau khi đến thế giới này không?

Hay Garnet-san đã cho CZ thứ gì đó?

Hay nó không phải là CZ?

Yuri vừa nói gì vậy?

Họ là chị em, nhưng họ là Doppel...

Pando – ahhhh!

Evil Lord đã đến sát bên và sau đó vung tay lại về phía sau, như thể đang cố hết sức để đánh bại bằng những gì mình có

Chết tiệt!

Mình ghét những đứa như vậy, những đứa chỉ cần xông thẳng vào và bắt đầu đấm!

Nếu ngươi là người thay thế cho Narberal sao không tấn công bằng phép thuật!

Gorrilal Chết tiệt!

Chà, nếu hắn thực sự sử dụng phép thuật lên anh, anh sẽ kháng lại nó, vì thế dù sao thì nó cũng sẽ chán ngắt.

Ainz không do dự, anh di chuyển trước khi kẻ thù hoàn toàn có thể tiếp cận đủ khoảng cách.

Evil Lord đã đoán rằng Ainz sẽ chạy trốn, nên cử động của hắn ta chậm lại.

Đằng sau hắn là Yuri, người có lẽ đang lên kế hoạch hoàn toàn bao vây Ainz với Evil Lord.

Đòn tấn công từ nắm đấm lửa, là một đe dọa, đó là lý do tại sao Ainz cố gắng né tránh nó bằng cách di chuyển vào phạm vi của cú đánh.

Một pháp sư thuần túy sẽ né đòn tấn công của một con quái vật chiến binh.

Trong khi anh nghĩ rằng điều này sẽ là không thể nếu anh ta là một người chơi YGGDRASIL, điều này không phải là do may mắn.

Như đã đề cập trước đây, Evil Lord không ngờ rằng Ainz sẽ bước vào cuộc tấn công, nên hắn đã không thể sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình.

Và còn có một điểm khác nữa, đó là kết quả của việc luyện tập của anh ấy.

Ainz đã thực hành phương pháp này để né tránh đối thủ của mình bằng cách tiếp cận với họ hàng trăm lần với Cocytus.

Cứ một trong số mười lần, nếu Cocytus không tấn công nhanh, anh có thể hoàn toàn trượt qua một đòn tấn công.

Cocytus đã nói rằng một chiến binh giỏi sẽ không bao giờ thực hiện những cuộc tấn công hào nhoáng và hình thức như thế, nên mình không nên bất cẩn... nhưng nó khá hữu ích trong một cuộc chiến thực sự, phải không?

Và như vậy, Ainz đặt bàn tay xương của mình lên ngực chắc chắn của Evil Lord.

Và sau đó anh ấy niệm một câu thần chú.

Trong khi hầu hết các phép thuật đều có phạm vi hiệu quả, một số phép thuật có phạm vi thực tế bằng không.

Những phép thuật như vậy cần tiếp xúc trực tiếp với mục tiêu để cast, vì vậy chỉ những người có level cao trong lớp spellcaster và warrior(lớp nghề pháp thuật và chiến binh) mới có thể sử dụng chúng tốt.

Vì họ không có nhiều lợi thế nên các phép của họ thường mạnh hơn phép thuật của các nghề khác khi cấp bằng nhau, gần như là mạnh hơn một bậc.

Ainz sử dụng một câu thần chú bậc tám từ chuyên môn của mình Necromancy, [Energy Drain].

Đó là một câu thần chú Tạm thời hấp thụ các cấp bậc của đối phương và đạt được nhiều hiệu ứng phép thuật khác nhau dựa trên lượng hấp thụ.

Đương nhiên, phép thuật này cũng đã được tăng tối đa.

Anh đã phá vỡ kháng phép của Evil Lord và hút hết cấp bậc của hắn.

Nhờ đó, anh đã phục hồi hầu như tất cả sát thương mà Yuri đã gây ra.

Điều đó cho thấy có phép thuật này có thể sử dụng như cách phục hồi.

Tất cả các thông số của Ainz đều được tăng lên tạm thời, và anh nhận được một buff đặc biệt sẽ mất dần trong một thời gian ngắn.

Mặt khác, Evil Lord sẽ bị giảm cấp độ mà không thể bị loại bỏ theo thời gian trôi qua.

Lần này, Evil Lord đã lùi lại.

Vẻ mặt của hắn biểu hiện méo mó và đổi màu.

Đây là ngạc nhiên, hay là sự ngưỡng mộ?

Ainz muốn tự khen ngợi mình vì đã thành công trong việc né đòn đó.

Điều đó nói rằng anh đã kiểm soát được nó bởi vì phe đối thủ của anh đã quá tự mãn.

Cũng giống như cách một trò ảo thuật trở nên nhàm chán một khi bạn chỉ ra mánh lới của nó, động thái này có lẽ sẽ không hoạt động lần thứ hai.

"Chà, tuy nhiên, một kế hoạch tốt là, chỉ có một tên ngốc sẽ sử dụng nó nhiều lần.

Đúng thế không, Pleiades!

Aureole Omega!

"

Đó là một trường hợp.

Anh đã chiến đấu với 5 Doppelgangers, Evil Lord of Wrath và một NPC cấp 100.

Albedo có đang cố làm tôi mất không?

Tôi không nghĩ rằng cô ấy thậm chí còn sử dụng Aureole.

Thật sự Albedo có đang cố làm mình thua?

Mình không nghĩ rằng cô ấy thậm chí còn sử dụng Aureole.

Aureole Omega là người cuối cùng trong số các Pleiades Seven Sisters(7 chị em Nữ hầu chiến đấu).

Cô ta là Thủ vệ Khu Vực của Tầng 8 và một NPC cấp 100 chuyên về lớp chỉ huy.

Là một chỉ huy, cô ấy có thể ra lệnh cho các đồng minh của mình buff hoặc tấn công.

CZ phải có khả năng phá vỡ sự khác biệt về level của họ nhờ vào điều đó.

Anh không biết Aureole đã sử dụng loại khả năng đặc biệt nào, nếu ai đó nhìn vào các vai trò bên ngoài như người này tấn công vật lý, người kia tấn công ma thuật, người nọ chữa bệnh và vân vân, thì cô ấy sẽ là một người chịu trách nhiệm toàn diện.

Không có gì lạ khi cô ấy có thể làm bất cứ điều gì.

Chính xác thì Punitto Moe-san có thể làm gì?

Ainz không bao giờ đối đầu với đối thủ của mình trong nên Ainz có rất ít kinh nghiệm trong việc đối phó với các đối thủ có khả năng chỉ huy.

Cô ấy không thể rời khỏi tầng 8 và đến đây mà không có sự cho phép của mình.

Điều đó có nghĩa là cô ta phải buff kỹ năng nào đó cho Doppelgangers trước khi chúng đến đây.

Nghĩa là cô ấy có lẽ không thể buff chúng quá nhiều, không, có thể là một Doppegnger-Aureole đang ở đây?

Không.

Không có thời gian để nghĩ về những thứ vô nghĩa như vậy.

Chỉ có một điều quan trọng.

Chúng có thể hoàn toàn vô hiệu cast phép của Ainz và chúng có thể làm điều đó mãi không?

Có hai loại khả năng đặc biệt trong YGGDRASIL.

Một loại có thời gian hồi chiêu sau khi sử dụng.

Loại còn lại có thời gian sử dụng hạn chế trong một khoảng thời gian nhất định.

Cũng có loại có sự kết hợp của cả hai.

Nói chung, kỹ năng càng mạnh, thời gian hồi chiêu càng dài hoặc số lần có thể được sử dụng ít.

Ký năng [The Goal Of All Life Is Death]([Mục tiêu của tất cả sự sống là cái chết]) của Ainz chỉ có thể được sử dụng sau 100 giờ một lần.

Trong trường hợp này loại khả năng nào của CZ có thể làm gián đoạn phép thuật của Ainz?

Có vẻ điều đó bây giờ rất tiện dụng, dường như nó không có thời gian hồi chiêu dài.

Nghĩa là đó là loại có số lần hạn chế sử dụng.

Tuy nhiên, anh không thể biết cô sẽ mất bao lâu để phục hồi kỹ năng của mình.

Tất cả những gì anh có thể làm là hy vọng cô không thể phục hồi chúng trong suốt trận chiến sau khi chúng hết số lần sử dụng.

Mình nghĩ tôi nên để dành phép thuật cấp mười của mình khi họ dùng hết số lần tích trữ ...

Ainz nhanh chóng xác minh vị trí của Pleiades và Evil Lord.

Evil Lord ở trước mặt anh.

Yuri đứng sau anh và chuẩn bị tấn công Ainz.

Trong khi các cuộc tấn công bằng tay của cô thậm chí có thể làm vỡ thép, họ vẫn phải gặp không trở ngại khi đối mặt với level của Ainz.

Sau khi xác nhận lại rằng Evil Lord không còn là mối đe dọa, anh hướng sự chú ý của mình đến những người khác....

Entoma núp trong ngôi nhà ở bên trái chiến trường.

Lupusregina đang trong chiến trường.

Solution đứng trước mặt cô ấy, như thể đang bảo vệ.

Vị trí của CZ không được biết.

Trong khi không biết vị trí của một tay bắn tỉa là kịch bản tồi tệ nhất, thực tế kẻ thù giờ đây đang phân tán là trường hợp tốt nhất cho anh.

Ainz khịt mũi.

Mặc dù anh biết rằng bây giờ hầu như không có thời gian để cười, anh không thể chống lại nụ cười dâng trào bên trong mình.

Điều này thật thú vị!

"Được rồi, giờ hãy lộ mặt ra trước ta nào. [Maximize Magic Nuclear Blast]!(Tối đa ma thuật hạt nhân nổ])

"!"

Trước mắt Ainz, không gian giữa anh và Evil Lord lóe sáng lên và phồng to lên, nuốt chửng mọi thứ ngay lập tức.

Yuri ngạc nhiên, nhưng đó là điều được mong đợi, bởi vì Ainz cũng bị bao bọc trong đó.

Sử dụng phép thuật cấp bậc chín [Nuclear Blast] như một đòn tấn công là một lựa chọn đáng nghi ngờ.

Nó gây sát thương tổng hợp, một nửa lửa, một nửa thuôc tính sát thương, và nó là một trong những phép bậc 9 yếu về sát thương.

Xem xét Evil Lord of Wrath có khả năng kháng lửa, phép thuật này lẽ ra không nên được sử dụng.

Mặc dù vậy, Ainz có lý do để sử dụng phép thuật này.

Đầu tiên, nó có một diện tích rất lớn.

Về điểm này, phép thuật này vượt trội hơn hầu hết mọi thứ khác.

Ngoài ra, phép thuật này cũng tạo ra các loại hiệu ứng trạng thái không tốt như như ngộ độc, mù, điếc, v.v.

Level của Evil Lord sẽ có thể chống lại nó với các số liệu thống kê.

Các Pleiades nên có biện pháp chống lại tất cả những hiệu ứng này.

Lý do chính mà anh chọn phép thuật này là bởi vì nó cũng sở hữu một hiệu ứng đẩy lùi rất mạnh.

Tất nhiên, Ainz cũng sẽ bị tổn thương bởi phép thuật này.

Trong khi chế độ hão hữu đã tắt trong YGGDRASIL vì vậy sử dụng một câu thần chú liều lĩnh sẽ không có vấn đề, bây giờ anh sẽ bị tổn thương chính mình.

Ngay cả khi phòng ngự phép thuật của anh rất cao, anh cũng không nhất thiết phải sử dụng phép thuật này.

Thay vì hành động như một kẻ đánh bom liều chết, anh nên chọn một phép thuật khác.

Tuy nhiên, Ainz đã làm vậy.

Nếu anh sử dụng phép thuật [Body of Effulgent Beryl] để ngăn chặn tất cả các sát thương thông thường, sát thương nguyên tố lửa cũng sẽ bị kháng, nghĩa là anh sẽ không bị tổn hại.

Ngoài ra, tất cả những trạng thái tiêu cực đó đều không hiệu quả trên undead.

Nói cách khác, Ainz đã không bị bất cứ sát thương nào từ phép thuật.

Vì anh đã hoàn toàn chống lại sát thương, nên knockback(đẩy lùi) cũng không có hiệu lực, và Ainz là người duy nhất còn lại đứng ở trung tâm của vụ nổ.

"Hahah."

Ainz cười.

Cảm giác mọi thứ diễn ra theo kế hoạch cũng rất thích.

Mục đích của Ainz là để làm kẻ địch bay và xé nát đội hình của đối thủ thành từng mảnh.

Trong một lúc, Ainz nhanh chóng nhìn thấy các thành viên của guild, người đã dạy anh nhiều thứ kể cả chiến thuật này.

Cả hai trận chiến trước, và cả trận chiến này, khi mà thất bại có nghĩa là chết đã nhắc nhở Ainz của YGGDRASIL, và làm cho anh ta cảm thấy hạnh phúc một cách kỳ lạ.

Mình đã tự hỏi về điều này trước đây, nhưng không nghĩ rằng mình sẽ có một trận chiến điên cuồng ...

"Đến đây, chưa xong.

Trận chiến vừa chỉ mới bắt đầu.

Ta sẽ cho các người thấy sức mạnh mà ta đã rèn luyện với mọi người."

Giải phóng cơn giận dữ của phép thuật bậc 9 nghĩa là các tòa nhà xung quanh đã bị thổi bay, và sẽ có nhiều không gian hơn.

Điều đó không thể tránh được.

Sau đó, thành phố này đã không còn các chỗ trốn.

Tuy nhiên, anh có thể đã mở rộng vụ nổ của phép thuật để thử và bắt CZ trong vụ nổ.

Nhưng Ainz lo lắng về những vấn đề có thể phát sinh từ việc phá hủy phần lỡn thành phố, do đó phương pháp này!

Đối với tất cả những gì anh biết, đó có thể là một sai lầm.

Hãy quên nó đi, hãy để nó ở đó.

Những gì còn lại là

Ainz nhìn về phía Lupusregina.

Nơi che chắn của đối thủ đã hoàn toàn biến mất

Ngay cả với buff của Aureole, họ cũng không thể tránh được cú knockback(hiệu ứng đẩy lùi), và Ainz có thể thấy đối thủ vội vã đứng dậy.

"Đó là những gì từ sát thương [Nuclear Blast] có khả năng làm được, vậy"

Ainz bay về phía Lupusregina và cast [Reality Slash].(Vết thương không rỉ máu)

Lần này, anh không bị CZ cắt ngang, và cơ thể của Lupusregina tràn máu.

"[Widen Magic Sharks Cyclone]."(Cơn bão cá mập lửa)

Một cơn lốc xoáy cực lớn xuất hiện phía sau anh, nuốt chửng Yuri và Evil Lord.

Đây là để che khuất tầm nhìn của Yuri và Evil Lord và cũng để tạo thêm thời gian cho Ainz.

Thật ra, Ainz đã lên kế hoạch tạo ra một cơn bão trước khi [Nuclear Blast] ngăn chặn tầm nhìn của họ và sau đó thoát khỏi Yuri trước, nhưng sau khi xem xét rằng Evil Lord có thể thoát khỏi câu thần chú một cách dễ dàng, anh quyết định không sử dụng kế hoạch đó.

Thay vào đó, anh đã quyết định sử dụng nó khi kẻ thù bối rối.

Có tiếng đá lăn khi Ainz thấy Entoma đẩy một cây cột ra khỏi mình khi cô đứng dậy.

Anh không biết giờ CZ đang ở đâu.

Tôt nhất, cô sẽ bị ghim dưới một ngôi nhà đổ nát.

"Ngài ấy đang đến chỗ này!

Cản Ngài ấy lại!

"

Tiếng hét lên từ chỗ của cô người đứng trước mặt Lupusregina, nhưng giọng nói của cô không thể chạm tới tai của Yuri và Evil Lord, người đang kẹt ở trong cơn bão.

Đặc biệt, Yuri đang chuyển hướng cố gắng trong cơn bão để tránh bị thổi bay đi.

Trong khi một số lớp nghề có thể sử dụng phép thuật hoặc khả năng đặc biệt để dịch chuyển hoặc đi kết hợp và thoát khỏi cơn lốc một cách dễ dàng, cô dường như không có khả năng như vậy.

Và điều đó có nghĩa là Yuri đã tập trung vào việc tăng cường những kỹ năng khác

Sau khi xem xét trận chiến này, họ phải hiểu họ cần gì và nên chuẩn bị những gì, đúng không?

Không, điều ấy không phải...

Nếu họ là những Pleiades thật sự, họ có thể đã giải quyết vấn đề này tốt hơn.

Họ chỉ đơn giản là Doppelganger sao chép khả năng của Pleiades.Nghĩa rằng họ sẽ mất đi cơ hội để đối phó trong thực tế về kỹ năng chiến đấu.

Khi Ainz rút ngắn khoản cách và chuẩn bị để cast [Reality Slash], những con bọ rơi xuống từ bầu trời hết con này đến con khác.

Chúng là côn trùng vận tải lớn không có khả năng chiến đấu.

Mục tiêu của hành động này đơn giản là ngăn chặn tầm nhìn của Ainz.

Cách dùng này sẽ không thể thực hiện được trong YGGDRASIL.

Mặc dù vậy, Entoma, thực sự là một Doppelganger có thể sử dụng chúng theo cách này.

Ainz thầm cảm ơn những lý giải trong lòng mình khi anh sử dụng một câu thần chú.

"[Greater Teleportation]."

Sau khi dịch chuyển vào không trung và tránh mưa bọ, Ainz cast [Double Maximize Magic Reality Slash].(gấp 2 lần vết chém không rỉ máu)

Ngay cả khi CZ thấy Ainz trong tầm nhìn, thực tế mục tiêu của cô đột nhiên dịch chuyển vào không trung nghĩa là cô sẽ mất anh(mất target giống trong game).

Xét cho cùng, điểm yếu của cơ thể người là không có khả năng theo dõi chuyển động lên xuống bất ngờ bằng mắt.

Cho nên nếu anh đang đối mặt với một tay thiện xạ giàu kinh nghiệm như Peroroncino, họ sẽ có thể dự đoán được chuyển động của đối phương, ngay cả trên mặt phẳng thẳng đứng.

Có thể chẳng ai trốn thoát được thậm chí có dùng ma thuật dịch chuyển.

Mục tiêu của Peroroncino-san sẽ giống như khóa chặt mục tiêu của anh...

CZ, cô cần phải làm tập luyên nhiều hơn để đạt được đẳng cấp của mình ...

Khi anh chìm đắm trong nỗi nhớ, Ainz hét lên:

"Lupusregina, out!"(nhắc lại khi Ainz hét ai out là người đó xem như đã chết và ra ngoài)

Phải chiến đấu trong khi để ý trên HP của đối thủ của mình rất khó khăn.

Người ta thậm chí có thể gọi nó là chấp khi chơi trò chơi.

Do đó, nếu được hỏi liệu HP của Lupusregina có thực sự cạn kiệt hay không, Ainz không thể trả lời với bất kỳ sự tự tin nào.

Mặc dù vậy, anh phải tránh bất kỳ xác suất nào giết Lupusregina vì sự bất cẩn trong một khoảnh khắc.

Cô ấy là một Doppelganger, vì vậy không chỉ cô ấy yếu hơn bản gốc, HP của cô ấy không giống với bản gốc của Lupusregina.

Được rồi, bây giờ mình đã loại caster ma thuật của kẻ địch,đã đến lúc trở thành một tên khốn. [Perfect Unknowable].

"(Ẩn thân hoàn hảo)

Trong khi có nhiều cách để tìm kiếm Ainz sau khi anh cast [Perfect Unknowable], mà không có sự trợ giúp của ma thuật, thành viên duy nhất của Pleiades có thể làm được đó là Lupusregina, và Evil Lord cũng không thể phát hiện ra anh.

Do đó, có lẽ sẽ an toàn khi nói rằng họ không có cách nào để đối phó với những phương diện đánh lừa này.

Vì mình đã loại bỏ healer của kẻ thù, mình nên đi tìm CZ.

Đừng nói với rằng cô ấy đang đốt các vật phẩm tiêu hao?

Cá nhân, Ainz không thể tha thứ cho sự lãng phí đối với Nazarick trong một trận chiến như thế này.

"Ngài ấy ở đâu?"

"Ngài đã đi rồi!Ngài đang sử dụng [Invisibility](tàng hình)?

"

"Tôi có thể tìm thấy ngài nếu ngài ấy vô hình!

Nhưng ngài không có ở đó!

"

"Đây có phải là loại tàng hình khác không?"

Anh có thể nghe thấy sự bối rối của họ.

"Narberals!

Ngài ấy đang sử dụng [Perfect Unknowable]!

"

"Lupusregina!

Ngươi đang an gian!

"Ainz hét lên, nhưng nhờ [Perfect Unknowable], những người khác không thể nghe thấy anh ta.

Ainz gãi đầu.

Evil Lord và Yuri dường như đã thoát ra khỏi cơn bão, và giờ họ đang tìm kiếm Ainz xung quanh.

Trong khi lựa chọn tốt nhất có thể là thả một [Nuclear Blast] khác lên đó, điều đó có thể sẽ giết Lupusregina, nên Ainz đã từ bỏ quan điểm đó.

Thay vào đó, anh bước xuống và theo dõi vị trí của Yuri cùng một lúc.

Sau đó, anh so sánh số lượng HP Yuri bị mất tích với những người khác, và xác minh rằng cô ấy đã nhận sát thương từ đòn tấn công phép thuật trước.

"[Triplet Maximize Magic Vermilion Nova]!"

Ainz đã sử dụng phép thuật siêu cấp cao nhất bất lên người có khả năng kháng tấn công lửa là Yuri.

Trong phép thuật cấp mười, có tất nhiên ma thuật có thể gây sát thương Fire.

Ví dụ:[Stream of Lava] (Dòng suối dung nham), [Uriel] và những thứ tương tự.

Tuy nhiên, việc sử dụng cả hai trong số chúng sẽ gây vấn đề cho Ainz.

Đầu tiên,[Stream of Lava] là một phép thuật hệ thánh mà chỉ có một con druid như Mare mới có thể sử dụng.

Do đó, Ainz không thể cast nó. [Uriel], mặt khác, là một phép thuật có thể được học bởi bất kỳ magic caster nào miễn là các yêu cầu được đáp ứng, nhưng nó chỉ gây sát thương khi được cast bởi một magic caster có trạng thái hiệu ứng dương(nghĩa là phải có hiệu ứng nào tác động lên người sử dụng mới có thể sử dụng nó, ở đây hiệu ứng đang tác dụng lên Ainz là ẩn thân hoàn hảo).

Thiệt hại của nó giảm khi giá trị hiệu ứng của một người đó giảm, và đối với một người như Ainz, nó sẽ gây sát thương yếu như một phép bậc một.

Do đó, phép thuật này là lựa chọn duy nhất của Ainz.

Thanh máu của Yuri giảm mạnh.

"[Perfect Unknowable]."

"Anh biến mất một lần nữa!"

"Quá nguy hiểm!"

"Nếu Ainz-sama chỉ chiến đấu với chúng ta công bằng và bình thường!"

Không, không, cô đang sai vì không nghĩ đến một cách khác.

"Và bên cạnh đó, mình không biết CZ ở đâu!

Cả ba không bàn trước bất cứ điều gì về những người đã tham gia vào trận chiến này!

Bây giờ ai đang nguy hiểm !?

"

Ainz hét lên, mặc dù anh biết phe đối lập không thể nghe thấy anh.

Sau khi đến với các giác quan của mình, Evil Lord đã tấn công nơi Ainz từng đứng.

"Tệ quá, tôi đã không còn ở đó nữa ~"

Ainz bắt đầu di chuyển, nên anh không còn ở đó nữa, Tuy nhiên, anh vẫn ở trong khu vực có hiệu lực nếu Evil Lord quyết định dùng phép thuật tấn công khu vực, nhưng đúng như Ainz nghĩ, Evil Lord đột nhiên thay đổi hướng và đến thẳng vào Ainz.

"Hah?"

Có phải anh không vô hình?

Câu hỏi đó sớm bị dập tắt bởi sự đau đớn mà anh cảm thấy.

Evil Lord đã đánh Ainz bay trở lại.

Vì anh nghiêm túc hơn nhiều so với lúc này, Ainz thấy khó phòng thủ hoặc né tránh đòn tấn công.

Không, Ainz đã quá thoải mái, anh thậm chí còn không nghĩ đến việc trốn tránh.

May mắn thay, phép thuật [Fly] đã giúp kiểm soát tư thế của anh và giúp anh thoát khỏi sự lúng túng lăn lộn trên mặt đất.

Nó giống như trong trận Shalltear.

Ác quỷ đã nhảy qua, nóng trên đôi giày cao gót của Ainz, và tầm nhìn của anh ta chắc chắn nhất là theo dõi đường bay của Ainz.

...

Evil Lord of Wath không nên có khả năng nhìn xuyên ...

Ah, anh ta đã dùng nó!

Con át chủ bài của anh ấy, [Soul-Bought Miracle]!

"

Lấy cảm hứng từ những câu chuyện bán linh hồn của một người cho ma quỷ để đáp ứng mong muốn của một người, khả năng này thật sự kỳ diệu.

Trong khi anh ta không chắc chắn cách thức hoạt động của mọi thủ tục, một khi người ta sử dụng khả năng này, người ta có thể sử dụng bất kỳ phép thuật nào dưới lớp 8 một lần.

Thông thường, khi Evil Lords sử dụng khả năng này, họ hầu như luôn luôn sử dụng phép thuật heal(hồi máu) đó là một quy tắc bất thành văn(haha nó chỉ đúng khi chơi game giết boss nhỉ).

Tuy nhiên, lần này anh ta có lẽ đã sử dụng phép thuật để phát hiện [Perfect Unknowable]

Ainz lặng lẽ cảm ơn Evil Lord đã sử dụng khả năng mà anh là người cảnh giác nhất ngay cả khi anh cảm thấy nhu cầu cần thiết để xây dựng một kế hoạch chiến đấu mới.

Khi Evil Lord áp sát và đấm anh lần nữa, Ainz bắt đầu lo lắng.

Trong khi có một sự khác biệt khá lớn giữa hai người và anh vẫn còn một số chỗ cho sự lỏng lẻo, anh không thể đơn giản cho phép mình tiếp tục bị đánh bay như thế này.

"Cheh.

Ở đây, có một số trở lại. [Triplet Maximize Magic Call Greater Thunder].

"(Gấp 3 lần phép gọi Thần sấm)

Quỷ ở cấp cao có kháng điện nguyên tố rất cao.

Trong khi kháng điện chính xác của chúng khác nhau giữa các loại, điện là một trong những loại năng lượng hiệu quả hơn.

Sau khi nhận ba cú đánh của một phép thuật tấn công nguyên tố tối đa, cơ thể của Evil Lord run rẩy.

Ainz cast phép thuật khác.

"[Perfect Unknowable]."

"Cheeeeeap!

Ainz-sama, Ngài thật là cheeeeeeap!

"(ý nó khen Ainz ăn gian đó mà 🙂) )

"Ahhh, nghiêm túc à!"

Entoma la lên nhảy điên cuồng, trong khi Lupusregina đang lăn lộn trên mặt đất.

Solution là người duy nhất đang khảo sát xung quanh cô với ánh mắt sắc bén.

Theo lý thuyết, mỗi chư hầu lính đánh thuê cá nhân phải giống hệt nhau, nhưng họ đã phát triển tính cách khác nhau như thế này.

Có phải vì họ đã sao chép các mối quan hệ giữa các thành viên của Pleiades?

Hay tính cách của họ thay đổi theo thời gian?

Evil Lord quan sát Ainz theo sát cử động của anh và hét lên:

"Ở Đây!

Hãy sử dụng kỹ năng tấn công diện rộng, đánh vào tôi với kỹ năng đó!

"

Entoma thở ra một đám ruồi đen kít trời như mây đen từ miệng.

Đó là lá bài át chủ bài của cô, hơi thở của cô.

Tuy nhiên, nó vô dụng đối với Ainz, bởi kỹ năng đó gây ra sát thương piercing(xuyên giáp).

Trong khi, Ainz là một bộ xương; những con ruồi sẽ ăn gì?

Cuối cùng, nó chỉ có mục đích là làm phiền Evil Lord.

"Chài!

Nó không có tác dụng với ngài ấy!

Nó chỉ tác dụng với tôi!

"

"Eh !?"

Có khả năng sao chép một khả năng và sử dụng nó tốt là hai điều hoàn toàn khác nhau.

Chắc chắn Entoma thực sự sẽ không phạm sai lầm nghiệp dư như vậy.

"Tôi không có bất kỳ kỹ năng tấn công diện rộng nào, còn cô thì sao, Yuri-nee?"

"Tôi có cái này!"

Yuri tập trung ánh sáng giữa lòng bàn tay cô.

Kibakushou là một kỹ thuật hoạt động như một cách tấn công chống cá nhân khi chạm vào kẻ địch, nhưng nó trở thành sóng xung kích lan rộng nếu nó không thể tiếp xúc.

Đương nhiên, như một cuộc tấn công dành cho tiếp xúc trực tiếp, nó trở nên rất yếu khi được sử dụng như một hiệu ứng lan truyền.

Vì các tu sĩ là một lớp tập trung vào chiến đấu cá nhân, họ có rất ít kỹ năng tấn công khu vực, thực tế là không hẳn, vì thế người ta có thể nói rằng nó hoàn toàn vô dụng.

"Ở đó!

Ngài ấy lại đi rồi!"

"Đây?"

Yuri tung ra khu vực Kibakushou của mình tại địa điểm mà Ainz đang ở.

Ainz nhíu mày mặc dù không có lông mày khi anh nhìn thấy cái này và đưa tay ra.

"...

Không, không, ngươi nên ưu tiên hồi máu."

Yuri có thể tự chữa lành bằng khí công của mình.

Sau khi thực hiện cú đánh của mình vào Yuri, Ainz sử dụng phép thuật của mình.

Không cần phải nói, đó là một câu thần chú mà anh biết là có hiệu quả.

"[Double Maximize Magic Vermilion Nova]."

Sau khi sử dụng phép thuật tấn công, Ainz xuất hiện.

Anh nhìn Yuri, người đang lóe lên trong ngọn lửa, và tuyên bố lạnh lùng.

"Yuri, out, [Perfect Unknowable]."

Bây giờ, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ nếu mình không tìm thấy CZ.

Sau khi đưa ra quyết định đó, Ainz bắt đầu thực hiện một đi một vòng lớn khi anh để mắt đến Evil Lord.

Trên tường thành mọi người cùng với Neia đang theo dõi trận chiến diễn ra.

Dù nhiều người trong số họ đã bị ảnh hưởng bởi Sorcerer King sau khi được cứu bởi ngài nhưng họ không phải là những người duy nhất ở đây.

Có nhiều linh mục (priests) và hiệp sĩ (paladins) cũng đang ở đây.

Neia không thể nhìn thấy Remedios từ nơi cô đang đứng, nhưng cô đủ gần để có thể nghe những gì cô ta nói.

Các thành viên duy nhất của bộ phận lãnh đạo không có mặt ở đây là Gustav và Caspond .

Mọi người xem trận chiến đều im lặng , không, đơn giản là vì không có từ ngữ nào để miêu tả được trận chiến này.

Họ đều biết điều này.

Các thành viên của Blue Rose đã nói rằng xếp hạng độ khó của chúa quỷ Jaldabaoth là trên 200.

Nói cách khác, điều này giống như chiến đấu với một con rồng khổng lồ trong hình dạng một con người.

Chỉ cần trận chiến xảy ra gần nơi sinh sống của con người sẽ dẫn đến một thảm kịch lớn.

Họ nên cảm thấy hạnh phúc rằng chỉ có duy nhất một thành phố bị phá hủy.

Nhiều ngôi nhà đang cháy và khói trắng bốc lên bầu trời, nhưng tổng số thương vong gần như là không.

Trong khi xem trận chiến, cô đã thấy những cơn lốc xoáy , ánh sáng của lửa, những tia sét và những biểu hiện mạnh mẽ khác nằm ngoài tri thức của con người đang bùng nổ 1 cách điên cuồng.

Chỉ cần 1 phần nhỏ của những năng lượng này cũng có thể dễ dàng lấy đi vô số mạng sống.

Đặc biệt là

"Chúng thật sự rất đẹp..."

Thứ thực sự đã làm rung động trái tim của Neia là quả cầu ánh sáng trắng mà cô đã nhìn thấy hai lần.

Đó là sức mạnh hấp thụ tất cả mọi thứ và nó biến mất không một dấu vết.

Một điều gì đó cảm giác thật tốt đẹp đối với Neia , mặc dù cô không thể xác nhận liệu đó có phải là sức mạnh của thần hay không.

Mức độ tàn phá khủng khiếp mà cô nhìn thấy sau sự biến mất của ánh sáng đó khiến cô sợ hãi, nhưng cuối cùng sự ngưỡng mộ sức mạnh vĩ đại đã chiến thắng.

Dường như cuộc chiến vẫn đang diễn ra.

Thật không thể tin được rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc sau khi tất cả những phép thuật mạnh mẽ đó đã được sử dụng ...

Jaldabaoth thực sự quá mạnh mẽ.

Cô đã nghe về nó, và cô thậm chí còn nhìn thấy nó bằng chính mắt mình.

Tuy nhiên, suy nghĩ của Neia vẫn còn quá ngây thơ.

Sự ngây thơ đó đã hoàn toàn bị nghiền nát một cách triệt để.

Vị vua cô đang phục vụ mặc dù chỉ tạm thời, Ngài đang trong Thánh quốc và đang chiến đấu.

Cô cảm thấy rằng xem ngài ấy là anh hùng chỉ là một phần tự nhiên như một phần nhiệm vụ của cô, đó là lý do tại sao Neia đang theo dõi từ đây.

Tuy nhiên, nếu cô có thể

– Neia siết chặt cây cung cô đang cầm.

Nếu nhìn kỹ, họ sẽ thấy một vài hình dạng khác đang chiến đấu với Sorcerer King ngoài Jaldabaoth .

Đó là những hầu gái quỷ, những người được đánh giá ở độ khó 150.

Neia không thể làm bất cứ điều gì ngoài việc ngưỡng mộ sức mạnh của Sorcerer King khi chiến đấu với rất nhiều kẻ thù mạnh mẽ cùng một lúc mà không gục ngã.

Vào lúc này Neia cuối cùng đã nhận ra điều gì đó về bản thân mình.

Cô ghen tị với người dân ở vương quốc Sorcerous những người được bảo vệ bởi công lý.

Họ hạnh phúc như thế nào khi được sống ở một đất nước được cai trị bởi một đấng tối cao như vậy.

"Yếu là một tội lỗi, vì vậy con người phải trở nên mạnh mẽ, hoặc phải chấp nhận công lý như Bệ Hạ."

Vào lúc này Neia lên tiếng nói lên những lời cô ấy đang nghiền ngẫm trong suốt thời gian này.

Cách cô ấy lặp lại nó nhiều lần nghe rất giống như một lời cầu nguyện.

Đột nhiên, có một vụ nổ lớn nhìn giống như một thiên thạch rơi xuống.

Điều đó làm cho những mảnh vụn của các tòa nhà bị ném lên cao trong không trung, và chúng rơi xuống đất giống như một trận mưa đá và cát.

"Đội trưởng ... có phải là Jaldabaoth ... quá mạnh không?"

"Đúng, đúng vậy."

"Sorcerer King ông ấy cũng cực kỳ mạnh mẽ.

Nếu ông ta trở thành kẻ thù của đất nước chúng ta ... chúng ta sẽ làm gì?

"

"Đúng, đúng vậy."

"Đội trưởng?"

"Đúng, đúng vậy."

Cô có thể nghe thấy Remedios nói chuyện với ba paladin.

Các paladin vừa hỏi những câu hỏi này chắc có lẽ chưa được nhìn thấy cảnh Remedios đã hạ gục như thế nào khi bị chơi đùa như một món đồ chơi trẻ em, ngay cả sau khi giải phóng sức mạnh của thanh Thánh kiếm và đâm Jaldabaoth ở phía sau.

Ahh , có lẽ họ không nhìn thấy nó.

Nhưng bất cứ ai đã thấy cuộc chiến đó đều sẽ hiểu.

Cả Sorcerer King và Jaldabaoth đều là những cá thể mạnh mẽ một cách không tưởng.

Tuy nhiên, đã quá muộn để nghĩ về những thứ như thế.

Nếu Bệ Hạ có thể kiểm soát đất nước này dưới sự cai trị của ông ấy, chúng ta sẽ không phải chịu đựng những cuộc xâm lược từ tộc bán nhân (demi-human) nữa.

Neia giật mình trước ý tưởng quá mức hoàn hảo của mình, và thậm chí có một chút sợ hãi.

Hợp nhất Thánh quốc với ... nếu ngài ấy là một tên bạo chúa đáng sợ, dù cho tôi không nghĩ về điều đó.

Nhưng Sorcerer King không giống như vậy.

Ngài ấy là công lý.

Trong trường hợp đó ... mình nên tập hợp những người cảm thấy giống như mình!

Neia suy nghĩ về vấn đề này.

Nhiều người đã đến đây vì sự tôn trọng và ngưỡng mộ đối với Sorcerer King.

Có những người bị thu hút bởi sức mạnh áp đảo của ông ấy, và có những người biết ơn vì được giải thoát khỏi đau khổ, một số người khác ghét tộc Demihuman và cũng có những người vui mừng vì ông đã trả thù cho họ, và nhiều người khác nữa.

Từ họ, cô ấy sẽ chọn những người luôn cầu nguyện sự hòa bình cho đất nước này, và sau đó để họ nghe những lời của cô.

Neia biết rằng cô vẫn còn trẻ và thiếu kinh nghiệm sống.

Tuy nhiên, người lớn tuổi có ý thức tốt có thể ngăn chặn Neia nếu họ cảm thấy rằng sự nhận định của cô là sai lầm.

Hãy bắt đầu bằng cách tìm kiếm trong số cấp dưới của mình trong đơn vị bắn cung.

Một vài người trong số họ đã mất đi người thân và chứa đựng sự căm thù trong trái tim họ.

Sẽ tốt hơn nếu ai đó cố gắng thuyết phục họ, bởi vì Neia có thể hiểu họ cảm thấy thế nào.

Khi cô suy nghĩ về điều này, cô nghe thấy một âm thanh lớn như một vụ nổ vang lên.

Từ đây nhìn về phía xa, một tòa nhà cao lớn bắt đầu sụp đổ.

Sorcerer King sẽ không phá hủy tòa nhà đó mà không có lý do gì.

Neia nheo mắt để thử xem chuyện gì đang diễn ra, nhưng cô không thể biết chuyện gì đang xảy ra trong tòa nhà khi nó sụp đổ giữa đám khói và bụi bặm.

Tiếp theo là một tia sét lớn từ trên trời.

Có vẻ như ông đang chiến đấu rất khó khăn hướng tới mục tiêu như cô đã mong đợi.

Sau một lúc, tất cả các phép thuật đã phá hủy thành phố, và tình hình lặp đi lặp lại.

Neia cảm thấy không thoải mái.

Mặc dù chúng là những phép thuật đáng kinh ngạc không cần phải nói, nhưng liệu lượng mana của Sorcerer King có thực sự duy trì chúng được không?

Neia lắc đầu và xua tan nỗi sợ hãi và bất mãn từ trái tim cô.

Nó sẽ ổn thôi!

Sorcerer King phải tính tất cả những điều này!

Bệ Hạ đã lãng phí quá nhiều mana trên đất nước này, nhưng dù vậy

Tuy nhiên, về giả thuyết, nếu Jaldabaoth thắng, sẽ không còn sự cứu rỗi nào cho thế giới này, chỉ là tuyệt vọng.

Cô nên làm gì nếu điều đó xảy ra?

Bệ Hạ, tôi tin tưởng vào ngài!

Và rồi, có hai hình dạng bay lên bầu trời, như thể đáp lại mong muốn của Neia.

Người đầu tiên phóng lên bỏ lại bóng tối phía sau, trong khi người đang đuổi theo đập đôi cánh đỏ thắm của hắn và để lại một vệt lửa phía sau.

Thực tế những người hầu gái không đuổi theo họ mang ý nghĩa là Sorcerer King đã đánh bại những con quái có độ khó 150 trong khi chiến đấu với Jaldabaoth.

Bê Hạ thật tuyệt vời!

Neia cảm động đến nỗi cô run rẩy.

Bệ Hạ mạnh hơn Jaldabaoth !

Thật vậy.

Không cần phải nghĩ gì nữa.

Thực ra, những người hầu gái yếu hơn Jaldabaoth , một người dưới cơ Sorcerer King.

Đó là lý do tại sao Bệ Hạ có thể đánh bại họ trong khi chiến đấu với Jaldabaoth .

Neia cố gắng chống lại sự thích thú của cô.

Một lần nữa cô khắc sâu sự vĩ đại của người mà cô kính trọng vào mắt cô, điều đó khiến cô tràn ngập niềm vui đến mức dường như nó muốn nổ tung ra khỏi chính mình.

Trái tim của Neia đập mạnh đến mức gần như đau.

Họ đều đang xem một cảnh mà một ngày nào đó sẽ được ghi nhận trong một câu chuyện anh hùng.

Không, điều đó không đúng.

Có vẻ như họ sẽ chiến đấu một lần nữa trên bầu trời.

Những quả cầu màu đỏ thẫm và phát sáng xuất hiện một cách rực rỡ trên bầu trời.

Mỗi phép thuật này có thể hủy diệt toàn bộ khu vực thành phố, và họ đang ném chúng vào nhau một cách hỗn độn.

Tuy nhiên, chúng trông khá dễ thương khi nhìn từ xa.

Mặc dù vậy, đó là một cách phản ánh sức mạnh ở một lĩnh vực mà nhân loại không bao giờ có thể đạt được.

Đây là...

Khi cô nhìn ra xung quanh, cô nhìn thấy những người đang xếp hang trên các bức tường thành phố như bị nuốt chửng khi họ nhìn thấy tất cả những điều này.

Có vẻ như họ cũng hiểu.

Họ đã xem trận chiến trên bầu trời một cách im lặng, với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Một người nào đó đặt hai tay vào nhau trong lời cầu nguyện, và những người bên cạnh anh ta làm theo sau đó , ngay sau đó mọi người trên tường thành đều chắp tay giống nhau khi họ nhìn lên bầu trời.

Có cảm giác như họ đang tôn sùng một điều gì đó.

...

Đây là một câu chuyện thần thoại ...

Neia không biết bao nhiêu thời gian trôi qua, nhưng cuối cùng có một sự hỗn loạn giữa mọi người.

Trước mắt mọi người, một trong những hình dạng trên bầu trời rơi về phía đông và rồi nó biến mất.

Trận chiến kết thúc.

Khi mọi người quan sát chặt chẽ, hình dạng còn lại từ từ hạ xuống.

Tầm nhìn của Neia tốt hơn hầu hết mọi người, và vì vậy cô đã nhìn thấy nó trước tiên.

Nó làm cô sốc đến mức cô che miệng lại.

Khi những người khác nhìn thấy ngọn lửa đỏ thẫm, những bức tường thành rơi vào im lặng.

Tuy nhiên, không ai cố chạy trốn. những người đã nhìn thấy trận chiến đều biết rằng không có bất cứ nơi nào để bỏ chạy.

Bằng cách vung đôi cánh bốc lửa của mình, kẻ chiến thắng ( Jaldabaoth ) xuất hiện.

Mặc dù hắn là người chiến thắng trên danh nghĩa, nhưng nhìn hắn lúc này thực sự rất bi thảm.

Toàn bộ cơ thể hắn ta bị bao phủ bởi những vết cháy do dòng điện.

Một nửa khuôn mặt của hắn dường như đã bị nghiền nát, và những vết thương sâu đang rỉ máu tươi.

Có lẽ đó là do nhiệt độ, những giọt máu nóng sôi bỏng khi nó rơi xuống chạm vào các bức tường thành phố, và âm thanh sôi sục đó không dừng lại một chút nào.

Điều đó giống như là một minh chứng tốt nhất để cho thấy cường độ chiến đấu của họ khốc liệt như thế nào.

"Không thể nào..."

Một giọng nói nặng nề, nhưng hơi đau đớn vang lên khắp các bức tường thành phố, như thể xóa đi tiếng lẩm bẩm của Neia .

"...

Thật là một đối thủ hùng mạnh.

Hắn là một trong những người mạnh nhất mà ta gặp phải kể từ lúc gặp Momon .

Ta đã đánh giá thấp hắn.

Thật ngu ngốc.

Dẫn đầu các Demihumans gần như trở thành một việc vô nghĩa.

Tuy nhiên, vâng, tuy nhiên, hắn ta đã chết.

"

Neia không thể tin được.

Do đó, cô ấy kêu lên:

"Ngươi đang nói dối!"

Jaldabaoth hướng ánh mắt còn nguyên vẹn về phía Neia , nhưng cô không nhúc nhích dù bị rơi vào trong ánh mắt của một sinh vật đến từ một thế giới hoàn toàn khác.

Những cảm xúc mãnh liệt trong trái tim cô không còn chỗ cho nỗi sợ hãi.

"Ta không nói dối."

"Bệ Hạ rất dở trong việc đùa cợt ... vì vậy ngươi hẳn là đang nói dối, phải không?"

"Ta không nói dối."

Những lời nói Jaldabaoth lặp lại như đánh Neia đủ mạnh để phá vỡ linh hồn của cô.

Thế giới dường như run rẩy dưới chân cô.

Neia ngay lập tức hiểu tại sao Sorcerer King đã thua Jaldabaoth .

Thậm chí không cần phải suy nghĩ về nó.

Đơn giản là vì đất nước này thiếu Evileye của Blue Rose và Nabe của Darkness, hai ma thuật sư có thể cầm chân những hầu gái quỷ.

Không, có một lý do khác ngoài việc đó.

"Nếu tên Undead đó đang ở trong tình trạng tốt nhất, ta có thể đã bị đánh bại.

Nhưng hình như hắn ta đã sử dụng mất một lượng mana của mình vì lợi ích của các ngươi, thực sự, hắn ta là một kẻ ngốc, hắn không biết nên ưu tiên cái gì dành cho riêng mình.

Vì điều đó, ta nên cảm ơn hắn.

"

Mình biết điều đó, sự yếu đuối thực sự là một tội lỗi!

Neia chắc chắn rằng cô đã đúng.

"Và ta sẽ ban thưởng cho hắn.

Phần thưởng sẽ là mạng sống của các ngươi.

"

"...

Điều đó có nghĩa là gì?"

Jaldabaoth khịt mũi thích thú với câu hỏi từ một nơi nào đó.

"Ta nói rằng ta sẽ tạm thời tha mạng cho các ngươi, ít nhất là ngay bây giờ."

Ai đó thở phào nhẹ nhõm, nhưng Neia giận dữ.

"Nhảm nhí!

Nhảm nhí!

Nhảm nhí!

Đó là tất cả những lời nói dối!

Tất cả mọi lời ngươi nói là một lời nói dối!

Ai sẽ tin những gì một con quỷ nói chứ !?

"

"Có vẻ như ngươi không thể chấp nhận thực tế.

Ngươi có bị điên không, con người?

Thật đáng thương .

"Jaldabaoth chỉ vào Neia .

"Disapp ...

Ta hiểu rồi,"và rồi hắn ta ngay lập tức rút ngón tay ra.

"Có chuyện gì vậy!

Jaldabaoth !

"

"Ngươi có ý định khiêu khích ta và từ đó chứng minh rằng ta đang nói dối? ...

Từ bỏ cuộc sống của mình vì điều đó đáng giá đến thế sao?

Ta không thể hiểu được, nhưng có vẻ như vậy.

"

Răng của Neia kêu lên khi cô siết chặt chúng.

Jaldabaoth chắc chắn đang nói dối.

Hắn ta phải là kẻ nói dối, loại người sẽ nói dối 1 cách lố bịch như Sorcerer King đã chết.

"Ta sẽ không cho phép điều đó.

Mạng của các ngươi đã được cứu.

Bây giờ, ta phải quay trở về ngay bây giờ.

Ta cần phải hồi phục từ những vết thương này.

Trong thời gian đó, các ngươi có thể khóc những giọt nước mắt trong tuyệt vọng.

"

Khi Jaldabaoth chuẩn bị rời đi với đôi cánh của mình, bàn tay của Neia bắt đầu di chuyển.

Cô kéo cây cung của mình và buông ra.

Cô bắn vào hắn từ phía sau, mà không cho hắn bất kỳ cảnh báo nào về điều đó.

Tuy nhiên, Jaldabaoth ngay lập tức quay lại và nắm lấy mũi tên.

Mặc dù bị thương khủng khiếp, nhưng hắn vẫn rất nhanh nhẹn.

Jaldabaoth quay mặt về phía Neia , và rồi mắt hắn nhìn vào cây cung của Neia , the Ultimate Shootingstar Super.

Sau đó, có một chút thay đổi trong trên khuôn mặt méo mó của hắn.

"Ohh !?

Ah!

Thật là một vũ khí đáng kinh ngạc!

Ta đã không nhìn thấy một vũ khí như thế này từ rất lâu!

Thật nguy hiểm, nó gần như có thể kết thúc ta rồi!

"

Jaldabaoth bày tỏ thái độ 1 cách hoang dại bằng đôi tay chân của hắn khi hắn nói vậy.

Hắn ta có vẻ điềm tĩnh, nhưng cũng khá lo lắng.

"Loại vũ khí gì thế này!

Làm thế nào nó được tạo ra?"

"Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi biết!"

Hắn ta đang nghĩ cái quái gì vậy?

Tâm trí của Neia sôi sục với sự căm ghét như đang bị thiêu đốt.

Làm thế nào cô có thể nói với kẻ nói dối này những gì cô đã học được từ Sorcerer King?

"Làm thế nào ta có thể nói với một kẻ nói dối như ngươi !?"

"Muu , à, đừng, đừng nói với ta là, nó được làm bằng phương pháp Rune ?"

Trái tim Naia lảo đảo trong giây lát giống như bị hắn ta đóng cái đinh lên đầu.

Mặc dù cô đã cố gắng bình tĩnh lại một chút, khi trái tim tan vỡ của cô nhớ lại hình bóng từ bi của Sorcerer King một lần nữa, cơn giận của cô lại tỉnh dậy.

"Ngươi sai rồi!"

Neia hét lên như thể cô đang từ bỏ tất cả mọi thứ, và Jaldabaoth rên rỉ.

Tận dụng điều đó, Neia lại bắn.

Mục tiêu tiếp theo của cô là bàn chân của hắn, những thứ mà bàn tay khó có thể chạm tới.

Lần này, Jaldabaoth điên cuồng di chuyển đôi chân của mình để tránh mũi tên.

Hắn ta cảnh giác với nó!

Có lẽ cái cung này có thể!

Có thể chỉ có một lý do tại sao Jaldabaoth lại đang tuyệt vọng né tránh cú đánh của cô, trong khi hắn không quan tâm đến việc bị đâm vào lưng bởi thanh thánh kiếm.

Còn gì khác nếu không phải cái cung này có thể làm hắn tổn thương.

Trái tim của Neia tràn đầy hối hận trong khi mắt cô ngập đầy nước mắt.

Cô nhận ra rằng cô nên tham gia trận chiến đó ngay cả khi cô sẽ chết một cách nhanh chóng, nếu có khả năng cô có thể tấn công hắn ta với Ultimate Shootingstar Super.

Cô nên tham gia, ngay cả khi cô chỉ là một lá chắn.

Nếu như vậy, thì có lẽ

Neia bắn ra một mũi tên khác.

Jaldabaoth khẽ di chuyển đầu.

Mũi tên bị nhỡ và bay đến 1 nơi không rõ.

"Trúng, chết tiệt!"

Cô bắn lần nữa.

Và một lần nữa.

Nhưng không cái nào trong số các mũi tên của cô bắn trúng mục tiêu.

Dù cho kích thước và vết thương nghiêm trọng như thế nào, hắn vẫn né tránh đòn tấn công của Neia một cách dễ dàng.

"Rune"

"Vậy thì!"

Neia bắn một mũi tên khác để bắt Jaldabaoth im lặng.

Tuy nhiên, nó cũng không trúng.

Tại sao, tại sao không ai tấn công?

Cô có thể hiểu là họ không thể tấn công Jaldabaoth vì hắn ta đang ở trên không.

Tuy nhiên, dù vậy, làm thế nào mà họ có thể chỉ đơn giản là để cho một con quỷ nói dối, kẻ tuyên bố rằng đã giết chết vị vua nhân ái nhất, Sorcerer King , để hắn được tự do?

"..

Muu .

À, eh, ta đoán là nó không thể giúp đươc gì ...

đúng không? [Greater Teleportation].

"

Jaldabaoth đột nhiên biến mất.

"Quay lại đây !!!"

Neia nhìn quanh.

Tất cả những gì cô nhìn thấy là những gương mặt của những người đang bị sốc bởi những gì Neia đã làm.

Jaldabaoth thì chẳng thấy đâu cả.

"Khốn kiếp!

Hắn ta bỏ chạy!

"

"Bình tĩnh đi!"

Remedios hét lên.

Tiếng kêu giận dữ của một người hùng mạnh có thể gây áp lực cho chính nó, và bình thường nó sẽ khiến Neia trở lại với giác quan của mình hoặc thậm chí khiến cô bị đóng băng.

Tuy nhiên, bây giờ nó chỉ hơi khó chịu một chút so với Neia .

"Làm thế nào tôi có thể bình tĩnh lại !?"

"Hộ vệ Neia Baraja !

Cô đã mượn vũ khí đó từ Sorcerer King?

Tại sao hắn lại quan tâm tới nó?

"

"Đừng hỏi tôi những câu hỏi không liên quan như thế!

Quan trọng hơn, chúng ta cần phải tìm Bệ Hạ!

Tôi thấy ngài ấy rơi về phía đông!

Chúng ta cần phải gửi một đội cứu hộ!

"

"Chắc chắn ông ta đã chết."

"Làm sao ngài ấy có thể chết được !?

Làm thế nào mà Bệ Hạ có thể chết !?

"

Neia theo bản năng nắm lấy Remedios, nhưng Remedios dễ dàng đẩy cô sang một bên và Neia ngã xuống đất.

"Bây giờ cô có bình tĩnh hơn không?

Không ai có thể sống sót sau khi rơi từ độ cao đó.

"

"Bình tĩnh?

Cô thực sự tin vào những lời của con quỷ đó?

Đội trưởng, cô bán linh hồn cho hắn ta rồi phải không !?

"

Biểu hiện của Remedios thay đổi, và sau đó nó xoắn lại.

"Đồ hộ vệ!

Khốn kiếp, có những thứ ngươi có thể và không thể được nói!

"

Cô nắm lấy cổ áo của Neia với sức mạnh khủng khiếp, và Neia cảm thấy khó thở.

"Hai người!

Làm ơn bình tĩnh lại!

Bình tĩnh lại ngay bây giờ!

"

Các paladin, linh mục, binh sĩ và những người khác đã nhanh chóng tiến đến giữa Neia và Remedios, kéo họ ra xa nhau.

Neia thở hổn hển khi hét lên:

"Chúng ta cần phải gửi một đội để giải cứu Bệ Hạ!"

"Chúng ta không thể lãng phí nguồn lực của chúng ta vì điều đó!"

"Sao ngươi dám gọi nó là một sự lãng phí!"

Neia bước lên và đấm Remedios, nhưng những người ở giữa đã ngăn cô lại.

"Tôi không còn gì để nói với cô cả!"

Sau khi hạ nhiệt một chút, Neia nói với những người đang giữ lấy cô.

"Anh có thể buông tôi ra không?

Có chuyện tôi cần phải làm.

"

"Cô tính đi đâu vậy?"

Đáp lại câu hỏi đó, Neia nhìn Remedios với một biểu hiện hoàn toàn hoài nghi trên mặt.

"Kiểu nhìn đó là như thế nào !?

Đó có phải là cách của một tên hộ vệ nên nhìn vào một paladin không !?

"

Hmph , Neia khịt mũi.

"Đầu tiên, tôi sẽ yêu cầu Hoàng tử tổ chức một nhóm cứu hộ cho Sorcerer King.

Sau đó, tôi sẽ đi thẳng đến Vương quốc Phù thủy và nói cho họ biết chính xác những gì đã xảy ra với Bệ Hạ, và sau đó tôi sẽ xin viện trợ cho Bệ Hạ.

"

Trong hoàn cảnh đó, sẽ không có gì tốt đẹp khi đến với Vương quốc phù thủy.

Mặc dù vậy, cô vẫn là hộ vệ của Sorcerer King, và cô phải hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Neia không chắc liệu cô có thể an toàn đến được Vương quốc Phù thủy từ đây không, nhưng cô phải đi, ngay cả khi nó đồng nghĩa với cái chết cho cô.

"Ohhh , nếu cô muốn đi đến Vương quốc Phù thủy, hãy để tôi đi với bạn, Baraja -san!"

Người nói là một cựu chiến binh, người đã nghỉ hưu và trở thành một thợ săn.

Anh ta đã được ca ngợi vì tài bắn cung và đã gia nhập đơn vị của Neia .

"Đừng lo lắng cho tôi, tôi đã sống tới tuổi này, tôi không còn nhiều thời gian nữa."

"Baldem -san!"

Từ giọng nói của mình, cô biết rằng anh đã hiểu được số phận định mệnh đang đợi anh ngay cả khi họ đến được Vương quốc Phù thủy một cách an toàn.

"Này, Neia -chan.

Đừng quên tôi!

"

"Cậu cũng vậy à, Codina -san !?"

"Tôi cũng sẽ đi.

Không phải vì cô, nhưng nếu là vì Sorcerer King thì không thể tránh được.

"

"Ngay cả Mena-san?"

Tất cả những người có tay nghề cao trong đơn vị Neia bước về phía trước, từng người một.

Với sự giúp đỡ của họ, có thể họ sẽ đến được Vương quốc Phù thủy một cách an toàn.

Tuy nhiên

"Cảm ơn rất nhiều.

Nhưng tất cả mọi người, liệu có thể tham gia nhóm cứu hộ không?

"

"Cô đang nói gì vậy?

Tất cả chúng ta đã tập hợp lại để giải cứu Thánh quốc và những người đang đau khổ thoát khỏi nanh vuốt của con quỷ đó, phải không?

Ưu tiên của cô ở đâu hả !?

"

"Cô đang nói gì vậy, Đội trưởng !?

Có điều gì quan trọng hơn là việc cứu được Bệ Hạ không !?

"

"Tất nhiên rồi!

Ngay bây giờ, tại thời điểm này, có bao nhiêu người trong Thánh quốc mà cô nghĩ rằng họ đang sống trong địa ngục mà các demihumans đã tạo ra cho họ !?

Có điều gì quan trọng hơn là cứu họ không !?

"

"Tất nhiên rồi!

Đó là"

"- Các người đang làm cái quái gì vậy !?

Tất cả những tiếng hét lên đó là sao !?

"

Cuộc tranh luận ngay lập tức dừng lại khi có 1 người xen vào xuất hiện.

Đó là Caspond .

"Đội trưởng Custodio , cô có nên ngừng lại ngay không?

Bệ Hạ ở đâu?

Còn về Jaldabaoth ?

Chuyện gì đã xảy ra?

Ai đó có thể giải thích được không?

"

Caspond nghe có vẻ như anh đã mất đi phong thái của mình, và giọng anh vang vọng trong sự im lặng khốn khổ.

***

Phòng họp rất chật chội, với các paladin, linh mục, quý tộc từng là tù nhân cho đến gần đây và những paladin danh dự đã được triệu hồi ở đây.

Điều đó nói rằng, không có phòng tốt hơn cho họ để sử dụng, kể từ khi Jaldabaoth đã phá hủy căn phòng mà Caspond đã sử dụng trước đây.

Caspond đã kêu gọi một cuộc họp khẩn cấp sau khi nhận được một báo cáo từ một paladin, và anh ta đã tập hợp tất cả nhân vật chủ chốt trong căn phòng này.

Sau khi tất cả mọi người đã ổn định, Caspond và Remedios bước vào với những bước đi nhanh chóng.

Mọi người cúi đầu khi hoàng tử bước vào.

Neia là một trong số họ, bởi vì cô không hề ác cảm với Caspond .

Caspond đứng trước mặt mọi người và bắt đầu nói.

"Cảm ơn tất cả vì đã đến đây.

Tôi muốn thảo luận về hành động tương lai của chúng ta.

Mặc dù nó được cho là một cuộc thảo luận, nhưng chỉ có một điều mà Neia phải làm, và cô chắc chắn rằng đó là điều đúng đắn để làm.

Ngay khi Neia định nói, Caspond giơ tay lên để ngăn cô lại.

"Tôi chắc rằng mọi người đều có những lo ngại của riêng mình, nhưng tôi mong rằng các bạn sẽ nghe tôi trước.

Caspond nhìn mọi người tụ tập ở đây.

"Tôi tin rằng nhiều người đã chứng kiến mức độ sức mạnh của Jaldabaoth là vượt quá sự tưởng tượng của chúng ta ...

đúng vậy.

Trong khi tôi rất tiếc phải nói điều này, chúng ta phải chấp nhận thực tế là không ai ở đất nước này có thể chiến thắng hắn ta.

"

Một số người cau mày trong im lặng, sau đó liếc nhìn Remedios, người được coi là người mạnh nhất trong Thánh quốc.

Sau khi biết rằng cô đồng ý với ý kiến của Caspond , những gợi ý về sự sợ hãi và thất vọng xuất hiện trên khuôn mặt của họ.

"Tuy nhiên, còn quá sớm để có thể tuyệt vọng.

Nếu chúng ta không thể đánh bại hắn ta, thì chúng ta sẽ làm hỏng kế hoạch của hắn ta theo cách khác và khiến cho hắn từ bỏ việc cố gắng chinh phục Thánh quốc.

Chúng ta sẽ không trực tiếp, nhưng gián tiếp đánh bại hắn.

Caspond đợi vài giây để lời nói của anh lắng xuống, và sau đó đưa ra kết luận của mình.

"Những gì chúng ta sẽ làm là tiêu diệt tất cả những demihumans mà hắn đem theo."

"Tại sao chúng ta lại làm thế?

Caspond thấy ai đó hỏi một câu và gật đầu với họ.

"Trong quá khứ, Jaldabaoth đã gây rắc rối ở Vương quốc.

Khi đó, hắn ta đã chiến đấu với một chiến binh nào đó trong một cuộc đấu tay đôi, và rồi hắn ta thua và bỏ chạy.

Vào thời điểm đó, hắn đã lãnh đạo một đội quân quỷ, nhưng không phải là một đội quân demihumans .

Nói cách khác, hắn đến dẫn dắt quân đội demihuman sau khi để thua chiến binh đó".

Caspond nhìn quanh, như thể để xem mọi người có hiểu không.

"Nói cách khác, hắn ta đang sử dụng đội quân demihumans như khiên thịt để tránh bị buộc phải đối đầu trong tình trạng một chọi một với chiến binh đó.

Chẳng phải Jaldabaoth đã nói điều gì đó như thế khi hắn đánh bại Bệ Hạ sao?

Một cái gì đó về lãnh đạo quân đội Demihuman gần như trở thành vô nghĩa, hoặc một cái gì đó."

Điều này hoàn toàn hợp lý.

Vào lúc đó, điều đó không có ý nghĩa gì, nhưng sau khi nghe lời giải thích, thật khó để nghĩ ra bất kỳ lý do nào khác.

"Nói cách khác, đội quân ma quỷ giống như áo giáp và sức chịu đựng khi hắn ta chiến đấu với chiến binh đó lần nữa.

Jaldabaoth sẽ làm gì nếu hắn mất đi quân đội Demihuman?

Liệu hắn sẽ bị tước đi áo giáp và sức chịu đựng của mình không?

Khi chiến binh đó có thể xuất hiện trước mặt hắn bất cứ lúc nào?

Hay có lẽ, hắn ta sẽ chọn chạy trốn?

"

"Tôi hiểu rồi... vậy thì ngài có định từ bỏ thành phố này, đánh bại quân đội demihumans phía nam , và sau đó tham gia lực lượng với miền Nam để tiêu diệt toàn bộ Demihumans ?"

Sau khi một linh mục nào đó hỏi câu hỏi của mình, một quý tộc được giải cứu đã trả lời anh.

"

"Điều đó sẽ rất tốt.

Nhờ sức mạnh của Sorcerer King, gần 40,000 demihumans đã bị xóa sổ.

Các demihumans đã mất rất nhiều sức mạnh chiến đấu của chúng, đúng không?

Số quân còn lại sẽ tiến xuống phía Nam.

Nếu chúng ta tập hợp tất cả những người đã được giải cứu trong thành phố này cho một cuộc tấn công toàn diện và tấn công chúng từ phía sau trong một cuộc tấn công gọng kìm, chúng ta sẽ có khả năng tiêu diệt đội quân demihumans.

Bằng cách đó, chúng ta sẽ có thể tham gia với các lực lượng miền Nam và lấy lại đất của chúng ta.

Oh, tiếng reo hò đến từ xung quanh.

Trong trường hợp này, Caspond lắc đầu và sự im lặng lấp đầy căn phòng.

"Tôi đề nghị ngược lại.

Chúng ta sẽ chiếm lấy lại thành phố lớn gần nhất ở phía tây, là thành trì phía bắc của Kalinsha .

"

"Tôi có thể hỏi tại sao không?"

"Anh nói đúng.

Tất cả các thành phố lớn ở phía tây như Kalinsha , Prart , Rimun và thủ phủ của Hoburns sẽ rất khó để chiếm lại được.

Nhiều mạng sống sẽ bị tước đoạt.

Tại sao chúng ta không tấn công các Demihumans ở phía Nam ?

Liệu việc hủy diệt sức mạnh chiến đấu của Demihumans không phù hợp hơn với kế hoạch ban đầu của ngài, Prince- denka ?

"

"Tôi hiểu rồi.

Tất cả các mối quan tâm của các ngươi đều hợp lý.

Ta thật sự biết ơn rằng nhiều người hiện diện ở đây đều là những người khôn ngoan.

Tuy nhiên, đó có phải là hành động mà mọi người có thể hiểu không?

"

Có vẻ bối rối trên khuôn mặt của nhiều người ở đây.

"Thế này thì sao?

Đi về phương nam ngụ ý rằng chúng ta sẽ từ bỏ – mặc dù nó chỉ là tạm thời, chúng ta vẫn đang từ bỏ họ, tất cả những người bị cầm tù mà chúng ta sẽ không giải cứu được.

Liệu mọi người có thể hiểu được điều đó không?

"

"Điều đó, điều đó... nhưng điều đó có ý nghĩa hơn, sẽ có cơ hội cao hơn để cứu họ, phải không?

"Ông là một nam tước, tôi tin như vậy đúng không?"

Caspond quay sang nhìn người đàn ông trung niên vừa hỏi câu hỏi.

"V-vâng.

Tôi tin rằng chúng ta đã gặp nhau một lần, Prince- denka .

"

"Ahh , đúng vậy.

Bây giờ, có tất cả mọi người trong lãnh địa của ngài đã được giải cứu chưa?

"

"Ah, không, chưa.

Tôi đã bị cầm tù khi tôi ra trận bên cạnh Nữ Hoàng, vì vậy tôi không biết gì về lãnh địa của mình...

"

"Ta hiểu rồi.

Vì vậy, khi ông tham gia với các lực lượng miền Nam và lấy lại miền Bắc, mọi người có thể nói rằng ông đã chạy trốn đến miền Nam.

Khuôn mặt của người quý tộc đông cứng lại.

Khi một người suy nghĩ một cách bình tĩnh về nó, thì người quý tộc đã đúng.

Tuy nhiên, không có gì đảm bảo rằng tất cả mọi người – đặc biệt là những người đang quằn quại trong đau đớn – sẽ có thể thấy được ý nghĩa của những gì người quý tộc đã nói.

Có thể sẽ có những người sẽ nói "tại sao bạn không cứu chúng tôi trước đó, gia đình của chúng tôi đã bị giết bởi demihumans "và biến sự căm thù của họ lên các quý tộc.

Neia đã từng gặp những người như vậy trước đây.

Tuy nhiên, không ai nói rằng trong các trại tù mà Sorcerer King đã giải phóng.

Với phép thuật mạnh mẽ của ông ấy – đôi khi có thể phá hỏng bức tường thành trong một vụ nổ – và thực tế ông ấy là vua của một quốc gia khác, không ai dám tức giận ông ấy vì lý do cá nhân.

"Ngoài ra, ta đã có ý định nói chuyện với tất cả quý tộc từng người một sau đó.

Trong trường hợp này, chúng ta cũng có thể làm điều đó ngay bây giờ.

"

"...

Tất cả chúng ta đều kiệt sức.

Ngược lại, các quý tộc của miền Nam sẽ làm gì?

Đặc biệt, các quý tộc khác sẽ làm gì với các quý tộc đã bỏ rơi những vùng đất của họ?

Mùi vị của chính trị và đặc quyền bắt đầu lấp đầy không khí.

Trong khi nghe có vẻ không thể tin được với Neia , đây có phải là điều mà các quý tộc muốn không?

Họ gật đầu liên tục.

"Prince- denka .

Lãnh thổ của chúng tôi...

"

"Ta muốn các ngươi giả vờ rằng các ngươi không nghe thấy những gì xảy ra tiếp theo.

Đó là bởi vì ta không thể đảm bảo với các ngươi bất cứ điều gì.

Tuy nhiên, đặc quyền của các quý tộc miền Nam có lẽ sẽ tăng đột ngột .

Đó là lý do tại sao các ngươi phải chọn phương pháp tốt nhất cho điều kiện hậu chiến.

"

"Xin chờ một chút!"

Một trong những paladin kêu lên.

"Làm thế nào chúng ta có thể đổ máu của nhiều người hơn cho các tranh chấp có chủ ý chứ?"

"Thật vậy!

Thật vậy!

"Vị linh mục tên là Siliaco hét lên với giọng nói như được điều chỉnh về âm lượng.

"Điều quan trọng là làm thế nào để cứu nhiều người hơn!"

"...

Thoát ra khỏi Demihumans không có nghĩa là tất cả đã kết thúc, anh biết không?

Nếu miền Nam có tất cả những lợi thế, thì chúng ta sẽ gặp khó khăn trong việc từ chối nhu cầu của các quý tộc miền Nam.

Và không có gì đảm bảo rằng họ sẽ không đánh thuế nặng nề cho những người đang kiệt quệ.

"

"...

Bây giờ Nữ Hoàng đã chết, sẽ rất tệ nếu Đức Vua kế tiếp được chọn bởi các quý tộc miền Nam.

Tuy nhiên, nếu chúng ta có thể cho thấy kết quả cụ thể với sức mạnh của chúng ta, thì ít nhất...

"

Bây giờ có hai phe phái được tạo ra trong căn phòng.

Phe quý tộc và phe paladin, linh mục.

Cả hai bên đều không đồng đều .

Nói về Remedios, các paladins đã cố gắng để giải thích cho cô một cách đơn giản về những gì mà Hoàng tử đã nói.

Neia không phải là một phần của phe phái.

Cô chỉ đơn giản là theo dõi cuộc trò chuyện trong im lặng.

Đó là bởi vì Neia đã quyết định về những gì cô ấy sẽ làm, nên không thành vấn đề cuối cùng họ đã đạt được gì.

Thay vào đó, cô muốn đưa ra gợi ý của riêng mình và đưa ra càng sớm càng tốt.

Điều đó nói rằng, nói về những thứ không liên quan ở đây sẽ chỉ làm hỏng tâm trạng, và những người có thể đã giúp mình sẽ không đến viện trợ cho mình ...

Một thời gian ngắn sau khi nghe nhiều chủ đề nhàm chán, cô quyết định đưa sự chú ý trở lại Caspond trong khi cả hai bên đã kiệt sức vì những cuộc tranh luận.

"Hoàng tử denka đã đưa ra chủ đề này.

Có lẽ chúng ta nên để ngài ấy nói xong?

"

"Ahh .

Như ta đã nói lúc trước, ta định lấy lại Kalinsha .

Đây cũng là lợi thế quân sự.

Thật ra, thành phố này quá chật chội, và phần lớn nó đã bị phá hủy.

Sống ở đây là rất khó khăn, vì vậy ta muốn có một căn nhà lớn hơn, vững chắc hơn.

Ngoài ra, bằng cách lấy lại một thành phố lớn, chúng ta sẽ có một lợi thế khi đối phó với các quý tộc miền Nam.

Hơn nữa, Kalinsha có ý nghĩa ngăn chặn những lợi thế của kẻ thù, vì vậy nó có các khu quân sự, cứ cho rằng chúng chưa được chuyển đi.

"

"...

Tôi chấp thuận đề xuất để đảm bảo một cơ sở tốt hơn."

"Ahhh , tôi hơi lo lắng về việc vệ sinh của một thành phố như thế này.

Nhiều người đang run rẩy vì lạnh.

"

Tuy nhiên, họ tiếp tục nói, "chúng ta cần tránh số lượng lớn người chết".

"Thật vậy.

Đó là lý do tại sao bây giờ là thời điểm tốt nhất để tấn công các thành trì của đối phương.

Xét cho cùng , Jaldabaoth không thể hành động ngay bây giờ.

"

Chưa kể bao lâu vết thương Jaldabaoth sẽ được chữa lành, nhưng chắc chắn hắn sẽ phục hồi trước khi quân đội Demihuman hoàn toàn bị đánh bại.

Ngoài ra, rất khó có khả năng hắn sẽ để lộ khuôn mặt của mình trước khi hồi phục hoàn toàn.

Sau khi biết về sự tồn tại của một chiến binh mạnh mẽ như Momon , hắn ta chắc chắn sẽ tính tới khả năng Momon xuất hiện hay không, trước khi hành động.

Do đó, nếu hắn ta hành động, nó sẽ không xảy ra trước khi hắn ta gần như hoàn toàn bình phục.

Như vậy cho dù họ có bao nhiêu lực lượng, Thánh quốc cũng sẽ thua khi Jaldabaoth quay lại.

Vì vậy, họ phải chiếm lấy các pháo đài ngay bây giờ.

Sau cùng, đó là tất cả.

Sau khi nghe lời giải thích dễ chịu đó, Neia cũng đồng ý.

"Trong trường hợp đó, có vẻ như điều duy nhất Điện Hạ không hài lòng là số người phải chết vì chuyện này.

Tôi có thể thấy điều đó có nghĩa là ngài sẽ cho tôi sự hỗ trợ nếu tôi có thể giảm thiểu số người chết?

"

Mọi người đều gật đầu, ngoại trừ Remedios.

Neia không hề bận tâm, nhưng sau khi xem xét dòng chảy của cuộc trò chuyện, cô nhận ra rằng sẽ rất tệ nếu chỉ có một người không gật đầu, vì vậy cô gật đầu với mọi người khác.

Còn với Remedios, nhiều người nhìn vào khuôn mặt của cô và thấy rằng cô dường như không có bất kỳ lý do đặc biệt nào, nên họ đã chọn bỏ qua cô.

"Nó đã được quyết định rồi.

Chúng ta sẽ thảo luận chi tiết về việc lấy lại Kalinsha sau.

Giờ thì mục tiếp theo của chúng ta."

Caspond thở dài và quay sang Neia .

"Điều này liên quan đến cái chết của Sorcerer King."

"Prince- denka , tôi thành thật xin lỗi, nhưng tôi hy vọng Điện Hạ sẽ sửa đổi tuyên bố đó ngay lập tức.

Cái chết của Sorcerer King vẫn còn là ẩn số.

Đó đơn giản là những gì Jaldabaoth nói với chúng ta.

Sẽ là ngu xuẩn khi cho rằng lời của một con quỷ là có giá trị.

"

Neia chăm chú nhìn Remedios và tiếp tục, "Tôi nghĩ có nhiều khả năng hắn ta đang cố lừa chúng ta hơn."

"Trong trường hợp đó, tại sao ông ấy không quay lại?

Ông ta có thể sử dụng phép dịch chuyển, phải không?

"

"Có lẽ Bệ Hạ bị bất động bởi những vết thương của mình, có lẽ Bệ Hạ đã mất hết mana, có thể có nhiều lý do cho điều đó."

Remedios không hỏi thêm nữa.

"Đúng vậy.

Đó là lý do tại sao ta muốn nghe từ tất cả mọi người.

Mọi người nghĩ gì chúng ta nên làm gì?"

"Không có vấn đề gì khi hỏi chúng ta nên làm gì!"

Neia hét lên, ép những lời nói ra như thể cô đang cố gắng đưa chúng ra một cách căng thẳng.

"...

Tôi nghĩ chúng ta nên cử một đội cứu hộ và chuyển tin tức này đến Vương quốc Phù thủy cùng một lúc.

Nếu có thể, tôi muốn trở thành sứ giả.

"

"Ta hiểu rồi.

Đó là những gì ngươi nghĩ, hộ vệ Baraja .

Còn những người khác thì sao?

"

Khi Caspon nhìn lên và xuống những người tụ tập, một trong những quý tộc đã lên tiếng.

"Tôi có một câu hỏi.

Trong khi Sorcerer king được cho là đã rơi xuống ở phía đông, cho rằng chúng ta sẽ đưa ra một hoạt động cứu hộ trong lãnh thổ Demihuman kiểm soát, điều đó sẽ không thể tốt hơn là chờ đợi cho đến khi chúng ta có một số thông tin tình báo cụ thể trước khi ..."

"Nó sẽ quá muộn rồi,"Neia lập tức quay lại.

"Chúng ta càng trì hoãn, Bệ Hạ càng gặp nhiều nguy hiểm.

Tôi đề nghị chúng ta giải cứu càng sớm càng tốt.

"

Đa số đồng ý với ý kiến của Neia .

Những gì cô ấy nói hoàn toàn hợp lý nghĩa.

"Trong trường hợp đó, chúng ta phải gửi một nhóm tìm kiếm cùng lúc với các sứ giả đến Vương quốc Phù thủy."

"...

Tôi có một thứ mà tôi muốn xác nhận với cô, vì cô có vai trò là hầu cận của Bệ Hạ.

Cô có nghĩ rằng Sorcerer King đã nói với mọi người trong đất nước của mình rằng ông ta đã đến Thánh Quốc không?

"

Neia bắt đầu suy nghĩ.

"Tôi xin lỗi, nhưng tôi không chắc chắn.

Tuy nhiên, tôi sẽ không cảm thấy lạ khi Bệ Hạ nói với mọi người về Vương quốc Phù thủy, bởi vì có lần ngài ấy quay trở lại đất nước với phép thuật dịch chuyển.

"

"Trong trường hợp đó, ta cảm thấy cô không nên gửi một sứ giả đến Vương quốc Phù thủy."

"Tại sao !?"

Neia liếc nhìn vị quý tộc đã không làm gì ngoài việc phản đối.

Người quý tộc lùi lại hai bước và khuôn mặt của anh trở nên nhợt nhạt dưới cái nhìn chói lóa đó.

Những người xung quanh quý tộc đó cũng đã tránh xa anh ta.

"Không, ah, xin hãy bình tĩnh và lắng nghe.

Đó, uh, đó là bởi vì nó sẽ mang lại rắc rối.

Chờ đã!

Hãy bình tĩnh và lắng nghe tôi.

Khi cô nghĩ về nó bình thường, có khả năng rằng quân đội Undead của Vương quốc phù thủy sẽ trả thù cho chúng ta, tôi nói có sai không?

Và trả thù sẽ là một chuyện; họ cũng có thể sát nhập Thánh quốc.

Và ... ah, tại sao vậy?

Ai nói rằng Sorcerer King không nhắm đến điều đó?

"

"Xin lỗi!"

Neia tức giận đến mức cô thực sự cảm thấy chóng mặt.

"Trong trường hợp đó, cho phép tôi đặt một câu hỏi của riêng mình!

Nếu Bệ Hạ quay trở lại đất nước của mình bằng cách dịch chuyển, Ngài sẽ nghĩ gì về Thánh quốc, về những người biết chuyện gì đã xảy ra nhưng không nói gì cả?

"

Cô có thể thấy mọi người gật đầu đồng ý.

Giữa tất cả những điều này, Remedios nói.

"Chà, nó không thể giúp được gì, phải không?

Đất nước chúng ta không có sự xa xỉ để làm điều đó ngay bây giờ.

Chúng ta sẽ xin lỗi sau khi mọi chuyện kết thúc.

"

"Cho dù là cô"

Neia đã làm việc rất nhiều đến mức cô sắp hét lên, và rồi cô nghe thấy tiếng vỗ tay từ bên cạnh cô.

Cô nhìn qua, và thấy đó là Caspond .

Vì Hoàng tử muốn nói, tất cả những gì Neia có thể làm là giữ im lặng.

"Hộ vệ Baraja .

Cho phép ta chọn những người sẽ đi đến Vương quốc phù thủy.

Làm thế nào về điều đó?

Xét cho cùng, nếu chúng ta gửi qua một người hầu cận nhỏ bé như một người đưa tin, thì liệu họ có nghĩ chúng ta đang cười nhạo họ không?

"

"Điều đó, đúng như ngài nói..."

Lời giải thích của Hoàng Tử hoàn toàn hợp lý.

Trong hoàn cảnh bình thường, họ chắc chắn sẽ chọn một đại sứ của một quốc gia thay vì một người đã mượn một cây cung ma thuật từ Sorcerer King.

Tuy nhiên, liệu ngài ấy có thực sự gửi một sứ giả không?

Cô thấy có một phần nào đó khó tin.

Mặc dù vậy, sẽ rất tệ để khi biểu hiện rằng cô không tin lời của Hoàng tử.

"Ta mừng vì cô đã hiểu."

"Trong trường hợp đó, xin hãy cho phép tôi dẫn vài người về phía đông."

"Thật vậy.

Ta rất muốn gửi quân cho cô, nhưng chúng ta vẫn không biết Sorcerer King đã rơi xuống đâu.

Ông ấy có thể cách đây mười cây số hoặc một trăm.

Nếu mọi thứ trở nên tồi tệ, ông ấy có thể rơi vào Abelion Hills, nơi mà Jaldabaoth đang kiểm soát.

Ngay cả khi ta cho phép cô đi đến một nơi hoang vắng như vậy, cô sẽ có bất kỳ phương tiện nào để tìm kiếm Sorcerer King không?

Neia không thể trả lời.

Tìm kiếm nơi mà các Demihumans sống ở 1 địa hình xa lạ là một nhiệm vụ không thể.

Cô có thể dễ dàng tưởng tượng cách nhóm trinh sát sẽ gặp khó khăn và có thể bị xóa sổ.

"Sống sót trên những ngọn đồi, vượt qua sự quan sát và thu thập thông tin về demihumans", Caspond đếm trên những ngón tay của mình.

Nếu cô đến đó mà không chuẩn bị, cô sẽ đơn giản giết chính mình một cách gián tiếp, và điều dĩ nhiên là một đội cứu hộ kết thúc trong thất bại?

"

"Vậy thì, Ngài có cách nào khác không !?"

"Tất nhiên rồi."

"Eh?"

Làm thế nào có thể có?

Khi cô nghĩ về câu hỏi đó, nó đã được trả lời dễ dàng.

Đôi mắt của Neia mở to kinh ngạc, và rồi Caspond tự điều chỉnh trước khi nói với Neia câu trả lời.

"Tất cả những gì cô cần là tìm một người biết về những ngọn đồi."

Neia chớp mắt, và Caspond mỉm cười với cô.

"Nghe này.

Tất cả những gì chúng ta cần làm là lấy một demihuman đang bị cầm tù và bắt hắn ta dẫn đường.

Không phải nó sẽ an toàn hơn là ra lệnh cho demihuman hoạt động như một người hướng dẫn cho cô sao?

"

"Ah."

Thật vậy, đây là trường hợp.

Con người sẽ gặp những nguy cơ vô lý khi vào vùng đất đó.

Tuy nhiên, nó sẽ là một vấn đề khác nếu họ có người hướng dẫn.

Tuy nhiên, cũng có vấn đề với điều đó mà không thể bỏ qua.

Nếu họ chỉ đơn giản là đe dọa một tù nhân Demihuman và bắt chúng chỉ đường đi, sau đó nếu các tù nhân sẵn sàng để đưa chúng ta đi với chúng, bên đội tìm kiếm sẽ được đi đến cái chết của họ.

Những con Orc mà cô gặp trước đó có vẻ như là người không quan tâm đến việc chúng sống hay chết.

Chúng ta cần những Demihumans đáng tin cậy , nhưng chúng ta sẽ tìm thấy ở đâu?

Cô có thể làm gì để một demihuman hành động như một hướng dẫn đáng tin cậy?

Neia níu lấy bộ não của cô, nhưng khi cô nghĩ về những kẻ độc ác , cô chỉ có thể nghĩ đến việc họ đang giết cô, và cô không thể tưởng tượng được họ chấp nhận lời đề nghị như vậy.

Không, Orc và Grand King Buser cảm nhận như con người, tôi hiểu rồi, đưa người thân của họ làm con tin ... không, nếu chúng ta có thể bắt một vị vua như Buser làm tù nhân, bộ tộc của hắn ta có lẽ sẽ vâng lời chúng ta.

Hay mặt khác, những bộ lạc hung dữ có thể ra sức chống lại.

Bên cạnh đó, làm thế nào họ sẽ bắt được một Demihuman hùng mạnh như King Buser

Khi Neia lang thang vô vọng trong một mê cung suy nghĩ, theo đuổi một câu trả lời mà cô không thể tìm thấy, cánh cửa phòng mở ra và một paladin xông vào.

Anh thở hổn hển và nhìn quanh bên trong căn phòng, nhưng anh tiếp cận Caspond thay vì Remedios.

Có lẽ anh không muốn người khác nghe tin từ anh.

Anh đưa Hoàng tử đến một góc phòng và thì thầm vào tai ông ấy, nhưng khả năng bẩm sinh sâu sắc của Neia đã nghe được sự trao đổi của họ.

Trong số đó, thông tin cuối cùng đã khơi gợi sự quan tâm của cô.

Anh ta đã nói "Hầu gái quỷ".

"Thưa quý vị, điều gì đó khẩn cấp đã xuất hiện, Thật không may, cuộc họp sẽ kết thúc ở đây.

Tôi hy vọng mọi người sẽ bắt đầu làm việc để tìm cách để lấy lại Kalinsha .

Ngoài ra, Đội trưởng Custodio , đi với ta.

"
 
Overlord Lightnovel
Quyển 13: Giao Đoạn


Trong thời gian này tâm trạng của Jircniv đặc biệt tốt

Rất tốt.

Đặc biệt rất rất là tốt.

Những cơn đau dạ dày từ những cơn ác mộng như một căn bệnh mang tên Nazarick nay đã khỏi.

Trước đây các ngăn kéo dùng để chứa các lọ potion thì giờ đây thay vào là các tài liệu được để vào đó.

Quả thực anh đã được giải thoát khỏi sự đau đớn,anh đã không còn phải lấy tóc rụng ra khỏi gối nữa và cũng không còn phải khổ sở vì lượng tóc rụng quá nhiều nữa.

Thật thoải mái.

Thật tuyệt vời.

Tâm trạng thật dễ chịu.

Có lẽ cảm giác được giải thoát này là lần đầu tiên trong cuộc đời anh.

Đến mức anh nghĩ rằng mình như được mọc ra đôi cánh và có thể bay lên bầu trời cao.

Anh luôn có những nụ cười từ trong sâu thẳm trong tim,rồi anh cũng luôn hướng đến thuộc hạ bằng một nụ cười.

Anh cười rất nhiều,anh đã được người vợ lẻ không phải là mỹ nhân nói như thế, Quả đúng là bây giờ không nên cho người ta nhìn thấy anh cười như thế.

Làm như thế có thể sẽ mất đi sự tôn nghiêm của một vị Vua.

Và cuộc họp như mọi khi sẽ bắt đầu.

Jircniv có vài người thư ký nhưng bây giờ trước mắt anh là người đàn ông ưu tú có tên là Roune.

Sau khi anh ta quay lại từ cung điện của Vua pháp thuật, Jircniv rất lo lắng không biết ở đó anh ta có bị làm gì không, vậy nên anh luôn thấy tội lỗi.

Bây giừ thì anh ta đang được ngồi ở vị trí thư ký trưởng.

Đương nhiên, cái này không phải là vì sau khi đã được xác nhận là anh ta có bị sao không, mà là để chứng minh cho Vương quốc pháp thuật thấy là anh không hề che đậy bất cứ một điều gì.

Thực tế thì Roune cũng là một người tài giỏi.

Anh nhẹ nhàng hướng đôi mắt về tài liệu đã nhận từ Roune, rồi nụ cười của anh mất đi bởi cái anh nhìn thấy một thứ quá ngớ ngẩn.

"Thật sự là một thứ được viết quá hài hước.

Ngươi nghĩ thế nào về cái việc Vua pháp thuật bệ hạ bị chết."

"Đầu tiên, không sai, tuyệt đối đó là một sự dối trá quá mức."

Jircniv cũng đồng ý với ý kiến của Roune.

"aaaa, đúng thế. không sai đó là giả.

Hơn thế nữa không thể nào có chuyện Vua pháp thuật thua rồi chết được."

Jircniv tin chắc rằng không một ai có thể giết được một con quái vật có sức mạnh của một pháp sư đã dùng một ma pháp mà đã giết hết gần hai0 vạn quân của Vương Quốc rồi có thể hạ Võ vương đấu sĩ mạnh nhất của Đế quốc.

Đương nhiên con quái vật đó không thể bị chết bởi độc , và cũng không thể nào chết được bởi bệnh tật, chết vì già thì lại càng không.

Có vẻ như có một trò đùa quá trớn đang phát tán để nói về Tử thần người mà vốn dĩ cho là đã chết.

"Mà, có lẽ nào nhằm mục đích để phát hiện ra những kẻ đang bất mãn. tuy nhiên, có một vấn đề."

"Đó là ?"

"Ta không biết là tại sao một vua pháp thuật người có những hành động và trí tuệ siêu việt như thế lại tạo ra một kế sách vớ vẩn mà ai cũng có thể phán đoán được.

Chẳng nhẽ ẩn đằng sau đó còn có một cái gì đó khác..........

đúng vậy, đó là một âm mưu lớn mà đến ta cũng không thể nhìn ra được."

Ai mà có thể nói được là tuyệt đối không có chứ.

Không, nếu là kế hoạc của tên quái vật đó kẻ có thể đọc được hết tất cả hành động của Jircniv, thì không sai anh chỉ là một góc của núi băng không hơn.

Jircniv tự bản thân nghĩ về việc này, anh có thể thấy rằng có lẽ hắn đang nhắm vào cái gì đó.

tuy nhiên nếu không phải là mưu kế của Vua pháp thuật , mà là của thuộc hạ hắn, ví dụ như là của tên quái vật trông có vẻ nguy hiểm như cóc kia thì thế nào.

"........

Thần không biết. mặc dù nói thế, nhưng thần nghĩ nếu không biết thì cứ cho nó kết thúc bằng việc không biết.

Thứ nhất, chúng ta cứ tuân theo chỉ thị của tổng thủ vệ Albedo-sama của Vương quốc pháp thuật,chúng ta cứ hành động theo như thông báo là được.

Sẽ không có vấn đề gì nếu cứ làm theo chỉ thị miễn là chúng ta không phản bội.

Với tư cách là bên tiếp nhận nước phụ thuộc, họ sẽ không làm gì đối với nước phụ thuộc mà hầu như không có năng lực."

"Ta nghĩ ngươi nói đúng."

Roune nhún vai.

Trước đây anh không phải là người có hành động như thế nhưng có lẽ sau khi trải qua nhiều chuyện kinh nghiệm đã tạo lên một con người như thế.

Hay có lẽ anh cần phải trở nên mạnh dạn hơn.

Vua pháp thuật dù sống hay chết nhưng chỉ cần Đế quốc không thay đổi lập trường là nước phụ thuộc của Vương quốc pháp thuật là được.

Nếu làm như thế thì đối phương có lập kế hoạch tỷ mỷ như thế nào cũng không liên quan.

Lòng trung thành là phương pháp phòng vệ tốt nhất.

Nếu làm đến thế mà vẫn bị tận diệt thì không còn cách nào mà vui vẻ chết với sự chèn ép của kẻ thù.

"Bây giờ, công việc của hôm nay đã xong rồi chứ ?"

Kể từ sau khi thành nước phụ thuộc thì công việc cần Jircniv xử lý đã giảm đi một nửa so với trước, thế nhưng công việc hôm nay thì đúng là quá ít.

"Không, Bệ hạ.

Vẫn còn ah, cái này được gửi đến trong buổi sáng hôm nay bởi Kỵ sỹ đoàn."

Quả là đáng tiếc nhưng có vẻ công việc vẫn chưa kết thúc.

Vừa nhận tờ giấy được đưa Jircniv vừa cười một cách mỉa mai.

Nhìn lướt qua nó có vẻ như là sự bất mãn đối với việc thiết lập lại Kỵ sỹ đoàn.

Trước đây anh đã không thể không đưa ra những đối sách mềm mỏng đối với Kỵ sỹ đoàn, bởi vì Jircniv có rất nhiều quý tộc đối đầu với anh, nên anh không muốn bị họ cướp mất Kỵ sỹ đoàn.

Tuy nhiên giờ thì khác.

"Nếu là thế ta sẽ truyền lại tới Vua pháp thuật những gì các ngươi muốn nói. không cần phải sử dụng giấy, thật lãng phí."

Những tờ giấy được sử dụng làm bản thông báo đều được tạo ra bởi ma pháp sinh hoạt, thế nhưng vẫn mất một khoản chi phí cho dù có sử dụng ma pháp cấp độ nào.

Jircniv có thể dùng và vứt nó mà không cần để tâm nhưng anh cũng không muốn sử dụng một cách lãng phí.

Giấy được tạo ra bởi ma pháp sinh hoạt cấp 0 thì khá dày, thô và có màu sắc không đẹp.

Giấy được tạo bởi ma pháp sinh hoạt cấp một thì sẽ mỏng và màu trắng hơn.

Kỹ thuật sản xuất giấy như này có thể làm được nhưng số lượng sản xuất ra rất ít nên giá thành sẽ cao.

Giấy được tạo bởi ma pháp sinh hoạt cấp hai thì sẽ rất mỏng và màu trắng tinh.

Đương nhiên, cũng có thể tạo màu cho giấy tùy thích, tuy nhiên với giấy được tạo ra như này thì là hàng cao cấp mà chỉ có quý tộc dùng.

"Không phải là ta không hiểu cảm xúc khi họ khi mà họ phản đối lại việc giao phó quốc phòng cho một đất nước khác."

"Nhưng mà đừng có nói với ta những bất mãn đó, mà hãy nói với Albedo sama ấy.

Nhưng cũng đã nói sẽ không giao phó tất cả rồi mà."

Chỉ thị đó đến từ tổng quản thủ vệ Albedo sama, một phần quân đội của Đế quốc sẽ được thay bằng một quân đoàn undead.

Tuân theo cái chỉ thị này có thể nghĩ được ngay đó là một viễn cảnh kế hoạch sát nhập hoàn toàn nước phụ thuộc, Jircniv đã bị buộc phải giải tán một phần kỵ sỹ đoàn, và còn có ý định giải tán hai trong số 8 quân đoàn của Đế quốc.

Anh cũng không nghĩ đó là một đề xuất tồi vì cũng có rất nhiều người đang bị tổn thương tâm lý lặng bởi cuộc đại thảm sát kia. nhưng cũng có thể thấy ngay nhiều sự phản đối vì sẽ bị mất nhiều vị trí.

"Ta sẽ tiếp thu những ý kiến đó cẩn thận và sẽ chuyển đến nhưng mà......."

"Quả thực là có những bất mãn về việc lương thấp và cả bất mãn mà đến nay chưa từng có đó là thất nghiệp."

"Không thể nói những người bước sau là hãy cố lên mà đó là việc của những người đi trước, có thể trả những khoản cao cho những người chỉ lao động cơ bắp đơn thuần bằng với những người làm những công việc nguy hiểm có thể mất mạng không."

Jircniv khịt mũi và anh lờ đi.

Đến mức như thế này thì đã cần phải có những mệnh lệnh khôn khéo , nhưng quả thực bây giờ thì không cần thiết nữa

Bây giờ ở đằng sau lưng của Jircniv đã có Vua pháp thuật người mang sức mạnh tuyệt đối.

Nếu có chuyện gì xảy ra thì chỉ cần nói:"hãy nói với bên đó", thế là những bất mãn hay gì đi nữa xẽ bị tiêu tan trong tức khắc.

Sẽ không có ai trong Đế quốc này có thể thể hiện bất mãn với kẻ đã thảm sát rất nhiều người bằng ma pháp và còn cho Võ vương ăn hành dù chỉ sử dụng võ kỹ.

Có lẽ nếu là trước đây họ sẽ đổ hết bất mãn về phía Jircniv, nhưng bây giờ anh có cái ô đằng sau là Vua pháp thuật nên anh chẳng còn bận tâm.

Không , có lẽ vì họ sợ nên anh bây giờ còn an toàn hơn.

Đại khái là sự bất mãn đối với việc Đế quốc thành nước phụ thuộc của vương quốc Pháp thuật ít đến ngạc nhiên.

Có lẽ là do Vương quốc pháp thuật đã không yêu cầu gì nhiều.

Chỉ có vài yêu cầu nho nhỏ,còn yêu cầu quan trọng chỉ có hai.

Cái thứ nhất là cải chính lại một phần pháp luật của Đế quốc.

Đó là thông báo lên những văn bản có tính tuyệt đối của Vua pháp thuật và những thân cận của ông.

Cái thứ hai là bàn giao những tên tội phạm bị kết án tử hình.

Cái này anh đã ngạc nhiên vì ý nghĩa ngược lại với những gì anh nghĩ.

Anh đã từng nghĩ là họ sẽ bị sử dụng vào một mục đích nào đó thế nhưng thật đáng tiếc có một người trong số họ được trả về vì họ nói :"Tên này bị lôi kéo và hắn ta vô tội." và thế là người đó đã được về nhà một cách an toàn.

Những ngày gần đây cuộc sống có thể nói là hầu như không có gì thay đổi.

"Nào, hãy nhanh chóng để kết thúc công việc, hôm nay ta phải đi đón một người bạn thân."

Hôm nay một người bạn thực sự của Jircniv dù mới quen nhưng có dự định đến đây.

Chuẩn bị để đóng tiếp đã xong xuôi bây giờ chỉ cần anh xong việc nữa thôi.

Sau đó khoảng 30 phút một người hầu chạy đến và sau khi được sự cho phép của cảnh vệ cũng như Jircniv anh ta bước vào phòng.

"Thưa bệ hạ.

Vị khách của ngài đã đến."

"oooo, hãy dẫn ngay vào đây."

Công việc vẫn chưa xong. tuy nhiên, làm thế nào bây giờ.

Với anh Làm gì còn có việc nào quan trọng hơn việc đón tiếp người bạn thân này chứ.

Người bạn thân được thuộc hạ hướng dẫn đã vào trong phòng.

Jircniv đang đứng đó và anh dang rộng hai tay ra cùng một nụ cười tỏa nắng để chào đón người bạn của mình vào phòng.

Đó là một Demihuman có vẻ ngoài như là cây cỏ nhìn có vẻ khá lùn.

Chiếc dây chuyền có chứa đựng ma pháp mà Jircniv đã tặng chô đang đung đưa.

"ooooo! chào mừng đã đến! bạn thân của tôi Riyuro!"

Jircniv không lưỡng lự ôm trầm lấy Riyuro và ôm vòng qua sau lưng bằng đôi tay.

"aaa!

Người bạn luôn thấu hiếu về những nỗi đau của nhau, Jircniv.

Thật cảm kích khi được Ngài mời đến đây."

Riyuro cũng đã ôm lấy Jircniv.

Vì móng tay của Quagoa rất sắc bén nên để không gây ra thương tích cho người bạn, anhđã chú ý để cử động một cách nhẹ nhàng nhất.

hai người ôm nhau một chốc rồi buông nhau ra.

"Nói gì thế.

Nếu là Riyuro thì cánh cửa nhà tôi lúc nào cũng mở chào đón anh."

Riyuro mĩm cười.

Vì là Demihuman nên nụ cười đó có thể nhìn thấy như rất xấu nhưng Jircniv hiểu được rằng anh ấy đang cười rất tươi.

Hai người đã thân nhau đến mức có thể hiểu nhau.

Jircniv còn nghĩ có một chút thú vị.

Từ khi được sinh ra, anh được nuôi dạy để trở thành người kế vị tiếp theo,anh đã không thể nào tìm ra được một vị hoàng thái tử nào cùng độ tuổi như mình. vì thế mà anh đã không có một người bạn nào.

Thế nhưng, Người bạn đầu tiên mà anh có lại là một Demihuman......

(fufu, nếu tôi tự nói với chính mình 10 hay hai0 năm trước tuyệt đối mình sẽ không tin chuyện này............ cái này thực sự phải cảm ơn tên Undead kia. )

Người bạn thân này anh đã gặp trong phòng chờ khi đi bái kiến Vua pháp thuật.

Khi đó anh đã chỉ nghĩ Demihuman đó là người như thế nào, bàn tay cai trị của Vua pháp thuật đã vươn đến đâu.

Nhưng sau đó, họ gặp lại nhau, và giao lưu lẫn nhau trong cuộc trò chuyện để tìm hiểu thêm về nhau và sau đó họ tạo được một liên kết tâm linh.

Sau một khoảng thời gian ở cùng với nhau có thể là một tháng, một tình bạn sâu sắc đã được sinh ra.

Đó là lý do tại sao họ không còn xưng hô nhau với kính ngữ, điều này không phải vì họ là hai vị vua.

Cả hai đều bị khủng bố bởi kẻ áp bức, họ là những người bạn cùng khổ.

"Nào, những món ăn tuyệt vời đã được chuẩn bị nó đủ khiến cho bạn phải ngạc nhiên đó.

Chúng ta cùng thưởng thức để xóa hết những mệt nhọc trong hôm nay."

"Ah!

Tôi rất háo hức đó Jircniv và tôi cũng đã mang đến rất nhiều nấm mà anh đã từng khen ngon đây.

Sau đây hãy thưởng thức nó nhé."

"Ohhh! cảm ơn nha Riyuro!"

Cây nấm mà Riyuro mang đến có một mùi hương rất thơm, đó là thứ quý giá và được gọi là Obsidian (Thạch Đen).

Hai người cùng nhau bước ra khỏi phòng.

Khi anh nghe câu chuyện ở Vương quốc pháp thuật con người và Demihuman đều được đối đãi như nhau, anh đã hơi lo lắng.

Tuy nhiên anh liếc nhìn Riyuro bên cạnh và suy nghĩ.

Demihuman cũng không xấu xa nắm.

Nếu mà so sánh với Undead với Vua pháp thuật.

"Nói tới đó, Anh đã nghe chuyện này chưa Riyuro?

Ai đó đang đùa là Vua pháp thuật đã qua đời."

Riyuro đã thở hắt dài ra bằng mũi.

Cái đó là cười bằng mũi thì đúng hơn.

"Jircniv , làm gì có chuyện như thế.

Không thể nào có chuyện ngài ấy chết được."

"Đúng vậy nhỉ. tôi cũng tán thành ý kiến đó.

Thế nhưng,........

Lần này không biết người dân đất nước nào phải chịu đau khổ đây......."

"Đúng vậy."

Jircniv và Riyuro cả hai đều nhìn lên bầu trời.

Đã có sự đau buồn trong đôi mắt của cả hai người.

Như là đang chia buồn với bi kịch đang diễn ra ở một nơi xa xôi nào đó.

Và rồi họ cảm thông nhau rằng chắc sớm có thêm một người bạn mới.

***

"Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!"

Tiếng kêu vang khắp căn phòng khiến người đàn ông trở nên cứng đờ.

Hắn ta thuộc về một tổ chức bí mật tên là Eight Fingers(Tổ chức 8 ngón của phần một), hắn đã nghe và nhìn thấy rất nhiều sự việc, tuy nhiên trong số đó hắn chưa bao giờ thấy việc phát điên với cảm xúc đen tối như vậy.

Một sự căm hận tột cùng, là sự nguyền rủa.

Nếu âm thanh đó được phát ra từ kẻ thù của mình có lẽ hắn đã không ngạc nhiên đến thế.

Mà hắn còn có thể cười vào cái đó thay vì phải ngạc nhiên.

Tuy nhiên đó là tiếng của đồng đội hắn, là đồng đội cùng hiểu được sự thống khổ đau đớn của nhau.

Đồng đội, hắn ta đã nghĩ đó là một từ không liên quan đến bản thân mình.

Cho dù cùng hoạt động trong một tổ chức cho đến bây giờ nhưng họ luôn tranh giành đấu đá nhau, và thâu tóm quyền lực của nhau.

Nếu họ mà có mâu thuẫn về quyền lợi với nhau chắc chắn sẽ đánh đổi bằng máu.

Thế nhưng bây giờ thì khác.

Cho dù thiếu một người thì công việc cần phải làm sẽ tăng lên, cùng với nó là khả năng thất bại sẽ tăng cao.

Nếu mà như thế thì sẽ bị liên lụy trách nhiệm rồi bị dẫn tới cái địa ngục kinh khủng đó.

Cho dù mới bị nhận hình phạt đó một lần nhưng khiến họ không thể ăn được những đồ cứng và nó đã trở thành cơn ác mộng.

Lần tới có lẽ sẽ có một địa ngục khác đang chờ cũng nên.

Nếu công việc của ai mà đang trì trệ thì họ sẽ nhanh chóng dốc toàn lực mà hỗ trợ, họ lo lắng cho nhau về sức khỏe, hỏi han nhau về mặt tinh thần.

Và họ đã tuyệt vọng trong nỗ lực của họ

Họ đã trở thành những đồng đội thực sự, vì cuộc sống số phận của họ bây giờ như một.

Một người trong nhóm của họ bây giờ đang la hét và lăn lộn trên sàn nhà bằng nước đá lạnh.

Nếu không nhanh chóng tìm ra lý do thì có lẽ bản thân mình cũng sẽ thành như thế, nghĩ thế người đàn ông đó nhanh chóng hành động.

"La, Làm sao thế , Hilma.

Đã có chuyện gì sao ?"

Người phụ nữ đã hét lên đó cử động bỗng ngưng lại, cô ta từ từ ngước từ dưới lên nhìn người đàn ông.

"Đủ rồi!

đủ rồi hãy thay cho tôi đi!

Dạ dày tôi đau quá !

Cái việc dõi theo hành động của tên ngu đần đó !

Gì chứ, hắn ta. tôi chưa từng thấy có ai ngu đần như vậy trước đây."

Họ chỉ biết một người có thể được gọi là thằng ngốc.

Trong khi họ đã sử dụng từ "thằng ngốc" thường xuyên cho đến bây giờ, người đàn ông đó là đủ để cho người khác biết nó thực sự có ý nghĩa gì để trở thành một tên ngốc, và vì vậy họ không còn có thể sử dụng tên ngốc một cách nhẹ nhàng nữa.

".....

Sao vậy.

Tên đần độn đó đã lại làm cái gì sao. ?"

Hilma nhanh chóng kể như là muốn nhổ ra cái thứ gì ghê tởm đang mắc kẹt trong cổ họng.

"Ahhh,Đúng đấy!

Anh cũng biết câu chuyện Vua pháp thuật bệ hạ bị Chết đúng không?"

Hắn ta muốn yêu cầu Hilma nói chậm một chút nhưng việc nghe chuyện của Hilma lần này còn có ý nghĩa là để cô ta giải tỏa căng thẳng, nên hắn đã không làm gián đoạn câu chuyện mà cố gắng lắng nghe tiếp.

"Ah.

đương nhiên tôi đã nghe nó."

Việc phát tán tin tức đó là công việc của Eight Fingers.

Đương nhiên là sẽ sử dụng khéo léo những thương nhân không có quan hệ trực tiếp để phát tán ra trong Vương quốc.

"Anh nghĩ hắn đã nói gì sau khi nghe về chuyện đó?"

Hắn ta là một kẻ đần độn, cần phải nói theo cách nghĩ như thế.

Tuy nhiên chỉ hiện lên trong đầu anh toàn mấy chuyện bình thường.

Tuy vậy anh ta không hiểu được một tên đần độn đang nghĩ gì, anh ta đành từ bỏ và nói một cái gì đó bình thường.

"Hắn ta đã nói đến chuyện mai táng à ?"

"Nếu chỉ có thế thì dạ dày tôi đã không đau đớn như thế này!

Hắn ta, hắn ta đã nói là nếu bây giờ mà kết hôn với Albedo sama thì Vương quốc pháp thuật sẽ rơi vào tay của hắn."

"Aiiieeee!"

Người đàn ông run bắn lên và theo dõi xung quanh, sau khi bật ra một tiếng hét be bé.

Người đàn ông không cảm nhận được gì nhưng ở chỗ này chắc chắn có người quan sát đến từ Vương quốc pháp thuật.

Sau khi xác nhận xong là không có động tĩnh gì hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Họ đã được lệnh là tìm một tên ngu ngốc, thế nhưng mà ngu quá mức thế này thì việc họ sẽ bị đày xuống địa ngục cũng đã là khoan dung rồi.

"Này , này , này ! chúng ta được lệnh sử dụng một tên ngốc nhưng mà, hay là xử lý hắn ta đi!

Rồi thay thế bằng một tên hơi ngốc thôi chẳng phải tốt hơn sao?"

"Bây giờ mà còn có thể thay thế một tên khác à?"

Hilma lăn lộn và hét toáng lên để đáp lại câu hỏi của người đàn ông"Ahhhhhhhhhhhhh!".

Viền váy của cô thốc hết cả quá cả phần đùi.

Cô vốn là một cave cao cấp một cô gái xinh đẹp,nhưng người đàn ông ở đây bây giờ chỉ có thể cảm thông trước dáng vẻ vô duyên đó.

Giả sử hắn cũng có nhiệm vụ tương tự như thế thì có lẽ hắn đang lăn lộn trên sàn nhà chứ không phải Hilma.

Hắn hiểu được điều đó.

"Hilma. hãy cố thêm một chút nữa đi"

Hilma bỗng khựng lại và nhìn người đàn ông.

"Nếu anh có ý kiến..............

để cho tên ngu đần đó không làm điều ngu ngốc gì thì tốt nhưng?"

"Tên đần đó nếu là phụ nữ sẽ dễ dàng điều khiển hơn.

đúng không?"

Nghe thấy điều đó Hilma lại tiếp tục la hét"ahhhhhhhhhhhhh!"và lăn lộn trên sàn nhà.

"Tôi nghĩ cũng không phải là dài lắm.

Chỉ sau hai hay ba năm là chắc chắn sẽ được điều chuyển hoạt động.

Cho đến lúc đó hãy tăng thêm những kẻ ngốc.

Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ nếu cô hình thành một nhóm kẻ ngốc."

"Hai năm ah dài quá đấy Ahhhhhhhhhhhhhh"

"Thế nhưng, đó là mệnh lệnh.

Tạo lên một nhóm những tên ngốc và kiểm soát thông tin có được từ chúng."

"Tuy thế nhưng ahhhhhhhhh."

Hilma bỗng khựng lại và đứng dậy.

"Anh thì tốt rồi, anh chỉ cần sử dụng mấy tên thương nhân đó rồi đưa thông tin cho Vua pháp thuật bệ hạ, đúng , tin bệ hạ đã chết đến Nhị hoàng tử là xong đúng không."

Cô nghĩ nó dễ lắm hay sao, hắn suy nghĩ trong lòng.

Ngày xưa hắn đã không có ấn tượng nào về vị hoàng tử đó là thông minh cả.

Tuy nhiên gần đây anh mới biết chính là do hoàng tử thứ nhất đã khiến anh hiểu nhầm.

Đối phương là một kẻ thông minh, hơn thế nữa trước khi đưa thông tin thì cần phải làm rất nhiều việc nhỏ nhặt mà rất là phiền phức.

Đó là để không bị lộ ra là bản thân đang làm việc cho Vua pháp thuật.

".........

Công việc của tôi cũng không nhẹ nhàng thế đâu."

".......... ah, xin lỗi nhé.

Chắc anh cũng đã vất vả rồi phải không.........

Tối nay, làm tý không?"

Hilma đã mời anh ta đi uống rượu giải khuây.

"Cũng được.

Nhưng đừng có uống đến say xỉn rồi để rò rỉ thông tin."

Họ không thể ăn được những đồ ăn cứng, nhưng nếu là đồ uống thì không vấn đề gì.

"Haha!"

Hilma đã cười một nụ cười khô khan."

Không sao đâu.

Người đang quan sát chúng ta sẽ thu xếp hết tất cả."

"Haha!"

Hắn ta cũng cười một điệu cười như thế."

Đúng là....... như thế...... nhỉ."

"Cho dù thế, Cái người may mắn kia giờ đang ở đâu nhỉ..."

Cái người mà được gọi là người may mắn là một người trong số họ.

"Coccodol vẫn còn ở trong tù vì anh ta mất quyền lực trong cuộc đấu tranh đó ... thật may mắn cho anh ta."

"Đúng thế nhỉ.......Hắn ta thực sự......."
 
Overlord Lightnovel
Quyển 13 - Chương 3


Sau khi rời khỏi phòng của Caspond, nơi đầu tiên Neia đến là khu luyện tập bắn cung.

Thuộc cấp của Neia đã đợi ở đó và họ nhanh chóng hướng về phía cô cùng với nhiều câu hỏi.

"Cuộc họp diễn ra như thế nào, cô Baraja?", "Chúng tôi luôn sẵn sàng bất cứ lúc nào để đi" và nhiều điều khác.

Sau khi đợi mọi người ổn định Neia nói cho họ nghe về cuộc họp.

Cô nói với họ tất cả mọi thứ, những gì đã xảy ra, những điều đã được nói đến, và kết luận cuối cùng của cuộc họp.

Hầu hết trong số họ sống bằng nghề săn bắn, và có kỹ năng sinh tồn mạnh mẽ.

Thậm chí họ không thể không dứt khoát gật đầu trước kết luận của Caspond.

Không thể nghi ngờ việc tìm kiếm ở các ngọn đồi cũng sẽ vô cùng khó khăn.

Trong trường hợp đó họ sẽ không thể bao quát một khu vực rộng lớn, mà chỉ với một đội tìm kiếm trong khoảng thời gian ngắn.

Tuy nhiên, họ có thể tổ chức tìm kiếm nhanh trong Thánh quốc, từ phía đông vị trí này đến sát tường thành.

Vì không rõ nơi mà Sorcerer king đã rơi xuống, Bệ hạ có thể ở trong biên giới của Thánh quốc.

Một số người có kỹ năng do thám bước về phía trước.

Neia cũng muốn tham gia, nhưng thực tế cô không có kỹ năng đó, nên cô sẽ chỉ cản đường nếu đi cùng họ.

Đây là một hoạt động để giải cứu vị Vua của công lý, Ngài đã giúp đỡ người dân của một nước khác.

Là một hộ vệ của ngài ấy, Neia thấy mình đã không trung thành và nó gặm nhấm vào trái tim của cô.

Cô cảm thấy như đang hét lên theo cách cô đã làm với Remedios, nhưng sẽ chẳng có gì xảy ra cho dù cô có làm vậy.

Neia nói với mọi người rằng họ đã nhận được sự cho phép của Caspond để tìm kiếm trong biên giới của Thánh quốc, nhưng cô không thể tham gia.

"Hãy để đó cho chúng tôi, cô Baraja."

"Ahhh.

Chúng tôi sẽ tập trung hết sức trong khi tìm kiếm người đàn ông vĩ đại của chúng ta.

Thưa Bệ Hạ, chúng tôi sẽ không bỏ lỡ một manh mối nào!

"

"Được rồi, mọi người.

Cho đến khi Điện hạ-denka cho phép, tôi sẽ trông cậy vào tất cả các anh!"

Neia cúi đầu chào họ.

"Cô Baraja, những người còn lại sẽ làm gì?

Làm thế nào chúng ta có thể giúp ích cho vua Pháp Thuật?

"

Khi mọi người nhìn cô với sự nhiệt tình trong mắt họ, Neia tràn ngập niềm vui.

Ngay cả sau khi chứng kiến cảnh tượng đó, không ai cảm thấy rằng Sorcerer King đã chết.

Đúng rồi!

Làm thế nào mà đức vua có thể chết!

Tôi chắc chắn, tôi chắc chắn ngài ấy đang chờ chúng ta giải cứu ngài ấy ... tôi nghĩ vậy.

Neia không thể tưởng tượng ra một kịch bản mà ở đó Đấng tối cao đang chờ đợi những người này cứu ngài ấy.

Đối với tất cả những gì cô biết, có lẽ họ sẽ thấy ngài ấy nhấm nháp một ly rượu vang hảo hạng trước một đống xác chết của quỷ.

"Được rồi!

Vậy thì tất mọi người còn lại sẽ bắt đầu tập luyện, bởi vì yếu chính là tội lỗi!

"

Quả thực đó là tất cả những gì Neia có thể làm ngay bây giờ.

Cô đã trở nên mạnh mẽ hơn, đủ để hữu dụng trong lần tới.

Nếu cô và người của cô đủ mạnh, Sorcerer King sẽ không gặp phải tình huống như thế này.

"Ohhhh!"

Âm thanh của mọi người vang vọng.

Đó là bởi vì mọi người đều hiểu ý của Neia khi cô ấy nói, " Sorcerer king là công lý và sự yếu đuối là tội lỗi".

Không có nhiều người đồng ý với những lời đó khi đơn vị này lần đầu tiên được hình thành, nhưng sau khi họ gắn kết với nhau, tất cả mọi người đều đồng ý với điều đó.

"Vậy chúng tôi sẽ đi gặp Điện hạ!

Sau khi nói chuyện trực tiếp với Caspond, nhóm tìm kiếm đã nhanh chóng được phép di chuyển ra ngoài.

Họ bắt đầu cuộc tìm kiếm ngay lập tức và ba ngày đã trôi qua từ hôm đó.

Trong khi mọi thứ có thể trở nên rắc rối nếu các thành viên của nhóm tìm kiếm không đồng lòng , thực tế là tất cả họ đều được chọn vì họ đồng ý với đề xuất của Neia, và vì vậy họ đã rời đi mà không hề chậm trễ.

Trong khi những tin đồn lấy lại Kalinsha đã được lan truyền trong thành phố trong ba ngày này.

Quân đội giải phóng đã không thực sự thực hiện bất kỳ động thái nào và chỉ để thời gian trôi qua không mục đích.

Ngoại trừ Neia ra, số lượng người tin rằng Sorcerer King là công lý ngày càng tăng và họ chăm chỉ rèn luyện bản thân.

Thông thường, sẽ có ai đó đến để khiển trách Neia, nhưng bây giờ không ai dám nói điều đó với cô.

Lý do là do khuôn mặt của Neia bây giờ.

Sự lo lắng của cô về việc không thể làm bất cứ điều gì cho Sorcerer King và thiếu ngủ do không nắm được tin tức đã làm cho khu vực xung quanh mắt cô bị sưng và đổi màu, khuôn mặt của cô trở nên đáng sợ với nếp nhăn ở giữa hai hàng lông mày.

Vì cô ấy thường che giấu khuôn mặt của mình với tấm che mặt .

Sẽ có một tác động lớn đến người khác khi cô ấy gỡ bỏ nó.

Cấp dưới của Neia hiểu rõ cô cảm thấy thế nào, không ai dám đến gần cô.

Hộ vệ của người, Hộ vệ của người, Hộ vệ của người, Hộ vệ của người, Hộ vệ của người, Hộ vệ của người, Hộ vệ của người, Hộ vệ của người, Hộ vệ của người, Hộ vệ của người...

Những lời đó cứ vang lên liên tục trong đầu Neia

"Ahh, thành thật mà nói."

Có thể thấy rằng vai của những người xung quanh nơi tập luyện bắn cung, giống như Ningya, đã bị lung lay bởi tiếng thì thầm này.

Bệ hạ.

Không, tôi cần bình tĩnh lại.

Bình tĩnh.

Chỉ ba ngày thôi!

Chỉ khu vực phía đông của Thánh quốc cũng là quá lớn rồi!

Cô không muốn dọa người khác, đúng không?

Neia cởi tấm che mặt của mình và nghe thấy một thứ gì đó như một tiếng thét nghẹn ngào từ một người đã tình cờ nhìn cô, rồi xoa hai thái dương nhẹ nhàng khi cô cố gắng thư giãn khuôn mặt cứng đờ của mình.

Vào lúc này, Ningya nghe thấy tiếng bước chân tiến vào sân tập.

Đồng thời, nó được phát ra từ âm thanh của sự va chạm kim loại thường được nghe thấy trong chiếc giáp xích, do đó nó không phải là từ lực lượng dân quân.

Còn Paladin mặc áo giáp làm bằng kim loại, vì vậy cũng không phải nốt.

"Hộ vệ Neia Baraja!"

Khi Neia quay lại và đối mặt với những người đang bước tới, hai người đàn ông đồng loạt bước lùi lại và kêu lên.

"Chuyện...gì, chuyện gì xảy ra vậy?

Có chuyện gì xảy ra với cô sao ?!

"

Các anh không phải là người có điều gì muốn nói sao?

Neia nghĩ khi cô trả lời:

"Ahh, đã lâu rồi.

Đó là phản ứng bình thường... không, có lẽ nó có hơn một chút so với phản ứng bình thường?

"

Hai người này cũng là những hộ vệ và họ đã được huấn luyện cùng với Neia.

Tuy nhiên cô không biết gì về hai hộ vệ này vì cô chỉ mới nói chuyện với họ, nhưng ít nhất cô vẫn nhớ tên và khuôn mặt của họ.

Nếu Neia biết họ, thì họ chắc chắn cũng phải biết Neia.

Điều đó có nghĩa là biết về đôi mắt sát thủ của Neia.

Mặc dù vậy, thực tế là họ đã phản ứng theo cách này cho thấy khuôn mặt bây giờ của Neia rất đáng sợ.

Nhắc mới nhớ, Neia nhớ lại rằng họ cũng đã được giải cứu khỏi các trại tù.

"Ồ, vâng.

Không có chút bình yên nào cả, có một cái nhìn hận thù cả thế giới ....

Không, thường là ở đó?"

Neia xoa mặt và suy nghĩ rằng có lẽ cô không nên cởi tấm che mặt.

"...Ồ xin lỗi.

Có vẻ như có gì đó đang diễn ra, anh có thể cho tôi biết về nó không?

"

"Ah, không, Điện hạ Caspond đang tìm cô.

Hãy trình diện ngài ngay lập tức.

"

"Điện hạ?"

Tại sao điện hạ lại tìm cô?

Cô có một vài suy nghĩ trong đầu, nhưng cô không biết cái nào là chính xác, tất cả những gì cô có thể làm là cầu nguyện rằng điện hạ đang tìm cô vì một lý do không quá tồi tệ.

"Tôi hiểu.

Hãy nói với ngài ấy là tôi sẽ đến ngay lập tức.

"

Tuy nhiên, họ không rời đi ngay, ngay cả sau khi cô đã trả lời.

Nó làm cho Neia bối rối.

"Gì thế?

Có chuyện gì khác sao?"

"Không, chỉ là tôi cảm thấy một chút tốt, đó không phải là do khuôn mặt của cô, nhưng có lẽ đó là không khí xung quanh cô?

Cảm thấy như không khí xung quanh cô đã thay đổi.

Tôi không biết phải nói thế nào để có thể diễn đạt được...

"

"Chà, tôi rất vui nếu đó là một thay đổi tốt... nhưng không phải là tất cả chúng ta sẽ thay đổi sao.

Chúng ta đã trải qua rất nhiều điều.

"

"Ahh, vâng.

Đúng vậy.

Đúng như những gì cô nói, Baraja.

"

Hai người họ mỉm cười mệt mỏi.

Cô không biết liệu họ có chấp nhận điều đó hay không.

Họ nói, "Chúng ta sẽ nói chuyện sau" và rồi họ rời đi.

Neia nói với thuộc cấp của mình, về việc cô sẽ gặp Caspond và rồi cô đi ra ngoài.

Caspond vẫn ở trong cùng một tòa nhà như trước, nhưng giờ anh ta đang ở trong một căn phòng khác.

Đó là bởi vì Jaldabaoth đã tạo ra một lỗ hổng lớn trên bức tường của căn phòng trước đó, khi hắn ta xuất hiện.

Không ai ngăn cô trên đường đến phòng của Caspond, ngay cả khi cô đeo tấm che mặt .

Cô hoàn toàn không gặp rắc rối gì.

Trong thời gian này, không ai yêu cầu cô để lại đằng sau cây cung trên lưng.

Không biết đó là vì họ tin cô ấy hay bởi vì cây cung đã được mượn từ Sorcerer King.

"Caspond-denka, tôi là hộ vệ Neia Baraja."

Caspond đang ngồi trong phòng, và hai paladin đứng cạnh anh, Remedios và Gustav.

Neia ngay lập tức quỳ một chân xuống.

"Tôi rất vui vì cô đã đến.

Chúng tôi đang chờ cô.

Ahh.

Rất tốt.

Đừng lo lắng về nó, hãy đứng lên.

Neia đứng theo yêu cầu, rồi hỏi:

"Thần xin lỗi vì đã để ngài chờ đợi.

Thần có thể biết mệnh lệnh của ngài là gì không?

"

"Trước hết, hãy tháo khăn che mặt ra, hộ vệ Neia Baraja."

Những lời lẽ đó đến từ Gustav.

Cảm giác cho thấy cô ấy nên làm như vậy.

"Vâng!

Xin hãy tha thứ cho tôi.

"

Sau khi Neia lấy tấm che mắt của mình ra, đôi mắt Gustav mở to một chút.

"...

Ah, cô cảm thấy không khỏe à?

Cô có muốn các linh mục kiểm tra không?

"

"Không, tôi vẫn chưa cảm thấy điều gì quá tệ với minh."

Cô nghĩ việc giải thích rất là phiền phức nên Neia quyết định bỏ qua nó.

"...

Giờ thì, tôi có thể hỏi vấn đề là gì không thưa ngài?"

"Về chuyện đó...

à, sẽ có thêm một người nữa tham gia cùng chúng ta ngoài bốn người chúng ta ở đây.

Tôi sẽ gọi người đó ra ngay bây giờ, nên đừng sốc quá, được chứ?

"

Cô có thể nhìn thấy vẻ mặt của Remedios từ góc mắt.

Nếu nó có thể gây ra vẻ ghê tởm trên mặt của đội trưởng, nó có lẽ liên quan đến Jaldabaoth.

Và rồi từ "hầu gái quỷ" đột nhiên xuất hiện trong tâm trí của Neia.

Sau khi nghe lệnh của Caspond, Gustav mở một cánh cửa và nói chuyện với người bên trong.

Và rồi, một hình dạng kỳ lạ xuất hiện trước họ.

Neia biết đó là loài gì.

Đó là một Zern.

Đó là một loài quỷ với một cái mai màu sáng bóng.

Ngoại hình của nó không gây khó chịu.

Tuy nhiên, có một mùi mờ nhạt, gần như không thể nhận thấy được mùi tanh của máu xung quanh nó.

Một Demihuman kinh khủng như thế đang làm gì ở đây, Neia băn khoăn.

Caspond dường như cảm nhận được điều này, và anh nói.

"Đây là một phái viên."

Đại sứ của Jaldabaoth ở đây, phải không?

Neia vô thức để lộ sự thù địch của mình, và Zern giật giật như thể nó đang đi vào phòng thủ.

"Chờ đã, Squire Baraja.

Có vẻ như cô hơi nhầm lẫn.

Đây không phải là sứ giả của Jaldabaoth.

Ngược lại.

Đây là một phái viên của những người có kế hoạch nổi dậy chống lại Jaldabaoth."

"Eh?"

Neia không thể không thốt lên vì ngạc nhiên.

Caspond dường như đã mong đợi phản ứng đó, và cười.

"Trông cô có vẻ ngạc nhiên.

À, đúng như mong đợi.

Chắc chắn cô không thể mong đợi bất cứ ai nổi dậy chống lại Jaldabaoth từ các Demihumans, phải không?

Tuy nhiên, có những người như thế.

Theo sứ giả-dono, không phải tất cả demihumans đều phục vụ Jaldabaoth hết lòng.

Ví dụ, các Zerns.

Có những loài khác như Zern không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc giúp đỡ Jaldabaoth vì những người cầm quyền của họ, gia đình hoàng gia của họ, bị bắt làm con tin.

Thứ họ muốn là giải cứu những con tin đó.

"Đúng như vậy."

Neia chưa bao giờ nghe giọng sứ giả từ nãy giờ và nó khiến cô giật mình.

Cô nhìn quanh bên trong căn phòng.

Cuối cùng, cô gần như đã thốt lên "không đời nào"khi cô nhìn về phía Zern.

Giọng nói đó nghe có vẻ như của con người

Từ đâu trên cơ thể ghê tởm và đáng sợ của nó phát ra giọng nói giống như con người?

Đây có phải là khả năng đặc biệt của Zerns, hay nó là một loại phép thuật?

"Thành phố mà con người mà các vị gọi là Kalinsha cách đây bốn hoặc năm ngày đi về phía tây nam và có một người quan trọng đối với chúng tôi.

Chúng tôi yêu cầu các vị cứu người ấy.

"

Neia đang hình dung tấm bản đồ của Thánh quốc trong đầu.

Từ những lời trước của cô, thành phố mà Zern nói thực sự là Kalinsha.

Tất nhiên, nó gần với tây-tây-nam hơn tây-nam và cô tự hỏi nếu đi tới đó sẽ thực sự mất năm ngày,nhưng mọi thứ chắc hẳn sẽ có sai sót.

Tuy nhiên, có một điều cô không hiểu.

Tại sao họ lại nói với Neia về chuyện này?

Trước khi Neia có thể suy nghĩ về lý do đó, Caspond nói một điều gây sốc.

"Đó là lý do tại sao chúng tôi đã quyết định đồng minh với họ để chiến đấu chống lại Jaldabaoth, cô Baraja."

Ehhh?

Neia không thể không nghi ngờ đôi tai của mình.

Họ có thể tin tưởng một loài như Zern, những con quái vật thậm chí không có khuôn mặt để nhìn thấy cảm xúc?

"Trong khi chúng tôi buộc phải cúi đầu trước quyền lực của Jaldabaoth và xâm lược nơi này như một phần của đội quân, chúng tôi đã nhận được tin rằng vị vua của chúng tôi, người đang bị bắt làm con tin trong Abelion Hills, bị giết bởi bọn quỷ dữ.

Người còn lại là điện hạ đang bị giam cầm làm con tin cho sự quy phục của chúng tôi ... giờ đây vị vua trước đã bị giết.

Điện hạ sẽ là vị vua mới của chúng tôi.

Nếu các vị cứu ngài ấy, chúng tôi sẽ giúp các vị.

"

Chúng đã giết ông ta vì không cần có đến hai con tin?

Hay có lý do khác để giết ông ấy, cũng có thể chẳng cần lý do gì.

"Chúng tôi đang chuẩn bị đưa vị vua mới của mình đến nơi nào đó mà Jaldabaoth không thể tìm thấy, nên bảo vệ hoàng gia là ưu tiên nhất của chúng tôi và sẽ không thể giúp được gì cho các vị.

Tuy nhiên, ba nghìn chiến binh còn lại của chúng tôi mà Jaldabaoth mang theo sẽ chiến đấu bên cạnh các vị.

Loài của chúng tôi sẽ không chết miễn là có một vị vua và một phụ nữ độc thân còn sống, vì vậy các vị có thể sử dụng những chiến binh tùy ý.

Sẽ không có vấn đề gì ngay cả khi các vị giết hết họ."

"Chuyện là vậy.

Cô cũng biết các điều kiện tôi đã đặt ra để chiến thắng chống lại Jaldabaoth.

Thay vì giảm số lượng Demihumans bằng chiến đấu, chúng ta sẽ ít tổn thất hơn nếu chúng ta thuyết phục họ qua phe chúng ta.

Ngoài ra, họ đã cung cấp cho chúng ta nhiều thông tin quan trọng, và chúng ta đã hoàn thành việc xác minh nó."

Caspond mỉm cười, rồi tiếp tục.

"Từ những gì chúng ta biết, tin tức này không phải là một cái bẫy do Jaldabaoth đặt ra.

Ngược lại, đây là điều chúng ta có thể sử dụng để đối phó với Zern.

Nếu Jaldabaoth phát hiện ra, họ sẽ bị thanh trừng, và điện hạ của họ, vị vua mới, cũng sẽ bị giết.

"

Đó là những gì sẽ xảy ra với ngài sứ giả nếu các người phản bội chúng tôi, Caspond đang đe dọa Zern.

Mặc dù mọi người ở vị trí cao đều tự nhiên nghĩ như vậy, nhưng thực tế Caspond có thể mô tả một cách tàn nhẫn như vậy khiến Neia sợ hãi một chút.

Tuy nhiên, khi trái tim của Neia bình tĩnh lại, có một câu hỏi sôi sục bên trong cô.

Cụ thể là: tại sao ngài ấy lại đưa cô đến đây để nghe kế hoạch của họ?

Nếu điện hạ muốn Neia tham gia giải cứu, tất cả những gì ngài ấy phải làm là đưa cho cô một mệnh lệnh.

Đúng là Neia giờ đã là một chỉ huy đơn vị, nhưng cuối cùng cô chỉ là một người có chút kỹ năng với cây cung.

Không cần phải giải thích cho cô một cách chi tiết.

Và không chỉ thế.

...

À, đừng nói với tôi rằng họ vẫn coi tôi như là hộ vệ của đức vua?

Ý tôi là, tôi đang là một công dân của Vương quốc ma thuật rồi phải không?

Có lẽ ý của họ là Sorcerer King cũng sẽ lắng nghe điều này trong những hoàn cảnh bình thường.

Hoặc có thể họ muốn tôi giải thích điều này cho Sorcerer King khi chúng ta gặp lại ngài ấy.

Chắc chắn là vậy.

Neia vẫn là hộ vệ của Sorcerer King.

Neia ưỡn ngực mình lên.

Caspond hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột trong thái độ của cô.

"Bây giờ thì.

Liên quan đến việc giải cứu điện hạ Zern, chúng tôi đã đi đến quyết định cứu anh ta trong sự hỗn loạn khi tấn công Kalinsha , việc này sẽ rất khó khăn.

"

"Thật vậy," Zern theo dõi những lời của Caspond.

"Để tôi nói cho các vị biết điện hạ đang bị giam giữ ở đâu.

Phó đội trưởng, tôi hy vọng ngài sẽ giúp tôi làm rõ chi tiết cho mọi người.

"

Zern đưa ra lời giải thích của cô với sự ủng hộ của Gustav.

Đầu tiên, thành phố Kalinsha vĩ đại nằm trên đỉnh đồi.

Nó thuộc quyền quản lý trực tiếp của gia đình hoàng gia và được bảo vệ bởi những bức tường dày.

Về phía tây, gần điểm cao nhất của nó, là Lâu đài Kalinsha.

Nơi này ban đầu được dự định để giam giữ các Demihumans cho đến khi tường thành pháo đài bị phá vỡ, nơi này nằm gần một tuyến đường thương mại lớn dẫn đến phía nam.

Do đó, nó được xây dựng chắc chắn hơn bất kỳ thành phố nào khác trong Thánh quốc.

Ngoài ra, lâu đài của Kalinsha được xây dựng rất chắc chắn để chịu được những cuộc vây hãm.

Điện hạ Zern bị cầm trong một trong những tòa tháp của lâu đài.

Vì anh ta bị giam ở phía trong cùng của những tòa tháp dùng để phòng thủ, có thể nói đó là nơi khó xâm phạm nhất trong Kalinsha.

Nó thậm chí không có cửa sổ để chống lại sự tấn công từ trên không, và người ta không thể chạm đến nó mà không di chuyển một đoạn trên không.

Ngọn tháp này giờ đây đang được những người bảo vệ mạnh mẽ sinh sống những người lùn sử dụng nước được gọi là Vah Uns.

Các Zerns không được phép đến gần nó, vì sẽ gây nguy hiểm cho điện hạ của họ nếu họ cố làm điều đó.

Tuy nhiên, sự phản bội của họ sẽ không được phơi bày, nếu các lính canh nhìn thấy con người, những người không liên quan đến Zerns, chúng sẽ không làm hại điện hạ.

Bằng mọi cách họ phải bảo vệ điện hạ.

Đó là lý do của họ, bằng mọi cách mượn sức mạnh của con người.

"Nhưng một khi cuộc chiến thực sự bắt đầu, nếu điện hạ vẫn bị cầm tù, chúng tôi sẽ không còn cách nào khác ngoài việc giết con người.

Vì tất cả người của chúng tôi đều được mang đến vùng đất này...

"

Những lời của Zern bắt đầu mất đi sự liên kết, nhưng mọi người đều hiểu ý nghĩa của sứ giả.

Như vậy sẽ là quá muộn.

Không có giá trị trong việc giải cứu điện hạ khi Zern là kẻ thù của nhân loại.

Nếu Zern bị xóa sổ, thì sẽ không cần phải giải cứu điện hạ.

"Sẽ quá trễ để gửi quân tiếp viện sau khi cuộc chiến bắt đầu.

Vì vậy, cách an toàn nhất và hiệu quả nhất để giải cứu điện hạ là gửi một nhóm chiến binh ưu tú, những người sẽ di chuyển khéo léo nhất có thể.

Hộ vệ Neia Baraja, tôi muốn cô chỉ huy chiến dịch này.

"

"Tôi không thể.

Điều đó là không thể đối với tôi.

"

Neia trả lời Caspond ngay lập tức.

Thông thường, nếu từ chối điện hạ, người chỉ huy tối cao của cô sẽ không được dung thứ, cả về kỷ luật quân đội và luật lệ xã hội, mặc dù mệnh lệnh đó thật sự vô lý đến đâu.

Trong mọi trường hợp, điều này là quá khó khăn.

"Tôi biết cô sẽ nói vậy.

Tuy nhiên, cô Baraja, vấn đề này cũng mang lại lợi ích to lớn cho cô, "Caspond nheo mắt lại."

Họ sẽ cung cấp cho chúng ta kiến thức về những ngọn đồi và giới thiệu người hướng dẫn đáng tin cậy ở đó."

Neia nuốt nước bọt.

Cô cắn môi, tuyệt vọng cố gắng che đậy cảm xúc của mình.

"...

Chúng ta có thể tin tưởng bao nhiêu vào những lời đó?"

"Một khi cô giải cứu điện hạ, các Zern sẽ nổi dậy bằng các cuộc nổi loan từ bên trong, lúc đó việc chiếm lại Kalinsha sẽ đơn giản hơn nhiều.

Nó chắc chắn tốt hơn là một cuộc vây hãm thông thường, và chúng ta sẽ có thể có thêm nhiều tù nhân Demihumans.

Những tù nhân Zern đã từng nói rằng họ sẽ hỏi xung quanh để xem những tù nhân nào có kiến thức mà cô mong muốn."

"Tôi không chắc lắm về các chi tiết," Zern bổ sung vào những lời của Caspond.

"Nếu như cô muốn đi đến Abelion Hills để cứu điện hạ của chúng tôi an toàn, toàn bộ loài của chúng tôi sẽ mắc nợ cô.

Ai sẽ từ chối chia sẻ những gì họ biết với một ân nhân?

Ngoài ra, kiến thức đó không có gì đặc biệt cả.

"

Lập luận của cô hoàn toàn không thể chối cãi.

Từ chối chúng có nghĩa là không trung thành với đức vua.

Nếu tôi để cho một cơ hội có lợi cho ngài trượt ra khỏi tay tôi chỉ bởi vì tôi sợ ...

Sau khi bình tĩnh cân nhắc vấn đề, cô cảm thấy rằng đây là cơ hội tốt nhất của cô.

Tuy nhiên cô không có ý định tự sát.

"Còn người nào khác sẽ đi cùng trong nhiệm vụ giải cứu điện hạ không?"

Neia nhìn Remedios, người đã im lặng suốt thời gian này.

"Tôi không đi.

Tôi không thể thâm nhập hay gì cả.

"

Nếu cô nói thế, thì còn tôi thì sao, Neia nghĩ, và rồi cô lặng lẽ nhìn Caspond.

"...

Tôi đã yêu cầu cô ấy đi cùng cô nhiều lần, nhưng cô ấy từ chối.

Do đó, cô sẽ được đi kèm với tù binh đó... không, người cộng tác đó.

"

"Hmph.

Tù binh đó sẽ đi cùng.

"(chỗ này chắc Remedios nói)

"...Đội trưởng."

"Nó không quan trọng.

Đội phó Montagnes, anh có thể đưa cô ta đến đó không?

"

Montagnes rời khỏi phòng với một chữ "có".

Cùng lúc đó, phái viên Zern rời khỏi phòng.

Có vẻ như đặc phái viên zern không muốn để những người không liên quan biết được danh tính thực sự của mình.

Một lúc sau Gustav trở lại, nhưng không phải một mình.

Anh đã đi cùng với anh một cô gái được bọc trong một lớp xích, một cô gái mà Neia chưa bao giờ thấy trước đây.

Cô ấy có vẻ nhỏ nhắn và xinh xắn.

Với ngoại hình của cô ấy, cô ấy dường như trẻ hơn Neia.

Cô mặc một chiếc khăn quàng màu pha trộn giữa màu xanh đậm và cát vàng trong một hoa văn phức tạp, cũng như bộ trang phục hầu gái lạ.

Đặc điểm khuôn mặt của cô ấy rất tinh tế, và ngay cả miếng vá che phủ một mắt cũng không làm giảm vẻ đẹp của cô ấy.

Neia đột nhiên nhớ lại những gì Evileye đã nói, và trong khi cô khá chắc chắn người này là ai, cô quyết định lên tiếng hỏi.

"Prince-denka, đây là ai?"

"... cô không đoán ra sao?

Cô ấy là một trong những hầu gái quỷ xuất hiện ở thành phố này.

"

Neia cứng người.

Cô đã đoán được ít nhiều, nhưng nó vẫn khiến cô giật mình.

Cô ta dễ có thể có cấp độ 150.

Nói cách khác, cô ta là quái vật trong số quái vật.

Một sinh vật mà nhân loại không thể vượt qua bây giờ đang đứng trước mặt cô.

Tuy nhiên, Neia cũng cảm nhận được điều khác khiến cô giật mình.

Đó là cô vẫn có thể cảm thấy hận thù mãnh liệt như vậy với một con quái vật bất khả chiến bại trước mặt cô.

Làm thế nào cô có thể giữ được những cảm xúc như vậy khi đối mặt với một sinh vật vượt trội hơn so với cô rất nhiều?

Có phải vì nữ hầu gái quỷ này không tỏa ra hào quang áp đảo, hay là vì lòng trung thành của cô với Sorcerer king?

Bất kể đó là cái gì Neia đã giấu lòng căm hận của mình đối với nữ hầu gái quỷ vào sâu thẳm trái tim cô và không để nó lộ ra.

Nếu cô bất cẩn, cô sẽ bắt đầu tự trách mình giống như một trong những lý do tại sao một vị Vua siêu phàm như Sorcerer King lại thất bại trước Jaldabaoth.

Tuy nhiên, trong khi Remedios đặt tay lên thanh kiếm Thánh kiếm của mình, Caspond và Gustav dường như không làm bất cứ điều gì đặc biệt về phía họ.

Do đó, Neia có thể kết luận rằng bây giờ cô ta sẽ không gây ra bất kỳ mối nguy hiểm nào.

Nếu không, họ sẽ không bao giờ cho phép người như vậy ở cùng phòng với điện hạ.

"...cô gái với đôi mắt sát nhân.

Đừng sợ.

Ngay bây giờ tôi không đã không còn thề trung thành với Jaldabaoth.

Còn với Ainz-sama.

Tôi sẽ không tấn công."

"Tôi không tin cô."

Ainz-sama.

Thuật ngữ chỉ địa chỉ đó lấp đầy trái tim của Neia với sự không hài lòng, như thể cô ấy đang cố gắng từ chối thực tế là nó đã được nói ra vậy.

Tuy nhiên, con hầu gái quỷ trả lời cô bằng một âm thanh thẳng không có giọng điệu.

"...

Cô không cần phải tin tôi.

Nó đơn giản là sự thật.

"

" Baraja.

Có vẻ như đức vua bằng cách nào đó đã chiếm đoạt quyền kiểm soát cô ta từ Jaldabaoth trong trận chiến."

Đôi mắt của Neia rộng như những cái đĩa.

Nếu ngài ấy thực sự đã xoay sở để thực hiện một chiến thuật không gây chết người như kiểm soát cô ta trong khi chiến đấu cùng lúc với nhiều đối thủ, Jaldabaoth và những người hầu gái khác?

Neia không biết nhiều về ma thuật, và cô không biết nó khó đến mức nào.

Nếu cần một ví dụ, nó sẽ giống như cố gắng cướp trang bị của một đối thủ rất mạnh trong lúc chiến đấu.

Nếu đúng như vậy, thì đó chắc hẳn là một hành động vô cùng khó khăn mà chỉ có Vua Pháp thuật mới có thể làm được.

Sự tôn trong của Neia về Sorcerer King ngày càng tăng lên.

Tuy nhiên, bây giờ cô có hai câu hỏi.

Cô muốn tin rằng nếu Sorcerer King đã làm điều đó, thì mọi thứ sẽ ổn và cô có thể chấp nhận điều đó.

Nhưng cô ấy có thực sự chịu sự kiểm soát của Sorcerer King không?

Đó là câu hỏi đầu tiên.

Có phải là cô ấy không thực sự làm việc cho Sorcerer King, nhưng hành động theo mệnh lệnh của Jaldabaoth để giả vờ rằng cô ấy nằm trong tầm kiểm soát của mình?

Và rồi, câu hỏi còn lại là

"Tôi hiểu rằng cô trung thành với Sorcerer King.

Nhưng tại sao cô lại ở đây?

Có phải vì cô đang bị trói bởi sợi xích không?"

"...

Không phải như thế."

Nữ hầu gái quỷ bắt đầu phát huy sức mạnh của mình, và những sợi dây dày tạo ra một âm thanh chói tai.

"Dừng lại!"

Khi Remedios hét lên một làn sóng âm, âm thanh dừng lại.

"...Tôi có thể dễ dàng phá vỡ các chuỗi xích bình thường."

"Vậy tại sao?

Tại sao cô không rời khỏi nơi này và đi đến chỗ của Bệ Hạ?

"

Cô đã hỏi như vậy vì cô đang hy vọng rằng bản năng ma quỷ hoặc khả năng của một con quỷ bị ràng buộc sẽ dẫn cô đến Sorcerer King .

Nhưng nữ hầu gái quỷ thẳng thừng trả lời:

"...

Bởi vì đó là mệnh lệnh.

Mệnh lệnh cuối cùng tôi nhận được từ ngài ấy là giúp cô.

Vì vậy, tôi sẽ cố gắng hết sức miễn là nó không đồng nghĩa là cái chết của tôi.

"

"Eh !?"

Neia kinh ngạc.

...

Sorcerer King đã đến đất nước này với mong muốn nắm quyền kiểm soát các hầu gái quỷ.

Một lực lượng chiến đấu to lớn có thể làm cho Vương quốc pháp thuật mạnh mẽ hơn.

Trong trường hợp đó, mệnh lệnh đầu tiên của ngài ấy với con hầu gái quỷ phải là trở về vương quốc ma thuật.

Nhưng thay vào đó, đức vua ... người quả là một người tốt bụng ...

Có một vị vua nào ngoài kia có lòng từ bi với người dân của một quốc gia khác không?

Không, không thể, chỉ có Sorcerer King mới là một ngoại lệ.

Đức vua thực sự là công lý!

Thật tuyệt vời!

Tôi đã đúng ngay từ đầu! (Con này bị tẩy não thành công rồi, đùa thôi đừng mất cảm hứng khi đọc nhé ???? )

Neia buộc mình phải giữ cho nước mắt không tuôn ra.

"Cô có thể giải thích rõ hơn," miễn là nó không đồng nghĩa là cái chết của tôi "là gì?"

"...

Nếu cô yêu cầu tôi chiến đấu với Jaldabaoth tôi sẽ từ chối.

Sẽ rất khó thoát nếu tôi đối mặt với hắn."

"Tôi hiểu rồi".

Neia đã hiểu.

Caspond đã xác minh sự thật về mọi điều mà nữ hầu gái quỷ đã nói.

Đó là lý do tại sao cô ấy đã được đưa đến đây.

"Vì vậy, cô ta sẽ đi với tôi."

"Đúng là như vậy.

Trong khi ta nghĩ đến việc đưa cô ấy đến Vương quốc pháp thuật như một sứ giả, so với việc, ah đươcj rồi, một khi mọi chuyện kết thúc và chúng ta tìm hiểu thông tin mà chúng ta có thể giao dịch, ta đã lên kế hoạch để cô ấy tham gia nhóm tìm kiếm đang được gửi đi.

Chuyện này thực sự nguy hiểm ...

Những người cô chọn đi chưa thấy tin tức gì, vì vậy chúng tôi có thể chắc chắn rằng họ đã nằm xuống ở những ngọn đồi."

Cô không biết tại sao những chỉ dẫn của Caspond quá mơ hồ.

Cô lén nhìn khuôn mặt của cô hầu gái quỷ và thấy nó không thay đổi.

Cô ấy trông không hề lo lắng.

Tất nhiên, cô hầu gái quỷ này có thể không biết chuyện gì đã xảy ra với Sorcerer King, và cô ấy có lẽ không thể tưởng tượng được rằng Sorcerer King đang ở nơi nguy hiểm.

Tuy nhiên, khuôn mặt trống rỗng của cô ấy vẫn khiến Neia cảm thấy không vui.

Quan trọng nhất, liệu cô có thể để một con quỷ như thế sử dụng một thuật ngữ như "Ainz-sama?

Tất nhiên là không rồi!

Neia bốc khói.

Không, ngay cả cô cũng đã nói với ngài ấy một cách thân mật như vậy.

"Cô Baraja?"

"Ah, vâng!"

Ôi không!

Mặt của Neia hơi đỏ.

Cô dường như đã quên bản thân mình vì sự không hài lòng đối với cô hầu gái quỷ kia.

"Có chuyện gì vậy?

Có gì đó đang làm Ngài bận tâm à?"

"À, không!

Chỉ ba ngày kể từ khi bắt đầu tìm kiếm, và ta nghĩ có thể hơi vội vàng khi kết luận rằng ngài ấy đã rơi xuống đó...

"

"Tôi hiểu rồi.

Điều đó thật sự khó biết.

Tuy nhiên, sẽ không thể làm gì khác tốt hơn ngoài việc chúng ta đã làm?

"

"Điều đó đúng."

"Ổn thôi.

Trong trường hợp đó, hầu gái demon-kun.

Đây là lần thứ ba tôi nói chuyện với cô, kể từ ngày chúng tôi tìm thấy cô, hôm qua, và bây giờ.

"

Cô hầu gái không nói gì và nhìn Caspond.

"Nếu tôi yêu cầu cô đi đến một thành phố lớn nào đó để giải cứu ai đó bị cầm tù, cô có thể giúp chúng tôi không?"

"...

Như tôi đã nói vào hôm qua.

Tôi sẽ giúp."

"Ahh, tốt, tôi hiểu rồi.

Tôi muốn xin lỗi vì điều này, nhưng cô có phiền khi trở lại phòng của mình?

Đội phó Montagnes, phiền anh.

"

Anh ta dẫn nữ hầu gái quỷ đi, và họ bắt đầu thảo luận tiếp khi Gustav trở về.

"Cô Baraja.

Trong khi ta không biết liệu ta có cần phải nói cho bạn biết tất cả chuyện này, việc biết được thông tin này có nghĩa là sự khác biệt giữa thành công và thất bại khi cô thâm nhập vào Kalinsha.

Vì vậy, tôi sẽ nói với cô một vài điều.

Mối quan tâm đầu tiên là Jaldabaoth.

"

Caspond nói với cô ấy những gì họ đã biết được từ nữ hầu gái quỷ.

Có vẻ như cô ấy biết rất ít về Jaldabaoth, thực tế là không có gì.

Cô thậm chí còn không biết khả năng hoặc những điểm yếu mà hắn sở hữu.

Ngoài ra, cô không biết Jaldabaoth đang làm gì hay mục tiêu của hắn là gì.

Tuy nhiên, cô đã nói rằng anh sẽ cần một thời gian rất dài để hồi phục nếu hắn bị thương nặng.

Nó giống như làm cách nào đó, sẽ mất nhiều thời gian để đổ đầy một chiếc tàu lớn khi mực nước bên trong nó giảm xuống.

Và như vậy, sau khi biết về Jaldabaoth, các Demihumans và những con quỷ khác, Neia hỏi Caspond câu hỏi có mà cô muốn biết nhất.

"Chúng ta có thể tin cô ấy bao nhiêu?"

"Chúng ta không thể.

Chúng ta nên giết cô ấy để được an toàn.

"

Câu trả lời đó đã được cung cấp bởi Remedios.

Neia chống lại sự thôi thúc hỏi xem liệu cô có thể đánh bại được nữ hầu gái cấp 150 hay không, và lắng nghe quyết định của Caspond.

"Tôi thấy thật khó tin cô ấy.

Đây có thể là một trong những kế hoạch của Jaldabaoth.

Cô ấy có thể là gián điệp được gửi ra trong trường hợp ai đó như Momon xuất hiện, một người có thể chiến đấu chống lại Jaldabaoth.

"

Đó là lý do tại sao họ đã yêu cầu phái viên Zern rời đi trước khi đưa hầu gái quỷ vào, và nói một cách dứt khoát trước mặt cô.

"Tôi đã nói rồi, đúng không?

Sẽ tốt hơn nếu giết cô ấy.

Bằng cách đó sẽ giảm bớt một mối nguy hiểm lo lắng.

"

"Ta hiểu rồi, Đội trưởng Custodio.

Đó là một cách.

Tuy nhiên, rất có khả năng nữ hầu gái này thực sự là dưới sự kiểm soát của Vua pháp thuật.

Đó là bởi vì cô ấy đã không nói thông tin sai lệch về Jaldabaoth, và trả lời rằng cô ấy không biết.

Tuy nhiên, tại sao cô ấy lại không hỏi về Sorcerer King...

Umu.

Cô đồng ý trao quyền cho những người hầu gái cho Bệ Hạ, phải không?

Vì cô đã đồng ý điều đó, một khi họ phát hiện ra chúng ta đã giết cô ấy, họ sẽ coi đất nước của chúng ta là không giữ lời hứa của mình, cô biết không?

Một khi điều đó xảy ra, có thể là không ai khác muốn giúp chúng ta bất kể chuyện gì xảy ra với đất nước chúng ta.

"

"Hắn ta đã bị Jaldabaoth giết, phải không?"

Lời nói của Remedios khiến Neia nhìn xuống khi cô cố gắng ghìm lại cơn giận của mình.

Nhờ Remedios, cô cảm thấy như cô đã đạt được khả năng quản lý tốt hơn cảm xúc của mình.

"Chúng ta không thể chắc chắn về điều đó.

Đó là lý do tại sao ta cảm thấy chúng ta cần phải kiểm tra và sử dụng cô ấy trong cuộc giải cứu hoàng tử.

Nếu cô ta phản bội chúng ta và rò rỉ thông tin, thì chỉ có Zern sẽ bị loại bỏ, điều này sẽ làm giảm số lượng Demihumans.

Chúng ta cũng sẽ có thể nhổ tận gốc Zern.

Đây là hai giá trị của lựa chọn này.

Và tất nhiên, nếu chúng ta thành công, chúng ta chỉ có thể vui mừng thôi.

"

Xin đừng quên sinh mạng của những người sắp thực hiện cuộc giải cứu, Neia càu nhàu trong trái tim cô.

"Ngài có hỏi người hầu gái về những điểm yếu của cô ấy không?

Nếu cô ấy phản bội chúng ta trên đường đi, sẽ tốt hơn nếu có cách nào đó để đối phó với cô ấy?

"

"Chúng tôi đã không hỏi về bất cứ điều gì như thế."

Caspond mỉm cười cay đắng.

Ngay cả khi cô ấy nói với họ, sẽ không có cách nào để xác định liệu cô có nói sự thật hay không.

Họ không thể nói bằng cách nhìn, và rõ ràng là họ không thể kiểm tra nó.

"Chà, chúng ta không phải là người kiểm soát cô ấy.

Cuối cùng, cô ấy chỉ giúp chúng ta vì Vua pháp thuật đã ra lệnh cho cô ấy làm như vậy.

"

Gustav vẫn tiếp tục về điều đó, nhưng sự thật là Caspond và Neia đã nhận ra điều đó rồi.

Có lẽ chỉ có một người hiện diện không hiểu tình hình.

"Vậy là những kẻ xâm nhập sẽ gồm có tôi và nữ hầu quỷ đó.

Còn có ai khác được chọn không?

"

"Vào thời điểm đó, nếu bạn không có ai khác để giới thiệu, thì hai người các cô sẽ đi một mình."

Trong một khoảnh khắc, Neia nhìn Caspond vì cô nghĩ anh đang đùa, nhưng khuôn mặt anh nghiêm túc.

"Cho phép tôi thêm vào những lời của Prince-denka, nhưng chắc chắn một sự xâm nhập được xử lý tốt nhất bởi một số lượng rất ít người, tôi có sai không?

Mọi người cản đường sẽ là tin xấu, đó là lý do tại sao chúng tôi không có ai để đưa ra.

"

Trong khi lời giải thích của Gustav đủ thuyết phục, Neia biết đó không phải là lý do duy nhất.

Đó là vì tình hình của Neia Baraja.

Sẽ thật tốt nếu hoạt động giải cứu này diễn ra tốt đẹp.

Nếu nó thất bại, tất cả những gì họ sẽ mất là một kẻ quấy nhiễu đã phát triển quá thân với Sorcerer King và một trong những tay sai của Sorcerer King.

Ngoài ra, họ sẽ không mất gì ngay cả khi người hầu gái phản bội họ.

Nó thật hoàn hảo.

Trong trường hợp đó, có phải là một lời nói dối khi họ nói họ đã yêu cầu Remedios đi trước đó?

Nó cũng có thể không phải là vậy, và họ chỉ cố gắng để giảm thiểu thiệt hại của họ.

Neia thở ra.

Không thể có câu trả lời nào khác.

Đây là cơ hội tốt để thể hiện sự trung thành của cô với Vua pháp thuật.

"Tôi hiểu rồi.

Tôi và cô ấy "cô trầm ngâm rằng cô có lẽ là một phụ nữ"Nữ hầu gái quỷ sẽ đi cùng nhau.

"

"Ồ, tôi hiểu rồi.

Vậy chúng ta sẽ trông cậy vào cô.

"

"Vâng!"

"Sau đó, Đội phó Montagnes sẽ vẽ cho bạn một bản phác thảo thô sơ của thành phố.

Chuẩn bị đồ dùng cá nhân trước khi rời đi.

Ngoài ra, tránh chiến đấu nếu có quỷ gần Jaldabaoth xuất hiện.

"

Theo nữ hầu gái quỷ và thông tin của Zern, Jaldabaoth được phục vụ bởi ba con quỷ lớn.

Ba con quỷ này

Người cai trị của Abelion Hills, nơi các Demihumans sống.

Nguyên soái của cuộc xâm lược Thánh Quốc.

Người phụ trách của ba thành phố lớn, những người dịch chuyển giữa Kalinsha, Rimun và Prart.

Và những điều có vẻ như vậy.

Vì vậy, nếu cô không may mắn, con quỷ lớn phụ trách các thành phố sẽ có mặt.

Con quỷ lớn phụ trách các thành phố dường như không có đầu, và cơ thể của nó giống như một cái cây khô héo.

Nó cao hai mét và không có cánh hoặc đuôi.

Nó có đôi bàn tay với móng vuốt, và cơ thể mảnh mai của nó sở hữu một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi.

Tuy nó thiếu một cái đầu nhưng nó vẫn có thể cảm nhận được môi trường xung quanh của nó, và nó thậm chí có thể đọc được.

Là một con quỷ, nó có một cơ quan sinh học thực sự hung dữ.

Ngẫu nhiên, thủ đô của người Hoburns rõ ràng là dưới sự chỉ huy trực tiếp của Jaldabaoth, và không phải là trợ lý của ông.

"Tôi có thể biết ai mạnh hơn giữa nó và nữ hầu gái này không?"

"Trong lời nói của hầu gái, cô ấy không biết."

Cô muốn nhìn thấy khả năng chiến đấu của nữ hầu gái quỷ một lần.

Đặc biệt, cô muốn biết cô ấy ưa chuộng vũ khí nào và khả năng đặc biệt của cô ta là gì.

Nếu cô không biết điều đó, họ có thể bị một thất bại bất ngờ.

Ba con quỷ vĩ đại đều là tướng lĩnh và chúa tể.

Hắn ta có thể cảm thấy rằng demihumans không đủ thông minh, vì vậy hắn ta dường như đã thiết lập một cấu trúc quyền độc tài.

Những con quỷ lớn xử lý phần lớn của chính quyền và họ đã không bổ nhiệm bất kỳ người kế nhiệm hay thay thế nào.

Nếu các cô có thể đánh bại chúng, các cô sẽ có thể đối phó với liên minh Demihuman dễ dàng.

"

"Điều đó sẽ thỏa mãn điều kiện chiến thắng mà ngài đã đặt ra, Prince-denka."

"Ahh.

Mặc dù Jaldabaoth có thể trực tiếp chỉ huy một khi vết thương của hắn ta đã bình phục...

Ngay bây giờ, tôi không nghĩ hắn ta sẽ ra ngoài.

Tuy nhiên, nếu cô có thể tiêu diệt tay chân của hắn, thì chiến thắng sẽ cận kề ngay cả khi cô không thể tấn công vào đầu não.

Điều đó nói rằng, ưu tiên chính của cô bây giờ là giải cứu, vì vậy tránh chiến đấu nếu như có thể.

"

"Tôi hiểu."

"Và... cô sẽ bắt đầu nhiệm vụ giải cứu khi nào?"

"Tôi định lên kế hoạch sớm nhất có thể.

Tuy nhiên, tôi muốn nói chuyện với nữ hầu gái quỷ trước đã."

"Ta hiểu rồi.

Thế thì sau hai ngày nữa thì sao?

"

Neia trả lời trong sự khẳng định và được phép gặp nữ hầu quỷ.

Sau đó, cô rời khỏi phòng.

Trong khi cô có một gánh nặng, bước đi của cô tràn đầy năng lượng và khuôn mặt cô tràn đầy quyết tâm.

Ngọn lửa điên rồ xuất phát từ việc mất mục đích của cô gần đây đã tìm được hướng đi mới, và chúng trở thành một ánh sáng chói mắt chiếu sáng đường đi của cô.

Vẫn còn một điều cô có thể làm, và con đường dẫn đến Bệ Hạ.

Khi cô nghĩ theo cách đó, thậm chí đi du lịch với một con quỷ nguy hiểm cũng chẳng là gì cả.

***

Có một khu vườn ở nơi sinh sống của nữ hầu quỷ, một ngôi nhà khá bình thường.

Nó từng thuộc về một gia đình giàu có ở thành phố.

Trong cuộc chiếm đóng thành phố này, một phần vẻ đẹp của thành phố đã bị tàn phá, những bức tượng đã đổ sập.

Tuy nhiên, ngôi nhà vẫn còn nguyên vẹn, và có vẻ như cái lạnh bên ngoài cũng không thể chen chút vào bên trong ngôi nhà.

Dù vậy, ngay cả một căn nhà rẻ tiền và xấu xí cũng có thể tự hào làm được điều đó.

Mỗi lần cửa mở ra cảm giác như một cửa sổ đã bị đóng chặt lâu ngày( ý nói khó mở) , như thể có ai đó không muốn không khí giá lạnh bên ngoài tràn vào hay không khí ấm áp từ bên trong thoát ra.

Nghe có vẻ hoang tưởng.

Nhìn chung, nó tương tự như một cái lồng với không gian khép kín.

Đó là nơi dành cho người được gọi là thuộc hạ của undead hay còn được gọi là một nữ hầu quỷ, nhưng cũng có thể gọi là một nơi dành cho cấp dưới của một anh hùng đã đến cứu Thánh quốc.

Đó là một căn phòng đa chức năng với nhiều mục đích cũng như là nơi giam giữ những mối đe dọa , khủng hoảng và ác cảm.

Cô muốn hỏi rằng mình có thể làm được gì với những gông sắt chằng chịt xung quanh, Sorcerer King đã không chính thức giới thiệu cô trước mấy người này, nên họ không thể đối xử với cô một cách lịch thiệp hơn được.

Bức tường xung quanh ngôi nhà được sửa chữa khá vội vàng, kết quả là nó không có cổng và ổ khóa.

Phải chăng họ đã lấy đi nó vì không đủ thép để xây dựng xung quanh?

Ở vị trí của nó là một khu bảo vệ được xây dựng một cách hấp tấp , trông như một túp lều tạm thời.

Người đàn ông đang đứng được trang bị đầy đủ và ông ta trông rất mạnh mẽ, thánh hiệp sĩ được bổ nhiệm chỉ huy nơi này.

Neia đưa cuốn trục thư mà Caspond đã chuẩn bị cho ông ấy.

Vị thánh hiệp sĩ xem nó một cách nhanh chóng rồi trả lại cho cô ấy trong khi ông ta đi thắp nến.

Dù là ban ngày , nhưng cửa số đóng chặt không cho ánh sáng thâm nhập vào.

Vì nữ hầu quỷ chẳng cần ánh sáng nên mọi thứ tối đen.

Neia đi qua cánh cửa và nhìn xung quanh khu vườn hoang tàn trước khi đi vào ngôi nhà.

Khi cô đi qua con đường lát gạch dẫn đến cửa chính, cô hít một hơi thật sâu.

Cô dùng knocker( vòng sắt hoặc búa gõ cửa) để gõ cửa nhưng không có phản ứng gì.

Neia do dự, sau đó cô thử nắm tay cầm cửa và mở ra.

Cô mở cửa và nhìn vào màn đêm.

Không có bất cứ âm thanh nào bên trong và nó tĩnh lặng như một lăng mộ.

Cô quyết định bước vào.

Không ánh sáng, không người hầu, không có bất cứ thứ gì bên trong ngôi nhà này.

Mồ hôi thấm đượm trên lưng cô.

Cây nến trên tay cô lắc lư không ổn định.

Mọi thứ bên ngoài vòng tròn ánh sáng nhỏ tỏa ra từ chiếc nến dường như bị bóng tối nuốt chửng.

"Tôi là Neia Braja.

Tôi đến đây để gặp cô.

Cô đâu rồi ?"

Neja nói to vào màn đêm , nhưng không có tín hiệu trả lời

"KHông lẽ cô ấy ngủ rồi?"

Cô ấy hét lên lần nữa, lần này còn to hơn cả lẩn trước, nhưng chẳng có gì xảy ra.

Neia củng cố lại quyết tâm của mình và tiến về phía trước.

Đây là một tòa nhà 2 tầng.

Có khá nhiều phòng và việc kiểm tra hết chúng sẽ mất khá nhiều thời gian.

Tuy vậy, dù không làm việc này, với thính giác nhạy bén của mình , neia có thể tìm thấy gì đó.

Cô ấy bắt đầu với tầng đầu tiên.

Khi neia lấy hết can đảm và tiến lên 1 bước.

Uwah.

Ai đó đã gọi cô từ bên cạnh và một khuôn mặt xuất hiện trong ánh sáng

Aieeeee!

Vai cô run run, và trong vô thức cô lập tức lùi lại.

Cô va vào tường với một tiếng "thịch"

Cô không thể vờ như mình không thấy nó.

Khuôn mặt đó xuất hiện bên cạnh cô như thể nó chui ra từ bức tường.

"...

Cảm giác của cô rất tốt."

Đôi mắt nữ hầu quỷ thấm đẫm lệ.

Cô ta nhìn gương mặt sợ hãi của Neia với khuông mặt vô cảm.

"Con quỷ chết tiệt."

Neia cào nhào

Ngay cả với tinh thần thép cũng sẽ cảm thấy bất lực trước tình cảnh này.

Tim cô đập liên hồi như một cái trống và tưởng như rằng nó sắp chạy ra khỏi lồng ngực mà trốn đi.

Nếu đó là mục đích của con quỷ cho hành động vừa rồi thì xin chúc mừng, cô đã thành công.

Đây không lẽ nào là,...

"Cô tới đây làm gì?"

"Có vài điều tôi muốn hỏi cô.

Trong 2 ngày nữa, chúng ta sẽ,..."

Không được, tình thế có vẻ rất nguy hiểm nếu cho cô ta biết được toàn bộ kế hoạch, mình không nghĩ cô ta đáng tin

"làm một nhiệm vụ "

"Nói tiếp đi"

"Thế nên tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu chúng ta tin tưởng nhau và nói ra những gì mình biết"

"Trao đổi thông tin đúng là việc cần thiết, được thôi"

Cô ta có thật lòng muốn hợp tác hay không đều phụ thuộc vào cuộc thảo luận sắp tới.

"Được rồi, lối này..."

Nữ hầu quỷ nhanh chóng sải bước đi, dù trời tối om nhưng cô vẫn tiếp tục rảo bước tưởng như không có gì có thể hạn chế tốc độ của cô.

Có lẽ là vị thánh hiệp sĩ kia đã không nói dối.

Bởi vì Neia đi phía sau nữ hầu quỷ, nên cô có thể thấy được tấm lưng cô ta khá rõ ràng

Cô ta thật xinh đẹp, chắc rằng không ít người sẵn sàng làm tất cả mọi thứ để bảo vệ bàn tay mềm mại, khuôn mặt xin đẹp , thân hình nóng bỏng ấy.

Tuy nhiên, Neia không nằm trong trường hợp đó, người biết rõ bộ mặt thật của cô ta.

Những sợ dây xích lúc trong căn phòng của điện hạ Caspond là độc nhất.

Tuy nhiên, điều này chẳng có ý nghĩa gì.

Cô ta đơn giản chỉ là có hình dạng giống con người.

Bản chất thậ của cô ta là một con quái vật có thể dễ dàng hạ gục một con rồng, một sinh vật mạnh mẽ.

Khi nghĩ tới việc ngay cả một cái búng tay cũng có thể lấy mạng mình, dạ dày cô quặn đau

"Thật ra tôi rất yếu, xin hãy nhẹ tay".

Nghe những lời lẩm bẩm của neia, theo bản năng, nữ hầu quỷ quay lại nói "tôi hiểu rồi".

Đôi mắt ngây thơ của Neia cũng không thể nào thay đổi được nét mặt của cô ta, không biết chuyện gì khiến cô ta như vậy.

Thoáng chốc, họ đã đến phòng tiếp tân

Nơi này chỉ có duy nhất một cây đèn cầy

"Ngồi đi"cô ta chỉ vào chiếc ghế trước mặt.

Neia ngồi xuống "uống đi"

Cô ta lấy ra một thứ chất lỏng màu nâu, giống như vua Pháp thuật lấy đồ ra từ hư không.

Neia nhìn với ánh mắt ngạc nhiên, cô mở nắp và bỏ ống hút vào.

Trông nó thật là lạ, vừa mềm lại vừa cứng.

Cô cầu mong thứ nước kì lạ này không có độc.

Sẽ rất khũng khiếp nếu thứ nước không dành cho con người.

Tuy nhiên, cô ta là thuộc hạ của vua pháp thuật , mình không thể từ chối.

Neia tự trấn an mình và bắt đầu uống.

Cô hớp một ngụm và nuốt

Nó không khó uống như cô nghĩ, và cũng không có vẻ gì là độc hại.

"Ngọt thật.

Đây là gì vậy".

Neia hớp them một ngụm rồi thêm một ngụm nữa.

Dù nó hơi sệt và khó hút lên, nhưng nó thật sự rất tươi ngon( TL note: chắc đang uống sinh tố đấy :V)

"Hương sô cô la, dù lượng calo khá cao khoảng 2000 nhưng đừng lo, ăn uống thực phẩm dinh dưỡng và trở nên tròn trịa là mục tiêu lâu dài của phái đẹp theo lời của một người vĩ đại"

Sư thay đổi trong giọng điệu khiến Neia quay sang nhìn cô ta, nhưng vẻ mặt của cô ta không có gì thay đổi.

Cụm từ "người vĩ đại"làm neia liên tưởng đến vua pháp thuật, nhưng trông có vẻ cô ta ám chỉ một người khác.

"Uống nữa không?"

"Có thể được sao?"

Nữ hầu quỷ có vẻ cảm thấy sẽ thật thất lễ nếu không cho cô ta uống them nên lấy ra thêm một bình khác.

Neia là con gái, dù tên Orcs đã từng hỏi rằng cô có phải là con gái không.

Là con gái cô muốn mình phải thật mảnh mai và tránh xa các thật phẩm gây tăng cân.

Tuy nhiên, không uống thứ này là một tội ác, cô tự nhủ rằng, thứ này nhỏ như vậy chắc là không gây mập đâu, với lại nếu nó gây mập thì tối nay mình sẽ nhịn ăn bù lại.

Mình không biết lượng calo trong này là bao nhiêu, 2000 là bao nhiêu mà bao nhiêu là 2000.

Cô ta nói nó ít thì chắc là nó ít.

Hương vị ngọt ngào của loại nước này khác xa hương vị lúc nãy, nó hoàn toàn không phải là nước trái cây hay mật ong.

Lần này cô quyết định thưởng thức mùi hương của nó trước khi thưởng thức hương vị.

Cô húp một ngụm thật to.

"AHHHH, KHông , không .Đây không phải la mục đích mình đến đây.

Mình đến đây để nói chuyện."

"Ừm, ừm"

Nữ hầu quỷ ghim ống hút và uống trong khi mắt cô ta ra hiệu cho neia tiếp tục.

"Ờ, à, trước tiên, cô có tên không?

Nếu có xin hãy cho tôi biết để dễ xưng hô.

Tôi là Neia Baraja, nhưng cô có thể gọi tôi thế nào cũng được."

Theo Blue Rose thì mỗi hầu quỷ đều có diện mạo và trang bị riêng biệt.

Thực ra thì nữ hầu quỷ này hoàn toàn khác xa lúc cô gặp ở phòng hoàng tử Caspond.

Điều này có nghĩa là có thể mỗi loại hầu quỷ đều có tên riêng, tương tự loài Goblin( Yêu tinh) và Hobgoblin( họ hàng của loài goblin).

Mặc dù không cần thiết để biết hết tên và chủng tộc nhưng nếu cô ta thực sự là thuộc hạ của vua pháp thuật thì hỏi tên cô ta là điều tối thiểu của phép lịch sự.

"À, cứ gọi tôi là CZ, tôi sẽ kêu cô là Neia".

"CZ , phải không?"

Neia đã mong đợi đã nghe một cái tên giống loài người, điều đó làm cô khá ngạc nhiên.

Tên của cô ta là CZ hay CZ là tên chủng tộc của cô ta?

Chuyện này làm tò mò quá.

"Đó là tên thật của cô à?

"Tên thật?.

Hỏi hay lắm.

Đúng rồi, tên thật đó."

"Ah, thứ lỗi cho tôi, tôi không biết nhiều về quỷ tộc."

"Mm , Qủy tộc à, hử.

Chuyện này... mmm".

CZ trông có vẻ đang lẩm bẩm điều gì đó.

Neia có thể nghe thấy tất cả nhưng thỉnh thoảng cô cũng nói chuyện một mình nên quyết định không xen vào.

"Thế CZ, kĩ năng của cô là gì?

Ngoài ra, có rất nhiều nữ hầu quỷ tại sao vua pháp thuật lại chọn cô?"

"Tôi rất mạnh trong việc đánh tầm xa.

Ngoài ra , tôi cũng là một MVP tốt nhất

"Tốt nhất sao?

Nó là gì vậy?

Vậy trong lúc đánh nhau cô là một "người"khiến đối thủ gặp nhiều khó khăn, đúng không?

CZ cười khúc khích, nhưng điều nay không có nghĩa là biểu cảm trên gương mặt cô đã thay đổi.

Tuy nhiên, đôi mắt Neia rất tinh tường, cô có thể nhận ra sau khi quan sát tỉ mỉ.

Nét mặt CZ có sự thay đổi nhỏ, chắc hẳn là cô ấy đang tự hào.

Trong lúc đó, neia thả lỏng người.

Thật không dễ dàng gì vì cô là người yếu nhất ở đây.

"Tôi cũng có thể sử dụng vũ khí tầm xa, nhưng đều đó cũng có nghĩa tôi không giỏi về cận chiến.

Rất tiếc là ở đây chúng ta không có tiên phong."

CZ lặng lẽ nhấm nháp ly nước.

"Có ý gì hay không?".

"Mà chúng ta sẽ làm gì?".

"Thâm nhập vào thành phố và giải cứu một VIP.( very important person- một nhân vật quan trọng)".

"Cô cố gắng không đề cập đến Zern."

"Vậy thì chúng ta cần lén lút hành động.

Vậy thì cũng không cần phải có người đánh cận chiến".

"Đó là những gì tôi định nói"

"Cô có kĩ năng nào có thể di chuyển mà không gây tiếng động không, Neia"?

"Tôi đã từng được huấn luyện, chắc là kĩ năng của tôi cũng có chút cải thiện, nhưng tôi không có lòng tin ở bản thân."

"Cô có thể niệm phép tàng hình( Invisibility) hay có vật phẩm nào có khả năng tương tự vậy không?"

Neia lắc đầu.

"Hiểu rồi.Chuyện này trông có vẻ khó đây"

"Vâng , tôi sẽ cố gắng làm thật tốt."

Mình có nên tin cô ta không?

Liệu cô ta có đang nghĩ rằng cô ta đang dưới sự kiểm soát của vua Pháp thuật hay không?

Nếu CZ vẫn là thuộc hạ của Jadabaoth và giả vờ như đang bị Vua pháp thuật điều khiển để làm gián điệp, nếu mình nói về vua pháp thuật thì sẽ rất nguy hiểm.

Tuy nhiên, rất có thể là Vua pháp thuật đã hoàn toàn kiểm soát được cô ta.

Trong trường hợp đó, nếu không tin tưởng cô ta thì mình sẽ mất đi một át chủ bài.

Và như vậy, cô nói trong giọng điệu ngập ngừng và đầy lo lắng.

"Tại đây,er, tôi có bổn phận làm người đại diện cho vua Pháp thuật."

CZ không hề có bất kì động thái nào.

"Tôi đa nghe qua, ngài ấy đã nói cô có một đôi mắt tinh anh , và đã cho cô mượn một cây cung có khắc kí tự Rune- runecrafted."

"Đưa tôi xem"

Neia lập tức cảnh giác, có vẻ như Jadabaoth cũng có hứng thú với nó.

Tuy nhien, nếu CZ làm việc cho Vua pháp thuật, thì cô không thể từ chối lời đề nghị này.

Neia đưa cây cung ra và CZ lập tức cầm lấy nó.

Tuy nhiên, cô chỉ nhìn lướt qua cây cung rồi trả lại cho Neia.

"Cây cung tốt thật.

Cô nên cho mọi người chiêm ngưỡng nó."

CZ nói từng câu từng chữ trong giống như cô đang đọc gì đó.

Tuy nhiên, cũng có thể là do Neia tưởng tượng ra vì Cz không hề tỏ ra quan tâm đến cây cung cho lắm.

Xét cho cùng thì, cô ta đã như vậy ngay từ khi mới gặp.

"Cảm ơn.

À vâng.

Mình nên làm gì sau khi nhiệm vụ kết thúc?"

CZ đưa tay ra làm gián đoạn suy nghĩ của Neia.

"Cô nên để mọi người chiêm ngưỡng nó"

Tại sao cô ta lại chú tâm về chuyện này?

CZ có lẽ đã nhìn ra được nghi vấn của Neia, cô tiếp tục:

"Ngài ấy đã cho cô mượn một vũ khí tuyệt vời, cô nên truyền bá sự vĩ đại của Ainz-sama."

Cụm từ "Ainz"khiến Neia giật mình, ưu tiên hàng đầu là làm rõ chuyện này.

"Bệ hạ"

Neia nhìn vào khuôn mặt trống rỗng của CZ và ám chỉ cô vẫn chưa hiểu rõ, và thêm vào:

"Đó là, "Bệ hạ"đấy, cô gọi là Ainz không thấy vô lễ sao, sao cô lại gọi bằng cách gọi thân thuộc thế?"

Lần này đến lượt CZ giật mình.

Không, trong nháy mắt khuôn mặt cô lại trở về như cũ nhưng neia chắc rằng biểu hiện của cô ta đã thay đổi.

"Cách gọi này không thân thuộc lắm đâu".

"Không, không phải vậy, Thông thường, cô không kêu ngài ấy bằng tên, thay vào đó là dùng danh hiệu để gọi.

Cô chỉ vừa mới phục vụ ngài ấy và vẫn chưa được trọng dụng sao lại dám xưng hô như thế?

Biểu cảm của cô là có ý gì ?"

"Không có ý gì cả.

Tôi chỉ muốn gọi ngài ấy là Ainz-sama, chứ không phải là "bệ hạ"."

Cái biểu cảm mơ hồ thoáng qua trên khuôn mặt vô cảm của cô ta là khuôn măt thương hại hay đắc thắng.

Neia không hiểu nhưng nó làm cô phát điên.

Dạ dày của cô cảm thấy nóng lên vì người này chỉ mới tiếp cận mà đã xưng hô thân với người mà cô tôn sùng làm cô cực kì khó khó chịu.

Neia không thể tiếp tục giả vờ được nữa.

Cô đã từng muốn cư xử như một kẻ hèn nhát và cố gắng cư xử một cách hết sức có thể dưới tư cách là một công dân Thánh quốc, cô quyết định từ bỏ điều đó.

Điều này không còn quan trọng nữa, không còn quan trọng nếu cô đang đối phó với một con quái vật vô song , cô cần phải làm cho rõ ràng.

"Một "người"như cô mà ..."

"Tôi đã được Ainz Ooal Gown-sama cho phép, Ainz sama đã nói tôi có thể gọi ngài ấy là Ainz-sama"

"Hả!"

"Thế nên tôi sẽ gọi ngài ấy là Ainz-sama.

TÔI.SẼ.GỌI.NGÀI.ẤY.NHƯ.THẾ"

Cô muốn nói lên rằng "nhưng cô không thể" nhưng cô không thể nói, cơ thể Neia đang run rẩy.

Không.

Chắc là do cô ấy là một con quỷ mà ngài ấy đã thu phục bằng phép thuật cho nên nó mới ảo tưởng đến như vậy.

Chắc là lẽ tự nhiên thôi ( TL note: mẹ này từ an ủi mình gớm).

"Không, không thể nào.

Tôi cá là cô đang nói láo.

Bởi vậy người ta mới có câu "nói dối như quỷ".

Bằng cách nào mà ngài ấy có thể giải thích cặn kẽ trong một tình huống nan giải đến thế"

CZ lắc đầu như thể đang nói "Thiệt là tội nghiệp".

"Xấu hổ thay nhưng đây hoàn toàn là sự thật.

À, tôi biết là cô đang bị shock nhưng hãy chấp nhận đi.

Tôi hiểu mà.

Tuy nhiên nếu cô đang làm việc cho Ainz-sama , thì một ngày nào đó cô cũng có thể gọi ngài ấy như thế.

Vì thế, hãy cống hiến hết sức mình".

"CZ- cô..."

"Neia, trách nhiệm của bậc tiền bố như tôi là chỉ đường rẽ lối cho hậu bố như cô".

Dù sao đó cũng là những lời thành ý, khoan đã, CZ cô ta đã không đến sau mình ?

Tuy nhiên, sự thật là cô ta có thể gọi ngài ấy là Ainz-sama thì có lẽ cô ấy cũng có địa vị khá cao.

Hơi khó chấp nhận nhưng mà....

"Dù sao cũng cám ơn cô"

"Đừng bận tâm.

Tôi chỉ bày tỏ lòng tử tế của mình tới những người biết sự vĩ đại của Ainz-sama thôi."

Neia tròn mắt ngạc nhiên.

Cô ta chỉ vừa mới đi theo ngài ấy sao lại bày tỏ sự kính trọng đến mức đó.

Không điều đó đơn giản đã chứng minh Vua pháp thuật vĩ đại đến mức nào.

"Vâng, đúng là như vậy.

Tôi biết rõ bệ hạ vĩ đại đến mức nào"

Sau câu nói của Neia, cả 2 nhìn nhau trong chốc lát

CZ là người đầu tiên hành động

Cô nhanh chóng đưa tay phải mình ra và Neia đáp lạ nagy lập tức không chút do dự.

Neia cảm thấy không vui khi CZ không hề cởi gang tay ra , tuy vậy họ vẫn bắt tay nhau.

Điều này chứng tỏ cô ta cự kì tôn kính Vua pháp thuật, có vẻ như cô ta thực sự dưới sự cai trị của bệ hạ.

Nếu không cô ta sẽ không gọi ngài ấy là Ainz-sama, mà thay vào đó gọi là Bệ hạ như mình.

Nghe cũng không có gì bất thường.

Liệu mình có ngây thơ không?

Tuy nhiên , ngay lúc này, Neia tin tưởng vào bản thân mình.

Cô tin rằng lòng trung thành của CZ không hề giả tạo.

Cũng giống như bằng cách nào đó mà 2 bánh răng có thể ăn khớp với nhau.

Họ giống nhau là bởi vì họ là những người cùng sung bái một vị chúa tể.

"Chủ đề này quả là chủ đề hiệu quả để chúng ta hiểu nhau.

Là một con người, cô có tương lái xán lạn đấy Neia."

"Tôi có rất nhiều cảm xúc hỗn tạp khi nói chuyện với một con quỷ.

Chúng ta có thể hòa hợp thế này là vì sự thật là Bệ hạ rất vĩ đại và cả hai ta đều hiểu rõ."

Hm, hm, CZ gật đầu đồng ý.

"Mặc dù tôi không hề biết chuyện gì sẽ xảy ra với cô Neia, nhưng tôi hứa tôi sẽ đưa cô trở về an toàn"

"Cám ơn cô"

Lòng biết ơn của Neia thật đơn giản và thật thà.

Cấp độ của CZ khoảng 150.

Ở cấp độ này, ngay cả Blue Rose cũng khó có thể đánh bại được cô ấy.

Đúng là mình chỉ có quyền biết ơn sự bảo vệ từ một con quỷ như thế thôi.

Điều này sẽ đúng hơn nếu mình là một vật sở hữu của bệ hạ.

Duy chỉ có một điều mình muốn làm rõ với cô ấy.

"Cô có thể thề dưới danh nghĩa của Vua pháp thuật không?"

CZ giơ tay giống một học sinh được cô giáo gọi.

"Tôi thề dưới danh nghĩa của Đấng tối cao, Ainz Ooal Gown- sama..

Tuy nhiên, nếu Neia chết và được hồi sinh, có nghĩa là tôi vẫn giữ được lời thề đúng không "?

"An toàn mới đúng chứ?

Không mình nghĩ có gì đó hơi khác một chút.

Và rồi 2 người họ lại nhìn nhau.

Đối với Neia có một sự khác biệt lớn giữa trở về an toàn và tái sinh.

Dù vậy, cô không thể đòi hỏi quá nhiều.

"Miễn là cô không bị biến thành một con quỷ hay một undead mà trở về với tư cách con người là được đúng không?"

"Ổn thôi mà, cứ yên tâm"

Có một chút thay đổi trong chất giọng của CZ, có vẻ như cô ta đã có động lực

"Dù cô không được xinh nhưng tôi có thứ này cho cô"

CZ lấy một thứ gì đó ra từ hư không và đi vòng phía Neia.

Sau đó cô ấn chặt nó vào trán của Neia.

"Eh?

Gì thế?

Đó là gì vậy?"

Cô hoảng sợ trước hành động không thể giải thích đó, cô cố gắng trong tuyệt vọng để gỡ nó ra nhưng vô ích.

Nó bị kẹt chặt đến mức không hề nhúc nhích.

Thật sự rất đáng sợ.

"Gì vậy, eh, chờ đã, tôi sợ lắm!"

"Bình tĩnh nào, nó không gây đau đớn và cũng không có gì đáng sợ.

Xem này."

CZ cho cô thấy với một số 1 và một vật có thiết kế kì lạ, có lẽ là một lá thư.

Nó được từ một loại giấy nào đó và lóe lên một ánh sáng đáng sợ và một thứ trên đầu cô ấy cũng trở nên trơn trượt.

Cô đã từng nghe về bùa chú, vậy ra đây là một loại bùa ma pháp?

Mà cũng chẳng thành vấn đề, cô ta không thể nào đưa cho mình một thứ vô dụng được, đây chắc hẳn là một đạo cụ ma thuật nào đó.

Đó là cách nghĩ xoa dịu lo lắng của neia.

Khoan đã, có khi nào mình phải dành cả quãng đời còn lại để sống chung với nó không?

"Sao cô lại dán nó lên đầu tôi?

Không còn chỗ nào tốt hơn sao?"

"Mm, thật giống em gái tôi"

"Eh"Mặc dù cô đã nghe một chuyện khá sốc nhưng vẫn còn chuyện quan trọng hơn phải làm.

"Dù sao thì, gỡ nó ra đi, dán lên áo hoặc một nơi khác cũng được"

"Làm vậy thì nó chẳng giúp ích được gì"

CZ lấy ra một chai nhỏ và đặt một thứ gì đó lên trán Neia.

Sau đó vật thể tróc ra như thể nó chưa từng được gắn vào.

Cô nhặt nó lên và nhìn nó, trông giống như những gì CZ đã cho cô nhìn thấy trước đó

"Một miếng dán?Nó cần dáng ở chỗ dễ nhận thấy?

Có vẻ như Neia bắt buộc phải dán nó lên, nhưng làm trái ý CZ sẽ không mang lại ích lợi gì, nên cô làm y như những gì cô ta bảo.

"Biết rồi "

"Xong chưa?"

"Eh, ah, Sauk hi chuyện này kết thúc tôi muốn đi tìm bệ hạ, ah không phải tìm cách để đưa bệ hạ trở lại."

"Tôi cũng định thế.

Chúng ta cần chuẫn bị kĩ càng, nhưng sau khi hoàn thành công việc này đã.'

"Có thật không?".

"Hứa đấy, nhưng chúng ta cần dành thời gian để hoàn thành bản đồ nơi Demihuman sinh sống đã".

"Cũng đúng, ể, Demihumans à ?"

Sau khi cô đồng ý được ít lâu, một câu hỏi đột ngột xuất hiện trong đầu cô nhưng cô không nói ra.

Ngay bây giờ cô chẳng thể nói được gì.

Mặc dù vậy tại sao cô ta lại dùng cụm từ "Demihuman"?

Có khi cô ta nghe được từ hoàng tử Caspond cũng không chừng.

"Có chuyện gì à?"

"Ơ, ừm tôi biết rồi.

Tôi sẽ nói với cấp trên".

"Rất vui khi được gặp cô, Neia."

"Người vui là tôi mới đúng, CZ.

"

Mặc dù Neia vẫn còn thấy khá khó chịu với miếng dán ban nãy nhưng cô vẫn giơ tay ra.

Cả 2 người bắt tay nhau lần nữa

"Cô không nghĩ là bệ hạ đã tử trận sau những chuyện đã xảy ra đúng không CZ?"

CZ tròn mắt ngạc nhiên

"Cô nói gì vậy?"

"Thật ra bệ hạ đã rơi xuống phía đông trong trận đánh ấy, nhưng chúng tôi không tài nào liên lạc được với ngài.

Cũng bởi vì bệ hạ có thể dùng dịch chuyển tức thời nhưng đến giờ vẫn chưa thấy ngài quay lại, thế nên tôi nghĩ là chắc đã xảy ra chuyện gì rồi.

Bệ hạ, bệ hạ có lẽ đã...."

Nỗi đau quá lớn khiến cô không thể nói tiếp.

Cô do dự vì nếu cô nói ra, rất có thể sẽ trở thành sự thật.

CZ phản ứng mãnh liệt đến thế làm Neia vô cùng ngạc nhiên

"Ngài ấy vẫn bình an.

Ngài ấy không thể nào chết được.

Ràng buộc giữa tôi và ngày ấy là minh chứng tốt nhất.

Hmm Tại sao cô lại khóc hả?"

Những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Vua pháp thuật thật sự là vẫn còn sống.

Cô thật sự tin rằng bệ hạ vẫn còn sống.

Nhưng có đôi lúc, Sự bất an trong lòng khiến cô không tài nào ngủ được.

Nhiều người nói với Neia rằng vua pháp thuật vẫn còn sống nhưng trông như họ đang an ủi cô, cố gắng kiềm nét sự bất an, không phải vì họ tin rằng vua pháp thuật vẫn còn sống.

Nhưng ngay lúc này, tại nơi này có một người đã nói với cô bằng một sự tự tin và tuyệt đối chắc chắn.

Đó chính là CZ, một bằng chứng sống cho rằng Vua pháp thuật vẫn còn tồn tại.

Đây được xem như là niềm an ủi cuối cùng của Neia.

Nghe thật nhẹ nhõm, giống như đứa trẻ lạc tìm thấy ba mẹ, khiến Neia bật khóc.

CZ lấy ra một mảnh vải có thiết kế giống chiếc khăn của mình, có lẽ là một chiếc khan tay.

Sau đó, cô lau mặt cho neia.

Dù cô lau khá nhẹ nhàng nhưng những chỗ được lau lại đau rất nhiều.

CZ lấy chiếc khăn ra và tạo ra một chiếc cầu từ khăn đến mũi ( nước mũi đấy ạ).

"Có nước mũi này, ghê thật( TL note: í ẹ)"

Sau khi nghe thấy lời nói sốc của CZ, Neia nhìn bằng đôi mắt ngượng ngùng không thể tả.

Sau đó, cô lấy chiếc khăn tay ra khỏi túi và cắt đứt chiếc cầu.

"Tôi sẽ giặt nó ròi trả lại"

"Mm ừm".

Bước vào lâu đài Kalinsha không khó.

Tất cả những gì họ phải làm là giấu mình trong những thùng hàng hóa được buôn lậu vào thành.

Dĩ nhiên, vẫn sẽ có kiểm tra.

Tuy nhiên có đến 8 thùng hàng khác ngoài những cái mà họ đã chọn để ẩn nấp, nên tất cả những gì họ phải làm là để cho người gác cổng kiểm tra những thùng đó.

Thực ra họ có thể dễ dàng vượt qua rào an ninh với những biện pháp xâm nhập đơn giản, nhưng họ đã dùng biện pháp dễ bị phát hiện như vậy là do tính chất đa dạng của Liên minh Demihuman.

Demihumans đến từ các nền văn hóa khác nhau và có các tiêu chuẩn xã hội khác nhau.

Nếu họ có điểm gì chung thì chắc chắn đó là kẻ có sức mạnh chiến đấu vượt trội sẽ là kẻ nắm quyền quyết định.

Vì vậy, khi một Demihuman mạnh mẽ sử dụng sự ảnh hưởng của mình lên những kẻ xung quanh, hắn ta thường có được sự nhượng bộ.

Những vi phạm nhỏ sẽ được bỏ qua.

Đối với người dân, sức mạnh cá nhân của họ quyết định thứ hạng xã hội của họ, quyết định rằng họ được quyền là một kẻ bóc lột hay một kẻ bị bóc lột.

Những kẻ yếu kém không có lựa chọn nào khác ngoài tuân theo kẻ mạnh hơn họ.

Do đó, một chiến binh Zern mạnh mẽ có thể chấm dứt việc kiểm tra hàng hóa bằng cách nhìn chằm chằm vào những tên lính gác cổng.

Một tiếng thét lớn khi các thùng được đặt trên mặt đất.

Sau đó vài giây, một nhịp gõ nhẹ vào đầu thùng vang lên.

Đó là ám hiệu cho thấy họ đã đến đích an toàn.

Theo kế hoạch, Neia phải giữ im lặng trong ba phút cho đến khi cô nghe thấy tiếng của Zern người đã chịu trách nhiệm vận chuyển họ, mở cửa và rời đi.

Sau ba phút, Neia đẩy thanh gỗ chèn trên đáy thùng giả lên.

Mặc dù những khối thịt sống lớn không rơi khi cô nghiêng miếng ván nhưng những mảnh nhỏ hơn lại đổ xuống người Neia theo những khe hở.

Thùng này được thiết kế với đáy giả.

Neia nằm dưới đáy thùng giả và thịt tươi nằm ở trên nó.

Lý do các thùng lại chứa đầy thịt tươi mà không phải rau hoặc ngũ cốc là vì họ muốn sử dụng mùi tanh của máu để che giấu mùi của Neia và CZ.

Mặc dù Neia cảm thấy hơi khó chịu khi phải ngâm mình trong máu và nước ép từ thịt.

Cô vẫn cảm thấy hạnh phúc vì mọi thứ diễn ra suôn sẻ

Neia từ từ nhấc nắp thùng và nhìn ra ngoài.

Cô nhìn quanh căn phòng tối om có một ánh sáng mờ nhạt có thể là ánh sáng từ một vật phẩm ma thuật và sau khi xác minh rằng không có ai xung quanh, Neia từ từ trèo ra khỏi thùng.

Có vô số loại thực phẩm và các bình đất nung trên các kệ trong kho này.

Cũng có nhiều thùng giống như những cái họ sử dụng để thâm nhập vào đây.

Tuy mất khá nhiều công sức, nhưng cô cũng đã leo lên một cách an toàn.

Để làm cho việc trở lại dễ dàng hơn, cô đặt miếng đáy thùng giả trở về vị trí cũ bên trong thùng.

Họ sẽ cần sử dụng những chiếc thùng này để trốn thoát sau khi giải cứu hoàng tử Zern.

CZ lúc này cũng vừa mới leo ra khỏi thùng.

Cô ấy thấp hơn Neia nên cô ấy ắt phải dùng nhiều sức lực hơn.

Tuy nhiên, khả năng thể chất của cô vượt xa Neia và cả Remedios, nên cô đã tự mình thoát ra trước khi Neia có thể đến giúp cô.

"CZ-san."

"...

Hm?"

"Có thịt dính vào tóc của cô."

CZ trông không vui.

Trong khi nét mặt của cô không thay đổi, điều đó không có nghĩa là cô không có cảm xúc.

Có lẽ bởi vì neia đã ở cùng CZ trong suốt thời gian này hoặc bởi vì thị lực của Neia rất tuyệt vời, hoặc có lẽ cô ấy đã quan sát tỉ mỉ khuôn mặt xương của vua pháp thuật trong thời gian dài và điều này đã mài dũa khả năng đọc cảm xúc của người khác.

Neia thật sự hiểu rõ cảm giác của CZ bây giờ.

( ngắm main riết mà đọc được cảm xúc của tụi vô cảm luôn mới ghê chứ :v )

CZ lẩm bẩm điều gì đó trong khi cố lấy những miếng thịt nhỏ ra khỏi tóc, nhưng chúng bị mắc kẹt vào những sợi dây ở phía sau đầu và cô không thể lấy chúng ra được.

Neia được yêu cầu cắt tóc ngắn vì tóc dài dễ bị nắm lấy trong chiến đấu. giờ đây cô lại biết thêm một nhược điểm nữa của việc để tóc dài.

Neia đến bên CZ.

Cô nhặt tất cả các mảnh thịt còn mắc lại và ném chúng vào thùng.

"...

Cảm ơn...

Xin đừng có sử dụng cách xâm nhập này lần nào nữa."

"Chúng ta sẽ phải làm điều đó một lần nữa khi chúng ta xong việc."

CZ nhìn cái thùng một cách chán nản rồi rút một chiếc khăn ra khỏi hư không để lau mình trước khi đưa nó cho Neia.

Khăn ẩm này có độ mềm mại và mịn màng mà Neia chưa bao giờ cảm nhận được từ trước đến nay.

Nó chắc chắn rất đắt tiền.

Làm thế nào mà cô lại sử dụng một chiếc khăn tuyệt vời như thế để lau tay?

Chúng có phổ biến trong thế giới quỷ không?

Khi tất cả những câu hỏi này và nhiều thứ khác chạy qua đầu cô, Neia lau tay, và sau đó lau sạch tóc của CZ bằng một chiếc khăn sạch khác.

Việc này chỉ làm cô ấy cảm thấy khá hơn, nó tốt hơn là không lau chút nào.

"...Cảm ơn."

"Đừng khách sáo."

CZ lấy vũ khí ra trong khi Neia làm sạch tóc mình

Thiết bị hình kỳ lạ đó rõ ràng là một vũ khí tầm xa được gọi là một khẩu súng pháp thuật.

Nó sử dụng mana để bắn khối năng lương có hình dáng giống như viên đạn, và nó giống như một cái nỏ.

CZ đã nói điều gì đó về thuốc súng không có dấu hiệu cháy hoặc gì đó, nhưng Neia không hiểu bất kỳ điều gì, vì thế lời giải thích đã lãng phí cho cô.

Neia đã muốn thử nghiệm nó, nhưng CZ từ chối vì vậy khả năng chiến đấu của CZ vẫn chưa được biết.

Tuy nhiên, CZ là con quỷ có cấp độ 150 nên Neia cảm thấy không có gì phải lo lắng về điều đó.

"...

Hm."

CZ đã sử dụng Ultimate Shootingstar Super và tạo ra một loạt các mũi tên từ hư không như một pháp sư biểu diễn trên sân khấu sau đó đưa chúng cho Neia.Neia trả lại chiếc khăn bẩn cho CZ trong khi nhận lấy sự chuẩn bị mà CZ giành cho mình.

Ban đầu, đã có một cuộc thảo luận về việc Neia sẽ mang theo cây cung của mình như thế nào.

Cây cung của Neia cung rất dài, khi đột nhập vào pháo đài Kalinsha phần ngụy trang sẽ không thể dễ dàng được, sẽ không thể đóng nắp thùng vào được, và nếu cái thùng được mở ra, cô sẽ bị lộ ngay lập tức.

Mặc dù họ có thể để cho Zern mang nó vào.

Nhưng đây là một cây cung tuyệt vời nó quá nổi bật để thu hút sự chú ý của người khác.

Ngoài ra, Zern cũng đã từ chối, vì sợ phải chịu trách nhiệm nếu nhiệm vụ thất bại.

Cuối cùng, mọi người đã quyết định rằng neia phải tạm thời rời xa cây cung yêu quý.

CZ nói với Neia rằng cô có thể cất vũ khí của mình trong một không gian bí ẩn, vì vậy cô cũng có thể đặt cây cung ở đó.

Sự bất an khi phải đặt một món đồ quý giá được Vua pháp sư cho mượn vào một nơi nguy hiểm, để kế hoạch tác chiến có thể thành công làm cho cảm xúc của Neia rối bời, tuy nhiên cô không còn sự lựa chọn nào cả.

Neia cảm ơn CZ vì lòng tốt của cô.

Có vẻ như CZ đã chấp nhận Neia làm đàn em của cô ấy và sau đó, CZ đôi khi đã hành động như một đàn chị thực thụ.

Và tất nhiên Neia phải gọi CZ là "CZ-san", bởi vì CZ sẽ rất không hài lòng nếu Neia không làm vậy.

Neia thầm nghĩ CZ là một cô gái xinh đẹp, kể cả khi cô ấy làm bộ dạng bĩu môi trên khuôn mặt lúc không hài lòng nó vẫn thực sự dễ thương.

Sau khi họ đã chuẩn bị vũ khí của mình xong, CZ là người đầu tiên di chuyển.

Neia giơ tai lên để lắng nghe bất kỳ cử động nào bên ngoài cánh cửa, nhưng không có ai ở đó cả.

"...

Ra ngoài thôi."

Thời gian ngắn, nên Neia gật đầu.

Quân đội Giải phóng đang tiến đến Kalinsha trong khi chiến dịch giải cứu Hoàng tử Zern đang diễn ra, nên trận chiến ở Kalinsha sẽ sớm bắt đầu.

Theo kế hoạch là:

1: Neia và CZ sẽ thâm nhập vào Kalinsha và giải cứu hoàng tử Zern.

2: Quân đội Giải phóng sẽ tiếp cận Kalinsha và bắt đầu cuộc tấn công của họ.

3: Nếu hoàng tử Zern được giải cứu, Zern sẽ hoạt động như quân chủ lực từ bên trong thành phố.

4: Nếu mục 3 thất bại, thì thay vì Zern mở cửa tường thành, hướng dẫn Quân đội Giải phóng, Neia và CZ sẽ phải thực hiện nhiệm vụ đó.

Tuy nhiên, đó là quá nhiều việc cho họ để tiếp tục, vì vậy họ sẽ chỉ làm những gì nằm trong khả năng của họ.

Đó là những điểm chính của kế hoạch chiến đấu.

Điều quan trọng là nếu họ có thể giải cứu hoàng tử Zern, thì họ có thể dựa vào Quân đội Giải phóng và quân Zern để cứu chính mình, ngay cả khi họ bị buộc phải chuẩn bị tinh thần để tự bảo vệ mình.

Điều này cũng tốt cho Zern, nếu giải cứu thành công, họ có thể giải phóng hoàng tử sau khi Kalinsha được lấy lại.

Nói cách khác, việc chiếm lại Kalinsha phải thật trơn chu và với thương vong tối thiểu và trên tất cả là cứu thành công hoàng tử.

Khi cô cảm thấy sức nặng đè lên vai, Neia rên rỉ khi bụng cô quặn đau.

Do không có nhiều thời gian.

Khi Quân đội Giải phóng bắt đầu tấn công vào Kalinsha hoặc nếu họ bị phát hiện trước đó, an ninh của Kalinsha sẽ được tăng cường.

Theo như những gì họ đã lên kế hoạch, CZ lấy ra một chai giống như nước hoa từ hư không và rắc nó lên Neia và cho chính mình.

Đó dường như là một loại vật phẩm tiêu hao có chứa phép thuật bậc một [Odorless] (Không mùi).

Dung dịch phép thuật trong chai khá ít vì vậy họ phải thật tiết kiệm nó theo cách tốt nhất.

CZ mở cửa, kiểm tra xung quanh bên ngoài, và sau đó di chuyển nhanh ra ngoài.

Họ đã quyết định lộ trình và cách đối phó với các tình huống khác nhau sau khi tham khảo bản đồ của Kalinsha, và họ đã thảo luận những nhiệm vụ mà mỗi người bọn họ sẽ đảm nhận.

Neia rời khỏi phòng, rồi cẩn thận đóng cửa lại để không gây tiếng động trước khi chạy theo CZ.

Mặc dù tôi không thực sự giúp ích gì nhiều...

Thành thật mà nói, trong hoàn cảnh hiện tại Neia chẳng khác gì ngoài gánh nặng.

Điều đó thật rõ ràng khi người ta nhìn vào sải chân chạy của CZ.

CZ chạy như khi cha cô di chuyển qua rừng, còn tốt hơn ông ấy rất nhiều, cực kỳ nhanh chóng và im lặng.

Cô ấy chắc chắn đang sử dụng một loại kỹ thuật nào đó..

Cô ấy là một con quỷ, nhưng cô ấy sử dụng các kỹ thuật như một con người...

Đấy luôn luôn là những người mà bạn không thể đánh giá được vì chỉ sự xuất hiện của họ thôi đã là điều gì đó rất đáng sợ !

Trong khi họ có thể để lại mọi thứ cho CZ, sự hiện diện của Neia đơn giản là giám sát CZ và là minh chứng cho lòng trung thành của CZ với Sorcerous Kingdom, giả sử cô thực sự bị ràng buộc với Sorcerer King và Neia của Thành quốc đã giải cứu hoàng tử.

Bằng cách đó, Thánh quốc có thể hành động như thể họ đã đóng góp trong nhiệm vụ này.

Hiện giờ các đoạn đường đều rất tối.

Đó là vì màn đêm đã buông xuống và Không có bất kỳ nguồn ánh sáng nào ở quanh đây.

Không có ánh sáng huyền diệu của ma thuật hay những ngọn đuốc.

Ánh sáng từ mặt trăng may mắn xuyên qua được những công trình đồ xộ ở nơi đây thật sự là không đủ.

Điều này là do nhiều demihumans có thể nhìn trong bóng tối.

Tuy nhiên, có những mức độ khác nhau.

Trong khi một số loài có thể nhìn rõ ràng thì một số loài khác có tầm nhìn ít rõ hơn song hầu hết chúng đều có tầm nhìn ban đêm tuyệt vời.

Do đó, Neia và CZ tránh ánh trăng và di chuyển xuyên qua bóng tối.

Là một con người, Neia phải thật tập trung vào bản thân và các giác quan của mình.

Cô không thể nhìn thấy rõ ràng trong bóng tối mà các lính tuần tra cũng không mang theo đèn hay đuốc bên người, nên cô không thể phát hiện ra chúng từ xa.

Trong khi cô không hoàn toàn hiểu tại sao những chiếc kệ trong kho thức ăn có treo đèn, đó có lẽ là vì lợi ích của những loài thích nghi kém với bóng tối.

( đoạn này Neia thắc mắc là ngoài đường lính tuần tra còn không cầm theo đèn mà tại sao trong kho thức ăn lại treo )

Hai người họ cố gắng di chuyển không gây ra bất cứ tiếng động nào khi di chuyển xuyên qua pháo đài, đích đến của họ.

Xem xét các thuộc tính vật lý thì CZ chắc chắn vượt trội hơn Remedios, Thậm chí di chuyển với một tốc độ khiến Neia thở hổn hển và hầu như không thể theo kịp, với CZ đơn giản chỉ là đi bộ .

Đôi khi họ phát hiện ra các lính tuần tra.

Họ phải giữ đều hơi thở của họ và lặng lẽ chờ đợi chúng đi khuất.

Họ không thể giết chúng, bởi vì điều đó có nghĩa là phải giấu xác và xóa dấu vết của chúng.

Vì họ đang ở giữa lòng địch, tốt nhất là không nên bị phát hiện cho đến khi giải cứu thành công.

May thay, Neia và CZ không bị phát hiện, và họ tiếp tục tiến lên.

Có rất ít lính canh trong lâu đài vì hầu hết chúng được phân công canh gác các xung quanh tường thành và tháp canh, cũng như các nhà tù của thành phố.

Vua pháp thuật đã giết chết rất nhiều Demihumans làm cho chúng không thể thiết lập một mạng lưới an ninh chặt chẽ.

Vì vậy, an ninh trong lâu đài đã trở nên lỏng lẻo, theo như Zern nói.

Lý do tại sao họ có thể tiến hành một cách an toàn là vì Zern đã tiếp quản lại khu vực chủ chốt trong thời gian này và chuẩn bị gần như hoàn hảo, nhưng Neia vẫn cảm thấy hơi lo lắng.

Có hai thách thức trong nhiệm vụ của họ.

Đầu tiên là đường đi rất dài họ phải đi qua để đến được tháp.

Thứ hai là cây cầu đến tháp, nằm lơ lửng trên không.

Không có nơi ẩn nấp nào ở đó, và rõ ràng là sẽ có lính canh ở đó, không chỉ là một, mà có thể là rất nhiều.

Thêm vào đó, ít nhất một trong số họ sẽ bị chặn trong tầm bắn của vũ khí tầm xa, vì vậy họ đang cảnh giác trước các cuộc tấn công tầm xa.

Có nhiều kế hoạch để hoàn thành nhiệm vụ khi họ sử dụng bản đồ của Gustav.Tuy nhiên hai nơi đó là vị trí mà họ bắt buộc phải đi qua để đến được tòa tháp.

Nếu chúng ta có thể sử dụng [Invisibility](tàng hình) để đánh lừa thị lực và [Silence](im lặng) từ các linh mục chúng ta sẽ có thể thâm nhập hoàn hảo...

đó là lý do tại sao các mạo hiểm giả có năng lực được coi là rất giá trị.

Cuối cùng, hai người họ đã đạt được mục tiêu của mình.

Đây là thử thách đầu tiên, lối đi dài.

Nếu họ cố gắng chạy thẳng xuống nó, họ sẽ bị phát hiện trước khi họ có thể tới nơi.

Để tránh điều đó, họ cần phải đạt được một vị trí mà họ có thể thực hiện các cuộc tấn công tầm xa trong khi không bị phát hiện bởi lính gác.

Đó là lý do tại sao họ đã đến đây, căn phòng ngay phía trên nơi các lính canh đóng quân.

Nếu họ thả một sợi dây thừng từ đây xuống các bức tường bên ngoài, họ có thể tạo một lối tắt mà không bị phát hiện.

"...

Có phải nơi này không?"

Đáp lại câu hỏi của CZ, Neia hình dung lại bản đồ trong đầu và lộ trình họ đã thống nhất.

Sau vài giây cô gật đầu đồng ý.

"...

Hm.

Không tệ."

Câu trả lời của CZ có vẻ như cô đang ca ngợi một đàn em, và rồi cô ghé tai vào cửa.

Sau đó, cô nhanh chóng và lặng lẽ mở nó ra.

Trong khi căn phòng chứa nhiều đồ tạp phẩm khác nhau, có vẻ như nó không được sử dụng trong một thời gian dài, và có một lớp bụi trắng trên mặt đất.

Tuy nhiên, có những dấu vết mà các trinh sát Zern đã ở đây.

Họ đã dịch chuyển giữa cửa sổ và một cái kệ rất lớn.

CZ lấy ra một sợi dây thừng từ hư không.

Nó có cùng màu với tường thành lâu đài.

Sau đó, cô nói buộc cố định nó vào cái kệ lớn.

Cô sử dụng tất cả sức lực của mình để kéo nó để xem liệu nó có thể lấy trọng lượng của Neia và bản thân cô, nhưng nó không nhúc nhích, và nó không có dấu hiệu của xê dịch.

Kích thước và trọng lượng của kệ là một yếu tố, nhưng các sợi giống như mạng nhện bị mắc dính trên kệ có lẽ quan trọng hơn.

Người Zern đã đến phòng này trước và đã chuẩn bị trước với những sợi chỉ dính lấy từ Spidans.

Cửa sổ mở ra dễ dàng, và CZ nhìn những bức tường thành bên ngoài.

Sau khi xác minh rằng không lính tuần tra nào trong tầm mắt, CZ để vũ khí của mình lên lưng và nói, "Tôi sẽ đi trước."

Cô nhảy ra khỏi cửa sổ và trượt theo dây xuống cửa sổ bên dưới.

Cô bám lấy dây thừng bằng một tay và sử dụng tay còn lại để đẩy mở cửa sổ.

Cánh cửa mở ra rất dễ dàng.

Đó cũng là công việc chuẩn bị của Zern.

CZ sau đó trèo vào bên trong.

Chuyển động khéo léo của cô chỉ mất vài giây.

Sau khi xác nhận rằng căn phòng bên dưới đã an toàn, CZ ra hiệu cho Neia di chuyển.

Neia nắm lấy sợi dây thừng và dựa ra khỏi cửa sổ.

Trong khi cửa sổ trên tầng dưới chỉ cách đó bốn mét, họ đã cách mặt đất hơn 100 mét.

Nếu Neia ngã xuống, cô sẽ chết.

Không, sẽ tệ hơn nếu cô không chết.

Cô chắc chắn sẽ bị tra tấn cho đến khi cô nói những gì cô biết và sau đó cô sẽ bị giết.

Rơi vào cái chết sẽ là một sự nhân từ giành cho cô.

Sợi dây thừng có các nút thắt cách đều nhau dọc theo chiều dài nắm tay của nó, nói cách khác và không có vấn đề gì trong các buổi thực hành mà họ đã thực hiện.

Tuy nhiên, đào tạo hoàn toàn khác với thực tế.

Ahh, tôi thực sự không muốn đi...

Nhưng cô không có lựa chọn nào khác.

Nếu chỉ có một thứ như ban công mà cô có thể nhảy xuống

Neia nắm chặt sợi dây thừng khi cô đẩy toàn bộ cơ thể ra khỏi cửa sổ.

Cô bắt chéo chân để nắm chặt sợi dây thừng giữa hai đùi cô.

Sau đó, tất cả những gì cô phải làm là tụt xuống từ từ.

Mình đã gần mặt đất hơn.

Mình đã gần mặt đất hơn.

Cô từ từ đi xuống sợi dây thừng, nhắc nhở bản thân mình đừng nhìn xuống hết lần này đến lần khác.

Cô chuyển trọng lượng của mình từ bàn tay phải của mình, và sau đó sang bên trái, giống như những gì cô đã thực hành.

Gió thổi và khiến cơ thể cô rung lên với cường độ không thể so sánh được khi luyện tập.

Thôi nào, cố lên nào, nào, tôi ơi!

CZ khi nãy còn nguy hiểm hơn thế này!

Cửa sổ mở ra vì sự giúp đỡ của Zerns.

Tuy nhiên, nếu ai đó đã khóa cửa sổ sau khi Zerns mở nó, thì CZ sẽ phải leo lên trở lại.

Với suy nghĩ đó, Neia người chỉ cần thực hiện một chuyến đi duy nhất để biết được.

Cuối cùng cô cũng đến gần cửa sổ, và CZ với tay kéo cơ thể của Neia vào.

Cô làm điều đó với sức mạnh đáng kinh ngạc.

"Cảm ơn cảm ơn."

"...

Mm.

Nhưng, quá lâu...

Tôi sẽ lấy nó, giữ cái này.

"

"Vâng."

CZ ngả người ra khỏi cửa sổ và giơ khẩu súng ma thuật lên.

Neia giữ sợi dây thừng như được chỉ ra.

Một tiếng nổ trong không khí được giải phóng và Neia cảm thấy một lực kéo vào sợi dây thừng.

CZ đã cắt nó bằng vũ khí của mình.

Cô kéo sợi dây thừng bị cắt đứt vào phòng và để nó vào góc.

Họ sẽ không sử dụng con đường này trên đường trở về, vì vậy cô đã kéo nó vào trong hơn là để cho nó lủng lẳng một cách tự do, nhưng cũng có những ưu điểm và nhược điểm cho điều đó.

Ưu điềm là nó giảm thiểu nguy cơ bị phát hiện bởi các lính gác trên các bức tường.

Và nhược điểm là nếu bất cứ điều gì xảy ra, họ không thể chạy trốn theo tuyến đường dự kiến của họ, họ sẽ không thể leo lên tầng trên với sợi dây này.

Cuối cùng, hai người họ đã quyết định rằng những hạn chế của việc bị phát hiện là quá nhiều.

"Xong rồi, CZ-san.

Tiếp theo chúng ta cần phải vượt qua chướng ngại vật đầu tiên...

"

"...

Mm.

Đi thôi... phải giết chúng.

Cô có thể làm được không?

"

"Mm.

Tôi nghĩ tôi có thể.

"

Một khi họ bước ra khỏi căn phòng này, họ sẽ ở một vị trí thuận lợi để bắn các lính gác đứng dọc theo lối đi.

Nếu họ không thể giết chúng trước khi chúng báo động, tất cả nỗ lực của họ sẽ bị lãng phí.

Neia lấy cây cung của mình ra và gài vào một mũi tên.

CZ cũng nâng khẩu súng ma thuật của mình lên.

"Tôi sẽ lo bên phải, cô lo trái, CZ-san."

CZ hình thành một vòng tròn bằng ngón cái và ngón trỏ.

Hai người họ nhìn nhau, và rồi CZ đẩy mở cửa.

Neia nhắm vào một tên lính gác gần đó cách khoảng 1,5 mét, 2 tên Demihuman.

Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra hay họ là ai.

Tên Demihuman quá ngạc nhiên đến mức hắn không thể phân tích tình hình, nhưng Neia không ngần ngại và tặng hắn một mũi tên.

Với một mũi tên xoáy, mũi tên dễ dàng đâm xuyên qua sọ của hắn ta.

Tôi làm được rồi!

Trong khi kỹ năng của Neia đóng góp một phần nhỏ, hầu hết sức mạnh đã được thực hiện bởi Ultimate Shootingstar Super.

Cảm ơn, thưa bệ hạ!

Ngay khi mũi tên của Neia đâm xuyên qua đầu của tên lính canh xấu số, khẩu súng ma thuật của CZ thổi bay một nửa đầu của một kẻ khác.

Demihumans tạo ra nhiều tiếng ồn hơn cô mong đợi khi xác họ rơi xuống.

Neia vội vàng lắng nghe.

May thay, cô không nghe thấy bất cứ ai chạy về phía nơi này.

Có vẻ như chưa ai phát hiện ra chúng.

"...Nhanh lên."

Họ đã phân chia nhiệm vụ của họ trước đó.

Khi CZ kéo xác chết vào căn phòng họ vừa mới bước vào bằng sợi dây thừng, Neia sử dụng món đồ tiêu thụ mà CZ đã cho mượn.

Sau đó, cô với tay lấy túi đựng rượu từ trên thắt lưng và rót rượu lên khắp nơi, rửa sạch phần thịt, bộ não, hộp sọ và vết máu trên mặt đất.

Khi mùi hôi thối bay đầy không khí, CZ xuất hiện từ phòng, sau đó lấy rượu trong không gian bí ẩn và rót một ít rượu vào bên trong túi trước khi lặng đổ lên nó.

"...Đi nào."

"Vâng."

Trong khi họ đã cố gắng che đậy mọi thứ, rất có khả năng nhóm lính canh tiếp theo sẽ cảm nhận được điều gì đó đã xảy ra khi họ đến để thay ca.

Cô sẽ có thể thư giãn nếu chúng được giấu vào túi bí ẩn của CZ, nhưng CZ nói rằng cô sẽ không làm như vậy, do đó họ đã để xác chết trong phòng.

Tất nhiên, những cái xác cũng đã được giấu kỹ ở đó, nhưng không có cách nào để đảm bảo rằng họ sẽ không được tìm thấy.

Họ phải thừa nhận rằng họ không có tí thời gian dư thưa nào.

Cuối cùng họ đã đạt đến trở ngại thứ hai, lối đi trên không.

Trong một số kịch bản mà họ đã đưa ra, đây là điều gần như là lý tưởng.

Họ vẫn còn thời gian và chưa ai phát hiện ra.

"...

Bây giờ là cuộc chạy đua với thời gian."

"Tôi biết.

Nếu tôi trượt, đừng lo lắng cho tôi.

"

Con đường từ lâu đài đến tháp,rộng khoảng hai người.

Không có tường nào ở hai bên nó, chỉ có khoảng không.

Dường như đã có một số người đã rơi khỏi nó, và sau khi thấy điều này, tất cả những gì cô có thể nghĩ là cô không mong đợi điều đó.

Đường đi bộ trên không này là lý do tại sao nơi này là một bất ngờ cuối cùng cho những kẻ xâm lược, chúng sẽ bị bao vây.

Một lực lượng lớn không thể đi qua đây, vì vậy một lợi thế về các con số sẽ bị vô hiệu hóa.

Đồng thời, cũng có nguy cơ rơi.

Nếu có một cây giáo ở cuối con đường, thì sẽ rất khó khăn.

Thiết kế này là loại mà kẻ tấn công ghét nhất.

Người ta sẽ cần ma thuật với các phép thuật tấn công như [Fireball] để hạ gục nó.

Sử dụng vũ khí tầm xa cho một cuộc tấn công kéo dài là bất lợi cho phía Neia, hoạt động lén lút và bị hạn chế về thời gian.

Do đó, tất cả những gì họ có thể làm là lao vào phạm vi gần và kết liễu kẻ thù, trong khi kẻ thù có thể tấn công họ bằng vũ khí tầm xa và họ không có nơi nào để che chắn.

Trong trường hợp đó, họ sẽ cần phải rút ngắn khoảng cách trước khi các lính gác phát hiện ra.

Nhưng nhìn kỹ hơn, con đường không đồng đều.

Nó được thiết kế để làm chậm bất cứ ai cố gắng chạy qua và buộc họ trượt và rơi ra khỏi hai bên.

Điều này rất nguy hiểm... nếu kẻ thù chạy ra và tóm lấy tôi...

Tôi sẽ rơi xuống và chết.

Nếu tôi không cẩn thận...!

Sau khi vặn vẹo quyết tâm của mình, Neia nhận ra CZ đang nhìn chằm chằm vào cô.

Mặc dù họ có cùng giới tính nhưng được nhìn chằm chằm bởi CZ, một cô gái có vẻ đẹp giống búp bê, khiến Neia hơi xấu hổ.

"Chuyện gì vậy?"

"... hãy dùng nó...

Neia, đợi ở đây."

"Eh?"

"...

Tôi sẽ lo mấy tên lính bảo vệ cửa.

Sẽ không có vấn đề gì xảy ra, đừng đi ra ngoài.

"

"Eh?"

Trước khi cô có thể bình tĩnh trả lời lại, CZ biến mất.

Cô đã biến mất.

Đây không phải là một tốc độ siêu tốc cực cao.

CZ đã đứng ở đây cho đến lúc này và sau đó cô đã biến mất trong không khí như thể cô đã là một ảo ảnh.

Cảm giác hỗn loạn đến với Neia.

Tuy nhiên, CZ đã bảo cô phải đợi, vì vậy cô nên ở lại đây và đợi.

Neia ẩn nấp bản thân ở lối vào lối đi trên không, và lắng nghe cẩn thận bên trong tòa tháp và con đường phía sau cô, hay bất cứ thứ gì khác thường.

Vài giây sau có chuyện xảy ra ở chỗ lính gác.

Cô nghe thấy một tiếng hét và sau đó âm thanh của một tên lính canh ngã xuống.

Neia thò mặt ra để xem chuyện gì đang xảy ra và thấy CZ xuất hiện từ chỗ gác.

CZ vẫy tay chào với Neia.

Khi Neia bắt đầu hoảng hốt và tự hỏi điều gì đang xảy ra, cử chỉ vẫy tay của CZ ngày càng lớn hơn, cho đến khi thấy toàn bộ cơ thể cô đang di chuyển.

Cô ấy không thể vừa đi vừa làm điều đó được, CZ đã không che giấu khi làm như vậy?

Neia cúi thấp, rồi chạy ngang qua một bầu trời khá khủng khiếp đang được thổi bay theo cơn gió, cô sợ hãi khi cô chú ý đến chân mình.

Sau khi cô đi ngang qua, cô có thể ngửi thấy mùi máu từ người canh gác.

Một vài tên Demihumans chết nằm trên mặt đất, và CZ đứng bên trong, với vẻ mặt trống rỗng như thường lệ của cô.

Cô ta giữ một thứ trông như một con dao rất sắc bén và to lớn trong tay phải.

Lưỡi kiếm bị đỏ ửng, và cô cầm khẩu súng phép trên tay trái.

"...An toàn rồi.

Vào đây."

"Eh, eh..."

"...

Không thể biến mất thêm lần nào nữa trong hôm nay.

Hãy cẩn thận hành động."

"Hiểu rồi."

Thấy rằng khồn cần phải giải thích thêm để hiểu, nên Neia không hỏi, chỉ đơn giản là đi theo sau cô ấy.

Đây chính là sức mạnh của một nữ hầu gái quỷ, Neia thầm nghĩ.

Cô ấy không thể hoàn thành công việc này mà không có CZ.

Và cô ta làm việc này là vì mệnh lệnh mà Bệ Hạ yêu cầu.

Sorcerer King là người duy nhất có thể truyền cảm hứng mãnh liệt cho mọi người ngay cả khi ông không có mặt.

Thành thật mà nói, việc ngài ấy là undead hay bất cứ giống loài nào cũng không còn là quan trọng.

Mình cần phải cho mọi người biết sau khi mọi chuyện kết thúc.

Mình cần phải nói cho họ biết Người vĩ đại như thế nào!

Tòa tháp này gần như được làm hoàn toàn bằng đá và chỉ có duy nhất một cửa sổ nhỏ , thứ duy nhất cho phép ánh sáng chiếu vào nơi này.

Nơi này tối hơn lâu đài và những nơi mà họ đã đi qua trước đó.

Lối đi trong tòa tháp khá rộng rãi, đủ lớn để Neia và CZ đi sát bên nhau.

Nó xoắn dọc theo bên trong bức tường của tòa tháp.

Mục tiêu của họ là hoàng tử của Zern đang bị giam ở trên căn phòng cao nhất.

Vì vậy điều duy nhất họ làm khi đi qua những cánh cửa trên đường đi là kiểm tra chuyển động bên trong đó, và tiếp tục di chuyển lên trên.

Sau khi họ di chuyển được hai tầng.

CZ bỗng giơ tay lên để báo hiệu rằng họ nên dừng lại.

Điều này đã xảy ra gần như cùng lúc với thính giác của Neia.

Họ cảm nhận được một số bước chân của sinh vật.

Có vẻ như ai đó mặc áo giáp bằng kim loại đang tuần tra.

Tiếng va chạm đặc trưng của đá kim loại vang lên từng nhịp trong không khí.

"Chỉ có một tên thôi, CZ-san."

"...Vâng.

Nhưng... bước chân thật nặng nề.

"

Neia khá ngạc nhiện, thật sự là cô chỉ có thể cảm nhận và phân biệt đơn giản các tiếng động.

Nhưng nếu CZ nói vậy thì không còn nghi ngờ gì nữa.

Nói cách khác, bất kể nó là gì, nó không phải là con người.

"Chúng ta nên làm gì?

Chúng ta có nên trốn sau một trong những cánh cửa mà chúng ta đã kiểm tra không?

"

"...

Hắn tới rồi.

Giết!!."

"Oke! ."

Neia đã sẵn sàng cùng với cây cung của mình phí sau CZ.

Kế hoạch của cô là bắn trước và không bận tâm với câu hỏi.

Cô đã nghe nói rằng hoàng tử của Zern có vóc dáng của một đứa trẻ loài người.

Ngoài ra, ngài ấy ta sẽ không mặc áo giáp kim loại.

Một vật thể khổng lồ xuất hiện, Neia và CZ tấn công mà không do dự.

Mũi tên và đạn bắn vào cơ thể như thể chúng bị hút vào.

"Gaaahhhh!"

Vật thể khổng lồ vấp ngã và lùi lại.

Hắn khéo léo rút lui và thoát khỏi đường đạn và những mũi tên

Thực tế là hắn đã sống sót sau các cuộc tấn công của họ, đặc biệt là của CZ Đó là một kẻ mạnh.

"Các ngươi là ai!"

Một tiếng thét giận dữ vang lên từ sâu trong lối đi.

"Chúng ta nên làm gì đây, CZ-san?"

"...

Không thể ngồi đây và chờ...

Hãy đến gần và tấn công trước khi kẻ thù tập hợp các binh sĩ canh gác tháp."

"Được."

Neia và CZ di chuyển ngay lập tức.

Vì hắn có thể sống sót sau cuộc tấn công bất ngờ của CZ và Neia, họ có thể cho rằng đó là một trong những kẻ bảo vệ, một Vah Un.

Vah Un là những sinh vật sở hữu sức mạnh chiến đấu tổng thể rất tốt và sức chịu đựng đáng kinh ngạc.

Khi họ chạy, độ ẩm trong không khí dường như cũng tăng lên Neia cảm thấy mùi hơi nước nồng lên trong không khí.

"Goooaahhh!

Con người!

Con người ở đây!

Sau khi tiếp cận, họ đã thấy một sinh vật khổng lồ.

Trong khi nó sở hữu không khí man rợ của Ogre nó lại trông thông minh hơn Remedios.

Da của nó có màu trắng hơi xanh, toát lên một vẻ độc ác

Nó có một cái sừng dày trán và mang theo một chiếc gậy lớn, còn to hơn cả Neia.

Với cái diện mạo này đây chắc chắn là một Vah Un.

Trong khi nó không đáng sợ như Buser, nó vẫn là một đối thủ khá nguy hiểm.

Những mũi tên và đạn chắc chắn đã trúng mục tiêu nhưng dường như nó không bị thương.

Không có mùi máu, đó không phải là ảo giác.

Bằng cách nào đó nó đã chống lại được cuộc tấn công của họ, đặc biệt là của CZ.

"Chúng mày tới đây để lấy mạng ta sao, con người! dường như ngươi có đôi mắt tuyệt vời đấy !!!

"

Nó có vẻ đang rất xem thường đối thủ.

Trong trường hợp đó, cô sẽ để cho nó tiếp tục sai lầm

"...Không."

CZ bắn khi cô nói.

Có một tiếng nổ từ trong không khí và thứ gì đó bay qua không trung.

Sau đó, một phần cơ thể của Vah Un tan biến thành sương mù và viên đạn xuyên qua.

"...

Mm."

"Wahahahaha!

Vũ khí tầm xa là vô dụng đối với ta!

"

Neia bắn một mũi tên lên trán của Vah Un, nhưng đầu nó cũng tan thành sương mù và mũi tên găm vào bức tường phía sau nó.

"Vô ích thôi!

Bây giờ, hãy run rẩy đi nào kẻ thù của ta.

Kẻ thù của tất cả cung thủ đang ở trước mặt các ngươi!

"

"...

Miễn dịch với tất cả vũ khí tầm xa?

Thứ đó thật phiền phức?

"CZ lẩm bẩm.

"Phải có cách gì đó."

Neia liếc nhìn CZ và lắc đầu.

Thật không may, các Zerns không biết gì về khả năng của nó.

"Ngươi đang lảm nhảm cái gì vậy!"

"lùi lại ngay!"

Tên Vah Un rút ngắn khoảng cách với họ.

Cái tốc độ tiếp cận kinh dị với cái cơ thể khổng lồ đó làm Neia rối loạn, cô không thể tin vào mắt mình.

Neia sẽ chết nếu nhận một đòn của hắn.

Cô cô ngoan ngoãn nghe theo sự chỉ đạo của CZ và nằm xuống.

CZ đứng ở tiền tuyến, và chiếc gậy đâm sầm xuống cô.

Đòn tấn công gây chấn động lớn làm rung lắc cả tòa tháp nhưng cô nhẹ nhàng né tránh nó.

Sức mạnh của Vah Un rất phi thường.

Vì hắn có thể vung một vũ khí cao bằng CZ bằng một tay.

Gạch đá bị tan vỡ tan nơi nó đập xuống đất, và các vết nứt tỏa ra theo mọi hướng.

Có cảm giác như tòa tháp đang run rẩy.

"Tch!"

Neia nới lỏng mũi tên.

Trong khi Vah Un bị khóa trong cận chiến với CZ, có một sự khác biệt rất lớn giữa kích thước cơ thể của họ.

Nếu cô nhắm tới, cô có thể tấn công Vah Un mà không đánh trúng CZ.

Đúng như dự đoán, Vah Un biến thành sương mù để tránh mũi tên đang rít lên trong không khí.

"Vô ích!

Vô ích!

Ta đã nói mũi tên là vô ích với ta!

Thật ngớ ngẩn – uwoooooh!

"

Mặc dù kỹ năng bắn súng của CZ vượt trội hơn hẳn Neia, nhưng cô ấy không có kỹ năng chiến đấu cận chiến, vì vậy thật không may, đòn tấn công của cô ấy đã bị chặn bởi cái chùy của hắn.

Neia lùi lại và bắn lại một mũi tên khác.

Lần này, Neia nhắm vào bàn tay đang cầm chùy.

Trong khi rất có khả năng vũ khí sẽ không rơi ngay cả khi nó chuyển sang sương mù, cô quyết định rằng cô phải thử xem, tuy nhiên khả năng đó rất nhỏ.

Cuối cùng thì

Cánh tay hình thành sương mù đã không ảnh hưởng đến chiếc gậy.

"Ngươi không định dừng lại sao? con người !?"

Vah Un hướng tay về phía Neia.

"[WaterSplash(Thủy đạn)]!"

Một quả bóng nước bay vụt đến Neia.

Một cái gì đó đánh vào vai phải của cô.

Neia bị thổi bay một đoạn .Thứ gì đó đã đâm vào cô và rơi xuống đất.

Nó đau như thể cô bị một cái chùy đập vào người vậy.

Cô ấy thậm chí có thể bị gãy xương.

Cô cố gắng di chuyển cánh tay phải của mình.

Thật may mắn nó vẫn có thể di chuyển.

Tuy nhiên, cơn đau từ vai lan ra toàn cơ thể cô.

Cô chạm vào vai và thấy nó ướt.

Trong khi cô sợ rằng đó là máu, ngay lập tức cô nhận ra rằng đó là nước.

"Hmph!

Tặng ngươi ma pháp yếu đuối đó đấy!

"

Vah Un vung cây chùy của mình khi nó trả lời câu trả lời của họ.

CZ lẩm bẩm một cách lặng lẽ với bản thân mình khi cô tránh được đòn tấn công đã gây sát thương cho Neia.

"...

Tại sao là cô ấy?

Tại sao tấn công một người thâm chí không thể gây được chút nguy hiểm nào cho ngươi?

Thật không thể hiểu được.

"

"Hah, đồ ngốc!

Đó là hình phạt cho sự phiền phức "

"Vì nó có hiệu quả?

Kỹ năng có giới hạn sử dụng?

"

Khuôn mặt của Vah Un thay đổi.

Nói cách khác, CZ đã đúng.

"Neia!"

"Hiểu rồi!"

Neia tháo mũi tên mà Vah Un tránh được bằng cách biến thành sương mù ra khỏi tường.

Sau đó, cô lại bắn và mũi tên đâm vào Vah Un.

Khi Vah Un càu nhàu vì đau đớn, CZ nói.

"...Ta hiểu rồi.

Ngươi chỉ có kích hoạt chống tấn công tầm xa bảy lần.

Có phải ... mỗi ngày? hay giờ? ...

Không quan trọng.

Ngươi sẽ chết ở đây.

"

Tên Vah Un không thể bắt kịp CZ vì cô sở hữu sự linh hoạt tuyệt vời.

Nói cách khác, nếu điều này tiếp tục, nó sẽ là trận chiến một chiều và ...chết.

Có lẽ tên Vah Un đã cảm nhận được điều này sẽ xảy ra. khuôn mặt nhăn nhó của hắn đã phản chiếu điều đó .

"Chết tiệt! [FogCloud(Mây mù)]!

"

Một đám sương mù xuất hiện.

Đám sương mù này dày hơn thứ mà cô đã thấy trong Vương quốc phù thủy, và Neia thậm chí không thể xác định vị trí của mình.

Trong khi cô không thể nhìn thấy CZ chiến đấu với tên Vah Un, cô vẫn có thể nghe thấy tiếng súng ma thuật của CZ vang lên pew pew pew.

Điều đó là hiển nhiên nhỉ. (Neia nghĩ)

Ngay cả khi Vah Un gọi lên sương mù ở giữa hành lang, cô vẫn biết vị trí họ ở đâu nhờ tiếng vang.

Tất cả những gì cô phải làm là tiếp tục tấn công.

Neia làm theo hướng dẫn của CZ và bắn tên.

Cô hơi lo lắng vì sợ bắn trúng CZ.

Cô hướng cung lên cao; theo cách đó ngay cả khi cô bắn hụt, cô cũng sẽ không trúng CZ.

Mũi tên cô bắn đi bị đám sương mù nuốt chửng, và sau đó xuất hiên âm thanh của một cái gì đó găm trên tường.

Có vẻ như cô ấy đã bắn hụt.

"Hắn đang di chuyển ra phía sau cô."

Khi CZ nói vậy, Neia nghĩ Eh?

Khi người ta xem xét kích thước của lối đi, Vah Un khổng lồ không thể đứng sau CZ và Neia mà không đụng vào họ.

Tuy nhiên, trên đường tới đây, Neia đã nhận ra rằng CZ là một con quỷ đáng tin cậy.

Mặc dù cô không tin tưởng CZ nhiều như cô tin tưởng vào Sorcerer King, người mà cô phục vụ.

Neia quay lại, và trong khi màn sương vẫn còn dày đến mức cô không thể nhìn thấy gì cả, cô vẫn còn một mũi tên khác.

Cũng giống như lần trước, cô nghe thấy âm thanh của một mũi tên đập vào bức tường phía xa.

"Ở đâu, Hắn ở đâu !?"

"..Mm.

Cô đang đi đúng hướng.

Hắn đang cố chạy ... xuống đây!

"

Neia giật mình khi CZ nói bằng một giọng rất mạnh mẽ với cô.

"...

Làm lại ... bắn toàn lực."

Một tiếng kyuuuuun xuyên qua màn sương và sau đó loạt tiếng dakka dakka dakka dakka dakka rợn người hơi xuống hành lang.

Không giống như âm thanh pew pew từ trước, đây là một âm thanh tràn đầy sự tàn bạo.

"Gobooh ~," Có âm thanh của một người ho ra thứ gì đó, ngay sau đó là âm thanh của một vụ va chạm của một cơ thể khổng lồ xuống đất.

Ngay lập tức, sương mù tan biến, và cô có thể thấy cơ thể của tên Vah Un nằm vật trên sàn.

Cơ thể của hắn đầy các lỗ, nhiều mảng thịt đã bị thổi bay.

Có những dấu hiệu tương tự xung quanh các bức tường gần đó.

Điều gì đã gây ra điều này?

Là một nhân vật được giao nhiệm vụ bảo vệ nơi này, nên nó đã khá mạnh.

Trong thực tế, Neia một mình sẽ chẳng có tí cơ hội nào cả.

Tuy nhiên, CZ ngay lập tức có thể giết chết một kẻ mạnh như vậy miễn là vũ khí của cô có thể sử dụng.

Đó là sức mạnh của một hầu gái quỷ có cấp độ 150.

"Cái gì... là... không.

Với ma thuật, cô có thể làm bất cứ điều gì, huh.

"

Neia nắm chặt cái vai bị đau.

Cô đã quên cơn đau trong sự phấn khích của trận chiến, nhưng bây giờ nó đã bắt trở nên tệ hơn.

"...Ổn chứ?"

"Mm.

Nhưng có vẻ đau khi kéo cung.

Tôi không nghĩ mình có thể nhắm tốt.

"

"...

Cô có thuốc hồi phục không?"

"Không, nhưng tôi có một món đồ hồi phục mà Đức vua đã cho tôi mượn."

Neia chỉ có thể sử dụng nó một lần trong trận chiến đó, nhưng giờ cô cảm thấy mình có thể sử dụng nó thường xuyên hơn.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là cô ấy có thể lãng phí mana, bởi vì cô ấy có thể cần phải chữa lành CZ nếu tình hình bắt buộc.

"Đừng lo.

Chúng ta chỉ cần giải cứu con tin và rút lui.

"

"...

Mm.

Vậy thì hãy nhanh lên.

"

Neia gật đầu và chạy với CZ.

Vah Un, chắc chắn là một đối thủ đáng gờm, đã bị đánh bại.

Tất cả những gì còn lại là để giải cứu hoàng tử và quay trở lại cái thùng đựng thịt đó.

"...Đây."

"Vâng."

Sau khi tới nơi cao nhất, CZ và Neia trao đổi ngoại hình.

Chỉ có một cánh cửa ở đây.

Điều đó có nghĩa là nó chắc chắn là mục tiêu của họ.

Họ gật đầu với nhau, và sau đó đá vào cửa.

Từ lâu họ đã từ bỏ bất kỳ ý nghĩ nào về một cuộc xâm nhập bí mật.

Xét cho cùng, họ vừa chiến đấu với Vah Un.

Điều đó nói rằng, hai người họ nên đứng cách xa cánh cửa, trong trường hợp ai đó tấn công họ ngay khi nó mở ra.

Tuy nhiên, sự thận trọng của họ đã vô ích.Cả hai cùng nhảy vào phòng cùng một lúc.

Neia nghiến răng chống lại cơn đau từ vai cô và đi bên trái, trong khi CZ đi sang phải, và cả hai đều để ý để hỗ trợ nhau.

Điều đầu tiên họ nhìn thấy là một chiếc giường lớn, có màn che.

Có lẽ trang trí bằng ren của nó đã từng có màu trắng, nhưng có vẻ đã lâu rồi tấm màn không được giặt.

Căn phòng cũng có một tủ quần áo đơn giản và đồ nội thất kích thước của con người như tủ và những thứ khác.

Những mảnh đồ nội thất cao quý này cũ kỹ và hư hỏng và chúng trông như hàng hóa đã qua sử dụng.

Một cái liếc nhanh qua căn phòng không tiết lộ gì cả.

CZ nâng cằm lên để báo hiệu cho Neia, và Neia lặng lẽ đến gần tủ trước khi mở cửa.

Tất nhiên, Neia mở nó ra từ bên ngoài và tránh ra khỏi trường hợp trong trường hợp có chuyện gì xảy ra, trong khi CZ chỉ khẩu súng của khẩu súng ma thuật vào bên trong tủ.

"...Không phải ở đây."

Sau đó, hai người họ nhìn xuống giường.

Sau khi xác minh rằng không có gì bên dưới nó, họ đến gần giường.

Một phần của nó đã phồng lên.

Neia nhìn sang CZ trước khi gật đầu để cho cô hiểu, và rồi cô lật tấm chăn lên.

Có một cục thịt tím bóng loáng.

Không, sẽ tốt hơn nếu nói đó là một con giòi khổng lồ.

Nó dài khoảng 90 cm, và nó không có bàn tay, mà là đôi chân mập mạp.

CZ chĩa súng vào khẩu súng mà không do dự, và Neia vội vàng gọi cô.

"Chờ đợi!

Đó là mục tiêu giải cứu của chúng ta, hoàng tử của Zern!

"

"...Điều này?"

Đó là điều mà đặc phái viên Zern đã nói với Neia.

Tuy nhiên, cô có thể hiểu được những nghi ngờ của CZ, bởi vì chính Neia đã "wat" khi đặc phái Zern đưa cho cô mô tả về hoàng tử Zern. ( wat ?)

Zern là một loài demihumans đặc biệt.

Người trong hoàng tộc rất khác biệt với các cá nhân khác trong loài của họ.

Thêm vào đó, họ cũng phải có hình thái lưỡng tính.

"Er, ngài có nghe thấy chúng tôi không, hoàng tử Zern-sama?"

"Mm.

Nói.

Có vẻ như các người không phải là đồ ăn của ta.

Giọng của anh ta nghe như một thiếu niên.

Neia tò mò muốn biết giọng nói của anh ta đến từ đâu nên đã kiểm tra và cô ấy thấy miệng của anh ta đang mở và đóng lại.

"Đúng rồi.

Chúng tôi đã được yêu cầu giải cứu ngài.

Hãy bắt đầu bằng cách đưa ngài ra khỏi đây.

"

Anh ta vẫn là một hoàng tử, ngay cả khi anh ấy trông như thế này, vì vậy cô ấy phải tuân thủ các quy tắc của nghi thức.

Ngoài ra, cô sẽ cần sự giúp đỡ của tộc zern khi tìm kiếm Sorcerer King.

Vì vậy, cô phải làm cho anh ta cảm thấy biết ơn, thay vì xúc phạm anh ta.

"Đó có phải là yêu cầu từ những người bạn cùng trứng của tôi không (đồng đội)?

Ai đã yêu cầu cô làm điều này?

"

"Đó là một Zern tên là Beebeebee.

Ngài có biết anh ta không?"

"Cô nói Beebeebee?

Ah, là anh ta, vậy?

Hm ...

Nhưng nếu tôi rời khỏi nơi này, Jaldabaoth ... sama sẽ tức giận.

Điều này sẽ đặt người Zern và đặc biệt là nhà vua gặp nguy hiểm.

"

"Trong khi tôi không chắc về chi tiết, có vẻ như nhà vua đã qua đời, vì vậy chúng tôi phải giải cứu ngài .

Đó là lý do tại sao Zern đưa ra yêu cầu này của chúng tôi.

"

"Cái gì!?"

Một người như Neia không thể đọc được những biểu hiện của hoàng tử Zern,cô không thể thấy bất cứ thứ gì ngoài một con giòi khổng lồ trước mặt.

Tuy nhiên, cô có thể cảm nhận rõ ràng nỗi buồn sâu sắc trong giọng nói của mình.

"Ồ, Cha thật sự... tôi hiểu rồi.

Tên khốn đó Jaldabaoth...

Trong trường hợp đó, cô có thể giúp chúng ta an toàn ra khỏi đây không?

"

"Những người dưới quyền của ngài sẽ hướng dẫn chúng tôi, vì vậy tôi nghĩ nó sẽ ổn thôi."

"Tôi hiểu... oh các anh hùng con người, những người đã đến đây để giúp tôi, tôi có một yêu cầu khá vô lý. cô có thể giả vờ rằng cô đã mang tôi ra bằng vũ lực trong khi tôi đã chống lại?

"

Yêu cầu đó có lẽ chỉ trong trường hợp.

"Tôi hiểu.

Chúng tôi sẽ giả vờ như vậy.

"

"Cảm ơn nhiều."

Hoàng tử ngẩng đầu lên.

Trong khi nó trông giống như một con giòi đang ngẩng đầu lên, điều này có lẽ là cách loài của ông bày tỏ lòng biết ơn của họ.

Neia quấn hoàng tử lên trong những tấm chăn như một đứa bé, nếu anh ta còn là một đứa bé, anh ta sẽ sợ rơi nước mắt; cô đã trải qua điều đó hai lần rồi và đưa anh lên lưng cô.

Cô cột chặt tấm chăn quanh ngực, nên nó sẽ không nới lỏng ngay cả khi cô đang di nhanh.

Trọng lượng trên vai cô khiến Neia đau.

Cô lau sạch mồ hôi trên trán và sử dụng ma thuật của vòng cổ.

Vết thương của cô chữa lành ngay lập tức.

Bây giờ cô sẽ ổn nếu cô phải chạy với hoàng tử trên lưng.

"Ngài có cảm thấy ổn không?

Nếu nó đau, xin hãy nói cho tôi ngay lập tức.

"

"Không, tôi không thấy khó chịu... nhưng cô có mùi thơm ngon.

Nó làm tôi đói.

"

Nghe những lời nói đó từ vùng cổ cô, làm Neia rùng mình.

"

"...

Zerns ăn gì?"

CZ hỏi một câu hỏi mà Neia không muốn hỏi.

"Các chất lỏng quý giá trong cơ thể của các sinh vật sống, dù chúng sống hay chết."

"...

Tôi sẽ tức giận nếu ngài làm bất cứ điều gì kỳ lạ với cơ thể của tôi."

"Không cần phải lo lắng.

Tôi không đói đến mức độ sẽ làm một điều như vậy với các anh hùng đến cứu tôi.

Mặc dù tôi đã không được phép rời khỏi ngay cả một lần kể từ ngày họ đưa tôi tới đây,và họ cũng cho tôi ăn rất ít.

"

Nếu cô biết chính xác chúng là gì, có lẽ cô đã bỏ rơi anh ta như một đống gạch, vậy nên Neia nhanh chóng bịt tai lại.

May mắn thay, CZ đã không yêu cầu thêm.

"...Được rồi, đi thôi."

"Đuợc."

"Xin hãy thực hiện đi."

Sau cuộc trao đổi ngắn gọn đó, ba người họ bắt đầu di chuyển.

Không có thời gian để lãng phí khi trò chuyện nhàn rỗi trong một cuộc xâm nhập bí mật.

May mắn thay, họ đã xoay xở để trở về với lối thoát hiểm mà không có sự cố.

Tuy nhiên đung lúc này CZ giơ tay lên để ngăn họ lại. ( dịch thùng thịt chán quá nên đổi thành lối thoát hiểm nha )

"...

Có người bên trong."

"Tôi sẽ để chúng cho cô."

CZ chuẩn bị khẩu súng phép của mình và mở mạnh cánh cửa.

Rồi cô dừng lại.

CZ nhìn lại.

"...

Không chắc họ là ai.

Zerns.nhiều người trong số họ "

Họ phải là đội ngũ hỗ trợ.

Cụ thể, họ là những người Zern đã mang Neia và CZ đến đây.

Họ có lẽ đã đến trước vì Neia và CZ đã muộn hơn họ dự tính.

Sau khi bước vào phòng, năm Zern bên trong biến thành một.

Cái nhìn của những heteromorphs với khuôn mặt không thể đọc được làm cùng một điều với nhau tạo ra một cảm giác sợ hãi cho Neia.

Neia cởi bộ khăn trải giường trên lưng để lộ hoàng tử Zern bên trong.

"Ohhh!

Đó là Hoàng tử!

"

Đó là Beebeebee.

Neia sẽ không thể phân biệt họ nếu họ không nói.

Tuy nhiên, nếu họ khác nhau như sự khác biệt của hoàng tử và họ, cô có thể thậm chí không thể biết được họ có phải là đồng đội của Zern hay không.

"Oh những người bạn của ta.

Ta nghe cha ta đã qua đời.

Ta biết rằng hắn ta, Jaldabaoth, không có ý định giữ lời.

Nhưng chúng ta sẽ chạy trốn tới đâu sau khi phản bội Jaldabaoth?

Hắn đã chinh phục vùng đất của chúng ta, và cài đặt những con quỷ đáng tin cậy của mình làm người cai trị của họ ... chúng ta sẽ tự sát bằng cách chọn nổi loạn à?"

"Kẻ đang cai trị chúng ta là một mối lo ngại.

Đối với hắn, Zern không khác gì với vật nuôi.

Boobeebee anh hùng của Zenr đối đầu với hắn khá trễ , nhưng có vẻ anh ấy đã bị hạ gục trong một nốt nhạc.

"

"Gì!

Boobeebee, cậu nói gì chứ !?

"

Sự rùng mình của Hoàng tử nói với Neia rằng Zern chắc hẳn đã ở trong tình trạng khá nguy cấp.

"Khi mọi thứ kết thúc, liệu Zern có tìm được một nơi dưới sự cai trị của Jaldabaoth không?

Chúng tôi đã xác định rằng câu trả lời là không.

Hoàng tử của tôi, không có thời gian, chúng ta hãy lưu những lời này cho– "

"Đồ ngốc.

Chúng ta có thể để câu hỏi đó cho đến sau khi chúng ta trốn thoát không?

Đây là bước ngoặt.

Một khi chúng ta vượt qua nó, chúng ta phải theo đuổi con đường chúng ta chọn đến tận cùng.

Bây giờ là lần duy nhất chúng ta có thể quay lại.

Nói cho tôi biết, một khi chúng ta quay trở lại tổ của mình, một khi chúng ta quay trở lại ngọn đồi của chúng ta, ngài dự định sẽ sống như thế nào?

"

"Cái đó... vùng đất đó rộng lớn.

Chắc chắn sẽ có một nơi chúng ta có thể trốn.

"

"Ngài nghĩ vậy ư? ngài có dự định để các loài trên mặt đất phá hủy cho cơ hội này trong thoáng chốc, ngài đang do dự?

Hãy cho tôi một giải pháp cụ thể hơn, thiết thực hơn.

"

"Trong trường hợp đó, không phải ai cũng đang phục vụ cho Jaldabaoth, chúng ta có thể tạo thành một kháng chiến..."

"Đồ ngốc.

Điều đó sẽ chỉ mời sự hủy diệt từ Jaldabaoth.

Một đàn kiến thu hút sự chú ý nhiều hơn một con kiến duy nhất.

"

Beebeebee im lặng khi hoàng tử gạt bỏ từng đề xuất.

Sẽ rất tệ nếu chuyện này tiếp diễn.

Neia và những người khác đã tiến hành hoạt động nguy hiểm này đến giai đoạn này.

Nếu hoàng tử bây giờ đã đi, "Chúng ta không thể làm điều đó sau mọi chuyện", những nỗ lực của họ sẽ bị lãng phí.

Đó là sau đó Neia đã đưa ra một điều gì đó để xoa dịu những lo lắng của hoàng tử.

"Ah, trong trường hợp đó, tại sao các không Zern đi đến Vương quốc Phù thủy?"

"Vương quốc phù thủy?

Đó là gì?"

Đó không chỉ là Zerns, mà cả CZ, người đã nhìn cô.

"Vâng.

Đây là quốc gia nơi Momon cư trú.

Anh ta là người anh hùng đã từng đánh bại Jaldabaoth ở Vương quốc.

"

Neia cảm nhận được những Zern đang nhìn chằm chằm vào cô, nhưng cô không biết ý nghĩa về ngoại hình của họ.

Làm thế nào con người có thể hiểu được biểu hiện của Zern?

"Có phải những gì cô nói là sự thật?"

Câu nói duy nhất đó đủ để Neia hiểu tại sao những người Zern giữ im lặng.

Họ nghi ngờ sự thật về những lời của Neia.

Nhưng đó chỉ là mong đợi.

Người giỏi hơn biết sức mạnh của Jaldabaoth, càng khó tin rằng bất cứ ai cũng có thể đánh bại anh ta.

"Ý tôi là mọi thứ...

Tôi đã biết được điều này thông qua các kênh đáng tin cậy.

Thật ra, CZ-san?

"

"...Cô ấy đúng.

Neia nói sự thật.

"

"Ngoài ra" đây là phần quan trọng.

Neia cảm thấy hỗn loạn trong nội tâm.

"Nếu các bạn đi đến Vương quốc Phù thủy như thế này, tôi chắc chắn họ sẽ chấp nhận bạn là người tị nạn.

"Người tị nạn, cô nói sao ..."

Có sự cay đắng trong giọng của hoàng tử.

"Nhưng nếu các anh có thể cung cấp thông tin về vị vua pháp thuật của Vương quốc Soccerer, tôi chắc chắn rằng các anh sẽ không xem nhẹ khi các anh đến đó."

"Đợi đã, đợi đã nào.

Tại sao họ lại vui khi được nghe về Vua của mình?

"

"À, vâng.

Ngay bây giờ... ah...

Vị trí của Vị Vua pháp thuật hiện nay không rõ...

"

"Đó không phải là rất xấu sao?

Trong trường hợp xấu nhất, ông ta thậm chí có thể chết, điều đó có đúng không?

"

"Xin chờ một chút.

Đức vua không thể chết.

Có bằng chứng cụ thể, và chúng tôi đang xác minh nó ngay bây giờ.

"

Neia nói với họ về cách mà Sorcerer King có thể đã rơi xuống những ngọn đồi, nơi mà các Demihumans đã sống, nên cô muốn sử dụng sức mạnh của mình để tìm kiếm ông ấy.

Hoàng tử im lặng.

Sẽ không thuyết phục được, Neia nghĩ, nhưng vì cô đã làm xong, cô không thể nói gì hơn.

Quyết định nằm trong tay họ.

Ngoài ra, ngay cả khi họ không thể cung cấp bất kỳ sự trợ giúp trực tiếp nào, họ cũng phải có khả năng cung cấp kiến thức ít nhất, như họ đã hứa.

"Ta hiểu, nếu chúng ta cho họ biết tin tức của Vua pháp thuật, liệu họ có chấp nhận những người như chúng ta, những Demihuman?

Đất nước của Vua Pháp Thuật cũng là đất nước của con người đúng không?"

"Không, cũng không hẳn, Đất nước của Vua Pháp Thuật được cai trị và bảo vệ bởi những Undead."

"Undead sao?"

Cả hoàng tử và những tên lính Zern đồng thanh lên tiếng.

"Cô định kêu bọn ta đi đến nơi kinh khủng như thế à"?

Mọi chủng tộc đều căm thù undead đến tận xương tủy.

Ngay cả Neia cũng từng như thế trước khi hiểu rõ bản chất "con người"của Vua Pháp Thuật .

Neia hoàn toàn hiểu rõ suy nghĩ của những người ở đây vì trước kia cô cũng từng như thế.

"Xin hãy nghe tôi nói.

Đúng là vương quốc Sorcerer dưới sự cai trị của Undead, nhưng người cai trị vĩ đại ở đó vô cùng cởi mở và cao quý.

Tôi đã từng chứng kiến tận mắt con người và Demihuman ở nơi đó cùng nhau chung sống hòa bình."

"Cô có nói quá không, tôi không tin con người và Demihuman có thể..."

"Đủ rồi.

Im lặng.

Xin hãy thứ lỗi, Neia.

Xin hãy rộng lòng bỏ qua cho sự thiếu hiểu biết của bọn chúng.

Có thật là Ngài ấy có vĩ đại như những gì cô vừa nói không?"

"Tôi có thể lấy mạng mình ra đảm bảo"

Neia đặt tay trước ngực và trả lời.

"Dù ta không thể hiểu được tâm can của tất cả mọi người, nhưng đối với Neia ta hoàn toàn hiểu rõ con người cô, một người dũng cảm sẵn sàng từ bỏ mạng sống, không ngại hiểm nguy để thực hiện một cuộc giải cứu táo bạo với một niềm tin bất dịch.

Tuy ta không tin Vua Pháp Thuật , nhưng ta không thể không tin cô.

Hãy chuyển lời này đến Vua Pháp Thuật giúp ta."

"Oh"những cận vệ Zern hét trong niềm vui sướng.

"Có vẻ chúng ta đã có được quyết định cuối cùng".

"Tôi mong ngài sẽ đến được vương quốc Sorcerer an toàn, thưa hoàng tử.

Xin ngài hãy nhanh lên.

Thật không may là tôi có một tin cực kì xấu đó là một trong những con quỷ của Jadabaoth sẽ sớm đến đây.

Mọi chuyện sẽ rất tệ nếu hắn tìm được chúng ta.

Được rồi, khẩn trương lên nào , mọi người."

Zern là một loài sinh vật đơn tính, đa phần là con cái.

Những con đực thường là vua hoặc hậu duệ của chúng.

Cũng có một vài trường hợp ghi nhận con cái có thể chuyển đổi giới tính(!!!) nhưng việc những con đực bị giết do nguyên nhân khách quan hay chủ quan cũng có thể đưa loài này đến gần ngưỡng diệt vong.

Chính vì lẽ đó, hoàng tử cần phải chạy trốn đến một nơi an toàn tuyệt đối như vương quốc Sorcerer.

Đó chính là lí do họ có cuộc thảo luận trước đó.

"Con quỷ dưới trướng của Jadabaoth?

Hắn đang trên đường đến đây sao?"

Có một từ trong câu nói khiến cô chú ý

"Ngài đã từng nghe qua việc này chưa?

Hắn ta có 3 con quỷ dưới trướng mình và một trong số chúng đang đến nơi này"

"Chúng ta cần đánh bại chúng ngay tại đây"

Nghe những lời của CZ nói, hoàng tử người mà nãy giờ như từ trên trời rơi xuống giờ mới hiểu ra

"Cô có điên không?

Có thể hai người rất mạnh vì đã có thể cứu được tôi, nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể đánh bại được hắn ta"

Từ "mạnh"chỉ có thể đúng với CZ, nhưng Neia không có bất cứ cơ hội nào để nói rõ chuyện này

"Tôi nghe mọi người nói rằng hắn ta di chuyển giữa các thành phố, thế nên hắn ta đến đây là cơ hội của chúng ta, nếu chúng ta không tận dụng cơ hội này sẽ không còn cơ hội nào khác"

"Đúng vậy"

"Hoàng tử điện hạ"

"Hãy bình tĩnh và thử nghĩ lại xem.

Nếu chúng ta giết được hắn thì Jadabaoth sẽ mất đi một cánh tay đắc lực.

Mạng lưới truyền tin của hắn sẽ hỗn loạn, thế nên hắn rất khó thể tìm ra chúng ta"

"Thế các ngươi có đối sách nào để tiêu diệt hắn không?".

"Tôi cũng không chắc, nhưng đây là cơ hội duy nhất."

"Vậy thì không nên bỏ qua nó.

Chúng tôi biết hai vị có thể tiêu diệt Vah Un" Vị hoàng tử nói.

Ông ta đã khá sốc khi nhìn thấy xác chết của một Demihuman trên đường trở về.

"Nghe này, mọi người, từ giờ chúng ta sẽ hợp sức để giúp hai người bạn này tiêu diệt con quỷ dưới trướng của Jadabaoth"

"Tuân lệnh"

"Hai con người, sáu người chúng ta.

Vài ngày trước đây, tám người vẫn là kẻ thù không đội trời chung, vậy mà giờ đây chúng ta lại cùng chiến tuyến, cùng nhau hợp tác tiêu diệt kẻ thù.

Tựa như bản hùng ca Sagas."(Chắc là thằng hoàng tử nó hát)

"Eh".

Neia kiểm tra lại số lượng Zern hiện tại.

Sau khi xác nhận mình không bỏ sót bất kỳ ai, cô lên tiếng.

"Xin hãy đợi đã hoàng tử, Ngài không cần phải tham gia kế hoạch này vì nó quá nguy hiểm.

Dù sao , tôi đến đây là để bảo vệ ngài.

Hơn nữa, ngài có kỹ năng chiến đấu không?"

Tuy nhiên với một người muốn giải thích ý định của mình, ông nhận thấy mình không khác gì một con giòi khổng lồ không hơn không kém đang bò trên mặt đất.

Thành thật mà nói, sẽ ít rắc rối hơn nếu ông chịu ngoan ngoãn nghe lời và để họ bảo vệ như là một VIP.

"Ta hiểu rồi, Thật ra thì nhiệm vụ của các ngươi đã hoàn thành từ lúc các người giải cứu ta thành công".

"Ta biết ta khá yếu trong cận chiến, nhưng với sự giúp đỡ của ta, cơ hội đễ đánh bại tay sai của Jadabaoth sẽ tăng lên rất nhiều.

Không, có lẽ nên nói là nếu không có sự giúp đỡ của ta, sẽ rất thiệt hại để các bạn có thể đánh bại hắn ta, ngay cả khi các bạn là những người hùng đánh bại Vah Un."

CZ là người duy nhất đánh bại Vah Un.

Neia chẳng liên quan gì đến chuyện này cả.

Dù vậy hoàng tử vẫn xem cô như là một người hùng , điều này khiến cô thật sự xấu hổ.

"Vậy ý ngài là chúng ta sẽ chiến thắng nếu tộc Zern của ngài chịu giúp bọn ta một tay?"

Vị hoàng tử tạo ra một âm thanh kì lạ

"Không không, những người hùng của ta, ý của ta không phải thế.

Ta có thể thi triển những pháp thuật hệ Thánh bậc bốn"

"Bậc bốn sao?"

Neia vô cùng kinh ngạc.

Ma thuật bậc bốn là cấp độ mà chỉ có thiên tài sau khi trải qua quá trình luyện tập gian khổ mới có thể đạt được.

Ở Thánh quốc, chỉ có hai người đạt đến trình độ thần thánh đó là linh mục cao cấp Kelart Custodio và Nữ hoàng thánh quốc Calca Bessarez.

Neia liếc mắt nhìn CZ và nghĩ rằng CZ cũng ngạc nhiên giống cô.

Nhưng trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của Neia, gương mặt của CZ vẫn vô cảm như từ trước đến giờ.

Điều này cũng dễ hiểu vì với một con quỷ cấp 150 như cô thì điều này chả là gì, thậm chí chẳng có gì đủ sức làm cho cô ta ngạc nhiên .

"AH, ah tất cả các thành viên tộc Zern đều mạnh như thế sao?"

Vị hoàng tử lại phát ra một âm thanh kì lạ khác

"Ta là một ngoại lệ"

"Dĩ nhiên rồi.

Bởi vì đó là hoàng tử."

Sau khi nghe giọng điệu đầy kiêu hãnh của Zerns, Neia trầm ngâm.

"Tôi hiểu rồi" và cô nhớ lại những chuyện đã xảy ra.

"Đúng vậy, dòng máu hoàng tộc luôn mạnh mẽ hơn các thường dân.

Hoàng tộc có đẳng cấp hoàn toàn khác so với dân thường."

"Nói là như vậy nhưng thật ra ta cũng có một điểm yếu , tốc độ tấn công của ta rất chậm."

Đúng là như vậy thật, Neia nghĩ thầm.

Chỉ cần nhìn sơ qua là biết rồi.

"Nếu ta bị tấn công, ta không có bất kỳ cơ hội nào phản ứng lại.

"Các người có gặp rắc rối vì đem ta theo không?

Ta có thể dùng ma pháp để ra tín hiệu."

"Tôi hiểu, tôi hiểu những gì ngài định làm.

Tuy nhiên, Zern, nói thế nào nhỉ?

Tôi có thể mang vệ binh hoàng gia của ngài thay vì ngài được không?"

"Không giống như hoàng tử, bọn tôi chuyên về cận chiến.

Nếu tôi không lầm thì hai người chuyên đánh tầm xa?"

"Ý kiến hay, sẽ tốt hơn nếu CZ hoặc tôi mang anh theo, mà khoan...

Tốt nhất chúng ta nên để chuyện này qua một bên.

Sẽ rất tệ nếu chúng ta mang hoàng tử theo và để ngài mất mạng"

"Neia, cho hoàng tử theo là chuyện cần thiết, đó là lí do ông ta đề nghị theo giúp chúng ta."

"Fufufu.

Đó là phương án tốt nhất.

Mà nghe tôi nói này: "Có ai biết gì về con quỷ xấu xí tự lấy đầu mình làm vật trang trí không"?"

"Cũng có nhiều con quỷ tương tự như thế như Silk Hats, Crowns, Cirlets và Corrolas chẳng hạn"

CZ dùng những ngón tay đếm tên các loài quỷ.

"Tôi tin rằng tên quỷ sai ấy có thể là một trong số chúng, nhưng nếu chúng ta chẳng mai gặp một con Silk Hat chúng ta phải bỏ chạy ngay lập tức, ngay cả tôi cũng không chắc có thể đánh bại con quỷ đó"

"Cô đã từng đấu với một trong số chúng rồi à?"

Neia ngạc nhiên, nhưng gần như ngay lập tức chuyển sang tức giận.

Khi cô ta gặp CZ lần đầu, cô ta nói không hề biết gì nhiều về chúng, vậy mà...

"Cô nói thật đúng không?"

Đó là vì nếu cô ta cố ý giấu giếm những thông tin về quân đội của Jadabaoth với Thánh quốc thì điều đó có nghĩa là cô ta chưa bao giờ chịu sự khống chế của Vua Pháp Thuật .

Việc đó cũng đồng nghĩa với sự tồn tại của CZ chẳng có ý nghĩa gì trong việc chứng minh Vua Pháp Thuật vẫn an toàn.

"Tôi đã tin cô nhưng không ngờ là cô đã nói dối tôi ngay từ khi bắt đầu"

Bị cảm xúc chi phối, Neia bóp chặt vai CZ.

Cô sử dụng rất nhiều sức nhưng chẳng có vẻ gì ảnh hưởng đến CZ.

Không phải vì CZ không có cảm xúc mà là do Neia quá yếu, nhiêu đó sức mạnh chẳng là gì so với cô.

Niềm hối tiếc và nỗi oán giận khiến Neia đau lòng tột độ.

Cô từng nghĩ rằng cô có một mối liên kết đặc biệt với CZ nhưng hóa ra chỉ là do cô tưởng tượng.

Nó giống như là một trò hề.

Thật mỉa mai, Neia không thể tự trách móc mình.

Mặt CZ trở nên rỗng tuếch hơn bao giờ hết.

Dù thế, vẫn có một sự thay đổi mà chỉ có đôi mắt tinh tế của Neia mới có thẩ nhận ra.

Đó có thể là đau khổ, suy ngẫm hay đơn giản chỉ là hối hận

"Tôi xin lỗi"

CZ thốt ra những lời nói đó sau một hồi lâu.

Nó không đủ tiêu chuẩn để được xem như là một lời xin lỗi.

Trên thực tế, trông nó như là một ngọn lửa dùng để đốt cháy nỗi oán giận của Neia.

Nhưng ngay lúc này, CZ trông có vẻ bất lực, điều này giúp Neia lấy lại chút bình tĩnh.

CZ thận trọng, giống như cô đang làm một việc gì đó mà cô chưa bao giờ thử, CZ tiếp tục giữ im lặng.

"Nếu cô và những người khác biết được con quỷ sai này mạnh đến mức nào thì cô và họ có lẽ là đã từ bỏ thực hiện chiến dịch này.

Nhưng vì lợi ích của Ainz-sama, chúng ta nhất định phải thắng trận này.

Đó là lí do tại sao tôi đã không nói ra thật."

"Từng lời nói của cô đều được cân nhắc cẩn thận trước khi thốt ra.

Nghe có vẻ đau đớn nhưng đó hoàn toàn là sự thật.

Ngoài ra, những từ ngữ đó còn chứa đựng cả sự trung thành, đức tin bất diệt đối với Đấng tối cao."

Neia không biết làm cách nào để nhận ra những lời dối trá của cô ta.

Không nói đến việc cô ta là một con quỷ, mà không, thậm chí cô ta không phải là một con quỷ, Neia cũng không thể nào biết được một cô gái với khuôn mặt vô cảm như cô ta đang nói thật hay đang nói dối.

Tuy nhiên, nếu cô ta đang cung cấp thông tin cho Jadabaoth như là một gián điệp, hay cố gắng tiêu diệt Thánh quốc từ bên trong, thì những việc làm của cô ta từ đầu đến giờ không phù hợp với động cơ đó.

Cô ta phải hành động hợp lí hơn.

Hơn bất cứ ai, Neia thực sự muốn tin CZ.

Một phần là bởi vì sự tồn tại của cô ấy là một tín hiệu tốt chứng minh Bệ hạ vẫn an toàn, một phần là bởi vì mối quan hệ thần bí giữa cô và CZ, một mối quan hệ mà không ai có thể thay thế được.

"Được rồi, tôi tin cô.

Nhưng làm ơn đừng nhìn tôi nữa.

Vì Bệ hạ tôi sẵn sàng hy sinh"

CZ thở phào nhẹ nhõm.

Đúng như dự đoán, cô không thể nào là gián điệp được.

Đó là bởi vì cô hoàn toàn không phù hợp cho nhiệm vụ đó.

Khi nghĩ như thế, neia nở một nụ cười tự nhiên không hề gượng gạo.

"Được rồi, được rồi, chúng ta có thể trở lại chủ đề lúc nãy không?

Nếu cô biết về hắn ta nhiều như thế thì ắt hẳn cô cũng biết một vài khả năng của con quỷ đó đúng không?

Làm ơn cho chúng tôi biết."

"Những con quỷ này có cùng khả năng, bọn chúng cũng không mạnh lắm khi ở dạng cơ bản.

Tuy nhiên, sẽ khá rắc rối nếu chúng được chỉ huy( dùng đầu làm trang bị) bởi những sinh vật thông minh hơn chúng, đặc biệt là những magic casters"

Theo những lời của CZ, những con quỷ thuộc loài này có khả năng sử dụng cả kĩ năng và mana của những cái đầu mà chúng trang bị.

Loài Silk Hats có thể sử dụng cả 4 đầu cùng một lúc để tấn công, trong khi đó loài Crowns, Cirlets và corrolas lần lượt là 3,hai và 1.

Chúng sẽ nguy hiểm hơn nếu chúng có thể khống chế những cái đầu của những magic caster ấy hoàn toàn.

Dù loài Corrolas được trang bị những cái đầu mạnh mẽ đến cỡ nào thì cũng chẳng có gì đáng ngại, cùng lắm thì chúng chỉ có thể sử dụng ma thuật bậc 3.

Nhưng loài Silk Hats thì ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, chúng có thể dùng cả ma thuật bậc 10.

"Chờ đã"

"Khoan đã"

Cả Neia và hoàng tử đều ngắt ngang lời của CZ.

Ánh mắt của hai người chạm vào nhau, tuy Neia không thể đọc được suy nghĩ của hoàng tử nhưng cô chắc rằng hoàng tử cũng đang nghĩ giống cô.

"Cô nói trước đi"

"Er, cô nói là ma thuật bậc 10 đúng không, không phải ma pháp bậc 5 là cao nhất sao?"

Đó là những lời mà hoàng tử định nói, CZ gật đầu như thể đang nói "Haaha, Tôi nên nói thế nào nhỉ ?"

"Ma thuật bậc 10 là ma thuật cao nhất trong hệ thống ma pháp.

"Meteor"(Mưa sao băng) là một ma pháp bậc 10 mà tên Jadabaoth đã từng sử dụng trong lần đầu hắn tiến đánh Thánh quốc"

"Thế, thế thì chúng ta phải làm gì để đánh bại hắn?

Không thể nào làm được chuyện đó.

Mà khoan đừng nói với tôi là Bệ hạ, bệ hạ cũng có thể...?"

Neia sốc đến nỗi không nói nên lời, hoàng tử cũng rùng mình vì sốc.

"Ma pháp bậc 10 sao?

Không, không thể nào, đúng không?

Nó không thể nào có thật được?Ma pháp bậc 10...

Có lẽ nào...Tôi đã từng rất tự hào với ma thuật bậc 4 của mình"

Không, tầng thứ 4 đã rất mạnh rồi.

Ông ta tự biện minh cho chính mình.

Rất ít magic casters có thể đạt được đến trình độ đó.

"CZ, tôi muốn kiểm tra vài thứ, nhưng có thật là Bệ hạ có thể sử dụng ma pháp bậc 10 không?"

"Điều đó là hiển nhiên".

"Sao các người thích nói về chuyện này thế?"

CZ nói với giọng đầy ẩn ý.

Cô đảo mắt nhìn quanh.

Đây là lần đầu tiên Neia nhận thấy CZ biểu lộ cảm xúc một cách rõ ràng.

Hoàng tử cũng là magic caster, cũng đang rùng mình vì cú sốc quá lớn.

"Hả, hả, vậy vua của vùng đất mà chúng ta định tị nạn là một Undead mạnh mẽ đến thế sao?

Ông ấy có thể thông thạo ma thuật bậc 10 có nghĩa là ông ta mạnh gấp đôi tôi sao?"

"Haiz,"CZ thở dài.

"Bệ hạ"

"Hở?"

"Gọi ngài ấy là bệ hạ"

"À, Vâng, vâng, bệ hạ thật sự rất mạnh."

Khi bình tâm nghĩ lại, CZ cảm thấy khá ngượng ngùng khi nói thế với hoàng tử của một chủng tộc, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, Neia hoàn toàn chấp nhận những lời nói của CZ.

"Thật sự mà nói, hoàng tử- Sama, bệ hạ thực sự rất mạnh"

"À, vâng, vâng, thực sự là thế"

"Hoàng tử, nếu ông tìm thấy một người nào đó mạnh mẽ, nghĩa là Ngài đã mắc nợ ông"

"Cô, cô nói hoàn toàn đúng.

Chúng tôi sẽ đưa ra đề xuất sớm nhất có thể để tìm kiếm Bệ hạ trên đồi Abilon, với sự hỗ trợ tối đa."

Neia siết chặt tay trong sự phấn khích.

"Cảm ơn rất nhiều, hoàng tử -sama.

Này CZ, cô có thể tiếp tục chủ đề lúc nãy không?"

"Về chuyện sức mạnh của Ainz-sama à?"

"Chúng ta đang nói về tên tay sai của Jadabaoth?

Nhưng tôi cũng muốn biết thêm về Vua Pháp Thuật , cô có thể nói cho chúng ta biết thêm về Vua Pháp Thuật khi chúng ta trở về không?"

"Những con quỷ nhiều đầu được trang bị đầu của magic caster có thể sử dụng tất cả những cái đầu của chúng để tấn công và thậm chí có thể thi triển nhiều phép thuật cùng lúc, tuy nhiên việc này đòi hỏi cần phải thỏa mãn một số điều kiện nhất định.

Đầu tiên, mỗi cái đầu chỉ có thể thi triển hai phép thuật cùng lúc.

Ngoài ra có một giới hạn số phép thuật có thể thi triển cùng lúc.

Ví dụ, Loài Silk Hats chỉ có thể sử dụng ma thuật bậc 15 là tối đa trong cùng một thời điểm."

"Bậc 15 sao?

Ma thuật có tận 15 tầng cơ à?"

"Không phải, không cao đến mức đó đâu.

Nghĩa là tất cả các tầng phép thuật cộng lại với nhau có thể lên đến 15"

Hoàng tử quằn quại trong lời giải thích của CZ

Thực tế mà nói, Neia có thể phỏng đoán một chút về cảm xúc của hoàng tử thông qua cử chỉ sợ hãi của ông.

"Nói tiếp đi, điều quan trọng là con quỷ đó có thể trang bị bao nhiêu đầu cùng lúc?"

"Hai, một đầu của bán nhân và một đầu của nhân loại."

Neia cảm thấy chuyện này thật tồi tệ.

Jadabaoth có thể khôi phục nhân dạng sau khi chiến đấu xong.

Phần trên cơ thể của hắn không hề bị mất?

"Nó khá giống đầu của nhân tộc, đúng không hoàng tử-sama?"

"Thật không may, ta không thể biết điểm khác nhau về các phần trên cơ thể giữa các chủng tộc khác và chủng tộc của ta.

À, ta có biết một ít về cái đầu ấy.

Nó đã từng thuộc về Nữ hoàng của Pandecks, được biết như là Grand Mother (không phải bà ngoại đâu nha, mình sẽ tạm dịch là gấu mẹ vĩ đại J, nhưng mình tạm thấy để nguyên bản tốt hơn)

Neia muốn biết thêm về Pandecks và Grand Mother, nhưng còn có nhiều thứ quan trọng neia cần phải biết.

"Tôi muốn biết hơn về tên có đầu giống nhân loại, tóc của hắn màu gì?"

"Tóc hả?, ý cô là lông trên đầu của nó?

Nó có màu đen nhạt."

"Đen sao?

Vậy là cái đầu đó không phải là của công dân Thánh quốc rồi."

Neia thấy nhẹ nhõm trong lòng.

Trong một khoảnh khắc cô tự hỏi cái đầu đó có phải là của nữ hoàng Thánh quốc hay không.

Rất may dự đoán của cô không phải là sự thật.

Đồng thời, nhận ra rằng đây có thể là gợi ý cho một câu đố khác.

Cô từng nghe rằng người miền Nam thường có tóc màu đen.

Không lẽ, jadabaoth đến từ miền Nam.

Không lẽ là thế.

Neia nghĩ.

Đối với Thánh quốc, miền Nam không phải là vùng đất được con người cai trị.

Số lượng nhân loại sống tại đây ít hơn 50% tổng cơ cấu dân số, và nhiều trong số đó mang dòng máu lai, và con số đó đang tiếp tục tăng lên.Theo những gì Neia biết, chỉ có Đế quốc, Thánh quốc, Vương quốc và được cai trị bởi hoàng tộc.

Còn liên minh các thành phố dân chủ thì không có gia đình hoàng gia.

Vì vậy, đó là lí do cho việc không có tin tức nào chứng minh Jadabaoth đã từng di đến các quốc gia của nhân loại.

"Hiển nhiên là những con quỷ nhiều đầu không thể nào sử dụng khả năng của những cái đầu không thuộc về những magic caster.

Chúng không thể nhận được khả năng của một chiến binh bằng cách trang bị đầu của chiến binh đó.

Đó là bởi vì những con quỷ khác có những khả năng đó."

"Trong trường hợp đó, đầu của Demihuman, hoàng tử-sama, ông có thể cho chúng tôi biết một chút thông tin về Grand Mother không?"

"Được thôi, Đó là lí do ta muốn đồng hành cùng mọi người.

Pandecks là một chủng tộc chuyên ăn rêu, và họ trông giống bọn ta"

"Nói cách khác, họ trông giống như những con giòi"

Neia rùng mình khi tưởng tượng đến cảnh những con quỷ trang trí bản thân chúng bằng đầu những con giòi.

"Có phải Grand Mother đó cũng là một magic caster hệ thánh không?"

"Đúng vậy.

Ta sử dụng nguyên tố Âm của ngũ hành, trong khi bà ta thì ngược lại, bà ta sử dụng nguyên tố Dương.

Âm và Dương là hai cực đối lập, thế nên phép thuộc hai cực này có thể bài trừ lẫn nhau."

"Tôi hiểu rồi", CZ gật đầu, "Hãy để ông ấy đi cùng chúng ta để tăng thêm cơ hội chiến thắng"

"Ta rất vui vì cô hiểu ý ta.

Cá nhân ta, ta cảm thấy rất buồn vì con quỷ đó dùng đầu của Grand Mother.

Sau tất cả thì bà ta vẫn là tình yêu đầu của ta"

"Hoàng tử"

"Ngài đang nói gì vậy, làm sao ngài có thể yêu một người phụ nữ thuộc chủng tộc khác"

"À,Đó là lúc ta còn trẻ trâu thôi!

Giờ thì hết rồi"

Mặc dù nghe trông có vẻ là một chủ đề ngọt ngào nhưng liên tưởng đến tình yêu của những con giòi làm Neia phát tởm.

"Trong, trong trường hợp đó, giả sử kẻ thù là một Circlet có thể trang bị hai cái đầu thì nó có thể thi triển bao nhiêu pháp thuật cùng lúc?"

"Tối đa là bậc 6.

Hiển nhiên là chúng cũng có thể thi triển đến bậc 10( cộng các tầng cùng lúc)."

"Thế nếu tôi sử dụng ma thuật bậc 4, thì hắn chỉ có thể sử dụng ma pháp bậc hai.

Tất nhiên đó là cách đơn giản nhất để vô hiệu hóa hắn.

Cho nên chúng ta cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa"

Tiếp theo chúng ta cần biết thêm thông tin về cái đầu nhân tộc mà tên ấy sở hữu.

Chúng ta biết quá ít thông tin về nó, Neia còn cô thì sao?"

"Tôi xin lỗi.

Rất tiếc là tôi không biết gì về về nó.

Đến giờ tôi vẫn còn khá ngạc nhiên.

Tôi nghĩ là chỉ có mình cô mới có thể đánh bại được hắn,CZ.

Vì cô là CZ mà ".

"Ainz-sama từng nói rằng thu thập thông tin trước trận chiến là việc hết sức quan trọng"

"Không hổ danh là Bệ hạ.

Một câu nói đầy tính triết lí, một ý tưởng trên cả tuyệt vời".

"Nghe Neia nói những lời như vậy, CZ chìa tay ra và Neia lập tức bắt lấy, hai người bắt tay nhau.

"Giỏi lắm cô gái, nếu cô có thể làm tốt hơn thì tôi sẽ thưởng cho cô thêm miếng dán nữa.

Lần này có lẽ nên là một cái lông nhỉ."

"Miếng dán á?

Thôi tôi có một cái rồi, không cần thêm đâu.

Cô kiếm người nào khác đi."

"Hừm.

Cô là người đầu tiên không thích mấy miếng dán của tôi đấy."

"Ể?"

Neia ngạc nhiên kêu lên nghi nghe CZ nói cô là người đầu tiên.

Sau đó, cô ngay lập tức nhận ra rằng có lẽ CZ là quỷ nên không thích tiếp xúc với loài người, hiển nhiên cô là một lệ.

Không, cũng không hẳn, cũng có thể là những người khác khinh thường cô nhưng không hề dám nói ra vì trong thâm tâm họ cô là một con quỷ.

Tuy Neia muốn chọc ghẹo CZ vì chuyện này nhưng cô không thể.

Cô không thể phá hỏng niềm vui của một "người"mà người đó giống như cô, đều trung thành tuyệt đối với đấng tối cao vĩ đại.

Vì thế, cô chỉ có thể để nó trôi qua như một con gió với một nụ cười cay đắng trên môi.

"Thật lòng mà nói, loài người không có lông giống tộc Zern bọn ta, thế nên họ mới cần xây nhà để ở.

Thế thì sao họ không đào hang giống chúng ta nhỉ?"

"Hoàng tử ngài lạc đề rồi đấy!

Chúng ta không có nhiều thời gian đâu, chúng ta cần lên kế hoạch ứng phó trước khi những tên đó tấn công thành phố này."

"hmm.

Nói tóm lại là hoàng tử sẽ đi cùng với chúng ta"

Không ai lên tiếng phản đối.

Hay nói khác hơn, Neia là người duy nhất lên tiếng.

"Nói về chiến thuật, bọn tôi sẽ lo phần tiền tuyến, nhưng chúng ta phải làm gì nếu có những tên hộ vệ chặn chúng tôi?

Để cho những tên kháng ma pháp di chuyển sẽ rất nguy hiểm."

"Tôi sẽ tham gia đánh cận chiến"

Không một ai hỏi rằng liệu cô có làm được hay không.

Dù sao thì cô cũng là một trong những người có thể đánh bại hộ vệ Vah Un.

Dù sự thật rằng chỉ có mình CZ giết Vah Un hoặc là do ai đó đã nói thế.

Không ai nghi ngờ khả năng của CZ cả

"Ổn rồi.

Chúng ta đi thôi.

Trước khi tiếp cận tên quỷ sai, chúng ta sẽ trốn trong các thùng hàng.

Nếu các ngươi nói rằng các ngươi mang thức ăn đến cho hắn theo đơn hàng mà hắn đã đặt thì cơ hội để đến gần hắn sẽ cao hơn."

Bằng cách dùng từ "chúng ta"hoàng tử ngụ ý rằng bao gồm mình trong đó.

Họ bao gồm hoàng tử, Neia và CZ.

Miễn là 3 chúng ta không bị phát hiện thì họ vẫn có thể qua mặt được hắn, hắn không thể biết rằng Zern đã phản bội.

Đây là chiến thuật hiểu quả nhất lúc này.

Đây là lần thứ hai Neia và CZ phải trốn trong chiếc thùng này.

Họ đã từng dùng nó để đột nhập vào thành phố trước đây.

"CZ-san.

Chúng ta may mắn thật nhỉ"

CZ thò đầu ra khỏi thùng.

"May mắn chỗ nào ?"

"Nhìn xem.

Mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi.

Nhờ sự phản bội của Zerns, chúng ta có thể cứu được hoàng tử và thậm chí là giờ tên tay sai của Jadabaoth cũng đang ở đây.

Nếu chúng ta có thể đánh bại được hắn thì chúng ta thành công hơn cả mong đợi.

Bằng cách này, không ai có thể nói xấu chúng ta nữa.

Chúng ta cũng có thể dễ dàng lập một team để tìm Bệ hạ."

"Đó chỉ là trùng hợp thôi."

Neia bị những lời nói phũ phàng của CZ dập tắt.

"EH?

Ah cũng đâu có gì sai đâu nhỉ?À thì ý tôi là chúng ta may mắn vì đó là một sự trùng hợp, và cũng vì Bệ hạ đã cho cô trở thành người phụ nữ của ngài ấy, nên theo nghĩa đó, nó thực sự không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên."

"Người phụ nữ.....của... của...Ainz-sama....."

"AH, Dùng từ phụ nữ có lẽ không đúng huh?"

"Tôi không bận tâm đâu Neia"

"Hảaaaaa?"

"Tôi rất thích cô nhưng cô chẳng dễ thương tẹo nào, nhưng tôi cũng chẳng phiền nếu cho cô thêm miếng stick nữa"

Neia cũng hơi chạnh lòng khi cô ta nói cô "không dễ thương" và khi cô nghĩ về điều này, Neia nói "Đừng bận tâm" và thụt đầu xuống chiếc thùng

Khi Neia, CZ cùng hoàng tử đang ngồi yên trong chiếc thùng.

Những tên lính Zern nhiều lần bị bọn Demihuman cản lại, tuy nhiên chúng không hề kiểm tra những chiếc thùng.

Bằng cách này, họ đã đến rất gần phòng của tên quỷ sai.

Ba người họ ngóc đầu ra khỏi chiếc thùng.

Họ nhìn lén ra ngoài , an ninh ở đây khá lỏng lẻo.

Có vẻ như chuyện hoàng tử đã được cứu thoát vẫn chưa bị lộ

Neia cõng hoàng tử trên lưng và cố định bằng cọng dây thừng.

Trong khi đó, một trong những cận vệ Zern đi trước thám thính thông tin về tên quỷ sai.

Đây là một hình thức trinh sát.

"Khi mọi người chuẩn bị xong, chúng ta sẽ xông vào".

Một cận vệ quay lại báo cáo.

"Hắn ta đi một mình, không có tên lính nào cả"

Neia chao mày

"Jadabaoth đang bị thương nặng như vậy, sao hắn ta lại để một trong 3 tên quỷ sai của hắn đi, không tăng cường phòng thủ để bảo vệ cho hắn?

Hay hắn thấy không còn mối đe dọa nào vì Vua Pháp Thuật đã chết?."

Khi những câu hỏi vẫn còn lẩn quẩn trong đầu cô, kết luận của hoàng tử đã đưa cô về thực tại.

"Điều đó cũng có nghĩa đây là cơ hội hoàn hảo để giết hắn ta.

Đi thôi."

Họ hoàn toàn đồng ý với hoàng tử và bắt đầu hành động.

Một cận vệ Zern nhẹ nhàng mở cửa, Neia người đứng vị trí đầu, có thể nhìn rõ ràng mọi thứ bên trong.

Cửa phòng rộng mở, căn phòng khá rộng rãi và thoáng mát, trần nhà cao khoảng 5 mét.

Do có khá nhiều nội thất sang trọng nên có lẽ căn phòng được thiết kế theo phong cách hoàng tộc.

Có một con quái vật ghê tởm được đặt trên một chiếc bàn khá chắc chắn màu đen, và nó biết nói.

"Con người à?

Zer....."

Có vẻ như nó muốn nói điều gì đó nhưng họ không cho phép nó làm điều đó.

Hoàng tử ngay lập tức niệm phép .

"Yin- Five elements- Grand Fire Ball"( Âm thuật- Ngũ hành tố- Đại hỏa cầu)

Ngọn lửa biến mất nửa chừng, như thể như nó đã bị gió dập tắt.

"Ta biết rồi".

Hoàng tử lẩm bẩm.

Ông ta không thi triển ma thuật nữa.

Đó là một cuộc thử nghiệm.

Ông đã lên kế hoạch tấn công hắn nếu hắn không giải trừ ma pháp đó, không may mọi việc xảy ra không như ông dự tính.

Ông không muốn lãng phí mana, nhưng ông cần phải phối hợp với những đòn tấn công của họ.

"Trên lưng ả đó không phải là tên hoàng tử của tộc Zern sao?

Không có vẻ như là hắn bị những tên kia bắt giữ.

Kuhaaaahahha.

Vậy ra ngươi tạo phản à?

Thật thú vị"

Con quỷ trở nên to lớn trông giống như những con quỷ xuất hiện trong những cơn ác mộng khi nó từ từ đứng dậy, giống như một sư nhạo báng đối với nhân loại thấp hèn.

Con quỷ hoàn toàn trần truồng, có vẻ vì lẽ đó nên cánh tay nó dài đến tận gối, đôi chân gầy cùng cơ thể da bọc xương hoàn toàn lộ ra.

Cơ thể nó tựa như cành củi khô, mỏng manh đến mức Neia cảm thầy rằng cô có thể xé toạc nó.

Khúc củi khô đó không hề có đầu.

Chẳng có gì cả ngoài một đường kéo dài từ vai bên phải sang vao bên trái.

Không, thật ra thì nó rất là mỏng, mỏng hơn cả cổ tay của một người phụ nữa, có một nhánh nhô ra từ cổ của nó.

Và có hai trái gì đó trên đó.

Đó ắt hẳn là cái đầu của con quỷ to lớn này.

"Ể,"Ááa

Neia không thể không la lên như thế.

Đó là thứ duy nhất cô có thể làm lúc này vì cô thực sự quá sốc.

Giống như những gì CZ đã nói, đó là điểm đặc biệt để nhận ra loài Circlet-hai đầu.

Một trong số chúng là một con giòi khổng lồ.

Nó trông khá giống với hoàng tử, cô nhớ lại những gì đã được nghe và đưa ra nhận định của mình.

Đó có lẽ là Grand Mother.

Vấn đề là cái đầu còn lại.

Nó thuộc về một người phụ nữ nào đó.

Đôi mắt của cô ta cuộn vào trong đầu, và miệng cô ta mở ra như một con cá.

Da của cô ta rất kinh tởm nhưng cái đầu trông không có vẻ như là bị phân hủy hay hư hại gì, không những thế mái tóc của cô ta thậm chí còn lấp lánh.

Cô cũng có thể nhìn thấy phần máu thịt đỏ tươi nơi cái đầu bị cắt lìa, và trông có vẻ vẫn con rỉ máu.

Trong khi thực tế là cái đầu trong vẫn còn tươi như mới và bị cắt lìa ra một cách bí ẩn.

Ngay lập tức cô nhận ra chiếc đầu đó thuộc về ai.

"Ngài Kelart Custodio.."

Dù rằng Neia chỉ nhìn thấy từ đằng xa nhưng cô không thể nào nhầm lẫn được.

Cô ta là linh mục mạnh nhất Thánh Quốc.

Cảm giác bối rối và nghi ngờ bao trùm lấy Neia.

"Chuyện gì vậy?

Ông ta đã nói dối mình sao?

Liệu ông có nghĩ là mình và CZ sẽ chạy trốn nếu họ biết rằng đó là Kelart?"

"Hiểu, hiểu rồi.

Này Zern, điều này có nghĩa là ngươi không còn quan tâm đến vị vua của ngươi và những người dân trong vùng đất đó?

Ta sẽ cho ngươi cơ hội cuối cùng, nếu ngươi bắt lấy bọn họ, ta chỉ cho ngươi hình phạt nhỏ thôi, ngươi hiểu mà, đúng không?"

"Những trái trên người con quỷ, trông như những cái đầu kì cục, không hề di chuyển.

Cả hai nhãn cầu đó cũng chẳng nhúc nhích.

Trông chúng chẳng khác gì vật trang trí.

Thế thì những giọng nói đó đến từ đâu?"

Hoàng tử không hề chú ý đến những lời nói của Neia và định hình con quỷ khổng lồ đó.

Zern vào tư thế chuẩn bị để sẵn sàng tấn công khi có cơ hội.

"Hmm, còn gì để nói nữa?

Ai tin ngươi khi biết rằng ngươi đã giết đức Vua"

"Vua?, vậy nghĩa là ..."

Neia nghe được trong giọng nói tên quỷ có chút ngạc nhiên.

Rất khó để nghe rõ vì nó không hề có đầu của riêng mình và biểu cảm của nó không hề thay đổi.

Suy cho cùng rất khó để đọc được cảm xúc của đối thủ để cuộc tấn công có hiệu quả.

Về khía cạnh đó, Zerns thật sự là một đối thủ khá phiền phức.

"Nhiệm vụ của ta là ở nơi này, chuyện đó nằm ngoài quyền hạn của ta, ta không hề liên quan đến chuyện đó."..."

Ta hiểu rồi, vậy là hắn đã bị giết?

Cũng phải thôi vì vua của bọn ngươi thực sự quá ngu ngốc."

"Cái gì hả?"

"Oh, Oh , Ta.

Gửi lời tới những kẻ phản bội, đừng nói với ta rằng các ngươi đến đây chỉ để trò chuyện nhé.

Các ngươi đến đây vì các ngươi nghĩ rằng các ngươi có thể đánh bại ta đúng không?

Trong trường hợp đó, thì át chủ bài của các ngươi là gì, ả nhân loại đó à?"

Hắn đưa một ngón tay sắc nhọn dài hơn 60cm chỉ vào Neia.

"Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi biết à?"

Con quỷ bình tĩnh đáp lại lời sự phẫn nộ của hoàng tử

"Ngươi không cần phải nói đâu."

"Shadow Demon ( Qủy bóng)"

Bóng của quỷ trượt dài trên mặt sàn.

Nó to ra, và hiện hình hóa.

Nó trông giống như là hình ảnh thường thấy ở loài quỷ nhưng được nhuộm đen hoàn toàn.

Và có hai tên.

Đây có lẽ là lí do cho việc hắn không có lính bảo vệ.

"Giết tất cả tên Zern ở đây, ngoại trừ hoàng tử, chính ta sẽ bắt hắn....

Còn ngươi, nhân loại, nếu ngươi phản bội chúng, ta sẽ rộng lòng tha thứ cho những người mà ngươi muốn cứu trong các trại tập trung, với số lượng đếm trên đầu ngón tay."

Con quỷ đã đưa ra đúng lời đề nghị mà CZ mong đợi.

Neia ngưỡng mộ đôi mắt nhìn xa trông rộng của CZ,cô quyết định trả lời câu hỏi của hắn để làm hắn phân tâm.

"Thật sao?"

Sau khi cô trả lời câu hỏi đầy tính mạo hiểm, cô có thể nghe được sự thích thú trong giọng nói của con quỷ.

"Cô đang nói gì vậy?

Cô định phản bội chúng tôi à?"

Hoàng tử hét to từ trên lưng của Neia và thế là sự chú ý của con quỷ tập trung về phía Neia.

"Câm mồm, câm mồm, câm mồm.

Ta đang nói chuyện với cô ấy ngươi không thấy à.

Ta hứa là ta sẽ làm.

Cô muốn cứu giúp những người nào.

Nếu số lượng trên hai bàn tay không đủ thì chúng ta có thể tiếp tục thảo luận".

Con quỷ không hề phòng bị.

Có vẻ nó đã quên đi ý nghĩa của việc thận trọng, đầy sơ hở.

CZ xoăn tay áo của mình lên, cô không muốn bỏ lỡ cơ hội này.

Cô ấy nhảy ra khỏi bóng của cánh cửa và giơ khẩu súng ma thuật của mình lên.

Nòng súng bắt lửa, và con quỷ ôm lấy vai nó và ngã xuống.

CZ đã phải chờ một mình bên ngoài căn phòng để tìm thời điểm thích hợp thực hiện cuộc tấn công bất ngờ này, và nó báo hiệu cuộc chiến bắt đầu.

Mục đích của cuộc đàm phán là để đối thủ bất cẩn giờ đã thành công.

Những cận vệ của Zern lao vào những quỷ bóng.

CZ lao vào phòng với một tốc độ đáng sợ, lướt qua địch như những tia chớp và cô nhắm vào con quỷ.

"Cái gì, Vua pháp..."

"Không cần phải giải thích"

CZ tấn công nó bằng thanh dao găm, con quỷ đỡ đòn với móng vuốt của nó.

Khi cô biết rằng có rất ít thời gian trước khi trận chiến đấu bắt đầu, Neia trút giận lên đầu hoàng tử trên lưng cô

"Ý ông là gì hả, tóc đen sao?

Cô ta rõ ràng là tóc bạch kim kia"(Đoạn này Neia trách lúc trước hoàng tử miêu tả cái đầu thứ 2 của con quỷ là tóc đen nhưng bây giờ Neia lại thấy là bạch kim của Kelart)

"Bạch kim?"

Làm sao mà bạch kim!

Rõ ràng là đen nhạt mà, không đúng sao ?

"Hảaaaaa?"

Không giống như là ông ấy đang nói dối.

Lẽ là loài Zern cảm nhận màu sắc khác con người?

Neia từng nghe nói rằng có một số loài bị mù màu, chúng không phân biệt được màu sắc.

Một số thì chỉ có thể phân biệt trắng và đen.

Số khác có thể phân biệt màu sắc mà không cần ánh sáng chiếu vào.

Ánh sáng trong những tủ đựng thức ăn có lẽ chỉ dành cho những loài muốn biết màu thực phẩm chúng ăn là gì.

"Ta sẽ nói chuyện này sau- YIN- FIVE ELEMENTS-LIGHTENING CLAW"( Âm thuật- ngũ hành tố- Lôi trảo)

"TCH- YAN-FIVE ELEMENTS- LIGHTENING CLAW" ( Dương thuật- ngũ hành tố- Lôi trảo)

Một cú đấm điện mạnh mẽ lao vào trong không khí tự như móng vuốt của một con quái vật đang vồ mồi, nhưng nó lại biến mất giữa chừng.

Trong khi có những pháp thuật như Five-elements-Soften Steel làm giảm sức phòng ngự thì cũng có loại phép như Five-elements- Harden Steel làm tăng sức tấn công, cũng như các loại phép triệu hồi như Five elements- Call the lightening Lord (Ngũ hành tố- Triệu hồi Lôi Đế) với hiệu ứng là kẻ địch không thể phủ nhận việc triệu hồi và phải sử dụng ma pháp bật cao hơn để đối phó.

Để tránh điều đó, hoàng tử chỉ cần thi triển các loại ma thuật tấn công mà kẻ địch không thể né tránh.

Thêm vào đó ông chỉ tập trung sử dụng mang thuộc tính lôi- ma thuật mà con quỷ này sợ nhất và sử dụng khả năng đặc biệt của mình là Wood Element strengthen( tăng sức mạnh mộc tố).

Dù thuộc tính của con quỷ có thể chống lại chiêu này nhưng ma pháp tăng cường của hoàng tử không thể bị phủ nhận hoàn toàn, và kết quả nó cũng gây ra chút thiệt hại cho con quỷ.

Dù Grand mother cũng có khả năng tăng cường sức mạnh như hoàng tử nhưng giờ đây bà chỉ là một phụ kiện trang bị không hơn không kém, con quỷ không hề có khả năng đặc biệt của riêng mình nên bị hoàng tử cản chân.

Kể từ khi CZ nói vai trò của một tiên phong, Neia đã phải đảm nhận nhiệm vụ này như là một tấm khiên.

Cô không chỉ đơn giản là phương tiện di chuyển cho hoàng tử để hoàng tử chống lại kẻ thù hùng mạnh như thế .

Vì thế, Cô lấy ra một mũi tên từ cây Ultimate shooting super mà cô đang cầm.

Dù cú bắn của cô nhắm vào con qủy là cực kì chính xác, nhưng con quỷ dễ dàng cản nó bằng một tay.

"Tránh ra mau.

SHOCKWAY ( SỐC ĐIỆN)

Gương mặt của Kelart chuyển động, cô ta thi triển một ma pháp bậc hai lên CZ, cơ thể CZ nhấc lên né tránh nhanh đến nổi mắt người không thể nào theo kịp.

Có vẻ như cô ta không hề nhận bất kì thiệt hại nào.

Neia không mong đợi gì hơn ở một hầu gái quỷ cấp độ 150.

"Yin-Five Elements-Lightening Claw"( Âm độn- Ngũ hành tố- Lôi trảo)

"Yang-Five Elements- Lightening Claw"( Dương độn- Ngũ hành tố- Lôi trảo)

Cả hai bọn cùng thi triển một loại ma pháp, nhưng lần này có khác hơn một chút, dòng điện đã xuyên qua được cơ thể con quỷ một cách yếu ớt

"Open Wounds!"

Đây là một loại thần chú phản công làm cho các vết thương trở nên trầm trọng hơn, từ đó giúp gia tăng thương tổn.

Hiển nhiên mục tiêu công kích của ma pháp này là CZ, "người"đang bị những móng vuốt sắc nhọn của con quỷ tấn công liên tiếp.

Mồ hôi rơi lộp độp trên lưng Neia.

Cô là người duy nhất có khả năng trị thương.

Hiển nhiên là cô có thể chữa trị cho chính mình.

Tuy cô có thể biết được tình trạng thương tổn của bản thân nhưng việc thiếu kinh nghiệm chiến đấu là một rào cản để cô có thể nhận ra được thương tích của người khác, Đặc biệt là CZ- người không thích bộc lộ cảm xúc của mình, Neia không thể nào nhận ra được khi nào cô ta đạt đến giới hạn trừ khi cô cảm thấy có gì đó không ổn.

Vì lẽ đó cô phải tập trung sự chú ý của mình vào cô ta và hoàng tử.

Nó cũng giống như việc cô làm gì đó với tay phải đồng thời phải làm việc khác với tay trái của mình(như kiểu vừa vẽ hình vuông tay trái hình tròn tay phải).

Điều này khiến cô bận rộn đến mức cô bắt đầu cảm thấy rối bời.

Cho dù là có như vậy, nhưng cô vẫn phải cố mà làm.

Hoàng tử vẫn tiếp tục thi triển ma pháp công kích, CZ bị thương nhẹ trong lúc cô dùng dao găm tấn công con quỷ.

Cả hai đều hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách xuất sắc, vì thế cô nhất định không được phép từ bỏ với lí do là cô không làm được.

"Heavy Recover"(Phục hồi cấp tốc)

Neia biết rằng vết thương của CZ rất trầm trọng nên cô kích hoạt vật phẩm ma thuật mà Vua Pháp Thuật đã cho cô mượn, và dùng ma pháp trị liệu bậc 3 lên CZ.

"Ta hiểu rồi."

Bản năng của Neia cho cô biết rằng sự chú ý của con quỷ đang hướng về cô.

Những lời nói của con quỷ ám chỉ rằng nó biết danh tính của trị liệu sư, cô ta phải bị tiêu diệt ngay lập tức.

Sự thật là hắn ta vẫn dư sức tấn công Neia sau khi vô hiệu hóa ma pháp của hoàng tử.

"Shock Wave"( Sốc điện)

Một luồng xung lực vô hình lao vào cô tựa như một chiến binh lao vào với tất cả sức mạnh.

Cô có thể nghe thấy những âm thanh "răn rắc "phát ra từ bên trong cơ thê.

Cơ thể cô quằn quại vì đau đớn.

Nó đau hơn rất nhiều so với ma pháp mà tên Vah Un đã từng thi triển lên cô.

Cô không thể tưởng tượng được rằng CZ tấn công như thể không có chuyện gì xảy ra.

Giờ thì cô đã biết lí do vì sao Kelart Custodio được gọi là thiên tài, chính là vì kỹ năng đầy uy lực đó.

"Ááa"

Dù cô nghiến chặt răng, nhưng cô không thể ngăn chặt tiếng kêu đau đớn thoát ra.

"Cô ổn chứ?"

"Tôi, tôi không sao"

Neia trả lời hoàng tử, người đang lo lắng cho cô

"Ta sẽ kêu những tên lính đến hỗ trợ"

"Không, tôi sẽ bảo vệ cho Neia"

CZ dang hai tay ra, như thể đang làm tấm khiên chắn cho Neia.

Con quỷ vô cùng to lớn, điều này khiến Neia trông thật nhỏ bé.

Tuy nhiên, nó vẫn có thể nhìn thấy Neia rõ ràng.

Thậm chí là như vậy, Neia vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.

"Cái gì?

Ahhh"

Giọng khàn khàn của con quỷ vang lên..

Có vẻ như CZ đã làm gì nó, và điều đó đã có hiệu quả.

"Cô ấy đã sử dụng khả năng đặc biệt hay là ma pháp nhỉ?"

Cô không chắc là chuyện gì đã xảy ra, nhưng cô cảm nhận được sát ý của con quỷ đang yếu đi.

Tất nhiên, đó cũng có thể là do cô ấy đang tưởng tượng.

Suy cho cùng thì không có bất cứ lí do nào làm sát ý của con quỷ này giảm lại.

Nếu có một đòn đánh nào đó đủ mạnh để tạo ra một last hit, hoặc một ma thuật mạnh mẽ nào đó đủ mạnh để làm điều đó.

Cô phải chịu đựng được nó.

Không, chính xác là cô muốn thử.

Cô đã phục hồi đủ lượng mana mà cô đã dùng trong trận chiến với Vah Un, nhưng số lần cô có thể sử dụng "Heavy recover"vẫn chưa rõ, vậy tốt nhất là nên dùng nhiều nhất có thể.

Nói là như thế, nhưng nếu cô phát động thuật trị liệu vô tội vạ, đồng nghĩa với việc nếu cô tính toán sai lầm, cô sẽ vượt quá giới hạn của mình.

Rất khó xác định thời điểm thích hợp để thi triển ma pháp trị liệu.

"Tôi đang cầm cây cung mà Ainz-sama cho mượn đây."

CZ nghe giọng nói của Neia rất rõ ràng.

Có lẽ cô ấy cố tình tăng âm lượng lên để ca tụng Vua Pháp Thuật .

Đây là một trận chiến sinh tử, nhưng cô không thể không đề cập đến chuyện này được.

Xét cho cùng, để nghị này do CZ, người mạnh nhất bên phe họ, một người từng trải đưa ra.

Ắt hẳn là cô đã có kế hoạch.

"Cái gì?

Ý ngươi là của Vua Pháp Thuật ?"

Con quỷ khá ngạc nhiên.

Ngươi nói là do Vua Pháp Thuật cho ngươi?

Có lẽ hắn đã từng nghe về Vua Pháp Thuật qua những lời kể của Jadabaoth

"Đúng vậy, đây là một cây Runecraft"

Nghe những lời nói không nên nói của CZ, Neia nhắc nhở CZ.

"CZ, đừng nói cho hắn biết chứ."

"Gì cơ chứ, ý cô nói là không nên cho hắn biết đây là một vũ khí được làm bằng ma thuật cổ đại, kỷ thuật đã thất truyền Runecraft.

Một vũ khí như thế này thậm chí có thể giết được tôi đấy."

Sao cô ấy lại giải thích cho hắn cặn kẽ thế chứ?

Khi Neia nghĩ như thế, cô cảm thấy hổ thẹn.

Ngay lúc này, cô đang chiến đấu với một kẻ thù mạnh không thể tưởng, tính mạng cô đang trong tình trạng "ngàn cân treo sợi tóc".

Một kẻ yếu đuối như cô không có nhiều thời gian nghĩ xa đến thế.

"Vậy ra nó được làm bằng kĩ thuật Rune à, ngạc nhiên thật"

Con quỷ sai tiếp tục nói với giọng điệu đề phòng.

Thực ra, có thể nó làm vậy là để đánh lạc hướng Neia.

"Kỹ thuật Rune sao"

Giọng điệu ngạc nhiên của hoàng tử đến từ phiá sau cô.

Đó là lí do tại sao Neia phải lên tiếng.

"Không!

Nó không phải là một vũ khí như thế"

Khi Neia la lên, cô cảm giác rằng cả CZ và con quỷ sai bị đóng băng ngay lập tức.

Phải như thế, khi hai đối thủ đối đầu, tất cả những gì họ có thể làm là thăm dò đối phương và đứng yên không cử động.

Nhất định phải như thế.

"Rune.."

"Không, không phải"

Neia la lên, cô không hề quan tâm đến bất kì điều gì khác, và tên quỷ sai lẩm bẩm trong miệng.

"Vậy sao,.. nếu thế thì ta sẽ, "Blindness"( Mù lòa)

Phép thuật đến từ hư không làm Neia không tránh được, thế là cô bị mù tạm thời.

Hắn ta làm như vậy là để ma thuật trị liệu của cô trở nên vô dụng.

Item pháp thuật mà cô mượn chỉ có thể dùng để sử dụng ma pháp trị liệu "Heavy Recover", nó cũng không có tác dụng xóa trạng thái mù lòa của cô.

Một linh mục hay một thánh pháp sư có thể xóa bỏ trạng thái này một cách dễ dàng.

Không may là ở đây không có ai như thế cả.

Cô không biết trạng thái này sẽ kéo dài bao lâu nhưng nếu cô muốn hồi phục cho CZ, cô ấy phải nằm trong phạm vi chữa trị của cô.

"Tôi không thấy gì cả".

Điều quan trọng bây giờ là cô phải nói với đồng đội của mình tình trạng hiện tại của cô.

"CZ, nếu cô bị thương, hãy nói cho tôi biết"

"Mmm"

"Xin lỗi, tôi không biết pháp thuật nào có thể giúp cô thoát khỏi tình trạng đó cả"

"Đừng bận tâm về nó"

Sau khi đáp lại lời xin lỗi của CZ, Neia kéo dây cung, Cô có thể bắn trúng mục tiêu nhờ vào trí nhớ của mình.

Đây là thành quả mà cô đạt được trong trận chiến với Vah Un và những kẻ thù to lớn khác.

Cô buông dây cung.

"Guawwwwrg!"

Cô nghe tiếng con quỷ quằn quại trong đau đớn

"Cô làm được rồi,Neia.

Nó đã cố né tránh nhưng lại phản tác dụng.

Làm tốt lắm."

Sau khi nghe lời giải thích của hoàng tử,Neia biết mình may mắn đến thế nào và cầu nguyện cho Vua pháp thuật.

"Cứ tiếp tục như thế nhé"

"Eiiiii"

"Mmmmm"

Mặc dù âm thanh chiến đấu giữa các lính Zern và tên quỷ bóng xung quanh khiến cô khó mà biết được chuyện gì đang xảy ra, nhưng Neia vẫn tập trung vào vết thương của CZ và vị trí của con quỷ để chuận bị cú bắn tiếp theo.

Có lẽ vì hắn ta đã bị thương và nhận ra rằng hắn sẽ thua nếu hắn không đánh bại CZ trước, thế nên hắn tập trung tất cả đòn đánh vào người CZ.

Thêm vào đó, hắn liên tục niệm phép "Blindness"lên CZ, cố gắng làm mù CZ như Neia, nhưng CZ miễn dịch hết tất cả chúng.

Trong trường hợp này, những gì cô phải làm là tiếp tục đánh nó.

Ngay khi mana của hoàng tử sắp cạn, chiến thắng của họ đã đến rất gần.

Tiếng khóc vì niềm vui chiến thắng của hoàng tử khiến người nghe có chút khó chịu.

Những tên lính Zern đã thất bại thảm hại, nhưng bù lại chiến thắng vang dội đã đến với họ.

Tuy nhiên, phép thuật trên người Neia vẫn chưa được hóa giải.

Cô vẫn chưa thấy được gì.

Dù là thế, nó không phải là một ma pháp vĩnh cửu.

Trong hầu hết trường hợp, nó sẽ dần biến mất theo thời gian, lí do mà nó vẫn còn tồn tại là do Custodio thật sự rất mạnh.

Trong lúc cô không thấy được gì, cô vẫn có thể cảm nhận được nhũng tên Zern đang lại gần.

"Hoàng tử của thần!

Thần rất vui vì ngài vẫn an toàn"

"Xin hãy nhận phần còn lại của Grand Mother- dono với tất cả sự kính trọng."

Vậy là ông ăn nó à, Neia nghĩ

Và với tất cả sự kính trọng.

Vì họ đã nói quá nhiều, nên những gì Neia có thể làm là chấp nhận nó như là một truyền thống độc lạ của chủng tộc họ.

"Neia, chúng ta phải làm gì với đầu người này đây?

Bọn tôi ăn nó được không?"

"Không, làm ơn đừng làm như thế.

Chúng tôi- nhân loại không có phong tục chôn cất như thế.

Tôi sẽ đem cô ta về Thánh quốc với tất cả sự kính trọng."

"Tôi hiểu rồi, phong tục chôn cất của loài người lạ thật nhỉ?

À mà không, chắc là cô cũng nghĩ như vậy về phong tục của bọn tôi nhỉ.

Đây có lẽ là lần đầu tiên chúng ta có một cuộc đụng độ về văn hóa.

Ngòai ra, tôi vô cùng cám ơn các bạn.

Nếu không có các bạn, chúng tôi không bao giờ có thể"

"Khoan đã, chúng ta không có thời gian để nói chuyện này đâu.

Đi thôi."

Cô có thể nghe thấy một tiếng ồn phát ra từ đằng xa.

Có vẻ như là Giải phóng quân cuối cùng đã đụng độ với Liên Minh Demihuman.

Hoặc cũng có thể là binh lính đã nghe được âm thanh phát ra từ trận chiến lúc nãy và đang đến đây xem đã xảy ra chuyện gì.

Dù cho đó là ai và với bất cứ lí do gì thì họ cũng không thể ở lại đây quá lâu.

"À , đúng rồi CZ-san.

Hi vọng cô sẽ giúp Giải phóng quân khi mọi chuyện đã được thu xếp ổn thỏa."

"Umu.

Tôi biết rồi.

Cô tốt bụng thật"

"Chúng ta nên đi ngay bây giờ, ngài và bọn họ hãy trốn lại vào thùng thưa hoàng tử?

Bọn thần sẽ đưa ngài và mọi người ra ngoài"

Neia không thể nói bất cứ điều gì vì cô không thấy gì cả, nhưng cô cảm thấy hình như CZ đang do dự.

Chuyện này cũng dễ hiểu bởi vì cô ta rất ghét chui vào chiếc thùng và Neia cũng thế.

"Tôi sẽ giúp"

"Một khi đôi mắt tôi bình phục, tôi cũng sẽ giúp một tay"

Hoàng tử nhảy đành đạch như một con cá trong rọ.

Ông ấy làm thế vì quá vui mừng, Neia khá chán nản vì cô thích ứng với cảnh này quá nhanh.

Nếu đồng minh của chúng ta đang chuẩn bị để phản công, hãy để bọn tôi trước.

Dĩ nhiên là tôi đã sử dụng hết mana và không thể sử dụng pháp thuật cao cấp được nữa, nhưng tôi có thể sử dụng ma pháp cường hóa.

"Nhưng mà hoàng tử!"

"Câm miệng.

Ngươi nghĩ ta có xứng đáng làm vua hay không khi bỏ mặc đồng minh của mình?"

"Được rồi.

Đi thôi"

CZ thúc giục bọn họ.

Có lẽ cô ấy muốn ra khỏi thùng càng nhanh càng tốt.

"Vậy thì tôi sẽ đưa các bạn đến điểm tập kết của quân Đồng minh.

Xin mời ngài bước vào thùng, thưa hoàng tử đáng kính"
 
Overlord Lightnovel
Quyển 13 - Chương 4: Savior of the Nation


Việc giải thoát Kalinsha dễ dàng một cách đáng ngạc nhiên.

Sự phối hợp với quân Zerns nổi dậy từ bên trong, sự thiếu hụt đáng kể nhân lực của kẻ thù so với kích thước của thành phố và sự vắng mặt của quỷ sai để chỉ huy bọn chúng, tất cả là những giả thuyết trước đều dẫn đến kết quả này.

Tất nhiên, vẫn có nhiều thương vong ở cả hai bên, nhưng thiệt hại cho Quân đội Giải phóng Thánh quốc lại thấp hơn hẳn trong khi xoay sở để chiếm lại một thành phố lớn như vậy.

Một trong những lý do cho điều đó chính là Neia, người đang mang trên lưng Ultimate Shooting Star.

Dĩ nhiên là có CZ hỗ trợ từ đằng sau, nhưng Neia cùng cây cung kỳ diệu của cô cũng đã là một cảnh tượng hùng tráng truyền cảm hứng cho mọi người.

Và thế, Neia bước lên bục và diễn thuyết một cách hang say trước những người đang tụ tập tại quảng trường.

Cô nói: "Không có vị vua nào trên thế giới này vĩ đại bằng Sorcerer King."

Việc đầu tiên mà Neia sẽ làm sau khi giải phóng Kalinsha là yêu cầu hỗ trợ để tìm kiếm Vua pháp thuật.

Zern đang làm công việc của họ để tra hỏi thêm thông tin từ những Demihumanbị bắt giữ về Abelion Hills, nhưng cô vẫn còn thiếu nhiều nguồn cơ sở, thông tin, kinh nghiệm và những thứ tương tự.

Không thành vấn đề khi họ vẫn đang rất cố gắng, nhưng thật khó để có thể liên tục gửi các bên tìm kiếm và đội cứu hộ vào lãnh thổ của kẻ thù.

Nói cách khác, họ nhất định phải làm được nó ngay từ lần đầu tiên.

Dù vậy, không có sự chuẩn bị nào là đủ.

Đó là lý do tại sao cô đã quyết định nhân cơ hội này thông qua việc giải phóng Kalinsha, nhiều người sẽ được giải phóng và cô có thể kêu gọi sự trợ giúp từ họ về nhiều khía cạnh.

Tuy nhiên, người dân đã không tình nguyện giúp đỡ ngay cả khi được yêu cầu.

Dù có lấy lại được Kalinsha, vẫn còn nhiều thành phố khác đang bị chiếm đóng, cũng như còn nhiều người dân bị giam giữ hoặc thất lạc người thân.

Neia đang cố gắng đánh đổi tất cả những điều đó vì lợi ích cho việc giúp đỡ Sorcerer King nhằm lay chuyển trái tim của họ.

Song, khi số lượng người đồng ý giúp đỡ tăng lên, nội dung bài phát biểu của cô dần dần thay đổi.

Những người đã nghe Neia nói về Sorcerer King đều là những người từng được Vua pháp thuật giải cứu.

Họ rõ ràng là những người đã nếm trải đau khổ và giờ đây muốn bám lấy một tạo vật mạnh mẽ để chữa lành những vết thương tình cảm dai dẳng trong tâm hồn họ.

Những người biết về sự vĩ đại của Sorcerer King đều có thể được coi là đồng đội của cô.

Đó cũng là phản ứng tự nhiên khi Neia vui vẻ kể với họ về vẻ đẹp lộng lẫy của Sorcerer King.

Dần dần, những người không biết Sorcerer King cũng bắt đầu tham gia.

Họ là bạn của những người đã được giải cứu bởi Vua pháp thuật.

Khi làn sóng bắt đầu lan rộng, ngày càng có nhiều người không liên quan đến nghe lời phát biểu của Neia.

Dưới chiếc mặt nạ, Neia đã hết lời thổ lộ cho mọi người biết về sự xuất sắc của Sorcerer King trong thời gian giải phóng thành phố và trận chiến với Jaldabaoth.

Cô đã không thể nói chuyện một cách cởi mở như vậy vài tuần trước.

Cô sẽ bị căng thẳng trước ánh mắt của mọi người đến nỗi không thể nói được lời nào vì tâm trí của cô hoàn toàn trống rỗng.

Nhưng sau vài lần diễn thuyết trước đám đông, cuối cùng cô cũng nhận ra rằng cô không cần phải diễn tả suy nghĩ của chính mình, điều cô muốn chỉ là phác họa nên một bức tranh về vinh quang của Vua pháp thuật cho mọi người bên dưới qua lời nói của cô.

Neia thật sự đã trở thành một nhà diễn giả có tài hùng biện.

Vâng, giờ đây cô ấy được biết đến như là một Faceless Preacher (Giảng giả Vô Danh).

Xong

"Chính vì thế, Bệ Hạ...quả thật...không thể có thứ gì so sánh được!

Làm thế nào một vị vua nước khác lại cực kì quan tâm đến người dân chúng ta!

Vâng...Tôi biết mọi người muốn nói gì.

Xét cho cùng, Nữ hoàng Calca Bessarez cũng là một nữ hoàng xuất sắc, tuy nhiên, có ai ở đây từng nghe nói về một vị vua đi xa đến mức này vì người dân của một quốc gia khác hay chưa!

Là ông sao!"

Neia chỉ vào một người bên dưới đứng trước mặt cô.

"Ông đã bao giờ nghe nói về một vị vua ra ngoài một mình để cứu người dân của một quốc gia khác khỏi đau khổ chưa?"

"Ơ...à thì...không...cái đó...tôi chưa bao giờ nghe ... bất cứ thứ gì như thế... trước đây..."

Khi ánh mắt của mọi người chuyển sự chú ý vào ông ta, giọng nói của người đàn ông bắt đầu nhỏ dần.

"Một câu trả lời tuyệt vời!

Quả đúng là như thế!

"

Những hàng người đứng gần Neia trên giảng đài cũng tham gia với những người đồng quan điểm với Neia, tán dương người đàn ông khi Neia ca ngợi ông ta.

Người đàn ông đó đỏ mặt và trông có vẻ ngượng ngùng.

"Sự thật, chúng tôi đã kiểm tra xem liệu còn vị vua nào khác cũng làm được điều đó hay không, nhưng khôngggg...!

Dù chúng ta có cố gắng tìm kiếm như thế nào đi chăng nữa, chúng ta vẫn không thể tìm thấy vị vua nào giống Sorcerer King!"

Có những vị vua lãnh đạo quân đội để giải cứu các nước láng giềng, nhưng thực tế là không có vị vua nào chinh chiến một mình.

"Nghĩ xem, một vị vua mà đi giúp đỡ người dân của một đất nước khác bất chấp nguy hiểm cho chính mình!

Chưa từng thấy một chuyện như thế trước đây bao giờ!

Chỉ mỗi mình Vua pháp thuật thôi!"

Neia ngắt quãng một chút, rồi tiếp tục.

"Duy nhất Bệ Hạ thôi đúng không!

Chỉ có một vị vua như thế mới xứng đáng được gọi là vị vua công chính!"

"Nhưng chúng ta có thể tin ông ấy không?

Không phải ông ấy là undead sao?"

Neia đáp lại câu hỏi từ đám đông bằng một nụ cười dịu dàng.

Ban đầu, Neia cũng nghĩ như vậy.

Nói cách khác, anh ta cũng giống như mình trong quá khứ.

Anh ta đơn thuần chẳng hiểu, và càng chẳng biết gì cả.

Cô sẽ cho anh thấy không, cô sẽ khai sáng mắt anh, giống như cô đã từng làm với chính mình, và những người khác.

Bằng tất cả những cảm xúc đó trong tim, Neia lớn tiếng trước đám đông.

"Không sai!

Bệ Hạ là undead!

Điều đó rất bình thường khi mà tất cả mọi người đều cảm thấy khó xử như thế!

Thực tế rằng các undead là những con quái vật đáng sợ.

Tôi không có ý định nói rằng tất cả các undead đều tốt như nhau.

Có nhiều undead là xấu xa, và cũng chẳng nghi ngờ rằng chúng ghét sự sống!"

Bấy giờ mọi người đang lắng nghe cô một cách vô cùng nghiêm túc, Neia bắt lấy tâm trạng đang trên mây và mạnh miệng tuyên bố kết luận của mình. (nôm na có thể hiểu là nổi hứng)

"Tuy nhiên!

Thứ gì cũng có ngoại lệ!

Cũng giống như có thể có một ngày ấm áp vào mùa đông, hay là một nụ hoa có thể nở ra từ một cành cây bị héo, hay thậm chí một ngôi sao băng rực rỡ có thể lóe vệt trên một bầu trời đêm đen nhất.

Hơn tất cả, Bệ Hạ, một undead đang hỗ trợ sự sống.

Các ông chắc phải nghe chuyện từ những người mà Ngài ấy đã cứu chứ?

Rất có thể trong số các ông cũng đã được giải cứu bởi Ngài ấy chứ.

Cứ dựa vào những gì mọi người cho là đúng, rồi sẽ có bằng chứng rằng tôi không nói dối!"

Sau khi xác nhận không có sự phản đối nào từ đám đông, Neia bắt đầu nói bằng những lời nặng nề và gay gắt...rất gay gắt.

"...

Lần này, bức tường thành vững chắc đó đã đổ vỡ, và lũ Demihumans tràn vào như tuyết lở.

Liệu một bi kịch như thế chỉ xảy ra mỗi một lần?

Có ai quả quyết rằng nó sẽ không xảy ra lần thứ hai không?"

Sự im lặng của mọi người đã trả lời dùm họ.

Tất nhiên họ hy vọng rằng nó sẽ không xảy ra lần nữa, nhưng chẳng ai dám tin điểu đó cả.

"Tôi hoàn toàn hiểu mọi người khó xử thế nào.

Đáng lẽ thế hệ của chúng ta, rồi con cháu chúng ta phải được thảnh thơi và thoải mái.

Sau tất cả, thảm kịch vừa rồi sẽ tạo động lực cho chúng ta cảnh giác không ngừng ... tuy nhiên!"

Giọng của Neia chợt tăng âm lượng.

"Bất kì ai có thể đảm bảo rằng một bi kịch như thế sẽ không lặp lại cho chính thế hệ con cháu của chúng ta, thậm chí con cháu của con cháu chúng ta không?

Có ai dám nói điều đó chỉ xảy ra một lần, rồi nó sẽ không bao giờ xảy ra nữa không?

Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải có sự chuẩn bị để pháo đài sẽ không bao giờ bị chọc thủng một lần nữa!" (nói dai dễ sợ)

Những giọng nói "Có" và "Đúng vậy" bắt đầu nổi lên từ đám đông.

"Có vẻ như mọi người đều đồng tình, nhưng trong tương lai xa, trong một thời đại mới khi bi kịch này sẽ trở thành một ký ức xa vời, liệu người dân khi ấy vẫn có thể duy trì sức mạnh của họ để tự bảo vệ mình?

Mọi người có nghĩ chúng ta có thể tăng gấp đôi hay gấp ba lần lực lượng trên các dãy tường thành không?"

Ngân sách quốc phòng sẽ làm cạn kiệt nguồn dự trữ quốc gia, và họ sẽ cho triển khai một số lượng khủng quân đội chiến đấu, nhưng nó rõ ràng là chẳng đem lại kết quả gì.

"Tôi tin rằng sẽ có những người phục vụ trong các pháo đài đó khi đến thời gian thực hiện nghĩa vụ quân sự của họ.

Làm ơn hãy hình dung các khoản chi sinh hoạt và tiêu thụ hàng hóa, nếu chúng tăng gấp ba lần, các ông không nghĩ rằng nó sẽ đè nặng lên ngân sách quốc gia sao?

Vào thời điểm đó, mọi người có nghĩ một quốc gia chỉ biết về thảm kịch đó trong quá khứ sẽ tiếp tục những nỗ lực của họ?"

Nhận thấy sự hiểu chuyện hiện ra trên khuôn mặt của mọi người, Neia đưa ra câu kết của mình.

"Đó là lý do tại sao chúng ta cần sự bảo vệ của Bệ Hạ!"

"Tại sao!

Tại sao chúng ta phải tìm sự giúp đỡ từ undead!"

Cùng một giọng nói lúc nãy vang lên.

Đó là người đã hỏi cô trước đó.

Có những người như anh ta khiến Neia dễ thuyết phục hơn.

Cái khó khăn nhất là không có ai đối đáp.

Khi điều đó xảy ra, cô sẽ cảm thấy không thoải mái về việc liệu lời nói của cô có chạm được tới họ hay không.

Những người ủng hộ Neia đã đề nghị điều một vài người như thế chà trộn vào đám đông phòng hờ, nhưng Neia từ chối.

Tương tự như vậy, cô đã từ chối ý tưởng thuê người tham gia.

"Tôi nói điều này chính xác bởi vì Ngài ấy là undead.

Bệ Hạ mạnh mẽ, nhưng quan trọng hơn, Ngài là một sinh vật bất tử, và như vậy trong tương lai xa, Ngài vẫn sẽ sống, vẫn tồn tại vĩnh viễn ".

"Nhưng...cơ mà tôi nghe nói rằng Sorcerer King đã chiến đấu và tử trận"

"Tin đồn đó vừa đúng vừa sai.

Đáng buồn thay, cái đầu lại là sự thật.

Bệ Hạ đã tiêu tốn rất nhiều mana để sử dụng nhiều phép thuật cứu những người dân yếu đuối như chúng ta, và cuối cùng Ngài đã bị Jaldabaoth đánh bại.

Nhưng phần sau là sai.

Bệ Hạ không chết!

Sự tồn tại của CZ sẽ chứng minh cho mọi người thấy."

Lời nói ra hiệu cho CZ, một trong những nhân vật chủ chốt trong việc giải phóng Kalinsha tiến vào từ khán đài.

Mọi người đều há hốc miệng kinh ngạc, và những tiếng thì thầm thờ ơ của "CZ-sama" có thể được nghe thấy.

"...

Mm."

CZ ngẩng cao đầu và ưỡn ngực.

"Trước đây, CZ là một trong những hầu gái quỷ của Jaldabaoth, nhưng cô ấy đã chiến đấu bên cạnh chúng ta trong Trận Kalinsha.

Đó là bởi vì Bệ Hạ đã đoạt quyền điều triển cô ta từ tay Jaldabaoth.

"

Nhiều người đã từng nhìn thấy CZ thảm sát lũ Demihuman một cách không thương tiếc trong trận chiến.

Những người đã gọi cô ấy là -sama hẳn là đã được cô ấy giúp đỡ trực tiếp.

CZ rất nổi tiếng.

Ngay cả khi cô đã từng là một con quỷ giúp việc của Jaldabaoth, cô vẫn cực kì xinh đẹp, và quan trọng hơn, cô trông rất trẻ trung.

Khó mà có ai thù ghét chống lại cô ấy cho được.

"Vua pháp thuật đã xem xét đến điều này khi ràng buộc cô với Ngài ấy hay chưa?", Neia đã từng hỏi CZ như thế.

CZ cũng đã trả lời, "Có thể."

"CZ bị ràng buộc bởi phép thuật của Bệ Hạ, và điều đó vẫn có hiệu lực miễn là Vua pháp thuật còn sống.

Nói cách khác, cô ấy là bằng chứng cho thấy Bệ Hạ vẫn chưa chết."

Khi bầu không khí trở nên hỗn loạn, Neia giơ tay lên ra hiệu cho mọi người im lặng, bởi vì như thế cô ấy sẽ không thể nói được.

"Tôi chắc rằng tất cả mọi người đều thắc mắc tại sao Bệ Hạ vẫn chưa lộ diện bản thân.

Thật ra tôi cũng không biết.

Tuy nhiên, tôi không thể tưởng tượng được rằng một vị lãnh chúa nhân từ như vậy sẽ từ bỏ chúng ta!

Phải có lý do gì đó Ngài ấy không thể quay trở lại đây ngay lập tức.

Tôi không biết liệu đó có phải là suy tính của Bệ Hạ hay không hay do một số nguy hiểm đã phát sinh.

Hẳn là lý do chăng!"

Giọng của Neia vang lên khắp quảng trường đang im lặng.

"Bởi vì điều đó, tôi cầu xin tất cả mọi người chung sức!

Xin hãy cho tôi mượn sức mạnh của mọi người để tìm Bệ Hạ.

Ngay cả khi chúng ta phải đặt cược mạng sống của mình để đi tới Abelion Hills nơi các demihumans sinh sống, trước khi tìm thấy Bệ Hạ, Thánh quốc vẫn không thể hoàn trả đầy đủ món nợ của chúng ta với Ngài.

Tôi đã đề cập đến điều này trước đây, Bệ Hạ chỉ đến để chiến đấu với Jaldabaoth, nhưng cuối cùng Ngài đã phải chiến đấu với Demihumans thay cho bản chất yếu đuối của chúng ta, do đó làm giảm sức mạnh của chính mình và dẫn đến thất bại của Ngài!"

Neia hét lên lớn nhất có thể.

"Bởi vì...mọi người!

Đó là bởi vì chúng ta phải trả món nợ cho vị cứu tinh của chúng ta!

Người đàn ông vĩ đại đó đã đến đây một mình để cứu chúng ta!

Ngay cả khi Ngài ấy là một undead và tôi không hề có ý định là một kẻ vô ơn! –Vì vậy, tôi kêu gọi những ai theo đuổi nó hãy trả nợ cho Bệ Hạ dù ít hay nhiều.

"

Neia dừng lại một lúc để suy nghĩ trước khi hét lên.

"Tôi đang tìm những người giúp tôi kiếm Bệ Hạ!

Nhưng mọi người không cần đích thân phải đi!

Kỹ năng, kiến thức, mọi thứ mọi người đóng góp đều có thể hữu ích đấy.

Hãy cho tôi mượn sức mạnh của mọi người!

Làm ơn hãy giúp tôi!"

Neia cúi đầu, và đứng bên cạnh cô, CZ cũng vậy.

Ohhhh, đám đông bên dưới hô lên.

Sau khi ngẩng đầu, Neia kết thúc như sau:

"...

Tôi chắc chắn có một số người ở ngoài kia không thể tin nếu chỉ dựa vào lời nói của tôi.

Tuy nhiên, cứ thử hỏi những người trong Quân đội Giải phóng trước khi lấy lại được Kalinsha, tôi đảm bảo mọi người sẽ tin rằng tôi không nói dối."

Sau khi trở về phòng mình, Neia ngã gục xuống ghế.

"Cảm ơn vì công việc đầy vất vả, Baraja-sama."

Người đã nói với cô ấy là một phụ nữ nhìn có vẻ tử tế, nếu không muốn nói là có chút u ám.

Cô ấy dường như ở độ tuổi hai mươi, và nét nổi bật của cô ấy là có một cặp ngực đầy đặn thu hút mọi ánh nhìn của nam giới với một mái tóc ngắn.

Rõ ràng là nó đã có từ rất lâu, nhưng có vẻ nó đã bị cắt ngắn trong trại giam.

Cô nằm trong nhóm supporter(người hỗ trợ) mà Neia thành lập.

Những supporter muốn đặt tên cho chính họ, và vì vậy họ tự gọi mình là Đơn vị giải cứu Vua phù thủy.

Công việc của họ là chuyên chăm lo đời sống sinh hoạt hằng ngày vốn khá bận rộn. (nói toẹt ra là osin đấy)

Trong khi chỉ mới được nửa tháng kể từ khi họ gặp nhau lần đầu, người phụ nữ này đã trở thành không thể thay thế được với Neia.

Đó là bởi vì cô ấy đã hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao của mình, dọn dẹp, giặt ủi, nấu ăn và nhiều công việc khác với sự hoàn hảo tuyệt vời.

"Ahh, cảm ơn cô."

Neia lau mặt bằng miếng khăn mà người phụ nữ đã đưa cho cô, cảm giác mát mẻ và cảm thấy rất thoải mái hiện trên khuôn mặt rám nắng của cô.

Neia "rên rỉ thoải mái" theo cái cách có vẻ khiến người ta dễ liên tưởng đến một người đàn ông trung niên đang... trước khi đặt chiếc khăn lên bàn và quay sang người phụ nữ ngay lập tức lấy lại nó.

"À, mặc dù tôi đã nói với cô suốt, xin đừng gọi tôi là -sama.

Xét cho cùng, tôi chẳng phải đặc biệt gì đâu."

"Ngài đang nói gì vậy?

Ngài lên tiếng thay mặt Bệ Hạ ở đất nước này và cũng hành động thay cho ông ấy.

Không gọi ngài là -sama thì sẽ thật là thô lỗ."

Thực tế là một người phụ nữ lớn tuổi hơn cô lại đang nói điều này làm Neia áy náy.

Đây đúng là vấn đề chỉ có thể nếm trải bởi những người không quen với vị trí một cấp trên.

Nhắc mới nhớ, Neia không phải là một nhà hùng biện hay gì cả.

Thay vào đó, cô tự hỏi làm thế nào cô đã hoàn thành tốt ở vị trí đó.

Neia cảm thấy rằng CZ – đang ngây người ra nhìn chằm chằm trong khi nằm trên ghế sofa – phù hợp với mô tả đó hơn là cô.

Cơ bản, sự vĩ đại của Sorcerer King rõ ràng là nhìn từ quan điểm khách quan đối với mọi người, cô chỉ đơn giản nói rõ quan điểm, không tranh luận liệu có thay mặt cho Vua pháp thuật hay không, càng không có ý định rao giảng bất cứ niềm tin hay quan điểm nào.

Trong khi Neia bắt đầu thực hiện điều đó theo cách riêng của mình, cô chưa bao giờ mong đợi mọi thứ trở nên như thế này.

"Tôi xin phép được lui.

Ngoài ra, Beldran Moro-shi cũng muốn gặp ngài."

"Tôi hiểu.

Cô có thể giúp tôi gọi cho anh ta không?

Cảm ơn vì công việc vất vả của cô ngày hôm nay."

Người phụ nữ chăm lo cho cuộc sống hàng ngày của Neia cúi chào cô, và sau đó rời khỏi phòng.

Một người đàn ông bước vào, như thể đổi chỗ với cô ấy.

Người phụ nữ này không thích đàn ông và sợ họ, cô cảm thấy không thoải mái khi ở cùng với đàn ông.

Vì vậy, cô đã quyết định để rời đi thật nhanh.

"Baraja-sama, tôi xin lỗi vì đã làm phiền trong khi cô đang nghỉ ngơi.

Tôi có thể xin một chút thời gian của cô không?"

Beldran Moro.

Ông ta có thân hình mập mạp của một người đàn ông ở độ tuổi bốn mươi, nhưng đặc điểm nổi bật nhất của ông ta là mái tóc mỏng mảnh của ông ấy.

Dòng dõi nhà Moro có truyền thống làm quản gia cho những gia đình quý tộc lớn, và trong quá khứ ông cũng từng là một quản gia.

Đó là lý do tại sao ông ta giữ chức thư ký trong nhóm supporter, cốt yếu để tận dụng các kỹ năng của ông.

Neia đã rất may mắn được gặp một người như ông ấy ngay từ đầu cô thành lập nhóm.

Nếu cô không gặp ông ấy, mái tóc của cô chắc sẽ bạc sớm ngay từ khi còn trẻ.

"Không, không sao đâu.

Thế có chuyện gì vậy?"

"Cảm ơn vì đã cho phép người hầu này vài phút báo cáo.

Tôi muốn nói rằng số lượng thành viên của tổ chức chúng ta hiện đã vượt quá 30.000."

"Ah, thật tuyệt vời để nghĩ rằng chúng ta đã có được rất nhiều người hiểu được sự vĩ đại của Bệ Hạ!

Không, đó chỉ là mong đợi.

Bệ Hạ thật sự là một người tuyệt vời, sau tất cả!"

CZ gật đầu và "Mhm" một cái.

Tổ chức hiện có nhiều thành viên hơn cả dân số của một thành phố nhỏ.

So với số dân 3 500 000 của miền Bắc Thánh Quốc, khoảng 1% trong số đó hiện nay thuộc về nhóm.

"Những supporter của chúng ta đã bày tỏ mong muốn một biểu tượng thứ hạng để biểu thị họ là thành viên trong nhóm."

"Tôi hiểu ... quả thực ...

Điều đó ... có ý nghĩa."

"Thật vậy.

Một vài món đồ đeo trên cơ thể cũng cần thiết để thể hiện tư cách là thành viên của họ và để thúc đẩy một cảm giác yên tâm và thuộc về.

Mhm, Neia gật đầu.

Họ sẽ rất vui khi có một biểu tượng của tình đoàn kết, một điều gì đó liên quan đến Vua pháp thuật.

Neia cũng muốn một cái.

"Vui lòng sử dụng các phương tiện tốt nhất có thể như ý ông.

Tuy nhiên, tôi không muốn chúng ta ưu tiên quá nhiều dựa trên tiền quyên góp và những khoản tương tự."

"...unoff... fan...oup..."

Neia đột phản ứng lại trước thứ gì đó mà ngay cả thính giác nhạy bén của cô cũng không thể phân tích đầy đủ.

"CZ-sempai, cô đã nói gì vậy?"

Neia hỏi.

"Không có gì."

"...Có thật không?

Hễ tôi có phạm sai lầm khi nói về Bệ Hạ, cô phải nói với tôi đấy."

Neia quay lại nhìn Beldran.

Gần đây, ngày càng có nhiều người vẫn không bị lay động ngay cả khi cô ấy nhìn họ, và điều đó khiến Neia rất hạnh phúc. (tại neia nó có một đôi mắt đáng sợ nên ai gặp cũng hoảng)

"Chúng ta sẽ đưa nó vào giai đoạn sản xuất.

Giờ thì ...

ông có thể cho tôi biết về phần còn lại trong lịch trình của tôi không?

"

"Vâng, Baraja-sama.

Khoảng hai giờ sau, những supporter sẽ tổ chức hoạt động "Lễ Tạ Ơn Vua Pháp Thuật", theo chương trình cô sẽ tham gia và nói về những việc làm vĩ đại của Bệ Hạ.

"

"Tôi hiểu rồi."

Neia cảm thấy khá phấn khích.

Sau khi nhận ra rằng Sorcerer King là công lý, cô cảm nhận được một tình bạn thân thiết và gần gũi với những người ủng hộ cùng đồng cảm với cô, và cô rất thích nói chuyện với những người có cùng quan điểm với cô.

"Chưa hết, còn có những người muốn cô chứng kiến những thành quả của việc huấn luyện.

Vì thấy cô đang rất bận rộn, tôi có nên từ chối họ không?"

Neia gần đây đã thành lập một đơn vị tự vệ chuyên nghiệp và hiện đang đào tạo họ nghiêm ngặt.

Cả Neia và CZ cũng tham gia khóa đào tạo đó.

Với Neia, người cảm thấy sự yếu đuối đó sẽ chỉ là một gánh nặng cho Vua pháp thuật, làm việc chăm chỉ để trở nên mạnh mẽ cũng là điều thường tình.

Nếu sự tham gia của Neia có thể làm phấn khởi tâm trạng và thúc đẩy họ, thì cô phải tham gia cùng họ.

"Không, tôi muốn ở đó với họ."

"Tôi chắc chắn họ sẽ rất vui mừng...mặc dù chỉ là bản tóm tắt các hoạt động cơ bản, đó là tất cả những gì tôi phải báo cáo cho cô.

Vì sẽ mất khá nhiều thời gian để tập hợp những supporter... thời gian chuẩn bị sẽ mất khoảng một giờ, do đó xin hãy nghỉ ngơi thoải mái cho đến lúc đấy."

Beldran cúi đầu và rời khỏi phòng, và sau khi nhìn ông rời đi, Neia đứng dậy khỏi ghế rồi bước tới chiếc ghế sofa nơi CZ nằm.

Sau đó, Neia nằm xuống bên cạnh CZ và ôm chặt lấy cô, như thể đang cố gắng siết chặt CZ bằng cơ thể của cô.

"...

Ngoan nào, cô gái ngoan." (What!)

CZ ngắn hơn cô, nhưng cô vẫn vỗ vào lưng Neia một cách nhẹ nhàng, giống như một người mẹ dành cho con mình.

"Khi nào thì chúng ta có thể đi tìm Bệ Hạ...

đã một tháng rồi..."

Những người tìm kiếm khu vực phía đông Thánh quốc chưa tìm thấy Sorcerer King, mặc dù vẫn có khả năng họ đã bỏ lỡ ông ấy, nó gần như là một kết luận chắc chắn rằng Vua pháp thuật đã rơi xuống vùng đất của các Demihumans, Abelion Hills.

Vì vậy họ phải chuẩn bị chu đáo, mà dẫu làm như vậy, rõ ràng là mất quá nhiều thời gian.

Trong số 3.000 Zern đã phản bội Jaldabaoth, 2.800 trong số họ đã đi cùng hoàng tử của họ đến Vương quốc pháp thuật, trong khi 200 người còn lại đã đi đến những ngọn đồi để thu thập thông tin, nhưng họ vẫn không tìm thấy gì cho đến nay.

"...

Cô không được phép thất bại."

"Tôi biết!

Nhưng nhưng..."

Neia ôm chặt CZ hơn.

Cô hít một hơi thật sâu, một mùi hương giống như hồng trà, đến từ CZ.

Sự hiện diện của CZ đơn thuần cũng đủ để xóa bỏ những lo lắng của Neia.

Đó là bởi vì sự tồn tại của cô ấy là bằng chứng cho thấy Sorcerer King vẫn còn sống.

"Mọi chuyện đều sẽ ổn thôi.

Ainz-sama rất rộng lượng."

"À, vâng, CZ-sempai."

"Vì thế, cô sẽ được nhiều người ủng hộ và tổ chức một cuộc tìm kiếm không thể thất bại."

"Ah...Đúng như thế, CZ-sempai."

"Khi đó, Ainz-sama sẽ rất vui."

"Vâng, CZ-sempai."

"Neia này.

Tôi thích cô.

Đến bây giờ tôi đã quen với nó, khuôn mặt của cô khá đáng yêu."

"Khá đáng yêu ư...Nói như thế, cô chắc hẳn đang rất chán vì không thể ra ngoài đúng không, CZ-sempai.

Hai chúng ta sẽ đi đâu đó cùng nhau vào lần sau chứ?"

Vẻ đẹp phi thường của CZ, nó đã được khắc họa khá chân thực, thu hút rất nhiều sự chú ý, nhưng nếu mọi người biết danh tính thực sự của cô là một hầu gái quỷ, những cái nhìn về cô sẽ trở thành nỗi sợ hãi và dè chừng.

Nhiều người trong số họ sẽ có những ảo tưởng phóng đại như "Cô ấy sẽ cướp linh hồn của tôi!", bắt nguồn từ những câu chuyện mà ma quỷ biến thành phụ nữ xinh đẹp để thu giữ linh hồn như là một cái giá phải trả của thỏa thuận.

Tuy nhiên, Neia cảm thấy rằng ma quỷ cũng có quyền lựa chọn đối tác của họ.

Đối với những "tân binh" như cô và cũng là một thuộc cấp của vị Vua pháp thuật nhân từ, một hầu gái quỷ cấp 150 như thế này sẽ chẳng thèm linh hồn của những người xung quanh cô, thậm chí họ có bị cô mê hoặc đi chăng nữa.

Mặc dù vậy, đã có vài chuyện rắc rối mà họ không thể tránh né được, và Neia, một hộ vệ của Sorcerer King sẽ không thể đối mặt với ông nếu cô ấy gây ra rắc rối cho CZ, cũng là một thuộc hạ của Sorcerer King.

Tất nhiên, Neia cũng hiểu rằng CZ mạnh đến mức cô sẽ không bị tổn hại.

Vì lý do đó, cô dành phần lớn thời gian của mình tại đây, nhưng bây giờ đã có nhiều người hơn trong tổ chức của họ, nên cô có thể mang CZ đến nơi những người ủng hộ tụ tập.

"Vậy, chúng ta sẽ đi cùng nhau như một cách luyện tập."

"Được rồi, hãy sẵn sàng nhé.

Mặc dù, bộ đồ hầu gái đó có hơi bắt mắt... liệu cô có thể thay đổi thành thứ gì khác bình thường hơn không?"

"Đồ bác sĩ...

à.

Không vấn đề gì.

Cho tôi mượn quần áo.

Tôi sẽ để cho cô phối đồ."

"...

Thứ lỗi cho tôi, nhưng tôi chưa từng cùng ai ra ngoài và cũng không có hứng thú với quần áo cho lắm, thành thử tôi không đủ tự tin để chọn quần áo dùm cô."

CZ nhẹ nhàng vỗ vai Neia.

Trông cô ấy có vẻ vô cảm qua cái liếc nhìn, nhưng Neia có thể cảm nhận được sự ấm áp của tình mẫu tử.

Sau đó, CZ giơ ngón tay cái của mình lên.

"Để đó cho tôi."

"Có thật không?"

Việc phát hiện ra khiếu thẩm mỹ của CZ cực kì tốt sẽ có ích sau này.

Khối lượng công việc của Caspond đã tăng lên đáng kể sau khi Kalinsha được giải phóng.

Những người dân được giải cứu cần phải được biên chế vào lực lượng, khối lượng thông tin cần được xử lý hiện cũng tăng lên chóng mặt, và cả việc xác minh và phân công công việc cũng đều tốn rất nhiều thời gian.

Trong khoảng thời gian bận rộn này, chỉ có một paladin canh phòng bên cạnh Caspond vì sự an toàn của anh.

Trong khi điều này có thể bị coi là lỏng lẻo về vấn đề an ninh, không thể sử dụng một paladin chuyên nghiệp, những người có thể đọc, viết, tính toán, tiến hành nghi lễ tôn giáo, và giữ gìn trật tự, chỉ như một vệ sĩ thông thường.

Về khía cạnh đó, nó sẽ có hiệu quả hơn khi chỉ định Remedios "người được anh đánh giá là không biết tiếp thu ý kiến" làm việc cho anh, nhưng sau khi xem xét trạng thái tinh thần của cô, anh ta quyết định để cô huấn luyện các paladin khác.

Khi Neia và CZ đem về cái đầu của Kelart Custodio, tiếng thét điên rồ của cô đã gây ra một sự náo loạn khiến mọi người cảm thấy rằng họ như đã chết.

Mặc dù cuối cùng cô đã bình tĩnh lại, họ vẫn phải chăm sóc cô cẩn thận.

Thật sự, không ai có thể làm bất cứ điều gì một mình.

Anh phải biết ơn người quản lý của mình.

Khi anh tiếp tục cống hiến mình cho những bài viết cần được xuất bản, Caspond ném mình vào công việc, cây bút của anh nhấp nháy không ngừng trên các trang giấy. (câu 337)

Mặc dù là để tập tành cho tương lai, công việc này vẫn rất phiền phức.

Trợ lý paladin của anh không những không thể đọc được tâm trạng của Caspond mà còn rất ư là bực mình, nhưng anh vẫn phải nói chuyện với Caspond, người đang cố gắng chôn vùi sự bực tức của anh trong sâu thẳm thâm tâm.

"Thái tử Caspond-denka, có thực sự ổn không nếu cứ để tình hình của Neia Baraja tiếp tục như vậy?"

Caspond hiểu ý nghĩa của câu hỏi đó, anh mỉm cười mệt mỏi mà không rời mắt khỏi đống tài liệu.

"Không còn cách nào khác, nên ngươi đừng bận tâm nữa.

"Cảm ơn ngài rất nhiều, tuy nhiên, ý ngài là gì khi nói không còn cách nào khác?

Paladin dường như không hiểu, vì vậy Caspond ngẩng đầu lên khỏi trang sách và nhìn vào mắt anh ta.

"Ngươi nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta làm bất cứ điều gì với cô ấy, như thể, ép cô ấy dừng lại?"

"Thần không nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra, thưa Thái tử.

Tất cả những gì cô ấy đang làm là gây ra tình trạng bất ổn quốc gia."

"Ta hiểu, vì vậy ngươi, trong khi ta không chắc liệu điều này có thích hợp không, ngươi chưa từng nghe cô ấy nói gì sao? ...

Ta đoán là, không ta nghĩ rằng ta đã nhìn thấy những gì cô ấy đang muốn nói đến.

Bây giờ, câu hỏi đầu tiên của ta... cô ấy có nói dối gì chăng?"

Caspond nhìn paladin đang lục lại trí nhớ của mình trước khi trả lời:

"Cô ấy không... tốt, sẽ tốt hơn nếu cô ấy nói dối.

Bất kỳ ai có chút chất xám đều có thể kiểm tra những lời cô ấy đã nói và thấy rằng hầu hết mọi thứ đều hợp lý.

Vua pháp thuật đã giải thoát họ, như một người anh hùng tay không lấy lại thành phố."

Anh uống một ngụm nước từ chiếc cốc đặt trên bàn để làm ướt cổ họng anh trước khi tiếp tục.

"Và rồi, Neia Baraja là một anh hùng giúp giải phóng Kalinsha.

Chúng ta ca ngợi cô ấy vì điều đó.

Còn về hầu gái quỷ, chúng ta giới thiệu cô ấy là một thuộc hạ của Sorcerer King.

Điều đó dẫn đến một đánh giá rất cao về Vua pháp thuật, vì vậy chúng ta cũng phải có chút nhiệt tình trong việc ca ngợi cô ta.

Ngoài ra, trang bị của cô ta cũng xứng là anh hùng."

Phong thái Neia mang cây cung "Untymate" mà Sorcerer King đã cho cô mượn và mặc áo giáp của Grand King Buser chẳng kém gì một người anh hùng.

"Nào, hãy quay lại với đề xuất của anh vừa nãy.

Nếu chúng ta cố bắt cô ấy im lặng, thế giới sẽ nhìn chúng ta thế nào?

Ngươi không nghĩ rằng họ sẽ nhìn chúng ta như thể đang cố gắng hạ bệ một anh hùng chỉ vì những điều không hay cô ấy nói về hoàng gia thôi sao?

Ngắn gọn là vậy."

"Nhưng mà..."

Paladin cố gắng lắp bắp từ chối, nhưng khuôn mặt của anh ta đã nói lên rằng anh hiểu rõ những lời nói ấy.

Anh cũng hiểu chuyện gì sẽ xảy ra.

"Một bên, ngươi có một ngôi sao anh hùng đang lên, và bên kia là hoàng gia đang suy yếu.

Ngươi nghĩ ai sẽ tin?"

"Thưa Thái tử!

Làm ơn đừng nói thế!"

"Ta xin lỗi ... nhưng đi sâu vào vấn đề, điều gì làm ngươi nghĩ rằng tên hầu gái quỷ của Sorcerer King sẽ không làm gì nếu chúng ta cố gắng can thiệp vào chuyện của Neia Baraja?"

"Oh."

Khuôn mặt của paladin cứng đờ, và một cái nhìn đáng sợ đến từ Caspond.

"Hehe.

Thực tế rằng cô ta được bảo vệ bởi con quỷ giúp việc đó có nghĩa cô ấy là người mạnh nhất trong thành phố này, ngươi biết không?

Cố gắng bịt miệng cô ta trực tiếp là cực kỳ nguy hiểm, vì vậy chúng ta buộc phải cho qua những thứ họ đang làm.

Ta hiểu mối quan ngại của ngươi, nhưng mọi động thái sẵn có của chúng ta sẽ đều chỉ là hành động tồi tệ."

Có tiếng gõ cửa, và một trong số những người lính từ bên ngoài bước vào.

"Prince-denka, Phó Đội trưởng-sama muốn nói chuyện với anh."

"Ông ta có thể vào."

Ắt hẳn ông đã nghe thấy giọng nói của Caspond, Gustav lao vào từ nơi ông đang đứng đợi bên ngoài.

Hơi thở hổn hển của ông cho thấy ông đã nhanh chóng đến đây.

"Tha thứ cho thần, thưa Thái tử, Caspond!"

Công việc của Gustav buộc ông phải ra ngoài tiền tuyến, và nó cũng khó khăn hơn, vì vậy ông ấy hiếm khi đến đây.

Đó là lý do Caspond biết rằng đây là một tình huống rắc rối.

Vì ông ta đến đây có một mình, ông đã mang đến cho anh một tình thế khó khăn mà ông không thể đối phó một mình.

"Ta lúc nào cũng nói với ông rồi, đừng trang trọng quá.

Ngoài ra, ông không cần phải cúi đầu nếu xung quanh không có ai ngoại trừ chúng ta.

Vì thấy ông đang vội vã, nó phải khá cấp bách, đúng không?"

"Vâng!

Quân trinh sát của chúng ta báo cáo có một đội quân hùng hậu 50 000 quân giương cờ của các quý tộc miền Nam đang hướng đến thành phố này!"

"Ta hiểu rồi...

đừng nói với ta rằng họ đã vượt qua được lực lượng của Jaldabaoth?

Trong mọi tình huống, hãy sẵn sàng chiến đấu, bởi vì chúng ta không biết liệu quân đội miền Nam có đang bị kiểm soát bởi Jaldabaoth hay không.

Hãy cẩn thận.

Ta sẽ để đó cho ông."

"Vâng!"

"Đừng tấn công trước khi kẻ địch có động thái dưới bất kỳ hình thức nào.

Nếu họ muốn nói chuyện, hãy đưa họ đến đây.

Sau đó..."

Caspond quay sang paladin.

"Ngươi sẽ chịu trách nhiệm chào đón họ.

Nếu họ đúng như những gì ta nghĩ về họ, hãy triệu tập một số quý tộc cao cấp của ta hiện diện.

Chuẩn bị đồ ăn thức uống và rượu vang để khiến họ hài lòng."

Cả hai người đồng thanh, "Vâng thưa ngài!"

Và sau đó rời khỏi phòng.

Khi Caspond nhìn họ rời đi, anh lẩm bẩm với chính mình.

"Được rồi...

đã đến lúc rồi chăng?"

***

"Chà, các ông đều có đôi mắt sầu não thật đấy, Hầu tước Bodipo, Bá tước Cohen, Bá tước Domingues, Bá tước Granero, Bá tước Randalse và Tử tước Santz."

"Ồ, đừng nghĩ gì về nó, thần rất vui mừng khi thấy ngài vẫn khỏe mạnh, thưa Thái tử."

"Thật vậy!

Thật vậy!

Chúng thần đã rất lo lắng về ngài, thưa Thái tử!"

Sau khi cạn chén, Caspond và các quý tộc miền Nam đã nâng cốc uống vì sự bình an của nhau và trao đổi những lời thăm hỏi qua lại nhiều lần.

Các quý tộc đã trình bày tình hình và kể về những gian khó của họ.

Caspond lắng nghe chăm chú, bởi vì làm như vậy cho thấy họ đã làm việc chăm chỉ đến thế nào – họ đã đổ bao nhiêu tiền của vì lợi ích của Thánh quốc.

Bá tước Cohen, người đang nói chuyện rất say sưa, đột nhiên dường như nhận ra điều gì đó và hỏi một câu hỏi.

"–Oya, Prince-denka.

Có phải thần, hoặc ngài có hơi khác một chút không?"

"Ahh, tất nhiên rồi.

Ta tin ông biết Jaldabaoth xâm chiếm miền Bắc như thế nào?

Miền đất của ta kết quả là đã thay đổi rất nhiều.

Ngoài ra, ta cảm thấy những phần ông chưa thấy còn thay đổi nhiều hơn nữa cơ...

ông có nghĩ rằng ta đã ốm đi không?"

Caspond chỉ bụng của anh ta.

"Chà, có vẻ như vậy", mọi người vui vẻ trả lời.

Cùng lúc đó, có một ánh mắt sắc bén trong đôi mắt của những quý tộc."

Caspond không bỏ lỡ điều đó.

Anh ngay lập tức nhận ra rằng họ đang so sánh giá trị trước đây với giá trị hiện tại của anh.

Trong khi họ đã giấu nó đủ nhanh, anh hiểu rằng việc đánh giá vẫn đang diễn ra.

Bây giờ anh chỉ hy vọng họ sẽ nghĩ rằng không có gì thay đổi, với mong muốn họ sẽ không can thiệp vào hoàng gia sau chiến tranh.

"...

Tuy nhiên, ta, Caspond, vô cùng biết ơn các quý ông đã đứng ra để cứu Thánh quốc."

"Ngài đang nói gì vậy?

Điện hạ, là quý tộc, điều đó là tất nhiên khi chúng thần nên phối hợp với lực lượng của chúng ta và đặt lợi ích của hoàng gia lên trên.

Bất kì ai có khả năng mà không tham gia vào một trận chiến liên quan đến sự tồn vong của Thánh quốc thậm chí không thể được coi là một quý tộc!"

Từng quý tộc gật đầu và thể hiện sự đồng tình.

Nói cách khác, các quý tộc không đến đây chính là kẻ thù chính trị của những người có mặt tại đây.

Thật không may, Caspond chẳng biết rằng các quý tộc lại không ưa nhau đến thế.

Điều đó có nghĩa là anh đã không được hiểu biết đầy đủ.

Trong khi Caspond muốn tránh bị dán nhãn là kẻ thiên vị ở đây, anh sẽ cần phải cho họ những đối đãi đặc biệt nếu không muốn đối mặt với những tai hại nghiêm trọng.

Ai mà chẳng ghét một con dơi chỉ biết cố gắng bay lòng vòng để có được lòng tốt của mọi người.

"Thưa các vị, lòng trung thành của các vị đối với hoàng gia cần được truyền bá rộng rãi.

Ta cảm thấy nó cần phải được đưa vào những ghi chép của lịch sử.

Chỉ trong một khoảnh khắc, người có vẻ tâm đắc nhất với điều đó là Hầu tước Bodipo, người lớn tuổi nhất đang hiện diện và có mái tóc vàng lốm đốm trắng.

Hiện tại ông đã có quyền lực và địa vị, ông có lẽ là người muốn danh thế hơn cả.

Trong khi những người khác hầu như sẽ thích được khen thưởng hơn.

Tất nhiên, cũng không có gì ngạc nhiên khi mong đợi một phần thưởng nhất định nào đó bởi vì họ đã huy động lực lượng của họ.

Hầu tước lẩm bẩm một số lời từ chối lịch sự, lịch sự hơn bất cứ thứ gì, ngay cả khi ông cố gắng tự mình làm quen với thái tử.

Trong khi, Tử tước Santz, người trông khá ốm dễ thấy, canh đúng lúc để gián đoạn cuộc trò chuyện và do dự hỏi một câu.

"Thưa thái tử, thần có một câu hỏi muốn hỏi ngài.

Tình trạng hiện tại của Nữ Hoàng ra sao rồi?

Thần nghe nói ngài ấy đã qua đời..."

"Đó là sự thật."

Bị giật mình bởi câu trả lời thẳng thừng và trực tiếp của Caspond, Tử tước Santz hỏi một câu hỏi khác.

"Vậy thì, thi hài của Nữ hoàng đang ở đâu?"

"...

Nó đang trong trạng thái gớm ghiếc, nên chúng ta phải hỏa táng nó.

Ban đầu, chúng ta định sử dụng phép thuật [Preservation] trên nó và tổ chức quốc tang cho cô ấy sau khi xua đuổi được Jaldabaoth."

Caspond lắc đầu với vẻ mặt đau đớn, như thể anh không chịu đựng được nữa.

"Ngoài ra, chúng ta cũng đã xác nhận cái chết của Thánh Nữ, Kelart Custodio."

"Thần hiểu rồi..."

Trong lặng lẽ, Caspond dùng thời gian để nhấm nháp chút rượu vang.

Việc thay thế Calca là điều đầu tiên hiện lên trước mắt họ.

Tuy nhiên, không có cách nào đơn giản để tìm ai đó có thể thay thế Thánh Nữ Kelart Custodio, người đang đứng ở vị trí đỉnh cao trên tất cả các magic caster thần thánh.

Do đó, họ cần cẩn thận xem xét cách tốt nhất để sử dụng cái chết của Kelart.

Sau khi thấy họ không có biểu hiện thái độ gì ngay cả sau khi anh đã uống hai ly rượu vang, Caspond đưa ra một mẩu thông tin khác.

"Những phần còn lại của cô ấy cũng ở trong tình trạng kinh tởm, nên chúng cũng được hỏa táng."

Các quý tộc cau mày.

Họ có cảm thấy điều gì đó từ cái chết của hai trong số những Paladin hàng đầu của Thánh quốc chăng?

Có lẽ cuối cùng họ đã nhận ra rằng đây là một trận chiến mà sinh mạng của họ nằm trên một sợi chỉ và nó đứt có nghĩa là cái chết.

Họ có lẽ sợ hãi bởi việc nhận ra rằng họ sẽ không được trả tiền ngay cả khi họ bị bắt làm tù nhân.

"Đội trưởng của quân đoàn paladin thì sao, Custodio-dono ấy?"

"Ông có muốn nói chuyện với cô ta không?

Vậy có thể đợi không?"

"Oya, thì ra cô ấy vẫn còn sống?

Vậy mà, Nữ Hoàng và Thánh Nữ thì đều chết cả..."

Bá Tước Randalse có một chòm râu dê chải chuốt gọn gàng.

Khi ông ta cất những lời đó bằng giọng mỉa mai, những người khác mỉm cười chế giễu, như thể hùa theo.

Caspond mở cửa và ra lệnh cho paladin bên ngoài triệu hồi Remedios.

Đúng lúc rượu vang trong chai sắp cạn, Remedios mới đến căn phòng của họ.

Ngay khi Bá Tước Randalse định nói, ông nhìn Remedios và mắt ông mở to.

"Gì?

Cô là Đội Trưởng Remedios, thống lĩnh của quân đoàn paladin sao?"

Sự nhạo báng trong giọng nói ông ta đã bị thay thế bởi cú sốc.

Mọi quý tộc ở Thánh quốc đều biết Remedios trông như thế nào.

Đến Randalse cũng không ngoại lệ, do đó ông ta ngạc nhiên.

Cô trông rất khác với những gì ông biết về cô.

Ngay bây giờ, Remedios Custodio trông giống như một thây ma vậy.

Đôi mắt cô ta lõm sâu và đôi má hốc hác.

Tuy nhiên, một ánh sáng rực rỡ tỏa sáng trong con ngươi của cô.

"Ông cho gọi tôi đến đây phải không?

Còn ai ngoài tôi nữa không?"

"Hả! ...

Đồ thần kinh..."

Giọng của Randalse vang lên, và ông ta chăm chú nhìn Remedios.

Bấy giờ, Remedios trông rất đáng sợ.

Thực tế là không ai biết những gì cô ấy muốn hay cô sẽ làm cho người khác cảm thấy khó chịu.

Đó là lý do Caspond không giữ Remedios bên cạnh anh.

Và cũng là vì anh cẩn thận không để Remedios biết bất cứ điều gì về Neia.

"Cái gì?"

Mọi người ở đất nước này đều biết rằng Remedios Custodio là paladin mạnh nhất vương quốc.

Về sức mạnh vũ lực tuyệt đối, cô là người đứng đầu đất nước này.

Sử dụng quyền lực để chống lại bạo lực đang trên bờ vực bùng phát quả thật là vô dụng.

Bộ giáp cứng rắn nhất của lũ quý tộc cũng chỉ giống như tờ giấy đối với cô ấy.

Trong quá khứ, có những người bên cạnh kiềm chế cô, nên cô luôn ở trong tâm trạng có thể chịu đựng những lời dèm pha.

Tuy nhiên, hiện tại đó lại là một vấn đề khác.

Các quý tộc đều hiểu điều này, nên họ không nói gì cả.

Remedios khịt mũi khi cô nhìn họ, và rồi nhún vai.

"Tôi có thể rời đi ngay bây giờ không, Điện hạ?

Có vẻ như không có lý do gì để gọi tôi tới."

"Ahh.

Cảm ơn vì đã đến."

Sau khi Remedios rời đi, các quý tộc cuối cùng cũng cho phép mình biểu lộ sự bất mãn.

"Ngài cho phép cô ta tỏ ra thiếu tôn trọng đối với Hoàng gia như thế sao?"

"Cho dù cô ta có là đội trưởng của quân đoàn paladin, thái độ đó là không thể chấp nhận được.

Liệu chúng ta có thể cho phép một người không trung thành với hoàng tộc trở thành đội trưởng không?"

Caspond giơ tay lên dập tắt sự khó chịu của họ.

"Chúng ta đang có chiến tranh.

Tài năng của cô ấy vẫn hữu ích.

Chúng ta hãy để cô ấy định đoạt vị vua tương lai."

Khá nhiều người đã bực tức vì thái độ của Remedios.

Một số người trong số họ đã che giấu sự sợ hãi của mình với cô với sự tức giận, nhưng một số người khác lại có động cơ sâu xa.

Caspond biết điều này, và anh mỉm cười lạnh lùng trong tim mình.

Remedios đã từng là nắm đấm thép của vị Holy King quá cố và là một vũ khí mạnh mẽ.

Chắc chắn có ai đó ở đây sẽ không muốn để thứ vũ khí đó lọt vào tay vị vua kế tiếp.

Hay đúng hơn, tất cả bọn họ có lẽ đều nghĩ giống như tất cả những gì anh nghĩ.

"Ohhh!

Điện Hạ quả là anh minh!

Đang là thời chiến!

Tuy nhiên, chúng ta không định chiến đấu với lũ Demihumans mãi mãi!"

"Bá tước nói đúng!

Thần tin rằng phái viên của chúng thần đã nói với mọi người rằng chúng thần đến được đây là vì chúng thần đã đánh bại lực lượng Demihuman.

Thưa Điện hạ!

Chúng ta nên thuận đà mà tiếp tục truy đuổi!"

"Chính xác!

Chúng ta nên tiêu diệt lũ demihumans trong một cuộc đột kích, vì vậy công lao của Điện hạ có thể vang xa hơn."

"Ta hiểu, ta hiểu.

Rồi, Trưởng lão Purple thế nào?"

Các quý tộc nhìn nhau, và rồi Hầu tước Bodipo lên tiếng thay mặt họ.

"Ông ấy dường như không được khỏe nên không thể đến đây với chúng thần."

Hầu tước là người già dặn nhất ở đây, và người mà ông gọi là "trưởng lão" là một ông lão 80 tuổi, người đã được bổ nhiệm làm một trong Nine Colors (Cửu Sắc).

Là một quý tộc lớn của miền Nam, với cấp bậc Hầu tước, lão đã được chỉ định chức vị đó để ghi nhận lòng trung thành của mình với hoàng gia và những cống hiến của ông.

Không phải tất cả Nine Colors giành được chỗ đứng của họ vì sức mạnh chiến đấu.

Giống như Purple, một số người trong số họ đã đạt được danh hiệu nhờ một số đóng góp to lớn.

Ví dụ, có một nữ công tước đã được chỉ định vào vị trí Blue nhờ danh tiếng của cô là một nghệ sĩ đa tài.

Khi anh cân nhắc câu trả lời của Marquis Bodipo, anh cảm nhận được một lúc rằng người kia không che giấu bất cứ điều gì, và Caspond lại mỉm cười lạnh lùng trong trái tim anh.

Trong khi anh đã biết điều này, anh chỉ đơn giản là xác nhận phản ứng đó bằng chính đôi mắt của mình.

"...Được rồi.

Dường như nhận định của hai ta đều giống nhau."

Caspond vạch ra kế sách của mình để làm phá sản chiến lược của Jaldabaoth bằng cách tiêu diệt lực lượng Demihumans.

"Tuy nhiên, chúng ta sẽ làm gì nếu Jaldabaoth xuất hiện?"

"Jaldabaoth có phải là một con quỷ hùng mạnh không?

Thần nghe nói ngay cả Đội trưởng-dono cũng không thể bảo vệ nổi Nữ Hoàng."

Bá tước Granero chưa bao giờ đối mặt với Jaldabaoth trước đây, nên anh ta mới hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy.

Caspond trả lời với giọng u ám.

"Hắn ta cực kỳ mạnh mẽ.

Chúng ta đã nhờ Sorcerer King đối phó với hắn, và trận chiến của ông ta với Jaldabaoth thực sự mãnh liệt."

"Sorcerer King?

Ý Ngài là tộc undead sao?"

Chỉ có thể ngờ rằng họ sẽ thốt lên ngạc nhiên.

"Oya?

Ông không nghe về điều đó hả?

Ta hiểu rồi..."

"Vậy là Ngài đã kêu gọi sự giúp đỡ của quân đội từ một quốc gia khác sao, Thái tử?

Điều đó thật tệ!"

"Không phải một đội quân.

Chỉ mình Sorcerer King."

Các quý tộc đứng hình với một từ "Eh?" trên miệng của họ.

Phải mất một thời gian trước khi họ lấy lại bình tĩnh.

"Sorcerer King?

Bằng mình ông ấy?

Một và chỉ một vị vua duy nhất, người đứng đầu của một quốc gia tự ông ấy chinh phục?

"

Caspond gật đầu đáp lại câu hỏi của Bá tước Randalse."

"Làm thế nào có thể, điều đó là không thể, phải không?

Không đời nào một vị vua như vậy tồn tại!

Ông ta không mang theo quân đội sao?"

Nó không có ý nghĩa gì cả, những người tụ tập lẩm bẩm.

Một số tự hỏi liệu đây có phải là một vở kịch.

Tuy nhiên, Caspond làm tiêu tan những suy đoán của họ với câu trả lời không khoan nhượng của mình.

"Mặc dù mọi người có thể nói như vậy, nhưng đó là sự thật.

Tất cả những gì chúng ta có thể làm là chấp nhận nó.

Thêm vào đó, nếu Sorcerer King dẫn theo quân đội của ông ta, thì ông ta sẽ dùng chúng ngay khi ông thua trận trước Jaldabaoth."

"Ông ấy đã thua hả? ...

Thần không biết.

Họ nói ông ấy là một undead, điều đó sao có thể ngay cả khi hộp sọ của ông ấy có bị mục nát đi chăng nữa?

Tuy nhiên... chuyện này có tệ không?"

"Điều đó.

Có điều, một trong những sứ giả cầu cứu Sorcerer King là Remedios.

Ta tin rằng giao cho cô ấy để trọng trách đạt được sự tha thứ của bên kia sẽ là một điều cần thiết, cùng các biện pháp ngoại giao khác."

"Liệu nó có giải quyết được vấn đề không? ...Ngài nhắc đến mới nhớ, Vương quốc pháp thuật là một quốc gia nằm trong biên giới của Vương quốc.

Trong trường hợp đó, họ sẽ không thể băng qua biên giới của Vương quốc để tiến quân tới chúng ta...

điều đó có nghĩa là chúng ta phải cảnh giác khi Vương quốc bị phá hủy?"

Bọn họ không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra, và các quý tộc đều nắm chặt đầu họ.

Dường như họ đang nghĩ về việc phải làm gì nếu mặt trời mọc ở phía tây.

Do đó, họ quyết định tạm gác điều đó sang một bên trong thời gian này.

"Chà, hãy bỏ qua chuyện đó đi.

Kế hoạch tương lai của Ngài là gì, thưa Điện hạ?"

"Ta, ta muốn lấy lại thủ đô.

Và ta muốn làm điều này càng sớm càng tốt."

"Nếu vậy, chúng thần chắc chắn sẽ hỗ trợ Ngài!"

"Điện hạ khi đó sẽ trở thành anh hùng cứu quốc gia này khỏi Jaldabaoth!"

"Quân đội demihuman xâm chiếm đất nước chúng ta có đến 100.000 quân.

Chúng hiện đã bị tiêu hao xuống còn khoảng 30.000 quân, nếu chúng ta tập hợp những người của thành phố này và những binh lính chúng thần mang đến, chúng ta sẽ có thể đánh bại chúng một cách dễ dàng!"

"Điện hạ!

Ngày đó sẽ sớm đến khi mọi người gọi Ngài là Bệ Hạ!"

Caspond phải đối mặt với các quý tộc đang tâng bốc và cố ý đặt một cái nhìn thấu hiểu trên khuôn mặt của mình.

"Umu.

Ta sẽ không quên cảm ơn vì sự giúp đỡ của tất cả các ông dành cho ta."

"Ngài đang nói gì vậy?

Chúng thần chỉ làm nghĩa vụ của mình với Thánh quốc và hoàng gia!"

Trong thâm tâm, Caspond mỉm cười theo một cách hoàn toàn khác.

"Rất tốt.

Vậy thì, hỡi các quý ông, hãy sẵn sàng lấy lại thủ đô nào!"

Một tuần sau khi họ gia nhập quân đội của các quý tộc miền Nam, họ đã hoàn thành việc chuẩn bị và bắt đầu một bước tiến mới.

Mục tiêu tiếp theo của họ là thành phố Prart, về phía tây của Kalinsha.

Neia không thể che giấu sự khó chịu của mình khi cô lắc lư trên lưng một con ngựa.

Mặc dù hoàn toàn hợp lý khi không thể bỏ qua cơ hội này để tiêu diệt các Demihumans trong khi vết thương của Jaldabaoth vẫn chưa được chữa lành, cô không thể nào biểu hiện cảm xúc của mình tốt được.

Cô muốn tăng số lượng người ủng hộ và nỗ lực hoàn thành việc chuẩn bị cho lực lượng cứu hộ để tìm kiếm Vua Pháp Thuật.

Từ kinh nghiệm có được với Remedios Neia biết rằng sự kích thích của một chỉ huy sẽ khuấy động những người dưới họ.

Cô không thể để cấp dưới của mình thất vọng về mình.

Cô hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, và phổi cô tràn ngập không khí mát mẻ.

Trong khi mùa xuân đã gần đến, mọi người vẫn có thể cảm thấy mùa đông trong không khí.

Sau khi lấy lại bình tĩnh, Neia xem xét quân đội đang tiến hành chuẩn bị.

Có khoảng 95.000 người ở đây, vì vậy nhiều người trong số họ phải di chuyển lên phía trước cô để có thể đưa tất cả họ vào kiểm soát.

Lực lượng của họ bao gồm khoảng 30.000 người từ các quý tộc miền Nam và 65.000 người từ Quân đội Giải phóng.

Ngẫu nhiên, trong số 20.000 người còn lại ở miền Nam, 10.000 người được chỉ định để đảm bảo một trục nhập thất và 10 nghìn người khác đang nghỉ ngơi ở Kalinsha.

Trong số đó có 2.000 cung thủ do Neia lãnh đạo, tất cả đều thuộc về Lực lượng Cứu hộ.

Những tàn tích của đội quân dân chủ mà họ phải đối mặt được ước tính vào khoảng 30.000 người khỏe mạnh, vì vậy họ có một lợi thế áp đảo về số lượng.

Tuy nhiên, mỗi cá nhân demihuman mạnh hơn một con người, và quan trọng hơn, họ là lực lượng bảo vệ chống lại Jaldabaoth, vì vậy họ không thể bất cẩn ngay cả với sự chênh lệch này về số lượng.

Họ đã bắt tay vào chiến dịch này với giả định rằng Jaldabaoth vẫn bị thương và không thể hành động.

Nếu Jaldabaoth đã hồi phục hoàn toàn, thì họ sẽ hành quân đi đến chỗ chết.

Tim cô đập như một chiếc đồng hồ báo thức.

Tôi có nên ưu tiên giải cứu Vua Pháp Thuật khỏi mọi thứ khác không, Neia băn khoăn.

Suy nghĩ của cô bắt đầu đi vòng quanh.

"Baraja-sama.

Bạn có cần thêm thông tin từ các thành viên quân đoàn trong các đơn vị khác không?

"

Beldran đã đi ngựa bên cạnh cô trước khi hỏi câu hỏi của anh, và Neia chớp mắt đáp lại.

Cô không biết anh đang nói gì.

Sau một vài suy nghĩ, Neia cuối cùng đã hiểu được nó, và cô nhanh chóng vẫy cánh tay không cầm dây cương ngựa.

"Không, không, chúng ta không cần phải làm những thứ giống như gián điệp như thế.

Xét cho cùng, chúng ta là đồng chí hành quân theo cùng một mục tiêu.

"

"Ohhh!

Tôi không mong đợi hơn những gì từ lời của cô, Baraja-sama.

Là người phát ngôn cho Bệ Hạ, lời nói của cô là nhất.

"

"...

Ngay cả khi khuôn mặt của cô ấy hơi đáng sợ."

Sau khi Beldran ca ngợi cô, CZ lên tiếng từ phía sau Neia.

Vì CZ không thể cưỡi ngựa, hai người họ đã dùng chung một con ngựa.

Ngay cả khi CZ là đàn chị, và một người xứng đáng với sự tôn trọng của cô,nhưng vẫn còn hơi khó chịu khi nghe cô cứ tiếp tục quấy rầy nó lặp đi lặp lại.

Tôi có nên đi bộ ...

Sức khỏe và khả năng chịu đựng khi đi không cần ngựa của CZ vượt quá sức mạnh của một con người bình thường.

Cô ấy chỉ cưỡi vì nếu không sẽ rất là thô lỗ khi để một thuộc hạ của Vua pháp thuật bước đi dưới đất.

Beldran nghe thấy điều này, nhưng anh không giúp gì được cho cô.

Anh không ủng hộ và cũng không bác bỏ tuyên bố đó.

Có lẽ anh ta không thể phủ nhận những lời đó bởi vì chúng là những lời tư một thuôc cấp Vua Pháp Thuật và điều đó lại đúng.

Ừm, tôi đoán anh ta không thể nói không ... sau tất cả, tôi sẽ không phải đeo tấm che nếu tôi không thích điều đó ...

Đúng vậy, Neia là một cô gái.

Mặc dù khuôn mặt của cô rất đáng sợ, nó thực sự đáng sợ trong thực tế và cô và mọi người có thể đã được cho là quen với việc, nhưng nó vẫn sẽ là một chút tổn thương.

"Giờ thì, Baraja-sama.

Một tin nhắn đến từ sở chỉ huy.

Những người tiên phong của chúng tôi đã nhìn thấy quân đội Demihuman.

Số lượng của chúng được ước tính là 30'000.

Vì vậy, chúng tôi sẽ hình thành đội hình ở đây.

Người đưa tin trở về trụ sở sau khi nói với chúng tôi điều đó.

Ngài nghĩ gì về điều này?"

"Sẽ tốt thôi.

Nếu anh cảm thấy nó cần phải được thực hiện, thì nó sẽ ổn thôi.

"

Beldran đã làm rất tốt với tư cách là phụ tá của cô.

"Tuy nhiên, các Demihumans thực sự muốn chiến đấu với một trận chiến trên khu vực này ..."

Demihumans chỉ bằng một phần ba số quân của Thánh quốc.

Trong khi mỗi người trong số chúng là một chiến binh mạnh mẽ hơn, chắc chắn họ sẽ không có cơ hội nếu họ chiến đấu trên một cánh đồng rộng lớn(vùng đồng bằng).

Nếu họ chiến đấu bảo vệ thành phố, họ sẽ có thể tận dụng tối đa khả năng phòng thủ của thành phố và bù đắp cho sự thiếu hụt trong sức mạnh chiến đấu.

Trong mọi trường hợp, tình hình sẽ trở nên tồi tệ khi Jaldabaoth bình phục.

Chiến lược tốt nhất của demihumans nên là kéo dài thời gian.

Hoặc là, thiết lập các khu vực không thể tiếp cận với kỵ binh và chiến đấu một trận chiến hạn chế.

"Vậy là chúng ta sẽ chiến đấu trong một vùng đồng bằng?"

"Đúng.

Chỉ cần như vậy.

Không có khu rừng nào gần đó, nơi kẻ thù có thể ẩn các ổ phục kích.

Thậm chí không có bất kỳ ngọn đồi nào, vì vậy chắc chắn chúng sẽ quấy phá nơi chúng ta hình thành đội hình."

"...

Tại sao chúng lại ở một nơi như thế?"

Beldran trả lời câu hỏi của CZ bắt đầu với "Nó có thể là"

"Chúng đang chuẩn bị chạy trốn, tôi nghĩ vậy?"

"Chạy trốn?"

"Đúng vậy, Baraja-sama.

Cũng giống như cách những quân Zern phản bội hắn, không phải tất cả các Demihumans đều thật sự phục tùng Jaldabaoth.

Họ thật sự muốn chạy trốn ngay cả khi điều đó có nghĩa là phản bội Jaldabaoth, sau đó những Demihuman muốn sống sẽ không lấp đầy những vị trí bị thiếu bên trong một thành phố bằng cách đó chúng chọn chiến đấu trên đồng bằng.

Vì khi chiến đầu trên thành phố sẽ không thể trốn thoát được khi họ không muốn chiến đấu nữa"

Một cảm xúc đen tối lóe lên trong mắt Beldran, và nó khiến cô rùng mình.

Ngay lúc này Neia tự hỏi liệu cô có nên sử dụng khả năng mà cô vừa mới có gần đây hay không, bóng tối dần dần bị cuốn đi, và đôi mắt của anh lấy lại được ánh sáng bình thường.

Kể từ khi cuộc chiến sắp bắt đầu, có lẽ nó sẽ tốt để anh ta kiềm chế sự hận thù bên trong anh.

"...Tôi hiểu rồi."

CZ gật đầu đồng ý, và Beldran chỉ đơn giản trả lời, "Trường hợp đó có thể xảy ra."

Những lời của Beldran rất có ý nghĩa.

Ngay cả Jaldabaoth cũng không biết chắc liệu họ có dự định chết trong một trận chiến hay chạy trốn.

Nếu đúng như vậy, có lẽ tốt hơn là đợi cho đến khi màn đêm buông xuống trước khi thăm dò chúng.

Bằng cách đó, họ có thể có cơ hội chạy trốn, và làm giảm số lượng người sẽ chết vô ích.

Neia biết điều này, nhưng cô không nói ra điều đó.

Demihumans đã gây ra quá nhiều sự khốn khổ cho người dân của đất nước này.

Trong khi các Demihumans dưới quyền của hắn có thể được tha thứ, họ sẽ giết tất cả các Demihumans khác bên cạnh ...

Thậm chí còn có tin đồn rằng những con người ủng hộ việc sống cùng với các Demihumans hoặc những người ủng hộ Demihumans đã bị giết bí mật hoặc công khai hành hình.

Thật ra, có một số trại tù mà Vua Pháp Thuật đã giải cứu, nơi cô đã chứng kiến một số xác chết của con người trông giống như họ là nạn nhân của việc hành hình răng đe đám đông.

Họ rõ ràng là những người đã cố gắng để theo phe Demihumans.

"Baraja-sama.

Mặc dù tôi không biết sở chỉ huy dự định triển khai chúng tôi như thế nào, chúng ta có nên tập hợp tất cả các chỉ huy đơn vị trước không?

"

"Không, tôi chỉ cần một ý tưởng sơ bộ về nơi họ đã được phân bổ.

Cho dù họ được chỉ định ở đâu, tôi tin mọi người sẽ biết phải làm gì.

"

Vị trí của Neia và những người khác sẽ được xác định bởi cách lãnh đạo của Thánh quốc, họ muốn triển khai CZ, người đang ôm Neia quanh eo.

Nếu có kẻ thù mạnh mẽ trong số những demihumans, thì CZ sẽ được gửi đến tiền tuyến.

Nếu cô ấy được sử dụng không gì hơn như là một cung thủ, thì cô ấy sẽ được đặt ở giữa đội hình, hoặc có lẽ cô ấy sẽ được đóng quân với các cung thủ khác.

Nếu họ không muốn để CZ, một thuộc cấp của Sorcerer King, đạt được quá nhiều chiến công, thì họ sẽ đặt cô ấy ở lại phía sau.

Neia dự đoán rằng họ sẽ ở lại phía sau cho đến khi quân đội kết thúc thăm dò.

Ba giờ sau, cô nhận ra rằng đây là câu trả lời đúng.

Ngược lại với đội hình "vảy cá" của demihumans(chắc là đội hình mũi tam giác, ai có chơi game dàn trân nhu empire sẽ biết), con người đã chọn chia thành hai cột.

Cánh trái bao gồm 30.000 người đàn ông từ miền Nam và 10.000 người từ Quân đội Giải phóng, với tổng số 40.000 người.

55.000 thành viên còn lại của Quân đội Giải phóng tạo thành sườn phải, và cùng nhau họ hình thành một thứ gì đó giống như một đội hình cánh quạt.

Vì con người muốn tiêu diệt các Demihumans trong trận chiến này, họ đã chọn để bao vây kẻ thù và từ từ hành động.

Mặt khác, Demihumans đã chọn một đội hình nhấn mạnh sức mạnh thâm nhập, mặc dù nó là để thoát ra khỏi vòng vây hoặc giết càng nhiều người càng tốt trong một cận chiến vẫn được nhìn thấy.

Cuối cùng, Neia và những người khác là một đơn vị tách rời cách xa chiến trường, và họ được giao nhiệm vụ bảo vệ các kỹ sư đang thiết lập các vị trí trại.

Đây là một yêu cầu từ Caspond, điều đó có nghĩa rằng họ đã được cho phép hành động tự do ở nơi này.

Họ thậm chí có thể bỏ qua nhiệm vụ của mình, bảo vệ các kỹ sư, điều đó có nghĩa rằng sự lãnh đạo của Thánh Quốc đã cơ bản từ bỏ tất cả các quyền chỉ huy đối với họ.

Chắc chắn là, lý do là vì sự hiện diện của CZ.

Trong khi Neia được chỉ định theo lệnh, thực tế là cô đã đi du lịch với CZ, người được xem như là công dân của Vương quốc Ma Thuật, có nghĩa là họ không thể ra lệnh cho cô ta như họ mong muốn.

Một thành viên của hoàng gia Thánh quốc ban hành một lệnh cho một thuộc hạ của Sorcerer King có thể sẽ trở thành một nguyên nhân không tốt trong tương lai.

Neia rất muốn hỏi tại sao CZ được sử dụng rất nhiều trong cuộc tấn công vào Kalinsha.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của các quý tộc miền Nam đã thay đổi sự tiếp nhận mà cô đã nhận được.

Điều này là bởi vì họ không thể chỉ đơn giản xem xét hiện tại, mà còn phải xem xét nhiều đến tương lại

Khi Neia và những người khác hình thành đội hình, cô để mắt đến chiến trường từ xa.

Điều đó nói rằng, cô đã ở vị trí đủ xa để không cảm thấy sự căng thẳng đang ở trên chiến trường, bởi vì cơn khát máu từ đó không thể đến được nơi này.

Âm thanh của các kỹ sư đập các chốt với những búa gỗ của họ nghe rất nhàn nhã.

"...

Họ vẫn đang nhìn nhau à?

Khi nào trận chiến sẽ bắt đầu?"

"Lợi thế của chúng ta sẽ biến mất theo từng khoảnh khắc.

Trong khi tôi cảm thấy chúng ta nên thực hiện bước đầu tiên...

"

Beldran đã trả lời câu hỏi của CZ.

Bóng tối của ban đêm là đồng minh của demihumans.

Trong khi người ta có thể nhìn thấy rõ ràng trên một đồng bằng miễn là có ánh trăng,nếu bầu trời bị che khuất.

Không có nghi ngờ rằng các Demihumans sẽ là một đối thủ rất khó khăn nếu họ tấn công trong những trường hợp như vầy.

Đó là vì trại họ đang xây dựng bây giờ không phải là rất chắc chắn.

Do đó, con người nên có động thái trước khi màn đêm buông xuống.

Bên cạnh đó, họ có một lợi thế lớn về số lượng, vì vậy nếu họ có thể đạt được một chiến thắng hoàn toàn ở đây, họ có thể hủy hoại kế hoạch của Jaldabaoth.

Nói cách khác, Thánh quốc sẽ được giải thoát khỏi sự đau khổ này.

Không có lý do gì để không tiến lên.

Neia cũng hy vọng rằng cuộc chiến sẽ kết thúc ở đây.

Bằng cách đó, không có gì khác sẽ ràng buộc với Neia.

Cô có thể dùng toàn bộ sức lực của mình để tìm kiếm Sorcerer King.

Neia nhìn lên.

Trong khi cô đang suy nghĩ thì một tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo đó âm thanh như sấm của nhiều người đang chạy.

Beldran dường như đã nghe thấy nó một lúc sau, anh lặng lẽ nói, "Nó đã bắt đầu."

Không ai biết hai quân đội này khi va chạm nhau sẽ như thể nào khi mà có số lượng trên 100 nghìn người mạnh mẽ cùng nhau di chuyển và đụng nhau dữ dội.

Những vùng đồng bằng nơi các demihumans chờ đợi là bằng phẳng, không có bất kỳ mảnh đát cao nào mà từ đó họ có thể ẩn nấp trên chiến trường.

Mặc dù đây là lúc để thiết lập tháp tiễn đúc sẵn, họ không có cấu trúc như vậy trong trại của họ.

"... làm gì bây giờ đây?"

"Nhiệm vụ của chúng ta là ở lại đây và bảo vệ họ.

Hãy tập trung hoàn thành nó.

"

Trên thực tế không thể cho quân đội Demihuman đông đảo vượt qua các lực lượng con người và đến được nơi này.

Giữ CZ lại đây, lực lượng chiến đấu mạnh nhất của họ, tuy đây là một động thái chính trị tốt, nhưng từ quan điểm quân sự, có thể nói rằng đó là một ý tưởng tồi.

Nếu họ đặt cô ấy trên tiền tuyến, nó sẽ làm giảm đáng kể thiệt hại cho các lực lượng của Thánh quốc.

Mọi người đều biết điều đó, nhưng không ai có thể thực sự làm như vậy.

Đó là bởi vì họ muốn tránh xây dựng danh tiếng của CZ.

Thật là một sự lãng phí vô nghĩa của cuộc sống, Neia nghĩ vậy, nhưng ngay cả khi bị xé rách miệng thì cô cũng sẽ không nói ra.

30 phút sau, có những tiếng cổ vũ từ cánh phải.

Không phải chỉ có Neia và đôi tai sắc bén của cô mới có thể nghe được nó, tiếng kêu của niềm vui đủ lớn đến nỗi chúng chạm đến tai mọi người trong đội hình của Neia.

Họ chắc chắn đã chiến thắng nếu họ có thể được nghe thấy từ khoảng cách xa như vậy.

10 phút sau đó, một sứ giả từ chiến trường tuyên bố bằng giọng nói to những gì đã xảy ra.

"Chỉ huy trưởng Remedios Custodios của Paladin Corps vừa đánh bại chỉ huy của đối phương, một trong những con quỷ tay sai của Jaldabaoth, Scale Demon(Quỷ giáp)!"

Sứ giả rời đi sau khi chuyển tiếp tin nhắn đó.

Neia bắt đầu tự hỏi liệu nó có thực sự đúng không.

Không, có lẽ đúng là Remedios đã đánh bại một con quỷ.

Nhưng con quỷ đó có thực sự là một trong những tay sai của Jaldabaoth không?

Neia biết rất rõ sức mạnh của con quỷ cô và CZ đã chiến đấu ở Kalinsha.

Cô không nghĩ rằng Remedios có thể đã đánh bại nó.

Chỉ huy trưởng có đủ mạnh để đánh bại thứ như thế không?

Hoặc ... nó có thể là một thay thế?

Nếu tôi không hỏi Sempai ...

"CZ-sempai, tôi có một câu hỏi.

Scale Demon mạnh đến mức nào?

"

"...

Đủ để Chỉ huy trưởng có thể đánh bại nó."

"Nhưng Circlet mạnh hơn, đúng không?"

"...

Sự tồn tại của ma quỷ mạnh mẽ ngụ ý rằng có những con quỷ yếu hơn tồn tại.

Scale Demon là một trong những con yếu hơn.

"

"Tôi hiểu rồi..."

Neia nhẹ nhõm.

Hai trong số những tay sai quỷ đã bước vào đất nước này đã bị đánh bại.

Mặc dù vẫn còn một con quỷ lớn trong khu vực đồi núi, thời gian này nó có vẻ vô dụng khi nghĩ về điều đó.

"Đất nước này đã được cứu...

Kể từ khi chỉ huy của kẻ thù chết, quân đội Demihuman sẽ tan vỡ.

Theo kế hoạch của Điện hạ, mọi chuyện sẽ kết thúc.

"

Có một cái nhìn đáng thương trên khuôn mặt của Beldran, bởi vì anh ta đã mất cơ hội để tự trả thù bằng chính tay mình.

"...

Vẫn cần phải săn lùng những tên tàn dư."

"Đúng rồi!

Đúng là CZ-sama!

Cánh trái, ngay giữa các lực lượng quý tộc, trên thực tế, đột nhiên mọc lên một cột lửa.

Cột lửa địa ngục gầm lên đủ cao để họ có thể nhìn thấy nó rõ ràng ngay cả từ khoảng cách này, và có vẻ như nó sẽ thiêu đốt bầu trời.

Mọi người đều lo lắng nhìn sang CZ.

Họ có thể nghĩ chỉ có một người có thể làm một việc như vậy.

Ngay sau đó, CZ đã xác nhận sự nghi ngờ của họ.

"...

Ôi không...

đó là Jaldabaoth."

***

"Chỉ trưởng Remedios Custodios của Quân đoàn Paladin vừa đánh bại một chỉ huy của đối phương, một trong những con quỷ tay sai của Jaldabaoth, Quỷ Giáp!"

Cánh phải phát nổ thành tiếng reo hò khi họ nghe tin thông báo của Caspond nói với họ.

Khuôn mặt của Marquis Bodipo sáng lên với một nụ cười.

"Hahaha!

Cô ấy đã làm được!

Cô ta hạ gục tướng địch!

Dù bộ não của người phụ nữ đó có thể có vấn đề, nhưng kiếm thuật của cô ấy là tỷ lệ nghịch với điều đó.

Chuyện này sẽ làm suy yếu đà của kẻ thù.

Ta ra lệnh cho mọi người tiến hành một bước tiến sâu rộng.

Giết tất cả những người cuối cùng trong số những Demihumans đó!

Dưới tên của Hoàng tử, đừng để ai sống sót!

"

"Vâng thưa ngài!"

Những người lính trải ra ngay khi nhận được mệnh lệnh của Hầu tước.

"Quả thật lộng lẫy, Marquis-sama.

Thật may mắn khi đánh bại chỉ huy cuộc đối đầu với chúng ta trong trận chiến này, và chúng ta đã tham gia trận chiến này."

Cunt Cohen, người đàn ông này khá bắt mắt với phe riêng của mình nói với một nụ cười.

"Thật vậy, Bá tước.

Bây giờ chúng ta đã đi trước họ một bước.

"

Loại bỏ chỉ huy của đơn vị đã liên tục tranh giành với các lực lượng của Southern Noble Alliance(liên minh quý tộc miền Nam) trong cuộc đối đầu dài của họ là một cuộc đảo chính lớn.

Đó chắc chắn là một lá bài quan trọng mà họ có thể chơi khi đàm phán với các quý tộc miền Nam khác.

So với Remedios Custodio, em gái cô, Kelart Custodio, đã để lại nhiều kỷ niệm cay đắng hơn trong tâm trí họ.

Tuy nhiên, đây là một thành tích có thể quét sạch những mối hận thù đó.

Ngoài ra, đây cũng là một chiếc lông vũ cất trong rương dành cho Caspond.

Nói một cách đơn giản, nếu anh xoay xở để tồn tại qua tất cả điều này, vị trí của vị vua kế tiếp trong thực tế đương nhiên là của anh.

Ngay cả các quý tộc miền Nam còn lại với bất kỳ quyền lực nào cũng không thể phàn nàn về điều đó, và với sự hỗ trợ đầy đủ của chính mình, sẽ không có vấn đề gì cả.

Nếu có bất kỳ yếu tố không chắc chắn trong kịch bản này, đó sẽ là các thành viên khác trong gia đình hoàng gia.

Sẽ không có vấn đề gì nếu tất cả chúng đều đã chết.

Tuy nhiên, anh vẫn chưa sẵn sàng để để máu nhuộm tay mình, vì vậy tất cả những gì anh có thể làm là cầu nguyện.

Hầu tước vui mừng tưởng tượng ra sự cân bằng quyền lực trong tương lai từ xã hội cao quý.

Nếu anh muốn gia đình mình trở thành một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất trong Thánh quốc, anh không thể để bất kỳ sai lầm nào xuất hiện trong hoạt động dọn dẹp lần này.

Tất cả mọi thứ cho đến bây giờ đã được hoàn hảo.

Tất cả những gì họ phải làm là tiếp tục theo hướng như thế này.

" Bá tước.

Ông có nghĩ rằng chúng ta có thể hướng demihumans về phía nam?

"

"Hầu tước-sama, tại sao ngài lại làm thế?"

Bá tước trông ngạc nhiên, và ông ta có vẻ bối rối khi hỏi câu hỏi của mình.

Hầu tước đã chế nhạo ông trong trái tim của ngài.

Không đời nào ông không thể hiểu được.

Hầu tước sẽ không ủng hộ bất cứ ai không đủ năng lực.

Bá tước đang giả vờ ngạc nhiên mặc dù ông biết điều mà Hầu tước đã nghĩ đến.

Ông giơ ngón tay lên, sử dụng không khí của một ông già không thể cưỡng lại sự thôi thúc tự giải thích.

"Bây giờ các quý tộc phương Bắc đã bị suy yếu, sự cân bằng quyền lực giữa miền Bắc và miền Nam đã tan vỡ.

Những điều họ có thể làm bây giờ, không thể tránh khỏi là các quý tộc miền Nam sẽ có tiếng nói lớn hơn trong các vấn đề ..

Tuy nhiên, điều đó sẽ gây rắc rối cho gia đình hoàng gia.

Nói cách khác, đây là những gì mà gia đình hoàng gia chúng ta đang giúp đỡ sẽ đối mặt.

"Tôi không thể mong đợi gì hơn từ ngài, Marquis-sama.

Thật sự rằng những nước cờ của ngài đã tính được đến mức đó!

"

Sự nịnh hót là trắng trợn vào thời điểm này, nhưng Bá tước vẫn gửi nó với một giọng vui vẻ và một giọng nói lớn.

"Đúng là.

Nếu chúng ta có thể làm hỏng lãnh thổ của những quý tộc không hữu ích cho chúng ta, thì không có điều gì tốt hơn thế này."

Khi ông nhìn, Bá tước nhìn xung quanh nhanh chóng, Marquis vuốt ve bộ râu của ông và nghĩ, người đàn ông này thực sự là một diễn viên giỏi.

"Thư giãn đi, Bá tước.

Chúng ta được bao quanh bởi những người đáng tin cậy.

Lời này sẽ không ai biết được.

Hơn nữa, ai sẽ tin?

"

"Thật, vậy sao?

Nhưng, có quá nhiều yếu tố không chắc chắn nếu chúng ta chỉ để cho các Demihumans chạy trốn đến miền Nam.

Trong trường hợp đó, Trong trường hợp đó, tốt hơn là chỉ cần đẩy chúng đến bước đường cùng và sau đó thiết lập một thỏa thuận bí mật với Demihuman ...?

"

"Sử dụng Demihumans, sau đó?

Một ý kiến hay.

"

Mặc dù Bá tước nghe có vẻ như đang kinh tởm bởi ý tưởng sử dụng Demihumans, điều đó cũng có thể diễn xuất.

Ông là loại người sẽ sử dụng mọi thứ ông có thể có cho đến khi không còn gì.

Đưa một người đàn ông tuyệt vời như vậy vào phe của mình cũng là để giám sát.

Thật ra, ông đã cài nhiều người trong gia đình của Bá tước.

Ông cũng đã sử dụng những người từ các phe phái khác nên sẽ không bị phát hiện ngay cả khi một người sử dụng phép thuật quyến rũ.

"Bá tước, ngài cũng sẽ đi nếu có cơ hội để thỏa thuận với các Demihumans?"

Hầu tước đã nhận thức sâu sắc rằng Bá tước đang âm mưu tất cả mọi thứ đằng sau đôi mắt của mình.

"Tôi, tôi không thực sự muốn đi, nhưng nếu ngài có ý định đi, thì tôi chắc chắn sẽ đi cùng ngài, Marquis-sama."

Có lẽ ông ta đã làm điều này để có thể nói "Hầu tước đã nói như vậy" và có được một lá bài át chủ bài để chống lại Hầu tước.

Tuy nhiên, chỉ cần đến đó với ông ta thì sẽ bị xem là cùng hội.

Điều này thật sự là quá yếu để được sử dụng như một con át chủ bài.

"...Là vậy sao?

Vậy thì chúng ta không nên nói với Điện hạ của Ngài ngừng tấn công các Demihumans?

Không cần phải hy sinh nhiều người hơn trong cuộc chiến.

Sau đó, chúng ta sẽ đạt được chiến thắng tại bàn đàm phán.

"

"Đúng như ngài nói, Marquis-sama.

Tuy nhiên, các bá tước khác dường như đang tấn công toàn diện, vì vậy chúng ta nên ngăn chúng lại càng sớm càng tốt để có hiệu ứng tốt hơn.

"

"Đúng vậy."

Mặc dù có một chút khó hiểu để ngăn họ thu được đủ kết quả, có thể tốt hơn là giữ lại mức độ này nếu xem xét tương lai.

Hầu tước cảm thấy niềm vui cho sự tham gia của ông trong tương lai có thể xem xét Thánh quốc.

Tất nhiên, điều này sẽ không bao giờ được tiết lộ.

"Liên hệ với các vị Bá tước khác"

Trụ lửa bùng lên đã cắt đứt lời nói của Marquis ở giữa chừng.

Hầu tước không phải hoàn toàn không biết gì về ma thuật.

Mặc dù ông không thể tự mình sử dụng nó, nhưng kiến thức về phép thuật Thánh là phổ biến trong giới quý tộc của Thánh quốc.

Nhưng nhiều nhất là mức độ thứ hai, không có hệ thống kiến thức liên quan đến phép thuật nào khác.

Mặc dù vậy, ông hiểu rằng ngọn lửa từ cột lửa trước mắt ông là ma thuật cực kỳ mạnh mẽ.

"Cái gì, đó có phải là phép thuật của cái gọi là bậc thứ tư không?

Loại Kelart Custodio và Nữ Hoàng có thể sử dụng?

"

"Tôi, tôi không biết.

Chúng ta phải làm gì đây, Marquis-sama?

"

"Er, hm.

Tôi không chắc lắm, nhưng hãy lùi lại một chút và di chuyển đến một nơi an toàn hơn.

"

Trooper Robi là một thanh niên 24 tuổi.

Anh đã không được giáo dục một cách hoàn chỉnh, anh hiểu rằng có rất nhiều điều trong thế giới này mà anh không biết.

Vì thế

"Con người.

Ta đã quay trở lại.

Có vẻ các ngươi đã quá bất cẩn, xem thường đối thủ trong khi ta đang chữa lành vết thương mà Vua Pháp Thuật đã gây ra cho ta!.

"

Khi tiếng gầm giận dữ vang lên qua phần cơ thể, Robi run rẩy.

Anh thậm chí không thể cảm thấy chiếc quần ướt đẫm của anh dính vào da mình nữa.

Sau khi phát hiện ra sức mạnh của con quái vật trước mặt anh, anh có linh cảm rằng anh sắp chết, vì vậy mà bản năng sinh tồn của anh đã đi vào tình trạng quá tải.

Anh từ bỏ những giác quan vô dụng của mình và nhanh chóng tìm kiếm một cách để có thể sống sót.

Tuy nhiên, trước khi mọi người có thể tìm thấy bất cứ điều gì, Jaldabaoth đã giải phóng sức mạnh của mình.

"Hãy chết dưới ngọn lửa địa ngục của ta ."

Ngọn lửa bùng lên, một làn sóng nhiệt bắn thẳng vào người Robi.

Hơi nóng lập tức làm khô mắt và khiến anh đau đớn.

Không khí nóng xâm nhập vào phổi, anh cảm thấy cơ thể mình như bừng cháy từ bên trong.

Thực tế, đó chính là những điều đã xảy ra.

Da anh bỏng nặng và lượng nước trong cơ thể dần bốc hơi.

Tầng biểu bì của anh bị đốt cháy, sau đó là chất béo bên dưới, tiếp theo là cơ bắp và sau đó là dây thần kinh của anh.

Dưới bụng anh, giống như trên cánh tay, ngọn lửa ngay lập tức chạm tới các cơ và dây thần kinh.

Điều này sẽ khiến cho các cơ co lại và khiến anh có một tư thế kì quái.

Tuy nhiên, nhiệt độ cao đã khiến da anh bị dính vào áo giáp của chính mình, nên nhìn từ bên ngoài trông như anh vẫn bình thường.

Cơ thể con người có hàm lượng nước cao.

Đó là lý do tại sao phải mất thời gian để họ bị đốt cháy, Nếu đây là một ngọn lửa bình thường, ngọn lửa sẽ tiếp tục cháy cho đến khi chúng chạm vào bên trong cơ thể, nhưng vì Aura(hào quang) lửa của Jaldabaoth được tạo ra bằng phép thuật, nó biến mất.

Sau đó, ruột gan của Robi không bị đổi màu do nhiệt và vẫn là màu hồng.

Nhìn những ngọn đuốc sống và những cái ruột tươi lóe lên qua đại dương máu, đủ để khiến người xem kinh hãi.

Nó trông giống như địa ngục trên trái đất.

Jaldabaoth bỏ qua Robi, người đã trào bộ lòng ra và hơn 50 xác chết bị thiêu đốt khác xung quanh anh khi hắn đi về phía trước.

Jaldabaoth, Ác quỷ tà ác nhất đang bước đi.

Chỉ bằng cách này cũng đủ để giết những người xung quanh khi bị cuốn vào năng lượng aura hắc ám của hắn ta.

"Tránh đường, hỡi những kẻ thua cuộc"

Một vài tiếng hét phát ra, người đầu tiên hét lên là Militiaman Francesk.

Mỗi ngày anh đều nghĩ, "Tại sao tôi lại xui xẻo như vậy".

Bị ràng buộc bởi hệ thống pháp luật của Thánh quốc, mọi người phải làm phục dịch quốc gia của họ và gia nhập quân đội.

Ngay cả con trai của một thương gia lớn như anh, một người với một tương lai tươi sáng đang chờ đợi anh ta cũng không ngoại lệ.Mặc dù cha anh đã hối lộ thích hợp để anh được giao cho một vị trí thoải mái hơn, nhưng cuộc đời của một người lính vẫn còn khốn khổ đối với anh.

Và ngay khi anh sắp được giải ngũ, cuộc chiến này lại nổ ra.

Không một ngày nào mà anh không phàn nàn về sự bất hạnh của anh và sự bất công của tất cả mọi thứ.

Tuy nhiên, tất cả sẽ sớm kết thúc và anh có thể trở lại làm người thừa kế của một gia đình thương gia lớn và thưởng thức các hoạt động kinh doanh mà anh rất thích.

Mọi thứ chỉ cách xa một chút như vậy.

Đúng vậy.. chỉ 1 chút nữa thôi.

Tuy nhiên, bây giờ anh lại đang chạy trốn khỏi con quái vật trước mặt anh.

Nếu nó bắt được anh , anh chắc chắn sẽ chết.

Anh tuyệt vọng di chuyển đôi chân của mình, nhưng nó lại từ chối làm theo anh vì nỗi sợ hãi của anh.

Anh bị bao quanh bởi những người khác cũng chạy trốn như mình.

Đó là lý do tại sao anh có thể tiếp tục chạy bất chấp sự hoảng sợ của mình.

Đặc biệt, người đàn ông béo phía trước Francesk đang làm chậm bước tiến

Do đó Francesk đẩy ông ta đi.

Anh đã làm điều đó để có thể chạy được xa hơn thoát khỏi con quái vật đó.

Anh đã làm điều đó vì lợi ích và tương lai của mình.

Tuy nhiên, ngay khi anh chuẩn bị đẩy ông ta, Francesk thấy rằng những người trước mặt anh cũng có cùng một suy nghĩ.

Nếu người đàn ông bị đẩy đi và va chạm với những người trước mặt anh, rất có khả năng họ sẽ đổ sụp như những quân domino.

Thực ra, đó chính xác là những gì đã xảy ra với những người trước mặt Francesk.

Có lẽ nếu chỉ là một hoặc hai người, anh có thể tránh được chúng.

Và có lẽ anh có thể đã nhảy qua chúng.

Tuy nhiên, khả năng thể chất của Francesk không đủ lớn để tránh một lượng lớn người ngã xuống cùng một lúc.

Anh ngã xuống cùng bọn họ

Mặc dù anh đang la hét và cố đứng dậy, anh không có thời gian để làm điều đó.

Hiệu ứng Aura từ ngọn lửa bao quanh Jaldabaoth đã bắt kịp anh.

Francesk không có thời gian để hét lên.

Tại sao lại là tôi, anh nghĩ, và sau đó ngay lập tức bị nuốt chửng bởi cảm giác đau đớn nhất từ trước đến giờ. tất cả những gì anh có thể cảm thấy là đau đớn.

Tuy nhiên, Francesk đã may mắn.

Đó là vì anh ta đã chết ngay lập tức.

Jaldabaoth không ngừng di chuyển, Hắn ta giẫm đạp lên xác của những con người dưới chân khi hắn bước đi, giống như hắn ta đang ở trong một vùng đất trống rỗng.

"Chạy.. chạy ngay đi"

Một người đàn ông hét lên.

Tên ông ta là Trooper Golka.

Ông là một người tự tin vào kiếm kỹ của mình.

Đó là lý do tại sao ông ta có can đảm để hét lên những lời đó trước mặt Jaldabaoth.

Tuy nhiên, đó thực sự là một hành động ngu xuẩn, bởi vì Jaldabaoth đã hướng tới Golka.

Không biết là Jaldabaoth có thực sự để ý đến ông hay không hay đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Mặc dù đó là điều may mắn cho những người bị truy đuổi, họ đã chạy trốn theo một hướng khác với Jaldabaoth.

Golka thấy rằng sẽ rất khó để chạy trốn con quái vật giữa sự hỗn loạn, vì vậy ông quyết định rút thanh kiếm của mình ra.

Đôi mắt của con quái vật chuyển động, chưa tới một giây sau, hắn bước qua Golka.

Đó là những gì con quái vật nghĩ về Golka.

Anh chỉ đáng xem một cái.

Golka hét lên và chạy theo hướng ngược lại với dòng người đang bỏ trốn.

Ánh nhìn của những người bị thu hút ở gần đó rất đáng sợ, nhưng có lẽ có một số hy vọng cho ông ta.

Có lẽ họ hy vọng ông có thể tiếp cận con quái vật đó.

Và Golka đã học được câu trả lời với cơ thể của mình.

Đầy đau đớn..

Ông không thể nào tiếp cận được con quái vật đó.

Golka bị thiêu đốt cùng với những người lính khác yếu hơn ông ta.

Golka như đã nhận ra điều gì đó.

Trong mắt con quái vật đó, Golka không khác gì những người dân xung quanh.

Nếu chỉ có một mình, tôi sẽ chạy, anh than thở, trước khi ý nghĩ đó bị dìm chết bởi sự đau đớn của việc bị thiêu sống.

Golka gục xuống với một tiếng hét thầm lặng, vặn vẹo trên mặt đất giống như tất cả những xác chết xung quanh.

Jaldabaoth bước đi mà không có mục đích.

Tuy nhiên, nếu con người cố gắng chạy, hắn sẽ theo đuổi họ.

"Tránh ra!"

Cô chạy

Viviana, người đã tham gia trận chiến như một thánh pháp sư đang chạy cho cuộc sống của mình.

Mái tóc vàng dài của cô lắc lư một cách hoang dại khi cô chạy trốn với tất cả sức lực của mình.

Cô không có thời gian để lau đi vết thương hay nước mắt của mình.

Không ai có thể đánh bại một con quái vật như thế.

Ai đó đang nói điều gì đó.

Nhưng cô không có thời gian để quan tâm đến chuyện đó.

Tất cả những gì cô ấy có thể nghĩ là 'mình chỉ muốn thoát khỏi con quái vật đó'.

Cô không thể xô đẩy những người chạy trước mặt cô.

Tất cả những gì cô có thể làm là chen qua họ và tiếp tục chạy.

Tránh đường..

Tránh đường..

Tránh đường..

Tại sao lại có nhiều người làm theo cách của cô ấy?

'Tôi không quan tâm nếu mọi người chết hết trừ tôi, nhưng tôi không muốn chết.'

Viviana chạy với suy nghĩ đó trong trái tim cô.

Trong khi cô đang chạy hết sức có thể thì xung quanh cô được bao bởi những người chạy trốn theo mọi hướng.

Ngay cả Viviana, người nhanh hơn người bình thường, cũng chậm như một con rùa.

Cô không thể thoát khỏi con quỷ đó.

Một lượng nhiệt cao lướt qua mái tóc Viviana

Khônggg !!!

Cô nghĩ sự khủng khiếp khi nhìn những người xung quanh chết.

"Tôi không muốn chết !!!"

Hét lên trong trường hợp này là vô cùng bình thường.

Ai cũng nghĩ như vậy.

Rất khó để một người bình thường chấp nhận cái chết khi nó lờ mờ trước mặt bạn.

Điều này làm ta cảm thấy tuyệt vọng hơn nhiều so với một cái chết bất ngờ ập đến.

"Đau quáaaaaa!"

Nhiệt độ khủng khiếp đó khiến cô không thể cảm thấy bất cứ điều gì khác ngoài đau đớn.

Bộ não của cô bị tấn công bởi sự đau đớn không chịu nổi.

Cô nhận ra rằng cô sẽ sớm chết thôi.

'Không, tôi không muốn chết', đó là điều Viviana nghĩ khi cô ấy bị thiêu chết.

Jaldabaoth tiếp tục tiến về phía trước trong im lặng trong khi hắn bắt đầu cảm thấy chán.

"Đừng chạy!

Chiến đấu!

"Một người đàn ông trên lưng ngựa dũng cảm hét lên.

Leonzio là con trai thứ hai của một người hầu cận phục vụ cho một Hầu tước.

Ông đã tham gia trận chiến với hy vọng được công nhận cho kiếm thuật của mình.

Xung quanh anh là những người mà cha anh đã đặt dưới sự chỉ huy của anh, tất cả họ đều biết khả năng của anh.

Con quỷ đi một cách nhàn nhã, và nó để lại vô số xác chết trên đường đi của nó, mỗi người trong số họ xoắn lên trong đau đớn.

Anh muốn chạy đi, nhưng nếu anh làm thế, tương lai của anh sẽ trở nên u ám và đen tối.

Tất cả những gì anh có thể làm là đặt cược cho một tương lai tươi sáng.

Sau khi đưa ra quyết định đó, anh hét lên "Đừng chạy!"

Hết lần này tới lần khác.

Tuy nhiên, con ngựa của anh không giống anh.

Bản năng của nó hét lên rằng con quỷ tiếp cận là một con quái vật đáng sợ, và vì vậy nó muốn chạy trốn.

Điều gì sẽ xảy ra nếu một con ngựa đột nhiên phi nước đại vào 1 đám đông đang hoảng loạn như thế này?

Câu trả lời rất đơn giản

Con ngựa sẽ rối lên và ngã xuống.

Và những người mà con ngựa tông trúng, không một ai có thể sống sót.

Leonzio bị hất văng khỏi yên và bay xuống đất

May mắn thay, anh đã đáp xuống đầu của những người khác và anh ta không bị đám đông đè bẹp.

Tuy nhiên, cơn đau dữ dội tràn ngập cánh tay anh khi anh cố gắng chạy.

Tay anh đã bị trật khi anh ta bị hất văng khỏi con ngựa của mình.

Anh không biết thanh kiếm của mình đang ở đâu.

Nó chắc hẳn đã bị văng đi bởi cú sốc khi anh ta bị ném khỏi con ngựa.

Anh cố tìm kiếm nó và trong khoảnh khắc đó, anh bị nhấn chìm bởi một cơn đau khủng khiếp từ bên trong.

Đây là lần đầu tiên Leonzio trải qua nỗi đau đớn như thế trong cuộc đời mình.

Sự đau đớn ngăn anh có thể suy nghĩ.

Trong sự gào thét đau đớn của tâm trí, suy nghĩ duy nhất có thể hình thành là lý do của cơn đau này.

"Hm."

Có một ai đó đang đứng trên ngọn đồi nơi các xác chết cháy.

The Evil Lord of Wrath đã được giao nhiệm vụ từ Jaldabaoth, kiểm tra đám đông đang chạy trốn.

Nó đang cảm thấy chán

Aura lửa không phải là một skill mạnh.

Tất cả những gì nó gây ra là sát thương lửa lên môi trường xung quanh.

Người ta có thể giảm đáng kể sát thương đó bằng phép thuật chống cháy.

Tất nhiên, nó biết được rằng người lính trung bình không có khả năng như vậy.

Là một con quỷ, hắn không chỉ đơn giản là hành hạ người yếu đuối.

Thay vào đó, hắn thích đùa giỡn với những kẻ yếu đuối nghĩ rằng họ rất mạnh.

Đó là lý do tại sao hắn ta hy vọng rằng một kẻ ngốc kiêu ngạo như vậy sẽ thể hiện bản thân, nhưng tiếc là dường như không có ai như thế.

Evil Lord of Wrath dẫm lên 1 cái xác chết cháy

Nội tạng bên trong lập tức văng ra ngoài, bị đốt cháy ngay lập tức

Một mùi hôi thối tràn ngập không khí.

Evil Lord of Wrat quay trở lại.

Nếu mọi chuyện trở nên nghiêm trọng, và ai đó xuất hiện trên bầu trời, chắc chắn sẽ có nhiều thương vong hơn.

Những con người này đã nhận ra điều đó chưa?

Evil Lord of Wrath giữ câu hỏi đó trong trái tim nó khi nó bước đi.(chỗ này nghĩa là nó được giao nhiệm vụ canh ở phía trên cao, bất cứ ai cố gắng bay nhảy thì nhiệm vụ của nó là tàn sát)

Mọi người đều bị sốc và lặng lẽ quan sát con quỷ quay trở lại chỗ của Demihuman.

Không ai muốn hỏi con quái vật đó là cái gì.

Không cần phải hỏi.

Ngay cả kẻ ngu nhất trong những kẻ ngu cũng biết câu trả lời.

Hắn ta là Quỷ Vương Jaldabaoth.

Người đang giẫm đạp Thánh quốc dưới chân và khiến con người than khoc khắp nơi.

Con quỷ đã gây ra sự tàn phá ở hai quốc gia đã chứng minh một sức mạnh mà nhân loại không bao giờ có thể vượt qua.

Hắn đã trở lại để mang tuyệt vọng cho những người đã từng tràn đầy hy vọng.

***

Bầu không khí im lặng quá nặng nề, nhưng ở đây còn có một cái gì đó khác.

Neia đã được triệu tập đến lều này, và cô ngạc nhiên vì sự chán nản ở nơi đây.

Cái bàn đã được đặc biệt chuyển tới đây, và các quý tộc miền Nam ngồi quanh nó đều nhợt nhạt.

Không, các chỉ huy Quân đội Giải phóng cũng giống như vậy.

Đó là một phản ứng tự nhiên.

Không ai có thể không bị sốc khi chứng kiến sức mạnh áp đảo của Jaldabaoth, không, ngày trước, cú sốc của Neia không lớn đến vậy.

Tuy nhiên, đó là vì cú sốc của việc mất đi một thực thể vĩ đại được gọi là Vua Pháp Thuật và thậm chí còn tồi tệ hơn.

Điều đó, lớn hơn tất cả những gì cô đã chứng kiến cho đến thời điểm này, và nó tạo thành một cái gì đó không thể thay thế trong trái tim cô.

Tuy nhiên, các quý tộc miền Nam không có kinh nghiệm chiến đấu và chịu đựng được khắc nghiệt cho đến bây giờ, vì vậy khi nhận được báo động không thực sự hiệu quả như mong đợi.

Họ chưa từng gặp một kẻ thù có thể giết những người khác chỉ bằng cách đi bộ và không để lại gì đằng sau ngoài những xác chết ghê tởm.

Ngoài ra, đội quân 100.000 người của họ đã hoảng sợ bởi 1 con quỷ duy nhất và tan rã một cách thảm hại

"Đây là gì?

Cái quái gì đây!

Anh nói cái quái gì thế, con quái vật đó!

"

Giọng của bá tước Domingues lớn dần

Ngược lại, Caspond, người biết sức mạnh áp đảo của Jaldabaoth, nhún vai một cách thờ ơ.

"Đó là Jaldabaoth...

đó là sự thật.

Tôi đã nói với ngài về hắn ta trước đây, hầu tước Domingues.

"

"Tôi chưa bao giờ nghe nói về khả năng giết người chỉ bằng cách đi bộ!"

Đó có phải là vấn đề không?

Neia thầm chế nhạo người đàn ông trước mặt mình.

"Thật vậy, dù thế nào đi chăng nữa.

Cuộc chiến của hắn với Vua Pháp Thuật Bệ Hạ, đã từng diễn ra trong một thành phố, vì vậy chúng ta không thể thấy được mức độ đầy đủ của nó.

Nhưng tôi đã nói với ngài rằng hắn mạnh đến mức nào.

Vì vậy, chắc chắn là một khả năng như thế không có gì là quá bất ngờ, phải không?

"

"Kể cả như vậy thì!"

"Bá tước.

Tôi biết những gì ngài muốn nói.

Thấy mới tin, phải không?

"

Như Hầu tước Marquis đã nói.

Tất cả những gì bây giờ là anh ta không lo lắng như những người khác.

"...

Tuy nhiên, điều đó sẽ không giúp chúng ta khá hơn.

Chúng ta có nên thảo luận những gì chúng ta cần làm từ bây giờ không?

"

"Đó là một suy nghĩ hoàn hảo, Hầu tước-sama.

Chúng ta nên làm gì đây?"

Viscount Santz hỏi một cách thẳng thắn trong khi tâm trạng ông hoản loạn.

Thái độ của ông là dễ hiểu, ông không biết rằng vị trí hiện tại của mình đã thực sự an toàn hay chưa.

Các quý tộc miền Nam đã có ý định đè bẹp Jaldabaoth với lực lượng áp đảo để trở thành những anh hùng cứu quốc.

Họ nghĩ rằng sẽ đạt được nó một cách đơn giản.

Tuy nhiên, điều đó không dơn giản chút nào.

Bây giờ các thợ săn đã trở thành kẻ bị săn đuổi.

Hầu tước khoanh tay và giữ im lặng.

Caspond đứng tại chỗ trả lời.

"Chúng ta có một lợi thế áp đảo trong sức mạnh chiến đấu.

Vấn đề là Jaldabaoth có thể lật lại lợi thế đó một mình.

Với tư cách Hoàng tử tôi yêu cầu mọi người trả lời tôi một câu.

Mọi người nghĩ chúng ta nên làm gì để đạt được chiến thắng trong những trường hợp này?

"

Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, Hầu tước trả lời, "chỉ có một điều duy nhất chúng ta có thể làm" bằng một giọng tự tin vô cùng.

"Caspond điện hạ.

Như ngài đã nói lúc trước, Jaldabaoth có lẽ sẽ rút lui khi chúng ta quét sạch những người bán nhân loại đó, đúng không?

Sau đó, chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc làm như vậy..

"

"Ngài Hầu tước!

Ngài vẫn sẽ chiến đấu sao !?

"

"Chính xác, Bá tước Randalse.

Ngài có nghĩ chúng ta có thể chạy trốn bây giờ không?

"

"...

Hầu tước-sama, sẽ rất khó khăn cho tất cả chúng ta nếu chạy trốn, nhưng liệu một nhóm nhỏ thì...?"

Remedios khịt mũi trước lời đề nghị của Count Cohen.

"Đó là một câu trả lời phù hợp cho một kẻ vô dụng mà thậm chí không thể hiểu được lý tưởng của Calca-sama."

"Gì chứ?"

"Ngài sẽ làm gì sau khi chạy trốn và trốn thoát?

Co rúm dưới một thùng hàng trong một nhà kho?

Ngài có phải là quý tộc không?

Chẳng phải ngài nên nói rằng ngài sẽ hy sinh bản thân cho mọi người hay gì đó sao?"

"Còn cô, Đội trưởng Custodio?

Cô là một thánh kị sĩ với một thanh Thánh kiếm, nhưng cô thậm chí không thể đánh bại một con quỷ!

"Bá tước Randalse gầm gừ.

Đôi mắt Remedios giống như bóng ma dường như phát sáng từ bên trong khi cô mặt đối mặt với ông ta.

"Thật sự.

Tôi không thể đánh bại hắn ta.

Người duy nhất có thể chiến đấu với hắn ta là sinh vật Undead kia.

Nhưng nếu điều đó giúp kéo dài một chút thời gian, ngay cả khi nó chỉ giúp cho mọi người sống lâu hơn một giây, thì tôi sẽ chiến đấu tới hơi thở cuối cùng để chống lại hắn ta!

Vậy còn ngài, ngài sẽ làm gì?

"

Khi một chiến binh quyết chiến đấu đến cùng dù có phải hy sinh, khóa ánh nhìn vào một quý tộc định trốn chạy, kết quả cuối cùng gần như đã được định đoạt

Bá tước Randalse quay đi, và Remedios khịt mũi chế giễu ông ta.

"Điện hạ.

Trong khi tôi cùng các thánh kị sĩ sẵn sàng hi sinh, liệu tôi có phải tiếp tục nói về nó không?"

"Có thể nói đây là một quyết định hệ trọng... tốt, cô có thể ra ngoài chờ lệnh không?

Cô không phiền khi rời khỏi đây chứ?

Đội phó Montagnes, nhờ anh."

"Tôi hiểu rồi.

Trong trường hợp đó, tôi sẽ để phần còn lại cho anh, Montagnes."

Vừa nói xong, Remedios từ từ bước ra khỏi lều.

Điều cuối cùng cô làm là liếc nhìn CZ, người đang ngồi cạnh Neia.

"Mọi người, tôi xin thay mặt cho Đội trưởng của chúng tôi xin lỗi các ngài ," Gustav nói khi anh nhìn các quý tộc trước khi tiếp tục, "Tuy nhiên, ý kiến đó chỉ mang tính chủ quan của tất cả chúng ta.

Chúng tôi đã sẵn sàng để chết như lá chắn cho người dân.

Chúng tôi hy vọng các quý ông, những người cao quý, hiểu được điều đó.

Xét cho cùng, chúng ta không thể chiến đấu nếu không có chỉ huy.

"

"Cái gì chứ?"

Trước khi Neia có thể nhỉn thấy ai đó đã bất ngờ kêu lên, Hầu tước Bodipo lên tiếng.

"Thế là đủ lắm rồi...

Chúng tôi không lên kế hoạch để chết một cách vinh quang, chúng tôi đang lên kế hoạch để chiến thắng.

Tôi nói có đúng không, Điện hạ?

"

"Không có cách nào để thắng, đúng không !?

Anh không thấy sức mạnh của con quỷ đó sao !?

"Bá tước Granero hét lên khi anh đứng dậy.

"Nếu hắn ta sử dụng phép thuật hoặc tấn công hay bất cứ thứ gì đó khác, chúng ta vẫn có thể nghĩ ra cách ngăn hắn ta lại!

Nhưng tất cả những gì hắn làm là đi bộ!

Hắn có thể biến khu vực xung quanh hắn ta thành một địa ngục,một địa ngục thực sự chỉ bằng cách đi bộ!!!

"

"Nghĩ lại đi...

Bá tước Granero, ngài biết chút ít về ma thuật, đúng không?

Ngài có thể..."

"Tôi không thể nào biết được thứ sức mạnh nào có thể bảo hộ như thế"

"Vậy sao... vậy, giả sử vẫn còn 10.000 con quỷ.

Chúng ta có thể vừa chạy trốn khỏi Jaldabaoth trong khi chúng ta tiêu diệt chúng cùng một lúc không?

"

Hầu tước dường như không thể không chấp nhận đề xuất của Caspond.

"Có vẻ như không còn cách nào khác ...

Mặc dù nó sẽ rất khó khăn, tôi nghĩ rằng sẽ khó khăn hơn nếu cố gắng thử đánh bại Jaldabaoth với sức mạnh của chúng ta."

"Xin chờ một chút," Count Cohen ngắt lời với một bàn tay giơ lên.

Tôi phản đối.

Jaldabaoth có thể sẽ không rời khỏi ngay cả sau khi chúng ta giết hết các Demihumans.

Tuy nhiên, hắn ta có thể giết tất cả chúng ta như một món quà lưu niệm trước khi hắn ta đi.

"

Anh ấy đã đúng.

Vì vậy, Caspond cho rằng đây là một câu hỏi hoàn toàn hợp lý với tình hình hiện tại.

"Vậy chúng ta nên làm gì?"

"Chúng ta nên thương lượng."

Rất ít người cố gắng để không cười vào mặt Count Cohen khi anh đưa ra gợi ý đó với khuôn mặt hoàn toàn thẳng thắn.

Mặt bá tước Cohen đỏ lên khi những người kia cười anh.

Trước khi anh có thể tiếp tục, Caspond hỏi:

"Bá tước, anh định làm gì với con quỷ đó?"

V..vâng..

Ví dụ, có lẽ chúng ta có thể giao dịch cho hắn ta thứ gì đó để đổi lấy việc để chúng ta đi một cách an toàn...

"

"Chúng ta sẽ cho hắn ta cái gì?

Không phải sẽ đơn giản hơn nếu hắn giết và lấy nó khỏi chúng ta sao?

Hay ngài nghĩ là chúng ta nên đưa hắn ta một cái gì đó mà không phải là ở đây?

Đó sẽ là gì?

"

"Xin chờ một chút, Điện hạ!

Tất cả những gì tôi nói là chiến đấu không phải là lựa chọn duy nhất của chúng ta!

Tôi chỉ muốn nói rằng có khả năng chúng ta có thể thương lượng với hắn, thế thôi!

"

"Bá tước, cách suy nghĩ của ngài có một chút, nói thế nào nhỉ, à một chút lạc quan quá.

Đối với những người đang ngồi ở đây, chúng ta sẽ để cho ai thương lượng với con quái vật đó...

Nghĩ lại thì, tôi nghe nói rằng Bệ Hạ đã đặt một trong những con quỷ giúp việc dưới sự kiểm soát của Ngài, và cô ta trở nên khá hữu ích trong việc chiếm lại Kalinsha.

Chắc chắn rằng con quỷ giúp việc có thể làm gì đó, đúng không?"

Bá tước Granero quay sang nhìn CZ.

"...

Tôi không thể đánh bại Jaldabaoth ...

Ngay cả câu thời gian cũng không thể."

"Tuy nhiên, nếu cô chiến đấu cùng với Captain Custodio, cô có thể kéo dài thêm được một chút thời gian."

Đề nghị của ông đã có rất nhiều ý nghĩa.

Họ sẽ cần một người nào đó để giữ Jaldabaoth lại trong khi họ thực hiện kế hoạch của Caspond, trong mọi trường hợp.

Tuy nhiên, về cơ bản nó sẽ dẫn họ đến chỗ chết.

"...

Hmm ~" CZ nghiêng đầu nhìn lên trần nhà.

"...Đây là một vấn đề rất khó..."

"Cô thấy sao về điều đó?

Bằng cách đó, chúng ta có thể làm sâu sắc hơn mối quan hệ giữa Vương quốc Phù thủy và Thánh quốc.

"

"..Hmm... hm!"

"Được phải không?"

Mình có nên ngắt lời ngay bây giờ không?

Neia đang nghĩ thì CZ trả lời.

"...Không."

"Có thể... tôi có thể biết lý do tại sao không?"

"...Không có lý do."

"Không có lý do?"

CZ gật đầu với Count Domingues, người như đang bị đóng băng tại chỗ.

"Jaldabaoth có đáng sợ đến thế không !?"

"...

Hm?...

Đó là lý do.

Hắn ta rất đáng sợ và tôi không muốn làm điều đó.

"

"Guh."

Count Domingues không nói được gì.

Bây giờ CZ đã nói rõ quan điểm, anh không thể có phản ứng gì với cô.

Nếu CZ nói, "Nếu ngài không sợ, thì ngài hãy đi kéo dài thời gian" anh ta sẽ kết thúc.

Nếu cô ấy từ chối đề nghị dựa trên một kiểu tranh luận nào đó, thì tất cả những gì anh ta cần làm là chọn lập luận đó và đáp lại, nhưng vì cô ấy đã từ chối dựa trên cảm xúc của mình, sẽ rất khó khăn để thuyết phục CZ.

Khi sự túp lều lại trở nên im lặng, một trong những chỉ huy hàng đầu của Quân đội Giải phóng, một người chỉ huy hàng ngàn binh sĩ và dân quân chậm rãi nói:

"Tại sao chúng ta không chạy trước khi Jaldabaoth hoàn toàn giành được thế thượng phong?

Tôi không nghĩ chúng ta có thể đánh bại một con quái vật như thế.

Trước đây chúng ta từng có Vua Pháp Thuật, nhưng ngài ấy không còn ở đây nữa ... có ai biết người nào khác có thể đánh bại Jaldabaoth không?

Không có đúng không?

Nếu chúng ta trốn sang miền Nam ...

"

Bên cạnh anh một chỉ huy khác lặng lẽ nói,

"...

Không có gì đảm bảo rằng Jaldabaoth sẽ không truy đuổi chúng ta đến miền Nam, thưa ngài?"

Với một tiếng lớn phát ra từ chiếc bàn, người nói trước đó đã hét lên:

"Trong trường hợp đó, tất cả những gì chúng ta có thể làm là làm theo lời đề nghị của Hoàng tử và giết bọn quỷ!

Nếu chúng ta không thể chạy, thì chúng ta phải chiến đấu!

Nó chỉ đơn giản như vậy thôi!

"

"Đúng ..

Đó là cách duy nhất chúng ta có thể tiếp tục sống.

Tôi không muốn cúi xuống và đi qua cái địa ngục đó lần nữa.

Hãy bắt đầu bằng cách sắp đặt một đội hình cùng nhau "

Chiếc lều bị bật tung ra mạnh mẽ, và một người lính trực tiếp xông vào báo cáo cho Caspond.

"Điện hạ!

Demihumans đang di chuyển!

Chúng đang chính đốn hàng ngũ lại!

"

Chúng không có một đội hình thích hợp trong trận đấu trước đó.

Chúng bây giờ lại có..Đó có phải là lệnh của Jaldabaoth không?

"Vậy à...

Thưa quý vị, kẻ thù sẽ tấn công sớm thôi.

Chúng ta cần phải chuẩn bị cho trận chiến càng sớm càng tốt!

"

Sau khi Caspond kết thúc, tất cả những người được gọi ở đây đều đứng lên.

Neia và CZ cũng vậy.

Những người khác vội vã ra khỏi lều trước, họ muốn tiết kiệm thời gian nhiều nhất có thể.

Những người cuối cùng còn lại trong lều là Neia và CZ.

Đơn vị của Neia đã ở cùng nhau, nên không cần phải tập trung họ lại.

Neia đột nhiên cảm thấy có gì đó không hài lòng về sự buồn bã trên khuôn mặt của người đưa tin đã xông vào lều, nhưng cô không thể làm bất cứ điều gì cho việc đó, vì thế cô và CZ trở lại đơn vị của họ.

"Giờ thì, ta tin rằng vẫn còn một số tin xấu nữa phải không?"

"Vâng!

Thưa đức vua.

Có thật sự nên để những quý ông này quay lại không?

"

"Điều đó sẽ phụ thuộc vào báo cáo của ngươi."

Caspond đã từng nói với cấp dưới của mình rằng họ chỉ có thể gọi anh như vậy chỉ khi không có sự hiện diện của người ngoài.

Đó là lý do tại sao người đàn ông này là người cuối cùng ở lại trong lều.

"...

Điện hạ, các demihumans đang tiến về chúng ta từ phía đông.

Với tốc độ này, họ sẽ tới đây trong một giờ tới.

"

"Không thể nào..."

Caspond phải kìm nén không cho giọng mình cao lên, nếu không anh sẽ hét vào mặt cấp dưới của mình mất và sẽ rất tệ nếu ai đó bên ngoài lều nghe điều này.

"Kalinsha ở phía đông.

Tại sao thành phố chưa liên lạc với chúng ta?

Ngay cả khi chúng di chuyển theo đường vòng để tiếp cận chúng ta, làm thế nào họ tránh được đội tuần tra của chúng ta? ...

Hay đó là một nhóm quân tập kích?

"

"Không, chúng được ước tính có tới hơn 10.000 quân ... chúng ta nên làm gì đây, thưa ngài?"

Thánh quốc vẫn có lợi thế hơn ngay cả khi quân demihumans có thêm 10 nghìn quân tiếp viện .

Tuy nhiên, rắc rối là chúng xuất hiện từ phía Đông .

Khi một lực lượng nhỏ hơn cố gắng tấn công gọng kìm.

Thông thường chiến thuật đáp trả sẽ là phá hủy từng lưỡi kìm một, cuộc phản công sẽ vô cùng đơn giản.

Tuy nhiên, lần này, họ đang đối mặt với Jaldabaoth.

Nói cách khác, lối thoát của họ đã bị cắt đứt.

"...

Được rồi, hãy nghe kỹ.

Ngươi không được kể tin này cho bất cứ ai, hiểu không?

"Caspond lạnh lùng nói với người trinh sát "

"Thông tin này tuyệt đối không được để lộ.

Nếu quân đội biết về nó, họ sẽ mất ý chí chiến đấu và chúng ta sẽ thua một trận chiến mà chúng ta có thể thắng.

Ngoài ra, rất nhiều người có thể sẽ chết.

Chúng ta không được nói với ai về điều này vì sự đoàn kết lúc này cần hơn bao giờ.

"

"Điện hạ..."

"...

Đừng lo.

Tất cả sẽ ổn nếu chúng ta có thể thắng trận này.

Không có gì phải sợ cả.

"

"...Thần hiểu."

"Ngoài ra, không được để các trinh sát di chuyển về phía tây.

Nếu mọi chuyện trở nên tồi tệ, họ có thể sẽ để lộ tin tức.Nếu điều đó sảy ra , chúng ta sẽ bị chia rẽ và sẽ bị đánh bại một cách toàn diện.Ngươi phải giữ bí mật này cho đến giây phút cuối cùng, hiểu không?

"

"Vâng thưa ngài!"

Trong khi người lính trinh sát không mấy hài lòng với quyết định đó, anh ta vẫn cảm thấy rằng lập luận của Caspond là chính xác.

Khi anh rời khỏi, chỉ còn một Caspond ngẩng mặt lên trong căn phòng có chút lạnh lẽo.

***

Họ xây dựng hàng rào một cách đơn giản mặc dù không quá tệ để gọi đây là một hàng rào tạm bợ.

Phía Tây và phía Bắc đã hoàn thành, nhưng phía Nam chỉ mới được một nửa và phía Đông hoàn toàn không có gì.

Sẽ tốt hơn là xây dựng chiến thuật ở nơi tầm nhìn thoáng thay vì cố gắng chiến đấu ở một nơi chật chội, vì vậy họ đã quyết định bỏ trại và dàn quân trên vùng đồng bằng.

"Quân đội đã được bố trí như một rào chắn thẳng dài trên vùng đồng bằng rộng lớn này."

Bất kỳ đơn vị nào đụng độ với Jaldabaoth sẽ bị tiêu diệt.

Vì vậy, các đơn vị sẽ tránh đụng độ ở vị trí đó khi đã xác định được Jaldabaoth và tổ chức tấn công các Demihumans ở vị trí khác.

Remedios sẽ dẫn các paladin như là một cánh quân di động, vì vậy cô không có vị trí cố định.

Cô sẽ phải di chuyển tới bất kỳ nơi nào mà Jaldabaoth xuất hiện trên chiến trường .

Họ thực hiện chiến thuật này bởi vì họ biết, một khi kẻ địch là Jaldabaoth thì chắc chắn sẽ có tổn thất rất lớn.Khôn ngoan nhất là cầm chân hắn thay vì lao vào hắn như những con thiêu thân.

Mặc dù tất cả họ và nhất là các paladin đều sẵn sàng hi sinh!

Neia và đơn vị của cô cũng được tự do chuyển.

Có hai lý do cho việc sắp xếp này.

Việc đầu tiên là nó sẽ tốt hơn cho CZ, là một cấp dưới của Vua Pháp Thuật, cô có thể dễ dàng trốn thoát.

Thứ hai là nếu CZ muốn chiến đấu với Jaldabaoth, cô sẽ phải di chuyển liên tục và hậu quả là một lỗ hổng lớn sẽ xuất hiên trong đội hình quân đội.

Đơn vị của Neia đã thảo luận những điều họ sẽ làm nếu Jaldabaoth xuất hiện.

Liệu họ có trừng phạt ( giết ) những người chạy trốn, chạy trốn đến một nơi an toàn, hay có lẽ, họ sẽ chiến đấu với Jaldabaoth?

Và họ đã nhất trí rằng.

"Họ sẽ tiêu diệt các Demihumans và bỏ qua Jaldaboath."

Tất cả họ đều căm ghét Jaldabaoth, nguồn gốc của tất cả những đau khổ của đất nước này.

Tuy nhiên, họ biết vị trí ,khả năng của họ và giới hạn của bản thân, nếu ngay cả vị Vua Pháp Thuật vĩ đại kia cũng không thể đánh bại hắn thì họ sẽ làm được gì?

Trong trường hợp đó, sẽ tốt hơn nếu tập trung vào việc giết các Demihumans, để có thể tiến gần, dù chỉ là một chút tới chiến thắng.

Tất nhiên, một phần trong đó cũng là vì họ không muốn để CZ chết, vì cô ấy là một cấp dưới của ân nhân vĩ đại, Vua Pháp Thuật.

Neia phóng lên ngựa và quan sát kẻ thù.

Có vô số những lỗ hổng trong quân đội của các demihumans trong trận chiến trước đó, nhưng bây giờ cho dù có quan sát bao nhiêu lần nữa Neia cũng không thể tìm thấy dù chỉ một khuyết điểm.

Nó đã được hoàn thiện!

Những gì từng là một nhóm các chủng tộc demihumans lộn xộn bây giờ đã trở thành một tập thể thống nhất. trông chúng giống như một đội quân vô cùng kỷ luật.

Các Demihumans lên kế hoạch để tạo đội hình và sức mạnh như thế trong trận chiến trước không?

Hàng rào chắn của chúng trông thật vững chắc, trong khi các mũi giáo của chúng lóe sáng lấp lánh.

Khả năng chỉ huy của Jaldabaoth thật đáng kinh ngạc.

Sự gắn kết của đơn vị này trông cứ như một điều hiển nhiên vậy.

Không

Đây chỉ là một sự hiển nhiên.

Mọi người sẽ tuân theo một người khi họ thấy sức mạnh áp đảo của kẻ ấy.

Nhiều Demihumans đặt trọng tâm lớn vào quyền lực cá nhân.

Về mặt đó, họ có lẽ sẽ rất vui khi đi theo Jaldabaoth.

Trận chiến sắp bắt đầu

Neia và người của cô ấy đồng loạt bắn tên từ phía sau.

Một cơn mưa tên được phóng bởi 3.000 quân rơi vào kẻ địch.

Trong trận chiến này, con người đã áp dụng một đội hình bao quát chiến trường để kết thúc trận chiến một cách nhanh chóng, bằng cách quét sạch các nhánh quân Demihumans.

Con người quyết định tấn công tổng lực ngay ban đầu.Họ tung ra một Đội kỵ binh hạng nặng đầy đủ sức mạnh, mang lại một sự khó chịu cho quân địch.

Họ tấn công dữ dội.

Trái ngược với họ, Demihumans củng cố phòng ngự.

Có lẽ đó là bởi vì họ hiểu rằng cuộc chiến toàn diện này chính là việc thổi bùng lên ngọn lửa của sự xung đột và hận thù giữa hai chủng tộc.

Khi cuộc chiến này kêt thúc, sẽ chỉ còn những nấm mồ rải rác khắp nơi trên mảnh dất này.

Con người là chủng tộc yếu đuối.

Phá hủy lớp phòng ngự được cường hóa của các Demihumans là một nhiệm vụ vô cùng khó khắn.

Hay đúng hơn, con người có thể đã thực sự có cơ hội chống lại demihumans nếu Jaldabaoth không xuất hiện.

Tuy nhiên khác với con người, các demihumans có những đặc điểm hình thái vượt xa loài người, Một đơn vị demihumans bao gồm nhiều chủng tộc dị hình và nếu lợi dụng việc này để bù đắp cho điểm yếu và tăng cường sức mạnh cho nhau thì mọi lỗ hổng sẽ biến mất và sức mạnh của họ sẽ được nhân lên nhiều lần.

Sự phòng ngự của Demihumans đã phá vỡ những sự tính toán chiến thuật của loài người.

Bất kể họ đã chuẩn bị ra sao, bao nhiêu lần họ tiến quân, hay bao nhiêu mũi tên họ đã bắn ra, chẳng có gì có thể làm lớp phòng thủ của Demihumans lung lay.

Thay vào đó, quân đội tấn công từ Thánh quốc tổn thất nhiều hơn.

Thời gian trôi qua, và họ không thể để trận chiến kéo dài cho đến khi màn đêm buông xuống.

Tuy nhiên, tinh thần và sức chịu đựng của con người đã đi quá giới hạn.

Ngoài ra

"Jaldabaoth đã xuất hiện trong khu vực 2A!

Đội bộ binh thứ hai đã hoàn toàn bị xóa sổ!

"

"Bộ binh thứ tư tổn thất một nửa !"

"Đội thứ 6 Lancers(Thương binh) thương vong hơn một nửa!

– Những người truyền tin hét to tình hình trên chiến trường.

"Hắn đang ở đâu !?"

Caspond đã đề nghị họ chia chiến trường thành nhiều khu vực.

Tất cả đã được đánh số, để tiện cho việc di chuyển.

Đó là một hệ thống rất thô xơ, nhưng nó rất dễ hiểu.

Trừ lực lượng của Remedios, các lực lượng khác phải cố gắng chạy trốn khỏi Jaldabaoth.

Ngay từ đầu, cả chiến trường đều rất hỗn loạn.

Các Demihumans ở nơi có Jaldabaoth xuất hiện bắt đầu phản công, các tổ chức quân đội ở đó tan rã nhanh chóng.

Mọi chuyện tiếp tục diễn ra như vậy.

Chỉ bằng cách xuất hiện và chỉ sử dụng một chút sức mạnh, hắn ta đã tiêu diệt một tiểu đoàn 500 người, và tổng cộng có gần 1000 thương vong.

Các Demihumans theo thế của hắn mà xông lên khiến cho nhiều người chết hơn.

Sẽ thật dễ hiểu nếu các demihumans trở nên phấn khích và tràn lên tấn công, nhưng lạ thay !

Chúng ngay lập tức rút lui sau khi truy đuổi một khoảng cách ngắn, giống như một con rùa thu đầu vào vỏ của nó sau khi đớp mồi.

Điều này làm cho các chiến thuật được lên kế hoạch phá sản, ngăn không cho Jaldabaoth sử dụng khả năng của hắn một cách dễ dàng trở nên vô nghĩa.

Chiến lược xuất sắc đó có lẽ cũng là kết quả của khả năng chỉ huy của Jaldabaoth mà ra.

Remedios đưa paladin của cô đến khu vực 2A nhanh nhất có thể.

Tuy nhiên, khi cô đến, Jaldabaoth không còn ở đó nữa.

Hắn ta đã chuyển đến vùng khác thông qua dịch chuyển tức thời, như thể chế nhạo họ.

Sự việc này đã lặp đi lặp lại nhiều lần.

Từ "tệ" không đủ để mô tả điều này

Tuy nhiên, có một thực tế là không ai ở đây bao gồm cả Neia, có thể nghĩ ra bất kỳ giải pháp nào.

Tất cả mà Neia và người của cô có thể làm là duy trì các cơn mưa tên lên trên quân đội demihumans .

CZ đơn giản theo dõi trận chiến từ bên cạnh Neia.

Vũ khí của cô không có khả năng tấn công như cung tên, nên cô không có cơ hội thể hiện kĩ năng kinh ngạc của mình.

Cuối cùng, những ngón tay của Neia bắt đầu rên rỉ, những người đồng đội của cô cũng vậy.

Sự mệt mỏi bắt đầu hành hạ họ .

"Baraja-sama!

Chúng ta sắp hết tên rồi!

"

"...

Nhanh, nhặt lại các mũi tên!"

Đơn vị tuân theo các chỉ dẫn của Neia và quay trở lại phía sau để tích trữ các mũi tên.

Nếu có thể, cô muốn cho họ nghỉ ngơi một chút, nhưng tiếc là bây giờ họ không có sự thong thả đó.

"Mọi người đã sẵn sàng chưa?"

"Vâng, Baraja-sama.

Chúng ta có thể di chuyển ra bất cứ lúc nào!

"

"Trong trường hợp đó"

Ngay khi cô định hét lên để họ di chuyển ra ngoài, Neia bỗng nhìn thấy một số trinh sát được bố trí ở phía đông.

Người dẫn đường đã nhìn Neia một lúc, và rồi anh ta hét lên:

"Demihumans từ phía đông!

Coi chưng!"

"Hah?"

Ngạc nhiên, Neia nhìn vào khoảng cách và nheo mắt.

Cô ấy có thể thấy một đám bụi đang di chuyển và hình dạng của chúng có vẻ như con người.

Trong khi cô cần phải kiểm tra tốc độ di chuyển của chúng để chắc chắn, với khoảng cách này, chúng sẽ đến đây sớm thôi.

Thật là sai lầm.

Họ đã rất tập trung vào các Demihumans trước mắt mà bỏ quên phòng thủ sau lưng.

Cô muốn tin rằng chuyền này không phải sự thật.

Cô muốn tin rằng Kalinsha đã gửi quân tiếp viện để giúp họ.

Tuy nhiên, diễn biến đó đã không như vậy.

Nếu điều đó đúng, thì họ sẽ gửi một người đưa tin lên trước để thông báo cho cô.

Neia cảm thấy cô có thể đổ sụp xuống bất cứ lúc nào.

Tin tức này quá khủng khiếp.

Kế hoạch của Jaldabaoth là bẫy chúng bằng một đòn tấn công gọng kìm từ quân tiếp viện của địch.

Hắn ta không chiến đấu, nhưng thay vào đó hắn để các Demihumans chiến đấu.

Bằng cách này, con người sẽ không thể chạy trốn.

Mục tiêu của Jaldabaoth là nhử tất cả mọi người trên chiến trường và ngăn họ trốn thoát.

Nói cách khác, Jaldabaoth đã biết trước rằng, con người sẽ cho rằng hắn ta sẽ chạy trốn một khi các Demihumans bị xóa sổ.

"Haha, tất nhiên rồi!"

Beldran cười với sự vui vẻ đơn thuần.

Ngay khi mọi người nhìn anh với đôi mắt hoảng sợ, Beldran lấy lại bình tĩnh và giải thích với Neia.

"Caspond-denka đã phạm một sai lầm nghiêm trọng trong suy nghĩ của mình.

Quan trọng hơn, tại sao ngài ấy không chú ý đến nó?

"

"Nó ở đây là gì!?"

"...

Baraja-sama.

Đó là một điều hoàn toàn tự nhiên.

Miễn là hắn ta kiểm soát những ngọn đồi, hắn ta có thể gửi quân tiếp viện tới đây.

Chỉ cần tiêu diệt các demihumans ở nơi này không có nghĩa là Jaldabaoth sẽ rút lui.

"

"Ahhh!"

Sau khi nghe lời giải thích, Neia không phải là người duy nhất hiểu được.

Những âm thanh tương tự có thể nghe thấy xung quanh Beldran.

"

"Sau khi tiêu diệt các demihumans ở đây, chúng ta vẫn sẽ phải chống lại quân tiếp viện từ những ngọn đồi.

Ý tưởng của Caspond-denka chỉ có thể được chứng minh chính xác sau khi chúng ta tiêu diệt tất cả Demihumans ở đó.

"

Thật vậy.

Beldran đã cung cấp một câu trả lời cho lý do tại sao họ đã không nghĩ như vậy.

"...

Caspond-denka và chính chúng ta cũng nghĩ như vậy, và chúng ta đã bị mù quáng bởi khả năng sẽ thành công và không xem xét vấn đề sâu hơn."

Nhưng việc chặn đứng cuộc tiến công từ của những ngọn đồi thực tế là không thể.

Nói cách khác

"...

Không có cách nào để cứu Thánh quốc sao?"

Im lặng lấp đầy không khí.

Sự ồn ào của chiến trường dường như đã biến mất.

"Không..."

Beldran buộc mình phải nói.

"Có một cách."

"Cách nào?"

"...

Jaldabaoth.

Chúng ta phải đánh bại Demon Emperor Jaldabaoth.

"

Đó là một câu trả lời hoàn hảo, nhưng không ai có thể vui mừng.

Đó là vấn đề bất khả thi nhất trên thế giới, và họ đã áp dụng kế hoạch của Caspond một cách chính xác bởi vì họ không thể làm được gì khác.

"...

Đúng như tôi nghĩ, chúng ta nên đi tìm Bệ Hạ.

Chúng ta là những người đã lựa chọn sai lầm.

"

Nếu cô ấy không đi đến Kalinsha mà đi đến những ngọn đồi với CZ, họ có thể tránh được điều này.

Tuy nhiên, nó sẽ rất khó khăn.

Neia đã lựa chọn điều tốt nhất cô có thể thực hiện, dựa trên những gì cô có thể làm.

Cô đã cố gắng tránh sự ngu xuẩn và chọn con đường thành công nhất.

Tuy nhiên, họ có nên thử nó sau tất cả?

Chuyện gì xảy ra nếu mình làm thế này!

Chuyện gì xảy ra nếu mình làm cái kia trước!

Chuyện gì xảy ra nếu , nếu....

Vô số "cái nếu" vụt qua tâm trí của Neia.

Mỗi lần cô ấy nghĩ về "nếu tôi đã làm điều này hay điều đó" thì cô lại cảm thấy tội lỗi và hối hận.

Ý chí của cô đã chạm đáy và Neia không phải là người duy nhất.

Toàn bộ đơn vị của cô đều cảm thấy như vậy.

Ai là người chiến thắng đã rõ ràng.

Khi mà một người quá thoải mái với trận chiến mà họ cho rằng sẽ cầm chắc phần thắng thì tiền đề để chiến thắng của họ đã không có ngay từ ban đầu.

Hay đúng hơn, trận chiến này chính là một sự lãng phí thời gian.

Tất cả những gì họ có thể làm bây giờ là kết thúc trận chiến này với càng ít thương vong càng tốt và cố gắng chạy trốn đến một nơi an toàn.

Tuy nhiên, đó không phải là điều đúng đắn để làm trong hoàn cảnh này.

Yếu là một tội lỗi!!.

Họ quá yếu đuối, tới mức họ không thể giải cứu một người nào cả.

Ngay cả chính bản thân họ cũng là một gánh nặng.

Đó là lý do tại sao họ đã tập luyện chăm chỉ cho đến bây giờ.

Họ muốn trở nên mạnh mẽ hơn, để khẳng định rằng họ không còn là một gánh nặng nữa

Neia không cho phép mình trở thành tội nhân một lần nữa khi trận chiến này chấm dứt.

Nếu điều đó xảy ra, cô sẽ không thể đối mặt với công lý tuyệt đối, Đức vua Ainz Ooal Gown.

Neia đã chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp tới, và cô vô thức đề cập đến những gì trong trái tim cô.

"Mọi chuyện đã kết thúc."

Cô vô tình nói to hơn dự tính.

Không ai có thể nói rằng những người xung quanh Neia đã bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của cô, hoặc họ đã suy nghĩ giống như Neia ngay từ đầu, nhưng bất kể lý do gì, tất cả họ cúi đầu.

Đây là kết thúc.

Giấc mơ ngu ngốc của việc giải phóng Thánh quốc và giúp mọi người kết thúc.

Nghĩ lại thì, họ đã dám mơ ước đến điều đó vì sức mạnh của Sorcerer King.

Và họ đã phải nhận kết cục như thế này vì họ chỉ có thể dựa vào sức mạnh của chính họ.

Neia cười mặc cho cô biết rằng giờ không phải lúc để làm thế.

Bỗng mặt cô trở nên nghiêm túc và nhìn về phía CZ.

"...Cô có thể đi được không?"

"...

Còn cô thì sao, Neia?"

Neia ưỡn cao ngực.

"Tôi không thể bỏ chạy!

Tôi là một kẻ may mắn được nhìn thấy những điều tuyệt diệu mà đức vua làm để giúp đỡ những người khác.

Tôi không thể để bản thân mang mác một kẻ yếu đuối, một tội nhân.

"

Neia thấy những người xung quanh cô ngẩng đầu lên.

"Chúng ta sẽ không trốn chạy!"

Họ đã ở lại để trở thành những chiến binh một lần nữa.Tuy nhiên

Đó là khuôn mặt của những người đàn ông chuẩn bị chết.

Làm thế nào cô có thể khoe họ trước đức vua.

"Nhưng... cô... không, cô không giống chúng tôi...

Đó là lý do tại sao chúng tôi muốn giao phó mong muốn của mình cho cô.

Tôi biết rằng phải thông qua cô để cảm ơn đức vua, nhưng! là một trong những người hầu của ngài ấy ...

Làm ơn hãy thực hiện điều đó giúp chúng tôi.

Hãy tìm đức vua, CZ.

Cô có thể chỉ huy chúng tôi như ở Kalinsha nếu cô thấy phù hợp.

Xin vui lòng..."

"...Hiểu rồi."

Neia thở phào nhẹ nhõm sau khi thấy CZ đồng ý.

Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của CZ làm cô phải nín thở lần nữa.

"...

Tôi không cần phải đi đâu cả."

"Tại sao?, điều đó có nghĩa là gì?"

"...Nhìn kìa."

CZ chỉ vào các vật thể tiếp cận, quân tiếp viện demihuman đến từ hướng Kalinsha.

Chúng được tạo thành từ nhiều chủng tộc khác nhau, có cả Orcs và Zerns.

Neia nhìn chằm chằm vào những lá cờ mà quân tiếp viện demihuman đang giơ cao trong hàng ngũ.

Đó là

"Eh?"

Neia quá sốc đến nỗi cô ấy phải thốt lên.

Cô nghi ngờ những gì mắt cô đã nhìn thấy và nhìn lại một vài lần nữa, nhưng những gì cô thấy vẫn như cũ.

"...Xem đi?

Không cần nữa."

Neia biết lá cờ đó, một lá cờ rất tuyệt vời.

"Đó là lá cờ của Vương quốc Sorcerous!!"

Tiếng kêu từ đồng đội của cô đã chứng minh rằng những gì Neia đã thấy không phải ảo giác.

"Đó không phải là lá cờ của Vương quốc Sorcerous sao? ngài đã nói với chúng tôi về nó trước đây, phải không, Baraja-sama?

"

"Có phải là quân tiếp viện từ Vương quốc Sorcerous không?

Baraja-sama đã nói điều gì đó về Demihumans ở Vương quốc Sorcerous.

"

Cuộc chiến vẫn đang diễn ra.

Vào lúc này, vô số người đã và đang giết nhau, và Jaldabaoth đang tàn sát quân đội thánh quốc.

Tuy nhiên, Neia gạt bỏ tất cả mọi thứ xung quanh trong khi cô cố gắng tuyệt vọng để nắm bắt những gì đang diễn ra.

Điều xảy ra tiếp theo làm tất cả mọi người hưng phấn tột độ.

Đội quân demihuman chia thành hai, như thể họ đã luyện tập vô số lần.

Họ tạo thành một lối đi, trên lối đi đó chỉ có một và duy nhất một undead đang rảo bước về phía trước.

Ông ta ta là một caster ma thuật trong một chiếc áo choàng màu đen, cưỡi trên một con ngựa xương.

Đó là hình dạng của anh hùng mà Neia ngưỡng mộ, người mà cô nhìn thấy ngay cả trong giấc mơ của mình.

"Nó, đó là Đức vua ...

điều này là thực sao !? ..."

Neia không thể tự tin nói rằng cô ấy đang trong một giấc mơ hay chứng kiến thực tế.

Tuy nhiên, điều cô nhìn thấy quá đỗi chân thực, Ngài ấy không thể là một giấc mơ.

Cảm xúc bên trong trái tim cô bùng nổ,cô thậm chí không thể mô tả nó như thế nào.

Những giọt nước mắt làm mờ đi tầm nhìn của cô.

Cô thậm chí còn không thể gạt hết chúng đi.

CZ vẫy tay với Sorcerer King.

Ông dường như đã nhận ra điều này, và thúc con ngựa của mình tiến tới cô.

Sorcerer King đã tới !.

Cô nên nói gì với ngài ấy?

Cô có nên xin lỗi vì đã không tìm kiếm Ngài?

Cô sẽ được tha thứ nếu cô ấy làm điều đó?

Trong khi Neia đang tìm kiếm những từ thích hợp để nói, vua phù thủy đã tiến đến cô và nhanh chóng rời khỏi ngựa.

"...

Umu.

Thật trùng hợp, gặp cô ở đây.

Miss Baraja.

Cô có nghĩ rằng ta đã chết không?

"Đức..Đức vua!"

Neia không thể chặn được dòng nước mắt của cô.

"Thần đã luôn cầu nguyện, bởi vì CZ-sempai đã nói với thần.

Thần nghĩ người sẽ ổn, nhưng ... nó là sự thật!

"

"Ah... um.

Ah... hm.

Mm.

Ta hiểu rồi.

Điều đó làm ta rất vui.

Uh... sempai?

"

Có vẻ như Sorcerer King cũng rất vui mừng về cuộc hội ngộ này.

Dường như ông hơi lúng túng để bày tỏ cảm xúc của mình

"...

Đừng khóc."

CZ ấn chiếc khăn tay của mình lên mặt Neia và xoa nó thật mạnh.

"

"...

Lại nữa.

Thật là khó coi.

"

"Ồ... có vẻ như cô khá hợp với CZ, cô Baraja.

Điều này làm ta rất vui."

"Tất cả là nhờ Đức vua!

Thần không biết mình sẽ làm gì nếu không có CZ-sempai!

Cảm ơn ngài rất nhiều!"

Trái tim của Neia thật sự đang quá tải.Cô không biết những gì cô đã nói vừa nãy.

"Ta hiểu rồi ...

Đó là một điều bất ngờ đối với ta ...

CZ, thế nào rồi?"

"...

Thần thích Neia.

Khuôn mặt của cô ấy rất dữ tợn "

"Xin đừng nói vậy," Neia nói khi cô dụi mắt, ngừng khóc.

Chẳng mấy chốc, cô đã lau đi những giọt nước mắt cuối cùng của mình.

"Đức vua, tôi có nhiều điều muốn hỏi Ngài, nhưng điều quan trọng nhất là...

Ngài không hài lòng với tốc độ giải cứu của chúng thần?

Nếu là vậy, thì thần hoàn toàn chịu trách nhiệm– "

"Miss Baraja," Vua pháp thuật giơ tay lên để giữ cô ngừng lại.

"Sao ngươi lại nói thế?

Không ai trong các người làm ta phật ý cả.

"

Đôi mắt của Neia lại đầy nước mắt.

Cô không đơn độc – tất cả mọi người xung quanh cô, những người đã nghe lời nói của Sorcerer King cũng khóc.

Những người chai sạn nhất cũng không thể giữ cho nước mắt của họ không tuôn rơi.

Vai của Sorcerer King dịch chuyển nhẹ.

"...

Ah, mọi người, đừng khóc.

Quan trọng hơn, các ngươi có những điều muốn hỏi, phải không?

Còn nhiều thứ nữa?

Tại sao không hỏi?

"

"Ah, vâng."

Sau khi được CZ lau nước mắt một lần nữa, cô dường như đã cất chiếc khăn tay bị vẩn vẩn đi, Neia hỏi một Sorcerer King một câu hỏi.

"Có phải họ là những người lính Demihumans của Vương quốc Sorcerous không?"

Trong khi cô không nhìn thấy bất kỳ undead nào trong số họ, những demihumans này có thể chỉ đơn thuần là đội tiên phong.

"Không... không..umh..

Ta tin rằng ngươi có thể nói thế.Khi ta rơi xuống đồi Abelion, ta đã lấy mảnh đất ở đó cho Vương quốc Sorcerous.

Vì vậy, ngươi có thể gọi họ là lực lượng của Vương quốc Sorcerous, phải không?

"

Neia không nói nên lời.

Ngài ấy thật tuyệt vời.

Những ngọn đồi đầy rẫy các Demihumans, và chúng được cho là đã được cai trị bởi một tay sai của Jaldabaoth.

Tuy nhiên, ngài ấy đã giải quyết tất cả chỉ với sức mạnh của mình một mình và chinh phục những ngọn đồi.

Còn ai khác có thể làm điều này ngoài Vua pháp thuật?

Neia rất vui mừng vì tất cả đều như cô ấy mong đợi.

"Và như vậy, tốt, nó đã cho ta một chút thời gian để thu thập những người đang chịu đau khổ dưới sự thống trị của Jaldabaoth và dẫn họ tới đây như một đội quân.

Tất cả điều này là để giải quyết mọi thứ với Jaldabaoth, có vẻ như chúng ta đã tới đúng lúc.

"

Không có nét mặt nào trên khuôn mặt xương của Sorcerer King, nhưng Neia có thể cảm nhận được ngài đang cười một cách uy nghi.

"THẦN! không có gì ngoài mong đợi thưa đức vua!

"

Beldran chạy đến chỗ Vua pháp thuật, khuôn mặt anh ta đẫm lệ.

"Oh!

Chính là Ngài!

"

Bỗng nhiên, Beldran quỳ xuống.

Không, anh ta không có một mình.

Tất cả mọi người xung quanh Neia, tất cả những người thuộc về đàn con chiên của cô, tụ tập lại và xưng tên trước vị vua vĩ đại kia.

"Sasuga Ainz-sama"!

"Thật tuyệt vời, thưa đức vua!

Ngay cả Sorcerer King cũng giật mình bởi lời khen ngợi.

"Oh, ahh ... hm ... nói về điều đó, ta cũng có một câu hỏi cho cô, Miss Baraja ... họ là ai?"

"Họ là những người biết ơn lòng tốt của Đức vua và muốn trả ơn cho Ngài!"

"Vâng!

Chúng thần đã được giải cứu bởi Đức vua!

"

"Vâng!

Chúng thần là những người muốn trả ơn cho Đức vua theo cách nào đó.

Vì vậy, khi Baraja-sama gọi, chúng tôi lập tức đồng ý!

"

"Chúng thần không phải là người duy nhất!

Còn có rất nhiều người khác muốn đền ơn lòng tốt mà Đức vua đã cho chúng thần thấy!

"

"Oh ...

điều này làm ta rất hạnh phúc ... mặc dù, là tất cả mọi người như thế này?"

"Vâng!

Đúng!

Mọi người đều biết ơn người!

"

"Ta ... ta hiểu ...

Cảm ơn mọi người."

Lời cảm ơn của Sorcerer King khiến mọi người cảm thấy như họ đã chọn đúng cách để bày tỏ lòng biết ơn của họ, và vì vậy họ khóc nấc lên như có gì đó đang dâng trào bên trong cổ họng . ( kiểu nghẹn lời ý )

"...

Có phải những giọt nước mắt của lòng biết ơn đối với ta không?"

"Vâng!

Đúng!"

"Và cô đã tập hợp tất cả, miss Baraja... có vẻ như cô đã trưởng thành trong khi ta không chú ý."

"Cảm ơn rất nhiều, thưa Đức vua!"

Neia cười thật tươi sau khi được Vua pháp thuật khen ngợi.

"À, giờ thì...

Miss Baraja, làm ơn hãy để họ đứng dậy.

Ta đến đây để bù đắp cho màn trình diễn khó coi trước đây của ta... chuyện gì đã xảy ra với Jaldabaoth?

"

"Ah!

Vâng!

Jaldabaoth "

Sự căm giận bùng nổ như thể họ đang đợi giây phút đó.

Neia rùng mình khi cô nghĩ có bao nhiêu người lính của Thánh quốc phải chết trong ngọn lửa đó

"..Ta hiểu rồi.

Thế thì không cần phải hỏi thêm nữa.

Có vẻ như thời gian để chiến đấu với hắn ta một lần nữa đã đến.

CZ!

"

"...

Vâng, Ainz-sama."

"Ta sẽ xử lý những gì còn dang dở.

Các ngươi sẽ bảo vệ người dân ở đây.

Đừng quên để họ chuẩn bị một sự chào đón thích hợp cho sự trở lại chiến thắng của ta, được chứ?

"

"ohhhhh!" tiếng cỗ vũ nổ lên từ đám đông.

"Tốt lắm!

Ta đã tính toán sai lầm trong trận chiến trước.

Ta đã thua về lực lượng và ít mana.

Tuy nhiên..bây giờ...

đã khác rồi.

Jaldabaoth không thể triệu hồi cùng lúc nhiều con quỷ trong một thời gian ngắn.

Ngoài ra, vào lúc này ta đã hoàn toàn hồi phục.

Không còn lý do gì để ta thua trận!

Tất cả những gì các ngươi cần làm bây là chờ ở đây chờ đợi trong khi ta mang chiến thắng trở về!

"

Những người lính cổ vũ và tự tin thông báo về chiến thắng của Sorcerer King.

Sorcerer King oai vệ tiến về phía chiến trường, nơi chiến thắng đang vẫy gọi ông.

Tất cả mọi người bước sang một bên, nhường đường cho Sorcerer King, như thể họ bị áp đảo bởi sức mạnh thống trị của ông ta.

"Đức vua!"

Sorcerer King quay sang nhìn Neia.

"Xin hãy chiến thắng!"

"Tất nhiên!"

Sorcerer tiến bước một lần nữa.

Mặc dù hình dạng của ông dường như đang co lại, cô không cảm sự đơn độc hay sợ hãi.Mặc khác khí thế của Sorcerer King khiến Neia cảm thấy đầy sự tự tin Đó là sự tự tin của một đứa trẻ được cha mẹ bao bọc.

Neia không phải là người duy nhất.

Có những người khác cũng cảm thấy như vậy.

"...

Chúng ta đã thắng."

Từ bên cạnh Neia, CZ đã tuyên bố chiến thắng của Sorcerer King với sự chắc chắn trong giọng nói của cô.

Neia cũng đồng ý với cô ấy.

Chẳng bao lâu, một ngọn lửa bùng lên trong khi bóng tối bao trùm lấy nó

Cũng như trước đây, lửa và bóng tối đụng độ với nhau.

Vào lúc này, chiến trường bỗng nhiên đi vào im lặng.

Cả hai bên hạ vũ khí xuống và ngước nhìn trận chiến trên bầu trời.

Vâng.

Mọi người đều biết điều đó trong trái tim họ.

Người chiến thắng trong trận chiến này sẽ có quyền chấm dứt tất cả.

Họ không còn ở trong một lĩnh vực của người thường nữa.

Đây là trận chiến của các vị thần.

Ánh sáng.

Bóng tối.

Lửa.

Sét.

Thiên thạch.

Tất cả những hiện tượng không thể hiểu nổi đang xuất hiện

Những va chạm với chấn động đáng kinh ngạc.

Và sau đó

Neia vui mừng.

Đó là vì đôi mắt sắc bén của Neia đã nhìn thấy ngọn lửa của cái chết, và bóng tối từ từ hạ xuống.

Trận chiến này nhanh chóng đáng ngạc nhiên so với trận đấu trước.

Nó như thể chứng minh rằng với mana của mình được phục hồi và không có những người hầu gái để cản đường, Vua pháp thuật có thể chiến thắng một cách dễ dàng.

"CZ-sempai!"

"...

Như tôi đã nói với cô, kouhai."(kouhai tiếng Nhật hình như là đàn em)

CZ trông như thế này là hoàn toàn tự nhiên, và Neia nắm lấy tay cô và lắc mạnh.

Tuy nhiên, điều đó không đủ để mang lại bình tĩnh cho trái tim cô.

Neia ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của CZ và hai tay sau lưng cô cứ vỗ nhẹ và vỗ nhẹ.

Khi mọi người chứng kiến chiến thắng của mình, họ đã nổ tung thành những tiếng reo hò như sấm sét.

Sorcerer King từ từ hạ xuống và đáp xuống mặt đất.

Sau đó, Sorcerer King giơ cả hai tay lên, và tạo ra những tiếng cổ vũ lớn hơn trước.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 13 - Chương kết


Sau chiến thắng của Sorcerer King, nhiều thứ đã trở nên đơn giản.

Các demihuman đã mất ý chí chiến đấu, những gì còn lại là quét sạch chúng.

Không có thương vong nào từ Thánh Quốc, nhưng trên mặt đất chỉ là xác chết của các demihuman.

Bây giờ khi Jaldabaoth chủ tướng kẻ thù đã bị đánh bại, không kẻ nào còn có thể chắn đường Quân đội giải phóng Thánh Quốc.

Việc chiếm lại thành phố Prart và thủ đô Hoburns là chuyện đơn giản.

Sẽ mất một chút thời gian để giải phóng thành phố Rimun, xa hơn về phía Tây, và vẫn còn những người dân đang chịu đau khổ từ những thôn làng bị bắt làm tù binh.

Nhưng đây có thể coi là một bước tiến lớn.

Thủ đô được giải phóng lấp đầy những âm thanh vui vẻ, cho dù đã qua một ngày, sự hăng hái của họ vẫn không biến mất.

Thực tế, nó càng trở nên náo nhiệt hơn.

Tuy nhiên, bên trong tầng lớp cao bao, gồm cả Neia biết rằng vẫn còn những những vấn đề nhiều như núi cần giải quyết.

Vấn đề đầu tiên là thực phẩm.

Các demihuman đã ăn mọi thứ và gây tình trạng thiếu lương thực.

Nó chắc chắn sẽ cản trở việc Thánh Quốc phát triển sau này.

Tiếp theo là mất đi quá nhiều sinh mạng.

Mất đi nhân lực cũng có thể chấp nhận được.

Tuy nhiên, nếu người chết là nghệ nhân lành nghề, học giả, hay người học việc, thì việc thiếu hụt kĩ năng sẽ trở thành chí mạng cho quốc gia.

Và sau đó là vấn đề nguồn lực.

Các Demihuman đã cướp bóc và phá hủy nhiều thứ, và xây dựng lại tất cả những thứ đó sẽ tốn rất nhiều nguồn lực.

Cuối cùng là vấn đề thời gian.

Các Demihuman đã cướp đi hai vụ mùa của họ trong cuộc xâm lược, và cần phải làm việc gấp đôi để bù đắp cho sự mất mát.

Và tất nhiên, có thể có những demihumans ẩn núp trong Thánh quốc.

Chúng sẽ cần phải được tiêu diệt tận gốc rễ.

Rất nhiều báu vật được suy đoán là bị demihuman cướp đi – đồ vật đáng giá và vật phẩm phép thuật – cũng không rõ tung tích.

Demihuman đều có cuộc sống riêng biệt, lấy trang sức quý hiếm và thu thập tài sản của con người không phải là một điều kỳ lạ.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là không có manh mối nào cả.

Đó là bởi vì họ hoàn toàn không lần theo được dấu vết đội vận chuyển của quân địch.

Tuy nhiên, dù trước mắt có nhiều vấn đề, sẽ có người cảm thấy hiện tại chỉ cần đắm chìm bên trong miềm vui là tốt rồi.

Họ sẽ cần nghỉ ngơi một chút trước những ngày đau đớn sắp tới, và Neia cũng đồng ý về điểm đó.

Thế nhưng, cô không thể làm điều đó hôm nay.

Cô không thể đắm chìm vào ngày vui mừng này.

Lí do là bởi vì hôm nay là ngày ly biệt.

Một ngày rất đau đớn.

Phía đông Vương đô, có một chiếc xe ngựa lẻ loi đậu ở trước cửa chính của hoàng gia.

Trái ngược với vẻ ngoài của chiếc xe ngựa, Neia biết rằng nội thất của nó được trang trí tao nhã và sang trọng, tính năng của nó cũng rất tuyệt vời, đặc biệt là chỗ nện lót bên trong không làm cho mông bị đau dù ngồi trong thời gian dài.

Thật sự, đó là cỗ xe ngựa mà Neia được phép ngồi chung với Pháp Vương khi Ngài đến Thánh Quốc.

Nói cách khác, hôm nay là ngày Pháp Vương rời khỏi Thánh Quốc, trở lại quốc gia của mình.

Vốn dĩ mà nói không có gì kì lạ khi xung quanh xe ngựa Pháp Vương được bao bộc bởi các Demihumans.

Pháp Vương đã thống nhất Abelion Hills và mang nhiều Demihumans dưới lá cờ của mình trong trận chiến với Jaldabaoth.

Mặc dù như thế, ngay cả bóng dáng một người đều nhìn không thấy, là bởi vì Pháp Vương cho bọn họ trở về ngọn đồi.

Đây cũng không phải một hai ngày gần đây, sau khi kết thúc cuộc quyết chiến cuối cùng với Jaldabaoth, Ngài đã để họ quay trở về.

Lúc cô hỏi lí do, cô nhận được câu trả lời đầy thương cảm với nhân dân Thánh quốc.

"Cô rất ghét khi ở cùng với Demihumans, đúng không?"

Neia rất xúc động.

Vì lo lắng cho trạng thái tinh thần củaThánh quốc, mà Ngài để cho binh lính của mình trở về nhà, những người từ quốc gia khác khi được nói là sẽ đồng hành cùng với dân quân Thánh quốc.

Hành động này không phải là bình thường đối với người cai trị của một quốc gia.

Thật sự, ngoại trừ Vua của các vị Vua – Pháp Vương vĩ đại.

Nhóm những người cùng chí hướng của Neia cũng rất xúc động.

Do đó, khi Neia và các đồng đội của cô tự mình trở thành người bảo vệ danh dự của vị phù thủy, không ai có thể phản đối.

Đương nhiên, đã gần như không còn chiến đấu, vì vậy họ chỉ đơn giản đi cùng với Pháp Vương, nhưng vẻ mặt của các đồng đội vẫn còn mới mẻ trong ký ức của Neia.

Cô nhớ niềm vui của họ khi có thể đi cùng với người đã cứu họ, cảm giác vinh quang khi có thể ở cùng người anh hùng đã đánh bại Jaldabaoth, và rồi hạnh phúc khi được phép đứng bên cạnh nhà vua mà họ rất ngưỡng mộ.

Khuôn mặt của họ tất cả pha trộn những cảm xúc khác nhau.

Hôm nay bọn họ cũng ko rời mắt.

Có thể nhìn thấy chỉ có tường thành và cửa chính của thủ đô Thánh quốc, và sau đó là con đường là đi thông Prart —— kéo dài đến Vương quốc Phù thủy.

"Bệ hạ thực sự sẽ đi trở về hôm nay sao?

Giải phóng Thủ đô, làm cho rất nhiều người đều đắm chìm trong tiếng hoan hô nói cười.

Thần cho rằng bệ hạ ở đây vài ngày cũng không vấn đề, trong một lễ hội tạ ơn cho người có công lao lớn nhất của việc lấy lại Thủ đô..."

Cô đã hỏi câu hỏi đó nhiều lần trước đây.

Cô có lẽ sẽ nhận được câu trả lời mà cô đã biết, rằng Ngài sẽ về nhà.

Mặc dù vậy, cô vẫn phải hỏi lại.

Có thể do Neia thiếu khả năng thuyết phục.

"Ahh, hôm nay ta sẽ trở về Vương quốc Phù thủy.

Ta không tự tin vào khả năng ứng xử lễ nghi của ta."

Pháp Vương nhỏ giọng lầm bầm, rồi Ngài làm một động tác khoa trương, một cái nhún vai hài hước, có lẽ bởi vì Ngài biết Neia sẽ cảm thấy bối rối nếu cô hiểu lời nói của Ngài. (Ainz sợ Neia nhìn ra anh ko có phong thái vị vua)

Ngài thật chẳng có khiếu hài hước.

"Bệ hạ, xin đừng nói đùa."

"Umu, well, đúng vậy, chỉ đùa thôi.

Nói đùa thôi.

Thật sự chính là chuyện phải làm toàn bộ đều hoàn thành.

Như vậy sẽ không cần ở lại nữa.

Ta cũng cần lãnh đão Vương quốc Phù thủy phát triển, như một vị vua.

Rời ngai vàng quá lâu, Thủ tướng Albedo sẽ la ta"

Trong đầu Neia hiện ra tuyệt thế mỹ nữ mà cô chỉ gặp một lần.

Phụ nữ xinh đẹp đến nỗi làm cho người ta không thể quên được.

Cô ấy hẳn là nóng giận cũng sẽ không rất làm cho người ta sợ hãi, hay là bởi vì là mỹ nhân, cho nên nóng giận càng đáng sợ?

Tuy rằng cảm thấy được Pháp vương bệ hạ nói không phải ý này, nhưng hình dạng mỹ nhân tức giận có chút làm cho người ta khó có thể hình dung.

Nhưng mà...mình ghen tị.

Bởi vì gần gũi cho nên mới có thể nói như vậy với Ngài ấy, đó là thứ Neia muốn cũng không được, làm cho cô rất hâm mộ, nếu Pháp vương mà cô kính trọng nói với người khác 'Neia sẽ la ta' như thế sẽ làm Neia rất vui mừng.

Pháp vương quyết định khởi hành rất đột ngột, ngay cả mọi người vui vẻ đưa tiễn cũng không có, dường như vắng vẻ lạnh lẽo khi nói ra điều đó.

"Ta đã nói với điện hạ Caspond rằng sẽ rất rắc rối nếu lễ hội quá xa hoa.

Đất nước này sẽ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn từ bây giờ.

Thay vì lãng phí nguồn lực và nhân lực khi tiễn ta về nước, ta muốn họ sử dụng nó để xây dựng lại đất nước.

"

"Bệ hạ"

Tại sao Ngài không ở lại.

Nếu cô ôm lấy chân Ngài và khóc lóc, cô có thể hoãn lại việc trở về đất nước của Pháp vương khoảng một tuần.

Tuy cô muốn làm như vậy, nhưng cô vẫn nhịn xuống.

Cô không thể hành động ngu ngốc với Pháp Vương khoan dung đươc.

"Ah, không phải ta muốn một lễ mừng hoành tráng gì, ah, chỉ là đất nước này không còn gì nữa, uhm... tiền bạc châu báu gì đó, tuy rằng ta nghĩ đã yêu cầu chúng chừa lại một ít (đệ Ainz muốn làm anh vui lòng mà)...

Ý ta là nói, ờ đúng, ta muốn mọi người đừng quá bận lòng đến ta mà hãy nỗ lực cố gắng hơn.

Hơn nữa, ...cô xem, Quốc gia của cô ổn định cũng có lợi cho nước láng giềng Vương quốc Phù thủy.

Phải rồi, sẽ có giao dịch giữa chúng ta trong tương lai.

Ainz đã cảm nhận được Neia đang nghĩ gì, và anh vội vàng an ủi cô.

Trong khi bình thường anh thường phong thái và nghiêm nghị, Ainz đang nói một cách không đáng tin.

"Cảm ơn Ngài thưa bệ hạ"

"Oh?

Hm, đừng, đừng lo về chuyện đó.

Ta đã đến đất nước này vì hầu gái của Jaldabaoth.

Và bây giờ," Pháp vương vỗ nhẹ Shizu người vẫn luôn đứng bên cạnh anh, như thể cô đang cố che giấu sự hiện diện của cô.

"Và giờ ta đã có cô ấy nên rất đáng giá khi đến đất nước này."

Đã có những cuộc thảo luận về những món quà họ sẽ trao cho Pháp Vương, nhưng ai đó đã nói rằng vì ông ta là một vị vua, không có người đại diện cho đất nước tặng cho ông một món quà sẽ rất thô lỗ, và kế hoạch đã sụp đổ.

Ít nhất, Neia đã hy vọng rằng Caspond sẽ thực hiện một số nhượng bộ ở mức độ nào đó, hoặc ký một hiệp ước mà Thánh Quốc phải chịu một số điều kiện.

"...

Nếu cô muốn, ta có thể sử dụng một phép thuật mạnh mà chỉ có thể được sử dụng mỗi năm một lần để hồi sinh lại cha mẹ của cô, cô có cần không ?"

"Cảm ơn rất nhiều, thưa Bệ hạ, nhưng không cần thiết phải như thế."

Trong thời gian giải phóng thủ đô, một trong những tù nhân đã chứng kiến mẹ của Neia tử trận.

Với câu chuyện của Bà ấy đã truyền cảm hứng khi Neia chiến đấu, chắc chắn Bà ấy sẽ không bận tâm nếu bà không được hồi sinh.

Ngoài ra, người ta nói rằng phép thuật hồi sinh đòi hỏi những vật liệu cực kỳ có giá trị trong mỗi thành phần, và Neia sẽ khó có đủ khả năng để mua chúng.

Có lẽ vị Pháp vương nhân từ có thể tặng miễn phí, nhưng cô không thể tiếp tục dựa vào sự hào phóng của Pháp Vương vì lợi ích của chính mình.

Tuy nhiên, có vẻ các demihumans đã xử lý các xác chết trong trận chiến, vì vậy cô ấy thậm chí không thể nói một lời tạm biệt cuối cùng việc đó làm cô khá buồn.

"Nói chuyện lâu chỉ làm cho việc chia tay thêm buồn.

Chúng ta phải đi sớm thôi.

Shizu, ngươi có điều gì muốn nói với cô Baraja không?"

"...Tạm biệt"

"Được thôi, tạm biệt"

Shizu đưa tay cho Neia nắm lấy.

Và sau đó, hai người họ buông ra mà không cần thêm bất kỳ lời nào nữa.

"...

Hai người ổn chứ?"

"...

Sẽ ổn thôi..."

"Vâng, thưa bệ hạ."

"Ta hiểu rồi.

Chúng ta đi nào, Shizu.

" 

Khi Pháp Vương đặt một chân lên bậc thang lên xe ngựa của mình, Ainz quay lại để nói với Neia.

"...

Đất nước này sẽ gặp nhiều khó khăn trong tương lai, nhưng... ta chắc rằng mọi người và cô sẽ có thể làm việc chăm chỉ và vượt qua được.

Ta hy vọng sẽ gặp lại cô."

"Vâng!"

Khi Pháp Vương sắp bước vào xe ngựa của mình, Neia nhìn lưng Ngài và không thể ngăn mình hét lên:

"Bệ hạ, bệ hạ!"

Vua Pháp Thuật dừng bước trên xe ngựa và nhìn lại.

Neia nuốt nước bọt lấy hết can đảm của mình, và hỏi bằng một giọng run run: 

"Ah, xin lỗi!

Thần có thể gọi Ngài là Ainz – sama không!?

" 

Thật là da mặt dày mà, cô chỉ là một bình dân của một quốc gia khác, sẽ bị mắng vì dám gọi thẳng tên của Ngài như vậy.

"...

Eh?

Ahh, được, cô có thể... gọi ta bất cứ cái tên gì cô muốn.

" 

"Cảm ơn ngài rất nhiều."

Cô cúi đầu thật sâu với niềm kính trọng đối với một vị vua và khi cô ngẩn đầu lên thì đã đến lượt Shizu đang bước lên xe ngựa.

"Cẩn thận Shizu – Senpai"

"Mm"

Shizu đưa ngón tay cái ra và biến mất vào xe ngựa.

Có lẽ hai người họ đã ngồi trên xe, con ngựa bất đầu rên rỉ và chạy đi.

"Sau đó, thưa Bệ hạ!"

Khi cô nhìn chiếc xe ngựa di chuyển, Neia không còn có thể che giấu nước mắt khi cô hét lên: 

"Pháp vương Bệ hạ vạn tuế!"

Cô không phải là người duy nhất hét lên bằng giọng của chính mình.

Có nhiều hơn một cổng ở thủ đô hoàng gia.

Tín hữu của cô đã lén lút tụ tập với nhau và sau đó họ đã bất ngờ xuất hiện bên ngoài cổng lớn, hét lớn những lời chúc thịnh vượng và hạnh phúc cho Pháp vương.

"Bệ hạ vạn tuế" 

"Bệ hạ vạn tuế"

"Bệ hạ vạn tuế"

Đồng thời, họ rải những bông hoa nhiều màu sắc mà họ đã vất vả để thu thập.

Trong lúc chiếc xe ngựa vẫn tiến về phía trước.

Điều này là không đủ để đưa tiễn người đến cứu Thánh Quốc.

Mặc dù vậy, đây là điều tốt nhất mà Neia và những người cùng chí hướng với cô ấy có thể làm được.

Trước đôi mắt nhạt nhòa đầy nước mắt của Neia, cổ xe ngựa ngày càng bé lại.

Cô nức nở.

Neia cảm thấy thật cô đơn.

Cô thực sự muốn Pháp Vương và Shizu hỏi "Cô có muốn đến Vương quốc Pháp Thuật không?"

Nếu họ hỏi điều đó, Neia có thể đã từ bỏ mọi thứ để đi cùng họ.

Nhưng họ đã không hỏi, cô ghét điều đó.

Chắc chắn, Ngài ấy chỉ xem cô là một hộ vệ khi Ngài ở nước này, Neia chỉ như một hộ vệ mà thôi.

Nhiều cảm xúc tiêu cực khác tràng qua tâm trí cô.

Mặc dù vậy đó là điều không đúng.

Trong đầu của Neia lặp lại những lời mà Pháp Vương đã nói.

"Đất nước này sẽ gặp nhiều khó khăn trong tương lai, nhưng...

Ta chắc rằng cô sẽ có thể làm việc chăm chỉ và vượt qua.

Ta hy vọng sẽ gặp lại cô.

"

Nói cách khác Ngài ấy kì vọng vào Neia.

Mặc dù Thánh quốc đang hỗn loạn, Neia chắc chắn rằng cô có thể vực dậy đất nước hoặc làm một cái gì đó khác.

Cô cảm thấy như thời gian rất dài, nhưng cũng rất ngắn, nhưng nó đã thay đổi cuộc sống của cô rất nhiều và bây giờ nó đã kết thúc.

Tuy nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu.

Có nhiều điều cô phải làm từ lúc này.

Trước hết cô cần đáp trả kì vọng của Pháp Vương bằng những hành động của mình bằng cách xây dựng lại đất nước này.

Công lý và cái ác.

Neia chưa bao giờ thực sự hiểu nghĩa của hai từ đó nhưng bây giờ cô có thể ưỡn ngực và trả lời:

Pháp Vương là công lý, cô sẽ trả lời và yếu đuối là một tội lỗi.

Điều quan trọng là phải nỗ lực mạnh mẽ từ từ.

Neia phải truyền bá những gì mà cô đã học được trong hành trình cùng Vua pháp thuật khi cứu Thánh Quốc

"Baraja – sama, xin hãy lau nước mắt."

Đó là Beldran.

Nhìn kĩ hơn, mắt ông cũng đỏ.

Có lẽ ông đã lau nước mắt của mình trước khi đến bên Neia, nhưng giọng nói của ông vẫn còn run rẩy, vì vậy ông rõ ràng vừa mới khóc.

"Ahh..."

Neia dùng sức lau nước mắt, giống như cách mà Shizu lần đầu tiên lau cho cô.

"Baraja sama.

Những người không chứng kiến trận chiến đó, tất cả đều muốn nghe về Pháp Vương.

Nhiều người đã đi cùng gia đình của họ đến đây để được nghe chính cô kể cho họ.

"

"Tôi hiểu rồi tôi sẽ nói với họ về Bệ hạ Ainz – sama là một vị vua thực sự cao quý, và cũng nói về Shizu."

Neia nhìn thẳng về phía trước.

"Tạm biệt thật sự rất buồn.

Tuy nhiên mọi người!

Đi nào!

Chúng ta hãy truyền bá sự thật rằng Bệ hạ là công lý cho nhiều người hơn nữa!

" 

"Ohhh!"

Hơn 3 nghìn người hét lên đồng loạt sau câu nói của Neia.

***

Chiếc xe ngựa di chuyển

Công việc dài đằng đẵ cuối cùng đã kết thúc.

Tuy Ainz chưa từng trải nghiệm, nhưng đây chắc hẳn là cảm giác như một mình ra nước ngoài làm việc vậy.

Mặc dù thỉnh thoảng có trở về Nazarick, đây có thể là lần đầu tiên anh đi lâu đến vậy.

Anh đã ném toàn bộ vấn đề cai trị các Demihumans trên đồi Abelion Hills cho Albedo, và anh đã trao toàn bộ công việc tương lai của Thánh Quốc cho Demiurge.

Nói cách khác, Ainz đã đẩy toàn bộ công việc khỏi vai.

Anh thở dài, đủ tinh tế để Shizu – người đang ngồi đối diện anh – không nhận ra.

Trong khi anh đã đơn giản hóa kịch bản của Demiurges phân nửa, sự mệt mỏi từ tất cả các sự kiện phức tạp cho đến thời điểm đó vẫn chưa được loại bỏ hoàn toàn.

Tuy nhiên, anh đã cảm nhận được cảm giác thư giãn đến từ giải quyết một vấn đề trước đây không thể giải quyết.

Tuy nói là vậy, sau khi trở về Nazarick – là E-Rantel đúng hơn, anh cần phải nghiêm túc và từ từ giải quyết công việc đang chất đống trong phòng trong hai mùa qua.

Có một lần, anh đã đóng dấu của mình lên các tài liệu một cách qua loa, tin tưởng rằng Albedo đã xem qua chúng, để rồi nghe được, "Quả thật, quyết định nhanh chóng thế này chỉ có thể là Ainz-sama.

Thần thật sự kính trọng ".

Ainz đã tự hỏi liệu lời đánh giá như thế có phải châm biếm hay không. (Vậy Ainz thắng trận chiến và không phải ơ Nazarich bị tra tấn tinh thấn)

Thật sự.

Không phải vì anh có công việc đang chờ mà anh đã không sử dụng [Gate] – thứ có thể đưa anh trở lại ngay lập tức.

Chắc chắn không phải.

Có nhiều cách để dịch chuyển đến những nơi chưa từng thấy trước đây, nhưng vẫn còn quá sớm cho điều đó.

Sẽ không tốt nếu để lộ con bài của mình.

Tuy nhiên lúc này Hanzo trên xe ngựa không nói gì cả.

Phép thuật chống nghe lén đã được kích hoạt.

Đó là dấu hiệu rõ ràng rằng không ai theo dõi Ainz và những người khác, nhưng có thể có những phương pháp mà Ainz không biết.

Nếu có đủ thời gian, chúng ta có thể đợi cho đến khi chúng ta đến một nơi ít bị để ý trước khi dịch chuyển, Ainz nghĩ.

Thật sự,  chắc chắn không phải vì anh muốn tránh xa những tài liệu mà anh không thể hiểu được dù anh có đọc chúng bao nhiêu lần.

Tuy nhiên, hiện giờ có một vấn đề.

Shizu đã không nói bất cứ điều gì kể từ khi cô ấy lên xe ngựa...

Neia cũng vậy, Ainz luôn cảm thấy bồn chồn khi anh ngồi cùng một chiếc xe ngựa với người khác và họ luôn im lặng.

Nếu bên kia là một người đàn ông thì họ sẽ tình cờ nói điều gì đó, nhưng một cô gái sẽ phải xem xét lời nó của họ khi nói ra.

Cô không thể nói gì sao, Shizu?

Ý nghĩ này từ ban đầu vẫn tồn tại trong tâm trí của Ainz.

Đáng tiếc chính là dường như không có cách nào gợi chuyện.

Cuối cùng, Ainz đã không còn có thể chịu đựng sự im lặng đè nặng, và sau khi chuẩn bị bản thân cho điều tồi tệ nhất, Ainz cất tiếng:

"Shizu, ngươi cảm thấy thế nào khi rời khỏi Nazarick để tự mình làm việc?

Ngươi có bất kỳ câu hỏi hoặc gợi ý nào cho tương lai không?

"

Anh sẽ bắt đầu bằng cách nghe một báo cáo từ cấp dưới của mình, người đã bận rộn với công việc kể từ khi cô ấy đi công vụ.

Trong khi anh ấy không giỏi nói chuyện với phụ nữ, cũng tốt khi anh tưởng tượng họ là đồng nghiệp nữ.

"...

Thần nghĩ đến...cố gắng làm việc."

"Vậy sao!

Ngươi đã làm việc rất tốt.

"

Đó là kết thúc của cuộc trò chuyện.

Nó đã hết và biến mất.

Kể cả khi Ainz đợi lâu hơn một chút, anh cũng không nên trông chờ Shizu tiếp tục cuộc trò chuyện.

Một khi những từ "cố gắng làm việc" được đề cập, rất khó để tiếp tục.

Cô ấy đã không trả lời câu hỏi về việc có bất kỳ thắc mắc hoặc đề nghị nào trong tương lai.

Điều đó nói rằng, những suy nghĩ của Ainz chỉ là những suy nghĩ nông cạn của một cấp trên.

Anh nên nghĩ rằng cô ấy cố gắng làm việc, tất cả những gì mình phải làm là chờ kết quả.

Cũng có những lợi ích khi làm như vậy.

Điều này có nghĩa không có vấn đề gì xảy ra hoặc việc quan trọng.

Tuy nhiên, Shizu lại tiếp tục nói.

"...Phải tự mình suy nghĩ sau đó hành động rất khó ..."

"Thật sự, chính là như vậy."

Shizu luôn làm việc ở trong Nazarick, chỉ nghe lệnh làm việc mà thôi.

Tuy nhiên lần này Ainz chỉ đưa ra những chỉ dẫn sơ lược và sau đó những hành động mà cô đã thực hiện dựa trên những quyết định mà cô đưa ra trong phạm vi những hướng dẫn, đó là nhiệm vụ.

Đối với tất cả những gì anh biết, điều đó có thể quá rộng đối với cô.

Có lẽ anh nên giao một một nhiệm vụ đơn giản, khi đây là lần đầu tiên Shizu rời Nazarick.

"Tuy nhiên, hầu hết các Pleiades đều ra ngoài làm việc.

Và bây giờ thực tế là chuyện một hầu gái ác quỷ được sở hữu bởi Pháp Vương đã lan truyền từ Thánh Quốc đến các quốc gia khác.

Lần này là một kinh nghiệm tốt.

Nhưng đưa ra những chỉ dẫn mơ hồ là một ý tưởng tồi.

Cũng giống như ta nghĩ, người ra lệnh phải làm cho mệnh lệnh dễ hiểu một chút..."

Nói đến điểm này, Ainz cảm thấy đang tự đào hố chôn mình.

Là người đứng đầu của Nazarick, Ainz có nhiều khả năng đưa ra mệnh lệnh nhất.

Mình không thể đưa ra kế hoạch hành động cụ thể và chi tiết.

Hay đúng hơn, nếu mình nghĩ ra kế hoạch nông cạn, Albedo và Demiurge sẽ cau mày!

""—— cần phải ưu tiên tùy cơ ứng biến, không nên quá cứng ngắc tuân theo kế hoạch.

Đúng như ta nghĩ, nếu là người trực tiếp ở hiện trường sẽ biết rõ tình hình nhất!

" 

"...Vâng.

Thần đã học được rất nhiều điều bằng cách làm theo hướng chỉ dẫn của Ngài.

"

"Ahh, thật vậy sao.

Ta rất vui khi ngươi hiểu điều này, cảm giác như thế nào?

" 

Ainz gãi đầu khi anh được câu trả lời là "Umu", nhưng sau đó Ainz mới nhận thấy năng lực giữa Shizu và bản thân khác nhau thế nào, có lần dạ dày không tồn tại của anh nhức nhối và trái tim của Ainz khóc thầm khi anh đọc bản báo cáo của Demiurge. (dù gì người tạo ra Shizu cũng là 1 tiến sĩ, nên ít nhiều Shizu cũng có trí tuệ)

"Nhắc mới nhớ," Ainz quyết định thay đổi chủ đề.

Nếu anh tiếp tục, có thể sẽ bị sốc hơn nữa.

"Có vẻ như ngươi và cô Baraja rất hợp nhau.

Ngươi có buồn khi phải chia tay với cô ấy không?

"

"...Thần rất thích cô ấy..."

"Có thật không!?

Thật tuyệt vời!

" 

Biểu hiện niềm vui của Ainz được bộc lộ một cách chân thực.

Trong khi ở thế giới thật Suzuki Satoru không có con, nhưng bây giờ anh cảm thấy giống như một phụ huynh khi nghe một đứa con của mình lần đầu tiên kết bạn.

Ah, Mình mừng vì đã hồi sinh cô ấy... hm?

'Yêu thích' của con bé nghĩa là gì...đừng nói với mình rằng Neia không phải là bạn, Shizu chỉ xem cô ấy như sex toy...  (giống Shalltear)

"Ngươi có chắc hai người là bạn không?"

Shizu cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi cuối cùng cô ấy trả lời với một từ "... vâng."

Ainz tràn ngập niềm vui.

Tuy nhiên, sự bùng nổ niềm vui đã bị kiềm chế ngay lập tức.

Trong khi anh ta anh không hài lòng về điều đó, nhưng đây là lần đầu tiên một người từ Nazarick đã kết bạn với người bên ngoài.

Điều này mang lại một niềm vui nhỏ cho trái tim anh.

Hầu hết những người ở Nazarick không rời khỏi đó, vì vậy họ không thể kết bạn ở bên ngoài.

Có lẽ nếu anh để cho các thành viên khác đi ra ngoài thường xuyên, họ sẽ có thể có một tình bạn tốt với ai đó.

Ainz nghĩ rằng có những người có bạn bè thì tốt hơn những người khác.

Tuy nhiên, nghĩ rằng bọn họ không cần bạn bè cũng không đúng.

Vẫn luôn tốt hơn nếu có cơ hội kết bạn hơn là không.

Mình có bạn bè của mình từ Ainz Ooal Gown.

Nhưng một số thành viên cần để họ ra ngoài và tiếp xúc với người khác...

đặc biệt là Mare và Aura không thể để hai đứa dành tất cả thời gian trong Nazarick được... umu.

"Ngươi có muốn sắp xếp gặp lại Neia không?"

"...

Không... quá xa nơi này..."

"Ahh!

Không cần phải lo lắng về điều đó.

Ta đã đánh dấu điểm dịch chuyển.

Ngươi có thể đi và gặp cô ấy cứ khi nào ngươi muốn.

Ta có thể sử dụng [Gate] nếu như ngươi muốn, vì vậy không cần phải ngại ngùng.

Mm.

"

"...

Nếu thần rảnh... thần sẽ thăm cô ấy..."

"Đúng rồi!

Thời gian rảnh...

Ta sẽ cho ngươi thời gian rảnh.

Ta đã suy nghĩ về một kế hoạch nghỉ ngơi cho các thủ hộ vệ một thời gian.

Ta cũng nên cho Pleiades một chút thời gian rảnh.

Sẽ không tốt nếu không đi ra ngoài và vui chơi với những người khác.

Ta sẽ sắp xếp lịch cho các ngươi vì vậy sẽ ổn cả thôi."

Shizu suy nghĩ rồi lắc đầu.

"Điều đó sẽ gây ra vấn đề."

"Vấn đề, vấn đề ngươi nói..."

Điều đó nghĩa là gì?

Vấn đề cho Neia?

Hay nó sẽ ngăn cô ấy vui vẻ với Neia?

Hay là vì các thành viên khác sẽ không chấp nhận...

"Chà, nếu nó gây ra vấn đề thì không thể tránh được.

Ngươi sẽ phải tự mình giải quyết nó.

Nói về điều đó, hãy để ta thay đổi chủ đề.

Cha mẹ của Cô Baraja đều đã chết.

Liệu có ổn không?"

Cha mẹ của Neia Baraja đều đã chết.

Nếu cô ta hỏi Ainz để anh hồi sinh họ thì anh sẽ không phiền.

Nếu làm như vậy sẽ làm cô ấy càng biết ơn hơn.

Không, điều đó không đúng.

Thật ra, hồi sinh cha mẹ của Neia không phải là một thứ có giá trị.

Rõ ràng là Neia đã biết ơn anh rất nhiều.

Trong trường hợp đó, không cần phải tiếp tục ghi điểm với cô ấy.

Ngoài ra, Wands of Resurrection rất tốn kém vì vậy anh không thực sự muốn cứu họ.

Nếu Pestonya và những người khác sử dụng phép thuật phục sinh, những người đó sẽ yêu cầu tiền vàng hay đồ trang sức hoặc vật có giá trị khác thanh toán.

Trong thực tế không có lợi ích gì khi làm điều đó.

Tuy nhiên, nó sẽ là một vấn đề khác nếu đó là bạn của Shizu.

Mình sẽ không để tâm nếu đó là lợi ích của bạn bè Shizu.

Vì cô ấy có vẻ gần gũi với Shizu, anh đã hỏi lẫn Neia và Shizu để đánh giá phản ứng của họ.

"..Không sao đâu...

Đối đặc biệt với cô ấy như vậy là không tốt."

"Có thật không?

Nó sẽ tạo ra một món quà tuyệt vời... trong trường hợp đó...ồ, đúng rồi.

"

Thật sự thì, hồi sinh người chết đặc biệt là xác chết không hoàn chỉnh có thể có những tác dụng phụ sẽ rất phiền phức.

Kịch bản mà anh thấy phiền phức nhất là những người xung quanh sẽ nói "Tại sao ngài lại hồi sinh cho cô ta mà không phải cho tôi?"

Ngoài ra, nó sẽ là phiền nếu anh được yêu cầu hồi sinh Nữ hoàng.

Tuy Demiurge có lẽ có thể xử lý tình huống nếu anh hồi sinh Holy Queen, nhưng như thế hại nhiều hơn lợi.

"Nếu ngươi muốn chơi gì đó, sao ngươi đọc cuốn sách đó?

Không có vấn đề chứ?

"...

Không có vấn đề ... vì nó ở trong phòng Tiến sĩ." (người tạo ra Shizu là một Tiến sĩ)

Shizu sở hữu kiến thức về tất cả các cơ quan của Nazarick.

Điều đó quá nguy hiểm, cũng không thể giống lần này đi ra bên ngoài Nazarick như vậy, Vì vậy anh đã sử dụng [Control Amnesia (Kiểm soát Kí ức)] để chỉnh sửa ký ức của cô.

Kiến thức của Shizu về những cơ quan đó là một phần dữ liệu mà người sáng tạo của cô cài đặt cho cô.

Trong khi anh không biết, thần chú hiệu quả hay không, sau khi thực hiện thì Ainz phát hiện ra rằng câu thần chú đã có hiệu quả.

Đó là một kết quả mà Ainz đã phát triển sau nhiều thí nghiệm lặp đi lặp lại trên một con chuột trong phòng thí nghiệm.

Có cảm giác như anh ta có thể làm những điều kinh ngạc khi anh nắm vững nó. (con chuột mà Ainz nói là tên Nium, đội trưởng dội Sunlight của Pháp quốc)

Lý do là bởi vì Ainz có cảm giác rằng anh có thể truy cập vào phần lõi của NPC.

Chính xác NPC đã được cài đặt những gì, nguồn gốc của những kí ức của họ?

Bất quá điều đó chung quy có thể là Ainz tưởng tượng ra, và rất có thể chúng hoàn toàn không liên quan.

Nếu anh muốn phân loại những kí ức đó, anh sẽ cần phải hiểu rõ về phép thuật đó và cũng như hiểu mọi thứ liên quan đến ký ức của con người.

Trong trường hợp đó, anh sẽ cần rất nhiều con chuột trong phòng thí nghiệm và nhiều năm để thực hành và nghiên cứu, cũng như chuẩn bị cho khả năng rằng nó có thể chỉ là một sự lãng phí thời gian.

Tuy nhiên, Shizu hiện đang được cài vào những kí ức không chính xác, nên ở một mức độ nào đó, cô ấy là một cái bẫy.

Bất cứ ai đang cố gắng sử dụng Shizu để vào Nazarick chắc chắn sẽ thất bại.

"Tiến sĩ... hm?

Những CZ2128 Delta có thay đổi không?" (những bộ phận trên người Shizu)

"...

Nếu đến lúc."

Những cái đó không phải là bộ phận đơn giản, dù Ainz nghĩ vậy nhưng không nói ra.

Nó giống với khuôn mặt thật của Santa Claus ẩn dưới tấm màn bí ẩn.Trong khi anh chưa bao giờ đến nhà của Suzuki Satoru trong ký ức của Ainz, nhưng ngôi nhà trong YGGDRASIL thì có — Mặc dù, chúng là công ty phát triển ra.

Khi Ainz mỉn cười cô đơn, anh nhận thấy Shizu chăm chú nhìn anh, và anh nói "Ta chỉ đang tự kỉ thôi."

"Bệ Hạ."

"Hm?"

"Bệ Hạ"

"Gì vậy, Shizu?"

Trước đây cô đã gọi anh bằng tên, nhưng giờ cô đột nhiên chuyển sang sử dụng từ chỉ địa vị.

Nó khiến Ainz có một chút bối rối.

"...Do trước nay vì quá quen thuộc... là như vậy?"

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ta sẽ cảm thấy cô đơn nếu ngươi gọi ta là Bệ hạ.

Ainz – sama là được rồi  Thành thật mà nói, ngươi thậm chí không cần gọi sama.

Thế thì Ainz – san thì sao?"

"...

Điều đó thật thô lỗ.

Thần sẽ bị mắng.

"

"..Oh, ta hiểu rồi.

Chà, ít nhất thì không cần phải gọi ta là Bệ hạ.

" 

"Thần hiểu rồi"

"Ồ thế còn món vũ khí Rune mà ta đã nói qua [Message]?"

"Thần đã cố gắng thử."

"Ta hiểu rồi..."

Tuy nó không thuận lợi.

Tuy nhiên, cho dù thất bại cũng không có vấn đề gì.

Tuy nhiên, có lẽ nên đợi để trả lại những món mình đã cho mượn, Ainz trầm ngâm trầm ngâm khi nhìn Shizu.

Khi anh rời mắt đi, anh đang đi cùng chiếc xe của mình với một cô gái cứ nhìn anh chằm chằm.

Trên cả chặng đường về với khuôn mặt trống rỗng.

Cả hai đều có khuôn mặt độc đáo theo cách riêng của nhau.

Khi Ainz nghĩ về điều này nó khiến anh buồn cười.

***

Caspond nhìn ra ngoài từ nơi sâu nhất của cung điện hoàng gia, phòng của Holy King.

Lễ đăng quang của hắn sẽ diễn ra trong vài ngày nữa.

Do đó, hắn đã đến căn phòng trống này, bao gồm cả phòng nghỉ bên cạnh, để bình tĩnh suy nghĩ của mình.

Người đầu tiên sẽ phàn nàn, và người sẽ nói những lời thiếu suy nghĩ, là Remedios.

Cô hiện đang suy nghĩ lỗi lầm ở nhà.

Không, sẽ không đúng khi nói rằng cô ấy đang suy nghĩ lỗi lầm.

Thay vào đó, cô đang nghỉ ngơi dưỡng sức ở nhà.

Đó là bởi vì hắn định gửi cô đi tra xét có thêm bất kỳ Demihumans nào ẩn náu trong Thánh quốc hay không.

Điều đó nói rằng, hắn vẫn chuyển đến phòng của Đức Vua trước khi lễ đăng quang kết thúc.

Đây là một lý do rất tốt cho để kẻ thù của Caspond tấn công.

Hắn đã khăng khăng làm như vậy mặc dù biết điều đó, bởi vì các cuộc đấu tranh quyền lực đã bắt đầu.

Mục đích chính là ngăn cản các quý tộc chống đối Caspond lên tiếng phản đối khi sự thật đã định (ý là chém trước tấu sau).

Đối với Caspond, người không biết nhiều về xã hội quý tộc ngày nay, nó dễ dàng hơn để phân biệt ai là kẻ thù và ai là bạn.

Đó cũng là một phần của kế hoạch.

"... tôi chắc rằng một số quý tộc chắc chắn sẽ không vui vì tôi đã lên ngai vàng mà không dàn xếp với các quý tộc khác.

Nhất là miềm Nam, những người mà không bị Ngài giết hại.

Trong trường hợp đó, những người miền Bắc mà tôi chiến đấu cùng sẽ nghĩ gì, nếu tôi lắng nghe họ...

"

"Họ chắc chắn sẽ bất mãn, và trở thành một yếu tố quyết định lớn.

Bằng cách đó, kế hoạch chia đất nước thành hai sẽ hoàn thành."

Những lẩm bẩm của Caspond đã nhận được câu trả lời.

Đó là một giọng nhẹ nhàng dường như thấm vào long người.

Nó thuộc về người quản lý cao cấp của Caspond.

Caspond lập tức quay lại và quỳ xuống.

Anh cúi chào, rồi ngẩng đầu lên.

"Xin nghênh tiếp Ngài, Demiurge – sama."

Gã không đeo mặt nạ của mình, và gã đã không thay đổi diện mạo của mình trước khi xuất hiện.

Nói cách khác, gã chắc chắn rằng nơi này an toàn.

"Ta đến để chuyển vật phẩm về Nazarick.

Có vấn đề gì xảy ra bây giờ không?"

"Không có gì cả.

Mọi thứ đã diễn ra như kế hoạch của ngài, Demiurge-sama."

Caspond mỉm cười, và Demiurge cười lại.

"Trong khi có một số thứ vượt quá mong đợi của ta, giai đoạn đầu của kế hoạch đã kết thúc mà không có bất kỳ vấn đề gì, nhờ hành động của Ainz-sama.

Sau này ta mong đợi biểu hiện của ngươi.

"

Đầu của Caspond cúi sâu, nhưng gã biết những lời đó không đúng.

Demiurge không mong đợi gì ở kẻ này.

Tuy nhiên, nếu hắn làm trật đường ray đã được xắp đặt cho hắn, gã sẽ ngay lập tức nhảy vào để sửa chữa kế hoạch và giữ nó đi đúng hướng.

Gã cần chuẩn bị một vài kế hoạch để tiết lộ danh tính thực sự của Caspond.

Trong mệnh lệnh có vài chỗ cho người ta nảy sinh nghi ngờ vì sao phải làm như vậy, chắc chắn là để chuẩn bị cho điều đó. (mấy cái lệnh sai lầm làm tiêu hao nhân lực trong cuộc chiến)

Giai đoạn đầu tiên của kế hoạch là đưa Abelion Hills và Demihumans vào dưới sự thống trị của Vương quốc Pháp Thuật.

Trước đó, họ sẽ tiêu diệt các rắc rối đặc biệt và sau đó gieo mần mống của một cuộc xung đột giữa Bắc và Nam Thánh quốc. (nên Thánh Hậu và Kelart cần phải chết không thương tiếc)

Sau đó, Caspond sẽ chịu trách nhiệm về giai đoạn thứ hai, đó là đưa Bắc và Nam vào phe đối lập, và sau đó xung đột.

Giai đoạn thứ ba, cuối cùng sẽ là để Sorcerous Kingdom hoàn toàn thống trị. (lấy danh nghĩa giữ gìn hòa bình thế giới)

"...

Tôi có một câu hỏi liên quan đến món đồ cần thiết cho kế hoạch, ngài sẽ giữ cơ thể của tên này ở đây chứ?

"

"Không cần.

Nó đã được đưa đến Nazarick.

Khi cần thiết cho kế hoạch, nó có thể được mang đến đây.

"

Cơ thể thật của Caspond được bọc trong một vật phẩm được gọi là Shroud of Sleep (Tấm vải liệm giấc ngủ), và nó dường như đã được đưa đến Nazarick.

Vật phẩm phép thuật này có thể khống chế sự thối rữa của xác chết.

Anh ta đã bị giết ngay lập tức bằng phép thuật khi bị bắt, và cơ thể của anh ta đã được bảo tồn trước khi cứng lại.

Nếu một ai đó chạm vào nó, người ta vẫn có thể cảm thấy nhiệt độ cơ thể.

Sử dụng xác chết đó, người ta sẽ cho rằng anh đã chết đột ngột.

"Tạm thời để ta nhắc lại một chút, ngươi có hiểu một Holy King nên làm gì không?

"Vâng.

Để biến nơi này thành một đất nước xứng đáng với Ainz-sama, tôi phải làm cho nó trở nên thịnh vượng."

"Mm, đúng vậy.

Tuy nhiên, ngươi tuyệt đối không cần giảm bớt bất mãn.

Bởi vì bất mãn là hương liệu tốt nhất chào đón tân vương."

"Vâng."

Doppel-Caspond trả lời.

Rồi hắn hỏi Demiurge về một vấn đề chưa được mô tả trong kế hoạch của gã.

"Nhắc mới nhớ, chúng ta nên làm gì với cô gái đó?"

Đó là tất cả Demiurge cần thiết để nhận ra Doppel-Caspond đang nói đến ai, và lần đầu tiên nụ cười của gã xuất phát tự đáy lòng.

"Ta đã từng dùng từ 'không thể nhìn thấu' để mô tả Ainz-sama trước đây ...

Hoàn toàn chính là như vậy.

Ainz-sama đã chuẩn bị một con tốt khá lớn cho ta.

Sự tồn tại của ả đã rút ngắn kế hoạch của ta thêm vài năm."

Doppel – Caspond có cảm giác rằng đôi mắt không có trọng tâm của Demiurge đột nhiên di chuyển.

Chúng dường như đang nhìn vào bức tường.

Và phía bên kia ...

Caspond nhớ rằng đó là cổng chính của thủ đô.

"Tuy rằng trước đó Ngài đã nghĩ đến giành được sự say mê của nhân loại ... lại có thể tạo ra một cô ả như thế ở một đất nước tôn giáo kiên định.

Mặc dù, mình không hiểu mệnh lệnh không có vấn đề gì khi giết luôn cô ả mà ngài đã cho mượn vũ khí Runecraft lộng lẫy như thế, không ngời lại đẩy cô ả đến tình trạng tôn sung như vậy."

Dù Demiurge có tâm trạng rất tốt cũng không chẳng nói những lời này với bất luận kẻ nào, Caspond chỉ im lặng chờ đợi Demiurge quay lại với hắn.

"Hướng dẫn để giúp cô gái đó thực sự là đáp án chính xác.

Không, nếu là Ainz-sama, ngài ấy chắc chắn sẽ có thể sửa bất cứ thứ gì tôi đã làm.

Trong khi Ngài đã nói trong trước đây rằng Ngài sẽ làm kế hoạch xuất hiện sơ hở để kiểm tra khả năng ứng biến của ta, Lại còn bố trí kế hoạch tài tình...

Ngài thực sự là người kết các vị vô thượng chí tôn.

Mỗi một lần, Ngài đều làm cho ta hiểu bản thân còn cách rất xa vẫn không thể nào bắt kịp...

Kuku, Ngài đúng là một Đấng tối cao tàn nhẫn.

" (Demiurge đang tự kỉ)

Demiurge dường như xúc động sâu sắc khi gã lắc đầu, và bên trong căn phòng im lặng.

Cuối cùng, Demiurge điều chỉnh cổ áo của mình, như để gạt bỏ dư vị của sự phấn khích của mình, và sau đó buộc lại cà vạt.

"Hỗ trợ Neia Baraja với tất cả mọi thứ từ vị trí của ngươi.

Phải lấy danh nghĩa cảm ơn Ainz-sama mà công khai tiến hành.

Điều đó cũng có thể đủ đẩy nhanh cuộc xung đột giữa Bắc và Nam ...

Ta sẽ sớm giao cho ngươi bản kế hoạch phải làm gì nếu ai đó gây trở ngại cô ả đó.

Cho đến lúc đó, hãy hành động như chúng ta đã thảo luận.

"

"Vâng! ...

Nhưng điều gì sẽ đến với cô gái đó?

Ngài có định làm cho cô ấy là vị vua kế tiếp không?

"

Trong trường hợp đó, hắn sẽ cần phải chuẩn bị để làm những việc thích hợp.

Mặc dù Demiurge đã nói rằng gã sẽ đưa cho anh những chỉ dẫn chính xác, vì vậy tốt nhất làm theo là được.

"Đó cũng không phải là một ý tưởng tồi, nhưng sẽ tốt hơn nếu cho cô ấy một nhiệm vụ khác.

Trong khi không thể biết được Ainz-sama muốn được coi là một vị thần hay không, nếu Ngài có ý định đó, thì tốt hơn là chuẩn bị cho điều đó.

Thí nghiệm tôn thờ Ainz-sama như một vị thần chắc chắn sẽ hữu ích trong trường hợp đó.

"

"Vâng!"

"Giờ thì, có điều gì khác ngươi muốn nhân cơ hội này để xác minh không?"

"Vâng.

Việc liên quan đến người phụ nữ không còn cần thiết nữa, Remedios Custodio.

Trong khi kế hoạch ban đầu là để cô ấy chạy xung quanh khi cần thiết, sẽ không phải tốt hơn nếu giết cô ta sao?

"

"Không, cứ để nó sống và để nó trở thành vật tế thần cho sự bất mãn của giới quý tộc.

Đó là lý do tại sao ta nói không cần giết chết ở thời điểm gặp mặt ban đầu.

Chuyển cô ấy đến một bộ phận khác.

Hãy để Phó chỉ huy trưởng trở thành chỉ huy trưởng của Quân đoàn Paladin và sau đó sử dụng anh ta.

Tên này có thể có giá trị lợi dụng.

"

"Tôi hiểu!"

"Giải quyết khi thời điểm rõ ràng."

Sau khi chứng minh rằng hắn đã hiểu, Demiurge chỉ ra rằng cuộc trò chuyện kết thúc, và biến mất với [Greater Teleportation].

Con quỷ ẩn trong bóng của hắn, Hanzo mà Caspond không bao giờ có thể đánh bại dù cho hắn có cố gắng thế nào đi nữa.

Doppel – Caspond đứng dậy và nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa.

Trong khi hắn chỉ có thể nhìn thấy giữa sân, hắn tưởng tượng hắn có thể nhìn thấy nhiều người đang vui sướng khắp thành phố.

Sau đó, hắn cười chế giễu.

"Hãy tận hưởng hương vị của hạnh phúc nhiều nhất khi còn có thể, công dân của đất nước tôi."
 
Overlord Lightnovel
Quyển 14 - The Witch of Falling Kingdom: Mở đầu


Căn phòng của Ainz nằm trên tầng thứ chín của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Nơi đã được chuyển từ phòng ngủ thành văn phòng làm việc vì nó được bố trí gần hành lang nhất.

Bên trong phòng có thể nghe thấy âm thanh nhẹ nhàng của giấy tờ bị xáo trộn vì người nào đó đang làm việc.

Bên cạnh chiếc bàn làm việc thường xuyên của Ainz, có một chiếc bàn và chiếc ghế nhỏ hơn nhưng chúng khá đặc biệt.

Vì đó là chiếc ghế mà Albedo, Tổng Quản thủ vệ của lăng mộ vĩ đại Nazarick, ngồi để xử lý các tài liệu đặt trên bàn.

Ainz đã chuẩn bị một văn phòng riêng dành riêng cho cô, một văn phòng ngang bằng với phòng của anh, đó là phòng dành riêng cho các thành viên bang hội tương lai.

Ban đầu, cô đã sử dụng căn phòng đó như của riêng mình cho mục đích văn thư, nhưng ngày qua ngày, rồi cô không thể kìm nén mong muốn được làm việc trong cùng phòng với chủ nhân của mình.

Mặc dù lúc đầu, những yêu cầu của cô không được đáp ứng với bất cứ lý do gì, nhưng cuối cùng những lời cầu xin chân thành của cô về lợi ích thiết thực, kết hợp với hàng trăm khiếu nại không ngừng nghỉ, cô đã thuyết phục được sự chấp thuận từ chủ nhân.

Nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống, Albedo cúi đầu và khẽ bĩu môi.

Người hầu gái được chỉ định đến phòng Ainz trong ngày (không phải người được chỉ định đi cùng) đang đứng lặng lẽ phía sau cô.

Do đó đã không thể nhìn thấy biểu hiện vừa rồi của Albedo.

Chủ nhân duy nhất và luôn luôn là duy nhất của cô hiện đang làm nhiệm vụ của mình và vì vậy đã vắng mặt trong Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Ông đang theo dõi công việc kinh doanh thường ngày ở thành phố E-Rantel.

Nếu cô ấy có sự cho phép của chủ nhân, cô ấy sẽ trừng phạt thật mạnh tay những kẻ ngốc thông qua một cuộc họp triệu tập, những kẻ đã dám lấn chiếm thời gian mà cô dành cho ngài.

Tất nhiên, cô biết rằng một yêu cầu như vậy sẽ không bao giờ được chấp thuận.

Vì vậy, cô lập tức từ bỏ suy nghĩ biến E-Rantel thành một thành phố biển lửa vì những nỗ lực của cô là vô ích.

Sự bất mãn trong lòng cô lớn lên và cuối cùng biểu lộ thành những lời phàn nàn.

"Thật là khó chịu...lũ con trùng đó..."

Hơi thở mệt nhọc chứa đầy nỗi kinh hoàng có thể được nghe thấy từ trần nhà, nhưng Albedo cố tình lờ đi chúng.

Cô vẫn không quên khoảng thời gian chúng đã hủy hoại cơ hội của mình và cảm thấy chắc chắn rằng chúng đáng bị sợ hãi một vài lần như vậy nữa.

Mặt khác, cô đã tha thứ cho Mare vì sai lầm của cậu trong một sự cố vì một số lý do.

Để điều chỉnh cảm xúc của mình, Albedo thở dài.

Cô nhẹ nhàng vươn vai vài lần trước khi quay lại nhìn những tài liệu còn lại.

Theo sự phát triển của Nazarick, không, là Vương quốc Sorcerous đã tăng tốc mở rộng, vì vậy khối lượng công việc của cô đã tăng lên tương ứng.

Về ngoại giao:

Đằng sau tấm màn của những hoạt động thân mật mà họ đã gầy dựng với nhiều quốc gia khác, tiếng còi báo hiệu bắt đầu một cuộc chiến đã được vang lên.

Mặc dù đã xác nhận sự hiện diện của các gián điệp từ Pháp Quốc Slane, Vương Quốc và Liên Minh Karnassus(đây là tên một quốc gia) trong thành phố E-Rantel, Vương quốc Sorcerous đã chọn cách đơn giản nhất là quan sát hành động của họ cho đến tận bây giờ.

Demiurge được phân công phụ trách những vấn đề này, và những gì Albedo phải làm là ghi nhớ tất cả các báo cáo trước mặt cô.

Về nội bộ:

E-Rantel đã trải qua nhiều sự cố do mẫu thuẫn giữa các chủng tộc.

Mặc dù không có gì quá nghiêm trọng, so với các quốc gia khác, con số của họ rất thấp.

Các cư dân ở đây cũng không có bất kỳ biểu hiện nào đe dọa đến quốc gia.

Họ có một sự hiểu biết rõ ràng về việc Sorcerer King và những thuộc hạ undead của ngài đáng sợ đến mức nào, họ chọn giữ bản thân mình và sống một cuộc sống yên bình bằng tất cả suy nghĩ.

Tỷ lệ tội phạm là rất ít.

Mặc dù các tội nhẹ đã xảy ra, không ai dám phạm trọng tội.

E-Rantel đã trở thành một thiên đường nơi phụ nữ và trẻ em có thể đi bộ trên đường phố vào ban đêm mà không phải lo lắng về sự an toàn của chính mình.

Đã không còn lo sợ, trốn chạy vì những tội ác mà trước đó họ đã từng trải qua khi sống dưới quyền lực của Đế Quốc.

Bất kỳ mợ tội ác xảy ra trong một thành phố yên bình này là vấn đề cực kỳ quan trọng đối với Albedo.

Theo luật của Heinrich, một vụ tai nạn lớn sẽ kéo theo sự hiện diện của 29 vụ tai nạn nhỏ sẽ ảnh hưởng hơn 300 trường hợp vượt khỏi tầm kiểm soát.

Những gì cô cần phải làm là giải quyết tất cả những gì vượt khỏi tầm kiểm soát, cho dù chúng có nhỏ như thế nào.

Cô cầm trong tay những báo cáo về bản án trong tháng được gửi từ thành phố E-Rantel.

Các báo cáo chi tiết đến mức, chỉ cần đọc một trong số chúng sẽ tốn một khoảng khổng lồ về thời gian.

Tuy nhiên, Albedo xử lý những tài liệu này nhanh hơn nhiều so với một người bình thường, nó mang đến cho người xem gần đó một cảm giác sai lầm rằng cô chỉ lướt qua chúng mà không cần suy nghĩ.

Kết hợp với cây bút được giữ trong tay còn lại của cô di chuyển với tốc độ khó tin, ghi chú những thông tin mà cô thấy thú vị trên một tờ giấy trắng.

[Phán quyết này có phù hợp không?

Tại sao bị cáo lại phạm tội như vậyTình trạng trật tự và trạng thái người dân hiện nay ở E-Rantel thật đáng ngạc nhiên.

Là do tác dụng của việc tạo ra các luật mới để đáp ứng các điều cần thiết sao?]

Những việc này, thường đòi hỏi phải giám sát chặt chẽ các hồ sơ gửi bởi các quan chức, được thu thập từ mọi nơi của một quốc gia, Albedo đang tự mình làm: phân tích, đánh giá, xử lý.

Để làm điều này, người ta sẽ cần một sự hiểu biết sâu sắc về các vấn đề nội bộ, giống như một ai đó đã quá quen với với lòng bàn tay của mình, điều đó cũng cần một cái đầu nóng và trái tim lạnh.

Cây bút của cô ngừng di chuyển ngay khi cô đọc xong báo cáo và bắt đầu dịch nghĩa một cách dễ hiểu những từ khóa mà cô đã ghi chú(Mình cũng đang phải làm như vậy-_-).

Bởi vì sau đó đây là thứ mà chủ nhân của cô sắp đọc,những chữ viết tay không thể đọc hiểu sẽ hoàn toàn không thể chấp nhận được.

Sau khi dành nhiều thời gian để ghi lại các chi tiết, đề xuất quan trọng nhất và các tài liệu khác như cô đã đọc, cuối cùng nó đã hoàn thành.

Lướt qua các tài liệu đã hoàn thành từ trên xuống dưới, đôi môi của Albedo đã hình thành nên nụ cười nho nhỏ.

Cô không cười vì việc đó mà vì cô ấy vừa hoàn thành một nhiệm vụ khác mà chủ nhân đã giao cho cô, cảm nhận được sự hài lòng khi biết rằng mình có ích với chủ nhân.

Cô đặt tài liệu trở lại vào quyển sổ và nhẹ nhàng đưa nó lên không trung nơi người hầu gái có thể nhận được, sau đó đặt nó lên bàn làm việc của chủ nhân.

Đây là tập tài liệu thứ năm mà cô phải trải qua ngày hôm nay.

Một biểu hiện hơi lo âu có thể được nhìn thấy trên khuôn mặt của cô ấy, tình huống hiện tại của cô không phải là khoảng khắc tuyệt vời để miêu tả.

Vương quốc Sorcerous đã thông qua các phương pháp trực tiếp hoặc gián tiếp để mở rộng đáng kể lãnh thổ của mình, để tương lai không gặp phải bất kỳ rắc rối nào.

So với trước đây, số lượng tài liệu có thể gây chú ý của cô đã tăng lên rất nhiều.

Một nhà lãnh đạo bị buộc phải sàng lọc qua hàng núi tài liệu sẽ khó tránh khỏi với những sai sót trong tổ chức.

Theo dự định ban đầu, cấp trên của cô chỉ cần ra một mệnh lệnh chung hoặc chỉ cần đưa ra mục tiêu cho cấp dưới của mình làm việc hướng tới.

Tất cả những gì anh phải làm là ngồi trên ngai vàng và quan sát tiến độ những công việc khó khăn mà mình đã đưa ra.

Nhưng thực tế không như mong đợi của anh, cũng không phải là lỗi của cô.

Những người có đủ tố chất phù hợp với kỳ vọng của anh là rất ít, nói cách khác, họ không đủ tài năng.

Là người được chỉ định để quản lý các vấn đề nội bộ và nguồn nhân lực chính của Nazarick, Albedo không thể giúp đỡ nhưng cảm thấy xấu hổ với chính mình.

Mặc dù cô đã thực hiện các biện pháp phòng ngừa, tương lai vẫn không chắc chắn.

[Làm phiền chủ nhân của mình về những điều tầm thường như vậy sẽ hoàn toàn vô lý, nhưng ... chính sách đoàn kết chủng tộc, kế hoạch thực thi luật pháp quốc gia, chính sách kinh tế, và hơn nữa phải được xác định bởi ngài, nếu mình tự kiểm tra tất cả các tiến độ nhiệm vụ được giao của các Thủ Vệ Tầng, điều đó sẽ làm mọi người khó chịu vì họ sẽ không thể nhìn thấy Momonga-sama, phải không? ...]

Hiện tại, chủ nhân của cô đã cho cô trị vì tất cả các công việc của anh cho dù chúng quan trọng hay không quan trọng.

Cô cũng được nói rằng, miễn là cô muốn làm điều gì đó cho bản thân, điều đó chắc chắn sẽ được đồng ý trong mắt anh.

Tuy nhiên, để tránh mọi sự phức tạp không cần thiết, tốt nhất là nên để lại quyền phê duyệt cuối cùng cho chủ nhân của mình.

Rốt cuộc, ngay cả Albedo cũng có lúc sẽ mắc lỗi

Có một lần, khi cô chuẩn bị gửi một số tên cặn bã ngu ngốc và gia đình hắn ta đến Frozen Prison(Nhà tù băng giá) để đối mặt với chủ nhân của mình (ít nhất là theo ý kiến của cô) và cô tự hỏi liệu sự kết án đó có phải là sự phẫn nộ hay ngu ngốc.

Chủ nhân đã phản đối hình phạt, trước sự ngạc nhiên to lớn của cô

[Mình biết Momonga-sama là một người nhân hậu, nhưng mình vẫn ...]

Hmm ...

Albedo bĩu môi.

Đối với cô đó thực sự là một biểu hiện hiếm khi cô thực hiện, và biểu hiện đó chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc khi chủ nhân của cô không ở đó.

Không lâu sau, nụ cười của cô trở lại khi cô nhặt tờ báo cáo tiếp theo.

Trong khi đọc, tâm trí cô trở nên bận tâm với thứ khác.

Trong số tất cả những thủ vệ tầng, có một người mà cô nên cảnh giác nhất – Demiurge.

Khi các hoạt động chống lại Thánh Quốc đã kết thúc, Demiurge đã ở lại một nơi xa và bận rộn với việc thành lập một cơ quan tình báo Nazarick tại trung tâm.

Đối với Albedo, tổ chức đó có thể sẽ mang lại vấn đề.

Sẽ ổn thôi nếu nó được lãnh đạo bởi Albedo, Tổng quản của các thủ vệ, nhưng không chắc là vị trí mới được tạo ra sẽ được trao cho Demiurge.

Đó sẽ là một tình huống khá rắc rối.

Nếu có thể, cô thích tự mình nắm lấy quyền lực đó bằng cách để một kẻ dễ điều khiển như một con rối làm chủ tổ chức.

Một vài khuôn mặt xuất hiện trong đầu cô, nhưng tất cả họ đều không đủ khả năng.

[Nếu mình có thể nhận việc đó, thì ứng cử viên đủ điều kiện duy nhất với cơ hội rất cao sẽ là Pandora Actor.

Thật khó để tranh giành cùng lúc nhiều quyền kiểm soát từ Demiurge...]

Không thể cho anh ta biết về ý định thực sự của Albedo nếu điều đó xảy ra.

Nếu là trường hợp đó, sẽ trở thành một mối quan tâm lớn.

Có lẽ tốt nhất là không nên làm bất cứ điều gì dại dột từ bây giờ.

Chị gái của cô cũng có thể là một lựa chọn tuyệt vời, nhưng cô ta không phải là đồng minh mà Albedo có thể tin tưởng vô điều kiện.

Nếu cô ta phát hiện ra ý định thực sự của Albedo, thì họ hoàn toàn có thể trở thành kẻ thù.

Em gái của cô, cá thể mạnh nhất ở Nazarick, có lẽ sẽ ở bên cạnh cô ngay cả khi cô ta phát hiện ra kế hoạch của Albedo.

Tuy nhiên, đó là vì chủ nhân đã ra lệnh cho cô ta tuân theo mệnh lệnh của Albedo.

Thở dài.

Thật là hỗn độn.

Họ thật sự không đủ tiêu chuẩn năng lực.

Không, năng lực không phải là thứ duy nhất họ thiếu.

Ngoài ra còn có vấn đề về các khoản tiền mà bản thân Albedo có thể chi tiêu tự do.

Kế hoạch của chủ nhân cô là mở rộng hoạt động bên ngoài Nazarick đã hoạt động, điều đó có lợi cho cô.

[Hội Mạo Hiểm Giả được tổ chức lại có thể... những hoạt động của Mare...cần thiết phải cảnh giác với Aura... dưới sự chỉ huy của Cocytus.... từ tình báo từ Victim... giá trị mạng lưới vận tải của Shalltear... tích lũy một quỹ bí mật từ Hiệp hội thương gia... những người có quyền lực... và cuối cùng là Demiurge và cô gái đó, huh]

Mất một khoảnh khắc để Albedo xem xét các vấn đề từ nhiều khía cạnh, một kỳ tích mà không một người bình thường nào có thể làm được, sau đó lông mày của cô hơi nhíu lại.

[Không được.

Mình phải thận trọng với Demiurge.

Tiếp cận với cô gái đó cũng quá nguy hiểm.

Nếu mình không cẩn thận, cô ta có thể trở thành một đối thủ mà mình sẽ phải cảnh giác, thậm chí còn hơn cả Demiurge ...]

Cô đã hoàn thành thêm một báo cáo trong khi suy nghĩ về tất cả các loại chiến lược và bắt lấy một báo cáo khác.

Một báo cáo với lượng thông tin rất ít.

Có thể nó đã được thực hiện bởi một người không quen làm việc bằng giấy tờ, như Shalltear.

Albedo liếc nhìn tiêu đề trang bìa,: "Các vấn đề về nhóm hỗ trợ quản lý ngũ cốc từ Thánh Quốc."

Albedo không thể nhớ là có bất cứ điều gì liên quan đến một vấn đề như vậy từ trước đến giờ.

Có chuyện gì xảy ra à?

Albedo chớp mắt vài lần khi cô đọc, đôi mắt cô mở to thành những vòng tròn bóng láng.

Cô đọc lại từ đầu và sau khi xác nhận nội dung của nó không chứa ẩn dụ hay sự giả dối, miệng cô khẽ mở ra như thể trong một cơn mê.

"Huh?"

Khuôn mặt trang nghiêm thường thấy của cô dường như bối rối hơn bất cứ điều gì khác, như thể cô ấy không thể hiểu những gì cô vừa đọc.

Albedo, một trong những bộ óc hàng đầu của Nazarick, đã có một biểu hiện hiếm khi được người khác nhìn thấy, một minh chứng cho mức độ nghiêm trọng của tình huống này.

Mặc dù vậy, tâm trí sáng suốt của Albedo vẫn vận hành định hướng tiếp theo, suy ngẫm về nguyên nhân và khả năng của vấn đề được đưa ra.

[Rất có thể là cô gái đã phản bội chúng ta nhưng cô ấy có chấp nhận lời đề nghị tốt hơn từ một tổ chức khác không?

Nhưng theo nhận định của mình, lời đề nghị đó thiếu căn cứ, không có gì để xác nhận.

Một lần nữa mình lại không suy nghĩ thông minh, huh.]

Bất cứ ai trình bày báo cáo phải giải thích chi tiết cho cô.

Đồng thời, cô phải thảo luận vấn đề với Demiurge, người đồng nghiệp của cô, có những chính kiến sâu sắc để giải quyết vấn đề.

Bản báo cáo cho chủ nhân sẽ phải đợi làm sau việc này.

Cô duyệt hai báo cáo khác, xác nhận rằng chúng không quan trọng, và nói với người hầu gái đứng đằng sau cô.

"Chúng ta phải tổ chức một cuộc họp khẩn cấp.

Tôi sẽ đến Tầng bảy trước để thảo luận vấn đề với Demiurge.

Nếu có ai đến tìm tôi, hãy nói với họ rằng tôi vắng mặt vào lúc này."

Cô kích hoạt Chiếc nhẫn Ainz Ooal Gown trên ngón tay đeo nhẫn bên trái ngay khi cô hoàn tất việc ra lệnh.

Với tư cách là Tổng Quản Thủ Vệ quản lý toàn bộ thủ vệ của các tầng, cô phải luôn ghi nhớ nơi ở của từng Thủ vệ bất cứ lúc nào.

Demiurge vừa hoàn thành công việc của mình tại Thánh Quốc.

Để chuẩn bị các kế hoạch chống lại liên minh của Cộng Hòa Argland, Pháp Quốc Slane và Liên Minh Karnassus, anh ta nên trở về nơi ở của mình trên Tầng thứ bảy.

———–***————

Phần 2

Nếu Demiurge không có ở đó, cô sẽ phải tìm Entoma, để có thể sử dụng năng lực [Truyền Tin] hoặc nhờ chị gái của cô kiểm tra vị trí của anh.

Cùng với suy nghĩ đó, Albedo sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời.

——–

Thủ đô Vương Quốc, Re-Estize.

Có một lâu đài tên là Ro Lente, trong lâu đài là nơi tọa lạc của Cung điện Valencia, bên trong cũng được sử dụng như một văn phòng làm việc.

Văn phòng này là nơi nhiều thế hệ của các vị vua thực hiện nhiệm vụ của họ, chủ sở hữu hiện tại của nó, vua Ramposa III, đã không hiện diện ở đây.

Thay vào đó, căn phòng đang bị chiếm giữ bởi hoàng tử thứ hai, Zanac Valleon Igana Ryle Vaiself.

Khuôn mặt của Zanac, trở nên tối sầm khi anh nhìn chằm chằm vào sấp tài liệu được báo cáo, với một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ miệng.

Chắc chắn không ai có thể giữ một biểu hiện vui vẻ sau khi đọc qua những báo cáo này, nội dung của nó mô tả chi tiết về tình trạng hiện tại của Vương quốc.

Trong Trận chiến tại đồng bằng Katze, sẽ chính xác hơn nếu gọi đó là một vụ thảm sát, phần lớn dân số Vương quốc đã mất mạng.

Mặc dù vậy, những thiệt hại này không ảnh hưởng nhiều đến Vương Quốc, đơn giản chỉ là chết một số người.

Dân số của Vương Quốc khoảng chín triệu dân,trong đó có 180.000 người chết, chỉ mất 2%.

Trong đó có vô số người là con trai thứ hai hoặc thứ ba của nông dân, có thể nói họ không quan trọng trong gia đình.

Các trường hợp còn lại, họ đã mất những người hầu, những người không có kinh nghiệm gì trong việc chiến đấu.

Vì vậy, mặc dù điều này nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng không có gì có giá trị bị mất qua cái chết của họ.

Tuy nhiên, họ đã mất 4% dân số là nam giới, những con người trẻ và khỏe mạnh để làm việc.

Tác động tiêu cực của sự mất mát này đã dần trở nên rõ ràng và tất cả đã được nêu rõ trong báo cáo.

Zanac kêu lên một tiếng rên rỉ khi anh đặt sấp tài liệu lên bàn, tầm nhìn của anh chuyển sang một người khác trong phòng.

"Em gái.

Em sẽ làm gì để xử lý những vấn điều này nếu em phụ trách?"

Khi được hỏi đến, em gái của anh, Renner Theiere Chardelon Ryle Vaiself, người đang ngồi trên một chiếc ghế dài cách xa anh, mỉm cười khi cô ngẩng đầu lên.

Renner đang xem qua một bộ tài liệu báo cáo khác với một nụ cười đáng sợ.

"Nếu hỏi em sẽ làm gì ... onii-sama(anh trai), làm sao em có thể đưa ra câu trả lời khi anh còn chưa cung cấp đủ thông tin chi tiết trong câu hỏi của mình?"

"Nó nói về điều này"

Zanac không bận tâm với lời giải thích, anh cầm những báo cáo anh và đặt xuống , dàn chúng trải dài ra.

Renner đứng dậy, đi về phía Zanac, lấy tài liệu từ anh.

"...Điều này?"

Sau khi lướt ngang tài liệu từ trên xuống dưới, Renner trả lời với một giọng điệu bình thường.

"Việc này ... thật sự chúng ta không thể làm được gì, phải không?

"Chúa ơi"

Zanac ngẩng đầu lên trời.

Nếu là em gái anh, người thông minh hơn anh, nói điều này, thì thực sự không có gì họ có thể làm được nữa.

Tuy nhiên, với tư cách là những người cai trị, họ không thể từ bỏ việc này một cách dễ dàng như vậy.

"Vấn đề này có thực sự mang lại rắc rối không?

Mặc dù sức mạnh quốc gia của chúng ta đã suy yếu tạm thời, nhưng nếu chỉ có vậy, thì đó chỉ là tạm thời.

Em không tin rằng nó có đủ nghiêm trọng để chúng ta cần làm điều gì đó?"

"Nếu sức mạnh quốc gia của chúng ta bị suy yếu, thì mọi người sẽ bắt đầu chết vì nạn đói đúng không?

Do các cuộc chiến tranh lặp đi lặp lại hằng năm với Đế Quốc, việc không thể lưu trữ đủ ngũ cốc đã kéo dài cho đến ngày nay.Và trong tình hình hiện nay, họ đã nhượng lại vùng sản xuất ngũ cốc quan trọng E-Rantel, dưới sự cai trị của vị vua mới, Vương quốc Sorcerous(Vương Quốc Pháp Thuật) .Và việc mất mạng trên chiến trường cũng đồng nghĩa là họ đã mất một phần lớn lực lượng lao động.

Có lẽ những tác động về hậu quả không bộc phát ngay vào lúc này, nhưng nhiều năm sau, rất có thể việc sản xuất ngũ cốc giảm sẽ khiến giá ngũ cốc tăng vọt cho đến khi người nghèo không còn đủ khả năng chi trả.

Không, thật đáng tiếc khi phải nói rằng điều này chắc chắn sẽ xảy ra.

"Điều đó thật có ý nghĩa"

"ĐIỀU ĐÓ NGHE THẬT CÓ Ý NGHĨA.

Nói đi, em gái, nếu nó TầM ThƯờNg như em nói, chúng ta sẽ đối phó như thế nào với khả năng xảy ra hạn hán hoặc một đợt lạnh, gây ra mất mùa?"

"Các Druid(Pháp sư/linh mục gần giống Pries) cấp cao dường như có khả năng kiểm soát thời tiết, vì vậy em tin rằng ít nhất chúng ta sẽ có cách để đối phó với các vấn đề liên quan đến ánh sáng mặt trời.

Vì chúng ta phải thuê các Mạo hiểm giả, nên sẽ tốn một khoảng chi phí.

Tuy nhiên, liệu mạo hiểm giả Druid cấp cao như vậy có tồn tại hay không là điều chúng ta nên tìm hiểu càng sớm càng tốt.

Nếu là trường hợp trong quá khứ, chúng ta có thể dựa vào các mạo hiểm giả từ Đế Quốc trong trường hợp khẩn cấp, nhưng bây giờ Đế Quốc đã trở thành một quốc gia chư hầu của Vương quốc Sorcerous, nên việc đó đã trở nên khó khăn."

"À, anh hiểu rồi, vậy đây là cách để thực hiện khi hạn hán.

Còn những mùa khô lạnh thì sao?"

"Những Druids cũng sẽ làm những gì tốt nhất mà họ có thể làm."

Zanac cẩn thận quan sát khuôn mặt Renner, một người quá quen thuộc với anh.

[Cô ấy không biết về điều đó à?] Zanac suy nghĩ.

Như Renner đã nói, các Druid cấp cao có thể dùng phép thuật để tạo ra mưa tạm thời, do đó hạn hán có thể được xử lý.

Tuy nhiên, anh nhớ là đã từng nghe từ Hầu tước Raeven, người bạn tâm tình của anh, rằng ma thuật của Druid bất lực trước những cơn gió khô lạnh.

Đối với một đợt lạnh, thời tiết phải được duy trì trong suốt cả mùa.

Để làm được điều đó, một Druid cấp cao phải được sắp xếp cho mỗi làng.

Nói đơn giản là không thực tế, làm sao để có một vài trăm Druid cấp cao, việc này không thể thực hiện được ngay từ đầu.

Trình độ kiến thức về ma thuật không phải là một phần của giáo dục thông thường, vì vậy nó không được dạy ngay cả trong các gia đình quý tộc.

Thực tế này không ngoại lệ ngay cả gia đình hoàng gia.

Lý do duy nhất Hoàng tử Zanac biết về Druid là vì anh đã chủ động tìm kiếm những thông tin đó.

Về việc các ma thuật sư đã không nắm giữ bất kỳ địa vị nào trong Vương Quốc có lẽ là một sai lầm.

Nếu thực hiện giống như Đế Quốc nơi có một Magic Caster vĩ đại Tri-Arts(biệt danh của Fluder, Fluder có một class gọi là Forbidden Arts User, những ma thuật sư thuộc class sage/hiền triết có thể sử dụng cấm thuật ), thì đó đã là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Tuy nhiên, Vương Quốc không biết gì về ma thuật và khao khát có những người kỵ binh dũng cảm, mạnh mẽ đã bắt đầu ăn sâu vào văn hóa của họ.

Một ma thuật sư có khả năng thay đổi tình trạng hiên giờ sẽ không bao giờ xuất hiện.

Kết quả cuối cùng là những người quý tộc nghĩ rằng sử dụng ma thuật là hèn nhát trên chiến trường đã truyền lại thành quan niệm cho các thế hệ tiếp theo.

Sự thiếu hiểu biết về ma thuật biến thành sự khinh bỉ, và một vòng luẩn quẩn đã ra đời.

Đối với Zanac, ma thuật là một nghệ thuật có sức mạnh đáng kinh ngạc.

Nếu mọi người tiếp tục tránh xa điều đó do những truyền thống cũ kỹ, thì một ngày nào đó Vương Quốc sẽ đầu hàng vô điều kiện trong cuộc đấu tranh giành quyền lực với các nước láng giềng.

Do đó, Zanac đã cân nhắc việc thuê một giáo viên, người am hiểu về phép thuật cho những đứa con tương lai của mình.

Một số quý tộc nên làm theo một khi họ phát hiện ra hoàng gia đang được giáo dục trong lĩnh vực đó.

Không, ngay cả khi không cần thiết phải làm bất cứ điều gì, sự xuất hiện của Vua Pháp Thuật, người sử dụng ma thuật mạnh mẽ đã gây ra một sự thay đổi lớn trong tâm trí của các công dân Vương Quốc, và giới quý tộc, nói cách khác.

Có lẽ thời đại mà mọi người đều muốn tìm hiểu về phép thuật cuối cùng đã đến.

Mặc dù thật đáng thất vọng khi phải thay đổi nhận thức do tác động của người bên ngoài, nhưng cuối cùng nó có lợi cho Vương quốc nên họ sẽ chấp nhận.

Xem xét tình trạng hiện tại của Vương Quốc, việc Renner không biết là điều đương nhiên.

Ngay cả một thiên tài cũng sẽ đưa ra câu trả lời sai trên sân cỏ xa lạ.

Tin tưởng mù quáng vào em gái mình có thể sẽ rất nguy hiểm.

Tuy nhiên, Renner rất thân với nhóm mạo hiểm giả cấp Adamantite Blue Roses, vì vậy việc có được thông tin chi tiết về một câu thần chú có lẽ không quá khó với cô.

Có thật là em gái anh, người được biết đến là rất thông minh, biết về vấn đề này nhưng đã không nghĩ đến việc kiểm tra với các thông tin của mình?

Nhưng Renner không có lý do để nói dối về một chi tiết nhỏ như vậy.

Có lẽ đó là một khả năng hạn chế rất hiếm về sự hiểu biết của cô ta; nói cách khác, cô ấy là một người thiếu hiểu biết.

Rõ ràng là Renner không có hứng thú với ngai vàng, mục tiêu của cô dường như rất nhỏ so với Zanac.

Và càng không khả thi nếu mục tiêu của cô là ngai vàng.

Ngay cả khi cô âm mưu chống lại anh, nó sẽ không có lợi cho cô ấy.

"Em gái, một đợt khô hạn lạnh rất khó đối phó ngay cả với sức mạnh của một Druid."

"Vậy sao?

Nếu đúng là như vậy thì điều đó thật đáng tiếc.

Ah!

Nhưng vấn đề chính là về hạt ngũ cốc?

Chúng ta có rất nhiều nguồn cung cấp loại hạt này vì vậy nó không còn là một vấn đề.

Đó là tin tuyệt vời, phải không Onii-sama."

Zanac làm vẻ mặt trái ngược hoàn toàn với nụ cười của Renner.

"Nhiều nguồn cung cấp ngũ cốc, ý em là?

Anh thật sự không muốn nghĩ về điều đó, em có chắc là mọi người sẽ không biến thành Undead khi ăn chúng không?"

Nếu ai đó đặt câu hỏi rằng: "Vương Quốc có nguồn cung cấp ngũ cốc dự trữ không?"

Câu trả lời là có: một người cung cấp khổng lồ đang chờ đợi các thương nhân giao dịch từ kho.

Nhưng họ không nên lên kế hoạch để thực hiện với những kho ngũ cốc nói trên, vì về cơ bản đó không phải là sản phẩm của Vương Quốc.

Vương quốc Sorcerous, được cai trị bởi một kẻ khủng khiếp là Vua Pháp Thuật, hắn đã thuê những nhà kho từ các thương nhân của Vương Quốc và đặt ngũ cốc ở đó.

Chuyện như vậy chưa bao giờ xảy ra trong toàn bộ lịch sử Vương quốc.

Rõ ràng các thương nhân được phép bán lại số ngũ cốc, nhưng giá của nó cao hơn một chút so với giá thị trường do thuế quan.

Và giá được đặt ra bởi Vương Quốc Sorcerous không thể thương lượng được.

Vậy là không có bất kỳ ai mua bất cứ thứ gì và chúng đã ngồi ở đó một thời gian, dó là chờ trong nhà kho.

Hiện tại, dòng chảy kinh tế của Vương Quốc không chảy vào Vương quốc Sorcerous, nói thẳng ra thì điều này không gây bất lợi cho Vương Quốc.

Tình hình hiện tại đã làm cho mọi người cảm thấy như mọi thứ đều ổn.

Nhưng Zanac, đồng tình với Renner, nghĩ rằng đó là một phần của chiến lược của Sorcerous Kingdom.

"Thánh Quốc đang tiêu thụ cùng một loại với loại ngũ cốc đó, vậy bản thân loại hạt này là vô hại, phải không?

"Không, có lẽ họ muốn chúng ta nghĩ theo hướng đó, nên chỉ có những hạt nằm ở thủ đô mới bị nhiễm độc?"

Renner cười cay đắng.

"Anh có thực sự nghĩ vậy không?"

"Umh, anh đoán là không.

Vậy chúng ta sẽ kiểm tra chất lượng."

Liên quan đến việc sử dụng các nhà kho ở thủ đô, tuyên bố chính thức từ Vương quốc Sorcerous là để lưu trữ ngũ cốc, được sử dụng làm viện trợ lương thực cho Thánh Quốc.

Rõ ràng kế là dùng để vận chuyển ngũ cốc đến Thánh Quốc từ các nhà kho này.

———–***———-

Phần 3

Về vấn đề vận chuyển .

Với việc thiếu đi sự bảo vệ cho các đoàn lữ hành, chẳng may họ bị tấn công bởi những tên cướp hoặc quái vật, thì chịu trách nhiệm cho việc đó sẽ thuộc về Vương Quốc Sorcerous.

Việc thuê các toán lính đánh thuê sẽ là giải pháp rõ ràng để giải quyết vấn đề đó, nhưng Vương quốc Sorcerous đề xuất chỉ cần treo một lá cờ trên nóc cỗ xe sẽ chứng minh được rằng những cỗ xe đó thuộc về họ, rõ ràng đây là một hình thức tự vệ.

Để tránh những xung đột không cần thiết, Vương Quốc Re-Estize(Viết tắt là Vương Quốc để phân biệt với Vương Quốc Sorcerous) đã đồng ý với các đề xuất của Vương Quốc Sorcerous với điều kiện là những Undead của họ không được xâm phạm vào biên giới Vương Quốc và những cỗ xe đó phải nộp thuế khi quá cảnh.

Bây giờ nhìn vào tình hình hiện tại, Vương Quốc cảm thấy hối hận về quyết định sai lầm đó.

Nhận thấy rằng việc họ cho phép các đoàn lữ hành treo cờ từ Vương quốc Sorcerous diễu hành qua thủ đô hoàng gia trong buổi lễ, đến tận bến cảng nơi giao dịch với Thánh Quốc.

Đối với quan hệ đối ngoại, điều này đã cho thấy Vương quốc yếu thế như thế nào so với Vương quốc Sorcerous.

Bỏ qua những việc đó,Vương quốc Sorcerous vẫn nhiệt tình viện trợ, và những chuyến hàng đó vẫn diễn ra liên tiếp và tiếp tục cho đến ngày nay.

Nếu như nhân phẩm của một quốc gia bị chà đạp từng chút từng chút một như thế này, không sớm thì muộn Vương Quốc sẽ buộc phải đưa ra lựa chọn, giữa việc tiến hành một cuộc nổi dậy chống lại Vương quốc Sorcerous hoặc quỳ xuống phục vụ họ mãi mãi.

Điều đó chỉ ra cho Vương Quốc giả thuyết rằng, Đế quốc đã phải trải qua một cuộc tấn công như vậy và buộc phải chọn phương án sau.

Các quan chức của Vương Quốc đều biết rằng đây là một âm mưu vô cùng xảo quyệt, nhưng nó lại quá hoàn hảo đến mức họ không thể tìm ra bất cứ lý do gì để có thể phủ nhận nó.

Tồi tệ hơn, thực tế Vương quốc Sorcerous đã làm điều này dưới danh nghĩa viện trợ nhân đạo, và Vương Quốc thì không có lý do gì để từ chối việc đó.

Cuộc tấn công của ác quỷ đã làm đảo lộn cuộc sống tại thủ đô của Vương Quốc, Quỷ đế Jaldabaoth, tên ác quỷ đã tấn công vương đô, đã lãnh đạo một đội quân các Á nhân tấn công Thánh quốc, và đã bị vua của Vương quốc Sorcerous đánh bại.

Khu vực phía Bắc của Thánh quốc đã bị phá hủy và thiệt hại đến mức hầu như không thể nhận ra vẻ đẹp vốn tồn tại của nó.

So với thiệt hại mà Thánh quốc phải gánh chịu, thì thiệt hại tại Vương Quốc vẫn chưa thấm vào đâu cả.

Ít nhất đó là điều mà theo những gì Zanac nghe được.

Mặc dù phía Bắc của Thánh Quốc bị phá hủy rất nặng nề nhưng phía Nam lại hầu như không bị thiệt hại gì do đội quân của Jaldabaoth vẫn chưa tấn công đến đó.

Sau khi Thánh Hậu băng hà, nhà vua mới lên ngôi, kéo theo đó là cái chết của những quý tộc phía Bắc trong cuộc chiến đã gây ra tình trạng bất ổn trong trong chính vùng đất của họ.

Lợi dụng tình hình đó, các quý tộc phương Nam tiếp tục gây hấn trong nội bộ và rất nhiều rắc rối tương tự khác, điều đó khiến Thánh quốc lúc này đang trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.

Các cuộc xung đột giữa hai miền Nam Bắc của Thánh Quốc liên tiếp diễn ra nhằm tranh giành quyền lực và lợi ích riêng của mỗi bên.

Điều đó làm cho việc viện trợ miền Bắc trở nên gián đoạn thậm chí lương thực không thể đến được nơi cần viện trợ

Sự cứu rỗi của họ đến từ việc viện trợ các loại hạt ngũ cốc của Vương Quốc Sorcerous, ngũ cốc được vận chuyển từ các kho dự trữ của Vương Quốc đến Thánh Quốc thông qua các tuyến đường bộ và đường biển.

[Một kế hoạch hoàn toàn xuất sắc], Zanac thầm nghĩ.

Trong hoàn cảnh khốc liệt đến như vậy, người dân của Thánh quốc không có thời gian bàn tán xem là lượng lương thực đó đến từ đâu, ngay cả khi nó đến từ một quốc gia toàn Undead.

Thay vào đó, nếu việc viện trợ lương thực đến từ Vương Quốc , thì thiện chí mà vua Pháp Thuật nhận được chắc chắn sẽ là của chúng ta.

Nhưng tại đây, không có cách nào mà chúng ta có thể làm được nhất là trong hoàn cảnh này.

Điều gì sẽ xảy ra nếu như cuộc chiến đó không đến?

Không thể nào, vì ở mức tối thiểu nhất, nếu Jaldabaoth không cướp đi hầu hết các loại tài nguyên trong lúc hỗn loạn ở vương đô, thì ít nhất họ sẽ ở một vị trí thuận lợi hơn so với hiện tại.

Nếu họ là những người cung cấp viện trợ lương thực cho Thánh quốc, sẽ không thể nào mà danh tiếng của Undead có thể tốt như bây giờ.

Nhưng đó không phải là tất cả những gì đã xảy ra.

Sau khi nhận được tin về lễ đăng quang của vị vua mới, các nhà ngoại giao từ Vương Quốc gửi đến đã thể hiện một vẻ ngoài lạnh lung theo đúng những gì các báo cáo sau đó.

Đây không được coi là một cuộc chiến tranh lạnh do chính sách của Thánh quốc luôn đối nghịch với các nước láng giềng.

Mối quan hệ giữa hai nước chưa bao giờ tồi tệ như thế này dưới triều đại của Thánh hậu quá cố, Calca Bessarez.

Có lẽ mối quan hệ giữa hai quốc gia đã bắt đầu vụn vỡ trước sự thiếu hụt nghiêm trọng về ngũ cốc, trở lại việc khi Vương Quốc từ chối chi viện về quân sự cho Thánh Quốc trong cuộc chiến chống lại Jadabaoth.

Chính điều đó đã giáng một đòn chí tử vào mối quan hệ giữa hai quốc gia.

Tất nhiên, việc gửi viện trợ vào thời điểm đó là hoàn toàn khả thi.

Sau tất cả, đó là một khoảng thời gian tương đối hỗn loạn đối với Vương quốc, chưa kể đến những tổn thất nặng nề về nhân lực do pháp thuật mạnh mẽ của Vua Pháp Thuật, Ainz Ooal Gown gây ra trong cuộc chiến đó.

Ngoài ra, Vương Quốc cũng mất đi một số những chiến binh thiện chiến nhất của họ, trong đó có tướng quân Gazef Stronoff, người được cho là mạnh nhất Vương Quốc lúc bấy giờ.

Họ có thể viện trợ gì cho một cuộc chiến chống lại một con quỷ mạnh đến như vậy?

Bất cứ điều gì mà họ nói bây giờ sẽ chỉ giống như một cái cớ không hơn không kém từ một Vương Quốc vô tâm, nhưng bất kỳ quốc gia nào khác nếu ở vào vị trí của Vương Quốc mà nhận được lời cầu xin giúp đỡ như vậy cũng sẽ đáp lại theo cách tương tự.

Chỉ có Vương Quốc Sorcerous gửi cả viện trợ quân sự và viện trợ lương thực, nên Vương Quốc đã bị lấy việc đó để mà so sánh.

Trên thực tế, theo các nhà ngoại giao, phía Bắc của Thánh quốc đang dần trở nên thân thiết hơn với Vương quốc Sorcerous.

Vấn đề là sau khi gặp sự cố mà không có giải pháp đã gây ra sự chậm trễ trong việc phản hồi ...

Đúng vậy, vào lúc này, cuối cùng anh cũng có thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh và một vấn đề to lớn.

Mặc dù điều này dường như là sự hội tụ của rất nhiều sự trùng hợp, tình hình có thể cung cấp một ấn tượng sai lầm rằng tất cả mọi thứ đã được kết nối lại với nhau.

Không, nó chỉ có thể là.....

"Onii – samaaaaa"

" Oh ! .. này em gái, anh vẫn có thể nghe được tiếng của em, không cần hét lên như vậy.

Anh vẫn chưa già mà!"

'' ...Vì anh đã bỏ qua em gái của mình, người đã đứng trước mặt anh từ nãy giờ để trôi theo dòng suy nghĩ của mình, nên em sẽ tạo ra một số kí ức khó chịu cho anh như một cách để trả thù.

Anh đang nghĩ như vậy có phải không?

" Không có gì cả....chỉ...là một chút hoang mang quá mức không cần thiết thôi"

Renner quay người về phía anh mình, ánh mắt cô tỏ ra thương hại, " em không chắc lắm, nhưng chỉ có một lý do.

Lúc nào anh cũng nói về những điều tiêu cực, vì vậy, theo suy nghĩ thường tình, mỗi một dòng chảy tư tưởng trong anh chắc chắn sẽ xoay quanh những tình huống xấu nhất có thể xảy ra."

" Có lẽ vậy"

"uhm...những diễn biến có thể xảy ra.

Về phía Thánh quốc, việc chia cách giữa 2 miền, càng đẩy họ đến gần với cuộc nội chiến hơn bao giờ hết?

Nếu điều đó xảy ra, thì bên nào sẽ giành chiến thắng?

Mặc dù miền Bắc đã thiệt hại nặng nề sau cuộc chiến, họ dường như không có cơ hội chiến đấu nào cả..."

" Em nói đúng.

Việc một người nổi tiếng khác ở phía Bắc chết đi cũng là một nhân tố có sức ảnh hưởng đáng kể.

Sau cùng thì, nữ Paladin đó cũng chết rồi..."

" Em không biết nhiều về điều đó.

Cô ta thực sự nổi tiếng?"

" Mhm.

Từ những gì mà anh nghe được về cô ấy, có thể được so sánh với Tướng quân của chúng ta.

Cô ấy đã đến thăm Vương Quốc của chúng ta một lần, đó thật là một sự xấu hổ khi chúng ta đã không thể gặp nhau."

Bỏ qua một chuỗi các cuộc họp quan trọng để lên lịch họp với sứ giả ngay lập tức là điều không thể đối với cả hai bên.

Gia đình hoàng gia sẽ bị coi thường nếu cuộc họp không đúng giờ.

Vào thời điểm các nhà ngoại giao đưa ra quyết định đó, họ đã rời khỏi thủ đô.

Nếu Vương Quốc biết những gì xảy ra như bây giờ, họ nên có một cuộc họp với cô ấy cho dù bất kể điều gì.

Có lẽ điều đó sẽ giúp họ có được một lựa chọn thứ 2 tốt đẹp hơn cho tương lai.

"Nghĩ lại thời điểm đó, phán đoán của em về mặt ngoại giao đã chính xác.

Khí đó là em đã nói với anh rằng đừng làm hết mọi việc, anh đã nghĩ rằng sẽ không có thỏa thuận nào lớn để gặp họ.

Nếu đức vua gặp họ ngay lập tức, chắc chắn là không phù hợp, nhưng nếu một hoàng tử làm như vậy, mọi việc sẽ ổn thôi."

" Nhưng onii-sama là người đưa ra quyết định cuối cùng?..."

Renner bĩu môi.

Đó là một biểu hiện đủ dễ thương để dễ dàng chiếm được cảm tình của hầu hết đàn ông, vô số người đã trở thành nạn nhân của nó.

"Onii-sama đang là người kế vị ngai vàng hiện tại, nhưng không phải ai cũng tán thành việc đó khi anh đóng cửa tự nhốt mình trong phòng cả ngày như vậy.

Bất cứ điều gì dù nhỏ nhất cũng có thể trở thành tin đồn, không thể để điều đó xảy ra.

Nó sẽ gây rất nhiều rắc rối cho em nếu như anh không thể bảo vệ được ngôi vị của mình.

Oh và bây giờ mà có một cuộc nổi loạn xảy ra cũng là một vấn đề không nhỏ.

Nếu nó đến, anh sẽ phai thực hiện lời hứa của mình."

"Mhm, đúng vậy..."

Renner không bỏ qua ý định của mình nhưng dường như nó thực sự thuyết phục

"Mhm, thông thường đây là cách mà mọi việc diễn ra...

Vương quốc Sorcerous đang cung cấp viện trợ cho miền Bắc Thánh Quốc, nếu mọi việc diễn ra theo đúng kế hoạch của họ, thì họ sẽ dễ dàng thao túng thêm một quốc gia nữa trong tay.

Theo em, anh có muốn thử liên lạc với miền Nam Thánh quốc?"

Nếu Bắc Thánh Quốc đang duy trì một mối quan hệ thân thiện với Vương quốc Sorcerous, thì Nam Thánh Quốc phải xem Vương quốc Sorcerous như kẻ thù của mình.

Nếu Vương Quốc hình thành liên minh với Nam Thánh Quốc, thì ít nhất họ sẽ phải đối đầu với Vương quốc Sorcerous.

"Có một lý do khác khiến hai miền luôn đối nghịch nhau, những lãnh đọa tiền nhiệm đi trước, những giáo điều vô lý, những điều đó đều có thể có lợi đối với Vương Quốc"

" Aaaaa, chính nó..."

Có một người bí ẩn.

Một biệt danh được dành cho một người phất lên nhanh chóng sau cuộc chiến mà Quỷ đế Jadabaoth gây ra.

Mặc dù tên thật của cô đã được mọi người biết đến từ trước, nhưng biệt danh mà mọi người dành cho cô đang lan rộng hơn bao giờ hết so với tên thật của cô.

Lời dạy của cô, được rất nhiều người học theo với một thái độ trân trọng " Nhận ra sự yếu đuối của bản thân mà không có ý định cải thiện nó chính là một tội lỗi, mọi người phải cố gắng hơn nữa hướng tới mục tiêu cao hơn nữa để trở nên mạnh mẽ hơn".

Đó được coi là một khái niệm dễ hiểu đối với hầu hết mọi đối tượng lắng nghe.

Mặc dù có sự hỗ trợ không biết mệt mỏi dành cho những giáo lý của cô tại miền Bắc, nhưng tầm ảnh hưởng của nó lại không đến được miền Nam, nơi nó không những kì thị mà còn bị tẩy chay hết sức nặng nề.

Tuy nhiên, đó là kết quả có thể dự đoán được từ trước.

Đối với giai cấp lãnh đạo cấp cao, những lời nói của cô sẽ không mang lại gì hơn ngoài những bất ổn và rắc rối mới đến cho chính họ, tư duy của cô không được chào đón ở những tầng lớp cao hơn.

Có lẽ đó cũng chính là lý do mà tại sao các quý tộc miền Nam, những người vẫn đang nắm giữ quyền lực của mình, và các quý tộc miền Bắc đang ngày càng suy yếu và dần mất đi tiếng nói của chính mình trên chính trường.

Những gì được nói ra bởi một người vô danh sẽ không thể so sánh lại với những giáo điều của một tôn giáo có từ lâu đời.

Do đó, Tứ Thánh vẫn là tôn giáo được tôn thờ như thường lệ và các xung đột với các tổ chức tôn giáo khác dường như không xảy ra.

Cùng lúc đó, vị vua mới đăng quang đã trao nhiều quyền hạn hơn cho tổ chức tôn giáo nào đó và tiếp tục sự phân chia hai miền Nam và Bắc Thánh quốc.

"....theo lẽ thường thì đó phải là một kẻ giấu mặt?"

Nhưng rõ ràng người giấu mặt đó luôn xuất hiện trước đám đông mà vẫn đeo mặt nạ.

———–***———-

Phần 4

Phái đoàn ngoại giao từ Vương Quốc cũng như Zanac đều có rất ít thông tin về người phụ nữ bí ẩn này.

Tuy nhiên cho dù họ cố gắng thế nào thì những điều họ biết về cô gần như là một con số không.

Có rất nhiều người đã đi theo tín ngưỡng của cô gái bí ẩn đó, tất cả những người được hỏi đều trả lời một cách rất kỳ lạ và trái ngược nhau , mọi thứ đều rất mơ hồ.

Cứ như là họ sẽ phạm phải những điều cấm kỵ nếu như trả lời trung thực.

Thật đáng nghi ngờ.

Người phụ nữ bí ẩn ấy luôn luôn xuất hiện với tấm vải che kín một nửa khuôn mặt nên rất khó để xác định danh tính thật sự.

Điều này khiến họ cảm thấy cô ấy đang cố tình làm vậy để không ai nhận diện được.

Có thể cô ta đã làm những điều xấu xa trong quá khứ ?

"Rõ ràng cha mẹ của cô ta là những người lính nổi tiếng, nếu cô ta diễn thuyết với khuôn mặt trần thì hoàn toàn có thể tạo nên những hiệu ứng tối hơn.

Có thể cô ta che giấu vẻ ngoài của mình vì những gì cô ta diễn thuyết đều là những lời dối trá?"

"Ai lại muốn đi tuyên truyền những điều dối trá khó chịu?

Nếu điều đó là sự thật thì cô ta thật sự nghĩ việc che giấu khuôn mặt sẽ làm mọi thứ dễ tin hơn sao?"

"Cũng đúng...hoặc có thể cô ta không phải là con người.

Có thể cô ta là Undead hay loài gì đó tương tự ?"

"Ý em là, cô ấy là thuộc hạ của Vua Pháp Thuật?"

"Em chỉ nghĩ rằng mọi chuyện sẽ đều có lý nếu ta nghĩ theo hướng đó, phải không?"

"Nó có thể giải thích rất nhiều điều, nhưng tại sao một người như vậy lại tạo nên những nghi ngờ cho người khác bằng cách che đi khuôn mặt?"

"Điều đó đúng, Nhưng phải có một lý do nào đó để một người chủ động che giấu khuôn mặt?"

" Rất có thể là cô ta có một vết thương làm biết dạng khuôn mặt trong cuộc xâm lăng của Jaldabaoth.

Tuy nhiên những vết thương hoàn toàn có thể được chữa lành bằng ma thuật.

Trừ khi vết thương đó bị gây ra bởi một kẻ quyền năng như Jaldabaoth.

Nó khiến cho nhưng ma thuật hồi phục bình thường trở nên vô dụng "

" Rất hợp lý "

" Phía Nam của chúng ta là Thánh Quốc, nơi mà một nửa lãnh thổ tỏ ra thân thiện với Vương quốc Sorcerer.

Phía đông của chúng ta là Đế Quốc, nơi đã trở thành chư hầu của Vương quốc Sorcerer.

Rất khó để đối phó ."

" Đúng vậy "

Zanac nhìn chằm chằm vào cô em gái vừa trả lời một cách thờ ơ

"...

Em nói như dễ lắm vậy"

" Eh!?

Em có thể nói gì khác đây ?

Nếu ta xét tình hình các nước láng giềng của chúng ta thì không thể phủ nhận Vương Quốc đang gặp phải tình huống cực kỳ nghiêm trọng.

Hơn nữa, ngoài những việc Oni-sama đã đề cập, ở Vương Quốc vẫn còn hiện hữu nhiều tổ chức ngầm nguy hiểm."

" Em đang nói về Eight Fingers.

Đúng không?

Gần đây có rất nhiều sự hỗn loạn gây ra bởi thuốc phiện.

Nếu không phải vì tên khốn Jaldabaoth đột nhiên xuất hiện thì chúng ta đã có thể triệt tiêu một hay hai mắt xích quan trọng của bọn chúng rồi "

Zanac thở dài.

Với việc mất Gazef Stronoff, chiến binh mạnh nhất Vương quốc, Vương Quốc đã thay đổi chính sách để tránh việc phải đối đầu trực tiếp với Eight Fingers.

Đơn giản là giờ đây họ đã thiếu đi những cá nhân mạnh mẽ, để giải quyết vấn đề này.

Không kể đến một người

Brain Unglaus, người đang làm việc cho Renner, anh ta là một người có tiềm năng rất lớn.

Nhưng, người đàn ông đó chỉ trung thành với Renner, Nên Zanac gần như chẳng có cơ hội có được Brain dưới trướng mình.

Thậm chí Zanac đã nhiều lần cố gắng để lấy lòng anh ta, nhưng dường như nó không có ảnh hưởng gì đến Brain.

[......

Mình không thể tự đảm nhận vai trò tướng quân, vì vậy, có lẽ tốt hơn là để việc đó cho người thích hợp.

Chúng ta có nên huấn luyện anh ta trở thành một người mà xứng đáng với vị trí đó?

Mình ít nhất muốn đưa cho anh ta thanh kiếm của Gazef, một phần của kho báu của Vương quốc, nhưng cha sẽ không bao giờ cho phép điều đó.]

Đối với cha của anh, nhà vua, sự tồn tại của Gazef Stronoff không gì có thể thay đổi được.

Họ nói rằng, khi đạt tới đỉnh cao thì đồng hành với nó chính là sự cô đơn.

Biết rằng trước sau gì cũng đến lượt mình chịu gánh nặng này, Zanac, tự hoỉ bản thân mình có đang dần nắm bắt được ý nghĩa thực sự của câu tục ngữ đó không.

Sự tồn tại của Gazef Stronoff, giống như một ngọn lửa ấm áp xua đi nỗi cô đơn của cha.

Mặc dù có sự khác biệt đáng kể về tuổi tác giữa hai người, người ta có thể nói rằng họ thân thiết hơn bạn bè ở một số khía cạnh.

Zanac cảm thấy ghen ty về việc cha mình có một người như thế trong cuộc đời ông.

Là hoàng tử thứ hai, Zanac chưa bao giờ trải qua thứ tình bạn đó trước đây.

Anh trai của anh là người kế vị hợp pháp, vì vậy không ai lại muốn hình thành mối liên hệ sâu sắc với một người chỉ đơn giản là một vật dự phòng.

Có lẽ họ đã đánh giá rằng không đáng mạo hiểm để những tay sai của Marquis Boullope chú ý, bằng cách kết bạn với một vị hoàng tử trong tương lai.

Người duy nhất giữ liên lạc với anh là Hầu tước Raeven, có lẽ vì lo lắng cho tương lai của Vương Quốc.

Thậm chí sau đó mối quan hệ của họ gần gũi hơn.

Nó giống như những người ủng hộ lẫn nhau hơn là bạn bè; kết quả là, Zanac đã phải kìm nén khá nhiều sự phiền muộn.

Lẽ nào mình sẽ cô đơn đến hết đời?

Zanac lắc đầu, gạt cảm xúc tiêu cực sang một bên.

Renner nhìn anh như thể cô đang nhìn vào một sinh vật kỳ lạ.

[Zanac chỉ phớt lờ cô]

Nói về Brain, khoảnh khắc Zanac lên ngôi vua, hành động đầu tiên của anh rất có thể là lấy lại bốn báu vật của Vương quốc từ cha.

Mặc dù anh không chắc cha có giao chúng dễ dàng như vậy hay không, nhưng điều bắt buộc là anh phải giao phó kho báu cho Brain, nếu không, đó sẽ là một sự xúc phạm đối với những sự hi sinh của anh ấy.

Brain không phải là đội trưởng đội quân của vương quốc, anh ta chỉ là cấp dưới của Renner, một thường dân không hề có tiếng nói.

Nếu kho báu của Vương quốc được trao cho anh ta, chắc chắn giới quý tộc sẽ có những ý kiến trái chiều hoặc tệ hơn là những hành động nhằm phản đối điều đó.

Ngay cả như vậy.

" Làm thế nào chúng ta có thể tuyên bố chúng ta có ý muốn trở thành nước chư hầu của Vương quốc Sorcerer?

"

Mục tiêu của Renner là sống hết đời trong một trang viên nhỏ với Climb, điều vẫn có thể đạt được ngay cả khi họ trở thành một quốc gia chư hầu.

Không, có thể nói nếu giá trị của hoàng tộc sụp đổ, nó sẽ có tác động ngược lại đến sự an toàn của họ.

Có lẽ lời đề nghị của Renner sẽ tạo ra kết quả tốt nhất cho em ấy.

"Hmph!"

Zanac chế giễu lời đề nghị của Renner, " tình trạng nội bộ của đất nước chúng ta và của Đế Quốc là hoàn toàn khác nhau.

Người dân sẽ vô cùng hoảng loạn ngay khi chúng ta thông báo điều này.d

Dưới sự lãnh đạo của Hoàng đế đẫm máu, Đế Quốc vững chắc như một tảng đá.

Các quý tộc bất đồng đã bị thanh trừng từ lâu, đó là lý do tại sao khi họ chọn trở thành một quốc gia chư hầu, không có bất kỳ sự phản đối nào.

Bỏ qua việc Đế Quốc đã từng phải chịu cơn thịnh nộ của Vương quốc Sorcerer.

Ngay cả khi họ không hài lòng với những điều khoản, thì họ cũng sẽ tỏ ra như không hề có chuyện gì vì những hậu quả có thể xảy ra.

Đế Quốc hiểu rõ Vương quốc Sorcerer đáng sợ như thế nào.

Tuy nhiên, Vương Quốc đang ở trong một tình huống khác.

Đến bây giờ, Vương Quốc đã bị chia rẽ thành nhiều phe phái, Hoàng gia, quý tộc, phe độc lập và một phe mới được thành lập sau trận chiến đó.

Sự phân bổ quyền lực giữa bốn phe là khoảng 3: 3: 2: 2.

Rắc rối nhất trong số đó là phe mới được thành lập.

Nó bao gồm chủ yếu là những người kế thừa dự phòng từ những gia đình quý tộc đã mất đi người đứng đầu lẫn người kế vị, những người đàn ông này đã có được thứ quyền lực không dành cho họ.

Một số kẻ thậm chí còn không có chút phẩm giá nào của tầng lớp quý tộc, và hoàn toàn phớt lờ các luật lệ.

Các báo cáo từ thám tử cho thấy nhiều kẻ đang đắm chìm trong cơn say quyền lực.

Chúng là những căn bệnh của quốc gia này.

Tuy nhiên, vì họ có quyền tự trị trong vùng đất của mình, nên không thể làm gì được, trừ khi họ vi phạm luật pháp của Vương Quốc.

Ngay cả khi họ hành động, không có gì đảm bảo về phản ứng của các phe phái khác sẽ thế nào khi mệnh lệnh hoàng gia được thực thi.

Đây không còn là thời kỳ tiền chiến tranh khi phe hoàng gia chiếm thế thượng phong trong quyền lực chính trị.

Tuy nhiên, đề xuất chư hầu của Renner có thể là chính xác.

Nó có thể được xem xét nếu tình hình thay đổi mạnh.

"Không, điều đó sẽ không xảy ra.

Sẽ không có bất kỳ rối loạn dân sự nào, onii-sama."

Renner đột nhiên lên tiếng

[Đừng có lừa ta], Zanac thầm nghĩ.

Mặc dù anh nghĩ rằng cô ấy không nghiêm túc, nhưng đó không phải là vấn đề nếu Zanac đủ ngu ngốc để không nhận ra nó.

Zanac đã học cách nhìn thấu bộ mặt của cô em gái mình.

Chính vì lý do này mà những người phụ nữ như cô không đáng được tin tưởng.

Zanac bỗng cảm thấy một cảm giác cô đơn tận sâu trong tim mình.

Mặc dù anh không thể gọi Hầu tước Raeven là bạn, ông ta vẫn là người chia sẻ mối quan tâm của Zanac với Vương quốc.

Zanac lo ngại một thực tế là họ có thể sẽ không còn làm việc bên cạnh nhau nữa, vì những người thay thế Raeven tuy rất tài năng nhưng cũng vô cùng khó kiểm soát.

Zanac quay sang đối mặt với Renner một cách tự tin, như thể làm như vậy sẽ giúp anh ta thoát khỏi nỗi buồn.

"Tuy nhiên, ta thấy khó tin là Đế Quốc sẽ thực sự nhập khẩu hàng hóa từ Vương quốc Pháp Thuật."

"... um, thật là một cách đổi chủ đề vụng về, em cũng không bận tâm về điều đó...hm, những điều đó không tệ so với một quốc gia chư hầu như Đế quốc, phải không Oni-sama?"

"Hàng hóa được xuất khẩu với số lượng và có lợi nhuận lớn nhất từ Vương quốc Sorcerer đến Đế Quốc là những Undead.

Rõ ràng chúng được sử dụng như nguồn lao động, sử dụng vào quân sự, vận chuyển hàng hóa, v.v."

"Oy Oy, chúng ta đang nói về những Undead?

Hãy nhớ chúng là kẻ thù chung của tất cả những sinh vật sống?"

"Tuy nhiên, chúng không ăn và cũng không biết mệt mỏi.

Thẳng thắn mà nói, đó là loại công nhân tốt nhất mà chúng ta có thể có được.

Oni-sama nói đúng khi nghĩ rằng việc nhập những Undead của Vua Pháp Thuật vào đất nước chúng ta sẽ gặp nhiều rủi ro ,vì về cơ bản chúng giống như ta sẽ cho phép một người lính quốc gia khác vào đất của mình.

Nhưng mặt khác, điều này về cơ bản là hoàn toàn hợp lý nếu chúng ta là chư hầu của họ.

Một sợ dây xích khác của Vương quốc Pháp Thuật."

Renner Ngước lên trần nhà.

"Trong một vài trường hợp, đây là một thái độ đáng ngưỡng mộ mà chúng ta có thể học hỏi.

Nó cũng cho thấy rằng họ có thể dễ dàng đe dọa chúng ta."

"Thật sự, nếu một nhà lãnh đạo không thể tin tưởng vào những thuộc cấp của mình, thì chắc chắn anh ta sẽ yên tâm hơn khi nắm được những điểm yếu của họ.

Ta có thể phần nào hiểu được hành động của Đế Quốc nếu nhìn nó từ quan điểm đó.

Dường như E-Rantel và quốc gia người lùn ở vùng núi Azerlisia đã khởi xướng quan hệ thương mại.

Họ đang trao đổi những công nhân Undead và thực phẩm tươi để đổi lấy những loại quặng thô và thiết bị canh tác chất lượng cao, được làm bởi người lùn."

Đây là những gì mà gián điệp của Vương Quốc ở E-Rantel thu được khi họ nói chuyện với những người lùn ở đây.

"Vận chuyển hàng hóa trong phạm vi núi Azerlisia có thể được xử lý đơn giản bởi các Undead.

Rõ ràng chi phí vận chuyển và nhân công về cơ bản là không đáng kể, đến mức họ có thể mua được hàng hóa với mức tiền rẻ hơn ở vương quốc người lun so với mua hàng của chúng ta."

" Đúng vậy "

"Chúng ta đã từ bỏ kế hoạch thành lập liên minh với Cộng Hòa Argland phải không?

"

"Ah, đúng rồi, việc đó vẫn đang trong tiến trình, nhưng tình hình không được khả quan cho lắm.

Mặc dù Chúa Tể Rồng(Dragon Lord) đã đồng ý với chuyện này, nhưng chúng ta vẫn cần thêm thời gian để thuyết phục đại diện của các tộc khác .

Ngay cả khi điều này xảy ra, tương lại của liên minh sẽ không hoàn toàn khả thi, em chỉ biết như vậy thôi."

Điều đó chỉ đúng một phần.

"Liên minh chống lại Vương quốc Pháp Thuật đang hình thành với tốc độ ốc sên, nhưng dù sao thì tiến trình vẫn đang suôn sẻ.

Họ đang ở giai đoạn dựa vào sự đồng tình và những sự quan tâm chung của các quốc gia khác để hy vọng họ ký hiệp ước hỗ trợ lẫn nhau bằng mọi giá, nói cách khác, đó là một mối quan hệ không đáng tin cậy nếu không có các thỏa thuận bằng văn bản.

Một thứ như thế không thể được công bố công khai như một liên minh."

Đơn giản là có quá nhiều việc phải làm để hình thành một liên minh chặt chẽ, họ sẽ cần ít nhất vài tháng để thực hiện nó.

"Thật vậy sao? ...

Thật tuyệt nếu chúng ta có thể thành lập một liên minh quân sự càng sớm càng tốt.

Giờ thì, onii-sama, khi nào anh dự tính lên ngôi?

Em cảm thấy đây là khoảng thời gian thích hợp để anh thực hiện lời hứa của mình."

Lời hứa trong câu hỏi là việc Renner sẽ làm việc cùng với Zanac để đổi lấy một trang viên bí mật để cô với Climb sống cùng nhau, cũng như được phép làm như vậy.

"Về điều đó, chỉ cần chờ thêm một khoảng thời gian nữa.

Chắc em cũng đã biết các đề nghị không chính thức khó mà được xử lý một cách nhanh chóng?

Ta đã nói chuyện với cha và chúng ta đã quyết định chờ đợi ông đưa ra chính sách quan trọng cuối cùng trước khi thực hiện bất kỳ động thái nào."

Nếu nhà vua phạm một sai lầm chết người trong việc quản lý đất nước, ông ấy sẽ chịu trách nhiệm và phải thoái vị.

Nếu đức vua không phạm sai lầm, ông sẽ đề xuất ngày càng nhiều chính sách được thiết lập để làm phật lòng giới quý tộc, việc cho phép hoàng tử có cơ hội đưa ra các đề xuất làm giảm sự bất mãn của họ.

Nhà vua sau đó sẽ thoái vị với nhiều sự ủng hộ của giới quý tộc.

Mặc dù vẫn còn một vài vết nhơ không thể xóa bỏ từ thời kỳ cai trị của ông.

Tuy nhiên nếu so với những lợi ích mà nó mang lại cho hoàng gia thì chúng chẳng đáng là bao.

" Nhân tiện, Trại trẻ mồ côi thế nào rồi?

Em có kế hoạch nấu thứ gì đó cho chúng nữa không?

Có cần ta hỗ trợ tài chính không?"

" Điều đó không cần thiết, với trợ cấp của em là đủ chi tiêu cho các hoạt động ở đó.

"

Hiện giờ có khoảng 50 người.

Đây là một con số đáng kể, có lẽ đây là con số lớn nhất trong số các trại trẻ mồ côi ở Vương quốc.

Renner đã không nhờ đến sự hỗ trợ từ các nguồn khác trong việc điều hành các hoạt động của trại trẻ mồ côi, vốn duy trì hoàn toàn bằng quỹ bí mật của cô.

Mặc dù là công chúa, con thứ ba, tiền trợ cấp của cô không nhiều, nhưng nó đã tăng lên đáng kể sau khi hai chị gái của cô kết hôn.

Dù vậy nó vẫn không đủ cho nên việc cắt giảm nhân công là điều tất yếu.

Bây giờ anh mới để ý, em gái anh dường như chỉ mặc một bộ quần áo.

Đó là điều mà hoàng tộc không nên làm.

Nó khiến cho giới quý tộc coi thường họ.

Zanac cảm thấy hơi khó chịu nhưng cũng tự hào rằng Renner hoàn toàn có thể quản lý tài chính của mình.

"Em có muốn ta hỗ trợ một nửa số tiền trợ cấp?

Xét cho cùng, trại trẻ mồ côi là một kỳ tích ấn tượng trong mắt người dân.

"

" Em không đồng ý "

Cô thẳng thừng từ chối với thái độ kiên định.

"Nếu có những đứa trẻ xuất sắc trong trại trẻ mồ côi, em dự định sẽ đưa chúng đến trang viên.

Em sẽ không cho phép Oni-sama lấy đi bất kỳ nhân lực tương lai nào của em "

" Aah.. vậy ra đó là kế hoạch của em...!?

"

" Đúng vậy, em đã nhờ Brain-san huấn luyện kiếm thuật cho chúng.

Chúng nên được luyện tập từ sớm.

Đó chỉ là bước đầu để nuôi dưỡng những đứa trẻ đó.

"

"Vậy thì còn những đứa trẻ không quá xuất sắc thì sao?"

"Ngay cả khi chúng chỉ có thể làm các phép tính đơn giản hoặc viết, sẽ luôn có một công việc chờ chúng ở đâu đó.

Mọi thứ đều sẽ diễn ra tốt đẹp."

" Vậy sẽ ổn khi ta lấy hết những phần còn lại?

"

"Nếu anh làm điều đó em sẽ rất hạnh phúc.

Em sẽ không phải lo lắng cho những đứa trẻ bị bỏ lại phía sau."

Cuộc nói chuyện của họ bị gián đoạn bởi ai đó đang gõ cửa.

"Chuyện..

Chuyệnn gì, kẻ nào đang làm ồn!?

"

Ngay khi Zanac lên tiếng, cánh cửa đột nhiên mở ra.

"Thưa ngài!

Đây là trường hợp khẩn cấp!"

Một quý tộc mặc trang phục triều đình quen thuộc chạy vào phòng.

Ông là một trong những quan chức phụ trách các vấn đề nội bộ.

Nắm chặt trong tay là một mảnh giấy da.

"Chuyện gì đã xảy ra!"

Zanac đưa mắt nhìn vào tờ giấy được đưa cho anh và một biểu cảm ngạc nhiên có thể thấy rõ trên khuôn mặt hiên ra.

Như thể anh không thể hiểu nội dung của nó.

Không, nó giống như anh đang hoài nghi.

"Có chuyện gì vậy?"

Zanac không đủ sức để trả lời, thay vào đó, anh chỉ đưa tờ giấy da cho Renner trong im lặng.

Và sau đó-

"Hah?"

Âm thanh mà cô tạo ra hoàn toàn không giống như cô thường ngày, có vẻ như cô hoàn toàn chết lặng.

[Oh, Một lần nữa mình lại thấy em ấy thể hiển một biểu cảm của một người bình thường.] Zanac gượng cười như thể anh đã hoàn toàn tuyệt vọng.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 14 - Chương 1


Phần 1

Nốc một ngụm thật sảng khoái từ một cốc rượu to đầy tràn.

Đây từng là một loại đồ uống mà hắn không bao giờ có cơ hội thưởng thức trong lãnh địa của mình, nhưng đó chỉ là quá khứ, hương vị của loại rượu vang hạng nhất chảy xuống cổ họng làm hắn cảm thấy thoải mái.

Khắp người hắn toàn là mùi thơm của rượu khi hắn đặt chiếc cốc xuống bàn, bên trong chiếc cốc chỉ còn lại một nửa.

Nếu đây là một trong những chiếc cốc gỗ mà hắn thường hay sử dụng, hắn sẽ ném ngay nó xuống bàn mà không cần suy nghĩ, nhưng hắn sẽ không dám làm như vậy với khi nó được làm bằng sứ.

Tất nhiên nếu hắn có làm vỡ chiếc cốc này, hắn cũng chẳng cần phải đền tiền, quán bar này là nơi đặc biệt được dành riêng cho hắn, được sắp xếp bởi người hỗ trợ bí mật, Hilma Cygnaeus.

Mọi thứ đều miễn phí cho bất kỳ quý tộc nào hắn bàn công việc tại đây, thậm chí miễn phí cả cho khách của họ.

Một sự đầu tư được mong đợi cho một người mà định mệnh sẽ trở thành một quý tộc mạnh mẽ, Nam tước Philip Dayton L'Eyre Montserrat.

Tất cả những hắn phải làm là thể hiện lòng biết ơn và trả ơn cho sự ưu ái của cô sau này, vì bây giờ mọi thứ vẫn chưa được thực hiện.

Khi có mọi mặt về địa vị vững chắc, nhưng Hilma, người có tài sản vượt xa so với Philip, vẫn chỉ là một thường dân và phải cúi đầu trước quyền thế.

Có lẽ đó là lý do tại sao cô đã cố gắng để làm quen với một quý tộc như Philip bằng cách ủng hộ phe của hắn trên tất cả các mặt trận.

Đây là một sự khác biệt rõ ràng về kẻ mạnh với kẻ yếu trong thế giới này – sự khác biệt về địa vị.

Tuy nhiên, hắn vẫn nợ cô một khoản lớn vì tất cả những nỗ lực của cô.

Là một quý ông chịu trách nhiệm về các khoản nợ của mình, Philips hy vọng sẽ cải thiện vị thế xã hội của mình càng sớm càng tốt.

Hilma cũng nên hy vọng hắn có được quyền hạn ít nhất là trên cấp bậc nam tước.

Sau đó, hắn sẽ phải trả nợ.

Nếu những ân huệ đó không được hoàn trả càng sớm càng tốt, hắn sẽ bị thao túng quyền lực, phải xin phép ngay cả những việc mà cá nhân hắn muốn làm.

Để có quyền tự do làm bất cứ điều gì hắn muốn và có thể sử dụng quyền hạn của bản thân khi thấy phù hợp, đó là giấc mơ của Philip.

Nhưng

"Tại sao mọi chuyện không diễn ra như suy nghĩ của ta!"

Hắn có thể giữ cảm xúc thật của mình để không phải gào lên.

Philip đã chú ý quan sát xung quanh.

Quán Bar này không phải là một quán bar dành cho người bình thường.

Hilma đã chuyển đổi một trong những biệt thự của mình thành một quán bar để những tiếng ồn thô thiển không thể hiện diện ở đó.

Vì vậy, mặc dù giọng của hắn không quá lớn, nhưng nếu có ai đó ở xung quanh họ có lẽ sẽ nghe thấy.

Sau khi xác nhận rằng không ai đang nhìn về phía mình, Philip đã bình tĩnh lại.

Cho phép người khác phát hiện ra hắn đã thất bại sẽ là điều ô nhục.

Điều đó đã đúng – hắn đã thất bại.

[Chết đi, ngươi chỉ là rác rưởi!]

Philip nuốt nước bọt như thể nó thực sự có thể khơi dậy những cảm xúc mãnh liệt trong lòng anh.

Điều này chỉ khiến hắn kích động hơn vì vội vàng, những giọt rượu đã rỉ ra từ khóe môi, rơi vãi làm cho cơ thể và quần áo của hắn lấm lem.

Biểu hiện của Philip uốn éo trong cơn giận dữ.

Nếu tất cả đi đúng theo kế hoạch của hắn, lãnh địa của hắn sẽ được nhân lên và hắn nên được vây quanh bởi những người biết ơn rằng hắn là chúa tể mới của họ.

Tên của hắn nên được biết đến sau khi tất cả các quý tộc láng giềng biết được những thành tựu của hắn.

Vậy mà làm thế nào mà nó lại kết thúc như thế này?

Không chỉ có năng suất hạt ngũ cốc của vùng đất hắn cai trị bắt đầu giảm, hắn còn cảm thấy những người dân làng mà hắn đã đến thăm đều nhìn chằm chằm vào hắn với sự khinh miệt.

[Những kẻ bất kính xấc xược!]

Cuối cùng, hắn là người đứng đầu dòng tộc Montserrat, một gia đình có lịch sử lâu đời, những người dân làng ở đó biết điều đó lẽ ra nên tỏ ra tôn trọng.

Có khi nào dân làng đang tỏ ra chán nản để làm suy giảm vị thế của mình?

Đó là điều chắc chắn có thể xảy ra.

Thế giới đầy rẫy những kẻ ngu ngốc, những người sẽ ghen tị với những tài năng của người khác.

Họ thậm chí không thể hiểu được tài năng của hắn, chỉ chế giễu và ghen tị với những người có tài năng.

Theo cách đó họ đã tự ám ảnh mình với quyền lực của người khác.

Không, đó chỉ là một số ít loại người như vậy.

Có rất nhiều dân làng ở đó, phải có một số lý do khác.

Chẳng hạn, một lãnh chúa láng giềng có thể đã trả tiền cho họ để phá hoại tham vọng chính trị của Philip.

Điều nãy chắc chắn là có thể xảy ra.

Nói chung, nếu tập trung sản xuất vào hàng hóa có giá trị cao, doanh thu sẽ tự nhiên tăng theo tỷ lệ rất lớn.

Điều này là lẽ tự nhiên.

Với ý nghĩa đó, khi dành tất cả đất nông nghiệp cho các loại cây trồng khác có giá trị hơn ngũ cốc và sẽ mua ngũ cốc từ các thương nhân?

Rõ ràng là số người không đồng ý với anh là vô số.

[Đúng là rác rưỡi!

Tôi sẽ hỏi Hilma về việc nên trừng phạt những kẻ ngốc?

Nếu tôi làm điều đó, họ chắc chắn sẽ làm việc hết mình cho tôi!

Tôi cần phải điều tra xem họ có âm mưu chống lại tôi không, lãnh chúa của họ! ...không đợi đã.

Nếu chỉ đơn giản muốn trừng phạt, thì chắc sẽ ổn nếu tôi tự mình thực hiện?}

Về lý thuyết, nó giống như quất bò và ngựa để khiến chúng vâng lời.

[Đúng, việc này, không cần phải nói với Hilma.

Nếu kết quả tôi nhận được sự ưu ái khác của cô ấy từ việc này...

Umu, Hilma đã đối xử tốt với tôi trong một thời gian, bây giờ là khoảng thời gian mà tôi nên trả ơn sự hào phóng của cô]

Đối với một quý tộc sắp trở thành một người vĩ đại, nợ một người dân thường như Hilma sẽ không còn là vấn đề, đó là một vị thế hoàn toàn khác.

Nhưng chậc chậc, làm như vậy sẽ khiến anh ta không khác gì một kẻ trộm thông thường.

Là một quý tộc cao quý, một hành động như vậy là hoàn toàn đáng khinh, vì vậy, tốt nhất là trả cho cô càng nhiều càng tốt.

Sẽ là một vấn đề lớn nếu hắn để Hilma có thứ gì đó có thể đe dọa sự hào phóng của hắn.

Nếu điều đó xảy ra, Hilma luôn có thể có mọi thứ theo cách của mình và khiến Philip im lặng.

[Câu hỏi đặt ra là, hình thức trả nợ tốt nhất trong trường hợp này là gì?]

Nếu hắn đi theo thỏa thuận trước đó của họ, hắn sẽ phải trả lại cho cô ấy số vàng thu được từ doanh thu tăng thêm từ đất của hắn, nhưng điều đó rõ ràng là không thể – ngay bây giờ, rất khó để làm điều đó vào lúc này.

Vậy điều gì mà hắn có thể làm sẽ vừa thể hiện sự sáng chói của mình, vừa thúc đẩy sức mạnh phe phái mới thành lập để mang lại lợi ích cho Hilma?

[Mặc dù nói vậy nhưng tôi vẫn chưa toàn có quyền kiểm soát phe này.]

Là một thành viên của phe phái mới, Philip có cơ hội kết nối với tất cả mọi người.

Mặc dù số lượng thành viên ủng hộ ý kiến cho rằng Philip nên trở thành người lãnh đạo phe phái đang tăng lên đều đặn, hắn đã nhận được sự ủng hộ từ toàn bộ tầng lớp quý tộc.

Hilma đã hỗ trợ hắn trong việc theo đuổi điều đó, nhưng xem xét tuổi tác, vị thế xã hội, v.v..., vẫn còn một số trở ngại lớn mà hắn phải vượt qua.

Nếu Philip ở vào vị trí của họ, anh cũng sẽ có khuynh hướng đồng ý với quyết định của họ.

Cùng một bài phát biểu như nhau từ một bá tước cao cấp và một nam tước còn trẻ sẽ không đủ thuyết phục ở cùng một mức độ. [Nhưng không có vẻ như họ sẽ nghe theo truyền thống của các phe phái thành lập từ trước??] Philip nghĩ.

Là thành viên của một phe mới, họ không thể hành động như một tổ chức già nua nào mà chỉ đưa ra những thay đổi căn bản vào hệ thống.

Là một người đàn ông có can đảm để thử nghiệm và đổi mới, Philip là người phù hợp hoàn hảo cho vai trò lãnh đạo trong phe này.

[Tất cả những kẻ khác đều không thể thỏa hiệp được.]

Bị lạc trôi bởi cảm giác cáu kỉnh của mình, Philip không nhận thấy rằng cốc của mình đã trở nên trống rỗng.

"Oy Oy!

Thêm rượu!"

"Vâng, thưa lãnh chúa"

Một số hầu gái trông giống như đang làm việc tại đây vừa mới đi ngang qua, nên hắn ta ra lệnh cho cô ấy.

Sau khi cúi đầu thật sâu, cô bước đi một cách kỳ quặc, như thể tạo một tư thế, và Philip không thể rời mắt khỏi cô.

Có phải vì đồng phục của cô quá mỏng?

Có thể liên tưởng đến kích thước từ mông của cô.

Câm Ooust.

Một cái mông uyển chuyển rất đáng để phô trương, nhưng người giúp việc này đã thể hiện sự hiểu biết rõ ràng về tương tác giữa cấp trên và cấp dưới thông qua đạo đức làm việc của cô.

Điều này khiến Philip hài lòng rất nhiều.

Philip đã mượn hai người hầu gái từ chỗ của Hilma, nhưng không giống lắm với người mà hắn đang nhìn chằm chằm.

Những người phụ nữ này sẽ làm bất cứ điều gì hắn yêu cầu họ làm, thậm chí có thể cắt giảm tiền lương của họ.

Mọi vấn đề gia đình của Philip đều đã được họ xử lý.

Hilma cũng đề nghị thêm những vị trí như quản gia và thương nhân riêng.

Mặc dù Philip muốn sa thải những người hầu đã làm việc trong gia đình của mình trong một thời gian dài và chỉ cần giữ các thuộc cấp của mình trong tay, nhưng cha của hắn nhất quyết từ chối lời đề nghị đó.

Chà, nếu hắn là người trả tiền cho những người hầu đó thì hắn chắc chắn sẽ sa thải họ để tiết kiệm chi phí.

Khi Philip mơ hồ nghĩ về những vấn đề này, ai đó đột nhiên nói với anh.

" Oh hey, Nam tước Montserrat.

Chuyện gì đang xảy ra?

Ngài có vẻ phiền muộn."

Hắn quay đầu về phía giọng nói và thấy hai quý tộc trước mặt.

Họ đã kế thừa vị trí nam tước cùng một thời điểm, những người bạn cùng phe.

Một trong số họ mang theo một chiếc cốc lớn đầy bia trong khi người kia cầm một đĩa hạt.

"Oh!

Nam tước Delvin và Nam tước Rokerson!"

Nam tước Delvin là một người đàn ông thiếu địa vị và uy tín đang mong muốn có một thứ hạng cao quý để bù cho khiếm khuyết về tầm vóc lùn và ốm yếu của mình.

Điểm duy nhất phù hợp với địa vị của hắn là bộ quần áo, vì vậy nếu hắn ta mặc bộ quần áo thông thường, sẽ không ai nhận ra rằng đó là một quý tộc.

Khi được giới thiệu, sẽ dễ dàng thuyết phục một nhóm người tin rằng hắn ta chỉ là một diễn viên đóng giả là một nhà quý tộc cho một vở kịch hài.

Ngược lại, Nam tước Rokerson có một hình dáng cao to và mạnh mẽ.

Một người đàn ông to bự ở mọi khía cạnh.

Mặc dù hắn là một người đàn ông đáng sợ về thể chất, hắn không thể giữ quan điểm cho riêng mình mà không bị người khác lung lay.

Trong mắt Philip, Rokerson có nhiều khả năng bị ra lệnh hơn là ra lệnh cho người khác ở xung quanh.

Lãnh thổ của họ nằm sát nhau, và có cùng mục tiêu chung nên họ hợp tác làm việc với nhau.

"Chỗ này đã có người ngồi chưa"

"Oh, xin mời ngài ngồi"

Rokerson gật đầu nhẹ nhàng và ngồi xuống bên cạnh Delvin.

Người hầu gái dường như đã hẹn giờ hoàn hảo khi cô bước vào với thùng rượu kéo đằng sau.

"Bây giờ hãy nâng ly"

"Đó là niềm vinh dự của chúng tôi!"

Theo thông tục, hành động chạm ly vào nhau khi bắt đầu uống rượu để chúc mừng có mục đích là để trộn các thành phần của hai cốc với nhau, chứng tỏ rằng cả hai đều không bị nhiễm độc.

Philip biết điều này, vì vậy đã dùng lực nhiều hơn mức cần thiết.

Rượu đã tràn ra bàn.

"Oh!"

Một phần đã rơi xuống quần áo của Nam tước Delvin.

Sẽ thật thô lỗ khi nói rằng quần áo hiện tại của hắn, cuối cùng đã phù hợp với ngoại hình của hắn, y phục của hắn trong khi có vẻ ngoài quý phái, lại không hiện đại và sạch.

Không, nói chính xác hơn nó gợi nhớ đến một phong cách truyền thống, thứ mà Philip đã mặc trong quá khứ, giống như đồ cũ của những người lớn tuổi.

Philip cảm thấy thương hại.

Thứ hắn hiện đang mặc là vải hàng đầu, hắn đã nhờ Hilma chuẩn bị.

Nói cách khác, những thứ này là quá đổi tầm thường từ mức đầu của Hilma.

Philip đã suy ngẫm về bi kịch sự khác biệt rõ ràng về triển vọng tương lai của họ so với hắn khi hắn ta hỏi, "Vậy hai người tới đây để uống rượu à?

"umu, đúng vậy, đúng vậy.

Chúng tôi tới đây để uống rượu và rất ngạc nhiên khi thấy rằng Nam tước Monserrat cũng ở đây, nên chúng tôi đã đến để tỏ lòng kính trọng!?!"

"Đúng như những gì ngài nói, Nam tước Rokerson"

"Không không không, cái gì vớ vẩn về sự tôn trọng?

Chúng ta bình đăng với nhau?

Các bằng hữu đều đang hỗ trợ lẫn nhau phải không?"

"Oh!

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một người tuyệt vời như Nam tước Montserrat đã xem những người như chúng tôi là bình đẳng!

Điều đó mang lại một niềm vui bất tận cho trái tim của chúng tôi!?!"

"Đúng như những gì ngài nói.

Bây giờ, nếu ngài muốn, xin vui lòng thử món này."

Người đàn ông ở phía đối diện lập tức bày ra mâm cỗ.

"Cảm ơn ngài rất nhiều, Nam tước Rokerson."

"Ôi trời!

Chúng ta không còn xa lạ, Nam tước Montserrat.

Hãy gọi tôi là Wayne và anh ấy là Igthorn."

"Hiểu rồi.

Vậy, tôi yêu cầu cả hai người gọi tôi là Philip!"

Cả ba cùng trò chuyện trong tiếng cười sảng khoái khi họ đặt những chiếc cốc đã hết rượu xuống bàn.

"Dù sao thì – Philip-sama, điều gì đã làm phiền đến ngài?

Ngài có vẻ khá bối rối vào lúc đó"

"Lúc đó?"

Tại thời điểm này, khi rượu đã ngấm vào một chút – đúng, từ lúc đó đã hơi làm cho tâm trí anh trở nên buồn bã, cơn giận của anh bùng lên trở lại.

"Ahhhh, những tên ngốc vô dụng đó cứ làm tôi đau đầu.

Ôi, tôi đang nói về những kẻ ngang ngược sống trên đất của tôi."

"Hóa ra là như vậy, tôi hoàn toàn có thể hiểu được điều đó!

Nó hoàn toàn dễ hiểu, một người tài giỏi như Philip-sama tức giận với những kẻ ngốc không thể nắm bắt được suy nghĩ của ngài.

Những người bình thường như chúng không cùng đẳng cấp với ngài?"

"Đúng vậy,tôi cũng hoàn toàn có thể hiểu được, một người thông minh như ngài Philip tức giận như thế nào về vấn đề như vậy."

Philip cảm động vì họ đồng tình với hắn.

Họ là những quý tộc như hắn, chắc là vì vậy nên họ có thể hiểu được những rắc rối của hắn?

Họ chắc cũng phải bị khó khăn bởi người dân trong lãnh thổ của mình.

''Hai anh có hiểu được những gì tôi đã trải qua?!''

"Um Umu, chúng tôi hiểu.

Mặc dù tôi không gặp nhiều phiền muộn như Philip-sama, nhưng tôi có thể chia sẻ kinh nghiệm của mình với những vấn đề mà ngài phải đối mặt."

"Có vẻ như..., chính xác là chúng ta đã hết rượu – oy!

Ngươi đang làm gì khi không rót rượu cho Philip-sama!"

Người hầu gái được gọi, ngay lập tức mang rượu đến rót cho Philip.

Hắn nâng cốc của mình lên, với chiếc cốc đã đầy rượu.

"Nào, hãy cụng ly thêm lần nữa"

Những chiếc cốc chạm vào nhau.

Philip hạ cốc rượu của mình xuống.

Tuyệt vời.

Hắn cảm thấy như rượu chưa bao giờ ngon như lúc này, có lẽ đó là vì hắn cùng thưởng thức đồ uống với những người đồng cảm.

Hầu hết các thành viên của phe mới này đều giữ khoảng cách với Philip, lý do là vì Philip hiện đang giữ vị trí lãnh đạo của phe đó; do đó, hắn khó có thể kết bạn.

Đó là lý do tại sao Philip có tâm trạng tốt như vậy, hai người này đã tiếp cận hắn đã cho hắn sự an ủi.

Hắn vui mừng đến mức muốn khoác vai với họ.

"Ah, Philip-sama!

Tôi thực sự vinh dự nếu ngài muốn khoác vai tôi nhưng làm thế sẽ làm đổ rượu mất.

Vậy nên ngài hãy đặt nó xuống trước rồi....oh"

Hắn lại làm đổ một ít rượu.

Mặc dù rượu ở nơi này miễn phí, nhưng quá lãng phí sẽ là một sự xúc phạm đối với Hilma.

Philip bỏ cánh tay của mình ra khỏi quý tộc và uống một cách thô lỗ.

"Woah!!

Đúng như những gì tôi mong đợi ở ngài, ngài có một tửu lượng khá tốt."

"Quả nhiên, đúng là Philip-sama"

"Psssht!

Không không, điều đó không đúng.

Chỉ vì thứ rượu này ngon hơn bình thường khi được thưởng thức với những quý tộc xuất chúng như các anh."

"Không thể tin được!

Hoàn toàn không thể tin được!

Đại ca nói những lời như vậy làm tôi rất vui.

Cả hai chúng tôi đều có tửu lượng không bằng, chúng tôi sẽ không giúp ngài thoả mãn được."

"Huh?

Hai anh không thể uống nhiều như vậy ư?"

Cả hai người bọn họ vẫn cầm cốc rượu đầu tiên thậm chí chúng còn không giảm đi nhiều rượu lắm.

''Thật sự xấu hổ để thừa nhận,nhưng sự thật thì cả hai chúng tôi đều không thể uống được nhiều rượu?''

''Đúng vậy,sẽ thật là xấu hổ khi những người như chúng tôi không biết uống rượu nên chúng tôi chỉ nhấp môi tý thôi''

''Vì chúng tồi không thể uống nhiều, chúng tôi khá ghen tỵ với những người uống nhiều như Phillip-sama.nên ngài cứ tự nhiên uống đừng để ý tới chúng tôi''

Phillip làm theo lời khuyên của họ và uống cốc tiếp theo.

Hắn uống càng nhiều càng làm đầu hắn cảm thấy lâng lâng.

Và mặt hắn bắt đầu đỏ lên.

"Nói về điều lúc nãy.

Tôi nhớ đại ca Philip có nhắc đến những kẻ ngốc trong vùng đất của anh vậy chuyện gì đã xảy ra?

"Huh?

À, chuyện gì vậy, tôi đã nói về điều đó à?

"Vâng, anh đã đề cập đến điều đó.

Hình như anh đã uống khá nhiều, để tôi lấy cho anh ít nước"

"Đúng rồi.

Đại ca Philip, anh có muốn uống nước không?

Nước phục vụ ở đây không có mùi rêu."

"Ehhh-, không cần.

Tôi ổn, tôi rất ổn."

Hơi nóng bốc lên từ mặt hắn, hắn không cần gương để biết rằng mặt hắn đã đỏ hoàn toàn.

" ...... ahhh, tôi đã nói về ưu phiền của mình.

Tôi đã phá hỏng, phá hỏng cuộc vui."

''Chúng ta đều ở trong cùng một tình huống tương tự, đung không?''

''Đúng vậy,các vùng đất của chúng ta đều không có thành tựu gì cả''

"Không không.

Nó không phải như những gì anh nghĩ.

Nếu những kẻ vô dụng vô dụng đó làm theo những gì tôi ra lệnh cho chúng, thì có lẽ đã có một số tiền lớn tràn vào túi của tôi.

Nhưng chúng không làm việc hết mình và không chịu lắng nghe.

Đó đều là lỗi của chúng.

Tất cả bọn chúng toàn là lũ vô dụng."

"Oooooh!

Đại ca Philip nói hoàn toàn chính xác.

Thế giới này chứa đầy những kẻ rác vô dụng.

Tôi có thể hiểu nỗi đau của anh!

Nhân tiện, sản phẩm đặc biệt từ vùng đất của anh là gì, đại ca Philip?"

''Hiện tại không có gì ngoài sản phẩm nông nghiệp.

Chết tiệt."

Rất nhiều thử nghiệm đã được tiến hành trên các khía cạnh khác nhau về việc sản xuất, nhưng chưa có thử nghiệm nào mang lại kết quả.

''Sản phẩm nông nghiệp, huh, thật tuyệt nếu có một loại sản phẩm độc đáo, nếu không ...''

"Những sản phẩm nông nghiệp thông thường không có giá trị cao."

Hai quý tộc đã nói về rất nhiều ý kiến của riêng họ.

Họ đã đúng, đó là lý do tại sao cần phải canh tác các loại cây trồng có giá trị cao hơn.

Sẽ rất rủi ro vì có thể họ sẽ không thể thu hoạch vụ mùa trong thời gian ngắn, trọng thực tế, liệu một loại cây trồng mới có thể trồng được hay không phải được tìm hiểu kỹ.

Đó là một khoản đầu tư cần thiết cho tương lai, nhưng những người nông dân thấp hèn đó luôn trả lời rằng "chúng tôi đã quá nhiều việc rồi", chỉ là lý do của chúng khi phải đối mặt với một mệnh lệnh trực tiếp.

"Xem xét tình hình hiện tại, nếu không có gì thay đổi thì tôi chỉ có thể chờ một vụ mùa thất bát, giá ngũ cốc sẽ tăng lên!"

''Còn của chúng tôi thì.....''

Wayne thúc Igthorn bằng khuỷu tay và sau đó hắn lại gần Philip thì thầm.

"Anh có thể đúng, nhưng khi một vụ mùa thất bát xảy ra, giá không nhất thiết phải tăng.

Anh có biết rằng có một lượng lớn ngũ cốc giá rẻ đang được vận chuyển từ Vương quốc Sorcerous đến Vương quốc?

Vì vậy, giá cho nông sản thông thường khó có thể dao động nhiều và không có khả năng bất kỳ sản phẩm nông sản phổ thông nào có thể tăng giá cao

"CÁI GÌ!?"

"Ah, Đại ca Philip, anh đang gây ồn đấy."

Philip đã nhìn xung quanh một cách điên cuồng, hạ giọng, rồi nói với Wayne, ''đó có phải là sự thật không?''

"Mhm, thông tin có được từ các nguồn đáng tin cậy, nó đã được lan truyền giữa một số thương nhân ở thủ đô.

Rõ ràng Vương quốc Sorcerous đã lưu trữ một lượng lớn ngũ cốc trong các nhà kho thuộc sở hữu của các thương nhân ở thủ đô.

Nghe mọi người nói rằng họ thậm chí được phép bán chúng, nhưng Vương quốc Sorcerous đang ưu tiên để sử dụng cho việc nào đó."

"Hm?

Vậy, thương nhân nhập khẩu hàng hóa từ Vương quốc Sorcerous để bán ở đây, nhưng, Vương quốc Sorcerous lại đang lưu trữ thực phẩm trong Vương quốc?

"Đúng rồi.

Tôi không biết nhiều về nội dung chi tiết, chỉ biết chính xác sự thật là nó được lưu trữ ở đó và Vương quốc Sorcerous đã trả cho phí lưu trữ hay có thể nói rằng họ thuê rất nhiều nhà kho?

Và các thương nhân kiếm được tiền từ các thỏa thuận đó.

Mặc dù không nhiều, nhưng nó vẫn đáng xem xét."

''...Có thể thuê các nhà kho dễ dàng như vậy sao?''

"Thông thường sẽ rất khó để đảm bảo không gian lưu trữ.

Nhưng anh có nhơ cuộc tấn công của ác quỷ ở thành phố đó không?

Tôi nghe nói rất nhiều nhà kho trống sau vụ đó , vì vậy các chủ sở hữu rất vui khi có người thuê chúng.

Kết quả là ngũ cốc vẫn ở thành phố, các thương nhân sẽ không bao giờ tăng giá thực phẩm.

Thật dễ để tưởng tượng, mọi người hay bàn tán về những điều như giá bán của nó đắt hơn.

Ồ đúng rồi,anh có biết về kho chứa ngũ cốc khổng lồ ở E-Rantel không?

"Không, tôi không biết, chúng có gì đặc biệt."

"Trong những kho hàng khổng lồ này đã được niệm phép với thần chú [Preserve] ([Bảo quản]), có những nơi thực phẩm sẽ không bao giờ bị thối rữa, đó là tác dụng của một vật phẩm ma pháp.

Cho đến gần đây, các khẩu phần ăn quân sự cho hơn một trăm ngàn binh sĩ đã được lưu trữ đầy đủ từ các vùng đất lân cận để chuẩn bị cho một cuộc chiến với Đế quốc hàng năm.

Thực phẩm cần có thời gian chuẩn bị để không thể bị hư trong quá trình bảo quản, chưa nói đến việc thỉnh thoảng việc gặt hái thực phẩm rất mất thời gian và gặp khó khăn.

Kho chứa khổng lồ đó được xây dựng để ngăn chặn những vấn đề này.

Rõ ràng là vật phẩm ma thuật đó không thể dễ dàng vận chuyển đi nơi khác, nên nó xem như được tặng cho Vương quốc Sorcerous.

Nghĩa là ngũ cốc thặng dư của Vương quốc Sorcerous có thể được lưu trữ ở đó trong nhiều năm."

"Ngay cả thực phẩm có thể tồn tại trong nhiều năm, Vương quốc Sorcerous là một quốc gia có một thành phố duy nhất, E-Rantel.

Làm thế nào mà họ có thể sản xuất nhiều thực phẩm như vậy?"

Khi tin đồn lan rộng khắp Vương quốc, giá ngũ cốc chỉ giảm một chút xíu so với số lượng lớn dân số của Vương Quốc.

"Oh,về chuyện đó.

Theo một số nguồn đáng tin cậy, Vương quốc Sorcerous đang sử dụng các sinh vật Undead để làm việc trên một vùng đất nông nghiệp rộng lớn; kết quả là, họ đã đạt được một sự gia tăng to lớn trong năng suất ngũ cốc của họ.

Với lý do đó, một lãnh thổ nhỏ như vậy cũng có thể đáp ứng với toàn bộ đầu ra của Vương Quốc.

Anh cũng đã biết, những sinh vật Undead không biết mệt mỏi.

Nhưng.

Tốt thôi, nếu anh nghĩ rằng thức ăn đó được tạo ra bởi undead thì khó mà không cảm thấy ghê tởm nó."

"GÌ CHỨ?

Đó rõ ràng là gian lận!"

Philip không thể kìm nén cảm xúc mà hét lên.

Vua Pháp Thuật có thể dễ dàng hoàn thành những gì hắn mún làm cho người dân của mình, mặc dù hắn đã rất cố gắng.

Tất cả những nỗi đau mà hắn phải chịu đựng, Vua Pháp Thuật cũng nên bị như vậy.

Hoặc, có lẽ hắn cũng nên sử dụng undead để canh tác?

"Điều này vẫn rất khả nghi.

Ngay cả khi undead hoạt động không mệt mỏi suốt ngày đêm, để chúng đáp ứng toàn bộ sản lượng của Vương Quốc thì...., vẫn cần sản lượng nông nghiệp khá cao, chắc chắn là vậy.

Giờ đây, Vương quốc Sorcerous đang gửi viện trợ lương thực đến Thánh Quốc.''

"Viện trợ lương thực?"

"Mhm.

Quỷ đế Jaldabaoth, đã mang lại sự hỗn loạn cho thủ đô hoàng gia của chúng ta, đã xuất hiện ở Thánh Quốc.

Có vẻ như những thiệt hại do hắn đã gây ra đã dẫn đến một số vấn đề về khan hiếm thực phẩm và Vương quốc Sorcerous đã giúp đỡ bằng cách gửi thực phẩm mua từ các thương nhân Vương quốc làm viện trợ.

Một đoàn lữ hành với những cỗ xe chở đầy ngũ cốc đi qua lãnh thổ của tôi vào những người trước."

"Sẽ còn lại bao nhiêu trong kho của lái buôn nếu lương thực viện trợ chuyển sang Thánh Quốc?"

"Đúng vậy.

Nhưng vẫn cần dự trữ thực phẩm để chuẩn bị cho vụ mùa xấu.

Thêm nữa, tôi không nghĩ rằng Vương quốc Sorcerous sẽ sử dụng hết số ngũ cốc mà họ đã mua để làm viện trợ."

Điều đó có lý.

Nếu Philip là Vua Pháp Thuật, hắn cũng sẽ sử dụng thực phẩm dư thừa, được cất giữ trong một thời gian khá dài, dưới danh nghĩa là viện trợ.

"Umm, vụ mùa thất bát không dễ xảy ra''

"Đó là nguyên nhân tại sao phải đánh cược vào khí hậu, nó sẽ gây ảnh hưởng đến tình hình.

Một giải pháp tốt dự tính trước là điều cần thiết.

Ví dụ, nếu nguồn cung hạt ngũ cốc từ Vương quốc Sorcerous đột nhiên biến mất, thì thực phẩm được sản xuất tại lãnh thổ của Đại ca Philip sẽ bán với giá cao.

Điều đang nói tới ở đây là, anh không thể kích động một cuộc chiến với mục là buộc kẻ thù phải đốt cháy nguồn cung cấp ngũ cốc của họ''

Chính vào lúc này, một ý tưởng được hình thành một cách tự nhiên trong đầu Philip.

Trên thực tế ngũ cốc không bán được nhiều, ngay cả trong những vụ mùa xấu, sẽ phụ thuộc vào nguồn cung cấp liên tục ngũ cốc từ Vương Quốc Sorcerous, nếu nó biến mất thì sao?

Chỉ có một câu trả lời.

Giá ngũ cốc sẽ tăng lên.

Câu hỏi tiếp theo: làm thế nào để kho dự trữ ngũ cốc Vương quốc Sorcerous đột nhiên biến mất?

Gợi ý trong lời của Wayne.

Sản xuất ngũ cốc của Vương quốc Sorcerous phải giảm.

Nhưng, đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng.

Rốt cuộc, Philip không thể lẻn vào Vương quốc Sorcerous và đốt cháy tất cả các kho của họ?

Ăn cắp ngũ cốc thì sao?

Khoảnh khắc Philip nghĩ đến giải pháp này, anh cảm thấy như một tia sét vừa đánh vào cơ thể mình.

Theo một lý thuyết thông thường, việc chiếm đoạt tài sản của nước khác là một hành động cực kỳ nguy hiểm.

Ngay cả khi không tính đến hậu quả, hiện tại Philip không có sức mạnh quân sự để đảm nhận cho toàn bộ quốc gia tại thời điểm hiện tại.

Nhưng, Vương Quốc nên xem Vương quốc Sorcerous là kẻ thù.

Rốt cuộc, một phần lớn người dân của mình đã bị giết trong chiến tranh.

Sẽ thật kỳ lạ khi không xem họ là kẻ thù.

Nếu xét trường hợp khác, sẽ là một bước đi tuyệt vời nếu đánh cắp từ kẻ thù?

Với suy nghĩ đó, Philip sẽ tìm được sự hỗ trợ từ tầng lớp thống trị của Vương Quốc, thậm chí hắn còn có cơ hội sẽ được thăng tiến lên một vị trí cao hơn nhờ những đóng góp của mình.

[...Không tệ.

Đây đúng là một ý tưởng tuyệt vời?]

Như một đóng góp to lớn, hắn cũng có thể bán ngũ cốc đánh cắp từ Vương quốc Sorcerous.

[Điều này giống như giết ba con chim bằng một hòn đá.

Một kế hoạch hoàn hảo đến mức không thể bàn cãi.

Nhưng, mình sẽ cướp ngũ cốc như thế nào?

Mình có nên thảo luận với Hilma và thuê lính đánh thuê không?

Không, như vậy không ổn.

Lính đánh thuê không trung thành.

Chỉ những kẻ ngốc mới để lại chứng cứ để chống lại chúng, và rất có thể còn bị tống tiền về sau.]

Theo logic đó, chỉ những người lính của hắn mới có thể làm việc này.

Hắn gọi họ là những người lính nhưng trên thực tế, họ sẽ chỉ là một vài dân làng có vũ trang.

Hắn đã cân nhắc việc thành lập một đội quân với những người lính được đào tạo thay vì chỉ để dân làng làm công việc đồng áng.

Trả tiền cho những người lính với số ngũ cốc mà họ sẽ chiếm giữ sẽ là một lựa chọn tuyệt vời.

[Tuy nhiên, đưa quân thẳng vào lãnh thổ Vương quốc Sorcerous sẽ rất nguy hiểm.]

Lãnh thổ Philip cách Vương quốc Sorcerous một khoảng rất xa nên chi phí cho một đội quân hành quân không đơn giản như một cái nhún vai.

[Không, chờ đã, anh ta vừa nói về một số đoàn lữ hành Vương quốc Sorcerous đi qua vùng đất của mình sao?

Nếu mình tấn công chúng thì sao?]

Một mình Philip liệu có đủ khả năng tấn công các đoàn lữ hành lớn như vậy?

Có một giới hạn về số lượng dân làng mà hắn có thể huy động, nhưng một ưu thế vượt trội về số lượng, sẽ khiến kẻ thù đầu hàng mà không gặp phải sự kháng cự nào, là hoàn toàn cần thiết.

"Hai ngài đây có rảnh để trò chuyện chút không?

Tôi có một điều mà tôi muốn thảo luận với tất cả các ngài."

"Chúng tôi đang rảnh, là điều gì vậy?"

"Mhm, đó là một chuyện tốt."

Philip tiến về phía hai người họ và tự hào bắt đầu giải thích kế hoạch hoàn hảo của mình.

—–***—–

Phần 2

"Đúng là chết tiệt, ít nhất hắn ta cũng phải nói xin lỗi."

Wayne lầm bầm sau khi nói lời tạm biệt với Philip.

Bộ trang phục này của cha hắn để lại bây giờ được tắm bằng bia, trông nó đã khá cũ về hoa văn lẫn thiết kế, điều đó khiến nó trở thành một món đồ khá hiếm.

Hắn dự định sẽ xuất hiện trong các buổi họp cung chúng với trang phục đó, nhưng giờ hắn sẽ phải chuẩn bị lại mọi thứ.

Vào cuối ngày, tầng lớp quý tộc chẳng hơn gì những sinh vật bắt mắt qua dáng vẻ bên ngoài.

Quần áo tự nhiên là một phần trong trò chơi của họ, vì vậy những gì vừa xảy ra là hoàn toàn không thể chấp nhận.

Nhưng sự thật là Wayne đã ở dưới cùng trong xã hội thượng lưu, vậy điều gì sẽ xảy ra nếu không mặc những bộ đồ không được chỉnh tề?

Trái lại, trang phục tồi tàn sẽ biểu thị sự yếu kém của người mặc, nhưng lại rất hữu ích cho những người muốn có được sự bảo vệ từ cấp trên.

Một bộ trang phục như thế này là thứ bắt buộc để hắn đóng vai một quý ông yếu đuối trên sân khấu hoa mỹ.

Nên mặc du hắn đóng giả vờ thành một con người khác, hắn vẫn chăm chuốc đến trang phục của mình.

Đó là lý do tại sao hắn khó chịu khi thấy nó bị làm bẩn.

"Anh nói đúng."

Một giọng nói bên cạnh anh vang lên, khiến Wayne quay lại nhìn chằm chằm vào nơi phát ra âm thanh.

" ...

Đủ rồi, đủ rồi."

Giọng anh trở nên ảm đạm cùng với bầu không khí xung quanh.

Nếu Philip đang đứng đây chứng kiến sự thay đổi này, hắn ta chắc chắn sẽ bị sốc không nói nên lời.

Wayne không phải là kiểu người hướng ngoại, đơn giản là hắn không thích trò chuyện với người khác.

Để làm được như vậy, hắn đã phải tạo ra lớp vỏ khác vờ như mình là một người hướng ngoại và thích ngoại giao.

" Xin lỗi anh hề , tôi thực sự không làm được việc đó nên phải để anh làm hết mọi thứ."

Igthorn cũng đã thay đổi khác với tính cách khi nãy của mình, ngôn ngữ của hắn bây giờ không được tinh tế như một quý tộc, không một quý tộc nào nói chuyện kiểu như vậy.

"Không cần, nếu anh muốn thực sự xin lỗi, hãy ráng tập luyện cách nói chuyện khôi hài.

Giới quý tộc cấp thấp như chúng ta phải nỗ lực thực sự để làm vui lòng những người ở cấp cao."

"Cuộc sống càng ngày càng khó khăn.

Tôi nghĩ rằng một khi chúng ta được kế thừa lãnh thổ như một nam tước, chúng ta có thể tham gia vào cuộc ăn chơi của tầng lớp quý tộc....

Sự tâng bốc và không biết xấu hổ, chỉ hai điều đó khiến tôi thực sự bực mình."

"Pfffft.

Anh đang nói gì vậy?

Những người nông dân phải đối mặt với một thứ chẳng khác gì shit.

Ai cũng vậy thôi, khi làm việc dưới quyền của người khác đều trở thành những người xua nịnh."

"Và đó là lý do tại sao tôi không bao giờ muốn được lớn lên.

Ôi trời, Tôi nhớ những ngày chúng ta vô tư cầm vung gậy chạy nhong nhong và đóng giả làm dũng sĩ diệt rồng."

"Hãy tỉnh táo đi, không có chuyện quay trở về được thời đó đâu.

Dù sao đi nữa vẫn phải học cách để tâng bốc người khác.

Tên ngốc đó đúng như là một ứng cử viên tốt để tập luyện.

Ngay cả khi chúng ta làm hỏng mọi việc, tổn thất của chúng tôi sẽ rất nhỏ."

Đối với những người quý tộc có danh tiếng hơn hoặc những người có nhiều kinh nghiệm hơn về cuộc sống, họ là những người đã có tất cả mọi thứ, không có gì có thể thỏa mãn được họ ngoại trừ vuốt theo họ.

Đó là lý do tại sao họ cần phải có được nhiều kinh nghiệm hơn mỗi khi có cơ hội.

"Thật vậy à...?

Chà, lần sau chúng ta gặp hắn, tôi sẽ cố gắng hết sức để diễn."

"Yeah, đó là điều cần phải làm.

Không ai không thích nói chuyện vui vẻ.

Nếu ai đó nói chuyện với anh mà họ cảm thấy khó chịu, có nghĩa là khả năng sắp xếp một cuộc trò chuyện của anh không được tốt mà còn.....

Igthorn, tôi biết điều này rất khó.

Tôi sẽ bù đắp cho những thiếu sót của anh và anh có thể bù đắp cho tôi, đó là thỏa thuận của chúng ta, nhưng anh cần phải cố gắng khắc phục điểm yếu của mình.

Vì không phải lúc nào chúng ta cũng ở cạnh nhau."

Wayne có thể thông minh hơn người bình thường, hắn lại không có thể chất vượt trội.

Igthorn thì hoàn toàn ngược lại.

Nếu họ giống nhau về mọi mặt, có lẽ họ đã là đối thủ cạnh tranh lẫn nhau.

Chính vì lý do này mà cả hai đều biết một thực tế là không ai trong họ nghĩ về nhau theo cách đó.

Thật là bất thường khi các lãnh chúa láng giềng thân thiết với nhau, nhưng vì họ là con trai thứ ba và thứ tư của gia đình, nên họ không được truyền dạy sự thù địch có từ xưa.

Đó là lý do tại sao họ rất gần gũi.

Quan trọng nhất, họ đã có cùng chất xúc tác.

"Là vậy sao...?

Còn vấn đề mà chúng ta đã thảo luận với hắn?

"Thật là khủng khiếp."

Wayne không chần chứ một giây nào trước khi trả lời câu hỏi của bạn mình.

Đối với một người như hắn ta ở vị trí lãnh đạo của phe phái mới này thì quá nguy hiểm với một tình huống như vậy.

"Có vẻ, gã đó không dễ bị thao túng?"

"Mhm, rất đúng."

Phe này, nói thẳng ra thì, là một bãi rác.

Các thành viên gia nhập chỉ để tận dụng địa vị của họ như những nhà quý tộc, và hoàn toàn không có hứng thú với việc phát triển lãnh thổ của họ.

Giống như một đứa trẻ với một thanh kiếm sắt, họ lạm dụng quyền lực.

Họ chẳng làm được gì, nhưng vẫn tự tin để tin rằng họ là toàn năng.

Những người này không biết khiêm tốn.

Ngay cả những người như Wayne cũng có thể hiểu rằng hắn chỉ là một nhà quý tộc hoàn toàn bình thường, nhưng họ thì không chịu hiểu.

Phe này toàn là những người như vậy.

Chính vì điều đó có thể nói rằng, phe này có một vấn đề rất nghiêm trọng.

"Vương quốc Sorcerous lưu trữ ngũ cốc tại thủ đô là một sự phát triển đáng lo ngại vì về mặt lý thuyết, họ có toàn quyền kiểm soát giá cả thị trường.

Họ chắc chắn sẽ tăng giá nếu vụ mùa thu hoạch của chúng ta diễn biến tồi tệ trong năm nay.

Điều đáng sợ hơn là sự thật các quý tộc vẫn lạc quan về một cái bẫy rõ ràng như vậy và đã chuyển đổi hầu hết đất canh tác của họ sang trồng hoa màu.

Tâm lý của họ là ngay cả khi có bất cứ điều gì xấu xảy ra, họ vẫn có thể vượt qua nạn đói bằng cách nhập ngũ cốc từ Vương quốc Sorcerous, ngay cả khi giá cao hơn một chút."

Rất nhiều quý tộc gia nhập phe này đều có suy nghĩ như vậy.

Bất chấp những nỗ lực của hắn để gợi ý một cách tinh tế về những nguy hiểm khi làm như vậy, nhưng thái độ của họ vẫn thể hiện rõ ràng với niềm tin rằng một mình họ sẽ không bị ảnh hưởng.

Cuối cùng họ làm theo kế hoạch của chính mình.

"...

Chúng ta đã mất một lượng lớn lực lượng lao động trong cuộc chiến đó.

Nhìn qua cũng biết mọi người đều nhắm vào lợi nhuận ngắn hạn dựa trên cách phân phối lực lượng lao động còn lại của mình."

Để từ bỏ những lợi ích nhỏ nhặt và thay vào đó tập trung vào lợi nhuận dài hạn, là lẽ thường đối với những người ở trên cùng của hệ thống phân cấp.

"Nghĩ đến việc cướp ngũ cốc từ những đoàn xe của Vương quốc Sorcerous cho thấy hăn ta bị thiểu não.

Chắc chắn không một ai ngu ngốc đến nổi không hiểu rằng việc tấn công một đoàn lữ hành treo cờ Vương quốc Sorcerous sẽ được coi là một lời tuyên chiến và sẽ dẫn đến hậu quả cực kỳ nghiêm trọng?

Nếu hắn..Hãy khoan, có khi nào chúng ta đã bị lừa?"

Chắc chắn là mọi thứ đã được lên kế hoạch và Wayne không thể tìm ra mục đích của hắn là gì.

Có lẽ đây không phải là một lựa chọn tồi để chấp nhận đề nghị của hắn.

"Không, anh có suy nghĩ quá nhiều không?

Có thể hắn ta thực sự là một thằng ngốc như anh đã nói, hắn đã không cân nhắc những hậu quả tiềm tàng, khi hắn nghĩ ra kế hoạch đó."

" Hey" ,Wayne cười cay đắng, "không xem xét đến hậu quả của việc tấn công những cỗ xe đó – một tên ngốc có tầm cỡ như thế liệu có thực sự tồn tại không?"

"Chà ... nếu anh suy nghĩ theo cách đó"

...

Ở mức độ nào đó, không có cách lý giải hợp lý nào cho việc một quý tộc không có nhận thức chung sẽ được chọn để kế thừa danh hiệu của gia đình mình; do đó, Philip phải có mục tiêu.Và mục tiêu của hắn ta có thể là gì?

"Tốt nhất chúng ta nên thao khảo ý kiến của Cygnaeus?"

" -không, đừng nói với cô ấy."

Hilma Cygnaeus, người phụ nữ đã làm mọi thứ trong khả năng của mình để thành lập phe này.

Có tin đồn cô là người yêu của một bá tước nào đó, nhưng sự hình thành của phe này không có bất kỳ lợi ích nào cho vị bá tước đó dưới bất kỳ hình thức nào.

Nguồn gốc của quỹ đầu tư này quá dồi dào và các mối quan hệ rộng lớn của cô vẫn còn là một bí ẩn.

Đó có thể là một tổ chức, không thể là một cá nhân, đứng đằng sau người phụ nữ này.

Bằng cách sử dụng quy trình loại bỏ đơn giản của toán học, người ta có thể dễ dàng biết được tổ chức nào có khả năng như vậy.

The Eight Fingers.( Bát Chỉ/ Tám Ngón)

Tổ chức tội phạm kiểm soát xã hội ngầm ở Vương Quốc.

Nếu đúng là trường hợp đó, Hilma có lẽ là một người dễ dàng vứt bỏ không quan trọng, giống như một con rối.

[Không], trực giác của Wayne nói với anh rằng.

Một vài cuộc trò chuyện của anh với cô cho anh biết rằng cô chắc chắn không phải là một con tốt hy sinh đơn giản.

Trên thực tế, nhiều khả năng cô là một trong những người cao cấp nhất của tổ chức.

Có một người như cô nhúng tay vào phe này thì không có gì phải lo lắng.

Mặc dù một số quý tộc có quyền lực đã hình thành các hiệp ước với tổ chức tội phạm, Wayne không muốn bị vướng vào các tổ chức bất hợp pháp như vậy.

Chính xác là họ đã không nghĩ nhiều cho bản thân, họ muốn hưởng những lợi ích từ cô ấy trong khi mọi hoạt động diễn ra đều tốt đẹp.

"Tại sao...?

Có vẻ như anh đang nghĩ về điều gì đó mà tôi sẽ không thể bắt kịp được, nhưng đây không phải là thời điểm tốt để anh nói cho tôi biết những gì diễn ra sao?

Ngay cả tôi cũng biết rằng đồng ý với gã đó sẽ khiến chúng ta gặp nhiều rắc rối trong tương lai.

Chúng ta sắp tấn công một đoàn lữ hành của Vương quốc Sorcerous trong lãnh thổ của anh, anh hiểu mà phải không?

Tên ác quỷ xương xẩu đó chắc chắn sẽ không để yên cho hắn.

Không có lý do nào mà gã đó có thể giữ được cái đầu sau chuyện này, và cả cổ của anh có thể sẽ không còn gắn liền với đầu của anh lâu nữa."

Lời của Igthorn hoàn toàn chính xác, nhưng Wayne đã có một suy nghĩ khác; hắn đã ngầm đồng ý với đề nghị đó với sự hiểu biết đầy đủ và những rủi ro liên quan.

"Đó có thể là kế hoạch của một thằng ngốc, để biến chúng ta thành vật hy sinh và bỏ túi riêng những hàng hóa được đánh cắp.

Vậy tại sao chúng ta nên làm theo kế hoạch của hắn?

Chúng ta sẽ tuần tra trên lãnh thổ của mình, tình cờ phát hiện một nhóm cướp, chúng sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm về việc tấn công vào đoàn lữ hành Vương quốc Sorcerous.

Cuối cùng chúng ta sẽ giết hết tất cả bọn chúng.

Điều này rất quan trọng chúng ta phải tự mình đảm bảo tất cả mọi chuyện này."

Nếu một đoàn lữ hành cá nhân bị tấn công, không nạn nhân nào còn có thể sống sau khi nhận được tin thủ phạm đã bị giết.

Điều này hợp lý ngay cả ở cấp quốc gia.

Sự báo thù chắc chắn không thể tránh khỏi.

Đây là lý do tại sao họ không được phép để lại bất kỳ bằng chứng nào về sự liên quan của họ.

Hơn nữa, họ có chứng cứ đã cố gắng để giúp, rồi cứ hồn nhiên vẽ câu chuyện kể rằng. một sự cố đã xảy ra ngẫu nhiên trên vùng đất của họ, và đã được giải quyết.

"Anh nghĩ sao về chuyện đó?

Một kế hoạch không tồi để giành được sự ưu ái từ Vương quốc Sorcerous, phải không?

Ngay cả khi chúng ta bị nghi ngờ có liên quan, chúng ta chỉ cần nói rằng chúng ta đã cố gắng giúp đỡ đoàn lữ hành.

Chúng ta sẽ không liên quan gì miễn là mọi thủ phạm đều đã chết.

Ai sẽ nghe được những gì họ nói chứ – người chết không thể nói chuyện."

"Chúng ta cũng phải tính trước, phải xem xét đến khả năng có những linh mục có thể hồi sinh người chết.

Rồi ai biết họ sẽ nói ra điều gì?

Linh mục sẽ không biết nói dối."

" ...

Anh nghiêm túc khi tin rằng có những linh mục có khả năng phục sinh ở Vương quốc Sorcerous sao?

Ở một đất nước mà xác sống được tự hào đi dạo trên đường phố, làm sợ hãi những người sống?"

"Không ,tôi chỉ đoán vậy thôi?"

Wayne cười toe toét khi hắn đồng tình với Igthorn.

"Bất kể mục tiêu của gã là gì, một cuộc tấn công vào một đoàn lữ hành Vương quốc Sorcerous có lợi cho chúng ta mặc cho kết quả có ra sao.

Sẽ không có vấn đề gì nếu cuộc tấn công thành công – tôi không thể nghỉ tới nếu thất bại, Vương quốc Sorcerous sẽ cảnh giác cao độ cho các cuộc tấn công tiếp theo trong tương lai.

Họ có thể sẽ ngừng lưu trữ ngũ cốc với các thương nhân Vương Quốc.

Bằng cách đó, những kẻ ngu ngốc thức tỉnh và sẽ thận trọng hơn trong việc vạch ra các kế hoạch mới.

Ngoài ra-", Wayne cười nhạo báng trong khi nói tiếp, "hắn sẽ làm tiếp bất kể có chuyện gì xảy ra."

" Hắn xứng đáng để chịu hết mọi rắc rối này?

Hãy để tất cả rủi ro cho hắn gánh chịu?"

"Tất nhiên, hắn ta không có chút giá trị cá nhân nào, nhưng việc đó cần thiết để cản trở Cygnaeus, người phụ nữ đằng sau hắn.

Cô ta chắc đã có kế hoạch sử dụng hắn để thao túng phe phái này nhưng không muốn ra mặt, cuối cùng cho phép tổ chức của cô ấy hoạt động một cách công khai.

Nếu không phải như vậy, thì thật sự không hợp lý để họ đầu tư rất nhiều tiền vào phe này."

Phe Hoàng gia và phe Quý tộc đã mất phần lớn quyền lực.

Nếu một người có thể tự do thao túng phe thứ ba này theo ý họ, họ sẽ nắm giữ một lượng quyền lực đáng sợ.

Điều này có nghĩa là Tổ chức Tám Ngón sẽ chịu trách nhiệm về cả các vấn đề pháp lý và bất hợp pháp của Vương Quốc.

" Tôi chỉ có thể đưa ra giải pháp tạm thời cho những việc này, nhưng anh đã nghĩ quá xa ?"

Như Igthorn đã nói, một ý tưởng như vậy nên nằm ngoài tầm với của những quý tộc, chứ đừng nói đến một Nam tước thấp hèn.

Sự thật đó là hiển nhiên, không phải tất cả các nam tước đều giống nhau, một vài người sở hữu nhiều đất đai hơn những quý tộc có cấp bậc cao.

Thật không may cho hai người họ, lãnh thổ của họ có kích cỡ phù hợp với một Nam tước bình thường, nên họ chỉ là những nam tước tầm thường trong Vương Quốc.

Những quý tộc không có mối quan hệ với phe Hoàng gia hay phe Quý tộc, điều họ mong muốn là phát triển tốt lãnh thổ của họ.

Để điều này có thể xảy ra, Vương Quốc cũng phải có sự thay đổi lớn.

Họ có những suy nghĩ này không phải chỉ vì họ là quý tộc, mà nó còn được sinh ra từ những tham vọng của chính họ.

Điều họ mong muốn là trở nên giàu có và hạnh phúc hơn.

Đó là lý do tại sao họ sẽ khai thác bất kỳ cơ hội có lợi tối đa với tiềm năng của nó.

" Sau khi chúng ta chuyển sang một phe tốt hơn, chúng ta sẽ phải xây dựng lại danh tiếng và các mối quan của mình lại từ đầu?"

"Anh nói đúng."

Họ đã gia nhập phe phái này để có được những cơ hội mà trước kia không có, nếu có cơ hội khác họ đã gia nhập một phe tốt hơn.

Mặc dù vậy, họ không mong đợi Tám Ngón(Eight Fingers) bổ nhiệm một kẻ ngốc như vậy vào vị trí lãnh đạ.

Có vẻ như tham gia phe này là một sai lầm.

"Về việc đó, Vương quốc Sorcerous lợi dụng điều này như một cái cớ để tuyên chiến với Vương Quốc không?"

Wayne suy nghĩ về nó một lúc và lắc đầu.

"Không có khả năng.

Vương quốc Sorcerous là một quốc gia có một thành phố duy nhất, họ thiếu nhân lực để chiếm toàn bộ Vương Quốc.

Ngay cả khi họ có nhiều Undead, chúng chỉ thích hợp cho các công việc đơn giản.

Họ không thể quản lý một quốc gia theo đúng cách, nếu khi chiến tranh được tuyên bố, họ sẽ chỉ yêu cầu vùng đất gần với họ nhất.

-bây giờ thì"

Hắn giơ nắm đấm siết chặt khi nói và Igthorn cũng làm giơ nắm tay nắm chắt của mình lên.

"Làm thôi nào!"

"Yeah!"

———***———

Phần 3

Cuối cùng Philip đã đến địa điểm đã được thông báo, đó là phần đường trong lãnh thổ của Nam tước Delvin.

Hắn đã dẫn lính của mình hành quân, khởi hành từ ngày hôm qua và cắm trại qua đêm, hiện tại đã đến địa điểm của cuộc tấn công.

Theo tin tức nhận được, một đoàn xe chở hàng của Vương quốc Sorcerous sẽ đi qua nơi này.

Philip đang ngồi trên lưng ngựa, nhìn xuống những người lính đứng xếp hàng của mình.

Họ là những người lính, hay chính xác hơn là dân làng, dưới sự chỉ huy của hắn.

Tổng cộng có năm mươi người được tập hợp.

Hắn đã gửi lệnh triệu tập trên toàn bộ lãnh thổ của mình, nhưng không có nhiều người đàn ông đáp lại lời kêu gọi của hắn.

Câu trả lời nhiều nhất mà hắn nhận được là, họ rất bận và không còn thời gian để làm việc khác.

Đó là Sự thật , điều này làm Philip rất buồn.

Kế hoạch được đặt ra vì sự thịnh vượng trong tương lai trong vùng đất của họ, vì lợi ích của tất cả những người sống ở đó.

Ngoài ra còn có rất nhiều chiến lợi phẩm tiềm tàng của cuộc chiến, mà Philip đã nghĩ đến và hắn đã đề xuất sẽ phân phát cho tất cả mọi người.

Tuy nhiên, không ai đến giúp.

Họ quá dại dột.

Một đám toàn những kẻ ngu dốt không thể biết cái gì là có lợi, cái gì không.

Không, đây chính xác là lý do tại sao họ phải được lãnh đạo bởi một thiên tài như hắn.

Mặc dù đã rất cố gắng để thuyết phục bản thân, nhưng sự tức giận của hắn đối với những người không hiểu biết đã bùng lên.

Hắn đã từng nghĩ về việc ép buộc, nhưng điều đó chắc chắn sẽ khiến ông già của hắn tức giận, người đã bước gần tới cánh cửa tử thần.

Sau cùng, hắn đã trả trước cho họ số tiền mà hắn đã mượn từ Hilma.

Qua nhiều những công đoạn khó khăn, hắn đã tập hợp được năm mươi người đàn ông, nhưng hầu hết là những người già không bằng cả những thanh niên ốm yếu trong làng, hoặc là những người đàn ông thường đi khắp nơi để gây lộn, đánh nhau trong làng, nói chung là những kẻ thô lỗ.

Nói thẳng ra, chúng là những kẻ phiền toái trong làng và không ai trong số chúng đáng giá tiền.

Dù vậy, Philip cảm thấy một sự phấn khích không thể diễn tả được trong ánh mắt của những người lính của mình.

Anh có linh cảm rằng, một câu chuyện anh hùng sắp được lưu truyền rộng rãi dành riêng cho mình sắp xảy ra.

Không, nó đã bắt đầu rồi.

Vì lãnh thổ của hắn chắc chắn sẽ được mở rộng, nên địa vị của hắn cũng sẽ tăng lên.

Hắn sẽ sớm tham gia vào sân khấu thế giới, đứng dưới ánh đèn rực rỡ.

Hắn chuẩn bị giáng đòn đầu tiên cho Vương quốc Sorcerous, một kỳ tích không ai có thể làm được.

Như chơi đùa với Vương quốc Sorcerous, điều này chắc chắn sẽ cho phép Philip nhận được sự đánh giá cao từ gia đình hoàng gia và hắn xứng đáng nhận một cấp bậc phù hợp với thành tích này.

Thậm chí hắn có thể cưới công chúa xinh đẹp đó.

"- Thưa ngài lãnh chúa, chúng ta thực sự có thể tấn công họ à?"

Philip, đang chìm đắm trong giấc mơ của mình, đã bị kéo trở lại thực tại như bịmột xô nước lạnh tạt vào người.

Hắn tỉnh táo trở lại và nhìn người lính đã hỏi đó.

Người lính là một người đàn ông bình thường, khoảng 30 tuổi.

Anh ta mặc một bộ quần áo nhăn nhó và vì một lý do nào đó, anh ta cầm một cái xẻng gỗ.

Một cái chùy sẽ tốt hơn một cái xẻng, ngay cả một số cây gậy nằm quanh đây cũng sẽ hiệu quả hơn.

Philip muốn nói về điều đó, nhưng cái xẻng đó có lẽ là kết quả từ mệnh lệnh của hắn để họ tự mang vũ khí riêng của mình.

Thành thật mà nói, nhìn một số dân làng thậm chí không có gậy đã khiến Philip hơi đau đầu.

Ngoài ra cách xuất hiện của nhóm như thể họ là những kẻ cướp nghèo túng.

Có lẽ có thể đánh lừa đối phương tin như vậy.

Những người lính xung quanh đều trong tâm trạng nghi ngờ, mọi người đều quay đầu về phía người vừa hỏi như thể muốn nói "vâng, chúng tôi cũng đang nghĩ về điều đó."

"Mọi chuyện sẽ ổn thôi, đây là một hành động cần thiết để cứu lấy Vương Quốc.

"

"Umh, thưa lãnh chúa, chúng tôi không thực sự hiểu tình hình hiện tại của Vương Quốc, nó quá phức tạp đối với nông dân như chúng tôi.

Thật sự chúng tôi sợ sẽ bị bắt và xử trảm?"

Một người đàn ông khác hỏi, chẳng mấy chốc, những người khác bắt đầu xôn xao bàn tán và cùng đồng tình."

Đúng vậy"

Philip rất ngạc nhiên trước những câu hỏi thể hiện sự thiếu hiểu biết hoàn toàn về công lý.

[-Điều này cũng đúng vì có rất nhiều người không hiểu biết như họ, một người tài năng như ta sinh ra là để lãnh đạo họ.

Không ai làm theo kế hoạch của ta về việc quản lý trang trại theo cách làm mới, đúng là những người này chỉ có thể suy nghĩ một cách nông cạn ...]

"Ta đã nói là không sao hết, ngươi có bị điếc không?"

"...

Không, không, chúng tôi xin lôi."

Những người lính không tin như vậy, thần thái của họ đã nói lên điều đó.

Có lẽ hắn nên xử tử một người nao đó để làm gương cho những người khác, nhưng làm vậy sẽ khiến hắn không thể lãnh đạo được.

Hắn sẽ mất đi uy nghiêm của mình nếu không thể khiến họ nghe lời mặc dù biết rằng sẽ có những rủi ro liên quan.

Khi Philip hoảng loạn và không biết nên làm gì, hắn nghe thấy âm thanh nặng nề của móng ngựa dậm chân trên mặt đất.

Hắn quay đầu lại thấy hai kỵ sĩ phi nước đại về phía mình.

Khuôn mặt của cả hai được che lại chỉ chừa lại đôi mắt, nhưng hắn vẫn biết được họ là ai.

Hai người họ dừng lại từ xa và vẫy tay với hắn.

{Tại sao họ không đến gần hơn?

Lẽ ra họ nên đi về phía tôi chứ không phải ngược lại ?} Philip nghĩ có lẽ họ có muốn nói điều gì đó nhưng phải giữ bí mật.

"Hm, ta đoán là ta phải đến đó."

Hắn cảm thấy tốt hơn một chút sau khi nói điều đó với chính bản thân mình .

Philip phi ngựa tiến về phía họ.

Hắn đã tập luyện cưỡi ngựa rất nhiều, vì vậy cưỡi một con ngựa chạy trên một đường thẳng không không khó.

"Nam tước, mọi thứ ngài chuẩn bị ổn cả chứ?"

Khuôn mặt người đàn ông được che rất kỹ dấu nên rất khó để nhận dạng, nhưng qua giọng nói và dáng người của hắn, hai người đàn ông đó được suy đoán là Nam tước Delvin, hay gọi là Wayne.

Mặc dù trang phục của hắn ta không giống với trang phục của một nam tước.

Bộ giáp được che dấu có chút bẩn và một thanh kiếm treo ở thắt lưng.

Con ngựa của hắn cũng trông thật tệ và thiếu sức sống, giống như một con ngựa nông trại chứ không phải là một con ngựa chiến.

Bên cạnh là Nam tước Rokerson, hay còn gọi là Igthorn, hai người trông khá giống nhau.

Ngoại hình của bọn họ thật sự rất hợp nhau đến nỗi ngay cả con ngựa của họ cũng trông giống nhau.

Không như Philip, người được hỗ trợ tài chính rất nhiều, họ lại khá nghèo.

Philip nhớ lại những lúc hắn thấy họ mặc quần áo tồi tàn, hắn cố hết sức để che giấu cảm xúc vượt trội sắp thể hiện trên khuôn mặt.

[Chà, mình không thể để cho họ thấy cảm xúc giận dữ do tinh thần yếu hèn của những người lình của mình?

Đây là một nỗi đau.]

Với tư cách là người có địa vị cao hơn, phải cho những người bên dưới thấy rõ rằng điều gì khiến hắn vượt trội so với họ.

Philip phải hành động như một tấm gương cho xã hội, và những người thấp kém phải nghe theo Philip.

Như vậy xã hội mới vận hành trơn tru.

"Chỉ có hai ngài à?

Còn những người lính của các ngài đâu?"

"Chúng tôi đã chuẩn bị xong?"

" Đại ca Philip, những người lính của chúng tôi sẽ tấn công từ bên mạng sườn, , và tạo thành Đội hình cánh hạc."

"Ồ!

Đội hình cánh hạc!"

Ngay cả Philip cũng biết về đội hình đó.

Triển khai một đội hình nổi tiếng như vậy là một việc khá hài lòng; như thể hắn sắp trở thành nhân vật chính của một câu chuyện nào đó.

"Nếu mọi việc diễn ra ở phía nam, xin hãy phân tán về phía bên trái và bên phải.

Kẻ địch sẽ không thể chạy tán loạn nếu chúng ta chỉ tấn công theo một hướng.

Hãy nhớ dàn quân rộng càng xa càng tốt khi chúng tháo chạy."

"Tôi hiểu rồi.

Thật tốt, ngài không cần phải bận tâm"

"Tốt hơn là nên quyết định trước người nào sẽ đi theo con đường nào?

Một cuộc tháo chạy thành công sẽ rất khó khăn trong các trận chiến.

Đại ca Philip điều này rất cần thiết.

Ngài sẽ rút lui theo hướng nào?"

Họ nói như thể họ đã thấy trước thất bại của mình, điều này khiến Philip khá buồn.

"Ngài nghĩ rằng tôi sẽ thua?"

"Không, không phải như ngài nghĩ, đại ca Philip.

Ngài đã nghe nói về chiến thuật vừa đánh vừa chạy để tiêu diệt hết tất cả kẻ thù đang đuổi theo trong một lần chưa?"

"-ah, aha, vâng tôi có biết."

[Ồ tôi hiểu rồi], Philip đã chấp nhận lời giải thích của họ, sẽ rất khó chịu nếu thừa nhận mình thiếu hiểu biết, hắn hành động như thể hắn đã biết về chiến thuật này.

"Đúng như tôi nghĩ ngài đã biết.

Đây là một chiến thuật, nó bao gồm cả chiến lược rút lui."

[Nếu là vậy thì] Khi Philip chuẩn bị thảo luận về cách rút lui, hắn nhận ra rằng một thông tin quan trọng đã bị mất.

"Trước khi trả lời, tôi có một câu hỏi.

Hai ngài chưa nói với tôi về quy mô lực lượng của ngài.

Hai ngài đã mang theo bao nhiêu người?"

"Mỗi người chúng tôi mang theo 75 người."

Philip đã bị sốc, họ có thể tập hợp nhiều người đàn ông hơn hắn ,[với con số này, trốn thoát theo bất kỳ hướng nào cũng không còn quan trọng.

Philip đã tự nói với chính mình rằng, vì rốt cuộc đây là lãnh thổ của họ, nên không có lý do gì họ sẽ gặp khó khăn khi làm việc đó.

Nếu đơn giản là vấn đề số lượng, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều, vấn đề nằm ở những cân nhắc trước đó của họ.

Philip ước tính nếu là hắn, có thể đã tập hợp ít nhất gấp đôi số người lính nếu trên lãnh thổ của hắn.

"... nếu chúng ta có nhiều nhân lực như vậy, thì chúng ta nên hợp lực tấn công cùng một lúc không?

Rốt cuộc, chúng ta có khoảng 200 người."

"Đó cũng là một quyết định chính xác, nhưng sẽ không thể sử dụng chiến thuật Đội hình Cánh Hạc.

Để thực hiện Đội hình Cánh Hạc, binh lính của đại ca Philip phải đánh từ phía trước và lực lượng của chúng tôi bao vây sườn."

"Ahh, là vậy sao!"

Đúng rồi, vừa mới nói nhưng hắn đã hoàn toàn quên mất điều đó.

Wayne thở dài.

Vì khuôn mặt hắn hoàn toàn che kín, nên không ai có thể thấy biểu cảm hiện tại của hắn.

"Tôi rất vui vì ngài có thể hiểu.

Giờ thì, chúng ta nên rút về hướng nào?"

"À,.

Chúng ta sẽ rút lui về hướng của Igthorn."

"Vậy là về phía sườn trái, tôi hiểu rồi.

Tôi sẽ phiền ngài bám sát kế hoạch chiến đấu mà chúng ta đã thảo luận trước đây.

Xin hãy thận trọng với các cung thủ, không hiếm các trường hợp những kỵ binh bị giẫm bởi ngựa của mình khi bị những mũi tên bắn trúng trong lúc chạy tán loạn.

"

"Miễn là tôi còn mặc bộ giáp này, tôi sẽ không sao ngay cả một con ngựa giẫm lên.

Đây là một vật phẩm cao cấp được chế tạo bởi một thợ rèn nổi tiếng và được yểm ma thuật bởi các ma thuật sư."

Bộ áo giáp Philip là một món quà từ Hilma.

Bộ giáp đã được cường hóa bởi ma thuật tăng khả năng phòng thủ, nó vượt xa bộ áo giáp gia truyền của nhà hắn.

Mặc dù hắn đã nhận được món quà này từ lâu rồi, nhưng chưa bao giờ có cơ hội dùng thử.

Đây sẽ là màn ra mắt chiếc áo giáp này.

Những nam tước khác chắc chắn không những thứ có chất lượng cao như vậy.

Philip đã cố gắng hết sức để ngăn cản giác vượt trội của mình xuất hiện trong lời nói.

"Mặc dù vậy, nhưng vẫn phải xem xét thận trọng ở mọi khóa cạnh.

Mọi thứ sẽ trở nên vô ích nếu đại ca bị giết trong cuộc xung đột.

Đây là sự thật."

"Chính xác, bởi vì đại ca Philip là tướng quân của chúng ta."

"Ngay cả khi ngài mặc áo giáp xuất sắc như vậy, vẫn có những điểm không thể bảo vệ hết mà mũi tên có thể bắn trúng.

Ngoài ra, dù bộ giáp có bền đến đâu, nó cũng không thể chống lại hầu hết các phép thuật.

Xin đừng quá phụ thuộc về bộ giáp, đại ca Philip chính là tướng của chúng tôi.

"

Những cảnh báo lặp đi lặp lại của họ làm Philip rất bực mình, nhưng hắn hiểu lo lắng của họ đến từ đâu.

Nếu một vị tướng bị giết, thì trận chiến sẽ kết thúc, đó là lẽ thường.

Biết rằng hai người này đã xem anh ta là thủ lĩnh của họ, Philip không thể không mỉm cười.

"Tất nhiên, tôi hiểu."

"...

Với lại, đại ca Philip sẽ triển khai đội hình của chúng ta ở đâu?

Sẽ rất nguy hiểm khi triển khai trên đường.

Tôi tin rằng tốt nhất là nên lùi lại, bằng cách đó chúng ta có thể gấp rút trợ giúp ngài nếu chúng ta phải rút lui.

Sẽ có ích nếu ngài có thể cho chúng tôi biết vị trí của ngài.

"

[Umu, umu.] Philip đã đồng ý.

Khi vị tướng gặp nguy hiểm, nhiệm vụ của cấp dưới là phải nhanh chóng hỗ trợ.

Mặc dù đây là lẽ thường, Philip đã bị sốc khi hắn không phải là người đề nghị điều này ngay từ đầu.

[Mình sẽ phát hiện ra những điều này nếu là những ngày bình thường ... do hiện giờ minhd đã quá phấn khích.

Đây là lần đầu tiên mình tổ chức một trận chiến có quy mô như thế này.]

Philip khẽ nuốt nước bọt và hít một hơi thật sâu.

"Co- Có chuyện gì sao?"

"À, không có gì.

Tôi chỉ đang cố gắng kiềm chế sự hưng phấn mãnh liệt cho trận chiến này trong trái tim mình."

"... oh-, tôi hiểu rồi.

Thì ra là như vậy?

Ừm, vậy thì đại ca Philip muốn phục kích đoàn lữ hành ở đâu?"

"Đầu tiên"

Philip nhìn sang trái và phải.

Những con đường tráng nhựa khá rộng, đủ chỗ cho hai toa xe đi qua nhau.

Con đường này dường như là một nguồn thu nhập chính của Nam tước Delvin.

Có những khu rừng tươi tốt ở hai bên đường nhưng những tán cây sát với với con đường nơi bọn cướp thường ẩn náu, đã bị dọn sạch hoàn toàn giờ chỉ còn cỏ.

Khu rừng nằm dưới sự quản lý của con người, thú vật được thả rông để ăn cỏ, vì vậy không cần phải cảnh giác với quái vật hay thú hoang.

Vậy thì

"Chúng ta sẽ thiết lập cuộc phục kích trong rừng."

"Tôi hiểu rồi.

Nếu vậy thì tôi biết một vị trí thích hợp.

Có một khu rừng nơi cành cây, cỏ dại chưa bị khai hoan, nó cho phép chúng ta rút lui trên lưng ngựa.

Ngài cảm thấy thế nào?

"

"Còn một nơi như vậy sao?"

"Vâng ạ.

Khi đại ca Philip quyết định tiến hành cuộc phục kích ở vùng đất này, chúng tôi biết điều đó là cần thiết, vì vậy chúng tôi đã dành thời gian để chuẩn bị vị trí đó"

Philip đã nhiều lần chọn miếng đất này cho cuộc phục kích trong các cuộc họp trước đó của họ.

Mặc dù hắn đã hỏi Wayne và Igthorn về ý kiến của họ, cả hai đều trả lời Philip.

Chắc hẳn sẽ gặp rắc rối khi chuẩn bị.

"Tôi thực sự biết ơn sự chuẩn bị của ngài."

"Không xin đừng như vậy, Ngài đã phải chấp nhận rủi ro khi dẫn đầu cuộc đột kích, những gì chúng tôi cần phải làm là chia sẻ gánh nặng đó, phải không?"

"Đùng như Wayne đã nói!"

Hai người đã dẫn Philip đến trang khu vực và đúng như họ đã mô tả.

Không có một vấn đề nào cho ngựa phi nước đại, căn cứ theo tình hình này.

Khi hắn kết thúc cuộc thảo luận với hai người họ, Philip cần quay lại với những người lính của mình.

Philip không ngừng đổ mồ hôi vì bộ áo giáp toàn thân của hắn, và vì di chuyển ở trên mặt đất không bằng phẳng, mũ bảo hộ của hắn khiến hắn mất thăng bằng và dễ dàng té ngã.

"Whooo, whooo"

Philip khò khè nặng nề khi hắn cởi mũ bảo hiểm để kẹp ở dưới thắt lưng.

Hắn lấy ra một chiếc khăn tay và bắt đầu lau trán.

Philip cảm thấy bộ giáp này có khuyết điểm.

Mặc dù quan trọng nhất là chất lượng về khả năng phòng thủ bộ giáp, nhưng tính cơ động cũng quan trọng không kém.

Hắn nhớ rằng có những phép thuật yểm bùa làm nhẹ áo giáp, hắn sẽ yêu cầu một trong những điều đó trong tương lai.

Hoặc có lẽ là một phép thuật yểm vào ngăn đổ mồ hôi trong khi hắn mặc áo giáp.

Hắn sẽ nói chuyện với Hilma về điều này vào lần tới khi hắn ở thủ đô.

Sau khi ghi nhớ điều đó, hắn quay trở lại khu vực lính của mình, hắn thấy những người lính của mình đang chán nản, họ dường như không còn muốn làm gì.

"Xin lỗi đã để các anh đợi lâu"

"Lãnh chúa.

Người đàn ông che mặt đó là ai?

Ngoại hình của hắn trông giống như một tên cướp.

Chúng ta đang bị mai phục ạ?"

"Không thể nào như thế được, người đàn ông đó rõ ràng là một quý tộc đánh kính của Vương Quốc.

Nói về ngoại hình, không nền đề cập đến vấn đề đó.

Không phải mọi quý tộc đều đủ tư cách để mặc áo giáp toàn thân."

Thêm vào đó, trong trận chiến ở Đồng bằng Katze, hầu hết những gia đình đã mất người kế vị, cũng mất nhiều vũ khí và áo giáp gia truyền.

Gia đình của Philip cũng đang ở trong tình huống này, nếu hắn mất bộ áo giáp này thì sẽ khó có được một lần nữa.

Có vẻ như những người lính không tin vào lập luận của hắn, nhưng không cần phải buộc họ phải tin điều đó.

"Được rồi!

Giờ hãy chờ cho đến khi đoàn lữ hành đến!

Sau đó, chúng ta sẽ tấn công ngay lập tức!"

Philip không nghe thấy ai phản hồi và cao giọng.

"Mọi người hiểu mệnh lệnh không!!?"

"Rõ..."

Mặc dù mọi người trả lời một cách lộn xộn, nhưng giọng nói của họ đồng thanh vẫn đủ lớn để có thể nghe thấy.

Philip không hài lòng với câu trả lời của họ, nhưng hắn phải mặc kệ điều đó.

Đây là trận chiến đầu tiên của họ, không cần họ phải đáp ứng như mong đợi.

Để họ phát triển thành những người lính xuất sắc, họ sẽ phải tập trung vào những mệnh lệnh tức thời nhiều hơn nữa.

Khi Philip đắm chìm trong những suy nghĩ này, hắn ngồi trên mặt đất với bộ dạng mệt mỏi muốn sớm được nghỉ ngơi.

———***———

Phần 4

"Tám Ngón"( Eight Fingers) một tổ chức tội phạm có tầm cỡ, đang hoạt động bằng cách ẩn nấp bên trong bóng tối của Vương Quốc.

Có 8 chi nhánh được chia ra trong tổ chức, trong số đó có một chi nhánh thuộc về bộ phận buôn lậu.

Christopher Olsen, một thành viên của chi nhánh nói trên, đã thể hiện bộ mặt giả tạo của mình bằng cách đóng giả làm một thương gia trung thực.

Những lời nói của hắn rất có trọng lượng trong việc giao dịch trên tuyến đường giao thương lớn, nối thủ đô hoàng gia với phía tây của Vương Quốc.

Hắn đã từng trải qua việc kho hàng của mình bị cướp phá sạch sẽ với nhiều loại hàng hóa khác nhau trong sự kiện tàn phá của Jaldabaoth.

Tổn thất phần lớn tài sản nhưng không đến nổi phải phá sản, ngừng việc kinh doanh của mình.

Tuy nhiên, vẫn phải trải qua một thời gian dài để hồi phục những mất mát, vì vậy hắn thấy cần phải vay một khoản tiền từ Tám Ngón.

Sẽ cần phải chi tiền để kiếm lại tiền, đó là cách mọi lĩnh vực kinh doanh hoạt động.

Mặc dù nó cũng có thể sẽ dẫn đến những tổn thất lớn hơn, nhưng miễn là hắn chịu cúi đầu xuống và tránh những rủi ro không cần thiết thì không có gì phải lo lắng.

Tuy nhiên, việc vay tiền từ Tám Ngón sẽ dẫn vào một con đường dần dần hướng đến việc đánh mất chính mình.

Tám Ngón sẽ kiểm soát bắt buộc các thương nhân đã thua lỗ để hoạt động, các hành động tội phạm như buôn lậu, bán hoặc vận chuyển ma túy.

Thương gia rơi vào cái bẫy này khá thường xuyên.

Vậy còn Christopher, người đã gần như đã bị mắc bẫy?

Để vay tiền, hắn đã có một cuộc họp với các người lãnh đạo của các chi nhánh, hắn đã làm một việc gây sốc.

Christopher thuộc về bộ phận buôn lậu, vì vậy việc quản lý các khoản vay đáng lý ra sẽ được cấp trên của hắn trong cùng bộ phận quản lý.

Một cuộc họp với những lãnh đạo của các bộ phận khác là một điều không thể.

Bất chấp tất cả, hắn đã nhận được một số tiền lớn sau cuộc gặp mặt đó.

Có phải bởi vì những thành tựu trước đó, mà hắn đã nhận được một đề nghị cao cấp?

Hay một số lý do khác mà hắn cũng không thể biết?

Hắn không thể đoán ra được ngay cả sau khi cuộc gặp kết thúc.

Điều duy nhất mà hắn có được, đó là sự nghi ngờ về thái độ thân thiện từ lãnh đạo của các bộ phận này đối với hắn, thái độ thân thiện này là sự khác thường, hắn biết rõ họ đáng sợ như thế nào khi sống với mặt tối của xã hội.

Tất nhiên, lòng tốt từ những tên đứng đầu một tổ chức ngầm chỉ có thể là giả.

Một điều khác thu hút sự chú ý của hắn là, trên thực tế họ thường sẽ chăm chút sức khỏe của mình một cách nghiêm túc, để phù hợp với vị thế của mình ở vị trí cao nhất của tổ chức.

Hắn tự hỏi tại sao họ hơi gầy, nhưng họ chắc chắn khỏe mạnh hơn so với cơ thể thừa cân của hắn.

Những người quan trọng đó đã giao cho hắn một công việc vào lúc đó.

Công việc được giao phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác nhau, chẳng hạn như số tiền đã vay, giá trị của con nợ mang lại, và liệu người đó có thể sử dụng được cho Tám Ngón trong tương lai hay không.

Những người có xếp hạng tốt hơn được giao những công việc an toàn hơn và ngược lại.

Công việc được giao cho hắn là-

"Vận chuyển ngũ cốc cho Vương Quốc Sorcerer, huh.

Bất kể có về đến nơi an toàn hay không , hm."

"Hm, có vấn đề gì không ạ?

Ngài vừa nói gì ạ?

"Oh, đừng quan tâm đến ta.Ta chỉ đang lẩm nhẩm một mình thôi."

Người vừa trả lời cho câu hỏi của hắn là lãnh đạo của một nhóm đánh thuê.

Anh ta là một người đàn ông cường tráng.

Rất khác biệt so với Christopher, người đã ngoài bốn mươi tuổi và đã tích lũy được một lớp mỡ dày quanh eo.

Đó là một chàng trai trẻ, sắc sảo và dường như chỉ mới ngoài hai mươi.

Anh ta đeo một cái tấm giáp làm bằng thép với một bộ giáp lưới bên dưới.

Một chiếc mũ sắt có thể che toàn bộ khuôn mặt của người ngồi bên cạnh,cùng với đó là một thanh kiếm đã mòn.

Người đàn ông đó là lãnh đạo phụ trách bảo vệ đoàn lữ hành chở ngũ cốc của Vương Quốc Sorcerous, bao gồm bảy cỗ xe.

Bộ phận bảo vệ bao gồm 24 người, tất cả đều được thuê bởi Tám Ngón giống như Christopher, thuộc về chi nhánh buôn lậu.

Mặc dù họ là thành viên của cùng một chi nhánh, họ vẫn tính phí vì dử dụng dịch vụ của họ, với giá cao hơn so với lính đánh thuê ở cấp độ tương tự.

Mặt khác, họ không phải lo lắng về việc rò rỉ thông tin về nhiệm vụ bí mật vì sự trung thành với tổ chức.

Trước những mối đe dọa không thể giải quyết được, những người lính đánh thuê thông thường có thể sẽ từ bỏ nhiệm vụ, nhưng những người này sẽ chiến đấu để hoàn thành nhiệm vụ cho đến chết.

Điều này cũng dễ hiểu, vì khi từ bỏ nhiệm vụ họ sẽ được trả giá cao cho cái đầu của họ; kết quả là, họ sẽ bị săn lùng và bị giết chết.

Do đó, đối với một người như Christopher không biết về bất kỳ lính đánh thuê đáng tin cậy nào khác, những tên đánh thuê từ Tám Ngón này có lẽ là lựa chọn tốt nhất của hắn.

Một lần nữa, hoàn thành nhiệm vụ này, là lựa chọn duy nhất của hắn.

Đó là một mệnh lệnh trực tiếp từ những lãnh đạo cấp cao, sử dụng bộ phận bảo vệ này.

Để bù đắp cho việc thiếu các lựa chọn, họ đã cung cấp miễn phí dịch vụ của mình, vì vậy hắn sẽ có dư tiền để thuê nhiều lính đánh thuê hơn.

Tuy nhiên, việc thuê thêm lính đánh thuê sẽ được coi là một dấu hiệu của sự mất lòng tin đối với họ.

Đó là chưa nhắc đến một sự thật là việc thuê chúng đã mất một lượng tiền lớn, vì vậy việc thuê những tên đánh thuê khác sẽ như là một việc bất tuân lệnh của họ.

Sau khi suy nghĩ kỹ, Christopher quyết định không thuê thêm lính đánh thuê.

Hơn nữa, những tên này khá là đáng tin cậy, tất nhiên, Christopher không phải là một chiến binh, nên không thể đo lường chính xác sức mạnh của họ.

Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề, vì những người lãnh đạo đã tuyên bố rằng chúng là những người xuất sắc nhất.

Đi ngược lại mệnh lệnh sẽ rất nguy hiểm.

Nếu hắn được hỏi, liệu hắn có cảm thấy an toàn khi khởi hành với một lực lượng nhỏ như vậy không thì hắn sẽ ước có được những người có năng lực hơn.

Sẽ thật tuyệt nếu hắn có thể mượn lãnh đạo từ bộ phận bảo an, một thành viên của "Six Arms"( Lục Cầm), nhóm thực thi hành quyết của Tám Ngón.

Không cần phải nói, điều ước đó sẽ không bao giờ thành hiện thực.

Nghe mọi người nói rằng Six Arms có thủ lĩnh Zero, người được cho là chiến binh mạnh nhất trong tổ chức Tám Ngón, đã bị tiêu diệt trong một cuộc xung đột với hoàng gia, ngay trước tai họa do Jaldabaoth gây ra.

Có nguồn tin đáng tin cậy cho rằng thất bại của họ là trước Brain Unglaus, một chiến binh phục vụ dưới quyền Hoàng Kim Công chúa.

Sẽ thật là ô nhục khi cho rằng cả sáu người trong số họ đã bị đánh bại bởi một người duy nhất, nhưng rõ ràng Blue Roses, một nhóm mạo hiểm giả xếp hạng Adamantite, cũng đã tham gia vào cuộc chiến.

Christopher đã suy luận rằng đây rất có thể là trận chiến sáu đấu sáu.

Bộ phận an ninh được cho là đã mất hầu hết các thành viên trong trận chiến.

Hiện tại, các bộ phận đang phải tự xây dựng một lực lượng riêng để bù đắp cho sự mất mát đó, đỉnh điểm là các thành viên của bộ phận ám sát bắt đầu hoạt động ngoài ánh sáng.

Điều này đã giúp cải thiện tâm trạng của những thành viên của Tám Ngón tốt hơn, so với trước khi Jaldabaoth xuất hiện.

Xung đột nội bộ đã từng xuất hiện nhiều trong quá khứ và không còn khả năng là họ chơi bẩn, đâm phía sau lưng nhau.

Một số thương nhân đã báo cáo cho chính quyền dưới danh nghĩa người của một chi nhánh khác để bắt một vụ buôn lậu.

Tuy nhiên, hiện nay những lãnh đạo cấp cao đang hợp tác với nhau đến mức nực cười khi nghĩ đến điều đó.

Kết quả là kinh doanh đã mở rộng và lợi nhuận bất hợp pháp từ những nỗ lực đó cũng tăng lên.

"Puhuuu-ahhh."

Thủ lĩnh của lính đánh thuê xì hơi trong khi đang ngáp.

Đó là một hiện tượng sinh lý không thể tránh khỏi, và hắn ta cũng không có ý định xin lỗi.

Một hành động kinh tởm.

Christopher nhíu mày.

Đó là âm thanh tồi tệ nhất để thức tỉnh trong khi còn mơ màng.

Hắn thật lòng muốn phàn nàn, nhưng gã đó là bạn đồng hành của hắn trong suốt chuyến đi , bắt đầu từ Re-Lovell, một thành phố cảng lớn ở phía tây của Vương Quốc.

Để duy trì mối quan hệ thân thiện với gã đó đã kìm nén mong muốn phàn nàn của hắn.

Tàu sẽ được sử dụng để vận chuyển hàng hóa từ Re-Lovell đến Thánh Quốc, vì vậy công việc này sẽ phù hợp với một thương nhân hàng hải.

Gã đó là một lựa chọn tuyệt vời và Christopher biết rằng hắn giỏi trong việc đó.

Điều đáng ngạc nhiên cho là gã đó cũng là thành viên của Tám Ngón, gã đó tuyên bố rằng họ chỉ hợp tác vì lợi ích chung.

Tuy nhiên, Christopher không thể không thôi lo lắng.

"Ông bạn có vẻ thoải mái.

Ông không sợ rằng ai đó sẽ tấn công sao?"

"Hm?,oh, tôi không cảm thấy sẽ có chuyện gì nguy hiểm, vì vậy không có vấn đề gì – Ồ, có lẽ ông muốn nói rằng những cảm xúc có thể không đáng tin cho lắm?

Chà, tôi hiểu ông có lý nhưng chắc hẳn đôi khi hông cũng suy nghĩ rằng mọi việc sẽ ổn thôi đúng chứ?

Cũng có những lúc ông sẽ có cảm giác nguy hiểm về một thứ gì đó mà mình đã lên kế hoạch, và cuối cùng nó trở thành sự thật, hoặc một chuyện gì đó tương tự như vậy."

"...Yeah, tôi thật sự đã trải nghiệm cái cảm giác đó rồi."

"Thấy đấy?

Những kinh nghiệm trong quá khứ của chúng tôi là làm mọi việc theo trực giác của mình."

Thủ lĩnh lính đánh thuê nói với giọng điệu không phù hợp với vẻ ngoài của hắn.

"Nhìn xem, chúng ta cũng đang treo cờ của Vương Quốc Sorcerer.

Chỉ những kẻ dân làng ngu dốt mới dám tấn công một đoàn lữ hành như vậy, nếu xảy ra trường hợp đó, chúng ta sẽ dễ dàng đánh bại cả một trăm người trong số chúng.''

"Nếu đó không phải là dân làng thì sao?"

"Ông lo lắng nếu chúng là lính đánh thuê sao?

Nếu chúng không thể nhận ra được lá cờ của Vương quốc Sorcerous, thì đó sẽ là một điều bất ngờ lớn?

Hắn nhún vai, những người lính đánh thuê thường giàu kinh nghiệm và điều tra thông tin rất đầy đủ.

Những kẻ không nhận ra các quốc kỳ của các đất nước khác không làm tôi lo sợ chút nào cả. ...

Có vẻ như ông chưa hiểu rõ lắm.

Hãy thử nghĩ như thế này, sẽ thật đáng lo ngại khi không biết rằng mình sẽ gây sự với loại quý tộc nào có phải không?

Ông có muốn gặp rắc rối theo hướng đó không?"

"Có lý..... nhưng tôi rất tò mò, loại quý tộc nào sẽ liều lĩnh chiến đấu với chúng ta?

"Điều đó thì- ví dụ như những người nổi tiếng như Raeven và Boullope.

Những người như họ có những đội quân hùng mạnh đóng quân trong lãnh thổ của họ và thật nguy hiểm khi va vào họ.

Chà, nhưng cả hai đều chịu tổn thất lớn trong cuộc chiến ngày đó, nên có lẽ họ không còn nguy hiểm như trước.... cũng không nên bất cẩn.

Tôi đã được trả tiền khá hậu hĩnh rồi nên tôi không muốn có thêm bất kì phiền phức nào.

Chà, tôi thật sự không muốn làm kẻ thù với bất kỳ lãnh chúa tiếng tăm nào."

"Nhưng ông đang được hỗ trợ bởi một tập đoàn tội phạm.

Cậu có chắc chắn không?"

"Ông bạn cũng vậy mà phải không?

Nếu tôi gặp rắc rối với họ, những kẻ lãnh đạo cầm đầu sẽ bỏ rơi tôi mà không cần suy nghĩ thêm.

Sẽ tương tự đối với ông, phải không?"

"Yeah."

Họ bắt đầu im lặng và tâm trạng bắt đầu cảm thấy hơi ảm đạm.

Họ đã được biết về sự tàn nhẫn của những đồng tiền mang lại, nhưng họ không thể làm gì khác, vì họ đã là một phần của một tổ chức hoàn toàn vì lợi nhuận.

Nếu cuộc sống của hắn không có bất kì liên hệ nào với tổ chức đó , thì hắn đã không thể trở thành một thương gia vĩ đại như ngày nay.

Không chừng hắn sẽ phải gắn bó với những hợp đồng kinh doanh nhỏ cho đến tận bây giờ.

Từ "Nếu" mang lại ý nghĩa của vô vàn khả năng, nhưng không có cách nào có thể du hành ngược thời gian nên người ta thường phải hài lòng với hiện tại.

"....Dù sao thì,không nên lo lắng quá phải không?

Tôi hiểu rồi.

Vậy mối lo tồi tệ nhất mà chúng ta phải đối mặt bây giờ là gì ?"

"Nếu kẻ thù sử dụng tên lửa để đốt cháy hàng hóa – đốt mà không cướp – nghĩa là chúng ta đang tham gia vào một âm mưu lớn hơn – một vấn đề về quốc gia.

Hoặc một tổ chức đối thủ khác."

"Một tổ chức có thể cạnh tranh với Tám Ngón.....Điều này liệu có thể xảy ra không?"

"Tôi không biết.

Ngay cả một tổ chức của đối thủ có lẽ cũng không dám đốt hàng hóa của Vương Quốc Sorcerer, trừ khi họ tự tin rằng sẽ không có manh mối nào bị bỏ lại.

Cá nhân tôi nghĩ rằng một âm mưu xuyên quốc gia hoặc có liên quan đến Vương Quốc hoặc các nước láng giềng khác sẽ đáng lo ngại hơn.

Chúng ta có thể bị nguy hiểm hơn khi bị tấn công từ những việc đó ..."

"Nếu trường hợp đó thực sự xảy ra, chẳng nên lo về nó làm gì nữa".

"Đúng chứ?

Dù sao, mọi thứ có vẻ an toàn cho đến bây giờ.

Đừng lo lắng, cứ ngồi yên."

—***—

Phần 5

Chẳng mấy chốc đoàn lữ hành vận chuyển ngũ cốc đã đến khu rừng.

Họ xác định khu rừng để biết được vị trí hiện tại của mình trên bản đồ.

Christopher mở ra một bản đồ, xác nhận rằng họ đang đi đúng hướng.

Cuối cùng hắn cũng có thể thư giãn.

Làm không tốt công việc liên quan đến Vương quốc Sorcerous sẽ dẫn đến một số hậu quả đáng sợ.

Hiện tại là khoảng giữa trưa.

Họ chỉ cần đi qua khu rừng này, sau đó họ có thể nghỉ ngơi theo kế hoạch.

Nơi này không giống là một khu rừng hoang dã cho lắm, nó có những dẫu vết khai hoang từ bàn tay con người, nên họ sẽ không mất quá nhiều thời gian khi vượt qua nơi này.

Tiếng chân của những con ngựa đang chạy có thể được nghe thấy trong cỗ xe đang rung lắc , đột nhiên cỗ xe bắt đầu chạy chậm lại.

Christopher liếc nhìn thủ lĩnh lính đánh thuê và thấy luồng khí xung quanh hắn hoàn toàn khác so với lúc trước, mọi thứ có vẻ đang trở nên nghiêm trọng.

"Xin lỗi, dường như có việc mà tôi cần phải làm."

Hai người đàn ông đưa đầu vào cánh cửa để thông báo đó là thuộc hạ của tên thủ lĩnh lính đánh thuê.

"Thứ lỗi thưa ngài!

Tên này báo rằng có một toán dân làng đang trốn trong rừng."

Tên lính đánh thuê nói khi hắn quay lại đối mặt với Christopher.

Người mà hắn ta gọi là "tên này" chính là trinh sát dò đường của họ.

" ...

Không phải một lũ cướp, mà là dân làng sao?

Làm sao ngươi biết điều đó?"

"À vâng.

Đầu tiên nói về trang bị của chúng.

Chúng không mặc giáp cũng không có vũ khí.

Nhiều kẻ trong số chúng đang sử dụng cuốc làm vũ khí... chính xác không phải một cây chùy mà là cuốc."

"Thậm chí nếu dùng đá cũng có thể xem như là vũ khí... nhưng ngươi nói cuốc à?

Thật kì lạ.

Không phải chứ, những cái cuốc này có được làm bằng kim loại không?

"Tôi không thể đến để nhìn gần hơn nhưng chúng dường như được làm từ gỗ."

Christopher, người đang nghe lỏm cuộc nói chuyện, đang nghĩ rằng phải chăng đó là một lũ nông dân đang trở về nhà sau khi hoàn thành việc đồng áng trên nông trại của mình.

''hah?

Thật à?

Cuốc?

Có khi nào đây là để đánh lạc hướng...?''

"Tôi không có cảm giác là bị lừa ạ...''

"Cử một vài người để giải tán bọn chúng đi?

Có lẽ chúng ta đã quá cảnh giác....''

Tên thủ lĩnh lính đánh thuê lẩm bẩm.

Hàm ý để mọi người nói lên ý kiến của mình, đó lý do tại sao hắn mặc dù lầm bầm nhưng nó đủ lớn để để cho những người xung quanh nghe thấy.

"Thứ lỗi cho tôi, xin lỗi vì đã cắt ngang vào cuộc trò chuyện, nhưng tôi có vài điều muốn nói?"

"Ah, được thôi.

Chúng tôi luôn chào đón mọi kiến ý thảo luận mang tính xây dựng ."

"Trước hết, khu rừng này được khai hoang khá tốt – nó được dùng để trồng trọt, người dân để lũ lợn của mình chạy rong và ăn ở đây.

Phải chăng là chúng ở đây để kiểm tra lũ lợn của chúng?

Nếu vậy khi chúng ta giải tán chúng , chúng sẽ nghĩ chúng ta muốn ăn cắp lợn của chúng.

Chúng ta cũng đang treo cờ của vương quốc Sorcerous, nếu có tin đồn rằng Vương quốc Sorcerous đang ăn cắp lợn ... sẽ rất tệ nếu tin đó đến tai của Vương quốc Sorcerous?"

"Tsss",tên thủ lĩnh lính đánh thuê cắn môi của mình.

Dựa theo quan điểm này, họ đã luôn được an toàn bởi lá cờ.

Họ có quyền đi qua một số thành phố và được đối xử tôn trọng vì điều đó, nhưng bây giờ dường như sự ân sủng của Vương quốc Sorcerous đã biến thành xiềng xích.

Mang lại sự xấu hổ cho Vương quốc Sorcerous sẽ là mang lại tai họa cho chính họ.

Đó là lý do tại sao Christopher không dám mang theo bất kỳ hàng lậu nào để bán trên đường đi.

"Ngươi nói chúng rất đông phải không, đông là bao nhiêu?"

"Theo như ước tính sơ bộ ... có cảm giác là 50 người "

"Tôi nghĩ rằng, đó là quá nhiều nhân lực cho công việc nông trại đơn giản, còn ông thì sao?"

Mặc dù là người đã nói đến chuyện làm nông, bố mẹ hắn cũng là thương nhân.

Nhưng Christopher không có kinh nghiệm trong việc nuôi lợn.

"Không không.

Tôi không biết là ít hay nhiều người cần cho việc đó.

Tôi thật sự không biết cần bao nhiêu người để bắt một con lợn.

Có lẽ chúng ở đây để trồng thêm cây, hoặc thậm chí chặt một số cây.

Tôi cũng nghe nói có một số loại công việc đồng áng đòi hỏi phái có lợn hoặc tương tự...."

Chà, nếu chúng chỉ mang cuốc, thì có lẽ đúng là như vậy.

"Còn về quý tộc ở vùng đất này thì sao?

Có nghe được câu chuyện nào về hắn cho nông nô của mình làm việc tới chết không?"

Christopher nắn chiếc cổ dày bự của mình và đáp.

"Không, tôi từng gặp anh ta một lần.

Anh ta khá trẻ nhưng cũng rất đáng tin cậy.

Lãnh thổ của anh ấy cũng khá ổn định dưới sự quản lý của mình.

Nếu Anh ta tìm hiểu thêm về nghi thức của quí tộc và cả các chiến lược về chính trị thì có lẽ anh ta sẽ có một tương lai tươi sáng phía trước."

Mặc dù Christopher cũng không biết quá nhiều về gã quý tộc này, nhưng họ đã có những cuộc trò chuyện, khi Christopher cung cấp rượu cho một số quán rượu ở thủ đô được tài trợ bởi "Tám Ngón".

Không may là Christopher chưa có dịp để hẹn một buổi gặp mặt riêng, vì vậy hắn chưa bao giờ làm kinh doanh với quý tộc đó.

Vị lãnh chúa ở đây có tiềm năng nên đã được sự chú ý của Christopher, không có khả năng vị lãnh chúa này huy động dân làng tấn công các đoàn lữ hành.

Christopher nhớ lại ở đây không có nhiều dân làng đói đến mức phải tấn công một đoàn lữ hành, không thể nào có đến 50 người như vậy.

Đó là một sự khác biệt lớn giữa người đàn đó và gã được giới thiệu cho Christopher bởi Hilma Cygnaeus.

Nói chính xác thì cái gã được giới thiệuđó đơn giản là không thể sánh được với cấp dưới của mình.

Christopher nhớ về sự ngược đãi ở vùng đất đó, trán hắn bắt đầu nhíu lại vì căng thẳng.

"Sếp, nếu chúng thật sự định tấn công, chỉ là năm mươi dân làng không vũ trang và không có vũ khí.

Chúng ta có thể đánh bại chúng dễ dàng."

"Đó có thể là để đánh lạc hướng, có thể có nhiều lính đang chờ ở đó để chuẩn bị cho một cuộc phục kích?"

Hai tên lính đánh thuê nhìn nhau khi nghe những gì mà lãnh đạo của mình nói.

"Điều đó cũng có thể.

Chúng ta có nên trinh sát thêm xung quanh đây không?

Nếu vậy chúng tôi sẽ cần thêm một chút thời gian."

"Tốt nhất là đảm bảo mọi sự an toàn, làm đi."

"Tuy nhiên đừng mất quá nhiều thời gian, nếu chúng ta chệch quá nhiều so với kế hoạch, ta sẽ phải phi ngựa liên tục trong thời gian tới để bù đắp cho thời gian chúng ta đã mất."

"Đã hiểu, sẽ chỉ nhìn xung quanh chút và trở lại sớm nhất có thể."

Tên trinh sát gật đầu và chạy đi.

Sau khoảng mười phút, hắn quay lại báo cáo rằng ngoài năm mươi người đó thì không có vẻ như là có nhiều người nữa chờ đợi cho một cuộc phục kích.

Họ đi đến kết luận rằng chúng chỉ làm công việc đồng áng và tiếp tục đi trên con đường đó.

Chưa đến năm phút trôi qua, cỗ xe dừng lại một lần nữa.

"Thứ lỗi, tôi xin lỗi nhưng có thể làm phiền ngài ra đây vài giây được không?

Dân làng đã chặn đường của chúng ta.

Nếu chúng có bất kỳ ý định xấu nào,chúng ta có phải xông đến để làm chúng sợ hãi, nhưng chúng có vẻ vô tư, thờ ơ hoặc ...chúng có vẻ gì đó không đúng.

Vì vậy, tôi đã hy vọng rằng ngài có thể đi ra và nói chuyện với họ?

Tất nhiên, sự an toàn của ngài là mối quan tâm số một của chúng tôi, vì vậy chúng tôi đã chuẩn bị chiếc khiên này cho ngài."

Nói thật, Christopher thực sự muốn từ chối yêu cầu của tên đánh thuê.

Rốt cuộc, hắn không tin vào khả năng của chính mình, hắn đã tránh mọi cuộc đối đầu bạo lực trong suốt cuộc đời mình.

Nhưng, đây và việc hắn không thể bỏ qua.

Nếu bị lôi kéo vào một cuộc tranh cãi về những gì đã xảy ra ngày hôm nay, thì Christopher sẽ phải trả giá cho việc mình đã chọn con đường này.

Trong trường hợp đó, nó không chỉ tác động đến hắn mà có thể là cả với những đứa con của hắn khi kế thừa công việc kinh doanh của mình.

"...được rồi, vậy đi thôi"

Christopher và thủ lĩnh lính đánh thuê cùng nhau bước xuống xe ngựa và đi về phía trước đoàn tùy tùng.

Họ được hộ tống bởi các lính đánh thuê mang một chiếc khiên lớn được gọi là khiên tháp, có thể che một nửa cơ thể của ông trong suốt các cuộc đàm phán.

Hơn nữa, theo sau họ là những người cầm kích để ngăn cản cung thủ đang trốn trong rừng.

Tất nhiên, thủ lĩnh lính đánh thuê cũng ở đó.

Hắn đã cảnh báo Christopher hãy cẩn thận nghe lệnh của hắn nếu xảy ra một tình huống bất ngờ nào đó.

Giữa hai bên rừng trên con đường phía trước, có một vào dân làng đang ngồi nói chuyện với nhau.

Không có gì nhầm lẫn, chúng chỉ có thể là dân làng đang trở về nhà sau khi chúng hoàn thành một ngày làm việc đồng áng.

Nhưng nếu vậy tại sao chúng lại dừng lại giữa đường để chặn họ?

Có lẽ thủ lĩnh lính đánh thuê đã nhận thấy những lo lắng của Christopher, hắn hướng tới nói thầm với Christopher

"Này, khá là khó hiểu phải không?

Nếu chúng có kế hoạch xông vào chúng ta thì chúng nên chia thành 2 hướng và trốn ở trong rừng hay đại loại như vậy.

Có rất nhiều lựa chọn để thiết lập một cuộc phục kích, nhưng chưa từng thấy phục kích nào phải xuất hiện ở giữa đường như vậy.

Không có một tên chỉ huy nào ngu ngốc phạm sai lầm như vậy."

''Có thể là họ đang cố gắng làm chúng ta sợ?''

"Làm chúng ta sợ?

Với trang bị của họ?

Với số lượng đó?

Sẽ là một sự xúc phạm nghiêm trọng đối với chúng tôi nếu thật sự như vậy?

Chẳng lẽ thân chủ của tôi chỉ sử dụng những tên lính đánh thuê ở cấp độ thấp như vậy trước đây sao?

Đúng như những gì hắn nói.

Christopher không trả lời mà chỉ nhìn chằm chằm vào dân làng.

Tất cả những điều trên cho thấy khoảng cách giữa hai bên là rất lớn và trước mặt họ lính đánh thuê được xếp thành một hàng để bảo vệ.

"Ta là một thương nhân bình thường đã chấp nhận một hợp đồng vận chuyển.

Nếu các ngươi ở trên đường để xin ăn một số quý tộc hoặc bất cứ điều gì, chúng ta sẽ bỏ qua điều đó.

Xin hãy rời khỏi con đường, nếu không chúng ta sẽ buộc phải chống lại tất cả các ngươi để tự vệ."

Một người đàn ông xuất hiện từ khu rừng khi hắn nói xong với dân làng.

Người đàn ông đã trang bị đầy đủ một bộ giáp khá tinh xảo , nhưng vì hắn ta không đội mũ bảo vệ, Christopher có thể nhìn thấy khuôn mặt của hắn.

Đó là người mà Christopher đã gặp trước đây.

"Thật không may, vì lợi ích tương lai của Vương quốc, ta không thể cho phép ngươi vượt qua!"

"...Hah?"

Christopher không thể ngăn mình mà cất ra tiếng .Không chỉ là hắn, những người lính đánh thuê xung quanh ông ta cũng phát ra âm thanh tương tự.

"...Tôi hiểu rồi.

Có vẻ như đã có một sự hiểu lầm nào đó, chúng tôi chỉ đang vận chuyển thực phẩm viện trợ từ Vương quốc Sorcerous đến Thánh Quốc."

"Ta bie !

Ahem- Ta biết mà!

Đó chính xác là lý do tại sao ta làm điều này!"

[Tên này đang nói cái chó gì vậy?] Hay đúng hơn, [Não có vấn đề hay sao mà nói ra điều đó?]

Christopher bối rối từ sâu thẳm trong trái tim ông.

Nhưng đợi đã

[Tên ngốc này nói gì cũn không quan trọng.

Điều mình đang nghĩ là lãnh thổ tên này gần nơi này như vậy sao ?

Tại sao hắn lại ở đây?

Có phải chúng thông đồng với nhau?

Nhưng lãnh chúa ở vùng đất này không thấy phiền khi làm việc chung với hắn ta sao ?]

[Meh, sao cũng được.] Christopher nghĩ.

Tên kia đã thừa nhận tội lỗi, bây giờ Christopher có thể báo cáo lại với cấp trên của mình rằng họ đã bị trì hoãn bởi những tên ngốc cản đường của Vương quốc Sorcerous.

Nó thậm chí không phải là một vấn đề liên quan đến Vương Quốc hay Vương quốc Sorcerous nếu họ muốn giết tất cả.

Ngay khi hắn định ra lệnh cho những người lính đánh thuê xung quanh tàn sát họ, hắn có cảm thấy một trực giác mạnh mẽ rằng không nên làm vậy.

Người đàn ông mà họ gọi là Philip là một nhà quý tộc có sự hậu thuẫn của Hilma Cygnaeus.

Christopher, người bị sỉ nhục và phải che giấu sự tức giận của mình dưới một nụ cười giả tạo, biết rằng tên đó là một kẻ ngu vô địch, nhưng hắn ta vẫn có giá trị, vì vậy tốt nhất là bỏ qua sự sỉ nhục này.

Có nên hay không giết một con tốt của Tám Ngón không ?

Nói theo lẽ thường, không bao giờ có chuyện một quý tộc địa phương tấn công một đoàn lữ hành đang treo cờ của Vương Quốc Sorcerer.

Ai cũng biết rằng làm chuyện điên rồ sẽ gây ra sự phẫn nộ của Vương quốc Sorcerer và châm ngòi cho cuộc chiến toàn diện giữa các quốc gia.

Cho ngu đến mức nào đi nữa, là một quý tốc chắc chắn họ sẽ không dám làm điều đó như một kẻ bại não như vậy.

Trong trường hợp này, lý do là gì khi để hắn thực hiện một nhiệm vụ như vậy?

[Thêm vào đó, nếu hắn cố giả vờ là một tên cướp, ít nhất hắn ta sẽ che mặt lại.

Mình éo thể hiểu được hành động của hắn.]

Cho là ngu đến như vậy thật đi, thì ít nhất cũng biết rằng nên che giấu danh tính của mình trong tình huống này.

Vì hắn ta đang mặc bộ áo giáp đầy đủ, nên nó phải đi kèm với một chiếc mũ giáp có thể che toàn bộ khuôn mặt của mình.

Vậy có thể là

[Hắn muốn chúng ta nhìn thấy khuôn mặt của hắn.

Hắn muốn chúng ta xác định mình là Philip?

Tại sao lại- À!]

Christopher đột nhiên nhớ đến về sự tồn tại của ma thuật ảo ảnh.

[Đúng vậy!

Nó là một ảo ảnh!

Ai đó đang giả thành Philip để họ có thể giả mạo sự xuất hiện của hắn.

Rốt cuộc, có lẽ những người dân làng này cũng không hẳn là dân làng ...]

Hắn đã xoay sở để suy luận của mình một đi theo một hướng hoàn hảo.

Sau đó-

"Ngươi muốn nói rằng, ngươi thật sự muốn cướp của chúng ta bởi vì chúng ta đang mang ngũ cốc của Vương quốc Sorcerous.

Đúng không?"

"Oy, oy?

Có gì không đúng à, ông bạn?"

Thủ lĩnh lính đánh thuê đứng bên cạnh hỏi với vẻ mặt bối rối.

Điều này cũng hoàn toàn tự nhiện.

Hắn đã mong đợi một lệnh để giết, vậy mà Christopher hỏi lại một câu hỏi ngớ ngẩn, lẽ nào cũng điên như tên kia.

"Đúng rồi!

Bọn ta sẽ sử dụng chỗ ngũ cốc này một cách hiệu quả!"

Người đàn ông, người cố tình đóng giả là Philip, trả lời một cách tự hào.

[Hắn ta nói chuyện như một người chậm phát triển.....Người đang đóng giả thành hắn ta chắc cũng đang suy nghĩ tại sao mình có thể nói một thứ sao có thể ngu ngốc đến như vậy.

Nhưng...]

Đây có thể là một kịch bản chuẩn bị trước?

Nhưng tại sao?

Ý nghĩ đầu tiên của Christopher là về các tổ chức đối đầu mà thủ lĩnh lính đánh thuê đã đề cập trước đây trong cuộc trò chuyện của họ, suy nghĩ tiếp theo của hắn là những người đứng đầu của Tám Ngón.

Nếu đó là thành viên cũ của tổ chức, họ phải rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Tám Ngón đưa ra những hình phạt tàn nhẫn nhất dành cho những người đã phản bội họ, tiếp theo là những người đã thất bại trong công việc mà họ đã giao.

Nếu là trường hợp thứ hai, thì đối thủ của họ có đủ số lượng để đánh bại lực lượng bảo vệ của Christopher.

Ngay cả khi chúng chỉ mặc đồ cải trang hay bất cứ thứ gì khác, Christopher cũng không thể nghĩ ra lý do tại sao dân làng lại cầm xẻng.

Càng suy nghĩ càng thấy cái sau có vẻ hợp lý hơn.

Nếu là trường hợp đó, thì họ đang phải xử lý một việc rắc rối, một cái gì đó mà cực kỳ rắc rối.

Điều này ám chỉ rằng các lãnh đạo của "Tám Ngón" không đoàn kết như lúc trước, họ đâm chọt lẫn nhau.

Hay, đây là mệnh lệnh chung của tổ chức?

[- chúng ta đã bị vứt bỏ?

Họ đẩy tội ác giết Philip, một quý tộc của Vương Quốc, lên mình? ... cơ thể thực của hắn có thể đã được xử lý.]

Nếu đúng là như vậy, nước đi tốt nhất của họ sẽ là?

"Này, ông bạn?

Chúng ta làm gì bây giờ đây ?

Ông đang sợ à?

Ông biết rằng chúng ta có thể dễ dàng chống lại một người như hắn mà phải không?

Mặc dù tên quí tộc điên khùng đó có một số trang bị khá ấn tượng, nhưng hắn ta không có vẻ gì là có năng lực tương tự."

Thủ lĩnh lính đánh thuê nói với âm lượng vừa đủ nghe.

Đây không phải lúc thích hợp, hắn không muốn làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Christopher.

"Chờ đã.

Hãy chờ thêm 1 phút."

Vấn đề của họ sẽ không giải quyết được gì.

Nếu họ đẩy việc giết Philip lên mình, tại sao họ không đề cập đến nó trước đây?

Nếu họ nói với Christopher trước, hắn sẽ không phải lo lắng nhiều.

Hắn sẽ xử người đàn ông đó như thể hắn ta chỉ là một tên cướp bình thường.

Vậy có phải kế hoạch của họ là làm cho đoàn lữ hành Vương quốc Sorcerer bị tiêu diệt bởi một trong những quý tộc của Vương Quốc, và đưa các quốc gia đến bờ vực của việc chiến tranh?

Ý nghĩ này khiến Christopher không kiểm soát được mà nghiêng đầu qua một bên.

Nếu tình huống đó xảy ra, nó giống như một thương nhân của Vương Quốc giết chết một trong những quý tộc để tự vệ.

Sẽ không dẫn đến một cuộc chiến chỉ vì lý do này.

Tất nhiên, Christopher, với tư cách là người có mối liên hệ sâu sắc với thế giới tội phạm ngầm, biết rất rõ rằng nhiều người sẽ không nghĩ hai lần về một việc miễn là đã có sự chuẩn bị.

Cũng có những kẻ sẽ giết người bởi ý nghĩ đơn giản nhất, nhưng thật khó để tưởng tượng một đất nước lại bị đẩy tới điều đó.

[...

Còn một khả năng cuối cùng nữa.

Làm điều này vì tiền, nhưng nó không thể xảy ra như vậy, vậy nó chỉ là một sự hiểu lầm.

Rốt cuộc, chúng không nghĩ là chúng có khả năng giết hết người của ta mà không để lộ tin tức ra khắp nơi.]

Những sai lầm bất cẩn như vậy tựa như câu truyện cổ tích, vì vậy đó không phải là một giả định vô lý.

Nước đi nào tốt nhất dành cho hắn vào thời điểm này?

Nếu hành động độc lập, có khả năng hắn sẽ bị chú ý.

Nếu muốn tránh tình huống đó ít nhất nên có một cái cớ cho mình – hắn nên chọn hành động như là chuyển trách nghiệm của mình sang một người khác.

[Giết chết tên Philip sẽ là lựa chọn tồi tệ nhất.

Một khi hắn chết, chúng ta có thể mang đầu hắn trở về và điều đó có thể khiến cho Cygnaeus-sama tức giận. vậy.....}

" ...

Để lại hàng hóa ... rời khỏi nơi này.

Nếu chúng ta làm vậy thì anh sẽ không đuổi theo chúng tôi phải không?"

"Hah?"

Christopher cố hết sức để lờ đi những âm thanh lúng túng phát ra từ miệng tên lãnh đạo lính đánh thuê.

"Dĩ nhiên!

Ta không có ý định làm hại các thương nhân của Vương Quốc!"

[Ngay cả khi nếu nó không diễn ra như vầy, ngươi vẫn sẽ làm hại ta.] Mặc dù đó là những suy nghĩ đầy thù địch, Christopher đã không để nó hiện lên trên khuôn mặt của mình.

"Oy, oy, oy?

Ông nói thật à?

Ông thật sự đang nghiêm túc sao?

Chuyện gì đang xảy ra?

Cái quái gì đang diễn ra vậy ?

Có phải ông đã trúng phép thuật không?

Hay ông thấy một đội quân mà tôi không thể thấy ngay lúc này?"

"Đây là lệnh từ thân chủ của các ngươi,hãy chuẩn bị cho một cuộc rút lui."

Thủ lĩnh lính đánh thuê trợn tròn mắt và im lặng một lúc.

Có lẽ hắn đang xem xét khả năng Christopher đang bị phù phép, đó là ý kiến riêng của mình.

Sau một lúc hắn loại bỏ trường hợp đó ra khỏi suy nghĩ và trả lời, "tôi hiểu".

Những người lính đánh thuê che chắn cho Christopher lùi lại.

Hắn để cho ngũ cốc bị cướp và hắn biết chính xác số lượng ngũ cốc ở trong xe.

Nếu điều tồi tệ nhất xảy ra, hắn có thể mua lại chỗ hàng hóa đó và gửi nó đến Thánh Quốc.

Họ chắc hẳn sẽ không kén chọn đến mức phải chính xác là ngũ cốc ở đoàn này, phải không?

Mặc dù hắn sẽ phải xin lỗi thương nhân hàng hải đang chờ đợi, nhưng điều bắt buộc bây giờ là hắn phải quay lại thủ đô để hỏi Cygnaeus-sama về điều này.

Christopher biết từ sâu thẳm trái tim mình rằng không có cách nào dễ dàng hơn để thoát khỏi tình huống này.

————-

Các thương nhân biết điều gì nên và không nên làm?

Họ lùi lại mà không hề rút kiếm ra.

Có rất nhiều toa xe chở hàng hóa là chiến lợi phẩm.

Hắn nhìn vào bên trong, tất cả thùng đều được chứa đầy hạt.

Mặc dù tất cả loại ngũ cốc này đều dễ bảo quản và chúng không còn mới, nhưng chúng vẫn an toàn cho việc tiêu dùng.

Thật đáng thất vọng khi nó chỉ là thực phẩm.

Philip muốn lấy thứ gì đó làm chiến lợi phẩm để kỷ niệm thành tích vĩ đại của mình, nhưng ngũ cốc không thể dùng được cho mục đích đó.

[Nếu ở đấy có một số trang bị và vũ khí, mình có thể lấy một cái làm kỷ niệm ... vì vậy mình nên yêu cầu những gã đó để vũ khí của chúng lại, huh?}

Philip nhìn qua các toa xe chở hàng là thành quả của mình.

Những con ngựa đã bị dắt đi nên hắn không thể lấy được chúng.

Philip đã yêu cầu họ bỏ lại những con ngựa, nhưng một người trông giống như thủ lĩnh của đám lính đánh thuê đã từ chối yêu cầu của anh.

Hắn ta thậm chí còn bắn một mũi tên vào cái cây bên cạnh Philip.

Philip đã hốt hoảng, hắn không còn lựa chọn nào khác là phải nhượng bộ.

[Mình được trang bị đầy đủ giáp khí vì vậy chắc mình sẽ ổn, nhưng những người lính này không có cùng đẳng cấp với mình.

Ah,thật cao thượng làm sao khi mình từ bỏ đi lợi ích của chính mình để xem xét những người này.

Cân nhắc rằng mọi việc đều xảy ra tốt đẹp – không một vết thương hay giọt máu nào phải đổ – mình muốn giữ điều đó cho đến phút cuối cùng.}

Philip khảo sát chiến lợi phẩm của mình và ánh mắt của hắn hướng đến lá cờ của Vương quốc Sorcerer.

[Oh, mình có thể giữ nó làm kỷ niệm.

Người đầu tiên chiếm được lá cờ Vương quốc Sorcerere, quốc gia đã đánh bại một đội quân mạnh mẽ gồm 200.000 quân của Vương Quốc trong một trận chiến, là mình!]

[Umu umu, umu umu], Philp gật đầu.

Dù muốn che giấu niềm vui, hắn không thể kìm nén được mà mỉm cười.

Một lý luận hoàn hảo phù hợp nhất với hắn – đúng như hắn nghĩ hắn thực sự là một người có khả năng đặc biệt.

Điều này khiến hắn vô cùng hạnh phúc.

Trước mặt hắn là thành quả lao động tuyệt vời của mình.

Vì có quá nhiều cờ xung quanh, sẽ ổn thôi nếu hắn làm điều đó với một trong số chúng phải không?

Sau khi kết thúc suy nghĩ đó, Philip thả lá cờ xuống và bắt đầu giẫm lên nó.(Một phút tưởng niệm cho thánh Philip)

Hình ảnh lá cờ Sorcerere Kingdom bị ô uế lấp đầy trái tim hắn trong sự phấn khích.

Đây không phải là điều mà bất cứ ai khác trong Vương Quốc có thể thực hiện được.

Đúng vậy, Philip đã hoàn thành điều mà không người nào có thể làm được.

[Nhìn đây!

Rốt cuộc, mình không phải là người vô dụng!

So với anh trai, so với cha – so với mọi người khác trong Vương Quốc!

Mình thực sự là vĩ đại nhất!]

" Ah, umm,thưa lãnh chúa.

Chúng ta thực sự mang chúng đi chứ?

Hay tốt hơn là để chúng ở vị trí cũ?''

Một trong những người dân làng kiểm tra các toa xe rụt rè hỏi.

Với sự phấn khích của mình, Philip trả lời với cảm xúc không thể che giấu của mình, "...

Ngươi đang nói về cái gì vậy?"

"Không, ngài thấy đấy, umm, không phải chúng là những thứ mà bọn lính kia mang theo sao?''

"Ý ngươi là gì?

Ngươi nghĩ sẽ tốt hơn nếu chúng ta giết những thương nhân đó?"

"K-không!

Tôi không có ý đó!

Giết nên giết chúng."

"Vậy ngươi đang cố muốn nói điều gì?"

"Umm, thưa lãnh chúa.

Chúng ta nên làm gì với chúng?

Nếu chúng ta có thể mang chúng đi,vậy chúng ta sẽ làm điều đó như thế nào?"

Những người dân làng khác nói theo, đó cũng là điều khiến Philip bận tâm.

"Chúng ta nên làm gì..."

Ngay cả khi hắn bắt tất cả năm mươi người ở đây mang nó ở trên lưng, thì nó vẫn không đủ người để di chuyển tất cả chiến lợi phẩm của họ đi.

Bản thân các cỗ xe cũng có chất lượng cao nên bán chúng cũng có thể mang lại một mức giá tốt, hoặc Philip có thể sử dụng chúng.

Nhưng, với nhân lực hắn có trong tay, di chuyển những thứ này trở về không phải là một nhiệm vụ dễ dàng – đó sẽ là công việc nặng nhọc, đầy mệt mỏi.

Ngay khi Philip đang đau đầu về vấn đề này, hắn nghe thấy tiếng người chạy trên cỏ.

Khi nhìn vào nới phát ra âm thanh, hắn thấy bóng dáng của hai người đàn ông đeo mặt nạ.

"Đại ca Philip!"

Đó là giọng của Wayne, nhưng trang bị của hắn ta trông hoàn toàn khác so với trước đây.

Bộ giáp da bẩn mà lúc trước hắn mặc giờ đã được thay thế bằng một bộ giáp cứng cáp, hắn ta cũng có một thanh kiếm giắt ngang thắt lưng.

Tại sao anh ta lại thay đổi trang bị của mình?

Philip cảm thấy nghi ngờ trong lòng, nhưng cảm giác phấn khích về kết quả của chiến dịch này mạnh mẽ hơn nhiều và nó đã lấn át điều đó.

"Hey!

Hai người!

Hãy đến đây – nhìn chiến lợi phẩm của chúng ta này!"

"Đây là ... chuyện gì đã xảy ra?

Wayne đứng yên, nhìn xung quanh và nói với giọng điệu khó tin như thể những chiếc xe chở hàng đang nằm ở đây là một hiện tượng hết sức kỳ lạ.

Xung quanh phải là một khung cảnh của những cuộc công kích chiến đấu thông thường – một khi cân nhắc điều đó, Philip hiểu những câu hỏi mà Wayne suy nghĩ trong đầu.

Như để khẳng định những suy nghĩ của Philip, Igor đã mở miệng hỏi.

"...

Có vẻ như không có binh sĩ nào của Đại ca Philip bị tổn hại.

Mặt đất không có đâu tích đánh nhau – không khí không bị hỗn loạn do bụi, thậm chí không có một giọt máu.

Ngài đã áp dụng chiến thuật nào vậy?

Ngài đang giữ trên người của mình một vật phẩm ma thuật đặc biệt nào hay sao vậy?

Nếu hắn có bất kỳ tài năng nào còn ẩn giấu, nhưng đó không phải là điều mà Igor đang đề cập đến

"Không có chuyện gì xảy ra cả, tôi đã tập hợp được một đội quân đông đúc, kẻ thù đơn giản là không muốn chiến đấu đến chết.

Chắc là vậy."

Hai người họ quay mặt lại với nhau, nhưng vì cả hai khuôn mặt bọn họ đều được che kín, hắn không thể nhìn thấy biểu cảm của họ như thế nào.

"Bây giờ thì sao – chúng ta nên chia cái này như thế nào?

Nếu thành thật mà nói, chiến lợi phẩm trước mặt họ ở đó hoàn toàn vì hành động của Philip.

Điều đó đã làm anh bực mình phần nào khi anh phải chia giải thưởng với hai người đứng xa như khán giả.

Tuy nhiên, nếu Philip tự mình dành lấy tất cả, chắc chắn họ cũng sẽ không vui.

Rốt cuộc, họ cũng phải huy động dân làng trong lãnh thổ của họ.

Tám mươi phần trăm chiến lợi phẩm nên là của Philip, hai người đó có thể lấy phần còn lại.

[ 10% số chiến lợi phẩm vì đã huy động một số dân làng, chắc không có lý do gì họ đòi nhiều hơn?}

"Ah, không cần phải lo lắng về điều đó.

Nó không đúng nếu chúng tôi lấy đi một phần chiến lợi phẩm của anh mà không làm gì cả.

Đại ca Philip xin vui lòng lấy tất cả.

Tôi tin rằng sẽ không có bất kỳ sự phản đối nào phải không?"

"Đúng vậy, Đại ca Philip nên lấy tất cả, kể cả toa xe chở hàng."

Ngay cả một người như Philip cũng cảm thấy tội lỗi khi lấy đi tất cả sau khi nghe những lời ngọt ngào như vậy.

Mặc dù họ nói rằng làng của họ quá nhỏ nên Philip không thể ở lại đó, nhưng thực tế là họ đã phải dựng trại gần rừng và chuẩn bị thức ăn cho hắn có nghĩa là những ân huệ đó phải được trả lại.

"Không, không đúng.

Chúng ta là cộng sự phải không?

Đằng nào tôi cũng phải bỏ lại một vài trong số chúng, xin cứ tự nhiên mang chúng đi."

"Không không, chúng tôi đã có quá đủ, Đại ca Philip."

Wayne trả lời không do dự, không một chút nghi ngờ nào hiện diện trong câu trả lời đó.

"Những thứ này đều kiếm được thông qua những nỗ lực của Đại ca Philip.

Vì nếu theo nghi thức của quý tộc, chúng tôi không thể chấp nhận những điều này."

"Có phải vậy không?"

"Đúng vậy", cả hai đều trả lời một lúc.

Họ dường như sở hữu một ý chí vững chắc về vấn đề này, vì vậy anh không thể nói thêm gì nữa về việc này. [Tất cả là của ta!] Trái tim Philip rung động trước ý nghĩ đó.

"Nếu hai người đã chắc chắn như vậy, tôi sẽ lấy tất cả.

Ngoài ra – mặc dù hơi ngại, tôi có một thỉnh cầu cho hai bạn.

Tôi có thể mượn vài con ngựa để kéo những toa hàng này không?"

"Ngựa ư?"

"...Chúng ta nên làm gì?"

"Chúng tôi sẽ bàn luận riêng một chút,xin thứ lỗi cho bọn tôi."

Hai người đã rời đi để lại anh ta một mình và có vẻ họ đang trao đổi ý kiến cho nhau, nhưng từ khoảng cách này thật khó để biết liệu họ có thảo luận gì không.

Họ dường như đạt được thỏa thuận sau một thời gian và nhanh chóng quay lại với Philip.

"Chúng tôi sẽ chuẩn bị ngựa càng sớm càng tốt.

Tuy nhiên, vì đây là những con ngựa chiến chứ không phải là những con ngựa làm việc, anh có thể trả lại chúng ngay lập tức sau khi anh hoàn thành công việc với chúng không?"

"Cảm ơn rât nhiều."

"Umm, một điều quan trọng cần lưu ý, có lẽ tốt nhất là anh nên hạ cờ của Vương quốc Sorcerous xuống.

Anh không nên gây chú ý với những người dân ở đây khi vận chuyển chiến lợi phẩm, vì vậy mặc dù điều này sẽ khó khăn, vui lòng xem xét việc vận chuyển chúng qua khu rừng."

"Tôi hiểu, tôi sẽ làm điều đó"

Hai người bọn họ rời khỏi đó ngay lập tức khi họ nói xong.

Chẳng mấy chốc, bóng của họ không còn được nhìn thấy trong rừng.

Philip đã kiểm tra các cỗ xe chở hàng một lần nữa.

Đây là bằng chứng về chiến thắng vinh quang.

Nó sáng như là tương lai sắp tới của hắn.

Mặt khác, thứ đang nằm dưới chân Philip, lá cờ bẩn của Vương quốc Sorcerere, nó sẽ đại diện cho sự sụp đổ của đất nước đó.

———-***———

Phần 6

Ainz bước đi một cách chậm rãi , dáng vẻ đầy tự hào khi đi qua các con đường của thành phố E-Rantel.

Hắc hiệp sĩ Momon đi bên cạnh ngài.

Không ai khác, đó chính là Pandora's Actor.

Để hoàn toàn giống với ngoại hình của Momon, Pandora's Actor đã được trang bị bộ giáp của Ainz và đeo trên lưng hai thanh cự kiếm to.

Với vẻ ngoài lịch lãm cùng dáng đi đầy uy nghiêm, anh đã thu hút được nhiều lời khen ngợi và có uy tín.

Trên thực tế, phiên bản Momon của anh có vẻ còn hùng tráng hơn cả Ainz.

Thật ra, Ainz đang cân nhắc liệu có nên yêu cầu anh đi một dáng đi khác xấu hơn vì không may người dân có thể phát hiện ra sự khác biệt giữa hai phiên bản.

Nhưng đây là điều Ainz không thể nói to ở nơi này, vì vậy anh nghĩ rằng anh sẽ bí mật sao chép dáng đi của Pandora's Actor.

Rồi anh liếc nhìn Pandora từ góc nhìn của mình, may mắn thay, Pandora dường như không nhận thấy điều đó.

Có một người lặng lẽ đi theo phía sau họ là Nabe hay còn gọi là Narberal Gamma.

Nhìn có vẻ như họ không có bất kỳ vệ sĩ nào đi theo bảo vệ, nhưng trên thực tế, có rất nhiều Hanzo(Quái vật Ninja do Ainz triệu hồi bằng vàng) đang ẩn thân xung quanh họ và luôn trong trạng thái cảnh giác; do đó, Nabe, người có level thấp hơn họ, chỉ là dư thừa.

Tuy nhiên, do cô đã đồng hành với Momon như cộng sự đã từ lâu khi Momon bắt đầu xuất hiện, nên Ainz cảm thấy không nhất thiết phải ra lệnh cho cô ngừng việc này lại.

Điều quan trọng cần lưu ý hiện tại là cả ba người này đang tản bộ trên con đường của thành phố mà không có bất kỳ mục đích nào cho việc đó.

Đây chỉ là một bài tập quen thuộc cho cả ba.

Thông qua cuộc diễu hành với Momon và Nabe, Ainz đã có thể chứng minh nhiều điều khác nhau trước đám đông.

Cũng chính vì lý do này mà Ainz đã không mang các hầu gái đi cùng.

Hành động này phục vụ cho nhiều mục đích, nhưng trên hết là để xác thực một sự thật rằng Ainz vẫn đang làm việc cùng với Momon, nên sẽ không phù hợp nếu loại Narberal ra khỏi hoạt động này.

Rốt cuộc, dưới lớp vỏ của bộ giáp toàn thân một mình Momon xuất hiện, không được nhiều người biết đến.

Vì vậy, nếu họ không mang theo Narberal, tin đồn sẽ bắt đầu lan truyền rằng, " Momon đã bị giết bởi Vua Pháp Thuật(Sorcerer King) và thứ đang di chuyển chỉ là một undead đang đi trong bộ giáp đó".

Trên thực tế, những tin đồn đó đã bắt đầu xuất hiện, điều quan trọng hiện tại đối với họ là tránh để những tin đồn như vậy lan xa.

Tất cả những người đi bộ đều đứng nép vào lề đường khi thấy bóng dáng của ba người đi ngang qua tạo nên một con đường trống trải.

Điều này cũng không khó hiểu, là do sự hiện diện của Vua Pháp Thuật.

Nếu Ainz bước đi trên con đường này với vai diễn là Momon, điều này chắc chắn sẽ không xảy ra.

Mặc dù đã trãi qua một khoảng thời gian dài từ ngày thành lập Vương quốc Sorcerer, hiện giờ công dân vẫn còn sợ hãi Ainz.

Không chỉ những người dân phản ứng với anh như vậy, mà một vài Demihuman (bán nhân loại) cũng sợ Ainz.

Trước đây ở E-Rantel là một thành phố chỉ có con người sinh sống, nhưng hiện nay không còn như vậy nữa.

Demihumans có thể được nhìn thấy rải rác khắp đám đông.

Nếu ai đó thử nhìn xung quanh nơi họ đang ở, họ sẽ thấy một vài hình dáng khác nhau của một số Demihumans (mặc dù không nhiều) trong các cửa hàng.

Họ có thể là nhân viên hoặc là khách hàng, và đôi khi họ thậm chí còn là chủ sở hữu cửa hàng.

Một khu nào đó của thành phố từng được xem như ổ chuột đã được cải tạo thành khu dân cư dành cho những Demihuman theo lệnh của Ainz.

Nếu họ xuất hiện trong khu vực đó của thành phố, thì cảnh tượng này không có gì khác thường, nhưng Ainz và những người khác đang đi trên một trong những con đường chính của E-Rantel, cách xa khu ổ chuột.

Trên thực tế không khó để nhìn một số lượng thấy đáng kể các Demihuman lưu thông ra và vào thành phố E-Rantel.

Điều này xảy ra không phải do bất kỳ chính sách đặc biệt nào mà Ainz đã đưa ra, mà người đã nỗ lực để được kết quả như thế này chính là Albedo, anh cảm thấy tự hào về sự thật này.

Nó cho anh thấy rằng kế hoạch thống nhất các chủng tộc của anh ta đang tiến triển với tốc độ vững chắc.

[Nếu tiến triển theo tiến độ này, mình thực sự muốn ban hành các chính sách có thể tăng tốc quá trình hợp nhất tất cả chủng tộc ...]

Anh đã có một kế hoạch như vậy từ lâu rồi.

Ainz cân nhắc việc tổ chức một sự kiện nào đó ở E-Rantel với mục đích chính là để thu hút nhiều khách du lịch hơn và tăng thêm các nguồn thu nhập khác từ bên ngoài.

Điều khiến anh suy tư nhiều là làm sao để có thể hòa nhập với thế giới này một cách bình thường, đó là nguyên nhân khiến anh ấy buồn bực trong khoảng thời gian này.

Xây một đấu trường giống như ở Đế Quốc cũng không quá tệ,nhưng Ainz muốn một cái gì đó mà chưa từng ai làm, một cái gì đó thực sự đặc biệt.

Nếu anh tổ chức một sự kiện lớn có sự tham gia của khán giả hoặc làm một vài điều gì đó để một đội ngũ có thể tỏa sáng, điều đó chắc chắn sẽ thúc đẩy sự đoàn kết các chủng tộc.

Nếu mọi người có điểm chung để thảo luận, chắc chắn họ sẽ dễ dàng hòa nhập hơn.

[Có nên đưa một danh mục thể thao như bóng chày hoặc bóng đá vào không?

Hay mình nên làm gì đó để tăng sự thú vị cho những sự kiện hiện có ...]

Khi anh suy nghĩ về những vấn đề đó, Ainz quan sát thấy một người bán hàng chúng tộc Orc dường như đang thảo luận nghiêm túc với khách hàng của họ.

Có lẽ họ là một trong những cư dân Orc mà anh đã gặp ở Thánh Quốc, Chủng tộc của họ đã bị tàn phá bởi Evil Lord Wrath và sau đó được hợp nhất bởi Ainz.

Anh không nhớ chính xác thời gian nào anh đã mang Orc đến E-Rantel.

Chính xác con Orc này thuộc chủng loại nào, Ainz không có manh mối.

Anh đã hòa nhập một số lượng lớn Orc dưới sự thống trị của mình, nhưng lý do chính mà Ainz không thể phân biệt được các chủng loại Orc là vì cảm xúc đánh giá của anh với các loài khác không khác gì một con người.

Tương tự như vậy, anh ta cũng không thể phân biệt các thành viên của các chủng tộc khác.

Ví dụ, Zern nữ(Chủng tộc được CZ cứu con thủ lĩnh ở Vol 13 hình dáng như con nhộng) phân biệt với cùng loại bởi màu sắc của chúng.

Nói về zerns, anh không có cách nào phân biệt, anh cũng tự hỏi họ có thể phân biệt được chủng tộc khác không?

Có lẽ tất cả bọn họ đều giống Ainz.

Vấn đề này đúng với hầu hết mọi người.

Việc một con Orc phân biệt giữa hai con người cũng khó khăn không kém khi một con người phân biệt giữa hai con Orc.

Vì lý do này, họ đã cố phân biệt con người thông qua các đặc điểm như chiều cao, tóc, màu mắt, v.v... nhưng các sự cố vẫn phát sinh, theo đó hàng hóa để dành cho người này lại được bán nhầm cho một người trông giống nhau, mặc dù Ainz có thể phân biệt rõ hai người hoàn toàn trông khác nhau

Vương quốc Sorcerere không có vấn đề với trật tự xã hội.

Tỷ lệ tội phạm phạm những tội nhẹ là thấp, không bao giờ có tội ác xảy ra.

Điều này không phải là do sự thực thi nghiêm ngặt của pháp luật, mà là vì những người đó sợ rằng khi họ chết xác của họ sẽ bị biến thành xác sống để phục vụ đất nước vĩnh viễn.

Chính vì lý do này mà những hiểu lầm đã được xóa tan nhanh chóng và không có nhiều cãi vã, những ngọn núi to không được hình thành từ những vụn đất nhỏ (thành ngữ này ý nói không nên để ý chuyện vặt nếu muốn làm chuyện lớn).

Đây là lý do tại sao Orc đã bình tĩnh thảo luận về việc kinh doanh với khách hàng là con.

"Các bang hội mạo hiểm giả cũng đã bắt đầu chấp nhận Demihuman trong đội ngũ của họ.

Ta tin rằng tất cả các Demihuman sẽ có thể đạt được tiềm năng của chúng trong tương lai gần."

Không cần suy nghĩ nhiều Ainz nói với một chất giọng bình thường, Pandora đi bên cạnh hiểu ý trả lời.

"Ainz-sama, chính xác như ngài đã phỏng đoán.

Những Demihuman đó, khi chứng kiến undead mà Ainz-sama đã tạo ra, hẳn đã có suy nghĩ rằng nếu họ làm lính họ sẽ mãi mãi chỉ là một người lính bình thường.

Những người có tài năng trong nghệ thuật, sản xuất, và nghiên cứu sẽ có xu hướng sử dụng tiềm năng tối đa của mình vào lĩnh vực của họ.

"

Vương quốc Sorcerere vẫn ưu tiên theo hệ thống, chủng tộc của bạn khá giỏi về vấn đề này, vì vậy bạn có lẽ nên tìm kiếm việc làm trong lĩnh vực này.

Tuy nhiên, kiến thức của cư dân nơi này được hòa nhập do có nhiều chủng tộc vì vậy nền văn hóa tương ứng của họ tăng lên, có lẽ họ sẽ bắt đầu mong muốn nhiều ngành nghề khác.

Mặc dù sự thay đổi này vẫn còn trong giai đoạn đầu, nhưng khát khao tự tạo ra những thứ chất lượng chắc chắn sẽ nảy nở theo thời gian.

Động lực chính cho sự thay đổi này là vị hiện tại tất cả những việc lao động của nam giới đã được hoàn thành bởi các undead.

"Albedo dường như đang quản lý tốt các lĩnh vực của đất nước.

Rốt cuộc, nó bắt buộc chúng ta phải loại bỏ những sản phẩm thủ công chất lượng kém."

Ainz và những thành viên còn lại đã đạt đến cấp độ tối đa, vì vậy cần phải lên kế hoạch chống lại những kẻ yếu hơn họ và có tiềm năng trở nên mạnh hơn thành hiểm họa trong tương lai.

Là một phần của những kế hoạch vĩ đại, họ không thể cho phép người của họ đạt được sự vượt trội về sức mạnh so với họ.

Người kẻ yếu vẫn nên là những kẻ yếu.

Đồng thời, phải đảm bảo rằng đất nước của mình có một uy quyền được duy trì tốt so với các nước láng giềng.

Có lẽ Albedo là người duy nhất có thể duy trì sự cân bằng tinh tế này.

[Phần quan trọng cuối cùng là mình rất cần những điệp viên có khả năng lấy được thông tin tuyệt mật từ những nước láng giềng xung quanh.

Chúng ta vẫn còn quá yếu về phương diện đó.]

Để tạo ra một lượng quái vật mà Nazarick sẽ không tự động hồi sinh đòi hỏi hai yếu tố.

Một là dữ liệu quái vật và điều còn lại là số lượng vàng tương ứng từ Yggdrasil.

Mặc dù thư viện của Nazarick chứa dữ liệu về nhiều chủng loại quái vật khác nhau, nhưng nó không chứa dữ liệu của từng loại quái vật có trong Yggdrasil.

Một số dữ liệu quái vật cũng bị hạn chế sử dụng.

Ví dụ, họ đã cạn kiệt nguồn dự trữ để tạo Hanzo và thư viện cũng không chứa bất kỳ dữ liệu nào cho việc tạo ra Eight-Edge Assassins(Sát thủ trùng 8 đao).

Quái vật càng cao cấp thì đòi hỏi chi phí tiêu hao lượng tiền vàng càng lớn.

Nếu vậy, chỉ nên dùng những con quái yếu là đủ rồi?

Mặc dù Ainz rất muốn nói vậy, nhưng tới lúc thật sự cần dụng chúng thì cũng đồng nghĩa với việc tăng khả năng bị bại lộ khi cố dùng chúng cho mục đích xâm nhập.

Trong số các quốc gia xung quanh thì có thể họ không phải là người duy nhất có khả năng chiêu mộ quái vật để làm việc cho mình.

Nên, việc sử dụng các quái vật cao cấp sẽ có lợi hơn vì nó sẽ khó bị phát hiện trong khi đất nước của họ lãnh thổ còn quá nhỏ.

Hoặc là....

"Sử dụng con người làm gián điệp?"

Ainz vô tình nói to suy nghĩ của mình.

Nabe nghe thấy điều đó và bước lại phía sau anh và nói

"Ainz-sama, nói về việc đào tạo gián điệp, quá trinh huấn luyện cho các gián điệp đã tiến triển tới đâu?

Liệu thần có nên làm cho những con lợn đấy hiểu rằng ai mới thật sự là chủ nhân không?"

Ainz nhỏ giọng thì thầm trả lời,

"...Nabe, người nên nhớ rằng ngươi đang là người đồng hành cùng với Hắc Hiệp Sĩ Momon, đừng quên vị trí hiện tại của mình."

Họ đang cố làm mọi người tin rằng lý do mà Nabe và Momon bị rằng buộc với thành phố này, và hợp tác với Ainz Ooal Gown ngay từ đầu là vì họ lo lắng cho sự an toàn của các cư dân ở đây.

Đã trải qua được một khoảng thời gian, sẽ thật tệ nếu họ thay đổi đức tin của các nhân vật mà họ tạo ra, từ việc ở lại thành phố vì bảo đảm an toàn cho người dân thành ở lại thành phố vì sự tôn kính đối với Vua Pháp Thuật.

Tốt hơn nên bàn luận với Albedo và những người khác, để có thể cùng nhau tạo ra một kịch bản hoàn hảo trước khi xảy ra bất cứ điều gì.

Cho đến lúc đó, tốt nhất là đừng nên đưa ra những đề xuất đến Ainz một cách trực tiếp.

Tốt hơn là nên thảo luận về những vấn đề này trong Nazarick và tránh những chủ đề đó hoàn toàn khi ở bên ngoài.

"...Tôi thật lòng xin lỗi"

"Ngươi đã được tha thứ," những lời này anh tính nói ra nhưng khi anh quan sát chung quanh.

Có rất nhiều người đang chăm chú theo dõi với những biểu cảm kinh hoàng, hy vọng là họ chưa nghe gì Nabe đã nói.

Việc đồ sát người dân chỉ vì anh nghi ngờ họ đã nghe thấy sẽ là không thể, vì nếu anh làm thế, sẽ phá vỡ hình tượng mà anh xây dựng bấy lâu nay "một Undead độc nhất có khả năng giao tiếp với những loài khác" sẽ khó duy trì.

Tuy nhiên, bỏ qua câu hỏi của Nabe, và khiến cô thất vọng khiến Ainz cảm thấy thương hại.

Sẽ thật rắc rối nếu cô ấy ngừng hoàn toàn đặt câu hỏi cho mình.

Với ý nghĩ đó, Ainz thì thầm câu trả lời của mình với một âm lượng mà người xuanh quanh không thể nghe thấy được,

" ...

Chúng ta đã thuê Hanzos.

Tira hiện đang phụ trách đào tạo họ, nhưng thật ra thì, chúng chẳng tốt hơn một Trùng Tám Đao là mấy ... hmmm, hãy coi đó là một khoản đầu tư cho tương lai."

Mặc dù không chắc chắn là anh sẽ nhận lại được lãi suất tỷ lệ thuận với số tiền và thời gian họ bỏ ra, nhưng nó không phải là hoàn toàn không thể.

Và đều tương tự áp dựng cho khoản đầu tư và công nghệ Rune(Runecraft) và những công nghệ ma pháp khác.

Họ hoàn toàn mù quáng về việc liệu những nỗ lực đó có mang lại kết quả hay không, vì vậy tố nhất là nên giảm các khoảng đầu tư xuống tối thiểu.

Ainz ngừng nói.

Và cứ như thế, bộ ba tiếp tục dạo bước trên phố trong im lặng.

Thỉnh thoảng, họ bắt gặp các đội tuần tra bao gồm Death Knight(Kỵ Sĩ Bóng Đêm), Death Wizards, Death Warriors, Death Priest và Death Assassins.

Mặc dù chúng cũng đang đi bộ trên đường phố, chúng vẫn duy trì một đội hình chặt chẽ với việc cho Death Assassins trông chừng phía trước.

Đây không phải là do những nguy hiểm có thể nhận thấy, mà đơn thuần là chúng chỉ tuân theo mệnh lệnh ban đầu để tuần tra theo đúng đội hình.

Điều đáng nói là mặc dù Death Assassins rất tệ trong việc che giấu bản thân, nhưng chúng có khả năng gây sát thương cao vì khả năng tấn công chí mạng cao.

Nếu kẻ thù không cảnh giác vì họ nghĩ một Death Assassins không phải là mối đe dọa, thì họ có thể sẽ nhận một lượng sát thương lớn từ chúng.

Nhưng đó cũng là lý do Ainz không sử dụng chúng làm gián điệp.

[Mặc dù chúng ta xuất khẩu Undead, Phần lớn sản phẩm xuất khẩu là những Skeletons yếu ớt]

Tất nhiên, có nhiều mức giá khác nhau cho những undead mạnh hơn, sản phẩm phổ biến nhất vẫn là những skeleton được dùng để thay thế cho lao động nam với giá rẻ.

Do đó, số lượng undead gần với cấp độ của một Death Knight mà họ đã xuất khẩu là rất ít.

Sẽ thật lãng phí nếu Ainz không sử dụng hết giới hạn hàng ngày với kỹ năng [Kiến Tạo Undead], vì vậy Ainz đã sử dụng triệt để khả năng hàng ngày của mình; kết quả là, số lượng undead mà anh tạo ra đã trở thành một mối phiền toái đối với anh.

[Nếu bây giờ mình giảm chi phí thuê chúng và tăng giá trong tương lai, sẽ không có ai thèm thuê chúng nữa.

Thêm vào đó, mình không muốn giảm giá trực tiếp.

Mình có nên tạo một hệ thống phần thưởng không?

Đế Quốc đã thuê khá nhiều Death Cavaliers(Kỹ mã Undead) từ quốc gia của mình, vậy chúng ta có lẽ nên tập trung vào quảng cáo trực tiếp tới các quốc gia ... nhưng ...]

Ainz liếc nhìn Pandora's Actor, đang đứng ở bên cạnh.

[Thật khó xử khi cứ đi như thế trong im lặng thế này.

Nhưng,mình chả có gì để nói chuyện với vai diễn Momon của Pandora cả.]

Nếu mọi người nhận ra rằng mối quan hệ của họ không tốt, thì buổi luyện tập này sẽ trở thành vô nghĩa.

"À- Cô Nabe"

Không thể bắt đầu một cuộc trò chuyện với Pandora được, vì vậy Ainz đã chọn nói chuyện với Nabe.

"Vâng ạ!"

[Chờ đã, cô không cần phải trả lời mạnh mẽ như vậy, trời ạ?] Ainz suy nghĩ nhưng không thể nói thành lời.

Nghĩ lại thì hành động của cô ấy cũng không quá lạ lùng, về cơ bản họ bây giờ là cấp dưới của Ainz.

"Ừm, ta nên nói thế nào nhỉ.

Cô nhi viện của Yuri hiện giờ ra sao rồi?

Cô đã đến thăm chưa?"

"Không, tôi chưa có thời gian ghé qua đó."

Và đó là dấu chấm kết thúc cuộc trò chuyện của Ainz và Nabe.

Cô ấy không ghé thăm có lẽ không phải do mối quan hệ không tốt giữa cô và Yuri, chắc là cô ấy không quan tâm đến vấn đề đó?

Chờ đã...!

[-Có thực sự cô ấy không quan tâm đến nơi làm việc của một thành viên khác mà sự tồn tại của họ gần như là một gia đình?

Nhưng, phản ứng đó vốn là tính cách của Narberal.]

[Liệu cô ấy có phản ứng theo cách tương tự nếu câu hỏi của mình là nơi làm việc của Shizu hoặc Entoma, không?] Ainz nhún vai khi ý nghĩ đó xuất hiện.

"Vậy chúng ta ghé qua đó"

Vì toàn bộ trách nhiệm quản lý trại trẻ mồ côi đã được trao cho Yuri, ngay cả Ainz cũng không biết về tình trạng hiện tại của nó.

Tất nhiên, anh đã nhận được báo cáo kế hoạch chi tiết về nó, nhưng không có ký ức nào về việc này trong cái đầu trống rỗng của anh.

Anh cũng từng nhận những báo cáo về tài chánh của trại trẻ, nhưng vì Ainz đã giao phó toàn bộ trách nhiệm đó cho Albedo.

Cho nên anh chỉ giả vờ là đã xem hết toàn bộ số báo cáo đó.

———***———

Phần 7

Thông qua việc giáo dục, kế hoạch của anh là kiếm những tài năng trong thế giới này,tuy nhiên hiện nay Vương quốc Sorcerer vẫn chưa có một chính sách giáo dục bài bản cho tất cả mọi người.

Nếu trình độ giáo dục được nâng lên, những tiến bộ về công nghệ và văn hóa cũng sẽ được cải tiến, dẫn đến có thể cải thiện một số yếu điểm.

Với những chính sách giáo dục hiện tại, con người ở đây sẽ không bộc phá được tài năng của chính mình, kết quả là họ trở thành những người nông dân đến hết đời, Vì tương lai của Nazarick là ưu tiên hàng đầu.

"Tôi nghĩ đây là một ý tưởng không tồi."

Sau khi Pandora Actor đồng ý, bộ ba bắt đầu đi theo một hướng khác do Narberal dẫn đầu.

Chưa đầy hai phút sau Ainz nhận được một [Tin nhắn].

"-Ainz-sama."

" –Entoma à?

Có chuyện gì?"

Ainz vừa đi vừa nói và cảm thấy có chuyện không ổn.

Đã từ lâu anh không nhận được [Tin nhắn] như vậy trong năm nay, vì vậy chắc đây là một trường hợp khẩn cấp.

Nhưng – Ainz vẫn thầm mĩm cười trong lòng.

Với những thử thách đã trải qua ở Thánh Quốc, có lẽ không gì tệ hơn có thể so sánh được nữa.

[So với địa ngục mà mình phải trải qua, bây giờ ở thế giới này không có gì mà mình không thể giải quyết được nữa.]

Một lời thỉnh cầu, như anh đoán là anh nên quay lại Nazarick ngay lập tức.

Sau khi trả lời anh sẽ về ngay, Ainz đã hướng dẫn Narberal đưa những chiến hầu còn lại về Nazarick.

Anh tạo [Gate](Cổng dịch chuyển) và chào tạm biệt hai người, đồng thời cũng ra lệnh cho Hanzo đang bảo vệ xung quanh bọn họ quay trở lại.

Thực hiện xong hết tất cả việc đó Ainz mới trở lại Nazarick.

Sau khi hủy triệu hồi Hanzo, anh nhận lại Chiếc nhẫn Ainz Ooal Gown từ Solution, người hầu gái đang trong phiên trực đợi anh trở lại.

Với tính năng của chiếc nhẫn anh dịch chuyển đến tầng mười và bắt đầu hướng về căn phòng đã được xác định.

Các phòng quan trọng hoặc đặc biệt ở Nazarick đều đã được đánh dấu để người sử dụng nhẫn có thể dịch chuyển thẳng đến trước cửa.

Với các căn phòng bình thường khác thì không thể dịch chuyển thẳng đến trước cửa như vậy.

Đây có thể được coi là lỗ hổng duy nhất của chiếc nhẫn cho phép người dùng dịch chuyển tự do trong Nazarick nhưng giờ không còn có thể sửa đổi các chức năng của nó.

Vì không còn bộ dụng cụ tái tạo của Yggdrasil, cả kho của Ainz và Nazarick cũng không có.

Albedo đang đứng trước cửa phòng chờ đợi anh đến.

Ainz không đề cập đến việc cô ấy đã đợi ở đó bao lâu, mà chỉ nói về tiến độ mà cô đã đạt được trong các nhiệm vụ được giao.

"-Ngươi đã làm việc rất tố, cảm ơn."

"Thần không xứng đáng với lời khen của ngài!"

Ainz thở dài ở bên khi chứng kiến Albedo cúi đầu thật sâu.

Mặc dù anh đã nói rằng anh sẽ trở lại ngay lập tức, nhưng anh đã không cho một khung thời gian cụ thể.

Với ý nghĩ đó Ainz cảm thấy đã để Albedo lãng phí thời gian để chờ đợi anh.

Anh sẽ không và không thể để những suy nghĩ đó hiện lên trên khuôn mặt mình.

Điều này đã xảy ra nhiều lần trước đó.

Anh đã từng nói với Albedo rằng cô không cần phải đợi anh mỗi lần anh về, cô vẫn khăng khăng cho rằng đó là điều tự nhiên khi một người hầu chào đón chủ nhân của mình trở về.

Trên thực tế, anh đã nói vấn đề này không chỉ những thủ vệ tầng, mà cả những thủ vệ khu vực và cả những người hầu.

Mỗi lần anh nhắc lại nó, câu trả lời của họ đều giống như Albedo đang đáp lại anh lúc này.

Những người hầu gái luôn hết lòng nhiệt tình với câu trả lời của họ, thể hiện một mức độ quyết tâm, điều đó khiến cho Ainz phải chấp nhận và xin lỗi họ.

Nếu đây là sự đồng thuận chung thì Ainz với tư cách là chủ nhân của họ, sẽ phải từ bỏ ý kiến cá nhân của mình về vấn đề này.

Albedo mở cửa vào phòng và chào đón Ainz.

Ainz tin rằng mình không phải là một người quá xuất sắc để xứng đáng được đối xử như vậy,anh cảm giác nặng nề trong lòng, anh thể hiện lên mình khuôn mặt của mình như thể mọi thứ đã diễn ra như dự đoán và bước vào phòng trước cô.

Shalltear.

Cocytus.

Aura và Mare.

Và Demiurge.

Những thủ vệ tầng đều đã tập trung trong căn phòng này, tất cả đang cúi đầu trước ngai vàng, nó tỏ ra một hào quang bóng tối.

Đằng sau ngai vàng treo cờ của Vương quốc Sorcerer của Ainz Ooal Gown.

Có vẻ như tất cả những ai được lệnh đến đây đều đã có mặt đầy đủ.

Thường thì trong những trường hợp như thế này, khi tất cả đều đã tập trung đầy đủ, Ainz luôn là người sau cùng đến.

Trừ khi đó là một trường hợp đặc biệt, không ai dám đến muộn hơn anh.

Ainz quan sát những thủ vệ trước mặt anh, họ luôn phải làm việc quá nhiều.

Mỗi thủ vệ tầng đều có nhiệm vụ của riêng mình trong quá khứ, nhưng gần đây số lượng công việc của họ đã tăng lên rất nhiều.

Hệ thống vận chuyển hàng không chủ yếu dựa vào quái vật bay (chủ yếu là rồng) đã thiết lập một mạng lưới giao thông giữa Vương quốc Sorcerer, Đế Quốc, Vương quốc Dwarven(người lùn) và những khu vực hoang vắng khác, bán nhân loại ở phía đông của Thánh Quốc.

Người được giao nhiệm vụ phụ trách mạng lưới này là Shalltear, giờ đây cô có thêm một nhiệm vụ khác, sử dụng các kỹ năng của mình để dần dần thiết lập một mạng lưới giao thông trên đất liền.

Người chịu trách nhiệm kiểm soát thời tiết ở các vùng lãnh thổ và xây dựng một ngôi mộ dưới lòng đất ở ngoại ô E-Rantel,là Mare,anh cũng đang làm việc cùng với hội mạo hiểm giả mới thành lập.

Người chịu trách nhiệm chỉ huy, quản lý và huấn luyện đội quân Vương quốc Sorcerer, bao gồm hầu hết là undead, đồng thời cũng bao gồm nhiều chủng bán nhân loại khác nhau và một số ít là con người, chính là Cocytus.

Người trước đây chỉ phải điều khiển những con thú ma thuật của riêng mình nhưng giờ phải thêm việc điều hành triển khai một bộ phận mạng lưới cảnh báo, cung cấp phạm vi bảo vệ đầy đủ trên các ranh giới lãnh thổ càng ngày càng tăng lên của Vương quốc Sorcerous, là Aura.

Người đang thành lập một cơ quan tình báo ở tầng thứ bảy của Nazarick, là Demiurge.

Cứ như thế, trách nhiệm của mỗi thủ vệ tầng cũng tăng dần theo thời gian.

Đó là lý do tại sao có một kế hoạch chuyển một số trách nhiệm đó sang những người trước giờ chỉ lo về vấn đề phòng thủ nội bộ của Nazarick, những thủ vệ khu vực.

Không cần phải nói, người chịu trách nhiệm kiểm tra tiến độ của tất cả mọi người, nhận các yêu cầu hoặc các đề nghị và phê duyệt các vấn đề khác nhau của Vương quốc Sorcerere, người đứng đầu các thủ vệ tầng, Albedo, là người bận rộn nhất trong tất cả.

Sự thật là, không ai nhàn rỗi như Ainz.

Nhiệm vụ hàng ngày của anh chỉ đơn giản là tập luyện và diễn giống với một chủ nhân hơn, đó là một sự thật xấu hổ nếu phải thừa nhận.

Về cơ bản, anh được triệu tập khi những người đang thực hiện những nhiệm vụ quan trọng nhất yêu cầu sự hiện diện của anh.

Ainz sải bước một cách trang nghiêm qua trung tâm của căn phòng.

Albedo đóng cánh cửa sau lưng họ và theo sát phía sau anh.

Anh ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng.

Albedo quỳ xuống trước mặt anh và nói,

"Ainz-sama.

Những thủ vệ tầng đã có mặt đầy đủ."

[Ý cô là gì, họ đã đến?

Họ đã ở đây rồi!] Tất nhiên, Ainz không và không thể nói to điều đó.

"-umu.

Các cả thủ vệ tầng đã làm việc rất tốt.

Ngẩng cao đầu lên."

"Tuân lệnh!"

Những thủ vệ ngẩng đầu lên khi họ đưa ra những câu trả lời mạnh mẽ dứt khoát, một hành động vừa hoàn hảo vừa đồng nhất.

Lúc trước, Albedo sẽ là người yêu cầu họ ngẩng cao đầu nhưng Ainz đã quyết định chấm dứt điều đó.

Mặc dù người ta nói rằng một người cấp trên nên không nên nói chuyện một cách dễ dãi với cấp dưới của họ,tuy nhiên Ainz không muốn có một khoảng cách xa lạ với họ nhiều như vậy.

Ánh mắt của những thủ vệ tầng, rõ ràng là lòng trung thành tuyệt đối của họ, tất cả đều tập trung vào Ainz.

Trước đây, Ainz khá lúng túng, không thể xử lý sự chú ý này, nhưng theo thời gian anh đã quen với việc đó vì thế bây giờ nó không còn ảnh hưởng đến anh một chút nào.

[Nhưng.....tại sao?

Mình có cảm giác sai sai hay đó chỉ là suy nghĩ riêng mình... là họ thậm chí còn trung thành hơn so với trước đây?

Không ...

điều đó không thể sai được...?]

Ainz không thể nhớ là đã làm bất cứ điều gì để làm tăng lòng trung thành của họ ,lảng tránh ánh mắt chào đón của những thủ vệ tầng để ngẫu nhiên quét xung quanh căn phòng.

Không phải vì anh không thể chịu áp lực từ ánh mắt của họ, anh chỉ muốn làm như vậy thôi.

Ở hai bên của căn phòng là những cánh cửa giống với cái mà họ vừa đi qua, những cánh cửa đó không chứng minh được kích thước tương đối của căn phòng.

Căn phòng được trang trí một cách tinh tế đến nỗi nó tỏa ra một không khí hùng vĩ.

Nó được thiết lập để trở thành một hội trường trong Nazarick.

Một cái khác đã được thiết lập ở E-Rantel.

Phòng ngai vàng của Nazarick cực kỳ tráng lệ, nhưng nó quá rộng và sẽ cảm thấy trống rỗng nếu không có đủ người tập trung bên trong.

Anh có thể tập hợp đủ người nếu muốn, nhưng xem xét các vấn đề như sự hiện diện của World Item, đó là một trong những tài sản mạnh nhất của Nazarick nên không thể để người khác nhìn thấy, thay vào đó một phòng hội trường đã được xây dựng.

Mọi thứ ở Nazarick đều được xây dựng bởi các thành viên bang hội trong quá khứ, ngoại trừ phòng hội trường này.

Theo lệnh của Ainz, các thủ vệ tầng đã thảo luận rất nhiều (mặc dù nó có gì quan trọng để thảo luận nhiều) để cải tạo một căn phòng trống cho mục đích này.

Nó làm Ainz khá vui.

Các NPC, được tạo bởi các thành viên hội, đã phát triển vượt xa NPC đơn thuần.

Như thể họ đã trở thành người chơi thực sự..

[Sẽ có một ngày khi những con chim con rời khỏi tổ của chúng để tự bay, huh.]

Ainz mỉm cười.

Bất kỳ ai trong số họ cũng đã làm anh tự hào.

Suzuki Satoru không có con và nhiều thành viên khác trong bang hội cũng không có.

Anh không chắc, nhưng có lẽ giống như một người cha.

Ở khía cạnh nào đó, đây có thể không phải là một người mẹ..có lẽ vậy.

"Vậy, Albedo.

Hãy cho ta biết lý do tại sao mọi người đã tập trung ở đây.

Có phải là một chuyện quan trọng đối với Nazarick, hay đúng hơn là với Vương quốc Sorcerere?"

"Đúng vậy thưa ngài.

Giải thích một cách đơn giản, ngũ cốc của chúng ta đang được vận chuyển từ Vương Quốc tới Thánh Quốc đã bị cướp mất bốn ngày trước.."

"Oh.... kẻ nào đã làm điều đó".

"Một quý tộc của Vương Quốc thưa ngài"

Ánh sáng trong đôi mắt của Ainz nháy sáng trong giây lát.

Albedo rất mơ hồ.

Thông thường, cô sẽ báo cáo tên, sức mạnh quân sự và mục tiêu của giới quý tộc cùng một lúc. [Tại sao lại thiếu thông tin như vậy?] Ainz nghĩ về điều đó khi hỏi thêm.

"Có phải tên thương gia của bọn Tám Ngón phụ trách giao thông không có binh lính để bảo vệ đoàn lữ hành?

Hơn nữa, lá cờ của chúng ta có được giương lênkhông?

Hay Vương Quốc đã chọn bắt đầu một cuộc chiến với chúng ta?."

Anh đã suy nghĩ, theo như những hành động của Vương Quốc, họ đang cố tránh chiến tranh, nhưng giờ đây có vẻ đó là đánh giá sai lầm.

Hoặc, sự cố này là một phần của chiến lược?

Ainz nghĩ đến một khả năng khác khi đang vận hạnh các suy nghĩ khác của mình..

"Có lẽ nào Tám Ngón đã phản bội chúng ta?''

"Không...nhưng thưa ngài ".

Albedo cúi đầu khi cô lẩm bẩm, rồi cô liếc nhìn Ainz như thể cô đang cố lén nhìn trộm.

Ainz thấy thái độ hiện tại của cô là khá hiếm.

Thay vào đó, đây có thể là lần đầu tiên cô thể hiện biểu hiện như thế này.

Cô cư xử như một cô bé sợ bị mắng, không giống như vị trí thống lĩnh thủ vệ tầng mà cô đã luôn như vậy..

"Có chuyện gì, Albedo?

Có vấn đề gì xảy ra sao?".

Ainz cẩn thận duy trì khuôn mặt trang nghiêm của mình và cảm thấy như lưng mình ướt đẫm mồ hôi., Tất nhiên Ainz không thể đổ mồ hôi.

Có phải vì một sai lầm mà Ainz đã mắc phải?

Nếu vậy thì phản ứng của Albedo sẽ hợp lý.

Cô cư xử như một nhân viên phải chỉ ra những sai lầm mà sếp khi đã khiến mọi thứ rối tung lên.

[Một quý tộc của Vương quốc?

Mình không có bất cứ ý tưởng nào....Mình đã làm gì đó sao?

Mình không gây ra một việc gì đó nực cười trong vài tháng qua, phải không?

Không, có lẽ mình?]

Ainz thậm chí không thể nhớ được những tài liệu mà anh đã đóng dấu vài tuần trước, nghĩ về nó, cảm giác ngày càng giống như đó là một sai lầm của chính mình.

Sự lo lắng của anh tăng lên cùng với suy nghĩ của mình.

[Không.chờ đã! mình hiểu rồi! mình hiểu rồi!

Mình đã không thảo luận với Albedo và Demiurge trong suốt các việc Thánh Quốc?

Và mình đã nói với rất nhiều người về cùng một thứ khi trở lại.

Đúng rồi, mình đã tạo ra một sai lầm trong lúc đắn đo!

Đợi đã, Hay bây giờ chính là lúc để xin thứ lỗi!]

Ainz đã luôn nghĩ rằng danh hiệu của một chúa tể Overlord toàn năng là quá sức của mình có thể chịu đựng.

Đây có thể là thời điểm tốt để từ bỏ nó.

Anh nở một nụ cười thân mật trên mặt.

"Đừng lo lắng về điều đó, Albedo.

Nói cho ta nghe chi tiết."

"Vâng....Ainz-sama.

Chắc chắn rằng ngài vẫn nhớ kế hoạch của chúng ta dùng một tên ngu ngốc quý tộc nào đó để kiểm soát Vương Quốc..."

[Hmm?] Ainz nghĩ một vài câu hỏi trong đầu.

Những gì cô nói không phải là những gì anh đã mong đợi, nhưng tại thời điểm này Ainz mình cần phải nói gì.

"Tên ngốc đó có liên quan gì đến việc này?"

Albedo gật đầu,"Vâng.

Hắn đã gây ra sự cố này.

Ainz-sama có lẽ đã nhận ra có khả năng đây là một kế hoạch của giai cấp thống trị Vương Quốc."

[Lại thêm những việc mà mình không thể hiểu,huh?] Anh không thể nhìn thấy những khía cạnh sâu sắc của một kế hoạch như vậy, nhưng có lẽ nó có lợi cho Vương Quốc để kết án một quý tộc liên quan đến Nazarick.

Bằng cách đó, họ có thể thanh trừng một số tên gây hại khỏi hàng ngũ của mình.

"Ta hiểu...nhưng có thật sự điều đó chỉ đơn giản là gán tội cho một tên ngốc?

Nó không phải là một mưu đồ của Vương Quốc chứ?...chờ đã, Albedo ngươi chắc đã điều tra thông tin rồi.

Hãy quên những câu hỏi vừa nãy của ta."

"Không ạ, những câu hỏi đương nhiên là ngài sẽ thắc mắc, Ainz-sama.

Chúng thần đã chuẩn bị một nhân chứng cho việc này.

Shalltear."

"Đã rõ."

Shalltear cúi người xuống chào, đứng dậy, rồi đi qua cánh cửa phía bên trái.

Ngay sau đó, một người phụ nữ bị Death Knight giữ hai bên, trở lại cùng với Shalltear.

Cô ấy gầy đến mức xương có thể nhìn thấy như thể cô ta bị bệnh.

Cô cũng có những quầng thâm dưới mắt, không có dấu vết trang điểm và có mái tóc rối bù.

Những vết nước mắt có thể được nhìn thấy xung quanh đôi mắt đỏ ngầu của cô, nó rơi xung quanh không kiểm soát được như một sinh vật nhỏ bé đáng sợ.

Ainz nhớ đã nhìn thấy người đó ở đâu đó, nhưng anh không thể nhớ những chi tiết quan trọng như tên và vị trí của cô.

Khi anh cố gắng hết sức để tìm kiếm trong ký ức của mình, Death Knight buông cô ra.

Người phụ nữ quỳ xuống ngay lập tức như đã được tập luyện rất chuyên nghiệp.

Thật là hoàn hảo, thậm chí có thể nói rằng nó thật đẹp.

Đó là điều mà chỉ có thể thông qua một sự đào tạo phù hợp.

Ainz cảm thấy một chút tôn trọng cô vì điều đó.

"Thuưa, chúa tể...

"Giọng nói của cô ta run rẩy rất nhiều.

Cô dừng lại một lúc, rồi lại nói, "Thưa, chú tể tối cao."

Cả phòng im lặng.

Nhận ra rằng đến lượt mình nói, Ainz nói với giọng trầm, " -Người phụ nữ kia, ta cho phép ngươi nói tên của mình."

"Ah!

Hilma Cygnaeus, thưa ngài!"

Những ký ức được đánh thức lại của anh lan rộng như dây leo.

Cô là một trong những thủ lĩnh của Tám Ngón, tập đoàn tội phạm của Vương Quốc.

"Ah, ah."

Không biết làm thế nào cô hiểu được tiếng ồn mà Ainz đã tạo ra trong tiềm thức.

Mặc dù Hilma đã không ngẩng đầu lên dù chỉ một lần, cô hét lên và dập trán cô cọ vào sàn nhà.

"Thần,thần không biết! thần hoàn toàn không biết gì hết về việc này!

Thần hoàn toàn không có ý định bất tuân!

Vụ cướp ngũ cốc không liên quan gì đến thần!"

Ainz nhìn thoáng qua Albedo.

Sẽ cực kỳ dễ dàng để xác định người phụ nữ có nói dối hay không, vì vậy Albedo chắc chắn đã làm như vậy.

Vậy tại sao cô không báo cáo kết quả trực tiếp với Ainz?

Ainz không biết Albedo đang nghĩ gì, nhưng chắc chắn đó không phải việc phản bội anh.

Thật ra, nó có lẽ ngược lại.

Có một số hiểu lầm là do cô ấy đang đánh giá Ainz ở mức độ quá cao.

Sẽ không thích hợp khi trực tiếp hỏi cô ấy về điều đó.

[Mình đã rơi vào tình huống này vì mình liên tục diễn xuất như vậy?

Albedo sẽ chẳng hiểu nếu điều này tiếp tục xảy ra.

Mình có nên hỏi và xem những gì xảy ra không?

Sẽ tốt hơn nếu Albedo là người duy nhất ở đây, nhưng những người khác cũng ở đây ...] Ainz nhìn Aura và Mare. [Hừm, thôi để lần sau vậy.]

" -Umu.

Trước hết, hãy để ta xác nhận lại điều ngươi nói, Cygnaeus. [Dominate](Thống Trị)."

Sau khi pháp thuật được niệm, Ainz hỏi Cygnaeus:

"Ngươi có đóng vai trò nào trong vụ cướp của quý tộc đó không?"

"Không có bất cứ điều nào như vậy thưa ngài!"

Một người bị thống trị không thể nói dối người thống trị họ, điều đó có nghĩa là Cygnaeus không có mối liên hệ trực tiếp nào với vụ việc lần này.

Mặc dù vẫn có những liên kết có thể liên quan, nhưng điều đó sẽ không để cho cô ta phải chịu trách nghiệm.

Giả thuyết rằng cô đã nói dối bằng cách thao túng trí nhớ là không thể.

"-ngươi có được người khác mô tả là có nhiều tính cách không?''

"Không thưa ngài!"

"Umu ... ngươi có ý định chống lại chúng ta không?"

"Không!

Thần không hề dám có bất cứ suy nghĩ nào về điều đó!

Tuyệt đối không!"

Cô phủ nhận với giọng điệu dữ dội của mình.

Chứng kiến điều này, Ainz đã giải trừ cô khỏi [Dominate].

"Nếu chúng ta trừng phạt cô ta dựa trên một tội mà cô không chịu trách nhiệm thì quá khắc nghiệt.

Cygnaeus, không có tội.

Đó là sự phán quyết của ta."

Cygnaeus ngẩng đầu lên và nhìn chằm chằm vào Ainz với một sự khâm phục rực rỡ trong mắt cô, đến mức Ainz thấy điều đó thật đáng sợ.

"Nhưng, Ainz-sama.

Chẳng phải cấp trên phải chịu trách nghiệm cho cấp dưới của mình?

Đó là trách nhiệm của cô ta."

Albedo đã đúng.

"Ngài, ngài hoàn toàn chính xác!

Nhưng hắn ta đã thực hiện những hành động đó một cách ngẫu hứng và theo ý mình!

Thần đã chỉ dẫn hắn nhiều lần!

Phải liên lạc với thần trước khi hắn làm bất cứ điều gì!, Thần thậm chí đã chỉ định một cấp dưới để theo dõi hắn ta!"

Albedo không phản đối lời giải thích của cô.

Đó là sự thật.

Cô ta ra đã thực hiện nhiệm vụ của mình đến mức tối đa, vì vậy sẽ quá tàn nhẫn khi để cô ấy gánh vác toàn bộ trách nhiệm cho sự cố này.

[Albedo],Quản lý nhân sự, đã thuê một [Kẻ ngốc] người gây ra vấn đề nghiêm trọng cho bộ phận của [Cygnaeus].

Mặc dù vấn đề xảy ra trong bộ phận đó, Ainz cũng hiểu xu hướng muốn đổ lỗi của Quản lý nhân sự.

[Ainz], người làm công ăn lương, suy nghĩ về vấn đề này từ quan điểm của Cygnaeus.

Nếu anh để lại vấn đề này cho Albedo và những người khác, họ chắc chắn sẽ đưa ra những hình phạt tàn khốc với cô.

"-Những lỗi lầm của cấp dưới là trách nhiệm của cấp trên.

Ta đồng tình với quan điểm đó."

Ainz quan sát khi khuôn mặt tái dần từ khuôn mặt Hilma, và tiếp tục,

"Tuy nhiên, câu tục ngữ đó được nói bởi một nhà lãnh đạo muốn gánh vác gánh nặng cho cấp dưới, đó không phải là cách để cấp dưới chuyển sang để đổ lỗi cho cấp trên.

Như vậy để có thể hiểu tình huống xảy ra.

Albedo, hãy để ta hỏi ngươi một câu hỏi.Cygnaeus chịu trách nhiệm về vụ này, nhưng ai chịu trách nhiệm về Cygnaeus?

"Đó, đó là trách nhiệm của thần."

"Umu.

Ta là chủ nhân của ngươi, vì vậy cuối cùng, trách nhiệm cho sự cố này thuộc về ta, đúng không?"

"Chúng-Chúng thần nào dám!

Đây hoàn toàn không phải là lỗi của Ainz-sama!"

Albedo không chấp nhận tuyên bố của Ainz với một biểu hiện hoảng loạn lạ thường.

Cygnaeus trước đó gần như suy sụp vì dự đoán về cái chết thê thảm của mình, giờ đang ngươc lên nhìn chằm chằm vào Ainz với tia sáng trong đôi mắt của cô.

Khuôn mặt cô gần như thay đổi.

"Mặc dù Cygnaeus có thể thiếu sót, cô đã thực hiện theo những kỳ vọng với bộ phận của mình.

Vì điều đó, cô sẽ được tha thứ.

Lần đầu tiên xảy ra lỗi, đó là do con người ai cũng đều có lúc phạm sai lầm.

Lần thứ hai xảy ra thì đó là kết quả của sự bất cẩn.

Lần thứ ba lẽ ra không nên tái phạm như vậy nữa.

Lần thứ tư chính xác chỉ ra là một kẻ bất tài – Cygnaeus."

"Vâng ạ!!"

Cygnaeus cúi đầu sâu xuống rất nhiều đến nỗi nó tạo ra một tác động rõ ràng với sàn nhà.

Nó trông đau đớn ngay cả từ một góc nhìn từ bên ngoài.

"Để ngăn chặn sự cố tương tự xảy ra lần nữa, hãy làm việc tốt hơn với các biện pháp phòng ngừa khác của ngươi.

Hãy chuẩn bị tất cả một loạt các kế hoạch mà ngươi có thể nghĩ ra, gửi chúng cho Albedo và chờ phê duyệt.

Đó là hình phạt của ngươi."

"Tuân lệnh!!"

Cygnaeus dập đầu xuống đất lần nữa, như thể cô đang cố cúi thấp hơn nữa.

[Không cần thiết phải làm như vậy.] Ainz suy nghĩ khi anh quay sang nhìn về phía những thủ vệ tầng.

"Đây là quyết định của ta – các ngươi có ý kiến gì không?

Ta sẽ không tức giận, các ngươi có thể tự do nói lên suy nghĩ của mình."

Không ai có vẻ phản đối.

Tuy nhiên, bất kể ai trong số họ đều có muốn nói rằng "Các quyết định của Ainz-sama luôn luôn đúng đắn" với khuôn mặt thẳng thắn ngay cả khi họ có bất kỳ ý kiến bất đồng nào, không có khả năng nào họ sẽ lên tiếng cho những ý kiến đó.

Trong mọi trường hợp, tốt hơn là nên xác nhận.

"-Albedo."

"Thần không phản đối."

"-Demiurge."

"Thần đồng ý với Albedo."

"-Aura."

"Không ạ."

"-Mare."

"Ah!

V-vâng.Thần không có bất cứ ý kiến nào."

"-Cocytus."

"Không.Có ý kiến nào thưa ngài."

"-Shalltear."

"Không ạ."

Họ thực sự đồng ý hay họ quá sợ để lên tiếng?

Ainz không chắc chắn, nhưng ít nhất anh đã nhận được sự chấp thuận của họ.

Ainz gật đầu một cách mạnh mẽ và đưa ra phán quyết cuối cùng.

"...Tốt.

Giờ thì, Cygnaeus.

Chuẩn bị những kế hoạch đó trong vòng vài ngày, chính xác là ... hãy chuẩn bị trong vòng hai ngày."

Cygnaeus ngẩng đầu lên.

"Tuân lệnh!

Thần vô cùng biết ơn sự nhân từ trong phán quyết của ngài !!Thần cảm ơn ngài từ sâu thẳm trái tim mình !!

Ôi Vua Pháp Thuật !!

Xin cho phép thần, Hilma Cygnaeus, tiếp tục phục vụ ngài từ giờ trở đi !!"

"Là vậy sao...?"

Ngọn lửa đam mê mạnh mẽ của Cygnaeus khiến anh nhớ đến một cô gái anh từng gặp trong quá khứ với đôi mắt trông đáng sợ.

"Ta trông chờ trung thành của ngươi.

Giờ thì, Shalltear, vui lòng tiễn Cygnaeus về."

"Tuân lệnh."

Shalltear đưa Hilma đi, cô kích hoạt tính năng chiếc nhẫn của mình, đích đến của dịch chuyển tức thời là một bề mặt phẳng trống trải.

Lẽ ra cô nên sử dụng [Gate] để không mất quá nhiều thời gian.

Với suy nghĩ đó, họ vẫn đợi cô tại chỗ.

Không lâu sau, Shalltear trở lại một mình như anh mong đợi.

"Bây giờ, đó không thể là lý do duy nhất ta được gọi đến đây, phải không?"

Nếu đó là lý do duy nhất tại sao anh được gọi về , anh sẽ cảm ơn sự may mắn của mình, nhưng điều ước đó đã bị Albedo phá vỡ.

"Đúng vậy, đúng như ngài đã dự đoán."

Ainz nhìn Albedo như thể anh có ác cảm với cô.

Anh sẽ yêu nó nếu như cô cho anh giữ hy vọng đó thêm một thời gian nữa.

"Umm, có gì không ổn à? vừa rồi..."

"Không, không có gì sai cả.

Bây giờ thì, hãy cho ta biết về mục đích thật sự về việc gọi ta trở lại đi – và việc tất cả thủ vệ tầng đều ở đây?"

Albedo và Demiurge trao đổi ánh mắt với nhau khi được hỏi.

"Đầu tiên trong sự kiện, lý do nào mà tên bò đó đã thực hiện hành động của mình?

Có ai đó thao túng hắn ta như một phần kế hoạch của họ?

Điều đó có thể xảy ra.

Tùy thuộc vào câu trả lời cho những câu hỏi đó, chúng thần đã phải sửa đổi đáng kể các kế hoạch của chúng ta trong việc thâu tóm Vương Quốc.

Thật tuyệt nếu chúng thần có thể biết được suy nghĩ của Ainz-sama về vấn đề đó, vì vậy thần đề nghị yêu cầu sự hiện diện của ngài."

"Umu.... chiến lược của chúng ta hiện tại cho Vương Quốc là phải không?

Ngươi đã giải thích khái niệm này với Aura, Mare, Cocytus và Shalltear trước đây chưa?"

"Demiurge và thần đang trong quá trình thực hiện, nhưng chúng thần vẫn chưa giải thích chi tiết cụ thể của kế hoạch."

"Là vậy sao?

Vậy Albedo, hãy chia sẻ thông tin với mọi người.

Bất kỳ đề xuất hoặc ý kiến từ tất cả các ngươi đều có thể hữu ích."

"Thần hiểu."

Albedo bắt đầu lời giải thích của mình cho bốn người họ.

Chiến lược Kẹo ngọt và Roi vọt (thuật ngữ do Ainz đặt ra, rất phổ biến do dễ hiểu) để chuẩn bị cho việc tiếp quản bản chất Vương Quốc từ bên trong, là một kế hoạch gây bất ổn cho Vương Quốc đến đỉnh điểm một phần công dân của Vương Quốc sẽ chủ động hy vọng sự can thiệp từ một nước bên ngoài luôn có sự hòa bình như là Vương quốc Sorcerer.

Vì Demiurge cũng tham gia vào quá trình lập kế hoạch.

Ban đầu kế hoạch nghe có vẻ giống với những gì họ đã làm ở Thánh Quốc.

Đó là một chiến lược phụ thuộc vào xung đột nội bộ và sẽ gây ra một tổn thất về cuộc sống khi bắt đầu.

Anh ta có lẽ có sở thích tạo ra những cuộc nội chiến, đối đầu với nhau cho các quốc gia, lời giải thích cho việc đó có lẽ do anh thuộc tộc Ác Quỷ.

Nếu Cocytus hoặc Shalltear chịu trách nhiệm lập kế hoạch, có lẽ họ sẽ thích các phương pháp trực tiếp hơn như là một cuộc xâm lược toàn diện.

Nhưng rõ ràng kế hoạch này đã được xây dựng bởi một người nào đó trong Vương Quốc và Albedo và Demiurge chỉ thực hiện những sửa đổi nhỏ so với bản gốc.

Sự ngu ngốc của một quý tộc là một yếu tố quan trọng của chiến lược này.

Anh có ý là để bắt đầu một cuộc nổi dậy.

Cùng với các cuộc xung đột nội bộ do sự thiếu hụt ngũ cốc, Vương Quốc sẽ buộc phải yêu cầu viện trợ từ Vương quốc Sorcerere.

Có nhiều cách để lợi dụng và sử dụng giới quý tộc, tất cả điều đó sẽ tạo ra một lý do để Vương quốc Sorcerer can thiệp vào các vấn đề của Vương Quốc.

Với Ainz, mọi thứ vẫn diễn ra theo đúng kế hoạch.

Vụ việc gây ra bởi tên quý tộc này là quá đủ để chứng minh cho Vương quốc Sorcerous liên quan đến chúng.

"Giờ thì, Albedo.

Ta có một vài câu hỏi, chúng ta có bằng chứng cho thấy tên quý tộc đó đã gây ra vụ việc không?

Chúng ta có manh mối rằng đây là một mưu đồ của Vương Quốc không?

Ta nhớ rằng ... những giao tiếp của Albedo tên quý tộc đó, có lẽ nào hắn bị ảnh hưởng bởi điều đó?

Albedo đã phàn nàn với Ainz hết lần này đến lần khác về việc 'phải gửi thư cho tên quý tộc khó chịu đó', 'một con người đơn thuần', hoặc những điều tương tự.

Cô cũng đã yêu cầu Ainz xem lại những lá thư đã nói trên để anh phải đọc chúng nhiều lần.

Nếu đó là giấy tờ đơn giản, Ainz vẫn sẽ biết một chút về nó, nhưng anh không tự tin vào khả năng dò đọc hoặc chỉnh sửa từ ngữ của mình.

Anh cố gắng tránh phải làm như vậy nhưng Albedo đã cầu xin anh một cách nghiêm túc, vì vậy anh đã phải làm điều đó.

Còn một việc nữa, mặc dù đã trải qua một khoảng thời gian dài trôi qua kể từ khi anh đến thế giới này, Ainz vẫn chưa thể học được ngôn ngữ của thế giới này.

Điều duy nhất anh có thể làm là viết ra tên của mình và ký tên Momon hoặc nhận ra các con số.

So với Albedo, Demiurge và- Pandora Actor – người hiểu ngôn ngữ của nhiều quốc gia, thật dễ nhận thấy bộ não của họ hoạt động ở một cấp độ hoàn toàn khác so với anh.

Chính vì lý do này mà Ainz đã phải dựa vào các vật phẩm ma thuật để đọc hiểu bất kỳ văn bản nào.

Anh đã không nghĩ rằng bất kỳ chỉnh sửa nào là cần thiết nên anh ta đã trả lại chúng cho Albedo.

"Ta thấy những bức thư mà tên quý tộc gửi trả lời, có vẻ như hắn ta hoàn toàn bị ngươi quyến rũ.

Ta không nghĩ rằng hắn ta giống với kiểu người chống lại Vương quốc Sorcerer."

Anh đã nghe về một câu nói rằng sự phản bội từ một người có thể làm tan nát và khiến người ta trở nên đầy hận thù.

Giống như một diễn viên lồng tiếng dễ thương mà bạn thích đã có bạn trai.

Khi suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, Ainz có thể thấy một hình ảnh phản chiếu từ người bạn của mình khóc lóc ở nơi Shalltear.

Anh ta cũng có thể nhìn thấy ở Aura và Mare, chị gái của người bạn đó đang cười với anh.

"Vâng, chúng thần đã tiến hành điều tra chi tiết về vấn đề này, không thể phủ nhận rằng hắn ta chủ mưu đằng sau vụ cướp ngũ cốc.... có khả năng hắn ta có thể bị quyến rũ, bị tẩy não hoặc bị kiểm soát , cũng có thể có một số lý do khác cho hành động của hắn, nhưng có thể chắc chắn một điều rằng là hắn ta đã phạm tội."

"Có lẽ đây là một mưu đồ của một người có trí tuệ thậm chí còn cao hơn chúng ta.

Nếu đúng là như vậy, thì có khả năng hành động của hắn ta đã bị lợi dụng ..."

Albedo thể hiện sự bối rối và Demiurge cũng vậy.

Điều Ainz thấy không thể tin được là có một người khác có thể cạnh tranh với trí tuệ của hai người sẽ xuất hiện bất ngờ.

Hay đúng hơn-

"Có lẽ tên quý tộc đó đã làm điều mà hắn không hề suy nghĩ?"

Nếu là trường hợp sau, thì nó sẽ hợp lý hơn với Ainz.

"Ainz-sama, thần không tin rằng điều đó có thể xảy ra...."

Albedo nói với giọng điệu như thể cô ấy đang xin lỗi.

Đây là lần đầu tiên cô có một thái độ như vậy và Ainz có cảm giác mới lạ từ thái độ này của cô.

"Không, đợi một chút, Albedo.

Chúng ta chỉ có thể thực hiện các động thái phủ đầu chống lại các chiến lược của một số thiên tài, nhưng Ainz-sama thậm chí có thể nhìn thấy một hành động ngu ngốc, dốt nát của những kẻ siêu ngu.

Điều này vẫn có thể xảy ra?

Không, đây có thể là một lý giải hợp lý nhất?"

"N-nhưng mà ngu ngốc đến cỡ đó...liệu nó có thật sự tồn tại?

Nhưng Ainz-sama..."

"Nếu Ainz-sama nói vậy, thì điều đó chính là sự thật?

Albedo à."

"T-Tôi đoán là, tôi cũng nghĩ vậy..."

Vì một lý do nào đó, Aura và Mare đã góp ý trong cuộc tranh luận của Demiurge, Ainz kinh ngạc lầm bầm.

"Nếu là vậy-"

Albedo và Demiurge nhíu mày và bắt đầu tranh luận.

"Chờ-chờ một chút.

Hãy nghe ý kiến của những thủ vệ tầng khác liên quan đến kế hoạch.

Họ chắc sẽ có khá nhiều câu hỏi, hãy dành một chút thời gian cho việc đó.

Những người có câu hỏi có thể giơ tay và Albedo hoặc Demiurge sẽ trả lời chúng."

[Xin đừng hỏi trực tiếp ta.] Ainz đã giương cờ trắng trong đầu.

"Umm,tôi có một câu hỏi," Aura nói khi cô ấy giơ tay lên," tại sao chúng ta không lôi kéo vàng nhiều quý tộc càng tốt khi bắt đầu chiến dịch?

Nếu làm điều đó, chúng ta có thể giết chết tên quý tộc rắc rối đó và tiếp tục hoạt động như kế hoạch, có phải không?"

Người trả lời câu hỏi này là Demiurge.

"Chúng tôi đã cân nhắc điều đó trong giai đoạn lập kế hoạch, nhưng cuối cùng đã từ bỏ ý tưởng đó sau khi cân nhắc kỹ.

Sẽ tốt thôi nếu chúng ta thu hút được những tên quý tộc kiệt xuất, nhưng chúng ta không biết chính xác về trí tuệ của chúng?

Với ý nghĩ đó, chúng ta càng thu hút được nhiều người, càng có nhiều khả năng bị rò rỉ thông tin.

Đó là lý do tại sao chúng tôi đã quyết định tập trung vào một cá nhân đứng đầu thành lập chúng và quản lý một phe mới."

Mọi thứ diễn ra cho đến giờ vì họ đã không mong đợi rằng người đó sẽ như là một con bài tẩy.

Người tiếp theo giơ tay là Cocytus.

"Chúng. ta.không. thể.tạo ra.các.quý tộc.xuất. chúng.sao?"

"Không phải là không thể làm được điều đó.

Trên thực tế, chúng tôi đã tuyển được một số người có khả năng như vậy, rất dễ dàng để có được thông tin khi tiêu tiền với những người già lẩm cẩm.

Chúng tôi đã xem xét rằng có nên tha cho những tên quý tộc có một chút năng lực, đó là lý do tại sao chúng tôi đầu tư vào những tên quý tộc được kế thừa.

Anh nghĩ thử xem, đó là điều cần thiết để chúng ta loại bỏ những kẻ ngu ngốc, khốn nạn trước khi đất nước này được cai trị bởi Ainz-sama không?

Vì lý do đó chúng tôi thành lập một phe đầy những kẻ không đủ năng lực dưới nhiều hình thức khác nhau.

Như một phép ẩn dụ, hãy nghĩ về một thùng đầy rác trước khi đem vứt.

Tất nhiên, chúng tôi đã nhận được thông tin về những người tài năng của Vương Quốc, nhưng chúng tôi cũng muốn thu thập thông tin trực tiếp cho chính mình từ các nguồn đó."

" Vương quốc Sorcerer không cần những tên quý tộc bất tài và ngu ngốc."

———-***———-

Phần 8(phần cuối)

"Tôi có một câu hỏi, Shalltear giơ tay, tôi không chắc là tôi hiểu hết – arinsu.

Nếu một tên ngốc trong giới quý tộc bị thao túng sau khi làm ra việc đó, thì hành động đó vẫn được xem là một cuộc tấn công chống lại Vương Quốc Sorcerer?

Nếu vậy, Vương Quốc Sorcerer có nên sử dụng nó như một cái cớ để xâm chiếm Vương Quốc không -arinsu?

Nếu đó thực sự là một cái bẫy do ai đó đặt ra, ta có nên nghiền nát chúng không?"

"Đúng vậy, nếu không có kẻ chủ mưu giấu mặt nào đứng sau việc này, chúng ta nên làm như vậy ... nhưng ... hmm"

Albedo liếc nhìn Demiurge, anh hiểu ý liền trả lời ngay lập tức.

Demiurge sau đó hướng ánh mắt về phía Ainz trước khi nhìn về phía những thủ vệ.

"Rất khó để tìm ra hướng giải quyết hợp lý cho vấn đề này.

Mặc dù Ainz-sama đã cho chúng ta biết nhận định sâu sắc của Ngài, chúng thần hiểu rằng tên quý tộc đã thực hiện hành động ngu ngốc này mà không suy nghĩ.

Nếu chúng ta chỉ trừng phạt nhẹ hắn vì sự vi phạm này, Vương Quốc Sorcerer sẽ bị các quốc gia khác xem thường.

Vì vậy, mọi người hãy cùng suy nghĩ hình phạt phù hợp cho kẻ đã dám tấn công đoàn lữ hành treo cờ Vương Quốc Sorcerer, về cơ bản lá cờ là đại diện cho chính Ainz-sama?"

"Chúng ta nên giết hắn ta."

"Thần nghĩ, onee-chan đúng."

"Dĩ nhiên.

Chúng ta phải làm thế.

Bây giờ , tôi muốn hỏi tất cả mọi người ở đây.

Có thật chúng ta mặc kệ cô ta sau khi sử lý tên ngốc kia không?

"Điều.đó.sẽ.không.xảy.ra

Chủ.của.hắn.cũng.sẽ.phải.trả.giá.cho.tội.lỗi.này"

Cocytus gật đầu trong im lặng.

Ainz chưa bao giờ sốc hơn lúc này.

Mặc dù thật đáng ngạc nhiên khi những thủ vệ có phản ứng thái quá như vậy, nhưng xem xét tính cách của họ, thì điều này cũng khá bình thường.

Điều khiến Ainz bị sốc thật sự là cách họ chấp nhận suy nghĩ của anh.

Tất cả các thủ vệ đều xem những lời nói đó là tầm nhìn sâu sắc một cách hiển nhiên.

Thành thật mà nói, thật đáng sợ.

"Tôi cũng đồng ý với phán quyết của Shalltear.

Hắn ngu tới mức nào mà dám lừa gạt Ainz-sama, chúng ta cần phải đưa ra những hình phạt thích đáng cho toàn Vương Quốc!

Nhưng, trước đó ..."

"Ainz-sama đã từng nói rằng 'cai trị một quốc gia bị hủy hoại sẽ có hại cho danh tiếng của chúng ta.' Tôi cũng nghe nói rằng Ainz-sama không có hứng thú khi đứng trên một đống gạch vụn, vì vậy chúng ta nên cố gắng hết sức để tránh tình huống đó."

Khi nghe những gì Demiurge nói, Albedo gật đầu.

Ainz có hai câu hỏi trong đầu cần được trả lời.

Đầu tiên, anh đã nói điều này từ bao giờ?

Nếu khảo sát hàng trăm người ở Nazarick về câu hỏi ' ai là người đúng, Ainz hay Demiurge?' có lẽ đa số, không, 99 người trong số họ sẽ chắc chắn rằng đó là Ainz mà không cần suy nghĩ.

Chỉ một người duy nhất sẽ chống lại quan niệm đó và người đó chính là Ainz Ooal Gown.

Nhưng làm thế nào những lời nói của anh lại đáng tin cậy như vậy trong khi anh thậm chí không còn thể nhớ những gì đã xảy ra một tuần trước?

Mặc dù Ainz không có chút hồi ức gì về điều này, nhưng Demiurge đã nói như vậy, anh hẳn đã nói điều gì đó tương tự trong quá khứ.

Nếu đúng như vậy thì trong trường hợp này chỉ còn một cách để xử lý.

"Đúng như mong đợi, ngươi nhớ hết những gì ta đã nói.

Demiurge, ngươi làm ta rất hạnh phúc."

"T-thần cũng nhớ"

" Thần cũng vậy, Ainz-sama."

"Um Umu.

Shalltear, Aura.

Ta cũng rất biết ơn hai ngươi."

Anh không thể biết được họ có thực sự nhớ hay không nhưng có thể là họ đồng tình với Demiurge, giống như những gì anh đang làm.

Nói về điều đó, làm thế nào mà họ vẫn chưa tìm ra sự thật rằng anh không có toàn năng như vậy?

Diễn xuất của anh thực sự xuất sắc?

Cũng đã khá lâu kể từ khi anh đến thế giới này với tư cách là chúa tể của Nazarick.

Anh đã luôn hành xử với tư cách là chủ nhân của họ suốt thời gian qua.

Lẽ ra họ phải nhìn thấu lớp ngụy trang của anh, họ đáng lẽ phải biết rõ bản chất vô dụng của Satoru.

Cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục khi anh đang đau đầu vì điều này.

"Vì vậy, để phù hợp với mong muốn của Ainz-sama, chúng ta sẽ không trừng phạt toàn bộ Vương Quốc.

Tuy nhiên, chúng ta không dễ dàng để chúng thoát khỏi vụ việc lần này với một hình phạt nhẹ nhàng.

Chúng ta cũng sẽ phải tạm dừng kế hoạch hoặc từ bỏ hoàn toàn kế hoạch này hoặc ít nhất sẽ phải thay đổi phần lớn ở những bước cuối cùng của kế hoạch."

Ainz không biết nên làm gì để làm dịu họ, anh cảm thấy tội lỗi của mình rất lớn vì những lời nói của anh ảnh hưởng sâu trong tâm trí họ.

"...

Là vậy sao.

Nhưng, này Demiurge, vậy những kế hoạch lần này của chúng ta xem như là đã thất bại phải không?"

Theo quan điểm củaDemiurge, Albedo và những thuộc hạ của họ ở Vương Quốc đều suy nghĩ Ainz là một thiên tài ở một tầm cao luôn nói những điều ẩn dụ khó hiểu.

Liệu kế hoạch đỉnh cao của họ thực sự có thể thất bại?

Nếu điều đó xảy ra, anh phải ghi nhớ tất cả những gì anh nói với họ từ thời điểm này trở đi.

Tốt nhất có lẽ anh nên ngậm miệng từ giây phút này.

Vì vậy, để đề phòng trường hợp đó, anh cần hỏi lại.

"Có phải chúng ta đang thực sự từ bỏ kế hoạch của mình?

Kế hoạch Roi vọt và Kẹo ngọt?"

"..."

Demiurge nhìn về phía Ainz với vẻ mặt ngơ ngác, anh đã thấy biểu hiện này nhiều lần trước đây.

Đó là biểu hiện khi anh ta đang cố gắng tìm ra ý nghĩa thực sự đằng sau lời nói của anh.

Như thể tất cả những lời anh nói đều mang những ẩn ý to lớn bên trong, lời nói đến từ một người có sự thông minh vượt trội.

[Sai rồi.

Demiurge.

Ta chỉ cố gắng khẳng định lại những gì anh đã nói.

Không có ẩn ý gì đâu. anh nên thư giãn đầu óc đi.]

Những suy nghĩ này biến mất ngay khi Ainz chuẩn bị lên tiếng.

Ngay khi một linh cảm khó chịu xuất hiện trong tâm trí anh, đúng như Ainz dự đoán, Demiurge đứng đó kinh ngạc như thể anh ta bất ngờ nhận thức được điều gì đó.

"...

Không thể nào, có lẽ nào ...

Ainz-sama.

Ngài đang có cùng một ý định như khi ngài thu phục Đế Quốc về dưới sự thống trị của chúng ta?"

Linh cảm của mình đã đúng .

[Thần linh ơi...anh ta lại nghĩ gì thế này?]

Ainz bắt đầu phát điên về lời nói của Demiurge trong đầu, [điều gì khiến Demiurge đi đến kết luận đó?]

[Mình nên nói gì vào lúc này đây, chính nó rồi, đây sẽ là câu trả lời hay nhất?

Nhưng như vậy thực sự phù hợp không?]

"-Chính xác là vậy."

Sau khi im lặng một lúc lâu, đây chính là câu trả lời cuối cùng mà anh lựa chọn.

Vì lý do nào đó mà đôi mắt của Albedo cũng đã mở to như Demiurge.

Đó không phải là một chút, không, nó trông cực kỳ đáng sợ.

"Thần hiểu rồi...

đó là lý do Ainz-sama đã nhiều lần hướng dẫn chúng thần làm như vậy ... xin hãy tha thứ cho cấp dưới của ngài vì đã không nhận ra điều đó ngay lập tức, thần đã làm thất vọng chủ nhân của mình."

"Không, Demiurge.

Làm thế nào một người như anh, không đúng, làm thế nào những người như chúng ta có thể hiểu được trọn vẹn những gì trong kế hoạch của Ainz-sama?(kế hoạch 10 ngàn năm của đấng là đây) Anh quên rằng, mỗi bước di chuyển của Ainz-sama chứa đựng vô số những tính toán cao siêu sao."

"Đúng vậy.

Như những gì Albedo nói.

Áp dụng chính sách Roi vọt và kẹo ngọt ở cấp độ quốc gia.

Quả nhiên là Ainz-sama .

Đúng như mong đợi từ đấng tối cao ..."

[Hừm.] Ainz tự cười chính mình.

Bây giờ anh không còn cách nào có thể hiểu hai người này đang nói về điều gì nữa.

Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh.

Điều gì sẽ xảy ra nếu hai người này nhận ra sự bất tài của mình và đang cố bao che cho mình?

[ Cả hai đều là thiên tài.

Mình biết một sự thật là họ thông minh hơn mình nhiều như thế nào.

Phải mất bao lâu để những người như họ nhận ra sự ngu ngốc thiên tài của mình ?

Không, điều này không nên xảy ra]

"Ainz-sama.

Đúng.

Là.

Bộ.

Óc.

Vĩ.

Đại.

Nhất.

Nazarick."

"Chính xác, hoàn toàn chính xác, Cocytus.

Đối với Ainz-sama, một người có khả năng lập kế hoạch với quy mô lên đến hàng ngàn, hàng vạn năm trong tương lai, một vài kế hoạch ở quy mô vài năm không là gì cả."

"Eh?

Có phải vậy không?

Đúng như mong đợi từ Ainz-sama."

"Để có thể lên kế hoạch cho hàng ngàn năm sau, thần thực sự kinh ngạc ...

Ainz-sama."

[Demiurge! anh đang nói về cái quỷ gì vậy?]

[Ai chứ?

Họ đang nói về ai vậy?

Làm sao mà một người nào đó có thể lập kế hoạch xa như vậy trong tương lai?

Mình không thể tưởng tượng được.]

Ainz kìm nén mong muốn nói ra những suy nghĩ của mình.

Sẽ thật tệ nếu hai đứa trẻ ngây thơ coi đó là sự thật.

Tuy nhiên, vì trước đó anh đã đồng ý những gì Demiurge nói, anh thật sự không biết câu trả lời tốt nhất là gì.

Với lại nếu bây giờ anh phản đối, rất có thể nó sẽ tạo ra nhiều vấn đề phiền phức cho anh trong tương lai.

[Vậy là, mình vẫn phải hành động như bình thường?]

Nếu Ainz có thể biểu hiện cảm xúc trên khuôn mặt, có lẽ anh sẽ có một nụ cười ngượng ngạo vào lúc này.

Sau khi làm nhào nặn bộ não của mình, anh đã tìm được một câu trả lời mà không xác nhận cũng không phủ nhận tuyên bố của Demiurge.

"Điều đó không phải lúc nào cũng đúng."

"Thưa chủ nhân, ngài không cần phải khiêm tốn như vậy.

Ôi Ainz-sama vĩ đại."

"Có.

Thể.

Suy.

Tính.

Rất.

Xa.

Trong.

Tương.

Lai. ...

Không., đó.

Là.

Lý.

Do.

Mà.

Ngài.

Là.

Đấng.

Tối.

Cao., người.

Trị.

Vì.

Vạn. vật."

Anh không thể xử lý điều này lâu hơn nữa, anh nên chấm dứt chuyện này.

Ainz đã đưa ra quyết định của mình.

"Bây giờ, chúng ta đã có sự cho phép của Ainz-sama, hãy để Vương Quốc phải chịu hình phạt khốn khổ nhất."

"Eh?"

Làm thế nào mà từ "khốn khổ" lại xuất hiện trong cuộc trò chuyện của họ trong thời điểm này?

Ainz hoàn toàn bối rối.

Albedo siết chặt hai tay lại và cười toe toét.

Albedo và Demiurge hạnh phúc cùng đồng thanh nói:

"Đế Quốc đã đầu hàng Ainz-sama ngay lập tức nên được ban cho Kẹo Ngọt.

Với Vương Quốc thì ngược lại, Roi Vọt sẽ được ban cho những kẻ làm trái mong muốn của đấng tối cao.

Chúng ta sẽ gửi thông điệp cho những kẻ khác qua việc này.

Kẹo ngọt hay roi vọt, người dân của thế giới này sẽ phải lựa chọn giữa chúng.

Wooo, mọi thứ đang trở nên thú vị hơn rồi, đúng không mọi người, thưa Ainz-sama?"

"...uh"



Hilma được trở lại nơi cô bị bắt đi. [Cánh cổng] đã đưa cô trở về biến mất khi cô quay lại nhìn.

Cô nhìn quang cảnh xung quanh trong trong khi đang xoa cánh tay bị thương, trong lúc được đưa trở về đây, cô đã bị ném qua cổng nên cánh tay va vào sàn nhà .

Cô đang ở trong một căn phòng thông thoáng, rộng rãi và quen thuộc.

Nơi này từng thuộc về người đứng đầu bộ phận cờ bạc, biệt thự của Noah Zweden.

Ban đầu, hắn đã mua mảnh đất này với ý định xây dựng một sòng bạc bất hợp pháp ở trên nó.

Họ đã xây dựng thành công biệt thự, nhưng do những tình huống không lường trước được, phần còn lại của kế hoạch đã phải hủy bỏ.

Chính vì điều này, biệt thự có rất nhiều căn phòng khổng lồ phục vụ cho việc đánh bạc, Hilma đang ở trong căn phòng lớn nhất trong số đó.

Hilma cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh lại và thở dài.

Cơ thể cô run rẩy vì vui mừng.

"Hilma!"

Những người bạn đồng hành của cô vội vã chạy đến.

Có ba người khác trong phòng, bao gồm Özkuzu, người đã rung chuông trên bàn.

Đôi mắt họ đẫm lệ.

Chắc chắn vẻ mặt tái nhợt của họ đều lo lắng cho sự an toàn của cô.

"Cô có sao không!?

Có chuyện gì vậy!?

Dạ dày cô thế sao rồi?"

"Chúng tôi có một ít rượu hoa quả!

Cô có muốn uống một chút không?"

"Những người khác sẽ đến đây ngay thôi!"

"Noah, Endio, Özkuzu -", cả ba đều im lặng khi nghe giọng nói của Hilma "Tôi xin lỗi, tôi đã làm mọi người phải lo lắng."

"Đừng bận tâm!

Cô đã phải chịu đựng rất nhiều, cô nên nghỉ ngơi ngay đi."

Noah lau nước mắt khi nói điều này.

Hẳn là ông nghĩ rằng cô đã trải qua 'việc đó' hay điều gì đó kinh khủng không kém.

Hilma không có lựa chọn nào khác ngoài tự giải thích.

"Tôi đã không trải qua 'việc đó', họ không làm gì tôi cả."

Bầu không khí trở nên ngột ngạt khi những người bạn đồng hành xung quanh cô dần xuất hiện những biểu cảm bối rối như muốn nói, [ Điều mình vừa nghe là sự thật sao?]

"Tôi đã gặp Đức Vua, Vua Pháp Thuật vĩ đại."

Đôi mắt ẩm ướt của Hilma như bờ đê chắn sóng bị vỡ, những hàng nước mắt không ngừng chảy ra.

"Vua Pháp Thuật vĩ đại ..."

Danh xưng của vị chúa tể mang đến nỗi sợ hãi cho bất kì kẻ nào, Endio ra dấu hiệu ,một vị thần mà anh ta thậm chí không tin khi nói trong khi hai người kia bắt đầu điên cuồng nhìn quanh phòng.

Có lẽ họ đang cố gắng tìm kiếm bất kỳ kẻ nghe trộm nào, mặc dù họ chưa bao giờ nhìn thấy ai.

Đó là kiến thức phổ biến của bọn họ, rằng luôn có khả năng, ai đó đang theo dõi họ.

"Cô đã gặp – không, Cô đã được diện kiến ngài ấy?

Tôi thật sự vui mừng khi cô có thể trở về đây an toàn."

"Ufufu..."

Hilma, người vẫn đang khóc, nở một nụ cười khi trả lời.

Mặc dù mọi người đều đã được Vua Pháp Thuật gọi, họ đã cúi đầu suốt khoảng thời gian đó nên không ai thực sự nhìn thấy khuôn mặt của ông ta.

Tuy nhiên, thông qua thông tin họ đã thu thập được và những kết quả của bọn tội phạm nửa vời được nhìn thấy ánh mắt của ngài, Eight Fingerers(Tám Ngón/ Bát Chỉ), bao gồm cả Hilma, đã kết luận rằng, không thể nhầm lẫn Vua Pháp Thuật chính là đại diện của ác quỷ.

Ông ta chỉ là một ma thuật sư bình thường, ông sử dụng những phương thức tra tấn tàn khốc chưa từng có và đủ nhẫn tâm để nghiền nát những người lính của Vương Quốc.

"Đức vua là ...

Đức vua thực sự là một chủ nhân tốt.

Ngài không chỉ khoan dung với những sao sót của tôi, mà Ngài còn có sự thương xót trong cách cai trị của mình."

Đột nhiên thế giới xung quanh họ như dừng lại.

Noah bị sốc một lúc, nhưng rồi anh nhắm mắt lại như muốn bày tỏ sự thương hại của mình.

Trong thực tế, nếu ai đó đã nói điều này, Hilma của một vài phút trước có lẽ đã nghĩ giống như họ . [Vậy đó là những gì đã xảy ra, cô ấy đã hoàn toàn tan vỡ] hoặc điều gì đó tương tự.

"Hai người đứng sau cô ấy nói với đôi mắt đỏ ngầu, Hilma ...

Tôi ít nhiều ghen tị với tình hình hiện tại của cô."

" AhAhhh, giá như tôi được ở cùng cô vào lúc đó...", và những lời than vãn khác.

"Không, chờ đã.

Có lẽ cô ấy bị trúng một loại phép thuật kiểm soát tâm trí nào đó, Hilma, có đúng vậy không?"

Noah không ngừng hỏi.

Tất nhiên, bản thân cô cũng biết rằng mình không phải là người chịu ảnh hưởng của bất kỳ phép thuật nào, nhưng đồng thời, cô không thể chứng minh điều đó một cách dứt khoát với họ.

Vì thế, cô chỉ đơn giản bỏ qua câu hỏi của anh và tiếp tục nói.

Việc họ có tin lời cô nói không hoàn toàn phụ thuộc vào họ.

"Tôi thật sự đã nghĩ rằng mình sẽ không thể giữ được cái mạng này, lý do tại sao tôi có thể trở lại mà không bị trầy xước là vì chủ nhân của chúng ta.

Đức vua, Vua Pháp Thuật – thực sự là người phù hợp để được gọi là vua.

Nếu ngài không có ở đó thì ..."

Có lẽ cô sẽ bị buộc phải chịu trách nhiệm cho những gì đã xảy ra.

Có lẽ – không, đây không phải là một giả thuyết, cô ấy chắc chắn sẽ bị liên lụy do những hành động ngu ngốc đó và phải chịu một hình phạt khủng khiếp.

Tổng quản của Vương Quốc Sorcerer, Albedo, là người sẽ làm điều đó.

Nếu cô ở dinh thự, Có lẽ cô đã được một ai đó nói đỡ cho và mặc dù hình phạt cho việc đó không phải là chết mà chỉ là sự dày vò với nỗi đau.Vì vậy, từ góc nhìn của cô, quyết định của Vua Pháp Thuật vô cùng rộng lượng.

"Hilma... xin lỗi vì đã chen ngang vào bài diễn văn về lòng nhân từ của đức vua, nhưng những điều, nhưng điều đó nằm ngoài chính sách Kẹo ngọt và roi vọt của ngài ấy."

"Là vậy sao...?

Ummm, có lẽ đó là lý do tại sao."

Mặc dù cô đã nói như vậy, Hilma không tin điều đó đúng.

Hilma có thể đánh giá và nhận xét một người chỉ bằng những dao động trong giọng nói, biểu cảm và một phần biểu hiện.

Đây không phải là một khả năng khác thường, cô có được nó thông qua việc rèn luyện trong thời gian dài.

Chính xác nó chỉ ở một mức độ nhất định và nếu cô tin tưởng vào những cảm xúc đó, thì Vua Pháp Thuật và Albedo chắn chắn không chơi trò kẻ đấm người xoa.

Lý do tại sao cô hoàn toàn chắc chắn về phán đoán của mình là bởi vì rất khó để đọc những suy nghĩ của Vua Pháp Thuật, ngài không có biểu cảm trên khuôn mặt.

Chỉ có thể suy đoán theo những hành động của ngài là đúng.

"Đúng rồi.Tôi đã trải qua điều đó trong quá khứ nên tôi đã khá quen thuộc với nó.

Nhưng ... ahhh, thứ 'kẹo' đó sẽ ngọt ngào như thế nào đối với những kẻ đã nếm trải những gì 'roi vọt đem lại.

Có lẽ họ đã nói dối, Đức vua – Vua Pháp Thuật là một sinh vật đáng sợ không thể đồng cảm với mọi người và những tôi tớ trung thành của ông ở đó để kìm chế ông.

Mặc dù vậy, tôi vẫn sẽ có xu hướng tin tưởng ngài ấy. ... tôi thật sự muốn tin như vậy."

Những người phụ nữ sống về đêm dễ bị đàn ông lừa gạt và sau đó bị lợi dụng tới khi tan vỡ, đó là điều mà Hilma đã chứng kiến quá nhiều lần.

Cô biết rằng mình không khác gì những người phụ nữ đang gặp rắc rối mà cô từng thấy trong quá khứ.

Mặc dù vậy, cô không thể cưỡng lại được khả năng và sức hút của Vua Pháp Thuật.

"Hilma, cô đã tiếp cận vô số loại đàn ông. cô là người giỏi nhất trong chúng ta về mặt hiểu rõ con người, nhất là đàn ông. nói thật đi, vua của Vương Quốc Sorcerer là loại người như thế nào?"

Hilma từng là gái điếm cao cấp nhất, thật sự là cô đã gặp đủ loại đàn ông, đặc biệt là những kẻ với địa vị cao hoặc có nhiều uy quyền.

Cô đã thấy loại đàn ông đó nhiều đến nỗi cô cảm thấy khó chịu về điều này.

Nếu cô so sánh giữa họ thì -..

"Nếu tôi có thể mô tả ngài ấy bằng một cụm từ duy nhất, đó sẽ là 'một chủ nhân đầy lòng thương xót'.

Ngài ấy có suy nghĩ và phán đoán rất cao siêu và cũng rất linh hoạt để phù hợp với những gợi ý mang tính xây dựng của cấp dưới, cùng với đó Ngài dễ dàng mang những ý kiến đó vào kế hoạch của Ngài.

Đức Vua không tìm kiếm niềm vui trong đau khổ của người khác, đó là một điều tự nhiên.

Ý của tôi là...

đúng vậy, Ngài ấy không phát ra thứ hào quang đó.

Tất nhiên, Đức Vua vẫn sẽ đưa ra những hình phạt một cách nhẫn tâm nếu Ngài cảm thấy chúng là cần thiết."

"Cô đánh giá Ngài ấy rất cao."

Hilma nở một nụ cười bé nhỏ trên khuôn mặt đẫm nước mắt" ufufu."

"Đúng vậy. mặc dù chủ nhân của chúng ta là Undead, ngài ấy lại là hiện thân của của sự công bằng và lòng nhân từ.

Thâm chí khi ngài ấy trở nên vô tình, ngài vẫn không độc ác. cuối cùng thì hậu quả của thất bại vẫn là sự trừng phạt.

Mặc dù ngài ấy có thể giết tôi như là 1 thông điệp để răn đe, nhưng đức vua lại không làm điều đó.".

Cô không biết ai đã nuốt nước bọt.

Nhưng âm thanh ấy đã vang vọng khắp căn phòng

" Tôi cầu mong Đức vua-Vua Pháp Thuật sẽ trị vì chúng ta mãi mãi.

Nếu Ngài ấy là chủ nhân của chúng ta.

Ngài ấy sẽ..."

Một sự im lặng buồn bã đè nặng lên trái tim họ.

Một áp lực vô hình đè lên trái tim họ

Ai đó thở hắt ra giống như những nhà truyền giáo làm khi họ chuẩn bị thực hiện một phép màu.

Họ không biết khi nào thì cái số phật nghiệt ngã đó sẽ xảy ra. nhưng với những người đã sống liên tục trong nỗi sợ hãi, đây thực sự mới là sự cứu rỗi

"Hiểu rồi...Ý cô là chúng ta nên trung thành hơn hiện giờ, phải không?

"

"Đúng vậy, Noah. chúng ta nên làm vậy... vì giờ chúng ta đã biết.

Tổng quản của Vương Quốc Sorcerer ,Albedo, vẫn là một chủ nhân đáng sợ. tôi không thể tưởng tượng được cảnh ngài ấy nói cùng một câu nói mà đức vua đã nói với tôi.."

Mặc dù cô ấy lẩm nhẩm câu cuối cùng, nhưng những người đồng hành đã nghe được và sự ngạc nhiên dần xuất hiện trên mặt họ.

Khó mà có thể đọc được suy nghĩ của một demon(quỷ) như Albedo , nhưng trực giác đã nói với cô rằng có điều gì đó không ổn.

Có lẽ não của cô đang thực hiện hết công suất của nó

Trực giác của Hilma nói với cô rằng:

Mặc dù Vua Pháp Thuật có thể được coi là một nhân vật từ bi, Albedo lại là kẻ coi con người chỉ là đồ chơi.

Kiểu như vậy.(trực giác của Hilma khá tốt)

Hilma rất muốn cố gắng hết sức để đạt được điều mà..., để cô và những người đồng bạn có thể thở thành cấp dưới trực thuộc dưới trướng nhà vua, của Vương Quốc Sorcerer.

Ngài ấy là kiểu chủ nhân sẽ thưởng cho cấp dưới dựa trên năng xuất làm việc và sẽ không đối xử với họ một cách vô lý.

"Tất cả mọi người.

Hãy để làm việc chăm chỉ hơn nữa cho Đức Vua – Vua Pháp Thuật"

Hilma nói với 3 người trước mặt và cô chia sẻ suy nghĩ của mình.

Sau cùng, cô bắt đầu tìm kiếm sự hỗ trợ từ nhiều nguồn khác nhau cho nhiệm vụ mà Đức Vua đã giao cho cô.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 14 - Chương 2: Countdown to Extinction - Trước giờ Diệt Chủng


Phần 1

Tại thủ đô của Vương quốc Re-Estize, trong Cung điện Valencia.

Căn phòng tỏa ra một lượng nhiệt độ nhất định do không khí căng thẳng của những người ngồi bên trong.

Mặc không có quá nhiều người ở đây, nhưng cảm giác như căn phòng vẫn không đủ rộng.

Vấn đề là, những người trong căn phòng này đang rất nghiêm túc và bận rộn với nhiệm vụ của mình đến nỗi họ làm tăng nhiệt độ của căn phòng lên từng chút, từng chút một.

Một chiếc bàn họp hình chữ nhật được đặt chính giữa căn phòng, ở vị ghế ngồi quan trọng nhất là Vua Rampossa Đệ Tam.

Bên phải ông là nhị hoàng tử, Zanac, và những vị trí còn lại được ngồi đầy kín bởi các triều thần và bộ trưởng của Vương Quốc Re-Estize.

Đây là những cựu triều thần đã phục vụ rất nhiều năm trong hoàng cung, nếu nhìn kỹ xung quanh căn phòng, những gì nhìn thấy sẽ là các bô lão râu tóc bạc cùng các sân bay bóng loáng.

Thông thường để bắt đầu một cuộc họp, tất cả mọi người ngoại trừ nhà vua sẽ đứng lên để tỏ lòng kính trọng- đây là giao thức của hoàng tộc – nhưng hôm nay điều đó đã không xảy ra.

Trước mặt mỗi người đều có một ly trà, điều đó nói lên thời gian cấp bách của cuộc họp này.

Sau khi xác nhận rằng mọi người đã nhận được tài liệu mà họ đã chuẩn bị, Zanac nói to,

"Cuộc họp triều đình bắt đầu.

Chủ đề của cuộc họp này sẽ là, lời tuyên chiến mà chúng ta đã nhận được từ Vương quốc Sorcerer."

Anh đã nhấn mạnh khi đọc 'lời tuyên chiến' với hy vọng mọi người sẽ tập trung cao độ vào cuộc họp này với tất cả tinh thần.

Trong số đó, Bộ trưởng bộ nội vụ với mái tóc trắng, khoảng bằng tuổi cha anh, có biểu hiện căng thẳng nhất.

Dường như ông vô cùng lo lắng về trường hợp khẩn cấp này.

Zanac lén liếc nhìn khuôn mặt của cha mình.

Anh rất lo lắng nhất về quyết định của cha.

Cha anh liệu có hiểu tường tận tình huống này nguy hiểm đến mức nào, và sẽ có những hành động thích hợp nào chống lại nó?

[Do cái chết của 'người đó' nên ông có lẽ sẽ có quyết định chống lại Vua Pháp Thuật...]

Anh đã từng nghe rằng sau khi cha anh nhận được tin báo về cái chết của Chỉ huy trưởng Gazef Stronoff, tâm trí ông đã bị chấn động và không thể suy nghĩ sáng suốt được.

Sau khi giải thích cho ông về việc không thể hồi sinh, ông đã có biểu hiện giận dữ tột độ, việc mà trước giờ chưa từng xảy ra .

Zanac đã chứng kiến tất cả khi anh ở đó cùng với cha mình.

Kể từ đó, cha anh dường như già đi khá nhiều.

Ông đã mất hết động lực và vô hồn như một con rối có thịt và xương.

Liệu cha anh, người đã bị tổn thương nhiều như vậy, có thể đưa ra một quyết định bình tĩnh chống lại kẻ thù không đội trời chung của mình, Vương quốc Sorcerer?

[Nó còn tùy thuộc vào mình sau đó là]

Zanac cảm thấy không thoải mái, anh liếc nhìn các bộ trưởng.

Nguyên nhân dẫn đến của cuộc họp này là do vài trước trước, một phái viên từ Vương quốc Sorcerere đã được gửi đến cho họ một văn thư chính thức mang dấu ấn hoàng gia của Vương quốc Sorcerer.

Trong văn thư viết rằng, Một đoàn xe ngũ cốc cứu trợ nhân đạo từ Vương quốc Sorcerer đến Thánh Quốc đã bị tấn công bởi một công dân của Vương Quốc.

Chúng tôi coi đó là một hành động thù địch chống lại Vương quốc Sorcerer và từ bây giờ tuyên chiến với đất nước của bạn.

Văn thư này cũng có các con dấu của các quốc gia khác đã đồng thuận với hành động của Vương quốc Sorcerer.

Đến bây giờ, đặc phái viên vẫn ở lại thủ đô, chờ đợi để nhận thư phản hồi của Vương Quốc.

Điều này cho rằng đây là một liên lạc chính thức giữa các quốc gia thông qua các văn thư, bình thường sẽ cho bên kia một hoặc hai tuần để trả lời.Đó là thời gian để họ điều tra, hoàn thành việc chuẩn bị và đạt được sự đồng thuận của lãnh đạo trong phản hồi v.v..đôi khi họ phải mất nhiều thời gian hơn để chuẩn bị, ngay cả khi họ phải gấp rút hoàn thành mọi quy trình.

"Tôi thành thật xin lỗi, vì chúng ta đã mất khá nhiều thời gian để điều tra hai trong số sáu con dấu trên văn thư nhận được từ đặc phái viên,."

Người vừa cúi đầu xuống là bộ trưởng bộ ngoại giao, cũng là người chịu trách nhiệm điều tra về các con dấu phê chuẩn quyết định của Vương quốc Sorcerer.

"Có bốn con dấu chúng ta biết chính xác là từ Vương quốc Sorcerer, Đế Quốc, Vương quốc Draconic và Thánh Quốc phải không?"

Bộ trưởng bộ ngoại giao gật đầu trả lời câu hỏi của bộ trưởng bộ tài chính.

"Đúng vậy.

Hai con dấu còn lại là, – một người đến từ Quốc gia Người lùn(Dwarven).

Chúng ta đã tìm hiểu đúng là con dấu được thiết kế bởi Dwarven, mặc dù nó có một số biến thể so với những gì lưu lại trên tài liệu mà chúng ta có từ hai thế kỷ trước.

Sau khi nhờ Re-Blumrusher điều tra, chúng tôi đã tìm thấy một con dấu tương tự, vì vậy chúng tôi đã đoán rằng nó có thể là bản làm lại sau một thời đại nhất định.

Còn con dấu cuối cùng nằm cạnh bên con dấu của Thánh quốc, là con dấu đại diện cho một cá nhân, với biệt danh là 'Faceless One' (Người Vô Diện).

"

"Họ dám để một con dấu cá nhân vào chung với các con dấu quốc gia?"

Bộ trưởng bộ quân sự hỏi với giọng điệu nghi ngờ.

Ông là người trẻ nhất trong số các bộ trưởng.

Ông ta và Zanac đều được xem là nhỏ tuổi nhất khi so sánh với độ tuổi trung bình của những người trong căn phòng.

Mặc dù vậy, ông đã ngoài 40 tuổi.

Vẻ bề ngoài của ông trông không tương xứng với vị trí bộ trưởng về vấn đề quân sự; Ông khá gầy gò, yếu đuối và nét mặt trông giống như một người bị bệnh về thần kinh.

Ông có vẻ giống một nhân viên tài chính hơn là một quân nhân.

Mối quan hệ của ông với Gazef không được tốt lắm – hay đúng hơn, ông cố tình làm cho mọi người biết rằng ông không thích anh ta – vì vậy ông không được Vua Rampossa triệu tập nhiều và thường xuyên vắng mặt tại các cuộc họp của hoàng gia.

Việc thiếu liên lạc giữa họ khiến Zanac không biết chính xác được năng lực của ông.

Tuy nhiên Hầu tước Raeven đã ca ngợi khả năng của ông với Zanac, nên anh vẫn để mắt đến ông.

Ông ấy chắc hẳn phải có it nhất một năng lực nào đó?

Không, nếu ông ta không có bất kỳ năng lực nào , ông ta sẽ không thể ngồi đây với tư cách là một bộ trưởng.

"Có vẻ như bộ trưởng bộ quân sự không rành lắm về các vấn đề này.

Thông thường, khi Thánh Quốc áp dụng con dấu của quốc gia họ trên một văn thư, nữ tư tế tối cao của họ cũng sẽ đóng con dấu lên đại diện cho ngôi đền của họ.

Đây có lẽ là một điều tương tự như vậy.

"

"...

Trong trường hợp này họ đang cố gắng gửi thông điệp rằng Người Vô Diện ('Faceless One') này đã vượt qua thẩm quyền của các tôn giáo của họ, hoặc cô ấy có quyền lực tối cao hơn các tổ chức tôn giáo hiện tại của họ?"(Đố bạn là ai, thật hâm mộ Sasuga Ainz-sama)

"Thần tin rằng mọi việc là như vậy, thưa bệ hạ.

Có một văn thư chúng ta từng nhận được cho lễ đăng quang của Holy King vẫn còn sử dụng con dấu của ngôi đền, có vẻ như cô ấy đã bắt đầu củng cố quyền lực ngay sau sự kiện đó.

Nhưng chúng ta chưa bao giờ nhìn thấy con dấu của 'Người Vô Diện' này và không thể xác nhận tính hợp lệ của nó, nhưng vì nó được đóng dấu bên cạnh con dấu quốc gia của Thánh quốc, chúng tôi chỉ có thể suy nghĩ đến trường hợp đó.

"

"Ngoại trừ Cộng hòa Argland và Pháp quốc Slane, hầu hết các quốc gia khác đã chấp thuận và ủng hộ Vương quốc Sorcerer lên án Vương Quốc.

Có lẽ Vương quốc Sorcerer đã lừa dối để có được kết quả này , nhưng thật sự này..."

"Vâng, thưa bệ hạ."

Cha anh thở dài mệt mỏi.

"Có phải Vương quốc Draconic cũng quỳ dưới chân Vương quốc Sorcerer?"

"Chúng thần không thể chắc điều đó, thưa bệ hạ, bởi vì chúng thần vẫn chưa nhận được bất kỳ thông tin về những gì đã xảy ra ở Vương quốc Draconic.

Có lẽ họ đã trở thành con mồi của những lời lẽ đường mật hoặc có lẽ họ cảm thấy rằng sẽ có lợi hơn khi đừng về phía Vương quốc Sorcerer hơn là đứng về phía chúng ta.

"

Vương quốc Dragonic có lẽ chỉ tán thành các hành động của Vương quốc Sorcerer và không tham gia vào cuộc chiến.

"Là như vậy sao?

Ta hiểu rồi, bộ trưởng bộ ngoại giao.

Cảm ơn vì đã làm tốt công việc.

Bây giờ thì ... bộ trưởng nội vụ, có bao nhiêu người trong Vương Quốc tin vào nội dung của văn thư này?"

"Vâng.

Mặc dù chúng thần không toàn toàn chắc về toàn bộ Vương Quốc, nhưng khoảng bảy phần mười những người trong triều đình tin rằng đây là một mưu đồ của Vương quốc Sorcerer.

Khoảng một phần mười trong số chúng ta tin rằng nó được thực hiện bởi những tên cướp dọc đường – được gây ra bởi những người nông dân quê mùa và dốt nát mới dám làm một việc như vậy.

Hai phần mười còn lại tin rằng đây có thể là âm mưu của một quốc gia thứ ba.

"

"Hmm, nếu đây là một âm mưu, mục tiêu của họ rất có thể là làm suy yếu Vương Quốc và Vương quốc Sorcerer hoặc chúng chỉ muốn phá vỡ hòa bình giữa Vương quốc Sorcerer và Vương Quốc.

Nếu vậy chỉ có thể là Cộng hòa và Pháp quốc.

"

"Thưa bệ hạ, thần tin rằng kết luận đó quá vội vàng.

Cũng có khả năng Đế Quốc đang âm mưu lật đổ vị thế của mình như một quốc gia chư hầu.

Xem xét nếu là hiệp sĩ của Đế quốc, họ sẽ dễ dàng đột kích và áp đảo một đoàn xe.

"

"Điều đó không thể.

Vụ việc xảy ra trên đất Vương Quốc.

Nếu nói vậy chúng ta đã để lọt cả chục người vào đất nước?

Ngay cả khi đó là Đế Quốc hay Cộng hòa hoặc Pháp quốc, không có cách nào họ có thể dẫn nhiều người lính như vậy đi trên đất của chúng ta và đánh sau lưng của chúng ta.

Nếu có thể thì là sự giúp đỡ từ bên trong.

Có lẽ họ đã thuê những tên cướp ở Vương Quốc, lính đánh thuê cũng có thể là lựa chọn tốt – Nhưng giờ những điều đó không còn quan trọng, giờ chúng ta phải làm gì để xử lý những sai lầm này."

Bộ trưởng bộ quân sự khẳng định rằng đây không thể là một âm mưu đến từ những người lính bên ngoài Vương Quốc.

Mọi người đều biết ông đã làm việc siêng năng như thế nào để duy trì trật tự cộng đồng, điều mà gần như đã sụp đổ trong Vương Quốc sau trận chiến đó.

Ông đã chứng tỏ năng lực của mình thông qua sự thất bại, có lẽ đó là lý do tại sao ông rất tự tin vào phán đoán của mình.

"Sẽ rất khó làm điều này với những tên cướp, nhưng tôi vẫn hy vọng rằng chúng ta có thể thu nạp một số lính đánh thuê vào hàng ngũ của chúng ta, nhưng chúng ta hiện không có nhiều vốn để làm điều đó."

"Ngài đang nói rằng tài chính của chúng ta không được đúng cách sao?"

"Tôi không nói gì điều đó cả."

"Nhưng ngài đã ám chỉ nó"

"Bộ trưởng tài chính, bộ trưởng quân sự, xin hãy ngừng tranh luận.

Chúng ta không có nhiều thời gian cho việc đó."

Hai người họ cúi đầu khi nghe nhà vua nói.

Bộ trưởng bộ quân sự tiếp tục nói khi căn phòng chìm vào im lặng.

"Nhưng, tôi không nghĩ rằng đây là một âm mưu của ai đó.

Tôi đã lấy lời khai từ những người bảo vệ cổng, biết được đoàn lữ hành treo cờ Vương quốc Sorcerer và có một chi tiết an ninh khá ấn tượng khi họ rời thủ đô."

Hầu hết người dân Vương Quốc đều biết về vụ thảm sát mà Vương quốc Sorcerer đã gây ra trên đồng bằng Katze, vì vậy không ai trong Vương Quốc dám khiêu khích một quốc gia đáng sợ như vậy.

Nếu họ phải suy luận ai đứng sau tất cả những việc này, thì chỉ có một quốc gia đáng nghi ngờ nhất.

Vương quốc Sorcerere.

Mọi thứ sẽ hợp lý khi họ coi đó là một cốt truyện tự dàn dựng, tự thực hiện.

Có lẽ họ đã ra lệnh cho đoàn lữ hành đốt hoặc vứt bỏ hàng hóa của mình – hoặc có thể họ đã không vận chuyển những toa xe đó ngay từ đầu – và đưa ra lý do rằng họ bị tấn công, một điều mà trên thực tế không tồn tại.

Thật khó để có một lời giải thích hợp lý hơn.

"Zanac, mặc dù thời gian khá ít, đã có được những thông tin gì cho các cuộc điều tra của mình?"

"Thực ra ... thưa cha, con đã tìm ra người gây ra sự cố này."

Các triều thần đều có những biểu hiện sốc.

"...

Điều này, điều này thực sự đã gây một số khó khăn.

Bọn con nghi ngờ về việc này có thể là một âm mưu vì nó rất dễ tìm ra thủ phạm.

Cha có thể cho con thêm một chút thời gian không?"

"Tất nhiên, chúng ta phải điều tra chi tiết chính xác về sự cố này, nhưng trong tình hình hiện nay bất kỳ thông tin quân sự nào cũng có ích.

Con hãy báo cáo về những gì điều tra được – còn điều gì vẫn chưa chắc về chúng?"

"Như ngài muốn, đức vua của tôi.

Điều chúng ta chắc chắn là những tên tội phạm trong tình trạng nghi vấn bao gồm, một tên được gọi là Nam tước Philip Dayton L'Eyre Montserrat và nông nô của hắn."

Các triều thần bắt bàn tán, "Montserrat?"

"Ngài biết ai mang tên đó không?"

"Một bá tước và nông nô của hắn đã tấn công đoàn xe à?"

"Có phải họ đang trả thù cho người thân của mình đã chết trong trận chiến?"

"Có lẽ hắn là một trong những người không biết suy nghĩ?"

"Để cảm xúc dẫn lối có thể khiến một người lạc vào những cơn thịnh nộ phải không?"

Ngay lúc này, người lên tiếng là bộ trưởng bộ tư pháp có vẻ khá bặm trợn,

"Bệ hạ, đây ...

đây đúng là kế hoạch của Vương quốc Sorcerer rồi?

Hạ thần không thể hiểu nổi tại sao một quý tộc của Vương Quốc lại chủ mưu làm ra được điều này."

"Tôi đồng tình.

Vương quốc Sorcerer có thể đã sử dụng [Mê Hoặc] bằng ma thuật của họ?

Họ không phải là một đất nước sử dụng những phương thức tử tế khi đối đầu các quốc gia khác.

Ví dụ – có thể bá tước đó bị kiểm soát bằng cách sử dụng [Mê Hoặc]?

"

Cụm từ "Tôi hiểu rồi" có thể được nghe thấy trong phòng.

Zanac cảm thấy hối tiếc vì đã rò rỉ thông tin đó sau khi nghe những lời buộc tội mà bộ trưởng đưa ra.

"Nếu đúng là vậy, chúng ta cần bảo vệ cho bá tước đó càng sớm càng tốt.

Mặc dù tôi không có nhiều kiến thức về vấn đề này, tôi nghe nói rằng câu thần chú [Mê Hoặc] sẽ giữ lại cho nạn nhân ký ức về những gì đã xảy ra.

Vì vậy, anh ta sẽ không giữ im lặng.

"

Zanac không am hiểu về pháp thuật này như là bộ trưởng, vì vậy anh đã phạm phải một sai lầm thuần túy.

"Hãy triệu tập bá tước đó.

Điều tra những gì đã xảy ra.

Đồng thời, bảo vệ anh ta."

"Thưa bệ hạ" Zanac không muốn nói, nhưng sau khi lấy hết can đảm anh đã tự mình lên tiếng, "Sau khi chúng tôi tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra, chúng ta có thể đề nghị vị đầu bá tước đó,đại diện gửi một lời xin lỗi tới Vương quốc Sorcerer không?"

"Ngươi đang nói cái gì vậy?"

Ánh mắt của cha anh sắc bén đến nỗi cảm giác như thể nó đang xuyên qua anh.

Ngay cả khi hiện giờ ông chỉ là một ông già gầy gò, người đàn ông mang danh hiệu vua trong thời gian dài nhất vẫn có một hào quang đáng kinh ngạc.

[Mình không có đủ uy nghi như cha, nhưng, mình sẽ không lùi bước.]

Ngay cả nếu đây là kế hoạch của Vương quốc Sorcerer, liệu có đáng để có một trận chiến trên chiến trường, mà kẻ thù đã chuẩn bị đầy đủ?

Anh sợ hãi nghĩ về viễn cảnh rằng họ sẽ liên tục tranh cãi qua lại về việc "liệu đây có phải là một âm mưu" hay không, nó sẽ không được gọi là một âm ưu cho đến khi họ tham gia vào một cuộc chiến toàn diện.

Thay vì chờ đợi mọi thứ đang dần diễn ra như vậy, tốt hơn từ bỏ cái đầu của tên quý tộc đã gây ra chuyện này càng sớm càng tốt, sau đó và hy vọng rằng điều đó sẽ làm giảm tình hình căng thẳng hiện tại.

Đúng là ngu ngốc khi phải chiến đấu với một đối thủ đã thể hiện sức mạnh vượt trội so với họ trong trận chiến trước.

Nếu một cuộc chiến tranh xảy ra, thật khó để anh ta tưởng tượng rằng các quý tộc biết về thảm kịch đó vẫn sẽ nộp tiền thuế.

Ngay cả khi họ sẵn sàng gửi lính của mình, họ cũng sẽ tự gây nguy hiểm.

"Thưa đức vua, con tin rằng chúng ta nên tránh một cuộc chiến với Vương quốc Sorcerer."

"Đó là lý do ngươi sẵn sàng hiến dâng một quý tộc vô tội để hy sinh?

Đó là điều mà người thừa kế ngai vàng nên nói?

Con trai ta, hãy suy nghĩ kỹ trước khi nói."

Zanac cắn môi và trả lời,

"Câu trả lời của con vẫn như cũ bất kể người khác nói gì đi nữa.

Con tin rằng đó là điều bắt buộc đối với chúng ta để tránh mất mát lớn chỉ với một sự hy sinh nhỏ."

"Nếu chúng ta làm vậy, chúng ta sẽ phải tiếp tục giao đầu của một người hầu trung thành khác mỗi khi Vương quốc Sorcerer gõ cửa nhà chúng ta?

Ngươi có hiểu logic đơn giản đó không?"

"Con hiểu ... nhưng lẽ ra cha nên nhìn lại bi kịch của đồng bằng Katze.

Cha vẫn muốn xung đột với Vương quốc Sorcerous với cảnh tượng đó trong tâm trí?"

Cha anh thở dài và cong môi thành một đường thẳng.

Zanac tận dụng lợi thế của mình tiếp tục nói, "Tôi phản đối việc này.

Cho phép tôi lặp lại một lần nữa, tôi tin rằng nên tránh một cuộc chiến với đất nước đó bằng mọi giá, ngay cả khi chúng ta phải hy sinh một quý tộc vô tội.

"

Bài phát biểu của anh hầu như không phù hợp với một người thừa kế ngai vàng.

Anh có thể bị gọi sau lưng là kẻ hèn nhát và mất lòng trung thành của một vài cận thần vì điều này, nhưng Zanac tin rằng đây là con đường duy nhất để Vương Quốc có thể tồn tại.

"...

Bệ hạ.

Hạ thần cũng ủng hộ đề nghị của nhị hoàng tử."

Người đồng ý với anh là bộ trưởng bộ nội vụ, nhưng ông sắp thêm vào một đề xuất khác Zanac,

"Bệ hạ, hạ thần hiểu rõ mong muốn của ngài để bảo vệ tất cả công dân.

Vậy chúng ta nên xem xét việc – trở thành một quốc gia chư hầu của Vương quốc Sorcerer?"

Các cận thần bắt đầu hét lên khi nghe những gì bộ trưởng bộ nội vụ nói "Ngài đang nói về cái quỷ gì vậy!?", "Ngài đã mất lòng danh dự!?".

Ông phớt lờ tất cả bọn họ ánh mắt nhìn về phía đức Vua.

Đối mặt với một lời đề nghị đó, Rampossa dần dần nở một nụ cười.

"Điều đó, ta thật sự không thể làm được.

Điều đó sẽ giống như phản bội lòng trung thành của nhiều thế hệ con người đã phục vụ Vương Quốc này.

Làm thế nào chúng ta có thể đối mặt với họ khi chết?

Ta xin lỗi ngài, bá tước.

Cảm ơn vì lời đề nghị của ngài."

"Hạ thần không xứng đáng với lời xin lỗi đó."

Zanac thấy rằng họ đang giao tiếp ở cấp độ sâu hơn thông qua ánh mắt.

Liệu anh có thể có những cận thần như những người trung thành này không?

Cha anh là một người đàn ông nhân hậu, nhưng ông không có gì hơn.

Không – có lẽ chính vì điều này mà những người tài năng sẵn sàng phục vụ ông.

Cha anh đặc biệt có tài trong việc tuyển dụng những người tài năng hơn ông, như chỉ huy trưởng Gazef Stronoff.

Zanac cảm thấy anh nên trở thành vua hơn là anh trai mình, nhiều khả năng người đó sẽ trở thành một con rối của Tám Ngón tay hoặc một phe quý tộc nào đó và dẫn đến diệt vong đất nước.

Đó là lý do tại sao anh đã nỗ lực làm việc cùng với Hầu tước Raeven để trở thành vua, hoặc ít nhất là một một công tước quyền lực để chuẩn bị cho tương lai.

Nhưng bây giờ – Zanac cảm thấy không xứng đáng khi so với em gái thiên tài và cha của anh.

Ngay cả khi anh ta trở thành vua, anh cũng không thể biến Vương Quốc thành một nơi tốt đẹp hơn.

Điều duy nhất anh có thể làm là cải thiện bản thân, nhưng đó không phải là một nhiệm vụ dễ dàng với tuổi tác và tính cách của anh, thật lòng thì anh không bao giờ muốn tự cải thiện nó.

Có lẽ cho đến khi chết anh vẫn giữ nguyên tính cách của mình.

"Bộ trưởng bộ quân sự, tôi muốn đề xuất một giả thuyết.

Chúng ta có thể làm gì để chiến thắng một cuộc chiến chống lại Vương quốc Sorcerer?"

"Chúng ta có thể thành lập một liên minh với một quốc gia khác không?

Chúng ta có nên đối mặt với họ một mình không?"

Zanac, Rampossa đệ tam, và bộ trưởng bộ ngoại giao trao đổi ánh mắt.

Zanac, như đại diện của họ, đã trả lời

"Chúng ta đã không thành công trong việc củng cố liên minh với nước Cộng hòa.

Chúng ta đã bắt đầu đàm phán với họ- ngay sau khi trận chiến đó kết thúc.

Lúc trước chúng ta đã thất bại trong việc lập liên minh.

Bây giờ nếu họ biết mối quan hệ của chúng tôi với Vương quốc Sorcerer đã xấu đi, cơ hội từ chối chỉ có thể tăng lên cao.

"

"Vậy... thưa bệ hạ, mặc dù câu hỏi này có thể nằm ngoài cuộc.

Ngài sẽ xem xét điều kiện để chiến thắng của cuộc chiến này là gì?

Chúng ta có nên xua đuổi kẻ thù trong trận chiến không?

Hay chúng ta phải giết hết – hay đúng hơn là tiêu diệt Vua Pháp Thuật?

Nếu là chọn phương án sau cùng, thần không tin rằng chúng ta có bất kỳ cơ hội nào để chiến thắng cả.

"

"...

Bộ trưởng bộ quân sự, không nói đến trường hợp đó.

Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta chỉ buộc quân địch rút quân?"

"Hãy để thần suy nghĩ về nó ..."

Bộ trưởng quân đội nghiêng đầu khi suy nghĩ.

Ông nhanh chóng đưa ra câu trả lời "Nếu may mắn đứng về phía chúng ta, nhưng nếu chúng ta hành quân theo một chặng đường dài và chiếm E-Rantel trong khi quân đội của họ vẫn đang hành quân từ E-Rantel tới thủ đô, chúng ta sẽ có cơ hội xoay chuyển tình thế.

"

"Vậy chúng ta phải vượt qua ba lớp công sự của họ?"

"Vâng, thưa bệ hạ.

Điều này có thể làm được nếu chúng ta có thể lẻn một đội quân lớn đến mức chúng ta có thể tập trung vượt qua hàng phòng thủ của họ – đó là lý do tại sao tôi nói rằng nếu may mắn đứng về phía chúng ta.

Tất nhiên, nếu Vua Pháp Thuật có khả năng sử dụng câu thần chú đáng sợ đó mà không hao tổn gì, ở lại E-Rantel thì kế hoạch này chắc chắn sẽ thất bại.

"

Một cách khác để nói về điều này là, nếu may mắn không đứng về phía họ, họ không có cơ hội chiến thắng nào cả.

Zanac không chắc liệu cha anh có hiểu được ý nghĩa đầy đủ trong lời nói của Bộ trưởng.

"Nếu vậy, thì Vương quốc Sorcerer xâm chiếm chúng ta mà không có lời tuyên chiến chính thức, mọi thứ sẽ kết thúc.

Một cuộc tấn công bất ngờ sẽ khiến chúng ta không thể tập hợp đủ quân đội kịp thời, trong trường hợp đó chúng ta thậm chí sẽ không còn kế hoạch nào để thực hiện.

"

Đó là truyền thống cho những tuyên bố chính thức về chiến tranh được thông qua giữa các quốc gia, một loại thỏa thuận hay nghi thức xã giao.

Gửi một lời tuyên chiến chính thức có ý nghĩa thông điệp rằng 'đất nước chúng tôi tôn trọng nghi thức xã giao đối với các quốc gia khác.

Nếu họ không làm như vậy, họ sẽ bị coi là một quốc gia man rợ, điều này sẽ có tác động tiêu cực nghiêm trọng đến năng lực ngoại giao của họ.

Giữa các quốc gia gồm nhiều chủng tộc khác nhau, truyền thống này không được quan tâm.

Tuy nhiên, khi các quốc gia thuộc có nhiều chủng tộc khác nhau tham gia, nó phụ thuộc vào thời đại, lịch sử, quan hệ ngoại giao với các nước láng giềng, v.v.

Vì vậy, trong bối cảnh này, làm thế nào một quốc gia được cai trị bởi Undead, những kẻ ghét người sống?

Họ sẽ đưa ra một tuyên bố chính thức trong chiến tranh?

"Thưa bệ hạ.

Như thần đã dự đoán, chúng ta chỉ có cơ hội chiến thắng mỏng manh như một tờ giấy nếu chúng ta tham chiến.

Nếu đã như vậy, chúng ta nên cố gắng hết sức để tránh kết cục đó, bằng cách hy sinh một chút?"

"Hy sinh chút ư?"

"Vâng, thưa đức vua.

Chúng ta nên triệu tập bá tước đó ngay lập tức và đưa hắn ta ra tòa.

Sau đó, chúng ta sẽ chịu trách nhiệm về hành động của mình bất kể kết quả ra sao, rồi chặt đầu hắn."

"...

Chúng ta không thể làm điều đó, Zanac.

Để triệu tập bá tước đó và đưa hắn ta ra tòa thì dễ thôi, nhưng nếu anh ta vô tội hoặc chúng ta đã tuyên bố hắn ta vô tội, ta không thể làm như vậy.

Ta đã có một kế hoạch tốt hơn.

"

"Một kế hoạch tốt hơn?

Đó là gì?"

Bố anh im lặng và lắc đầu.

Sau khi chứng kiến điều đó, Zanac kết luận rằng cha mình đang nói dối.

Nếu thực sự có một kế hoạch tốt hơn thì ông đã nói lên.

Do không có, ông đã nói dối để che giấu sự thật rằng ông không nghĩ ra một lý do chính đáng nào cho việc họ nên tha thứ cho nhà quý tộc đó.

Zanac cảm thấy thất vọng với cha mình và suy ngẫm những gì anh nên làm tiếp theo.

[Bất kể mình nhìn nó như thế nào, tương lai của Vương Quốc có vẻ ảm đạm.

Có vẻ như mình sẽ phải làm điều đó bằng vũ lực.]

Trước hết, điều cần thiết là họ phải xác định mọi trách nhiệm đối với bá tước đó.

Mặc dù xác suất rất mong manh, nhưng bá tước đó có thể là nguồn gốc của mọi rắc rối.

Trong mọi trường hợp, nếu họ có thể biến điều đó thành sự thật, thì vấn đề của họ sẽ được giải quyết.

Tuy nhiên, Zanac không thể nghĩ ra một cách để đổ tất cả trách nhiệm lên hắn ta.

Điều gì sẽ xảy ra nếu anh giết chết bá tước trên đường đến thủ đô và sau đó đổ hết trách nhiệm lên hắn ta?

Cha anh không thể làm được gì khác nếu mọi việc diễn ra như vậy.

Ngay cả khi cha anh phản đối kế hoạch, miễn là anh có thể tự mình thực hiện nó, mọi thứ sẽ ổn.

Anh đã xem xét liệu mọi chuyện sẽ diễn ra theo cách này ngay lúc anh nghe về vụ việc.

Anh đã có kết luận này từ rất lâu.

Tội ác chiếm đoạt ngai vàng.

Anh đã rất gần với việc kế thừa ngai vàng, thật sự anh không phải làm bất cứ điều gì ngoài việc chờ đợi.

Những bất lợi từ những việc anh sắp làm là quá nhiều.

Ưu điểm duy nhất của kế hoạch này là nó đã giải quyết được vấn đề trong tầm tay.

Trong trường hợp này chiếm lấy ngai vàng là một ý tưởng hết sức ngu ngốc, nhưng nếu anh để diễn biến sự việc giữ nguyên như hiện tại, sẽ không còn Vương Quốc nào tồn tại cả.

Zanac đã hy vọng rằng ít nhất anh có thể nhận được sự đồng thuận từ các cận thần có mặt.

Và anh cần hỗ trợ của người đàn ông đó từ em gái mình.

Brain Unglaus là một phần không thể thiếu trong kế hoạch của anh.

Nếu Brain ở đó, họ chắc chắn sẽ chiếm thế thượng phong về sức mạnh.

[–Ahhh- Thật không thể chịu nổi!

Tại sao mình phải lên kế hoạch này ngay từ đầu!

Giá như Vương quốc Sorcerer không tồn tại!

Giá như Undead mạnh mẽ khủng khiếp đó không tồn tại!]

Nếu không phải vì Vương quốc Sorcerer, nếu không có sự can thiệp của nó vào trận chiến hàng năm với Đế Quốc, thì mặc dù anh trai của anh có thể trở thành vua, Vương Quốc vẫn sẽ không bị đẩy vào một góc chết như bây giờ.

Zanac nguyền rủa trong lòng.

Sau đó, tiếng gõ cửa được nghe thấy.

Zanac có một linh cảm.

Để làm gián đoạn một cuộc họp quan trọng này, nó phải là một trường hợp khẩn cấp.

Thành thật mà nói, cách gõ cửa cũng khá dữ dội.

Các vấn đề quan trọng như vậy thường là – không, chắc chắn là tin xấu.

Đó là linh cảm của Zanac.

Zanac, với tư cách là người đại diện cuộc họp, đã đồng ý cho vào.

Một hiệp sĩ hốt hoảng bước vào phòng, đúng như anh dự đoán.

"Một người báo tin Vương quốc Sorcerer vừa thông báo cho chúng tôi rằng Tổng quản bộ trưởng của họ, Albedo, sẽ đến thủ đô trong vòng hai giờ tới!"

Trong các lần liên lạc trước đây, chức danh Tổng quản thủ vệ không có ý nghĩa gì với họ nên họ đã chuyển chức danh của cô thành Tổng quản bộ trưởng cho dễ hiểu.

Có phải sự xuất hiện của một người tầm cỡ như vậy đã xác nhận sự e ngại của anh?

–không chờ đã.

Linh cảm của anh đặt dấu chấm hết.

Đây không phải là tin xấu – nhưng là hung tin xấu nhất.

[Vậy – cô ấy đến với mục đích gì?]

Đặc phái viên mang văn thư hiện không ở trong cung điện này.

Mặc dù anh muốn nó nán lại bên trong thủ đô, nhưng họ không đủ can đảm để cho một sinh vật Undead ở lại với họ.

Đây là lý do tại sao nó hiện đang ở trong một biệt thự, khu vực quý tộc của thành phố.

Họ đã đóng quân bảo vệ xung quanh biệt thự dưới danh nghĩa bảo vệ, vành đai được bảo vệ chặt chẽ đến nỗi thậm chí không một chất nhờn nào có thể thoát ra mà họ không biết, nhưng phái viên dường như vẫn chưa liên lạc với Vương quốc Sorcerer.

Họ có thể đã giao tiếp thông qua các vật phẩm ma thuật?

Hay họ có kế hoạch đến thăm Vương Quốc ngay cả khi phái viên chưa trở về?

Ngoài ra, họ đã không gửi người báo tin đến trước khi họ bắt đầu xuất phát, điều này diễn ra chaamh hơn trong hành trình của họ.

Để làm gì?

[Nói như vậy – dường như họ ở đây để tuyên chiến.]

Nếu họ ở đây để tuyên chiến, họ sẽ không gửi người có quyền lực đứng thứ hai đất nước của họ vào lãnh thổ của nước khác, nơi mà họ không chắc chắn về những gì có thể xảy ra.

Là một phái viên từ một quốc gia nước ngoài, Vương Quốc sẽ không dám làm hại cô ấy – có lẽ cô ấy đã suy nghĩ với ý tưởng ngây thơ đó.

Tuy nhiên, theo quan điểm của Zanac, cô dường như không phải là người thích đi lang thang vào lãnh thổ khác mà cô biết sẽ nguy hiểm với mình.

"Hãy tiếp đón cô ấy như khách quý.

Chuẩn bị phòng ngai vàng cho một sự tiếp nhận thích hợp ngay lập tức."

"Vâng, thưa bệ hạ!"

Các hiệp sĩ rời khỏi phòng khi nghe lệnh của cha.

Thông thường, ngay cả khi một vị có chức quyền nước ngoài đến thủ đô, họ sẽ không hẳn được tiếp đón như khách quý với Nhà vua trong cùng một ngày.

Nhưng, với tình hình hiện tại của, họ không thể nói với Tổng quản các bộ trưởng của Vương quốc Sorcerer những điều như, bạn sẽ được tiếp đón trong vài ngày tới.

"Mọi người, tôi xin lỗi nhưng tất cả các ngài có thể thay trang phục trang trọng hơn và tập trung trong phòng ngai vàng không?"

Khi nghe yêu cầu của vua vua, các cận thần bao gồm Zanac, lập tức cúi đầu tuân chỉ.

———-***———-

Phần 2

Phòng ngai vàng đang được sử dụng dành riêng cho những vị khách quý là đặc sứ, hoặc phái đoàn của nước khác, nó có không gian không quá rộng (có nhiều phòng ngai vàng và mỗi phòng dùng cho những mục đích khác nhau), nhưng để chuẩn bị đầy đủ các nghi lễ chào đón vẫn cần một khoảng thời gian.

Để đảm bảo thực hiện đủ những việc đó họ đã khá chậm trong việc hướng dẫn đường cho vị đặc sứ- đây không phải là một động thái có chủ ý để họ kéo thêm thời gian – họ chỉ có đủ thời gian để chuẩn bị phòng và tập hợp các cận thần, những người hiện đang mặc lễ phục trang trọng trước Tổng quản Bộ trưởng của Vương quốc Sorcerer, Albedo.

Mùi hương của những bông hoa mới cắt bắt đầu lan tỏa khắp phòng.

Đối với Zanac, những mùi hương này chẳng khác mấy với mùi cỏ, nhưng nếu có Renner ở đây, cô sẽ nói "Onii-sama anh đúng là bị nghẹt mũi mà." hoặc một điều gì đó tương tự như vậy.

Anh cảm thấy những bông hoa tươi là dư thừa khi mọi người đều xức lên người những loại nước hoa khác nhau, nhưng anh cũng hiểu rằng, một không gian nhất định sẽ trở nên dễ chịu khi nhìn thấy những bông hoa đang nở.

Vậy nếu sử dụng hoa giả thì sao?

Chưa từng có tiền lệ nào cho điều đó, việc sử dụng hoa giả có thể mang lại cho phái viên ấn tượng sai lầm rằng họ không được chào đón, điều này sẽ thật rắc rối.

Mọi chủng tộc đều có những hành vi nghi thức gần giống nhau, nhưng cùng một hành động có thể được hiểu khác nhau bởi các chủng tộc khác nhau.

Vậy làm thế nào mà nơi có nhiều chủng tộc như không phải là người như nước Cộng hòa, giải quyết vấn đề này?

Lý do tại sao suy nghĩ này xuất hiện trong đầu anh ta từ đâu là vì vặp sừng và đôi cánh trên người Albedo, người vừa mới bước vào.

Tổng quản bộ trưởng của Vương quốc Sorcerer, một người đẹp có một luồng khí hắc ám quyến rũ xung quanh cô, không có gì thay đổi so với lần cuối cùng anh nhìn thấy cô.

Cô quá đẹp đến mức gần như khiến họ quên rằng cô là một quan chức cấp cao của Vương quốc Sorcerer đáng khinh.

Anh không chắc cô có biết điều này không, nhưng cô đã mê mẩn hầu hết các quốc gia gây chiến với cô.

Đúng vậy đó là Tổng quản bộ trưởng Vương quốc Sorcerer, Albedo.

Trong phòng bắt đầu nghe thấy âm thanh ngọt ngào của những người đàn ông, tiếng họ thở dài, tiếng ooooh.

Những âm thanh đó phát ra từ những quý tộc giống như lúc họ bị những con yêu tinh mê hoặc.

Vừa mới xuất hiện ngay lập tức cô đã dần dần giam cầm trái tim của họ, người đẹp nở một nụ cười giống như tình yêu thương của một người mẹ.

Có lẽ không ai khác trên thế giới này có thể tạo ra một nụ cười quyến rũ như vậy.

Mặc dù em gái Zanac, cũng được xem là một người đẹp, anh nghĩ rằng vẻ đẹp của Albedo vượt trội hơn rất nhiều.

Khía cạnh kỳ lạ duy nhất là bộ áo dài của cô.

Chiếc váy màu hồng đào có lẽ sẽ thích hợp hơn trong một buổi tiệc chiêu đãi, nhưng với tình hình hiện nay, điều này không phù hợp lắm.

Cô mặc nó chắc chắn không phải do nhầm lẫn.

Nó có mục đích.

Ý nghĩa ẩn đằng sau tất cả những việc này là gì?

Zanac không hiểu nhiều về ý nghĩa của các loại áo khác nhau mà phụ nữ mặc.

Có lẽ em gái anh biết điều đó, nhưng bề ngoài của em ấy hoàn toàn bình thường so với những người phụ nữ quý tộc khác.

Như đã nói, Zanac biết em mình không chi tiêu quá nhiều cho việc chưng diện và tranh giành quyền lực, điều này khiến anh có phần nào tôn trọng cô ấy.

Zanac liếc nhìn em gái mình.

Cô không mặc áo choàng thông thường, mà là chiếc áo dành cho các nghi lễ.

Cô không nên mặc cùng một bộ quần áo giống như lần trước họ chào đón Albedo chứ?.

Anh rất muốn nói với Renner không nên mặc bộ trang phục đó vì mọi người sẽ xem thường cô, nhưng chiếc váy của cô không quá khác thường so với những gì Albedo mặc.

Một số cận thần cũng nhận ra rằng Renner đã mặc chiếc váy giống như lần trước cô mặc và có những thái độ khó chịu, nhưng những biểu cảm đó chỉ nổi lên trong một khoảnh khắc rồi lắng xuống.

"Đã lâu không gặp, quý cô Albedo."

Khi nghe giọng nói của vua Rampossa, những quý tộc bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của Albedo, sực tỉnh quay về với hiện tại.

"Là lỗi của tôi vì đã không đến thăm bệ hạ trong một thời gian dài như vậy."

Albedo trả lời với một giọng nói lôi cuốn, nổi bật phù hợp với ngoại hình của cô.

Lưng cô vẫn thẳng và đầu của cô vẫn giữ nguyên vị trí thẳng tắp không thay đổi, giống như cô đã làm vào lần trước.

Điều này trái ngược hoàn toàn với thái độ dịu dàng của cô, nó cho thấy rõ quan niệm của cô rằng con người quá tầm thường để cô phải cúi đầu.

"Thật đáng mừng, Cô dường như không thay đổi nhiều."

"Ngài cũng vậy, thưa bệ hạ."

Cách hai người mỉm cười và nhìn nhau khiến người ta tin rằng đây chỉ là một cuộc gặp gỡ ấm áp giữa bạn bè.

"Cô có vẻ bận rộn, vì vậy hãy vào vấn đề chính, tại sao cô lại đến đây hôm nay?"

"Thật vậy.

Liên quan đến chuyện xảy ra trước đây về đất nước chúng tôi nên tôi đến đây – Một đoàn lữ hành vận chuyển ngũ cốc từ đất nước của tôi, vốn dự định là viện trợ nhân đạo cho Thánh Quốc, đã bị cướp bởi một trong những công dân của ngài."

Mặc dù đây không phải là chuyện gây cười, nhưng nụ cười của Albedo vẫn kiên định từ trước.

Ngược lại, cha anh đã đứng lên từ ngai vàng của mình để nói,

"Tôi hiểu rồi, quý cô ở đây vì điều đó.

Đầu tiên cho phép tôi nói lời xin lỗi vì hành động của công dân tôi."

Cha anh cúi đầu thật sâu.

Vua của một đất nước đã chấp nhận nhận lỗi với những gì bên kia nói.

Trong ngoại giao, đó là điều không nên làm vì bất kỳ lý do gì.

Trong giới ngoại giao, nơi mà ngay cả những người thông minh cũng sẽ có lúc phạm sai lầm, chính thức xác nhận lỗi khi đại diện cho quốc gia là một sai lầm lớn.

Trên thực tế không bao giờ có chuyện người đứng đầu một đất nước trực tiếp xin lỗi về một việc nào đó, đây là một hành động không khôn ngoan, bởi vì điều đó giống như toàn bộ đất nước thừa nhận tội lỗi.

Làm như vậy sẽ là đày đọa đất nước của họ vào Vương quốc Sorcerer với mọi yêu cầu.

Không-

[Nếu xem xét kỹ, chúng tôi đang cố tránh một cuộc chiến toàn diện, đây không phải là ý tưởng tồi.

Nhưng nếu Vương quốc Sorcerer yêu cầu giao người quý tộc đã gây ra chuyện này ngay bây giờ, thì phải làm sao?]

Anh không nghĩ rằng mọi thứ sẽ diễn ra theo cách này với những gì cha anh đã nói trước đó.

Nếu ông có ý định từ chối yêu cầu của Vương quốc Sorcerer, thì người phải đứng ra xin lỗi phải lẽ ra phải là Zanac chứ không phải ông.

Rốt cuộc, có một sự khác biệt về giá trị lời nói của một người đứng đầu đất nước và con trai ông là một khoảng cách rất xa.

Trong khi Zanac vận hành chiếc thuyền chạy hết công sức trong suy nghĩ của mình, những lời nói sau đó của cha anh đã khiến anh không thể nói nên lời.

"Bây giờ ... tôi muốn dùng đầu của mình để Vương Quốc có thể nhận được sự tha thứ từ Vương quốc Sorcerer không?"

Khoảnh khắc những lời đó phát ra từ miệng cha, cảm giác như toàn bộ căn phòng đã đóng băng.

Sau khi anh bị sốc, Zanac cảm thấy xấu hổ về bản thân mình từ tận đáy lòng.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là con át chủ bài của cha.

Mặc dù quy mô của một vụ việc sẽ ảnh hưởng đến phản ứng, nhưng nếu món quà ra mắt là sự ăn năn của người đứng đầu một quốc gia, thì bên kia phải chấp nhận nó cho dù họ là ai?

Không, nếu họ đưa ra những yêu cầu xa nhiều hơn những gì nhận được, sự thiếu hào phóng của họ chắc chắn sẽ thu hút nhiều người lên án.

Cha anh không cho rằng mình bất hạnh khi phải từ bỏ mạng sống của mình, không phải vì ông muốn chết, mà ông muốn hy sinh bản thân mình cho Vương Quốc.

Cha của anh là một vị vua thực sự.

Mặc dù cách ông xử lý các vấn đề cho thấy ông thật yếu kém, nhưng Zanac cảm thấy đã đánh giá thấp cha mình trong một thời gian dài.

"Tất nhiên, Vương quốc sẽ chịu trách nhiệm về việc ngũ cốc của Vương quốc Sorcerer bị đánh cắp, chúng tôi sẽ hoàn trả gấp đôi số lượng ngũ cốc mà cô mong muốn.

Đề nghị này thêm vào với lời đề nghị trước của tôi.

Quý cô nghĩ gì về lời đề nghị này.

"

" Hmph ..."

Biểu cảm khuôn mặt của Albedo trở nên nặng nề.

Mặc dù cô ấy vẫn là một người đẹp đang mỉm cười, nhưng điều đó thật đáng sợ.

"...

Hehehe, có vẻ như ngài đã đưa ra một dự đoán hơi sai, vua Rampossa đệ tam?"

Albedo chuyển ánh mắt nhìn sang em gái Zanac.

"Phải chăng do ngài đã mất đi người đàn ông đó?

Hay là vì một điều gì khác?

Ngài đang muốn tìm về ánh sáng cuối cùng của mình?" sau đó Albedo nhìn sang Zanac, "Hay vì đứa con của ngài, nên ngài đã thay đổi?"

"Ta không nghĩ rằng mình đã thay đổi..."

"Ồ, nhưng đúng là ngài đã thay đổi.

Nếu là trước đây ngài sẽ không đưa ra quyết định đó ... có lẽ đó là sự kết hợp của vô số yếu tố ảnh hưởng đến ngài, theo tính cách ngài không phải là một người dễ dàng thay đổi?

Dù sao đi nữa, điều đó không thành vấn đề.

Trong mọi trường hợp, chúng tôi sẽ không thay đổi quyết định của mình đối với vấn đề này.

"

Sự thay đổi đột ngột và kỳ lạ của Albedo diễn ra quá nhanh, ban đầu không ai nhận ra điều đó.

Cô đã hoàn toàn những nghi thức lịch sự của một phái viên khi tiếp kiến người đứng đầu của một quốc gia.

Ngay cả khi cô là người nước ngoài, đây không phải là một thái độ có thể chấp nhận được đối với một vị vua đang tích cực lãnh đạo quốc gia của mình.

Đáng ngạc nhiên là, thái độ này của cô khiến Zanac cảm thấy tự nhiên hơn, có lẽ bởi vì sự khác biệt về sức mạnh giữa Vương Quốc và Vương quốc Sorcerer.

Con người và ác quỷ.

Từ quan điểm đó, thái độ của cô bây giờ mới là tự nhiên nhất.

Có một áp lực vô hình mạnh mẽ phát ra từ Albedo khiến mọi người không thể nói lên sự bất mãn của họ.

Điều đó chỉ là tạm thời, ác quỷ nhanh chóng khoác lại vẻ bề ngoài hiền lành của mình, trở lại làm phái viên của Vương quốc Sorcerer.

Albedo quan sát các cận thần đang đứng ở phía đối diện của lối đi và tuyên bố lớn tiếng,

"Đây là một lời tuyên chiến chính thức từ Vương quốc Sorcerer.

Chúng tôi sẽ đưa quân của mình sang tấn công trong vòng một tháng kể từ trưa hôm nay !

Tuy nhiên, nếu các người hành quân về E-Rantel – vượt qua biên giới của Vương quốc Sorcerer, thì hay quên một tháng đó đi.

"

"Xin hãy chờ đã!"

"Tôi không có ý nán lại ở đây lâu hơn nữa.

Được rồi, công việc của tôi ở đây đã xong.

Điều cuối cùng tôi muốn truyền đạt lại lời của Đức Vua của tôi là"

"Từ đầu các người đã lên kế hoạch để âm mưu mọi thứ diễn ra như thế này phải không?!"

Một cận thần đầy giận dữ lên tiếng.

Albedo nheo mắt nhìn anh.

Thông điệp được truyền tải qua đôi mắt đó là một sự hăm dọa.

"Ngươi dám làm gián đoạn lời nhắn từ đức vua vĩ đại sao con người.

Ngươi không thể chờ nổi một tháng nữa để chết à?"

Ngay lập tức sắc mặc của vị cận thần trở nên tái mét, mồ hôi chảy khắp người ông mặc dù Albedo không hề tăng âm lương khi nói và cũng không làm bất cứ điều gì khác thường.

Tuy nhiên, vị cận thần, người vừa bị hăm dọa , đã có một thái độ thay đổi đáng kể từ nhìn chằm chằm sang sợ sệt.

"...

Hmph.

Giờ, cho phép tôi truyền đạt thông điệp của Đức vua vĩ đại.

'Ta không có ý định sử dụng phép thuật mạnh mẽ như lần trước, hãy cùng tận hưởng quá trình.

Đó là tất cả những gì ngài ấy muốn truyền đạt.' ".

Sau khi nói như vậy, Albedo lần đầu tiên có một biểu hiện bối rối.

"Các vị cho rằng đây là một kế hoạch mà chúng tôi đã âm mưu từ trước, tôi xin nói thẳng, những gì xảy ra hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của chúng tôi.

Chúng tôi cũng muốn tìm hiểu thêm mọi thứ diễn ra theo cách này."

Xem xét những biểu cảm và giọng nói của cô, Albedo dường như đang nói sự thật, nhưng nhiều người vẫn nghĩ rằng cô ấy đang nói dối.

"Nếu các ngài muốn coi vụ việc này là âm mưu từ quốc gia của chúng tôi, điều đó cũng không sao cả.

Lịch sử được viết bởi những người chiến thắng.

Tất cả những lời buộc tội sai lầm của các vị sẽ sớm bị lãng quên."

Zanac hiểu rõ lập trường của Vương quốc Sorcerer thông qua sự cố lần này.

Ý nghĩ muốn tránh một cuộc chiến là vô ích.

Vương quốc Sorcerer đã không hể muốn tìm cách mở rộng lãnh thổ của mình thông qua việc chinh phục, mà là hủy diệt hoàn toàn của Vương Quốc.

Lời lẽ chính xác để dùng vào lúc này là chiến tranh không thể tránh khỏi.

Trong một tháng nữa, những Undead của Vương quốc Sorcerer chắc chắn sẽ hành quân vào biên giới Vương Quốc.

"Không cần phải hộ tống tôi, tôi không muốn lãng phí thêm thời gian quý báu còn lại của các ngài nữa".

Sau khi Albedo thể hiện rõ thái độ với họ rằng cô đã nói tất cả những gì cần nói, cô quay lưng lại với những người còn lại và bước ra khỏi cửa.

Vương Quốc có nên để cô ấy đi mà không làm gì sao?

Nếu họ giết người phụ nữ đang giữ chức Tổng quản bộ trưởng này, liệu nó có khiến chính trị của Vương quốc Sorcerer rơi vào tình trạng hỗn loạn tạm thời và khiến họ không thể bắt đầu một cuộc chiến?

Tuy nhiên, khi nhìn vào hình dáng trang nghiêm của cô từ phía sau khiến anh do dự.

Khi Zanac đang suy nghĩ về những tình huống, không ai dám ngăn Albedo rời khỏi phòng.

Cánh cửa khổng lồ bị đóng lại khi hình bóng của Albedo dần biến.

Zanac nói với cha

"Chúng ta nên làm gì đây?

Nếu chúng ta đuổi theo cô ấy"

"Đừng làm bất cứ việc gì như vậy.

Nếu chúng ta giết sứ thần của một quốc gia khác, thì sự đổ lỗi cho toàn bộ tình huống này sẽ rơi vào vai chúng ta.

Sau đó, sẽ không có bất cứ quốc gia nào đến trợ giúp chúng ta."

Cha anh trả lời với giọng yếu ớt khi ông đặt tay lên trán, như thể rất đau đầu.

Zanac cảm thấy như cha mình vừa mới già đi thêm một chút so với vài phút trước.

"Bệ hạ.

Hạ thần muốn truyền bá tin tức rằng ngài đã dâng đầu như một món quà sám hối tới những quốc gia khác."

"...

Ừ, trông cậy vào ngài, Bộ trưởng bộ Ngoại giao.

Nếu làm điều đó ... trường hợp xấu nhất sẽ là"

"Xin đừng, đừng nói về trường hợp xấu nhất.

Chúng ta sẽ không có chuyện gì miễn là chúng ta có thể đánh bại đội quân của vua Pháp Thuật?"

"Yea, yea. ngài nói đúng."

Lời nói của Bộ trưởng bộ Ngoại giao đã khôi phục lại một ít thần sắc trên khuôn mặt của cha anh, nhưng nụ cười của ông vẫn còn đọng lại một nỗi đau.

"Zanac, Renner.

Ta có vài điều muốn nói với các con.

Các con hãy đến phòng của ta sau khi xong việc.

Bây giờ, ta xin lỗi mọi người đang tập trung tại đây, nhưng chúng tôi sẽ phải tập trung lại trong một giờ nữa để thảo luận về những gì sẽ xảy ra trong một tháng tới."

Các triều thần đều cúi đầu chào.

Sau khi chỉ huy trưởng hộ tống đức vua ra khỏi phòng, Zanac và Renner cùng nhau rời đi.

Climb và Brain đang đợi bên ngoài phòng như những người bảo vệ Renner, sau đó Renner bảo họ tiếp tục đợi trong phòng của cô khi cô và Zanac rời đi.

Hai người đi cùng nhau qua hành lang.

"Em gái.

Em có biết tại sao cha lại triệu tập riêng chúng ta không?"

"Vâng, em tin rằng lý do của mình giống như những gì anh đang suy nghĩ."

"Vậy à?

Có phải cha sắp cho chúng ta xem những món tráng miệng ngon mà quý cô Albedo đã mang đến không?"

"Vâng!

Đúng là onii-sama, em tin rằng đó là một trường hợp không tệ!"

Zanac nhìn chằm chằm vào Renner với đôi mắt mở to trong giây lát, Renner đáp lại với một nụ cười như thể không có gì vừa xảy ra.

Đối phó với người phụ nữ này thật là đau đầu.

"Em dự sẽ định làm gì?"

"Um"

Renner đặt ngón trỏ xuống dưới cằm và nghiêng đầu sang một bên.

Zanac nhìn thấy những gì cô ấy đang làm và cố ý thở dài nặng nề.

"Em làm hành động dễ thương như vậy trước mặt anh trai của mình để làm gì?

Hãy làm trước mặt của Climb ấy, mội con người tội nghiệp dễ bị đánh lừa."

"Onii-sama, anh thực sự thô lỗ.

Em sẽ thử điều này với Climb vào lần tới – mặc dù ban đầu em không dự tính sẽ làm như vậy.

Không phải onii-sama mới là người cần được hỏi anh dự định sẽ làm gì sao?"

"Anh, anh muốn chạy trốn.

Nhưng, điều này không thể xảy ra.

Vương quốc Sorcerer chắc chắn sẽ săn lùng chúng ta."

"Em cũng đã suy nghĩ giống như những gì anh vừa nói?"

Đối với một người phụ nữ muốn kết hôn với một người đàn ông có địa vị xã hội không bằng cô và cố tình hợp tác với Zanac, câu trả lời này quá thẳng thắn.

Zanac nghĩ rằng Renner sẽ là loại người coi trọng sự sống sót của cô hơn và sẽ lên kế hoạch rời khỏi cung điện vào ngày mai.

Có lẽ cô cũng hiểu làm sao mà họ có thể trốn thoát khỏi sự truy lùng của Vương quốc Sorcerer.

Zanac liếc nhìn Renner nhưng không thể nói lên cảm xúc của mình về vấn đề đó thông qua biểu cảm của mình.

Sau khi cả hai vào phòng, những lời đầu tiên phát ra từ miệng cha của họ đúng như những gì anh mong đợi.

"Zanac, Renner.

Rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Hai con chỉ là hoàng tử và công chúa của đất nước này, không cần phải chết cùng với nó."

Hai người họ nhìn nhau và đồng thanh trả lời rằng

Họ không có ý định làm vậy.

Biểu cảm trên khuôn mặt cha họ buồn vui lẫn lộn.

"Các con đã chọn ... nhưng, vẫn còn thời gian.

Nếu hai con thay đổi suy nghĩ, hãy nói cho ta biết ngay lập tức."

Mặc dù anh không tin rằng ý định của mình sẽ thay đổi, nhưng tâm trí của một người đàn ông rất dễ bị lung lay.

Zanac nhẹ nhàng gật đầu với cha mình.

Renner, đứng ở bên cạnh anh, cũng làm như vậy.

—*—

Khi thấy Brain đã trở lại, những đứa trẻ chạy về phía anh.

"Osan, anh đã trở lại!"

"Os-san, os-san!" (os-san: cách gọi thân mật người đàn ông tuổi trung niên, theo tiếng việt nó còn có nghĩa là chú nuôi)

Mười đứa trẻ vây quanh Brain, chín trai và một gái.

Chúng đều là trẻ mồ côi.

Brain đã mang những đứa mà anh tin rằng chúng có tiềm năng nào đó, cho phép chúng sống với anh ta, và đào tạo chúng về nghệ thuật kiếm thuật.

Bởi vì chúng lớn lên trong một môi trường khắc nghiệt, chúng hoàn toàn hiểu được tầm quan trọng của sức mạnh và bạo lực nên có thể theo kịp chế độ luyện tập khắc nghiệt của anh.

Chúng vẫn chỉ là những đứa trẻ nên Brain không chắc chúng có thể đáp ứng mong đợi của anh không.

Chắc chắn một điều rằng nếu chúng tiếp tục luyện tập như thế này, ít nhất chúng sẽ có thể đạt đến cấp độ của Climb.

Người những đứa trẻ đầy mồ hôi nhưng điều đó không hề gây khó chịu cho Brain.

Anh cũng sẽ như chúng nếu tập trung vào luyện tập, đây là bằng chứng cho thấy những đứa trẻ đã tập luyện chăm chỉ.

"Oy oy, này các bạn nhỏ.

Đã luyện tập xong bài huấn luyện chưa?"

"Nghỉ giải lao thôi"

"Em đã luyện tập rất nhiều"

"Tay của em-"

Bởi vì tất cả chúng đều trả lời cùng lúc, thật khó để hiểu đầy đủ những gì chúng đang cố gắng nói, nhưng chúng đã hoàn thành bài tập luyện của mình, và anh biết điều đó.

"Giờ thì, hãy nghỉ ngơi đi.

Hãy luôn nhớ rằng, ta đã từng nói với các bạn rằng nghỉ giải lao cũng là một phần của việc luyện tập, nhớ chứ?"

Những đứa trẻ đồng ý trong một không khí ồn ào.

"Chúng ta sẽ bắt đầu luyện tập sau khi mấy đứa nghỉ ngơi xong, sau đó đừng nói với ta rằng mấy đứa vẫn còn quá mệt mỏi không thể tiếp tục luyện tập đấy nhé?"

Một lần nữa những đứa trẻ đồng ý trong một không khí ồn ào.

"Tốt!

Đừng quên rót đầy nước mang theo.

Ngoài ra, nhớ bỏ thêm muối vào vì bạn đã đổ mồ hôi quá nhiều!"

Một vài đứa trẻ nói "Bọn em hiểu rồi" hoặc "Os-san phiền phức quá" nhưng phần lớn chúng trả lời rằng chúng hiểu.

"Tốt, bây giờ hãy nghỉ ngơi đi.

Oh, phải rồi.

Trước khi đi, hai người đó đâu rồi?"

Cậu bé lớn tuổi nhất trong nhóm, đại diện, nói với anh rằng họ ở sân sau.

Brain đáp lại bằng tiếng "Oh", tạm biệt bọn trẻ và đi về phía sân sau.

Những đứa trẻ trở về nhà để dùng bữa với thức ăn và đồ uống mà chúng nhận được từ cặp vợ chồng già trước khi đi ngủ.

Tập thể dục tốt, chế độ ăn uống tốt, và ngủ ngon.

Đó là cách để có một cơ bắp tuyệt được hình thánh.

Brain gật đầu hài lòng.

"Anh làm tôi chờ lâu quá."

Một giọng nữ nói lớn khi Brain bước vào sân sau.

"À, tôi xin lỗi.

Tôi phải chuẩn bị vài thứ để đi cùng Công chúa trong các cuộc họp với giới quý tộc, thương nhân, v.v., nên tôi đã hơi muộn."

Có một người đàn ông và một người phụ nữ ở đó, người đã hướng dẫn bọn trẻ trước khi anh ta đến.

Người phụ nữ đang nói chuyện với Brain có mái tóc được cuộn thành búi, là một kiểu tóc được gọi là 'Magay'(phát âm đầy đủ là Marumage: tiếng Nhật là búi tròn), ở miền Nam.

Ngoại hình của cô, theo đánh giá từ khía cạnh của một người đẹp thì cô gây ấn tượng với vẻ lạnh lùng và sắc sảo.

Cô không quá cao, có vẻ hơi lùn so với hầu hết những phụ nữ ở độ tuổi của cô.

Còn một người đàn ông khác ở đó, anh vẫn im lặng.

Mặc dù anh có một thái độ thờ ơ có thể khiến người ta nghĩ rằng anh không vui, nhưng không phải vậy.

Anh giơ tay chào hỏi Brain.

Anh không thích thể hiện bản thân nhiều.

Brain thực sự đã nghe thấy anh nói chuyện khá nhiều lần trong quá khứ, nhưng giọng nói của anh trầm lặng như một con kiến.

Người đàn ông cũng không quá cao.

Anh có đôi chân ngắn nhưng có vóc dáng cân đối, nếu ai đó nói rằng anh ta có gen người lùn, anh sẽ đưa ra nhiều bằng chứng phản biện lại điều đó.

Cả hai được biết đến với biệt danh Six Great Disciples(Sáu môn sinh vĩ đại) của võ đường của kiếm sĩ Vesture Croff di Leoghain.

Brain đã hạn chế cách họ dạy, trong tâm trí anh, việc rèn luyện kiếm thuật thực chiến của anh hữu ích hơn so với luyện tập kiếm thuật biểu diễn của họ.

So với việc vẫy kiếm trong không khí vài trăm lần, luyện tập với một thanh kiếm thực sự – ngay cả khi đó chỉ là một thanh kiếm giả – hiệu quả hơn nhiều.

Brain tin rằng phương pháp của anh làm cho người tập luyện có lượng cơ bắp hiệu quả hơn là tập luyện như tập thể dục.

Tuy nhiên, đây là một phương pháp tốt cho phép chúng học các kỹ thuật trước và xây dựng một nền tảng vững chắc để chúng tăng khả năng sống sót trong chiến đấu thực tế.

Thật khó để nói dứt khoát bên nào đúng bên nào sai.

Mặc dù tất cả bọn họ đều đạt được sức mạnh nhất định, họ có cách sống hoàn toàn khác nhau.

Brain sẽ gặp rắc rối nếu những đứa trẻ chết trong trận chiến trước khi có cơ hội bộc lộ đầy đủ tài năng của chúng.

Đó là lý do tại sao anh chọn cho các em tập luyện cùng hai người này, đồng thời truyền lại kinh nghiệm của bản thân; kết quả là chế độ luyện tập của những đứa trẻ trở nên khắc nghiệt hơn.

"Đã xác định điểm đến cuối cùng của chúng chưa?"

"Yup, cuối cùng đã tìm được chỗ cho chúng.

Kế hoạc là đưa chúng về phía tây bắc – với một nhóm thương nhân đang hoạt động ở một thành phố gần với nước Cộng Hòa."

Người phụ nữ nhíu mày một chút.

"Đã hai tuần kể từ khi Vương quốc Sorcerer tuyên chiến với chúng ta, nhưng không có tin tức nào về việc huy động quân đội quốc gia.

Theo một số tin đồn tôi đã nghe được, Vương quốc Sorcerer chỉ muốn dùng vũ lực buộc Vương Quốc phải rút lui ở một số đàm phán và không thực sự muốn chiến đấu một cuộc chiến toàn diện?

Nếu đó là sự thật, nó sẽ khiến những nỗ lực của Ngài Unglaus đây trở nên vô ích?

"

"Liệu Vua Pháp Thuật có thực sự làm một việc như vậy không?"

Nếu Brain không gặp trực tiếp Vua Pháp Thuật, anh sẽ tin rằng đây chỉ là một chiến thuật đàm phán.

Nhưng là một nhân chứng cho trận chiến bi thảm đó, thật khó để anh tin rằng Vua Pháp Thuật không có âm mưu gì.

Có lẽ ông ta đang chuẩn bị sử dụng câu thần chú đó một lần nữa.

Sự khó chịu của Brain có lẽ đã lây sang cô?

Người phụ nữ nói với giọng nhỏ nhẹ,

"...

Ngài Unglaus đã gặp Vua Pháp Thuật đó chưa?"

"Tôi không chỉ gặp ông ấy, tôi còn chứng kiến cuộc đấu tay đôi của ông ấy với Gazef ... hmmm, tôi vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra với Gazef cho đến ngày hôm nay."

Ánh mắt cô hướng về thắt lưng của Brain.

Dắt bên cạnh thắt lưng của anh là một trong những báu vật của Vương Quốc, thanh kiếm Razor Edge.

Đây là thứ đã được trao cho anh khi chiến tranh được tuyên bố, anh đã từ chối nhiều lần.

Đối với Brain, thanh kiếm này quá nặng nề nên anh xem nó như một thứ giao cho anh để bảo vệ an toàn.

Anh ta không có ý định tháo vỏ kiếm.

Thanh kiếm này giống như một củ khoai tây nóng mà anh muốn truyền lại cho người khác, nhưng không người nào có thể phù hợp với khả năng của Gazef Stronoff, nên anh không có ý định trao nó một cách dễ dàng như vậy.

"Một cuộc đấu tay đôi với ngài Stronoff?

Tôi ..."

Cô dừng lại trước khi cô hoàn thành câu nói của mình.

Có lẽ cô ấy muốn nói điều gì đó như, tôi ước mình cũng ở đó để chứng kiến việc này.

Brain không nghĩ nhiều về nó, vì cô cũng là một chiến binh.

Mong muốn được làm chứng cho cuộc đấu tay đôi của Gazef là điều tự nhiên đối với họ.

Thật lòng anh cũng muốn cô chứng kiến việc đó.

Anh vừa mới nói rằng anh vẫn không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra trong cuộc đấu tay đôi đó, vì vậy nếu ai đó có thể giải thích cho anh thì đó là điều tốt nhất.

"Tôi nghĩ rằng Vua Pháp Thuật đang âm mưu chuyện gì đó, nhưng tôi không biết chính xác ông ta đang âm mưu gì, tôi không có cơ sở cho suy nghĩ đó.

Vào lúc này bản năng của tôi đang báo động, và tôi luôn tin vào bản năng của mình mà không cần lý do.

"

"Nếu đó là bản năng chiến binh của một người như ngài Unglaus, thì có thể đó là sự thật ..."

"Tôi không chắc lắm về chi tiết cụ thể ... dù sao đi nữa, chúng ta phải đưa những đứa trẻ ra khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

Khi tôi chết, chúng vẫn có thể tự kiếm sống bằng kiếm thuật mà tôi đã dạy chúng – mặc dù chúng chưa có nhiều kỹ năng.

"

"... thực ra, thầy của chúng tôi đã nói với chúng tôi điều tương tự như ngài Unglaus, rằng Vương quốc Sorcerer đang âm mưu một điều gì đó trong bóng tối.

Vì vậy, khi những đứa trẻ bị gửi đi", người phụ nữ nhìn về phía người đàn ông im lặng bên cạnh mình , "Ngài có thể yêu cầu anh ấy đi cùng với họ không?"

"Sao?

Anh sẽ đồng ý làm điều đó chứ?"

Anh liếc nhìn người đàn ông, ông ta gật đầu trong im lặng.

ông ta tỏ vẻ khó chịu, nhưng có lẽ không đúng như vậy.

Sẽ không chính xác khi nói rằng người đàn ông này kiên nhẫn với trẻ em.

Mặc dù tất cả 'Six Great Disciples' đã ở đây vào một lúc nào đó, nhưng những đứa trẻ thích nhất trong số chúng là anh ta.

"Vâng, thầy dường như đã cân nhắc điều đó rồi.

Miễn là anh ta còn sống, kiếm thuật của chúng ta có thể tiếp tục được truyền qua nhiều thế hệ."

Nói cách khác, họ có cùng suy nghĩ như Brain.

Nếu là vậy, anh không có lý do gì để từ chối yêu cầu của họ.

"Tôi không bận tâm lắm nếu các vị có thể sắp xếp ổn thỏa.

Tôi rất biết ơn tất cả các bạn.

Tôi sẽ nói chuyện với các thương nhân khi họ mang chúng đi."

Brain nghe người đàn ông nói điều gì đó với giọng nói trầm thấp của mình, có lẽ là một câu như "làm ơn chăm sóc anh cẩn thận" hoặc một cái gì đó.

Brain phản ứng bằng cách giơ tay lên, mà người đàn ông đáp lại bằng cách gật đầu sâu.

"Giờ thì, sau khi những đứa trẻ nghỉ ngơi, sẽ đến lượt tôi huấn luyện chúng.

Xin lỗi vì đã làm phiền cả hai bạn huấn luyện chúng khi tôi đi vắng."

Lòng biết ơn là thứ duy nhất anh có thể nói vào lúc này.

Mặc dù anh không trả cho họ nhiều tiền,nhưng họ vẫn dành nhiều thời gian để dạy dỗ bọn trẻ.

Thầy của họ, Vesture có lẽ đã nhận định rằng Brain là một bậc thầy sử dụng kiếm thuật xuất sắc, vì vậy ông muốn giới thiệu Six Great Disciples, đệ tử của ông cho anh, khiến cho Brain phải nợ ông một ân tình, vì vậy lòng biết ơn của Brain không có ý nghĩa gì với ông.

Đối với Six Great Disciples thì khác, dường như sở thích của họ là muốn huấn luyện những đứa trẻ được đánh giá là có tiềm năng do Brain nuôi dưỡng, có lẽ họ mong muốn chúngcó thể đánh bại họ với những kỹ năng học được, hoặc có lẽ họ quan tâm đến việc truyền lại kỹ năng cho trẻ em mà chúng có thể sử dụng để sinh tồn?

Trong mọi trường hợp, họ thật sự muốn giúp đỡ những đứa trẻ này mà không có bất kỳ động cơ thầm kín nào ngay từ đầu.

Hiện tại anh là vệ sĩ riêng của công chúa, anh phải tiếp xúc với những quý tộc phiền phức.

Đây là lý do tại sao những người thẳng thắn như Six Great Disciples tỏa sáng trong mắt anh.

"...

Tôi phải nói rằng tôi thật sự rất hâm mộ ngài ngài Unglaus.

Ngài đã nhận nuôi những đứa trẻ này và dạy chúng những kỹ năng để chúng có thể sống sót ..."

Biểu hiện của Brain tối sầm lại.

Anh chưa từng thực hiện bất kỳ hoạt động từ thiện nào xứng đáng với lời khen ngợi như vậy.

"Đừng tâng bốc tôi.

Tôi không phải là một kẻ tốt bụng.

Mặc dù đúng là tôi đã đón những đứa trẻ này từ khu ổ chuột, nhưng có mục đích.

Có những người đang trên bờ vực của cái chết nhưng tôi vẫn đi ngang qua họ mà không động bất kỳ ngón tay nào để giúp đỡ.

Nếu các vị muốn ca ngợi ai đó vì lòng từ thiện của họ, hãy nói với người thực sự xứng đáng – ví dụ như công chúa.

"

Anh thấy rằng người phụ nữ có biểu hiện bối rối, nhưng anh không chắc việc gì đã gây ra điều đó.

"Ngài đang nói về Công chúa Renner-sama?

Về việc cô ấy đã hỗ trợ cho trại trẻ mồ côi của mình?

Đúng là công chúa đã làm một việc phi thường, nhưng tôi tin rằng ngài Brain cũng đã làm những việc mà không phải ai cũng có thể làm."

"Có vẻ như tôi không được như cô nói.

Hãy suy nghĩ bất cứ điều gì cô muốn, nhưng đừng làm điều đó trước mặt tôi.

Tôi rất đau lòng vì cảm giác tội lỗi của mình."

"Vậy cho tôi xin lỗi."

"...

Không, đừng nghĩ quá nhiều về nó, đó là một trò đùa.

Tôi không khờ dại khi cảm thấy tội lỗi từ một điều gì đó nhỏ bé."

Brain rời mắt khỏi biểu đang cảm thấy sốc trên khuôn mặt cô và nhìn về nơi ở của Gazef Stronoff, giờ đó là nơi ở của Brain.

Anh nghĩ về những đứa trẻ vừa mới nghỉ mệt, có lẽ bây giờ chúng còn đang ngủ.

———-***———-

Phần 3

Khoảng một tháng sau khi tuyên bố chiến tranh

Tại tầng 9 Nazarick các thành viên mới của bang hội đang ngồi họp cùng nhau, những thành viên mới này chính là Ainz và các thủ vệ tầng.

Họ ngồi quanh một chiếc bàn hình chữ C, đọc qua các tài liệu được chuẩn bị cho cuộc họp này.

Không chỉ có những thủ vệ tầng đang miệt mài làm việc ở đó, sau lưng mỗi người bọn họ đều có một số hầu gái và đứng sau Ainz là Pestonia.

Họ được phân công đứng lặng lẽ phía sau để chăm sóc và hỗ trợ những việc cần thiết.

Họ đứng im không một tiếng động làm Ainz phải suy nghĩ, rõ ràng là họ đang đợi lệnh để thực hiện bất kỳ nhiệm vụ nào được giao ra.

Ainz tin rằng phớt lờ họ là cách tốt nhất.

"Umu ..."

Ainz muốn tập trung vào việc đọc các tài liệu nhưng anh cảm thấy sự tập trung của mình đang bị chi phối bởi sự hiện diện của Pestonia đứng phía sau anh.

Cuối cùng, anh quyết định phớt lờ luôn Pestonia tập trung hết sức vào nhiệm vụ hiện tại .

Vì họ phải trao đổi ý kiến lẫn nhau về nhiều vấn đề sau khi đọc xong, nên Ainz có những suy nghĩ lo lắng như,[ thật xấu hổ nếu mình phát biểu những thứ điên rồ sau đó.]

Không giống như những tài liệu mà Albedo thường gửi từ Nazarick liên quan đến các chủ đề như chính trị, kinh tế và pháp luật; đây là những nội dung mà ngay cả những người như Ainz cũng có thể hiểu được.

Nếu đánh giá khách quan trí thông minh Ainz, chỉ có thể được đánh giá ở mức trên trung bình một chút.

Nếu cố gắng tìm ra những tố chất mà anh để anh có đủ điều kiện cai trị một quốc gia sẽ là áp đặt không thể.

Không phải vì anh là một người lười biếng, ngược lại anh là một ngườ rất siêng năng làm việc, để cố hiểu hết mọi chuyện diễn ra bất ngờ với anh.

Mọi chuyện diễn ra ngày càng trở nên trầm trọng hơn bởi những hiểu lầm của những NPC trong Nazarick, họ có trí thông minh hơn anh rất nhiều.

Để đáp ứng lại mong đợi của họ, Ainz không dám lười biếng.

Lúc đầu, anh làm như vậy vì sợ mất lòng trung thành của các NPC, nhưng bây giờ anh đã có suy nghĩ khác, anh xem mình như một người cha không muốn làm con mình thất vọng.

Quan điểm của anh ảnh hưởng nhiều từ việc đọc sách, anh đã từng đọc một cuốn sách về phát triển bản thân và kinh doanh.

Anh cải thiện các chiến thuật chiến đấu của bản thân không ngừng nghỉ, không cần bàn cãi đó là chủ đề duy nhất mà anh có một chuyên môn rất cao.

Mọi việc sẽ ổn thôi nếu giao hết mọi thứ cho Albedo và những thủ vệ còn lại, nhưng họ có rất nhiều điều muốn tham khảo ý kiến với Ainz.

Nếu anh nói ra bất cứ điều gì ngu ngốc vào lúc đó, kết quả họ đáp lại sẽ là, "Như ý muốn của ngài, Ainz-sama, nó sẽ được thực hiện", và họ hành động ngay lập tức, nó có thể gây ra thiệt hại nghiêm trọng.

Để tránh kết cục đó, Ainz bắt buộc phải không ngừng phát triển bản thân.

Vì điều này, Ainz nghiêm túc quan tâm đặc biệt đến những tài liệu này, thậm chí còn tập trung vào nó nhiều hơn thường thấy.

Sau khi đã hoàn thành phần lớn tài liệu và xác nhận rằng thời gian đã đến, Ainz nói

"Giờ.

Mọi người đã đọc xong hết chưa?"

"Vâng, thưa Ainz-sama."

Đại diện của họ, Albedo liếc nhìn mọi người và trả lời.

"Rất tốt.

Bây giờ – khoan đã.

Mặc dù đã một tháng trôi qua kể từ khi chúng ta tuyên chiến với Vương Quốc, họ vẫn chưa phát hiện ra đội quân của chúng ta.

Họ vẫn nghĩ rằng lực lượng của chúng ta vẫn đang ẩn náu tại E-Rantel.

Làm rất tốt , Demiurge.

Ngươi đã dùng khả năng khéo léo của mình quản lý mọi thứ, để không bị rò rỉ bất kỳ thông tin nào, rất ấn tượng.

"

"Thần rất biết ơn khi nhận được lời khen của ngài."

"Một phần của giới quý tộc Vương Quốc bị hù dọa đến mức phải nổi loạn cũng là một thành tựu tuyệt vời, ngươi cũng đã làm rất tốt, Albedo."

"Cảm ơn rất nhiều, Ainz-sama."

Albedo, giống như Demiurge, cúi đầu xuống.

"-Umu.

Giờ đến vấn đề quan trọng hơn, hãy báo cáo chi tiết cho ta về những gì các ngươi dự định làm."

Ainz dùng mu bàn tay gõ vào một trong các tài liệu trên bàn và xác nhận rằng cả hai đều hiểu ý anh.

Anh gật đầu một cách phù hợp với địa vị là cấp trên và quan sát những thủ vệ trước mặt mình.

Mặc dù những người hầu gái cũng trong tầm nhìn của anh, họ đang tập trung nhìn về phía anh với đôi mắt nghiêm túc, anh cố gắng tránh chú ý đến họ.

"Chúng ta hãy trao đổi quan điểm của từng người về vấn đề này.

Trước tiên nói về thực tế hiện nay, chúng ta có thể chinh phục các thành phố ngay ngay khi chiến thuật này được sử dụng làm ta hài lòng.

Cocytus, ngươi đã làm rất tốt."

"Thần.

Rất.

Biết ơn.

Vì.

Lời.

Khen ngợi.

Của.

Đấng.

Tối.

Cao Nhưng.

Đây.

Việc.

Này.

Thuận.

Lợi.

Là .

Nhờ .

Có .

Đội.

Quân.

Undead.

Mà.

Ainz.

Sama.

Đã cho.

Thần. mượn.

Mọi .Việc .Đều .Nằm .Trong .Dự .Tính .Của .Ainz-sama

Thần.

Chẳng.

Có.

Làm .

Gì.

Để.

Xứng .

Đáng.

Nhận.

Lời.

Khen.

Của .

Ngài."

"Đúng như những gì Cocytus nói"

Ainz đưa tay ra ngăn Albedo trước khi cô hoàn thành câu nói của mình.

"Không cần phải tâng bốc ta.

Cocytus, chỉ cần chấp nhận sự đánh giá cao từ ta.

Ta nói một lần nữa, ngươi đã làm rất tốt sự việc lần này ."

"Vâng.

Ạ!

Cám.

Ơn.

Ngài.

Rất.

Nhiều!"

"Tuyệt vời.

Giờ, chúng tôi đã có thể hoàn toàn chinh phục các thành phố Vương Quốc mà không gặp bất kỳ trở ngại nào cả."

Trước khi bắt đầu cuộc chiến giữa Vương quốc Sorcerer của Ainz Ooal Gown và Vương Quốc, họ đã áp dụng chiến thuật tấn công phần phía đông trước rồi sau đó tiến về phía bắc.

Phía tây của Vương quốc – nơi thủ đô tọa lạc- hoàn toàn không có động tĩnh gì.

Mục đích chính của chiến thuật này là ngăn chặn quân tiếp viện từ các quốc gia khác can thiệp vào cuộc chiến, và bao vây Vương Quốc bằng cách giành quyền kiểm soát biên giới với nước Cộng Hòa và các quốc gia khác.

Đây là chiến lược của Cocytus, Ainz rất xem trọng hành động này.

"Tôi thấy kết quả này tốt hơn những gì mong đợi – Demiurge và Albedo, về những thông tin khai thác được từ tù nhân, cho thấy chắc chắn kế hoạch sẽ thành công mỹ mãn.

Câu hỏi của ta đặt ra ở đây là, trong điều kiện nào thì nó sẽ thất bại?

Demiurge , hãy đại diện trả lời.

"

"Vâng!

Chúng ta đã thiết lập giám sát đầy đủ trên mọi con phố, chúng ta cũng đã phái những con quỷ bóng tối đi trinh sát các thành phố lân cận.

Nhưng, nếu có những Thầy tu hoặc Druid, họ sống ẩn dật khỏi nền văn minh hiện tại, chúng ta sẽ không thể phát hiện ra họ.

Nếu thông tin bị rò rỉ, thì nguyên nhân chính là do họ.

"

"Hãy thảo luận thêm vấn đề với Albedo, tăng cường mạng lưới giám sát cho đến khi có thể phát hiện được những người như ngươi đã đề cập."

"Vâng ạ!"

"Giờ thì, tiếp theo là " Ainz đổi xấp tài liệu khác và tiếp tục lật, "ừm ... một vài thành phố đã bị hủy diệt rồi à?"

Trong những tài liệu này sẽ chỉ rõ ràng về việc ai sẽ sử dụng chiến lược nào và phá hủy hoàn toàn thành phố nào.

Gần đây nhất là một thành phố đã bị phá hủy bởi Cocytus.

"...

Chỉ sử dụng một lực lượng nhỏ phá hủy thành phố một cách hoàn hảo và tàn sát toàn bộ cư dân.

Giống như những gì Cocytus đã hoàn thành, những thủ vệ còn lại cũng đã nghĩ ra nhiều cách khác nhau để chinh phục thành phố và làng mạc.

Ta thực sự ấn tượng.

"

Vương quốc Sorcerous đã khởi xướng một cuộc chiến tàn khốc, trong đó chính sách của họ là tiêu diệt tất cả thành phố và làng mạc, và tàn sát tất cả cư dân ở đó.

Tất cả những gì còn lại sau khi quân đội Vương quốc Sorcerer tấn công là đống tro tàn và đổ nát.

Nói về điều đó, Ainz đột nhiên cảm giác được ánh mắt của một người nào đó, điều này lẽ ra anh đã khắc phục được từ lâu.

Anh thật sự không muốn thực hiện những hành động kinh khủng và tàn nhẫn này, có một mục đích cho những hành động lần này. [Hy vọng cô ấy có thể hiểu được nó,] Ainz nghĩ thầm.

"Cảm ơn rất nhiều, Ainz-sama."

Albedo cúi đầu, những thủ vệ khác cúi đầu theo.

"Để đáp ứng kỳ vọng của Ainz-sama, kể từ ngày hôm nay, chúng tôi sẽ hết lòng để cải thiện."

"À, ừm.

Ta rất biết ơn, ghi nhận những quyết tâm và lòng trung thành tất cả thủ vệ.

Tiếp theo là"

[Đến lúc rồi]

Ainz giả vờ ho và tiếp tục,

"Nhưng, ta lo ngại rằng có thể một trong số các người sẽ thất bại."

Trước khi những thủ vệ kịp phản ứng với những biểu hiện khó hiểu của họ, Ainz nói tiếp,

"Cocytus, ngươi đã từng nếm mùi thất bại trong trận chiến với tộc thằn lằn.

Ta cho nghĩ ngươi đã học được rất nhiều từ kinh nghiệm đó?"

"Đúng.

Như.

Ainz.

Sama.

Đã.

Nói.

Thần.

Đã.

Học.

Rất nhiều.

Từ..

Kinh.

Nghiệm.

Đó"

"Ta đã từng nói rằng, ngươi học được nhiều hơn từ những thất bại của mình.

Chính xác hơn là có một số bài học chỉ có thể học được từ những thất bại."

Đó là một sự thật trong game Yggdrasil, chỉ khi thua người ta mới bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để cải thiện tốt hơn.

Thay đổi nghề, sử dụng trang bị mới, và chiến thuật mới.

Nếu một người luôn chiến thắng, họ sẽ trở nên tự mãn, và bất cẩn.

Họ sẽ mất đi nỗ lực tự cải thiện.

[Mặc dù có vài người ngoại lệ với quy tắc này như Touch Me-san.]

Anh chưa từng trải qua thất bại tất cả những gì anh thường xuyên làm là cố gắng để trở nên mạnh mẽ hơn.

Một người đàn ông luôn tìm kiếm sự kết hợp của những nghề khác nhau để đạt được hiệu suất cao nhất của mình đến mức ám ảnh, đây là một trường hợp ngoại lệ nếu xét trung bình những người chơi.

Đặt những ngoại lệ đó sang một bên, Ainz tin rằng có một số điều mà chỉ có thể học được thông qua thất bại.

Đó là lý do tại sao anh hy vọng sẽ có một số thất bại trong nỗ lực chinh phục thành phố của họ.

Đây là một phần của kế hoạch khi mà việc thất bại không quan trọng lắm, họ có thể thử lại nhiều lần nếu như họ muốn.

Họ phải chuẩn bị cho một trận chiến chắc chắn sẽ xảy ra trong tương lai, nếu họ thua, nó sẽ là một thất bại hoàn toàn.

Bây giờ họ cần phải thất bại để tích lũy đủ kinh nghiệm, để tránh thất bại khi thời điểm đó đến.

Vì thiệt hại một số lượng khổng lồ về sinh mạng, nên Nazarick phải đạt được một số lợi ích.

Đúng vậy, những sinh mạng bị mất nên được sử dụng theo cách có lợi nhất có thể.

Còn một lý do khác nữa – Ainz quyết định chuẩn bị cho việc này sau khi nghe được mong muốn của hai người đó.

[Hành động thôi, diễn biến tiếp theo sẽ quyết định mình đã thắng hay thua]

"Những ai hành động một cách khéo léo" Anh chợt không thể nghĩ ra những gì sẽ tiếp tục nói, anh đã quên mất kịch bản mà anh đã chuẩn bị.

"Quên chuyện đó đi.

Những kẻ ngu ngốc, sẽ cố gắng cải thiện kinh nghiệm của chúng.

Ta không có ý rằng tất cả các người đều ngu ngốc, điều ta muốn nói ngay lúc này là ngay cả những kẻ ngốc cũng có thể hiểu được việc thu thập kinh nghiệm là hết sức cần thiết."

Ainz cảm thấy thất vọng về bản thân.

Tại sao anh lại quên những gì cần nói trong thời điểm quan trọng này?

Tại sao anh lại vô dụng đến vậy?

———-***———-

Phần 4

Tại sao có nhiều người chém gió rất giỏi, đồng thời họ cũng rất thông minh?

Làm thế nào mà họ có thể nói trôi chảy liên tục hàng ngàn từ ngữ văn chương lai láng?

Đôi khi họ quên những điều mình định nói nhưng họ vẫn có cách để chuyển chủ đề sang hướng khác ?

Bởi vì bộ não của họ được hình thành một cách khác biệt.

"...

Haaah ...

Phá hủy các thành phố của Vương Quốc hay tàn sát hết cư dân ở đó không phải là việc khó khăn với sức mạnh của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Nhưng điểm mấu chốt ở đây là tích lũy kinh nghiệm.

Trong tương lai nếu chúng ta phải đối mặt với một tình huống khó khăn hơn, những bài học chúng ta thu được từ cuộc chiến này có thể sẽ giúp ích.

"

Ainz có nhiều kinh nghiệm trong việc tấn công vào các căn cứ của kẻ thù và bao vây các khu vực trong cuộc chiến giữa các bang hội và các sự kiện tương tự khác.

Tuy nhiên, điều đó chỉ diễn ra trong Yggdrasil.

Kiến thức mà anh tích lũy từ trò chơi phải thử nghiệm xem có đúng với thực tế không.

Theo cách đó, kinh nghiệm họ có được từ những phương pháp khác nhau được sử dụng để phá hủy các thành phố chắc chắn sẽ có ích trong tương lai.

Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick phải được củng cố.

Thật tuyệt khi nghĩ rằng Ainz Ooal Gown và Lăng mộ ngầm Nazarick là bang hội duy nhất trên thế giới này.

Ainz tồn tại trong thế giới này, do đó phải có những người chơi và bang hội khác trong thế giới này hoặc họ sẽ đến trong tương lai.

Để chuẩn bị cho thời điểm đó, điều quan trọng là phải tăng cường sức mạnh và kinh nghiệm cho thành viên bang hội của mình.

Ainz quan sát những thủ vệ đang chăm chú lắng nghe, anh tiếp tục nói

"Nói về tình hình hiện nay của chúng ta, ta cảm thấy gánh nặng công việc của các thủ vệ càng ngày càng tăng.

Nhưng ta không thể an tâm giao việc cho những thủ vệ chưa đủ năng lực.

"

Ngoại trừ Victim – tất cả thủ vệ tầng đều đạt cấp độ 100 tương đương với Ainz.

Những thủ vệ khu vực yếu hơn những thủ vệ tầng nên Ainz cảm thấy không yên tâm trước đề nghị đưa họ ra bên ngoài, nơi có thể sẽ gặp những kẻ thù mạnh hơn.

Đây là lý do tại sao số lượng nhiệm vụ được giao cho các thủ vệ tầng tăng lên.

"Tuy nhiên, nếu chúng ta đi theo đúng tiến độ, nhiều khó khăn sẽ bắt đầu nổi lên.

Khi Vương quốc Sorcerer chinh phục thành công một lãnh thổ rộng lớn, những thủ vệ khu vực sẽ phải nhận một loạt các nhiệm vụ mới.

Rồi đến một lúc nào đó nhiệm vụ quản lý quân sự, chiến tranh sẽ được giao cho người đủ năng lực .

"

"Ý của ngài là muốn mỗi người chúng tôi đều có một trải nghiệm riêng về một hồi ký chiến tranh?"

Lời nói của Demiurge có phần khó hiểu.

Về mặt ngữ nghĩa có thể hiểu là ít nhiều để lại một dấu ấn trong lịch sử chiến đấu của họ.

Nghe có vẻ khá đúng trong trường hợp này.

"Đúng vậy.

Demiurge, đó là điều ta muốn nói."

Mặc dù anh cảm thấy nó khó có thể được truyền đạt một cách chính xác, Ainz vẫn mỉm cười, đồng thời thực hành giọng nói đã luyện tập từ trước của mình như một người cai trị quyền năng.

Nói về điều đó, nếu anh nghe lại giọng nói đó qua một bản ghi âm, anh sẽ cảm thấy tâm trí của mình không ổn định, nhưng thực sự anh không quá bận tâm về việc đó.

Dù sao, từ "hồi ký" mà Demiurge sử dụng cũng là một ý tưởng hay.

Họ sẽ có được kiến thức về nhiều phương pháp khác nhau, về cách bao vây các thành phố của Vương Quốc, và họ nên ghi lại tất cả những sự kiện vào một cuốn sách hoặc vào đâu đó tương tự.

Hãy cho tất cả cư dân sống trong lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick có thêm một số kiến thức thông qua những kinh nghiệm được chia sẻ này, bao gồm cả những thủ vệ khu vực.

Tất nhiên những người trực tiếp trải nghiệm sẽ học được nhiều điều hơn những người chỉ nghe và đọc.

Tuy nhiên, anh cảm thấy rằng họ sẽ không thể có nhiều cơ hội nào như thế này nữa.

"Bắt đầu từ hôm nay, những thủ vệ Tầng hãy cố gắng đưa ra nhiều chiến lược độc đáo để bao vây các thành phố.

Demiurge và Albedo đều quá xuất sắc trong việc này, vì vậy hãy lắng nghe và ghi chú những đề xuất của người khác.

Theo quan điểm của ta, cho đến bây giờ Shalltear là người có các chiến lược sáng tạo nhất.

"

"Thưa – Ainz-sama có phải ngài đang nói về việc thần đã sử dụng những con rồng băng để thả những người lính từ trên trời không?"

"Đúng vậy.

Ta tin rằng vì ta đã giao cho Shalltear phụ trách các nhiệm vụ liên quan đến giao thương, vận chuyển nên cô đã nghĩ ra ý tưởng đó.

Với cơ sở của chiến thuật này là cơ sở, chúng ta có thể biên chế – để xem nên gọi là gì?

Lính dù?

Có thể biên chế một đội quân như vậy không tệ chút nào.

"

Cô không những sử dụng hơi thở của rồng cho các chiến thuật tấn công, mà còn thả những con Soul eaters từ độ cao 500 mét vào thành phố. soul eaters có khả năng tự chữa lành vết thương, sau đó hoành hành khắp thành phố giết chết hàng loạt bằng hào quang của chúng.

Bất kể quái vật nào, Soul eater cũng không ngoại lệ, khi thả chúng từ độ cao 500 mét chắc chắn sẽ phải chịu một số thương tổn.

Ở thế giới này, gia tốc do trọng lực dường như không bị ảnh hưởng bởi sức cản của không khí nên vận tốc rơi tự do của một người có thể tăng vô hạn.

Điều này chưa được kiểm chứng nhưng Ainz không muốn phí thời gian và công sức vào thí nghiệm đó, nên anh không có thông tin chi tiết.

Sau đó Soul eater có thể kích hoạt hào quang tiêu thụ linh hồn để chuyển hóa chúng thành HP, nghĩa là chiến lược này cân bằng thiệt hại gần như ngay lập tức.

"Mặc dù ở một số khía cạnh kế hoạch này sẽ thất bại – nhưng đó là một bài học tốt cho tương lai."

Aura cười khi cô đọc báo cáo và Ainz cũng cười thầm trong tâm trí.

Họ không cười vì chiến lược của Shalltear, mà vì nó có một vài điểm thú vị.

Một vài Soul eater rơi từ trên cao xuống, đúng ngay vị trí góc nhọn của mái nhà và bị hất tung lên theo nhiều hướng khác nhau, kết quả là nhận nhiều thiệt hại hơn dự kiến.

Một số khác đâm thủng mái nhà, cửa sổ, và cuối cùng bị mắc kẹt.

Do thử nghiệm với số lượng quá ít nên tỉ lệ mắc kẹt khá cao.

"Tốt nhất nên tiến hành thí nghiệm này thêm một vài lần nữa, chúng ta sẽ thu được những dữ liệu quý giá từ đội quân thả từ trên cao này."

"Vâng ạ!"

"Ta sẽ giao việc đó cho ngươi, hãy chọn một vài thành phố để thử nghiệm."

"Như Ainz-sama mong muốn, thần sẽ lập kế hoạch thực hiện ngay lập tức."

Nhiều phương pháp khác thu hút sự chú ý của Ainz bao gồm:Sử dụng 300 Elder lich để ném bom một thành phố với phép thuật [Fireball], cách khác nữa là phái sát thủ ám sát người đứng đầu một thành phố, trong khi phá hủy và gây hỗn loạn trong thành phố.

Những ghi chép về những phương pháp mà họ đã sử dụng để phá hủy các thành phố không chỉ hữu ích trong việc đào tạo những thủ vệ khu vực, mà chúng còn hữu ích trong việc nghiên cứu những chiến lược mà kẻ thù có thể sử dụng để xâm chiếm Nazarick.

Ainz thầm thở dài trong lòng.

Có lẽ những thủ vệ đang nghĩ rằng anh đã quá hoang tưởng.

Nếu Nazarick thực sự bất khả chiến bại, những điều này là không cần thiết, nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra.

"Tất cả những việc này là để chuẩn bị cho một cuộc chiến với bang hội khác cùng cấp độ hoặc có thể cao hơn chúng ta sẽ xuất hiện trong tương lai."

Sau khi Ainz nói xong, những thủ vệ đồng thanh cúi đầu đồng ý.

"Bây giờ, đã đến lúc bắt đầu cuộc tấn công tiếp theo."

Ainz liếc nhìn Albedo – vì Ainz không có nhãn cầu, hầu hết mọi người không thể nhận ra ánh mắt của anh đang nhìn họ.

Anh phải quay đầu đối mặt với họ khi nói chuyện nhưng Albedo có đủ nhạy cảm thể nhận ra mà không cần anh làm vậy – Albedo gật đầu như đã hiểu ý anh.

"Thưa.Ainz.

Sama.

Thần.

Muốn.

Hỏi

Lực. lượng.

Quân.

Triển.

Khai.

Cho.

Cuộc.

Chiến.

Lần.

Nầy.

Dường như.

Rất.

Là.

Ít ỏi.

Ngài.

Có .

Lý .

Do .

Đặc.

Biệt.

Nào.

Cho.

Sắp.

Xếp.

Này .

Không.

ạ?"

Ainz dường như đóng băng ngay lập tức.

Anh không thể nghĩ ra câu trả lời ngay cho một câu hỏi rõ ràng như vậy.

Thành thật mà nói, anh nghĩ rằng anh có thể điều khiển ánh đèn sân khấu tốt hơn nhiều so với bây giờ.

Demiurge và Albedo đã không đưa ra bất kỳ câu hỏi nào, anh hy vọng rằng Cocytus và những người còn lại cũng sẽ làm như vậy

[Vậy tại sao.

Vì Cocytus đã trải qua thất bại trong trận chiến với tộc Lizardman, và lúc đó mình đã nói rằng anh ta nên nói lên những suy nghĩ riêng của mình.]

Nhìn từ bất kỳ góc độ nào, nguồn gốc những lo lắng của anh luôn là do những gì anh đã nói trong quá khứ.

Tại sao?

Không, những gì anh đã nói lúc đó là chính xác.

Quan điểm của anh là muốn tăng cường sức mạnh cho Nazarick.

Chính những việc xảy ra trong quá khứ, Cocytus đã có được sự phát triển như ngày hôm nay.

Tại sao Ainz lại sắp xếp một đội quân rất ít không thể đảm bảo cho họ chiến thắng?

Lời giải thích không phức tạp lắm, nhưng điều đó không thể nói với những thủ vệ.

Bởi vì nó có thể dẫn đến cuộc khủng hoảng dẫn đến sụp đổ Nazarick.

Ainz nuốt nước bọt (không tồn tại) của mình.

Anh đã im lặng quá lâu.

Anh phải nói một cái gì đó, một cái gì đó phải thật có ý nghĩa.

"Nói về điều đó, cùng câu hỏi như vậy khi chúng ta tấn công vào các thị trấn và thành phố lân cận.

Một số it người dân sẽ trốn được do chúng ta quá ít quân"

"Hỏi hay lắm Cocytus và Aura, có lẽ còn những câu hỏi khác mà mọi người đã chuẩn bị trong đầu."

Ainz quan sát những người trước mặt mình để xác nhận các thủ vệ tầng gật đầu.

"...

Ta hiểu rồi.

Chà, chúng ta hãy quan sát trận chiến đầu tiên của chúng ta sẽ diễn ra như thế nào.

Sau đó, ta sẽ cho mọi người biết lý do tại sao."

Ainz đang tìm cách để câu thêm giờ, giải quyết những vấn đề này sau trong tương lai.

—-

E-Naüru là một thành phố lớn hướng ra biển Rhynd, nằm ở phía cực bắc của Vương Quốc.

Đây là thành phố lớn nhất trong bang Earl Naüa và là thành phố cảng giàu có trên biển, nếu bạn đi về phía đông ngoài biên giới bạn sẽ bắt gặp cảng hải quân Re-Urovua nổi tiếng.

Thành phố này có đất trải dài và có nhiều bến cảng để tàu cập bến, lợi thế duy nhất mà E-Naüru có được là nó có lượng cá đánh bắt dồi dào.

Điều này cũng đồng nghĩa E-Naüru không có mục đích chiến lược quân sự nào.

Những người sành ăn là những người nhấn mạnh giá trị thực sự của E-Naüru.

Dòng dõi bá tước Earl Naüa đã nghiên cứu về hải sản qua nhiều thế hệ, họ có quyền khoe khoang rằng họ có lượng hải sản tươi ngon nhất trong toàn Vương Quốc.

Nơi này còn nổi tiếng vì tạo ra được một loại nước sốt, được làm bằng cách trộn nước tương và mật ong, được sử dụng để tráng lên hải sản trước khi nướng.

Nhiệt độ phải được kiểm soát chính xác trong quá trình nướng để ngăn nước sốt không bị cháy.

Tất cả những điều này đã cho ra đời món cá nướng E-Naüru, một câu chuyện phổ biến được truyền tai.

Những hoạt động trong thành phố vẫn diễn ra như cũ bất kể nhận được tuyên bố chiến tranh từ vài ngày trước.

Ngư dân vẫn đi thuyền để câu cá và chợ vẫn chật cứng người mua cá tươi, sò ốc.

Một tháng trước, có tin về chiến tranh sẽ bắt đầu giữa đất nước của họ với Vương quốc Sorcerer nhưng không một ai ở đây có bất kỳ hành động nào, ngoại trừ việc thương nhân qua lại nơi này đã bị giảm Tin tức được truyền đến bởi sứ giả từ thủ đô hoàng gia, nhưng họ có nghĩ rằng Vương quốc Sorcerer sẽ không tấn công đến điểm cuối cực bắc của Vương Quốc.

Theo họ điểm bị tấn công sẽ là thủ đô hoàng gia, khi nơi này bị sụp đổ và chiến tranh sẽ chấm dứt.

Ngoài ra còn có nhiều thành phố lớn khác lân cận, bạn không thể đếm nổi có bao nhiêu ngôi làng, thị trấn trong bang của họ.

Vương quốc Sorcerer sẽ phải đi qua tất cả ngôi làng đó trước khi có thể đến thành phố này.

Và nếu chiến tranh đến với họ, họ sẽ nhận được yêu cầu viện trợ từ những thị trấn bị tấn công trước.

Đó là lý do tại sao họ không bao giờ tập trung tăng cường phòng thủ, việc tốt nhất mà họ thường xuyên chuẩn bị là tiền để đóng thuế.

Tuy nhiên – mọi việc không diễn ra theo hướng họ mong đợi.

Nam tước thị trấn láng giềng, đã nhanh chạy trốn đến E-Naüru cùng với một vài thuộc hạ và gia đỉnh của anh.

Lời giải thích của Nam tước rất đơn giản: "một số Undead không biết từ đâu xuất hiện và tàn sát tất cả người dân trong lãnh thổ của tôi."

Các Undead có thể tự sinh ra trong tự nhiên và có những con có thể phá hủy toàn bộ ngôi làng không phải là chuyện chưa từng nghe qua.

Nhưng, để sinh ra một Undead mạnh mẽ như vậy trong tự nhiên phải cần rất nhiều thời gian.

Đồng bằng Katze là một ngoại lệ, nhiều Undead yếu tập trung một chỗ lâu ngày, cuối cùng sẽ tạo ra một Undead mạnh mẽ xuất hiện.

Nếu lãnh thổ của anh được quản lý tốt, sẽ dễ dàng khiến các Undead bị kìm hãm trước khi nó có thể tạo ra một Undead mạnh xuất hiện, có thể nói như vậy.

Đó là lý do tại sao các Undead mạnh mẽ ít khi xuất hiện trong nên văn minh của loài người.

Chỉ có hai trường hợp ngoại lệ.

Một là có pháp sư ma thuật độc ác điều khiển Undead gần đó, hai là Undead đến từ một vùng đất xa xôi.

Xét cả hai trường hợp có thể nghĩ ngay đến một người.

Vua Pháp Thuật, Ainz Ooal Gown.

Đã một tháng trôi qua từ lúc họ nhận được thông báo chiến tranh.

Nếu họ xem lũ Undead đó là một trong những đội quân của Vương quốc Sorcerer, thì mọi thứ sẽ dễ hình dung hơn.

Nhưng các câu hỏi khác tiếp tục phát sinh.

Còn các thành phố lân cận khác thì sao?

Lực lượng quân địch có bao nhiêu?

Có những loại quân Undead nào?

Điều gì đã xảy ra với thủ đô?

Có vô số câu hỏi xuất hiện cần được trả lời, nhưng có nhiều vấn đề quan trọng hơn vào lúc này, hãy để những suy luận cho các câu hỏi đó lại phía sau.

Sau khi họ nghe nam tước kể lại chi tiết và phân tích những thông tin họ có trong tay, họ dự đoán rằng E-Naüru nằm trên con đường mà đội quân Undead sẽ hành quân đến để xâm lược Vương Quốc.

Ngay lập tức họ gửi sứ giả cưỡi trên những con ngựa nhanh đến mọi ngôi làng và thị trấn trong lãnh thổ của họ, yêu cầu người dân sơ tán.

Với thông tin họ có, họ không thể biết được mục đích của đội quân của Vương Quốc Sorcerer là gì khi hành quân đến một cảng xa xôi như vậy.

Có lẽ là vì Vương quốc Sorcerer là một quốc gia không giáp biển và họ muốn có được một thành phố cảng trước nên họ đã chọn tấn công một nơi không may như vậy.

Hoặc có lẽ họ dự tính sử dụng E-Naüru làm nơi đóng quân cho những cuộc chiến tranh trong tương lai.

Dù sao thì thật nguy hiểm cho người dân khi di tản vào lúc này, không có nhiều người may mắn có thể vượt qua đội quân Vương quốc Sorcerer để trốn sang các khu vực khác mà còn sống.

Cuối cùng, đại đa số mọi người đã chọn ở lại E-Naüru.

Năm ngày sau khi cuộc di tản người dân đã kết thúc, họ bắt đầu nhìn thấy bóng dáng của Undead từ trên đỉnh tháp canh của E-Naüru.

———-***———-

Phần 5

Ba ngày sau, vào lúc mặt trời vừa mới mọc.

Có một người đàn ông canh gác trên đỉnh tháp, anh đã ngoài bốn mươi tuổi, anh có một cơ thể rám nắng, và vẻ ngoài trông giống một viên đá, hằng ngày phải đương đầu với sóng biển, nói cách khác trông anh giống một ngư dân hơn là của một chiến binh.

Điều đó cho thấy anh có cuộc sống phụ thuộc hoàn toàn vào biển.

Đỉnh đầu của anh hoàn toàn bị hói, nhưng ở hai bên và phía sau đầu anh vẫn còn sót lại chút ít niềm kiêu hãnh.

Mỗi ngày anh đều chăm sóc và chãi rất kỹ phần còn lại để che đi phần sa mạc trên đầu mình.

Mặc dù ngoại hình như một ngư dân nhưng bộ quần áo anh đang mặc là dành cho quý tộc cao cấp; do đó, người ta có thể dễ dàng nhận biết được cấp bậc của anh.

"Woooah – chúng ở khắp mọi nơi"

Ngữ điệu của anh không phù hợp với tình hình hiện tại và nói chung là có phần thiếu phẩm giá, nhưng người đàn ông này chính là bá tước cai trị Naüa.

Trong tầm nhìn của anh ta là một đội quân Zombie khổng lồ, ước tính số lượng phải gấp khoảng hai mươi lần so với lực lượng phòng thủ E-Naüru.

Đội quân Undead hiện đang tạm dừng hành quân để chờ những Zombie này bắt kịp, có vẻ như thêm quá nhiều zombie vào đội hình nên sức mạnh tổng thể của đội quân này đã bị giảm đáng kể.

"Nếu đội quân này chỉ toàn là Zombie thì cũng không quá đáng sợ."

Người vừa khẳng định điều đó là một phụ nữ đứng cạnh bá tước tên là Skama Herbelot.

Mái tóc trắng tinh khôi của cô đang nhảy múa trong gió.

Không phải tuổi tác đã làm phai màu tóc của cô mà đơn giản vì cô thích nên đã nhuộm nó như vậy.

Ban đầu tóc của cô có màu vàng, một màu tóc thường thấy trên khắp Vương Quốc.

Cho đến năm ngoái cô nhuộm tóc đen.

Không phải vì chạy theo thời trang mà cô nhuộm cho vui, cô sử dụng vẻ ngoài nổi bậc để đánh bóng tên tuổi cho nhóm thám hiểm của mình.

Không hiếm những mạo hiểm giả làm giống cô, thậm chí có nhiều người còn nhuộm tóc màu hồng để nhanh được nổi tiếng.

Đó là lý do mà cô quyết định thay đổi màu tóc lần nữa, từ đen sang trắng.

Trong số các nhóm mạo hiểm giả được xếp hạng Adamantite đang hoạt động, có các nhóm như Đỏ, Xanh, và gần đây nhất là thêm Đen là các màu đã được chọn (ghi chú cho bạn nào không nhớ :là các nhóm Red Drop, Blue Rose và Darkness) .

Trong giới mạo hiểm giả, khi ai đó nhắc đến màu đen, hầu hết mọi người, sẽ nghĩ ngay đến Hắc kiếm sĩ Momon(Momon of Darkness).

Vì không có nhiều người nhìn thấy ngoại hình thật của Momon, cô đã cân nhắc liệu có nên để mái tóc màu đen để mọi người dễ dàng nhớ đến nhóm của cô hay không.

Cuối cùng cô đã từ bỏ ý tưởng đó sau khi biết rằng trợ thủ của Momon, có mái tóc đen huyền tuyệt đẹp.

Đồng đội của cô cũng quyết định nhuộm lại từ đen sang trắng.

Vì họ chưa sử dụng màu sắc vào tên nhóm của họ, điều đó làm cho Skama Herbelot cảm thấy vui.

Hiện nay nhóm của cô lấy tên là Tứ Bảo Khí(Four Armaments).

"Rõ ràng là chúng không sinh ra từ tự nhiên.

Phần lớn trông bọn chúng có vẻ giống nông dân, nên chúng không thể là quân đội đến từ Vương quốc Sorcerer được.

Chúng đã tàn phá những ngôi làng quanh đây và biến xác chết của người dân thành những Zombie.

Thật kinh tởm."

Skama nói như thể cô sắp nôn mửa.

Mặc dù một vài quân lính trong số chúng có trang bị tốt như áo giáp da, giáp lưới, và các loại áo giáp nhẹ khác – nhưng phần lớn những người lính bị biến thành zombie, đều chỉ mặc những bộ quần áo bình thường..

"Ai có thể làm ra những việc này?"

"Tôi không biết ai có đủ sức tạo ra số lượng zombie khổng lồ như vậy.

Nhưng, tôi biết các phép thuật để tạo ra Undead có tồn tại"

"Oh, haaaaaaaah"

Bá tước Naüa khẽ thở dài trong lòng.

Khi những diễn biến này đang xảy ra, giọng nói của anh vẫn như bình thường có phần như không quan trọng.

Nó có thể gây phẫn nộ cho một số người, nhưng đối với Skama, cô không cảm thấy bình thường.

"Chúng ta không thể tạo ra một đội quân Undead giống như vậy để ngăn chúng được, phải làm sao đây?"

" Nếu có hơn mười người có chuyên môn về chiêu hồn và có thể sử dụng pháp thuật bậc cao hơn kẻ đã tạo ra đám Undead đó, thì may ra mới có thể làm vậy được.

Thật tệ là không có bất kỳ người nào có khả năng như vậy trong thành phố này "

Có một lý do vì sao cô tự tin với những điều mình nói.

Bá tước Naüa đã gửi yêu cầu viện trợ đến Hội pháp sư, Đền thờ, Hiệp hội mạo hiểm giả và nhiều người khác, ông đã gửi viện trợ đến mọi pháp sư trong thành phố để cùng tham gia lực lượng bảo vệ, với hy vọng có thể tạo thành một đơn vị phòng vệ hoàn toàn là những ma thuật sư.

Trong thực tế Hiệp hội mạo hiểm giả là nơi có nhiều ma thuật sư nhất và bản thân các mạo hiểm giả vốn đã có sẵn kinh nghiệm chiến đấu.

Nhóm thám hiểm được xếp hạng cao nhất trong thành phố là nhóm Four Armaments của Skama, được chọn để chỉ huy đơn vị ma pháp này.

Vì lý do đó, Skama có rất nhiều kiến thức về nhiều loại ma pháp tồn tại trong thành phố.

"Vậy mọi thứ sẽ ổn phải không?

Một trăm hai mươi năm qua, thành phố này chưa bao giờ bị bao vây kể từ lúc ngôi làng đầu tiên được thành lập.

Chúng ta thực sự không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu."

Đây không phải là điều mà một người cai trị thành phố này nên nói vào lúc này.

Dường như Skama không tức giận vì điều này.

Nhưng không thể nghe thấy một chút tôn trọng nào trong giọng nói của cô khi cô trả lời, đó cũng là điều dễ hiểu.

" Tôi không nghĩ là mọi thứ sẽ ổn ~, Ngài bá tước.

Nếu chúng ta không có kế hoạch đối phó với việc này, tất cả mọi người sẽ biến thành Undead ~.

Mọi người đang cố gắng hết sức để giúp chúng ta vì họ muốn tránh kết cục đó"

"Tôi hiểu rồi.

Tại sao điều này lại xảy ra trong nhiệm kỳ của tôi.

Trong 5 năm tới nếu điều này không xảy ra, thì con trai lớn của tôi có lẽ sẽ quản lý tốt hơn tôi."

"Thật không may ~.

Điều ngài vừa nói cũng đúng với chúng tôi.

Tại sao việc này lại xảy ra khi chúng tôi chọn sống trong thành phố này.

Nếu nó xảy ra sau vài tháng nữa, có lẽ chúng tôi đã chuyển đến nơi khác rồi – ở một thành phố lớn hơn ~ "(Con nhỏ này nói chuyện có ngữ điệu gì đó nên luôn có dấu ~ sau khi nó nói xong)

"Ca..Khoan xin hãy đợi đã?

Mọi chuyện có lẽ đều có lý do của nó.

Xin đừng bỏ rơi thành phố này!"

"Nếu chúng tôi thực sự muốn chạy trốn, bây giờ sẽ là thời điểm tốt nhất!

Hãy nhìn kìa, ở đó."

Skama chỉ tay về phía hai Undead đang dẫn đầu đội quân zombie.

Chúng khá dễ dàng nhận ra vì chúng cao hơn hai cái đầu so với những con zombie xung quanh chúng.

Với một áp lực áp đảo nặng nề, số lượng đầu của Undead nhìn từ trên cao đã dàn trải, sức mạnh của chúng được thể hiện rõ ràng.

Những con Undead này mang theo một lá cờ.

"Là Vương quốc Sorcerer."

"Yup ...

Bá tước có tham gia trận chiến ở đồng bằng Katze không?"

"Hmm?

Trong trận chiến đó tôi đã cử một số thuộc cấp đáng tin cậy tham gia.

Tôi và gia đình đều không tham gia ... nhưng, chắc không phải là họ đang quay lại chứ."

"Ừm ...

Hy vọng họ có thể yên nghỉ trên trời.

Chỉ có hai Undead đặc biệt được cử ra trận bởi Vua Pháp Thuật đã tàn sát 200.000 người.

Ngài nghĩ chúng có yếu không?"

"Tôi không hề dám nghĩ như vậy, haiizzzz, chúng phải là những cá thể cực kỳ mạnh mẽ"

"Đúng vậy ...

Ngài có cảm thấy bực tức không?

Họ cho rằng chỉ cần hai Undead để phá hủy hoàn toàn thành phố này?"

"Khooong, Thay vì nghĩ như vậy, tôi chỉ nghĩ làm thế nào chúng ta được cứu thoát khỏi những việc này."

Là một người cai trị vùng đất này, những lời nói đó khá khập khiễng, tuy nhiên, chúng là một sự thật đơn giản.

"Tôi rất muốn gửi một người truyền tin để tuyên bố rằng chúng ta đầu hàng, nhưng tôi không biết việc này có kết quả hay không."

"Ngài có thể trốn thoát bằng đường biển mà?

Ngài đã chuẩn bị cho việc đó rồi phải không?"

Skama đã hỏi đúng vào suy nghĩ của mọi người trong các cuộc họp trước, nhưng không ai dám nói lên.

Bá tước mỉm cười với vẻ mặt cay đắng và không thể trả lời ngay được.

Thay vì che giấu, anh đang cố gắng tìm hiểu xem Skama có ý gì với câu hỏi đó.

Mặc dù không biết nhiều về với Bá tước, nhưng họ đã tương tác với nhau khá nhiều do tính chất công việc của họ.

Qua đó cô biết anh là một người khá nhanh trí.

Mặc dù bá tước có một người con trai có thể kế thừa anh về sau, nhưng anh ta không không may là con trai anh không được nổi bật như cha mình.

"Ahem.

Tất nhiên tôi có suy nghĩ đó, nhưng nghĩ lại chúng ta không thể chở tất cả mọi người ra khỏi thành phố này bằng thuyền.

Ngay cả khi chúng ta thực hiện nhiều chuyến để đưa người dân đến bờ biển gần đó, chúng ta vẫn sẽ gặp phải vấn đề về thực phẩm?

Trốn đi đâu được đây?

Và còn nhiều câu khác giống như vậy cần giải đáp ...

"

"Nhưng nếu chỉ bá tước và gia đình ngài, thì mọi việc sẽ không khó khăn lắm?"

Bá tước suy nghĩ một lúc và trả lời,

"Tôi đoán, đó sẽ là kế sách cuối cùng.

Tôi sẽ ra một thông báo như: 'Xin mọi người hãy sơ tán khỏi thành phố nhanh nhất có thể, tôi và gia đình chạy trước đây', điều này chắc sẽ ám ảnh tôi cả đời mất"

Thông thường khi một thành phố đã bị chinh phục, giai cấp thống trị sẽ bị tàn sát hoặc buộc phải phục tùng.

Còn tài sản của người dân có thể bị cướp bóc, nằm dưới sự quản lý mới.

Người dân sẽ được tha cho sống vì đó là nguồn nhân lực và thu nhập của thành phố.

Nếu phá hủy một thành phố không mang lại lợi ích cho những kẻ xâm lược, họ sẽ không bao giờ làm điều này.

Tuy nhiên-

"Theo lời của vị nam tước vừa trốn khỏi cuộc tấn công của Vương quốc Sorcerer.

Cùng với những miêu tả từ những người tị nạn, chắc cô cũng hiểu rõ tình hình hiện tại của chúng ta rồi."

"Ý ngài là lẽ ra phải có nhiều người tị nạn hơn phải không?"

"Đúng vậy, chính là điều đó" Bá tước trả lời.

Có rất ít người đã đến đây sơ tán so với lượng người dân sống ở khu vực xung quanh.

Điều gì đã xảy ra với những người còn ở lại hoặc không thể chạy trốn kịp?

Họ không muốn trốn vì họ nghĩ ở lại sẽ có một cuộc sống tốt hơn?

Hay họ đã nằm trong phạm vi giám sát mà ngay cả một con kiến cũng không thể trốn được?

Hay tất cả đều được đưa đến Vương quốc Sorcerer?

Ba trường hợp đó là kết quả lạc quan duy nhất anh có thể nghĩ ra.

Nhưng, khi nhìn thấy những thây ma dưới hình dạng của người nông dân, anh có cảm giác rằng Vương quốc Sorcerer sẽ không đối xử tốt với họ.

"Mặc dù hắn là lãnh chúa của E-Rantel, nhưng có vẻ như hắn vẫn là một con quái vật căm ghét sự sống"

"Mục đích của cuộc chiến này là biến kẻ thù bị giết chết thành zombie để củng cố lực lượng của chúng.

Chúng không cần ngủ, không cần ăn, không mệt mỏi, không sợ hãi và tuyệt đối trung thành.

Phew,Đó là lý do chúng không có bất kỳ lòng khoan dung nào với kẻ thù của mình?

"

"Đối với kẻ thù thì điều này khá hợp lý.

Nếu chúng cố gắng khuất phục một thành phố và buộc người dân của họ phải làm việc cho chúng, thì chúng đã không làm như vậy.

Có lẽ từ ban đầu ý định của chúng là không để bất kỳ người dân nào của Vương Quốc sống sót.

Nếu vậy thì không còn chỗ nào chúng ta có thể trốn được phải không?

"

Có vẻ anh đang cố gắng đồng cảm với cô hay khiến cô đồng cảm với anh?

Skama nhận ra một vài điều.

Cô là mạo hiểm giả mạnh nhất ở thành phố này.

Nếu cô rời bỏ thành phố, thì không còn cơ hội chiến thắng nào cho thành phố nữa.

Đó là lý do tại sao bá tước đang cố gắng thuyết phục cô nghĩ rằng không còn nơi nào để trốn.

Khi Skama chuẩn bị nói, một vài thứ diễn ra khiến cô phải chú ý.

Vì lợi ích cá nhân – hay tốt hơn là nói rằng vì mục đích chuẩn bị phòng thủ, cả hai đều quay sang quan sát đội hình kẻ thù.

Những người vừa xuất hiện trước mặt Skama là đồng đội của cô.

Four Armaments(Tứ Bảo Khí), có bốn thành viên bao gồm cả cô.

Hai nam và hai nữ.

Các class của họ bao gồm: Warrior Skama(chiến binh Skama), còn có một Rogue(Đạo Tặc), một nữ Tu sĩ (Priestess) và một Ma thuật sư(Magic Caster) chuyên về triệu hồi.

Sự phân nhóm của họ khá cân bằng. ( – Các tên class mình sẽ giữ nguyên nghe hay hơn riêng pháp sư và Tu sĩ thì quá quên nên giữ nguyên nhưng sẽ dịch trong ngoặc nhé, nếu bạn đã từng chơi nhiều game RPG chắc sẽ không lạ gì)

Đứng đằng sau nhóm của cô là các ma thuật sư tập hợp từ khắp nơi trong thành phố.

Số lượng ma thuật sư chưa đến năm mươi người, nhưng số lượng này đủ để tạo ra cho một đơn vị quân đội đáng gờm.

Có một lỗ hổng đối với quy tắc bất thành văn trong giới mạo hiểm giả,- họ không được tham gia vào các cuộc chiến giữa các quốc gia.

Nhưng tại sao họ lại có thể tập hợp rất nhiều ma thuật sư là mạo hiểm giả.

Lý do là vì

Nếu đội quân của Vương quốc Sorcerer không phải là con người, mà là Undead – Và họ biết được đây là người dân của đất nước mình bị biến thành Undead.

Và nếu đội quân Undead này đang cầm cờ của Vương quốc Sorcerer, họ sẽ xem nó như điều ngẫu nhiên xảy ra.

Thành lập một đơn vị ma thuật từ nhiều ma thuật sư khác nhau sẽ tạo nên một đòn tấn công tổng lực.

Mặc dù không phải ma thuật sư nào cũng có cùng một trường phái ma thuật giống nhau, vì vậy đây chỉ là giả thuyết – nếu họ đồng thời cùng sử dụng một ma pháp [Magic Arrow] [Mũi tên ma thuật] tấn công kẻ thù, về mặt lý thuyết nó mạnh đến nổi có thể giết chết một con rồng.

Không giống như các mũi tên thông thường [Magic Arrow] được đảm bảo đánh trúng mục tiêu.

Khi có cấp bậc kỹ năng cao hơn sẽ tăng số lượng mũi tên được tạo ra cũng tăng sát thương của từng mũi tên.

Nhưng nếu tính riêng lẻ một mũi tên sẽ gây ra rất ít sát thương.

Việc tiêu diệt kẻ thù bằng một đòn duy nhất là điều không thể.

Sát thương gây ra bởi ma thuật không liên quan đến các vị trí trên cơ thể(ví dụ nếu một mũi tên thường trúng vào tim sẽ nguy hiểm hơn là một mũi tên ma thuật), một số người xem đó như một lợi thế nhưng một số khác nghĩ rằng đó là điểm yếu của nó.

Dù sao thì nó vẫn là một câu thần chú có lợi khi cả nhóm cùng sử dụng.

Nếu họ thành lập một đội quân từ những người học được câu thần chú đó, nó sẽ là một đội quân rất mạnh.

Trong các chiến thuật được lưu lại trong lịch sử chưa từng có chiến thuật nào như vậy được sử dụng.

Lý do là vì để học được một ma thuật cơ bản nhất ở bậc thấp nhất cũng cần phải có một chút tiềm năng nhất định, không nên bỏ quá nhiều thời gian để đào tạo ra một ma thuật sư.

Với cùng một lượng thời gian và tài nguyên như vậy, sẽ thuận lợi hơn khi huấn luyện ra hàng trăm cung thủ hơn là chỉ một pháp sư duy nhất.

Nếu một số sinh vật có thể sử dụng [Magic Arrow] và hình thành một đội quân từ chúng, sẽ gây ra một sự kinh hoàng tuyệt đối.

Thật sự thì không có bất ký sinh vật nào như vậy tồn tại nên không có chuyện một đội quân chỉ sử dụng ma thuật được sinh ra.

Đứng đằng sau đội quân mà nhiều người mơ ước này là một đơn vị quân đội khác gồm những người lính dưới quyền của Bá tước và những mạo hiểm giả có kỹ năng bắn cung và sử dụng những vũ khí tầm xa khác.

Có thể nói, những người đang tập trung tường thành của thành phố đã dự định sẽ tấn công quân đội của Vương quốc Sorcerer Kingdom trước.

Bá tước Naüa, đứng trước bọn họ, lấy hết sức và nói,

"Tôi rất biết ơn những ai đã có mặt tại đây vào lúc này!

Trước hết tôi muốn cảm ơn tất cả mọi người đã ra tay giúp đỡ."

Skama cảm thấy ngữ điệu của anh đã thay đổi, nó rất đáng tin cậy so với lúc trước nói chuyện, đó là phẩm giá và sự tự tin, rất phù hợp với một nhà lãnh đạo.

Thái độ hiện tại của ông ta là sự tích lũy kinh nghiệm của quý tộc thực thụ, làm Skama ấn tượng mạnh.

"Ngài hãy cảm ơn chúng tôi bằng điều gì thực tế một chút!"

Một trong những người đồng đội của Skama, ma thuật sư, đáp lại.

Một tràng cười rộ ra đằng sau anh.

Nếu là người khác trên cương vị Bá tước, anh sẽ không hài lòng khi nghe điều đó từ một trong những đại diện của mạo hiểm giả nói.

Trái lại, nụ cười nở trên khuôn mặt anh là một nụ cười chân thành.

"Hãy để tôi lo việc đó!

Mọi người sẽ được thưởng nhiều đến nỗi khi bạn muốn đi quẩy cùng những người bạn của mình xuyên đêm, bạn sẽ vẫn còn đủng đỉnh tiền trong túi .

Tôi sẽ trao thưởng công khai ngay trước mặt mọi người."

"Wooooo", ngay lập tức mọi người reo hò hoan hô.

"Dĩ nhiên, điều này cũng áp dụng cho cả những binh lính dưới quyền của tôi.

Mặc dù các anh không được trả nhiều tiền như các mạo hiểm giả, nhưng đó sẽ là một khoảng tiền đủ lớn để vợ con các anh sẽ không còn lo về tương lai nữa!

Nhưng – " Bá tước đổi sang một giọng điệu hài hước và nói tiếp " Đừng vung hết tiền vừa kiếm được lên nóc nhà để bắt con gà nhé, vì các anh đã có chỗ đứng???"

Sự căng thẳng trên khuôn mặt những người lính đã giãn bớt đôi chút.

"Tôi đang nghĩ đến các phần thưởng khác.

Chắc là Bá tước có một vài vật phẩm ma thuật gia truyền hay thứ gì đó khác?

Dòng dõi của ngài là một tên tuổi lâu đời mà."

Người vừa lên tiếng đó là một phụ nữ nhìn có vẻ khiêu gợi dâm đảng.

Cô đeo trên cổ biểu tượng của Thần Đất(Earth God), được kẹp giữa bộ ngực khiêu gợi của cô.

Điều này không biết có thể xem là một sự báng bổ không.

Người phụ nữ này là Lilynette Piani, cũng là một trong những người bạn đồng hành của Skama, và cô hiện không mặc trang phục của một nữ tu bởi vì cô cố gắng làm hấp dẫn khách hàng của mình.

"Huhhh.

Một vật phẩm ma thuật gia truyền sẽ là một phần thưởng rất cao.

Nhưng đúng là tôi có một vật phẩm ma thuật được truyền qua nhiều thế hệ.

Rất nhiều người đã biết về nó, nó được gọi là 'Thánh kiếm Pentechromata'(Holy Sword of Pentechromata)"

Đó là một thanh kiếm dài mê hoặc với sức mạnh nguyên tố lửa, sấm sét, axit, xung chấn và băng, gây ra nhiều loại sát thương tương ứng khi mục tiêu bị chém.

Nhưng, thanh kiếm không có lưỡi nên nó chỉ có thể được sử dụng làm vũ khí cùn, giống như một thanh kiếm giả để luyện kiếm.

Anh không biết lý do tại sao ai đó lại tạo ra một thanh kiếm như vậy.

Điều khó hiểu hơn là nó không gây sát thương thánh nhưng được gọi là thánh kiếm, có lẽ tên nó đã được thay đổi qua nhiều thế hệ sau, và có lẽ người tạo ra nó không quan tâm người khác nghĩ gì khi tạo ra nó.

"Tôi muốn có nó ~"

Rốt cuộc, nó vẫn là một vật phẩm có giá trị, vì vậy nếu tặng nó cho một mạo hiểm giả nào đó vì sự đền bù dường như hoàn toàn không phù hợp.

"Cô muốn có nó à?

Hmm, tùy vào tình huống mà tôi sẽ trao nó cho người phù hợp."

Bá tước tiếp tục nói trong sự ngạc nhiên tột độ, "con trai của tôi – tôi mong rằng cô có thể trở thành vợ lẻ của con trai tôi."

Biểu hiện của Skama đã trở nên lo lắng.

Bá tước đã nói điều không nên.

Một số mạo hiểm giả nhìn về phía Bá tước với đôi mắt tròn xoe, họ là những người bị mê hoặc bởi Lilynette.

So sánh, người bắt đầu điều này có đôi mắt sắc bén như con đại bàng.

Có lẽ trò đùa đó đã vượt quá giới hạn.

Ngay khi Bá tước Naüa tính mở miệng xin lỗi, Lilynette lên tiếng hỏi,

"Bá tước có bốn người con phải không?

Vợ của ngài đã sinh con trai cả và con trai thứ ba.

Người vợ lẽ của đã sinh con trai thứ hai và con gái cả.

Ừm, con cả của không nằm trong câu hỏi, ngài muốn đề cập đến người con nào ?

"

Giọng cô đã thay đổi hoàn toàn.

Từ thái độ đùa cợt của cô lúc nãy đã đổi thành sự nghiêm túc vốn có của một mạo hiểm giả.

Đây là tính cách thực sự của cô.

Điều đó có nghĩa là Lilynette hoàn toàn nghiêm túc.

Biểu hiện của Skama tối sầm lại.

Cô liếc nhìn những người đồng đội khác, họ né tránh ánh mắt của cô.

Những tên hèn nhát.

"...

Tôi đang nói về con trai thứ ba của tôi"

"Con trai thứ ba của ngài à?

Nhưng đứa trẻ đó chỉ mới mười hai tuổi?

Hình như sắp đến ngày sinh nhật của nó?

Làm vợ lẽ cho đứa trẻ đó?"

Bá tước chuẩn bị gật đầu thì chợt sững người.

"...

đu, đúng vậy.

Làm sao cô biết về tuổi con tôi?

Ngay cả ngày sinh của con trai thứ ba của một quý tộc địa phương....Nó đâu phải là một thông tin quan trọng ?

Hay tất cả các mạo hiểm gia cấp cao đều tìm hiểu tất cả tin tức?"

"K-không", "Um, không có" những âm thanh trả lời từ các mạo hiểm giả khác vang lên khi bàn tán.

Lilynette không để ý những người đó, cô tiếp tục nói khi vén mái tóc của mình,

"Hah, ổnnnnnnn.

Ahem.

Được rồi, tôi sẽ trở thành vợ lẻ của con trai ngài, để có được Thánh kiếm Pentechromata."

Bá tước quan sát Lilynette một cách chi tiết và hướng ánh mắt về phía Skama như thể câu hỏi trong đầu anh cần được trả lời vào lúc này.

Skama biết câu hỏi đó là gì, cô biết rất rõ.

"Mặc dù tôi là người đưa ra đề nghị đó.

Đợi đã, tại sao cô ấy lại chảy nước dãi?

Cô thực sự muốn lấy con trai tôi hay là vật phẩm ma thuật?"

"Là cái đầu tiên," Skama cố nói, nhưng trước khi lời nói của cô đến được tại những người khác, một giọng nói sôi nổi bùng lên,

"Đồ ngốc!

Trái còn non là thứ hấp dẫn nhất đó, phải không?"

Bầu không khí im lặng bị phá vỡ ngay khi họ phát hiện ra giọng nói đó là của ai.

Cùng lúc đó, một vài nhà thám hiểm đã ngã gục xuống đất,họ không thể chấp nhận nổi thực tế khắc nghiệt so với những gì họ đã tưởng tượng trước đó.

Skama có thể hiểu và đồng cảm với nỗi buồn của những mạo hiểm giả đó.

[Thật đáng tiếc] cô thầm nghĩ.

Những người này giờ chắc đã hiểu lý do họ không thành công khi nhắm đến cô ấy.

Sở thích về tuổi tác.

"Tôi nghĩ rằng lẽ ra cô phải thắc mắc là, tại sao lại một người vợ lẽ hay câu hỏi nào khác.

"

Lilynette trả lời bá tước Naüa, người đang lẩm bẩm với chính mình,

"À, thưa bố chồng-sama.

Ngay cả khi anh ấy có là con trai thứ ba của ngài, anh ấy vẫn được sinh ra từ vợ của ngài.

Nếu mọi việc suôn sẻ, anh ấy vẫn sẽ có được danh hiệu nam tước và một mảnh đất nhỏ, đúng chứ?

Chỉ điều đó cũng đủ để một mạo hiểm giả làm vợ anh ấy?

Có thể sau đó ngài sẽ nói là: nếu cô thể hiện xuất sắc trong trận chiến này, ta sẽ xem xét cho cô làm vợ chính thức ?

Nhưng nếu tôi hài lòng với lời đề nghị làm vợ chính, thì làm sao tôi có thể sở hữu được thanh kiếm Pentechromata được.

Rốt cuộc, vợ của đứa con trai thứ ba mà thừa hưởng báu vật gia truyền sẽ gây tranh chấp trong gia tộc "

Cô đã gọi anh là bố chồng.

"...

Tôi đã đánh giá thấp cô.

Nếu gặp cô sớm hơn, có lẽ tôi sẽ đề nghị cô làm vợ lẻ cho con trai cả của tôi."

"À, mười lăm ...

à không ... mười bảy tuổi trở lên là quá già đối với tôi, bố chồng-sama à."

Bá tước cứ liếc nhìn Skama khi cô cố gắng hết sức để lờ anh.

Biểu cảm của Bá tước Naüa nhìn như thể ông vừa trúng một đòn chí mạng và muốn hỗ trợ từ cô, không hề nhận được chút cảm thông nào từ đám đông.

"Ừm, tôi muốn hỏi điều này, rồi một ngày nào đó anh ấy sẽ đến tuổi 17 thì sao!"

" Thực sự đó là một cuộc chạy đua, phải chi anh ta thuộc một chủng tộc có tuổi thọ dài hơn.

Nhưng không sao trong trường hợp này thì tôi là người sẽ già trước anh ấy.

Vì vậy, điều mà anh vừa nói tôi chấp nhận được."

"Cô nghĩ rằng điều đó quan trọng nhất à!?

Từ nãy đến giờ đây là điều mà cô quan tâm nhất sao!?"

"Eh?

Cha chồng-sama.

Ngài dường như đang mất bình tĩnh?"

"...

Mong rằng cô là người cuối cùng nói điều đó với ta."

Dựa trên phán đoán cá nhân của Skama, Lilynette là một người trung thực và chu đáo nên có thể cô là một cô dâu tốt.

Tuy nhiên, các đức tính đó người khác không thể biết vào lúc này.

Nếu điều này tiếp tục kéo dài thêm nữa, nó không chỉ mang lại sự xấu hổ cho nhóm của cô, mà nó còn làm danh tiếng của toàn đội có nguy cơ dính phải rắc rối.

Skama không muốn mọi người mất thiện cảm khi nghe đến mái tóc trắng của đội mình.

"...

Giờ thì, Bá tước.

Mặc dù chúng tôi đánh giá cao những nỗ lực của ngài để giảm bớt căng thẳng bằng một chút hài hước, nhưng bây giờ chúng tôi phải tiếp tục chuẩn bị cho trận chiến.

Ngài không phiền quay lại trung tâm chỉ huy chứ?

Anh hiểu rõ mình cần làm gì, một người không có năng lực chiến đấu không nên ở lại đây.

Công việc của anh sẽ được làm tốt hơn ở nơi khác.

Bá tước Naüa gật đầu trước đề nghị hợp lý này, có lẽ một phần vì mong muốn ở càng xa Lilynette càng tốt.

"À vâng, giờ thì.

Mọi người, Tôi tin tưởng vào tất cả các bạn!"

———-***———-

Phần 6

Quan sát từ vị trí cao trên tường thành, dường như kẻ địch không triển khai một đội hình cụ thể mà chỉ toàn là zombie.

Cấp bậc nhóm mạo hiểm giả của Skama là Mythril nên khá dễ dàng dọn sạch chúng, ngoại trừ hai con quái vật.

"Không có động tĩnh,hmmm?

Vậy thì –ai có thông về hai undead đó không?"

Skama chỉ tay về chỗ hai Undead đi đầu đội hình.

Một con cầm một chiếc khiên khổng lồ và một thanh kiếm cũng to không kém, trong khi con còn lại dùng song kiếm.

Sau khi nghe cô hỏi những ma thuật sư đều lắc đầu.

Skama liếc nhìn Lylinette.

Các nữ tu sĩ thường có nhiều kiến thức về undead, cho dù là loại thông thường hay những loại đặc biệt.

Với phản ứng nhún vai của cô, chỉ có hai khả năng xảy ra.

Đây là một loài undead mới hoặc rất hiếm mới gặp được – tạm thời không đề cập đến tên của nó – chỉ biết chắc chắn rằng chúng là undead.

Dù là trường hợp nào cũng đều đáng lo.

Trong trường hợp này một mạo hiểm gia nghĩ đến việc bỏ trốn cũng là chuyện khá bình thường.

Họ thường xem xét nếu chúng có kĩ năng đặc biệt có thể KO mục tiêu hoặc gây sát thương chí mạng, họ sẽ rút lui.

Đây là trường hợp mà họ không hề có bất kỳ thông tin nào để phòng bị.

Ví dụ, loài Ghoul có kĩ năng tấn công bằng móng vuốt có thể làm tê liệt đối thủ của chúng bằng chất độc sau khi gây sát thương.

Nếu không có phương án phòng bị về khả năng gây tê liệt của kĩ năng đó, họ có thể bị tê liệt liên tục hoặc thậm chí tê liệt đến chết.

Điều gì sẽ xảy ra với một nhóm mạo hiểm giả không biết về khả năng đánh cắp sinh lực (life-steal) của Wraith?

Hoặc là không biết về Werewolves (Người sói) sợ một hợp chất kim loại nhất đinh?

Hay muốn tiêu diệt những quái vật có khả năng tái tạo thì phải tấn công bằng lửa hoặc axit?

Thông tin là một vũ khí mạnh mẽ trong cả tấn công lẫn phòng thủ.

Nếu chiến đấu mà không tìm hiểu thông tin trước, thì khả năng không thể bảo vệ cái mạng của mình là rất cao.

"...Không ổn.

Chúng ta có lẽ nên thử tấn công bằng nhiều kỹ năng khác nhau để tìm điểm yếu của chúng, ai có ý kiến nào khác không?"

Không ai nói gì.

"Vậy chúng ta sẽ làm như vậy – chọn dùng phép thuật nào, tôi sẽ để cho những người có chuyên môn thảo luận với nhau.

Hãy phán đoán dựa thei kinh nghiệm của bạn khi nhìn thấy chúng.

Có vẻ như chúng thiên về đánh cận chiến."

Mong rằng chúng không có những kỹ năng nào đặc biết so với ngoại hình bên ngoài.

Không phải không có những con quái vật có thể ngụy trang ngoại hình của chúng, chỉ là Skama chưa từng gặp phải chúng bao giờ.

"Có vẻ như khả năng phòng thủ của chúng khá cao nên chiến đấu cận chiến với chúng sẽ rất nguy hiểm .

Chúng ta sẽ tấn công từ xa trước, nhưng những mũi tên sát thương vật lý có thể không có tác dụng.

Chúng ta có thể vẫn phải giao chiến với chúng ở cự ly gần, do đó, lượng sát thương chúng ta có thể gây ra cho thứ đó trước khi nó tiến tới tường thành sẽ quyết định xem chúng ta thắng hay bại trong cuộc chiến này.

Nhưng chúng ta cũng phải tính đến trường hợp kẻ thù có thể vượt qua tường thành, lúc đó sẽ phải chiến đấu ngay bên trong thành thị, chúng ta cần chuẩn bị một số ma thuật sư thực hiện các phép thuật cường hóa cho quân tiên phong và dùng ma thuật để tấn công."

Cô đang muốn nói khéo với họ về việc không nên tiết kiệm mana.

"Nếu không có ý kiến nào tốt hơn thì chúng ta sẽ tiến hành như vậy.

Được rồi bắt đầu thôi."

Các ma thuật bắt đầu thảo luận theo lệnh của Skama.

Skama đi về phía những người bạn đồng hành của mình, mặc dù có một người vắng mặt.

"Sao rồi nhóm trưởng, chúng ta phải làm gì?"

Skama đáp lại với câu hỏi của Rogue(Đạo tặc), "Ý cậu là gì?".

Mọi người đều đã nắm rõ kế hoạch chiến đấu được giải thích nãy giờ, nên câu hỏi này chắc hẳn mang ý nghĩa khác.

Câu hỏi "Chúng ta phải làm gì?" quá mơ hồ để cô trả lời.

"Ý tôi là 'Chúng ta có nên dùng hết sức mình để cứu thành phố này không'.

Kẻ địch hầu như chỉ toàn là zombie và thành phố cũng không bị bao vây tứ phía, với kỹ năng của chúng ta nếu muốn bỏ trốn thì cực kì dễ dàng, phải không?

Trộm một con thuyền rồi bỏ trốn cũng không phải là một ý tưởng tệ?

Dù sao thức ăn cũng đã được chuẩn bị sẵn theo lệnh rồi, cô biết mà?"

"Ngu ngốc.", Lilynette đáp lại bằng giọng điệu chán nản, "Kẻ địch của chúng ta là undead, cậu phải biết chứ?

Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu chúng tiến quân vào từ biển đâu ~"

Bởi vì phía bắc của thành phố này là bãi biển, không có tường thành nào bao phủ ở đó.

Nếu kẻ thù của họ có trí thông mình, chúng sẽ chọn tấn công từ phía đó.

Vẫn có khả năng là đội quân chính của chúng đang chờ đợi để tấn công từ phía biển.

"Ah – vậy sao?

Điều này – khá là đáng lo ngại.

Cô đã nói với Bá tước chưa?"

"Chưa, tôi có nói cũng không thể làm được gì khác.

Ngay cả khi chúng ta đặt các rào chắn, chu vi bờ biển quá rộng để có thể chắn hết... và nó chỉ gây thêm sự hoảng loạn không cần thiết trong thành phố.

Có lẽ có một lý do là tại sao chúng ta không bị bao vây.

Có thể chúng cố ý để lại cho chúng ta một lối thoát nhỏ và nếu chúng ta cố gắng trốn thoát theo lối đó, thì chẳng phải chúng ta đã mắc bẫy?"

"Vậy chúng ta nên làm gì?"

"Nếu muốn chạy thoát thì cần vượt qua chỗ đó", Skama chỉ tay về phía quân địch, "nếu chúng chỉ là zombie vượt qua chúng dễ hơn là đi hướng khác, và trường hợp tệ nhất thì chúng ta sẽ dùng phép [Fly] (bay) để thăm dò phía trước đề phòng lực lượng chính của chúng vẫn còn ẩn nấp ngoài đó."

"Tôi hiểu rồi, Cô đã tính trước cách để trốn rồi phải không?"

Rogue nói mà không nhận hai người bạn của mình đang trừng mắt, như thể họ muốn nói 'Chỉ có cậu là người duy nhất nghĩ về việc chạy trốn.'.

Rogue nói tiếp, "Vậy nếu chạy trốn thì chúng ta chạy đến đâu?

Thành phố lân cận hay nơi nào đó gần thủ đô?"

"Chúng ta sẽ rời khỏi đất nước này."

"Nghiêm túc à!?"

"Be bé cái mồm lại dùm", Skama quan sát xung quanh không có ai trước khi nói tiếp, "...Đúng vậy."

Ở lại và bị cai trị bởi Vương quốc Sorcerer, quốc gia đã biến rất nhiều người thành undead (mặc dù họ là công dân của một quốc gia thù địch), chắc chắn sẽ có một kết cục không có hậu cho tất cả bon họ.

Câu hỏi bây giờ là: Họ nên trốn đi đâu?

Mặc dù sẽ không khó cho một nhóm mạo hiểm gia như họ trốn thoát, là thủ lĩnh của nhóm, cô phải xét đến nhiều trường hợp khác nhau.

Ba quốc gia liền kề với Vương Quốc khác ngoài Vương quốc Sorcerer gồm: Cộng Hòa, Thánh Quốc và Đế Quốc.

Bằng phương pháp loại trừ, đáp án còn lại là Cộng Hòa Argland, dường như Thánh Quốc đã thiết lập ngoại giao với Vương quốc Sorcerer và Đế Quốc trở thành một nước chư hầu.

Một lợi thế khác của việc chọn nhà nước Cộng Hòa là nó tương đối gần với nơi của họ, ngoài ra, lựa chọn khác của họ có lẽ là Liên minh Karnassus hoặc Pháp Quốc.

Còn Vương quốc Draconic thì không ổn, lần cuối cùng cô nghe tin về họ và các quốc gia khác thì quốc gia này không có nhiều con người sinh sống.

Sau cùng thì, Cộng Hòa và Liên minh Karnassus cũng có rất ít người sinh sống.

Nếu phải tính tỷ lệ phần trăm nhân loại trên tổng dân số của một quốc gia, họ sẽ phải loại bỏ Cộng Hòa khỏi danh sách các quốc gia để dự phòng cho việc tháo chạy.

Cô đã nghe nói rằng con người chiếm chưa đến 10% dân số đất nước đó.

Nếu khoảng cách không phải là vấn đề, Liên minh Karnassus dường như là lựa chọn tốt nhất của họ.

Bỏi vì một nửa dân cư ở đó là con người.

"Phewwww – thực sự chúng ta sẽ bỏ chạy à?

Skama, cô nên cố hết sức để tôi có được hành phúc chứ ~ "

"...Vậy hóa ra cô không hề diễn khi nói về đứa nhỏ đó sao?"

Mong muốn giúp đỡ và mong muốn chạy trốn, những cảm xúc mâu thuẫn đó lớn dần trong Skama.

Vào lúc đó, Skama thấy rằng các ma thuật sư đã kết thúc cuộc tranh luận của họ.

"Thủ lĩnh, chúng tôi đã trao đổi xong ~ "

"Hiểu rồi! – Vậy, ta tiến hành luôn chứ?

Cứ làm theo kế hoạch, nếu mọi chuyện diễn biến xấu – nhảy xuống và cố gắng vượt qua đám zombie."

Nhảy xuống từ độ cao như vậy sẽ gây ra một số chấn thương nhất định ngay cả với người đang mặc giáp toàn thân như Skama.

Vấn đề này đã được giải quyết bằng ma thuật, các ma thuật sư sẽ dùng phép [falling control] (kiểm soát lực rơi) lên cô để giúp cô chạm đất an toàn.

Skama và những người khác di chuyển đến vị trí của họ và chờ đợi động tĩnh từ kẻ thù.

Họ có nên cảm thấy may mắn vì kẻ địch đã không chờ tới ban đêm mới tấn công không?

Không có tín hiệu đặc biệt nào để bắt đầu trận chiến.

Cũng không có diễn biến hai bên bắn tên lẫn nhau, cũng không có tiếng hô hào tấn công nào từ kẻ địch, chỉ là một lượng lớn zombie xiêu vẹo tiến về tường thành.

Nó trông không giống như một trận chiến bình thường.

Những xác chết rên rỉ trong khi nhanh chóng tiếp cận họ, đó hẳn là một cảnh tượng kinh hoàng đối với một số người, nhưng với Skama thì đây là một điều buồn cười.

Nếu đó là những zombie của các chủng tộc khác như Giant(người khổng lồ), Rồng hay các loại quái vật khổng lồ khác, thì đây sẽ là một tình huống hoàn toàn khác.

Thậm chí những mạo hiểm giả mới vào nghề cũng không sợ những zombie thế này.

Rốt cuộc thì, bức tường thành không phải là miếng bánh mà đám zombie cỡ này có thể phá hủy.

Mặc dù Zombie có sức mạnh, độ bền và sức chịu đựng cao hơn người bình thường, chúng vẫn không bằng một mạo hiểm gia mới vào nghề.

Đây là còn chưa nói đến việc zombie không hề linh hoạt.

Trong khi các cung thủ chuẩn bị cung tên của họ, ánh mắt các mạo hiểm giả dán chặt lên hai sinh vật Undead kia.

Chúng không hề di chuyển.

Tại sao?

Chả nhẽ chúng không nằm trong lực lượng tấn công?

Khi đám zombie vừa tiến vào tầm bắn, các cung thủ đã nã tên theo hiệu lệnh của Skama.

Thông thường, họ sẽ đợi cho đến khi khoảng cách giữa hai bên được rút ngắn hơn so với bây giờ mới bắt đầu bắn để đảm bảo sát thương trúng mục tiêu, nhưng vì đây là zombie, số lượng quan trọng hơn chất lượng.

Không ngoài mong đợi từ đội bắn tỉa, họ bắn khá chính xác ngay cả từ phạm vi này.

Có lẽ chỉ có hai trong số mười mũi tên bị hụt, một số lượng không đáng kể.

Một zombie sẽ không gục ngã chỉ với một mũi tên.

Tuy nhiên những mũi tên vẫn có thể bào mòn một ít sinh lực từ đối thủ, miễn là bắn trúng.

Các đợt bắn thứ hai và thứ ba đã bắn trúng một lượng lớn kẻ địch.

Các mạo hiểm giả và binh lính vẫn chưa thể vui mừng trước cảnh tượng và âm thanh của đám zombie phát ra khi chúng ngã xuống đất.

Vấn đề của họ vẫn còn đó, hai sinh vật Undead đằng kia.

Những con quái vật mạnh mẽ có thể một mình thay đổi cục diện trận chiến.

"-Chúng đang di chuyển."

Undead cầm khiên bắt đầu di chuyển.

Nó chạy về phía cổng thành với một tốc độ nhanh hơn hẳn so với đám zombie.

Đám zombie bị đẩy văng đi khi va chạm vào khiên của nó.

Skama, đang bị choáng bởi tốc độ của đối thủ, ra lệnh.

"Bắt đầu tấn công!"

Các ma thuật sư bắt đầu niệm phép và tung ra ma thuật cùng lúc.

Trong số đó, pháp thuật có sức công phá khủng khiếp nhất là [Fire ball] (Cầu lửa) từ đồng đội của Skama, đúng như cô dự đoán.

[Fire ball] bay nhanh trên không và phát nổ ngay vị trí con undead bí ẩn là trung tâm, một quả cầu lửa lớn hình thành từ vụ nổ và nuốt trọn cả đám zombie xung quanh Undead đó.

Mặc dù tấm khiên đã làm giảm đáng kể lượng sát thương từ phía trước, nhưng ngọn lửa bùng lên xung quanh đã bao trùm lấy nó.

Nhiều phép thuật khác cũng bắn về phía tên cầm khiên.

Tuy nhiên nó vẫn tiến về phía trước như thể không có dấu hiệu của thiệt hại.

Điều này gây ra vài sự hoảng loạn trong hàng ngũ.

"Đừng hoảng loạn!", Một mạo hiểm giả hét lên.

Đối với mạo hiểm giả, đây quá là một chuyện vô cùng bình thường.

Tốc độ di chuyển của Undead không bị cản trở bởi lượng sát thương chúng nhận phải.

Không cần biết nhận phải bao nhiêu sát thương – kể cả lượng sát thương đó có thể làm một sinh vật sống đến bờ vực của cái chết – thì chúng vẫn di chuyển bình thường miễn là nguồn sinh lực sống giả tạo của chúng chưa tụt về 0.

Kể cả phép [Fire ball] mạnh mẽ cũng chỉ có thể gây ra lượng sát thương nhất định.

Vài mạo hiểm giả mạnh mẽ có thể đỡ được một đòn và sống sót, những người mạnh hơn thậm chí chịu được nhiều phát.

Phép thuật tầm cỡ này không đủ để hạ 'tên cầm Khiên', những mạo hiểm giả không biết đến khả năng này nên về hươu là vừa.

Nhưng, vẫn còn một câu hỏi.

Nó có gây ra được chút tổn thương gì không?

Không có cách nào họ biết được câu trả lời.

Đó là lý do tại sao từ đầu đến giờ Skama luôn tập trung quan sát chúng.

Thông thường, sát thương phép không thể tránh, bị chặn hoặc bị giảm sát thương bởi giáp vật lý.

Các cuộc tấn công bằng phép thuật hoàn toàn dựa trên lý thuyết đó nên nó luôn có hiệu quả khi chống lại kẻ thù sử dụng áo giáp hay là có vỏ ngoài cứng cáp.

Tuy nhiên, luôn có những con quái vật với khả năng kháng phép hoặc kháng nguyên tố tồn tại.

Nếu cô phải nghĩ ra một ví dụ trong số các loài undead thì.

Có một chủng loại nổi tiếng, siêu nguy hiểm được biết đến như là Skeleton Dragon (Cốt long) có khả năng kháng hoàn toàn phép thuật.

Ngoài ra còn có những con quái vật có thể giảm lượng sát thương hệ lửa mà chúng nhận phải hoặc thậm chí phục hồi bằng chính các đòn tấn công đó.

Tên undead đó có thể có một số kỹ năng như vậy.

Nếu các cuộc tấn công bằng phép thuật không có tác dụng, họ sẽ phải thay đổi hoàn toàn chiến thuật của mình.

"Tốt!

Đòn tấn công của chúng ta có hiệu quả!"

Đồng đội của cô, người vừa dùng phép [Fire ball] hét lớn.

Những ma thuật sư, từng người một, cảm nhận được lượng sát thương gây ra bằng trực giác và bắt đầu nói những câu như "Nó có hiệu quả", "chúng ta vẫn có cơ hội chiến thắng", và nhiều câu khác tương tự.

"Skama!

Mọi loại phép thuật mà chúng ta sử dụng đều có hiệu quả lên thứ đó!"

Skama thở phào nhẹ nhõm vì đó tin tốt lành nhất mà cô nhận được ngày hôm nay.

Có lẽ họ vẫn có một cơ hội chiến thắng.

"Hiểu rồi!

Vậy bây giờ – Tiếp tục tấn công!"

Kẻ địch vẫn đang chạy về phía họ với tốc độ chóng mặt.

Cô cầu nguyện rằng họ có thể hạ gục nó trước khi nó đến được cổng thành.

Nếu họ đoán đúng rằng thứ này không có kháng phép, thì lượng sát thương mà nó đã dính là bằng chứng cho thấy nó không phải là kẻ thù tầm thường.

[Mình không muốn đánh cận chiến với thứ đó đâu]

Như để đồng tình với những suy nghĩ của Skama, một đợt tấn công phép thuật khác đã được triển khai.

Nhiều zombie đã gục ngã nhưng 'Tên cầm khiên' vẫn tiếp tục tiến tới.

Hầu hết các undead sẽ bị diệt sau khi ăn vài chục phép thuật.

Skama cảm thấy lạnh sống lưng.

[nó mạnh hơn những gì mình dự đoán...Không, nó quá mạnh....Thứ này, chúng ta có thể đánh bại nổi không?]

'Tên cầm khiên' không phải là kẻ địch duy nhất họ cần ứng phó, vẫn còn một tên khác đang đứng chờ.

Tại sao nó không có hành động gì, họ không thể hiểu nổi .

[liệu nó có phải là con át chủ bài của Vương quốc Sorcerer?

Đó là lí do chúng chỉ có 2 tên...?

Hay là vì thành phố này, bao gồm cả chúng ta, vẫn quá yếu nên chỉ cần 2 tên là đủ?]

Một cơn ớn lạnh khác tiếp tục chạy dọc sống lưng cô.

Điều gì sẽ xảy ra nếu Vương quốc Sorcerer đã có được thông tin về mọi mạo hiểm gia trong thành phố, bao gồm cả nhóm 'Tứ Bảo Khí'(Four Armaments) của Skama và đã gửi chính xác số lượng quân cần thiết để đảm bảo chiến thắng?

Và 'quân cần thiết' trong câu hỏi không phải là đám zombie mà là 'tên cầm khiên'?

Để phủ định mối lo lắng của mình chỉ là hoang tưởng, Skama cắn chặt môi và kiềm chế mong muốn hét lên, "giết nó nhanh lên".

Mọi người đang hết sức tập trung và đang hết sức cố gắng.

Nó sẽ ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của họ nếu cô -mạo hiểm giả mạnh mẽ nhất ở đây- hét lên như thế?

Không xét đến các ảnh hưởng trung lập khác , nó có thể sẽ làm giảm sĩ khí của họ.

Cô phải chống lại sự thôi thúc của mình lúc này.

Skama cầu nguyện với vị Thần của mình, Hỏa Thần(God of Fire), nhưng điều đó không thể giúp cô bớt căng thẳng.

'Tên cầm khiên' đã tiến đến sát cổng thành.

Bây giờ nó đã ở trong điểm mù của các ma thuật sư, họ không thể nhắm chính xác vào nó.

Skama nghĩ đến việc nhảy ra khỏi bức tường thành và bỏ chạy.

Nhưng nhìn thấy con undead đang đứng bất động đằng kia, cô đã bỏ ngay ý tưởng đó.

Nếu con undead kia nhanh như 'Tên cầm Khiên', nó có thể dễ dàng đuổi kịp cô.

Cô vẫn có thể sống sót được nếu cố chạy, cô đã sử dụng [Fly] để trinh sát bên ngoài đội quân zombie và không tìm thấy gì ngoài hai sinh vật Undead đó.

Vì vậy, nếu kết hợp [Fly] với [Floating board] (Ván nổi) hoặc dụ kẻ thù vào thành phố và trốn thoát trong khi hỗn loạn, họ có thể trốn thoát thành công.

Nếu không có bất kỳ đội quân Undead nào khác đang chờ, không gì có thể ngăn cô trốn thoát.

Nếu họ trốn thoát sau khi dụ thành công kẻ thù vào thành phố, chắc chắn họ sẽ phải gánh lấy một cảm giác tội lỗi mạnh mẽ hơn nhiều so với việc họ chỉ đơn giản là từ bỏ thành phố.

Có lẽ đó sẽ là một cảm giác tội lỗi đeo bám theo suốt đời.

Khi Skama nghiến răng, cô nghe thấy tiếng 'Boom' lớn từ cổng thành, như thể một chiếc cây chuyên dùng phá cổng vừa được tông vào.

Họ không còn thời gian.

Skama đưa ra lựa chọn của mình.

"...Đến lượt chúng ta rồi!

Mọi người hãy tập trung chú ý vào con Undead đang đứng bất động đằng kia và những con dưới chân tường thành!

Tôi sẽ dụ nó vào tầm bắn của mấy người.

Ngay khi thấy nó, dùng phép ngay lập tức."

Sau khi ra lệnh nhanh cho đồng đội của mình và ra lệnh chi tiết cho binh lính và các ma thuật sư, Skama chạy về phía cầu thang dẫn xuống phía dưới bức tường thành.

Đồng đội của cô, người đang dùng phép [Fly], theo sát phía sau cô.

"Thứ đó có sức chịu đựng thật phi thường, nhưng nó cũng đã nhận lượng sát thương đáng kể rồi!"

[Có thật vậy không....Đây không phải là kết luận quá lạc quan?

Nhưng...]

Skama nở một nụ cười cay đắng.

[Một undead có thể chịu được lượng lớn phép thuật.

Mình không muốn câu thời gian để giết nó bằng phép thuật và nhận thử một đòn từ nó chút nào]

Nhưng, cô phải làm thế để có cơ hội sống sót sau chuyện này.

Cổng thành là một cánh cửa khổng lồ đơn giản được làm từ những cây gỗ tròn.

Nó là một điều đáng tự hào đối với một làng chài, nhưng nó không hợp với tình hình hiện tại.

Một đòn từ cọc phá thành sẽ phá tung nó khỏi bản lề.

Bởi vì họ không thể thay thế nó bằng thứ gì đó chắc chắn hơn với khoảng thời gian chuẩn bị ít ỏi, họ chỉ có thể gia cố nó bằng ván gỗ và nén chặt các khung của.

Độ dày của cổng tăng lên khoảng gấp hai so với trước.

Từ đầu kia của cánh cổng, các chấn động lặp đi lặp lại một cách vang dội và mạnh mẽ.

"Đây là thứ sức mạnh gì..."

Với một tiếng 'crack', một phần gỗ gia cố của họ đã bị nứt.

Có khoảng cách giữa các chấn động, có lẽ 'Tên cầm khiên' đã lùi lại lấy đà trước khi tông vào cánh cổng.

"Chúng ta làm gì đây? [Lighting] [Tia chớp] có thể đánh xuyên qua cánh cổng, chúng ta có nên sử dụng không?"

Những cánh cửa làm bằng gỗ có khả năng chống lại các cuộc tấn công nguyên tố sét nhưng điều đó không có nghĩa là nó sẽ không chịu thiệt hại từ những phép thuật đó.

Thiệt hại từ một câu thần chú có thể gây ra cho cánh cổng phải xứng đang với những gì nó có thể gây ra cho Undead kia.

Những lợi ích của việc sử dụng [Lightning] hoặc để tiết kiệm mana cho các phép thuật khác sau khi 'Tên cầm khiên' phá vỡ cổng cũng cẩn phải xem xét.

Không, xem xét là không cần thiết.

Họ không nên đối đầu trực diện với kẻ thù mà nên gây sát thương cho nó ngay bây giờ nếu có thể.

Skama gật đầu và đồng đội của cô ngay lập tức bắt đầu niệm phép.

"[Lighting]"

Một tia sét bắn ra và xuyên qua cánh cổng, chắc chắn nó đã gây sát thương lên 'Tên cầm khiên'.

"Owoahwoahwoahwoah!"

Không biết có phải bị kích thích hay không, con Undead bắt đầu rống lên lớn đến nỗi âm thanh đó xuyên qua cánh cổng.

Tiếng rống đó mang theo nỗi kinh hoàng, đến nỗi làm người nghe quên cả thở.

Một vệt mồ hôi chảy xuống mặt Skama.

Không có kĩ năng gây hoảng sợ nào được sử dụng, nhưng tiếng gầm vẫn có thể khiến cơ thể của một người run rẩy, vì vậy chắc chắn là do sự khác biệt về sức mạnh – tiềm thức của cô đã hiểu được sự khác biệt về sức mạnh giữa hai bên.

[Không ổn, điều này, điều này không ổn tí nào...

Nó không còn là câu hỏi liệu chúng ta có thể thắng hay không.

Nếu Vua Pháp Thuật có thể thống trị loại Undead này...ahhh, điều đó sẽ hợp lí.

Rốt cuộc, hắn là một con quái vật có thể giết chết hơn một trăm ngàn người cùng một lúc.]

Thật khó để tưởng tượng một ai đó có thể kiểm soát nhiều Undead ở cấp độ này.

Có lẽ con Undead này là con át chủ bài của Vương quốc Sorcerer. (Cho mình cười một cái ahihi).

Thành phố này có đáng để mạo hiểm đến thế không?

Tại sao cô lại chọn ở trong một thành phố khủng khiếp như thế này từ đầu.

Skama than thở về sự kém may mắn của mình.

"Boom!", một tiếng động lớn vang lên lần nữa, nhiều thanh gỗ gia cố đã gãy rời.

"[Lighting]"

Một tia sét khác phát ra, để lại một tàn ảnh trắng, nhưng âm thanh của các chấn động lặp đi lặp lại không hề ngưng.

Thứ duy nhất bị tổn hại rõ ràng lúc này là cánh cổng.

Các khúc gỗ đã bị gãy làm đôi, các tấm ván gia cố bị thổi bay và chỉ còn những cái đinh xoắn của bản lề vẫn còn trên khung.

"Dùng phép tấn công thế đủ rồi.

Thay vào đó hay chuyển sang buff cho tôi được không?"

"...Ahhh"

Skama né những mảnh gỗ vụn văng tung tóa trong khi di chuyển về phía sau.

Cô đã nhận được các buff hệ Divine(Thánh) và Arcane từ cả hai người đồng đội của mình.

Họ dùng phép bậc 1 [Anti-evil protection] (Kháng hắc ám), phép bậc 2 [lesser streng] (Cường hóa sức mạnh cấp thấp) và phép [lesser dexterity] (Cường hóa nhanh nhẹn cấp thấp), phép bậc 3 [Haste] (Nhanh nhẹn), và nhiều phép nữa.

So với các phép thuật để chống lại các khả năng đặc biệt, nhiều phép thuật được sử dụng lên cô để tăng cường thể chất của cô.

Cánh cổng cuối cùng bị thổi tung và rơi xuống đất với một tiếng động lớn.

Trong đám bụi mịt mù đang dần lắng xuống, một đôi mắt đỏ rực xuất hiện.

Nỗi sợ hãi không thể chịu đựng nổi lan khắp cơ thể cô khi chạm ánh mắt đó, đôi mắt hung hăng quét qua cô.

Răng cô lập cập và tay cô run rẩy.

Để che giấu sự thật này với những người khác, cô đã phải kìm nén nó đến mức gần như muốn ngất đi.

Mức độ khủng bố này không thể cảm nhận được khi đứng trên tường thành, đó là điều phải trải nghiệm khi mặt đối mặt với con quái vật này.

"Tôi đang thấy cái gì đây...? chỉ một con duy nhất thôi cũng đã phá sập cánh cổng được gia cố...Vua Pháp Thuật thực sự có thể điều khiển loại undead này..."

"Tôi xin nói thẳng từ tận đáy lòng mình, chúng ta nên tránh đối đầu với Vua Pháp Thuật từ nay trở đi."

Skama đáp lại đồng đội trong lúc nuốt một cục nước bọt lớn.

Mặc dù cô đã nghe nói về việc Vua Pháp Thuật đã tiêu diệt một đội quân hơn một trăm ngàn người, nhưng cô không cảm thấy sợ hãi thực sự vì cô không tận mắt chứng kiến.

Tuy nhiên, những gì xảy ra trước mắt cô đã ảnh hưởng đến nỗi sợ của cô về Vua Pháp Thuật, người có thể kiểm soát sinh vật Undead này.

Cô không muốn chiến đấu với Undead này.

Thành thật mà nói, cô muốn chạy càng xa càng tốt.

Nhưng, không có cách nào mà tên Undead khốn kiếp trước mặt sẽ để họ làm điều đó.

Trong mọi trường hợp, hy vọng sống sót duy nhất của họ là phải đánh bại được tên Undead này.

Hiện thân kinh hoàng của cái chết đã hất bay khói bụi bằng cách sử dụng tấm khiên chắn, bước qua những mảnh vỡ và tiến về phía họ.

Cuối cùng chúng đã phá vỡ tường thành.

Có phải là những zombie đã bị phân tâm bởi những người trên tường thành nên chúng chưa bao vây hoàn toàn tường thành?

Việc Undead trước mặt họ thổi bay lũ zombie gần cánh cổng trên đường đến đây là điều may mắn cho họ, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, may mắn sẽ sớm hết thôi.

Skama giơ cây rìu Tomahawk lên.

Đánh giá từ tốc độ Undead đó, cô nên xem xét bản thân đang nằm trong phạm vi tấn công của nó.

Sau khi kích hoạt khả năng của chiếc rìu, một bản sao của nó xuất hiện bên cạnh cô.

Đây là khả năng của vũ khí này, Doppel (nhân bản), tạo ra một bản sao của chính nó trôi nổi ở một khoảng cách không quá gần và cũng không quá xa với người sử dụng.

Nó có thể tự động tấn công kẻ thù với cùng độ chính xác và tốc độ giống với người sử dụng.

Vũ khí nhân bản này không thể bị phá hủy bằng sức mạnh thông thường, để phá vỡ nó sẽ cần kỹ năng phá hủy vũ khí đặc biệt; nên nó thậm chí có thể tồn tại lâu hơn cả Skama trong một trận chiến.

Mặc dù khả năng này không có điểm yếu nhiều, nhưng nó chỉ có thể gây ra một nửa thiệt hại mà vũ khí thực gây ra.

"Owoahwoahwoahwoah!"

Tên Undead phát ra một tiếng gầm khác khiến họ run rẩy vì sợ hãi.

Có phải nó đang vui sướng vì nó sắp tàn sát hết người dân?

Nó giơ chiếc khiên lên cao và đập xuống phần còn sót lại của cánh cổng.

Những mảnh vỡ gỗ bay về phía họ với lực đẩy khủng khiếp nhưng Skama vung vũ khí của mình để làm chệch hướng chúng.

Hành động đó đã thu hút sự chú ý từ 'Tên cầm khiên', hắn tiến đến để tấn công cô.

Nó chuẩn bị sẵn thanh kiếm trong lúc xông về phía cô với tấm khiên chắn.

[Tệ thật...Nhắc mới nhớ, sao nó vẫn khỏe mạnh sau khi ăn cả đống phép thuật?

Điều này thật quá bất công?]

Nó sẽ là nói dối trắng trợn nếu bảo rằng cô dễ dàng làm chệch hướng các mảnh vỡ đó.

Cô chỉ vừa đủ sức làm thế bằng những phép cường hóa trên người.

"Mọi người, chậm thôi –"

'Tên cầm khiên' xông về phía họ.

Khoảng cách giữa họ thu hẹp ngay tức khắc, như thể một bức tường đang tiến đến chỗ họ, có vẻ như nó định đập bay cô bằng tấm khiên của mình.

Nhưng –

Skama chưa giỏi tới mức dùng được võ kĩ [Impenetrable Fortress] (Pháo đài bất khả xâm phạm] nên cô chọn dùng [Fortress] (pháo đài) để cản tấm khiên bằng cái rìu của mình.

'Tên cầm khiên' gian xảo đánh bật cái rìu của cô bằng khiên với ý định phá vỡ thế thủ của cô.

Đây là một tình thế khó khăn khiến Skama cảm thấy như thể chiếc rìu của cô đang bị hút vào chiếc khiên của hắn.

Skama từ bỏ việc đọ lực với nó, lăn sang một bên và sử nương theo lực của hành động đó để đứng lên.

Chiếc rìu nhân bản vung từ trên xuống nhưng bị chệch hướng bởi thanh kiếm.

Đồng thời, con Undead lao về phía Skama.

Cô thậm chí không có thời gian để thở.

Buộc phải phòng thủ một lần nữa, Skama làm chệch hướng các cuộc tấn công bằng rìu của mình và lao vào đối thủ.

Nếu đối thủ của cô to lớn như vậy, đôi khi sẽ tốt hơn nếu lao qua nó thay vì đứng yên.

"[Sunlight]" (Nhật Quang)

Như thể đẩy cô tiến lên theo theo quyết định đó, một tia sáng lóe lên từ sau lưng cô.

Tia sáng chói lòa đó không chỉ làm mù mắt đối phương mà còn gây sát thương lên Undead.

Mặc dù có một phép bậc 3 là [Holy light] (Thánh Quang) có thể gây sát thương khủng khiếp lên các sinh vật ác quỷ, nhưng nó không làm mù mắt đối phương. [Sunlight] là phép dùng để hỗ trợ cho cô hơn là để gây sát thương đơn thuần.

Ma thuật sư đang bay bắn liền 3 tia sáng về con undead bằng phép [Magic arrow].

Mặc dù cô đã nhận được hỗ trợ, chiếc khiên vẫn chặn mọi sát thương như một bức tường kiên cố và không để lộ sơ hở.

Skama tấn công nó bằng chiếc rìu Tomahawk của mình nhưng nó dễ dàng bị đánh bật.

[Chết tiệt!

Chuyển động của nó quá mềm dẻo.

Nếu nó chỉ sử dụng kiếm, nó không mạnh đến vậy, nhưng nó lại sử dụng khiên quá thành thạo!

Vậy ra, khả năng chính của nó là phòng thủ?

Hả?

Nhưng, còn đòn tấn công mạnh mẽ vừa rồi?

Không, không thể nào....]

Hoảng sợ trước suy nghĩ của chính mình, Skama từ từ lùi lại.

Không cần phải nói, hành động này để tạo điều kiện cho các pháp sư trên tường thành dồn hết sát thương vào nó.

Cô không thể di chuyển quá xa vì như vậy nó sẽ bỏ qua cô và chạy vào thành phố.

Đó là một tình huống phải tránh bằng mọi giá bởi ai cũng biết nó di chuyển rất nhanh, Skama và những người khác đều không thể bắt kịp tốc độ của nó nếu điều đó xảy ra.

Trong thành phố không hề có lực lượng phòng thủ, nếu tình huống đó xảy ra sẽ có vô số thương vong.

Tốt hơn là để cho nó ở bên ngoài.

Rogue(nghề Đạo Tặc) trong nhóm Skama, đã chờ đợi ở bên một góc thay vì tham gia cuộc chiến để có thể bắt kịp con quái vật nếu nó chạy vào thành phố.

Đó là kế hoạch ngăn chặn đối thủ rời đi, nhưng với khả năng thể chất của nó thì việc này có khả năng thất bại hoàn toàn.

Dần dần cô dẫn dụ nó vào vị trí thích hợp và giữ khoản cách với nó trong khi chú ý đến từng bước di chuyển của nó.

Nó dường như không nhận thấy và theo dõi từ xa.

Ngay khi họ chuẩn bị đưa nó vào vị trí tấn công, có thể nghe thấy tiếng kêu hoảng từ những người đang đứng ở trên.

"Không, con còn lại đang tiến về phía chúng ta!

Mọi người trên đó đang tấn công nó!"

Ý nghĩa của những lời nói đó dần dần hé lộ trong đầu cô. [Ah...Hết cờ rồi], Skama suy nghĩ.

———-***———-

Phần 7

Nếu như 'Tên cầm song kiếm' có cùng cấp độ với 'Tên cầm khiên', Skama và những người còn lại không thể nào có thể xử lý cả hai cùng một lúc.

Họ chắc chắn sẽ chết nếu cố gắng làm điều đó.

" Skama, chúng ta làm gì bây giờ đây!"

"...

Xử lý tên này trước đã."

Tiếng hét bối rối từ bạn của cô đã làm Skama bình tĩnh được phần nào và ra một quyết định dứt khoát.

Nếu không thể đánh bại nó thì ngay cả cơ hội trốn thoát họ cũng không có.

Họ chỉ có thể hy vọng rằng năng lượng sống của nó đã bị giảm xuống đáng kể khi bị trúng những đòn tấn công bằng ma thuật trước đó.

Sau khi cô ngừng lui về sau, Skama quay lại đối mặt với 'Tên cầm khiên' và lao về phía nó.

Chiếc rìu Tomahawk của cô dễ dàng bị chặn bởi chiếc khiên, điều này cũng xảy ra tương tự với bản sao của chiếc rìu.

Các cuộc tấn công của Skama đều trở nên vô dụng trước sức phòng thủ của 'Tên cầm khiên'.

Cô đã biết trước mọi đòn tấn công của mình sẽ bị cản lại, nhưng mục đích đằng sau hành động đó chính là hai đòn tấn công từ phía sau [Magic Arrow] và [Shockwave].

Đồng thời Rogue(Class Đạo Tặc) đã ném một cái chai về phía chân của tên Undead.

Chất lỏng chảy ra từ cái chai vừa bị ném vỡ chính là chất keo dính được tạo ra từ những nhà giả kim.

Đây là một chiến lược chỉ có thể sử dụng nếu kẻ thù đang đứng trên vỉa hè được lát đá.

Bất kể khả năng phòng thủ của 'Tên cầm khiên' cao đến mức nào, việc ném chai xuống chân không liên quan đến khả năng né tránh.

Đế bàn chân của Undead đã bị dính với mặt đường bởi keo.

Chỉ trong một khoản khắc ngắn ngủi, đối thủ của họ đã bất động.

Đây là một chiến thuật phổ biến được sử dụng khi giao chiến với một kẻ thù mạnh hơn họ nhiều.

Skama phát động một cuộc tấn công về phía cánh tay cầm kiếm không có gì bảo vệ.

'Tên cầm khiên' vung thanh kiếm khổng lồ nhẹ nhàng một cách thành thạo đánh bật mọi đòn đánh.

Mặc dù hai chân của nó bị mắc kẹt hoàn toàn trên mặt đất và cô đã sử dụng võ kỹ để sử dụng liên hoàn các đòn tấn công của mình, Skama vẫn không thể đánh trúng dù chỉ một đòn duy nhất.

[Tên này, chẳng khác gì một bức tường kim loại!]

Từ góc nhìn của cô, tên Undead đang cố dùng sức mạnh để kéo cái chân bị dính chặt của nó ra khỏi mặt đất.

Thêm hai đòn tấn công ma thuật khác đánh trúng nó nhưng vẫn không có tác dụng.

[ Chẳng lẽ nó bất tử?

Hay nó có kỹ năng có thể hồi phục sinh lực theo thời gian]

Có nhiều loại quái vật có năng lực phục hồi sinh lực như Hydra(giống con Rororo của Zaryusu) hay Troll.

Đối phó với những quái vật đó, không nên sử dụng các sát thương làm suy yếu từ từ mà phải sử dụng một đòn chí mạng có thể làm sinh lực chúng tụt về 0 ngay lập tức.

Thật vô ích nếu họ cứ tấn công nó theo kiểu hoảng loạn thế này.

Skama thậm chí còn không thể đánh trúng nổi một đòn.

[Con Quỷ chết tiệt]

"-Nó đến rồi"

Skama chuyển tầm nhìn của mình sang hướng mà Rogue vừa thông báo.

Đứng ngay cổng thành là hình dáng của một tên Undead khác.

'Tên cầm song kiếm'.

Skama thấy dạ dày mình quặn lại, áp lực tạo ra từ hai tên này làm cô muốn nôn mửa.

[Đây là nơi mình sẽ chôn thân sao?]

Cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, Rogue lui về phía sau cô.

'Tên cầm song kiếm' cũng đến tạo đội hình cùng 'Tên cầm khiên'.

"...Chúng không tấn công???.

Nghĩa là....Điều này thật tệ.

Bọn chúng có trí thông minh."

Cô cảm thấy như có một nụ cười trên khuôn mặt thối rữa của "Tên cầm song kiếm".

'Tên cầm khiên' đã cho thấy khả năng phòng ngự của nó mạnh hơn khả năng tấn công, có lẽ trước đó nó muốn tạo ra áp lực tuyệt vọng cho họ trong khi chờ đợi 'Tên cầm song kiếm' đến.

Cả hai kẻ địch đều ở đây, đúng là cơ hội tốt để sử dụng phép thuật tấn công diện rộng.

Tuy vậy, không có phép thuật nào được tung ra.

Nói đúng hơn là họ không dám tấn công chúng nữa.

Lí do cho việc này quá rõ ràng.

Mặc dù các phép thuật tấn công có chút tác dụng nhưng trận chiến sẽ bắt đầu ngay sau đó.

Không ai muốn chết ngay lập tức

Số phận của họ coi đã được xác định.

Kể cả nếu họ không tấn công trước, kẻ địch trước sau gì cũng sẽ tấn công.

Nhưng, họ không đủ can đảm để tự rút ngắn sự sống của mình.

Sau khi dằn vặt bản thân vì điều này, Skama đã có quyết định.

"Hai người, hãy chạy đi!", Skama vỗ nhẹ vào lưng Rogue, "Chúng tôi sẽ cầm chân chúng thêm chút thời gian cho hai người."

"Hả?

Thật sao?!

Cả tôi à!?

Khoan, cô muốn tôi làm vậy à!?"

Rogue rên rỉ nhưng Skama phớt lờ anh.

Kẻ địch có hai tên, nên họ phải cần ít nhất hai người ở lại để giữ chân chúng –

Một tiếng nổ 'Boom' lớn vang lên.

"....Hah?"

Một thanh sắt dài như một chiếc kim xuyên qua đầu tên Undead đang đứng trước mặt họ, đó là 'Tên cầm khiên'.

Không, chờ đã.

Thứ xuyên qua đầu Dead knight và cắm xuống mặt đường lát đá là có hình dáng như một ngón trỏ.

Nói các khác, nó bay quá nhanh.

Nhanh đến mức thị lực của Skama không thể bắt kịp, để lại dư ảnh như cây kim dài.

'Tên cầm khiên' bị choáng, chân nó run rẩy trong lúc đang cố gắng đứng dậy.Có lẽ vì nó là Undead nên mới có thể đứng vững nổi sau khi đầu bị xuyên thủng một lỗ.

Skama và những người khác rời mắt khỏi kẻ thù trước mặt và tìm kiếm trong ngạc nhiên xem đòn tấn công đó bắt nguồn từ đâu.

Đám Undead cũng ngừng tấn công vì chúng cũng đang nhìn về cùng một hướng.

Một đòn tấn công nữa xuyên qua đầu 'Tên cầm khiên', thân hình to lớn của nó liền gục xuống và biến mất.

Chỉ 2 đòn.

Không, có lẽ là vì nó đã hứng chịu quá nhiều sát thương từ các ma thuật trước đó nên nó đã yếu đi nhiều.

Nhưng, ai có thể làm được điều này –

Bóng dáng một người đàn ông dần dần lộ rõ trên không trung–

"Cái...cái gì?" giọng nói của ai vậy ?

Đó là giọng của Skama hay đồng đội cô?

Cô bị sốc đến nỗi ngay cả điều đơn giản như thế cũng không phân biệt nổi.

Trước mặt họ là một chiến giáp khổng lồ.

Một người cao khoảng ba mét đang mặc một bộ giáp kì lạ màu đỏ thẫm đang bay trong không trung.

Trên tay hắn là một vật thể hình ống trông như một cái nỏ, Có lẽ vật giống như ngón trỏ đó đã được bắn ra từ đó

Vì người đó đã tấn công 'Tên cầm khiên', nên chắc chắn đó không phải là kẻ thù của họ, nhưng cũng chưa chắc là đồng minh.

Skama và những người khác di chuyển ra xa khỏi "Tên cầm song kiếm'.

Nếu bị cuốn vào trận chiến này, họ sẽ chết ngay và luôn.

Có lẽ vì 'Tên cầm song kiếm' đã hết hứng thú với nhóm của Skama vì nó nhận ra kẻ mặc giáp khổng lồ đang bay trên không mới cần chú ý.

Dù lí do gì đi nữa thì nó cũng không có ý định ngăn họ rút lui.

Và thế là, trận chiến bắt đầu.

Đến lượt 'Tên cầm song kiếm'.

Nó ném một thanh kiếm đi.

Nó ném kiếm mạnh tới nỗi nếu là Skama, cô sẽ không tài nào có thể né nổi.

Nếu cô đỡ nó, nó sẽ là đòn chí mạng.

Người mặc giáp không có ý tránh mà chỉ đỡ cú đánh bằng chính cơ thể của mình.

Có lẽ bộ giáp quá cồng kềnh không thể tránh được hoặc hắn cảm thấy không cần thiết phải tránh đòn tấn công này?

Âm thanh chói tai của kim loại vang lên khi thanh kiếm bật ra khỏi bộ giáp.

Sau đó nó biến mất như thể bốc hơi vào không trung, và xuất hiện trở lại trong tay 'Tên cầm song kiếm'.

Nó không quay trở lại.

Đúng hơn là một cái mới đã xuất hiện.

Người mặc giáp chĩa cái thứ hình trụ về phía 'Tên cầm song kiếm' một cách bình thản như thể cú ném kiếm vừa rồi không gây ra tí sát thương nào cả.

Cái ống nhắm vào mục tiêu và – nó phun ra một thứ gì đó như ánh lửa và ánh sáng.

Cũng là một đòn tấn công nhưng lần này là một phát bắn với vô số vật thể bay.

"Grakatatata", âm thanh dữ dội vang lên khắp nơi.

Đối mặt với những vật thể bay bí ẩn này 'Tên cầm song kiếm' vung kiếm.

Những tiếng 'Ting' chói tai có thể nghe thấy mỗi khi thứ gì bay đến nó bị chém trúng.

Nhưng.

Hai thanh kiếm không thể xử lý hàng chục hoặc thậm chí hàng trăm vật thể đang bay tới.

Những thứ gì đó nhỏ bé bay với tốc độ đáng sợ đâm vào cơ thể kẻ thù.

'Tên cầm song kiếm' bắt đầu co giật như thể nó bị co thắt cơ bắp và giống như kẻ mang khiên trước đó, nó biến mất.

Hai Undead hùng mạnh biến mất trong nháy mắt.

Ngạc nhiên từ tận đáy lòng Skama không thốt được ra lời.

Thành thật mà nói, cô không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Nhưng Skama hiểu một điều, kẻ mặc giáp mạnh kinh khủng, mạnh hơn bất kỳ ai mà cô biết.

Cô chớp mắt liên tục để xác nhận thực tế.

Quá khó để họ chấp nhận một sự thật phũ phàng rằng họ vừa được cứu.

Sự tuyệt vọng và tâm lý sẵn sàng hi sinh của họ bị đập tan một cách dễ dàng, đến nỗi tâm trí họ không thể theo kịp tình hình hiện tại.

" Cái..cái..cái gì vậy ?"

"...Này, không phải đó là huy hiệu của hội mạo hiểm giả à?

"EH?"

Sau khi nghe Rogue nói, cô chú ý nhìn và thấy đúng là có cái gì đó ở trên cổ của bộ giáp – là một chiếc vòng cổ đính theo một tấm thẻ kim loại.

Mặc dù nó có kích thước tương đương với của Skama, nhưng nó trông rất nhỏ nếu so với hình dáng khổng lồ đó.

Kỹ năng của Rogue cho phép anh có thể phát hiện ra thứ đó từ khoảng cách rất xa.

Màu sắc của tấm kim loại rất lạ cô không thể nhận ra được.

Cô đã từng nhìn thấy màu của Orichalcum, nên có thể loại trừ nó, rồi cô loại trừ tất cả màu mà mình đã tưng biết.

"Một mạo hiểm gia cấp Adamantite?"

Có ba nhóm được xếp hạng Adamantite trong Vương Quốc một trong số đó có thể được xác định bằng màu sắc bộ giáp.

"Có lẽ là một thành viên trong nhóm 'Red drop'?"

Ngay khi nghe câu hỏi của Lylinette, Skama đáp lại "Có lẽ là vậy".

Nếu là ai đó từ nhóm 'Blue Rose' hay 'Darkness' cô sẽ phân vân rằng tại sao họ lại mặc một bộ giáp có màu như thế.

Bộ giáp lượn xung quanh rồi quay lưng lại với nhóm Skama.

" Đợi..Đợi đã!

Đáp lại giọng nói của cô bộ giáp từ từ quay lại.

Nó giơ tay trái lên, duỗi thẳng ngón trỏ và ngón giữa rồi đưa lên giữa trán.

Như thể nó đang chào tạm biệt, bộ giáp ra hiệu nhẹ nhàng với họ, sau đó bay đi với một tiếng " bít"

Và rồi, nó bay đi mất.

Skama nhìn vào bầu trời xa xăm và hỏi Rogue,

"...Đó là cái quái gì thế?"

"Ai biết được..."

Cô không hiểu gì cả, nhưng chắc chắn là ai đó từ nhóm 'Red drop' đã đến và hỗ trợ họ, chắc chắn là thế.

"Nhưng, umm, tôi hiểu một điều rằng.

Nếu chúng ta có một người mạnh mẽ này – có lẽ cuộc xâm lược của Vương quốc Sorcerer sẽ kết thúc ở đây.

Tất nhiên, điều này cho thấy rằng chúng ta đã phá vỡ luật của mạo hiểm giả và tiếp tục tham gia vào các trận chiến từ giờ trở đi.

Nhưng mà...."

————————————————-

Anh cảm thấy như vừa nghe thấy tiếng "EH?".

Ainz nghĩ lại hình như nó phát ra từ tiếng của mình.

Một Death knight và một Death Warrior , hai Undead đột nhiên lăn ra chết.

Kẻ đánh bại chúng là một người đang mặc item của Yggdrasil, Bộ giáp Power Suit.

Ainz cảm thấy vừa mất đi hai liên lạc – mặc dù cảm giác này không có gì to tát so với số lượng kết nối mà anh có cùng lúc – nên anh biết rằng đó không phải ảo giác.

Sự im lặng lan tỏa toàn bộ căn phòng.

Anh cảm thấy ánh mắt của các thủ vệ tầng – và của những người hầu gái – đều đang hướng vào anh.

Ainz là người chỉ huy cuộc tấn công này, nên chính xác mà nói thì đây chính là thất bại của Ainz.

Mặc dù có một tình huống bất ngờ xảy ra, lực lượng tấn công mà họ gửi đi là rất nhỏ nên cũng không có gì quá quan trọng.

Vì vậy, Ainz nghĩ rằng họ không nên nhìn mình như vậy.

Tuy nhiên, với tình hình hiện tại, nếu anh nói với họ rằng mọi thứ vẫn ổn dù chỉ thua có một trận, nó nghe giống như một lời bào chữa của một kẻ thua cuộc.

Nên cần phải suy nghĩ một cách kĩ lưỡng.

Anh cảm thấy như mình không thuộc về nơi này, một niềm tin mãnh liệt dâng lên.

Ainz quyết định sử dụng các kỹ năng diễn xuất đã được rèn luyện từ lâu, tất nhiên, anh đã luyện tập chúng lập đi lập lại nhiều lần trước gương trong khi những người hầu gái vắng mặt.

"Hmmm...Đúng như ta dự đoán,mmm"

Mọi thứ đều trong tầm kiểm soát.

Ainz thể hiện một phong thái lãnh đạo, như một ông chủ tập đoàn đang lặng lẽ nói chuyện với chính mình trong khi đang thưởng thức hương thơm của ly rượu vang đỏ cầm trên tay.

Điểm mấu chốt của hành động này là không được nói to.

Một giọng nói lớn sẽ khá khập khiễng.

Bí quyết là phải nói nhỏ như thể anh chỉ đang tự lầm bầm với chính bản thân mình.

Diễn xuất tuyệt vời của anh là kết quả của những tháng ngày tôi luyện, dẫn đến một làn sóng hỗn loạn trong căn phòng.

Ainz nuốt nước bọt vốn không tồn tại của mình.

Bây giờ việc anh thành công hay thất bại phụ thuộc vào phản ứng của Demiurge.

"Thần.hiểu.rồi..Thì.

Ra.Là.Vậy...."

[- cái gì!!! là Cocytus!??]

Trong lúc Ainz đang hoảng loạn, Shalltear đáp lại, "Đúng, đúng, chính xác!" hai tay cô bỗng giơ cao lên trời.

Trông như thể cô đang ca ngợi Ainz, thực ra cô chỉ muốn anh chú ý đến cô.

Shalltear mỉm cười kiêu ngạo trong khi mọi người nhìn chằm chằm vào cô.

"Thần hiểu rồi ~ arinsu!

Ainz-sama đã dự đoán rằng sẽ có một thứ gì giống vậy sẽ xuất hiện ~ arinsu!

Đó là lí do chúng ta chỉ cử một lực lượng yếu đến đó, đúng không ạ ~ arinsu?"

Điều này hơi khác lạ so với bình thường.

Đây là thành công hay thất bại?

Ainz liếc nhìn Demiurge, nhưng anh ta chỉ mỉm cười một cách bí ẩn và gật đầu,

"Cả hai đều rất tuyệt."

Hai người họ ngẩng cao đầu khi nhận được lời khen ngợi của Demiurge.

Có lẽ Demiurge đã đi đến kết luận này nhưng cố ý để hai người trả lời trước.

Ainz thở phào nhẹ nhõm.

Điều này dường như đã thành công.

Albedo tiếp lời,

"Theo thông tin gửi về từ Sebas, Demiurge và thuộc hạ của chúng ta ở thủ đô, có nhắc đến việc nhóm'Red drop' hoạt động ở cực bắc Vương Quốc.

Chính vì thế, Ainz-sama đã quyết định sử dụng một lực lượng ít ỏi để dụ chúng ra.

Lượng quân làm mồi nhử vừa đủ để cho chúng dễ dàng đánh bại, nhưng lại vừa đủ để chiếm thành phố đó nếu chúng không ra tay giúp đỡ, Sasuga Ainz-sama. (câu này để nguyên văn =)) )

"Giống.Một.Lưỡi.Câu.Cá..."

[Eh?

Đó là nhóm 'Red Drop' sao?

Chúng ta có nên tin vào thông tin đó không!?

Có khả năng đó là một người chơi không?]

Nếu hắn mặc bộ 'Power Suit' của YGGDRASIL, thì chẳng phải khả năng hắn là người chơi rất cao sao?

Họ khẳng định đây là nhóm 'Red Drop'?

Nếu vậy, thông tin đó chắc đã gửi cho mình vào lúc nào nhỉ?

Không, đợi đã – rất có thể Ainz đã bỏ lỡ thông tin này trong lúc đọc lướt các tài liệu.

Vì thế, Ainz giả vờ như mọi thứ đã diễn ra theo đúng kế hoạch và phát ra tiếng cười nhẹ nhàng.

Không cần phải nói, anh đã thực hành giọng cười này vô số lần.

"-hehe.

Mmm.

Ta không nghĩ hắn sẽ xuất hiện .

Thực sự thì ta khá bất ngờ....Ta nghĩ rằng chúng sẽ bảo toàn lực lượng cho đến tận trận chiến cuối cùng ở thủ đô."

"Ainz-sama luôn đi những nước cờ mà chúng ta không thể tính đến!"

Aura nói trong khi Mare lẩm bẩm "Ngài thật kinh ngác" với bản thân.

Ánh mắt tôn kính của hai đứa đã làm cho anh cảm giác như mình là một 'Siêu-nhân-thủy tinh' .

[Nó không phải như vậy đâu]

Nhưng anh không thể nói thế.

Ainz chưa bao giờ nghĩ điều đó có thể xảy ra.

Mặc dù anh cho rằng thắng thua là chuyện bình thường, nhưng điều đó khác với những suy nghĩ hiện giờ của họ.

Ainz nhớ lại cuộc họp giữa cậu, Sebas và những người khác, cuộc họp khiến Ainz chịu trách nhiệm về trận chiến này.



"Sao thế Sebas?

Có chuyện gì à?"

Ainz vừa mới về tới Nazarick và trước mặt anh là Sebas, người lẽ ra nên ở E-Rantel nhận nhiệm vụ, nên anh hỏi điều này là tự nhiên.

Ainz không có tí ký ức nào về nội dung mệnh lệnh cuối cùng mà anh đã đưa ra cho ông ta, chứ đừng nói đến một mệnh lệnh để ông xuất hiện ở đây.

Có lẽ ông ta ở đây theo ý bản thân, Ainz không thấy có vấn đề với điều đó.

Mặc dù Sebas chờ lệnh tại E-Rantel, ông được trao rất nhiều quyền tự do quyết định.

Quyền trở lại Nazarick bất cứ lúc nào cũng nằm trong số đó.

Tuy nhiên, nếu mục tiêu của ông là gặp Ainz, ông có thể làm điều đó ở E-Rantel.

Chuyện này hẳn là về một cái gì đó quan trọng và cấp bách.

"Thần rất xin lỗi thưa Ainz-sama.

Liệu ngài có thể nhân từ mà dành cho thần xin một ít thời gian quý giá– hay nói đúng hơn là liệu thần có thể làm phiền người một chút không ạ?"

Ainz cảm thấy như thể có điều gì đó đáng ngại ẩn giấu trong sự lựa chọn từ ngữ của Sabas.

Anh ra lệnh cho người hầu gái đang đứng gần đó ra ngoài – người được giao nhiệm vụ chăm sóc Ainz trong ngày hôm nay .

Người hầu gái này, cùng với những hầu gái khác được chỉ định làm việc trong căn phòng, nhẹ nhàng cúi đầu và rời đi.

Ainz nhìn về phía những Eight-Edge Assassin đang ẩn mình trên trần nhà.

"Các ngươi cũng ra ngoài."

Eight-Edge Assassin rơi xuống từ trần nhà một cách nhẹ nhàng như thể họ hoàn toàn không có trọng lượng và âm thầm rời khỏi phòng.

Nếu Ainz đã ra lệnh cho họ không bao giờ tiết lộ những gì nghe được trong căn phòng này, thì có lẽ họ sẽ tuân theo mệnh lệnh cho đến khi chết, nhưng ma thuật tồn tại trong thế giới này có thể khiến ai đó điều khiển được tâm trí họ và trích xuất thông tin thông qua những cách đó.

Không cần phải nói, mặc dù Ainz sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra, nhưng tốt nhất vẫn nên đề phòng.

"Ainz-sama, thần rất tạ ơn người."

Nếu Sebas là người ra lệnh cho họ rời đi, thì giống như ông ta đang nói rằng ông không tin tưởng đồng đội của mình, và những người hầu gái.

Vì vậy, lòng biết ơn của ông có lẽ đã nhắm vào việc Ainz đã xem xét để không tạo ra bất kỳ căng thẳng nào giữa họ.

Ainz nhẹ nhàng gật đầu để đáp lại những gì Sebas nói.

Để có được câu trả lời cho câu hỏi mà cậu đang có trong đầu, Ainz hỏi lại

"Vậy có chuyện gì?

Không giống như là một vấn đề đơn giản.

Một vấn đề đột xuất, phải không?"

"Vâng – ahem, không ạ.

Thần không rõ việc này bình thường hay không...Vài người mong muốn nói chuyện bí mật với Ainz-sama....Thần được yêu cầu đại diện cho họ hỏi Ainz-sama về vấn đề này."

"Vậy họ muốn ta đến gặp họ?

Họ không thể đến phòng ta à?"

Với việc Ainz là đấng thống trị tối cao của Lăng mộ ngầm vị đại Nazarick, đây rõ ràng không phải là một yêu cầu bình thường.

"...Không phải vấn đề về cô gái nhân loại đó chứ?"

"Không, đó không phải là về Tsuare.

Là về các thủ vệ không được phép rời khu vực canh gác của họ.

Họ biết điều này là phạm thượng, nhưng họ vẫn mong được gặp ngài ạ."

Sebas nhìn Ainz với một biểu hiện có lỗi.

"Ahhh, ta hiểu rồi.".

Nếu đó là các thủ vệ khu vực, thì nó hợp lí.

Tất nhiên, nếu anh ra lệnh cho họ đến đây thì họ sẽ làm như vậy.

Một số NPC có thể sẽ phản ứng theo một cách tiêu cực do một mệnh lệnh khác trước đó từ các đồng đội của Ainz, là từ những người sáng tạo ra họ và là người mà họ gọi là Bốn mươi mốt đấng tối cao.

Tuy nhiên, hầu hết sẽ tuân theo lệnh Ainz.

Cũng có những thủ vệ không bao giờ được cho phép rời đi.

Ví dụ điển hình trong số đó là một trong những Thủ vệ vực trên tầng thứ bảy, Guren.

Bởi vì hào quang bị động của nó, chắc chắn sẽ có vô số thiệt hại về tài sản xảy ra khi nó đi lại ở tầng 9.

Những thứ như thảm len sẽ bắt lửa thì không sau, nhưng nếu nó đi ngang qua các hầu gái bình thường, chắc chắn họ sẽ nhận một lượng sát thương to lớn

Trong trường hợp đó, tốt hơn là Ainz nên đi đến đó hơn là để nó đến gặp.

Ainz chưa bao giờ nghĩ mình phải ra oai hay gì khác.

Ngoài ra, anh cũng không có bất kỳ nhiệm vụ nào cần phải xử lý vào lúc này.

Đó là những gì Ainz nghĩ.

"Ta hiểu rồi.

Ta sẽ đến chỗ họ, vậy ta phải đến gặp ai?"

"Là Nigerdo-sama và Pestonia ạ."

Sebas nói đến ai cũng thêm kính ngữ 'sama' nhưng với Pestonia thì không, chắc do họ cùng cấp nhỉ?

"Nếu là 2 người đó..."

Ainz cảm thấy chán nản và anh cố che giấu cảm xúc đó.

Mặc dù khuôn mặt xương xẩu của Ainz không thể hiện bất kỳ biểu cảm nào, nhưng dường như một vài thủ vệ thực sự có thể cảm nhận được biểu cảm của anh.

Albedo là một trong số đó.

Bên cạnh đó, Demiurge luôn diễn giải biểu hiện của anh theo những cách kỳ lạ.

Có phải là có mục đích gì khác đằng sau không?

Ainz nghĩ rằng anh đã che giấu cảm xúc của mình rất tốt nhưng có vẻ như Sebas vẫn có thể nhận ra một vài sự thay đổi.

Kết quả là biểu hiện của Sabas thể hiện rằng ông ngày càng thấy có lỗi hơn.

[Dù cảm thấy có lỗi với Sebas nhưng....mình không muốn đi]

Không có gì tốt từ chuyện này.

Anh khẳng định điều đó.

Thử tưởng tượng về việc bạn đang ngồi trong văn phòng và ai đó đến bảo bạn rằng: "Những người ở bộ phận khác đang tìm gặp cậu.

Họ không muốn gọi bạn nhưng muốn bạn đến gặp họ.".

8, 9 phần những trường hợp đó đều mang lại rắc rối.

Không phải là Ainz không có sự lựa chọn trong vấn đề này.

Nếu một vấn đề lớn hơn xảy ra vì anh đã bỏ qua những vấn đề nhỏ thì trách nhiệm về hậu quả cuối cùng sẽ thuộc về anh.

Mặc dù Ainz là chúa tể tối cao của Nazarick, nhưng việc ngồi nghỉ ngơi đội vòng nguyệt quế sẽ trở nên rất tồi tệ.

Ainz không muốn các NPC ghét mình, hay đúng hơn, anh muốn các NPC quý mình giống cách anh đã đối xử với họ như những đứa con.

"...Đi nào, theo lịch trình của ta thì...", Ainz lôi ra cuốn sổ để kiểm tra lịch trình của mình ngày hôm nay.

Cậu là người không né tránh những việc gây khó chịu đồng thời muốn xử lí chúng càng nhanh càng tốt.

"Hiện giờ thì ổn, ta rảnh rỗi.

Chúng ta đi ngay giờ luôn được không?"

Nigredo và Pestonia.

Mặc dù cả hai đều là những thủ vệ khu vực, nhưng với những gì Sebas vừa nói, Ainz biết chính xác nơi họ sẽ đến.

Đó là lý do tại sao anh vẫn có thể truyền đạt ý định của mình cho Sebas ngay cả với những câu hỏi nửa vời.

"Nếu chúng ta cho phép Pestonia đến đó trước 1 giờ được không ạ?"

"...Điều đó ổn.

Có vẻ như – sẽ không thích hợp nếu để Albedo và Demiurge đi cùng."

"Vâng ạ.

Mặc dù thật bất kính khi nói điều này nhưng, họ mong Ainz-sama sẽ đến một mình."

Ainz gật đầu.

"Còn con búp bê thì sao?"

"Thần sẽ bảo Pestonia xử lí vấn đề đó, sẽ không có vấn đề gì có thể xảy ra."

"Tốt.

Một giờ nữa...Hmmm?

Sebas, ngươi đi cùng chứ?"

"Vâng.

Thần hy vọng ngài sẽ cho phép thần đi cùng.

Thần được phép không?"

Sebas cúi đầu sâu như thể chờ đợi sự cho phép từ Ainz.

Một giờ sau, Ainz sử dụng chiếc nhẫn guild để dịch chuyển đến Frozen Prison(Nhà tù băng giá) ở tầng 5.

Không ai đi cùng anh.

Cậu đã nói với người hầu gái được giao nhiệm vụ chăm sóc anh trong hôm nay rằng anh có việc quan trọng, sau đó ra lệnh cho cô giữ bí mật và ở lại chờ.

Lúc đầu, cô ấy đã phản đối bằng cách nói, "Thần sẽ giả vờ rằng thần không thấy gì cả.

Ngài hoàn toàn có thể bỏ qua sự hiện diện của thần, vì vậy hãy đưa thần đi cùng".

Trong khi Ainz thấy đề nghị của cô ấy có vẻ đáng tin, cô ấy dường như thỏa mãn với việc bị Ainz phớt lờ.

Anh đã nhiều lần nói chuyện với cô trong quá khứ và câu trả lời của cô ấy là hãy xem họ nhưng những món đồ vật sai khiến, có nghĩa là họ muốn hoàn thành nhiệm vụ của mình như một hầu gái hết mức có thể.

Sau đó, anh thử hỏi thêm một vài hầu gái khác trong số họ với hi vọng cô ấy là người duy nhất nghĩ như vậy – không, cô ta không phải là người duy nhất có sở thích như vậy.

[Mình nên làm gì đó giúp cô ấy vui vẻ hơn khi mình trở lại....có lẽ là giao cho cô ấy vài nhiệm vụ khó chịu và nặng nhọc....để cô ấy thấy vui vẻ hoặc sao cũng được.

Yeah, mình không thể hiểu nổi...]

Rất nhiều người ở Nazarick cư xử giống y như hầu gái này, đó là lý do tại sao chính sách nghỉ phép và nghỉ phép dài hạn của anh không bao giờ được thực hiện.

Nếu điều này vẫn diễn ra như vậy, những hy vọng và giấc mơ của Ainz chắc chắn sẽ sụp đổ.

———***———-

Phần 8

Ainz đẩy cánh cửa tại tầng 5, cánh cửa phủ đầy băng tuyết như trong những câu chuyện cổ tích.

Như những lần trước không khí lạnh từ bên trong thổi ra, nhưng vì là một Undead, Ainz kháng hoàn toàn với nhiệt độ lạnh, nó không thể ảnh hưởng nhiều đến anh.

Ainz bước đi một mình qua những hành lang yên ắng.

Anh sải bước không ngừng đến một cánh cửa , xung quanh cánh cửa là một bức tranh khổng được phát họa toàn bộ bức tường.

Cũng như trước, thạch cao trên các góc của bức tranh trên tường đã rơi ra.

Trông nó khá cổ kính.

Ainz đẩy cánh cửa và nó mở ra, ba người trong căn phòng đứng dậy chào Ainz.

Chủ sở hữu của căn phòng, Nigredo.

Nữ hầu gái với cái đầu chó, Pestonia.

Và người cuối cùng là Sebas.

"Chào mừng ngài đến, Ainz-sama."

Sau khi nghe lời mời của chủ nhân căn phòng, Nigredo, Ainz đi đến cái bàn mà họ đang đứng.

Anh nhớ lần cuối cùng anh đến căn phòng này, nơi này chỉ có một cái nôi.

Lần này không thấy cái nôi, mà chỉ có một cái bàn và bốn cái ghế.

Có lẽ chúng được lấy từ các phòng khác trong Nhà tù băng giá.

Một điểm lưu ý là, Nigredo chỉ là Thủ vệ khu vực của phần nổi của Nhà tù băng giá, Neuronist là Thủ vệ Khu vực của phần ngầm.

Sau khi Ainz ngồi vào chỗ của mình, Pestonia ngay lập tức chuẩn bị một ít trà.

Hơi nước tỏa ra từ tách trà trước mặt mang theo hương thơm của trà đen được bảo quản tinh tế.

Cùng lúc Sebas mang ra một số bánh quy.

Tất nhiên, Ainz không thể ăn bất cứ thứ gì với cơ thể của mình, nhưng anh vẫn vui vẻ chấp nhận sự hiếu khách của họ.

Sau đó, Ainz ra lệnh cho ba người đang đứng ngồi xuống.

Những chiếc bánh quy mang đến cho Ainz có hình dáng không được bắt mắt, chúng chỉ là những hình vuông đơn giản.

Đây có thể nói là một cảnh tượng hiếm gặp ở Nazarick.

Đây là một sản phẩm mới của ai à?

Ainz nhìn phía Sebas và hỏi về những cái bánh bằng ánh mắt của mình, Sebas đáp lại.

"Những thứ này không phải từ Nazarick, thần đã mua từ E-Rantel.

Do sự phong phú của các nguyên liệu tươi và rẻ được đưa vào thành phố, một nền văn hóa ẩm thực đang dần phát triển ở đó.

Những chiếc bánh quy này là một trong những thực phẩm đang được phát triển.

Ngày trước nó bị chê là khá cứng, nhưng bây giờ đã mềm hơn."

"Thần đã dùng thử nó, nó có thể tạm dùng được cho một buổi ăn nhẹ, quấu"

"Hmmm."

Ainz lấy một miếng bánh quy và cắn thử.

Thật vậy nó không hề cứng như cậu nghĩ.

Chiếc bánh quy gãy làm đôi, Ainz nhai những mẩu vụn bên trong khoang hàm của mình và đặt phần còn lại cạnh tách trà đen.

Anh có thể cảm nhận được kết cấu của chiếc bánh quy, nhưng lại không cảm nhận được hương vị nào cả.

Thật là chán cái cơ thể này.

Tuy nhiên, theo quan điểm của Ainz, nó cũng có nhiều cái lợi.

Bởi vì thực tế là cơ thể này không có ham muốn dục vọng, thèm ăn hay mệt mỏi, buồn ngủ, nhờ vậy mà anh đã thành công dưới vai trò là người cai trị Nazarick.

Chỉ cần có một trong những ham muốn như vậy nổi lên thì chắc chắn Ainz đã rớt xuống đáy vực sâu của sự thất bại ngay từ đầu.

"Nếu Ainz-sama để họ thuê thêm nhiều Undead hơn cho mục đích nông nghiệp, thì chắc chắn sẽ có những bước tiến trong việc phát triển nhiều loại thực phẩm.

Văn hóa ẩm thực chắc chắn sẽ nở rộ,thậm chí họ còn có thể làm ra những thực phẩm có chất lượng tương đương với sản phẩm của Nazarick."

"Thật tuyệt vời.

Bởi vì ta không thể tìm hiểu về các loại thực phẩm giúp cường hoá năng lực vì cấu tạo cơ thể của mình.

Nếu chúng ta đầu tư thêm cho vấn đề này, nó sẽ giúp tăng cường sức mạnh của Nazarick.

Nhưng theo ta biết những ai không có kỹ năng [Cook]( [Nấu ăn] )thì không làm được, đúng không?"

"Chúng thần cũng nghĩ vậy, nên tốt nhất là chúng ta nên lưu trữ càng nhiều giống ngũ cốc thuần chủng càng tốt."

Ainz gật đầu đồng ý với lời đề nghị của Nigredo.

Đột nhiên, Ainz nhớ về các mâu thuẫn xảy ra xung quanh vụ lưu trữ hạt giống ở Châu Âu.

Vào thời điểm đó thì Ainz không quan tâm đến vấn đề đó lắm, nhưng Blue Plane lại phản ứng khá dữ dội.

"Ừ.

Nên như vậy.

Hãy thành lập một nhóm để lo việc này.", anh có lẽ nên đề xuất ý tưởng này với Albedo, "Vậy bây giờ – hãy đi vào vấn đề chính.

Nói ta nghe.

Tại sao các ngươi muốn ta đến đây?"

Nigredo đại diện, nói,

"Vâng.

Với tình hình hiện tại, thần tự hỏi có thể dừng việc tàn sát người dân Vương Quốc không ?"

" Ta từ chối.

Trước hết , đây là điều các ngươi không nên nói với ta.

Các ngươi nên nói với Thủ vệ tầng, cấp trên trực tiếp của ngươi."

Ainz lập tức trả lời.

Các cư dân của Nazarick – đặc biệt các thủ vệ khu vực – đều đã được thông báo, bằng văn bản, về nhiệm vụ cũng như vai trò của các thủ vệ tầng.

Nếu có bất kỳ đề nghị nào, họ nên báo cáo lên cấp trên của họ, những Thủ vệ tầng.

Điều này để tạo sự thống nhất giữa những cư dân khác nhau của Nazarick, để có được ý kiến của những người có quan điểm khác nhau và khơi gợi sự quan tâm và tò mò của tất cả.

Tuy nhiên, mặc dù Nigredo đã nêu rõ quan điểm của mình như anh đã kỳ vọng, nhưng cô ta nên nói với với cấp trên trực tiếp của mình, Thủ vệ tầng năm, Cocytus.

Nếu Ainz chấp nhận lời đề nghị này của cô, điều đó sẽ gây bất lợi về quyền lực của Cocytus.

Là một người tuân thủ nghiêm các quy tắc xã hội, anh tuyệt đối không phá luật.

Nếu có điều không hài lòng, hãy bỏ qua cấp trên của mình và kiến nghị trực tiếp lên cấp cao hơn ở quản lý trực thuộc chứ không phải là người đứng đầu một tổ chức.

Điều đó tuyệt đối tệ hạ.

Từ quan điểm đó, Ainz, tổng giám đốc – vị trí trong một công ty tương ứng với chức chủ guild đứng đầu một tổ chức –, nhưng nên tránh các tình huống gây bất hòa nội bộ giữa các cấp dưới bằng mọi giá.

Nếu như thay vào đó là thủ vệ tầng 4, Gargantua, thì Ainz sẵn sàng lắng nghe ý kiến anh ta.

"Ainz-sama nói đúng.

Vậy hãy cho phép thần nêu ra ý kiến này, quấu."

Theo như phân chia cấp, thì Sebas chính là cấp trên của Pestonia.

Nếu cần chỉ định một Thủ vệ tầng cho tầng thứ chín và thứ mười, thì chắc chắn Sebas sẽ là thủ vệ tầng chín và Albedo sẽ phụ trách tầng mười.

Nên Sebas hoàn toàn có khả năng mời Ainz đến, nên không có vấn đề gì cả.

" – Ta hiểu rồi, ta hiểu cảm giác của các ngươi bây giờ, nhưng ta muốn hỏi một câu.

Cuộc chiến này là một thử nghiệm lớn vì lợi ích cao cả cho việc củng cố Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, ngôi nhà chung của chúng ta.

Nó sẽ không thể dừng lại chỉ vì lòng thương hại.

Vậy, đề xuất của các ngươi có được xây dựng dựa trên tiêu chí này không?"

Không nên phạm sai lầm, Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick – Vương quốc Sorcerer của Ainz Ooal Gown không phải là duy nhất, cũng không phải là bất khả chiến bại.

Nếu họ gặp phải một guild khác cũng bị dịch chuyển đến thế giới này, họ có thể sẽ thua.

Quá lạc quan khi nghĩ rằng họ là những người duy nhất bị dịch chuyển đến đây...

Trong thực tế anh đã cảm thấy sự hiện diện của các World Item khác (Vật phẩm cấp Thế giới), vì vậy, sẽ không có gì lạ khi nghĩ rằng có những guild khác đang tồn tại ở một nơi nào đó.

Nhiệm vụ của anh với vai trò là Chủ guild là phải củng cố Nazarick bằng mọi cách có thể.

Đây là lý do tại sao cần thiết đảm bảo chiến thắng trong một cuộc chiến với những guild khác.

"Vậy nếu không phải chỉ vì lòng thương xót thì sao ạ?

Quấu."

"...Uh.

Ý ngươi là gì?

Nếu có bất kỳ lợi ích nào gặt hái được từ đề xuất của ngươi, hãy nói ra.

Tuy nhiên ta sẽ bác bỏ ý tưởng 'nếu chúng ta tha cho càng nhiều người, thì sẽ có một kẻ có năng lực mạnh mẽ có thể sẽ được sinh ra trong tương lai'.

Xuyên suốt lịch sử Vương Quốc, không có nhiều mạo hiểm giả Adamantite được sinh ra.

Xét riêng về sức mạnh thuần túy, có lẽ đây là giới hạn của loài người.

Nếu đã vậy, tốt hơn dành sự ưu tiên cho loài Rồng hoặc các chủng tộc khác mạnh hơn."

"Mọi đứa trẻ sơ sinh đều có tiềm năng, thưa Ainz-sama."

Anh cảm thấy nh Pestonia đang liếc Nigredo một cách lạnh lùng .

"Không phải chỉ riêng trẻ sơ sinh đâu, quấu."

Nigredo có lòng trắc ẩn dành cho trẻ sơ sinh, thậm chí có thể vượt qua cả Pestonia.

Tuy nhiên, lòng trắc ẩn của cô chỉ giới hạn cho trẻ sơ sinh.

Khi chúng hơn hai tuổi, cô sẽ thấy chúng chẳng khác gì những đống thịt cần được xử lý.

Vì lý do đó, những đứa trẻ sơ sinh được cứu trong cuộc tấn công vào thủ đô từng được chăm sóc bởi Nigredo đã được chuyển sang Pestonia chăm sóc khi chúng vừa được hai tuổi.

Bây giờ có lẽ chúng đã được chuyển đến trại trẻ mồ côi của Yuri.

"Ta hiểu rồi.

Điều này cũng đúng với những con rồng sơ sinh phải không?"

"Những gì chúng thần vừa nói, như cải thiện các giống ngũ cốc, có phải cũng áp dụng cho con người không?

Nếu chúng ta áp dụng các kỹ thuật khác nhau mà chúng ta có ở Nazarick để giúp chúng mạnh hơn, chắc chắn các các thể nhân loại mạnh hơn có thể được tạo ra.

Thêm vào đó, giá trị của một chủng tộc không chỉ là sức mạnh của họ, tiềm năng của loài người là sự sáng tạo, ngài có thể gọi đó là khả năng phát triển văn hóa, và nền văn minh.

Nếu chúng ta tiêu diệt toàn bộ họ thì chẳng phải nó sẽ gây nên tổn thất lớn cho Nazarick sao ạ?"

Đây có phải là lý do tại sao họ đã mang cho Ainz những chiếc bánh quy này?

Nếu đúng vậy, mọi thứ đang diễn ra theo đúng hướng mà họ đã dự tính từ đầu.

Không, điều này không quan trọng lắm.

Miễn là họ có thể thuyết phục được Ainz, đó sẽ là chiến thắng của họ.

"Điều này đúng, cũng rất đáng cân nhắc.

Tuy nhiên, ta cũng không mong muốn cư dân bản địa của thế giới này trở nên quá mạnh, thậm chí ta tin rằng nền văn minh của họ có thể coi là một mối đe dọa."

Ainz thu ngón tay lại thành hình nắm đấm.

"Những kẻ mạnh mẽ nhưng không thể trở nên mạnh hơn và những kẻ yếu đuối nhưng vẫn có cơ hội trở lên mạnh mẽ, phải tránh một cuộc đảo chính bằng mọi giá.

Nếu chúng ta phát hiện ra, dù chỉ một cơ hội rất nhỏ để chuyện đó xảy ra, chúng ta phải ngăn chặn nó bằng mọi giá.

Đây là vì lợi ích của Nazarick....đúng không?"

Cả hai người họ rơi vào trạng thái yên lặng.

Ainz chuyển ánh mắt qua Sebas.

Sebas chưa nói gì cho đến lúc này.

"Thần rất biết ơn việc Ainz-sama sẵn sàng xuống tận đây và lắng nghe suy nghĩ của họ.

Vì thế thần không dám đòi hỏi thêm điều gì nữa."

"Hmmm..."

Ainz xoa cằm và quay lại nhìn hai người kia.

"Mmmm, đúng là cũng sẽ gây bất lợi cho chúng ta khi đẩy nhân loại đến bờ vực tuyệt chủng.

Khi đến bước đường cùng, chúng sẽ làm bất cứ điều gì để trở nên mạnh mẽ hơn trong tuyệt vọng.

Vì lý do đó, tốt nhất là chúng ta nên quét sạch tất cả những kẻ có tư tưởng đó.

Nếu các ngươi muốn nuôi dưỡng chúng, hãy nuôi dưỡng những kẻ chưa từng trải qua những thống khổ đó – Những kẻ không có động lực để củng cố bản thân."

Ainz nhìn qua giữa hai người họ: "Chuyện này xem như xong?

Ta có thể về phòng mình được chưa?"

"VẪN CHƯA, Quấu."

Giọng của pestonia có hơi quá to một chút.

Cô xấu hổ và cúi đầu nói, "Thần vô cùng xin lỗi."

"Không sao.

Hơn nữa, thay vì xin lỗi, hãy nói ra điều mà ngươi nghĩ."

"Vâng – Ainz-sama.

Thần nghe nói rằng chiến lược của ngài lần này được gọi là 'Roi vọt và kẹo ngọt', để cho các quốc gia xung quanh biết sự khác biệt về hậu quả giữa việc Đế Quốc, nước đã chọn trở thành chư hầu của chúng ta và Vương Quốc đã chọn chống lại chúng ta.

Đó có phải là lý do của những vụ thảm sát hiện tại không ạ, quấu?"

Pestonia nói tiếp sau khi Ainz gật đầu, "Nếu có nhiều người trốn thoát qua sự kiện lần này, liệu nhận thức về việc sẽ thật ngu ngốc khi dám chống lại Ainz-sama, hay đúng hơn là Vương quốc Sorcerer, sẽ càng lan rộng hơn sao?

Uhm, quấu."

"Để cho chúng chạy thoát vì lí do đó à?"

"Vâng, quấu."

Trong trường hợp này, nó cũng sẽ có giá trị nếu cho phép chúng chạy thoát.

Nhưng. anh không nghĩ rằng Albedo và Demiurge chưa xem xét đến vấn đề này.

Cả hai đều là loại người sẽ không thực hiện kế hoạch nếu chưa xem xét hết tất cả những khả năng xảy ra.

Nếu Ainz đồng ý điều này, đồng nghĩa anh sẽ cho thực hiện một kế hoạch mà Albedo và Demiurge đã từ bỏ vì một lý do nào đó..

Vậy thì hai người đó, những người luôn nhầm tưởng Ainz là một thiên tài, sẽ phản ứng thế nào với điều này?

Khi anh nghĩ về điều này, cái dạ dày vốn không tồn tại của Ainz bị thắt lại quặn đau.

Không, sẽ không sau nếu anh nói với họ rằng, "Ta cố ý đưa ra một chút sai sót trong kế hoạch", vì vậy ngay cả khi điều gì đó khác thường xảy ra, thì đến cuối cùng cũng sẽ ổn thôi.

Tuy nhiên, vấn đề thực sự nằm ở những gì sẽ xảy ra sau đó, nếu Ainz nói là màu trắng thì màu đen cũng là màu trắng.

[Nếu họ từ bỏ kế hoạch đó vì một lỗi nghiêm trọng nào đó và mình vẫn bắt họ thực hiện nó, nó sẽ dẫn đến một tổn hại lớn cho chúng ta.]

Nó cũng giống như việc công ty chịu tổn hại lớn chỉ vì sự bất tài của CEO trong khi các nhân viên bất lực trong việc ngăn chặn điều đó.

[Kể cả khi họ có phục hồi lại được những tổn thất đó, thì người thiếu năng lực như mình cũng không thể làm điều gì khác.

Người mà không thể chịu trách nhiệm cho hậu quả gây ra thì không nên làm những việc như thế này.]

Sau khi xem xét mọi khía cạnh của vấn đề, anh không thể nêu ra những sai sót trong gợi ý của pestonia.

[...Đáng lẽ ra mình nên mang Albedo và Demiurge theo,?

Nhưng...]

Ngay từ đầu anh đã biết không nên làm vậy vì biết rằng người muốn gặp là Nigredo và Pestonia.

Đây là lý do tại sao nó lại biến thành một tình huống tiến thoái lưỡng nang.

Bởi vì, Trước đây hai người họ đã từng bị giam.

Albedo đã đề trừng phạt họ.

Anh sợ rằng nếu điều tương tự lại xảy ra một lần nữa thì Albedo sẽ mạnh mẽ yêu cầu xử phạt họ thật mạnh.

Và e rằng sẽ tạo nên một vết rạn nứt khó có thể hòa giải trong tương lai.

Một tổ chức có vẻ mạnh mẽ nhìn từ bên ngoài những vẫn có thể sụp đổ từ bên trong.

Đó là lý do tại sao phải tránh bất cứ điều gì có thể đe dọa cho họ.

Vậy thì, nên làm gì bây giờ?

Lí trí thông thường của anh mách bảo rằng nên từ chối lời đề nghị của họ nhưng một điều vẫn còn làm anh lo lắng chính là tương lai.

Trong tương lại có lẽ sẽ có nhiều người ngoài gia nhập lăng mộ ngầm Nazarick mặc dù hiện giờ việc đó vẫn rất hạn chế.

Vương quốc Sorcerer đã tiếp nhận một lượng lớn người ngoại quốc.

Mặc dù họ có thể không giữ bất kỳ vị trí quan trọng nào trong tổ chức, nhưng đó có lẽ chỉ là một biện pháp tạm thời.

Nếu những người ngoài đó được bổ nhiệm ở các vị trí cấp cao, sẽ có khá nhiều ý kiến khác nhau để thảo luận.

Có lẽ cũng sẽ có những gợi ý về lòng nhân từ và nó sẽ khiến Albedo cũng như những người khác gọi họ là những kẻ nhu nhược hay một điều gì đó tương tự.

Liệu có thể giao cho Nigredo và Pestonia tổng hợp lại các ý kiến đó?

Nếu đã vậy, việc bỏ qua các đề xuất của họ bây giờ có thể dẫn đến các vấn đề phát sinh sau này.

Nếu những người có ý kiến tương tự như họ là ngoại lệ ở Nazarick, thì cậu nên chú ý hơn nữa về vấn đề này.

Ngoài ra –

[Mình cũng đã trả ơn huệ từ Touch me-san dành cho mình, nên giờ mình sẽ xem xét trả ơn nghĩa của Mochi-san(Ankoro Mochimoch) và Tabula-san nữa,sẽ ổn thôi]

"...Mặc dù ta tin rằng tất cả các ngươi đều đã biết điều này rồi, ta sẽ lặp lại nó một lần nữa.

Ta không bao giờ có ý định tiêu diệt sạch người dân ở Vương Quốc.

Sự thật là, chúng ta đã thuyết phục được nhiều quý tộc về phe chúng ta, chỉ khoảng 90% người dân sẽ bị giết."

"Vậy, một số ít người được chọn sẽ được tha mạng và sống dưới sự cai trị của Nazarick ?, quấu.

Thần tin rằng nếu để những kẻ không được lựa chọn chạy thoát, nó sẽ dễ dàng truyền bá thông điệp của chúng ta."

Anh hiểu mong muốn giúp đỡ những người không được chọn của Pestonia.

"Ta biết người đang cố gắng nói điều gì.

Nếu không phải là vì nhân từ, mà là vì lợi ích cho Nazarick, thì vẫn còn có thể xem xét được... sẽ xem xét tha mạng cho một ít trốn thoát."

"Chúng thần rất biết ơn ngài."

"Chúng thần đội ơn ngài, quấu."

Sebas lặng lẽ cúi đầu cùng những người khác.

Mặc dù anh đã nói như vậy, nhưn anh không biết chính xác anh nên làm thế nào về việc này.

Tâm trạng Ainz trở nên nặng nề.

Anh cần phải nghĩ ra một giải pháp.

Có lẽ anh cần phải để vài trăm người sóng sót để thực hiện mong muốn của họ.

———-***———-

Phần 9

Phần lớn người dân trong thành phố đã sống sót.

Điều này cũng không có gì bất ngờ.

Anh đã giữ đúng lời hứa của mình, họ đã trốn thoát thành công.

Có nên thử lại với những Undead mạnh hơn không?

Không, trước hết cần phải xác nhận một số việc trước.

" Albedo.

Đây là nhóm Red drop phải không, nguồn tin đó có đáng tin không?"

"Thần thực sự xin lỗi, Ainz-sama.

Chúng ta không không có nhiều bằng chứng để xác nhận điều đó.

Chỉ có thể xác nhận qua tấm thẻ Adamantite và bộ giáp màu đỏ"

Albedo đứng dậy và cúi sát người.

"Không sao, ta chỉ muốn kiểm tra lại lần nữa, có thể có một vài thông tin ra chưa biết.

Đừng bận tâm."

Anh rất vui vì cô thực sự rất trung thành, nhưng những hành động quá trịnh trọng khiến anh khá khó chịu.

Đối với Ainz khái niệm thất bại là một chuyện bình thường.

Tuy nhiên, những gì cô vừa nói không thể coi là một thất bại.

"Xin hãy nhận lòng biết ơn sâu sắc của thần, Ainz-sama."

"Umu...Đây có thật sự là nhóm Red Drop, hay ai đó muốn làm chúng ta nghĩ rằng đó là Red Drop?

Các thủ vệ, hãy nói lên suy nghĩ của các ngươi."

Từ biểu hiện của họ, có vẻ ai cũng ủng hộ giả thuyết đầu tiên.

Cả Ainz cũng nghĩ vậy.

"Ta hỏi lại các ngươi lần nữa.

Có ai chưa biết về bộ giáp Powered Suit không?

Nếu có người chưa nắm thông tin, ta sẽ giải thích."

Ainz xác nhận rằng những thủ vệ không biết gì về Powered Suit và bắt đầu nói những gì anh đã biết về các năng lực của bộ Powered Suit.

Trong trò chơi Yggdrasil, các bộ giáp Powered Suit ban đầu không được thiết kế, sau này nó mới được thêm vào, đó là một vật phẩm dành cho những người chơi mới để có thêm sức mạnh.

Thêm nữa là vào lúc đó các sản phẩm về Robot đang khá nổi tiếng, vì vậy nhà phát hành đã tạo ra để thu hút thêm người chơi mới.

Anh không chắc liệu những thông tin mà anh biết có giúp ích cho hiện tại hay không, nhưng năng lực của bộ giáp Powered Suit cũng khá ấn tượng.

Đầu tiên là bộ Powered Suit có thể bay với tốc độ cao, nhanh hơn phép [Fly] thông thường.

Nó có thể hoạt động dưới nước một giờ đồng hồ mà không gặp trở ngại gì và gần như miễn nhiễm với các ảnh hưởng bất lợi từ môi trường.

Nó còn có thể được kích hoạt các bộ phận như vai, thân – và tùy vào nhiều loại khác nhau có thể kích hoạt được cả tay và chân(như Iron Man hoặc Transformer mở vai ra bắn tên lửa)- có rất nhiều loại phép thuật tấn công khác nhau.

Các bộ giáp này cũng được thiết kế các ngón tay như bàn tay con người nhằm mục đích sử dụng vũ khí , đôi khi cánh tay sẽ được cải tiến biến thành vũ khí.

Vũ khí ma thuật có thể được tùy chỉnh tự do trong cài đặt của bộ Powered Suit, nhưng hơn một nửa phải thanh toán bằng tiền trong khi nửa còn lại yêu cầu tìm vật liệu.

Các tùy chình này rất tiện lợi cho sự chuẩn bị trước khi bước vào chiến đấu, nhưng nó vẫn có một số hạn chế.

Có thể lưu trữ một phép thuật bậc 10 lên bộ giáp và nó bị giới hạn thời gian chỉ được sử dụng một lần trên một giờ.

Đối với các phép thuật mạnh hơn hạn chế sẽ càng nhiều hơn.

Số lần sử dụng một phép thuật sẽ được phục hồi sau một khoảng thời gian, nhưng bộ giáp chỉ lưu trữ được phép thuật nhất định, nếu muốn đổi sang phép thuật khác phải chờ đợi một khoảng thời gian nhất định.

Sức mạnh vật lý và ma thuật của bộ giáp thuộc hàng cao cấp, không phụ thuộc nhiều vào khả năng của người dùng.

Khả năng phòng thủ và né tránh của nó cũng tương tự.

Đây được xem là một vật phẩm có thể thu hẹp khoảng cách giữa một người yếu và mạnh ngay lập tức.

Nói về điểm yếu, nó có hai nhược điểm nhỏ.

Vì nó được tính là giáp toàn thân, nên nó không thể kết hợp với các mảnh áo giáp khác.

Tuy nhiên, có thể trang bị dây chuyền và trang sức khác cùng với nó.

Một chú ý nữa, ma thuật được lưu trữ trong bộ giáp không thể được cường hóa thêm.

Nhưng vẫn có thể được tăng cường thông qua các trang bị khác, nên nó cũng không thể xem là một điểm yếu.

Tuy nhiên, nếu một người có level quá thấp sử dụng nó, thì nó sẽ có một điểm yếu chí mạng.

Hp và Mp (Máu và Mana)

Mặc dù sát thương gây ra của người mặc giáp được tăng cường một cách đáng kể, nhưng Hp và Mp của người đó gần như không thay đổi.

Nói một cách dễ hiểu thì, bộ giáp sẽ tăng cường sức phòng thủ cho người mặc nhưng máu vẫn không thay đổi.

Tất nhiên, nếu kẻ địch không thể xuyên thủng khả năng phòng thủ cực cao của bộ giáp thì nó cũng không hẳn là điểm yếu.

Nếu dựa trên năng lực chiến đấu của Nazarick, không có về đề nếu để một thủ vệ solo với nó.

Nhưng nó sẽ là mối đe dọa với các Nữ chiến hầu, họ không quá mạnh. nếu phải chiến đấu với bộ giáp, họ nên rút lui.

Ainz hoàn tất phần giải thích và đợi các câu hỏi.

Người đầu tiên đặt ra câu hỏi là Albedo,

"Vậy nếu chúng thần chiến đấu với nó thì không có vấn đề gì phải không ạ?"

"Đúng vậy.

Ngay cả những bộ Powered Suit mạnh nhất cũng chỉ có khả năng tấn công tương đương với một nhân vật cấp tám mươi.

Tuy nhiên, điều đó chỉ đúng miễn là kiến thức của ta về Bộ Powered Suit là chính xác.

Theo giả thuyết, nếu có những bộ Powered Suit cấp độ hiếm hoặc được chế tạo đặc biệt, thì đó sẽ là một tình huống hoàn toàn khác.

Trong trường hợp đó, có thể tồn tại Bộ Powered Suit mạnh hơn nhiều so với những gì ta đã mô tả."

"Ngài có thể biết được được qua ngoại hình của nó không?"

"Umu, xin lỗi nhé Aura.

Bởi vì ta không có chuyên môn về những bộ giáp này cho lắm nên ta không đoán được nó có năng lực gì nếu chỉ nhìn qua ngoại hình.

Mặc dù không ai có thể thay đổi ngoại hình bộ giáp quá nhiều nhưng vẫn có một ít tuỳ chỉnh mà người mặc thay đổi được."

Mặc dù bộ Power Suit rất hữu dụng với những người chơi yếu, nó lại hoàn toàn vô dụng trước những người chơi mạnh.

Không nói đến trang bị cấp Divine, ngay cả nếu được trang bị cấp Legendary khi đã phù hợp với năng lực của một người chơi sẽ vượt xa sức mạnh của mấy bộ Powered Suit.

Đó là lí do vì sao khi các bộ Powered Suit được ra mắt, Ainz và bạn bè của anh, những người đã đạt cấp độ tối đa, không có một chút quan tâm.

Riêng với Ainz, nếu anh mặc bộ giáp đó anh không thể sử dụng được phép thuật.

"Dường như có hai hay ba bộ Power Suit trong kho Nazarick, ta sẽ đến phòng kho báu để lấy chúng.

Có lẽ các ngươi nên thử mặc thử để cảm nhận nó như thế nào.

Anh nhớ rằng nó chắc vẫn còn nằm đó, thứ mà Amanomahitotsu đã mua sau khi biết rằng ngay cả những người chỉ có class chế tạo cũng có thể dùng bộ giáp đó để chiến đấu cùng.

Rõ ràng anh khá tự tin vì anh đã từng chơi các trò chiến hạm, nhưng sau đó anh ta đã bị Peroroncino dễ dàng cho ăn hành khi thử nghiệm.

Và đó là lần cuối cùng thứ đó được nhìn thấy.

Anh cũng nhớ Nishikienrai đã nói: "Thà chơi game Aberage còn hơn, Lmao(nguyên văn)."

Ainz chợt nhận ra mình đang dắm chìm trong ký ức khó quên.

Nếu Red Drop có bộ Powered Suit của Yggdrasil thì nhóm Blue Rose, cũng xếp hạng Admantite, có thanh kiếm đen hẳn phải có sức mạnh tương đương.

Theo thông tin mà họ đã thu thập được từ người của họ ở thủ đô, vũ khí cô đủ mạnh để san bằng một thành phố.

Mặc dù người cung cấp tin này cảm thấy vô lý, nhưng nó lại bắt nguồn từ chính một thành viên của Blue Rose.

Ainz luôn nghĩ rằng chắc cô đã nói dối đồng đội, hoặc chỉ làm quá lên.

Nhưng với những gì cậu đã biết bây giờ thì – có lẽ, thông tin đó đúng.

Anh nghe nói rằng thủ lĩnh của hai nhóm Blue Rose và Red Drop có họ hàng với nhau.

Nếu chúng có liên quan nhau, thì khả năng trang bị của cả hai có năng lực tương đương nhau cũng không có gì lạ.

Dĩ nhiên, Ainz không nghĩ rằng các thủ vệ có thể bị hạ trong một dòn duy nhất, tuyệt đối không có căn.

Có thể thế giới này có một loại vũ khí tuyệt vời có thể xuyên lớp phòng ngự các thủ vệ một cách dễ dàng.

Ainz không muốn chịu bất kỳ hậu quả nghiêm trọng nào khi buộc đối thủ của mình rơi vào tình huống sẵn sàng tự sát đến mức phải sử dụng sức mạnh của thanh kiếm đó.

Nếu không thể tránh khỏi một trận chiến với Blue Rose, có lẽ anh nên sử dụng một quái vật triệu hồi để hộ bộc lộ năng lực và sau đó nghiền nát.

Tuy nhiên, đó sẽ là phương án cuối cùng.

Có một câu là quân tử sẽ không đi vào những nơi nguy hiểm, và chính xác là lần này.

Xét cho cùng, mục đích chính của việc hủy diệt Vương Quốc không phải là để tiêu diệt Blue Rose, nhưng nếu họ cản trở, anh sẽ giết chết họ.

Dù nói vậy, tốt nhất vẫn không nên thực hiện nước đi khinh suất nào trước khi biết hết toàn bộ năng lực của thanh kiếm đó.

[có lẽ mình nên xin lỗi Entoma mà hy vọng cô ấy hiểu.]

Ainz thầm thở dài với chính mình khi anh lắc đầu để đưa dòng suy nghĩ của mình trở lại đúng hướng.

Đây không phải là lúc để nghĩ về mấy thứ như thế.

"Còn câu hỏi nào không?"

Ainz nhìn quanh, có vẻ các thủ vệ không còn câu hỏi nào khác nữa.

"Vậy thì tạm ngưng bàn luận về bộ Powered Suit ở đây.

Demiurge, chúng ta nên làm gì với thành phố đây?

Theo ý kiến của ta, thì mồi nhử đã thành công như mong đợi."

"Sẽ rất phiền phức nếu chúng nhầm tưởng rằng chúng đã đánh bại được Vương quốc Sorcerer.

Chúng ta nên gửi một người mạnh hơn đến và biến thành phố đó thành cát bụi."

"Hmmm, thế cũng được..."

Không, không ổn.

Nếu làm vậy, anh sẽ phải cố gắng hết sức để cứu một số thành phố khác để giữ lời hứa.

Mặc dù đã thành công lần này nhưng để làm lại nó một lần nữa sẽ vô cùng khó khăn.

Đối với Pestonia, người đang đứng đằng sau và lắng nghe nãy giờ, cậu phải cứu người dân thành phố này để thực hiện lời hứa với họ.

"Không, Demiurge.

Chúng ta sẽ không làm điều đó ngay lúc này.

Nó sẽ là bước đệm cho những gì xảy ra trong tương lai.

Thay vào đó hãy tấn công thủ đô và hạ màn Vương Quốc.

Sau đó, các thành phố khác sẽ bị thiêu rụi theo thứ tự.

Ngươi thấy sao?"

Anh đã cho thêm thời gian để người dân thành phố này một cơ hội để chạy trống.

Nếu họ bị giết là vì cố gắng chạy trốn, thì hai người họ không còn điều gì có thể phàn nàn.

"Nếu Ainz-sama nói như vậy, thì đó là điều cần phải làm."

Anh nghĩ đó là sự giễu cợt nhưng Demiurge chưa bao giờ đưa ra câu trả lời trái ngược với ý anh.

Một số người luôn có thể cảm nhận được ẩn ý trong ngôn từ của người khác, những người như thế thường có điều giấu diếm tội lỗi, đó chính là Ainz lúc này.

"Đừng nói thế, Demiurge.

Nếu ngươi có ý tưởng hay hơn thì chúng ta sẽ thực hiện nó."

"Đúng là Ainz-sama.

Thần thực sự ngưỡng mộ về sự khiêm tốn của ngài."

Suy nghĩ của Ainz về việc Demiurge cúi đầu trở nên hỗn loạn.

Trước hết, những gì anh nói là lẽ thường tình, nó không có gì đáng khen ngợi.

Mặc dù anh rất hãnh diện, cảm thấy như thể anh đang bị đối xử giống như một đứa trẻ nếu ngay cả những việc tầm thường nhất mà anh nói và làm cũng được khen ngợi.

Tuy nhiên đó cũng là mặt trái của cảm giác yếu kém.

"...Còn các thủ vệ khác có ý kiến gì không?", Ainz quay qua Shalltear sau khi xác nhận rằng không ai phản đối, "Tạm rút các Undead chúng ta đã gửi đi bằng [Gate] .

Sau đó, tập hợp lực lượng tại E-Rantel và tiến hành tấn công thủ đô."

"Vâng, thưa chúa tể vĩ đại của thần.

Thần sẽ làm nhanh nhất có thể ~ arinsu."

"Lực lượng chính sẽ bao gồm cả binh lính tinh nhuệ của Nazarick chứ ạ?"

"Tập hợp cả các Old Guarder Nazarick và các đội quân tinh nhuệ khác.

Tuy chúng không mạnh nhưng cũng là cảnh tượng đáng chiêm ngưỡng nếu đi theo đội ngũ.

"Tuân lệnh."

"Được rồi.

Chúng ta sẽ chiếm từng thành phố một và tiến hành trận chiến cuối cùng tại thủ đô hoàng gia.

Sau đó, loại bỏ toàn bộ những cư dân không có giá trị.

Thông qua lần này, chúng ta sẽ cho thế giới thấy cái giá phải trả cho việc không cúi mình trước sự cai trị của Nazarick."

Với những câu trả lời mạnh mẽ từ các thủ hộ giả, Ainz gật đầu.

"Tốt lắm, tất cả các thủ vệ -" Ainz suy nghĩ một khoảng khắc rồi nói tiếp

"Không, một số thủ vệ nên ở lại".

Còn những người khác, hãy cho ta thấy sức mạnh thực sự của các ngươi."
 
Overlord Lightnovel
Quyển 14 - Giao Đoạn


Một trong những thành phố của Liên minh Karnassus, Bebad.

Như thường lệ ánh đèn sáng phát ra từ nơi ở của nữ thị trưởng.

Chủ sở hữu của nơi này, Ri Kista Kaberia, lấy các tài liệu đang chất cao và bắt đầu đọc.

Liên minh Karnassus bao gồm –

KarnassusBeppo Allo.East Gaith.West Gaith.VeneriaGreater Listaran.OrcneasNew Orcneas.Grand Wythes.RisFranklinVà cuối cùng, Bebad.

Liên minh này bao gồm 12 thành phố kể trên.

Mỗi thành phố có khoảng 400.000 cư dân và thành phố có số cư dân lớn nhất là khoảng 600.000.

Liên minh Karnassus là một liên minh của nhiều chủng tộc và thành phố, xuất phát từ một quốc gia khổng lồ ,có niên đại hàng trăm năm.

Ngoại trừ Bebad, các thành phố khác không bao giờ có một chủng tộc nào chiếm trên 40% dân số.

Do sự sụp đổ của quốc gia khổng lồ đó, mười bốn thành phố đã xuất hiện.

Sau khi điều đó xảy ra, đã có nhiều cuộc tranh giành đẫm máu giữa các thành phố – hay đúng hơn là các tiểu quốc gia.

Sau nhiều lần sáp nhập và chia rẽ, kết quả của một cuộc tranh luận mang tên Đại nghị luận đã dẫn đến việc hình thành một liên minh của mười hai quốc gia nhỏ hiện tại.

Mặc dù vậy, mọi người vẫn khó có thể từ bỏ hoàn toàn những mâu thuẫn trước kia.

Mặc dù một thế kỷ trước là một thời gian rất dài đối với các chủng tộc có tuổi thọ ngắn, nhưng đối với một số chủng tộc tuổi thọ dài, nó chỉ như là một ký ức mới đây.

Vì vậy, cứ năm năm một lần, một đại hội thi đấu sẽ được tổ chức như một nơi để giải tỏa những mối hận thù trong quá khứ.

Thành phố được đăng quang tổ chức giải đấu tiếp theo là Bebad.

Mặc dù còn đến bốn năm để chuẩn bị cho giải đấu, nhưng đối với họ thì phải nói lại là "chỉ còn có bốn năm để chuẩn bị".

Giải đấu có mười sáu sự kiện chính, một trong số đó đã thu hút được nhiều sự chú ý nhất.

Sự kiện đó mang tên "Kết Nối" hay còn được gọi với cái tên Mutual Wallop (Đấu trường).

Mỗi thành phố chọn ra 10 người cá nhân mạnh mẽ, chiến đấu trong đấu trường được bảo vệ bởi vật phẩm ma thuật được gọi là " Chiến kỳ hòa bình ".

Đây là môn thi đặc biệt và nổi bật nhất trong tất cả các sự kiện và được mong chờ nhất từ những người dân.

Đến mức mà phần lớn mọi người cảm thấy rằng sự kiện nào có thể bỏ chứ không thể bỏ qua sự kiện này.

Do đó trong môn thi này, ngay cả những lỗi lầm nhỏ nhất cũng không được cho phép.

Đây không phải là một phép ẩn dụ, một cuộc bạo loạn với thương vong lớn đã xảy ra trong quá khứ khi thành phố Orcneas chưa được chuẩn bị đầy đủ cho sự kiện này.

Mặc dù đã bốn mươi năm trôi qua, cụm từ "Ban tổ chức của Orcneas" vẫn được xem là một ban tổ chức bất tài, thiếu năng lực

Mặc dù việc làm hỏng bất kỳ sự kiện nào cũng có thể kích động sự tức giận, 'Kết nối' là sự kiện duy nhất không được phép sai dù chỉ một lỗi nhỏ nhất.

Tuy nhiên, các lãnh đạo tối cao của mỗi thành phố đều biết rằng Ban tổ chức của Orcneas không quá tệ, vấn đề của họ nằm ở sự thiếu thận trọng đối với Undead mang tên "Vanquished Spectres".

Không có bằng chứng xác thực nào chứng minh sự tồn tại của các "Vanquished Spectres".

Ngay cả khi đó là lần đầu tiên chúng xuất hiện, sai lầm chúng gây ra là vô cùng nghiêm trọng.

Kista đọc xong các tài liệu và nhíu mày

Lần cuối cùng Bebad tổ chức giải đấu là vào khoảng năm mươi năm trước.

Các thành viên của nhóm nòng cốt phụ trách tổ chức đã qua đời từ lâu.

Mặc dù cô đã được hướng dẫn làm điều ngay từ đầu nhưng cô vẫn bị áp lực.

Giả sử cô nghĩ nếu đại hội này thất bại thì dù có đi ngủ cô cũng phải mở mắt mà ngủ.

Kista cười cay đắng.

Cô đã mất ngủ mỗi khi nghĩ rằng giải đấu có thể kết thúc trong thất bại xuất hiện trong đầu

Kista không thể không gượng cười.

Cô vẫn còn phải ở trong tình trạng này bốn năm nữa.

Cô sẽ rao sao khi gần đến lễ khai mạc?

Cô đã buồn bực vì điều đó.

Nhưng, khi cô đọc qua các tài liệu mà những người đi trước để lại và viết ra tất cả những suy nghĩ và ý tưởng của mình, có một khoảnh khắc an ủi ngắn ngủi.

Ngay khi Kista chuẩn bị xem một số tài liệu khác, có tiếng gõ cửa vang lên.

Cô đứng dậy khỏi ghế và đi về phía cửa.

Ở phía bên kia là khuôn mặt quen thuộc mà cô đang mong đợi.

Đó là ông của cô, cựu thị trưởng thành phố, Ri Berun Kaberia.

Ông không chỉ là người chịu trách nhiệm giữ nền hòa bình lâu dài của Bebad, ông còn là thị trưởng khi giải đấu được tổ chức lần cuối ở Bebad.

"Ông."

Kista đón chào ông với một nụ cười trên môi, "ông đến đây có chủ đích hay chỉ đi ngang qua?

Ông biết cháu sẽ đến thẳng chỗ ông nếu ông gọi cháu mà."

"Không sao, không sao, ta đang tập thể dục vì cái lưng của ta mà thôi.

Chân ta ngày càng tệ, nếu ta cứ ở trong nhà mãi thì chúng sẽ teo đi mất.

Bên cạnh đó, Kista, xin lỗi vì làm phiền cháu lúc đang làm việc nhưng cháu ổn chứ?"

"Mmm, dĩ nhiên rồi.

Mời ông vào nhà."

Kista dắt ông của mình ngồi vào ghế sofa, họ ngồi đối diện nhau.

Berun rót trà nóng vào hai tách trà mà Kista đã chuẩn bị cho họ.

Chất lỏng màu xanh lá cây tỏa ra một mùi thơm nhẹ và tươi mát thoang thoảng trong căn phòng.

"Vậy, Kista, ta nghe một vài người hầu của cháu nói rằng mấy ngày qua cháu ngủ không ngon à?"

Dù cô không muốn ông mình lo lắng, cô không còn cách nào có thể giấu được.

"Vâng ạ, thưa ông.

Cháu không tài nào ngủ ngon được mỗi khi nghĩ đến việc sẽ xảy ra vào bốn năm nữa..."

Hầu hết mọi người sẽ cười vào khái niệm rằng ai đó sẽ lo lắng về những gì sẽ xảy ra trong bốn năm sau, thậm chí họ có thể nói rằng cô ấy đã quá lo lắng.

Tuy nhiên, Berun không hề cười.

Sức nặng từ gánh nặng mà một thị trưởng phải gánh vác là một cảm giác mà ông biết rất rõ, từ những năm dài phục vụ với tư cách là thị trưởng thành phố này.

"Kista.

Nếu cháu cứ tiếp tục như vậy, cháu sẽ hủy hoại chính bản thân mình.

Đây là một loại trà thảo dược sẽ giúp cháu bình tĩnh lại.

Uống nó và đi ngủ sớm.

Một nhà lãnh đạo đặc biệt không phải là một người có thể hoàn thành công việc nhiều nhất trong khoảng thời gian ngắn nhất, nhưng đó là một người hiểu cách giao phó trách nhiệm của họ cho cấp dưới thích hợp.

Dù cháu hay ta đi nữa, chúng ta không thể tự mình hoàn thành tất cả mọi thứ, phải không?"

"cảm ơn ông rất nhiều.

Nhưng...có một số việc cháu cần phải hoàn thành."

"Là việc liên quan đến các thành phố xung quanh à?

Nhưng ta không nghe thấy Equestrian King(Vua kỵ binh) có bất kỳ hành động nào."

Kẻ thù của Liên Minh là kẻ đang chiếm đóng vùng đồng bằng rộng lớn phía đông, Equestrian King.

Vì Bebad không gần đồng bằng đó, nên mỗi khi đất nước bị tấn công , họ chỉ có thể gửi viện trợ.

"...Tin tức về việc Đế Quốc đã trở thành nước chư hầu, chắc hẳn ông đã nghe qua.

Vấn đề là chúng ta cần cảnh giác như thế nào với Vương quốc Sorcerer cần được giải quyết càng sớm càng tốt."

"À, Vương quốc Sorcerer..."

Khuôn của Berun đã trở nên nhăn nhó.

Quốc gia đã biến Đế quốc thành một chư hầu nhưng chỉ sở hữu có một thành phố duy nhất.

Cũng có những tin đồn xung quanh việc họ đã thâu tóm tổ chức sát thủ Ljaniya vào đội quân của họ.

Có rất nhiều tin đồn từ khắp nơi nhưng rất khó để xác nhận tin nào là chính xác.

Kista đã nhớ về một người.

Hoàng đế của Đế Quốc, Jircniv Rune Farlord El Nix.

Một vị hoàng đế trẻ, người đã được đặt danh hiệu là Blood Emperor(Hoàng đế đẫm máu), cô đã từng được gặp anh một lần trong một nhiệm vụ ngoại giao – với tư cách là một quan chức cấp cao đến ngoại giao với Đế Quốc.

Họ đã trò chuyện với nhau tại buổi tiệc được tổ chức sau đó.

Anh ta là một người cực kì thông minh, tháo vát và quyến rũ, một phong thái của một nhà lãnh đạo đất nước.

Làm thế nào mà một người như anh lại chấp nhận trở thành chư hầu của một quốc gia khác?

Phải có một lý do tại sao – anh hẳn phải có mục đích nào đó.

" Ông có thể thông báo việc cháu muốn sử dụng mạng lưới của ông để thu thập thông tin về Vương quốc Sorcerer không ?"

Berun từng là thị trưởng nhiều năm liền của thành phố, nên ông có khá nhiều mối quan hệ, có một mạng lưới tình báo vượt xa Kista.

Tất nhiên, cô đã giới thiệu gặp hầu hết các kết nối của ông khi cô được thừa hưởng vị trí của ông, nhưng nếu Berun là người đứng ra hỏi về các thông tin đó thay cô, mọi chuyện sẽ diễn ra tốt và nhanh hơn.

"Tất nhiên rồi, Kista.

Ta được biết có một số mạo hiểm gia tài năng vừa mới di cư từ Đế Quốc đến đây, họ không nằm trong mạng lưới của ta nhưng ta nghĩ nếu hỏi họ thì sẽ có được nhiều thông tin hơn, cháu nghĩ sao?"

"Vâng, làm phiền ông, cháu rất xin lỗi vì làm phiền ông –cảm ơn ông nhiều lắm."

Kista cúi đầu cảm ơn.

Mặc dù ông là người thân của cô nhưng cô vẫn không quên ông đã gần tám mươi tuổi nhưng vẫn có thể đảm nhận vai trò thị trưởng một cách dễ dàng.

Ông thậm chí còn được gọi một cách tôn kính là 'Đại bàng Bebad'.

Đây là điều mà cô đã ghi nhớ từ khi còn nhỏ.

"Không-không cần cảm ơn ta, à ta chấp nhận lòng thành của con Kista.

Từ hôm nay, hãy tập đi ngủ sớm trở lại.

Đã rõ chưa?"

" –Vâng, thưa ông.

Cảm ơn ông rất nhiều ạ."

Hết giao đoạn.

———-***———-

!!! ???

Bạn có thể bỏ qua phần tiếp theo này vì nó khá Dark

Mười phút sau khi Ri Berun Kaberia rời phòng, một tiếng két két nhỏ phát ra từ cánh cửa.

Berun lặng nhẹ nhàng bước qua cánh cửa để tránh sự chú ý của những người giúp việc.

Cạnh bàn làm việc, cơ thể Kista đang nằm gục trên mặt đất.

Dường như cô không có ý định nghỉ ngơi mặc dù cô đã hứa với ông.

Nó đã có tác dụng, thuốc an thần mà ông bỏ vào trà của cô đã phát huy tác dụng.

Cây Boongus Teflantium, có nguồn gốc từ Beppo Allo và Veneria, là một loại thảo mộc phổ biến để pha trà trong Liên minh Karnassus.

Nhiều người không biết công dụng từ bộ rễ của cây mạnh hơn nhiều so với lá của nó và khi được chế biến theo một công thức đặc biệt, nó sẽ trở thành một loại thuốc an thần cực mạnh.

Người ta đồn rằng thứ thuốc này mạnh đến nỗi người nào uống nó sẽ không thể thức dậy trong nhiều giờ ngay cả khi họ bị tấn công vào những chỗ có thể gây ra cái chết.

Hội đồng y tế của Liên minh đã cấm buôn bán loại thuốc này nên nó cũng hiếm khi được tìm thấy trên các chợ đen của Veneria.

Nhưng đối với Berun, kiếm để mua nó khá là đơn giản với những kinh nghiệm của mình.

Berun bế cháu gái của mình và đặt cô xuống giường.

Ông liếc nhìn khuôn mặt cô, giống hệt mẹ cô.

Berun hồi tưởng về quá khứ.

Con dâu ông đã nuôi dạy con bé rất tốt.

Thật xấu hổ khi ông phải loại bỏ cả hai vợ chồng khi con trai ông ta phát hiện ra mọi chuyện.(WTF???)

Ông đóng cánh cửa bước ra ban công và kéo rèm lại.

Căn phòng trở nên im lặng, âm thanh tiếng gió và tiếng ếch kêu có thể được nghe rõ từ cái ao bên dưới.

Berun nhìn Kista lần nữa và thầm nguyền rủa khi hình ảnh người đàn ông đó xuất hiện trong đầu ông.

Tên Khốn Jircniv của Đế Quốc.

Berun đã xem qua những bức thư giữa họ và Đế Quốc trước khi Đế Quốc bị chư hầu hóa.

Những lời ngọt ngào của Jircniv khiến Berun đau hết ruột gan.

Người đàn ông đó chỉ để ý đến cơ thể của Kista, không có gì hơn.

Mặc dù chính ông cũng chả khác gì hắn. (Bộ này Dark quá rồi)

Berun nằm xuống phía sau cháu gái của mình.

Mùi hương của nước hoa và hơi nóng tỏa ra từ cơ thể cô là một cảm giác thư giản đối với ông.

Ông trườn tay trái lên áo cô và cảm thấy phấn khích khi những ngón tay chạm vào ngực phải của cô.

Đồng thời, tay phải của ông di chuyển theo hướng ngược lại cho đến khi tìm thấy mục tiêu.

Những ngón tay của Berun vẽ những vòng tròn xung quanh phần nhô ra bằng hạt đậu giữa hai chân cô. (!!!

Thôi nghỉ dịch đây)

Ông đưa mũi sát áp vào tai trái của cô và từ từ thở ra trong khi tận hưởng những cơn co giật nhẹ của cô do phản xạ lại những hành động của ông.

Berun đưa đầu xuống lưng cô, gần xương bả vai và bắt đầu mút lấy làn da trơn láng của cô.

Đây là nơi tốt nhất để ông làm như vậy vì ông không muốn để lại một vết bầm trên cơ thể cô.

Tay phải của ông bây giờ trơn mướt vì chất lỏng của cô, một tín hiệu cho thấy rằng cô đã sẵn sàng.

Berun xoay Kista hướng về phía phía mình và ôm lấy cô để có thể cảm toàn bộ bộ ngực mềm mại của cô chạm vào ngực ông.

Ông cởi bỏ toàn bộ quần áo của cô và lưỡi ông bắt đầu làm việc, từ từ đi khắp cơ thể cô từ trên xuống dưới.

Ông bắt đầu bằng một nụ hôn nhẹ nhàng trên môi cô và từ từ viết tên ông bằng lưỡi xuống cổ cô.

Tiếp theo là ngực, hắn đưa mặt chìm vào vòng một ấm áp và tiếp tục đưa lưỡi hướng về phía ni của cô –

Có gì đó không đúng.

Hình như đã thiếu mất một cái gì đó.

Vết bớt trên ngực phải của cô đâu, nó thường bị che bên dưới khe ngực của cô khi nhìn từ bên ngoài,sao nó không còn ở đó.

Ông bối rối và dụi vào nơi cần kiểm tra xem nó có bị che giấu bởi lớp trang điểm hay ma thuật hay không.

Nhưng tại sao cô lại làm một việc như vậy?

Không ai biết đến vết bớt đó trừ chính cô .

[Nó đã có người yêu à?

Sao mình chưa từng nghe qua điều này?]

Berun lật cô lại để kiểm tra các vết thương.

Vết sẹo do ngã cầu thang khi còn nhỏ, vết sẹo ở thắt lưng cũng biến mất.

Một kẻ giả mạo?

Làm sao có thể được?

Berun nhìn thật lâu vào mặt cô.

Đây là cháu gái của ông, không thể nghi ngờ gì cả.

Ông đi vòng quanh căn phòng để suy nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra.

Không có gì bất thường.

Khi ông đi vòng qua chiếc giường, ông dùng khuỷu tay để đẩy chiếc đèn đặt trên đầu giường.

Đó là một chiếc đèn mà họ đã nhập khẩu từ miền nam trước khi mối quan hệ thương mại hai bên chấm dứt, nó được gọi là Yogun Rampu?

Nó chứa một loại chất lỏng phát quang đặt trong một vật làm bằng thủy tinh hình vòm có khả năng tự di chuyển lên xuống, mặc dù vật phẩm này không có bất kỳ ma thuật nào được yểm vào.

Chất lỏng trong đèn đổ lên mặt Kista.

Khoảnh khắc đó giống như axit bị tạt lên người cô khiến khuôn mặt cô tan chảy.

Nhưng, không có máu.

Berun nhảy về phía sau trong cơn sốc.

Khuôn mặt của Kista dần chuyển sang màu vàng nhạt khi hốc mắt và miệng cô hình thành những vòng tròn rỗng.

Sự biến đổi tương tự có thể được nhìn thấy trên khắp cơ thể cô, đặc biệt là trên những ngón tay thon dài của cô.

Berun đã từng nghe về con quái vật này trước đây.

Con quái vật đã hủy hoại Vương quốc Drake Riders..

Một Doppelganger.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 14 - Chương 3


Phần 1

Tất cả quan chức trong hoàng cung cùng một núi báo cáo khổng lồ đều tập trung tại nơi này.

Biểu cảm của họ không được tốt, lý do có lẽ là vì họ phải xử lý một lượng công việc khổng lồ.

Một lý do khác có thể là do sự căng thẳng mà họ cảm nhận được về tình trạng nguy hiểm hiện giờ của Vương Quốc.

Zanac xoay nhẹ tay phải, anh đã ký rất nhiều công văn đến nỗi nó ngày càng đau nhức và bắt đầu lan xuống bả vai phải, khiến anh phải xoay vòng tròn cả bả vai.

Anh có thể nghe thấy tiếng xương bả vai kêu lên khi làm vậy.

Giống như những người khác trong căn phòng, cơ thể anh khao khát muốn được nghỉ ngơi.

Nhưng số lượng công việc được chuyển đến văn phòng ngày càng tăng lên khiến cho khao khát của anh chìm trong tuyệt vọng .

Đây là lý do anh cần thêm người để giải quyết việc những việc này hoặc phân công công việc của mình cho người khác.

Không may là, chẳng có người nào đủ tin tưởng để Zanac có thể ủy thác công việc của mình.

Nếu người nào đó muốn tiếp quản khối lượng công việc của Zanac, họ phải là một thành viên trong gia đình hoàng gia.

Có một lý do mà Zanac không muốn yêu cầu sự giúp đỡ từ cha hoặc Renner.

Thật sự có một vài người có thể giúp đỡ anh nhưng anh không thể gọi họ vào lúc này.

Một lần nữa Zanac cầm cây bút của mình lên, lướt qua báo cáo đặt trước mặt, sau đó ký tên và đóng dấu.

Sau khi lặp lại việc này tám lần liên tục, anh nghe thấy một tiếng gõ cửa.

Những tiếng thở dài có thể nghe thấy rõ từ nhiều quan chức.

Có lẽ là một số lượng báo cáo lớn đang được chuyển đến thêm.

Một trong những quan chức, có tiếng thở nặng nề nghe có vẻ không tự nhiên, đứng dậy và đi về phía cửa với tốc độ rừa bò.

Chuyển động của hắn chậm đến mức như thể hắn tin rằng hắn càng di chuyển chậm, sẽ càng ít phải làm việc.

Một hiệp sĩ đứng ngoài cửa.

"Tôi rất xin lỗi vì làm phiền mọi người trong lúc bận rộn, nhưng Renner-sama muốn nói chuyện với Hoàng tử."

Không như những gì anh đã đoán, nhưng nó cũng rắc rối không kém.

"Ta rất bận.

Nói với em ấy rằng hãy chuẩn bị những gì muốn nói trong bữa tối."

Kể từ khi anh trai mất tích, Zanac và gia đình đã cố gắng ăn tối cùng nhau nhiều nhất có thể.

Những ngày vừa qua là ngoại lệ, có lẽ Renner đã ăn một mình trong thời gian đó.

Mặc dù vậy, cô không hề cô đơn.

Trong những lúc thiếu vắng người hầu, cô sẽ ăn tối với Climb và Brain.

Có lẽ cô là người hạnh phúc nhất nơi này, ít ra là hạnh phúc hơn Zanac và cha của họ.

"Vâng, thưa Hoàng tử."

Hiệp sĩ đóng cửa và rời đi, nhưng Zanac biết rằng Renner sẽ không chấp nhận lý do đó.

Zanac dừng viết và ra lệnh cho vị quan chức vừa mở cửa đang chuẩn bị trở lại vị trí ngồi của mình giữ nguyên vị trí đó.

Sau khoảng một phút trôi qua, cánh cửa lại được gõ và vẫn là người hiệp sĩ đó.

"Thần rất xin lỗi, thưa hoàng tử.

Công chúa nói rằng....nếu ngài không muốn cô ấy nhỡ miệng nói ra vài tin đồn có vẻ không hay cho lắm, thì hãy đến gặp cô ấy ngay."

Cô đang nghiêm túc muốn đe dọa anh?

Zanac nở một nụ cười gượng gạo.

Anh biết rằng em gái mình thực sự sẽ làm như vậy, nhưng nếu muốn đe dọa anh thì chắc phải có lý do, có lẽ anh nên lắng nghe những gì em ấy muốn nói.

Nếu tin đồn thực sự được lan truyền xung quanh, chắc chắn khối lượng công việc của anh sẽ còn tăng lên nữa.

Anh chỉ cần giả vờ hành động như thể bị ép buộc và nó trái với ý muốn của mình.

"Hiểu rồi, hãy cho vào nhưng chỉ một mình nó thôi.

Hai người kia, hãy để họ chờ ở phòng chờ."

"Vâng, thưa Hoàng tử."

Từ câu trả lời ngay lập tức của hiệp sĩ, dự đoán của Zanac đã chính xác, hai người đó đang đi cùng em gái của anh.

Brain là chiến binh mạnh nhất Vương Quốc, có sức mạnh vượt trội.

Climb cũng mạnh hơn nhiều so với một chiến sĩ thông thường.

Cả hai đều được sắp xếp ở cả ngày trong cung điện và làm vệ sĩ riêng cho Renner có vẻ như là một sự lãng phí tài năng to lớn.

Hai người này không thuộc quyền quản lí trực tiếp của hoàng cung mà thay vào đó được trả tiền qua quỹ bí mật của Renner, do đó họ là cấp dưới trực tiếp của cô.

Zanac không thể yêu cầu bất kỳ chuyện gì từ họ.

Sau khi tên hiệp sĩ đóng cửa, Zanac quay sang các quan chức vẫn đang đi loay hoay xung quanh phòng và nói,

"Mọi người, em gái ta sẽ sớm đến gặp ta, ta có một số việc cần thảo luận với em ấy?

Nên hãy vui lên, vì các ngài sẽ được nghỉ giải lao trong ba giờ bắt đầu từ bây giờ.

Nghỉ ngơi một chút để đầu óc tỉnh táo lại nhé."

Các quan chức nở những nụ cười đầy vẻ mệt mỏi và đi ra với những bước chân nặng nề như thể họ là zombie.

Công chúa Renner bước vào ngay sau đó.

Không giống như các quan chức vừa rời đi, cô nở một nụ cười rạng rỡ.

"Onii-sama , tha thứ cho em nói thẳng, những quan chức nội bộ đó cần được nghỉ ngơi nhiều hơn nếu muốn họ làm tốt công việc.

Mọi người sẽ có xu hướng sẽ phạm phải sai lầm nhiều hơn khi họ mệt mỏi.

Nói về điều đó, anh có ổn không?"

Zanac xoa cái cằm đầy râu của mình.

Anh đã làm việc với một lượng thời gian tương đương với những quan chức đó nên anh cũng tỏ ra mệt mỏi như họ.

Cậu muốn nghỉ ngơi, nhưng dưới cương vị là người lãnh đạo, có quá nhiều việc anh cần phải ra quyết định.

"Thành thật mà nói ta cũng đang suy nghĩ đến việc tìm một người nào đó có thể giả chữ ký của mình."

"Có một người có thể giả chữ ký của cha, anh có muốn em cho gọi hắn không?"

Renner lặng lẽ nhìn Zanac.

Anh biết câu hỏi đó có nghĩa gì, nhưng anh vẫn kiểm tra lại.

"- Ý em là sao?"

"Cha hiện giờ sao rồi?"

Zanac gượng cười.

"Oy oy...em nghĩ anh sẽ âm mưu giết cha à?

Trong tình hình hiện nay sao?

Cha cảm thấy không khỏe lắm, ông đang nghỉ ngơi trong phòng.

Ta không nghĩ ông ấy có thể an tâm nghỉ ngơi nếu ông ấy bị nhắc nhở về nhiệm vụ của mình như là một vị vua.

Đó là lý do tại sao, một công chúa như em không nên gặp ông ấy bây giờ.

Xin lỗi ~"

Renner cười một cách tự nhiên.

Qua điều đó anh đã hiểu được Renner đã biết hết mọi chuyện.

"Onii-sama, giữa chúng ta không cần phải nói dối.

Mặc dù không có binh lính của hầu tước Raeven, Onii-sama vẫn đủ binh lực để kiểm soát cha mà.

Bộ trưởng nội vụ và bộ trưởng quân sự chắc cũng đã về phe của anh...Cha đã làm gì vậy?"

"Ông ấy vẫn muốn thảo luận với Vương quốc Sorcerer."

Vì lẽ đó, Zanac phải nắm lấy quyền lực và anh sẽ xử lí mọi thứ tốt nhất có thể.

Vì anh đã nhốt cha mình nên anh phải tự mình gánh vác tất cả những vấn đề xảy ra.

Nếu anh vẫn yêu cầu sự giúp đỡ từ cha trong hoàn cảnh này, thực sự anh sẽ là một người đàn ông thảm hại nhất thế gian.

"Mmmm....Em cũng hiểu cảm giác của ông.

Ông ấy đã chứng kiến hơn 200,000 người bị giết nhanh chóng trên chiến trường..."

Thêm vào đó việc mất đi Gazef Stronoff và con trai cả.

Zanac không nói gì nhưng thầm lẩm bẩm trong lòng.

"Không phải là ta không đồng tình với mong muốn của ông rằng nên giải quyết vấn đề này thông qua ngoại giao, để giảm số thương vong xuống mức thấp nhất có thể, nhưng mọi chuyện đã vượt quá giai đoạn để sử dụng một giải pháp hòa bình thông qua ngoại giao là điều không thể."

Zanac lấy ra một tờ giấy khổng lồ và trải nó ra bàn.

Nó không phải loại giấy thông thường, mà là một tấm giấy mỏng và trắng. trên nó là một bản đồ toàn bộ Vương Quốc được tạo ra bằng [Copy] .

"Nhìn này.

Đây là những thành phố đã rơi vào tay đạo quân chinh phạt của Vua Pháp Thuật."

Vô số dấu 'X' rải rác ở phía bắc và phía đông của Vương quốc, hơn một nửa trong tổng số thành trì của Vương Quốc đã được đánh dấu.

Nếu ai đó thành thạo về các xem bản đồ sẽ biết đây là những thành phố rất lớn, có rất nhiều ngôi nhà có người đang ở bị đánh dấu.

Những người thông minh sẽ nhận ra rằng nếu bản đồ này có thêm chi tiết về các làng mạc, số lượng dấu 'X' sẽ còn nhiều hơn nữa.

Zanac vạch ra một con đường trên bản đồ bằng ngón tay.

"Nhìn từ bên ngoài có vẻ như Vương quốc Sorcerer dường như không có động thái gì từ lúc bắt đầu cuộc chiến đến giờ, nhưng trên thực tế họ đã xâm lược phần lớn khu vực phía Bắc."

Renner nhìn vào nơi mà ngón tay của Zanac dừng lại.

"Để gây áp lực lên các nước láng giềng của chúng ta như nước Cộng Hòa và ngăn họ mang quân đến tiếp viện cho chúng ta."

"Đúng vậy.

Chúng ta đã nghĩ rằng họ không hề có hành động nào và việc tuyên bố chiến tranh chỉ là một lời đe dọa.

Trong khi cha chúng ta vẫn ngây thơ cố gắng thương lượng với họ, mọi thứ đã tiến triển đến giai đoạn này.

Các thành phố đã bị phá hủy và người dân của chúng ta đã bị tàn sát gần hết."

Zanac nghiến răng, âm thanh phát ra từ hai hàm răng có thể được nghe thấy.

"...Tội ác man rợ này, thực sự không thể tha thứ."

Những kẻ gây ra những việc này không thể gọi là hoàng gia.

"Vậy nghĩa là, Vương quốc Sorcerer không có ý định giao tiếp gì với chúng ta.

Chắc họ có kế hoạch gì đó mà chúng ta chưa từng biết được?"

"Em nói đúng, những việc tiếp theo sắp xảy ra – có lẽ là một sự xâm lược dữ dội hơn."

Zanac cúi đầu xuống.

Đó là lý do mà anh đã gấp rút đưa ra lệnh sẵn sàng quân đội đến mọi quý tộc trong đất nước.

"Nói cho ta nghe, em gái, xin hãy dùng trí tuệ tuyệt vời của em.

Tại sao chúng ta không nhận thấy được bất kỳ cuộc xâm lược nào của Vương quốc Sorcerer?

Tại sao chúng ta không hề nhận được bất kỳ tin tình báo nào về những cuộc xâm lược cho đến khi thành phố E-Nauru ở phía Bắc đã thành công trong việc ngăn bước tiến quân địch?"

Khi Vương quốc Sorcerer tấn công bao vậy một thành phố, người dân đồn rằng không có một linh hồn nào có thể thoát nổi khỏi vụ thảm sát.

Tuy nhiên, để che giấu không để bất kỳ thông tin nào rò rỉ là một kỳ tích mà gần như không bao giờ có thể thực hiện được.

Mặc dù thương nhân và khách du lịch vẫn thỉnh thoảng xuất hiện xung quanh những nơi đó ngay cả trong thời chiến.

Làm sao có thể bịt miệng tất cả mọi người?

Có phải đó là do một loại phép thuật của Vua Pháp Thuật?

"Onii-sama đã cảm giác được điều gì đó rồi phải không?

Bằng cách nào đó Vương quốc Sorcerer đã vô hiệu mọi nguồn tin tình báo của chúng ta."

"Ah...em cũng nghĩ vậy sao.

Nếu vậy, những dấu 'X' trên bản đồ cũng không hoàn toàn chính xác nữa."

"Nếu đây không phải là do Vương quốc Sorcerer gây ra, thì mọi việc sẽ dễ giải thích hơn.

Có kẻ phản bội trong số chúng ta."

Khả năng chính là một trong số những quan chức nội bộ đã phản bội và đã báo cáo các thông tin sai lệch.

Khả năng khác là một số quý tộc của Vương Quốc đã về phe Vương quốc Sorcerer và gửi về những báo cáo sai.

Ngón tay Zanac, tiếp tục lần theo dấu vết trên bản đồ.

Anh suy ngẫm, điều gì khiến những quý tộc có thể bị tha hóa để thao túng một lượng lớn thông tin như vậy.

Ngón tay Zanac, dừng lại trên một thành phố và anh di chuyển nó sang một bên để không che thành phố đó đi.

"...Oh, em gái, chắc là em đã có đáp án rồi, quý tộc nào đã phản bội chúng ta?

"Có khả năng nào khác không?"

Em gái anh đã nhìn thấu anh hoàn toàn.

Dù trong quá khứ anh từng cảm thấy trí tuệ của em ấy sẽ trở gây ra rất nhiều phiền phức, nhưng giờ anh lại cảm thấy đáng tin cậy hơn bất cứ ai.

"...Em có thể đếm trên đầu ngón tay một số người có đủ quyền hạn kiểm soát những thông tin này ở thủ đô.

Như bộ trưởng bộ quân sự chẳng hạn, nhưng ông ta cũng không thể kiểm soát toàn bộ thương nhân và khách du lịch trong và ngoài thủ đô.

Không một ai trong thủ đô có đủ khả năng để kiểm soát chặt chẽ thông tin của chúng ta như thế."

"Nếu anh đã suy nghĩ về điều này, hẳn là onii-sama đã có câu trả lời...Đó là Marquis Raeven."

"-Làm sao mà?

Không thể nào như...."

———-***———-

Phần 2

Zanac không muốn tin vào lập luận này, mặc dù ngón tay của anh đang dừng tại E-Libera.

"Thật khó có thể tin điều đó là sự thật?

Hầu tước Raeven là một người có thể làm mọi thứ vì đứa con trai.

Điều gì sẽ xảy ra nếu con trai của ông bị bắt làm con tin?"

"...

Có thể Hầu tước Raeven đã bị khống chế?

Thật là đáng khinh!"

"Theo em nghĩ lý do ông ta phải bội là vì cha đã bị anh bắt "

Zanac thật sự không muốn tin rằng Hầu tước Raeven đã phản bội, không có nhà quý tộc nào có mối quan hệ mạnh mẽ được như ông.

Ông ta chỉ cần kêu gọi một vài nhà quý tộc khác thân tín với ông, sau đó ông hoàn toàn có thể cắt đứt các nguồn tin báo cáo đến và từ thành phố mà ông chọn.

Những người sống sót sẽ tìm cách tránh xa các thành phố lớn để được an toàn, E-Libera sẽ là một lựa chọn tuyệt vời khi nghĩ đến.

Lẽ nào vì những yếu tố đó mà Vương quốc Sorcerer đã nhắm đến ông?

"...

Theo em thì Vua Pháp Thuật là người như thế nào?"

"Ông ta là một người có suy nghĩ rất linh hoạt, sở hữu một trí tuệ và mưu lược của cả một quốc gia.

Điều đáng sợ nhất ở ông ấy chính là ông không bao giờ dựa vào sức mạnh áp đảo của mình, mà còn lên kế hoạch tỉ mỉ cho mỗi nước đi của mình. có thể nói rằng ông ta là một con quái vật với một đầu óc siêu việt, không thể dùng từ ngữ chính xác nào có thể miêu tả được.

"

[Hoh?] Zanac nhìn Renner, dường như có gì đó không ổn về cô.

Biểu cảm của cô vẫn như thường lệ, nhưng giọng cô mang một cảm xúc khác thường, đó là sự kính trọng và tôn kính.

"Một chuỗi những âm mưu đan xen như lưới nhện diễn ra ngay trước mắt chúng ta có lẽ đã được dệt vào Vương Quốc từ nhiều năm trước.

Chúng ta chỉ là những con sâu bị mắc bẫy."

"Anh thích suy nghĩ chúng ta là những con bướm hơn."

"Dù là trường hợp nào đi nữa chúng ta chỉ là những kẻ đáng thương trong mắt họ, nếu onii-sama thích sử dụng từ bướm trong phép ẩn dụ đó cũng tốt thôi.

Ngay cả khi chúng ta bay qua những mạng nhện này một cách an toàn, chúng ta sẽ gặp một lớp mạng nhện khác bên dưới ... thật đáng sợ.

Em không tin rằng trên thế giới này lại có một người như ông ta tồn tại.

Nếu mọi hành động của chúng ta hoàn toàn nằm trong dự tính của ông ta thì sao?

"

"Em đang muốn nói rằng ông ta vượt xa em à?"

Renner cười và không trả lời.

"Quay lại với chủ đề của chúng ta, có phải onii-sama đang nghĩ về việc tìm hiểu các lãnh thổ của Hầu tước Raeven, phải không?

Em không nghĩ rằng anh có thể tìm thấy bất cứ điều gì có ích ở đó."

"Đúng là như vậy, nhưng chúng ta cũng không thể cứ ngồi mà không làm gì, phải không?"

Khả năng Hầu tước Raeven đã phản bội họ là rất cao, họ phải làm gì để đối phó với điều này.

Anh hy vọng rằng có thể tìm thấy manh mối nhỏ nhất cho tất cả những điều này.

"Trước khi chúng ta làm điều đó, em có một câu hỏi cho onii-sama.

Nếu tình hình hiện tại tiếp diễn, Vương quốc Sorcerere chắc chắn sẽ bắt đầu trận chiến cuối cùng ở gần thủ đô.

Onii-sama sẽ ra lệnh cho những người lính bảo vệ thành phố hay đưa họ ra ngoài để chặn cuộc tấn công?

Làm thế nào để chúng ta tăng cường lực lượng?

"

"Anh đã nhận được phản hồi từ các quý tộc lân cận thủ đô."

Những người ở xa chưa trả lời.

Đó là vì họ chưa nhận được tin nhắn của anh, hay vì họ đứng một bên quan sát.

Có lẽ họ muốn thấy hoàng gia bị xóa sổ để họ có thể cúi đầu trước Vua Pháp Thuật.

Hoặc có lẽ họ không muốn bị điểm trừ trong mắt Vương quốc Sorcerer khi ra mặt bảo vệ Vương Quốc.

Họ tin rằng tốt hơn là nên tránh xa việc này là bằng chứng cho thấy họ hoàn toàn ngu ngốc.

Không, anh không nên chế giễu sự ngu ngốc của họ.

Nếu họ biết được Vương quốc Sorcerer tàn ác như thế nào, thì chắc chắn họ đã không làm như vậy.

Họ chỉ là những nạn nhân bị chi phối bởi sự thiếu thông tin.

Một khi thủ đô sụp đổ, không nghi ngờ gì nữa, Vương quốc Sorcerer sẽ mở rộng sự tàn bạo lan đến các thành phố khác.

Các quý tộc muốn trốn khỏi cuộc chiến này sẽ bị tiêu diệt.

"Anh có niềm tin rằng ... chúng ta có thể thắng không?"

Zanac nở một nụ cười cay đắng và bình tĩnh trả lời câu hỏi khó này.

"Không phải là vấn đề thắng hay thua, đơn giản là chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải đối mặt với chúng trong trận chiến.

Vương quốc Sorcerer sẽ thiêu rụi từng mẫu đất của đất nước này và tàn sát tất cả người dân của chúng ta.

Đây là lựa chọn cuối cùng của chúng ta nếu muốn sống.

"

"...

Onii-sama ... rất có phong thái của một vị vua, eh?"

"Sao?

Ý em là gì?

Em đang chế diễu anh vì quá sung mãn với chính mình à?"

"...

Umm, nếu chúng ta thua trong trận chiến này, có phải toàn bộ Vương Quốc sẽ bị hủy diệt không?

Nếu đúng là như vậy thì người dân của Vương Quốc dù họ trốn đến đâu họ cũng sẽ chết.

Em không chắc lựa chọn đánh cược tất cả vào trận chiến này của onii-sama là chính xác, Hầu tước Raeven có thể đã phản bội chúng ta vì lý muốn cứu người dân.

"

"Anh hiểu rồi... thành phố của ông ấy có thể trở thành nơi an toàn cho những người tị nạn, hmmm,"

"Nhưng anh vẫn nghi ngờ Vua Pháp Thuật sẽ không cho phép điều đó xảy ra.

Có thể hắn cũng đã ra lệnh cho Hầu tước Raeven giết những người tị nạn trong thành phố để kiểm tra lòng trung thành."

Tại sao Hầu tước Raeven phản bội họ?

Không rõ ông ta đã phản bội họ chưa?

Có lẽ đây cũng là một mưu tính khác của Vua Pháp Thuật, để gieo trồng hạt giống nghi ngờ giữa họ để thả thính anh và Renner.

Zanac nghĩ về Hầu tước Raeven, người đàn ông này chỉ muốn một tương lai tốt đẹp hơn cho Vương Quốc.

Có lẽ anh nên viết cho ông ta một lá thư và có một cuộc trò chuyện, nhưng đó có thể là một động thái nguy hiểm.

Một kẻ phản bội tiếp tục nhận được những lá thư từ Vương Quốc.

Điều đó chắc chắn sẽ khiến Vua Pháp Thuật đặt ra nghi ngờ về ông.

Có thể xem đó là một mưu đồ mà ông có thể sử dụng để chống lại, Tốt nhất là xảy ra trường hợp Hầu tước Raeven sẽ hành quân cùng với đội quân của Vua Pháp Thuật.

Đây là thời điểm tốt nhất để làm điều gì đó như thế này.

Nếu Hầu tước Raeven thực sự bị sức ép bởi gia đình ông bị bắt làm con tin, thì ông cũng hoàn toàn không có lỗi.

Zanac nhớ lại Hầu tước Raeven luôn yêu thương quá mức đứa con trai của mình.

Anh cố gắng nhớ từng chi tiết, đôi mắt anh gần như nheo lại thành một đường cho đến khi anh ta bị gọi trở lại thực tế khi nhìn thấy em gái mình.

"Những người dân tị nạn?

Nói về điều đó, cha muốn em ...

được rồi, ông ấy muốn chúng ta chạy trốn về Liên minh Karnassus với tư cách là đại diện của Vương Quốc.

Đó là yêu cầu của ông trước khi anh nhốt ông lại.

Nếu bây giờ em muốn làm theo, tốt nhất là nên sớm rời khỏi thủ đô.

"

Anh phải sớm lên kế hoạch thảo luận với mọi người và đối mặt với một trận chiến quyết định chống lại Vương quốc Sorcerer.

Anh không muốn đề cập đến sự thật rằng, họ không có cơ hội nào cả.

Thất bại có nghĩa là thủ đô và các thành phố khác sẽ bị san bằng thành tro bụi.

Điều đó có nghĩa là không một nơi nào trong Vương Quốc an toàn.

Có lẽ họ nên làm theo lời đề nghị của cha và từ bỏ đất nước.

Trong những tình huống thông thường, có hai cách mà một đất nước chiến thắng sẽ đối phó với hoàng tộc của đất nước bị thua trận.

Một là thông qua các cuộc hôn nhân chính trị kết hợp họ với nhau, hai là giết sạch mọi dòng máu hoàng tộc để không xảy ra hậu quả về sau.

Vương quốc Sorcerer chắc chắn sẽ chọn cách sau.

"Đó là một ý tưởng tuyệt vời, onii-sama cũng đến đó chứ?"

"Tại thời điểm này, làm thế nào anh có thể ...

Nếu anh trai của chúng ta vẫn còn ở đây, anh sẽ chọn bỏ chạy.

Đừng bận tâm đến việc, anh sẽ làm gì nữa?

Vua Pháp Thuật bất tử nên có lẽ ông ta sẽ không hãy quan tâm đến phụ nữ, nên tất cả phụ nữ trong cung chắc chắn cũng sẽ bị giết.

"

"Nếu Vương quốc Sorcerer đánh bại chúng ta, em có thể bị cưỡng hiếp bởi một trong những kẻ mà chúng ta ghê sợ."

Zanac thể hiện sự ghê tởm trên khuôn mặt khi nghe em gái mình bình tĩnh nói những lời như vậy.

Nhưng, anh phải thừa nhận rằng cô nói cũng có lý.

Người đẹp Renner rất nổi tiếng, luôn có những loại người như vậy tồn tại.

"Vậy thì hãy nhớ đừng rời xa khỏi Climb và Unglaus kể từ bây giờ."

"Mmm, Okay, em sẽ không để Climb rời khỏi mình."

"Không có ai ngoài hai chúng ta ở đây và giờ hãy ngưng nói về tình hình hiện tại, nhưng em phải cho anh câu trả lời về hai người đó."

Tại sao Brain Unglaus lại chọn phục vụ người phụ nữ này?

Mặc dù anh đã nghe tin đồn rằng Brain quan tâm đến Climb, nhưng anh ta dường như không phải là người đồng tính.

Tuy nhiên, theo một số cuộc điều tra, có vẻ như anh ta không thích bất kỳ người phụ nữ nào cả – Không phải vì anh ta chỉ quan tâm đến trẻ em chứ?

Anh không thể nói lên những suy nghĩ đó, anh biết rằng em gái anh đáng sợ như thế nào.

Nếu hai người đó biết được điều đó, nó sẽ thật rắc rối.

"Dù sao đi nữa, em không có ý định chạy trốn.

Là một công chúa, em sẽ đối mặt với cái chết với niềm vinh dự và trang nghiêm."

Thật là bất ngờ.

Anh đã từng nghĩ về điều này trong quá khứ, về việc em ấy sẽ chấp nhận bất kỳ cuộc sống nào miễn là có thể ở cùng với Climb.

Có lẽ em ấy chỉ nói như vậy ở đây và đã chuẩn bị hoàn tất để trốn.

[Em ấy sẽ là kiểu người sẽ làm điều đó ...]

"Nhưng ngay cả một xác chết vẫn có thể bị Vua Pháp Thuật khai thác thông tin."

"Có lẽ là vậy, mà onii-sama sẽ lãnh đạo quân đội chống lại Vua Pháp Thuật à?"

"À, ừ.

Mặc dù sự hiện diện của anh sẽ không tạo ra kỳ tích nào cả, quân đội cần một hoàng gia để lãnh đạo họ – anh phải giữ vững lập trường."

Zanac nhìn về phía trần nhà.

"Vừa rồi em có nói anh sẽ là một vị vua trong tương lai, đó là lý do tại sao trách nhiệm này thuộc về anh ... hy vọng cha sẽ sắp xếp cho tang lễ của anh ... em có thể chọn chạy trốn bất cứ lúc nào em muốn."

Mặc dù anh lúc nào cũng cảm thấy khó chịu về em gái của mình, nhưng họ vẫn chung huyết thống.

It nhất đó là những gì mà anh có thể làm với em mình vào lúc này.

Có lẽ anh sẽ nhận được sự thương hại của Thần thánh sau khi chết.

"Em hiểu.

Em sẽ xem xét tình hình mà làm như vậy."

Khi Zanac tập trung nhìn về phía cô, anh thấy Renner trả lời với một nụ cười thường thấy ở cô.

———-***———-

Phần 3

Cuối cùng Vương quốc Socerer cũng bắt đầu tiến quân về phí Tây.

Họ đã tàn phá vô số thành phố và làng mạc trên đường đi.

Đích đến kế tiếp là thủ đô, mặc dù di chuyển với tốc độ khá chậm.

Một đội quân càng lớn, tốc độ hành quân sẽ càng chậm.

Tuy nhiên, theo người bạn đồng hành, Evileye, điều nay sẽ không hợp lý với đội quân của Vương quốc Socerer, một đội quân chỉ toàn là Undead.

Cô cho rằng mục đích của việc này là để xóa sạch toàn bộ dân cư Vương Quốc.

Nỗi sợ hãi và lo lắng về việc thủ đô sắp bị tấn công dẫn đến sự hỗn loạn bùng phát trong thủ đô, dẫn đến việc nhiều người đã chết.

Lúc này người dân thủ đô có hai lựa chọn.

Một là chạy trốn về hướng ngược lại với E-Rantel – phía Tây.

Lựa chọn còn lại là ở lại thủ đô, đóng cửa và cầu nguyện.

Phần lớn mọi người đã chọn ở lại thủ đô.

Những người chọn đầu tiên đều là những người có của cải, quan hệ hoặc những kỹ năng để đảm bảo sự sống còn của họ khi phải di cư đến những vùng đất xa xôi.

Đó là lý do tại sao hơn 95% dân số thủ đô đã chọn ở lại.

Nhưng, điều đó chỉ đúng cho đến ngày hôm qua.

Hoàng tộc đã ban hành một sắc lệnh.

Nội dung của sắc lệnh này là: vì quân đội Vương quốc Sorcerer đang đến gần, thành phố cần nhiều nhân lực hơn để bảo vệ.

Tất cả những người đàn ông khỏe mạnh đều phải tham gia trận chiến.

Thực chất đây là một lệnh cưỡng chế.

Tất nhiên, có nhiều người rất sợ chiến trường và vì vậy họ chọn cách bỏ trốn, nhưng đá số mọi người tin rằng nếu họ chọn không tham gia chiến tranh, những người thân yêu của họ sẽ chết.

Ý chí mãnh liệt của người dân bắt đầu lan rộng trong thủ đô, những người bị ảnh hưởng bởi nó bắt đầu rơi vào điên loạn.

Đường phố nhộn nhịp với những người đàn ông chuẩn bị cho chiến tranh.

Những người cha và những đứa con trai đều trở thành những người lính.

Những người mong muốn khẩu phần tốt hơn trong khi họ rời đi làm cho ngành công nghiệp ẩm thực bùng nổ.

Điều này đã trở nên trầm trọng hơn bởi người dân biết về việc hoàng gia đã ra lệnh cho mọi thương gia trong thành phố giữ giá thực phẩm ở mức thấp.

Nhóm Blue Rose chen lấn đi qua dòng người.

Lakyus có một gợi ý với những đồng đội sau lưng cô.

"Tôi đã nói với mọi người rồi, tôi có thể đảm nhận việc chuyện này.

Dù yêu cầu không chỉ định rõ ràng ai phải đi, nhưng không có nghĩa là toàn bộ chúng ta đều đi.

Tôi nghĩ ai cũng có việc cần phải làm đúng không?

Hay chúng ta tách nhau ra?"

"...Chuyện gì thế Lakyus?

Tại sao cô cứ không muốn cho chúng tôi đi cùng?"

Lakyus miễn cưỡng nở nụ cười khi nghe Evileye nói.

Dù trong đầu cô nghĩ, "Sao cô lại biết.".

Evileye khá giỏi về những việc đó, nhưng Tia và Tina còn nhanh nhạy hơn cô nhiều. tạ ơn chúa vì cô không phải đối mặt với họ.

"Tôi hiểu cảm giác của Lakyus lúc này.

Tôi nghe nói Azuth-danna cũng có mặt mà, đúng không?"

Lakyus cảm thấy tim mình vừa rớt ra ngoài.

Đúng vậy.

Chú của Lakyus, Azuth Aindra, thủ lĩnh nhóm mạo hiểm gia Adamantite Red drop cũng được mời đến.

"Oh, hai người là họ hàng, hẳn phải có nhiều chuyện riêng tư để nói.

Chúng tôi hiểu mà."

Tốt rồi, sự nhầm lẫn của họ đã đưa họ ra khỏi lý do thực sự.

Lakyus đồng tình với những gì Gagaran đã nói,

"Đúng vậy. mọi người có thể làm việc này vì tôi chứ?

Chú ấy đã không gặp tôi kể từ lúc đến thủ đô rồi.

Nên –"

"Thật phức tạp."

"Không thể tin được."

"Ể?"

Lakyus nhìn cặp song sinh.

"Hai người là người thân và đều là mạo hiểm gia cấp Adamantite.

Với tình hình hiện tại, nếu chú ấy đã về thủ đô và không nói cho cậu biết, sao người yêu cầu của chúng ta tìm ra được thông tin này?"

"Nếu ông ta có quan hệ với Red Drop, hẳn ông ta sẽ nói ra.

Nhưng người yêu cầu đó đã không nói gì cả."

Đêm qua, một người đàn ông vô danh đã xuất hiện tại nhà trọ mà Blue Rose đang ở, nói với họ rằng họ có yêu cầu công việc, và đi đến địa điểm này.

Người này trực tiếp tiếp cận họ mà không thông qua Hội mạo hiểm giả là một hành động đáng ngờ đến mức khiến Lakyus muốn từ chối lời đề nghị của ông ta.

Tuy nhiên, khi biết rằng Azuth của Red Drop cũng sẽ ở đó, cô đã đồng ý xuất hiện.

"Đúng thế, điều này rất đáng ngờ., thậm chí nó có thể là một âm mưu.

Nó có thể là một lời nói dối để nhử chúng ta."

"Yeah.

Với khả năng đây có thể là một cái bẫy – dù cậu mạnh mẽ, nhưng có nhiều thứ cậu không thể xử lí một mình được.

Nếu bên kia có ý định hại chúng ta, chúng ta không nên để chúng xử lí từng người một được."

"Mọi người..."

Lakyus rất vui vì mọi người lo lắng cho cô nhưng,

"Chúng tôi cũng muốn gặp vị senpai anh hùng đó."

Lakyus cảm thấy dạ dày cô quặn lại.

Trong khi chú của cô ấy không chính xác là một kẻ xấu, ông ta cũng không thể được gọi là một người tốt.

Nhìn chung, điều cô chắc chắn là anh ta là người chỉ có thể gây ảnh hưởng xấu đến trẻ em.

Khi Lakyus gặp lại ông khi cô vẫn còn là một đứa trẻ, ông có vẻ bình thường nhưng có vẻ như ông đang che giấu bản chất thật của mình.

Có lẽ não của ông đã bị hỏng trong nhiều cuộc phiêu lưu của mình?

Cô chỉ có một giải pháp cho những điều mà cô không thể hiểu được – mặc dù đây không phải chính xác điều gì đó mà những vị Thần sẽ bận tâm – đó là cầu nguyện.

Ngoài ra, cô không thể làm gì khác.

Chú của cô là kiểu người hành động trung thực và chính trực khi gặp ai đó lần đầu tiên.

Ông cũng là kiểu người thích nói những câu ngô nghê như, "nếu bạn khao khát một anh hùng, thì nhiệm vụ của anh hùng là xuất hiện để thực hiện điều ước của bạn.".

Cô chỉ có thể hy vọng rằng ông sẽ làm điều tương tự vào lần này.

Lakyus và đồng đội đã đến nhà trọ mà họ được báo trước.

Công việc kinh doanh quanh đây dường như khá tồi tệ và nói chung nơi này khá bẩn thỉu.

Các cửa ra vào nhà trọ được xây dựng tốt và nặng đến đáng ngạc nhiên.

Ngay sau khi Lakyus mở cửa, Tia và Tina vỗ hai lần vào eo cô.

Đó là một tín hiệu cảnh giác.

Họ hẳn đã nhận thấy điều gì đó.

Sau cánh cửa là quầy phục vụ nhưng họ không thấy bất kỳ bằng chứng nào cho thấy nơi này đang phục vụ uống rượu.

Điều đó có nghĩa là nơi này không hoạt động như một quán rượu, mà chỉ là một quán trọ.

Lakyus cảm thấy rằng tất cả mọi người đã chuyển sang chế độ cảnh giác do sự đáng ngờ của nơi này.

Họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến nổ ra bất cứ lúc nào.

Lakyus nói chuyện với người đàn ông đứng từ xa sau quầy.

"...Chúng tôi là Blue Rose, đến để gặp khách hàng."

"Lên phòng 301, ngài Azuth của Red Drop đang chờ."

Chú ấy đã ở đây rồi?

Đến lúc tìm hiểu xem có đúng thật không rồi.

Lakyus cảm ơn anh và ngay lập tức leo lên cầu thang bên cạnh.

Nhà trọ im lặng đến lạ thường.

Họ đã không gặp thêm ai khác trong suốt quãng đường, họ cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Có phải vì các bức tường có đặc tính cách ly âm thanh tuyệt vời hay là do nhà trọ thực sự trống rỗng?

Nhóm lên tầng ba và thấy số lượng phòng trên này ít đến mức đáng ngạc nhiên.

Các phòng trên tầng này có lẽ rất lớn.

Lakyus gõ cửa, phòng có một dấu hiệu được đánh dấu bằng số 301.

"Chú, cháu là Lakyus đây."

Ngay sau khi lắng nghe, cô nghe thấy giọng thì thầm của một người đàn ông bên kia cánh cửa nói "Vào đi.".

Giọng nói nhỏ tới mức cô không phân biệt nổi giọng đó có phải là chú cô hay không.

Sau khi chặn Tia và Tina, Lakyus tự mình mở cửa.

Nội thất của căn phòng rất khác biệt so với bên ngoài của nó.

Căn phòng chứa đầy đồ nội thất tinh xảo và nặng nề, sang trọng hơn nhiều so với nhà trọ của Lakyus.

Thành thật mà nói, điều đó làm cô ấy phát điên.

Nhà trọ này là cực kì đáng ngờ sau tất cả.

Họ thậm chí còn chưa hoàn thành việc khảo sát toàn bộ căn phòng khi một giọng nói hướng về Lakyus.

"Aw, Lakyus-chan!

Lâu lắm mới gặp!"

"chú..."

Nó đích thị là giọng chú cô.

Lakyus đóng sập cửa theo hướng mà giọng chú cô phát ra.

"chu-chuyện gì thế Lakyus?"

Gagaran là người đầu tiên lên tiếng.

Mọi người chắc đã nghe giọng cô chú rồi.

Thật khó để cô ấy nói rằng không có gì sau hành động đó.

"Mọi người, tôi nghĩ tôi sẽ gặp riêng chú ấy."

"Cái gì... cô thực sự nói thế sau khi tất cả chúng ta đã đến đây?"

Giọng của Evileye vang lên như dự đoán.

Lakyus nhìn biểu cảm của mọi người.

Evileye đã nói với tư cách là đại diện, cô có thể nói rằng những người còn lại có cùng suy nghĩ từ biểu cảm của họ.

Vậy thì –

"Haizz.

Được rồi.

Để tôi nói rõ này, chú tôi là một người khá kỳ cục."

"...Thủ lĩnh của Red Drop á?"

Lakyus thể hiện sự nghiêm khắc như mong đợi của một thủ lĩnh và gật đầu khi nghe những gì Tina đã nói, rồi cô nhìn về phía những người khác.

Họ bối rối, nhưng đã hiểu tính Lakyus từ lâu, họ biết cô thành thật.

Sau khi cô phân tích điều đó từ biểu cảm của họ, Lakyus lại mở cửa.

Có một chiếc ghế dài bằng vải nhung sáng bóng trong phòng.

Trên đó là một người đàn ông, một người đàn ông mà cô biết rõ – đó là Azuth Aindra bằng xương bằng thịt.

Phần cơ thể bên trên của ông ta hoàn toàn lộ ra, có thể thấy rõ cơ bụng và xương sườn.

Đây không phải là cách mà một người nên thể hiện mình trước khách hàng của họ nhưng đó không phải là lý do tại sao Lakyus ngăn bạn đồng hành của mình tiến về phía trước.

Trên cơ thể Azuth, bên trái và bên phải của ông, là hai người phụ nữ bán khỏa thân đang rúc vào người ông.

Không, họ không thể được gọi là bán khỏa thân.

Những bộ ngực đầy khiêu gợi của họ được phơi bày hoàn toàn và mặc dù họ đang mặc đồ lót, đó chỉ là những sợi dây hầu như không thể che đậy bất cứ thứ gì.

Từ vẻ ngoài, họ có vẻ là những người hộ vệ cao cấp.

Trang phục khiêu dâm có khả năng được cởi ra gần đây đã nằm rải rác khắp mặt đất.

Azuth giữ cả hai người phụ nữ trong mỗi cánh tay của anh ta, hai tay anh ta chụp lấy ngực họ, xoa xoa chúng.

"Chú à...Cháu gái chú được triệu tập bởi cùng một khách hàng với chú đấy, chú không thể chào đón cháu bằng phong thái lịch sự hơn à?"

Lakyus nói.

Tuy nhiên, bàn tay của Azuth không rời khỏi bộ ngực của những người phụ nữ đó khi ông tiếp tục nhào nặn chúng.

Những người phụ nữ dường như không bận tâm đến nhóm Lakyus, mà chỉ vô tư tiếp tục với những tiếng rên khe khẽ.

Thái độ này thật lòng khiến Lakyus nổi giận một chút.

Nếu những người phụ nữ này đã được khách hàng của họ mua, Lakyus muốn nói chuyện với họ.

"Naaaaaah, Ta đã nghĩ mấy đứa sẽ đến muộn hơn cơ.Uhh, ta đâu có làm nó trên giường, nên chuyện đó đâu quan trọng phải hông?"

"Tất nhiên là quan trọng!"

Lakyus không bận tâm quay qua kiểm tra biểu cảm của đồng đội cô.

"...Thật á?"

Azuth có biểu cảm bối rối, nhưng anh ta vẫn tiếp tục tập nhào nặn ngực của hai cô gái.

"Cháu có suy nghĩ quá ngây thơ rồi đấy.

Đó là bản năng tự nhiên khi đàn ông muốn lên giường cùng những cô gái xinh đẹp.

Con của ta chắc chắn cũng sẽ kế thừa những món quà như vậy.

Cháu không biết là điều quan trọng nhất là phải duy trì nòi giống à?"

"Hmmm, kể cả anh là người sinh ra ở địa vị cao, thứ đó vẫn ám ảnh in sâu trong tim anh à?"

Khi nghe Evileye nói thế, Azuth có vẻ mặt khó chịu và lườm cô.

Dù cảm thấy áp lực từ ánh mắt đó, nhưng không ai trong Blue Rose lùi lại.

Với Evileye thì nó chỉ như gió thoảng thôi, cô tiếp tục,

"...Phew, Từ biểu cảm của anh thì tôi có thể nói chính xác là một thiện xạ.

Họ gọi anh là anh hùng nhưng anh không khác gì một đứa trẻ.

Có lẽ nào, lý do thực sự mà anh từ bỏ địa vị quý tộc và chọn sống như một mạo hiểm gia vì anh chính là loại người đó ...?

Dù sao thì, đây cũng không phải thái độ để gặp khách hàng, Các cô gái, hãy rời khỏi đây."

"- có chuyện gì với đứa trẻ này thế?"

Cô ả phía bên phải lườm Evileye.

"Phew, rõ là phiền phức...Này, Aindra...căn phòng bên kia còn trống chứ?"

Evileye chỉ về phía cánh cửa không nằm ở hướng hành lang.

"Ahhh.

Đó là phòng ngủ.

Tôi đã kiểm tra nó rồi."

"thế à?

Cho họ vào đó đi."

"Có chuyện gì với con bé này vậy?

Cô đang cố làm gì vậy?"

Người phụ nữ bên trái trừng mắt nhìn Evileye với vẻ mặt tức giận.

"Cô đừng có hành động như thể mình cao sang và mạnh mẽ lắm, cô chỉ là một con nhóc thậm chí còn chả dám lộ bộ mặt thật của mình"

"...Hazzzzzzz. sử dụng [Charm person] ngay."

" À, vâng.

Đã hiểu."

Người phụ nữ bên trái đứng dậy ngay lập tức, khiến người phụ nữ bên phải có biểu hiện sốc với cái miệng há hốc

"Cô cũng vậy.

Đừng quên dọn đống quần áo trên sàn."

Trước khi người phụ nữ có thể trả lời, [Charm person] đã được sử dụng.

Hai người phụ nữ ngoan ngoãn bước vào phòng bên cạnh.

Azuth bĩu môi và nâng vai.

Từ góc nhìn của maoh hiểm giả, những gì Evileye đã làm không khác gì ai đó rút thanh kiếm của họ ra, nhưng ông dường như không có đổ lỗi cho cô vì điều đó.

Mặc dù cô không muốn thừa nhận điều đó, Evileye thấy anh ta khá khoan dung trong vấn đề đó.

"Evileye, làm tốt lắm!"

Tina đưa ngón tay cái lên cho Evileye.

"Mặc dù vậy, có thể những người phụ nữ là sát thủ, như mong đợi từ một mạo hiểm gia cấp Adamantite.

" Họ à?"

"Chúng tôi được đào tạo để làm những gì được cho là tốt nhất.

Phụ nữ không có nhiều năng khiếu hoặc tài năng đặc biệt chỉ có thể dùng đến vũ khí là nữ tính của họ.

Mặc dù Gagaran là trường hợp ngoại lệ, tôi sẽ giải thích phương pháp của họ.

Đầu tiên-"

Evileye làm ngơ trước lời giải thích của Tia với Lakyus.

"Sẽ thật rắc rối nếu điều đó là sự thật.

Chà, tôi sẽ không làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người đâu.

Cứ nói chuyện thoải mái đi."

"Cảm ơn, Evileye.

Vậy bây giờ, haizzz..." cô đã quá mệt mỏi trước cả khi kịp nói bất kỳ từ nào, " Vậy bây giờ, thưa chú, khách hàng của chúng ta khá đáng nghi đấy.

Họ là ai?"

"Hmmm? này này, đừng nói cháu đến đây trong khi vẫn chưa biết họ là ai nhé?

Hmmm, họ là những người thuộc về một tổ chức khổng lồ, có lẽ vậy."

"Có lẽ vậy?

Xem ra, chú có vẻ khá thân thiết với họ?"

"Ta chưa gặp mặt họ trực tiếp.

Nếu họ biết ý thì họ sẽ tự giới thiệu tên mình.

Hmm, còn nếu họ định giấu danh tính, vậy thì – " Azuth cười, "họ chắc chắn mờ ám.

Vậy cháu dự định làm gì?"

"ý chú là sao khi nói cháu dự tính gì?"

"Nếu cháu định chạy– à không rời khỏi đây, cháu có thể sử dụng con đường mà ta chuẩn bị sẵn."

"Chúng cháu không định rời đi."

Lakyus cảm thấy mọi người đang lườm cô.

"...Pfff.

Nghĩ kỹ đi.

Quân đội của Vua Pháp Thuật đã giết sạch toàn bộ dân chúng và thiêu trụi mọi thành phố trên dường đến đây.

Nghĩ rằng thủ đô sẽ được đối xử khác biệt là một suy nghĩ cực kỳ ngây thơ."

"Vậy chú, hãy chiến đấu cùng nhau!"

"Không thể.

Bời vì ta không trực tiếp xác thực sức mạnh của hắn, ta không dám chắc.

Nhưng nếu những tin đồn là thật, ta – chúng ta không thắng nổi hắn.

Chỉ có quái vật mới đánh bại được quái vật, sẽ không khôn ngoan nếu con người như chúng ta can thiệp."

Azuth thở dài não nề.

Lakyus chưa từng thấy ông như thế này trước đây.

"...Ta biết đây chỉ là sự lãng phí thời gian.

Đó là lý do ta không mang theo nhóm của ta đến đây.

Ta cũng đã bảo lão anh trai của ta trốn đi."

"Nhưng...không ai làm thế đúng không?"

"Haah.

Đúng là một đám....ngốc ngếch.

Nhưng, hắn ta cũng đã gửi đám trẻ cho ta chăm sóc.

Chúng đã được những đồng đội của ta hộ tống đến nước Cộng Hòa và giờ chắc đã tới nơi."

Những cảm xúc phức tạp nảy sinh trong trái tim Lakyus, Tia lo lắng nói, "Sếp à".

Cùng lúc đó, một giọng nói của người đàn ông vang lên từ hành lang, "Mọi người đến rất đúng giờ!"

Ba người đứng cạnh cửa, Tia, Tina và Gagaran, dường như bị đẩy bởi lực vô hình vào phòng.

Một người đàn ông và một người phụ nữ theo sau họ.

Người đi trước là một chàng trai trẻ.

Tất cả mười ngón tay của anh ta đều có mang nhẫn.

Một nụ cười dịu dàng tỏa ra từ khuôn mặt anh.

Đằng sau anh là một người phụ nữ mệt mỏi.

Quần áo của cô bị lỏng và cô đi với một dáng vẻ rằng cô không muốn đi bộ chút nào.

Một chiếc mũ khổng lồ khác thường đội trên vòm của cô, che gần hết khuôn mặt.

Lakyus nâng cao cảnh giác.

Những đồng đội của cô đã bị áp chế ở cấp độ sinh học – nghĩa là chỉ từ sức mạnh thuần túy.

Cả hai vị khách này đều có khả năng mang đến cho mạo hiểm giả cấp Adamantite mạnh mẽ như Lakyus một nỗi sợ hãi mà cô không thể nói thành lời.

Tuy nhiên, một khi người đứng sau họ xuất hiện, bầu không khí đột ngột thay đổi.

Đó là một người đàn ông với cơ thể khổng lồ, từ từ bước vào phòng.

Trang phục của anh ta giống như của một kẻ man di cầm rìu.

Một áp lực dữ dội, áp đảo phát ra từ anh ta khiến họ cảm thấy như thể không gian xung quanh họ đang bị bóp méo.

Hai người trước mặt họ thực sự rất mạnh.

Nhưng, người đàn ông đó còn mạnh hơn cả hai.

Lakyus không thể di chuyển, như thể cô đang bị nghẹt thở.

Là một mạo hiểm gia được xếp hạng Adamantite, cô đã đánh bại vô số quái vật và ác quỷ mạnh mẽ nhưng tất cả bọn họ đều lu mờ so với người đàn ông này.

Anh ta thậm chí có thể mạnh hơn con quỷ đầu lâu xuất hiện trong thời gian xáo trộn của Jaldabaoth.

Người đàn ông này có lẽ là vệ sĩ của hai người đó.

Những người mạnh mẽ như họ, nếu họ không thuộc về bất kỳ tổ chức nào, chắc chắn sẽ gây ra những tin đồn về họ lan truyền.

Nếu là trường hợp đó, những gì đứng đằng sau họ phải là một tổ chức cấp quốc gia khổng lồ để có thể che giấu thông tin về họ hoàn toàn.

"...Chúng ta đã đúng khi mang theo vũ khí."

"...Mỗi người trong số họ đều mạnh hơn chúng ta."

"Haaah.

Tôi không nhớ đã nghe về những người như này trong Vương Quốc."

"Oy oy oy, mấy người đến trễ nên đừng có tỏa ra mấy cái hào quang đáng sợ như thế.

Có phải người ủy thác công việc cho mấy người bảo thế không? làm mấy việc ngớ ngẩn như thế này?"

Người phụ nữ mà Azuth trêu chọc phản đối,

"Mang theo cả gái điếm, ấn tượng đấy, ông già.

Đây đau phải khách sạn tình yêu -"

Azuth đáp lễ,

"Hmm, Nơi này chính là lí do mà ta gọi họ tới, ta muốn mấy người cũng thấy ghê tởm như ta."

"Tsk -"Người phụ nữ nghiến răng đó là một biểu cảm khó chịu khi từ ngoài nhìn vào.

Cô không phản đối những gì Azuth đã nói, có nghĩa là nhà trọ này thực sự có liên quan đến họ.

Chỉ có hai quốc gia có khả năng thành lập các tổ chức cấp quốc gia.

Một người là Cộng Hòa Argland, còn lại là Pháp Quốc.

Có vẻ như là vế sau.

"Chà chà, nếu mọi chuyện kết thúc ngay bây giờ, tôi sẽ rất vui."

"Quie-chan...haizz, Quie-chan là thủ lĩnh lần này nên tôi sẽ nghe theo vậy."

Sau khi bị nhắc nhở bởi người đàn ông, người phụ nữ nhún vai đầy miễn cưỡng và gật đầu.

"Azuth-sama nói rất đúng.

Ngài đã dành ra khoảng thời gian trong lịch trình bận bịu của mình để gặp chúng tôi mà chúng tôi vẫn đến trễ nhất.

Tôi xin được xin lỗi bằng tất cả sự tôn trọng của mình."

"Hmph"

———-***———-

Phần 4

Azuth mĩm cười nhẹ nhàng, đó là nụ cười của một quý ông không bao giờ chùn bước.

"Trước hết, xin hãy thứ lỗi vì tôi sẽ nói thẳng – chúng ta hãy bắt tay vào công việc, Azuth Aindra-sama và các thành viên của Blue Rose đã có mặt,"

Lakyus nheo mắt.

Chú của cô từ lâu đã không để ý đến danh hiệu cao quý của mình, nhưng vì ông vẫn là người đang mang danh hiệu hiệp sĩ danh dự, nên một nghi thức phù hợp là cần thiết trong hoàn cảnh này, chính vì vậy ông đã sử dụng tên đầy đủ của mình.

Tuy nhiên, Azuth thật sự không thích được gọi bằng tên đầy đủ.

Những người lần đầu tiên gặp ông, nếu tiếp tục bị cuốn vào nghi thức sẽ không nhận ra điều này.

Tuy nhiên người đàn ông ở đây đã biết được việc này.

Điều này có nghĩa là người đàn ông này đã điều tra rất kỹ các thông tin, không, sẽ chính xác hơn khi nói rằng tổ chức đứng sau người đàn ông này đã thực hiện tốt việc điều tra.

"Lakyus Alvein Dale Aindra-sama.

Evileye-sama.

Tia-sama.

Tina-sama.

Gagaran-sama.

Chúng tôi ở đây để thuyết phục các bạn gia nhập đội ngũ chúng tôi.

Lựa chọn chiến đấu đến hơi thở cuối cùng tại đây là một hành động đáng trân trọng, nhưng các bạn nên nghĩ về tương lai nhiều hơn.

"

"Ugh.

Thật là thô lỗ.

Quốc gia nào đã cử ông đến đây?"

"Vấn đề không phải là bọn ta đến từ đất nước nào.

Điều đó không quan trọng"

Đột nhiên, một bàn tay xuất hiện từ phía sau người phụ nữ và bịt miệng cô lại.

"Không thể nào!"

Tia và Tina rút vũ khí ra trong sự ngạc nhiên.

Đứng đằng sau người phụ nữ là một người đàn ông mặc trang phục kỳ quái.

Toàn bộ cơ thể của hắn, kể cả mặt và tay đều được che kín.

Nhiều tấm kim loại hợp thành một bộ quần áo của hắn trông có vẻ rất chắc chắn.

"Không được, đây là một kỹ năng của class Sát Thủ(Assassin) vượt quá tầm hiểu biết của chúng ta."

"Không ổn, người này mạnh hơn chúng ta rất nhiều."

Hai đồng đội của cô là những sát thủ mạnh nhất – lợi hại nhất mà Lakyus biết, nhưng người đàn ông này còn mạnh hơn.

"Xin đừng lo lắng và vui lòng cất vũ khí.

Nếu mục tiêu của chúng tôi là tiêu diệt các bạn, chúng tôi đã không cần giới thiệu bản thân với một phương pháp tầm thường như vậy."

Người đàn ông này nói đúng.

Không ai trong số những mạo hiểm giả xếp hạng Adamantite này có thể phát hiện ra tên sát thủ đó, hắn đã che giấu hoàn toàn bản thân một cách hoàn hảo.

Sau đó hắn lại xuất hiện một cách ngu ngốc như vậy nghĩa là nhiệm vụ của hắn không phải là ám sát họ.

Hoặc có lẽ đây là một phần trong chiến thuật của chúng.

Chúng làm vậy để nhắc nhở họ rằng nếu họ không đồng ý gia nhập nhóm, những sát thủ kiệt xuất có thể giết họ bất cứ lúc nào chúng muốn.

"Ngoài ra, rất xin lỗi về những lời nói không phù hợp của đồng đội tôi."

"Oy oy.

Có lý do gì các vị muốn dấu thân phận phải không?

Tôi đoán các người đến từ Pháp Quốc?"

"Họ thực sự đến từ Pháp Quốc à?

Thật khó tin nơi đó tồn tại những người như thế này."

Evileye nói với vẻ bị sốc.

Lakyus cũng ngạc nhiên không kém.

Trong quá khứ họ đã từng sử dụng một đơn vị chiến đấu để thiêu rụi những ngôi làng của demi-human, họ thật sự rất mạnh.

Đặc biệt là đội trưởng của đơn vị, vào thời điểm đó mạnh hơn cả Lakyus.

Tuy nhiên, không ai trong đơn vị đó mạnh bằng những người đang đứng trước mặt.

"Cô không biết à?

Ta nghĩ rằng ít nhất cô đã từng nghe thấy những tin đồn về họ ... họ là niềm tự hào của Pháp Quốc, là một đơn vị anh hùng, Hắc Thánh Kinh.

Có khả năng tất cả bọn họ đã đạt đến cảnh giới của những anh hùng.

"

Azuth nhìn về phía những người đó.

Người đàn ông nở nụ cười giống như một con thú nhìn thấy con mồi trước khi nó ăn thịt.

"Hahahaha ...

Có vẻ như ngài biết khá nhiều về chúng tôi.

Nhưng, có phải nhóm của ngài cũng có một người như vậy?

Một người giống như bọn tôi, thậm chí còn mạnh hơn tôi?" .

Hắn ta chỉ về phía Evileye"Evileye của Blue Rose.

Cô là một người khá là khó đối phó.

"

Tuy nhiên, với thái độ của hắn ta cho thấy hắn không phải là một người thừa nhận thất bại, thay vào đó, biểu hiện của hắn nói với họ rằng hắn xem Evileye ngang hàng với mình.

"...

Hừm.

Luôn có những người mạnh hơn tôi ...

Hmm ... không nói đến lũ quái vật, một người mạnh hơn tất cả bán nhân loại và nhân loại, chỉ có Momon-sama là mạnh nhất."

"Chỉ có Momon?

Hmmm ..."

Người chiến binh( class barbarian ) lẩm bẩm với chính mình trong khi một nụ cười dần dần nở trên mặt, và không nói gì nữa.

"Nghe này.

Các người đến từ đơn vị bí mật Pháp Quốc.

Tại sao không chọn chiến đấu cùng với chúng tôi chống lại Vua Pháp Thuật để giành chiến thắng?"

"Có lẽ người phụ nữ đó cũng...không, điều đó...."

Evileye vẫn đang lầm bầm một nhưng Azuth phớt lờ cô và hỏi người đàn ông, người nãy giờ vẫn đang giữ nguyên nụ cười trên mặt.

"Nhận được một lời mời từ người cao quý như ngài là một vinh dự cao nhất với tất cả chúng tôi.

Tuy nhiên, chúng tôi ở đây với một nhiệm vụ duy nhất là thuyết phục những người đáng quý như mọi người tham gia cùng chúng tôi.

Nên chúng tôi chỉ có thể chọn từ chối một cách lịch sự đề nghị của ngài.

Rốt cuộc, những người lính tham gia vào những trận chiến vì những ham muốn ích kỷ sẽ mang lại tổn hại cho tổ chức của họ."

"Tôi thấy rằng các vị chỉ đang cố dùng mệnh lệnh để từ chối khéo.

Tuy nhiên, tôi vẫn tôn trọng ý kiến của các vị."

"Thật buồn chán – nhưng chẳng phải mọi thứ sẽ đơn giản hơn nếu chúng tôi nghe theo chỉ thị từ cấp trên?"

Người phụ nữ khó chịu nói.

Nụ cười của người đàn ông mất dần và nó được thay thế bằng một biểu hiện bối rối.

"Tôi cá rằng cô là kiểu người lúc nào cũng cảm thấy phiền phức khi gặp bất cứ vấn đề gì."

"Đúng vậy.

Miễn là tôi làm đúng nhiệm vụ của mình, khi xảy ra việc ngoài ý muốn trách nhiệm sẽ luôn thuộc về cấp trên của tôi.

Thật khó chịu khi phải tự gánh vác trách nhiệm, vì vậy tôi không muốn bận tâm đến điều đó.

Tôi khá giỏi chuyển trách nhiệm sang người khác, tôi thậm chí còn nhận được lời khen ngợi về điều đó ~ "

"Đó không phải là khen ngợi."

Người chiến binh thì thầm với chính mình.

"Hehe.

Giờ thì, Aindra-sama...xin lỗi, Azuth-sama, chúng tôi hiểu ý của ngài.

Vậy còn các thành viên của Blue Rose thì sao?"

"Trước đó, bọn tôi có thể hỏi một câu hỏi không?

Làm thế nào chúng ta có thể thoát khỏi đây?"

"Tôi sẽ cho bạn biết sau khi bạn đồng ý gia nhập với với chúng tôi.

Chúng tôi cũng đã gửi lời đề nghị này cho nhiều nhóm mạo hiểm giả khác và tất cả họ đã chấp nhận.

Những nhóm đó đã được chuyển đến những địa điểm an toàn sau khi đồng ý."

"...

Này.

Ông không sử dụng bạo lực hoặc đe dọa để buộc họ đi cùng chứ?"

Đúng như Gagaran đã nói, nếu một ai đó mạnh mẽ như họ đe dọa người khác, sẽ rất khó từ chối.

"Chúng tôi thật sự muốn, từ sâu thẳm trái tim, muốn trở thành đồng đội với tất cả các bạn.

Đây là một sự hợp tác cho tương lai của chúng ta – vì tương lai của loài người."

Người đàn ông có vẻ không hề nói dối, với tính cách của này có lẽ là lý do tại sao ông ta được chọn làm người đàm phán.

"...Tôi từ chối"

Lakyus thậm chí không dành thời gian để hỏi ý kiến của mọi người trong nhóm trước khi Gagaran trả lời.

"Không cần để ý đến ý kiến của chúng tôi ... chúng tôi luôn nghe theo quyết định của chỉ huy.

"

Đồng đội của cô bắt đầu gật đầu đồng ý khi nghe những gì Gagaran nói.

"Thật vậy sao...?

Có vẻ như không gì có thể lay chuyển nổi quyết định này.

Tôi thực sự hết cách rồi."

Người đàn ông chấp nhận sự từ chối với thái độ khác thường, Lakyus hạ thấp thân mình để đề phòng ông ta dùng vũ lực.

Người đàn ông mỉm cười khi thấy Lakyus làm thế.

"Làm ơn, không cần phải lo lắng, Lakyus-sama.

Chúng tôi không có ý định sử dụng vũ lực.

Chúng tôi hy vọng rằng tất cả mọi người ở đây có thể trả thù cho những nạn nhân của Vua Pháp Thuật.

Chúng tôi đã để lại một khoản phí vì đã làm phiền mọi người tại quầy lễ tân, xin vui lòng chấp nhận nó trước khi mọi người rời đi.

Bây giờ thì – chúng tôi sẽ đi khỏi đây."

Sau khi người đàn ông ra lệnh, các thành viên của Pháp Quốc bắt đầu đi về phía lối ra.

Mọi thứ dường như đã kết thúc trong hòa bình.

Ngay khi Lakyus vừa thở phào nhẹ nhõm, Azuth gọi hỏi người đàn ông,

"Này, nói mới nhớ...Quý ngài Rufus hay Roof-ass gì đó, hắn vẫn khỏe chứ?"

"Ru?

Tôi rất xin lỗi.

Đất nước chúng tôi rất rộng lớn nên chúng tôi không biết ngài đang nói tới ai...Ngài có thể nói rõ hơn không -"

"- ah, vậy à.

Ta đoán nó là điều đương nhiên khi những người ở cấp bậc như mấy người không biết đến tên ông ta.

Vậy, mấy người hay gọi tên Undead đó là gì?

Đấng toàn năng hay là gì nhỉ?"(MBB: Azuth muốn đề cập đến Surshana, vào phần các nhân vật trên MBB để xem thông tin về Surshana nhé)

Tất cả thành viên của Hắc thánh kinh đều khựng lại và sau đó sát ý nổi lên.

Toàn bộ căn phòng đột nhiên tràn ngập Sát khí khiến họ cảm thấy như thể chiến đấu sắp nổ ra bất cứ lúc nào.

Người đầu tiên thực hiện một động thái là một người đàn ông.

Hắn mở rộng cả hai cánh tay để ngăn những người phía sau.

"Quie-chan, sao thế?

Chả lẽ chúng ta không giết sạch chúng à?"

Người đàn ông nhìn chằm chằm vào Azuth với ánh mắt lạnh lùng, không dao động và bình tĩnh trả lời người phụ nữ,

"Hắn gạt chúng ta.

Đừng tự ý hành động.

Đây là mệnh lệnh."

Sát khí tỏa ra từ họ biến mất nhanh như lúc nó xuất hiện.

Người đàn ông lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mắt Azuth, " ... mặc dù tôi vô cùng tò mò muốn tìm hiểu mức độ hiểu biết của ngài về vấn đề này ...

Tôi sẽ báo cáo điều này với cấp trên.

Mọi người, đã đến lúc chúng ta nên rời đi."

Các thành viên của Hắc thánh kinh không hạ thấp cảnh giác của họ khi họ bước ra khỏi phòng mà vẫn giữ nguyên trạng thái rằng nếu nhóm Lakyus địnhthực hiện bất kỳ hành động nào, họ sẽ đáp trả lại ngay lập tức.

Một lúc sau, sau khi Lakyus chắc chắn rằng nhóm hắc thánh kinh đã rời đi, cô quay sang Azuth.

"Chú...Chú là người yếu nhất trong số chúng ta.

Làm ơn đừng có chọc giận họ."

"Hah...?

Thật vậy, thật là nguy hiểm.

Ta không nghĩ họ sẽ ra tay mạnh đối phó với chúng ta.

Nếu là một người đàn ông với nụ cười giả tạo, ta đã chết lâu rồi.

Có lẽ họ đã suy nghĩ điều gì đó kiểu như, 'thay vì làm bẩn tay của chúng ta, điều đó sẽ có lợi hơn nếu chúng ta để Vua Pháp Thuật làm việc này trước khi chúng ta động tay vào'.

Mặc dù ta nghi ngờ chúng ta đáng để xem xét."

Lakyus cố tình hướng tiếng thở dài của mình về phía Azuth, người đang cười lớn.

Trong trường hợp này thật sự...?

Chú của cô đã tiết lộ với Hắc thánh kinh rằng ông có một loại thông tin quan trọng nào đó về Pháp Quốc, sẽ không có gì lạ khi họ giết ông để ngăn không cho tin tình báo lọt vào tay Vua Pháp Thuật.

Kết cục khác có thể xảy ra là họ sẽ bắt cóc ông để thẩm vấn hoặc sử dụng phép thuật để lấy thông tin ra khỏi ông.

Căn nguyên của vấn đề là tại sao chú của cô đã cho Pháp Quốc biết rằng ông có loại thông tin đó.

Nếu ông không làm như vậy, cuộc trò chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp mà không có gì khác xảy ra.

Tại sao ông cố tình tự tử?

Azuth là một người có thể nhìn thấy bức tranh lớn hơn.

Trong trường hợp này, hẳn phải có một cái gì đó quan trọng mà Lakyus không biết.

Cô sẽ không thể biết được câu trả lời nếu suy nghĩ một mình.

Lakyus dừng suy nghĩ vô nghĩa này lại.

"Thề có thánh thần...Chú định làm gì tiếp theo?"

"Hah?

Ta dự định sẽ đợi cho đến khi đội quân của Vua Pháp Thuật tới đây.

Những quan chức ở đó dường như đang lên kế hoạch đưa binh lính đến các vùng lãnh thổ lân cận để lập đội hình.

Thành thật mà nói, ta không nghĩ rằng họ có cơ hội chiến thắng.

Vua Pháp Thuật và thuộc hạ của hắn sẽ đến đây sớm hay muộn, nếu các cháu không đủ mạnh để đấu với hắn, chỉ cần chạy đi."

Anh đã nói rõ ý định của mình.

"Mặc dù vậy, cháu sẽ không từ bỏ thành phố này để chạy trốn.

Chú..."

Nếu có thứ gì đó đánh bại Vua Pháp Thuật, thì đó không phải là đòn tấn công của một chiến binh mà đúng hơn là vết đâm của một kẻ ám sát.

Chính vì điều đó, Lakyus đã phải nghiến răng và chỉ đơn giản đứng nhìn những người đàn ông được phái ra để bảo vệ chống lại cuộc tấn công của Vua Pháp Thuật.

"Nếu cháu muốn cùng ta chiến đấu bên cạnh, ta từ chối.

Ta có kế hoạch của riêng mình."

"Thật vậy sao?"

"Đúng.

Ta sẽ làm những gì ta nghĩ là tốt nhất, và cháu nên làm những gì cháu nghĩ là tốt nhất.

Tuy nhiên, vì lợi ích của cháu gái dễ thương, ta sẽ nhắc lại một lần nữa.

Tốt nhất là chàu và đồng đội của mình hãy chạy trốn.

Nhóm của cháu chẳng là gì khi đối mặt với sức mạnh của Vua Pháp Thuật."

" ... hmph, ý là sao đây?

Ông đang nói rằng ông có thể làm được nhiều điều hơn chúng tôi?"

Đối mặt với câu hỏi của Evileye, Azuth cười như thể ông không có câu trả lời cho điều đó.

"Thật vậy, ngay cả ta cũng không thể chiến thắng được Vua Pháp Thuật.

Ta chỉ là một con người .

Nhưng nếu Vua Pháp Thuật bao vây toàn bộ thủ đô, một mình ta vẫn có thể trốn thoát."

Azuth đứng dậy.

"Bây giờ, ta sẽ đi sang phòng khác để hoàn thành công việc với những cái hông hấp dẫn, các cô gái sẽ làm gì đây?"

Lakyus nhận ra những gì chú cô nói và nhíu mày.

"Tụi cháu sẽ quay về.

Vẫn còn nhiều thứ cần phải chuẩn bị."

Lakyus chia tay chú vô và xuống cầu thang cẩn thận với những người còn lại trong nhóm.

Họ nhận tiền ở tầng một và rời khỏi nhà trọ.

Dường như Hắc Thánh Kinh không có ý phục kích xung quanh đây

—***—

Mất khoảng ba ngày để những người khách du lịch có thể đến được thủ đô từ khoảng cách này, nơi mà đội quân của Vương quốc Sorcerer đã xuất hiện.

Zanac cầm báo cáo trên tay.

Quân đội của Vương Quốc đã được huy động dưới sự chỉ huy của Zanac để sẵn sàng đón nhận cuộc tấn công từ Vương quốc Sorcerer.

Trên một vùng đồng bằng cách khoảng nửa ngày đường đi từ thủ đô, quân đội Vương Quốc đã thành lập một đội hình khi nhận được tin Vương quốc Sorcerer đang xâm chiếm từ phía tây.

Theo kế hoạch chiến đấu, họ sẽ chờ đợi đội quân của Vương quốc Sorcerer ở đây.

Một đoạn đường rộng đã bị chặn lại cho mục đích này.

Nếu đội quân của Vương quốc Sorcerer tiếp tục đi theo quỹ đạo thẳng, hiện tại thì đây sẽ là cách hiệu quả nhất.

Tuy nhiên, nếu Vương quốc Sorcerer thay đổi hướng tiếp cận của họ, sẽ cần phải chuẩn bị một mặt trận mới.

Mặc dù họ lo lắng về tình huống có thể xảy ra đó, nhưng tất cả các báo cáo gửi về đều nói rằng Vương quốc Sorcerer đang di chuyển theo đúng ý họ.

Có vẻ như họ không cần phải lo lắng về khả năng đó sẽ trở thành sự thật.

Tuy nhiên, không một ai vui mừng vì điều đó.

sẽ Cuộc đối đầu giữa đội quân của Vương quốc Sorcerer và đội quân của Vương Quốc lần này sẽ bao gồm các binh lính từ các quý tộc và, dân quân thủ đô, những người đàn ông khỏe mạnh được chọn ra từ những người tị nạn.

Sẽ không sai khi gọi đội quân này là Hy vọng cuối cùng của Vương Quốc.

Tổng cộng, có hơn 400.000 người.

Thành lập thành công một đội quân lớn như vậy là một điều đáng khen ngợi, thực tế là họ đã lùng sục đến người cuối cùng.

Rất nhiều người không có trang bị phù hợp, họ chỉ có một cái gậy.

Dù vậy sĩ khí quân đội rất cao.

Tuy nhiên, lý do cho điều đó là vì họ trông giống như một con thú bị dồn vào bước đường cùng.

Họ biết mức độ tàn khốc mà Vương quốc Sorcerer đã làm và do đó họ đã cầm vũ khí thông qua sức mạnh của ý chí để bảo vệ thứ mà họ yêu quý.

Nếu sự can đảm của họ bị tấn công dưới bất kỳ hình dạng hay hình thức nào, đội quân Vương Quốc chắc chắn sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Số lượng khổng lồ của quân đội đã thể hiện một sức mạnh to lớn, hàng ngàn binh lính xếp thành một hàng dài tạo ra một áp lực áp đảo mà không cần phải làm gì cả.

Vậy thì, tại sao đội quân của Vương quốc Sorcerer vẫn hành quân thẳng tới đội quân 400.000 người?

Ngay cả những người không hiểu biết nhiều về chiến thuật chiến đấu cũng biết rằng đối mặt với một đội quân lớn như vậy thường phải chuẩn bị những chiến lược tốt nhất.

Đối với Vương quốc Sorcerer, chiến lược tốt nhất dành cho họ là không nên có bất kỳ hành động nào cả.

Họ có một đội quân toàn là Undead, không cần tiếp tế lương thực.

Nếu phải so sánh, lực lượng 400.000 quân của Vương Quốc giống như một con thú khổng lồ sẽ đói khát vì hết lương thực.

Nếu không có biện pháp xoay sở và tiếp tục bị dồn ép ở bên trong, con quái vật khổng lồ này sẽ sớm tự kết liễu mình vì chết đói.

Tuy nhiên, đội quân Vương quốc Sorcerer đã hành quân theo một đường thẳng, phá hủy mọi thứ trên đường đi của họ.

Anh biết rằng Vua Pháp Thuật chắc hẳn đã nhìn thấy một chiến thuật sâu xa hơn, vì vậy thật khó để tin rằng rằng họ làm như vậy mà không có mục đích nào.

Vương quốc Sorcerer chắn hẳn có niềm tin vào chiến thắng sắp tới của họ.

Đối với một đất nước như Vương quốc Sorcerer, việc này không thể gọi là liều lĩnh.

Việc đánh bại một đội quân 200.000 người chỉ bằng một câu thần chú, đội quân của họ dễ dàng bị xóa sổ chỉ với hai phép thuật.

Tất nhiên dưới danh nghĩa là một chỉ huy, Zanac không muốn tin rằng điều này có thể xảy ra.

Tuy nhiên, những người dân, đặc biệt là quý tộc, hầu hết đều suy nghĩ như vậy.

Anh hiểu lý do tại sao họ đề nghị nên chia lực lượng của họ thành nhiều nhóm.

Mặc dù họ sẽ bị hạ dễ dàng từng người khi tách ra, nhưng điều đó sẽ giúp tránh được khả năng toàn bộ đội quân bị tiêu diệt chỉ bới một phép thuật.

Nhưng họ không thể làm điều đó.

Do sự mất mát tàn khốc mà họ đã trải qua trong trận chiến ở đồng bằng Katze cũng như cuộc xâm lăng hiện tại của Vương quốc Sorcerer, không có nhiều quý tộc có kỹ năng chỉ huy một số lượng lớn binh lính và kỵ binh như vậy còn sót lại.

Chia tách lực lượng sẽ không thể tạo ra những đội quân nhỏ, lực lượng 400.000 binh sĩ này sẽ biến thành 400.000 thường dân.

Chính vì thế họ đã tập hợp nhiều người đàn ông nhất có thể, ở một nơi mà mọi người đều góp chung can đảm đối mặt với Vương quốc Sorcerer.

Họ đã ở mặt trận này được hai ngày rồi.

Cần một khoảng thời gian lớn để chỉnh đốn đội hình khổng lồ này .

Sau khi cả hai bên đã thiết lập đội hình của mình, đội quân Vương quốc Sorcerer đã thể hiện rõ ràng một thái độ kiêu hãnh, đúng, họ đã cho Vương Quốc đủ thời gian để chuẩn bị.

Lực lượng của họ khoảng 10.000, bao gồm 3-4 loại udnead khác nhau.

Đây là một con số rất nhỏ khi đối mặt với 400.000.

Tuy nhiên, xét về sức mạnh cá nhân, quân đội Vương quốc Sorcerer, chắc chắn nắm giữ lợi thế áp đảo.

"Điện hạ".

"Ta biết."

Zanac nhanh chóng trả lời khi nghe tiếng bộ trưởng bộ quân sự.

Các hành động của vị Bộ trưởng rất cứng nhắc, đôi khi gần như khôi hài, do ông không quen với bộ giáp đang mặc.

Nhưng, Zanac cũng không khác gì so với ông.

Anh đang mặc bộ giáp từng là áo giáp của Gazef, một trong những báu vật của Vương Quốc.

Zanac biết rằng nó hoàn toàn không phù hợp với anh, vì anh kém xa Gazef.

Nhưng, Zanac rất biết ơn về bộ giáp chứa đầy ma thuật này.

Vài ngày qua, Zanac đã tăng cân vì thói quen ăn uống do căng thẳng.

Nếu không pháp thuật của bộ giáp, anh sẽ phải nhờ đến thợ rèn nới rộng thêm một inch vào vùng thắt lưng.

"Mang ngựa ra đây!"

Theo lệnh của anh, một hiệp sĩ đã mang đến một con chiến mã đến lều của Zanac.

Zanac đã mất khá nhiều nỗ lực để có được con ngựa yêu thích, nó trông có vẻ không thích Zanac.

Anh không mang theo bất kỳ vệ sĩ nào khi đi và tiến về phía quân đội của Vương quốc Sorcerer.

Ngay cả khi anh mang theo vệ sĩ, nếu Vua Pháp Thuật muốn giết anh, vệ sĩ sẽ hoàn toàn vô dụng.

Họ không hề mang lại bất kỳ sự an toàn nào.

Đó là lý do tại sao cưỡi ngựa một mình là một minh chứng cho người khác về lòng can đảm.

Nếu anh bị giết trong khi cưỡi ngựa một mình, nó sẽ làm xấu hình ảnh của Vua Pháp Thuật.

[Người hùngcủa Re-Estize ...

Quả là một hình ảnh đẹp]

Zanac đi đến vị trí giữa hai đội quân mà không gặp trở ngại nào.

Anh kích hoạt một vật phẩm ma thuật để khuếch đại giọng nói của mình.

"Ta là hoàng tử của Vương quốc Re-Estize, Zanac Valleon Igana Ryle Vaiself!

Ta muốn một cuộc thương thảo với Vua Pháp Thuật đáng kính!"

Zanac không muốn chiến đấu trong một trận chiến về trí tuệ với Vua Pháp Thuật.

Giờ đây mọi việc đã đi đến điểm hoàn toàn vô nghĩa.

Anh chỉ muốn tìm hiểu lý do nào đã khiến Vua Pháp Thuật thực hiện những việc như vậy.

***—***

Ainz quan sát chiến tuyến mà quân đội của anh đã hình thành từ một cái lều ba mặt.

Trên thực tế đội quân Vương quốc Sorcerer toàn là Undead nên không cần lương thực, đội hình mà họ đã thành lập nhỏ hơn nhiều so với một đội quân thông thường nên có.

Nhìn từ góc độ khách quan, không cần thiết lập một đội hình nào cả và một số người đã gợi ý điều này với anh.

Tuy nhiên, Ainz tin rằng xây dựng đội hình cũng là một kinh nghiệm quý giá.

Từ một số đội hình họ đã hình thành trước đó, đội hình trước mặt anh trông cứng cáp hơn nhiều so với những gì họ đạt được lúc đầu.

Lúc đầu, những mặt trận này được hình thành với sự trợ giúp từ ma thuật của Mare, nhưng vì một số lý do nào đó, Mare chỉ nhìn những người lính xây dựng đội hình trước mặt Ainz.

Aura cũng đang theo dõi những người lính ở bên cạnh, nhưng có vẻ như cô chỉ đang quan sát những thuộc hạ của mình.

Cho dù đó là chiến tuyến hay lều trại, phép thuật luôn tạo ra kết quả tốt hơn.

Tuy nhiên, vì lý do tương tự như trên, Ainz đã đặt mua một chiếc lều này, hiện đang được sử dụng làm trụ sở di động của họ, nó thường xuyên được vận chuyển đến nhiều địa điểm thông qua việc khuân vác vật lý.

[sẽ tốt hơn nếu giao lại các công việc kỹ thuật cho Mare trong tương lai.]

Trong số các cư dân của Vương quốc Sorcerer, có rất nhiều tộc người và tộc dị hình thành thạo trong việc đào đường hầm.

Sẽ là một ý tưởng hay nếu họ trở thành thuôc hạ của Mare.

Có thể Albedo hoặc những thành viên khác có thể cũng đã có ý tưởng này và đưa nó vào hành động.

Nếu đã làm như vậy rồi, thì tài liệu liên quan cho việc này đáng lẽ đã được Ainz xem qua.

Anh cần phải hỏi lại Albedo về vấn đề này sau này.

Có phải cô ấy đang ngầm hành động? lẽ ra Albedo sẽ phải thiết lập các đội hình, giờ cô ấy đã trở lại với Cocytus.

"Ainz-sama,.

Có vẻ đám nhân loại đã gửi một sứ giả tới.

Chúng ta nên làm gì?"

"Có thể là một lời nhắn để bắt đầu cuộc chiến?

Chuẩn bị đón tiếp, chuẩn bị nước uống tốt nhất."

Khi Albedo bắt đầu chuẩn bị bàn, ghế, và một người đàn ông mặc áo giáp che kín người ngồi trên lưng ngựa xuất hiện trong tầm nhìn của Ainz.

Ainz nhận ra bộ giáp mà người đàn ông đó mặc.

[Đó là ... là áo giáp của Gazef Stronoff.

Có phải người đàn ông này là Phó tướng?

Hắn không giống như những mô tả mà mình đã nghe.]

Sứ giả dừng lại giữa hai đội quân và bắt đầu nói lớn giới thiệu.

"Ta là hoàng tử của Vương quốc Re-Estize, Zanac Valleon Igana Ryle Vaiself!

Ta muốn một cuộc thương thảo với Vua Pháp Thuật đáng kính!"

Anh có thể nghe thấy tiếng hắn rõ ràng ngay cả từ khoảng cách này.

Hắn ta hẳn đã sử dụng một số loại vật phẩm ma thuật.

"Chúng ta nên làm gì, Ainz-sama?

Nếu hắn không ở đây để tuyên bố bắt đầu trận chiến thì sẽ rất lãng phí thời gian để trò chuyện với hắn.

Chúng ta sẽ bắt đầu trận chiến như thế nào?"

" Không, Albedo, Chúng ta.

Không thể.

Làm.

Thế.

Kẻ.địch.

Mong muốn.Có.

Một trận chiến. trí.tuệ.Với.

Ainz.

Sama, nếu.

Chúng.ta.

Từ chối. hắn.

Nó.

Sẽ. mang.lại.hình.ảnh.tiêu.cực.trong.mắt.

Người dân.về.

Ấn tượng.

Của.sự.hào.phóng.của.

Ainz.

Sama."

" Những tin đồn đó chẳng có chút giá trị nào?"

Albedo cười khẩy, "Chúng sẽ chết sạch, những tin đồn mà không có bất kỳ ai nghe thấy thì có tác dụng gì?"

Ainz không quá quan tâm đến việc chiến đấu với một trận chiến trí tuệ hay bất cứ điều gì, chắc chắn hoàng gia của đất nước này sẽ không thua anh trong bất cứ điều gì khác ngoài năng lực chiến đấu.

Tuy nhiên-

"Albedo.

Có lẽ ngươi đã quên?

Có khả năng tin đồn có thể được truyền qua ma thuật?"

"...Thần vô cùng xin lỗi."

"

"Hmmm....Ta sẽ đi.

Hoàng gia của phe đối lập của chúng đến một mình.

Nếu ta không làm điều tương tự, sẽ gây ảnh hưởng xấu cho chúng ta."

"Có chắc là sẽ ổn không?

Ainz-sama."

"Ta không biết.

Aura, nếu ta bị tẩy não hoặc kiểm soát tâm trí, các ngươi hãy nên sử dụng World Item của ngươi để bảo vệ ta.

Vật phẩm cấp thế giới(World Item) của Ainz nằm trong kho lưu trữ của Nazarick, vì vậy nếu Aura sử dụng [Depiction of Nature and Society]( [Sơn Hà Xã Tắc Đồ] )lên anh, anh sẽ bị mắc kẹt trong đó.

Bằng cách này, ngay cả khi anh bị tẩy não, chúng không thể bắt cóc anh thông qua dịch chuyển tức thời hoặc các phương pháp tương tự khác.

"Đã rõ!"

"Umh", Ainz đáp lại Aura và rời khỏi chiến tuyến bằng Soul Eater.

Điều đáng chú ý là sau khi Ainz đã tập cưỡi ngựa, anh đã thể hiện vẻ rất phong thái khi sử dụng nó.

Tuy nhiên, vì vẫn chưa quen với nó, để tránh phạm lỗi trước mặt hai đội quân, Ainz vẫn chọn cưỡi Soul Eater để đảm bảo an toàn.

Người bên kia đang đứng đợi Ainz bên cạnh con ngựa của hắn, vì vậy Ainz cũng rời khỏi Soul Eater khi đến nơi.

Cho dù điều này có vẻ không có lợi cho anh, nhưng Ainz sẽ làm những gì tương tự với người khác khi họ tôn trọng anh.

Đối thủ của anh là một người đàn ông khá mũm mĩm.

Lớp hóa trang dày đã che đi quầng thâm dưới mắt.

"Rất vui được gặp ngài, bệ hạ.

Tên tôi là Zanac Valleon Igana Ryle Vaiself"

"Rất vui được gặp ngươi, ta là Vua Pháp Thuật Ainz Ooal Gown.

Ta chờ đợi sự quan tâm của ngươi.

Bây giờ, một cuộc trò chuyện thông thường sẽ không đứng xa như vậy".

Ainz dùng phép hai lần, tạo ra hai chiếc ghế vua màu đen đối mặt nhau.

Bởi vì nó được tạo ra bằng phép thuật, hai cái ghế giống hệt nhau.

"Mặc dù chúng làm bằng kim loại và không được êm nhưng chúng ta nên ngồi xuống trước.

Ngươi cảm thấy sao về việc này?"

"Tôi sẽ rất vui mừng, thưa bệ hạ."

Khi cả hai ngồi xuống ngai vàng, Ainz sử dụng một câu thần chú khác để tạo ra một cái bàn đen bóng loáng giữa họ.

Trong khi Ainz đã bắt đầu sử dụng phép thuật ngay lúc họ gặp nhau, Zanac dường như không cảnh giác chút nào.

Có vẻ như anh ta không có bất kỳ ý định vào xấu với Ainz.

Sau đó, Ainz lấy ra hai chiếc cốc và một thùng chứa đầy đá lạnh từ kho đồ của mình.

"Đồ uống chứ?

Rượu sẽ không phù hợp với tình hình hiện tại của chúng ta, vậy còn nước cam thì sao?"

"Cảm ơn rất nhiều, thưa bệ hạ.

Nước là đủ rồi ạ."

"Bây giờ, mọi thứ đã sẵn sàng cho buổi nói chuyện.

Chúng ta nên thảo luận về vấn đề gì?

Có lẽ là lý do cho cuộc xâm lược của ta?"

"Điều đó không cần thiết, thưa bệ hạ.

Tôi quan tâm nhiều hơn đến lý do tại sao ngài khăng khăng thực hiện những hành động kinh hoàng như vậy?

Tại sao ngài từ chối lời đề nghị đầu hàng của chúng tôi?"

Đó là một câu hỏi tự nhiên mà người ta sẽ hỏi.

Mặc dù với Ainz, lý do của anh rất rõ ràng và chính đáng, nhưng đối với họ, nó dường như là sự tàn sát vô nghĩa.

"Umu", Ainz gật đầu.

Mọi thứ đã diễn ra đến giờ phút này, không có lý do gì để che giấu ý định nữa.

Anh bắt đầu tiết lộ các kế hoạch của Vương quốc Sorcerer với Zanac.

"Vì chúng ta không đạt được gì từ việc đó.

Ta dự định hy sinh người dân của ngươi để làm gương cho thế giới về những gì sẽ xảy ra với họ nếu họ chống lại Vương quốc Sorcerer.

Cuối cùng, tất cả các người đều sẽ bị giết và Vương Quốc sẽ bị biến thành đống tro bụi.

Đống tro đó đó sẽ tiếp tục đóng vai trò như một lời cảnh báo sau nhiều thế kỷ, nhiều thiên niên kỷ, về việc đừng làm bất kỳ hành động ngu ngốc nào để chống lại Vương quốc Sorcerer."

" ... ngài không có vẻ gì là đang nói đùa."

"Tất nhiên là không, ta chỉ nói rõ điều gì sẽ đến."

"Tại sao?"

"Ý ngươi là gì?"

Ainz không thể đọc được suy nghĩ từ lời nói củaZanac, và do đó trả lời bằng một câu hỏi.

"Vua Pháp Thuật đáng kính, ngài đang sở hữu một lượng sức mạnh to lớn.

Ngay cả khi ngài không làm những gì ngài vừa nói, mọi người trên thế giới vẫn sẽ biết đến sức mạnh tuyệt vời của ngài."

Zanac liếm môi để không bị khô, nuốt một ngụm nước bọt và hỏi tiếp, "Tại sao ngài lại ích kỷ đến vậy?"

"Ích kỷ ư, ta à?"

Zanac căng thẳng trước khả năng cậu đã chọc giận Ainz, nhưng Ainz không hề tức giận.

"Mục tiêu của ngài là gì?"

Ainz phàn nàn với chính mình, "mục tiêu của ta là gì?"

Trong quá khứ, đối với Ainz, không, là với Satoru, đã gặp những người bạn mà cậu có trong trò chơi và Yggdrasil là hình ảnh thu nhỏ của cả cuộc đời anh.

Đó là một kỷ niệm tuyệt vời mà tất cả những gì anh mong muốn là được đoàn tụ với bạn bè của mình một lần nữa.

Khi phích cắm sắp được rút ra, khi tất cả những thứ này trở thành vô ích, thay vào đó anh được chuyển đến thế giới này.

Kết thúc hóa ra không phải là kết thúc,

Nhưng thay vào đó, nó là một khởi đầu mới.

Những NPC do bạn bè của anh tạo ra bắt đầu có suy nghĩ, ý chí riêng.

Từ mọi di chuyển của họ, anh có thể cảm nhận được tàn dư của những người bạn đồng hành trước đây.

Không, thành thật mà nói, cú sốc mà anh đã trải qua vào ban đầu làm anh bối rối đến mức anh liên tục lo lắng về sự phản bội của họ.

Nhìn lại, đó là ảo tưởng của anh.

Bây giờ, anh không còn nghi ngờ gì về lòng trung thành của họ.

Tuy nhiên, có vẻ như Ainz không phải là người duy nhất được đưa đến thế giới này.

Anh có thể nhìn thấy những dấu vết để lại bởi những người chơi khác.

Có lẽ đó chỉ là điều tự nhiên khi anh nghĩ rằng những người bạn đồng hành của mình, những người đã từng chia sẻ những khoảng thời gian tốt đẹp đó với anh, cũng có thể đến thế giới này.

Đó là điều tự nhiên khi anh nghĩ như vậy.

Tất nhiên, Ainz biết rằng anh đã được chuyển đến đây trong những giây phút cuối cùng của Trò chơi, điều này khiến cho những người bạn của anh có lẽ sẽ không xuất hiện trong thế giới này.

Trên thực tế, thông qua việc sử dụng nhiều phép thuật và nguồn tin tình báo, anh cảm thấy không hề có sự hiện diện của họ.

Nhưng vì cậu không có bằng chứng cụ thể về niềm tin đó, nên khả năng việc đó vẫn có thể xảy ra.

Người ta có thể gọi anh là một thằng ngốc vì giữ những hy vọng vô ích, người ta cũng có thể gọi anh là kẻ thua cuộc vô dụng.

Nhưng với Ainz, đó là lý do sống của anh.

Và bây giờ giấc mơ đó đang dần tan biến.

Chắc chắn bạn bè của anh rất quan trọng với anh, nhưng bây giờ, các NPC cũng quan trọng với anh.

Họ thực chất là những đứa trẻ bị họ bỏ rơi.

Ainz, là người duy nhất ở lại, có nhiệm vụ bảo vệ họ bằng mọi giá.

Vì điều này, Ainz sẵn sàng hy sinh tất cả để đảm bảo không có thiệt hại nào xảy ra với các NPC.

Để đảm bảo rằng Nazarick sẽ không bao giờ rơi vào thế lực bên ngoài, anh phải ưu tiên cho tổ chức trên mọi khía cạnh.

Shalltear bị chi phối bởi một số thực thể chưa biết trong quá khứ.

Mặc dù anh đã thành công trong việc giành lại quyền kiểm soát cô, nhưng nếu mọi thứ trở nên tồi tệ hơn sau đó, thì thông tin quan trọng về Nazarick có thể đã được người ngoài biết đến; do đó, nó có thể dẫn đến sự phá hủy của bang hội.

Anh không thể cho phép một cái gì đó như thế xảy ra một lần nữa.

"Ngươi hỏi, Mục đích của ta là gì ư?

Ta tìm kiếm một vài thứ rất khó để có nhưng cũng rất dễ dàng đạt được.

Tất cả những gì ta mong ước....là 1 điều giản đơn.

Đó là hạnh phúc."

"Hạnh phúc?"

Zanac liên tục chớp mắt vì ngạc nhiên.

Ainz cười đáp lại.

Anh không nghĩ những gì mình đã nói là quá đáng.

"Bất kể ngươi là con người hay bất cứ chủng tộc nào, theo đuổi hạnh phúc là mục tiêu cuối cùng, phải không?"

Ainz vứt bỏ vai diễn của mình và bắt đầu trò chuyện với Zanac như thể Zanac là bạn thân của mình.

" Và ngài sẽ đạp lên hạnh phúc của người khác để đạt được nó?"

"Chẳng phải nó là điều hiển nhiên?

Nếu hạnh phúc của những người ta yêu quý có thể được đảm bảo, thì những người khác không quan trọng với ta.

Nếu ngươi có thể đảm bảo hạnh phúc cho dân chúng của mình bằng cách gây đau khổ cho dân chúng của một quốc gia khác, ngươi sẽ chọn chứ?

Ngươi có dám nói, sẽ từ bỏ hạnh phúc của họ không?"

"Đấy là một chuyện khác!"

Zanac bình tĩnh lại khi những lời nói trôi qua, anh cúi đầu xuống và nói, "Tôi đã quá bất lịch sự.

Tôi xin lỗi, thưa bệ hạ."

Ainz trở lại với tính cách người cai trị của mình.

"Không sao, không cần phải lo lắng."

"Ngay cả với trí tuệ và sức mạnh của bệ hạ, vị Vua Pháp Thuật toàn năng, không có phương pháp nào khả thi khác để bảo đảm hạnh phúc?"

"Có lẽ vậy ..., nhưng, ta chỉ có thể nói 'có lẽ'.

Nếu ngươi có một phương pháp bảo đảm để có được hạnh phúc, vậy ngươi có chọn sử dụng nó không?

Để tìm kiếm một phương pháp khác vốn không tồn tại hoặc hoặc dùng phương pháp thử và loại trừ?

'Nữ thần may mắn bị hói ở phía sau đầu của cô ấy', rốt cuộc, đó có phải là câu ngạn ngữ từ xa xưa không nhỉ?

(Ghi chú của TL: Câu tục ngữ La Mã, xem Disticha Catonis II, 26.

Tương đương với tiếng Anh là "Take Time By the Forelock", nhưng nó cắt bỏ từ 'Nữ thần)

Zanac hoàn toàn không thể tin được.

"Thật là một nữ thần kỳ lạ.

Xin lỗi, tôi không có ý coi thường Nữ thần mà ngài tin tưởng.

Xin hãy tha thứ cho tôi."

"Haha Haha, ta không để tâm.

Đó không phải một việc mà ta tin tưởng, chỉ là một câu tục ngữ mà ta nhớ.

Vậy đó.

Vì hạnh phúc của cư dân của ta, ta phải hy sinh người dân của ngươi.

Đây là tiền đề cho cuộc chiến này, ngươi đã hiểu chưa?"

"Tôi đoán là tôi đã hiểu.

Tôi cũng hiểu mong muốn của Bệ hạ.

Việc theo đuổi sự cải thiện của một quốc gia và một sự bảo đảm cho hạnh phúc của một người đồng hương khác, đó có thể nói là trách nhiệm duy nhất của một người cai trị.

Nếu sự hủy diệt nhân dân chúng tôi đảm bảo cho người dân Vương quốc Sorcerer có được hạnh phúc, tôi hiểu lý do tại sao ngài không chấp nhận sự đầu hàng của chúng tôi.

Tôi cho rằng không có điều gì có thể tránh được."

"Đúng không?

Ngươi đã hiểu được.

Bây giờ, đến lượt ta đặt câu hỏi, nhưng ta thực sự không có ..."

Ainz nhìn xung quanh trong khi anh suy ngẫm, "Ah, phải rồi.

Bộ giáp mà ngươi đang mặc khiến ta nhớ về.., vì vậy tôi sẽ hỏi về thanh kiếm.

Thanh kiếm mà Gazef Stronoff từng cầm, ai là người hiện đang sở hữu nó?"

"Hiện tại, nó đang được bảo vệ bởi một người đàn ông tên Brain Unglaus."

"Brain Unglaus?

À, người đàn ông đó."

Khi anh đấu với Gazef, có một người tên như thế giữa hai người đàn ông đã chứng kiến cuộc đấu tay đôi.

Tuy nhiên, nó đã xảy ra từ lâu, nên anh hầu như không thể nhớ được ngoại hình của hắn.

Mặc dù anh dự định biến thủ đô thành tro tàn, anh vẫn có kế hoạch thu hồi một vài vật phẩm, một trong số đó là thanh kiếm của Gazef.

"Người đàn ông đó, anh ta cũng đến đây chứ?"

"Không, anh ta không đến, thưa bệ hạ.

Anh ta vẫn ở thủ đô."

"Là vậy sao?

Ngươi sẽ không có bất kỳ câu hỏi nào với loại phép thuật mà ta sẽ sử dụng để tiêu diệt tất cả các ngươi, à?"

Người chịu trách nhiệm bao vây thủ đô là Cocytus nên anh sẽ phải ra lệnh cho anh ta tìm kiếm thanh kiếm đó.

"Tôi không còn ý định dừng trận chiến này, tôi sẽ biết ơn mãi mãi nếu bệ hạ sẽ sử dụng phép thuật gây ra ít đau khổ nhất cho người dân của tôi."

"...

Hmm.

Ngươi nói đúng.

Ta hiểu.

Rốt cuộc, những cuộc trò chuyện thú vị như thế này tất khó để có được.

Đối với ngươi, ta đặc biệt sẽ cố gắng hết sức để giết ngài nhẹ nhàng nhất có thể."

"Cảm ơn rât nhiều."

Zanac nở trên môi anh một nụ cười rạng rỡ mà Ainz không thể không cảm thấy kinh ngạc.

Người đàn ông này có lòng can đảm khá lớn.

Nếu Ainz ở vào vị thế đó, liệu anh có thể làm được điều tương tự?

[Mình không nghĩ vậy.

Như mong đợi của một người mang dòng máu hoàng gia.

Rất có nền tảng.]

Zanac cầm cốc thủy tinh trước mặt và rót nước uống một ngụm, như thể anh không lo lắng về chất độc.

"Rất ngon, thưa bệ hạ.

Tôi hy vọng ngài có thể trả lời một câu hỏi cuối cùng của tôi – là người đã giết anh trai tôi là bệ hạ, hay đó là một trong những thuộc hạ của bệ hạ?"

"Anh của ngươi?"

Ainz nghiêng đầu và sau một lúc, nhớ về tên hoàng tử của Vương Quốc mà họ đã vứt bỏ.

Cậu không thể nhớ tên hắn, nhưng nhớ rằng nó siêu dài.

"có lẽ là một trong những cấp dưới của ta."

"Vậy sự thật là.... vậy là anh ấy đã chết... sau tất cả có vẻ tôi đã trút được một gánh nặng lớn, thưa bệ hạ, cảm ơn vì đã nói với tôi.

Tôi cho rằng đã đến lúc chúng ta phải chia tay."

Nói xong, Zanac bắt đầu đi về phía con ngựa của mình.

Ainz đi về phía Soul Eater sau khi anh dọn dẹp mọi thứ, thấy rằng Zanac vẫn đang đợi con ngựa của mình.

Ainz đặt câu hỏi trong đầu rằng tại sao anh ta chưa cưỡi lên ngựa khi mình đã leo lên Soul Eater.

Sau khi anh đã leo hoàn toàn lên Soul Eater, Zanac mới cưỡi ngựa của mình.

Giữa một hoàng tử và một vị vua, thật dễ dàng để nói ai là người có địa vị cao hơn, vì vậy anh ta có lẽ đã làm như vậy để tránh nhìn xuống Ainz từ con ngựa cao của mình.

Đối với Ainz, một người chưa nghiên cứu về nghi thức cưỡi ngựa, đây là giao thức thích hợp mà giới quý tộc nên cố gắng tuân theo.

Vị trí của Zanac trong tâm trí anh tăng lên một chút.

[Hình như việc nghiên cứu nghi thức xã giao của giới thượng lưu đã trở thành bắt buộc vào thời điểm này?

Số lượng những thứ mình phải học sẽ không bao giờ bớt đi sao...?]

"Điện hạ!"

Những quý tộc chạy ra chào đón anh quay trở về, hầu hết mọi quý tộc đáp lại lời hiệu triệu của cậu đều ở đây.

Không ai cản anh khi anh đi ra đó, nhưng giờ anh gần như không thể tiến vào.

Nghĩa là mọi người đều mong chờ tin tốt, tin tuyệt nhất có lẽ là Vua Pháp Thuật đã đồng ý –

Zanac trả lời họ cộc lốc.

"Ta không thể làm gì cả.

Vua Pháp Thuật dự định giết sạch chúng ta.

Đó là điều không thể thương thảo."

Điều anh cảm thấy đáng ngạc nhiên là thực tế vẫn còn nhiều quý tộc trở nên tái nhợt trước tin tức này.

Có phải họ vẫn hy vọng rằng mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp ngay cả với tình hình hiện tại?

Zanac xuống ngựa và bỏ lại những quý tộc phía sau, những người đang cắn chặt môi dưới và trầm ngâm, để đi về phía căn lều của mình.

Sau khi vào lều, bộ trưởng bộ quân sự chào đón anh, và một nụ cười mỉa mai hiện trên khuôn mặt anh.

"Nó trông không giống tin tốt."

"Nói đúng ra, thì mọi thứ như chúng ta dự đoán, chỉ có một vấn đề đáng ngạc nhiên thôi."

"Thật sao?

Nói mới nhớ, tôi chưa từng chạm mặt Vua Pháp Thuật,ông ta là loại quái vật tàn ác nào thế?"

Zanac mỉm cười,

"Ông ta nhân tính hơn ta nghĩ."

———-***———-

Phần 5

Bộ trưởng bộ quân sự bị sốc với câu trả lời, đôi mắt của ông mở to đến mức chúng gần như trở thành một hình tròn trĩnh.

Có lẽ đó là lần đầu tiên Zanac thấy ông ta như vậy.

Zanac bắt đầu nhớ lại khoảng thời gian giữa mình với Vua Pháp Thuật.

Đúng là khi nhìn từ vẻ bên ngoài, ông ta trông giống như là một con quái vật đáng sợ, tỏa ra hào quang áp bức.

Zanac thậm chí không thể hiểu được bộ quần áo ông đang mặc có ý nghĩa gì.

Nhưng anh đã biết một điều, ưu tiên hàng đầu và duy nhất của ông ấy, lý do đằng sau tất cả những hành động của đó, là vì hạnh phúc của những người mà ông yêu quý.

Có phải đây là một khát khao của bất của người nào?

Suy cho cùng đó không phải là một phản ứng nên có của một Undead, kẻ thù của mọi sinh vật người sống.

Ông ta cũng giống như con người mà thôi.

Anh không thể hiểu chính xác mức độ mà Vua Thuật Thuật muốn nói để đi đến kết luận này, nhưng từ cuộc trò chuyện đó, anh có thể thông cảm với ông ta một chút.

"Haha, đúng vậy, thực sự là.

Ông ta trông giống như một người bình thường – một con người."

Zanac chuyển ánh mắt rời khỏi bộ trưởng sang bên ngoài lều.

Nếu như, trước khi... – trước khi mọi thứ diễn ra như hiện tại, có lẽ anh có thể nghĩ ra một phương pháp tốt hơn để đối phó với chuyện này.

Nhưng, đã quá trễ để quay lại.

"...

Tình hình phân cấp bậc chỉ huy và sẵng sàng chiến đấu chuẩn bị đến đâu rồi ?"

"Những thuộc hạ của ngài ở thủ đô đã sẵn sàng di chuyển bất cứ lúc nào, bố trí người của chúng ta xen lẫn vào các cư dân thủ đô có vẻ hiệu quả.

Tuy việc hợp nhất các quý tộc lân cận diễn ra khá nhanh nhưng họ có khá nhiều ý kiến trái chiều.

Họ vẫn đang tranh luận về việc ai sẽ tiên phong.

"

Bộ trưởng bộ quân sự nói với thái độ châm biếm.

"Hmmm, điều này thật tệ.

Nói cho cùng họ không nằm trong sự quản lý của chúng ta.

Một số quý tộc không có ý định làm việc hết mình.

Chúng ta chỉ có thể hy vọng rằng họ sẽ không bắt đầu trận chiến trước khi những người còn lại sẵn sàng .

Không thể quá kỳ vọng vào họ như vậy sẽ ít thất vọng hơn.

"

Thật sự rất rắc rối nếu họ không thể thống nhất cấp bậc của mình trong trận chiến này.

Điều này sẽ dẫn đến việc không thể huy động số binh sĩ của họ làm viêc cùng nhau, cuối cùng một phần tư số binh sĩ được huy động sẽ mất đi trong đội hình.

Kịch bản này sẽ rắc rối không kém.

Nếu phép thuật Vua Phù Thuật chỉ giết 200.000 như lần trước, giả sử rằng một nửa quân đội của họ và các quý tộc chỉ huy quân đội đó sống sót, thì một phần tư lực lượng hiện tại đó sẽ phải gánh toàn bộ trách nhiệm?

"Vậy còn chiến lược hiện tại của chúng ta là gì?"

"Không có chiến lược nào cả, thưa Bệ hạ."

Bộ trưởng bộ quân sự cười một cách mệt mỏi và thờ ơ.

"Chúng ta không có một đội hình lý tưởng nào, chúng ta chỉ mù quáng lao vào quân địch.

Vì vậy nếu chúng ta không có động thái nào để ngăn những người lính mất tinh thần, điều này sẽ thật tồi tệ.... thần có nên thành lập một lực lượng để truy bắt những kẻ bỏ trốn không?

"

"Không nên.

Thay vào đó, các hiệp sĩ hoàng gia nên đóng quân ở phía trước, và"

"Bệ hạ, xin hãy tha thứ cho thần, thần xin được phép nói, hãy để chúng thần làm tiên phong."

Zanac nhìn về phía ông như muốn hỏi, [Ngươi có chắc không?].

Bỏ suy nghĩ của mình sang một bên, thật khó để anh tưởng tượng người đàn ông gầy gò, da vàng này đang vung thanh kiếm xung quanh.

"Nếu ai đó phải đứng ở trước tiền tuyến, xin vui lòng cho phép tôi trở thành người đàn ông đó.

Bệ hạ nên đứng ra lệnh từ phía sau."

Zanac và bộ trưởng nhìn nhau một lúc rồi gật đầu.

"Thần rất vui vì ngài đã hiểu ...", ánh mắt của Bộ trưởng nhìn về phía trần lều.

Không có bất cứ điều gì đáng chú ý ở đó và ông không thể nhìn thấy bầu trời, nhưng ông vẫn nhìn chằm chằm vào nó một lúc trong khi lầm bầm với chính mình.

"Thật lòng mà nói, thần chưa bao giờ thích người đàn ông đó, Stronoff, nhưng chưa một ngày nào trôi qua mà thần không ước rằng phải chi có anh ta ở đây ..."

"Ta có thể thông cảm với ngài.

Đúng là như vậy, ta khá thích anh ta."

Ngay khi Bộ trưởng mỉm cười hiền lành, một tiếng động lớn được nghe thấy từ bên ngoài.

"Chuyện gì đang xảy ra?

Vương quốc Sorcerer hành động rồi à?"

"Không phải ..."

Zanac ngước lên và cười, "hoàn toàn không phải."

Một nhóm người bất chợt xông vào lều.

Chính là những quý tộc của các vùng lân cận– các vùng đất này cách thủ đô một quảng đường nhất định.

Trong số đó có những quý tộc vừa mới tái nhợt sắc mặc khi nghe tin và những người còn lại có vẻ là lính đánh thuê tay đang cầm thanh kiếm dính đầy máu.

"Các ngươi định làm gì, sao dám rút kiếm ra trong lều của Hoàng thượng!

Cút ra ngay!"

Không quý tộc nào ở đây trả lời bộ trưởng bộ quân sự.

Tất cả bọn họ đều nhìn về phía Zanac như những con chuột bị dồn vào đường cùng.

Zanac muốn ôm bụng cười thật to.

Anh đã ít nhiều cảm nhận được điều đó khi vào trại, anh hoàn toàn hiểu tại sao họ lại ngu ngốc như vậy.

Anh đã chỉ định các hiệp sĩ dưới quyền mình chốt ở các vị trí chỉ huy, vì vậy hiện giờ họ không ở gần khi anh cần là một thất bại hoàn toàn.

Đây là một cuộc đảo chính do anh đã không bố trí lực lượng cho mình, nhưng điều anh không ngờ là họ âm mưu chống lại mình ngay cả trong tình huống hiện giờ.

Anh ta không thể ngờ rằng sự hiểu biết của những con người này đã ở mức quá thấp.

Không, đó là một sai lầm.

Hành động của họ có một ý nghĩa, điều này có thể là chính xác.

Họ chỉ nghỉ một cách đơn giản là cố gắng hết sức để có cơ hội sống sót.

Zanac chỉ có thể tự trách mình.

Anh không thể đồng cảm với họ, anh không thể dập tắt những điều xấu xa của họ, anh không thể đoàn kết họ dưới cùng một ý chí.

Nếu là cha anh, ông sẽ làm gì?

Zanac gần như làm hỏng khuôn mặt nghiêm túc thường có của mình bằng cách cười lớn.

"Lui lại!

Những tên ngu ngốc này!"

"...

Dừng lại đi!

Ngài Bộ trưởng!"

"Nhưng!

Bệ hạ!"

"Ta nói dừng lại!

Ngài hãy lùi lại."

"Tôi không thể nhận mệnh lệnh đó."

"Bộ trưởng,"

"Kết thuc rồi Bệ hạ, đừng làm mất thời gian nữa."

"...

Hmm.

Ta đã không nghĩ đến việc này"

Mặc dù anh mặc bộ áo giáp là báu vật quốc gia, Zanac không được huấn luyện nhiều kỹ năng chiến đấu.

Nếu là anh trai của anh, thì đây sẽ là một câu chuyện khác, nhưng Zanac không thể một mình giết hết mọi kẻ thù ở đây.

Nếu sự phản bội của họ không phải do bị dồn vào đường cùng mà đã được lên kế hoạch rõ ràng ngay từ đầu, anh không có cơ hội sống sót được.

Anh tập trung ánh mắt vào họ và thấy rằng họ đang kinh hoàng.

Thật ô nhục.

Nếu họ thực sự tin tưởng vào bản thân, họ sẽ ngẩng cao đầu.

Đó là lý do tại sao Zanac ngẩng cao đầu, để truyền đạt sự hài hước của mình.

"Vậy điều gì quan trọng đến mức các ngươi chạy đến lều của ta để nói chuyện?

Các ngươi có hiểu ý nghĩa của việc cầm kiếm ở đây trước mặt ta không?"

"Tất nhiên, Bệ hạ.

Xin hãy từ bỏ nó, Cuộc chiến này."

Zanac mỉm cười.

" Bây giờ đầu hàng Vua Pháp Thuật chỉ lãng phí thời gian .

Ta đã nhận được thông điệp rất rõ ràng từ ông ta, ông ấy sẽ không bao giờ chấp nhận sự phục tùng của chúng ta ...

Ngươi có thể không tin ta, nhưng hy vọng duy nhất của chúng ta nằm là sự thất bại của Vua Pháp Thuật.

"

"Không có cách nào chúng ta có thể giành chiến thắng ..."

Một trong những quý tộc lầm bầm và Zanac đồng tình.

"Đúng là như vậy nhưng, chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu.

Ta đã đề nghị làm chư hầu, nhưng nó vô dụng.

Ta sẽ nhắc lại, hy vọng sống sót duy nhất của chúng ta là thông qua trận chiến."

"...

Có lẽ đó là trường hợp của Bệ Hạ thôi, nhưng, nếu bọn ta cống hiến hết mình cho họ, họ sẽ cho chúng ta sống – xin hãy hy sinh bản thân của ngài để chúng ta có thể sống.

"

Các quý tộc bắt đầu thỏa thuận.

"Toàn bộ sự việc này bắt đầu vì những kẻ chặn đường cướp ngũ cốc của Vương quốc Sorcerer.

Chúng tôi không muốn gánh trách nhiệm vì chúng!"

"Chúng tôi sẽ cam kết lòng trung thành với đức Vua Sorcerer."

Đối với Zanac, những gì họ nói không khác gì những nhà quý tộc đang bàn về người hiệp sĩ lý tưởng của họ trong các bữa tiệc trà.

Tuy nhiên, anh hiểu lý do đó đến từ đâu.

"Hãy để ta nói một điều, thật vô ích khi các ngươi giao ta cho ông ta.

Ta, với tư cách là một thành viên của hoàng gia, đã quyết định chiến đấu đến cùng.

Những ai muốn chết ở đây, hãy thử đi!

"

Yareyaredaze(Xin thứ lỗi).

Thật là một trò đùa.

Không, anh nên nghĩ rằng mình khá may mắn và những kẻ ngốc này đã chọn kết thúc của chúng ngay tại đây.

Chắc hẳn chúng không thể làm hại em gái và cha sau chuyện này?

Chà, em gái của anh sẽ được an toàn trước những kẻ ngốc này nhờ vào người chiến binh đó.

"Những kẻ muốn lấy đầu ta, hãy tiến lên nếu các ngươi dám !!"

Zanac rút thanh kiếm ra và kề vai với bộ trưởng.

Anh không tự tin lắm vào kiếm thuật của mình, áo giáp của anh sẽ bù đắp cho việc đó.

Zanac nhìn chằm chằm vào những quý tộc, họ đang run rẫy.

"Sao vậy!?

Không phải tất cả các ngươi đều muốn khô máu à!?

Ít nhất các ngươi phải chuẩn bị tinh thần vấy bẩn tay chính mình nếu muốn đâm thuốc độc vào cổ của ta!?

Các ngươi không có quyết tâm sao? !

"

Các quý tộc nhìn nhau.

Họ thậm chí đã không dám nghĩ rằng, chết tiệt thật thảm hại.

Có phải cuộc sống của anh thực sự sắp bị chấm dứt bởi những tên khốn bất tài như họ?

Vào cuối ngày, sau khi chứng kiến sức mạnh quân sự của Vua Pháp Thuật, hẳn là nỗi sợ hãi khiến họ bị cận thị đến mức không thể nhìn ra lý do.

Rốt cuộc anh không đủ sức để cai trị.

Anh không có đủ đức hạnh giống cha mình, anh trai của anh, hay người em gái trí tuệ của anh.

Anh không có gì cả, nhưng như vậy cũng thật tốt.

Dù sao anh cũng không muốn trở thành vua, anh chỉ muốn Vương Quốc này tồn tại.

Đúng rồi.

Trao cho đất nước này, người dân và gia đình anh.

Để cho họ hạnh phúc.

Sau đó, một trong những quý tộc kêu thêm người bên ngoài vào lều và nhiều lính đánh thuê có vẻ ngoài to lớn bước vào.

Zanac liếm môi và nhớ lại hình bóng anh trai mình đang vung kiếm.

Anh bắt chước các tư thế của anh trai mình và tấn công các quý tộc.

—-

Trong trại đóng quân, Cocytus, Aura và Mare đang thảo luận về cách để bao vây thủ đô sắp diễn ra, còn Albedo đang kiểm tra trên hệ thống lần cuối, với một biểu hiện bối rối. [Chuyện gì đã xảy ra?] Albedo đáp lại cái nhìn thắc mắc của anh.

"Ainz-sama, có vẻ như có một sự hỗn loạn trong trại quân địch."

"...

Cái gì?

Hỗn loạn?

Chuyện gì đã xảy ra?"

Ainz đứng dậy và bước ra khỏi lều.

Có vẻ như có một số rắc rối ở đó, nói chính xác hơn là có một cuộc chiến đã diễn ra giữa họ.

Cuối cùng, một nhóm kỵ binh xuất hiện từ trại địch.

Chúng không xuất hiện như là những tiên phong háo hức.

Khi Ainz lặng lẽ quan sát, cả nhóm nhanh chóng tiến đến mặt trận Vương quốc Sorcerer.

Chúng là lính đánh thuê được trang bị đủ loại trang bị, cùng một vài quý tộc.

Một người đàn ông đại diện cho các quý tộc bước ra khỏi nhóm.

Người đàn ông đó bắt đầu hét lên gần như cuồng loạn, giọng nói của anh ta cuốn theo gió thổi về phía Ainz.

"Thần có chuyện cần thảo luận với Hoàng thượng, Vua Pháp Thuật!

Làm ơn lắng nghe!"

Zanac không được nhìn thấy trong đám người đó.

Sự hỗn loạn trong trại của họ cộng với việc một nhóm nhỏ quý tộc trong nhóm này đã cung cấp Ainz tất cả những gì anh cần biết.

"...

Albedo, mang chúng qua đây."

Anh không nhìn về phía Albedo đang cúi đầu, mà thay vào đó, anh quay trở lại căn lều và ngồi lại trên ngai vàng tạm thời.

Ba người bảo vệ lặng lẽ đứng bên cạnh Ainz.

Sau lúc sau, mười quý tộc đã được Albedo mang đến.

Những người lính đánh thuê đang làm vệ sĩ dường như đã bị bỏ lại phía sau.

Họ đã bị sốc khi nhìn thấy Ainz ngồi trên ngai vàng, sốc hơn nữa khi thấy Cocytus bên cạnh anh, và bối rối trước sự hiện diện của Aura và Mare.

"Các người đang ở trước mặt của đấng tối cao."

Các quý tộc của Vương Quốc quỳ xuống gần lối vào của lều và cúi đầu về phía Ainz.

"Ngẩng đầu lên."

Albedo, người hiện đang đứng bên cạnh Ainz, nói.

"Thật vinh dự cho chúng thần được gặp ngài, thưa bệ hạ."

Người đại diện cho nhóm quý tộc bắt đầu lên tiếng.

Từ những biểu hiện khác, ông dường như là người lãnh đạo của nhóm này.

"Chúng tôi rất kính trọng sự vĩ đại của bệ hạ và mong muốn được phục vụ dưới triều đại của ngài.

Trước hết, chúng tôi có một món quà cho bệ hạ ..."

Một trong những quý tộc lấy một cái bao tải từ lưng hắn ta.

Ainz ngăn Albedo lại trước khi cô chuẩn bị hành động.

Anh từ từ đứng lên – một động tác mà anh đã luyện tập nhiều lần – từ ngai vàng của mình và di chuyển đến các quý tộc.

Anh nhận cái bao tải.

[Có vẻ như đây không phải là một cái bẫy...]

Ainz thất vọng nhìn vào bao tải.

Mùi máu chảy ra từ trong bao, anh đã thể đoán được những gì ở bên trong.

Ainz mở nó ra để nhìn vào bên trong.

Mắt anh chạm mắt Zanac.

Ainz quan sát một cách chi tiết.

Họ vừa mới gặp nhau, vì vậy thật khó để anh biết liệu đây có phải là một cái đầu giả hay không.

Tuy nhiên, nhìn cách họ hành động, không có khả năng đây là đầu của một cơ thể giả.

Ainz đóng cái túi lại, bước trở lại ngai vàng của mình, đưa bao tải cho Albedo, và nói

"Hãy chôn cất anh ta ở một nơi thích hợp."

Anh đã có rất nhiều xác chết khác mà anh có thể sử dụng để tạo ra xác sống, bỏ qua cơ thể Zanac, vẫn không sao.

"Vậy, còn bộ bộ giáp của anh ta đang mặc đâu rồi?"

Các quý tộc nhìn về phía Ainz với vẻ mặt bối rối khi nghe câu hỏi của anh.

Có lẽ họ nghĩ rằng với đầu của người đứng đầu là quá đủ cho cống hiến họ.

"Cái gì?

Các người dám không trả lời cho câu hỏi Ainz-sama sao?"

"K-Không!

Vâng, việc đó, bộ giáp đó vẫn còn nằm trên xác chết của hoàng tử trong lều."

Người quý tộc đóng vai trò là người đại diện của họ vội vàng trả lời câu hỏi của Albedo.

"Là vậy sao?

Ta hiểu rồi, tất cả các ngươi.

Làm tốt lắm"

Tất cả quý tộc đều trả lời "Vâng ạ"! sự nhẹ nhõm nở trên mặt họ khi họ cúi đầu xuống.

"Ta sẽ thưởng cho các ngươi một phần thưởng thích hợp với thành quả của mình.

Vậy, các ngươi ước gì?"

"Xin hãy tha cho tôi và gia đình tôi!

Bệ hạ là Vua Pháp Thuật vĩ đại!

Tôi thề trung thành tuyệt đối của tôi với ngài!"

Đột nhiên, một quý tộc đằng sau người đại diện bắt đầu la hét, khiến người đại diện khó chịu và bắt đầu la hét theo,

"Cái tên này!

Tôi cũng vậy!

Bệ hạ!

Xin hãy mở rộng lòng thương xót cho tôi nữa!"

Càng ngày càng nhiều tôi cũng vậy!

Ainz vẫy vẫy tay để làm im lặng lời cầu xin của họ.

"Ta hiểu.

Tá hiểu.

Ta hiểu ý của tất cả các ngươi rồi.

Mọi người ở đây đều mong muốn điều tương tự như vậy, đúng không?"

Các quý tộc bắt đầu gật đầu dữ dội, "vậy sao?

Chà, vậy ta sẽ không giết các ngươi.

Albedo – hãy gửi chúng cho Neuronist." (!!!...RIP)

"Đã rõ."

"Bệ hạ, còn gia đình của chúng thần thì sao?"

Ainz trả lời một trong những quý tộc cố gắng thì thầm với anh.

"Người muốn gia đình ngươi cũng vậy à?

Ainz mỉm cười.

Tất nhiên, họ không thể nào để nhận ra điều đó.

"Vâng, Ainz-sama.

Tất cả các ngươi, đi theo ta."

Các quý tộc đã được Albedo dẫn ra khỏi lều.

Sau khi họ đi, Ainz ra hiệu cho Aura và ra lệnh

"Những kẻ không muốn chết, không được tha thứ cho chúng.

Đó là mệnh lệnh."

"Vâng, Ainz-sama!"

Ainz nắm lấy tay Aura trước khi cô chuẩn bị rời đi.

Anh tiếp tục nói với Aura đang bối rối,

"Ngay cả khi chúng mong muốn được chết, đừng thực hiện nguyện vọng của chúng vào lúc này."

"Đã rõ!"

Anh buông tay cô ra sau khi cô xác nhận rằng anh không có lệnh nào khác, Aura chạy theo Albedo.

Ánh mắt Ainz, vẫn cố định trên lưng cô khi anh ra lệnh cho hai thủ vệ còn lại.

"Ta đã mất hết hứng thú.

Cocytus làm chỉ huy và Mare làm chỉ huy thứ hai, ta cho phép hai ngươi sử dụng toàn bộ khả năng của mình.

Đừng để bất kỳ công dân của Vương Quốc nào sống sót."

Hai người trả lời anh trong khẳng định.

Một giờ sau – đội quân là Vương quốc Re-Estize, niềm hy vọng cuối cùng đã biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 14 - Chương 4


Phần 1

Tiếng bước chân vang lên dọc theo hành lang của một biệt thự, có bốn người đang bước đi, đó chính là Hilma và ba cộng sự của cô trong tổ chức Tám ngón.

Họ đang đi về căn phòng khổng lồ được chỉ định bởi thuộc cấp của Vua Pháp Thuật.

Những người còn lại ở lại chờ chỉ thị từ những phái viên khác của đức vua.

Họ tự phân chia công việc như vậy vậy bởi vì cấp dưới của Vua Pháp Thuật đã chỉ định một số ngày họ phải có mặt tại biệt thự này, nhưng những người đó không nói rõ thời gian cụ thể họ cần phải có mặt.

Vì lý do đó, Hilma và các thành viên khác của Tám ngón phải tự sắp xếp xoay vòng trong hội trường để đề phòng trường hợp đặc phái viên đến mà không gặp được ai.

Nếu họ làm cho phái viên chờ đợi, điều đó sẽ vô cùng thiếu tôn trọng.

Có khả năng họ sẽ nhận phải một cơn thịnh nộ địa ngục khác.

Mặc dù xác suất xảy ra việc này rất nhỏ, nhưng họ phải tránh bằng mọi giá.

Cả bốn người đã đi trong im lặng khoảng một phút.

Căn biệt thự họ đang ở có một kích thước khá to, và họ đã chọn một căn phòng cách xa sảnh chính để làm phòng chờ.

Mặc dù sẽ tốt hơn nếu dùng một căn phòng gần sảnh để làm phòng chờ, sau khi đã cân nhắc về vấn đề này, cuối cùng họ quyết định sử dụng các phòng gần sảnh để lưu trữ hành lý.

Một vài người không thể chịu đựng được sự im lặng, một người trong số họ là Perianne Porson – bắt đầu nói.

"Có phải có tiếng ồn ở đâu đó không?"

Hilma tập trung lắng nghe.

Cô có thể nghe thấy âm thanh của trẻ em đang vui đùa.

Có vẻ đó là một âm thanh phát ra từ một nơi cách xa biệt thự.

Nếu không gian không đủ yên tĩnh và bạn không có gắng để lắng nghe sẽ không thể nghe thấy được.

Do vị trí hội trường được bố trí cách xa cuộc sống bên ngoài, đó cũng là lý do tại sao họ chọn sử dụng các phòng gần sảnh để lưu trữ.

Dù vậy Hilma và các thành viên trong nhóm vẫn không cảm thấy khó chịu, nhưng nếu phái viên của Vua Pháp Thuật bị làm phiền bởi điều này, họ không dám tưởng tượng được hậu quả sẽ phát sinh.

"...

Có lẽ một chút.

Chúng ta có nên bảo chúng giữ im lặng không?"

Mọi người đồng ý với Olin.

Nếu họ cảnh báo những người còn lại khi xoay vòng đến lượt tiếp theo, những người khác sẽ cảnh báo bọn trẻ vào lúc đến lượt họ nghỉ ngơi.

Có vẻ như Olin đã trút bỏ gánh nặng khi lên tiếng?

Anh tiếp tục nói những điều mọi người ai cũng nghĩ đến nhưng không bao giờ nói ra.

"...

Nhưng ... ngài ấy sẽ thực sự đến giải cứu chúng ta chứ?"

Anh ta có lẽ không có ý muốn nói ra điều đó, nhưng sự căng thẳng ngày càng nhiều khi phải chờ đợi đặc phái viên của Vương quốc Sorcerer đến.

Đã bảy ngày kể từ khi đội quân 400.000 người của Vương Quốc bắt đầu hành quân.

Không lâu sau đó , họ nghe tin đồn rằng quân đội Vương quốc Sorcerer đã bắt đầu tiến gần thủ đô.

Mặc dù chỉ mới có một ngày trước, sự căng thẳng về tinh thần mà họ đang trải qua vượt xa sự mệt mỏi về thể chất mà họ chịu đựng.

Họ đã nhận được mệnh lệnh từ một trong những thuộc hạ của Vua Pháp Thuật khoảng một tháng trước,đó là quay về khi chiến tranh bắt đầu.

Họ được thông báo, trở về khi Vương quốc Sorcerer bắt đầu hành quân đến thủ đô, nhiệm vụ của họ là chọn khoảng một ngàn người trung thành với họ từ Vương Quốc để phục vụ họ trong tương lai.

Những người được chọn sau đó sẽ được đưa đến một địa điểm an toàn.

Vì vậy một ngàn người được Tám ngón chọn đã được tập trung tại nơi này.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Tám ngón là một tổ chức khổng lồ.

Từ hàng ngũ của họ, Hilma và những người còn lại chọn ra nhóm người xuất sắc và trung thành, cũng như các thành viên gia đình của họ.

Đó là lý do tại sao trẻ em cũng có mặt.

Điều họ không chắc là liệu các ngài ấy có thực sự đến cứu họ hay không.

Những người đứng đầu của tổ chức Tám ngón đã từng nói với mọi người rằng họ sẽ được tha nhưng sẽ bị ném đi bất cứ lúc nào nếu không còn hữu dụng.

Lần này lẽ nào đến lượt họ?

Những suy nghĩ này liên tục xuất hiện trong tâm trí họ.

Hilma vừa đi vừa nói khi không nhìn về phía các cộng sự của mình.

"Tôi tin vào Hoàng thượng, vào lời của Vua Pháp Thuật."

Olin sợ hãi và bắt đầu biện minh, trông anh ta khá khổ sở.

Đối với Hilma, những gì Olin đã nói ra là không tin tưởng vào sự chân thành của Vua Pháp Thuật.

"Tôi-tôi cũng nghĩ vậy!

Những gì tôi vừa nói không có nghĩa là tôi không tin vào Hoàng thượng."

Âm thanh giọng nói của Olin, bao trùm lên bất kỳ âm thanh nào mà bọn trẻ phát ra khi nó vang vọng khắp hành lang.

Olin nhận ra những gì mình vừa làm và lập tức ngậm miệng lại và cúi đầu xuống.

Không ai nói thêm gì nữa và bước thẳng đến hội trường.

Khi cánh cửa mở ra, chào đón họ là những nụ cười mệt mỏi của những cộng sự khác.

Đặc phái viên của Vương quốc Sorcerer vẫn chưa đến.

Cảm xúc lẫn lộn của sự bình tĩnh và thiếu kiên nhẫn nảy sinh trong trái tim Hilma.

Chắc chắn những người bạn đồng hành của cô cũng cảm thấy như vậy.

"Chúng ta đều ở đây rồi.

Bây giờ, chúng ta nên nghỉ ngơi.

Chờ đợi phái viên đến"

Noah Zweden đang nhìn chằm chằm vào một vật phẩm ma thuật dưới hình dạng một chiếc chuông cầm tay.

Nếu một trong hai cái rung lên, cái còn lại cũng sẽ rung đáp lại.

Tuy nhiên, nếu khoảng cách giữa chúng quá lớn, nó sẽ không có tác dụng.

Ngoài ra, đó là cách duy nhất để phát thông báo từ cả hai bên nên nó là công cụ tốt nhất để liên lạc.

Nhiệm vụ lần này khá dễ nên họ đã sử dụng nó.

"Ahhh, để nó lại cho tôi."

Đại diện của họ, Perianne trả lời anh.

"Nói đi.

Tôi vẫn phải đợi ở đây à?

Chúng ta đang lãng phí quá nhiều thời gian, Vua Pháp Thuật ...

Hoàng thượng.

Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi.

Không cần phải nhìn tôi như thế với đôi mắt đáng sợ đó."

Một người đàn ông trông có vẻ ốm và cao nói.

Đó là người đứng đầu bộ phận buôn bán nô lệ, Cocco Doll.

Đội hình của quân đội Vương Quốc được củng cố thêm bởi các tù nhân bị giam giữ tại thủ đô.

Khi chúng được thả ra, những ngày đó trở nên hỗn loạn , Cocco Doll đã được giải cứu và đưa đến biệt thự này.

Ban đầu, họ đã bàn với nhau sẽ có hai trường hợp xảy ra với Cocco Doll.

Nếu anh ta được biên chế vào quân đội chiến đấu với Vương quốc Sorcerer, không nghi ngờ gì nữa chắc chắn anh ta sẽ chết, vì vậy họ đã chọn giải cứu anh và không có sự phản đối.

Điều gây tranh cãi là làm thế nào để họ giới thiệu anh với Vua Pháp Thuật.

Một vài người trong nhóm nghĩ rằng vì anh ta là một trong những người đứng đầu, sẽ không sao cả nếu họ không giới thiệu anh.

Những một vài người khác nghĩ rằng nếu Vua Pháp Thuật đã biết mọi thứ về anh và nếu họ không giới thiệu anh với ông ấy, câu chuyện sẽ kết thúc trong bi kịch.

Họ muốn tránh xa nguy hiểm cho bản thân cho dù việc đó khó có thể xảy ra như thế nào đi nữa, vì vậy họ đã thống nhất chọn ý sau.

Cơ hội cho họ giới thiệu anh ta sắp đến.

Tất cả đều đồng ý rằng anh là người đầu tiên họ cần phải giới thiệu, để xóa bỏ mọi nghi ngờ rằng họ đang cố gắng che giấu anh.

"Cậu phải đợi ở đây để Vua Phù Thuật vĩ đại có một cái nhìn tốt về anh."

Vì lý do đó, anh phải đợi trong căn phòng này.

Rốt cuộc họ không biết khi nào phái viên sẽ đến.

Anh ta ăn và ngủ trong căn phòng này, và cảm thấy chán ghét việc đó.

"Ý tôi là, tôi thật sự cảm ơn tất cả các anh em, cảm ơn vì đã mua chuộc lính canh để họ không đối xử tàn bạo khi tôi bị giam và cảm ơn vì đã cứu tôi khỏi việc biên chế – một kẻ đáng thương, không có giá trị."

"Cậu đang cố nói gì vậy, Cocco Doll?"

Đối với câu hỏi của Nô-ê, Cocco Doll đã trả lời bằng một cái nhìn sắc bén.

"Các người đã suy tính gì khi cứu một người đã mất tất cả quyền lực, mối quan hệ và tay sai của mình, điều đó có đáng nghi ngờ không?

Mục tiêu của các người là gì?

Tại sao mọi người lại tập hợp đầy đủ Tám ngón ở đây?

Các người định giết tôi à?

"

"hah?"

Hilma dường như bị đông cứng.

Không, không phải chỉ mình Hilma, mọi người khác trong phòng ngoại trừ Cocco Doll đều như vậy.

Tội ác của họ là như nhau, không ai trong số họ có thể rửa sạch máu trên tay mình, có lẽ đó là suy nghĩa của anh

"C-Gì cơ?

Đó là cảm xúc của cậu sao.

Thật là ngốc nghếch ...?"

Hilma đã quan sát xung quanh.

Mọi người đều có biểu hiện giống nhau, một trong số họ nói, 'tên này sẽ sớm gặp rắc rối thôi'.

Cô lên tiếng với tư cách là đại diện của họ.

"Anh đang nói gì vậy, Cocco Doll?

Không, Apéritif.

Không phải chúng ta là cộng sự sao?"

"Hah?"

Lần này đến lượt Cocco Doll, bị sốc.

Biểu cảm của anh khó có thể diễn tả, trông có vẻ vui nhộn.

"Cô, mục tiêu của cô là gì!?

À, tôi hiểu rồi, tất cả các người đều là con quái vật đội lốt dưới lớp da của họ!

Đó là lý do tại sao mọi lời nói phát ra khỏi miệng của các người đều là lời khen ngợi dành cho Vua Pháp Thuật!"

Cocco Doll hét lên với một biểu hiện giữa hoảng loạn và sợ hãi.

Con quái vật mà anh ta vừa nhắc đến là một câu chuyện dân gian mà mọi bà mẹ thường hay dọa đứa con của hon vào ban đêm.

Hầu hết các mạo hiểm giả đều tán thành rằng không có con quái vật nào như vậy thực sự tồn tại.

"Tôi đã nghĩ rằng có gì đó không ổn ngay từ đầu, nếu tất cả các người đều là quái vật đội lốt da người thì mọi việc sẽ dễ hiểu hơn!

"

Hilma nhìn về phía Cocco Doll với sự ấm áp trong mắt cô.

Anh có thể hạnh phúc như vậy là do chưa từng nếm trải qua địa ngục đó.

"Sao vậy?

Biểu hiện của cô ..."

"Không, đừng quan tâm đến biểu hiện của tôi, Apéritif.

Đúng vậy.

Tôi rất vui vì anh quan sát rất tốt."

"Huh?"

"Sao vậy?"

"Không, không, không có gì cả ...

Không có gì nghiêm trọng cả.

Tôi đang tự hỏi chính bản thân.

Cô có thực sự là Hilma không?

Hilma Cygnaeus?

Không phải là cô có chị em sinh đôi hay một ai đó giống y cô?

Cô có bị tẩy não không?"

"Tôi thực sự đã thay đổi nhiều vậy sao?"

Anh không nói về việc cô gầy hơn trước.

Có lẽ anh đang cố nói về tính cách của cô, lúc trước trông cô đã ủ rũ rất nhiều.

Hiện nay, đó sẽ là một thay đổi tích cực, do đó, sự nghi ngờ của anh đối với cô là thái độ thay đổi một cách đáng ngạc nhiên.

"...

Tất nhiên, cô giống như là một người hoàn toàn khác.

Không, tất cả mọi người ở đây đều như vậy.

Quái vật đã thực sự đánh cắp da của mọi người à?"

"Tôi chỉ có thể nói rằng chúng tôi đã trải nghiệm một vài điều nhất định khiến chúng tôi trở nên giống bây giờ."

Mọi người đều đồng ý với những gì Nô-ê đã nói.

Cocco Doll rất sợ hãi.

"Chuyện gì đã xảy ra, Mặc dù tôi không muốn nghe, nhưng tôi vẫn muốn biết.

Các bạn"

Một khoảng không bóng tối mỏng, có vẻ như vô tận hình tròn đột nhiên xuất hiện trong phòng.

Một vật thể hình bầu dục bắt đầu nổi lên từ mặt đất.

Hilma nhận ra đây là câu thần chú [Gate] [Cổng dịch chuyển] đã đưa cô đi rất nhiều lần.

Đó là một phép thuật cấp cao, cao đến nổi không có bất kỳ người nào có thể sử dụng nó trong toàn bộ Vương Quốc.

Chỉ có một thuộc hạ của Vua Pháp Thuật mới có kỹ năng này.

Hiện tại câu thần chú này đang được sử dụng có nghĩa là.

Hilma vội vàng quỳ xuống.

Một lúc sau, cô cảm thấy Cocco Doll cũng làm như vậy.

Hilma vùi đầu và siết chặt nắm tay.

Có hai kết quả có thể xảy ra.

Họ sẽ bị xử lý hoặc sẽ được cứu.

Có thể nghe thấy tiếng bước chân của một người.

"Các ngươi có thể ngẩng đầu lên."

Phía trước cánh cổng là một thiếu nữ có kích thước bộ ngực không khớp với độ tuổi của cô.

Mặc dù chưa từng nghe cô trực tiếp giới thiệu tên của mình, Hilma biết tên cô là Shalltear.

Không ai ở đây đủ can đảm để gọi cô ấy bằng tên, ngay cả một người không biết gì như Cocco Doll cũng hiểu được phần nào từ sự thay đổi trong bầu không khí của căn phòng.

" Ta đến để cứu tất cả các ngươi.

Mặc dù ta nghe nói có hàng ngàn người ở đây- arinsu, ngươi có thể mang chúng đến ngay lập tức – không arinsu?

"Vâng ạ!

Xin chờ trong giây lát!"

Olin chạy ra khỏi phòng vận dụng hết tất cả sức lực để chạy nước rút.

Rốt cuộc anh là người có sức chịu đựng tốt nhất trong số họ.

" Shadow Demon."(Quỷ bóng đêm)

Được Shalltear gọi, một con quỷ xuất hiện từ trong bóng tối.

Nó vào đây khi nào?

Có lẽ nó đã theo dõi họ trong một thời gian dài.

Điều này không gây ngạc nhiên với bọn họ.

Thay vào đó, tất cả họ có cùng suy nghĩ.

Con quỷ bóng đêm bắt đầu thì thầm vào tai Shalltear.

Sau đó, họ nghe thấy cô trả lời với những tiếng thì thầm.

Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, Nô-ê bắt đầu nói với giọng run run,

"...

U-Umm ...

Olin sẽ cần một ít gian để đưa tất cả mọi người đến Trước khi mọi việc hoàn thành, có một người chúng tôi muốn giới thiệu với ngài.

Ngài có thấy bây giờ là lúc thích hợp không ạ?"

"Không cần thiết-arinsu.

Thay vì làm điều đó, ta nghe nói các người có hành lý mang theo – arinsu, hãy đi lấy chúng trước.

Ta nghe nói có khá nhiều thứ cần mang theo, có lẽ sẽ nhanh hơn nếu những thuộc hạ của ta làm điều đó cho các ngươi.

-arinsu?

"

"C-chúng thần có thể làm phiền ngài không ạ?"

Shalltear trả lời với một tiếng cộc lốc, "tất nhiên" trước khi niệm một phép thuật.

Có lẽ đó là ma thuật triệu hồi.

Một vài Undead mạnh mẽ bắt đầu xuất hiện xung quanh họ.

Theo mệnh lệnh được tiếp nhận, chúng rời khỏi phòng và nhanh chóng trở về với một lượng hành lý khá lớn, rồi di chuyển qua [Cổng].

Hành lý được di chuyển với tốc độ không thể tin được.

Ngay khi họ vừa di chuyển, họ có thể nghe thấy tiếng bước chân.

Ngay cả khi đây là căn phòng lớn nhất trong biệt thự, nó cũng không thể chứa được một ngàn người.

"Bây giờ, hãy đi vào cánh cửa đó theo thứ tự sắp xếp của ngươi.

Sau khi đi qua đó sẽ thấy một ngôi làng nằm trong khu rừng-arinsu.

Ngươi đến được một nơi trông giống như một quảng trường của thị trấn.

Hãy chờ ở đó."

Họ làm theo mệnh lệnh của cô và bước vào cửa theo thứ tự.

Mặc dù vẫn có một vài người trong số họ ngần ngại khi bước vào cổng, nhưng mọi người đều đã đã được cảnh báo phải tuân theo mệnh lệnh một cách tuyệt đối; kết quả là, có nhiều bối rối trong cảm xúc của họ.

Nói về những cậu bé đang vừa ở tuổi mới lớn, chúng đã đỏ mặt khi nhìn thấy thứ đó khá lớn.

Các cô gái trở nên thất vọng trước phản ứng của các chàng thanh niên trong hoàn cảnh này.

Shalltear là một người đẹp đẳng cấp thế giới.

Vì vậy, họ đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên cũng phải là một hiện tượng quá bất thường, còn những người phụ nữ ở đây chỉ có thể ghen tị.

Tuy nhiên – Hilma luôn khắc sâu một sự thật trong trái tim cô.

Nếu những đứa trẻ này làm điều gì đó ngu ngốc, cô sẽ là người chịu trách nhiệm.

Để ngăn chặn điều đó xảy ra, cô phải theo dõi sát sao bọ họ.

Sự chú ý của cô đặc biệt tập trung vào cô gái có bàn tay đặt trên ngực phẳng, đang cố gắng so sánh kích cỡ với Shalltear.

Tay của những đứa trẻ bị những người bảo vệ nắm lấy và dẫn qua [Cổng].

May mắn thay, không có gì đi lạc hướng.

Hilma và các cộng sự của mình là người cuối cùng bước vào [Cổng].

Đúng như đã được mô tả, trước mặt họ là những ngôi nhà gỗ và xung quanh họ có cảm giác như một khu rừng.

Trong quảng trường nơi các Undead đã chất đống hành lý của họ, tiếng ồn của mọi người bắt đầu vang lên.

Đây là sự hỗn loạn hay phấn khích?

Có rất nhiều người trẻ tuổi ở đây, nên sự huyên náo này không tránh khỏi.

Đây có phải là phản ứng của họ khi lần đầu tiên đi qua [Cổng]?

"Chú ý!"

Nô-ê hét lên. – Dần dần tiếng ồn giảm và ngưng hẳn, nhanh như cô đã mong đợi.

Để cho mọi người có thể nhìn thấy mình, Shalltear từ từ bay lên trời và nói,

"Hiện tại ngôi làng vẫn đang được xây dựng.

Các ngươi sẽ được đưa đến đó trong khoảng một tuần nữa.

Nên tạm thời, các ngươi sẽ sống ở đây.

Để các ngươi có thể quản lý ngôi làng một cách hiệu quả, chúng ta sẽ cho mượn bốn Golem.

Nếu các ngươi cần di chuyển bất cứ cái gì nặng nề đi nơi khác, hãy ra lệnh cho chúng làm điều đó.

Undead hiện đang ở xung quanh ngôi làng, nếu các ngươi muốn thoát khỏi vành đai và cố gắng trốn, chúng sẽ tấn công.

Vì vậy, xin đừng vượt qua vành đai được hình thành bởi các Undead.

"

Shalltear nhìn xung quanh để kiểm tra xem tất cả bọn họ có hiểu cô không, và tiếp tục,

"Ngoài ra, các ngươi sẽ tự quyết định xem sẽ phân chia như thế nào trong tuần này.

Chúng ta đã chuẩn bị sẵn thực phẩm cho hai tuần ở đây.

Ta sẽ quay lại sau ba ngày, nếu có bất kỳ vấn đề gì , ta sẽ lắng nghe sau.

"

Shalltear đáp xuống đất và nhìn xung quanh, ánh mắt cô dừng ngay Cocco Doll.

"Ngươi là một trong những người lãnh đạo, đúng không arinsu?"

"Eh?

Eeeh?

W-, không, à vâng, tôi có thể làm gì cho ngài?"

Cocco Doll đã trải qua nhiều kinh nghiệm về cuộc sống nên anh biết địa vị hiện giờ giữa anh và cô, vì vậy anh đã cố gắng hết sức để làm hài lòng.

"Ngươi cũng nên có một chuyến đi thăm văn phòng Kyuokukou, – arinsu."

"Eh?"

Shalltear đóng [Cổng] cũ và mở một cái mới.

Có phải đó là bản năng của anh?

Một cái gì đó nói với Cocco Doll rằng điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra với anh, khiến anh nhìn xung quanh với vẻ mặt bất lực.

Sau khi bắt ánh mắt cô nhìn anh, Hilma quay mặt đi chỗ khác.

Cô không dám chống lại quyết định của Shalltear.

Những đầu lĩnh khác cũng vậy, không ai dám hó hé một lời nào.

"Đợi đã, chờ đã!

Không!

Tại sao các bạn lại phản ứng như vậy!?

Cứu tôi với!"

"Ứ, ừ.

Đi thôi nào-arinsu!"

Shalltear kéo Cocco đang la hét đi vào trong.

Đối mặt với sức mạnh đó, anh mất tất cả sự thôi thúc để chống lại.

"Ahh!

Không!

Cứu tôi với!"

"Xin lỗi, Cocco Doll."

Hilma thì thầm với Cocco Doll, người đã biến mất qua [Cổng].

Sau đó, [Cổng] cũng biến mất.

Tuy nhiên, bầu không khí căng thẳng vẫn không giảm bớt.

Họ đều bị chìm trong sự im lặng ngột ngạt đó.

Một ngàn người, hạnh phúc khi không biết nhiều về địa ngục đó, đang ở quảng trường này.

Tuy nhiên, theo bản năng họ biết rằng định mệnh đang chờ đợi Cocco Doll người vừa bị bắt đi khỏi họ, sẽ xảy ra tương tự với họ trong tương lai.

Đó là lý do tại sao không ai dám di chuyển.

Họ hiểu rằng họ đã được đưa đến nơi này không phải vì sự hào phóng của người nào đó, và bắt đầu hiểu chính xác nơi này đáng sợ như thế nào.

"...

Chúng ta không thể cứu Cocco Doll."

Hilma nói với Nô-ê, người vừa mới đi ngang qua.

Cô không muốn người nào khác trải nghiệm địa ngục đó.

Đó là những gì cô nghĩ trong đầu, nhưng điều đó là không thể.

Một cảm giác tội lỗi mãnh liệt len lỏi trong cô.

" Chúng ta không thể làm điều gì khác về chuyện này.

Tuy nhiên, việc này không có nghĩa là sẽ chết ... sẽ tốt hơn nếu gọi đó là lễ rửa tội.

Sau đó, anh ta có thể ... hiểu lý do tại sao chúng ta đã và đang trân trọng nhau đến thế."

"Lễ rửa ...

đúng ... nếu nghĩ về nó như thế, sẽ làm giảm bớt rất nhiều cảm giác tội lỗi mà tôi cảm thấy."

"Này hai người, tôi có thể hiểu vì sao cả hai lo lắng như thế nào cho Cocco Doll, nhưng giờ chúng ta phải thảo luận về tương lai ngay bây giờ."

Họ phải giải quyết lo lắng của những người ở đây vào lúc này.

Hilma dẫn đầu nhóm người.

Nếu mục tiêu của họ là giết tất cả, họ đã không mất công làm nhiều thứ như vậy và đã không mang tất cả đến đây ... hoặc đưa Cocco Doll đi.

Điều đó có nghĩa là Vua Pháp Thuật đã giữ đúng thỏa thuận giữa họ, dựa vào các hành động của Shalltear.

"Cảm ơn ngài rất nhiều, thưa bệ hạ, Vua Pháp Thuật đáng kính."

Hilma cúi đầu.

Tất nhiên, cô không biết mình đang ở đâu hay Vua Pháp Thuật có nhìn thấy không, nhưng đây là điều duy nhất cô nghĩ đến để thể bày tỏ chính xác lòng biết ơn của cô đối với tình huống hiện tại của mình.

Một điều gì đó đã nối tiếp theo những lời cầu nguyện.

——***—–

Ba thủ vệ tầng bắt đầu hành động từ mặt trận mà họ đã thiết lập ở phía trước thủ đô.

Người phụ trách chính cuộc bao vây thủ đô là Cocytus.

Người phụ trách các cơ sở quan trọng là Aura.

Và cuối cùng, người chịu trách nhiệm niệm phép thuật tấn công diện rộng để biến toàn bộ thủ đô thành núi tro tàn là Mare.

Cả ba đều có các cấp dưới hỗ trợ.

Mare có Hanzos bên dưới bóng, Cocytus có Frost Virgins và Aura có ma thú.

Nơi họ đang hướng tới là thủ đô, đang vô cùng im lặng.

Có phải họ đang chịu tang?

Hay có lẽ họ đang thu mình lại trong nỗi sợ hãi trước sự chứng kiến của lực lượng của Vương quốc Sorcerer?

Vài ngày đã trôi qua kể từ trận chiến trước của họ, lực lượng phòng thủ tại thủ đô đã bị rạn nứt vì thiếu đoàn kết.

Quan sát từ vị trí thuận lợi của cuộc bao vây mà Ainz đã thiết lập gần thủ đô, có thể thấy không có nhiều người lính đang bảo vệ trên tường thành và họ cũng không có ý định gây chiến.

Mặc dù đúng số lượng trông có vẻ rất ít, lều trại của Ainz hầu như không có người bảo vệ.

Lính đánh thuê cấp cao cũng không thấy đâu, thậm chí cả Master Guarders cũng không nhìn thấy tại đây.

Lều trại Ainz đang chiếm đóng chỉ có, Albedo và khoảng mười Death Knight.

Albedo mặc áo giáp toàn thân và cầm một chiếc Rìu Kích trong tay.

Cô cũng mang theo một Word Item trong người để đề phòng.

"..

Có phải đã đến lúc?"

Ainz hỏi Albedo sau khi những thủ vệ rời khỏi trại.

Họ đã có kế hoạch để bao quanh thủ đô.

"Mọi chuyện nên diễn ra đúng kế hoạch ạ.

Những thủ vệ đã di chuyển khá xa.

Nếu quân địch thực sự muốn hành động, đây sẽ là cơ hội cuối cùng của chúng.

Không thấy bất kỳ động tĩnh nào từ phía của chúng, thật không may, có vẻ như cũng không có ai ở đây.

"

"Là vậy sao," Ainz trả lời và hướng ánh mắt về phía thủ đô.

Anh thấy một bóng dáng của ai đó đang bay về phía họ từ thủ đô.

Sau khi anh nhìn xung quanh, có vẻ như đây là thực thể duy nhất tiến về phía họ.

Một người có can đảm thách thức Vua Pháp Thuật, người đã triệt hạ một đội quân 200.000 chỉ bằng một câu thần chú.

Từ thông tin họ đã thu thập được, chỉ có một kẻ phù hợp với mô tả đó.

Đó là Powered Suit – của Red Drop.

Ainz nheo mắt để tập trung vào thực thể đang đến gần và lẩm bẩm, ngay lúc này.

Trong trường hợp này, họ có thể chuyển sang giai đoạn thứ hai của kế hoạch.

Tuy nhiên, Ainz có chút khó chịu.

Đây là kế hoạch quan trọng nhất.

Nên phải được xử lý thật cẩn thận, giống như một tảng băng mỏng.

Anh thực sự có đủ khả năng thực hiện một kế hoạch như vậy?

Thở dài, anh không thể trao nhiệm vụ quan trọng này cho người khác được.

Bóng của kẻ đó đã tiến lại gần hơn bao giờ hết.

Thành thật mà nói, anh chưa từng nghĩ đến việc bọn họ lại chọn bay thẳng đến đây?

Hay có nên nghĩ rằng những Người thủ vệ Tầng không thèm để ý đến hắn ta vì hắn không đủ mạnh?

Hay hắn là một tên ngu ngốc thiếu suy nghĩ không hơn không kém?

Ainz choáng vì đối thủ lại chọn một chiến lược sai lầm đến vậy.

Không, có lẽ hắn nghĩ rằng chỉ có cách tiếp cận này là tốt nhất.

Liệu hắn có biết rằng đây là một cái bẫy, nhưng đã có quyết tâm vượt qua nó?

Hoặc có thể-

"Hắn ta chả biết gì hay đang kiêu hãnh?

Hay có lẽ là bất cứ điều gì, điều đó không quan trọng nữa.

Chúng ta sẽ tìm ra câu trả lời khi hắn tới đây."

"Vâng ạ," Albedo trả lời.

"...

Ta sẽ để hắn lại cho cô lo liệu được không?"

"Vâng, hãy để hắn cho thần."

Câu trả lời của cô ngắn gọn và đi thẳng vào vấn đề.

Ainz không biết rõ trạng thái tinh thần hiện tại của cô như thế nào.

Tuy nhiên, anh biết cô không quá thích thú việc này.

Ainz nhìn lại về phía cái bóng đang bay.

Hắn sẽ mất khá nhiều thời gian để đến được nơi họ đang đứng, họ có thể mạng hắn lại gần hơn trước khi bắt đầu cuộc phục kích.

Khoảnh khắc mà những suy nghĩ thoáng qua tâm trí Ainz, anh nhận ra rằng mình đã phạm sai lầm.

Rất có khả năng hắn ta chỉ là một con tốt.

"Liệu hắn có biết được hắn là con tốt không?

Hay hắn cũng chả biết gì cả?"

"Thần cũng không rõ?

Không thành vấn đề nếu hắn làm bất cứ gì, kế hoạch đã bước sang giai đoạn thứ ba.

Chúng ta có thể bắt đầu không?"

"...

Tất cả chúng ta đều đã sẵn sàng.

Ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ với khả năng tốt nhất của mình, cô cũng nên làm như vậy."

"Vâng – à, không.

Hãy giao lại mọi thứ cho thần, Ainz-sama."

Albedo trả lời ngay khi cái bóng đó chạm tới mặt trận của Vương quốc Sorcerer, lơ lửng trên không trung hàng trăm mét và cách họ khoảng một trăm mét.

Hắn rõ ràng có thể làm cho đối thủ của mình xuất hiện ngay bây giờ.

Bộ giáp mạnh mẽ màu đỏ rực dừng lại giữa không trung và đợi ở đó.

Mặc dù không thể tự nhìn thấy khuôn mặt của mình, Ainz biết rằng anh đang bị quan sát.

Albedo giơ cánh tay lên và các Death Knight xung quanh cô bắt đầu di chuyển tạo thành một bức tường khiên trước mặt cô.

Vai phải của Powered Suit bắt đầu hút ánh sáng vào một vật thể hình hộp.

Ánh sáng được chuyển thành sét và sau đó được giải phóng.

"[Chain Dragon Lightning]."

Ngay khi Ainz lầm bầm tên của câu thần chú, tia sét đã biến thành hình dạng của một con rồng và tấn công một trong các Death Knight.

Tia sét gây sát thương nguyên tố đáng kể cho Death Knight trước khi chuyển sang Death Knight bên cạnh.

Sau khi ánh sáng chói lòa của tia sét lắng xuống, các Undead đã không thấy đâu nữa.

Tất cả bọn chúng đều bị hạ gục trong một đòn tấn công duy nhất,nhưng nó không đến được Ainz và Albedo.

Đó có lẽ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên chứ không phải được tính toán từ đối thủ của họ.

"Tên ngu ngốc xấc xược!

Hãy khai danh tính!"

Albedo gầm lên với một giọng điệu tức giận.

Âm lượng giọng nói của cô đủ lớn để Ainz muốn bịt tai lại.

Cho dù đối thủ của họ ở cách xa bao nhiêu, hắn vẫn có thể nghe thấy, nhưng hắn không trả lời gì cả.

À không, hắn đã trả lời, Tùy thuộc vào định nghĩa về câu trả lời của mỗi người.

Điều tiếp theo diễn ra là, giá vũ khí trên vai trái của hắn đã kích hoạt.

Ánh sáng được hút lại lần nữa, một câu thần chú khác được sử dụng.

Một cơn lốc lửa bao trùm Ainz và Albedo, cơn gió hỗn loạn nghe như tiếng tru của một con sói.

Đây là phép thuật tấn công diện rộng cấp divine, [Firestorm].

Lửa là điểm yếu của Ainz, nhưng vì phép thuật không được tăng cường thông qua bất kỳ khả năng đặc biệt nào, cũng không phải là người chơi có cùng cấp độ với Ainz, nên nó không gây ra quá nhiều sát thương.

Tuy nhiên, anh không thể đứng im như vậy cả ngày.

Ainz đưa ra mệnh lệnh của mình.

"Đi đi!

Albedo.

Đừng để hắn trốn thoát!"

"Vâng!"

—-

Albedo bay lên khi cô nắm chặt lấy vũ khí của mình.

Đôi cánh màu đen thuần khiết của cô vỗ một lần là quá đủ để cô thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

Cô không chắc có phải là do khoảng cách giữa họ đã bị gần lại nhanh hay không, nhưng bộ Powered Suit quay lại với một chuyển động khá khó khăn.

Albedo bổ rìu kích vào lưng bộ giáp trước khi nó có thể bay đi.

Hắn không bay về thủ đô, mà di chuyển về phía bắc.

Albedo nhớ lại cị trí địa lý của môi trường xung quanh.

Cô không thể nhớ được có điều gì đặc biệt ở hướng mà hắn ta đang hướng tới, có những điều kiện thuận lợi nào cho một cuộc phục kích.

Dưới mũ giáp của cô, Albedo đang rất tức giận.

[Nghiêm túc mà nói, ngươi có nghĩ rằng chúng ta mù à?

Ngươi thực sự nghĩ rằng chúng ta không biết những gì ngươi đang cố gắng làm sao?

Hoặc có lẽ ...

Nếu hắn tự tin này biết rằng kế hoạch của mình đã bị tiết lộ ... mình phải cảnh giác vì điều này ...]

Albedo quay đầu lại, hướng ánh mắt về phía khu vực đóng trại của Vương quốc Sorcerer, nơi cô vừa ở.

Cô nhìn thấy hình bóng của một người, đó là Ainz.

Ngay cả khi cô đang làm theo mệnh lệnh của mình, đáng lẽ cô phải là người bảo vệ anh, đặc biệt anh a là chủ nhân cuối cùng còn lại của cô.

Tuy nhiên, cô đã bỏ lại người bảo vệ của mình phía sau, điều đó làm cô vô cùng lo lắng.

Điều khó chịu hơn là việc cô không được phép khiến kẻ thù của họ phải trả giá cho sự xấc xược bằng mạng sống của hắn.

"sTock" Albedo tặc lưỡi và nhìn chằm chằm vào Bộ Powered Suit đang rút lui.

Có một vật thể giống như một chiếc ba lô ở mặt sau của Bộ Powered Suit .

Nó có sáu vòi phun, mỗi vòi phát ra ánh sáng trắng tạo thành một vệt, giống như một ngôi sao băng.

Những người không biết nhiều với Bộ Powered Suit có thể sẽ cho rằng chỉ cần phá hủy những vòi phun đó, đối thủ của họ sẽ mất khả năng bay và do đó rơi xuống đất.

Tuy nhiên, Chủ nhân đã nói với Albedo rằng: "Cái đó chỉ là một hiệu ứng làm đẹp."

Đó là bởi vì khả năng bay của Powered Suit hoạt động theo kiểu tương tự như phép thuật [Bay].

Theo chủ nhân của cô, mặc dù nó sẽ không mất khả năng bay khi một vòi phun bị phá hủy, nhưng cũng không chắc chắn.

Chủ nhân của cô đã nói thêm, nếu như ngày xưa thì nó hoạt động như vậy, ý của anh là Albedo phải tự mình kiểm tra lý thuyết này.

[Tuy nhiên, hắn sẽ bay trong bao lâu?

Chúng ta đã đi rất xa – bao vây sao?

Mình có phải là mục tiêu thực sự của hắn không?]

Dần dần, khoảng cách giữa họ đã được kéo dãn.

Nếu điều này tiếp tục, đối thủ của cô sẽ trốn thoát thành công.

Albedo không có bất kỳ kỹ năng nào có thể tăng tốc độ bay của chính mình.

Thông thường, khi cô tham gia vào một cuộc rượt đuổi, cô sẽ cưỡi War Bicorn nhưng giờ không thể thay đổi trong lúc này.

Đó là lý do tại sao cô phải bay bằng đôi cánh của chính mình, thứ chỉ có khả năng bay với những tốc độ này.

Tuy nhiên, Albedo đã chuẩn bị trước cho việc này.

Cô đã mượn những món đồ từ chủ nhân để có thể tăng tốc độ bay.

Chỉ cần cô trang bị những thứ đó, cô có thể dễ dàng thu hẹp khoảng cách giữa họ.

Vậy tại sao cô ấy vẫn chưa làm như vậy?

Câu trả lời là bởi vì cô đang chờ xem đối thủ của mình muốn làm gì tiếp theo.

Nếu hắn ta chỉ cố gắng trốn thoát, Albedo sẽ giải quyết nhẹ nhàng.

Ngay khi cô bình tĩnh phân tích bóng dáng của hắn, đối thủ của cô quay lại.

Hắn ta bắt đầu thiết lập một vũ khí tương tự như súng trường của Shizu : Arcane Rifle.

"Hừm."

Albedo chuẩn bị cho một cuộc tấn công trong khi chế giễu đối thủ của mình.

So với súng trường của Shizu cũng là loại Arcane Rifle, khẩu súng trường Arcane Rifle của kẻ thù này giống với loại súng máy hạng nặng hơn theo Cocytus đã từng nhận xét.

Khả năng hủy diệt của nó có cấp bậc cao hơn của Shizu.

Một âm thanh ầm ầm kéo theo một lượng lớn đạn được bắn ra từ vũ khí.

Những viên đạn đó lớn hơn một quả trứng cá và được bắn ra với tốc độ chóng mặt, thật khó để cô có thể né tránh tất cả.

Tuy nhiên, ít nhất Albedo có thể đánh bật một vài viên đạn bắn ngược về hướng của hắn.

Điều này không chỉ gây sát thương từ vũ khí của đối thủ, mà còn tăng thêm sát thương từ vũ khí của Albedo.

Kết hợp với sát thương mà cô có thể đối phó với các kỹ năng của mình, việc này sẽ gây ra một lượng sát thương đáng kể cho kẻ thù.

Tuy nhiên – Albedo vẫn chưa kích hoạt bất kỳ khả năng đặc biệt nào.

Cô siết chặt nắm tay của mình và thu hẹp khoảng cách giữa cô và kẻ thù, không còn gì nữa.

Cô dự định sẽ chịu toàn bộ đòn tấn công bằng chính cơ thể mình.

Những viên đạn được bắn bởi kẻ thù sắp chạm vào áo giáp của Albedo

[ôi ...

đây là một tính toán sai lầm lớn ...]

Cô ấy đã nghĩ rằng áo giáp của cô ấy sẽ giảm thiểu phần lớn thiệt hại, nhưng thậm chí không cần nghĩ đến việc đó.

Không một viên đạn nào có thể gây một vết trầy trên giáp của cô, tất cả đều bị trượt qua nhẹ nhàng.

Có vẻ như không có viên đạn nào được cường hóa.

Ở cấp độ của Thủ vệ tầng, họ sẽ hoàn toàn miễn nhiễm với các loại đạn không được cường hóa bằng năng lực người sử dụng.

Nếu vũ khí của hắn ta không được cường hóa, hắn ta không nên sử dụng nó.

[Mình muốn kiểm tra khả năng phá hủy của vũ khí của hắn... nhưng cuối cùng lại lộ ra một trong những khả năng của mình.

Có lẽ hắn chắc chắn sẽ sử dụng một đòn tấn công được cường hóa ở lần tiếp theo ...]

Từ những ngôn ngữ hình thể, với tầm nhìn sắc sảo của Albedo có thể nói rằng hắn ta đang run rẩy.

Tuy nhiên, mọi thứ đã tiến triển theo cách mà cô mong đợi.

Đối thủ của cô buông khẩu súng trường Arcane Rifle và mở rộng thứ gì đó về phía trước.

Đòn tấn công tiếp theo của hắn ta có vẻ sử dụng ma thuật.

"Tốt, bây giờ thì sao?"

Trong lúc cô suy ngẫm.

Albedo không sử dụng bất kỳ khả năng đặc biệt nào của cô khi cô rút ngắn khoảng cách giữa họ.

Nếu cô sử dụng, thậm chí dựa theo khoảng cách hiện tại giữa họ, hắn vẫn nằm trong phạm vi tấn công của cô.

Tuy nhiên, Albedo chưa muốn ra tay.

Từ tay phải của kẻ thù, một ánh sáng xanh rực rỡ bắn ra, bay về phía Albedo.

Đột nhiên, cơ thể Albedo – chính xác là bộ áo giáp – bắt đầu phát sáng giống với ánh sáng của đòn tấn công.

Tuy nhiên, ánh sáng không có bất kỳ hiệu ứng nào và sớm biến mất.

Cô không đau.

Thực tế, cô không cảm thấy gì cả.

Cô chưa từng chủ động bảo vệ bản thân để chống lại câu thần chú đó, mà bởi vì câu thần chú đó chưa đủ mạnh để có thể vượt qua được kháng hiệu ứng có sẵn của Albedo.

Có khả năng đây là một trong những hiệu ứng đặc biệt của đấng sáng tạo đã ban cho cô, một kỹ năng chiêu hồn, có tác dụng chống lại các thần chú chết ngay lập tức.

Những loại phép thuật đó không chỉ bị ảnh hưởng bởi điểm số khả năng, kỹ năng bị động, kỹ năng đặc biệt và khả năng trang bị, mà còn bị ảnh hưởng bởi các kháng hiệu ứng thông qua cấp độ, giảm trừ hiệu ứng, v.v.

Nếu chúng được sử dụng trên một đối thủ có cấp độ tương tự, rất khó để những phép thuật đó phát huy tác dụng nếu không được cường hóa bằng nhiều cách.

Albedo không phải chỉ được tạo ra như một NPC cấp 100, cô còn trang bị nhiều vật phẩm giúp củng cố bản thân.

Cấp độ phép thuật của bộ Powered Suit đó không thể ảnh hưởng đến cô ấy.

Có lẽ hắn ta đã cảm nhận được sự khác biệt về sức mạnh giữa họ, và đó là lý do tại sao hắn sử dụng một câu thần chú giết chết đối phương ngay lập tức.

Có vẻ đối thủ của cô thậm đã nghĩ rằng câu thần chú thấp hèn này có thể đóng vai trò làm cân bằng cuộc chiến giữa họ khiến cho Albedo tức giận.

Cô phải cho hắn thấy được cô được sáng tạo mạnh mẽ như thế nào.

Cô nhanh chóng tiếp cận kẻ thù, Albedo giơ nắm đấm lên.

Cô định chế nhạo đối thủ bằng cách không sử dụng vũ khí trên tay.

Một lý do khác để cô sử dụng cú đấm là vì cô không thể đánh giá chính xác mức độ thiệt hại mà hắn sẽ nhận được nếu cô tấn công thật sự.

Đối thủ của cô cố gắng chặn nó bằng khẩu súng trường Arcane Rifle, nhưng đòn tấn công của Albedo, nhanh hơn nhiều.

Mặc dù cô đã không dùng hết lực, một cú đánh từ cấp 100 của Albedo vẫn quá mạnh.

Gooong.

Một âm thanh kim loại va chạm vang lên đối thủ của cô bị thổi bay đi.

Bộ giáp đang ở độ cao hơn 3 mét, bị văng đi bơi cú đấm của Albedo.

Không chỉ bị văng đi, nó còn bắt đầu rung lắc mất kiểm soát.

Đó là một cảnh tượng vui nhộn khi nhìn thấy.

[... có vẻ như mình đã gây ra nhiều thiệt hại cho nó hơn dự kiến.

Hắn chả khác gì miếng đậu phụ ...]

Hắn chắc chắn đang rất bất ngờ.

[Quá yếu...]

Albedo cảm thấy thất vọng khi cô cười.

"Ahahaha, bây giờ ngươi đã thấy rằn mình ngu ngốc như thế nào khi tấn công Ainz-sama chưa.

Ta sẽ tháo rời cả bốn chi của ngươi, bẻ từng chiếc răng trong miệng ngươi, thậm chí không để ngươi tự kết liễu bằng cách cắn lưỡi ... nhưng có lẽ ta sẽ cho phép ngươi bị đánh ngươi thêm vài cú nữa.

Trong mọi trường hợp, ta sẽ đưa ngươi đến chỗ Ainz-sama để xin lỗi về những lỗi lầm ngươi gây ra.

"

"stock."

Albedo nghe thấy tiếng chặc lưỡi từ gã đàn ông đó.

"Có phải người vừa mới tặc lưỡi với ta không?

Thật thô lỗ.

Không nghĩ đến, bạn là một tên khốn hèn hạ đến mức dám tấn công chúng ta mà không khai báo tên của chính mình, một sự xấc xược không thể tha thứ."

"Ngươi đang nói về cái quái gì vậy?

Kẻ giết người?

Không có cái gì gọi là hèn hạ trong việc tiêu diệt những kẻ xấu xa như các ngươi."

"Tsk.

Ta nghĩ rằng ngươi là một kẻ man rợ vô học tấn công chúng tôi mà không nói gì cả.

Tôi cũng không mong đợi gì từ người ... không đợi đã, dù sao công dân của Vương Quốc cũng không khác gì mấy tên mọi rợ, phải không?"

"Khác hẳn với người địa vị như ngươi phải không tổng quản thủ trưởng Vương quốc Sorcerer, Albedo."

Albedo đã tính toán những lợi ích và nhược điểm của việc kéo cuộc trò chuyện này và kết luận rằng đây là một tình huống có lợi để khai thác.

[Nếu là Ainz-sama hoặc Demiurge ở đây, có lẽ họ có thể lôi kéo hắn vào một cuộc trò chuyện tốt hơn ...]

Albedo tự tin xử lý các vấn đề nội vụ, nhưng cô không quá tự tin vào các kỹ năng của mình để vạch ra hoặc giải quyết các vấn đề đối ngoại.

Tuy nhiên, hiện giờ cô đang ở một mình và không có sự giúp đỡ nào cả nên cô phải dựa vào đầu óc của mình.

"Thật vô nghĩa, khi nghe điều đó từ Red Drop?

Xin lỗi, ta không đưa hết tên của các mạo hiểm giả vào bộ nhớ của mình."

"Hừm, làm thế nào một người như ngươi có thể phù hợp với vị trí tổng quản thủ trưởng của một tiểu bang."

Có phải hắn thực sự là một thành viên của Red Drop?

Hay hắn đang cố làm cho Albedo nhầm lẫn?

Trong mọi trường hợp, Albedo phải tiếp tục cuộc trò chuyện.

Từ cuộc tấn công vừa rồi, cô đã nắm bắt được toàn bộ khả năng của đối thủ.

Nếu cuộc chiến của họ tiếp diễn, cô cũng sẽ không gặp vấn đề gì với hắn.

Albedo chuẩn bị suy nghĩ để gài bẫy hắn trong cuộc trò chuyện này.

[Thật là mệt mỏi khi phải kéo dài thời gian ...]

Rốt cuộc, để không làm đối thủ của mình nghi ngờ nhiều, Albedo phải mô phỏng hoàn hảo tính cách của một người mạnh mẽ đầy kiêu ngạo.

———***———-

Phần 2

Bóng dáng của Albedo bay đi trở nên nhỏ dần khi so sánh với bộ giáp màu đỏ.

Hiện tại chỉ có một mình Ainz tại căn cứ.

Mọt chuyện diễn ra như đã được dự đoán.

Ainz kích hoạt kỹ năng [Body Of Effulgent Beryl] (Lục Bảo Ngọc Thể).

Nếu muốn tiêu diệt Ainz, bất kỳ ai có kinh nghiệm sẽ tấn công vào nhược điểm của Skeleton.

Sẽ có chút khó khăn nếu tấn công vào yếu điểm đó với sức mạnh thể chất.

Vào lúc này, ma thuật [Delay Teleportation](Trì hoãn dịch chuyện) của Ainz có phản ứng.

Như vậy nghĩa là...

Rõ ràng là việc này không nhắm vào Albedo.

Ainz cảm thấy nhẹ nhõm.

Sẽ có một chút rắc rối nếu chúng nhắm vào cô ấy.

Nhưng- thực sự là vậy sao?

Phải chăng đây là một cái bẫy hai lớp?

Điểm đến của phép dịch chuyển nằm ngay đằng sau Ainz.

Quân địch chỉ có một.

Có thể suy đoán đối thủ chuyên về cận chiến.

Trong thời gian phép dịch chuyển đang bị trì hoãn, Ainz sử dụng tiếp phép thuật [Explode Mine](Mìn Ẩn).

Phép thuật này sẽ tạm thời hạn chế sự di chuyển của kẻ thù.

Anh muốn xem liệu sức mạnh thể chất của đối thủ bị giảm khi trúng phải phép thuật này hay không bằng cách kích hoạt [Life Essence ](Chân Nguyên Sự Sống) nhưng anh phải kiềm chế.

Tiếng nổ vang lên ngay khi phép dịch chuyển hoàn tất.

Ainz lùi lại để giữ khoảng cách với kẻ thù, sau khi xác nhận vị trí, và quay lại quan sát.

[Màu bạc ...

Không, đó là một kim loại sáng hơn, là bạch kim hay là một kim loại nào khác mà mình không biết?]

Trong làn khói do vụ nổ tạo ra, xuất hiện một bộ giáp toàn thân màu bạch kim và bốn vũ khí bay trôi nổi xung quanh.

Giáo, kiếm, búa, và cự kiếm.

Mỗi một thứ trong số chúng đều có hơi quá lớn để một người bình thường có thể sử dụng, hình thể bên ngoài của chúng có vẻ phù hợp dùng làm vật trang trí trang trí hơn là sử dụng thực chiến.

Những vũ khí như vậy có rất nhiều phòng kho báu của Nazarick.

Ánh sáng phát ra từ vũ khí rất giống với áo giáp, và những thứ này cũng có khả năng là bạch kim chứ không phải bạc, nhưng vẫn chưa thể xác định được rõ ràng.

Ngoại trừ được xác định như là một kim loại quý hiếm, bạch kim là một kim loại phổ biến không có tác dụng gì đặc biệt.

Anh không biết nó có giúp được gì khi tạo thành áo giáp.

Có khả năng chúng được phủ bạch kim bên ngoài để che giấu danh tính thật của kim loại bên trong.

Ví dụ tương tự điển hình ở Nazarick, chẳng hạn như con golem trong Căn phòng của Kyouhukou được biết đến gần đây.

Cũng có thể đó là phi kim tương tự như bạch kim – đó là mẫu kim loại duy nhất của thế giới này mà Ainz chưa biết đến.

Ainz quan sát chuyển động của đối thủ mà không hề do dự.

Trong trường hợp này chỉ cần nắm được một lượng nhỏ thông tin có thể ảnh hưởng đến kết quả.

Điều duy nhất anh nghĩ đến sau khi kẻ thù xuất hiện là, biểu cảm khuôn mặt hoặc cảm xúc không thể nhìn thấy sau bộ giáp của đối phương.

Ngay sau khi xuất hiện kẻ địch đã bị thương do trúng bẫy nhưng tại sao hắn ta vẫn có thể đứng trụ vững dù đã bị thương – hay hắn không hề hấn gì do bộ giáp bảo vệ.

Không thể có chuyện không bị thương được.

Thật khó có thể tin rằng bộ giáp sáng chói đó chỉ hơi bị lấm bẩn do trúng [Explode Mine]của Ainz.

Cho dù Ainz có giỏi như đến mức nào về Ma pháp tử linh hệ, anh cũng không có khả năng miễn nhiễm hoàn toàn sát thương của một ma pháp cao cấp.

Đặc biệt là [Explode Mine] không có sát thương thuộc tính nên không thể dễ dàng vô hiệu hóa nó được.

Nếu vậy, thái độ thoải mái đó có được là do sự kiên nhẫn, hay đó là kết quả của một quyết tâm chiến đấu sống còn, hay hắn thực sự có thể vô hiệu sát thương.

" Ngươi nghĩ ta đứng ở đây mà không phòng bị gì sao?

Xung quanh đây đều được sắp đặt sẵn rồi."

Đánh giá phản ứng đối phương bằng cách đối thoại là tốt nhất.

Anh đã lên kế hoạch như vậy, nhưng bộ giáp đã không để anh nói nữa.

Bộ giáp hành động như thể chuẩn bị cho một cuộc tấn công mà không do dự.

Một trong những vũ khí của hắn, chiếc búa đã được chuyển đến vị trí dễ cầm.

Với một thông tin đã được xác nhận, Ainz cười nhẹ trong lòng.

Mục đích của chúng là Ainz, không phải Albedo.

Bởi vì hắn không muốn nói chuyện với Ainz – điều đó có nghĩa là hắn không muốn kéo dài thời gian.

Có lẽ hắn muốn thoát khỏi đây trước khi quân tiếp viện đến.

Nếu hắn xuất hiện từ không trung và nói chuyện với anh, thì rõ ràng mục tiêu được nhắm tới là Albedo.

Nhưng nếu chúng đồng thời nhắm đến cả hai mục tiêu thì sao.

Cho đến giờ phút này mọi chuyện vẫn nằm trong dự tính của Ainz

Tuy nhiên, ngay cả với Ainz, cũng không thể dự đoán được kẻ thù sẽ tấn công như thế nào.

Với những vũ khí nổi xung quanh – anh nghĩ rằng đối thủ sẽ thu hẹp khoảng cách bởi vì đó là một chiến binh, nhưng trong khoảnh khắc đối thủ vẫy tay như thể ra lệnh, một cây búa khổng lồ đột nhiên bay đi.

[Rất nhanh.]

Cây búa bay đến với vận tốc của một chiến binh cấp cao sử dụng toàn lực để ném, Ainz không có cơ hội né tránh.

Với các vũ khí không có ma thuật hỗ trợ, nó hoàn toàn không gậy hại đến anh, dù nhìn thế nào thì thứ đó cũng đã được yểm ma thuật.

Vậy thì, Ainz di chuyển một bước, với tư thế vương giả đối diện kẻ địch, nhận lấy đòn tấn công.

Tất nhiên, khoảnh khắc cây búa đập vào cơ thể của Ainz, ma thuật được kích hoạt.

Với kỹ năng [Body Of Effulgent Beryl] sát thương đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.

Ainz quan sát từng chuyển động, anh không rời mắt khỏi đối thủ bất cứ một giây nào, nhận thấy đối thủ dừng lại ngay lúc đó.

Có thể hắn đã ngạc nhiên khi anh không có một vết trầy xước sau đòn tấn công.

Cây búa quay trở lại đối thủ với cùng tốc độ như lúc nó được phát lệnh tấn công.

"Muwahahahaha-"

Ainz cười và dang tay ra, để chứng tỏ cơ thể không vết trầy của mình.

"Ngươi đã hiểu chưa?

Chắc ngươi nghĩ rằng Skeleton dễ bị tấn công bởi sát thương vật lý.

Tất nhiên ta cũng không ngoại lệ.

Ngươi thật sự nghĩ rằng ta không chuẩn bị gì sao?

Nếu vậy thì thật ngu ngốc."

Ainz gõ vào cơ thể tạo ra những tiếng pom pom .

"Không có đòn tấn công nào có hiệu quả với ta cả."

Trong khi anh khoe khoang về khả năng của mình, kẻ thù không tấn công ngay.

Điều này nghĩa là sao ?

Ains suy nghĩ một cách cẩn trọng.

Phán đoán sai sẽ gây ra sai lầm chí mạng.

Kẻ địch nhanh chóng giơ một tay lên.

Sau đó nói .

Đó là giọng nói của một người đàn ông.

" Absolute World Barrier" [Rào chắn tuyệt đối thế giới]

Lấy Ainz làm trung tâm, một làn sóng không khí bị biến dạng lan tỏa ra.

Nếu nếu tiếp tục lan rộng từ hình dạng ban đầu, một rào chắn hình bán cầu trong suốt bao quanh khu vực này được tạo ra.

Kích thước của nó khá lớn, có thể tính bằng km.

Chắc chắn là Albedo và các thủ vệ khác đều nằm ngoài khu vực này.

Ainz lập tức suy nghĩ với tốc độ nhanh chóng.

Anh xác định rằng rào chắn này này sẽ cắt đứt mọi kết nối với bên ngoài.

Vậy nó có thể cản trở xâm nhập được khoảng bao nhiêu.

Có bao gồm cả những hành động xâm nhập vật lý như chạy hay đột phá không ?

Vậy là phạm vi hiệu ứng.

Nó trông giống như một bán cầu, nhưng liệu có thể xâm nhập bằng cách đào xuống đất không ?

Hơn hết – có cách nào để phá hủy nó hay không?

Không có đủ thông tin và không có cách để xác nhận.

Tuy nhiên, anh chỉ có thể đoán sơ bộ.

Trước hết, Ainz là một pháp sư.

Trong trường hợp đó, ít nhất các phương pháp dịch chuyển sẽ bị hạn chế.

Lý do tại sao hắn ta không tẩy não anh bằng World item như là đã làm với Shalltear.

Hay có một lý do nào khác?

Nó chứa đầy những điều mà anh không hiểu, nhưng anh biết rằng hắn ta là một kẻ thù mạnh mẽ, không thể không đề phòng.

Bởi vì Ainz biết nhiều phép thuật mạnh mẽ và vô số khả năng đặc biệt.

Và trả qua nhiều kinh nghiệm sử dụng, anh hiểu rõ cách thức hoạt động của chúng vì vậy anh là một trong những thành viên có chiến thuật chiến đấu hàng đầu ở Nazarick.

Tuy nhiên, kỹ thuật mà kẻ thù sử dụng lần này không có trong bộ nhớ của Ainz.Nếu phép thuật này chỉ như vậy thì đó chỉ là một kỹ năng ảnh hưởng diện rộng, không giống như siêu cấp ma pháp hay là World item.

Trong trường hợp này, đối thủ ngẫu nhiên sử dụng các phép thuật mà anh chưa biết có thể ngang bằng anh.

Đó chắc chắn là một kẻ thù mạnh.

Đó là một kẻ thù có thể áp đảo Ainz và tiêu diệt những thủ vệ tầng.

Tuy nhiên, khi đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ, Ainz không biểu lộ bất kỳ thay đổi cảm xúc nào.

Dĩ nhiên, khuôn mặt của Ainz vốn dĩ không thể thay đổi.

Hơn nữa có lẽ có một số biến động nhất định trong thái độ và giọng điệu.

Tuy nhiên Ainz Ooal Gown không bao giờ làm ra những hành vi đáng hổ thẹn.

Đồng thời, kẻ thù không được phép biết về sự nhẹ nhõm và niềm vui của Ainz.

Anh nghĩ rằng anh là người sẽ chiến đấu với hắn, điều đó làm anh vui.

Ainz nheo mắt và tiếp tục quan sát.

Đó là một kỹ năng chưa biết, nhưng anh vẫn có thể đoán được một số khía cạnh.

Đầu tiên – đó là một kỹ năng làm tiêu tốn sức mạnh thể chất và nó tốn khá nhiều.

Vì thế nên dù thế nào thì rào chắn đó cũng không phải để trang trí.

Nhưng nếu không điều tra tác dụng của nó thì cũng rất nguy hiểm.

Ainz kích hoạt phép thuật [Life Essence](Chân Nguyên Sự Sống) anh thấy rằng sức mạnh thể chất(HP) của đối phương đột nhiên bị giảm khi hắn kích hoạt kỹ năng đó.

Mặt khác [Mana Essence](Chân Nguyên Ma Lực) lại không phản ứng.

Vậy là đối thủ không có năng lực ma thuật mà một chiến binh thuần túy.

Nếu rào cản bí ẩn là một nhà tù không thể phá vỡ, thì hắn đã thành công trong việc giam giữ Ainz trong mái vòm, vậy hắn nên có chút biểu hiện vui mừng mới phati.

Anh nghĩ rằng đối thủ rất tự tin vào năng lực của bản thân.

Sau khi nghĩ vậy, anh cất tiếng hỏi.

Với một giọng nói nhẹ nhàng như thể chưa từng bị chiếc búa tấn công.

" Ta sẽ tha thứ cho đòn vừa rồi.

Ta tin rằng ngươi đã biết tên ta nhưng ta sẽ giới thiệu một lần nữa.

Ta là Vua của Vương quốc Ma thuật – Ainz Ooal Gown.

Nào .

Giờ đến lượt ngươi.

Ngươi có thể cho ta biết tên không?"

Sau vài giây im lặng, đã có hồi âm.

"........Riku Agneia."

Ainz ngay lập tức phân tích thông tin anh vừa có được.

Rào chắn đột ngột tăng lên không chỉ để ngăn chặn sự trốn thoát từ bên trong ra ngoài, mà còn để ngăn chặn sự xâm nhập từ bên ngoài vào bên trong.

Trong việc thu thập tin tức thì ngăn chặn trốn thoát – không thể bỏ qua khả năng quân cứu viện sẽ đến.

Trong các tài liệu được thu thập bởi Sebas và Demiurge, không đề cập đến ai có tên Riku.

Không thể có chuyện bỏ sót một đối thủ như vậy.

Không thể hiểu được một người mạnh mẽ như vậy lại lẩn trốn thế giới.

Anh không tin rằng bất kỳ thực thể nào có sức mạnh như vậy không để lại ấn tượng lâu dài trong lịch sử của Vương Quốc.

Chỉ có một lời giải thích đó là hắn sử dụng bí danh.

Nhưng tại sao lại sử dụng bí danh?

Nếu là một người của Vương Quốc, thì hắn sẽ tự hào nói tên của mình và tuyên chiến với kẻ đã bắt đầu cuộc chiến tranh xâm lược.

Có phải bởi vì hắn là một kẻ muốn ẩn mình vì lí do riêng?

Ngoài ra còn còn một lý do khác là hắn muốn tạo nên sự thù hận của Ainz đối với người mang tên Riku Agneia.

Hoặc hắn sợ bị lộ thông tin gì đó nếu sử dụng tên thật?

Khi anh kiểm soát vùng đất hoang dã ( note : những ngọn đồi Albelion) , anh đã thu thập thông tin từ nhiều bộ tộc bán nhân loại khác nhau Trong số các thông tin họ có được, một là về mối liên hệ giữa tên thật và linh hồn, và làm thế nào người ta có thể dễ bị nguyền rủa hơn nếu tên thật của họ bị lộ .

Tuy nhiên, khi anh tiến hành một cuộc điều tra bên trong Nazarick, anh không thể tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào để xác minh việc đó là chính xác, vì vậy anh coi nó chỉ là truyền thuyết dân gian.

Vậy có khả năng Riku thuộc một bộ tộc có niềm tin tương tự?

Có quá nhiều thông tin chưa biết, và hiện tại không phải là tình huống tốt để lập luận.

Tuy nhiên anh nhớ rằng, có khoảng hai sinh vật mạnh mẽ liên quan đến bạch kim.

Một trong số đó không phải là con người, vì vậy còn lại là.....

"Ta đã nghe một trong những bài hát của những người hát rong.

Câu chuyện anh hùng của Mười ba vị anh hùng.

Một số trong số họ không có tên.

Một trong số họ mặc áo giáp bạch kim.

Có một người ...

Tên là Riku Agneia.

Ngươi có vui vì được họ biết đến không ?"

" Vậy sao?

Ta không nghĩ mình nổi tiếng đến mức đến cả những người hát rong cũng biết đến."

Kẻ địch trả lời mà không thể hiện bất kì điều gì ngay cả nhún vai, hắn thực sự là một trong 13 anh hùng sao?

Hay hắn vẫn muốn che giấu thân phận.

Cũng có thể còn lí do khác.

Chà chà...

Ainz nghĩ.

Tìm ra cái gì sai và cái gì đúng có thể sẽ rất khó khăn trong lần này.

Tuy nhiên không thể bỏ qua năng lực của đối thủ – kẻ dám đối mặt với Ainz Ooal Gown , người tiêu diệt 200000 quân chỉ bằng một phép thuật.

" Ngươi không phiền nếu ta gọi ngươi là Riku chứ?"

" Từ chối."

Một câu trả lời ngay lập tức, đi kèm với giọng điệu mạnh mẽ, ghê tởm.

" Xin lỗi.

Ta vốn quen như vậy.

Vậy thì gọi là Agneia được chứ?"

"Thế thì không có vấn đề gì."

"Vậy à.

Vậy ta có một gợi ý.

Trở thành thuộc hạ của ta thì thế nào?"

Không khí xung quanh Riku có chút thay đổi.

Tuy nhiên thái độ và tư thế vẫn không thay đổi, vẫn đứng một cách đường hoàng.

Không thể nhìn thấu được.

Nếu Riku xem cậu là một kẻ kém cỏi, thì sẽ có lí nếu hắn không thủ thế.

Dường như Cocytus hoàn toàn không xem những Lizardman là đối thủ.

Vậy có khả năng Riku cũng xem thường Ainz Ooal Gown sao.

Anh cảm thấy điều này khác so với Cocytus.

Vậy thì đó là tư thế mà Riku dự định sẽ dùng cho trận chiến này.

Vì những vũ khí đó hoàn toàn có thể tự di chuyển nên anh tự hỏi đó có phải lý do hắn chọn tư thế chiến đấu đó không?

"Có vẻ như ta đã bị từ chối.

Tiếc thật.

Không thể thuyết phục được sao?

Ta đang tìm kiếm những kẻ mạnh mẽ.

Ta định đối xử với ngươi như là Momon.

Nếu trở thành thuộc hạ của ta, ta sẽ ngừng tấn công Vương Quốc.

Giá trị của ngươi vượt xa đất nước này.

"

"Từ chối."

Quyết đoán.

Không chút do dự.

Bên dưới khuôn mặt vô cảm của mình, Ainz xem xét những gì ẩn sau cuộc trao đổi nhỏ vừa rồi.

Ngay cả khi có niềm tin tuyệt đối rằng Vương Quốc sẽ được cứu sau khi đánh bại Ainz, hắn không có một chút nghi ngờ hay do dự sao?

Ngay cả khi tiêu diệt Ainz, hắn vẫn có thể tự tin rằng có thể đối đầu với quân đội của Vương quốc Ma thuật sao?

[.....Hắn không quan tâm đến Vương Quốc sao....hay hắn thuộc đất nước khác.]

"[Cloak of Light] ( Áo choàng ánh sáng)"

Ánh sáng phát ra từ trong bộ giáp của Riku.

Trong một khoảnh khắc, anh nghĩ đó là sự phản chiếu của ánh sáng mặt trời, nhưng đồng thời, sức mạnh thể chất(HP) của Riku lại tụt xuống.

Không có nghi ngờ rằng một số loại sức mạnh đang được kích hoạt.

Đồng thời cũng được xác định được vài điều.

Riku tiêu thụ sức mạnh thể chất để sử dụng kỹ năng của mình.

Tuy nhiên, sức mạnh thể chất bị mất có thể được phục hồi ngay lập tức bằng cách sử dụng ma thuật hoặc các bình thước Potion Nói cách khác cái giá phải trả càng cao, kỹ năng càng mạnh, ngay cả trong thế giới này.

Việc Riku sử dụng kỹ năng đặc thù có nghĩa là các cuộc đàm phán đã hoàn toàn bị phá vỡ.

Ainz ngay lập tức kích hoạt ma thuật.

[Great Teleportation](Dịch chuyển cao cấp)

Ainz dịch chuyển liên tiếp – xuất hiện trước rào chắn mờ.

Chính xác là, một bức tường mờ ngay trước mắt anh ngay sau khi tầm nhìn của anh thay đổi.

" Dịch chuyển thất bại...."

Anh nhìn quanh nhưng dường như không có năng lực truy đuổi nên không thấy bóng dáng của Riku.

Có lẽ ở đầu kết giới, theo tầm nhìn của Ainz là lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Ảnh hưởng của kết giới này đã được xác nhận.

Dịch chuyển dường như bị chặn hoàn toàn.

Tuy nhiên, thực tế là anh xuất hiện ngay trước rào chắn có nghĩa là việc dịch chuyển trong rào chắn là có thể.

Nhưng không thể đi ra ngoài.

Trong trường hợp đó, nó tạo một đường thẳng từ vị trí dịch chuyển được kích hoạt đến mục tiêu và xuất hiện ở phía trước bức tường.

Đây là thông tin quan trọng.

Ban đầu, anh không có ý định sử dụng dịch chuyển trong trận chiến này, nhưng nó đáng để coi là một con át chủ bài.

Ainz đưa tay chạm tới lớp rào chắn mờ ảo.

Nếu thứ này có tính công kích, thì có lẽ anh sẽ chịu sát thương ngay lập tức, nhưng điều này là bất khả thi.

Bởi vì khi dịch chuyển anh không nhận bất kỳ sát thương nào

Tay anh chạm vào rào chắn.

Trái ngược với vẻ ngoài mềm mại, nó rất cứng.

Anh cố gắng đẩy nó thật mạnh, nhưng thay vì vượt qua nó, anh cảm thấy nó không hề dao động.

Giống như một bức tường ngăn cách thế giới.

Sau đó Ainz lấy ra một đồng tiền vàng thông thường và ném nó.

Nó chạm vào rào cản và bật lại.

Tiếp theo kích hoạt [Lighting] ở một góc độ đã được tính toán.

".....Không thể xuyên qua sao?"

Đúng như kết quả đã dự tính [Delay Teleportation] có phản ứng.

Chắc chắn là Riku.

Ainz kích hoạt [Body Of Efflugent Beryl] và quay lưng về phía với Riku.

Ngay sau khi dịch chuyển, Riku sử dụng một cái gì đó đâm vào cơ thể của Ainz với tốc độ siêu nhanh.

Bởi vì nó gây sát thương không đáng kể, nên nó đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn bởi [Body of Effulgent Beryl].

Nhưng vì lý do nào đó, cơ thể của anh bị đẩy về phía trước – đến rào chắn.

Điều này là khá bất thường.

Thông thường, một khi tất cả các sát thương bị vô hiệu hóa, các hiệu ứng kèm là vô nghĩa.

Tuy nhiên, cuộc tấn công của Riku thì không.

Anh không biết điều đó có nghĩa là gì vào lúc này.

Ainz từ từ quay lại, với thái độ trang nghiêm.

Cây búa trở lại với Riku.

Không giống như bốn vũ khí trước đó trôi nổi xung quanh, ánh sáng trắng bao lấy vũ khí.

Nó phát sáng cùng màu với bộ áo giáp.

Và thể lực của Riku tiếp tục giảm xuống so với trước khi dịch chuyển.

Có vẻ ít hơn so với lúc nãy.

Như vậy việc yểm phép vào vũ khí hay dịch chuyển cũng làm giảm năng lực thể chất.

Anh muốn thu thập thêm một chút thông tin nữa.

"Ta đã nói rằng thật vô ích khi tạo ra các sát thương va đập, nhưng ... ngươi đã làm điều đó như thế nào vậy ?"

"Ngươi không thể thoát khỏi đây bằng dịch chuyển.

Định mệnh của ngươi là diệt vong tại đây."

Ainz nghĩ đã đến lúc đối thoại nhưng anh không nói ra điều đó.

Anh nghĩ sẽ không làm đối thủ khó chịu, anh không nên chọc giận hắn quá nhiều.

" Ra là vậy.

Ta cũng ấn tượng về rào chắn không thể trốn thoát này.

Ngươi đã chuẩn bị chưa ?"

Không có phản hồi, và một trong bốn vũ khí nổi xung quanh, thanh cự kiếm, ngừng di chuyển.

Đến rồi.

Hắn không định nói chuyện nữa, Ainz hiểu điều này – ra đòn trước.

[Twin Magic Obsidian Sword] ( Song Pháp Hắc Kiếm Obsidian)

Ainz tạo ra hai thanh kiếm bằng đá để tấn công Riku.

Nếu đối thủ của anh sử dụng vũ khí nổi, thì anh cũng sẽ làm vậy.

Thanh đầu tiên bị gạt ra bởi cự kiến nổi xung quanh Riku.

Thanh còn lại thì bị tránh né bởi một động tác kì lạ.

" Cái gì ?

" Ainz bất chợt lên tiếng.

Bản thân việc tránh né thì không có gì đáng ngạc nhiên.

Nhưng hành động né tránh của Riku thì ngay cả Cocytus cungx không thể làm được.

Riku đã né tránh bằng một pha nhào lộn ở độ cao ngang đầu.

Mặc dù bản thân anh cảm thấy chút kì lạ.

Mà....Không sao.

Vấn đề là đó không phải là chuyển động mà con người có thể làm.

Thông thường khi một con người nhảy lên, họ sẽ uốn cong đầu gối và dùng lực tác động lên chúng.

Tuy nhiên, Riku không làm gì cả.

Không có bất kỳ sự dồn lực nào, hắn thực hiện cú nhào lộn ở tư thế bình thường.

Không phải là không thể thể nếu sử dụng phép thuật như [Fly], nhưng ngay cả như vậy, rất khó để làm ngay cả với Ainz.

Dù làm như thế nào thì cũng phải sử dụng cơ thể.

Có lẽ với những người có khả năng sử dụng [Fly] một cách đặc biệt có khả năng di chuyển như thế.

Tuy nhiên, anh nhận ra một vài điều với chuyển động kỳ lạ của Riku.

Nhưng nó không rõ ràng lắm.

Chỉ có một thanh cự kiếm bay tới.

Hai thanh kiếm Obsidian bị đánh bật bởi những vũ khí khác trôi nổi xung quanh Riku.

Thanh cự kiếm bay lượn như thể nó có ý chí riêng, trong một khoảnh khắc, Ainz chợt nhớ đến vũ khí của một Guild nào đó, anh kích hoạt ma pháp phòng thủ.

[Wall Of Skeleton]( Tường xương)

Thanh cự kiếm đâm vào bức tường xương, chỉ một đòn duy nhất [Wall Of Skeleton] bị phá hủy.

" ...Rất ấn tượng."

Thanh cự kiếm sắc bén hướng về phía Ainz khi nó bay lơ lửng.

Cậu đã nghĩ rằng nó sẽ trở về bên Riku sau đó, nhưng thay vì làm thế, nó bay về phía Ainz như thể ai đó đang cầm nó.

Ngược lại, Riku vẫn đứng yên trong tư thế ban đầu.

Từ những quan sát của anh, phân tích về tư thế đó, Ainz cuối cùng cũng phát hiện ra.

Ra chuyển động của Riku như một con rối.

Có một bàn tay to lớn phía sau Riku, và dường như đang điều khiển Riku bằng một tay và vũ khí bằng tay còn lại.

[Đây không phải điều khiển vũ khí bằng [Psychokinesis – Năng lực tinh thần] chắc không phải bản thân bộ giáp cung đang được điều khiển, bên trong nó trống rỗng sao?

Hay là có kẻ nào đó đang điều khiển nó?]

Ainz bắt chặn thanh cự kiếm từ phía trên bằng quyền trượng.

Lượng áp lực tác động lên khiến anh cảm thấy như thể anh đang lún xuống.

Nếu anh có kỹ năng phá hủy vũ khí anh sẽ dễ dàng phá hủy vũ khí này, nhưng Ainz chưa thành thạo kỹ năng đó.

Phải mất một thời gian đáng kể để phá hủy một vật thể bằng ma thuật tấn công như Axit chẳng hạn.

Nếu vậy thì nên tấn công Riku.

[Grasp Heart]

Đó là một Ma pháp hệ Tử linh ưa thích của Ainz.

Tuy nhiên dường như nó không ảnh hưởng đến Riku.

Nó miễn nhiễm hoàn toàn với ma pháp tử linh hệ sao ?

Ainz đang nghĩ liệu nó có thể chống lại tình trạng xấu hay không thì thanh cự kiếm quét tới theo chiều ngang với tốc độ còn nhanh hơn trước.

Giữa việc lựa chọn nhận lấy hay tránh né, Ainz dùng thân mình nhận lấy đòn công kích.

Sát thương từ đòn đánh làm anh lùi lại một chút về phía sau, va chạm với rào cản.

[Great Teleportation]

Ainz thực hiện dịch chuyển lên bầu trời.

Vì khác với ma thuật triệu hồi thông thường, hai thanh kiếm cũng trôi nổi bay về Ainz.

Ở ngay phía trên đối thủ, vì vậy thật dễ dàng bị phát hiện, nhưng anh không có kế hoạch rời khỏi đây, cũng không phải câu giờ để Albedo đến.

Bởi vì trận chiến này là thứ anh muốn.

Để đề phòng, anh kích hoạt [Body Of Efflugent Beryl], Riku trông như một chấm nhỏ khi anh quan sát, nhưng hình bóng nhanh chóng lớn dần lên khi hắn bay lên như thể đã nhìn thấy Ainz.

Hắn đã không cố gắng tấn công Ainz bằng vũ khí của mình, đó có lẽ là do hạn chế phạm vi.

Cùng lúc đó Ainz bắt đầu rơi xuống.

Vào thời điểm cả hai lướt qua nhau, hai thanh kiếm Obsidian phóng đi.

Thanh kiếm Obsidian chỉ có thể dùng để tấn công không thể phòng thủ , chẳng hạn như là sử dụng để chặn đòn tấn công của đối thủ.

Bởi vì đó loại kiếm mỏng và độ bền chỉ sẽ giảm khi đỡ đòn tấn công của đối thủ.

Giả sử nếu dùng nó để đỡ đòn thì độ bền sẽ giảm với tốc độ khủng khiếp.

Hai thanh cự kiếm cắt qua bầu trời , trôi nổi xung quanh Riku.

Có lẽ đề phòng thanh kiếm Obsidian nên không có đòn tấn công từ Riku.

Sau khi lướt qua Riku, Ainz đáp xuống mặt đất, một ngọn giáo từ trên cao lao xuống với một vận tốc khủng khiếp.

Đẩy nhảy về phía trước để tránh né.

Trước đó anh đã kích hoạt [Fly] nên di chuyển cơ thể không phải là chuyện khó khăn.

Ainz đứng dậy để tránh xa khỏi vị trí đó, Riku đang từ từ đáp xuống mặt đất.

Ba vũ khí nổi xung quanh, và ngọn giáo ghim trên mặt đất đã quay trở lại.

Tương tự, hai thanh kiếm Obsidian trôi nổi gần Ainz.

Khi quan sát chuyển động của Riku, Ainz nghĩ rằng với chuyển động đó không thể có sinh vật nào trong bộ giáp.

Khi đáp xuống mặt đất, đầu gối cũng không hề khụy xuống.

Đúng lúc này khi Riku, người đã đứng cùng một tư thế trong suốt thời gian nãy giờ, đột nhiên cầm lấy thanh cự kiếm trong tay mình.

Và hắn tiếp cận Ainz ngay lập tức.

Đó là chuyển động nhanh nhất từ trước đến giờ.

Giống như một thiên thạch

"[Call Great Thunder]"(Sấm Sét cấp cao)

Nhiều tia sấm sét đánh vào Riku.

Nhưng Riku vẫn không chậm lại.

Không chịu sát thương.

Anh có thể thấy rằng sức sống của nó đang giảm xuống.

Có lẽ hắn không nhận được các cơn đau.

Một cú chém từ thanh cự kiếm vung xuống Ainz.

Khoảnh khắc Ainz nhận sát thương, anh thấy thanh kiếm đang tiến đến gần đến tầm nhìn của anh để quét sang từ bên cạnh.

Ainz vung quyền trượng.

Riku dùng cơ thể đỡ lấy nó.

Vì đòn đánh vật lý của một Magic Caster không phải là vấn đề lớn, hắn định nhận lấy sát thương, và đổi lại, sẽ đánh trúng Ainz một đòn.

Đó là quyết định chính xác.

Nếu là Ainz, anh cũng sẽ làm vậy khi ở vị trí đó.

Nhưng đó là một sai lầm khủng khiếp.

Ainz mỉm cười trong lòng, làn sóng xung kích bắt đầu phát ra và thổi bay Riku.

Chiếc quyền trượng là một cái gậy tên là [Blasting staff] đã được cường hóa 'Iron Fist of Wrath' (Nắm đấm thịnh nộ) của Yamaiko.

Hầu như nó không có sức mạnh tấn công, nhưng trong vai trò là một Magic Caster thì nó rất hiệu quá trong việc kéo giãn khoảng cách.

Có lẽ vì bị Riku đẩy lùi ra phía sau, thanh kiếm không chạm tới Ainz , và mũi kiếm hầu như không thể cắt vào xương ức của Ainz.

Mặc dù bị thổi bay đi ,Riku vẫn giữ nguyên tư thế, Ainz kích hoạt ma thuật.

"[Summon Tenth-Tier Undead]" (Triệu hồi Undead Cấp 10)

Thay thế cho hai thanh kiếm Obsidian đã biến mất, anh triệu hội một undead cấp 70 –[Doom Lord](Chúa tể cái chết).

Nó đội một chiếc vương miện rỉ sét trên đỉnh đầu, một chiếc áo choàng được nhuộm màu máu, và một số lượng lớn lưỡi dao uốn cong như lưỡi liềm chồi lên từ bộ áo giáp.

Năng lượng tiêu cực, trông giống sương mù đen, bay ra từ những khoảng trống trong áo giáp, dù chỉ dính một chút cũng khiến sức mạnh thể chất giảm dần.

Tuy nhiên cũng đi kèm một hình phạt vì [Doom Lord] có sức mạnh dường như không phải là cấp bảy mươi, và nó đòi hỏi những người chơi kỳ cựu mới có thể sử dụng nó.

Điều đó không quan trọng với Ainz, anh chỉ muốn dùng nó trong vai trò là một tấm khiên.

Triệu hồi quái vật để biến nó thành khiên.

Hoặc sử dụng như nó như một thanh kiếm.

Những ma thuật sư mạnh mẽ đều có thể làm điều đó.

Tuy nhiên, các chiến binh thuần túy thực sự mạnh mẽ sẽ bỏ qua điều này.

Nếu là như Cocytus, anh ta sẽ làm gì.

Anh ta có lẽ sẽ đánh bay triệu hồi về phía người triệu hồi để đưa cả hai người họ vào phạm vi tấn công của mình.

Còn Albedo.

Khỏi bàn về năng lực phòng thủ, cô sẽ bỏ qua nó và lao lên nghiền nát kẻ thù, hoặc chuyển thù hận vào để chúng tự diệt lẫn nhau.

Vậy Riku sẽ làm gì?

Cho đến bây giờ, Riku chủ yếu sử dụng chiến thuật mà vũ khí tự động tấn công.

Hắn cầm một thanh cự kiếm, nhưng tại thời điểm đó hắn dường như không sử dụng các kỹ năng đặc biệt hoặc võ kỹ.

Do đó, Ainz không chắc khả năng của hắn là một chiến binh.

Riku rút ngắn khoảng cách, lao thẳng vào đối thủ.

Không hề bối rối dù chỉ một khoảnh khắc, có thể nói đó là một chuyển động tuyệt vời.

Hắn có lẽ là một người chuyên về cận chiến hơn là dựa vào các vũ khí bay đó.

Bởi nếu không tiêu diệt quái vật triệu hồi trong thời gian ngắn thì không thể nào rút ngắn khoảng cách.

Doom Lord cầm vũ khí trong tay chống lại Riku đang đến gần.

Doom lord nắm chặt vũ khí của mình, một cây trượng dài với lưỡi kiếm cong, một lưỡi hái.

Nó cũng chứa năng lượng tiêu cực tỏa ra làn sương màu đen, một năng lượng hắc ám.

Ainz sử dụng kết nối tâm linh với Doomlord được triệu tập và ra lệnh.

Có khả năng cao đối thủ là vật vô tri, vì vậy cần phải kiểm tra điều đó.

Tất nhiên, quái vật khi được triệu hồi cũng sẽ có một số kiến thức của người triệu hồi.

Vì vậy, dường như nó hiểu mà không cần đưa ra mệnh lệnh.

Doom Lord kích hoạt kỹ năng đặc biệt.

Đó là [Ruinous Night] ( Đêm suy tàn)

—–***—-

Phần 3

Lượng sương đen thổi ra tăng lên và lan rộng ra xung quanh.

Thay vì tăng tốc độ giảm sức mạnh thể chất, năng lực chiến đấu tổng thể tạm thời tăng lên.

Không chỉ vậy, việc giảm sát thương do chênh lệch cấp độ với đối thủ bị vô hiệu hóa.

Hơn nữa, các Undead trong phạm vị bao phủ bởi làn sương đen – bao gồm cả bản thân Doom Lord – có thể chống lại các đòn tấn công Quang thánh hệ và cũng ảnh hưởng với tất cả các kỹ năng bị ảnh hưởng bởi giá trị Karma.

Điểm mạnh của kỹ năng này là nó không trùng lặp với những kỹ năng tăng sức, hoặc cường hóa khác, và nó phát huy tác dụng độc lập.

Ainz cũng muốn được nhận buff từ kỹ năng đó, nhưng phạm vi sương không quá rộng nên anh đành phải từ bỏ.

Ainz rời xa khỏi cuộc chiến của cả hai để tránh bị tấn công.

Và sẵn sàng quan sát

Từ giờ trở đi, các khả năng của Riku sẽ trở nên bất lợi.

Lưõi liềm của Doom Lord và thanh cự kiếm va vào nhau, và một âm thanh lớn vang vọng.

Họ không rời xa nhau ra dù chỉ một bước, cũng không bị đẩy văng đi.

Bởi vì cả hai có sức mạnh vật lý tương đồng nhau.

Ngay sau đó, âm thanh lưỡi hái và thanh kiếm va chạm vào nhau liên tục vang lên.

Lưỡi hái và thanh kiếm va chạm tấn công ở tốc độ cao.

Lưỡi hái cắt ngang thanh kiếm, và cây búa chặn lưỡi hái đâm tới như một chiếc khiên.

Ngọn giáo bay lơ lững gạt phần cán liềm, Doom Lord tránh thanh cự kiếm bổ từ trên xuống một cách hoàn hảo.

Sau đó, khi khoảng cách được thu hẹp chút ít, Riku tiến đến.

Cả hai đều tương đương nhau, nhưng do bước chân dài hơn Riku dường như có một lợi thế nhỏ.

[Negative Burst] (Vụ nổ tiêu cực)

Làn sóng đen đảo ngược ánh sáng nuốt chửng khu vực xung quanh Ainz.

Những vết thương của Doom Lord nhận được chữa lành bởi năng lượng tiêu cực.

Tuy nhiên, không đáng để so sánh lượng ma lực đã tiêu thụ với lượng hồi phục.

Còn Riku vẫn nguyên vẹn.

Không bị trầy xước gì sau một hồi chiến đấu – khả năng miễn dịch đối với năng lượng tiêu cực của hắn đến từ đâu?

Là một class đặc thù hay từ các trang bị có khả năng này?

Vì hắn đang chiến đấu với Undead của Ainz nên việc bảo vệ chống lại các năng lượng tiêu cực mà các Undead thường sử dụng là điều dĩ nhiên.

Ngay cả Ainz cũng sẽ được bảo vệ khỏi lửa nếu anh chiến đấu với một con rồng lửa.

Trong khi âm thanh va chạm của hai đấu sĩ vẫn tiếp tục vang lên, Ainz kích hoạt ma pháp.

[Perfect Unknowable] ( Ản thân hoàn hảo)

Khi Ainz ẩn thân và không thể bị phát hiện, anh di chuyển xung quanh rời khỏi cái bóng của chiếc khiên – Doom Lord.

Ngay lúc đó, thanh kiếm bay thẳng đến Ainz với tốc độ không thể tránh được, và đâm vào bụng anh từ trên áo choàng.

Không có thiệt hại vì nó cơ thể hoàn toàn chống lại việc đâm xuyên, nhưng Ainz vội vã rút lui và quay lại đằng sau Doomlord.

Thanh kiếm lơ lửng trong không trung tự động di chuyển đến Doom Lord.

"...

Có thể phát hiện Pefect Unkowable sao?"

Không có gì đáng ngạc nhiên.

Ngay cả khi không đạt đến cấp độ bằng Ainz, vẫn có thể làm được việc đó nếu có những biện pháp đối phó cao cấp, nhưng cũng không vui chút nào

Vấn đề là làm thế nào để tìm thấy, Chưa thể tìm ra câu trả lời.

Không có đủ thông tin vì có quá nhiều biện pháp đối phó.

Nên làm gì tiếp theo đây?

Có vẻ như Riku cũng muốn nhắm trực tiếp vào Ainz, những vú khí nổi đều chĩa mũi vào anh, nhưng vì được Doom Lord che chắn, anh sẽ không bị tấn công.

Tính toán với tình hình hiện tại, có nên gây sát thương bằng ma thuật công kích, nếu Doom Lord chết thì khả năng đặc biệt của Doom Lord mới được triệu hồi có khả năng chiến thắng rất cao.

Nhưng đó không phải là điều Ainz muốn.

Nếu cho rằng Riku là một kẻ thù mạnh chưa từng thấy và có nhiều việc vẫn không thể xác định được dựa vào kiến thức của Ainz

Vậy thì, nếu anh biết tất cả các năng lực của Riku ngay tại đây, sẽ đạt được nhiều lợi ích hơn khi một kẻ thù mạnh mẽ tương tự có khả năng xuất hiện trong tương lai.

Ainz ngừng sử dụng ma thuật tấn công.

Có thể cho rằng đó là một ý tưởng tốt để giữ phòng thủ vững chắc trong thời điểm này, nhưng còn một lý do khác.

Anh nhận thức được sự nguy hiểm nhưng phải chịu đựng điều đó.

Ainz quan sát trận chiến giữa hai người.

Doom Lord bị đẩy lui một chút, nhưng không có thiệt hại lớn.

Mặc dù công, phòng thay đổi thất thường nhưng cách chiến đấu cỉa Riku khá đơn điệu.

Anh biết lí do vì sao Doom Lord không thể chiếm ưu thế.

Các kỹ năng đặc biệt được sử dụng bởi Doom Lord như tấn công năng lượng tiêu cực, tấn công tinh thần, v.v. không hiệu quả với Riku.

Vào thời điểm này, anh đã bị thuyết phục rằng Riku là một chủng tộc có những đặc điểm giống với các sinh vật nhân tạo như golem, hoặc sở hữu các vật phẩm ma thuật và kỹ năng sẽ mang lại cho họ những phần thưởng như vậy, hoặc là vật thể nhân tạo.

Thông qua cuộc nói chuyện trước đó với Riku điều này đã được phân tích.

Một chủng tộc như bán Golem có thể có kháng một số hiệu ứng bởi vì nó có một số năng lực tương tự như các vật thể nhân tạo.

Câu hỏi đặt ra là tại sao các chủng tộc như vậy lại ở trong Vương Quốc, nhưng điều quan trọng bây giờ không phải là nguồn gốc của Riku mà là khả năng của hắn.

Nhưng tại sao cuộc tấn công của Riku lại đơn điệu như vậy ?

Không có sự xuất hiện của việc sử dụng các kỹ năng đặc thù, hoặc sử dụng võ kỹ.

Có một đấng tối cao đã từng sử dụng golem, cách điều khiển golem của người đó khá giống với Riku.

Sẽ ổn nếu đó chỉ là một chủng tộc như một bán golem, nhưng sẽ thật rắc rối nếu đây là một mánh khóe như là gắn loa trên con golem.

Theo Ainz được biết, sức mạnh của golem phụ thuộc vào giá trị loại kim loại được sử dụng, kỹ năng của người tạo, và tinh thể dữ liệu được sử dụng, v.v.

Làm một con golem cấp cao tốn rất nhiều tiền của.

Tuy nhiên trong trường hợp nếu Riku là một con golem, nếu có thể chế tạo một thực thể mạnh mẽ như vậy bằng kim loại giá trị thấp như bạch kim, cho dù tay nghề thấp thì cũng sẽ có hàng chục, hàng tá con như vậy.

Cần phải thu thập nhiều thông tin hơn nữa.

Ainz đưa ra hướng dẫn cho Doom Lord.

Kết quả là, làn sương đen phát ra mạnh hơn từ Doom Lord.

Tốc độ và sức mạnh tấn công tăng thêm, và lần này áo giáp của Riku bắt đầu bị hư hại.

Tuy nhiên, Doom Lord, đã tiêu hao sinh lực của mình nhanh chóng nên, đã sớm biến mất.

Xem xét thời gian, Ainz kích hoạt lại [Summon Undead 10th ]- Triệu hồi Undead bậc 10.

Một undead cấp 68 – Elemental Skull.

Thoạt nhìn, đó là một hộp sọ trống rỗng.

Tuy nhiên, môi trường xung quanh của nó được bao bọc trong một hào quang ma thuật lung linh thay đổi từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác trong bốn màu: đỏ, xanh dương, xanh lá cây và vàng.

Ainz điều khiển nó lùi lại, thay vào đó anh đứng lên phía trước.

Elemental Skull là một Undead sử dụng bốn phép tấn công dựa trên tinh thần.

Là một ma thuật sư, sức mạnh thể chất của nó thua kém Doom Lord.

Tuy nhiên, sức mạnh tấn công ma thuật của nó mạnh hơn đáng kể.

Bởi vì các ma thuật của undead này đều được tăng cường.

Nói về khả năng phòng thủ, nó có khả năng kháng phép thông thường cao và có khả năng chống lại hoàn toàn các thuộc tính như lửa, lôi, axit, băng.

Tuy nhiên kháng công kích vật lý của nó đặc biệt yếu.Vì vậy, Ainz cần phải đứng trước mặt.

Mặc dù ma thuật sư xuất hiện ở phía trước, Riku lặng rút ngắn khoảng cách mà không hề báo trước, và tấn công Ainz.

Có một chút mất phương hướng, trong lòng anh có chút khó chịu, anh đối phó với thanh kiếm của Riku dựa trên kinh nghiệm có được từ việc luyện tập với Albedo.

Đó là trận chiến một chiều, nếu trong năm món vũ khí thì chỉ cần đỡ được một trong số đó là tốt rồi.

Quyền trượng của Ainz đỡ lấy tất cả, thay vì cự kiếm và giáo, thanh kiếm cũng xông tới.

Lần trước sau khi bị cây búa đánh trúng nhưng [Body Of Efflugent Beryl] đã vô hiệu nó.

Có lẽ hắn đã nghĩ rằng cây búa không có tác dụng nên không có cây búa nào bay đến tấn công nữa.

Anh hiểu điều đó nhưng... quá nhanh.

Có lẽ tốc độ tương đương với Class của các thủ vệ tầng.

May mắn là hắn ta đã ngừng sử dụng cây búa.

Nếu nó được sử dụng cho đến thời điểm này, không có cơ hội cho Ainz lúc này.

Nhìn cuộc chiến của Doom Lord, Ainz hiểu rằng anh không thể đứng tiên phong.

Tuy nhiên Ainz vẫn có thể chọn sử dụng [Perfect Warrior].

Nhưng bây giờ Ainz không được vũ trang nên chắc chẵn sẽ thua.

Nhờ nỗ lực từ tiên phong, sự nhẫn nại của Ainz cuối cùng đã đem lại kết quả, ma thuật từ phía sau phóng tới.

Đồng thời Ainz cũng kích hoạt ma pháp cấp [Vermilion Nova] (Ngôi sao đỏ)

Ma thuật công kích hệ hỏa mãnh nhất đối với cá nhân anh đốt cháy Riku.

Tuy nhiên, không có dấu hiệu nào cho thấy bàn tay cầm kiếm tấn công đang bị nới lỏng và chém Ainz bằng một thanh cự kiếm.

Đường kiếm hoàn toàn không rối loạn dù cả cơ thể đang cháy trong ngọn lửa.

Có lẽ đó là điều tự nhiên nếu muốn trở thành một chiến binh, nhưng có quá nhiều biến động.

Ma thuật công kích của Elemental Skull là một ma thuật bậc 9 [Polar claws](Vuốt Băng) Những chiếc móng vuốt chứa không khí lạnh nổi lên cắt qua Riku.

Đó là một phép thuật mà Ainz chưa học được, nó gây ra sát thương với hiệu ứng khí lạnh thay vì chỉ gây sát thương mà không có thêm bất kỳ hiệu ứng nào.

Ainz kiểm tra lại lượng sức mạnh thể chất(HP) của Riku đã tiêu tốn khi trúng phải hai phép thuật này.

Vào thời điểm đó, Ainz đã trúng một đòn kép với cây giáo và thanh kiếm.

Ma thuật bậc 9 [Call Great Thunder](Sấm chớp cấp cao) kích hoạt.

Ma thuật của Elemental Skull là ma thuật bậc 10 [Mist Super Axit] ( Sương mù axit )

Đây cũng là một phép thuật mà Ainz chưa học và anh đã triệu hồi Elemental Skull vì những ma thuật này.

Trong một khoảnh khắc, toàn bộ cơ thể của Riku được bao bọc trong hơi nước axit mạnh.

Đồng thời, nó cũng bao quanh những vũ khí đang bay trôi nổi.

[Mist Super Axit] có tác dụng bổ sung là gây sát thương cho mục tiêu và đồng thời làm hỏng nhẹ lớp giáp của mục tiêu.

Có thể nhận thấy qua vũ khí đang cầm, tay của Riku đang dần cách xa những vũ khí đang bay.

Do một quy tắc đặc thù nên kể cả khi kẻ thù cùng vũ khí của hắn ở không quá xa Ainz, vì Ainz cũng đang cận chiến nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng.

Anh có thể thấy rằng sức mạnh thể chất của Riku đã bị giảm đáng kể bởi axit.

Trong bốn thiệt hại gây ra bởi thuộc tính, axit dường như đã gây ra sát thương nhiều nhất.

Tuy nhiên, số lượng thiệt hại vẫn còn nhỏ.

Theo các thông tin đã phân tích cho đến nay, Riku là một Tanker có sức phòng thủ cao hơn tấn công.

[ Sẽ là một ý hay nếu tiếp tục tấn công bằng Axit trong thời điểm này.]

" Vướng víu quá đấy!"

Dòng suy nghĩ bị cắt khiến anh khó chịu.

Cây quyền trượng đánh bật thanh kiếm.

Nhưng thanh kiếm bị bay đi như là hiệu ứng thổi bay được kích hoạt.

[Tại sao lại như vậy?]

Có nhiều quy tắc khác nhau cho hiệu ứng thổi của cây quyền trượng này.

Đầu tiên, ngay cả khi đỡ một cú đánh của một chiến binh bằng quyền trượng, hiệu ứng nổ không xảy ra.

Nó sẽ không được kích hoạt trừ khi nó tấn công.

Lần kế tiếp khi thực hiện đòn tấn công này vào kiếm hoặc khiên của đối thủ, nó sẽ không có tác dụng.

Vậy là nó kích hoạt khi chạm vào cơ thể của đối thủ.

Thanh kiếm và khiên tất nhiên không được coi là cơ thể của đối thủ.

Do đó, nếu đối thủ bắt được nó bằng găng tay, hiệu ứng thổi bay sẽ được kích hoạt.

Còn thanh kiếm của Riku thì sao?

Xem xét các quy tắc trên, anh xác định rằng vũ khí đang bay đó được coi là một phần của cơ thể.

Đây là một câu chuyện kỳ lạ, có một vũ khí mà Sabas thu hồi được từ thủ đô hoàng gia.

Đó là một vũ khí bay lơ lững được sử dụng bởi vũ công, và khi đến phòng kho báu, anh đã kiểm tra nó một cách chi tiết, nó trôi nổi trong không khí và tấn công bán tự động theo mệnh lệnh, và được coi là một phần của trang bị. ( note: chắc của em vũ công trong Six Arms).

Nói cách khác, nếu đánh vũ khí của vũ công bằng cây đũa phép này, sẽ không thể thổi bay nó.

Nếu muốn thổi bay nó bằng trang bị của mình, sẽ cần một vũ khí như là găng tay của Yamaiko .

Ban đầu nó được tạo ra với mục đích tạo ra sóng xung kích bằng cách đánh vào không khí, nhưng nó có thể kích hoạt khi chạm vào một vũ khí với hiệu ứng thổi bay.

Nhưng cây quyền trượng này yếu hơn nhiều, vậy lý do là gì

Câu trả lời chính là sự thật ngay tại lúc này, vũ khí này được coi là cơ thể của Riku.

[Thì ra là vây]

Ainz đã đoán được hai mảnh ghép.

Một là vũ khí của Riku giống như bọ đao của Entoma.

Như thế – Một con golem kiếm sẽ chịu tác dụng hiệu ứng nổ tung.

Và một điều nữa.

Điều này có vẻ nhiều khả năng hơn, vũ khí của Riku là một phần của cơ thể, không phải là trang bị.

Ví dụ: nếu tấn công một kỹ thuật có hiệu ứng thổi phù hợp với đòn tấn công vào móng vuốt của rồng, hiệu ứng đó sẽ được kích hoạt.

Vì cảm nhận được sức mạnh của những vũ khí bay trôi nổi đó nên Ainz đã nghĩ rằng đó là trang bị của Riku.

Đó là bởi vì nếu Riku bị tổn thương, sức mạnh thể chất của chúng cũng bị giảm theo.

Đó là lý do tại sao anh dường như đã hiểu lầm.

Ainz lúng túng, một khoảng khắc dường như vĩnh hằng.

Nếu tất cả các phương pháp đã được thực hiện.

Nhưng điều đó có đúng không?

Không, không phải.

Đó là một sai lầm.

Ainz cảm thấy rằng Elemental Skull đang cố gắng kích hoạt Ma thuật hệ tín ngưỡng hệ bậc mười [Seven Trumpeter] – bảy người lính), ngay lập tức anh đã ngăn nó lại.

Đó là bởi vì anh đã xác nhận lại vai trò của mình.

Cùng lúc đó, Ainz phát ra ma pháp vô hiệu hóa [Messenge], Riku rút lui về phía sau theo thanh kiếm.

Sau đó, thanh kiếm trở về vị trí của nó.

Có phải vũ khí bị kẹt nếu khoảng cách giữa vũ khí và Riku tăng lên, hay hắn muốn anh nghĩ như vậy?

Hay hắn ngạc nhiên về hiệu ứng thổi bay?

" Đây là lúc để hiểu rõ năng lực của nhau.

Nếu..."

Riku tiếp cận bằng cách lướt đến, âm thầm chém tới.

Anh dường như không có một cuộc trò chuyện hoàn chỉnh.

Ainz tặc lưỡi trong lòng khi Riku tấn công mà không nói chuyện.

Dương nhiên kẻ thù sẽ nghĩ rằng đó là hành động để câu giờ, nên tiếp tục nói chuyện sẽ là hành động ngốc nghếch.

Do đó, anh thể hiện sự tôn trọng đối với tầm nhìn chiến lược của Riku, nhưng thật buồn nếu không có chút kết nối nào.

" Đợi chút!

Đợi chút!

Hãy nói chuyện....."

Ainz đưa quyền trượng ra phía sau trong khi bị chém tới.

Riku ngập ngừng, do nhìn thấy hành động đó.

Ainz lập tức ngồi xuống đất.

"Đợi đã!

Đợi đã!

Hãy nói chuyện tí đã."

Thanh cự kiếm trên đầu Riku ngừng di chuyển.

Ngay bên dưới đó là đầu của Ainz.

Không có đòn chí mạng nào, vì vậy ngay cả khi anh không tự vệ cũng không phải sợ hãi.

Anh cũng ra lệnh cho Elemental Skull ngừng lại.

"Ta không thực sự muốn có bất cứ cuộc chiến nào với ngươi.

Ban đầu vì Vương Quốc đã lấy đi nguồn cung cấp cho Thánh quốc mà chúng ta đang cố gắng cứu giúp.

Ngươi nghĩ sao?

Chúng ta là kẻ xấu sao?"

"Các ngươi đang làm quá mức cần thiết.

Sẽ có nhiều cách hơn."

Ainz ngẩng đầu lên.

Riku vẫn giữ thanh cự kiếm.

Dường như hắn không muốn bỏ nó xuống ngay lập tức.

" Với tư cách là một người ngoài cuộc ngươi sẽ làm gì nếu đất nước yêu quý của mình bị cướp đi thực phẩm?"

"Sẽ không có chuyện này nếu ngươi không có quá nhiều sức mạnh như vậy.

Những người có quyền lực cần chú ý đến cách sử dụng nó và chịu trách nhiệm.

Ta sẽ bảo vệ thế giới.

Đúng.

Ta sẽ bảo vệ thế giới này."

Ainz suy nghĩ rằng "chuyện này thật ngu ngốc" nên anh không trả lời, dù có nói gì cũng không có được lòng tin.

Một bên là hình tượng khí khái trong khi nói chuyện, một bên là không như thế , nên thay vì độc thoại một mình, tốt hơn là giữ im lặng lúc này.

Nhưng phải ghi nhớ quan điểm của Riku.

"Những người mẹ có tội, những người cha cũng tội.

Rốt cuộc, chỉ vì một người quá mạnh mẽ được sinh ra.

Mọi lỗi lầm bắt nguồn từ đó sao?"

Ainz im lặng quan sát Riku, cố gắng giảm mức độ cảnh giác hết sực có thể.

Anh muốn nói chuyện một cách thoải mái.

Không làm điều gì thiếu lịch sự cản trở.

Thành thật mà nói, anh thực sự không thể hiểu Riku đang nói gì.

Thay vì thuyết phục chính mình, thì nên nói để có thể thuyết phục người khác.

"Tất cả mọi thứ là sai lầm của chúng tôi, ta không cầu xin tha thứ.

Nhưng ta không thể nhắm mắt làm ngơ những gì ngươi đang làm.

Do đó – Chết đi!"

Hắn hét lên và vung kiếm xuống.

Tuy nhiên, có vẻ lí do tốc độ không nhanh như trước là vì có một cảm giác tội lỗi khi tấn công Ainz đang không phòng thủ.

Tâm trạng anh muốn kêu lên [chờ đã, chờ đã, hãy tiết lộ thêm chút thông tin].

Tuy nhiên anh không định nói nữa.

Vì thế anh không muốn tiếp tục màn trình diễn ngu ngốc đó nữa.

Trận chiến được bắt đầu lại.

Elemental Skull đang chờ đợi theo lệnh nhảy vào quỹ đạo của thanh cự kiếm đỡ đòn.

Sử dụng các quái vật triệu hồi một cách hiệu quả.

Elemental Skull không còn cần thiết, vì vậy câu trả lời chính xác là sử dụng nó như một cái khiên.

Nếu đây là Spoitrans vũ khí của Shalltear anh sẽ không làm điều này .

Nhưng vũ khí của Riku không có tác dụng như vậy, vì vậy anh có thể sử dụng nó theo cách này mà không do dự.

" Tốt thôi, Tất cả các ngươi không có lỗi.

Bọn ta mới là kẻ xấu."

Ainz hét lên khổ sở.

Anh hoàn toàn không biết điều gì là sai, hay bọn họ là ai.

Tuy nhiên, anh cố gắng khiến Riku rò rỉ một chút thông tin ngay cả theo cách như vậy.

Có lẽ do cảm thấy có lỗi, trong một khoảnh khắc, hành động của Riku chậm lại và nhân lúc đó Ainz ngã lộn ra phía sau.

Ở giữa hai người là Elemental Skull.

"Ngăn hắn lại".

Khi Ainz hét lên, Elemental Skull kích hoạt ma thuật.

Riku lướt đến Ainz bỏ qua nó.

Elemental Skull cố gắng cản đường, nhưng vì kích thước nhỏ hơn và không có bất kỳ kỹ năng đặc thù nào để cản trở.

[Wall Of Skeleton ](Bức tường xương)

Ainz sử dụng ma thuật, để lại Elemental Skull và Riku phía sau bức tường.

" Thật thảm hại Vua Pháp Thuật!"

Riku hét lên.

Sự tức giận toát ra từ phía sau bức tường, bỏ lại phía sau undead được triệu hồi.

Nhưng với Ainz, điều đó không thành vấn đề.

Nếu một pháp sư không đứng đằng sau bất cứ ai, thì đó đã là một tên ngốc.

Ngoài ra – anh thấy Riku bắt đầu tấn công bức tường và Elemental Skull cùng một lúc, mặc dù hắn ta có thể dễ dàng nhảy qua bức tường.

Bức tường xương không mạnh như Elemental Skull.

Nó dễ dàng bị nghiền nát bởi đòn tấn công của Riku.

Trong khi đó, sức mạnh thể chất của Riku bị giảm đi bởi một loạt đòn tấn công ma thuật [Vermilion Nova] từ Elemental Skull.

Tuy nhiên, khá khó để đánh bại hắn.

Đối với một Tanker cứng cựa đối với ma thuật.

[Temporal stasis] (Đình trệ thời gian)

Đó là phép thuật tấn công bậc 9.

Đó là một phép thuật ngăn chặn hoàn toàn chuyển động của kẻ thù, nhưng đồng thời, có một điểm trừ là không thể gây ra bất kỳ sát thương nào khi chuyển động đã dừng.

Do đó, nó chủ yếu được sử dụng khi có nhiều kẻ thù.

Tuy nhiên, vấn đề là anh nhận ra rằng ma thuật đã bị vô hiệu hóa ở cuộc chiến trước đó.

E rằng các biện pháp chống ngưng thời gian cũng vậy.

Tất nhiên, thật không vui khi có sức mạnh như vậy.

Tất nhiên việc này cũng không có gì là quá lạ.

Thanh cự kiếm tấn công Ainz, búa và vũ khí tấn công Elemental Skull.

Sau khi chịu sát thương từ thanh cự kiếm, anh sử dụng [Great Break Item](Phá hủy trang bị) lên vũ khí nhưng không có tác dụng.

Đây dường như là một vấn đề kháng cự như trước đó.

Rốt cuộc, vũ khí của Riku nên được coi như cơ thể chính.

Vào khoảng thời gian mà sức mạnh thể chất của Elemental Skull đã giảm đáng kể, Riku vội vàng nhìn lên bầu trời.

Một cái bóng rơi từ trên cao xuống với toàn bộ sức mạnh của nó.

Là Albedo.

Ainz thấy Riku không nói nên lời.

Điều gì có thể khiến Riku ngạc nhiên đến như vậy?

Chính là việc này.

Albedo, người tăng tốc trong khi Riku lo lắng, tiến đến.

Giống như mũi tên mà Aura bắn.

Và sau đó.....

"Con gà kiaaaaaaaa!"

Chiếc Rìu Kích bổ từ trên cao xuống cùng với tiếng thét, Riku cầm thanh cự kiếm, hơn nữa cây thương cũng chắn ngang để đỡ đòn.

Quá nhiều sức mạnh tập trung lại, chân Riku bị nhấn chìm xuống mặt đất.

Khoảnh khắc tiếp theo – Riku bị thổi bay sang bên cạnh.

Albedo, lao người tới, đá vào ngực Riku.

Bộ giáp kêu lên ầm ĩ sau cú đá mạnh mẽ.

"Thứ côn trùng dám vô lễ với Ainz sama!

Làm sao có thể tha thứ đượcccccccc"

Với giọng nói làm rung chuyển bầu không khí, Albedo bước tới đuổi theo.

Khoảng cách ngay lập tức biến mất, Riku bị giáng một đòn với lực ly tâm vừa đủ.

Âm thanh kim loại vang lên răng rắc.

Hai vũ khí nổi xung quanh Riku ngăn chặn đòn tấn công.

Riku nhảy về phía sau.

Không phải là một bước nhảy.

Bàn chân rời khỏi mặt đất và đang bay.

" Albedo.

Dừng lại.

Đủ rồi."

Ainz ngăn Albedo đang chuẩn bị rượt theo.

Thế là đủ.

Không cần thiết nữa, Albedo không thể tham gia trận chiến.

" Vâng!"

Có một chút không hài lòng, nhưng Albedo ngừng di chuyển.

Có lẽ cô hiểu sẽ không cần chiến đấu nữa, Riku bay lơ lửng trên không trung và giữ lấy khoảng cách.

Albedo im lặng đứng trước Ainz và đối diện trước mạt Riku.

Bởi có thể có một cuộc tấn công tầm xa.

"Agneia dono, một lần nữa.

Thế nào.

Trở thành thuộc hạ của ta chứ ?

Ta sẽ cho ngươi những gì ngươi muốn."

Không có phản ứng.

Nhưng Ainz vẫn tiếp tục.

" Thật đáng tiếc!

Nhưng nếu là ngươi, Cổng Vương quốc Sorcerer luôn rộng mở.

Hãy đến thăm ta bất cứ lúc nào!"

Ainz nhỏ tiếng hỏi Albedo, " liệu hắn ta còn chút sinh lực nào không?"

"Th..thần không nghĩ thế.

Nhưng nếu không tuân theo thì giết luôn sẽ tốt hơn.

Nếu hai người chiến đấu, dù không tung hết sức thì cũng đánh bại được hắn phải không?"

Có thể không nghe thấy, nhưng Riku đã biến mất.

Đồng thời, quá trình dich chuyển làm tan chảy và biến mất rào chắn đã được tạo xung quanh, hoặc rào cản có thể được giải phóng từ trước.

Riku đã chạy đến đâu chứ.

Cuối cùng, sau khi kiểm tra mọi thứ, Ainz đã có thể thực hiện công việc của mình một cách an toàn.

"Yare yare (trời ạ..) , vậy là mọi việc cũng hoàn thành."

"Không, vẫn có thể bị nhìn thấy, trước hết hãy quay lại Nazarick đã."

" Ah..

Đúng vậy."

Sau khi hủy Elemental Skull, Ainz rút lui bằng [Great Teleportation] cùng với Albedo.

●●Phần 4

Bộ giáp bạch kim, là Riku Agneia, thực hiện dịch chuyển đến nơi đã hẹn trước và xuất hiện trước mặt các đối tác đang chờ.

" Xin lỗi đã đến trễ."

" Không, đừng bận tâm, tôi cũng vừa mới đến."

Người trả lời thuộc nhóm mạo hiểm giả Adamantite Red Drop.

Bởi vì anh mặc bộ Powered Suit quen thuộc, anh luôn luôn nhìn lên khi nói.

Nhân tiện, lời nói của Azuth là sai.

Anh ta đã ở đây hơn năm phút trước.

Lý do tại sao Riku biết điều đó là bởi vì ông đang quan sát từ xa.

Ông không muốn nói ra.

Vì có khả năng Azuth sẽ sợ hãi.

Trong trường hợp Auzth nằm dưới sự giám sát của Vua Pháp Thuật thì sẽ bỏ đi và quay về nước.

Vì thế, cho đến khi xác nhận rằng không bị ai theo dõi thì vẫn phải tiếp tục giám sát.

Dù có làm thế, vẫn còn một mối nguy hiểm nữa, điều này thì chỉ nói mà không nhìn thấy thì không thể hiểu được.

Sau đó, Riku cuối cùng cũng xuất hiện trước Azuth.

" Xin lỗi Tsain , kẻ đó đã thoát được.

Còn bên ông thì sao?

Có tiêu diệt được Vua Pháp Thuật không?" ( note : Tsaindorcus vaision là tên của PDL)

"Thật không may, điều đó là không thể.

Tôi xin lỗi mặc dù tôi đã yêu cầu sự hợp tác của cậu."

Đối với Vua Pháp Thuật bộ giáp có tên là Riku Aganeir – Zeindruks Vaision cúi đầu.

Có thể nói rằng đó không phải là hành động của vua rồng đã sống trong một thời gian dài, đỉnh cao của thế giới này.

Nhưng đó không phải mối bận tâm của Tsain.

Nếu có thể nhận được sự ưu ái của đối thủ bằng cách cúi đầu xuống, hãy xin lỗi nhiều nhất có thể.

" Đừng xin lỗi.

Tôi không thể đánh bại ngươi phụ nữ đó và cũng không thể giữ chân cô ta lâu, vấn đề là không đủ thời gian cho ông phải không?"

Tsain đã tìm ra câu trả lời và nhẹ nhàng nói với Azuth :" Không có chuyện đó".

"Không, không phải , Azuth.

Thật không may, Tổng quản thủ trưởng của Vương quốc Sorcerer, Albedo, là một đối thủ nằm ngoài khả năng của cậu.

Trách nhiêm của cậu chỉ là giữ chân cô ấy là quá đủ rồi.

Lý do tôi không thể tiêu diệt Sorcerer King đơn giản là vì ông ta mạnh hơn tôi."

Trên thực tế, điều đó đã đúng.

Trong thỏa thuận của Tsain và Azuth, vai trò của anh đã kết thúc với việc thu hút Albedo ra bên ngoài rào cản.

Thành thật mà nói, Azuth đã nghĩ rằng mình sẽ bị Albedo giết.

Nhưng có khả năng cả hai sẽ không còn hợp tác nếu nói ra điều đó, vì vậy anh đã giữ bí mật.

Theo nghĩa đó, có thể nói rằng anh đã sống sót sau khi chiến đấu với Albedo là một chuyện tốt.

Đối với Tsain, ông không muốn mất sức mạnh của mình một cách không cần thiết để chuẩn bị cho cuộc chiến chống lại ma quỷ xấu xa.

Tuy nhiên, có những nghi ngờ.

Không, có vài chuyện không được thuyết phục.

Đó là vì sao Azuth vẫn không chết.

Bộ Powered Suit mà Azuth mặc chắc chắn có thể tăng sức tấn công và sức mạnh phòng thủ, và cung cấp nhiều kỹ năng khác nhau cho một người, nhưng có điểm yếu là sức mạnh thể chất và sức mạnh ma thuật dựa vào người mặc.

Nó giống như có một cơ thể mềm mại dưới một lớp vỏ cứng.

Với một loạt các đòn đánh của Albedo trong thời gian ngắn, cũng đủ để ông hiểu.

Cô ấy mạnh hơn Vua Pháp Thuật.

Mặc dù Vua Pháp Thuật rất giỏi trong việc đối phó với một đội quân lớn nhưng có thể không tận dụng được toàn bộ sức mạnh của mình trong trận chiến một chọi một.

Tuy nhiên, trong mọi trường hợp, Albedo không phải là người mà Azuth có thể sống sót bằng cách đối mặt với nhau.

Nếu vậy, làm thế nào Azuth có thể sống sót?

" Con quỷ có tên Albedo thì sao?

Nó là đối thủ như thế nào ?"

" Không, tôi không thể làm gì được.

Tôi đã sử dụng toàn bộ vũ khí khiến đối thủ không thể tiếp cận."

Ra là vậy – Tsain nghĩ.

Chắc chắn, Albedo đã không thực hiện các cuộc tấn công tầm xa, và dường như cô ấy không có vũ khí nào như vậy.

Với Tsain, có vẻ hơi xấu hổ khi nghĩ rằng Azuth có thể đã bán đứng mình và giao dịch với Albedo và cuối cùng là Vua Pháp Thuật.

Tuy nhiên, việc xem xét các khả năng khác nhau là điều tự nhiên và Azuth là một cộng tác viên chứ không phải là một người bạn.

Và không có bằng chứng nào cho thấy anh ta vẫn chưa phản bội.

"À, phải rồi.

Tôi đã sử dụng cái tên Riku Aganeir đối đầu với Vua Pháp Thuật.

Cậu có thể nhớ nó chứ.

Tôi muốn cậu sử dụng cái tên đó khi nó có khả năng lọt vào tai của Vua Pháp Thuật."

"Riku Aganeir ?

Nó có nguồn gốc gì không ?"

"Không, tôi chỉ sử dụng cái tên đột nhiên xuất hiện trong đầu mình.

Sẽ rất phiền phức nếu một ai có cái tên đó trên thế giới này."

Có một số lời nói dối trong những từ này.

Ông không biết ai có họ Aganeir.

Tuy nhiên, phần tên được gọi là Riku thì khác. (Note: PDL có một người quen tên Riku.)

"Vì tôi đã gây thù với Vua Pháp Thuật nên điều này cũng tốt."

"Đúng vậy.

Cả mối thù với Albedo, Tổng quản của Vương quốc Sorcerer nữa."

Cả hai đều cười.

Tất nhiên , nếu thật sự có một người thứ ba tên là là Riku Aganeir, thì người đó tuyệt đối không cảm thấy buồn cười chút nào.

Tsain vừa nghĩ vừa cười.

Đó là về ác quỷ Albedo.

Vua Pháp Thuật đã không thể vượt qua rào chắn, vì vậy nó không phải là vấn đề lớn, nhưng Albedo đã vượt qua một trong những ma thuật nguyên thủy -rào chắn đoạn tuyệt thế giới

Trong số những ma thuật nguyên thủy, ma thuật này tạo ra một không gian tách biệt với thế giới, và các cuộc xâm nhập và dịch chuyển bằng các phương tiện thông thường bị chặn hoàn toàn.

Chỉ có thể xâm nhập vào nó bằng cách sử dụng ma thuật nguyên thủy khác hoặc sở hữu các World item.

Không thể phân biệt được con quỷ đó là Người chơi hay là NPC, nhưng xem xét mối quan hệ chủ tớ của hai thì có lẽ là vế sau.

Nhưng vẫn còn một bí ẩn là tại sao Ainz lại không mang World item mà lại đưa cho Albedo.

[Không lẽ nào Albedo là Player còn Vua Pháp Thuật là NPC.]

Đó không phải là một ý tưởng quá tệ.

Ông nghĩ rằng sẽ an toàn hơn nếu là trường hợp thứ hai.

[Hoặc Vua Pháp Thuật cũng sở hữu những World item khác?

Có vẻ như hắn không thể vượt qua rào chắn đoạn tuyệt thế giới, vì vậy điều đó là không thể.

Hoặc hắn đã không muốn mang nó ra chiến trường.]

Có vẻ như là trường hợp này.

Ông cũng nghe được từ Riku rằng anh ta cũng thu thập được hai cái.

Nếu vậy thì Vua Pháp Thuật cũng có khả năng sở hữu 2 cái.

"Tsain.

Vậy sức mạnh của Vua Pháp Thuật như thế nào?

Vì là đối thủ mà ông không thể đánh bại nên chắc phải mạnh lắm.

Nếu là tôi...Không, Từ bây giờ ông có cách nào có thể đánh bại hắn không?"

"Azuth.

Không có ý xúc phạm, cậu thì không thể .

Đó là một đối thủ mà tôi không thể dễ dàng chiến thắng."

"Vậy à?

"

" Nhưng nhờ sự hợp tác của cậu, khả năng của bên kia đại khái đã thấy rõ.

Nếu là trận chiến tiếp theo, tất nhiên, nếu là một trận chiến duy nhất thì không thể, nhưng vẫn có cách có thể giành chiến thắng."

Điều đó nghĩa là ngay cả khi thắng được bằng bộ giáp này thì có lẽ cũng chỉ suýt soát.

Hơn nữa, trong trận chiến kế tiếp, Nếu Vua Pháp Thuật không sử dụng ma thuật triệu hồi thì không thể đoán được hành động tiếp theo của đối thủ.

Điều cốt yếu là việc chuẩn bị cho trận chiến.

Vì vậy Zeindruks thấy một chút nhẹ nhõm.

Nếu gặp lại Vampire đó thì sẽ khá gay go, nếu nó có trình độ ngang Vua Pháp Thuật thì không thể sử dụng bộ giáp, nếu sử dụng cơ thể chính thì dù thế nào cũng sẽ không thua.

Là Vampire đó thì cơ thể chính sẽ không phải là vấn đề.

Tuy nhiên, không còn nhiều thời gian, tăng cường sức mạnh sẽ là vấn đề cấp bách.

"Quả nhiên vậy, Quả nhiên như vậy.

Vua rồng mạnh nhất thế giới."

"Tôi không nghĩ tôi là người mạnh nhất thế giới.

Thực tế, chắc chắn rằng có những thực thể mạnh hơn tôi.

Chà, tôi có thể thắng vì nếu đấu với Vua Pháp Thuật."

Nếu là Undead thì năng lực của ông có lợi thế.

Nó đã được xác nhận có hiệu quả đối với Vua Pháp Thuật.

Vì thế ông quyết định đó là đối thủ không cần phải cảnh giác.

Thay vào đó Albedo sẽ nguy hiểm hơn.

"Azuth.

Tôi xin lỗi, nhưng nếu có lần sau, cậu có hợp tác với tôi nữa không?"

" Lần sau à?"

Azuth trả lời một cách nặng nề.

Tsain không nói gì vì ông biết ý nghĩa của câu trả lời đó.

Cuối cùng, Azuth thốt ra những lời như bị vắt kiệt sức.

"Vương Quốc sẽ bị hủy diệt sao?"

"...Đúng vậy.

Tôi không thể giúp nhiều hơn nữa."

" Vậy à......Vậy việc giữ chân người phụ nữ đó thì sao.

Không nhiều lắm.

Lần tới chắc không thể câu giờ đâu."

" Đúng thế.

Lần tới chúng ta sẽ không tách ra.

Vì vậy, lần tới tôi muốn đánh cùng cậu khi người phụ nữ đó rời xa Vua Pháp Thuật vì một lý do nào đó."

Nếu để Azuth đánh với quái vật được triệu hồi, có thể tấn công Vua Pháp Thuật mà không gặp vấn đề gì.

Trong khi nói chuyện, không có ai trong số thuộc hạ của Vua Pháp Thuật tấn công, và không còn gì để làm ở đây.

Tsain di chuyển ánh mắt đến thủ đô hoàng gia có thể được nhìn thấy từ xa.

Tsain đã thấy nhiều quốc gia bị diệt vong cho đến nay.

Đất nước này sẽ bị phá hủy theo cách tương tự.

Ông cảm thấy một chút cô đơn, nhưng ông còn cảm thấy kinh khủng hơn về việc sẽ có biên giới với Vương quốc Sorcerer hơn nhiều.

Ông không có ơn huệ gì với đất nước này nhưng ông đã trở nên gắn bó.

Mặc dù không muốn nhờ bạn bè, nhưng có lẽ ông cũng cần gọi các Vua rồng khác.

" Nói mới nhớ, Tôi đã gặp một nhóm người của Pháp Quốc.

Lần đó tôi đã nhắc đến cái tên được nghe từ ông."

"Đúng vậy.

Điều đó sẽ khiến họ nghĩ rằng có một đối thủ xứng đáng đằng sau cậu.

"

Có thể nói rằng sự an toàn của Azuth đã được bảo đảm.

Giá trị của Azuth không cao, nhưng những bộ Powered Suit mạnh mẽ của anh là vô giá, và rất có thể Pháp Quốc sẽ nhắm đến anh.

Vì vậy, nếu ông thành công trong việc khiến Azuth cảm thấy có thể gặp bất lợi, đó sẽ là một lợi thế lớn cho một Tsain có mối quan hệ thân thiện với Azuth.

"Vậy, tôi có một câu hỏi ... tại sao tôi không thể nói thẳng là tôi nghe từ ông ?"

"Đơn giản thôi.

Nếu đó là một thông tin bí ẩn, cậu sẽ phải xác nhận nó phải không ?

Và có thể sẽ khơi dậy sự nghi ngờ trong nội bộ cấp cao của Pháp quốc."

Còn một điều nữa.

Trong trường hợp khẩn cấp, ông sẽ có thể loại bỏ Azuth mà không gặp vấn đề gì.

"Chà, vì thế nên mới nói lâu như vậy ở nơi này ...

Cùng về thôi.

Bạn bè của cậu cũng đang đợi đấy."

" Phải, họ đang đợi.

Vậy tạm biệt.

Nhờ ông cả đấy."

Tsain nghĩ về Azuth trong khi kích hoạt dịch chuyển.

Chỉ có một lý do.

Ông tự hỏi liệu sẽ có bất kỳ giá trị nào trong việc hợp tác với anh ta trong tương lai.

Bộ giáp mà Azuth mặc rất có giá trị.

Nhưng ngoại trừ điều đó, anh ta không có gì thu hút.

Nói thẳng ra, đưa áo giáp cho một người mạnh mẽ hơn sẽ mang lại lợi ích lớn hơn nhiều.

Và ông không tự tin rằng có thể kiểm soát anh ta hoàn toàn.

Lần này Tsain ở vị trí là một đối tác của Azuth, không phải vị trí cấp trên hay là bạn bè.

Nếu họ tự hành động giống như lúc đó thì điều này có thể dẫn đến một thất bại thảm hại.

Chắc chắn, Tsain cũng mắc sai lầm lớn.

Ban đầu, Azuth tìm đến với Tsain nói về việc đánh bại Vua Pháp Thuật để tìm cách cứu Vương Quốc.

Ông dự đoán rằng anh ta sẽ sử dụng một bộ Powered Suit để cứu thành phố.

Nếu việc đó không xảy ra, ông có thể đã tấn công thủ đô hoàng gia và tiêu diệt Vua Pháp Thuật lúc hắn lơ đễnh.

Giết Azuth vào lúc này và lấy bộ Powered Suit thì sao?

Tsain nghĩ đến những việc có lợi.

Nếu đưa bộ Powered Suit cho một người xuất sắc mà ông có thể kiểm soát, sẽ nhận được nhiều hiệu quả hơn Azuth.

Cá nhân ông không ghét Azuth.

Cũng không muốn tự tay giết anh ta.

Tuy nhiên, có rất nhiều thứ trên thế giới này quan trọng hơn cảm xúc cá nhân.

[..........Riku]

Cậu có còn nhớ không?

Tsain cười trong lòng.

Tay đã bẩn.

Lúc này thì đã muộn rồi.

Nếu là bây giờ thì có thể đổ lỗi cho Vua Pháp Thuật.

Sẽ tốt hơn nếu Azuth chết trong trận chiến với Albedo và anh đã để lại bộ đồ mạnh mẽ của mình cho Tsain.

" Này!

Có chuyện gì thế Tsain ?"

"Hmm.."

Ông nhận thấy rằng mình đã suy nghĩ quá lâu.

" Có chuyện gì vậy?

Tsain, có chuyện gì sao ?"

"Không, không có gì.

Azuth.

Nào...Quay về thôi."

Hãy bỏ vấn đề đó sang một bên.

Với phép thuật hồi sinh, ngay cả ngưòi chết cũng không thể giữ bí mật.

Một trường hợp trong số đó là xác chết của Azuth không thể được phục hồi một cách toàn vẹn mà bộ Powered Suit vẫn nguyên vẹn thì quá vô lí, trong trường hợp trả lời như thế thì sẽ phiền phức sau này.

Nên kiểm tra cẩn thận trước khi đưa ra quyết định để sau này sẽ không phải hối hận.

Có nên loại bỏ Azuth của Red drop không.

Hy vọng rằng sự lựa chọn hôm nay không phải là một sai lầm chết người, Tsain kích hoạt dịch chuyển cấp cao.

Chỉ còn khoảng một lần sử dụng với bộ giáp này.

Và cơn gió thổi qua không gian nơi không còn ai.

——-***——

Ainz trở lại Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick bằng [Gate], như thường lệ anh nhận được chiếc nhẫn nằm trên mặt đất, và dùng năng lực của nó dịch chuyển tới tầng chín cùng với Albedo.

Đi bộ thêm một lúc và cuối cùng cũng đến căn phòng.

"Albedo, cô có muốn vào trước không?"

"Không, không cần.

Lần này công việc của anh quan trọng hơn, vì vậy mời vào trước."

Ainz cảm ơn và mở cửa.

Đi về phía ngai vàng đang hiện diện ở trước mặt , khi đến giữa phòng, anh quỳ xuống và cúi đầu.

Dường như Albedo cũng hành động tương tự phía sau anh.

"Vất vả cho hai ngươi, Pandora Actor, Albedo, hãy đứng lên."

"Vâng ạ !"

Khi ngẩng đầu lên, đấng tối cao vĩ đại đang ngồi trên ngai vàng gật đầu.

Shalltear và Demiurge đang đứng bên trái và bên phải.

Cạnh Demiurge có một chiếc kính thiên văn ( Viễn Cách Thị Kính).

Với vật phẩm này, tất cả những gì diễn ra trong trận chiến giữa Pandora và Riku đều đã được nhìn thấy.

Pandora Actor bây giờ đã hủy phép biến hình trở về hình dạng ban đầu .

"Thần nghĩ rằng nên trả lại các vật phẩm đã mượn từ Ainz sama ngay bây giờ, nhưng để người phải chờ đợi thì thật vô lễ, vì vậy xin hãy tha thứ vì thần đã mượn chúng."

Pandora đã được cho mượn bộ trang bị mà Ainz thường hay mặc, nó là vật phẩm hạng hai.

Nhưng để mặc những trang bị của chủ nhân quá lâu như vậy anh cần phải xin lỗi.

"Oh, Pandora Actor, đừng lo lắng.

Sẽ ổn thôi nếu ngươi trả lại sau.

Điều ngươi nói không thực sự quan trọng, cái ta quan tâm là đối thủ mà ngươi đã chiến đấu.

Chúng ta đã theo dõi cuộc chiến, nhưng ta muốn nghe nhận xét từ ngươi, người đã trực tiếp chiến đấu.

Hắn là người như thế thế nào?

"

"Thần đoán hắn là một Tanker khoảng cấp 90.

Tiếc là không thể thấy toàn bộ ma thuật, với những gì diễn ra thì thần cảm thấy như vậy."

"Là vậy sao.

Đó là một kẻ thù khá mạnh.

Hmm.

Albedo, ngươi có ý kiến gì không ?"

"Vâng ạ, không giống như Pandora Actor, thần không cảm thấy hắn mạnh như vậy.

Thần mới chỉ thử hai đòn tấn công , vì vậy không thể nói chắc chắn, nhưng có lẽ là một Tanker cấp 80."

Nếu bộ giáp bạnh kim đó là một Tanker thì phán đoán của Albedo – một thủ vệ chuyên về Tanker có khả năng sẽ chính xác hơn.

"Ra là vậy.

Ta nghĩ rằng ý kiến của Pandora Actor, người thực sự chiến đấu trong thời gian dài là đáng tin cậy hơn.

Tuy nhiên, khi ta hỏi Shalltear đứng bên cạnh, cùng theo dõi trận chiến thì nhận được câu trả lời giống như của Albedo, hắn khoảng ở cấp 80.

Ta nên gọi Cocytus hoặc Sebas để hỏi thêm."

Shalltear cũng có khả năng chiến đấu cao nhưng không phải là một chiến binh vật lý thuần túy.

Nếu được quan sát bởi một chiến binh thì sẽ chính xác hơn.

Tiếc là Sebas đang lo công việc ở E-Rantel, còn Cocytus thì đang tham gia vào kế hoạch làm sụp đổ thủ đô hoàng gia.

Vì thế nên không thể gọi họ đến đây.

"Nếu tập hợp ý kiến của 2, không, là cả 3.

Giả định bộ giáp đó là một Tanker chuyên về phòng thủ phép thuật, đối với các có nhận định gì không?"

Ba người nhìn nhau suy nghĩ.

"Shalltear.

Có vẻ như ngươi phát hiện điều gì đó phải không?

Nếu có bất cứ điều gì khác thường, có thể nói lên cho mọi người biết ý của ngươi."

" Có lẽ do thần cảm thấy không đúng....."

"Không sao.

Kế hoạch lần này là làm bại lộ khả năng của đối thủ, chúng ta đã chuẩn bị nhiều thứ và đã thành công một phần.

Do đó mọi ý kiến đều có thể là một gợi ý về năng lực của hắn.

Nên dù ngươi nói gì ta cũng không để tâm đâu."

"Nếu vậy thì Ainz sama, vì thần cũng có thể triệu hồi được Doom Lord nên cảm thấy năng lực chiến đấu của Doom Lord trong trận chiến này hơi thấp.

Có phải do nó được triệu hồi bởi Pandora Actor phải không arinsu?"

"Không có chuyện đó.

Khi Pandora Actor biến hình thì năng lực sẽ bị giảm xuống nhưng quái vật triệu hồi thì không.

Tạm thời hai ngươi hãy thử triệu hồi chúng, sau đó hãy xem có gì bất thường không ?"

" Vâng ạ."

"Tiếp theo, Pandora Actor.

Ngươi có thể cho ta biết chính xác những gì xảy ra về cuộc trò chuyện với hắn, ngươi đã nói gì, có thái độ đặc biệt nào ở đó, và ngươi đã thể hiện cảm xúc gì?

Chiếc kính này không thể tái tạo âm thanh."

"Rõ."

Pandora Actor thuật lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Riku.

Đặc biệt là câu chuyện không quá dài, đơn giản.

Ngoài ra anh cũng đưa cảm xúc của mình vào câu chuyện, đồng thời giải thích những chuyển động cảm xúc mà Riku phản hồi với mình.

Giữa chừng , Albedo thịnh nộ với một âm điệu lớn cùng một tâm trạng tồi tệ.

" Chỉ vì khiến đối thủ mất cảnh giác mà ngươi để cho hình dạng của Ainz sama, đấng trị vì tối cao của lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick phải hạ mình sao?".

Cô nghĩ rằng anh đã diễn quá mức cần thiết.

Nếu chủ nhân của cô ở đó, người sẽ không bao giờ làm vậy.

Pandora liếc nhìn chủ nhân, có vẻ người rất hài lòng.

Điều này càng khẳng định ý kiến của Albedo.

Ngay lập tức, Pandora Actor cúi đầu sát xuống nhưng một giọng nói vang lên từ chủ nhân của anh.

"Không.

Điều đó thật tuyệt vời."

Mặc dù anh nghĩ chỉ là giễu cợt, nhưng có vẻ chủ nhân đang thực sự đang trong tâm trạng rất tốt.

Anh không thể hiểu được điều đó nghĩa là gì nên trì hoãn việc cúi đầu xuống.

"Điều đó thật tuyệt.

Để làm đối thủ mất cảnh giác thì hạ mình là điều tất yếu, bao nhiêu lần cũng không sao.

Không mất mát gì cả.

Đối thủ sẽ nghĩ rằng ta không phải là đối quan trọng.

Fufufu.

Ngươi đã cho hắn một viên thuốc tốt lắm."

Thật đáng sợ.

Pandora Actor cảm thấy một chút ớn lạnh bởi sự thèm khát chiến thắng của chủ nhân, người đã tạo ra anh.

Thậm chí nếu trực tiếp chiến đấu người sẽ dễ dàng chiến thắng, nhưng để làm đối thủ mất cảnh giác mà làm đến mức này.

Một vị vua – tồn tại tối không cần mang bất kì niềm tự tôn nào, một nhà mưu lược vĩ đại.

Một đấng tối cao vốn đã quen với việc được hầu hạ liệu có sẵn lòng công khai hạ mình trước đối thủ kém hơn.

Không có một ai như thế.

Ngoại trừ người ngồi trước mặt Pandora Actor.

Có lẽ tất cả mọi người ở đây đều suy nghĩ như vậy, sự kính phục thể hiện trên mặt những thủ vệ tầng ở trong phòng.

Giữa lúc đó, Demiurge lên tiếng.

"Nếu một người quan trọng như Ainz sama mà ngồi ở một nơi như thế thì chẳng phải đối thủ sẽ cảnh giác hơn sao ?

Cá nhân thần thì nghĩ rằng bắt giữ ngay lập tức sẽ thích hợp nhất."

"Bình thường ngươi sẽ không nghĩ như thế phải không?

Nếu lớp vỏ bọc không bị lộ, ngươi sẽ nghĩ ta không phải là một nhân vật quan trọng.

Ngược lại nếu là ta, đối thủ ngồi trên mặt đất thì ta nghĩ mình sẽ mất cảnh giác.

Không có lẽ ta sẽ giết hắn ngay lập tức.

Còn các ngươi nghĩ sao?

Albedo ."

"Nếu hắn là một người dân bình thường thì sẽ giết ngay lập tức, nếu là một vị vua thì có lẽ sẽ thần bắt giữ để lấy thông tin.

Cũng có thể sẽ có....lơ đễnh."

"Vậy à?...còn Shalltear?"

"Thần sẽ trêu chọc hắn arinsu."

"....Ừm. nó có lẽ sẽ không hiệu quả lắm.

Ngươi sẽ không ngồi xuống sao.

Thật tệ khi không thể tránh được đòn tấn công của đối thủ.

Chà.

Hãy đổi chủ đề nào.

Nói về rào chắn thì sao ?"

Pandora Actor không biết chính xác rào cản đó hoạt động như thế nào.

Anh nghĩ rằng nó cản trở xâm nhập vật lý và ma pháp, nhưng Albedo thì có thể vượt qua dễ dàng.

Có bí mật nào đã được xử lý sao?

"Có lẽ cả hai người họ đều đã dự đoán được , nhưng đó là suy đoán của riêng thần rằng World item đã được sử dụng.

Tuy nhiên, thần hơi thiếu tự tin về phán đoán của mình khi nghe câu chuyện của Pandora Actor."

Pandora Actor mở to mắt.

Đúng là chuyện đó có thể hiểu được.

Vào thời điểm đó, Albedo có mang theo World item.

Còn Pandora Actor thì không.

Nhưng...

"Làm thế nào cô biết điều đó?"

"Đó là một câu hỏi rất hay. ...

Trận chiến giữa Pandora Actor và Riku được theo dõi bằng gương, nhưng ngay khi rào chắn được kích hoạt, nó vẫn được phản chiếu qua gương mà không gặp trục trặc gì.

Vì vậy, ta tự hỏi liệu đó có phải là một rào cản bịp bợm không?"

Đôi mắt của Ainz hướng về Pandora Actor.

"Trên thực tế, rào chắn chắc chắn đã hoạt động, vì vậy ta đã thay đổi suy nghĩ của mình.

Chúng ta đang sử dụng chiếc gương ma thuật vậy sao nó vẫn hoạt động, suy nghĩ chính xác về sự khác biệt giữa ta và Pandora Actor."

Ainz chạm vào World item của mình.

" Khi ta lấy vật này ra, chiếc gương không thể phản chiếu nữa, và khi ta trang bị lại chiếc gương lại có thể tiếp tục phản chiếu.

Có lẽ Riku có mang theo vật phẩm gì đó gần giống với thứ ta đã đưa cho Aura chăng?"

" Chờ đã, Ainz sama.

Vào thời điểm đó, Riku đã đọc to kỹ năng "Rào chắn đoạn tuyệt thế giới" và khi nó được kích hoạt, sức mạnh thể chất của hắn đã giảm xuống.

Đó không phải là con át chủ bài giống như kỹ năng đặc thù chỉ có thể được sử dụng bởi những tồn tại tối cao như Ainz sama sao?"

"Không thể nào đó là kỹ năng đặc thù giống với hệ thống năng lực của chúng ta.

Từ ngữ đó khó khả năng là một con át chủ bài mạnh mẽ.

Hơn nữa ta chưa từng biết đến có loại World item nào tiêu hao sức mạnh thể chất khi kích hoạt.

Có một vài vật phẩm đòi hỏi một mức giá để kích hoạt vật phẩm, nhưng đòi hỏi sức mạnh thể chất giảm là cái giá quá dở."

"Vào lúc đó, cô không bị tiêu hao sức mạnh sao ?"

Albedo lắc đầu từ trái sang phải trả lời câu hỏi của Pandora.

"Ngay sau khi khởi động, kể từ khi rào chắn được duy trì, không có dấu hiệu hao hụt thể lực."

"Đúng vậy.

Ngoại trừ những thứ đã biết, ta chưa từng nghe thứ gì làm giảm thể lực khi khởi động.

Có khả năng đó là một Worrld item với năng lực như vậy.

Giống như thứ này..."

Ainz vuốt ve những viên ngọc trên tay.

"Nhưng năng lực về hệ thống quá khác nhau."

Các khả năng được sử dụng có lẽ là cải tiến vũ khí, có thể là tăng cường áo giáp, dịch chuyển và rào chắn.

"Trước đó, ta đã nói nó không cùng một hệ thống năng lực.

Có khả năng đây là năng lực của thế giới này.

Thật tệ khi nghĩ rằng nó có khả năng cạnh tranh với các World item.

Sau cùng, cần phải xem xét đến khả năng Shalltear không bị tẩy não bởi World item.

Mọi việc bắt đầu phức tạp rồi.

"

" Ainz sama.

Vẫn chưa có đủ thông tin nhỉ?"

"Đúng vậy, Demiurge.

Rất có thể trong tương lai chúng ta sẽ thua Riku một lần nữa."

Hai thủ vệ đang đứng ở bên trái và bên phải ngai vàng trông sắc mặt không được tốt lắm.

Albedo quỳ một bên đầu gối phía sau anh.

Không ai vui khi biết rằng họ sẽ bị đánh bại, ngay cả khi đó là chủ nhân của họ.

"Đừng như vậy.

Ta cũng không muốn thua, nhưng không thể có được một chiến thắng tuyệt đối khi chưa biết trong tay của đối thủ có gì.

Nếu đây là luyện tập, thua cũng không chết, vì vậy không cần phải diễn.

Nhưng, đây là một trận chiến thực sự."

Mọi người, kể cả Pandora Actor im lặng lắng nghe chủ nhân.

"Ta đã xác nhận rằng các ngươi và mọi người trên thế giới này đều được hồi sinh, nhưng ta không chắc liệu ta có thực sự được hồi sinh hay không.

Không, ta đã từng nghe nói rằng Lục Đại Thần (Six of God) và Bát Dục Vương(Eight Greed Kings) từng tồn tại, nhưng truyền thuyết nói rằng họ đã chết và kết thúc vĩnh viễn, thì có lẽ không thể hồi sinh.

Sẽ phải suy nghĩ và hành động phù hợp.

Nói cách khác, nếu đó là một thất bại để tránh thất bại tồi tệ nhất là cái chết, thì nó nên được dung thứ.

"

"Ainz sama."

"Chuyện gì ?

Albedo ?

"Ainz sama nói rất đúng.

Vậy thì tương lai Ngài không nên ra khỏi lăng mộ ngầm Narazick có phải tốt hơn không ?"

Điều đó hoàn toàn chính xác.

Nếu có khả năng chủ nhân sẽ không quay lại, tốt hơn là hãy ở trong một nơi an toàn mà không cần bước ra ngoài.

"Đúng vậy.

Ta cũng đang nghĩ về nó.

Nhưng mà.. cái đó.. các ngươi hiểu ý ta mà.

Nếu là các ngươi thì..phải không?

"

Ngay lập tức họ suy nghĩ theo lời chủ nhân dù không có gì hiện lên trong đầu.

Thật đáng xấu hổ.

Ngay cả trong Nazarik này, người có trí thông minh cao nhất, không thể ngay lập tức chia sẻ suy nghĩ của chủ nhân.

Pandora Actor nghiền ngẫm đến mức như chảy ra một loại nước lạ.

Tương tự, Demiurge và Albedo cũng có bầu không khí tuyệt vọng khi vận dụng tối đa đầu của họ.

Chỉ có Shalltear vẫn bình tĩnh.

Có vẻ như cô ấy không nghĩ gì.

Không nên so sánh với người khác, Pandora Actor bỏ qua cô ấy.

Mọi người im lặng một lúc, có cảm giác như chủ nhân thở phào vì thất vọng.

Pandora Actor cúi đầu xấu hổ.

Điều đó cũng tương tự với Demiurge.

Và dù không thể nhìn thấy rõ ràng Albedo vì đang ở phía sau nhưng cô cũng vậy.

"Có chuyện gì vậy?

Ngẩng đâu lên."

Thật là một mệnh lệnh đầy khắc nghiệt, nhưng không thể phản đối.

Pandora Actor ngẩng đầu lên.

"Mà, dù sao thì, chuyển sang chuyện tiếp theo.

Hắn là ai?

Các ngươi có nghĩ ra người nào liên quan đến bạch kim không ?"

Albedo trả lời.

" Có một khả năng, theo như báo cáo đã xác nhận của Pandora Actor , đó là một trong 13 vị anh hùng."

Ukm.

Ainz gật đầu.

"Có một thành viên khác trong Cộng hòa Argrand là Chúa tể rồng bạch kim.

Đó là điều duy nhất mà thần có thể nghĩ liên quan đến Bạch kim."

"Chúng ta hãy phân tích vấn đề này.

Nếu chúng ta nhầm lẫn rằng đó là Chúa tể rồng bạch kim hoặc một trong 13 anh hùng và khiến họ trở thành kẻ thù của chúng ta thì không tốt.

"

"Xin lỗi, Ainz sama, Không có đủ thông tin vào lúc này vì vậy thật khó để xác nhận điều đó."

Demiurge đồng ý với Pandora Actor.

Tuy nhiên, đấng tối cao đã hỏi " Ngươi nghĩ là ai trong số bọn họ?", Vì vậy, câu trả lời chính xác phải là "Người nào".

Vì thế, anh cho rằng anh nên đưa ra lời xin lỗi trước.

"Còn ý kiến nào khác không? ...không nhỉ?

Ta đồng ý với ý kiến của Demiurge.

Ta nghĩ thật khó để khẳng định với thông tin hiện tại.

Sau khi vấn đề của Vương Quốc kết thúc, Ta sẽ hỏi các thủ vệ tầng cùng một câu hỏi.

Có lẽ ai đó có thể nhận thấy điều gì đó đã bị bỏ sót.

Chà, trong mọi trường hợp, chúng ta hãy gửi một người đưa tin đến Cộng Hòa Argland.

Cùng với lời chào hỏi của ta với Chúa tể rồng bạch kim.

Không vấn đề gì chứ, Albedo?"

"Thần tuân lệnh.

Nội dung thế nào ạ?"

"Ta giao lại cho các ngươi tự xử lý."

" Vâng ạ."

"Chuyện này đến đây kết thúc được rồi.

Giờ ta phải quay lại thủ đô hoàng gia.

Pandora Actor.

Xin lỗi, quần áo của ta...."

Có tiếng " À " phát ra.

Chủ nhân quay sang thủ bệ tầng.

" Sao thế ?

Shalltear.

Ngươi quên điều gì sao?"

"Vâng, Ainz sama.

Vẫn còn một câu hỏi arinsu.

Cái người gọi là Riku đó, có thể trở thành bạn bè sao arinsu?"

"Ah, là trường hợp đó.

Ta không nghĩ vậy.

Thu thập càng nhiều thông tin càng tốt, ta muón biết tổ chức đó thuộc về tổ chức nào và đằng sau nó là gì?

Sau đó , nhất định sẽ giết hắn."

" Thần nghĩ giết hắn liệu có lãng phí không ?"

Khi Albedo hỏi, chủ nhân dường như mỉm cười.

"Ta không tự tin rằng có thể kiểm soát điều đó.

Cho dù ta có thể tận dụng tốt những thứ mà đối thủ không biết đến như công nghệ hay World item.

Albedo, ngươi có tự tin không?

Nếu có, ta sẽ giao lại cho ngươi."

"Thần nghĩ sẽ khó nếu chúng ta không thu thập thông tin chi tiết, nhưng thần muốn sử dụng hắn tốt nếu có thể."

"Hmm.."

Chủ nhân nhìn chằm chằm vào Albedo.

Có lẽ đang kiểm tra dựa trên khả năng của Albedo và phản ứng của Riku.

Đấng sáng tạo luôn lên kế hoạch lên đến hàng ngàn năm, có thể đang phân tích các tác động lan tỏa trong việc kết hợp nó vào kế hoạch của mình.

Cuộc thảm sát ở vương quốc này cũng vậy.

Pandora Actor, Albedo và Demiurge cũng thấy rằng người đã tấn công Vương Quốc bằng cách đi ngược lời nói của mình vì nó có nhiều mục đích ngoài việc thông báo cho nhiều quốc gia khác biết về sự khác biệt giữa Vương Quốc và Đế Quốc.

Các thí nghiệm như sự xuất hiện của xác sống đã xuất hiện trong đầu sau một chút suy nghĩ.

Nhưng đó là Đấng sáng tạo của chúng ta.

Không có gì để nghi ngờ rằng các biện pháp đang di chuyển ở một độ sâu đáng sợ.

Thật ấn tượng rằng đấng sáng tạo đã tạo ra mình là một người xuất sắc như vậy.

Thành thật mà nói, điều này sẽ làm cho nhiều người khác ganh tyh, nhưng thật khó để mình tự hào khoe khoang.

"Ta hiểu rồi.

Nếu giết hắn thì sẽ không thể sử dụng được.

Trong trường hợp này, sau khi nghe ý kiến của Demiurge , ta sẽ giao cho Albedo.

Tuy nhiên, phải chắc rằng.

Riku sẽ phải quỳ xuống.

Nếu hắn không cam kết, hãy chắc rằng ngươi sẽ giết hắn."

Không có ai phản đối.

Nếu chủ nhân đã quyết định như vậy thì sẽ là đúng như vậy.

"Được rồi.

Ta nghĩ không còn ý kiến nào khác.

Hãy đến thủ đô hoàng gia.

Phải thắt chặt vòng vây cuối cùng ở đó."

"Việc này giống như một cuộc dạo chơi, vậy thì đâu cần Ainz sama phải đi ra ngoài.

Thần nghĩ tự mình làm cũng được rồi nhưng...."

"Không, không cần thiết Albedo.

Ta sẽ đi.

Hô hô..Mặc dù điều này có một chút giống vai phản diện nhưng sẽ không đến nỗi như Ulbert san."

"Hiểu rồi ạ, Ra là vậy ạ?"

Albedo trả lời như thể đã nhận ra ý định thật sự của chủ nhân, ngài nhìn chằm chằm vào Albedo một lúc.

Chắc hẳn người đang phỏng đoán cô ấy hiểu ngụ ý đến mức độ nào.

Cuối cùng, chắc người sắp sửa giải thích.

Chủ nhân nói với phong thái của một Đấng cai trị tối cao.

"Đúng rồi.

Albedo.

Đúng là như vậy đấy."

———-***———-

Phần 5

Climb trở lại cung điện cùng với Renner và Brain, họ đã nhận được thông báo rằng có một vài hiệp sĩ và vài vị khách còn lưu lại.

Dường như Blue Rose đến thăm họ.

Thông thường cô sẽ đi đến phòng ngay lập tức, nhưng tình hình hiện tại của cả ba có chút khác biệt, đặc biệt là Renner, cô đang mặc bộ trang phục của một hầu gái thay vì trang phục trang nghiêm của một công chúa.

Người cô cũng đang ướt đẫm mồ hôi.

Các hiệp sĩ được lệnh tiếp đãi nhóm Blue Rose trong một giờ để họ có chút thời gian sửa soạn lại quần áo .

Quân đội của Vương quốc Sorcerer đang đứng trước thủ đô hoàng gia, và có vẻ như mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng để tấn công.

Các hiệp sĩ tuần tra liên tục để bảo vệ lâu đài hoàng gia và bên trong cung điện một vài hiệp sĩ phải chạy loanh quanh để làm việc.

Bởi vì không còn bất kỳ cô hầu gái nào còn ở lại trong cung.

Nhiều hầu gái làm việc trong cung điện có xuất thân là con gái của các quý tộc, họ đã trốn khỏi cung điện và quay trở về ngôi nhà của họ cũng chính là các khu biệt thự cao cấp ở thủ đô hoàng gia.

Nhưng ở đó cũng không hề an toàn.

Cậu đã từng nghe chủ nhân của mình nói, tất cả mọi thành phố nằm trên tuyến đường hành quân của đội quân Vương quốc Sorcerer đều sẽ bị tàn phá, điều hiển nhiên là thảm kịch đó sẽ được lặp lại ở thủ đô hoàng gia.

Đó là một suy luận hợp lý.

Không còn nơi nào trong thủ đô được gọi là an toàn.

Khi được hỏi nên làm gì để đảm bảo được mạng sống, Renner nói rằng không có lựa chọn nào khác ngoài trốn thoát khỏi thủ đô hoàng gia.

Vì vậy, Climb đã nói chuyện với Brain để tìm cách lẻn ra khỏi cung điện và chuẩn bị sẵn xe ngựa.

Nếu Renner quyết định chạy trốn, mọi thứ đã được chuẩn bị trước.

Tuy nhiên cậu biết rằng Renner không có ý định chạy trốn.

Mặc dù vậy, vẫn có cơ hội cô ấy sẽ đổi ý.

Đây là một sự chuẩn bị cho một khả năng rất thấp có thể xảy ra.

Climb chuẩn bị nước và khăn tay để giúp Renner lau mồ hôi.

Có thể cần phải chuẩn bị nước nóng nhưng rất nhiều việc cần phải làm nên không thể kịp trong một giờ.

Vì không có các hầu gái nên Climb phải giúp Renner chuẩn bị mọi thứ, và Brain chắc chắn sẽ phải chuẩn bị trà.

Khi nhìn thấy một kiếm sĩ như Brain tìm kiếm lá trà và bát đĩa gây nên tiếng kêu lách cách trông thật buồn cười.

Renner lau mồ hôi, sức nước hoa và chọn váy trong khi hai người đàn ông tắm.

Không giống như sự chuẩn bị của các phụ nữ- quý tộc, đàn ông dễ dàng cởi trần, đội nước lên đầu, kỳ cọ cơ thể, dội nước lần nữa là xong.

Đúng là nên thay quần áo sạch sẽ nhưng sẽ không đủ thời gian.

Một giờ sau, cả ba đã sẵn sàng.

Tuy nhiên, Renner liên tục phàn nàn khi cô ngửi mùi của tóc và cổ tay, nhưng dưới góc độ cảm nhận của Climb, cậu không hề ngửi thấy mùi mồ hôi.

Cậu chỉ cảm thấy mùi khói bếp hơi ngấm vào tóc, nhưng khó có thể phân biệt được vì nó được pha trộn với mùi nước hoa.

Các hiệp sĩ không chỉ hướng dẫn Lakyus vào phòng.

Tất cả thành viên Blue Rose đều có mặt đầy đủ.

Nhưng chỉ có Lakyus mặc váy, còn các thành viên khác đều trang bị giáp chiến đầy đủ.

Climb có chút ngạc nhiên.

Đúng là Lakyus không bao giờ đi một mình, nhưng rất hiếm khi tất cả mọi người cùng đến.

Không, từ trước đến giờ chưa một lần nào xảy ra chuyện này.

"Xin lỗi vì đã khiến cậu phải chờ đợi trong thời điểm bận rộn này."

"Không sao.

Tại mình đã đến mà không báo trước.

Mình mới phải cảm ơn cậu đã dành thời gian.

À, trà rất ngon.

Mặc dù thời gian không có nhiều."

Khi Renner định rốt thêm trà do Brain chuẩn bị, Lakyus ngăn lại.

" Oh Lakyus, tớ nghĩ chỉ là uống một cốc trà thôi phải không."

Người vừa nói là Evil Eye.

Câc thành viên khác của Blue Rose gật đầu đồng ý.

Lakyus ngạc nhiên.

" Mọi người muốn uống trà sao?"

Evil Eye thở dài có mục đích.

"Công chúa đã rất lịch thiệp để chào đón những vị khách đường đột đến mà không thông báo trước bằng trà, liệu thủ lĩnh của chúng ta có nên từ chối nhã ý của cô ấy không?

Thật là một người vô tư.

Này, cơ bắp."

Không có phản hồi từ Gagaran.

Ánh mắt của mọi người trong phòng tập trung nhìn Gagaran, nhưng đầu óc của cô ấy không thể nghe thấy gì, nhìn thấy gì hay bất cứ điều gì.

Hoàn toàn bị phớt lờ, đối với biểu cảm như thế Evil Eye thở dài lớn hơn nữa.

"Này Gagaran !"

" Gì..ô...

Gì thế?

Có chuyện gì sao.

Sao vậy Evil Eye ?"

".....Cậu có muốn uống trà không ?"

"Có.

Muốn uống nhiều lắm.

Tôi có thể uống cỡ 10 lít."

" Thật tình....Lãng phí bao nhiêu thời gian để nghe mấy từ đó.

Mà thôi....

Kệ.

Vấn đề là?

Đội trưởng, bọn tôi cũng uống một ít được chứ ?

" Eh, tất nhiên không sao nhưng mà Evil Eye thật sự cũng muốn uống sao ?"

Lakyus mở to mắt khi nói.

Thật vậy, nếu đó là Evil Eye, thì chắc chắn Climb cũng sẽ ngạc nhiên.

Cô sẽ phải tháo mặt nạ để uống trà, nhưng theo ký ức còn nhớ của Climb, Magic Caster(Ma thuật sư) đó chưa bao giờ tháo mặt nạ trong bất kỳ tình huống nào.

Tuy nhiên, Evileye không trả lời câu hỏi mà chỉ nhún vai như không muốn nói.

"Vậy thì chúng ta sẽ uống trà.

Trong khi đội trưởng nói chuyện với công chúa.

Tôi có chuẩn bị một loại trà đặc mà mọi người chưa bao giờ thưởng thức." ( bản gốc là ác mộng, tóm lại là rất đặc í.)

"Eh...để trong bình giữ nhiệt luôn sao ?

Renner tò mò hỏi, Tia lắc đầu.

"Vậy thì quá ít so với số lượng người ở đây.

Nhìn này."

Tia rót trà vào chén.

Nhưng chuyển động của cô ấy không được tinh tế nên trà tràn ra chiếc đĩa lót dưới tách trà.

Vì văn hóa của đất nước này không nên uống trà bằng đĩa nên Lakyus đang nhíu mày.

Như cô ấy đã nói, cái chai giữ nhiệt không đủ cho tám người trong phòng.

"Tôi không cần đâu."

"À, tôi cũng vậy."

Theo Brain, Climb cũng từ chối.

Dù vậy thì vẫn không đủ.

Dù hai người đã từ chối, Vẫn không đủ cho 6 người.

"Đã cất công mang đến thì uống đi.

Mấy người không hiểu lòng tốt của bọn tôi gì cả"

Lòng tốt cho việc chuẩn bị trà sao, có một chút khó hiểu.

Sau khi rót trà cho năm người, Tia lắc cái bình giữ nhiệt cho thấy nó trống rỗng.

"A, hết mất rồi.

Xin lỗi nhé.

Không đủ 10 lít cho cô gái ở đây uống rồi."

Tina nhìn Renner.

"Có tin đồn rằng công chúa không bao giờ rót trà cho khách."

Trong khi Lakyus xoa bóp thái dương, Renner bật cười.

" Đó không còn là vấn đề nữa.

Dưới tình trạng hiện nay mà vẫn nghĩ đến cuộc sống xa hoa thì cực kì ngớ ngẩn.

Tương lai của hoàng tộc còn chưa biết ra sao.

Thế thêm chút trà nữa nhé?"

" Không cần đâu.

Renner."

"Lakyus , không chấp nhận lòng tốt của mọi người sao?"

" Hả?"

Lakyus làm bộ mặt kì quái làm Renner bật cười.

"Có ổn không nếu tôi nói như vậy?

Evil Eye."

"Hừm...câu trả lời có vẻ đang được tìm ra...nhưng làm ơn tiếp tục hướng dẫn cho đội trưởng khó tính của chúng tôi thêm nữa."

"Vâng... tôi đang cố gắng dành thời gian cho những giây phút cuối cùng."

".....À, đúng vậy nhỉ."

Và dần dần Climb cũng hiểu.

Về cơ bản, người ta nói rằng các mạo hiểm giả không tham gia vào cuộc chiến để tránh nhiều người bị chết.

Tuy nhiên, kẻ thù lần này là Undead và đang tiến hành đại thảm sát.

Do đó Hiệp hội mạo hiểm giả tại Thủ đô Hoàng gia đã chấp nhận yêu cầu từ hoàng gia như một công việc và đồng ý huy động các mạo hiểm giả theo cách tương tự như khi Jaldabaoth nổi giận.

Tuy nhiên, hành động như thế nào là do các mạo hiểm giả tự quyết định.

Có một vài nhóm tham gia vào quân đội nhưng không ai quay lại sau một cuộc chia tay ngắn.

Một số nhóm khác đang chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng ở thủ đô.

Ngoài ra còn có nhiều nhóm cấp cao khác cũng đột nhiên biến mất, có lẽ họ đã được mời bởi những người có quyền lực hợp pháp hoặc bí mật rời khỏi thủ đô hoàng gia theo ý riêng của họ.

Nhóm Lakyus của Blue Rose đang chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng ở thủ đô hoàng gia.

Với thông tin rằng đội quân của Vua Pháp Thuật đã triển khai gần thủ đô hoàng gia, không có thời gian để Lakyus thư giãn ở đây.

Hơn nữa Lakyus và người bạn thân Renner của mình có khả năng sẽ không có thời gian để gặp nhau nữa – Không – gần như 100% – Sẽ không bao giờ còn có thể gặp nhau.

Thức tế, trà cho năm người đã được chuẩn bị.

Evil Eye, Gagaran, Tina, Tia.

Sau đó được đưa cho Climb nhưng các cô ấy dường như không có dấu hiệu sẽ uống nó.

Nói về việc dành thời gian để nói lời tạm biệt, với Lakyus, cô có thể đã từ chối vì tính cách của mình.

Tuy nhiên, nếu bạn bè bảo dành thời gian để uống trà, cô không thể từ chối.

Đây là lòng tốt của bạn bè dành cho cô.

"Chà, vậy Brain Unglaus.

Tôi muốn pha trà cho những người còn đang khát.

Chỉ cho tôi chỗ có thể đun sôi nước được không ?"

"À, ở đây."

Đây đơn giản chỉ là lý do.

Tina và Tia đưa Brain ra khỏi phòng, người giỏi hơn Climb dưới danh nghĩa là người bảo vệ Renner.

"umu.

Tôi cũng sẽ ra khỏi phòng chứ?"

"Hừm.

Không cần phải vậy.

Tôi không có ý định đưa anh ta ra ngoài."

Climb hỏi Evil Eye và cô trả lời.

Ôi trời.

Renner và Lakyus.

Anh nghĩ sẽ đưa mọi người khác ra khỏi căn phòng này để tạo khoảng thời gian thân mật hơn cho họ.

Rõ ràng Gagaran và Evil Eye không có ý định di chuyển.

Nếu vậy, không đơn giản chỉ là hướng dẫn về nơi để đun nước?

" Vậy giờ, chúng ta hãy trò chuyện một chút cho đến khi có thêm trà.

Ồ!

Trước đó tôi có một câu hỏi.

Vừa rồi cậu đã đi đâu?

Nếu hiện giờ cậu bận quá thì mình sẽ quay về."

"Cậu biết trại trẻ mồ côi mà mình đã xây dựng chứ, mình đến đó để nấu ăn?"

"Hả, Nấu ăn ?

Vào lúc này sao?

Climb cũng rất ngạc nhiên khi Renner yêu cầu anh chuẩn bị một chiếc xe ngựa vì cô sẽ nấu ăn.

Tuy nhiên, khi đến đó, anh chắc chắn rằng nên đến vào thời điểm này.

"Eh.

Đã vài ngày kể từ khi quân đội của Vua Pháp Thuật bao vây thủ đô hoàng gia.

Tình hình thiếu lương thực ngày càng tồi tệ hơn do lượng lớn thực phẩm đã bị tiêu thụ trong những ngày qua.

Vì vậy, mình đã mang một ít thực phẩm bảo đảm đến đó."

Vì trại trẻ mồ côi có rất ít thực phẩm dự trữ, nên không thể theo kịp sự tăng giá thực phẩm ở thủ đô hoàng gia, đang trong tình trạng xấu đi, và họ đã cố thích nghi bằng cách giảm tần suất và số lượng bữa ăn.

Vì vậy, trong khi bí mật giao thức phẩm, cô đã giúp chuẩn bị các món ăn.

Lồng ngực của Climb vẫn như bị xuyên qua bởi những lời Renner đã thì thầm lúc ở đó.

Trong khi đứng trong bếp và nấu thức ăn cho bọn trẻ với kỹ năng tuyệt vời, Renner nói: "Ta muốn đưa thức ăn cho tất cả mọi người, nhưng ta chẳng dư giả gì, thật đạo là đức giả, phải không?"

Cậu không đủ khả năng chống lại quân đội của Vương quốc Sorcerer, họ đã đẩy lùi quân đội 400.000 người.

Sự sụp đổ của thủ đô chắc chắn là không thể tránh khỏi, và sự suy tàn của hoàng gia càng không thể tránh khỏi.

Nhưng dù có làm gì, cậu vẫn muốn Renner tốt bụng chạy trốn an toàn.

Nhưng cô đã cho thấy rằng mình có nguyện vọng đó.

Lòng trung thành và tình cảm bản thân.

Giữa hai suy nghĩ mâu thuẫn, cậu cảm thấy vô cùng đau đớn.

Tuy nhiên, cậu không thể biểu hiện ra một chuyện điên rồ như vậy với hai người trước mặt đang nói chuyện vui vẻ.

Climb có thể chịu đựng nỗi đau của một trái tim đang trầy xước.

"Hoàng tộc có thể nấu ăn, về phương diện lịch sử chắc chỉ có mình cậu thôi nhỉ ?"

"Mình không nghĩ thế.

Chỉ là nó không được viết trong sách lịch sử.

Có lẽ ...

Mình hy vọng những đứa trẻ đó đang ăn ngon miệng."

Các món ăn do Renner đã chuẩn bị được cho là sẽ được ăn cùng nhau vào buổi trưa.

Để bọn trẻ không tranh giành, và các nhân viên khỏi ngại ngùng, những người bồi bàn cũng được sắp xếp.

Bây giờ chắc mọi người đang ăn cùng nhau.

Số lượng lớn thực phẩm đã được làm sẵn để có thể ăn vào ban đêm.

Ban đầu dù để gọt được vỏ một củ khoai tây cô đã rất vất vả, nhưng trong nháy mắt, Renner đã cải thiện việc nấu ăn.

Thật đáng kinh ngạc khi thấy lớp vỏ ngày càng mỏng hơn với mỗi củ khoai tây, cô gái thông minh này có thể có tài nấu ăn.

Khi Climb tỏ lòng kính trọng với cô, Renner nhận thấy điều đó và mỉm cười dịu dàng.

Hai người chỉ chọn chủ đề tươi sáng để nói chuyện.

Có phải cả hai đang vô thức tránh khỏi định mệnh đang chờ đợi sau chuyện này?

Không, đó là vì họ biết định mệnh đang chờ đợi mình trong tương lai.

Cuối cùng, chỉ có Tia trở lại.Một chai nước ấm được cầm trên tay.

"Chuyện gì đã xảy ra với Unglaus và Tina?"

"Hmm?

Hai người đó hiện đang tìm kiếm một ít đồ ngọt phù hợp với trà.

Vì vậy, tôi mới quay lại trước."

"Đồ ngọt à ?"

Lakyus liếc nửa con mắt nhìn Evil Eye " Dù thế nào nếu như chúng mình mang nó đến...."

"Cậu không phải lo lắng về điều đó.

Rất nhiều thực phẩm chế biến đã được làm và bảo quản, trong thời gian trước đây.

Mình nghĩ rằng nó thực sự được sản xuất cho mục đích bảo quản thực phẩm, nhưng vì nó chứa nhiều đường, nên nó có thể được sử dụng thay thế cho đồ ngọt."

"Đấy...đây mới là những lời của thiếu nữ hoàng gia nói.

Quỷ...Đội trưởng quỷ lo lắng quá nhiều đấy.

Mình sẽ nếm thử và uống trà mới pha."

Trà rót từ bình giữ nhiệt vào cốc đường như rất đặc.

"Này.

Đội trưởng quỷ.

Uống một hơi luôn nhé."

"Cảm ơn."

"Không khuyên dùng cho công chúa vì nó có vị rất tuyệt.

Còn lại phần của mình.

Bỏng lưỡi cũng không sao."

Trước hành động đẩy chiếc cốc một cách thô lỗ của Tia cho Renner, Lakyus ngước mắt nhìn lên.

Nhưng Renner không nói gì.

Climb không thể nói gì vì nói ra càng sai nữa.

Lakyus nâng chiếc cốc lên, để ngửi mùi hương nhưng mặt cô nhăn nhó.

"Mùi thật mạnh nhưng....."

"Đừng để ý đến việc đó."

" Có đấy.

Đây là lần đầu tiên mình uống loại trà có mùi nặng như vậy.

Bao nhiêu lá trà đã được dùng thế?"

"Hì, cậu không cần phải rung động quá nhiều cho trải nghiệm lần đầu tiên của mình đâu."

"Đó là lý do tại sao tôi đang cố gắng tìm một vài thứ ngọt để bù lại.

Đồng ý chứ?

Renner,cậu không uống là đúng đấy."

"Thật thô lỗ, quả nhiên đến quỷ cũng không chịu được.

Đội trưởng quỷ."

" Chà, lần này có vẻ đỡ hơn một chút.

"

Lakyus đưa cốc lên miệng và uống một ngụm.

Khuôn mặt cô trở nên nhăn nhó.

Trà này đặc đến mức độ nào đây?

"Tia đứng bên cạnh Lakyus hỏi.

"Ngon không?"

"Thành thực thì đắng khủng khiếp.

Nhưng có thể nói là ngon....Ahh."

Lakyus nhăn nhó mặt.

Lakyus đẩy Tia ra , ôm một bên sườn để đứng dậy.

Sức mạnh từ hành động đó làm chiếc bàn lưng lay.

Climb bối rối, váy Lakyus đã bị nhuộm đỏ.

Có thứ gì đó giống như một cây kim loại to mỏng bị mắc kẹt trong đó.

Anh không biết chuyện gì đang xảy ra.

Bộ não ngăn mọi người hiểu thông tin trước mặt.

Ai có thể tin rằng Lakyus bị đâm bởi Tia ?

Có lẽ Lakyus cũng đang bối rối.

Cô không cố gắng sử dụng phép thuật để chữa lành vết thương của mình, và dường như dành toàn bộ sức mạnh để hiểu tình hình.

Gagaran chạy đến chỗ Lakyus.

Climb nghĩ rằng cô sẽ giúp đỡ ngay khi đến, nhưng mọi thứ diễn ra không như vậy.

Phần bụng Lakyus đang bị thương, cô nghĩ rằng bạn bè sẽ đến để giúp đỡ nên cô không hề phòng bị, như một cây cột đập vào cổng thành- một cú đấm mạnh mẽ so với thân thể của một cô gái đập vào phần bụng của cô.

" Tiếp theo là ở đây."

Với Lakyus, cô đang vỗ phần bụng vì không thở được, Tia chuẩn bị một cây kim mới với đầu nhọn rỉ ra một thứ chất lỏng.

Một loại chất độc nào đó.

"Tiểu thư"

Climb kéo tay Lakyus về phía một góc phòng.

Mặc dù bị cản trở nhưng Tia và Gagaran vẫn tiếp tục tấn công.

Lakyus nỗ lực tránh né, nhưng hai người đó phối hợp khéo léo nên rất khó để tránh né chứ đừng nói đến phòng thủ.

Ngay từ đầu Lakyus không hề trang bị giáp trụ, không có cơ hội đấu lại Tia và Gagaran đang được vũ trang hoàn hảo.

Climb hét lên với Evil Eye, cô chỉ im lặng đứng nhìn.

" Chuyện này là thế nào vậy !"

" Im ngay, nếu không, không chỉ cậu, tôi cũng sẽ dùng ma thuật lên công chúa."

Climb cố gắng rút thanh kiếm của mình ra, nhưng Evil Eye đã giữ tay cậu nên cậu không thể di chuyển.

Cậu có nên đi nhờ giúp đỡ, nhưng quan trọng hơn đối với Climb là Renner.

Chỉ có Renner là người cần phải được bảo vệ.

Khi chuẩn bị rời khỏi phòng với Renner, một con dao găm bằng pha lê cắm vào chân cậu.

"Không được đi chuyển.

Không được phép rời khỏi phòng này.

Nếu chống đối, tôi sẽ thổi bay một chân của công chúa.

Nếu nghe theo thì chỉ bị thương nhẹ, chỉ có thế thôi."

Dưới sự đe dọa của Evil Eye cậu không thể làm được gì.

Trong khi suy nghĩ nói cho Tina biết nếu cô đi cùng Brain, sự bất thường của Blue Rose vẫn tiếp tục.

Tia nói chuyện một cách ngớ ngẩn với Lakyus.

"Tớ quan sát cậu từ lâu rồi.

Làm thế nào để có thể giết Lakyus nhỉ?

Thông thường cậu có thể trung hòa và kháng ma thuật.

Nếu làm thế này chắc sẽ hiệu quả.

Sẽ thế nào nếu trộn nhiều loại độc với nhau, sức đề kháng sẽ yếu dần đi phải không?

'Evil Eye !

Đến lượt cậu rồi."

"Á!"

Hỗn loạn, bi ai, và cả phiền muộn.

Tại sao tất cả điều này lại xảy ra, đối với Lakyus đang méo mó khôn mặt không phải chỉ vì đau đớn, Evil Eye sử dụng ma thuật.

"Hiểu rồi. [Gist Weakling](Làm yếu toàn phần) ...Không được.

Vẫn kháng được phép."

"Hoàn toàn sao."

Gagaran giáng một cú đấm khác vào bụng Lakyus- cô đang thu mình như một con rùa, Tia ném một mũi kim mới(giống kunai của ninja), nó dễ dàng xuyên qua Lakyus.

"[ Gist Weakling] ...Được rồi, tiếp theo [Charm Person] (Mê hoặc).

Được rồi, hai người.

Xong rồi."

Gagaran và Tia rời khỏi Lakyus.

" Lakyus, nhanh chữa lành vết thương của cậu đi."

"Eh, Hiểu rồi, Tia, cậu có thể kéo nó ra không ?"

Lakyus nói như thể không có chuyện gì xảy ra.

Climb kinh hoàng vì sợ thao túng tinh thần.

Evil Eye phát ra một giọng nói khó khăn khi Tia bắt đầu di chuyển.

"Không ổn.

Đau được coi là một hành động thù địch, và nó có thể phá vỡ ma thuật.

Lakyus, xin lỗi nhưng hãy tự mình kéo nó ra.

Không đâm sâu đến thế đâu."

"Ban đầu, mục đích là làm tổn thương và ngấm chất độc.

Thế nên không cần sử dụng một cây kim lớn như vậy.

Nếu cậu mặc áo giáp thì đã không đến nỗi này."

"Mình hiểu.

Mình có thể tự rút nó ra.

"

Lakyus cắn môi dưới và rút kim ra.

Sau đó, cô bắt đầu áp dụng phép thuật điều trị cho chỗ bị kim đâm.

"Gagaran.

Mở cửa sổ và thay đổi không khí trong phòng ...

Còn máu trên sàn thì sao?"

"Không có vấn đề gì vì chiếc váy đã hút phần lớn máu."

Renner trả lời một cách bình tĩnh.

Climb cảm thấy như thể cậu đang rơi vào ảo giác với cảnh tượng trước đó, hoặc cậu bị lạc ở một thế giới khác vì sự trò chuyện bình thản của mọi người ở đây ngoài cậu.

"Hô, không xúc động chút nào sao?

Lúc trước mình đã nghĩ cậu khá đanh đá."

" Mình nghĩ không có chuyện đó đâu."

Renner cúi xuống một chút rồi tiếp tục.

" Mình chỉ nghĩ rằng cậu không thể làm tổn thương bạn bè của mình mà không có lý do, nhưng mình nghĩ rằng sự thao túng tinh thần thật đáng sợ ....

Climb cậu nghĩ sao ?"

"Vâng.

Tôi cũng nghĩ vậy."

"Vậy ... cậu có thể cho mình biết lý do tại sao cậu làm được như vậy không?"

"Nếu mình không muốn nói điều đó thì sao?"

"Vậy cô có định xin lỗi vì làm bẩn căn phòng không?"

Có vẻ như là Evil Eye đang cười dưới lớp mặt nạ.

"Ra là vậy.

Đành chịu thôi.

Chuyện đó đơn giản.

Với chúng ta thì tính mạng của bạn bè còn quan trong hơn cả Vương Quốc."

"Ban đầu đây là ý kiến của đội trưởng quỷ để bảo vệ thủ đô hoàng gia, nhưng chúng ta lại phải đối mặt với nhau trong nội bộ."

"Nhưng nếu cậu đã nói như vậy, có thể nói rằng cậu có thể tự bảo vệ mình.

Vì vậy, mình đã phải kết luận rằng nên buộc bản thân phải ra đi.

Tuy nhiên, làm điều đó trực tiếp thì thật là khó.

Mình không đủ tự tin để làm điều đó.

Vì vậy thật xin lỗi công chúa khi lợi dụng tình huống này."

Gagaran khoác vai Tia, đồng ý với những lời đó, gật đầu.

Đó có lẽ là ý tưởng của các thành viên Blue Rose ngoại trừ Lakyus.

Lý do tại sao Brain không quay lại kịp chắc là vì Tina đang câu giờ.

"Đó là lý do tại sao mình không muốn phải làm bất cứ điều gì như thế này.

"

"À, tôi cũng đã nói vậy, bọn chúng....."

"Thật rắc rối khi bị cự tuyệt và theo dõi...Quỷ..

Cách duy nhất để thoát khỏi sự cảnh giác của Lakyus.

Là nhờ vào kinh nghiệm."

"Có quy tắc nào sao?"

"Maa.

Đó là một vật phẩm ma thuật chứa năm loại độc tố và ma thuật suy nhược.

Vì vậy nó có thể không tốt nếu mê hoặc không có tác dụng.

Một mảnh chắc cũng không còn."

Evil Eye vỗ tay.

"Ngay khi Tina trở lại, Chung ta sẽ "Dịch chuyển" trở về nhà trọ để thu thập trang bị của Lakyus, sau đó rời khỏi thành phố này bằng phép " dịch chuyển".

Evil Eye nhìn Climb và Renner.

"Này, Tôi cũng có thể đưa mấy người đi Nói thật, không có tương lai nào cho đất nước này, và một số phận định mệnh đang chờ đợi một công chúa ở một đất nước bị diệt vong.

Có lẽ bây giờ là cơ hội cuối cùng để trốn thoát?"

Bất chợt Climb nhìn Renner.

Đây không phải là chuyến tàu di cư bình thường.

Nếu đó là phép dịch chuyển, sẽ có thể trốn thoát ngay cả khi bị Vương quốc Sorcerer bao vây.

Đúng như Evil Eye đã nói.

Không thể nghi ngờ rằng có một định mệnh đang chờ đợi.

Cậu đã nghĩ rằng không còn cách nào khác.

Bởi vì đối thủ là một quốc gia toàn là những Undead không cảm thấy tội lỗi.

"Tôi muốn hỏi cô một câu, cô định sẽ đi đến đâu?"

"Tôi đã quyết định rời khỏi đất nước này từ lâu, quyết định này có vẻ đúng.

Có lẽ bắt đầu từ phía đông nam tính từ nơi này.

Khi tôi đến đó, có một quốc gia đã bị phá hủy từ lâu.

Thủ đô đó – Tôi cũng dự định đi đến lâu đài bị bỏ hoang đã từng bị cháy.

Vì khoảng cách không chính xác, tôi cần lặp lại quá trình dịch chuyển trong khi kẹp điểm chuyển tiếp nhiều lần.

Đó là một nơi xa xôi, nên mấy người không biết đâu."

"Vậy à..."

Renner cúi đầu một chút.

Chắc đang bối rối.

Dường như trái tim của Renner đã quyết định.

"Cảm ơn.

Nhưng.

Tôi sẽ không đi."

" Vậy sao...."

Evil Eye không hỏi thêm nữa.

Climb bị kích động.

Điều này cảm giác như số phận của Renner đã bị đóng lại.

Thực sự không phải đến từ lòng trung thành, cũng không giống với việc các thành viên Blue Rose làm khi nãy, anh không thể sử dụng vũ lực để đưa Renner đến nơi an toàn.

Khi anh nhìn Renner cầu cứu trong đau khổ.

Cô mỉm cười rằng cô hiểu tất cả mọi thứ.

Cảnh tường đó nói với Clim điều gì là đúng.

"Climb, hãy hoàn thành nghĩa vụ của Hoàng gia chúng ta."

Anh cảm thấy như toàn thân mình như bị đánh.

Renner vốn là một người rất quan trọng.

Nhưng là người của hoàng tộc thì còn quan trọng hơn thế.

Vai trò của hoàng tộc trong tình huống này không mấy sáng sủa.

Tuy nhiên, Renner, người sống như một hoàng tộc và nghĩ giống như nhiều người trong hoàng tộc khác, sẽ sống với vai trò hoàng tộc cho đến cuối cùng.

Khi so sánh cùng với bản thân anh mới thấy khí chất của cô lớn đến chừng nào.

Climb đã chuẩn bị.

Nhiệm vụ cuối cùng của anh là làm mọi thứ để Renner có thể sống dù chỉ là một giây.

Anh sẽ trở thành một lá chắn của Renner và bị giết bởi đội quân của Vương quốc Sorcerer.

Ngay khi Climb đưa ra quyết định cuối cùng, anh nghe thấy tiếng kêu nho nhỏ phát ra từ Evil Eye.

Có tiếng gõ cửa và cánh cửa được mở ra.

Đó là Brain và Tina cùng với một cái khay.

"Mình tìm thấy đồ ngọt và mang đến cho mọi người đây.

"

"Tôi đến trễ vì bị những kẻ bên cạnh làm phiền,...cái gì, có chuyện gì vậy?"

Brain phản ứng với mùi nhẹ của máu ngay cả khi cửa sổ được mở ra, ngồi xuống một chút và nhìn vào bên trong căn phòng.

"Người phụ nữa đ....

Quần áo có dính máu.

Có tên vô lại nào xuất hiện sao?"

"Không phải."

"Đừng bận tâm.

Anh có thể hỏi công chúa sau khi chúng tôi quay về."

Gagaran ngắt lời Lakyus.

Có lẽ vì cảm thấy gì đó không ổn.

Brain liếc nhìn Renner.

Tự hỏi liệu có ổn không.

Nếu Renner nói điều gì đó, Brain sẽ giải phóng thanh kiếm của mình.

" Không sao, đừng lo lắng về điều đó."

Tuy nhiên, đó là cảm giác của Climb chứ không phải của Renner.

Chắc chắn sẽ bị sốc.

Làm thế nào để an ủi cô ấy.

Khi nhìn vào biểu hiện của Renner, nụ cười dịu dàng mà cô ấy thường giữ đã biến mất, có lẽ là do cảm giác mất mát.

Nó giống như một cái mặt nạ.

Chỉ thế thôi cũng đủ gây sốc.

Climb đứng cạnh Renner.

"Tiểu thư.

Thật là một cú sốc lớn.

Nhưng mà..."

Những lời sau đó không thốt ra được.

Anh từng nói rằng sẽ ở bên cô cạnh cho đến cuối cùng, nhưng anh không thể so sánh mình với một người bạn của cô là một mạo hiểm giả cấp Adamantite và là con gái của một quý tộc.

Tuy nhiên, giờ đây anh tuyệt vọng vò đầu để an ủi công chúa.

Tâm trạng đó có lẽ được truyền đi.

Đột nhiên Renner thay đổi biểu hiện.

Nhẹ nhàng, bình thường như mọi lần của cô ấy

" Không sao đâu.

Climb.

Dường như Brain có chuyện gì đó phải không ?"

"À.

Vậy......

Công chúa.

Climb.

Vừa đúng giờ.

Đến lúc chia tay rồi.

Thật tệ là tôi cũng phải đi."

Thật bất ngờ.

Có chuyện gì sao?

Climb không hiểu ý của Brain.

Vì thế nên mới đưa ra câu hỏi.

"Anh muốn đi đâu?"

"Hmm?

Tôi sẽ thách đấu Vua Pháp Thuật để chiến đấu một trận duy nhất.

Chà, có lẽ điều đó là không thể, nhưng tôi sẽ cắt ngang một trong những thuộc hạ của ông ta thành từng mảnh." – Brain nói.

Lấy thanh kiếm mà anh đeo bên hông, ném nó đến chỗ Climb.

Và nói.

"Tôi sẽ trả lại."

" Cái....cái gì!

Anh đang nói về cái gì vậy?

Chỉ có anh – Brain, người được thừa hưởng ý chí mới có thể giữ thanh kiếm này sau cái chết của ngài Stronoff."

" Này, này, cậu đã nói vào thời điểm đó?

Tôi không thể truyền lại đúng ý chí của anh ấy.

Thứ nhất, đó là một báu vật quốc gia?

Nó không phù hợp với người như tôi để mang theo nó.

Công chúa.

Tôi xin lỗi, nhưng làm ơn hãy trả nó lại cho nhà vua."

"Tôi hiểu rồi"

"Công chúa!"

"Climb, Brain đã quyết định rồi."

"Quả nhiên là Công chúa.

Cô là một người cô gái tốt.

Nhưng tôi không biết gì về phụ nữ.

Maa...."

Brain sửa lại tư thế một chút.

" Từ lúc này..

Có lẽ sẽ không gặp lại.

Công chúa, tôi thật sự đã rất vui vẻ.

Climb, khi đó, tôi đã gặp cậu và Sebas và tôi đã sống lại ...

Tôi rất biết ơn."

Brain quay lưng và bắt đầu bước đi.

"Cậu và Gazef.

Tôi đã gặp các cậu, đó là điều khiến tôi hạnh phúc."

Đó là những lời cuối cùng, Brain biến mất sau cánh cửa.

"Tại sao lại thế ...

Vua Pháp Thuật ...Nếu Không có hắn ...

"

Mọi thứ xung quanh Climb.

Tất cả mọi thứ trừ những người quan trọng nhất đã bị cướp mất.

Điều quan trọng nhất lúc này là.

Có lẽ chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi.

"Climb.

Tôi muốn mang thanh kiếm đến cho cha tôi."

Climb, đang bị chi phối bởi cảm xúc đen tối của chính mình, dần tỉnh lại khi nghe những lời lời nói đó.

Đúng chính là nó.

Cô gái này đã giúp anh vào thời khắc đó.

Anh sẽ làm việc cho người quan trọng mà anh đã thề sẽ cống hiến hết mình.

"À phải rồi, cái đó, nói sao nhỉ?

Renner thốt lên trong một bầu không khí hoàn toàn khác.

"Cậu có thể đưa tôi cầm thanh kiếm đó một chút không?"

"Eh, À, vâng."

Thanh kiếm được giữ chặt, Renner rút kiếm ra.

"Nó khá nặng nhỉ?"

Renner đưa vỏ kiếm cho Climb.

Lưỡi kiếm rất sắc bén, và thậm chí cả áo giáp cũng bị cắt như giấy.

Anh muốn nói "nguy hiểm", nhưng, Renner vung thanh kiếm về phía khoảng trống.

Climb nhìn qua một chút.

Chắc chắn là trọng lượng khá nặng.

Mũi kiếm làm hư sàn nhà.

Đơn giản chỉ là thiếu sức mạnh cơ bắp, nhưng tư thế, lập trường, đường kiếm của một người được đào tạo có một độ sắc nét nhất định.

Ngay cả với đàn ông, đó cũng là thanh kiếm rất khó sử dụng với những người chưa từng cầm kiếm.

"Ừ.

Nó đúng là không dành cho tôi."

"Không ..

Không có chuyện như thế.

Tôi nghĩ rằng chỉ cần luyện tập một chút, cô có thể khá hơn."

"Không có chuyện đó đâu.

Tôi.không nghĩ mình sẽ vung kiếm thêm một lần nào nữa."

Renner đặt thanh kiếm vào vỏ mà cô nhận được từ Climb và đưa nó cho Climb.

"Hãy đi đón cha tôi.

Nhưng trước hết..."

Renner nhìn xuống vẻ ngoài của mình.

"Chuẩn bị một chút đã."

———-***———-

Phần 6

Brain Unglus bước đi trên những con đường không có người ở của thủ đô hoàng gia.

Thông thường đường phố rất tấp nập, nhưng bây giờ không còn ai.

Mọi người đều sợ Vua Pháp Thuật và nín thở chờ đợi trong nhà.

Nhưng Brain biết, sẽ chẳng có sự giúp đỡ nào cả.

Brain biết rằng mọi việc chắc chắn sẽ diễn ra theo cách này bởi vì anh luôn đứng và nghe thấy từ phía sau Renner.

Không có một lý do hợp lý nào cho việc Vua Pháp Thuật sẽ không phá hủy thủ đô hoàng gia.

Câu hỏi được đặt ra là: "Làm thế nào để có thể giữ được mạng sống?"

Tốt nhất là tất cả mọi người nên tập hợp lại và chạy trốn khỏi thủ đô hoàng gia theo mọi hướng, chỉ có một câu trả lời như vậy là chính xác nhất.

Brain nhìn những tòa nhà nằm dọc hai bên đường.

Cả cửa chính và cửa sổ đều được đóng chặt.

Có lẽ tất cả cánh cửa đều được chốt kỹ từ bên trong.

[Vao lúc này ... mình đoán là một số người dân hoặc cả gia đình đang tự sát bên trong cánh cửa.]

Không thể có chuyện không có ai.

Chỉ là những tin đồn thoáng qua, nỗi kinh hoàng từ đội quân do Vua Pháp Thuật lãnh đạo vẫn được truyền tải đầy đủ.

Nếu toàn bộ công dân ở thành phố đồng loạt đứng lên, cũng không thể thay đổi tình thế.

Điều này cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Không còn một ai quan tâm đến việc nên làm gì đó nữa.

Nếu là công chúa có lẽ cô sẽ có thể, nhưng theo cảm giác của anh khả năng mọi người hành động là con số không.

[Nếu không phải là mình, nếu là người đó thì kết quả có khác không? ....chắc là có.]

Rõ ràng là không có hy vọng nào trong trận chiến này.

Ngay cả khi 400.000 quân rời đi, họ vẫn nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng.

Tuy nhiên, họ không đủ can đảm để đặt cược rằng họ có một phần mười ngàn cô hội – không, là phần triệu, cũng có lẽ là hàng tỉ không chừng.

Zanac đã cố gắng hết sức để huy động họ, không tuyệt vọng cũng không mơ ước.

Nó chỉ là một trò đánh bạc có khả năng cao nhất – cũng giống như Brain lúc này.

Brain cười cô đơn, và cảm thấy.....

[ Các ngôi nhà...đã thay đổi.]

Một cái gì đó đã thay đổi.

Nó có hương vị của một thủ đô thông thường.

Nhưng có một cái gì đó rất khác biệt.

Một mùi hương tác động lên tâm trí một chút khác biệt so với mùi hương kích thích mũi, có thể nhận ra bởi vì anh đã trải qua nhiều trận chiến với tư cách là một chiến binh.

Mùi hương như cái đêm anh thấy với Climb và hai người tại E Rantel.

Đó là mùi vị của sự mất mát và thất bại.

[Quân đội của Vua Pháp Thuật cuối cùng đã bắt đầu sao?]

Anh nghĩ ngay về nguồn gốc sự đột ngột thay đổi trong không khí, chỉ có một lý do.

Cơ hội đã đến.

Trong trường hợp đối mặt với Vua Pháp Thuật, nếu Brain không có phương pháp nào, xác suất có thể chạm đến chân đối phương là rất thấp.

Không, không phải thấp mà hoàn toàn không có.

Nhưng nếu Vua Pháp Thuật tấn công đến đây, trong lúc hỗn loạn có thể anh sẽ làm được điều gì đó.

Mặc dù, anh không biết doanh trại canh phòng lỏng lẻo hay nghiêm ngặt ra sao.

Nhưng ở thủ đô rộng lớn này, quân đội sẽ hỗn loạn và lúc đó là cơ hội.

Brain nghĩ về hành động tiếp theo anh chợt dừng lại, nhận ra rằng bức tường thành có màu trắng.

Nó trắng như thể được quét thuốc nhuộm lên.

Nhiều tiếng la hét được nghe thấy từ xa.

Nếu trận chiến bao vây đã bắt đầu, một số nhà ở tạm thời được dùng cho những người đã sơ tán khỏi các thành phố lân cận nằm gần tường thành.

Có lẽ âm thanh phát ra từ đó.

Rõ ràng đích đến của kẻ thù là lâu đài.

Nếu vậy thì dân tị nạn hầu hết sẽ không sống ở phía sau anh – con đường dẫn đến lâu đài.

[Mình nên làm gì đây?

Có nên từ bỏ kế hoạch dự định ban đầu ngay khi cuộc xâm lược của kẻ thù bắt đầu không?]

Lúc đầu, anh định tìm cách thoát khỏi thủ đô hoàng gia, chờ đến cơ hội khi quân địch tiến vào thủ đô hoàng gia – nhân lúc di chuyển hỗn loạn sẽ tiếp cận Vua Pháp Thuật.

Nhưng nếu kẻ địch xâm chiếm hoàn toàn thủ đô, nên bỏ qua đội quân của địch, sau đó đợi khi kẻ thù đi ngang qua, thì phục kích bên ngoài thủ đô chắc sẽ tốt hơn.

Tuy nhiên, nếu điều đó xảy ra, rất có thể Vua Pháp Thuật đã rời khỏi doanh trại, vì vậy nếu chờ đợi có thể sẽ lãng phí thời gian và cơ hội.

Vậy tại sao không đợi ở gần lâu đài hoàng gia và chờ Vua Pháp Thuật bước vào và tiếp cận hắn?

Maa, một trong hai cách.

[Phải che giấu bản thân trước đã.]

Nói là che giấu bản thân nhưng không cần thiết phải như một đạo tặc hoặc sát thủ.

Chỉ cần không lọt vào tầm mắt đối thủ là được.

Đang suy nghĩ đâu là nơi tốt nhất thì anh thấy cánh cổng sụp đổ và rơi xuống.

Thật đẹp khi nhìn thấy những mảnh vỡ trắng phản chiếu dưới ánh sáng và chiếu sáng rực rỡ trong tình huống này.

Không biết là kỹ năng nào đã được sử dụng.

Tuy nhiên, đối thủ là Vua Pháp Thuật, người có thể triệu hồi những con quái vật khủng khiếp như vậy.

Nếu thế, bất cứ điều gì xảy ra, cũng không có gì lạ.

Thứ đó trông khá nhỏ vì khoảng cách này quá xa, nhưng có lẽ nó lớn hơn một con người.

Mặc dù đã đi qua cổng, dường như những người lính không ngăn chặn nó.

Chỉ có một câu trả lời.

Toàn bộ đã bị xóa sổ.

Brain run rẩy.

Đó có thể là một con quái vật siêu hạng.

Mặc dù nó có vẻ là một thực thể đang lớn dần lên nhưng cách nó bước đi vẫn chậm rãi.

Brain nhăn nhó mặt.

Đó là một đối thủ áp đảo về sức mạnh thể chất.

Và tốc độ di chuyển hẳn cũng phải nhanh phù hợp với sức mạnh.

Sẽ không mất quá nhiều thời gian để nó tiến đến con đường không người này.

Nếu vậy, tại sao nó lại đi chậm rãi để mất nhiều thời gian như vậy?

[Ah.

Đúng rồi, thủ đô hoàng gia sẽ dễ dàng sụp đổ khi không có sự bảo vệ, đó là điều không thể nghi ngờ, và vụ thảm sát sẽ bắt đầu từ đó.

Nên không có lý do để vội vàng.]

Tuy nhiên, Brain nheo mắt và nhìn chằm chằm vào một đối thủ vẫn còn rất xa.

Con đường này là con đường mà Gazef đã giữ anh lại vào một ngày mưa.

Đó là con đường anh đã gặp Climb và Sebas sau rồi tấn công vào các cơ sở của tổ chức tám ngón.

Đây là con đường đi cùng với những đứa trẻ anh đã chọn cho vị trí thủ lĩnh chiến binh tiếp theo.

Cũng con đuóng đó, một con quái vật giờ đây đang dẫm đạp lên nó.

Dẫm đạp lên con đường anh đã đi cùng với những người thân yêu.

Không thể tha thứ.

Brain thay đổi quan điểm.

Vua Pháp Thuật không phải là thứ đáng nhắc đến.

Vào lúc này, con quái vật đang đi trên đường.

Tiêu diệt nó.

Những đứa trẻ mà Brain bảo vệ, chạy trốn.

Chúng đã trốn thoát an toàn chưa?

Hơn nữa việc gieo trồng những hạt giống cho tương lai làm tâm trạng anh cảm thấy khá hơn.

Anh đã từng có một suy nghĩ giống như giấc mơ rằng anh có cơ hội trở thành một người mạnh mẽ có thể đuổi kịp Vua Pháp Thuật với xác suất khoảng một phần vạn, không, là một phần triệu, điều đó khiến anh cảm thấy thư giãn.

Brain đứng ở trung tâm đại lộ và chờ đợi đối thủ đến.

Thật là ngu ngốc.

Đơn giản nhất là nên che giấu bản thân và nhắm vào một cơ hội để có thể tiếp cận Vua Pháp Thuật.

Không phải đối đầu với quái vật tiên phong của hắn.

Nhìn vào đại cục, không nên làm những hành động ngu xuẩn.

Tuy nhiên, cuối cùng Brain quyết định sống như một kiếm sĩ.

Vậy, hãy chiến đấu như những gì anh thích.

Một khoảng thời gian đã trôi qua, và cuối cùng, ở khoảng cách này đã có thể nhìn thấy toàn bộ hình dáng.

Kẻ thù không phải là con người.

Tuy nhiên, anh cũng không ngạc nhiên lắm.

Người ta nói rằng cơ thể màu trắng nhạt là một chủng tộc cấp cao.

Chẳng mấy chốc...

[......Lạnh quá.]

Cơn gió thổi từ hướng của đối thủ ẩn chứa một cơn lạnh như giữa mùa đông, Brain run rẩy.

Không phải do cảm thấy sát khí hay tham vọng, mà do cái lạnh thực sự tồn tại trong không khí.

Với hơi thở trắng xóa từ miệng, Brain bất chợt nói chuyện với thứ đó.

"Có chuyện gì...?"

Anh bất chợt độc thoại một mình.

Đối thủ là thứ mang tới không khí lạnh sao?

Khi anh nghĩ như vậy và nhìn cánh cổng ban nãy.

Nó được phủ trắng bởi băng và đã bị nghiền nát.

[Đừng nói là....]

Cái cổng đó không phải là nhỏ.

Nếu thực sự làm được điều đó, đó là một con quái vật khủng khiếp.

Tất nhiên, anh cũng biết.

Brain mạnh mẽ cầm chặt thanh kiếm và chờ đợi đối thủ.

Tay anh run rẩy.

Người chiến binh không tránh khỏi rùng mình.

Không phải vì lạnh.

Vì một cảm xúc.

Cảm giác này được gọi là sợ hãi.

Hết lần này đến lần khác, anh hét lên trong lòng, phải chạy , tránh xa kẻ thù.

Đó là môt con quái vật, cầm Halberd (Rìu Thương ) bằng một tay, bóng dáng đó phát ra khí chất của một chiến binh lão luyện.

Nếu sợ hãi cúi mình có lẽ nó sẽ bỏ qua anh như hòn đá bên đường.

Thực tế, anh cảm thấy có người sống trong những ngôi nhà bố trí bên trái và bên phải, nhưng lại không thể thấy được bất kỳ hình bóng nào.

Lẽ ra Brain cũng nên làm thế.

Điều đó sẽ cứu mạng anh.

Nhưng chân anh không di chuyển.

Anh sẽ không chạy trốn khỏi đối thủ.

Một tay nắm chặt cán kiếm, tay kia vỗ vào má đôm đốp.

" Được rồi!"

Sự run rẩy lắng xuống.

Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho cơ thể và tâm trí của mình.

Trong khi quan sát Brain, gã khổng lồ xanh bóng đi thẳng về phía trước mà không có ý định thay đổi tốc độ.

Cây Halberd(Rìu Thương ) được cầm chắc trong tay, Brain nuốt nước bọt với cảm giác sợ hãi tăng lên khi đối thủ lại gần.

Anh chờ đợi để chặn con đường mà con quái vật trắng nhạt đang đến gần.

Phía sau nó còn có những cô gái tộc dị hình nhưng để phát hiện thấy sự áp đảo quá mức thì đã muộn.

Mặc quần áo màu trắng, làn da nhợt nhạt, tóc dài màu đen.

Không khí lạnh đang toát ra từ họ.

Có cảm giác đau đớn khi họ nhìn vào Brain.

Brain đứng giữa đường, nhưng kẻ thù chưa làm gì cả.

Brain lấy một cái lọ từ tấm da anh ta treo trên thắt lưng và uống nó.

Rồi một bình khác.

Và một bình khác nữa.

Tổng cộng ba ma thuật cường hóa bao bọc lấy Brain.

Ngay cả khi thực hiện hành động chuẩn bị chiến đấu bằng các bình thuốc Potion, không có dấu hiệu nào cho thấy kẻ thù sẽ tấn công.

Tuy nhiên, anh cảm thấy một cái gì đó giống như chiến ý.

Khoảng cách giảm xuống còn khoảng 5 mét.

[Này, này, lại là một vách đá nữa sao.]

Khi đến gần hơn , một lần nữa anh đã hiểu.

Đối thủ là một người mạnh mẽ tuyệt đối, và là một tồn tại ở một độ cao mà Brain không thể đạt được cho dù có cố gắng bao nhiêu.

Với trình độ chỉ mới với tới được một ngón tay ( ám chỉ Shalltear), đó là một tồn tại mà Brain tuyệt đối không thể chiến thắng.

Ngay cả khi anh biết điều đó, Brain vẫn không từ bỏ.

Chân đối thủ dừng lại.

Khoảng cách là 3 mét.

Xem xét độ dài cây Halberd và cánh tay của đối thủ, khoảng cách này là đủ nằm trong phạm vi tấn công.

" Brain Unglaus."

Sau khi xưng tên, anh tập trung với thanh kiếm, các cảm xúc thần kinh bị đóng lại.

"Một trong những thuộc hạ của đấng tối cao Ainz Ooal Gown, Cocyutus."

Trong một khoảnh khắc, Brain nhìn một cách kinh ngạc.

Trước mặt anh, tên của kẻ thù đã được phản hồi, anh không mong đợi sẽ nhận được trả lời.

Brain rất ngạc nhiên và đồng thời nhớ đến cảm giác như đã từng nghe thấy.

Cảm thấy như anh đã nghe cái tên này từ lâu.

Nhưng không thể nhớ là ở đâu.

Có lẽ đó là do tâm trạng của anh.

Khoảnh khắc tiếp theo, Brain rung động trong tim vì những hành động nông cạn của mình.

Với câu trả lời của một đối thủ như thế trước mặt, thật thô lỗ khi nhớ những ký ức mơ hồ đó.

Bởi vì đối thủ là một con quái vật nằm ngoài tầm với của anh.

Có lẽ là cấp độ như Sebas hoặc Shalltear Bloodfallen.

Tóm lại, từ góc nhìn của đối thủ, anh giống như là một con kiến bò trên mặt đất.

Dù sao, đối thủ đã cho thấy rằng đó không có hành động nào đối với một sinh vật thấp hơn nhiều như vậy.

Nếu ngược lại là, Brain, anh sẽ làm gì?

Có lẽ nên phớt lờ đối thủ, tiến tới và chém xuống bằng kiếm.

Anh không thể nhớ ra đối thủ đứng trước mặt đã từng gặp chưa.

Brain thẳng lưng và nhẹ nhàng cúi đầu xuống.

Như thể học sinh chống lại giáo viên.

" Cảm ơn."

"Không cần thiết."

Nắm chặt cán kiếm.

Chặt hơn, mạnh hơn nữa.

Chống lại một người mạnh mẽ tuyệt đối mà không có bất kỳ kế hoạch nào, đó có thể là sự rủ bỏ lòng tốt đối với những người đã từng cứu giúp Brain.

Có vẻ như anh định tự sát ngay bây giờ.

Thứ nhất là để cầm chân đối thủ và trở thành một cái gì đó.

Hoặc là không là gì cả.

[Thật là ngu ngốc.

Không chỉ Cocutus sẽ tấn công.

Hai người kia....

Không, không phải là trẻ em.

Chính ta sẽ là người quyết định tương lai.

Đúng vậy ...

Chỉ ta thôi.]

Cocytus nhìn Brain, cắm Halberd xuống mặt đất.

"Imperial Sword Zanshin." ( Đế vương kiếm Zanshin, Cocytus chỉ dùng với những đối thủ anh tôn trọng nhất.)

Đối thủ lấy ra một thanh kiếm khổng lồ từ không gian và chiều dài có vẻ vượt quá chiều cao của Brain.

Sau đó trang bị nó.

Hắn ta có nói rằng hắn ta không cần lời nói, sau đó sẽ giải quyết bằng một thanh kiếm.

Thở ra một hơi thật dài và nhẹ, hít vào thật sâu.

Như muốn xả ra hết nỗi niềm trong trái tim.

Giữa lúc đó, mặc dù anh không phòng thủ nhưng Cocytus không hề hành động.

Hình ảnh đó khiến Brain cảm thấy tôn trọng mãnh mẽ trong tâm trí.

Không chỉ sức mạnh mà cả tinh thần chiến sĩ đó cũng là hạng nhất.

Nếu là một quái vật cùng đẳng cấp với Shalltear, thì đối thủ đang đứng ở vị trí này, cũng có thể sử dụng vũ khí với tốc độ vượt xa Brain.

Tuy nhiên, Cocutus đã thủ thế với Brain.

Đó chắn chắn không phải là một hành động xem Brain như một kẻ thù mạnh.

Hắn ta hiểu quyết tâm của Brain và sẽ chiến đấu với anh như một chiến binh.

Hành động đó khiến anh cảm thấy hạnh phúc.

[Nó khác hẳn với Shalltear.]

Không, so sánh như thế thật thô lỗ.

[Hmm.

Shalltear?

Cocytus ?

Quả nhiên là ở đâu đó....

Không, không thể.

Bây giờ, trong khoảnh khắc này mà vẫn còn phân tâm bởi những chuyện không cần thiết sao.

Mình đúng là tên ngốc.]

Brain quyết định vận dụng tất cả những suy nghĩ của mình chỉ để giành chiến thắng.

Chắc chắn sẽ rất khó để có thể đỡ được thanh kiếm dó vung xuống từ trên cao xuống.

Nếu xét trên thông số vật lí của Shaltear, cho dù có đỡ được thanh kiếm thì cũng khôbg thể triệt tiêu sức mạnh đó, và phần đầu sẽ bị cắt ra thành hai mảnh.

Có lẽ thanh katana cũng sẽ bị cắt đứt.

Vậy, có nên tránh nhát chém đầu tiên của Cocytus?

Không, ngay cả khi may mắn có thể tránh được nhát chém đầu tiên, đối thủ không phải lúc nào cũng cho thời gian nghỉ ngơi.

Tấn công sẽ tiếp tục với nhát chém thứ hai và thứ ba.

Ban đầu, giả thuyết là đỡ nhát chém đầu tiên, nhân lúc tư thế rối loạn sẽ bắt đầu một cuộc phản công.

Tuy nhiên, nếu muốn ngăn chặn cuộc tấn công của đối thủ không cần phải theo tiêu chuẩn nào cả này, cần phải vận dụng toàn bộ cả trí óc, thể xác và tinh thần.

Nói cách khác, anh không đủ khả năng để có thể tạo ra cơ hội phản công.

Bởi vì thanh kiếm đó chém là xong.

Tóm lại.

[Mình vẫn muốn sống trong tình trạng thập tử nhất sinh này sao ?]

Anh nhớ những lời đã nghe được từ Vesture.

Để đánh bại Cocytus chỉ còn cách chém đối thủ trong một giây.

Tuy nhiên, ngay cả khi anh chém vào cơ thể hoặc đầu của đối thủ, lực của thanh kiếm bị vung xuống sẽ khó thay đổi.

Vào thời điểm đó, chắc chắn sẽ kết thúc trong một sự đánh đổi.

Nếu vậy mục tiêu sẽ là cánh tay cầm kiếm của đối thủ.

Di chuyển nhanh hơn một quái vật như là Shallltear, sau đó cắt đứt tay đối thủ quả là câu chuyện gây cười.

Nhưng....

[Mình phải làm điều đó.

Sau cùng, không còn cách nào khác ngoài sử dụng chiêu đó...]

Brain từ từ hạ thấp lưng xuống.

Móng tay Shalltear đã bị cắt đứt – Nail Clipper.(!!!...)

Không ....

Kỹ năng này không còn là Nail Clipper nữa rồi.

Ban đầu Nail Clipper được sử dụng bằng cách tập trung tuyệt đối vào kỹ năng [Filed] và thần tốc [God Flash], đòn tấn công sử dụng kiếm kỹ [Fourfold Slash of Light](Kỹ năng của Gazef).

Đây là kỹ thuật tinh túy nhất của Brain, nhưng tất cả sức mạnh chỉ có thể cắt đứt móng tay của Shalltear.

Không cần phải nói, cắt móng vuốt của Shalltear là một thành tựu lớn trong lịch sử loài người.

Nhưng để cố gắng đạt đến đỉnh cao như của Shalltear thì Brain không thể dừng lại ở đó.

Vì lý do đó, Brain tìm kiếm nhiều sức mạnh hơn – anh được huấn luyện với sự giúp đỡ của cựu nhà thám hiểm bậc Adamantite – Vesture Kloff Di Laufen, người có thể nói là thầy của Gazef Stronoff.

Kết quả là, anh đã có thể học được kiếm kỹ [Six Slash Of Light].

Thật không may, anh vẫn không đạt được bí mật mà Gazef đã học.

Cuối cùng, mặc dù kết hợp [Field] và [God Flash] anh đã phát triển một kỹ thuật mới sử dụng [Six Slash Of Light] thay vì [Fourfold Slash Of Light].

Võ kỹ này được sử dụng dựa vào sự tập trung, và võ kỹ càng mạnh, số lượng sử dụng càng nhiều.

Những chiến binh ưu tú – chiến binh cấp cao có thể có khả năng này, nhưng vẫn rất khó để kết hợp nhiều võ kỹ cùng lúc.

Đúng là Brain có khả năng tập trung cao hơn các chiến binh thông thường.

Mặc dù vậy, khi anh thực hiện Nail Clipper chống lại Shalltear Bloodfallen, anh đã phải kết hợp võ thuật đạt đến giới hạn của sự tập trung của mình.

Nếu vậy sử dụng đồng thời [Fourfold Slash Of Light] và [Six Slash Of Light] là không thể được.

Bất chấp điều đó, lí do có thể sử dụng nó lúc này chỉ có một.

Vào lúc này, chính là người đã vượt qua Gazef Stronoff, đạt đến vị trí của các anh hùng – Brain Unglaus.

Hơn nữa với kỹ thuật mới của Brain – Nail Clipper.

Cocutus di chuyển chân hơi tiến về phía trước để thu hẹp khoảng cách.

Đó thực sự là một khoảng cách ngắn.

Xem xét sự khác biệt về khả năng thể chất, không có gì lạ khi rút ngắn khoảng cách sau đó vung kiếm.

Tại sao anh ta lại làm thế.

Đáp án đơn giản.

Bởi vì anh ta quyết định an táng Brain như một chiến binh.

Sự tôn trọng đối với một chiến binh tăng lên một bậc, Brain đã vào tư thế của Nail Clipper, suy nghĩ.

Chưa được.

Vẫn chưa tới.

Brain kích hoạt ba ma thuật bằng cách uống một lọ potion mạnh hơn lúc đối đầu với Shalltear.

Mặc dù vậy.

Brain Anglaus cũng chỉ là một con người không cân xứng với quái vật gọi là Cocytus.

Không có cách nào cả.

Kiến không thể thắng rồng.

Đó là một thực tế anh phải chấp nhận.

Nhưng anh vẫn không muốn thua cuộc.

Nếu vậy anh phải làm sao?

Làm thế nào có thể giảm bớt chênh lệch năng lực áp đảo này.

[Mình là một chiến binh, vì vậy mình sẽ làm những gì một chiến binh có thể làm được.]

[Ability improvement – Tăng cường năng lực]

Brain kích hoạt võ kỹ.

Tập trung tất cả khả năng để sử dụng Nail Clipper một cách tốt nhất.

Không còn khoảng trống để kích hoạt các kỹ năng khác.

Đôi mắt của Brain dần trở nên sung huyết, máu chảy ra từ mũi anh.

Bằng chứng của các mao mạch đã vỡ.

Khả năng vật lý đã tăng lên cấp độ tiếp theo tạo nên một tiếng ồn lớn.

Các võ kỹ đã được kích hoạt.

Khả năng thể chất đã tăng lên.

Nhưng – vẫn chưa được.

Đến mức này vẫn chưa với tới được.

Vậy phải làm thế nào?

Câu trả lời chỉ có một.

Brain kích hoạt võ kỹ một lần nữa.

[ Super-enhanced ability- siêu cấp cường hóa năng lực]

Brain một lần nữa gây ra điều không thể.

Còn những điều mà Brain Unglaus không biết.

Tài năng tự nhiên của anh là tăng khả năng tập trung.

Nhờ đó, anh có thể kích hoạt nhiều võ kỹ cho Nail Clipper, và khi cấp độ tăng lên, có thể kích hoạt các võ kỹ khacs cho Nail Clipper.

Nhưng ngay cả với Brain đó là giới hạn.

Không còn võ kỹ nào có thể được sử dụng.

Đó là quy luật của thế giới.

Nhưng vào thời khắc này – Brain một lần nữa phá vỡ các quy luật của thế giới.

Đây là kì tích thứ hai.

Lần đầu tiên là cắt móng tay của Shalltear.

Và một lần nữa, bây giờ – tại thời điểm này.

Rất nhiều máu chảy ra từ mũi anh.

Cơ thể sắp sụp đổ do ảnh hưởng của việc vượt khỏi quy luật.

Trong một phút nữa, Brain sẽ tự diệt.

Nhưng một phút trước những kẻ mạnh là quá dài.

Cocutus bước vào Field của Brain.

Imperial Sword Zanshin(Đế vương kiếm Zanshin) chém xuống.

Đòn đánh của thanh Katana được phóng ra.

Sau đó.

Âm thanh cắt vào thịt được nghe rõ.

Với một cú vung máu và dầu trên Imperial Sword Zanshin bị xóa sạch, thanh kiếm được đút vào không gian.

Sau đó, anh kéo Halberd ra khỏi mặt đất và nhìn xuống xác chết của người đàn ông vừa bị giết.

Tốt – là một chiến binh.

Không có vết trầy xước trên cơ thể của Cocutus.

Thanh katana đã không với tới.

Hơn nữa chiến binh này đáng được ca ngợi.

[...Mình không biết có một người kỳ lạ như vậy ở đây ...]

Giết kẻ này thật đáng tiếc.

Nếu có thể anh muốn cứu mạng và khiến hắn ta thề trung thành với chủ nhân.

Thật dễ dàng để phá vỡ thanh katana, cả hai tay và chân đối thủ chỉ với một đòn.

Nhưng đó không phải là điều một chiến binh sẽ làm.

Cocytus cảm thấy như vậy khi nhìn thấy người đàn ông này đứng một mình ở đằng xa, và khi đối diện anh hiểu rõ, đây là một chiến binh đầy quyết tâm.

Cocutus không thể làm nhục một người đàn ông như vậy.

Anh biết rằng nếu có một chiến binh như vậy dưới quyền kiểm soát của mình, nó sẽ rất có lợi , dù vậy anh đã giết người đàn ông đó.

Đó có thể là một sự phản bội với Nazarick.

Tuy vậy.

Anh muốn phân định thắng thua bằng kiếm.

Và nếu Taketomi Mikazuchi ở đây, chắc hẳn ngài ấy sẽ khen ngợi Cocytus vì đã đưa ra quyết định như vậy.

[Chắc hẳn cũng phải cấp 40.]

Tuy nhiên ngoài cú đánh đó thì còn lại không cao đến vậy.

Có lẽ anh ta đã luyện tập một kỹ năng tương tự Vidyārāja Strike của Cocytus.

Anh ta yếu hơn nhiều so với Cocytus.

Nhưng nếu xét theo tiêu chuẩn của thế giới này, anh ta là một người đàn ông mạnh mẽ.

Cocytus nhặt lưỡi kiếm rơi xuống của Brain.

" Ta sẽ lấy nó."

Trong số những vũ khí mà Cocytus có, nó là thứ yếu nhất – một thanh kiếm vô dụng.

Có lẽ tốt hơn là đặt nó gần anh ấy như một điểm đánh dấu.

Tuy nhiên, Cocytus đã quyết định lấy nó.

Nếu cứ để tử thi của anh ta như vậy.thì quá tàn nhẫn.

"Các ngươi, ướp người này trong phòng băng."

Khi anh ra lệnh cho Frost Virgin(Băng giá trinh nữ – thuộc hạ của Cocytus) và những người khác, cơ thể của Brain dần đóng băng.

Cocytus dừng lại một lần nữa khi anh đi ngang qua Brain.

Rồi anh nhìn vào lâu đài hoàng gia phía sau Brain .

"............"

Cocytus im lặng ngoảnh mặt về con đường.

Sau đó rẽ sang phải vào một con đường hẹp hơn, rồi đi thẳng.

Khi đi đến đường cái một lần nữa thì sẽ rẽ phải.

Anh vừa đi vừa xác nhận rằng lâu đài đang ở trước mặt và khi tìm thấy một con đường hẹp bên phải, anh bước vào đó.

Nếu đi thẳng, anh sẽ đi đến con phố chính, và trong khi nhìn về hướng bên tay phải.

Ở phía xa nơi Cocytus đang bước, phần còn lại của Brain vẫn còn nằm đó.

Cocytus đi đến lâu đài bên tay trái mà không nói gì.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 14 - Chương 5


Phần 1

"Này, đừng có mà cản đường tôi nhé."

Giọng nói hướng đến những người lính đang khiếp sợ phía trên tường thành, Aura vừa bước đi vừa nói, vừa đá vào những chỗ lồi lõm nhỏ của bức tường, cô một mạch leo lên bức tường thành không gặp trở ngại gì.

Những người lính đứng thành một hàng phía trên cố gắng đâm bằng ngọn giáo của mình nhưng bằng một động tác không thể nào một con người có thể thực hiện được– cô nhảy qua những người lính, tạo ra một vòng quay lớn trong không trung và hạ cánh một cách ngoạn mục ở góc lan can của bức tường đối diện.

"Phù!"

Cô ra hiệu hình chữ V cho những người lính đang ngơ ngác nhìn theo.

Những ánh mắt bị chi phối bởi nỗi sợ hãi tập trung vào Aura, người có ngoại hình của một đứa trẻ.

Sau khi nhìn thấy động tác nhẹ nhàng một cách không bình thường vừa rồi, không một ai dám nghĩ đó là một đứa trẻ bình thường.

Hơn nữa còn những con ma thú được dẫn theo chờ đợi bên dưới.

Phớt lờ những người này, Aura nhẹ nhàng rút ra một cuộn giấy từ cái túi cô đeo bên hông.

Những người lính chẫm rãi bao vậy Aura, dù đang cầm giáo nhưng không thể xem thường cô.

"Ah, mọi người.

Tôi sẽ nói lại lần nữa.

Đừng làm phiền tôi."

Aura trải mảnh giấy ra.

Sau đó so sánh thủ đô hoàng gia trước mặt với bản đồ được vẽ trên giấy.

Nếu những điểm nổi bật trùng khớp nhau thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Điểm đến đầu tiên, trụ sở của hiệp hội Ma thuật sư dễ dàng được tìm thấy.

Aura hài lòng quay lại nhìn những người lính đã tạo thành đội hình bao vây.

Hàng loạt mũi giáo đâm tới Aura, có vẻ như quá gần để đâm chỉ bằng một chuyển động nhẹ.

"Này, vì ma thú của ta chưa lên đến đây nên các ngươi dồn lực lượng tấn công ta sao?

Bọn ta cùng đến đây mà."

Những người lính nhìn nhau, sau đó như thể bị té nhào, cố gắng bám vào bên ngoài bức tường của thủ đô hoàng gia.

Nhưng đã muộn,.

Những con quái thú của Aura lần lượt trèo lên tường thành.

Những tiếng hét đáng thương của những người lính vang lại.

Aura có năng lực chiến đấu cao hơn bọn chúng, nhưng sự khác biệt về ngoại hình vẫn là lớn nhất.

Những người lính đã hoàn toàn mất hết ý chí, tranh nhau chạy trốn.

Có một số người nghĩ rằng họ phải ở lại đây, nhưng thật khó để duy trì sự tự nguyện của khi tất cả những người khác ngoại trừ họ bỏ trốn.

Hành lang có chiều rộng nhất định do bức tường thành khá dày, nhưng những người lính sợ hãi xô đẩy nhau chạy trốn.

Sẽ nhanh hơn nếu họ rút lui theo thứ tự,

Những binh sĩ xô đẩy nhau chạy trốn trông thật thảm hại.

Quá dễ dàng để truy đuổi và tiêu diệt nhưng hơn hết đám ma thú không cảm nhận thấy ma lực và cô cũng không nhận được lệnh của chủ nhân nên đã phớt lờ họ.

Ngoại trừ một điều.

Nó là quái vật quỷ cấp 71, quái vật lớn nhất mà cô mang đến cho lần này, một trong những quái vật lớn nhất Iris Turannos Basilius ( Bạo Vương Cầu Vồng ).

Nó trông giống như một Tyrannosaurus Rex.

Tuy nhiên, nó có một vây lưng tuyệt đẹp, đó là nguồn gốc của tên gọi mang bảy màu sắc theo đúng nghĩa đen.

Cô hoàn toàn không biết nhưng đã từng nghe các Chủ nhân nói rằng " Nguồn gốc của nó là Vua quái vật".

Iris Turannos Basilius gầm lên.

Đó là một tiếng kêu lớn làm cho mặt đất bị xáo động.

Nó không phải hăm dọa, cũng không phải đang thể hiện cảm xúc.

Một trong những khả năng đặc biệt của nó – tiếng gầm của nỗi sợ hãi.

Nếu cấp độ tương đương hoặc nếu họ có khả năng chịu đựng về mặt tinh thần thì đó chỉ là những tiếng la hét khó chịu, nhưng những người lính bỏ trốn đã tự chứng minh điều gì sẽ xảy ra nếu không có khả năng đó.

Khuôn mặt bị bóp méo vì sợ hãi và ngã gục xuống

Chết ngay lập tức do sợ hãi.

Không phải cô vui khi giết những người chạy trốn, chỉ là họ chạy xung quanh và cản đường cô.

Những người lính đã chết vì điều đó.

Tuy nhiên Iris Turannos Basilius cũng không vô sự.

Cái giá để kích hoạt khả năng đó là rất lớn.

Xung quanh Iris Turannos Basilius là năm trong sáu con quái thú còn lại được Aura dẫn tới, đầu tiên là Fenrir cấp 78, Sói săn linh hồn cấp 77, Huơu cao cổ cấp 76, và Rắn 2 đầu cũng cấp 76, cuối cùng là thằn lằn Basilix cấp 74.

Ban đầu con hươu cao cổ đá hậu, rồi là cú đã của con chó săn linh hồn.

Tiếp tục các con quái vật khác lần lượt đá vào Iris Turannos Basilius.

Chắc là vì nó làm ồn.

Bị đánh bởi những ma thú có năng lực chiến đấu, và cấp độ cao hơn, Iris Turannos Basilius kêu lên để tìm kiếm sự đồng cảm từ Aura.

Ngay lúc đó, các cuộc tấn công của những con ma thú khác trở nên nghiêm trọng hơn.

Nếu lần đầu là nhắc đến mức độ yêu quý của đàn anh đối với đàn em thì kế tiếp là mức độ trách mắng.

Nhân tiện, có một con không tham gia là một ma thú cấp 58 Gagarapple.

Một con quái vật trong hình dạng của một con ếch khổng lồ bị biến dạng thứ mà chỉ xuất hiện từ giấc mơ, miệng của nó có những chiếc răng vàng lởm chởm, đôi mắt bị bao phủ bởi dục vọng như loài người thuở sơ khai.

"Được rồiiiiiiiii.

Ta không tức giận, vì vậy đừng đổ lỗi cho I-chan."

Khi Aura đặt tay lên hông, liếc nhìn từng con ma thú thì chúng kêu ré lên cùng một lúc.

" Rồi, rồi, ta cũng không giận các ngươi đâu."

Sau khi nói vậy, những ma thú tập trung quanh Aura ngoại trừ Iris Turannos Basilius, chúng cọ xát cơ thể to lớn vào Aura.

"Ooa ooa!"

Aura hét lên một cách dễ thương. ...

Chắc sẽ không mất đi sức mạnh thể chất nhưng bị những cơ thể to lớn đẩy từ trái và phải, trước và sau thì sẽ phát ra âm thanh như vậy.

"Này, tránh ra nàoooo!"

Đám quái thú đồng loạt tránh ra.

" Chơi đến đó thôiiiiii."

Aura vỗ tay, tất cả các con quái vật với thân hình to lớn đều chạy ra trước mặt cô, vì chúng quá lớn thật khó để xếp hàng trong hành lang.

Với hành động đó, tất cả quái thú đều làm một bộ mặt nghiêm chỉnh.

Không còn dáng vẻ ngốc nghếch như khi cọ mình vào Aura.

"Vậy, bây giờ sẽ tiến hành xâm lược thủ đô, một số sẽ xuống mấy tòa nhà, một số chưa đến lượt."

Iris Turannos Basilius- con có kích thước lớn nhất có vẻ thất vọng.

" Ta sẽ giao cho mày một nhiệm vụ đặc biệt.

Đi quanh bức tường thành và nghiền nát mọi con người."

"'Gaaooooooooo"

Iris Turannos Basilius kêu lên run rẩy, hình bóng nhỏ lại từng chút một.

Sau đó vừa chạy vừa ngoảnh đầu lại để nhìn lạ những ma thú khác và Aura.

"Maaa.

Được rồi.

Vậy thì, bắt đầu hành động."

Aura nhảy xuống bức tường thành phố và xâm chiếm thủ đô hoàng gia.

Điểm đến là mái một ngôi nhà nào đó.

Rồi cứ thế mà chạy.

Những con quái thú khác cũng nhảy theo.

Mỗi con ma thú đuổi theo Aura với một chuyển động nhẹ nhàng như không hề cảm thấy trọng lực.

Khi Aura giả vờ ngoái đầu lại xác nhận hình bóng của những ma thú, cô thấy Iris Turannos Basilius đang vẫy vù vù cái đuôi to và dài của nó.

Khi Aura cũng vẫy tay về phía đó, chuyển động của cái đuôi càng mãnh liệt hơn và một phần bức tường bị thổi bay mất.

[Mày nhanh chóng hành động đi.]

Khi cô ra lệnh bằng suy nghĩ, Iris Turannos Basilius nhảy tung lên và bắt đầu đi trên bức tường thành.

Điểm đến đầu tiên của nhóm Aura là hiệp hội Ma thuật sư.

Nhằm bảo vệ số lượng lớn vật phẩm ma thuật, nơi đây được sắp đặt những người bảo vệ phù hợp và đây là nơi được cho là có khả năng chống chịu cao nhất.

Không có vấn đề gì với sức mạnh của kẻ thù, nhưng sẽ mất một khoảng thời gian đáng kể để thu thập tất cả các vật phẩm ma thuật ở đó.

Có lẽ cô phải yêu cầu tiếp viện.

Với ý nghĩ đó, Aura chạy thẳng đến thủ đô hoàng gia trên mái nhà.

Đó là một thành phố hoàng gia rộng lớn, nhưng nó không phải là vấn đề lớn với tốc độ di chuyển nghiêm túc của Aura.

Nhảy ra khỏi bức tường thành phố và đến đích trong một thời gian ngắn.

Không có con ác thú nào tụt lại phía sau Aura.

Không, chỉ duy nhất Gagarapple đang di chuyển chậm, vì vậy nó đã được mang đến bởi Basilix.

Được bao quanh bởi một bức tường dài, có ba tòa tháp năm tầng và hai tòa nhà kéo dài hai tầng.

Các cửa lưới của Trụ sở hiệp hội Ma thuật sư đã bị đóng, có các tòa nhà hai tầng ở bên trái và bên phải của cổng.

Không có dấu hiệu của những người bên ngoài, nhưng có bóng dáng người bên trong tòa nhà.

Bên ngoài có bóng dáng của những người lính canh.

Aura nhảy lên một mặt phẳng và trải bản đồ cô có trong tay để so sánh diện mạo của tòa nhà.

"Phù.

Cái này ở đằng kia hay ở đây nhỉ ?"

Thông tin từ các cộng tác viên của Vương Quốc đã tạo ra một bản phác thảo sơ bộ bên trong hiệp hội.

Và nơi mà vật phẩm ma thuật có thể được lưu trữ .

Tuy nhiên, vẫn chưa rõ các vật phẩm ma thuật ở đâu vì có nhiều địa điểm.

Có vẻ như không thể lấy ra thông tin nếu không mê hoặc một pháp sư cấp cao.

Vì vậy, Aura phải làm điều đó.

Thật rắc rối, nhưng xem xét khu vực của hiệp hội Ma thuật sư, một phương pháp như vậy sẽ hiệu quả hơn chiến thuật biển người.

" Vậy, Đi nào.

"

Khi Aura đi về phía cửa trước, một vài người xuất hiện cùng lúc từ văn phòng.

Có năm nam và một nữ.

Dẫn đầu là một ông già.

Trong một khoảnh khắc, Aura nghĩ "tiếc thật."

Nếu đây là một trong những người có cấp bậc cao hơn trong Hiệp hội Ma thuật sư, nó sẽ giúp cô tiết kiệm thời gian để giảm thiểu nhiều rắc rối.

Tuy nhiên, Aura thất vọng khi nhìn thấy ông già.

Ông già trông giống như những chiến binh.

Phần dưới áo có màu đen và phần trên là võ phục màu xanh nhạt

Ông ta có hai thanh kiếm trên thắt lưng và đang mặc áo giáp.

Tóc hoàn toàn màu trắng và không có tóc đen.

Cánh tay ốm yếu không mong đợi gì từ một ông già, nhưng chúng không bị chùng xuống.

Dường như có độ cứng như thép.

Đôi mắt sắc bén của ông ta nhìn vào Aura như một con chim săn mồi.

Dáng đứng uy nghiêm truyền tải ý chí của một kẻ tin vào cánh tay của mình.

"Tạm thời kiểm tra một chút.

Nhóc con.

Nhóc có phải là thuộc hạ của Vua Pháp Thuật không ?"

Aura nhìn về những người phía sau.

Một người trông giống như một ông già, nhưng không ai mang kiếm.

Nếu vậy, ông già này là chủ sở hữu võ đường, và họ là môn hạ của ông ta.

Hiệp hội ma thuật sư và võ đường có một chút khúc mắc nhưng có lẽ họ đến để bảo vệ vì mối quan hệ nào đó.

Có vẻ như ông ta có nhiều thông tin hơn các pháp sư xung quanh, nhưng có lẽ không có thông tin quan trọng nhất.

"Tại sao không trả lời, dù là trẻ con thì ta cũng không tha thứ đâu."

Lý do họ có thái độ đó đối với Aura, người đã dẫn theo những con ma thú như vậy là vì không ai trong số nhóm của Aura có bất kỳ sự thù địch, chiến ý hay sát ý nào.

Và đối thủ có lòng can đảm, quyết tâm và tự tin.

"Hmm, nếu ông chỉ đường thì tôi sẽ không giết ông.

À, bọn trẻ này cũng sẽ không tấn công đâu.

Cô sẽ giữ lời hứa của mình.

Dù sao đi nữa, ông ta sẽ bị Mare giết chết.

"Nhóc, đừng đi xa hơn nữa.

Đó là một vật phẩm nguy hiểm có thể triệu hồi ma quỷ.

Ta không thể giao nó ra đươc."

Aura cười toe toét.

Vậy là nó vẫn còn ở đây.

Cô phải thu thập nó đúng cách và đưa cho Demiurge.

"Ồ vậy sao, thế câu trả lời cho câu hỏi của tôi thì sao ?"

"Ta từ chối.

Dù ở đây....."

Ông già ngã gục xuống.

Aura lấy ra một mũi tên và bắn nó.

Đầu ông già trúng một mũi tên thần tốc, nứt vỡ như quả lựu, những thứ bên trong phân tán ra xung quanh.

"Tôi không có nhiều thời gian để nói chuyện.

Vậy ai là người tiếp theo.... mọi người đều giống nhau sao?

Nếu vậy thì vào bên trong bắt một pháp sư là cách tốt nhất nhỉ ?"

Những người phía sau ông già tập trung lại với một cái nhìn sững sờ.

Aura đưa ra hướng dẫn cho những ma thú đứng chờ từ này giờ.

"Giết tất cả những thứ đó."

Trong khi nói như vậy, Aura bắt đầu đi về phía cửa, và những con thú đi ngang qua như một cơn gió, tấn công những người còn lại.

Sau đó, chỉ còn lại mùi máu và thịt lan tỏa khắp nơi.

●●●●

Mare ngồi một mình trên tòa tháp cao thứ hai của lâu đài, nhìn về hướng thủ đô hoàng gia.

Cậu đã giết chết vô số người trong trận chiến khoảng ba ngày trước khi đến thành phố này.

Tuy nhiên, hầu hết trong số họ là đàn ông, không có phụ nữ hay trẻ em.

Đó là những kẻ yếu đuối.

Khuôn mặt của Mare có chút buồn.

Trong đầu, cậu tuyệt vọng lặp lại phép tính vô số lần.

Có làm gì cũng không được.

"Làm thế nào bây giờ....."

Cậu muốn tham khảo ý kiến nếu có ai đó, nhưng bây giờ không có ai ở đây.

Không, có lẽ nên hỏi những Hanzo nhưng họ không ở trước mặt cậu, nếu họ xuất hiện thì làm thế nào đi nữa cũng có vấn đề.

[Mình nên làm gì .....

Liệu có thể phá hủy thành phố lớn này một cách hiệu quả và giết chết tất cả con người một cách sạch sẽ không?]

Cho đến khi tới thủ đô hoàng gia, Mare cùng với chủ nhân đã phá hủy một số thành phố và thu được một ít kinh nghiệm.

Đó là lý do tại sao cậu hiểu rõ.

Phá hủy các thành phố và tiêu diệt nhân loại là công việc khó khăn đến mức nào.

Bằng cách lặp đi lặp lại phép thuật nhiều lần, có thể phá hủy hoàn toàn các tòa nhà và biến thành phố thành một ngọn núi gồ ghề.

Tuy nhiên, việc giết chết hoàn toàn cư dân là khá khó khăn.

Ví dụ: giả sử nếu sử dụng phép thuật gây ra trận động đất.

Nó cực kỳ thích hợp để phá hủy các công trình trên mặt đất và các cơ sở dưới lòng đất, và nhiều người trong nhà sẽ chết dưới mái của một tòa nhà bị sụp đổ.

Trong trường hợp một trận động đất được tạo ra bởi ma thuật, không có ảnh hưởng bên ngoài phạm vi đó, do đó, không có nguy cơ con người trong các ngôi nhà ở các khu vực khác nhận thức được điều đó.

Tuy nhiên, âm thanh của sự sụp đổ của những ngôi nhà và tiếng la hét của con người lại là chuyện khác.

Nếu nghe thấy những âm thanh như vậy, những người tò mò ra ngoài để xem chuyện gì đã xảy ra và nhiều người khác sẽ nhìn qua cửa sổ.

Những người sợ hãi sẽ bịt tai và mắt thì đơn giản nhất.

Thật dễ dàng đối với những người nghĩ rằng mọi thứ đều có thể vượt qua bằng cách trốn trong một tấm nệm trong nhà, bởi vì sẽ dễ dàng nghiền nát họ bởi phép thuật tiếp theo.

Vấn đề là, những người sẽ bị nghiền nát ở đợt theo, một số người có trực giác tốt sẽ hoạt động, can trường hơn.

Và còn nhiều vấn đề hơn với những kẻ yếu, hỗn loạn và tuyệt vọng.

Những người này chạy trốn theo nhiều hướng không thể dự đoán được.

Những cư dân nhìn thấy những người chạy trốn cũng sẽ rời bỏ những ngôi nhà và bỏ chạy, miễn là họ chạy trốn đến một dãy các tòa nhà chưa bị phá hủy thì vẫn ổn.

Tuy nhiên cũng có trường hợp những người trong trạng thái hoảng loạn, mất bình tĩnh đã chọn chạy trốn về nơi đã bị sụp đổ.

Hơn nữa cũng có những người cố gắng giúp đỡ cư dân ở những tòa nhà bị đổ sập nên việc xử lý sẽ khá khó khăn.

[Không chạy trốn thì phải tốt không ...]

Sau đó, sẽ cần phải sử dụng ma thuật một lần nữa để giết những người đó.

Hai lần rắc rối.

Nếu có thời gian thì không sao.

Nhưng nếu khi đi cùng với chủ nhân thì không thể có chuyện tương tự như vậy.

Cậu không thể lấy đi thời gian quý báu của chủ nhân, thật xấu hổ khi không thể dọn dẹp sạch sẽ trong một lần.

Và trong trường hợp động đất, không có gì đảm bảo rằng họ sẽ chết.

Trong nhiều trường hợp, họ sống sót một cách bất ngờ.

Mặc dù có thể gây hỏa hoạn và giết chết những người bên trong, nhưng nếu đó là một đám cháy, nó không chỉ nổi bật từ một khoảng cách xa, mà nhiều người sẽ chạy trốn nếu nó kích thích nỗi sợ hãi nguyên thủy từ họ.

[Phải luyện tập thật nhiều, thật nhiều hơn nữa mới được.]

Ban đầu, Mare được Bukubuku Chagama sama ban cho khả năng tiêu diệt nhiều đối thủ.

Cậu tự hào về thực tế rằng không ai trong số những thủ vệ tầng có thể sánh được với cậu về khả năng tấn công diện rộng.

Do đó, tình trạng thành phố không thể bị phá hủy đúng cách và cư dân không bị tiêu diệt toàn bộ là một vấn đề liên quan đến tầm quan trọng của sự tồn tại của chính cậu.

Nếu nhìn thấy một Mare như vậy thì BukubukuChagama sama chắc hẳn sẽ tức giận.

"Ư...ư..ư"

Tưởng tượng mình bị mắng bởi BukubukuChagama sama, Mare rưng rưng nước mắt.

Nhưng trước khi nước mắt tràn ra, cậu lau đi.

"Phải nỗ lực...Ainz sama đã nói rồi."

Mare tôn trọng và biết ơn Ainz.

Nếu Ainz không đào tạo Mare phá hủy thành phố và anh không để cậu nhóc trải nghiệm điều đó nhiều lần, thì không thể phát triển đến mức này.

Nhìn lại, thật kinh khủng khi Mare lần đầu tham gia hoạt động và phá hủy một thị trấn nhỏ.

Việc đó như là bôi tro trát trấu lên mặt BukubukuChagama.

Sau đó, cậu đã bị sốc, nhưng những lời tốt đẹp mà Ainz dành cho đã nói khiến cậu vui gần như muốn khóc.

Nếu biết mình có ít kinh nghiệm, chỉ cần phải làm việc chăm chỉ và làm nhiều hơn nữa là được.

Những lời của cùng một thủ vệ tầng có thể không ảnh hưởng nhiều.

Tuy nhiên, người nói với cậu là một đấng tối cao giống như BukubukuChagama sama.

Mare đã quyết định.

Cậu sẽ phá hủy nhiều ngôi làng, thị trấn và thành phố, tiêu diệt nhiều cư dân hơn và trở thành người mà bản thân mình và BukubukuChagama muốn.

"Được rồi."

Mặc dù đó là một giọng nói dễ thương của trẻ con, nhưng giống như lần trước, cậu tạo ra một giọng nói to và tràn đầy sức sống đến khó tin khác hẳn Mare thông thường.

Nếu một thủ vệ tầng khác nhìn thấy điều đó, chắc chắn sẽ nhìn một cách kinh ngạc.

Biết thêm một khía cạnh khác của Mare.

"Làm thôi."

Mare siết chặt hai tay trước cơ thể.

Cậu sẽ tận dụng tốt những gì đã học được cho đến nay.

"Phá hủy vương đô và giết hết cư dân ở đây.

Ô.ooo"

Mare giơ nắm đấm siết chặt.

Nhân tiện, những Hanzo đang ẩn mình đằng sau và quan sát cũng đang siết chặt nắm tay.

———-***———-

Phần 2

Climb ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài qua một tấm kinh dày trong một căn phòng gần hành lang.

Trước khi Renner đến gặp nhà vua, cô đến nơi này để trang điểm, nếu đội quân Vương quốc Sorcerer đến đây, cô vẫn phải có phong thái của một công chúa.

Vì đã nói rằng cô có thể sẽ chuẩn bị váy nên sẽ mất một chút thời gian.

Nếu đưa mắt về phía hành lang, sẽ thấy một không khí yên tĩnh, không một bóng người.

Đến phút cuối cùng, một vài hiệp sĩ trong cung điện hoàng gia đã rời khỏi vị trí của họ và đang tập trung tại lối vào cung điện, tuyến phòng ngự cuối cùng chặn đánh quân đội Vương quốc Sorcerer.

Có một vài người cố phản kháng và cười một cách vô nghĩa.

Không như những người lính do Gazef Stronoff chỉ huy, hầu hết bọn họ đều là những binh sĩ bình thường, với năng lực bình thường.

Chiến đấu với những con quái vật của Vua Pháp Thuật, họ chỉ được trang bi giáp tay.

Tuy nhiên với những hiệp sĩ được phong tước bởi hoàng gia, họ sẽ thể hiện lòng trung thành cho đến chết.

Những kẻ đang cười là những kẻ thảm hại.

Vì nhiều lí do khác nhau, ngoại trừ một số hiệp sĩ, cậu không có cảm tình với bọn họ.

Nên cậu nghĩ rằng nhất định họ sẽ chạy trốn.

Climb tự chế giễu quan điểm hẹp hòi của bản thân.

Có lẽ lòng trung thành của họ là thật, chỉ là có lẽ họ không chịu được việc ở gần một đứa trẻ bị bỏ rơi trong những giờ phút cuối cùng ở hoàng gia.

Climb quyết định bỏ qua suy nghĩ về lòng trung thành của họ.

Climb thay đổi tầm nhìn của mình về phía lối vào của cung điện hoàng gia.

Cậu tự hỏi liệu có nên chiến đấu với các hiệp sĩ hay không.

Tuy nhiên, ý nghĩ đó đã bị xóa bỏ ngay lập tức.

Climb không hề được hoàng gia cứu vào thời điểm đó.

Cậu được cứu bởi một cá nhân tên là Renner.

Nếu được Renner nói rằng " Đi đi" cậu sẽ đi ngay lập tức.

Nếu không, cậu sẽ phục vụ bênh cạnh Renner mãi, hơn nữa nghĩa vụ của cậu là chết trước Renner dù chỉ là một giây, đó là tất cả.

Linh hồn này, cuộc sống này từ lúc được cứu, đã thuộc về Renner.

Không gian yên tĩnh, trống trải đã nhắc nhở Climb nhiều thứ.

Quá khứ , Renner, và có thể cả tương lai.

Climb ngoảnh đầu nhìn sang ngang.

Tất nhiên, không có ai.

Ngay cả Brain Unglaus, người thường xuyên bên cạnh cậu cũng đã rời khỏi cung điện hoàng gia.

Brain đã đi bao lâu rồi ?

Nếu đội quân của Vương quốc Sorcerer đến lâu đài hoàng gia, anh ta có lẽ đã chết.

Trái tim Climb như gào thét.

Brain đã dạy và hướng dẫn Climb rất nhiều điều khác nhau.

Như một giáo viên, như một người bạn, như một người anh trai.

Trước đây Gazef là người thân duy nhất mà cậu biết.

Và nếu ko tính Renner thì Brain là người thứ hai.

" Sao mọi chuyện lại trở nên như thế này chứ...."

Tiếng lầm bầm của Climb tan vào hành lang trống trải và biến mất.

Thực sự thì tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy.

Cậu nghĩ rằng những ngày yên bình sẽ mãi tiếp tục.

Ngày mai, ngày kia nữa.

Bây giờ – ngay lúc này, âm thành những cánh cửa được mở ra dữ dội và một tiếng ồn lớn vang lên.

Sự ồn ào khiến cậu không thể suy nghĩ như bình thường, Climb vội vàng nhìn về phía cánh cửa, ở đó là bóng dáng của Renner.

Cô không mặc váy, chỉ khoác một chiếc khăn đỏ thẫm khiến khó có thể biết được cô có trang điểm hay không.

Mặc dù không có khác biệt nhiều so với Renner bình thường nhưng cũng mất chút thời gian để nhận ra.

Bàn tay đang cầm con dao ngắn cất trong vỏ bọc.

Có chuyện gì sao?

Climb cố gắng hỏi, nhưng Renner đã nói ngay.

"Nhanh lên, Climb."

"Vâng!"

Renner chạy nhanh xuống hành lang trong tích tắc.

Climb nhanh chóng tăng tốc để đến bên cạnh cô.

"Có chuyện gì vậy, Renner sama."

Ánh mắt Renner hướng về phía Climb, nhưng nhanh chóng chuyển ra phía trước.

"À.

Có một chuyện tôi mới chợt nhớ ra.

Một chuyện nhỏ về viêc trả thù của Vương quốc Sorcerer.

Vì vậy, nhanh chóng đến chỗ cha.

Trước hết hãy đến phòng của người ."

"Vâng!"

Trên đường đi anh nhận lấy con dao từ Renner, hai người đến phòng riêng của nhà vua như đã nói.

Dù là chuyện dĩ nhiên nhưng không có bóng dáng một hiệp sĩ nào cả.

Renner đẩy cửa một cách mạnh mẽ, tạo ra một tiếng "pang".

Rampossa III giật mình.

" Renner.

Có chuyện gì...."

Dù là con gái mình, chắc hẳn ông không nghĩ rằng cô lại có thể gây ra âm thanh ầm ĩ như vậy khi vào đây nên lời nói của Rampossa III dừng lại giữa chừng.

Nhận thấy ánh mắt chuyển từ Renner sang chính mình, Climb cúi đầu thật sâu xin lỗi.

"A, chào cha.

Con chợt nhớ ra một việc quan trọng."

Renner lập tức lên tiếng.

Dù chạy đến đây trong thời gian ngắn nhưng hơi thở không bị xáo trộn chút nào.

Đương nhiên Climb cũng vậy, nhưng với một người hầu như chưa từng trải qua tập luyện chạy như Renner, thì thật có nghi vấn.

Tuy nhiên, vì đã không chạy quá nhanh, vì vậy cậu xem xét lại rằng có thể không nên lo lắng về điều đó.

"Sao vậy, Renner, có chuyện gì mà con trông có vẻ gấp gáp?"

"Chuyện đó bây giờ không còn quan trọng."

Rampossa III bật cười trước giọng điệu nhanh hơn bình thường một chút của Renner nhưng điều đó cũng đúng với tình hình hiện tại.

" Vậy, có chuyện gì, Renner?

Con nói nó có vẻ quan trọng sao ?"

"Vâng.

Đúng vậy."

Renner nghiêng đầu một cách dễ thương.

" Tại sao cha lại ở đây."

"Thằng nhóc đó có biết ta bị mắc kẹt ở đây không?"

"Vâng.

Hoàng huynh đã.."

"Aa, Zanack đúng là một đứa ngốc nghếch.

Không ngờ hai đứa nó lại chết trước cha chúng...."

Rampossa III trông đau đớn.

Mọi người đều biết rằng không một ai trong đội quân đã rời khỏi thủ đô hoàng gia vào bảy ngày trước có thể trở về.

Không ai có thể tưởng tượng những gì đã xảy ra, nhưng ai cũng biết lí do họ không thể quay về.

"Ta đã được thả ra vào ngày hôm qua, ta nghĩ sẽ phải chuẩn bị nhiều thứ khác nhau trước khi Vua Pháp Thuật đến.

Bây giờ, một mình ta đã sẵn sàng.

Các hiệp sĩ đã đề nghị giúp đỡ, nhưng ta đã bảo họ rời khỏi đây.

Bây giờ chắc họ đã trốn thoát được khá xa ...

"

Climb không dám lên tiếng nói rằng các hiệp sĩ đang tập trung tại lối vào cung điện hoàng gia để chống cự đến phút cuối cùng.

Renner cũng như vậy.

" Chuẩn bị cho điều đó ạ?"

"Ừm...

Đúng vậy."

Một báu vật như vương miện và một số sách được đặt trước mắt hai người.

" Hơn nữa, Renner, Sao con vẫn còn ở đây?

Con bé này....Con đáng phải chạy trốn rồi chứ ?"

"Điều đó thì ... cha cũng vậy mà.

"

"Ta sẽ không chạy trốn.

Thằng bé đó vẫn chỉ là một hoàng tử và ta sẽ phải chịu trách nhiệm.

Dù thằng bé cũng không liên quan ...

Hmm ...

Thanh kiếm đó..."

Ánh mắt Lampossa III nhìn từ lưng rồi chuyển xuống thanh kiếm Climb đang đeo, rồi nhìn xa hơn ra phía sau Climb.

Sau đó nhanh chóng quay trở lại Renner.

"Con đã thuê được ....người mà có thể sánh ngang với Gazef đâu rồi?"

"Brain đã quyết định đi đánh bại Vua Pháp Thuật bệ hạ." (Renner gọi Ainz là bệ hạ).

"Thần nghĩ anh ta có thể đánh bại Vua Pháp Thuật nhưng nếu có thể mang theo thanh kiếm đó.

Nếu có thanh kiếm đó thì có lẽ..."

"Con nghĩ là không thể.

Bởi ngay cả ngài đội trưởng chiến binh cũng không thể thắng.

Dù có làm gì cũng không thể đánh bại Vua Pháp Thuật bệ hạ."

"Thế sao?

Đúng như vậy.

Dù có đẩy lui đội quân của Vua Pháp Thuật cũng không có ý nghĩa gì."

Rampossa III liếc nhìn cửa sổ và tiếp tục nói.

"Ta tự hỏi tại sao ta vẫn còn ở lại đây.

Ta nghĩ rằng bởi vì ta cần phải giao phó với những người đã chinh phục lịch sử của hoàng gia.

Là vị vua cuối cùng, ta phải thể hiện phong thái của một vị vua."

Rampossa III cười như thể mệt mỏi.

Không, đó chắc chắn là mệt mỏi thật sự.

"Climb, hãy dẫn Renner trốn đi.

Trong cung điện này.có một lối đi bí mật dẫn ra ngoài thủ đô hoàng gia.

Ngay cả khi quân đội của Vua Pháp Thuật vào đây thì cũng có thể trốn thoát an toàn."

"Không cần thiết, Climb!"

Cho đến bây giờ, mệnh lệnh của Nhà vua và Renner chưa bao giờ mâu thuẫn.

Nhưng bây giờ thì khác.

Climb suy nghĩ, và không di chuyển.

Tuy nhiên, cậu nắm chặt tay lại.

Chắc chắn cậu không muốn Renner chết.

Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là phải tuân theo các mệnh lệnh của Renner.

Nếu theo mệnh lệnh đầu tiên, anh đã cùng với Evil Eye.

"Climb !"

"Climb !"

Thấy Climb không đi chuyển, hai người đồng thời gọi tên cậu.

Nhưng cảm xúc chứa trong đó hoàn.toàn trái ngược.

"Cha, Climb là người của con.

Dù cha ra lệnh thì cậu ấy cũng không nghe đâu."

"Phải rồi....Tuy nhiên nếu thực sự trung thành, ta nghĩ ngươi nên đưa đứa trẻ này chạy trốn.

Climb.

Nếu có ý nghĩ muốn kết nối với dòng máu Vaiself, nếu có thể trốn thoát hãy làm điều đó với con bé như là một phần thưởng."

Climb mở to mắt.

Trong một khoảnh khắc, trái tim anh run rẩy vì một lời đề nghị hấp dẫn như vậy.

Sẽ là dối trá khi nói rằng cậu chưa bao giờ có một giấc mơ như vậy.

Đôi khi cậu nghĩ về Renner và tự an ủi mình.

Tuy nhiên, cậu đã chọn cái chết để làm lá chắn cho Renner.

"Thật không xứng đáng.

Dù phần thưởng thật hấp dẫn nhưng thần xin từ chối."

Climb nói với cảm giác rằng anh thực sự đang thổ lộ chân tình.

Khi liếc nhìn Renner, cô có một nụ cười kỳ lạ.

Chắc hẳn cô đang ca ngợi lòng trung thành của cậu.

"Đến lượt con nói lí do vì sao con vội vàng đến đây.

Cha, Xin hãy trao vương miệng cho con."

"Tại sao ?"

"Bởi vì con không nghĩ rằng chúng ta nên truyền lại tài sản lịch sử hoàng gia, bao gồm cả vương miện, dưới sự cai trị của Vua Pháp Thuật bệ hạ."

"Đó là kẻ thù đã phá hủy đất nước này.

Vì vậy, nên đưa ra một vương miện truyền thống.

Chừng nào những chiếc vương miện này còn tồn tại, lịch sử của hoàng gia cũng vẫn còn.

Đó là lý do tại sao ta mang nó từ hòm kho báu đến đây."

"Con muốn giấu những thứ này ở thủ đô hoàng gia.

Và sẽ nói với Vua Pháp Thuật :" Tôi đã giấu mọi thứ đại biểu cho địa vị của nhà vua ở mọi nơi trong thành phố.

Nếu phá hủy thủ đô hoàng gia, ông sẽ không bao giờ có được chúng.

"

"Ra là vậy....

Chắc chắn..

Ham muốn vương miệng có lẽ sẽ khiến ông ta có chút lưỡng lự khi phá hủy thủ đô.

Tính mạng ta không quan trọng nhưng điều đó có thể thực hiện một số kế sách để giúp đỡ mọi người."

Rampossa III gỡ vương miện khỏi đầu.

"Cha, không phải thế.

Con nghĩ rằng vương miện được sử dụng để kế vị ngai vàng nên được giấu kín."

"À, à, đúng vậy."

"Ngoài ra những thứ cha có thể mang tới như vương trượng, trang sức được sử dụng cho lễ đăng quang và con dấu quốc gia.

Chúng ta sẽ gửi đi những thứ có thể chứng minh vương quyền và đại diện quốc gia.

Có nhiều lá bài trong tay thì tốt hơn phải không ?"

"Ừm....dĩ nhiên.

Không có vấn đề gì ."

"'Climb, Tôi có thể yêu cầu cậu giấu những thứ này không?"

"Tất nhiên rồi, Renner sama.

Nhưng nên giấu chúng ở đâu đây?"

"Vâng, Con cũng đã nghĩ đến chuyện này cùng hoàng huynh."

"Sao...Zanack ?"

Vâng.

Thưa cha.

Hoàng huynh là người đã đưa ra ý tưởng này.

Anh ấy sắp xếp mọi thứ để che giấu chúng.

Thực ra con có nghe được từ hầu tước Raeven nên có chút không yên tâm..."

"Vậy là...thằng bé đó...."

Giọng nói của Rampossa III bị đứt quãng vì cơn ho, dường như ông đang khóc.

"Climb, có một nhà kho đã bị tàn phá trong cuộc tấn công của Jaldabaoth.

Có một kho hàng nhỏ ở đó."

Renner giải thích chi tiết.

Nhưng khá phức tạp và thiếu một chút tự tin.

Có lẽ cảm nhận được tâm trạng của Climb, Renner từ chối Rampossa III và vẽ một bản đồ đơn giản bằng tờ giấy trên bàn.

Đó là một món đồ đơn giản, nhưng nếu có thứ này thì sẽ không phải lo lắng về việc bị lạc.

"Có vẻ như có những phòng ngầm ở đây, hãy giấu chúng ở đó."

"Vâng, hiểu rồi."

"Thế là xong."

Climb nhìn Renner.

Cậu không muốn nghe cô nói đừng có quay lại.

Vào giây phút cuối cùng, cậu chắc chắn muốn được phục vụ bên cạnh cô.

Hiểu được tâm trạng đó, sau một lúc ngập ngừng, Renner lên tiếng.

"Hãy cố gắng – quay lại an toàn nhé."

Không rõ quân đội của Vua pháp thuật đã xâm chiếm tới đâu, khả năng cao là đã tới thủ đô hoàng gia.

Vì thế lựa chọn rời khỏi đây sẽ khá rủi ro.

Tuy nhiên Climb không hề do dự.

Nếu đã nhận lệnh từ chủ nhân, cậu sẽ thực hiện nó hết mình.

"Vâng."

"Nhớ là phải quay lại an toàn đấy.

Không được chiến đấu, hãy chạy trốn nếu có thể."

Mặc dù hiểu rõ quyết tâm của Climb, nhưng tiếc là cô không chắn chắn lắm về năng lực của Climb.

Renner lặp lại lời nhắc nhở.

"Vâng."

Climb đáp lại mạnh mẽ và lần này có vẻ thuyết phục được Renner.

"Tốt.

Được rồi.

Thưa cha, có lẽ sẽ khó để rời cung điện này nhưng cha có thể chỉ cho Climb đường đi không ?"

"Lối đi bí mật từ cung điện tới thủ đô hoàng gia phải không ?"

"Vâng."

"Được rồi.

Ta sẽ hướng dẫn."

Climb hoàn toàn bất ngờ khi nghe hướng dẫn của nhà vua.

Đó là một lối đi cậu đã đi qua nhiều lần.

Nhưng cậu thể không nhận ra có một lối đi bí mật ở một nơi như vậy.

"Climb, chậm một chút cũng không sao.

Hãy cố tránh những việc như bị cướp, hãy thật cẩn thận."

"Dĩ nhiên rồi, Renner sama.

Dù có phải hy sinh bản thân thần cũng sẽ bảo vệ chúng."

"Và khi hoàn thành xong mọi việc, đừng lo lắng về bất cứ điều gì nữa hãy đi thẳng về đây.

Chúng ta không biết khi nào quân đội của Vua Pháp Thuật sẽ đến."

Mặc dù bằng nhiều cách nói khác nhau, có vẻ như cậu lo lắng Renner sẽ lặp đi lặp lại những điều tương tự.

Do đó, Climb đã trả lời dứt khoát với tất cả sức mạnh của mình để giảm bớt sự lo lắng.

" Đương nhiên ạ.

Thần sẽ quay lại một cách nhanh nhất."

"Được rồi, nhờ cả vào cậu đấy."

Renner nở nụ cười như thường ngày.

Khi Climb rời khỏi phòng, cậu thấy Rampossa III đưa cho Renner thứ gì đó giống như một lọ thuốc.

Chắc chỉ là do cậu tưởng tượng.

Clim cúi đầu rời khỏi phòng, đi tới nơi có lối đi ẩn đã được hướng dẫn.

Sau đó kích hoạt nó, rời khỏi thủ đô hoàng gia.

Dù không thể nào tin vào chuyện này nhưng thủ đô hoàng gia giờ đây im lặng như thể tất cả cư dân của thủ đô đã biến mất.

Trong khi đó, cậu nghe thấy một tiếng gì đó như tiếng gầm của một con thú khổng lồ ở đằng xa, nhưng cậu hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra từ vị trí này.

Bên cạnh đó, thủ đô cũng rất rộng lớn.

Nếu không trèo lên tường thành bao quanh lâu đài để xem xét, sẽ rất khó để biết tình trạng xung quanh.

Nhưng đó không phải là điều Climb nên làm vào lúc này.

Cậu sẽ dùng hết sức mình để chạy đến nhà kho đã được hướng dẫn.

Cậu đến nhà kho mà không gặp phải bất kỳ ai.

Dù rất vội vàng, nhưng vì nó ở quá xa và phải cảnh giác suốt dọc đường nên mất khá nhiều thời gian.

Nhà kho không quá lớn như mong đợi, Climb tiến đến cửa và nó mở ra.

Cậu cất cái chuông cầm tay vào túi và nhẹ nhàng lẻn vào trong.

Đó là một nhà kho trống không có hàng hóa.

Không khí bụi, ẩm mốc chào đón Climb.

Không có ánh sáng, căn phòng tối đen, chỉ có duy nhất một cánh cửa sập, nhưng nó không hoàn toàn tối vì ánh sáng mặt trời chiếu qua các khe hở nhỏ.

Climb thở dài bước đi gần lối vào, chú ý những âm thanh khác từ bên ngoài.

Sau khi xác nhận rằng không có bất kỳ âm thanh nào tiếp cận nhà kho, cậu đến gần bức tường đối diện lối vào, theo những gì được chỉ dẫn.

Có nhiều kệ trống xếp thành hàng, và cậu đẩy cái kệ thứ ba từ bên phải sang.

Lúc đầu cậu chỉ đẩy nhẹ, sau đó dần dần tăng lực đẩy, lực cản đột nhiên biến mất .

Những chiếc kệ từ từ mở ra như một cánh cửa.

Bên trong hoàn toàn tối.

Vì đó là một căn phòng nhỏ không có cửa sổ.

Climb đội mũ giáp vào.

Nhờ sức mạnh ma thuật, nội thất bên trong có thể được nhìn thấy.

Dưới sàn của căn phòng rộng rãi có một cái tay cầm, khi nó được kéo lên, một cầu thang xoắn ốc đến tầng hầm xuất hiện.

Bên dưới cầu thang xoắn ốc là một căn phòng nhỏ có kệ.

Cũng giống như căn phòng phía trên, không có vật gì được để ở đây.

Lớp bụi trong căn phòng khá dày.

Kho báu của hoàng gia được đặt vào đó.

Đến đây vai trò của cậu đã kết thúc.

Climb trở lại mặt đất và rời khỏi nhà kho.

Từ đây, cậu cần phải chạy thật nhanh với toàn bộ sức mạnh của bản thân.

Khi nhìn thấy lâu đài hoàng gia phía trước Climb khẽ lẩm bẩm " Eh!"

Lâu đài hoàng gia được bọc trong màu trắng.

Và nó được bao bọc bởi một bức tường dày, nhưng nó cũng đã bị nhuộm trắng.

Hơn nữa, nó tỏa sáng rực rỡ khi có ánh sáng chiếu vào.

Có thể nói rằng đó là một cảnh đẹp đối với những ai không có liên quan đến cung điện, nhưng với những người sống trong đó, việc này hết sức là bất thường.

" A...M....May quá....Tôi đã không nghiền nát anh...ano...Ở đó nguy hiểm lắm đấy."

Tiếng trẻ con vang lên.

Anh thấy một cô gái đang nhìn xuống từ nóc nhà kho gần đó.

Tay cầm một cây gậy đen.

Làn da cô ấy ngăm đen trông giống chủng tộc Dark elf.

"Cô là..."

"Eh...À..Ano...

Trước hết, tôi dự định phá hủy khu vực này ...

Vì thế...... tôi đang chờ đợi, anh có thể đi nhanh được không?"

Nói thế thì bất cứ ai cũng sẽ hiểu.

Cô gái này chắc hẳn là một Magic caster(Ma thuật sư).

Cậu cố gắng rút thanh kiếm ra.

Dù trông không mạnh mẽ, nhưng cô ấy không thể nào đến đây một mình, hơn nữa cũng đã xâm chiếm đến tận chỗ này.

Sẽ thật nguy hiểm khi nghĩ đó là một cô gái tầm thường.

Cậu có lẽ sẽ thắng nếu chiến đấu, nhưng nếu tạo ra sự hỗn loạn và khiến lũ Undead của Vương quốc Sorcerer tập hợp lại, cậu không thể quay trở lại với Renner.

Nhiệm vụ của cậu không phải là đánh bại kẻ thù.

Cậu sẽ làm theo lời của Renner cho tới cùng.

Trước hết đây không phải là mục đích của Renner.

Trong một khoảnh khắc, cậu cảm thấy như mình đang cố gắng nhìn chằm chằm vào nhà kho, nơi mà cậu vừa bước ra.

Vì không thể niêm phong cánh cửa nhà kho nên cậu phải tránh những hành vi đáng ngờ.

Climb quay lưng lại với cô gái và bỏ chạy.

Một nỗi sợ nhen nhóm trong lòng cậu rằng rất có thể cuộc tấn công sẽ đến từ phía sau.

Tuy nhiên, có một cảm xúc khác mạnh mẽ hơn rằng cậu phải trở về với Renner tại cung điện hoàng gia càng sớm càng tốt.

Khi Climb bắt đầu chạy, âm thanh trên đường phố như bị uốn cong và những ngôi nhà sụp đổ bắt đầu vang lên.

Không có bất kỳ cuộc rượt đuổi nào, Climb đã đến nơi an toàn, đó là vị trí gần lối đi bí mật.

Sau khi xác nhận không có người theo dõi, Climb bớt chợt thấy khói đen lan ra từ bầu trời.

".....Vương đô đang bị cháy sao ?"

Không thể biết chính xác vị trí vì tầm nhìn bị những tòa nhà chặn lại, nhưng cậu nghĩ rằng không phải một hoặc hai mà nhiều làn khói đang bốc lên khắp mọi nơi.

Cô gái vừa nãy, có lẽ không phải đội quân tiên phong, mà là lực lượng tấn công chính của Vương quốc Sorcerer đang đánh phá thủ đô hoàng gia.

Tuy nhiên, cậu không hề nghe thấy những tiếng la hét.

Climb dập tắt những nghi vấn của mình lại.

Bây giờ không phải lúc dành thời gian cho những câu hỏi như vậy.

Chỉ cần trở về với Renner và nói rằng cậu đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Sau đó ở bên cạnh Renner cho đến giây phút cuối cùng

Climb chạy qua lối đi bí mật và trở về cung điện hoàng gia.

Cung điện hoàng gia yên tĩnh một cách đáng sợ.

Anh không thể suy nghĩ nhiều về điều đó.

Cung điện trước đó có vẻ như bị đóng băng.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là một loại phép thuật tấn công nào đó của Vương quốc Sorcerer.

Vậy thì một lượng nhỏ hiệp sĩ đang ở lại phòng thủ...

Mặc dù ở đây cách xa chỗ các hiệp sĩ đang dàn ra phòng thủ, nhưng vẫn có thể nghe thấy âm thanh của vũ khí nếu có đánh nhau.

Hơn nữa –

[Mình cảm thấy hình như yên tĩnh hơn so với trước đây.]

Sự im lặng tạo cảm giác còn khó chịu hơn trước.

Tại cung điện này, cảm giác như ngoài bản thân mình thì chỉ còn lại sự buồn bã.

Climb chạy thật nhanh và gây một chút tiếng ồn khi trở lại phòng của Nhà vua.

Thường thì phải giữ lễ nghi khi mở cửa nhưng Climb đã chọn bỏ qua nó và mở cửa.

Không có ai.

Không còn bóng dáng của Renner, cũng không còn bóng dáng của vua Rampossa III.

Bên cạnh phòng của nhà vua còn có một phòng nữa.

Climb nghĩ có lẽ họ ở đó và nhanh chóng qua căn phòng đó, trên bàn có một mảnh giấy do Renner để lại.

Đó là cùng loại giấy mà Renner đã sử dụng để vẽ bản đồ.

Cậu nhặt nó lên và nhìn vào nó.

Bức thư được viết nguệch ngoạc với chữ viết quen thuộc của Renner, nó nói rằng cô đang hướng đến phòng ngai vàng.

Ngay lập tức, Climb chạy như bay ra khỏi phòng.

Climb dừng lại ở gần phòng ngai vàng.

Anh xác nhận có một số người ở bên trái và bên phải của cánh cửa phòng ngai vàng.

Đó không phải là người sống trong cung điện hoàng gia cho đến lúc này.

Làn da xanh xao – những người phụ nữ đó chắc hẳn không phải con người.

Trước hết, không thể nghi ngờ đó là người của Vương quốc Sorcerer, tuy nhiên họ không thể hiện thái độ thù địch với Climb đang chạy đến.

Không, có vẻ như họ không quan tâm.

Có nên rút kiếm ra hay không.

Trong khi Climb đang lưỡng lự thì một người phụ nữ lên tiếng.

"Vào đi.

Con người cuối cùng trong cung điện."

Cô ta chỉ nói có nhiu đó và có vẻ chán nản khép chặt miệng lại.

Những từ đó khiến Climb nghĩ tới có chuyện chẳng lành.

Climb chạy qua những người phụ nữ và lao vào phòng ngai vàng.

Khoảnh khắc tiếp theo, cậu cảm thấy như đầu bị nổ tung bởi lượng thông tin nhìn thấy ở đó.

Không phải Rampsosa III ngồi trên ngai vàng.

Một con quái vật xương xẩu đang ngồi đó, khiến anh cảm thấy như đạm chạm tuyệt đối vào cái chết – Vua pháp thuật Ainz Ooal Gown.

Bên trái là thủ trưởng Vương quốc ma thuật Albedo và bên phải là một người đàn ông có đuôi, và một con quái vật trông như côn trùng băng.

———–***———-

Phần 3

Ở một khoảng cách xa hơn, Ramoossa III gục xuống, và không thể di chuyển.

Quần áo ông nhuộm màu đỏ và đen.

Bên cạnh là Renner đang ướt đẫm trong máu ngồi xuống sàn và một lưỡi dao rơi ra gần đó.

Lưỡi dao có dính máu, đó hẳn phải là vũ khí giết chết Ramposa III.

"Công chúa !"

"Climb !"

Đột nhiên, những kẻ lạ mặt có vẻ như đang cười.

Cậu đứng trước Renner và cầm thanh kiếm.

Cả hai chẳc hẳn sẽ chết ở đây.

Tuy nhiên, lòng trung thành của Climb là để bảo vệ Renner đến hơi thở cuối cùng.

"Trước mặt Ainz sama mà vẫn dám ngẩng cao đầu, [Quỳ xuống]"

Climb ngay lập tức quỳ xuống, không thể chống lại.

Khi nhận ra thì đúng là cậu đã thực hiện tư thế đó.

Đồng thời, cậu cũng cảm thấy ai đó có cùng một tư thế từ phía sau.

Đó là Renner.

Cảnh tượng lúc Lakyus bị thao túng tinh thần lóe lên trong đầu, mọi thứ trong Climb đã được kết nối bằng một sợi dây.

" Bằng cách này....Chúng đã điều khiển Renner sama bằng cách này sao."

Thảm kịch xảy ra giữa phòng ngai vàng nhưng cậu có thể thấy hình bóng Renner bị thao túng và không thể tránh khỏi việc tự tay giết chết cha mình.

Thật ngạc nhiên khi cơn giận tuôn trào nhưng cậu không thể nào di chuyển cơ thể.

Như thế nó không còn là cơ thể của chính cậu nữa.

"À À, Ta nhớ ra rồi.

Trong trận đấu với Gazef Stronoff ta đã thấy cậu ta.

Hóa giải ma thuật đi."

"Vâng. [Tự do]."

Ngay khi trói buộc được gỡ bỏ, Climb nhảy sang một bên chụp lấy con dao nằm trên sàn và nhanh chóng đứng lên.

Sau đó lấy lại nhịp thở, chuẩn bị tư thế cùng với thanh kiếm.

Đương nhiên, điều này cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Bởi vì đối thủ là kẻ đã giết chỉ huy trưởng trong chớp mắt.

Nhưng nếu không đem bảo thân làm lá chắn cho Renner thì phải làm gì bây giờ đây?

Vua Pháp Thuật đứng dậy, rời khỏi ngai vàng, từ từ tiến đến Climb.

"Cảm ơn..

Ta, một vị vua thách thức ngươi trong một trận đấu tay đôi.

Đúng vậy... nếu ta thắng, ta sẽ lấy thanh kiếm đó."

Vua pháp thuật từ từ đi đến nhưng anh không hề cảm nhận thấy một chút phòng bị nào.

Sự tức giận kiểm soát toàn bộ cơ thể của Climb.

Hắn hoàn toàn là kẻ xấu.

Không có hắn ta, cuộc sống yên bình hằng ngày vẫn sẽ tiếp tục.

Không có ai phải chết....

"Công chúa đừng buồn!"

Vua pháp thuật dường như đang cười.

Có lẽ thanh kiếm này không thể chạm tới hắn.

Cậu đã nghĩ, giữa lúc chưa kịp hiểu chiến sĩ trưởng chết như thế nào thì có lẽ cậu đã bị giết mất rồi.

Làm gì mới được đây.

Tay cậu nắm chặt con dao.

Vua Pháp Thuật bước tới một bước, Climb ném con dao bằng tất cả sức mình.

Quả nhiên là Vua Pháp Thuật không lường trước được điều này.

Dù thanh kiếm bị gạt đi nhưng hắn cũng bị mất thăng bằng.

Climb rút ngắn khoảng cách và tấn công bằng nắm đấm.

Một cú đấm vào chính diện Vua pháp thuật.

"Climb !"

Cậu có thể nghe thấy Renner gọi tên mình.

Theo lý thuyết thì Skeleton rất yếu trước các đòn tấn công dạng va đập.

Nhưng nắm tay của cậu đang đau nhói.

Còn Vua Pháp Thuật có vẻ không hề cảm thấy gì.

"Có vẻ như..."

Vua Pháp Thuật vươn tay ra với tốc độ đáng kinh ngạc, tóm lấy bộ giáp của Climb.

Dù cố gắng thoát ra nhưng cậu không thể thoát khỏi nó được.

"Sự kích động tột độ sẽ đánh thức sức mạnh đang ngủ quên, đó có thể là động lực để đánh bại ta không..."

Vua pháp thuật nâng Climb lên.

Cậu tuyệt vọng chống cự nhưng dường như không có tác dụng.

Cứ như thể hắn được bảo vệ bởi một bức tường dày.

" Nhưng....đây mới là thực tế.

Những chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra."

Sau khi bị ném đi đột ngột, cơ thể Climb bay đi một khoảng khá xa rồi đập xuống sàn.

Chấn động từ phía sau lưng làm hơi thở cậu đứt quãng.

Climb vội vàng bật dậy, nhìn Vua pháp thuật.

Hắn đã không di chuyển một bước từ khi ném Climb đi.

Với tư thế đó, chẳng cần suy nghĩ cũng thừa hiểu rằng đó là sức mạnh áp đảo.

"Ngươi sẽ chết tại đây......

Ngươi không có giá trị.

Không có tài năng hay khả năng đặc biệt nào cả.

Nhưng cũng đừng than trách."

Vua Pháp Thuật không có vẻ như đang nhìn Climb.

Đôi mắt dường như nhìn về một nơi nào đó rất xa.

"Thế giới rất bất công.

Nó bắt đầu từ thời điểm ngươi được sinh ra.

Một số người được sinh ra với tài năng, một số khác thì không.

Môi trường mà ngươi được sinh ra cũng vậy.

Gia đình giàu có, gia đình nghèo khó.

Không chỉ vậy, tính cách cha mẹ và anh chị em cũng quan trọng.

Những người may mắn được ban cho một cuộc sống may mắn, những người không may mắn có một cuộc sống bất hạnh.

Nhưng một lần nữa, đừng than vãn về những điều bất công ngươi phải chịu.

Bởi vì – cái chết là sự bình đẳng dành cho tất cả mọi người.

Tóm lại – chính ta.

Chỉ có sự thương xót của ta, kẻ thống trị của cái chết, là sự công bằng tuyệt đối trong thế giới không công bằng này.

"

Cậu không biết hắn đang nói gì, nhưng có lẽ cậu hiểu ý nghĩa chung của những lời vừa rồi rằng hãy yên tâm mà chết.

Cậu dường như bị nuốt chửng bởi sự kiêu ngạo của Vua Pháp Thuật – hiện thân của cái chết.

Tuy nhiên đối với Vua của một đất nước – người có thể dùng ma thuật tiêu diệt một đội quân, có một khoảng cách rất lớn với một chiến binh không có tài năng như Climb.

Nhưng không phải về trình độ.

Giống như những con kiến nhìn lên bầu trời, bởi khoảng cách trong một lĩnh vực để so sánh là quá khác nhau.

Nói một cách đơn giản để hiểu là không thể nào có thể thắng được.

Bên cạnh đó cậu đã quyết định sẽ trở thành lá chắn cho Renner bằng tất cả sức mạnh đến cuối cùng.

Một chút dũng khí tuôn trào.

Trái tim dường như đã bỏ cuộc của một chiến binh lại được đốt cháy lên lần nữa.

[Đúng vậy.]

[Tất cả vì Renner.]

Vì người con gái đã cứu anh vào cái ngày mưa định mệnh đó.

Vì cô ấy đã giúp anh trở thành một con người đích thực.

"Đúng rồi....Ánh mắt đó"

Vua pháp thuật nói điều gì đó rất khó hiểu.

Chắc là vẫn còn muốn tiếp tục chiến đấu.

Vua Pháp Thuật quay lưng lại, không phòng thủ, nhặt thanh kiếm lên.

Sau đó ném về phía Climb.

"Ngươi dùng nó được chứ."

Khi Vua pháp thuật vươn tay ra, một thanh kiếm đen được xuất hiện trong tay.

Từ chiều dài của lưỡi kiếm, nó có vẻ là một thanh trường kiếm.

Climb nhặt Razor edge trong khi nhìn chằm chằm vào Vua pháp thuật.

Trong trường hợp này không còn cách nào ngoài việc giữ khoảng cách.

Anh nhớ lại trận đấu của Gazef.

Chính xác là trước đó.

Chính miệng Vua Pháp Thuật nói rằng hắn không thể bị tổn thương nếu không có vũ khí được yểm ma thuật mạnh mẽ.

Và thanh kiếm này có thể giết hắn.

Bộ giáp này – thực tế có có chút đáng buồn là mặc dù được tặng bởi Renner với nhiều ma thuật được yểm vào, nhưng cũng không thể vượt qua được phòng thủ của hắn.

"Climb!"

Climb mỉm cười và nói với Renner, người đang đến gần và nhìn chằm chằm vào cậu một cách lo lắng.

"Công chúa, thần sẽ câu giờ.

Nếu...Trong trường hợp.."

Cậu vẫn còn điều muốn nói nhưng Renner liên tục gật đầu.

Climb giữ con dao cạo cách xa Renner một chút.

"Ngươi đã hoàn tất màn tạm biệt chưa?"

"Tôi muốn hỏi.

Sau khi giết tôi , sẽ đến lượt công chúa sao ?"

Vua pháp thuật im lặng.

Climb suy nghĩ thật đáng nghi ngờ.

Đây không phải là lúc im lặng.

Câu hỏi đã được giải quyết khi một tiếng cười nhỏ " Fu fu" , phát ra từ Vua Pháp Thuật.

"Ngươi đang cảm thấy day dứt phải không ?

Quả nhiên, ta không nên trả lời câu hỏi đó nhỉ ?"

"Vua Pháp Thuật. !"

Rezor Edge chém xuống, Vua pháp thuật vẫn dễ dàng đỡ nó bằng kiếm.

Cậu tấn công liên tục, nhưng Vua Pháp Thuật vẫn đứng yên ở một chỗ.

Lý do tại sao Vua Pháp Thuật không tấn công là vì hắn ta đang chơi đùa với cậu.

Giống như một người lớn đang chơi đùa với một đứa trẻ.

Nhưng thế cũng tốt.

Cậu nâng thanh Razor edge lên cao.

Với tất cả ý chí đặt hết mọi thứ vào đòn đánh này.

Giống như các đòn tấn công và chiến thuật được lặp lại trước đó, Vua pháp thuật di chuyển thanh kiếm đen tuyền để đỡ lấy nó.

Ngay đây.

Đặt cược mọi thứ vào lúc này.

Climb kích hoạt võ kĩ.

Đó không phải là tất cả.

Sức mạnh của chiếc nhẫn cũng được kích hoạt.

Tại thời điểm này, khả năng chiến đấu của Climb tăng lên đáng kể.

Vì đã quen với những chuyển động hiện tại của Climb nên đòn đánh này sẽ là một bất ngờ.

Dùng sức mạnh toàn thân chém xuống, sức mạnh tăng vọt.

Ngay lúc hai thanh kiếm va chạm nhau, cậu dùng hết sức ghì xuống và ngay lập tức đâm vào mục tiêu là viên ngọc đỏ thẫm ở phần bụng Vua Pháp Thuật.

Cậu đã dự tính từ trước.

Có lẽ đây là điểm yếu của Vua Pháp Thuật.

Cho dù không phải, nếu có thể nghiền nát nó, thì cũng có thể coi là một đòn trả đũa.

[ Bụp ]

"Ra là vậy.

Tấn công tốt lắm."

Cú đâm toàn lực bị chặn lại bởi một cánh tay của Vua Pháp Thuật.

Có một cơn nóng như ngọn lửa thiêu đốt chạy qua vai Climb.

Cảm giác bị ướt lan ra ở đó.

Vào khoảng khắc tiếp theo, cảm giác nóng bỏng biến thành cơn đau dữ dội.

Climb nhảy lên và phát hiện ra rằng mình đã bị chém vào vai.

Thanh kiếm của Vua Pháp Thuật dễ dàng cắt đứt bộ giáp do Renner ban cho.

Tuy nhiên, nó dường như không có tác dụng phá hủy vũ khí, vì vậy có nghĩa là bộ giáp không bị phá hủy.

Cánh tay vẫn còn có thể di chuyển.

Tuy nhiên, vấn đề là các đòn đánh như trước đây không còn có thể được thực hiện nữa.

Nghĩa là không còn có thể ăn miếng trả miếng với Vua Pháp Thuật được nữa.

"Có thể phá hủy một World Item bằng Razor Edge không nhỉ?

Đó là một thử nghiệm rất thú vị.

Nếu có thể gây thương tích , giá trị của thanh kiếm sẽ tăng lên rất nhiều.

Dù vậy....."

Vua Pháp Thuật ném thanh kiếm đi và nó biến mất vào không gian.

"......

Ta vẫn sẽ giết ngươi."

Vua pháp thuật có vẻ sẽ sử dụng phép thuật.

Climb mỉm cười.

Đó là bởi vì Vua Pháp Thuật đã quyết định chiến đấu bằng ma thuật vào thời điểm này.

Không để cho đối thủ của có thời gian kích hoạt ma thuật.

Climb lao tới, hai từ "Grasp heart " vang lên, anh cảm thấy một âm thanh vỡ vụn đau đớn dữ dội trong chính bản thân mình.

"Thật tuyệt vời !"

Sau đó –

Tầm nhìn –

Ý thức-

Mọi thứ chìm vào khoảng không đen tối.

———-***———-

Phần 4

"Tôi đi nhé, woof.".

Cậu nghe thấy một giọng nói xa lạ ở bên cạnh, theo sau là tiếng đóng cửa.

Các giác quan của cậu được đánh thức, như một công tắc được kích hoạt.

Chuyện gì đã xảy ra, mọi thứ dường như bị khô héo.

Dường như vừa mơ thấy gì đó nhưng cậu lại không thể nào nhớ được.

Climb cảm thấy cơ bắp và xương của mình như bị tan chảy, không còn chút sức lực nào cả, cậu không thể cử động được.

Ngay cả một hành động đơn giản như xoay cổ cũng phải nỗ lực mới làm được.

Cậu cố gắng hết sức để quan sát khung cảnh xung quanh.

Căn phòng xa xỉ nhất mà Climb từng thấy trong đời là của Renner, nhưng căn phòng này vượt xa căn phòng của cô về sự sang trọng.

Trong ký ức của mình, cậu không thể nhớ đã từng thấy căn phòng này trong cung điện.

[Điều gì đã xảy ra với mình?]

[Tại sao ... mình vẫn còn sống?]

Ngoài ra – chuyện gì đã xảy ra với chủ nhân?

Mặc dù không thể di chuyển cơ thể, Climb có thể cảm thấy sự hiện diện của một người khác trong căn phòng.

"Aaaa ..."

Cậu cố gắng gọi họ, nhưng những âm thanh phát ra không thể ghép thành lời nói.

Tuy nhiên, những người trong phòng ngay lập tức chạy đến chỗ cậu.

"Climb!

Cậu đã tỉnh!"

Cậu rất muốn trả lời nhưng không thể.

Toàn bộ cơ thể không còn chút sức mạnh nào, ngay cả dây thanh quản của cậu cũng không thể di chuyển.

Tuy nhiên, đó không phải là lý do duy nhất tại sao cậu không thể nói, những cảm xúc hỗn độn đang chiếm giữ tâm trí cậu.

Đôi mắt cậu đẫm lệ.

Đúng, đây đúng là một cơn ác mộng.

Vương Quốc bị tấn công bởi Vương quốc Sorcerer và Renner bị buộc phải quyết tâm chết, tất cả chỉ là một cơn ác mộng.

" Aaa, aa ..."

"Uhmm, được rồi.

Tôi là Renner đây.

Climb."

Như thường lệ cậu biết là nụ cười đó.

Mặc dù cô ở ngoài tầm nhìn của cậu nhưng cậu vẫn có cảm nhận nó một cách rõ ràng, điều này thật khác với nụ cười thông thường của cô.

Có chuyện gì đã xảy ra?

Climb di chuyển mắt để khám phá thứ gì đó kỳ quái trên lưng cô.

Đôi cánh đen.

Giống như của một con dơi.

Nó vỗ xung quanh, tạo nên những tiếng rít.

Ngay cả khi nó là vật trang trí, nó trông quá giống thực.

Trong mọi trường hợp, cậu nên ngừng nói dối để tự an ủi.

Cảm nhận được sự ngạc nhiên của cậu.

Biểu hiện Renner đã trở lên trung lập.

"Về chuyện này ...

Tôi đã được thay đổi bởi sức mạnh của Vua Pháp Thuật.

Tôi không còn là một con người – mà là một con quỷ."

Hai mắt của Climb trở nên to tròn.

"Aaaaaa oooo..."

Thật là một thảm kịch, và mình là người duy nhất sống sót.

Cậu muốn nói với cô rằng những gì cô nói không phải là sự thật đúng không, nhưng cậu không thể mở miệng.

Cậu chỉ có thể rên rỉ với những âm thanh 'aa' và 'oo'.

Những giọt nước mắt bắt đầu chảy dài.

Renner nhẹ nhàng lau nước mắt.

Climb run rẩy vì xúc động khi cậu rên rỉ.

Dù bên ngoài có thay đổi như thế nào, cô vẫn là Renner ở trong lòng cậu.

"Vậy, ... cậu hẳn phải tò mò về lý do tại sao cậu vẫn còn sống, đúng không?

Trước khi tôi trả lời câu hỏi đó ...

Climb ... cậu có sẵn sàng lắng nghe điều ích kỷ mà tôi sắp nói ra không?

Tôi đã bị biến thành một con quỷ, vì vậy tôi sẽ sống ở thế giới này mãi mãi.

Sống một mình sẽ là một điều cực kỳ đau khổ."

Renner nhìn về phía cậu.

"Climb, cậu có sẵn sàng biến thành quỷ với tôi không?"

Cậu không chần chừ, từ lâu cậu đã quyết định dành tất cả cho Renner.

Climb vật lộn chống lại cơ thể bất động của mình để gật đầu.

"Cảm ơn... vậy giờ tôi sẽ nói về thắc mắc của cậu.

Sự thật là,tôi đã tuyên thệ trung thành với bệ hạ.

Đó là cái giá phải trả cho sự hồi sinh cậu."

Climb mở to mắt ra một lần nữa.

"Xin đừng để nó đè nặng lên trái tim mình. tôi không nghĩ rằng đây là một thỏa thuận tồi.

Rốt cuộc, tôi sẽ không phải sống một mình ...

Climb, cậu có sẵn sàng thề trung thành với bệ hạ cùng tôi không?"

"Vâ...n.....g..."

Trong khi cậu vẫn còn một chút bối rối, nếu Renner sẵn sàng thề trung thành vì lợi ích của cậu, cậu cũng nên đi theo quyết định của cô.

Không, chính xác hơn mà nói thì đây là lựa chọn duy nhất mà cậu có.

"Cảm ơn cậu, Climb.

Sau khi cậu thề trung thành với bệ hạ, Bệ hạ chắc chắn sẽ buộc cậu làm một số nhiệm vụ để kiểm tra lòng trung thành.

Nó có thể sẽ gây đau khổ, và điều đó làm tôi rất buồn ..."

"Không.

Sao.

Hết."

"... cảm ơn cậu rất nhiều ...

Climb, đó là tất cả những gì tôi muốn nói.

Bây giờ nghỉ ngơi đi nhé, tôi sẽ chăm sóc cậu thật tốt."

Cô duy trì nụ cười và biến mất khỏi tầm nhìn của cậu.

Từ hướng cô đi, anh có thể nghe thấy tiếng cửa mở và sau đó là tiếng đóng cửa.

Climb thả lỏng cơ thể và tâm trí.

Ngay sau đó, bây giờ ham muốn được ngủ đã chiếm lấy cậu.

Climb, khuôn mặt đẫm nước mắt, mất ý thức như thể vừa mới chìm xuống bùn.

Những cảm xúc đằng sau những giọt nước mắt đó quá phức tạp để có thể giải thích.

Ngay cả bản thân Climb cũng không biết tại sao mình lại khóc.

—-

Renner rời phòng ngủ và đi về phía phòng bên cạnh.

Khi nhận thấy người đang ngồi trên ghế sofa, cô quỳ xuống trong hoảng loạn.

" Albedo-sama", Renner đã cúi đầu thật sâu, "thần chưa kịp nói lời cảm ơn đến chủ nhân đáng kính của mình kịp thời, vì vậy thần vô cùng xin lỗi vì điều đó.

Việc chuẩn bị thuốc độc và sân khấu trong phòng ngai vàng, thậm chí đã gây rắc rối cho Vua Pháp Thuật bệ hạ đã đích thân đến đó để giúp đỡ, thần vô cùng biết ơn vì điều đó."

"Fufufu Thế là đủ.

Không cần phải lo lắng về những điều như vậy.

'Nó' xứng đáng dành cho những cá nhân xuất sắc, những điều tầm thường như vậy rất đáng để dành thời gian."

"Cảm ơn rất nhiều, Albedo-sama."

Từ 'Nó' vừa được đề cập mang hàm ý sâu sắc, khiến Renner rùng mình.

Cô không biết liệu họ có nhìn thấu cô ngay cả ở khía cạnh này không.

Albedo không dám tiếp tục nói, cô cảm thấy ánh mắt của Albedo dường như luôn hiện diện trong đầu mình.

"...

Fufu.

Không cần phải căng thẳng khi ở gần ta như thế.

Demiurge và ta hoàn toàn nắm bắt được khả năng của ngươi thông qua sự kiện này ở Vương Quốc."

Trước đó, từ khí cô gặp ác quỷ Demiurge cho đến sự hủy diệt của Vương Quốc, khoảng 90% kế hoạch đã được đề xuất bởi chính Renner.

Cô ấy đã thao túng tất cả các mặt thông qua sự tự phụ của họ.

Điều duy nhất mà cô không ngờ đến, là kế hoạch đã thay đổi thành sự tàn sát hầu hết mọi công dân của Vương Quốc.

Cô lo lắng rằng mình có khi nào sẽ bị vứt bỏ sau đó hay không.

Ngoài ra, mọi thứ đều diễn ra theo kế hoạch của cô.

"Những khả năng đặc biệt như vậy phải được sử dụng triệt để trong Nazarick – dưới sự chỉ huy của ta."

"Dĩ nhiên rồi thưa, Albedo-sama."

"Ainz-sama đã dành khá nhiều lời khen ngợi cho ngươi.

Ta sẽ không cho phép ngươi làm ngài ấy thất vọng."

Dù rất nhỏ, cô có thể phát hiện ra một sự khác biệt nhỏ nhoi đó, nhưng giọng điệu của Albedo đã thay đổi phần nào.

Renner tiếp tục hành động một cách khôn ngoan.

Trong tình huống này, đây có lẽ là lựa chọn thông minh nhất mà cô có thể thực hiện.

"Phần thưởng cho sự phục tùng của ngươi kể từ bây giờ, trong hàng thiên niên kỷ tiếp theo, sẽ được trao trước cho ngươi."

Âm thanh của thứ gì đó được đặt trên bàn có thể được nghe thấy.

" Fallen seed (hạt giống sa ngã) ta đã cho ngươi trước đây, và đây là một cái khác.

Bước tiếp theo sẽ là chuẩn bị hiến tế.

Ngươi có thể bắt đầu sau khi cậu ta hồi phục.

Mặc dù ma thuật có thể tăng tốc độ phục hồi, hãy tự mình đánh giá, chúng ta sẽ không làm điều đó."

"Cảm ơn rất nhiều, Albedo-sama.

Xin hãy gửi lời cảm ơn của tôi đến Vua Pháp Thuật tôn quý."

" Renner.

Ta nhắc lại lần nữa ...

đừng làm điều gì khiến ta thất vọng.

Những điều ngươi đạt được ở đây không đơn giản mà có được, đó là thực lực của ngươi thông qua những việc mà người đã làm và sự tin tưởng đã được xây dựng giữa chúng ta.

Ngươi hiểu không?"

Khi nghe giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lùng của cô, Renner cúi đầu thật sâu thậm chí còn thấp hơn trước.

" ...

Vâng, Albedo-sama.

Để trả ơn sự hào phóng của người, tôi tớ của người sẽ tiếp tục, không, tôi sẽ cố gắng hết mình phục vụ tốt hơn."

Cấp trên của cô để lại một tiếng cười nhẹ khi cô ta đứng dậy và rời đi.

Renner cúi đầu xuống cho đến khi cô nghe thấy tiếng cửa đóng lại.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

Lẫn trong hơi thở của cô là cảm giác sợ hãi kéo dài.

Cô đã vượt qua rào cản cuối cùng.

Rốt cuộc, bên kia là một con quỷ tàn nhẫn, sẽ không có gì lạ khi cô suy nghĩ rằng tất cả những điều này là để nuôi hy vọng có thể tiêu diệt nó vào giây phút cuối cùng.

Tuy nhiên, không có bất kỳ cơ hội nào để chuyện đó có thể xảy ra.

Trọng lượng trên vai cô cuối cùng đã được trút bỏ, nhưng cô không cho phép bản thân tin một cách mù quáng dù chỉ một khoẳng khắc rằng vị trí của cô hiện giờ đã tuyệt đối an toàn.

Đối với cô, hiện giờ đã có được sự tin tưởng của họ – là không thể.

Kịch bản cho trường hợp tốt nhất là họ tin rằng cô có giá trị như một con tốt, một người xứng đáng với sự ưu ái của họ.

Đó là lý do Renner phải đóng góp nhiều nhất có thể.

Nếu cô không thể chứng minh mình xứng đáng với ân sủng của họ, mọi thứ sẽ nhanh chóng về phía diệt vong.

Rốt cuộc đây là nhà của những con quái vật đó, họ biết rất rõ rằng cô hoàn toàn bất lực ở đây cho dù cô có cố gắng thế nào.

Tuy nhiên, thậm chí như thế không đủ cho họ.

Vì lý do đó, Renner đã phải phơi bày những điểm yếu của mình cho họ, càng nhiều càng tốt.

Về cơ bản, cô đã trao lại đầu dây xích cho họ để nói với họ rằng cô là thú cưng trung thành và họ là chủ nhân của cô.

Cô phải làm cho mối quan hệ giữa cô với họ trở nên rõ ràng nhất có thể.

Nếu cô không làm được như vậy, có lẽ họ sẽ không bận tâm đến việc tin tưởng vào cô.

Đó là lý do tại sao họ đã đưa ra một màn diễn như vậy trong phòng ngai vàng.

Climb là điểm yếu lớn nhất của Renner, – để cho thấy cậu quan trọng với cô như thế nào, cô đã nói về cậu trong cuộc trò chuyện đầu tiên với Albedo – chỉ khi sự thật này được trình bày trước mặt những con quái vật này, cô mới thực sự được đeo vòng cổ.

Giá trị làm con tin của Climb phải được họ nhận ra, nhưng cô cũng có một lý do riêng cho việc đó.

Tuy nhiên, có vẻ như cô đã được công nhận, nhưng vì mọi thứ đã diễn ra tốt hơn cô mong đợi, đó không còn là vấn đề.

Có một thứ khác mà ngay cả Renner cũng không thể đoán được.

Cô không tưởng tượng rằng Vua Pháp Thuật sẽ tự mình thể hiện trong vai diễn đó.

[Thật là một đấng tối cao đáng sợ.]

Mỗi khi Renner nghĩ về việc có một thực thể tồn tại mang tên Ainz Ooal Gown, cô không thể không rùng mình.

Không thể nghi ngờ việc đó sẽ được thực hiện đơn giản với Thủ trưởng Albedo, nhưng không Vua Pháp Thuật đã tự mình thực hiện vai trò đó.

Điều này có nghĩa là ông ta đánh giá cao về cô.

"Điều đó cũng để nói rằng, người đứng đầu một quốc gia đã tự mình hợp tác với vai diễn nhàm chán của ngươi.

Chắc chắn ngươi hiểu điều đó có nghĩa là gì đúng không?" có lẽ đó là những gì Albedo đang ám chỉ thông qua những lời vừa nói.

Albedo hẳn là phải chống lại quyết định đó.

Nếu ai đó mà cô ngưỡng mộ phải hạ mình xuống để diễn trên sân khấu, điều đó cũng khiến cô khó chịu.

Điều đó có nghĩa là thiện chí của cô dành cho Renner, người chịu trách nhiệm cho sân khấu đó, có lẽ đã cạn kiệt.

[Nếu Vua Pháp Thuật bệ hạ cố tình chống lại Albedo-sama để thực hiện cảnh đó, điều đó sẽ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn với mình.

Nếu họ có một suy nghĩ thoáng qua rằng mình không còn giá trị sử dụng nữa, mình chắc chắn sẽ bị loại bỏ ...]

Cô đã lên kế hoạch chỉ thể hiện một phần khả năng của mình và che giấu khả năng thực sự của mình, nhưng khi Vua Pháp Thuật đã đích thân đến hợp tác trong vai diễn cùng với cô, cô đã bị dồn vào chân tường.

[...

Vua Pháp Thuật bệ hạ có lẽ đã thấy trước tất cả những điều này.

Có vẻ như có một đấng tối cao xuất chúng sẽ không hẳn là tin tốt đối với cấp dưới của họ.]

Bất chấp tất cả, Renner vẫn mỉm cười.

Ước mơ trong quá khứ của cô là rất nhỏ.

Nó đã phát triển đến mức tuyệt vời như thế này là vì cô đã gặp được họ.

May mắn làm sao khi cô có thể nhận ra giấc mơ đó chỉ với sự phản bội và hiến tế Vương Quốc?

Cô muốn nhảy múa.

Cô muốn ca hát.

Niềm vui trong tim cô tuôn trào vô bờ bến.

Cô thực sự, thực sự rất vui.

Não cô dường như phát nổ vì hạnh phúc.

Một Ác quỷ bất tử.

Bị nhốt ở đây đồng nghĩa với việc được trú ẩn ở nơi an toàn nhất trên thế giới này.

Renner nhìn về phía căn phòng bị khóa sau lưng cô.

Không, chính xác hơn là nhìn về người đàn ông đang ngủ trên giường trong căn phòng đó.

"Climb.

Hãy ở bên em mãi mãi~ Hãy làm chuyện ấy lần đầu vào ngay hôm nay nhé."

Renner gần như tan chảy khi cô cất lời.

"Mình nên trân trọng khoảnh khắc này hơn nữa – và dừng hết mọi suy nghĩ công việc trong ngày hôm nay?

Đây là lần đầu tiên mình gặp phải tình huống khó xử như vậy – aaaaaaa, thật là hạnh phúc quá."
 
Overlord Lightnovel
Quyển 14 - Chương 6: Chương kết


Elias Brandt Dale Raeven bước xuống xe ngựa, ông chết lặng trong giây lát khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.

Trước mắt ông là một đống gạch vụn trải dài.

Thật khó để tin rằng đây là thủ đô.

Nếu ai đó nói với ông rằng đây chỉ là ảo ảnh ông sẽ tin ngay mà không cần suy nghĩ, nhưng thực tế không phải vậy.

Cảnh tượng trước mặt ông là sự thật, kết quả của một trận chiến.

Biểu cảm trên khuôn mặt của Hầu tước Raeven trở nên méo mó khi nhìn thấy thảm kịch trước mặt.

Cần bao nhiêu nhân lực và thời gian để phá hủy một thành phố lớn như thủ đô đến mức này?

Ông không thể tưởng tượng ra nổi số lượng quân cần thiết, người duy nhất có khả năng làm ra việc này chỉ có thể là Vua Pháp Thuật, nếu phải dùng từ ngữ để mô tả thì đó là vô nhân đạo.

Tiếng bước chân đang đến gần kèm theo một giọng nói vang lên.

"Hầu tước ... ...

"

Đó là một quý tộc theo phe của ông, người này đã đi cùng ông trên đường tới đây.

Mặc dù anh ta chỉ là một nam tước, nhưng Hầu tước Raeven đánh giá anh rất cao.

Đến mức mà ông đã lên kế hoạch nâng cao địa vị của người đàn ông này trước bất kỳ ai khác.

Vì lý do đó, khi được cấp dưới của Vua Pháp Thuật hỏi rằng quý tộc nào đủ xuất sắc để tha mạng, người đàn ông này là người thứ hai mà ông đã gọi tên.

Cũng giống như Reaven, người đàn ông này cũng không thể che giấu nỗi sợ hãi của mình, và anh đang run rẩy khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.

Hầu tước Raeven nhìn lại và xác nhận rằng tất cả mười hai quý tộc đã bước xuống đầy đủ từ mười cỗ xe.

Những người này đang chờ đợi.

Không ai phản đối và đó là điều không thể khác hơn.

Họ đã được Vua Pháp Thuật triệu tập đến nơi này nên không có cách nào khác ngoài việc phải tuân theo.

Họ phải luôn cẩn thận với những hành vi của mình – không, chính xác hơn khi nói rằng không ai trong số họ hành động một cách dại dột.

Vấn đề bây giờ là, họ đã được bảo là đến thủ đô mà không có địa điểm cụ thể.

Hầu tước Raeven nhìn xung quanh để tìm một kiến trúc từ rất xa đó chính là: cung điện.

Khuôn viên lâu đài, được dùng để bảo vệ cung điện, cũng đã bị biến thành đống đổ nát.

Lý do tại sao Hầu tước Raeven có thể phát hiện ra nó từ nơi họ đang đứng có lẽ là vì ai đó đã cố tình dọn sạch đống đổ nát xung quanh.

Một cấu trúc duy nhất giữa một núi đá vụn.

Raeven không thể kết luận bất cứ điều gì với mọi chuyện đã xảy ra, nhưng chắc chắn đây không phải là sự cứu rỗi.

Trái lại, nó đã trở thành một vật phẩm truyền cảm hứng cho một sự ghê tởm không thể miêu tả, chỉ có bạo lực ở những người nhìn thấy nó.

Hãy để việc đó cho chúng tôi.

Đoàn tùy tùng của Hầu tước Raeven hiện đang ở trong đống đổ nát nơi từng là bức tường của thủ đô, vì vậy cung điện cách họ khá xa.

Mặc dù họ có thể đi qua nơi này nhanh chóng, nhưng họ phải tránh bị nhìn thấy khi ngồi trong xe ngựa vì sợ thiếu tôn trọng.

Dù sao họ cũng đến sớm hơn thời gian dự kiến được mời của mình, họ có thể thong thả đi bộ đến đó với lượng thời gian còn lại này.

Hầu tước Raeven vấp ngã khi đi về phía trước.

Đây có còn là đường phố không?

Ông nghe thấy tiếng ai đó phía sau lầm bầm.

Con đường chính hướng về cung điện không bị gạch vụn đổ nát san lấp.

Nó sạch đến nỗi có lẽ đã có người quét trước đó.

Nói cách khác, thứ duy nhất còn nguyên vẹn ở đây là đường phố.

Không có bất kỳ ngôi nhà hay bức tường nào ở hai bên đường.

Có vẻ như chúng đã bị phá hủy và sau đó bị đốt sạch.

Trên đường đến thủ đô, họ cũng đã thấy những ngôi làng và thành phố bị phá hủy, nhưng không thứ gì trong số chúng giống với mức độ hủy diệt được phơi bày ở thủ đô.

"Hầu tước, Hầu tước, cư dân thủ đô ...

"

Không còn một ai khác

Họ lo lắng về sự an toàn của cư dân thành phố.

Tuy nhiên, Raeven đã không nghe nói về việc họ được tái định cư và ông cũng không thấy người tị nạn bên ngoài thủ đô.

Có thể đã có kết luận từ những việc đó, chỉ có một số phận dành cho họ.

Hầu tước Raeven nhìn sang đống đổ nát gần phía mình.

Có bao nhiêu người đã được chôn cất bên dưới?

Ông cảm thấy như thể đang đi qua một nghĩa trang khổng lồ.

Raeven không còn dùng mũi để thở vì ông không muốn ngửi thấy mùi cay nồng của xác chết.

Nhưng, thật kỳ diệu, không có bất kỳ mùi hương nào như vậy cả.

Mùi duy nhất đọng lại trong không khí là mùi hương không thể chịu nổi của các kiến trúc bị cháy và tro.

Họ đã đi bộ một lúc, nhưng vẫn còn cách xa cung điện.

Có phải trái tim họ đã mềm yếu đi khi nhìn thấy thảm kịch như vậy?

Raeven nghe ai đó lầm bầm.

" Hoàng Đế điên cuồng"

Hầu tước Raeven lập tức quay lại và hét lên.

"Ngươi, im ngay đồ ngốc"

Ánh mắt sắc bén của ông bao trùm lên các quý tộc, trong đó có một người với nước da nhợt nhạt và khuôn mặt không ngừng co giật.

Những người quý tộc này đều là những người có kinh nghiệm trong việc che giấu cảm xúc của mình, không bao giờ để lộ biểu cảm của họ, nhưng cảnh tượng trước mặt vẫn khiến họ ta đầu hàng từ trong nội tâm.

Ông có thể đồng cảm với họ, nhưng ngay cả khi ông đồng tình với suy nghĩ đó, họ vẫn đang đứng ở đây.

Không thể để kẻ thù nghe thấy, vì vậy ông phải lên tiếng khiển trách họ.

"Tất cả mọi người ở đây đều là những tài năng phi thường, đó là lý do tại sao tôi chọn cứu các ngài ... vì vậy đừng để lãng phí những nỗ lực của tôi bởi vì những trò hề như vậy.

Không cần phải xin lỗi hay cảm ơn tôi.

Chỉ cần cố gắng để hiểu những hành động của tôi đến từ việc gì."

Không có bất kỳ ai lên tiếng, nhưng ông có niềm tin rằng ý định của mình được truyền đạt tốt.

"Hầu tước-sama.

Umm, nếu chúng ta chỉ đi bộ mà không nói chuyện, tâm trí của chúng ta sẽ tự nhiên bị chiếm đóng bởi những suy nghĩ tiêu cực.

Chúng ta có nên thảo luận về một số chủ đề tích cực khi chúng ta đi?

"

" ...

đó là một gợi ý tốt.

Vậy thì ... chúng ta sẽ nói về sự ra đời của đứa con thứ hai nhé?"

Các quý tộc đồng thanh vui vẻ đồng ý.

Trong những tháng ngày khốn khổ vừa qua, với Hầu tước Raeven, đây là tin tốt duy nhất trong tất cả.

Đó là lý do tại sao anh đã nói chuyện với họ về chủ đề này nhiều lần rồi.

Ông có thể nói về con mình hàng giờ liền, nhưng những gì ông nói hầu hết là không có nội dung rõ ràng.

Tuy nhiên, trên thực tế việc này có thể làm giảm bớt tâm trạng một chút, nên ông vẫn nói về đứa con của mình.

Khi ông quay trở lại thực tại, họ đã đi được nửa đường trên con đường dài đến cung điện.

Có lẽ ông mới chỉ nói một chút – nhưng sự thật là một chút đó – quá nhiều.

Mặc dù ông vẫn còn rất nhiều điều để nói, ông biết đã đến lúc ông phải dừng lại.

Raeven cố tình tạo ra một tiếng ho.

Tất cả mọi người đã điều chỉnh tâm trạng căng thẳng về thực tế này.

"Vậy, chúng ta sẽ nói nhiều hơn về con tôi khi chúng ta trở về.

Chúng ta nên trình bày những gì với Vua Pháp sư để con cái chúng ta có thể sống hạnh phúc trong tương lai?"

Họ đã thảo luận về chủ đề này nhiều lần trước khi đến đây, nhưng đã đến lúc họ phải đi đến kết luận.

Hầu tước Raeven quan sát địa hình xung quanh, xác nhận rằng không có người lính nào từ Vương quốc Sorcerer quanh đây.

"Mặc dù đây là một câu hỏi mà chúng ta phải thẳng thắn đối mặt, nhưng đức vua là Vua Pháp Thuật bất tử.

Không giống như những sinh vật sống như chúng ta, sự cai trị của ông ta sẽ mãi mãi.

Các cháu và chắt của chúng ta sẽ không còn nhớ đến những cảnh này, vì vậy đừng cố làm gì để chọc giận đức vua?"

"Đúng vậy, mọi việc sẽ diễn ra như vậy.

Mặc dù các cháu của chúng tôi có thể sẽ ổn thôi, nhưng những đứa thế hệ sau nữa khiến tôi lo lắng.

"

"Rốt cuộc, những kẻ ngốc có thể sẽ kế thừa vai trò trụ cột trong gia đình.

"

"... thật lòng, chúng ta không thể chịu nhiều trách nhiệm đến như vậy.

Nếu sự cố xảy ra, tại sao chúng ta không để chúng bị diệt vong?

Hay để chúng một cái chết nhanh chóng?"

Một phát biểu sẽ gây sốc cho bất cứ ai tự hào về dòng máu quý tộc của họ, những lời vừa rồi được nói bởi một nữ lãnh chúa có gia đình vừa mới lên tầng lớp quý tộc trong thế hệ của cha cô.

Cô ở đây như một đại diện cho người cha bị bệnh.

Vì phát biểu đó đến từ một người có nguồn gốc quý tộc chưa được bao lâu, nhiều người đã thể hiện sự khó chịu.

"Hãy nhìn vào những gì trước mặt, mọi thứ sẽ không kết thúc khi chỉ có một gia đình bị tàn sát".

Câu nói của Raeven khiến cô hướng ánh mắt xuống đất.

"vì thế ...

đó là lý do tại sao đây là những điều duy nhất chúng ta có thể làm: Những cảnh bi thảm này sẽ được vẽ cho hậu thế và kể cho con cái chúng ta về những gì đã xảy ra ở đây.

Chúng ta sẽ phải cầu xin đức vua lưu lại cảnh này."

"Chúng ta có nên hay không xây dựng một thành phố mới trên mảnh đất này?

"

Raeven nghe một câu hỏi từ phía bên phải của ông, và nghe được câu đáp lại từ bên trái bên trái.

" Có thể xây dựng lại nơi này khi nó đã bị hủy hoại đến tình trạng như hiện nay sao?

Ngài có thấy hơi khó tưởng tượng không?"

Hầu tước Raeven đồng ý với ý sau.

Tuy nhiên, Vua Pháp Thuật sở hữu sức mạnh mà cả ông và toàn bộ loài người hợp lại đều không thể sánh được.

Có lẽ ngài ấy muốn xây dựng thành phố lý tưởng của mình từ sơ khai, và đó là lý do tại cho những việc ông ấy đã làm.

Nhưng, nếu họ cứ chìm đắm trong suy nghĩ này, họ sẽ chẳng thể đi đến đâu.

" Ngoài ra, còn tình hình con tin thì sao?

Hầu tước?"

"

Đây là chủ đề ông ghét nhất.

Raeven cắn mạnh môi dưới.

Họ không chắc liệu Vua Pháp Thuật có yêu cầu con tin từ họ hay không, nhưng, so với việc để bên kia gợi ý điều này, sẽ thuận lợi hơn khi họ đề xuất ý tưởng này trước.

Hầu tước Raeven đã phải rất cân não và đưa ra kết luận.

"Tôi sẽ là người đề xuất lời đề nghị với Vua Pháp Thuật."

Nói cách khác, ông chủ trương rằng họ sẽ chủ động đưa con tin.

Nhiều người trong số các quý tộc có thể không đồng ý với quyết định của ông, nhưng không ai trong số họ lên tiếng cũng không thay đổi biểu cảm.

Sau khi họ đã có quyết định cuối cùng chung một suy nghĩ, cuối cùng cung điện đã xuất hiện.

Những gì Raeven và những người còn lại nhìn thấy là một núi đá vụn dường như đang chặn lối vào.

Ngồi trên đỉnh của nó là một Undead.

Undead này đang nói chuyện với Thủ trưởng của Vương quốc Sorcerer, Albedo.

Có lẽ họ đã phát hiện ra sự hiện diện của nhóm hầu tước, vì thế họ quay lại đối mặt với nhau.

Vẫn còn một chút khoảng cách giữa họ, ngay lập tức Raeven và đoàn tùy tùng của ông bắt đầu chạy nước rút.

Khi đến gần hơn, cuối cùng họ cũng tìm ra hình dạng thực sự của ngọn núi đá vụn mà Vua Pháp Thuật đang ngồi trên.

Chà, sẽ không chính xác nếu gọi nó là "hình dạng thực sự" bởi vì nó thực sự là một núi đá vụn, nhưng từ một quan điểm khác thì không phải vậy.

Trên đỉnh của nó là một thứ gì đó rạng rỡ: vương miện của Vương Quốc.

Đó là hình dạng của một ngai vàng được tạo ra từ đống đổ nát, một tác phẩm nghệ thuật tượng trưng cho sự kết thúc của Vương Quốc.

Thật khó để họ tin rằng đống đổ nát tạo nên ngai vàng ở đây là từ thành phố này.

Có lẽ nó đã được vận chuyển từ một nơi khác đến.

Kinh khủng.

Một con quái vật có khả năng nghĩ ra một ý tưởng như vậy và cũng có khả năng để thực hiện nó, thật đáng sợ.

Họ chạy với tất cả sức mạnh của bản thân và quỳ xuống trước mặt anh như thể họ vừa bị vấp ngã.

'Hooo, hooo' họ thở dốc, hết sức kinh khủng.

"Chúng thần đang ở đây để bày tỏ sự kính trọng của mình với Đức vua Pháp Thuật."

Hầu tước Raeven cúi đầu và cảm thấy như Vua Pháp Thuật đang liếc nhìn sau gáy mình.

"Là Raeven, đúng không?

Ngươi đã làm việc ở đây rất lâu rồi nhỉ, ừm ... ta nên nói thế nào nhỉ, trước tiên hãy điều hòa hơi thở của ngươi ổn định?

Và mồ hôi cũng chảy khá nhiều đấy."

"Thần đã thể hiện một cảnh tượng ô nhục như vậy đối với ngài, thần thật sự xin lỗi vì điều này."

Giọng nói của ngài ấy toát nên một vẻ ôn hòa, điều đó khiến ông bị sốc.

Đó chính xác là lý do tại sao ngài ấy đáng sợ như vậy.

Trí óc của ông như hét lên đó là 'bẫy'.

Tình hình của họ sẽ chỉ trở nên tồi tệ hơn nếu họ giữ thái độ khinh suất.

Raeven rút ra một chiếc khăn tay để lau mồ hôi trên trán.

"Sau cùng, ta đã triệu tập tất cả các ngươi ở đây, theo nghi thức thông thường, ta phải chào đón mọi người trước.

Tuy nhiên, ta không thích những cuộc trò chuyện vô nghĩa, vì vậy chúng ta hãy nhanh chóng đi đến kết luận.

"

"Hiểu ạ!"

Có phải ngài ấy định nói chuyện với Raeven và những người khác về điều mà họ chưa từng thảo luận trước đây?

"Đội quân Vương quốc Sorcerer của ta đã phá hủy vùng đất của các quý tộc ở phía Tây và hướng về phía Nam của thành phố này.

Họ sẽ sớm trở lại.

Tất cả các ngươi nên quản lý đất đai của mình như bình thường.

Mặc dù chúng ta có thể sẽ thay đổi chỉ định lãnh thổ trong tương lai, hiện giờ chúng ta chưa có kế hoạch thực hiện – ta nói có đúng không, Albedo?

"Vâng, đúng như Ainz-sama đã phỏng đoán."

"Đúng vậy.

Kể từ bây giờ, Albedo sẽ thông báo cho các ngươi biết về bất kỳ thay đổi quan trọng nào mà ta có thể thực hiện đối với các yêu cầu của ngươi.

Ngươi nên duy trì theo các luật hiện hành đã có từ trước đến giờ."

Không chỉ Raeven, các quý tộc khác cũng đồng thanh đáp trả.

"Các ngươi có câu hỏi hay điều gì khiến tâm trạng bối rối không?"

"Không có gì cả!

Chỉ là, để chứng minh lòng trung thành của thần và tất cả quý tộc ở đây, người đầy tớ của ngài, thần muốn đưa ra một vài đề xuất."

Hầu tước Raeven nói như thể ông đang ho ra máu.

Sau khi ông nói những lời này khiến ông cảm thấy chán nản, ông thấy rằng Vua Pháp Thuật đã quay đầu lại để nhìn một thứ gì đó xa xôi.

Ngài có thể đang nghĩ gì đó trên những dòng người, đơn thuần như dám đưa ra đề xuất thay vì chỉ lắng nghe?

Có lẽ ngài có quyền với Sự kiêu ngạo như vậy.

Có phải ông đã làm ngài ấy khó chịu?

Raeven cảm thấy như bụng mình nặng trĩu như chứa đầy chì.

Nếu ông sắp hoàn thành công việc một cách mệt mỏi, sau đó cấp dưới của ông lại đổ thêm nhiều tài liệu vào chất thành đống, ông có lẽ sẽ có một biểu hiện tương tự như Vua Pháp Thuật hiện giờ.

Raeven nghĩ về những điều này trong một nỗ lực vô ích để trốn tránh thực tại.

Sau khi cảm giác như vừa trôi qua hàng chục năm, Vua Pháp Thuật mệt mỏi nói, "Hmmm, Là vậy sao?

Hãy nói những điều đó với Albedo sau nhé."

"Vậy chúng ta kết thúc cuộc trò chuyện ở đây...,phải rồi, để cho phép tất cả mọi người nhận ra rằng thật ngu ngốc khi chống lại ta và đất nước của ta, nơi này sẽ bị bỏ lại với tình trạng hiện tại.

Nhưng nếu một số bệnh dịch được sinh ra từ đây, nó sẽ khiến mọi việc trở nên khá rắc rối.

Vì vậy chúng ta sẽ sử dụng một dụng phép thuật tại nơi này, nó sẽ được đốt cháy xuyên suốt.

Để tránh bị cuốn vào, hãy nhớ đừng cho phép bất cứ ai lại gần đây."

"Thần đã Hiểu!"

"Albedo, hãy triệu hồi Guren tại đây và đốt cháy mọi thứ trên mặt đất.

Tuy nhiên, ngoại thất đẹp của cung điện phải được bảo tồn.

Hãy chuyển hết đồ nội thất và dọn sạch mọi thứ bên trong đến E-Rantel.

"Vâng ạ!."

Mặc dù ông muốn biết Guren là ai, nhưng đó có lẽ là thứ không có ý nghĩa gì khi nghe thấy.

Nếu ông phải phân loại mọi thứ thành 'nên biết' và 'không bao giờ nên tìm hiểu', có lẽ mọi thứ xung quanh Vua Pháp Thuật nên nằm ở vế phía sau.

"Bây giờ, mặc dù Vương Quốc đã bị hủy diệt hoàn toàn – Raeven, ta phải hỏi điều này.

Mức độ thực sự của việc phản đối những việc ta làm ở thế giới này được xem là kiến thức phổ biến, đúng không?"

"Thưa đúng vậy....Thật sự là rất ngu ngốc cho bất kỳ kẻ nào dám chống lại Bệ hạ, Vua Pháp Thuật hùng mạnh chắc chắn sẽ trở thành tri thức thức phổ biến cho hàng nghìn năm sắp tới."

Do đầu cúi xuống, ông không thể biết được biểu hiện của Vua Pháp Thuật – tất nhiên, Vua Pháp Thuật không có chút da thịt nào, vì vậy nếu có nhìn cũng không thấy được bất kỳ biểu hiện nào của ngài – nhưng, ông có thể cảm nhận được niềm vui trong phản ứng của ngài.

"Là vậy sao?

Sau đó, những gì chúng ta đã làm ở đây là vì giá trị của nó.

Ta khá hài lòng vì điều đó."

Nghe những lời nói của Vua Pháp Thuật, người vừa tàn sát tám triệu người Vương Quốc, khiến cho Raeven bị thôi thúc dữ dội.

Ông không thể không ngừng cầu nguyện.

Rằng một ngày nào đó xuất hiện một anh hùng giết vua quỷ này.

—-

"Tôi không làm gì sai cả"

Philip đã lặp đi lại những từ này, và hắn lặp lại rất nhiều lần trong suốt tuần qua.

Thật vậy, hành động của hắn chắc chắn không thể châm ngòi cho một cuộc chiến.

Đây tất cả là một mưu đồ của Vương quốc Sorcerer.

Nếu hắn nghĩ về nó theo cách đó, mọi thứ mang ý nghĩa phù hợp hơn.

Hắn bị bóc lột.

Có lý do khi cho rằng tại sao vùng đất của hắn không bao giờ có một vụ mùa bội thu và tại sao các đề xuất của hắn dường như không bao giờ được thông qua là vì những kế hoạch đã tính từ trước của Vương quốc Sorcerer.

[Hẳn là họ đã trả tiền cho những kẻ đó để nói xấu tôi.

Tôi biết họ đã làm điều gì đó chống lại tôi.

Đúng chính xác đó là những gì đã xảy ra!]

Philip rời khỏi giường và đưa tay về phía đầu giường.

Hắn nhặt cái chai lên và xoay nó xung quanh, nhưng trọng lượng cái chai cho hắn biết không có nước bên trong.

"chậc"

Philip tặc lưỡi và nhìn quanh phòng mình.

Rải rác khắp sàn nhà là những chai rượu trống rỗng.

Căn phòng giờ đây chứa đầy mùi rượu nồng nặc, nhưng mũi của Philip đã thích nghi từ lâu với nó nên hắn không cảm nhận được sự khác biệt.

Hắn ngẫu nhiên chọn một cái chai từ mặt đất và đưa nó lên môi, nhưng thậm chí không một giọt nào rơi xuống cổ họng.

"Mẹ kiếp "

Hắn ném cái chai.

Nghe tiếng chai vỡ, hắn càng nản chí hơn.

" Này này!

Ta đã hết say rồi!"

Ngay cả khi hắn hét lên, không ai phục vụ rượu cho hắn nữa.

Thường thì sẽ có vài người giúp việc – người của Hilma – ở trong phòng này, nhưng giờ hắn suy nghĩ về điều đó, hắn cảm thấy đương như đã lâu không gặp cô.

"Mang thêm nhiều rượu vang đến đây!

"

Hắn lại hét lên một lần nữa.

Cơ thể hắn chao đảo xung quanh.

'Oww' hắn nhăn mặt khi chống đỡ trên giường.

Thay vì say xỉn, cơ thể hắn có lẽ đã rất uể oải do hắn đã không rời khỏi căn phòng này nhiều ngày nay.

Philip bước chầm chậm ra cửa.

"Này!

Mọi người đang ở đâu vậy!?

"

Hắn hét lên trong khi đá cánh cửa với tất cả sức mạnh của mình.

Hắn không dùng nắm đấm của mình vì sợ rằng nó có thể bị thương.

Không có một lời phản hồi nào.

Hắn tặc lưỡi, mở cửa và hét lên với tất cả sức lực một lần nữa.

"Các người có bị điếc không?

Tôi nói tôi đã hết say rồi!

Mang rượu lại đây!"

Vẫn không có phản hồi.

Philip giận dữ rời khỏi phòng.

Ngôi nhà vắng lặng.

Cha và gia đình anh trai của hắn đã chuyển đi nơi khác vì Philip muốn sử dụng ngôi nhà chính.

Ngoài hắn ra thì chỉ có người hầu ở.

Trong khi đây là biệt thự của một quý tộc, nó chỉ là một phù hợp với một nam tước.

Hắn có thể dễ dàng đến phòng ăn từ phòng riêng của mình.

Khi hắn mở cánh cửa phòng ăn, đôi mắt của Philip mở to.

Đó là bởi vì hắn nhận thấy một người phụ nữ mặc đồ trắng, ngồi trên một trong những chiếc ghế ở đó.

"Hoooh, ngài đã tỉnh chưa?

Ngài mất nhiều thời gian đến nỗi tôi gần như sắp sửa tự mình đi lấy."

Đó là Thủ trưởng của Vương quốc Sorcerer, Albedo.

Nụ cười của cô vẫn không thay đổi so với lần đầu tiên hắn gặp cô.

Cô dường như không giận Philip vì những gì hắn đã làm.

Đột nhiên, có một suy nghĩ rằng Vương quốc Sorcerer có lẽ không hề nguyền rủa về những gì hắn đã làm nổi lên trong tâm trí Philip.

Thật vậy.

Nếu họ thực sự nổi điên với hắn, họ sẽ bắt đầu cuộc xâm lược với lãnh thổ của Philip trước.

Tuy nhiên, họ đã không làm như vậy, nói cách khác, họ không giận hắn.

Trái lại, họ nên biết ơn hắn vì đã cho họ một lý do để bắt đầu một cuộc chiến với Vương Quốc.

Có lẽ cô ấy ở đây để bày tỏ lòng biết ơn của họ.

Không không.

Có lẽ cô chưa phát hiện ra.

Có lẽ họ không biết rằng chính Philip đã làm tất cả những điều đó.

Nụ cười của Albedo như truyền nhiễm, khiến Philip cũng phải cười lại với cô.

"C...Cảm ơn quý cô đã đến một nơi tồi tệ như thế này, Albedo-sama.

Tôi không thể tin rằng cô phải đợi ở đây!

Tôi chắc chắn sẽ mắng những người hầu sau."

Albedo sững sờ một lúc, trước khi cười gượng.

"Được đánh giá cao như vầy khiến tôi rất cảm kích.

Tôi hơi sợ hãi ... fufu, tôi ở đây để hoàn thành những gì phải làm, nhưng trước hết, tôi đã mang đến cho ngài một món quà. ngài có muốn mở nó không?

Đặt trên bàn là một hộp trắng rộng ít nhất năm mươi centimet.

Philip hối tiếc vì đã nằm trên giường quá lâu khi hắn nâng đỉnh hộp lên.

Một mùi hương hoa tuyệt vời làm mũi hắn ngứa ngáy.

Với hơi thở bị lấp đầy bởi những thứ có giá trị trong chiếc hộp này, Philip mở nó ra và nhìn vào bên trong.

Đó là đầu của Nam tước Delvin và Nam tước Rokerson.

Họ đã trải qua nỗi đau không thể chịu đựng trước khi chết?

Biểu cảm méo mó của họ khiến hắn cảm thấy khó thở dữ dội.

"—Eeeek!"

Albedo bình tĩnh nói với Philip, người đang có một cơ thể cứng đờ.

"Để chấp nhận những sự xúc phạm làm ô nhục tôi?

Chúng tôi đã lên kế hoạch chuẩn bị một thằng ngốc, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ai đó ngu ngốc như ngươi có thể tồn tại trên đời."

"Woosh", đó là âm thanh của Albedo đang đứng lên.

Khuôn mặt cô chỉ toàn là những nụ cười, nhưng bây giờ mọi thứ đã tiến triển đến thời điểm này, ngay cả người ngu ngốc như Philip cũng biết.

Cô ấy đang hoàn toàn tức giận.

Nếu hắn không thoát khỏi nơi này, mọi thứ sẽ không kết thúc tốt đẹp với hắn.

Philip quay lại để chạy, nhưng trong cơn hoảng loạn, chân hắn vấp phải chân còn lại, khiến hắn ngã xuống đất phát ra một âm thanh lớn.

'Clop, clop', tiếng bước chân tiến lại gần hơn.

Cô đã đi đến sát bên cạnh hắn.

"Bây giờ, đi thôi nào."

"Không!

Không!

Tôi không muốn đi!"

Cố gắng kháng cự bằng tất cả những gì còn lại, hắn cuộn tròn thành một quả bóng.

"Ngươi đang cố gắng hành động như một đứa trẻ hư, ngươi không nghĩ điều đó có thể thể giúp ngươi thoát khỏi tình huống này chứ?

Hắn ta bị kéo đi bằng lỗ tai, cơn đau khủng khiếp đến tận não đến nỗi hắn ta bắt đầu đặt câu hỏi liệu tai hắn có bị rách không.

"Đau quá!

Đau quá!

Dừng lại!"

" Vậy hãy tự bước đi, đứng lên."

Philip muốn đẩy tay Albedo ra, cô vẫn còn nắm tai hắn.

Mặc dù bàn tay của cô mỏng và tinh tế như bao người phụ nữ khác, nhưng sức mạnh nắm chặt của cô ấy mạnh hơn hắn ta rất nhiều.

"Đau!

Đau quá "

Anh bị kéo vào tư thế đứng bên tai.

Tầm nhìn của hắn bị mờ đi bởi những giọt nước mắt, nhưng Philip vẫn cố đấm vào mặt Albedo.

Tuy nhiên, nắm đấm của hắn dễ dàng bị bắt giữa không trung, và sau đó là

"Hiyaaaaah!!"

Một lực vừa đủ mạnh để nghiền nát xương tác động vào nắm tay của hắn, những âm thanh giòn tan vang lên.

"...Nếu ngươi muốn tự đi, ta sẽ không bóp nát tay còn lại của ngươi, ngươi nghĩ sao?

"Tôi hiểu rồi!

Tôi hiểu rồi!

Tôi sẽ đi!

Xin đừng làm vậy lần nữa!

Lực trên tay anh được nâng lên.

"Tại sao...?

Tôi đã làm gì sai?

"

Nước mắt đau khổ của Philip chảy xuống như thác nước.

Hắn đã cố gắng hết sức trong mọi việc, nhưng chẳng những đến được được thành công, hắn chưa bao giờ được đối xử như thế này trước đây.

Tại sao hắn lại là nạn nhân của bạo lực như vậy?

Tại sao không có ai đến để giúp hắn?

Có phải hắn đã bị bán rẻ cho Vương Quốc Sorcerer vì sự an toàn của những người khác?

Chúng đều là những kẻ hèn nhát.

Toàn bộ bọn chúng, hèn nhát.

Albedo không có bất kỳ phản ứng nào với việc Philip khóc vì nắm đấm và tai của mình.

Cô chỉ đi về phía trước như thể anh không tồn tại.

Philip đi theo mà không dám chống cự, vì tai anh vẫn còn trong tay cô.

Họ đi bộ ngoài trời từ cổng chính.

"—Eeeek!"

Philip thét lên khi nhìn thấy khung cảnh trước mặt.

Một khu rừng đã mọc lên trước dinh thự.

Nhưng không giống như một khu rừng bình thường, chúng không được làm từ cỏ và cây thông thường.

Một lượng lớn cây có hình dạng kỳ lạ xuất hiện ở đó.

Chúng giống như chiếc cọc với tay và chân.

Tay chân hắn bủn rủn.

Dân làng đã bị xiên.

Đàn ông, phụ nữ, già hay trẻ đều bị xiên vào cọc.

Không một ai trong số họ được tha.

Tất cả đều bị xiên từ trực tràng đến miệng.

Tất cả họ đều toát lên vẻ đau khổ thông qua biểu hiện của họ, không có bất kỳ ai ngoại lệ.

Máu tràn ra từ mọi lỗ và các vũng máu hình thành ở gốc cọc.

Họ đã làm điều này từ khi nào?

Philip không hề nhận thấy bất kỳ điều gì khác đang diễn ra xung quanh khi sống ở đây.

"Đây không phải là mơ.

Ta đã sử dụng phép thuật để cách âm phòng của ngươi.

Chắc hẳn trong đó rất là yên lặng, phải không?

Haaah, nếu ngươi là một người thông minh hơn, có thể đã nhận ra điều gì đó không ổn ... nhưng từ những gì ta đã thấy, ngươi hoàn toàn không biết gì cho đến tận bây giờ.

Philip cố gắng dồn toàn bộ sức lực của mình vào tay để giải phóng tai khỏi sự kìm kẹp của Albedo một lần nữa.

Albedo phản ứng lại bằng cách đấm vào mặt hắn khi cô tiếp tục nói.

"Ta đã cân nhắc đến việc để dân làng tự xử tử ngươi, nhưng điều đó thật nhàm chán.

Điều mà ta luôn ngưỡng mộ, chính là Ainz-sama, ngài đã nhấn mạnh vào kinh nghiệm thực tế và đào tạo.

Đó là lý do tại sao tôi muốn thử nghiệm một số phương pháp tra tấn thu thập thông tin về ngươi.

Ngươi nên tỏ ra mình có chút hữu ích đối với ta."

Nhìn thấy biểu hiện của Albedo, một nụ cười trông giống như nó có thể làm rách mặt cô, Philip bất tỉnh.

"Haaah ... người đàn ông này, thực sự là.....?

Haaah, tốt thôi.

Rốt cuộc, cha của ngươi đã yêu cầu tôi, 'hãy để tên ngốc đó nếm nỗi đau của mọi người!' Ta sẽ giữ lời hứa với ông ấy."

Philip đã không còn có thể nghe thấy những gì cô ấy nói nữa.

—-

Vì Albedo nói rằng cô phải chấm dứt một số vấn đề, nên anh đã tách ra khỏi cô giữa đường.

Ainz trở về phòng một mình và nói với giọng điệu trang trọng với người hầu gái phụ trách chăm sóc anh ngày hôm nay.

"Ta sẽ xem xét các chiến lược mà Vương quốc Sorcerer sẽ sử dụng trong tương lai.

Hãy trông chừng chỗ này và không cho phép bất cứ ai khác vượt qua nơi này."

Ainz thấy rằng người hầu gái phụ trách đi cùng anh đã hướng ánh mắt về phía cánh cửa phòng, về phía người giúp việc phụ trách phòng anh ngày hôm nay.

Có lẽ cô ấy muốn nói với đồng nghiệp rằng, tôi sẽ giao lại mọi thứ ở đây cho cô, tôi sẽ là người chờ đợi Ainz-sama đáng kính.

Đây là cách họ thường trao đổi sau tất cả.

Ainz biết trước điều này, vì vậy anh đã thực hiện một động thái trước khi họ chuẩn bị làm những điều đó.

"Ta sẽ phải cân nhắc mọi thứ với quy mô lên đến nhiều năm trong tương lai.

Bất kỳ hình thức chuyển động nào cũng có thể phá vỡ dòng suy nghĩ của ta, các ngươi có hiểu điều đó là gì không?"

"Vâng ạ!

Thần sẽ cố gắng hết sức để xóa hoàn toàn sự hiện diện của mình kể từ bây giờ!

Trong khi Ainz muốn nói rằng anh ta không có ý như vậy, điều này cũng không ổn sao?

Thành thật mà nói, anh càng nghĩ về điều này, anh càng ít muốn nghĩ về nó.

" Tốt.

Vậy, vì ngươi không thể xóa hoàn toàn sự hiện diện của mình bây giờ, ngươi chỉ nên đứng ở đây."

"Vâng, thưa Ainz-sama."

Người hầu gái phụ trách chăm sóc anh đứng lại trước văn phòng.

Ainz đi thẳng vào phòng ngủ của mình.

Cơ thể anh vẫn ổn, nhưng tâm trí anh hoàn toàn bị bỏ rơi.

Ainz nhảy lên giường như thể anh đang lặn xuống một hồ bơi.

Chiếc giường êm ái nhẹ nhàng chấp nhận cơ thể anh.

Một chuyến lặn tuyệt vời.

Nếu xem xét theo khoảng thời gian đếm ngược, khoảng cách anh đã nhảy, vị trí anh hạ cánh, tư thế anh ta ở khi anh hạ cánh, v.v.., chuyển động lặn của anh sẽ thu hút được sự khen ngợi rất xứng đáng.

Đây là một kỹ năng anh có được thông qua luyện tập và kinh nghiệm, bởi vì anh đã ngụp lặn trên giường mỗi khi kiệt sức về tinh thần.

" Haaaah!"

Ainz thở phào nhẹ nhõm giống như một người đàn ông trung niên.

Tiếng thở dài đó cũng tuyệt vời.

Một ngàn người kết luận trong số một ngàn người được khảo sát sẽ nói rằng đó thực sự là cách một người đàn ông trung niên sẽ thở dài.

Lý do cho điều này cũng giống như trước đây, Ainz đã thực hành những tiếng thở dài của mình nhiều lần trước đó.

Ainz lăn lộn trên giường sau đó.

Thỉnh thoảng bên trái, rồi lại sang bên phải.

Anh đã ở thủ đô đổ nát cho đến tận bây giờ, vì vậy cơ thể anh phủ đầy bụi bẩn.

Mặc dù anh biết rằng tốt nhất là anh nên tắm bằng slime trước, anh không còn đủ khả năng tinh thần cho việc đó nữa.

[Mệt mỏi quá...]

Anh có thành công trong vai phản diện không?

Những giao dịch diễn ra với người mặc bộ giáp bạch kim đó có hợp lý không ?

Mặc dù có rất nhiều điểm cần được cân nhắc và xem xét, cuối cùng đã giải quyết được một vấn đề lớn.

-Không.

Đây chỉ là bước thành công đầu tiên trong kế hoạch lớn, thông thường người ta có thể nói rằng mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn kể từ bây giờ.

Tuy nhiên, với sự hủy diệt không suy nghĩ, một trong những phần đơn giản hơn của kế hoạch.

Những gì đã diễn ra là sự phá hủy ở quy mô nhỏ hơn, nói cách khác, việc làm này là chính xác.

Điều thực sự rắc rối, là những nỗ lực xây dựng lại sau đó.

Cho đến thời điểm hiện nay, lãnh thổ của Vương quốc Sorcerer rất nhỏ – ngoại trừ đồng bằng Katze – có các quốc gia khổng lồ xung quanh làm chư hầu.

Tuy nhiên, mọi thứ giờ đã khác.

Họ vừa giành được một lượng lớn lãnh thổ, nhiều vấn đề có thể nảy sinh từ điều này là hiển nhiên.

Tất nhiên, người am hiểu đầy đủ các vấn đề nội bộ là Albedo, nhưng nếu có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, cô chắc chắn sẽ hỏi ý kiến của Ainz.

Các vấn đề có thể xảy ra trong tương lai chắc chắn sẽ còn nghiêm trọng và khó khăn hơn so với hiện tại.

Anh hoàn toàn không có niềm tin vào bản thân rằng anh có thể giải quyết những vấn đề đó một cách thích hợp.

Ngoài ra, anh không thể biết liệu anh đã nhắn tin ở đâu đó vào lúc nào.

Giờ đây, không chỉ có Albedo và Demiurge, hai thiên tài của Nazarick, người phụ nữ bị tổn thương tinh thần tên Renner cũng đã được thêm vào hàng ngũ của Nazarick.

Cô không liên quan gì đến Yggdrasil, hoàn toàn là người ngoài cuộc, một người không bị ràng buộc bởi các văn hóa thông thường, vì vậy Ainz có thể phân tích từ quan điểm của mình hoàn toàn khách quan.

Điều đáng ngại hơn là trí tuệ của cô dễ dàng ngang hàng với hai thiên tài trong Nazarick.

Anh có thể dễ dàng hành động và làm tốt mọi việc khi khoác lên chiếc áo choàng mang tên Ainz Ooal Gown mà anh đã xây dựng cho đến bây giờ trước mặt một người như cô không?

" Mình muốn chạy trốn quá"

Đây là sự thật – sự thật toàn tâm từ sâu thẳm tâm hồn của Ainz.

Ainz nói như một người làm công ăn lương thực sự, người đã phạm phải một lỗi lớn có thể sẽ bị phát hiện vào ngày hôm sau anh đến làm việc.

[Mình nghĩ rằng mình đã đạt đến giới hạn của mình hồi đó.

Đây không phải là lúc mình cho mọi người biết rằng mình là một kẻ giả vờ tài năng từ trước cho đến nay sao?

Có phải mình đã không chuẩn bị kỹ tinh thần cho con đường quay trở lại?]

Nhưng .

[Khoảnh khắc mà mình nghĩ về khoảnh khắc đó đang đến gần ...

Mình cảm thấy sợ hãi về những phản ứng mà họ sẽ có ... chết tiệt.

Điều này không đủ để kích hoạt sự kìm nén cảm xúc sao ...?]

Như thể khả năng của Ainz đang nói với anh rằng điều này không có gì phải lo lắng cả.

Ainz suy ngẫm và suy ngẫm thêm một chút nữa để đi đến kết luận cuối cùng.

"Ổn thôi, Mình sẽ chạy trốn."

Tuy nhiên, nói thì dễ hơn làm.

Không có cách nào để lại mọi thứ phía sau rồi chạy trốn sẽ được chấp nhận.

Nó giống như nếu anh không đưa ra các tài liệu cho người thay thế mà vẫn muốn sử dụng hết số tiền nghỉ phép được trả cho một kỳ nghỉ, một tháng trước khi anh từ chức.

Đây chắc chắn không phải là một điều được chấp nhận để bỏ việc.

Trong khi anh chỉ có thể nói, "Ổn thôi, Mình sẽ chạy trốn."và nếu thực sự bỏ chạy, anh sẽ bị coi thường vì điều đó.

Anh sẽ cần một lý do thích hợp cho sự vắng mặt của mình.

Rốt cuộc Anh chẳng có gì cả?

Ainz vận dụng trí não không tồn tại của mình.

[Đúng rồi!]

Một ý tưởng lóe lên trong đầu anh.

Anh đã từng cân nhắc nhiều kế hoạch nghỉ phép có lương trong quá khứ, nhưng tất cả đều bị từ chối.

Nếu vậy – anh nên làm gương cho họ bằng cách đi nghỉ trước?

Để thoát khỏi xiềng xích của Nazarick dù chỉ một lúc, giao lại công việc cần thiết cho Albedo, chắc chắn sẽ là một vụ cá cược an toàn hơn là để lại toàn bộ công việc.

Nhưng có một xác xuất cô sẽ nói với Ainz rằng, với tư cách là thủ lĩnh tối cao của Nazarick,ngài phải được đưa vào quy trình lập kế hoạch.

Nếu cô ấy nói rằng ...

" Mình sẽ sử dụng cái cớ rằng họ nên rèn luyện khả năng tự lập khi mình qua đời, vì vậy đây có thể chỉ là một trải nghiệm của điều đó.

Mình sẽ nói với họ rằng nếu mình trở nên không thể giải quyết được mọi việc nữa, Albedo sẽ chịu trách nhiệm về mọi thứ – đó là kế hoạch mà mình sẽ thực hiện."

Ainz nắm chặt tay.

Đây chỉ là trò chơi

[Mình nên đi đâu đây?]

Anh có thể cải thiện mối quan hệ của họ với Đế Quốc và của anh với Jircniv bằng cách tham quan Đế Quốc.

Hoặc anh có thể điều tra những dãy núi xunh quanh quốc gia Dwarven(người lùn).

Thánh Quốc thì sao.

[ không , nó không có giá trị lắm.]

Nhiều ý tưởng xuất hiện trong tâm trí anh khi chúng ngày càng phát triển hơn.

Và rồi, Ainz đột nhiên bị nhắc nhở về một cái gì đó.

[Sẽ ra sao nếu mình gửi những đứa trẻ đó đi đến nơi có thể kết bạn với một số ELF khác?]

Aura và Mare.

Anh đã từng nghĩ về điều này trước đây, về việc liệu anh đã đẩy quá nhiều công việc lên họ hay không.

Mặc dù điều này cũng nằm trong chuẩn mực cho phép ở thế giới này, Yamaiko đã nhiều lần tuyên bố với anh rằng cách làm việc của họ là sai.

Nếu là như vậy, anh có lẽ nên khoan dung hơn với những đứa trẻ đó."

Vậy, anh nên làm gì?

Anh có nên đưa hai người đó đi du lịch cùng không?

[Nghe có vẻ hay đấy ... không, đó không phải là một kế hoạch xuất sắc sao?

Nếu mình làm điều đó, cả hai có thể làm gương cho các thủ vệ khác về kỳ nghỉ phép có lương, nhưng đó cũng sẽ là một thử nghiệm để xem Nazarick sẽ gặp khó khăn như thế nào nếu không có họ.]

Anh đã nhận thấy vấn đề về khối lượng công việc ngày càng tăng đối với các thủ vệ tầng từ lâu.

Có lẽ anh có thể tìm ra một giải pháp cho vấn đề đó thông qua việc này.

"Ổn thôi!"

Sau khi anh hoàn thành một số lượng công việc nhất định, anh nên đưa những đứa trẻ đó đến quốc gia Elven để kết bạn.

Ainz đứng dậy và bước ra khỏi phòng với một kế hoạch vững vàng trong tim.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 15: Giới Thiệu


Tại Đế Quốc vào lúc này

"Rất xin lỗi, nhưng xin chờ một chút, Đức vua đang có cuộc trò chuyện."

Người vừa lên tiếng chính là trợ lý, đang đứng trước cửa phòng hoàng đế – ngoài người đó, còn có một số cận vệ hoàng gia ưu tú khác đứng canh gác trước cửa.

Người vừa đến xin gặp là một trong bốn hiệp sĩ của Đế Quốc, "Fierce Gale" Nimble Arc Dale Anoch.

Hoàng đế là người có quyền lực cao nhất của đế quốc, Nimble là phụ tá thân cận nhất của Jircniv Rune Farlord El-Nix và là một trong những người được phép ra vào phòng mà không cần thông báo, anh giống như một trợ lý dưới quyền của hoàng đế.

Điều đó cho thấy anh là một người rất quan trọng.

Vậy còn người khách vừa đến là ai?

Là một sứ giả đến từ Vương quốc Pháp Thuật ? – không đúng.

Nếu điều đó xảy ra, anh sẽ biết từ trước từ những người chuyên cung cấp tin tức.

Chưa nói đến việc Vương quốc Pháp Thuật sẽ không cho phép điều đó xảy ra, đáng lẽ phải có thông tin từ hoàng đế rằng sẽ có một sứ giả sẽ đến.

Tuy nhiên, thông tin đó đã không đến với Nimble trước đó ...

Vậy có thể một trong những người hầu của ông ta đã đến – cũng không đúng.

Nhưng cho dù thế nào đi nữa, hiện tại Nimble không được phép vào phòng.

Jircniv luôn ưu tiên công việc hoàng đế của mình hơn là bất kỳ sự hấp dẫn tình dục của một người phụ nữ.

Vậy thì ai đang trong phòng của anh?

Có lẽ Nimble đã đoán được người đó là ai.

Anh chắc chắn rằng mình đúng vì điều này đã xảy ra vài lần rồi.

Người đến có lẽ là – người bạn duy nhất của Hoàng đế đẫm máu.

Vua của Quagoa.

Đúng vậy Vua của Quagoa, Pe Riyuro, có lẽ đã ở đây.

Khi hai người gặp nhau, hoàng đế không cho phép bất cứ ai làm phiền.

Đức vua đã từng nói đây là lần duy nhất mà anh cảm thấy thoải mái.

Các đồng nghiệp của Nimble có hỏi rằng "... còn vợ con ngài thì sao?"

Nhưng điều đó có lẽ khác với tình huống này.

Nimble liếc xuống tờ giấy da anh cầm trên tay một lúc.

Đây là một vấn đề rất quan trọng.

Nó nên được đưa cho ngài ấy càng sớm càng tốt.

Tuy nhiên, anh cũng có thể hiểu được cảm xúc của đức vua.

Sau một hồi do dự, Nimble gật đầu.

"Tôi hiểu rồi.

Vậy thì tôi sẽ đợi một lúc."

"Cảm ơn.

Hãy sử dụng căn phòng kế nếu ngài thích.

Tôi sẽ gọi cho ngài ngay khi được sự cho phép của đức vua."

Sau khi cảm ơn, Nimble bước vào phòng chờ bên cạnh dành cho những vị khách cấp cao.

Anh gõ cửa, đề phòng có người khác trong phòng.

Đúng như sự nghi ngờ trong lòng anh rằng đã có người khác đến.

Từ trong phòng vang lên một tiếng "Ồ" nhỏ – giọng nói của một người đàn ông.

Nimble mở cửa phòng.

Một người đàn ông mặc áo giáp ngồi trên chiếc ghế dài đặt trong căn phòng sang trọng, mặt quay về phía Nimble.

Đó là đồng nghiệp của anh, một trong bốn hiệp sĩ của đế quốc, "Tia Chớp" Baziwood Peshmel.

Thông thường, Nimble hoặc Peshmel sẽ ở cùng phòng với hoàng đế, bảo vệ ông mọi lúc.

Lần duy nhất họ rời đi là khi họ đến cung điện.

Mặc dù vậy, anh được chỉ thị chờ trong căn phòng này trong khi Hoàng đế đang gặp Pe Riyuro, vì ông không muốn bị quấy rầy.

"Xin chào, Nimble.

Hôm qua đến giờ mới gặp lại được anh."

"Cũng một khoảng thời gian nhỉ, nhưng trông anh đẹp đấy, Baziwood."

Trước đây anh hay kèm theo cụm từ "-dono" khi xưng hô với người bạn này, nhưng anh ấy bảo anh nên bỏ nó ra vì họ đã quá quen thân rồi.

Tuy nhiên, anh vẫn chưa thể làm quen với việc đó nên bắt đầu lẩm bẩm cụm từ đó trong miệng.

Baziwood cười toe toét.

"Thôi, đừng đứng đó nữa, ngồi xuống đây đi.

Tôi sẽ mỏi cổ khi phải ngước nhìn anh mất."

"Tôi ngồi ngay đây."

Nimble ngồi xuống chiếc ghế dài kế bên mà Baziwood đã ngồi – một chiếc ghế dài tương tự đã được đặt ở đó.

"Tôi đã ở đây khá lâu rồi.

Thông thường, ngài ấy sẽ hoàn thành cuộc trò chuyện vào khoảng thời gian này.

Anh sẽ không phải đợi lâu nữa."

"Tôi hiểu rồi.

Tôi rất vui khi biết điều đó.

Tấm giấy da này nên được trao cho Bệ hạ càng sớm càng tốt."

"Hmm.

Cái này là của ai vậy?"

Nimble cho Baziwood xem con dấu được đóng trên đó.

Đó là một con dấu biểu trưng cho quốc gia.

Khuôn mặt của Baziwood trở nên nghiêm nghị.

"Này, từ nơi của những con quái vật đó."

Đúng rồi.

Con dấu được đóng là con dấu quốc gia của Vương quốc Pháp Thuật Ainz Ooal Gown.

"Tôi nghe nói rằng đó là từ Tổng quản Albedo.

Đây không phải một yêu cầu, mà là một thông báo."

"Tôi hiểu rồi ...

Nếu chỉ là một thông báo, thì không đáng để làm gián đoạn cuộc trò chuyện.

Chà, nếu không, tôi sẽ cố gắng xông vào và đưa nó cho ngài ấy ..."

Mặt anh càng trở nên trầm hơn.

"...

Vậy, nội dung bên trong là gì?"

"Tôi cũng muốn biết ...

Người đưa tin là một undead, vì vậy người lính nhận nó nói rằng anh không thể thấy được biểu cảm."

"A, bệ hạ vừa mới bắt đầu cảm thấy tốt hơn, ngài ấy sẽ lại bị trầm cảm mất... sẽ gây sốc đây ...

Điều tồi tệ hơn nữa là chúng ta phải cầm một lá thư như vậy."

Nimble cũng nhăn mặt với Baziwood , và bật ra một tiếng cười yếu ớt.

"Không, bệ hạ sẽ không như vậy.

Thành thật mà nói, tôi muốn đưa cho ngài ấy bức thư đáng nguyền rủa này ngay lập tức.

Tuy nhiên, tôi rất vui vì ngài có được một khoảng thời gian thoải mái"

Bức thư của Vương quốc Pháp Thuật đã được kiểm tra, và không có bất kỳ điều gì kỳ lạ được phát hiện, vì vậy người nhận được nó sẽ không bị tổn hại.

Tuy nhiên, một số người, bao gồm cả Jircniv nghĩ rằng bởi vì công nghệ ma thuật của Vương quốc Pháp Thuật vượt quá công nghệ của đế quốc, nên có thể một số ma thuật không thể phát hiện ra .

Một số người đã cảnh giác với nó vì lý do này.

"Chà, anh sẽ có câu trả lời ngay thôi.

Nhưng chỉ làm những việc như chạy việc vặt cũng không tệ lắm đâu.

Tôi chắc rằng anh sẽ hiểu được."

"Đúng vậy.

Anh nói đúng, Baziwood.

Thành thật mà nói, tôi muốn đi nghỉ dài ngày đại loại như vậy."

Hiện tại, một người trong số họ luôn phải đóng quân để canh gác cho đức vua Jircniv, và Quân đoàn Bảo vệ Cung điện Hoàng gia phải nghỉ ngơi vào ban đêm, nên họ đã quyết định định cư gần Cung điện Hoàng gia.

"Chúng ta là Bốn Hiệp sĩ đáng kính của Đế quốc, phải không?

BỐN Hiệp sĩ, ngài hiểu không?

Tôi muốn tìm hai người còn lại càng sớm càng tốt.

Trong một lúc.

Nimble nhớ ra khuôn mặt của hai người đã mất.

"Vấn đề là cả hai chúng ta không có ai có nhiều quyền lực như vậy."

"Trong đế quốc, hầu hết thời gian anh đến đấu trường, nếu anh đang tìm kiếm những kẻ mạnh.

Nói về những kẻ mạnh ...

Tôi đã nhìn thấy Palantynen trong đấu trường ngày hôm trước.

Anh ta thực sự là một con quái vật."

"Kullervo Palantynen, à?

Anh ta có mạnh như con át chủ bài của chúng ta không?"

Nimble nghiêng đầu nói.

Baziwood nhìn anh một cách kỳ lạ trong giây lát, nhưng sau đó anh hiểu ý át chủ bài của bạn mình, và bật cười.

"Tôi không biết.

Tôi không thể nói bên nào mạnh hơn, nhưng ..., tôi nghĩ rằng chúng ngang nhau."

"Thật đáng ngạc nhiên!"

Đất nước đáng sợ đó.

Vương quốc Pháp Thuật Ainz Ooal Gown.

Một số lượng lớn quân đoàn undead đã được mượn từ nơi đó.

Nếu chúng mạnh mẽ như anh ta, có thể nói rằng chúng đã đứng ở đỉnh cao của nhân loại.

Nếu những người lính undead của Vương quốc Pháp Thuật có thể được cử đến để bảo vệ Jircniv, Nimble và những người bạn mình có thể đi nghỉ dài ngày, nhưng sẽ rất rủi ro nếu để quân đội của các quốc gia khác bảo vệ Jircniv.

Nói chung, chúng không thể được sử dụng để bảo vệ hoàng đế nhất là trong phòng của ngài.

Bên cạnh đó, vì không biết khi nào các undead sẽ hành động theo lệnh của Vua Pháp Thuật (Sorcerer King), chúng phải được đặt càng xa thành phố, trung tâm của đế quốc càng tốt.

Vì vậy hầu hết chúng không có ở thành phố.

Tất nhiên, một vài người trong số chúng đã xuất hiện trong cung điện trong trường hợp khẩn cấp.

"Nhưng Palantynen rất mạnh ...

Những người trước đây mạnh đến mức nào?

Ngoài một kẻ cuồng vật phẩm ma thuật, kẻ chớp nhoáng đó ban đầu là một quý tộc, phải không?

Anh biết được tin tức gì từ mối quan hệ với các quý tộc khác không?"

"Tôi biết một ít, anh ta là con trai thứ ba của Tử tước Zeshu, đúng không?

Tôi nghĩ anh ta đang ở trong đế quốc..."

Và thật sự anh chỉ biết được như thế.

Tương tự với các mối quan hệ quý tộc của Nimble, cũng như thông tin do Cục Tình báo Hoàng gia nắm giữ.

Lý do tại sao tổ chức tình báo không xem xét chi tiết nơi ở của một trong những người quyền lực nhất đế quốc là vì đế quốc sẽ rất khó đối phó với anh ta nếu họ chọc giận anh ta.

Sức mạnh thực sự của anh ta đã được nhiều người biết đến, và anh ta sánh ngang với bất kỳ hiệp sĩ nào trong bốn hiệp sĩ của đế quốc.

"Nếu phía bên kia nói rằng họ muốn phục vụ đế quốc, tôi sẽ chào đón họ với vòng tay rộng mở, nhưng nếu họ không làm vậy, sẽ không có ích lợi gì nếu làm họ trở mặt, tìm hiểu xem họ đang ở đâu và sử dụng sức mạnh của họ để tăng cường sức mạnh của đế quốc.

Ngược lại, nhược điểm của việc sử dụng các phương pháp bạo lực để tập hợp sức mạnh còn tốt hơn bị Vương quốc Pháp Thuật theo dõi.

"

Tất nhiên rồi ──

(Đối với Vương quốc Pháp Thuật, có lẽ họ không nghĩ nhiều đến việc một chiến binh con người gia nhập lực lượng của Đế quốc, nhưng ...)

"Tại sao anh ta không phục vụ đế quốc?

Điều này có gì là khó đâu, ngay cả người như tôi còn làm được mà."

"Mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau?

Tôi vốn là quý tộc, vì vậy tôi rất tự hào khi được phục vụ cho hoàng tộc."

"Sớm muộn gì tôi cũng sẽ kết thúc trong một con hẻm nhỏ.

Và người vợ đầu tiên của tôi ......

À?

Có thể gọi cô ấy là vợ của tôi được không nhỉ?

Chà, thôi kệ.

Dù sao , vì tôi muốn có một công việc vững chắc, xem lại những gì đã xảy ra với cô ấy và những người khác ...

Tôi cũng muốn đảm bảo rằng những đứa trẻ mà tôi sinh ra có một cuộc sống tốt , và tôi nghĩ chúng không nên ở gần tôi nhiều.

"

"── Anh là một người chồng và một người cha tốt."

"Tôi không chắc có phải vậy không,"

Baziwood nhún vai.

"tôi cũng không biết mình có làm tốt vai trò của một người cha hay không", anh chửi rủa, "nhưng các bà vợ của tôi nói rằng tôi chỉ vừa mới vượt qua kỳ kiểm tra."

" Anh cũng là một người chồng tốt và một người cha tuyệt vời."

Gần đây, Nimble nghe nói rằng anh ta đã cưới hai người vợ cùng một lúc.

Người yêu đầu tiên là một phụ nữ quý tộc, rơi vào một hoàn cảnh đau khổ, vì cô ấy nằm trong cuộc thanh trừng của Jircniv.

Là một trong bốn hiệp sĩ của đế quốc, sẽ rất nguy hiểm nếu anh lấy một người phụ nữ như vậy làm vợ, vì vậy anh đang cố gắng giải thoát bản thân khỏi cô ấy.

Cha của Nimble cũng là một người cha tốt, nhưng có một số người trên thế giới này là kiểu cha mẹ tồi tệ nhất – kiểu cha mẹ không nên làm cha mẹ.

Trong khi đó, Baziwood là một người cha và người chồng tốt.

Tất nhiên, anh không thể nói chắc chắn nếu không thực sự nhìn thấy anh ấy ở nhà.

Tuy nhiên, anh cảm thấy rằng anh ấy đang làm những gì tốt nhất mà bậc cha mẹ có thể làm.

"Vậy à?

Tôi rất vui vì nghe điều đó.

Chà,mà anh sắp đám cưới theo sắp xếp của cha mẹ phải không?"

" Tôi rất vui khi anh biết về điều đó."

"Đó là con thứ hai của một gia đình Nam tước ──"

"Anh biết mà phải không?"

"À, tôi biết.

Tôi nhớ rất rõ, vì tôi đã nói với vợ tôi rằng cả hai đồng nghiệp của tôi ... và tôi đều đã có danh hiệu bá tước.

Vậy, tại sao anh không muốn kết hôn?"

Nimble nghĩ rằng anh không nên vội vàng.

"Thực ra, tôi hơi sợ phụ nữ.

Tôi sợ các chị em.

Đó là lý do."

Tuy nhiên, anh không thể không kết hôn.

Đó là điều rất quan trọng đối với quý tộc.

Nó đã ăn sâu vào tiềm thức Nimble được giáo dục theo kiểu quý tộc, và rất khó để thoát khỏi suy nghĩ đó.

"...

Sẽ rất khó nếu đó là sự thật, nhưng tôi không nghĩ rằng cô ấy có nhiều lựa chọn ..."

Baziwood nheo mắt.

Anh có lẽ nên nói với bạn mình điều này trước khi anh ta mắc phải một sai lầm nào đó.

"Cô ấy cảm thấy giống như một đồng nghiệp hơn là một người vợ, Baziwood."

"Chắc chắn rồi," Baziwood gật đầu.

"Ồ chắc chắn rồi"

Trên thực tế, Nimble không hề có tình cảm với cô ấy.

Anh chỉ nghĩ họ là đồng nghiệp.

"Vậy ──"

Cánh cửa được gõ nhiều lần trước khi Baziwood định nói điều gì đó.

Sau đó, nó đã được mở ra mà không cần đợi phản hồi.

Người đứng ở lối vào là thư ký đã bảo Nimble đợi.

"Tôi xin lỗi vì đã để các ngài chờ đợi.

Xin hãy đi với tôi."

Nghe được câu trả lời mong chờ, khi hai người ra khỏi phòng, vào phòng của hoàng đế.

Bóng dáng của Jircniv, người dường như đang có tâm trạng rất tốt.

Nimble nhìn quanh căn phòng chỉ bằng một cái liếc mắt, nhưng vị vua của Quagoa đã đi mất.

Anh ta có thể đã được hướng dẫn đến một căn phòng khác.

Anh ta ở lại chơi vài ngày là chuyện bình thường.

"Nimble.

Tôi xin lỗi vì đã để anh chờ đợi."

"Không sao đâu, thưa bệ hạ."

Nhẹ nhàng cúi đầu, Nimble dâng lên tấm giấy da.

"Nó đến từ Vương quốc Pháp Thuật."

Nụ cười của Jircniv đông cứng lại.

Sau đó, anh thở ra với một số nỗ lực.

Nimble quá hiểu cảm xúc của đức vua.

Sau khi giao nó, cơ thể của anh trở nên nhẹ hơn.

Mặt khác, Jircniv từ từ đặt tấm giấy da lên bàn của mình như thể nó là một vật phẩm ma thuật nguy hiểm và nhìn chằm chằm vào nó.

Giữa những lời phàn nàn thường xuyên của mình, anh đã lắng nghe những suy nghĩ của Jircniv về Vương quốc Pháp Thuật.

Đúng là anh không hề bị Vương quốc Pháp Thuật dày vò.

Đế quốc cũng không bị tổn thất gì.

Nói trắng ra, Đế quốc chẳng thiệt hại gì ngoài lợi ích từ Vương quốc Pháp Thuật.

Và đó chính xác là lý do tại sao anh sợ hãi.

Anh sợ rằng họ sẽ cố gắng nâng anh lên và sau đó dùng hết sức quật anh xuống.

Thật là ngu ngốc khi tin vào một đất nước có undead, hay nói đúng hơn là có ma quỷ làm nguyên thủ quốc gia ... vâng.

Sau một lúc, dường như anh đã hạ quyết tâm và nâng tấm giấy da lên một lần nữa.

Nhưng lòng dũng cảm của anh dường như đã chết hoàn toàn.

Anh đã không dám mở giấy da.

"Ta xin lỗi. về việc..."

"──Oh?

Bệ hạ, đó là cái gì?"

Đôi mắt của Baziwood dừng lại ở thứ được đặt trên bàn của anh.

Bệ màu chàm được bao phủ bởi một tấm bìa giống như thủy tinh.

Nhìn kỹ bên trong, có một thứ trông giống như một chiếc nhẫn.

"Đó là một chiếc nhẫn được gửi cho ta.

Có vẻ như nó có ma lực để ngăn chặn những cơn đau dạ dày."

Căn bệnh đau dạ dày đã lành được một thời gian của anh lại tái phát sau khi biết được thảm kịch ở Vương Quốc.

Ở một mức độ nào đó, Jircniv biết rằng ông ta không phải là một undead hiền lành, mà là một vị vua ác quỷ undead, kẻ sẽ lấy mạng con người mà không hối tiếc nếu điều đó có lợi cho ông ta, và thảm kịch xảy ra trong Vương Quốc sẽ ập đến Đế Quốc của anh nếu anh không may mắn.

Sự thật là, anh chỉ lờ mờ hiểu được qua lời kể của Pe Riyuro về việc đã xảy ra, và số người chết hoàn toàn không được thống kê, khiến anh cảm thấy rùng mình.

Khi Nimble nghe tin về Vương Quốc, anh nhớ lại trận chiến kinh hoàng đó và đã gặp ác mộng trong vài đêm.

Cú sốc chắc hẳn còn lớn hơn đối với Jircniv, người đứng đầu một đất nước.

"Thực sự có một chiếc nhẫn ma pháp như vậy sao?!"

Baziwood ngạc nhiên, Nimble cũng cảm thấy như vậy.

Anh tự hỏi liệu chiếc nhẫn bạc trên bàn làm việc có thực sự có sức mạnh như vậy không.

Hay đúng hơn, tại sao nó đúng như vậy?

"Thật quá lãng phí nếu sử dụng một chiếc nhẫn kỳ lân để chữa đau bụng."

Nimble nhìn Jircniv với cảm xúc lẫn lộn.

Chắc chắn Baziwood, đứng cạnh anh ở góc độ mà anh không thể nhìn thấy, cũng sẽ có ánh mắt như vậy.

"...

Hãy xem họ đã gửi cho chúng ta những gì."

Ý nghĩ đó chắc hẳn đã lướt qua tâm trí của Jircniv.

Như thể thay đổi chủ đề – hoặc có lẽ cuộc trò chuyện đã tăng cường cho anh điều đó – anh mở tờ giấy da ra.

Ánh mắt anh ta di chuyển đến cuối, rồi trở lại nơi bắt đầu, rồi lại kết thúc.

Sau đó, Jircniv thở dài.

Đó là sự kết thúc.

Tất nhiên, hoàng đế không cần phải giải thích nội dung cho các thuộc hạ của mình, Nimble và Baziwood.

Tuy nhiên, rất hiếm khi anh không nói gì.

Theo một nghĩa nào đó, công việc của Nimble đã kết thúc, vì vậy sẽ không có vấn đề gì nếu anh ấy rời khỏi phòng.

Tuy nhiên, liệu anh ta có thể thực sự rời khỏi căn phòng trong tình hình hiện tại?

"Vậy, thưa Bệ hạ.

Thần có thể biết nội dung?

Hãy nói chuyện với chúng thần, nếu đó là điều mà ngài không muốn chúng tôi biết, chúng tôi sẽ không hỏi lại."

"...

Không, đó không phải là vấn đề lớn.

Anh có biết về Vô Diện sứ giả của Thánh Quốc không?

Có vẻ như họ sẽ đến Vương quốc Pháp Thuật, vì vậy một buổi lễ chào đón sẽ được tổ chức.

Đó là một lời mời.

Nó cũng được đóng dấu bằng con dấu của Vua Pháp Thuật.

"

Hai người họ đọc tờ giấy da bệ hạ đưa cho họ, mặt đối mặt.

Chắc chắn đó là những gì đã được viết.

"Chúng thần hiểu rồi ...

Chúng ta không có nhiều thời gian, vì vậy chúng ta nên nhanh chóng và chuẩn bị sẵn sàng."

Jircniv nhìn chằm chằm vào Nimble, người vừa trả lời như vậy.

"Nếu ta nói không muốn đi, thì anh có thể thay mặt ta đi không?

Ừm!

Bụng ta lại đau quá!"

"...

Um, xin ngài hãy nghỉ việc đi.

Thưa bệ hạ, điều gì đó đã thay đổi một chút kể từ khi ngài trở thành một nước chư hầu của Vương quốc Pháp Thuật, phải không?"

anh không chắc liệu mình có thể làm được điều này hay không, nhưng anh sẽ cố gắng.

Nimble chắc chắn rằng anh đang suy nghĩ gì đó dọc theo những dòng chữ trên tấm da.

"Ta phải kể cho người bạn của mình, người đã đến gặp tôi một câu chuyện không vui."

Jircniv liên tục thở ra, trong khi Nimble nhìn Baziwood.

Thật là thảm hại, nhưng anh không thể làm gì được.

Vua của một nước chư hầu không thể từ chối lời mời trực tiếp từ đức Vua ở trên.

"Thần với tư cách là thuộc hạ của ngài, không muốn thấy ngài chịu bất kỳ đau khổ nào, thần sẽ bắt đầu chuẩn bị."

"Oh.

Ta sẽ không nghĩ nhiều như vậy đâu, vì vậy đừng lo lắng về bất cứ việc gì khi bắt đầu, Nimble."
 
Overlord Lightnovel
Quyển 15 - Chương 1: Kỳ nghỉ phép có lương


Phần 1

Ainz vừa đọc xong nội dung tệp hồ sơ dài khổng lồ trước mặt và lật trở lại trang đầu tiên để đóng con dấu của mình lên đó.

Sau một lúc do dự, anh quyết định ấn mạnh con dấu xuống khu vực dành riêng để đóng dấu.

Đó là tất cả những gì cần phải làm để tập hợp các tài liệu chứa hồ sơ về các vấn đề chính trị mà nó vượt xa tầm hiểu biết của Ainz cũng như các giải pháp tương ứng thông qua phê duyệt.

Việc còn lại anh cần làm là để hết cho Albedo và chọn một đoàn tùy tùng phù để lên đường đến đích.

Anh đưa cái bìa cho Lumière, người đang lặng lẽ đứng bên cạnh.

Hành động đó cũng kết thúc công việc của anh trong ngày hôm nay.

Ainz dời ánh mắt của mình về phía đồng hồ.

Hiện giờ là 10:30.

Ainz bắt đầu làm việc lúc 10:00.

Nói cách khác, chỉ có ba mươi phút kể từ khi anh bắt đầu làm việc.

Việc này diễn ra thường xuyên như vậy cho đến cuối năm nay.

Thông thường Ainz sẽ hoàn thành công việc của mình vào buổi trưa, nhưng điều này quá nhanh.

Một nhân viên làm công ăn lương như Satoru sẽ không bao giờ bắt đầu công việc muộn như thế này, ngoại trừ những ngày anh đi làm trễ.

Dựa trên những gì Satoru biết, sẽ không lạ gì nếu những người làm việc tại các công ty lớn đều đi làm muộn.

Thay vào đó, nếu Ulbert ở vị trí của mình, anh ấy sẽ vô cùng vui mừng cho một thực tại rằng điều đó đã xảy ra.

Vậy là cuộc sống làm việc của cư dân trên thế giới này (ví dụ, dân làng như Enri và Nfirea), bắt đầu và kết thúc tùy thuộc vào cách mọc và lặn của mặt trời, điều này được coi là chuẩn mực.

Mặc dù toàn bộ cư dân thành phố trên thế giới này đều hoạt động theo thời gian đó, nhưng họ có xu hướng bắt đầu và kết thúc ngày làm việc của mình muộn hơn dân làng.

Yếu tố chính giải thích cho sự khác biệt trong lối sống này là cách họ tiếp cận với ánh sáng.

Những người có quyền ưu tiên tiếp cận nguồn ánh sáng ma thuật chỉ có thể là giới quý tộc.

Vì vậy, những người dân bắt đầu làm việc trễ hơn, dần dần họ có xu hướng làm việc đến tận ban đêm.

Vậy có nên cho tất cả mọi người ở Nazarick bắt đầu làm việc vào lúc 10:00 sáng không?

Không vấn đề gì.

Trước tiên, những người giúp việc bình thường được chia thành ca ngày và ca đêm và thời gian làm việc của họ khá là dài.

Các thuộc hạ của Cocytus đứng gác trên Tầng 9 cũng ở trong tình trạng tương tự.

Thật khó để biết thời gian nghỉ của họ là khi nào, vì họ hiếm khi dành thời gian để nghỉ ngơi, thậm chí còn không có thời gian thư giãn dành cho một bữa ăn nhẹ hay giờ nghỉ xả hơi.

Kể cả vậy thì, gần 90% những người có lịch công việc như vậy không có bất kỳ dấu hiệu phàn nàn nào về cách họ được đối xử.

Ainz đã cân nhắc suy nghĩ đến ý kiến của những người giúp việc bình thường, khi anh tìm cách tạo ra một môi trường làm việc nhân văn hơn.

Tuy nhiên, tất cả những gì anh có thể nghĩ đến sau khi nghe ý kiến của họ như là:, {...

Đầu óc của họ có vấn đề gì không nhỉ?} Không, có lẽ tốt hơn nên nghĩ rằng lòng trung thành của họ thực sự không một chút dao động.

Làm thế nào họ có thể nói những điều này với một khuôn mặt thẳng thắn?

"Việc sử dụng các vật phẩm ma thuật để loại bỏ sự mệt mỏi và tiếp tục làm việc mới đúng là lẽ thường tình"

Ainz đã bị chấn động đến tận xương tủy ngay khi nghe thấy những lời này.

Và những người không hài lòng với cách sắp xếp công việc hiện tại của họ chỉ đơn giản cầu xin, "Chúng thần muốn làm việc nhiều hơn nữa thưa ngài."

Những cuộc trò chuyện này đã xảy ra cách đây không lâu.

Trong khi áp đặt mong muốn của mình lên cấp dưới có thể được coi là một sự lạm dụng quyền lực, Ainz đang cố gắng tăng đều đặn những phúc lợi mà họ nên nhận được.

Đầu tiên trong tầm ngắm của anh là những hầu gái giúp việc bình thường.

Lý do chính là độ quan trọng của họ cực kỳ thấp.

Vẻ ngoài nữ tính hấp dẫn của họ cũng là một yếu tố chính.

Mặc dù Ainz không có ý định thiên vị dựa trên ngoại hình, nhưng anh không thể không đưa ra sự so sánh giữa họ và thuộc cấp của Cocytus.

Nếu đó là mệnh lệnh trực tiếp từ Ainz, chắc chắn mọi người tại Nazarick sẽ tuân lệnh theo anh.

Tuy nhiên, vì mệnh lệnh của anh có thể làm tổn hại đến tinh thần của họ, nên anh phải thận trọng trong việc chỉ dẫn của mình.

Vậy là, anh đã nghĩ ra cái cớ sau:

"Về tương lai, có khả năng những hầu gái giúp việc bình thường sẽ phải giám sát những người giúp việc là con người.

Khi ngày đó đến, những hầu gái giúp việc bình thường sẽ phải báo cáo tình hình lao động của những người đó cho quản lý.

Sẽ tốt hơn nếu cải thiện điều kiện lao động ngay bây giờ, để ngăn chặn việc làm việc quá sức, những người giúp việc tiềm năng của con người trong tương lai."

Thông qua các phương pháp này, mặc dù họ có thể phản đối, anh có thể cắt giảm giờ làm việc của họ một cách hiệu quả và tăng cho họ thêm ngày nghỉ.

Trước đây, họ sẽ có một ngày nghỉ sau mỗi 41 ngày làm việc.

Giờ đây, số ngày nghỉ đã tăng gấp đôi.

Bây giờ họ sẽ có hai ngày nghỉ phép.

{...

Mình có cảm giác như chẳng có gì thay đổi mấy cả...}

Mặc dù ý nghĩ đó đã thoáng xuất hiện trong đầu Ainz trước đây, nhưng anh cảm thấy nếu anh cố làm thêm bất kỳ điều gì nữa thì mức độ phản đối mà anh sẽ phải đối mặt sẽ quá lớn.

Cho dù nhỏ đến đâu thì dù sao nó cũng đã cải thiện, ngay cả khi để đạt được điều đó phải thông qua các thỏa hiệp.

Vây là một kế hoạch về một kỳ nghỉ toàn diện – một kế hoạch bao gồm Thời gian nghỉ có lương (PTO) và các ngày lễ vẫn được trả lương – nhưng vẫn chưa được thực hiện thành công.

Lúc này Ainz phải xem xét các phương pháp khác.

Nếu anh muốn thay đổi suy nghĩ của tất mọi người đang làm việc ở Nazarick, thì Ainz, người ngồi ở đỉnh cao chỉ huy của Nazarick, không thể làm việc quá chăm chỉ.

Anh muốn đưa suy nghĩ đến mọi người rằng {Nếu ngay cả cấp trên của cũng không làm việc chăm chỉ chút nào, thì mình cũng nên nghỉ ngơi một tí.} Kế hoạch của Ainz là thuyết phục mọi người về ý tưởng đó.

Đó là một lý do rất thuyết phục mà không cần phải nói ra.

Nếu anh, một người không có nhiều cống hiến, tiếp tục quản lý Nazarick, sẽ không khó để lường trước những phức tạp đang chờ đợi họ.

{Tất nhiên, nếu một sự việc xảy ra bởi một người lười làm việc như mình dẫn đầu, Nazarick sẽ trở thành một mớ hỗn độn tuyệt đối.}

Tuy nhiên, kế hoạch đó cuối cùng đã thất bại.

Thay vào đó, cư dân của Nazarick nghĩ rằng { Ainz-sama có quyền không làm bất cứ việc gì, và mọi công việc mà ngài đang bị trì hoãn nên được chúng ta hoàn thành.}

Kết quả là nhiệm vụ duy nhất của Ainz vẫn là đóng con dấu vào giấy tờ thể hiện cho sự chấp thuận của anh, nhưng ngay cả loại công việc đó cũng ngày càng trở nên ít đi.

Anh nên xem đây là một dấu hiệu tốt.

Việc một người không có nhiều tài năng như Ainz đảm nhận nhiều trách nhiệm sẽ chỉ gây thêm trở ngại cho Nazarick phát triển.

Nói đi vẫn phải nói lại, Ainz luôn cảm thấy tồi tệ vì đã tăng thêm gánh nặng cho những người khác.

{Ài...}

Ainz nheo mắt lại có vẻ như đang tập trung (vì dù sao thị lực của anh cũng tốt một cách bất thường) và nhìn về phía hai người giúp việc.

Họ là những người được cử để giúp anh và làm việc tại chỗ này.

Nếu ánh mắt của anh và họ chạm nhau, anh sẽ ngay lập tức nhận được câu hỏi, "Ngài có cần thần giúp việc gì không ạ?"

{Kkhông cần phải nghiêm túc như vậy chứ...

Oh, mình ước họ sẽ thư giãn một chút ...

Bầu không khí căng thẳng này đang khiến mình đau bụng...}

{Đã bao lâu rồi nhỉ kể từ lần cuối cùng mình nhìn thấy những hầu gái mỉm cười?} Ainz không thể không tự hỏi.

Anh thở dài một hơi lần cuối trước khi quay về phía người giúp việc bên cạnh hỏi: "Uhm...

Lumière."

"Vâng, Ainz-sama?"

"Ta muốn xác nhận một lần nữa, đó có phải là tất cả công việc ta có trong ngày không?"

"Vâng, Ainz-sama.

Đó là tất cả việc của ngày hôm nay."

Anh hỏi nữ hầu giúp việc, cô đang làm nhiệm vụ như một thư ký cho anh trong khi Albedo đi vắng.

Có vẻ như không ai có việc cần gặp anh hoặc sắp xếp cho anh một cuộc họp trong ngày hôm nay.

Mặc dù vậy, vẫn có khả năng sẽ có một số công việc đột xuất có thể xuất hiện, vì vậy anh không thể mất cảnh giác.

Lý do cho sự thận trọng như vậy là bởi vì bất cứ khi nào Entoma chuyển tiếp một số tình hình mới cho anh thông qua phép thuật như [Tin nhắn]( [Message]), thì đó luôn là một việc khá nghiêm trọng để khiến dạ dày không tồn tại của anh bị co thắt.

"Là vậy sao..."

Ainz quay đầu nhìn chiếc bàn khác trong phòng.

Albedo đã khăng khăng rằng bàn làm việc của cô phải được đặt ở đó, nhưng hiện tại cô ấy không có mặt ở đây.

Thông thường Albedo sẽ làm việc bên cạnh Ainz, tuy nhiên cô khá bận rộn mấy ngày gần đây kể từ khi thủ đô của Vương quốc sụp đổ.

Có thể nhìn thấy cô chạy xung quanh Nazarick và cũng không hiếm khi thấy cô giải quyết mọi việc trực tiếp.

Khi hỏi hầu gái về tình trạng của Albedo khi anh không ở bên cạnh, anh biết được những lúc đó cô khá là cáu gắt.

Bản thân cô chắc hẳn đã làm việc quá sức, hoặc có lẽ là do cô không được nhìn thấy Ainz thường xuyên nên mới như vậy.

{Nếu lý do là vế sau, có lẽ tốt nhất mình nên gặp cô ấy thường xuyên hơn.}

Nếu đó là việc cần thiết để cải thiện tâm trạng của cô, anh không có lý do gì để từ chối.

"......"

Nếu Ainz không nói gì, sẽ không có ai khác lên tiếng, vì vậy căn phòng hoàn toàn rơi vào im lặng.

Sự thật mà nói, Ainz sẽ thích một môi trường làm việc dễ tính và thoải mái, một môi trường mà mọi người đều có thể tự do nói chuyện theo ý muốn.

Trong suốt vài năm qua Ainz rút ra kết luận rằng mong muốn này là một điều bất khả thi.

{Cảm giác thật cô đơn.}

{Sợ rằng mình sẽ dành phần còn lại của cuộc đời mình để được tôn kính ở đây...

Chà, mình không thể làm gì được, nhưng việc thay đổi môi trường vẫn là cần thiết.}

Ainz thường dành thời gian rảnh của mình trên nhiều khía cạnh khác nhau.

Cưỡi ngựa.

Giả vờ đọc và hiểu các bài báo học thuật, trí tuệ kinh doanh và văn học chính trị.

Lý do tại sao không có tài liệu nào trong số đó có thể bén rễ trong tâm trí anh có lẽ là bởi vì anh chỉ đọc lướt qua chúng.

Chắc chắn không phải vì đầu của Ainz thực sự cằn cỗi.

Anh cũng tiến hành nhiều loại thí nghiệm với phép thuật.

Gần đây, ngoài việc huấn luyện chiến đấu với Cocytus, anh cũng thực hiện các buổi huấn luyện đặc biệt với Pandora Actor.

"Bây giờ thì..."

Ainz hành động như thể anh đang tự lẩm bẩm, nhưng thực tế anh đang cố tình thông báo điều gì đó với căn phòng.

Mọi thứ nên được đặt đúng chỗ.

Tất cả những gì còn lại là thực hiện kế hoạch của mình để giúp Aura và Mare kết thêm bạn.

Tất cả những gì anh đã làm trước đó là để chuẩn bị cho việc thực hiện thành công kế hoạch này.

Đối với kiểu bạn bè mà họ nên có, ưu tiên hàng đầu vẫn nên là Dark Elves.

Tiếp sẽ là các chủng tộc liên quan như Elves.

Mặc dù anh khá hiểu rõ về những chủng tộc trên thế giới này, nhưng việc có 2 chủng tộc Lizardmen hoặc Goblins là những người bạn đầu tiên của cặp song sinh vẫn là một vấn đề khó chấp nhận đối với Ainz.

Họ nên bắt đầu với những chủng tộc giống với họ nhất.

Ainz hướng ánh mắt về phía Lumière.

"...

Ta sẽ đi đến Tầng sáu, ngươi cũng đi theo cùng.

"Như ngài yêu cầu."

Mặc dù cô hầu gái sẽ đi theo ngay cả khi anh không nhắc nhở, nhưng anh vẫn cảm thấy nên nói ra như vậy sẽ phù hợp hơn.

Ainz, cùng với Lumière, dịch chuyển tức thời lên Tầng sáu với năng lực của chiếc nhẫn.

Anh có thể ra lệnh cho Lumière gọi cho anh bất cứ ai mà anh muốn gặp mà không cần dịch chuyển tức thời đến đó.

Trên thực tế, điều đó sẽ phù hợp hơn với tư cách là Lãnh chúa của Nazarick, nhưng anh đã chọn từ bỏ các thủ tục như vậy để đảm bảo rằng nhiệm vụ này sẽ được hoàn thành một cách hoàn hảo.

Sẽ tốt hơn nếu anh đi trực tiếp.

Thay vì được coi là bồng bột, đến thăm trực tiếp có thể được coi là một cách tiếp cận tôn trọng và thân thiện hơn.

Người cai trị một vùng xuất hiện trước mặt họ cũng có thể gây áp lực, cho phép mọi thứ diễn ra suôn sẻ hơn so với cách khác.

Những người mà anh muốn gặp là ba Elves (yêu tinh) đã được các Workers đưa đến đây từ trước.

{...

Lẽ ra chúng ta nên trích xuất một số thông tin từ chúng khi đặt chúng trên Tầng sáu... nhưng thôi giờ cũng không thể trở lại lúc đó được nữa.}

Mặc dù đã nhiều năm trôi qua kể từ lúc đó, nhưng thông tin duy nhất được thu thập từ ba Elves đó là câu trả lời cho một số câu hỏi cơ bản.

Họ không bị hỏi về Đất nước Elven hay thậm chí là về bản thân họ.

Điều này là do Ainz muốn họ nghĩ về anh như một người kiên quyết chống lại chế độ nô lệ, một undead hào hiệp.

Nếu anh chất vấn họ không ngừng về vị trí ngôi làng của họ và để biết thông tin liên quan đến Elves, có thể họ sẽ suy nghĩ liệu anh có động nào khác khi cứu họ hay không.

Tình hình có gì thay đổi kể từ lúc đó không?

Tất nhiên.

Trạng thái hiện tại của Nazarick so với sự yên tĩnh ban đầu của nó là sự khác biệt giữa đêm và ngày.

Lăng mộ ngầm vĩ đại của Nazarick đã chấp nhận bất kỳ chủng tộc nào có nguồn gốc khác nhau.

Nếu Vương quốc Pháp Thuật Ainz Ooal Gown muốn thiết lập liên lạc ngoại giao với đất nước Elven và cần phải biết tất cả các loại thông tin về đất nước của họ, điều đó sẽ không làm họ cảm thấy ngạc nhiên.

{Bây giờ mình có một lý do thích hợp cho mọi thứ mình muốn hỏi họ.

Có vẻ như họ không bị chèn ép hay gây khó dễ gì bởi cặp song sinh...

Trường hợp tốt nhất là họ mở lòng ra hoàn toàn, nhưng mình nên tiết chế kỳ vọng của mình lại.

Giá như mình có tầm nhìn xa vào thời điểm đó, nó sẽ giúp việc ra lệnh bây giờ trở nên dễ dàng hơn...}

Khi ý nghĩ đó xuất hiện trong đầu, anh cảm thấy sẽ không đúng nếu ra lệnh cho Aura và Mare giả vờ tử tế với các yêu tinh.

Anh sẽ không phải suy nghĩ nhiều về điều này nếu giao phó vấn đề này cho Demiurge hoặc Albedo.

Bây giờ anh đã tìm ra thỏa thuận với những hầu gái giúp việc bình thường và Cocytus.

Mặc dù có một thành ngữ rằng không nên đánh giá một cuốn sách qua trang bìa của nó, nhưng có lẽ Ainz không thể hiểu hết được quá trình suy nghĩ của họ vì anh chỉ là một người bình thường.

Ainz và Lumière đi xuống một đường hầm tối tăm.

Ở cuối đường hầm là một cổng vòm lưới khổng lồ nơi ánh sáng mặt trời có thể chiếu qua.

Xa hơn về phía trước chính là đấu trường hình vòm của Tầng sáu.

Trong khi chiếc nhẫn có thể dịch chuyển tức thời họ thẳng đến nơi ở của cặp song sinh, anh đã chọn không làm vậy bởi vì—

Giống như một hệ thống cửa tự động, cổng xếp nhiều tầng nhanh chóng nâng lên.

Ainz nhớ lại ngày đầu tiên của mình đến thế giới này, khi anh đi bộ xuống cũng chính con đường này để đến thăm nơi này.

Ánh mắt anh chạm phải bóng dáng nhỏ bé từ phía xa.

"Ainz-sama, chào mừng!"

Cô gái chào đón anh một cách hăng hái.

"Ừm.

Aura, ta có một việc yêu cầu dành cho ngươi- ngoài ra, cảm ơn vì đã làm việc chăm chỉ.

Sự bành trướng của Vương quốc Pháp Thuật đồng nghĩa là có thêm nhiều nhiệm vụ phải được xử lý bởi những Thủ vệ tầng.

Mặc dù hầu hết các hoạt động diễn ra bên ngoài Nazarick, họ luôn phải đảm bảo có ít nhất hai hoặc ba Thủ vệ tầng trông coi nơi này, và những thủ vệ đó thương là Albedo, Demiurge, Mare, Aura, Cocytus và Shalltear – trong Nazarick dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Hầu hết thời gian của họ dành cho nơi này, nhất là Cocytus, Shalltear và Albedo phải giữ pháo đài.

Tuy nhiên, Cocytus đôi khi phải tham dự cùng các Lizardmen và Shalltear cũng phải chăm sóc những con rồng.

Vào những lúc đó, những người khác sẽ thay thế vị trí của họ.

Điều này không phải được thực hiện theo mệnh lệnh của Ainz.

Thật vậy, Ainz từng nghĩ đến việc bổ nhiệm Cocytus làm Tư lệnh Quốc phòng và Shalltear làm Phó Chánh văn phòng, nhưng quy mô lãnh địa của họ rất khác so với trước đây.

Ngày trước, anh đã tin rằng chỉ cần một người giám sát Nazarick là đủ trong khi những người khác ra ngoài làm việc.

Nhưng cuối cùng, anh cảm thấy xấu hổ khi đề xuất kế hoạch đó và cuối cùng anh giữ nó cho riêng mình.

Anh sợ rằng mình có thể vô tình ném vỡ kế hoạch ban đầu của các Thủ hộ tầng với tư cách là cấp trên của họ.

Ainz vẫn muốn tôn trọng những sáng kiến của họ.

Trong mọi trường hợp, Albedo và Demiurge sở hữu trí tuệ lớn hơn nhiều so với trí tuệ của mình.

Chỉ cần hai người đó có cùng ý kiến, Ainz sẽ cảm xấu hổ vì có suy nghĩ khác.

So với một thường dân như anh taý tưởng của các Thủ vệ chắc hẳn phải tốt hơn.

"Vâng!

Thần hiểu.

Ainz-sama, hôm nay điều gì đưa ngài đến đây?"

"Ừm."

Đối mặt với nụ cười của Aura, Ainz đã áp dụng một tư thế vương giả và trả lời.

Thành thật mà nói, ban đầu anh không có ý định sử dụng các động tác cao cả và oai vệ, nhưng hầu hết các vấn đề xảy ra xoay quanh cuộc sống của anh chỉ có thể được giải quyết bằng một từ "umu" phù hợp với tính cách khắc khổ mà anh ta đã xây dựng.

Tuy nhiên, đối mặt với những nghi ngờ về việc liệu anh có thể hoàn thành thành tốt các công việc sắp tới của mình hay không, trong vô thức anh nâng cao giọng điệu của mình.

Nó dường như có tác dụng, vì Aura ngay lập tức có một biểu hiện nghiêm túc hơn.

{Rất tiếc, bây giờ mình chắc chắn sẽ bị hiểu sai.}

"Chết tiệt " anh vô tình nghĩ khó chịu.

Nếu được hỏi có chuyện gì xảy ra,câu trả lời sẽ là anh không thể phản ứng theo kịp hành động này.

Ainz đã chọn tin vào khả năng của mình để dò dẫm theo cách của mình để có một câu trả lời có thể chấp nhận được.

"...

Trước tiên, đúng rồi, ta đến đây để thăm các yêu tinh.

"...

Xin hãy cho phép thần xác nhận, ngài muốn nhìn thấy những yêu tinh mà chúng ta đang giam giữ?"

{Xin lỗi, mình không nên cố gắng sử dụng những lời giải thích kỳ lạ này để che giấu những sai lầm của chính mình...

Xin đừng nhìn mình với vẻ mặt nghiêm túc như vậy, xin hãy mỉm cười như cô bé đã luôn làm...}

"...

Đúng chính xác là như vậy.

Ta muốn biết họ đã làm gì, có một số câu hỏi dành cho họ để chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra tiếp theo, đại loại như vậy".

"Thần hiểu, vậy thần sẽ đem họ tới đây ngay lập tức ngay lập tức."

Ainz biết điều này sẽ xảy ra, hay đúng hơn, anh biết rằng tất cả cư dân của Nazarick sẽ phản ứng theo cùng một cách.

Đó là lý do tại sao anh đã chuẩn bị một phản ứng – mà trên thực tế chỉ là một cái cớ kém chất lượng.

"Không, không.

Không cần làm như vậy, bởi vì ta có hai mục tiêu cần làm ở đây".

"...

Vậy là có hai, ạ?

Có lẽ nên nhìn nhận từ nhiều khía cạnh cho một cuộc trò chuyện đơn giản với một số người bị giam cầm..."

Thật dễ dàng để biết suy nghĩ của cô là gì chỉ cần nhìn qua đôi mắt, "{Đúng như mong đợi từ Ainz-sama.}"

{Không, đây chỉ là việc mình bịa ra một biện pháp đối phó với "sự phòng thủ hợp lý" của cô và Mare.

Đó tất nhiên không phải là điều mà Ainz có thể nói to, vì vậy anh ấy đã chọn chỉ nhìn đi chỗ khác.

"Mục tiêu đầu tiên là sử dụng sự hiện diện về hình thể của ta để gây áp lực tinh thần lên họ.

Mục tiêu thứ hai... không liên quan trực tiếp đến những yêu tinh đó.

Vì bây giờ chúng ta thống trị toàn bộ rừng đại ngàn Tob vĩ đại, chúng ta đã đưa tất cả các loại sinh vật lên Tầng sáu.

Ta muốn tự mình xem mọi thứ đã thay đổi như thế nào xung quanh đây.

Aura, nếu có thể, ta muốn người đưa ta đến nơi có thể nhìn thấy những thay đổi lớn nhất đã diễn ra.

Không vấn đề gì chứ?"

Tóm lại, Ainz đã cố gắng hết sức để tránh can thiệp vào các Tầng kể từ khi chúng được quản lý trực tiếp bởi các Thủ vệ; kết quả là, anh đã không thể tận mắt nhìn thấy những thay đổi đã xảy ra.

Đó là bằng chứng về sự tin tưởng của anh đối với họ.

Nếu công việc của cấp dưới đều thuận buồm xuôi gió, sự can thiệp của cấp trên sẽ chỉ là một điều khó chịu đối với họ.

Vì vậy, đây là một cơ hội hiếm có, Ainz muốn lướt qua để tự mình xem.

Điều anh không chắc chắn là Aura sẽ hiểu những gì anh vừa nói như thế nào.

Hào quang xung quanh cô đột nhiên thay đổi.

Anh có thể cảm nhận được một mức độ căng thẳng không thể tưởng tượng được từ cô bé.

"—Thần hiểu.

Mệnh lệnh của Chúa tể thần sẽ được thực hiện theo ý muốn của ngài," Aura trả lời với vẻ mặt nghiêm túc.

"Ainz-sama không cần phải hỏi Không vấn đề gì chứ!

Ainz-sama là Chúa tể vĩ đại của Nazarick, bất kể ngài đi đâu, không ai dám có ý kiến khác ạ!"

"Hả...?

Ừm, ừm.

Ta rất biết ơn ngươi vì đã nói điều đó."

"Cảm ơn ngài vì thấu hiểu cho thần...

Ừm, thần tin rằng đồng cỏ là nơi có nhiều thứ đã thay đổi nhất, thần sẽ dẫn ngài đến đó."

"Đồng cỏ —" Ainz lục lại trong ký ức của mình, "— có phải nơi những con quái vật kiểu thực vật sống."

"Vâng, đúng vậy.

Ngoài ra còn có một khu vực riêng cho quái vật loại thực vật mà chúng ta không thể xác định được và một khu vực dành cho loài quái vật loại thực vật có trí thông minh.

Giữa chúng là ngôi làng được xây dựng cho những con người sống như con người, chúng ta cũng sẽ đến thăm nơi đó chứ?"

Ngôi làng được cho là xây dựng để con người cũng có thể sống trong Nazarick.

Trong trường hợp họ gặp một Người chơi trong tương lai, có lẽ cần phải chứng minh rằng Nazarick và người bản địa trên thế giới này có thể cùng nhau sống thịnh vượng.

Đó là lý do tại sao ngôi làng được xây dựng.

Có một vài ngôi nhà nhỏ và một trang trại, chỉ với quy mô này thì cũng khó có thể gọi nó là một ngôi làng.

Nhưng lại không thể tìm được một thuật ngữ nào tốt hơn để gọi nó.

"Ngài còn nhớ không?

Một dryad(tộc người cây) tên là Pinison?"

"...

Ah, ta biết."

Đó là một lời nói dối.

Anh không thể nhớ ra khuôn mặt của dryan đó, chỉ là một bóng dáng mơ hồ.

So với Pinison, cuộc chiến chống lại Evil Tree khổng lồ đáng nhớ hơn nhiều.

Pinison là một suy nghĩ muộn màng so với điều đó.

Sự thật mà nói, Ainz rất tệ trong việc nhớ khuôn mặt và tên của người khác.

Anh thuộc kiểu người bí mật ghi lại những ấn tượng đầu tiên của mình về một người trên danh thiếp của họ nếu họ đưa cho anh.

"Có phải đó là một thủ lĩnh hay một người giữ vị trí tương tự vậy không."

Khi được hỏi, Ainz biết rằng nhiều quái vật kiểu thực vật sống như họ muốn, vì vậy danh hiệu thủ lĩnh của Pinison là do cô ấy tự bổ nhiểm.

Tuy nhiên, cô là người đầu tiên đến với Nazarick và cũng là người đã giúp hình thành mối liên hệ giữa những quái vật kiểu thực vật khác nhau.

Đối với những con quái vật từ bên ngoài Nazarick, cô có một số vị trí và là người mà họ ngưỡng mộ.

Có nhiều quái vật thực vật(plant-type monsters) mạnh hơn Pinison, vì vậy rất hiếm khi chúng hình thành sự đồng thuận.

Tuy nhiên, vì cô ấy có sự ủng hộ của Aura và Mare, nên vẫn chưa xảy ra bất kỳ vấn đề lớn nào.

Những con quái vật thực vật ngoại lai thường sẽ nhận được "sự chào đón" của Aura và Mare.

Những gì được chào đón chúng thường là sự thể hiện của cặp song sinh và năng lực chiến đấu của những người được triệu hồi, cho đến khi những con quái vật phải phục tùng.

Sự khác biệt về quyền lực sẽ treo lơ lửng trên đầu họ mỗi khi một mệnh lệnh được đưa ra từ cặp song sinh và do đó, chúng sẽ cố gắng thực hiện nó một cách hoàn hảo.

Thêm vào đó, khi chứng kiến những Woodland Dragons được triệu hồi từ cash shop(có lẽ là triệu hồi những con rồng bằng tiền, một đặc trưng của game) phục vụ Mare, những con quái vật bắt đầu nghi ngờ liệu Mare có phải là một vị thần hay không.

Niềm tin của họ dành cho Mare đã vững chắc cho đến ngày nay.

Đặc biệt là sau khi thấy rằng Mare có thể gây ra một cơn bão và nâng giá trị dinh dưỡng của đất lên mức đáng kinh ngạc.

"Nhưng, ta nghi ngờ rằng tất cả những con quái vật đều xem Mare như một vị thần.

Có một số quái vật nhận ra những sự kiện đó là kết quả của phép ma thuật, nhưng dù sao thì chúng cũng tôn kính anh ấy...

Nói thế nào nhỉ...

"

Aura thốt lên một tiếng "umm" và chìm sâu trong suy nghĩ.

Ainz ít nhiều có thể nắm bắt được tình hình.

Điều này cũng giống như việc Người chơi ngưỡng mộ những người có trang bị cao cấp như thần thánh, thần tượng hoặc thứ gì đó tương tự.

"—Ta hiểu rồi, ta đã hiểu ý chính của nó.

Miễn là mọi thứ trong tầm kiểm soát của hai ngươi, mọi thứ sẽ ổn.

Sử dụng bất kỳ phương pháp hoặc cách tiếp cận nào, umm... hmm, umu.

Vì vậy, đúng là vậy đó.

"

Ainz hối hận vì cách lựa chọn từ ngữ của mình.

Không cần phải xen vào bất kỳ điều vô nghĩa nào vì công việc hiện tại cả hai đã rất xuất sắc trong việc quản lý Tầng.

Phản ứng tốt nhất từ anh chỉ là nói, "Tuyệt vời!"

Ainz trộm liếc nhìn khuôn mặt của Aura.

Có vẻ như những gì anh nói đã ảnh hưởng đến cô, nhưng thật khó để hỏi cô đang nghĩ đến việc gì.

{Mình không nên nói những điều sẽ làm mất tinh thần cấp dưới, aghh, mình đã đọc điều đó trong những cuốn sách về quản lý kinh doanh...}

Ainz tự nhắc nhở mình phải thận trọng với những gì anh nói.

Ngoài ra, anh cũng phải chú ý đến ngữ điệu và âm lượng của mình.

"...

Ahem!

Mặc dù sẽ rất tuyệt nếu đến thăm ngôi làng, nhưng chúng ta hãy cứ tập trung vào đồng cỏ cho dịp này.

Vì đó là đề xuất của ngươi. ta xin lỗi, Aura."

Aura ngay lập tức bắt đầu vẫy tay trong hoảng loạn.

"V-xin đừng bận tâm điều đó!

Như thần đã nói, Ainz-sama là Overlord(Chúa tể cuối cùng) của Nazarick!

Xin vui lòng đi bất cứ nơi nào ngài muốn trên tầng này.

Thần đã đưa ra một đề xuất ngu ngốc và thực sự xin lỗi vì điều đó!

"

"K-Không..."

{Tại sao lại xin lỗi?

Hay đúng hơn, hành vi của Aura từ đầu đã có chút gì đó không đúng?

Có phải do mình lóng ngóng lúc đầu không?

Có phải cô ấy đang nghĩ rằng mình có kế hoạch khác?}

Khi Ainz đang cân nhắc, Aura tiếp tục luyên thuyên.

"Trong Nazarick— không, không có nơi nào trên toàn thế giới này mà Ainz-sama không được phép đi!"

{Chà, có rất nhiều nơi trên thế giới này mà mình không thể đến được}, Ainz nghĩ.

Đặc biệt là những nơi chỉ dành cho phụ nữ.

{Có vẻ như có rất nhiều nơi chỉ mở cửa cho phụ nữ...}

Ngay cả đối với những nơi đó, Aura vẫn có thể nói những điều như, "Cứ thoải mái vào, không sao cả."

Đó sẽ là một sự bối rối tuyệt đối đối với Ainz, vì vậy anh giữ im lặng.

Anh nhìn Lumière, nét mặt cô như muốn nói "Tất nhiên rồi thưa ngài" khi cô gật đầu với anh.

Thật khó chịu khi luôn phải viện ra nhiều lý do khác nhau.

Nhưng anh phải chắc chắn rằng anh không để lộ cảm xúc thật của mình.

Ainz nhẹ nhàng nói với Aura, "Vậy thì ta phải nhờ cô dẫn đường rồi."

"Tuyệt vời!

Hãy để nó cho thần, "Aura nói khi cô đập mạnh vào ngực mình.

"Vậy thì... còn việc di chuyển thì sao?

Ngài có muốn cưỡi một vật gì không?

"Đúng là cần thiết, ta có thể trông cậy hết vào ngươi được không?"

"Vâng, xin hãy để thần xử lý nó!"

Aura nhìn phía sau cô và nhướng mày, sau đó cô trầm tư suy nghĩ.

Vài giây trôi qua.

"Trong khi có những con thú khác gần gũi với chúng ta, thần đã gọi Fenn và Quadracile ở đây dựa trên phán đoán của riêng mình.

Điều này có chấp nhận được không ạ?"

"Không cần phải tìm kiếm sự chấp thuận của ta ở đây.

Nếu Aura tin rằng có thể chấp nhận được, thì ta sẽ không phản đối".

"Được rồi, cảm ơn ngài rất nhiều. làm phiền ngài chờ một chút?"

"À, vậy ta sẽ để mọi thứ cho ngươi lo," Ainz kết thúc cuộc trò chuyện và bắt đầu nhìn xung quanh đấu trường.

Đi dạo quanh Tầng năm và tầng sáu của Lăng mộ ngầm rộng lớn dưới lòng đất của Nazarick gợi ra một loại niềm vui khác so với Tầng chín và tầng mười.

Mặc dù cực kỳ hiếm, người ta có thể nhìn thấy Aurora Borealis vào một số thời điểm trong năm, vào một số thời điểm trong ngày, ở khu vực này của quốc gia, được bản địa hóa hoàn toàn trong Tầng năm.

So với việc điều đó, sự hài lòng đơn giản của một cuộc đi bộ dễ dàng tiếp cận hơn trên Tầng sáu.

Ainz mỉm cười.

Dạ dày không tồn tại của anh cảm thấy tốt hơn một chút.( MBB: cái cảm xúc này chắc là do Suzuki Satoru trước làm nhân viên suốt ngày bị đau bao tử do công việc, giờ tưởng tượng ra)

♦ ♦ ♦

"Xin lỗi," Aura lên tiếng đồng thời cô bước ra khỏi chủ nhân của mình và Lumière để lấy ra một chiếc vòng cổ.

Cặp song sinh cùng đeo dây chuyền cấp bậc legacy(legacy-class) cho phép giao tiếp hai chiều.

Đó là những vật phẩm không mấy tốt đề dùng, chúng không có tính năng tốt, nhưng cặp song sinh vẫn dùng chúng khá ổn định, vì phải mất hai ngày kể từ khi trang bị lên người để những chiếc vòng cổ có thể bắt đầu hoạt động.

Thông thường, các vật phẩm có điều kiện như vậy rất tuyệt vời, nhưng đây là một ngoại lệ.

Ngoài ra, người nói phải giữ chiếc vòng cổ, điều này chưa tối ưu trong các trận chiến khốc liệt.

Với những hạn chế nghiêm trọng ảnh hưởng đến khả năng giao tiếp không giới hạn.

Liệu những vật phẩm như thế này có đủ hữu ích và xứng đáng với một slot(các vị trí đặt giáp mũ, trang sức trong game) trang bị hay không là một cuộc tranh luận không hồi kết.

"...

Mare, Ainz-sama đang đợi em."

Một lát sau, giọng nói của Mare vang dội trong tâm trí cô.

"「Hả?

Ainz-sama đã tự mình đến đây?

Có phải đã xảy ra chuyện gì không?」"

"Không phải đây chỉ là một điều hiển nhiên thôi sao?

Đó là một cuộc thanh tra, một cuộc kiểm tra".

"「Hả? 」 "

"Chị nghĩ Ainz-sama có lẽ muốn kiểm tra xem chúng ta và những thủ vệ khu vực có đang quản lý Tầng đúng cách hay không.

Mặc dù lần này việc kiểm tra chỉ tập trung cho khu vực đồng cỏ mới trồng, nhưng chúng ta cần phải kiểm tra kỹ xem các thủ vệ Khu vực(Area Guardians) có làm việc nghiêm túc không .

"「Vậy chị có nghĩ rằng ngài ấy bắt đầu kiểm tra từ Tầng của chúng ta vì có nhiều người ngoài đang sinh sống ở đây?

Hay sẽ kiểm tra từng người một?」"

"—Ồ, có lẽ vậy."

Aura cảm thấy như mình đang nói chuyện với một người khác, nhưng đó chỉ là ý nghĩ của cô.

"Ainz-sama nói rằng ngài đến đây với hai mục tiêu, nhưng đây chính là Ainz-sama, vì vậy chị không nghĩ rằng chỉ có hai.

Có lẽ việc gây áp lực lên chúng ta là mục tiêu hiển nhiên thứ ba".

"「Hả?

Mặc dù công việc bên ngoài Nazarick ngày càng tăng, nhưng điều quan trọng vẫn là phải đảm bảo rằng các nhiệm vụ quan trọng và cơ bản nhất được chăm sóc đúng cách, phải không?」"

Mặc dù cô ấy vẫn còn bối rối, nhưng cô đã có một số manh mối.

Trong quá khứ, những thủ vệ như Shalltear và Cocytus thường quan sát công việc của Albedo và Demiurge với sự ghen tị.

Nhưng bây giờ, tất cả họ đã được gửi ra bên ngoài Nazarick với tần suất ngày càng tăng để bắt đầu công việc của họ ở đó.

Họ đã đặc biệt thể hiện lòng trung thành của mình trong thời kỳ Vương quốc bị hủy diệt thông qua sức mạnh quân sự của họ.

Tuy nhiên, chủ nhân của họ có thể đã nhận thấy tâm trạng hào hứng giữa họ.

Bất kể nhiệm vụ nào, Aura và Mare là Những người bảo vệ tầng của Nazarick.

Phòng thủ, quản lý và quản trị là những trách nhiệm luôn đi kèm với Tầng được giao cho họ.

Có phải chủ nhân của họ đang đặt câu hỏi liệu họ có quên nhiệm vụ ban đầu của mình do những nhiệm vụ mới hay không?

Nếu chủ nhân của họ lên tiếng quan tâm đến trách nhiệm làm việc của họ, họ sẽ rơi vào tình trạng bối rối đối với cương vị là những thủ vệ tầng.

Nếu những Thủ vệ tầng khác, đặc biệt là Tổng quản thủ vệ Albedo, nghe nói về điều đó, họ chắc chắn sẽ bị khiển trách.

Vì vậy, có lẽ đây là cách chủ nhân đang quan tâm họ.

"「 Có lẽ Ainz-sama muốn chúng ta nói với những Thủ vệ khác chuyện đã xảy ra để mọi người cảnh giác hơn. 」

"Rất có khả năng đó.

Vầy đó có phải là mục tiêu thứ tư không?

Nhưng chị vẫn cảm thấy hình như còn có điều gì đó khác.

"

Aura không biết, Mare cũng vậy.

Với suy nghĩ rằng nếu là Demiurge hoặc Albedo có thể sẽ biết điều thêm về việc này khiến cô hơi thở dài.

"Trong mọi trường hợp, cần phải chuẩn bị cho một chút."

"「 Hm?

Chúng ta cần chuẩn bị những gì? 」

"Ồ, xin lỗi, chị không nói với em.

Chị đã nói có hai mục tiêu, phải không?

Kiểm tra là cái đầu tiên.

Thứ hai là đến thăm những elves được chỉ định ở những căn phòng trống.

"

"「 Ồ, họ.

Họ luôn suốt ngày nói về hoàng gia này, hoàng gia nọ.

Chúng ồn ào quá, Ainz-sama có thể đưa chúng đi không? 」

Giọng nói của Mare thể hiện sự không thích chúng một cách chân thành.

Mare thích chui rúc trong chăn cả ngày.

Đối với ba elves đó, cậu là một người không có khả năng sống độc lập, vì vậy họ quan tâm đến cậu nhiều hơn là quan tâm đến Aura.

Phơi chăn của cậu để khô ráo, giúp cậu mặc quần áo, đôi khi còn tắm cho cậu.

Những hành động đó không được Mare đánh giá cao, mà ngược lại cậu coi chúng là những điều phiền toái.

Tuy nhiên, chủ nhân của cậu đã ra lệnh là để chúng ở đó, vì vậy cậu không thể từ chối sự "chăm sóc" mà cậu nhận được.

"—Ah, Fenn và Quadracile trông có vẻ rất thân.

Chị không biết còn bao lâu nữa là chúng đến đó, nhưng hãy chuẩn bị tinh thần, Mare.

"

"「 Mhm, để đó cho em. 」

Aura ngắt liên kết giữa họ và quay trở lại với chủ nhân của mình.

♦ ♦ ♦

Đồng cỏ trên tầng sáu của Nazarick là nơi có những bông hoa nở rộ với đủ màu sắc.

Nếu bất kỳ kẻ xâm lược nào vừa đi qua địa ngục phía trên nhìn thấy chúng, họ chắc chắn sẽ bắt đầu nghi ngờ vị trí của những mimics(thuật ngữ này trong các game nhập vai là các bẫy quái vật giả dạng thành đồ vật) và những cái bẫy chết người khác.

Tuy nhiên, không có dấu hiệu nào cho thấy những thứ đó có mặt ở đây.

Thành thật mà nói, có cảm giác như nên có những cái bẫy ở đây, nhưng sự thật là không có bất kỳ phương án đối phó nào được thiết lập để chống lại những kẻ xâm lược.

Có những con quái vật loại thực vật và côn trùng có khả năng bắt chước hoa trong YGGDRASIL, nhưng không có bất kỳ con nào được bố trí ở đây.

Không có Thủ vệ khu vực nào được chỉ định đến trông coi khu vực này.

Theo một nghĩa nào đó, đây chỉ là một đồng cỏ xinh đẹp dưới sự kiểm soát trực tiếp của Aura và Mare.

Ban đầu, thực ra đã có một kế hoạch lấp đầy nơi này bằng những cái bẫy.

Những kẻ xâm lược đã đến Tầng sáu có lẽ sẽ không chấp nhận đồng cỏ chỉ là một đồng cỏ thông thường.

Họ sẽ thận trọng, giữ khoảng cách, và sau đó sử dụng các cuộc tấn công thấm đẫm hiệu ứng rực lửa để đốt cháy toàn bộ nơi này.

Do đó, vào thời điểm đó đã có những cuộc đàm phán về việc trồng loài hoa có thể phản ứng với lửa và lan truyền chất độc chết người hoặc làm tê liệt.

Kế hoạch đó đã được thiết kế lại do sự phản đối mạnh mẽ từ ba thành viên nữ của bang hội.

Kết quả hiện tại chỉ là một đồng cỏ đồng bằng.

Có một số việc mà chỉ Ainz mới biết, nhưng hiện giờ không còn nữa.

Tổng cộng có mười hai nụ hoa lớn đến mức nuốt chửng cả một con người mọc lên đột ngột trên đồng cỏ.

Chúng trông khá kỳ lạ, hay đúng hơn, chúng trông giống như một điềm xấu.

Ainz lục lại trong trí nhớ của mình.

Trong thế giới này, rất nhiều sinh vật chưa được biết đến đối với Ainz.

Anh cũng nghĩ về những sinh vật trông tương tự từ YGGDRASIL.

"Đó là một Alraune, phải không?"

"Đúng ạ!"

Không ai có nhiệm vụ triển khai ở Nazarick hoặc được triệu hồi sau khi đến thế giới này, vì vậy chúng phải là một loài ngoại lai được mang đến từ Rừng đại ngàn Tob(Great Forest of Tob).

Một cái xẻng thò ra từ mặt đất ở giữa đồng cỏ.

Đó là vật phẩm cấp bậc thần(divine), "Earth Recover."

Là một loại vũ khí cấp bậc thần, nó có độ bền cao đến mức phi lý nhưng bên cạnh sức mạnh tấn công bằng không.

Đó là bởi vì hầu hết dữ liệu được sử dụng cho các khả năng thứ cấp.

Ngoài ra trong đồng cỏ còn có những con ma thú trông giống như thỏ Angora, "Spear Needles."

Cách chúng ngồi đúng cách trên đồng cỏ trong khi nhai những củ cà rốt khổng lồ đã tạo thêm nét tinh tế cho nơi này, trông giống như là một câu chuyện cổ tích.

Tuy nhiên, chúng được đóng quân ở đó không chỉ vì để cho đẹp hoặc ấn tượng.

Anh có thể sẽ không bao giờ tìm ra nó nếu không hỏi Aura, một điều chắc chắn là nó được đặt ở đó nhằm mục đích giám sát.

Mặc dù vậy, cấp độ của chúng khá cao vào khoảng 60.

Nhưng chúng sẽ dễ dàng bị tiêu diệt cho dù chúng có cố gắng làm gì đi nữa.

"Nhân tiện thì, củ cà rốt mà những chú thỏ đang nghiền nát được thu hoạch từ các trang trại.

Những quái vật họ thực vật như Pinison đã sử dụng sức mạnh của mình để cung cấp lượng dinh dưỡng dồi dào, biến những củ cà rốt thông thường thành những củ khổng lồ ".

"Không phải tăng trưởng, mà là chuyển đổi?

Chúng có an toàn khi tiêu thụ không?

Mặc dù đối với cấp độ của chúng, một số chất độc nửa vời sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến Spear Needles(con thỏ).

"Nó không có độc.

Chúng thần đã kiểm tra với Bếp trưởng(Head Chef) và chúng đã vượt qua yêu cầu tối thiểu làm nguyên liệu ẩm thực.

Thật không may, chúng không cung cấp bất kỳ buff nào như tài liệu chúng ta đã có ở Nazarick – chúng chỉ đơn giản là phát triển lớn hơn và có vị ngọt ngào hơn."

"Vậy cũng khá thành công về phương diện thức ăn rồi đúng không?

Nông dân của Vương quốc Pháp Thuật có thể trồng nó không?

"Không được.

Hiện tại, ngay cả với sự giúp đỡ từ quái vật họ thực vật, số lượng phát triển có hạn.

Một củ cà rốt duy nhất như vậy sẽ rút một lượng lớn chất dinh dưỡng từ đất, ngay cả với sức mạnh của Earth Recover(cái xẻng thần lúc nãy).

Đất đai sẽ không trở thành sa mạc, nhưng nếu không sử dụng phép thuật để phục hồi chất dinh dưỡng, thì cần ít nhất một để tái tạo lại đất.

Khi họ nhìn vào nụ hoa lớn nhất dần dần hé mở.

"Đây là Alraune Lord, thủ lĩnh của 14 alraunes nơi này."

Aura đã giới thiệu nhẹ nhàng về nụ hoa đầu tiên.

"Mười bốn?"

Sau khi hỏi lại nhanh chóng, Ainz tiếp tục hỏi, "Không phải ... mười hai?"

"Đúng vậy, hai nụ hoa còn lại được giấu trong đồng cỏ từ khi chúng vừa được sinh ra.

Thần có nên kéo chúng ra không?

"

"...

Không, không cần."

Liệu những con quái vật được sinh ra thêm trong Nazarick có được tính vào số lượng quái vật của Nazarick không?

Loại hiệu suất nào có thể được mong đợi ở họ?

Các câu hỏi xuất hiện từng cái một trong đầu anh.

Trước khi anh ném hết chúng lên Aura, bông hoa đã nở rộ hoàn toàn.

Đúng như dự đoán, một con quái vật trông giống như một người phụ nữ ở bên trong.

Nó trông rất giống những gì anh ấy đã thấy trong YGGDRASIL.

Nó được gọi là Lord(thủ lĩnh), nhưng không có gì khác thường so với những nụ khác ngoại trừ kích thước của nó.

Tóc và mắt của nó có cùng màu với bông hoa.

Toàn bộ cơ thể màu xanh như cuống của nó.

Nó trần truồng, nhưng da của nó dường như bao gồm những chồi non.

Nói chung, nó thật kinh tởm.

Đôi mắt của nó xếch và mỏng như một đường kẻ.

Biểu cảm của nó trông khá thù địch, có vè như trông tức giận.

Đột nhiên, Ainz cảm thấy nhớ đến một người, khi anh nghĩ về một cô gái đến từ Thánh quốc với ánh mắt tương tự.

Ainz rất dở trong việc nhớ các khuôn mặt, nhưng đôi mắt đó đã để lại ấn tượng mạnh mẽ.

Mặt con quái vật nhăn nhó một cách tinh quái.

"Chào buổi sáng, Aura-sama.

Một lần nữa ngài đã mang đến cho chúng tôi một tia nắng đẹp như vậy.

Thay mặt những mầm xanh, tôi xin dâng lên các ngài lòng biết ơn của chúng tôi ".

Giọng nói rõ ràng như pha lê, không có sự thù địch.

Thay vào đó, có thể cảm nhận được sự tôn kính.

Có vẻ như "nụ cười" lúc trước thật sự trong sáng với sự chào đón của nó, mặc dù nó trông giống như đang âm mưu điều gì đó.

Những nụ hoa bên cạnh Lord có rất nhiều chuyển động trong cánh hoa của chúng, nhưng không có cánh hoa nào nở.

Mặc dù vậy, đầu của chúng không bị che, và chúng đều nhìn chằm chằm về hướng của anh.

Vì anh không thể hiểu hành động của chúng có ý nghĩa gì, nếu gọi đó là sự thiếu tôn trọng thì không thích hợp.

Có lẽ đó là cách tốt nhất để thể hiện sự tôn trọng trong văn hóa của loài Alraune.

"Và..." anh mắt Lord hướng về Ainz.

"Đây là người cai trị Lăng mộ ngầm vĩ đại của Nazarick.

Ngoài khu rừng đó, toàn bộ khu vực này cũng thuộc quyền thống trị của ngài.

Người sáng lập Vương quốc Pháp Thuật(Sorcerous), nơi chào đón tất cả các loài.

Vua của các vị vua, vị vua tuyệt đối, Bệ hạ Ainz Ooal Gown!

"

Aura giới thiệu anh với vẻ tự hào.

Ainz cảm thấy rằng khuôn mặt của Lord đã trở nên gớm ghiếc hơn.

Những cánh hoa của những alraunes khác run rẩy khi chúng che khuất khuôn mặt của mình.

Họ hoảng hốt hay sợ hãi?

Hoặc có lẽ đây là một cách khác để thể hiện sự tôn thờ?

Không thể đánh giá từ khuôn mặt của họ, nhưng Ainz nghĩ chắc là vế sau.

"R-rất vui khi được làm quen với ngài, người thống trị những vùng đất này, người cai trị Vương quốc Sorcerous, và quan trọng nhất, chủ nhân của Aura-sama và Mare-sama, Bệ hạ Ainz Ooal Gown."

Nó mở rộng vòng tay như để chào đón anh, "Tên thần là Violet, thần được sự ban ơn chăm sóc của ngài."

{Cái tên được đặt tên theo màu tóc của nó, chắc vậy?} Ainz suy nghĩ.

Đó là một cái tên tương đối đơn giản và dễ hiểu, nhưng anh không thể nói ra như vậy.

Không phải là một ý tưởng hay nếu bạn bình luận tên của một người ngay trước mặt họ.

"Hừm, ta hiểu rồi.

Nhân tiện, nơi này thuộc quyền quản lý của Aura và Mare.

Ta sẽ không can thiệp nhiều nên cứ tiếp tục làm theo lệnh của họ ".

Mọi thứ sẽ trở nên lộn xộn nếu trộn lẫn các mệnh lệnh được ban hành bởi một người quản lý bộ phận và Giám đốc điều hành, Ainz có khá nhiều kinh nghiệm cá nhân về việc này.

Vì anh không biết cặp song sinh quản lý alraunes như thế nào, tốt nhất là anh nên giữ mọi thứ đúng với hiện tại của nó.

Anh ta không biết gì về loại nhiệm vụ được giao cho các alraune, hoặc cách họ được đối xử.

Vì vậy, anh không biết phải nói gì.

"Đã hiểu, thưa Bệ hạ."

Ainz nghĩ: {Mặc dù đã sống trong một khu rừng, nhưng cách cư xử của chúng khá tử tế}.

Sinh vật này được đưa đến đây khi nào?

Hay là do được cặp song sinh dìu dắt?

Hoặc có lẽ-

{—Có lẽ nó cũng đang phát ra một số câu chuyện vui mơ hồ nhưng đang bí mật nghĩ về alraunes.

Giống như cách mình đang nghĩ về nó chỉ là một nụ hoa lớn.}

(T / N: dịch giả nói rằng anh không hiểu ý nghĩa của câu nói trên là gì hoặc nó liên quan gì, đợi anh ấy đọc toàn bộ vol15 đã)

Mặc dù thật tuyệt khi chúng có thể giao tiếp bình thường, nhưng rõ ràng là chúng không gặp vấn đề gì trước điều này. {Ahh, nếu nó thực sự chỉ là một nụ hoa lớn, mình sẽ không phải lo lắng về ý định của nó.}

Ainz liếc qua đồng cỏ.

Mặc dù anh nghĩ rằng alraune sẽ chặn tầm nhìn của anh, nhưng tầm nhìn không khác là bao so với những gì anh có thể nhìn thấy lúc đầu.

Biểu cảm của Ainz thay đổi thành một nụ cười không thể nhận ra.

Tất nhiên, dù thế nào thì không ai có thể đọc được biểu cảm của anh.

Anh xoay chiếc áo choàng của mình một cách đầy tinh tế nhưng vẫn phù hợp khi anh quay lại.

Trước mặt anh là Fenrir và Itzamna, cùng với Lumière.

Khi anh tiến lên một bước, Aura xuất hiện bên cạnh anh và hỏi, "Ngài thấy thế nào ạ?

Điều đó có thể chấp nhận được không?

Ngài có muốn nhìn thấy các alraune khác không?

"

"Không cần, không còn gì hứng thú ở nơi này nữa.

Những gì cần xem ở đây đã xong rồi.

Tiếp theo chúng ta tiếp tục đến chỗ những elves chứ?

"

"Đã rõ," Aura trả lời và cùng Ainz trèo lên ngồi trên Fenrir.

Khi họ gần đến nơi, trước tầm mắt của anh là những cành cây, bên trên có một cái cây hơi khó coi là nơi ở của Aura và Mare.

Trong vòng vài giây, có cảm giác như cây xung quanh tự dạt ra tạo thành một con đường đi.

Trước mặt họ là một vùng đồng bằng rộng lớn và giữa đồng bằng là một cây đại thụ.

Tán cây tươi tốt của nó tạo ra cái bóng khổng lồ trên mặt đất.

Đứng trước một khe hở trên thân cây là Mare và ba elves.

Họ có mặt ở đó để chào đón Ainz.

Anh không biết chính xác Aura đã nói chuyện với Mare vào lúc nào.

Nếu không phải mới dây, thì họ có thể đã đợi ở đây từ rất lâu.

Vì Ainz không lên lịch hẹn trước nên anh khá xấu hổ về bản thân.

Tuy nhiên:

Giả sử một giám đốc chi nhánh nhận được tin CEO của công ty tổng sắp đến bến xe buýt gần nhất, chắc chắn họ cũng sẽ đứng ngoài chờ họ.

Không phải như thể giám đốc chi nhánh sẽ từ chối chào đón giám đốc điều hành.

Kể cả như vậy, vẫn là lỗi của Ainz vì đã không thông báo trước cho họ.

Ainz muốn tự nhủ rằng không cần phải bận tâm vì điều đó vì nó chỉ xuất hiện trong đầu anh, nhưng liệu anh làm vậy có đúng không?

Rốt cuộc, anh không biết họ đã đợi anh bao lâu.

Nếu anh nói với họ rằng "Các người không cần phải đợi ta", có lẽ anh sẽ bị trừng phạt vì đã làm tổn thương cảm xúc của họ hoặc không cân nhắc đến suy nghĩ mà họ đã nói như vậy.

Mare mặc trang phục thông thường của mình.

Mặt khác, các elves mặc quần áo khá giản dị.

Có lẽ một số người sẽ thích những điều đó.

Đó là trang phục phù hợp cho một công nhân. {Có lẽ nếu đó là... không nên nghĩ nhiều, miễn là Aura và họ hài lòng với điều đó, thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.}

{Nhưng ... có thể Lumière và những người giúp việc bình thường có thể không thích đồng phục hầu gái của họ.}

Những hầu gái được phân phó nhiệm vụ ở cạnh Ainz dường như tự hào hơn những người đồng nghiệp của họ.

Vì vậy, nếu họ cần thêm các ứng viên giúp việc, ngay cả khi họ không trực tiếp bị bắt nạt, chẳng hạn họ có thể bị huấn luyện để nói những điều sai trong quá trình đào tạo.

Ít nhất đó là những gì Ainz đã nghe từ Sebas.

Mặc dù những người giúp việc được giao cho Aura và Mare có thể không giống như những gì Sebas đã mô tả, nhưng anh không thể loại trừ hoàn toàn khả năng họ cảm thấy bất mãn.

Có lẽ họ sẽ không thoải mái khi bị vây quanh bởi những người khác mặc đồng phục giống họ.

Theo như suy nghĩ của họ, trang phục hầu gái là trang bị chiến đấu.

Fenrir đưa họ đến chỗ bốn người đó.

"Cảm ơn tất cả mọi người đã ra ngoài chào đón chúng tôi.

Ta rất hài lòng với lòng trung thành của các ngươi, "Ainz chào họ khi ngồi trên Fenrir.

Mặc dù lẽ ra anh nên lắng nghe những gì Mare muốn nói trước, nhưng anh cảm thấy rằng việc cảm ơn họ trước có lẽ sẽ khiến anh trông thân thiện hơn.

"C-cảm ơn ngài rất nhiều!"

Mare mỉm cười và cúi đầu xuống.

Các elves làm theo.

{Mọi chuyện diễn biến tốt.}

Ainz cảm thấy thoải mái trong tâm trí mình, tự chúc mừng bản thân vì đã giao tiếp tốt.

Mọi người ở đó dường như bị đóng băng cả về tư thế lẫn nét mặt.

Khi họ cảm nhận được ánh mắt của Ainz đang nhìn họ, họ nuốt nước bọt.

Bất kể anh nhìn ai, tất cả đều tỏ ra căng thẳng.

Câu hỏi đặt ra là liệu họ đang sợ hãi hay là có chuyện gì bất thường khác?

Có lẽ đó là sự pha trộn của nỗi sợ hãi rằng bất kỳ hành động sai lầm nào cũng có thể dẫn đến cái chết của họ và cảm giác bồn chồn khi gặp một người nổi tiếng bằng xương bằng thịt.

Để chắc chắn về điều mình nghĩ, Ainz đã kiểm tra xem kỹ năng hào quang(aura) của mình có đang được kích hoạt hay không.

Vì anh không thể hiện sự thù địch hay có ý định giết họ, đáng lẽ họ không nên tỏ ra sợ anh mới đúng?

{Một tình huống căng thẳng bất ngờ.

Mình nghĩ rằng mình đã làm tốt...}

Khi một người tầm cỡ như Ainz thể hiện cảm xúc mạnh mẽ, những người xung quanh họ sẽ nhận thức sâu sắc về điều đó và tràn ngập nỗi sợ hãi.

Nói cách khác, những người xung quanh có thể biết được anh đang nghĩ về điều gì.

Để tránh việc này, anh đã trao đổi kinh nghiệm từ Cocytus, nhưng Ainz vẫn không thể hiểu rõ ý định thù địch của người khác.

Phần 2

Sử dụng ma thuật [Gate] [Cổng dịch chuyển] Ainz, nữ hầu và cặp song sinh cùng đi xuống tầng sáu.

Đến nơi Ainz tiếp tục gửi một [Tin nhắn] đến Aureole để mở cánh cổng dẫn đến tầng chín.

Cánh cổng giữa Tầng Tám và Tầng Chín vẫn vận hành một cách bình thường.

Vì nếu có bất kỳ sự cố nào trong hệ thống thì Ariadne sẽ được kích hoạt.

Trên thực tế không nhất thiết phải đi đường vòng như thế này.

Bởi vì giới hạn số người từ năng lực của chiếc nhẫn Guild, anh không thể dịch chuyển tất cả mọi người cùng lúc, nhưng anh có thể sử dụng chiếc nhẫn hai lần để di chuyển.

Vì tính cẩn thận của mình, Ainz cố tình đi theo một trình tự nhất định chỉ để các yêu tinh nghĩ rằng đó là cách duy nhất có thể xuống tầng 9.

Thực tế là anh hạn chế để người bên ngoài biết được công dụng của chiếc nhẫn Guild .

Thuộc hạ của Cocytus, đang làm nhiệm vụ bảo vệ, cúi đầu thật sâu khi Ainz bước đến.

"Cám ơn sự làm việc chăm chỉ của các ngươi."

Ainz đã dành cho họ một lời cám ơn đơn giản uy nghiêm, phù hợp với khí chất của một người thống trị.

Theo sau Aura và Lumière, ba yêu tinh bước ra từ cánh Cổng và tập trung lại với nhau.

Họ cảm giác lạnh sâu thẳm trong tim mình khi nhìn thấy những con quái vật cúi đầu trước Ainz.

Đó là một cảm giác rất khác khi các thuộc hạ của Cocytus chuyển cái nhìn sang họ.

Đó là một phản ứng tự nhiên, giống như cách một người bình thường đi qua khu rừng sẽ chết lặng khi họ nhìn thấy một con hổ đột nhiên xuất hiện từ một bụi cây.

Một trong những yêu tinh bị đẩy nhẹ từ phía sau.

Họ như thể bị đông cứng sau khi bước qua cổng, có vẻ như họ đang gây phiền toái cho Mare, người đi sau họ.

Mặc dù anh chỉ đẩy nhẹ một cái, nhưng điều đó tác động rất lớn đến việc giữ thăng bằng của tên yêu tinh đang căng thẳng.

"Hiyee..." một tiếng kêu thảm thiết phát ra, một yêu tinh nữ ngã quỵ xuống sàn.

Máu chảy ra từ khuôn mặt của các yêu tinh khác, ngay lập tức họ cố gắng đỡ lên, nhưng yêu tinh bị gục ngã khó đứng dậy trở lại.

Có vẻ như đôi chân không còn cảm giác để hoạt động.

"...

Đừng sợ.

Ở Nazarick, không có ai dám làm gì ngươi đâu."

"V-vâng ..."

Họ có lẽ không dám nghi ngờ lời nói của Ainz, nhưng ngay cả như vậy, sự căng thẳng của họ vẫn không giảm xuống.

Những yêu tinh bên cạnh cô nhanh chóng gật đầu, tóc bay tứ tung không biết vì sao mà gật đầu lia lịa.

Về phần cô nàng yêu tinh vẫn còn nằm trên sàn nhà, dường như cô đã sắp rơi nước mắt.

Ainz chắc rằng sẽ có vấn đề trong tương lai nếu điều này tiếp diễn.

Ít nhất anh cũng phải làm cho trái tim của họ ấm áp hơn một chút.

"...

Hãy đi đến một nơi nào đó để nghỉ ngơi một chút trước khi đến nhà ăn ... [Cổng dịch chuyển].

Aura, đón cô ấy đi.

"

"Vâng ạ!"

"K-không cần Aura-sama làm những điều như t ..."

"—Không sao đâu, không sao đâu.

Được rồi đi thôi."

Aura nhanh chóng nhấc bổng yêu tinh đang gục xuống, phớt lờ lời cầu xin của cô ấy, và đặt cô ấy qua vai mình.

Tất nhiên, vì cô ấy mặc đồ đi làm, nên không có váy để che đi.

Ở phía bên kia của [Cổng dịch chuyển] là phòng cá nhân của Ainz.

Có ba người hầu gái đang cúi chào bên trong với thiết bị làm sạch dưới chân họ.

"Làm tốt lắm mọi người.

Ta sẽ rời đi ngay sau khi nghỉ ngơi một thời gian ngắn tại đây.

Ta hy vọng không làm ảnh hưởng đến công việc của các ngươi ".

Những người hầu gái đáp lại bằng sự khẳng định và cúi đầu một lần nữa trong khi những người khác bước ra từ [Cổng dịch chuyển].

Các yêu tinh bắt đầu tròn xe mắt nhìn xung quanh với miệng há hốc, trông như những kẻ ngốc.

Dường như những gì họ thấy mọi thứ xung quanh đều khá kỳ lạ, khác hẳn ngôi nhà của cặp song sinh.

Có vẻ họ cũng bớt căng thẳng hơn so với trước đây, chắc là vì những người hầu gái nhìn bình thường dễ chịu hơn rất nhiều so với các thuộc hạ là quái vật của Cocytus.

"Hãy để cô ấy ngồi vào chiếc ghế đằng kia ".

Ainz chỉ vào chiếc ghế của Albedo, Aura nhanh chóng đặt nữ yêu tin xuống.

Bàn của Albedo sạch đẹp không tì vết, giống như cô ấy.

Nhân tiện, bàn của Ainz cũng sạch đẹp không một vết ố, mặc dù theo một nghĩa khác.

"C-cảm ơn ngài rất nhiều ..."

Ainz cố gắng nói nhẹ nhàng nhất có thể với yêu tinh đang ngồi cúi đầu, "không cần như vậy, ta có thể hiểu được vì sao ngươi như vậy, nhưng như ta đã nói trước đây, hãy bình tĩnh.

Không ai ở Nazarick có thể gây bất kỳ tổn thương nào cho ngươi, vì vậy ta không phiền nếu ngươi cứ hoạt động như bình thường.

"

Họ cảm thấy an tâm hơn khi nghe những lời đó.

Ainz quay lưng về phía yêu tinh, đi tới chỗ một trong những người hầu gái, và ra lệnh cho cô một cách lặng lẽ, "chúng ta sẽ đến nhà ăn sớm.

Hãy chắc chắn rằng sẽ không gặp bất kỳ ai khác ngoại trừ những người giúp việc trên đường đi đến đó.

Tương tự thực hiện lệnh ở khu vực nhà ăn...

"-khu vưc a... cũng vậy, anh muốn nói giưa chừng, nhưng đã không nói.

"Không, đừng bận tâm.

Không có vấn đề gì với việc nhà ăn vẫn được sử dụng như bình thường.

Đúng hơn, sẽ tốt hơn nếu ai cũng có thể sử dụng nó như bình thường.

"

"Vâng, đã hiểu.

Tôi xin phép ".

"Xin lỗi vì đã làm gián đoạn công việc của ngươi, nhưng ta trông cậy vào ngươi."

"Xin đừng nói như vậy thưa, Ainz-sama."

Ainz đến gần để nói chuyện với cô nên cô là người giúp việc hiện tại đứng gần anh nhất , tất nhiên cô không quên đưa ánh mắt chiến thắng về phía những người giúp việc khác, đúng như cô nghĩ.

Các đồng nghiệp của cô ấy đã cau mày một chút về điều này với sự bực tức không thể phủ nhận.

Người nữ hầu giúp việc sau khi nhận mệnh lệnh lập tức quay lưng lại với đồng nghiệp và bước ra khỏi phòng với bước đi kiêu hãnh.

Ainz có thể cảm nhận được (việc này khá hiếm thấy đối với anh khi là một undead) những người hầu gái khác đang tập trung ánh mắt sau lưng anh.

Không nghi ngờ gì nữa, đôi mắt của họ tràn đầy sự mong đợi cho bất kỳ loại công việc bất chợt nào có thể sắp đến với họ.

Nhân tiện, anh không thể nhận ra bất cứ điều gì từ Lumière, có lẽ bởi vì bản thân cô đã là hầu gái bên cạnh anh.

Cảm giác như đang ngồi trên đống lửa (tất nhiên đó không phải là ý định của những người hầu gái), Ainz buộc mình phải rời mắt khỏi những người hầu gái và hướng về phía yêu tinh.

Anh xác nhận rằng hơi thở của họ đang dần trở lại bình thường.

"Có vẻ như không còn vấn đề gì nữa ... chúng ta hãy đi ra ngoài"

Anh không muốn tới đó ngay lập tức vì anh nghĩ nó trông sẽ rất khó khăn, nhưng anh không muốn ở lại đây thêm nữa.

Sau khi anh xác nhận rằng nữ yêu tinh có thể đi lại, Ainz dẫn đầu và rời khỏi phòng.

Những người hầu gái nhìn anh với vẻ tiếc nuối.

Khi đang trên đường đến khu vực nhà ăn, đôi khi anh có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển của những yêu tinh đầy ngưỡng mộ từ phía sau anh, nghe có vẻ như "tuyệt vời" và "thật tuyệt đẹp".

Ainz rất muốn khoe những gì mình có nhưng anh đã cố gắng chịu đựng và tiếp tục đi về phía trước mà không nhìn lại phía sau.

Cuối cùng họ đến được khu vực nhà ăn mà không gặp bất kỳ NPC nào khác trên đường đi.

Ngoại trừ thực tế là phải mất nhiều thời gian hơn bình thường vì những yêu tinh nhìn mọi thứ khi đi ngang qua với tốc độ chậm chạp – một phần bởi vì Ainz cố tình đi chậm lại khi họ đi qua những nơi mà anh đặc biệt tự hào – chứ chẳng có sự cố nào khác.

Nhà ăn của Nazarick được tạo ra từ những kinh nghiệm đi làm trông giống một công ty hoặc nhà ăn của một trường học làm nguồn cảm hứng (tất nhiên, trường học hoặc công ty của Ainz không có chúng nên anh không biết điều đó có thực sự đúng hay không), vì vậy tâm trạng hơi khác một chút so với một nhà hàng.

Đây là chuyến thăm đầu tiên của Ainz kể từ lần cuối cùng anh đến thăm tất cả các khu vực ở Nazarick khi lần đầu tiên họ dịch chuyển đến thế giới này, nhưng có vẻ như không có gì thay đổi nhiều.

Anh có thể lờ mờ nghe thấy những cô gái trẻ đang tham gia vào những cuộc trò chuyện sôi nổi và âm thanh dao kéo từ bên trong.

Có lẽ khu này chứa đầy những người hầu gái bình thường và những người cùng làm việc ở Tầng Chín.

Có lẽ cũng có những thủ vệ khu vực có mặt.

Ăn trưa hơi muộn nhưng có lẽ do hệ thống chuyển ca nên trông rất sinh động.

Nếu họ có thể nhìn thấy những người hầu gái đang ăn trưa một cách yên bình, các yêu tinh sẽ hiểu đây là nơi như thế nào.

Họ sẽ cảm thấy mình như những người ngoài cuộc, nhưng không khí của cuộc sống hàng ngày này sẽ khiến họ bình tĩnh lại.

Đó là lý do tại sao anh không ra lệnh cho họ dọn dẹp nhà ăn.

Nhưng thời điểm Ainz bước vào phòng, tâm trạng đột nhiên thay đổi.

Đầu tiên, nó hoàn toàn im lặng.

Những giọng nói vui vẻ lúc trước và những âm thanh sôi động của thực khách hoàn toàn biến mất.

Tâm trạng đông cứng lại, không thể xem nó là khu vực nhà ăn được rồi.

Sau đó – Mọi người quay lại nhìn Ainz, mắt họ mở to và hành động của họ bế tắc.

Đây là cảm giác của một người ngoài sao.

Trông anh như thể là một dị nhân xấu xa vừa mới bước chân vào Alfheim.

"—– Đừng để ý đến chúng tôi.

Tiếp tục với bữa trưa của các ngươi.

"

Một số ít ở đây, chủ yếu là những người giúp việc bình thường, bắt đầu ăn trở lại khi nghe những gì Ainz nói, nhưng không có dấu hiệu cho thấy cuộc trò chuyện của họ sẽ bắt đầu lại.

Mọi người ăn trong im lặng.

Ainz không muốn làm gián đoạn bữa trưa của họ chút nào.

Anh bắt đầu cảm thấy hơi bị cô lập, nhưng, tốt thôi – suy nghĩ lại thì, anh có thể hiểu được cảm xúc của họ.

Nếu một giám đốc điều hành chưa bao giờ đến nơi này, bây giờ đột nhiên xuất hiện trong căng tin, có lẽ mọi chuyện sẽ thành ra như thế này.

Suzuki Satoru có thể sẽ làm điều tương tự trong tình huống này.

Có lẽ mọi chuyện sẽ khác nếu đây là một công ty nhỏ, kiểu mà khoảng cách giữa sếp và nhân viên gần gũi hơn nhiều.

{Tuy nhiên, điều đó có lẽ là không thể trong trường hợp này...}

Sẽ cực kỳ khó khăn khi đột nhiên thay đổi hình ảnh của anh là nhà độc tài đáng ngưỡng mộ Ainz-sama thành một trong một Ainz-san được mọi người yêu mến.

Có thể nếu mọi người phát hiện ra anh là một tên ngốc, một sự thay đổi như vậy nếu xảy ra, anh sẽ không thể chịu đựng được khi bị khinh miệt (điều này khó xảy ra).

"Vậy thì, chúng ta hãy vào."

Quay trở lại bữa tiệc, anh cố gắng quan sát phản ứng của các yêu tinh một cách kín đáo.

Anh thậm chí không quan sát họ nhiều, họ dường như đang thu nhỏ lại.

Cũng dễ hiểu thôi.

Nếu họ thấy tâm trạng hài hòa trong căng tin trước khi Ainz đến.

Đây là ý của anh khi nghĩ về "dị nhân xuất hiện đột ngột ở Alfheim".

Anh không nghĩ ra cách nào để giải quyết chuyện này.

Có lẽ họ sẽ quen với điều này theo thời gian, Ainz bước vào căng tin với suy nghĩ lạc quan như vậy.

Anh không muốn làm những người giúp việc thêm căng thẳng, vì vậy anh tiến đến một chiếc bàn ngẫu nhiên cách xa họ và chỉ vào chỗ ngồi đối diện với anh.

"Ngươi có thể ngồi ở đó."

Các yêu tinh nhìn nhau với vẻ mặt bối rối.

Có vẻ họ đang rất khó khăn để quyết định xem ai sẽ phải ngồi trước Ainz.

Ainz cũng có suy nghĩ đó và anh đã đúng.

"...Ta thấy.

Có lẽ phong tục của tộc Elven khác với chúng ta, vì vậy mọi người đừng bối rối hãy sinh hoạt như hằng ngày thôi ".

Anh cố gắng tạo cho họ một lối thoát bằng cách hành động như thể anh diễn giải sự lưỡng lự của họ theo một cách khác.

Sẽ không tốt nếu họ do dự quá nhiều, anh cũng hơi sợ phản ứng của cặp song sinh nếu họ cứ tiếp tục như vậy.

"Ngươi ở đó.

Ngồi đối diện với ta.

"

Ainz chỉ vào một yêu tinh đang đứng ở phía sau.

Nếu anh nhớ không lầm, yêu tính đó chưa bao giờ đứng giữa đám yêu tinh, vì vậy anh nghĩ công bằng mà nói, nên để yêu tinh này ngồi đối diện với anh.

Mọi chuyện diễn ra nhanh chóng sau đó.

Những chiếc ghế bên cạnh những người yêu tinh được chỉ định ngay lập tức đã được ngồi đầy đủ.

Aura và Mare ngồi bên cạnh Ainz.

Anh muốn nói thêm về việc Lumière đang đứng sau lưng, nhưng cuối cùng anh quyết định im lặng.

"Bây giờ thì— Xin lỗi, nhưng đây là lần đầu tiên ta sử dụng nhà ăn, vì vậy hãy giải thích cho ta một chút về cách nó hoạt động vào giờ này."

Ainz hỏi Lumière vì với tư cách là một người giúp việc bình thường, cô thường sử dụng nhà ăn như những người giúp việc đồng nghiệp của cô đang sử dụng vào lúc này.

"Điều đầu tiên có thể là — Đúng rồi.

Ta muốn gọi đồ uống, vậy có menu hay thứ gì tương tự không?

"

"Giờ này có đồ uống miễn phí và hệ thống tự chọn.

Chúng thần phải tự mình lấy đồ uống và món salad đơn giản ở đằng đó ạ.

"

Nhìn vào nơi Lumière đang chỉ, anh có thể thấy một dãy những bình đựng đồ có vẻ như để đựng đồ uống.

Bên cạnh là nhiều món ăn vặt khác.

"Và ngài cũng có thể chọn một món từ thực đơn bữa trưa tại đây."

"Ta hiểu rồi..."

"Đầu bếp luôn ở trong bếp, thần tin rằng anh sẽ chuẩn bị bất kỳ món ăn nào mà Ainz-sama muốn."

"Là vậy sao?

Nhưng không cần đâu.

Nếu có một thực đơn cho bữa trưa cố định, chúng ta hãy chọn một vài món ăn đó.

"

Lumière đưa ra một tờ giấy.

Trên đó có in menu bằng tiếng Nhật.

Các yêu tinh có lẽ sẽ không thể đọc được.

Ngoài ra—

"...

đã bao giờ nghe nói về Katsudon chưa?"

Các yêu tinh lắc đầu tỏ ý không biết.

"...

Aura, Mare, những yêu tinh này thường ăn gì?"

"Chỉ là thức ăn bình thường?"

"V-vâng. hầu hết thời gian, họ sinh hoạt giống như của chúng ta.

"

Trong trường hợp đó, có phải cặp song sinh 'không bao giờ biết đến katsudon?

Không, họ thường được phục vụ các bữa ăn của dịch vụ giao tận nơi, và họ cũng có thể tự làm để ăn.

"Ngươi chưa bao giờ ăn katsudon?"

"Không ạ, chúng thần đã từng ăn trước đây.

Có lẽ họ không biết tên của nó là gì ".

"À, thì ra là vậy ..."

Thực đơn không có bất kỳ hình ảnh minh họa nào đính kèm, cho nên khi nghe tên có thể họ không hình dung ra được đó là món gì.

Ainz muốn được "đầu bếp đến giới thiệu về các món ăn", nhưng nghĩ lại nếu làm vậy thì mọi người sẽ tưởng anh có vẻ muốn yêu cầu mọi thứ, anh quyết định bỏ ý tưởng đó.

"Đây ...

điều này làm ta nhớ tới.

Bình thường các ngươi có ăn thịt không?

"

Sau khi thấy các yêu tinh gật đầu, Ainz chọn một món từ menu.

"Bữa ăn bít tết Hamburg cho tất cả mọi người ở đây."

"Đối với nước sốt, ngươi có thể chọn trong số các loại sốt demi-glace(sốt kem), sốt kiểu Nhật Bản hoặc sốt kem mù tạt.

Cũng có thể chọn cơm hoặc bánh mì để ăn kèm ".

"... dùng bánh mì với demi-glace thì sao?"

Anh có thể hiểu được món demi-glace và nước sốt kiểu Nhật, nhưng anh băn khoăn không biết vị kem mù tạt sẽ như thế nào.

Việc anh không thể tự mình nếm thử chúng do đặc thù cơ thể hiện tại của mình thật đáng tiếc.

"Vâng được ạ!"

"V-vâng.

Thần cũng đồng ý.

"

Theo sau giọng nói tràn đầy năng lượng của cặp song sinh, các chú lùn cũng nhanh chóng gật đầu theo.

Có vẻ như không có ai phản đối.

"Vậy thì, hãy lấy như ta đã yêu cầu."

Fuu, Ainz thở ra.

Có vẻ như Lumière không đi vào bếp để gọi món, Ainz tự hỏi tại sao.

Chắc là ai đó đang làm việc ở đây sẽ đến nhận đơn đặt hàng của họ.

"Còn đồ uống thì sao, Ainz-sama?"

"—Aah.

Ta quên mất điều đó.

Mọi người đều có thể tự đi và lấy những gì họ thích.

Điều đó chắc ổn, phải không?

"

"Vâng.

Vậy thần sẽ tự mình đi đồ uống cho Ainz-sama.

Ngài muốn uống gì?

"

"Một cái gì đó phù hợp — à, không, pha cho ta một ly cà phê nóng."

"Hiểu."

Những người khác đi đến bàn để đồ uống với sự dẫn đầu của Aura.

Ở một nơi khác, nhà bếp bỗng trở nên ồn ào sau khi Lumière đi qua nói gì đó.

Khi anh tiếp tục nhìn, một người từ trong bếp đi ra.

Một chiếc dao rựa khổng lồ treo ngang hông hắn ta.

Một cái chảo trên lưng.

Phần thân trần trụi, xấu xí với hình "Thịt tươi !!" xăm trên đó.

Và cuối cùng là một sợi dây chuyền vàng trên cổ.

Mặc dù khuôn mặt của hắn có thể trông giống với một con orc, nhưng hắn là chủng tộc ork, một loài tương tự gần với các loài thú hoang dã hơn nhiều.

Với một chiếc khăn màu trắng tinh trên đầu và một chiếc tạp dề trắng quanh eo.

Người đàn ông này là Người bảo vệ khu vực của nhà ăn và chính là bếp trưởng.

Shihoutu Tokitu.

Shihoutu Tokitu nhanh chóng chạy đến chỗ Ainz và quỳ xuống. {Quần áo của đầu bếp sẽ không bị bẩn chứ?} Là những gì Ainz nghĩ khi nhìn thấy điều đó.

"Ainz-sama!

Chúng thần chào mừng ngài ghé đến!"

"Đã lâu không gặp, Shihoutu Tokitu.

Ta rất vui khi thấy ngươi vẫn như ngày nào ".

"Haaa!"

Mặc dù Ainz nói rằng đầu bếp vẫn như ngày nào, nhưng lần cuối cùng anh gặp ông ấy là ngay sau khi họ được dịch chuyển đến đây, khi anh đến thăm tất cả các NPC.

Vì đã quá lâu nên anh không tự tin vào việc nhận ra những thay đổi nếu có.

"Không, có lẽ bây giờ trông ngươi hơi gầy đi một chút?"

"Nếu Ainz-sama nghĩ như vậy, thì nó chính xác là như vậy!"

{Ý mình không phải thế!} Ainz thầm nghĩ.

"Thần nhận thấy sự một vài thiếu sót trong mệnh lệnh Ainz-sama, trong số những mệnh lệnh mà cô hầu gái chuyển tiếp... thần lập tức hiểu ngay!"

Một nụ cười nam tính (mặc dù anh không thể chắc chắn vì anh không hiểu biểu cảm của Ork) nở trên khuôn mặt của Shihoutu Tokitu. {Không, ngươi hoàn toàn không hiểu gì,} Ainz nghĩ.

Anh chẳng bao giờ thực sự hiểu dù chỉ một lần trong những tình huống như vậy?

Đáng tiếc, hắn không nghĩ như vậy.

"Thần đã chuẩn bị thức ăn phù hợp cho Đấng Tối cao, cho người cai trị tuyệt đối của Nazarick, Ainz-sama!"

Trong khi Ainz đang lẩm bẩm "Ể ông ta đi rồi!"

Trong tâm trí của mình, Shihoutu Tokitu đứng dậy và hét lên về hướng nhà bếp.

"Kể từ bây giờ chỉ có thể làm hoặc chết!

Một món ăn thích hợp cho Ainz-sama!

Một lễ hội ẩm thực sẽ không dừng lại trong ít nhất một tuần, sẽ bắt đầu!

"

"Ooooo," những âm thanh ngưỡng mộ vang lên từ những người hầu gái đang lắng nghe.

"Oiiiiiiiii, chờ đã."

"Haaaaz!"

Shihoutu Tokitu quay trở lại Ainz và quỳ xuống một lần nữa.

Thật khó để nói điều này với một người đang hét lên "Tôi sẽ làm được!

Tôi sẽ làm tốt điều đó!" với tất cả sức mạnh của họ.

Ainz thường nghĩ rằng anh nên làm theo những gì NPC muốn, nhưng điều này hơi quá sức đối với anh.

"...

Có vẻ như ngươi đang hiểu lầm điều gì đó.

Để chắc chắn, ngươi biết rằng ta không thể ăn thức ăn khi là một undead, phải không?

"

"Huh!

Vì vậy, chúng thần phải làm một cái gì đó có thể được thưởng thức bằng thị giác và khứu giác!

Đó là những gì Ainz-sama truyền đạt, thần đã Hiểu!"

Ainz muốn trả lời Shihoutu Tokitu trong khi hắn đang cố gắng đứng dậy, "oi, đợi đã"

"HAH!"

"Đừng hấp tấp.

Ta đang cố gắng nói rằng ta không thể ăn, vì vậy đừng lãng phí bất kỳ nguyên liệu nào ".

"Ngài đang nói gì vậy Ainz-sama!

Nguyên liệu dùng cho Ainz-sama không thể coi là lãng phí!

Đúng!"

Shihoutu Tokitu nói khi đứng dậy và quay về phía nhà ăn.

Điều đó đã mang lại một tràng pháo tay.

Không chỉ những người giúp việc mà ngay cả Aura và Mare cũng tham gia vào việc đó.

Những yêu tinh nhanh chóng chạy theo những người khác trong cơn hoảng loạn.

{Sao ngươi không hiểu ý của ta vậy,...} Ainz càu nhàu trong thâm tâm.

"Chà, thần sẽ bắt đầu ngay lập tức!"

"Oi, chờ đã."

"Haaa!"

Ainz thành thật nói với Shihoutu Tokitu đang quỳ, "Ta phải thẳng thắn.

Ta không đến đây để ăn.

Ta đến đây để có một cuộc trò chuyện thú vị — đúng, một cuộc trò chuyện thú vị.

Ta hiểu biểu hiện chào đón của ngươi đến mức nghẹt thở, nhưng ta không quan tâm đến điều đó cho lắm.

Ta chỉ muốn ngươi hiểu rằng ta chỉ cần có một cuộc trò chuyện bình tĩnh?

"

Ainz có thể hiểu tại sao Shihoutu Tokitu lại tràn đầy động lực cuồng tín như vậy.

Một người cai trị Nazarick, người không thể đến thăm một nơi như vậy, đã đến vào ngày hôm nay.

Ông ta có lẽ chỉ muốn sự chào đón tốt nhất có thể, nhưng đó không phải là những gì Ainz muốn khi tới đây.

"Hah!

Vậy thì để xin ngài để tôi lo toàn bộ nhé!

"

"Oi, chờ đã."

"Hah!"

"Đừng làm gì ầm ĩ.

Ta sẽ nhắc lại lần nữa, ta chỉ đến đây để trò chuyện một chút.

Không cần thiết phải đưa mọi thứ đi quá xa, hiểu không?

"

Ainz liếc nhanh những người khác – đặc biệt là những yêu tinh – và thấy rằng họ đang nhìn chằm chằm vào anh với vẻ mặt nghiêm túc.

Những người hầu gái đã ngồi cách xa thêm một chút, chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào.

Đối với cặp song sinh những hành động như vậy chỉ là bình thường, trong khi các yêu tinh có vẻ như họ sợ rằng tình hình sẽ vượt quá tầm kiểm soát.

Mặc dù anh đã chọn nơi để những yêu tinh cảm thấy thoải mái hơn

"—- Ta không muốn gây quá nhiều sự chú ý, đó thực sự là lý do tại sao ta đến đây.

Tất cả các ngươi có thể tiếp tục như những ngày bình thường.

Hãy đối xử với ta như đối với bất kỳ vị khách nào khác ".

"Hah!

Nhưng mà!

Đối xử với một Đấng tối cao như Ainz-sama theo cách giống như những người khác thì!

"

Ainz không thể bị lỗi vì đã sử dụng các phương tiện ám chỉ nếu điều này xảy ra.

Anh hắng giọng và chuyển giọng sang giọng nghiêm túc hơn.

"—— Shihoutu Tokitu"

"Vâng"

!"

"Ta đang muốn nói rằng ta muốn xem nơi này ngày bình thường trông như thế nào.

Nếu ngươi đã đang làm tốt với nhiệm vụ của mình, ngươi sẽ không phải làm bất cứ điều gì đặc biệt bây giờ, đúng không?

Hay là, ngươi đang muốn cho ta thấy điều gì đó khác với mọi khi vì ngươi có điều gì đó muốn giấu?

"

Shihoutu Tokitu nuốt nước bọt với một biểu cảm đầy quyết tâm (hoặc đó là những gì nó trông như thế với Ainz).

"Làm ơn cho thần nói một lời, Ainz-sama!

Shihoutu Tokitu này, người đã được Đấng tối cao Amanomahitotsu giao phó nơi này, chưa bao giờ làm một điều gì khiến các ngài phải xấu hổ!

"

"Tất nhiên."

Shihoutu Tokitu bối rối trước câu trả lời tức thì của Ainz.

"Mặc dù ta chỉ mới tiếp xúc với ngươi một thời gian ngắn, ta có thể thấy rằng ngươi rất tận tâm với công việc của mình và thực sự trung thành với những người mà ngươi gọi là Đấng tối cao.

Lời nói vừa rồi của ta khá là thiếu suy nghĩ.

Ta xin rút lại lời nói đó và đưa ra lời xin lỗi của mình ".

Ainz cúi đầu.

"Ồ!

Ainz-sama!

Xin đừng làm vậy!

Một Đấng tối cao như ngài đang cúi đầu trước tôi!

Xin Hãy ngẩng khuôn mặt cao quý của ngài lên!

"

Ainz từ từ ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào Shihoutu Tokitu.

"Shihoutu Tokitu.

Ta rất vui vì ngươi đã chấp nhận lời xin lỗi.

Nhưng ta muốn ngươi biết và hiểu.

Ta chỉ muốn xem ngươi và nơi này sinh hoạt bình thường như thế nào trong khi tổ chức, một cuộc trò chuyện thoải mái.

Hãy cứ đối xử với ta như một người khách bình thường ".

Shihoutu Tokitu thất vọng một chút, nhưng dường như ông đã cố gắng chấp nhận điều đó trong thâm tâm và gật đầu.

"Thần đã Hiểu."

"Vậy à, thật tuyệt.

Một ngày nào đó có thể đến khi chúng ta mời các VIP — những người quan trọng từ những nơi khác — đến Nazarick.

Ngươi có thể thể hiện hết tài năng của mình vào lúc đó, lúc đó ta sẽ trông cậy hết vào ngươi ".

"Hah! —nhưng ngài không nên cúi đầu trước những người như thần ...

"

" Sự hối hận của ta, khi ta nhận ra ngươi là một phần quan trọng để ta làm như vậy, nhưng ngươi cũng có thể coi đó như là lời xin lỗi của ta đến Amanoma-san, người đã tin tưởng ngươi và đã giao phó cho ngươi ở nơi này.

"

Shihoutu Tokitu nở một nụ cười cay đắng, vẻ mặt thất bại trước lời giải thích như vậy.

Nhưng, ông ngay lập tức quay trở lại với bộ mặt làm việc ngày thường của mình.

Tất nhiên, tất cả những điều trên chỉ là theo quan điểm của Ainz.

"—Trong trường hợp đó, Ainz-sama, thần sẽ xin phép lui xuống để tiếp tực công việc theo đơn đặt hàng."

Ainz nhìn theo bóng lưng của Shihoutu Tokitu khi ông rời đi và lớn giọng một chút để i mọi người trong nhà ăn có thể nghe thấy.

"Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người.

Thôi cứ tiếp tục ăn uống thoải mái nhé ".

Aura và những người khác quay trở lại bàn, như thể họ đang thay thế Shihoutu Tokitu.

Tại một vài bàn ở đây và ở đó, những người giúp việc bắt đầu ăn uống trở lại.

Có vẻ như không khí lúc này đã bớt căng thẳng hơn.

Có vẻ như sự cố với Shihoutu Tokitu đã giúp giảm bớt phần nào căng thẳng.

Aura và những người khác cầm đồ uống ưa thích của họ trong khi Lumière đặt ly cà phê trước mặt Ainz.

Anh có thể ngửi thấy mùi thơm nồng nàn của cà phê, một mùi bí ẩn với gợi ý của một loại quả mọng nào đó ở trong.

YGGDRASIL chưa bao giờ có bất kỳ quảng cáo chéo nào với các thương hiệu nhưng nó có rất nhiều nội dung trong đó bao gồm cả thực phẩm.

Các trò chơi bình thường có thể chỉ dừng lại ở một [Hạt cà phê] đơn giản nhưng YGGDRASIL có rất nhiều loại trong số đó.

Mỗi nguyên liệu trong số chúng cũng được phân loại khác nhau với những nguyên liệu ở cấp cao nhất mang lại hiệu quả tốt nhất từ thực phẩm.

Do đó, hạt cà phê trong kho của Nazarick là loại tốt và loại cà phê này chắc chắn phải ngon.

{Đây có lẽ là mùi cà phê chất lượng.

Nó cũng có vị như quả mọng chứ?}

Trong khi cảm thấy buồn vì cơ thể mình không thể nếm được nó, Ainz đợi cho đến khi mọi người ngồi vào chỗ của mình rồi bắt đầu nói.

"Chà, chúng ta hãy nói chuyện trong khi thưởng thức đồ uống của mình chứ."

Hai trong số các yêu tinh uống soda dưa lưới trong khi người còn lại uống trà xanh với đá.

Nghe theo lời Ainz, họ nhấp một ngụm.

Nhóm soda dưa lưới ngạc nhiên chớp mắt, đưa tay bịt miệng.

Phản ứng của họ chắc chắn không phải là xấu.

"Chà, ngon quá."

"Ngọt quá."

Hai người thì thầm những lời đó nhanh chóng uống cạn ly.

Ainz đang trông đợi vào điều này sẽ xảy ra.

Anh nhẹ nhàng nói với họ, "Có muốn uống thêm không?"

"À, vâng, hãy để chúng thần lấy thêm ạ."

Hai yêu tinh ngay lập tức gật đầu và đi đến dãy đồ uống.

Có một mùa xuân trong bước đi của họ.

"Thật tốt khi họ thích nó."

"À, vâng."

Ainz nói chuyện với nữ yêu tinh còn lại.

Cô nàng có lẽ cũng thích đồ uống của họ, khi cô nhanh chóng uống hết trà và đứng dậy.

Nhân tiện, cặp song sinh đều uống cocacola và từ biểu cảm của họ, có vẻ như nó không có gì đặc biệt đối với họ.

Nhiều điều bất ngờ đã xảy ra trên đường đi, nhưng có vẻ như các yêu tinh đã gần như bình tĩnh lại.

Họ dường như không còn nghi ngờ những gì anh nói chỉ vì anh là một undead.

{Quả nhiên, những thứ ngọt ngào đều có hiệu quả.

Không có phụ nữ nào ghét những điều ngọt ngào.

Một người phụ nữ có thể chống lại những điều ngọt ngào đơn giản là không tồn tại ...

Vì vậy, Mocchimochi-san đã đúng.

Trước đây mình nghĩ đó chỉ là cái cớ cho thói quen ăn uống thiếu thận trọng của cô ấy ...}

Hai thành viên nữ khác của Ainz Ooal Gown đã nghiêng đầu trước câu nói đó – mặc dù slime không có cổ – nhưng không phải họ cũng phủ nhận điều đó.

Với cách mà các yêu tinh hành động vừa rồi, đó được coi là minh chứng cho lời nói của cô ấy.

Chà, anh vẫn còn nghi ngờ.

{Bây giờ, cuối cùng.

Mình đã trải qua rất nhiều mô phỏng trong đầu, nhưng tự hỏi liệu mình có thể thảo luận về đất nước Yêu tinh diễn ra suôn sẻ hay không ...}

Anh nhớ lại những gì đã nghe từ những yêu tinh khi họ gặp nhau lần đầu tiên.

Không có tên chính xác, đất nước của yêu tinh được cho là nằm trong khu rừng lớn phía nam.

Albedo phỏng đoán rằng đó là bởi vì bọn họ không bao giờ có nhu cầu mở rộng quan hệ ngoại giao với các chủng tộc khác, các quốc gia khác ngay từ đầu đã xa lánh họ.

Vậy là họ không cần phải xác định vùng đất của mình như là một nơi tách biệt với phần đất khác, chỉ cần gọi là một quốc gia là đủ đối với họ.

Tuy nhiên, có vẻ như sau khi được cai trị quá lâu bởi một vị vua, nó đã được gọi là một vương quốc.

Vị vua này được cho là siêu mạnh.

Điểm mạnh và cấp độ của vị vua này là bao nhiêu thì họ chưa tìm ra.

Tại thời điểm đó, các yêu tinh nhìn cặp song sinh, có lẽ tự hỏi tại sao họ không biết về điều này.

Đất nước của những yêu tinh này đang bị cuốn vào những cuộc thù địch với Pháp Quốc vào thời điểm hiện tại và những yêu tinh này đã bị bán làm nô lệ sau khi họ bị Pháp Quốc bắt giữ.

Lý do cuộc chiến tranh này là gì và khi nào nó bắt đầu là những câu hỏi mà những yêu tinh này không có câu trả lời.

Có thể là do đất nước của những yêu tinh này không có một hệ thống giáo dục tiêu chuẩn.

Những yêu tinh này cũng không có hứng thú tìm hiểu về những vấn đề như vậy.

Mặc dù sau khi nghe những gì chúng nói, ít nhất họ đã được hướng dẫn những kỹ năng và kiến thức quan trọng hơn (chủ yếu là về những con quái vật).

Có thể họ cảm thấy rằng lịch sử và các môn học tương tự không đủ hữu ích để được giảng dạy.

Khi được hỏi về những hắc yêu tinh(Dark Elf hay gọi là Hắc Tiên ở một số truyện châu âu)ở đất nước của họ, họ trả lời rằng mặc dù họ chưa bao giờ nhìn thấy chúng, nhưng chúng có tồn tại.

Trên thực tế, Aura và Mare là những hắc yêu tinh đầu tiên mà họ từng gặp.

Hắc Yêu Tinh có thể là một thiểu số ở đất nước Yêu tinh, nhưng có vẻ như họ không bị đàn áp như những yêu tinh này.

Điều đó nói rằng, nếu xét đến sự hiểu biết mà những yêu tính này đã nói, thì hoàn toàn có thể là họ không biết về nó.

Và — đó là tất cả.

Đó là tất cả những thông tin mà Ainz thu thập được từ họ vào thời điểm đó.

Anh chỉ có thể hài lòng với những thông tin ít ỏi như vậy để họ không nghi ngờ.

Nhưng anh có một lý do tuyệt vời để chủ động hỏi họ ngay bây giờ.

Kiên nhẫn là một đức tính tốt, như người ta thường nói.

(Chà, mình nên đưa ra quyết định trước.

Có nên đưa ra chủ đề về việc muốn mở rộng quan hệ ngoại giao giữa các quốc gia của chúng ta?

Hay nói rằng mình muốn đến một ngôi làng Hắc Yêu Tinh để tìm bạn cho Aura và Mare? )

Đề phòng nếu cuộc trò chuyện nói về điều gì đó trong mối quan hệ cấp quốc gia.

Việc khiến họ nói chuyện sẽ dễ dàng hơn nếu đó là lý do mà một người bình thường có thể thông cảm.

Hơn nữa, Ainz không cần phải nói dối vì anh thực sự đang nhắm đến lý do thứ hai, vì vậy sẽ dễ dàng hơn cho anh.

Ainz là một người có thể nói dối bao nhiêu tùy thích nhưng điều đó không có nghĩa là anh thích làm như vậy.

Chỉ là anh không ngần ngại nói dối nếu có lợi ích nào đó.

Tốt hơn hết là không nên nói dối trong mọi trường hợp ví có thể họ có thể tìm ra sự thật sau này.

{Đó hẳn là cách dễ dàng hơn ... nhưng mình không thể tưởng tượng mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào nếu mình đưa ra lý do này trước mặt Aura và Mare}

Anh sợ họ cảm thấy ràng buộc với nghĩa vụ kết bạn.

Theo quan điểm trung thực của anh, tình bạn là thứ được hình thành dần dần với những người có cùng sở thích.

Anh sẽ không gọi đó là tình bạn khi ai đó được lệnh phải làm điều đó.

Ainz nhớ lại những người bạn của mình từ YGGDRASIL — những người bạn cùng hội cũ của anh.

Những người đồng đội mà anh có được từ những cuộc gặp gỡ tình cờ và nhờ sự sắp đặt của số phận.

Chỉ là anh không biết trẻ con có cần kết bạn hay không.

Ainz ...

Suzuki Satoru không có bất kỳ điều gì trong thời thơ ấu của mình và điều đó không gây ra bất kỳ vấn đề nào cho anh theo quan điểm của anh.

Ainz thậm chí còn nghĩ về những thứ như kết bạn là vì Yamaiko đã từng nói điều gì đó gây ảnh hưởng từ lâu.

Đồng thời, anh cũng nhớ Ulbert đã trả lời rằng, "đó là giấc mơ viển vông của những người sống trong một thế giới khác với chúng ta", cười mỉa mai trước lời nói của cô.

Ainz không biết ai có quyền ở đây.

Trong mọi trường hợp, không có gì để mất bằng việc có bạn bè.

{Trong trường hợp đó, mình nghĩ sao về việc họ kết bạn và nói với họ rằng việc làm quen với Dark Elf? có trở thành bạn bè hay không sẽ phụ thuộc vào họ.

Tất nhiên, mọi thứ sẽ tốt hơn nếu họ tự chủ động trong một số việc}

Như đã nói, nếu có sự chênh lệch quá lớn về quyền lực và vị thế giữa hai bên, đó có phải là trở ngại cho sự phát triển của tình bạn không?

Mọi người đều bình đẳng trong YGGDRASIL.

—Ainz hơi cau mày khi chợt nhớ đến một số người bạn của anh, nhưng anh lập tức lắc đầu, xóa sạch những ký ức đó.

Họ có lẽ đã không trở thành bạn bè nếu họ gặp nhau trong thế giới thực với những bất bình đẳng của nó.

Với suy nghĩ đó, bước đầu tiên phải là tiếp cận các Hắc Yêu Tinh ở đất nước Yêu tinh càng nhiều càng tốt.

Hắc yêu tinh từ cấp lãnh đạo cao nhất của Vương quốc Pháp Thuật và hắc yêu tinh thiểu số ở đất nước Yêu tinh sẽ không nên có trận đánh nào cả.

{Ngoài việc cố gắng che giấu tình trạng của chúng ta càng nhiều càng tốt... umm.

Có phải tất cả các ông bố trên thế giới đều phải suy nghĩ về những điều này nhiều đến mức vậy không?

Mình tự hỏi Touch-me san đã làm như thế nào, có lẽ mình nên hỏi anh ta để biết thêm chi tiết.}

Trong khi Ainz đang lo lắng về cuộc trò chuyện sắp diễn ra, các yêu tinh quay trở lại chỗ ngồi của họ.

Tất cả đều cầm ly cola.

{Ồ không, mình vẫn chưa hiểu rõ suy nghĩ của mình ...

Mình không nên quảng cáo mọi thứ.}

Nhưng, không còn thời gian nữa.

Chỉ cần cặp song sinh ở đây, anh có thể nói rằng muốn mở quan hệ ngoại giao.

Nếu mọi thứ không suôn sẻ, anh có thể đưa ra ý tưởng về việc kết bạn như một chủ đề phụ.

Hoặc, có thể quay nó như mong muốn của mình để làm sâu sắc hơn mối quan hệ với các Hắc Yêu Tinh như một phần của ngoại giao cấp vi mô.

"Vậy thì — chúng ta hãy chuyển sang chủ đề chính."

Những yêu tinh đang thưởng thức đồ uống của họ như thể đây là thức uống cuối cùng của cuộc đời họ, đột nhiên dừng lại.

"Hiện tại chúng ta đã thành lập một quốc gia có tên là Vương quốc Pháp Thuật.

Kế hoạch là để các chủng tộc khác nhau cùng tồn tại.

Một số người, người lùn, yêu tinh, Orc và người thằn lằn đã trở thành công dân của quốc gia chúng ta.

Bỏ qua việc các Yêu tinh có chấp thuận điều này hay không, ta muốn bắt đầu quan hệ ngoại giao với quốc gia Yêu tinh cũng như quan hệ thương mại.

Như vậy, ta muốn đến thăm đất nước của các ngươi.

Ngươi sẽ hướng dẫn chúng tôi chứ?

"

Mặc dù hiện tại chỉ là một cái cớ, nhưng quan hệ ngoại giao và thương mại với nước Yêu tinh cũng không tồi.

Tuy nhiên, có một vấn đề nghiêm trọng.

Ainz không thể là người đại diện cho vấn đề này.

Thoả thuận với các vấn đề đối ngoại của một quốc gia khác và lập một hiệp ước mở cửa quan hệ ngoại giao là một điều gì đó nằm ngoài khả năng của Ainz.

Mặc dù mọi chuyện diễn ra suôn sẻ với những yêu tinh, nhưng anh không ngờ rằng mình sẽ lại thành công theo cách tương tự.

Thay vào đó, nó có nhiều khả năng kết thúc ngược lại với những gì anh dự định.

Vì vậy, anh muốn cử những người khôn ngoan thay mình nếu họ tham gia vào lĩnh vực ngoại giao.

Albedo là lựa chọn tốt nhất cho việc này, nhưng anh không muốn giao cho cô thêm bất kỳ công việc nào vì cô sẽ bận rộn trong một thời gian quản lý các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng của Vương quốc.

Cô có thể sẽ nói "ổn thôi" nếu anh ra lệnh cho cô, và cô có lẽ sẽ làm tốt.

Nhưng, điều đó có nghĩa là cô sẽ phải cố gắng quá mức để làm cho mọi thứ hoạt động tốt, vì vậy Ainz cần phải lưu ý đến sức khỏe tinh thần của cấp dưới để không làm việc quá sức của họ.

Ainz hẳn sẽ vô cùng hạnh phúc nếu họ thực hiện cuộc trò chuyện này chỉ để làm quen với các Dark Elves thay vì cảm thấy nó là một điều gì đó quá quan trọng.

"Eh, Ah, Ainz Ooal Gown-sama?

Chính xác thì sự hợp tác này đòi hỏi điều gì?

"

Ainz hơi nhún vai trước câu trả lời thận trọng của yêu tinh nữ.

"Đầu tiên, ta muốn nghe một số thông tin chi tiết từ ngươi.

Với lại chỉ cần gọi ta là 'Ainz' là được, "

"Chúng thần sẽ trả lời những điều mà chúng thần biết -" yêu tinh nữ trả lời với vẻ kiên quyết, "b-nhưng xin hãy tha thứ cho chúng thần vì không thể gọi ngài như vậy được ..."

Aura, Mare, và những người giúp việc xung quanh họ những người đang bí mật nghe trộm có biểu hiện bối rối.

Nếu các yêu tinh gọi anh là Ainz, thì họ sẽ được xem là "quá quen thuộc" và nên "hiểu rõ vị trí của họ".

Nhưng, nếu họ không làm vậy, họ sẽ bị trách phạt, "làm sao họ dám từ chối lệnh của Ainz-sama."

Họ có lẽ đang cảm thấy mâu thuẫn vì họ biết rằng không có cách chính xác nào để xử lý.

Anh không có ý định la mắng những người hầu gái đang nghe ngóng.

Không phải họ làm vậy vì ác ý chỉ vì tò mò đơn giản.

Anh cảm thấy họ sẽ gọi "tôi, tôi" nếu anh cần họ trong cuộc trò chuyện này.

"...

Vậy à, thật đáng tiếc. vậy, trở lại chủ đề đang bàn luận...

Đất nước Elven thế nào?

Làm thế nào để các ngươi đối phó với những con quái vật cùng sống trong rừng?

"

Các yêu tinh có biểu hiện bối rối, như thể họ vừa được hỏi một câu hỏi kỳ lạ.

"Trong khi chúng thần sống trong rừng, nhà của chúng tôi ở trên ngọn cây, vì nguy hiểm luôn ở trên mặt đất."

"Chúng thần tạo ra ngôi nhà của mình bằng cách biến đổi cây cối bằng phép thuật druid."

"Những cây phù hợp với phép thuật như vậy cũng được trồng bởi phép thuật.

Chúng thần gọi chúng là Cây Yêu tinh(Elf Trees) ".

Từ những gì họ nói, có vẻ như Yêu tinh có thể thay đổi hình dạng của cây bằng phép thuật druid.

Như tạo các hốc bên trong cây hoặc tạo hình cầu nối giữa các cây.

Một ngôi làng Elf chỉ là một nơi mà hàng chục công trình kiến trúc đó tập hợp lại với nhau.

Phương pháp tạo ra mọi thứ từ Elf Trees dường như là cốt lõi của văn hóa Elven.

Không chỉ nhà cửa hay đồ đạc, họ còn có thể tạo ra vũ khí và áo giáp từ đó.

Có thể làm cho những mũi tên họ dùng để săn bắn trở nên cứng như sắt.

Ainz muốn họ sử dụng phép thuật này vì nó không tồn tại trong YGGDRASIL.

Họ rất ngạc nhiên với yêu cầu đó vì theo quan điểm của họ, cái cây mà cặp song sinh sống là một ví dụ điển hình.

Có vẻ như họ nghĩ rằng đó là một Cây Elf đột biến (vì nó trông khác lạ) chỉ có thể được biến đổi bởi hai người đó.

Hơn nữa, vì ma thuật đó chỉ có thể được sử dụng trên Cây Elf, nó không hoạt động với những cây khác.

Bởi vì tộc Elf sống trong điều kiện như vậy nên những con quái vật giỏi leo cây như rắn hay nhện là kẻ thù tự nhiên của họ.

Mặc dù họ có những thứ như một chiếc đồng hồ ngủ, những con quái vật cũng có xu hướng giỏi che giấu; thỉnh thoảng vẫn có nạn nhân.

Mặt khác, họ không bị tấn công nhiều bởi những con quái vật không biết leo cây vì dễ dàng hơn để chống lại chúng.

Có vẻ như thủ đô của Yêu tinh (nơi duy nhất mà Yêu tinh có thể gọi là thành phố vì họ không phải là tộc đông dân) là khu định cư duy nhất được xây dựng ở một nơi không có rừng che phủ, trên bờ hồ hình lưỡi liềm.

"Có vẻ như" đã được thêm vào vì những yêu tinh này chưa bao giờ đến thăm thủ đô và chỉ nghe nói về nó từ những người khác.

Họ có thể thiết lập thành phố đó trên một đồng bằng bởi vì có một con quái vật khổng lồ trong hồ đã bắt và ăn thịt bất kỳ con vật nào đến gần đó.

{Mình hiểu rồi ...} Ainz nghĩ.

Vì ma thuật druid cũng có thể cung cấp nước nên việc sống trên cây là một điều thuận lợi đối với họ.

Đối với quái vật biết bay, tán cây của Elf Trees có thể hoạt động như một lá chắn đồng thời che giấu.

Sống trong hoàn cảnh như vậy, lẽ tự nhiên mà hầu hết các Yêu tinh đều có được khả năng như kiểm soát rừng, cây.

Nói cách khác, họ không thể tồn tại nếu không phát triển những khả năng như vậy.

{Mình không biết sự chênh lệch giai cấp hoạt động như thế nào trong thế giới này, nhưng có vẻ như không có việc làm như nông dân trong số họ, thì Yêu tinh có nhiều khả năng là những người chiến đấu tốt hơn con người}

Anh tiếp tục hỏi họ về tuổi thọ và dân số của Yêu tinh.

Rõ ràng là họ không quan tâm đến việc họ sống được bao lâu, vì họ không biết tuổi thọ của chính mình.

Có vẻ như là người già nhất ở đó được cho là hơn 300 tuổi.

Nhân tiện, những yêu tinh này thậm chí còn không biết tuổi của mình.

Có khả năng là họ không có khái niệm về ngày sinh nhật.

Do tuổi thọ cao, họ không sinh đẻ thường xuyên như con người nên quần thể của họ nhỏ hơn nhiều.

Tuy nhiên, khi tìm hiểu thêm, Ainz nghĩ rằng số lượng trẻ em mà họ có không hề ít.

{Trong bối cảnh của YGGDRASIL, tuổi thọ của một con yêu tinh là một nghìn năm ... chúng già đi nhanh chóng trong 10 năm đầu tiên và sau đó trong 10 năm kế tiếp, mình nghĩ vậy?

Mình không nhớ chính xác chi tiết, nó giống như vậy.

Hoặc là mình sai?

Ngoài ra, nếu họ được cho là sinh một lần mỗi thập kỷ ... nếu chúng ta coi 200 tuổi là thời điểm bắt đầu trưởng thành và 400 tuổi là thời điểm tình trạng vô sinh xảy ra ở ...

20 đứa trẻ?

Mình muốn tìm hiểu thêm chi tiết về điều này trong tương lai.}

"Vậy thì — Nếu Ta đưa ngươi trở lại ngôi làng cũ của bạn, ta sẽ đi bằng cách nào?"

Yêu tinh bắt đầu nhìn nhau.

{Mình hiểu rồi, tất nhiên họ sẽ không nói về nó.

Rốt cuộc thì đó là thông tin quan trọng.}

Sau một lúc, một trong những yêu tinh ngập ngừng hỏi.

"E-xin lỗi ...

Nhưng chúng thần sẽ được đưa về nhà của mình sao?"

"... mm?"

Nhận thấy sự lựa chọn từ ngữ kỳ lạ của họ, Ainz nhận ra sai lầm của mình.

"...Đúng rồi.

Ta quên rằng ngôi làng của các ngươi đã bị tấn công bởi Pháp Quốc.

"

Những yêu tinh này không phải là binh lính, chỉ là những người sống trong ngôi làng bị bắt trong cuộc tấn công của Pháp Quốc vào thời điểm đó.

Theo quan điểm của họ, thật đau đớn khi trở lại nơi đó.

Thêm vào đó, sự an toàn của họ không thể được đảm bảo.

"Để xem nào.

Thay vì đưa ngươi trở về làng của mình, chúng ta sẽ đưa các ngươi đến một nơi an toàn.

Ngươi có nghĩ đến nơi nào như vậy trong tâm trí không?

Một ngôi làng có người thân hoặc nếu không có, thì làm thế nào về thủ đô?

"

"Thủ đô ..."

"Xin hãy tha thứ cho chúng thần.

Chúng thần không biết bất kỳ nơi nào khác ngoại trừ khu vực xung quanh làng của chúng thần ...

"

" Ta tự hỏi nơi nào có thể được coi là một nơi an toàn...

"

Những yêu tinh này không quen với thông tin bên ngoài làng của họ, nhưng đó không phải là điều giới hạn đối với những cô gái này.

Đối với dân làng từ Vương quốc hay Đế quốc cũng vậy.

Mọi người trên thế giới này hầu hết sống cả đời tại nơi họ sinh ra, đặc biệt là đối với những người không được học hành.

Mặc dù họ hầu như không biết về các thành phố lân cận, nhưng các thành phố khác trong đất nước của họ cũng có thể là vùng đất xa lạ đối với họ.

Trong khi Ainz đang cân nhắc về điều này, các yêu tinh lại nói.

"Xin lỗi ... nhưng chúng thần có thực sự bị đuổi ra ngoài không?"

"Đó là những gì ta đã định làm.

Nếu chúng ta tham gia ngoại giao với nước Elven, việc giữ các ngươi ở đây sẽ khiến phía bên kia không hài lòng.

Ngươi hiểu mà, phải không?

Ta đã giữ các ngươi ở đây cho đến bây giờ như một biện pháp khẩn cấp, nhưng sẽ rất khó để tiếp tục làm như vậy.

Tuy nhiên, ta không đủ tàn nhẫn để trả tự do cho ngươi trong một vùng đất dưới sự kiểm soát của Pháp Quốc Slaine.

Đó là lý do tại sao ta yêu cầu ngươi một vị trí an toàn— "

Mặc dù Ainz không có ý định trở thành sứ giả, nhưng việc đưa ba người này trở về an toàn có lẽ sẽ giúp ích cho công việc ngoại giao trong tương lai.

Thấy những yêu tính muốn nói điều gì đó, Ainz hỏi họ, "Có chuyện gì sao?"

"Có thể để chúng thần tiếp tục ở lại đây không?"

"... hmmmm."

Ainz di chuyển ánh mắt của mình đến đồ uống trước mặt các yêu tinh.

Không có cách nào đó là lý do phải không?

"...tại sao? ...

Ta có thể hiểu nếu ngươi không muốn nói, nhưng hãy làm nếu có thể ".

"Về điều đó—"

Yêu tinh đại diện cho họ nhìn nhanh vào cặp song sinh.

"...

Aura, Mare.

Có vẻ như đồ uống của hai ngươi đã gần hết.

Tại sao không đi lấy thêm một ít?

"

"Hở!?"

"Được chứ!

Hiểu rồi Ainz-sama — Đi thôi Mare.

"

Quá tuyệt.

Ainz ngưỡng mộ sự nhanh trí của Aura.

Nếu anh ở vị trí của Aura, anh sẽ không hiểu nhanh trí đến mức bị nói gián tiếp rằng hãy đi ra chỗ khác một lúc.

Hoặc có lẽ "các giác quan của người lớn đang hoạt động" của anh sẽ ngay lập tức hiểu được điều đó.

Có vẻ như Aura tốt hơn Albedo hoặc Demiurge trong việc đọc tâm trạng.

Ainz có thể tưởng tượng ra Demiurge với một nụ cười toe toét nói: "Thì ra là thế, Ainz-sama".

{Hai người đó sẽ hoàn toàn hiểu sai ý định của mình ...

đến mức đôi khi mình nghi ngờ liệu họ có cố ý làm điều đó hay không.

Hay họ thực sự cố tình làm vậy?}

"Eh, eh?"

Aura kéo Mare vẫn còn đang bối rối trong vòng tay của mình.

Ainz nói sau khi họ đã đủ xa, "Ngươi có thể nói ngay bây giờ?"

"V-vâng."

Yêu tinh trả lời, sau khi xác nhận rằng cặp song sinh đã đi đủ xa bằng cách liếc nhanh.

Thính giác của Dark Elf tốt hơn con người và các druid như Aura thậm chí còn giỏi hơn.

Yêu tinh ngồi phía trước anh có lẽ đang thì thầm với điều đó trong tâm trí, nhưng rất có thể Aura vẫn có thể nghe thấy họ.

"Chúng thần đã quen với cuộc sống của mình ở đây, và chúng thần không thể quay lại cuộc sống đó lần nữa...

Nơi này...

Nhà của Aura-sama và Mare-sama là tốt nhất."

"Huhhhh?"

Ainz ban đầu giảm âm lượng của mình để phù hợp với yêu tinh, nhưng anh thốt lên giọng bình thường của mình trước sự ngạc nhiên bất ngờ.

Anh nghĩ rằng họ đang nói đùa trong giây lát, nhưng sau khi nhìn thấy hai người kia gật đầu nghiêm túc anh mới hiểu đó là tình cảm thực sự của họ.

Đầu tiên, có vẻ như chất lượng thực phẩm ở Nazarick đã ở một cấp độ khác.

Yêu tinh thường ăn trái cây, thịt và rau bằng cách nướng hoặc luộc chúng.

Lượng tinh túy mà Nazarick đưa vào thức ăn hoàn toàn khác.

Những yêu tinh nói một cách chắc chắn rằng họ không tự tin rằng mình có thể thích nghi với cuộc sống trước đây sau khi đã quen với thức ăn ở đây.

Nhân tiện, pizza dường như là món khoái khẩu của họ.

{Mình hiểu rồi ...

Ngoại giao ẩm thực dường như không phải là một ý kiến tồi.

Có thể tiếp cận những món ăn hảo hạng như vậy sẽ là một điểm hấp dẫn. ... họ có vẻ giống người lùn hay sao!}

Các yêu tinh cũng có những lý do khác.

Mức độ an toàn ở đây cũng hoàn toàn khác nhau.

Ngay cả khi họ sống ở một nơi an toàn vừa phải như một ngôi làng được tạo ra bởi ma thuật druid, thì không thể nào một năm trôi qua mà không có bất kỳ thương vong nào xảy ra do quái vật.

Ngược lại, người ta có thể ngủ yên trong Nazarick ngay cả khi không có người canh gác suốt đêm.

Họ có rất nhiều điều để nói, nhưng nếu sự việc xảy ra như thế này, không cần thiết phải để cặp song sinh ra khỏi đây.

Khi Ainz nghĩ rằng cần có nhiều lý do hơn, anh nói thêm, "và được phục vụ hai người đó là một niềm vui đúng chứ."

"... aahhh."

Ainz gật đầu đồng cảm.

Hai người đó cùng chủng tộc với yêu tinh và là những đứa trẻ dễ thương để bắt đầu.

Họ có thể nghi ngờ về việc phục vụ trẻ em, nhưng tính cách của Aura và Mare có thể đã chiến thắng họ.

Thậm chí Ainz sẽ chọn cặp song sinh nếu anh được hỏi rằng anh muốn phục vụ ai trong số những Người bảo vệ Tầng.

Không, nếu ai đó hỏi anh, anh có thể sẽ nói điều gì đó như, "Ta không thể chọn được bởi vì tất cả mọi người đều tuyệt vời".

Nhưng nếu anh thành thật, đó sẽ là điều nghĩ đến đầu tiên.

Tiếp theo có thể là Cocytus.

Anh thực sự không muốn phục vụ những người khác.

Tuy nhiên, anh nghĩ rằng đây là điều có thể nói được khi có sự hiện diện của cặp song sinh.

Mặc dù anh nghĩ họ còn điều gì đó để nói, nhưng có vẻ như đây là phần cuối trong cuộc nói chuyện của họ.

{Thành thật mà nói, mình không hiểu gì cả.

Không hay khi cặp song sinh nghe thấy điều này sao?

Có điều gì đó trong cuộc trò chuyện trước đó khiến họ bị cặp song sinh khiển trách không? ... tốt, bất cứ điều gì}

"Rất tốt.

Sau đó, ta muốn các người tiếp tục làm việc ở Nazarick như đã làm cho đến bây giờ ".

Không có lý do gì để từ chối ước muốn của họ.

Những yêu tinh trông rất vui khi nghe phản ứng của Ainz.

Có vẻ như họ không muốn tâng bốc Ainz.

"Mặc dù, nếu chúng ta đang nói về việc tuyển dụng các ngươi một cách chính thức, trước tiên chúng ta sẽ cần thảo luận về tiền lương và phúc lợi.

Ta sẽ ra lệnh cho một người nào đó xem xét nó ".

Có vẻ như những yêu tinh không hiểu Ainz đang nói về điều gì, nhưng đây là một vấn đề quan trọng đối với anh.

Việc những yêu tinh này được đối xử như thế nào sẽ trở thành một yếu tố quan trọng khi họ thiết lập quan hệ thân thiện với Hắc Yêu Tinh ở đất nước Yêu tinh.

Họ có thể nói rằng sau khi giải phóng yêu tinh khỏi chế độ nô lệ và chăm sóc yêu tinh, các yêu tinh chỉ đang trả lại những gì họ đã đáng nhận được.

Nhưng, có giới hạn cho những lời bào chữa như vậy.

Tình trạng lao động không được đền bù, hiện tại của họ phản ánh hoạt động của một nơi làm việc đen tối.

Anh không muốn những Hắc Yêu Tinh có thể ghé thăm nơi đây trong tương lai sẽ có ấn tượng như vậy.

Trong trường hợp đó, anh chỉ cần sử dụng ba yêu tinh này để tạo tiền lệ cho Nazarick là một nơi làm việc tươi sáng.

Ainz liếc nhanh những người hầu gái xung quanh.

Họ đang chụm hai tay sau tai như để nghe rõ hơn và cố gắng làm cho giống như họ đang đặt cằm trong khủy tay.

Họ không hề bận tâm về vẻ ngoài của mình.

Anh không cảm thấy muốn trách móc họ vì anh nghĩ rằng đó chỉ là sự thể hiện lòng trung thành của họ, nhưng ít nhất anh muốn họ che giấu điều đó tốt hơn một chút.

{Mình nên lập giao ước với những yêu tinh này càng sớm càng tốt.

Ngoài ra, có nên thử mở rộng cách đối xử với một nơi làm việc tươi đẹp từ những yêu tinh này cho những người giúp việc bình thường không?}

Anh có thể thử, nhưng anh sợ rằng những người hầu gái chỉ muốn làm việc nhiều hơn sẽ hướng sự giận dữ của họ vào các yêu tinh, những người đã gây ra việc tăng thời gian giải trí của họ.

Tất nhiên, anh không nghĩ rằng họ sẽ đi xa đến mức giết chết yêu tinh, nhưng anh cần phải cẩn thận nếu quyết định mở rộng phương pháp điều trị cho những người hầu gái.

"...

Bỏ điều đó sang một bên, ta muốn mượn sự giúp đỡ của các ngươi trong chuyến du ngoạn của chúng ta đến đất nước Elven.

Ta muốn các ngươi đóng vai trò là người hướng dẫn, nếu có thể.

Tất nhiên, Aura và Mare cũng sẽ đi cùng chúng ta.

Chỉ là chúng ta không quen thuộc với nghi thức Elven nên sẽ rất hữu ích nếu các ngươi đứng ra làm trung gian cho chúng ta ".

Các yêu tinh nhìn nhau và lắc đầu.

"Thứ lỗi cho chúng tôi, nhưng chúng tôi không có lòng tin khi làm hướng dẫn viên.

Đối với việc làm trung gian ... mặc dù chúng tôi đã từng đi khắp làng của chúng tôi, chúng tôi cũng không chắc chắn về những thứ như nghi thức ...

"

" Vậy à ...

"

" Xin lỗi ngài!

"

"Ah, ngươi không cần phải cúi đầu."

Sẽ rất khó chịu nếu đến thăm một nơi vô định mà không có người hướng dẫn, nhưng anh không chắc những yêu tinh này có thể sử dụng được.

Dù sao anh cũng đang đi vào một nơi chưa biết, thì tốt hơn là đừng ép họ đi cùng.

Họ thậm chí có thể trở thành một gánh nặng.

Ainz quay lại và ra hiệu cho Lumière.

Sau khi cô đưa mặt lại gần anh hơn, Ainz thì thầm "chỉ một chút nữa thôi" và nâng cốc của anh lên.

Tất nhiên, những thứ bên trong chiếc cốc không hề được chạm vào.

Để chắc chắn, anh dùng mắt chỉ về hướng của cặp song sinh.

Anh nghĩ rằng mình đã hơi ngớ ngẩn nhưng có vẻ như cô ấy đã nhanh chóng hiểu ra và rời đi chỉ với một câu "xin lỗi" đơn giản.

"Vậy — suy nghĩ chung về Dark Elf trong số các Elves là gì?"

"Họ là những sinh vật tuyệt vời."

Ainz nhăn mày trước phản ứng tức thì, có phần nghi ngờ.

Anh sẽ rất vui nếu đó là cách mà các Hắc Yêu Tinh được nghĩ đến nhưng câu trả lời của họ lại không ổn.

Ainz ngay lập tức có thể nghĩ ra lý do tại sao.

Đó là về Aura và Mare.

"-Không, đấy không phải vấn đề.

Ta đang hỏi về mối quan hệ giữa tộc Dark Elf và tộc Elf của ngươi.

"

"Họ là những sinh vật tuyệt vời."

"Đó không phải là ..."

Anh có lẽ không thể làm gì với kiểu quỳ lạy này.

Sau khi bị coi là thuộc hạ của cặp song sinh 'trong một thời gian dài, họ không thể nói những điều như, "Dù sao thì Dark ELF cũng là một chủng tộc thấp kém."

Đúng hơn, sẽ đáng sợ hơn nếu họ có thể nói điều gì đó như vậy.

"Như đã đề cập trước đây, ta muốn mở quan hệ ngoại giao với đất nước Elf.

Ta cũng muốn giao việc này cho cặp song sinh.

Đó là lý do tại sao ta muốn biết cư dân Elf nhìn tổng thể về Dark ELF như thế nào.

Ta không muốn họ bị ngược đãi nếu xã hội Elven có quan điểm tiêu cực về Dark ELF.

Vậy các người nghĩ như thế nào?

Ta cần một câu trả lời trung thực ".

Các yêu tinh nhìn nhau.

"Thành thật mà nói, vì làng của chúng thần không có bất kỳ Hắc Yêu Tinh nào, chúng thần chỉ mới gặp họ ở đây lần đầu tiên.

Đó là lý do tại sao chúng thần không có bất kỳ ý kiến nào về họ.

Chúng thần biết nhiều nhất là họ đã di cư từ phía bắc đến khu rừng lớn ".

"Chúng thần đã nghe nói về làn da đen của họ từ tin đồn và rất ngạc nhiên khi thấy điều đó là sự thật."

"Thần không nhớ dân làng đã nói gì xấu về Hắc Yêu Tinh, nhưng thần xin các ngài lưu ý rằng đây là những điều thần biết về của chúng thần."

Có vẻ như họ không còn cố gắng tâng bốc anh hay nói dối nữa.

Vì vậy, những người trẻ tuổi hơn (có thể gọi họ là những người trẻ tuổi sẽ kéo dài nó một chút) Yêu tinh không có bất kỳ ý kiến xấu nào đối với Hắc Yêu Tinh.

Mặc dù họ là một dân tộc thiểu số, có vẻ như họ không bị bức hại.

Có lẽ đó là bởi vì Yêu tinh không có thời gian cho những việc như vậy khi họ đang bị đe dọa bởi một thế lực bên ngoài – Pháp Quốc.

Hoặc có lẽ khu rừng chỉ là một nơi rất khó sống.

"... nhân tiện thì suy nghĩ sao về undead?"

"Kẻ thù làm chết chóc khu rừng."

" Những sinh vật kinh tởm."

"Chúng thần hiếm khi gặp phải bất kỳ undead nào."

"À,."

Câu trả lời ngay lập tức.

Trong khi Ainz tự hỏi tại sao họ không xem xét cảm xúc của chủ nhân là cặp song sinh, anh không thể nói điều đó thành tiếng.

Anh đã yêu cầu họ nói thành thật, nhưng điều này quá thành thật.

Những cô gái này là kiểu người sẽ bị sa thải vì họ thực sự tin vào lời của CEO khi được yêu cầu nói thật.

Tuy nhiên, với điều đó đã diễn ra, bây giờ anh chắc chắn rằng anh không thể là sứ giả.

Có lẽ điều này là tốt nhất.

Anh có thể sử dụng điều này như một cái cớ để không phải là sứ giả.

Đó chắc chắn không phải vì Ainz không đủ tài năng.

Hay anh nên thực hiện các bước theo trình tự thích hợp — phái các nhà ngoại giao, bắt đầu quan hệ ngoại giao, và sau đó đi đến đất nước Elven.

{Nhưng chúng ta không có những nhà ngoại giao như vậy. ...

Việc chúng ta không thể tin tưởng vào những cán bộ phụ trách nội chính là một điểm yếu ...

Hoặc có thể có một số người và tôi chỉ không biết về điều đó.

Trong trường hợp đó, làm thế nào về việc yêu cầu Albedo cử các mạo hiểm giả?

Không ... hệ thống đó chưa đủ ổn định để gửi họ ra đại diện cho quốc gia ... hoặc có thể mình đã nhầm.

Rốt cuộc, tất cả điều này đang nói về mình.}

Nếu anh thông báo cho Albedo về điều này, cô ấy có thể sẽ nói rằng các mạo hiểm giả sẽ làm tốt.

Nhưng—

{— vấn đề quan trọng ở đây là thiếu thời gian.}

Do sự thù địch với Pháp Quốc, đất nước Elven đã bị đẩy khá nhiều vào chân tường.

Điều này đã xảy ra từ trước khi những yêu tinh này bị bắt.

Nếu mọi thứ trở nên tồi tệ, hoàn toàn có khả năng đất nước Elven sẽ sớm bị tiêu diệt.

Sự sụp đổ của đất nước Elven không phải là một bước lùi đối với Ainz, bởi vì họ sẽ có hiệu quả hơn trong việc thiết lập quan hệ ngoại giao nếu Vương quốc Pháp Thuật có thể mở rộng sự giúp đỡ của họ trong kịch bản đó.

Vì vậy, sẽ tốt hơn nếu họ chỉ chờ đợi sự sụp đổ?

Đó không phải là trường hợp tốt.

Họ không có điều kiện quan sát tình hình từ bên lề, đặc biệt bởi vì anh đánh giá cao sự hiếm có của các sinh mệnh Dark Elf.

{Có lẽ mình nên gửi hai người họ đi trước — không, mình không thể làm điều đó.

Tôi không cảm thấy thoải mái khi gửi chúng một mình vào một nơi không xác định.

Mặc dù mình hiểu rằng họ là NPC cấp 100 và không phải là trẻ em ... chúng ta chỉ nên bỏ qua những thứ về quan hệ quốc tế và tập trung vào việc kết bạn với họ.

Mình nên đi với họ đúng như kế hoạch ban đầu}

Anh không có kế hoạch tham gia vào cuộc chiến với Pháp Quốc và cứu đất nước Elven vào thời điểm này.

Ainz không muốn biến Pháp Quốc thành kẻ thù của Vương quốc Pháp Thuật do hành động độc lập của mình.

Anh muốn biết suy nghĩ của Albedo và Demiurge về vấn đề này, nhưng anh sợ rằng họ có thể phát hiện ra hộp sọ của anh trống rỗng nếu anh làm vậy.

Nếu Ainz không thể quản lý được cuộc trò chuyện, những lời nói ngu ngốc của anh có thể sẽ bị xem xét nghiêm túc và gây ra thiệt hại cho Nazarick trong tương lai.

{Không phải là một ý kiến tồi nếu bảo họ chỉ sơ tán những Hắc Yêu Tinh sau khi đến thăm đất nước của Yêu tinh.

Trong trường hợp đó... có cần thiết phải dẫn theo một người nào đó không phải là cặp song sinh không?}

Tốt hơn là nên dẫn theo những vệ sĩ lén lút như Hanzos thay vì dẫn đầu một thứ gì đó như một đội quân trong trường hợp anh quyết định đưa ai đó đi cùng.

Giống như lần đó ở Vương quốc Người lùn.

"Ta hiểu rồi..."

Ainz nhìn chằm chằm vào ba yêu tinh.

Lần này họ sẽ ở vị trí của người thằn lằn đó.

"Thưa -có chuyện gì không?"

"Không có gì, ta chỉ đang nói chuyện với chính mình."

Anh có thể mang theo một trong ba yêu tinh, để lại hai yêu tin còn lại ở đây.

Chừng nào anh còn bắt họ làm con tin, một nữ yêu tinh đơn độc có lẽ sẽ không làm bất cứ điều gì bất lợi với Ainz.

Không có gì xấu cả.

Ngay cả khi họ hiểu rằng họ đang bị bắt làm con tin, anh có thể khẳng định không phải vậy.

Ainz nhìn sang cặp song sinh.

Họ hiểu ngay ý định của anh.

Aura, Mare và Lumière quay lại bàn.

"Nhân tiện, những món quà nào sẽ khiến Yêu tinh cảm thấy hạnh phúc?

Những thứ như vàng và đá quý?

"

"Chúng thần không sử dụng tiền kim loại nên tôi không nghĩ vàng sẽ có tác dụng ..."

"Thần nghĩ làng của chúng thần sẽ hài lòng nhất về thực phẩm và có thể là các loại thảo mộc quý hiếm.

Những vết xước nhỏ và những thứ như vậy có thể được chữa lành bằng phép thuật nhưng chất độc và bệnh tật cần một người thầy thuốc tài năng để chữa chúng.

Vì vậy các loại thảo mộc xách tay được đánh giá cao ".

"Không phải quần áo, vì chúng thần cũng làm ra chúng từ Cây Yêu tinh"

"Nhà cửa, mũi tên ... và thậm chí cả quần áo.

Có vẻ như phép thuật druid của Elven rất tiện lợi.

Ngươi không thể làm điều đó, phải không Mare?

"

" Hả?

À, vâng.

Thần không thể sử dụng phép thuật như vậy ".

Có lẽ bản thân ma thuật druid đặc biệt này đã là một dấu ấn của sự tiến bộ của Elven.

Anh muốn sỡ hữu những kỹ thuật đó nếu có thể, nhưng cư dân của Nazarick có lẽ sẽ không thể sử dụng chúng.

Điều này khẳng định thực tế rằng việc khiến các cư dân trên thế giới này lễ lạy trước Nazarick và đưa họ xuống dưới triều đại của nó sẽ là yếu tố chính có thể nâng cao quy mô chiến thắng trong một cuộc chiến bang hội giả định.

Nhưng—

{Mình nên cho rằng có những bang hội — những người đã được dịch chuyển trong quá khứ — những người đã làm việc này.

Mình nên nói điều này với Albedo và để cô ấy xem xét lại chiến lược quốc gia của chúng ta về chiến tranh.}

Có lý do là nếu một người như Ainz có thể nghĩ ra điều này, thì những Người chơi khác cũng có thể.

Chỉ những kẻ ngốc mới nghĩ mình là một người đặc biệt.

Có lẽ nên vận chuyển một lượng lớn thức ăn qua [Cổng dịch chuyển] khi đến các làng Elven để khiến họ trở nên thân thiện hơn với Vương quốc Pháp Thuật.

Anh nhớ nó có hiệu quả ở Vương quốc Người lùn.

Mọi chuyện sẽ suôn sẻ nếu anh có thể nhớ lại những trải nghiệm của mình ở Vương quốc Người lùn và xây dựng dựa trên chúng.

{Lúc đó mình cũng cảm thấy muốn chạy trốn phải không ...}

"... cách tốt nhất để làm điều này là trước tiên tìm đến hồ lưỡi liềm, thăm thủ đô hoàng gia được cho là nằm trên bờ để thu thập thông tin, và sau đó đi đến làng của Dark Elves.

"

"Chúng ta sẽ đến một ngôi làng của Dark Elf?"

Aura trông như muốn nói điều gì đó, nhưng có lẽ cô không thể hỏi chi tiết trước mặt ba yêu tinh.

Nếu có thể, Ainz không muốn nói với họ rằng họ đang đến thăm ngôi làng của Dark Elves để tìm bạn.

Anh không muốn họ kết bạn chỉ vì anh đã ra lệnh cho họ.

"Đúng rồi.

Đó là những gì ta định làm.

Ta sẽ cần sự giúp đỡ của các ngươi ở đó.

"

Anh cố tình phớt lờ hành vi của Aura, nhưng đáp lại anh vẫn nhận được một đôi lời khẳng định tràn đầy năng lượng.

"Thần nên làm gì tiếp theo ... thuyết phục những người khác?

Thần không thể đưa ra cái cớ giống như thần đã sử dụng cho chuyến thám hiểm người lùn ...

"

Anh không tự tin vào việc giải quyết vấn đề tiếp theo, nhưng anh phải làm gì đó vì anh cũng muốn sử dụng điều này làm cơ sở để đưa ra khái niệm các kỳ nghỉ có lương cho Nazarick.

Tại thời điểm đó – có thể họ đang đợi cuộc trò chuyện kết thúc – các món ăn đã được mang đến.

"Chà, hãy tận hưởng nào."

Với sự khuyến khích của Ainz, những yêu tinh đã lấy thức ăn và ăn một cách thích thú.

Phần 3

Bất kể là ai cũng sẽ có lúc phải đương đầu với thử thách.

Đến lúc đó buộc chúng ta phải tìm ra hướng giải quyết, ngay giờ phút này Ainz quyết định tận dụng lợi thế về nhân số và vị trí.

Cùng với Aura và Mare đứng bên canh, Ainz Ngồi xuống ngai vàng trong quãng trường được chuẩn bị trước bởi những Thủ Vệ Tầng.

Đã lâu lắm rồi anh mới sử dụng "Quyền trượng Ainz Ooal Gown" phiên bản gốc.

Có thể nói đây là trạng thái tốt nhất của người thống trị tuyệt đối Nazarick và cũng là thủ lĩnh guild Ainz Ooal Gown.

Tuy nhiên, anh không dám chắc về chiến thắng của mình trước người sắp xuất hiện.

Người này là một đối thủ khó đối phó thật sự.

Một người đáng sợ còn hơn cả Devourer of the Nine Worlds (Ác quỷ nuốt chửng mọi thứ trong 9 thế giới), Ainz nuốt nước bọt bằng cái cổ họng không tồn tại của mình khi đang suy nghĩ.

Anh đã giả định, tính toán nhiều cách khác nhau, nhưng Ainz chỉ là một người bình thường.

Anh thậm chí còn không thể bằng một góc chân núi nếu so về trí tuệ với đối thủ.

Vì vậy-

{Không nên tính toán thêm gì nữa...

đành phó mặc vào may mắn!!}

Anh đặt hết hy vọng vào kỹ năng ứng biến của mình.

Anh chắc chắn trong tương lai mọi thứ sẽ ổn thôi.

Lumière, người đang đứng đợi trước lối vào, thông báo sự xuất hiện của đối phương.

"Tốt.

Hãy để họ vào "

"Thần đã hiểu, thưa Ainz-sama."

Có lẽ đến lúc này ai cũng có thể nhận ra đối thủ của anh.

Không ai khác chính là Tổng Quản Thủ Vệ, Albedo, người cai quản toàn bộ thủ vệ tầng.

Khoảnh khắc cô nhìn thấy Ainz, Albedo chuyển từ khuôn mặt tươi cười thường ngày sang vẻ mặt nghiêm túc.

"Xin hãy thứ lỗi cho thần vì đã để ngài phải chờ đợi."

Nhìn thấy Albedo cúi đầu thật sâu ngay cửa ra vào, Ainz ra lệnh cho cô ngẩng đầu lên.

"Đừng nghĩ nhiều về điều đó, Albedo.

Trước đó ta đã nhận được thông báo rằng ngươi sẽ đến muộn.

Vì vậy, vẫn có thể coi là ngươi đến đúng giờ ".

Khi hai người liên lạc trước qua [Message], Albedo đã thông báo cho anh rằng vì cô đang bận một số việc tại Nhà tù Băng Giá, vẻ ngoài của cô có thể không phù hợp với buổi diện kiến.

Vì vậy, cô đã xin đến trễ một chút để thay đồ.

Không có lý do gì để từ chối yêu cầu của cô, Ainz dời lại thêm thời gian (tăng thêm 30 phút so với những gì Albedo yêu cầu) để gặp anh ở đây.

Việc Albedo đến trước thời gian đã định mười phút có thể là do tính cách của cô.

Hoặc có thể đó chỉ là một quy tắc bất thành dành cho những người trưởng thành khi đi họp là phải luôn đến trước thời gian hẹn.

Albedo ngẩng đầu, bước tới trước ngai vàng và quỳ xuống.

Ainz ngay lập tức thông báo đến cô.

"Albedo.

Ta chuẩn bị có một kỳ nghỉ phép có lương, bắt đầu ngay vào lúc này "

Anh có thể đưa ra bất kỳ lý do nào, nhưng mỗi khi anh làm vậy, cuộc trò chuyện có xu hướng đi theo hướng bất thường.

Vì vậy, anh cảm thấy tốt hơn là nên nói thẳng mục đích của mình càng sớm càng tốt.

Demiurge lần này vắng mặt nên chắc sẽ không dẫn đến một diễn biến bất thường nào khác.

Albedo hơi nhíu mày trong khi ngẩng đầu lên nhìn Ainz.

Sau đó, cô nhìn sang bên trái và phải của anh, có lẽ là để kiểm tra phản ứng của Aura và Mare với những lời đó.

Ainz tiếp tục quan sát Albedo và lo lắng về phản ứng của cô.

Cô đáp lại với một vẻ mặt nghiêm túc.

"Bao gồm cả Nazarick, mọi thứ ở Vương Quốc Pháp Thuật đều thuộc về Ainz-sama."

{ Gì cơ?}

Anh không hiểu cô đang muốn nói gì.

Không, không đúng lắm.

Làm thế nào một người bình thường có thể có một phản ứng như vậy?

Bước tiến nào trong logic, phải suy nghĩ ra sao sẽ dẫn người ta đến một kết luận như vậy?

Ainz nên trả lời như thế nào cho chính xác?

Anh nghĩ ngay đến hai câu trả lời.

Thứ nhất "Ngươi đang muốn nói về việc vậy?"

Thứ hai là "Đúng, đúng như ngươi đã phỏng đoán".

Tất nhiên, anh sẽ thêm vào những từ ngữ bóng bẩy, hào nhoáng để làm cho câu trả lời thêm uy quyền.

Ainz bắt đầu vận hành không ngừng trí óc của mình với toàn bộ công suất, nhưng không có nhiều thời gian.

Albedo đã trực tiếp đi vào phần sân của anh, giờ anh cần đáp trả ngay lúc này.

"...

Có vẻ như ngươi đang hiểu lầm điều gì đó, Albedo.

Đó không phải là điều ta đang muốn truyền đạt ".

Anh quyết định chọn nói sự thật.

Như vậy sẽ tốt hơn nếu hành động như anh thường làm?

-tất nhiên rồi.

Dù sao thì, anh vẫn bảo vệ được hình ảnh của Ainz Ooal Gown, người thống trị tuyệt đối của Nazarick, cho đến tận bây giờ.

...

Bằng cách hy sinh tâm trí của Suzuki Satoru.

Albedo biểu hiện như thể cô ấy đã nhận ra điều gì đó.

"X-xin hãy tha thứ cho lỗi lầm của thần, thưa Ainz-sama."

Cô hoảng sợ cúi đầu lần nữa.

"Không, không phải ta đang tức giận.

Ngươi không cần phải cúi đầu như thế".

Chỉ những kẻ không ra gì mới thích người khác cúi đầu dù không phải lỗi của họ.

"Có vẻ như cách nói 'kỳ nghỉ phép có lương' đã gây ra hiểu lầm giữa chúng ta."

Nazarick không có lương hay ngày nghỉ.

Nếu xét theo góc độ như các công ty xấu (những công ty bóc lột nhân viên) thì hẳn Nazarick phải đứng đầu.

Do đó, rất có thể cô đã nghĩ cách nơi "kỳ nghỉ phép có lương" là một phép ẩn dụ cho một điều gì đó khác.

Có thể nói đây là lỗi của Ainz vì anh vẫn chưa triển khai tốt một hệ thống như vậy ở Nazarick.

Tất nhiên, Ainz luôn nghĩ rằng không phải lỗi của mình mà là do sự cố chấp của các NPC và yêu cầu tăng khối lượng công việc của chính họ.

Theo kinh nghiệm cá nhân của Suzuki Satoru, dù công ty có tệ đến đâu, thì nhân viên vẫn cố gắng chịu đựng được miễn là mối quan hệ giữa các cá nhân trong công ty vẫn tốt.

Mặt khác, nếu những mối quan hệ này không tốt, thì không cần biết công ty đãi ngộ tốt như nào; họ vẫn có xu hướng rạn nứt nhanh chóng.

Có lẽ Nazarick đang hoạt động rất tốt vì mối quan hệ giữa các cá nhân và giữa các cư dân rất tuyệt vời.

"Đó là một sai lầm từ phía ta.

Hãy thứ lỗi cho ta."

Ainz cũng cúi đầu.

"A-Ainz-sama!

Xin ngài hãy ngẩng đầu lên!

"

Ainz ngẩng đầu trước những lời bối rối của Albedo.

"...

Nhưng dù sao, khi cả hai chúng ta đều đã cúi đầu, có thể xem như mọi thứ đã được tha thứ không?"

"Không cần như vậy, thưa Ainz-sama ..."

"—Nếu có một ngày ta không thể cúi đầu trước mọi người, thì ngày đó sẽ là ngày kết thúc của ta.

Người đó sẽ không còn là ta nữa ".

Albedo thở dốc với đôi mắt mở to và sau đó cúi đầu thật sâu.

Sự xáo trộn bên phía Ainz có thể là do cặp song sinh ngạc nhiên trước phản ứng của Albedo.

Trước khi Ainz có thể hỏi cô chuyện gì, Albedo đã ngẩng đầu lên.

"Ainz-sama đã nói rằng đó là một kỳ nghỉ phép có lương , nhưng ngài có kế hoạch đi đâu, và hai người họ có đi cùng không?"

Quả nhiên là Albedo.

Để nhận thấy rằng Ainz đang lên kế hoạch đi du lịch khi dùng cách nói "kỳ nghỉ phép có lương", Albedo thật đáng sợ.

Nếu Ainz được đặt vào vị trí của cô, anh có lẽ sẽ nói điều gì đó như, "với sự có mặt của cặp song sinh ở đây, có lẽ ngài có kế hoạch lên giải trí trên Tầng Sáu phải không?"

"Ta đang có kế hoạch đi đến Đất nước Elven ở phía nam với hai đứa trẻ."

"Vậy đó là đất nước của cư dân Elf ..."

Albedo cân nhắc một lúc trước khi nói lại, " Thần hiểu rồi..."

Ngươi hiểu cái gì??

Có lẽ cô nghĩ rằng Ainz đang đến đó để ngoại giao.

Anh phải chắc chắn rằng cô ấy không hiểu nhầm.

"...

đừng vội.

Ta không đến đó vì lý do ngoại giao.

Ta chỉ muốn quan sát tình hình đất nước của họ ".

" Thần đã hiểu."

Một câu trả lời đơn giản.

Ainz nghĩ rằng cô sẽ nói nhiều hơn nữa ...

Nhưng như vậy thì càng đáng sợ hơn.

Anh cảm giác rằng có một sự hiểu lầm nghiêm trọng đang hình thành.

"...

Vì vậy, ta sẽ thực hiện một cuộc hành trình đến Đất nước Elven với hai đứa trẻ.

Nếu có việc gì khẩn cấp, hãy liên hệ với ta bằng [ Message].

Ta sẽ trở về ngay lập tức ... chỉ có vậy thôi, được chứ?

Ta không có kế hoạch làm bất cứ điều gì khác, hiểu không?

Ta thực sự không có kế hoạch nào cả.

Ngươi rõ chưa?"

"Thần đã rõ.

Vậy là, ngài sẽ sớm chuẩn bị để lên đường đúng không ạ?

"

" Đ-đúng, đúng như vậy" Anh không nghĩ xa đến vậy, nhưng xét về những tiến bộ của Pháp Quốc, sẽ tốt hơn cho Nazarick nếu họ bắt đầu sớm.

"Ta định làm vậy, nhưng Aura và Mare cũng cần phải chuẩn bị đúng không?"

" Thần nghĩ hai người họ sẽ không có vấn đề gì.

Nếu Ainz-sama quyết định lên đường ngay lập tức, thì hiển nhiên là họ phải hoàn thành việc chuẩn bị ngay lập tức.

"

Ainz muốn khiển trách cô vì đã nói những điều như vậy, nhưng cặp song sinh cũng đồng tình với cô.

"Mmmmmm—"

Nếu hai người đó nói rằng đó không phải là vấn đề thì Ainz không còn gì để phản đối.

"Ta muốn chắc chắn về một điều.

Không chỉ Albedo, mà cả Aura và Mare nữa.

Ta có một câu hỏi cho tất cả các ngươi.

Đại Lăng Tẩm Nazarick đã thành lập Vương Quốc Pháp Thuật, biến Đế quốc thành chư hầu, mở rộng quyền kiểm soát đối với á nhân của vùng đất hoang dã, và vừa mới phá hủy Vương quốc Re-Estize.

Có thể nói rằng quy mô đất nước của chúng ta đã tăng lên sau khi mở rộng lãnh thổ.

Vậy thì – ta có một số việc e ngại.

Đất nước của chúng ta đã mở rộng, nhưng chúng ta có cần mở rộng nhân sự tương ứng không?

"

Một tổ chức sẽ không ngừng hoạt động chỉ vì một hoặc hai người tạm thời nghỉ ngơi.

Aura và Mare chắc chắn là một phần của bộ máy lãnh đạo cao cấp.

Nếu coi Nazarick như một công ty, họ sẽ là giám đốc điều hành.

Nhân viên bình thường khi nghỉ phép, đồng nghiệp khác thay thế công việc của họ, nhưng giám đốc điều hành thì không như vậy.

Như vậy, sẽ thật tệ nếu tổ chức tạm dừng chỉ vì hai người họ nghỉ ngơi.

Trong trường hợp đó, kế hoạch sẽ phải tạm dừng và mọi thứ bị thay đổi.

"—Ta lo lắng về điều đó.

Chúng ta cần phải thực hiện một số biện pháp mạnh hơn nếu trường hợp đó xảy ra ".

" Thần không nghĩ sẽ có bất kỳ vấn đề gì.

Và, nếu điều đó diễn ra, luôn có thần và Demiurge.

Chúng thần cũng có sự hợp tác của Pandora's Actor, nên mọi thứ sẽ ổn thôi ạ.

"

"Ta hiểu rồi.

Không hổ danh là Albedo.

Vậy là đã có giải pháp cho nghi vấn của ta.

Thật tuyệt vời, xứng đáng là một trong những người thông minh nhất ở Nazarick và là người nắm giữ danh hiệu Tổng Quản Thủ Vệ Tầng .

Vô cùng tốt.

Ta rất ấn tượng.

"

Anh đã ca ngợi Albedo hết lòng.

Không giống như Ainz, cô chăm chỉ quản lý mọi hoạt động của đất nước.

Nếu cô không xứng đáng được khen ngợi như vậy thì không ai khác xứng cả.

"— Thần chân thành biết ơn những lời khen của ngài."

Albedo lấy lại tư thế sau khi cúi đầu thật sâu, nhưng biểu hiện của cô có chút cứng ngắc.

Một ý nghĩ khác nảy ra trong đầu Ainz khi nhìn thấy biểu hiện đó.

"Lần này là Aura và Mare... nếu mọi thứ có hoạt động mà không có vấn đề gì, nhưng nếu ngươi và Demiurge là những người đi nghỉ thì sao?"

Albedo do dự một chút nhưng ngay lập tức trả lời.

" Thần tin rằng ngay cả khi chúng thần vắng mặt, những người khác sẽ có thể thay thế chúng thần mà không gặp vấn đề gì.

Họ sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng kỳ vọng của Ainz-sama.

"

"Tốt ...

Albedo.

Nhưng vấn đề không phải nằm ở sự tin tưởng của ngươi.

Điều ta muốn biết là liệu họ có thể xử lý mọi việc mà không có vấn đề gì hay không ... tất nhiên, ngươi khó có thể bày tỏ sự nghi ngờ về khả năng của những Thủ Vệ tầng khác— đồng nghiệp của ngươi, và ta hiểu rằng điều đó thật đau đớn cho ngươi .

Nhưng, ngươi thành thật cho ta biết liệu họ có làm được mọi thứ hay không, hãy suy nghĩ kỹ rồi trả lời đừng để cảm xúc lấn áp?

Nếu câu trả lời là họ không thể, thì chúng ta sẽ phải đào tạo họ và tái cấu trúc lại ban điều hành khi chúng ta thời gian để làm điều đó.

Chà ... nếu ngay cả một người như ta có thể thấy trước điều này, hẳn ngươi đã từng nghĩ về nó.

"

" thần x-xin lỗi, thưa Ainz-sama ... xin lỗi vì đã làm gián đoạn ... nhưng."

"Có chuyện gì vậy, Mare"

"Eh, umm, x-xin lỗi nhưng, thần không tự tin về việc có thể làm công việc tuyệt vời mà Albedo-san đã làm..."

Sau một khoảng lặng ngắn, giọng nói gai góc của Albedo vang lên trong hội trường.

"-Đó là tất cả những gì cậu muốn nói sao?"

Cái gì thế này?

Anh không cảm nhận được bất kỳ lời nói nào của Mare vừa rồi sẽ khiến Albedo tức giận.

Trên thực tế, Ainz hoàn toàn đồng ý với cậu.

"Mare!"

Mare bối rối khi Albedo hét lên.

Cô ấy rất tức giận.

Trước khi Ainz có thể ngăn cô lại, Albedo tiếp tục.

"Có phải tôi đang nghe một Thủ Vệ Tầng, một tinh anh trong các tinh anh, nói rằng cậu không thể làm công việc mà Đấng tối cao mong đợi?"

"Albedo! —Đừng nóng nảy vậy.

Có vấn đề gì với một người nói rằng họ không thể làm điều gì đó khi đó là sự thật?

Trên thực tế, sẽ là một vấn đề lớn hơn nếu họ nói rằng họ có thể, ngay cả khi họ không thể "

"Hãy tha thứ cho sự xấc xược của thần, nhưng hãy để thần tiếp tục."

Bất chấp sự khiển trách của Ainz, Albedo tiếp tục nói với giọng còn to hơn.

Nhưng, có vẻ như cô ấy không còn hướng sự tức giận của mình vào Mare nữa, Ainz để cô tiếp tục.

"Không có vấn đề gì khi ai đó nói rằng họ không thể làm điều gì đó, nhưng họ cũng nên đề xuất họ cần phải được hỗ trợ gì để có thể làm việc đó một cách tốt nhất!

Thủ Vệ Tầng không được phép nói rằng họ không thể làm việc mà Đấng Tối cao mong đợi ở họ và kết thúc câu trả lời của họ bằng cách tương tự.

"

{Guhhhhhhhh,} Ainz rên rỉ từ bên trong.

anh không thể nói rằng Albedo đã sai.

Những gì Mare nói chắc chắn là không tốt theo quan điểm đó.

"...

Ainz-sama, thần nghĩ Albedo nói đúng.

Mare nên rút lại lời nói của mình ".

Aura lạnh lùng nói.

Bị chính chị gái của mình trách, Mare phát ra những âm thanh đáng thương.

"Với tư cách là Thủ Vệ tầng—"

"Dừng lại!"

Ainz giận dữ hét lên để ngăn Albedo tiếp tục.

Đương nhiên, đó chỉ là một màn kịch, anh không hề tức giận.

Việc anh không kìm nén được cảm xúc là minh chứng cho điều đó.

Ainz giải phóng hào quang cùng với giọng điệu của mình.

Anh chỉ sử dụng hiệu ứng ánh sáng của hào quang để kiểm soát cuộc trò chuyện chứ không phải để đánh lừa người khác.

Anh chọn sử dụng nó vì anh biết Aura, Mare, Albedo, và thậm chí cả Lumière đều được trang bị những vật phẩm có khả năng miễn nhiễm với các hiệu ứng trạng thái tinh thần.

Anh không biết Albedo sẽ nói tiếp điều gì nếu để cô tiếp tục.

Có lẽ sau đó cô sẽ nhẹ nhàng giải thích riêng với Mare, nhưng chỉ cần có chút tỉ lệ nào khiến mối quan hệ của họ tan vỡ, Ainz không thể đứng một bên chứng kiến điều đó.

"Mare.

Những gì Albedo nói là hợp lý.

Nếu ngươi muốn nói không có khả năng làm một việc gì đó, ngươi cũng nên đề xuất cách khắc phục nó ".

"X-xin hãy tha thứ cho thần."

"Hãy cứ như vậy đi, Albedo. ngươi không nghĩ rằng sẽ có vấn đề với cấp trên, người ép buộc cấp dưới của họ làm điều gì đó mà họ không thể làm được sao?

"

"... thần không thể nói là không có vấn đề gì"

"ta nghĩ lần này cả hai ngươi đều có lỗi.

Ta rất vui vì lòng trung thành của các ngươi, nhưng bất cứ ai cũng có thể mắc sai lầm.

Ngươi phải khắc phục sửa sai ngay lần đầu tiên để cấp dưới không che giấu sai lầm hoặc tái phạm ".

Thành thật mà nói, Albedo quá trung thành và có năng lực quản lý tuyệt vời, vì vậy cô có xu hướng cứng rắn với người khác. anh nghĩ lý do duy nhất mà nó không gây ra bất kỳ vấn đề lớn nào cho đến thời điểm này là vì anh đã từ chối hầu hết các đề xuất của cô về cách đối xử với người khác.

Nếu Albedo được trao cho toàn quyền, rất có thể sẽ kết thúc bằng những cuộc thanh trừng trên diện rộng.

{Mặc dù mình nghĩ đó là một nỗi sợ hãi vô căn cứ ... có thể là vậy ...}

"Đúng. tôi cảm thấy mình cũng hơi tức giận.

Hãy thứ lỗi cho tôi, Mare.

"

"Eh, Ah, không, không cần đâu.

Albedo-san đã đúng. ... tôi đã sai.

Tôi rất lấy làm tiếc."

Sau khi họ cúi đầu xin lỗi (với việc Mare cúi đầu sâu hơn qua khỏi thắt lưng), sự việc này có thể được coi là đã giải quyết xong.

"...

Vậy, chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?

À, đúng rồi.

Vì ta sẽ đến Đất nước Elven để có một kỳ nghỉ phép với Aura và Mare, ta muốn hai ngươi đảm bảo rằng có những người thay thế tạm thời vị trí trong khi các ngươi rời đi.

Trước hết, hãy chuyển công việc sang những người phụ trách trong vòng ba ngày.

Nếu có thể ... hãy giao nó cho những Thủ Vệ khu vực dưới quyền thay vì những Thủ Vệ tầng.

Còn nếu gặp khó khăn thì...

"

Ainz nghĩ rằng sẽ rất khó cho Albedo, vì nó mới chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn kể từ khi Vương quốc bị hủy diệt.

" Thần thảo luận với Pandora's Actor, được chứ?"

Anh đã nhận được một câu trả lời tràn đầy năng lượng từ họ.

"Vậy còn tùy tùng theo Ainz-sama?

Đó sẽ là những Hanzos?

"

Đó không phải là một ý tưởng tồi, hay đúng hơn, Hanzos quá ư là hữu dụng để sử dụng.

Thành thật mà nói, anh muốn triệu hồi nhiều hơn nếu dư dã về tiền và dữ liệu.

Dữ liệu của lính đánh thuê Hanzo đã được sử dụng hết, nhưng vẫn còn dữ liệu về những quái vật loại ninja khác trong thư viện.

Sẽ thật tuyệt nếu anh có thể sử dụng những thứ đó nhưng—

{—mình không muốn sử dụng tài sản trong Kho nếu có thể, vì vậy mình sẽ phải chịu khó cho đến khi mình có thể tiết kiệm đủ tài sản cá nhân.

Hoặc, mình nên ưu tiên tăng cường phòng thủ Nazarick trước? mình nên nghĩ về điều này nhiều hơn trên đường đến Đất nước Elven.

Aaah, mình muốn có nhiều tiền...

Số tiền trong kho mình có thể tự do sử dụng nhưng mình muốn... mình tự hỏi liệu có ai đó trong thế giới này đã cất giấu một kho báu chỗ nào đó không.

Người mà sẽ không cảm thấy gì hay phàn nàn ngay cả khi mình ăn cắp nó.}

"...

Ainz-sama?"

"Hmm? ...Ồ xin lỗi.

Có vẻ như ta đã chìm trong suy nghĩ trong một khoảng thời gian dài.

Về đoàn tùy tùng— "

Ainz dừng lại trước khi nói "Hanzos sẽ đảm nhận."

Người ta thường nói rằng những nhân viên xuất sắc đều có khả năng điều hướng tốt tâm trạng.

Mặc dù Ainz là một nhân viên tầm thường, nhưng có lẽ anh đã đắn đo chỉ vì giây phút này, bởi vì trực giác mách bảo anh phải im lặng trong giây lát.

Đó là bởi vì anh đã đọc được một số cảm xúc hơi khác so với bình thường trong giọng điệu của Albedo.

"—Không, ban đầu ta cũng không có ý định đưa Hanzos đi cùng, có vẻ như có một số công việc ngươi đang cần sử dụng Hanzos phải không?"

"Àh, không, vì ngài không định sử dụng Hanzos lần này, nên thần không có ý phản đối quyết định của Ainz-sama ..."

Albedo do dự một chút khi cô cố gắng đọc được tâm trạng của Ainz từ khuôn mặt anh.

"Một số người đã lên tiếng phàn nàn rằng Hanzos là những người duy nhất được sử dụng nhiều đến vậy ... có rất nhiều người muốn làm việc cho Ainz-sama, vì vậy thần muốn hỏi liệu họ có thể được trao cho một cơ hội hay không."

Khi Ainz bắt đầu suy ngẫm về việc đó, Albedo ngay lập tức bối rối lắc tay.

" Mọi thứ đều ổn khi Ainz-sama nghĩ rằng có nhiều người mong muốn được phục vụ nếu có cơ hội."

Ainz nheo mắt trong khi đáp lại bằng một "umu."

Ainz — Suzuki Satoru chỉ là một người bình thường, vì vậy anh ta không bao giờ tưởng tượng rằng một vấn đề như vậy có thể tồn tại.

Chắc chắn là anh đã sử dụng Hanzos rất nhiều, nhưng để người khác có ấn tượng như vậy thì khá tệ.

Thiên vị một số thuộc cấp sẽ luôn tồn tại trong một công ty.

Đương nhiên, những người được cấp trên ưa thích sẽ dễ dàng được thăng chức hơn dù tài năng của họ có thua kém một chút so với đồng nghiệp.

Điều đó nói lên rằng, quá thiên vị sẽ khiến các mối quan hệ trong công ty trở nên xấu đi.

Điều đó không tốt.

Lẽ nào không chỉ riêng anh nghĩ về Nazarick là một công ty xấu, mà những người khác cũng vậy!, nhưng bằng cách nào đó nó vẫn hoạt động trơn tru vì sức mạnh của các mối quan hệ nội bộ?

Anh không thể nói, "Ta sẽ chỉ sử dụng Hanzos" trong tình huống như vậy.

"Chà, chúng ta hãy quyết định tùy tùng sau — không, ít nhất chúng ta nên thông báo cho họ sớm.

Sẽ rất thú vị khi xem ta chọn ai và ngươi chuẩn bị như thế nào để lựa chọn của ta không gây ra rắc rối, ngươi có nghĩ vậy không?

"

Ainz nở một nụ cười, trong khi cảm thấy trong lòng hoàn toàn khác.

Albedo cúi đầu với vẻ mặt như thể đang nói: " Thần đã hiểu, đúng là Ainz-sama ".( Sasuga)

"Thần đã hiểu.

Thần sẽ ngay lập tức thông báo cho tất cả các thần dân của Nazarick.

"

" Tốt, ta trông chờ ở ngươi ".

Ainz đứng dậy và rời khỏi phòng, chỉ có Lumière theo sau anh.

Rồi anh thở dài mệt mỏi như một nhân viên văn phòng, có vẻ vừa trải qua ngày làm việc căng thẳng và mệt mỏi.

♦ ♦ ♦

Albedo ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng đóng cửa và mắt cô hướng về hai đồng nghiệp cũng đang ngẩng đầu lên cùng lúc.

"Về điều đó, Albedo.

Tôi muốn hỏi cô điều này."

"Cô muốn hỏi điều gì?"

Albedo đáp lại khi cô đứng lên.

"Mặc dù Ainz-sama nói rằng ngài ấy sẽ đến thăm Đất nước Elven trong kỳ nghỉ phép ... cô nghĩ mục tiêu của ngài ấy là gì?

Làm gì có chuyện ngài ấy chỉ nghĩ về việc tận hưởng cho bản thân đúng không?

"

"Điều đó đương nhiên."

"Huh?

V-vậy..

à?

"

Đấng tối cao trị vì Nazarick, Ainz Ooal Gown, là một vị vua thông minh xuất chúng mà mỗi nước đi có thể ẩn chứa nhiều ý nghĩa đằng sau nó.

Mọi người đều nghĩ rằng phải có ít nhất ba mục tiêu đằng sau mỗi nước đi.

Một vị trí như một Đấng tối cao không phải là một vị trí đơn giản nhẹ nhàng.

Nó không giống như một chiếc áo mà có thể mặc dễ dàng vào người.

Ngay cả khi ngài nói rằng muốn đi nghỉ phép – ngay cả khi các quốc gia khác tin điều đó – thì ngài vẫn là Đấng tối cao sáng suốt của Vương quốc Pháp Thuật vào cuối ngày hôm nay.

Tất cả mỗi nước đi của ngài đều có thể được coi là một nước cờ nghị sự với nhiều bước tính đằng sau đó của Vương Quốc Pháp Thuật.

Bất kỳ kẻ ngốc nào cũng có thể hiểu được điều đó.

Vì vậy, chắc chắn phải có một lý do khác ẩn trong kỳ nghỉ của ngài ở Đất nước Elven.

"Vậy cô nghĩ mục tiêu của Ainz-sama là gì?"

"Như ngài đã đề cập, cải thiện bộ máy lãnh đạo có lẽ là một phần, nhưng thu thập thông tin có lẽ là mục tiêu chính."

Albedo vừa nói vừa cân nhắc.

"Tôi nghĩ Demiurge nếu có mặt có thể đưa ra câu trả lời tốt hơn...như là Pháp Quốc có khả năng đang triển khai một cuộc tấn công quy mô lớn chống lại Đất nước Elven ngay lúc này."

"Ý ý...- ý cô là P-pháp Quốc?"

Thông tin liên quan đến Pháp Quốc đã được phổ biến toàn Nazarick, vì vậy không cần phải giải thích những điều cơ bản thuộc về quốc gia đó.

"Đúng.

Sau khi phát hiện ra rằng chúng ta sẽ là kẻ thù giả định của chúng, Vương Quốc Pháp Thuật, đã xung đột với Vương quốc, chúng đương nhiên sẽ cố gắng nhanh chóng kết thúc cuộc chiến của mình với quốc gia Elven trong một lần với toàn bộ khả năng.

"

"Bởi vì sẽ rất tệ nếu phải chiến đấu trên cùng hai mặt trận, phải không?"

"Đúng vậy.

Mặc dù hiện tại Pháp Quốc không có mâu thuẫn nào dẫn đến chiến tranh với chúng ta, nhưng xét về tình hình hiện tại và trong tương lai, chắc chắn chúng nghĩ rằng tốt nhất là không nên phân chia lực lượng cùng lúc ở hai mặt trận phía bắc và phía nam.

Trong trường hợp đó, rất có thể chúng đang di chuyển một lực lượng lớn để tấn công Đất nước Elven.

Sẽ không có chuyện hai quốc gia sẽ có các cuộc đàm phán hòa bình vào thời điểm này, nhưng tôi cũng không chắc ".

Đối với Albedo, nếu Đất nước Elven bị Pháp Quốc tiêu diệt cũng không có vấn đề gì lớn.

Ngược lại, sẽ tốt hơn cho họ nếu Pháp Quốc nô dịch tộc Elf, khi đó Nazarick sẽ có cái cớ hợp lý để đem quân giải phóng tộc Elf.

Điều đó sẽ giúp họ có thêm lựa chọn để chống lại Pháp Quốc, nhưng có vẻ như Chủ nhân của họ đã nghĩ đến một tình huống khác.

Có lẽ ngài đến đó để thu thập thêm thông tin trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.

Demiurge chắc hẳn sẽ có một câu trả lời hợp lý nếu anh ta ở đây.

Albedo có ưu thế hơn Demiurge về vấn đề nội bộ, nhưng cô không bằng anh về các vấn đề liên quan đến quân sự.

Cô luôn thua Demiurge trong lĩnh vực đó.

Trong khi suy nghĩ này hình thành trong đầu, cô nghiêng đầu tự hỏi tại sao Demiurge lại im lặng về vấn đề này.

{Demiurge có đang thực hiện các hành động nào đó trong khi giữ bí mật với chúng ta không?

Phải chăng anh ta đang lên kế hoạch để bí mật thu thập tin tức về tình hình bên trong Đất nước Elven?

Mình không nghĩ là như vậy nhưng ...}

Vì Demiurge thường làm việc bên ngoài Nazarick, anh có được nhiều quyền hạn hành động tự do hơn so với những Thủ Vệ Tầng khác.

Hay nói chính xác hơn là những Thủ Vệ khác không sử dụng đặc quyền của họ nhiều như vậy.

Tuy nhiên , anh luôn mô tả thông tin thu thập được và hành động của mình trong các bản báo cáo rất chi tiết (mà cuối cùng luôn trở nên nặng nề và khó đọc) cho chủ nhân của họ thông qua cô.

Đó là lý do tại sao Albedo tin rằng anh không thể làm việc gì mà cô không biết vì cô không nhận được bất kỳ báo cáo nào liên quan đến Đất nước Elven.

Xem xét tính cách của Demiurge, không hẳn anh cố đang che giấu điều gì đó.

Có lẽ anh vẫn chưa có ý định làm điều đó.

Tuy nhiên, cô không hoàn toàn chắc chắn về điều đó.

Có lẽ cô nên đi gặp anh ngay sau khi rời khỏi nơi này.

Không — cô nên triệu tập anh đến.

Cô không nên có cuộc nói chuyện trong khu vực của anh, nhưng nếu cô để cấp dưới ở bên cạnh họ trong khi cuộc nói chuyện diễn ra, rất có thể Demiurge sẽ lật tẩy ý định của cô.

{Nhưng nếu anh ta mang theo cấp dưới của mình ... không, anh ấy sẽ không có hành động thiển cận như vậy?

Có phải anh còn đang nghi ngờ mình?

Vấn đề là đến giờ anh ta vẫn chưa tiết lộ thông tin nào—}

"C- có phải chúng ta sẽ chiến đấu với Pháp Quốc không?"

"Eh?

Ah, đúng rồi, về điều đó.

Chúng ta không biết nếu nó sẽ xảy ra hay không.

Có lẽ ngay cả Ainz-sama cũng không chắc chắn về việc đó và đó là lý do tại sao ngài sử dụng kỳ nghỉ phép như một cái cớ.

"

Albedo nhanh chóng trả lời trong bối rối, giật mình suy nghĩ trước câu hỏi của Mare.

Mặc dù cô đã cân nhắc một lúc khá lâu, nhưng trong mắt của cặp song sinh vẫn không có chút nghi ngờ nào.

Cô quyết định để những suy nghĩ của mình dành cho Demiurge sau này.

Có lẽ lần này chủ nhân của họ đang nghĩ đến việc đi nghỉ phép không phải với tư cách là người cai trị Nazarick, mà chỉ là một undead trong kỳ nghỉ du lịch .

Bằng cách đó, ngay cả khi điều tồi tệ nhất xảy ra, thiệt hại cho Nazarick sẽ được giảm thiểu.

"Có lẽ chỉ lần này, có một vài yếu tố mà ngay cả Ainz-sama cũng không chắc chắn, vì vậy ngài đang cố gắng thực hiện các hành động không liên quan với Nazarick."

"Không đời nào!"

"Eeeh? cô đang n-nói về Ainz-sama đó, cô nhầm lẫn gì sao?"

Hai Dark Elf lên tiếng, đầy ngạc nhiên và nhìn Albedo với ánh mắt không thể tin được.

Trí tuệ của chủ nhân của họ đã bao quát tất cả để đọc và kiểm soát mọi thứ từ khi bắt đầu cho đến tận bây giờ.

Họ đã nhiều lần chứng kiến một trong những nước đi nhìn thì tầm thường của ngài lại trở thành đòn chí mạng cho đối thủ.

Theo những gì họ đã biết, ngài ấy đã tính toán kế hoạch lên đến hàng vạn năm tới và đang từng bước thực hiện cho phù hợp.

Giờ đây lời nói của Albedo trở thành sự ngờ vực, người nói rằng Chủ nhân của họ có thể không chắc chắn về điều gì đó.

"...

Đúng là Ainz-sama, ngay cả Albedo cũng không thể hoàn toàn đọc được ý định của chủ nhân"

Albedo hướng một nụ cười cay đắng về phía Aura, người đang nói với hai tay bắt chéo sau đầu.

"Đầu tiên, không ai có thể nhìn ra được tầm cao của những kế hoạch vĩ đại của Ainz-sama.

Đó là điều mà tôi đã rút ra được sau nhiều lần cho đến bây giờ ... thành thật mà nói, tôi vẫn không hiểu lý do tại sao Ainz-sama lại sử dụng cách nói "kỳ nghỉ phép có lương ".

Chỉ cần lưu ý khi cô đến Đất nước Elven, rất có thể cô sẽ phải đối mặt với Pháp Quốc.

"

Hai Thủ Vệ Tầng gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.

"A-chúng ta được phép dẫn theo cấp dưới của mình ..."

"Ngoài những người được chọn bởi Ainz-sama, ý cô là ..."

Albedo xem xét gợi ý của Mare.

Mặc dù điều đó có thể được coi là một sự sỉ nhục với chủ nhân của họ, nhưng cũng có thể khiến ngài ấy vui vì họ đã tự chuẩn bị một ít.

"Nếu Ainz sama muốn một lực lượng nhỏ tinh nhuệ ... không, chờ đã," Albedo bắt đầu xem xét vấn đề ở mức độ sâu hơn.

"Chọn một nhóm nhỏ các tùy tùng và một nhóm lớn để phòng hờ cho trường hợp khác, dự kiến ... về phía tôi, tôi sẽ thảo luận với Demiurge về mục tiêu của Ainz-sama và thông báo cho cô sau."

{ Cái cách mà Ainz-sama vô cùng lo lắng về khả năng quản lý bộ máy điều hành của Nazarick đang sa sút.

Đó có phải là một trong những yếu tố của kế hoạch lần này?}

Nhớ lại khi thông báo với chủ nhân rằng không có gì phải lo lắng, cô đã được đáp lại bằng những lời khen ngợi đầy mỉa mai.

Có lẽ là do cô không hiểu hết mức độ khó chịu của ngài và cô không thể đáp lại sự tin tưởng mà ngài đã đặt vào mình.

{Ngài ấy đã đặc biệt lo lắng về vấn đề đó ...}

Hiện tại, họ đã chiêu mộ được một người sánh ngang với họ về trí thông minh để làm việc dưới quyền.

Có phải ngài ấy muốn nói rằng :ta biết, nhưng như vậy là chưa đủ?

Hay ngài còn có ý gì khác...

Albedo nói sau khi cô nghe thấy cặp song sinh đồng tình với những lời đề nghị của mình.

"Tôi nghĩ rằng tôi sẽ biết được ý định của Ainz-sama từ việc lựa chọn nhân sự cho những tùy tùng đi theo ngài... nhưng tôi hy vọng công việc lần này sẽ ở mức độ cực kỳ cao.

Hãy để ý mọi thứ và đừng bao giờ hạ thấp cảnh giác, hãy giữ vững tinh thần để giải quyết các vần đề mọi lúc.

"

Hai Thủ Vệ Tầng đã đưa ra một phản ứng đầy tinh thần cho Albedo.

Xem xét sức mạnh chiến đấu của họ, cô chắc chắn rằng họ sẽ có thể bảo vệ chủ nhân của mình, nhưng vẫn nên xét đến những tình huống xấu nhất có thể xảy ra.

Cô nên thảo luận với Demiurge và chuẩn bị cho việc huy động tổng lực Nazarick khi có vấn đề xảy ra.

{Mặc dù việc đối phó với tàn dư của Vương quốc sẽ chậm lại, nhưng chúng ta nên chuẩn bị mọi thứ để chắc chắn không có vấn đề}

Albedo rời đi với hai Thủ Vệ Tầng, trong đầu cô mọi nhiệm vụ vẫn đang được sắp xếp theo thứ tự một cách rõ ràng.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 15 - Chương 2: Du lịch theo phong cách Nazarick


Phần 1

Có thể thấy rằng không có bất kỳ chốt điểm bảo vệ nào trong Rừng đại ngàn Evasha(Great Forest of Evasha), nơi cư dân Elf trú ngụ.

Hiển nhiên quái vật nguy hiểm có ở khắp mọi nơi, những quốc gia nhỏ của bán nhân loại(demihumans), những mê cung mờ ảo, nhưng không có bất kỳ công trình nào như pháo đài hay những rào thông thường nào mà không thể vượt qua.

Tuy nhiên, tại nơi này có thể xem như một chốt điểm

Chỉ có một người duy nhất đang ở tại nơi này.

Schoen – Đội phó của Hỏa Sát Thánh Kinh(Holocaust Scripture, dịch theo bản tiếng anh Holocaust nghĩa là diệt chủng, thảm sát, giết người hàng loạt như sát thủ, nhưng theo tiếng Hy Lạp có vẻ như là Thiêu Đốt ), đang ẩn nấp sau những tán cây và quan sát.

Một bé gái tộc Elf khoảng 8 tuổi, trông như còn nhỏ hơn so với tuổi thật của cô bé.

Cô bé đang ngồi trên một chiếc ghế nhỏ trên đỉnh một con dốc, tay cầm một cây cung bản lớn so với cơ thể mình.

Có một ống tên bên cạnh chiếc ghế với một vài mũi tên bên trong.

Số mũi tên trong cái ống nhỏ chỉ vỏn vẹn vài cây, nhưng họ đã nắm được thông tin rằng những mũi tên trong đó sẽ không bao giờ hết.

Không nghi ngờ gì nữa, đó là một vật phẩm ma thuật.

Không có ai ở xung quanh ngoại trừ cô bé.

...

Đó là điều khiến anh cảm thấy lo lắng.

Những Anh Hùng có thể tự mình lật ngược thế trận.

Có thể nói rằng một trong số họ tương đương với một đội quân vạn người.

Trên thực tế, cô bé trước mặt anh đã dễ dàng tiêu diệt một nghìn binh sĩ từ quân đội của Pháp Quốc.

Hiện tại một đội quân hơn 40.000 người đang bị cầm chân chỉ bởi một cô gái duy nhất đang ngồi trên ghế.

Chiến lược được đề xuất trong những tình huống như thế này là di chuyển vòng qua mục tiêu.

Họ không nhất thiết phải tiến quân băng qua vị trí này.

Bản thân khu rừng lớn đã là một rào cản tự nhiên nhưng không phải là không thể đi đường vòng.

Đối thủ của họ không phải là một đội quân, mà là một chiến binh đơn độc.

Sẽ dễ dàng theo dõi chuyển động của kẻ thù nếu chúng có số lượng lớn, nhưng cô bé này chỉ đơn độc một mình và vì cô là một chiến binh xuất chúng nên khó đối phó hơn.

Vì hành động đơn độc, nên cô ấy sẽ cơ động hơn đội quân của họ.

Một khi họ mất dấu, sẽ rất khó để xác định lại mục tiêu.

Nếu mặc kệ một người có khả năng chiến đấu ngang bằng một đội quân, với các kế sách trong khu rừng lớn sâu thẳm và tăm tối, không cần phải nói chắc chắn tinh thần của đội tiên phong sẽ giảm sút.

Họ cũng có thể chọn cách trì hoãn bằng cách giữ chân cô với việc hy sinh một lực nhỏ trong khi để đội quân lớn hơn tiến lên.

Đó không phải là một ý kiến tồi, ngoại trừ việc thật ngu ngốc khi chia lực lượng của họ ở lãnh thổ kẻ địch.

Có thể nói rằng đây là cơ hội tốt nhất của họ: trong khi đối thủ chưa được điều động thêm (mặc dù, thật khó tin nếu chỉ việc ngồi trên ghế mà vẫn điều động thêm được người).

Vị lãnh đạo đã quyết định rằng cần phải xử lý cô bé ngay khi họ biết vị trí của cô, ngay cả khi họ phải hy sinh một vài đơn vị của mình.

"Chỉ có Anh Hùng mới có thể chống lại Anh Hùng " là một chân ngôn được truyền lại.

Vì những người không quyết đoán sẽ không thể giải quyết được vấn đề.

Trong đội quân xâm lượt của Pháp Quốc lần này không có Chiến binh nào cả, vì vậy Hỏa Sát Thánh Kinh được nhiệm vụ giải quyết vấn đề này.

Hiện tại cũng không có Anh Hùng nào trong Hoả Sát Thánh Kinh.

Trước đây đã từng có một người, nhưng giờ đây anh ta đã được chuyển đến Hắc Thánh Kinh.

Trong Pháp Quốc, bất kỳ ai bước chân vào cảnh giới của các Anh Hùng sẽ được chuyển đến Hắc Thánh Kinh.

Thật không may, Schoen vẫn chưa bước vào cảnh giới đó.

Mặc dù vậy, họ đã được gửi đến chiến trường này vì tin rằng Hoả Sát Thánh Kinh có thể hạ gục một Anh Hùng khi họ hành động cùng nhau.

Và đó là sự thật.

Hoả SátThánh Kinh có thể hạ gục hầu hết các Anh Hùng.

Nhưng, có một sự khác biệt lớn giữa những người vừa chạm tới cảnh giới của những Anh Hùng và những Chiến binh vốn đã xuất chúng.

Ngay cả khi họ có thể giành chiến thắng trước những người thuộc loại đầu tiên, thì họ không thể chiến thắng người thuộc loại thứ hai.

Đó là lý do tại sao Schoen quan sát cô bé một cách nghiêm túc.

Những người lính thường, những người lính mạnh mẽ, những người lính tinh nhuệ, những Anh Hùng và những Chiến binh xuất chúng ...

Schoen, người đã từng nhìn thấy nhiều người ở nhiều cấp độ khác nhau, anh có đủ kiến thức và trí thông minh để so sánh sức mạnh của mình một cách chính xác và giảm thiểu thương vong cho phía họ nhiều nhất có thể.

Mặc dù không thể so sánh với Hắc Thánh Kinh, nhưng các thành viên được chọn cho Hoả Sát Thánh Kinh cũng là những người ưu tú theo tiêu chuẩn của quốc gia(nhưng cũng có thể nói tương tự đối với bất kỳ Thánh Kinh nào trong Lục Thánh Kinh).

Anh không muốn họ bị giết mà không có lý do.

Tùy thuộc vào sức mạnh của cô bé, anh có thể sẽ phải ra lệnh hy sinh một vài binh lính để cầm chân cô trong khi họ chờ tiếp viện Hắc Thánh Kinh được phái tới từ Pháp Quốc.

Schoen từ từ thở ra một hơi dài và chậm.

Mặc dù anh đang ẩn nấp sau những cái cây với kỹ năng [Invisibility] (Tàng hình) và [Silence] (Câm lặng) – [Silence] ban đầu không được tính là ma pháp, nhưng phiên bản cai tiến này được phát triển để sử dụng bởi những ma pháp sư – anh vẫn phải cẩn trọng ngay cả khi hít thở.

Anh muốn lau mồ hôi trên trán, nhưng xét thấy bất kỳ cử động nào của mình đều có thể ít nhiều dẫn đến cái chết, anh quyết định không làm vậy.

Schoen có thể là một pháp sư tài năng, nhưng anh chỉ giỏi hơn người bình thường một chút ở khả năng ẩn nấp mà không cần sử dụng ma pháp.

Cô bé Elf có lẽ là một Xạ thủ (Ranger) hoặc một Cung thủ (Archer).

Nếu là trường hợp đầu tiên, cô bé có thể cảm nhận được Schoen mặc dù anh đang được che giấu bằng ma pháp.

Cô có thể không biết vị trí chính xác của anh, nhưng cô ấy có thể sử dụng một đòn tấn công diện rộng vào khu vực cô cảm nhận được để kéo anh ra.

Schoen sẽ không chết nếu chỉ trúng một đòn tấn công nhanh cả khi đối thủ là một Anh Hùng, nhưng anh không tự tin sẽ trốn thoát thuận lợi nếu bị thương.

Thậm chí còn hơn cả nỗi sợ hãi về cái chết, Schoen sợ rằng mình có thể chết một cách vô ích nếu không mang về những thông tin mà anh thu thập được.

{—Nhưng cô bé thực sự là một đối thủ khó đối phó}

Cô đã không có bất kỳ động thái nào kể từ khi anh bắt đầu theo dõi.

Biểu cảm vô cảm của cô khiến cô trông như một con búp bê.

Nhưng, Schoen biết cô là một sinh vật sống, không phải một con búp bê.

Không biết đã trải qua bao lâu kể từ khi anh bắt đầu quan sát, mục tiêu cuối cùng cũng di chuyển.

Schoen cảm thấy do dự và lo lắng, không biết có phải mục tiêu phát hiện ra anh hay không.

Tuy nhiên, mục tiêu không nhìn về phía anh, không có nghĩa là anh có thể lơ là cảnh giác.

Đối với những người đã rèn luyện kỹ năng của mình đạt đến giới hạn của bản thân, việc nghi binh khi bị quan sát là trò chơi trẻ con.

Theo kinh nghiệm của mình, Schoen biết rằng một kỹ năng như vậy thực sự tồn tại.

Với thính giác được tăng cường bởi kỹ năng [Elephant Ear] (Tai voi) anh nhanh chóng nghe thấy một nhóm người khá đông đang tiến đến từ phía sau.

Họ có thể là những người mà mục tiêu của anh để ý tới.

Anh chắc chắn rằng họ là đồng đội của mình— những người lính của Pháp Quốc.

Schoen đột nhiên cảm thấy vô dụng, bởi vì anh biết lý do tại sao họ được gửi đến đây.

Anh sẽ không cảnh báo họ, bởi vì nhiệm vụ hiện tại của anh chỉ là quan sát.

Tuy nhiên, anh sẽ không để bất cứ điều gì lọt khỏi sự quan sát của mình.

Đó là tất cả những gì anh có thể làm.

Sức mạnh thực sự của mục tiêu chỉ có thể được hiểu rõ nếu nhìn thấy cô bé chiến đấu.

Những người lính đó là vật hy sinh được các lãnh đạo gửi đến cho mục đích đó.

Họ sẽ hy sinh mạng sống quý giá của đồng đội.

Schoen quay lại nhìn phía sau, đảm bảo rằng mình sẽ không bị mục tiêu chú ý.

Đôi mắt của anh , được tăng cường bởi ma pháp bậc hai [Hawk-eye], (ưng nhãn) phát hiện ra một mũi tên đang bay tới.

Một mũi tên duy nhất tạo thành một đường cong lượn qua những cái cây và sau đó khi vẫn đang ở giữa không trung, nó biến thành một cơn mưa tên bao phủ cả một vùng rộng lớn.

Mũi tên có lẽ không nhằm vào bất cứ thứ gì cụ thể.

Ngay cả khi cô có thể xác định vị trí mục tiêu của mình thông qua âm thanh, đây là ở giữa khu rừng.

Không thể bắn tỉa chính xác với rất nhiều cây cối xung quanh.

Nếu ai đó sử dụng [Fireball] (cầu lửa) sẽ có thể vượt qua những vật cản này.

Cô chỉ đang mô phỏng nó bằng cách kết hợp khả năng len lỏi qua các khoảng trống giữa những cái cây với kỹ năng mưa tên.

Đôi tai mạnh mẽ của Schoen nghe thấy những tiếng kêu đau đớn thương tâm từ những người lính.

Có vẻ như tất cả đều bị thương.

{—những tiếng kêu khóc?

Họ vẫn còn sống?}

Những người lính bắt đầu chạy trong hoảng loạn, sợ hãi trước những mũi tên đến từ bên ngoài tầm quan sát của họ.

Vì không ai có thể tìm ra quỹ đạo mà các mũi tên bay tới, nên mọi người bắt đầu chạy.

Không còn tinh thần chiến đấu bên trong họ.

Họ không sai khi làm vậy.

Trên thực tế, có thể nói rằng họ đã phản ứng chính xác bằng cách phân tán lực lượng một cách ngẫu nhiên, điều đó sẽ cho phép một vài nhóm trong số họ may mắn sống sót.

Cô bé bắn một mũi tên khác.

Nó lại len lỏi qua những khoảng trống giữa những cái cây và sau đó tự phát tán ra.

Giữa cơn mưa tên, những tiếng kêu khóc lại vang lên và tiếng những bụi cây bị giẫm đạp dần tắt lịm.

Anh đã phát hiện ra được một điều quan trọng từ cái chết của những người lính này.

Cô bé không thể giết một người lính bình thường chỉ trong một đòn tấn công.

Tất nhiên, nếu xét đến kỹ năng – võ kỹ – làm cho các mũi tên phát tán ra, thì có lẽ mỗi mũi tên sẽ giảm độ chính xác và sát thương.

Một Anh Hùng có thể giết chết tất cả những người lính chính quy đó chỉ trong một đòn tấn công.

Điều đó nghĩa là

{—Cô bé không phải là một Anh Hùng.

Hay chính xác hơn cô chưa bước vào cảnh giới của Anh Hùng}

Đó là kết luận của Schoen.

Chính vì anh đã tập luyện chăm chỉ với đối thủ của mình, Vị trí thứ ba của Hắc Thánh Kinh, "Đất (Earth),Gió (Wind) & (Fire) (ft.

Water)", nên anh có thể chắc chắn về kết luận của mình.

(T/N: biệt danh của vị trí thứ ba Hắc Thánh Kinh có lẽ là "The Four Elements", chữ kanji giống như Inveria's traditions)

Cô bé yếu hơn Schoen, nhưng điều đó không có nghĩa là họ có thể chủ quan.

Phong cách chiến đấu của một ma pháp sư và một cung thủ đều có điểm mạnh riêng.

Ngay cả khi xét trên tổng thể, anh mạnh hơn cô bé, trận chiến vẫn có thể đi theo hướng khác.

Cũng có thể cô ấy đang che giấu sức mạnh thực sự của mình sau khi nhận ra mình đang bị theo dõi.

Nhưng, Schoen, người đang quan sát trong nghi hoặc, có thể nói chắc chắn rằng cô chưa nhận ra điều đó.

Họ chỉ còn một việc cuối cùng để làm.

Loại bỏ chướng ngại trên con đường tiến lên của Pháp Quốc.

Anh đã kích hoạt [Silent Magic – Wall of Protection from Arrows]. [Ma pháp Câm lặng – Tường bảo vệ chống tiễn].

Anh cảm thấy chuẩn bị như vậy chưa đủ.

Nhưng cô bé có thể cảm nhận thấy điều gì đó đáng ngờ và chạy trốn nếu anh làm nhiều hơn ở khoảng cách này.

Anh chỉ có thể củng cố quyết tâm của mình.

[Silent Maximized Magic – Magic Arrow].

[Ma pháp câm lặng – tăng cường – Mũi tên ma thuật].

Anh rời khỏi vị trí ẩn náu đồng thời kích hoạt kỹ năng của mình.

Anh cũng kích hoạt con át chủ bài mỗi ngày một lần của class Arcane Devotee mà Hoả Sát Thánh Kinh yêu cầu các thành viên đều phải thực hiện được.

Anh sử dụng nó để sử dụng các ma pháp cường hoá ma pháp mà anh học được.

Đương nhiên, anh đã chọn [Triplet Magic]. (tăng gấp 3 năng lực ma pháp)

Tổng cộng có mười hai mũi tên ma thuật bay ra cùng một lúc.

Không một ai không thể thoát khỏi sự truy đuổi của những mũi tên này, nhưng thật không may, sát thương của một mũi tên duy nhất là không đủ.

Dựa theo sự chênh lệch sức mạnh giữa mục tiêu và người thi triển, sẽ rất khó để giết ngay cả với [Maximize Magic].

Nhưng — điều đó chỉ đúng khi anh chiến đấu một mình.

Tất cả cấp dưới của Schoen đều đang quan sát hành động của anh bằng [See Invisibility]. (phát hiện tàng hình)

Biểu hiện của mục tiêu thay đổi ngay lập tức.

Có lẽ là do cô bị đau vì đòn tấn công của Schoen, hoặc có lẽ là vì cô nhìn thấy hàng trăm [Mũi tên ma thuật] đang lao tới mình từ phía sau Schoen.

Hoả Sát Thánh Kinh được giao nhiệm vụ ám sát và chống khủng bố đòi hỏi họ phải linh hoạt, vì vậy đội của họ bao gồm ít nhất bốn thành viên, mỗi người có những nhiệm vụ khác nhau.

Điều này tương tự như chiến thuật của các mạo hiểm giả ở Vương Quốc và Đế Quốc.

Vì các công hội mạo hiểm giả trên thực tế được bí mật tạo ra bởi Pháp Quốc, thậm chí có thể nói hai bên là chiến hữu.

Chiến thuật lần này dựa vào một đội có chung kỹ năng.

Do đó, chỉ những người có cùng kỹ năng cụ thể nào đó mới được chọn.

Kết quả cuối cùng là một đội ma pháp sư có thể sử dụng [Invisibility] được tập hợp.

Hit.(tiếng bắn trúng)

Hit.

Hit.

Hit.

Chúng giống như những tia ánh sáng có cánh bay ngang bầu trời.

Mục tiêu gục xuống nằm sấp bất động trên mặt đất .

Mặc dù vậy, chỉ có Schoen tiếp cận cô.

Anh không nghĩ mục tiêu chỉ là một cung thủ, có những thứ như ảo ảnh có thể khiến một người trông như đã chết.

Anh vẫn chưa thể mất cảnh giác.

Anh dùng chân để lật cơ thể cô bé lại.

Không có một bộ phận nào trên cơ thể cô không có vết thương do bị những mũi tên ma thuật bắn trúng.

Schoen nhìn kỹ hơn vào khuôn mặt cô bé.

Đôi mắt vô hồn ẩn dưới mí mắt sụp xuống không còn tia sáng của sự sống.

Cô bé chắc chắn đã chết.

"Huh. – đừng nhanh thế chứ, quay lại với ta, khốn nạn "

Họ không chọn [Magic Arrow] chỉ vì nó là một hành động trả thù mang tính biểu tượng.

Những kẻ như Biệt kích với các giác quan nhạy bén đôi khi có thể cảm nhận và thoát khỏi sát thương nếu họ bị tấn công bằng các ma pháp diện rộng.

Các đòn tấn công tinh thần có hiệu quả theo tình huống trong việc gây sát thương chí mạng trong một đòn duy nhất, nhưng có khả năng cao nó sẽ bị vô hiệu hóa.

Vì vậy, do đã có những người khác hỗ trợ, anh đã chọn sử dụng một phương pháp chắc chắn để tấn công trúng đối thủ.

Thật sự thì đó vẫn là ma pháp tốt nhất mà họ có thể dùng để trả thù cho những người lính bị giết bởi những mũi tên của cô bé.

Schoen nhíu mày trước khuôn mặt của đứa trẻ đã chết.

Anh cảm thấy như có một chút yên bình trong đó.

Có thể anh đã sai, nhưng sẽ cực kỳ khó chịu nếu anh không làm vậy.

Cô Elf này đã giết gần một nghìn đồng đội của anh từ Pháp Quốc, vì vậy anh muốn cô chết trong đau đớn thống khổ và phải hối hận về hành động của mình trong giây phút cuối cùng.

Schoen ngăn bản thân lại trước ý định phỉ nhổ vào cái xác.

Anh phải lấy trang bị ra khỏi người cô bé trước.

Anh muốn làm điều đó luôn ở đây vì xung quanh không có kẻ thù.

Có lẽ anh sẽ cảm thấy ghê tởm nếu phải chạm vào nước bọt của chính mình trong lúc lấy, vì vậy anh nên nhổ nước bọt sau khi lấy chúng ra khỏi cô.

Đầu tiên là, cây cung.

Đó là vũ khí của một đối thủ đã đơn độc ngăn chặn quân đội của Pháp Quốc.

Nó hẳn phải là một thứ vũ khí tốt.

"Thật đáng thất vọng."

Schoen đột nhiên cứng người khi nghe thấy giọng nói thờ ơ của một người đàn ông.

Đáng lẽ ra anh phải phản ứng ngay lập tức, nhưng sự đột ngột đó khiến anh sốc đến mức bất động.

Quay lại nhìn nơi phát ra giọng nói, Schoen trông thấy một Elf duy nhất.

Lẽ ra không có ai khác ở đây mới phỉa, không thể nào nhầm lẫn được.

Không thể có một Elf nào khác ngoài mục tiêu hiện tại, anh hoang mang.

Anh thậm chí còn cẩn thận sử dụng [See Invisibility ] trong khi tiếp cận mục tiêu.

"Con người, ngươi có biết không?

Việc chiến đấu với kẻ mạnh, đặt mạng sống vào chốn hiểm nguy, có phải là cách nhanh nhất để trở nên mạnh mẽ hơn không?

Dù ta đã tách con bé khỏi mẹ và đưa con bé vào chiến trường ngay lập tức, vì ta đã nghĩ rằng như vậy sẽ cho nó toeép cận thành công...

"

Giọng nói có vẻ thất vọng.

Tên Elf nhìn xác chết của cô bé với vẻ khinh bỉ.

"Đồ vô dụng.

Ngươi thậm chí còn tệ hơn những kẻ thất bại khác vì đã lãng phí thời gian của ta.

Đúng như ta đoán, những kẻ không thể phát huy được dòng máu của bậc đế vương thì chẳng khác gì rác rưởi "

Schoen đã biết tên Elf này là ai.

Đôi mắt loạn sắc tố của ông ta là bằng chứng rõ ràng.

Ông ta là mục tiêu cuối cùng của Pháp Quốc.

Một tên tội phạm tệ hại.

Đó là Vua Elf.

Một sự tồn tại mà ngay cả những Anh Hùng cũng không thể thắng nổi, chứ đừng nói đến Schoen.

Một kẻ vượt trên cả những kẻ xuất chúng.

Không có cơ hội chiến thắng.

[Silent Magic – Invisibility]

Shoen hoảng sợ, ngay lập tức kích hoạt ma pháp tàng hình, và di chuyển được một đoạn ngắn.

Tuy nhiên, đôi mắt của Vua Elf vẫn nhìn theo anh.

Mặc dù anh chỉ di chuyển một khoảng ngắn từ nơi vừa thi triển [Invisibility], nhưng Vua Elf đã nhìn thấy anh rất rõ ràng.

Khoảnh khắc nhận ra điều đó, Schoen quay lưng về phía Vua Elf và chạy.

Anh không thể che giấu đám cỏ bị anh giẫm nát ngay cả khi đang sử dụng [Invisibility] và [Silence], nhưng anh không dám dừng lại.

Tuy nhiên, Vua Elf không dời ánh mắt khỏi Schoen dù chỉ một chút.

Có vẻ như ông ta không cần sử dụng [See Invisibility] để nhìn thấy anh một cách hoàn toàn.

Ông ta đã nhìn thấu [Invisibility] và [Silence] chỉ với thị giác phi thường của mình.

Đó là lý do tại sao Schoen phải gia tăng khoảng cách giữa họ.

Nếu đối phương không sử dụng khả năng chống tàng hình để tìm thấy anh, chỉ cần tăng khoảng cách giữa họ sẽ giúp việc ẩn nấp dễ dàng hơn.

Chỉ trong giây lát, anh hối hận vì đã không sử dụng [Fly] để trốn, nhưng thực tế thì anh cũng không thể làm được vì một trong những class mà anh đã học.

Adepts of Surshana có một kỹ năng đặc biệt với số lần sử dụng hạn chế mỗi ngày.

Kỹ năng này cho phép họ kéo dài thời gian có hiệu lực của một ma pháp bằng cách tiêu hao mana của mình.

Anh đã tận dụng kỹ năng đó và đã cạn kiệt hầu hết mana để duy trì các ma pháp khác của mình; do đó, anh không còn đủ mana để sử dụng [Fly] một cách hiệu quả.

Ngoài ra, sẽ phải điên rồ lắm mới sử dụng đến [Fly], vì điều đó sẽ khiến anh không thể phòng thủ trong tầm tấn công của Vua Elf.

Schoen vẫn chưa tuyệt vọng.

Sẽ thực tế hơn khi sử dụng nó sau khi anh có thể đi đủ xa và nấp trong rừng cây.

"—Haizh"

Anh nghe thấy Vua Elf chế giễu sau lưng mình.

"Việc giết người của các ngươi chẳng có ý nghĩa gì nhưng — ta đã trải qua tất cả những rắc rối này khi đến đây, vì vậy ta sẽ làm việc đó để giải tỏa sự buồn chán của mình."

Là một ma pháp sư, Schoen không có khả năng di chuyển cơ thể một cách xuất sắc.

Mặc dù vậy, với tư cách là một người đứng ở ranh giới để đến với cảnh giới của những Anh Hùng, anh có thể vượt qua những khoảng cách lớn mà không cần cố gắng nhiều.

Sau khi Schoen chạy đủ xa, giọng nói của Vua Elf đột nhiên vang lên bên tai anh, được gia tăng sức mạnh bởi [Elephant Ears].

"Đi đi — Giết tất cả bọn chúng, Behemoth"

Mặt đất rung chuyển quanh anh.

Anh hiểu rằng một thứ gì đó khổng lồ đã xuất hiện mà không cần nhìn.

"Tản ra, rút lui!"

Anh ta hét lên, anh hủy bỏ [Silence] để giọng nói của anh có thể đến được với cấp dưới của mình.

Anh chưa bao giờ hét lớn như vậy trong suốt cuộc đời mình.

Nếu Vua Elf nhăn mặt một chút vì điều này, thì còn tốt hơn nữa.

Anh cần cấp dưới của mình chạy trống hết sức vào lúc này, ngay cả khi điều đó có nghĩa là vứt bỏ mạng sống của một số người làm vật hy sinh.

Đưa thông tin trở về là cách duy nhất để đền bù đắp cho những binh lính đã hy sinh.

Schoen, người ở gần nhất với Vua Elf, chắc chắn sẽ chết.

Vì vậy, anh quay trở lại.

Nếu anh chết trước cấp dưới của mình, đó sẽ là một điều tốt.

Anh đã từng nhìn thấy các Earth Elemental trước đây.

Chúng là những quái vật có vẻ ngoài gồ ghề kỳ lạ, nhỏ hơn con người và có cánh tay quá khổ so với cơ thể.

Nhưng, người đứng trước mặt anh không phải là một thứ dễ thương như vậy.

Một cơ thể dị dạng được làm bằng đá tảng và quặng khoáng, và lớn bằng những cái cây xung quanh nó, đủ để khiến người ta gọi nó là Earth Elemental Lord.

Cánh tay dày và dài với đôi chân to lớn nhưng ngắn cũn.

Có lẽ nó sẽ trông hài hước nếu nó nhỏ xíu, nhưng tay và chân của nó thể hiện sức mạnh mà không quái vật nào có được.

Vua Elf đứng đằng sau nó với một nụ cười mỉa mai, nhìn Schoen đang trong tuyệt vọng đấu tranh.

Thái độ của ông hoàn toàn kinh tởm.

Ai đó đã lấy đi những mạng sống mà không tự mình đánh cược.

Không quan tâm đến những thứ như cơn giận dữ của Schoen, Vua Elf ngay lập tức thu hẹp khoảng cách giữa họ bằng những động tác uyển chuyển như thể ông ta đang lướt trên băng.

Earth Elemental — Behemoth, nâng hai cánh tay khổng lồ lên không trung.

"— Khốn kiếp! [Wall of Stone] "

Một bức tường đá đã được dựng lên giữa Vua Elf và anh.

Ngay trong giây phút tiếp theo, nó bị phá vỡ chỉ với một cú đánh, các mảnh vỡ của nó tan ra trong không khí.

Mặc dù có các yếu tố khác, nhưng sức mạnh và độ bền của tường có xu hướng tỷ lệ thuận với sức mạnh của người thi triển.

Điều đó cho thấy Elemental được triệu hồi bởi Vua Elf mạnh đến mức nào.

Behemoth ngay lập tức nâng nắm đấm bên trái lên.

Schoen nhìn thấy Vua Elf đứng đó với một nụ cười thỏa mãn và anh hiểu ông ta đang nghĩ gì.

Anh biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Ông ta có lẽ đang nghĩ rằng Schoen sẽ chết trong đợt tấn công tiếp theo.

Anh chắc chắn mình đúng.

Nắm đấm của Behemoth sẽ chạm tới Schoen trước khi anh có thể thi triển một ma pháp khác, và sau đó anh sẽ chết.

Ngay cả như vậy-

{Mình đã cố gắng kéo thêm một chút thời gian}

Anh đã làm lãng phí thời gian của đối phương, dù chỉ là một vài khoảnh khắc, nhưng như vậy là đủ.

Đúng là quá đủ.

Ít nhất một vài người sẽ sống sót để trở lại Pháp Quốc nhờ điều này.

Đó là một thất bại đối với Schoen, nhưng không phải đối với Pháp Quốc.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, Schoen đãbị nghiền nát bởi nắm đấm của Behemoth, với nụ cười trên môi cho đến giây phút cuối cùng.

♦ ♦ ♦

Vua Elf – Decem Hougan, đi qua cổng lâu đài của mình, thở dài vì cảm thấy khó chịu.

Mất quá nhiều thời gian để trở lại lâu đài khiến ông có tâm trạng tồi tệ.

Bằng cách cưỡi trên Behemoth, thứ không biết mệt mỏi, ông có thể quay trở lại theo cách nhanh nhất có thể.

Mặc dù vậy, lãng phí thời gian là một điều đáng ghét và ông ghét sự căng thẳng mà nó mang lại cho mình.

Việc thu hồi những vũ khí mà ông đã trao cho tạo vật thất bại của mình chắc chắn không phải là một việc lãng phí thời gian – ông thực sự nên được tán dương vì điều đó.

Những trang bị mà ông trao cho cô bé là những thứ ông nhận được từ cha mình, những trang bị mà không ai khác có thể làm ra được.

Ông không thể để chúng rơi vào tay những con người không biết được giá trị của chúng.

Nhưng, vấn đề là không có ai khác có thể hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng như vậy.

Ông không có thuộc hạ nào có thể giao phó những vấn đề như vậy.

Đó là bởi vì tất cả chúng đều yếu đuối.

Tất cả chúng đều vô dụng.

Elf là một chủng tộc thượng đẳng.

Cha của ông là bằng chứng cho sự thật đó, rằng họ là một chủng tộc có thể trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ ai khác.

Nếu Decem là một loài Elf đặc biệt, như High Elf hoặc Elf Lord chẳng hạn, ông sẽ đi đến kết luận rằng những kẻ còn lại chỉ đơn giản là thuộc chủng loài tệ hơn và đó sẽ là kết thúc của nó.

Tuy nhiên, trường hợp này không phải như thế.

Cha của ông cũng chỉ là một người thuộc tộc Elf bình thường.

Điều này có nghĩa là bất kỳ Elf nào cũng có thể trở nên mạnh mẽ.

Đó là lý do ông không thể hiểu tại sao những kẻ khác lại yếu đuối như vậy.

Làm thế nào ông có thể chứng minh rằng Elf là chủng tộc vĩ đại nhất?

Ông chỉ cần đạt được điều gì đó mà người khác có thể nhìn thấy.

Ông chỉ cần biến thế giới này trở thành sự thống trị của Elf – của riêng ông, người mang trong mình dòng máu cao quý nhất.

Đó là lý do vì sao ông muốn có những người phụ nữ xuất sắc – mạnh mẽ.

Tuy nhiên, ông không biết chắc người phụ nữ nào sẽ cho ra những đứa trẻ tốt hơn cho đến khi chúng được sinh ra và lớn lên.

Vì vậy, ông đã gửi tất cả những đứa con của mình đến chiến trường để ép chúng phát triển nơi nguy hiểm, nhưng hầu như không ai trong số chúng còn sống quay trở lại.

Ông cảm thấy khó chịu vì đã làm việc này trong một thời gian rất dài nhưng vẫn không có kết quả nào đáng kể.

Một người phụ nữ đến gần Decem, một người có dáng vẻ lo lắng khi ông đang suy nghĩ lan man.

"- Đức Vua của thần"

"Có chuyện gì?"

Ông hướng sự tức giận đang âm ỉ của mình vào người phụ nữ và sau đó hơi mở to mắt vì ngạc nhiên.

Cái nhìn chằm chằm của một người mạnh mẽ chứa đựng trong nó những cảm xúc mãnh liệt — đặc biệt nếu nó chứa đầy sự thù địch hoặc sát ý .

Kết quả là, nó có xu hướng bẻ gãy những sinh vật yếu đuối hơn.

Đúng, ông không hướng sát khí vào cô ta, chỉ là sự tức giận của bản thân.

Mặc dù vậy, những sinh vật yếu đuối hơn vẫn bị ảnh hưởng, mặc dù người phụ nữ này khá xanh xao nhưng cô ta vẫn chịu đựng được.

Cô chỉ bị cho là một phụ nữ yếu đuối.

Trong trường hợp đó, làm thế nào cô ta chịu được ánh hào quang từ ông?

Có lẽ là do ông đã kiệt sức.

Ông không thực sự quan tâm nhưng ông nên thưởng cho cô ta vì đã có thể chịu đựng được.

Vì vậy, ông dừng lại để nhìn cô ta.

Decem vốn là một vị chúa tể nhân từ cơ mà.

"Thưa ngài, đứa trẻ đó ra sao rồi ạ?"

"Đứa trẻ đó" là ai?

Chính xác thì cô ta đang nghĩ gì khi hỏi ông những câu hỏi vô nghĩa như vậy thay vì trước tiên là cảm ơn đức vua vì công lao của ông sau một chuyến đi dài?

Ông mất hứng ngay lập tức.

" Thần đang hỏi về Roogi thưa ngài"

Roogi.

Ông không nhớ một cái tên như vậy.

Decem thực sự không thể nhớ những cái tên, bởi vì hầu như không có kẻ nào đủ xứng đáng để được ông nhớ đến.

Theo quan điểm của ông, nhớ những cái tên vô dụng là một sự lãng phí trí nhớ.

Không phải là trí nhớ của ông bị hạn chế, nhưng việc sử dụng trí nhớ của mình cho những việc không quan trọng cũng chẳng có nghĩa gì.

Thực tế, ông không thể hiểu nổi tại sao nhiều người lại cố gắng ghi nhớ những thứ vô bổ.

Người phụ nữ chuyển ánh nhìn sang cây cung trên tay của Decem.

"Là vâỵ sao, con bé đã chết rồi"

Một cái gì đó được gợi lại trong tâm trí ông.

Đó là một thất bại, một kẻ đã tìm thấy như một xác chết mặc dù ông đã trao cho nó những vũ khí quý giá như vậy.

Ông cảm thấy xấu hổ vì một nửa dòng máu chảy trong huyết quản nó là của mình.

Không — đúng hơn phải là không quá một nửa, bởi nó bị giết bởi những kẻ là con người.

"Phải, nó đã chết"

"Là vậy sao, thưa ngài"

Giọng người phụ nữ run run.

Cô ta có lẽ cũng cảm thấy xấu hổ khi nhớ rằng máu của mình đã chảy trong tạo vật thất bại đó, nhưng thất bại đó vẫn mạnh mẽ hơn cô.

Cô nên cảm thấy xấu hổ nhiều hơn nữa.

Nhưng bổn phận của nhà vua là phải cho mọi người một cơ hội.

Decem cảm thấy xúc động khi nghĩ về bản thân là một vị vua nhân từ như thế nào khi ông sẽ thể hiện lòng thương xót ngay cả đối với những kẻ vô dụng.

" Chút nữa hãy đến phòng ta.

Ta sẽ cho ngươi một cơ hội khác "

Decem bắt đầu bước đi mà không đợi sự hồi đáp.

Ông nên đưa những vũ khí này đến phòng kho báu trước.

Sau khi trở về từ phòng kho báu, Decem rửa sạch bụi bẩn trên chiến trường và nằm lên giường trong phòng.

Trong khi ông đang nằm chờ đợi, một người đàn ông đến xin phép được bước vào.

Ông không thể nhìn thấy người phụ nữ đó ở bất cứ đâu sau lưng anh ta.

"...có chuyện gì?"

" Thần xin báo cáo thông tin cho Đức Vua.

Người phụ nữ được ngài triệu tập, tên là Myuugi, đã tự sát"

"Tự sát sao?"

"Đúng ạ.

Cô ấy đã nhảy từ lâu đài xuống"

"Gì???

Cô ta đã chết chỉ vì rơi từ độ cao như vậy ... không, ta quên rằng các ngươi chỉ là lũ yếu đuối "

Decem cân nhắc một chút.

Ông không thể nghĩ ra lý do khiến cô ta tự sát.

Trước hết, ông vừa ra lệnh cho cô đến giường của mình, lẽ ra cô nên vui mừng mới đúng.

Có lẽ đó không phải là tự sát, thay vào đó, cô ta đã bị giết bởi một kẻ khác ghen tị với điều đó.

"...

Ngươi có chắc rằng đó là một vụ tự sát?"

"Vâng thưa ngài.

Chúng thần chắc chắn, vì đã có người nhìn thấy cô ta làm điều đó ".

Decem trong giây lát nghĩ rằng có thể nhân chứng đó là kẻ giết người, nhưng nếu đó thực sự là một vụ tự sát, thì lý do có thể là gì?

Sau khi nghiền ngẫm một lúc, cuối cùng, Decem đã tìm ra câu trả lời.

"Ta hiểu rồi ...

Vâỵ là, chắc là như vậy.

Giờ thì ta đã hiểu.

Cô ta cảm thấy có lỗi vì đã sinh ra một đứa trẻ vô dụng và tự vẫn như một sự hối lỗi, đúng không?

"

"...

Chỉ có cô ấy mới có thể biết được cảm xúc thật của mình, nhưng có lẽ ngài đã đúng, thưa đức vua"

Người đàn ông đáp lại với một khuôn mặt vô cảm.

"...

Trong trường hợp đó, hãy tổ chức một đám tang thích hợp cho cô ta.

Dù sao thì cô ta đã dùng mạng sống của mình để hối lỗi.

Bổn phận của nhà vua là phải tha thứ cho người khác "

" Thần rất biết ơn vì sự nhân từ của Đức Vua"

Decem gật đầu một cách hòa nhã với người đàn ông đang cúi đầu thật sâu.

Theo ông nghĩ, các vị vua nên thương xót những sinh linh vô dụng như thế này.

Cảm thấy vô cùng thương xót, Decem quyết định thưởng cho người đàn ông trung thành trước mặt mình, người mà ông ta không nhớ tên.

"Ngươi có con gái nào không?"

"...Dạ thưa, thần có ạ"

" Ngươi khá là may mắn đấy.

Gửi chúng đến đây nếu chúng đã đủ tuổi.

Nếu không, dùng vợ của ngươi thay thế "

Người đàn ông không nói nên lời, vô cùng xúc động.

Sau khi toàn thân run rẩy, cố nén cảm xúc, anh cố gắng trả lời.

" ..Thần đã hiểu..., thưa Đức Vua ..."

Anh lập tức rời khỏi phòng, Decem cũng quên mất người phụ nữ kia là ai.

Hắn không quan tâm đến những gì đã xảy ra với những người đàn bà vô dụng.

Phần 2

Xa phía trên Rừng Đại Ngàn trải dài về phía Nam của Pháp Quốc .

Ainz ngắm nhìn vùng đất xung quanh cùng những cơn gió thổi mạnh.

" Vậy đây chính là Rừng đại ngàn (Great Forest) thường hay được nhắc đến.

Trông giống như bải biển toàn cây ...

đúng rồi, là Đại dương của cây cối (The Great Sea of Trees)"

Hiện tại đang là nửa đêm và màu xanh lá cây trải dài vô tận giờ chỉ là màu đen bên dưới tầm nhìn của anh.

Khi những cơn gió thổi qua những ngọn cây, chúng trông như những con sóng lăn tăn trên mặt biển.

Anh cảm thấy đây là một nơi thích hợp nhất để có thể gọi là Đại dương của cây cối(Taijukai).

Trên thực tế, khu rừng này còn lớn hơn cả Rừng đại ngàn Tob và Dãy núi Azerlisia cộng lại.

Nó thậm chí có thể lớn hơn toàn bộ Vương Quốc Re-Estize.

{Đây sẽ là Đại dương của cây cối từ bây giờ cho đến khi Vương quốc Sorcerer chú ý đến}

Khu rừng rộng lớn đến kinh ngạc, không có cột mốc nổi bật nào để anh có thể quan sát từ xa.

Nhiều chủng tộc khác nhau lẽ ra phải xây dựng những nền văn minh độc lập làm thay đổi môi trường xung quanh để phù hợp với lối sống của họ trong khu rừng này, nhưng anh không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào về những thay đổi đó từ trên cao.

{—Có thể chúng đang bị che khuất bởi những tán cây. ?

Một số sinh vật có thể bay trên bầu trời, vậy thì lẽ ra phải nhìn thấy chứ nhỉ }

Ainz tự hỏi liệu có nền văn minh nào ở đây hay không.

Nhưng, anh đã phát hiện ra hai điều thú vị.

Một là hồ bán nguyệt(oxbow), nơi được cho là địa điểm gần vị trí thủ đô của tộc Elf.

Bởi vì diện tích hồ khá lớn nên anh dễ dàng phát hiện ra từ trên cao.

Thứ còn lại là con đường với màu đất khác biệt kéo dài từ Pháp Quốc.

Nó được tạo ra dưới bàn tay con người bằng cách dọn rừng cho quân đội của Pháp Quốc tiến lên.

Nó trông giống như một sợi chỉ so với khu rừng khổng lồ xung quanh nó, nhưng nó phải rộng hơn 100 mét.

Anh sẽ không thể nhìn thấy nó từ trên cao nếu nó không rộng như vậy.

Anh cho rằng đó là một công việc tốn thời gian, nhưng có lẽ không còn cách nào khác để họ thiết lập mức độ an toàn trong khu rừng khổng lồ này.

Xem xét lượng thời gian và công sức để có thể tạo nên một con đường như vậy.

Bay lên có vẻ là một phương pháp khá phổ biến, nhưng không có lựa chọn nào khác ngoài việc đạt được mức độ an toàn nhất định trong khu rừng này.

Sau khi quan sát 1 thời gian Ainz phát hiện có 1 thứ gì đó rất nổi bật trong khu rừng

{Có một việc thật khó hiểu.

Tại sao lại phải làm như vậy?

Pháp Quốc đã dừng mở rộng nó hay chưa?}

Nếu họ muốn phá hủy các ngôi làng của tộc Elf, không phải chặt cây và sau đó đốt rừng là cách tốt nhất sao?

Khu rừng không khô nhưng cũng không ẩm ướt lắm.

Việc tiêu diệt các ngôi làng của tộc Elf sẽ dễ dàng miễn là họ chú ý đến khu vực xung quanh khi phóng hỏa.

{Hay họ muốn bắt các Elf làm nô lệ nên không muốn thiêu rụi đối phương?

Trong trường hợp đó, có vẻ như chế độ Pháp Quốc không bị thúc ép ...

Có lẽ chỉ có quá nhiều sự khác biệt giữa sức mạnh về lực lượng của hai bên}

Anh không tìm thấy bất kỳ khoảnh rừng bị đốt cháy nào từ bầu trời, nhưng anh không chắn anh đang cách mặt đất bao xa.

Có lẽ Aura sẽ dễ dàng biết được nếu cô bé ở đây.

{Và ánh sáng đằng kia chắc là tiền đồn của Pháp Quốc ...}

Con người không thể nhìn thấy trong bóng tối, do đó, khu trại của họ càng lớn thì càng có nhiều ánh sáng và dễ dàng bị bắt gặp từ xa.

Nhưng, do nhiều lý do khác nhau – đặc biệt là từ vị trí trên cao – thật khó để có thể tính toán khoảng cách giữa tiền đồn đó và thủ đô.

Anh không biết sẽ mất bao lâu để đội quân đó đến được thủ đô nếu họ tiến theo một đường thẳng trong khi dọn rừng.

Ainz nghĩ rằng anh đã nhìn thấy tất cả những gì mình cần, vì vậy anh đã kích hoạt [Greater Teleportation].

Sẽ rất dễ bị nhìn thấy từ mặt đất nếu anh ở trên không trung mà không có bất kỳ thứ gì che chắn.

Có nhiều người có tầm nhìn vượt trội, nên chắc chắn anh không thể bất cẩn dù trời tối đen.

Tất nhiên, nếu phía bên kia để ý đến anh, anh có thể dễ dàng trốn thoát trước khi họ có thể đạt đến độ cao hàng nghìn mét để tiếp cận anh.

Tuy nhiên, không có ích lợi gì khi cho người khác biết về sự hiện diện của anh ở đây.

Vì vậy, Ainz đã không hủy bỏ [Perfect Unknowable].

Từ phân tích của Ainz về thông tin mà anh thu thập được, hầu hết các sinh vật sống trên thế giới này đều yếu ớt.

Tuy nhiên, không thể nói chắc chắn rằng không có ai mạnh bằng anh ở những khu vực mà anh chưa có đầy đủ thông tin.

Anh nên tiếp tục trong khi giả định rằng "có thể sẽ có những kẻ như vậy" tồn tại.

Vì kẻ thù có thể chuẩn bị các biện pháp đối phó nếu những khả năng của anh bị họ phát hiện, mỗi lá bài của anh bị lộ là anh tiến thêm một bước gần hơn với thất bại của mình.

{...

Vậy thì, tiếp theo sẽ là thủ đô của tộc Elf}

-Bầu trời đêm đen.

Có một chút ánh trăng tỏa ra trong trong khu rừng, nhưng đó không phải là vấn đề với Ainz. anh từ trên trời bay xuống bằng ma thuật [Fly], sử dụng nó để lơ lửng ngay trên mặt đất để anh không dẫm phải những bụi cây và cành cây khô, anh tiến về phía mục tiêu của mình.

Anh biết rõ quân đội của Pháp Quốc đã đi đến đâu rồi.

Tiếp theo, anh phải thu thập thông tin ở Thủ Đô Hoàng Gia của tộc Elf.

Hình ảnh về thủ đô Elf dần hiện ra.

Những ngôi nhà của tộc Elf được làm từ những cây dày và to gọi là những cây Elf (Elf Tree)và Thủ Đô Hoàng Gia là nơi tập trung một số lượng lớn trông giống như một khu rừng lớn.

Bản thân cấu trúc của mọi ngôi làng Elf đều giống nhau, nhưng nó đặc biệt nổi bật khi tập trung với số lượng lớn cây Elf ở cùng một nơi như vậy.

Có thể là do dân số ở thủ đô đông đúc hơn, nhưng nó đủ sức gây áp lực cho anh.

Ainz cảm thấy muốn tránh nơi này vì nó khiến anh nhớ lại thế giới không mấy tốt đẹp trước đây của mình.

Cây cối khác đã được dọn sạch xung quanh Thủ Đô Hoàng Gia và thay vào đó là thảm cỏ trải dài rộng lớn.

Đó không phải là một hiện tượng tự nhiên, mà là điều mà tộc Elf đã làm để phòng vệ thủ đô.

Thảm cỏ được tạo ra để có được tầm nhìn tốt hơn, khiến kẻ thù khó tiếp cận thủ đô một cách lén lút như trong rừng rậm.

{Mặt khác, có lẽ đây cũng có thể được coi là chiến lược sinh tồn của các Elf Tree}

Ban đầu anh không cảm thấy có gì lạ khi nghe nói rằng tộc Elf đã trồng các Elf Tree bằng phép thuật, nhưng hiện tại các Elf Tree dường như đang tự phát triển và gieo mầm lên thêm.

Anh suy nghĩ nếu như Elf Tree là một loại quái vật.

Có lẽ nên điều tra việc này nhiều hơn để tìm hiểu xem chúng có trí tuệ hay không.

Ainz cố gắng nhìn ra phía trước khi anh nghĩ về nên điều tra việc này như thế nào và liệu anh có nên giao nó cho Mare hay không.

Có lính canh canh gác, quan sát đồng cỏ không có cây cối che phủ.

Sẽ rất khó để xâm nhập nếu không sử dụng ma pháp.

Điều nghĩa là một Ranger (Xạ thủ) có cấp độ như Aura có thể vượt qua được.

Các Ranger cấp cao có khả năng ẩn nấp ngay cả khi không có vật cản hỗ trợ.

Nếu chênh lệch cấp độ giữa họ quá lớn, lính canh sẽ không nhận thấy bất cứ điều gì khác lạ ngay cả khi họ chạm mắt với Ranger.

Anh đã nghe từ Aura rằng khả năng tàng hình của một Ranger cao cấp nó năng lực mạnh đến nổi khiến mọi người nghĩ rằng họ chẳng là gì khác ngoài một viên sỏi bên đường, nhưng Ainz nghi ngờ về tính xác thực của tuyên bố đó.

Anh đã thử nghiệm trong chuyến hành trình của họ đến đây bằng cách để Aura đi trốn, Ainz ít nhiều có thể phát hiện ra Aura khi cô bé không sử dụng bất kỳ vật phẩm ma thuật hoặc kỹ năng đặc biệt nào để tăng cường kỹ thuật của mình.

Ngoài Aura không được xây dựng tập trung vào class Ranger , một nửa sức mạnh của cô bé là một Best Tamer (Ma Thú Sư).

Và Ainz có level tương đương Aura, thậm chí chỉ số còn vượt trội hơn.

Ainz cảm thấy tiếc vì không thể tự mình trải nghiệm những gì Aura đã nói.

Dù sao đi nữa, Ainz không đủ giỏi trong việc tàng hình để xâm nhập vào Thủ Đô Hoàng Gia mà không sử dụng phép thuật.

Vì vậy, anh sử dụng [Perfect Unknowable] ()và sử dụng ảo ảnh biến thành Elf.

Mặc dù rất khó để phát hiện [Perfect Unknowable] của anh nếu xét đến sức mạnh của một người bình thường trên thế giới này, nhưng anh vẫn phải cẩn thận giống như khi nãy bay trên bầu trời.

Đó là lý do tại sao sử dụng thêm phép ảo ảnh.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng anh đã biết tất cả những kỹ năng và kỹ thuật đặc biệt của thế giới này.

Rốt cuộc, kiến thức của Ainz đến từ Yggdrasil và thậm chí nó cũng chưa hoàn hảo.

Ainz nên nghĩ rằng phía bên kia đối thủ có khả năng nhìn thấu tàng hình bất kể lúc nào, giống như anh đã làm.

Ainz cũng mặc một vật phẩm ma thuật có tên Áo choàng Gilly (Ghillie-Ghillie Mantle) như một phần trong thiết lập tàng hình của mình.

Mặc dù che mình trong nhiều lớp tàng hình, anh cũng chuẩn bị cẩn thận các biện pháp để đánh lừa kẻ thù trong trường hợp bị phát hiện.

Cẩn thận không bao giờ thừa

{Bắt đầu thôi nào.}

Sau khi anh đến ranh giới giữa khu rừng và thảm cỏ – phía trước không còn vật cản che chắn nào nữa – Ainz quan sát thủ đô.

Anh có thể nhìn thấy các cư dân Elf đang đi lại trên những cây cầu nối liền giữa những cái cây tạo nên vòng ngoài của Thủ Đô Hoàng Gia .

Chúng có lẽ tương đương với những bức tường thành, những cái cây tạo nên thủ đô hoàng gia.

Anh không biết liệu họ có kỹ năng nào khác để nhìn thấu [Perfect Unknowable] của anh hay chỉ là họ không chú ý, nhưng những người lính có vẻ như không chú ý đến anh.

Chà, anh đã cố gắng để che giấu bản thân, nên sẽ thật xấu hổ nếu họ tìm ra anh nhanh như vậy.

Sau khi chắc chắn rằng mình sẽ không lọt vào tầm ngắm của những người lính canh, Ainz lấy ra một cuộn phép.

Sau đó, anh kích hoạt cuộn giấy phép-... anh hơi do dự.

Anh bắt đầu lại — và lại do dự.

Anh đã quyết tâm sử dụng nó trước khi đến đây, nhưng dù vậy, anh vẫn cảm thấy rằng nó thật lãng phí.

Anh miễn cưỡng quay sang kích hoạt cuộn phép mỗi khi một ý nghĩ lóe lên rằng nên có cách tốt hơn.

Anh sẽ không do dự nếu bản thân đang trong một cuộc chiến với tính mạng của mình – nhưng thực tế là anh không ở trong tình huống tuyệt vọng như vậy là nguyên nhân sâu xa của sự do dự của anh.

Sau một thời gian, Ainz đã thành công trong việc đấu tranh suy nghĩ của mình và cuối cùng cũng kích hoạt cuộn phép.

Anh sẽ lại do dự nếu anh nghĩ quá nhiều.

Ma pháp được kích hoạt là [God's Eye]. (Thần nhãn)

Ma pháp bậc chín này tạo ra một con mắt vô hình và không thể chạm vào.

Lần đầu tiên anh sử dụng phép thuật này là lúc quan sát những Lizardmen .

Phạm vi của nó lớn hơn nhiều so với [Remote Viewing] và nó cũng có thể đi xuyên qua các chướng ngại vật như không có gì.

Mặc dù ma pháp này rất tuyệt vời cho công việc gián điệp, nhưng không thể nói rằng nó là thứ tốt nhất.

Dù cho nó vô hình, nó có thể dễ dàng bị phát hiện bởi các ma pháp tìm kiếm bậc hai.

Thêm vào đó, dù không thể chạm vào nó, nhưng nếu bị tấn công và phá hủy bằng ma pháp, người thi triển sẽ bị nhận sát thương tương ứng.

Vì điều này cũng được coi là thuật chiêm tinh, đối thủ có thể tìm thấy vị trí của người thi triển thông qua các biện pháp chống ma thuật chiêm tinh hoặc tấn công đáp trả nếu con mắt kích hoạt bất kỳ hệ thống phòng thủ tự động nào.

Thực tế là bản thân kỹ năng con mắt này không có bất kỳ HP nào và nó sẽ không sử dụng cấp độ hoặc khả năng phòng thủ của Ainz là vấn đề chính.

Mặc dù vậy, nó vẫn tốt hơn nhiều so với việc tự mình đến đó và trực tiếp quan sát, nên đôi khi nó cũng hữu ích.

Thần nhãn bay với tốc độ không quá nhanh – phải nói là chậm đến mức Ainz cảm thấy hơi mất kiên nhẫn – cuối cùng nó đã đến được các bức tường thành.

Ba vệ binh Elf được trang bị cung tên đang tuần tra theo nhóm, nhưng không ai nhận ra [God's Eye] đang đến gần.

{Có vẻ như không có ai có kỹ năng chống tàng hình ở nơi này nhưng ... không thể không đề phòng có ai đó trong số cư dân Elf có class với khả năng như vậy.}

Ainz nghĩ anh đã đúng bởi không có lý do gì để họ bỏ qua con mắt nếu họ nhận thấy.

Tuy nhiên, anh không nên bất cẩn vì đây là nhiệm vụ thu thập thông tin đầu tiên ở một nơi chưa từng được biết đến trước đây.

[God's Eye] của Ainz đi qua các lối đi và tiến vào thủ đô. anh lập tức đưa con mắt trở lại sau khi nó vừa vào thành, rồi dời nó đến trước mặt ba tên cảnh vệ lúc nãy.

Có vẻ như họ đang nói về điều gì đó, nhưng họ vẫn chưa nhận ra con mắt.

"Fuuu.

Tất cả đều ổn..."

Ainz thở phào nhẹ nhõm.

Cũng giống như Nazarick, các căn cứ của guild có bẫy kích hoạt ngay khi bị xâm nhập, làm suy yếu hoặc vô hiệu hóa một số loại ma pháp.

Chúng có thể phá vỡ [Invisibility], giảm sức mạnh của nguyên tố thánh, vân vân.

Ainz kiểm tra xem thành phố tộc Elf có đặt bất kỳ cái bẫy nào như vậy không.

Anh sẽ phải kiểm tra lại những địa điểm có vẻ quan trọng trong thành phố, nhưng có vẻ như những khu vực bình thường không có vấn đề gì.

Anh không muốn mất quá nhiều thời gian để duy trì [Perfect Unknowable].

Xem xét lượng mana anh sẽ còn lại sau khi sử dụng, anh thực sự không có nhiều thời gian.

Ainz dần dần đưa mắt vào những nơi sâu hơn của thành phố.

Anh muốn tìm những Elf cư trú trên những cái cây tương ứng với các cửa hàng.

Nếu anh nghĩ đó là một thành phố bình thường, thì các cửa hàng nên tập trung lại với nhau ở một nơi thuận tiện để tiếp cận.

Xét rằng họ cũng phải chuẩn bị sẵn kho dự trữ, sẽ không có gì lạ nếu chúng nằm ở những cây lớn hơn.

Sau một lúc, Ainz thầm than thở.

"— Mình không thể tìm thấy chúng!"

Thành phố này, được tạo ra từ hàng ngàn cây xanh, đối với mắt con người không có gì khác ngoài một khu rừng.

Anh không thể tìm thấy bất kỳ một bảng chỉ dẫn nào vì trời đã về đêm và không có bảng tên trên cây.

Nó chỉ là những hàng và hàng cây mà không có bất kỳ đặc điểm riêng biệt nào mà anh có thể phân biệt chúng.

Anh không thể chắc rằng cái cây mà anh đang thấy trước mặt có phải là cái cây mà anh đã đi qua trước đó không.

Nếu đây là một thành phố của con người, sẽ có một con đường rộng lớn với các cửa hàng nằm dọc hai bên.

Chúng cũng có thể được tập trung xung quanh quảng trường chính.

Anh không thể tìm thấy bất kỳ nơi nào như vậy ở đây khi nhìn lướt qua.

Kinh nghiệm của anh cho đến giờ đã trở nên vô dụng, anh không còn cách nào khác ngoài việc tìm kiếm bằng trực giác.

Đây là một thành phố không hề chào đón những nhà lữ hành.

Thật khó – không, phải là không thể tìm thấy mục tiêu nào của anh trong lúc này.

Điều này nghĩa là anh không cần phải hoàn thành mọi thứ trong ngày hôm nay.

Không nên vội vàng mà thay vào đó, hãy thực hiện một cách chậm rãi và an toàn.

Mặc dù vậy, Ainz vẫn tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình thêm 1 lúc nữa.

Anh đã kích hoạt [God's Eye] nên sẽ tận dụng nó cho đến khi hết hiệu lực

Nhưng Ainz chỉ có thể thở dài sau một hồi tìm kiếm.

{— Lặp lại hành động tương tự cũng không có ích gì khi cư dân đang ngủ}

Anh không nên làm việc mà không có kế hoạch.

Mặc dù sẽ rủi ro hơn, anh nên quay lại tìm kiếm vào buổi sáng.

Anh có thể sẽ tìm ra manh mối bằng cách quan sát cách mọi người hoạt động.

Ainz không chắc sẽ mất bao lâu để hoàn thành mục tiêu của mình nếu anh không làm gì đó.

Ainz đã chọn một địa điểm ngẫu nhiên và gửi [God's Eye] đến.

Các Elf sử dụng lối đi giữa những cái cây để di chuyển xung quanh lối vào nhà của họ, tương ứng với tầng một hoặc tầng hai của một ngôi nhà con người.

Vì vậy, anh quyết định xâm nhập từ tầng một.

Cũng giống như khi kẻ trộm lẻn vào nhà.

Bắt đầu từ tầng hai trước là lựa chọn tồi tệ.

Sau khi [God's Eye] xuyên qua bức tường, nó bay lên cho đến khi tìm thấy các Elf đang ngủ trên tầng ba.

Anh tìm thấy một người cha, người mẹ và hai cậu con trai đang ngủ ở đó.

Có vẻ như ngôi nhà này thuộc về một gia đình.

{Mình đã nghe nói về việc này ... thì ra họ sống như thế này ...}

Nó trông giống như một phòng ngủ, bốn người đang ngủ thoải mái với nhau trong một số lượng lớn lá khô.

Các ngôi làng của con người cũng sử dụng cỏ khô thay cho tấm đệm nên có thể điều này cũng tương tự như vậy.

Theo các Elf ở Nazarick, đây là phòng ngủ điển hình của tộc Elf.

Mặc dù phải mất rất nhiều công sức để thu thập một lượng lớn lá, họ có thể sử dụng chúng trong thời gian dài mà không có vấn đề gì.

Khi anh hỏi họ về việc bị côn trùng cắn, họ trả lời rằng một ma pháp được yểm lên lá cây để ngăn chặn điều đó.

Hai cậu bé đang ngủ một cách thoải mái với hơi thở đều và chậm rãi.

"Đang ngủ, huh ... cảm giác đó như thế nào nhỉ?"

Đã từ rất lâu rồi kể từ khi anh sở hữu cơ thể này.

Ainz không có ba ham muốn chính như người khác, và không cảm nhận được đau đớn có lẽ là lý do đó đã giúp anh không bị suy sụp cho đến bây giờ, nhưng anh vẫn cảm thấy tiếc nuối về điều đó.

Khi nhìn thấy những khuôn mặt đang say giấc như vậy, anh cảm thấy nhớ nhung và có chút ghen tị.

Thậm chí cảm giác đó còn mãnh liệt hơn khi anh nhìn thấy trước mạt có món ăn ngon.

{Chậc ...}

Ainz nhún vai và kích hoạt [Greater Teleportation], đến trước một bức màn lớn làm bằng dây leo.

Không có gì lạ khi nhìn thấy những tấm màn làm bằng dây leo như vậy trong rừng, nhưng nếu nhìn kỹ tấm màn này, họ sẽ thấy rằng nó đang khéo léo che giấu một ngôi nhà tranh nhỏ phía sau.

Đây là căn cứ tạm thời của nhóm trong những ngày qua, một Green Secret House được tạo ra bởi một vật phẩm ma thuật.

Fenrir đang nằm bên cạnh Green Secret House, từ từ đứng dậy để đánh hơi môi trường xung quanh, phát ra tiếng gầm gừ khi nhìn chằm chằm giận dữ về phía Ainz.

Nhưng, tầm nhìn của anh lại hơi chệch hướng.

Cũng giống như Aura hồi đó, ngay cả Fenrir cũng không thể hoàn toàn cảm nhận được ai đó đang được che giấu bởi [Perfect Unknowable].

Thay vào đó, nó nên được khen ngợi vì nó thậm chí còn cảm nhận được Ainz trong khi anh duy trì [Perfect Unknowable].

Ainz hủy bỏ ma pháp.

Bây giờ nó có thể nhìn thấy Ainz, Fenrir cúi đầu với vẻ mặt hối lỗi.

Mặc dù nó không thể nói chuyện, nhưng Fenrir khá thông minh.

Hành động cúi đầu của nó không phải là hành động theo bản năng của một con quái thú mà rõ ràng là thể hiện lời xin lỗi của nó tới Ainz.

Nhưng Ainz không nghĩ rằng Fenrir có lỗi.

Theo quan điểm của nó, anh chỉ là một kẻ đột nhập vô danh nào đó đột nhiên xuất hiện ở đây.

Đây là phản ứng tự nhiên của một người bảo vệ bảo vệ chủ nhân của nó; sẽ là vấn đề hơn nếu nó không phản ứng như vậy.

Lần này anh chỉ mang theo Fenrir này thay vì Hanzos thông thường.

Mặc dù Ainz nói rằng anh sẽ dẫn theo rất nhiều thuộc hạ cấp cao của mình, nhưng anh đã không làm như vậy vì một số lý do nhất định.

Trong tình huống hiện tại, anh không thể đoán trước được kế hoạch kết bạn cho cặp song sinh sẽ diễn ra như thế nào, anh không muốn tiết lộ thông tin cho người khác nếu có thể.

Và lý do khác.

anh không cho phép các Thủ Vệ Tầng ra ngoài một mình sau sự cố Shalltear bị tẩy não.

Nhưng kết quả thì sao?

Mặc dù Nazarick bắt đầu hoạt động tích cực hơn kể từ đó, nhưng kẻ thù đã không xuất hiện nữa.

Người duy nhất rơi vào bẫy là một người đàn ông mặc bộ áo giáp bạch kim tên là Riku Agnesia đã tấn công khi thấy Ainz – hay nói đúng hơn là thấy Pandora's Actor – xuất hiện một mình.

Ngoài ra-không có dấu hiệu nào về việc tẩy não Shalltear.

Đó là lý do tại sao.

Anh cố gắng nhử được Riku khi không có Hanzos xung quanh, có lẽ kẻ thù có cách phát hiện ra sự hiện diện của Hanzos.

Có lẽ đó là một kỹ năng nào đó của những World Class Item

Hoặc có lẽ với một số loại thiên phú.

Vì vậy, anh đã thực hiện một thí nghiệm nguy hiểm bằng cách không đưa Hanzos đi cùng.

Anh đã thông báo cho Albedo về lý do này, nhưng ngay cả Ainz cũng có thể thấy rằng có rất nhiều lỗ hổng trong suy luận của anh.

Cô đã bị thuyết phục bởi bài diễn văn của anh, và mỉm cười liên tục, điều này khiến anh nghi ngờ liệu cô có thực sự bị thuyết phục hay không.

Có lẽ anh sẽ nói chuyện sau khi anh trở về.

"-làm tốt lắm"

Ainz đi qua Fenrir với một lời khen ngắn, cảm thấy hơi ủ rũ một chút.

Sau đó anh đặt tay lên cánh cửa của Green Secret House và đẩy cửa vào- ngôi nhà được ngụy trang kỹ lưỡng đến nỗi người ta không thể tìm thấy nó mà nếu không biết rằng nó đã ở đó từ trước.

Cánh cửa không di chuyển.

Thật không may, vì vật phẩm ma thuật này không có lỗ khóa (mặc dù nó có thể được mở bởi một thứ gì đó như Epigoni), nên người ta phải yêu cầu ai đó bên trong mở nó khi nó bị khóa.

Ainz sử dụng cái vòng kim loại trên cánh cửa để gõ cửa.

Người bên trong có thể nhìn ra từ Green Secret House qua một ô nhỏ mờ bên trong.

Một lúc sau, anh nghe thấy tiếng cửa mở.

Và cánh cửa mở ra.

"Chào mừng ngài trở về!"

"Ch-ào-mừ-ng ...ng-ài đã trở về ..."

Người đáp lại một cách hăng hái là Aura.

Mare chậm rãi theo sau chị gái mình, đôi mắt anh hoàn toàn mơ hồ.

Cả hai người họ đã thay đồ ngủ, Mare thậm chí còn đội một chiếc mũ ngủ.

Tất nhiên, đây là diện mạo hợp lý trong thời điểm này.

"Xin lỗi vì đã khiến cả hai ngươi phải đợi đến tận đêm nay"

Ainz vừa nói vừa bước vào.

Không gian bên trong tràn ngập ánh sáng ấm áp và rộng lớn hơn nhiều so với những gì người ta mong đợi từ hình dáng bên ngoài.

Bên trong được thắp sáng bằng ánh sáng ấm áp, hoàn toàn khác với so với bên ngoài.

Phòng khách ở ngay sau khi anh bước vào.

Anh có thể nhìn thấy nhà bếp từ đây .

Ngoài ra, có khoảng bốn cửa dẫn vào phòng riêng.

"Không, thần đã được thông báo rằng Ainz sama sẽ đến muộn, vì vậy thần đã tự hỏi liệu mình có thể chờ đến khi ngài đến không."

"Ta cũng tự hỏi về điều đó, à ... chúng ta khoan nói chuyện vội khi đứng đây.

Hãy ngồi xuống đằng đó "

Anh nghĩ như vậy sẽ tốt hơn, anh nên chia sẻ thông tin ngay cả khi anh không nhận được gì.

Điều đó nên được thực hiện càng sớm càng tốt.

Bởi vì Ainz không quá tự tin vào trí nhớ của mình.

Trong khi cảm thấy hơi có lỗi khi bắt họ làm theo lý do ích kỷ của mình, anh mời họ vào phòng khách để nói về những gì anh đã thấy.

Ngồi trên những chiếc ghế ở đó, anh thấy Aura có vẻ chăm chú trái ngược với Mare, người đã ngả đầu xuống phần tựa lưng của ghế với đôi mắt nhắm hờ. trông cậu ta có vẻ như có thể ngủ gật bất cứ lúc nào.

Ainz càng cảm thấy tội lỗi hơn khi so sánh chúng với những đứa trẻ đang ngủ lúc trước.

{ Có phải mình không quan tâm đến nhu cầu ngủ của người khác bởi vì mình không cần ngủ chăng ?

Điều này đúng là tệ...}

"Tại sao chúng ta không để Mare đi ngủ nhỉ?

Ta sẽ không phiền nếu ngươi truyền đạt lại cho cậu ấy về cuộc trò chuyện của chúng ta vào buổi sáng "

"Trời ạ..."

Aura gõ đầu Mare.

"Thức dậy.

Em đang vô lễ với Ainz-sama đấy, em có biết không hả?

"

"Fuaah, ồ, chào mừng ngài đã quay trở lại"

Mare cúi nhẹ nhàng chào.

Ainz không thể trêu đùa rằng bọn họ vừa chào hỏi trước đó.

"Đứa trẻ này, thật sự như vậy à" Aura tức giận vì thái độ của Mare

"Thật không tốt khi bắt ai đó phải thức.

Nó có thể ảnh hưởng đến công việc của ngày mai— "

Ainz đột nhiên im lặng, nhớ lại bản thân từ những ngày còn ở YGGDRASIL.

Tất nhiên, anh tin rằng điều đó không ảnh hưởng đến công việc văn phòng của mình, nhưng thực sự có phải như vậy không?

Ngoài ra, sẽ khác khi bạn làm việc đó để giải trí so với khi bạn làm như vậy để thuận tiện cho người khác.

Ainz — Suzuki Satoru từng phàn nàn khi phải ở lại tăng ca vì sếp của mình.

Trước hết, anh không nên so sánh trẻ em với người lớn, nhưng cũng có thể coi là sai khi so sánh một đứa trẻ có khả năng thể chất đáng kinh ngạc của một NPC cấp 100 với một người lớn bình thường như Suzuki Satoru.

Hai người họ nhìn chằm chằm vào Mare, đôi mắt nhắm hờ vì buồn ngủ – trông như thể cậu đang nhìn chòng chọc vào họ.

Đầu Mare đột nhiên trượt xuống khiến cậu hoảng sợ mở to mắt.

Sau đó cậu quay đầu trở lại vị trí cũ.

Cậu đã gần đến giới hạn của mình.

"—Vậy thì.

Hãy làm như thế này.

Mare có thể đi ngủ để không ảnh hưởng đến công việc ngày mai.

Trí thông minh của cậu ta sẽ trở nên đờ đẫn nếu chúng ta cố giữ cậu ấy tỉnh táo và đó không phải là điều tốt.

Ngươi có thể nói lại cho cậu ấy vào sáng mai về những gì chúng ta sẽ nói ở đây như đã thảo luận trước không?

"

Aura đáng ra nên ngay lập tức đồng ý với mệnh lệnh của Ainz.

Nhưng thay vào đó, cô bé có một biểu hiện phức tạp, có lẽ nghĩ rằng hành vi của Mare quá tệ đối với một Thủ Vệ Tầng.

Tuy nhiên, đó chỉ là một khoảnh khắc.

Cô cúi đầu thật sâu, như thể cô vừa thuyết phục chính mình trong tâm trí.

"...Thần đã hiểu.

Thần sẽ ngay lập tức đưa Mare về phòng. ...Xin ngài chờ một lát được không ạ?"

"Uh, uhhh?"

anh thậm chí không thể đưa ra một phản hồi rõ ràng cho Aura, vì vậy việc chờ đợi không hẳn là 1 câu hỏi.

"Hãy để ta đưa cậu ấy vào phòng ngủ "

Aura có vẻ như muốn nói điều gì đó, nhưng Ainz phớt lờ cô, đứng dậy và bế Mare trong vòng tay của mình.

Có lẽ vì Mare đã thay đồ ngủ và chỉ được trang bị tối thiểu nên anh thấy Mare khá nhẹ.

Không, những đứa trẻ bình thường chắc chỉ nặng chừng này thôi.

{Sẽ khó hơn nếu cậu nhóc được trang bị đầy đủ, mặc dù mình có mặc đầy đủ trang bị thì mình vẫn bế cậu ấy được ...

Nhưng thứ đó thực sự nặng ... có lẽ là nặng nhất trong số các trang bị của Thủ Vệ Tầng}

Vì cả hai tay của anh đang bận bế Mare- dù anh có thể bế bằng một tay nếu anh muốn – nên anh để Aura đi trước mở cửa.

Anh bước vào phòng Mare và từ từ thả cậu ấy xuống giường.

Cậu nhóc đã nhắm mắt và hít thở chậm rãi, đều đặn.

Cậu có lẽ đã bắt đầu ngủ khi ở trong vòng tay của Ainz.

Ainz lặng lẽ ra khỏi phòng, cẩn thận để không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Aura theo sau anh thậm chí còn nhẹ nhàng hơn, không hổ danh là một Ranger.

Cả hai người trở lại phòng khách và ngồi lại chỗ của mình.

Ngay lập tức, Aura cúi đầu và bắt đầu, "Xin thứ lỗi cho chúng thần vì đã nghỉ ngơi trong khi Ainz-sama đang làm việc vất vả.

Thần thay mặt cho Mare xin lỗi ạ.

Ngài có thể tức giận và cảm thấy khó chịu vì câu ta là một Thủ Vệ Tầng, nhưng chúng thần không bao giờ để sai làm như vậy diễn ra vì thường chúng thần sẽ trang bị các vật phẩm để loại bỏ nhu cầu ngủ nếu chúng thần có việc phải làm vào ban đêm và chuyện xảy ra hôm nay là vì mare không có trang bị đó, Mare đã cởi bỏ tất cả các trang bị chiến đấu., khả năng chiến đấu sẽ giảm đi một chút...."

Aura nhanh chóng giải thích.

Anh có thể cảm nhận được sự lo lắng của cô qua cách nói chuyện khác thường này.

"Không, ngươi không cần phải lo lắng nhiều như vậy.

Rốt cuộc chúng ta đang ở đây trong kỳ nghỉ mà.

Không có gì sai khi ngủ sớm cả.

Quan trọng hơn, còn ngươi thì sao, Aura?

Ngươi không thấy buồn ngủ à?

"

"À, không, thần sẽ không bao giờ cho ngài thấy một bộ dạng khó coi như thế"

"- Vất vả cho ngươi quá.

Ta không cảm thấy tức giận chút nào.

Thay vào đó, ta cảm thấy hạnh phúc vì được nhìn thấy một khía cạnh khác của Mare, ngươi biết không?

Mọi người luôn tỏ ra quá trang trọng trước mặt ta.

Bây giờ ta cảm thấy vô cùng tò mò về cách những người khác sinh hoạt một cách bình thường.

Nếu như là Cocytus thì sao nhỉ?

"

"...

Cocytus bình thường sẽ không thay đổi nhiều"

Aura trở lại biểu hiện bình thường của cô.

"Ta hiểu rồi.

Trong trường hợp đó, ta có nên bí mật sử dụng [Perfect Unknowable] khi anh ta ở một mình không nhỉ?

"

Ainz cười thầm- mặc dù khuôn mặt của anh không biểu lộ ra, nhưng giọng nói của anh có lẽ đã chuyển tải cảm xúc, và Aura cũng hòa vào với nụ cười giống như nụ cười của một đứa trẻ tinh nghịch.

"Vậy, ngươi có chắc là mình không bù ngủ không?"

" Thần thường thức vào khoảng thời gian này nên thần không thực sự cảm thấy buồn ngủ thưa ngài"

Theo cô, việc cô thức đến khuya để chơi với lũ quái sống về đêm là chuyện bình thường.

Việc "chơi" này dường như rất quan trọng đối với những Beast Tamer(Ma thú sư hay Thuần thú sư) vì những con quái vật sẽ tích tụ căng thẳng và sẽ không hoạt động hết khả năng nếu không chú ý đến nó.

Nói như vậy không có nghĩa là cô bé đang giảm thời gian ngủ.

Cô sẽ ngủ nướng vào ban ngày, rồi thức đêm.

Có thể xem đó là một cái gì đó tương tự như làm ca đêm.

Nhân tiện, nếu bất kỳ một trong hai cặp song sinh phải đi ra ngoài Nazarick, chúng sẽ trang bị vật phẩm nói trên để bỏ thời gian ngủ và giữ tỉnh táo.

{hnn — mình nên làm gì với vấn đề này?

Lẽ tự nhiên là những người chỉ huy sẽ làm việc chăm chỉ chứ không phải cuộc tranh luận xem ngủ hay không ngủ thì tốt hơn?

Đặc biệt là trẻ em cần được nghỉ ngơi đầy đủ để cơ thể phát triển.

Có lẽ mình nên thảo luận thêm về việc đó với Albedo ...

Tạm để việc này sang một bên!}

Ainz hít một hơi lấy lại tập trung rồi nói về vị trí của Pháp Quốc mà anh đã thấy ở The Great Sea of Trees, mặc dù anh không tập trung để tìm ra sức mạnh quân đội của họ hoặc khoảng cách họ đến được thủ đô tộc Elf.

Chỉ cần biết quân đội của họ vẫn đang tiến lên là đủ.

Đánh bại Pháp Quốc không phải là một phần trong nhiệm vụ hiện tại của Ainz.

Sau đó, anh bắt đầu giải thích vấn đề quan trọng hơn trong chuyến khám phá Thủ Đô Hoàng Gia của tộc Elf.

Anh kể về mọi thứ đã xảy ra mà không giấu bất kỳ điều gì.

Không có ích lợi gì trong việc che giấu những vấn đề như vậy.

Anh chỉ cần thành thật khi có điều gì đó là không thể.

Ngoài ra, Aura khác với hai người kia.

Có thể cô nhóc sẽ tiếp thu lời nói của anh và cho anh những ý tưởng tốt hơn về bước tiếp theo.

"Vậy thưa ngài..."

Aura, người nghe thấy lời giải thích của anh, khẽ gật đầu.

"Trong trường hợp đó, chúng ta nên quan sát chúng vào ban ngày giống như Ainz-sama nói"

"Ah.

Ta đang định làm như vậy nhưng hai ngươi định làm gì trong thời gian đó?

"

"Dạ thưa, về điều đó ... thì tốt hơn nếu thần ... không nên xâm nhập, phải không ạ?"

"Ngươi nói đúng.

Ta nghĩ khả năng ngươi bị phát hiện là rất thấp nhưng chúng ta vẫn chưa có đủ thông tin để chắc chắn.

Tốt hơn hết là đừng để lộ chúng ta thực sự là ai trong hoàn cảnh hiện tại "

"Trong trường hợp đó, thần sẽ nói chuyện với Mare vào ngày mai về nhiệm vụ của em ấy.

Nhưng, thần đang có kế hoạch hợp tác với Ainz-sama.

Ngài nghĩ sao về việc thần điều tra xung quanh thành phố để tìm bất kỳ dấu vết nào do Elf để lại?

"

Ainz gật đầu đồng ý.

Nếu hàng hóa được vận chuyển đến Thủ Đô Hoàng Gia , chúng nên để lại một số dấu vết phía sau, tuy nhiên rất mờ nhạt.

Những con đường mòn được sử dụng nhiều thì sẽ không khác gì những con đường bình thường.

Nếu họ tìm được chúng, họ cũng có thể tìm thấy những nơi mà các Elf thường lui tới như khu định cư của các Elf ở đầu kia của con đường.

Tất cả những điều này dựa trên giả định rằng các Elf không sử dụng thứ gì đó giống như việc di cư và rừng, nhưng ý tưởng của Aura rất hay.

Không có một lý do nào để Ainz phản đối điều đó.

"Đó là một ý tưởng tuyệt vời.

Để tìm kiếm tất cả các khu vực xung quanh ... có lẽ ngươi sẽ không mất một ngày.

Làm việc với Mare để tìm kiếm bất kỳ con đường mòn nào có dấu vết để lại.

Ta sẽ giao việc đó cho hai ngươi "

"Vâng, thưa ngài!

Thần đã hiểu!"

"Ta sẽ một lần nữa tiến hành thu thập thông tin tình báo vào trưa ngày mai — thực ra phải nói là ngày hôm nay mới đúng"

"Sau đó, thần sẽ tiến hành tìm kiếm vào ban đêm vì thần cảm thấy ban ngày dễ bị chú ý hơn"

"Umu, ta sẽ để nó cho ngươi xử lý.

Vậy, chúng ta đi ngủ thôi ...

Chúc ngủ ngon, Aura "

"Vâng.

Chúc ngài ngủ ngon, Ainz-sama "

Ainz đứng lên cùng với Aura.

Anh đi đến căn phòng được chỉ định cho mình, bước vào đó và nằm trên giường.

Nhưng Ainz không cần ngủ vì anh là một undead.

Cuối cùng anh lấy ra một cuốn sách từ rương vật phẩm.

Đó là một trong những cuốn sách về quản lý mà anh đã đọc rất nhiều, có tựa đề "Để trở thành một nhà lãnh đạo giỏi".

Thành thật mà nói, anh không cảm thấy đọc những cuốn sách này là có ích cho mình, có lẽ tốt hơn là không đọc nó.

Ainz bắt đầu lật các trang.

♦ ♦ ♦

Ainz ngây người ra một lúc.

Anh đã lãng phí hai cuộn giấy quý giá cho việc xâm nhập vào đêm đầu tiên và trưa ngày thứ hai.

Đến tận buổi trưa ngày thứ ba, Ainz cuối cùng cũng tìm được thông tin quan trọng.

Nói như vậy, những thứ duy nhất anh tìm thấy là những cái cây với các cửa hàng, nhưng điều này đã giúp anh hiểu được cách bố trí của thủ đô.

Đó chỉ là một bước tiến nhỏ đối với những người khác nhưng lại là một bước nhảy vọt lớn đối với Ainz.

Anh hạnh phúc đến nỗi hệ thống kích hoạt kìm nén cảm xúc.

Vì vậy, anh quyết tâm không để lãng phí cơ hội này.

Ainz lưu ý ghi nhớ đường đến cửa hàng.

Anh đã rút lui vào thời điểm đó.

Chắc chắn vẫn còn một ít thời gian hoạt động của ma pháp.

Mặc dù anh cảm thấy vô cùng tò mò, muốn đưa [God's Eye] tới cái cây to và rộng khủng khiếp vốn là lâu đài hoàng gia và nhìn trộm, nhưng anh đã cố gắng kiểm soát bản thân.

Trong các nền văn minh của loài người, các vị vua không phải lúc nào cũng là những người mạnh nhất.

Điều này có lẽ vì hai lý do.

Một là con người sẽ khó thịnh vượng nếu họ đi theo kẻ mạnh nhất thay vì những người có thể đưa ra quyết định tốt hơn.

Đó là phương pháp sinh tồn của một loài không gì khác ngoài con mồi cho các chủng tộc khác, những kẻ yếu hơn những chủng tộc khác nhưng lại đông dân hơn.

Lý do khác là họ đã chiếm những khu vực tương đối an toàn hơn.

Đó là điều đặc biệt về Vương Quốc, Đế Quốc và Thánh Quốc.

Tuy nhiên, đối với những chủng tộc sống trong một vùng đất đòi hỏi phải đụng độ vũ trang thường xuyên với các chủng tộc khác, thì điều đương nhiên là người mạnh nhất trong số họ phải là vua.

Vua Elf khi đó có lẽ là một người mạnh mẽ.

Trong trường hợp đó, họ cần cẩn trọng và không nên tìm đến nguy hiểm vô nghĩa sau vô vàn cố gắng này.

Anh đã thu thập nhiều thông tin khác nhau về thế giới này cho đến bây giờ, nhưng anh vẫn chưa gặp được một sinh vật mạnh mẽ nào có thể sánh ngang với mình và không phải là một con quái vật.

Có lẽ nếu không gặp chiến binh bí ẩn tên Riku đó, anh sẽ bất cẩn và coi thường Vua Elf.

Thay vào đó, việc gặp Riku khiến anh trở nên thận trọng hơn bao giờ hết.

Anh hủy bỏ con mắt và sử dụng [Greater Teleportation].

Ainz quay trở lại căn cứ của họ và trao đổi thông tin mà anh tìm thấy với cặp song sinh.

Dôi mắt của Mare lúc này trông rất tỉnh táo.

Anh được thông báo rằng mặc dù họ đã lãng phí ngày thứ hai trước khi nhận ra Elf đang sử dụng những cái cây để di chuyển, nhưng cuối cùng họ đã thành công trong việc tìm ra nhiều con đường mòn.

Có thể mất nhiều thời gian khác nhau để điều tra chúng tùy thuộc vào khoảng cách đến khu định cư gần nhất trên những con đường đó.

Ainz bày tỏ sự không hài lòng của mình về việc có thể bị các Elf nhìn thấy bằng cách sử dụng những con đường đó nếu họ quyết định điều tra chúng.

Đáp lại, Aura nói rằng họ sẽ đi dọc con đường trên mặt đất với Fenrir.

Cô tự tin tuyên bố rằng chỉ cần họ ở trong rừng, họ sẽ không bị phát hiện.

Cô chắc chắn về ý kiến của mình đến mức khiến Ainz nghĩ rằng lo lắng của anh là vô căn cứ.

Mặc dù vậy, Ainz đã không đưa ra quyết định của mình vào lúc này.

Thay vào đó, anh yêu cầu họ đợi thêm một thời gian nữa.

Anh có thể sẽ có được một số thông tin tốt vào ngày hôm nay.

Và như vậy, vào đêm ngày thứ ba.

Ainz tiếp cận Thủ Đô Hoàng Gia tộc Elf một lần nữa bằng cách sử dụng [Perfect Unknowable].

Đương nhiên, anh xâm nhập từ một nơi khác, một nơi mà anh chưa từng đến thăm trước đây.

Anh không thể đảm bảo rằng anh không để lại bất kỳ dấu vết nào trong các cuộc do thám trước đây của mình mà một số Ranger xuất sắc trong số các Elf có thể nhận ra.

Anh luôn di chuyển bằng cách sử dụng [Fly] để không để lại bất kỳ dấu vết nào trên mặt đất, nhưng đó chỉ là quan điểm của Ainz, một người nghiệp dư khi nói đến tàng hình và tìm kiếm.

Anh không đủ tự tin để tuyên bố rằng anh không làm gãy bất kỳ cành cây nào hoặc làm cho những chiếc lá uốn cong theo những hướng kỳ lạ trên đường đến đây.

{Thành thật mà nói, đôi khi mình tự hỏi tại sao mình lại cẩn thận đến vậy ... nhưng sẽ thật khó chịu nếu những ngôi làng tộc Elf gần đó bắt đầu nghĩ rằng một thực thể bí ẩn nào đó đang rình mò xung quanh.

Sẽ đặc biệt rắc rối nếu họ bị Pháp Quốc bắt và sau đó tiết lộ thông tin đó cho chúng}

Rất ít khả năng "thực thể bí ẩn" này sẽ bị truy ngược trở lại Vương Quốc Sorcerer , nhưng để cho Pháp Quốc biết rằng có một phe thứ ba gần đó sẽ là điều tồi tệ.

Anh không biết Pháp Quốc sẽ phản ứng thế nào với thông tin đó.

Phản ứng không lường trước của họ có thể khiến kế hoạch của anh bị rối tung lên.

{...

Sẽ không phải là ý kiến tồi nếu tạm dừng việc này ngay bây giờ và thảo luận với Albedo và Demiurge, nhưng nếu mình làm vậy, kế hoạch kết bạn của Aura và Mare sẽ bị xáo trộn.}

Do đó, lựa chọn duy nhất còn lại đối với Ainz là phải cẩn thận nhất có thể.

Ainz lấy ra một cuộn phép và nhanh chóng kích hoạt nó.

Anh không ngần ngại vì anh chắc chắn sẽ có kết quả cụ thể nhìn thấy được vào lần này.

"Tốt!"

Ainz thì thầm sau khi thâm nhập vào Elf Tree bằng [God's Eye].

Mục tiêu của anh đang ngủ, đang nằm trong một núi lá.

Đó là một Elf nam.

Elf về cơ bản là một chủng tộc mảnh mai, thấp hơn khoảng 10 đến 20% so với con người.

Thêm vào đó, họ hầu như không có lông trên cơ thể và không mọc râu.

Vì họ trông cũng giống như những người trẻ tuổi trong một khoảng thời gian dài của cuộc đời, nên việc ước tính tuổi của họ chỉ từ hình dáng bên ngoài là điều vô cùng khó khăn.

Hầu hết họ trông trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thật.

Do đó Ainz không chắc chắn rằng anh chàng Elf này nắm giữ thông tin mà anh muốn, nhưng có một lý do khiến Ainz chọn anh ta làm mục tiêu của mình bất chấp điều đó.

Đó là bởi vì ở đó anh chàng Elf sống ở đây một mình.

Bắt cóc cả một gia đình sẽ gây ra rắc rối sau này, nhưng sẽ thật dễ dàng nếu chỉ có một người duy nhất.

Anh cũng có một lý do khác cho việc này, nhưng điều đó chỉ có thể được xác nhận sau này.

Khi đã ghi nhớ đường đi, Ainz trực tiếp dịch chuyển tới bằng [Greater Teleportation].

anh chàng Elf kia vẫn đang ngủ khi Ainz đột nhập.

Đúng hơn, đó là điều mà Elf đó sẽ không thể cảm nhận được Ainz trừ khi anh ta là một Ranger cấp cao.

Sau đó Ainz sử dụng phép thuật cấp bốn [Charm Species](Me hoặc) lên anh ta.

Phép thuật được kích hoạt liên tục vì anh ta đang ngủ và sự chênh lệch lớn về cấp độ của hai người.

"Dậy đi," Ainz nói với anh ta.

[Perfect Unknowable] của anh đã bị xua tan ngay khi anh sử dụng một ma pháp khác.

Anh tiếp tục đánh thức anh ta bằng cách dùng tay lắc nhẹ vai, cẩn thận để không làm anh ta đau.

"...

Nnah?"

Anh hỏi.

anh chàng Elf lầm bầm như một tên ngốc nhưng không thể tránh được vì anh vừa mới thức dậy.

"Đừng kháng cự, được chứ?"

Ainz kết thúc bằng việc đó và kích hoạt [Greater Teleportation] trong khi anh nắm tay anh chàng Elf.

Phép thuật này cho phép một người có thể dịch chuyển tức thời với người khác, nhưng họ phải đồng ý và không chống lại việc dịch chuyển tức thời.

Nó hoạt động ở đây vì trạng thái "Charmed" đã được thiết lập.

Trạng thái "Dominated" (thống trị) cũng có thể hoạt động theo cách tương tự, nhưng anh không sử dụng tùy chọn khó chống lại và cấp cao hơn này vì anh đang đề phòng một số điều.

Vụ bắt cóc này được thực hiện hoàn hảo.

Thậm chí có thể gọi anh là tội phạm hạng nhất.

{Tốt.

Đúng như kế hoạch mình đã lên trước đó!}

Tất nhiên anh sẽ rất vui vì kế hoạch của anh diễn ra rất suôn sẻ.

Trong khi anh nở một nụ cười rộng trên khuôn mặt xương xẩu của mình—

"—Chà!

C-cái quái gì vậy?

Cái này là cái gì?"

Khi nhìn thấy sự thay đổi đột ngột của môi trường xung quanh và cảm thấy mặt đất bên dưới mình, anh chàng Elf giật mình và hoàn toàn tỉnh táo.

Trông không giống như việc anh ta vẫn nghĩ rằng đây là một giấc mơ.

Hoặc có thể ngay từ đầu các Elf không có khái niệm về một thế giới trong mơ.

"Đừng lớn tiếng như vậy"

"E-ngay cả khi ngươi đã nói với ta là không ..."

"Ta đã sử dụng ma pháp dịch chuyển.

Bình tĩnh.

Không có ai ở đây có thể làm hại ngươi "

"M-ma pháp dịch chuyển ư?"

anh chàng Elf tiếp tục âm thầm hoảng sợ.

Lý do duy nhất khiến anh dừng lại là vì ma thuật vẫn còn hiệu lực.

"Chà, chúng ta đến nơi rồi"

Ainz mở hoàn toàn cánh cửa và dẫn anh chàng Elf vào Green Secret House.

Aura và Mare có thể quan sát họ từ những kẽ hở của cánh cửa phòng của mình.

Anh cũng đã nghĩ về việc để cho những người bị bị bắt nhìn thấy, những Dark Elf, với hy vọng rằng điều đó sẽ khiến anh nói chuyện thoải mái hơn.

Nhưng xem xét những rắc rối mà điều này có thể sẽ gây ra trong tương lai, anh quyết định không làm vậy.

Mặc dù các Dark Elf không bị coi là kẻ thù của ba Elf bị bắt, nhưng tình hình có thể khác bây giờ.

Có lẽ Dark Elf bây giờ đã bị coi là kẻ thù ở Thủ Đô Hoàng Gia .

Tất nhiên, sẽ không có vấn đề gì nếu Ainz nói "họ không phải là kẻ thù" với anh ta.

"Đây là nơi nào ...

Đừng nói với tôi đây là World of the Divine Tree ..." (Cây Thế Giới )

Ainz không biết một chút gì về World of the Divine Tree, nhưng anh có thể đoán rằng nó có thể là một cái gì đó từ thần thoại hoặc truyền thuyết của họ.

{Nó có liên quan đến người chơi nào đó từ YGGDRASIL không?

Cần phải điều tra, nhưng ...

Mình không muốn mất quá nhiều thời gian ở đây.

Mình sẽ làm điều đó sau.}

Ainz yêu cầu anh ta ngồi trên ghế sofa trong phòng khách và lấy một tập giấy nhớ ra.

Nó chứa một danh sách các gạch đầu dòng với những câu hỏi mà anh cần hỏi.

Anh không thể lãng phí thời gian.

Nếu có điều gì đó không thành công trong quá trình này, anh sẽ phải giết anh chàng Elf đó.

Mặc dù điều đó là cực kỳ khó xảy ra, nhưng một người nào đó đột ngột biến mất khỏi Thủ Đô Hoàng Gia vẫn có thể gây ra nhiều vấn đề trong tương lai.

"Hãy nói với người bạn này của ngươi về những điều ngươi biết, càng ngắn gọn càng tốt," Ainz tiếp tục mà không đợi câu trả lời của Elf, "có khả năng ngươi sẽ chết nếu ai đó sử dụng ma thuật hoặc các cách thức khác để lấy thông tin từ ngươi không?

"

"Huh?

Không thể nào có chuyện như vậy xảy ra với tôi phải không?

"

Anh chàng trông có vẻ như không biết Ainz đang nói về điều gì, nhưng có khả năng là anh chàng Elf không biết về những ma pháp bẫy như vậy.

{Nếu mình nhớ không lầm, phải mất ba câu hỏi trước khi nó được kích hoạt vào lần đó ...}

Ainz đã tính đến những tình huống như vậy trong khi chuẩn bị các câu hỏi trong bản ghi nhớ, vì vậy anh chỉ cần xem qua danh sách từ trên xuống dưới.

"Ngươi có biết vị trí của làng Dark Elf nào không?"

"...

Tôi không biết địa điểm chính xác, nhưng tôi biết vị trí chung của họ trong Rừng Đại Ngàn"

Có vẻ như nó ở xa về phía nam tính từ Thủ Đô Hoàng Gia.

Anh chàng Elf bắt đầu nói chi tiết hơn, rằng nó ở một nơi được gọi là The Three Trees , nơi có những cái cây rất lớn.

Nhưng, Ainz không thể hình dung được vì anh không biết địa thế của khu vực này.

Anh sẽ phải trông chờ vào Aura, cũng đang lắng nghe.

"Tiếp tục câu hỏi tiếp theo .."

Khi anh làm bản ghi nhớ này, cặp song sinh ngạc nhiên vì anh không đưa câu hỏi này vào.

Bây giờ anh nghĩ về nó, nó có vẻ quan trọng nên anh chuyển sang câu hỏi thứ ba.

"Hãy cho ta biết những gì ngươi biết về Pháp Quốc"

"Pháp Quốc ... haa, cái đất nước kinh khủng của loài người!

Những tên khốn đó đang tấn công chúng tôi mà không có lý do gì cả!

Một đất nước không có danh dự, đã tấn công chúng tôi trong khi chúng tôi không hề hay biết, một lũ khốn đã bắt cóc hàng trăm cư dân Elf, " và rồi anh ta bắt đầu những lời cáo buộc đối với Pháp Quốc, tiếp tục mạnh mẽ cho đến khi Ainz bối rối ngăn anh ta lại.

Nhưng có vẻ như anh chàng Elf này, chỉ là một dân thường, anh ta không biết Pháp Quốc đã tiếp cận gần như thế nào.

Thậm chí anh ta còn không chắc liệu tộc Elf đang thắng hay thua.

Tuy nhiên, khi thấy các đội tuần tra di chuyển với tâm trạng căng thẳng so với trước đây, ý kiến chung của các Elf đều cho rằng tình hình đang trở nên cấp bách.

Ba câu hỏi đã được đặt ra, nhưng không có dấu hiệu cho thấy bất cứ điều gì xảy ra với anh chàng Elf.

Đúng như anh nghĩ, lần đó là một ngoại lệ.

Trong trường hợp đó, anh có thể hỏi Elf mọi thứ mà anh muốn nghe, nhưng anh thực sự không thể dành nhiều thời gian cho anh ta.

" Vậy mối quan hệ giữa Elf và Dark Elf như thế nào?

Không tệ, phải không?

"

"Không hẳn ... tôi nghĩ?"

Trước khi Ainz có thể hỏi anh lý do cho việc tạm dừng một chút, anh chàng Elf bắt đầu tiếp tục nói, "Tôi không ghét họ và tôi không nghĩ những người xung quanh tôi có bất kỳ cảm giác xấu nào về Dark Elf.

Đối với chúng tôi, họ giống như họ hàng xa.

Nhưng, đây chỉ là về cảm giác của chúng tôi và chúng tôi không biết họ suy nghĩ thế nào về chúng tôi, ông biết không?

Chúng tôi hiếm khi gặp họ nên tôi không có thông tin về cảm xúc của họ với chúng tôi là gì ".

"Ngươi có biết gì về Vương Quốc Pháp Thuật không?"

"Đó là nơi nào?"

Trả lời ngay lập tức.

Chà, anh đã đoán trước điều này nên anh không ngạc nhiên.

Dù sao, anh cũng xác định rằng không có gì trong thông tin thu được vừa rồi là trở ngại cho kế hoạch kết bạn của cặp song sinh.

"Đó là tất cả những gì ta muốn hỏi.

-Rất cám ơn"

"Tất cả đều ổn thôi, chẳng phải chúng ta là bạn sao?"

Ainz bất giác mỉm cười trước câu trả lời của anh ta.

Anh dưh định kết bạn với những người khác, nhưng khi nghe nói từ một người khác, nó vang lên trống rỗng.

Đối với Ainz, chỉ những thành viên trong guild mới có thể được gọi là bạn của anh.

"Vậy là xong."

Mare thò đầu ra khỏi cánh cửa phía sau anh chàng Elf khi Ainz gửi tín hiệu cho cậu.

Ainz tiếp tục nói chuyện với anh ta để chuyển hướng sự chú ý, "Ta cũng muốn biết thêm về những thứ như văn hóa tộc Elf, nhưng ta không thể dành quá nhiều thời gian cho việc đó"

Anh nhìn thấy đôi mắt của Elf trở nên lơ mơ và sau đó anh ngã xuống ghế sofa.

anh chàng Elf đang hít thở đều đặn và chậm rãi, dấu hiệu cho một giấc ngủ sâu.

Biến cố đột ngột này là do [Sandman's Sand] của Mare.

Ainz nói với Aura, người đang theo dõi Mare, xác nhận rằng anh chàng Elf đã ngủ.

"...

Aura.

Ngươi có nghĩ rằng chúng ta có thể đến được làng của Dark Elf bằng những thông tin tên này cung cấp không?

"

"Có lẽ thần cảm thấy mình có thể làm được.

Nhưng thần cần phải tiến hành một cuộc điều tra chi tiết khi chúng ta ở gần để tìm vị trí chính xác "

Với anh như vậy là đủ.

Ainz sử dụng [Control Amnesia] lên anh chàng Elf.

Đây là lý do chính tại sao anh chọn bắt cóc một anh chàng Elf sống một mình.

Vì thật khó để ước tính tuổi của một Elf, anh không thể chắc chắn rằng anh sẽ bắt được một người trưởng thành với tất cả kiến thức mà anh yêu cầu ngay cả khi anh bắt cóc một Elf trông có vẻ trưởng thành.

Có khả năng anh chàng Elf đó sẽ là một người rất trẻ chưa bao giờ bước ra khỏi Thủ Đô Hoàng Gia .

Mặt khác, anh có thể chắc chắn nếu anh bắt cóc một Elf là trẻ em, nhưng sau đó sẽ có nhiều vấn đề phức tạp phát sinh phải giải quyết sau này với những người khác trong gia đình đó.

Nếu anh giết tất cả họ chỉ vì điều đó gây cản trở, điều đó có nghĩa là cả một gia đình sẽ biến mất khỏi thủ đô, mà không có bất kỳ dấu hiệu phản kháng nào.

Điều đó chắc chắn sẽ tạo ra vấn đề cho họ.

Anh không thể làm như thể họ đã trốn đi trong đêm vì nợ nần hay gì đó tương tự.

Và không thể nào lượng mana của anh có thể duy trì đủ lâu để sử dụng [Control Amnesia] lên cả một gia đình như anh đang làm bây giờ.

Vì vậy, anh đã chọn một Elf nam sống một mình.

Ainz đã xóa ký ức của anh chàng Elf chỉ trong một động tác.

Rất khó để thao tác tốt các ký ức, đảm bảo rằng các chi tiết vẫn nhất quán.

Tuy nhiên, loại bỏ chúng hàng loạt mà không quan tâm nhiều đến các chi tiết thì không khó chút nào.

Thêm vào đó, những ký ức anh cần xóa không quá nhiều.

Đây là lý do tại sao anh cố gắng dành ít thời gian nhất có thể cho các câu hỏi của mình.

Nếu anh không cần xóa ký ức của anh chàng Elf bằng [Control Amnesia], Ainz sẽ dành nhiều thời gian nhất có thể — thậm chí có thể cho đến khi ma pháp kết thúc hoặc thậm chí lâu hơn bằng cách sử dụng lại ma pháp đó để chất vấn anh ta.

Vì anh kiểm soát được số lượng câu hỏi và hoàn thành câu hỏi trong thời gian ngắn, anh dễ dàng xóa những ký ức cho đến khi anh ta đi ngủ.

Không, anh thậm chí còn xóa nhiều hơn một chút, vào thời điểm ngay trước khi anh chàng Elf đi ngủ.

Điều này là do anh xóa sạch một loạt ký ức cùng một lúc, nhưng MP của anh có lẽ sẽ không duy trì theo cách khác.

Nói theo góc độ khác, số MP còn lại của anh thực sự trông giống như được giữ lại.

Anh không thể làm gì với nó bây giờ, vì vậy ngay cả khi anh chàng Elf có một số nghi ngờ, anh nghĩ rằng anh chàng Elf sẽ tự mình giải thích nó.

Số MP còn lại của anh còn khá thấp, nhưng vì họ đã cố gắng hoàn thành nhiệm vụ mà không gặp vấn đề gì bằng cách chuẩn bị tỉ mỉ, anh vẫn còn đủ để hoàn thành những việc còn lại.

"Vậy ta đi đây.

Aura và Mare, các ngươi có thể giúp ta phần còn lại như chúng ta đã lên kế hoạch không?

"

"Được thưa ngài!

Xin hãy để đó cho thần!"

"À, V-vâng, thưa ngài.

T-thần sẽ cố gắng hết sức mình ạ"

Aura và Mare nắm tay chân của anh chàng Elf, vung vẩy trong khi họ bế anh ta với Ainz dẫn đầu.

Xét về sức mạnh của họ, một người có thể đủ sức để cõng anh chàng Elf nhưng nếu anh bị một thứ gì đó đụng phải và nó bị coi là một thương tổn , anh ta có thể tỉnh dậy.

Sau đó Ainz sẽ phải sử dụng [Control Amnesia] một lần nữa và anh không chắc rằng lượng MP còn lại của mình là đủ cho việc đó.

Tất nhiên-

{— mình đã lập một kế hoạch khác cho tình huống đó nên nó sẽ không thành vấn đề.}

Ainz lần đầu tiên tự mình ra khỏi Green Secret House và kích hoạt [Perfect Unknowable].

Sau đó anh sử dụng ma thuật [Gate].

Đương nhiên, ở phía bên kia cánh cổng là nhà của anh chàng Elf này.

Đầu tiên Ainz vào cổng một mình và vào phòng ngủ của anh ta.

Anh ngay lập tức bắt đầu nhìn xung quanh, cố gắng lắng nghe bất kỳ âm thanh nào.

{...

FuuuuFu.

Không có ai.}

Có vẻ như không có ai xung quanh để đề phòng [Gate] được mở đột ngột.

Trong một lúc Ainz tiếp tục lắng nghe cẩn thận, quan sát tình hình.

{...

Có vẻ như ... không có vấn đề gì.}

Một Ranger ở cấp độ Aura có thể giữ im lặng mà không để Ainz nghe thấy bất cứ điều gì, nhưng không không phải ai cũng có cấp độ như Aura.

Nó sẽ giống như một trò hề trong một bộ hài kịch đen nếu tồn tại một Ranger kỳ cựu, người mà trong thời gian ngắn này, cố gắng nhận thấy có điều gì đó không ổn trong ngôi nhà này và chờ đợi điều gì đó sẽ xảy ra lần nữa.

Vì vậy, Ainz chỉ có thể cho rằng nó an toàn.

Ainz hoá giải [Perfect Unknowable] và chui đầu vào cánh cổng để ra hiệu đến cặp song sinh.

Họ khiêng anh chàng Elf qua cổng.

Ba người họ thực hiện kế hoạch của mình trong im lặng.

Đầu tiên, Aura và Mare cẩn thận đặt người đàn ông lên chiếc giường làm bằng lá của anh ta.

Sẽ quá ngu ngốc nếu bây giờ anh ta bị nhận sát thương và cuối cùng thức dậy.

[Sandman's Sand] gây ra giấc ngủ sâu hơn [Sleep].

Một người sẽ thức dậy chỉ sau một cái lắc đầu vì [Sleep] nhưng sẽ không mở mắt nổi trừ khi họ nhận sát thương nếu đó là [Sandman's Sand].

Nếu họ để anh ta như thế này và nếu không ai phát hiện ra anh ta và đánh thức bằng cách gây ra sát thương, anh ta sẽ dần chết vì gầy mòn.

Sự náo động sẽ gây ra không phải là điều Ainz muốn sau khi cố gắng để không tạo ra bất kỳ sự xáo trộn nào như vậy.

Họ bắt đầu chuẩn bị đánh thức anh ta dậy sau khi đặt xuống giường.

Ainz nhìn quanh phòng, cố gắng tìm vật thể mà anh nhìn thấy khi bước vào.

Đó là một tác phẩm điêu khắc bằng gỗ kỳ lạ (ít nhất là anh thấy nó không bình thường) với cái bụng phình to trông giống như hình chữ thập giữa một con chuột chũi và một con ếch.

Họ không tìm thấy bất kỳ con vật nào như vậy trong suốt thời gian họ ở trong rừng.

Có thể đó là một con thú thần thoại từ truyền thuyết tộc Elf.

Ainz cầm tác phẩm điêu khắc đó trong tay mình.

{Đúng như mình dự đoán, đó là gỗ.

Nhưng ... nó nặng hơn mình tưởng.

Không tệ ... nhưng nếu nó kết thúc với việc giết chết anh ta ... thì, mình không thể làm gì với chuyện đó}

Rất ít khả năng họ sẽ nghi ngờ hung thủ là Ainz ngay cả khi họ bắt đầu một cuộc điều tra giết người.

Khi nhìn thấy Ainz với tác phẩm điêu khắc, cặp song sinh bế anh chàng Elf xuống dưới kệ nơi có tác phẩm điêu khắc.

Sau khi Ainz gật đầu, cả hai đi vào [Gate] trước.

Ainz đi theo họ và dừng lại ngay trước nó.

Sau đó anh ném tác phẩm điêu khắc kỳ lạ lên không trung.

Đây là điều tốt nhất anh có thể làm để không gây ra một cái chết đáng ngờ sẽ gây rắc rối cho anh sau này.

Ainz ngay lập tức bước vào [Gate] mà không cần đợi đến khi tác phẩm điêu khắc va chạm, sau đó hủy [Gate] ngay lập tức mà không cần suy nghĩ nhiều.

"Tốt.

Ta sẽ đi xác nhận lần cuối.

Hai ngươi chờ một chút.

"

"Vâng!

Thần đã hiểu!

Chỉ một chút nữa thôi, phải không, thưa ngài?

Chúc ngài may mắn, Ainz-sama!

"

"À, t-thần nghĩ sẽ không sao nếu đó là Ainz-sama nhưng ... x-xin hãy cẩn thận vì thần nghĩ rằng mana của ngài còn khá ít"

Nhận được lời động viên của cặp song sinh, Ainz sử dụng [Perfect Unknowable] lần nữa và sử dụng [Greater Teleportation] để xuất hiện trong phòng của Elf một lần nữa.

"Chết tiệt!

Đau thật đấy!

Tại sao nó lại tự rơi ?!

Mà khoan đã, tại sao mình lại ngủ ở chỗ này ?!

Tôi có say không ...

Mình nghĩ là không...

Chết tiệt, đau quá ...

"

Ainz nhìn vào anh chàng Elf đang tỉnh táo, người đang trút cơn thịnh nộ của mình lên cái kệ.

Anh mỉm cười với anh chàng Elf, người đã bắt đầu rơi nước mắt vì đau.

{Rất tốt!

Một kế hoạch hoàn hảo!}

Anh chàng Elf trông không có vẻ gì đang diễn và anh ta cũng không có vẻ nghi ngờ bất cứ điều gì. —Không, có vẻ như anh ta đã nghi ngờ về việc tác phẩm điêu khắc rơi vào người mình, nhưng có lẽ anh ta không nghĩ rằng có một người lạ nào đó vào phòng và ném nó vào mình.

"...Đợi chút"

Ainz dừng lại trước khi anh có thể kích hoạt [Greater Teleportation] khi nghe thấy sự nghi ngờ trong giọng nói của Elf.

{anh ta có nhận thấy điều gì đó không?

Có thể không liên quan đến chúng ta, nhưng vẫn có một kẻ xâm nhập?

Có phải có một loại màn hình theo dõi — một vật phẩm ma thuật ở đây vì nó là một cửa hàng?

Mình không tìm thấy bất kỳ thứ gì như vậy mặc dù ...}

"...

Có phải Tsungoga-sama đang muốn nói với mình điều gì đó không?"

{Tsungoga-sama?

Mình không nhớ bất kỳ con quái vật nào như vậy trong YGGDRASIL ...}

"Tsungoga-sama.

Tsungoga-sama.

Hãy nói nếu có bất cứ điều gì tôi cần biết "

anh chàng Elf quỳ trên sàn, đầu chạm đất và tác phẩm điêu khắc trên tay giơ cao.

Đó là tư thế kiểu mẫu về sự tận tâm mà một người rất sùng đạo sẽ thực hiện.

{... vậy nó chỉ là tôn giáo bản địa?

Bỏ qua chuyện đó, tại sao anh chàng này lại nói chuyện với chính mình nhiều như vậy?

Có phải anh ta cố tình làm điều này vì nghĩ rằng có ai đó xung quanh?

Hay anh ta chỉ đơn giản cầu nguyện với vị thần có tên là Tsungoga?}

anh chàng Elf dường như là một người khác với người mà họ đã bắt cóc và lợi dụng.

Ainz do dự một lúc về việc có nên bắt cóc anh chàng Elf một lần nữa và giết anh ta hay không, nhưng cuối cùng anh quyết định không làm vậy.

Hiện tại, nhiều khả năng là anh ta chỉ đang cầu nguyện, nhưng vẫn tốt hơn là nên đề phòng.

Ainz muốn để lại thứ gì đó để theo dõi anh ta nếu có thể, nhưng điều đó sẽ khó khăn ngay cả đối với Ainz.

Không có ma pháp nào tiện cho việc đó.

Điều mà anh có thể làm nhiều nhất là sử dụng phép thuật để kiểm tra.

Ainz thở dài – mặc dù anh không có – và quay trở lại Green Secret House bằng cách sử dụng [Greater Teleportation].

Cặp song sinh, những người đang đợi anh, mỉm cười khi Ainz loại bỏ [Perfect Unknowable] và giơ ngón tay cái lên cho anh.

Thành thật mà nói, cuối cùng anh có chút khó chịu về hành vi của anh chàng Elf, nhưng vì họ không thể làm gì với nó, anh đã chọn không nói với cặp song sinh trong trường hợp họ cũng trở nên khó chịu.

"Được rồi, các bạn.

Cảm ơn đã hợp tác vì tất cả mọi chuyện cho đến thời điểm này.

Với điều đó, công việc của ngày hôm nay đã được hoàn thành.

" Cặp song sinh tỏ vẻ khó hiểu trước hành động thái quá của Ainz, nhưng ngay lập tức lại mỉm cười.

"Vì trời sắp muộn, các bạn vui lòng nghỉ ngơi sớm để không cảm thấy kiệt sức vào ngày mai."

Cặp song sinh trả lời với một năng lượng " Vâng thưa ngài!".

"Và lượng thông tin đó, mặc dù thời gian đã thay đổi, nhưng bây giờ ta sẽ quyết định khi nào chúng ta sẽ thức dậy vào lúc nào.

Đúng — ta không phiền khi hai bạn thức dậy bất cứ khi nào mình muốn, nhưng đừng đi ngủ nướng đến trưa, nhớ rõ chứ ?

Đúng vậy.

Nếu hai bạn thức dậy trước 9 giờ, tôi sẽ mang cho mọi người bữa sáng của chúng ta từ Nazarick "

Họ trả lời bằng một tiếng " Vâng, thưa ngài!".

Trong khi Aura hơi thúc cùi chỏ vào Mare, có vẻ như cô ấy đang nhắc nhở cậu về thời gian ngủ.

"Được rồi, cuối cùng — cảm ơn các bạn đã làm việc chăm chỉ!"

Khi nghe những lời của Ainz, hai người họ cũng làm theo: "Cảm ơn vì sự chăm chỉ của ngài!".

"Vậy thì, đó là tất cả nhỉ!"

Phần 3

Ainz cùng cặp song sinh khởi hành, hướng đến ngôi làng của Dark Elf.

Dựa theo thông tin từ một cô gái Elf, họ sử dụng Fenrir để di chuyển trên mặt đất.

Nếu xác định được vị trí mục tiêu từ trên cao hoặc bằng các kỹ năng thì họ sẽ dịch chuyển đến đó ngay lập tức.

Tuy nhiên nơi đó không thể bị phát hiện ngay cả khi Aura sử dụng kỹ năng của mình.

Khi chạy băng qua khu rừng với tốc độ cao rất là khó thở – Ainz cảm thấy như thể anh đang bị đập thẳng vào mặt bởi một luồng không khí loãng, do chúng đã bị hấp thụ hết bởi cây xanh.

Đặc biệt, là mùi hương của khu rừng khiến khoang mũi anh run lên.

Có thể đó chỉ là sự tưởng tượng của Ainz, nhưng anh cảm nhận được nó khác biệt với không khí trong Rừng Đại Ngàn Tob.

Nếu đó không phải là do anh tưởng tượng ra, thì mặc dù thế giới này có thể giống YGGDRASIL, nhưng vẫn có những điểm khác biệt lớn, và nó tràn ngập những biến đổi khác nhau.

Khi đang lơ đãng suy nghĩ về việc đó, một sự thôi thúc muốn đi khám phá khắp nơi trên thế giới rộng lớn này khiến trái tim anh đôi khi đập rộn nhịp.

Thông thường, nếu cứ đi theo một hướng đi mà không thể xác định được rõ ràng, xuyên qua Đại Dương cây cối (aka The Great Sea of Trees) đầy rẫy những dây leo lủng lẳng, khắp nơi toàn là cây cối và nhiều thứ khác tương tự cản trở, thì rõ ràng là không thể đi theo một đường thẳng được.

Nếu không nhận ra điều đó, họ sẽ không biết rằng mình đang đi theo một hướng hoàn toàn khác.

Theo những gì họ đã nghe được, khoảng cách đến ngôi làng của Dark Elf là khoảng một tuần di chuyển.

Mặc dù cư dân Elf thích nghi với khu rừng, và nếu họ định hướng tốt thì có thể di chuyển 15km một ngày trong Đại dương cây này.

Có thể nói các ngôi làng sẽ cách nhau khoảng 100 km.

Bằng quảng đường Ainz di chuyển từ nhà đến công ty nhưng chỉ mất hơn 1 giờ.

Nếu không cần phải đề phòng những thứ xung quanh, có thể họ sẽ đến đó nhanh hơn.

Điều đó cho thấy Fenrir thật sự là lựa chọn tốt nhất trong hoàn cảnh này.

Kỹ năng của Fenrir, [Forestwalker], đặc biệt hữu ích với địa hình là cây cối, bụi rậm, và có vẻ như chúng tự động di chuyển như thể chúng đang tránh Fenrir; do đó, họ gần như có thể di chuyển trên một đường thẳng.

Nếu bản thân Fenrir không có [Forestwalker] thì cho dù chạy có nhanh đến mấy, họ cũng không thể di chuyển được xa như vầy trong một khoảng thời gian ngắn như được.

Nhưng

" Thần nghĩ chắc là đâu đó quanh đây thôi..."

Aura đang ngồi trước mặt Ainz, nghiêng đầu bối rối.

Vì những ngôi làng của Elf được xây dựng bằng ma thuật và cây cối, nên rất khó để tìm thấy một ngôi làng ở giữa một khu rừng rộng lớn.

Tất nhiên, đây chính là lý do tại sao nền văn minh của họ phát triển để dựa trên cây xanh để xây dựng ngôi làng.

Thủ đô Hoàng gia của Elf là nơi khác biệt, tất cả cây cối xung quanh bị đốn hạ, là ngoại lệ duy nhất.

Nhưng nói như vậy không có nghĩa là nó hoàn toàn được che giấu một đến mức Aura – một Ranger với kỹ năng cao cấp không thể tìm thấy nó.

Vì thật khó để tưởng tượng rằng họ không nhận thấy điều gì đó trên đường đến đây, có lẽ họ có thể vẫn chưa đến gần được ngôi làng mục tiêu.

"Nếu chúng ta không nhầm lẫn về khoảng cách đến đích thì không có vấn đề gì.

Nếu có bất cứ điều gì khác lạ thì vấn đề sẽ được giải quyết chúng ta đến gần.

"

Ainz dùng tay chạm vào chiếc mặt nạ mà anh đang đeo.

"Ta muốn chúng ta tìm thấy ngôi làng trước khi họ tìm thấy chúng ta.

Ta muốn biết thông tin về họ, vì vậy chúng ta sẽ ẩn mình ở một nơi nào đó mà không bị phát hiện.

"

Điều anh sợ nhất là họ đã đến một địa điểm nhầm lẫn hoàn toàn, nói cách khác là đã đi lạc.

Tuy nhiên, anh không thực sự nghĩ mình sẽ gặp trường hợp đó.

Tất nhiên, nếu ai đó bảo anh đi vào một nơi không có bất kỳ điểm nhận diện nào, Ainz sẽ tuyệt đối không làm điều đó.

Hướng dẫn mà anh nhận được từ cô gái Elf là: "khi ngài đã đi khoảng 2500 bước, sẽ có một tảng đá lớn và từ đó rẽ theo hướng có ba cái cây đứng liên tiếp, tiến khoảng 3000 bước", v.v. .

Ainz cho rằng lời hướng dẫn đó không được rõ ràng cho lắm.

Nhưng với Aura thì khác.

Chắc chắn, đã có lúc Aura bối rối vì phải tìm kiếm khu vực xung quanh, nhưng cô bé vẫn tự tin và đã hướng dẫn họ đến tận đây.

{Có phải các Ranger luôn tuyệt vời như vậy phải không, hay chỉ có Aura mới giỏi thế thối nhỉ} ...

Anh không có cảm giác đó khi tìm đường đến Vương quốc Dwarf(người lùn), nhưng trong chuyến đi này, Ainz đã thấy rõ tầm quan trọng của một Ranger

Ngay cả YGGDRASIL có khu rừng rậm rạp như thế này, nhưng nhìn lại thì chúng vẫn được điều chỉnh để phù hợp với các người chơi( Player).

Anh không nghĩ một khu rừng rậm dày đặc thực sự lại đáng sợ đến thế.

Nhưng mặt khác, trên thực tế trải nghiệm này cũng mang lại một sự phấn khích nhất định.

{Ở những chỗ khỉ ho cò gáy như thế này ... nếu có chuyện gì xảy ra... mình hoàn toàn có thể hiểu được khao khát tới những nơi vô định...như những The World Searchers (Người Khai Phá Thế Giới), huh...}

Những Mạo hiểm giả nên là những người theo đuổi đam mê đó.

Hình bóng của một Mạo hiểm giả thực sự mà Ainz luôn tìm kiếm.

{Bỏ lại tất cả và đi vòng quanh khám phá thế giới này, chài...}

Một lần nữa, Ainz thấy mình lại suy nghĩ vẩn vơ về những thứ như vậy, anh lắc đầu.

Không đời nào anh có thể làm một việc như vậy.

Đó là một hành động không bao giờ được phép đối với Ainz Ooal Gown, Người thống trị tối cao của Đại Lăng Tẩm Nazarick.

Tuy nhiên – có lẽ một chút thôi thì được.

Không phải hoàn toàn bỏ rơi Nazarick, mà là đi nghỉ phép như lần này.

{Nên dừng tại đây, mình đang nghĩ đi nghĩ lại cùng một vấn đề.

Thành thật mà nói, mình không thể khẳng định rằng nó không phải xuất phát từ mong muốn trút bỏ gánh nặng và chạy trốn ...

Cuối cùng, chỉ dậm chân tại chỗ mà không có bất kỳ tiến triển nào?

Có phải mình không có khả năng phát triển vì là một undead?

Hay vì tại bản thân mình?

Khi nghĩ về điều đó, tất cả những gì mình có thể làm là thở dài ...

Haaa.

Chà, chẳng ích gì khi nghĩ về những điều không vui.

Dù sao thì ... lần này là Aura và Mare, nhưng nếu có lần sau chắc sẽ mang theo Cocytus và Demiurge đi cùng nhỉ? ...

Mình đã không đi cùng họ kể từ lần đó ..}

Ainz nhớ lại khi họ có được con tàu ma trên cạn tại Đồng bằng Katze.

{Được rồi!

Hãy gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực đó và suy nghĩ tích cực lên.

Nếu mình lại tiếp tục chuyến đi tương tự, sẽ khá khó khăn khi thực hiện nó mà không có một Ranger, nhưng cố gắng vượt qua thử thách đó thông qua sự khéo léo và sáng suốt có thể sẽ rất thú vị.}

Chính vì lần này có Aura ở đây nên tình hình của họ mới có thể ổn như thế này, nhưng Ainz hơi thất vọng vì điều này có nghĩa là anh không có đóng góp gì cả.

Tất nhiên, anh chỉ cần chen ngang và nói rằng anh sẽ tự xử lý mọi việc.

Nếu anh làm vậy, Aura có lẽ sẽ đồng ý và tránh sang một bên cho anh xử lý.

Trong trường hợp Ainz mắc sai lầm, chắc chắn cô sẽ nghĩ ra cách gì đó để giúp anh trong khi cẩn thận để không làm anh phật lòng.

Tuy nhiên

{ ...Ôi trời, không có gì to tát nhưng.

Bởi mình đã cảm thấy như việc mình đang cản trở việc điều hành Vương quốc Sorcerer đã là quá đủ rồi!}

Vì vậy, cách tốt nhất để đạt được điều anh muốn là thực hiện một cuộc phiêu lưu mà không có Aura.

Bằng cách đó, mọi người sẽ phải vắt óc suy nghĩ cùng nhau và vui vẻ.

Tuy nhiên, cần lưu ý rằng Ainz chỉ nghĩ về điều đó theo hướng này bởi vì anh tự tin rằng năng lực của mình có thể giúp vượt qua một cuộc phiêu lưu.

Ví dụ, nếu anh đang ở một nơi không xác định và bị mất phương hướng, anh có thể trở về từ bất cứ đâu bằng cách sử dụng [Teleport].

Ví dụ, ngay cả khi một con ma thú vô danh nào đó lao ra khỏi bụi rậm, bằng cách nào đó anh vẫn có thể đối phó với nó, và thậm chí trong trường hợp xấu nhất, anh vẫn có thể chạy trốn quay về Nazarick.

{Gửi những Mạo hiểm giả đến những vùng đất xa lạ.

Điều đó không phải là một sai lầm.

Ngay cả Ainzach, chính Hội trưởng Công hội cũng tán thành điều đó.

Tuy nhiên, thật không tốt khi coi bản thân mình là tiêu chuẩn của một Mạo hiểm giả.

Thực sự, khi thấy Aura đóng một vai trò tích cực ở một nơi như thế này ngay trước mắt, mình cảm thấy việc huấn luyện các Mạo hiểm giả đúng cách thật sự cần thiết.}

Không phải Ainz muốn các Mạo hiểm giả phải đi vào chỗ chết.

{Chúng ta đang tiến hành huấn luyện ở Rừng Đại Ngàn Tob nhưng...}

Mức độ nguy hiểm trong Rừng Đại Ngàn Tob nằm dưới sự kiểm soát hoàn toàn của Nazarick, và ở đây rất khác biệt.

Có thể không phải là một ý tưởng tồi đối với các Mạo hiểm giả khi tích lũy kinh nghiệm tại Rừng Đại Ngàn Tob và tổ chức bài kiểm tra cuối cùng ở đây, nhưng những tình huống xung quanh việc đó sẽ cần phải thảo luận thêm với Mare.

"Uh, um, thưa Ainz-sama?"

"Hm?

Ồ, ta xin lỗi Aura.

Có vẻ như ta bị cuốn vào những suy nghĩ của riêng mình một chút.

Ngươi muốn hỏi gì sao?

"Ah, chúng ta phải làm gì bây giờ thưa ngài?

Ainz nhìn lên bầu trời.

Anh không thể nhìn thấy rõ mặt trời qua những chiếc lá xanh mọc um tùm trên cành.

Tuy nhiên, mặt trời đã chuyển sang ửng đỏ là quá đủ để anh biết bây giờ là thời điểm nào trong ngày.

"Hừm.

Giống như lần trước, chúng ta hãy tìm một nơi kín đáo và tách biệt khỏi khu vực sinh sống của Dark Elf , hay bất kỳ sinh vật sống thông minh nào khác, và đó là nơi chúng ta sẽ ở lại ".

"Thần đã hiểu!

Vậy, ngài có thể cho thần một chút thời gian được không ạ?

"

"Tất nhiên" Ainz trả lời và Aura nhanh chóng nhảy khỏi Fenrir.

Tuy nhiên, ngay khi Aura trông có vẻ như sắp lao đi, Ainz vội vàng gọi cô bé lại.

"Chờ đã, Aura.

Mang theo Fenrir đi cùng với ngươi.

Ngươi không cần phải lo lắng về việc chúng ta chờ đợi ở đây.

Ta sẽ triệu hồi một con quái vật để thay thế cho Fenrir.

Đúng không, Mare?

"

"V-vâng, thưa Ainz-sama."

Mare, người đằng sau Ainz, bối rối trả lời.

Nói cách khác, thứ tự ngồi trên lưng Fenrir tính từ phía trước lần lượt là Aura, Ainz và Mare.

Nếu có bất kỳ ai tiếp cận thì Fenrir sẽ phát hiện ra ngay bằng khả năng cảm nhận của nó, Ainz và Mare sẽ đỡ tốn công sức phòng bị hơn, bởi họ không có những khả năng đó.

Tuy nhiên, nếu đúng như vậy, điều đó có nghĩa là Aura sẽ phải hành động một mình.

Sẽ là một chuyện khác nếu cô bé có những ma pháp triệu hồi quái vật như Ainz, nhưng Aura không có kỹ năng đó.

Anh lo lắng về việc để cô đi vào khu vực lạ mà không có lá chắn.

Sử dụng một vật phẩm ma thuật để thay thế là một cách để giải quyết vấn đề, nhưng nó yêu cầu một hành động để triệu hồi một con quái vật.

Khi cân nhắc về những điều như giới hạn thời gian hoặc điều tương tự, anh không coi đó là một động thái tốt.

{Có lẽ mình đang lo lắng thái quá , nhưng Aura sẽ hoàn thành công việc của mình nhanh hơn nếu có Fenrir đi cùng.}

Aura tỏ thái độ như thể cô muốn nói điều gì đó, nhưng lại thôi và đáp lại, "Thần đã hiểu."

Và như vậy, Ainz và Mare xuống khỏi Fenrir, còn Aura nhảy trở lại lên lưng thú cưng của mình rồi cả 2 xuất phát.

Hình bóng của một cô và một con sói ngay lập tức mất hút vào rừng cây.

"Bây giờ, Mare.

Chúng ta cần che giấu bản thân một cách kín đáo nhất có thể để không bị phát hiện.

Nếu ai đó tìm thấy chúng ta ở đây sẽ làm lãng phí tất cả công sức của Aura.

"

"V-vâng thưa ngài.

Uh, um, vậy thì, chúng ta sẽ sử dụng Green Secret House chứ ạ?

"

"Đúng vậy, nhưng trước đó có một thứ chúng ta phải lo."

Nếu Ainz chỉ có một mình, [Perfect Unknowable] sẽ là giải pháp hiệu quả nhất, nhưng anh không thể sử dụng ma pháp đó lên người khác.

Trên hết, Mare không thể sử dụng nó nên họ cần phải thực hiện các biện pháp hoàn toàn khác, đó là lý do tại sao việc triệu hồi quái vật đã được đề cập trước đó.

Ainz lấy một bức tượng nhỏ ra khỏi Kho đồ của mình — đó là một vật phẩm ma thuật.

Statue of the Magical Beast – Cerberus (Vật phẩm Ma Thuật Tượng Thú– Chó địa ngục 3 đầu)

Một vật phẩm ma thuật khác tương tự: Statue of the Animal – Warhorse (Vật phẩm Ma Thuật Tượng Thú – Chiến Mã) mà anh đã từng sử dụng trước đây.

Nó được điêu khắc chi tiết đến từng phần cơ bắp, là một tác phẩm tuyệt đẹp hệt như một tác phẩm nghệ thuật vậy.

Khi Ainz sử dụng nó, ngay lập tức ma thú xuất hiện.

Thứ xuất hiện tất nhiên là Cerberus.

Nó có thể cắn bằng ba cái đầu giống chó và sư tử, cào bằng móng vuốt sắc như dao cạo và cắn bằng đuôi giống rắn độc.

Tất cả các đòn tấn công của nó cũng kèm theo sát thương hệ hoả và nó có khả năng kháng hoàn toàn lửa và độc..

Đó là một loại ma thú lớn, cao cấp với khả năng chiến đấu đáng sợ.

Để hiểu rõ hơn về sức mạnh của nó có thể sánh với những quái vật được triệu hồi thông qua [Summon Monster 10th] [Triệu hồi Quái vật bậc 10].

Mặc dù, nếu đối đầu với một Player ngang cấp với Ainz, nó sẽ không phải là một con quái vật quá khó đối phó.

Nghĩa là nó sẽ vô dụng.

Vai trò của quái vật được triệu hồi là tấn công điểm yếu của kẻ thù, kích hoạt bẫy, tăng số lượng các bước di chuyển lợi thế hoặc đơn giản là dùng làm lá chắn.

Họ không có ý định tự mình đánh bại những Player khác.

Chắc chắn, nếu Cerberus liên tục được tăng sức mạnh thông qua việc sử dụng một số kỹ năng, nó sẽ có khả năng chiến đấu tốt hơn nữa.

Ví dụ như một số Undead mà Ainz triệu hồi trong khi đang mặc Geta of Strength.

Chưa hết, nếu bạn so sánh chúng với những Player có class võ thuật trong cùng phạm vi cấp độ, thì dù so sánh đó có bất lợi thế nào về sức mạnh chiến đấu, miễn là người đó không build nhân vật vớ vẩn, thì khi một chọi một với Cerberus, Player hiếm khi thua.

Lý do đầu tiên Ainz chọn Cerberus chứ không phải Eyeball Corpse hay các Undead khác là bởi vì anh đã đánh giá cao khả năng sử dụng các giác quan của quái vật loại thú hơn.

Và một lý do nữa là bởi vì anh đã kết luận rằng trong môi trường rừng rậm như Đại dương cây, khi lựa chọn 1 quái vật với vai trò như máy quét thì khứu giác và thính giác sẽ hữu ích hơn so với là thị giác,

Cerberus có thể thua Fenrir về cấp độ, nhưng nó có đến ba cái đầu.

Không nghi ngờ gì nữa, khứu giác của nó cũng phải hiệu quả gấp ba lần — có lẽ là như vậy.

"Wow"

Mare ngạc nhiên vì lần đầu tiên cậu nhìn thấy loại ma thú này.

Chắc chắn không phải vì cậu nghĩ rằng nó quá mạnh mẽ.

"Đến đây, Cerberus.

Nếu ngươi bắt gặp mùi của một ai đó đến gần mà không phải của một trong số chúng ta, ngươi sẽ thông báo cho chúng ta, rõ chưa?

"

"Grr," những cái đầu của Cerberus gầm gừ.

Đó là một cách gầm gừ để người ta cảm nhận được sự háo hức và tự tin của chúng, như thể chúng đang muốn nói "Xin ngài hãy để việc đó cho chúng thần".

Ainz cảm thấy vui vì điều đó, tuy không nói ra nhưng anh ra vẻ tự hào với Mare về con ma thú này của mình.

"Bây giờ, ngươi có thể cảm nhận được mùi hương từ hàng trăm mét hay không?"

Ba cái đầu của Cerberus ngừng chuyển động.

"Có chuyện gì không ổn sao?"

3 cái đầu thể hiện biểu cảm "Free Fire*" "SOS?"

"WAIT, WHAT!", kèm theo đó là sự lo ngại về mệnh lệnh "hàng trăm mét?".

(Con này có 3 đầu với 3 suy nghĩ khác nhau, và 1 cái đầu trông có vẻ ngốc hơn 2 cái kia)

Ainz nhìn biểu cảm của nó và tiếp tục nói:

"Không được à.

Ngươi có ba cái đầu.

Ngươi phải làm tốt hơn Fenrir chứ?

"

"Kuuun," con Cerberus rên rỉ một cách dễ thương và ngồi phịch xuống để lộ cái bụng.

Có lẽ nếu nó là một con chó con làm điều đó, người ta sẽ đánh giá cao sự dễ thương của nó và thậm chí có thể Ainz sẽ xoa cái bụng không hề chống cự đó.

Tuy nhiên, anh đang đối mặt với Cerberus.

Nói trắng ra, nó không hề dễ thương.

Cơ thể khổng lồ của nó cùng vẻ ngoài quá dữ tợn.

Trong khi Ainz nhìn con Cerberus chằm chằm, Mare nhào tới và xoa bụng nó.

"...

Hmm?

Ngươi đang làm gì đấy?"

Cerberus từ từ đứng dậy trong khi vẫn chú ý đến Mare, người đang xoa bụng của mình, và gầm gừ một cách quả quyết đáp lại câu hỏi của Ainz kiểu như: "Thần sẽ cố gắng hết sức", "Thần sẽ làm được", "Khó quá không biết làm được không".

Anh cảm nhận dường như có đến ba biểu cảm khác nhau được thể hiện ra.

Ainz tập trung vào biểu cảm mang tính bi quan nhất.

"...

Cũng không sao nếu quá sức với ngươi, được chứ?

Sẽ tệ hơn nếu cố ép bản thân và thất bại...

Ít nhất ngươi cũng có thể nhận biết được những mùi hương xung quanh chúng ta và biết khi nào có người lạ đến, đúng không?

"

Mặc dù chính Ainz là người nói ra điều đó, nhưng rốt cuộc anh cũng nghĩ rằng có lẽ vấn đề hàng trăm mét là không thể.

"Há hí ...

Ít ra thì thần cũng có thể làm được chừng đó."

"Việc đó trong khả năng của thần."

"Ez game."

Ainz gật đầu trước những biểu cảm đó.

"Vậy thì hãy bắt đầu thôi"

Cerberus cất tiếng hú.

Nó đánh hơi những mùi hương xung quanh mình.

Thật ra thì Ainz cũng có thể đưa ra những mệnh lệnh này mà không cần nói.

Chủ nhân có thể ra lệnh cho những quái vật được triệu hồi ngay cả khi những phép thuật như [Silence] được sử dụng.

Nếu muốn can thiệp vào mối liên kết giữa kẻ triệu hồi và kẻ được triệu hồi, sẽ cần xây dựng class đặc biệt tương thích được gọi là Anti-Summoner Specialist (Class đặc biệt chống triệu hồi sư).

Anh ra lệnh bằng lời nói vì nghĩ rằng Mare sẽ không biết chuyện gì đang diễn ra nếu anh và Cerberus chỉ nhìn chằm chằm vào nhau.

"Bây giờ, tiếp theo chúng ta sẽ làm như ngươi đã nói vừa nãy, Mare, hãy tạo ra Green Secret House và ẩn náu bên trong.

Tốt nhất là chúng ta không bị ai nhìn thấy."

"Vâng ạ!"

Mare có vẻ hài lòng vì lời đề nghị của chính mình đã được chấp nhận.

Trên thực tế, gợi ý của Mare không được đánh giá cao.

Cả Ainz và Mare đều không sở hữu các kỹ thuật che giấu và xóa dấu vết những nơi họ đi qua.

Do đó, nếu họ bất cẩn đi lang thang xung quanh, họ có thể để lại dấu vết phía sau và nếu một người sở hữu class chuyên nghiệp nhìn thấy chúng, họ sẽ phát hiện ra nơi của anh trong nháy mắt.

Và vì vậy, thật khôn ngoan khi không di chuyển khỏi vị trí này.

Sử dụng ma thuật như [Camouflage] [Ngụy trang], thứ dành cho Druid và Ranger, để giữ im lặng sẽ là tốt nhất, nhưng thật không may, không có ai ở nơi này có thể sử dụng ma thuật đó.

Mare chắc chắn là một druid, nhưng trên thực tế, cậu là một druid cực kỳ chuyên biệt.

Bản thân ma pháp của cậu hướng đến hủy diệt trên diện rộng và nếu không sử dụng các vật phẩm để hỗ trợ, có vẻ cậu hầu như không học được bất kỳ ma pháp phổ biến nào của druid, ngoại trừ một vài ma pháp kiểu buff.

Với tất cả những điều đó, lựa chọn chính xác nhất là sử dụng Green Secret House, và che giấu sự hiện diện của họ bằng cách ẩn nấp bên trong, tạo một nơi ẩn nấp để không để lại thêm dấu chân hoặc các dấu hiệu khác cho thấy sự hiện diện của họ.

Có ổn không khi anh đang thoải mái ở đây, trong khi Aura phải làm việc rất chăm chỉ?

Không, hiển nhiên Ainz biết rằng "người nào phù hợp cho công việc nào".

Anh có một ký ức trong quá khứ về việc tìm kiếm, anh từng được biết một trong những nguyên tắc được sử dụng khi gặp phải việc rắc rối.

Và sau đó anh nhớ Punitto Moe đã nói, "Sự kém cỏi của một người làm việc chăm chỉ là nỗi đau lớn nhất đối với tất cả mọi người."

Vì vậy, đây sẽ là hướng hành động đúng đắn.

Nếu nếu hành động dưới cương vị là Vua Pháp Thuật đưa hết mọi vấn đề cho Thủ Vệ Tầng, những người dưới sự chỉ huy của mình, thì đương nhiên không có vấn đề gì cả.

Tuy nhiên – vì lý do gì mà Ainz bắt đầu chuyến đi này?

Và câu trả lời cho câu hỏi đó là: một kỳ nghỉ phép có lương.

Hơn nữa, anh là người lớn, lại là người đầu tiên đề nghị chuyến đi này nhưng rốt cuộc lại không làm gì cả, đã thế lại còn buộc những đứa trẻ mà anh dẫn đi cùng làm việc, anh cảm thấy tội lỗi rất lớn.

Ainz trở nên tuyệt vọng và cố gắng vắt óc suy nghĩ, nhưng anh không thể hỗ trợ Aura trong công việc của cô, và anh cũng không nghĩ ra bất cứ việc gì mình cần làm ở đây.

Lý do duy nhất mà anh có thể nghĩ ra là anh đang tiếp tục bầu bạn với Mare.

{Tự đánh lừa bản thân bằng cách nói rằng mình đang chăm sóc cho một đứa trẻ ... chỉ là ngụy biện, huh?

Đó là cách ... duy nhất để hỗ trợ Aura mà mình có thể nghĩ ra ...

Vậy mình phải làm gì đây?

Được tôn trọng vì đã làm những việc mình vốn phải làm ... không, trở thành một người trưởng thành thực hiện trách nhiệm tối thiểu ???}

Anh có nên buộc bản thân chấp nhận điều mà anh không thể khám phá ra ngay bây giờ là một vai trò để anh thể hiện hay không?

Dù suy nghĩ nhiều về điều đó, anh vẫn không thể đưa ra câu trả lời hoàn hảo.

Ainz chán nản nói với Mare.

"...

Vậy, chúng ta hãy đợi bên trong Green Secret House cho đến khi Aura quay lại."

"Vâng thưa chủ nhân!"

Ainz cảm thấy như mình đã được cứu vớt đôi chút bởi câu trả lời vui vẻ của Mare.

♦ ♦ ♦

Có một loại ma thú tên là Ankyloursus.

Nhìn từ xa nó giống như một con gấu, nhưng nếu không nhanh chóng nhận ra sự khác biệt, thì sẽ quá muộn để nói lời vĩnh biệt.

Chúng có chiều dài từ hai đến ba mét, và có 3 cặp chân, cụ thể 2 cặp chân trước và 1 cặp chân sau.

Những móng vuốt sắc nhọn, dài hơn 60cm chuyên dùng để chiến đấu mọc ở hai trong số bốn chân trước, độ cứng của chúng vượt trội hơn cả sắt thép.

Một chiếc đuôi dài và dày kéo dài từ lưng dưới của nó, ở phần cuối phình ra trông giống như cái búa.

Và cuối cùng, phần lớn cơ thể của chúng được bảo vệ bởi các tấm áo giáp cứng – được phát triển từ vảy.

Sức mạnh hỗ trợ cơ thể khổng lồ đó thật đáng sợ; Một đòn tấn công duy nhất được tung ra bởi những móng vuốt cứng, sắc nhọn và sức mạnh thể chất vượt trội có thể dễ dàng xé làm đôi một người với áo giáp hay bất cứ thứ gì

Tuy nhiên – đó là tất cả những gì bạn nên cảnh giác.

Chúng không có bất kỳ kỹ năng đặc biệt đáng sợ nào, cũng như không thể sử dụng bất kỳ ma pháp mạnh mẽ nào.

Ankyloursus chỉ có thể sử dụng ma pháp [Fragrance] (Hương Thơm), và bản thân ma pháp đó không phải là thứ có thể dùng trong chiến đấu.

Vì vậy, mặc dù chúng được xếp vào hàng đầu trong chuỗi thức ăn ở Đại dương cây, nhưng không có nghĩa là loài mạnh nhất.

Tuy nhiên, có một ngoại lệ.

Một kẻ có chiều dài cơ thể hơn bốn mét, và chỉ với khả năng thể chất, hắn có thể tàn sát cả những con quái vật có khả năng đặc biệt hoặc có thể sử dụng ma pháp.

Sẽ không có gì lạ nếu ai đó không biết sẽ nhầm hắn với một loài khác nếu họ nhìn thấy – đó thực sự là một Ankyloursus xứng đáng được gọi là Lord nơi đây.(Boss Ankyloursus)

Hắn ngẩng đầu lên khỏi bụng của con mồi mà hắn đã ngấu nghiến từ nãy đến giờ và phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp, nặng nề khiến những ai nghe thấy cũng phải khiếp sợ.

Những đoạn ruột, lòng rớt dài trào ra từ khóe miệng.

Hắn thở hổn hển và đánh hơi trong không khí.

Mặt hắn ướt đẫm máu tươi, nhưng vẫn có thể cảm nhận được có hai mùi hương mà hắn chưa từng ngửi qua.

Vì chúng hoà quyện với nhau nên có thể là một cặp sinh sản đi cùng nhau.

Hắn đã no căng bụng rồi.

Bỏ qua 2 con mồi đó cũng không thành vấn đề.

Tuy nhiên – nếu bỏ đi thì thật khó chịu

Khu vực này là lãnh thổ của hắn.

Không đời nào có chuyện hắn cho phép kẻ khác đi lại tự do ở nơi này.

Hắn đứng lên bằng hai chân sau, và sau khi dùng móng vuốt để cào lớp vỏ cây, rồi cọ xát cơ thể vào một cái cây.

Điều này là để chứng minh rõ ràng rằng đây là lãnh địa của hắn, và sau đó hắn đi về phía nơi phát ra mùi hương.

Trên đường đi, hắn đã sử dụng [Fragrance].

Thông qua đó, hắn có thể xóa đi mùi cơ thể của chính mình và mùi máu vẫn còn bám vào cơ thể.

Bằng cách này, Ankyloursus Lord với cơ thể khổng lồ đã tiếp cận con mồi của hắn.

Trong khu rừng rậm này, nếu hắn không làm như vậy thì việc săn mồi sẽ khá khó khăn.

Mùi hương kia càng lúc càng nồng.

Không có dấu hiệu nào cho thấy chúng đã nhận ra sự tiếp cận của hắn.

Nếu hắn bị chú ý, chúng sẽ hành động khác.

Ví dụ, đứng yên và tìm kiếm âm thanh.

Hoặc nếu không thì cũng cố gắng chạy khỏi nơi đó.

Tuy nhiên, chúng đã không thực hiện một trong hai hành động đó.

Hay là lý do khác — chúng nghĩ rằng chúng có thể thắng khi chỉ có hai người sao?

Hắn tiếp cận một cách lặng lẽ nhất có thể cho đến khi đến gần mùi hương.

Hắn không thể nhìn thấy con mồi của mình bởi chúng vẫn còn bị che khuất bởi những cái cây.

Tuy nhiên, như vậy là đủ.

Mọi chuyện luôn luôn như vậy mỗi khi hắn hạ gục con mồi.

Nếu hắn có thể trông thấy con mồi, thì chúng cũng có thể sẽ trông thấy hắn.

Cho nên hắn không bao giờ vội vã cho đến khi hai bên có thể trông thấy nhau, và trong khi thận trọng lần theo mùi hương, hắn len lỏi đến gần hơn, và chỉ 1 lần mà thôi – thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt, đó chính là săn mồi.

Hắn đã đến rất gần.

Các mùi hương không di chuyển.

Do đó, giống như những cuộc đi săn thông thường, hắn ngay lập tức tăng tốc chạy về phía con mồi.

Mặc dù có thân hình to lớn nhưng hắn vẫn lao qua những tán cây nhanh như gió.

Vì hắn không có bất kỳ kỹ năng hữu dụng nào như [Forestwalker], nên khi hắn biến khu vực này thành lãnh địa của mình, hắn đã chặt bỏ bớt tất cả những cái cây gây cản trở để có thể dễ dàng di chuyển hơn.

Tất nhiên, không có cái cây nào có thể chống lại được trước sức mạnh của hắn.

Vì đã có lúc con mồi cảnh giác đã lợi dụng chúng để tẩu thoát.

Hắn chắc chắn có sức mạnh vượt trội, nhưng không phải lần nào cuộc săn cũng thành công.

Đó là lý do hắn cần chuẩn bị.

Nguồn gốc của mùi hương đã ở ngay phía trước.

Một tên nhỏ con màu đen, và một tên to lớn hơn, cũng màu đen.

Tên nhỏ con đang ngồi trên lưng tên to con.

Chúng không phải là một cặp sinh sản.

Nhiều khả năng chúng là hai loài vật khác nhau.

Nhưng cũng không phải là lạ.

Có những loài động vật như thế.

Chúng sống cộng sinh và giúp đỡ nhau.

Sự khôn ngoan của con mồi để bảo vệ mình khỏi những kẻ săn mồi như hắn.

Ví dụ, tên ở trên sử dụng sức mạnh đặc biệt nào đó, còn tên ở dưới thì chuyên chạy trốn, đại loại là như vậy.

Nhưng nếu đúng như vậy, cả hai cũng chỉ đơn thuần là thức ăn thôi.

Hắn mỉm cười.

Ở khoảng cách này, chúng không thể chạy thoát được nữa.

Tên nhỏ con ăn chẳng đủ bao nhiêu so với bao tử của hắn , nhưng tên to lớn bên dưới thì khá là ổn.

Vì lúc này bụng của hắn đã no căng, nên sẽ chôn chúng xuống đất để dành cho bữa sau.

Tuy nhiên – có điều gì đó không đúng lắm.

Hắn đang tạo ra những cú giậm chân dữ dội trong khi xông tới .

Chúng sẽ phải nhận thấy điều đó bất kể có độ nhạy bén đến đâu, và nếu chúng nhận thấy, thì chúng sẽ phải thực hiện hành động gì đó chứ.

Vậy tại sao hai tên đen này không tỏ ra sợ hãi?

Tại sao chúng không bỏ chạy?

Gần như tất cả các loài động vật gặp phải hắn đều có chung những phản ứng đó.

Những kẻ cùng chủng tộc với hắn là những ngoại lệ duy nhất.

Hay chúng chỉ bị đông cứng người vì quá sợ hãi?

Hắn nghĩ về điều đó một chút trong khi đang lao tới.

Chất lượng thịt của con mồi bị đông cứng người trong kinh hãi sẽ mất đi một số mùi vị.

Hắn thích loại thịt mềm khi con mồi vẫn còn thoi thóp, nửa sống nửa chết.

Thịt của những con mồi đã chấp nhận từ bỏ sinh mệnh sau khi bị nuốt chửng phần ruột trong khi chúng vẫn còn sống là ngon nhất.

"GRRROOOOAAAAR!"

Hắn chồm tới và gầm lên trước con mồi.

Đây không phải là sự đe dọa đơn thuần, mà đây là để lan truyền sự sợ hãi.

{Hãy tiếp tục sợ hãi và chạy đi, nếu ngươi nghĩ ngươi thể sống sót!

Cố mà chống trả để tăng thêm hương vị cho phần thịt của ngươi.}

Hắn lẩm bẩm điều đó trong đầu.

Ở khoảng cách này, con mồi đã không còn cơ hội chạy thoát.

Bởi vì hắn đã mất chút thời gian để đảm bảo cho sự thành công của chuyến săn này.

"Oh?

Ta chưa từng thấy kẻ nào như ngươi trước đây.

Thật là một con gấu dễ thương.

"

Tên nhỏ con lên tiếng.

{Nghĩ xem nào,} hắn nhớ lại. {Gần đây mình đã nhìn thấy những thứ trên cây trông giống như tên nhỏ con kia.}

Loài Ankyloursus cũng có thể leo cây, nhưng do thân hình to lớn của chúng, leo trèo là một điểm yếu.

Đối với những con mồi trên cây, nó sẽ đốn cái cây để tóm chúng.

Tuy nhiên, trong lần gặp đó bụng của hắn đã no căng, sẽ khá khó chịu khi đuổi theo vì chúng đi xa nên hắn đành thả chúng đi.

Tuy nhiên, lúc này không cần phải kìm hãm việc ăn chúng nếu chúng ở trên mặt đất.

Tên đen ở phía dưới đang nhìn về phía này mà không di chuyển.

Hắn vung chân trước với những móng vuốt lớn mọc ra từ đó.

Đầu tiên, nhắm vào tên ở phía dưới để chúng không thể chạy thoát được.

Cùng lúc đó một âm thanh "choang" vang lên, chân trước của hắn nóng ran lên – và chuyển thành cơn đau dữ dội.

Hắn mất thăng bằng, và bắt đầu ngã ra phía sau.

Trong cơn hoảng loạn, hắn nhìn vào chân trước nơi có cơn đau dữ dội chạy qua.

Nó vẫn còn ở đó, không bị biến mất.

Tuy nhiên, nó đau đớn đến mức không thể cử động được.

"GuuUUUU"

Một thứ gì đó dài dài, giống như một con rắn, uốn éo đang lủng lẳng trên tay của tên nhỏ con bên trên.

Hắn đã bị tấn công bởi thứ đó ư?

Vậy thì đó có thể là chất độc.

Khi còn rất nhỏ, hắn đã bị một con rắn độc to lớn cắn, và cảm giác đau nhói này cũng tương tự như vậy.

"Được rồi.

Ta sẽ không làm đau ngươi.

Ta sẽ không làm đau ngươi đâu.

"

Khi tên nhỏ con vung tay, một tiếng BANG lớn phát ra từ một cái cây gần đó.

Thứ giống như con rắn vươn ra khỏi bàn tay của nó đã đâm vào cái cây.

Lực va chạm đã làm vỡ vỏ cây như thể nó bị nổ tung từ trong ra ngoài.

{Mình cũng có thể làm được điều đó.} hắn tự trấn an, tuy nhiên, cơn ớn lạnh vẫn chạy khắp cơ thể hắn.

Tên này có thực sự nhỏ bé hay không?

Từng bước một, từng chút một, nó bắt đầu to lớn dần một cách đáng sợ trong mắt hắn.

"Không sao đâu, không sao đâu.

Ta không đáng sợ.

Thấy chưa, ta không đáng sợ chút nào ".

Tên nhỏ con vừa nói vừa rời khỏi tên to con.

Nó nhảy xuống đất, và đến gần hơn với cả hai chân trước của nó dang rộng.

{Rốt cuộc thì nó thực sự vẫn nhỏ con.

Mình tự hỏi có bao nhiêu sự chênh lệch giữa nó và mình?}

{Mình là kẻ săn mồi và chúng là con mồi — chuyện đáng ra là phải như thế.

Vậy thì tại sao, làm thế nào mà tên này có thể đến gần mình mà không hề sợ hãi cơ chứ?}

Cứ như thể — bản thân con mồi này là một kẻ săn mồi.

Hắn đảo mắt từ tên nhỏ con đang đến gần sang tên to con.

Hắn đang chăm chú quan sát chúng.

Đây cũng là điều mà hắn không thể hiểu được.

Tất cả các loài động vật hắn từng gặp, chưa kẻ nào có thái độ như vậy bao giờ.

Hắn quay đuôi và chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi kỳ lạ.

Khi hắn còn rất nhỏ – vào khoảng thời gian hắn tạm biệt mẹ và rời tổ, hắn đã từng phải chạy trốn khỏi những con mồi vượt xa khả năng xử lý của mình nhiều lần.

Vì vậy, không có gì xấu hổ khi chạy trốn khỏi những thứ mà hắn không hiểu rõ.

Tuy nhiên, có một thứ gì đó cuốn quanh chân sau của hắn—

"Oach-op". (Té nhào)

Tầm nhìn của hắn bỗng xoay theo vòng tròn.

Hắn bị tấn công bởi một cảm giác không trọng lượng đột ngột, như thể hắn đang bị kéo lên, và sau đó một cú sốc chạy dọc lưng hắn.

Vì lý do nào đó, hắn đang nằm ngửa trên mặt đất.

Khi hắn đứng lên, thứ dài giống như con rắn quấn quanh chân sau, và tên nhỏ con đó đang giữ đầu còn lại.

{Mình không biết chuyện gì đang xảy ra hoặc nó xảy ra như thế nào, nhưng điều này có nghĩa là tên nhỏ con đó đã đánh gục mình ???

Mình, bị hạ bởi thứ nhỏ bé đó}

"Geez.

Ta đã nói là đừng chạy trốn mà.

"

Tên nhỏ con gầm gừ, nhe răng.

Âm thanh đó nghe như kiểu, "Đừng làm gì sai lầm, nếu không ta sẽ ăn ngươi."

Có thể đó là một kẻ săn mồi kiểu phục kích.

Có phải những tên trên cây lần đó cũng mạnh như thế này sao?

"Hừm.

Như vậy thì không ổn rồi, huh.

Mình không thể cứ để Ainz-sama chờ đợi ... có lẽ tốt hơn là nên giết nó và lột da thay vì bắt nó.

Nhưng như thế chẳng phải quá lãng phí hay sao?

Mình cũng có thể sử dụng nó cho các thí nghiệm của mình.

Hmmm...

Ainz-sama cũng đã nói rằng giết chóc nên là giải pháp cuối cùng...

"

Tên kia đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Có thể điều này có nghĩa là hắn di chuyển chậm.

Đó là lý do tại sao nó sử dụng thứ giống như con rắn kéo dài từ bàn tay của mình để bắt con mồi.

Hắn cố gắng xé cái thứ giống như con rắn quấn quanh chân mình.

Nhưng không thể.

Hắn đã bị bám chắc vào và không thể nhúc nhích.

Trong trường hợp đó, hắn sử dụng những móng vuốt mà bản thân vốn rất tự hào.

Không có thứ gì mà hắn không thể cắt đứt với chúng.

{Gu?}

Hắn đã bị bối rối.

Hắn không thể cắt nó.

Mặc dù đây là những móng vuốt đã cắt qua tất cả mọi thứ cho đến bây giờ, nhưng không thể cắt được thứ này.

"Yeah, sao cũng được.

Ta sẽ không chiến đấu với nó.

"

Có tiếng lạo xạo của đất và cỏ trượt khi cơ thể hắn di chuyển.

Con rắn cuộn tròn đang kéo hắn đi.

Hắn bị kéo đều đặn trong khi để lại vết dài trên mặt đất.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Tên nhỏ con đó sở hữu sức mạnh phi lý.

"Ta đoán là không thể khác được.

Ta không thực sự thích làm điều này, nhưng ta sẽ thử nó một lần...

Ta đoán ta sẽ giết ngươi nếu nó không hiệu quả.

"

Thứ giống như con rắn đã được lấy ra khỏi chân của hắn. wuh-PSSSH.

Trước khi hắn kịp nghĩ, "Mình nên chạy," một cơn đau chạy dọc khắp cơ thể hắn.

"GwoOOOO!"

Những cơn đau ập đến liên tiếp nhanh chóng.

Tay, chân, mặt, bụng, đuôi — không thực sự đau quá nhiều — nếu hắn cố gắng bảo vệ một phần nào đó trên cơ thể thì nó sẽ là lưng.

Nếu hắn cuộn người quanh mõm, hắn sẽ bị ngập trong cơn đau đớn.

Khi hắn cố gắng chịu đựng cơn đau và bỏ chạy, cơ thể hắn đã bị sức mạnh khủng khiếp ghìm chặt.

Khi hắn nhìn lại, tên to lớn đã giẫm một chân của nó lên lưng hắn, khiến hắn không thể di chuyển.

Nó mạnh đến mức hắn có cảm giác như bị chôn vùi sâu vào lòng đất.

Chuyện này thực sự có thể xảy ra sao?

Không chỉ có một, mà đến tận hai sinh vật mới xuất hiện có sức mạnh vượt xa hắn.

Cơn đau vẫn tiếp tục.

Mỗi lần âm thanh đó vang lên là một cơn đau buốt nhói khắp nơi trên cơ thể hắn.

Kéo dài bất tận, như thể âm thanh của mưa.

Mãi đến khi hắn không còn ý chí phản kháng nữa, âm thanh đó cuối cùng cũng dừng lại.

Tất cả các bộ phận trên cơ thể hắn đều bị thương.

Toàn thân hắn đau rát như thể bốc cháy, và có cảm giác hắn đã phồng lên gấp hai, thậm chí gấp ba lần kích thước bình thường.

"Bây giờ ngươi đã chịu ngoan ngoãn và nghe lời rồi phải không?"

{Có lẽ mình sẽ bị ăn thịt sớm thôi.

Những chuyện mình đã làm trước đó, cuối cùng đến lượt mình, là như vậy sao}

"Okay.

Được rồi, trông ổn rồi đó.

Bây giờ ngươi đã hiểu ai là chủ rồi chứ?

Vậy thì chúng ta bắt đầu được rồi?

"

Tuy nhiên, với thái độ thù địch đó, liệu tên nhỏ con có thể ăn tất cả cơ thể mình hay không?

Hay nó có ý định chia sẻ mình với tên bên dưới nó?

Bây giờ mình là người đã chấp nhận từ bỏ mạng sống, không nghi ngờ gì nữa, thịt mình chắc chắn sẽ rất ngon.

♦ ♦ ♦

Bên trong Green Secret House, Ainz đang làm việc cùng với Mare.

Đầu tiên, họ xếp thức ăn lên trên một chiếc bàn đá núi lửa được tạo ra từ ma pháp.

Ngoài ra còn có súp ấm, nhưng nó được đặt bên trong một thứ gì đó để giữ ấm và họ định phục vụ nó ngay trước khi ăn.

Họ chuẩn bị những ly đá cho ba người và đặt một bình chứa đầy nước trái cây ở giữa bàn.

Ngay cả khi cánh cửa của Green Secret House đóng lại, nó vẫn được thông gió hoàn hảo, nó hoạt động thông qua một cơ chế ma thuật nào đó, âm thanh và mùi bên trong không thể lọt ra ngoài.

Tuy nhiên, bởi vì sự bảo vệ của ma thuật đó sẽ không hoạt động khi cánh cửa được mở ra, mặc dù hai người họ đã đóng cửa khi ở trong đây suốt nhưng khi Aura quay lại căn nhà, mùi thức ăn sẽ rò rỉ ra bên ngoài.

Mùi có thể di chuyển trong một quãng đường dài đáng ngạc nhiên.

Aura, hay tất cả mọi người, có lẽ sẽ không phạm phải sai lầm nào đó kiểu như trở về căn cứ mà không xác nhận khu vực xung quanh đã an toàn, nhưng anh không thể loại trừ khả năng một mùi hương bay ra nằm ngoài phạm vi cảm nhận của Aura sẽ không bị ai khác nhận ra.

Trong khu rừng này, nếu ai đó có trí tuệ và văn minh bắt gặp mùi hương của món ăn ngon, chắc chắn họ sẽ cảm thấy nghi ngờ.

Bản thân các Dark Elf không có khứu giác ngang bằng với dã thú.

Tuy nhiên, trong thế giới này, dựa vào việc xây dựng class thì một số khác sẽ nhận thấy được.

Ngay cả khi bản thân người đó không thể làm điều đó, nếu họ đang sử dụng một con ma thú và có thể giao tiếp với nó không cần lời, thì họ vẫn phát hiện ra.

Nói cách khác, có nghĩa là Ainz và Mare đang cần mẫn làm một việc có thể khiến công sức của Aura bị đổ xuống sông xuống biển.

Ainz cũng hoàn toàn nhận thức được điều này.

Nhưng lý do hai người vui vẻ chuẩn bị cho bữa ăn là bởi vì, ngay cả khi Ainz buộc cái hộp sọ trống rỗng của mình hoạt động hết công suất, đây là ý tưởng duy nhất mà cuối cùng anh cũng có thể nghĩ ra để thoát khỏi cảm giác tội lỗi của mình.

Cụ thể, đó là chào đón Aura bằng một bữa ăn ngon khi cô nhóc hoàn thành công việc và mệt mỏi trở về.

Tất nhiên, anh có thể đang hạ các ưu tiên của mình bằng cách đánh giá cao hành động có thể khiến tất cả công sức của Aura bị lãng phí.

Đó là lý do tại sao Ainz nghĩ về nó theo cách khác.

Đúng, họ chỉ cần không bị người khác phát hiện là được.

Vấn đề là mùi đang lan ra xung quanh khu vực, và ai đó có thể bị thu hút, lôi kéo bởi nó.

Nếu đúng như vậy, anh chỉ cần làm sao để mùi không lan ra là được.

Cách tốt nhất để chuẩn bị 1 bàn ăn, đó là đóng cửa lại khi Aura vào trong rồi mới phục vụ đồ ăn.

Nhưng điều đó sẽ không được phục vụ tốt.

Đó là lý do tại sao, khi cánh cửa mở ra, nó sẽ là "ta-dah!" có thức ăn đây rồi.

Cái cảm giác ngạc nhiên đó rất quan trọng và có ý nghĩa lớn nhất.

Vì vậy, anh đã trở lại Nazarick và nhờ bếp trưởng chuẩn bị những món ăn có mùi càng nhẹ càng tốt.

Trên hết, Nguyên Tố Gió (Wind Elemental, gọi Elemental) mà Mare triệu hồi bằng một vật phẩm ma thuật đã gửi không khí xung quanh họ thẳng lên trời.

Tất cả không khí bao gồm cả mùi sẽ được đưa lên ngọn cây, nơi cuối cùng nó sẽ bắt đầu phát tán.

Hạt mùi nặng hơn không khí, anh không biết ở thế giới này có gì khác hay không.

Vì một lý do nào đó, chúng có thể sẽ không quay trở lại, mà ngay cả khi chúng trở lại thì xuống tới mặt đất, chúng cũng sẽ bị khuyếch tán đi đáng kể.

Nhưng, bởi vì khi dòng khí đối lưu được tạo ra, những chiếc lá sẽ rung động nhẹ – không đến mức mà Ainz phải lo lắng – nhưng nếu một người tinh mắt nào đó đang quan sát từ trên trời, họ có thể cảm thấy như có gì đó không đúng.

Tuy nhiên, vài ngày trước, khi Ainz đang thực hiện trinh sát từ trên không, những con chim bình thường là những thứ duy nhất bay trên bầu trời, vì vậy có lẽ không cần lo lắng quá.

"U, um, thưa Ainz-sama.

Đã đến lúc thần trả lại cái này cho ngài rồi ạ "

Khi mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, thứ mà Mare cầm chính là Quả cầu Ainz đã đưa cho cậu ấy cách đây không lâu.

Đó là một vật phẩm ma thuật chất lượng hàng đầu mà anh đặt tên là Elemental Gacha. (Gacha Nguyên Tố).

Bên trong quả cầu trong suốt như thủy tinh là bốn ánh sáng chuyển động xung quanh thành những vòng tròn.

Bốn lần một ngày, bạn có thể triệu hồi và sử dụng một Nguyên Tố trong một giờ.

Các Nguyên Tố có thể được triệu hồi là Lửa, Nước, Gió và Đất.

Ngoài ra còn có các Nguyên Tố hỗn hợp của lửa + đất = dung nham (magma), nước + gió = bão tuyết (blizzard), đất + nước = bùn lầy (bog), lửa + nước = hơi nóng (hydrothermal), đất + gió = bão cát (sandstorm) lửa + gió = bão lửa (firenado), và nhiều hơn nữa.

Trong số này, các Nguyên Tố của Lửa, Nước, Gió, và Đất có thể xuất hiện dưới dạng các Nguyên Tố cao cấp với level 40 đến 45, Nguyên Tố trung cấp với level khoảng 25 và Nguyên Tố hạ cấp với level 1 chữ số.

Nếu triệu hồi ra Nguyên Tố cao cấp, sẽ chỉ được một con duy nhất.

Nếu triệu hồi ra Nguyên Tố trung cấp, sẽ được ngẫu nhiên từ 1 đến 3 con.

Còn nếu triệu hồi ra Nguyên Tố hạ cấp, số lượng sẽ ngẫu nhiên từ 3 đến 6.

Liên quan đến các Nguyên Tố tổng hợp, chúng có thể xuất hiện dưới dạng Nguyên Tố cao cấp với level khoảng 55, Nguyên Tố trung cấp với các level khoảng 30 đến 35 và các Nguyên Tố hạ cấp với level 10 đến 15.

Tuy nhiên, số lượng Nguyên Tố tổng hợp được triệu hồi trong mọi trường hợp luôn là một.

Chỉ cần nghe điều này, bạn có thể nghĩ rằng nó nghe có vẻ khá hữu ích, nhưng tiếc là Nguyên Tố được triệu hồi lại được chọn một cách ngẫu nhiên (nên mới gọi là gacha).

Hơn nữa, so với việc triệu hồi ra Nguyên Tố hạ cấp thì việc triệu hồi ra một Nguyên Tố cao cấp rất khó.

Khi nói đến việc triệu hồi ra Nguyên Tố cao cấp , nó ngang với việc giành được Shooting Star Ring.

Việc không thể triệu hồi thứ gì đó phù hợp với đối thủ hoặc hoàn cảnh là điều quá vô ích về mặt chiến lược.

Nếu bạn triệu hồi một Nguyên Tố của Đất khi bay trên bầu trời, tất cả những gì bạn có thể làm là xem nó rơi xuống như một tảng đá.

Trên thực tế, họ phải sử dụng vật phẩm này ba lần cho đến khi Mare có thể triệu hồi một Nguyên Tố của Gió.

"Không, không cần như vậy.

Ta tặng nó cho ngươi, Mare.

Như ngươi thấy đấy, món đồ này thuộc dạng tùy hứng, vì vậy ta rất vui nếu ngươi giữ nó cho ta, nếu ngươi không phiền.

Mặc dù sẽ hơi khác một chút nếu nó có thể triệu hồi, chẳng hạn như các Nguyên Tố cấp cao nhất, các Nguyên Tố bị ô uế, hoặc các Nguyên Tố thần thánh ...

Hơn nữa, ban đầu nó bị hạn chế để chỉ các druid mới có thể sử dụng.

Nếu ngươi không sở hữu nó, thì vai trò duy nhất của nó chỉ như một món đồ trang trí cho Phòng Kho Báu.

"

Nó có thể hữu ích khi cấp độ của bạn thấp, nhưng khi nói đến Ainz và Mare, nó là một vật phẩm thậm chí không thể dùng làm lá chắn.

Vì lý do đó, ban đầu anh đã đặt nó vào túi đồ của mình với suy nghĩ rằng anh sẽ đưa nó cho người có cấp độ thấp.

"A, ngài có chắc như vậy sẽ ổn không ạ?"

"Ừ, ta không phiền.

Thay vì để nó bám bụi trong Phòng Kho Báu, để ngươi sử dụng nó sẽ có giá trị hơn trăm lần.

"

" Cả..cảm ơn ngài rất nhiều!

Uh, um ... vậy việc triệu hồi các Nguyên Tố bằng thứ này có giống với kiểu triệu hồi bằng cách sử dụng ma pháp nguyên tố tương ứng không ạ?

"

"Hm?"

"Uhh, thần có một vật phẩm có thể triệu hồi các Nguyên Tố theo ý muốn, nhưng trước đó cần phải sử dụng ma pháp có nguyên tố phụ là nguyên tố mình muốn triệu hồi rồi mới kích hoạt nó."

Nói cách khác, nếu Mare muốn triệu hồi Nguyên Tố Lửa bằng một vật phẩm, thì cậu phải sử dụng ma thuật có lửa là nguyên tố phụ, ví dụ Fireball chẳng hạn và tất nhiên Mare không thể sử dụng nó.

"Ta tin rằng các điều kiện tiên quyết có thể đã được đáp ứng, nhưng tại sao chúng ta không thử nghiệm nó một lần, lần sau nếu có thời gian chúng ta sẽ thử điều đó được chứ?"

"V, vâng, thưa ngài!

Xin hãy để thần làm điều đó ".

Trong quá khứ – trước khi anh hoàn toàn tin tưởng họ – anh đã điều tra khả năng của tất cả các NPC, và khi thực hiện điều tra anh cũng đã tìm hiểu về trang bị của họ.

Vật phẩm có thể triệu hồi Nguyên Tố mà Mare đề cập có thể chắc chắn triệu hồi một Nguyên Tố Cao cấp, nhưng chỉ có thể làm như vậy một lần sau mỗi hai mươi bốn giờ, và thời gian triệu hồi không đến mười phút.

Nếu anh nói thật lòng thì giá trị của món đồ đó rất thấp.

Có rất nhiều vật phẩm khác mạnh hơn nhiều.

Tuy nhiên, lý do Mare không đổi vật phẩm đó là vì Bukubukuchagama đã đưa nó cho cậu.

Ainz biết rằng tất cả các NPC đều có cảm xúc tương tự.

Mặc dù có nhiều vật phẩm khác tốt hơn, các NPC sẽ không thay đổi vật phẩm của chính họ.

Nếu họ thay đổi chúng, nó sẽ chỉ dành cho một vật phẩm khác mà họ đã được trang bị trước đó.

Tất nhiên, nếu Ainz đưa nó cho họ, giống như anh vừa làm, họ sẽ sử dụng món đồ đó, nhưng họ chưa bao giờ gửi yêu cầu muốn đổi vật phẩm theo ý mình.

Lần duy nhất có thể là khi họ tập trận và Albedo đến nói rằng cô ấy muốn mượn một số thứ khác.

Tất cả họ đều bị ràng buộc.

Đó là một cách nói cực kỳ thô lỗ, nhưng đó là những từ lướt qua tâm trí anh.

Điều đó cũng xảy ra với bản thân anh ấy

"—uh, umm, có chuyện gì không ổn sao thưa ngài?"

Ainz bị kéo về thực tại bởi vẻ mặt lo lắng của Mare.

Có vẻ như anh đã nghĩ về những điều vô nghĩa.

"Hah?

Ồ, không, không có gì, đúng, không có gì cả.

Ta chỉ đang nghĩ xem nếu ta là ngươi, ta nên sử dụng món đồ này như thế nào, vậy thôi.

Chắc chắn rồi, việc triệu hồi một Nguyên Tố theo mong muốn là tất cả – "

Cerberus ở phía bên kia cánh cửa di chuyển.

Khi Ainz mở cửa, Cerberus gầm gừ, ba cái đầu cùng hướng về một phía.

Không nghi ngờ gì nữa, điều này có nghĩa là "ai đó đang đến".

Ainz và Mare nhìn nhau.

"Ta đã định không để bất kỳ mùi nào lọt ra ngoài nhưng ...

Có phải kế hoạch của ta bị nhìn thấu không?

"Thần, thần không nghĩ là... chuyện đó ..."

Cerberus chưa gặp Aura và Fenrir.

Mặc dù vậy, nó đã nhận thấy mùi hương của họ bám vào Ainz và Mare, vì vậy nó không nên phản ứng như thế này.

Hai người họ nhìn về hướng Cerberus đang nhìn chằm chằm cùng nhau.

Dường như không có bất cứ thứ gì ẩn náu trong những cái cây.

Mare khum một tay sau tai, cố gắng nghe bất kỳ âm thanh nào phát ra từ hướng đó.

"Uh, umm, chắc chắn có vẻ như có thứ gì đó đang hướng về phía này..."

"Nói cách khác... không phải là họ, phải không?"

Khi Aura và Fenrir rời đi, họ đã phát ra âm thanh khó chịu.

"Th- thần xin lỗi.

Thần không thể nói ... chắc chắn như vậy ...

Nh- nhưng, ngài nói đúng.

Như Ainz-sama nói, thần nghĩ nếu là chị gái thần, chị ấy sẽ di chuyển nhẹ nhàng hơn nhiều ... chị ấy đã tìm kiếm khu vực đó và biết rằng không có vấn đề gì, và chị ấy đang quay trở lại ...

"

Nói cách khác, cậu không biết.

"Vậy thì không còn cách nào khác rồi.

Ta sẽ thực hiện như kế hoạch ban đầu của chúng ta.

"

Ainz kích hoạt [Perfect Unknowable] và ra lệnh cho Cerberus đi cùng anh.

Không giống như khi anh cần ra lệnh bằng lời nói, lệnh thông qua tinh thần sẽ không bị [Perfect Unknowable] can thiệp.

Tuy nhiên, vì ngay cả Cerberus cũng không thể nhìn thấy Ainz, vị trí của họ rất quan trọng.

Nếu họ xử lý không tốt, rất có thể anh sẽ bị Cerberus đánh bay.

{Hmmm, [Perfect Unknowable] thực sự rất hữu ích.

Thật tiếc khi Pandora's Actor, người có thể biến thành mình, lại là người duy nhất có thể sử dụng nó.

Chà, những người khác có thể làm điều đó nếu mình cho phép họ sử dụng cuộn giấy phép, nhưng có những thứ như nguyên liệu, giới hạn thời gian, và tất cả các vấn đề khác với việc đó.}

Trong khi lầm bầm và càu nhàu trong đầu, Ainz bước theo sự dẫn đường của Cerberus.

Chẳng bao lâu sau, tai của Ainz có thể nghe thấy tiếng cỏ bị giẫm nát, và anh nhìn thấy một cái bóng khổng lồ.

{Một con gấu à?}

Tuy nhiên, con này khác với con gấu bình thường chúng ta biết.

Nó dường như có đến sáu chân và trông như bộ lông của nó đang ướt đẫm và bám chặt vào cơ thể của nó.

Có lẽ đó là một loại ma thú có khả năng đặc biệt bắn ra nước chăng?

Nhưng điều thu hút sự chú ý của Ainz hơn cả là Aura đang ngồi trên lưng nó(thì ra nó sợ vã mồ hôi).

Cô bé đang cầm một cây roi trong tay, và khiến con ma thú dạng gấu run lên vì sợ hãi khi quất nó ra một cách đều đặn.

Ở bên cạnh có Fenrir đi cùng họ.

{...

Aura không có loại ma thú đó dưới quyền của cô, phải không nhỉ?

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?}

Không, anh chỉ có thể hỏi cô bé về điều đó.

Có vẻ như họ đã nhận thấy Cerberus và thận trọng nhìn về phía này.

Nhưng, lý do họ không ngay lập tức tấn công có lẽ là vì họ không thể xác nhận đó là Cerberus hoang dã hay Cerberus mà Ainz đã triệu hồi.

Họ dường như đang nói rằng nếu đó là hầu cận của Ainz, bằng cách nào đó sẽ có một chút cảm giác, hay sẽ khác với một con quái vật được triệu hồi?

Ainz đã hủy bỏ [Perfect Unknowable].

"Ainz-sama!"

Trong khoảnh khắc Aura vui mừng hét lên, vẻ thận trọng biến mất trên khuôn mặt cô bé.

"Nào!

Nhanh bước nhanh chân lên!"

Aura vung roi vào con gấu, nó có vẻ khá miễn cưỡng khi đi theo hướng này.

Nó phát ra một tiếng kêu hệt như cảnh bạo hành động vật, con gấu vô cùng sợ hãi bước đến chỗ Ainz.

Khi Aura đến trước mặt Ainz, cô bé xuống khỏi thú cưỡi.

"Chào mừng ngươi trở lại, Aura."

" Thần đã trở lại, thưa Ainz-sama.

Uh, thần chắc rằng ngài có một số câu hỏi, vì vậy hãy để thần trả lời chúng trước.

Con ma thú dạng gấu này dường như là thủ lĩnh của khu vực này, vì vậy thần đã đặt nó dưới sự kiểm soát của mình!

Thần đã dùng một cây roi để khắc sâu vào tâm trí nó rằng thần sẽ là chủ mới của nó.

Tại sao thần lại làm một việc như vậy, tại sao thần có thể nói điều đó với Ainz-sama, đúng không ạ?

"

Ainz tự hỏi "điều đó" là cái quái gì.

...

Nói thật là mình không biết con ma thú đó mạnh đến mức nào ... nhưng liệu nó có đủ mạnh để các Dark Elf và các loài động vật khác phải cảnh giác với nó không?

"Ồ, đúng rồi.

Một thực thể mạnh như Ainz-sama, ngài không thể biết con thú nhỏ bé này mạnh đến mức nào.

Theo thần nhận định, nó chắc chắn không mạnh đến vậy, nhưng dường như nó quá mạnh, đủ để kiểm soát khu vực này như là lãnh thổ của nó.

Vì vậy, nếu đó là Dark Elf bình thường ở đây – thần nghĩ họ sẽ không dám đến gần vì sẽ rất nguy hiểm.

Trên thực tế, có vẻ như không ai dám tiếp cận toàn bộ khu vực này vì sợ gã này.

Vì vậy, thần đề xuất biến đây trở thành khu vực cắm trại tạm thời của chúng ta, và kẻ xâm nhập sẽ hiếm khi xuất hiện ".

"Điều đó thật tuyệt vời."

{À hiểu rồi}, Ainz thầm nghĩ.

Chắc chắn việc thuần hoá nó sẽ tốt hơn so với việc giết nó.

Bởi vì không rõ họ sẽ dành bao nhiêu thời gian để tìm kiếm và quan sát các Dark Elf với căn cứ ở nơi đây.

Nếu đúng như vậy, thì nếu họ giết chúa tể của lãnh địa này, khu vực xung quanh sẽ náo động, và Dark Elf rất có thể sẽ đến đây để thu thập thông tin.

Vì vậy, tốt hơn là để nó sống, theo nghĩa là họ cũng có thể tránh được cuộc chạm trán như vậy.

Hãy cứ như vậy đi

" Aura.

Không phải là ta đang thắc mắc về quyết định của ngươi, nhưng chẳng phải ngươi đã đạt đến giới hạn trong kỹ năng điều khiển ma thú của mình rồi sao?

Khi ngươi kiểm soát thêm con ma thú này, sẽ không có con ma thú khác trong Nazarick được giải thoát khỏi sự kiểm soát của ngươi, phải không?

"

Trong hầu hết các trường hợp, theo thông lệ, chúng sẽ được giải thoát theo thứ tự từ cũ nhất đến mới nhất, không phải trường hợp khi người ta chủ động chọn và giải thoát cho ma thú, mà là khi họ bị buộc phải giải thoát chúng.

Nó thậm chí cũng giống như vậy đối với những con quái vật được triệu hồi và tạo ra.

Trong YGGDRASIL, có một vài ví dụ về một thông báo cảnh báo xuất hiện và bạn có thể chọn giải thoát chúng theo ý muốn.

"Mọi thứ A-đúng rồi!

Các Beast Tamer có mối liên kết với những con ma thú được đặt dưới sự kiểm soát của họ, nhưng thần không có mối liên kết nào với loài này.

Nói cách khác, nghĩa là thần đã không đặt chúng dưới sự kiểm soát hoàn toàn của mình.

Thần chỉ đơn giản là khoan dung với nó rằng "ta là người mạnh mẽ hơn".

Vì vậy, thần cũng không thể sử dụng kỹ năng Beast Tamer để nâng cao kỹ năng của nó."

"Ta hiểu rồi ... nếu như vậy thì chúng ta không thể nói rằng nó hoàn toàn an toàn, đúng không?

Điều đó có nghĩa là bản năng hoang dã của nó có thể thức tỉnh và bất ngờ tấn công họ.

Phải nói rằng, anh không thể tưởng tượng được rằng Aura lại bỏ qua khả năng đó.

Cô bé có lẽ đã đánh giá rằng những người ở đây sẽ không bị thương tích dù là nhỏ nhất.

Tuy nhiên, họ phải xác nhận lại, để đề phòng.

Ainz, tự hỏi nó đang ở cấp độ nào, đột nhiên nhớ ra thú cưng của mình.

"...

Nhân tiện, con nào mạnh hơn, Hamsuke hay con này?"

Aura làm ra vẻ mặt tội lỗi.

{Không, ngay cả khi ngươi trông không quá buồn ... ngươi không thể nói thẳng ra rằng con ma thú dạng gấu kia mạnh hơn sao?}

" Thần có thể được phép trả lời ngài một cách thành thật không ạ?"

"Tất nhiên.

Ta, chủ nhân của Hamsuke, không có chút kiêng dè nào.

Hãy cho ta nghe ý kiến không thiên vị của ngươi ".

"Trong trường hợp đó ... nói về khả năng thể chất thuần túy, nó mạnh hơn Hamsuke trong quá khứ.

N, nhưng!

Hamsuke có thể sử dụng ma pháp, vì vậy nếu ngài so sánh như vậy, rất khó để đoán xem ai sẽ thắng trong trường hợp chúng chiến đấu.

Bởi vì nếu ma pháp có hiệu quả, diễn biến của trận chiến sẽ được quyết định ngay lập tức.

Trên hết ...

Hamsuke hiện tại đã có thêm class Chiến binh.

Nếu nó ở trạng thái bọc thép, thần nghĩ Hamsuke sẽ thắng một cách dễ dàng ".

Hình ảnh Hamsuke vừa ngủ vừa mơ màng hiện lên trong tâm trí Ainz.

Và không hiểu vì sao, bên cạnh nó lại có một Death Knight.

Anh trở nên hơi khó chịu.

Chắc chắn, Hamsuke được xếp vào loại thú cưng, vì vậy Ainz không bận tâm về việc nó ham ngủ, cũng có thể nói rằng nó đang làm việc chỉ bằng cách đi dạo với Momon.

Hơn hết, Ainz cũng biết rằng nó đã rất nỗ lực để có được class Chiến binh và các kỹ năng khác.

Chưa hết, nó còn khiến anh tức giận mỗi khi nhìn thấy ai đó lải nhải bên cạnh một người đang làm việc chăm chỉ.

" Ngươi không cần phải làm quá như vậy để bảo vệ Hamsuke, Aura," nhưng anh nuốt những lời đó.

Đó là điều không thể cân nhắc đối với cảm xúc của Aura.

Cô bé sẽ không bao giờ khen Hamsuke.

"Ta hiểu rồi—" anh có thể nói gì nhiều hơn là mình hiểu rồi hay không ?

Ainz, người không muốn nói bất cứ điều gì như "Hamsuke cũng khá tuyệt vời, huh," cảm thấy bối rối, vì vậy anh quyết định bỏ qua nó và tiếp tục.

"—Vậy nó có phải một con ma thú mạnh mẽ vừa mới xuất hiện ở đây không?

Hay là những con ma thú như thế này rất phổ biến ở Đại dương cây?

Đó là điều ta muốn điều tra kỹ lưỡng.

Chúng ta đã không phát hiện ra bất kỳ ma thú cấp cao nào trên đường đến đây, phải không?

"

"Đúng.

Có thể đã có một số con chỉ lướt qua, nhưng thần không thấy con nào mạnh mẽ.

Có lẽ nếu chúng ta tìm kiếm, chúng ta có thể tìm thấy một vài con, nhưng chúng ta sẽ làm gì thưa chủ nhân?

"

"Không, chúng ta sẽ không bận tâm về điều đó.

Chúng ta đến đây không phải để tìm loại ma thú này.

"

" Thần đã hiểu, thưa Ainz-sama.

Nhưng việc khám phá có điều gì đó hấp dẫn một chút.

Những con ma thú như con gấu này vẫn chưa được tìm thấy ngay cả trong Rừng đại ngàn Tob.

Do đó, khả năng cao là các loài thực vật và động vật – thảo dược bản địa và những thứ chỉ có ở nơi này – được tối ưu hóa cho môi trường sống ở đây.

Trên hết, có thể có những nơi đang xảy ra một số loại hiện tượng đặc biệt ".

Trong thế giới có ma thuật này, tồn tại những nơi mà những hiện tượng đặc biệt xảy ra.

Nước chảy ngược dòng từ dưới lên trên, ngọn đồi nơi có cột ánh sáng bảy sắc cầu vồng đứng sừng sững vào những ngày mưa đá, sa mạc nơi một trận lốc xoáy khổng lồ xảy ra vài thập kỷ một lần, dường như có thể nhìn thấy những loại cảnh tượng đặc biệt này.

Đúng vậy, có thể — thật không may, vẫn không có bất kỳ khu vực bí ẩn nào trong các lãnh thổ bị Vương quốc Sorcerer thâu tóm.

Trong YGGDRASIL, những loại địa điểm này có những hiệu ứng độc đáo, và có thể tìm thấy những nguyên liệu quý hiếm và quái vật ở đó.

Quy tắc đó cũng sẽ áp dụng cho thế giới này chứ?

Hãy lấy Pillar of Prismatic Light(Tháp ánh sáng) làm rơi Rainbow Stone(Đá cầu vồng) làm ví dụ, chẳng hạn như thể ánh sáng đó đã đông đặc lại sau khi nó biến mất.

Đây là một vật phẩm nổi tiếng hỗ trợ việc tạo ra các vật phẩm ma thuật.

Không phải sẽ liên quan đến việc tăng cường sức mạnh của Nazarick nếu khu vực đặc biệt đó có thể được đặt dưới sự kiểm soát của Vương quốc Pháp Thuật sao?

"Có vẻ như tộc Elf không có kiến thức sâu rộng về Đại dương Cây.

Nếu đúng như vậy, thì như ngươi đã nói, Aura.

Trong tương lai, mục tiêu của chúng ta sẽ là khám phá nơi này — đúng vậy, có thể sẽ phải cử Mạo hiểm giả đi.

"

Các Undead mà Ainz tạo ra không thể làm những việc như khám phá các loại dược thảo mới.

Có lẽ đã đến lúc một tổ đội phiêu lưu cùng với một nhóm undead khuân vác đồ được thêm vào để lên sàn rồi.

"Bây giờ – hãy quay lại thôi.

Mare đang đợi chúng ta ".

" Vâng thưa ngài! ...

Dù vậy, Ainz-sama.

Đây chỉ là để xác nhận, nhưng Cerberus đó có phải là thứ mà Ainz-sama đã triệu hồi không ạ?

"

" Đúng rồi, ngươi đã đoán đúng.

Đó là con quái vật mà ta đã triệu hồi để thay thế cho Fenrir ".

Ainz đi cùng Aura.

Tất nhiên, Fenrir và Cerberus cũng ở cùng họ.

Con gấu ma thú thể hiện thái độ không muốn đi, nhưng chỉ với một nhát roi của Aura, nó đã nhanh chóng có mặt.

"...

Nhân tiện, Aura.

Ngươi định làm gì với con ma thú đó?

Xét cho cùng nó đã không được đặt hoàn toàn dưới sự kiểm soát của ngươi, ngươi nghĩ chúng ta nên giải quyết nó như thế nào?

"

"Vâng.

Vì vậy, thần muốn tham khảo ý kiến của ngài về điều này, nhưng liệu có ổn không nếu thần mang nó về Nazarick ạ?

"

"Ngươi có định để nó tự do đi lang thang trên Tầng Sáu không?"

Đó là nếu nó sở hữu mức độ thông minh cần thiết để giao tiếp như Hamsuke, anh không thể cho phép một ma thú có trí thông minh thấp tự do đi lang thang.

Một con ma thú ở cấp độ này có thể giết những người hầu gái thường.

Nếu đúng như vậy, thì một số NPC sẽ bị cấm vào Tầng sáu.

Và đó không phải là tất cả, còn có những quái thụ quái khác trên Tầng Sáu.

Sự an toàn của chúng cũng là một câu hỏi.

" Thần đã không tính đi xa đến mức để nó tự do lang thang, nhưng thần muốn thử đặt những con ma thú dưới sự kiểm soát của mình, mà không dùng những Kỹ năng của một Beast Tamer.

Thần nghĩ rằng có thể sử dụng nó trong thí nghiệm đó.

"

"Huh.

Nếu là như vậy, ta thực sự muốn hỗ trợ ngươi nhưng ...

"

Để có được một sức mạnh độc nhất từ thế giới này, và không thể có trong YGGDRASIL.

Từ quan điểm của Ainz, người đang nghĩ về việc tăng kỹ năng của bản thân vốn đã không thể phát triển thêm nữa, lẽ ra anh nên chấp nhận đề nghị của Aura.

Tuy nhiên

"Không nhất thiết phải là con thú này, phải không?

Chọn một con gì đó yếu hơn đi ...

Ngươi nghĩ sao về việc bắt đầu với một con ma thú cấp 1?

"

Nếu đó là một ma thú như thế, thì các NPC — ngay cả khi những người hầu gái thường bị tấn công, họ có thể xử lý nó bằng cách này hay cách khác với sức mạnh từ trang bị của họ.

" Như vậy cũng ổn thôi ạ..." ngoài miệng thì nói thế nhưng biểu hiện của Aura có vẻ không vui.

"Nếu Ainz-sama đã nói thì hãy làm theo cách đó"

"Không, không phải là ta không cho phép con thú này?

Nhưng, ta tự hỏi tại sao phải là con gấu đó?

Có phải ngươi thực sự thích gấu không?

"

Đột nhiên, Aura ngoái đầu nhìn lại phía sau.

"...

Fen.

Aaa chắc phát điên lên mất ". cô bé nói với một giọng điệu hơi lạnh lùng, và ngay lập tức quay đầu về phía trước.

"—Xin lỗi về điều đó thưa Ainz-sama.

Đó là bởi vì Fen trông giống như sắp làm điều gì đó kỳ cục...

"

Ainz nhìn lại, nhưng không có cảm giác như nó sắp làm bất cứ điều gì.

Nhưng vì cô đã nói thế.

Ainz nhìn lại và hỏi Aura một câu hỏi.

"À, thôi, không cần lo lắng về chuyện đó.

Bây giờ, tại sao lại là con gấu đó?

"

" Vâng thưa chủ nhân.

Nó không thể giao tiếp như giống như Hamsuke , nhưng có vẻ như nó khá thông minh.

Fen và những đứa khác cũng không thể nói chuyện, nhưng chúng thực sự thông minh, phải không ạ?

Thần không nghĩ việc có thể giao tiếp hay không là cốt lõi của trí thông minh.

Như ngài mong muốn, những kẻ có một mức độ thông minh nhất định sẽ phù hợp hơn với việc đào tạo.

"

Chắc chắn, đã có cảm giác rằng anh có thể có hoặc có thể không có ký ức về việc nhìn thấy Fen và nghĩ điều tương tự.

Suzuki Satoru sống một cuộc sống không gắn bó với vật nuôi, nhưng điều đó có vẻ khác về cơ bản với "những chú chó ngoan" mà anh đã nghe trong các câu chuyện.

Tất nhiên, nếu chỉ nói rằng đó là bởi vì nó là một con ma thú thì đã chả có gì để nói.

"Vậy đó là lý do tại sao Fen đôi khi lắng nghe những gì Mare nói, những kẻ có một mức độ thông minh nhất định phù hợp hơn để huấn luyện.

Hoặc, chỉ có thể nuôi một con từ khi nó còn nhỏ ...

"

" Sẽ mất quá nhiều thời gian để làm điều đó nhỉ?

Nếu chọn một thứ gì đó trưởng thành trong thời gian ngắn như một con chó...

Aah, ta không biết liệu điều đó có hữu ích cho việc huấn luyện ma thú trong tình huống đó hay không.

"

Để huấn luyện ma thú, cách tốt nhất là nên thử và ra lệnh cho chúng trực tiếp.

Vậy là không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận lời thỉnh cầu của Aura.

"... nhưng bên ngoài Nazarick thì ổn.

Nhìn xem, ngay bây giờ, có một nơi mà chúng ta đã đưa những người từ Thủ đô Hoàng gia đến ở và đang sống, phải không?

Ở đó thì thế nào?"

"Đó là Nazarick giả đã chế tạo, phải không ạ?

Các Mạo hiểm giả đang sử dụng nó ...

Vậy nếu thần không để nó đi lang thang quanh Tầng Sáu, và cách ly nó cho đến khi thần tin rằng quá trình huấn luyện đã hoàn toàn kết thúc thì có được không ạ?

"

"...

Vậy thì thoả thuận như thế nhé?"

"Vâng!

Cảm ơn ngài rất nhiều, Ainz-sama.

Vì đã lắng nghe những ước muốn ích kỷ của cá nhân thần".

Ainz mỉm cười với Aura và cúi đầu.

"Không có gì.

Cũng giống như Albedo đang tiến hành các cuộc diễn tập chiến đấu, thái độ cố gắng cải thiện bản thân là rất tuyệt vời.

Tất cả các NPC các ngươi đều là niềm tự hào và niềm vui của ta — không, là niềm tự hào và niềm vui của Ainz Ooal Gown —.

"

Aura mở to mắt, và cô bé ngừng di chuyển.

Với sự thay đổi đó, Ainz đã tự trách mình, anh đã nói điều gì đó mà anh không nên nói sao? anh không có bất kỳ hồi ức nào về điều đó.

Không—

{— mình không nhận thấy điều đó, nhưng mình đã làm và nói điều gì đó khiến Aura cảm thấy không thoải mái theo quan điểm của cô chăng?

Có phải riêng cách dùng từ niềm tự hào và niềm vui của Chagama-san là tất cả đối với cô nhóc, và cô không thèm đoái hoài gì đến những người khác, đại loại như vậy?

Hay là cô ấy ...

đang hạnh phúc?

Nó không giống như thể cô nhóc đang cười ...

Hừm.

Có lẽ mình nên hành động để lường trước điều tồi tệ nhất, thay vì mong đợi điều tốt nhất.}

Nhưng sẽ còn khó xử hơn nếu anh bất cẩn xin lỗi.

Vì vậy, Ainz chỉ có một biện pháp mà anh có thể thực hiện.

"Ồ, đúng rồi.

Để thể hiện sự đánh giá cao của ta đối với tất cả sự chăm chỉ làm việc của ngươi, chúng ta đã chuẩn bị một bữa ăn.

Ta đã chuẩn bị nó cùng với Mare, ngươi biết đấy.

Rất tiếc, tất nhiên, không ai trong chúng ta biết nấu ăn, vì vậy tất cả những gì chúng ta làm là mang nó tới từ Nazarick ".

Anh phủ bóng lên toàn bộ mọi thứ.

"Hahaha," trong khi anh tiếp tục cười, anh đã nhân cơ hội để nhìn vào diện mạo của Aura.

{Hừm?

Cô nhóc không giận sao?

Đó có thể là một nụ cười gượng gạo, hoặc cũng có thể là một nụ cười giả tạo, nhưng cô ấy đang cười, đúng không?}

Aura cười rất tươi đến nỗi anh không thể tin rằng đó là một nụ cười không chân thành.

Cô bé có thể đã rất vui khi nghe rằng một bữa ăn đã được chuẩn bị.

Hoặc có lẽ cô rất vui khi được Ainz khen ngợi?

{Dù sao đi nữa, mình cần phải khen ngợi các NPC nhiều hơn nữa, chắc là vậy.}

Ainz kiên định quyết tâm làm như vậy.

Anh có cảm giác rằng một trong những Thành viên của Guild đã nói với giọng vô cảm, "Lòng biết ơn là thứ sẽ không được truyền sang bên kia nếu không được nói ra.

Nếu bạn nghĩ rằng bạn đang truyền tải nó và không nói gì, thì trước khi bạn biết điều đó, sự bất mãn của vợ bạn sẽ tích tụ một cách thái quá.

"

{Hình như Touch-san đã nói như vậy?}

Trong khi anh cố gắng nhớ lại, Green Secret House đã xuất hiện.

Khi tất cả đang đứng trước mặt Mare, người đang theo dõi mọi thứ từ bên trong, mở cửa.

"Chào mừng chị trở v-về."

"Yeah.

Chị về rồi đây "

Cô có thể thấy một bàn ăn được bày biện đầy đủ phía sau Mare.

Ánh mắt của Aura lướt qua nó.

Ainz cũng căng thẳng.

"Chà, trông ngon quá!"

Nhìn thấy khuôn mặt của Aura nở một nụ cười, Ainz cảm thấy nhẹ nhõm.

Anh hơi lo lắng rằng cô ấy sẽ nói điều gì đó như, "Aww, hôm nay thần có hứng với katsudon cơ..." – trong khi nghĩ đó là điều mà cô nhóc chắc chắn sẽ không bao giờ nói.

Vì hiếm khi có cơ hội ngồi chung bàn với ai đó, nên anh đã lo lắng rằng sự cầu kỳ của mình đối với thức ăn đã trở nên vô cùng tẻ nhạt và thô thiển.

"Đúng vậy, bếp trưởng sẽ rất vui khi biết ngươi nghĩ như vậy.

Thêm vào đó, ta cũng đã chuẩn bị phần cho Fenrir, nhưng ...

"

Họ đã đặt một cục thịt khổng lồ khổng lồ, dành riêng cho Fenrir, bên trên một gốc cây mà họ đã chuẩn bị bên cạnh căn cứ.

Đó là con bò mà họ nuôi để làm gia súc, còn rất tươi, chỉ mới bị giết, máu vẫn còn rỉ ra.

Trang trại bò sữa nằm ở một nơi chỉ cách Nazarick một quãng ngắn, một khu đất rộng lớn, nơi phần lớn gia súc được chăn thả.

Bếp trưởng cho biết, "Cá nhân thần thích hương vị thịt của những động vật ăn ngũ cốc hơn thịt của những con ăn cỏ."

Có lẽ anh có ảnh hưởng lớn, hoặc những người khác cũng cảm thấy như vậy, nhưng đó không phải là một lựa chọn thịt phổ biến ở Nazarick.

Ban đầu chúng không được phép chăn thả, có lẽ chúng ta nên nuôi để chúng trở nên ngon hơn.

Tuy nhiên, họ không có đủ nhân lực cho việc đó.

Ở E-Rantel, trong số những người đã bị cưỡng chế để xây dựng khu vực cho bán nhân loại, hầu như không còn bất kỳ người nào có kỹ năng liên quan đến chăn nuôi, và thậm chí nếu có, họ cũng đã bỏ đi theo hướng các làng biên giới.

Có thể như vậy, đó chỉ là một người kén chọn mùi vị đang nói chuyện, sẽ không có vấn đề gì nếu đó là thức ăn cho ma thú.

"...

Chúng ta nên làm gì với phần dành cho con gấu đó?"

" Nó sẽ không đói ngay cả khi không được cho ăn, thưa chủ nhân.

Có vẻ như nó đã ăn no trước khi tấn công thần.

Trên hết, rõ ràng đó là một kiểu huấn luyện.

Đó là không cho nó ăn bất cứ thứ gì cho đến khi nó hoàn toàn hiểu rằng thần là chủ và phải tuân theo mọi mệnh lệnh của thần.

"

"Vậy à ... chắc chắn là như vậy rồi.

Ngay cả đối với con người hay các chủng tộc khác, những sinh vật khi bị đẩy quá ngưỡng chịu đựng, sẽ hoàn toàn tuân theo chúng ta.

"

Họ bước vào Green Secret House trong khi nói điều đó và những điều khác.

"Ngươi có thể tới đây và ăn."

Khi Aura nói vậy trước khi bước qua cánh cửa, Fenrir kiên nhẫn chờ đợi từ nãy đến giờ, cắn mạnh vào phần thịt.

Con gấu ma thú chỉ ngây người nhìn cảnh tượng đó.

Dáng người với đôi vai chùng xuống chắc chắn trông giống con người, và đúng như Aura nói, nó làm cho người khác cảm thấy như thể nó sở hữu một mức độ thông minh nào đó.

Tất nhiên Cerberus cũng không cần ăn tối.

Ngay cả khi bạn cho một con quái vật được triệu hồi thức ăn, nó sẽ không ăn.

Dường như không có bất kỳ trường hợp nào để chúng được tiếp thêm sức mạnh bằng cách cho thức ăn chứa Buff, nhưng ít nhất hiện tại Ainz không cảm thấy cần thiết phải làm vậy.

"Huh?

Ngài nghiêm túc chứ?"

"Mình đang bị bắt nạt sao!"

"Đói quá" Sau khi quyết định điều xong, Ainz có linh cảm rằng đó là những phản ứng đến từ Cerberus đối với anh, nhưng có lẽ đó chỉ là trí tưởng tượng của anh thôi.

Ba người họ đến bàn mà Ainz đã chuẩn bị.

"Cùng ăn thôi nào."

Hai người họ đồng thanh nói: "Itadakimasu ".

Đương nhiên, Ainz không thể ăn được.

Aura là người đầu tiên ăn.

"Ainz-sama!

Món này ngon tuyệt!

"

"M-hmm", Mare gật đầu đồng ý với lời nói của chị gái mình.

Ainz mỉm cười với hai người họ.

"Thật tuyệt.

Ta sẽ gửi lại những lời đó cho bếp trưởng ...

Ta muốn hai người lắng nghe những gì ta nói khi đang ăn, nhưng chúng ta biết từ cuộc điều tra của Aura rằng mọi thứ sẽ ổn ngay cả khi xây dựng một căn cứ tạm thời trong khu vực này.

Vì vậy, chúng ta sẽ chọn một nơi khác để di dời Green Secret House, và sau khi hoàn thành, ta muốn chúng ta bắt đầu hành động để tìm ra Ngôi làng Dark Elf.

"

Hai người họ ngừng ăn và nghiêm túc lắng nghe những gì Ainz nói.

Chà, ngay cả Suzuki Satoru cũng sẽ bỏ ăn nếu ông chủ của anh bắt đầu nói về điều gì đó liên quan đến công việc.

"Sau đó, chúng ta sẽ thiết lập quan hệ thân thiện với các Dark Elf.

Theo kế hoạch của chúng ta để thực hiện điều đó — nếu Aura đồng ý, ta muốn thực hiện Sứ Mệnh: Red Ogre Cried.

"

Ainz cười lớn.

Anh đã từng thực hiện nó với bạn bè của mình, và những người bạn đó đã gọi nó là một trò lừa bịp.

Trên thực tế, ngay khi anh đang nghĩ về việc sử dụng một con quái vật mà anh đã tự mình triệu hồi, Aura đã mang về đúng con ma thú phù hợp cho việc đó.

Nếu cô nhóc đồng ý sử dụng nó, sẽ không có hướng hành động tuyệt vời hơn như thế.

Việc không nằm trong tầm kiểm soát hoàn toàn của cô nhóc là một yếu tố không chắc chắn trong kế hoạch, nhưng ngược lại, điều đó cũng sẽ làm tăng tính thực tế.

Anh không biết liệu nó khác nhau theo từng cá thể hay do chủng tộc của nó, nhưng không có sự đồng nhất trong khả năng diễn xuất của những con quái vật.

Evil Lord of Wrath đã có một màn trình diễn xuất sắc, nhưng theo Shizu thì có vẻ như, "Circlet Demon là một diễn viên khá tệ."

Anh đã muốn che giấu danh tính và sức mạnh của chúng, nhưng sẽ không tốt nếu chúng không biết cách điều tiết?

Nếu đợi thêm vài năm, thì có lẽ sẽ có một cách giải pháp khác tốt hơn, nhưng khi xem xét tình hình hiện tại của Pháp Quốc, anh không nghĩ rằng có nhiều thời gian như vậy.

"Yêu tinh đỏ phải khóc ạ???

Ainz-sama, kế hoạch này là gì vậy?

"

Ainz một lần nữa cười lớn với sự tò mò của Aura.

Có một thời điểm, đó là một trong nhiều điều anh đã học được từ bạn bè của mình.

Có vẻ như tên của chiến lược dựa trên một sự kiện gì đó, thành thật mà nói Ainz cũng không chắc, nhưng anh lại tỏ ra như thể biết.

Dựa trên kinh nghiệm trước đây của mình Anh có thể giải thích chiến lược này rõ ràng.

Ainz chuẩn bị nói

– "—Oh!

Đó là {The Red Oni Who Cried}, phải không?

Thần đã đọc cuốn sách đó gần đây!

"

Đây là lần đầu tiên anh biết được nguồn gốc của tên chiến lược, Ainz im lặng và từ từ nhìn lên bầu trời.

Nếu anh đã nhìn thấy bầu trời xanh hùng vĩ ở đây, tâm trí của Ainz, sự ngu dốt của chính nó bị một đứa trẻ đánh vào đó, có lẽ cũng đã học được một hoặc hai điều.

Anh có thể đã nhận được sự an ủi rằng anh nhỏ bé so với toàn bộ thế giới.

Tuy nhiên, tất cả những gì anh nhìn thấy là trần nhà của Green Secret House.

Sau khi nhìn chằm chằm vào trần nhà, anh quay mặt lại để nhìn nụ cười trong sáng và ngây thơ của Mare.

Vẫn có khả năng là Mare đã đưa ra kết luận sai lầm.

"...Có đúng không?

Hay là một cái gì đó khác, Mare.

Ta chưa bao giờ đọc cuốn sách đó trước đây.

Ngươi nói nó được gọi là {The Red Oni Who Cried} ...

"

" Vâng ạ!

Vậy nội dung của cuốn sách đó là, chúng ta sẽ sử dụng con gấu mà chị gái thần mang về để thực hiện, đúng không ạ!

"

Chính xác, đó chính là trọng điểm.

"...

Uh huh.

Đúng rồi, ngươi rất tuyệt vời Mare ...

"

Cuối cùng Ainz đã nở một nụ cười với cặp song sinh.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 15 - Chương 3: Sự chăm chỉ của Aura


Phần 1: Meobietbay

Ngôi làng của Dark Elf nằm sâu trong Đại Dương Cây.

Nó không khác gì những Ngôi làng Elf khác.

Đã từng có chủng tộc được gọi là Wild Elf nguồn gốc là những Elf bình thường.

Việc chuyển khu vực sống của đến đồng cỏ đã tạo ra những thay đổi không chỉ về lối sống mà còn biến đổi thể chất, cho đến hiện nay họ đã được công nhận là một chủng tộc riêng biệt.

Vậy lý do mà những thay đổi về thể chất hoặc ma pháp không xảy ra ở Dark Elf, là vì họ có cùng nguồn gốc với Elf ngay từ đầu và 2 tộc đã sống trong cùng một môi trường.

Hầu như không có bất kỳ sự khác biệt nào về lối sống văn hóa, và họ sống tập trung ở các Elf Tree.

Do đó, các class mà họ đạt được cũng giống như Elf, chủ yếu vẫn là là Ranger và Druid.

Sự khác biệt duy nhất là màu da, phương thức tự bảo vệ và những phong tục thông thường khác.

Tại các Ngôi làng Dark Elf, họ tự bảo vệ mình trước những động vật hoang dã bằng cách sử dụng mùi hương để chúng tránh xa ngôi làng.

Trước khi chuyển đến Đại Dương Cây, các Dark Elf đã được các Treant(người cây) và những cư dân khác trong khu rừng nơi họ từng sống dạy cho tri thức quý giá này.

Các loại thảo mộc có mùi mạnh được trồng xung quanh làng, tạo ra một loại thuốc đặc biệt lan truyền mùi hương trong không khí có tác dụng xua đuổi động vật, đồng thời họ sử dụng ma pháp Druidic — mặc dù loại sức mạnh này bị phân chia đáng kể liên quan đến thời gian kéo dài hiệu lực và diện tích khu vực tác dụng.

Phương pháp này cũng có tác dụng ở Đại Dương Cây, so với các Ngôi làng Elf khác ngoại trừ Thủ đô Hoàng gia, các Ngôi làng Dark Elf đều an toàn.

Tuy nhiên, tộc Elf không biết gì về phương pháp này.

Nếu nó được truyền bá rộng rãi, hiệu quả được tạo ra từ mùi hương sẽ giảm xuống.

Ma thú cũng như các loài động vật khác có vẻ ngu ngốc, nhưng sự thật không phải vậy.

Ngược lại, nếu chúng biết rằng có thức ăn ở đầu kia của mùi hương đó, mức độ nguy hiểm sẽ tăng lên.

Vì những lý do đó, nên ngay cả khi 2 tộc có chung nguồn gốc tổ tiên, họ cũng không dễ dàng dạy tộc Elf phương pháp này.

Tuy nhiên, vào ngày hôm đó, các Dark Elf đã quá tin tưởng vào "sự an toàn" trong ý nghĩ của mình, đã cảm nhận được sự uy hiếp nguy hiểm.

Tiếng gầm hú dữ dội có thể nghe thấy từ đằng xa.

Đây là một điều thường xuyên xảy ra ở Đại Dương Cây.

Cho dù là ngày nắng rực rỡ hay đêm khuya, không có ngày nào mà họ không nghe thấy tiếng động vật.

Hơn nữa, có những loài dù thân hình nhỏ bé nhưng lại có những tiếng gầm rú khiến mọi thứ xung quanh phải lo lắng.

Nghe thấy một tiếng gầm không có nghĩa là có điều gì đó đang xảy ra.

Những tiếng gầm rú chắc chắn rất đáng sợ.

Có nhiều loài ma thú khác nhau có thể tạo ra tiếng gầm chứa sức mạnh đặc biệt.

Những người nghe thấy chúng sẽ trở nên sợ hãi, bối rối, mất ý chí chiến đấu, và đôi khi, có một số thậm chí còn mang theo hiệu ứng tiêu cực làm kiệt sức.

Nhưng nếu nó được nghe thấy từ khoảng cách xa, thì kỹ năng đặc biệt đó sẽ không mang thiệu hiệu ứng.

Một tiếng gầm duy nhất ở phía xa bình thường sẽ không quá nguy hiểm và lẽ ra chỉ là một việc rất bình thường khi sống xung quanh nơi này.

Tuy nhiên, ngày hôm đó, một người đàn ông Dark Elf đã kêu gọi mọi người đề phòng.

Chiều cao tổng thể của người này được xem như khá bình thường của một Dark Elf.

Tuy nhiên, đôi chân dài, mảnh mai và dẻo dai, với những chuyển động linh hoạt và hiệu quả khiến người ta cảm thấy như có một sức mạnh tiềm ẩn bên trong, làm cho ai nhìn thấy đều có cảm giác như đàn ông trông to lớn hơn so với chiều cao thực của mình.

Vẻ ngoài tươi tắn của anh rất cân đối, ngay cả trong làng, anh cũng rất có sức hút với những người phụ nữ.

Không có ai trong số những Dark Elf sống ở Đại Dương Cây mà không biết người đàn ông này.

Một Ranger hạng nhất đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm, một thành viên thuộc một dòng họ lâu đời và danh giá, Họ Blueberry – một trong 13 dòng họ thuở ban đầu – đã trở thành nhân vật trung tâm trong cuộc Đại Di Cư.

Anh ta là Blueberry Egnia , đang cầm trên tay một cây cung theo đúng phong cách của một Dark Elf, chỉ có một vài cái như thế ở ngôi làng này.

Đó là một cây cung mà người bình thường sẽ không thể sở hữu được trừ khi họ giành được điểm cực cao tại Giải đấu Bắn cung được tổ chức ba năm một lần vào mùa hoa Becoa nở.

Nghe theo lời kêu gọi của Egnia, binh lính của tộc Dark Elf đã tập hợp ngay lập tức.

Dù được gọi là lính, nhưng họ chỉ là những Ranger chưa có kinh nghiệm, chưa đi ra ngoài săn bắn, chứ không phải là quân nhân chuyên nghiệp.

Ngôi làng nơi Engia sống là ngôi làng Dark Elf lớn nhất trong các vùng lân cận.

Tuy nhiên, chỉ có khoảng 200 cư dân, và họ không có nhiều thời gian để tìm ra các chiến binh chuyên nghiệp vào đúng vai trò của mình.

Trước những người bạn đang tập hợp với vẻ bối rối trên khuôn mặt, Egnia khẽ di chuyển tai tập trung vào những âm thanh ở xa, anh tuyên bố bằng một giọng cứng rắn,

" Tôi buộc phải tập hợp tất cả mọi người lại đây không vì lý do nào khác, chính là tiếng gầm vừa rồi.

Tôi đã từng nghe thấy nó một lần trước đây.

Đó là tiếng gầm của một con "Ursus" trưởng thành, một cá thể mạnh mẽ đã xuất hiện."

( ursus có thể là cách Dark Elf gọi Ankyloursus )

Egnia cảm thấy tất cả những người tập hợp ở đây ngay lập tức trở nên căng thẳng.

Câu trả lời tại sao lại như vậy đã quá rõ ràng.

Nếu là một Dark Elf sống trong khu rừng này, cho dù chỉ là một đứa trẻ, sẽ không ai không biết tên của loài ma thú đáng sợ nhất, Ankyloursus.

Trong khu vực xung quanh ngôi làng này, có rất nhiều loài quái vật có mức độ nguy hiểm cao, nhưng Ankyloursus là loài đứng đầu danh sách.

Nếu đó là một 'Ursus' cub, (con Ursus bé) thì sẽ ổn thôi, tuy nhiên nếu bị tấn công bởi một con trưởng thành hay một con trưởng thành hoàn toàn vào thời điểm đó, thì cái chết sẽ đến ngay lập tức .

Chúng có bộ giáp cứng chống lại những mũi tên và sức mạnh thể chất siêu khỏe có thể dễ dàng cắt đôi một Dark Elf.

Hơn nữa, do tất cả các khả năng thể chất của chúng đều cao, nên việc chạy trốn khỏi chúng vô cùng khó khăn, chúng là một loại quái vật thực sự đáng sợ.

"...

Tôi chắc chắn đã nghe thấy một số tiếng gầm, nhưng có phải là tiếng của 'Ursus' không?

Anh có chắc là mình không nghe nhầm chứ?

"

Một người phụ nữ Dark Elf nghi ngờ hỏi.

Một trong 3 phụ tá của Bậc thầy Thợ Săn(vice-master of the hunt), và một Ranger lành nghề, người đang cầm một cây cung giống như cây trên tay Egnja.

Dường như ngay cả với tiếng gầm đó cô cũng không thể biết được đó có phải là 'Ursus'' hay không.

Hơn nữa, một loài chim dễ thương được gọi là Howling Bird, nó có thể bắt chước tiếng gầm của nhiều loài quái vật khác nhau.

Và có những động vật khác trong khu rừng này có khả năng tương tự như thế.

Với ngần đó loại động vật sống trong rừng, việc xác định chủ nhân của một tiếng gầm duy nhất từ xa là điều vô cùng khó khăn.

Câu hỏi của cô là một câu hỏi hợp lý.

Tuy nhiên, Egnia là Ranger vĩ đại nhất trong khu rừng này.

Anh vượt qua tất cả mọi người không chỉ ở kỹ năng dùng cung mà còn ở sự nhạy bén của các giác quan, và thậm chí ở khả năng phân tích thông tin mà các giác quan thu thập được.

Câu hỏi của cô không phải vì bất kỳ sự ngờ vực nào đối với Egnia, nó xuất phát từ việc cô thật sự mong ai đó sẽ trả lời "đây chỉ là một sự nhầm lẫn."

"Rất đáng tiếc, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa.

Dù thời gian có trôi qua bao lâu, tôi cũng không thể nào quên được tiếng gầm rú dựng tóc gáy đó.

Nó khiến tôi cảm nhận ra được sự khác biệt vượt bậc về sức mạnh.

Ngay cả bây giờ nó vẫn còn vang vọng trong tai tôi.

Đó là thứ mà tôi không đời nào nhầm lẫn được".

Người tiếp theo nói chuyện là Bậc thầy Thợ Săn

Những trụ cột nắm quyền hành trong làng là Bậc thầy Thợ Săn(Master of the Hunt), Hội đồng Trưởng lão(Council of Elders), Dược sư trưởng(Chief Pharmacist), và Bậc thầy Nghi lễ(Rite Master) .

Hội đồng trưởng lão gồm ba người, nên tổng cộng có sáu người trong ban lãnh đạo.

Có nghĩa là anh là một trong 6 người lãnh đạo.

Trên tay anh không cầm một cây cung nào.

Chuyên môn của anh là đặt bẫy, nhưng khả năng của anh vẫn kém xa Egnia.

Có thể như vậy, với tư cách là một Ranger, không nghi ngờ gì về việc anh có ảnh hưởng, và mặc dù anh trẻ hơn Egnia, nhưng sở hữu một tính cách lạnh lùng và bình tĩnh, một người không có gì để chỉ trích với vai trò là Bậc thầy Thợ Săn.

"Một tiếng gầm của 'Ursus'' trưởng thành ...

Vậy chúng ta có thể hiểu rằng có thứ gì đó đã xâm nhập vào lãnh địa của nó phải không?

"

Trong hầu hết các trường hợp, nó sẽ gầm lên khi chiến đấu với kẻ thù mạnh hoặc kẻ thù của chính đồng loại.

Nếu không, đó là khi nó đang tuyên bố chiến thắng, hoặc tuyên bố lãnh địa của nó.

Hay cũng có thể, khi nó đang sinh sản.

Tuy nhiên, cho dù đó là gì đi nữa, rất có thể ai đó đã đi vào lãnh địa của 'Ursus''.

Bởi vì một khi Ankyloursus thiết lập lãnh địa của mình – lãnh địa sẽ mở rộng theo sự phát triển của cơ thể – thì sẽ rất hiếm khi chúng cố gắng thay đổi.

Và cũng rất hiếm khi chúng đi săn bên ngoài lãnh địa của mình.

Vì vậy, sẽ hợp lý khi nghĩ rằng kẻ nào đó đã vào lãnh địa của nó.

"Haa ...

Thật là phiền phức.

Tôi không biết con quái vật nào đã đi vào bên trong khu vực đó, tôi hy vọng rằng những kẻ bất cẩn đã phá rối sự bình yên sẽ trở thành con mồi của 'Ursus''.

"

Những Dark Elf xung quanh đều đồng ý với lời than phiền của Bậc thầy Thợ Săn.

Egnia nở một nụ cười gượng gạo với những người đó.

Với bản tính của Ankyloursus, miễn là họ không kích động nó một cách thiếu suy nghĩ, thì theo một nghĩa nào đó, nó có thể trở thành người giữ cân bằng khu vực.

"Tôi đồng ý với ý kiến đó, nhưng chúng ta không biết liệu có kẻ xâm nhập có vào lãnh địa của nó hay không?

Lần cuối khi tôi nghe thấy tiếng gầm của 'Ursus'', đó là lúc hai con trong số chúng đang đánh nhau.

Và cuộc chiến lần đó xảy ra bên ngoài lãnh địa của nó.

"Ừm, thứ lỗi cho tôi, Egnia-san, tôi có một câu hỏi ...

Tôi hầu như không nghe thấy nó chút nào, nhưng kể từ khi anh đề cập đến, tôi nghĩ đúng là có một 'Ursus'' đã gầm lên.

Nhưng, lãnh địa của nó khá tách biệt với nơi đây, phải không?

Vậy tại sao anh lại gọi tất cả chúng tôi đến đây?

"

"Đúng vậy, tôi không biết liệu có chuyện gì đã xảy ra với 'Ursus'' hay không, nhưng thực tế có một tình huống nào đó đang xảy ra khiến nó gầm rú.

Có thể nó đang thay đổi lãnh địa của mình, hoặc có thể người cai trị lãnh địa đó đã thay đổi.

Hoặc có thể một cái gì đó thậm chí còn khác hơn đang xảy ra.

Ví dụ như...

đúng như vậy, "

Sau khi hít một hơi, Egnia tiếp tục và nói,

" Chẳng hạn như một con ma thú mạnh mẽ có thể thoát khỏi 'Ursus'' ,ngay sau khi nó bị thua, và nó đang đi về hướng này.

Vì vậy, chúng ta nên phòng ngừa mọi trường hợp có thể xảy ra với ngôi làng, và ngay ngày mai, chúng ta nên đi về hướng có tiếng gầm và xem qua tình trạng của khu rừng."

Mọi người có mặt đều đồng tình.

Sẽ có vấn đề nếu họ không nhanh chóng cảm nhận được những thay đổi trong rừng và chia sẻ thông tin.

Điều đó cực kỳ quan trọng đối với những người sống bằng cách nhận được những phước lành của khu rừng.

"Cuộc săn ngày hôm nay bị hủy bỏ.

Có lẽ sẽ an toàn hơn nếu ngăn không cho bất kỳ ai vào rừng, và hãy quên đi việc đi săn.

Chúng ta vẫn còn thức ăn, phải không?

"

"Chúng ta sẽ ổn.

Gần đây, chúng tôi đã có một số nghi lễ lớn.

Nhưng ngay cả khi như vậy, chúng ta vẫn nên nói với Bậc thầy Nghi lễ ngay lập tức những gì đang xảy ra, để ông bắt đầu làm trái cây.

Chúng ta không biết sẽ mất bao nhiêu ngày cho đến khi hoàn thành việc xác nhận xem mọi thứ có an toàn hay không.

"

"Sau đó ...

đúng.

Chúng ta cũng nên nói chuyện với các Trưởng lão về điều này.

Chúng ta sẽ nhờ các Trưởng lão nghĩ ra cách truyền bá thông tin cho mọi người để những người không biết chuyện gì đang xảy ra không đi vào rừng ".

Tác động bởi lời kêu gọi chú ý của Egnia, mọi người bắt đầu trao đổi ý kiến.

Không ai nói, "Có lẽ anh suy nghĩ quá nhiều."

Khu rừng mang lại phước lành, nhưng nó cũng bất ngờ đưa đến điềm bất hạnh theo cách riêng.

Đặt các biện pháp phòng ngừa lên hàng đầu mà không bỏ qua một điềm báo nhỏ nhất là rất quan trọng để tồn tại trong Đại Dương Cây.

Họ phải nhanh chóng thông báo thông tin rằng có khả năng trật tự của khu rừng đang xấu đi.

"Chúng ta nên làm gì với những ngôi làng khác?

Chúng ta có nên liên hệ với họ khi đã nắm được tình hình hay không?

Hay chúng ta nên nhanh chóng nói với họ rằng chúng ta đang đối mặt với tình huống này?"

"Tôi có thể cảm nhận được rằng cả hai điều đó đều đúng, nhưng tôi cũng nghĩ rằng chúng cũng có thể sai...

Tại sao chúng ta không để các Trưởng Lão quyết định nên làm thế nào?"

"Này, chờ một chút, chúng ta nên thống nhất ý kiến.

Nếu chúng ta trình bày như là ý kiến của số đông, chỉ như vậy mới có thể chiến thắng trong cuộc tranh luận với mấy lão già cứng đầu khó tánh đó, có thể họ sẽ bắt đầu đề xuất chúng ta làm một điều gì đó kỳ cục.

"

"...

Gọi họ là những lão già cứng đầu khó tánh là đi quá xa rồi đấy, Ganen.

Chắc chắn, đôi khi họ có thể thiếu linh hoạt, nhưng theo cách riêng, các trưởng lão có kinh nghiệm phong phú.

Chúng ta đang chọn một cách làm có thể được coi là an toàn hơn bằng cách có thêm những gợi ý từ sự khôn ngoan của họ.

"

Một trong những Phụ tá của Bậc thầy Thợ Săn- Plum Ganen – đã bị khiển trách bởi Bậc thầy Thợ Săn.

" D!!!"

Ganen, mặt đỏ bừng, cố bắt đầu lớn tiếng, nhưng miệng anh đã bị bàn tay của Egnia che lại.

"Như vậy là đủ rồi.

Xem xét những gì tôi đã gọi mọi người lại với nhau, hãy nói về những gì chúng ta cần làm ngay bây giờ.

Anh biết rõ mối đe dọa mà 'Ursus' gây ra, phải không?

"

Thấy rằng Ganen đã im lặng, Egnia bỏ tay ra.

Egnia thở dài trong nội tâm.

{Chúng ta đã xác nhận rằng việc phản đối các Trưởng lão không hẳn là sai hoàn toàn, nhưng tôi mong mọi người cân nhắc thời điểm và địa điểm.}

"Đúng vậy.

Những gì chúng ta nên ưu tiên là chúng ta sẽ làm gì về sự cảnh giác trong làng, vì vậy chúng ta hãy để lại cuộc nói chuyện về những mấy lão già cứng đầu khó tánh sau, được không?

Mọi người đều nghĩ vậy phải không?

"Nếu chúng ta phải canh gác cả ngày hôm nay, chúng ta nên chia ra canh gác thành ba ca.

Còn ngày mai, thậm chí cần nhiều hơn.

"

Họ ít nhiều đã quen với việc canh gác cả ngày, và nếu họ có ma pháp loại bỏ sự mệt mỏi, nó sẽ ảnh hưởng đến hoạt động của ngày hôm sau.

Nhưng nếu họ đang tiến hành một cuộc điều tra cho đến khi họ đến gần lãnh địa của 'Ursus'', họ sẽ muốn tránh các giác quan của họ bị ảnh hưởng dù chỉ là một chút.

" Anh nói đúng.

Đó là – "

Họ bị chen ngang bởi một tiếng gầm.

Với biểu hiện căng thẳng trên khuôn mặt của tất cả mọi người có mặt, họ nhìn chằm chằm vào hướng nó phát ra.

"Không phải âm thanh thực sự rất gần hay sao?"

Một người đã nói ra những lời mà tất cả họ đều đã cảm nhận được trong lòng.

Egnia gật đầu đồng ý.

"Giống như Egnia đã nói cách đây không lâu, nó không phải đang đuổi theo một thứ gì đó đã đi vào lãnh địa của nó và sau đó trốn thoát sao?"

Ankyloursi có xu hướng bám đuổi con mồi của nó.

Nếu một con vật bị nó coi là con mồi trốn thoát, nó sẽ truy đuổi ngay cả bên ngoài lãnh địa của mình.

Rượt đuổi con mồi trong khi gầm rú có khác một chút so với hình ảnh mà họ biết được từ trước, nhưng dễ hiểu hơn là nó bị đánh đập và đuổi ra khỏi lãnh địa của mình.

"Nếu đúng như vậy thì chừng nào con 'Ursus' bắt được con mồi, rồi lấp đầy cái bụng của nó, thì ngôi làng này mới có thể an toàn ...

Nếu có con mồi đang chạy trốn, thì chúng ta phải dẫn nó xa khỏi đây và bắn chết nó. ?

"

"Dừng lại!

Điều đó sẽ chỉ dẫn đến việc kích động nó thêm một cách vô nghĩa.

Đầu tiên, có nhiều khả năng con mồi có khả năng chạy trốn khỏi 'Ursus' càng nhiều càng tốt.

Nếu con mồi đến chạy đến hướng này, ít nhất chúng ta cũng nên xua đuổi nó đi chỗ khác ".

"Không, đợi đã.

Sẽ rất rắc rối nếu 'Ursus' đến gần làng.

Thật là phiền toái nếu nó coi nơi đây là bãi kiếm ăn.

Chúng ta nên có một vài người đi ra ngoài làng, và nếu 'Ursus' hoặc con mồi có vẻ như sẽ đi về hướng này, hãy dụ chúng sang hướng khác."

Cũng ổn thôi khi các ý kiến khác nhau được đem ra trao đổi, nhưng họ không còn nhiều thời gian cho việc này.

Anh không thực sự muốn xen vào, nhưng anh không thể lên tiếng.

Egnia vỗ tay một cái và thu hút sự chú ý của mọi người về phía mình.

"Dù tình huống là gì, thực tế đây vẫn là một trạng thái bất thường.

Chúng ta phải hành động ngay lập tức.

Nếu 'Ursus' quay trở lại lãnh địa của nó, thì tốt.

Nhưng nếu không ... nếu nó mất dấu con mồi khi đã rời khỏi lãnh địa của nó – "Egnia nhìn quanh mọi người," – và thêm vào đó, nếu nó để con mồi chạy trốn trong vùng lân cận của làng, nó sẽ trở thành một ngày rất dài và khủng khiếp.

"

Khuôn mặt của tất cả mọi người đang hình dung những gì sẽ xảy ra đều cau mày.

"Đầu tiên, điều quan trọng là kêu gọi sự giúp đỡ của tất cả mọi người trong làng, không riêng những người đang ở đây.

Sức mạnh của các Druid sẽ trở nên cần thiết hơn bao giờ hêt.

Và cuối cùng, Dược sĩ trưởng có thể tạo chất độc có thể ảnh hưởng đến cả 'Ursus'."

Đối với ma thú thuộc loại quái thú như 'Ursus', thay vì cố gắng đánh bại chúng bằng các đòn tấn công vật lý, dùng ma pháp để điều khiển tâm trí nó lại hiệu quả hơn.

Ngay cả khi chống lại đối thủ được bảo vệ bởi lớp da bọc dày, mỡ và cơ bắp cuồn cuộn, sử dụng ma pháp có thể gây sát thương cao hơn cung tên — ví dụ, nó sẽ bị sát thương chỉ khi chạm vào ngọn lửa của các Nguyên Tố của Lửa mà các Druid có thể triệu hồi — và các phương pháp khác tương tự như vậy.

Họ sẽ không thể thắng nếu chiến đấu trực tiếp với nó, nhưng nếu họ sử dụng ma pháp và các phương pháp khác như vậy, thì họ đã từng giành chiến thắng ngay cả trước một con ma thú sánh ngang với 'Ursus'

"Tập trung ở đây chỉ để thảo luận về mọi thứ chỉ làm lãng phí thêm thời gian.

Chúng ta nên nắm lấy thế chủ động, nhưng, "Egnia nhìn Bậc thầy Thợ Săn.

"—Liệu Chúng tôi có thể giao nó cho anh không?"

"Haa—" Bậc thầy Thợ Săn miễn cưỡng lắc đầu.

"...

Tôi đoán là không thể giúp được nhiều thời điểm này.

Được rồi, mọi người.

Bắt đầu từ tất cả những người có kỹ năng xuất sắc trở xuống, củng cố hệ thống phòng thủ của làng.

Nửa còn lại đi xung quanh cảnh báo mọi người trong làng.

Những người đã hoàn thành nhiệm vụ cảnh báo tiếp theo sẽ bảo vệ những người không thể chiến đấu.

Beniri, tôi giao việc phân chia nhân sự cho anh.

Tiếp theo, Ganen đến gặp Dược sĩ trưởng, và Ovei đến Bậc thầy Nghi lễ, và nói với họ về điều này.

Tôi sẽ đến Hội đồng trưởng lão.

Nào, Băt Đầu, Đi thôi, Nhanh, Nhanh, nào!"

Khi Egnia chuẩn bị rời đi, Bậc thầy Thợ Săn đã ra ám hiệu với anh, vì vậy anh nán lại và đi đến gần chỗ anh ta.

"Tôi đã nghĩ điều này từ rất lâu rồi, nhưng chẳng phải anh, người có kỹ năng vượt trội nhất trong cả làng, nên nhận vai trò lãnh đạo sao?"

" Nếu làm như vậy không phải sẽ khiến mọi thứ trở nên rắc rối hơn sao?

Họ của tôi, mặc dù thực tế là do gia đình tôi, cũng phần nào được biết đến ở các làng khác ".

"Và không chỉ vậy," bỏ qua những lời của Bậc thầy Thợ Săn, Egnia tiếp tục.

"Nếu mọi việc đến như vậy, xung đột sẽ lan sang các làng khác sẽ gia tăng."

"...

Gah, đầu tôi đau quá ...

Anh có nghĩ rằng mọi thứ sẽ thay đổi nếu các Trưởng lão chịu nhượng bộ một chút, thực sự chỉ cần một chút, một chút thôi phải không?"

"Điều đó có lẽ sẽ chẳng bao giờ xảy ra.

Rốt cuộc, điều có thể xảy ra là, nếu bây giờ họ nhượng bộ, thì càng về sau họ sẽ càng lui.

Ngay cả khi tất cả các Trưởng lão nghỉ hưu, vấn đề sẽ chỉ lan sang các làng khác. nên cũng có thể nói rằng mọi thứ sẽ tốt hơn nếu các Trưởng lão vẫn cứng đầu trong mọi việc.

"

"Vậy chúng ta có thể làm gì để giải quyết vấn đề này?"

"Không có cách nào để giải quyết vấn đề này."

"Cho đến khi có một thất bại lớn vào một lúc nào đó, phải không?"

Bậc thầy Thợ Săn im lặng.

"Tôi sẽ bảo vệ ngôi làng."

"Được rồi, tôi sẽ trông cậy vào anh."

Chia tay với Bậc thầy Thợ Săn, Egnia tiếp nhận vị trí của mình và trong khi anh tiếp tục cảnh giác theo hướng của tiếng gầm, có vẻ như thông tin đang nhanh chóng lan truyền trong làng.

Điều này không chỉ bởi vì các Ranger đang lan truyền tin tức, mà là nhờ vào một hệ thống cung cấp thông tin được phát triển tốt mà họ sử dụng hàng ngày, đó là kinh nghiệm đúc kết của một ngôi làng với những con quái vật nguy hiểm sống ngay bên cạnh.

Chưa đầy mười phút trôi qua, Bậc thầy Nghi lễ đã bắt đầu sản xuất thức ăn.

Dược sĩ trưởng cũng đã gửi cho Egnia loại thuốc độc mạnh nhất và thuốc giải độc để, đề phòng.

Thời gian trôi qua với họ trong tình trạng báo động.

Kể từ đó, họ đã không nghe thấy tiếng gầm của Ursus nữa.

Sự căng thẳng của các Ranger đã tập hợp lại vì điều đó, bắt đầu giảm bớt.

Tương tự như vậy đối với Egnia; anh thả lỏng vai và xoa bóp đôi bàn tay căng cứng đang ôm cây cung của mình.

Ursus đã bắt được con mồi của nó hay chưa?

Hoặc có thể nó đã quay trở lại lãnh địa của mình vì con mồi đã bỏ đi.

Lúc đó Bậc thầy Thợ Săn đang đứng bên cạnh.

"...

Để cho an toàn, có lẽ chúng ta phải nhanh chóng đi và điều tra lãnh địa của nó.

Tôi có thể trông cậy ở anh về việc đó không?

"

"Tôi đã nghĩ điều này sẽ xảy ra.

Cứ để đó cho tôi."

Trong đầu anh đang nghĩ về những bước di chuyển của mình khi anh bước vào lãnh địa của nó.

Egnia nhìn chằm chằm về hướng lãnh địa đó, như thể anh có thể nhận ra hình bóng của 'Ursus' đáng lẽ phải ở đó trong tầm mắt của mình, khi anh có cảm giác rằng đã nhìn thấy một thứ to lớn nào đó đằng sau những tán cây trong rừng .

"Chichii!"

Egnia rung môi và tạo ra âm thanh giống như tiếng chim kêu.

Đây không phải là âm thanh đơn thuần.

Đây là một âm thanh đặc biệt mà Egnia có thể phát ra thông qua việc thành thạo class của mình, nó sẽ báo cho những người đồng đội nghe thấy phải đề phòng.

Bằng cách này, các đồng đội nghe thấy âm thanh này sẽ không bị tấn công bất ngờ và bị động.

Tâm trạng bắt đầu lơ là cảnh giác của họ ngay lập tức căng thẳng trở lại.

Trong khi cảm thấy sự chú ý của mọi người đang đổ dồn vào mình, Egnia dùng cằm chỉ về hướng mà anh vừa nhìn thấy cái bóng và không rời mắt khỏi nó.

Làm ơn chỉ là mình tưởng tượng thôi.

Làm ơn chỉ là mình nhầm nó với một cái gì khác.

Làm ơn chỉ là một sự nhầm lẫn thôi.

Anh chỉ bắt gặp cái bóng đó trong một khoảnh khắc.

Nó chỉ tình cờ ở đằng sau cái bóng của nhiều cái cây to lớn trong chớp mắt khi tầm nhìn của anh mở rộng.

Nhiều khả năng là anh đã nhầm nó với một thứ khác.

Tuy nhiên, là một Ranger sở hữu năng lực cao, tầm nhìn tuyệt vời của Egnia dễ dàng phản bội ngay cả những kỳ vọng của chính anh ta.

"...

Đó Là Ankyloursus ..."

Bất chấp âm lượng của những từ mà ai đó đã nói theo phản xạ – giọng nói đó vẫn nghe rõ ràng và đáng sợ đối với tai của tất cả mọi người có mặt ở đó.

Đúng.

Bất cứ ai có mắt đều nhìn thấy rõ ràng.

Từ giữa những tán cây, một cái bóng khổng lồ đang chầm chậm tiến về phía họ .

Đó chính là Kẻ hủy diệt của Đại Dương Cây — Ankyloursus.

Tuy nhiên—

" Nà.. này, Blueberry-san.

Không phải ... thứ ...

đó... to lớn quá mức hay sao?

Một 'Ursi có thực sự to lớn đến mức như vậy không?"

Một Ranger trẻ nuốt nước bọt và hỏi.

Bởi vì nó ở khoảng cách khá xa và bị che khuất bởi những cái cây, họ không thể xác định chắc chắn về cơ thể khổng lồ đó.

Bằng cách so sánh nó với những cây xung quanh, họ có thể đoán được một kích thươcs gần đúng.

Nó quá lớn.

Không, phải nói là quá khổng lồ.

"...

Sumomo.

Con 'Ursus' mà tôi đã thấy trước đây không quá lớn.

Nó không thể lớn hơn được nữa.

Tỷ lệ phát triển của nó có gì đó bất thường, một cá thể đặc biệt ... nếu chúng ta đen đủi, thì thứ chúng ta đang đối phó ở đây là ...

"Egnia nói như thể lời nói của anh ta đang bị bóp nghẹt.

"... một con Chúa Tể(Lord – Boss)."

Bầu không khí trở nên rùng mình và ớn lạnh.

Những cá thể đặc biệt to lớn so với kích thước thông thường, có bộ lông khác màu, hoặc có những thay đổi đặc biệt khác, và sở hữu sức mạnh độc nhất vô nhị, được gọi là những cá thể dị biệt trong ngôi làng này.

Tuy nhiên, ngay cả trong số chúng cũng có những con vượt lên trên tất cả những con khác, quyết tâm tiến hóa, ngự trị ở đỉnh cao của giống loài và đôi khi sở hữu tầm ảnh hưởng to lớn trên một khu vực rộng lớn thông qua khả năng chiến đấu của chúng.

Vì vậy, những cá thể như thế đã được ban tặng danh hiệu Chúa Tể

Nói cách khác, nếu con trước mắt họ thực sự là như vậy, điều đó có nghĩa là nó sẽ mạnh hơn rất nhiều so với những con bình thường.

Ngay cả một Ankyloursus bình thường cũng đã là một đối thủ đáng lo ngại, nhưng nếu cả làng cùng chiến đấu, họ có thể sẽ đẩy lùi cuộc tấn công.

Tuy nhiên, nếu con ma thú trước mắt họ thực sự là một Chúa Tể 'Ursus', thật không thể tưởng tượng được rằng liệu có bất kỳ ai còn có thể sống sót hay không.

"Không thể nào!

Tôi từng nghe nói rằng có tồn tại một Chúa Tể 'Ursus' nhưng nó ở rất xa về phía bắc!

" một trong các các Ranger đang nói chuyện gần như kích động, nước bọt từ miệng anh ta bắn ra.

Tuy nhiên, anh ta kiểm soát âm lượng giọng nói của mình để không kích động quá mức.

"Chuyện quái gì đã xảy ra với Làng Aju vậy?"

Một ngôi làng cũng của tộc Dark Elf — họ đã biết được thông qua tin đồn rằng một Chúa Tể tồn tại ở vùng lân cận của Làng Aju.

Chúa Tể không phải là thứ xuất hiện thường xuyên.

Trong trường hợp đó, họ có thể coi đây là cùng một cá thể khác với Chúa Tể của vùng lân cận Làng Aju.

"Có phải tất cả bọn họ đều bị xóa sổ rồi không?"

Nếu Chúa Tể thay đổi lãnh địa của nó, hoặc nếu nó bắt đầu di chuyển theo hướng của ngôi làng này, đáng ra phải có một người nào đó từ Làng Aju đến để cảnh báo họ.

Nhưng không ai đến.

Mặc dù vậy, Chúa Tể đã ở ngay đây rồi.

Sự im lặng thống trị nơi này.

Nếu tiếp tục đi theo hướng mà họ lần đầu tiên nghe thấy tiếng gầm, thì đó sẽ là vị trí của Làng Aju.

{...

Vậy là Làng Aju biến thành bãi săn, các 'Ursus' đã tìm hiểu về thức ăn gọi là Dark Elf và dựa vào mùi hương hoặc thứ gì đó khác để đi theo hướng này.}

Không ai muốn nói lên suy nghĩ đó, nhưng mọi người đều đã đến cùng phần kết luận.

Màu sắc của sự tuyệt vọng xen lẫn bầu không khí căng thẳng.

Ngay cả khi nó đã được nếm thử Dark Elf tại Làng Aju, nó không thể biết rằng có thực phẩm tươi sống ở đây.

Có rất nhiều kẻ sành ăn trong số các Ankyloursus.

Chúng ăn tạp, nhưng có những loại thức ăn đặc biệt mà chúng thích ăn.

Nếu Dark Elf thỏa mãn thị hiếu sành ăn của nó, họ cần phải rời bỏ ngôi làng này, và ngay cả khi họ làm vậy, không có nghĩa là nó sẽ không theo đuổi họ.

Vì vậy, họ nên dẫn nó đi và tách nó ra xa khỏi làng.

Tuy nhiên, có một vấn đề.

"Không, chúng ta không thể chắc rằng Làng Aju đã bị xóa sổ," mọi con mắt đều đổ dồn vào Egnia.

"Như tôi đã chứng kiến ban đầu, có một 'Ursus' đang xây dựng lãnh địa của nó ở vùng lân cận.

Nếu Chúa Tể đến thẳng đây từ Làng Aju, nó sẽ tiến vào lãnh địa 'Ursus'' đó.

Sẽ là kỳ lạ khi không nghe thấy hai tiếng gầm nếu điều đó xảy ra.

Nói cách khác ...

'Ursus' ban đầu đánh dấu lãnh địa của nó ở vùng lân cận gần đây, có lẽ đã lớn lên và trở thành một Chúa Tể.

"

Vẫn có khả năng đó là Chúa Tể từ Làng Aju.

Nếu Chúa Tể đó và con 'Ursus' đánh dấu lãnh địa của nó trong vùng lân cận này là hai giới khác nhau, có lẽ sẽ không có một cuộc chiến nào.

Cũng có thể là nếu hai bọn chúng lại đụng nhau thì một trong những 'Ursi – rất có thể là Chúa Tể – sẽ không gầm lên.

Tuy nhiên, trong những trường hợp này, Làng Aju còn tồn tại hay không không còn là điều quan trọng.

Điều họ nên suy nghĩ lúc này là, nếu không có gì thay đổi, thì Chúa Tể đang hướng đến ngôi làng của họ, họ nên làm gì, động thái tốt nhất nên làm là gì?

Nếu đúng là trường hợp đó

"—Đối đầu với Chúa Tể là tự sát.

Không có cách nào khác ngoài việc triệu hồi các Nguyên Tố và để chúng câu một chút thời gian để cho chúng ta chạy trốn "

"Anh nghĩ đó là điều chúng ta có thể làm ư ?!

Không nghi ngờ gì nữa, chúng ta sẽ bị tấn công bởi thứ đó trong rừng!

Quan trọng hơn, chúng ta có thể cho nó tất cả thịt dự trữ và thức ăn khác mà nó muốn, và để cho nó no bụng ".

"Đúng rồi!

'ursi có đặc tính tương tự như gấu.

Chúng có lẽ cũng thích mật ong!

Chúng ta cũng sẽ bôi nó lên thịt và dâng lên cho nó – "

Vào lúc đó, một tiếng gầm vang vọng dường như khiến mặt đất, không khí, khu rừng và tận sâu bên trong cơ thể họ run lên.

Nó không ẩn mình trong bóng cây nữa.

Chúa Tể Ankyloursus đang bước đi chậm rãi.

Hơi thở của những Dark Elf trở nên gấp gáp hơn.

Đầu óc của mọi người ở đây đều trở nên trống rỗng.

Bất cứ ý tưởng nào vừa mới ban nãy đều bị thổi bay đi mất.

Họ có thể cảm nhận sự khác biệt về sức mạnh bằng cơ thể, và họ thu mình lại.

Không phải vì tiếng gầm đó vừa rồi có một hiệu ứng đặc biệt gây ra sự sợ hãi hay những hiệu ứng tinh thần khác.

Đây chỉ đơn giản là phản ứng của bản thân họ bởi vì các Dark Elf hiểu được sự khác biệt về vị thế của họ với tư cách là sinh vật sống.

Nói cách khác, điều đó có nghĩa là sự khác biệt về sức mạnh quá lớn, và nó lớn đến mức, những Dark Elf chỉ đơn thuần là những sinh vật bất lực sẽ bị chà đạp dưới chân.

{— Chuyện này thật tồi tệ.}

Gần như tất cả các Dark Elf đều bị thuyết phục về thảm kịch sắp xảy ra với họ và bị kiểm soát bởi sự cam chịu.

Tuy nhiên, vẫn còn quá sớm để chấp nhận điều đó.

"-Mau Chạy!!"

Đó là một tiếng hét để quát mắng và đánh thức bản thân.

"C, Ch, chạy sao, anh nói cái gì?

Và chúng ta có thể làm được cái quái gì cơ chứ"

"Làm sao mà tôi biết được!"

Egnia đáp lại câu hỏi chói tai của nữ Dark Elf bằng một vài từ ngắn gọn nhưng nặng nề như một con dao rựa.

"Hô, làm sao mà anh biết được à?"

"Anh chỉ đang la hét ..."

"Anh có thể — Không!

Trong tình huống này, làm sao tìm ra cách mà ngay cả tôi cũng có thể hiểu hoặc biết bây giờ nên làm những gì!

Dù vậy, chúng ta phải di chuyển!

Chúng ta có thể làm gì trong khi tất cả chúng ta cứ túm tụm lại với nhau như thế này!

Ít nhất những ý tưởng vừa rồi là— "

Khiến họ khiếp sợ cũng là mục đích của nó hay sao?

Tốc độ của 'Ursus' Lord chậm một cách đáng ngạc nhiên.

Đầu nó cúi xuống cố gắng bắt lấy mùi hương của Dark Elf từ những bông hoa được trồng quanh làng.

Vì lý do nào đó, từ "nặng nề" phù hợp với hình dáng đó, và nó tạo ra một ấn tượng rằng nó thực sự khốn khổ.

Nó có bị thương không?

Hay là nó đã bị bệnh hay thậm chí bị ảnh hưởng bởi một loại chất độc nào đó?

Họ đã rơi vào những quan sát đầy hy vọng đó, nhưng chắc chắn đó chỉ là một kiểu trốn tránh trong khi họ đang rơi vào một tình huống cực đoan.

{Chúng ta có bắn nó không?

Không cần phải nghĩ đến việc kích động cơn thịnh nộ của nó, không cần thêm nữa.

Chắc chắn rằng nó đang tiến đến hướng này.

Sau đó, chúng ta nên thực hiện động thái đầu tiên ... cung tên có thể chạm tới nó.

Bên cạnh đó, mọi người có lẽ đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất.

Nếu mình có thể thu hút sự chú ý của nó, và sau đó di chuyển để mình có thể tách nó ra khỏi làng ... từ từ đã?

Ngoài ra còn có một cách thay thế khác để làm điều đó...}

"... chính là dầu."

Khi Egnia lẩm bẩm điều đó, những cái nhìn bối rối xuất hiện trên các các Ranger xung quanh anh ta trong giây lát, nhưng họ ngay lập tức nắm được ý định của anh.

"Chính là nó!

Chúng ta có thể sử dụng dầu và đốt nó bằng cách sử dụng Nguyên Tố Lửa!"

"Nó có thân hình khổng lồ đó.

Sẽ rất khó để tránh dầu!

"

"Chúng ta sẽ triệu hồi các Nguyên Tố của Nước cùng lúc để đảm bảo ngọn lửa không lan rộng!"

Không có nhiều dầu trong làng.

Không phải là nó quá khó để kiếm.

Bởi vì họ không sử dụng nó nhiều, nó là một trong những món hàng mà họ không chủ ý tích trữ.

Một trong những Dark Elf hét lên, "Tôi sẽ đi", rồi chạy ngay theo hướng đến trung tâm của ngôi làng.

Anh ta có lẽ định nói với một trong những Druid có mặt ở nhà kho.

Sẽ thật tệ nếu họ chuyển đổi tất cả sức mạnh ma pháp của mình thành thức ăn, mà không biết về tình hình hiện tại.

Vào lúc đó, tiếng gầm của Chúa Tể 'Ursus' khiến bầu không khí run rẩy.

Cũng giống như tiếng gầm trước đó khiến họ cảm thấy choáng ngợp trước sự chênh lệch sức mạnh quá lớn, nhưng những Dark Elf hiện đã tự lo liệu được và không còn bị lung lay nữa.

"Nó đang làm cái gì vậy?"

Một trong những Dark Elf tò mò hét lên.

Không chỉ Egnia, tất cả các các Ranger ở đó đều có cùng một câu hỏi.

Vì bản chất tự nhiên của Ankyloursi, lẽ ra nó phải ngay lập tức tấn công họ ngay khi nhìn thấy, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy điều đó cả.

Như thể nó không có động lực – không, khi nó đã là Chúa Tể, hẳn nó có thể có nhiều mục tiêu hơn thế.

Khi họ đang xem xét tình hình, lần này Chúa tể 'Ursus' đứng lên và gầm.

Làm cho bản thân trông to lớn hơn khi đe dọa đối thủ là một hành động mà những con thú hoang dã thường làm.

Tuy nhiên, điều họ không hiểu là, tại sao nó không tấn công?

Không phải là một con thú đơn thuần, mà là một con ma thú, Chúa tể 'Ursus' là một sinh vật khá thông minh.

Mặc dù nó đã xác nhận trực quan rằng họ đang ở đó và chắc chắn là yếu đuối hơn so với nó, nhưng tại sao nó lại phải thực hiện hành vi đe dọa họ, bất chấp tất cả những điều đó?

Đầu tiên, những tiếng gầm lặp lại vừa rồi có phải mang một ý nghĩa nào đó không?

"Này, chẳng lẽ đây chỉ là hoạt động săn bắt dành cho con non của nó?"

Nếu là hành vi kỳ quặc đó thì nó hoàn toàn có thể xảy ra và Egnia cũng đồng ý về mặt tinh thần với tiếng nói của bất kỳ ai nói ra điều đó.

Cha mẹ sẽ dẫn con theo khi đi săn, đứa trẻ sẽ học hỏi bằng cách quan sát chuyến săn của cha mẹ và học các kỹ năng bắt từng loại con mồi.

Có rất nhiều ví dụ trong đó, nếu nó không làm điều này, và rời khỏi tổ mà không có bất kỳ kỹ năng săn bắt nào, nó sẽ chết ngay lập tức.

Hành vi bí ẩn của Chúa Tể 'Ursus' có thể là nó đang cố gắng dạy đứa con của mình, đang theo dõi từ đâu đó, về thứ thức ăn được gọi là Dark Elf.

"Nếu là điều này, thì khi tính đến tương lai, không phải chúng ta nên dạy cho lũ con non rằng Dark Elf là một món ăn xương xẩu khó nhằn hay sao?

Sẽ là một điều chí mạng thực sự nếu chúng ta được nhớ đến như một món ăn đơn thuần.

"

" Vậy thì chẳng phải Chúa Tể sẽ nổi khùng lên nếu chúng ta giết đàn con của nó hay sao?

"Nếu là một đứa trẻ, nó sẽ không bị lừa ... bởi thịt với mật ong đổ lên nó.

Nếu đây là hoạt động săn mồi thì có lẽ nó sẽ chỉ ăn mồi sống.

Nhưng vẫn có giá trị nhất định khi chúng ta thử nó, phải không?

"

Đột nhiên, Chúa tể 'Ursus' khịt mũi và bắt đầu chạy về hướng của những Dark Elf.

Vẻ ngoài chán nản ban nãy của nó đã biến mất.

Thật kỳ lạ, họ không thể cảm thấy dù chỉ một chút sát ý.

Nhưng có một cái gì đó khác khác.

Egnia đưa ánh mắt về phía sau Chúa tể 'Ursus' chỉ trong tích tắc.

Anh có cảm giác rằng nó có hành vi đặc trưng của một con thú đang bị người khác điều khiển—

{Không thể nào xảy ra chuyện đó được.

Không thể có bất kỳ sinh vật nào có thể điều khiển một Chúa tể "Ursus".}

"Cái quái gì vậy ...

Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây cả."

Không chỉ Egnia, nhiều người bạn của anh cũng tỏ ra bối rối.

Họ không thể đọc được những hành động mà Chúa Tể Ankyloursus sẽ thực hiện.

Có thể là một sai lầm khi cố gắng hiểu con ma thú là vua của khu rừng, nhưng đây là kẻ thù đầu tiên khiến kinh nghiệm và trực giác các Ranger như họ trở nên vô dụng.

Tuy nhiên, ngay cả khi điều đó khiến họ bối rối, họ vẫn băng qua một trong những cây cầu và rút lui.

Một sự thật không thể phủ nhận rằng Chúa tể 'Ursus' đang chạy tới phía họ.

Nếu chỉ chậm một chút trong hành động, họ sẽ trở thành con mồi của Chúa tể 'Ursus'.

Chúa tể 'Ursus', lúc này đã đến gốc của Elf Tree, nơi không còn ai ở lại, rồi nó đứng dậy.

Nó rất to lớn.

Một kích thước thừa đủ để đạt đến độ cao của cây cầu.

Và nó vung một trong những chân trước to lớn của nó.

Đòn tấn công làm Elf Tree rung chuyển dữ dội, và thân cây của nó bị khoét lỗ như thể nó vừa bị phát nổ.

Những cây cầu nối với những cái cây bị uốn cong, những Dark Elf tuyệt vọng bám vào hai bên để không bị văng ra.

Phần vỏ ngoài của Elf Tree đặc biệt cứng chắc.

Đó là một cái cây được tạo ra bằng một cách đặc biệt, được nuôi lớn bằng cách tăng tốc độ phát triển nhờ sử dụng ma pháp nhiều lần và cung cấp một lượng lớn chất dinh dưỡng để phát triển to và dày.

Cái cây khổng lồ có khả năng chống lại bất cứ con quái vật nào tấn công nó một cách đơn giản, giờ đây lại ngay lập tức bị phá hủy dưới bộ móng vuốt kia.

Không phải bàn cãi nữa, đây là minh chứng cho thấy sức mạnh thể chất của Chúa tể 'Ursus'' vượt xa bất kỳ con quái vật nào từng đến ngôi làng này.

"Con quái vật chết tiệt ..."

"Có thể nói nó mạnh như chúng ta đã tưởng tượng, nhưng nó... vẫn thực sự vô cùng đáng sợ..."

"—Đây không phải là lúc để ấn tượng .

Chúng ta sẽ làm gì đây?

Chúng ta có thể làm gì để giảm thiểu tối đa thương vong?

"

Chỉ bằng một cú đánh, những kẻ mất đi ý chí chiến đấu đã phải than vãn một cách khó chịu.

Dù sao thì đó cũng là điều khó tránh khỏi, khi tận mắt chứng kiến một đòn tấn công mà bản thân họ không thể nào bì kịp, thậm chí chỉ cần sượt qua thôi cũng đủ dẫn đến tử vong.

Cũng đã được một lúc, Chúa Tể 'Ursus' vẫn tấn công cùng một Elf Tree như thể nó đã mất trí.

Đó là một hành vi quá bất thường, nhưng không có cảm giác như nó bị mất kiểm soát và phát điên lên vì ma pháp.

Đó là kiểu hành động khiến bạn nghĩ rằng nó có một mối tư thù cá nhân đặc biệt nào đó đối với mấy cái cây.

Và đôi khi nó sẽ dừng lại và nhìn lướt qua Egnia và các Dark Elf khác, trước khi bắt đầu trở lại tấn công cái cây một lần nữa.

{Không hề có cảm giác như đây là việc dạy một đàn con non cách kiếm thức ăn ... phải không nhỉ ...}

Không có một dấu hiệu nào của một đàn con ở bất kỳ đâu xung quanh Chúa tể 'Ursus'.

Egnia liếc nhìn ống tên treo trên thắt lưng, và những mũi tên bên trong.

{Có phải một vài Dark Elf đã tấn công nó, chỉ để giỡn mặt nó hay không?

Đó có phải là lý do tại sao nó có mối hận thù với các Elf Tree hay không?}

Các Dark Elf là những người duy nhất nghĩ rằng bản thân Elf Tree không có bất kỳ mùi hương nào, nhưng không nhất thiết phải là những con quái vật có khứu giác tuyệt vời, như Ankyloursus, không nhận thấy điều đó.

Nhưng nếu đúng như vậy, thì nếu họ từ bỏ ngôi làng này, họ có thể được an toàn trong thời điểm hiện tại.

{Không, mình không thể tưởng tượng mọi thứ lại diễn ra tốt đẹp như vậy.

Nó sẽ đói sau khi dành một khoảng thời gian nhất định để hoàn hành ... và nó có thể đuổi theo chúng ta bằng cách theo dõi mùi hương của chúng ta.

Chúng ta nên cho nó miếng thịt tẩm mật ong, và cầu nguyện vậy là đủ để nó thỏa mãn rồi.

Nhưng, điều làm mình lo lắng là đôi khi nó nhìn lướt qua chúng ta... như thể nó dường như đang quan sát chúng ta.}

Chúa Tể 'Ursus' thực sự thỉnh thoảng lại đưa ánh mắt nhìn thoáng qua về phía họ, và sau mỗi lần như thế, nó lại quay sang tấn công Elf Tree một lần nữa.

"Có lẽ nào ... mục tiêu của nó là giữ chân chúng ta ở đây?"

"Vậy là một cá thể khác đã theo nó đến ngôi làng từ một hướng khác sao? ...

Liệu nó , Một Chúa tể 'Ursus', có nhất thiết phải làm điều đó không??'

" Liệu có phải mục tiêu của nó là đuổi chúng ta ra khỏi làng không?

Có thể có một 'Ursus'' khác đang chờ đợi để phục kích chúng ta tại nơi chúng ta trốn đến, hoặc một điều gì đó tương tự.

"

"Tôi chưa bao giờ nghe nói về chuyện các 'ursi' đi săn cùng nhau ... nhưng nếu không phải là chuyện đó, thì hành động này thật vô nghĩa , huh."

Vậy thì chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cho mọi người chạy trốn và tản ra các hướng xung quanh ?

Và nếu mỗi người đem theo thịt hoặc một số thực phẩm khác cùng với họ, và đợi tình hình lắng xuống trong khi sử dụng chỗ thức ăn đó có được không nhỉ?

"—Đó thực sự là lựa chọn duy nhất của chúng ta phải không?"

"Đừng nhìn tôi như vậy.

Nó không giống như là chúng ta đang rời bỏ làng.

Chúng ta sẽ trở lại một khi 'Ursus' rời đi.'

Có những người đang được an ủi, nhưng họ không thể tưởng tượng được mọi thứ lại diễn ra tốt đẹp như vậy.

Đó là bởi vì những âm thanh chói tai mà Chúa tể 'Ursus' đã tạo ra khi nó lao tới Elf Tree.

Nó có thể không muốn biến những cái cây thành một phần lãnh địa của nó?

Nếu đúng như vậy thì không còn cách nào khác hơn là Egnia và những Dark Elf khác phải bỏ lại mọi thứ cùng với ngôi làng.

Thông qua các tác động của ma pháp, sự phát triển của Elf Tree nhanh đến không thể tin được.

Giờ nó đã phát triển lớn đến mức này, nhưng nó không phải là chuyện trong một sớm một chiều.

Đối với những Dark Elf sống cùng với các Elf Tree, việc mất đi một cây cũng giống như việc họ bị đánh cắp mọi thứ.

Họ sẽ phải hy sinh nhiều thứ nếu không thể sống nhờ vào những ngôi làng khác cho đến khi họ có thể nuôi dưỡng lại được một Elf Tree to lớn một lần nữa hay sao?

"Được rồi.

Hãy rời làng trong khi đưa miếng thịt tẩm mật ong cho 'Ursus',' mọi người gật đầu đồng ý với lời của Bậc thầy Thợ Săn.

"Tạm thời, Sumomo và Prune sẽ chuẩn bị món thịt tẩm mật ong.

Những người khác sẽ ở lại đây và thu hút sự chú ý của Chúa tể 'Ursus' để nó không đi vào bên trong làng.'

Hai Ranger trẻ chạy về phía trung tâm của ngôi làng.

Chúa tể 'Ursus'', kẻ đã phá tan một Elf Tree thành nhiều mảnh và chuyển sang cây tiếp theo, đột nhiên ngừng vung những móng vuốt đó.

Chúa tể 'Ursus'' bắt đầu di chuyển, trước cả khi Egnia và những người khác có thể kịp suy nghĩ rằng, "Nó đang làm gì vậy?" .

Theo hướng trung tâm của làng.

"Dừng lại!!"

Egnia ngay lập tức rút hai mũi tên từ ống tên và lên dây cung.

Ở rìa tầm nhìn của mình, anh thấy những người bạn của mình đang giương cung, sẵn sàng để bắn.

Anh đồng thời kích hoạt một Kỹ năng và bắn hai mũi tên đi.

Cả hai mũi tên đều bắn trúng cơ thể khổng lồ của Chúa tể Ursus — và cả hai đều bị bật ra.

Khoảnh khắc tiếp theo, rất nhiều mũi tên bay về phía nó.

Tất cả các mũi tên được bắn ra đều trúng mặt hoặc chân trước của Chúa tể 'Ursus'' nhưng cũng bị bật ra, và nếu không trúng, chúng sẽ xuyên qua mặt đất hoặc cây cối ngay trước mặt nó.

Không phải là họ đã bắn trượt.

Ngay cả khi nó bắt đầu di chuyển, cơ thể của nó vẫn khổng lồ như vậy.

Sẽ khó mà bắn trượt được.

Mục đích của những mũi tên được bắn ra không phải để gây sát thương cho nó.

Đó là để thu hút sự chú ý của đối phương và câu giờ.

Tuy nhiên, Chúa tể 'Ursus'' không dừng lại dù chỉ một tích tắc.

Tất cả những gì nó làm là liếc nhìn về hướng của họ.

"Cái quái gì thế này!"

{—Đối thủ của chúng ta đứng đầu tự nhiên, phải không?

Cái quái gì đang xảy ra khiến nó hoàn toàn phớt lờ việc bị tấn công bởi những sinh vật thấp kém hơn như chúng ta vậy?

Nó không xem thứ yếu đuối là kẻ yếu à?

Nó đang hành xử như thể nó có một mục tiêu nào đó ... nó đã tấn công một Ngôi làng Dark Elf nào khác trước đây hay chưa?

Nó có biết rằng trẻ em và những người yếu đuối khác đang ở trung tâm của ngôi làng hay không?

Vì vậy, nó đang cố gắng suy luận vị trí đó bằng cách đe dọa chúng ta hay sao?

Có lẽ là do nó học được kiểu săn mồi này khi bản thân nó còn yếu, nên thay vì phớt lờ chúng ta, phải chăng Chúa tể 'Ursus'' đang nhắm vào những mục tiêu yếu hơn !?}

Chính vì kiểu săn này đã thành công trong quá khứ nên nó sẽ làm điều tương tự lặp đi lặp lại, vì vậy nó hoàn toàn hợp lý.

Điều đó sẽ đúng ngay cả với hiện tại, khi nó đã trở thành một trong những sinh vật tự hào về sức mạnh của chính mình và được gọi là Chúa Tể.

Nếu cân nhắc điều đó, thì việc nó liên tục tấn công các Elf Tree có lẽ là để tập hợp những người có thể chiến đấu xung quanh nó, hoặc một số mục tiêu khác.

Khi nghĩ theo cách đó, những mâu thuẫn trong những hành vi kỳ quặc đó biến mất, và tất cả đều trở nên có ý nghĩa.

Và thậm chí điều đó có thể dựa trên kinh nghiệm thành công trong một chuyến đi săn diễn ra tốt đẹp trước đó.

Có thể là như vậy, vào thời điểm họ đã đoán rằng, chỉ có một điều mà Egnia và những người khác có thể làm bây giờ là.

Không cho phép Chúa tể 'Ursus'' đi về phía trung tâm ngôi làng – nơi có bọn trẻ và những người khác đang ở đó.

"Theo sau nó!"

Bậc thầy Thợ Săn thậm chí không cần phải nói thêm bất cứ điều gì.

Mọi người nhảy khỏi cầu và chạy băng qua mặt đất.

Nếu chạy qua những cây cầu treo trên Elf Tree, sẽ không thể tránh khỏi việc phải đi những con đường vòng nhỏ.

Vì vậy cho dù cực kỳ nguy hiểm khi chạy ở một nơi mà bàn chân của Chúa tể 'Ursus' có thể dễ dàng tiếp cận, bọn họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải làm điều đó.

Trên hết—

—Đó là bởi vì, ngay cả khi Chúa tể 'Ursus' quay lại và bắt đầu tấn công họ, họ vẫn có thể câu giờ.

Có vẻ như rất khó để Chúa tể 'Ursus' với thân hình to lớn đó chạy qua những hàng cây Elf Tree, và ngay cả khi có một khoảng cách vượt trội về khả năng di chuyển giữa 2 bên, thì nó cũng không thể vượt qua họ – trong việc chạy qua làng.

Ngược lại, Egnia, người tự hào về khả năng thể chất vượt trội nhất trong số các Dark Elf, đã thành công trong việc thu hẹp khoảng cách giữa họ.

Anh có thể nghe thấy tiếng la hét phát ra từ phía họ đang hướng tới.

Đó không phải bởi vì có ai đó bị tấn công.

Đó là bởi vì ngay cả những người ở trung tâm của làng cũng đã nhìn thấy hình bóng của Chúa tể 'Ursus''.

{Chết tiệt!}

Có một nơi được gọi là Quảng Trường ở trung tâm làng, nhưng nó không nằm trên mặt đất.

Đó là một nơi trông giống như một cái khay gỗ được treo lơ lửng trên không và giữ cố định bởi những cây cầu nối dài từ những tán cây.

Khi Chúa tể 'Ursus'' đến Quảng trường, nó đứng lên.

Khi nó dang rộng hai chân trước to lớn và đáng sợ đó, nó lại gầm lên một lần nữa.

Tiếng gầm lần này còn to hơn những lần vừa rồi, đủ để khiến tất cả mọi người ở đó phải đông cứng tại chỗ.

Vị trí của Quảng Trường tách biệt hẳn khỏi mặt đất vào lúc này, nhưng cơ thể khổng lồ của Chúa tể 'Ursus'' có thể dễ dàng tiếp cận nó.

Tiếng gầm rú khiến bạn cảm thấy sự khác biệt về thể trạng của một sinh vật sống và ngoại hình khổng lồ đó khiến tất cả những ai nhìn thấy nó phải khiếp sợ.

Hai thứ đó cùng nhau tạo cho nó một sức mạnh chiến đấu khiến vô số người – những Ranger còn trẻ, mới vào nghề và trẻ em – hóa đá.

Egnia ném cây cung kiểu Dark Elf sang một bên, chỉ còn lại đôi tay trần.

Những chiếc cung này là báu vật của tộc Dark Elf.

Nguyên liệu làm ra chúng không phải từ khu rừng này, mà được lấy từ vùng đất nơi họ từng sinh sống.

Có rất ít nguyên vật liệu thay thế để sửa chữa và chúng không bao giờ có thể được chế tạo lại lần nữa.

Anh có thể sẽ bị khiển trách bởi các Trưởng lão vì đã đối xử thô bạo với một thứ như vậy.

Tuy nhiên, anh không có thời gian cất nó đi một cách cẩn thận.

"UoOOO"

Egnia hét lên để nâng cao tinh thần của mình và nhảy lên người Chúa tể 'Ursus'' để cố gắng thu hút sự chú ý của nó khỏi đám đông.

Khi bám vào cơ thể khổng lồ đó, anh dùng phần da cứng chắc, gồ ghề làm điểm tựa để trèo lên như thể anh đang chạy dọc theo lưng nó.

"—GoO"

Ursus Lord giận dữ, nó vặn người để cố gắng hất Egnia bay đi.

Trong khoảnh khắc, cơ thể của anh bị bật lên không trung 1 chút, và có vẻ như anh sẽ bị hất văng tự do và đánh bay đi bởi lực ly tâm, nhưng bằng cách thần kỳ nào đó anh đã chống chịu được.

Như thế, anh đã có thể chạm vào phía sau đầu của nó.

Cơn thịnh nộ của Chúa tể Ursus thậm chí còn dữ dội hơn.

Câu trả lời tại sao rất rõ ràng.

Ngay cả các Dark Elf cũng có thể sẽ hành động như vậy nếu bị một con ong bay vo ve quanh cổ họ.

Egnia tiến lại gần hơn chỗ cổ của Chúa Tể và cố gắng bám vào nó một cách tuyệt vọng để không bị rơi ra, cứ như thể anh ta bị kẹt ở đó.

Thật kỳ lạ khi nó không lăn lộn trên mặt đất, hay cào vào anh bằng những móng vuốt đáng sợ đó, nhưng đó là điều may mắn cho Egnia, và anh nên biết ơn vì điều đó.

"Anh đang làm cái quái gì thế!

Chạy ngay đi!"

Anh không muốn phát ra âm thanh, nhưng không thể nào khác được.

Trên thực tế, cử động của Chúa tể Ursus dường như trở nên dữ dội hơn để đáp lại giọng nói của anh.

Những mũi tên bay đến như thể để cản trở nó.

Nếu đó là một người có đôi tay điêu luyện, thì ngay cả trong tình huống này, Egnia hầu như sẽ không bao giờ bị bắn trúng.

Tuy nhiên, thậm chí không một phát bắn nào của Egnia xuyên qua một phần da của nó.

Không có dấu hiệu nào cho thấy những mũi tên đang bắn trúng Chúa tể 'Ursus''.

Nếu họ thậm chí không thể làm trầy da của nó, thì ngay cả những mũi tên tẩm chất độc cũng vô dụng.

Egnia dồn sức vào cả hai tay.

Không đời nào anh có thể để mình bị hất khỏi Chúa Tể 'Ursus'' ngay bây giờ.

Cảm giác như một khoảng thời gian kéo dài bất thường trôi qua, và chuyển động của Chúa tể Ursus chỉ trở nên chậm lại một chút.

Nếu cơn thịnh nộ này kéo dài có lẽ sẽ làm bào mòn phần nào sức mạnh của nó.

Tuy nhiên, đối thủ của họ là một Chúa Tể.

Sức bền của nó thậm chí không được xếp vào loại thông thường.

Không nghi ngờ gì nữa, nó sẽ hồi phục ngay lập tức và tiếp tục cuồng nộ một lần nữa.

Đôi tay của Egnia tê liệt.

Anh có lẽ sẽ không thể chịu đựng được thêm một lần nữa.

Đây là cơ hội cuối cùng của anh .

Anh đưa một tay tới thắt lưng và rút ra một con dao găm.

Và sau đó, trong một nhịp thở, anh nâng người lên cho đến khi ở khoảng cách mà anh có thể chạm tới những bộ phận trông có vẻ dễ bị tổn thương của Chúa tể 'Ursus' – đó là mắt và mũi của nó.

Nó có các bộ phận không có áo giáp, chẳng hạn như phần cổ.

Tuy nhiên, ở những vị trí đó vẫn có phần thịt dày được một lớp lông bảo vệ.

Anh không đủ tự tin rằng mình có thể gây sát thương cho nó bằng con dao găm mà đang cầm trên tay.

Vào lúc đó, cơ thể của Egnia nhẹ nhàng bay lên.

Ngay khi anh thả một tay ra, Chúa tể 'Ursus' rung lắc cơ thể của nó một cách dữ dội.

Mặc dù vào thời điểm tốt nhất anh cuối cùng đã có thể bám vào việc sử dụng toàn bộ quyền chỉ huy của cơ thể mình, sẽ không có cách nào anh có thể chịu đựng nó trong tư thế hiện tại của mình với một tay.

Tầm nhìn của anh quay xung quanh thành những vòng tròn, và anh có thể nghe thấy tiếng hét từ đâu đó.

{Chết t—}

Khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra, anh lập tức vứt con dao găm của mình và đưa tay tới thắt lưng.

Thứ anh ta lấy ra là một chiếc túi da nhỏ.

Anh bị đập mạnh xuống mặt đất.

Cú va chạm đã đẩy không khí ra khỏi phổi và ngay lập tức, anh ta rơi vào tình trạng suy hô hấp.

Tuy nhiên, trong khi đau đớn, sự thiếu kiên nhẫn bùng lên trong anh còn mạnh hơn thế.

Egnia, người đang nằm trên mặt đất, đối diện trực tiếp với Chúa Tể 'Ursus', 2 bên nhìn nhìn chằm chằm vào nhau.

Anh không thể di chuyển.

Cơ thể anh như hóa đá bởi áp lực đến từ Chúa tể 'Ursus' trước mắt mình.

Anh biết rằng tất cả sẽ kết thúc nếu bản thân thực hiện một hành động sai lầm.

Hơi thở của Chúa tể 'Ursus' đã đến được tận chỗ của anh.

Việc nó có một mùi hương dễ chịu quá mức thật là sửng sốt — không, không đến mức độ đó, nó còn nằm trong phạm vi kinh ngạc.

Egnia cảm thấy như anh sắp cười.

Không có gì phải suy nghĩ và cũng không phải do dự.

Anh đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất.

{Ngon thì tới đây đi.

Ta sẽ cho ngươi ăn thịt của ta cùng với thứ này.}

Bị ăn thịt bởi Chúa tể 'Ursus' là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra.

Bởi vì nó sẽ ghi nhớ hương vị của Dark Elf.

Tuy nhiên, nếu nó không thích mùi vị của Dark Elf thì sao?

Anh nới lỏng sợi dây quanh miệng túi da mà anh nắm chặt.

Đó là chất độc đã được đưa cho anh từ trước.

Khi anh xem xét kích thước của Chúa Tể 'Ursus', anh biết như này là quá ít.

Tuy nhiên, ngay cả khi nó không phải là một chất độc chết người, nó vẫn có thể dạy con ma thú kia một bài học về mùi vị của chất độc đó.

Khi nó mở cái miệng lớn đó ra và cắn vào người anh, mỗi cánh tay của anh sẽ ném những chiếc túi chứa đầy chất độc vào nó.

Nhưng sẽ là dấu chấm hết nếu nó tấn công bằng móng vuốt của mình.

Nếu anh bị cắn, nó sẽ không chỉ kết thúc với những cánh tay của anh.

Egnia đã chuẩn bị tinh thần cho điều này.

Không, anh đã quyết định từ lâu rồi.

Anh đã sống, và chết, vì lợi ích của ngôi làng này.

Lý do anh mạnh hơn những người khác chắc chắn là để cho ngày hôm nay.

{Giờ hãy đến và lấy đi.

Những Dark Elf của ngôi làng này cực kỳ khó chịu đủ để khiến ngươi muốn phát điên lên đấy.}

Chúa tể 'Ursus' rời mắt khỏi anh.

{— Nó đang làm cái quái gì vậy?}

Chúa tể 'Ursus', gầm lên một lần, vung đuôi và chân trước của nó.

Sau đó, nó lặp lại những cuộc tấn công vào những Elf Tree xung quanh như thể nó đang trút giận vào điều gì đó.

Cứ như thể nó thậm chí không thể nhìn thấy Egnia, nhưng không đời nào chuyện đó có thể xảy ra.

Bởi vì anh cảm nhận được rằng 2 người đã thực sự nhìn chằm chằm vào nhau.

"Egnia!

Nhanh lên!"

Không thể chấp nhận được tình hình, Egnia đang hoang mang đột nhiên nhận ra giọng nói của một trong những người bạn Ranger của mình.

Anh đã sẵn sàng để bị ăn thịt, nhưng không phải là anh muốn lựa chọn bị ăn.

Liệu họ có thể trốn thoát hay không?

Chúa tể 'Ursus' dường như không có hứng thú với họ, nhưng anh biết rằng nó đang hướng ánh mắt về phía họ.

Anh tự hỏi chuyện gì có thể xảy ra sau đó.

{Liệu chạy trốn — có phải là câu trả lời đúng?}

Anh không có manh mối.

Đối thủ không thể hiện ra dù chỉ một chút ý định nào của nó.

Khi Egnia đã đạt đến đỉnh điểm của sự hoang mang, một mũi tên bất ngờ bay tới, đâm thẳng vào Elf Tree ngay trước mặt con ma thú.

"Kooooooooon," âm thanh chói tai đủ khiến bạn nổi da gà, được cộng hưởng rõ ràng và lan ra như một gợn sóng.

Tất cả các Dark Elf — ngay cả Chúa tể 'Ursus' cũng ngừng di chuyển, xung quanh họ hoàn toàn im lặng, như thể ai đó tạt gáo nước lạnh lên tất cả mọi thứ.

Trong khoảng lặng đó, một giọng nói đáng yêu vang lên.

"Uh... với ngươi thế là đủ rồi,"

Cả thế giới lấp lánh.

Hình bóng đột nhiên xuất hiện từ phía sau Egnia là một đứa trẻ Dark Elf.

Tuy nhiên, đứa trẻ không phải là cư dân của ngôi làng này.

Nó trông như thể là một cậu bé hoặc một cô bé cực kỳ xinh đẹp.

Không, nếu bạn nhìn kỹ thì đó là một cô bé xinh đẹp đến kinh ngạc.

Bất chấp bản thân –

" Dễ, dễ thương,"

Egnia buộc miệng.

Làm thế nào mà một cô bé có thể xinh đẹp đến như vậy?

Đó là một vẻ đẹp vượt xa vẻ đẹp của sương sớm khi nó chuyển thành những giọt nước và rơi khỏi lá, được ánh sáng của bình minh chiếu vào, và lấp lánh như những viên ngọc.

Như thể cô bé dường như đang phát ra một thứ ánh sáng chói lọi từ bên trong.

Đây có lẽ là nguyên nhân khiến thế giới dường như lấp lánh như vừa rồi.

Hơn nữa, nó như thể ánh sáng của sự sống được bao trùm trong một mùi phát ra từ những chuyển động của cô bé.

Mũi của Egnia bị co giật bất chấp chính nó.

Nếu anh có thể đưa dù chỉ một chút mùi hương đó vào phổi của mình, thì điều đó có nghĩa là nó sẽ tràn ngập toàn bộ cơ thể anh thông qua máu lưu thông trong đó.

Hương thơm này là gì?

Cứ như thể từng tế bào của anh ấy đang nhảy múa trong niềm vui sướng.

Trong bàn tay của cô bé có vẻ đẹp không ai sánh kịp đó — cô bé đang đeo găng tay, vì vậy việc không thể nhìn thấy những ngón tay đó thật bực bội

"Làm sao mà"

cô ấy đang nắm chặt một cây cung tinh xảo đến kinh ngạc.

Sự tinh xảo kỳ diệu đó chắc chắn không chỉ để trưng bày cho đẹp, nó chứa đựng nhiều sức mạnh hơn bất kỳ cây cung nào khác mà Egnia từng thấy, và trực giác của anh như một Ranger đang gào thét với anh.

Nhưng ai quan tâm đến tất cả những điều đó?

Sự không cân đối của cô bé có cây cung không cân xứng với cơ thể đã trở thành một trong những yếu tố làm tăng vẻ dễ thương của cô bé trở lại.

Mọi thứ về cô bé thật thu hút.

Cô bé thật lấp lánh.

"Này, đồ quái vật.

Đi đi, ra khỏi đây.

Ta sẽ không bao giờ cho phép ngươi sử dụng bạo lực thêm nữa.

"

Dễ thương.

Quá dễ thương.

Siêu cấp dễ thương.

Anh nhất định đã nghe thấy nó trước đó, nhưng lúc đó khuôn mặt xinh đẹp kia đã thu hút sự chú ý của anh, và anh không nhớ đã nghe thấy giọng nói của cô bé.

Tuy nhiên, lần này bộ não của anh đã phản ứng đúng với giọng nói của cô.

Nó lặp đi lặp lại trong đầu anh như một điệp khúc.

Và lần nào điều đó xảy ra, anh cũng nổi da gà hết.

Chỉ trong tích tắc, cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất đó chỉ một ngón tay vào Chúa tể 'Ursus'.

Tại sao, anh tự hỏi, tại sao cô không chỉ ngón tay đó về phía mình?

Thật là bực bội.

Thật là đáng tiếc.

Anh buồn vì đôi mắt đẹp ấy không nhận ra anh.

"Gurururuu"

Chúa tể 'Ursus' gầm gừ.

Đó không phải là một tiếng gầm gừ nhằm đe dọa con mồi.

Đó là một tiếng gầm gừ vì sợ hãi.

Chúa tể 'Ursus' đã cảnh giác với cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất.

Một cách tự nhiên.

Dù họ là ai đi chăng nữa, khi một cô gái có vẻ đẹp không ai sánh bằng đến mức này xuất hiện ngay trước mắt họ, họ sẽ nhăn mặt lại.

Họ sẽ nghĩ rằng có lẽ cô ấy là một nữ thần.

Tất nhiên, có thể có người tin rằng những con ma thú không thể có khiếu thẩm mỹ.

Tuy nhiên, cách nghĩ đó là quá ngu ngốc.

Egnia mạnh mẽ phủ nhận điều đó.

Anh có cơ sở để có thể phủ nhận nó.

Những con ma thú sở hữu sức mạnh phi thường thường sẽ rất đẹp.

Nếu vậy thì, nghịch lý thay, sẽ chẳng có gì lạ nếu cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất này lại sở hữu sức mạnh tuyệt đối.

Đúng rồi.

Chuyện đó sẽ không có gì lạ.

Ngay khi Chúa tể 'Ursus' ra dấu hiệu rằng nó sẽ cố gắng di chuyển – Egnia mở to mắt ngạc nhiên.

Cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất đã có một mũi tên lắp trên cây cung của mình.

Sau khi cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất lộ diện, Egnia đã không rời mắt khỏi cô dù chỉ một tích tắc.

Ngay cả một cái chớp mắt cũng là một sự báng bổ, và anh không nên làm điều đó dù chỉ một lần.

Tuy nhiên, một mũi tên đã được lắp trên cây cung của cô bé.

Không, nó không lạ.

Cô ấy là một cô gái có vẻ đẹp không ai sánh kịp, giống như chính thế giới đã tạo ra cô ấy.

Trong trường hợp đó, không nghi ngờ gì rằng cô ấy có khả năng đến mức đó.

Egnia có niềm tin đó.

Một tia sáng vụt qua anh —

"GwoOO!"

– Chúa tể Ursus hét lên.

Anh không quan tâm mũi tên đang hướng về đâu.

Quan trọng hơn, anh không muốn rời mắt khỏi cô gái có vẻ đẹp không ai sánh bằng đó dù chỉ một tích tắc.

"■, ■■■ !? ■■■■■■■■■ !?

"

"■■■!"

"■■■■■■■ !?"

Những âm thanh xung quanh anh đang nói gì đó.

Thật là khó chịu.

{Câm miệng!

Tôi sẽ không thể nghe thấy cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất nói nếu ồn ào như vậy!}

Theo quan điểm của Egnia, bây giờ ngoài tiếng nói của cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất, tất cả tiếng nói của những người khác chỉ là tiếng ồn phiền phức.

Bước chân của Chúa tể 'Ursus' đang xa dần.

"■!?■■■■■■■■■■■■■■■■■■!?"

{Tôi nói, im miệng!

Làm sao mà các anh có thể bù đắp lại việc các anh nói quá nhiều khiến tôi không thể hiểu những gì cô bé đang nói!}

"...

Anh ổn chứ?"

Cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất đang nói chuyện với anh.

Với anh, với chính anh.

Không phải cho bất kỳ ai khác.

Với anh, chính anh!

Egnia như hóa đá vì phấn khích, và không thể nói ra lời nào.

Không thể suy nghĩ, anh không biết mình nên nói gì, thậm chí còn trở nên khó thở.

Cho dù như vậy, với kiểu thái độ như này của anh đã tuyệt đối thiếu tôn trọng .

Mặc dù vậy, tập trung toàn bộ năng lượng khắp cơ thể, Egnia cố gắng đưa ra câu trả lời phù hợp nhất.

"Kew, yuu, t."

"...

Hm? ...

Hả? ...

Anh nói cái gì vậy?"

Cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất nhìn anh đầy nghi ngờ.

Biểu cảm đó cũng đáng yêu không thể tưởng tượng nổi.

Không, anh chắc chắn rằng nếu là cô bé thì bất kỳ biểu cảm nào cũng sẽ rất dễ thương.

"Tôi, tôi xin lỗi.

Có vẻ như Egnia đang bối rối vì sợ hãi Chúa tể 'Ursus'."

"Hmmm."

Đó là tất cả những gì cô gái có vẻ đẹp tuyệt nhất nói bằng một giọng đều đều, đáp lại lời của Bậc thầy Thợ Săn.

Và ở đó, Egnia, người cuối cùng cũng đã khôi phục được một chút tỉnh táo, đỏ mặt vì sai lầm của chính mình.

" Vâng!

"Bắ", cả....ơn!

"

"...?

Vâng, 'cảm ơn vì đã bắn mũi tên đó,' là những gì anh đang nói, phải không?

"

Các các Ranger xung quanh họ có lẽ cũng nhớ điều đầu tiên họ nên nói với cô gái có vẻ đẹp tuyệt nhất đó.

Khi từ trên cây bước xuống, họ tranh giành để được là người nói chuyện đầu tiên, họ cúi đầu trước cô gái có vẻ đẹp tuyệt nhất và nói lời cảm ơn.

"Ừ.

Không có gì đâu."

Không

, không đúng.

Anh không cảm ơn cô vì đã cứu anh.

Anh phải cảm ơn cô ấy vì đã xuất hiện trước mặt anh ở đây vào lúc này.

"Vă..ng!"

"...

Anh có chắc là mình thực sự ổn không?

Đầu anh có va vào đâu khi bị đánh bay đi không?

Không phải anh nên đi tìm một Giáo sĩ để kiểm tra cho mình chứ? ... mà ở đây sẽ là một Druid nhỉ?

Con ma thú đó có thể đã có một số loại kỹ năng đặc biệt.

"

"Cô nói đúng.

Có vẻ như Egnia đã bị đánh vào đầu khá mạnh, vì vậy tốt hơn là nên mang anh ấy đi ".

Anh được mang đi trên một chiếc cáng làm từ hai cọc gỗ và dây thừng.

Anh không hề bị đau từ khi bị đánh bay, nhưng hoàn toàn chính đáng khi lý do khiến anh không cảm thấy đau đớn chỉ là vì sự phấn khích của khi nhìn thấy cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất .

Mọi người đã có thể quên đi nỗi đau của chính mình và hành động trong những tình huống khó khăn.

Trong trường hợp đó, sẽ là hợp lý khi bạn sẽ không cảm thấy đau đớn nếu một cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất ở ngay trước mặt bạn.

Nói thật là anh muốn đi cùng cô bé.

Anh muốn hít thở cùng một bầu không khí với cô ấy ngay tại đây.

Tuy nhiên, nếu anh thực sự bị thương, cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất có thể sẽ lo lắng cho anh.

Bởi vì cô bé dễ thương như vậy, nên mọi người biết rằng ngay cả trái tim của cô ấy cũng tốt bụng.

Vì vậy, đó là một tình huống nên tránh.

Do lý trí của anh đã thuyết phục anh một cách tuyệt vọng rằng đó là mong muốn của chính mình, Egnia quyết định ngoan ngoãn để được mang đi.

Trong khi đang dõi theo khung cảnh phía sau của cô bé có vẻ đẹp tuyệt nhất, người đang nói chuyện với Bậc thầy Thợ Săn, Egnia nghĩ.

{...

Cơn đau nhói dữ dội này trong tim của tôi là gì ...

đây có phải là ...

Tình yêu !!}

Blueberry Egnia.

254 tuổi, lần đầu trong đời anh hiểu được thế nào là mối tình đầu.

Phần 2: Bản dịch này được thực hiện bởi Đông Phong aka Ký giả Otaku nghiệp dư

Aura theo sau 1 anh chàng Dark Elf, người tự giới thiệu mình là Bậc Thầy Săn Bắn của làng.

Anh ta là người quản lý tất cả các Ranger trong làng, nhưng Aura lại cảm thấy dường như anh chàng bị ngã sấp mặt khi nãy mạnh hơn.

Nhưng tại sao anh chàng này lại tự xưng là một thủ lĩnh?

Ngay cả với các chiến binh trong xã hội loài người, chỉ có những người mạnh nhất mới đảm nhận chức danh thủ lĩnh.

Không, có thể là—

{— do họ thuộc các class khác nhau hay không?

Giống như, người trước đó có thể là một Warrior, trong khi người này lại là một Ranger.

Hay anh ta là một người giống như Victim?}

Aura hiểu ra sau khi cô nhớ về Thủ Vệ Tầng Tám, nghĩa là anh chàng này có thể cũng nắm giữ một số vai trò, nhiệm vụ cụ thể của riêng.

Khi ý nghĩ này nổi lên, cô cố gắng để ý xem có ai đang ở phía sau mình không.

Anh ta đã ở đây.

Và anh ta sẽ tiếp tục ở đây.

Một nhóm Dark Elf theo sau Aura và Bậc Thầy Săn Bắn .

Không có bất kỳ thương vong nào từ con quái vật gấu mà họ đã gửi vào làng.

Có lẽ là vì nhóm Dark Elf đó không có gì để làm bây giờ, hoặc có lẽ họ bị kích thích bởi sự tò mò và đi theo vị khách hiếm hoi của mình.

Rõ ràng là cô không hề cảm thấy có sự thù địch hay sát khí nào từ họ.

Tất nhiên, có khả năng có một ai đó trong số họ rất giỏi, có thể che giấu khỏi các giác quan của Aura, nhưng trực giác của Aura cho cô biết rằng không có ai như vậy ở đây.

Ngay từ đầu, nếu có một người ở đây mạnh như vậy, họ có thể dễ dàng giết chết con quái vật gấu trước khi Aura đến.

{...

Có vẻ như chúng ta vẫn chưa bị bại lộ.}

Hiện giờ, cô nghĩ rằng không ai trong làng nhận ra rằng bọn họ là những người đã gửi con quái vật gấu đến đây.

{Aaaaah,} Aura thở dài {Tại sao Ainz-sama lại không muốn để bất cứ ai trong làng phải chết cơ chứ?}

Mệnh lệnh của chủ nhân là "xâm nhập vào ngôi làng và chuẩn bị nền tảng cho một mối quan hệ hữu nghị."

Nếu cô đến cứu họ sau khi một vài người đã chết, chắc hắn là họ sẽ biết ơn cô nhiều hơn.

Nhưng như thế sẽ có một số người phàn nàn rằng "lẽ ra cô nên đến cứu chúng tôi sớm hơn," nhưng những người kiểu như vậy sẽ luôn phàn nàn dù cho cô có làm gì đi chăng nữa.

Những người như họ sẽ chẳng là gì ngoài rắc rối cho Aura - và đồng nghĩa là rắc rối cho Nazarick - nên họ có thể cần bị loại bỏ khi có cơ hội.

Ví dụ, họ có thể gửi lại con quái vật gấu đến đây lần nữa.

{Hnnn.

Nhưng mình vẫn không tài nào hiểu được suy nghĩ của Ainz-sama.

Nếu cân nhắc về chỉ dẫn của ngài ấy, đẩy họ đến bờ vực tuyệt vọng và sau đó là một cuộc giải cứu kịch tính , như vậy sẽ hiệu quả hơn ... liệu Albedo hoặc Demiurge có hiểu rõ ý định của Ainz-sama hơn nếu họ ở đây hay không nhỉ?}

Aura không thể hiểu được suy nghĩ của chủ nhân dù cho cô đã suy nghĩ rất nhiều.

Tất nhiên, có lẽ không ai có thể hiểu được một người cai trị thông thái, nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể hoàn toàn ngừng suy nghĩ về những vấn đề đó.

Chủ nhân đã cầu chúc cho sự phát triển của họ.

Hơn nữa, với tư cách là những thành viên cốt cán của Nazarick, những Thủ Vệ Tầng được xem như phải đóng vai trò là tấm gương cho mọi cư dân khác của Nazarick.

{Hnnnn.

Hnnnnnnn ... có lẽ sẽ rất rắc rối nếu sau này một người mà chúng ta giết bây giờ lại có thể có ích, nhưng Ainz-sama có lẽ đang suy nghĩ ở một cấp độ sâu xa hơn thế.}

Con quái vật gấu đó cũng vậy.

Khi cô hỏi liệu mình có nên giết nó trong khi các Dark Elf đang quan sát hay không, ngài ấy trả lời rằng điều đó sẽ rất lãng phí và có hơi đáng tiếc khi làm điều đó.

Chắc chắn, nó là một mẫu vật quý hiếm mà cô chưa từng được biết và dường như nó được coi là cá thể mạnh mẽ ở thế giới này.

Cô đồng ý với quyết định của chủ nhân bởi vì họ không chắc liệu họ có thể tìm thấy một mẫu vật khác mạnh mẽ như nó hay không.

Chính cô là người đã đề xuất cách để sử dụng tốt con quái vật gấu, nhưng giết con quái vật gấu sẽ tốt hơn nhằm giảm bớt sự nghi ngờ của dân làng đối với họ.

Chủ nhân đã đồng ý về điểm đó.

Nhưng có vẻ như ngài ấy đã từ chối vì không muốn cô tự tay giết nó.

Vì cô không nắm được thông tin về bất kỳ khuyết điểm nào trong hành động lần này, cô tiếp tục suy nghĩ về những lý do có thể xảy ra.

{Với trí tuệ của Ainz-sama, những rắc rối hay sai lầm sẽ không xảy ra nếu mình làm chính xác theo mệnh lệnh của ngài ấy.

Nhưng nếu chỉ làm theo lệnh mà không suy nghĩ thì không tốt ...}

Nếu ai đó chỉ biết làm theo lệnh, họ sẽ chỉ là loại hạng hai.

Chỉ những người có thể hiểu được ý định và mục tiêu đằng sau các mệnh lệnh và mang lại kết quả tốt hơn mới được coi là hạng nhất.

{Albedo và Demiurge làm quá đủ những công việc hạng nhất để được Ainz-sama khen ngợi.

Mình không thể để thua họ được.

Nhưng ... hnnnn ...

Có lẽ mình nên sử dụng những con quái vật gấu yếu hơn ở xung quanh ngôi làng này thay vì giết tất cả chúng.

Điều đó có tốt hơn không nhỉ?}

Aura nhìn Bậc Thầy Săn Bắn , người đang đi trước cô.

Anh ta im lặng suốt thời gian qua.

{Thông thường, nếu vị cứu tinh hóa ra lại là một đứa trẻ như mình, họ sẽ ngập trong nghi vấn.

Mình thậm chí còn chưa nói cho họ biết tên.

Điều này có bình thường đối với tộc Dark Elf hay không?

Mình không nghĩ như vậy, nhưng ...}

Có vẻ như không phải là do anh ta ghét nói chuyện với cô hay anh ta không có hứng thú với việc đó.

Cô không thể cảm thấy một tâm trạng chán nản xung quanh anh chàng này.

Dáng đi của anh ta cũng củng cố cho linh cảm của cô.

Anh ta bước những bước nhỏ, giảm tốc độ của mình để phù hợp với Aura.

Nếu anh ta có thể thể hiện thiện chí như vậy trong khi vẫn ghét cô, thì chỉ có thể coi anh ta là một người phức tạp.

Bậc Thầy Săn Bắn có thể đơn giản chỉ là một người ít nói, hoặc có thể anh ta không quen nói chuyện với trẻ em.

Thành thật mà nói, anh ta là một người thất bại dưới tư cách chủ nhà.

Nhưng Aura cũng không muốn nhận được một sự tiếp đón hoành tráng nào đó, vì thế sẽ là sai lầm nếu chỉ trích anh ta về vai trò của một người chủ nhà.

Có lẽ đó là sai lầm của cô khi không chọn một người thân thiện hơn để tiếp cận trước.

{—Có vẻ như không thể tránh khỏi rồi, mình nên bắt đầu cuộc trò chuyện từ phía mình.}

Cô có lẽ nên mở đầu bằng một cuộc trò chuyện làm quen để giải tỏa tâm trạng, nhưng vì quãng đường ngắn đến điểm đến của họ, cô đã đi thẳng vào vấn đề.

" Chúng ta sẽ đi gặp các Trưởng Lão, những người không xuất hiện ngay cả khi cuộc tấn công của con quái vật gấu xảy ra phải không ông chú?

"

"Con quái vật gấu?

Đó có phải là cách mà chỗ cô dùng để gọi Ankyloursus à?

"

"Hn.

Đó là cách người chỗ tôi gọi nó, "Aura nói dối một cách nhẹ nhàng.

"Bỏ qua chuyện đó, chú có thể cho tôi biết thêm về các Trưởng Lão không?"

"Aah.

Cô đã đúng, bây giờ chúng ta sẽ đến chỗ của các Trưởng Lão.

Chúng ta sẽ không cần phải đi như này nếu các Trưởng Lão có mặt ở đó, nhưng họ đang chuẩn bị dầu bên trong Tinh Linh Thụ của họ "

" hnnnnn.

Vậy thì có bao nhiêu Trưởng Lão thế ông chú?

"

Bậc Thầy Săn Bắn lần đầu tiên quay đầu lại để nhìn cô.

" Ở đây có 3 Trưởng Lão. nó có khác ở chỗ cô không?

"

" Tôi sống ở một thành phố rất xa nơi đây, theo tôi biết thì không có bất cứ thứ gì giống như một hội đồng của các Trưởng Lão.

"

" Tôi hiểu rồi.

Nghe có vẻ rất khác so với làng của chúng tôi.

Tôi cũng nghe nói thành phố Elf được cai trị bởi một vị vua ... nghe nói một thành phố giống như một ngôi làng nhưng có nhiều cư dân hơn, vì vậy có vẻ như chỉ ba Trưởng Lão là không đủ phải không?

"

"Ừ thì.

Hầu như không có bất kỳ Dark Elf nào trong quốc gia của tôi, vì vậy tôi không chắc về những điều đó "

Aura nhún vai.

Cô muốn thông tin của bên kia, nhưng phần mình thì tiết lộ càng ít càng tốt.

Trước hết, cho đến khi cô biết được các Trưởng Lão nắm giữ quyền hành gì và họ là người như thế nào, cô không thể chỉ đưa ra câu trả lời ngẫu nhiên.

Thứ hai, cô không thể đồng ý với ý kiến của anh ta về cách quản lý của thành phố là như vậy bởi vì nó cần nhiều người hơn để quản lý nó một cách hợp lý.

Cô đã có chủ nhân của mình như một tấm gương phản chiếu.

{Nếu chúng ta có ba Ainz-sama, chúng ta có thể thống trị toàn bộ thế giới một cách hoàn hảo mà không cần bất kỳ ai khác trong chúng ta phải động chân động tay...}

Khi Aura nghĩ về chủ nhân của mình, Bậc Thầy Săn Bắn mở to mắt ngạc nhiên.

"... không phải cô đang trong chuyến du hành từ quốc gia của Dark Elf sao?"

"Không phải vậy.

Ông chú nhầm rồi.

Như tôi đã đề cập trước đó, hầu như không có bất kỳ Dark Elf nào ở quốc gia của tôi "

Tốt hơn hết là không đưa ra con số chính xác cho họ, vì vậy Aura đưa ra một câu trả lời chung chung.

"Nơi đó chủ yếu là dân cư của các chủng tộc khác như Người, Elf, Lizardmen, Orc, v.v.

Chúng tôi đã gặp khó khăn khi đi chuyến du hành đến đây sau khi nghe tin những người thuộc chủng tộc của tôi sống trong khu rừng này"

"Vậy à..."

Aura tự hỏi về sự nặng nề trong phản ứng của mình.

Cô muốn hỏi anh ta, nhưng quyết định rằng cô không nên mất kiên nhẫn và cố gắng hỏi thêm.

Thay vào đó, cô muốn anh ta chú ý đến phần "Chúng tôi" trong câu của cô.

"Nhưng nghĩ rằng nhiều chủng tộc có thể cùng tồn tại ...

Tôi ngạc nhiên về điều đó đấy"

"Vậy à?"

Không quan trọng dù có bao nhiêu chủng tộc.

Miễn là có một sự tồn tại tuyệt đối đứng trên tất cả mọi người, họ tự nhiên sẽ cúi đầu trước sự vĩ đại của tồn tại đó.

Mặt khác, nếu có một thế giới mà điều đó không xảy ra, chỉ có nghĩa là chưa có một sự tồn tại như thế xuất hiện.

Đó là lý do tại sao họ phải truyền bá cái tên Ainz Ooal Gown ra toàn thế giới.

{Ainz-sama phải là người thống trị tuyệt đối, cai trị tất cả các sinh vật trên thế giới này }

Điều này sẽ dẫn đến hòa bình tuyệt đối.

Nếu bất cứ ai muốn có một thế giới như vậy, họ nên quỳ gối trước Đấng Tối Cao.

Aura cảm thấy tội nghiệp cho những Dark Elf không biết về chủ nhân của mình.

Đó là kiểu từ bi mà một người văn minh có xu hướng dành cho những kẻ mọi rợ ngu dốt.

{Albedo hẳn sẽ tức giận vì sự thiếu hiểu biết của họ, nhưng điều đó thực sự tàn nhẫn.

Điều quan trọng là biết quy phục Ainz-sama sau khi biết về ngài ấy.}

Nhưng có thể còn một lý do nữa khiến ai đó không chịu cúi đầu ngoài sự ngu ngốc tuyệt đối.

Đó là khi bên kia là một người sánh ngang với những Đấng Tối Cao, hoặc dưới sự cai trị của một người như thế.

Những Đấng Tối Cao là những tồn tại sánh ngang với các vị thần, nhưng thật không may, những thực thể tương tự cũng tồn tại.

Tất nhiên, Những Đấng Tối Cao đứng đầu trong số những tồn tại như vậy.

Trong quá khứ, họ đã đẩy lùi những thực thể đến xâm phạm Nazarick, người ta cũng nói rằng một trong những Đấng tối cao là người mạnh thứ ba trên toàn thế giới.

Tuy nhiên, thực tế là có một số người có thể sánh ngang với các Đấng tối cao về sức mạnh là điều không thể phủ nhận.

Đó là lý do tại sao chủ nhân của họ, Đấng Tối Cao duy nhất ở lại với họ, luôn luôn thận trọng.

{ Mình có thể hiểu sự thận trọng của Ainz-sama bởi vì ngài ấy là người có nhiều kinh nghiệm đối đầu với họ nhất ...

Mình cảm thấy như không có ai như vậy ở đây ...

Nhưng mình không nên có những suy nghĩ lạc quan như vậy trong khi Ainz-sama đang thận trọng ...}

Nếu có ai đó có thể sánh ngang với những Đấng Tối Cao, ngay cả khi họ che giấu khéo léo, thì ít nhất họ cũng sẽ nổi tiếng ở mức độ vừa phải miễn là họ có tiếp xúc với những người khác.

Có một số tồn tại tương tự trong lịch sử thế giới này, nhưng thậm chí không có bất kỳ tin đồn nào về những tồn tại như vậy tại thời điểm hiện tại.

Người ta phỏng đoán rằng khu vực này nằm ở rìa của thế giới rộng lớn hơn, vì vậy rất khó tiếp cận thông tin ở đây.

{Demiurge nói rằng chúng ta nên tiếp tục đề phòng ...}

Anh ấy nói rằng rất khó để ngăn thông tin về sự ra đời của Vương quốc Sorcerer bị rò rỉ ra ngoài, vì vậy khi thông tin lan ra toàn bộ lục địa, họ cuối cùng sẽ có thể xác nhận sự hiện diện — hoặc vắng mặt — của Player.

Vì vậy, với tư cách là Thủ Vệ Tầng, họ nên ghi nhớ lời cảnh báo của chủ nhân.

Ngài ấy cũng nói rằng các đối thủ rất có thể xuất hiện trong tình huống hỗn loạn do chiến tranh gây ra, và đó cũng sẽ là cơ hội để hạ gục họ cùng một lúc.

"Chúng tôi không hoàn toàn có quan hệ thân thiện với các chủng tộc khác, nhưng cũng không phải là chúng tôi đang có xung đột gay gắt với họ.

Có những lúc chúng tôi đối đầu nhau để cố gắng chiếm một nơi an toàn trong khu rừng này, nhưng cũng có những lúc chúng tôi phải hợp tác vì những con quái vật là kẻ thù chung của chúng tôi...

Những con quái vật ngoài khu rừng có mạnh hay không?

"

Cô cảm thấy như câu hỏi "Đó có phải là lý do tại sao cô lại mạnh mẽ như vậy phải không?"

đã được ẩn sau lời nói của anh ta.

"—À, Hn.

Mạnh mẽ à?

Nhưng, có lẽ không phải là mạnh mẽ đối với tôi?

" Khi người đàn ông trông giống như muốn hỏi điều gì đó, Aura ngắt lời anh ta bằng một câu hỏi của riêng cô.

"Có vẻ như ông chú không biết về thế giới bên ngoài khu rừng, nhưng đã bao lâu rồi các chú không ra thế giới ngoài?"

" Tôi nghe nói từ những Trưởng Lão rằng chúng tôi đã đến khu rừng này hơn 300 năm trước, nhưng tôi chưa bao giờ nghe về bất kỳ Dark Elf nào đã rời khỏi đây kể từ thời điểm đó"

"300 năm à?

Ông chú đã nghe nó từ những người khác sao?

Đó là một cách kỳ lạ để đặt mọi thứ ...

Chú ơi, không phải chú đã được sinh ra từ 300 năm trước rồi sao?

"

Lần đầu tiên biểu hiện của Bậc Thầy Săn Bắn thay đổi đáng kể.

"—Ta chỉ mới hơn 200 tuổi một chút."

Aura kìm nén ý muốn nhìn thật lâu và chăm chú vào khuôn mặt của Bậc Thầy Săn Bắn.

{200 năm?

Có phải anh ta đang cố làm giả các con số không?

Điều đó, hoặc Dark Elf ở đây tính năm khác ...}

Cô nghĩ anh ta đang nói dối, nhưng cô không thể nói điều đó trước mặt anh ta.

Cô có thể cảm thấy tâm trạng của anh ta đang trở nên chán nản hơn.

Anh ta có lẽ, không phải, phải là chắc chắn lo lắng về điều đó.

Aura không cảm thấy muốn an ủi anh ta, nhưng nếu cô muốn có một mối quan hệ tốt đẹp về sau, sẽ tốt hơn nếu cô làm vậy.

"Aa—, Hn.

Chỉ là ông chú toát ra khí chất trưởng thành ... theo một cách tích cực.

"

"...

Không, đừng bận tâm.

Điều đó chỉ cho thấy cuộc sống trong khu rừng này mệt mỏi đến nhường nào thôi "

Aura không trả lời anh ta.

Nếu đó là cách anh ta cố gắng ứng biến, thì im lặng là cách tốt nhất mà cô có thể thể hiện.

"Fuu-n ...

Vậy mọi người ở đây không cảm thấy muốn ra khỏi khu rừng này hay sao?

Như, đến quốc gia tôi đang sống chẳng hạn?

"

Cô không rõ về ý định của chủ nhân, nhưng việc thảo luận về chủ đề này không nên có bất kỳ sai sót nào.

Sau đó, họ có thể lấy cớ đó là một trò đùa nếu cần vì đây chỉ là những lời nói của một đứa trẻ.

Ngoài ra, chủ nhân không phải là người sẽ mắng cô chỉ vì một điều nhỏ nhặt như thế này.

Ngài ấy hẳn sẽ sử dụng [Message] để nói với cô nếu cô làm điều gì đó mà ngài không muốn.

"Có lẽ đó không phải là một ý kiến tồi ..."

" Ông chú nghe có vẻ khá miễn cưỡng nhỉ.

Quốc gia của chúng tôi rất tuyệt, chú biết không?

Ở đó khá an toàn và không có những con quái vật như con gấu đã tấn công trước đó rình mò bên ngoài.

Chú sẽ phải đối mặt với nhiều loại khó khăn khác nếu chú đến đó, nhưng chú cũng sẽ nhận được nhiều sự hỗ trợ khác.

Chú sẽ không phải vất vả như bây giờ nữa".

"Nghe giống như một quốc gia tươi đẹp nhỉ.

Tôi có thể cảm thấy nơi đó tuyệt vời như thế nào từ cách cô nói về nó.

Mặc dù vậy, thật khó để làm chúng tôi rời bỏ quê nhà của mình.

Khó để mà ổn định khi chuyển đến một nơi ở mới, và không chắc liệu chúng tôi có thể tiếp tục lối sống hiện tại của mình ở đó hay không ...

Có lẽ đó là vì tôi hầu như ổn với mọi thứ như hiện tại, tôi nghĩ tốt hơn là nên ở yên đây thay vì vướng vào tất cả những thứ rắc rối đó."

Anh ta đáp lại một cách nghiêm túc trước những lời nói thiếu suy nghĩ của một đứa trẻ.

Có thể đó là bởi vì anh ta là một người tốt và nghiêm túc trong thâm tâm của mình, hoặc có thể là vì anh ta đánh giá rất cao về Aura.

Dù là trường hợp nào đi nữa thì có vẻ như anh ta sẽ thoải mái nói chuyện nếu cô là người dẫn dắt cuộc trò chuyện.

Một nụ cười dần hình thành trong tâm trí Aura.

"Trong trường hợp đó, nếu các chú cho một vài người đến để trải nghiệm mọi thứ thì sao nhỉ?"

"Đó cũng không phải là một ý kiến tồi ...

Họ sẽ đi hay không?

Nếu họ muốn, bao nhiêu người sẽ đi?

Nếu cuối cùng chúng tôi phải quyết định về điều đó, thì ý kiến của những Trưởng Lão sẽ đóng một vai trò lớn... mặc dù có rất nhiều người phản đối ý kiến của ba người đó ".

"Hả? ... những Trưởng Lão mà chúng ta sắp gặp không đủ tầm ảnh hưởng trong làng sao?"

Bậc thầy Săn Bắn tỏ vẻ cay đắng.

"Bản thân tôi cũng không có ác cảm với họ.

- Chúng ta đến nơi rồi" Họ đến trước một cái cây trông giống hệt những cây khác xung quanh.

"Tôi nghĩ rằng cô đã biết, nhưng bên trong nó không rộng cho lắm.

Chúng ta hãy gọi các Trưởng Lão ra đây— Các Trưởng Lão, Chúng ta có một vị khách!

"

Anh nói lớn.

Ba Dark Elf từ từ xuất hiện và leo xuống từ một cái lỗ trên cây.

Họ gồm hai người đàn ông và một phụ nữ.

Mặc dù họ được gọi là những Trưởng Lão, nhưng họ trông không già lắm.

Khi so sánh với con người, họ trông giống như một người ở tuổi gần 40.

{Thật khó để đoán tuổi của Dark Elf từ vẻ ngoài của họ.

Mình đã mắc sai lầm khi gọi anh chàng này là chú ...

Ah, có lẽ mình nên gọi anh ta là anh, nhưng anh ta thực sự trông không khác mấy so với những Trưởng Lão ở đây.}

Trong khi Aura đang có những suy nghĩ vẩn vơ như vậy, Những Dark Elf theo sau đứng thành nửa vòng tròn vây quanh phía sau lưng cô.

"Xin giới thiệu với quý khách, ba vị này là những Trưởng Lão của làng chúng tôi.

Các vị Trưởng Lão, hãy để tôi giới thiệu vị khách của chúng tôi với các ông bà.

Cô bé này là người đã chiến đấu chống lại Chúa tể 'Ursus, một lữ khách đến từ quốc gia xa xôi, nơi các chủng tộc khác nhau sống cùng nhau trong hòa bình và nơi đó không có nhiều Dark Elf sinh sống, một nơi ngoài khu rừng này."

Aura khẽ cúi đầu sau lời giới thiệu của Bậc Thầy Săn Bắn.

Tuy nhiên, thay vì cúi chào, nó giống như một cái gật đầu hơn.

Cô cảm thấy như tương lai địa vị của mình trong ngôi làng này sẽ bị đe dọa nếu cô tỏ vẻ nhún nhường quá nhiều.

Ngay cả khi Aura là một đứa trẻ, cô cũng là vị cứu tinh của ngôi làng này.

Sẽ thật khó chịu nếu cô bị xem nhẹ chỉ vì tuổi tác của mình.

{ Chỉ dẫn của Ainz-sama là trở nên thân thiện với họ, vì vậy sẽ thật tệ nếu mình hành động như thể mình hoàn toàn vượt trội so với họ?}

"...

Tôi là Aura Bella Fiora.

Rất vui được gặp ông bà"

" Umu.

Cô đã làm rất tốt khi đến đây, người trẻ tuổi đến từ phương xa, Aura Bella Fiora "

Người đàn ông đứng ở giữa — có lẽ là đại diện của họ — trả lời cô bằng những lời ủ rũ.

Khoảng cách giữa ngoại hình và thái độ nghiêm túc của ông ấy có đôi chút đáng chú ý, bởi vì ông ấy thực sự trông không già đến vậy.

Một người nào đó trong nhóm Dark Elf xung quanh họ đột nhiên nói với một giọng vừa đủ lớn để truyền đến tai mọi người.

" Không phải ông bà nên cảm ơn vị cứu tinh của làng trước hay sao?

Và tại sao ông bà lại nhắc đến ân nhân của chúng ta mà không dùng kính ngữ?

"

"Đúng vậy.

Ông bà ấy không nên chào hỏi với cô bé như vậy nếu thực sự biết ơn.

Có thể họ còn đang tỏ ra kiêu ngạo vì bên kia là một cô bé".

Một số phụ nữ lên tiếng.

Thành thật mà nói, Aura không nghĩ lời chào của Trưởng Lão là thô lỗ.

Đây có lẽ là ý của mọi người khi họ nói rằng cùng một hành động nhưng người có thiện chí và người không có thiện chí sẽ thấy khác nhau.

Đại diện các Trưởng Lão nhăn mặt.

"Hừm.

Giờ đây chúng tôi muốn gửi lời cảm ơn — Aura Bella Fiora-dono.

Chúng tôi vô cùng biết ơn cô vì đã đẩy lùi được Chúa tể Ankyloursus và cứu ngôi làng của chúng tôi "

" Đúng vậy.

Sự thiếu kiên nhẫn của tuổi trẻ thật là rắc rối.

Một cuộc trò chuyện cũng phải có thứ tự của nó.

"

Khi nữ Trưởng Lão đứng bên cạnh người đại diện nói điều này, một người phụ nữ ở nơi khác bắt đầu lẩm bẩm.

"Thứ tự ưu tiên của mấy người ngay từ đầu đã sai.

Thật khó chịu nhỉ khi não của mấy người cũng bị hóa thạch khi già đi.

"

Aura liếc nhìn Bậc Thầy Săn Bắn, anh ta có vẻ như thể đang bị đau dạ dày.

Dường như anh ta đã từng bị hỏi về việc nghiêng về phía nào trong quá khứ.

Vị Trưởng Lão đứng bên phải cũng có biểu hiện tương tự.

Hai vị Trưởng Lão kia thì có vẻ mặt khó chịu, trong đó nữ Trưởng Lão bắt đầu hướng ánh mắt của mình về phía nhóm Elf xung quanh.

{Điều này ...

Có lẽ mình phải cân nhắc cẩn thận xem nên theo phe nào trước khi quyết định hành động}

Thông thường, cả hai phe đều sẽ muốn lôi kéo một người ngoại tộc mạnh mẽ như Aura về phía mình.

Cô cần phải hành động theo cách có lợi nhất cho Nazarick.

Tốt nhất là nên hỏi chủ nhân để ngài ấy chỉ đường mách nước cho, tuy nhiên cũng có lúc Aura có thể cần phải hành động độc lập bởi vì cô không thể chỉ chờ đợi mệnh lệnh từ chủ nhân.

{Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu Ainz-sama chỉ dẫn một cách đơn giản ...}

Một trong những lý do tại sao Ainz giấu mục tiêu của mình là vì anh muốn họ — các thành viên thuộc "Ainz Ooal Gown", bao gồm cả những Thủ Vệ Tầng — phát triển và mong họ độc lập hơn.

Anh muốn họ tự mình suy nghĩ và hành động.

Nhưng theo quan điểm của Aura, đó là một trách nhiệm nặng nề.

{Ngay cả khi mình mắc bất kỳ sai lầm nào, ngài ấy dường như đã có sẵn dự định cho việc dọn dẹp sai lầm đó bằng một trong những kế hoạch tuyệt vời như mọi khi ...}

Nhưng điều đó không có nghĩa là cô được thoải mái phạm sai lầm.

Hành động thiếu suy nghĩ chỉ vì có sự che chở của chủ nhân chắc chắn đồng nghĩa với sự không trung thành.

Với tư cách là Thủ Vệ Tầng, là một trong những phụ tá trong nhiệm vụ lần này, Aura phải suy nghĩ nghiêm túc và khám phá ra con đường mang lại nhiều lợi ích nhất cho Nazarick.

Đó là lý do tại sao Aura không thể không bực tức khi thấy những Dark Elf kia cãi nhau trước mặt mình, tâm trạng hỗn loạn của họ trước một vị khách trái ngược với độ nghiêm túc của cô.

Tuy nhiên, đây cũng là một cơ hội tốt.

Tùy thuộc vào cách cô tận dụng sự xích mích này, nó có thể trở thành một thứ quan trọng.

{...

Ainz-sama có nhắm đến điều này không?

Không, không đời nào.

Ngài ấy không thể biết rằng ngôi làng này đang gặp vấn đề như vậy.

Vậy thì theo mệnh lệnh của chủ nhân, để gây dựng một mối quan hệ hữu nghị trong làng, mình nên ...}

"Xin lỗi - có phải mọi người đang cố tình làm cho tôi thấy hối hận sau bao cố gắng trên cuộc hành trình dài để đến đây?

Nếu không phải, thì mọi người không phiền nếu làm việc này ở một nơi khác mà không có mặt tôi, được chứ?

Tôi muốn được cho xem những thứ mà tôi có thể khoe với những người quen ở các chủng tộc khác khi trở về quốc gia của mình, và nói rằng ngôi làng của Dark Elf là một nơi tốt đẹp"

Không khí đột nhiên trở nên im lặng, như thể tất cả bọn họ vừa bị tạt một gáo nước lạnh.

Đó là điều hiển nhiên.

Nếu họ thậm chí cảm thấy có một chút xấu hổ về hành vi vừa rồi của mình, họ chắc chắn sẽ không muốn tin tức về nó lan truyền đến các chủng tộc khác.

Aura cảm thấy có lẽ cô đã đi quá xa.

Mặc dù cô là người đã chiến đấu chống lại con quái vật gấu - Ankyloursus, cô vẫn là một đứa trẻ nói những điều hỗn xược. cô có thể vừa đẩy cả hai phe chống lại mình, nhưng cô không thể nói rằng đó là một sai lầm hoàn toàn.

Aura là một lữ khách đã cứu ngôi làng này.

Nếu họ quên điều đó và chỉ trích cô mặc dù đã thể hiện mặt đáng xấu hổ của họ vài giây trước đó, họ chỉ có thể bị coi là những người không có tư cách.

Sẽ tốt hơn nếu những người như vậy trở thành kẻ thù của họ thay vì bạn bè.

Chắc chắn, chủ nhân đã ra lệnh cho cô thiết lập một mối quan hệ hữu nghị với các Dark Elf, nhưng điều đó không có nghĩa là cô phải được tất cả các Dark Elf yêu quý.

Cô chưa thể nhìn thấy toàn cảnh về kế hoạch của ngài ấy, nhưng có lẽ sẽ tốt hơn nếu những tên Dark Elf không phù hợp với Nazarick bị loại bỏ.

{Và ngay cả khi mình biến một phe trở thành thù địch, phe kia có thể sẽ cố gắng biến mình thành đồng minh của họ.

Mình sẽ không cần phải bận tâm về điều đó, và mình luôn có thể tạo ra một phe thứ ba với bản thân làm trung tâm nếu cần}

Ngay cả khi cô biến cả hai phe thành kẻ thù của mình, cô có thể thấy rằng có những người như Bậc Thầy Săn Bắn không thuộc về cả 2 phe.

Cô có thể biến những người như thế thành đồng minh của mình trong trường hợp xấu nhất, nhưng cô sẽ phải xin lỗi chủ nhân nếu cô phải dùng đến điều đó.

"E hèm.

Vậy thì, chúng tôi có thể hỏi lý do Aura Bella Fiora-dono đến thăm làng của chúng tôi được không?

"

"Fiora là họ của tôi, vì vậy hãy cứ gọi tôi như vậy.

Tôi nghĩ ông đã có thể đoán được.

Đó là bởi vì tôi đã nghe tin đồn về những Dark Elf sống trong khu rừng này.

Đó là lý do tại sao, tôi đến để gặp gỡ những người cùng chủng tộc với mình.

Hầu như không có bất kỳ Dark Elf nào ở quê hương tôi mà ông có thể thấy.

Vì vậy, tôi muốn ở lại ngôi làng này một thời gian nếu ông cho phép."

"Chúng tôi không phiền, nhưng — một mình cô ư?"

"Ngay từ bây giờ."

"Ngay từ bây giờ ư?"

"Đúng.

Tôi rất giỏi trong việc di chuyển trong rừng nên những người khác đã yêu cầu tôi đi trước.

Trên thực tế, theo kế hoạch của chúng tôi, có lẽ họ sẽ đến được đây muộn nhất là ... ba ngày, tôi nghĩ vậy.

Khi đó, em trai và chú của tôi sẽ tham gia cùng chúng ta.

"

Tất nhiên, người chú mà cô nói đến không ai khác chính là chủ nhân của cô, Ainz Ooal Gown.

"Chú ư?"

"Hn.

Thực ra, vì cha mẹ chúng tôi đã biến mất— "Aura tiếp tục trong khi thầm xin lỗi Bukubukuchagama," — Chú đã nuôi dạy chúng tôi ".

Nói dối trắng trợn sẽ dễ dàng hơn, nhưng nó có thể trở nên rắc rối sau này nếu điều đó bị phát hiện.

Vì vậy, cô cố gắng giữ nó càng gần với sự thật càng tốt.

"Tôi hiểu rồi ...

Xin lỗi vì đã gợi nhớ cho cô ký ức đau buồn như vậy.

Vậy thì, cô đã đến đây một mình — tôi thấy là cô đủ mạnh để chống lại một Ankyloursus, một Chúa Tể, tôi có thể hiểu được "

Aura ngạc nhiên khi cô mong đợi nhiều lời an ủi hơn.

Aura nghĩ về điều đó.

Dù sao đây cũng là Đại Thụ Hải, một nơi đầy rẫy nguy hiểm.

Do đó ở đây không thiếu những đứa trẻ mồ côi cha mẹ như thế, câu chuyện của cô có lẽ không đủ buồn để có thêm sự an ủi.

"Vậy thì, chúng tôi không phiền nếu cô định ở lại.

Chúng tôi có thể cho cô mượn Tinh Linh Thụ nếu muốn.

Vậy cô nghĩ như thế nào?"

"Hn.

Hãy làm như vậy đi"

" Tôi hiểu rồi.

Ai nhỉ — Apple.

Dẫn Fiora-dono đến một Tinh Linh Thụ còn trống.

Anh có thể làm được điều đó không?

"

Chính Bậc Thầy Săn Bắn đã trả lời cho cái tên đó.

"Tất nhiên.

Cứ để đó cho tôi.

Tôi sẽ dẫn cô đến Tinh Linh Thụ tốt nhất trong làng này"

" Ngoài ra, vì chú-dono và em trai-dono sẽ đến đây với chúng ta sau ba ngày nữa, mọi người có phiền không nếu chúng tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ cho tất cả các dân làng?

"

"Tất nhiên.

Khi đó chúng tôi sẽ để các bạn lo liệu "

"Giờ thì đã xong, Fiora-dono.

Lát nữa cô có thể kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện về hành trình của mình không?

Và chúng tôi cũng sẽ rất vui nếu cô cho chúng tôi biết về quốc gia của mình, nơi không có những Dark Elf.

Chúng tôi hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài khu rừng.

Tất nhiên, chúng tôi sẽ không ép buộc nếu cô có những ký ức đau buồn ".

Vậy thì, cô phải làm gì đây?

Aura bắt đầu suy nghĩ.

Không có lợi ích gì khi tiết lộ danh tính thật như một tên ngốc.

Nó có thể giúp thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng nó không còn ý nghĩa gì bây giờ vì cô đã chứng tỏ sức mạnh của mình.

Điều đó nói nghĩa là, giống như việc đưa ra thông tin một cách thiếu suy nghĩ là tệ, tỏ ra hoàn toàn kín tiếng cũng sẽ không tốt.

Trong trường hợp đó, lựa chọn duy nhất của cô là — nói dối, nói ra sự thật từng chút một, hoặc trộn sự thật và nói dối theo tỷ lệ ...

{Mình sẽ phải thảo luận điều này với Ainz-sama và Mare để không tạo ra mâu thuẫn sau khi họ tham gia với chúng ta , nhưng có vẻ như mình không có lựa chọn im lặng ngay bây giờ.

Nếu mình bảo họ hỏi Ainz-sama, người sẽ đến sau, họ sẽ nghi ngờ về việc mình ngại nói chuyện ...}

Cô không thể để họ có bất kỳ nghi ngờ nào trong tình huống hiện tại.

Cho đến khi cô có thể đọc được mục tiêu cuối cùng của chủ nhân, cô nên tiếp tục hướng tới việc xây dựng hình ảnh thân thiện.

{Hnnn.

Vẫn chưa có [Message] nên Ainz sama có lẽ đang bảo mình tự nghĩ câu trả lời, nhưng Ainz-sama sẽ thích câu trả lời nào đây?}

"Fiora-dono, có chuyện gì không?"

Có vẻ như cô đã im lặng quá lâu.

Aura nở một nụ cười trở lại.

"Aah, tôi đang tự hỏi liệu ông có tin những gì tôi sẽ kể hay không.

Chà, có lẽ cũng tốt khi nói một chút về quê nhà và những chuyến du hành của tôi.

Giống như về Trail of the Fey (Đường mòn của Fey ) "

"Trail of the Fey ư?

Đó không phải chỉ là một truyền thuyết sao?

"

Ai đó trong số những Dark Elf xung quanh họ hỏi.

"...

Những thứ như Moon's Road (Nguyệt Lộ) và Trail of the Fey có tồn tại" Mặc dù, chúng ở bên trong tầng sáu của Nazarick, Aura nói thêm.

"Nhưng tôi không thể nói chi tiết về những điều này với những người không được Fey chọn"

"Fufu.

Xin lỗi.

Fio... không, tôi có thể gọi cô là Aura-dono được không?

"

Đôi mắt của nữ Trưởng Lão rực lửa đam mê.

Chỉ có 1 hướng trả lời duy nhất.

Mặc dù Aura không thực sự muốn, nhưng cô không thể từ chối cô khi xem xét mệnh lệnh của chủ nhân.

"Tôi không phiền chút nào"

"Vậy thì, Aura-dono.

Tôi đã nghĩ về nó từ lâu rồi, nhưng đó là một cái tên hay "

" Cảm ơn bà "

Aura đáp lại với một nụ cười trong sáng.

Bà ấy đang ca ngợi cái tên do Đấng tối cao đặt cho cô.

Không đời nào Aura lại từ chối những lời khen ngợi như vậy.

Tuy nhiên, khi cô hiểu đó chỉ là họ tỏ ra xã giao, cô không cố nói thêm về vấn đề đó.

Nữ Trưởng Lão dường như hài lòng với sự hồi đáp đó.

Bà ấy tiếp tục nói chuyện với tâm trạng vui vẻ.

"Vậy là Aura-dono cũng là một Dark Elf được Fey lựa chọn.

Thật tuyệt vời ...

Hầu hết những người trong ngôi làng này đều không được chọn.

Đó là lý do tại sao họ không biết làm thế nào chúng tôi — những Dark Elf sống ở phương Bắc đã đi đến nơi này "

{...

Dark Elf đến đây bằng cách sử dụng Trail of the Fey sao?

Có khả năng như thế không?}

Trail of the Fey bên trong Nazarick không thể dịch chuyển mọi người qua một khoảng cách lớn như vậy.

Chắc họ đang nhầm nó với một thứ gì đó khác hoặc có thể có một phiên bản Trail of the Fey khác

Aura đã tìm ra một số thông tin, nhưng cô cảm thấy có thể mình đã làm sai một chút.

Suy đi nghĩ lại, cô đã phủ nhận điều đó về mặt tinh thần. cô sẽ khéo léo rút ra thông tin.

Và—

{Mình sẽ được Ainz-sama khen ngợi!}

Aura nắm chặt bàn tay, với quyết tâm đầy ở trong tim.

Bậc Thầy Săn Bắn dẫn Aura tới chỗ ở được sắp xếp cho cô.

Ainz, người đã theo dõi cô suốt thời gian qua bằng [Perfect Unknowable], thở phào nhẹ nhõm.

Một phần là do không xuất hiện bất kỳ ai đủ mạnh để đối đầu với anh.

Và phần còn lại là do cuộc gặp mặt đầu tiên của Aura diễn ra rất tốt đẹp.

Điều đó nghĩa là anh không thể chắc chắn rằng họ không hành động thân thiện một cách giả tạo.

Những người có thể thờ ơ với việc một đứa trẻ đi một mình trên hành trình xa như vậy hẳn là những người không bình thường.

Rõ ràng là họ sẽ cố che giấu cảm xúc của mình nếu họ không thực sự chào đón cô bé.

Có thể anh đã suy nghĩ quá nhiều, nhưng anh muốn chắc chắn rằng họ không chỉ đang giả vờ.

Sẽ thật đơn giản nếu anh có thể bắt cóc một người như anh chàng Elf trước đó và sử dụng ma thuật điều khiển tâm trí lên họ, như [Charm] (Bùa mê) chẳng hạn.

Nhưng, đối phó với hậu quả sẽ rất khó chịu nếu anh phải sử dụng đến [Control Amnesia] (Kiểm soát trí nhớ).

Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nếu anh có thể thủ tiêu họ.

Đầu tiên, anh nên điều tra tình hình hiện tại của ngôi làng.

Một chủ đề trò chuyện hoàn toàn mới lạ mang tên là "Aura" đã xuất hiện ở ngôi làng này mà dường như không thay đổi nhiều trong một thời gian dài.

Không còn nghi ngờ gì nữa, dân làng đang bàn tán xôn xao với nhau về cô bé.

Ainz tự hỏi dân làng sẽ trung thực như thế nào khi Aura không có ở đó.

Bằng việc Ainz sử dụng [Perfect Unknowable], đây là cơ hội tốt nhất để thu thập những thông tin thực tế, không có bất kỳ lời dối trá nào.

Ba vị Trưởng Lão quay trở lại cái cây của họ và các Elf đang tập trung khác cũng bắt đầu giải tán dần.

Vấn đề là anh nên theo dõi và nghe trộm Dark Elf nào.

Anh đã để ý đến một vài đứa trẻ Elf bằng tuổi của Aura trong cuộc tụ họp, với phỏng đoán tuổi dựa trên chiều cao của chúng.

Nói thẳng ra, anh muốn theo dõi bọn trẻ và nghe ý kiến của chúng về Aura.

Nhưng - anh nghe thấy một giọng ai đó nhắc đến "cô gái đó" từ cái cây mà anh đứng gần lúc trước.

{Chết tiệt!

Lẽ ra mình nên lắng nghe cuộc trò chuyện của các Trưởng Lão chứ nhỉ!}

Anh nên rình mò những Trưởng Lão, những người có nhiều khả năng nói về những điều quan trọng nhất (quan trọng, nhưng không phải đối với vấn đề kết bạn của cặp song sinh).

Ainz sử dụng [Fly] để bay đến lối vào của cái cây mà các Trưởng Lão bước vào.

Anh không thể tìm thấy các Trưởng Lão khi nhìn vào bên trong.

Những giọng nói phát ra từ đầu cầu thang kéo dài từ căn phòng này.

Anh có thể nghe thấy họ từ đây, nhưng để chắc chắn, Ainz đã vào trong cái cây và leo lên cầu thang với [Fly].

"Giờ thì liệu bao nhiêu phần trăm những gì cô bé đó nói là thật?

Cô ấy có ngụ ý rằng mình đã đi du hành bằng cách sử dụng sức mạnh của Trail of the Fey "

Trưởng Lão già nhất đang nói với một giọng điệu hơi khác so với vừa rồi, nhưng đó chính là điều Ainz mong đợi.

Ngay bản thân anh cũng sẽ thay đổi cách nói chuyện tùy thuộc vào đối phương là ai.

Thay vào đó, những người mà anh lo hơn là những người không hành động như vậy.

Vậy đây là cách Trưởng Lão nói chuyện với đồng nghiệp của mình.

"Tôi không nghĩ rằng tất cả những điều đó đều là dối trá.

Không phải quá khó cho một đứa trẻ khi đi cả một quãng đường như vậy mà không sử dụng Trail of the Fey à?

" (Mình đoán đây là nữ Trưởng Lão, có 3 người nên không chắc chắn ai đang nói)

"Về chuyện đó thì bà không nên nói một cách chắc chắn như vậy.

Bà biết là cô bé đủ sức mạnh để một mình đẩy lùi cả Chúa Tể 'Ursus rồi phải không?.'

"Ara, đó không phải là nhờ sức mạnh của thứ vũ khí đó sao?

Ông đã thấy nó rồi phải không?

Cây cung sáng chói đó!

Nó chắc chắn là một món vũ khí quý giá!

Có lẽ đó là thứ mà Fey ban tặng cho cô bé "

Cây cung mà Aura sử dụng thuộc về Ainz và không được xem là mạnh trong YGGDRASIL, nhưng có lẽ nó xếp hàng đầu về độ cầu kỳ.

{Có lẽ mình cũng nên quảng bá công nghệ Rune ở đây ...}

Trong khi Ainz đang suy nghĩ, các Trưởng Lão tiếp tục cuộc trò chuyện của họ.

"Tôi tự hỏi đứa trẻ đó sẽ ở đây bao lâu.

Tôi muốn cô bé ở lại đây mãi mãi nếu có thể "

" Không, sẽ rất khó.

Có nhiều khả năng cô bé sẽ ngay lập tức tiếp tục lên đường sau khi tái ngộ với chú-dono và em trai-dono sau đó.

Làng của chúng ta không phải là làng Dark Elf duy nhất.

Có thể họ sẽ đến thăm những ngôi làng khác để thiết lập mối quan hệ hữu nghị.

Tôi không biết tại sao đứa trẻ đó lại đến đây để gặp chúng ta - đồng tộc của cô, nhưng không có lý do gì để cô bé gắn bó với làng của chúng ta "

" Đúng vậy.

Chúng ta nên hỏi cô bé chi tiết về lý do tại sao cô ấy lại đến gặp chúng ta — các Dark Elf.

Đó là lý do tại sao chúng ta nên làm cho bữa tiệc chào đón thật hoành tráng ".

"Aah, bà nói đúng.

Chúng ta phải dành cho họ một sự chào đón nồng nhiệt đến nỗi họ sẽ vẫn nghĩ rằng ngôi làng này là tốt nhất ngay cả khi đã đến thăm những ngôi làng khác.

Chúng ta nên bắt đầu chuẩn bị thức ăn trong ba ngày tới "

" Không phải mấy ngườì trẻ không thích nó sao?

"

"Không thể nào họ sẽ làm được.

Chúng ta đang chào đón gia đình của đứa trẻ đã cứu ngôi làng, ông biết chứ?

Ngay cả họ cũng có thể hiểu rằng cần phải hợp tác trong việc này "

" Bà nói đúng...

Và chúng ta có thể sử dụng bữa tiệc chào mừng để hỏi chú-dono về Trail of the Fey.

Ông ấy có lẽ sẽ nói một chút nếu cảm thấy được sự chào đón của chúng ta đối với họ".

"Đúng.

Nhưng tôi vẫn mong cô bé ở lại ngôi làng này ".

"... tại sao bà lại cố chấp với ý tưởng đó như vậy?

Việc cô bé được Fey chọn có phải là điều hấp dẫn đối với bà phải không?

"

"Đúng.

Chúng ta — không, những người ở những ngôi làng xung quanh chúng ta đã mất gần hết Fey Blessing (chúc phúc của Fey) của mình.

Nếu đứa trẻ đó ở lại đây ...

"

" Đừng nói là bà nghĩ đến việc trịnh thượng với những ngôi làng khác bằng thứ đó?

Tôi sẽ phản đối tất cả những gì bà làm nếu bà đang có kế hoạch về chuyện đó, hiểu không?

"

"Tôi không có bất cứ kế hoạch nào mà chắc chắn dẫn đến sự phản đối của ông.

Chỉ là, nếu chúng ta có thể biết được cách cô bé nhận được Fey Blessing, có lẽ chúng ta cũng có thể lấy lại được thứ của mình "

Ainz cảm thấy như Fey mà họ đang nói đến không phải là chủng tộc (racial), mà là một thứ gì đó gần gũi hơn với các linh hồn (spirit).

YGGDRASIL cũng có khái niệm về Fey Blessing.

Có lẽ Fey bản địa của thế giới này đã có khả năng như vậy một cách tự nhiên.

Cũng có thể là họ đang xây dựng thành các class tương tự như Seelie court (tiên thường) và Unseelie court (tiên hắc ám).

Những class nhân vật đó sẽ có khả năng dịch chuyển tức thời tương tự như Trail of the Fey nếu anh nhớ không lầm.

{Mình có lẽ nên chắc chắn về điều này.}

Anh cũng nên chia sẻ thông tin này với Aura.

Các Trưởng Lão tiếp tục nói chuyện trong khi Ainz đang suy nghĩ về điều này điều nọ.

"Nếu chúng ta có thể làm được điều đó, đám người trẻ cũng sẽ thay đổi quan điểm của họ."

"Dù sao thì, đừng ép khách quý của chúng ta nói về nó.

Không chỉ vậy.

Hãy tỏ lòng thành kính với chú-dono và em trai-dono, những người sẽ sớm đến thăm chúng ta.

Tôi thực sự không muốn những tin đồn xấu về ngôi làng này và những Dark Elf lan ra khắp nơi khi họ trở về đất nước "

Đôi mắt của Ainz — hay đúng hơn là những cái lỗ trên hộp sọ nơi vốn là đôi mắt — trở nên mờ đi.

{fumu ...

Ngôi làng này liệu có phải là một sự lựa chọn sai lầm không?

Mình thực sự không muốn để Aura bị sử dụng như một công cụ trong các cuộc đấu đá nội bộ.}

Anh sẽ không bao giờ để những đứa trẻ được Bukubukuchagama giao phó cho mình bị tổn thương.

Ainz cảm thấy khó chịu với nữ Trưởng Lão.

{...

Mình nên nói với cô bé rằng đừng đến gần người lớn ... mình chỉ có thể hy vọng ít nhất những đứa trẻ ở đây đều trong sáng.}

Sau khi nghe họ đã chuyển chủ đề sang bữa tiệc chào mừng và xác nhận rằng họ không nghi ngờ về Aura, Ainz sử dụng [Greater Teleportation].

Sau khi đến đích, anh xoá bỏ [Perfect Unknowable].

"A-Ainz-sama.

Chào mừng ngài trở lại."

Mare, người đang đợi bên ngoài Green Secret House, hơi cúi đầu.

"Ta đã trở lại, Mare.

Có vẻ như mọi thứ ở đây vẫn ổn nhỉ ".

Một Eyeball Corpse mà anh triệu hồi bằng cách sử dụng [Create Undead] đang trôi nổi bên cạnh Mare.

Ainz nhìn xung quanh để tìm kiếm thứ khổng lồ đáng lẽ phải ở đó, nhưng không thể tìm thấy nó.

"Ta thấy rồi.

Vậy là Fenrir vẫn chưa quay trở lại."

" V-vâng.

Vẫn chưa thưa ngài"

Fenrir được giao nhiệm vụ mang con Ankyloursus đã chạy khỏi làng Dark Elf trở là đây.

Nếu những Dark Elf kia có não, họ sẽ cố gắng lần theo dấu vết của Ankyloursus để đối phó với nó trong khi họ đã có con át chủ bài trong tay là Aura.

Vì vậy, phía Ainz sẽ phải đánh lừa thị giác của nhóm thợ săn trước nếu muốn đưa con Ankyloursus trở lại căn cứ tạm thời này.

Tuy nhiên, con Ankyloursus quá to lớn và không có bất kỳ kỹ năng tàng hình nào nên sẽ rất khó để tự nó xóa dấu vết của mình.

Người khác sẽ phải làm điều đó thay thế.

Họ nhận thấy Fenrir phù hợp với nhiệm vụ.

Fenrir có một khả năng gọi là [Forestwalker] [Người đi rừng].

Kế hoạch là để Fenrir cõng Ankyloursus trên lưng nhằm không để lại dấu vết nào.

Tất nhiên, Ainz có thể đến đó và dịch chuyển trở lại cùng nó bằng [Greater Teleportation] hoặc anh có thể mang nó bằng [Fly] như Narberal đã làm, nhưng Ainz phải đi cùng Aura đến làng để thu thập thông tin.

Trong trường hợp khẩn cấp, anh cũng sẽ chịu trách nhiệm tiêu diệt kẻ thù hoặc giúp Aura trốn thoát, vì vậy họ giao nhiệm vụ đó cho Fenrir.

{Có vẻ như dự đoán của mình đã sai ... mình nghĩ họ sẽ cử ngay một đội đi với Aura để kết liễu con Ankyloursus ...

Có lẽ mình nên tự tìm hiểu chuyện đó nếu vẫn còn thời gian.}

"Ta hiểu rồi.

Vậy thì chúng ta hãy đợi ở đây một chút.

Nhưng dù sao, có lẽ ngươi đang lo lắng nên ta sẽ nói với ngươi...

à không, chắc ngươi cũng đoán được rồi khi thấy ta trở về một mình.

Ngươi không nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ Aura phải không?"

Mare gật đầu trước câu hỏi của Ainz.

"Chà, chính là như vậy.

Có vẻ như Aura đã thâm nhập vào làng Dark Elf mà không gặp vấn đề gì."

Cặp song sinh có một vật phẩm cho phép họ giao tiếp hai chiều.

Nếu Mare không nhận được bất kỳ tín hiệu cấp cứu nào từ Aura, điều đó có nghĩa là cô bé đã an toàn.

Tuy nhiên, cũng có thể Aura không thể ứng phó với tình huống khẩn cấp bất ngờ và cuối cùng bị khống chế.

Họ không thể bất cẩn được.

Ngoài ra còn có một thực tế là Aura đã thay đổi trang bị yếu hơn nhiều để hòa nhập tốt hơn với dân làng.

Việc hạ Aura trong tình trạng hiện tại của cô bé dễ dàng hơn nhiều so với bình thường.

Lý do Ainz không chỉ định ai đó để bí mật bảo vệ cô bé trong khi anh biết về sự cần thiết của nó, đó là bởi vì nhóm của họ đã đồng tình quyết định không làm như vậy.

Sau khi thảo luận với Aura và Mare, họ quyết định không triển khai bất kỳ vệ sĩ nào xung quanh Aura.

Điều này khiến Ainz lo lắng đến mức có thể sẽ bất tỉnh vì đau dạ dày nếu anh có nó.

Đến giờ Ainz vẫn tiếp tục hối hận, tự hỏi liệu họ có quyết định sai lầm hay không.

Có lẽ có một ý tưởng tốt hơn ở đó.

Ví dụ, Ainz có thể tạo ra những con quái vật dạng phi vật chất bằng cách sử dụng [Create Undead], có lẽ họ nên đặt những thứ như vậy ở đâu đó xung quanh cô bé.

Có hai lợi thế khi không có bất cứ thứ gì bảo vệ Aura.

Một là họ có thể tự do triệu hồi những con quái vật phù hợp hơn để đối phó với tình huống khẩn cấp có thể phát sinh sau này.

Cái còn lại là—

{—Aura sẽ dễ dàng quên đi Nazarick hơn một chút nếu xung quanh không có ai của Nazarick, đặc biệt là những vệ sĩ, những người theo một nghĩa nào đó là cấp dưới của cô bé.

Cô ấy có thể tương tác với các Dark Elf một cách thoải mái hơn mà không cần phải tỏ ra quá cứng nhắc.}

—Có lẽ lúc đó Aura có thể kết bạn với ai đó.

Nhưng, hiện tại, một vấn đề quan trọng đã nảy sinh trong hành trình kết bạn của Aura.

Đó là, Aura cuối cùng đã trở thành một thứ giống như một vị cứu tinh của ngôi làng.

Anh không nghĩ rằng kế hoạch {The Red Oni Who Cried} là sai.

Anh chỉ không có bất kỳ phương pháp nào khác có thể khiến Aura xâm nhập vào làng nhanh hơn và tốt hơn.

Tuy nhiên, tình hình hiện tại đã đi quá xa.

Ainz không thể trở thành bạn với các thành viên của "Ainz Ooal Gown" trong thế giới thực nơi họ không bình đẳng.

Tương tự như vậy, Aura, với tư cách là vị cứu tinh của ngôi làng, không thể tương tác với những đứa trẻ bình thường trong làng bởi vị thế của họ.

Ainz phải đưa cô bé xuống ngang hàng với họ.

Vâng đúng vậy.

Ainz sẽ phải kéo Aura trở thành một đứa trẻ bình thường.

Ainz nhìn Mare.

Có lẽ là không công bằng khi Aura có cơ hội kết bạn trong khi Mare thì không.

Anh ấy cũng muốn trao cơ hội cho Mare.

Aura và Mare đều là những đứa trẻ được Bukubukuchagama giao cho anh.

Do đó anh nên đối xử bình đẳng với chúng.

Tất nhiên, anh nên tính đến cá tính riêng của chúng trong quá trình nuôi dạy.

Điều đó nghĩa là cả hai nên được trao cơ hội như nhau.

{Trước hết, thật vô lý khi một người không có kinh nghiệm nuôi dạy con cái như mình lại nghĩ về những điều như thế này.

Mình nên hỏi ai về việc làm cha ...} Ainz đột nhiên nghĩ đến Nfirea. {Không phải là một lựa chọn tồi.

Anh ta là một người cha tốt.

Nhưng—}

Có.

Có một vấn đề với Mare.

Nó không phải về tính cách nhút nhát của cậu bé.

{Đó là về việc Bukubukuchagama-san làm cho Mare một chiếc váy ngắn để phù hợp với sở thích của cô.}

Anh đã nhận thấy rằng hầu hết các Dark Elf trong làng đều mặc quần dài.

Cũng có một số người mặc váy dài, nhưng họ đều là phụ nữ.

Hơn nữa, anh có cảm giác như họ vẫn mặc quần dài bên dưới những chiếc váy đó.

Anh không thể chắc chắn vì dù sao thì anh cũng không đi nhìn trộm dưới váy.

Có thể đó là quần bó, không phải quần dài.

Aura giải thích rằng để lộ da trần là một ý tưởng tồi khi sống trong rừng, vì vậy có lẽ đó là lý do tại sao họ mặc quần bên dưới.

{[Perfect Unknowable] bị hủy bỏ khi bạn tấn công ai đó.

Không, nói chính xác hơn, đó là khi bạn làm điều gì đó có thể được coi là có hại cho người khác.

Vén váy người khác lên một chút và nhìn trộm có bị coi là một cuộc tấn công không nhỉ? }

Ainz nhìn thoáng qua khuôn mặt của Mare.

"Ah, Eh, C-có chuyện gì vậy thưa ngài?"

{Mình có phải là một thằng ngốc không?

Mình đang nghĩ cái quái gì vậy?}

Phần không suy đồi của Ainz — không, phần bình thường của anh tự mắng chính mình.

Tất nhiên, anh biết mình không thể làm điều gì đó như vậy, nhưng sự tò mò về một lĩnh vực ma thuật chưa được khám phá đang thôi thúc anh mạnh mẽ.

{-Dừng lại!

Mình!

Mình đang nghĩ cái quái gì vậy?!

Việc muốn nhìn trộm dưới váy của Mare đã vượt quá giới hạn của sự tò mò rồi!}

(Đấng biến thái quá, anh có thể yêu cầu người khác mặc áo khoác rồi test thử mà, đâu nhất thiết là váy ngắn của 1 bé trap đâu)

Mặc dù Mare có thể sẽ cho phép nếu anh ấy hỏi cậu ấy—

{—Mình thậm chí còn đang tưởng tượng cái quái gì vậy ?!}

"C-có chuyện gì vậy thưa ngài?"

"—Không có gì, tâm trí của ta chỉ đi đến một số nơi kỳ lạ...

Ta có thể sẽ thử nó trong tương lai, nhưng nó không phải là vấn đề cho hiện tại và ta sẽ kiểm tra nó trên người khác nếu ta làm điều đó."

Ainz không cảm thấy cần phải giải thích thêm cho Mare đang khó hiểu.

Dù sao, Albedo là lựa chọn tốt hơn để thử nghiệm — ít nhất là lựa chọn chấp nhận được — so với Mare. (Albedo like it)

Một giọng nói khác bên trong anh phản đối rằng Mare khác với Albedo.

Ainz xóa nó cùng với sự tò mò đang châm chích tâm trí của mình.

{Dù sao đi nữa, Mare có thể sẽ bị thiệt thòi với phong cách ăn mặc của mình.

Điều đó hoàn toàn nên tránh ... nhưng mình tự hỏi tại sao cậu bé lại ăn mặc như vậy ...

Không, Không, không phải thế.

Đó không phải là điều mình nên suy nghĩ lúc này ...

đó là quyết định của Chagama-san nên việc bảo cậu ấy thay đổi là hoàn toàn sai lầm.

Hoàn toàn sai lầm nhưng ... nếu kêu cậu bé tạm thay đồ liệu có ổn không nhỉ?

Nếu cậu ấy ngừng mặc váy ngắn thì sẽ không sao khi cho Mare sống với Aura trong làng ... nhưng ...}

Ainz không bao giờ ngờ rằng mình sẽ bị đặt vào một tình thế khó khăn như vậy chỉ vì sở thích của người bạn trong quá khứ.

"Ngươi thấy đấy, Mare.

Ta có chuyện cần thảo luận với ngươi...

"

" Vâng thưa ngài"

Mare nhìn anh với vẻ mặt nghiêm túc.

{...

Chagama-san.

Tôi có làm gì sai không?}

Một thứ màu hồng nổi lên trong tâm trí Ainz.

Anh hơi khó chịu với thứ màu hồng đó, vì lý do nào đó anh đang giơ ngón tay cái lên. (Bukubuku chagama đó)

"X-xin lỗi thưa ngài..."

"...

Xin lỗi, Mare.

Ta đang suy nghĩ về điều gì đó ...

"Ainz thở dài từ lá phổi không tồn tại của mình và quay lại nhìn Mare trực tiếp.

"Mare.

Ta muốn ngươi ngừng mặc trang phục nữ trong một thời gian ".

Quá ngắn cho 1 lời giải thích.

Ainz hiểu điều này và tiếp tục trước khi Mare có thể thay đổi biểu cảm của mình.

"Như ta đã nói, điều đó sẽ chỉ là tạm thời vì ngươi có biết ta đang định đưa ngươi đến làng để hỗ trợ cho Aura không?

Vì vậy, bộ quần áo ngươi đang mặc quá nổi bật đối với chuyện chuẩn bị cho việc thâm nhập, ta hy vọng ngươi có thể thay quần áo khác cho nhiệm vụ lần này.

"

Ainz nói với tốc độ vội vã.

Mare tiếp tục nhìn chằm chằm vào Ainz.

Cậu bé có lẽ đang nghĩ tại sao mình là người duy nhất được yêu cầu làm như vậy bởi vì Ainz đã không nói bất cứ điều gì như thế này với Aura.

Ainz không thể nói thêm lời nào nữa.

Không có lý do khả thi nào xuất hiện trong đầu anh.

Trên thực tế, thật phi lý khi coi một người đàn ông ăn mặc như một người phụ nữ là kỳ quặc nhưng không phải ngược lại.

Bukubukuchagama có nghĩ xa hơn không—

{Không, đó là sở thích của cô ấy— hay giống như fetish của cô ấy hơn.

Dù gì thì cô ấy cũng là chị gái của Peroron-san cơ mà}

Lựa chọn duy nhất của anh là nói dối Mare.

May mắn thay, Aura cũng đã thay đổi hầu hết các trang bị và vũ khí của mình vì trang bị họ thường mặc trong Nazarick quá nổi bật.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng điều đó sẽ có ích trong thời điểm như thế này.

"Ta cũng đã yêu cầu Aura thay đổi trang bị của cô ấy một chút phải không?

Sẽ thật tệ nếu họ nghi ngờ về trang bị quá mạnh của chúng ta.

Vậy thì thế nào?

"

{Điều này thật thiếu sáng suốt ...

để Mare quyết định cũng giống như việc đổ hết trách nhiệm lên cho cậu bé}

"T-thần hiểu rồi.

Xin hãy để nó cho thần, thưa Ainz-sama."

"Ngươi thấy ổn chứ?"

"V-vâng.

Nếu đó là vì sự thâm nhập của thần, thần nghĩ Bukubukuchagama-sama sẽ hiểu thôi ạ"

" V-vậy à.

Umu.

Cô ấy chắc chắn sẽ hiểu lý do của chúng ta.

"

Ainz cảm nhận được tình cảm của Mare dành cho Bukubukuchagama thông qua sự tôn sùng của cậu ấy với trang phục của mình, anh cố nghĩ xem người bạn của mình trong quá khứ sẽ phản ứng như thế nào ở trong hoàn cảnh này.

{Rất có thể cô ấy sẽ ngất đi vì đau đớn và bắt đầu xin lỗi Mare ...

Không, phản ứng ngược lại cũng hoàn toàn có thể xảy ra, mình nghĩ ...?}

Với điều này, anh có thể cân nhắc kế hoạch kết bạn của Aura và Mare đã chuyển sang giai đoạn cuối cùng.

"Tốt, vậy chúng ta hãy hoàn thành việc chuẩn bị của chúng ta và cùng tham gia với Aura thôi"

Phần 3: Bản dịch này được thực hiện bởi Đông Phong aka Ký giả Otaku nghiệp dư

Aura cầm một cây cung và đứng ở nơi cách ngôi làng không xa.

Cây cung đó được làm bằng kim loại, nó hơn lớn hơn nhiều so với những thứ mà tộc Dark Elf vẫn thường sử dụng.

Nó cũng dài hơn cả cơ thể Aura.

Aura kéo và thả dây cung liên tục, khiến nó kêu lên.

Đó là một cây cung lớn ban đầu thuộc về ngôi làng, một thứ mà ngay cả những người mạnh nhất trong số họ cũng không thể kéo được dây.

Ban đầu, các Dark Elf đã mở to mắt ngạc nhiên khi thấy một đứa trẻ kéo nó một cách dễ dàng như vậy, nhưng họ cũng ngay lập tức có những biểu hiện như thể họ đã chấp nhận điều đó.

"Cách mà nó được bảo quản thật là tệ.

Nó tạo ra những âm thanh như này bởi vì một vài bộ phận của nó đã bị hư hại, mọi người biết chứ?

Đây có phải là lý do tại sao không ai có thể kéo nó không?

Hnnn, cảm giác không ổn.

Tôi tự hỏi liệu mũi tên có thực sự đi được đến nơi tôi nhắm đến...

"

Mục tiêu hiện tại của cô được gọi là 'Giga Horn Elk', một con ma thú tương tự như nai sừng tấm.

Mặc dù có gạc khổng lồ, nhưng nó có thể di chuyển một cách duyên dáng trong rừng bằng cách sử dụng [Forestwalker].

Kỹ năng này làm cho nó có khả năng tấn công trực diện cực kỳ mạnh mẽ.

Aura có lẽ sẽ trông giống như một thợ săn sành sỏi nếu cô bé đứng yên trong khi tập trung theo dõi con mồi của mình bằng ánh mắt sắc bén, nhưng Ainz không thể thấy bất kỳ sự căng thẳng nào trong khuôn mặt của cô bé - cô vẫn thản nhiên, hững hờ, giống như chỉ định nhặt một viên sỏi ngẫu nhiên nào đó và ném nó đi.

Ngược lại, ba Ranger khác trong làng — hai nam một nữ — lại có thái độ hoàn toàn khác.

Họ đang né tránh sự cảm nhận của con mồi, đối mặt với chính sự nghiêm túc của họ.

Ainz không biết họ đã làm điều đó như thế nào, nhưng họ cũng đang che dấu hoàn toàn sự hiện diện của mình bằng cách xóa sạch mọi suy nghĩ trong đầu.

Những Dark Elf này vẫn chưa giương cung, mặc dù họ đang cầm chúng.

Thông thường, tất cả họ sẽ bắn cùng một lúc để ngăn con mồi chạy thoát và cũng để giảm nguy cơ bị phản công và chịu thiệt hại, nhưng bây giờ họ không làm như vậy vì không muốn làm vướng chân Aura.

Việc tất cả đều còn ở trên mặt đất trong lần này cho thấy chủ ý của họ.

Thông thường, các Dark Elf giữ vị trí của mình trên những cái cây càng an toàn càng tốt, họ sợ bị con mồi phản công.

Sau đó, họ sẽ chờ đợi loại con mồi mà họ có thể đối phó.

Có thể nói là săn bắn kiểu Bushwhack (núp lùm, du kích).

Thực tế là họ đã ở trên mặt đất bất chấp điều đó chứng tỏ sự tin tưởng tuyệt đối của họ đối với Aura.

Và Ainz đã làm gì khi là người kém nhất về khả năng rình rập trong số các thành viên của chuyến săn này?

Anh đang sử dụng [Perfect Unknowable].

Anh đã sử dụng nó nhiều đến mức anh bắt đầu cảm thấy bất an, tự hỏi liệu mình có đang dựa dẫm quá nhiều vào nó không.

Nhưng dù sao, sau khi anh che giấu sự hiện diện của mình với nó, cả con mồi và các Dark Elf đều không để ý đến anh.

Anh đã theo dõi họ trong suốt chuyến săn này, nhưng Aura là người duy nhất cảm nhận được anh.

Aura bắn ra một mũi tên.

Cũng vào thời điểm đó — hoặc có thể chỉ muộn hơn một chút, trong khoảng thời gian chớp mắt — Giga Horn Elk cử động cổ như thể nó đang cố gắng quan sát xung quanh.

Nó có lẽ nhận thấy tiếng "twang" từ cây cung nghe có vẻ lạc lõng trong khu rừng.

Ainz nghĩ rằng điều đó đáng lẽ không thể xảy ra vì âm thanh cực kỳ nhỏ.

Hơn nữa, mục tiêu ở rất xa mà bình thường nó không thể nghe thấy, vậy tại sao Giga Horn Elk lại phản ứng ngay sau đó?

Rất có thể đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hoặc có thể nó có một khả năng đặc biệt nào đó.

Nếu đó không phải là những thứ đó thì có thể — mặc dù đó chỉ là phỏng đoán của Ainz — nó cảm nhận được luồng khí của một cuộc tấn công về phía nó một cách tự nhiên.

Nhưng kể cả với tất cả trực giác của nó, thì mũi tên vẫn cắm sâu vào đầu của Giga Horn Elk mà không gặp sự kháng cự, giống như phản ứng của con ma thú đã bị dự đoán trước khi nó bị bắn.

Ngay cả khi mũi tên thò ra khỏi đầu, cơ thể nó co giật nhưng không gục xuống.

Không quan trọng đó là một ma thú hay chỉ là một con bình thường, động vật nói chung có rất nhiều HP.

Sẽ là một đòn chí mạng nếu Aura trang bị cây cung từ YGGDRASIL thông thường của cô bé, nhưng có vẻ như cây cung mượn từ làng này không đủ mạnh.

{Điều này cho thấy rõ ràng rằng trang bị và vũ khí ảnh hưởng rất nhiều đến sức mạnh của một người.

Chà, có vẻ như lần này Aura đã không sử dụng bất kỳ kỹ năng đặc biệt nào, vì vậy có thể kết quả sẽ thay đổi nếu cô bé sử dụng một kỹ năng nào đó.}

Con quái vật cố gắng lao đi với mũi tên cắm sâu vào đầu nó.

Bị thương rất nặng nên nó đã chọn bỏ chạy thay vì chiến đấu.

Aura bắn thêm một mũi tên khác mà không chút do dự, giống như cô đã đoán trước được phản ứng của con nai sừng tấm.

Bị găm thêm một nhát nữa vào đầu, con Giga Horn Elk cuối cùng cũng gục xuống đất.

"Chà, công việc vậy là đã hoàn thành."

"Không hổ danh là Fiora-sama."

Trái ngược với sự bình tĩnh của Aura, người đàn ông Dark Elf gần nhất cất giọng, đầy ngưỡng mộ cuồng nhiệt.

Anh ấy là Plum Ganen, phụ tá của Bậc Thầy Săn Bắn và là thủ lĩnh của nhóm đi săn lần này.

Ainz không cảm thấy rằng anh ta đang diễn và thậm chí còn coi anh ta như một đồng minh mạnh mẽ của Aura theo một nghĩa nào đó.

Tuy nhiên, anh ta đã làm cho khuôn mặt của Ainz nhăn lại.

Thái độ của anh ta quá tích cực.

Đôi mắt rực lửa của anh ta chứa đựng sự pha trộn của sự tôn thờ, kính trọng và đam mê — nhìn giống như kiểu của cô gái có đôi mắt đáng sợ ở Thánh quốc sau khi cô ấy được hồi sinh.

Thành thật mà nói, anh ta không nên nhìn một đứa trẻ bằng đôi mắt đó.

Đây là lần thứ hai cô đi săn với tổ đội này và nó không giống như lần đầu tiên.

Đúng là Aura đã đẩy lui Ankyloursus, nhưng Plum Ganen chỉ coi đó là thước đo sức mạnh chiến đấu của cô bé chứ không phải tài năng săn bắn của.

Trên thực tế, khi ở trong [Perfect Unknowable], Ainz đã nghe anh ta nói rằng anh ta đề xuất cuộc đi săn vì họ muốn đánh giá kỹ năng của cô như một Ranger.

Nhưng- cái cách mà Aura (dễ dàng) băng qua khu rừng đã khiến Plum nổi da gà, kỹ năng xóa bỏ sự hiện diện của cô bé khiến anh ta bị ấn tượng và khi anh ta nhìn thấy kỹ năng của cô với cây cung, mắt anh ta bắt đầu sáng lên vì ngưỡng mộ.

Anh ta đứng đó với cái miệng há to trông khá buồn cười.

Và vì vậy, anh trở thành người cuồng Aura số một trong làng.

Tuy nhiên, anh ta là một trong những chướng ngại vật khó chịu cho kế hoạch của Ainz.

Chỉ cần một người như thế này tồn tại, việc biến Aura trở lại thành một đứa trẻ bình thường trong mắt họ sẽ trở nên khó khăn hơn.

Mọi chuyện có thể dễ dàng xử lý nếu đây chỉ là việc họ cố gắng thân thiện với Aura cô ấy, nhưng thực tế đó không phải là trường hợp khiến anh khó xử nhất.

{ Thủ tiêu họ chỉ là phương sách cuối cùng ...}

"Này!

Anh có thể khen tôi sau được không?

Giờ chúng ta cần xử lý nó đã!

"

"Đúng vậy!

Tôi hiểu rồi, Fiora-sama !!

Hãy làm điều đó thôi, mọi người!

"

Hai Dark Elf còn lại, những người đang đưa những ánh nhìn kỳ lạ về phía Plum, cũng bắt đầu di chuyển.

Họ quá ngưỡng mộ Aura, nhưng vẫn có thể tỏ ra lạnh lùng sau khi thấy phản ứng thái quá của Plum.

Hai chân con nai sừng tấm được buộc bằng một sợi dây, đầu còn lại của sợi dây treo trên một cành cây.

Sau đó, họ kéo dây để cố treo ngược cái xác lên, nhưng thân hình khổng lồ của nai sừng tấm gây ra khó khăn cho cả ba người.

Aura với lấy sợi dây và kéo nó bằng một tiếng "hoy!"

Cái xác khó khăn đối với ba Dark Elf đã dễ dàng được nâng lên.

"Không hổ danh là Fiora-sama!"

Aura hơi cau mày trước lời khen ngợi của Plum.

Ainz có thể hiểu.

Anh gật đầu khi khuôn mặt của những cư dân của Nazarick lướt qua tâm trí anh.

Được khen ngợi vì những điều vớ vẩn khiến người ta cảm thấy tồi tệ, nhưng nhận được lời khen ngợi quá mức cho những điều đơn giản cũng là điều kỳ cục theo đúng nghĩa của nó.

Sau cùng, có thể họ sẽ nghĩ về việc liệu mình có đang bị đem ra làm trò cười hay không.

Trong khi Ainz đang tự hỏi liệu có phải sự thiếu tự tin của bản thân khiến anh cảm thấy như vậy hay không thì các Dark Elf chuẩn bị cắt tiết và mổ bụng con nai.

Một nam Dark Elf đưa tay lên con mồi, che xác của nó trong một thứ giống như sương mù trắng.

Nó trông giống như một kỹ năng đặc biệt để cấp đông cơ thể của con mồi.

Ainz không biết bất kỳ kỹ năng nào như vậy trong danh sách kỹ năng của Ranger, vì vậy đó có thể là kỹ năng druid hoặc thứ gì đó từ các class khác mà Dark Elf này có.

Sau đó, họ cắt tiết và thu thập máu trong một cái bát bên dưới.

Anh nghe nói rằng họ làm vậy để ngăn vi khuẩn trong máu sinh sôi.

Có thể sức mạnh của Dark Elf nói trên không đủ để cấp đông toàn bộ cơ thể.

Máu thu được trong bát cũng sẽ được dùng để nấu ăn.

Trong lần đi săn đầu tiên, Ainz nghe nói rằng họ hiếm khi lấy phần máu vì sợ sẽ thu hút những kẻ săn mồi về phía mình.

Họ đào một cái hố và ném đầu và lòng và ruột vào đó.

Họ cũng thường mang theo một số bộ phận nội tạng, nhưng xác của con nai sừng tấm lần này đã là quá lớn đối với họ.

Sau đó, họ đã hoàn thành việc xử lý nội tạng.

Phong tục của Dark Elf là chỉ thực hiện các bước như lột da sau khi họ mang chiến lợi phẩm về làng.

Mặc dù Ainz gọi đó là phong tục của Dark Elf như thể anh am hiểu về săn bắn, nhưng nếu người ta hỏi anh "phong tục bình thường sau đó là gì?" anh chỉ có thể trả lời rằng anh thực sự không biết gì về săn bắn.

Có lẽ phong tục của Dark Elf cũng giống như phong tục thông thường.

Các Dark Elf hạ xác con nai xuống đất và buộc nó vào một cái cột.

Với một tiếng " Hò dô ta nào!" họ đã khiêng nó lên.

Có vẻ như họ thấy nó khá nặng.

Mặc dù Ainz không thể chắc chắn, nhưng có vẻ như câu ngạn ngữ "một nửa những thứ bạn mang trong túi là những gì bạn sẽ ăn" là đúng.

Aura không giúp họ mang nó khi cô được giao nhiệm vụ cảnh giới cho họ.

Cả nhóm bắt đầu hành trình trở về làng.

Nói chung, để một chuyến săn kiểu phục kích thành công mất rất nhiều thời gian.

Tuy nhiên, nhờ có Aura, chuyến săn này đã được hoàn thành tương đối nhanh chóng, dẫn đến biểu cảm vui mừng trên khuôn mặt của các Dark Elf.

Mặc dù những Dark Elf sống trong rừng nhưng việc rời bỏ sự an toàn ở ngôi làng khiến họ kiệt quệ về mặt tinh thần.

"—Fiora-sama vô cùng tuyệt vời.

Những phát bắn ngày hôm nay thật không chê vào đâu được.

"

Plum là người đầu tiên bắt chuyện sau khi họ bắt đầu di chuyển.

Đó không phải là những lời tâng bốc, mà là những cảm xúc từ tận đáy lòng của anh ta.

"Có thật không?

Chà, có lẽ điều đó thật tuyệt vời đối với mọi người ... nhưng núi cao còn có núi cao hơn.

Tôi nên nói thế nào nhỉ ... một người thân? ... nn— Có lẽ điều đó thật thất lễ.

Chà, dù sao thì, có một người tuyệt vời hơn tôi.

Ah!

Không phải tôi đang nói về chú của mình ".

(N/D: Mình đoán Aura định nói về Peroroncino, tính ra ông này là cậu ruột của Aura)

"...

Tôi nghe nói rằng chú-dono và em trai-dono sẽ đến làng hôm nay hoặc ngày mai, nhưng họ cũng là những Ranger xuất sắc phải không?"

"Không, họ không phải là Ranger."

"Là vậy sao?

Tôi đã nghĩ rằng họ sẽ là những Ranger lão luyện khi cả hai có thể tự mình băng rừng ...

Trong trường hợp đó, họ là kiểu người nào?

"

"...

đúng là họ là những người lão luyện .

Nhưng là trong sở trường thực sự của họ, anh sẽ sớm hiểu ra thôi.

Cứ đợi đi.

Để chuyện đó sang một bên, xin lỗi, nhưng anh có thể để tôi tập trung cảnh giới cho tổ đội được không?

Tôi có thể dễ dàng tẩu thoát một mình, nhưng với mọi người, nhận thấy một mối đe dọa dù nhanh hơn một giây cũng có thể là vấn đề sinh tử, phải không?

"

Cô có lẽ không chắc mình có thể nói nhiều về Ainz-sama và Mare bao nhiêu, vì vậy cô đã lấy một lý do chính đáng để cắt đứt cuộc trò chuyện với anh ta.

Câu hỏi đặt ra là đối phương tiếp nhận nó như thế nào.

Ai lại có thể thực sự chấp nhận khi người đang cùng nói chuyện vui vẻ với mình đột nhiên muốn im lặng cơ chứ, ngay cả khi lý do là hợp lý?

Tùy vào tính cách của người đó, liệu họ sẽ không cảm thấy bị tổn thương chứ?

{ Mình nghĩ không sao cả vì anh ta có vẻ là một fan cuồng, nhưng dù sao anh ta cũng là một người có tiếng nói trong ngôi làng đó.

Mình nên chuẩn bị các biện pháp đối phó trong trường hợp anh ta bắt đầu ghét Aura và dần kéo theo cả làng về hướng đó ...}

Ainz nghĩ rằng hiện tại, vị thế của Aura trong làng không hẳn là tệ, nhưng sẽ rất rắc rối nếu tình hình trở nên tồi tệ quá mức.

Nhưng những lo lắng đó của Ainz đã trở nên thừa thãi, đúng như những gì anh dự đoán.

"Xin hãy tha lỗi cho tôi!

Bởi tôi đã không nhận ra chuyện đó!"

Plum cúi đầu với một lực rất mạnh.

Nếu anh ta không phải đang mang theo cái xác, có lẽ anh ta đã thực hiện tu thế dogeza — hoặc một số hình thức xin lỗi của tộc Elf tương đương với nó.

Kiểu phản ứng thái quá này là lý do tại sao anh ta bị coi là một fan cuồng.

(N/D: Dogeza là quỳ 2 chân cúi đầu chạm đất)

"Aah — Chà, bản thân anh cũng có kỹ năng tầm trung nên đáng lẽ anh phải nhận ra bình thường là phải như vậy đúng không?

Có vẻ như anh đã hơi chủ quan vì tôi ở đây, nhưng điều đó chỉ có nghĩa là anh đánh giá cao kỹ năng của tôi, phải không?

Tôi rất vui vì điều đó, nhưng tôi muốn anh chú ý hơn một chút đến thời điểm và địa điểm "

{hooo — Cô bé rất giỏi trong việc an ủi ai đó khi ở vị trí cao hơn ...

Có lẽ đó là kinh nghiệm của cô ấy với tư cách là Thủ Vệ Tầng.

Mình cũng hơi hơi cảm thấy vui nếu đây là dấu hiệu cho thấy sự trưởng thành của NPC ...

Hoặc có thể đó là thứ gì đó mà Bukubukuchagama-san để lại trong cô bé?

Đó sẽ là một điều đáng mừng theo đúng nghĩa của nó, bởi vì đó là dấu hiệu của việc Chagama-san vẫn ở đây thông qua Aura.}

Khuôn mặt bất động của Ainz nở một nụ cười khi anh tưởng tượng ra một đám chất lỏng màu hồng đằng sau Aura , dù cho chắc chắn đó không phải là một hình ảnh đẹp để tưởng tượng.

Cả nhóm chú ý đến lời nói của Aura và tiếp tục hành trình trở về mà không làm phiền cô ấy.

Và cứ như thế, họ đến được ngôi làng mà không bị thú dữ tấn công dù chỉ một lần.

Sau khi xác nhận rằng họ đã đến ngôi làng an toàn, Plum lên tiếng.

"-Tất cả mọi người!

Ăn mừng nào!

Lần này Fiora-sama đã mang về một chiến lợi phẩm rất lớn."

Ainz tặc lưỡi.

Anh mong đợi điều này sẽ xảy ra, nhưng cũng nhận ra rằng anh không thể làm gì với nó.

Rất bình thường khi những người thợ săn lao đầu vào nguy hiểm tự hào về thành quả của họ, và cũng là lẽ tự nhiên khi cho mọi người biết ai đã hạ gục nó.

Plum có lẽ đã làm điều đó đặc biệt vì Aura là người ngoài, để làm cho vị thế của cô ấy được củng cố.

Nhưng Ainz không mong muốn có thiện chí như vậy.

Những người dân trong làng đi qua các lối đi kết nối các Tinh Linh Thụ và tụ tập lại với nhau, nhìn cái xác con nai khổng lồ với vẻ ngưỡng mộ.

"Được rồi, tôi sẽ quay lại sau."

"Vâng!

Xin hãy để công việc còn lại cho chúng tôi Fiora-sama !!

"

Để lại công việc cho Plum, Aura đi đến ngôi nhà mà làng cho cô mượn.

Anh muốn đi theo Aura, người đang đi về một mình, nhưng anh không thể làm điều đó.

Anh cần biết vị thế của Aura đang thay đổi như thế nào trong làng.

Aura tiếp tục bước đi, chỉ quay đầu nhìn lại Ainz, người vẫn đang lơ lửng giữa không trung.

{Cô bé trông rất cô đơn ...}

Có thể chỉ là Ainz quá đa cảm, nhưng đó là những gì anh cảm thấy khi nhìn nghiêng khuôn mặt của Aura

Trong ngôi làng này, có những người nhìn Aura với ánh mắt ái ngại và có những người tôn trọng cô bé, nhưng không có ai muốn tiếp cận cô bé như một người bạn.

Cô ấy không được xem như một cô bé trong một chuyến lữ hành, mà là một sự tồn tại vượt trên tất cả, kẻ mà người khác phải cúi đầu kính trọng.

Giống như Ainz đã nghĩ trước đây, đó không hẳn là một điều tệ.

Nhưng nó lại thật tệ cho những mục tiêu của Ainz.

{Mình phải biến Aura từ một anh hùng của làng thành một đứa trẻ bình thường ... nhưng điều đó thật khó cho dù nhìn nhận nó theo bất kỳ cách nào.

Nếu mình cố gắng làm giảm vị thế mà cô bé đã gây dựng trước khi mình đến ngôi làng này, có thể khi đó mình sẽ bị biến thành một kẻ bị cho ra rìa ...

à, đó là lẽ tự nhiên thôi.

Sau khi được cô bé giúp đỡ, cả làng hiển nhiên sẽ coi trọng Aura hơn người họ hàng đến sau.}

Ainz vẫn ở lại nơi đó khi từng Dark Elf bắt đầu tập hợp lại.

Đương nhiên, cũng có những đứa trẻ Dark Elf cao tầm Aura trong nhóm.

Xác con nai được chia nhỏ và giao cho dân làng chế biến.

"Bây giờ, hãy nhớ biết ơn Fiora-sama vì đã săn được thứ này!"

Mỗi khi một Dark Elf nhận được phần của mình, họ đều nói những lời cảm ơn với một nụ cười trên khuôn mặt.

Ngay cả những thợ săn lành nghề như Dark Elf cũng không thể thành công trong tất cả chuyến săn.

Có vẻ như việc có được những miếng thịt tươi ngon như này là một dịp hiếm hoi.

Ainz đã nghe về điều này vào lần cuối anh nghe lén họ, hoặc có thể là lần trước nữa.

Đống thịt to tướng dần dần được chia ra cho mọi người và trở nên nhỏ dần.

Fan cuồng Plum tiếp tục nói điều này mỗi khi anh ta đưa một phần cho ai đó: "Hãy biết ơn Fiora-sama."

Đúng như Ainz đã lặp lại, anh không hề phàn nàn về hành động đó.

Đúng là Aura đã săn được con mồi, và sẽ khó chịu hơn nếu ai đó không biết ơn vì điều đó, nhưng ngay cả như vậy

- "Quả nhiên là Fiora-sama.

Cô ấy nên là người lãnh đạo ngôi làng này ".

"Aah, hoàn toàn có thể.

Cô ấy không chỉ đánh đuổi Chúa tể 'Ursus mà còn là một thợ săn hạng nhất.

Ngôi làng sẽ nằm trong vòng an toàn nếu cô ấy ở lại đây, nhưng...

"

" Không phải nghi ngờ gì nữa, không phải nghi ngờ gì nữa "

Năm người lớn Dark Elf quây quanh Plum và tiếp tục nói chuyện như thế.

Sự khen ngợi của họ dành cho Aura dần dần tăng lên.

Thực tế là những đứa trẻ tụ tập cũng đang lắng nghe là một vấn đề đáng quan ngại.

"...

Nhưng Fiora-chan vẫn là một đứa trẻ mà, phải không?"

Một nam Dark Elf, người có mùi thảo mộc, đột nhiên nói.

Biểu hiện của nhóm fan cuồng thay đổi ngay lập tức.

"Đó cũng giống như cách suy nghĩ của các Trưởng Lão... mấy lão khọm già đó!"

Đó là một câu cảm thán đầy tức giận.

Plum, người đã mỉm cười lúc trước, bây giờ trông hoàn toàn khác, thở gấp gáp hơn.

"Tuổi tác là cái thá gì cơ chứ?

Làm như già hơn là điều gì đó tuyệt vời lắm không bằng?

Không!

Chắc chắn, có những người đã tích lũy kinh nghiệm và trở nên lão luyện qua năm tháng, nhưng đâu phải cứ có tuổi là có được điều đó đâu.

Tuổi tác không thể là thước đo tuyệt đối mà chúng ta đo lường mọi thứ — Nhưng các anh thấy đấy!

Chỉ có kỹ năng mới có thể là tuyệt đối !!

"

Ainz đồng ý với ý kiến đó.

Anh đã thấy nó nhiều lần tại nơi làm việc của mình.

Nhiều người giỏi một thứ gì đó đã giỏi nó ngay từ đầu, trong khi nhiều người không giỏi và sẽ không bao giờ trở nên giỏi cho dù họ đã cố gắng bao nhiêu năm tháng.

"Tài năng vượt trội!

Đó là sức mạnh duy nhất có thể bảo vệ nhiều người nhất ở nơi nguy hiểm này!

Chỉ có kỹ năng là tuyệt đối!

Cho dù đó là một người trẻ tuổi!"

"Nhưng ...

Không phải Fiora-chan còn quá nhỏ tuổi sao?"

Một người phụ nữ lên tiếng.

Một fan cuồng khác đáp trả một cách lạnh lùng với người phụ nữ vừa phản đối, "Đó không phải là cách suy nghĩ của mấy Trưởng Lão đó sao?

Vậy là cô cũng giống như mấy Trưởng Lão đó hả?"

" —Haa?

"

Người phụ nữ đáp lại anh chàng fan cuồng kia với ánh mắt thù địch.

Ainz có thể thấy rõ rằng các trưởng lão bị ghét rất nhiều.

{Thành thật mà nói, mình cảm thấy dường như họ đâu có làm bất cứ điều gì có thể gây ra nhiều sự căm ghét đến vậy nhỉ ...}

Anh không hiểu lý do tại sao những người trẻ lại có thành kiến về các Trưởng Lão như vậy, nhưng Ainz chỉ mới bắt đầu quan sát ngôi làng này được 2 ngày.

Có thể anh đã bở lỡ thứ gì đó vì không thể quan sát hết mọi thứ.

"Để bác bỏ tư tưởng của các Trưởng Lão — đó là ưu tiên tuổi tác — thay vào đó, có phải chúng ta không nên từ chối những Dark Elf tài năng như Fiora-sama, thậm chí có thể đưa cô ấy lên làm lãnh đạo ngôi làng?"

{Làm ơn dừng lại đi mà}

Ainz nhăn mặt.

Đó không phải là lý do tại sao anh gửi Aura tới làng.

Nếu Aura nghe thấy điều này và nếu anh không may mắn, cô bé có thể đồng ý với họ và tiếp tục đưa ngôi làng dưới sự cai trị của cô ấy.

Thậm chí có thể nói rằng đây là một ý tưởng tuyệt vời cho sự mở rộng của Nazarick, nhưng đây không phải là điều Ainz mong muốn.

Ainz hướng ánh mắt về phía những đứa trẻ đang chứng kiến cuộc cãi vã của người lớn.

Không giống như vẻ mặt vui mừng trước thức ăn của họ trước đây, khuôn mặt của họ bây giờ lộ rõ vẻ khó chịu.

{Đây là vấn đề chính ...}

Ainz muốn cặp song sinh kết bạn.

Không giống như những đứa trẻ trong thế giới của Suzuki Satoru, những đứa trẻ ở thế giới này - giống như Nemu - có thể tiếp cận Aura với sự ngây thơ và tò mò.

Tuy nhiên, từ những gì Ainz đã chứng kiến và từ những gì Aura đã nói, vẫn chưa có ai như vậy ở đây.

Có lẽ chúng đã quen với việc kìm nén sự tò mò của mình bởi vì lớn lên ở một nơi nguy hiểm như Đại Thụ Hải buộc chúng phải làm như vậy.

Tuy nhiên, điều có nhiều khả năng hơn là chúng cảm nhận được thái độ của người lớn đối với Aura và hình thành hình ảnh cô bé như một người sống trong một thế giới hoàn toàn khác với chúng.

Trong mắt chúng Aura là một đứa trẻ mà cũng không phải là một đứa trẻ.

Anh thậm chí còn cảm thấy mình nên can thiệp trực tiếp và làm cho suy nghĩ của làng về Aura giảm xuống chỉ để bọn trẻ có thể tiếp cận cô bé.

{Có lẽ khó để lũ trẻ thân mật với ... không, thân thiện với một người được người lớn vô cùng kính trọng ...

Ví dụ, ngay cả khi đối tượng tôn trọng không khác nhiều so với tuổi của chúng ... hoặc có thể tất cả là tại cô bé bằng tuổi chúng nên chúng cảm thấy ngượng ngùng hơn?

Ít nhất trong các cuộc trò chuyện mà mình theo dõi, mình không nghe thấy các bậc cha mẹ nào nói với con họ rằng đừng đến gần Aura hoặc ra lệnh cho chúng phải đối xử với cô bé bằng sự tôn trọng tuyệt đối.

Nhưng điều đó là tốt hay điều xấu đây?}

"Haa..."

Ainz cuối cùng thở dài.

Không có cách nào để hai đứa trẻ có thể kết bạn nếu điều này tiếp tục.

{Trong trường hợp đó ... mình có nên chuyển đến đây và trực tiếp đề nghị chúng làm quen kết bạn hay không?

Nhưng mình không thể chắc chắn rằng điều đó sẽ dẫn đến một kết quả tốt...

Hoặc có lẽ mình chỉ nên hy vọng rằng tình hình sẽ thay đổi.

Mình tự hỏi có phải cha mẹ nào cũng phải trải qua khó khăn như vậy không ...}

Suy ngẫm về câu hỏi giống như trước đây, Ainz kích hoạt [Greater Teleportation], ôm chặt đầu sau những lời cuối cùng nghe được trước khi dịch chuyển đi.

"—Trước hết, cô nói Fiora-'chan 'là có ý gì?

Phải là Fiora-sama!

"

Phần 4: Bản dịch này được thực hiện bởi Đông Phong aka Ký giả Otaku nghiệp dư

(Phần này là nội tâm của Zesshi)

{Một giấc mơ.

Tôi đang có một giấc mơ.

Tôi biết đây là một giấc mơ.

Một lần nữa, nó được gọi là cái gì nhỉ?

À, đúng rồi.

Một giấc mơ sáng suốt. (lucid dream.)

Một giấc mơ mà bạn nhận thức được rằng bạn đang mơ.

Trong giấc mơ, tôi là một đứa trẻ.

Và - tôi đã bị đánh bay đi.

Nó không đau.

Đúng.

Nó không đau vì đây là một giấc mơ.

Tuy nhiên, nó rất đau.

Mặt tôi nhói lên vì đau.

Tôi có thể bị rách một vết bên trong miệng do cú va chạm.

Nó toàn là vị của máu.

Tôi có thể nếm được vị của nó mặc dù đây chỉ là một giấc mơ.

Thật lạ lùng.

Tôi tự hỏi đây có thực sự là một giấc mơ hay không.

Một bàn tay lọt vào tầm mắt của tôi.

Một bàn tay nhỏ dính đầy bụi bẩn.

Vậy là sau tất cả, đây chắc chắn chỉ là một giấc mơ.

Bởi tay tôi giờ không nhỏ như vậy nữa.

Tôi an tâm hơn.

Đây chỉ là một giấc mơ.

Tầm nhìn của tôi bỗng di chuyển.

Không!

Tôi không muốn đứng dậy.

Tuy nhiên, cơ thể tôi vẫn đứng dậy.

Và tôi lại đứng dậy, nhặt cây gậy mình đánh rơi.

Mẹ đang đứng trước mặt tôi.

Bà ấy vô cảm.

Giống như bà ấy đang đeo một chiếc mặt nạ.

Bà ấy đang nhìn xuống tôi với đôi mắt lạnh lùng.

Bà ấy cầm một cây gậy trong tay, để đánh tôi cho đến khi tôi không thể đứng vững được nữa.

Và rồi bà ấy vung nó.

Nếu là tôi hiện tại thì tôi có thể đỡ được, nhưng với tôi lúc đó là không thể.

Ngay khi tôi bắt đầu cảm thấy đau, tôi đang bay trong không trung..

Cơn đau lớn hơn xuyên qua cơ thể tôi sau khi tôi bị ngã xuống đất.

Tầm nhìn của tôi mờ đi.

Đó là những giọt nước mắt.

Đột nhiên, tôi tự hỏi đã bao lâu rồi kể từ lần cuối cùng tôi khóc.

Ánh mắt tôi chuyển động một lần nữa.

Mẹ đang nói gì đó.

Tôi nhìn vào cây gậy trên mặt đất đã rơi khỏi tay tôi một lúc nào đó.

Chắc mẹ đang bảo tôi đứng dậy.

Nhưng tôi không thể.

Nó thật đau đớn và khó khăn.

Tôi có lẽ đã trả lời điều gì đó cho ảnh hưởng của nó trong khi khóc.

Vẻ mặt của mẹ không thay đổi, nhưng mẹ từ từ nhấc gậy lên và giữ tư thế, như thể mẹ muốn tôi thấy mẹ làm vậy.

Tôi nghe thấy một giọng nói.

Tôi di chuyển mắt, và tôi thấy một người phụ nữ đầy đặn đang chạy về phía chúng tôi.

Người phụ nữ ấy là người đã giúp chúng tôi làm công việc gia đình và làm những món ăn ngon.

Đó là dì Nazaire.

Món trứng ốp la của dì rất tuyệt vời.

Chúng là món yêu thích của tôi.

Cách nấu ăn của dì là hương vị trong ký ức của tôi, và cũng là tiêu chuẩn để tôi đánh giá các món ăn khác.

Thật không may, dì đã qua đời.

Dù sao thì nếu tôi định mơ, tôi thà mơ về việc ăn thức ăn của dì thay vì tập luyện với mẹ.

Sau này tôi biết rằng mẹ cũng phải nấu ăn, nhưng tôi không có bất kỳ ký ức nào về việc ăn thức ăn do mẹ nấu.

Nhưng tôi nhớ ai đó đã nói rằng bà ấy dành toàn bộ thời gian và công sức vào việc huấn luyện của tôi.

Hồi đó tôi chấp nhận lời giải thích đó vì tôi ngu dốt.

Nhưng bây giờ - sau khi trưởng thành, tôi có thể nói chắc chắn rằng mọi thứ diễn ra khi đó là sai.

Tôi thậm chí không có nhiều kỷ niệm về việc cùng ăn với mẹ.

Hầu hết những kỷ niệm của tôi là về việc tôi ăn một mình.

"Chào buổi sáng ..."

Màu sắc trở lại với thế giới.

Tôi sẽ thức dậy sao?

Đáng ra họ nên đánh thức tôi sớm hơn.

Không giống như là tôi đã quên.

Đúng, tôi có thể hiểu được.

Mẹ tôi ghét tôi.

Bà ấy có lẽ thấy vô cùng khó chịu với đứa trẻ sinh ra từ việc bản thân bà bị cưỡng hiếp.

Vì vậy, mẹ tôi không bao giờ tổ chức sinh nhật cho tôi.

Tôi chưa bao giờ nhận được bất kỳ lời động viên nào từ bà ấy.

Giống như "cảm ơn".

Hoặc "Chúc mừng".

Hoặc "Không phải điều đó rất tuyệt vời sao!".

Ngay cả những từ thông dụng như vậy.

Ngay từ đầu - mẹ tôi đã bao giờ gọi tôi bằng tên của tôi chưa nhỉ?

Tôi tự hỏi ai đã đặt tên cho tôi.

Nhưng, nếu bà ấy thực sự ghét tôi, bà ấy nên giết tôi.

Bà ấy có thể làm điều đó.

Nhưng thực tế tôi vẫn còn sống.

Vì vậy, có lý do gì đó mà tôi không bị ghét.

Có lẽ đó không gì khác hơn là một hy vọng đáng thương của tôi.

" L-làm ơn dừng lại, Faine-sama.

Cô bé vẫn còn là trẻ con.

Thật không tốt nếu tiếp tục tập luyện trong tình trạng này "

Dì Nazaire không lùi bước ngay cả khi nhận được cái nhìn trừng trừng của mẹ.

Nghĩ lại, dì Nazaire cũng không phải là một người bình thường.

"C-cô bé sẽ cần phải nghỉ ngơi sớm.

Tôi sẽ đi chuẩn bị đồ uống...

"

" Con bé vẫn ổn thôi mà.

"

"Tôi sẽ chăm sóc vết thương cho cô ấy trong khi Faine-sama uống nên ..."

"Con bé vẫn ổn."

Tất cả những vết thương của tôi đã được chữa lành bởi một cái vẫy tay của mẹ.

Cơn đau cũng biến mất.

"Ngươi ổn mà, phải không?"

Mẹ đưa mặt lại gần.

Một đôi mắt trong như thủy tinh và một khuôn mặt vô cảm.

Thật lạnh lùng

"...

Vâng... con cảm thấy ổn ạ"

"Được rồi," mẹ quay sang dì Nazaire.

"...cô đã hài lòng chưa?

Con bé vẫn ổn, và dù sao thì nó cũng đã đủ mạnh để chịu được sự hồi sinh rồi.

Thấy không?

Không có vấn đề gì cả "

"...

Vâng.

Underst— "}

" —Chào buổi sáng...

Xin lỗi, Zesshi-sama có ở trong đó không ạ?

"

Cô lờ mờ nghe thấy giọng nói rụt rè của một cô gái.

Đây không phải là một giọng nói trong giấc mơ của cô.

Nó đến từ thực tại.

Ý thức của cô xuyên qua bề mặt.

Cô có thể nhìn thấy trần nhà.

Đây là phòng riêng của cô.

Ngoài cô ra, trong phòng còn có sự hiện diện của một người khác.

Có thể là do cô chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng cô không thể cảm nhận được bất kỳ sự thù địch nào từ người đó.

"Dù sao thì nếu tôi mơ, ít nhất hãy để tôi mơ về một điều gì đó kỳ diệu..." cô thì thầm.

Cô thở dài và dụi mắt.

Cảm thấy có thứ gì đó ướt ướt trên ngón tay, cô nhận ra rằng mình đã khóc lúc nào không hay.

"—Ta vừa mới thức dậy.

Cô có thể đợi thêm một lúc được không?"

"Hiyeeee!

Xin ngài đừng lo lắng cho một người thấp kém như tiểu nhân!

Tiểu nhân sẽ đợi dù mất bao lâu, thời gian là của ngài!"

Cô không nói một câu nào để đe dọa cô gái kia, nhưng cô ta lại vô cùng sợ hãi.

Cảm thấy muốn thở dài một lần nữa, Zesshi bật dậy khỏi giường và mặc một chiếc áo khoác treo trên chiếc ghế gần đó.

Cô biết ai đã đến phòng mình thông qua giọng nói của họ.

Zesshi cảm thấy mình không cần phải mất thời gian thay đồ vì vị khách là một người cùng giới, và sẽ thật thô lỗ nếu bắt cô ta đợi ở phòng bên cạnh cho đến khi cô mặc quần áo chỉnh tề.

Khi cô mở cửa phòng bên cạnh và bước vào đó, cô thấy người hầu cận kia đang đứng đó như không biết phải làm gì với bản thân.

"-Xin lỗi vì khiến cô phải chờ đợi.

Cứ ngồi đi, sẽ ổn thôi "

" Không, không, tiểu nhân không phải đợi lâu đâu.

Thế mới nói, heheheh.

Xin lỗi vì đã làm phiền thời gian nghỉ ngơi của Zesshi-sama.

Tiểu nhân sẽ rất vui nếu ngài có thể tha thứ cho tiểu nhân.

"

Cô ta cúi đầu một cách lịch sự với một nụ cười thân thiện trên khuôn mặt.

Ngoài ra - có lẽ là vô thức - cô ta thậm chí còn bắt đầu xoa hai tay vào nhau.

Đối với một trong những con át chủ bài của Pháp Quốc - vị trí thứ 11 của Hắc Thánh Kinh, với danh hiệu "Infinite Magic" (ma pháp vô hạn) và một người đã đạt đến cảnh giới anh hùng - thì hành đông này quá thảm hại.

"Vậy thì cô không muốn ngồi xuống à?"

"Không, không, không, không.

Không cần thiết phải vậy đâu thưa ngài.

Tiểu nhân sẽ rời đi ngay lập tức sau khi truyền đạt lại lời nhắn, vì thế việc ngồi trên ghế sofa của Zesshi-sama thì ...

"

Cô ta bối rối xua tay.

Zesshi nghĩ rằng cô ta không cần phải từ chối nó một cách quyết liệt như vậy.

"Sẽ không có chuyện gì xảy ra chỉ vì cô ngồi xuống đâu, và ta cũng sẽ không tức giận, cô biết chứ?

Không, ta thực sự sẽ không... cô không cần phải tự hạ thấp bản thân thái quá ... không phải chúng ta là đồng đội hay sao?

"

Khi nghe điều đó, một nụ cười đáng ghét nở trên khuôn mặt của cô gái kia.

"Ehehehe, tiểu nhân xin lỗi vì Zesshi-sama phải gọi một con sâu giống tiểu nhân là đồng đội của mình."

"Không, cô thực sự không phải làm quá lên như vậy ...

Cô thấy đấy.

Trong số những người mà ta đã đối đầu— trong số các thành viên của Hắc Thánh Kinh mà ta đã có những trận đấu tập, cô là người khúm núm nhất với ta, cô biết không? ... ...cô từng là người vô cùng kiêu ngạo "

Hắc Thánh Kinh là một tập hợp của những anh hùng.

Do đó, đôi khi một số người mới gia nhập sẽ có tư tưởng tự cao tự đại.

Một trong những nhiệm vụ của Zesshi "dạy bảo" cho các ma mới đó 1 bài học.

Vì vậy, ngay cả khi các thành viên của Hắc Thánh Kinh là đồng đội của cô, cô cũng chỉ "quen" với những kẻ kiêu căng thôi.

Điều đó nghĩa là cô đã làm chuyện đó với mọi thành viên kiêu ngạo của Hắc Thánh Kinh, vì vậy không phải cô gái này có gì đặc biệt đâu.

Đối với Đội Trưởng, cô còn quản lý anh ta mạnh tay hơn cả cô gái này, thậm chí đôi khi cô còn hối tiếc vì có lẽ cô đã hành động hơi quá tay với anh ta.

Nhưng giờ anh ta cũng đã cư xử với cô một cách bình thường.

Vậy mà chỉ có mỗi cô gái này hành động như vậy.

Có lẽ chỉ riêng việc "dạy bảo" 1 bài học đã là hơi quá sức đối với cô gái này.

{Lần sau mình nên cân nhắc đến những thứ như tính cách cá nhân của họ ...}

"Thật là tệ khi là kẻ kiêu ngạo, nhưng ít nhất cô có thể hành động tự tin hơn một chút không?"

"Heh, eheheh.

Tôi không thể làm điều như vậy trước Zesshi-sama được"

Cô ta bắt đầu xoa bàn tay mình mạnh hơn.

Zesshi nghĩ rằng cô đã không làm bất cứ điều gì có thể khiến cô ta đi xa đến thế này.

Những gì cô từng làm chỉ là tóm cổ rồi đè cô ta xuống.

Sau đó là những cú đấm vào mặt với một suy nghĩ duy nhất: cẩn thận để không giết cô ta trong khi đập cô ta ra bã vì họ đang đấu tập.

Zesshi đã thấy cô ta không nhận ra thất bại của mình, phản công bằng ma pháp ngay cả khi bị ghìm xuống, vì vậy cô ngưỡng mộ cô ta là một người kiên cường.

Kể từ đó, cô ta thậm chí đã học cách thi triển ma pháp trong khi chịu đựng nỗi đau.

Cô ta là một người có mong muốn cải thiện bản thân.

Zesshi cảm thấy hơi buồn một chút khi nhìn thấy một người mà cô đánh giá cao lại hành động như thế này trước mặt mình.

"...

Vậy thì hôm nay có chuyện gì thế?

Dù sao ta cũng đã có 1 đáp án cho mình"

" Vâng, đúng như đại nhân...

"

" —Aa, những lời tâng bốc như vậy là đủ rồi.

"

"À, V-vâng.

Khi đội quân chinh phạt tộc Elf bắt đầu tiến xa hơn, tiểu nhân được giao trách nhiệm thông báo cho Zesshi-sama để ngài bắt đầu chuẩn bị khởi hành.

"

"Vậy à..."

Khuôn mặt cô gái kia co giật khi thấy Zesshi cười.

Đó không phải là vì cô đang làm một khuôn mặt đáng sợ.

Cô vẫn cười một cách bình thường.

"Ta tự hỏi liệu cuối cùng ta có thể loại bỏ một trong những chiếc xương mắc trong cổ họng của mình hay không đây."
 
Overlord Lightnovel
Quyển 15 - Giao Đoạn


Bản dịch này được thực hiện bởi Đông Phong aka Ký giả Otaku nghiệp dư: https://www.facebook.com/Amateur.Otaku.Journalist

Khi một Elder Lich tích lũy được sức mạnh ma thuật to lớn hơn, họ sẽ trở thành một thực thể mạnh mẽ hơn nữa được gọi là Night Lich.

Chỉ một vài thực thể như vậy từng được ghi chép lại trong sử sách, và nhiều người đã cảm thấy thật là may mắn vì điều đó .

Đó là bởi vì Night Lich là những thực thể vô cùng mạnh mẽ.

Họ có thể sử dụng nhiều loại ma pháp Bậc Sáu - cấp bậc được cho là vượt ra ngoài cảnh giới của loài người.

Với chừng đó sức mạnh, họ thậm chí có thể chống lại những con rồng cao tuổi.

Ngoài ra, họ còn rất thông thái, sở hữu nhiều kỹ năng đặc biệt, có nhiều undead dưới trướng của mình, và cư trú trong những pháo đài bất khả xâm phạm.

Với chừng đó lời khen, họ giống như là những người cai trị cả một quốc gia, những thực thể xứng đáng được gọi là những "Lord of the Undead".

(Còn anh xương là Overlord aka trên cả Lord)

Trên thực tế, Bộ Tam Night Lich lừng danh bao gồm—

The Draconic Night Lich "Q'fantera = Argolos"

The Night Lich Titan "Hueon"

Và một Night Lich (có thể là) chúa tể bóng tối được biết đến với danh hiệu "Fear".

— Bộ Tam cai trị các lãnh thổ có quy mô tương đương các quốc gia nhỏ và là những thực thể đáng sợ đã lan truyền sự sợ hãi tới các quốc gia xung quanh.

Và do đó, những Night Lich được coi là những thực thể bước ra từ thần thoại và được mọi người truyền tai nhau với giọng điệu sợ hãi và kính sợ.

Họ giống như thảm họa tự nhiên đối với những người liên quan.

Một trong những Night Lich đáng sợ này, kẻ đã hoạt động đằng sau bức màn của thế giới với danh hiệu là "The Abyss" —Banejieri Anschass bước ra từ một căn phòng lớn trong khi cúi đầu.

Với sáu cánh tay và hai cái đầu, thành thạo không chỉ với những ma pháp hệ arcane mà còn cả những ma pháp từ các hệ thống khác, Night Lich này là một thực thể đáng sợ mà con người không bao giờ dám mơ có thể đánh bại được.

Nếu ông ta chọn hoạt động một cách công khai, Bộ Tam Night Liches nói trên có lẽ sẽ phải trở thành Bộ Tứ.

Ông ta là một undead cổ đại, là người sáng lập và là thành viên chủ chốt nhất của tổ chức đó.

Tổ chức được gọi là "Corpus of the Abyss." (Kho ngữ liệu của Vực Sâu)

Được thành lập bởi những ma pháp sư undead, mục tiêu ban đầu của họ này là hợp tác với nhau để tránh xung đột lợi ích.

Điều đó nghĩa là, đối với những kẻ bất tử như những ma pháp sư undead này, những kẻ đã dành cả một thời gian rất dài để nghiên cứu ma thuật, việc xung đột với những kẻ khác tương tự như mình là điều không thể tránh khỏi.

Các undead có xu hướng có một số ham muốn khác để thay cho ba ham muốn cơ bản của sinh vật sống mà họ không có.

Đối với những ma pháp sư undead, ham muốn của họ thường là sự khao khát về kiến thức.

Vì vậy, khi một phần kiến thức đang bị đe dọa và dẫn đến xung đột, họ thường không kiềm chế và bước vào một trận tử chiến.

Theo giả thuyết, nếu một người gộp cả ba ham muốn cơ bản của sinh vật sống vào làm một, thì kẻ có một ham muốn duy nhất đó cũng sẽ cảm thấy vô cùng khó khăn trong việc kiềm chế bản thân.

Có rất nhiều undead đã phải đặt dấu chấm hết cho cuộc đời mình vì điều này, mặc dù những lần khác, những sinh vật sống sẽ nắm lấy cơ hội để loại bỏ cả hai bên.

Điều này dẫn đến việc ngày càng nhiều undead nhận ra rằng tốt hơn là nên chia sẻ thay vì cố gắng độc chiếm kiến thức hoặc ma pháp với cái giá là mạng sống của họ.

Nếu nó là bất khả thi, họ nên thương lượng với nhau.

Và vì vậy sau này họ đã tạo ra một danh sách những cái tên .

Nó là một tấm bảng bằng đá mang tên "Graniezzo Inscription", trên đó ghi tên của nhiều thực thể tinh thông ma thuật mặc dù bản thân tấm bảng không có bất kỳ ma thuật nào.

(T / N: Graniezzo được dịch là Granisle trong phần ngoại truyện "Công chúa Vampire..." có lẽ vì nó là được dịch từ Nhật → Trung → Anh)

Ban đầu, trên tấm bảng chỉ có tên của bốn Night Lich và ba Elder Lich, và nghĩa vụ duy nhất của các thành viên trong tổ chức là tập hợp lại với nhau để thanh trừng bất kỳ thành viên nào vi phạm các quy tắc tổ chức đặt ra.

Sau 200 năm, tổ chức này và các luật lệ của nó đã phát triển thành một hệ thống toàn diện.

Số lượng thành viên undead của tổ chức đã tăng lên thêm 48 thành viên.

Biến nó trở thành một tổ chức lớn với tổng cộng 55 thành viên, trong đó 7 thành viên sáng lập được cho là đạt độ khó 150.

Nhưng, có rất ít người biết về sự tập hợp này của họ.

Các undead của tổ chức này thường được chia thành hai nhóm.

Nhóm thứ nhất đã gia tăng sức mạnh của họ trong thế giới của những sinh vật sống và sử dụng chúng để đạt được các mục tiêu của mình.

Nhóm thứ hai không tương tác với thế giới của sinh vật sống và âm thầm làm việc hướng tới mục tiêu của mình, hoạt động tránh khỏi tầm nhìn của thế giới nói chung.

Vì nhóm thứ nhất có số lượng rất ít so với nhóm sau, nên tổ chức này không bao giờ hành động công khai trong thế giới của sinh vật sống.

Nếu ai đó gia tăng sức mạnh của họ thông qua những sinh vật sống như nhóm trước, điều đó cũng có nghĩa là số lượng kẻ thù mà họ có cũng sẽ tăng lên.

Đặc biệt là vì các undead vốn được coi là kẻ thù của tất cả các sinh vật sống, những kẻ này có xu hướng bị loại bỏ bởi những sinh vật sống đã gạt bỏ lòng trung thành với quốc gia của mình vì lý do đó. (chắc nói đến mạo hiểm giả)

Điều này dẫn đến việc số lượng của nhóm thứ nhất giảm dần.

Tất nhiên, cũng có những thực thể undead , những kẻ cố gắng thu thập sức mạnh quanh những sinh vật sống trong khi vẫn ẩn danh, nhưng những undead tài năng như vậy rất hiếm.

Do đó, "Corpus of the Abyss" vẫn là một tổ chức được che đậy trong màn sương bí ẩn và chỉ được nhắc đến trong những tin đồn.

Lý do mà Bộ Tam Night Lich vô cùng mạnh mẽ nói trên không được mời tham gia là vì việc thêm họ vào hàng ngũ sẽ khiến tổ chức trở nên quá nổi bật.

Khi rời khỏi căn phòng nơi {Kẻ đó} ngồi, Banejieri đến một hành lang rộng bên cạnh là một căn phòng được chiếu sáng bởi một ngọn đèn nhỏ.

Đó là phòng chờ cho những người đang chờ để diện kiến {Kẻ đó}. {Kẻ đó} sẽ không bao giờ chuẩn bị thứ gì đó như thế này — nó không đủ tử tế để hành động như vậy — vì vậy Banejieri và những người khác đã yêu cầu và nhận được sự cho phép của nó để tự làm một cái như vậy

Người trong phòng chờ gọi Banejieri.

"Vậy là ông đã qua lại.

Tiếp theo sẽ đến lượt tôi.

"

Vì Banejieri đã đợi cùng họ trong căn phòng đó từ trước, ông biết người đang nói chuyện với mình là ai mà không cần nhìn họ.

Trên thực tế, một người sẽ không vào đây nếu không được triệu tập — bởi vì điều đó sẽ khiến {Kẻ đó} tức giận—vì vậy dù sao họ cũng không thể là một vị khách bất ngờ.

Những người duy nhất được triệu tập ở đây hôm nay là thành viên trong nhóm tinh hoa.

Sau 400 năm trôi qua kể từ ngày thành lập tổ chức, hiện tại nhóm tinh hoa đã có 9 thành viên thay vì 7.

"The Abyss"

"The Saintess of White"

"The Death Rider"

"The King of Decay"

"Crimson-Eyed Duke"

"Wise Wolf"

"The Elder of the Host"

"The Eaten"

"The Revenant of Yellow"

Trước đó, tất cả bọn họ đã tập trung ở đây và lần lượt được triệu tập.

Bây giờ chỉ còn một người.

"The Saintess of White," Grazn Rocker.

Một Undead với làn da trắng như sáp, đeo mạng che mặt màu trắng và mặc đồ trắng.

Một bộ dạng trắng hoàn toàn từ đầu đến chân.

Bà ta là kẻ đã đạt đến ma pháp Bậc Tám và hiện đang nhắm đến Bậc Chín.

Banejieri không thể không công nhận bà ta là nhà nghiên cứu giỏi hơn.

Bà ta cũng là người được lãnh đạo hiện tại của tổ chức yêu mến.

Không—

{- {Kẻ đó} không thích ai cả. {Kẻ đó} chỉ khiến mọi người khó chịu nhưng kiên nhẫn với Grazn thì {Kẻ đó} sẽ có thể lợi dụng bà ta.}

Ông có thể cảm nhận được nhiều điều từ những cuộc trò chuyện của mình với {Kẻ đó}.

{Kẻ đó} không cố gắng che giấu điều đó chút nào, thậm chí còn gọi ma pháp mà Banejieri và những người khác sử dụng là "bẩn thỉu".

Vì vậy, việc được đánh giá cao chẳng có gì đáng để Grazn vui cả.

Không, {Kẻ đó} chỉ tước đoạt từ họ và hầu như không mang lại cho họ bất kỳ lợi ích nào.

Sẽ không có bất kỳ ai có thể hạnh phúc khi bị lợi dụng bởi {Kẻ đó}.

Điều này thậm chí còn đúng hơn đối với một người từng là nhà nghiên cứu tài năng, như Grazn.

Tất nhiên, không ai bày tỏ thái độ của mình trước {Kẻ đó}.

Đáng tiếc, họ không có cơ hội chiến thắng nào ngay cả khi tất cả bọn họ đều nổi dậy chống lại {Kẻ đó}.

"...

Aah.

Bà là người tiếp theo.

Sau khi xong việc ... không phải bà sẽ nói chuyện với tôi chứ?

Cũng lâu rồi lắm rồi nhỉ "

"...

Ý ông là gì?...

Tôi hiểu rồi.

Hiểu.

Tôi biết rồi.

Tất nhiên, tôi sẽ vui vẻ chấp nhận.

Một nơi như bình thường phải không?

"

"Đúng.

Vậy tôi đi trước đây ".

Banejieri rời đi vào trong bóng tối, bỏ lại bà ta ở đó, điều mà ông có thể làm mà không khó chịu chỉ vì ông là một Undead.

Trong phòng chờ cũng không cần ánh sáng đó.

Ông không biết ai đã sắp xếp nó, nhưng đó có lẽ chỉ để trang trí.

Sàn nhà là một tấm đơn được làm nhẵn bằng các phương pháp ma thuật, nhưng trần và sàn nhà vẫn là đá thô, chưa được mài.

Hang động khổng lồ này không phải là tự nhiên.

Người đứng đầu tổ chức của họ đã dành thời gian và công sức để tạo ra nó.

Họ đến thăm hang động này vài năm một lần - hoặc khi họ được triệu tập - nhưng ông không thể không khinh thường mỗi khi nhìn thấy công sức đã bỏ ra để đào một cái hang như vậy.

Night Lich, những kẻ giỏi ma thuật thường khing thường lao động chân tay, nhưng sự khinh thường này lớn hơn đối với những gì mà hang động này thể hiện: mặt hèn nhát của một kẻ đã và đang hành động quá cao ngạo và quyền năng trước họ.

Sau khi chắc chắn về khoảng cách giữa bản thân và căn phòng kia, Banejieri kích hoạt [Teleportation] hai lần để đến đích mới.

Ông đến trước một lâu đài xây sâu trong núi.

Đó là nơi ở của Krunui Log Entesh Na, "Crimson-Eyed Duke" thuộc nhóm tinh hoa.

Trong nhóm này, Krunui là người thích giữ mọi thứ gọn gàng, ngăn nắp nhất và luôn trang bị cho mình những thứ tốt nhất.

Điều đó cũng đúng với nơi ở của ông ta.

Lâu đài này được xây dựng bởi sức lao động của các chủng tộc khác nhau - đổi lại là kiến thức về ma pháp, các vật phẩm ma thuật và kho báu chứa đầy đá quý - hoành tráng đến nỗi ngay cả một người không có khiếu thẩm mỹ cũng có thể đánh giá cao về nó.

Đó là lý do tại sao nhóm tinh hoa sử dụng nơi ở của ông ta làm nơi gặp mặt bất cứ khi nào họ có điều gì đó để thảo luận.

Khi đến cổng, một trong những Undead dưới quyền của Krunui xuất hiện và dẫn Banejieri vào lâu đài.

Sau khi được dẫn đến một căn phòng, ông thấy rằng tất cả mọi người từ nhóm tinh hoa, ngoại trừ Grazn đều đã có mặt.

"-Xin lỗi đã để mọi người đợi lâu."

"Làm tốt lắm khi giao kèo với {Kẻ đó}."

Người vừa nói là chúa tể của lâu đài, Krunui.

Đặc điểm nổi bật nhất của ông ta là làn da trông rất xanh xao.

ông ta không phải là một undead bẩm sinh, mà là một con người đã tự biến mình thành một undead bằng ma pháp.

Có lẽ đó là lý do tại sao họ có thể nhìn thấy dấu vết về quá khứ của ông ta trong nỗi ám ảnh của về những thứ tốt đẹp xung quanh mình.

Trong khi những người khác luôn mặc những trang phục tương tự nhau — những vật phẩm ma thuật với lượng ma lực dồi dào — một mình ông ta mỗi lần xuất hiện lại mặc một bộ trang phục không tì vết khác, nhưng trang phục của ông ta không chứa chút ma lực nào.

Đối với các thành viên khác, trang phục là thứ dùng để tăng cường sức mạnh cho bản thân, nhưng đối với Krunui, chúng là thứ để trang trí cho bản thân.

"Tôi muốn chúng ta đợi Grazn trước khi bắt đầu.

Các ông không phiền đúng không?

"

Banejieri hỏi các đồng đội khi ngồi xuống một trong những chiếc ghế sofa trong phòng.

Không ai phản đối.

Điều sẽ sớm xảy ra là điều họ đã lặp đi lặp lại nhiều lần trước đây, một cuộc thảo luận về việc chuẩn bị cho một cuộc nổi dậy chống lại {Kẻ đó}.

Ngay từ đầu, họ chỉ chấp nhận {Kẻ đó} bởi vì {Kẻ đó} vô cùng mạnh mẽ.

{Kẻ đó} có lẽ đã biết về Corpus of the Abyss từ một thành viên nhóm thường.

Một ngày nọ, {Kẻ đó} đột nhiên xuất hiện trước mặt họ và thể hiện sức mạnh của mình.

Banejieri và những người khác quỳ gối trước {Kẻ đó} vì họ nghĩ rằng {Kẻ đó} sẽ như một biện pháp phòng bị để chống lại những sinh vật mạnh nhất của thế giới này.

Họ chắc chắn đã không làm điều đó để mở rộng tổ chức của mình.

Nhưng {Kẻ đó} là kiểu lãnh đạo tồi tệ nhất.

Trước hết, Corpus of the Abyss không được thành lập để tạo ra những xáo trộn ở trung tâm lục địa.

Họ sẽ gặp rắc rối nếu {Kẻ đó} nghĩ rằng họ chỉ là một thế lực tiện lợi nào đó có thể được cho mượn cho một số hiệp ước mà {Kẻ đó} đã có.

Vì vậy, họ quyết định chuẩn bị một biện pháp phòng bị mới chống lại {Kẻ đó}.

Đó là sự đồng thuận chung của tất cả thành viên trong nhóm tinh hoa, những người phải gặp {Kẻ đó} nhiều nhất.

Thông thường, càng có nhiều thành viên trong kế hoạch, khả năng bị phản bội càng cao.

Nếu đã không có ai phản bội họ, thì đó sẽ là minh chứng cho sự thiếu trung thành của tất cả bọn họ đối với {Kẻ đó}.

Và ít nhất là bây giờ, chưa có ai phản bội.

Việc Banejieri và những người khác vẫn còn sống là bằng chứng cho điều đó.

Mọi người ở đây sẽ bị tiêu diệt nếu bọn họ bị phản bội. {Kẻ đó} chỉ cai trị tổ chức một cách ích kỷ nhằm lấy đi nghiên cứu của Banejieri và những người khác để tăng cường sức mạnh của bản thân. {Kẻ đó} chẳng khác gì một ký sinh trùng đang gặm nhấm cơ thể của họ.

Mặc dù vậy, {Kẻ đó} sẽ không bao giờ nghĩ đến việc dung thứ cho những hành động bí mật của họ chỉ vì họ hữu ích cho {Kẻ đó}.

Không nghi ngờ gì nữa, {Kẻ đó} sẽ hành động để xóa sổ Banejieri và những kẻ âm mưu khác nếu nó nghi ngờ họ.

{Kẻ đó} không có được sự khoan hồng hoặc độ lượng mà một người cai trị nên có. {Kẻ đó} đã quá cảnh giác về mọi thứ.

Do đó, thực tế là họ đã an toàn cho thấy {Kẻ đó} vẫn chưa nhận thấy các nước đi của họ.

May mắn thay, {Kẻ đó} không có kỹ năng thống trị các Undead.

(Ainz có kỹ năng này để thao túng tuyệt đối các undead cấp thấp hơn mình một mức độ nào đó)

Xem xét sự khác biệt về sức mạnh của họ, {Kẻ đó} có thể dễ dàng kiểm soát Banejieri và những người khác nếu {Kẻ đó} có chuyên môn trong lĩnh vực này.

{Đừng nghĩ rằng ngươi có thể tiếp tục bóc lột chúng ta mãi mãi!}

Banejieri im lặng gầm lên và quét sạch hình dáng khổng lồ của {Kẻ đó}, kẻ mà ông ta vừa gặp, khỏi tâm trí.

(Kết thúc Volume 15.)

(N/D: phân tích 1 chút về {Kẻ đó}

Có sức mạnh áp đảo so với các Night Lich, những kẻ dùng đc đến ma pháp bậc 8

Có lẽ là undead vì nhắc đến thật may "Kẻ đó" ko dùng đc thống trị undead

Cơ thể to lớn

Tính tình có chút hèn nhát

Chửi người khác là bẩn thỉu

Chủ nghĩa cá nhân,

→ 96,69 % {Kẻ đó} là Elder Coffin Dragon Lord, 3,31% là Deep Darkness Dragon Lord)
 
Back
Top Dưới