Khác OVERLORD Lightnovel

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Overlord Lightnovel
Quyển 6 - Chương 4 : Jaldabaoth


Phần 1

Tháng Hạ Hỏa (Tháng 9), Ngày 4, 21:10

Cơn khát đã đánh thức người phụ nữ.

Ả chậm rãi chuyển mình trên chiếc giường lớn và với tay lấy chiếc bình nước để cạnh giường, nhưng lại chẳng có gì ở đó.

Sực nhớ ra là chẳng có bình nước nào được đặt cạnh giường cả, ả bất giác chậc lưỡi.

"Oápp"

Ngáp.

Ả có thói quen ngủ sớm và dậy sớm như người lớn tuổi, thế nên chỉ mới ngủ được một tiếng hẳn là ko đủ.

Đặt tay lên cổ họng mình, nuốt xuống, cảm nhận được nước bọt trôi xuống cổ họng, ả leo xuống giường.

Với lấy chiếc khăn tắm dày đặt bên tấm ga giường, quấn nó quanh cơ thể trần trụi, ả xỏ chân vào đôi dép và đi ra ngoài.

Dinh thự này vốn là cơ sở chính ở Vương Đô và thuộc quyền sở hữu của Hilma, kẻ đứng đầu chi nhánh thuốc phiện.

Theo lý mà nói, trong dinh thự này phải có cỡ chục tên thủ hạ đang bận rộn làm việc, thế nhưng bây giờ lại im ắng một cách kì quái, như thể quanh đây chẳng có ai.

Hilma bước dọc theo hành lang trong sự kinh ngạc.

Nếu đám quý tộc đã rời đi, thì sớm muộn dinh thự cũng trở nên im lặng.

Nhưng mà như thế này có vẻ hơi quá im lặng thì phải?

Giữa dinh thự này, cho gọi một quý tộc ắt hẳn sẽ có lời đáp lại.

Nói về quý tộc, cho dù là trưởng nam và muốn thừa kế gia tộc thì vẫn thường phải chờ khá lâu, khoảng cỡ khi 30 tuổi.

Trước đó, họ được phép tiêu xài thỏa thích bởi cha mình – người đứng đầu gia tộc.

Bởi đều đã trưởng thành, lập gia đình và có con, họ được mời tới đây để giải trí.

Rượu, phụ nữ, thuốc phiện.

Những lời nịnh bợ được rót vào tai họ.

Nói chuyện với những quý tộc cùng đẳng cấp khác để xây dựng mối quan hệ gần gũi, nhờ vậy mà họ có thể vừa tận hưởng niềm vui vừa thiết lập các mối liên kết.

Một khi quý tộc đó kế thừa gia tộc, thì cũng là lúc để gặt hái thành quả.

Nếu quý tộc đó đứng lên phản kháng lại, thì thứ nhận được sẽ là roi.

Ngược lại nếu đồng ý hỗ trợ tổ chức, họ sẽ được cho kẹo.

Cứ như vậy, dần dần lẫn vào cái vòng luẩn quẩn của giới quý tộc.

Ả bước dọc theo hành lang yên tĩnh để tìm nước uống.

Thật ra thì ả ko ghét yên tĩnh, mà thậm chí còn thích nó hơn là sự ồn ào.

Cái tính cách vui vẻ với những quý tộc ồn ào để kết giao chỉ là bề ngoài.

Tuy nhiên, bầu không khí hiện tại thực là quá dị thường.

Sự yên tĩnh đến lạnh người làm ả tưởng như mình là người duy nhất trong dinh thự.

"...Chuyện gì đã xảy ra?"

Lính gác không thể tự ý rời khỏi đây mà không nói gì.

Một sự việc bất thường như vậy, la lên chỉ làm lộ vị trí hiện tại của ả, dẫn đến những việc tồi tệ.

Giả dụ như chạy ngay về phòng và giấu mình dưới chăn, thì sao nữa?

Quá bị động.

Trong tình huống này buộc phải hành động, hoặc không sẽ bị nuốt chửng như con mồi.

Đây chính là tâm niệm của ả, cách mà ả từ một kỹ nữ cao cấp leo lên tới vị trí hiện tại.

Đảo mắt nhìn quanh hành lang, quả nhiên hiện tại chẳng có ai.

Ả vội vàng chạy khỏi nơi này.

Ả tin vào giác quan thứ 6 của mình, và đích đến là căn phòng bí mật chỉ có mình ả biết.

Căn phòng có chứa nhiều vật phẩm ma thuật, bảo thạch và mật đạo.

Dù đây là trụ sở đầu não ở Vương Đô, thì vẫn còn nhiều trụ sở khác phân bố khắp nơi.

Xem ra đã đến lúc chạy tới nơi khác.

Cố gắng hết sức để không phát ra âm thanh khi đi, ả chợt nhận ra điều khác thường.

"Gì, cái gì đây?"

Ả không khỏi rên lên một tiếng nhẹ khi thấy cảnh tượng dị thường bên ngoài cửa sổ.

Những dây thường xuân leo lên che phủ lớp kính mỏng, chặn hoàn toàn ánh sang đến từ bên ngoài.

Dẫu cho có cố sức như nào cũng không thể mở cửa sổ ra dù chỉ một chút.

Ả hoang mang nhìn những ô cửa sổ khác dọc hành lang.

Tất cả đều bị bao phủ bởi một lớp dây thường xuân dày.

"C-Cái gì?

L-Là ai..."

Trước khi ả ngủ, khung cảnh khác hoàn toàn.

Chỉ trong một giờ ngắn ngủi đã thành thế này, đây hẳn là ma thuật ai đó.

Nhưng, là ai?

Mục đích của hắn là gì?

Hoàn toàn không có manh mối nào, nhưng ả biết tình thế bây giờ rất nguy hiểm.

"Chết tiệt!"

Vừa bước vội vừa chửi thề, ả chẳng buồn quan tâm tới chiếc khăn tắm đã tuột ra.

Bất kể thế nào, phải nhanh chóng tới được căn phòng bí mật.

Bước tới cầu thang, ả nhìn xuống.

Không có bất kì tiếng động nào.

Nhờ vào ánh sáng lọt qua khe nhỏ giữa những dây thường xuân, ả cẩn thận bước xuống cầu thang.

Một tấm thảm nhung dày được trải lên trên giúp ả có thể đi xuống mà không gây ra tiếng động nào.

Ả thực sự biết ơn nó.

"–!"

Tới được tầng dưới, ả bỗng chết lặng.

Một bóng người đứng ở hành lang đang nhìn chằm chằm vào ả.

Nó như dung hòa vào bóng tối, nhưng không giống như cách lũ trộm ẩn mình trong bóng tối, mà bởi vì da của nó có màu đen, một Dark Elf với hai mắt khác màu nhau sang lên trong đêm.

Dark Elf bước ra khỏi bóng tối.

Cô ta mặc đồ của một bé gái.

Trên tay cô cầm một cây trượng màu đen, và mắt nhìn thẳng vào Hilma.

Đằng sau bé gái bí ẩn đó là căn phòng bí mật.

Ả nhớ lại thiết kế của dinh thự và bắt đầu suy nghĩ, và nhích lại gần trong khi run lên vì sợ hãi.

Không chừng là một quý tộc nào đó đưa nó đến làm đồ chơi, nếu vậy thì không sao cả.

Tuy nhiên ý nghĩ ngây thơ này ngay lập tức bị bác bỏ.

Cocco Doll đã bị bắt giữ.

Để tránh những ảnh hưởng bất lợi từ việc tranh giành quyền lực trong tương lai, ả đã chuẩn bị sẵn đường thoát thân tới nơi an toàn.

Thế nên không có chuyện thuộc hạ trong dinh thự mang người ngoài vào mà không hề báo cáo.

"Này, tiểu thư."

Âm thanh vừa cất lên, Hilma nhíu mày ngạc nhiên.

Là một kỹ nữ cao cấp từng gặp qua đủ hạng người, kinh nghiệm của ả cho biết người đứng trước mặt không phải là một bé gái, mà là bé trai.

Quần áo rất sang trọng, đa số mọi người sẽ không ai có thể chạm tay vào.

Chúng là những món đồ mà ngay cả Hilma cũng không thể có được.

Những Dark Elf thường sống trong rừng, nay lại có một con giới tính không rõ ràng, ăn mặc xa hoa xuất hiện giữa Vương Quốc.

Bầu không khí xung quanh nếu không quá bất thường, có lẽ ả đã nghĩ đó là nô lệ của một quý tộc nào đó có sở thích quái lạ.

"...Ngươi, ngươi đang làm gì ở đây?"

Đối phương hoàn toàn không đề phòng, chậm rãi tiến lại gần.

"B-bà già, có phải bà là người quan trọng nhất dinh thự này phải không?"

Kể cả bị gọi là bà già, ả ta cũng không hề cảm thấy khó chịu.

Với một Dark Elf nhỏ tuổi vậy, có lẽ tuổi của ả cũng đến mức để bị gọi là bà rồi.

"Không-"

Ả đang định nói vậy, nhưng đột nhiên cảm thấy không ổn.

Ả ta tuyệt nhiên tin vào trực giác của mình.

So với những thứ khác, thì trực giác được đánh giá cao hơn và nhờ nó mà ả có thể sống sót tới giờ.

Giác quan có thể phản bội lại ả, nhưng trực giác thì không bao giờ.

"Vâng.

Đúng vậy.

Tôi là người quan trọng nhất ở đây."

"V-vậy sao.

Tốt quá."

Cậu bé mỉm cười.

Hilma cảm thấy dục vọng trong lòng bùng cháy, như thể thúc giục ả làm dơ bẩn tạo vật đẹp đẽ trước mặt.

Một nụ cười hoàn toàn tinh khiết.

"A a, không giống với những gì ta nghe được."

Như đáp lại lời đứa bé, ô cửa sổ gần đó mở ra.

Đứng đó là một cô gái trong trang phục người hầu, cơ thể toát lên mùi máu thay vì mùi nước hoa.

Hilma dung tay che miệng lại, nén lại tiếng kêu tuyệt vọng.

Trong bàn tay đáng yêu của người hầu là một cái tay của đàn ông.

Bắp vai lộ ra ngoài như thể bị xé ra khỏi bả vai.

"C-cái gì!"

"Ể~~, mà, có vẻ như có người định tấn công dinh thự này.

Chúng ta nên hoàn thành mọi thứ trước khi họ đến đây.

Vậy tôi sẽ mang cô ta theo."

"Xin đừng để ý tới tôi.

Đã lâu rồi mới được no nê thế này, thật sự bây giờ đã thấy rất thỏa mãn rồi."

Miệng không cử động, nhưng vẫn phát ra âm thanh.

Điều này đặc biệt khiến người ta kinh ngạc, nhưng Hilma vẫn còn chuyện khác muốn hỏi.

Đặc biệt là về thứ mà cô ta đang ăn, nó làm ả run lên liên tục.

Hi vọng mình đoán sai, Hilma hỏi:

"V-vậy, t-tôi nữa à?

Cô định ăn cả tôi à?"

"Hả?

À, không.

Bà là ngoại lệ."

Vẫn không yên tâm.

Trực giác bảo rằng còn có thứ tệ hơn đang chờ mình.

"-Vậy, cậu bé, có muốn lại đây vui đùa tí không?"

Quần áo ả từ từ tuột xuống, để lộ đôi vai.

Cơ thể này chính là thứ mà ả luôn tự hào.

Là một kỹ nữ cao cấp, những kẻ mà ả hầu hạ đều là quý tộc cao cấp.

Thế nên ả dốc hết sức cố gắng loại bỏ mỡ thừa, duy trì sự hấp dẫn của mình.

Bất luận là người chính trực thế nào, đều không thể rời mắt; kể cả trẻ nhỏ cũng sẽ bị kích thích.

Ả ta tuyệt đối tự tin về khoản này.

Thế nhưng, chẳng có tí biểu cảm nào trong đôi mắt của đứa trẻ.

Thế này là sức hấp dẫn của ta không bằng con người hầu bên cạnh!

Dù cho đã chuyển nghề, ta vẫn là dân chuyên nghiệp.

Kể cả kẻ không có cảm xúc cũng phải trở nên đầy dục vọng!

Ta sẽ làm được!

Chuyển động như một con rắn, ả khoe ra cơ thể kiều diễm của mình, cảm thấy đối phương không hề cảnh giác, từ từ tiếp cận.

Nhưng ả không hề cảm nhận được chút ham muốn nào từ cậu bé.

Thế nên phải cần một thủ đoạn khác.

Tay ả chậm rãi đưa ra sau cổ cậu bé – và kích hoạt vật phẩm ma thuật – Viper's Tattoo.

Hình xăm con rắn trên hai tay bất ngờ sống dậy, con rắn nhe răng nanh hình lưỡi hái cắn vào người cậu bé.

Bất cứ ai bị cắn bởi con rắn cực độc này sẽ lập tức rơi vào trạng thái co giật rồi chết.

Với một người thiếu thốn kĩ năng chiến đấu như Hilma, đây chính là đòn sát thủ của ả.

Tuy nhiên cậu bé lập tức dùng tay tóm lấy con rắn lao tới cực nhanh một cách linh hoạt, không hề do dự bóp nát nó.

Hình xăm rắn từ từ trở về cổ tay của Hilma.

Bởi vì thực thể hóa đã bị giết, để hồi phục cần hẳn một ngày.

Suốt thời gian này không có cách nào để kích hoạt lần nữa.

Đã hành động nhưng lại không thể đạt được kết quả mong muốn, Hilma rơi vào tình thế tệ nhất và chỉ có thể từ từ lui lại.

Điều mà ả cảm thấy đáng sợ nhất là mặc cho một chuỗi sự việc vừa xảy ra, biểu cảm của cậu bé vẫn chẳng hề thay đổi.

Ngay cả khi bị tấn công, thì cũng không hề có một chút lo ngại hay thù địch nào biểu lộ ra.

"A, a, vậy, chúng ta...đi thôi."

"Đi đâu?"

Vừa nảy sinh thắc mắc, Hilma lập tức cảm thấy một cơn đau dữ dội ở đầu gối.

Đau đến mức không thể đứng nổi, ả đổ gục xuống sàn.

"Aaaaaaaaa!!!!"

Ả hét lên đầy đau đớn; đủ đau để mồ hôi tuôn ra khắp người.

Ả không khỏi liếc nhìn xuống đầu gối, và hối hận.

Chân trái ả bị vặn ngược 180 độ, đầu khớp xương đâm xuyên qua da thịt chĩa thẳng ra ngoài.

Hilma vừa khóc vừa đưa tay định ấn vào vết thương, nhưng lại do dự, ả sợ.

Cậu bé tóm tóc Hilma và kéo đi.

Người khác nhìn vào sẽ không thể nói ả bị kéo đi với sức mạnh lớn thế nào.

Sức mạnh của cậu bé là quá lớn, thậm chí khiến cho một lượng lớn tóc bị nhổ xuống, nhưng cậu chẳng hề quan tâm.

"Không!

Không!

Làm ơn dừng lại!"

Cậu bé liếc nhìn Hilma đang rên rỉ, nhưng không hề dừng bước chân lại.

"Nhanh nào!

Chúng ta sẽ gặp rắc rối nếu không nhanh lên!"

Phần 2

Tháng Hạ Hỏa (Tháng 9) Ngày 4, 22:20

Sau đợt tấn công vào dinh thự, Entoma Vasillisa Zeta bước ra từ cửa chính.

Cô nhặt một mẩu giấy nằm dưới chân, vo tròn nó lại và ném về phía dinh thự.

Kế hoạch ban đầu là quét sạch toàn bộ người trong dinh thự, lấy đi những quyển sách quan trọng và vật phẩm giá trị trước khi rút lui.

Lướt qua như chim, không hề để lại dấu vết, và vì thời gian có hạn, họ chỉ lấy đi những gì có thể.

Tuy nhiên cuối cùng thì căn nhà vẫn bị dọn sạch sẽ, như thể đã có một toán trộm ghé qua.

Dù sao thì điều này cũng hoàn toàn ổn vì Demiurge, người cử Entoma và Mare tới đây, đã cân nhắc tới khả năng này.

Nhưng nói lại thì thời gian bỏ ra ở đây đã vượt qua dự đoán khá xa.

Cùng với những con quỷ khác, Mare và cô ta đáng lẽ phải xuất phát sớm hơn.

Mare đã bắt được người quan trọng nhất dinh thự và đi tới điểm tập kết.

Vì vẫn còn đủ thời gian, những con quỷ cấp thấp mang theo cả núi tang vật và chuẩn bị để mọi người rút lui.

Mọi chuyện nên là vậy, nhưng rồi họ phát hiện ra nhà kho ngầm đầy những đồ trộm được và thuốc phiện trái phép trong khi rút lui.

Việc thu thập vì thế mà bị chậm lại.

Đầu tiên, khu vực ngầm được chia thành nhiều phòng, với các vật phẩm giá trị và hàng hóa rẻ tiền được xếp lẫn với nhau, rất khó để tìm.

Giống như tìm một loại cây nhất định ở giữa khu rừng.

Kể cả là Entoma và bầy quỷ cũng không thể mang hết tất cả mọi thứ đi, thế nên mới phải đi tìm những thứ có giá trị giữa một rừng hàng hóa.

Nếu người phụ nữ bị Mare mang đi vẫn còn ở đây, mọi thứ đã được giải quyết gọn gàng, nhưng mọi thứ đã quá trễ.

Entoma và bầy quỷ dồn những thứ mà họ cho là rác sang một bên.

Kể cả là những con quỷ với sức mạnh vượt xa loài người, thì việc này cũng khá phiền phức.

Nhưng nhờ cách này và nỗ lực của họ, những vật phẩm có giá trị đã có thể được đưa đi.

Là người chịu trách nhiệm, Entoma, người ở lại cuối cùng, ngước nhìn bầu trời đêm và dùng tay lau mồ hôi, giống như hành động người ta hay làm sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Đó là những gì cô nghĩ, dù chẳng đổ giọt mồ hôi nào.

"Ha.

Mọi người mang hàng hóa đi thôi~"

Theo mệnh lệnh của Entoma, những con bọ khổng lồ cỡ người mang theo lượng lớn hàng hóa trên lưng bay lên bầu trời đêm.

Những con bọ cánh cứng khổng lồ này được triệu hồi bởi kĩ năng của cô.

Cánh của chúng tạo ra âm rung trầm và nặng, lũ bọ bay theo hàng tới đích đến của chúng.

Sau khi gửi lũ bọ chuyển hàng hóa đi, Entoma nhìn vào thứ cô đang cầm và suy nghĩ.

"Ah, không được ăn.

Không được, không được."

"Bốp", cô tự cốc nhẹ vào đầu, rồi đưa cánh tay người đến dưới cằm.

Cánh tay người biến mất với âm thanh 'chomp chomp chomp' trong khi cổ họng Entoma liên tục di chuyển.

Biểu hiện của cô trông cực kì đáng yêu, nhưng mùi máu cũng đồng thời từ từ tỏa ra.

"Mỡ phụ nữ thì mềm và thịt thì ngon.

Mỡ trẻ em thì mỏng và thịt cũng không kém.

Nhưng, à, tuyệt nhất đương nhiên là thịt chất lượng của đàn ông."

Cô khéo léo bỏ qua phần xương trong khi ăn, rồi ném phần còn lại của cái tay vào trong dinh thự.

"Cám ơn vì bữa ăn!"

Cô cúi đầu về phía dinh thự, rồi bắt đầu rút lui theo mệnh lệnh.

Tuy nhiên vừa được vài bước thì đã bị một tiếng nói chặn lại.

"Yo.

Thật là một đêm đẹp nhỉ?"

"...Đúng là một đêm đẹp thật, nhưng ta không nghĩ với ngươi thì không đẹp lắm đâu?"

Không rõ kẻ đang từ từ xuất hiện là đàn ông hay phụ nữ.

Mặc dù có vẻ như là phụ nữ, nhưng hình dáng lại như là đàn ông.

"Ngươi, đang làm gì ở đây?"

"Đi dạo thôi."

"...Ngươi, cái thứ vừa mới ăn ban nãy là gì??"

"Thịt."

"...Thịt người?"

Giọng nói vang lên lạnh như băng, nhưng Entoma cũng chẳng bối rối tí nào.

Cô chẳng quan tâm đến loại tình cảm phát sinh giữa loài người với cô.

Cản đường thì bị nghiền nát; Bằng không thì được lờ đi.

Nếu cô đói, chúng sẽ thành thức ăn.

Với Entoma, sự tồn tại của chúng chỉ có vậy.

Tên lưỡng tính chậm rãi nâng cây búa lên.

Sau khi thấy hành động đó, lần đầu tiên Entoma nói với giọng phiền toái.

"Vậy, chúng ta có gặp nhau chưa?"

Hoài nghi xuất hiện trên gương mặt gã lưỡng tính, tự nghĩ "Có thể nào?", nhưng không nói to nó.

"Ta ở đây chỉ là vì công việc.

Đánh nhau với ngươi sẽ khá là rắc rối, hơn nữa ta cũng đã no rồi."

"...Tha cho ta đi.

Đường đường là một trong những Mạo hiểm giả mạnh nhất của Vương quốc, gặp một quái vật ăn thịt người, sao có thể để ngươi chạy thoát được.

Ngươi còn tồn tại thì loài người sẽ còn gặp vấn đề."

"A, Phiền phức thật.

Nhưng ngươi cũng khá mạnh.

Vậy ta sẽ biến ngươi thành đồ ăn dự trữ."

Entoma lần đầu tiên nhìn thẳng vào tên lưỡng tính.

Cô không thể bác bỏ rằng đó là một chiến binh mạnh mẽ.

Ừm, phải, rất mạnh.

Entoma không phải là một chiến binh thuần túy, nên cô không có kỹ năng đánh giá chính xác sức mạnh đối thủ.

Tuy nhiên, cô không nghĩ đối phương có thể mạnh hơn mình.

"Oriyaaa!"

Tên lưỡng tính lao tới, và nện chiếc chùy xuống.

Entoma tránh đòn tấn công một cách nhẹ nhàng.

Nhưng đòn tấn công tiếp theo lập tức đuổi theo cô, chiếc chùy đổi hướng thành một đòn bạt ngang, nhắm thẳng vào Entoma.

Đây không phải là một đòn dựa trên lực ly tâm, mà hoàn toàn dựa trên sức mạnh cực lớn.

Entoma một lần nữa biến đi, và kích hoạt kĩ năng của mình.

"À!?

Ngươi chỉ biết chạy thôi à?"

Chiếc chùy bắt đầu xoay vòng, tạo nên một cơn lốc xoáy lớn trên đầu gã lưỡng tính, khiến cho tóc tai rối tung lên.

"Heh, ngươi chỉ biết quay vòng vòng tạo nên mấy âm thanh 'woosh woosh' thôi hả?"

Tên lưỡng tính chậc lưỡi đáp lại.

Khi Entoma kích hoạt kĩ năng lần nữa, chiếc búa từ trên bổ xuống.

Cô tránh đòn này có chút vất vả và chiếc búa chôn sâu trong đất sau khi trượt mục tiêu.

Entoma cười nhạo khi nhìn thấy chiêu thức lặp lại.

Biểu cảm của cô không hề thay đổi, nhưng điệu cười chế nhạo cho thấy khoảng cách giữa hai người.

Tên lưỡng tính nhận ra sự bất cẩn của Entoma.

"Nát này!"

Với đầu nhọn cây búa là trung tâm, mặt đất xung quanh bắt đầu đổ sụp, hay đúng hơn, những hòn đá văng tứ tung.

Như thể vừa có một trận động đất xảy ra.

Lần đầu tiên Entoma không thể giữ được điệu bộ thản nhiên, nhưng ảnh hưởng từ vật phẩm ma thuật của đối thủ không làm sập mọi thứ.

Entoma nhìn thấy đối thủ nhổ cây búa lên.

Cô không thể làm gì hơn ngoài khó chịu.

Cô nguyền rủa sự bất cẩn của mình.

Tránh đòn tấn công vừa rồi là quá dễ.

Người thường sẽ thấy rất khó để thoát khỏi sóng xung kích phát ra bởi sự sụp đổ bề mặt xung quanh sẽ làm mất thăng bằng.

Tuy nhiên với một nữ chiến hầu được trang bị những vật phẩm ma thuật cao cấp như Entoma, chừng này chẳng có nghĩa lý gì cả.

Thế nhưng lại có một vấn đề.

Trong khi tránh những mảnh vỡ bay tới, bộ đồ hầu gái cô đang mặc đã bị bẩn.

Một việc như vậy là không thể tha thứ.

Đây là trang phục cao cấp mà các Đấng tối cao đã trao cho Entoma.

Xong- mọi thứ chấm dứt ở đây.

Dưới lớp mặt nạ của Entoma, sự thù địch hiện lên.

Sẽ chấm dứt ở đây.

-Giết.

Cô nung nấu ý định giết chóc, không phải thứ cảm xúc khi con người đang chơi đùa với côn trùng.

Cây búa vung mạnh về phía Entoma.

Entoma lập tức giơ tay trái chặn lại.

Cô không mạnh như các Thủ vệ, nên chỉ dùng tay chặn cây búa mà hoàn toàn không thương tổn gì là không thể.

Sau đó, khoảnh khắc va chạm, âm thanh vang lên không phải là kim loại đánh vào thịt, mà là âm thanh kim loại va chạm vào một vật cứng.

Một cái khiên được gắn vào tay trái Entoma.

Không phải là ẩn dụ nói quá.

Một con bọ tám chân tự gắn mình vào cổ tay Entoma.

"Cái-cái gì thế này!"

"Thấy đấy, ta là một Entomomancer.

Vậy nên ta có thể triệu hồi và sai khiến côn trùng theo ý ta."

Cô đưa tay phải ra và côn trùng bay ra từ bóng tối.

Một con bọ dài như thanh kiếm lưỡi to gắn vào mặt trên tay phải của Entoma.

"Đây là bọ blade và bọ shield.

Ta vốn không định giết ngươi, nhưng giờ thì không thể tha thứ được!"

Entoma bước tới, lưỡi kiếm chém ra.

Áo giáp tên lưỡng tính bị nứt vỡ và máu phun ra, nhưng chưa đủ để kết thúc.

Đòn đánh nghiêm túc của Entoma là không thể tránh được, nhưng cũng chỉ bị một vết thương nhỏ.

Tự nhận mình là chiến binh mạnh nhất nhất Vương quốc, hoàn toàn không phải là khoa trương.

Trình độ này đã chẳng còn đối thủ.

Dù Entoma không phải là thuần chiến binh như Yuri, cô vẫn là nữ chiến hầu và sở hữu sức mạnh vượt xa loài người.

Cô chém thêm phát nữa, máu phun ra nhuộm đỏ gò má.

Đòn tấn công lần này gây vết thương lớn hơn hẳn lần trước, và không còn là một vết thương nhỏ.

"Chuyển động thay đổi hẳn!

Thực lực đây à?!"

Tên lưỡng tính gầm lên, nện mạnh cây búa xuống, tuy nhiên lập tức bị bọ shield của Entoma đẩy lùi.

Chấn động mạnh truyền đến toàn bộ cơ thể hắn khiến cho một bước chân dù dùng hết sức cũng không làm được.

Cảm thấy bị dồn ép, cơn giận dữ bùng lên trong lòng hắn.

Tên lưỡng tính giận dữ, khí thế tăng lên, nhuần nhuyễn phát động một tổ hợp công kích.

Những đòn tấn công nổ ra như cơn lốc hung tợn.

Sự đáng sợ là nó được tạo ra thông qua võ kĩ độc đáo của thế giới này.

Tuy nhiên, Entoma sử dụng bọ shield và bọ blade của mình một cách tài tình, hoàn toàn chặn đứng chuỗi đòn tấn công 15 combo của hắn.

Entoma không hề biết vừa rồi là đòn tất sát của Blue Rose Gagaran, sử dụng nhiều loại võ kĩ cùng lúc – Super Combo.

Mỗi đòn công kích đều là toàn lực.

Nó thậm chí có thể phá vỡ võ kĩ phòng ngự [Fortress], và chỉ một số ít thiên tài có thể dùng võ kĩ phòng ngự cấp cao [Invulnerable Fortress] mới có thể chống lại được.

Thế mà Entoma chỉ dựa vào sức cơ bắp tự nhiên lại có thể chặn hết được.

Đó là bởi cấp độ cách biệt giữa hai người, cũng như chênh lệch hoàn toàn giữa năng lực thể chất của hai chủng tộc.

Tuyệt vọng nổi lên trong mắt đối thủ, nhưng Entoma chẳng quan tâm.

Cô chỉ muốn giết chết đối phương.

"-Phù~"

Gagaranthở hồng hộc như thể vừa trồi lên khỏi mặt nước và dừng cuộc tấn công của mình lại.

Bọ blade trên tay phải Entoma được kéo về phía sau như cây cung và bay thẳng tới ngực Gagaran như một mũi tên.

Mục tiêu là ngực Gagaran.

Cây búa được nâng lên, nhưng quá chậm.

Đòn tấn công của Entoma xuyên qua ngực Gagaran trước khi cô ta kịp phản ứng.

Đúng ra là như thế.

Cây kiếm xuyên qua không khí.

Vì mất đi mục tiêu, bọ blade bay thẳng vào bóng đêm.

"Phư".

Entoma quay sang tìm kẻ vừa cản trở mình.

Cách đó không xa là một người phụ nữ mặc đồ đen, sau lưng là tên lưỡng tính đang thở dốc.

"Làm phiền rồi, Tia.

Cứ tưởng là xong rồi chứ."

"Bất ngờ ghê, máu chảy ra từ Gagaran thật sự màu đỏ~"

"Đồ xỏ lá!

Cô đã thấy tôi bị thương mấy lần rồi còn gì!"

"Tôi cứ tưởng phải chảy máu màu xanh cơ.

Power Up!"

"Hơn cả 'Power Up' nhá, là thay đổi chủng tộc!"

"Thế thì 'Class change'!"

Nghe cuộc hội thoại đầy thoải mái, Entoma bắt đầu nôn nóng.

Là một đối thủ mạnh mẽ, cô cần phải chứng tỏ sức mạnh khác biệt trong nháy mắt đồng thời nhanh chóng xác định vị trí của mình.

"Vậy, tới lúc kết thúc rồi đấy.

Đã nói lời từ biệt xong chưa?"

Lần đầu tiên Entoma vào thế chiến đấu.

Hai phai – Gagaran – không còn là kẻ thù đáng gờm; vấn đề là kẻ mới đến – Tia.

Nếu bộ đồ đó không phải là assassin, vậy là ninja.

Điều kiện cần của class này là level 60.

Nếu cô ta thực sự là ninja, vậy Entoma không thể thắng một cách dễ dàng được.

Đây không phải lúc có thể nói "Chẳng cần dùng hết sức cũng thắng được!"

"Spider Talisman!"

Cử động của Entoma thậm chí nhanh hơn cả đối phương khi cô kích hoạt bốn lá bùa đang cầm trong tay phải.

Khoảnh khắc lá bùa rơi xuống đất, nó biến thành những con nhện lớn.

Cấp của kĩ năng này ngang với phép [3rd tier Summon Monster], quái vật được triệu hồi không phải là quái vật mạnh, nhưng cũng đủ để đoán xem sức mạnh thật của đối phương đến đâu.

Hơn nữa, chúng cũng câu cho cô chút thời gian chuẩn bị cho trận đấu.

Dù vũ khí từ côn trùng rất mạnh, chúng cũng có vài điểm yếu.

Một trong số đó là cần nhiều thời gian triệu hồi.

"Shadow Clone."

Ngay khi nhẫn thuật của Tia kích hoạt, hình ảnh của cô dao động và một "Tia" khác xuất hiện tại vị trí đầu tiên.

Entoma luôn cảnh giác với Tia.

Bóng từ [Shadow Clone] chỉ có khoảng một phần tư sức mạnh của bản thể, chỉ có khả năng né tránh của cái bóng là xác định bởi lượng sức mạnh ma thuật được trao từ bản thể.

Cái bóng này có thể là đối thủ đáng gờm với lũ nhện bùa chú, nhưng với Entoma thì dễ như ăn bánh.

Tuy nhiên, vấn đề là bản thể chiến đấu tốt như thế nào.

Entoma triệu hồi vũ khí sát thủ của mình – bọ steel projectile.

Đồng thời, cô gắn một lá bùa lên người mình và bắt đầu củng cố năng lực.

Những con bọ steel projectile chẳng biết từ đâu bay ra và bu kín lấy cổ tay trái của cô.

Những con bọ dài khoảng 3cm lóe lên ánh kim loại, thân hình tam giác với đầu sắc nhọn.

Hình dáng rất giống với viên đạn.

Và công dụng của lũ bọ, đương nhiên là cũng tương đồng với hình dạng của nó.

Chỉ để tránh đòn tấn công của con nhện bùa chú, cái bóng phải dùng hết sức của mình, và bản thể cũng tham chiến cùng với cái bóng.

Đánh một lúc lâu mà chỉ có thế hạ được một con, có vẻ như cấp độ của cô ta chẳng cao hơn Entoma tí nào.

Nếu là vậy, kể cả có thêm Gagaran hồi phục, chiến thắng vẫn là chắc chắn.

Mọi thứ đều như mình dự liệu.

Không nhân từ.

Dùng sức mạnh áp đảo để chiến thắng nhanh chóng.

Cảm giác trĩu nặng ở tay trái mang đến cảm giác hài lòng cho Entoma, cô chỉ về phía Tia.

Cổ tay trái Entoma đã dày hơn vài lần so với bình thường vì lũ bọ bao quanh.

Vừa dứt cử động, toàn bộ lũ bọ đồng thời di chuyển từ cổ tay cô bay vút lên trời.

Tập trung lại thành nhóm, cánh chúng phát ra âm thanh như súng tự động.

Cả lũ nhện bùa chú đồng minh trong đường đạn cũng bị xuyên qua không thương tiếc, và trong khoảnh khắc, tổng cộng 150 con bọ bay thẳng tới Tia.

Một con bọ đủ để đâm xuyên qua thép, và 150 con như vậy thậm chí xuyên thủng cả một cái cây khổng lồ.

Đối mặt với hỏa lực chết người này, Tia kích hoạt nhẫn thuật của mình.

"Immovable Adamantine Shield!"

Một tấm khiên lớn nhiều màu sắc xuất hiện trước mặt Tia.

Ánh sáng tỏa ra đủ để tách khỏi chiếc khiên lục giác to bản màu đen, tạo nên va chạm với đàn bọ.

Ngay lập tức, chiếc khiên tan vỡ với một âm thanh sắc bén, nhưng luồng đạn bọ cũng bị dừng lại, và Tia đứng ở sau không hề thương tổn chút nào.

Entoma dù chẳng hề có lưỡi nhưng cũng không nhịn được giả vờ chậc lưỡi.

Ép đối thủ dùng từng con át chủ bài cuối cùng sẽ mang đến chiến thắng.

Dù đòn tấn công vừa rồi đã bị chặn lại, khoảng khắc đợt tấn công tới, họ sẽ bị quét đi như lũ vỡ bờ.

Cô dùng bọ blade chặn cây kunai bay tới và sau đó là bọ shield để phòng thủ với đòn tấn công từ trên xuống của Gagaran.

Đó là một cú giáng mạnh khác thường gây sát thương lên bọ shield khiến nó rít lên đau đớn.

Mắt của cô đáng lẽ sẽ bị lóa đi vì ánh sáng chói phát ra từ khiên Adamantite, và do đó sẽ không thể đỡ được đòn tấn công bất ngờ của Gagaran.

Tuy nhiên chỉ cỡ này hoàn toàn không ảnh hưởng tới mắt của Entoma.

Tầm nhìn của cô rộng hơn hẳn loài người, và hoàn toàn có thể bao quát đòn tấn công này.

Xác định được đòn tiếp theo sẽ cực kì nguy hiểm, cơ thể cô như lướt đi trên mặt hồ – chân cô không hề chuyển động, cả cơ thể như được kéo đi một khoảng đáng kể khỏi Gagaran.

Mặc dù Gagaran sở hữu một thể chất kinh ngạc, động tác của cô lại mềm mại và vết thương gần như đã hồi phục.

Cô đứng bên cạnh Tia, dẫm lên lũ bọ steel projectile tạo nên tiếng nổ, nói với giọng lạnh lùng:

"Không ổn; Tôi không chắc chúng ta có thể đánh bại ả.

Thấy vừa rồi không?

Chúng ta đã canh thời gian rất chuẩn mà?

Ả ta chắc chắn sẽ không thể thấy được từ góc đó, thế mà vẫn có thể chặn được."

"Tầm nhìn rộng hơn bình thường chăng?"

"Còn hơn thế, có vẻ như có lý do khác chính đáng hơn.

Ả có năng lực của côn trùng, có vẻ như ả đã dùng một loại cảm quan ma thuật đặc biệt nào đó...Nhắc tới thì, ả sỡ hữu một lợi thế khổng lồ.

Sao lại không tấn công khi chúng ta nói chuyện?

"Thú săn mồi sau khi xác định rõ khả năng của con mồi mới thực sự tấn công."

"Ra là vậy.

Ả đang chờ để xem toàn bộ năng lực của chúng ta, khác hẳn cô chibi hấp tấp nhà mình.

Quả là một đối thủ thận trọng tới khó chịu."

"Chỉ là lũ nhân loại mà dám làm tới mức này, thật là bực mình.

Thì, cũng có lí do khác nhưng...Hora, tới đây.

Giờ thì lũ côn trùng này không còn cần thiết nữa."

Bọ gắn trên cổ tay phải của Entoma rơi cả xuống mặt đất và tan biến vào bóng tối với âm thanh tan vỡ.

"Thay vào đó...tới đây."

Một con côn trùng dài như con rết từ từ quấn quanh cổ tay cô.

Cơ thể nó dài hơn 10m, phần đầu đầy răng sắc nhọn khác thường và mắt nhắm lại.

Đây là con côn trùng mạnh nhất mà cô, một Entomomancer, có thể triệu hồi – thousand whips insect.

Entoma dồn lực vào hai chân.

Cô đã hoàn toàn nắm được tốc độ tấn công, khả năng tấn công, khả năng phòng thủ, khả năng tránh né và tốc độ di chuyển của hai kẻ trước mặt.

Dù cô không rõ về khả năng của Tia tùy theo tình hình, nó cũng chẳng đủ khiến cô lo sợ.

"A."

Entoma dùng tay sờ lên cằm, ở đó dính đầy chất lỏng dính trong suốt.

"Ban nãy, bụng mình rõ ràng là no.

Tập thể dục một tí, nó bắt đầu đói lại rồi."

Dính trên tay cô chính là nước bọt.

Đây là bằng chứng rõ nhất cho thấy cô xem con người như con mồi của mình.

Người chính là thức ăn cô thích nhất.

Cho đến lúc này, cô chỉ có thể ăn bánh trái để thỏa mãn mình, nhưng dĩ nhiên không vì thế mà cô ghét Đấng tối cao.

Hơn thế, cô được phép ăn một cái cổ tay người trong thí nghiệm chữa trị, lấy từ một người đàn ông bị bắt từ một ngôi làng nào đó.

Cô xem đây như là một dấu hiệu cho sự tử tế vĩ đại của Ainz-sama.

Với kẻ đã kiềm chế quá lâu như Entoma, những nhân loại ưu tú trước mặt chính là đồ ăn cao cấp nhất.

Cô không thể đơn giản bỏ qua họ mà không nếm thử một miếng!

Hai kẻ đang chìm trong ánh mắt đói khát của Entoma không khỏi rùng mình.

Đây không phải là một phản ứng nhát gan khi đối mặt với sát ý của kẻ thù mạnh mẽ, mà đúng hơn là tâm lý ác cảm tự nhiên khi bị xem là mục tiêu sống của kẻ săn mồi.

Điều này làm họ không thể tự chủ được.

"Aaaaaaaaa!"

Tiếng hét của cô chói tai như tiếng móng tay cào lên chiếc bảng.

Lần đầu tiên kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, Entoma tấn công trước.

Như con thú săn mồi, cô lao tới với tốc độ nhanh như chớp.

Cô dùng bọ shield chặn sáu cây kunai liên tục bay tới, và tiến lại gần mục tiêu.

Khi nhìn thấy Gagaran vung vũ khí và bước lên trước như một tiên phong, Entoma đã xác định được kẻ mà cô hạ gục trước.

Tay phải cô vung roi.

Nếu là một cái roi dài, tốc độ ở cuối cái roi sẽ tương đối chậm.

Đây là điều đương nhiên dù cho Entoma sở hữu sức mạnh phi thường.

Tuy nhiên nó chỉ đúng khi mà đó là cái roi bình thường.

Thứ đang lượn xung quanh là côn trùng mạnh nhất mà Entomomancer Entoma có thể triệu hồi-

Đáng lẽ cái roi sẽ tạo nên một hình vòng cung, nhưng lại bắn ra với một hình dạng không tưởng.

Cái roi như phần kéo dài từ tay Entoma, uốn thành hình chữ S trước khi phóng tới Gagaran với tốc độ như chớp.

Nó vừa là sinh vật sống đồng thời là một món vũ khí, và tấn công một cách không hề giống với các vũ khí thông thường.

Kể cả Mạo hiểm giả với hiểu biết sâu rộng cũng chưa từng nghe tới chứ đừng nói là đối mặt.

Nhìn thấy nó lần đầu tiên, chẳng biết đối phó như thế nào là phản ứng bình thường.

Nhưng sự thật rằng họ tránh được nó chứng tỏ họ thực sự là Mạo hiểm giả cấp Adamantite – đỉnh cao của Mạo hiểm giả.

Trùng roi định quất vào bên cạnh người Gagaran, tuy nhiên cô lảo đảo tránh được.

"Cẩn thận!"

-Cùng với tiếng la lớn của Tia, Gagaran bị thổi bay lên.

Đây là nhẫn thuật của Tia – [Burting Flame Column].

Một vụ nổ giống như tự sát và lửa bao quanh hai người, cả con trùng nghìn roi đã hoàn toàn đổi hướng 180 độ từ sau Gagaran, chỉ định tấn công vào đầu của cô.

Nếu không phải vì hành động gần như tự sát này, chắc chắn đầu Gagaran đã bị xuyên thủng bởi con trùng roi.

Một cú né tuyệt vời.

Tuy nhiên, đòn tấn công của Entoma vẫn chưa xong.

Như có một sợi dây vô hình kéo lại, con trùng roi tấn công từ góc khó phòng thủ, liên tục thay đổi cũng như tấn công những đòn xảo quyệt vào Gagaran.

Cùng lúc đó, Entoma ném lá bùa tới Tia – [Thunderbird Talisman].

Giữa không trung, lá bùa biến thành một con chim nhỏ phát ra tia điện trắng xanh, bay thẳng tới Tia.

Nếu có tới hai kẻ địch, hãy để một tên cho lũ bọ.

Đây chính là điểm mạnh của Entomomancer.

Chớp nổ, ánh sáng xanh trắng tỏa mọi phía.

Những gì hiện ra là Tia, người đang chống chịu với cơn đau, và Gagaran, người đang chống đỡ một cách khó khăn với con trùng roi.

"Chết tiệt!

Con côn trùng này thật khó chịu!"

Đầu của Gagaran bị ấn vào cây búa, cơ thể bị con trùng dài 10m quấn quanh khiến cho cô không thể nào cử động.

Tia bước tới và đâm tới bằng dao găm ma thuật của mình.

Đòn tấn công va chạm với bọ shield của Entoma và để lại một âm thanh kim loại dữ dội.

"Flurry of Thunderbird talismans~"

Entoma nắm một mớ bùa chú trong tay trái và ném chúng ra.

Những lá bùa biến thành những con sấm điểu nhỏ hơn ban nãy một chút.

Chúng bay thẳng tới Tia, nhưng cô đã kịp ẩn thân.

Không thể tìm thấy mục tiêu, lũ sấm điểu nhỏ bay thẳng đến sau vị trí của Tia.

Tia đột nhiên xuất hiện phía sau Entoma từ trong bóng tối, nằm ngoài tầm mắt của cô.

Đây là kĩ năng dùng bóng để di chuyển một khoảng cách ngắn.

Tuy nhiên Entoma đã chú ý đến việc này vì râu của vài loài bọ có khả năng cảm nhận được sự chuyển động của không khí xung quanh.

Đây là một khả năng cảm nhận mạnh mẽ mà Entoma sở hữu.

Cô ném vài con bọ steel projectile còn lại vào Tia, kẻ đang trồi lên từ cái bóng.

"Hự...!"

Một tiếng kêu đau đớn phát ra từ cái bóng và mùi máu tươi lẫn vào không khí.

Đối mặt với Tia, kẻ đang chảy máu nhưng vẫn còn ý định chiến đấu, Entoma bắt đầu những đòn tấn công tiếp theo.

"Scattering explosion talisman!"

Vụ nổ còn mạnh hơn lúc trước xuất hiện ngay trước mặt Tia, soi sáng cả đêm đen.

Tia bị thổi bay đi và rơi xuống sàn, còn Entoma một lần nữa ném ra [Sharp cutting talisman] và [Rushing wind talisman].

Tia chảy đầy máu và không thể đứng dậy trước khi bị cắt qua lần nữa, bị thổi bay và ném lại xuống đất.

"Tia!

Đồ côn trùng thối tha!"

Giọng nói phẫn nộ từ Gagaran, người đang bị con trùng roi quấn tròn như quả bóng.

Kế hoạch ban đầu là trong khi Gagaran dùng sức khỏe của mình để chống cự với con trùng roi, Tia sẽ tận dụng cơ hội để tấn công bất ngờ vào bản thể Entoma.

Entoma cười chế nhạo dưới lớp mặt nạ.

Những cá thể ngu ngốc.

Là một nữ chiến hầu của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, chiến thắng những nhân loại cỡ này là đương nhiên.

Tốt nhất là chúng nên lờ đi việc cô đang ăn thịt người và bỏ chạy với tất cả sức của mình.

Chính bởi đã lựa chọn sai, thế nên bây giờ mới có cảnh này.

"...Dù cho trình tự có hơi khác dự đoán, nhưng vậy đi, chẳng sao cả.

Tốt, vậy giờ mình nên ăn đứa nào trước?

Cơ bắp vạm vỡ hẳn là cực kì ngon nha~"

Entoma lại triệu hồi một con côn trùng, nhưng không phải loại có năng lực chiến đấu.

Chiếc kim dài trên người nó có chứa chất an thần.

Entoma cầm con côn trùng và nhẹ nhàng bước tới Tia.

Như kiểu Entoma mang về nhà vài món đặc sản địa phương làm quà.

Trong Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick có khá nhiều người bắt con người làm thức ăn.

Chắc chắn họ sẽ thích món quà này lắm.

"Ể?

Cái gì?"

Trực giác nhạy cảm của Entoma cảm nhận được rằng có một vật nhỏ dài bay thẳng tới cô từ trên đầu, và cô lập tức nhảy ra xa.

Cùng lúc đó, một vũ khí dài xuyên thủng chỗ mà Entoma vừa đứng.

Nó giống như cây thương pha lê kỵ sĩ dùng, nhưng không phải là phàm vật.

Đánh bể cả đá nhưng lại chẳng hề có một vết nứt trên cây thương pha lê.

"Là...ma thuật?"

Magic Caster hệ tinh thần Entoma cảm nhận được chút gì đó từ mũi thương này.

"Đúng đấy.

Đây là ma thuật bậc 4 'Crystal Lance'!"

Kẻ trả lời câu hỏi của Entoma từ từ đáp xuống hòn đá bị cây thương đánh bể.

Đó là một bé gái với giọng nói trẻ con, thân thể nhỏ nhắn đeo mặt nạ và khoác áo choàng.

Lại một tên nữa, Entoma không khỏi lầm bầm.

Lại một kẻ can thiệp vào trong khi cô đang bắt con mồi ngon lành.

Thật là độc ác khi bắt cô phải kiềm nén sự cám dỗ từ thức ăn thượng hạng kia.

"Chúng ta kết thúc chứ?"

"...Ngươi là ai?

Ta có thể bỏ qua nếu như ngươi lập tức lời khỏi đây.

Trẻ con rất mềm, và ta thích thế, nhưng chúng chẳng bao giờ đủ thịt.

Ta sẽ chơi với ngươi lần tới, sau khi ăn thịt hai tên này."

"Vậy ngươi là một quái vật ăn thịt người hử?

Thậm chí còn mặc trang phục người hầu, đùa giỡn kiểu gì đây?

Ai lại muốn một con quái vật đầy mùi máu như ngươi ở quanh chứ?"

"MàY nÓi CáI Gì ThẾ?! cOn ChÓ cÁi!"

Không kịp suy nghĩ, Entoma để lộ giọng thật của mình, rồi ngay lập tức ấn xuống cổ họng mình.

Sự sỉ nhục đủ để cô mất bình tĩnh và cô không thể tha thứ cho lời của con bé này.

Không phải vì bản năng của thú săn mồi, mà vì cô đang ở trong một tâm trạng cực xấu, xấu tới mức cô muốn xé người phụ nữ trước mặt cô ra thành từng mảnh.

Ả này vừa nói cái gì?!

Với mình, một nữ chiến hầu, một tồn tại cấp cao trong Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick!?

Cơn giận bốc lên từ sâu thẳm trong tim.

"TAo sẽ GIẾT mÀy!

Cô không thể tự chủ mà hét lên với giọng thật của mình, nhưng sau đó cố kiềm nén bằng cách thở ra lại.

"Evileye!"

Tia kêu tên cô gái đeo mặt nạ.

Entoma nói với kẻ thù mà cô xác định sẽ tiêu diệt với toàn bộ sức mạnh:

"Ta đang tự hỏi hai ngươi đang làm gì đây...chà, chà, hãy nhớ bài học đầu tiên.

Đánh giá sự chênh lệch sức mạnh giữa người và đối thủ của mình.

Kẻ này mạnh hơn hai ngươi...nhưng với ta thì vẫn còn yếu."

Nghe câu khiêu khích, Evileye giận dữ quát:

" Vậy là đồng đội của ta đã được ngươi "chăm sóc" hả?

Đồ quái vật.

Tới đây, ta sẽ cho ngươi thử cảm giác bị hành hạ."

Entoma chẳng hề hay biết cơn thịnh nộ đang bùng cháy ở dưới lớp mặt nạ kia.

Entoma với ý nghĩ giết chóc tràn ngập, chạy thẳng tới trước.

Trong suy nghĩ bị chi phối bởi căm hận, hai kẻ còn lại chỉ như hòn sỏi bên đường.

Ả thực sự bảo rằng không ai thích mình ở bên cạnh sao!?

Những từ giống vậy lặp đi lặp lại trong tâm trí cô.

Cùng lúc đó, trùng roi bắt đầu di chuyển.

Entoma chừa lại khoảng 1m, và phần còn lại tạo thành một hình cầu lớn, với tâm là Gagaran.

"Chết cùng với đồng đội của ngươi đi, thứ đàn bà khó chịu!"

Cô vung con trùng roi xuống như một chiếc búa.

"Hừm.

Một đòn nhàm chán."

"Reverse Gravity."

Entoma kháng lại ma thuật, nhưng con trùng roi thì mất đi trọng lượng và trôi nổi trên không.

Nếu người dùng trang bị có thể kháng lại được, thì trang bị cũng sẽ kháng lại được.

Tuy nhiên ở đây là vũ khí côn trùng, không phải là một trang bị mà là một sinh vật phải tự mình kháng lại.

Như vậy, kể cả Entoma không bị ảnh hưởng, thì nó vẫn tác động tới vũ khí côn trùng.

Đây chính là một điểm bất lợi, dù côn trùng có thể tự động tấn công.

Kể cả là Entoma thì cũng phải bỏ đi kế hoạch ban đầu khi đối mặt với ma thuật như này.

Cảm nhận được ý của Entoma, trùng roi tự tách mình khỏi Gagaran.

Nhanh như một cuộn thước đo, nó trở lại hình dạng trùng roi dài 10m.

Trong lúc đó, Evileye ra lệnh cho Gagaran vừa mới té nhào xuống đất.

"Gagaran!

Tránh ra!

Lại và chữa trị vết thương cho Tia nhanh!

Nếu cô đã dùng hết năng lực của chiếc găng tay thì hãy dùng thuốc hồi phục đi!"

Kẻ bị thương đã hồi phục.

Nếu chỉ có vậy thì không thành vấn đề.

Sự thật rằng hai kẻ đó là đối thủ của Entoma không thay đổi, nhưng dựa vào lời của Magic Caster trước mặt cô, thì tình hình đã khác.

Evileye và Entoma có cùng level.

Nếu họ giúp Magic Caster này, thì tình hình sẽ trở nên bất lợi.

Lần này, Entoma quyết định sử dụng thứ mà cô không muốn, át chủ bài cuối cùng của mình.

Cô đã dùng nó để tiêu diệt toàn bộ địch thủ trong dinh thự với một hơi thở, và còn hai lần sử dụng nữa.

Đó là một hơi thở mang theo những con ruồi ăn thịt, [Fly Breath].

Những con ruồi thực sự không ăn thịt, nhưng chúng gắn những con giòi của mình vào thịt.

Lũ giòi sẽ tiếp tục gây thương tổn từ bên trong cơ thể nạn nhân.

Kinh khủng hơn là tiếp theo đó, một lượng lớn ruồi được tập trung từ cái xác, sau đó sẽ tấn công tất cả sinh vật ở trong phạm vi ảnh hưởng, trừ người dùng thuật ra.

Entoma nới rộng cổ họng.

Miệng của cô thật ra là hàm dưới.

Với kẻ khác, đây thật là một cảnh tượng khó coi, như thể hàm cô ta bị tách ra làm hai vậy.

Từ đó, cô ta nhổ ra một bầy ruồi.

"Ngươi!

Sức mạnh đó có liên quan tới Demon god sao!

Đã vậy thì!"

Evileye đáp lại bằng một làn sương mù trắng.

Dùng khí lạnh để phản đòn là một bước đi thông minh, nhưng để hoàn toàn vô hiệu hóa ảnh hưởng là rất khó.

Ma thuật tối ưu nhất để dùng là bộc phá ma thuật, nướng chín lũ ruồi ngay tại đây.

Đối thủ của cô đã mắc sai lầm.

Entoma đã hình dung ra cảnh Evileye bị nuốt chửng bởi lũ dòi, nhưng ma thuật phản công vừa rồi đã nằm ngoài dự tính của cô.

Tất cả ruồi bị bao phủ bởi làn sương trắng rơi xuống đất, sau đó nhấn chìm Entoma.

Ngay lập tức, Entoma cảm thấy một cơn đau không tả.

"Uwaaaaaaaaaahh!"

Khuôn mặt của người hầu gái Entomomancer sôi lên như thể bị đổ axit.

Ban đầu chỉ là định vô hiệu hóa hơi thở của đối phương, thật không ngờ là lại ảnh hưởng tới khuôn mặt thật của địch thủ...

"Nè nè, có khi đây là cơ hội của chúng ta đấy?"

Gagaran vừa bước vào cuộc chiến với cây búa của mình và tìm cơ hội để kết thúc trận đấu.

Nếu đã có được đánh giá thực tế về sức mạnh của đối phương, thì cần phải kết thúc trận đấu trong một đòn chí mạng.

Gagaran không tấn công tới vì con trùng roi dài 10m đang giãy giụa dữ dội, không để cho cô lại gần.

Tuy nhiên thì đó chỉ là cơ co giật của kẻ bại trận.

"Đây...loại ma thuật gì đây?"

Evileye trả lời câu hỏi của Entoma.

"Sát trùng ma thuật [Vermin Bane].

200 năm trước có một Demon god côn trùng, và ma thuật này được tạo ra để chống lại khả năng sử dụng côn trùng của hắn.

Thật ra, đây là ma thuật đầu tiên mà ta nghĩ ra."

"Này!

Nó vô hại với chúng ta đúng không?"

"Thật sự vô hại.

Nó có tác dụng đặc biệt lên côn trùng, nhưng không gây một tổn hại nào với những sinh vật khác."

"...Khuôn mặt cô ta tan chảy rồi."

"Tia, nhìn mặt thật của ả kìa...Hử!

Không, đó không phải là khuôn mặt!"

Khuôn mặt của hầu gái rơi xuống lúc Evileye đang nói, giống như da mặt bị lột ra và rơi xuống đất.

Nhưng có chút khác biệt.

Mặt sau của lớp da rơi xuống đất đầy chân côn trùng.

"Không thể nào...là bọ mask shaped..."

"kAHoooOOOoHH!"

Cổ họng Entoma lộ ra.

Một khe nứt xuất hiện trên cổ họng, và một khối dịch lớn rơi xuống.

Trông như một bãi nôn, nhưng khác biệt lớn nhất là thứ này vẫn còn nhúc nhích dưới nhất.

"Cái quái..."

Thực sự sửng sốt, kể cả Evileye cũng bất động vì kinh ngạc.

Lần đầu tiên cô thấy cảnh tượng này trong suốt cuộc đời dài đăng đẵng của mình.

"-bọ Lip."

Tia hướng về phía sinh vật giống như đỉa phủ đầy dịch vừa rơi xuống mặt đường phủ đá, kêu lên.

"Loại côn trùng ăn thanh quản của người và mô phỏng lại giọng của nạn nhân."

Mặt trước của khối thịt màu như đỉa là một vùng trông như môi người.

Nó phát ra âm thanh dễ thương của người hầu gái "Ah,ah".

Giữa ánh nhìn của mọi người, bàn tay hầu gái đang che mặt từ từ hạ xuống, để lộ ra dáng vẻ chính xác là của côn trùng.

Hình dạng ghê sợ khiến cho các thành viên Blue Rose bất giác lùi lại một bước.

Mặc dù đã trải nghiệm sự kinh khủng khi con bọ mask shaped rơi xuống vì sát trùng ma thuật, cảnh tượng này khơi dậy nỗi sợ một lần nữa.

Một con quái vật ở ngoài thế giới này đã xâm nhập.

Họ không thể cảm thấy gì khác ngoài việc bóng tối đã che phủ thế giới này.

"NgưƠi DáM, nGưƠi ThỰc Sự DáM..."

Âm thanh cứng nhắc khó mà nghe được.

"Giọng nói này không phải là đáng yêu hơn sao?

Cá nhân tôi thích giọng này hơn đấy."

Sự thù địch của Gagaran như muốn trào ra.

Cô là người nhiều cảm xúc nhất Blue Rose.

Trong lòng cô giờ đầy thương cảm và cầu nguyện cho linh hồn của thiếu nữ đã hy sinh để con khẩu trùng kia có được giọng nói, đồng thời siết chặt vũ khí của mình.

"Lũ nHân LoẠi tHấp KéM aAaAhhHhHH!"

Từ nãy đến giờ cô vẫn chiến đấu một cách bình tĩnh.

Tuy nhiên bây giờ thì một phần cũng chẳng còn.

Không cần phải nương tay nữa.

Giờ chỉ có những đợt tấn công mãnh liệt thôi.

"Trận chiến giờ mới thực sự bắt đầu!

Không phải lúc để thư giãn đâu!

Chuẩn bị tinh thần để tấn công mạnh hơn nữa đi!"

Evileye cảnh cáo hai người kia, nhưng họ cũng đã dự đoán sẵn rồi.

Chuẩn bị cho một trận sinh tử!

Lưng của người hầu gái đột nhiên nổ tung, và bốn chiếc chân nhện vươn dài ra từ dưới lớp quần áo.

Cứ như thể lưng của cô ta mọc ra những cái chân mới vậy.

Với những cái chân mới, cô nhảy vút lên cao.

Nếu có ai nhìn thấy, họ sẽ kết luận rằng đó là hiệu ứng của phi hành ma thuật.

Từ phía trên, con quái vật nhổ ruồi ăn thịt về phía họ.

Evileye chậc lưỡi, niệm [Vermin Bane] lần nữa.

"Chỉ vỚi CáC nGưƠi ThÔi đẤy!

Ta Sẽ ChO cÁc NgƯơI bIếT kInH hOàNg ThỰc Sự!

SaU kHi GiẾt CáC nGưƠi Ta Sẽ LấY xÁc CáC NgƯơI lÀm BúP bÊ!"

Ngay khi chạm đất, những con ruồi ăn thịt liền bị xóa sạch.

Hầu gái dùng mắt kép của mình nhìn vào vẻ mặt của Evileye.

Thực sự thì chỉ có Evileye mới có thể sánh ngang với con quái vật này.

Nếu Evileye thua thì thất bại là không cần phải bàn cãi, Gagaran và Tia sẽ bị tàn sát.

Tuy nhiên, sẽ là ngu ngốc nếu chỉ tập trung vào mỗi mình cô ta.

Cây búa của Gagaran bay tới từ bên hông.

Kể cả Evileye có được lợi thế, họ cũng không thể để cơ hội trôi qua khi đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ như thế này.

Cô biết rằng nếu bị chặn lại, cô chắc chắn sẽ nhận một vết thương nghiêm trọng.

Vậy nên cô chọn tác chiến cùng các đồng đội của mình.

Evileye mỉm cười với họ dưới lớp mặt nạ.

Nếu mà không cái mặt nạ đó, những kẻ khác hẳn sẽ chọc cô rồi.

Con quái vật định tránh đòn của Gagaran đột nhiên khựng lại.

Đó là vì nhẫn thuật của Tia, [Immobility Binding Paralysis].

Quái vật có sức đề kháng cấp cao, gần như là khả năng vô hiệu hóa, thế nên không thể hoàn toàn giữ chân được nó.

Tuy nhiên tạo ra một kẽ hở dù chỉ thoáng chốc cũng là sự hỗ trợ tuyệt vời cho Gagaran rồi.

Quái vật từ miệng nhổ ra một đống tơ trắng được cường hóa với [Powerful Strike], nhuộm trắng nửa người trên của Gagaran.

Không thể tự mình phá bỏ đống tơ cứng và dính chắc, đòn tấn công của Gagaran bị hoãn lại, cô loạng choạng rút lui.

Ngược lại, con quái vật tiến đến gần cô.

"Crystal Lance!"

Dù cho mũi thương ghim sâu vào Entoma, cô cũng không hề tỏ ra đau đớn.

Cô ung dung triệu hồi lũ côn trùng xuất hiện từ bóng tối và chúng tập trung lại thành một đống đông đúc lồi lên từ cổ tay cô.

"Vermin Bane!"

Khí trắng bùng lên và lũ bọ thay nhau rơi rụng.

Con quái vật đau đớn kêu lên một tiếng dữ dội.

Cái miệng nằm ở chỗ hàm dưới người thường phun ra một bãi tơ nhện về phía Evileye, tương tự như lần với Gagaran.

Sẽ chỉ phí phạm ma lực nếu dùng ma thuật để chặn lại.

Mình có thể vô hiệu bất kì ma thuật khống chế nào.

Chịu đòn này chắc là được- Khoan, không phải-

Evileye kích hoạt ma thuật trong hoảng loạn.

Đúng thật là tơ nhện được phun ra, nhưng so với loại tơ phun vào Gagaran, thì đợt này chắc chắn hơn hẳn.

"Crystal Wall!"

Rào chắn pha lê trước mặt cô bị tách ra như thể bị chém bởi lưỡi gươm sắc bén, và tan vỡ hoàn toàn.

"Là mạng nhện để chém?"

"Một món quà nhỏ cho ngươi!"

Tia ném một lưới thép đen to bản vào không trung, nhưng lại không thể bao phủ con quái vật.

Entoma đơn giản xuyên qua nó như một bóng ma.

"Chắc chắn rồi, cô ta miễn dịch với bất kì cản trở nào!"

"Bah!

Lập đội hình tác chiến!"

Gagaran đá vào nữ chiến hầu đang tiếp cận mình để đẩy cô ta ra nhằm giữ khoảng cách.

Giày của cô va chạm với người hầu gái, tạo nên âm thanh kim loại kinh ngạc.

Gagaran rút lui trong khi tập trung duy trì khoảng cách và tập hợp lại với những thành viên Blue Rose khác.

Họ tập trung lại và cảnh giác cao độ với bất kì đòn tấn công diện rộng nào.

"ChIkU, ChIkU, mẤy ĐòN đÓ......tHậT kHó ChỊu!!"

Trong khi quan sát miệng của hầu gái đang không ngừng lẩm bẩm, Gagaran nói với Evileye:

"Cậu có nghe thấy âm thanh vừa rồi không?

Trang phục người hầu của cô ta cứng ngang ngửa với giáp của tôi, thật không thể tin được."

"Dường như nó được dệt từ dây kim loại cực khỏe.

Mỏng như vậy, hẳn là độ cứng của nó còn ghê gớm hơn nhiều."

"Adamantite...có vẻ còn hơn cả thế."

"Ồ, vậy là không cùng đẳng cấp?

Trang bị cao cấp đến không tưởng tượng được, thậm chí ma thuật của tôi cũng không có tác dụng mấy.

Cô ta chắc chắn có trang bị giảm sát thương ma thuật nữa.

Công kích đặc thù hẳn sẽ không có nhiều hiệu quả lắm..."

"Nói cách khác?"

Câu hỏi của Tia khiến Evileye mỉm cười dưới chiếc mặt nạ.

"Chúng ta sẽ kết thúc thứ này bằng một đợt tấn công áp đảo."

"Nói thì dễ hơn làm phải không?

Làm kiểu gì đây?

Chúng ta sẽ tiêu nếu không làm nhanh.

Và nó cũng dùng bùa chú để cường hóa bản thân nữa."

"Mọi người dùng kĩ năng mạnh nhất của mình!

Tôi sẽ dùng sát trùng ma thuật."

"...Dễ hiểu hơn rồi đó.

Rồi, phân thắng bại thôi."

Nói là sẽ tấn công với hỏa lực áp đảo chỉ trong một đợt, thực tế thì nó không hề dễ như vậy.

Thường thì Evileye sẽ dùng [Sand Field: One] hay [Region Petrification] để ngăn cản đối phương và hỗ trợ cho Warrior, nhưng phương pháp đó sẽ không hiệu quả với con quái vật kia.

Nếu họ muốn tạo ra sát thương, tốt nhất là để Warrior như Gagaran gây sát thương vật lý.

Evileye chỉ cần suy nghĩ chiến lược dự phòng nếu cách này không hiệu quả.

Cô luôn tin rằng chỉ tập trung vào ma thuật tấn công là sai, nhưng tình huống này thì khác.

Magic Caster chỉ dựa vào ma thuật để tấn công chỉ là hạng hai.

Đây là điều mình luôn nghĩ, nhưng lần này phải phá lệ rồi.

Evileye bắt đầu điều chỉnh bản thân với ma thuật cô sắp dùng.

Cách tấn công hiệu quả nhất là dùng [Shard Buck Shots], nhưng làm vậy thì đồng đội của cô cũng sẽ nằm trong tầm ảnh hưởng.

Ma lực để sử dụng [Vermin Bane] là cực kì lớn và tốt nhất nên để dùng khi đối phương muốn triệu hồi côn trùng.

Vậy nghĩa là bây giờ kĩ năng phù hợp nhất là ma thuật có axit.

Ba người liếc nhìn nhau, xác nhận rằng mọi thứ đã sẵn sàng, và đồng loạt tấn công.

Evileye dùng [Acid Splash] là chủ lực trong khi Tia, người có sức tấn công yếu hơn chủ yếu dựa vào vật phẩm hỗ trợ.

Gagaran liên tục kích hoạt võ kĩ tấn công không ngừng nghỉ.

Chẳng mấy chốc, gió bắt đầu đổi chiều.

Đối phương quả thật rất mạnh mẽ.

Rất nhiều loại mạng nhện, ma thuật bùa chú và côn trùng triệu hồi tấn công.

Chưa kể là vật phẩm ma thuật của cô ta còn mạnh hơn những gì mà thành viên Blue Rose sở hữu.

Mặc dù số vật phẩm tiêu hao như thuốc hồi phục bắt đầu cạn kiệt, con quái vật kia bắt đầu lùi lại.

Nếu ai đó hỏi cô làm thế nào có thể chuyển bại thành thắng, Evileye sẽ ưỡn ngực ra và bảo "Tình đồng đội!".

Chẳng có gì lạ khi nói Gagaran, Tia và Evileye đều là chủng loài thấp hơn hẳn so với con quái vật này, nhưng dù vậy họ vẫn có thể tạo ra được những cơ hội.

Đừng xem thường nhân số, có thể vừa chiến đấu vừa hồi phục cùng lúc đã tạo nên tình thế thuận lợi vậy đấy.

Cụ thể là so với việc phải tự mình hồi phục thì được đồng đội hỗ trợ để hồi phục đã tạo nên một lợi thế cách biệt, dần dần dẫn tới tình thế hiện tại.

"Chỉ cần chúng ta không phạm sai lầm, chúng ta có thể hạ ả như thế này!"

Phần 3

Tháng Hạ Hỏa (Tháng 9) Ngày 4, 22:27

Cuộc chiến chấm dứt.

Cuối cùng, con quái vật đổ gục xuống mặt đất như con rối bị cắt đứt dây.

Năng lượng của Evileye bị tiêu hao gần hết, vật phẩm cũng gần như cạn kiệt.

Từ phương diện kinh tế mà nói, cô đang mắc một món nợ lớn.

"Thắng rồi!"

Gagaran mình đầy vết thương tuyên bố chiến thắng với hơi thở nặng nề.

Không một bình thuốc hồi phục còn sót lại, ngoại thương cũng có, nhưng thể lực của cô vẫn còn đủ để đứng lên.

"Đâm vào họng ả."

"Ừ."

Evileye đồng ý với đề nghị của Tia.

Con quái vật vẫn còn đang hấp hối, miệng vẫn còn phát ra âm thanh "yeeh yeeh".

Trong tình thế mà nó đã mất đi khả năng chiến đấu, cách tốt nhất và an toàn nhất là không do dự giết nó ngay.

Tia cầm thanh kiếm lên và đi tới trước đột nhiên đứng sững lại.

Trước khi Evileye kịp hỏi "Chuyện gì vậy?", cô đã tự tìm ra lý do cô ấy dừng lại.

"Hãy dừng lại ở đây thôi."

Không thể tin được, và không một ai biết từ lúc nào, một người đàn ông đứng chắn hay trước con quái vật.

Hắn mặc một bộ đồ kì lạ chưa từng được nhìn thấy trước đây.

Theo hiểu biết của Evileye, đây là một bộ quần áo từng được dùng ở phía nam – một bộ com-lê.

Hắn cũng đeo một chiếc mặt nạ che hoàn toàn khuôn mặt.

Tuy nhiên đó không phải là con người.

Một chiếc đuôi mọc ra từ thắt lưng hắn.

"Này, họ hàng Evileye à?"

Đồ ngốc!

Evileye do dự.

Khí thế áp đảo của hắn làm cho Evileye có cảm tưởng như bị sét đánh.

Nếu cô nhìn vào tay phải mình, cô sẽ nhận ra nó đầy mồ hôi.

"-Không sao chứ?

Để phần còn lại cho ta.

Cô hãy quay về nghỉ ngơi trước đi."

Hắn lờ đi những thành viên Blue Rose vũ trang đầy đủ trước mặt và nói với con quái vật bằng giọng nhẹ nhàng.

Mặc dù là kẻ thù, hắn để lại cho người khác một ấn tượng tốt về mình.

Nhưng Evileye biết không phải như vậy.

Cảm giác sợ hãi nhảy múa trên đầu mỗi ngón chân cô, và cảm giác này rất thật.

Bản năng sinh tồn của cô không ngừng hét lên, cô nín thở và nói bằng quyết tâm dữ dội với Gagaran và Tia đang đứng ở bên.

"...Chạy!...Đồ ngốc, bỏ qua sự hiện diện của tôi và nghe kĩ đây.

Đó...là một thực thể vô cùng mạnh mẽ.

Quái vật của quái vật.

Bất kể chuyện gì xảy ra phía sau, dùng hết sức và thoát khỏi đây."

"...Còn cô thì sao?"

Gagaran hỏi với giọng cay đắng.

"Đừng lo.

Tôi sẽ câu kéo đến khi hai người thoát, sau đó lập tức dùng [Teleport] biến khỏi đây."

Chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, con quái vật bị thương đáng lẽ không thể cử động được loạng choạng đứng lên.

Không có vẻ như cô ta đã dùng ma thuật hồi phục cũng như vật phẩm hồi phục nào.

Một con côn trùng từ đâu chẳng biết xuất hiện và gắn vào lưng người hầu gái.

Để lại vài tiếng "yeeh yeeh", cô ta bay vào bóng đêm.

Bất lực đứng nhìn cô ta thoát đi, Evileye không thể làm gì vì người đàn ông đứng trước mặt.

Hai người kia cũng vậy, trán đầy mồ hôi, cơ thể như hóa đá không thể cử động.

Sau khi nhìn con quái vật rời đi, hắn quay sang phía Evileye.

Cô đã sống vỏn vẹn 250 năm, gặp đủ các loại sinh vật mạnh mẽ.

Kể cả vậy thì hào quang mà hắn phát ra cực kì khác thường.

Không, nó khiến kẻ khác buồn nôn và cảm thấy sát ý kinh tởm, nằm ở một cấp độ hoàn toàn khác.

Sinh vật mạnh mẽ thế này, có thể đồng đẳng cấp với cả Platinum Dragon Lord nhỉ?

Sức mạnh quá chênh lệch nên cũng không thể nói được ai mạnh hơn.

"Đã để phải chờ lâu.

Thời gian hạn hẹp, có lẽ chúng ta nên bắt đầu ngay nhỉ?"

"Nhanh!

Chạy đi!!!"

Evileye hét lên.

Hai người kia quay lại và chạy.

Họ không hề cảm thấy tội lỗi khi bỏ đồng đội lại phía sau.

Cũng đúng thôi vì họ chỉ có thể chọn cách bỏ chạy ngay khi Evileye nói.

Tin tưởng!

Nếu đó là Evileye, bất cứ điều gì cũng đều có thể.

Nếu đó là Evileye, hẳn là có thể chạy trốn!

Tuy nhiên, suy nghĩ này ngay lập tức bị phá vỡ.

"Đầu tiên, đừng bỏ đi khi đang giới thiệu, làm vậy sẽ khiến người ta đau lòng lắm đấy.

Ta sẽ chặn mọi người di chuyển,[Dimensional Lock].

Giới thiệu trước khi bắt đầu là một nghi thức lịch sự, và đầy vui vẻ nữa."

Đây là kĩ năng chỉ có thể dùng bởi Demon hoặc Angel ở cấp độ cao nhất, và có hiệu ứng ngăn chặn mọi người xung quanh dùng ma thuật dịch chuyển trên diện rộng.

Kế hoạch rút lui của đội Evileye trở nên vô dụng.

Tuy nhiên đó không phải vấn đề chính.

Ngay từ đầu họ biết cách tốt nhất là để một người lại phía sau chặn hậu, và chắc chắn rằng kẻ chặn hậu sẽ không thể sống sót.

"Cái chết cũng chỉ là một điều tự nhiên.

Người trẻ sống sót trong khi người già chết.

Đó là điều bình thường."

Với cuộc đời dài hơn 200 năm của mình, người phụ nữ nói lời tạm biệt cũng như khiêu khích kẻ thù đứng trước cô, kẻ mà cô không có một cửa nhỏ nào để thắng.

"Vậy thì, quý cô đi trước.

Nhưng nếu cô không định làm gì, xin phép cho ta tấn công."

Lời nói của hắn tràn ngập sát ý.

Evileye tập trung tinh thần, trục xuất nỗi sợ hãi bên trong mình.

Ta là Evileye, người phụ nữ huyền thoại.

Bất kể kẻ thù mạnh thế nào- chiến đấu!

"Thật là tử tế, vậy thì ta nên hành động trước!

Tiếp chiêu! [Maximize Magic: Shard Buck Shots]!"

Cô dùng ma thuật tâm đắc của mình ngay từ đầu.

Vô số mẩu pha lê nhỏ hơn nắm tay bắn ra tứ phía.

Đó là những mẩu pha lê với phần đầu sắc nhọn.

Đúng ra nó nên dùng ở khoảng cách gần để gây một lượng sát thương khổng lồ, nhưng lại không biết làm thế nào để tiếp cận đại ác ma phía trước.

Dù đã hạ quyết tâm, cô vẫn có chút chùn chân.

Evileye tự chế giễu mình.

Sức mạnh của kẻ thù vẫn còn chưa rõ, thế nên cẩn thận cũng là điều bình thường.

Ác ma đeo mặt nạ mở rộng cánh tay như tư thế chào mừng.

Vô số mảnh đạn pha lê bay tới trước mặt hắn- và ma thuật biến mất.

Biến mất nhanh như thể nó chưa từng tồn tại.

"Là sức mạnh của chủng tộc, vô hiệu hóa ma thuật sao!?

Hay vì chênh lệch sức mạnh thực sự mạnh tới mức đó!?"

Nếu có một khoảng cách đáng kể trong thực lực, ma thuật có thể dễ dàng bị vô hiệu.

Lờ đi Evileye vừa đi sai bước đầu tiên, người đàn ông thanh nhã đưa tay ra, tư thế giống như một vị chỉ huy, và hành động:

"Hellfire Wall."

Sóng nhiệt dội từ phía sau cô.

Evileye bán tín bán nghi nhìn lại phía sau.

Một tiếng 'Vút' cất lên, bóng đêm bị đốt cháy và ngọn lửa màu đen đáng lẽ không thể tồn tại hừng hực cháy.

Nó bao quanh Gagaran và Tia đang bỏ chạy, họ giãy giụa trong chốc lát trước khi từ từ đổ gục xuống mặt đất.

Ngọn lửa biến mất như thể chỉ là ảo ảnh, và hai người họ đã ngừng cử động cũng như ngừng thở.

Cô kiềm chế bản thân khỏi lập tức chạy đến kiểm tra tình hình của họ.

Evileye hiểu rõ ý nghĩa của câu "không dám tin, nhưng cũng không thể phủ nhận".

Đó là một vết thương chí mạng.

Một đòn duy nhất, những đồng đội, người đã cùng cô đồng cam cộng khổ, đã bị giết chết.

Cô nghiến răng, cố không để mình phát ra những tiếng bi thương.

"Kẻ hèn này chỉ cố ngăn họ lại với tất cả sức của mình, nhưng có vẻ họ yếu hơn ta tưởng và chết bởi ngọn lửa.

Ta vô cùng hối hận."

Như thể đang xin lỗi từ tận đáy lòng, hắn cúi đầu thật sâu.

Một thái độ khiến Evileye không thể kiềm chế nổi cảm xúc của mình.

Có lý do nào để hắn bỏ qua Evileye, đối thủ trước mặt đã tung đòn tấn công vào hắn, thay vào đó là tấn công hai người phía sau cô?

Họ chạy đúng là một lý do, nhưng ngoài ra vẫn còn lý do khác nữa.

Hắn biết rõ chênh lệch thực lực lớn như thế nào, và biết rằng dù sao đi nữa ta cũng không thể làm gì được hắn.

Nhưng thực tế...hắn thậm chí còn không coi kẻ đứng trước hắn là "đối thủ".

Vì họ bỏ chạy trước mặt hắn, hắn giết họ trước.

Một suy nghĩ thật đơn giản.

"...Khó thật.

Chết bởi viết thương cỡ đó, xem ra ta không thể lấy cô làm tiêu chuẩn được...Sao cô lại cùng đội với những kẻ yếu kém như vậy?

Nếu không làm vậy, chẳng phải cô sẽ được thử thách ở những cấp độ cao hơn sao?"

"-Ngươi!

Ngươi!

Ngươi!

Ngươi không có quyền nói như vậy!!!

Waaaaaahhhhh!"

Đó không phải là tiếng kêu đau buồn mà là một tiếng rít đầy giận dữ.

Hét lên đầy căm hận, Evileye chạy thẳng tới.

Đúng hơn là cô dùng ma thuật để lướt xuyên qua không khí.

Thêm ma thuật vào nắm đấm của mình, cô dồn thêm ma thuật cận chiến [Invalidation] và [Difficult Resistance].

Ác ma đưa tay nhận cú đấm.

"Aspect of the Devil: Archdemon's Wrist."

Cổ tay gã ác ma biến to gấp mấy lần và cánh tay to bản buông xuống cho tới khi chạm mặt đất.

Tiếng ồn phát ra không phải vì nó được không khí thổi phồng lên, mà vì nó đã biến thành một vũ khí giết người cực kì cứng rắn.

Với thứ vũ khí chết người chắn trước mặt, Evileye dừng bước.

Evileye thoáng dao động, nhưng ngay lập tức hạ quyết tâm tận dụng cơ hội này.

Cổ tay khổng lồ đến gần Evileye.

Với tốc độ vượt xa trí tưởng tượng, nó như một bức tường lớn trải dài che khuất tầm mắt.

Không thể tránh được, Evileye trong nháy mắt quyết định kích hoạt ma thuật phòng ngự.

"Translocation Damage!"

Bóng tối bao trùm lấy cô đúng lúc chấn động mạnh đánh văng cô đi, khiến cô đầu óc choáng váng không biết mình đang ở đâu.

Cơ thể cô bị đánh bay tới một tảng đá bên đường và nảy lên như trái bóng trước khi lại bị đánh văng lần nữa.

Nhưng lại- không hề có sát thương.

Evileye kích hoạt ma thuật [Flight] và bay lên trong một tư thế mất tự nhiên.

Cô không hề bị thương, nhưng nếu không niệm phép chuyển hóa sát thương vật lí thành hao tổn năng lượng thì có lẽ cô đã chết.

"Enhanced Maximize Magic: Crystal Dagger!"

Một con dao găm pha lê lớn xuất hiện giữa không trung và bắn ra!

Con dao găm này gây thuần sát thương vật lí và không thể bị cản lại.

Thêm nữa, việc áp dụng ma thuật hệ đặc thù vào kĩ năng sẽ khiến nó dễ dàng xuyên thủng lớp phòng ngự.

Ác ma không hề tránh mà tiếp nhận đòn tấn công.

Mặc dù chịu đòn ma thuật với sát thương cao nhất, nhưng không một chút ảnh hưởng nào xuất hiện trên người hắn.

"...Ngay cả ma thuật phá vỡ phòng ngự cũng không gây nổi một vết thương?...Một ác ma vượt qua cả trí tưởng tượng...Không, thậm chí mạnh hơn cả Demon god!

Là Vua Demon god sao?"

Mặc dù vua không nhất định là phải mạnh hơn những kẻ khác, nhưng ở thế giới này, kẻ mạnh nhất của chủng loài có danh xưng đó cũng là chuyện bình thường.

Cơ bản thì chỉ đối với loài người mới có chuyện kẻ yếu cũng có thể tự xưng là vua.

"Aspect of the Devil: Razor Sharp Claw."

Móng vuốt của ác ma dài ra khoảng hơn 80cm.

Evileye không khỏi nghĩ rằng những móng vuốt đó là không thể ngăn cản và sẽ xé vụng bất cứ thứ gì trên thế giới này.

Mình không thể mang thi thể hai người họ và bỏ chạy được.

Kể cả có tiếp viện, họ cũng không đủ mạnh để đối đầu với tên này.

Ít nhất mình có thể chuyển địa điểm và làm nó dễ dàng hơn khi người khác đến và phát hiện thi thể họ...

Khóe miệng Evileye nhếch lên.

Trường hợp tệ nhất là để Lakyus, người có thể dùng ma thuật hồi sinh, gặp ác ma này.

Không được phép để chuyện đó xảy ra.

"Tới đây!"

Ngay khi Evileye chuẩn bị lao vào- một âm thanh sắc lẻm vang lên và ai đó rơi xuống ngay giữa bọn họ.

Không chịu nổi sức nặng, những tảng đá bên đường nứt ra, cát bụi bay mù mịt.

Một chiến binh cô độc đứng đó, cúi xuống vì lực va chạm từ cú tiếp đất.

Ánh trăng êm dịu phản chiếu lại bộ giáp đen kịt, khiến nó lóe lên những ánh sáng mỹ lệ.

Tấm áo choàng đỏ rực như lửa, tung bay giữa trời đêm.

Hai tay cầm hai thanh cự kiếm khổng lồ tỏa ánh sáng mạnh mẽ.

Dark warrior từ từ đứng dậy.

Thân hình cao to, xấp xỉ tên ác ma.

Tuy nhiên ánh sáng thần thánh tỏa ra khiến cho ác ma kia rụt lại, và Evilye thoáng nhìn thấy ác ma mạnh mẽ đó trở nên kinh hãi trước sự hiện diện của hắc chiến binh.

Biểu hiện như thế hắn ta vừa thấy thứ gì đó vượt xa trí tưởng tượng của mình.

Trong im lặng, Evileye nghe thấy tiếng nuốt nước bọt.

Âm thanh phát ra từ phía ác ma.

Tên ác ma vượt xa trí tưởng tượng của Evileye đang nín thở trước chiến binh lực lưỡng này.

Giọng nói lạnh lẽo xuyên thủng màn đêm.

"Xem nào...ai là kẻ thù của ta đây?"
 
Overlord Lightnovel
Quyển 6 - Giao đoạn


Trong một căn phòng chỉ có thể diễn tả bằng từ lộng lẫy.

Toàn bộ căn phòng được phủ thảm đỏ mềm mại làm bạn muốn đưa bàn chân mình chìm vào trong đó.

Trong phòng có hai chiếc ghế, làm bằng gỗ chất lượng cao chạm khắc theo phong cách French Rococo, những chiếc ghế màu đen lấp lánh sang trọng được phủ da.

Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế duỗi thẳng chân và ngả lưng tại chỗ.

Một khuôn mặt điển trai.

Hoàn hảo, đó là cách người ta nghĩ về anh ta.

Mái tóc vàng của anh phản chiếu sáng huyền diệu, như những ngôi sao tỏa sáng.

Đôi mắt tím tựa như thạch anh, hấp dẫn những ai trông thấy.

Tuy nhiên, những người tận mắt thấy anh ta lại có ấn tượng với những thứ khác ngoài khuôn mặt kia.

Đó chính là khả năng lãnh đạo thiên bẩm.

Và đó, là một 'kẻ thống trị'.

Anh ta là Jircniv Rune Farlord el Nix.

Vị hoàng đế trị vì ở tuổi 22, quý tộc phải sợ hãi và thần dân phải kính phục, vị hoàng đế tài năng nhất của mọi thời đại.

Anh ta còn thanh trừng các nhà quý tộc bên trong Đế Quốc, và dọa sợ những quốc gia láng giềng với cái tên Bloody Emperor.

Ngoài Jircniv còn có bốn người đàn ông khác trong phòng, tất cả bọn họ đứng sừng sững như bức tượng.

Jircniv rời mắt khỏi tờ giấy anh đang đọc và nhìn chăm chú vào khoảng không.

Nếu có tấm bảng ngay đó, anh sẽ viết suy nghĩ của mình lên trên đó.

Jircniv thở dài.

Nó giống như một tiếng chế nhạo hoặc tiếng động lạ kỳ.

Thông tin anh nhận được từ Vương Quốc có thứ gì đó làm cho anh có thái độ như thế.

Tại thời điểm đó-

Không ai gõ cửa, cánh cửa mở ra.

Hành động này làm các thuộc hạ nâng cao cảnh giác và quan sát cánh cửa với thái độ thù địch.

Nhưng sau khi xác nhận danh tính kẻ bước vào, họ dừng lại.

Người bước vào là một cụ già cao bằng nửa người họ có một bộ râu dài trắng.

Mái tóc dài của ông ta cũng trắng không kém.

Tuổi của ông hiện trên những nếp nhăn của khuôn mặt, và sự thông thái có thể nhìn thấy trong đôi mắt.

Trên cổ của ông là một chiếc vòng cổ được làm với nhiều quả bóng pha lê.

Trên những ngón tay gầy khô có vài cái nhẫn đồng.

Chiếc áo choàng trắng nhạt ông mặc được làm từ chất liệu rất mềm.

Đây là hình ảnh của một magic caster.

"-Nó sẽ khó có thể thực hiện được."

Ông già chậm rãi đi vào phòng nói với giọng không hề phù hợp với vẻ ngoài.

Jircniv chỉ đơn giản chuyển ánh mắt tò mò của mình.

"Có chuyện gì vậy, ông?"

"Thần đã điều tra, và phát hiện rằng nó là điều không thể."

"Ý ông là sao?"

"...

Thưa hoàng đế, phép thuật cũng phải tuân thủ quy tắc của thế giới này.

Nghiên cứu hiểu biết— "

"Ahh, ta hiểu rồi, ta hiểu rồi."

Jircniv vẫy tay một cách hờ hững.

"Bài giảng của ngươi dài quá, lão già.

Thay vào đó, ông có thể vào thẳng vấn đề?

"

"...

Nếu người đàn ông tên Ainz Ooal Gown thực sự tồn tại, và hắn sở hữu vật phẩm hoặc kỹ năng tránh bị phát hiện, vậy chúng ta có thể kết luận rằng hắn ta là một Mage ở cấp độ tương tự hoặc cao hơn thần."

Ngoại trừ vị hoàng đế và lão già, căn phòng trở nên căng thẳng hơn.

Ngang hàng với magic caster mạnh nhất trong lịch sử của Đế quốc, 'Tri-arts' Fluder Paradyne, họ không thể tin vào tai mình.

"Ta hiểu, ông vui vì điều đó sao, lão già?"

"Tất nhiên.

Đã hai trăm năm trôi qua kể từ lần cuối thần thấy một Magic Caster ma lực hệ mạnh ngang hoặc hơn thần...

"

"Ông từng gặp một người hai trăm năm trước?"

Câu nói đầy sự tò mò của vị Hoàng đế về những Magician mạnh mẽ cổ xưa.

"Đúng thế.

Một trong Mười ba vị anh hùng trong truyền thuyết, 'Necromancer' Rigrit Bers Caurau, một tượng đài.

Cô ta có lẽ đứng đầu trong số mười ba vị anh hùng.

"

"Nhưng hiện tại, ông có mạnh hơn bà ta không?

Mắt Fluder như thể không còn khi đang liếc nhìn vào khoảng cách.

"Vâng ...

Thần đã đạt đến trình độ cao hơn cô ta ...

Mặc dù thần không có bằng chứng cứng cụ thể.

Ma thuật không hề có một câu trả lời chắc chắn nào hết.

"

Trái với hành động vuốt ve bộ râu của mình, lời nói của ông tràn đầy sự tự tin.

Sau đó, ông nhướn mày.

"Bệ hạ đang hy vọng rằng Ainz Ooal Gown có giá trị như thế?"

Jircniv mỉm cười và chọn một mảnh giấy rải rác trên chiếc ghế dài, và giơ lên.

Tuy cảm thấy bối rối, nhưng Fluder vẫn nhận lấy tờ giấy.

"Ồ."

Đó là toàn bộ câu nói của Fluder.

Nhưng vẻ ngoài của một hiền giả đã biến mất.

Thay vào đó là một ngọn lửa cháy sáng trong đôi mắt ông, giống một con thú đói khát.

"Thần hiểu, vậy những chuyện về Ainz Ooal Gown, người mà Bệ hạ đang tìm, đã điều tra được?

Điều này thực sự hấp dẫn.

Họ chỉ cần hai người để chống lại 10 người thuộc quân đội đặc biệt của Pháp quốc Slane...

Hừm.

Thần muốn gặp hắn và thảo luận về ma thuật với hắn ta.

"

Trên giấy tờ ghi rõ những gì Gazef Stronoff nói trước mặt đức vua, thậm chí có ý kiến của đám quan chức.

"Thưa bệ hạ, ngài định gửi ai đến ngôi làng đó?"

"Ta sẽ không đi quá xa.

Quá lộ liễu.

"

"...

Gửi đệ tử của thần ...

Không, nếu báo cáo này đúng sự thật, chúng ta nên cố gắng xây dựng một mối quan hệ thân mật nếu có thể."

"Ý tưởng hay, lão già.

Nếu hắn là người chúng ta có thể kiểm soát, ta sẽ chào đón hắn tới Đế quốc.

"

"Đó là cách tốt nhất.

Để ngắm nhìn vào vực thẳm của ma thuật, tất cả các loại kiến thức đều cần thiết.

Nếu có thể, thần muốn gặp người đi tiên phong.

"

Giọng nói của ông đầy khao khát.

Jircniv biết rất rõ những gì Fluder mong muốn.

Fluder muốn để nhìn vào vực thẳm của ma thuật.

Để làm như vậy, ông muốn tìm kiếm bậc thầy cao tay hơn ông.

Đối với những người theo sau, họ có thể đi theo đường bộ – mà trong hầu hết các trường hợp, được lát bởi Fluder – và đi qua nó.

Chọn lấy con đường phù hợp với mình nhất, người ta có thể phát triển tài năng mà không có bất kỳ sự lãng phí nào.

Tuy nhiên, điều này không đúng với Flunder, người mở đường.

Ông đã phải bước đi trong bóng tối, ông đã lãng phí quá nhiều trong những nghiên cứu của mình.

Nếu ông có thể phát triển tài năng của mình mà không có bất kỳ sự lãng phí nào, Fluder sẽ là một magic caster mạnh mẽ hơn.

Để làm như vậy, Fluder khao khát có một người có thể hướng dẫn ông ta.

Mỗi người có một giới hạn tài năng của mình, ông không muốn lãng phí nỗ lực của mình nữa.

Fluder nuôi dưỡng các môn đệ của mình với hy vọng tìm kiếm một người có thể vượt qua ông ta, và sau đó đẩy ông ta về phía trước.

Thật không may, điều này vẫn chưa xảy ra.

Đây là ước nguyện duy nhất Jircniv không bao giờ có thể cho Fluder, vì vậy anh liền thay đổi chủ đề.

"Ngoài ra, ta muốn thu thập thông tin về các mạo hiển giả Adamantite xuất hiện trong E-Rantel.

Ông có thể giúp ta không?"

"Tất nhiên, thưa bệ hạ."
 
Overlord Lightnovel
Quyển 6 - Chương 5 : Con át chủ bài mạnh mẽ nhất


Phần 1

Lower Fire Month (9th Month), Ngày 4, 22:31

Trên không trung Vương đô, một nhóm người bay như sao băng trong màn đêm.

Hai trong số đó là Magic caster, và hai người khác là hành khách.

Một trong hai người này, là một người đàn ông mặc bộ giáp toàn thân màu đen tuyền, mang theo hai thanh kiếm khổng lồ trên lưng, trong khi người kia sở hữu vẻ đẹp huyền bí.

Đó chính là Ainz và Narberal.

Sáng hôm đó, hai người họ đã chấp nhận một nhiệm vụ từ Công hội mạo hiểm giả thành phố E-Rantel với mức thù lao không tưởng.

Khách hàng là Marquis Raeven.

Ngoài mặt thì có vẻ như Marquis Raeven muốn thuê mạo hiểm giả để tăng cường an toàn bản thân hắn trong những vụ việc chưa biết nguyên nhân gần đây.

Ainz biết rằng đó không phải là toàn bộ vấn đề, và anh sẽ tìm hiểu thêm trong quá trình làm nhiệm vụ.

Lý do là vì họ muốn tiêu diệt tổ chức Eight Finger, và hy vọng Momon sẽ chiến đấu bên cạnh họ, chống lại các thành viên mạnh nhất của kẻ thù, Six Arms.

Ainz không tìm thấy bất kỳ lý do gì để từ chối nhiệm vụ này.

Thông thường, mạo hiểm giả đứng trung lập, đó là một quy định ngầm.

VÀ chuyện này sẽ mang rắc rối đến cho Ainz – hay đúng hơn, Momon Black – nhưng họ vẫn chuẩn bị vỏ bọc thích hợp cho nhiệm vụ, đơn giản là vì số tiền thưởng quá lớn.

Sau một hồi suy nghĩ, Ainz giả vờ miễn cưỡng nhận nhiệm vụ, để tránh người khác nghĩ anh là một kẻ hám tiền.

Nhưng anh cũng phải nhanh chóng chạy đến Vương đô .

Trong Yggdrasil, có "điểm nhớ" để sử dụng để dịch chuyển từ thành phố này đến thành phố, nhưng trong thế giới mới này, không có những điều như vậy. [Teleportation] là một ma thuật cấp 5, mà Momon và Nabe không nên sử dụng, còn nếu đi bằng ngựa sẽ mất cả một ngày.

Vậy thì nên đi như thế nào đây?

Câu trả lời rất đơn giản, đó chính là Magic caster của Marquis Raeven.

Họ đã sử dụng phép thuật tăng tốc bay kết hợp với kĩ năng [Floating Board], và cùng nhau đem Ainz và Nabe tới thủ đô với tốc độ tuyệt vời.

Làm sao họ có thể làm điều này?

Câu trả lời rất đơn giản.

Ainz và Nabe ngồi trên đĩa nổi, cân nặng không hề ảnh hưởng, cho dù mang theo hai người cũng không hề làm chậm tốc độ.

Bằng cách này, họ cứ như thế mà bay.

Tuy nhiên, ngay cả với thủ thuật này, thời gian vẫn khá gấp gáp, và họ đã bị chậm so với kế hoạch.

Biết điều này, Ainz đã hơi lo lắng.

Nếu anh đã đến và nhận được câu nói không còn cần thiết, tiền thưởng sẽ làm sao đây?

Mặc dù Ainz bị hấp dẫn bởi phần thưởng quý giá, nhưng anh vẫn có chút nghi ngờ người yêu cầu liệu có sẵn sàng trả tiền cho những gì anh làm hay không..

Ainz thở dài lặng lẽ.

Có vẻ như anh đang cầu nguyện, tựa như một nhân viên với hiệu suất làm việc thấp hi vọng được thưởng tiền.

Dù thế nào cũng phải kiếm món tiền này.

Thậm chí anh đã lên kế hoạch sử dụng món tiền đó.

Khi những ý nghĩ chạy qua đầu, lần đầu tiên Ainz quan sát Vương đô từ bầu trời vào ban đêm.

Anh lấy làm tiếc rằng mình không có thời gian để thưởng thức.

Phần lớn Vương đô đã chìm trong bóng tối, không hề có khung cảnh nhộn nhịp thường thấy ở những thành phố lớn.

Mặc dù vậy, nó là một trải nghiệm thú vị cho Ainz, khi có đôi mắt có thể nhìn rõ trong bóng tối.

Nhìn từ trên cao, mắt Ainz phát hiện một cảnh tượng thú vị; một ánh sáng le lói ở phía xa.

Mặc dù ban đầu không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng khi nhìn thấy ngọn lửa màu đen bốc lên, anh nhận ra rằng đây là một tình huống khẩn cấp.

"Đợi đã!

Nhìn kìa!

Có ánh sáng của ma thuật, bên đó!"

"Thật vậy ... nó trông giống như ... một loại ma thuật ..."

Magic Caster nhìn theo trỏ ngón tay của Ainz, dường như không tin tưởng lắm.

Trong bóng tối thế này, một người bình thường khó có thể phân biệt được ánh sáng le lói phía xa.

"Có chuyện gì vậy?

Việc này có phải thường xuyên không?

Hoặc là người ta đốt pháo hoa để chào đón à?"

Magic Caster không cười.

Thật vậy, biểu hiện trên khuôn mặt của anh ta rất nghiêm trọng.

"Đó là một trong số tám địa điểm chúng tôi dự định tấn công-"

"Tôi hiểu.

Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã đến quá muộn, nhưng có vẻ như vẫn còn việc để làm đấy."

"Hiểu, chúng ta sẽ đi về phía vị trí đó."

"Dừng lại.

Dường như ở đó có một Magic Caster khá mạnh.

Nếu bị kéo vào đó, anh không nghĩ rằng mình có thể còn mạng chạy ra chứ?"

Vậy chúng ta nên làm gì?

Ainz nhìn biểu hiện của Magic Caster và quay sang Narberal.

"Nabe, sử dụng [Fly] và đưa ta vào gần hơn.

Ngay khi tới nơi, thả ta ngay trên đầu chúng."

"Rõ."

♦ ♦ ♦

Lower Fire Month (9th Month), 4th Day, 22:33

Với Evileye, người đang trên bờ vực của sự sống và cái chết, câu hỏi của chiến binh giáp đen dường như hoàn toàn vô nghĩa.

Tuy nhiên, cô ngay lập tức thay đổi suy nghĩ.

Nghĩ kĩ thì cả hai đều có vẻ rất đáng ngờ.

Dù sao thì đây là một cuộc đối đầu giữa hai nhân vật đeo mặt nạ và không khó để tưởng tượng đến cuộc chiến của hai kẻ cầm đầu tổ chức.

Cuối cùng, sau khi hy vọng suy luận chính xác danh tính của chiến binh đen, Evileye kêu lên.

" Dark hero!

Evileye của Blue Rose, hướng tới mạo hiểm giả cấp Adamantite yêu cầu!

Xin hãy giúp đỡ tôi!"

Sau khi la lên, Evileye nhận ra cô đã mắc sai lầm.

Đó là sự khác biệt trong sức mạnh chiến đấu giữa mình và đối phương.

Ngay cả với sự giúp đỡ của Momon 'Black', một mạo hiểm giả cấp Adamantite, thì có thể làm gì?

Evileye đang phải đối mặt với con quỷ cực mạnh, gần như không có phần thắng.

Sự giúp đỡ của Momon sẽ giống như một mảnh giấy, dù thế nào thì vẫn bị cơn bão xé tan.

Nếu anh ta chấp nhận yêu cầu Evileye thì chẳng khác gì cô đẩy anh ta vào chỗ chết.

Những gì cô nên làm là nhắc anh ta chạy trốn, và nếu có thể thì mang theo xác của những đồng đội của cô.

Nhưng-

"-Tôi hiểu".

Người đàn ông đứng chắn giữa Evileye và con quỷ.

Evileye nín thở.

Trong một thoáng, cô cảm giác được người đàn ông này vô cùng mạnh mẽ và vững chãi, tựa như một bức tường thành kiên cố.

Một cảm giác an toàn và nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim cô.

Con quỷ đối đầu với họ cúi đầu, thực hiện động tác chào của một quý tộc.

Nhưng nó không hề có sự tôn trọng, mà chỉ có sự chế giễu.

Hay con quỷ đang diễn trò?

"Ồ, thật vinh hạnh.

Cho phép ta hỏi tên ngươi được chứ?

Ta được biết đến với cái tên Jaldabaoth."

Jaldabaoth?

Cô nghe thấy giọng nói ngạc nhiên của người đàn ông bên dưới mũ giáp đen, tiếp theo là lẩm bẩm "Cái tên lạ".

Cô không nghĩ đó là cái tên lạ.

Nhưng cô cũng chẳng có khái niệm gì với cái tên này.

Cô biết một chút về truyền thuyết về ma quỷ và quái vật địa ngục, nhưng không hề có cái tên này.

"Jaldabaoth, phải không?

Ta hiểu.

Ta tên là Momon, và như cô ấy nói, ta là một mạo hiểm giả cấp adamantite."

Mặc dù Jaldabaoth làm người ta cảm thấy khó chịu, nhưng chiến binh bóng tối Momon dường như không để ý điều đó.

Thì ra là thế, Evileye suy nghĩ.

Để tìm kiếm thông tin về đối thủ, Momon đã kiềm chế cảm xúc của bản thân .

Đó là lí do tại sao người đàn ông được gọi là Momon này được công nhận là mạo hiểm giả hàng đầu.

Evileye, người cảm thấy xấu hổ khi cảm xúc quá dễ bị điều khiển, di chuyển vào bóng tối của áo choàng màu đỏ thẫm của Momon để không làm hai người phân tâm.

Mặc dù Momon dường như chỉ đến hỗ trợ, nhưng cô có cảm giác mình sẽ được cứu.

Momon và Jaldabaoth không bận tâm đến sự hiện diện của Evileye.

Cho dù cô di chuyển, họ vẫn suy nghĩ mọi cách để kiếm thêm thông tin về đối thủ.

"Ah, ta hiểu.

Ngọn gió cao quý nào đã đưa ngươi tới đây vậy?"

"Một nhiệm vụ.

Một quý tộc nhất định thuê chúng ta để bảo vệ tài sản của ông ta ... nhưng khi đi ngang qua và nhìn thấy trận chiến này, ta nghĩ rằng đây là một trường hợp khẩn cấp, và nhảy vào tham dự."

Quý tộc đó là Marquis Raeven, người đã yêu cầu sự hiện diện của các Mạo hiểm giả cấp adamantite ở vương đô, không tiếc chấp nhận rủi ro phá vỡ luật lệ ngầm của mạo hiểm giả là "không tham gia chính trị".

Người ta có thể đoán rằng ông ta cần nhân lực để đối đầu với Eight Finger..

"Và mục tiêu của các ngươi là gì?"

"Một vật phẩm hùng mạnh đã mang chúng ta đến thành phố này.

Tất nhiên chúng ta ở đây để thu hồi nó."

"Và nếu chúng ta đưa nó cho ngươi?

Mọi chuyện sẽ kết thúc chứ?"

"Thật không may là không thể.

Ngoại trừ chiến đấu thì không còn biện pháp nào cả."

"Đó là kết luận?

De- Jaldabaoth, chúng ta nhất định phải là kẻ thù sao?"

"Đúng thế."

Evileye cảm giác có gì đó sai sai.

Thay vì một trận chiến của trí thông minh, hai người kia chỉ đang chia sẻ thông tin mà thôi.

Nhưng điều đó có ý nghĩa gì?

"Ồ, ta hiểu rồi.

Trong trường hợp đó ... ngươi có nghĩ rằng ta sẽ đánh bại ngươi tại đây không?"

Momon dang rộng hai tay, hai thanh cự kiếm ở hai tay tỏa sáng lấp lánh.

"Chà... khó nhỉ.

Ngươi nghĩ ta sẽ đứng yên chịu đòn à!!."

"Rồi- ta đến đây."

Một bước- không, đó là ảo giác.

Momon đứng trước mặt cô đã biến mất.

Anh ta bắt đầu chiến đấu dữ dội với Jaldabaoth.

Cuộc chiến dần biến thành một thứ mà Evileye không thể tưởng tượng nổi.

Vô số nhát chém, và vô số đòn phản kích từ cặp móng vuốt của Jaldabaoth.

"Không thể tin được..."

Có rất nhiều câu để khen ngợi cảnh tượng này, nhưng hiện tại, Evileye, người bị mê hoặc bởi kiếm thuật mạnh mẽ, chỉ có thể thốt lên những từ đó.

Những nhát chém vượt qua tất cả kiếm sĩ trong trí nhớ của cô.

Thoạt nhìn thì ngay cả bóng đêm cũng bị xé rách.

Cô cảm thấy mình như nàng công chúa trong bài ca của những người hát rong.

Và chiến binh kia là hiệp sĩ mà cô mong đợi.

Một dòng điện chạy dọc sống lưng cô từ giữa hai chân, và thân hình nhỏ nhắn của Evileye run nhẹ.

Trái tim bị đóng băng hơn 150 năm giờ đã đập trở lại.

Tất nhiên là khi đặt tay lên ngực, cô thấy nhịp tim không có gì thay đổi.

Nhưng, cô vẫn cảm nhận được sự khác thường ấy.

"...

Hãy giành chiến thắng, Momon-sama."

Evileye chắp hai tay vào nhau trong lời cầu nguyện tha thiết, hy vọng rằng hiệp sĩ của cô sẽ chiến thắng ma quỷ đáng sợ.

Thật bất ngờ!

Jaldabaoth bị thổi bay một khoảng xa, với một âm thanh mà không giống như phát ra từ thân thể bình thường.

Mặc dù không bị ngã xuống, nhưng hắn vẫn bị trượt dài trên phiến đá.

Sau vài chục mét, cuối cùng hắn dừng lại, và phủi bụi trên cơ thể.

"Quả thật ngoạn mục.

Giao chiến với một chiến binh thiên tài như ngươi có lẽ là sai lầm của ta."

"Xoảng" một tiếng, Momon đâm thanh kiếm của anh vào tảng đá dưới chân, và dùng bàn tay rảnh rỗi để gỡ hòn đá trên đầu xuống, trước khi trả lời rõ ràng.

"Chơi đùa thế là đủ rồi.

Ngươi đang giấu diếm sức mạnh của mình quá đấy, phải không?"

Trận chiến này dường như quá sức đối với người bình thường.

"Anh ấy là một God-kin sao?"

Con cái của Chúa, hay 'người chơi' bị dịch chuyển qua, là những người có thể đánh thức sức mạnh khủng khiếp từ bên trong bản thân mình.

Pháp quốc Slane đã gọi những người này là Á thần .

Hay chính xác hơn, họ là những người mang dòng máu của Sáu vị thần.

Nếu kế thừa dòng máu của người khác thì sẽ được gọi với cái tên khác.

Có vẻ như Momon này mang trong mình dòng máu của một "người chơi".

Hay đúng hơn là không có nhân loại nào có thể sở hữu sức mạnh như vậy.

"Ra vậy, có vẻ như ta không thể giấu diếm ngươi rồi.

Tên của ngươi thật sự là Momon sao?"

"Thật vậy, Jaldabaoth, ta tên là Momon."

".

Rất tốt, đến lượt ta [Aspect of the Devil: Tentacle Wings]..."

Cánh mọc lên từ sau lưng Jaldabaoth , nhưng lớp lông bao phủ dài bất thường khiến người ta liên tưởng đến những cái xúc tu.

Hắn nói với Momon, người vẫn cảnh giác.

"Ngươi rất mạnh.

Không nghi ngờ rằng sức mạnh của ngươi vượt qua ta.

Mặc dù đây không phải sở thích của ta nhưng không còn cách nào khác.

Sức phòng thủ của ngươi rất mạnh, nhưng còn con nhỏ phía sau thì sao?

Ngươi sẽ làm thế nào?

Có lẽ ngươi nên tập trung vào bảo vệ cô ta, đúng không?

"

Vừa dứt lời, một trận mưa lông vũ bắn ra.

Những sợi lông rất sắc bén, chúng có khả năng cắt xuyên qua thịt và xương nạn nhân.

Evileye bất lực khi đối mặt với đòn tấn công này.

Cô không đủ MP để khởi động ma thuật [Crystal Wall].

Tất cả các cô có thể làm là chờ đợi và hy vọng vào một phép màu.

Tuy nhiên, Evileye đã đánh giá thấp chiến binh bóng tối.

Khi âm thanh của kim loại vang lên, Evileye nhìn lên, và thấy một lá chắn vững chãi trước mặt cô.

Những chiếc lông vỡ nát rải rác ở khắp mọi nơi.

Mặc dù chúng có khả năng xé một con người thành mảnh nhỏ, nhưng cảnh tượng vẫn rất đẹp.

"Thật tốt khi cô vẫn ổn."

Giọng nói thật bình tĩnh.

Hai cánh tay anh ta vẫn vung thanh kiếm ở tốc độ đáng kinh ngạc.

Hơi thở của anh ta vẫn đều đều.

"Ah ... ah ...

Ah vai của anh!!

Anh không sao chứ?"

Trên vai Momon có một chiếc lông mắc kẹt ở đó.

Bởi vì nó đã bị chẻ làm đôi giữa chuyến bay, nên sức xuyên thấu đã không còn nữa.

Nó trông giống như một món trang trí trên bộ giáp của anh.

"Không sao.

Đòn tấn công này không nhiều ý nghĩa lắm.

Thay vào đó, tôi vui mừng rằng cô vẫn ổn."

Anh cười nhẹ.

Evileye cảm thấy trái tim cô đập lỗi một nhịp.

Khuôn mặt cô nóng ran dưới lớp mặt nạ, cảm giác như nó sắp bùng cháy rồi.

"Thật tuyệt với!

Có thể bảo vệ cô ta không một vết xước, ta, Jaldabaoth, thật lòng chúc mừng ngươi.

Quả thật là một cảnh tượng tuyệt với."

"Cảm ơn.

Này Jaldabaoth, tại sao ngươi lại lùi xa đến vậy?"

Cùng với đó, Momon bế Evileye lên bằng một tay và ôm chặt lấy cô.

"!"

Cô cảm thấy trái tim gần như vọt ra khỏi lồng ngực.

Những câu chuyện ngớ ngẩn của đám hát rong một lần nữa chạy qua tâm trí của cô.

Đặc biệt là hình ảnh hiệp sĩ ôm công chúa trong khi chiến đấu.

Bất kỳ một người bình thường nào cũng hiểu, mang theo một gánh nặng giữa trận chiến là một hành vi ngu xuẩn.

Nhưng-

Xin lỗi những người hát rong.

Nhưng một hiệp sĩ thật sự sẽ không bế cô ấy trên tay đâu.

Aaaa, mình đang nghĩ gì vậy!

Xấu hổ quá

"Đây là..."

Cô bị kẹp như một bao khoai tây dưới cánh tay.

Mặc dù, đó là thực sự là cách tốt nhất trong hoàn cảnh này.

So với một người phụ nữ trưởng thành, Evileye khá nhẹ.

Xem xét việc bảo đảm sự cân bằng cho cơ thể, thì đây là cách làm hợp lí nhất.

Cô biết cô không có khả năng tức giận, và trái tim cô vẫn còn bị sự thù hận đốt cháy khi nhìn thấy người bạn của mình bị sát hại.

Cô biết rõ đây không phải là thời gian cho sự dại dột như vậy.

Mặc dù vậy, không có cách nào để dập tắt hoàn toàn những giận dỗi bên trong trái tim cô.

Có lẽ nếu cô chủ động ôm lấy, có thể anh ta sẽ dễ hoạt động hơn.

Nhưng cô không tự tin có thể bám vào người đàm ông này nếu anh ta vẫn chiến đấu tốc độ cao như khi nãy, vì vậy cô giữ im lặng.

Evileye lại một lần nhìn Momon và Jaldabaoth.

Khoảng cách giữa hai người họ kéo dãn so với trước, nhưng đối với chiến binh hàng đầu và con quỷ siêu hạng thì cũng không nhiều ý nghĩa lắm.

"Chúng ta tiếp tục chứ?"

"Không, ta tin rằng không phải bây giờ.

Như ta đã nói trước đó, mục tiêu của ta không phải là đánh bại ngươi.

Bây giờ, ta sẽ biến vương quốc thành một luyện ngục.

Nếu ngươi xâm nhập vào luyện ngục của ta, ta sẽ thiêu ngươi thành tro bụi.

"

Dứt lời, Jaldabaoth quay đi và biến mất.

Biểu hiện của hắn dường như không vội vã, nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn dần hòa mình vào bóng đêm.

"Không, không, điều này là không tốt, Momon-sama, sẽ ra sao nếu chúng ta không theo đuổi hắn-"

Khi Jaldabaoth biến mất khỏi tầm mắt, Evileye bắt đầu hoảng sợ, nhưng Momon lắc đầu.

"Tôi không thể làm điều đó.

Hắn đã rút lui để thực hiện kế hoạch của mình.

Nếu tôi theo đuổi hắn, hắn sẽ chiến đấu với toàn bộ sức mạnh của mình.

Và nếu hắn làm điều đó ..."

Momon bỏ dở câu nói, nhưng Evileye cũng hiểu.

Nếu hắn đánh nghiêm túc, cô có thể sẽ chết.

Hoặc gì đó đại loại vậy.

Ngay cả khi nằm yên, lũ quái vật hèn hạ chắc chắn sẽ tấn công nhắm vào Evileye .

Thực tế là hành động bảo vệ Evileye của Momon chứng minh rằng Evileye có giá trị như một con tin.

Cô ghét bản thân mình, người không thể giúp Momon, người đã bảo vệ mình, nếu không muốn nói cô là gánh nặng cho anh.

Vậy mà cô lại cao giọng với Climb.

"Được rồi, Nabe.

Cô nghĩ chúng ta nên làm gì tiếp đây?"

Như giải đáp nghi vấn, một người phụ nữ chậm rãi đi xuống từ bầu trời.

Đồng đội Momon là một Magic Caster được gọi là 'Beautiful Princess'.

Vào thời điểm đó, Evileye đã cười nhạo cái biệt danh ấy, nhưng bây giờ, với con người thực sự trước mặt mình, cô thấy mình nín thở.

Cô ấy quá đẹp.

Một người nước ngoài ... với vẻ ngoài này, có lẽ cô ấy đến từ phương nam.

Evileye nhìn chằm chằm, không thể chuyển ánh mắt được.

"Momon-Sa-san.

Có lẽ chúng ta nên di chuyển đến nơi ở của quý tộc đã thuê chúng ta, như kế hoạch ban đầu?"

"Bỏ qua Jaldabaoth?

Nhiệm vụ là ngăn cản kế hoạch bất chính của tên kia đúng không?"

"Có lẽ, nhưng chúng ta vẫn nên có được sự cho phép của khách hàng.

Điều đó có vẻ quan trọng nhất."

"-Điều đó đúng."

"Thêm vào đó, tôi đề nghị dẹp con muỗi kia sang một bên."

"Hm?

Ah, ngại quá, tôi đã lo lắng cô có thể bị cuốn vào trận chiến khi nãy."

Momon chầm chậm hạ Evileye xuống đất.

"Không- không sao.

Tôi hiểu ý định của anh."

Evileye cúi đầu với Momon.

"Cảm ơn rất nhiều vì tất cả sự giúp đỡ của anh.

Cho phép tôi giới thiệu lại bản thân mình.

Tôi Evileye, mạo hiểm giả cấp adamantite của Blue Rose."

"Không cần phải quá trang trọng, tôi là Momon, cũng là một mạo hiểm giả cấp adamantite.

Magic Caster này là bạn đồng hành của tôi, Nabe.

Cô có dự định gì không?

Bên kia là đồng đội của cô à?

Nếu cô cần một ai đó giúp dọn dẹp thì cũng không thành vấn đề.

"

Anh chỉ vào Gagaran và Tia.

"Tôi biết ơn sâu sắc đối với đề nghị của anh, nhưng không cần đâu.

Đồng đội của chúng tôi sẽ đến ngay.

Có lẽ họ có thể hồi sinh hai người kia."

"Hồi sinh ...

Có thể thật sao?"

"Ah ... ah, có.

Trưởng nhóm của chúng tôi, Lakyus, có thể."

"Vậy à?

Vậy thì ...

Xin hỏi, ma thuật phục sinh có thể phát động từ khoảng cách xa được không?"

"Ý anh là?"

"Đó là, giả sử cô muốn phục sinh hai người này.

Nếu cô phát động ma thuật từ Đế quốc, vậy họ sẽ phục sinh ở đâu?

Ở đế quốc hay nơi xác của họ nằm?"

Tại sao anh ta lại quan tâm về ma thuật hồi sinh vậy?

Vì tò mò, có lẽ vậy.

Số người có thể sử dụng ma thuật cấp 5 tín ngưỡng hệ là rất ít, vì vậy không hề lạ khi có người quan tâm đến chủ đề này.

Hoặc có lẽ ai đó quan trọng với anh ta đã chết.

Trong trường hợp đó, câu trả lời của Evileye sẽ là tàn nhẫn với anh.

Cô chỉ có thể cầu nguyện không phải trường hợp đó.

"Tôi không rõ ràng lắm, nhưng tôi nghe Lakyus nói cần ở gần với xác chết mới có thể hồi sinh.

Vì vậy, đối với câu hỏi Momon-sama, nó sẽ không thể hồi sinh được.

"

"Mmm.

Sau đó, một câu hỏi nữa; sau khi sống lại, hai người họ có thể chiến đấu luôn chứ?

"

"Không thể", Evileye trả lời.

Câu thần chú của Lakyus là ma thuật cấp 5 "Raise Dead '.

Việc này sẽ ngốn một lượng lớn sức sống.

Nếu không có ngoại lệ, mạo hiểm giả cấp Iron và thấp hơn sẽ bị hóa thành tro bụi.

Mạo hiểm giả cấp Adamantite có thể hồi sinh mà không có một vấn đề, nhưng do sức sống tiêu hao quá nhiều, họ sẽ không thể hoạt động ngay lập tức, mà phải chờ một thời gian để bổ sung lại lượng sức sống bị mất đi này.

Nếu Jaldabaoth nói đúng, không những họ vẫn gặp nguy hiểm, mà họ cũng sẽ bị mất đi một lực lượng chiến đấu đáng kể.

... không, trong trường hợp này, không ai có thể chống lại Jaldabaoth ngoài người đàn ông tuyệt với này.

Phục sinh hai người họ cũng không làm thay đổi cục diện.

Tốt nhất là sau khi phục sinh thì ngay lập tức cho họ đi điều dưỡng.

"Thì ra là thế ...

Tôi nghĩ tôi đã hiểu đại khái rồi.

Nếu có thể, tôi nghĩ rằng tôi muốn gặp quý cô Lakyus.

Tôi có thể chờ cô ấy ở đây được không?

"

"Cá!

T-t-t-tại sao anh lại muốn gặp Lakyus ?!"

Trước khi cô có thể khôi phục bình tĩnh, lời nói đã rời khỏi miệng Evileye.

Lí do thì bản thân cô cũng không hiểu.

Trong khoảnh khắc cô nghe Momon nói rằng anh ấy muốn gặp Lakyus, trái tim của cô bỗng đầy oán giận.

Bản thân cô cũng giật mình, và phản ứng đấy cũng làm Momon thấy khó hiểu.

Dưới lớp mặt nạ, khuôn mặt cô đỏ lên, và cô thấy vui vì chiếc áo choàng có mũ trùm kín đầu, vì đôi tai của cô cũng đỏ rực rồi.

"Tôi ...

Tôi muốn hỏi về ma thuật hồi sinh, và cũng muốn gặp mặt trưởng nhóm Blue Rose, những tiền bối đi trước.

Hơn nữa, tuy Jaldabaoth đã bỏ đi , nhưng không có gì đảm bảo hắn ta sẽ không quay trở lại.

Có gì khó khăn sao?

"

"K-không, không phải như vậy ... ah, tôi xin lỗi tôi hét vào mặt anh."

Sự tức giận trong lồng ngực biến mất lúc cô nghe thấy tên của Jaldabaoth; cô biết họ có phải cảnh giác với hắn.

Suy nghĩ cẩn thận về những gì vừa nói ...

Mình cảm thấy hưng phấn.

Để ngăn chặn sự trở lại của Jaldabaoth ...

Điều đó có nghĩa là anh ấy muốn bảo vệ mình?

Fufu ...

"Sau đó, trong khi chờ đợi, có phiền không nếu tôi hỏi về những gì xảy ra trước đó?"

"Trước đó, tôi cần phải bảo quản thi thể đồng đội của tôi đã.

Tôi không thể để lại họ ở đây.

Di chuyển chúng không có vấn đề gì, đúng không?"

Tất nhiên là không có vấn đề.

Cùng với đó, Evileye tiến đến gần hai thi thể.

Cô nghĩ rằng họ sẽ bị đốt cháy đến không thể nhận ra, nhưng dường như ngọn lửa của ma quỷ đã chỉ đốt cháy tâm hồn hơn là xác thịt.

Hai cái xác vẫn hoàn hảo.

Đôi mắt của họ nhắm nghiền và đôi tay khoanh trên ngực, Evileye rút 'Shroud of Sleep' từ túi của mình, và bọc xác Tia lại.

"Cái gì đây?"

"Đây là một vật phẩm ma thuật có thể ngăn chặn xác chết đông cứng và phân hủy.

Nó rất hữu ích cho những ai sử dụng ma thuật phục sinh."

Trong khi trả lời, Momon thấy Evileye khá khó khăn trong việc quấn tấm vải lên thân hình đồ sộ Gagaran, nên anh đã quyết định giúp cô bằng cách nâng lên cái xác lên bằng đôi tay mạnh mẽ của mình.

Khi thi thể được bọc lại, Evileye siết chặt lòng bàn tay vào nhau, cầu nguyện cho linh hồn của người chết dù cho Lakyus sẽ hồi sinh họ.

"Cảm ơn anh."

"Đừng suy nghĩ nhiều.

Như tôi đã hỏi trước đó, cô có thể cho tôi biết chính xác chuyện gì đã xảy ra ở đây không?"

Evileye gật đầu, và bắt đầu kể lại những sự kiện đã xảy ra.

Những gì cô ấy biết, những gì họ đã lên kế hoạch, và những câu chuyện về cuộc gặp gỡ và chiến đấu với hầu nữ côn trùng cho đến khi Jaldabaoth xuất hiện.

Như cô đã nói về cách cô ấy đã gần như kết thúc hầu nữ côn trùng, một sự thay đổi trong thái độ của Momon và Nabe, người đã lặng lẽ lắng nghe câu chuyện của cô cho đến bây giờ.

"Sau đó, cô đã giết cô ấy?"

Lời nói của anh vẫn đều đều, nhưng sự tức giận vẫn khó có thể che giấu.

Evileye cảnh giác.

Tại sao anh ấy lại buồn về giết chết người giúp việc của Jaldabaoth?

Nhưng cô cũng quyết định kết thúc câu chuyện.

"Không, chúng tôi không giết cô ta.

Jaldabaoth xuất hiện trước khi chúng tôi làm điều đó."

"...

Thật sự?

Hiểu rồi, hiểu rồi."

Sự giận dữ biến mất, nhanh đến mức Evileye tưởng như cô cảm giác nhầm.

Nhưng, đôi mắt của Nabe vẫn tràn đầy giận dữ.

Thật khó để răn dạy nếu cô coi khinh tất cả mọi người theo cách này.

Momon ho nhẹ, và hỏi, "Vậy ... nếu cô đã không cố gắng giết hầu nữ côn trùng, vậy thì tại sao Jaldabaoth lại tấn công cô?"

Evileye ngay lập tức nhận ra lý do tại sao Momon tức giận.

Nữ hầu côn trùng vốn đứng trung lập, và theo suy đoán, hai người họ tấn công cô ấy có thể đã là nguyên nhân cho các sự kiện tiếp theo.

Mạo hiểm giả luôn né tránh những cuộc chiến không cần thiết.

Nếu mạo hiểm giả cao cấp còn không biết điều này, nó sẽ làm ô nhục tên "mạo hiểm giả cấp adamantite" , và thậm chí ảnh hưởng đến Momon nữa .

Đó nên là lý do tại sao anh ta lại tức giận.

Mặc dù vậy, Evileye không thể hoàn toàn đồng ý với lí luận đó.

"Jaldabaoth nói rằng hắn sẽ biến thủ đô thành một địa ngục.

Hầu nữ của hắn không thể nào là một kẻ bình thường được.

Tôi tin rằng quyết định chiến đấu của hai người kia là đúng đắn."

Đó là điều duy nhất cô không thể thỏa hiệp.

Hầu nữ mà còn mạnh hơn Gagaran và Tia.

Biết được điều này nhưng họ vẫn chọn chiến đấu, ắt hẳn phải có lí do.

Cô phải tin rằng lí do đó là chính đáng.

Evileye và Momon im lặng nhìn nhau, giống như họ có thể nhìn xuyên qua mặt nạ và mũ bảo hiểm.

Mặc dù không thể nhìn thấy khuôn mặt của nhau, Evileye chắc chắn rằng cô đang nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Momon.

Cuối cùng, Momon là người đầu tiên lên tiếng.

"Mmm.

Ah.

Tôi hiểu rồi.

Cô đã đúng.

Tôi xin lỗi."

Anh cúi đầu của mình với cô.

Điều này làm Evileye bị sốc.

Mặc dù niềm tin vào đồng đội của mình là rất lớn, nhưng đó vẫn chưa đủ để vị cứu tinh của cô cúi đầu như vậy.

"Ah!

Xin hãy ngẩng đầu lên!

Một người đàn ông tuyệt vời như anh ...

Ueeeeee?"

Khi cô nhận ra những gì cô vừa nói, Evileye kêu một tiếng thảm hại.

Mặc dù Momon quả thực là chiến binh xuất sắc, nhưng sử dụng từ "tuyệt vời" để mô tả anh ta thì ...

Evileye trong lòng kêu to.

Aaaaah!

Mình không thể tin được, anh ấy quá chất!

Mấy trăm năm rồi, mình lộ ra tính tình thiếu nữ một lần không được sao?

Sau khi tất cả, anh ấy là một chiến binh dũng mãnh, còn hơn cả mình nữa...

Evileye nhìn Momon bằng ánh mắt của một nữ sinh đang yêu , nếu anh cảm thấy xấu hổ, có nghĩa là cô vẫn còn có cơ hội.

Nếu không, cơ hội gần như là không còn.

Cơ thể của Evileye đã ngừng phát triển ở tuổi mười hai.

Tất nhiên, cô không có những phần cơ thể thu hút đàn ông.

Dù đốt cháy ham muốn, hay thỏa mãn chút ham muốn của đàn ông cũng rất khó.

Tất nhiên, một số người lại bị cô cuốn hút, nhưng chỉ là thiểu số.(Trans: Lolicon).

So sánh với như Nabe xinh đẹp, cơ hội của cô dường như cực kì nhỏ bé.

Khi Evileye thu hết can đảm của mình để nhìn anh, cô thấy rằng Momon và Nabe đang nhìn lên bầu trời đêm.

Cô hoàn toàn không biết họ làm gì nãy giờ, nhưng khi nghĩ lại tiếng thét của mình ban nãy, cô đã hiểu được.

Tiếng thét vừa nãy của cô giống như một lời cảnh báo.

Không, không phải ~

Cô gần như muốn khóc.

"... có lẽ đã nhầm?

Không có gì ở đó", Momon nói khi quét qua bầu trời một vòng.

"M-sai lầm, đó là một sai lầm.

Tôi thực sự xin lỗi."

"Ah, không sao.

Nhầm lẫn tốt hơn là bị phục kích."

Nabe tra kiếm vào vỏ, còn Momon trả lời Evileye trong khi tay cầm một thanh kiếm.

Sự dịu dàng của anh làm Evileye không nói nên lời.

Cùng lúc đó, ánh mắt của cô sáng lên.

Không phải màu trắng tinh khiết của ma thuật, mà là một màu đỏ ác độc, màu sắc của một ngọn lửa đang bùng nổ.

"Momon-san, nhìn kìa."

Nghe Nabe nói, hai người họ quay sang nhìn vào ánh sáng rực rỡ màu đỏ thẫm.

Mắt Evileye mở to, vì cô biết cái gì đã gây ra đám cháy.

"Cái gì?

Đó là ..."

Những lưỡi lửa đỏ thẫm vươn cao như muốn đốt cháy cả bầu trời.

Nó cao hơn ba mươi mét, và chiều rộng thì khó có thể ước lượng được – vài trăm mét, hoặc hơn thế nữa.

Bức tường lửa lay động như một tấm màn che, và bao bọc xung quanh thành phố như một lớp màng bao phủ.

Khi Evileye đang bị sốc trước cảnh tượng trước mặt, cô nghe thấy một giọng nam vang lên bên cạnh.

"'Flames of Gehenna?" (Ngọn lửa địa ngục)

Giống như cổ của cô được gắn lò xo, cô ngoái đầu sang một bên đối mặt với Momon.

"Đó, đó, đó là cái gì?

Momon, anh biết bức tường lửa kia sao?"

Vai Momon run lên một chút và anh trả lời, với một giọng thiếu tự tin.

"Eh?

Ah ... không, không, tôi cũng không chắc chắn lắm.

Tôi sẽ nói cho cô sau khi xác nhận rõ, được chứ?"

"Đó ...

được thôi ..."

"Tôi cần thảo luận với Nabe một chút, thứ lỗi cho chúng tôi."

"Eh, tôi có thể đi cùng không?"

"Ah, không, đây là chuyện riêng.

Thứ lỗi cho chúng tôi."

Câu hỏi vừa rồi khiến cho Evileye thấy xấu hổ.

Đôi mắt cô dán chặt lên người được gọi là 'Beautiful Princess' kia.

Trên khuôn mặt của cô ta là một nụ cười đắc thắng.

Có thể đó là ảo giác, nhưng cũng có thể không phải.

Đó là tự nhiên, khi một người phụ nữ được người đàn ông coi trọng thì cô ta sẽ có cảm giác ưu việt hơn những người phụ nữ khác.

Evileye đã không thể kiềm chế cảm giác lạ bùng cháy trong cô.

Đó là một cơn giận; ngọn lửa của sự ghen tuông.

Anh ấy không chỉ mạnh mẽ, anh ấy cũng biết những điều mà mình không biết ...

Mình sẽ không bao giờ gặp một người đàn ông như anh ấy một lần nữa.

Phụ nữ thường bị đàn ông mạnh mẽ thu hút.

Khi bị đe dọa bởi một lực lượng mạnh mẽ bên ngoài, nó kích hoạt bản năng tự nhiên của người phụ nữ để tìm kiếm một phái nam mạnh mẽ và sinh con, tìm sự bảo vệ cho bản thân và con cái.

Tất nhiên, không phải tất cả phụ nữ sẽ chọn đàn ông theo cách này.

Tính cách, ngoại hình, nhiều yếu tố có thể dẫn đến tình yêu.

Mặc dù vậy, tìm kiếm sự mạnh mẽ là một xu hướng rất lớn.

Evileye khinh bỉ những phụ nữ như thế.

Tìm kiếm sự bảo vệ trong khi bản thân yếu đuối là một lựa chọn ngu ngốc.

Thay vào đó, tất cả các bạn cần làm là trở nên mạnh mẽ, và bạn sẽ không cần bất cứ ai để bảo vệ bạn.

Đó là con đường duy nhất.

Nhưng nếu cô bỏ qua người đàn ông này, cô sẽ không bao giờ gặp bất kỳ ai khác có thể đáp ứng hình mẫu lí tưởng nữa?

Evileye sẽ không bị già đi, nhưng Momon chắc chắn sẽ già và chết trước mặt cô.

Và cho dù cố gắng đến mấy, Evileye sẽ không bao giờ có khả năng sinh con với Momon.

Nhiều thập kỷ sau, cô sẽ lại cô đơn.

Tuy nhiên, cô nghĩ rằng đây là cơ hội tốt để cô sống như một người phụ nữ một lần trong đời.

Anh ta có thể có con với người phụ nữ khác.

Điều quan trọng nhất là tình yêu.

Mình chắc chắn sẽ không ganh tị khi anh ta có một hoặc hai tình nhân.

"Xin chờ ở đây một chút.

Tôi xin lỗi ...

Evileye?"

"Hm?

Ahh, tôi xin lỗi.

Tôi đang suy nghĩ sẽ nói gì với đồng đội của tôi.

Tôi sẽ đợi ở đây."

Thật sự thì cô không muốn chia tay với anh.

Nhưng cô cũng không muốn ở gần người phụ nữ mà cô đã chịu thua.

Tất nhiên, cô không thể nói như thế.

Không ai muốn một người phụ nữ đã quá bám người.

Đàn ông là loại sinh vật bạn càng trốn chạy, họ càng muốn theo đuổi bạn.

Cô nhớ lại những cuộc tán gẫu trong các quán rượu.

Những lúc như thế, cô thường cười nhạt bỏ qua, bởi vì cô nghĩ rằng nó chả có ích với cô.

Thật hối hận.

Ngay cả chuyện vặt vãnh như thế có công dụng của nó.

Mình nên lắng nghe ... nhưng bây giờ mới bắt đầu có muộn không?

Mình có thời gian để tìm hiểu cách để trở thành một người phụ nữ sao?

Evileye nghĩ ngợi lung tung trong khi đôi mắt vẫn nhìn theo bóng lưng hai người kia.

Cô biết hiện không phải là thời gian để tưởng tượng lung tung, nhưng cô biết quá ít về những gì đang xảy ra, và cách tham gia thảo luận, vì vậy cô đã không làm gì hết.

Mặc dù vậy, Evileye sẽ đi vào một trận chiến mà cô có thể bị giết.

Trong trường hợp đó, cô cũng thở dài và nghiêm túc xem xét cái gì đã ngăn cản cô ở đó.

...thực sự.

Cô không biết cơ thể mình có thích hợp để sinh con không, nhưng đó cũng là một thủ đoạn cần xem xét.

... haaa.

Đánh bại Jaldabaoth và tạo một tương lai ...

Ngọn lửa trong tim Evileye của gầm lên, như thể thách thức ngọn lửa của Jaldabaoth.

Người duy nhất có thể đánh bại ngươi là Momon-sama.

Còn đám rác rưởi xung quanh là đối thủ của ta.

Lần này, nếu hầu nữ kia xuất hiện, ta sẽ giết nó.

Ta đã từng là con người bị nguyền rủa được gọi là Landfall!

Đừng coi thường ta, Jaldabaoth!

♦ ♦ ♦

"Ta không nghĩ rằng cô ấy sẽ có thể nghe thấy."

"Ở khoảng cách này thì khó có thể nghe lén được."

"Mặc dù vậy, chúng ta vẫn nên chuẩn bị một chút."

Ainz kích hoạt một vật phẩm trả tiền.

Nó có sức mạnh để ngăn chặn việc nghe trộm, nhưng có vẻ như khá lãng phí bởi vì nó là vật phẩm sử dụng một lần.

Tuy nhiên, anh không có sự lựa chọn.

"Được rồi, Nabe, ta đã hiểu kế hoạch của Demiurge.

Tuy nhiên, máy móc càng phức tạp thì càng dễ bị phá hủy.

Điều tương tự cũng áp dụng cho kế hoạch.

Chúng ta phải tránh hành động như chúng ta chắc chắn sẽ giành chiến thắng và không tìm hiểu sự thật, vì nó sẽ giống như một vai diễn.

Ngươi có hiểu không?

"

"Thần hiểu ... không hổ là chủ nhân, một sự tồn tại vô song."

Bởi vì câu khen ngợi từ đáy lòng của Nabel, Ainz gật đầu với chút uy nghiêm của chúa tể.

Giống như là mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay của anh rồi.

Đương nhiên là không có khả năng.

Anh cảm giác như mình sắp chết đuối trong hồ mồ hôi mà anh toát ra.

Anh hoàn toàn không hiểu ý nghĩa đằng sau kế hoạch của Demiurge.

Ainz chiến đấu đơn giản muốn khoe kĩ năng chiến đấu của bản thân ở Vương đô.

Khi biết đối thủ là Demigure, tinh thần của Ainz gần như tan vỡ.

May mắn là cưỡng chế tinh thần của Undead giúp anh giữ được bình tĩnh.

Sau khi nhận nhiệm vụ, anh nghĩ rằng mình sẽ chiến đấu với Eight Finger, nhưng sau đó, anh nhận ra mình sẽ chiến đấu bên cạnh mạo hiểm giả cấp Adamatium khác.

Bởi vì anh không biết chuyện gì đang diễn ra, nên anh cũng không thèm suy nghĩ thêm nữa.

Trong tình huống như vậy mà tùy tiện lên tiếng chắc chắn sẽ mất tự nhiên.

Ainz biết rằng giả vờ hiểu biết là một hành vi cực kì nguy hiểm.

Trong vài trường hợp, tỏ vẻ ngu dốt là hành động khôn ngoan, nhưng trong tình huống này, làm thế thì đúng là ngu dốt thật.

Một chúa tể xứng đáng với lòng trung thành sẽ phải chứng tỏ mọi việc vẫn nằm trong tầm kiểm soát.

Nếu một cấp trên – đặc biệt là Giám đốc điều hành – chúng tỏ là mình không đủ năng lực, cấp dưới sẽ mất niềm tin vào anh ta.

Do đó, anh đã điên cuồng huy động tế bào não không tồn tại của mình để có thể phát biểu hùng hồn như vậy.

Có lẽ là do Narberal thật thà, hoặc những lời của anh thực sự có ý nghĩa.

Đôi mắt Narberal tràn ngập sự tôn trọng.

Như vậy, Ainz có cớ yêu cầu cô làm một việc thay cho anh.

"Mmm.

Sau đó, để đảm bảo kế hoạch của Demiurge thành công, hãy liên lạc với anh ta.

Ta sẽ không làm điều đó vì người phụ nữ kia có thể đang theo dõi.

Và hiện tại, ta không thể sử dụng ma thuật.

Hu ...

Evileye chưa từng buông lỏng sự cảnh giác của cô ta.

Ta không có bằng chứng, nhưng chắc chắn rằng cô ta đã nghi ngờ ta.

"

"Sao có thể được?

Không thể được.

Có lẽ cô ta luôn nhìn ngài là vì một lí do khác."

Ainz nhìn Narberal trong khi cố gắng không để làm cô phát hiện rằng anh đang nhìn chằm chằm vào cô.

"Đó chính là lí do.

Ta có thể hiểu được suy nghĩ của phụ nữ.

Ta tin rằng để lộ sự tức giận khi thảo luận về Entoma là một sai lầm chết người.

Có lẽ ta cần phải giết chết cô ta."

Không có câu trả lời.

Khi anh nghe thấy Entoma đã gần như bị giết, sự tức giận của Ainz đã bùng lên.

Mặc dù nó đã bị đàn áp ngay lập tức giống như tất cả những cảm xúc mãnh liệt khác, trong khoảnh khắc đó ý nghĩ giết người đã nảy sinh trong đầu anh.

Thật kì lạ khi anh đã không băm vụn Evileye bằng thanh kiếm trên tay mình.

Anh đã áp ý định giết người của mình xuống và không hành động theo sự tức giận vì trước đó, anh đã kết luận rằng giết Evileye sẽ chỉ phản tác dụng.

Thật khó khăn mới có thể tìm thấy manh mối về người sử dụng ma thuật phục sinh- thứ mà có lợi với họ.

Nếu phá hủy cơ hội này thì thật quá lãng phí.

Có lẽ mình đã trưởng thành, và học được cách kiểm soát bản thân.

Nếu đó không phải là vì Shalltear bị tẩy não, có thể anh sẽ bỏ qua lợi ích của Nazarick và giết Evileye.

Nazarick và NPC được tạo ra bởi những người bạn cũ của anh là kho báu mà Ainz muốn bảo vệ.

Anh sẽ không tha thứ cho bất kỳ kẻ nào làm hại họ, nhưng anh cũng đã phải xem xét điều gì là quan trọng nhất và lựa chọn lợi ích lớn nhất.

Đó là sự trưởng thành.

Ainz cảm thấy kinh nghiệm bản thân tích lũy đã đủ để phát triển năng lực của mình, và khuôn mặt ảo ảnh sau lớp mũ giáp mỉm cười hài lòng.

Với tốc độ này, chẳng bao lâu nữa, anh sẽ trở thành chúa tể của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick theo đúng nghĩa của nó.

Hay đúng hơn, anh hy vọng sẽ đạt được giai đoạn đó.

Trước đó, mình phải tránh mọi người thất vọng hay một thất bại lớn ... nó sẽ rất khó khăn cho mình ...

"Thật ạ?

Đúng là Ainz-sama, ngài hoàn toàn hiểu rõ phụ nữ đó.

Tầm nhìn như vậy chỉ có thể thuộc về chúa tể vĩ đại mà thôi.

"

"Được rồi, Narberal.

Chính xác thì, đó là sai lầm của ta đã dẫn đến sự nghi ngờ của cô ta.

"

Ainz vẫy bàn tay ra hiệu cho Narberal đồng thời cũng giấu đi sự bối rối của mình.

Sau đó, bằng một giọng đanh thép, anh ra lệnh.

"Đi thôi, Narberal.

Đi và khám phá toàn bộ kế hoạch này, và sau đó báo cáo lại cho ta.

Ngoài ra, nói Albedo rằng nếu điều này kéo dài, chúng ta sẽ phải tham gia dọn dẹp mớ hỗn độn của Jaldabaoth .

"

Narberal cúi đầu và dùng ma thuật.

Ainz thầm vui mừng.

Anh đã không nói dối Narberal.

Trạng thái hiện tại Ainz là một Warrior có nghĩa rằng anh không thể sử dụng ma thuật.

Vì vậy, sử dụng Narberal để liên hệ với Demiurge là hoàn toàn hợp lí.

Nhưng có một lý do khác, mà anh không thể nói ra.

Để giả vờ răng anh đã nắm rõ kế hoạch Demiurge, và không để cho Albedo và Demiurge nghi ngờ, anh phải giảm thiểu tiếp xúc với họ.

Nếu anh chỉ định Narberal làm điều đó, nó sẽ giống như chơi một trò chơi trên điện thoại, một số thông tin có thể bị sai lệch.

Tuy nhiên, anh thà đánh cược thua còn hơn là làm tổn hại hơn hình ảnh của mình như là người cai trị tối cao của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Ainz thong thả đi về phía Evileye.

Trong khi Narberal đang nói chuyện với Demiurge, anh sẽ thu hút sự chú ý của cô ta.

"Thực sự là ... nếu có thể thuận lợi thông qua là tốt rồi.

À mà, ta tự hỏi khuôn mặt sau lớp mặt nạ cúa đứa bé tràn đầy sức mạnh này sẽ như thế nào nhỉ ..."

Phần 2

Tháng Hạ Hỏa (Tháng 9), ngày 5, 00:47

Mặc dù hiện là nửa đêm, nhưng một góc của vương đô được chiếu sáng bởi ngọn đuốc như thể đó là ban ngày.

Một căn phòng hơi chật chội có rất nhiều nam nữ trang bị đầy đủ.

Trang bị trên người họ đều không giống nhau.

Họ là tất cả mạo hiểm giả trong khu vực đã đáp lại lời triệu tập vội vàng của cung điện.

Orichalcum và mạo hiểm giả mithril, thậm chí Iron và mạo hiểm giả cấp Copper cũng có mặt.

Những mạo hiểm giả cao cấp đã nhận ra lí do người ngoài như họ được phép vào cung điện là vì giải quyết phiền phức.

Một vài mạo hiểm giả bắt đầu suy đoán về người yêu cầu khi nhìn thấy một chàng trai trẻ mặc giáp sáng đứng trong góc.

Một số rất ít mạo hiểm giả nhận ra thân phận người đàn ông cầm thanh katana đứng cạnh thiếu niên kia.

Cánh cửa lớn đột nhiên mở ra, và một nhóm người xuất hiện, gây ra một sự khuấy động.

Không mạo hiểm giả nào trong Vương quốc không biết những người này.

Dẫn đầu đầu của họ là đội trưởng – mạo hiểm giả cấp adamantite của "Blue Rose", Lakyus Alvein dale Aindra.

Đi phía sau là 'Golden Princess' Renner, cùng với một thủ lĩnh các nhóm mạo hiểm giả ở Vương đô.

Sau nữa, là Evileye của Blue Rose và một cặp song sinh.

Và đi sau cùng là chiến sĩ mạnh nhất Vương quốc, Gazef Stronoff.

Khi đoàn người dừng lại phía trước đám mạo hiểm giả, thanh niên trong bộ giáp trắng trải cuộn giấy trong tay mình, và dán nó lên tường sau lưng.

Đó là một bản đồ chi tiết của Vương đô.

Ngươi đầu tiên lên tiếng là một phụ nữ bốn mươi tuổi, cựu thành viên của một nhóm mạo hiểm giả cấp mithril.

"Thưa quý vị, để bắt đầu, tôi muốn cảm ơn quý vị vì có thể có mặt cho cuộc họp khẩn cấp này."

Sau khi căn phòng đã lắng xuống, cô nói với các mạo hiểm giả bằng một biểu hiện nghiêm túc.

"Thông thường, Công hội mạo hiểm giả sẽ không bao giờ can thiệp vào công việc quốc gia."

Mọi con mắt quay sang các thành viên của Blue Rose, nhưng họ vẫn im lặng.

Sau cùng thì ánh mắt vẫn không đủ diễn tả như lời nói.

"Tuy nhiên, đây là một trường hợp ngoại lệ.

Công hội mạo hiểm giả đã quyết định hợp tác toàn diện với Vương quốc, để nhanh chóng giải quyết tình hình hiện tại.

Công chúa sẽ nói chi tiết hơn, vì vậy tôi mong mọi người sẽ yên lặng và lắng nghe.

"

Công chúa bước tới, hai bên là các thành viên của Blue Rose và Gazef Stronoff.

"Tôi Renner Theiere Chardelon Ryle Vaiself, và tôi biết ơn sâu sắc khi tất cả mọi người đã có thể đáp ứng lệnh triệu tập bất thường ban hành tối nay."

Cô cúi đầu một cách nghiêm trang với họ.

Một số mạo hiểm giả thở dài khi đối diện với khuôn mặt tội nghiệp kia.

"Thông thường, tôi sẽ phải nói thêm vài lời khen ngợi với mọi người, nhưng khi thời gian không cho phép, chúng ta hãy vào điểm chính luôn.

Đêm nay, một phần của vương quốc..."

Công chúa giơ một ngón tay vào một phần của bản đồ -phía góc đông bắc – và vẽ một vòng tròn xung quanh nó.

"-một Phần của Vương đô được bao quanh bởi một bức tường lửa.

Ngọn lửa cao hơn ba mươi mét, và tôi chắc chắn mọi người đã nhìn thấy nó."

Hầu hết mạo hiểm giả gật đầu đồng ý, trong khi một số đã đi đến cửa sổ nhìn ra bên ngoài cung điện.

Cung điện được bao quanh bởi những bức tường cao có nghĩa là họ không thể trực tiếp nhìn thấy bức tường lửa, nhưng họ có thể thấy ánh sáng phản xạ từ những ngọn lửa màu đỏ trên bầu trời đêm.

"Ngọn lửa này có thể là ảo ảnh, vì chạm vào nó không gây hại.

Theo những người đã tiếp xúc với nó, ngọn lửa không có nhiệt độ cao, không cản trở sự di chuyển.

Di chuyển qua bức tường lửa không gây ra vấn đề gì cả.

"

Một vài mạo hiểm giả cấp thấp thở thở dài nhẹ nhõm.

"Thủ phạm của vụ này được xác định là Jaldabaoth, một con quỷ mạnh mẽ.

Blue Rose đã xác nhận rằng có những con quỷ cấp thấp ở phía bên kia của bức tường lửa.

Chúng dường như được thống lĩnh của chúng chỉ đạo hành động."

Lakyus gật đầu xác nhận lời nói của Renner.

"...

Bắt giặc phải bắt vua trước ... chúng ta phải đánh bại Jaldabaoth sao?"

Renner quay sang nhìn người vừa phát biểu, một mạo hiểm giả với một tấm thẻ mithril trên cổ.

"Nghe thì rất đơn giản, nhưng về cơ bản, đó là sự thật.

Tuy nhiên, tôi yêu cầu mọi người cùng nhau đánh bại âm mưu của lũ ma quỷ này.

Nguồn tin cho biết, hắn ở đây là để chiếm đoạt một vật phẩm ma thuật nào đó đang trên đường tới Vương đô.

"

Tin tức này gây ra một sự xôn xao giữa các mạo hiểm giả.

Cuối cùng họ đã nhận ra rằng khu vực bao quanh bởi bức tường lửa bao gồm nhà kho và cửa hàng buôn bán, chính là trung tâm kinh tế của Vương đô.

"...

Thông tin này từ đâu ra vậy?"

"Đó là tuyên bố của Jaldabaoth ."

"Có thể đây là một thông tin sai lệch thì sao?"

"Quả thật cũng có khả năng.

Tuy nhiên, tôi tin rằng nó là chính xác.

Kẻ địch đã không có bất kì hành động nào kể từ khi thiết lập tường lửa.

Quan trọng hơn, nếu những gì Jaldabaoth nói là đúng, nếu chúng ta không hành động, thì trường hợp xấu nhất sẽ xảy ra.

Vì vậy, chúng ta phải nắm lấy thế chủ động.

"

"Hình như ngài chưa đề cập đến sức mạnh của Jaldabaoth?

Tôi không nhớ có nghe về hắn ta.

Nếu ngài cung cấp thông tin, chúng tôi có thể biết được nhiệm vụ này khó khăn đến mức nào."

Lakyus bước về phía trước với một vẻ mặt lạnh lùng trên khuôn mặt.

"Đồng đội của tôi, Evileye là một trong những người hiểu rõ nhất sức mạnh của Jaldabaoth, nhưng chúng tôi cũng biết không quá chi tiết.

Chúng tôi sẽ cập nhật thông tin sau."

Xếp hạng độ khó của nhiệm vụ được xác định dựa trên sức mạnh quái vật mạo hiểm giả sẽ gặp phải.

Số càng cao, đối thủ càng mạnh.

Tuy nhiên, có một quy tắc ngầm là không nên dựa quá nhiều vào cái xếp hạng này , bởi vì nó sẽ dẫn đến một vài bất ngờ.

Sức mạnh của những con quái vật khác nhau thậm chí trong cùng một loài, vì thế tốt nhất là xem Xếp hạng độ khó thành một cái tài liệu tham khảo.

Vì vậy mà nó không được sử dụng thường xuyên.

Tuy nhiên, đây là cách đơn giản để giải thích cho một nhóm người lớn giống hiện tại.

"Tôi sẽ đại diện nhóm nói những gi mà chúng tôi biết.

Đồng đội của tôi đã gặp một hầu nữ côn trùng –tin rằng đó là một trong người hầu của Jaldabaoth và đánh bại cô ta, rồi Jaldabaoth xuất hiện và chiến đấu với chúng tôi ..."

Sự vắng mặt của Gagaran và Tia rogue đã được nhiều mạo hiểm giả chú ý.

Lakyus nhìn một lượt những mạo hiểm giả trong phòng.

"Họ đã bị giết bởi Jaldabaoth."

"Với một đòn duy nhất."

Căn phòng gần như nổ ra với tuyên bố của Evileye.

Mạo hiểm giả cấp Adamantite, đỉnh cao của nhân loại, những huyền thoại sống.

Không thể tưởng tượng rằng họ có thể bị giết, bằng một đòn duy nhất.

"Đừng sợ!"

Evileye hét lên như thể cô sẽ phân tán sự sợ hãi trong không khí với giọng nói của cô.

"Chắc chắn, Jaldabaoth rất mạnh.

Tôi có thể bảo đảm cho điều này, khi đối mặt với hắn, tôi hoàn toàn không có chút hi vọng chiến thắng nào.

Đó là một con quái vật mà người bình thường nào có thể đánh bại.

Ngay cả khi tất cả mọi người cùng chống lại hắn, chúng ta sẽ chỉ đơn giản là nhận lấy cái chết.

Nhưng không cần phải lo lắng.

Có một người có thể chiến đấu với Jaldabaoth!

"

Giữa sự hỗn loạn, một số mạo hiểm giả nhạy bén nhìn về phía một mạo hiểm giả đang đứng.

"Tôi tin rằng mọi người đếu biết người đàn ông này.

Mạo hiểm giả cấp Adamantite thứ ba của thành phố E-Rantel của Vương quốc- Đúng vậy, chính là anh ấy-"

Evileye chỉ tay về phía hai mạo hiểm giả, và đôi mắt của toàn bộ phòng đi theo cô.

"Thủ lĩnh nhóm Black, 'Dark Hero' Momon-dono!"

Một người giấu mình trong bộ giáp đen và đội mũ giáp ngay cả trong nhà, người kia sở hữu vẻ đẹp đẳng cấp thế giới.

Hai người họ lập tức trở thành trung tâm của sự chú ý.

Những tiếng kêu sợ hãi và ngạc nhiên tràn ngập căn phòng khi họ nhận ra hai người nổi tiếng này đã hòa mình vào đám đông.

Momon chuyển tấm thẻ cấp adamantite của mình từ bên trong các nếp gấp của áo choàng màu đỏ thẫm của mình đến nơi mà tất cả mọi người có thể nhìn thấy nó.

"Nhanh, Momon-san, xin vui lòng tiến lên phía trước."

Trái ngược với sự phấn khích của Evileye, Momon chỉ giơ tay đáp lại, và thì thầm vài lời vào tai Narberal.

"Momon-san nói rằng không muốn giới thiệu nhiều.

Chúng ta nên bắt đầu các cuộc họp một cách nhanh chóng."

"Vâng, thật đáng tiếc.

Vậy thì cứ làm theo lời Momon-sama gợi ý đi.

Evileye, tôi có thể tiếp tục cuộc họp được chứ?"

"Ho, uh, xin lỗi, công chúa Renner, xin vui lòng, tiếp tục."

Mặc dù khuôn mặt của cô giấu sau lớp mặt nạ, người ta có thể nghe thấy sự thất vọng trong giọng nói của Evileye.

"Như Evileye nói, chúng ta có một chiến binh có thể chống lại Jaldabaoth.

Hãy yên tâm rằng chúng tôi sẽ không tham gia một trận chiến không có phần thắng.

Tiếp theo, tôi sẽ giải thích các chi tiết kế hoạch."

Renner phác thảo một đường trên bản đồ.

"Để bắt đầu, tôi muốn mọi người hành động như một cánh cung."

"Cung?" một giọng nói nghi ngờ, "Không phải là một lá chắn?"

"Lá chắn sẽ không giúp chúng ta giành chiến thắng.

Để bắt đầu, tôi muốn mạo hiểm giả hình thành một chiến tuyến, theo sau là trận tuyến của vệ binh.

Sau cùng sẽ là khu hỗ trợ của Priest và Magic Caster.

Cứ như thế, chúng ta sẽ tấn công trận địa của đối phương.

Tại thời điểm này, nếu đối phương không chống cự, trận tuyến mạo hiểm giả sẽ tiến công vào trung tâm trận địa và khống chế khu vực đó.

Nếu chúng ta bị tấn công, đầu tiên chúng ta sẽ xác định xem chúng ta có thể đẩy lùi tấn công không.

Nếu có thể, chúng ta sẽ tiến lên.

Nếu không, trận tuyền mạo hiểm giả sẽ phải rút lui.

Trong thời gian đó, trận tuyến vệ binh phải cầm chân kẻ thù càng lâu càng tốt.

Nếu mạo hiểm giả phải rút lui, họ sẽ lùi về chỗ này.

"

Cô chỉ vào đường hỗ trợ của Magic Caster.

"Họ sẽ được chữa trị ở đây, và tùy tình huống có thể phát động một cuộc tấn công khác."

"Khoan đã!

Điều này có nghĩa là ... vệ binh sẽ chiến đấu thay cho chúng tôi?"

Sức chiến đấu của vệ binh là rất thấp.

Gần như không thể thay thế mạo hiểm giả trong trận chiến được.

Khi Renner chuẩn bị trả lời, một mạo hiểm giả khác lên tiếng.

"Một điều khác, có một lỗ hổng chết người trong kế hoạch này.

Trong khi rút lui, trận tuyến của chúng tôi sẽ căng ra, và sức phòng ngự sẽ bị suy yếu.

Nếu lũ ma quỷ nhân cơ hội tấn công Vương đô thì sao?

Một con quỷ cấp thấp cũng mạnh mẽ hơn nhiều so với một người bình thường.

Sẽ có rất nhiều sự hy sinh không cần thiết?

Thay vào đó, tại sao chúng ta không sử dụng [Fly] để nhanh chóng phá hủy trận địa của đối phương?

"

"Phương pháp này tôi cũng có nghĩ tới, nhưng không biết có bao nhiêu ác ma có thể bay được?"

Các mạo hiểm giả nhớ những câu chuyện về ma quỷ bay và gật đầu với Renner.

Ngay cả quỷ cấp thấp cũng có cánh, và nhiều con có thể bay.

"Tác dụng của [Fly] chính là thu hút ánh mắt của kẻ thù.

Tôi đã nghĩ đến chuyện bay lên cao, lợi dụng những tòa nhà của thành phố để ngăn cản tầm nhìn của kẻ thù, trong khi chúng tôi tấn công từ ngoài rìa vào...nhưng vấn đề ở đây cũng giống như khi rút lui, chiến tuyến sẽ bị kéo giãn, và phòng ngự sẽ yếu đi.

Đối phương cũng chịu điều tương tự.

Vì thế, với trận chiến này, chúng ta không phải lá chắn, mà là một cây cung."

Tất cả mọi người trong phòng đều phát ra âm thanh khâm phục.

"Mọi người là cây cung của Vương quốc, kéo căng và bắn, đâm xuyên qua trái tim kẻ thù.

Khi chiến tuyến mạo hiểm giả trải ra, kẻ thù cũng phải di chuyển theo.

Như thế có nghĩa là phòng ngự của chúng sẽ yếu đi.

Giữa trận hình phân tán và trận hình tập trung, tôi cho rằng trận hình phân tán dễ bị phá hơn.

Mục đích của việc mọi người tạo ra chiến tuyến này là để thu hút đối phương, khiến chúng tự suy yếu bản thân.

Và cuối cùng, mũi tên sẽ là Momon-sama.

Khi thấy trận hình đối phương mở ra, anh ấy sẽ bay tầm thấp và tấn công thẳng vào.

"

"...Red Drop thì sao?

Cho dù là mạo hiểm giả cấp Adamantite, tôi không hiểu hai người họ sẽ làm cách nào để phá vỡ hàng phòng thủ của chúng.

Nói thêm nữa, chúng ta không cần người khác bảo vệ họ trước khi họ đối mặt với Jaldabaoth sao?"

"Hiện tại, họ đang thực hiện một nhiệm vụ ở Quốc gia cộng hòa.

Chúng tôi đã sử dụng [Message] để thông báo cho họ, nhưng để trở về vẫn cần ít nhất một ngày rưỡi.

Khi đó thì đã quá muộn.

Vì vậy mà tôi không tính họ vào kế hoạch này."

"Sau đó, thế còn Blue Rose?

Liệu họ có đi với Momon-san không?"

"...

Sức chiến đấu của chúng tôi đã bị giảm sút rất nhiều với cái chết của hai thành viên.

Tina và tôi sẽ tham gia chiến tuyến và chiến đấu.

Evileye sẽ có nhiệm vụ khác."

"...

Tôi sẽ đi cùng Momon-sama ...

Momon-san khi anh ấy làm nhiệm vụ của mình, vì vậy tôi sẽ tập trung vào việc khôi phục mana của tôi từ bây giờ."

"Một câu hỏi khác.

Tôi muốn hỏi ngài 'Warrior-Captain' một chút.

Quân đội quý tộc và quân đội quốc gia thì sao?

Blue Rose đã mất đi hai thành viên.

Ngài cũng nên đặt mình vào trận chiến chứ.

Tại sao ngài không dẫn chiến sĩ của ngài tham chiến, và để nhiệm vụ dọn đường cho Momon-san cho Blue Rose?

"

"Trả lời chúng tôi!"

"Quân đội tư nhân chỉ phụ trách bảo vệ chủ nhân của họ, còn quân đội quốc gia phụ trách bảo vệ Vương đô.

Ta và những chiến sĩ còn lại phải bảo vệ Hoàng gia."

"Nói cách khác, ngay cả Gazef Stronoff-sama cũng không dám lên tiền tuyến sao?"

"Có thể nói như vậy.

Nhiệm vụ của tôi là phải ở lại thủ đô và bảo vệ thành viên Hoàng tộc."

Không khí lập tức thay đổi.

Căn phòng tràn ngập sự thù địch và thất vọng.

Gazef nói không sai, nhưng lí trí của họ hiểu còn cảm xúc thì không.

Mạo hiểm giả chính là những người kiếm tiền bằng máu của bản thân, và họ đã sẵn sàng hi sinh tính mạng cho trận chiến sắp tới.

Quý tộc và Hoàng gia cũng phải có nhận thức như thế.

Họ lấy tiền của dân chúng, và có nghĩa vụ bảo hộ người dân thay vì ngồi an toàn trong lâu đài.

Đặc biệt, họ lại còn dùng chiến sĩ mạnh nhất vương quốc như một vệ sĩ nữa chứ.

Cái quái gì vậy?

Không khí tràn ngập sự thù địch với quý tộc vào hoàng gia.

Gazef lùi lại một bước.

Anh biết rằng, tại thời điểm này, bất cứ điều gì anh nói đều là mượn cớ mà thôi.

Vì vậy, người đứng ra phát biểu là Lakyus.

"Tôi hiểu mọi người không hài lòng với sự sắp xếp của chúng tôi.

Nhưng có một điều mọi người phải biết.

Người trả thù lao cho mọi người không phải hoàng gia mà là tài chính của công chúa Renner.

Và người đưa Momon-san tới đây là Marquis Raeven.

Ông ta không xuất hiện lúc này là vì ông ấy đang canh gác không để bất kì con quỷ nào lẻn vào Vương đô.

Quả thực tôi cũng không thích quý tộc và hoàng gia giống mọi người, nhưng tôi muốn nói rằng, không phải tất cả bọn họ đều giống nhau."

Không khí dịu đi một chút sau lời phát biểu của Lakyus.

Mọi người đều cố gắng kiềm chế sự tức giận, không biểu hiện cho Renner thấy.

"...Và còn một điều nữa.

Trước khi mũi tên được bắn ra, chúng ta còn phải làm một việc nữa.

Climb!"

"Vâng, thưa công chúa!"

Giọng nói tràn đầy năng lượng của cậu nhóc mặc giáp trắng đã thu hút sự chú ý của mọi người.

"Mặc dù nó là một nhiệm vụ rất nguy hiểm, ta vẫn phải ra lệnh cho ngươi thực hiện.

Khi chúng ta bước vào trận địa của đối phương, có thể có người bình thường sống sót.

Xin hãy giải cứu họ."

Nhiều tiếng thì thầm vang lên.

"Đéo đủ trình", "Quá sức rồi", đại loại như vậy.

Bước vào trung tâm trận địa của đối phương và tìm kiếm người sống sót không khác uống thuốc chuột tự tử là bao.

Và hộ tống thường dân yếu ớt rút lui qua một khu vực chiến tranh lại càng không thể.

Tuy nhiên, Climb trả lời ngay lập tức.

"Vâng, thưa công chúa!

Tôi sẽ tuân theo mọi mệnh lệnh của người!"

Mọi người nhìn Climb như thể cậu bị điên.

"...

Công chúa, Climb chỉ có một mình, và có thể có một số rủi ro.

Tôi có thể đi cùng cậu ta được chứ?"

"Có ổn không, Brain Unglaus-sama?"

Một sự chấn động từ các mạo hiểm giả.

Brain Unglaus- cái tên ít người có thể quên được.

"Ah, không thành vấn đề!"

"Tôi sẽ nói về vấn đề này sau.

Hiện tại, xin mời những thủ lĩnh khác bước lên phía trước?"

Nhìn những mạo hiểm giả tập trung ở phía bên kia căn phong, Ainz lại quay lại việc riêng của mình.

Là việc chào hỏi.

Thoạt nhìn như phó hội trưởng là nhân vật tiếng lại gần Ainz để nói chuyện.

Câu chuyện cũng chỉ xoay quanh giới thiệu tên nhóm, khen ngợi trang bị của anh, hi vọng được gặp lại, chia sẻ những cuộc phiêu lưu.v.v.

Nó giống như việc trao đôi danh thiếp trong công việc, nhưng danh thiếp là vật chất, còn giới thiệu bằng lời chỉ tồn tại trong trí nhớ...

Trí nhớ tốt là một kĩ năng quan trọng của một lãnh đạo.

Ainz một bên suy nghĩ linh tinh, một bên cố gắng nhớ tên những người đã gặp.

Điều quan trọng là phải nhớ tên nhóm và cấp bậc của họ.

Dĩ nhiên anh chỉ chú ý đến những nhóm mạo hiểm giả có cấp bậc cao.

Cũng có những mạo hiểm giả cấp Iron và Copper đến chào hỏi, nhưng họ lại ở một thế giới khác, do đó, quên họ cũng chẳng có vấn đề gì.

Nó giống như một người đứng đầu một sở sẽ không nhớ một công ty nhỏ mà mình đến thăm.

Dù vậy, Momon không ra vẻ kiêu ngạo.

Anh bắt tay với mọi người, vỗ vai khiến họ yên tâm, cười đùa với họ, và đáp lại những lời khen nhận được.

Một người nào đó thậm chỉ bỏ găng tay ra chỉ để bắt tay với anh.

Có vẻ đây là vấn đề cấp bậc, Momon nghĩ khi nhìn theo bóng lưng của người vừa nói xin chào.

Thật là một màu sắc điên rồ ...

Tóc của người đó là màu hồng sáng.

Có những mạo hiểm giả trên người mang theo trang bị có màu sắc sặc sỡ.

Nhưng đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy ngay cả tóc cũng nhuộm màu sặc sỡ như vậy

Mạo hiểm giả ở Vương đô thực sự khác biệt.

Có quá nhiều người ở Vương đô, không có nghĩa điều này là bình thường.

Chà có vẻ như không có cấm kị hay kì thị gì với bộ tóc hồng sáng này...

Trong suốt cuộc đời 'làm công' của Ainz, nếu ai đó sở hữu mái tóc màu hồng sẽ bị coi là kì lạ, nhưng trong thế giới này, trẻ em cũng có thể nhuộm tóc.

Anh buộc bản thân thoát khỏi chủ đề tóc tai này, và nhìn dòng mạo hiểm giả phía trước.

Nó là anh nhớ đến văn hóa xếp hàng ở Nhật.

Sau đó, anh quay lại nhìn Narberal ở phía sau.

Ainz chưa bao giờ đăng kí tên cho nhóm của mình, nhưng nhóm [Black] còn một thành viên nữa, một cô gái xinh đẹp đang đứng phía sau anh.

Tất cả mạo hiểm giả đều không dám bắt chuyện với cô, vì sự thù địch tuyệt đối cô tỏa ra xung quanh.

Do đó, họ tiếp cận và nói chuyện với Ainz, người mang lại lợi ích lớn hơn.

Cuối cùng thì, xã hội mạo hiểm giả cũng giống cuộc đời làm việc

Dù sao thì cả hai đều là cấu trúc xã hội của nhân loại.

Có điểm giống nhau cũng không lạ.

Thời điểm mà nếu còn là con người thì tay của anh chắc chắn sẽ bị đau, dòng mạo hiểm giả bắt đầu ngắn lại.

Cảm nhận được cơ hội đến, Evileye tiếp cận, chen ngang người chuẩn bị tiến lên bắt tay Ainz.

Đám người không thể phàn nàn gì.

Dòng mạo hiểm giả này được sắp xếp theo cấp bậc, từ cao xuống thấp.

Những người cuối hàng đều là người mới, và họ sẽ không dám phàn nàn Evileye, mạo hiểm giả cấp Adamantite.

"Việc chào hỏi cũng tương đối rồi, anh có thể qua đây một chút không?"

Ainz nhìn cô qua khe hở của mũ giáp, rồi lại liếc nhìn qua chỗ Gazef.

Nếu anh ta vẫn còn ở đó, có nghĩa là chỉ có một đáp án.

"Nabe, thế chỗ ta và chào hỏi họ.

Ta sẽ trở lại sau khi xong việc."

Những người khác nghe xong tròn xoe hai mắt.

"Xin lỗi.

Vì những người này đã xếp hàng khá lâu rồi."

Ainz bỏ qua Evileye và tiếp tục nói chuyện với những mạo hiểm giả còn lại.

Nếu Ainz đang nói chuyện với ông chủ một công ty nhỏ và có một ông chủ công ty quốc tế gọi qua, tự nhiên anh sẽ đi qua chào hỏi ngay.

Đó không phải thiên vị hay phân biệt đối xử mà là ý thức chung.

Nếu anh bỏ qua yêu cầu anh sẽ bị xem như một lãnh đạo ích kỉ, không biết nhìn xa trông rộng.

Là một người làm công, đôi khi bạn phải đặt suy nghĩ bản thân qua một bên và hành động vì lợi ích của công ty.

Đó có nghĩa là một bánh răng của cỗ máy.

Tuy nhiên, lần này thì khác.

Mình không nên nói chuyện với Gazef.

Dù chỉ là một câu, Tuy là từ hai tháng trước nhưng vẫn có khả năng bị nhớ...nếu ông ta nhớ, mình sẽ mắc kẹt.

Thế nhưng bên kia có ý muốn cùng nói chuyện.

Có lẽ mình nên để Nabe qua trước, sau đó hạ thấp giọng nói trước khi nói chuyện với ông ta.

...Nãy giờ mình cũng đã nói khá nhiều, có lẽ là ông ta không nghe thấy.

Tuy nhiên, cẩn thận vẫn hơn.

"Nhanh lên, Nabe.

Đi qua đó một chút."

"Đã hiểu!"

Rời mắt khỏi Nabe đang đi qua chỗ công chúa, Ainz tháo mũ giáp ra.

Anh cảm thấy đôi mắt của toàn bộ phòng tập trung vào mình.

Anh vặn cổ , và sau đó đặt chiếc mũ giáp trở lại.

Ban đầu, anh đã lên kế hoạch để lộ khuôn mặt bằng cách lau mồ hôi, nhưng "khuôn mặt" Ainz là một ảo ảnh, và nếu anh không cẩn thận, bàn tay sẽ xuyên qua nó.

Vì vậy, anh đã quyết định kết thúc bằng động tác vặn cổ.

Đó là kế hoạch thỏa mãn sự tò mò của Gazef bằng cách để cho ông ta nhìn thấy khuôn mặt của Momon.

Hy vọng sau khi Narberal đi qua, họ sẽ không muốn nói chuyện với mình nữa ...

Ainz thầm cầu nguyện trong khi quay trở lại với các mạo hiểm giả- người đang chờ đợi mình.

"Thật ngạc nhiên, anh đã quen với việc này rồi sao?"

Đó là giọng nói của Evileye.

Cô vẫn còn lởn vởn xung quanh.

Tại sao cô ta không hành đông như một cô gái tốt và đi với Narberal?

Tất nhiên, anh không thể biểu lộ sự khó chịu của mình.

Trong thực tế, để tránh sự nghi ngờ, anh trả lời với cô bằng một giọng nói nhẹ nhàng.

"Oh, cái này cũng không có gì đặc biệt lắm."

Bất cứ ai từng làm việc cho một công ty đều có thể làm chuyện này một cách gọn gàng.

"Ồ không.

Tôi nghĩ rằng đây là thái độ thích hợp cho người đứng đầu đấy"

Thật khó chịu.

Cắt ngang trong khi mình đang giới thiệu.

Ainz suýt nói ra những lời này, nhưng anh kịp nuốt chúng xuống.

Nếu anh nói ra, thì những nỗ lực bảo vệ cô ấy trước đó sẽ bị lãng phí.

Anh dễ dàng phân tán ý nghĩ của mình, và ho nhẹ với những người đang tiến đến.

Những người này cũng hiểu Momon đã bị gọi đi, do đó họ kết thúc bằng vài ba câu chào hỏi thông thường.

Sau khi dòng mạo hiểm giả đã phân tán, một cái liếc mắt và anh nhận ra Gazef đã biến mất.

Cố nén ham muốn nhảy lên ăn mừng, anh bình tĩnh nói với Evileye.

"Warrior-Captain huyền thoại của Vương quốc đã biến mất...Ồ xin lỗi.

Tôi đã dành quá nhiều thời gian với người khác.

Thật xin lỗi!"

"Mou~?

Quả thật đã đi rồi.

Anh ta là một người bận rộn, có cảm giác rằng anh ta không thể ở một nơi quá lâu.

Nhưng mà không cảm ơn tới Momon-sama, át chủ bài bảo vệ vương đô thì quá thô lỗ rồi.

Tôi sẽ đi gọi anh ta đến đây!"

"Chờ chút!"

Anh vô tình lên giọng.

Ainz tiếp tục nói to hơn.

"Không, không sao cả.

Thực sự, đừng lo lắng về điều đó.

Tôi chỉ ở đây vì Marquis Raeven đã thuê tôi.

Nói cho cùng thì đây là một cuộc giao dịch, chẳng có lí do nào mà 'Warrior-Captain' huyền thoại phải cảm ơn cả...

"

"Là như vậy à...

Tôi đã cảm thấy rằng Momon-sama là một người đàn ông hào phóng".

Ainz nghĩ rằng anh đã bị chế giễu, và anh nhìn kỹ Evileye.

Nhưng anh không thể đọc khuôn mặt của cô dưới lớp mặt nạ kia.

Mình không thể tin tưởng bất cứ ai đang đeo mặt n ... một nỗi đau.

Tuy nhiên, tại sao cô ấy lại đeo mặt nạ?

Nó phải là một loại vật phẩm ma thuật ...

Vào lúc này, Ainz nhận ra sai lầm của mình, và anh nhìn quanh để xem xét.

Bầu không khí không thay đổi, không có ai phát ra lòng thù địch với mạo hiểm giả cấp Adamantite Momon.

Ảo giác trong Yggdrasill được tạo thành bởi vật phẩm, nhưng trong thế giới này, ma thuật ảo giác có thật.

Trong trường hợp đó, có thể có cách nhìn xuyên qua vật phẩm tạo ảo ảnh...Ở E-Rantel, không ai có thể nhìn xuyên qua, và sau khi nghe nói Hội trưởng hiệp hội ma thuật sư có thể bằng kinh nghiệm nhìn thấu ảo ảnh, mình thấy mình thật bất cẩn...Có vài mạo hiểm giả cấp Orichalcum ở đây, thật là một sai lầm...

Ainz nhìn quanh căn phòng một lần nữa.

Không ai phòng bị, bí mật vẫn an toàn...từ bây giờ, mình sẽ không bỏ mũ giáp ở Vương đô trừ khi bắt buộc.

Có thể sẽ có kẻ nhìn xuyên qua ảo ảnh của mình.

"...

Evileye-san,"

"Xin hãy gọi cho tôi là Evileye.

Momon-sama là vị cứu tinh của tôi, ngài không cần phải quá trang trọng với tôi đâu."

Ainz chỉ chào lịch sự.

Nhưng nếu là mong muốn của cô, anh không có lý do gì để từ chối.

"Được rồi, Evileye, chúng ta qua đó thôi ..."

"Tất nhiên!"

Đó là một câu trả lời vô cùng vui mừng.

Anh không biết mình đã làm khiến cô hài lòng như vậy.

Ainz cho phép Evileye kéo mình về phía công chúa.

Các mạo hiểm giả bắt đầu bàn tán khi họ nhìn thấy nhóm người đứng bên kia căn phòng- Renner và thuộc hạ của nàng, còn có hai mạo hiểm giả cấp adamantite .

Đương nhiên, chủ đề là Momon, mạo hiểm giả hàng đầu.

"Tôi đã nghe những tin đồn từ E-Rantel, nhưng sự thật đã vượt quá mong đợi của tôi."

"Không chỉ anh ta, phải không?

Tôi đã nhìn thấy Red Drop , và tôi có cảm giác tương tự từ họ.

Anh ta dường như hoàn hảo trong mọi mặt.

Tôi đoán cấp adamantite không chỉ có sức mạnh thôi đâu."

Người nói là hai mạo hiểm giả cấp mithril với một tấm platinum trên dây chuyền của mình.

"Thật à?

Tuy nhiên, anh ta đã bị công chúa triệu tập mà vẫn mất thời gian để chào hỏi với người mới.

Người như thế không tồn tại, phải không?"

"Tôi đã rất ngạc nhiên."

Những lời thì thầm đến từ những mạo hiểm giả xung quanh.

Trong một nhiệm vụ mà các bên phải hợp tác với nhau, chào hỏi là một phương thức tìm kiếm sự giúp đỡ cực kì hiệu quả.

Một người sẽ ra tay giúp đỡ người mình biết chứ không phải người xa lạ.

Tuy nhiên, những người có thể giúp đỡ một mạo hiểm giả cấp adamantite, cũng chỉ có mạo hiểm giả cấp mithril trở trên.

Như vậy, chào hỏi một mạo hiểm giả mới có thể được cho là lãng phí thời gian.

Điều này có nghĩa rằng Momon không nghĩ đến lợi ích bản thân, mà chỉ muốn làm sâu sắc hơn tình bạn của mình với những người khác.

"Anh muốn anh ta đi qua chỗ công chúa còn đồng đội của anh ta tiếp xúc với đám người mới đúng không?"

"À, ừ, bình thường người ta vẫn làm vậy mà.

Đó là những gì tôi mong muốn.

Các anh cũng vậy phải không?"

"Tôi cũng vậy...Nghe có vẻ không hay, nhưng có lẽ anh ta không có kĩ năng mềm.

Hay là anh ta có thứ tự ưu tiên riêng?"

Những lời đó chắc chắn có thể xem như một sự xúc phạm, nhưng khuôn mặt của người đàn ông vừa nói không có chút ác ý nào.

"Có lẽ.

Có lẽ thứ tự ưu tiên của anh ta khác."

Như thể chờ đợi điều này, người đàn ông đã nói trước đó trả lời một cách nhanh chóng.

"Sau cùng, không có ai tốt hơn anh ta.

Ý tôi là, anh ta là một mạo hiểm giả cấp adamantite nhưng lại đối xử với những người mới như là bạn bè chiến đấu.

Nhìn vào khuôn mặt của họ kìa."

"Họ hoàn toàn tôn thờ anh ta."

Đúng, khuôn mặt những mạo hiểm giả mới giống như một đứa trẻ vừa mới gặp thần tượng của mình.

"Heh, yeah, nếu anh ta đối xử với tôi như thế, tôi sẽ làm vậy.

Thậm chí tôi còn có thể hiến ra trinh ass của mình nữa cơ."

"Haha, ai cần cái ass bốc mùi của anh chứ?

Đồng đội anh ta thật xinh đẹp."

"Ừ, Đúng vậy.

Anh nghĩ rằng họ làm chuyện đó chưa?"

"Tất nhiên, nếu không tại sao họ lại thành một đội?"

"Tôi nghe nói không phải như thế ..."

Người đàn ông thứ tư cắt ngang đeo một tấm Orichalcum trên cổ.

"Anh có vẻ biết rõ những tin đồn ở E-rantel nhỉ.

Sức mạnh của 2 người đó hơi ảo. có thể là vì không có ai có thể đuổi kịp với họ chăng??"

"...

Anh nghe lỏm chúng tôi nãy giờ sao?"

"Hahaha!

Đừng nói thế, anh không quan tâm ai đang lắng nghe, phải không?"

"Heh, tốt, tôi đoán thế," mạo hiểm giả đầu tiên nói.

Hội trưởng Công hội mạo hiểm giả vỗ tay để có được sự chú ý của mọi người.

"Một giờ sau sẽ bắt đầu hành động, vì vậy xin mời di chuyển ra ngoài ngay.

Bởi vì chúng ta không có nhiều thời gian, xin vui lòng thông báo cho bất kỳ thành viên trong nhóm không có mặt ở đây.

Trong mọi trường hợp, tất cả đều đi theo sau tôi.

"

Lower Fire Month (9th Month), 5th Day 1:12

Họ đã tập trung sang một phòng khác chuẩn bị lần cuối cho kế hoạch.

Họ xem xét thời gian đột phá, phải làm gì khi kẻ thù xuất hiện, và làm thế nào để đối phó với những tình huống bất thường.

Nhưng cuối cùng, vì có quá ít thông tin cho nên kết luận cuối cùng là tùy cơ ứng biến.

Thanh niên trong bộ giáp màu trắng im lặng này giờ, bỗng nhiên lên tiếng.

"Xin lỗi, công chúa,"

"Chuyện gì?"

"Tôi biết một người khác có thể trở thành một mũi tên cho việc này.

Ông ấy là một người đàn ông cực mạnh.

Chúng ta có thể yêu cầu ông ấy giúp đỡ?

Một mũi tên là tốt, nhưng hai sẽ tốt hơn, và nếu họ hỗ trợ lẫn nhau, tôi chắc chắn họ có thể đánh bại bất cứ con quỷ nào.

"

"Này là gì, Climb?

Ngươi đang nói về việc Momon-sama mà ta đề nghị là không đủ?

"

Giọng của Evileye cao vút.

Mắt Climb run lên vì sợ hãi.

"Không, không, tất nhiên là không.

Tôi không hề có ý đó."

"Momon-sama là chiến binh mạnh nhất trong lúc này.

Ta dám khẳng định rằng thay vì giúp đỡ anh ấy, người đàn ông mà ngươi nói sẽ thành trở ngại.

"

Chiến binh cầm thanh Katana, Brain, can thiệp để bảo vệ Climb.

"Tôi không nghĩ thế.

Tôi biết Climb nói về ai.

Ông ấy rất mạnh.

Ông ấy hạ Zero, kẻ mạnh nhất của Six Arms, trong một đòn.

"

"Ngươi là Brain Unglaus?

Người được Gazef và Climb đề cử làm hộ vệ của công chúa?"

"Tôi là cấp dưới của Gazef, nhưng trong khi chờ bổ nhiệm, tôi trở thành hộ vệ của công chúa."

"Ngươi mạnh hơn Climb, nhưng đó không phải là một sự đảm bảo sức mạnh của người đàn ông kia.

Và bên cạnh đó, ngươi thua một bà già nhỉ?

"

"...

Ara, cô cũng thua bà ta mà?

Xin lỗi, Unglaus-san.

"

"Uuuu ..."

Evileye thút thít như Lakyus mắng cô.

"Không chỉ có bà ta, mà mọi người đều có ở đó!"

"Sau khi thua, cô đã bảo rằng thua trong tay Rigrit, không phải chúng ta."

"Cô vẫn còn nhớ à, Tina?"

Tina cười còn Evileye khóc, tâm trạng trong căn phòng khá lên trông thấy.

Tại thời điểm này, Ainz hỏi một câu hỏi.

"Ông ấy có vẻ rất thú vị.

Ông ta thuộc tuýp ngươi gì vậy?

"

Climb tự hào nói tên của người đàn ông.

"Tên của ông là Sebas."

"...

Hm?

Seibath?

"Cái tên nghe có vẻ quen thuộc với Ainz.

Hay chỉ đơn thuần là một trùng hợp ngẫu nhiên?

"...

Nhân cách của ông ta thế nào?"

Sau lời giải thích của Climb, Ainz gật đầu.

Đó là Sebas ?!

Làm thế nào mà ông ta tiếp xúc với Climb?

Mối quan hệ của họ là gì?

Climb là một trong những địa chỉ liên lạc của Sebas '?

Ainz chỉ lướt qua các báo cáo Sebas gửi, và anh đã nhớ bất kỳ của những người mà ông đề cập.

Không có cách nào cả, mình quá bận rộn ...

Lo lắng của Ainz tăng lên khi anh chỉ đưa ra một cái cớ vụng về để bào chữa.

Trong trường hợp này, cậu nhóc này là mối liên lạc có giá trị mà Sebas đã tạo ra.

Nếu cậu ta bị vứt bỏ quá sớm, nó sẽ là một sự lãng phí cho công việc của Sebas.

Một lãnh đạo tốt cần tránh không may xóa bỏ thành quả lao động của cấp dưới.

Tốt nhất là giúp đỡ cậu bé này, và gián tiếp khen ngợi Sebas.

"Tôi chưa từng chiến đấu với người tên Sebas này, vì thế tôi không thể nói là ai mạnh hơn được."

"Tất nhiên Momon-san mạnh hơn ông ta!"

Narberal nói bằng một giọng tràn đầy tự tin.

Evileye lặng lẽ gật đầu đồng ý.

Ainz không thể không vỗ đầu Narberal .

"Vâng, nếu đồng đội của tôi nói như vậy, thì cả hai bên đều có lí.

Tôi tin rằng ông ta cũng mạnh ngang tôi."

"Một phản ứng trưởng thành đáng ngạc nhiên.

Không giống đồng đội của tôi... cơ thể không phát triển, tâm trí cũng không phát triển luôn."

"Được rồi, được rồi, đừng tự bôi xấu bản thân nữa.

Đây là mệnh lệnh của đội trưởng.

Nếu không có gì khác để thảo luận, tại sao chúng ta không đi thăm Tia và Gagaran?"

"Cứ thế đi."

Hai người họ đã chết và được hồi sinh.

Mặc dù anh đã không nhìn thấy quá trình phục sinh, nhưng anh nghe từ những người khác.

"Kể ra thì, có thể sử dụng năng lượng bóng tối để tấn công lũ quỷ không?"

"...

Năng lượng bóng tối?"

Câu hỏi của Evileye làm Lakyus bất ngờ.

Có vẻ như cô vừa nghe thấy một khái niệm không tưởng.

"Ah, tôi nghe từ Gagaran, nếu cô giải phóng toàn bộ sức mạnh của Demonic Sword Kilineyram, nó có thể đủ mạnh để tiêu diệt toàn bộ đất nước."

Mắt Lakyus trợn tròn hai mắt.

"Ca-Cái đó để sau đi!

Còn nhiều điều phải thảo luận mà phải không?"

Một thanh quỷ kiếm?

Khoan đã, hình như mình đã nghe nói về cái vũ khí này rồi ... không có trong Yggdrasil, nhưng thế giới này ...

Chính nó!

Demonic Sword Kilineyram, có thể tỏa ra sức mạnh bóng tối.

Mặc dù vậy ...nhưng phá hủy toàn bộ một quốc gia nào?

Nghe có vẻ cường điệu, nhưng cũng có thể lắm chứ.

Ainz kết luận rằng khuôn mặt cô đỏ lên là vì tức giận và hoảng sợ khi con át chủ bài của mình đã bị bất ngờ tiết lộ.

Khi sự chú ý của tất cả mọi người quay sang Lakyus, tiếng gõ cửa vang lên, và hai người đàn ông bước vào ngay sau đó.

"Onii-sama, và Marquis Raeven,"

Nghe Renner nói, tất cả mọi người hơi cúi đầu chào.

Đây là lần thứ hai Ainz đã gặp hai người đàn ông này.

Lần đầu tiên là cách đây không lâu, khi họ đến Vương đô.

Họ đã thay đổi các điều khoản trong nhiệm vụ.

Thay vì chống lại Eight Fingers, anh sẽ chiến đấu chống lại Jaldabaoth, và anh sẽ được làm việc cùng với các mạo hiểm giả khác của Vương đô.

Sau lời chào đơn giản, Ainz và những người khác bước ra ngoài vì công chúa muốn nói chuyện riêng với hai quý tộc.

Hầu hết các chi tiết của kế hoạch chiến đấu đã được quyết định.

Tìm kiếm Sebas đã bị bác bỏ do thiếu thời gian và nhân lực.

Tất cả những gì còn lại là chờ mệnh lệnh từ bên trên.

"Cuối cùng, tất cả mọi người, tôi cầu nguyện các vị thần để hi vọng tất cả mọi người ở đây có thể sống sót trở về và chiến thắng ... hy vọng của chúng tôi đặt trên người các bạn, hay đúng hơn, là trên Momon-san.

May mắn sẽ đến với anh."

Sau khi nhìn Renner cúi đầu cầu nguyện, Ainz và những người khác lặng lẽ rời khỏi phòng.

Những người ở lại là Raeven và hoàng tử thứ hai – Zanack Valurean Igana Ryle Vaiself – và Renner.

Khoảnh khắc Climb rời khỏi phòng, khuôn mặt Renner đã thay đổi, đôi mắt lạnh hơn giống như một hồ nước mùa đông.

Zanack rùng mình khi thấy sự thay đổi của cô.

"Chúng tôi tình cờ nghe được các chi tiết từ căn phòng bí mật ..."

Căn phòng được thiết kế cho việc nghe trộm, và hai người đó đã được nghe từ trong đó.

"Có một câu hỏi mà ngươi không trả lời.

Tại sao ngươi đưa đám vệ binh thành một chiến tuyến.

Muốn hi sinh họ sao?"

Vệ binh rất yếu.

Ngay cả những mạo hiểm giả yếu nhất còn mạnh hơn họ.

Nếu họ bị tấn công, kết quả đơn giản là một cuộc tàn sát.

"Mồi."

Từ đó là những gì họ nghĩ.

"Những mạo hiểm giả đã nói: Đám quỷ cấp thấp của Jaldabaoth không được phép tràn vào Vương đô.

Nếu đem đám vệ binh ra làm mồi, chắc chắn chúng sẽ xơi "no bụng" và trở nên chậm chạp, đúng không?

" Renner mỉm cười.

Không thể giải quyết vấn đề trên thế giới này bằng những lời nói hoa mĩ.

Tất cả đều có giá của nó.

Không ai hiểu rõ điều này hơn những người cầm quyền, những người có trách nhiệm hạn chế sự hy sinh càng nhiều càng tốt.

Từ quan điểm đó, Renner là một lãnh đạo lý tưởng.

Tuy nhiên, con người là những sinh vật của cảm xúc, và cảm xúc của họ khi nghe tin về kế hoạch này là ghê tởm.

"Chắc chắn phải có một cách tốt hơn?

Một số cách mà không liên quan đến việc hi sinh toàn bộ vệ binh?"

"Nếu có, chắc chắn Hoàng tử Zanack nói ra rồi, đúng không?"

Zanack rơi vào im lặng.

Đó là sự thật, gã không có một kế hoạch tốt hơn Renner.

Gã cũng có những ý tưởng, chắc chắn, nhưng chúng hoặc là không thực tế hoặc không thể với các nguồn lực sẵn có.

Tại thời điểm này, điều duy nhất gã có thể làm là thừa nhận rằng kế hoạch Renner là tốt nhất.

Raeven chuyển hướng nhìn qua vị hoàng tử đang lo lắng, và nói ra nghi vấn của bản thân.

"Ồ, cho phép thần hỏi.

Tại sao lại giao cho Climb một nhiệm vụ nguy hiểm như vậy?"

"Cùng lý do với việc quân đội của Onii-sama và Marquis Raeven đang tuần tra thành phố."

Zanack hiện tại đang tuần tra xung quanh Vương đô, làm ra vẻ hoàng tử quan tâm đến dân chúng.

Hơn nữa, gã cũng lan truyền tin đồn đại hoàng tử ẩn nấp an toàn bên trong cung điện.

Đề cao bản thân, hạ thấp đối thủ.

Điều đó có nghĩa Renner cũng làm điều tương tự- cho cấp dưới đi làm nhiệm vụ nguy hiểm để tăng danh tiếng cho bản thân?

Tuy nhiên, nếu nghĩ về cách Renner tiết lộ nỗi ám ảnh của cô với Climb ngày hôm qua, chắc chắn có gì đó không ổn ở đây.

Cảm nhận được sự nghi ngờ, Renner tiếp tục nói

"Tất nhiên, Climb cũng có thể bị giết.

Trong trường hợp đó, Lakyus sẽ phục sinh anh ấy.

Cái giá không hề rẻ, tất nhiên, nhưng cũng không thành vấn đề.

Và sau khi anh ấy được phục sinh, Climb sẽ bị suy yếu do việc tiêu hao sức sống.

Trong thời gian đó, tôi sẽ chăm sóc anh ấy.

Tôi chắc chắn sẽ không ai phản đối việc tôi chăm sóc cho một người đã chết và sống lại để làm theo lệnh của tôi.

"

"Tôi hiểu rồi.

Thật hợp lí.

Tranh thủ tăng thêm tình cảm sao."

"- Lakyus có thể chết không?"

"Đó là một mối quan tâm hợp lệ," Renner nói với Raeven, người hơi cúi đầu xuống.

"Nhưng tất cả đều đã lên kế hoạch.

Thời điểm xuất kích, sẽ có những người khác bảo vệ cô ấy.

Hội trưởng không muốn một người có thể hồi sinh người chết bị giết, nên cô ấy đáp ứng không chút do dự.

"

"Có vẻ như tất cả mọi thứ đều nằm trong tính toán của ngươi, em gái."

Đó là cô em gái cười rạng rõ như đóa hoa của gã.

Zanack run lên.

Bên cạnh gã, Raeven cố gắng ngăn cản cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng mình.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 6 - Chương 6: Trận chiến cuối cùng của cuộc náo loạn


Phần 1

Lower Fire Month (9th Month), Ngày 5, 02:30

Ngọn lửa rực cháy trong rào chắn nhưng không hề tỏa nhiệt, làm cho người ta cảm giác như đó chỉ là ảo ảnh.

Những mạo hiểm giả đứng ở phía trước trao đổi ánh mắt với nhau, tiếp đến họ lấy hết can đảm của và liều lĩnh tiến qua phía bên kia của bức tường lửa.

Tuy các Priest từ ngôi đền sử dụng ma thuật bảo hộ hệ hoả lên người họ, song những mạo hiểm giả vẫn phải nín thở vì sợ phổi của họ sẽ bị thiêu cháy.

...

Mà chắc họ cũng biết là ngọn lửa sẽ không gây ra bất kỳ tác hại vật lý nào.

Một ý nghĩ chợt hiện trong tâm trí Lakyus khi cô quan sát bức tường lửa từ phía sau.

Nhưng vẫn còn quá sớm để kết luận rằng bức tường lửa đó là vô hại.

Nếu thứ đó không gây ra tổn hại nào thì phải có một lý do nào đó để Jaldabaoth thi triển nó.

Đó là điều khiến Lakyus phải đau đầu.

Nếu mình đã không nghĩ ra được, cũng không cần phải lãng phí sức lực vào thứ đó làm gì.

Trong tình cảnh này, ai có thể suy luận tốt hơn nhỉ...

Evileye hay là Oji-sama?

Rào chắn từ ngọn lửa ma thuật giống như một ảo ảnh, không hề có sự kháng cự hay khiến người khác nóng bức, và như thế cô nhìn qua phía bên kia của bức tường lửa.

Lakyus lướt nhìn khuôn mặt lo lắng của các mạo hiểm giả đã đi qua rào chắn.

Mục đích của kế hoạch là nhằm thiết lập một tuyến phòng thủ, nhưng việc lập tuyến phòng thủ trong Vương đô ngay giữa trận chiến là vô cùng khó khăn.

Do đó, mọi người quyết định chia thành bốn nhóm với mỗi nhóm lấy mạo hiểm giả cấp Orichalcum làm nòng cốt.

Nếu đứng trên cao nhìn xuống sẽ thấy nó giống như một con thú với bốn chân đang dang rộng.

Vì những mạo hiểm cấp Orichalcum được xem là trụ cột của nhóm nên tất nhiên là họ sẽ là người chỉ huy.

Nhưng ngay lúc này, bọn họ đầy sự bất an và căng thẳng.

Lakyus hy vọng họ có thể vượt qua sự sợ hãi và truyền dũng khí cho những người đang đứng ở xung quanh.

Mình có nên đi tiên phong không?

Chắc chắn là có, nếu có một mạo hiểm cấp Adamantite như cô đứng ở tiền tuyến, chắc chắn sỹ khí của mọi người sẽ được nâng cao.

Nhưng hiện tại Lakyus không có những đồng đội đáng tin cậy kề bên.

Ngay cả khi cô là một mạo hiểm giả cấp Adamantite, một cá nhân của nhóm Blue Rose sẽ kém hiệu quả hơn so với một đội cấp Orichalcum.

Vì thế cô đã chuyển giao quyền chỉ huy lực lượng tiên phong cho họ.

Ngay cả khi họ đã đặt kỳ vọng vào mình, tiến thẳng vào trong và tạo một hiệu ứng cộng hưởng cũng chỉ làm tăng sự bất an mà thôi.

Nhưng... ah, có lẽ mình nên đi đến phía trước và quan sát tình hình.

Với ý nghĩ đó, Lakyus bước qua bức tường lửa.

Thế giới của sự im lặng trải ra trước mắt họ.

Những con đường cũng giống như bất kỳ con đường nào khác trong Vương đô, chỉ trừ một điều là không có sự tồn tại của con người và có vô số những ngôi nhà bị phá hủy.

"Chuyện gì đã xảy ra với người dân?

Họ đang trốn ở đâu đó à?

Không có mùi máu."

"Không phải đâu.

Hãy nhìn xem, rất nhiều ngôi nhà bị phá hủy.

Tôi e là họ đã bị bắt đi rồi."

"Chúng ta cần phải cảnh giác với những con quỷ ẩn nấp trong các ngôi nhà, chúng ta có nên tìm kiếm từng căn phòng một không?

Việc này sẽ mất rất nhiều thời gian."

"Sẽ an toàn hơn nếu chúng ta liên hệ với Lakyus-san và chờ đợi chỉ thị, phải không?"

"Vậy, hãy nhanh lên và—"

"Không cần phải vậy."

Như phản úng lại với câu nói vừa phát ra, đám mạo hiểm giả quay lại, nhìn về phía sau.

Họ nhìn Lakyus, người vừa đến bằng ánh mắt tròn xoe đầy kinh ngạc.

"Những mạo hiểm giả cấp độ Copper và Iron sẽ ở lại tìm kiếm trong các ngôi nhà.

Một đội cấp Mithril sẽ ở lại để canh gác.

Những người còn lại triển khai đội hình và tiến tới.

Có ai phản đối không?"

Tất cả lắc đầu tỏ ý không phản đối.

"Hành động thôi."

Lakyus bước đến đứng ngang với các mạo hiểm giả cấp độ Orichalcum.

Sự im lặng khó chịu bao trùm xung quanh.

Thật khó tin là nơi này từng có sự sống cho đến chạng vạng ngày hôm nay.

"...

Nhắc mới nhớ, Momon-san liệu sẽ ổn chứ?"

Lakyus hiểu cảm giác bất an của họ khi giao phó mọi hy vọng lên người Momon.

"Anh ấy sẽ ổn thôi.

Evileye cũng xác nhận là anh ta thậm chí còn mạnh hơn cả cô ấy.

Vấn đề thực sự nằm ở kẻ đã chiến đấu với anh ta, chỉ huy của phe địch, Jaldabaoth.

Hắn rốt cuộc mạnh đến mức nào, dù sao..."

Các mạo hiểm giả nghe thấy điều này và gương mặt của họ rũ xuống trong tuyệt vọng.

"Ah, xin lỗi, đừng quá lo lắng.

Chúng ta chỉ cần làm những việc đã được giao phó, thế thôi."

"Etou, đúng là vậy.

Tôi thừa nhận có chút ghen tị khi tôi phải đứng trong cái địa ngục này, nhưng tôi đoán là mỗi người trong chúng ta điều đã được giao những nhiệm vụ thích hợp nhất.

Vì vậy, tất cả mọi người, tiến lên!"

Đứng ở đầu hàng ngũ, cùng các mạo hiểm giả cấp độ Orichalcum, Lakyus tiến về phía trước.

Lakyus nắm chặt thanh Quỷ Kiếm Kilineyram trên tay.

Bề mặt thanh kiếm tựa như bầu trời đêm với những ngôi sao lấp lánh.

Tiến bước chưa được bao xa, có âm thanh của một vụ nổ vang vọng từ đằng xa.

Những người đang run rẩy là những mạo hiểm giả cấp thấp.

Những người chuẩn bị cho một trận chiến là mạo hiểm giả tầm trung.

Trong khi những kẻ quan sát xung quanh là các mạo hiểm giả cấp cao.

Và người nhìn thẳng về phía trước là mạo hiểm giả thứ hạng cao nhất.

Giữa nhiều phản ứng vì vụ nỗ, Lakyus nhìn chằm chằm vào khoảng không với ánh mắt sắc bén.

"Nhóm bên đó đã bắt đầu tham chiến."

Có lẽ không phải là nhóm của Tina.

"Nếu tiến độ nhóm của họ cũng như nhóm của chúng ta, hẳn là chúng ta sẽ sớm giáp mặt với kẻ địch."

"...

Chuyện gì ở phía trên vậy?"

"Chúng ta đã cử người trinh thám trên đó, và không có bất cứ báo cáo gì từ họ cho đến lúc này."

"Ổn thôi.

Có rất nhiều loại quỷ có khả năng bay.

Nếu chúng nằm rải rác trong Vương đô, tình hình sẽ trở nên rất tệ.

Vì vậy, chúng ta cần phải thu hút sự chú ý ở mặt đất, nơi chúng ta đang đứng."

"Có nghĩa là kế hoạch của chúng ta cơ bản là không thay đổi."

"Đúng vậy... hm, có thứ gì đó, cậu có nghe thấy gì không?"

"Etou, tôi có nghe.

Tiếng chó sủa.

Hey, Đó là thứ gì?"

Một magic caster có kinh nghiệm trả lời.

"Tuy không nhìn rõ lắm, nhưng tôi nghĩ chúng là Hellhound.

Năng lực đặc thù của chúng là phun lửa.

Tôi nghĩ đại khái level của chúng nằm ở mức 15."

"Khó đây... nói đến mới nhớ, level của Jaldabaoth và hầu gái côn trùng là bao nhiêu?"

Lakyus như đờ cả người khi không biết phải trả lời thế nào.

Nếu cô nói cho họ sự thật, rất có thể quyết tâm của họ sẽ bị phá vỡ, nhưng nếu họ tiến vào trận chiến với một thông tin sai lệch về kẻ địch bởi vì cô đã nói dối, nó sẽ là một tai hại khủng khiếp.

Cô cảm thấy khó khăn trong một lúc khi phải đưa ra quyết định, sau cùng cô nói với họ sự thật.

"...

150."

"Ehhh?"

Phản ứng tương tự nhau của mọi người khi nghe giọng nói của Lakyus.

"Hầu gái côn trùng có level thấp nhất cũng 150.

Còn về Jaldabaoth theo ước tính level khoảng 200 hoặc hơn thế."

"Hả?!"

Mọi người bên cạnh Lakys đều sững sờ, dù đó chỉ mới là ước tính ban đầu.

Ngay cả những mạo hiểm giả Orichalcum cao nhất cũng chỉ khoảng 80.

Mặc dù người ta có thể chiến thắng một kẻ thù cao hơn mình 15 level, nhưng cố gắng chiến thắng một kẻ thù có level cao gần gấp đôi mình thì đúng là một trò cười.

Không chỉ vậy—

"Chờ một chút!

Cô đang nói Momon-san phải chiến đấu với con quái vật có level 200?"

"Đúng thế.

Đó là lý tại sao tôi nói chúng ta chỉ nên làm việc trong khả năng."

"Nhưng cái đó không giống... cô đang nói đến một con quái vật level 200?

Cô đang đùa tôi sao?

Level của một mạo hiểm giả Adamantite mạnh mẽ là bao nhiêu?"

"Cùng lắm thì chúng tôi chỉ ở level 90."

"Vậy...

Làm thế quái nào mà chúng ta có thể chiến thắng?!"

Những mạo hiểm giả nhìn quanh, cố gắng hít thở.

Lakyus không hề nói dối, nhưng cũng không phải toàn bộ sự thật.

Tuy Lakyus được đánh giá ở level 90, Evileye là hơn 150, nhưng nhờ đó mà cô ấy có thể kết luận suy đoán level con quái vật côn trùng và Jaldabaoth.

Đó cũng là lý do tại sao Evileye không có mặt trong tuyến phòng thủ này.

Để nhanh chóng phục hồi lượng MP đã tiêu hao, cô ấy đã ngồi thiền và nghỉ ngơi.

Tiếp đó, cô sẽ theo sau Momon tiến đến chỗ của Jaldabaoth nhằm hỗ trợ Momon trong trận chiến với Jaldabaoth.

Lo sợ họ sẽ phải giáp mặt với con quái vật côn trùng một lần nữa.

Trong khi Lakyus đang chìm trong suy tư, cô cảm thấy tâm trạng não nề chung quanh như nhói lên trên da của mình.

Nhuệ khí của mọi người đang giảm mạnh, và có những tiếng thì thầm về việc từ bỏ và trốn khỏi Vương đô.

Tất cả đều nằm trong dự đoán, mọi người đang mất dần tinh thần.

Lakyus hiểu được bởi vì lần đầu cô nghe Evileye nói về cuộc chiến của họ, cô đã cũng có cảm giác như thế.

"Mọi người cũng đã nghe Evileye nói qua phải không?

Momon là người có thể đối đầu với Jaldabaoth.

Do đó, chúng ta nên đặt trọn niềm tin vào Momon-san, và thay vào đó chúng ta sẽ làm những điều trong khả năng của chúng ta."

"Nh—nhưng nếu Momon-san chiến đấu với Jaldabaoth, sẽ ra sao nếu con côn trùng kia xuất hiện ở đây?"

"Để đó cho chúng tôi, Blue Rose.

Evileye có một vật phẩm đặc biệt cho phép cô ấy dịch chuyển đến chỗ chúng ta.

Với lại cô ấy cũng có cách đối phó với con hầu nữ côn trùng.

Vì thế cô ấy có thể bỏ qua chênh lệch và đánh bại ả ta."

Điều đó như một làn sóng khích lệ các mạo hiểm giả.

Dường như tinh thần chiến đấu của họ đã được khôi phục.

Trong một khoảnh khắc.

Tiếng gầm rú của quái vật vọng đến từ con đường phía trước, cùng với đó là âm thanh của tiếng bước chân.

"Chúng đang đến.

Chúng ta sẽ lập tuyến phòng thủ ở đây.

Những người còn lại trên đĩa bay tản ra các tuyến đường phụ.

Đường chính cứ để chúng tôi lo!"

Đám quái vật tiến đến trên đường chính.

Chúng trông như những con chó to lớn, nhưng mắt chúng lại chứa đầy sự tà ác, và tại nơi mà đáng ra là nước dãi lại là ngọn lửa trào ra từ dạ dày.

Có 15 con Hellhound đang tiến đến.

Đứng trước chúng là Lakyus đang nắm chặt thanh Quỷ Kiếm Kilineyram bằng cả hai tay.

"Lũ nhãi nhép, đừng có xem thường ta."

Cùng với lời cầu nguyện, Lakyus chém con Hellhound ra làm hai với một đòn duy nhất.

Thanh kiếm linh động bao quanh cô như một lá chắn, ngăn chặn đòn tấn công của lũ Hellhound từ hai bên cánh.

Cô đá văng một số con đang định cắn vào chân mình.

Lakyus nhanh chóng diệt gọn 6 con Hellhound, và đám còn lại tiếp tục tấn công các mạo hiểm giả khác.

Những người yếu hơn xử lý từng con một, trong khi những mạo hiểm giả mạnh hơn tiêu diệt nhiều con Hellhound cùng lúc.

Bằng cách này, số lượng kẻ địch dần dần sụt giảm.

Bởi lẽ Lakyus đã giết gọn 6 con trong một lúc, những người còn lại cũng thế mà giải quyết gọn bọn chúng.

"Chăm sóc cho những người bị thương!"

"Không sao đâu, Lakyus-san!"

Tất nhiên, không hẳn là họ không bị thương chỉ là nó không đến mức nghiêm trọng.

Xem xét việc cần phải tích trữ MP, đây là một khởi đầu suôn sẻ.

"Mọi người đứng ở hai bên, tôi lặp lại lần nữa!

Tiến tới 50m và tái lập đội hình!"

Tiếng reo hò vang lên từ hai phía.

Giữ chặt thanh kiếm trong tay, Lakyus tiến lến phía trước.

♦ ♦ ♦

Lower Fire Month (9th Month), 5th Day, 02:41

Ba người đàn ông chạy vào một con hẻm tối và hẹp.

Không còn ai khác ở đó ngoài họ.

Ba người đàn ông đó là Climb, Brain và một Thief(nghề đạo chích) vốn là cựu mạo hiểm giả xếp hạng Orichalcum đã cùng nhau chiến đấu chống lại Zero.

Những mạo hiểm giả làm việc cho Marquis Raeven đảm nhận công việc tuần tra trên các tuyến đường trong Vương đô nhằm săn lùng những con quỷ xâm nhập qua các con đường và ngăn chặn chúng.

Sở dĩ Climb nhận được sự trợ giúp của Thief là vì theo lời Marquis Raeven, ông ta đã tự yêu cầu mình được giúp sức cho Climb.

Đó là để trả món nợ ân tình của Climb khi cậu chặn đòn tấn công của Zero đang nhắm vào ông và cũng đã chữa trị cho ông.

Ngoài ra, Raeven cũng muốn trả ơn cho công chúa Renner.

Nhờ Thief quyết định lộ trình, họ đã không gặp phải bất kỳ con quỷ nào trên đường cho tới lúc này.

Họ thậm chí không thể đến được tận đây nếu không có sự giúp đỡ của ông ta.

Tuy rằng họ có đủ tự tin khi đối mặt với lũ quỷ vượt trội hơn về sức mạnh và tốc độ, nhưng họ có thể sẽ phải chiến đấu với những kẻ sở hữu khả năng đặc biệt.

Họ sẽ đứng giữa lần ranh giữa sự sống và cái chết bằng ý chí của chính họ, trải qua khoảng thời gian khó khăn khi phải chống lại các cuộc tấn công không chỉ là công kích vật lý bình thường.

Tuy chỉ mới quen biết trong thời gian ngắn, nhưng cũng vì thế, Thief hiểu rõ Brain và Climb là những người thiếu suy xét trong việc này, đó là lý tại sao ông tham gia cùng để tránh cho họ có hành động tự sát.

Brain thầm cảm ơn trong lòng khi đang vừa chạy vừa cúi thấp người để giảm thu nhỏ cơ thể.

Dần dần kiến trúc các tòa nhà xung quanh bắt đầu thay đổi, số lượng nhà không phải nơi cư trú tăng lên.

Dường như họ đã tiến gần đến mục tiêu.

"Này, tại sao chúng ta lại đi về phía nhà kho?"

Climb hỏi Thief khi ông ta quan sát khu vực xung quanh.

"Renner-sama đã nói nếu bọn chúng bắt giữ người dân và dùng họ làm tù binh, chúng sẽ cần một không gian đủ rộng để kiểm soát và giam giữ tất cả.

Theo lập luận này, sẽ dễ dàng hơn nếu chia cách các cư dân và nhốt họ vào một cái kho lớn."

"Ra là vậy.

Nếu gia đình họ bị chia cách, họ sẽ nghĩ là tất cả đang bị bắt làm con tin và ít có khả năng bỏ trốn.

Nếu là như vậy, chúng ta cần phải nhanh lên... .Ngay cả khi chúng ta gấp rút quay lại đường chính, chúng ta vẫn cần phải chọn một lối đi an toàn."

"Cảm ơn.

Chúng tôi tin tưởng vào ông."

Có nhiều việc cần làm sau khi giải cứu người dân.

Không chỉ suy nghĩ về cách giúp họ thoát ra, một điều tối quan trọng là tuyến đường an toàn cho việc rút lui.

Lựa chọn tuyến đường thích hợp là rất quan trọng, đặc biệt là khi họ phải di chuyển cùng với rất nhiều người dân.

Nhưng sự may mắn này có thể kéo dài bao lâu?

Brain tự hỏi.

Nhiệm này này không khác gì là ra lệnh cho Climb đi chết.

Kể từ lúc kẻ địch bắt giữ người dân, hẳn bọn chúng đã có kế hoạch.

Đổi lại, điều đó có nghĩa là người dân bị giám sát chặt chẽ.

Về những gì mà anh đã nghe, chỉ huy của kẻ địch Jaldabaoth là một con quỷ có thể giết chết những mạo hiểm giả cấp Adamantite trong vài giây.

Như vậy đám tay sai mà hắn sắp xếp canh gác cũng sẽ rất mạnh.

Sự chú ý của Brain hướng vào Climb, đang đứng ngay bên cạnh.

Cậu đã mặc bộ giáp trắng tinh của mình cho mọi người biết rằng cậu là hiệp sĩ của công chúa Renner.

Lúc này, cậu đang vuốt ve bao tay của mình... hay đúng hơn là chiếc nhẫn cậu đang đeo trên ngón áp út bên dưới lớp bao tay.

Gazef đã đưa cho cậu chiếc nhẫn này.

Anh ta nhận được chiếc nhẫn từ một người bà già đã từng là thành viên của Blue Rose.

Theo truyền thuyết, chiếc nhẫn này là một món đồ cực kỳ hiếm sinh ra từ ma thuật cổ đại, có khả năng giúp một chiến binh vượt qua giới hạn của họ.

"Cậu phải sống sót để trả lại nó".

Brain nhớ lại gương mặt Gazef khi anh ta nói ra câu đó.

Gazef không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào khác lạ vào lúc đó.

Không giận dữ, phiền muộn hay tuyệt vọng.

Anh ta biết rằng là một chiến binh phục vụ cho một vị lãnh chúa, sẽ có lúc anh phải đối mặt với trận chiến mà anh chắc chắn sẽ chết.

Tuy nhiên, để nâng cao khả năng thể chất cho Climb, anh ta đã cho cậu mượn chiếc nhẫn này.

Brain quan sát theo dấu hiệu trên tay của Thief khi ông ấy cảm nhận được sự hiện diện của sự sống.

Nhìn lên trên, tầm mắt của anh hướng về phía sau của tòa nhà— trong khoảnh khắc đó, tim Brain gần như ngừng đập.

Ở trên mái của nhà kho gần đó là— dựa vào chiều cao và ngoại hình—một cô gái với mái tóc dài vàng hoe.

Cô mặc một chiếc váy được thêu công phu từ vải trắng tinh khiết, và phía dưới váy— là một đôi giày cao gót lấp lánh như kim cương.

Kết hợp với sự hoa lệ từ những chiếc nhẫn, đồ trang sức và vòng cổ, làm người ta nghĩ rằng cô gái đó hẳn phải là con gái của một quý tộc, hoặc một người thừa kế giàu có.

Thân hình của cô thật sự rất đẹp, được chiếu sáng bởi bức tường lửa, trái ngược với chiếc mặt nạ xương trắng của cô, tuy nhiên, sự bí ẩn của cô không hề giảm đi chút nào.

Trái ngược với xuất hiện của mình, trông cô rất thờ ơ, như thể cô là một linh hồn trong một thế giới bão hòa.

Trang phục và màu tóc của cô hoàn toàn khác so với lúc đó.

Quay lại thời điểm đó, nếu như nói cô được sinh ra từ màn đêm sâu thẳm, thì hiện tại, cô như được sinh ra từ mặt trăng.

Nhưng cho dù thế, không nghi ngờ gì họ là cùng một người.

Hình ảnh đã từng thiêu đốt linh hồn Brain giờ hòa nhập làm một với hình ảnh trước mặt.

Anh có thể chắc chắn rằng chính là thứ đó.

Dưới lớp mặt nạ của cô gái đó là gương mặt của một con quái vật— Shalltear Bloodfallen.

Dường như cô ta không để ý đến họ, nhưng nếu đó thực sự là con quái vật đã đứng trước mặt anh, cho dù họ có đứng xa thế nào đi nữa, họ sẽ bị giết ngay lập tức nếu bị cô ta phát hiện.

Có cách nào mà họ có thể trốn thoát mà không mà không bị phát hiện không?

Hoàn toàn không thể.

Brain nhận ra điều này, cảm giác như anh đã đặt một chân vào khe băng nứt.

Mồ hôi không ngừng toát ra từ cơ thể anh.

Brain ra hiệu cho Climb và Thief rằng anh có điều muốn nói.

Nhận thấy anh đã phát hiện điều gì đó, hai người họ dừng lại và giữ đều nhịp thở.

Bây giờ phải làm gì?

Mình nên làm gì nên thoát ra khỏi đây?

Nếu chúng ta chiến đấu với ả, chắc chắn chúng ta sẽ bị giết.

Ngay cả khi có cố gắng bỏ chạy, chúng ta vẫn sẽ bị săn đuổi và bị giết dù ở bất cứ đâu.

Lúc đó mình đã sử dụng một lối thoát hiểm để trốn thoát, nhưng lúc này không có bất kỳ thứ gì như thế.

Tại sao cô ta lại ở đây?

Có phải là đang tìm mình không?

Brain mỉm cười cay đắng với ý nghĩ cuối cùng.

Nếu đã là thế, chỉ có một biện pháp trong hoàn cảnh này thôi.

"Climb-kun, tôi sẽ đi kéo dài một chút ít thời gian.

Hãy tận dụng nó mà chạy trốn."

Brain quay qua nhìn Thief và cúi đầu.

"Tôi giao lại cậu ấy cho ông."

Không lãng phí thời gian để suy nghĩ lần nữa, Brain ngay lập tức nhảy lên tòa nhà nơi Shalltear đang đứng, đu mình lên không trung với một chuyển động duy nhất.

Mặc dù anh không có kỹ năng leo trèo của một Thief , nhưng tòa nhà chỉ cao hai tầng, và lực tay của một Warrior dễ dàng giúp anh lên đó.

Trên mái nhà, hình dáng Shalltear vẫn y như khi anh lần đầu gặp cô ta.

Tim Brain đập dữ dội.

Anh rất sợ, sợ sẽ vượt qua những gì mà anh tưởng tượng.

Ký ức tuyệt vọng về trận chiến ấy lại hiện lên trong tâm trí khi anh nhìn thấy sự xuất hiện của cô.

Cho dù vậy, anh vẫn lấy hết can đảm của bản thân để đối mặt với cô ta.

"...

Phiền phức gì nữa đây?"

Giọng nói lạnh giá phát ra từ cô gái, chỉ hơi bị bóp nghẹt bởi chiếc mặt nạ.

Cô ta không nhận ra mình?

Trò đùa gì đây?

Hành động khôn ngoan nhất lúc này là giả vờ không biết và quan sát phản ứng của cô ta.

Với ý nghĩ đó, Brain lên giọng đáp lại.

"Tôi ở đây vì thấy một cô gái khả nghi trên mái nhà.

Cô định làm gì trong Vương đô này?"

"Tại sao ta phải nói cho ngươi?

Ngươi nên cho ta biết một con người như ngươi đang định làm gì ở đây.

Có phải ngươi là kẻ duy nhất xâm nhập vào đây không?"

Tim anh nhảy lên một cái.

Tuy không biết Climb đang trốn ở đâu, anh biết một điều là không thể rời mắt khỏi cô ta.

Để phân tán sự chú ý của cô, anh lên tiếng.

"Cô đang tìm kiếm ai sao?

Không phải tôi sao?"

"Tại sao ta phải tìm ngươi cơ chứ?"

"Đây là lần thứ hai chúng ta gặp nhau.

Ngay từ đầu tôi đã không thể quên được gương mặt xinh đẹp của cô."

"...

Chắc ngươi đã nhầm với ai đó rồi nhỉ?"

Brain đơ người trong nháy mắt.

Anh muốn hỏi cô ta để xác nhận họ có phải cùng một người không, nhưng ngay lập anh gạt bỏ nó.

Đó là cô ta.

Không thể nào khác được.

...

Như cô ta nói, mình chỉ là một con kiến nhỏ bé không đáng để nhớ ư?

Nếu như đó thật sự không phải là trò đùa, nếu Shalltear thật sự không nhớ, thì nó có nghĩa là cô ta hoàn toàn không có chút bận tâm nào đến anh.

Đối với một sinh vật có sức mạnh áp đảo như Shalltear, đó không phải là kiêu ngạo hay là tự phụ.

"Không...xin lỗi.

Có lẽ... chắc là.

Vâng, đây là lần đầu chúng ta gặp nhau."

"Thật à?

Hừ, cho dù ngươi có hiểu được, cũng chả có gì khác biệt.

Nhưng để an toàn có lẽ ta nên giết ngươi thôi.

Ngươi muốn sống chứ?

Hay là chết?

Nếu người quỳ trước và liếm giày của ta, có lẽ ta sẽ vui vẻ mà thay đổi ý định bỏ qua cho ngươi."

"Rất tiếc, nhưng tôi nghĩ là mình sẽ chiến đấu."

Brain hạ thấp người tạo một tư thế rút kiếm trong khi từ từ hít thở.

Kỹ thuật mà anh đang sử dụng, một tuyệt kỹ, [Field].

Không cần phải nói, mặc dù, Brain biết là nó vô dụng đối với Shalltear.

"Haaaa..."

Cái chết mang tên Shalltear nhẹ nhàng lắc đầu.

"Ngươi không hiểu được sự chênh lệch sức mạnh giữa chúng ta sao?

Thật khó chịu..."

Thật sự, mình hiểu.

Brain thầm nghĩ khi anh nhìn vào cô.

Nỗi sợ hãi mang tên Shalltear làm anh sợ đến mức muốn buồn nôn.

Nó còn hơn cả những gì anh hiểu.

Nhưng vì sao anh lại không bỏ chạy?

Khóe miệng anh nhếch lên khi nghĩ về điều này.

Nếu trái tim anh là một hồ nước, thì lúc này nó hoàn toàn yên ắng và tĩnh lặng.

Ngay cả khi đối mặt con quái vật đã khiến anh phải bỏ chạy bằng mọi giá, anh vẫn giữ được bình tĩnh.

Sự bình thản này là điều đáng sợ.

Shalltear chậm rãi bước tới phía trước một lần nữa.

Giống như lặp lai khoản khắc lúc đó, và chắc chắn kết quả dành cho Brain là thất bại hoàn toàn.

Tất cả công sức, nỗ lực, sự cống hiến và cả giấc mơ của anh, sẽ lại dễ dàng bị phá vỡ trong sự khinh thường của một đứa trẻ phá nát một món đồ chơi.

Thật sự.

Đó là cái cách mà ả làm.

Anh đã rất khiếp sợ.

Cho đến giờ, anh đã trải qua vô số trận chiến, đặt cược mạng sống của mình vào thanh kiếm trên tay.

Đột nhiên phải thừa nhận sự sợ hãi về cái chết lúc này là rất ngớ ngẩn.

Cuộc chiến này làm anh cảm giác như đang tự gieo mình xuống vách núi.

Chỉ có điều, cái cảm giác kinh hoàng tệ hại mà anh phải mang theo trên mình, từ nơi ẩn náu của đám cướp cho đến Vương đô, là sự ám ảnh vô hình.

Brain nhớ đến chàng trai trẻ phía sau.

Cậu ấy là một chàng trai yếu đuối, yếu hơn anh rất nhiều.

Giữa cơn phong ba của cái chết, tuy cơ thể không ngừng run rẩy nhưng cậu vẫn đứng vững.

Và rồi Brain bật cười.

Ông già đó đã nói đôi khi con người sẽ phát ra một nguồn sức mạnh không tưởng, nhưng Brain biết điều đó là không thể đối với anh.

Anh không giống cậu ấy, một người sẵn sàng dâng hiến mạng sống của mình cho công chúa mà cậu hết lòng phục vụ, và anh cũng không thích Gazef, người dâng tấm thân và cuộc sống của mình cho nhà vua và đất nước.

Ai cũng có thể làm điều đó, nhưng không phải là anh.

Brain là người ích kỷ, một người chỉ làm việc mình thích.

Cho dù là như vậy... huh.

Có lẽ đây mình điều mình có thể làm cho cậu ta, bằng cách kéo dài thời gian để cậu ấy trốn thoát.

Chậm rãi bước đi, Shalltear giơ ngón út của bàn tay trái, tiếp cận với một tốc độ chậm không tưởng.

Có phải là vì sức tập trung cao độ của anh đã làm cho thời gian của tất cả vật thể như đang chậm lại, hay là Shalltear cố chuyển động chậm rãi, kéo dài nỗi sợ hãi trong anh?

Cảm giác như là cả hai, và anh mỉm cười một cách buồn bã.

Phải.

Đó là cái cách mà cô ta làm.

Tuy cả hai mới chỉ gặp nhau được vài phút, Brain cảm thấy như anh hiểu rõ cô gái này hơn bất kỳ người phụ nữ nào khác mà anh từng gặp.

Hai bước nữa, huh... hai bước trước khi cô ta tiến vào phạm vi thanh kiếm...

Anh muốn chạy, nhưng hơn cả thế, anh không buông bỏ vũ khí trong tay mình.

Cuộc đời anh đã dành trọn cho thanh kiếm.

Có lẽ thanh kiếm cũng có chung kết cuộc như anh.

Brain đã tìm thấy câu trả lời cho mình.

Với ý nghĩ đó, anh dõi theo bóng dáng của Shalltear bằng đôi mắt của mình.

"Sống vì kiếm... chết vì kiếm sao?"

Trong lúc đó, tâm trí của Brain trở nên trống rỗng.

Kẻ địch là sự tồn tại xa vời, và ý chí của anh đã được mài dũa thành một thanh kiếm sắc bén.

Brain sử dụng [Instant Flash].

Đó là một võ kỹ mà không có đối thủ nào là con người có thể nhìn ra, chứ đừng nói là chống lại.

Nhưng anh vẫn không thể chạm vào con quái vật đang đứng trước mặt anh, ngay cả khi anh có kết hợp [Field] với [Instant Flash].

Ở mức độ đó, đối thủ của anh vẫn có thể chặn lại chỉ với hai ngón tay.

Do đó, Brain pha trộn thêm một loại võ kỹ.

Bộ mặt của Gazef hiện lên trước mắt anh.

Nếu không phải vì anh ta, mình sẽ chẳng bao giờ kết thúc ở đây.

Anh đã từng nghĩ như thế, nhưng sau cuộc gặp gỡ ở Vương đô, cách suy nghĩ của anh đã thay đổi.

Brain bây giờ không cảm thấy gì khác ngoài tình bạn thân thiết với kẻ thù—không, đối thủ lớn nhất của anh.

Anh đã chấp nhận mình sẽ chết ở đây và ngay lúc này.

Có lẽ lúc này đã quá muộn ... nhưng cảm ơn anh, đối thủ lớn nhất của tôi ... và cũng là người bạn thân nhất.

Cùng với đó, lồng ngực anh đã dịu lại.

Nếu không phải là sự nhầm lẫn, anh đã tự cho phép mình chiến đấu.

Ngay cả sự sỉ nhục trong quá khứ cũng đã biến mất.

"—Aaaaaaaaa!"

Brain hét lên như một loài chim quái dị.

Nó đến từ sâu thẩm trong tâm hồn, mang theo toàn bộ sức mạnh của anh.

Anh lập tức thi triển [Instant Flash] ở tốc độ cực nhanh và hướng tới mục tiêu dựa vào thông tin thu được từ [Field].

Chưa dừng lại ở đó—sau đòn [Instant Flash], anh tiếp tục một chuyển động khác.

Chuyển động đó—

[Four simultaneous sword strikes].

Đó là kỹ năng của Gazef, rất giống với võ kỹ đã đánh bại Brain Unglaus tại giải đấu võ thuật, nơi họ lần đầu gặp nhau.

Chuyển động đó làm Brain ngưỡng mộ, thậm chí anh còn tự nhủ phải học nó và bắt chước để hiểu rõ hơn về đối thủ của anh.

Võ kỹ đó là một võ kỹ mà anh đã niêm phong cùng với lòng căm thù và oán giận của bản thân.

Nhưng bây giờ, vào lúc này, giải thoát bản thân khỏi mọi sự hoài nghi và hạn chế, Brain sử dụng võ kỹ này mà không chút do dự.

"Fourfold Slash of Light!"

Thật ra [Fourfold Slash of Light] có một nhược điểm.

Thi triển liên tiếp bốn đòn công kích sẽ tạo ra một áp lực lớn lên cơ thể và các đòn công kích sẽ bị phân tán theo nhiều hướng.

Bởi vì độ chính xác của võ kỹ này rất thấp, ngay cả đối với chính người sáng tạo ra nó là Gazef Stronoff cũng chỉ sử dụng khi bị nhiều kẻ địch bao quanh.

[Fourfold Slash of Light] không gây ra nhiều đòn công kích như [Sixfold Slash of Light], nên sẽ dễ dàng hơn khi hướng tất cả các đòn công kích về phía đối thủ.

Mặc dù vậy, khả năng tập trung các đòn tấn công vẫn rất khó.

Đòn tấn công hoang dã này vẫn chưa đủ khả năng tổn hại Shalltear Bloodfallen.

Brain hiểu rất rõ điều này.

Có điều Brain sở hữu một võ kỹ mà Gazef không có.

Đó là một võ kỹ tăng cường ý thức của người sử dụng đến cực hạn trong phạm vi của nó— [Field].

Bốn chuyển động hoang dại này đã được điều chỉnh trong chiến đấu bởi độ chính xác siêu phàm của [Field], theo định hướng mà Brain vạch ra cho chúng.

Cả bốn đòn công kích đều trúng với độ chính xác tuyệt đối.

Ngay cả một anh hùng— những người vượt qua giới hạn của loài người— cũng phải khó khăn khi chặn đòn tấn công đó.

Con người, cấu thành từ thịt và xương, và không thể nào chống lại nó cho dù có tập trung toàn bộ sức chịu đựng.

Một đòn tấn công vượt qua cả ranh giới của cái chết.

Nhưng Shalltear Bloodfallen cũng là một người đứng trên nhân loại, đứng ở một vị trí mà không một ai có hy vọng vượt qua.

Đối đầu với một người như cô ta, bốn đòn công kích liên tiếp còn nhỏ hơn cả một con ốc sên lê lết dưới ánh mặt trời.

"Hừ."

Shalltear khịt mũi về phía anh trong khi bàn tay cô di chuyển nhanh đến mức mắt người có thể thấy.

Âm thanh kim loại va chạm vang lên xuyên qua màn đêm.

Cảnh tượng đang xảy ra là bốn đòn công kích đồng thời bị lệch hướng và hòa quyện thành một âm thanh duy nhất.

Bốn đòn công kích bị đẩy lui, ảnh hưởng chút nào đến Shalltear.

Cô nhún vai, mỉm cười dưới lớp mặt nạ.

Nụ cười đó không phải hướng vào tên chiến binh ngu ngốc đứng trước mặt, mà ở bản thân cô vì đã chơi với hắn cho đến lúc này.

Nhưng rồi, thời điểm kế tiếp, mắt Shalltear đã phải mở to.

Ngay lúc này, nếu ai đó chuyển đổi khả năng của họ thành dữ liệu và so sánh chúng, anh ta chắc chắn sẽ cỗ vũ cho Brain.

Đó là một phép màu, giống như là mặt trời mọc từ phía tây, một cảnh tượng làm người khác tràn ngập trong sự kinh sợ và kính trọng.

"...

Ehh?"

Ở ngay trước mắt, chiếc móng trên ngón tay út ở bàn tay trái đã bị rút ngắn.

Một khiếm khuyết bé xíu chưa đến 1cm.

Shalltear nhìn lại.

Nơi bị cắt đứt là cùng một vị trí được dùng để đẩy lùi các đòn tấn công.

Nghĩ kĩ thì, bốn đòn công kích chia thành hai cặp, một ở trên và một ở dưới.

Chúng giao nhau tại nơi Shalltear chặn các đòn tấn công.

"...

Mục đích của ngươi đây sao?"

"Kuh— Ahahahaha!"

Thình lình, gã đàn ông trước mặt cô bắt đầu cười thật lớn.

Hắn điên sao?

Shalltear tự hỏi.

Nhưng điều này không phải như vậy.

Nhiều khả năng, hắn đã cười một cách chân thành bởi sự thật là hắn ta đã cắt đứt móng tay của cô, nhưng cô không thể hiểu.

Không lẽ hắn sẽ lại tiếp tục cố gắng làm vậy?

Móng tay và răng của Shalltear là vũ khí tự nhiên, có thể sử dụng vũ khí phá hoại đặc thù để loại trừ chúng.

Tuy nhiên, đơn giản là chỉ cần chúng mọc trở lại với hiệu quả của ma thuật hồi phục, và chúng bền hơn so với vũ khí cùng cấp.

Chúng không cùng một cấp độ với vũ khí ma thuật cấp Divine như Spuit Lance.

Vì vậy Shalltear không tài nào hiểu nổi nụ cười của người đàn ông này.

Cắt một mảnh nhỏ trên móng tay cô, cũng chả thay đổi được gì.

Shalltear nhìn bốn ngón khác trên bàn tay trái của mình.

Cho dù móng tay của ngón út có ngắn xuống một chút, nó vẫn dư sức xé nát cơ thể của một người thành nhiều mảnh.

"...

Cắt đứt được móng tay của ta có nghĩa là người đã mạnh lên, vậy thì đã sao?"

Đôi mắt anh tràn ngập niềm vui sướng.

"Tôi rất biết ơn vì lời khen của cô.

Thanh kiếm của tôi... cuộc sống của tôi đã không phải là vô vọng, sau tất cả.

Cuối cùng, tôi vẫn còn có thể tiến bộ hơn nữa để đạt đến đỉnh cao!"

Đó không phải là một lời khen.

Shalltear chỉ đang chế giễu anh.

Tuy nhiên, cô có thể nhận ra cảm xúc của anh là thật.

Nói cách khác, người đàn ông này thật sự vui mừng về việc cắt một chiếc móng tay của cô.

Thần kinh của hắn có đang ổn định không vậy?

Nghĩ lại thì, ngay từ lúc gặp nhau, hắn ta toàn lảm nhảm những lời vô nghĩa.

Và nó làm cô cảm thấy khó chịu, thế nên sẽ tốt hơn là giết hắn ta một cách nhanh chóng.

Với ý nghĩ đó, Shalltear bước về phía trước và—

—và tiếng nói của Demiurge truyền đến trong trận chiến.

Shalltear hiểu rõ điều này có nghĩa là gì.

Bất chấp tất cả, cô nhìn về phía xa, nhưng không thể cảm nhận được.

"Có phải là tác dụng từ chiếc nhẫn của chủ nhân?"

Một trong những chiếc nhẫn Ainz đeo hoàn toàn che giấu anh khỏi tất cả các loại ma thuật chiêm tinh.

Chiếc nhẫn này được cấp cho các Thủ vệ, nhưng nó cũng có thể xóa bỏ sự hiện diện của người cai trị Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Với một cảm giác hối tiếc khi không thể cảm nhận được sự hiện diện của chủ nhân, Shalltear quay đầu trở lại, và thấy rằng tên con người với cái đầu không bình thường đã biến mất.

Araa!

Mình hoàn toàn quên mất gã lập dị này!

Sau khi quan sát xung quanh, Shalltear phát hiện hắn đã quay lưng lại với cô và nhảy vào một con hẻm.

Hắn đã di chuyển trong khi cô đang phân tâm.

Không đời nào một kẻ tầm thường có thể thoát khỏi tay ta.

Nếu cô sử dụng ma thuật làm chậm dòng chảy của thời gian, cô có thể bắt kịp trước khi hắn tiếp đất.

Không chút do dự, Shalltear thi triển ma thuật.

"Time Accelerator".

Không khí trở nên đặc quánh, Shalltear di chuyển xuyên qua nó với một tốc độ kinh ngạc, hướng về nơi người đàn ông đáp xuống.

Khi cô bước xuống, cô quan sát tư thế nhảy xuống của kẻ như đang bị đóng băng kia.

Tuy không thể tổn thương hắn trong khi ma thuật vẫn còn hiệu lực, nhưng cô có thể cho hắn một bất ngờ.

Thế cũng tốt.

Ta sẽ mở rộng vòng tay để tiếp đón ngươi.

Chắc chắn một con người như ngươi sẽ phải lấy làm vui sướng khi được ôm ấp bởi một người tuyệt đẹp như ta.

Khóe miệng Shalltear cong lên khi cô nghĩ về biểu cảm mà cô có thể thấy trên gương mặt của hắn.

Ngay trước lúc ma thuật kết thúc, cô đáp xuống mặt đất, cảm nhận được của ai khác đứng gần đó.

— Kia là?

Đó là một chàng trai trẻ tuổi trong bộ giáp trắng tinh khiết cùng với một kẻ có khuôn mặt gian xảo bên cạnh.

Brain chạy vào con hẻm và nhìn lên, nhưng Shalltear đã không còn ở đó.

Cô ta không đuổi theo mình sao?

Không, điều đó không đúng, mục đích của cô ta là muốn mình dẫn cô ta đến chỗ những người khác, giống như lúc đó?

Anh đã không lên kế hoạch chạy trốn lúc đầu.

Anh chỉ đơn giản là nghĩ đến việc kéo dài thời gian cho Climb và người kia trốn thoát bằng cách nhảy xuống.

Mọi hành động của Brain là muốn giúp Climb trốn thoát.

Đó là lý do anh thực hiện màn trình diễn trốn chạy này.

Nhưng trong khi anh bỏ chạy, anh cảm thấy một cái gì đó không nên có.

Một cái gì đó từ Climb và trên trộm, những người đã vẫy tay với anh.

Có lẽ nào—

Tâm trí Brain đầy ấp những cảm xúc –phẫn nộ và thất vọng.

Khuôn mặt anh méo mó bởi cơn thịnh nộ, anh kéo theo hai người họ, nắm lấy cổ áo của họ và tiếp tục chạy.

Nó rõ ràng còn chậm hơn so với khi chạy một mình, nhưng Brain không còn đủ bình tĩnh để cân nhắc việc này.

Sau khi chạy được một đoạn, và sau nhiều lần kiểm tra để đảm bảo Shalltear không bắt kịp họ, anh đẩy Climb vào một bức tường gần đó.

Vì Brain không còn tỉnh táo kiểm soát sức mạnh của bản thân, Climb bị đập mạnh vào bức tường.

"Tại sao?

Tại sao cậu lại không chạy?!"

Tuy hiện tại cảm xúc của Brain như giọt nước tràn ly, anh vẫn đủ lý trí để giữ cho bản thân không hét lên thành tiếng.

"Đó...

đó là..."

Brain nắm lấy tay Climb một lần nữa.

"Đó là cái gì chứ?!

Cậu đang lo cho tôi sao?!

Rõ ràng tôi đã nói là hai người hay chạy đi còn gì!"

"Đợi đã, đợi đã, đợi đã, đợi đã, tôi không biết đã có chuyện gì xảy ra, nhưng trước đó, cậu chỉ nói một vài điều và bỏ chạy.

Đây đâu phải lỗi của Climb-kun!"

Sau khi nghe lời nói của Thief , Brain bình tĩnh trở lại.

Sự thật là anh đã không giải thích bất cứ điều gì.

Anh gắng hít thở thật sâu.

"...

Thứ lỗi cho tôi, Climb-kun.

Tôi dường như đã phát điên."

"Ah, không, tôi mới là người cần xin lỗi, tôi đã không lưu ý đến lời nói của anh."

"Không, tôi mới là người có lỗi và tôi thực sự xin lỗi.

Nhưng chỉ là... có chuyện xảy ra."

"Hey, Unglaus-san, đã xảy ra chuyện gì thế?

Có thể là chúng ta chỉ mới quen nhau, nhưng lúc này, cậu trông như một người hoàn toàn khác, giống như một người mới làm quen với thanh kiếm."

"Đứng ở đây rất nguy hiểm.

Tôi sẽ nói cho ông biết khi chúng ta di chuyển.

Tôi chỉ có thể nói là đã gặp một con quái vật ngang tầm với Sebas-san."

Ba người họ di chuyển một cách thận trọng.

Đây là một điều may mắn khi họ không gặp phải Jaldabaoth trong lúc chạy trốn, nhưng cứ dựa vào sự may mắn mà tiếp tục di chuyển sẽ chỉ có một kết thúc tồi tệ.

"Có điều... cậu không hề bị thương, có phải là thắng rồi không?

Hay là... không, cậu giải quyết bằng lời nói?"

"Không phải vậy.

Bằng thanh kiếm này... tôi đã... móng tay của cô ta."

Brain nói với niềm vui sướng tràn trề.

Không có nhầm lẫn với điều đó— anh, Brain Unglaus, đã cắt một chiếc móng tay của con quái vật mang tên Shalltear Bloodfallen.

"Tôi đã chém đứt móng tay của cô ta."

Brain không ngừng lặp đi lặp lại.

Anh đã cố gắng hết sức để kiểm soát niềm vui dâng trào từ sâu thẳm trong trái tim mình, nhưng ngay cả như vậy, anh đã thực run lên vì xúc động.

"Tôi... tôi hiểu.

Chém đứt móng tay ...

Tôi đoán làm việc đó với một thanh kiếm là khá ấn tượng ..."

Thief lắc đầu và run lên một chút.

"...

đó là móng tay của một kẻ mạnh ngang ngửa với Sebas-sama.

Ông không nghĩ là cô ta rất mạnh sao?"

"Vậy à?

Đúng như mong đợi của Brain Unglaus..."

Brain vật lộn với vẻ phấn khích đầy nữ tính của mình khi anh đắm chìm trong lời khen ngợi.

Anh lắc đầu xóa bỏ những ý nghĩ điên rồ đó.

"Climb-kun, không, Climb.

Sau khi gặp Sebas-sama, cậu hiểu mà, phải không?

Có những kẻ mạnh hơn tôi ở khắp nơi.

Ngay cả một người như Momon cũng có thể đạt đến level của Sebas-sama.

Vì vậy, giữ lấy điều này trong tâm trí, khi tôi bảo chạy hãy nhanh chóng bỏ chạy.

Cho dù cậu có có gắng giúp đỡ, cũng chỉ cản trở mà thôi.

Hãy hứa với tôi, lần sau, đừng đặt câu hỏi với lời nói của tôi mà chỉ cần làm theo thôi."

"Tôi... tôi hiểu."

"Tốt rồi.

Cậu đang phục vụ công chúa mà phải không?

Vì vậy mà cậu có thể chịu đựng luồng sát khí chết chóc của Sebas-sama đúng không?

Thế nên hãy xem nó là ưu tiên hàng đầu của cậu."

Brain vỗ vào vai của Climb.

Và quay lại nhìn về hướng mà họ đã chạy.

Tại sao?

Tại sao cô ta không đuổi theo mình?

Có lý do nào sao?

Mình không thể hiểu được chuyện gì đang diễn ra ở đây.

Có thể nào là vì khu nhà kho này?

Brain nhớ lại lời của Renner.

Không lẽ nào cô ta và Jaldabaoth cùng tìm kiếm một thứ?

Nếu là như vậy, cô ta là thuộc hạ của Jaldabaoth sao?

Nếu gặp một con quái vật khủng khiếp như Shalltear Bloodfallen, hành động khôn ngoan nhất chính là từ bỏ nhiệm vụ và bỏ chạy ngay lập tức, nhưng liệu Climb có làm vậy không?

Sau khi nghe Brain thuyết giáo, lẽ ra cậu phải nghe theo và chạy trốn.

Đây có thật sự là chuyện tốt?

Đó là chuyện tốt khi quan tâm đến sự an toàn của Climb, nhưng đôi khi người ta lựa chọn đặt cuộc sống của họ vào nguy hiểm vì lợi ích của một ai đó, và mệnh lệnh thực hiện một nhiệm vụ tự sát từ công chúa Renner là một chuyện như vậy.

Brain không biết gì về cuộc sống của Climb trước khi cậu nhận được cái tên ấy, hoặc là vì sao cậu ta lại trung thành với 'Golden Princess' như vậy.

Dù vậy, Brain không nghĩ rằng sẽ là khôn ngoan nếu can thiệp vào quyết tâm thực hiện mệnh lệnh từ công chúa Renner của Climb.

Brain kéo Thief vào một chỗ, và nói chuyện với ông sau khi đảm bảo Climb không thể nhìn thấy hoặc nghe thấy họ nói chuyện.

"Hey, ông có nghĩ để Climb ở lại đây là ý hay không?

Có lẽ sẽ tốt hơn nếu đảm bảo cho cậu ta quay về nhà an toàn hơn là hoàn thành nhiệm vụ?"

"...

Cậu thật sự là một người dịu dàng nhỉ?"

"Rõ vớ vẩn.

Xét việc ông tình nguyện trợ giúp cho một nhiệm vụ tự sát như thế này, tôi nghĩ ông mới thật sự là một người dịu dàng hơn đó."

Thief cười với vẻ hổ thẹn, và nhìn người thành niên trẻ tuổi đang bối rối trước mặt.

"Nên nói như thế nào nhỉ... nhìn thấy cậu trai trẻ đó chiến đấu một cách vất vả làm tôi nhớ đến mình lúc còn trẻ, cho dù chỉ đồng hành trong một thời gian ngắn.

Tôi nghĩ mình có thể hiểu cảm giác của cậu về việc này.

Dù vậy..."

Đôi mắt Thief ánh lên một niềm tin mãnh liệt và rực rỡ.

"Đó là con đường mà cậu ấy đã chọn.

Chúng ta không có quyền ép buộc cậu ấy thay đổi."

Brain thở dài.

"Tôi đã quá quan tâm đến cậu nhóc đó.

Tôi khá chắc chắn cậu ta cảm thấy thế nào về công chúa, dựa vào ánh mắt và cái cách mà cậu ta phản ứng khi bị đặt trong nguy hiểm.

Địa ngục của một đứa trẻ?

Cậu ta thật thà và thô lỗ.

Vì vậy mà... cậu ta trông như một Thief đang để mắt đến kho báu quý nhất của Vương quốc."

"Đúng vậy.

Cậu ấy có thể chết, nhưng ít nhất thì đó là lựa chọn của cậu ấy."

Cùng với đó, Brain giữ vững quyết tâm của mình.

"Vậy thì chúng ta tốt nhất nên di chuyển.

Không biết khi nào Shalltear sẽ đuổi theo chúng ta."

Phần 2

Lower Fire Month (9th Month), 5th Day, 03:38

Các mạo hiểm giả từ cung điện rút lui về các chướng ngại vật ở phía sau.

Vệ binh được lệnh phòng thủ cho đến khi vết thương của các mạo hiểm giả được chữa lành.

Một khi các mạo hiểm giả đã đi qua khe hở trên rào chắn, nó ngay lập tức được khôi phục với các tấm ván và các mảnh vụn khác.

Không còn ai ở phía trước các chướng ngại vật.

Điều này có nghĩa nơi đây là tiền tuyến.

Nhìn từ đằng sau, vệ binh có thể thấy các mạo hiểm giả với dáng vẻ tơi tả đang khập khiễng lui về phía sau.

Vết cào còn mới và vệt cháy xém như trang trí trên bộ giáp của họ, còn máu tươi thì không ngừng chảy ra.

Hơn nữa đằng sau họ là bức tường lửa đang thiêu đốt bầu trời.

Họ đã tiến sâu khoảng 150m vào lãnh thổ kẻ địch.

Quả thật, họ sợ hãi khi Vương đô quen thuộc trong tư tưởng của họ, nó giống như là linh tính, biến thành một thế giới hoàn toàn xa lạ; lãnh thổ thật sự của kẻ địch.

Các mạo hiểu giả đã lấy những vật dụng trong các ngôi nhà ở xung quanh và tháo rời chúng ra để tạo thành các chướng ngại vật.

Vệ binh đã nghĩ rằng nó sẽ là một chướng ngại vật hữu ích, nhưng lúc này dường như chúng rất nhỏ bé và vô nghĩa.

Cảm giác như nó sẽ sụp đổ khi gặp phải đòn tần công đầu tiên.

"Không sao đâu.

Những con quỷ không đuổi theo các mạo hiểm giả.

Kẻ thù không lựa chọn tấn công, chúng ta có thể lập một phòng tuyến vững chắc.

Không vấn đề gì, chúng sẽ không tấn công."

Một ai đó lại lặp đi lặp lại những từ này.

Họ muốn che giấu sự lo lắng của bản thân và mong muốn còn sống quay trở về nhà.

Ông lặp đi lặp lại lời cầu nguyện với vị thần của mình.

Có 45 người đàn ông đứng đây bảo vệ chướng ngại vật.

Họ sử dụng giáo và mặc áo giáp da.

Trong số đó có một người đàn ông đội chiếc mũ giáp, Bona Ingray.

Ông là một trong số những đội trưởng vệ binh được huy động tối nay.

Tuy nói là đội trưởng, thật sự thì ông cũng không khác mấy so với các vệ binh khác.

Vóc dáng của ông không có gì đặc biệt, cũng không phải tâm trí ông đặc biệt nhạy bén.

Những vệ binh trẻ tuổi còn mạnh hơn và nhanh nhẹn hơn so với ông.

Ông được đảm nhận vị trí này vì ông đã làm một vệ binh cho đến 40 tuổi, và cũng vì không có ai khác đảm nhận nó.

Khuôn mặt ông tái nhợt, tay nắm thật chặt cây giáo cho đến khi các ngón tay trắng bệch.

Nhìn kỹ, người ta có thể thấy đôi chân của ông đang không ngừng run rẩy.

Ông nhìn chằm chằm về phía trước chỉ vì ông không muốn nhìn thấy một cái gì đó khủng khiếp.

Tư thế không chút tin cậy nào của ông chỉ làm tăng sự bất an của các vệ binh.

Một lần nữa, đúng như dự kiến, coi đây như là lần đầu tiên họ phải đặt mạng sống của bản thân vào làn ranh của trận chiến.

Vương quốc đã chiến đấu với Đế quốc nhiều năm, quân lính luôn được gửi đến bình nguyên Kattse.

Nhưng các Vệ binh được giao nhiệm vụ bảo vệ thành phố, do đó họ không được điều đến tiền tuyến.

Bởi vì điều này, rất nhiều người dân đều ao ước nhận được vị trí này, những người không muốn chiến đấu chống lại Đế quốc.

Nhưng vào lúc này—

Họ đã có nhiều kinh nghiệm đối phó với mâu thuẫn giữa của những gã nông dân say rượu, nhưng chưa bao giờ họ đối mặt với một tình huống mà phải chiến đấu đến chết.

Vì thế mà nỗi sợ hãi trong họ thậm chí còn tăng thêm.

Lí do duy nhất khiến họ không bỏ chạy là vì họ biết bỏ chạy là một tội lỗi không thể tha thứ.

Cho dù sống sót, họ vẫn sẽ bị quy tội không bảo vệ thành phố.

Đó là lý do tại sao họ không bị điều đến chiến trường.

Nếu họ thất bại trong việc bảo vệ thành phố, họ chắc chắn sẽ bị điều ra tiền tuyến trong cuộc chiến tiếp theo với Đế quốc.

"Mình sẽ từ bỏ công việc của một vệ binh nếu có thể sống sót sau chuyện này."

Bona tự lẩm bẩm với chính mình, và nhiều người đứng ở xung quanh cũng đồng ý.

"Ông còn nhớ những mạo hiểm giả đã nói gì không?"

"Chúng ta đang nói về chuyện phải làm gì nếu gặp phải Hellhound, Great Hellhounds, Gazer Devils và Demon Swarms?"

"Đúng vậy.

Có ai biết cách chống lại chúng không?

Đặc biệt là điểm yếu của chúng, hay cái gì đại loại như vậy."

Không ai trả lời; họ chỉ biết nhìn nhau.

Vẻ mặt Bona như muốn nói "thật vô dụng".

Khi ông nhìn thấy khuôn mặt bất mãn của những người khác, ông quay đi và đâm mạnh cây giáo xuống đất.

"Chết tiệt!

Đám mạo hiểm giả không giải thích rõ hơn chút sao?"

Các mạo hiểm giả đã chia sẻ thông tin với các vệ binh trong tình trạng bị thương nặng và đang rút khỏi chiến trường.

Họ chỉ nói tên của chúng với các vệ binh, không nói chúng trông như thế nào, hoặc làm cách nào để chống lại chúng.

Tuy nhiên, thật quá khắt khe nếu đổ hết lỗi lên các mạo hiểm giả.

Vệ binh và mạo hiểm giả không có cách thức trao đổi phù hợp, và kết quả là số lượng thông tin được chia sẻ trở nên hạn hẹp.

Thực tế thì, việc sử dụng những vệ binh không biết gì để tạo lập tuyến phòng thủ chỉ có thể đổ lỗi vệ binh cấp cao.

Ngoài ra, không phải tất cả vệ binh đều không biết gì về ác quỷ.

Một vài người trong số họ có thể đã học được điều gì đó về kẻ địch.

Một trong những trung đội vệ binh đã gửi một số thành viên của họ đến hỗ trợ các mạo hiểm giả rút lui, và đã học được nhiều thứ trong quá trình này.

Mà nhóm vệ binh này lại không có hành động gì bởi vì chỉ huy của họ đã bị đóng băng vì sợ hãi và thậm chí không dám quay nhìn mạo hiểm giả rút lui, và ông ta không muốn giảm số lượng vệ binh canh gác chướng ngại vật.

"Bọn họ được trả tiền nhiều hơn chúng ta để làm cùng một việc!

Bọn họ phải chiến đấu vất vả hơn.

Cho đến chết!!"

Mốt số người gật đầu khi Bona hét lên.

"Tính mạng của chúng ta đang bị đe dọa!

Bọn họ không nên bỏ chạy và để lại tất cả cho chúng ta!"

Bona gọi những vệ binh đứng gần đó.

Những người ở xa nhìn chằm chằm vào ông với một ánh mắt lạnh lùng, trong khi những người đứng gần ông cũng la hét và tỏ ra bất mãn với các mạo hiểm giả.

"Chúng đang ở đây!"

Nghe thấy âm thanh cảnh báo; Bona trông như đang bị bóp nghẹt.

Những con quỷ bắt đầu xuất hiện từ phía cuối con đường.

Dẫn đầu bọn chúng là một con quỷ trông như một sinh vật lai giữa người và ếch.

Da của nó có màu vàng, lấp lánh với đống chất nhờn nhớp nháp.

Toàn thân nó bao phủ với những khối u lớn, trông giống như gương mặt của một người bị ép ra từ bên trong.

Miệng của nó đủ rộng để một nhát nuốt gọn một người đàn ông, và cái lưỡi dài bất thường bắt đầu nếm mùi vị trong không khí.

Theo sau nó là những con Hellhound, như thể đang chời đợi con mồi.

Sau nữa là những con quỷ trông như một con người bị lột hết da và bắp thịt được bao phủ trong loại dịch thể đen nhờn.

Tổng cộng có 50 con chó quỷ, một con quỷ thân thể sưng phồng bao lấy khuôn mặt, và 6 con quỷ lột da.

"Bọn chúng đông quá!"

Bona gào lên trong khi không ngừng rung chuông.

"Chúng ta không thể chống lại chúng!

Chạy đi!"

"Khỉ thật!" một âm thanh tức giận vang lên.

"Ngậm cái mõm chó của mày lại!"

Bỏ qua tiếng kêu than oán trong tuyệt vọng của Bona, các vệ binh nhìn vào đồng đội của họ, vẻ căng thẳng hiện rõ trên gương mặt mỗi người.

"Nghe này!

Tất cả những gì chúng ta cần làm là đâm chúng với mũi giáo!

Giết chúng không phải là việc của chúng ta!

Chỉ là để kéo dài thời gian!

Tất cả chúng ta sẽ làm điều đó!"

"Chúng ta sẽ làm điều đó".

Một số người lặp đi lặp lại lời này, và sau đó là một người khác thực hiện.

"Hell yeah!

Xông lên."

Ngay cả những vệ binh, gương mặt đầy sợ hãi, cũng nắm lấy ngọn giáo trong tay và đứng vào hàng ngũ.

"Mọi người cùng lên nào."

Ai nào đó nắm lấy Bona và kéo ông đến vị trí của mình.

Không có thời gian để chơi đùa.

Những con quái vật gào lên, và bắt đầu cấu xé hàng rào với một tốc độ không thể tin nổi.

Ngọn giáo của các vệ binh đâm thẳng vào chúng từ những khoảng trống đang ngày càng lan rộng trên hàng rào.

Tiếng kêu la đau đớn của đám Hellhound vang lên khắp xung quanh.

Những con chó bị đâm trúng vội vã rời xa hàng rào.

Chúng bước quanh hàng rào và hú lên, di chuyển trong khi quan sát tình hình.

Một vài vệ binh tăng thêm lực đẩy của ngọn giáo vào những con Hellhound ở gần thông qua các khoảng trống, khiến chúng phải lùi lại.

Dần dần, khuôn mặt của các vệ binh bắt đầu phấn chấn trở lại.

Nụ cười của những con quỷ phía sau hàng rào thật kinh tởm, và các vệ binh vẫn còn thấy bất an vì họ không biết ý định của chúng là gì.

Tuy nhiên, thời gian này vẫn đang rất thuận lợi.

Nói cho cùng thì công việc của họ không phải tiêu diệt ác quỷ.

"Ch—chuyện gì thế?!"

Một vệ binh phát ra một tiếng kêu duy nhất khi anh ta nhìn thấy những gì diễn ra trước mặt mình.

Kẻ địch đã xếp thành một hàng chỉnh tề, ngoài tầm với của ngọn giáo.

Chuyện này hoàn toàn khác với những cuộc tấn công loạn xạ nãy giờ.

Vệ binh càng lúc càng cảm thấy bất an hơn.

Giá mà họ biết được những gì mà đám Hellhound sắp làm, họ đã có thể thay đổi đội hình hoặc làm một cái gì đó.

Trong lúc này, tất cả những gì họ có thể làm là đâm ngọn giáo vào giữa các khoảng trống.

Và khi họ nghĩ việc dùng ngọn giáo đâm vào chúng là tất cả những gì họ phải làm, lũ quái vật mở rộng miệng của chúng, nhiều người nghĩ cảnh này giống như là hàm răng cả chúng lệch ra ngoài.

Màu đỏ trong cổ họng của chúng không phải là thịt, mà là lửa.

Nhưng tia lửa đỏ thẩm đồng loạt bắn vào hàng rào, nhấn chìm mọi thứ trong biển lửa.

Trong mắt của các vệ binh không còn gì ngoài những ngọn lửa.

Mặc dù ngọn lửa bắn ra rất mạnh, nó vẫn không thể thiêu cháy hàng rào trong vài giây.

Nhưng điều này không tạo ra nhiều khác biệt đối với những vệ binh bên kia hàng rào.

Tiếng hét vang lên khắp nơi.

Đôi mắt của một số người bị thiêu cháy, trong khi phổi và cổ họng của những người khác bị cháy đen vì đã hít phải ngọn lửa.

Cuối cùng, tất cả họ ngã xuống.

Những vệ binh còn sống là những người đứng ở hai bên, còn những người ở trung tâm đã không ai còn thở nữa sau khi dính phải ngọn lửa.

"Đây—là số phận của chúng ta!"

Những lời không ai muốn nghe thoát ra từ miệng của Bona.

Ông nhanh chóng vứt ngọn giáo xuống đất và cởi bỏ mũ giáp, tất cả chỉ để giúp ông chạy nhanh hơn.

Những vệ binh khác như bị choáng.

Họ cũng nghĩ đến việc rút lui, dĩ nhiên, không ai trong họ có tư tưởng như ông.

Bona bỏ chạy với một tốc độ mà người bình thường khó mà diễn tả được.

Những vệ binh sống sót nhìn vào bóng dáng của Bona đang xa dần.

Tuy nhiên, cuộc tháo chạy ông đã đột ngột dừng lại bởi một con quỷ rơi xuống từ bầu trời.

Một con quỷ với cơ thể căng phồng bay trên trời mà không có cánh, và một tiếng "rắc" phát ra khi nó đáp trên lưng của Bona.

Bona kêu lên đau đớn.

Mặc dù có thể giết ông một cách dễ dàng, nhưng con quỷ đã không làm vậy.

Tuy nhiên, phải có một lý nào đó sau những việc nó làm, nhưng chắc chắn đó không phải là lòng thương xót.

Con quỷ há miệng nuốt trọn cơ thể Bona.

Cái bụng phình to của nó hầu như không thay đổi ngay cả khi nó đã nuốt trọn cơ thể ông ta vào trong bụng— không, đã có vết phồng mới, với một khuôn mặt xuất hiện trên đó.

Mặc dù thật khó để nói, nó trông như là gương mặt của Bona.

Tuy âm thanh của hàng rào đang bị phá vỡ vang đến tại các vệ binh, họ vẫn không di chuyển.

Thay vì nhiều người hợp thành một chướng ngại chống lại ác quỷ, hàng phòng thủ đã vụn vãi như một đống que diêm.

Lũ quỷ xuyên qua hàng rào bao vậy các vệ binh.

Một âm thanh như bị bóp nghẹt phát ra từ họ, báo hiệu rằng họ sẽ phải chết ở đây.

Nó được đáp lại bằng tiếng cười của lũ quỷ, chế nhạo đám vệ binh ngu ngốc.

Một trong số các vệ binh ngước lên bầu trời, cầu nguyện với thần của mình sẽ đến giải cứu.

Điều đáp lại anh ta là một cái gì đó hoàn toàn khác.

Anh nhìn thấy một đám người là bay trên bầu trời.

Hai trong số đang hỗ trợ người thứ ba, một người mặc bộ giáp đen tuyền.

Anh khoác lên mình chiếc áo choàng đỏ thẫm và ở mỗi tay cầm một thanh cự kiếm.

"Tôi là mạo hiểm giả Momon.

Lùi lại!!!

Để chúng cho tôi."

Tuy là họ ở khoảng cách khá xa, tiếng nói vẫn rất rõ.

Hai người hỗ trợ bay theo phía sau.

Chiến binh bóng tối tăng tốc, như thể anh bị đẩy về trước bởi một lực tác động từ đằng sau, bay theo quỹ đạo parabol và chấm dứt ở giữa đường.

Anh trượt trên mặt đất giống như không có ma sát, chủ động phanh lại sau khi cắt đầu của một con Hellhound khi lướt qua nó.

Cả hai bên đều dừng lại để xem cảnh tượng kịch tính này.

Xung quanh bao trùm trong sự yên tĩnh.

"Hellhound...

đó là toàn bộ?

Có đông hơn cũng thế thôi!"

Lũ Hellhound tiến đến chỗ chiến binh bóng đêm Momon từ khắp mọi hướng.

Trong giây lát chúng đã bao vây anh, tạo thành một hàng rào không lối thoát.

Thậm chí có cố gắng tránh chúng với thanh kiếm, anh vẫn sẽ bị cắn nát bởi những con Hellhound ở xung quanh.

Dù cho có cố gắng giết chết con chó trực tiếp tấn công, anh vẫn sẽ bị hội đồng cho đến chết bởi những con còn lại.

Trúng phải một đòn công kích của lũ chó săn sẽ phá vỡ sự cân bằng của một người và khiến anh ta không thể chống lại các đợt tấn công tiếp theo.

Đây là một chiến lược tàn bạo dựa vào ưu thế số lượng để giành chiến thắng.

Vẻ bi thương trên gương mặt các vệ binh là lẽ tự nhiên, nhưng không một ai trong họ biết gì về người có sức mạnh thật sự.

Những thanh cự kiếm liên tục chém giết, thay đổi hẳn không khí xung quanh

Mọi người có mặt đều không nói nên lời.

Một đòn công kích duy nhất.

Một người bình thường cùng lắm cũng chỉ có thể giết được một con Hellhound.

Thế nhưng, ngay cả chủ nhân của những đường kiếm đó chỉ là một con người, thì một đòn lấy mạng kẻ địch cũng không phải người bình thường có thể làm được.

Một đòn cắt Hellhound làm 4 khúc, con quái vật mà các vệ binh không hi vọng đánh bại.

Momon đã dốc toàn lực vào nhát chém, do đó anh đã mất thăng bằng.

Vẫn còn những con Hellhound khác, và bây giờ dường như rất khó để tránh đòn tấn công của chúng.

Tuy anh mặc bộ giáp mạnh mẽ, những con Hellhound có hàm răng và móng vuốt có thể cắn nát cả thép.

Và sẽ không có cách nào để sống sót sau khi nhận thương tích từ những đòn tấn công của lũ Hellhound.

Trong mắt các vệ binh, họ đang hình dung vị cứu tinh đang ở trước mặt họ sẽ phải nhận vô số thương tích.

Tuy nhiên, nghĩ vậy vẫn còn quá sớm.

Momon không cố gắng ép cơ thể mình lấy lại cân bằng, nhưng vẫn có đà.

Chiếc áo choàng đỏ thẩm tung bay, tựa như một cơn lốc lửa.

Chuyển động mềm mại giống như đang khiêu vũ, Momon bước nhẹ trên mặt đất, trong khi thanh kiếm quét ngang từ trái sang phải, tiếng gầm rú phát lên từ chúng.

Lũ Hellhound bị chém làm đôi, cơ thể chúng bị văng ra xa do lực quay từ thanh cự kiếm.

Những con còn sống đều lùi ra xa.

"Chỉ... chỉ hai đòn?"

Tiếng xì xầm của các vệ binh như đại diện cho tiếng lòng của họ.

Mà đúng hơn, sau khi nhìn vẻ uy nghi vừa rồi, họ không cò nói được gì.

"Kế tiếp... là Devourers và Gazer Devils, huh.

Nhàm quá."

Sau khi lẩm bẩm với chính mình, Momon sải bước đến chỗ lũ quỷ.

Không có sự thận trọng hay cảnh giác nào trong từng bước đi, như thể đang đi dạo trong khu vườn.

Bình thường, những vệ binh sẽ cảnh báo anh dừng lại, nhưng sau khi nhìn thấy sức mạnh như vậy, không còn ai nghĩ đến việc đó.

Điều duy nhất mà người ta có thể làm dõi theo từ đằng sau trong khi người chiến binh vĩ đại đó đang chiến đấu.

Không thể chịu nổi áp lực từ người đàn ông đang đi đến một cách tự nhiên, con quỷ mắt đỏ rống lên và nhảy bổ vào anh.

Một nhát.

Những phần cơ thể bị chém văng theo nhiều hướng.

Momon không dừng bước dù là một giây.

Anh tiếp tục đi, như thể con quỷ mắt đỏ chưa hề tồn tại, như thể anh đang ở một nơi hoang vắng.

"...

Không thể tin được."

Như thể phản ứng với lời nói của vệ binh, con quỷ Devourer mở rộng cái miệng giống như bộ hàm của một con rắn có thể nuốt chửng con mồi.

Sâu tận bên trong cổ họng, người ta có thể thấp thoáng trong đó là ngọn lửa rực cháy.

Hình ảnh của những gương mặt chịu dày dò đau đớn lòi ra từ cơ thể của nó, và tiếng la hét của những linh hồn gánh chịu số phận còn tồi tệ hơn cả cái chết.

Devourer ăn linh hồn của nạn nhân để tạo ra những tiếng than khóc đầy sợ hãi và gây ra cái chết cho bất cứ sinh vật nào.

Tuy nhiên, trước đó, Bona và đầu con quỷ Devourer đã bị chặt ra từng khúc.

Thanh kiếm đã chém bay đầu chúng và ghim sâu vào lòng đất.

"Không có vấn đề gì nếu mọi người giết nó trước khi nó kịp gào khóc."

Cùng với đó, Momon đi ngang qua, giật mạnh thanh cự kiếm khỏi cái xác.

Chỉ trong vòng 10s, anh đã tiêu diệt những con quỷ mà các vệ binh không thể đánh bại.

Đám vệ binh reo hò.

Đó là âm thanh vui sướng của những người được cấp giấy ân xá khỏi cái chết một cách thần kỳ.

Mặc dù ngập tràn trong lời ca tụng, Momon không mảy may chú ý tới, chỉ bình tĩnh nói với các vệ binh.

"...

Tiếp đến, tôi sẽ dẫn dắt các mạo hiểm mở đợt phản công.

Mọi người chỉ cần giữ vùng phòng tuyến thêm chút nữa thôi.

Ah, vì tôi đã tiêu diệt hết bọn chúng, nên làn sóng tiếp theo sẽ không đến sớm đâu.

Nabe, Evileye, hai người có thể đến đón tôi."

Hai magic caster hạ xuống từ bầu trời để đón Momon.

Và Momon đã được nâng lên không trung, anh quay sang nói các vệ binh một điều cuối cùng.

"Tôi sẽ giao chiến với boss bên phe địch.

Cho đến lúc đó, hãy bảo vệ người dân.

Trông cậy vào mọi người."

Các vệ binh thở dài khi họ nhìn Momon bay khỏi khu vực này.

Nếu như một anh hùng đã đặt niềm tin vào họ, họ sẽ bảo vệ nơi này bằng cả mạng sống

"Nee~!

Lấy chướng ngại vật đến đây!

Chúng ta sẽ cần chúng để ngăn chặn bước tiến của địch!

Sửa chữa những chỗ đã bị phá hỏng!"

Lower Fire Month (9th Month), 5th Day, 03:44

Lakyus dẫn đầu nhóm tấn công bao gồm các mạo hiểm giả xếp hạng Mythril và Orichalcum.

Tia đứng bên cạnh cô, và họ cùng nhau tiến lên.

Trước khi đảm nhận vị trí này, cô đã cân nhắc rất nhiều lần.

Bất cứ người nào có thể dùng ma thuật hồi sinh đều không nên xuất hiện ở tiền tuyến.

Tuy nhiên, sự vắng mặt của Lakyus sẽ làm giảm sút sĩ khí của mọi người.

Ưu tiên hàng đầu là đảm bảo cho trận chiến giữa Momon và Jaldabaoth, vì lẽ đó mà Lakyus không nên ở hậu phương.

Họ tránh tuyến đường mà Momon đã đi, lựa chọn tuyến đường khác dẫn họ đến chỗ các vệ binh lập rào chắn.

Những gì mọi người nhìn thấy là vũng máu lênh láng trên đường và những khối thịt năm rải rác khắp nơi.

Tất nhiên, rào chắn đã bị phá hủy hoàn toàn, không có dấu hiệu nào cho thấy nó từng tồn tại.

Để tránh việc tạo ra quá nhiều tiếng ồn, các mạo hiểm giả hợp thành một nhóm và rón rén tiến về phía trước.

Tuy nhiên, sau khi đi được khoảng 30m, họ rẽ vào một góc và bị bao vây bởi lũ quỷ.

Khi mới bắt đầu trận chiến, các mạo hiểm giả, với khả năng chiến đấu cao, có lợi thế áp đảo, nhưng dần dần, cán cân sức mạnh bắt đầu dịch chuyển.

Lí do là vì số lượng của kẻ địch quá đông so với sức chiến đấu đơn lẻ của mạo hiểm giả.

Số lượng quái vật quá nhiều, cứ như những con quỷ trong khu vực này đều tập trung đến đây vậy.

"Giữ vững vị trí!

Tiếp tục chiến đấu !"

Lakyus kích hoạt ma thuật hỗ trợ cho nhóm của mình.

Tất nhiên, không một ai trong các mạo hiểm giả sẽ rút lui.

Họ biết trận chiến này quan trọng đến thế nào.

Ngược lại với nhiệm vụ của Evileye là loại bỏ những thứ rác rưởi có ý định cản trở Momon, nhiệm vụ của họ là gây sức ép lên lũ quỷ, tránh chúng trở thành chướng ngại.

Theo lẽ đó, chiến đấu với lũ quỷ, là một cách hỗ trợ đắc lực cho nhóm Momon.

Trong khi họ chiến đấu ở đây, cơ hội chiến thắng của Momon sẽ được nâng cao.

Cuộc chiến dần trở nên khốc liệt và tiếng va chạm của kim loại trộn lẫn với nhau, âm thanh của ma thuật được kích hoạt và kỹ năng đặc thù được sử dụng— Ngọn lửa phun ra thiêu cháy thân thể con người— tất cả hòa lại với nhau trộn lẫn trong sự hỗn loạn.

Gương mặt Lakyus nhăn nhó sau khi xác nhận tình hình.

Những lời của một mạo hiểm giả nào đó động lại trong tâm trí cô.

"Lũ ác quỷ đang mạnh lên."

Chẳng lẽ chúng đã mở ra cánh cửa nối liền với thế giới quỷ, và thậm chí là triệu hồi những con quỷ mạnh hơn?

Bức tường lửa đó là ranh giới giữa hai thế giới?

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ để mọi việc tiến triển như thế này?

Cho dù họ có đánh bại Jadalbaoth, họ có thể lập lại bình yên vốn có hay không?

Tất cả những việc này có ý nghĩa gì không?

"Không phải lúc nghĩ đến điều này!"

Lakyus hét lên, những lo lắng trong cô cũng giảm bớt.

Nếu cô không hành động, cô sẽ không bao giờ hiểu được.

Vì lẽ đó, Lakyus rút thanh kiếm của mình.

"Bắn ra!"

Một trong những thanh kiếm nổi lơ lửng trên vai cô bay lên và phóng đi theo lệnh của cô.

Với một tốc độ như xé rách không gian, nó phóng xuyên qua miệng con Hellhound, tiêu diệt nó đến mức không còn gì lưu lại.

Nhìn xung quanh, Lakyus nhận ra rằng họ đã bị bao vây.

Cuộc tiến công vốn vĩ chỉ mới bắt đầu đã phải dừng lại, và kể từ lúc họ bị bao vây bởi nhiều lớp quái vật, không ai có thể hỗ trợ họ nữa.

Không còn gì khác ngoài chiến đấu.

Nhóm tiên phóng vứt vũ khí hư hại sang một bên và thay thế bằng vũ khí dự phòng.

Các magic caster cạn mana thi triển ma thuật bằng cách sử dụng [scroll] hoặc [wand] thay thế.

Họ đã sử dụng toàn bộ vật dụng có thể.

Nằm ở vòng ngoài là những mạo hiểm giả xếp hạng Orichalcum, trong khi vòng trong là những mạo hiểm giả xếp hạng Mithryl chịu trách nhiệm bảo vệ những người bị thương và các magic caster cạn MP.

Chuyện này thật tệ... nếu như tình trạng này cứ tiếp diễn, chúng ta sẽ suy yếu dần và bị đánh bại.

Lại một lần nữa chúng ta không thể đánh bại Jadalbaoth sao?

Một tiếng kêu vang lên, Lakyus quay đầu lại, cô nhìn thấy một chiến binh bị đánh gục bởi một con quỷ.

"Chém!"

Trước khi Lakyus phản ứng, Tina đã ngay lập tức ám sát con quỷ, rút ngắn khoảng cách.

Người chiến binh ngã xuống đã được một mạo hiểm giả khác chăm sóc.

Thật tốt khi anh ta vẫn còn sống, nhưng tình hình vẫn rất tồi tệ.

Hiện tại đã không còn ai sử dụng được ma thuật trị thương đã chứng tỏ là lượng MP của các Priest sử dụng ma thuật thần thánh đã hoàn toàn cạn kiệt.

Chúng ta phải rút lui.

Nếu tuyến phòng thủ này thất bại, họ sẽ được chuyển đến một tuyến khác.

Lakyus không thể để họ chết như thế này.

Cô xem xét các tình huống có thể xảy ra nếu Momon bị đánh bại, và nhận ra rằng cô sẽ phải hết sức thận trọng về hành động này.

Rút lui trong khi hoàn toàn kiệt sức là hết sức khó khăn.

Sẽ tốt hơn nếu họ rút lui trong khi vẫn còn sức lực.

"Rút lui—"

Lakyus ra lệnh rút lui, trong khi cô đang thở hổn hển thì một con quỷ rơi xuống từ bầu trời.

Nó cao khoảng 3m, và cơ bắp được bao phủ trong lớp vảy giống như một loài côn trùng.

Và một cái đuôi trông giống như con rắn.

Cái đầu của nó là một cái hộp sọ rực cháy, và trong hốc mắt tối đen là ánh sáng trắng rực rỡ.

Trên cánh tay mạnh mẽ của nó đang cầm một cái chùy khổng lồ.

Trên lưng nó mọc ra đôi cánh như cánh dơi.

Với một lần đập cánh, nó tỏa ra một làn sóng đóng băng cả không khí, và một làn sóng linh hồn rung chuyển kinh hoàng kèm theo.

Tuy được ma thuật [fear-resistance] bảo hộ nên họ không cảm thấy hoảng sợ, đây là một minh chứng rõ ràng cho sức mạnh của con quỷ, nó mạnh hơn bất kỳ con quỷ nào họ gặp cho đến lúc này.

Mồ hồi tuôn ra như thác đổ.

"—Tệ thật."

Trong tình trạng MP dồi dào và sức mạnh của các mạo hiểm giả đầy đủ, có lẽ họ đã có thể đánh bại được nó.

Nếu họ biết nhiều thông tin hơn về kẻ địch và sau này chiến đấu với nó, có lẽ họ sẽ chiến thắng, nhưng hiện tại không có một điều kiện nào được đáp ứng.

Evileye, người có hiểu biết sâu rộng và ma thuật mạnh thì không ở đây.

Gagaran, người có khả năng chống lại các đòn tấn công của đối thủ và ngay lập tức tận dụng lợi thế để phản công cũng không có ở đây.

Tia có thể khéo léo né tránh các đòn tấn công của đối thủ và phản công với kỹ năng ninjutsu của cô, cũng không có ở đây.

Chỉ có hai người đang kiệt sức là ở đây.

Cô quay sang nhìn Tina và cô ấy đã gật đầu để nói rằng mình đã sẵn sàng chết.

Lakyus nắm chặt thanh kiếm Kilineyram bằng cả hai tay và hướng về phía con quỷ.

Vào lúc này, một mạo hiểm xếp hạng Orichalcum đứng gần đó nắm lấy vai cô và hét lên.

"Chúng tôi sẽ giữ chân nó!

Cô chạy đi."

Bắt gặp một cái nhìn bất ngờ trên gương mặt của Lakyus, ông tiếp tục nói.

"Nếu cô còn sống, cô còn có thể sử dụng ma thuật hồi sinh.

Do đó, chúng tôi sẽ không cho phép cô chống lại nó.

Cô phải sống vì mọi người để hồi sinh họ."

Một nụ cười nam tính đầy quyến rũ của mạo hiểm giả.

Một nụ cười rất hợp với một mạo hiểm giả xếp hạng Orichalcum như ông.

Những mạo hiểm giả xung quanh ông cũng đồng loạt gật đầu.

Nếu suy xét vấn đề một cách bình tĩnh thì họ đã đúng.

Thay vì chuẩn bị cho cái chết, cô nên nghĩ đến việc sống sót, cô có thể hồi sinh lại những người đã chết trong trận chiến.

"Nguyên liệu cần cho một lần phục sinh là rất tốn kém.

Mọi người phải trả một cái giá đắt cho mạng sống của mình."

"Này, không phải cô nói là niềm kiêu hãnh của công chúa hay một điều gì đó sao?"

"Cứ để cho bọn quý tộc chết tiệt chi tiền cho việc này!

Bọn họ chắc chắn có tiền!"

Và chỉ cần như thế, giống như đang đi dã ngoại, các mạo hiểm giả tách khỏi nhóm.

Không hề có thảo luận, thậm chí một cái liếc mắt với nhau cũng không— họ đồng loạt đi đến trước mặt con quỷ.

Nhìn cái cách vô tư mà họ bước đến cái chết, Lakyus cắn chặt môi và quay đi.

"Xông lên với toàn bộ sức mạnh!

Hãy trụ vững tới cùng!"

Cùng với đó, cô tấn công lũ quỷ, nâng thanh Kilineyram trong tay.

Cô hoàn toàn tin tưởng khả năng phòng thủ từ bộ giáp và ma thuật của mình.

Từ bỏ việc phòng thủ, cô chuẩn bị mở đường máu vượt qua lũ quỷ.

Cảm giác như thân thể bị xé ra từng manh, da thịt như bị từng con dao găm chặt, Lakyus nghiến răng chống lại đau đớn.

Cô biết rõ cơ thể mình đã đến giới hạn, vì vậy cô lẳng lặng sử dụng ma thuật trị thương.

Mặc dù Lakyus hoàn toàn có thể sống sót trong cuộc chiến này, nhưng cô không thể làm điều đó mà không dốc hết toàn bộ sức mạnh.

"Haaaaaaa!"

Lakyus chuyển hầu hết MP của mình vào thanh Kilineyram.

Những ngôi sao lấp lánh trên thanh kiếm bắt đầu tảo sáng với hào quang chói lòa, và thân kiếm phình ra.

"Siêu kỹ! [Dark Blade Mega Impact]!"

Một làn sóng xung kích phát ra theo chiều ngang giải phóng một luồng sức mạnh hắc ám trong phạm vi rộng lớn.

Một lượng lớn các con quỷ cấp thấp bị tiêu diệt do sức công phá của dòng năng lượng vô thuộc tính.

Chính xác thì hô to tên kĩ năng là không cần thiết, nhưng hiệu quả cũng không tồi chút nào.

Tuy nhiên—

"Vẫn... chưa...

đủ?!"

Trong đôi mắt mệt mỏi của Lakyus chỉ hiện ra quang cảnh một bức tường dày đặc lũ quỷ cấp thấp.

Mặc dù cô vừa thổi bay đi rất nhiều trong số chúng trong một lần, lỗ hổng cô vừa tạo ra lập tức được lấp đầy.

Ngay lúc này, Lakyus trông thấy đằng sau những con quỷ— một tia sáng của kim loại lóe lên, một tiếng thét phát ra từ một người đàn ông.

"[Sixfold Slash of Light]."

Sáu đường kiếm đồng thời chém vào lũ quỷ.

"[Sixfold Slash of Light]! [Pace of the Wind]!

Hooooh!"

Một lần nữa, bảy con quỷ bị chém chết như dùng con dao nóng cắt một miếng bơ.

Độ sắc bén của nó làm cô liên tưởng đến ||Razor Edge||, một thanh kiếm có thể chém đứt bất cứ thứ gì, và làm lũ quỷ vô tri phải khiếp sợ.

"Thông nát ass bọn chúng."

Hưởng ứng theo tiếng thét dữ dội của Gazef, một hàng rào những ngọn thương xuất hiện ở đằng sau.

Không thể nhầm lẫn thứ ánh sáng lóe lên từ vũ khí đó.

Vô số những ngọn thương đâm tới từ phía sau Gazef.

Đó là những hiệp sĩ bảo vệ cung điện và quân lính.

Một lực lượng gồm hàng trăm binh sĩ tràn ngập con hẻm.

Nhận thấy số lượng đối thủ gấp đôi chúng, vòng vây của lũ quỷ bắt đầu sụp đổ.

Tiếng reo hò vui mừng vang lên, và các mạo hiểm giả tơi tả bắt đầu rút lui, được quân lính che chắn.

"Tại sao— Stronoff-sama đang làm gì ở đây?"

Không phải ngài ấy ở lại bảo vệ cung điện và hoàng tộc sao?

Như thể đáp lại lời của Lakyus, gương mặt Gazef nhìn sang hướng khác.

Lakyus dõi theo tầm nhìn của ông, và đôi mắt cô mở to.

Có bốn Priest và bốn Magic caster đang bảo vệ một ông già.

Trên đầu ông ta là chiếc vương miệng mà chỉ có một người trong vương quốc được phép đội.

Cơ thể ông đã được mặc áo giáp mạnh mẽ.

Đức vua Ranpossa III.

Đây là một nước cờ vô cùng nguy hiểm.

Tuy cơ thể ông được bảo vệ bằng bộ giáp, nhưng đòn tấn công của những con quỷ có thể dễ dàng xuyên thủng lớp thép.

Ngoài ra, ngay cả khi ông được bảo vệ, vẫn có khả năng ma pháp phòng ngự bị phá vỡ và khiến ngài bị thương.

Và đức vua vẫn là một người bình thường, nên ngài vẫn có thể chết bởi ma thuật.

Kể cả ma thuật phục sinh có thể tác dụng lên ngài, đức vua vẫn không thể chịu nổi việc sinh mệnh bị tiêu hao do tác dụng từ việc phục sinh.

"Đức vua đã tuyên bố— 'các bạn bảo vệ sự tồn vong của Vương đô hay là tôi?' Chỉ có một trả lời.

Bảo vệ thân thể của nhà vua là bổn phận của tôi.

Trong trường hợp đó, đây là chiến trường nơi chúng ta phải chiến đấu!

Tấn công!"

Binh lính gào lên như vừa cắn thuốc, và lao ầm ầm về phía trước.

Cà hai đội quân va chạm với nhau, nhưng khi mọi người nghĩ lợi thế đã quay lại, cơ thể của một mạo hiểm giả xếp hạng Orichalcum bay qua không trung, va vào bức tường gần đó và để lại một vũng máu đỏ tươi.

"Aaaaaaaaaaaa!!!"

Giống như muốn nói "Đến đây đi", cơ thể khổng lồ của con quỷ dừng lại ngay phía trước đám binh lính.

Có những con quái vật không thể bị đánh bại chỉ với một người.

""Stronoff-sama!

Hãy giúp tôi một tay!

"Tất nhiên."

Giọng nói theo sau câu trả lời của Gazef làm mắt của Lakyus phải mở to.

"Khoan đã nào.

Không cần một chiến binh tuyệt vời trợ giúp sao?"

"Và một Ninja rất tuyệt vời nữa chứ."

Không thể lẫn âm thanh đó vào đâu được.

Tuy nhiên, Lakyus vẫn kêu lên vì ngạc nhiên, hầu như không thể tin vào tai mình.

"Gagaran!

Tia!"

Cả hai người họ từ từ bước đến trước mặt cô.

Họ đã trang bị đầy đủ và sẵn sàng cho trận chiến.

"Hey.

Tôi sẽ khó chịu nếu cứ nằm yên một chỗ, thế nên tôi đã hỏi xin Stronoff-sama mang theo."

"Chiến thôi."

Nó không phải như thế này.

Cô đã nói là họ bị cấm tham gia chiến đấu sau khi được hồi sinh.

Thông thường, người ta cần phải được nghỉ ngơi đầy đủ trên giường và có như vậy thì họ vẫn sẽ cảm thấy mệt mỏi.

Mặc dù vậy, họ vẫn hiểu rõ tầm quan trọng của cuộc chiến này, đó là lý do vì sao họ vẫn quyết định tham chiến.

Tất cả mọi người lại kề vai nhau là sức mạnh lớn nhất mà cô nhận được.

Lakyus cầu nguyện bằng cả trái tim.

Cô cầu nguyện cho Momon sẽ đánh bại Jaldabaoth, và đánh đuổi những con quỷ ra khỏi Vương đô.

Lower Fire Month (9th Month), 5th Day, 03:46

"Tôi thấy hắn rồi."

Nhìn về đằng trước, người ta có thể thấy một con quỷ đeo mặt nạ đang đứng ở trung tâm quảng trường, không hề có ý định che giấu bản thân.

Mặc dù không nhìn thấy sự xuất hiện của những con quỷ khác, Evileye không ngu ngốc đến mức tin là bọn chúng không có ở đây.

Sau khi nhận thấy họ đang đến gần, Jaldabaoth quay lại và cúi chào lịch sự.

Chỉ có một ý nghĩa đằng sau mọi việc.

"Một cái bẫy... làm gì giờ, Momon-sama?"

"Không quan trọng là có gì đang chờ đợi chúng ta.

Chúng ta sẽ san bằng tất cả."

"Chỉ vậy thôi."

Giọng điệu của Momon đã không còn nghiêm trọng và hình thức như lúc đầu, có lẽ những lần phiêu lưu cùng nhau đã làm họ thân thiết hơn.

Với ý nghĩ như vậy, Evileye chuyển sang cách nói bình thường.

Nếu cô tiếp tục che giấu con người thật của mình, một khi bắt đầu chiến đấu nghiêm túc, có lẽ họ sẽ tách ra ngay lập tức.

"Có vẻ như mọi thứ đều theo đúng kế hoạch."

Từ phía sau, âm thanh của tiếng trống và tiếng hô chiến đấu vang lên.

Để đảm bảo cho Momon có thể chiến đấu với Jaldabaoth, vệ binh cũng bắt đầu tấn công.

Đây là cơ hội duy nhất mà họ có.

Như vậy, biện pháp duy nhất cứu vãn cho tình hình hiện tại là đánh bại Jaldabaoth.

"Ahh, đây dường như là số phận.

Đây là lúc cho trận chiến cuối cùng.

Momon-sama... những kẻ khác hãy để cho tôi và Nabe.

Momon-sama nên tập trung toàn lực chiến đấu với Jaldabaoth."

"Hiểu rồi.

Trong tình cảnh này, khi đã cùng tôi tiến xa đến nước này, vậy thì lúc tôi đánh bại Jaldabaoth và trở lại trong chiến thắng, cô sẽ đi cùng tôi chứ?

Hãy hợp tác với Nabe trong trận chiến này, tôi mong là cả ba chúng ta sẽ trở về cùng nhau."

"Vâng, Momon-sama."

Ba người họ đáp xuống trước mặt Jaldabaoth.

Evileye nhìn xung quanh, và từ một căn nhà liền kề với quảng trường, một cô hầu xuất hiện.

Cô ta mang một chiếc mặt nạ giống với lần cuối cùng cô nhìn thấy cô ta, với một biểu cảm cố định.

Hẳn không chỉ có một mình cô ta.

Jaldabaoth đã biết ai là người mạnh mẽ hơn giữa cô và hầu nữ côn trùng.

Lúc này bên cạnh họ còn có thêm Nabe, một magic caster, người có thể mạnh ngang với hắn, không có cách nào để hắn ta tham chiến một mình.

Có lẽ hắn dự định sử dụng lực lượng áp đảo của lũ quỷ, hoặc là một thủ hạ có sức mạnh tương đương để phục kích?

Cả hai khả năng này làm Evileye tràn đầysợ hãi.

Tại nơi cô hầu gái đứng, nhiều người mang mặt nạ tương tự như cô ta cũng xuất hiện.

Tất cả họ đều trang mặc trang phục hầu gái.

Và số lượng là...

"...

Có bốn người sao?!"

Có tổng cộng năm người sở hữu sức mạnh tương đương với cô.

Hai chọi năm sẽ là một sự khác biệt quá lớn về sức chiến đấu.

Cuộc chiến dường như không thể thắng ngay từ khi bắt đầu.

"Chết tiệt!

Tôi đã đánh giá thấp lực lượng của Jaldabaoth!"

Nếu cứ tiếp tục thế này, họ này bị áp đảo bởi số lượng tuyệt đối, và tiếp sau đó là những cô hầu sẽ can thiệp vào trận chiến của Momon và Jaldabaoth.

Trong một trận chiến, chỉ một chút trợ giúp cũng có thể tạo ra khác biệt giữa chiến thắng và thất bại, giống như trận chiến với hầu nữ côn trùng.

"Vậy năm người bọn họ sẽ giao lại cho cô."

Nói xong, Momon nắm lấy thanh kiếm trong tay, sải bước tự nhiên về phía Jaldabaoth.

Khi vẻ uy nghi của anh khuất dần, trái tim của Evileye trĩu nặng nỗi buồn.

Giá như cô có thể để bản thân mình cuốn theo chiếc áo choàng đỏ thẩm của anh ấy, có lẽ nó sẽ xóa đi tất cả sự bất an và tuyệt vọng trong lòng cô.

Evileye thầm trách chính mình cũng một phần muốn nắm lấy tay anh ấy.

Ngay từ đầu cô đã đến đây với một quyết tâm quyết tử.

Cho dù kẻ thù của cô có mạnh hơn nhiều so bản thân, cô cũng không muốn làm bất cứ điều gì đáng xấu hổ như cầu xin giúp đỡ.

Và lời nói trước đó của Momon rõ ràng cho thấy anh ấy tin tưởng cô đến nhường nào.

Một người đàn ông như anh ấy sẽ không bao giờ trở nên độc ác hay nhẫn tâm.

Hướng đến suy nghĩ đó, anh dứt khoát nói với hai người sau lưng.

Nếu đó là Evileye và Nabe, hai người chắc chắn sẽ giữ chân kẻ thù cho đến khi tôi quay trở lại trong chiến thắng, hay một điêu gì đó tương tự như thế.

Một ngọn lửa rực cháy từ sâu thẳm trái tim Evileye.

"Ta đến đây, ác... quỷ!"

Momon thét lên, và chém thẳng vào Jaldabaoth.

Một trận chiến khốc liệt bắt đầu.

Để tránh cho hai người kia bị cuốn vào, Momon gây áp lực lên Jaldabaoth, từ từ ép hắn đến nơi khác.

"Giờ thì, tôi sẽ lo 3 người và hai người còn lại giao cho cô, thế nào?"

"Cô chắc chứ?

Tôi nghĩ mình vẫn ổn với 3 người.

"Hừ."

Nabe bật cười.

"Cô lo hai người, còn tôi sẽ lo liệu 3 người."

Evileye cảm thấy mình đã nằm được phần nào tính cách của Nabe, và mỉm cười.

Nói thẳng ra, ấn tượng của Evileye về Nabe như một đối thủ dần thay đổi, cô xem Nabe như một Magic caster đồng cấp có thể đứng cạnh Momon.

Thật ra, nếu chỉ có Momon và Nabe, mình có thể tháo chiếc nhẫn và tiết lộ hình dạng thật sự của mình...

Mà, trước hết cần phải sống sót cái đã.

"Cô thật sự là kiểu người cứng đầu.

Được rồi, tôi chấp nhận.

Tôi sẽ giải quyết hai người kia thật nhanh chóng và sau đó quay lại hỗ trợ cho cô.

Chiến đấu như thể cô muốn sống— sao vậy?"

Evileye có cảm giác tất cả những người có mặt— cả cô hầu gái và Nabe— tất cả họ đều nhìn cô.

Như thể họ đã lên kế hoạch cho mọi thứ trước đó, hoặc thứ gì đại loại vậy.

"Không, không gì cả."

Sau câu trả lời lạnh lùng, Nabe bước sang một bên.

"Mặc dù tôi xử lý ba người trong số bọn chúng, đối thủ của chúng ta sẽ quyết định ai là người đánh với chúng ta."

Những cô hầu bị dụ ra là hầu nữ côn trùng, hầu nữ tóc hai bím, và hầu nữ có mái tóc xoăn.

Những cô hầu ở lại với Evileye là hầu gái tóc búi cao và hầu gái tóc dài.

"Tên tôi là Alpha. còn đây là Delta.

Chúng tôi sẽ là đối thủ của bạn."

"Gì thế?

Thật là trịnh trọng.

Tên tôi là Evileye.

Tôi sẽ đánh bại hai người."

Evileye không có ý định kéo dài cuộc chiến bằng việc tán gẫu.

Nếu cô có ý nghĩ như vậy, đối thủ của cô có thể lợi dụng điều này và giết chết cô ngay lập tức.

Cô phải nhẫn nại.

"Thật vậy sao?

Đáng sợ quá."

Động thái đầu tiên của Evileye là kích hoạt con át chủ bài ẩn trong người.

Đó là một khả năng đặc biệt đẩy dòng năng lượng hắc ám chảy trong cơ thể đến mức quá tải, và truyền chúng vào đòn tấn công cô thực hiện với hiệu ứng trạng thái tiêu cực.

"Tôi đến đây!"

Với một tiếng thét, Evileye bắt đầu niệm chú.

Lower Fire Month (9th Month), 5th Day, 03:59

"Đừng xem thường ta."

Những tinh thể được truyền năng lượng hắc ám phóng thẳng đến cô hầu gái Alpha đang di chuyển.

Đây là đòn công kích vật lý với những vật hình mũi nhọn, và năng lượng hắc ám sẽ rút cạn sinh mệnh của cô ta.

Ít nhất, nó cũng phải có hiệu quả.

Tuy nhiên, Alpha vẫn di chuyển, không có dấu hiệu nào cho thấy cô bị ảnh hưởng.

"Kuh!"

Evileye bay lên bầu trời.

Đánh cận chiến là ý tưởng tệ hại đối với một magic caster ma thuật.

Kéo giãn khoảng cách giữa cả hai sẽ làm tăng cơ hội chiến thắng của cô.

Khi cô đang lơ lửng trong khoảng không, một cái gì đó bay đến trước mặt cô.

Đòn tấn công đã bị chệch huớng bởi [Crystal Wall], gần như cùng lúc, ánh sáng lấp lánh quấn quanh cơ thể cô bắt đầu mờ đi nhanh chóng.

Tuy là nó có thể vô hiệu hóa các đòn công kích tương đối mạnh mẽ, nếu thứ bị [Crystal Wall] vô hiệu là đòn tấn công duy nhất thì thật là may mắn. [Crystal Wall] chỉ có hiệu quả chống lại các đòn công kích nhất định, và nó hoàn toàn vô dụng đối với đòn tấn công hay thứ gì khác cao hơn.

"Một lần nữa?!"

Cô hầu đứng ở phía sau là người sử dụng vũ khí tấn công tầm xa, Delta.

Cô bắn vào Evileye khi cô ấy bay lên trước đó.

"Hah!"

Alpha bắt đầu thủ thế, và lao vào tấn công Evileye.

Evileye chặc lưỡi.

Bình thường, Evileye không thèm chiến đấu nghiêm túc với bất kỳ ai sử dụng nấm đấm trần, nhưng đó chỉ là sự ngạo mạn của cô đối với nhân loại bình thường— những kẻ luôn đứng dưới cô.

Ngay sau khi chiến đấu với Alpha, cô nhận thức điều này một cách sâu sắc.

Alpha thật sự là đối thủ đáng sợ.

Cứ mỗi lần cô cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa cả hai, đối thủ của cô ngay lập tức lao đến thu hẹp khoảng cách với tốc độ nhanh hơn nhiều so với cô.

Nếu cô dính phải một đòn trực tiếp mà không có sự bảo vệ của rào chắn, cô sẽ bị tiêu diệt.

Nếu cô ấy vẫn còn Gagaran và Tia kề bên, cô hẳn đã không sơ suất thế này.

Lúc này, Evileye cảm giác như mình đang đi trên một sợi dây.

Điều khó chịu nhất là sự phối hợp hoàn hảo của họ.

Làm việc theo nhóm sẽ làm tăng sức mạnh cho các mạo hiểm giả.

Ngay lúc này, hai người họ đã cho cô một bài học bổ ích về sự phối hợp.

"Thế quái nào mà mấy con quỷ này phối hợp ăn ý thế...Cái quái gì thế này!"

Mình không có quyền nói thế, Evileye nghĩ.

Những người khác trong nhóm của cô là con người, còn cô là một Undead.

Một tiếng "gang" vang lên, và phòng ngự [Crystal Wall] trở nên mỏng hơn.

Thêm một đòn nữa và nó sẽ bị phá vỡ.

Evileye chửi thầm, cố gắng tránh xa Alpha đang đuổi đánh cô từ trên xuống dưới.

Tuy cơ thể Evileye vượt trội hơn so với một người bình thường bởi ưu điểm của một Vampire, cơ thể của Alpha thậm chí con hơn cả thế.

Lý do duy nhất mà Alpha không bắt kịp hoàn toàn là do ma thuật [Flight].

Sử dụng ma thuật cần phải tập trung, trong khi cơ thể không thể cử động.

Kết quả là việc liên tục di chuyển là rất khó khăn.

Chuyển động sẽ làm phá vỡ cảm giác cân bằng của một người và rất khó có thể tập trung trong trạng thái như vậy.

Đó là lý do tại sao magic caster phải đứng yên khi thi triển ma thuật.

Bởi vì điều này, Evileye lựa chọn sử dụng [Flight] để duy trì khoảng cách giữa họ và không làm gián đoạn sự tập trung của mình, và vì thế mà đây là một cuộc chiến của sự cơ động.

Điểm này cũng không có gi đặc biệt; bất kỳ Magic caster nào sử dụng được [Flight] cũng đều nắm vững chiến thuật này.

Tuy nhiên vận dụng nó đến mức độ nào là vấn đề thuộc về tài năng, là một Vampire, khả năng cơ bản của Evileye là bay lượn và cô đã có 250 năm kinh nghiệm để làm chủ việc này.

Mặc dù vậy, kinh nghiệm đó trở thành nỗ lực thoát khỏi Alpha.

Một tiếng "gang" khác lại vang lên, và rào chắn phòng vệ của cô đã hoàn toàn bị phá hủy.

Thật khó để tin là có thứ gì đó lại có thể phá vỡ [Crystal Wall] trong 3 đòn công kích, nhưng cũng không có cách nào để ngăn chặn điều đó.

"[Sand Field— All] !"

Hạt cát phân tán khắp xung quanh.

Mặc dù Delta ở quá xa để tấn công, Alpha hoàn toàn nằm trong phạm vi tác dụng.

Bởi vì nó ảnh hưởng đến đồng đội, nên ma thuật này là vô dụng trong một cuộc chiến nhiều người.

Một khi đối thủ nằm trong phạm vi ảnh hưởng sẽ bị bất động, cũng như bị mù, câm lặng và hôn mê.

Trên hết, với con át chủ bài của Evileye, cát đã được truyền năng lượng hắc ám để tiêu hao sinh mệnh đối thủ.

Ma thuật cấp 5 này là sáng tạo riêng của cô.

Một trong những con át chủ bài mạnh nhất mà Evileye giấu trong tay áo.

Tuy nhiên, Alpha không bị chậm lại, cô cũng không có giống như đang bị ảnh hưởng.

"Nhưng bằng cách nào?!"

Cô ta miễn dịch với bất động và năng lượng hắc ám?

"Bạn xứng đáng được khen ngợi vì điều này!

Thật là một đòn tuyệt vời!"

Alpha biến mất ngay khi nói xong.

Như thể cô ta đã thực hiện dịch chuyển tầm ngắn, đột nhiên cô ta xuất hiện trước mặt Evileye và tung một cú đá vào mặt cô.

Mặt nạ của Evileye bị nứt cùng với tiếng "mekii", và cô bị văng ra xa.

Sau khi bị nảy trên mặt đất vài lần, cô lắc lắc đầu loại bỏ choáng váng và cố gằng đứng dậy

"[Crystal Wall] !"

Nắm đấm của Alpha va chạm với [Crystal Wall], một vụ nổ đinh tai nhức óc vang lên.

Nơi Alpha đấm có những vết nứt lan rộng, giống như nó vừa trúng phải một quả bóng sắt.

"...

Hừ!"

Một tiếng "dang" khác lại vang lên, và chân của Alpha dậm lên mặt đất, cô truyền năng lượng vào vết nứt trên bức tường mà Evileye tạo ra, và nó sụp đổ ngay trước mắt cô.

"Đó có phải là [Charged Energy Release] ?"

Tại thời điểm này, trong khi cố gắng tăng khoảng cách, Evileye cảm thấy mặt đất đang bị chấn động.

Cô không biết nó đến từ đâu, nhưng bản năng của cô nói với cô rằng đó là dư chấn từ trận chiến của cả hai người kia.

"Có phải họ vẫn đang chiến đấu... không, nhiều khả năng trận chiến của họ đã đến đỉnh điểm.

Có nghĩa là... mình chỉ cần câu giờ thêm một lúc nữa!"

Trong khi đang nói thế, Evileye lao vào tấn công Alpha.

Cô chỉ cần kéo dài thời gian thêm một chút nữa.

Cô phải kéo dài cuộc chiến này.

Với ý nghĩ đó, Evileye chuẩn bị cho cái chết, và thực hiện một đòn tấn công Kamikaze (Thần phong).

Đôi tay của Alpha di chuyển theo vòng tròn chuẩn bị đón tiếp đòn tấn công từ Evileye.

Cô đứng thẳng người, giống như một pháo đài bất khả xâm phạm, nhưng kể cả có nhìn thấy điều này thì Evileye vẫn không dừng lại—

♦ ♦ ♦

Lower Fire Month (9th Month), 5th Day, 03:53

Khi Ainz và Jaldabaoth chiến đấu với nhau, họ đã rơi vào một căn nhà.

Cánh cửa vỡ nát khi Ainz đẩy Jaldabaoth vào trong, mảnh vụn văng ở khắp nơi.

Bên trong căn nhà vừa chật vừa tối, không thích hợp cho Ainz vung thanh kiếm của mình.

Bỏ qua Jaldabaoth, Ainz đứng dậy và bước đi.

Jaldabaoth cũng đi theo sau.

Họ bước vào một căn phòng khác, ở đó có một chiếc bàn nhỏ, hai cái ghế, và Mare.

Mare kéo ra một cái ghế cho Ainz ngồi.

Sau đó, với sự cho phép của Ainz, Jaldabaoth tháo mặt nạ của mình, lộ ra gương mặt của Demiurge.

"Đầu tiên, căn phòng này an toàn chứ?"

Ainz hỏi.

"Không vấn đề gì.

Nơi này tuyệt đối không thể bị nghe trộm."

"Vậy à... tốt.

Trước hết, ta có một chuyện muốn nhờ hai ngươi.

Đừng làm hại những kẻ ta bảo vệ khi ta trên đường đến đây.

Tuy là nơi này rất xa E-rantel, công khai giúp đỡ những kẻ gặp nạn sẽ rất có lợi."

"Rõ.

Liệu có được phép dùng thần giao cách cảm để truyền lệnh không?"

"Thực hiện đi.

Trong khi chờ đợi, hãy cho ta biết kế hoạch của ngươi."

Mặc dù Demiurge đã giải thích kế hoạch với Narberal qua [Message], cô ấy đã không nói bất cứ điều gì liên quan đến kế hoạch cho anh nghe.

Anh buộc phải giữ im lặng và không được tỏ ra bất mãn để đảm bảo kế hoạch không bị phá hỏng, nhưng sâu thẩm trong trái tim mình, anh đã rất lo lắng.

"Vâng.

Kế hoạch lần này có 4 mục đích chính—"

"Ho... ta chỉ biết có ba.

Tới bốn sao?"

Demiurge mỉm cười.

Đó là một nụ cười hài lòng đầy tự mãn.

"Đây là lần đầu tiên thần thông minh hơn Ainz-sama!"

Ainz vẫy tay một cách cao thượng.

Tất nhiên, anh thậm chí còn không biết ban đầu kế hoạch này có 3 mục đích, nhưng lời nói của Demiurge vẫn làm anh khó chịu.

"Ngươi luôn luôn đi trước một bước.

Ta còn một chặng đường dài để đi."

"Ngài đang nói gì thế, chủ nhân?

Người thật sự rất khiêm tốn."

"Không, thật sự— quên nó đi.

Hãy cho ta biết về bốn mục tiêu chính."

"Vâng.

Để bắt đầu, mục tiêu tấn công khu nhà kho là để đảm bảo an toàn cho việc vận chuyển của cải và hàng hóa đến Nazarick.

Để tạo thuận lợi, thần đã cho Shalltear mở [Gate] ở phía trước nhà kho, và để Pandora Actor quản lý việc vận chuyển."

Đây là một mục tiêu rất có lợi nhuận.

Ainz thầm khen ngợi Demiurge.

Thất thoát rất nhiều tài sản sẽ làm cho cuộc sống ở Vương đô trở nên khó khăn hơn trong tương lai, nhưng vào lúc này, Ainz không tài nào biết được.

Ngay bây giờ, anh chỉ cảm thấy nhẹ nhõm vì vấn đề tiền bạc đã được giải quyết vào lúc này.

"Mục tiêu thứ hai là nhằm che đậy việc chúng ta tham gia tấn công nơi ẩn náu của tổ chức [Eight Finger] trong khu vực.

Như ngài dự đoán, trực tiếp tấn công vào nơi ẩn náu của bọn chúng sẽ gây ra sự nghi ngờ.

Nếu chúng ta không may mắn, thậm chí việc liên lạc của chúng ta với Sebas cũng có thể bị bại lộ.

Vì vậy chúng ta cần phải mở rộng phạm vi hoạt động nhằm làm cho kẻ khác nghĩ rằng mục đích thực sự của chúng ta nằm ở chỗ khác."

Nói cách khác, nó giống như là ném cành cây vào rừng cây.

"Thế ngươi định làm gì?

Đánh lạc hướng chúng bằng cách nào?"

"Xin hãy nhìn vào vật này, thưa Chúa tể."

Demiurge ra hiệu, Và Mare mang ra một túi xách đã mở.

Bên trong là bức tượng của một con quỷ.

Tượng ác quỷ có sáu tay và mỗi tay nắm giữ một viên ngọc khác nhau.

Bên trong nó tỏa ra xung ánh sáng bí ẩn.

"Đây là những viên ngọc được yểm ma thuật được gọi là [Armageddon Evil]."

Ma thuật bậc 10 [Armageddon Evil] có khả năng triệu hồi một đội quân ác quỷ.

Mặc dù có thể triệu hồi đội quân với số lượng khổng lồ, có điều chúng không mạnh lắm.

Và nếu thiên thần khó kiểm soát, thì ác quỷ với khả năng hóa cuồng còn tồi tệ hơn nhiều, vì thế mà ma thuật này khá khó sử dụng.

Thông thường những con quỷ được triệu hồi không được tính là đồng minh, do đó chúng thường được dùng để tế sống cho các nghi thức hay những thứ đặc biệt khác.

Cũng giống như cách Shalltear sử dụng Spuit Lance tiêu diệt lũ thú cưng mà mình triệu tập, ma thuật này cũng tồn tại cho những mục đích tương tự.

"Tuy vật này được Ulbert-sama tạo ra, nhưng thần nghĩ vào lúc này sử dụng nó sẽ là biện pháp tốt nhất."

Từ góc nhìn của thế giới này, một vật phẩm như thế này sẽ có ý nghĩa thu hút sự chú ý của Jaldabaoth.

Ainz nhớ lại quá khứ.

Đò là về thời kỳ mà sức mạnh của Guild đang ở đỉnh cao, về một người bạn được gọi là Ulbert.

Ban đầu, có một WI có khả năng triệu hồi quỷ dữ với số lượng vô hạn và sau cùng là tàn phá cả thế giới.

Mặc dù điều này sẽ gây ra một sự xáo trộn rất lớn, Ulbert đã vui mừng khôn xiết khi anh nghe nói về nó và cố gắng tạo ra một vật phẩm bắt chước nó.

Nhưng khi vật phẩm này không thể đồng thời thi triển 6 ma thuật, anh không còn quan tâm đến nó và bỏ cuộc.

Demiurge tỏ vẻ lưu luyến không muốn bỏ vật này.

Vì đó là một di vật của người đã sáng tạo ra anh ta.

Ainz đưa tay vào rương đồ, và lấy một vật phẩm khác.

"Demiurge, không cần thiết.

Xem đây là một vật thay thế."

Vật phẩm mà Ainz lấy ra từ trong túi đồ là bức tượng hình con quỷ tương tự cái của Demiurge.

Có điều, số lượng viên ngọc nắm giữ chỉ có 3 và vẻ ngoài của nó xấu hơn.

"Đây cũng là một vật phẩm được tạo ra bởi Ulbert-san.

Vì nó là bản nguyên mẫu, nên anh ấy đã muốn vứt nó đi, nhưng ta nghĩ nó quá lãng phí và giữ lại.

Dùng vật này thay thế ngươi thấy sao?"

"Làm sao— làm sao mà thần có thể giữ báu vật của Ainz-sama làm của riêng được?"

"Ngươi thấy vậy sao?

Tốt lắm.

Demiurge, ta giao nó cho ngươi.

Cứ sử dụng nó nếu thấy cần thiết.

Tuy nhiên, ngươi không nghĩ Ulbert-san sẽ thấy xấu hổ khi minh chứng cho thí nghiệm thất bại của mình vẫn còn tồn tại, phải không?"

"Vật này... tặng cho thần một vật phẩm ma thuật kỳ diệu như thế này, thần nên làm gì để tỏ lòng biết vô hạn của mình dành cho ngài đây?"

Demiurge đứng ra khỏi ghế và quỳ trên sàn nhà.

Mare thấy thế cũng cuống cuồng quỳ theo bên cạnh.

"Được rồi, Demiurge.

Ngươi không còn gì khác để làm sao?

Hãy xem điều đó là sự đánh giá cao của ta dành cho sự trung thành của ngươi."

"Chúng thần— những Thủ vệ, được tạo ra bới các Đấng Tối Cao.

Cho đến thời khắc chúng thần bị hủy diệt, lòng trung thành của chúng thần hoàn toàn dành cho các Đấng Tối Cao.

Mặc dù vậy, Ainz-sama không chỉ ban phát lòng thương và sự quan tâm vô bờ cho chúng thần, ngài thậm chí còn giao cho thần một báu vật giá trị đến như vậy...

Đối với Demiurge này, tuy đã tuyên thệ trung thành tuyệt đối với Ainz-sama, cho phép thần một lần nữa được tỏ lòng trung thành của mình đến với ngài!"

"Ah... erh, tốt, giờ thì, ta mong đợi lòng thành của ngươi.

Còn giờ thì, đứng lên.

Demiurge.

Ngươi còn gì khác để nói không?"

"Quả thật, vẫn còn!

Xin nhận lời xin lỗi chân thành nhất của thần!"

Demiurge ngồi trở lại, và Mare quay lại vị trí đợi lệnh của mình.

"Như đã đã nói, Jaldabaoth nhắm vào nơi ẩn náu của Eight Finger, và sau đó là kiểm soát tài chính của Vương quốc.

Chiếm đoạt tài lực từ nhà kho cũng là một mục tiêu.

Tất nhiên, vật phẩm được Ulbert-sama tạo ra sẽ được tìm thấy trong kho bạc tại nơi ẩn náu của chúng."

"Thì ra là như vậy.

Thế còn mục đích thứ ba là gì?"

"Vâng.

Thuộc hạ đã vận chuyển khoảng một nửa số người dân trong bức tường lửa vào Nazarick.

Có rất nhiều cách sử dụng chúng được đưa ra, và toàn bộ tội lỗi sẽ được đổ cho con quỷ có tên Jaldabaoth."

Vậy ra kế hoạch là như vậy, Ainz nghĩ, nhưng anh vẫn còn một vài câu hỏi.

Tạo ra một con quỷ tàn bạo Jaldabaoth thì có lợi ích gì?

Có điều, thay vì tạo ra một nhân vật có tên Jaldabaoth, không phải sẽ tốt hơn nếu để một con quỷ khác làm việc này sao?

"...

Ngươi muốn tạo ra hình ảnh về một con quỷ tàn bạo, sau đó thì?"

"Chính xác là vậy.

Mục đích là làm cho Jaldabaoth bước lên ngôi vị quỷ vương."

"Ta hiểu rồi.

Việc hoàn thành nhiệm vụ của ta là một phần trong kế hoạch của ngươi?"

Ainz nhìn Demiurge đang cúi người biểu thị xác nhận điều này.

Anh nhớ lại mệnh lệnh đã giao.

Quay trở lại, anh đã ra lệnh cho họ, và điều này cũng là vì tạo ra quỷ vương.

"Điều này chạm đến mục đích thứ 4, đó là sử dụng Thánh Quốc (Holy Kingdom) làm sân chơi cho sự kiện này."

Ainz đã thông suốt.

Anh hỏi một câu luôn đè nặng trong tâm trí của mình.

"Còn một điều, chúng có phải là những con quỷ được triệu hồi từ Nazarick?"

"Làm sao thuộc hạ dám chứ?

Thuộc hạ không dám mơ mình có quyền làm như vậy mà không được Ainz-sama cho phép!"

"Hum?

Vì ta đã giao nhiệm vụ cho người, và Albedo cũng đã cho phép, ta nghĩ ngươi có thể sử dụng lực lượng của Nazarick..."

"Không, thưa chúa tể.

Chúng đơn thuần là được Evil Lord của thần triệu hồi.

Sau một ngày trôi qua, họ có thể triệu hồi chúng một lần nữa.

Sức mạnh của Nazarick vẫn được giữ nguyên."

"Ra vậy... ta đã hiểu lý do tại sao có rất nhiều con quỷ mà ta không biết trong Nazarick.

Không vấn đề gì, ta hiểu.

Một câu hỏi khác, ngươi nói đã chuyển lũ con người ở đây về Nazarick.

Bất kể nam, nữ, già hay trẻ phải không?"

Ainz mơ hồ cảm thấy khó chịu bởi cái thái độ ung dung và ngẫu nhiên đáp lời một cách chắc chắn của Demiurge.

Con người không có can hệ.

Có thể Ainz từng là một con người, nhưng cái cơ thể này của anh bây giờ đã chẳng còn cảm giác thân thiết hay đồng cảm với họ.

Cứ như thể họ chỉ là một loài khác có thể bị đá ra khỏi đường đi chỉ bằng một chân.

Anh sẵn sàng giết bất kỳ ai là con người vì lợi ích của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Ngay cả có giết chết trẻ em cũng chẳng làm anh phiền lòng.

Đây là chút xúc cảm sót lại người đàn ông đã từng là Suzuki Satoru.

Ainz hít một hơi thật sâu, mặc dù không có phổi.

"Demiurge.

Nếu con người không xúc phạm đến ta hoặc Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, hãy ban cho chúng một cái chết nhanh chóng và không đau đớn."

Demiurge cúi đầu thật sâu, không nói một lời.

Ưu tiên của Ainz Ooal Gown là đảm bảo sự ổn định và lòng trung thành của thuộc cấp của mình.

Bởi vì họ đã có con cái, thả họ về một cách an toàn đồng nghĩa với việc thông tin về Nazarick cũng sẽ theo họ truyền ra bên ngoài.

Cũng có thể nuôi dưỡng chúng thành những kẻ cuồng tín mù quáng trung thành với Nazarick, nhưng điều đó không mang lại nhiều lợi ích vào lúc này.

Vì vậy mà đây là lòng thương xót lớn mà anh có thể ban cho họ.

"Vậy chúng ta sẽ kết thúc ở đây?"

"Vẫn còn hai vấn đề.

Thứ nhất Mare đã cho chúng ta một cơ hội tuyệt vời."

Ainz hướng tầm nhìn của mình về phía Mare, bất an, cậu bé ngồi không yên.

"Đó là gì?"

"Tại thời điểm này, chúng thần vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, vì vậy mức độ thành công chính xác vẫn còn gây tranh cãi.

Thần sẽ giải thích rõ hơn khi chúng ta quay trở về Nazarick.

Thứ hai, từ những quan sát của thần về tình hình hiện tại, cho đến lúc này, thần hoàn toàn có thể kết luận rằng kẻ kiểm soát tâm trí Shalltear không có liên quan đến Vương quốc."

"Ra thế. ta mong sẽ nhận được sự trợ giúp của ngươi vào lúc này."

"Rất sẵn lòng.

Trong suốt trận chiến, xin hãy tự nhiên đánh bại thần.

Thần sẽ làm mọi thứ vì Ainz-sama."

"Ta hiểu.

Trước khi kéo ngươi ra ngoài, ngươi có thể làm hỏng áo giáp của ta?

Nó sẽ thuyết phục hơn nếu ta mang trên mình dấu tích của một cuộc chiến khó khăn."

"Nói như vậy, ngài muốn phá hủy, và thần là người làm nó bị hư hại?

Đó là điều không thể tưởng tưởng nổi đối với một người như thần mà lại dám chống lại Ainz-sama—"

"Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta phá hủy bộ giáp và nó bị hư hỏng nặng đến mức mà ta không mặc trở lại?

Trong vụ việc của Shalltear, ta đã có một người thợ tạo ra hư hại trên bộ giáp trước khi mặc nó.

Nếu ta tháo nó ra ở đây và người sẽ phá hư nó, có lẽ ta sẽ không thể mặc nó lại lần nữa."

Ainz nở nụ cười dịu dàng.

Những Thủ vệ đứng trước anh, không hiểu tại sao, tỏ ra bối rối.

"A—anou, Ainz-sama?

C—ó phải bộ—bộ giáp được t—ạo ra từ ma thuật?"

"Điều này không đúng.

Bộ giáp này không được tạo ra từ ma thuật.

Ta có thể hiểu người nghĩ theo hướng như thế khi thấy ta, một magic caster, đang mặc nó một cách tự nhiên.

Nhưng kỳ thực, ta sử dụng ma thuật chuyển thành class chiến binh và mặc bộ giáp lên người.

Trước khi chúng ta đến Vương đô, trong lúc nghỉ ngơi, ta đã gửi [Message] cho Albedo bắt đầu chuẩn bị nó cho tương lai.

Xem ra đó là quyết định đúng đắn."

Duy trì ma thuật chuyển đổi và ma thuật khác sẽ làm giảm mana và cả tỷ lệ phục hồi mana về không.

Tuy là anh có thể xóa bỏ ma thuật chuyển đổi và sử dụng ma thuật, anh sẽ bắt đầu trong trạng thái cạn kiệt mana.

Tuy nhiên, trong trường hợp này thì đây là điều phải làm.

Nếu không có nó, trong trận chiến đầu tiên với Demiurge có thể sẽ sinh ra nhiều rắc rối.

Mắt Demiurge nheo lại khi nghe được câu trả lời của Ainz.

"Đúng như dự đoán của Ainz-sama, tất cả mọi thứ chỉ đang nhảy múa trong lòng bàn tay của ngài.

Nghĩ đến mình có thể sánh ngang với trí tuệ của một người tuyệt vời như vậy...

Mình đoán là bản thân vẫn còn kém xa so với ngài ấy."

Demiurge cười thầm với chình mình, Ainz như đổ mồ hôi không có thực của mình.

"Chúng ta bắt đầu?

Demiurge, ta sẽ để lại thương tích trong trận chiến cho ngươi."

"Vâng.

Mare phát tín hiệu.

Đó sẽ là một trận động đất, giống như lần trước."

♦ ♦ ♦

Lower Fire Month (9th Month), 5th Day, 03:56

"[Lightning]."

Tia sét ma thuật phóng ra, nhắm vào một trong những hầu gái.

"Guwaaaa-su~"

Cô hầu gái giả bộ kêu la đa đớn khi bị thổi bay như thể cô tự mình nhảy đi, cho đến khi biến mất vào khoảng không.

"Eiiiii~"

Cô hầu gái tóc xoăn phóng ra những con dao.

Chúng bay theo quỹ đạo vòng cung một cách lề mề và nhắm vào cơ thể Nabe.

"Kyaa—"

Nabe thốt lên một tiếng kêu đau đớn ngây ngô, cô theo sau cô hầu bị thôi bay đi.

Entoma cũng âm thầm đuổi theo.

Họ đáp xuống trong một con hẻm nhỏ, xếp thành một đường thẳng.

Đứng trước Narberal là cô hầu gái hai bím.

Đứng phía sau là Entoma và cô hầu tóc mũi khoan.

Đây là kiểu tấn công gọng kiềm cổ điển, nhưng đằng sau tất cả lại không có sự căng thẳng.

Lại một lần nữa, làm sao có thể?

Tuy ban đầu chỉ là giả vờ đánh nhau, nhưng lúc này nó đã hoàn toàn tan biến, và tâm trạng của họ giống như một nhóm nữ sinh đang trò chuyện trong một quán cà phê.

"Dù sao đi nữa, khu vực này đã ngăn chặn việc do thám do Nigredo-san thực hiện.

Thế nên nơi đây rất an toàn~"

"Vậy ah?

Ah...

đã lâu không gặp, Lupu~."

Cô hầu gái hai bím – Lupusregina Beta – cười dưới lớp mặt nạ của mình.

"Thật sự đã được một thời gian su~ đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau kể từ khi Nar-chan đi với Ainz-sama."

"Tôi có trở về Nazarick một lần, nhưng lần đó, cậu đang ở ngôi làng."

"Oh thế à~ nói như thế nào nhỉ, luôn gặp thoáng qua.

Nói tới mới để ý, tôi đã không nhìn thấy cậu một thời gian, Sol-chan~"

"Tôi cũng vậy.

Tuy nhiên, cách cậu nói...

"

"Oya?

Sol-chan và Yuri-nee có vẻ cùng quan tâm một vấn đề su~.

Nhưng không sao~ tôi sẽ cẩn thận.

En-chan cũng nghĩ vậy nhỉ su~"

"Thế là tốt... mà nhắc đến, tại sao En-chan lại yên tĩnh quá vậy?"

"Ah... có vẻ En-chan không muốn nói chuyện vào lúc này~"

"CoN NhÓc XấC xưỢc kia đà làM mấT giỌng nÓi cỦa eM."

"Tôi hiểu rồi."

Narberal gật đầu với cô ấy.

Entoma ghét tiếng nói ban đầu của mình, vì thế cô cố gằng dùng phát âm càng ít càng tốt.

"Em muỐn cOn ả đÓ phẢi cHịu đựNg cÁi cẢm gIáC nàY."

Tuy là khuôn mặt thật của cô đang được che đậy bởi mặt nạ côn trùng(mask bug), sự oán hận và sát khi vẫn trần ngập trong lời nói của Entoma.

"Em nên biết là điều đó là không thể.

Vì cô ta đang đồng hành cùng với Ainz-sama, danh tiếng của ngài ấy sẽ bị hủy hoại nếu cô ta không sống sót trở về cùng với ngài ấy."

Entoma không hài lòng với lời nói của Narberal, nhưng cô vẫn giữ im lặng.

Quá rõ ràng khi phải lựa chọn giữa danh tiếng của chủ nhân hay ham muốn cá nhân.

Bất cứ cô chiến hầu nào cũng hiểu rõ điều này.

"Đó là một cô bé khá mạnh.

Tên là gì ấy nhỉ?"

"Tôi không quan tâm đến tên của một muỗi to đùng.

Mặc dù, tôi nghĩ tên cô ta là Evil—gì đó."

"Thật đáng buồn~ không phải hai người là đồng đội với nhau sao?"

Narberal cau mày trước lời nói của cô bạn mình, vì thế Solution đã trả lời thay.

"...

Đó là Evileye của nhóm Blue Rose.

Sebas-sama đã viết như vậy trong báo cáo của mình."

"Ah, đúng là vậy."

Narberal xác nhận cái tên mà Solution đã nói.

"Nar-chan, cậu đang giả vờ ngớ ngẩn à?

Có thật vậy không?"

"Có thể cố ấy thực sự không nhớ?"

"Đó không phải là vấn đề của tôi.

Tôi không nhất thiết phải biết những thứ đó trong lúc làm nhiệm vụ.

Tôi chỉ cố nhớ mấy cái tên quan trọng cho nhiệm vụ thôi."

"Không thành vấn đề su~ thật đấy, cậu có thể nói là tớ khá thân thiện với con người, yanno?"

"KhôNg vấN đỀ gÌ."

Narberal có phần bị sốc khi phát hiện ra mình đang đơn độc với các cô bạn đồng sự của mình.

Trong khi cô đang cân nhắc đến xem có nên chú ý đến tên hay không, âm thanh của vụ nổ vang lên.

Bởi vì tầm nhìn của họ khi ở trong góc đã bị mấy tòa nhà chặn lại, họ không thể biết được chuyện gì đã gây ra vụ nổ.

"Ah, bên đó hẳn đang có một trận chiến kịch tính."

"Vâng, đó là Yuri-nee và Shizu mà~ họ rất là nghiêm túc.

Nhưng nếu cuộc chiến chưa kết thúc, hẳn là họ vẫn chưa bộc lộ sức mạnh thật sự."

"Nếu đÓ là tRậN cHiếN cỦa eM, Em sẼ chIến đẤu vỚi cÔ Ta đẾn cHếT!"

"Evileye khá mạnh.

Nếu đơn độc chiến đấu, cô ta không phải là dạng đối thủ mà một mình Yuri-nee hoặc Shizu có thể đánh bại."

Một bóng đen lướt qua khuôn mặt của các Battle Maid.

Chỉ Narberal là khác.

Cô vốn rất tự tin.

"Tốt thôi."

Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về cô, cô tiếp tục, "Evileye và tôi đều là elementalists (Magic caster nguyên tố).

Chúng tôi là magic caster ma thuật chuyên sử dụng một nguyên tố đặc thù.

Mặc dù điều này có nghĩa là đòn công kích của chúng tôi gia tăng sức mạnh rất lớn, nhưng nó cũng có nghĩa là nếu nằm ngoài phạm vi chuyên môn, chúng tôi khá yếu."

"Đất... cũng có thể là Axit, chất độc hoặc là trọng lực, phải không?

Tại sao là pha lê (crystal)?"

"Nó hẳn là chuyên môn hóa hơn phạm vi thổ hệ.

Pha lê (crystal) ma thuật của cô ta khá mạnh mẽ."

"Cọc nhọn và sắc ma thuật công kích vật lý... tôi không hiểu..."

Nếu trận chiến đó là của mình, làm thế nào để mình có thể giết Evileye?

Trong khi bốn người họ đang cân nhắc câu hỏi này, mặt đất rung chuyển.

Có một sự khác biệt nhỏ giữa chấn động đó và chấn động của trái đất gây ra bởi một tác động to lớn.

"TrẬn độNg đấT nÀy dO MARe-sAmA gÂY Ra.

Như vẬy chÚnG ta sẼ chUYển sAnG gIAi đOẠn tiẾP tHeO?"

"Đó có phải là tín hiệu?"

"Đúng vậy, Narberal.

Thế thì, sẽ không sao nếu chúng ta làm cậu bị thương một chút?

Nó sẽ không tốt trừ khi cậu bầm dập một tý."

"Tôi sẽ cố gắng nhẹ nhàng với cậu, thế nên hãy tha thứ cho tôi su~" (TL: có mùi Yuri)

"Không sao cả.

Dù sao thì điều này cũng là vì nhiệm vụ."

♦ ♦ ♦

Lower Fire Month (9th Month), 5th Day, 03:57

"Bình tĩnh!

Làm ơn, bình tĩnh lại."

Climb cố không lên giọng quá lớn với dân chúng trong khi cậu gọi họ.

Tuy nhiên, nhà kho đang chứa rất nhiều người dân đang bị kích động, vì vậy âm lượng hiện tại của cậu là không đủ để trấn an họ.

"Con tôi—"

"Vợ tôi bị bắt đi—"

"Mama, Papa—"

Nam, nữ, tiếng kêu la của trẻ nhỏ và người già lẫn lộn với nhau, cuốn qua cậu như một làn sóng.

Cậu không còn biết họ đang nói gì nữa.

Climb khá may mắn khi tìm thấy 300 người dân ở đây, và họ là những người duy nhất mà cậu tìm thấy.

Những người đang bị nhốt trong nhà kho nhỏ này không hề biết chuyện gì đang diễn ra bên ngoài, và tất những họ có thể làm rên rỉ về các thành viên trong gia đình đã bị bắt đi nơi khác.

Đó là phản ứng tự nhiên trong hoàn cảnh hiện tại, nhưng tình cảnh lúc này cũng rất nguy hiểm.

Mặc dù họ không gặp phải bất kỳ con quỷ nào trên đường đến đây, nhưng điều đó không có nghĩa là những con quỷ sẽ không xuất hiện.

Thật ra, họ đã nhiều lần bắt gặp bóng dáng của những con quỷ đi ngang qua trong các con hẻm khi họ trên đường đến đây.

Nếu chúng nghe thấy tiếng kêu la phát ra từ nhà kho này, sau đó chỉ còn là vấn đề thời gian cho đến khi những con quỷ xuất hiện.

"Ông là người duy nhất chúng tôi tìm thấy cho đến lúc này—"

"Còn vợ của tôi?

Hãy đi tìm cô ấy!"

"Cái đó—"

Có lẽ nếu cậu nâng cao giọng của mình mà hét lên có thể làm họ bình tĩnh trở lại.

Climb, một chiến binh, sức mạnh của cậu đã vượt xa hơn bất kì vệ binh nào trong Vương đô.

Nếu cậu hét vào mặt người đàn ông, cậu có thể dễ dàng áp chế được nỗi lòng của tất cả mọi người có mặt.

Nhưng Climb đã không làm điều này.

Climb là sứ giả của công chúa.

Cậu đã ở đây vì Renner đã đặt niềm tin của mình vào cậu.

Nếu như cậu sử dụng phương pháp khủng bố người dân và khiến họ có thái độ ghét bỏ, điều đó sẽ gây tiếng xấu cho công chúa.

Nghĩ như vậy, Climb biết mình không thể tự sử dụng những phương pháp khác nghiệt lên họ.

"Này, trả lời chúng tôi đi chứ—"

"Con tôi, nó vẫn còn nhỏ—"

"Papa!

Mama!"

"Câm hết mịa chúng mày đi!"

Không khí trong nhà kho đột nhiên trở nên im lặng.

Brain không hiểu soát được tiếng thét của bản thân— sự giận dữ của một chiến binh hạng nhất— đã nuốt chửng trái tim yếu đuối của tất cả mọi người.

"Lũ đó cứ ồn ào như mất con gà chỉ vì cậu giữ im lặng.

Chúng ta đang ở trong lãnh thổ của lũ quỷ, và không có cách nào để đảm bảo an toàn cho tất cả.

Nếu mọi người không di chuyển trong im lặng, lũ quỷ sẽ đến đây và giết hết tất cả mọi người.

Nếu tất cả đã hiểu rồi, thì hãy bịt cái miệng của mình lại."

Brain quan sát bầu không khí im lặng trong nhà kho, rồi nhìn thẳng vào Climb.

Người dần đã khép lại một xó dưới ánh mắt nảy lửa của anh và lùi lại.

"Giờ thì, Climb.

Đây là lúc để cậu đưa ra quyết định."

Climb hầu như chắc chắn về quyết định mà cậu thực hiện.

Tuy nhiên, cậu không tự tin để nói rằng đó là điều khôn ngoan.

"Khó nói lắm sao?

Không cần phải nghĩ ngợi gì nhiều, tôi sẽ nói.

Đầu tiên, các người hãy ghi nhớ thật kỹ điều này trong đầu, lần sau mà còn tên nào rên rỉ trong khi ta đang nói nữa, ta sẽ giết kẻ đó ngay tại chỗ.

Ta thậm chí còn không dám chắc chắn tất cả mọi người ở đây đều là con người."

Brain rút nhẹ thanh Katana của mình, và ánh sáng phản chiếu gần như chói lòa.

"Ta chắc chắn rằng nhiều người ở đây đang thắc mắc những điều tôi nói, nhưng hãy nhìn vào những người bên cạnh.

Các ngươi có chắc chắn rằng tất cả mọi người ở đây đều là con người không?"

Những người bị bắt ở đây nhìn nhau với vẻ kinh ngạc.

"Nghe đây.

Chúng tôi đã thấy rất nhiều ác quỷ trên đường đến đây.

Một số có cánh, một số có đuôi.

Một số thậm chí con trông như là một người không có lớp da.

Bọn chúng có rất nhiều.

Bọn lang thang bên ngoài là những kẻ... mọi người đã thấy chúng trên đường, đúng không?"

Mọi người chuyển sự chú ý về Brain và gật đầu, khuôn mặt của họ trở nên tái nhợt.

"Ai có thể dám đảm bảo rằng không có con quỷ nào trà trộn trong đây?

Không có quỷ không da đang mặc lớp da của người khác?"

Không được phép nói chuyện, nhưng vẫn có tiếng xì xào.

Họ nhìn nhau với ánh mắt nghi ngờ, và sau đó bắt đầu điều chỉnh vị trí.

Tuy nhà kho khá nhỏ, nhưng cũng không chật chội đến mức mọi người chen chúc nhau.

Có đủ không gian trống để cho tất cả mọi người đứng cách biệt với những người khác.

"Cứ yên tâm.

Nếu có bất kỳ con quỷ nào ở đây, chúng tôi sẽ giết chúng.

Miễn là mọi người hiểu vị trí của mình, tất cả sẽ ổn."

Tâm trạng mọi người dường như đã được thả lỏng, Brain xoáy vào đó và tiếp tục

"Nhưng nếu lũ quỷ từ bên ngoài tràn vào như một trận tuyết lở, tôi không dám đảm bảo mọi thứ sẽ ổn.

Các người có nghĩ, nếu có một con quỷ đang trà trộn trong này, hắn sẽ hô to có kẻ xâm nhập không?

Mọi người có hiểu tôi nói giết chết bất cứ ai ồn ào có nghĩa gì không?

Oh chắc chắn, một số người sẽ suy nghĩ, 'nhưng tôi là con người, vì sao cậu lại giết tôi?' Nhưng phần lại trong chúng ta sẽ không nghĩ tới đều đó.

Vì vậy, vì đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người ở đây, bất cứ ai gây ra tiếng ồn thu hút lũ quỷ sẽ bị giết."

Một lần nữa, anh lại nhấn chìm mọi người trong ánh mắt chết chóc của mình.

"Có vẻ như tất cả mọi người đã hiểu.

Đầu tiên, chúng tôi đã tìm kiếm vài nhà kho khác trước khi tới đây.

Tuy nhiên, chúng tôi không tim thấy một người nào cả, tất cả các nhà kho đó đều trống rỗng.

Xem xét diện tích khu vực mà bức tường lửa bao quanh, nếu toàn bộ nơi đây là một khu nhà kho thì phải có hơn 10000 người dân bị giam giữ.Vì chỗ này chỉ có 300 trăm người, có nghĩa là phải có ít nhất 33 nhà kho như thế này, đúng chứ?"

Brain hít một hơi thật sâu.

"Vấn đề là thế.

Tại sao chúng tôi không tìm thấy bất cứ ai ngoài mọi người?

Có lẽ không chỉ đơn giản là may mắn.

Sau tất cả, chúng tôi đã tránh đi vào những khu vực có lũ quỷ canh phòng.

Nhưng... mọi người có nghĩ họ ngoan ngoãn chấp nhận bị giam không?

Khả năng cao là họ đã bị di chuyển từ khu nhà kho đến một nơi khác.

Đừng hoảng sợ!

Chúng tôi không biết họ đã bị chuyển đến chỗ nào.

Nhưng chỉ cần là lũ quỷ chuyển họ đến thì dù là nơi nào thì điều đó cũng rất tệ."

Mọi người như hiểu ra mà ngẩng đầu lên, và cũng có những âm thanh nức nở.

"Và lũ quỷ cũng có dự định bắt tất cả mọi người đi.

Điều đó có nghĩa là hiện tại mọi người đã tránh được số phận tăm tối.

Nhưng hãy nhớ một điều, chúng ta vẫn còn đang ở giữa lãnh thổ của lũ quỷ.

Nếu mọi người không cẩn thận và không di chuyển một cách nhanh chóng và lặng lẽ, mọi người sẽ bị giết chết trong khi chạy trốn.

Hey, ngươi, ngươi đó, trông giống như đang có chuyện muốn hỏi.

Ta cho phép nói chuyện đó, muốn hỏi gì nói đi."

Người đàn ông bị thanh Katana chỉ vào sợ hãi đặt câu hỏi.

"Chuyện gì xảy ra nếu chúng tôi ở lại?"

"Tất nhiên là sẽ bị bắt đi.

Và đi đâu thì kẻ biết rõ nhất là bọn ác quỷ, bất cứ đâu mà bọn chúng bắt đến cũng là địa ngục."

"Tôi—"

Brain trừng mắt nhìn anh ta, và người phụ nữ vừa cắt ngang.

"Cô có ý kiến gì."

"...

Con tôi, nó chỉ vừa mới 3 tuổi.

Nếu tôi ở lại đây, và được đưa đến cùng một nơi với nó..."

"Thật sao.

Tôi không có hứng thú giúp đỡ những người không có ý định chạy trốn.

Nhưng anh chàng này thì khác.

Chỉ cần cô biết, nếu con trai của cô được đưa đến một nhà kho khác, có cơ hội đứa bé sẽ được một nhóm khác giải cứu.

Nếu cô muốn bỏ qua cơ hội đó và ở lại, tôi sẽ không ngăn cản.

Một đứa bé không có mẹ của nó vẫn có thể sống được, nhưng tôi chưa hề nhìn thấy bất cứ ai chăm sóc đứa trẻ của họ đến mức này."

Brain nói một cách lạnh lùng với những người dân đang chán nản.

"Tôi sẽ lặp lại một lần nữa.

Nếu cứ ở mãi chỗ này, nhất định sẽ ác quỷ bắt đi.

Nếu mọi người chấp nhận điều này và muốn ở lại, tôi sẽ không ngăn cản.

Sau tất cả, một khi mọi người rời khỏi nhà kho này, mọi người có thể bị ác quỷ tấn công khi đang trên đường chạy trốn."

Lúc này Climb xen vào.

Nếu Brain đã nói nhiều đến vậy thì đó cũng là điều cần thiết.

"Nhưng chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ những người muốn chạy trốn."

"Tôi ghét vướng phải rắc rối, nhưng tôi sẽ làm vì anh chàng hiệp sĩ của Renner.

Tôi sẽ bảo vệ tất cả mọi người.

Chúng ta sẽ di chuyển trong vài phút nữa.

Ở lại hay rời đi là sự lựa chọn của mọi người.

Nếu mọi người muốn nhỏ giọng trao đổi, đó là lựa chọn của mọi người.

Cứ làm theo ý mình muốn."

Không có một cuộc thảo luận nào.

Điều này là bởi vì họ cảm thấy bất an với những người xung quanh họ có thể là ác quỷ nhưng cũng vì nhiều người trong số họ hy vọng là người thân của mình sẽ được một nhóm khác giải cứu và được đoàn tụ với nhau.

Không hề có một đội nào khác.

Chúng ta đã kiểm tra rất nhiều nhà kho, và chỉ một vài cái là không bỏ trống.

Brain quyết định không suy nghĩ quá nhiều về vấn đề này, anh nắm chặt thanh kiếm và nhìn trừng trừng vào những người bị bắt một cách dữ tợn, để chắc rằng không ai trong họ phát ra quá nhiều tiếng ồn.

Climb bước đến chỗ Brain và thìm thầm.

"Cảm ơn, Brain-san.

Anh đã làm những chuyện mà tôi không thể làm."

"Đừng để tâm quá, đây là những lời thoại mà một người như cậu, một hầu cận phục vụ Renner, không thể nói.

Nhưng đối với một tên lính đánh thuê như tôi, nó chả hề gây ra bất kỳ vấn đề nào trong tương lai.

Cứ xem tôi như một người đánh xe ngựa đi."

"Dù sao thì, tôi vẫn rất cảm ơn."

"Việc này sẽ trở nên phiền phức nếu chúng ta mắc kẹt trong cái vòng lặp vô tận này.

Tôi hiểu, tôi sẽ chấp nhận lòng biết ơn của cậu.

Hm?

Ông ta quay lại rồi."

Thief bước vào tầm nhìn của Brain.

Ông chỉ cần canh gác ở bên ngoài và chờ đợi.

Bởi vì ông không chạy lại một cách vội vàng, có nghĩa là nó không phải là một tình huống nguy hiểm.

"Có chuyện gì thế?"

"Ah, không, Unglaus-san.

Có vẻ như lũ quỷ vẫn chưa kéo đến.

Nhưng như cậu nói, đó chỉ là vấn đề thời gian."

"Chuyện đó à.

Ai mà biết được, có lẽ chỗ này là mục tiêu cuối cùng của bọn chúng.

Tình hình bên ngoài thế nào?

Trận động đất vừa rồi là gì?"

"Tôi cũng không biết.

Có lẽ mặt đất sụp đổ và lũ quỷ chui lên từ lòng đất?"

"Đừng nói thế chứ, điều đó thật tệ..."

"Xin lỗi, xin lỗi, Climb-kun."

"Chúng ta cũng phải sẵn sàng để di chuyển."

Trong khi Brain ra lệnh cho người dân ở xung quanh, âm thanh của một thứ gì đó đáp xuống bên ngoài nhà kho.

Ngay lập tức nhà kho trở nên yên tĩnh.

Thief đứng gần cửa ra vào kiểm tra cẩn thận bên ngoài.

Bàn tay ông bắt đầu di chuyển ra các dấu hiệu.

Chúng tạo thành những hình dạng với 3 trong 5 ngón có nghĩa là .

Sau đó, ông ra hiệu tiếp, .

Climb và Brain trao đổi ánh mắt cho nhau.

Sau đó, họ lặng lẽ di chuyển đến nơi Thief đứng.

Họ đã nhìn thấy một con quỷ ở bên ngoài.

Con quỷ đó hoàn toàn khác so với những con quỷ họ gặp trước đây.

Nó toát ra một sức mạnh khủng khiếp.

Cơ thể của nó cao gần 3m, trên lưng mọc ra đôi cánh dơi.

Đầu của nó là xương sọ của một con dê, và trong tay của nó đang cầm một cây búa lớn.

Con quỷ quay sang nhìn vào nhà kho, và Climb đứng khuất trong nhóm cảm giác như nó đang nhìn vào họ.

Nó đã sử dụng ma thuật để cảm nhận được họ?

Nó chắc chắn đang chờ họ tự lộ diện.

"Nó thật sự rất mạnh..."

"Đúng vậy."

Brain lẩm bẩm, và Thief đã trả lời.

Climb gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Climb âm thầm nhìn về phía Brain.

Brain giận dữ với cậu trong lần giao chiến với Shalltear.

Như vậy, nếu anh ấy bảo Climb bỏ chạy, cậu sẽ hoàn toàn làm theo.

"...

Climb, chiến đấu bên cạnh tôi."

"Vâng!"

Climb trả lời bằng một giọng nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc.

"Tất cả sẽ ổn chứ?"

"Ah, chỉ cần nhìn vào tên đó.

Chắc hẳn tên đó vừa trốn khỏi một cuộc chiến.

Cơ thể hắn đầy những vết thương.

Nếu không phải hắn đang bị thương, tôi không nghĩ là với sức của chúng ta mà có thể đánh bại được hắn.

Nhưng hiện tại, nếu chúng ta có thể tấn công hắn cùng một lúc, chúng ta có thể giành chiến thắng trong một đòn."

"Tôi trong cậy vào cậu."

Brain vừa nói vừa vỗ vào vai Climb.

Climb gật đầu mạnh, và kích hoạt sức mạnh từ chiếc nhẫn của mình.

Chiếc nhẫn này được Dragon Lord sử dụng Wild Magic tạo ra, nó chứa đựng một ma thuật mạnh mẽ gia tăng sức mạnh cho một chiến binh.

Nếu người đàn ông mạnh nhất Vương quốc— Gazef Stronoff sử dụng nó, ông có thể bước vào cảnh giới của một anh hùng, nhưng Climb thì không thể đạt được trạng thái như thế.

Ngay cả khi kết hợp với võ kỹ [Limit Breaker— Mind], cậu thậm chí còn không chạm đến được bàn chân của Brain.

Tuy nhiên, nó cũng gia tăng sức mạnh cho Climb đạt đến cảnh giới của một mạo hiểm giả cấp Mithril.

"Được rồi, đi thôi."

Khi Brain dẫn đầu tiến ra ngoài, Thief đã gọi anh lại.

"Unglaus-san—"

"Cứ gọi tôi là Brain?

Ông lớn tuổi hơn tôi mà, gọi tôi là –san hoặc bất gì đại loại thế làm tôi không thoải mái."

"...Vậy thì, Brain.

Tôi nên làm gì?"

"Chỉ cần ở lại đây, Lockmeyer.

Hắn ta có thể nghĩ chúng tôi chỉ là mồi nhử."

"...

Tôi sẽ đến giúp nếu cậu gặp nguy hiểm."

"Trông cậy vào ông.

Lên thôi, Climb-kun.

Tuy nhiên hãy nhớ một điều... không được tự mãn."

"Yes sir!"

♦ ♦ ♦

Lower Fire Month (9th Month), 5th Day, 04:03

"Kuh!"

Evileye gầm gừ khi trúng phải một đòn vào bụng.

Tuy là cô hầu như không còn cảm thấy đau đớn, nhưng cảm giác đau đớn lúc cô còn là một con người vẫn chưa biến mất hoàn toàn.

Nếu cô bị tấn công, chắc chắn cô sẽ cảm thấy đau đớn.

Trong khoảng thời gian ngắn khi sự tập trung của cô bị phá vỡ, Evileye đã lãnh một đòn từ Alpha.

Xung lực từ cú đấm khiến Evileye như ngừng thở, và hất văng cô ra xa.

Mục tiêu của Evileye là kéo dài trận chiến.

Vì thế, cô không thể sử dụng chiến lược chuyển đổi thiệt hại vật chất sang thiệt hại MP được.

Nếu không có MP, cô sẽ không thể chiến đấu.

Điều này có nghĩa là Evileye phải tiêu hao HP và MP thật cân bằng.

Cơ thể lấm bẩn của cô được nhấc lên không bằng ma thuật [Flight].

Vào lúc này, Evileye nhìn thấy Nabe—đang bị đối thủ của cô ấy đánh bay ra xa.

Tình trạng của cô ấy xem ra rất tệ.

Evileye bay về phía cô.

Kẻ địch đã không đuổi theo—họ chờ chúng ta tụ hợp rồi tiêu diệt sao?

"Oh, là cô sao."

Evileye dự định giúp đỡ Nabe đang rơi, nhưng cô ấy đã đứng dậy ngay lập tức và nói một cách lạnh lùng.

Tuy là cơ thể của cô ấy phủ đầy thương tích giống như cô đã ở trong một cuộc chiến đánh cược cả mạng sống của bản thân, có một điều gì không đúng ở đây.

Không có sự sỡ hãi về cái chết, hay đúng hơn, cô ấy tin rằng Momon có thể đánh bạn Jaldabaoth trước đi cô chết.

Mình cũng vậy, Evileye nghĩ.

"Cô còn chiến đấu được chứ?"

"Tất nhiên.

Không vấn đề gì cả."

Đó là một câu hỏi ngu ngốc.

Mà nghĩ đến... cô gái này hẳn đã vượt xa người thường.

Có lẽ nào là God-kin?

Cô ấy đã bị thương và trang phục thì nhuốm đầy máu, nhưng không một vết thương nào gây chết người.

Cuối cùng thì, Evileye là người bị thương nặng hơn.

So với Evileye chỉ có hai đối thủ, có thể chiến đấu tốt như vậy với ba đối thủ... mặc dù Evileye khá bất đắc dĩ, nhưng cô chấp nhận là Nabe mạnh hơn mình.

"Trông cô thảm thế."

"Không hẳn đâu."

Evileye cười khi trả lời, nó hướng về Nabe rất nhiều.

Mặc dù mặt nạ đã che đi biểu cảm của Evileye, Nabe vẫn có thể cảm thấy không khí đã thay đổi, và vẻ ngạc nhiên hiện trên gương mặt cô.

"Không, tôi nghĩ là câu đó nên dành cho cô."

"...

Vậy sao.

Thế, giờ chúng ta làm gì đây?"

"Làm gì sao?

Chúng ta nên tìm cách kéo dài trận chiến?"

Evileye lại hướng cái nhìn sắc bén về năm hầu nữ.

Ngoài hầu gái côn trùng với luồng sát khi đâm thẳng vào cô như một ngọn giáo, những người còn lại không phát ra bất kỳ ý định thù địch nào cả, mặc dù từ thái độ của họ, có vẻ họ khá tự tin là có thể dễ dàng giết chết cả hai.

"Kẻ địch của cô ở kia."

"Có vẻ như chúng ta không còn lựa chọn.

Với số lượng bằng nhau thì may ra chúng ta còn có cơ hội chiến thắng.

Nhưng nếu kẻ địch ở cùng một đẳng cấp như chúng ta và lại đông hơn, chúng ta chắc chắn sẽ thua."

"Bỏ chạy thì sao?

Nếu ta quay đầu và bỏ chạy, bọn họ có thể sẽ không đuổi theo."

"Nếu cô muốn làm như vậy, tôi sẽ yểm trợ từ phía sau."

Vẻ bất mãn hiện trên gương mặt nghiêm trang của Nabe.

Ngay cả khi khó chịu, vẻ đẹp của cô cũng không giảm bớt chút nào, Evileye đánh giá cao đối-thủ của cô. (Trans: Đối thủ trên tình trường nhé)

Đột nhiên, một người bị thổi bay trong không trung khi một tòa nhà đổ sập xuống.

Hắn nảy lên vài lần trên mặt đất, rồi lộn nhào trước khi dừng lại.

Evileye tuy không cần thở, nhưng cô vẫn giữ lấy hơi thở của mình.

Trong một khoảnh khắc, cô đã nghĩ người bị hắt bay đó là Momon, nhưng thật ra không phải thế.

Người đó là Jaldabaoth.

Thấy Jaldabaoth đứng không vững trên đôi chân của mình, Evileye mừng rỡ.

Rõ ràng là vết thương của hắn rất nặng và đã bị văng đi một khoảng cách rất xa.

Trong tầm nhìn của mình, Evileye phát hiện một chiến binh từ đâu bay đến và đứng đó.

Bộ giáp đen tuyền chịu hư hại rất nặng, nhìn dấu tích từ bộ giáp có thể thấy trận chiến của hai người họ khốc liệt như thế nào.

Ngay cả như vậy, tư thế đứng không hề nao núng một chút nào của một người đàn ông, cho thấy ưu thế rõ rệt của Momon so với Jaldabaoth, người đang đứng trên đôi chân của mình.

Cơ thể của Evileye tràn ngập niềm vui sướng, và nắm chặt nấm đấm của mình.

Momon chầm chậm hạ thanh kiếm, và nói với Jaldabaoth đang đứng lên.

"Thật phấn khích.

Diễn tả như thế nào đây... thật sự là cảm giác đó.

Tôi có thể cảm nhận được bản thân mình đang thực sự chiến đấu.

Đây là cảm giác hưng phấn khi là người chiến đấu ở tiền tuyến... trước kia, ta thường áp sát và hạ gục kẻ thù, vì thế mà ta không cảm thấy gì, nhưng ngay lúc này ta cảm thấy mình giống như một berserker (cuồng nhân).

Như vậy, ngươi có thể dồn toàn bộ sức mạnh của mình vào trận chiến này không?"

Bảo đối thủ sử dụng toàn bộ sức mạnh của họ là một sự xúc phạm nghiêm trọng.

Nghĩ về việc này, Evileye lắc đầu.

Có lẽ đây là mong muốn thật sự của Momon.

Một người đàn ông mạnh mẽ như Momon hiếm khi có cơ hội được dốc hết sức.

Hầu hết đối của anh đều bị giết trước khi anh có thể bắt đầu nghiêm túc.

Một người đàn ông như anh sẽ rất vui nếu anh có cơ hội đối mặt với một đối thủ có thể thách thức anh tung ra toàn bộ sức mạnh.

"Thế thì, hãy cho phép ta được làm vậy."

Jaldabaoth có lẽ đã hiểu nó như là một sự xúc phạm, và hắn đã đáp trả với sự cường điệu, lịch sự và mỉa mai.

Khi nhìn vào hắn, lòng kiêu hãnh đã tràn ngập trong Evileye khi cô biết là Momon mạnh hơn so với Jaldabaoth.

"Giờ thì ta sẽ đánh với ngươi một cách nghiêm túc."

"Đến đây, Jaldabaoth."

Với lời nói như một tín hiệu, hai người họ giao chiến ngay giữa quảng trường.

Cảnh tượng giao chiến của họ giống như lặp lại thời điểm mà Evileye lần đầu gặp Momon.

Với tốc độ cực nhanh của hắn, những đòn tấn công liên tiếp bị chệch hướng bởi bộ vuốt dài.

Vì những chiếc móng vuốt có thể chống đỡ thanh cự kiếm của Momon, độ cứng của chúng hẳn phải vượt qua sự hiểu biết của con người.

Momon nhảy lùi lại một khoảng lớn, theo vòng cung.

Lực nhảy của anh làm cho cô nghĩ rằng có thể anh đang sử dụng ma thuật [Flight].

Trong khoảnh khác mà cô nhìn thấy thanh kiếm đang xoay của Momon bị chặn lại, cô đã thấy anh lấy một ngọn thương từ hư không, trong góc khuất của mắt cô.

Đó là một ngọn thương đỏ thẫm giống như một cơn bão lửa.

Momon phóng về phía Jaldabaoth.

Mũi thương lao đi với tốc độ cực nhanh, đến mức cô chỉ nhìn thấy một vệt đỏ thẩm như đang thiêu cháy không gian, cứ thế hướng thẳng vào Jaldabaoth.

"[Aspect of the Demon: Hellfire Mantle]."

Khi mũi thương va chạm, một ngọn lửa bùng bùng cháy dữ dội trồi lên từ mặt đất, và một cơn chấn động lớn phát ra từ Jaldabaoth.

"Kuh!"

Để tránh bị thổi bay bởi lực đẩy khổng lồ phát ra từ vụ nổ, Evileye cúi thấp người và cố gắng vượt qua cơn bão.

May mắn thay, vì cô đang mang chiếc mặt, cô vẫn có thể giữ cho mắt của mở trong cơn bão.

Nhìn về phía trước, cô thấy Momon nâng thanh kiếm của anh lên, mà vẫn trụ vững trong khi cơn gió thổi một cách dữ dội.

Sau đó giống như chém không khí ra làm hai.

Anh tấn công Jaldabaoth một lần nữa.

Jaldabaoth đã sẵn sàng tiếp nhận đòn tấn công, cơ thể hắn bao trùm trong biển lửa, mũi thương phóng đến từ trước đã ghim vào mặt đất bởi chân của hắn.

Momon vung thanh kiếm chém thẳng vào Jaldabaoth, hắn bắt được thanh kiếm bằng hai tay.

Khói trắng tỏa ra từ lòng bàn tay của hắn, và kim loại giữa các đầu ngón tay bắt đầu tan chảy.

"Ra vậy, ngươi có thể làm tan chảy kim loại bằng cách này... khả năng này thật mạnh mẽ."

Vì nó là một thanh kiếm rất được Momon ưa thích, một mạo hiểm tầm cỡ nhất, nó hẳn phải được chế từ vật liệu vô cùng tuyệt vời.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Điều quan trọng là Jaldabaoth có thể tạo ra ngọn lửa làm tan chảy cả thép, và Momon vẫn có thể nói chuyện bình thường mặc dù anh đang đứng rất gần với ngọn lửa chết người.

"—Hai người đó, thật không thể tin được."

Evileye đã rất sợ hãi.

Cô đã biết hai người họ mạnh như thế nào, nhưng cơ thể cô vẫn không ngừng run rẩy.

"Đó chỉ là người phỏng đoán thôi.

Loại lửa gây thiệt hại này đã được củng cố thêm bởi một khả năng đặc biệt."

Quan sát kỹ hơn, tường lửa bao bọc Jaldabaoth có một ngọn lửa màu đen pha lẫn vào.

"Là lửa địa ngục (Hellfire) ?"

"Đúng thế.

Kể cả có khả năng kháng hỏa đi nữa cũng không thoát được, ngươi nghĩ sao?"

Lần đầu tiên trong cuộc chiến của họ, Momon lùi lại một bước, nhưng Jaldabaoth sẽ không cho phép điều đó xảy ra.

Lần này đến lượt Jaldabaoth thu hẹp khoảng cách, liên tiếp công kích Momon.

Cuộc tấn công có thể giết chết người ta trong một khoảnh khắc, nhưng Momon đã gạt tất cả chúng bằng thanh cự kiếm của mình.

Trong khi liên tiếp tung ra những đòn đánh áp sát gần như nung chảy bộ giáp, Momon một lần nữa đưa tay vào hư không và lấy ra một thứ vũ khí kỳ lạ.

"[Frost Pain Modified— Icy Burst] !"

Một luồng không khí lạnh giá tỏa ra từ vũ khí, nhiệt độ xung quanh tức khắc giảm xuống.

Mặc dù nó lạnh đến mức thậm chí có thể đóng băng cả lửa, lửa địa ngục của Jaldabaoth còn nóng cả lửa bình thường.

Tuy nhiên, trong một khoảnh khắc, cái nóng đã được dập tắt.

Tiếng kêu ngạc nhiên của Jaldabaoth vang đến tai Evileye.

"Đó là gì?

Nó giống như mũi thương lúc nãy."

"Vì ta không thể sử dụng ma thuật, ta đã sử dụng vũ khí nguyên tố để thay thế.

Tuy đây chỉ là bản sao của [Frost Pain] dùng như bản thử nghiệm... tốt, ta cảm thấy may mắn khi nó có hiệu quả vượt trội hơn so với bản gốc.

Cứ cho là vậy, nó là một vật phẩm cho phép ta sử dụng ma thuật cao cấp 3 lần/ngày, nhưng do không có kỹ năng đặc biệt nào gia tăng sức mạnh cho nó, nên đối với ngươi chắc cũng không ảnh hưởng gì."

Cuộc đối thoại giữa hai người họ khó mà để người khác tin được.

Rõ ràng là họ đang trong một trận chiến mà đặt cược cả mạng sống của mình vào đó, nhưng bầu khí toát ra từ họ chỉ như đang khẳng định sức mạnh của nhau một cách dễ dàng và thoải mái.

Evileye nhớ lại Gagaran đã từng nói một điều gì đó.

Khi một chiến binh đặt cược mạng sống của họ vào trận chiến, đôi khi họ có thể hoàn toàn nắm bắt được suy nghĩ của đối phương, và nó sẽ tạo ra một cảm giác như thể họ là những bạn tri kỉ của nhau.

Vào lúc đó, cô tự hỏi là cô ấy đang nói về cái quái gì thế.

Nhưng bây giờ—

"Có lẽ cô ấy đã đúng."

Evileye cảm thấy ghen tỵ vì sự gần gũi của họ.

Người đàn ông trong bộ giáp đen tuyền, bề mặt của nó đang dần mờ đi do chịu sự nung chảy, và con quỷ trong bộ tuxedo đang bị băm vằm với vô số những đường kiếm.

Hai người họ đã có một trận chiến với nhau mà nó đã nằm ngoài tầm hiểu biết của nhân loại, trong mắt của Evileye họ giống như là những người bạn cũ.

"Ngươi thực sự rất mạnh."

"Ngươi cũng thế, Jaldabaoth."

"Trong trường hợp này, ta có một đề nghị?"

Momon hất cằm của mình với Jaldabaoth, như để nói là anh muốn nghe.

"Nếu ta nhường chiến thắng trong trận chiến này cho ngươi, có lẽ hai chúng ta nên nhường nhau một bước nhỉ?

Hay đúng hơn, chính xác hơn, ta sẽ rút rui trong sự cố này, và cũng hy vọng là ngươi sẽ không đuổi theo."

"Đùa chị à!"

Evileye hét lên do bị kích động bởi cảm xúc mãnh liệt.

Đối với những kẻ đã lấp đầy Vương đô bằng sự hỗn loạn và chết chóc, lại lên tiếng cầu xin cho lòng thương xót và tha thứ như không có gì đáng xấu hổ.

Tuy nhiên, một giọng nói bình tĩnh chấp nhận lời đề nghị của Jaldabaoth.

"Được thôi."

Dưới lớp mặt nạ, Evileye trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Momon.

Cô không thể hiểu tại sao Momon, đang có nắm lợi thế hơn, lại chấp nhận điều kiện của Jaldabaoth.

Cảm nhận suy nghĩ của Evileye, Demiurge nhún vai.

Tuy ghét phải thừa nhận nó, nhưng hắn trông khá thanh lịch trái với những gì hắn đã làm.

"Có chút rắc rối này, tại Momon-san lại mang một cô gái não phẳng theo đấy.

Cũng nên tiết lộ lý do tại sao Momon-san lại chấp nhận đề xuất này."

Quay sang Evileye, Jaldabaoth nói tiếp.

"Để mang Momon-san đến đây, và để tránh những kẻ khác can thiệp vào trận chiến của chúng ta, ngươi đã ủy thác những người bạn và đồng minh của mình tham gia chiến đấu, phải chứ?

Ngươi thực sự nghĩ bọn chúng đủ sức giữ chân không cho lũ quỷ can thiệp vào cuộc chiến này sao?"

Evileye cảm thấy như thể xương sống của mình đã bị đâm xuyển bởi một cây nước đá.

"Quân đội quỷ dữ luôn luôn chờ đợi một cơ hội để tấn công Vương đô."

Đó là trường hợp xấu nhất.

Mặc dù Marquis Raeven đã tuần tra bên trong Vương đô với quân đội của mình, cô thật sự không nghĩ ông ta có thể đối phó với tất cả những con quỷ trong tay Jaldabaoth.

Một kết luận tương tự đang chời đợi nếu lũ quỷ bắt đầu sử dụng người dân làm con tin trong toàn Vương đô.

Nhưng nếu họ đánh bại Jaldabaoth tại đây—

"Cho dù ngươi có giết được ta, ngươi nghĩ rằng chúng sẽ biến mất sao?

Ta ở đây nếu như sử dụng ý niệm truyền đạt một mệnh lệnh duy nhất và ngay lập tức những tay sai từ địa ngục của ta sẽ điên cuồng càn quét Vương đô.

Cứ cho là số lượng của chúng sẽ giảm bớt phần nào...nhưng ngươi nghĩ sẽ có bao nhiêu người phải chết để tiêu diệt hết bọn chúng?"

"Nhưng còn, làm sao mà chúng ta biết ngươi sẽ giữ lời hứa của mình?"

Nếu Jaldabaoth tiếp tục chiến đấu với Momon, hắn không dám chắc sẽ giành chiến thắng.

Chính vì vậy, tại sao không rút hết quân của mình và cầu xin việc không bị truy đuổi?

Nếu không thành— hắn sẽ kéo theo tất cả những người khác cùng chết với mình hoặc một điều gì đó tương tự như thế.

Tuy nhiên, bằng cách dùng ngươi dân trong Vương đô làm con tin, tình thế sẽ khác.

Đó là một lời đề nghị thực sự hấp dẫn và gian xảo.

Ra là thế, Evileye nghĩ, sự kính trọng của cô danh cho Momon đã tăng lên.

Momon đã phải miễn cưỡng chấp nhận lời đề nghị của Jaldabaoth vì anh đã lường trước được việc này.

Quả thật, anh không còn lựa chọn nào khác.

"Sau khi người ngoài cuộc này đã thông suốt, ta sẽ bắt đầu cho rút quân, tuy nó sẽ là nỗi nhục vì không thể đạt được mục đích của mình.

Cầu mong là chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại."

"Ta cũng thế, Jaldabaoth."

Jaldabaoth mỉm cười dưới lớp mặt nạ, và sau đó tập hợp những cô hầu gái ở xung quanh trước khi tất cả họ biến mất bằng [Greater Teleport].

"Chúng đi rồi..."

Evileye phi hành lên bầu trời, ánh mắt cô hướng về nơi bức tường lửa đã từng hiện diện.

Không còn gì cả, chỉ còn những mảnh vụn còn sót lại dưới bầu trời đêm.

Một bức tranh vẽ khung cảnh hỗn loạn.

Điều gì sẽ được sinh ra sau tất cả những sự hy sinh của ngày hôm nay?

Thực tế là Jaldabaoth vẫn còn tồn tại, một con quỷ vượt trội so với cả Demon God.

Và đứng lên chống lại hắn là Momon, một chiến binh thuộc hàng TOP.

Thế giới sẽ phản ứng thế nào khi huyền thoại về hai người được lan truyền, và thế giới sẽ thay đổi như thế nào?

Evileye lắc đầu để phân tán tư tưởng đã trộn lại thành một đống lớn bên trong đầu mình.

Cô sẽ từ từ cân nhắc những điều này, trong tương lai.

Có thứ còn quan trọng hơn nhiều so với điều này.

Evileye đáp xuống mặt đất và mở rộng vòng tay của mình.

"Uwaaaaaaaaaaaah!"

Với một tiếng kêu mừng rỡ, Evileye dồn hết công suất mà chạy.

Tuy là ma thuật [Flight] của cô vẫn chưa giải trừ, nhưng đây vẫn có thể gọi là chạy.

Evileye chạy về phía Momon.

Có lẽ vì ngạc nhiên, Momon làm ra tư thế sẵn sàng với thanh kiếm của mình.

Bỏ qua điều này, Evileye nhảy bổ tới chỗ anh.

Bởi vì cô đang chạy hết tốc lực, cảm giác như cô đã đụng phải một bức tường.

Nhưng vì là một Vampire— sức chịu đựng và sinh lý cũng khác, nên không có đau đớn nào phát sinh.

Và như vậy, Evile ồm chầm lấy Momon.

"Ngài đã làm được!

Ngài đã thắng!

Ngài đã thắng!

Đúng như dự đoán của Momon-sama!"

"Tôi... um... không phiền lòng, có thể cho một chút không gian ở đây không."

Momon nói một cách bình tĩnh với Evileye, người đang ôm lấy anh như một con koala.

Có lẽ anh đang xấu hổ.

Mình đã giành chiến thắng khi được ôm anh ấy.

Evileye nhớ lại một thông tin mà cô đã được nghe trong quá khứ.

Một số người đàn ông sẽ tìm những người khác giới để giải tỏa căng thẳng sau một trận chiến.

Cô đã hy vọng Momon sẽ là một người đàn ông như vậy, và rằng anh sẽ chọn cô cho nhiệm vụ này.

Evileye thoáng thấy Nabel người đang nhìn chằm chằm vào cô.

Chiến thắng đầu tiên của một cô gái.

Mặc dù Evileye đang cọ xát cơ thể mảnh mai của cô với Momon, do bộ giáp nên anh không thể cảm nhận được bất cứ điều gì, và nếu chạm phải vết thương trên người cô, nó sẽ rất đau.

"Ah...xin lỗi, Nabe, hãy giữ lấy thanh kiếm của tôi."

Nhận thấy hành động của mình chỉ là lãng phí sức lực, Evileye buông tay, rời khỏi Momon trông cứ như rơi ra khỏi một cái cây.

Thế cũng được.

Mình phải chú ý nắm bắt cơ hội trong tương lai.

Còn giờ, Jaldabaoth đã thấy được sức mạnh thật sự của Momon-sama, không có cách nào để hắn phá vỡ lời hứa được.

Nhưng ngay cả vậy, cuộc chiến vẫn tiếp diễn, và những người đã ngã xuống... ah, theo đuổi dục vọng riêng của bản thân thật là không tốt đẹp gì.

Cuộc chiến tại Vương đô đã kết thúc.

Nhưng trận chiến của cô như một người phụ nữ chỉ vừa mới bắt đầu.

Trong khi đang nghĩ đến bước đi tiếp theo của mình, Evileye bất giác chuyển sang hướng có tiếng chuông thép.

Trước mặt cô là một nhóm người.

Họ là những mạo hiểm giả, binh lính và—

"Đó có phải là Tướng Quân (Warrior Captain)?

Cùng những người khác?"

Bên cạnh Gazef Stronoff là Lakyus và Tina.

Còn có cả Gagaran và Tia.

Mọi người đều đã dính đầy bụi bẩn, minh chứng cho một trận chiến ác liệt họ vừa mới trải qua.

Họ nhìn quanh đống tàn tích để lại của một trận chiến cực kỳ ác liệt vừa diễn ra ở đây, và sau đó, hít một hơi thật sâu, tất cả đều hướng ánh nhìn về Momon.

Cảm nhận được ý nghĩa từ ánh mắt của họ, Evileye thì thầm với anh.

"Momon-san, tuyên bố thắng lợi với mọi người đi nào."

Momon đã không làm như vậy.

Ngay khi Evileye bắt đầu cảm thấy hoài nghi, cô nghe một âm thanh, một giọng nói bé nhỏ.

"Tôi thấy hơi ngại."

Cái kiểu phản ứng làm cho người khác phải kinh ngạc lại đến từ một chiến binh phi thường làm cho Evileye bật cười thành tiếng.

"...

Nhưng, vinh dự này là thuộc về người đã công lớn nhất trong chúng ta?

Xin đừng bỏ lỡ dịp quan trọng này."

"Haha.

Thật sự không làm không được."

Momon nắm thanh kiếm của mình thật chật và chỉ nó lên bầu trời.

"UOOOOOOOOOOOOHH!"

Trong những giây phút tiếp theo, tất cả mọi người đều giơ nắm đấm lên bầu trời, hò hét thật to kỷ niệm chiến thắng của họ.

Trong miệng của mọi người đều vang lên cái tên Momon, người anh hùng đã giải cứu Vương quốc.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 6 - Chương kết


Month of Descending Fire (9th Month), Ngày 6, 08:45

Các hầu gái đứng thành từng hàng ngay ngắn trước mặt Sebas.

Bọn họ có tổng cộng 41 người và tất cả đều là Homunculus.

Đứng đầu là hầu gái trưởng với cái đầu chó, Pestonya S.

Wanko.

Tất cả hầu gái phục vụ trong Nazarick đã được tập hợp.

"Mọi người, đây là hầu gái mới nhất gia nhập Nazarick."

"Tôi tên là Tsuareninya, xin mọi người giúp đỡ."

Hầu gái trưởng, đại diện cho tất cả những người khác, cúi đầu chào Tsuare.

Sau khi nói chuyện với những hầu gái khác, Tsuare hầu như không có vẻ gì là sợ hãi.

Ngoại trừ vết khâu chạy dọc giữa khuôn mặt, Pestonya sở hữu đôi mắt hiền từ và một gương mặt dịu dàng.

Hơn nữa, tất cả những hầu gái phía sau cô đều là con người, với không một nét mặt đáng sợ.

Dù vậy, xét đến tình trạng của Tsuare, dường sự nỗi sợ người khác của cô sẽ không bao giờ thực sự biến mất.

Cho dù có vẻ như cô đang thân thiết với những người khác, cô biết rõ tình cảnh mình đang gặp phải và cố gắng làm sao lãng bản thân khỏi việc đó bằng cách buộc bản thân mình phải nỗ lực.

Nếu mình không theo dõi cẩn thận, rất có thể cô ấy sẽ sụp đổ.

Trong khi Sebas đang suy nghĩ về những câu hỏi trên, buổi gặp mặt giới thiệu đã kết thúc và một người hầu gái đưa cô ấy ra ngoài.

Trên đường đi, Tsuare ngoảnh mặt nhìn Sebas.

Sebas gật đầu về phía cô, và cô gật đầu đáp lại, trước khi quay đầu lại và rời đi.

"Sebas-sama, con người đó sẽ cần huấn luyện những gì?"

"Dạy cô ấy cho đến khi cô ấy đủ tiêu chuẩn để làm một hầu gái trong Nazarick.

Cho dù vậy, cô ấy cũng chỉ là con người, nên khi huấn luyện, xin đừng bắt cô ấy làm quá sức."

"Đã hiểu-wan."

Cái đầu chó của Pestonya khẽ nghiêng, để lộ chiếc răng nanh.

Mặc dù vẻ mặt đó khiến cô trông như một con thú để lọt mất miếng mồi, đôi mắt cô vẫn tràn đầy sự ấm áp.

"Tôi nghĩ rằng với cô ấy, trở thành hầu gái chỉ là bước đầu."

"Ý cô là sao?"

Pestonya trả lời Sebas, người vẫn chưa hiểu được ẩn ý đằng sau câu nói và đang tự hỏi không biết cô đang nói đến việc gì.

"..wan.

Ý tôi là, tôi nghĩ rằng cô ấy chắc sẽ nghỉ sau đám cưới-wan..."

"Cái gì?!"

Mặt Sebas như đang sững lại còn tiếng cười dịu dàng của Pestonya vang khắp tầng chín của Đại Lăng Tẩm Nazarick.

...

Month of Descending Fire (9th Month), 7th Day, 16:51

Sau khi đã chắc chắn rằng bên trong không có khách và thời gian là hợp lí, Climb mở cửa tiến vào căn phòng của Renner.

Cô công chúa đang ngồi ở chỗ ngồi quen thuộc.

Căn phòng của cô nhuộm đỏ những tia nắng của hoàng hôn và dường như chúng tô điểm cho cô toả sáng.

"Chào mừng, Climb."

Cô gái xinh đẹp dịu dàng đó khiến con tim đang loạn nhịp của Climb trở nên tĩnh lặng, và cậu có cảm giác như mình đã được chữa lành.

Climb lột bỏ vẻ mặt thư giãn của mình và tiến đến bên Renner.

"Đến đây và ngồi xuống đi, Climb."

" Việc đó là không cần thiết, Renner-sama.

Thần còn phải hỗ trợ việc dọn dẹp đợt tấn công của lũ ma quỉ trong một thời gian nữa."

Đôi mắt của Renner sáng lên.

Cô vốn là người đưa ra mệnh lệnh đó nên đáp lại như vậy có lẽ là câu trả lời chính xác.

Nhiệm vụ tiếp theo của Climb tiếp quản những dữ liệu an ninh liên quan đến việc bảo vệ Liên Đoàn Ma thuật sư.

Việc này là do sự tồn tại của một vật phẩm.

Cho dù bức tranh toàn cảnh của cuộc xâm chiếm đến từ quân đoàn ma quỷ vẫn chưa hoàn toàn được hé lộ, một vật phẩm ma thuật rất đáng lo âu đã được tìm thấy trong một nhà kho.

Liên Đoàn Ma thuật sư vẫn đang phân tích và điều tra nó, nhưng xét đến việc nó chứa một phép thuật mạnh đến thường và những thông tin Jaldabaoth đã tiết lộ, rất có khả năng đây là vật phẩm hắn ta đã đang tìm kiếm.

Do vậy, Liên Đoàn Ma thuật sư đã phải triệu tập rất nhiều chuyên gia đầy năng lực.

Cho đến khi tìm ra được cách tiêu huỷ nó, họ sẽ luôn được những nhóm mạo hiểm giả bảo vệ mọi thời điểm.

Dĩ nhiên, Climb là một trong số những người được chọn cho việc đó.

Thật khó chịu khi không thể trừng phạt đám Eight Finger, những kẻ đã mang vật đó đến Vương đô.

Cho dù cậu đang đứng trước Renner, Climb không thể kiềm hãm được sự nóng giận trong lòng mình.

Vật phẩm đã dẫn đến thảm hoạ diễn ra trong Vương đô đã được tìm thấy trong một nhà kho trực thuộc chi nhánh buôn lậu của Eight Fingers.

Nếu như vậy, đáng lẽ họ nên bắt đầu tiêu diệt chúng ngay lập tức.

Tuy nhiên, có một lí do rất quan trọng ngăn cản họ làm vậy, và chỉ một số ít người biết được điều đó.

Bọn họ đã bắt đầu tìm kiếm vật phẩm bởi vì Jaldabaoth đã tiết lộ thông tin về nó.

Đấy là ý kiến của Renner.

Mặc dù vậy, rất có thể Jaldabaoth đã lợi dụng con người để tìm thứ mà quân đội của hắn không thể tìm thấy, giải thích vì sao ngay từ đầu những thông tin đó lại bị rò rỉ.

Do mọi người đều hiểu ngụ ý đằng sau việc rò rỉ đó, họ đã giữ kín tất cả thông tin về vật phẩm này, và vì vậy nó không thể được sử dụng làm lí do để tấn công Eight Fingers.

"Cậu đang làm việc cùng với ngài Warrior-Captain, phải không ?

Ta hiểu rồi, nếu vậy thì mọi chuyện chắc sẽ ổn thoả.

Vậy còn những người cậu đã giúp đỡ?

Dù đang bận rộn với việc bảo vệ cung điện, cậu chắc đã đi ra ngoài một chút rồi phải không?"

Trái tim của Climb run lên khi Renner ném quả bom đó vào người.

"V-vâng.

Mọi người đều mong được bày tỏ lòng biết ơn của họ đến Renner-sama."

"Thật tuyệt làm sao, vậy ta phải đi gặp họ mới được."

"Người không thể!"

Ngay khi tiếng hét rời khỏi miệng, Climb ngay lập tức nhận ra rằng anh đã làm hỏng mọi thứ một cách trầm trọng.

Anh cúi đầu và bắt đầu nói liến thoắng, như thể đang cố gắng che đậy những gì anh vừa nói.

"Mọi người vẫn đang rất bận rộn và thần tin rằng sự hiện diện của Renner-sama sẽ khiến bọn họ sao lãng khỏi công việc và cho dù nó hạ thấp sự rộng lượng của Renner-sama, thần vẫn mong rằng người hiểu được ý nghĩ của thần."

Ngẩng đầu lên, Climb tự hỏi liệu nếu những nếp nhăn bởi sự buồn rầu có xuất hiện trên khuôn mặt xinh đẹp của cô chủ không, hay sẽ là một cái bĩu môi trẻ con không phù hợp với tuổi của cô ấy.

Tuy vậy, vẻ mặt anh nhìn thấy đều không phải một trong hai cái đó.

Cô ấy cười.

Nó không chỉ đơn giản là hai góc miệng của cô ấy được nâng lên chút ít, mà là một nụ cười toả nắng thực sự.

Climb đã nhìn thấy Renner cười rất nhiều lần.

Nếu lục lại trong tâm trí thời điểm cậu hạnh phúc nhất thì đó sẽ là lúc nhìn thấy nụ cười đấy trên gương mặt cô sau khi cô nhặt cậu về.

Tuy vậy, nụ cười của cô bây giờ vẫn hơi khác so với nụ cười lúc đó.

Trước khi cậu có thể tìm ra câu trả lời, vẻ mặt của cô trở lại với nụ cười nhạt thường ngày.

"...Việc đấy thì không thể tránh được rồi."

Climb cảm thấy nhẹ nhõm khi Renner chấp nhận lời giải thích của cậu.

Sự thật là cậu vừa ném vào mặt cô chủ mình những lời nói dối.

Climb chưa hề nghe bất kì lời cảm tạ nào từ những người dân cậu gặp.

Ngược lại, họ còn đổ lỗi và thể hiện sự khinh miệt.

Tại sao chỉ cứu chúng tôi, và vân vân...

Họ đã trút cơn giận của họ-về nỗi mất mát gia đình, của cải-và đổ lên đầu Climb.

Climb đã cố chịu đựng những sự oán giận này bởi những người đó cũng không còn ai để đổ lỗi, và do cậu cảm thấy có lỗi khi không hoàn thành những mệnh lệnh Renner-sama đưa ra một cách hoàn hảo.

Con quái vật họ đã chạm trán ở nhà kho ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với những con khác.

Nó đã có thể đánh bại Brain Unglaus mà không cần tung hết sức, và chỉ nhờ những vết thương nó nhận phải trước đó mà họ mới dành thắng lợi.

Nếu con quái vật đấy xuất hiện trước mặt họ ở trạng thái tốt nhất thì họ chắc chắn sẽ bị đánh bại.

Sau khi nghe về sức mạnh của nó từ Lakyus, cậu thầm cảm thấy cảm kích rằng họ, bằng cách nào đó, đã dành chiến thắng trước con quái vật như vậy.

Và rồi, lời cảm ơn duy nhất cậu nhận được là những tiếng phàn nàn kể trên.

Cho dù cậu tự nói với bản thân rằng cậu đã quen với nó, những lời nói ấy vẫn cắt sâu trong lòng cậu.

Sự thật là sẽ không sao nếu như Climb chém những kẻ có ý đồ xấu xa.

Không ai sẽ nói gì nếu như cậu đáp lại những lời sỉ nhục cậu đã nhận được từ khi trở thành cận về riêng của Renner, nhưng nếu cậu làm vậy thì vị trí của Renner sẽ gặp nguy hiểm.

Nếu những sự căm ghét đó chuyển sang công chúa và dẫn đến việc họ phỉ báng cô, cậu sẽ bất lực rút kiếm ra chống lại họ.

"Bây giờ thì, Climb, ta có ....tin không vui.

Nghe cho kỹ đây."

Climb nhắm mắt lại trong vài giây, và mở chúng ra lần nữa.

"Người phụ nữ cậu và Sebas-san hợp tác để giải cứu khỏi kĩ viện......

đã bị ám sát."

Không thể hiểu được những gì Renner vừa nói, miệng cậu đóng mở trong khi cậu hổn hển thốt ra vài thứ tiếng mà có thể bị nhầm lẫn thành những câu nói.

"Thế nào....nhưng làm ....làm thế nào chuyện này lại có thể xảy ra?"

Nghĩ lại, người phụ nữ đó lẽ ra đã được giấu kĩ trong phòng chờ và sau đó được đưa đến lãnh địa của Renner.

" Đó là lỗi tính toán ở phía ta.

Ta muốn thuê mạo hiểm giả làm bảo vệ, nhưng do đợt tấn công, bọn họ đều đã được thuê bởi người khác.

Nên ta đành phải dùng lính đánh thuê..."

Renner lắc đầu, như thể ngụm ý rằng tất cả đều là lỗi của cô ấy.

"Đ-Đó không phải là sự thật !

Đó chắc chắc không phải là lỗi của Renner-sama!

Những kẻ tấn công họ mới là người phải chịu trách nhiệm!"

"Không!

Nếu ta cẩn thận hơn, nếu ta xem xét mọi thứ kĩ càng hơn.....rằng vụ hỗn loạn sẽ làm suy yếu an ninh trong Vương đô, nếu ta giúp họ chạy trốn khi ta nhận thấy hiểm nguy, mọi thứ sẽ không thành ra như thế này!

Nếu Climb ở đó, có lẽ mọi chuyện đã không trở nên như vậy.

Và kể cả những mạo hiểm giả tiến cử nhóm lính đánh thuê đó cũng phải ngạc nhiên..."

Nước mắt đang bắt đầu tràn ra trên đôi mắt của Renner.

Lồng ngực Climb đau thắt lại như thể trái tim cậu đã bị bóp nát.

Có lẽ lỗi nằm ở phía Renner, nhưng cô ấy đã làm tất cả những gì có thể trong một tình thế khó khăn như vậy.

Nếu vậy, ai là người có lỗi?

"Renner-sama không làm gì sai cả!"

Nghe lời khẳng định dõng dạc của Climb, Renner vô cùng cảm động.

Cô đứng dậy và ôm chặt lấy Climb.

Để giúp cô bình tĩnh trở lại, Climb đưa tay ra sau lưng cô- không, như thế sẽ rất nguy hiểm.

"Nhưng, làm sao thông tin...?"

"Ta cũng không rõ.

An ninh trong Vương đô là yếu nhất khi vụ hỗn loạn xảy ra, có thể nó bị rò rỉ trong lúc đó?

Họ lẽ ra đã di chuyển ngay lập tức..."

Cậu không thể lược bỏ khả năng đó.

Rất có thể những kẻ tấn công đã theo dõi những nơi và người mà Climb bảo vệ cho đến khi họ tìm ra chỗ ẩn náu.

"Bọn họ đã được tìm thấy ở đâu vậy?"

"Ở trong khu vực các quận nghèo ở Vương đô, nhưng bản thân ta không biết rõ chi tiết cụ thể."

"Vậy còn những cái xác?

"Họ đã được chôn cất.

Có chuyện gì với họ sao?"

"Thần muốn xét nghiệm những vết thương để xem có tìm được manh mối gì không."

"..Climb, thế là đủ rồi.

Họ đã bị xâm phạm quá đủ rồi.

Ít nhất hãy để họ yên nghỉ."

"...Thần đã hiểu."

Lòng tốt của Renner chạm đến tận đáy lòng Climb.

Hiển nhiên, những lời cô ấy nói đều có giá trị.

Cậu cảm thấy xấu hổ khi đã không nghĩ đến cảm giác của cô ấy,và để ham muốn tìm ra sự thật lớn lên trong cậu.

"Đừng nghĩ quá nhiều về nó.

Đây chắc chắn không phải lỗi của Climb...ah, ta thấy rằng chúng ta đã hoán đổi vị trí."

Renner cười.

Cho dù mắt cô vẫn đỏ ửng, những giọt nước mắt đã không còn.

"Vâng, quả thật như vậy."

Khuôn mặt nhăn nhó của Climb vỡ vụn, và cậu cười.

"Tha thứ cho ta vì đã giữ cậu lại.

Climb, bây giờ cậu sẽ phải làm việc rất vất vả đấy."

Cho dù nhận thấy một cảm giác khát khao hơi ấm thoát ra khỏi lồng ngực, cậu lập tức chặn sự ham muốn đó lại.

__________

Month of Descending Fire (9th Month), 10th Day, 09:08

Hôm nay là một ngày lí tưởng cho những chuyến đi, với không một đám mây lơ lửng trên bầu trời xanh ngát.

Chiếc áo choàng đỏ thắm bay tự nhiên trong gió , phất phơ sau lưng người đàn ông trong bộ giáp đen tuyền.

Evileye hỏi cậu ấy.

"Anh có quay trở lại không?"

Đó là một câu hỏi lạ kì, nhưng Evileye đã có một cảm giác kì lạ.

Mạo hiểm giả thường không cố định, nhưng cũng có một số người chọn vài thành phố nhất định để làm căn cứ hoạt động, như là Blue Rose.

Với Momon, căn cứ hoạt động của anh là E-Rantel.

'Ý, ý tôi là sẽ có rất nhiều người muốn đi theo..."

Evileye không thể tin rằng cô đang thốt ra những lời nói lê thê, ngượng ngập như vậy.

Cô biết rõ rằng cô không phải là một nữ sinh si tình luôn mơ về người mình thích, nhưng chỉ riêng từ "Yêu" cũng đủ khiến tâm trí cô rối loạn.

"....Đừng lo về chuyện đó."

Đó là câu trả lời của anh ấy.

Nó thật lạnh lùng, Evileye nghĩ.

Không biết phải nói gì khác, từng đợt gió thổi mạnh xuyên qua giữa hai người.

Người đàn ông như đợi sẵn sự yên lặng đó, cất tiếng.

Evileye cảm thấy đấy không phải cách từ biệt giữa một người đàn ông và một người phụ nữ, nhưng nơi đây không chỉ có mình họ.

Đằng sau Momon là Nabe còn đằng sau Evileye là các thành viên của Blue Rose.

Và còn một Magic Caster sẽ đảm nhiệm việc đưa Momon về E-Rantel.

"Anh đã giúp chúng tôi rất nhiều."

Momon gật đầu đáp lại lời cảm ơn của Raeven.

"Đức vua muốn tự bản thân bày tỏ sự biết ơn của mình đến anh, nhưng..."

Trong cuộc hỗn loạn ở Vương đô, Momon đã trở nên nổi tiếng khắp mọi nơi trong Vương đô.

Suy cho cùng, anh là 'Dark Hero', người đã thách đấu đánh tay đôi với 'Demon god' Jaldabaoth và hoàn toàn đánh bại hắn.

Đó là lẽ tự nhiên khi mà Đức Vua muốn tự mình bày tỏ lòng cảm kích.

Nếu mọi thứ diễn ra suôn sẻ, anh thậm chí có thể được phong lãnh chúa.

Tuy nhiên, Momon đã khước từ lời đề nghị trên và từ chối gặp mặt.

Đó không phải là một thái độ đúng đắn.

Quý tộc, những người coi trọng danh dự của bản thân, cho rằng một tên nông dân không tên tuổi như anh đã quá cao ngạo khi dám cư xử như vậy với đức vua, người có vị trí cao hơn họ.

Đã xuất hiện những lời đồn thổi rằng Momon đang sỉ nhục Đức Vua.

Cũng có những người phẫn nộ khi một tên mạo hiểm giả lại dám bất kính như vậy.

Một phần trong số các quý tộc rêu rao rằng Momon đã mắc sai lầm khi không ra đòn quyết định lên Jaldabaoth mà để hắn ta trốn thoát, nhưng vì Momon được Raeven ủng hộ, bọn họ chỉ đành im lặng.

"Momon-san đang làm việc cho tôi, nên nếu các người gây sự với anh ta, các người sẽ gây sự với tôi," Raeven đã phát biểu một cách đầy hăm doạ.

Và bản thân Momon cũng thêm vào" Tôi đơn giản chỉ nhận một nhiệm vụ với tư cách là mạo hiểm giả và hoàn thành nó.

Đây không phải là một việc gì xứng đáng với sự chú ý của nhà vua, và thú thực, tất cả những mạo hiểm giả tham gia vào trận chiến này cũng nên được phong tước".

Điều đó đã làm cho các quý tộc hài lòng, và những lời đồn thổi cũng dần biến mất.

Nhưng ngọn lửa vẫn chưa hoàn toàn được dập tắt.

Một số quý tộc vẫn lên tiếng chỉ trích Momon, do cảm thấy rằng họ đã bị xúc phạm

Evileye nhớ lại những gì Lakyus, bản thân vốn là một quý tộc, nói với cô.

Không có Momon, vũ hỗn loạn trong Vương đô sẽ không được giải quyết, và quy mô của những thiệt hại nó gây ra sẽ lớn không tưởng.

Tuy nhiên, những người duy nhất đến tiễn Momon chỉ có các thành viên của Blue Rose và hầu tước Raeven, do tình cảnh khó khăn Momon gặp phải.

Trong biến cố kể trên, những người được ngợi ca nhiều nhất là các mạo hiểm giả, Đức Vua, Nhị Hoàng Tử, và hầu tước Raeven.

Trong khi đó, cái nhìn của công chúng về các quý tộc bị giảm sút.

Tất nhiên, các quý tộc không đồng tình với ý kiến đó.

Vương đô nằm dưới sự quản lí trực tiếp của nhà vua.

Với tư cách là những lãnh chúa, cho dù gửi quân đến hỗ trợ Vương đô là lẽ thường tình, họ không có nghĩa vụ phải làm vậy.

Vả lại, nếu xét đến việc nơi ở của bản thân họ cũng có thể bị tấn công bởi lũ ma quỉ, bảo vệ lãnh địa của chính mình sẽ là việc làm hợp lí hơn cả

Trong sự kiện đó, đảng phái quý tộc, những người ưu tiên việc bảo vệ bản thân, giữ nguyên quan điểm của mình rằng việc Đức Vua có mặt giữa trận chiến là một sai lầm xuất phát từ lòng cao ngạo của ông.

Trong khi đó, đảng phái hoàng tộc yêu cầu quyết liệt rằng Đức Vua đáng lẽ nên trốn kĩ ở một nơi an toàn và không nên đi ra tiền tuyến.

Từ đấy, cuộc tranh chấp quyền lực giữa hai phe ngày càng trở nên căng thẳng.

Và những người dân ở Vương đô vốn không tham gia vào cuộc tranh chấp đó cảm thấy không hài lòng."

Sao những tên quý tộc tự cao đấy chỉ biết bảo vệ bản thân mình mà không phải chúng ta?"

Do vậy, sự tôn trọng của họ dành cho những người thực sự chiến đấu cho họ lớn dần, và những lời chỉ trích dành cho những quý tộc họ càng ngày càng nhiều.

Nó trở thành một vòng luẩn quẩn và cuối cùng, quý tộc chuyển sang đổ lỗi cho các mạo hiểm giả về chuyện đó.

"Cuối cùng, họ chỉ biết thuê những kẻ cuồng chiến chỉ biết đánh nhau cho đến chết" và vân vân...

Và trong biến cố đó, Momon, mạo hiểm giả cấp adamantite được trọng vọng nhất, trở thành mục tiêu.

Do vậy, hiển nhiên sẽ không có bất kì quý tộc nào đến tiễn anh.

Cho dù vài người trong số họ muốn muốn làm thân với anh, họ sẽ ở thế khó do cuộc tranh chấp.

Lí do duy nhất giúp Raeven có mặt ở đây là do ông liên tục đổi phe như một con dơi.

"Đây là bức thư cảm tạ đến từ Đức Vua, Nhị Hoàng Tử và Tam Công Chúa.

Còn đây là thẻ bài miễn cho anh tất cả mọi loại thuế trên Vương Quốc.

Và còn nữa, một thanh gươm ngắn do Đức Vua ban tặng.

Xin hãy nhận chúng."

Là một quý tộc, Lakyus chỉ có thể thở dài, và Evileye hiểu rõ vì sao.

Được nhà vua ban tặng thanh gươm ngắn tương tự như việc hiệp sĩ được ban huy chương hay quý tộc nhận được chiến lợi phẩm.

Giữa những cuộc tranh chấp quyền lực căng thẳng, món quà đó có thể dẫn đến rất nhiều vấn đề nếu như bên quý tộc biết về nó.

Cho dù vậy, tất cả những gì cô ấy có thể nói là việc Đức Vua tặng thanh gươm là một nước đi tuyệt vời.

Mình cứ tưởng Nhà Vua là một tên bất tài đáng thương không dám gây xáo trộn.

Ấn tượng của mình về ông ta đã được cải thiện một chút.

Momon hờ hững chấp chận thanh gươm ngắn rồi đưa nó cho Nabe, người đang đứng cạnh mình.

"Không, tặng chúng thay lời khen ngợi là đã đủ, nhưng liệu lũ quý tộc sẽ chịu im lặng trước chuyện này sao?"

Evileye nói thầm

Theo cách nhìn của nhóm quý tộc,việc một người có uy tín và sức mạnh trở thành một quý tộc sẽ không phải là chuyện đùa.

Mọt thứ thậm chí sẽ càng trở nên rắc rối nếu như một chiến binh mạnh hơn Gazef Stronoff gia nhập đảng phái hoàng tộc.

Do đó, nếu nhà vua quyết định phong lãnh chúa cho Momon, các quý tộc sẽ sử dụng thanh gươm ngắn đó như một cái cớ để chỉ trích anh.

Cho dù người muốn ban tặng thanh gươm ngắn đó là Đức Vua, nó vẫn là một món quà quá lớn dù để thay lời khen ngợi.

Các quý tộc sẽ không bỏ qua chuyện này.

Evileye nói ra mồm những suy nghĩ của mình, nhưng bị phủ nhận bởi người đứng cạnh cô.

"...Cậu quá ngây thơ, Evileye."

"Ngây thơ.

Lần này đảng phái hoàng tộc đã đi trước một bước."

"Tại sao?"

"...Bởi thanh gươm đó là thứ chỉ được ban tặng cho những quý tộc và hiệp sĩ."

"Nên trong tương lai, khi việc đề bạt Momon-san là cần thiết, họ có thể dùng thanh gươm đó như một cái cớ để ngậm miệng lũ quý tộc.

Vật như vậy sẽ không bao giờ được trao tặng cho người thường, anh biết vậy phải không?

Một vị trí lãnh chúa đã được để sẵn cho anh ấy, hoặc ít nhất đó là những gì họ đang ám chỉ."

"Tôi hiểu rồi.... không thể tin các anh lại suy tính chuyện này nhiều đến vậy"

"Tất nhiên"

"Đừng khinh thường sát — Đừng khinh thường những ninja."

"Bây giờ chúng tôi phải đi, hầu tước Raeven.

Cảm ơn vì tất cả."

"Rất hân hạnh.Ta mong rằng chúng ta có tiếp tục một mối quan hệ thân mật trong tương lai."

"Tôi cũng muốn vậy.

Và Blue Rose, những mạo hiểm giả đồng nghiệp cấp adamantite của tôi, tôi mong chúng ta vẫn có thể giữ liên lạc.

Tôi mong có thể dựa vào các bạn khi có chuyện xảy đến"

"Chúng tôi mới là những người phải nói câu đấy, Momon-san.

Sau khi chứng kiến sức mạnh của Momon-san, chúng tôi cảm thấy thật xấu hổ khi tự xưng là mạo hiểm giả cấp adamantite như anh, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng bắt kịp.

Rất mong chờ làm việc chung với anh lần nữa"

Lakyus và Momon cùng gật đầu tán thành

Và rồi, Evileye cảm thấy ánh mắt của Momon đang hướng về cô.

Không chút nhầm lẫn.

Bằng chứng là Momon dường như đang chuẩn bị nói gì đó, nhưng dừng giữa chừng, lại chuẩn bị rồi chặn miệng bản thân thêm lần nữa

Evileye cảm thấy trái tim ngừng đập của cô như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nếu Momon muốn cô trở thành đồng đội của anh, Evileye chắc sẽ đồng ý.

Đó sẽ là sự phản bội với những người đồng đội đã cùng cô đồng cam cộng khổ, nhưng kể cả như vậy, Evileye muốn sống thật với trái tim mình.

Như thể đang bối rối, Momon tiếp tục đóng mở miệng thêm vài lần nữa trước khi anh cuối cùng thở dài và quay đi.

Chiếc áo choằng đỏ thắm cuộn xoáy lên trước những chuyển động của anh.

Nhìn tấm lưng anh lùi xa dần, Gagaran trêu Evileye.

"Cậu bị đá rồi."

"Không, không phải vậy.

Anh ấy đơn giản là người như thế."

Momon leo lên cái thuyền bay được điều khiển bởi Magic Caster của Raeven và dần nổi lên, nhưng Evileye vẫn không rời mắt khỏi anh dù chỉ một giây.

"Không biết đến bao giờ chúng ta mới gặp lại?"

"Sẽ tốt nếu như đó chỉ là một nhiệm vụ đơn giản và nhẹ nhàng, không phải một vụ hỗn loạn như thế này."

"Nếu thế thì hơi khó"

"Đúng vậy."

Tất cả các thành viên của Blue Rose đều đồng tình.

Nếu các mạo hiểm gia cấp adamantite gặp nhau trong cùng một công việc, đó chắc là một việc gì đó rất lớn.

"Vậy một buổi gặp mặt bình thường chắc sẽ không vấn đề gì ?

Evileye biết thuật dịch chuyển.

Đi đến E-Rantel cũng không quá tệ.

Nói mới nhớ, chẳng phải đi với Momon-san sẽ là một mũi tên trúng hai đích ?

Được anh ta bảo vệ thì anh sẽ không phải lo gì về nguy hiểm khi trong di chuyển."

Evileye ngạc nhiên không nói lên lời, chỉ nhìm chằm chằm vào Gagaran.

Cho dù đang đeo mặt nạ, vẻ mặt thú vị của cô vẫn lộ rõ qua điệu bộ của mình.

"Hey, chẳng lẽ cậu không biết?

Yêu xa thường không kết thúc tốt đẹp...hay hai người vẫn chưa cặp bồ ?"

Gagaran nhìn lên trời và ánh mắt của Evileye cũng hướng theo.

Trên khoảng không, cô nhìn thấy bóng dáng xa dần của Momon.

"Uwaaaaaaaaaaa!"

Evileye khóc váng lên còn các thành viên của Blue Rose đứng quanh cô cười

_____________

Month of Descending Fire (9th Month), 10th Day, 18:45

Buổi họp khẩn cấp của Eight Fingers diễn ra một cách rất kì lạ.

Đầu tiên phải kể đến việc một số người vắng mặt.

Một trong số những người đó là Cocco Doll, nhưng ai cũng biết hắn ta đã bị bắt nên sự vắng mặt đó có thể được đoán trước.

Vấn đề ở đây là người còn lại không có mặt là Zero.

Mọi người đều biết ông ta không phải kẻ phản bội.

Điều đó càng làm mọi thứ trở nên trầm trọng.

Từ những thông tin họ thu thập được, cái chết của Zero đã được xác nhận.

Trong cùng ngày đó, những thành viên Zero cử đi với nhiệm vụ " giết tất cả những người xỉ nhục chúng ta" đều đã bị thảm sát.

Sự mất mát đó là quá lớn.

Cho dù những người ông ta cử đi đều có thể thay thế, cái chết của Zero, kẻ mạnh nhất cũng như người đứng đầu của chi nhánh an ninh trong Eight Fingers, không phải việc mà họ có thể bỏ qua.

Tất cả các chi nhánh tuy cạnh tranh với nhau, họ vẫn thuộc cùng một tổ chức.

Sự mất mát này sẽ ảnh hưởng xấu đến tất cả bọn họ.

Họ nên làm gì với vị trí bị bỏ trống sau cái chết của Zero?

Vậy còn Cocco Doll?

Thông thường họ sẽ chỉ đơn giản tiến cử một người khác vào vị trí đó, nhưng có một lí do họ không thể làm vậy.

Và đó là do cuộc xâm chiếm của đoàn quân ma quỉ trong Vương đô.

Ảnh hưởng từ vụ việc đó không dễ chịu chút nào.

Trong khi các căn cứ của họ đồng loạt bị tấn công, đã có một sự mất mát xảy ra trầm trọng hơn nhiều so với những cái khác.

Đó là cơn ác mộng đối với người đứng đầu chi nhánh buôn lậu

Rất nhiều nhà kho của họ đã bị vơ vét, và sau khi kiểm tra những nhà kho chưa bị tấn công, hơn nửa lượng hàng buôn lậu của họ đã biến mất.

"Từ giờ, cho đến khi chúng ta có thể hồi phục, chúng ta cần hỗ trợ lẫn nhau."

"Không phải từ trước đến nay chúng ta vẫn luôn làm vậy sao?"

"Quá đủ với những chuyện bậy bạ rồi.

Lần này, chúng ta thực sự phải hợp.

Tôi nghĩ chúng ta nên dời các hoạt động của mình ra khỏi Vương đô.

Mọi người nghĩ sao?"

"Không.

Ngược lại, tôi nghĩ bây giờ là thời điểm chúng ta nên hoạt động trong Vương đô.

Chúng ta nên đưa đội trưởng mới của đội lính canh về phía mình.

Nếu chúng ta rời khỏi đây thì nó có nghĩa là chúng ta từ bỏ Vương đô và những lợi nhuận bên trong nó."

"Mmm.

Đó đúng là một khả năng.

Tuy nhiên, với chi nhánh an ninh- với khả năng chiến đấu của chúng ta tả tơi như vậy, chẳng phải sẽ rất nguy hiểm khi di chuyển trong Vương đô sao?"

Những thủ lĩnh năm chi nhánh cảm thấy khó xử trước vấn đề, rồi quay sang hỏi một thủ lĩnh vốn chưa nói gì cho đến giờ.

'Hilma, cô nghĩ sao?"

Người phụ nữ bỗng dưng rùng mình.

Đó là một phản ứng ả chưa từng thể hiện trong những buổi họp trước đó.

Quầng đen lộ rõ dưới mắt cho dù ả đã trang điểm, và bầu không khí quanh ả như thể của Zombie.

"Sao vậy?

Tôi nghe dinh thự của cô cũng bị tấn công...nhưng cô chạy thoát được qua đường hầm thoát hiểm bí mật phải không ?

Cô nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ sao?"

Tất cả những thủ lĩnh các chi nhánh khác đều có vệ sĩ đứng sau, nhưng Hilma không có một ai.

"..."

" Vậy đó là cái gì?"

Khi Hilma bắt đầu mở miệng, cánh cửa vào phòng họp bất chợt mở ra.

"Được rồi!

Thế là đã đủ cho bây giờ"

Giọng nó vui vẻ đó cất lên khi một cậu bé Dark Elf tiến vào căn phòng, theo sau là một cô bé Dark Elf nhút nhát.

Mọi người có mặt lúc này đều kinh ngạc

Nếu bọn chúng là người lớn thì họ chắc sẽ có phản ứng khác, nhưng trước mặt họ là một cặp trẻ em hoàn toàn không hợp với căn phòng như thế này.

Những thủ lĩnh vẫn cố gắng tìm hiểu xem liệu bọn chúng có phải kẻ thù hay không.

'Bây giờ thì tất cả các người sẽ trở thành đầy tớ cho chúa tể vĩ đại của chúng ta."

Dựa theo sự im lặng , dường như họ vẫn chưa hiểu những gì cậu bé đang nói đến, nên anh nhắc lại

"Người đồng nghiệp quý mến của ta đã kết luận rằng thay vì kiểm soát tầng lớp thống trị của đất nước này, sẽ hiệu quả hơn nếu như chúng ta kiểm soát tất cả các người.

Nên chúng ta sẽ tha thứ tất cả lỗi lầm của các người và cho các người trở thành đầy tớ của chúng ta...hm nô lệ?

Con rối?

Mà thôi, ai quan tâm chứ?

Dù gì thì, chúc mừng!"

Cậu bé Dark Elf bắt đầu vỗ tay, theo sau là cô em nhút nhát, người đang kẹp cây gậy dưới cánh tay và cũng vỗ tay tán thưởng

"Ch-chúc mừ..."

"Các ngươi nói gì ?"

Đám thủ lĩnh vẫn đang cố phân biệt xem họ là kẻ thù hay đồng minh.

Bây giờ vẫn quá sớm để kết luận rằng họ là kẻ thù, nhưng cuộc sống trong thế giới ngầm đã dạy họ đừng nghĩ quá nhiều, lo cho sự an toàn của bản thân, rồi mới lo về việc giết kẻ thù của họ.

Họ không nhìn ra ý định thực sự của cặp Dark Elf, nhưng khi đối phương ngang nhiên cắt ngang buổi họp này, điều đó có nghĩa họ có lẽ đủ khả năng khống chế tất cả mọi người ở đây.

Nếu như vậy thì kể cả những vệ sĩ mạnh nhất thủ lĩnh mỗi chi nhánh thuê cũng có thể không đánh bại được họ.

Xét việc không một kẻ thù nào ngu đến nỗi xông vào khi khả năng thua dù nhỏ nhất vẫn hiện diện, dường như chạy thoát an toàn sẽ là ưu tiên hàng đầu trong trường hợp này.

Thủ lĩnh mỗi chi nhánh sẽ dùng vệ sĩ của mình như tấm khiên không chút do dự.

Tất cả mọi người đều có chung ý nghĩ, và bắt đầu di chuyển để thực hiện.

Tuy nhiên, đã quá muộn.

Việc đầu tiên các thủ lĩnh nhận ra khi họ cố đứng lên là họ không thể cử động.

"Ah?

Oghhaaah?

Ahhhhhhh?!"

Cơ thể họ hoàn toàn bất động, và kể cả lưỡi họ cũng không thể di chuyển.

Nước miếng chảy ra phía góc miệng họ.

Cậu bé vừa thở ra bắt đầu cười.

"Nào, chúng ta sẽ đưa mọi người đến một nơi rất thú vị_"

"Đ-đúng vậy, xin hãy đi theo."

Cơ thể của Hilma bắt dầu run lên dữ dội.

"Đợi chút!

Không phải tôi đúng không?

Tôi đã giúp các ngài phải không?"

Nhận ra người đã phản bội họ, tất cả những người đàn ông đưa mắt nhìn người phụ nữ duy nhất trong phòng.

"Làm ơn!

Tôi van các ngài!

Tôi không thể chịu được!

Tôi không thể chịu nổi nữa!"

"Hmmm—Ngươi nói đến cái gì vậy?"

"Em, em nghĩ cô ta nhắc đến việc bị đưa đến phòng của Kyouhukou, nơi nội tạng của cô ta liên tục bị cắn xé từ bên trong."

Cậu bé Dark Elf nhăn mặt tỏ vẻ ghê tởm.

Hilma chắc hẳn nhớ lại việc gì đó.

Ả ôm chặt bản thân mình, hai tay bám lấy cơ thể, cả người run lên dữ dội.

Một tay ả che lấy miệng trong khi nước mắt chảy giàn dụa.

Từ khuôn mắt xanh xao kia, có vẻ như ả chuẩn bị nôn ra.

"V-và.."

"Dừng.

Chúng ta đã hồi phục các vết thương của cô ta bằng ma thuật.

Nên dễ hiểu rằng cô ta là một cô bé ngoan.

Mặc dù hơi hiếm khi chúng ta để ai đó sống sót..."

"Mm,Mm.

Chúng ta đã có rất nhiều xác chết, và chúng ta vẫn cần cô ta điều hành tổ chức."

"Hiểu rồi.

Nếu vậy thì, bà cô, chúc may mắn—-Nếu ngươi dám phản bội, chúng ta sẽ nhốt ngươi trong Black Capsule lâu hơn chút..."

"Eeeeee!"

Hilma gật đầu lia lịa, trong khi khuôn mặt vẫn tái xanh.

Đó đơn giản là vẻ mặt của một người đã mất hết ý chí chống cự, và sẽ vâng lệnh không chút do dự.

"Dù sao thì, trước khi chúng ta có thể chắc chắc họ sẽ làm những gì chúng ta bảo, bà cô có thể dành chút thời gian với họ.

OK?'

"Đ-đã hiểu!

Hãy để mọi thứ cho tôi!

Tôi sẽ chắc chắn sẽ moi được thứ gì có ích từ họ!"

Nhìn vẻ khuất phục đáng thương và tuyệt vọng của Hilma, nhóm đàn ông nhận ra rằng họ cũng sẽ trải nghiệm sự đau đớn mà sẽ biến họ thành như cô ta, và trở nên tái mét.

"Giờ thì, ta đã mang một vài cậu bé của ta ra đây để giúp đỡ ngươi.

Hãy sử dụng chúng thật tốt.

Vẫn còn một số người khác ngươi bắt buộc không được giao chiến hay giết, ta sẽ giải thích sau" Cậu bé Dark Elf mỉm cười

"Còn bây giờ, chúng ta đã hoàn thành một nửa công việc chiếm lấy đất nước này.

Nhưng.....Demiurge đã nói gì về việc gieo mầm cho một quốc gia....ah, ai thèm quan tâm.

Tiếp theo, những chỗ khác!"
 
Overlord Lightnovel
Quyển 7 - The Invaders of the Large Tomb: Mở đầu


Tầng 10 của Nazarick, nằm ở nơi sâu nhất -những sự phấn khích đã được kìm nén lại khu vực ở phía trước ngai vàng, nơi bốn mươi biểu ngữ treo hai bên.

Nếu không có bất kỳ từ nào được nói ra, tất cả các cá thể sống tụ tập trong phòng đều thực hiện một tư thế nghiêm trang, cánh tay đặt trước ngực, quỳ về phía ngai vàng với cái đầu hạ xuống, biểu thị sự trung thành vĩnh viễn của họ.

Những Thủ vệ các tầng được triệu tập đến đây là điều đường nhiên bời vì họ là NPC do chính 41 Sáng tạo giả tạo ra, ngoài ra còn có người hầu của những thủ vệ.

Tổng số lượng vượt quá 200.

Đây là lần thứ hai Throne Room được lấp đầy bởi những người đầy tớ tính từ lúc "dịch chuyển".

Tuy nhiên, khác với trước đây, những người đầy tớ được gọi đến đây là những kẻ mạnh nhất trong Nazarick, với cấp độ trung bình vào khoảng 80.

Những người đầy tớ đi kèm theo Shalltear đều là những undead cấp cao thay cho những vampire bride bình thường.

Ngoài ra, Mare thậm chí mang theo hai con rồng cấp 90, cả hai con rồng đều chưa bao giờ dám bước vào trong này.

Hai con rồng là những sinh vật cực kỳ hiếm thu được từ Gachapon trong cash shop.

Trong số đám tôi tớ được lựa chọn cẩn thận, có một vài nhóm kỳ dị.

Ví dụ rõ ràng nhất là nhóm 100 undead cấp 40.

Họ được xếp trong một thành một hàng khác biệt với 200 tôi tớ kia

Thông thường, những người hầu đều được xếp ở cuối hàng, nơi tỉ lệ thuận với cấp độ của họ.

Tuy nhiên, nhóm 100 undead này lại được tạo ra bởi Chúa tể của Nazarick- Ainz Ooal Gown.

Như vậy, sự đối đãi với chúng là khác với những kẻ bình thường.

Mặc dù mọi sinh vật trong này đều là thuộc hạ của Ainz và là người hầu trung thành của guild "Ainz Ooal Gown", tuy nhiên vẫn có sự phân cấp bậc trong đó.

Tất nhiên, người đứng đầu sẽ là Chúa tể, và các NPC được bổ nhiệm làm Thủ vệ các tầng sẽ đứng trên số còn lại.

Xếp dưới NPC là những POP, nói cách khác, đó là những con quái vật được triệu hồi bởi hệ thống lính đánh thuê trong Yggdrasil-những tôi tớ.

Địa vị của những tôi tớ này được dựa trên cấp độ và mức độ công việc của họ, và không liên quan đến việc họ sinh ra ở tầng nào.

Trong trường hợp đó, làm thế nào để xếp hạng các undead được tạo ra bởi Ainz?

Đây là câu hỏi làm phiền não Tổng quản thủ vệ Albedo nhất.

Cô ấy nên đối xử với họ giống như những NPC khác?

Khi được hỏi, Ainz đã chỉ đơn giản mỉm cười nhẹ nhàng và nhún vai nói cậu sẽ không quan tâm ngay cả khi Albedo có hạ chức vụ của bọn chúng.

Mặc dù số lượng Undead Ainz có thể triệu tập mỗi ngày đều được giới hạn, phép thuật để tạo ra những sinh vật như Undead không đòi hỏi bất cứ điều gì khác ngoài mana và một xác chết.

So với những người hầu cấp cao cần vàng Yggdrasil hoặc tiền thật để hồi sinh, thì hiển nhiên nó có giá trị hơn cho Ainz, vì yêu cầu duy nhất cho việc tạo ra Undead là xác chết.

Tuy nhiên, đó chỉ là quan điểm Ainz, nó khác hoàn toàn với những gì cấp dưới của cậu nghĩ.

Cảm động trước sự rộng lượng chủ nhân, Albedo đáp lại bằng một từ "hiểu".

Tuy nhiên, bất kể cô đã cố gắng bao nhiêu, kết quả cuối lại không như dự kiến.

Albedo bắt đầu trở nên lo lắng.

Sau khi vắt óc suy nghĩ, Albedo đã kết thúc công việc này bằng cách đặt đám undead ở đằng sau các NPC và ở phía trước những POP được sinh ra.

Trong khi tất cả điều này đã xảy ra, Ainz ngồi trên ngai vàng và âm thầm quan sát toàn bộ quá trình.

Với tư thế của một người cai trị hùng mạnh, sự hiện diện của Ainz bao trùm cả căn phòng , làm cho những người có mặt ở đây cảm thấy sợ hãi.

Đối với họ, mỗi mệnh lệnh của Ainz giống như ý chỉ từ thần linh

"Đầu tiên, về thời gian thu thập tình báo.

Sebas, còn có Solution.

Hai ngươi làm tốt lắm."

Thấy cả hai cúi chào thật sâu, Ainz gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

Tuy nhiên, vấn đề thực sự cho Ainz chỉ bắt đầu.

Rất khó khăn khi một người đàn ông với mức lương trung bình như Ainz đóng vai của một người cai trị.

Nhìn thấy khuôn mặt của những thuộc hạ toát lên sự tôn trọng và sự yêu mến chỉ đơn giản làm tăng áp lực đè nặng lên vai cậu hơn, thậm chí nó khiến cậu trở nên độc đoán trong những hành động.

Ainz cảm thấy như thể dạ dày của cậu đang quặn lại và tim mình đập rất nhanh, mặc dù những cơ quan này không tồn tại trong cơ thể của một Undead.

Tuy nhiên, cảm giác này chỉ kéo dài trong nháy mắt.

Mặc dù chỉ là giây lát, nhưng cái cảm giác muốn rời khỏi đây hiện lên đầy đầu Ain.

Tuy nhiên lại một lần nữa, cái đặc tính khi trở thành Undead đã kìm nén cảm xúc đó xuống

Cuối cùng, Ainz thể hiện ra khí phách của một người cai trị và ra lệnh.

"Hai người các ngươi, đi đến trước mặt ta."

Cả Sebas và Solution đứng lên và đi về phía trước của ngai vàng cùng một lúc giống như hai người họ đã được tập dượt từ trước.

Khi họ đến nơi Albedo đang đứng, hai người họ đứng lại, khom đầu gối và cúi chào một lần nữa.

"Ngẩng đầu lên.

Đối với biểu hiện xuất sắc của bản thân, hai ngươi sẽ nhận được lời khen ngợi ta, thêm vào đó ta sẽ dành tặng cho hai ngươi một phần thường."

Ainz chuyển tầm nhìn của mình về phía Sebas và nói.

"Sebas, mặc dù trước đó ngươi đã khẩn cầu cho tính mạng của Tsuare, nhưng lý do ta quyết định để bảo vệ cô ấy là để trả món nợ ân tình cho người khác.

Nó hoàn toàn không liên quan đến công việc hoàn thành trước đó của ngươi, vì vậy ta vẫn cho phép ngươi nhận được phần thưởng.

Nào, hãy nói cho ta nghe nguyện vọng của ngươi!

"

Bằng cách đưa ra phần thưởng cho nhân viên thực hiện tốt công việc được giao, Ainz hy vọng đó sẽ là một động lực để thúc đẩy người khác làm việc tốt hơn.

Như vậy, Ainz sử dụng những kinh nghiệm cậu đã đạt được trong xã hội loài người để tạo ra cảnh tượng hiện tại này cho tất cả mọi người ở đây chứng kiến.

Đây cũng là một phần lý do là tại sao cậu cho phép rất nhiều người hầu tiến vào Throne room.

Tuy nhiên, những rủi ro thì cũng có rất nhiều.

Ở phía trước thuộc hạ của mình, Ainz đã phải duy trì tư thế và thái độ của một người cai trị, một người có khả năng lãnh đạo tất cả.

Đối với một nhân viên có mức lương trung bình như Ainz, rất khó khăn để duy trì điều này.

Dù vậy, là thành viên cuối cùng của Narazick, cậu phải vượt qua thử thách này.

Mình không thể phản bội lại niềm hy vọng và mong đợi của các NPC đã dành quá nhiều lòng trung thành với mình.

Giữa lúc Ainz đang giải quyết quyết tâm của mình, hàng ria mép của Sebas run rẩy.

" Dâng tặng mọi thứ cho Ainz-sama mới là lý do cho sự tồn tại của thần, thần không có nhu cầu cho-"

Đúng như mình nghĩ, những người hầu này quá trung thành.

Áp lực tạo ra từ mấy cái này làm mình thấy khó chịu

"Được rồi, ta hiểu cảm giác của ngươi.

Tuy nhiên, hoàn thành tốt công việc được giao thì phải nhận được phần thường.

Đấy là chuyện mà một chủ nhân như ta cần làm.

Biết rằng đôi khi cấp dưới không muốn, nó sẽ làm cho chủ nhân cảm thấy không hài lòng."

"Ah!Xin tha thứ cho thần, Ainz-sama.

Như vậy..."

Sau vài giây suy nghĩ, Sebas nói, "Nhờ vào sự nhân từ của Ainz-sama, Tsuare đang được thần chăm sóc nên thần muốn hỏi về vật dụng hằng ngày và quần áo cho cô ấy."

"...

Ta có thể cung cấp quần áo từ bộ sưu tập cá nhân của ta.

Không có vấn đề gì chứ?"

Trong Yggdrasil, ngoại trang chỉ có một số lượng giới hạn.

Nếu bỏ lỡ một bộ, sẽ rất khó để sở hữu lại bộ đồ đó .

Vì vậy chỉ cần có chút vừa ý với ngoại trang đó, người chơi sẽ ngay lập tức mua nó.

Không chỉ có Ainz mà mấy người bạn của cậu cũng làm giống vậy.

Bởi vì guild có các thành viên nữ cũng như nhiều NPC nữ, Ainz thường xuyên mua những bộ trang phục mà không quan tâm đến việc có phải nó được dành cho nam hay nữ mặc không, miễn là nó trông đẹp mắt là được rồi.

Đôi khi cậu sẽ tặng chúng cho một số thành viên không mua được, nhưng điều đó rất hiếm khi xảy ra.

Người đã tạo ra Shalltear, Peroronchino, cũng có chúng xu hướng với Ainz, và đã từng nói "Mua trang phục cũng giống như mua mấy tạp chí để về fap vậy.

Bất kể có sử dụng nó hay không, trước tiên cứ cất nó đi đã.

"

Bởi vì điều này, cái tủ của Ainz chưa đầy những bộ trang phục chưa được đụng đến.

Ngay cả khi cậu biến chúng thành nguyên liệu để đi chế đồ thì đó vẫn là một sự lãng phí.

Bằng cách đưa tặng những trang phục tốt nhất trong đó cho Tsuare, có lẽ công dụng chúng sẽ được tận dụng tối đa.

Bây giờ Ainz đang nghĩ về điều này, những trang phục từ YGGDRASIL được thiết kế có chút kỳ quái nhưng chắc cũng có vài kiểu thích hợp cho Tsuare mặc.

"Không, đó là quá nhiều.

Tsuare đã nhận được rất nhiều lòng tốt của Ainz-sama, đưa tặng cô ấy trang phục của Ainz-sama thật sự có chút...."

"Thật vậy sao? ...Nếu vậy thì ta nên làm gì với chỗ quần áo đó đây..."

Đối với Ainz, người trước đó chưa bao giờ mua quần áo của phụ nữ, đây là một vấn đề rắc rối.

Điều gì sẽ xảy ra nếu cậu bị coi là một kẻ cuồng dâm?

Danh tiếng của cậu trong phe nữ tính của Nazarick chắc chắn sẽ bị sụt giảm.

"Liệu có thể để vấn đề này cho Narberal được không?

Một vấn đề nhỏ nhoi như thế này không nên làm phiền Chúa tể của Nazarick – Ainz-sama ."

Sebas nói như thể cảm nhận được sự khó chịu của Ainz.

"...Narberal, ngươi làm được việc này không?"

Một trong những NPC đứng bất động ở trước mặt Ainz gật đầu thật sâu.

"Rất tốt.

Sebas, nhiệm vụ này đã được trao cho Narberal.

Tuy nhiên ..."

Ainz cười toe toét, "Ta sẽ càng hài lòng hơn nếu ngươi có một cuộc hẹn hò với Tsuare và đưa cô ta đến thủ đô để mua sắm cho quần áo."

Ainz đã nghe nói về các mối quan hệ giữa Sebas và Tsuare.

Mặc dù họ chưa quan hệ thể xác, tuy nhiên nó chắc chắn sẽ xảy ra sớm thôi.

Đó là những gì Ainz đã nói với Demiurge.

Demiurge, huh.

Tại sao anh ta lại cho rằng hình thành một mối quan hệ thể xác giữa Sebas và Tsuare là một chuyện tốt?

Hửm, mình đoán anh ta chúc mừng việc đồng nghiệp của mình có một người bạn gái.

Có thể họ có một mối quan hệ tốt hơn mình nghĩ?

Mọi thứ giữa họ trở nên xấu hơn khi ở Đế quốc, nhưng mình đoán rằng cũng không có biện pháp nào khác trong tình hình đó.

Nó khiến mình có chút lo lắng.

Sau cùng thì cuộc chiến giữa hai người họ chẳng mang lại thứ gì tốt cả.

Lý do cho sự xung đột giữa thành viên guild là Touch Me và Ulbert cũng là do một cái gì đó bên ngoài của Yggdrasil.

Nói cách khác, thái độ ghen ghét của Ulbert dành cho Touch Me là do lý do ở thế giới thực.

Mối quan hệ giữa hai trở nên căng thẳng kể từ lần cãi nhau kia...

Có lẽ đó là nguyên nhân của tất cả mọi thứ.

Nếu lúc đó là Ainz bây giờ, có lẽ cậu có thể hiểu được lý do cho những cuộc tranh cãi.

Trong khi hồi tưởng lại quá khứ, một giọng nói đột ngột từ Sebas làm Ainz giật mình và vội vã trở về từ trạng thái suy ngẫm.

"Thật vậy ạ?

Nếu vậy, thần muốn cùng Tsuare đi tới thủ đô."

Tôi cũng không muốn phá hoại mối quan hệ giữa hai người chỉ vì tôi là kẻ độc thân.

Khi hai người đến Re-Estize để hẹn họ, mình có nên đeo Mask of Envy và theo dõi họ không?

Đó chỉ là một ý nghĩ trẻ con.

"Sẽ ổn thôi, Sebas.

Tiếp theo, Solution, hãy nói cho ta biết ngươi muốn gì."

"...

Thần sẽ rất hạnh phúc nếu thần có thể nhận được một vài người.

Nếu có thể, thần muốn họ được sống.

Và thần sẽ còn hạnh phúc hơn nếu nhận được những kẻ sạch sẽ."

Khuôn mặt của những tên tù nhân xoẹt qua tâm trí của Ainz.

Đa số những người bị bắt mà còn sống là thành viên của "Eight Fingers", những người căm ghét Ainz nhất.

Trong số họ, những người hữu ích đã bị đem đi tra khảo, và bất kỳ thông tin hữu ích đều được moi ra.

Những người còn lại được hiện đang bị giam cầm.

Cái này không được.

Pestonya và Nigredo có nguy cơ sẽ chống lại các mệnh lệnh của mình để cứu bọn chúng

"Được rồi.

Ta sẽ thưởng cho ngươi vài người còn sống.

Tuy nhiên, họ sẽ không được tinh khiết.

Ngươi hãy tha thứ cho ta vì đã không thể thỏa mãn toàn bộ yêu cầu của ngươi."

"Thần sao dám như vậy, Ainz-sama.

Thần biết rằng những cống hiến của mình vẫn chưa đủ, vì vậy thần rất hài lòng với những gì nhận được."

Solution nói và cúi đầu thật sâu.

Ainz giống như một người cai trị thật sự, gật đầu với Solution.

"...

Thật vậy sao?

Ta xin cám ơn về điều đó.

Hai người các ngươi có thể trở về vị trí cũ.

Tiếp theo là Entoma.

Hãy đến trước mặt ta."

Giống như Sebas và Solution, Entoma đến trước mặt Ainz và quỳ xuống.

"Như vậy, Entoma...."

"Vâng!" (ED: Những câu thoại của Etoma được làm cách điệu theo kiểu Is mY vOicE tOo HoaRSe để nhấn mạnh sự khó nghe, nhưng mà mình sẽ để như bình thường vì làm mất công lắm)

Giọng nói thật khó nghe, Ainz mỉm cười.

"Hình như giọng nói của ngươi vẫn chưa hồi phục."

Những con côn trùng mà Entoma sử dụng như hộp giọng nói không được sinh ra từ POP.

Tuy nhiên, có thể sử những vật phẩm từ Yggdrasil để triệu tập chúng.

Vẫn còn một vài loài côn trùng trong phòng Entoma, vì vậy cô ấy có thể lấy lại giọng nói của mình bất cứ khi nào cô muốn.

Lý do tại sao cô ấy không làm điều đó là vì thù oán cá nhân của cô.

"Là tiếng nói của thần nghe qua chói tai?

Nếu vậy, thần sẽ ngay lập tức sửa chữa nó."

"Không sao đâu.

Ta cũng không ghét giọng nói này của ngươi."

"Cảm ơn ngài rất nhiều!"

"Mặc dù bị thương nhưng ngươi đã làm rất tốt công việc được giao.

Tuy nhiên, nó không đủ để nhận được mức phần thưởng giống với hai người trước.

Bây giờ, ngươi có nguyện vọng gì?"

Không nên trao thưởng quá hào phóng.

Nếu không nó sẽ hạ thấp tầm quan trọng của một phần thưởng và phá bỏ toàn bộ mục đích.

Nhớ điều này trong tâm trí, Ainz phán đoán rằng cống hiến của Entoma vẫn còn thiếu một chút so với một phần thưởng thích hợp.

Tuy nhiên, việc bị thương và không nhận được bất cứ điều gì sau tất cả thật là đáng thương.

Đây là cái gọi là Purple Heart?

Mình không quá quen thuộc với các việc trong quân đội.

Nếu có người đó ở đây, anh ấy có thể giải thích tốt hơn mình.

(TL-Note: Purple Heart gg dịch)

Ainz đột nhiên nghĩ về một thành viên của guild là một otaku mảng quân sự.

"Trong trường hợp đó ...

Ainz-sama, nếu có cơ hội giết đứa con gái hỗn xược kia, xin hãy cho thần biết.

Thần cũng muốn cô ta cũng trải nghiệm cảm giác mất đi giọng nói của bản thân."

Nhận thấy rằng Entoma đề cập đến Evileye, cô gái pháp sư đeo một chiếc mặt nạ kỳ lạ, Ainz chấp nhận đồng ý.

"Ta hiểu.

Khi thời điểm đó đến, ta sẽ cho ngươi biết.

Hãy quay trở lại vị trí của mình, Entoma."

Nhìn Entoma quay trở lại vị trí ban đầu của mình, Ainz bắt đầu nói một lần nữa: "Bây giờ, chúng ta hãy chuyển sang đề tài thảo luận tiếp theo."

Không có giọng phản đối nào vang lên.

Tuy nhiên, với Ainz, đây chưa chắc đã là một điều tốt.

Là người cai trị tuyệt đối của Nazarick, thậm chí nếu Ainz nói cái vật màu trắng thành màu đen, cũng sẽ không có ai sẽ phản đối.

Sự im lặng ở đây có nghĩa là không có ai phản đối, tuy nhiên, nó không có nghĩa những hành động của Ainz là chính xác.

Mình có nên tạo ra các cơ quan riêng biệt như cơ quan giám sát?

Việc đầu tiên cậu cần làm là tạo ra một bộ phận đánh giá sự đóng góp của mỗi cá nhân trong Nazarick và những phần thưởng thích hợp dành cho họ.

Nó giống với vấn đề của Sebas ban nãy.

Mỗi NPC trong Nazarick coi dâng tặng sự trung thành của mình lên cho Ainz là điều đương nhiên và nghĩ rằng việc phục vụ mà không có sự đòi hỏi cũng là chuyện bình thường.

Chính điều này sẽ gây khó khăn cho những NPC trong việc xác định những loại động cơ nào là phù hợp, và cái quyết định sau cùng của những NPC đó sẽ được chuyển đến Ainz.

Muốn vận hành một tổ chức, mục tiêu và hành động cần phải được làm rõ ràng ...

Đều là do mình để tất cả các vấn đề đó cho Albedo giải quyết, trốn tránh trách nhiệm và giờ phải nhận lấy báo ứng. thế nhưng mấy điều đó vượt quá giới hạn của người bình thường.

Haa, có vẻ như những kinh nghiệm xã hội của mình từ trước tới giờ cũng không thể ứng dụng toàn bộ được.

Ainz, hay đúng hơn, Suzuki Satoru, vốn đang thuộc giai cấp làm công ăn lương, hôm nay lại cảm thấy phiền não vì sự vất vả cực nhọc do giai cấp thống trị mang lại.

Có lẽ sẽ tốt hơn là cậu nên ở một mình, vừa lăn lộn trên chiếc giường êm ái của mình vừa suy nghĩ về điều này.

"Bây giờ ta muốn quyết định phương hướng tương lai cho Narazick.

Demiurge, đến bên cạnh ta."

Kẻ sở hữu của trí thông minh cao nhất trong Nazarick bước tới ngai vàng, và đứng ở phía đối diện Albedo.

"Tổng quản Thủ vệ Nazarick, Albedo, và người sở trí tuệ cao nhất trong Nazarick, Demiurge, ta ra lệnh cho hai người giải thích kế hoạch của chúng ta.

Các kế hoạch ban đầu đã kết thúc đươc hơn nửa, và bây giờ là thời gian cho mọi người biết những hành động mà Narazick sẽ làm trong tương lai.

Nếu bất cứ ai có ý kiến nào khác, hãy giơ tay lên.

Ta sẽ cho phép các ngươi được lên tiếng.

"

Điều quan trọng nhất trong mục tiêu của Ainz là "bảo vệ sự tồn tại của Nazarick".

Không, trong trường hợp xấu nhất, để làm cho các NPC được tạo ra bởi các người bạn trong quá khứ của mình được an toàn thì bắt cậu từ bỏ Narazick cũng được.

Mục tiêu quan trọng thứ hai là làm cho cái tên Ainz Ooal Gown nổi tiếng khắp thế giới.

Đây là hy vọng nhỏ nhoi của Ainz, rằng nếu bất kỳ người bạn trong quá khứ nào của Ainz ở trong thế giới này, có lẽ họ sẽ tìm đến cậu.

Tuy nhiên, cơ hội này cực kỳ thấp.

Cái thứ ba là tăng cường Nazarick.

Mục tiêu này có lẽ nên nhận được nhiều sự quan tâm hơn những mục tiêu trước.

Đúng là sau khi đến thế giới này, Ainz cảm thấy rằng Nazarick sẽ không bao giờ bị phá vỡ và "Ainz Ooal Gown" là tổ chức mạnh nhất.

Tuy nhiên, miễn là tổ chức đã cố gắng để kiểm soát tâm Shalltear vẫn tồn tại, kiêu căng tự mãn sẽ rất nguy hiểm.

Đặc biệt là khi phải đối mặt với một số WI chưa được biết đến, khả năng rất cao là có dính líu đến một guild bí ẩn.

Đó là lý do tại sao việc nâng cao sức mạnh tổng thể của Nazarick lại là một hành động cần thiết.

Hiện nay, sau khi Lizardmen sát nhập vào Nazarick, Ainz đang liên tục tạo ra những undead để tăng cường sức mạnh quân sự của Nazarick.

Tuy nhiên, cậu cần phải tăng cường lực lượng nhiều hơn nữa.

Mục tiêu thứ tư là tạo ra một mạng lưới tình báo hiệu quả.

Nhưng độ ưu tiên của mục tiêu này bị giảm xuống sau những sự kiện gần đây.

Ainz đã nghĩ về những ưu tiên của các mục tiêu và ra lệnh cho họ như vậy.

Tuy nhiên, làm một người bình thường, đây là điều tốt nhất mà cậu có thể làm, và cậu không thể biết trong suy nghĩ đó có sự sai sót nào không.

Đây là lý do tại sao Ainz muốn mượn trí tuệ của Albedo và Demiurge, những người rất thông minh.

Nếu chỉ liên quan đến những điều bình thường, gọi bọn họ đến thương lượng là được.

Trong trường hợp như vậy, nó cũng không bắt Ainz đặt mình vào sân khấu và cái nguy cơ cậu mất mặt trước mọi người cũng biến mất.

Tuy nhiên, làm như vậy mới là sai lầm.

Làm một chủ nhân, như Ainz Ooal Gown, những NPC luôn tin tưởng vào cậu, Ainz cần một loại sân khấu để thể hiện rằng cậu thực sự là một Đấng Tối Cao; một nhà hiền triết khôn ngoan mà không ai dám thách thức.

"Hai người các ngươi, hãy nói to lên để mọi người có thể nghe được.

Tất cả mọi người trong căn phòng này đều là những lực lượng tinh nhuệ do chính Thủ vệ các tầng chọn ra.

Đây là điều cần thiết để họ có thể hiểu được kế hoạch mà chúng ta sẽ thực hiện cho tương lai.

Những người bên dưới, hãy lắng nghe .

"

Đúng thế.

Đây là kế hoạch bất đắc dĩ mà Ainz chọn để thực hiện.

Đây là phiên bản lớn hơn của kế hoạch "Ta hiểu, nhưng người khác thì không.

Demigure hãy giải thích đi".

Cũng giống như trước, Ainz chỉ cần đưa lên giả vờ là đã hiểu tất cả và chờ đợi một lời giải thích.

"Demiurge, đối với những người chưa nắm rõ tình hình cụ thể, ngươi giải thích tình hình hiện tại với họ.

Hãy chắc chắn làm cho nó dễ hiểu nhất.

Đầu tiên để bắt đầu, chúng ta hãy nói về việc lựa chọn hành động chống lại Vương quốc."

"Đã hiểu."

Demiurge trả lời và ngay sau đó anh ta quay về phía những NPC phía dưới để giải thích.

Đó là những gì Ainz muốn nghe.

Ngay lúc đó Ainz cũng cho rằng hành động của Demiurge cũng không sai.

Tuy nhiên, sau nhiều lần suy nghĩ, Ainz cảm giác rằng hành động này của Demiurge gần như không cần thiết.

"Đầu tiên, ở Vương quốc, nhờ vào sự giúp đỡ của Mare, Neuronist, và Kyouhukou chúng ta đã thành công trong việc giảm đi quyền lực của những kẻ lãnh đạo .

Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu từ từ xâm nhập vào hàng ngũ của họ cho đến khi Vương quốc nằm dưới sự điều khiển của chúng ta."

"...

Hả?"

Một âm thanh nhỏ thoát ra từ miệng của Ainz.

Tại sao chúng ta cần phải kiểm soát Vương quốc?

Có vẻ như những lời giải thích lúc này khác với những gì Ainz nghe được lần cuối cùng.

Có phải việc Demiurge làm là để đảm bảo việc nhận lấy tài nguyên ổn định hơn hoặc để có được tin tình báo tốt hơn?

Trong khi Ainz đang suy tư, Demiurge ngừng nói và quay đầu về phía cậu.

Và lần này, Ainz vui mừng vì cơ thể Undead của cậu sẽ không đổ mồ hôi được, cậu quay sang Demiurge.

"Có vấn đề gì sao, Demiurge?"

"Không, đó chỉ là thần có cảm giác rằng Ainz-sama đang muốn nói điều gì đó."

"Ah, thì ra là như vậy?

Có vẻ ngươi đã hiểu lầm rồi .

Hãy cứ tiếp tục đi.

Hãy để mọi người biết lý do đằng sau việc kiểm soát của Vương quốc."

"Vâng.

Như vậy, tất cả mọi người, tôi hy vọng rằng không ai trong số những ở đây là đủ ngu ngốc để không hiểu việc này, bằng việc kiểm soát Vương quốc, chúng ta sẽ có thể đến gần với mong muốn thực sự của Ainz-sama hơn, đó là sự thống trị thế giới."

Ainz nhanh chóng nghiên cứu khuôn mặt của tất cả mọi người có mặt trong phòng.

Từ vẻ ngoài của mọi người, có vẻ như tất cả mọi người đều biết về việc này.

Trừ bản thân Ainz ra. (ED: Đù :v )

"...

Thống trị thế giới?"

Cái gì vừa xảy ra vậy?!

Từ khi nào mà mọi việc lại trở thành thế này?

Tất nhiên Ainz không thể nói những suy nghĩ này ra thành tiếng.

Ainz một lần nữa cố gắng sử dụng toàn bộ tế bào não của mình để làm rõ chuyện này.

Nó thật khó tin và khó chấp nhận.

Làm thế nào mà nó lại trở thành như thế này?

Ban đầu cậu chỉ muốn họ hành động lặng lẽ trong bóng tối, tránh tạo ra quá nhiều kẻ thù, nâng cao danh tiếng của Ainz Ooal Gown và sau đó tái hợp với các đồng bạn trong quá khứ.

Những cái đó chỉ là những mong ước nhỏ nhoi dễ thương mà thôi.

Tuy nhiên, lúc này-

Tại sao lại là thống trị thế giới?

Cái quái gì đang diễn ra thế này?

Mặc dù Ainz thực sự muốn phủ nhận tuyên bố đó những cậu không có đủ can đảm để làm như vậy.

Trên khuôn mặt của các NPC và thậm chí là các người hầu đều có viết một dòng chữ " Đó là điều tất nhiên" Có vẻ như tất cả mọi người đã chấp nhận rằng đây là mục tiêu cuối cùng của Ainz.

Sự tình đột nhiên xảy ra này như một cơn gió thổi qua cái ngai vàng mà Ainz ngồi trên.

Ainz Ooal Gown là người cai trị tuyệt đối của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, một sự tồn tại vô song.

Sau khi bỏ ra rất nhiều công sức để tạo dựng hình ảnh, nếu như giờ Ainz phá hỏng hình ảnh đó, không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó.

Cậu sẽ kết thúc trong cái hoàn cảnh đáng thương như một thần tượng mà không có một tay paparazzi theo dõi, bị mất tất cả các fan hâm mộ, và không thể bán album của mình.

Nhưng Ainz còn dự cảm được rằng số phận của cậu có lẽ sẽ còn tệ hơn nữa.

Chúng ta đang đầu tư quá nhiều vào kế hoạch này và giờ là không có biện pháp để dừng nó lại ...

Tuy nhiên, sau khi cẩn thận suy nghĩ, thống trị thế giới có vẻ cũng không phải là một ý kiến tệ.

Tất nhiên, nó sẽ không đơn giản như trong trò chơi, và đối với một người bình thường như Ainz, con đường dẫn đến việc thống trị thế giới có vẻ như là một con đường một đi không trở lại.

Tuy nhiên cậu cũng hiểu rằng, để thu được sự nổi tiếng, cũng có khả năng là tiếng xâu- thì đó cũng là một phương pháp khá tốt.

Vấn đề là những người bạn của cậu sẽ nghĩ gì về điều này?

Nếu đến lúc đó, mình cũng chỉ có thể thành thật thừa nhận rằng bản thân đã không thể quản lý thành công Nazarick và xin lỗi, Ainz nghĩ.

Về kẻ thù bí ẩn tẩy não Shalltear.

Mình luôn luôn nghĩa ra được lý do ... chắc bọn họ sẽ tha thứ cho mình...

Phải không?

Sau khi tìm thấy quyết tâm của mình, Ainz quay về phía Demiurge và nói.

"Oh, người vẫn nhớ rõ chúng."

"Tất nhiên.

Nếu nó được nói bởi Ainz-sama, thần- Demiurge sẽ không bao giờ quên."

"Vậy à ... có phải là từ cuộc trò chuyện lúc đó?"

"Đúng vậy."

"...là khi đó?"

"Đúng vậy."

"Ah, thời gian đó ...

Ta rất vui, Demiurge."

"Cảm ơn ngài."

"Tuy nhiên, việc thống trị thế giới rất khó để thực hiện."

"Ngài nói rất đúng."

"Như vậy ...

Ngươi nghĩ chúng ta nên làm thế nào?"

Ainz cảm thấy nên khen thưởng bản thân vì cậu đã ổn định được giọng nói từ đầu đến cuối.

"Những gì chúng ta đang đạt được sẽ là điểm khởi đầu cho kế hoạch tương lai của chúng ta.

Thần có một đề nghị.

Thần tin rằng đó là thời gian cho Nazarick công khai đi ra lên sân khấu toàn cầu.

Nếu chúng ta giữ cho mọi thứ như ban đầumọi hành động của chúng ta sẽ trở nên khó khăn hơn, khi mà tổ chức tẩy não Shalltear vẫn còn ẩn trong bóng tối.

"

"... không sai."

Là như vậy, phải không?

Ainz đã nghĩ rằng việc tiếp tục ẩn mình sẽ an toàn hơn. cậu hoàn toàn không hiểu sao Demiurge lại có thể đi đến kết luận này?

"Thần cũng đồng ý, Ainz-sama.

Bằng cách trở thành một tổ chức có tên tuổi, chúng ta sẽ có thêm nhiều lựa chọn hơn, ví dụ thông qua thư từ hoặc các cuộc đàm phán.

Nó sẽ không giống như những gì chúng ta đang làm lúc này, tìm kiếm manh mối trong bóng tối .

Đây là những gì thần nghĩ.

"

Sau khi nghe ý kiến của Albedo, trong lòng Ainz mới chợt nhận ra và đã thầm nghĩ "thì ra là thế."

Không cần lén lút nữa, có thể công khai thu thập thông tin.

Nó thật sự là một lời đề nghị hấp dẫn

So với những thứ lúc này, nó thực sự hấp dẫn hơn, có nhiều cơ hội tham gia những hoạt động có quy mô lớn.

"Bằng cách kiểm soát Vương quốc từ trong bóng tối, chúng ta có thể tránh làm cho Nazarick nổi bật dưới mắt mọi người.

Tuy nhiên, tôi không thích ý tưởng làm chúng ta trở thành một phần của một nước khác."

Demiurge lắc đầu trước câu hỏi của Albedo.

"Tất nhiên là không, Albedo.

Tôi cũng không ý định làm điều đó.

Ngoài ra, từ các báo cáo mà chúng ta đã thu thập được, Vương quốc hiện nay không có sự thu hút, ngoài một người duy nhất.

Nó cũng giống như các nước khác.

Tôi tin rằng đặt tổ chức của chúng ta như một phần của bất kì quốc gia là một hành động ngu ngốc "

"Và tại sao vậy?"

"Nếu chúng ta thuộc về một quốc gia, hành động của chúng sẽ trở nên hạn chế.

Nếu những kẻ tấn công Shalltear là một tổ chức, chúng ta rất có thể sẽ bị mất đi sự chủ động.

Bởi vậy...

Ainz-sama."

Demiurge nhìn về phía Ainz, nghiêm túc đề xuất đề nghị của anh ta.

"Thần đề nghị chúng ta thành lập một quốc gia độc lập được gọi là Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick."
 
Overlord Lightnovel
Quyển 7 - Chương 1: Sự mê hoặc dẫn tới cái chết


Phần 1

Thủ đô của Đế Quốc Baharuth, Arwintar, nằm ở miền tây của trung tâm đất nước.

Nằm ở chính giữa thành phố này là Cung Điện Hoàng Gia, nơi ở của vị vua đương nhiệm với biệt danh "Hoàng Đế khát máu"-Jircniv Rune Farlord el Nix.

Bao bọc cung điện là những trường đại học, học viện phép thuật cùng với vô số các cơ quan hành chính và cơ sở quan trọng của chính quyền, xứng đáng với tên gọi của thành phố này-"trái tim của Đế Quốc"

Mặc dù dân cư không đông đúc bằng thủ đô của Vương Quốc – Re-Estize, nhưng bù lại, Arwintar rộng lớn hơn rất nhiều.

Không chỉ thế, nhờ hàng chục năm cải cách, Đế Quốc đang phát triển với một tốc độ chưa từng thấy trong lịch sử.

Những sản phẩm mới luôn được giới thiệu đều đặn, tạo điều kiện cho các doanh nhân khám phá và phát triển những thị trường mới.

Thủ đô của Đế Quốc đang tiếp nhận dòng chảy hàng hoá và nhân tài liên tiếp đổ về.

Chính vì thế, với những người dân sống tại thành phố này, đây chính là thời điểm của cơ hội và khát vọng.

Ainz đang ở cùng với Narberal đang đi giữa lòng thành phố sôi động và náo nhiệt đấy.

Nếu ở trong một hoàn cảnh khác, Ainz chắc sẽ dành một chút thời gian để khám phá nơi đây, như một gã nhà quê lần đầu lên tỉnh.

Bởi suy cho cùng, có quá nhiều sự khác biệt giữa Đế Quốc và Vương Quốc

Mặc dù vậy, vào lúc này, Ainz không rảnh để làm việc đó

Những suy nghĩ trong cậu đang bắt đầu lộ rõ với từng bước di chuyển dần dần trở nên loạn nhịp

Nếu chỉ dùng một từ để diễn tả cảm xúc bên trong anh hiện tại thì đó sẽ là "khó chịu"

Càng nghĩ về mục đích đằng sau chuyến viếng thăm đến Đế Quốc mà Demiurge đã lên kế hoạch, cậu càng cau mày, mặc dù khuôn mặt này chỉ là ảo ảnh

Với Ainz Ooal Gown, người trị vì tối cao của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, từ "chịu đựng" đáng lẽ không tồn tại trong từ điển của cậu.

Không có lí do gì anh phải kiềm chế cảm xúc của mình.

Lời nói của anh là tuyệt đối.

Nếu cậu nói trắng là đen thì trắng sẽ thành đen.

Mọi thứ đáng lẽ ra là như vậy

Vậy mà sự việc thành ra như thế này chỉ vì Ainz không tìm được bất kì lí do nào để từ chối ý tưởng của Demiurge

Mục tiêu chính là phô trương sức mạnh của Nazarick.

Kế hoạch của Demiurge rất dễ hiểu và kết quả có thể đạt được ngay tức thì.

Mặt khác, Ainz không muốn cảm thấy rằng mình đang vấy bẩn lên những gì đồng đội của cậu đã tạo dựng

Mặc dù vậy, loại bỏ một kế hoạch được suy tính một cách tỉ mỉ cẩn thận chỉ vì những cảm xúc của bản thân sẽ là rất đáng tiếc.

Hơn nữa, Ainz không muốn mọi người nghĩ rằng mình không đủ rộng lượng để chấp nhận ý tưởng của người khác

Ainz lặp lại những gì trong đầu mình trước đó để bình tâm lại.

Cậu cần phải giữ một cái đầu lạnh.

Giữa cảm xúc và lí lẽ, chọn lí lẽ là một nước đi đúng đắn.

Mặc dù cảm xúc đôi khi có thể giúp con người làm nên điều kì diệu, đa phần nó chỉ đơn giản là không hợp lí.

Không chỉ vậy...

"..

Bây giờ đã quá trễ thay đổi!

Kaaa!"

Ainz hít thở sâu sử dụng phổi không tồn tại của mình và lờ đi những cặp mắt lạ kì từ người dân và lính gác mỗi khi họ đi qua

Bởi vóc người cao và cường tráng của mình, Ainz luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý.

Chuyện còn trở nên thường xuyên hơn sau khi cậu được tung hô là một anh hùng.

Sẽ rất kì lạ nếu như không ai để ý đến cậu.

Chính vì vậy, Ainz đã quen với việc lờ đi ánh mắt của người xung quanh, nhất là mỗi khi cậu cưỡi trên mình Hamsuke

Sau khi hít thở sâu nhiều lần, Ainz cuối cùng cũng giảm được sự khó chịu tới mức tối thiểu.

Chỉ khi đó Ainz mới nhận ra rằng đồng đội của cậu, Narberal đang gắng sức để theo kịp

"Lỗi của ta, chắc ta đã đi quá nhanh"

Tốc độ cần thiết để đi cùng một quãng đường của một người đàn ông mặc giáp như Ainz và một phụ nữ mặc áo choàng như Narberal là hoàn toàn khác nhau.

Tuy với khả năng của mình, sẽ không khó cho Narberal để theo kịp nhưng với Ainz, là một người đàn ông, một lời xin lỗi vẫn là cần thiết cho việc không để tâm để tốc độ của bản thân mình

"Không, thần không có bất cứ phàn nàn gì "

"Vậy hả."

Ainz không thể phân biệt được đấy là câu trả lời thường thấy khi những người hầu cận nói với chủ hay là Narberal thực sự không để tâm.

Trong lúc đi chậm lại, Ainz cố gằng tìm một chủ đề để bắt chuyện

Ainz cảm thấy hơi xấu hổ bởi bầu không khí khó gần mà cậu đã toả ra vài phút trước.

Vì thế, để cải thiện bầu không khí khó xử này, Ainz gắng sức nghĩ ra một chủ đề để bàn chuyện, nhưng cuối cùng thất bại trong vô vọng

Ainz nghĩ về những cuộc đàm thoại vô nghĩa mà những người bán hàng hay sử dụng, như là nói về thời tiết.

Thể thao cũng là một chủ đề khá phù hợp, nhưng trước hết người nói cần phải biết được sở thích của người kia.

Trong khi suy tính xem có nên bắt đấu cuộc nói chuyện như vậy không, Ainz nghĩ thầm trong bụng

Sao mình lại phải để tâm đến một người hầu cận như là Narberal ?

Dù sao mọi việc đã thành ra như thế này, mình cũng nên tận dụng cơ hội này để luyện tập đối thoại giữa chủ-tớ.

Dù gì thì nói, nó cũng phải xứng đáng với vị thế của kẻ đứng đầu.

Mà những người với quyền lực tối cao thường nói với kẻ dưới chướng như thế nào nhỉ ?

Gợi nhớ lại những cuộc đối thoại hàng ngày ở công ty cũ của Ainz, "nói như vậy chắc là ổn, phải không ?"

Ainz là kẻ thống trị Nazarick chứ không phải là cấp trên của một công ty.

Nếu một công ty được thành lập, cậu sẽ tương đương với chủ tịch công ty hay là CEO

Không, nó vẫn hơi khác so với một chủ tịch.

Nói đến việc này, những cuộc đàm thoại giữa nhà vua và Gazef Stronoff thường diễn ra như thế nào ?

Nó sẽ là một nguồn tham khảo hữu dụng

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Kể cả như thế, chuyện đã đến mức này.

Nếu mọi thứ vẫn tiếp tục như vậy, bầu không khí sẽ trở nên quá nặng nề để có thể chịu được.

Ainz cuối cùng phải mở mồm bắt chuyện

"...Narberal...ngươi nghĩ gì về giọng nói này ?"

Ainz chỉ vào hộp thoại của mình, hay chính xác hơn là nơi mà thanh quản của cậu đáng lẽ ra phải ở.

Cậu nhấn vào cái cổ họng không tồn tại của mình với đôi găng sắt.

Mặc dù đã mong đợi một cảm giác kim loại đến từ đôi găng sắt, cậu lại cảm nhận được cái gì đó như đang dãn ra, như thể cổ họng cậu thực sự tồn tại.

"Xin thú thực, thần không nghĩ giong nói này ổn.

Tuy rằng nó không nghe quá lạ, thần vẫn tin rằng giọng nói ban đầu của ngà...Momon-san phù hợp hơn.

Tuy hiểu rằng việc này là có chủ ý, thần vẫn xin thú nhận rằng thần thích nghe giọng nói trước của ngài hơn"

"Vậy hả ?

Ta lại khá thích giọng nói này...Neuronist chọn nó ra trong số hơn 50 người.

Nó có một sự quyến rũ đến khó tả"

Bỗng nhiên, Ainz nhớ lại lúc cậu nghe bản ghi âm của giọng nói mình, cậu lặng lẽ lẩm nhẩm và cố gắng trấn tĩnh lại sự bẩt ổn bỗng dưng xuất hiện trong lòng cậu

"Vậy sao ?

Thần vẫn nghĩ rằng giọng nói ban đầu của ngài phù hợp hơn "

"Ta rất biết ơn khi nghe được điều đấy, Narberal.

Nói mới nhớ, ta không biết rằng ta lại có thể trang bị thứ này "

Không rõ câu trả lời của Narberal là thật lòng hay chỉ là phép lịch sự, Ainz chạm cổ cậu thêm lần nữa, cảm nhận con Côn Trùng Môi đang bám vào "cổ họng" mình cử động

Người thường chắc chắn sẽ cảm thấy ngứa ngáy

Liệu đấy chỉ do mình không biết hay quy định đã thay đổi theo cách nào đó?

Thiếu hụt thông tin về những vấn đề như vậy có thể đem đến hiểm nguy trong tương lai.

Không chỉ riêng thế giới này, những kiến thức từ YGGDRASIL cũng nên được xem xét lại

YGGDRASIL được thiết kế với mục đích khuyến khích người chơi khám phá những điều bí ẩn.

Do vậy, việc thử nghiệm nhiều thứ khác nhau là cần thiết, chính điều đấy đã khiến cho công ty quản lí đầu tư rất nhiều tài nguyên để phát triển hệ thống

Nhờ thế, người chơi có thể tiếp cận với một thế giới hoàn toàn mới mẻ.

Không kể đến sự sơ sài của bản đồ phân phát cho mỗi người chơi lúc khởi đầu, thông tin về các Dungeon cũng như kiến thức về việc khai thác mỏ, nấu ăn cũng như nuôi quái vật.... tất cả đều không được cung cấp.Đó là thế giới mà những người chơi bắt buộc phải tự mình khám phá mọi thứ.

Nói rõ hơn, người chơi phải thử nghiệm kể cả những việc như vũ khí nào họ có thể và không thể trang bị

Mặc dù có những trang mạng cung cấp thông tin, dữ liệu từ những nguồn đấy thường đều đã rất phổ biến hoặc không đủ sự tin cậy.

YGGDRASIL là trò chơi được thiết kế cho sự khám phá.

Thu thập thông tin cũng không khác gì truy tìm kho báu.

Sẽ không có lợi ích gì thu được từ việc cung cấp thông tin miễn phí

Vì vậy, những thông tin đáng tin cậy chỉ có thể đến từ guild của bản thân hay từ các cuộc trao đổi với những guild uy tín.

Những thứ khác thường chỉ là thông tin hạng ba vô dụng

Từng có thời điểm mà các diễn đàn tràn ngập những tiêu đề khả nghi bắt đầu với dòng chữ" Tôi đang tính rời khỏi guild nên tôi sẽ tiết lộ tất cả những thông tin của họ"

Dù gì thì thông tin thật thường có thể tìm thấy trong số đấy

Từng có một guild mang tên " Ba con Mắt cháy bỏng"

Được thành lập bởi chủ của một trang mạng cung cấp thông tin trả phí, guild này chuyên cử gián điệp trà trộn vào những guild cấp cao để đánh cắp thông tin và thực hiện nhiều hành động mơ hồ khác.

Hội Đồng Game Thủ không trừng phạt những hành vi đó và chấp nhận nó như một cách thu thập dữ liệu.

Dù vậy, những guild đã bị cướp mất thông tin thì không dễ dàng tha thứ đến thế

Họ quyết định lập một liên minh và tấn công " Ba Con Mắt cháy bỏng".

Sau khi đã chiếm giữ được các cứ điểm hồi sinh nằm ở căn cứ hội và các đền thờ xung quanh, liên minh bắt đầu tàn sát những thành viên của " Ba Con Mắt cháy bỏng" và tiếp tục giết kể cả mỗi khi họ hồi sinh mà không bỏ sót bất kì ai.

Cuộc thảm sát tiếp tục cho đến khi "Ba Con Mắt cháy bỏng " tan rã và các thành viên tản mát

Cuối cùng, kỉ niệm đáng nhớ nhất là khi họ công bố miễn phí tất cả những thông tin của hội.

Thật hoài niệm, Ainz tự nhủ

Dù gì thì chắc chắn không có bất cứ gián điệp nào trong Ainz Ooal Gown...Kể cả vậy, nếu không phải do sự kiện đấy thì chúng ta chắc đã có thêm thành viên mới

Do sự kiện đó, quá trinh tuyển thành viên cho Ainz Ooal Gown đã bị tạm ngừng, và hội đã được thành lập với lượng thành viên dừng ở con số 41, vừa đủ để được công nhận là một hội cấp cao

Trong những năm cuối của YGGDRASIL, khả năng tìm đươc thông tin đáng tin cậy trên mạng là rất cao.

Tuy vậy, Ainz lại chỉ thực sự để ý đến những trang mạng đấy khi Ainz Ooal Gown đang ở thời kì hoàng kim.

Lượng thông tin có ích lúc đó là không có nhiều

Qua những tù binh Eight Fingers, Nazarick đã thu thập được rất nhiều thông tin hữu ích.

Tuy nhiên, những thông tin đấy chủ yếu chỉ nhắc đến Đế Quốc và Vương Quốc.

Dữ liệu về Công Quốc, Thánh Quốc và nước Cộng Hoà vẫn là rất it ỏi.

Phát triển khả năng thu thập tin tức đang là một vấn đề nan giải

Mệt thật, ta đã suy nghĩ rất nhiều về việc đó, nhưng cuối cùng cảm giác lo lắng vẫn không biến mất.

Đã đến lúc để chuyển sang một chủ để nhẹ nhàng hơn chút

Để thay đổi nội dung cuộc nói chuỵện, Ainz nhẹ nhàng nhìn xung quanh

"Bây giờ mới để ý, Đế Quốc cũng khá là nhộn nhịp "

"Thật vậy sao ?

Thần không thấy được sự khác biệt so với E-Rantel"

Sau khi nghe Narberal đáp lại, Ainz đảo mắt thêm một lần nữa

"Những con đường tràn đầy sức sống và ánh sáng có thể thấy trong từng ánh mắt của người dân.

Đấy là dấu hiệu cho thấy niềm tin của người dân vào cuộc sống sung túc mà họ đang có"

Mặc dù Narberal đáp lại" Quả đúng là Momon-san " sau lưng, Ainz cảm thấy hơi xấu hổ với chính lời nói của mình và im lặng.

Đấy chỉ là một cảm nhận thoáng qua mà Ainz thấy ở người đi đường và không tính đến độ chính xác của nó, Ainz chưa bao giờ tự tin vào khả năng quan sát của mình

Không phải là mình đang bắt chước Pandora's Actor..."

Đây là dấu hiệu cho ..".

Nghĩ tới việc mặt dày thốt ra những từ đó, cứ như thể mình là một nhà thơ hay sao ý

Do cậu đã được kì vọng ứng xử như một vị anh hùng khi còn ở thủ đô Vương Quốc, Ainz đã tiếp thu lối suy nghĩ của một anh hùng và có vẻ như nó đang dần trở thành một thói quen

Sự xấu hổ nhẹ nhàng lộ ra trên khuôn mặt ẩn dưới nón bảo vệ của Ainz- mặc dù hiển nhiên đầu lâu không thể đỏ mặt- và rồi Ainz tìm thấy khách sạn Fluder mô tả

Kể cả khi từ xa nhìn lại, ai cũng có thể thấy rằng khách sạn cao cấp nhất của thủ đô Đế Quốc sang trọng hơn rất nhiều so với đối thủ của nó ở E-Rantel.

Đó là một cách để so sánh, nếu chỉ dựa vào chất lượng cơ sở vật chất và sự khác nhau về phong cách.

Cũng có thể nói rằng các khách sạn của Vương Quốc có giá trị lịch sử lâu đời trong khi khách sạn ở Đế Quốc chỉ mới được thành lập nên nếu bạn hỏi bên nào tốt hơn, mỗi người sẽ có ý kiến của riêng mình

"Ta không chắc chúng ta có nên vào không nhưng bầu không khí có vẻ khá dễ chịu"

Ainz nhẹ nhàng chạm vào cái huy hiệu Adamantite treo trên ngực và tiến tới lối vào

Giống như E-rantel, trước lối vào và lối ra có lính gác trang bị áo giáp da thuộc đứng canh.

Khi Ainz và Narberal tiến tới, họ liếc mắt theo dõi hai người.

Tuy nhiên, như đã nhận thấy một thứ gì đó, họ vội quay mặt đi trong sự hốt hoảng

" H...Họ là hàng thật sao ??

Nếu nhìn vào trang bị của họ thì có vẻ đúng như vậy thật...

"

Sau khi nghe những lời thì thầm từ đồng nghiệp mình, người lính kia cố gắng đứng nghiêm trang để giấu đị sư lo lắng của bản thân.

Mặc dù vậy, từng bước họ lại gần, sự căng thẳng của cậu ngày càng lộ rõ, nhưng nó không cướp đi khả năng ăn nói lịch sự của cậu

" Xin thứ lỗi, những mạo hiểm giả cấp Adamantite.

Tôi rất xin lỗi về sự bất tiện, nhưng liệu các ngài có thể cho tôi xem nhận dạng của hai ngài"

Ainz đưa ra cái huy hiệu và hỏi " Nơi này chỉ chấp nhận thành viên sao?"

"Dạ vâng, để đảm bảo danh tiếng của khách sạn, chúng tôi chỉ chấp nhận những khách thường xuyên và những người có thư giới thiệu.

Tuy nhiên, mạo hiểm giả cấp Adamantite là một ngoại lệ"

Vội lau hai bàn tay vào tay áo, người lính gác còn lại cẩn thận nhận chiếc huy hiệu mà Ainz đưa như thể sợ làm vỡ nó.

Lật nó lên, anh ta đọc dòng chữ khắc đằng sau chiếc đĩa

"[Dark]...Ngài Momon ?"

"Đúng vậy "

"Xác nhận kết thúc!

Cảm ơn ngài đã cho tôi cơ hội được chạm tay vào huy hiệu Adamantite!"

Anh ta cẩn thận trả lại.

Huy hiệu tượng trưng cho cấp bậc của một mạo hiểm giả được làm chính loại kim loại tương ứng với cấp bậc đấy.

Cho dù nó khá nhỏ, số tiền bỏ ra để làm nó là không tưởng.

Mặc dù các huy hiệu rất khó vỡ, nhưng vẫn có khả năng bị mất.

Đối với một lính gác của một khách sạn, riêng nghĩ tới số tiền đền bù cho việc làm mất một cái huy hiệu Adamantite là không thể chịu nổi.

Họ cũng đã từng nghe đến rất nhiều câu chuyện về những cái huy hiệu Adamantite bị mất.

Ví dụ như trong khi trả lại, một con Hac-vẹt có thể bay qua và cuỗm nó.

Những câu chuyện này không phải chỉ nói để đề cao cánh giác, nhất là khi mà tất cả những sự kiện đấy đều đã từng xảy ra

Căng thẳng được được giải toả trên khuôn mặt hai người lính khi Ainz nhận lại huy hiệu của mình.

"Bây giờ thì liệu chúng tôi có thể vào ?"

"Dạ vâng, ngài Momon.

Hãy dành chúng tôi vinh dự để dẫn các ngài"

"Vậy hả?

Nhờ anh vậy!"

Tiền boa không tồn tại ở Vương Quốc.

Mong rằng Đế Quốc cũng như vậy.

Ainz không thể không nghĩ đến những thứ đấy khi đang được dẫn vào

Sau khi đi qua một hành lang rộng lớn lát bằng những miếng gạch lấp lánh, họ tới quầy lễ tân

"Thông báo rằng mạo hiểm giả cấp Adamantite- ngài Momon và đồng đội- đến"

Ngồi sau quầy lễ tân là một người đàn ông với dáng vẻ con nhà trí thức.

Sau khi đã xác nhận, người lính quay về phía Ainz và cúi chào một cách kính cẩn trước khi quay trở lại chỗ gác

"Chào mừng ngài Momon.

Chúng tôi xin bày tỏ lòng biết ơn vì sự hiện diện của ngài tại đây trong chuyến thăm của ngài tới Đế Quốc"

Người nhân viên cúi chào trước Ainz

"Ồ không cần phải để tâm quá về chuyện đó, hiện tại chúng tôi muốn ở một đêm"

"Dạ vâng.

Trước tiên, xin ngài hãy kí tên vào tờ ghi danh khách hàng"

Ainz mỉm cười đằng sau chiếc nón bảo vệ.

Nhờ nỗ lực không mệt mỏi luỵện tập viết tên bản thân mình bằng ngôn ngữ của Vương Quốc, cậu giờ đây đã có thể cầm bút kí tên một cách hoàn hảo

"Xin cám ơn rất nhiều.

Giờ xin cho hỏi ngài muốn chọn loại phòng nào ?"

Với Ainz, phòng nào cũng như nhau bất kể giá cả.

Mặc dù vậy, như thường lệ, cậu cần bảo toàn hình ảnh của mình

Cơ thể này không cần hấp thụ dinh dưỡng nên kể cả khi nơi ở không cung cấp bữa ăn thì mình vẫn sẽ ổn thôi

Ainz đột nhiên nghĩ về đồ ăn ở thế giới này

Một loại nước ép màu xanh lá với mùi hương ngọt ngào khó cưỡng, một món đồ ăn màu hồng trông như món scrambled egg, một miếng thịt được bao phủ bởi một lớp nước sốt màu xanh da trời khiến nó trông thật mềm và ngon mắt.

Từng món ăn trên kích thích sự tò mò của Ainz, chỉ tiếc rằng cậu không thể ăn được chúng

...ham muốn tình dục, thèm ăn và buồn ngủ.

Cho dù có rất nhiều lợi ích trong việc sở hữu một cơ thể bất tử,đổi lại nhiều thứ quan trọng khác cũng không còn.

Thật bất hạnh!

Nhưng ở mặt khác, nếu lấy lại cơ thể con người của mình, khả năng cậu quên mình vào những ham muốn thể chất là quá cao

Tưởng tượng cảnh nằm trên giường cùng với Albedo, Ainz cuối cùng phải lắc đầu

Một người chủ quấy rối tình dục nhân viên nữ- đấy là hình ảnh xuất hiện trong đầu Ainz sau khi tưởng tượng những cảnh trên

Mặc dù Albedo đã thổ lộ tình yêu của cô ấy với mình....

Thật rắc rối.

Nếu như mình không động vào...

ồ !

"Xin lỗi vì sự chậm trễ.

Bất kì phòng nào phù hợp với địa vị của chúng tôi đều được...

Nhân tiện, liệu chúng tôi có thể trả băng đơn vị tiền tệ của Vương Quốc ?

"Dạ không có vấn đề gì.

Tỉ lệ trao đổi ngay từ đầu cũng chỉ là 1:1"

"Vậy hả?

Làm phiền vậy "

" Tất nhiên, tôi sẽ đi chuẩn bị một phòng phù hợp với ngài Momon.

Trong lúc đó, xin các ngài hãy ngồi đợi ở phòng chờ"

Ainz nhận thấy ghế ngồi ở phòng chờ được chia thành từng nhóm nhỏ với khoảng cách giữa từng nhóm là khá xa.

Ở đây có hơn 50 chỗ ngồi sang trọng dành cho các quan chức cấp cao.

Chỉ nhìn thôi cũng có thể hiểu những chiếc ghế đấy thoải mái đến nhường nào.

Nơi đây còn có nhiều nhạc sĩ đang nhẹ nhàng chơi nhạc nền

"Tất cả mọi thứ ở phòng chờ, kể cả đồ ăn thức uống, đều là dịch vụ miễn phí, xin hãy để bản thân được thư giãn và tận hưởng"

Ở bất kì thế giới nào, khi bạn bỏ ra một số tiền nhất định, bạn sẽ nhận được dịch vụ tương ứng.

Cho dù vậy, dịch vụ ở đây không làm Ainz hài lòng một chút nào

"Tôi hiểu.

Đi nào, Nabe"

Ainz tiến vào phòng chờ cùng Narberal và ngồi vào chỗ ghế gần nhất

Có một vài hành khách khác cũng đang nghỉ ngơi trong phòng chờ.

Họ đa phần là mạo hiểm giả.

Nếu các mạo hiểm giả cấp cao có thể hoàn thành những nhiệm vụ với phần thưởng hậu hĩnh, đời sống của họ tất nhiên sẽ được cải thiện và họ cũng sẽ đủ khả năng để sống trong những khách sạn như thế này

Bất kể nơi nào, Thủ đô Vương Quốc hay E-Rantel, cách sống của mạo hiểm giả vẫn không thay đổi

Ainz muốn đảm bảo rằng tất cả mọi người ở đây đều có thể nhìn thấy chiếc huy hiệu Adamantite trên ngực mình, nhờ thế họ sẽ trở thành tâm điểm của cuộc đàm thoại giữa những người khách trong khách sạn này.

Đây không phải là một cách tồi để quảng bá danh tiếng bản thân

Trong khi ý thức được những sự chú ý mà cậu đang đón nhận, Ainz mở cuốn thực đơn bên cạnh mình

Không đọc được....

Ainz chậm rãi lướt qua thực đơn để tránh việc mọi người biết được cậu không thể đọc

Mặc dù Ainz mang theo vật phẩm dùng để đọc bất kì ngôn ngữ nào mà cậu cho Sebas mượn trước đó, vào thời điểm này, sẽ rất lạ nếu cậu tự dưng rút nó ra và sử dụng

"Sebas...và Tsuare..."

Hình ảnh Sebas đi cùng Tsuare hiện lên trong tâm trí Ainz khi cậu đang đắn đo xem có nên sử dụng vật phẩm hay không

"Có vấn đề gì với người phụ nữ đó sao ?"

"À, không có gì.

Ta chỉ đang tự hỏi cô ta đang hoà nhập như thế nào ?"

Dù Ainz đã uỷ quyền mọi thứ cho Sebas, cậu vẫn cảm thấy mình có trách nhiệm đảm bảo sự an toàn của cô khi cậu đã hứa rằng sẽ bảo vệ cô

"Thần không nghĩ sẽ có vấn đề gì...

Hiện tại do hầu gái trưởng đang bị quản thúc, ngài Sebas đang tự mình dạy cô ta những kĩ năng cần thiết để trở thành một hầu gái.

Sau cô ta đã học đủ những lễ nghi cần thiết, cô ta sẽ được học nấu ăn và một số công việc khác.

Chúng thần đang định dạy cho cô ta chút ít của từng thứ một để tìm hiểu xem cô ta phù hợp với công việc nào nhất"

"Vậy hả?

Nếu thế thì ta không phải lo gì khi để mọi việc cho Sebas.

Với lại, ta tính giờ cũng đã đến lúc phóng thích hai người họ...

Tính khí của Albedo bây giờ chắc đã dịu đi rồi"

Narberal cúi đầu không nói gì

Nhận thấy rằng cuộc đối thoại của họ đã kết thúc, một người hầu bàn lặng lẽ tiến gần

"Cho hỏi hai vị muốn dùng gì ?"

"Cho tôi một Makyatia.

Còn cô, Nabe"

" Cho tôi giống như vậy"

"Cô nên gọi những gì cô muốn"

"Dạ không, tôi muốn cùng loại đấy.

À, hơn nữa, tôi muốn có sữa ở phần của mình"

"Tất nhiên"

Sau khi nhận yêu cầu, người bồi bàn cúi chào và lẳng lặng rời đi

Makyatia là một thức uống trông giống như Latte mà Ainz thường thấy ở E-Rantel.

Mùi hương của nó cũng giống Latte.

Tuy nhiên, vì cà phê và Latte cũng tồn tại trên thế giới này, chúng chắc hẳn phải có sự khác biệt.

Mặc dù vậy, Ainz sẽ không bao giờ tìm ra khi mà cậu không thể tiêu thụ được thực phẩm.

Anh có lần đã thử, để rồi cuối cùng tất cả đồ ăn thức uống tràn ra ngoài trước khi cậu có thể nếm được thứ gì.

Không một lợi ích nào đạt được

Lí do duy nhất Ainz gọi đồ uống này là bởi nó chỉ được phục vụ ở các khu vực cao cấp.

Nó có lẽ là thứ phù hợp nhất trong thời điểm hiện tại

Trong lúc lau đi những giọt mồ hôi không tồn tại, Ainz đặt một câu hỏi vô nghĩa nhất có thể

"Nabe..... vị của Makyatia như thế nào ?"

Biết rằng Narberal đã thử nó trước đó, Ainz tò mò hỏi cô

Vẻ mặt của Narberal lộ rõ những gì cô đang nghĩ.

Đấy là vẻ mặt mà một người sẽ thể hiện khi họ được hỏi về vị của cà phê từ một người chưa bao giờ nếm cà phê trong suốt cuộc đời mình

"Hmmm... nếu thần phải miêu tả nó thì thần sẽ nói vị nó giống như Sakerato.

Ngoại trừ việc nó lưu lại dư vị của sữa đặc"

Chưa bao giờ nghe đến thức uống nào tên Shakerato cả.

Liệu đấy có phải một loại đồ uống chỉ tồn tại ở thế giới này ?

Khả năng đấy là khá cao

" Nó không tệ.

Ở mức vừa vừa" Narberal tiếp tục

Vừa khi Ainz đáp lại Narberal với một tiếng "Hmmm", đồ uống đã được mang đến

"Không cần để ý đến ta và uống đi.

Mọi người sẽ để ý nếu như hai chúng ta không ai chạm vào đồ uống của mình"

Do đã quen với việc đội mũ bảo vệ cả ngày, Ainz đã không nhận thấy sự bất thường trong việc không bỏ nó ra khi đồ uống được đưa đến

"Cám ơn"

"Cô có thể uống luôn phần của ta.

Dù sao thì nghe này .

Bây giờ, đầu tiên là chúng ta sẽ dạo quanh thủ đô trong hai ngày tới.

Ta có nghe nói rằng lượng hàng hoá giao dịch ở đây là rất lớn,đáng để cho chúng ta tìm hiểu.

Với lại, họ có bán dụng cụ phép thuật ở trung tâm chợ phía bắc và các mạo hiểm giả thường đi lại khu vực đấy"

Thông tin này lấy được từ các tù binh của Eight Fingers.

Mặc dù đa số dữ liệu nói về khu chợ đen, Ainz không hề có ý định khám phá những nơi đấy.

Anh chỉ biết về nó khi đọc qua những bản báo cáo thu thập được

" Chúng ta sẽ ghé thăm Công Hội Mạo Hiểm Giả vào ngày thứ ba.

Nếu có thể, ta mong rằng chúng ta có thể liên lạc được với một số mạo hiểm giả cấp Adamantite ở Đế Quốc.

Nếu không thì chỉ hoàn thành nhiệm vụ hiện tại rồi quay về.

Về tổng quan chúng ta sẽ mất khoảng 7 ngày.

Cô có ý kiến gì không ?"

Dừng uống giữa chừng, Narberal lặng lẽ nghe và lắc đầu

Phần 2

Thủ đô của Đế quốc, nơi được xem là biểu tượng sức mạnh của quốc gia, mang nhiều khía cạnh mà khiến mọi người phải ngạc nhiên.

Một trong số đó là mỗi con đường ở thủ đô đều được lát bằng gạch và đá khiến đa số du khách tới thủ đô phải ngạc nhiên.

Trong số các nước láng giềng— ngay cả Pháp quốc có kỹ thuật tiên tiến hơn nhiều— ý tưởng lát đá những con đường làm thành phố như đang thu mình lại.

Tất nhiên việc lát đá không thể triển khai cho tất cả các thành phố trong Đế quốc, nhưng thực tế là thủ đô của Đế quốc đã làm được điều này nhằm củng cố thêm sức mạnh của họ.

Điều này thường làm cho các nhà ngoại giao từ nước khác phải thở dài.

Đặc biệt là thiết kế đường bộ; khi một người sải bước trên đó, ngay tức khắc người ta sẽ đánh giá cao sự sang trọng và tính thực tiễn của những con đường.

Không giống như những con đường thường thấy ở nơi khác, những con đường ở Đế đô đã được tách ra thành các làn đường riêng biệt, ở trung tâm của phần đường là dành cho xe ngựa và ở hai bên là vỉa hè dành cho người đi bộ.

Để đảm bảo an toàn, vỉa hè đã được nâng cao hơn so với mặt đất và được bảo vệ bởi một hàng rào.

Vào ban đêm, đèn đường chiếu sáng được bố trí ở hai bên đường, và được thắp sáng bằng ma thuật.

Hơn nữa, các đội bảo vệ thường xuyên tuần tra các tuyến đường để đảm bảo sự bình yên.

Tại một con đường nào đó nằm trong phạm vi của Đế quốc, một người đàn ông trẻ tuổi đang ngâm nga và mỉm cười khi đang nhàn nhã tản bộ trên vỉa hè.

Hắn khoảng 20 tuổi và cao khoảng 1m7.

Mái tóc vàng, đôi mắt xanh dương và một làn da nâu đồng bởi phải thường xuyên tiếp xúc với nắng mặt trời, đặc điểm của hắn có thể nói là phổ biến ở khắp Đế quốc.

Hắn không phải là một anh chàng đẹp mã.

Nếu đặt hắn ta trong một nhóm người, chắc chắn là hắn sẽ không thể nổi bật được.

Tuy nhiên, một sự quyến rũ khó tả tỏa ra từ hắn dường như rất thu hút người khác.

Có thể là do nụ cười tràn đầy sinh khí trên gương mặt hắn, hoặc bởi dáng vẻ tự tin khi bước đi trên đường.

Với mỗi bước đi, tiếng leng keng của kim loại mà có vẻ được tạo ra bởi các sợi xích cọ sát với nhau có thể được nghe thấy từ bên dưới lớp quần áo của hắn.

Người quan sát có hiểu biết sẽ nhận ra đó là tiếng động phát ra từ bộ giáp xích.

Hai thanh kiếm được gắn ở thắt lưng.

Xem xét độ dài, dường như chúng là đoản kiếm.

Tay cầm được bao phủ hoàn toàn bởi vòng bảo hộ, và lưỡi dao giấu trong vỏ bọc.

Người ta nói là chúng chắc chắn không rẻ.

Và cuối cùng, một cây chùy và một thanh yoroidoshi được cất ở sau lưng. (Note: Yoroidoshi là một biến thể của tanto, chiều dài khoảng 20 đến 22cm.

Điểm khác biệt với tanto là yoroidoshi dày đến nửa inch.)

Sử dụng hai loại vũ khí được xem là bình thường đối với thế giới này.

Tuy nhiên, không nhiều người sử dụng ba loại vũ khí dùng để chiến đấu.

Đối với một người bình thường, có vẻ hắn là mạo hiểm giả.

Tuy nhiên, những người có hiểu biết sẽ đơn giản nghĩ anh là một mạo hiểm giả buộc phải đeo một miếng thẻ kim loại quanh cổ. [Worker], từ này được sử dụng để chỉ những người đã từ bỏ con đường của một mạo hiểm giả.

Công việc của mạo hiểm được công hội mạo hiểm giả giao phó— nội dụng và độ khó của nhiệm vụ đã được nghiên cứu kỹ lưỡng từ trước.

Chỉ những mạo hiểm giả phù hợp mới được chỉ định và cấp bậc tương ứng theo độ khó của nhiệm vụ.

Nói cách khác, những công việc không được xem là phù hợp là những loại gây nguy hiểm đến người dân, hoặc vi phạm pháp luật như điều tra các nguyên liệu thực vật được sử dụng để tạo ra các loại ma túy.

Những loại yêu cầu này sẽ ngay lập tức bị công hội mạo hiểm giả từ chối.

Ngoài ra, công việc có thể làm hỏng cân bằng sinh thái của một khu vực cũng bị từ chối.

Ví dụ như công hội mạo hiểm giả sẽ không bao giờ đưa ra yêu cầu liên quan đến việc tiêu diệt các loại quái vật có vai trò nhất định trong một hệ sinh thái.

Điều này cũng vì lo sợ việc đó có thể dẫn đến sự sụp đổ cân bằng sinh thái trong một khu vực, và có thể dẫn đến việc lũ quái vật khác rời khỏi môi trường sống của chúng và gây thiệt hại cho các khu định cư của con người.

Tuy nhiên, nếu con quái vật tự rời bỏ môi trường sống của chính nó và tiến vào lãnh thổ của con người, nó sẽ được xem là một vấn đề hoàn toàn riếng biệt.

Nói cách khác, mạo hiểm giả là người bạn của công lý.

Có điều, thế giới không chỉ hoạt động theo nguyên tắc đó.

Bất kể thế nào, sẽ có những sẵn sàng chấp nhận làm việc với nguy cơ cao để nhận thưởng.

Ngoài ra còn tồn tại những loại người chỉ đơn giản là muốn thưởng thức thú vui săn giết quái vật.

Những kẻ này, khi so sánh với mạo hiểm giả đứng ngoài ánh sáng, họ sẽ ở trong bóng tối.

Những "kẻ lạc lối" giữa các mạo hiểm giả.

Đó là những gì mà một số người gọi họ.

Tuy nhiên, không phải tất cả "Worker" đều là loại người đã đề cập trước đó.

Giả sử, nếu có một cậu bé đang bị thương nặng và một nhóm mạo hiểm giả có khả năng sử dụng ma thuật trị liệu đi ngang qua, họ có được phép sự dụng ma thuật để cứu cậu bé?

Câu trả lời là không.

Có một quy định nghiêm cấm mạo hiểm giả sử dụng ma thuật trị liệu lên dân thường nếu không có một khoản phí nhất định được trả cho mạo hiểm giả.

Điều này là do việc sử dụng rộng rãi ma thuật trị liệu đã bị những ngôi đền hạn chế, đền là nơi mà các bệnh nhân cần đến và trả một khoản phí nhất định để có được sự chữa trị.

Nếu mạo hiểm giả bỏ qua hệ thống này và tự do đi khắp nơi chữa trị cho mọi người, những ngôi đền sẽ mất đi khả năng nuôi sống bản thân.

Vì lẽ đó, những ngôi đền đã gây áp lực mạnh mẽ lên công hội mạo hiểm giả để thực thi quy định này.

Nếu một mạo hiểm giả không thể tuân theo các quy tắc, họ có thể lựa chọn trở thành "Worker".

Tuy là điều này làm cho ngôi đền giống như những kẻ xấu, nhưng cũng không phải là không có lý do chính đáng.

Do ảnh hưởng ma thuật tác động vào cuộc sống hằng ngày của người dân, ma thuật có thể được xem như một công cụ chính trị và quyền lực.

Đền thờ có thể đem lại lợi ích cho người dân mà không bị kiểm soát bởi thế lực chính trị, nguồn thu nhập duy nhất mà họ nhận được là từ người dân.

Đổi lại, ngôi đền được phép chữa bệnh, thanh tẩy Undead, cũng như nghiên cứu và phát triển các phương pháp chữa bệnh mới.

Nếu mạo hiểm giả bỏ qua các quy định và sử dụng ma thuật trị liệu của họ một cách tự do, những ngôi đền buộc phải sa ngã, và hệ quả là tư tưởng ban đầu của họ sẽ bị lạc lối.

Như vậy, cả hai bên đều có cái lý riêng.

Nếu không có ánh sáng, cũng sẽ không có bóng tối.

Sự tồn tại của "Worker" có thể mô tả theo cùng một cách.

Đối với tiền, họ sẵn sàng bỏ qua các quy định và thường khiến cho sự việc trở thành một đống lộn xộn, tuy nhiên, cũng có những trường hợp mang lại lợi ích cho người dân, chẳng hạn như việc tạo ra các loại thuốc rẻ hơn.

Như đã nói, đây là nghề của người đàn ông tên— Hekkeran Termite.

"Hmm...

Nên mua gì đây?"

Đơn giản là có quá nhiều vật phẩm ma thuật mà Hekkeran muốn mua.

Tạm thời, có lẽ anh nên ưu tiên tập trung vào các vật phẩm phòng thủ.

Sau đó, đã có thêm một lý do đặc biệt làm anh muốn mua.

"Trước tiên mình cần phải gửi tiền... phần còn lại sẽ được sử dụng để mua các vật phẩm cần thiết cho chuyến phiêu lưu.

Eh?

Trình tự sai rồi.

Đầu tiên là mua các vật phẩm, và sau đó là gửi tiền con dư."

Hekkeran gãi đầu.

Nếu là như thế—

"Là một người đi tiên phong, mình cần phải có thêm khả năng kháng phép, có lẽ đây là lúc nên sử dụng khoản tiền tiết kiệm.

Không, nếu là lý do thì đó là vì mình vẫn còn dựa vào việc chinh phục Undead rời khỏi Bình nguyên Kattse để kiếm sống, vì thế tốt hơn là mình nên mua các vật phẩm giúp tăng khả năng kháng độc, tê liệt và bệnh tật."

Trong thế giới này, vật phẩm ma thuật được đánh giá cao.

Đăc biệt là thứ hữu ích trong trận chiến rất được ưa chuộng đối với mạo hiểm giả.

Nếu đó là vật phẩm thượng hạng, anh chỉ đơn giản là từ bỏ ý định mua nó.

Những vật phẩm hiện lên trong đầu anh lúc này cũng không phải là loại cực kỳ tốn kém gì.

Tuy nhiên, đối với một người có mức thu nhập trung bình thì cần phải tiết kiệm nhiều năm mới có thể mua được.

Đó là lý do tại sao anh đã dành thời gian của mình để suy nghĩ thật kỹ.

Gương mặt đang nở nụ cười vui vẻ của anh đột nhiên trở nên căng thẳng khi anh nhìn thấy một nhóm hiệp sĩ đang đứng bên lề đường.

Một nhóm gồm các hiệp sĩ giáp nhẹ và hiệp sĩ trọng giáp đang đứng gác tại một ngã ba đường.

Do một ngôi đền thờ Tứ Đại Thần được đặt ở vùng lân cận, nên lực lượng tuần tra khu vực này là khá cao.

Tuy là các hiệp sĩ sẽ không bất ngờ đặt câu hỏi với những người bình thường chỉ đơn giản là đi ngang qua, Hekkeran vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của các hiệp sĩ đang đổ dồn vào các loại vũ khí mà anh đang mang trên mình.

Chuyện này chẳng đáng quan tâm đối với mạo hiểm giả, nhưng đối với "Worker" như Hekkeran, người không nhận được sự ủng hộ từ bất kỳ tổ chức hoặc người có ảnh hưởng nào, việc này chỉ đơn giản là không khôn ngoan nếu để vướng vào một cuộc xung đột với các hiệp sĩ có nhiệm vụ bảo vệ Đế quốc.

Y như mong đợi, Hekkeran đi ngang qua mà không có vấp phải sự cố gì.

Sau khi đối chiếu gương mặt của anh với danh sách tội phạm truy nã và không tìm thấy bất kỳ ai phù hợp, các hiệp sĩ không có thêm hành động nào nữa.

Sau khi đã đi qua phạm vi của ngôi đền, cuối cùng thì anh cũng có thể cảm thấy thoải mái và đặt tầm nhìn của mình xa hơn về phía trước.

Một tòa nhà lớn lọt vào tầm nhìn, và cùng với đó, âm thanh cổ vũ, một trận chiến cùng với sự khát máu.

Đó là một kiến trúc độc đáo được gọi là [Grand Arena], chỉ có ở thủ đô của Đế quốc.

Nó cũng là một trong những kiến trúc mang tính biểu tượng của thủ đô.

Đối với Hekkeran, một người đã chứng kiến quá đủ cảnh đổ máu trong khi làm việc và không hề quan tâm đến cờ bạc, đấu trường là một nơi không hề có ý nghĩa đối với anh.

Tuy nhiên, đối với người dân của thủ đô thì đây là một trong những tiết mục giải trí mà họ thích nhất.

Thậm chí là khi anh đang đi, tiếng cổ vũ vẫn có thể nghe được rõ ràng.

Dường như đấu trường đã hoàn toàn chật kín người xem.

"Là trận chung kết sao?

Sự phấn khích đã được đẩy lên đỉnh điểm."

Trong quá khứ, Hekkeran đã dẫn nhóm "Worker" của mình tiến vào một đấu trường, nơi mà họ phải liên tục chiến đấu với lũ quái vật.

Bởi vì những con quái vật không chịu bỏ cuộc, thua đồng nghĩa với cái chết.

Tất nhiên, cho dù có là trận chiến giữa con người với nhau đi nữa thì vẫn sẽ có thương vong.

Một ngày thông thường tại đấu trường, rất hiếm khi chỉ có một người chết.

Nếu một điều gì đó giống như thế thật sự xảy ra, áp lực từ phía khán giả cũng đã đủ mạnh để giết chết một ai đó, kể từ khi các sự kiện với nhiều người chết trở nên phổ biến.

Hiện tại đang diễn ra một trong những giải có tỷ lệ thương vong cao nhất, [The Grand Combat Tournament].

Hekkeran nhún vai.

Anh hoàn toàn không để tâm đến việc nhìn thấy những cảnh đổ máu diễn ra, và cũng không có ý định đến những nơi đó.

Tuy nhiên, các sự kiện diễn ra trong đấu trường luôn là chủ đề nóng nhất mà người ta hay nói đến.

Do đó, luôn có lý do để đến đây.

Mình không có kế hoạch nào cho ngày hôm nay, khi quay trở lại có lẽ mình nên kể cho họ một vài chi tiết.

Có vẻ như trận chiến diễn ra hôm nay khá hấp dẫn.

Trong khi cố gắng ghi nhớ dự định mà mình muốn làm, Hekkeran đi về phía một khu vức có nhiều cửa hàng.

Ngay sau đó, anh đã trông thấy những dấu hiệu quên thuộc rồi thốt lên [The Singing Apple Pavilion].

Cửa hàng được cho là khởi nghiệp từ việc thu thập các nghệ sĩ cùng với nhạc cụ được làm từ gỗ của cây táo, nhưng bây giờ thì nó hoạt động như một quán bar và nhà trọ.

Từ bên ngoài, nơi này nhìn có vẻ hơi lỗi thời, nhưng nội thất bên trong lại rất ngăn nắp và mọi thứ được bảo dưỡng rất tốt.

Cửa sổ đóng kín ngăn không khí lạnh đi vào, sàn nhà sạch sẽ bóng loáng.

Chất lượng của cửa hàng thật sự cao nhưng không quá tốn kém.

Đối với Hekkeran và đồng đội của anh, không, đối với đa số "Worker" mà nói, không thể nghi ngờ cửa hàng này là nhà trọ tốt nhất cho họ.

Tuy vậy nơi này không thể so sánh với nhà trọ hàng đầu trong Đế quốc, là nơi thích hợp hơn cho mạo hiểm giả— những người đứng trên vũ đài quần chúng.

Thứ nhất, công việc dành cho "Worker" thường theo mục đích cá nhân.

Một khách sạn bắt mắt chốn đông người không phải nơi thuận tiện cho một ai đó đưa ra yêu câu với các "Worker".

Nhưng đồng thời, họ không hẳn là lúc nào gặp gỡ và tiến hành làm ăn tại những địa điểm mờ ám.

Kế tiếp là chỗ ở cho các "Worker" ở lại cùng lúc là rất cần thiết.

Ví dụ như nhà trọ [The Singing Apple Pavilion], một nơi cực kỳ kín đáo và là nơi khách hàng có thể thảo luận những chuyện riêng tư, là địa điểm lý tưởng đáp ứng mọi nhu cầu của khách hàng.

Bởi một thực tế là "Worker" không có được sự hỗ trợ từ một tổ chức như công hội mạo hiểm giả, khách hàng có yêu cầu phải tự tìm kiếm một nhóm "Worker" cho riêng họ.

Sẽ rất phiền phức cho mọi người nếu những "Worker" trọ lại ở những nơi khác nhau.

Hơn nữa, từ góc độ của "Worker", ở gần nhau sẽ mang lại một cảm giác thân thiết, cũng như lợi ích từ việc tránh các xung đột không cần thiết.

Và cuối cùng nhưng cũng không kém— chắc là lý do quan trọng nhất— các món ăn ở đây thật sự rất ngon.

Trong khi ngĩ về bữa ăn tối nay, Hekkeran mở cánh cửa vào nhà trọ.

Nếu bữa tối là món [pork stew] yêu thích của anh, anh sẽ rất hạnh phúc.

Bước vào với những suy nghĩ như vậy, những lời mà anh nghe thấy không phải thông dụng như "mừng trở về" hay "công việc tốt chứ" mà anh kỳ vọng nhưng..

"—Ta đã nói rồi!

Ta không biết!"

"Không, không, ngay cả khi ngươi có nói thế..."

"Ta không phải là người giám hộ hoặc thân nhân của cô bé đó.

Cô ta ở đâu thì làm sao mà ta biết được."

"Không phải hai người là đồng đội sao?

Không phải chỉ đơn giản nói là 'ta không biết' như một câu trả lời và rời đi.

Dù sao thì đó cũng là công việc của tôi."

Tại tầng đầu tiên của quán trọ, ở trung tâm của khu vực ăn uống, một người đàn ông và một người phụ nữ nhìn chằm chằm vào nhau.

Hekkeran nhận ra người phụ nữ đó.

Tuy ánh mắt hết sức dữ tợn, nhưng nổi bật nhất là đôi tai dài hơn tai của một người bình thường.

Điều đó cho thấy, tai của cô bằng khoảng một nửa tai của loài Elf điển hình.

Đúng thế, chủng tộc của cô là bán Elf.

Elf thường có thân hình mảnh mai hơn khi so sánh với con người.

Dường như người phụ nữ này cũng đã thừa hưởng đặc điểm này.

Cả cơ thể cô đều rất mảnh mai, thon gọn bất kể là khu vực quanh vùng ngực hoặc eo, hoàn toàn không có một đường cong nào trên cơ thể của cô.

Cô ấy phẳng như sân bay Nội Bài.

Nhìn từ xa, sẽ không quá ngạc nhiên nếu mọi người có lầm tưởng cô ấy là một người đàn ông.

Mặc bộ giáp da gọn gàng, cô không có trang bị cung tên như bình thường, vũ khí duy nhất của cô trong lúc này là con dao găm giắt bên hông.

Tên của cô là Imina, và là một trong những đồng đội của Hekkeran.

Tuy nhiên, Hekkeran không quen biết với người đàn ông hiện đang tranh cãi với Imina.

Tuy là hắn xuất hiện trong cái bộ dạng muốn nịnh nọt Imina bằng cách hạ thấp đầu, thế nhưng trong đôi mắt của hắn hoàn toàn không có sự chân thành.

Chỉ có sự ghê tởm.

Ít nhất cho đến lúc này, hắn vẫn cố giữ một thái độ lịch sự.

Cánh tay và ngực của gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn.

Sự xuất hiện của hắn có thể làm bất cứ ai đứng trước mặt hắn phải để cho hắn làm bất cứ điều gì hắn muốn.

Trong khi hắn không có vẻ gì là loại người dựa vào bạo lực để làm những điều mình muốn, Imina vẫn đủ khả năng xử lý hắn nếu hắn làm quá.

Mặc dù nhìn Imina không giống một người mạnh mẽ, sâu trong cơ thể cô là sức mạnh tiềm ẩn đủ để chăm sóc những tên côn đồ chỉ biết dựa vào sức mạnh cơ bắp.

"Không phải là ta đã nói ngay từ đầu sao?"

Nhận thấy giọng nói của Imina đã trở nên căng thẳng hơn, Hekkeran vội xen vào.

"Chuyện gì thế, Imina?"

Nghe thấy âm thanh của một giọng nói quen thuộc, Imina quay lại và kinh ngạc khi nhìn thấy Hekkeran.

Đối với một [Ranger] như Imina, một người xuất sắc trong việc cảm nhận và nhận thức về môi trường xung quanh, không phát giác cách thức Hekkeran tiếp cận từ sớm đủ cho thấy sự phân tâm của cô.

"...

Thằng quái nào đây?"

Gã đàn ông đặt câu hỏi khi đang bị Hekkeran xem là một kẻ xâm nhập.

Sau khi bắt gặp ánh mắt của hắn, Hekkeran cảm thấy bầu không khí giữa họ như đang trên bờ vực của sự xung đột.

Có điều, đối với một người đã sống sót qua vô số lần lăn lộn giữa lần ranh của sự sống và cái chết như Hekkeran, ánh mắt của hắn cũng không khác gì cái nhìn dữ dội của những con quái vật hung bạo.

"...

Đây là thủ lĩnh của nhóm chúng tôi."

"...

Oooh, ra đây là Hekkeran Termite-san lừng danh đó sao."

Hekkeran cảm thấy ghê tởm với thái độ thay đổi đột ngột của hắn.

Mặc dù Hekkeran không biết mục đích đằng sau chuyến viếng thăm của người đàn ông này, nếu hắn bằng cách nào đó đã để ý đến nhóm của Hekkeran khi đến cứ điểm của họ— nhà trọ— khả năng hắn không nhận ra Hekkeran là bằng không.

Cớ lẽ sự căng thẳng trong lời nói ban nãy là để lường mức độ mà Hekkeran xét đến.

Nếu Hekkeran để lộ dù chỉ là một dấu hiệu nhỏ nhất của sự yếu đuối, có lẽ gã đàn ông này sẽ tiếp tục bằng những lời lẽ đe dọa.

Trong giới "Worker" hoặc mạo hiểm giả, luôn luôn có những người có khả năng giết quái vật nhưng lại hèn yếu với con người.

Ngay cả sau đó, hầu hết điều họ sẽ là nhường một bước, nhưng nếu mọi thứ bị đẩy đi quá xa, nó chắc chắn sẽ kết thúc trong bể máu.

Mặc dù chỉ mới gặp nhau, anh ta lại như đã... anh chàng này... chắc chắn là cái loại mà mình không nên tiếp chuyện.

Có một sự thật là điều này giống như những phương pháp thường được sử dụng trong đàm phán, đó là một phương pháp mà Hekkeran không thích.

Anh sẽ có thiện cảm hơn nếu bên kia trực tiếp đi thẳng vào vấn đề thay vì đi lòng vòng.

"...

Ngươi có thể yên lặng một chút được không?

Ở đây là quán trọ, và ngươi đang làm phiền người khác.

Ta sẽ thấy tốt hơn nếu ngươi chịu im lặng một chút."

Tuy là anh nói thế, hoàn toàn không có một người khách nào ở gần.

Tất cả mọi người đã đi đâu?

Đó không phải là do muốn giấu mình, các vị khách trong quán trọ này đã quá quen với cách thức trò chuyện này bởi vì phần lớn người ở đây là "Worker".

Tuy nhiên, đây thật sự là chuyện hiếm thấy khi mà nơi này lại không có người.

Hekkeran trừng mắt nhìn gã đàn ông bằng một sức mạnh tương đương với một mạo hiểm giả cấp Mithril.

Phải đối mặt với một con quái vật, hắn chùn xuống.

"Tôi—tôi... tôi xin lỗi.

Tôi không có ý đó, thật mà."

Sau khi cố kiểm soát giọng nói của mình bình tĩnh trở lại, hắn cố gắng nói chuyện một lần nữa.

Tuy nhiên, hắn ngay lập tức trở nên im lặng một lần nữa khi bắp gặp cái nhìn trừng trừng của Hekkeran.

Xét theo phản ứng của hắn, quá rõ ràng để biết gã đàn ông thường làm công việc này, nơi bạo lực là quá thông dụng.

Anh chàng này đến đây để làm gì?

Mặc dù công việc mà nhóm Hekkeran thực hiện là làm ăn phi pháp, anh không nhận ra người đàn ông này, và Hekkeran cũng không biết lý do tại sao hắn ta lại được gửi tới đây.

Hắn chỉ đơn giản là không hợp với hình dáng của một người có yêu cầu.

Điều này làm Hekkeran cảm thấy phiền lòng, ánh mắt của anh cũng nhẹ đi và trực tiếp hỏi người đàn ông.

"...

Thế lý do ngươi đến đây là gì?"

"Về chuyện đó, tôi đang tìm một người mà Termite-san cũng biết, là Furt-san."

Nghe thấy cái tên Furt, hình ảnh của một người xuất hiện trong tâm trí anh.

Ngay cả vậy, thật khó để tưởng tượng là cô ấy có liên hệ với tên này.

Đó là kết luận của Hekkeran.

"Arche?

Có chuyện gì với cô ấy sao?"

"Arche...

Ah!

Đúng là vậy.

Tôi có chút nhầm lẫn, chúng ta đang nói về Furt-san, Arche Eeb Rile Furt-san."

"Và !?

Có chuyện gì xãy ra với Arche?

"Không, không, tôi chỉ muốn thảo luận vài chuyện với cô ấy...

Nội dung của nó là vấn đề cá nhân, đó là lý do tại sao tôi muốn biết khi nào cô ấy trở lại."

"Làm sao ta biết."

Hekkeran mạnh miệng đáp lại.

Đối với một kẻ không bao giờ thành thật khi nói chuyện, hắn đã phải sửng sốt trong lúc bởi những lời của Hekkeran.

"Nếu đã như vậy, cuộc nói chuyện nên kết thúc tại đây."

"Không— không còn cách nào khác.

Nếu đã là như vậy, tôi sẽ chờ ở đây một lát."

"Bấm nút biến cho anh."

Hekkeran chỉ vào lối vào của quán trọ với chiếc cằm của anh.

Thái độ của Hekkeran khiến gã hắn phải ấp úng lần nữa.

"Ta sẽ nói rõ luôn, ta không thích ngươi.

Ta chỉ đơn giản là không chịu được một kẻ như ngươi ở trong tầm mắt của ta."

"Nhưng đây là quán rượu mà, tôi có thể..."

"Ah, đúng rồi, phải không?

Khu vực này đúng là quán rượu.

Nhưng đừng quên điều này, ở đây cũng là nơi của những kẻ say thích đánh nhau," Hekkeran mỉm cười với gã đàn ông.

" Nhưng đừng quá lo lắng.

Thư giãn đi, thậm chí ngươi có bị thương nghiêm trọng, chúng ta có một [Priest] có khả năng sử dụng ma thuật trị liệu ở đây, người đó có thể chữa trị cho ngươi.

Miễn là người trả một cái giá hợp lý, thế đó."

"Chúng ta không thể giúp đỡ cho người mà không phải tính phí.

Nếu không, ngôi đền hẳn sẽ rất khó chịu.

Chúng ta chắc chắn không muốn thu hút bất kỳ một tên sát thủ nào được gửi đến từ phía đền thờ."

Imina nói.

Một nụ cười hiện trên gương mặt cô.

"Vâng, ít nhất chúng ta sẽ giảm giá cho ngươi.

Hãy nhớ cảm ơn ta vì điều đó, được chứ anh bạn?"

"—Và đó là những gì sẽ xãy ra."

"Các người muốn đe dọa—"

Lời nói của người gã ông dừng lại giữa chừng, vì hắn đã thấy sự thay đổi đáng kể trên gương mặt của Hekkeran.

Hekkeran bước một bước về phía trước, cho đến khi khoảng cách khuôn mặt giữa họ là một nắm tay.

"Hah?!

Đe dọa?

Ai đe dọa chứ?

Sẽ là một bất ngờ lớn nếu có đánh nhau?

Cái quái gì thế, ta chỉ đang cho ngươi một về khuyên tốt về một cuộc sống khỏe mạnh và lâu dài, và ngươi nói là ta đang đe dọa?

Ngươi đang thèm đòn à?"

Dáng vẻ hiện tại của Hekkeran là một cái gì đó mà chỉ những người đối mặt với cái chết mới có.

Đối mặt với áp lực tỏa ra từ Hekkeran, gã đàn ông lùi lại một bước.

Hắn tặc lưỡi một cái và sau đó miễn cường đi về cửa ra vào.

Tuy là hắn muốn che giấu sự sợ hãi của bản thân, nhìn vào lưng hắn thì nó đã xác nhận tất cả.

Khi tiến đến cửa ra vào, hắn quay lại và hét vào mặt Hekkeran và Imina lần cuối.

"Nói với con nhãi của gia tộc Furt!

Nói cho nó biết là thời hạn đang đến gần!"

"Hah?!"

Nghe thấy âm thanh đáp lại một cách khó chịu của Hekkeran, gã đàn ông vội vã rời đi.

Ngay sau khi gã đàn ông biến mất, biểu cảm của Hekkeran nhanh chóng bình thường trở lại.

Sự thay đổi đột ngột này đủ làm cho người ta nghĩ rằng toàn bộ cảnh tượng vừa nãy chỉ là một màn trình diễn.

Và sau đó, Imina vỗ tay, như thể anh đã thật sự đã có một màn trình diễn tuyệt vời.

"Vậy, đã có chuyện gì?"

"Tôi không biết.

Hắn cũng nói với tôi những chuyện như đã nói với anh."

Hekkeran ôm đầu trong thất bại.

"Chỉ cần chờ và nghe nó từ Arche khi cô ấy quay về vậy."

"...

Có điều, không phải là tốt nếu chúng ta can thiệp quá sâu vào chuyện của người khác."

"Tốt thôi, những gì anh nói là đúng, dù sao anh vẫn là thủ lĩnh mà.

Làm tốt nhất nhé!"

"Trong trường hợp này, tôi sẽ sử dụng quyền lực của mình như một thủ lĩnh ra lệnh cho cô đi hỏi về chuyện này.

Sẽ tốt hơn nếu nếu một đồng đội nữ hỏi cô bạn mình về chuyện đó, cô có nghĩ vậy không?"

"Thôi nào, cho tôi xin, tôi cũng không muốn hỏi đâu."

Cả hai người mỉm cười với nhau.

Có một vài quy tắc chung giữa mạo hiểm giả và "Worker", có những điều chỉ đơn giản là không được làm.

Việc thứ nhất là tìm hiểu về quá khứ của đồng đội.

Thứ hai là đòi hỏi quá nhiều.

Trong trường hợp của quy tắc thứ hai, đến một mức độ nào đó, đòi hỏi quá nhiều là không thể tránh khỏi bởi một thực tế là có nhiều người chọn làm "worker" vì lợi ích cá nhân.

Tuy nhiên, cũng có một giới hạn.

Quá nhiều sự đòi hỏi sẽ làm mất tính đoàn kết trong một nhóm.

Ví dụ, tin tưởng một người đồng đội luôn phàn nàn về vấn đề tiền bạc là rất khó khăn.

Dựa lưng mình vào đồng đội trong thời điểm nguy hiểm là một phần cơ bản của tình đồng đội và sự đoàn kết.

Do vậy, tất cả các nhóm cần một sự tín nhiệm tối thiểu dành cho nhau.

Nhưng bạn sẽ tin tưởng với một kẻ tham lam đến mức nào khi mà bạn nhận một công việc rủi ro cao, công việc có tiền thưởng cao?

Hiện tại, chuyện này dường như có liên quan đến Arche, và nó sẽ ảnh hưởng đến độ tín nhiệm của cô.

Đó chỉ đơn giản là không phải một vấn đề có thể dễ dàng bỏ qua.

Trong suốt quá trình làm việc, họ sẽ đặt mạng sống của bản thân vào tay của nhau.

Vì vậy họ không có đủ khả năng để làm việc cùng nhau khi có sự nghi ngờ dù là nhỏ nhất.

Hekkeran lắc đầu trong khi lộ ra vẻ miễn cưỡng trên gương mặt mình.

"Thật chả còn cách nào khác.

Tôi sẽ hỏi khi cô ấy quay trở lại."

"Trông cậy vào anh đó~."

Hekkeran chớp mắt với Imina, người đang mỉm cười và vẫy tay, và nói: "Đừng nghĩ là mình có thể thoát.

Cô cũng phải cùng tôi đi nói chuyện với cô ấy."

"Eh, ehhhh..."

Mặc dù Imina rõ ràng là muốn từ chối, cô đã từ bỏ ngay khi nhìn thấy sự quyết tâm trên khuôn mặt của Hekkeran.

"Oh tốt thôi, chả còn cách nào khác.

Hy vọng là không có chuyện gì quá lớn..."

"Dù sao thì Arche đi đâu rồi?"

"Eh?

Ah, cô ấy đi thu thập thông tin cho công việc."

"Không phải là Rob và tôi sẽ làm sao?"

Sau khi trở về từ Bĩnh nguyên Kattse, họ nhận được thêm một khoản hoa hồng, với các điều khoản hậu hĩnh do tính chất của công việc.

Như vậy, họ đã bắt đầu chuẩn bị cho công việc của mình.

Ban đầu nó được giao cho Roberdyck, người thích hợp nhất để lãnh việc này, tìm hiểu thông tin của người ủy thác cũng như các khoảng bồi thường.

Hekkeran đến văn phòng hành chính của Đế quốc để lấy khoảng thanh toán cho việc chinh phục Undead của họ— tất cả công việc có liên quan đến việc tiêu diệt Undead tại Bình Giã Kattse được xem là công việc quốc gia trong Đế quốc— và tại cùng một thời điểm, sử dụng nhiều phương pháp khác nhau để thu thập thông tin tương tự như Roberdyck.

Imina và Arche nên đợi ở quán trọ.

"Không phải là chỉ có vậy.

Rob cần giúp đỡ trong việc điều tra lịch sử và thông tin xung quanh khu vực hoạt động."

Hekkeran gật đầu, với một ánh nhìn như chợt hiểu ra vấn đề.

Mặc dù Arche đã không còn học tại học viện ma thuật hoàng gia, nhưng có lẽ cô vẫn còn giữ một số liên lạc ở đó.

Cô sẽ phù hợp hơn trong việc thu thập thông tin liên quan đến học thuật và cô có thể ghé qua hiệp hôi ma thuật để tìm thêm tài liệu bổ sung.

"Đó là lý do tại sao cô ấy lại đi cùng.

Rob cũng khá am hiểu, và có quan hệ với các ngôi đền.

Mà chuyện đó, thế nào rồi?"

Hekkeran phát ra tiếng động khi ngồi xuống ghế, và lên tiếng.

"Mặc dù yêu cầu được chỉ định cho "worker", nội dung của công việc không phải là xấu.

Lý do tại sao họ lại thuê "worker" trong thời gian này có lẽ là vì vị trí tác nghiệp là một nơi mà mạo hiểm giả không thể đến.

Tuy nhiên, giống như khách hàng đã nói, có vẻ như phía họ cũng đã liên hệ với các nhóm khác."

"Chúng thật sự phải hợp tác với các nhóm khác sao?

Kể cả khi họ nói người ta đã phát hiện ra một tàn tích mà chưa có ai đặt chân đến, họ sẵn sàng đầu tư nhiều thế này mà không có bất kỳ một lợi ích nhất định nào sao..."

"Anh chàng Greeham— từ một đội khác mà tôi đã tiếp xúc— cũng nói điều tương tự.

Nhưng cuối cùng, "Heavy Masher" dường như đã chấp nhận và đang chuẩn bị.

Nếu chúng ta không đưa ra quyết định vào ngày mai, mọi thứ có thể trở nên rắc rối."

Đến giờ, nhóm của Hekkeran cũng chỉ mới nghe qua nội dung trong yêu cầu, và họ vẫn chưa chấp nhận nó.

Mặc dù họ đã hứa là sẽ cho khách hàng một câu trả lời vào ngày mai, nếu họ chấp nhận, họ sẽ phải chuẩn bị ngay từ lúc này.

"Và sau đó, còn điều gì khác đi kèm trong thời điểm quan trong này... hai người đã có liên hệ nào chưa?"

"Chúng ta không loại trừ khả năng có nhóm khác muốn làm một cú đổi đời với chuyện này, tôi nghĩ là chúng ta vẫn nên chời đợi và lắng nghe ý kiến từ Arche trước khi quyết định.

Nếu nó thật sự là âm mưu được sắp đặt sẵn bởi một nhóm khác, chúng ta sẽ rút lui hoặc nhận lời?"

"Tất nhiên, chúng ta sẽ tham gia.

Nếu họ có kế hoạch cho một cuộc chiến, chúng ta sẽ cho chúng một trận đau đớn cho đến khi không còn ai dám gây hấn với chúng ta nữa, đến khi chúng ta nhổ hết từng cái răng của bọn chúng."

"Quá khích rồi đó."

Tuy bên ngoài Imina có vẻ gay gắt, Hekkeran cũng nghĩ rằng phương pháp của cô là cách giải quyết vấn đề tốt nhất.

Từ chối một thỏa thuận cũng không phải là chuyện gì lớn lao, tuy nhiên danh tiếng của họ sẽ giảm sút nếu họ rút lui.

Đánh mất uy tín là việc mà những người trong giới "worker" muốn tránh nhất.

Cùng lúc với quyết tâm đang rực cháy trong đôi mắt của Hekkeran, âm thanh cót két của cánh cửa vọng đến từ lối vào.

Có hai người bước vào quán trọ.

"—Về nhà rồi!"

"Chúng tôi về rồi đây!"

Tiếng nói đầu tiếng có phần trong trẻo thuộc về một cô gái, một thoáng sau đó là tiếng nói của một người đàn ông trầm thấp.

Việc ngập ngừng trong chốc lát này đến từ sự do dự của việc che giấu giọng nói thánh thót của cô bạn đồng hành.

Cô gái bước vào không phải là quá mảnh mai.

Dùng từ "thiếu nữ kiều diễm" mô tả cô là thích hợp nhất.

Độ khoảng 15-17 tuổi, cô gái sở hữu một vẻ mặt thanh tú và mái tóc dài ngang vai.

Cô mang một vẻ đẹp thanh lịch, nhưng khi nhìn kỹ, cô cũng tạo cho người khác ấn tượng về một con búp bê vô hồn.

Trên tay cô cầm một cây gậy bằng sắt có độ dài tương đương với chiều cao của cô.

Bề mặt của cây gậy được bao phủ bằng các ký hiệu và chữ viết cổ xưa.

Cô mặc một chiếc áo choàng rộng thùng thềnh, và theo đó, là quần áo cứng cáp cho thấy có sự phòng hộ.

Cô rõ ràng là một magic caster.

Một người đàn ông toàn mặc giáp— tuy là ông không có đội mũ giáp— và trên bộ giáp của ông là chiếc áo khoác ngoài có thêu biểu tượng thập tự đỏ.

Một cái chùy sao băng đeo bên hông, và một chiếc vòng quanh cổ có mặt như biểu tượng thêu trên áo.

Với một kiểu tóc được cắt tỉa gọn gàng và bộ râu được tỉa nhọn, tạo ấn tượng về một người đàn ông thành thật. vẻ ngoài khôn ngoan, tuổi của ông độ khoảng 30.

Là hai đồng đội mà Hekkeran đang chờ đợi, Arche Eeb Rile Furt và Roberdyck Goltron.

"Ooh, mừng trở về!"

Chuyện này có thể được xem là một thời điểm tốt hay xấu?

Hekkeran suy nghĩ khi quay lại chào mừng họ bằng một giọng nói nghiêm nghị.

"Có chuyện gì sao?

Có chuyện gì xảy ra với hai người à?"

Roberdyck nói bằng một giọng điệu mà không thể hiện bất kỳ thái độ bề trên nào với hai người họ.

Một trong những nguyên nhân là do sự lựa chọn cá nhân, nguyên nhân còn lại là sự bình đẳng giữa các "worker".

"Kh—không có gì."

"Đ-đúng thế.

Cũng như Hekkeran nói."

Arche và Roberdyck nhìn hai người họ và vẫy tay phủ nhận.

"Umm, nói đến chuyện này, đây không phải là nơi để nói chuyện, chúng ta nên đi qua đó nhỉ?"

Chấm dứt cử chỉ đùa giỡn, một biểu hiện nghiêm túc trên gương mặt Hekkeran khi anh chỉ về phía chiếc bàn tròn ở đằng sau khu vực quán rượu.

"Trước đó, err.

Về đồ uống— ne~, Imina.

Ông chủ đâu rồi?"

"...Ra ngoài mua đồ rồi.

Tôi đã xem qua chỗ của ông ta."

"Thật sao?

Vậy thì chúng ta nên làm gì?

Tôi có nên vô tình lấy ra một hoặc hai chai không?"

"—Tôi không uống rượu."

"Ah, tôi cũng thế, cảm ơn."

"...

Chắc chứ?

Nếu đã là vậy... hãy bắt đầu cuộc họp của [Foresight]."

Vẻ thoải mái trên gương mặt của các thành viên đã biến mất.

Đồng thời, họ ép trọng lượng cơ thể lên bàn, đưa mọi người lại gần nhau hơn.

Mặc dù không có bất kỳ người khách nào vào lúc này, loại hành vi này đã trở thành một thói quen của họ.

"Đầu tiên, tôi muốn xác nhận nội dung của yêu cầu."

Khi đã đảm bảo không có sự chú ý của người khác, Hekkeran tiếp tục.

Giọng điệu và biểu hiện của anh đã hoàn toàn khác trước.

Là người lãnh đạo của nhóm, đó là cần thiết để anh hành động một cách nghiêm túc và duy trì phẩm chất của mình trong hoàn cảnh này, điều mà một người lãnh đạo thường làm.

"Khách hàng lần này là Bá Tước Femel.

Nội dung của yêu cầu lần này là thăm dò một di tích cổ— nhiều khả năng hầm mộ này được phát hiện trong lãnh thổ Vương quốc.

Thù lao bao gồm tiền cọc là 200, và sau khi hoàn thành được thêm 150.

Chất lượng hợp đồng và tổng số tiền thù lao cũng như phần thưởng lần này là vô cùng cao.

Chưa kể đến sẽ có thêm tiền thưởng khi kết thúc dựa vào kết quả của cuộc điều tra.

Tất cả vật phẩm ma thuật tìm được trong quá trình điều tra sẽ thuộc Earl; tuy nhiên, người phát hiện sẽ được nhận một khoản tiền thưởng thêm bằng một nửa giá trị của vật phẩm ma thuật tìm được.

Đối với những thứ như đá quý, kim loại quý, tác phẩm nghệ thuật và những bảo vật khác, sau khi giá trị của chúng được thẩm định, một nửa số tiền sẽ được trao cho người phát hiện.

Ngoài ra, họ cũng đã liên hệ với các nhóm "worker" khác.

Căn cứ và các sự kiện có thể xảy ra, việc này rất có thể sẽ thành một hoạt động nhóm— thế đấy, tôi nghĩ mình đã nói xong."

Sau khi chia sẻ những thông tin mà anh thu được với Arche và Roberdyck, Hekkeran quay lại nội dung cuộc họp.

"Thời gian tối đa là ba ngày.

Mục đích chính là khám phá bên trong lăng mộ.

Phần quan trọng cần lưu ý là rất có thể chúng ta sẽ gặp phải quái vật trong quá trình điều tra, và chủng loại mà chúng ta phải đối đầu là chưa được biết.

Nhìn từ bề ngoài, yêu cầu này dường như chỉ là một cuộc điều tra đơn giản."

Việc quái vật xuất hiện tại các di tích bỏ phế ở vùng ngoại ô trong nền văn minh con người như xào huyệt của chúng là hết sức bình thường.

Như vậy, cái nhiệm vụ "điều tra" này có mức thù lao lớn cũng không có gì lạ.

"Yếu tố quan trọng nhất trong yêu cầu này là có vẻ như lăng mộ vẫn chưa được ai khám phá."

Khoảnh khắc câu nói được nói ra, bầu không khí xung quanh nhóm đã thay đổi.

Hai trăm năm trước, trong thời đại bạo loạn của Ma thần, đã có nhiều quốc gia rơi vào cảnh diệt vong.

Không chỉ có những quốc gia là bị hủy diệt, kể cả các quốc gia của Bán nhân loại và các loài dị hình khác cũng rơi vào cảnh diệt vong.

Những tàn tích của một nền văn minh thông thường sẽ chứa đựng nhiều báu vật vô giá— khả năng tìm thấy các vật phẩm ma thuật cũng rất cao.

Việc tìm kiếm kho báu là một giấc mơ chung của cả mạo hiểm giả và [worker].

Vì vậy, một tàn tích chưa được khám phá là một điều gì đó mà giới mạo hiểm giả và [worker] luôn khao khát tìm kiếm.

Và đột nhiên, nó đã ở ngay trước mắt họ.

Sau khi xác nhận sự phấn khích trong mắt đồng đội của mình, Hekkeran chuyển ánh mắt sang hai người đã ra ngoài thu thập thông tin.

"Cuối cùng, vật dụng cần thiết cho chuyến đi và địa điểm tất cả sẽ do Bá Tước lo liệu.

Đó là tất cả thông tin mà tôi thu thập được.

Tiếp theo, Arche và Roberdyck, kết quả điều tra của hai người thì sao."

"—Về chuyện đó, tôi sẽ bắt đầu.

Chỗ đứng của Bá Tước Femel trong cung điện không tốt lắm.

Có tin đồn là hoàng đế khát máu đã lạnh nhạt với hắn.

Ngoài ra, từ những gì mà tôi thu thập được, có vẻ như hắn không phải làm vì tiền."

"Về phần tàn tích được phát hiện trong lãnh thổ Vương quốc, cả tôi và Arhce-san đã cố gắng nghiên cứu lịch sử của các nền văn mình trước đây.

Cho đến giờ, chúng tôi không tìm thấy bất kỳ hồ sơ nào nói về thành phố cổ đại được xây dựng gần vị trí lăng mộ được phát hiện.

Nếu đó thật sự là một lăng mộ, chúng ta có lẽ đã tìm ra manh mối được ghi chép trong cuốn sách... thật sự mà nói thì, tôi không tài nào tìm được lý do tại sao lại có một lăng mô được xây dựng tại đó.

Chỉ có một vài ngôi làng nhỏ nằm gần khu vực này, có lẽ sẽ tốt hơn nếu ta thu thập thông tin ở đó?"

"Chuyện đó là không thể.

Chúng ta đã được lệnh là phải giữ việc này càng bí mật càng tốt.

Khách hàng muốn ít người biết nhất có thể, nói cách khác, chúng ta không nên làm bất cứ điều gì không cần thiết."

"—Dĩ nhiên, khu vực này thuộc về Vương quốc.

Nếu mọi thứ được tiếp xúc, chúng ta sẽ tự đặt dấu chấm hết cho mình bằng việc trở thành kẻ thù của Vương quốc và gia tộc Vaiself."

Khám phá tàn tích được phát hiện tại một quốc gia khác, loại công việc nằm trên lằn ranh bất hợp pháp thế này là lý do tại sao [worker] được lựa chọn thay vì mạo hiểm giả.

"Nói cách khác, việc chúng ta làm vẫn là dơ bẩn như cũ?"

"Tuy là có thể hiểu như vậy, ít nhất thì cũng nói tế nhị một chút chứ."

"Đúng vậy.

Nếu một [worker] của Đế quốc bị bắt trong lãnh thổ Vương quốc, Bá Tước chắc chắn sẽ bị kéo xuống cùng với chúng ta."

"Chuyện này mang chúng ta đến với vấn đề chính."

"Thông tin phát hiện ra tàn tích này đến từ đâu?"

"Um.

Không lạ lắm nghĩ về điều này, thật kỳ lạ."

"Vậy sao?

Không phải tàn tích nằm khá gần với rừng đại ngàn Tove sao?

Có lẽ nó được phát hiện trong quá trình khai phá."

"—Rõ kỳ quái.

Hãy nhìn xem."

Arche mở bàn đồ ra và chỉ về phía một điểm tròn.

"Mặc dù chi tiết không được rõ ràng, nhưng những điểm này..."

Quét ngón tay bé nhỏ của mình dọc theo bản đồ, Arche chỉ vào mục tiêu của họ.

"—Ngoài ra còn một ngôi làng nằm ở đây.

Nhưng quy mô của nó thật sự nhỏ.

Có lẽ tốt hơn nếu gọi nơi đây là thôn trang.

Tôi không tin là một ngôi làng như thế này lại đủ khả năng khai phá khu rừng."

"Đúng thật là vậy.

Khả năng ngôi làng trong lúc khai phá phát hiện được là rất thấp.

Đặc biệt là khu rừng lại là nơi sinh sống của những con quái vật nguy hiểm...

Việc này rất có khả năng là được thực hiện như là một dự án của Vương quốc, nhưng tôi không nhìn thấy một lý do nào để họ khai quật một phần của khu rừng.

Sau cùng thì thông tin của chúng ta vẫn còn rất hạn hẹp."

Bốn người họ rơi vào tình cảnh khó khăn.

Họ có nên chấp nhận yêu cầu?

Không giống như mạo hiểm giả, những người có sự ủng hộ của toàn bộ công hội, điều tra chính xác tất cả các chi tiết liên quan đến công việc được yêu cầu trước khi quyết định là một việc hoàn toàn cần thiết đối với [worker].

Đầu tiên, họ phải điều tra kỹ lưỡng lai lịch của khách hàng và mối quan hệ của người đó, sau đó là về vị trí làm việc.

Cuối cùng, dựa vào các thông tin thu thập được từ các mô tả về công việc, rồi quyết định có nên chấp nhận hay không.

Ngay cả khi đã thực hiện tất cả những điều trên, đôi khi nó vẫn còn chưa đủ.

Nếu một người không đủ khả năng để đảm nhận công việc, người đó nên từ bỏ con đường làm [worker].

Không cần phải bận tâm với phần thù lao hậu hĩnh từ công việc, sẽ tốt hơn nếu lựa chọn từ chối khi mà bạn không thể rửa sạch những vết nhơ đã nhuộm đầy đôi bàn tay bạn.

"...Tôi đã xác nhận khoản thù lao, khoản tiền này được trả như là tiền cọc—."

Hekkeran đặt một tấm thẻ kim loại lên mặt bàn.

Bề mặt của nó được khắc với vố số nét chạm khắc nhỏ và chữ cổ khác nhau.

Tuy là anh được trao cho tấm thẻ kim loại, anh sẽ phải trả lại nếu như từ chối yêu cầu.

"Tôi đã kiểm tra thứ này với ngân hàng Đế quốc.

Số tiền đã được ghi vào tài khoản của tôi, và có thể chuyển thành tiền mặt bất cứ lúc nào."

Tấm thẻ kim loại là một loại bảo lãnh được sử dụng bởi ngân hàng Đế quốc, có vai trò tương tự như chi phiếu.

Để ngăn chặn việc làm giả, tấm thẻ được làm rất tỉ mỹ và tinh vi.

Mặc dù quá trình chế tác rất dài, và chắc chắn sẽ phải chịu một khoảng phí bổ sung cho người sử dụng, thế nhưng ưu điểm là vượt xa so với nhược điểm.

Ở các quốc gia khác, loại hình này thường được xử lý bởi công hội mạo hiểm giả; tuy nhiên tấm thẻ kim loại được sử dụng trong Đế quốc được bảo đảm bởi chính Đế quốc.

"Từ bề ngoài của công việc, đây không giống một cái bẫy...

Tôi thấy họ rất nghiêm túc khi trả tiền đặt cọc."

Nếu đây là một cái bẫy, không cần thiết phải trả một số tiền lớn đến như vậy.

Tuy nhiên, điều này chỉ đúng cho một ai đó nghĩ theo hướng đó, mặc dù Hekkeran không tin là mình đã làm một việc gì đó xúc phạm đến một quý tộc mà đủ để khiến anh rơi vào tầm nhắm trong một cái bẫy.

"Tôi—"

"Dừng lại.

Imina, tôi vẫn chưa nói xong.

Làm ơn, giữ suy nghĩ của mình linh hoạt hơn chút đi."

"Vâng, vâng.

Chúng ta sẽ nghe nó sau.

Về lời đề nghị với chúng ta... dường như họ đang ép buộc ta về mặt thời gian, tuy nhiên, vẫn còn có những điểm mà tôi không đồng ý.

Ví dụ như việc thuê nhiều đội [worker], anh nghĩ là họ có ý gì trong chuyện này?"

Cũng như điều mà Imina đã chỉ ra, xem xét về khoảng thời gian cần thiết để liên hệ với nhiều nhóm, việc này sẽ dễ đoán hơn nếu chọn nhóm đầu tiên chấp nhận và vội vàng đến vị trí của lăng mộ, xét thấy một việc như vậy là một yêu cầu vội vàng.

"—Tôi không chắc lắm.

Vốn dĩ, tôi không hiểu lý do tại sao họ lại gấp rút hành động đến vậy.

Tôi cũng không nhận được bất kỳ thông tin nào nói về tình cảnh nguy cấp xảy ra với Bá Tước.

Nó không hẳn là nếu có bất kỳ sự kiện hay nghi thức sắp có trong vài ngày tới.

Điều duy nhất tôi có thể nghĩ là họ đang lo sợ việc tàn tích có thể bị Vương quốc phát hiện.

Thuê nhiều nhóm chỉ có thể là muốn nâng cao tỷ lệ thành công?"

"Về chuyện đó, Hekkeran.

Anh có nghe thấy bất cứ điều gì từ Greenham?"

"Không có gì nhiều để nói.

Tôi chỉ đi và hỏi nếu họ được liên hệ, nhưng dường như họ cũng đang thèm muốn các thông tin liên quan đến việc này.

Thật khó khăn để không tiết lộ điều gì với họ."

Hekkeran nhún vai trong bất lực.

"—Nếu đã là vậy, có lẽ sẽ có bên thứ ba cũng nhắm đến di tích này?"

"Thật sự thì rất có khả năng.

Nếu đó là sự thật thì nó sẽ giải thích lý do tại sao có nhiều [worker] được thuê.

Oh đúng thế, việc này có vẻ như là một chuyện gì đó rất lớn xảy ra gần đây ở Vương quốc.

Tuy nhiên, nó dường như không có việc gì để làm đối với các khu vực gần E-Rantel..."

"Hãy nghe ngóng nhiều hơn về chuyện này, Rob."

Do thiếu thông tin chính xác, Roberdyck chỉ có thể giải thích những gì đã nghe được từ các thông tin góp nhặt ít ỏi.

Vì hầu hết các chi tiết liên quan đến việc này được ráp lại với nhau từ những tin đồn, bức tranh tổng quan được vẽ nên sau cùng không phải là rõ ràng và đáng tin cậy.

"Humm, chúng ta không thể dám chắc nếu sự việc có liên quan theo bất kỳ cách nào.

Tuy nhiên, tôi vẫn nghĩ là những điều Arche nói là có khả năng nhất, Rob cũng đồng ý."

"Nếu trong trường hợp này... thuê nhiều nhóm [worker] và xem xét địa điểm của công việc là trên lãnh thổ Vương quốc, có thể nào có khả năng chúng ta xung đột với mạo hiểm giả trong Vương quốc được phái đến điều tra di tích?

Chuyện này giống như là không có kẽ hở cho việc thu thập thông tin nội bộ của Đế quốc."

"Một điều khác cần chú ý là một cuộc phục kích do một nhóm [worker] được thuê khác tiến hành.

Tôi chắc chắn là không muốn bản thân phải bỏ mạng oan uổng cũng như chúng ta chỉ vì muốn đạt được mục tiêu của chính chúng ta."

"Chúng ta cũng cần phải lưu ý việc phục kích có thể được một nhóm mạo hiểm giả thực hiện.

Nói về điều này, tôi mong khả năng này cao hơn nếu việc phục kích là do mạo hiểm giả thực hiện.

Ít nhất thì chúng ta có thể cố gắng thương lượng với họ và việc này ắt hẳn là không được đối với những kẻ xảo quyệt như [worker]."

"Nếu việc này là do [worker] làm, rất có khả năng mọi chuyện sẽ kết thúc trong đổ máu."

"—Chúng ta nên làm gì đây, thủ lĩnh?"

Vấn đề tổng thể đã được đưa ra, việc thảo luận và ý kiến của từng thành viên đã được bày tỏ.

Những gì còn lại là một vài sự suy đoán trước khi đi đến kết luận sau cùng.

"Trước khi quyết định, tôi có một điều muốn nói... tôi nghĩ là mọi người điều có nhu cầu muốn nghe."

Hekkeran thở dài, và Imina, người đang ngồi bên cạnh Hekkeran, nín thở trong giây lát.

"Arche, có một người đàn ông lạ mặt đến đây và nói là đang tìm cô."

Nghe thấy điều này, ngoài gương mặt vô cảm thường ngày của Arche, chỉ có hàng lông mi là giật nhẹ.

Nhìn thấy phản ứng này, Hekkeran hiểu là Arche biết người đàn ông đó.

"Hắn đã nói gì vào lúc cuối?...

Chuyện đó là gì?"

Hekkeran hiển nhiên hỏi Imina.

Những gì anh nhận được là một ánh mắt như muốn nói "anh đang nói cái quái gì vậy?".

Tuy nhiên, khi nhận ra Hekkran đã thật sự quên đi điều đó, Imina đáp lại bằng một giọng mệt mỏi.

"Nói với con nhãi của gia tộc Furt!

Nói cho nó biết là thời hạn đang đến gần!"

"Đúng, đại loại là vậy."

Bị đẩy ra ánh đèn sân khấu, Arche hít một hơi thật sâu và nói với giọng nặng trĩu.

"—Tôi mắc nợ."

"Mắc nợ?!"

Hekkeran kêu lên trong ngạc nhiên.

Tất nhiên, không chỉ có một mình Hekkeran, Imina và Roberdyck cũng có biểu hiện bị sốc.

Vì trong nhóm họ không phân chia cấp bậc, thu nhập được chia đều cho nhau.

Và suy nghĩ lại về số tiền họ kiếm được từ đó đến giờ, khái niệm nợ nần là vô lý.

"Cô nợ bao nhiêu?"

"—300 đồng vàng."

Nghe câu trả lời của Arche, ba người họ liếc mắt nhìn nhau một lần nữa.

Khoảng nợ này là một điều mà người bình thường thậm chí còn không dám mơ đến.

Đến cả [worker] cũng không tài nào kiếm nổi trong một lần.

Mặc dù thù lao cho yêu cầu hiện tại của họ là 350 đồng vàng, khoảng tiền này là cho toàn nhóm.

Sau khi trừ đi các chi phí bảo dưỡng cũng như mua sắm thiết bị và vật dụng cần thiết, số tiền còn lại chia cho mỗi thành viên cũng chỉ khoảng 60 đồng vàng.

Hơn nữa, nhóm của họ được xem như là đứng trên đỉnh của giới [woker].

Sử dụng cùng một tiêu chí đánh giá như mạo hiểm giả, cấp bậc của họ sẽ tương đương với cấp Mithril.

Ngay cả ở cấp độ của họ, họ không thể nào kiếm được nhiều như thế trong một nhiệm vụ.

Điều đó cho thấy khoảng nợ này khủng khiếp đến nhường nào.

Gương mặt Arche nhạt dần khi cô cảm thấy ánh mắt nghi ngờ của những người bạn đang nhìn vào cô.

Cũng tự nhiên khi cô muốn lãng tránh chuyện này.

Tuy nhiên, nếu lúc này cô không trả lời, sẽ chẳng ngạc nhiên gì nếu cô kết thúc mình với việc bị đuổi khỏi nhóm.

Sau một hồi nghĩ ngợi, Arche cuối cùng cũng mở miệng.

"...

Kể từ khi gia đình tôi coi đó là một sự sỉ nhục vô cùng lớn, tôi chưa bao giờ nói chuyện này với bất cứ ai, nhưng... [Blood Emperor] đã thu hồi tư cách quý tộc của gia đình tôi."

[Blood Emperor]— Jircniv Rune Farlord el Nix.

Nổi tiếng là đôi tay nhuốm đầy máu tươi.

Do một số sự kiện xảy ra, hoàng đế trước đó buộc phải thoái vị.

Ngay sau đó, những gì xảy ra đối với một trong Ngũ Đại Gia Tộc của Đế quốc, gia tộc của mẹ [Blood Emperor], đã bị buộc tội ám sát hoàng đế và bị tận diệt.

Mọi thứ sau đó trở nên cay đắng, những người anh em của Hoàng đế cũng nối tiếp nhau mà chết.

Trong thời gian đó, sự kiện này giống như một cơn gió mang đến cái chết thổi vào thành phố, và cận kề hồi kết, ngay cả mẹ của anh cũng bị vướng vào và mất mạng.

Tất nhiên, đã có sự phản đối trong thời gian đó.

Tuy nhiên, phe đối lập là vô nghĩa đối với [Blood Emperor], người đã làm chủ hiệp sĩ của Đế quốc trong khoảng thời gian làm thái tử.

Sử dụng lực lượng quân sự áp đảo, mỗi một quý tộc muốn chống lại đều bị cắt bỏ như lúa mì đứng trước lưỡi hái.

Những người duy nhất còn lại là những kẻ cam kết trung thành với hoàng đế từ tận đáy lòng, và do đó sự việc đã kết thúc với việc tập trung toàn bộ quyền lực vào tay ông ta.

Tuy nhiên, [Blood Emperor] không chỉ dừng lại ở đó.

Rất nhiều quý tộc còn sót lại sớm đã bị thu hồi tước vị quý tộc do thiếu năng lực.

Thay vào đó, những người có năng lực sẽ có cơ hội nâng cao địa vị của họ.

Tất cả trong tất cả, có hai điểm chính khiến người ta phải ngạc nhiên nhất.

Đầu tiên là sức mạnh của Đế quốc không giảm thiểu một chút nào trong việc loại bỏ hàng loạt quý tộc.

Thứ hai là về hoàng đế, người đạt được tất cả những điều này trong một hoặc hai năm qua chỉ là một cậu bé lên 10.

Việc một gia đình bị tước quyền quý tộc không phải là hiếm gặp.

Tuy nhiên—

"—Ngay cả bây giờ bố mẹ tôi vẫn giữ lối sống như trước.

Dĩ nhiên, chúng tôi không có khả năng chi trả.

Đó là lý do tại sao cha mẹ tôi đã lựa chọn vay tiền từ những kẻ mờ ám."

Nghe thấy điều này, ba người họ liếc nhìn lẫn nhau.

Mặc dù cả ba người đã che giấu cảm xúc của mình, cảm giác lo âu, khó chịu, bất mãn và tức giận truyền qua nhau.

"—Tôi tự tin vào khả năng ma thuật của mình.

Tôi muốn tham gia."

Những lời này đã được nói bởi một đứa trẻ mảnh mai đang nắm giữ một cây gậy cao hơn mình.

Hình ảnh của một đứa trẻ nhỏ bé với khuôn mặt vô cảm, đang giữ cây gậy của mình bằng cả hai tay khi đang đứng trước mặt họ, đột nhiên lọt vào tâm trí của Hekkeran và những người khác.

Sau đó, là hình ảnh của một gương mặt sửng sốt của chính họ khi họ nhìn vào sức mạnh ma thuật của Arche hiện trong đầu họ.

Trong suốt hai năm qua, trải qua vô vàn những chuyến phiêu lưu và mạo hiểm mà ngay cả một hành động sai lầm sẽ dẫn đến cái chết, số tiền mà họ kiếm được là rất đáng kể.

Tuy nhiên, trang bị của Arche hầu như không thay đổi kể từ lúc bắt đầu.

Lý do cho việc này cuối cùng cũng đã được tiết lộ.

"Là thật sao?

Tôi có nên đến đó và 'nói chuyện' thích đáng với họ?" (Hekkeran)

"Tôi nghĩ đó là khoảng thời gian để cha mẹ cô lắng nghe tiếng nói của Chúa.

Không, không, có lẽ trước đó Chúa nên cho họ vài chai dầu ăn."(cho nó ăn đấm đó mà) (Roberdyck)

"Tôi không nghĩ là lỗ tai của họ được thông thoáng, có lẽ tôi nên thông cho họ vài cái lỗ." (Imina)

"—Bình tĩnh.

Nó đã đi đến nước này, những gì mà tôi muốn nói là, tùy thuộc vào tình hình mà tôi có kế hoạch mang hai đứa em trốn khỏi cha mẹ của tôi."

"Cô có em sao?"

Thấy Arche gật đầu, ba người họ nhìn nhau một lần nữa.

Mặc dù họ không nói ra, nhưng sâu thẳm trong trái tim họ, họ bắt đầu cảm thấy có lẽ từ bỏ yêu cầu lần này sẽ tốt hơn.

Có một sự thật là thu nhập của [worker] cao hơn so với mạo hiểm giả.

Tuy nhiên, khả năng đối mặt với nguy hiểm cũng cao hơn nhiều.

Tuy là họ cố gắng đảm bảo công việc của họ nằm ở mức an toàn tối đa nhất, khả năng gặp phải tình huống nguy hiểm vẫn rất cao.

Một lỗi duy nhất có thể dẫn đến bị kịch cho những đứa em.

Tuy nhiên, sẽ là vô nghĩa nếu cứ tiếp tục suy nghĩ những điều này.

"Thật vậy sao?...

Thế thì chúng ta hãy dừng chủ đề này tại đây thôi.

Chúng tôi sẽ cho phép cô xử lý các vấn đề hiện tại của bản thân...

Dù sao, trở lại với vấn đề chính của chúng ta, chấp nhận yêu cầu lần nay hay không?"

Khi nói điều này, Hekkeran ném một cái nhìn lạnh lùng về Arche.

"Arche, tôi không muốn làm tình hình xấu đi nhưng cô không có quyền quyết định trong trường hợp này.

Chuyện gì cũng có thể xảy ra nếu bản thân đang bị mù quáng bởi lòng tham.

"—Thật ra, tôi đã nghĩ đến việc mình sẽ bị loại ra khỏi nhóm."

"Cậu đang nói gì thế?

Với một magic caster có năng lực cao như cậu, sẽ là mất mát rất lớn cho chúng tôi nếu như để cậu ra đi."

Lời nói này không có nghĩa là an ủi.

Đó là sự thật.

Tài năng bẩm sinh của Arche.

Một đôi mắt mang theo phép màu, đã giúp nhóm của Hekkeran nhiều lần trong quá khứ.

Nếu phải trao cho tài năng bẩm sinh của Arche một cái tên, [All-Seeing Eyes] sẽ là tên thích hợp nhất để mô tả nó.

Magic caster Ma lực hệ luôn có một luồng khí vô hình bao quanh cơ thể họ.

Tuy nhiên, tài năng bẩm sinh của Arche cho phép cô có thể nhìn trực tiếp vào nó.

Không chỉ có vậy, cô thậm chí còn có thể nhìn thấy cấp bậc ma thuật mà đối thủ có thể sử dụng.

Ưu điểm của khả năng này là có thể đánh giá sức mạnh của đối thủ mà không cần kẻ đó nói.

Chỉ có một người khác trong đế quốc cũng sở hữu khả năng này mà Hekkeran biết.

Và người đó là magic caster xếp hạng cao nhất— Fluder Paradyne.

Mặc dù đôi mắt của họ là điểm chung duy nhất, nó cũng đã cho thấy tài năng hơn người của Arche, kể từ khi cô được so sánh với Fluder.

"Nghĩ đến việc học viện ma thuật để một đứa trẻ tài năng như vậy ra đi."

"Chuẩn rồi.

Có năng lực sử dụng cùng một cấp độ ma thuật với tôi ở độ tuổi trẻ đến như vậy đã đơn giản là không thể tin nổi.

Có thể trong tương lai Arche sẽ đạt đến bậc thứ 6."

"—Tôi nghĩ là khả năng đó là rất khó.

Tuy nhiên, tôi sẽ rất vui nếu nó tồn tại."

Bầu khí bị phá vỡ đã được phục hồi, Hekkeran vỗ tay.

Sự chú ý của mọi người lần nữa tập trung vào chủ đề cũ.

" Giờ thì giờ thì, quay về yêu cầu, chúng ta chấp nhận chứ? —Roberdyck."

"Tôi không phản đối."

"Imina?"

"Sao lại không chứ?

Đây là việc tôi muốn làm."

Công việc dành cho [worker] thường không phải loại tầm thường.

Chỉ mới cách đây vài ngày, họ còn ở Bình nguyên Kattse tiêu diệt Undead.

Công việc như thế hoàn toàn khác so với yêu cầu được đưa ra lúc này.

"Trong trường hợp này—"

"—Nếu đó là vì lợi ích của tôi, làm ơn hãy nói không.

Kể cả khi chúng ta có từ chối yêu cầu lần này thì tôi vẫn còn cách khác."

Ba người họ nhìn nhau, và sau đó một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt của Imina.

"Không đâu.

Nếu cậu nghĩ về nó, yêu cầu lần này không phải là loại công việc mờ ám thường làm.

Phần thưởng lần này cũng thật sự rất đáng để thử.

Phải không, Rob?"

"Đúng thế.

Nó không chỉ vì lợi ích của cô.

Có lẽ sẽ có rất nhiều vật phẩm ma thuật chưa được phát hiện trong tàn tích.

Phải không nào, Hekkeran?"

"Có thể, Arche.

Tuy là có hơi đáng tiếc khi chúng ta không thực hiện việc này với sự nổi tiếng là những nhà thám hiểm đầu tiên đi vào di tích."

"—Với lòng biết ơn sâu sắc nhất của tôi."

Thấy Arche cúi đầu, ba người họ nhìn nhau và mỉm cười.

"Vậy thì, Arche và tôi sẽ đi quy đổi tấm thẻ kim loại thành tiền mặt.

Hai người hãy đi và chuẩn bị các vật dụng cần thiết cho nhiệm vụ này."

Các vật phẩm cần thiết cho một chuyến phiêu lưu có thể bao gồm những thứ như dây thừng và dầu (TL: tụi này đem dầu ăn theo làm gì?), cũng như một số vật phẩm ma thuật.

Đối với một ngươi có tính cách tỉ mỉ như Roberdyck, và Imina sở hữu kỹ năng của class [thief], sắp xếp công việc này cho họ là hoàn hảo.

Mặt khác, có thể nói là Hekkeran đơn giản không thích hợp cho những công việc như thế này.

"Được rồi mọi người, chúng ta bắt đầu thôi!...

Arche."

Chuyển hướng về Arche đang có biểu hiện lạc lõng, cuối cùng thì Hekkeran cũng nói những gì muốn nói từ trước.

"Thù lao từ yêu cầu lần này là không đủ để trang trải nợ nần của cô."

"— Không sao.

Nhiêu đây cũng đã đủ để kéo dài thời hạn."

"Cô có thể vay phần còn lại từ chúng tôi."

"Đúng vậy.

Cô luôn có thể trả lại cho chúng tôi bằng thù lao kiếm được từ công việc trong tương lai."

Dĩ nhiên là khoảng tiền sẽ không được cung cấp miễn phí bởi vì cách thành viên của nhóm [Foresigh] là bình đẳng.

"—Lúc này cứ giữ lại số tiền.

Tôi đã trả lại hầu hết những gì mà cha mẹ vô trách nhiệm của tôi đã mượn.

Nhưng hay cho tôi một ít thời gian để suy nghĩ."

"Thế thì tốt.

Hãy cứ suy nghĩ đi."

Bốn người họ nhìn nhau lần cuối trước khi hoàn tất những gì được giao phải làm cho nhiệm vụ.

Phần 3

Một khu vực dân cư xa hoa nằm trong phạm vi thủ đô của Đế quốc, nơichiếm đóng một khu vực đất đai rộng lớn.

Từ lâu, các dãy dinh thự sang trọng xây dựng trên mảnh đất này, dược dựng lên theo phong cách thuộc về trước kia.

Đi ngang qua các dinh thự sẽ mang lại một cảm giác hoài niệm về lịch sử.

Phỏng đoán cư dân sinh sống ở đây là quý tộc là có khả năng nhất.

Dinh thự của một quý tộc là thương hiệu cho tình trạng của họ.

Người ta có thể xem nó như là một sự lãng phí tiền bạc, nhưng nếu không được trang trí bắt mắt, có khả năng họ sẽ trợ thành đối tượng bị chế giễu.

Nội thất, đồ trang sức, quần áo, dinh thự, sân nhà— tất cả những điều cần thiết để duy trì cho địa vị của một người thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội.

Đối với tầng lớp quý tộc, những người liên tục kết bè kết phái, điều này là cần thiết để phô bày sự giàu có của họ.

Sống trong một dinh thự đơn điệu đã đủ lý do để bị chế nhạo và xem thường.

Bởi vì điều này, giới quý tộc quan tâm đến quyền lực và chính trị đã phải liên tục trang hoàng nhà cửa và chính bản thân họ.

Nói một cách thực tế, điều này cũng tương tự như phô diễn sức mạnh giữa các thế lực quân sự.

Đó là một đặc ân dành cho kẻ có thực lực.

Đây là những điều mà người ta sẽ nhìn thấy khi nhìn xung quanh.

Khu vực bên trong thủ đô này có trị an tốt nhất trong các quận khác, nơi mọi thứ đều tốt đẹp và tĩnh lặng.

Tuy nhiên, nếu bạn quan sát một cách cẩn thận, sự yên tĩnh có thể có chút đáng sợ.

Điều này là do thiếu vắng sự hiện diện của con người.

Trong thực tế, đa số các dinh thự đều bỏ hoang và trống rỗng.

Do sự kiện thiết lập quyền lực của [Blood Emperor], phần lớn chủ nhân của những dinh thự này đã không thể duy trì các khoản chi phí sinh hoạt ở khu này.

Trong số những dịnh thử trống rỗng, vẫn còn một số ít được sử dụng.

Không giống như trước đây, việc làm vườn được giữ rất thô ráp và không có các đầy tớ đừng đợi ở bên ngoài.

Đó là một trong những dinh thự mà gia đình Arche sinh sống.

Cô được cha mẹ mình chào đón khi về nhà, hình thức đúng chuẩn của một quý tộc với phong thái nghiêm trang và trang phục ưa thích.

"Ooh, mừng con về nhà Arche."

"Mừng trở về."

Trước khi đáp lại một cách thích hợp, Arche quay lại nhìn mẫu thủ công tinh xảo [glasswork] được khắc cẩn thận vào hình dáng của một cái cốc.

Nó tỏa ra một bầu không khí rất đắt tiền.

Gương mặt Arche co rút do trước đây chưa hề nhìn thấy thứ này.

"—Đây là?"

"Oh, đây là [Artist Jan's]—"

"—Đây là không ý con muốn hỏi.

Trước đây còn không hề nhìn thấy thứ này, tại sao bây giờ chúng ta lại có nó?"

"Đó là bởi vì ta đã mua nó vào sáng nay."

Đó là một câu trả lời đơn giản đến từ người cha, với một giọng điều như thể ông đang nói một cái gì đó tương tự như "chào buổi sáng".

Nghe thấy điều này, cơ thể của Arche bắt đầu run rẩy.

"—Bao nhiêu?"

"Hmm... ta nghĩ là giá của nó khoảng 15 đồng vàng.

Rẻ mà, phải không?"

Arche rũ vai xuống trong tuyệt vọng.

Dự định ban đầu của cô là dùng khoản tiền từ công việc hiện tại của mình để trả một phần nợ, và bây giờ cô lại thấy nó tăng lên nhiều hơn.

"—Tại sao cha lại mua nó?"

"Là một quý tộc, nếu chúng ta thậm chí còn không mua nổi những thứ này, chúng ta sẽ trở thành trò cười cho mọi người."

Nghe tiếng cười ngạo nghễ đến từ người cha của cô, sự giận dữ bắt đầu lan tỏa thông qua ánh mắt của Arche.

"—Chúng ta đã không còn là quý tộc."

Biểu hiện của cha Arche cứng lại khi thấy những lời đó và gương mặt ông đã đỏ hoàn toàn.

"Sai rồi!"

Cha của Arche đập tay lên bàn một cách mạnh mẽ.

Do sự cứng cáp của chiếc bàn , [glasswork] đã không bị ảnh hưởng từ cú đập.

Mặc dù Arche cũng chả ngại nếu nó có bị vỡ, cha của cô có lẽ sẽ không cảm thấy hối tiếc.

Nó chỉ là một khoảng phí mười lăm đồng vàng, đó là những gì cha cô sẽ suy nghĩ.

"Chừng nào cái đống phân kia chết đi, gia đình của chúng ta ngay lập tức có thể giành lại vị thế của mình!

Các thành viên của gia đình chúng ta là quý tộc của đế quốc trong hơn một trăm năm.

Hoàn toàn không thể tha thứ khi để dòng tộc chúng ta kết thúc.

Đây là việc đầu tư cho sự hồi sinh của chúng ta!

Ngoài ra, phô diễn quyền lực chính là để tên ngu xuẩn kia biết rằng chúng ta đã không từ bỏ!"

Thật là điên rồ.

Đó là ý kiến của Arche về cha cô, người thở dốc do tức giận.

"tên ngu xuẩn" là để gọi [Blood Emperor].

Đối với một người như hắn ta, gia đình Arche là không xứng đáng để xem xét.

Nếu họ thật sự có kế hoạch giành lại địa vị quý tộc, điều này chắc chắn không phải là phương pháp nên sử dụng.

Bị mắc kẹt trong thế giới nhỏ bé của riêng mình, họ sẽ không thể nhìn thấy những gì đang xảy ra bên ngoài.

Arche lắc đầu trong bất lực.

"Hai người thôi cải nhau đi."

Thấy giọng điệu nhã nhặn của mình, Arche quyết định bỏ qua cho cha mình.

Ngay sau đó, mẹ cô đứng dậy và bước đến chô cô với một cái lọ nhỏ.

"Arche.

Đây là nước hoa, ta mua nó cho con."

"—Bao nhiêu?"

"Ba đồng vàng."

"Vậy à... cảm ơn."

Tổng cộng 18 đông vàng đó từ tận đáy lòng mình đó là sự lãng phí, Arche nói lời cảm ơn đến mẹ mình.

Sau khi nhận lấy chiếc lọ nhỏ có chứa một lượng rất nhỏ của nước hoa, cô đặt nó vào túi mình.

Thật khó để Arche nhìn mẹ mình với ánh mắt lạnh lùng như vậy.

Ít nhất thì nước hoa và đồ trang điểm còn có lợi ích hơn là [glasswork].

Ăn mặc thích hợp và tham dự hội nghị cao cấp là một phương thức cho các quý tộc hòa nhập với nhau và kết nối họ lại.

Nếu có một cuộc hôn nhân, mang thai và sinh con là hạnh phúc của một người phụ nữ, sau đó việc quan trọng đối với con gái một quý tộc là trang hoàng cho bản thân, ít nhất là từ quan điểm của một quý tộc mà nhận định.

Tuy nhiên, ngay cả trong trường hợp đó, với tình trạng hiện tại của họ, Arche chỉ đơn giản là không đủ khả năng để phung phí.

Ngoài ra, ba đồng vàng đã đủ để nuôi một gia đình bình thường trong một tháng.

"—Con đã nói chuyện này không biết bao nhiêu lần, giữ chi tiêu ở mức tối thiểu.

Chỉ mua những gì mình thật sự cần."

"Chuẩn rồi, đó là những gì ta muốn nói!

Đây là điều cần thiêt!"

Cảm thấy mệt mỏi với việc tranh cãi, Arche chỉ đơn thuần là nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ ửng của cha cô.

Việc phải liên tục nhắc nhở họ về những điều đơn giản như vậy đã trở nên quá nhiều cho cô.

Cô chỉ có thể đổ lỗi cho bản thân mình vì tất cả những điều này.

Nếu cô dùng vũ lực giải quyết những chuyện thế này ngay từ đầu, nó sẽ không kết thúc theo cách này.

Ngoài ra, cô không muốn mang lại rắc rối cho [Foresight].

"—Con sẽ không gửi tiền về nhà nữa.

Tôi sẽ cùng hai đứa em của mình dọn đến sống ở nơi khác."

Nghe những lời trầm tĩnh từ Arche, cha cô bắt đầu nóng lên một lần nữa.

Cha cô mất bình tĩnh vì đã mất đi nguồn thu nhập của mình, Arche nghĩ ngợi trong thờ ơ.

"Mày nghĩ là ai đã nuôi dạy mày từ lúc sinh ra tới giờ hả?"

"—Tôi hết trách nhiệm của mình rồi."

Arche kết thúc cuộc trò chuyện với thái độ quyết liệt.

Khoản thù lao, số tiền cô kiếm được cho đến nay, vẫn còn một khoản đáng kể.

Số tiền này kiếm được từ những chuyến phiêu lưu cô thực hiện cùng với các đồng đội của mình, và đáng ra được sử dụng để tăng cường chính mình cũng như các đồng đội của cô đã làm.

Trông thấy cô không bao giờ cập nhật trang bị cho bản thân, đồng đội cô sẽ nghĩ gì?

Không có trang bị mạnh mẽ có nghĩa cô là thành viên yếu nhất trong nhóm.

Tuy nhiên, các thành viên trong nhóm [Foresight] chưa bao giờ nói một điều gì về chuyện đó với cô.

Arche đã được chiều chuộng quá mức bởi điều này.

Một cái nhìn dữ dội từ Arche.

Sau khi nhận thấy ánh mắt bùng nổ hoàn toàn của Arche, cha cô sụp xuống và nhìn đi chỗ khác.

Đối với những người đã trải tình cảnh ở giữa sự sống và cái chết, không có lý do gì để Arche thua một quý tộc vô vụng như cha cô.

Arche liếc nhìn cha mình không nói nên lời một lần nữa và rời khỏi phòng.

Bước ra khỏi phòng, Arche thở phào nhẹ nhõm.

"Ojou-sama."

"—Có chuyện gì sao, James?"

James là quản gia cho gia đình Arche suốt từ đó tới giờ.

Một biểu hiện căng thẳng có thể nhìn thấy trên gương mặt nhăn nheo của ông.

Gương mặt đó đã được nhìn thấy rất thường xuyên kể từ khi gia đình cô suy sụp.

"Mặc dù tôi không muốn nói những điều này với Ojou-sama nhưng ..."

Arche giơ tay lên và làm gián đoạn câu nói.

Sau khi xem xét đây không phải là những điều mà một quản gia có quyền nói, James tách mình đi.

Arche lấy ra một túi nhỏ và mở nó.

Nhiều ánh sáng lấp lánh khác nhau phát ra từ bên trong.

Phần lớn ánh sáng là bạc, tiếp đến là đồng.

Số ít nhất là vàng.

"—Nhiêu đây đủ chứ?"

Được trao cho chiếc túi, James nhìn vào bên trong và cuối cùng cũng đã thả lòng gương mặt mình.

"Tiền lương, cũng như lãi suất từ các thương gia... tôi nghĩ là tôi có thể giải quyết phần còn lại.

Ojou-sama."

"—Tốt quá rồi."

Arche yên tâm mà thở phào nhẹ nhõm.

Tuy số tiền cũng chỉ như muối bỏ bể, nhưng nó cũng có thể chống đỡ phần nào.

"—Không thể ngăn cản cha tôi sao?"

"Không thể được.

Người bán đến cùng với quý tộc có quen biết với chúng ta.

Mặc dù tôi đã nhắc nhở ông chủ nhiều lần..."

"—Tôi hiểu."

Hai người họ thở dài.

"—Một câu hỏi nhỏ.

Tôi cần chuẩn bị bao nhiêu để xóa đi mọi thứ?"

James mở to mắt, và sau đó quay trở lại với một nụ cười buồn bã.

Sở dĩ ánh mắt ông không hề lay động vì ông hiểu điều này rồi sẽ đến.

"Chắc chắn rồi.

Khi tôi tính toán xong xuôi, tôi sẽ mang nó đến."

"—Tôi nhờ hết vào ông."

Ngay lúc đó, tiếng người chạy trong hành lang đã được nghe thấy.

Ngay cả khi không nhìn tới, Arche biết đó là ai.

Làm dịu gương mặt mình, Arche quay lại đúng lúc nhìn thấy một cái bóng chạy về phía cô và nhảy bổ vào cô mà không hề giảm tốc độ.

Người đã nhảy bổ vào vòng tay của Arche có chiều cao dưới 1m.

Cô bé khoảng 5 tuổi với đôi mắt tương tự như của Arche.

Trong khi ôm Arche, cô gái ngước gương mặt mình lên và biểu hiện một thái độ không hài lòng với đôi má hồng hào đang phồng lên.

"Thật cứng quá đi."

Điều này không phải là nhằm vào bộ ngực phẳng lì của Arche.

Arche đang mặc bộ quần áo dùng cho chuyến thám hiểm.

Khu vực xung quanh ngực và bụng đã được gia cố bằng lớp da cứng để cải thiện tính chất phòng thủ của nó.

Chạy vào đó chắc chắn sẽ cảm thấy như đang va vào một bức tường.

"—Em ổn chứ?"

Cô chạm vào má của cô bé khi đang xoa đầu nó.

"Ừm, em ổn.

Onee-sama."

Nhìn thấy gương mặt hạnh phúc của em gái mình, Arche bắt đầu mỉm cười.

"Tôi sẽ để hai người đây" Arche gửi lời cảm ơn của mình với người quản gia đang không muốn làm phiền hai người họ, và sau đó quay lại và hơi khụy gối với cô em gái.

"Ulei... khi trong hành lang..."

Arche đột nhiên ngừng nói giữa chừng.

Cô định nói là nó sẽ khiếm nhã nếu để con gái một quý tộc chạy trong nhà, nhưng sau khi nói với cha mình là họ đã không còn là quý tộc, trách mắng một việc như thế này đã không còn cần thiết.

Trong thời gian này, tay Arche đã không dừng lại dù chỉ một lần, mặc dù mái tóc cô bé đã trở thành một đống bù xù hoàn toàn không quan tâm đến và tiếp tục cười.

Arche nhìn khủng cảnh chung quanh mình, và nhận thấy một người nữa đã không có ở đây.

"Kuude đâu?"

"Bên trong phòng!"

"Là vậy... có một vài điều mà chị muốn nói với hai đứa, hay đi cùng nhau."

"Mm."

Bảo vệ nụ cười hạnh phúc của em gái là trách nhiệm của Arche.

Tay nắm lấy Ulei, một cảm giác ấm áp nhanh chóng lan rộng bên trong Arche.

Bàn tay nhỏ bé của Ulei là một cái gì đó mà thậm chí tay của Arche có thể hoàn toàn bao phủ.

"Onee-sama thật sự rất cứng cáp."

Arche nhìn lấy tay kia.

Do chấn thương nhận được từ rất nhiều chuyến phiêu lưu, đôi bàn tay cứng cỏi có thể không còn là đôi bàn tay phù hợp với một Ojou-sama đến từ gia đình quý tộc.

Tuy nhiên, cô không hề hối tiếc.

Đôi tay này là bằng chứng rằng cô đang sống cuộc sống của mình cùng với bạn bè— đồng đội của mình trong nhóm [Foresight].

"Nhưng em vẫn rất thích nó!"

Với bàn tay nắm chặt của cả cô và em mình, Arche mỉm cười và nói.

"—Cảm ơn."

♦ ♦ ♦

Như thường lệ, thị trường phía Bắc ở thủ đô của Đế quốc luôn tràn đầy sức sống.

Tuy nhiên, số lượng khách hàng thường đến khu chợ phía Bắc là ít hơn rất nhiều so với khu chợ trung tâm, do sự chuyên môn hóa của sản phẩm bán ra.

Như vậy, cũng hẳn là khó khăn để lựa một hướng đi thông qua các con đường ít đông đúc.

Thấy không khí xung quanh khu chợ, Hekkeran và Roberdyck thả lỏng vai và bắt đầu dạo bước.

Lý do tại sao họ có thể thư thái với những vệ binh là bởi vì họ đang đi trong khu chợ phía Bắc— đây có lẽ là một trong những khu vực an toàn nhất của thủ đô.

"Giờ thì, Hekkeran.

Chúng ta nên mua gì đây?"

"Đầu tiên là vật phẩm trị liệu.

Chúng ta cần phải tích trữ [Wands of Cure light wounds].

Tùy thuộc tình hình mà chúng ta có thể cần đến một số [Wands of Cure moderate wounds]... không chọn cái nào có ít công dụng.

Từ những gì mà tôi đã nghe, mục tiêu của chúng ta là một lăng mộ, có thể chúng ta cần sử dụng chúng lên Undead.

Sau đó, chúng ta cần phải tích trữ các vật phẩm chống lại Undead, chất độc và bệnh tật.

Chúng ta cũng cần phải có biện pháp chống lại năng lượng hắc ám và Undead mà không thể tấn công vật lý... vật phẩm có giới hạn số lần sử dụng là quá đắt, vì vậy sẽ tốt hơn nếu ta tích trữ những cuộn giấy có khắc ma thuật."

[Wands] là một loại vật phẩm có khả năng lưu trữ một số lượng của ma pháp nhất định.

Người dùng có thể tiếp tục sử dụng ma thuật cho đến khi số lượng của chúng được dùng hết.

Như vậy, khi so sánh với Scroll chỉ có thể dùng một lần, [Wands] có nhiều giá trị hơn cho một công dụng nhất định, chẳng hạn như trị thương.

"Thế à?

Tôi đã nghĩ là chúng ta đã đến đây để mua quà tặng, và cậu muốn lời khuyên của tôi."

"Quà ư?"

"...

Đừng lo lắng về nó, Hekkeran.

Hãy bắt đầu tìm kiếm những gì chúng ta cần."

"...

Oh, được thôi."

Các cửa hàng trong khu chợ phía Bắc đều mở ngoài trời, sắp xếp gọn gàng và lấp đầy với các vật phẩm cho những người đi qua nhìn thấy.

Các vật phẩm trưng bày thường được đặt trên một tấm vải.

Một tấm vải cho một vật phẩm.

Tuy nhiên, đa số các vật phẩm được bán tại các cửa hàng đều có chất lượng trung bình.

Vật phẩm mới hoặc chưa được biết đến khá hiếm gặp ở đây.

Đa số người bán hàng ở đây đều có chút bản lĩnh.

Trông họ đều mạnh mẽ với vũ khí hoặc ăn mặc như magic caster.

So với thương gia điển hình, trông họ dày dạn như những chiến binh.

Nhìn thoáng qua những người bán hàng như đứng khỏi vị trí, nhưng họ thực sự là người chủ của cửa hàng tương ứng của họ, thậm chí nếu nó chỉ mở trong ngày.

Ở mặt khác, họ thường làm việc như mạo hiểm giả hoặc là [worker].

Nói cách khác, nghề nghiệp thực sự của người bán hàng cũng tương tự như của Hekkeran và Roberdyck.

Họ thường bán những trang bị hoặc vật dụng mà họ không cần, hoặc bất cứ thứ gì mà họ tìm được trong chuyến phiêu lưu.

Khi so sánh với món hàng của thương gia chuyên buôn vật phẩm ma thuật hoặc đối với hiệp hội ma thuật sư, tìm đến họ có thể loại bỏ việc nộp chi phí gia công và do đó làm giảm giá thành các vật phẩm.

Số tiền tiết kiệm từ đây lớn hơn so với chi phí phải trả để thành lập một cửa hàng cho riêng mình.

Vì lý do này, giới mạo hiểm giả và [worker] như Hekkeran thường đến khu chơ phía Bắc đầu tiên để tìm mua các vật phẩm giá rẻ.

Một số thậm chí còn đến hàng ngày nếu họ có thời gian.

Và cuối cùng, đây là lý do chính tại sao tỷ lệ tội phạm ở khu chơ phía Bắc là thấp.

Ai đủ điên đến mức gây lộn xộn trong khu vực của các cựu chiến binh?

Sau một lúc tìm kiếm xung quanh, gương mặt của hai người họ không ảm đạm cũng không vui vẻ.

"Tìm thấy gì không?"

"Đéo có gì."

Kể từ khi hàng hóa được bán chủ yếu là các mặt hàng không mong muốn, khá khó khăn cho Hekkeran và những người khác tìm mua các vật phẩm mà họ cần.

Mặc dù các vật phẩm này có thể phù hợp cho mạo hiểm giả hoặc là [worker] thiếu kinh nghiệm có cấp độ thấp, đối với hai người bọn họ— kể cả khi đã cùng nhau lựa hàng— không phải bất cứ thứ gì cũng hữu ích.

"Thật đáng tiếc.

Theo tôi nghĩ, việc này diễn ra nhanh hơn nếu chúng ta đã đến chỗ cũ để mua chúng."

"Tôi chỉ đến đây với hy vọng sẽ tìm thấy đồ rẻ.

Sẽ là vô ích nếu chúng ta không tìm thấy bất cứ thứ gì.

Ờ, đây chỉ mới là bước đầu tiên để chúng ta bắt đầu tiết kiệm."

"Tiết kiệm, huh...

Hekkeran, chuyện gì đã làm cho cậu nghĩ là chúng ta nên làm vậy?"

"Nói vậy tức là đang nói về một Magic Caster cao cấp...Là chuyện của Arche?

"Cậu đã biết về điều đó."

"Ờ, từ những gì được nói tôi có thể thu xếp."

"Cậu biết tôi muốn nói gì mà phải không?"

"...

Có phải đây là chyến phiêu lưu cuối cùng của chúng ta, phải không?"

"Đừng nói một điều xấu như thế chứ."

Roberdyck cười cay đắng.

"Mặc dù mọi chuyện có vẻ là như vậy.

Nếu Arche-san đã nói là cô ấy sẽ đưa hai đứa em cô rời đi, điều đó trông giống như chuyến phiêu lưu của chúng ta sẽ không được dễ dàng trong tương lai."

"Đúng thế.

Mặc dù cô ấy cũng cần phải làm việc, nhưng không nhất thiết là từ việc phiêu lưu."

"Sẽ dễ hơn cho cô ấy nếu tìm một công việc khác.

Dù gì thì cô ấy cũng là một magic caster cấp 3 mà.

Gia đình— tuy là chúng ta không biết nhiều về em cô ấy, cố ấy hẳn sẽ ổn nếu chỉ chăm sóc ba hoặc bốn người."

"Ah, tôi cũng nghĩ vậy.

Đó là lý do tại sao cô ấy có thể đưa ra quyết định này."

"Và cuối cùng là vấn đề của chúng ta.

Trong trường hợp Arche của chúng ta rời nhóm, chúng ta phải làm gì với thành viên tiếp theo?"

"Nếu có một magic caster cấp 3 đột nhiên rơi xuống từ trên trời."

"Ngủ từ đêm qua vẫn chưa tỉnh hả...

Nếu chúng ta là mạo hiểm giả, thì công hội sẽ giúp chúng ta giải quyết vấn đề này...

Chúng ta chỉ có thể dựa vào may mắn nếu chúng ta phải tự mình tìm lấy."

Hai người họ nhìn nhau và thở dài.

Mất đi đồng đội.

Không bắt kịp đồng đội.

Hoặc là người nổi bật duy nhất trong nhóm.

Đây là những lý do tiêu biểu cho một mạo hiểm giả hoặc [worker] rời khỏi nhóm của họ.

Những tình huống này không phải là hiếm gặp.

Đó là hiếm đối với một nhóm đã giữ các thành viên của mình từ đầu đến cuối.

Trong trường hợp thông thường, một nhóm có thể đã thay đổi thành viên của họ ít nhất là 2-3 lần.

Nó cũng giống cho Hekkeran, Roberdyck và Imina.

Mặc dù nói vậy, magic caster ma lực hệ rất khó tìm— nhất là đối với những magic caster bậc 3.

Đối với [worker] đang không có bạn đồng hành, phẩm chất của thành viên là một vấn đề hoàn toàn riêng biệt nhưng cũng cần được giải quyết.

"Thế tìm một magic caster bậc 2 thì sao?"

"Chúng ta cứ xếp nó vào phương án cuối cùng.

Tôi muốn tránh điều này nếu có thể."

"Lựa chọn thành viên mới thật sự là phiền phức.

Đa số những người trở thành [worker] có xu hướng lệch lạc về nhân cách.

Nếu chúng ta lựa chọn sai lầm, mọi thứ nhận lại có thể sẽ là một mớ hỗn độn, chẳng hạn như vô tình nhặt được một tên điên cuồng chiến."

"...Nghĩ tới việc này, chúng ta khá là may mắn phải không?"

"Đây là một trường hợp hiếm hoi cho một đội được lập nên từ những kẻ muốn tiền.

Chà, trường hợp Arche-san có chút khác biệt."

"Quay lại thời điểm Arche-san lần đầu gặp chúng ta, chúng ta chỉ nghĩ đến việc bù vào chỗ trống của thành viên cuối cùng."

Roberdyck nhìn chăm chú về một khoảng không hồi tường về quá khứ.

Hekkeran cảm thấy anh cũng có một cảm giác tương tự.

"Tôi vẫn có thể nhớ những gì mình đã uống vào thời điểm đó... thời điểm mà Arche-san đến là rất tuyệt vời, nó làm tôi bắt đầu có suy nghĩ là nhóm của chúng ta được hình thành là do ý muốn của chúa trời."

"Heh, thật tuyệt vời.

Tôi chỉ nhớ một cách mơ hồ.

Cậu đã uống cái gì nhỉ?"

"Nước."

"Chẳng phải nó giống như bình thường sao?...

Có vẻ như cậu thực sự không thể uống được rượu.

Tuy nhiên sẽ khá rắc rối nếu như cậu bắt đầu uống rượu như Imina."

"Không thể đâu.

Tôi không phải là người nghiện rượu...

Mặc dù tôi phải thừa nhận thói quen của Imina-san quả thật hơi đáng sợ."

"Ừ, Rob, một chén duy nhất cũng đủ làm khuôn mặt cậu chuyển đỏ rồi, sau đó là xanh dương và cuối cùng là trắng.

Tôi vẫn tự hỏi là chuyện gì đã xãy ra vào lúc đó, nếu chúng ta không sử dụng ma thuật để loại bỏ chất độc."

"Ờ thì giờ sẽ có một ai đó khác sẽ đứng ở đây thay thế tôi.

Người ta chết vì ngộ độc rượu cũng có mà."

Roberdyck nhún vai khi nói.

"Trở lại chủ đề, chúng ta sẽ làm gì với tình trạng của Arche-san?

Có phải chúng ta sẽ kết thúc trong sự tan rã?"

"...

Nếu chúng ta thực sự không thể tìm được người thay thế.

Nó chỉ đơn giản là quá nguy hiểm cho ba người đi phiêu lưu... có lẽ chúng ta sẽ trở lại làm mạo hiểm giả lần nữa?"

"Tôi chỉ không thể chịu được quy định của ngôi đền.

Nếu phải làm vậy thì tôi thà nghỉ hưu còn hơn."

"Nghỉ hưu, huh... không phải là ý tồi."

"Tôi vẫn còn một khoản tiền tiết kiệm từ tiền chúng ta kiếm được, tôi sẽ đi tìm một công việc mà tôi có thể giúp đỡ người khác hoặc bảo vệ những người yếu đuối.

Trở thành một nông dân trong một ngôi làng phồn thịnh trong khi học các bài giảng của chúa trời cũng không hẳn tệ.

Còn cậu thì sao, Hekkeran?"

"Humm, làm gì sao?"

Miệng Roberdyck giật giật.

"...

Là một chuyện gì đó mà cậu có thể tự quyết định của riêng mình?"

Phải mất một lúc để Hekkeran hiểu toàn bộ những gì mà Roberdyck nói.

Cuối cùng khi đã hiểu, anh ngẩng đầu lên.

"—Naa!"

"Kuku..."

đó là một nụ cười xấu xa, "cậu nghĩ là tôi không nhận ra sao?"

"Aah.

Aah.

Aah!

Aah!

Không, đó không phải là gì đó mà tôi muốn giấu đâu.

Cậu biết mà, lúc đó...

đó là những gì cậu muốn nói sao?

Món quà."

"Ai tặng nó cho ai nhỉ?"

"Hey, Rob!

Nhìn kìa!"

Trong hướng mà Hekkeran chỉ đến, có hai người đang xem hàng hóa được trưng bày bên dưới một gian hàng xinh xắn.

Một trong số đó là một chiến binh mặc giáp đen tuyền, với một chiếc áo choàng đỏ thẫm sau lưng và mang theo thanh cự kiếm bên mình.

"Đột ngột thay đổi chủ đề... tốt thôi, nó không quan trọng.

Tôi chỉ cần tìm hiểu chuyện kia sau này.

Humm, trang bị tuyệt vời thật.

Nếu người mặc có kỹ năng phù hợp, người đó hẳn sẽ là một chiến binh kiệt xuất.

Có phải họ đang muốn nâng cấp trang bị?"

"Tôi không dám chắc, nhưng ít nhất tôi không nghĩ là họ đến từ thủ đô.

Ví dụ, thấy cô gái che mình ở đó không?

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy gương mặt cô ấy trước đây."

"Góc nhìn ở đây tệ nhỉ.

So sánh cô gái đó với Imina-san thì sao nhỉ?"

"—Làm ơn đừng hỏi tôi câu đó.

Tôi không thể trả lời đâu!...

Thật tình mà nói, cô gái kia thật sự rất xinh đẹp."

"Imina-san cũng rất đẹp mà.

Thậm chí là người yêu cô ấy cũng nói thế...

Ra là thế, hai người đó có thể là khách du lịch hay là mạo hiểm giả đi phiêu lưu.

Có lẽ họ đã quyết định chuyển đến thủ đô."

"Có điều, họ đang xem các vật phẩm ma thuật gia dụng, không phải hơi lạ sao?"

Bên dưới gian hàng xinh đẹp, những hàng dài vật phẩm ma thuật được sắp xếp gọn gàng.

Tuy nhiên, không giống như các vật phẩm ma thuật được sử dụng bởi mạo hiểm giả và [worker], những vật phẩm được trưng bày là dành cho sinh hoạt hằng ngày.

Ví dụ cái [containers] giữ lạnh bên trong nó, cơ bản là nó hoạt động giống như một chiếc tủ lạnh có thể ngăn chặn thực phẩm bị hư thối.

Hoặc đạo cụ [fan-like], có khả năng tạo ra luồng gió.

Những loại vật phẩm ma thuật được đề xuất bởi một Minotaur được ca tụng như là [The Boastful Sage] vào hai trăm năm trước.

Mặc dù ông đã đề xuất việc tạo ra các vật phẩm, ông đã không thể giải thích tại sao những vật phẩm cần thiết lại có hình dạng này hay là cơ chế làm việc, vì vậy cuối cùng người chiến binh này đã không thể tạo ra chúng và kết thúc với một tiêu đề như vậy.

Tuy nhiên, kĩ năng chiến binh của ông là hạng nhất, và để lại đằng sau về một truyền thuyết rằng một cú vung rìu của ông có khả năng tạo ra lốc xoáy và xẻ đôi mặt đất.

Ông cũng nổi tiếng với việc nâng cao vị thế con người trong [Great Minotaur Nation] từ một loại được xem là thực phẩm dùng cho những nô lệ khổ sai.

Thật là một cảnh tượng hiếm thấy đối với mạo hiểm giả, những người có xu hướng sống trong quán trọ, lại tìm kiếm các vật phẩm ma thuật được nghĩ ra bởi bán nhân loại, và không có mục đích sử dụng cho chuyến phiêu lưu.

"Việc này cũng không lạ gì.

Kiến thức ma thuật của Đế quốc cực kì tiên tiến.

Nó cũng rẻ hơn so với các nước khác.

Chắc là họ nghĩ là ngay cả khi thanh toán các khoản chi phí, nó rẻ hơn khi họ mua chúng ở đây?"

"Ah, ra đó là lý do.

Tôi hiểu rồi.

Đó là một cách nghĩ mà tôi không nghĩ tới."

"Thật sự thì nhìn từ góc độ của chúng ta thì hành động của họ đúng là kỳ lạ, nhưng nó không phải là quá kỳ lạ nếu ông nghĩ rằng họ đang đi du lịch."

"Ah, đúng rồi.

Nếu tôi nghĩ chuyện này theo hướng của cậu nói thì chắc chắn là tôi có thể hiểu được."

Chiến binh bọc giáp kiểm tra cẩn thận các vật phẩm ma thuật.

Mở chúng, sau đó đóng lại, nhặt chúng lên, xoay vòng quanh chúng.

Đến mức làm cho đầu cho tên thương gia phải đổ mồ hôi hột.

"Chúng ta nên nghiêm túc như họ khi tìm kiếm các vật phẩm ma thuật."
 
Overlord Lightnovel
Quyển 7 - Chương 2: Bươm bướm sa lưới nhện


Phần 1

Vài nhóm worker đã tụ tập sẵn chỗ dinh thự của Bá tước từ rạng sáng.

Nhóm Foresight của Hekkeran là nhóm đến cuối cùng.

Hiện tại có tổng cộng mười tám người.

Những worker được gọi đến cho công việc lần này được coi là những người giỏi nhất ở tại Đế Đô.

Những nhóm worker giữ khoảng cách đồng thời cũng dò xét lẫn nhau.

Nhóm bốn người Foresight vừa tới đã lập tức được chào đón bằng những cái nhìn chăm chú từ những nhóm khác.

Cảnh tượng này xem ra cũng khá là đẹp mắt.

"Ah, tự nhiên tôi cảm thấy những khuôn mặt ở đây thân thương ghê.

Như Beetle-san kìa, chẳng phải vừa gặp ở bình nguyên Kattse sao?"

"Ể?

Không phải ở khách sạn tôi đã nói rồi sao?

Nhóm của Greenham cũng nhận nhiệm vụ này mà...Thực sự là tôi chưa nói sao?

Thế mà tôi cứ có cảm giác là đã nói rồi...Dù sao, những nhóm có mặt ở đây hôm nay đều là những nhóm có tiếng tăm ở Đế Đô cả!

Hãy cho túi tiền của khách hàng chúng ta một tràng pháo tay nào."

"Thôi chắc tôi xin kiếu.

Mà, những người ở kia là những trưởng nhóm đúng không?"

Ở giữa các nhóm đứng riêng biệt là ba người đang đứng trao đổi thông tin với nhau.

"Hẳn là Greenham cũng ở đó.

Không nghi ngờ gì nữa.

Vậy thì, lại chào hỏi một tiếng thôi."

"...Chậc!

Urgh, tên đó cũng có mặt sao?

Ah, rồi.

Vậy là mấy cô elf ở đằng kia là...Hmph, tên đó đúng là thứ tồi tệ nhất.

Chết đi, đồ mặt cứt."

Imina gần như muốn khạc câu cuối cùng ra.

Mặc dù cô đã cố giữ thấp giọng, nhưng nó vẫn khiến cho Hekkeran và những người khác lo lắng nhìn quanh kiểm tra xem có ai để ý không.

"Imina!"

"Biết rồi, biết rồi, Rob.

Hắn sẽ là đồng minh trong vụ này...Nhưng mà tôi vẫn chẳng muốn thấy mặt hắn tí nào."

"-Tôi cũng chả muốn."

"Nếu phải chọn thích hay ghét thì tôi cũng chọn ghét.

Nhưng dù vậy thì cũng cần phải xem xét tình hình nữa."

Hekkeran, người vừa chen vào giữa cuộc nói chuyện giữa Imina đang khó chịu và Roberdyck, bất đắc dĩ nhún vai.

"...Này này, anh vẫn phải tới chào hỏi hắn đấy, nên đừng có nghĩ nhiều quá, không là nó lộ cả ra mặt đấy, biết chưa?"

"Cố lên, trưởng nhóm."

Hekkeran cau mày đáp lại sự hăng hái của Roberdyck như thể nói "đừng có xía vào chuyện của người khác" rồi bước về phía nhóm ba người.

Người đầu tiên chào Hekkeran là một worker mặc giáp toàn thân màu xanh của thép.

Bộ giáp có thiết kế hình tròn một cách kì quặc, trông gần như một quả cầu.

Phần vai khá to bản khiến cho người mặc bộ giáp trông giống như một con bọ đứng thẳng hơn là người.

Tuy nhiên, nhìn vào mũ giáp với thiết kế như chiếc sừng đính vào trán thì có thể nói rằng bộ giáp đã được thiết kế để trông như vậy.

Nhưng có một điều không phải cố tình là độ dài của phần chân.

Nó cực kì ngắn.

Trông anh ta trong bộ giáp cứ như một con bọ hung bị đứa trẻ dựng đứng lên.

Nói một cách tử tế hơn thì đôi chân ngắn giống như người lùn sẽ đứng vững hơn.

Đó cũng là một đặc điểm hợp với một chiến binh.

"Đúng như tôi dự đoán, cậu cũng tới rồi, Hekkeran."

"Yo, Greenham.

Tôi nghĩ nhiệm vụ cũng không tồi nên đã nhận lời."

Hekkeran giơ tay ra hiệu về hai trưởng nhóm còn lại theo cách thông thường.

Hai người họ cũng đáp trả lại thoải mái.

Dù Hekkeran là người trẻ nhất và ít kinh nghiệm nhất trong bốn người đang đứng đây, nhưng về kĩ năng thì anh vẫn ngang hàng với họ.

"Bên anh..."

Sau khi nhìn qua nhóm của Greenham và đếm nhanh số lượng, Hekkeran nói.

"Có năm người à.

Mấy người còn lại đâu cả rồi?"

"Nghỉ ngơi và hồi phục.

Vì nhiệm vụ trước của bọn tôi cũng tương tự như này, vài thành viên phải ở lại để giúp việc vận chuyển và sữa chữa đồ dùng bị hư hỏng."

Người đàn ông này, Greenham, là trưởng nhóm của Heavy Masher, một nhóm worker có tới mười bốn thành viên.

Nhiều thành viên chắc chắn sẽ mang lại lợi ích, chẳng hạn như có nhiều lựa chọn hơn trong việc giải quyết các nhiệm vụ.

Cụ thể là nó sẽ mang lại sự linh động khi có thể lựa chọn những thành viên phù hợp với những nhiệm vụ khác nhau.

Tuy nhiên thì cũng không phải là không có bất lợi, như nhận được ít thù lao hơn vì phải chia cho nhiều người hơn, hay xảy ra nhiều xung đột hơn vì bất đồng quan điểm giữa các thành viên, khiến cho việc phản ứng nhanh trong nhóm trở nên khó khăn hơn.

Nói đến việc xét theo tính cách thường thấy của những worker, thì việc một nhóm đột nhiên giải tán chẳng có gì lạ lắm.

Có thể duy trì sự kiểm soát với một nhóm worker lớn như vậy cho thấy khả năng quản lý và kĩ năng lãnh đạo của Greenham tốt thế nào.

"Fuuhn, mệt nhỉ.

Hay là các anh hỗ trợ chúng tôi đi, kiếm thêm chút đỉnh để những người ở lại khỏi buồn?"

"Đề nghị thật ngớ ngẩn.

Sau khi hoàn thành việc này, sẽ có một khoản thưởng thêm dựa vào thành tích của trưởng nhóm.

Thật không may là, vị trí dẫn đầu hẳn sẽ thuộc về tôi rồi."

"Này này, tha cho tôi đi.

Cứ làm như nào giờ vẫn vậy ấy."

Greenham chỉ cười nhăn nhở.

Cảm thấy anh ta không có ý định dừng lại, Hekkeran nhún vai và quay sang một người khác.

"Tôi nghĩ đây là lần đầu chúng ta gặp mặt."

Hekkeran chìa tay ra với ý "rất vui được gặp anh".

Người kia cũng bắt tay lại.

Cái nắm tay của hắn ta khá là mạnh.

Hắn đưa mắt nhìn thẳng vào Hekkeran.

"-Foresight, nghe tiếng đã lâu."

Một giọng nói trong như tiếng chuông, rất hợp với dáng vẻ của anh ta.

"Nhóm Tenmu, tôi cũng vậy."

Kiếm sĩ thiên tài bất bại ở đấu trường, không một worker nào không nhận ra anh ta.

Nhóm Tenmu căn bản cũng chỉ là xoay quanh mình anh ta.

Một phần vì thế mà Imina mới khó chịu ra mặt.

"Kiếm sĩ thiên tài được đồn rằng có thể sánh ngang người mạnh nhất Vương Quốc, Gazef Stronoff.

Có đội của anh thì chúng tôi có thể yên tâm rồi."

"Cám ơn.

Tuy nhiên, tôi nghĩ có lẽ bây giờ nên nói khác đi một chút.

Nên nói rằng gã đó được đồn rằng có thể sánh ngang Eruya Uzruth này."

"Ồ.

Nói hay lắm."

Eruya cười nhạt, để lộ hoàn toàn sự kiêu căng của hắn.

Nhìn nụ cười đó, cảm giác khó chịu Hekkeran vốn giấu trong lòng tí nữa thì lộ ra mặt.

"Vậy thì, chúng tôi sẽ trông cậy vào anh khi vào trong di tích."

"Tất nhiên.

Cứ để đó cho tôi.

Giá mà trong di tích có quái vật đủ sức để chiến một trận ra trò thì tuyệt."

"Chúng ta hoàn toàn chẳng biết có loại quái vật gì ở trong đó.

Biết đâu chúng ta sẽ chạm mặt một con rồng thì sao?"

"Khá là đáng sợ đấy.

Quái vật như rồng chắc chắn sẽ chiến một trận tưng bừng khói lửa.

Tuy nhiên phần thắng vẫn sẽ thuộc về tôi thôi."

Nở một nụ cười 'vậy sao?', Hekkeran là người cuối cùng phản ứng lại bởi còn phải nén những cảm xúc khác lại.

Tính riêng kiếm thuật, người ta đồn rằng Eruya có thể thắng cả những mạo hiểm giả cấp Orichalcum.

Xét về điểm này thì sự khoe khoang của hắn cũng có chút lý do.

Tự tin là một điều tốt, nó giúp các worker có thể trình diễn khả năng của mình và thuyết phục khách hàng của họ.

Tuy nhiên, cái gì cũng nên có chừng có mực.

Chủng loài mạnh nhất thế giới, Rồng.

Bá chủ của bầu trời, sở hữu hơi thở đầy sức mạnh, lớp vảy gần như không thể xuyên thủng, sở hữu sức mạnh vật lý vượt xa mọi giới hạn.

Ở thời của mình, chúng còn có thể sử dụng cả ma pháp.

Có tuổi thọ mà con người không thể sánh bằng, những kiến thức mà chúng tích lũy được khiêm tốn mà nói có thể sánh ngang các hiền triết.

Chúng là những sinh vật thường được nhắc đến trong các truyền thuyết dù là kẻ ác hay được xem như những anh hùng.

Như trong câu truyện của Mười Ba Anh Hùng, kẻ thù cuối cùng trong hành trình của họ là một con rồng được biết đến với cái tên 'Rồng Thần'.

Trong nhiều câu truyện khác, rồng thường được xem như những đối thủ cuối cùng của các anh hùng.

Dù cho có coi những sinh vật đó như một ví dụ trong suốt cuộc nói chuyện, nhưng vẫn giữ được thái độ ngạo mạn đó thì quả là bất ngờ.

Mặc kệ người khác giải thích ra sao, thì lời của Eruya vẫn cứ như một trò đùa.

Nhưng nhìn vào mắt hắn thì anh có thể nói rằng hắn hoàn toàn nghiêm túc.

Không hiểu hắn tự phụ đến mức nào đây?

Vẫn còn chưa chắc chắn là sẽ có những loại quái vật nào trong di tích.

Những phán đoán dựa trên ý thức của Eruya hẳn sẽ là trở ngại cho hoạt động tổng thể đây.

Tốt nhất là cứ tránh xa hắn ra.

Sẽ chẳng sao nếu hắn tự mình đâm đầu vào chỗ chết, nhưng mà sẽ khá là phiền phức nếu đội hình bị phá vỡ.

Một nụ cười nhạt hiện lên trên gương mặt Hekkeran khi anh đưa ra quyết định và điều chỉnh thái độ của mình với Eruya, xem hắn như loại "chỉ dùng một lần".

"Đằng kia hẳn là các thành viên của Foresight.

Oya-"

Ánh mắt hắn dừng lại ở Imina, một ánh mắt đầy định kiến và khinh bỉ.

Có tin đồn rằng Eruya vốn xuất thân từ Giáo Quốc Slane, nơi mà con người được xem là chủng loài cao cấp nhất.

Là một thần dân của Giáo Quốc, hắn có xu hướng xem những người với dòng máu lai tạp là những kẻ hạ cấp.

Với một kẻ như vậy, khi thấy một bán Elf như Imina tham gia nhiệm vụ một cách bình đẳng với mình chẳng làm hắn dễ chịu tí nào.

Nhờ vụ này mới biết được tin đồn kia là có thể tin được...Nhưng mà người từ Giáo Quốc thường có thêm tên thánh, dù có tin đồn rằng hắn đã từ bỏ nó.

Hekkeran nghĩ vậy trong lòng và nói lớn.

"...Này này, đừng có tỏ thái độ hiềm khích với đồng đội của tôi, được chứ?"

"Tất nhiên.

Chúng ta đi chuyến này cùng hội cùng thuyền mà.

Tôi chắc chắn sẽ cởi mở thôi."

"Tôi nhớ lời anh nói rồi đấy."

Có thể đứa trẻ hoang dại đầy mạnh mẽ Eruya đã trưởng thành, nhưng Hekkeran vẫn sợ rằng hắn sẽ làm loạn lên.

Nói ngắn gọn là anh cảm thấy tinh thần của hắn rất bất ổn.

Dù đã đưa ra lời cảnh báo nhưng Hekkeran vẫn không thể cảm thấy thoải mái, bầu không khí nó khó chịu thế đấy.

"Ay, yên tâm.

Mà, trở lại vấn đề chính, tôi không ngại để người khác làm lãnh đạo trong suốt chuyến đi đâu.

Trừ những trường hợp đặc biệt, còn lại tôi sẽ nghe theo lệnh.

Nếu chúng ta phải chiến đấu, tôi không ngại lên trước tiền tuyến đâu.

Tôi sẽ cho các anh chiêm ngưỡng kĩ năng của tôi."

"Rồi rồi, đã hiểu."

"...Tốt lắm, vậy tôi sẽ quay về với nhóm của mình.

Nếu có vấn đề gì thì cứ việc gọi tôi."

Eruya cúi chào và bước đi.

Khuôn mặt Hekkeran thoáng giật giật khi nhìn thấy số phụ nữ đi theo Eruya.

Tuy nhiên, để lộ một cảm xúc như vậy ở đấy là không thể chấp nhận được.

Không ít trường hợp mọi thứ trở nên bất lợi chỉ ngay sau khi một biểu hiện như vậy để lộ ra.

Là một trưởng nhóm, những thái độ hiềm khích như vậy là không thể chấp nhận được.

Hekkeran đè nén cảm xúc lại và xóa bỏ mọi biểu cảm trên gương mặt.

Rời mắt khỏi đống rác đó, anh chào người cuối cùng.

"Chào, Lão đại.

Tôi thấy ông vẫn còn khỏe chán nhỉ."

"Chào, Hekkeran.

Nhìn cậu cũng ngon lành lắm."

Hàm răng cửa đã mất tạo ra những âm thanh đi kèm với lời nói.

Parupatra 'Green Leaf' Ogrion.

Còn được biết đến là 'Origin', ông mặc một chiếc áo giáp trông như phảng phất ánh sáng phản chiếu từ những chiếc lá thấm đẫm sương mai.

Bộ giáp không phải làm từ kim loại, mà từ vảy rồng xanh.

Nhóm của Parupatra đã săn thành công một con rồng.

Tất nhiên, nhìn vào kích cỡ của chiếc vảy thì có thể nói nó cũng không mạnh lắm.

Tuy nhiên một con rồng cỡ đó vẫn là một sinh vật có thể đe dọa được các mạo hiểm gia cũng như worker.

Hơn nữa, Parupatra đã ngoài tám mươi tuổi.

Thông thường, trong nghề này, phần lớn đều giải nghệ ở khoảng bốn mươi tuổi, thậm chí vài người còn nghỉ trước bốn mươi.

Rất ít những mạo hiểm giả trên năm mươi tuổi.

Với những người chuyên nghiệp thường xuyên vào sinh ra tử, thật không thể lờ đi sự suy yếu thể chất.

Thật ra, cả với trường hợp đặc biệt, so với thời kì đỉnh cao của ông, lúc mà ông vẫn còn ở cấp Orichalcum, thì kĩ năng của ông giờ đã giảm sút đáng kể.

Dù vậy, Parupatra vẫn không chịu rời khỏi tiền tuyến.

Nhiều người vô cùng kính nể Parupatra vì vẫn tiếp tục công việc mạo hiểm bất chấp tuổi tác đã cao.

"Fumuu.

Mà, cái thằng đó có vẻ nguy hiểm quá."

Khuôn mặt nhăn nheo của Parupatra căng ra cùng giọng nói gấp gáp.

Hekkeran cũng đồng tình.

"Đúng vậy.

Sẽ chẳng sao nêu hắn tự hại chết mình, nhưng sẽ rất tệ nếu chúng ta cũng bị kéo theo hắn."

"Đúng thật là hắn rất mạnh, nhưng sự tự tin thái quá của hắn có thể ảnh hưởng đến tất cả chúng ta.

Cứ như một quả bom biết đi ấy."

Greenham cũng xen vào mấy câu "Thật rắc rối".

Sau khi thấy được thái độ của Eruya, chẳng một ai có thể nghĩ khác được.

"Mà, gã đó mạnh cỡ nào vậy.

Dạo gần đây tôi không có đến đấu trường."

"Mi không biết hả?

Ta biết này, lão đại chắc cũng biết chứ hả?"

"Ta chỉ mới nghe chứ chưa hề tận mắt chứng kiến.

Nếu muốn biết thêm thì có thể hỏi các đồng đội của ta.

Mà suy cho cùng, chúng ta định nghĩa mạnh là như thế nào?

Nếu chúng ta lấy Gazef Stronoff làm mốc, từ những gì mà lão già này được biết thì...ví dụ như, à đúng rồi...Tứ Hiệp Sĩ của Đế quốc được gọi là gì đây?"

"Các hiệp sĩ được xưng tụng là 'Heavy Explosion', 'Unmovable', 'Lightning', và 'Violent Wind' hử...Khá khó để đánh giá.

Mặc dù đúng là nếu so với người đó, Tướng quân Vương Quốc, thì Tứ Hiệp Sĩ có chút thua kém.

Nhưng mà thời mà Gazef Stronoff là kẻ mạnh nhất đã qua rồi.

Dòng chảy thời gian rồi sẽ xuất hiện những kẻ mạnh hơn, mang đến một thời kì mới."

"Anh đang nói tới Uzruth à?

Hắn ta thực sự mạnh vậy sao?

Mà tôi cũng chưa từng chứng kiến sức mạnh thực sự của Tứ Hiệp Sĩ Đế Quốc nữa...Người mạnh nhất mà tôi từng thấy là đội trưởng đội cận vệ Mithril của Đế Quốc dưới sự chỉ huy trực tiếp của Hoàng Đế.

Anh ta khá là mạnh...chắc là cũng ngang ngửa với Tứ Hiệp Sĩ chứ?"

"Theo những gì mà lão già này được biết, kẻ mạnh nhất trong tất cả là những Long Vương từ Cộng Hòa.

Không một phàm nhân nào có thể chống lại họ."

"Tôi nghe nói họ có năm hay bảy người gì đó...Opps, trước tiên hãy xem sơ qua sức mạnh của Uzruth đã.

Cứ giới hạn nó theo một kiếm sĩ nào đó xem thử."

"Nếu vậy thì chúng ta phải bỏ qua các kiếm sĩ từ Cộng Hòa Argrand vì đa số họ đều là những bán nhân.

Cả Chiến Vương của đấu trường nữa.

Còn lại là Hiệp sĩ Valkyrie của Thánh Quốc, người sở hữu cây Thánh Kiếm, nhưng nói vậy chứ cuối cùng thì chúng ta chỉ xét về kiếm kĩ thôi."

Với worker, thu thập thông tin về những người mạnh có thể là những thông tin cực kì quan trọng để hoàn thành nhiệm vụ.

Bởi vì nếu phải đối mặt với một ai đó trong suốt nhiệm vụ, họ có thể nhanh chóng quyết định hành động thế nào.

Hơn nữa, với những kẻ sống nhờ vào kiếm thì thu thập những thông tin như vậy là chuyện bình thường.

Đó là những gì đang diễn ra ở đây.

Ban đầu nó là để thảo luận về việc Uzruth mạnh thế nào, rồi từ từ lại trở thành trao đổi thông tin về những kẻ mạnh.

Suýt nữa thì nó thành ra như mấy đứa trẻ cãi nhau với mấy câu kiểu như như "tên đó mạnh ghê!".

"Dù mặt bằng kĩ năng chung ở Giáo Quốc Slane khá cao nhưng tôi lại chưa hề nghe bất cứ cá nhân nổi bật nào.

Mà nếu có thì chúng ta cũng không tính những Magic Caster tín ngưỡng hệ ở đây đúng không?"

"Không phải Vương Quốc cũng có một nữ chiến binh ở cấp Mạo hiểm giả cao nhất sao?

Cô ta thế nào?"

"À, cô 'Ngực to không vếu'.

Cô ta thật sự khá mạnh.

Tuy nhiên ta nghe nói cô ta đã thua Tướng quân trong giải đấu."

"...Ta vừa nhớ lại cảnh cô ta đập gần chết một tên Mạo hiểm giả vì gọi cô ta như vậy.

Hya hya hya...Một phụ nữ đáng sợ!"

"Cứ như vậy thì khó mà nêu thêm được cái tên nào nữa.

Xem nào, người được gọi là Hắc Hiệp Sĩ của Liên Minh Thành Phố, Serabright 'Flash' (Tia Chớp) trong nhóm mạo hiểm giả cấp Adamantite "Crystal Tear' (Lệ Pha Lê) và Optics 'Crimson' trong nhóm worker 'Great Blaze of the Crimson Lotus', đều đến từ Vương Quốc Rồng.

Cả tên từ Vương Quốc...Brain Unglaus."

Cuộc đối thoại lần đầu tiên dừng lại.

"Brain Unglaus?

Thằng quái nào thế?"

Parupatra hỏi Greenham một cách ngạc nhiên.

"Lão đại không biết sao?

Anh ta là một kiếm sĩ nổi tiếng ở Vương Quốc...mi thì sao?"

Hekkeran lắc đầu.

Cậu không hề biết đến cái tên đó.

"Không biết sao..."

Không giấu nổi sự thất vọng, Greenham dùng giọng ngờ vực gợi nhớ lại.

"Cũng lâu lắm rồi, từ hồi ta tham gia giải đấu của Vương Quốc, ta gặp hắn ta trong trận bán kết.

Ta lúc đó thậm chí không thể chạm nổi cái mắt cá của hắn.

"Đó là giải đấu Gazef Stronoff cũng tham gia đúng không?"

"Đúng vậy.

Kết quả là Brain Unglaus thua Gazef Stronoff.

Tuy nhiên, đó là một trận đấu giữa hai kẻ mạnh xứng đáng được miêu tả bằng hai chữ ngoạn mục.

Nó gần như là một cuốn sách giáo khoa hoàn hảo cho kiếm sĩ, cách họ đỡ và trả đòn, cách mà họ nhận biết góc chém của đối phương nhờ vào vị trí tay v.v...Thực sự là làm người ta mở mang tầm mắt hơn về kiếm kĩ."

Một người như Greenham mà nói vậy thì hẳn là Brain Unglaus phải rất giỏi.

Có thể đấu ngang ngửa với cả chiến binh mạnh nhất Vương Quốc, kĩ năng của anh ta hẳn phải ở cấp cao nhất.

Hekkeran thở dài.

Còn cả đống gã mạnh ngoài kia mà anh chẳng hề hay biết.

"Fumuu...Vậy, giữa Unglaus và Uzruth, ai là người mạnh hơn?

Nêu ý kiến của cậu xem."

"Uzruth."

Greenham trả lời "nếu so với Unglaus ngày ấy thì người thắng sẽ là gã đó.

Tôi vừa mới xem vài trận của hắn ở đấu trường gần đây nên tôi chắc chắn là vậy."

"Nói cách khác, Uzruth có thể đấu ngang hàng với cả Tướng quân Vương Quốc sao?

Hắn ta thật sự mạnh vậy sao!?

Otto!"

Quá phấn khích, Hekkeran vô tình lớn giọng và phải tự kiềm chế lại.

"Ra vậy.

Unglaus hử.

Có vẻ như ta vừa có thêm một chút thông tin về Vương Quốc...À đúng rồi, các ngươi nghe gì chưa?

Hình như Vương Quốc vừa có một nhóm mạo hiểm giả cấp Adamantite thứ ba thì phải?"

"Tất nhiên là tôi nghe rồi, lão đại."

"Ah, xin lỗi.

Tôi chưa nghe vụ đó."

"Hekkeran...Sự kém hiểu biết của mi có thể gây hại cho nhóm của mi đấy."

"Tôi biết chứ.

Nhưng mà thu thập thông tin về các đồng nghiệp trong Vương Quốc thật rất khó, lại còn tốn kém nữa."

"Hyahyahya.

Thật can đảm.

Lão đây cũng không ghét điều đó!"

"Lão đại, ta muốn nghe ý kiến của lão về việc này.

Tôi nghe rất nhiều tin đồn về Momon của 'Darkness', nhưng một số nghe có vẻ vô lý đến khó tin.

Ví dụ như có thể thu phục một con Basilisk khổng lồ chỉ với hai người và không hề có người hỗ trợ hồi phục nào."

"Uwah, không phải đó chỉ là tin đồn giả sao?"

Kể cả với mạo hiểm giả cấp Adamantite, có thể hạ một đối thủ mạnh mẽ như Basilisk khổng lồ chỉ với hai người là việc gần như không thể.

"Mi cũng nghĩ vậy sao, Hekkeran?

Càng thu thập thêm thông tin ta càng thấy mơ hồ.

Cả thông tin về sự kiện xảy ra trong Vương Đô , có tin đồn rằng họ hạ con quỷ với độ khó hơn 200 chỉ với một đòn.

Theo ta nghĩ, xem chừng Công hội Mạo hiểm giả Vương quốc đã tung tin đồn nói quá để gây chú ý nhằm thu hút thêm cho mạo hiểm giả cấp Adamantite thôi."

"Cũng có thể.

Sự ra mắt của mạo hiểm giả cấp cao là một điều ấn tượng.

Tuy nhiên, liệu Công hội có làm mấy chuyện đó không?

Họ làm mọi thứ rất chặt chẽ, thế nên họ mới được gọi là Công hội."

"Việc đó tùy vào người đang giữ vị trí chủ Công hội mà mỗi nơi mỗi khác.

Hồi lão đây còn làm mạo hiểm giả, cái tên chủ Công hội ở thành phố của ta thực sự tệ hết sức.

Kết quả là ta đã đấm thẳng vào mặt hắn.

Hyahyahya!

Kể từ sau vụ đó là ta thành worker luôn."

Parupatra cười vui vẻ.

Câu chuyện Parupatra trở thành worker như thế nào được rất nhiều người biết.

Có thể nói là không có một worker nào trong Đế Đô không biết vụ đó.

Parupatra vẫn thường hay kể vụ đó mỗi khi lão uống say.

"Nói là nói vậy, nhưng tôi không nghĩ rằng Công hội sẽ làm mấy chuyện như vậy."

"Nói vậy là cậu nghĩ chuyện đó là thật sao?"

"Thật khó mà tin được.

Kể cả khi tôi cố nghĩ rằng nó có lý, độ khó tới 200- quả đủ để tưởng tượng nó mạnh một cách khủng khiếp như thế nào, đánh bại nó chỉ với một đòn là hoàn toàn không thể.

Kể cả nếu có thể đi nữa thì xác suất là cực kì thấp.

Có thể sự kiện đó đã xảy ra như thế này, một ác quỷ với độ khó cực cao xuất hiện và vô số nhóm cố gắng đánh bại nó, và 'Darkness' là nhóm tung đòn quyết định?"

"Nói vậy nghe dễ tin hơn nhiều nhỉ."

"Ta nghĩ là chuyện đó có thể.

Cũng không lạ lắm nếu có ai đó ở cấp Adamantite mạnh như thế.

Chênh lệch thực lực giữa các mạo hiểm giả cấp Adamantite có thể là cực kì lớn."

"Vậy là Hekkeran và ta có cùng ý kiến, còn lão đại lại nghĩ nó thực sự xảy ra theo đúng những gì được kể đúng không?"

"Hyahyahya.

Ta nghĩ vậy đấy."

"Trăm nghe không bằng một thấy.

Giờ tôi vừa muốn gặp anh ta ít nhất một lần...lại vừa không muốn gặp tí nào."

Vừa lúc hai người kia định đồng tình với những gì Hekkeran nói thì tiếng một ai đó bị đánh vang lên, tiếp theo là tiếng phụ nữ kêu lên xen ngang câu chuyện của họ.

Những worker có mặt nhanh chóng hướng sự chú ý về phía phát ra âm thanh.

Vài người đã rút sẵn vũ khí ra và vào tư thế chiến đấu.

Tiếng hét bắt nguồn từ phía Eruya, là của một nữ đồng đội của Eruya, người đang nằm dưới đất.

Xem chừng chính Eruya là người đã đánh bay cô ta.

Khuôn mặt hắn méo đi vì giận dữ còn người phụ nữ thì sợ hãi van xin sự tha thứ của hắn.

Vừa tuyệt vọng kiềm nén cảm xúc dâng trào trong lồng ngực, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Hekkeran là người đồng đội của mình- anh nhanh chóng liếc sang Imina.

Lấy lại sự bình tĩnh, Hekkeran xóa bỏ biểu cảm trên khuôn mặt mình và đứng yên.

Tuy nhiên áp lực toát ra từ Hekkeran cho thấy nếu có thêm bất kì chuyện gì xảy ra, anh sẽ là người đầu tiên bước ra.

Hekkeran nhanh chóng ra hiệu cho Roberdyck và Arche yêu cầu họ ngăn không cho Imina hành động.

Cá nhân mà nói thì Hekkeran cũng cảm thấy giống như Imina.

Tuy nhiên hiện giờ anh không có quyền can thiệp vào chuyện của nhóm khác.

Tất nhiên nếu thực sự muốn thì chẳng có gì có thể ngăn anh hành động được.

Có điều sau đó anh sẽ phải chịu trách nhiệm.

Với lý do đó, các nhóm khác cũng không hề có dấu hiệu muốn tham gia vào và chỉ đơn giản thể hiện sự chán ghét của họ.

Cuối cùng lý trí của Imina cũng chiến thắng và đè nén cảm xúc của cô lại.

Cô giơ ngón giữa về phía lưng Eruya và nhổ xuống đất.

"...Có vẻ như hắn ta chỉ có thể đọ kiếm kĩ với Tướng quân Vương Quốc thôi.

Thật tuyệt nếu hắn ta có thể đọ cả nhân cách nữa, nhưng có vẻ đòi hỏi như vậy là hơi nhiều.

Thôi, nói chuyện nhảm thế đủ rồi."

"...Ta đồng ý.

Hekkeran cũng đã đến, giờ hãy quyết định chuyện quan trọng nhất đi."

"Vì gã kia đã rút lui rồi nên chỉ còn có ba người chúng ta, nhưng ai sẽ nhận vị trí tổng chỉ huy trong chuyến đi này đây?"

Mọi thứ đột nhiên im lặng.

Có tới bốn nhóm worker ở đây.

Một lực lượng chiến đấu có thể được xem là khá đáng kể, nhưng vẫn chỉ là một sự phí phạm nếu không có sự chỉ huy hợp lý.

Bất kể có nhiều tay đến mức nào mà không biết dùng thì cũng chả khác gì chỉ có một tay.

Quản lý nhiều nhóm với những cá tính khác nhau đã là một nhiệm vụ khó để thực hiện được, để không bị phàn nàn còn khó hơn nữa.

Sai lầm xảy ra khi ra lệnh có thể trực tiếp dẫn đến thất bại.

Và nếu thủ lĩnh ưu tiên cho nhóm của mình hơn, anh ta thậm chí có thể bị mọi người thù ghét.

Nói rõ hơn thì nó là trách nhiệm yêu cầu phải có năng lực, và mang đến nhiều bất lợi hơn là lợi ích.

Biết rõ điều này, các trưởng nhóm lặng lẽ chờ đợi trong khi quan sát nét mặt nhau.

Gần một phút trôi qua trong yên lặng, Hekkeran mệt mỏi đề nghị.

"Thật tình, tôi nghĩ chúng ta không nên làm vậy."

"Làm vậy chỉ trì hoãn vấn đề thôi.

Lỡ mọi thứ rối tung lên trong lúc chiến đấu thì sao?"

"...Ta đề nghị chúng ta thay phiên nhau.

Cách này sẽ giữ sự khó chịu ở mức thấp nhất.

Chúng ta cũng có thể thảo luận thêm sau khi tới di tích."

"Ah-"

"Đúng vậy."

Vậy là đề nghị của Greenham được cả Hekkeran và Parupatra đồng ý.

"Vậy thì hãy dùng thứ tự có mặt để quyết định lượt đi."

"Vậy còn nhóm 'Tenmu' của Uzruth?"

"Cứ bỏ qua lượt của gã đó, không sao cả.

Dù gì ngay từ đầu hắn cũng không muốn chỉ huy mà."

"Ta đồng ý với lão đại.

Vậy người đầu tiên chỉ huy là ta, 'Heavy Masher', người đề xuất ý kiến."

"Nhờ anh chăm sóc, Greenham."

"Trông cậy vào ngươi đấy, chàng trai trẻ."

"Rõ rồi.

Tuy nhiên, khả năng chúng ta gặp quái vật nguy hiểm bên trong lãnh thổ của Đế Quốc gần như bằng không.

Chỉ khi chúng ta vào trong Vương Quốc, gần Rừng Đại ngàn, thì mới có thể xảy ra rắc rối."

"Ah, chúng ta nên đảo ngược thứ tự lại đi."

Hai người họ lặng lẽ cười trong khi Hekkeran tự lấy tay che mặt sau khi nói ra câu đó.

Tuy nhiên, tràng cười của họ ngừng lại ngay khi họ để ý thấy một người đàn ông đi về phía họ.

Ánh sáng bắt đầu rọi vào cơ ngơi của Bá tước khi người quản gia của ông ta xuất hiện.

Người quản gia bước đi với cái lưng thẳng và chắc chắn, rất xứng với một người phục vụ cho Bá tước.

Tới trước nhóm worker, người quản gia dừng lại và cúi chào.

Dù không ai đáp lại nhưng có vẻ ông ta chẳng màng đến và bắt đầu nói.

"Đến giờ rồi.

Thay mặt cho bá tước, tôi muốn tỏ lòng biết ơn tới mọi người đã đến đây chấp nhận yêu cầu của gia chủ.

Sẽ có hai người đại diện cho gia chủ sẽ đi theo cùng trong chuyến đi này.

Thêm cả những mạo hiểm giả được thuê làm vệ sĩ bảo vệ xe hàng và những thứ khác, tổng cộng sẽ có thêm sáu người.

Đích đến là di tích chưa được khám phá nằm gần biên giới của Vương Quốc- nó có kiến trúc giống như một lăng mộ.

Kỳ hạn cho việc điều tra là ba ngày.

Phần thưởng thêm sẽ được gửi sau khi Chủ nhân xác nhận những hàng hóa nhận được từ việc thám hiểm di tích.

Có câu hỏi gì không ạ?"

Những chi tiết mà người quản gia cung cấp gần như giống hoàn toàn với yêu cầu ban đầu.

Chỉ có thông tin có mạo hiểm giả bảo vệ xe hàng là mới.

Vài người cũng quan tâm về thông tin tuyến đường được chọn, nhưng là một worker, họ nhanh chóng học được sự khác biệt giữa những câu hỏi được phép hỏi và những câu không được phép.

Rơ ràng đó là việc mà Bá tước không có ý định tiết lộ, nếu không nó đã được công bố ngay từ đầu.

Nếu là một yêu cầu 'sạch', họ đã thuê mạo hiểm giả thay vì worker.

Vì là một yêu cầu 'bẩn' nên người yêu cầu hiển nhiên sẽ không tiết lộ mọi thứ.

Có những điều mà không biết thì tốt hơn.

"...Tốt lắm, vậy tôi sẽ dẫn mọi người đến chỗ xe hàng chúng tôi đã chuẩn bị."

Không ai nói câu nào, cả nhóm đi theo người quản gia.

Nhóm 'Foresight' của Hekkeran đi cuối cùng.

"Tên khốn Eru, hắn nên chết quách đi thì hơn.

Thế nào?

Chúng ta có nên làm vậy không?"

Không thể chịu nổi Eruya thêm chút nào, Imina thì thầm vào tai Hekkeran.

"Mặc dù trước đây có từng nghe qua vài tin đồn, nhưng gặp hắn mới biết hắn đáng khinh thế nào."

"-Đáng khinh nhất luôn."

Hai người còn lại cũng không thể giấu nổi sự khinh bỉ.

Với 'Foresight', những ý kiến kiểu này rất tự nhiên.

Imina là đồng đội của họ, nên việc mà Eruya làm là không thể tha thứ.

Trong nhóm Eruya, trừ hắn ra, những người còn lại đều là phụ nữ.

Họ cũng là những yêu tinh.

Nếu chỉ có vậy thì Imina và những người khác sẽ chẳng khinh thường hắn đến thế.

Tuy nhiên, họ có lý do tại sao họ coi Eruya như kẻ thấp hèn nhất trong số những kẻ thấp hèn nhất.

Những nữ yêu tinh đều sở hữu rất ít trang bị, quần áo của họ chỉ là những mẩu vải bình thường không hề có khả năng phòng bị.

Hơn nữa, mái tóc ngắn của họ để lộ ra phần gốc đã bị cắt cụt của đôi tai dài đặc trưng mà các yêu tinh vẫn thường có.

Lý do mà họ, những thành viên trong nhóm Eruya, ở trong tình trạng này, là vì họ là những nô lệ được mua từ Giáo Quốc Slane.

Chế độ nô lệ cũng từng tồn tại ở Đế Quốc, nhưng dưới thời của Hoàng Đế tiền nhiệm, nhiều thứ đã thay đổi.

Mặc dù họ vẫn bị gọi là nô lệ, nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác.

Tuy nhiên, chẳng có gì thay đổi đối với những nô lệ bán nhân như những kẻ đang chiến đấu bên trong đấu trường.

Những yêu tinh nô lệ thuộc về Eruya cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự.

Đế Quốc Baharuth, Vương Quốc Re-Estize và Giáo Quốc Slane, tỉ lệ nhân loại sinh sống ở ba vùng này gần như là 100%.

So với những vùng khác, ba vùng này rõ ràng là tỏ ra khinh bỉ chủng tộc bán nhân hơn hẳn.

Vì điều này, ngay cả những con lai- như Imina- cũng phải trải qua không ít khó khăn.

Ngoại lệ duy nhất là người lùn.

Dãy núi Azellerisia làm biên giới giao nhau giữa Đế Quốc Baharuth với Vương Quốc Re-Estize, và ở bên trong dãy núi có Vương Quốc Người lùn.

Miễn là Đế Quốc vẫn duy trì quan hệ thông thương với Vương Quốc Người lùn, quyền lợi của người lùn vẫn được bảo vệ.

"Tôi thật cảm thấy tiếc cho những yêu tinh đó, nhưng bây giờ không phải là lúc để cứu họ."

Imina thở dài não nùng, sâu trong cô đã biết rõ điều đó, nhưng cảm xúc của cô không bỏ qua chuyện đó dễ dàng vậy được.

"Đi thôi."

Ngay khi Imina bước chân đi tới trước, Hekkeran và những người khác cũng vội bước theo để bắt kịp cô.

Những gì họ thấy khi đuổi kịp nhóm chính khiến mắt họ mở to đầy kinh ngạc.

Hai xe ngựa đã được chuẩn bị sẵn cho chuyến đi tới di tích.

Có vài người tụ tập quanh xe ngựa.

Chắc đó là những mạo hiểm giả được nhắc tới khi nãy.

Tấm thẻ trên cổ họ lập lờ ánh sáng của vàng.

Tuy nhiên, thứ làm họ kinh ngạc không phải là cỗ xe hay mạo hiểm giả, mà là những con ngựa.

"-Sleipnirs."

Tiếng kêu kinh ngạc phát ra từ đa số các worker.

Với bốn cặp chân, Sleipnirs có kích cỡ to hơn hẳn ngựa bình thường.

Xét về sức cơ bắp vượt trội, sức chịu đựng và độ cơ động, Sleipnirs được xem là ma thú đa năng nhất cho việc đi lại giữa các vùng đất.

Tất nhiên, giá cho một con là cực kì đắt đỏ, đủ để mua năm con ngựa chiến, có khi còn hơn nữa.

Ngay cả với một quý tộc cũng khó mà sở hữu được một con.

Mỗi xe hàng được kéo bởi hai con Sleipnirs.

Nghĩ đến chuyện có khả năng sẽ mất lũ ngựa trong chuyến đi, người biết tới giá trị của chúng sẽ không thể không thấy cảm kích bởi sự hào phóng của Bá tước.

Hoặc chỉ đơn giản là ông ta sợ rằng những con ngựa bình thường sẽ không đủ khỏe để mang hết kho báu tìm thấy trong di tích đó về.

Những người khác chắc cũng đang nghĩ như vậy.

Tiếng nuốt nước bọt của họ nghe rõ mồn một.

"Xin hãy dùng những cỗ xe đã được cung cấp.

Đồ tiếp tế đã được xếp sẵn bên trong.

Để đảm bảo an toàn cho xe hàng cũng như an ninh khu trại, chúng tôi đã đặc biệt thuê thêm mạo hiểm giả.

Tuy nhiên xin hãy biết rằng họ đã kí giấy đảm bảo rằng sẽ không vào bên trong di tích."

Đột nhiên nghĩ gì đó trong đầu, Hekkeran rời khỏi các đồng đội của mình và tiến về chỗ Greenham.

"Thứ lỗi cho tôi, Greenham.

Có vài chuyện tôi muốn bàn."

"Có gì à?

Mi muốn nói chuyện gì?"

"Về việc phân chia xe hàng, có thể giúp chúng tôi không ở chung với nhóm 'Tenmu' không?"

"Ể?

Ah, ra vậy.

Sự khó chịu của mi là thỏa đáng.

Là do đồng đội của mi đúng không?

Vậy nhóm của ta sẽ đi với 'Tenmu'."

"Xin lỗi về chuyện đó, anh đã giúp tôi rất nhiều."

"Đừng để ý việc đó, chúng ta đều cùng hội cùng thuyền trong vụ này.

Sẽ thật tệ nếu có chuyện xảy ra trước khi chúng ta bắt đầu cuộc do thám.

Nếu-"

"-Dựa vào mấy tên mạo hiểm giả cấp Gold này có thực sự ổn không đây?

Chúng ta phải làm sao nếu khu trại đã bỏ chạy trước khi chúng ta trở lại?

Hay lỡ quái vật đột phá vào bên trong chu vi bảo vệ của khu trại thì sao?!"

Một giọng nói to rõ như quả cầu lửa rực cháy vang lên, khiến cho Hekkeran và Greenham tập trung vào chỗ khác.

Lời của Eruya là nói với người quản gia.

Tuy nhiên, giọng hắn không hề có chút nhỏ nhẹ nào cả.

Cứ như thời gian đột nhiên ngưng lại, hành động sắp xếp hành lý của các mạo hiểm giả cũng dừng lại hẳn.

Một cách tự nhiên, những người hướng tới đỉnh cao thì con đường sẽ dài hơn và khó khăn hơn người chỉ đi theo nó.

Nhưng dù cho cuối cùng có đi xa được thế nào, thì những cố gắng cần thiết để đưa họ tới vị trí họ đang đứng đều không hề có được một cách dễ dàng.

Cảm giác của họ sau khi nghe những gì Eruya nói chỉ có miêu tả là khó chịu.

Công việc của mạo hiểm giả có sự cạnh tranh rất khốc liệt, khi khả năng của một người bị đặt câu hỏi- nhất là từ những người ủy thác- thì rất có thể sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới sự nghiệp của họ trong tương lai.

Như vậy thì họ sẽ cần phải phô diễn sức mạnh của mình.

Bất kể là mạo hiểm giả hay worker, để có thể nói ra những lời đó không chút ngần ngại, người nói phải ở một vị trí đủ mạnh để cho phép họ nghi ngờ người khác.

Cứ vậy, Eruya không hề để tâm tới bầu không khí hiện tại chút nào và nói tiếp.

"Chà, tôi thừa nhận ít nhất họ cũng đủ tốt để sắp xếp hành lý, nhưng đến lúc cần phải giữ mọi thứ an toàn, tôi không chắc cho lắm."

Làm ơn.

Sẽ chẳng tốt lành gì nếu mọi thứ trở nên xấu đi đâu.

Mấy người đó chắc cũng kiềm chế lắm vì lỡ được thuê rồi...

Những worker có mặt ở đây đều mạnh ngang cỡ mạo hiểm giả cấp Mithril.

Nói cách khác là họ mạnh hơn những mạo hiểm giả này.

Nhưng dù vậy thì vẫn có những thứ không nên nói ra tùy theo tình hình chứ.

Có ai nhét sít vào mồm hắn cho hắn im giùm không?

Bầu không khí giữa các worker cũng bắt đầu căng lên khi đa số mọi người đều nhìn Eruya với ánh mắt phản đối.

Nhìn xung quanh, Hekkeran vội đi tới bên Imina.

Sẽ không tốt nếu phải có máu đổ ra.

Tuy nhiên, người đứng ra không phải là một worker.

"Ngài hẳn là Uzruth-sama.

Tôi không tin rằng sẽ có bất kì rắc rối nào đâu."

"...Là dựa vào giả định rằng chúng tôi cũng sẽ giúp đỡ bảo vệ khu trại sao??

Nếu là vậy thì tôi có thể chấp nhận được."

"Không phải vậy.

Đó là vì tôi đã yêu cầu sự giúp đỡ của một người mạnh hơn tất cả mọi người ở đây- Momon-san."

Như để đáp lại lời vừa nói, một chiến binh với bộ giáp toàn thân bước ra từ một xe hàng.

Khuôn mặt của anh ta không thể bị nhìn thấy vì đã bị chiếc giáp mũ mà anh đang mang che kín.

"Xin cho phép tôi được giới thiệu mọi người.

Đạt đến đẳng cấp Adamantite chỉ với sức mạnh của hai người, mạo hiểm giả Momon từ nhóm 'Darkness'.

Đồng đội của anh ta là Nabe cũng có ở đây.

Với hai người họ bảo vệ khu trại, chuyện này...Tôi mong là mọi người đều hài lòng chứ?"

Bầu không đột nhiên trở nên khác thường.

Với cả mạo hiểm giả và worker, người đang đứng trước mặt họ là người đã đạt đến đỉnh cao trong nghề của họ.

Dưới sự hiện diện của người mạnh nhất, tất cả các worker, kể cả thằng-mà-ai-cũng-biết-là-thằng-nào, đều im lặng.

Nhận thấy phản ứng của những worker trước sự xuất hiện của mạo hiểm giả cấp cao nhất, tâm trạng của các mạo hiểm giả khác được cải thiện hẳn.

Trưởng nhóm mạo hiểm giả đến nói chuyện với chiến binh trong bộ giáp đen cùng một nụ cười tươi.

"Xin hãy để chúng tôi lo những việc còn lại.

Trong lúc đó, liệu Momon-san có thể trao đổi với các worker không?

Nhân tiện, xin hãy nhận vai trò lãnh đạo và chỉ bảo chúng tôi về kế hoạch an ninh trong suốt chuyến đi."

"Hiểu rồi.

Mặc dù tôi vẫn còn nhiều thiếu sót, nhưng nếu nhóm của anh không có vấn đề gì với chuyện đó thì tôi sẽ chấp nhận.

Tuy nhiên tôi vẫn sẽ coi các anh là lực lượng an ninh chính.

Nhóm anh có đông người hơn.

Để chúng hỗ trợ mọi người thì tiện hơn."

"Không!

Anh đang nói gì vậy!?

Anh không hề thiếu sót chút nào!

Làm vậy sẽ là hạ thấp Momon-san-"

"Không, nhóm anh sẽ nhận nhiệm vụ an ninh chính.

Hãy cứ sử dụng chúng tôi thoải mái.

Giờ thì, Nabe."

Kết thúc cuộc trò chuyện với giọng ẩn chứa một nụ cười nhẹ, Momon bước xuống khỏi cỗ xe.

Người đi theo phía sau Momon là một phụ nữ với nhan sắc tuyệt trần.

Thường thì, khi một người đẹp xuất hiện, sẽ có khá nhiều kiểu huyên náo diễn ra.

Tuy nhiên, mọi thứ trở nên khác biệt khi sắc đẹp của cô ta quá mỹ lệ.

Trước sự xuất hiện của một phụ nữ đẹp thực sự, tất cả những gì họ có thể làm là mở to mắt nhìn.

"Hekkeran.

Người đó..."

"Ừ, Rob.

Tôi cũng nghĩ vậy.

Chúng ta đã thấy cô ta ở Chợ Bắc.

Đằng kia là...Momon nhóm 'Darkness'.

Chỉ có một đồng đội.

Nếu là vậy, dường như tin đồn hạ gục Basilisk khổng lồ không quá phóng đại như tôi nghĩ."

"Basilisk-!

Chuyện đó, là thật à?"

"Có vẻ vậy.

Có tin đồn họ hạ con quỷ độ khó hơn hai trăm chỉ với một đòn.

Tôi nghe vụ đó từ Greenham."

"-Không thể là thật đúng không?

Độ khó hơn hai trăm là vượt quá giới hạn con người rồi.

Đó không phải mức mà con người có thể đạt được...Hay là anh đã nghe nhầm một trăm thành hai trăm?"

"Kể cả như vậy thì vẫn quá kinh ngạc.

Nhưng tôi lại thấy bằng cách nào đó mọi thứ đã xảy ra đúng như lời đồn.

Ít nhất là tôi cảm thấy vậy."

Dù chỉ là một cuộc nói chuyện ngắn gọn với người mạo hiểm giả cấp vàng, nhưng tính cách của Momon có vẻ tốt.

Rất thích hợp với những gì người ta mong đợi từ mạo hiểm giả cấp Adamantite.

Ấn tượng mà Momon để lại là một người khá dễ mến.

"Trước khi chúng ta trao đổi...có một chuyện tôi muốn nghe từ mọi người."

Giọng nói của Momon không đến nỗi quá to.

Tuy nhiên nó khiến người nghe cảm thấy ấn tượng như thể giọng nói đó rất dõng dạc oai hùng.

"Tại sao mọi người lại quyết định đi tới di tích?

Bởi vì đã nhận nhiệm vụ?

Tuy nhiên, không giống với cách mà Công hội thỉnh thoảng có thể ép các mạo hiểm giả phải chấp nhận yêu cầu, chẳng có gì ngăn cản mọi người từ chối yêu cầu này cả.

Vậy vì lý do gì mà các bạn quyết định tham gia?"

Những worker đưa mắt nhìn nhau, do dự không biết ai nên trả lời.

Cuối cùng, người đầu tiên cất tiếng là ai đó từ nhóm Parupatra.

"Dĩ nhiên là vì tiền rồi."

Một câu trả lời hoàn hảo.

Làm gì còn gì do nào khác nữa chứ.

Những worker chần chừ không trả lời không phải bởi câu hỏi quá khó, mà là vì họ đang cố gắng hiểu được ý định thật của Momon khi hỏi một câu hỏi rõ ràng như vậy.

Sau khi xác nhận rằng tất cả các worker đều đồng ý với câu trả lời được đưa ra, Momon tiếp tục hỏi.

"Nói các khác, phần thưởng đưa ra cho yêu cầu này đủ để mọi người đánh cược tính mạng à?"

"Đúng vậy.

Phần thưởng đưa ra là quá đủ để thu hút tất cả chúng tôi.

Hơn nữa còn có cả phần thưởng thêm nếu chúng tôi tìm ra kho báu trong di tích.

Bấy nhiêu đó không đủ để chúng tôi đặt được tính mạng mình sao?"

Người đáp lại là Greenham.

"...Ra vậy.

Vậy đó là quyết định cuối cùng của mọi người.

Hiểu rồi.

Có vẻ như tôi đã hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn.

Xin hãy bỏ qua cho tôi."

"Không có gì quá nghiêm trọng đâu...xin đừng để ý."

"Hyahyahya.

Có vẻ như anh đã hỏi xong rồi nhỉ.

Vậy có thể cho lão già đây hỏi vài điều được không."

"Xin cứ tự nhiên, tiền bối."

"Ta có nghe qua vài tin đồn về cậu.

Bất luận chúng là thật hay không, lão đây vẫn muốn được tự mình tìm hiểu."

"Tôi hiểu.

Trăm nghe không bằng một thấy nhỉ?

Được thôi.

Tôi đồng ý.

Vậy cho phép tôi, à không, cho phép chúng tôi với tư cách là những người làm nhiệm vụ bào vệ được thể hiện giá trị của mình.

Không biết ông muốn làm theo cách nào đây?"

"Về chuyện đó, dĩ nhiên là sẽ có người đấu một trận rồi đúng không?"

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía-

"-Tất nhiên, phải là người đề nghị rồi.

Chính là lão đây."

"Hả?

Vậy tiền bối muốn tự mình đứng ra sao?...Tôi muốn xin lỗi trước, nhưng tôi không phải là loại người ra tay nhẹ nhàng.

Mặc dù có thể không cố ý gây thương tích nhưng tôi cũng không đủ tự tin rằng có thể kiểm soát hoàn toàn sức mạnh của mình- ông thấy ổn chứ?"

"Hyahyahya!

Quả đúng là đẳng cấp Adamantite!

Lão đây đã xác định là sẽ chấp nhận rủi ro.

Ta sẽ không trách cứ gì cậu đâu."

Có thể nghe thấy một hơi cười nhẹ phát ra từ dưới giáp mũ của Momon.

"Hay lắm, tiền bối.

Đây là sự khác biệt trong thực lực chiến đấu- Tôi mạnh.

Mạnh hơn bất cứ ai ở đây.

Đó là lý do mà tôi đạt đẳng cấp Adamantite." (TL: Nghe như Mikasa ấy nhể :v.

Biên: Mikasa nào, nếu là lão trùm của Cú team thì thôi)

Quá đỗi kiêu ngạo, một thái độ như thể đang xem thường người khác.

Tuy nhiên, không có một tí khó chịu nào phát ra từ phía các worker.

Đây hẳn là do áp lực kinh khủng phát ra từ người đàn ông tên Momon.

Những lời anh ta nói ra mang theo một áp lực kinh hồn khiến cho người khác như đang tận mắt nhìn thấy cái chết, cứ thế mang theo sức thuyết phục mạnh mẽ.

"...Thật đáng kinh ngạc."

"...Ừ, quá kinh ngạc."

Đa số những người chứng kiến đều không thể giữ nổi giọng mình trước áp lực tỏa ra.

Có rất nhiều phụ nữ đổ vì người đàn ông mạnh mẽ.

Về khía cạnh kính trọng, cũng có khá nhiều đàn ông ngưỡng mộ sức mạnh.

Như bướm bị lửa thu hút, những kẻ sống trong thế giới của máu và thép này cũng không thể không bị thôi miên bởi sự thu hút không thể cưỡng lại được đó, dù vẫn biết rằng họ sẽ bị đốt cháy nếu lại quá gần.

"Hyahyahya!

Xem ra sẽ chẳng có ai ở đây phản đối rằng cậu ở đẳng cấp Adamantite rồi!

Dù vậy tôi vẫn phải nói rằng, vì đây là một cơ hội hiếm có nên tôi vẫn sẽ tiếp tục dù biết rằng mình sẽ thua.

Bên này bị vướng xe hàng rồi.

Chúng tôi ra khu đất trống bên kia được không quản gia?"

Được sự chấp thuận của người quản gia, Parupatra Dẫn đường đi sang phần sân trống gần đó.

Tất cả các worker cũng đi theo.

Các mạo hiểm giả và quản gia cũng vậy.

"Theo như lão đại nói thì chắc chúng ta cũng chẳng chứng kiến được nhiều đâu."

"-Anh ta trông thực sự mạnh mẽ."

"Ừm, Không phải mạnh, mà là quá mạnh.

Cứ như thể anh ta còn mạnh hơn bất cứ nhóm mạo hiểm giả cấp Adamantite nào ở Đế Quốc vậy."

"Có vẻ vậy.

Lý do mà nhóm mạo hiểm giả 'Silver Canary' đạt cấp Adamantite là vì tất cả các thành viên của họ đều là những người có kĩ năng chiến đấu hiếm.

Dù sở hữu năng lực dị biệt nhưng sức mạnh thật của họ vẫn chưa đạt đến đẳng cấp Adamantite.

'Eight Ripples' thì đạt được đẳng cấp đó chủ yếu nhờ vào lực lượng và khả năng làm việc nhóm ngoạn mục."

'Silver Canary' là nhóm dẫn đầu bởi Bard, người đã đạt tới ngưỡng Hero, và các thành viên thì đều có những kĩ năng chiến đấu kì lạ.

'Eight Ripples' được thành lập với chin thành viên, nhưng vì số lượng khá nhiều nên có nhiều thành viên trong nhóm vẫn chưa đạt đến ngưỡng Adamantite.

Tuy vậy, nhờ vào khả năng hoạt động nhóm, họ được đánh giá là xuất chúng hơn hẳn so với thành tựu mà các nhóm Adamantite khác đạt được.

Tuy nhiên, tất cả bọn họ đều được xem là đã đạt được chiến công bất khả thi để tiến vào ngưỡng cửa Adamantite.

Những lời xì xào bán tán đại loại thế phát ra từ những thành viên ở sau.

Nội dung bàn tán không chỉ dừng ở những nhận xét.

Nếu nghe kĩ thì sẽ thấy họ nói về nhiều thứ nữa.

Phần lớn là xem thử Parupatra sẽ trụ được bao lâu, kiểu như thế.

Chẳng có một ai nghĩ rằng ông có thể đánh bại được Momon cả.

Căn bản là bởi sự áp lực chỉ có ở những người đẳng cấp Adamantite mà người đàn ông tên Momon vừa tạo ra, dù chỉ là trong chốc lát.

Trong khi Hekkeran còn đang mải suy nghĩ, ai đó đã bước đến bên cạnh cậu.

Chỉ nghe tiếng kim loại kêu lẻng xẻng cũng biết rõ đó là ai.

"Greenham nghĩ gì về trận đấu sắp tới giữa hai người họ?"

"Mặc dù cảm thấy khá tệ nhưng vẫn phải nói rằng ta chẳng thấy cửa nào cho lão đại cả.

Theo quan điểm này thì, những gì còn lại chỉ là lão đại có thể trụ được bao lâu thôi.

Mi có định tiếp bước lão đại làm một trận không?"

"Không đời nào, cho tôi xin.

Còn anh thì sao?"

"Ta cũng bỏ luôn.

Chỉ chứng kiến sức mạnh của siêu chiến binh cũng đủ làm ta hài lòng rồi.

Tuy nhiên ta mong rằng sẽ nhận được vài hướng dẫn về kiếm trong chuyến này."

"Tôi cũng đang nghĩ vậy- Ồ!"

Ở khoảng sân, Momon và Parupatra bắt đầu lùi ra và vào chuẩn bị tư thế.

Ánh mắt của Parupatra tuyệt nhiên chẳng phải ánh mắt mà một ông già bình thường có thể có được, mà là ánh mắt của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm chiến trường.

Bầu không khí dần nhuốm đầy sát ý, khung cảnh bình yên quanh khoảng sân đã chẳng còn.

Sự căng thẳng khiến cho những người đang xem cảm thấy lo lắng, vài người thậm chí còn bắt đầu đổ mồ hôi.

"...Ôi trời, không tốt rồi.

Anh già có vẻ hoàn toàn nghiêm túc đây."

Đứng bên cạnh Hekkeran, Greenham vô tình để lộ con người thật của mình.

"Đối đầu với một người ở đẳng cấp Adamantite thì cũng dễ hiểu khi mà ông ấy cứ như đang đứng giữa ranh giới sống chết-"

Vừa trả lời, Hekkeran vừa chuyển ánh nhìn về phía chiến binh mặc giáp đen, thử đặt mình vào vị trí của lão đại, và thở dốc.

Cậu chẳng cảm nhận được chút gì từ Momon.

Cả hai tay anh ta đều buông thõng xuống, không hề có một dấu diệu đề phòng, đối mặt với sát khí ở trước một cách bình thản như không có gì.

Cứ như thể anh ta đang đối diện với một thằng nhóc vô hại cầm một cây kiếm, cảm giác như vậy đấy.

"Ahriya!

Lợi hại!

Đứng trước sát ý như vậy mà chẳng hề phản ứng chút nào.

Không thể nào mà anh ta không thể ý tới luồng sát khí đang sát ra, chẳng lẽ anh ta đả đạt tới đỉnh cao của một chiến binh, tinh thần tuyệt đối đứng vững trước mọi thứ!?"

"Vô ngã vô kiếm (Swordless Heart)?

Hay trạng thái tinh thần của anh ta đã đạt tới ngưỡng 'Nước chảy mây bay' (Realm of Cloud and Water)?

Có thể đứng không chút sợ hãi trong khi vũ khí của hai người họ cách biệt xa như vậy, anh ta hẳn rất tự tin và kĩ năng của mình...thật sự đáng sợ." (TL: đoạn này dịch hơi feel tí :v )

Cây thương trong tay Parupatra là vật phẩm ma pháp làm từ long nha (răng rồng), trong khi vũ khí của Momon chỉ là một cây trượng gỗ được mượn từ một mạo hiểm giả lúc nãy.

Bất kể nhìn thế nào thì cây trượng đó hoàn toàn không có tí ma pháp nào được yểm lên.

Vũ khí được yểm ma pháp có thể gia tăng độ sắc bén, nâng cao khả năng người dùng và cung cấp những hiệu ứng phụ.

Một món vũ khí bình thường, Parupatra đã có một lợi thế áp đảo.

"Không, tôi không nghĩ vậy.

Dù đúng là có sự cách biệt rõ ràng trong vũ khí, nhưng giáp của Momon vẫn hơn hẳn của lão đại trong khoản tính chất ma pháp.

Vật phẩm ma pháp trang bị theo cũng tốt không kém.

Cách biệt tổng thể cũng không lớn lắm, nhưng có lẽ Momon vẫn giữ lợi thế."

"Mi không nghĩ kết luận vậy hơi sớm à?

Ta nghe nói số vật phẩm ma pháp mà lão đại sở hữu còn hơn hẳn những gì mà đa số mạo hiểm giả Adamantite có thể có đấy...Lão đại đã làm nghề này lâu lắm rồi, hoàn thành vô số yêu cầu.

Cứ tính khoản tiền thù lao mà ông ấy nhận xem, chẳng ai trong Đế Quốc này nhận nhiều thù lao hơn ông ta cả!"

"Không không, chờ đã-"

"Người phải chờ là-"

Trong khi hai người họ vẫn còn đang tranh cãi, sự căng thẳng trong sân đã lên tới cực đỉnh và trận chiến bắt đầu được châm mồi."

"Vậy, bắt đầu chứ!?"

"Vẫn còn có việc quan trọng phải làm nữa đấy.

Đừng cố quá sức và tới đi, tiền bối"

Không để câu nói kết thúc, Parupatra lao tới Momon với tốc độ mà không ai tưởng tượng được một lão già tám mươi tuổi có thể.

Mượt mà và đầy sức mạnh, ông hoàn thành động tác một cách lưu loát trong khi đối thủ Momon của ông vẫn còn chưa giơ cây trượng lên.

"Dragon Fang Thrust!" (Long Nha Kích)

Hekkeran mở to mắt đầy ngạc nhiên khi thấy Parupatra đột nhiên dùng võ kĩ ngay từ đầu trận đấu.

Cây thương uốn cong như răng của rồng thi triển hai đòn đâm liên tục.

Ngoài khả năng gây thêm sát thương dựa theo thuộc tính của người dùng, võ kĩ này còn có thêm hiệu ứng gia tăng cơ hội gây ra sát thương chí mạng.

Lấy cơ sở từ đòn [Piercing Strike], Parupatra đã tạo ra kĩ năng này cách đây bốn mươi năm.

Một kĩ năng với tính chất khá cân đối được rất nhiều người biết và thậm chí bây giờ vẫn còn người đang học nó.

Ngoài đòn [Dragon Fang Thrust], Parupatra còn chồng thêm [Blue Dragon Fang Thrust] (Long Nha Lam Kích), giúp gây thêm sát thương hệ lôi.

Lão già này đang nghĩ gì vậy!

Kể cả có ma pháp trị liệu thì cũng đâu có nên làm quá như thế?

Hiệu ứng được dùng trong võ kĩ có thể khiến cho một vết xước nhỏ cũng gây là lượng sát thương lôi hệ đáng kể.

Quá hợp để dùng với một đối thủ mặc giáp bằng kim loại.

Nhìn vào cách quyết định đòn tấn công có thể thấy sự nghiêm túc của Parupatra.

Tuy nhiên, với một đòn được xem như khá khó đối phó với những người mặc giáp kim loại, Momon tránh nó dễ như bỡn.

Động tác của anh cứ như thể anh đang mặc giáp nhẹ như lông.

Không hề có chút dấu hiệu của những động tác chậm chạp khi mặc giáp toàn thân như thường lệ.

Đáng kinh ngạc hơn là thay vì dùng một động tác như nhảy lui lại, Momon có thể tránh đòn trong khi chỉ khẽ chuyển mình tại chỗ.

"Không thể nào!

Nhãn quan và năng lực vật lý của anh ta tốt đến mức nào cơ chứ?"

"—Gale Acceleration!" (Tật Phong Kích Tốc)

Parupatra lập tức đáp lại bằng một võ kĩ khác.

Lão già thối này điên rồi à!

Cả não của lão cũng đần đi rồi à?

"Dragon Fang Thrust!"

Dùng lại kĩ năng ban nãy, Parupatra tấn công Momon lần nữa.

Lưỡi thương của ông ngập ánh sáng trắng lạnh lẽo từ kĩ năng [White Dragon Fang Thrust] (Long Nha Bạch Kích).

Bốn đòn liên kích làm cho đối phương chẳng còn kịp thở.

Đám đông khán giả đang trở nên hỗn loạn.

Tất nhiên.

Kể cả đòn tấn công như thế cũng không thể trúng hay làm giáp Momon trầy xước chút nào.

Parupatra lập tức nhảy đi tạo khoảng cách với Momon.

Mồ hôi bắt đầu tuôn ra khắp trán ông.

Không phải là vì mệt mỏi mà là do sự áp lực đặt lên vai ông khi đối mặt với tử thần.

"Kinh thật!"

"-Mạnh hơn Hekkeran."

"Dĩ nhiên rồi, Arche.

Đừng có so sánh với tôi chứ.

Cô đang nhìn vào đỉnh cao của mạo hiểm giả.

Đỉnh cao tuyệt đối của mọi thứ.

Sức mạnh của một mạo hiểm giả Adamantite."

Momon từ từ nâng cây trượng lên, bắt đầu vào thế.

Ngược lại, Parupatra đặt cây thương lên vai, buông lỏng tư thế.

Ông đang bỏ cuộc, ý chí chiến đấu hoàn toàn mất đi.

"Thật tráng lệ.

Ta bỏ cuộc, đầu hàng.

Đừng nói là thắng, lão đây còn không làm xước nổi giáp của cậu nữa."

"...Vậy sao."

Phần đông người xem hướng về phía Parupatra, người vừa tự nhận thua, thở dài ra tiếng.

Chẳng nghi ngờ gì nữa, một chiến thắng áp đảo của Momon, như thể anh là một người trưởng thành đang chơi đùa với đứa trẻ.

Những tiếng bàn tán kiểu "Momon đã dùng trường phái võ kĩ gì thế?" bắt đầu xuất hiện, đám đông phấn khích quá độ bắt đầu chia sẻ suy nghĩ của mình với người khác.

Không để tâm mấy chuyện đó, Hekkeran và Greenham đi lại chỗ Parupatra đang bận bịu lau mồ hồi và nói chuyện với Momon.

"Xong rồi chứ, tiền bối?"

Cảm giác như bầu không khí và tông giọng đột ngột thay đổi.

"...Tôi tưởng ông muốn phô diễn khả năng thật sự của mình."

"...hyahyahya.

Hơi quá với một lão già như ta rồi.

Đó đã là sức mạnh thật sự của ta rồi, Momon-dono."

"-Ah, xin lỗi vì đã bất kính."

"Không cần xin lỗi, nhưng thật tình ta khá buồn đấy.

Cậu cũng không cần phải quá khiên tốn trong lời nói đâu.

Những gì mà người già bọn ta kính trọng là sức mạnh chứ không phải sống dai.

Được một kẻ quá đỗi mạnh mẽ như cậu đối xử như vậy không làm ta thấy vui tí nào."

"...Tôi hiểu rồi.

Quyết định vậy đi.

Tuy nhiên, cứ vậy kết thúc mà không cho tôi ra đòn nào thật làm tôi cảm thấy khó chịu quá.

Nếu có lần tới, tôi sẽ là người bắt đầu.

Vậy thôi, tôi sẽ quay lại để sắp xếp hành lý."

"Đã có người làm việc đó rồi.

Cậu đâu cần thiết phải làm việc đó đúng không?"

"Tôi không nghĩ vậy, Bất luận địa vị của tôi là gì, khi đã được giao nhiệm vụ thì tôi phải đích thân hoàn thành nó."

Nói xong, Momon quay lại và đi về phía xe hàng.

Theo sau anh là người phụ nữ với sắc đẹp tuyệt trần, bước qua mặt Hekkeran và Greenham khiến hai người họ không khỏi dán mắt nhìn theo lần nữa.

Bị hình bóng còn lớn hơn cả lưng Momon làm cho mê man.

"Hyahya, cậu đang làm bộ mặt như kẻ muốn hỏi gì đấy."

"-Lão đại, ông nghĩ sao?"

Khuôn mặt nhăn nheo của Parupatra bắt đầu méo mó như thế đang cố mỉm cười cay đắng.

"Rất mạnh.

Không, đó là những gì mong đợi khi đối đầu với đẳng cấp Adamantite.

Tuy nhiên, ta không hề nghĩ là có thể mạnh đến mức đó.

Khoảng khắc chúng ta chạm trán, ta có cảm giác rằng bất kể ta có tấn công thế nào, ta cũng không bao giờ có thể đánh trúng cậu ấy."

Hekkeran cũng cảm thấy tương tự.

Mọi đòn tấn công của anh đều có thể bị tránh hoàn toàn bởi người đàn ông tên Momon, rồi đến đòn phản công.

Kể cả khi anh có thể đánh trúng sau khi đã dùng đòn tốt nhất mà anh nghĩ ra, thì hình ảnh đòn tấn công bị bộ giáp kia chặn đứng vẫn xuất hiện trong đầu Hekkeran.

Parupatra, người đã trải nghiệm qua, hẳn đã phải có một ấn tượng còn hơn thế nữa.

"Vậy ra...đó là đẳng cấp Adamantite hử?"

"Đúng vậy.

Đó là cái mà người ta gọi là đẳng cấp Adamantite.

Một ranh giới mà chỉ có vài người có thể đạt được.

Aahh...thật là tuyệt diệu đến choáng váng.

Quá cao để có thể với tới...Vậy, các cậu đã hài lòng với những gì được chứng kiến chưa?"

"Không còn gì để bàn luôn!

May mà tôi được đứng xem mới có thể nhìn thấy tường tận mọi thứ.

Nếu phải ra làm người đánh, chắc tôi sẽ chẳng bao giờ đủ bình tĩnh để có thể quan sát mọi thứ.

Mặc dù phải xin lỗi lão đại khi nói thế này, nhưng cá nhân mà nói tôi thực sự muốn thấy Momon-dono tấn công lúc đó."

"Không có đâu.

Momon-dono chẳng hề có ý định tấn công ngay từ đầu rồi.

Anh ấy không hề thể hiện chút ý chí chiến đấu nào cả.

Giống như đã nói, anh ấy không quen với việc nhẹ tay.

Nếu anh ấy thực sự tấn công, lão đại gần như sẽ mất mạng."

Nói như vậy quả thực nghe khá là ngạo mạn.

Lão đại Parupatra cũng là một chiến binh với sức mạnh đáng kể, một cựu binh không nên đánh giá thấp.

Tuy nhiên, đúng là phải vậy mới chứng tỏ được rằng mạo hiểm giả cấp Adamantite thực sự mạnh như thế nào.

"Biết sao được.

Cách biệt giữa lão già này và người đó là quá lớn mà.

Mặc dù có hơi buồn thật, nhưng biết nói gì nữa đây khi mà cậu ta đã né tất cả những đòn đó như chẳng có gì."

Đó mới là định nghĩa của mạnh mẽ.

Chọn một vũ khí hoàn toàn xa lạ, với trọng lượng và độ thăng bằng hoàn toàn khác hẳn cho thấy anh ta tự tin vào khả năng của mình đến dường nào.

Cách biệt giữa hai người họ là quá lớn.

Buông ra câu "Mệt thật, mệt thật", Parupatra quay lại và bước đi về phía xe hàng.

Khi hình bóng của Parupatra xa dần xa dần, Hekkeran nghe ông ta lẩm bẩm vài chữ.

"Kể cả khi còn trẻ ta đây cũng không thể đạt được trình độ đó, là đẳng cấp Adamantite đó sao...thật xa quá."

Hình dáng Parupatra trông thật nhỏ bé so với Momon.

"Vậy ra đó là đẳng cấp cao nhất...Adamantite."

"Yeah.

Thực sự kinh ngạc."

Chỉ còn những tiếng đồng tình phát ra từ hai người họ.

Phần 2

Cỗ xe chạy như bay trên con đường lát đá ở Arwintar.

Sinh vật đang kéo cỗ xe sang trọng là một quái thú tám chân, Sleipnir.

Trên nóc xe là hai chiến binh trông dày dạn bản lĩnh.

Khu vực để hàng hóa đã được điều chỉnh lại làm chỗ ngồi cho một nhóm bốn ma pháp sư và một cung thủ, người đang quan sát xung quanh với đôi mắt thận trọng.

Có thể miêu tả nó như một pháo đài di động với an ninh chắc chắn giữa ban ngày cũng được.

Và tất nhiên, người ngồi trong xe hẳn phải có địa vị cao lắm.

Chỉ cần nhìn vào biểu tượng ba cây trượng chồng lên nhau ở bên hông cỗ xe, người có chút ít hiểu biết văn hóa cũng có thể biết được ai đang ngồi ở trong và cỗ xe này thuộc về ai.

Thế nên những hiệp sĩ đang đứng gác không hề phát ra một tiếng nào.

Có ba người đàn ông bên trong cỗ xe.

Tất cả đều khoác áo choàng bên ngoài và ăn mặc như ma pháp sư.

Mặc dù cả ba đều là những người có tiếng tăm trong Đế Quốc, thì giữa họ vẫn có một sự khác biệt rõ ràng trong địa vị và điệu bộ.

Người đàn ông già với mái tóc bạc rõ ràng là có địa vị cao nhất trong số họ.

Tương tự như Gazef Stronoff nổi tiếng với tư cách một chiến binh, thì không có một ma pháp sư nào có tiếng tăm bằng người đàn ông này.

Ông ta chính là Magic Caster quyền năng nhất Đế Quốc, "Tri Arts' Fluder Paradyne.

Đối diện Fluder là hai đệ tử của ông, cả hai người đều có thể dùng tới ma pháp cấp 4.

Như không thể chịu nổi bầu không khí nặng nề sau khi tới Đế Đô, một đệ tử cất giọng băn khoăn.

"Thưa thầy, chúng ta nên làm gì với mệnh lệnh của Hoàng Đế đây?"

Sự yên lặng bao trùm cỗ xe lần nữa.

Vừa nghĩ như vậy, Fluder đã đáp lại với giọng nói trầm tĩnh.

"Nếu Hoàng Đế muốn vậy, bậc tôi tớ chúng ta chỉ có thể thực hiện mệnh lệnh và bắt đầu tìm hiểu thôi.

Tuy nhiên, dùng các phương pháp bằng ma pháp là quá liều lĩnh.

Chúng ta có nên bắt đầu bằng cách nghiên cứu các tư liệu hay điều khiển ác quỷ được triệu hồi?

Cuối cùng thì, chúng ta vẫn cần phải thu thập thông tin."

"Thầy đang nói rằng cả thầy cũng không biết sao, thưa thầy?"

Fluder nhắm mắt vài giây.

"Kiến thức của ta thật nông cạn.

Ta chẳng hề biết gì về con quỷ Jaldabaoth đầy quyền năng cả."

Khoảng một tháng trước, một nhóm ma quỷ đã tấn công Vương Đô.

Theo thông tin tình báo mà họ thu được, tên cầm đầu Jaldabaoth và những người hầu tôi tớ của hắn là những sinh vật khủng khiếp đến từ hành tinh khác.

Vì biến động ma quỷ này, cuộc xâm lược Vương Quốc thường niên năm nay vẫn chưa được tiến hành.

Thường thì Đế Quốc đã chiếm lấy lợi thế tình hình và tấn công Vương Quốc ngay từ khi họ vẫn còn thiếu hụt lực lượng do cuộc xâm lược của quỷ đó.

Tuy nhiên, có hai lý do khiến Đế Quốc tiến hành chiến tranh với Vương Quốc.

Lý do đầu tiên là để làm tiêu hao nguồn lực của Vương Quốc.

Không giống với quân đội chính quy thường trực của Đế Quốc, Vương Quốc sử dụng phương pháp trưng binh (dùng lính nghĩa vụ.).

Như vậy, quân đội Vương Quốc sẽ thua về mặt chất lượng mỗi khi Đế Quốc huy động lực lượng, thế nên họ phải dùng số lượng để áp đảo.

Đó là lý do Đế Quốc chọn thời điểm thu hoạch vụ mùa để tiến hành chiến tranh.

Những nông dân sẽ phải đi thực hiện nghĩa vụ trưng binh và không thể thu hoạch nông sản của mình, đó là kế hoạch lâu dài để ngầm phá hoại tiềm lực của Vương Quốc.

Lý do khác là để làm suy yếu quyền lực của các quý tộc ở Đế Quốc.

Khi chiến tranh, họ áp đặt những lại thuế đặc biệt lên những quý tộc chống đối lại Hoàng Đế và bòn rút tiền của chúng.

Nếu chúng từ chối thì đồng nghĩa với việc mắc tội làm phản.

Cuối cùng, sự khác biệt chỉ là đưa thòng lọng vào cổ chúng hay giết chúng vì dám bày tỏ bất đồng.

Với những lý do đó, Vương quốc vốn đã bị thiệt hại sau cuộc chiến nên có thể bỏ qua- đó là quyết định của Hoàng Đế Jircniv.

Đằng nào thì ngài cũng đã nhổ răng nanh của bọn quý tộc cả rồi.

Tuy vậy, vẫn còn đó một vấn đề.

Jaldabaoth, kẻ đã gây ra những tội ác quả thật đúng với cái danh hiệu ác quỷ hiện đang ở đâu?

Và loại tồn tại nào có thể tạo ra một tai ương như vậy?

Mệnh lệnh điều tra Jaldabaoth được giao cho Fluder, ma pháp sư ưu tú nhất Đế Quốc âu cũng là lẽ tự nhiên.

"Và còn kẻ đã đánh bại Jaldabaoth, 'Dark Hero' Momon và đồng đội 'Beautiful Princess' Nabe.

Thật hứng thú.

Lại còn ma pháp sư bí ẩn Ainz Ooal Gown.

Những anh hùng ẩn dật đang bắt đầu hành động à?

Có lẽ một trận chiến tương tự như trận chiến với Ma Thần hai trăm năm trước sẽ lại xảy ra lần nữa."

"...Sẽ xảy ra thật sao?"

"Ta không biết, nhưng chỉ có kẻ ngốc mới chuẩn bị sau khi mọi thứ đã xong xuôi.

Một người khôn ngoan luôn sẵn sàng mọi thứ trước khi nó xảy ra."

Cỗ xe cuối cùng cũng đến nơi.

Một lãnh địa rộng lớn được bao bọc bởi những bức tường cao và dày với vài tháp canh bao quát, canh gác khỏi những nguy hiểm từ cả bên ngoài và bên trong.

Nhiều hiệp sĩ được chọn –từ Hiệp Sĩ Đoàn số 1 tinh nhuệ nhất trong số tám Hiệp Sĩ Đoàn của Đế Quốc- lập thành nhóm với các ma pháp sư và đi tuần.

Trên trời là những hộ vệ riêng dưới quyền trực tiếp của Hoàng Đế, đội không vệ hoàng gia cưỡi quái điểu, và có cả những ma pháp sư cấp cao dùng phi hành ma pháp.

Đây chính là biểu tượng cho sức mạnh của Đế Quốc, Nơi mà những hoàng đế trước đây đặt nhiều tâm huyết nhất, Bộ Ma Pháp.

Sản xuất trang bị ma pháp cho các hiệp sĩ, phát triển các thần chú mới, nâng cao chất lượng đời sống qua những thí nghiệm ma pháp, tất cả tinh túy của kiến thức ma pháp của Đế Quốc đều ở cả đây.

Và người điều hành tất cả -dù bộ trưởng là người khác- chính là Fluder.

Cỗ xe chạy qua lãnh địa, và dừng trước một tòa tháp ở sâu bên trong.

Những công trình mà họ đã đi qua đều có điểm chung là có rất nhiều người ra vào.

Tuy nhiên hầu như chẳng có ai ra vào tòa tháp này cả.

An ninh ở đây trái ngược hẳn so với những công trình khác.

Đầu tiên là bộ dạng của các hiệp sĩ canh gác.

Họ không phải từ Hiệp Sĩ Đoàn số 1 có thể thấy bất cứ đâu ở gần đó.

Họ mặc giáp toàn thân được yểm ma pháp, cầm khiên ma pháp và vũ khí ma pháp giắt ở thắt lưng.

Chiếc áo choàng đỏ với biểu tượng của Đế Quốc được may lên trên cũng có ma pháp.

Được yểm ma pháp không hẳn là quá mạnh, nhưng những trang bị như vậy không phải là thứ mà những hiệp sĩ thông thường vũ trang, kể cả ở Đế Quốc.

Những hiệp sĩ tinh nhuệ này là những Cận vệ Hoàng Gia dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Hoàng Đế.

Những ma pháp sư bên cạnh họ cũng dữ dằn không kém.

Họ là những người kì cựu và tài giỏi trên chiến trường, phát ra hào quang có thể sánh ngang với những chiến binh mạnh nhất.

Vẫn còn nữa.

Bốn con golem đá cao 2.5 mét đứng gác ngay cổng ra vào.

Không cần thức ăn hay nghỉ ngơi và không bao giờ chểnh mảng lười nhác, việc canh gác là thích hợp nhất với chúng.

Nơi có hệ thống an ninh ngang hàng với hệ thống bảo vệ hoàng đế này chỉ cho phép những ma pháp sư đã đạt được tới phần sau của những ma pháp cấp 3, những trường hợp đặc biệt và những ma pháp sư tài ba trong việc nghiên cứu.

Sau khi đáp lại lễ chào đầy tôn kính của những hiệp sĩ và ma pháp sư bằng cái vẫy tay nhẹ, ông tiến vào tòa tháp.

Ông tiến lên trên chỗ hình cái bát sau khi đi qua thông lộ thẳng tắp.

Có rất nhiều ma pháp sư đang hối hả làm việc.

Ma pháp sư có cấp bậc cao nhất nhanh chóng tiến lại phía Fluder.

"Có chuyện gì không?"

"Không có gì cả, thưa thầy."

Nuốt nước bọt, người đệ tử đưa ra câu trả lời mang cùng lúc cả tin tốt và tin xấu.

Fluder gật đầu với cảm xúc hỗn tạp, đưa mắt nhìn ba mươi môn đệ mà ông đã đích thân huấn luyện- được xem là ba mươi môn đệ được chọn.

Người tiếng tăm nhất chính là người thay ông nắm quyền ở chỗ này.

"Vậy sao, chúng ta không thể liên kết nó với phát sinh tự nhiên sao?"

"Vâng thưa thầy.

Chúng con không thể liên kết nó với thể bất tử thấp nhất, skeleton.

Hiện giờ chúng con đang làm thí nghiệm bằng cách đặt nó bên cạnh xác chết xem thử có thây ma được sinh ra tự nhiên không."

"Hmmm."

Fluder vừa vuốt chòm râu dài của mình vừa nhìn cảnh tượng đang diễn ra phía trước.

Một tá skeleton đang làm việc đồng áng.

Giơ cuốc lên và vung xuống.

Động tác của tất cả các skeleton đwọc đồng bộ đến hoàn hảo.

Nếu nhìn từ phía bên sẽ chỉ thấy duy nhất một con skeleton đang cử động.

Chuyển động đựoc đồng bộ hoàn hảo như một cảnh trong game chiến thuật.

Đây chính là sự thật về kế hoạch lớn mà Đế Quốc đang bí mật thực hiện.

'Dùng undead như người lao động'.

Undead không cần được nuôi dưỡng hay nghỉ ngơi cũng như không mệt mỏi.

Undead cấp thấp không hề có nhận thức nên chỉ có thể thực hiện những nhiệm vụ đơn giản như mệnh lệnh chứ không thể làm bất cứ việc gì phức tạp.

Tuy nhiên nếu có người ở bên cạnh đưa ra chỉ thị, mọi thứ sẽ được giải quyết ổn thỏa.

Dùng undead để làm đồng áng sẽ mang đến những lợi ích to lớn, chẳng hạn như giảm thiểu nhân lực cần thiết và hạ thấp giá thành nông sản...Đất canh tác sẽ được mở rộng, thương vong nhân mạng sẽ có thể tránh khỏi.

Nói đây là một dự án vĩ đại không hề quá chút nào.

Chúng tương tự như việc dùng những lực lượng khác như quái vật được triệu hồi hay golem, nhưng xét về mặt chi phí, hiệu quả và sự tối ưu, dùng undead được xem là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng những người phản đối nó– đặc biệt là nhóm các tu sĩ- cho rằng dùng undead, những sinh vật biểu tượng cho việc thù ghét sự sống, là làm hư hỏng linh hồn người chết.

Nó rất khác biệt nếu nhìn từ khía cạnh tôn giáo.

Kể cả khi undead được tạo nên từ xác của tội phạm, theo những gì mà tôn giáo răn dạy, những tội lỗi của kẻ tội phạm đã được ân xá lúc họ bị hành hình, và biến họ thành một undead là báng bổ thần linh.

Rất khó có thể thuyết phục những người nghĩ như vậy.

Nếu họ phải đối mặt với những vấn đề thức ăn, nhiều người bị chết đói, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn.

Tuy nhiên, nguồn cung thực phẩm của Đế Quốc vẫn dồi dào cũng như không có vấn đề gì đối với nguồn lao động cả.

Thế nên các tu sĩ cứ phản đối dự án này.

Tuy nhiên, mục đích của dự án này là để củng cố sức mạnh cho quân đội Đế Quốc.

Bằng cách để các undead lo việc sản xuất và hướng nguồn nhân lực vào những khu vực khác, nó sẽ dẫn đến một lượng lớn những người có thể trở thành những hiệp sĩ xuất sắc được phát hiện.

Những việc gây bất an còn lại là vấn đề về lượng người lao động mất việc làm, và nỗi nghi ngờ về sự phục tùng của các undead.

Việc tập trung một lượng lớn undead vào một nơi cũng có thể làm cho cán cân sự sống và cái chết bị phá hủy, dẫn đến việc những undead mạnh mẽ được sinh ra.

Đó là nguồn gốc của sự bất an với những người đã nghe các tu sĩ thuyết giáo.

Co sở này tồn tại là để tiến hành thí nghiệm và giải tỏa những bất an đó.

"Vẫn chưa rõ nguyên nhân căn bản hử?"

"Vâng, vô cùng xin lỗi, thưa thầy."

Tại sao undead lại tự nhiên sinh ra.

Tìm ra chân tướng là một việc quan trọng cho tương lai.

Có một nơi được đồn rằng quanh năm sương mù bao phủ, chỉ khi Vương Quốc và Đế Quốc giao chiến thì sương mù mới tan đi, một vùng đất bị nguyền rủa có tên là bình nguyên Kattse.

Đó là nơi những undead mạnh nhất, như Cốt Long kháng hoàn toàn ma pháp, thường xuyên xuất hiện.

Mặc dù Đế Quốc đã có ý định sát nhập khu vực quanh E-Rantel về dưới sự thống trị của mình, nhưng nó vẫn khá miễn cưỡng khi nhận một vùng đất mà undead được sinh ra với tỉ lệ cao như vậy.

Vì thế, họ cần phải tìm ra thời gian cần thiết để một undead được sinh ra, giúp họ có thể kiểm soát hoàn toàn chúng.

Thậm chí có thể là dừng sự xuất hiện của undead một lần và mãi mãi.

"Vậy sao, ta hiểu rồi."

Để lại người đệ tử thở phào nhẹ nhõm một bên, Fluder bắt đầu rảo bước quanh căn phòng.

Khi ông tới cánh cửa phía đối diện, số lượng đệ tử theo sau ông đã tăng lên.

Hiệp sĩ canh gác cánh cửa mở nó ra, và đoàn người tiếp tục đi tới.

Đó là một hành lang như ban nãy, nhưng gần như không có sự hiện diện của con người.

Không khí có mùi như bụi bẩn và ánh sáng đang tắt dần.

Hành lang với hào quang bất ổn trải dài thẳng phía trước và nối với một cầu thang xoắn ốc đi xuống dưới.

Qua khỏi cánh cửa dọc theo hành lang, âm vang từ gót giày vang lên trong tòa tháp nghe ngắn lại.

Họ chỉ mới đi xuống dưới năm tầng.

Tuy nhiên, bầu không khí nặng nề làm cho nó như lâu hơn nhiều.

Lý do không đơn giản chỉ là vì họ đang ở dưới lòng đất.

Đó là biểu hiện sự căng thẳng của tất cả mọi người, kể cả Fluder.

Ở tầng thấp nhất, khuôn mặt mọi người trở nên méo mó, sự căng thẳng tăng cao tới mức chẳng có gì ngạc nhiên khi nói họ đã sẵn sàng chiến đấu.

Mọi người đang tập trung vào cánh cửa nặng trĩu.

Trông như cánh cửa đó mở ra một thế giới hoàn toàn khác.

Để tránh bị phá hủy hoặc mở ra dễ dàng, nó được tăng cường thêm nhiều phòng vệ vật lý và ma pháp.

Nó là một cánh cửa không thể bị xâm phạm.

Vô số cánh cửa nặng nề mà họ đã đi qua trên đường xuống đây cho thấy nơi này nguy hiểm đến thế nào.

Những cánh cửa đó là để kéo dài thời gian nếu có chuyện nguy hiểm xảy ra ở đây, cũng như để cách ly khu vực này.

Fluder cảnh báo các đệ tử bằng giọng cứng nhắc.

"Không được bất cẩn."

Lời cảnh báo ngắn gọn và đơn giản, cho thấy chuyện này nghiêm trọng đến mức nào.

Ma pháp sư đi theo ông gật đầu thật sâu.

Fluder nhắc đi nhắc lại lời cảnh báo mỗi lần xuống đây.

Kể cả khi đã biết có thứ gì ở đây, họ vẫn không thể cảm thấy thoải mái.

Bị phong ấn bên trong là một undead tối thượng.

Nếu nó được phóng thích, đừng hỏi Đế Quốc sẽ gặp thảm kịch tồi tệ đến thế nào.

Vài người đã bắt đầu niệm phép phòng vệ.

Không chỉ có phép phòng vệ vật lý, họ niệm cả phép phòng vệ tinh thần nữa.

Sau kha khá thời gian chuẩn bị, Fluder nhìn các đệ tử một lần nữa xem xét quyết tâm của họ.

Gật đầu một cái, ông hô lên thần chú gỡ bỏ phong ấn.

Với sức mạnh của thần chú, cánh cửa nặng nề từ từ mở ra sau một tiếng 'goong'.

Có thứ gì đó tương tự như không khí lạnh lẽo tràn ra từ trong bóng tối, vài đệ tử siết vai lại vì lạnh.

Kể cả với vât phẩm ma pháp bảo vệ khỏi môi trường, sự căm thù sự sống từ thứ ở bên trong vẫn đủ khiến cho họ lạnh buốt xương sống.

Tiếng ai đó nuốt nước bọt vang lên rõ mồn một.

"Đi thôi."

Đáp lại lời Fluder, các đệ tử tạo ra rất nhiều ánh sáng ma pháp, xua tan đi bóng đêm bên trong căn phòng.

Bóng tối như lẩn trốn khỏi ánh sáng, khiến cho xung quanh càng trở nên tối tăm hơn- cảm giác như vậy đấy.

Fluder dẫn đầu nhóm người bước về phía căn phòng, nơi và hào quang chết chóc đang treo lơ lửng.

Một phần là vì căn phòng không rộng rãi cho lắm, cũng như do những ánh sáng ma pháp đã đột ngột soi sáng căn phòng.

Bên trong là một cột trụ khổng lồ cao đụng trần.

Một vật trông như bia đá rất đáng chú ư.

Tuy nhiên, có thứ đang được xích lại còn thu hút sự chú ý hơn nữa.

Nó được trói hoàn toàn bởi những sợi xích dày hơn ngón tay cái.

Cuối sợi xích được cố định bằng những tảng đá, và một quả bóng lớn đúc bằng sắt được trói vào tứ chi của nó.

Không một sinh vật nào có thể cử động trong trạng thái đó.

Sự giam cầm một cách nghiêm trọng này cho thấy họ cẩn thận với thứ này thế nào.

Thế nên có vài nhóm vẫn cảm thấy bất an dù đã thấy những sợi xích dày.

Họ cứ chắc mẩm rằng thứ đó sẽ đập tan những xiềng xích đó và chiếm lấy tự do một cách dễ dàng.

Nó có hình dáng của một hiệp sĩ mặc giáp toàn thân màu đen, nhưng bộ giáp trông rất khác so với trang bị của con người.

Thứ đầu tiên gây chú ý là thân thể to lớn của nó.

Dễ chừng nó cao tới hơn hai mét.

Tiếp theo là bộ giáp toàn thân màu đen.

Trên nó là những hình chạm trổ khiến người ta liên tưởng đến huyết quản, và những cái gai tượng trưng cho sự bạo lực ở khắp nơi.

Một chiếc sừng như sừng quỷ nhô ra khỏi giáp mũ, khuôn mặt có thể nhìn thấy rõ ràng.

Bên trong giáp mũ là một khuôn mặt thối rữa.

Hốc mắt trống rỗng tỏa ánh sáng đỏ gợi lên từ sự căm thù sự sống và ham muốn giết chóc.

Đó không phải là một sinh vật sống, mà là thứ gì đó đã chết.

Chỉ có vậy mới có thể tỏa ra sự căm hận sự sống đến như vậy.

"Death...Knight."

Một trong số các đệ tử đến đây lẩm bẩm tên undead huyền thoại này.

Được xem như một truyền thuyết, tên của undead này lại không được biết đến rộng rãi cho lắm.

Chấm đỏ trong mắt Death Knight chớp nháy, ánh mắt như thể đang liếm lên người ma pháp sư đứng trước nó.

Không, một động tác chớp nhoáng như vậy đáng lẽ không đáng chú ý chút nào.

Tuy nhiên, hào quang chết chóc đang làm họ run rẩy khiến cho ma pháp sư kia có ảo giác rằng nó đang nhìn và mình.

Những người đi cùng đều có thể dùng ít nhất là ma pháp cấp 3, một nhóm tinh nhuệ, nhưng giờ lại còn không thể ngăn hàm răng mình đừng run lập cập nữa.

Dù đã có thần chú phòng vệ tinh thần, nỗi sợ hãi vẫn chẳng khá hơn chút nào.

Có điều vẫn chẳng có ai cố bỏ chạy chứng tỏ ma pháp vẫn còn hiệu quả.

"-Kiểm soát ý chí.

Một linh hồn yếu ớt sẽ bị cái chết chào đón."

Fluder cảnh báo trong khi tiến về phía Death Knight.

Đáp lại, Death Knight phóng thích luống sát khí và cố dồn sức vào tứ chi.

Những sợi xích kêu lên như đang rên rỉ, nhưng thân thể nó chỉ dịch chuyển một chút.

Fluder hướng về phía Death Knight.

Ánh sáng ma pháp đẩy lùi bóng tối lại, và âm thanh Fluder đang niệm ma pháp vang lên.

Một bản điều chỉnh của "Triệu hồi tử binh cấp 6", ma pháp do Fluder sáng tạo ra.

"-Phục tùng."

Ma pháp đã được niệm-Như thể tan vào không trung cùng giọng nói êm dịu của Fluder.

Trái lại, cặp mắt của Death Knight vẫn chứa đầy hận thù sự sống.

Câu thần chú đã thất bại.

"...Chúng ta vẫn không thể kiểm soát nó hử."

Giọng Fluder đầy hối tiếc.

Dù đã qua năm năm, ông vẫn không thể thiết lập kiểm soát lên sinh vật bất tử này.

Quái vật này được tìm thất ở bình nguyên Kattse, nơi mà các undead vẫn hay đi lang thang.

Một nhóm hiệp sĩ Đế Quốc đã gặp phải và định bắt nó khi làm nhiệm vụ thanh trừng, dù cho họ chưa từng thấy loại Undead này trước đây.

Chỉ vài giây sau, họ nhận ra thứ này nằm ngoài tầm của họ.

Khuôn mặt của những Hiệp sĩ Đế Quốc, vốn nổi tiếng với kỉ luật và sức mạnh, ngập tràn sợ hãi và tuyệt vọng.

Một trận đấu nghiêng hẳn về một bên- đối thủ quá mạnh.

Sau khi cả tá hiệp sĩ bị chém như cắt cỏ, các hiệp sĩ nhận ra giới hạn của mình và bắt đầu rút lui.

Tất nhiên, họ không thể để một quái vật như vậy một mình.

Đặc biệt là sau khi chứng kiến những hiệp sĩ bị giết biến thành những con undead, thật dễ để tưởng tượng thiệt hại nếu họ cho nó thời gian.

Sau nhiều cuộc tranh luận, thủ lĩnh tối cao của Đế Quốc đã quyết định tung con bài tủ- lực lượng chiến đấu mạnh nhất của Đế Quốc, Fluder và các đệ tử.

Và kết quả là Fluder và nhóm của ông đã thắng, Death Knight bị bắt giữ.

Tuy nhiên, Fluder chỉ thắng vì Death Knight không thể bay.

Họ đã sử dụng cách đánh bom trải thảm-liên tục ném 'Cầu Lửa' từ bên trên- để làm suy yếu cử động của Death Knight và đánh bại nó.

Hứng thú với sức mạnh của nó, Fluder bắt giữ và đưa nó đến nơi này.

Hiện tại, nó bị trói bởi rất nhiều thần chú, vật phẩm ma pháp và đủ phương thức- Họ tìm ra đủ mọi cách để thống trị undead chỉ bởi Fluder muốn kiểm soát con Death Knight này.

"Thật đáng tiếc...Nếu ta có thể kiểm soát nó, ta sẽ vượt qua ma pháp sư đó và trở thành kẻ vĩ đại nhất lịch sử."

Vượt qua người trong Mười Ba Anh Hùng, 'Neccromancer' Rigrit Bers Coural.

Vượt lên rất xa.

Thật ra, Fluder không hề bị ám ảnh với việc theo đuổi sức mạnh.

Những gì mà ông muốn là được nhìn vào đáy sâu của ma pháp.

Đây chỉ là một cột mốc dẫn đến mục đích tối thượng của ông.

Tuy nhiên, môn đệ của ông không biết điều này và an ủi ông.

"Con nghĩ Người đã sớm vượt qua anh hùng đó rồi."

"Đúng vậy.

Mười Ba Anh Hùng chỉ là thánh tích của quá khứ.

Họ không thể thắng được thầy, người đã tạo ra kĩ thuật ma pháp hoàn toàn mới."

"Con cũng thấy Người đã vượt qua Mười Ba Anh Hùng rồi.

Nếu Người có thể kiểm soát cả Death Knight, Đế Quốc sẽ có được sức mạnh lớn nhất."

"Họ nói sức mạnh của một người không thể đánh bại sức mạnh của nhiều người, nhưng đó chỉ là do sức mạnh của cá nhân đó quá yếu.

Death Knight này thật sự là sinh vật mạnh mẽ nhất."

Không ai có thể thấy nụ cười khổ của Fluder vì ông đang đứng ở trước mọi người.

Chỉ có đôi mắt của Death Knight là nhìn thấy nó.

"Cả Người cũng không thể thống trị được...Death Knight này.

Thực sự là hắn mạnh đến thế nào?"

"Chuyện đó...vẫn chưa biết được.

Theo lý thuyết, nó có thể bị khống chế.

Có ai biết chúng ta còn thiếu gì không?"

Sau một lúc, câu trả lời vẫn chỉ là sự im lặng.

Sinh vật bất tử có thể khống chế thông qua ma pháp, nhưng người duy nhất có thể làm việc đó là người trong Mười Ba Anh Hùng.

Fluder đã đủ quyền năng để có thể điều khiển cả những con cấp độ cao và ông đủ quyền năng để có thể điều khiển con Death Knight trước mặt.

Tuy nhiên, đó chỉ là lý thuyết, khống chế undead yêu cầu cả một quá trình phức tạp.

Về căn bản, điều khiển và tiêu diệt undead vốn là việc của các tu sĩ dùng quyền năng của thánh thần.

Bằng cách dùng ma pháp để thay thế cho quyền năng thánh thần, đủ thứ vấn đề sinh ra cũng là lẽ thường.

"...Con không có ý định bôi xấu Người..."

Một trong các môn đệ nói một cách nặng nề, và Fluder ra hiệu cho anh ta tiếp tục.

"Có thể Người vẫn chưa đủ quyền năng?

Death Knight này có thể được triệu hồi từ ma pháp cấp 7..."

"Đấy là một quan điểm tốt."

"Con nghe nói mạo hiểm giả dùng số để đánh giá độ khó của quái vật.

Hay là thử dùng cách đó?"

"Nhưng các đánh giá của họ rất mơ hồ, con nghe nói tuổi tác và kích cỡ của quái vật có thể khiến cho con số trở nên vô nghĩa."

Một môn đệ khác nói.

"Trừ những quái vật không xác định, chẳng có gì rõ ràng và đơn giản hơn thế.

Và vì chúng là từ những kinh nghiệm đúc kết của các mạo hiểm giả, mọi thứ sẽ không quá sai lệch đâu."

"Nói vậy không phải là vô nghĩa với quái vật trong truyền thuyết như Death Knight sao?"

"Nhân tiện, thưa Người, trong cuốn biên niên sử về vô số quái vật có đề cập đến quái vật nào như vậy không ạ?"

"Không."

Fluder vuốt râu.

"Bỏ qua Eryuentiu, bản công bố công khai không có gì cả."

Một môn đệ khác đặt câu hỏi.

Giọng nói khá nhỏ nhẹ, nhưng giữa căn phòng yên lặng lại nghe khá lớn.

"Eryuentiu là gì?"

"Không phải tên một thành phố sao?"

"Tôi đã từng nghe về nó.

Nhưng thật là một cái tên kì quái."

"Ahh...Tôi có xem qua một lần, trong cổ ngữ nghĩa là 'cái cây nằm ở trung tâm thế giới'."

Fluder nện cây trượng xuống sàn để nhắc nhở các môn đệ đang bàn tán vô tội vạ.

Đây là nơi đang giam giữ một sinh vật bất tử cấp huyền thoại, không phải nơi có thể hạ thấp cảnh giác.

Nghe theo lời nhắc nhở của chủ nhân căn phòng, 'yên lặng' lại trở lại.

Chỉ còn lại âm thanh loay hoay của Death Knight đang cố bẻ những xiềng xích trên người.

"Đáng tiếc, ở đây chẳng còn gì để làm nữa cả.

Ít nhất là hôm nay.

Đi thôi."

"Vâng."

Sau khi nghe vài tiếp trả lời, Fluder bắt đầu đi khỏi con Death Knight ...

Ngay cả Fluder cũng có sự khác biệt lúc đến và đi.

Với áp lực từ ánh mắt Death Knight đè lên lưng, ông bất giác bước nhanh hơn.

Các môn đệ cũng vậy.

Bước đi phía trước, Fluder nhớ lại cái tên mà một môn đệ của ông đã nhắc tới.

"Eryuentiu."

Thủ đô của vương quốc lập ra bởi Bát Dực Vương, và cũng là thành phố cuối cùng c̣n sót lại.

Lúc đó, thành phố được canh gác bởi ba mươi vệ sĩ trang bị những vũ khí ma pháp mạnh vô cùng.

Nếu có được vật phẩm ma pháp từ Bát Dục Vương, Fluder chắc rằng kĩ năng ma pháp của ông sẽ lên tới một cấp độ khác.

Nó sẽ chẳng bao giờ rơi vào tay kẻ khác, trừ những ngoại lệ là số ít vật phẩm mà Mười Ba Anh Hùng được phép mang theo bên mình.

Một ngọn lửa đen lập lờ cháy trong tim Fluder.

Mười Ba Anh Hùng.

Những anh hùng trong quá khứ.

Fluder là một người có thể sánh ngang họ, nhưng họ lại được cho phép còn ông thì không.

Ông không hiểu là mình còn thiếu gì nữa.

Fluder xua tan ngọn lửa lập lờ đó và tự an ủi mình.

Địa vị hiện tại và những thành tựu ông đạt được đã sánh ngang với những gì Mười Ba Anh Hùng đã hoàn thành.

Không đúng, trong tim của những ma pháp sư ở Đế Quốc, địa vị của Fluder đã hoàn toàn vượt qua họ.

Nhưng ngọn lửa đen của sự ghen tị không thể bị dập tắt dễ như vậy.

Ông không ghen tỵ vì quyền năng, tài năng hay sức mạnh, mà vì họ đã có cơ hội được nhìn thấy đáy sâu của ma pháp trước ông.

Fluder là ma pháp sư giỏi nhất.

Đây là sự thật mà mọi người biết đến, và những người duy nhất có thể so với ông là Mười Ba Anh Hùng trong quá khứ.

Tuy nhiên, ông lại không thể thống trị Death Knight, và chỉ có thể dùng- theo như lời đồn- sáu trên mười cấp ma pháp.

Vẫn còn xa lắm mới thấy được đáy sâu ma pháp đó.

Mà ông thì đã già rồi.

Fluder là một Magic Caster ma lực hệ với hệ thống ma pháp- cấp cơ bản- Cấm Chú.

Bằng cách dùng những thần chú cấm, ông đã ngăn được tuổi già của mình.

Tất nhiên, đó là một thần chú phức tạp đòi hỏi trình độ tu luyện của Fluder, nhưng ông đã thúc ép nó bằng cách kết hợp nghi lễ và thần chú.

Tuy nhiên, phương pháp biến việc không thể thành có thể của ông đã bị lỗi.

Fluder đáng nhẽ đã không còn già đi sau khi niệm hoàn hảo thần chú, vẫn cảm thấy mình đang già đi từ từ.

Hiện tại vẫn không có nhiều trở ngại, nhưng thời gian quá đi, cái kết của ông rồi cũng sẽ đến.

Đúng vậy.

Fluder sẽ chết trước khi nhìn được vào đáy sâu ma pháp.

Nếu có ai đó đã làm được trước ông, ông có thể sẽ đạt được điều đó sớm hơn, nhưng bởi vì thiếu đi người tiền nhiệm nên ông phải tự tìm con đường cho chính mình.

Fluder nhìn những môn đệ xung quanh ông.

Những kẻ đang bước đi trên con đường được lát bởi kẻ tên Fluder.

Như thêm dầu vào lửa, ngọn lửa ghen tỵ lại cháy dữ dội.

Ông, người tài năng nhất trong tất cả những người ở đây, đã mất bao lâu để đến được ngưỡng cửa mà các môn đệ ông đã đạt được?

Không, chẳng cần nghĩ, ông cũng chắc chắn rằng lâu hơn các môn đệ của mình.

Một kẻ được chỉ dạy và một người tiên phong, khoảng cách thật quá lớn.

Tại sao ông lại không có thầy?

Fluder cố thay đổi cách nghĩ của mình.

– Cũng tốt thôi.

Lưu lại tên mình trong sử sách như một người đi tiên phong.

Những ma pháp sư có thể đạt được những đỉnh cao mới sẽ cần phải cám ơn Fluder.

Các môn đệ chính là kho báu của ông.

Nếu có một ai đó có thể trở nên vĩ đại hơn cả mình, nó sẽ được quy về sức mạnh của mình-

Nghĩ về điều đó, Fluder nhớ về một môn đệ mà ông từng có.

Nếu là cô gái đó, liệu cô ta sẽ đi xa được đến thế nào?

"-Arche Eeb Rile Furt."

Một đứa trẻ xuất sắc.

Học được ma pháp cấp 2 khi còn quá trẻ và quá gần tới cấp 3.

Nếu cô ta tiếp tục, có thể cô ta sẽ đạt được ngưỡng cửa của Fluder một ngày nào đó.

Nhưng cuối cùng, cô ta lại từ bỏ trở thành môn đệ của ông...

Nghĩ lại, ông chỉ có thể cảm thấy nó ngu ngốc và thất vọng đến nhường nào.

"Thật là đáng tiếc."

Có lẽ ông đã để một con cá lớn bỏ đi.

Đứa trẻ đó giờ đang ở đâu?

Ông nghĩ tới việc tìm kiếm cô ta.

Nếu cô ta có thể dùng ma pháp cấp 3, thì vẫn còn có thể đảm bảo được địa vị cho cô ta.

Có thể là vậy, nhưng bây giờ ông vẫn còn có việc phải làm.

Fluder thốt lên những từ khóa và cánh cửa nặng nề mở ra.

Sau khi đi ra, các môn đệ xung quanh ông hít một hơi thật sâu lặp đi lặp lại như nhau.

Không khí chứa những hào quang của Death Knight quá nặng nề.

Nếu không làm vậy, có lẽ họ sẽ không chịu nổi nó.

"Thầy!"

Một giọng trầm, thô cất lên.

Đó là một môn đệ của ông, một mạo hiểm giả tiếng tăm.

Dựa vào kinh nghiệm của mình, anh ta đã được chỉ định làm phó chỉ huy đảm bảo an ninh bên trong Bộ Ma Pháp.

"...Có chuyện gì?

Có thứ gì trục trặc à?"

"Không, không có gì trục trặc ạ, chỉ là có vài mạo hiểm giả cấp Adamantite yêu cầu được gặp người."

Fluder nhìn người đàn ông đó một cách kì lạ.

Họ chẳng có cuộc hẹn nào cả.

Là ma pháp sư tối cao nhất ở Đế Quốc, Fluder có cả tá nhiệm vụ cùng công trình nghiên cứu, là một người rất bận rộn.

Nếu ai đó đột nhiên muốn gặp mặt, ông chỉ có thể lắc đầu từ chối.

Chỉ có Hoàng Đế mới có thể gặp Fluder bất cứ lúc nào.

Có thể là vậy, nhưng vẫn còn quá sớm để từ chối họ.

Mạo hiểm giả cấp Adamantite là những anh hùng, không phải những kẻ có thể lờ đi một cách đơn giản.

Fluder cũng vậy.

Họ là một trong số ít những nguồn mà ông có thể kiếm được những tuyệt phẩm hiếm có, thế nên ông không thể đối đãi quá tệ với họ được.

"Là một cuộc gặp vinh dự của Silver Canaries?

Hay là khách từ Eight Ripples?"

Ông gọi tên hai nhóm cấp Adamantite trong Đế Quốc.

Nhưng người môn đệ lắc đầu.

"Không phải, là hai người từ nhóm gọi là 'Darkness'.

Họ đã đưa tấm Adamantite ra làm bằng chứng."

"Cái gì!?"

Nhóm mạo hiểm giả nổi tiếng 'Darkness' từ Vương Quốc.

Chỉ mới hai người, họ đã hoàn thành vô số nhiệm vụ cấp Hero.

Họ thậm chí còn đối đầu với Jaldabaoth trong suốt vụ hỗn loạn ở Vương Đô và đánh bại hắn.

Tại sao những nhân vật như vậy lại tới thăm ông?

Ông có vô vàn câu hỏi, nhưng ý tưởng được thảo luận ma pháp với ma pháp sư cấp cao Beautiful Princess khiến ông ném mọi suy nghĩ sang bên.

Tuy nhiên, là một thần tử của Hoàng Đế, ông vẫn còn nhớ nhiệm vụ mà Jircniv đã giao cho mình.

Ông sẽ hỏi về điều đó sau khi ông gặp họ.

Nghĩ vậy, Fluder nói với môn đệ của mình:

"Hãy mời khách vào.

Ta sẽ đến đó ngay sau khi sắp xếp xong."

Phần 3

"Ah, thực sự là có một di tích ở đây, thật làm tôi bất ngờ.

Tôi không nghĩ họ nói xạo khi đề ra thù lao như vậy, nhưng vẫn thật khó tin là có một di tích ở ngay giữa bình nguyên thế này."

Người đồng đội đang nhìn khu di tích đồng ý với lời độc thoại của Hekkeran.

Mặc dù di tích trông như một nghĩa trang, mặt đất có vẻ hơi bị lún xuống, như thể toàn bộ khu vực bị lún vào trong, để lại ấn tượng như một vùng lòng chảo.

Lý do mà nó vẫn chưa được khám phá chắc là vì vùng đồng cỏ bao xung quanh.

Chẳng có gì giống như vết tích của một thành phố cổ lọt vào mắt các mạo hiểm giả.

Ngoài ra còn có sự hiện diện của vài mô đất ở gần đó như thể để che giấu sự tồn tại của di tích, khiến nó khó bị để ý.

Mặc dù phần mái có lộ ra một chút, nhưng nếu không nhìn từ chỗ này thì cũng sẽ chẳng thấy được gì.

Một ít đất xung quanh di tích đã bị rơi ra, để lộ một phần bức tường.

Đó là lý do mà di tích được phát hiện.

Đó là những gì mà đại diện của các nhóm kết luận.

"Xem ra không sai.

Nhân tiện, tôi đang cảm thấy có chút phấn khích.

Khả năng phát hiện ra những thứ đáng kinh ngạc cất giấu trong di tích này cao đấy."

"Ai biết được?

Mà cũng không có vấn đề gì với nơi này.

Ít nhất là không có con quái vật nguy hiểm nào.

Đúng ra, thứ làm tôi cảm thấy bất an là chỗ mà khách hàng chọn để dựng trại kìa."

Dựng trại là lựa chọn tốt nhất cho những nơi như bình nguyên.

Tầm nhìn bị những ngọn đồi chắn lại và không thể bị nhìn thấy từ xa.

Chỉ cần chú ý ánh sáng một chút, rất khó để có thể chú ý sự hiện diện của họ.

Và đó là tại sao- nó có vẻ đáng sợ. (TL: sợ bị bốc hơi ko ai biết đó.)

"Nhưng thật tình, làm sao khách hàng chúng ta biết được nơi này?"

Phỏng đoán tốt nhất là vì khu vực này quá thích hợp để cắm trại, và khách hàng đã chú ý đến di tích này trong lúc cắm trại.

Như vậy là dễ nghe nhất.

Tuy nhiên, những câu hỏi khác lại xuất hiện.

Tại sao họ lại cắm trại ở một nơi xa xôi thế này?

Hơn nữa còn là một quý tộc của Đế Quốc đi cắm trại trong lãnh thổ của Vương Quốc.

"-Tôi nghe nói có một tổ chức ngầm lớn ở Vương Quốc.

Hình như là Eight Finger.

Chúng có vẻ là một đám phiền phức."

"Xem chừng chúng có quan hệ mờ ám với Đế Quốc.

Chúng giữ những quyền lực trọng yếu trong Vương Quốc, nhưng khá là rắc rối khi điều tra thêm.

Tôi nghe ai đó trong nhóm đạo chích của tôi phàn nàn về điều đó."

Imina chặn mái tóc đang bị gió thổi tung của mình xuống, Arche cũng làm theo.

Roberdyck lầm bầm.

"Tôi nghe nói có gì đó về thuốc phiện.

Chúng tốt khi dùng đúng cách.

Tuy nhiên, những kẻ dùng chúng để nô dịch kẻ yếu thật là khó chấp nhận."

Anh ta không thể ngăn mình lớn giọng lên một chút.

Suy cho cùng, Roberdyck trở thành worker là để giúp kẻ yếu.

"Điều này chẳng liên quan gì tới yêu cầu lần này, vậy nên hãy dừng những phòng đoán vô căn cứ lại đi.

Đằng nào thì điều tra của Arche cũng đã xác định rằng khách hàng ổn mà, đúng không?"

Arche lầm bầm rằng cuộc điều tra có thể không đủ thông suốt để đào bới những gì được che giấu kĩ càng, nhưng đã đồng ý.

"Mọi người, tất cả hiểu mà đúng không?"

"Dĩ nhiên.

Tôi sẽ không nói điều đó trước những nhóm khác.

Tính ra các worker có thể chấp nhận những yêu cầu bí mật từ Eight Finger.

Những nhóm khác có thể có quan hệ với tổ chức đó, nhưng chúng ta không thể buộc tội vô căn cứ được.

Ít nhất là cho tới khi nhiệm vụ này hoàn thành.

"Tôi không biết sẽ có bao nhiêu máu và nước mắt vấy bẩn lên tiền của chúng ta đây."

"-Bất kể vấy bẩn thế nào, tiền vẫn là tiền và chúng ta phải sống nhờ vào nó."

Liếc nhìn qua Roberdyck, Arche hít một hơi sâu để tự làm nguội mình lại.

"-Xin lỗi, tôi đã ăn nói thô lỗ."

"Không, tôi mới là kẻ đã lảm nhảm vài điều bất lịch sự, mong cô thứ lỗi."

"-Xin đừng để ý.

Anh không nói gì sai cả.

Xin hãy cứ giữ nó ở trong lòng.

Tôi quý tiền bạc hơn lương tâm của mình, nhưng-" Arche giơ tay để nhấn mạnh những gì cô nói tiếp theo.

"Tôi sẽ không để đồng đội của mình làm chuyện thất đức.

Tôi đã chứng kiến nhiều người chết bởi lòng tham của họ."

"Tôi tin cô, Arche."

Arche gật đầu và không ai nói gì nữa.

Họ có thể trao đổi suy nghĩ mà không cần phải nói.

Đó là vì họ đã cãi nhau thế này vài lần trước đây, và họ biết rằng họ có thể tin tưởng lẫn nhau.

"Vậy mọi người nghĩ sao?

Tôi có cảm giác là Lăng mộ đó đang chịu sự điều khiển của một cái gì đó."

Hekkeran nhìn chằm chằm vào lớp cỏ dại được cắt tỉa gọn gàng.

Những bức tượng thiên thần và nữ thần có thể xem là đẹp, và dĩ nhiên là vẫn còn được giữ gìn kĩ lưỡng.

Mặt khác, những cái cây mọc ra khắp nơi tạo nên bầu không khí ảm đạm.

Sự sắp đặt trong nghĩa trang không theo khuôn khổ nào cả, mà rải rác tán loạn như răng của một mụ phù thủy xấu xí, trái ngược hoàn toàn với sự sạch sẽ của nơi này.

Có gì đó đang chăm sóc nơi này.

Và nó không phải là một thứ bình thường.

Một điềm báo xấu ớn lạnh khiến mọi người chột dạ.

Hekkeran xua tan cơn ớn lạnh và tập trung và kiến trúc khổng lồ.

Có bốn nhà mồ ở mỗi hướng la bàn, và một lăng tẩm lớn sang trọng ở chính giữa.

Tám bức tượng xung quanh những nhà mồ khá to lớn, tạo cảm giác đe dọa bất kì ai dám đến gần và xâm phạm nơi này sẽ bị trừng trị.

"Cảnh vật quanh đây được chăm sóc rất tốt.

Tôi thậm chí còn chả thấy chút rêu nào.

Ai đó đang thực hiện nhiệm vụ một cách rất nhiêm túc ở đây, nhưng đó là loại người gì?"

Tất cả mọi nhóm –trừ Tenmu- đều nghĩ nó thật lạ khi họ đọc miêu tả yêu cầu.

Giờ họ đã đến đây và xác nhận rằng chẳng có gì ngoài một bình nguyên quanh đây, xây một nghĩa trang ở đây thật chẳng có ý nghĩa gì cả.

Đầu tiên là vị trí của nghĩa trang.

Xây dựng một nghĩa trang xa hoa ở một nơi xa xôi thế này là quá khó nghĩ.

Làm vậy quá bất tiện.

Nếu nơi này không phải là để thương tiếc kẻ đã khuất mà là để tưởng niệm sự vĩ đại về các vĩ nhân huyền thoại, thì có hể hiểu được.

Dù sao cũng đã từng có những chuyện như vậy.

Tuy nhiên, nếu là vậy, thật không tự nhiên khi những chi tiết lịch sử và huyền thoại liên quan tới ngôi mộ lại bị thất truyền.

Sau khi so sánh với kết quả tìm hiểu của những nhóm khác, những thứ có liên quan vẫn chẳng thể được tìm thấy, nghĩa là rất có khả năng nó đã bị xóa khỏi sách lịch sử.

Vậy thì quá mất tự nhiên.

Cái cảm giác có gì đó lạ về nơi này cứ kẹt trong cổ họng họ, khiến cho họ nhăn mặt nhíu mày.

"Nếu có người ở đây, nó sẽ trở thành vấn đề rắc rối.

Chúng ta nên làm gì?"

"...Sẽ khá khó chịu nếu phải kéo người vô tội vào chuyện này."

"-Nhóm đại diện đã thảo luận về vấn đề này trước đó.

Không có ghi nhận về di tích ở quanh khu này.

Vì ngôi làng gần nhất ở cách rất xa, khả năng có người bình thường đến ở đây là rất thấp.

Gần như nếu không phải là xâm chiếm bất hợp pháp thì cũng là quái vật.

Không có dấu chân chứng tỏ chúng không cần lương thực, hoặc có thể tự cung cấp từ bên trong di tích.

Chúng ta đang thiếu hụt thông tin, suy nghĩ xa hơn sẽ chỉ tự nhốt chúng ta vào những quan điểm cố định và giới hạn tâm trí chúng ta.

Vậy nên hãy ngừng việc suy đoán ở đây."

Thường thì, việc khám phá ra di tích sẽ được báo cáo lại cho những người quản lý vùng đất thông qua Công hội Mạo Hiểm giả.

Người khám phá sẽ được cho một thời gian giới hạn để khám phá nó.

Theo luật này, trong di tích chưa được khám phá bởi các quốc gia hay Công hội Mạo hiểm giả, giết người xâm phạm trái phép là có thể chấp nhận.

Đấy chính là dẫn chứng cho câu thà giết lầm còn hơn bỏ sót.

Nó có thể là một chính sách bạo lực, nhưng con người là những sinh vật mong manh trong thế giới này.

Đó là lý do mà sẽ khá rắc rối nếu có thứ gì đó không xác định xây tổ ở gần con người.

Thực tế, hai mươi năm trước, một nhóm người tên Zuranon đã chiếm đóng một di tích và tiến hành những thí nghiệm kinh hoàng, gây ra thiệt hại to lớn.

Thông tin về vụ này khá hiếm hoi, nhưng có một thành phố nhỏ đã bị hủy diệt.

Đạo luật này chính là để ngăn những chuyện như thế tái diễn.

"Chắc cũng chỉ là undead như thường lệ.

Nếu để chúng một mình, có khả năng những undead mạnh hơn sẽ được sinh ra.

Đó là lý do những di tích thường hay có những con undead mạnh mẽ.

"Nếu đó là một con golem bị bỏ rơi đang thực hiện yêu cầu cuối cùng của chủ nhân và dọn dẹp nơi này thì thật là ơn trời.

Còn một điều nữa.

Kế hoạch sau đó là gì?"

"-Tôi nghĩ Hekkeran nên đi thay tôi."

"Đừng lo.

Không phải những trưởng nhóm khác cũng đâu có đi sao?

Cứ để người giỏi nhất đi đúng không?"

Nhìn Hekkeran nháy mắt, Arche thở dài đáp lại.

"-Dù sao, khi đêm xuống thì cả nhóm vẫn đi cùng nhau thôi.

Chúng ta sẽ bắt đầu từ bốn phía và tập trung lại lăng tẩm lớn ở trung tâm."

"Hiểu rồi, chúng ta sẽ bị phát hiện dễ dàng nếu làm ngay lúc trời sáng."

"-Đúng vậy."

Họ có tầm nhìn quang đãng và không hề thấy dấu hiệu nào của người sinh sống hay kẻ lữ hành.

Xem chừng bây giờ bắt đầu cũng không sao, nhưng họ nên chuẩn bị cho những gì không mong đợi.

Hành động khi trời tối sẽ an toàn hơn.

Tuy nói rằng sẽ hành động lúc đêm xuống, nhưng họ vẫn có thể thu thập thêm thông tin bằng cách quan sát di tích.

Họ có thời gian kì hạn cho vụ này, nhưng thời gian ở đây nên được dùng sao cho tốt, ít nhất là trong suy nghĩ.

Sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu họ dành ra vài ngày chỉ để quan sát.

"Không phải dùng 'invisibility' sẽ an toàn hơn sao?"

"-Đã có xem xét qua, nhưng vẫn có khả năng mọi thứ vẫn sẽ trở nên rắc rối, nên tất cả cùng làm cũng được.

Dù lỡ có xảy ra trường hợp xấu nhất thì chúng ta cũng có thể tìm ra chút gì đó.

Có rất nhiều cách để phát hiện tàng hình, thế nên nó không phải là một thần chú hoàn hảo.

Nếu các worker tiếp cận sau khi đã dùng ma pháp và bị phát hiện, hệ thống an ninh của đối phương có thể được nâng cao hơn dù chẳng biết kẻ xâm nhập có thể là ai.

Nếu làm không tốt, họ có thể sẽ không đột nhập vào di tích được trong vài ngày.

Để tránh điều đó xảy ra, họ đi đến kế hoạch tất cả cùng vào một lúc.

Hekkeran gật đầu hiểu ý.

Vẫn còn có lỗ hổng, nhưng kế hoạch vẫn cân bằng giữa nguy cơ và cơ hội hoàn thành nhiệm vụ.

"Hy vọng họ cho chúng ta nghỉ ngơi một chút."

"-Vậy sao.

Darkness và Screaming Whip sẽ lo vụ an ninh.

Để đảm bảo hơn, chúng ta sẽ thay phiên nhau canh gác.

Cứ theo thứ tự đã quyết lúc ở nhà Bá tước đi, hai tiếng thì thay."

"Được, vậy chúng tôi ở cuối."

"-Đúng vậy.

Chúng ta sẽ canh gác cuối cùng."

Arche quay mặt đi và nhún vai.

"Vất vả rồi."

Roberdyck gật đầu với Arche.

"-Mệt ghê.

Chỉ tại thằng khốn đó muốn dùng vũ lực để xâm nhập làm tốn thời gian ghê gớm.

Tốn cả đống nước bọt mới thuyết phục được hắn.

Hắn rõ ràng chả biết phối hợp nghĩa là gì mà."

"Ahh, chàng kiếm sĩ thiên tài..."

"Cứ gọi hắn là thằng khốn mặt cứt là đủ rồi."

Nghe những lời đầy sát ý của Imina, Hekkeran cười bẽn lẽn và nhanh chóng đổi chủ đề.

"Vậy, trở lại trại và đợi đến lượt chúng ta thôi."

"Đồng ý.

Chắc là cũng không mưa đâu, nhưng sẽ hơi muộn nếu nó mưa rồi mới chuẩn bị.

Imina, cô nữa đấy, đừng có giữ khư khư cái bộ mặt đáng sợ đấy."

"Rồi, ah, thật tức quá.

Tôi thực sự muốn đâm hắn quách cho rồi.

Hãy cắm trại xa thật xa bọn chúng ra."

"Miễn vẫn còn trong khu vực chỉ định là được."

Thành thật mà nói thì chả được tí nào, nhưng mà nếu họ ở gần nhau rồi lại sinh ra cãi nhau thì còn tệ hơn.

Quay lưng lại phía khu di tích, bốn người họ bắt đầu bước đi.

"-Nhưng càng nghĩ tôi càng thấy khó chấp nhận.

Tôi không hiểu tại sao Bá tước lại đưa ra một yêu cầu như vậy."

Nghe thấy những lời đó, họ quay lại và nhận ra Arche đang đứng nhìn chằm chằm di tích.

"Tôi chẳng tìm được bất cứ thứ gì về lý do, hay cả thời đại mà khu di tích được xây.

Cứ như nó tự nhiên mọc lên.

Những bức tượng trông tương tự như từ thời đại trước thời Ma Thần Trỗi Dậy, nhưng lại có chút cảm giác phương đông.

Và những bia đá hình chữ thập đó...thật không thể hiểu nổi."

Nghe Arche lẩm bẩm xong, Hekkeran cố làm ra bộ mặt tươi cười và hứng thú.

"Nghĩa là có cơ hội cao là sẽ tìm ra thứ gì đó thú vị, đúng không?"

"Đúng.

Hẳn phải có thứ gì đó đáng sợ ở bên trong."

"...Chắc là một con Undead đáng sợ ở trong đó đấy." (ED: Chuẩn cmnr)

"-Uwah~, đáng sợ ghê."

"-Diễn sâu quá, Hekkeran.

Nghe chẳng giống tôi chút nào.

Và bắt chước giọng của tôi nghe cứ nổi da gà thế nào ấy."

"Ah, xin lỗi nhé."

"Nhưng mà- cũng có tí thú vị."

"Yup.

Vì sao Lăng mộ này lại tồn tại?

Ai được chôn ở đây?

Thật là kích thích sự tò mò và ham muốn hiểu biết của tôi."

"Đồng ý.

Khám phá những thứ bí ẩn thật thích thú."

"-Cuối cùng là tiền nữa.

Sẽ thật tuyệt nếu có nhiều tiền."

Những nụ cười của các chiến hữu là Hekkeran cảm thấy thật hài lòng.

Đã có thời họ làm những công việc dơ bẩn vì tiền, nhưng nó không phải thứ mà họ có thể nói đến một cách vui vẻ.

Làm việc như mạo hiểm giả hợp với họ hơn.

Arche có thể sẽ không còn phiêu lưu cùng họ nữa sau khi nhận chăm sóc các em gái của cô.

Chắc chắn sẽ mất thời gian để tìm thành viên thay thế Arche, và mất thêm thời gian để có thể điều chỉnh cách làm việc nhóm.

Chắc hẳn sẽ cần phải chọn những công việc có độ khó thấp hơn.

Đây có thể sẽ là vụ cuối cùng và khó nhất mà họ làm với tư cách một nhóm.

Từ giờ trở đi...Như những mạo hiểm giả...sẽ thật tốt khi khám phá những thứ bí ẩn bằng cách nhận yêu cầu thám hiểm...

Hekkeran nhìn lên bầu trời đang trải dài khắp nơi.

♦♦♦

Khi màn đêm bao phủ cả thế giới, các worker ra khỏi những túp lều thấp bé được ngụy trang khéo léo của họ.

Với kẻ đang làm việc bí mật như họ, đây chính là lúc để làm việc.

Các mạo hiểm giả bắt đầu chuẩn bị thức ăn.

Sau khi thắp sáng mồi lửa, vốn là một chất rắn màu trắng, họ cho thêm than đá vào lửa.

Ánh sáng từ ngọn lửa được giấu đi bởi hiệu ứng của kĩ năng 'Darkness'.

"Darkness' chỉ giấu đi ánh sáng chứ không giấu đi ngọn lửa.

Trong bóng tối, ngọn lửa đun sôi nước từ Túi nước Vĩnh cửu.

Nước sôi được rót ra những chiếc bát gỗ.

Khẩu phần thức ăn bên trong chiếc bát tan dần và trở thành món súp.

Thêm bánh mì vào nữa là thành thức ăn dành cho mọi người.

Còn lại là tùy vào sở thích cá nhân mỗi người.

Dù trong bát chỉ có nước súp màu vàng- các worker thích nó vì nó chứa đủ chất dinh dưỡng và bảo quản được lâu, vài người cho thêm chút thịt thái mỏng, hoặc gia vị, hoặc là cứ thế mà uống luôn.

Mỗi người đều chỉ dùng một bát.

Xét công việc họ sắp làm, nhiêu đây thật quá ít.

Tuy nhiên, ăn quá nhiều chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới nhiệm vụ.

Không ăn gì cũng nguy hiểm không kém.

Ai mà biết được khi nào họ mới lại được ăn.

Thức ăn dự trữ cũng có giới hạn bởi mang theo quá nhiều sẽ ảnh hưởng tới sự linh hoạt của họ.

Việc này cần phải được tính toán kĩ lưỡng.

Sau khi đưa số bát không cho các mạo hiểm giả, các worker đeo hành lý lên.

Các mạo hiểm giả nhìn theo các worker đang bắt đầu di chuyển.

Các mạo hiểm giả được giao việc đảm bảo an ninh khu trại và sẽ không tham gia xâm nhập di tích.

Sau khi leo qua ngọn đồi, họ tản ra xung quanh di tích.

Họ đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó nếu bị phát hiện trong giai đoạn này.

Có rất nhiều người mặc giáp toàn thân, thế nên cử động của họ sẽ khá chậm và tiếng ồn sẽ khiến cho việc ẩn giấu trở nên bất khả thi, nhưng việc đó đã được nằm trong tính toán.

Với người có thể dùng ma pháp, những vấn đề nhỏ nhặt đó hoàn toàn có thể vượt qua được.

Đầu tiên, họ dùng [Silence], một thần chú vô hiệu hóa tiếng ồn trong một khu vực nhất định.

Cả âm thanh từ giáp và bước chân đều không thể nghe được.

Tiếp theo là [Invisiblity], cho phép mục tiêu không bị phát hiện bởi tầm nhìn bình thường.

Để đề phòng, một người mai phục trên trời quan sát xung quanh với các thần chú [Silence], [Invisiblity] và cả [Hawk Eye] được niệm lên người.

Để nhanh chóng giải quyết rắc rối, anh ta được trang bị một cây cung đặc biệt có hiệu ứng tê liệt.

Sau hai bước chuẩn bị, cả nhóm tiến đến mục tiêu của mình.

Giờ mới là chính thức bắt đầu.

Họ đi xuống di tích nằm bài mét phía dưới ngọn đồi.

Sau khi khám phá bề mặt, họ sẽ gặp nhau ở đại lăng tẩm nằm chính giữa.

Và họ phải làm trong thời gian [Invisiblity] vẫn còn hiệu lực.

Để giảm thiểu những việc không mong muốn xảy ra, mọi người cần phải đi theo dấu chân của người khác.

Tuy nhiên, thật khó để nói mọi người đang ở đâu khi trời thì tối mà ai cũng tàng hình cả.

Tuy nhiên đã có cách để giải quyết chuyện này.

Một cây gậy kì lạ dài khoảng 30cm đột nhiên xuất hiện trên mặt đất.

Nó trôi nổi giữa không khí như thể có ai đang cầm nó, và phát ra ánh sáng mờ nhạt sau khi bị bẻ cong.

Cây gậy đặc biệt này- một cây gậy phát sáng- được làm bằng cách cho hợp chất giả kim thuật bên trong trộn lẫn với nhau và tạo ra ánh sáng khi bị bẻ cong.

Nó bị bỏ lại vì hiệu ứng tàng hình cũng bao gồm cả những vật phẩm mà người dùng đang mang.

Để người khác có thể thấy, người dùng buộc phải để nó lại.

Lập lòe trong chốc lát, cây gậy đã hoàn thành nhiệm vụ của mình bị phá hủy.

Dung dịch giả kim phát sáng văng ra mặt đất và biến mất không để lại chút dấu vết.

Cứ như vậy, các nhóm ra hiệu rằng họ đều đã sẵn sàng.

Quá xa để nhìn thấy những nhóm khác, nhưng có bốn sợi dây thừng đồng loạt thả xuống bề mặt Nazarick.

Sợi dây có những nút thắt cách nhau những khoảng cố định để dễ trèo.

Một đầu sợi dây được buộc vào một cái chốt đóng vào nền đất, đầu còn lại hơi đu đưa nhẹ.

Nếu có ai đó có thể nhìn thấu ma pháp tàng hình, họ sẽ thấy có người đang leo xuống theo sợi dây thừng.

Kể cả người tập trung vào kiến thức và tập luyện ma pháp thay vì sự linh hoạt như Arche cũng có thể làm việc đó.

Nói đúng hơn, các worker và mạo hiểm giả cần phải trải qua các bài tập sức mạnh để có thể hoàn thành những việc như vậy.

Nhờ thành quả luyện tập và hiệu quả của những nút thắt, không có worker nào bị rơi xuống, tất cả đều tiếp đất an toàn trong nghĩa trang.

Mục tiêu đầu tiên của mỗi nhóm là những hầm mộ nhỏ.

Thời gian hiệu lực của [Invisiblity] đã hết nên tất cả các thành viên giờ có thể thấy nhau.

Các nhóm hướng về phía hầm mộ mà họ đã được chỉ định.

Cúi thấp người và giữ khoảng cách gần với những bia mộ, cây cối và những bức tượng, họ chạy đến trong nghĩa trang âm u. [Silence] vẫn còn hiệu lực nên họ không hề gây ra tiếng động nào.

Các chiến binh mặc giáp toàn thân cũng cố gắng để ẩn thân.

Vài cái bóng chạy qua mặt đất.

♦♦♦

Khi đội trưởng của Heavy Masher, Greenham, tới gần hầm mộ, mắt anh hơi mở to ra.

Nó còn hơn cả những gì anh tưởng tượng.

Dù họ coi đây là một hầm mộ nhỏ, nó chỉ nhỏ khi so sánh với đại lăng tẩm ở chính giữa.

Khi lại gần, kích thước và kiến trúc hùng vĩ của nó hiện ra rõ ràng.

Những bức tường bằng đá trắng trông mượt mà bóng loáng.

Dù chắc đã khá lâu từ khi xây dựng, hầm mộ vẫn chẳng có chút biểu hiện bị hao mòn vì mưa gió.

Phía trên ba bậc cấp bằng đá cẩm thạnh là một cánh cửa kim loại dày.

Cánh cửa bóng loáng đến độ chẳng hề có chút gỉ sét.

Kể cả thép đen cũng sáng loáng lên.

Quá rõ ràng là nơi này đã được chăm sóc kĩ lưỡng.

-Có nghĩa là nơi này đang có người ở.

Trong lúc Greenham đưa ra kết luận, người chiến hữu đạo chích của anh bước tới và chậm rãi xem xét, bắt đầu từ những bậc cấp.

Greenham nhận được tín hiệu lùi lại –cần thiết bởi vì [Silence] vẫn còn đó- và từ từ lùi lại.

Việc này nhằm tránh những cạm bẫy diện rộng.

Người đạo chích tìm bẫy một cách kĩ lưỡng.

Dù cho anh có cảm thấy mất kiên nhẫn thì cũng không thể làm khác được.

Linh hồn cư trú trong cơ thể con người, và khi cơ thể đó bắt đầu thối rữa, linh hồn sẽ được ý của thần linh triệu hồi.

Thế nên người chết phải ngay lập tức được mai táng, thường là chôn cất dưới lòng đất, nhưng lại có chút khác biệt với những người có địa vị cao như quý tộc.

Nếu người chết được chôn ngay lập tức, họ cần phải đào xác lên để xác định rằng cơ thể đó đã phân hủy.

Để thấy bằng chứng của sự phân hủy, xác chết sẽ được để lại một thời gian trước khi đem chôn.

Tuy nhiên, xác chết sẽ không được đặt ở nhà của quý tộc.

Và thế là họ dùng những hầm mộ ở nghĩa trang.

Sau khi đặt thi thể ở đó một thời gian, các tu sĩ sẽ đánh giá thi thể đã thối rữa và linh hồn đã được thần linh triệu hồi chưa trước khi đem chôn.

Nơi đặt xác là hầm mộ chung.

Khu vực rộng rãi này có vài nền đá để đặt xác chết lên.

Cảnh tượng những xác chết thối rữa được đặt thành hàng trông có vẻ kinh dị, nhưng đó là việc bình thường của thế giới này.

Mọi thứ khác hẳn đối với những quý tộc lớn có địa vị và tài sản.

Thay vì hầm mộ chung, họ dùng hầm mộ gia tộc do tổ tiên để lại.

Căn phòng nơi những kẻ có địa vị được thần linh triệu gọi và nơi an nghỉ cuối cùng –hâm mộ như thế được sở hữu và truyền lại trong gia đình như một biểu tượng quyền lực.

Thường thì đồ dùng hằng ngày và cả kho báu có thể sẽ được tìm thấy.

Điều này có nghĩa rằng những hầm mộ chính là rương kho báu đối với những kẻ trộm mộ.

Và vì vậy, nó thường được đặt đầy cạm bẫy nguy hiểm để ngăn cản kẻ xâm phạm.

Chắc chắn một hầm mộ vĩ đại thế này cũng giống vậy.

Người đồng đội đạo chích của Greenham kiểm tra một cách kĩ lưỡng.

Sau khi người đạo chích làm xong vài kiểm tra và bước tới cánh cửa, âm thanh đột nhiên trở lại.

Thời gian hiệu lực của [Silence] đã hết.

Vừa đúng thời gian.

Người đạo chích lặng lẽ bước tới trước cánh cửa mà tìm kiếm một cách cẩn thận.

Cuối cùng, anh ta đặt một thứ như ống nghe lên và nghe ngóng.

Sau vài giây, người đạo chích quay về phía Greenham cùng các đồng đội khác và lắc đầu.

'Không có gì cả'.

Người đạo chích nghĩ nó thật kì lạ và nghiêng đầu.

Vì sao nơi này không bị khóa vẫn còn là một bí ẩn, nhưng vì người đạo chích không phát hiện ra thứ gì, tới phiên đội tiên phong đi tới.

Greenham tới phía trước và người đạo chích vươn tay tới cánh cửa.

Đằng sau họ là một chiến binh cầm khiên.

Greenham đẩy tay nắm cửa xuống và chậm rãi mở cửa.

Có lẽ đã được tra dầu kĩ hoặc là người chăm sóc nơi này đã làm việc một cách nghiêm túc, cánh cửa nặng nề dễ mở hơn hẳn lúc nhìn.

Đứng giữa Greenham và cánh cửa là người chiến binh sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào, giơ khiêng để đề phòng đòn tấn công bất ngờ hoặc cạm bẫy.

Tuy nhiên, chẳng có gì đại loại như tên bắn ra hay gì cả.

Cánh cửa sắt mở tung và bóng tối thăm thẳm hiện ra trước mắt Heavy Masher.

"Continual Light."

Magic Caster Ma lực hệ triệu hồi một ánh sáng ma pháp.

Độ sáng của ánh sáng ma pháp có thể được điều chỉnh tùy ý.

Cả hầm mộ được chiếu sáng.

Bằng một thần chú khác, vũ khí của chiến binh cũng phát sáng theo.

Những gì được chiếu sáng là một căn phòng trông rất dễ nhầm với một gian buồng của quý tộc.

Ở giữa căn phòng là một quan tài đá thường thấy ở đền thờ.

Nó dài 2.5 mét và được chạm trổ những hình điêu khắc.

Bốn bưc tượng ngọc thachj được khắc thành hình những chiến binh đầy đủ áo giáp và trang bị với kiếm, khiên và giáp toàn thân đứng ở mỗi góc.

Và còn-

"-Hmm, có chút trí nhớ nào khớp với biểu tượng đó không?"

"Erm, tôi không biết."

Trên tường là một biểu ngữ với cạnh màu vàng mang biểu tượng mà chưa ai từng thấy trước đây.

Có thể Vương Quốc không phải quốc gia của họ, nhưng người đạo chích và Magic Caster đã nhớ rõ huy hiệu của rất nhiều quý tộc và vua chúa.

Nếu họ không thể nhận ra nó, vậy đây không phải nơi của một quý tộc trong vùng.

"Có thể nó là một quý tộc từ trước khi Vương Quốc được thành lập?"

"Ý cậu là từ hơn hai trăm năm trước?"

Có rất nhiều nơi bị phá hủy bởi Ma Thần hai trăm năm trước, nên có rất ít nơi có niên đại hơn hai trăm năm.

Vương Quốc, Thánh Quốc, Cộng Hòa và Đế Quốc đều được thành lập trong khoảng hai trăm năm trở lại đây.

"Nếu là vậy, tại sao nó lại được bảo dưỡng kĩ càng trong thời gian lâu như vậy?

Mục đích của nó là gì?"

"Có thể nó được yểm ma pháp bảo tồn?

Chắc là do ma pháp đã sửa chữa nó."

"Nhân tiện đội trưởng này.

Anh có thể ngưng nói chuyện kiểu kì lạ đó, đúng không?

Chỉ có chúng ta ở đây thôi mà."

"Hmmm..."

Greenham chau mày, và thả lòng người.

"Ahh, thiệt mệt quá đi.

Cái gì mà mi mi ta ta, thật ngu ngốc."

"Anh đã vất vả rồi.

Như cậu ta nói, chỉ có mỗi chúng ta thôi thì đâu có sao đúng không?"

"Nah, không làm vậy được, cái kiểu nói năng cứng nhắc đó khiến tôi trông như một worker có năng lực.

Sẽ khá phiền phức nếu đổi qua đổi lại, không phải sao?

Các cậu không biết chính sách làm việc của tôi à?"

Greenham đáp lại nụ cười khổ của các đồng đội bằng một nụ cười khổ của chính mình.

Greenham vốn là con thứ ba của một nông dân ở Vương Quốc.

Nhưng mọi người thường nói, nếu nhiều người cùng chia đất làm ruộng, thì sau vài thế hệ, phần đất mà mỗi người có thể kế thừa sẽ dần nhỏ lại.

Nông sản mà mỗi gia đình có thể thu hoạch cũng giảm theo.

Đó là lý do mà con cả sẽ được thừa kế mảnh đất, con thứ có thể làm phụ giúp, những những đứa khác sẽ chẳng có gì cả.

Việc họ chuyển tới thành phố để tìm kế sinh nhai là chuyện thường.

Tuy nhiên, Greenham được ban cho một cơ thể khỏe mạnh, và nó đã làm việc tốt.

Nhưng nói cho cùng thì anh vẫn chỉ là một nông dân gần như chẳng có tí giáo dục nào, trong cả đọc, viết và cả phép tắc lịch sự.

Đúng là worker chỉ chú ý vào năng lực và hoàn thành yêu cầu được giao, chứ không phải phép tắc.

Tuy nhiên, nó không được tốt cho lắm với một trưởng nhóm như anh.

Anh cũng khá cố gắng trong khoản đó, nhưng không giống như tài năng anh có với cơ thể mình, anh không có tài ăn nói và cứ thế bỏ qua.

Greenham giữ vị trí trưởng nhóm vì được đánh giá cao trong tất cả các phương diện khác.

Tuy nhiên, để không làm mất mặt những đồng đội của mình, Greenham bắt đầu nói chuyện một cách kì cục.

"Nói chuyện một cách kì cục cũng bình thường như một cách để giới thiệu cho nhóm của tôi."

Đó là những gì anh muốn khách hàng của mình nghĩ.

Mặc dù vậy, người ta vẫn thường khinh rẻ anh.

Tuy nhiên, hình tượng đó so với hình ảnh nông dân quèn vẫn còn tốt chán.

"Được rồi, giờ nghỉ đã hết.

Tới đi các chàng trai."

Greenham nhắc nhở và mọi người bắt đầu đi mà không phàn nàn tiếng nào.

Đầu tiên là người đạo chích cẩn trọng vào trong hầm mộ để tìm bẫy.

Nhóm còn lại đặt những thanh kim loại dày vào giữa cánh cửa để nó không bị đóng sập hoàn toàn nếu có một cơ chế đóng cửa nào đó.

Để tránh ánh sáng lộ ra ngoài, cánh cửa được đóng lại một nửa.

Trong khi người đạo chích thận trọng kiểm tra căn phòng, Greenham và những người khác không hề hạ thấp cảnh giác.

Ánh sáng vẫn còn đó.

Vẫn rất có thể họ đã bị để ý.

Trong khi Greenham và những người khác hạ thấp mình quan sát xung quanh, người đạo chích đi tới khu vực dưới tấm biểu ngữ và quan sát nó một chút.

Sau khi hạ quyết tâm, anh ta đưa tay chạm tấm biểu ngữ, và hoảng loạn rụt tay lại ngay lúc vừa chạm vào.

"Không có vấn đề gì cả, mọi người vào đi."

Người đạo chích nhìn về phía Greenham và những người khác đồng thời chỉ vào tấm biểu ngữ.

"...Thứ này thực sự rất có giá, được làm từ sợi vàng đấy."

"Hảảảả!?

Sợi vàng?

Cứ để nó như thế, đầu bọn này có vấn đề à?"

Tất cả bọn họ đều giật nãy lên ngạc nhiên.

Mọi người tập trung lại dưới tấm biểu ngữ và lần lượt chạm vào nó.

Cái lạnh dưới ngón tay họ chắc chắn là của kim loại.

Nhìn qua nó có thể thấy đánh giá của người đạo tặc là chính xác.

Từ kích thước, trọng lượng và giá trị nghệ thuật, thứ này phải đáng giá cả một gia tài.

"Khách hàng của chúng ta trúng vụ này rồi.

Mặc dù thù lao đầy đủ của chúng ta, đúng hơn là của cả bốn nhóm vẫn chưa được tính, nhưng nơi này chắc chắn có cả núi kho báu."

"Chúng ta mang nó theo chứ?"

Greenham trả lời câu hỏi.

"Nó to quá, và nặng nữa.

Hãy quay lại lấy nó sau, có phản đối gì không?"

"Không.

Mang thứ này theo cũng khó thật.

Kết quả kiểm tra cũng không có cạm bẫy hay cửa ẩn gì cả."

"...Vậy thì, mời."

Greenham gật đầu với một ma lực hệ ma pháp sư.

Đồng đội của anh đáp lại bằng cách niệm thần chú.

" Detect Magic –Tôi không thể phát hiện bất kì cạm bẫy ma pháp nào cả.

Chúng ta có thể bỏ qua khả năng có ai đó đang nấp với ma pháp ẩn nấp.

Ánh mắt họ hướng vào quan tài đá ở giữa căn phòng.

Người đạo chích dành khá nhiều thời gian để điều tra và kết luận rằng không hề có cạm bẫy nào cả.

Greenham và người chiến binh gật đầu với nhau, bắt đầu mở nắp quan tài.

Tưởng chừng sẽ nặng vì nó khá to, nhưng kết cục nó lại nhẹ hơn họ nghĩ.

Họ dùng quá nhiều sức đến nỗi tí nữa thì té ngửa.

Nắp quan tài được mở, để lộ vô số ánh sáng lấp lánh bên trong.

Vàng, bạc và đá quý đủ màu, cùng với vô số trang sức lấp lánh, cả trăm đồng vàng rải rác tứ tung.

Họ đã mong chờ thứ gì đó ngon lành sau khi nhìn tấm biểu ngữ, nhưng cảnh này vẫn khiến cho Greenham cười toe toét.

Người đạo chích đang quan sát thận trọng cầm một món lên –một cái vòng cổ bằng vàng.

Đó là một mẩu trang sức hoàn hảo.

Nó trông như một cái vòng cổ bằng vàng đơn giản, nhưng khi nhìn kĩ mới thấy, chuỗi dây có những hình chạm khắc rất đẹp.

"...Tính thấp lắm thì cũng cả trăm đồng vàng.

Nếu gặp đúng người, có khi có thể được cả trăm rưỡi."

Phản ứng của mọi người khi nghe ước tính có sự khác biệt.

Người thì huýt sáo còn kẻ thì cười nhe răng.

Một điểm chung là sự phấn khích và ngọn lửa tham vọng đang cháy trong mắt họ.

"Chúng ta sẽ nhận được thêm một nửa số này là năm mươi đồng vàng.

Mười đồng mỗi người, một khoảng thưởng thêm đáng sợ."

"Thật vậy...Có khi di tích này là cả một kho báu kếch sù."

"Không thể tin được.

Thật không thể tin được."

"Thật.

Quá lãng phí khi cứ để mớ kho báu này ở đây.

Hãy dùng chúng thật tốt nào."

Vừa nói, người phù thủy vừa cầm lên một chiếc nhẫn với viên hồng ngọc lớn và hôn lên viên đá quý.

"To quá-"

Người tu sĩ nhúng tay vào, cầm lên những đồng vàng và thả xuống.

Âm thanh trong suốt của những đồng vàng va vào nhau kêu leng keng.

"Tôi chưa bao giờ nhìn thấy những đồng vàng này trước đây.

Chúng từ thời đại và vùng đất nào nhỉ?"

Dùng dao khía nhẹ lên mặt đồng vàng, người đạo tắc thở dài nói:

"Đây là vàng nguyên chất.

Chỉ khối lượng cũng đã gấp đôi bình thường, giá trị của nó hẳn còn cao hơn thế dựa vào giá trị thẩm mỹ."

"Thật vậy –Kukuku..."

Tiếng cười phát ra từ nhóm người không thể làm gì khác ngoài việc cười.

Chỉ chia mớ tài sản ở đây thôi cũng đã là một khoản không hề nhỏ chút nào.

"Mọi người, hãy cảm tạ thần linh sau đi.

Lấy những gì có thể mang theo và đi tới mục tiêu chính thôi.

Phần của chúng ta sẽ mất nếu đến chậm đấy."

"–Ho!"

Greenham nhận được một lời đáp đầy tinh thần, ngập tràn hứng khởi và sự hăng hái.

Phần 4

Đại lăng tẩm được đặt ở vị trí trung tâm của di tích.

Những bức tượng chiến binh khổng lồ trông như thể sẽ sống dậy bất cứ lúc nào được đặt quanh hầm mộ lớn giống như những hiệp sĩ đang bảo vệ nhà vua.

Hekkeran giấu mình ở chỗ chân bức tượng chiến binh nhìn chằm chằm về hướng một trong những hầm mộ nhỏ hơn.

Sau một chốc, Hekkeran để ý thấy năm người chạy ra từ hầm mộ nhỏ.

Họ chạy nhanh nhưng vẫn chú ý ẩn mình, Hekkeran cứ tưởng rằng có ai đó đang theo dõi họ hay có gì đó kì lạ đã xảy ra.

Cuối cùng, sau khi xác nhận rằng mọi thứ đều ổn, Hekkeran thở phào nhẹ nhõm.

Cậu phát tín hiệu bằng cách ló đầu ra từ bóng của bức tượng khổng lồ và Greenham lập tức chạy tới hay khi đã nhìn thấy cậu.

"Anh trễ đấy Greenham."

"Cám ơn vì đã chờ lâu đến vậy."

"Chúng ta không có quyết định giờ tập trung lại nên không sao.

Thay vào đó hãy đổi vị trí và quyết định sẽ làm gì tiếp theo thôi."

Hekkeran cúi người và dẫn đường một cách thận trọng.

Được vài bước, Greenham hỏi.

"Chỉ muốn hỏi chút thôi, nhóm của cậu có tìm thấy kho báu gì không?"

Không thể giấu nổi sự thích thú và nhớ lại cảm giác của mình lúc đó, cậu vừa cười vừa nói:

"Tất nhiên, đầy ứ hự luôn.

Anh già cũng nói y chang."

"Mọi người cũng vậy à.

Tới nghĩa trang này đúng là quyết định đúng đắn."

"Đúng đấy.

Tôi biết ơn con người vĩ đại được chôn ở đây quá đi mất."

"Hmm.

Nên là vậy, nhưng mà chúng ta đã tìm được quá nhiều châu báu rồi, có khi nên xét đến khả năng rằng sẽ chẳng còn gì ở chỗ mà chủ nhân ngôi mộ này được cả nhỉ??"

"Chà, tôi cá là sẽ còn nhiều hơn nữa cơ."

"Hmm –cá bao nhiêu đây?"

"Tuyệt.

Lát nữa tôi sẽ tìm thêm và tôi sẽ lấy cả một khoản kha khá của a nữa.

Vậy là tốt nhất.

Ah, vấn đề là cả hai chúng ta đều đang đặt cược cho cùng một bên."

Hai người họ chẳng nói chẳng rằng, khóe môi cong lên thành một nụ cười.

"Đúng vậy.

Nhân tiện, cái gì thế kia?"

Trước mặt Greenham, bên cạnh chân của bức tượng khổng lồ là một thứ gì đó trong như một bia đá tưởng niệm.

"Đó hả?"

Hekkeran vẫn không dừng lại, cùng lúc trả lời Greenham.

Những từ viết trên bia đá là thứ mà cả ba nhóm đến trước anh chưa từng thấy trước đây.

Họ hy vọng dù chỉ là mong manh rằng nhóm Greenham có thể biết.

"Cái gì đó giống như bia đá tưởng niệm, được khắc mấy thứ có thể là từ ngữ."

"Được khắc mấy thứ có thể là từ ngữ?

Sao nghe lờ mờ thế?"

"Nó là ngôn ngữ không xác định.

Không phải ngôn ngữ của Vương Quốc hay Đế Quốc, hay thậm chí là những cổ ngữ ở gần khu này.

Nhưng tôi có thể đọc được số 2."

"Số?

Theo lý thường thì có thể là năm mà nơi này được xây dựng.

Nhưng mà chỉ một số thì ít quá."

"Arche nghĩ nó có thể là mật khẩu cho thứ gì đó trong khu di tích...Thôi, cứ để trong đầu được rồi."

"Ừ, quyết định vậy đi."

Sau khi băng qua những bước tượng khổng lồ và trèo lên dãy tường nghiêng nghiêng dài và hẹp được xếp từ những quan tài đá, họ thấy một lối đi mở sẵn.

"Mùi hôi thối của xác chết."

"Ahh.

Là nó, ta vẫn hay ngửi thấy cái mùi này từ đám sương mù dày đặc ở bình nguyên Kattse."

Greenham mở giọng nhỏ nhẹ đồng tình với Hekkeran.

Nó không phải là một mùi quá mạnh tới mức buồn nôn, nhưng mùi của sinh vật bất tử lại đi kèm với cái lạnh ở trong nghĩa trang phả tới.

Cả nhóm tự trấn tĩnh lại mình và nhìn thấy một không gian rộng lớn bên trong khi bước vào.

Vô số nền đá được đặt ở hai bên trái phải, ở đầu bên kia là cầu thang đi xuống.

Cánh cửa dẫn xuống dưới được mở rộng và bầu không khí bất an từ bên trong tràn ra.

"Lối này."

Với Hekkeran dẫn dường, Greenham và những người khác đi xuống cầu thang.

Ở dưới cầu thang là phòng chôn cất với một cánh cửa ở phía bên kia.

Ngoài ra chẳng còn có cánh cửa nào cả.

Nó hẹp hơn hẳn so với hầm mộ ở trên, nhưng vẫn còn rộng rãi chán.

Nhóm 'Foresight' của Hekkeran, "Thiên Vũ' của Eruya và nhóm của Parupatra cũng đều ở đây cả.

"Tốt lắm, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?

Kế hoạch là chia ra và thu thập thông tin.

Có ý kiến gì mới sau khi tìm kiếm các hầm mộ không?"

Nói xong, Hekkeran nhìn qua một lượt những người đang tập trung ở đây.

Xem chừng không có ý kiến gì mới cả.

Là dục vọng đang lấp lánh quanh họ hay chỉ đơn giản là do phản quang?

Chả biết, nhưng mắt của mọi người rất sinh động.

Tất cả có vẻ đầy thích thú và không thể chờ để được đi vào trong nghĩa trang.

"Có đề nghị này.

Nhóm của tôi sẽ kiểm tra cửa ẩn và tìm kiếm bên ngoài."

Đó là lời của trưởng nhóm họ, nhưng xem ra các thành viên có chút không vui.

Hẳn là vì đống châu báu mà họ đã thấy.

Họ không thể đồng ý dù nó là ý kiến của một trưởng nhóm dày dạn kinh nghiệm.

Chắc họ đang tưởng tượng cảnh cả đống kho báu bay đi ngay trước mặt đây.

"Cậu thấy sao?

Chúng ta đã tìm kiếm trên bên mặt rồi, nhưng vẫn chưa kĩ càng.

Có khả năng là có một trong những hầm mộ nhỏ có mật thất dẫn vào trong, đúng không?

Phần còn lại của nghĩa trang không đáng để khảo sát sao?"

"Lão đại có lý đấy.

Ta nghe nói kể cả di tích Sasasharu trong lời mà các thi sĩ vẫn ngâm nga cũng có mật đạo dẫn thẳng vào trung tâm di tích nằm ngay cạnh lối vào đấy."

"Ah, Greenham.

Chúng tôi đã kiểm tra tất cả con đường trên căn phòng này, nhưng không hề thấy mật đạo nào cả."

"Thế nên ta mới đề nghị việc này.

Để bù lại việc nhóm ta phải chịu công việc thiệt thòi này, hay là hãy chia cho ta một phần các ngươi tìm được ở tầng này.

Yup, mười phần trăm mỗi nhóm thì sao?

Và ngày mai, hãy để nhóm ta xuống tầng dưới nữa đầu tiên?"

"Ta không có phản đối với đề nghị này."

Người đầu tiên lên tiếng là Greenham.

Một lúc sau Hekkeran cũng đồng ý.

"Tốt, mọi người đều đã đồng ý!

Còn ngươi thì sao Uzruth?"

"Tôi thấy không thoải mái lắm, nhưng mà chỉ có mười phần trăm nên, vậy đi."

Lão đại chỉ đơn giản cười vào giọng nói mỉa mai của hắn.

Cuối cùng thì chính Eruya lại là kẻ tỏ vẻ khó chịu sau khi thái độ giả tạo của hắn lại chẳng được đáp lại.

"Ah, Lão đại.

Có thể tiện đường cho tôi nhờ chút không.

Chúng tôi tìm thấy một biểu ngữ làm bằng sợi vàng trong hầm mộ chúng tôi tìm, nhưng trông nó hơi quá khổ để mang theo.

Có thể phiền ông mang nó về không?"

"Ta đồng ý với Hekkeran.

Có hơi phiền hà, nhưng ông có thể giúp chúng tôi không?"

"Đã vậy thì, mang theo cái của tôi nữa."

Eruya hất cằm ra hiệu với một trong số các yêu tinh, và cô ta lấy ra một mảnh vải lớn đặt xuống đất, cả thân người lảo đảo vì sức nặng của nó.

"Hiểu rồi.

Ngoài ra, còn có thứ gì muốn ta bảo quản hay mang về nữa không?"

Không có câu trả lời.

"Tốt lắm!

Vậy như đã đề nghị, nhóm của tôi sẽ tìm kiếm phía trên.

Hãy cẩn thận.

Có thì để lại cho ta vài món có giá trị càng tốt."

"Haha, bọn tôi sẽ chẳng để lại một xu nào ngoài vài con quái vật cho ông."

Sau một tràng cười, Hekkeran hỏi những người khác: "Chúng ta đi chứ?"

Mọi người đồng tình ngay lập tức.

Tất cả bước tới trước với đôi mắt rực sáng bởi dục vọng và chờ đợi, đặt bước chân đầu tiên vào khu di tích không xác định –một lăng mộ ngầm vĩ đại.

Cánh cửa mở ra, chỉ có duy nhất một lối đi xuống dưới.

Đúng như dự đoán, lối đi đã được giữ gìn sạch sẽ.

Không hề tìm tháy chút gỉ sắt và rong rêu trên lối đi bằng đá, trên tường có vài lỗ hõm vào, bên trong có một sinh vật hình người được quấn trong đồ chôn cất.

Phảng phất không phải mùi đặc trưng của xác chết, mà là không khí lạnh lẽo và mùi của undead.

Có ánh sáng trắng xanh trên trần nhà cách nhau một khoảng nhất định.

Tuy nhiên, vì khoảng cách giữa chúng khá lớn, nên con đường khá tối tăm.

Ánh sáng cho phép cho đi lại thoải mái, nhưng lại mờ mờ ảo ảo đủ để họ bỏ qua cái gì đó.

Sẽ thật nguy hiểm nếu họ không có nguồn ánh sáng dự phòng.

"-Rob.

Có bất kỳ phản ứng undead nào từ cái xác không?"

"Không, chẳng có gì cả."

Arche cám ơn Rob và bước về phía cái xác trong túi đựng xác, dùng dao mở nó ra.

Sau khi thấy hành động của cô, những nhóm khác cũng cử ra một hai thành viên để điều tra về thi thể trong túi đựng xác.

"...Dựa vào chiều cao và cấu tạo, có khả năng cao đây là con người.

Một người trưởng thành."

"Nó không mặc quần áo nên thật khó để nói di tích này từ thời kì nào."

"Nhưng di tích này chưa đầy bí ẩn.

Kiến trúc, phương pháp mai tang và thời kì đều không rõ.

Có khi nó có từ sáu trăm năm trước chăng."

"-Nếu là vậy, đây sẽ là một phát hiện lịch sử."

Với những người làm công việc khảo cổ, đấy sẽ là chủ đề đáng để bàn tán, nhưng họ ở đây là để làm việc.

Sau khi nhận được ánh mắt lạnh lùng từ Hekkeran và Greenham, họ nhanh chóng tuyên bố kết luận điều tra "Thời kì và bối cảnh của khu di tích vẫn còn là bí ẩn."

"Hiểu rồi.

Chúng ta đi tiếp chứ?

Cá nhân tôi muốn chém vài con quái quá."

Đồng ý với Eruya đang bất bình, cả nhóm tiếp tục đi tới nhưng lại dừng lại ngay.

Tư thế sẵn sàng rút vũ khí.

Tiếng khớp xương kêu lên phía trước.

Nhờ ánh sáng trên trần nhà, họ có thể thấy hình dáng con undead ở trước.

Sau khi lại gần và xác định kẻ địch, các worker nhao nhao lên như thể vừa thấy thứ gì đó thật khó tin và nhỏ giọng bàn tán.

"Không phải hơi..."

"Này, thật đấy à..."

"Eh?

Chỉ là những con skeleton sao?"

Vừa lúc ai đó kêu tên con quái vật lên, cả nhóm không thể nhịn nổi nữa và phá lên cười.

"Này này này!!

Đừng nói là chỉ có mấy con skeleton thôi nha?

Chúng ta có nhiều người mà?"

Bề ngoài của quái vật xương khô trông đều giống nhau, nên khó mà biết được mấy con này là loại gì.

Tuy nhiên, có thể dễ dàng đánh giá lũ này chỉ là bọn bình thường qua luồng khí chúng tỏa ra.

"Dù là để do thám thì cũng nên gửi mấy con mạnh hơn chứ -Tôi hiểu rồi!

Chẳng có quái vật nào đang điều khiển lăng mộ này cả, hoặc là chúng không đủ giỏi để đoán chúng ta mạnh thế nào.

Hay chúng chỉ là lũ đần thậm chỉ chẳng biết là chúng đã bị xâm nhập!"

Họ cười không ngừng nghỉ.

"Eh, không thể nào chỉ có skeleton không.

Hay là tất cả kho báu trong di tích đã được đặt trong những hầm mộ ở trên bề mặt rồi?"

"Thế thì tệ thật."

Với những worker ngang hàng với các mạo hiểm giả mithril, skeleton là quá yếu.

Mà thậm chí số lượng worker lại còn đông hơn nữa.

Đứng trước sáu con skeleton, họ nhìn nhau xem thử ai sẽ ra tay.

"Tôi không muốn đi."

Eruya tuyên bố.

Cũng dễ hiểu hắn cảm thấy thế nào.

"Vậy ta sẽ đi."

Greenham nói và bước tới trước.

Tâm trí yếu ớt của lũ skeleton dường như đang nghĩ về việc gì đó.

Có lẽ chúng đang nghĩ rằng chúng áp đảo chiến binh cô độc kia.

Hay có lẽ chúng đang suy xét chuyện gì khác.

Lũ skeleton đồng loạt tấn công và-

Chúng dễ dàng bị đập tan bởi cú vung rìu và khiên.

Chỉ mấy có mấy giây.

Có khi ít hơn.

Đập vỡ sáu con skeleton và dẫm lên đống tàn dư, Greenham thở dài như thể mệt mỏi lắm.

Không phải là vì mệt mỏi sau trận chiến, mà vì sự thật là đối thủ đầu tiên trong di tích vĩ đại này lại quá yếu, chủng loài undead thấp nhất –skeleton.

"Mỏng manh làm sao, chỉ có mấy con skeleton.

Có thể là vậy, nhưng sẽ là ngu ngốc nếu bất cẩn đấy.

Cứ nghĩ là có thể một con undead thật mạnh sẽ nhảy ra và tiến tới một cách thận trọng!"

Mọi người tập trung lại sau khi nghe Greenham nói và đi tiếp –vào sâu trong di tích.

Trong lòng họ tràn đầy dự đoán về một kho báu nằm phía trước.

♦♦♦

"Í da í da, vậy là họ đi rồi hử."

"Ừ.

Họ có thể là worker, nhưng hiện tại chúng ta đang làm việc chung, nên họ sẽ là bạn đồng hành với chúng ta trong vụ này.

Sẽ thật tuyệt nếu họ trở về an toàn...Momon-san, anh nghĩ thế nào?"

"-Tất cả bọn chúng sẽ chết."

Ainz trả lời với giọng trầm, khiến cho trưởng nhóm mạo hiểm giả đứng hình.

Ồ không, mình đã nói ra suy nghĩ của mình-

"Eh, oh, ý tôi là phải chuẩn bị tâm lý cho mọi trường hợp.

Chúng ta đang nói về một khu di tích chưa từng được biết tới.

Chẳng biết được rồi họ sẽ gặp phải những nguy hiểm thế nào.

Hy vọng quá nhiều sẽ dẫn đến thất vọng càng nhiều."

"Tôi hiểu rồi, ra là vậy...Xin lỗi vì đã khiến anh lo lắng."

...Mình chỉ nói đại ra vậy, và cậu ta đồng ý với mình?

Chà, mà vậy cũng tốt.

Trưởng nhóm cúi đầu như vậy bởi vì anh ta mù quáng nghĩ rằng những lời mà người đàn ông cấp Adamantite nói là chính xác.

Nỗ lực của Ainz –những lời đáp đầy thiện chí và thái độ thân thiện trong suốt chuyến đi tới Nazarick đã có kết quả.

"Vậy theo như đã dự định, tôi sẽ đi nghỉ trước."

Ainz hướng về phía căn lều của mình –tất nhiên là dùng chung với Narbel.

Vì nó cách khá xa, có vài người cho rằng đó là để người khác không nghe thấy tiếng rên.

Hay đúng hơn, đó là những gì họ nghe từ người trưởng nhóm vừa nãy.

So với những worker, anh ta cảm thấy so với một mạo hiểm giả như Momon thì có thân tình đồng chí hơn, và anh ta chia sẻ những thông tin có được từ các worker một cách thoải mái.

Ainz và Narbel đóng lối vào lều sau khi vào trong.

Họ ngó ra ngoài đề phòng và không có ai có vẻ đang nhìn theo họ.

Thật ra là có người đang cố tình làm bộ không quan tâm.

"...Mặc dù họ nói đây là ổ tình, nhưng không thẳng thừng bác bỏ nó quả là nước cờ chuẩn.

Họ chẳng nghi ngờ gì ngay cả khi lều của chúng ta nằm ở khá xa, họ không hề để ý tới nơi này và cũng không hề đến gần."

Cũng có mặt xấu nữa, nhưng nói chung là lợi ích vẫn nhiều hơn.

Ainz cởi giáp mũ và để lộ khuôn mặt xương xẩu của mình.

"Vậy thì, Nabe...À không, Narberal.

Ta sẽ trở về Nazarick và gửi Pandora's Actor đến thay thế như kế hoạch.

Nếu có chuyện gì xảy ra trong lúc đó, hãy tự mình giải quyết."

"Tuân lệnh, Ainz-sama."

"Erm.

Liên lạc với ta nếu có bất cứ chuyện gì."

Ainz hủy bỏ ma pháp tạo nên bộ giáp và vũ khí, khối lượng từ chiếc giáp mũ cũng biến mất khỏi tay.

Cảm giác tự do khi gỡ bỏ áo giáp khiến Ainz thốt lên 'ah' trong nhẹ nhõm, mặc dù nó cũng chả khó khăn gì với anh.

Nó cũng giống như lý do mà anh vẫn xoay vai gì nó chẳng hề căng cứng tí nào.

Tất cả chỉ là những tàn dư từ thời anh vẫn còn là con người.

"...Chà chà."

Những tàn dư của cảm xúc loài người đôi lúc thật phiền phức.

Nếu cậu có thể giữ bình tĩnh trong mọi tình huống, mọi việc đã khác bây giờ.

Tuy nhiên, nếu mất đi tất cả những tàn dư của cảm xúc con người, anh sẽ không còn yêu Nazarick nhiều như bây giờ nữa.

Ước muốn mà con người Suzuki Satoru đã dành cho bạn bè của anh ta cũng sẽ biến mất ngay.

Vừa cười khổ sở, Ainz vừa niệm ma pháp.

Suy nghĩ về tàn dư của nhân tính đã rời khỏi tâm trí cậu.

Ainz không phải là kẻ có tài có thể tập trung vào hai ba việc một lúc.

Cậu cần bỏ tất cả những gì nằm ngoài lo lắng của mình sang một bên.

Thần chú là [Greater Teleportation].

Vì đang đeo chiếc nhẫn, Ainz có thể đi qua lớp phòng hộ của Nazarick, đi thẳng tới Throne room.

"Chào mừng ngài trở về, Ainz-sama."

Chỉ ngay sau đó, giọng một người phụ nữ xinh đẹp đã chào đón sự trở lại của anh.

"Ta đã về, Albedo."

Người phụ nữ đang cúi đầu thật sâu ngẩng đầu lên, một nụ cười nở trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Cô nhìn thẳng vào Ainz- như thể chẳng thể nhìn thấy thứ gì khác.

Ughh...

Nhìn thấy con ngươi vàng chứa đầy tia tình ái, cậu không thể không nổi hết cả da gà.

Nhưng cậu không thể có một thái độ không xứng với Ainz Ooal Gown, kẻ thống trị Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Ainz kiềm nén cảm giác đang yếu đi trong suốt khoảng thời gian im lặng và giả vờ ho.

"Đúng như kế hoạch, những kẻ xâm nhập đã ở đây.

Không, có lẽ chúng đã ở bên trong rồi.

Chuẩn bị tiếp đón chúng thế nào rồi?"

"Chuẩn bị đã xong xuôi ạ.

Những vị khách chắc chắn sẽ rất vui mừng."

"Ta hiểu...Albedo.

Ta đang chờ xem sự phấn khởi của họ đây."

Cậu bước về phía trái tim của Nazarick, Throne Room.

Albedo theo ngay phía sau.

Albedo chỉ có đúng một mệnh lệnh liên quan đến những kẻ xâm nhập lần này.

Đó là tiến hành kiểm tra hệ thống phòng thủ.

Nơi đặt POPs (TL: ko nhớ cái này là gì...hình như trong mấy vol đầu khi nói về cấu trúc Nazarick có nói...kiểu mấy con quái và bọn trong guild tha ở ngoài về ngồi thả vào trong mê cung thì phải) trong Nazarick và tổ hợp quái vật đều được hoàn thành bởi những đồng đội cũ của anh, và phải nói là đã làm khá tốt.

Nhưng theo tình hình hiện tại, khó có thể nói rằng sự sắp đặt tốt hơn không tồn tại.

Vì vậy việc kiểm tra hệ thống phòng thủ là cần thiết.

Và họ có thể làm điều đó lúc này.

"...Bọn xâm nhập quá mỏng manh nên dĩ nhiên chúng ta sẽ chẳng kiểm tra được tất cả.

Nhưng hi vọng chúng ta có thể học được điều gì đó từ vụ này."

"Đã hiểu.

Em hứa sẽ không làm ngài thất vọng, Ainz-sama."

"Tốt.

Cô đã biết đấy, tránh dùng những cạm bẫy tiêu tốn tiền bạc như phun khí độc hay cơn lũ undead, cố gắng dùng POPs và cạm bẫy từ bọn nô lệ.

Có vấn đề gì không?"

Ainz gật đầu đáp lại nụ cười của Albedo.

"Tốt lắm, trong lúc này, hãy thư giãn một chút.

Các Thủ vệ hiện đang làm gì?"

"Vâng.

Ngay lúc Ainz-sama trở về, em đã chỉ thị cho họ tập trung lại.

Có ổn không khi cho phép họ vào theo như mệnh lệnh họ đã nhận ạ?"

"Cho phép.

Càng đông càng vui."

Trước ngai vàng mà Ainz đang ngồi là vô số thứ giống như màn hình TV trôi nổi giữa không trung.

Mỗi cái hiển thị một phần khác nhau của Nazarick.

Albedo là người điều khiển để chúng chiếu những gì mà Ainz muốn xem.

Tiếp theo sẽ là Albedo biểu diễn việc điều khiển mạng lưới phòng thủ.

Ainz không chắc chắn cho lắm về những thay đổi giữa lúc này và trước đây.

...Để vận dụng hết đợt huấn luyện này, mình cũng phải học vài điều từ những hình ảnh được chiếu.

Nếu có buổi họp chia sẻ sau chuyện này thì sẽ hơi bị tệ đấy.

Ainz là chúa tể của Nazarick.

Một người như vậy làm sao có thể không hiểu biết gì về hệ trống phòng thủ so với thuộc cấp của mình?

"Chỉ để phòng ngừa, ta muốn hỏi.

Sẽ không có cơ hội để khởi động 'Ariadne', đúng không?"

Ainz mở bảng điều khiển và điều khiển con trỏ, kiểm tra vấn đề anh vừa hỏi.

"Ta không nghĩ là sẽ có khả năng chuyện đó xảy ra.

Tuy nhiên, ta muốn xác nhận liệu Ariadne có được kích hoạt không nếu lũ xâm phạm bị nhốt lại?"

Ainz nhớ về bài Q&A trong Yggdrasil mà anh đã đọc trong quá khứ, không, là giải thích bản cập nhật bởi nhà phát triển.

"Chắc là không...hẳn là vậy rồi...Ta nghĩ là như vậy."

Dù rằng đó là trong Yggdrasil, nhưng chẳng có gì đảm bảo là luật đó vẫn áp dụng cho thế giới này.

Ngay cả sự tồn tại của Ariadne cũng không được xác thực.

"Chuyện gì xả ra nếu chúng ta khiến chúng tự làm việc đó?"

"Có thể nó sẽ không kích hoạt, nhưng xét về tổn thất nếu nó xảy ra, ta đã quá sợ và chưa bao giờ thử nó."

Hệ thống Ariadne.

Một hệ thống kiểm tra tình trạng của cứ điểm.

Có một cách đơn giản để tạo nên một pháo đài bất khả xâm phạm: Bịt kín lối vào, và sẽ chẳng ai có thể vào trong.

Chỉ cần vùi toàn bộ Nazarick xuống lòng đất là đủ.

Nhưng ở trong game, chuyện này không được phép.

Để tránh người ta xây dựng căn cứ như vậy, hệ thống giám sát Ariadne tồn tại.

Phải có một đường từ cửa vào dẫn đến trung tâm của căn cứ.

Những thứ khác mà Ariadne kiểm tra là khoảng cách mà một người có thể di chuyển bên trong, có bao nhiêu cánh cửa và hàng tá luật về kiến trúc khác.

Những mê cung vi phạm quy tắc sẽ bị cắm cờ bởi hệ thống Yggdrasil và bị phạt.

Ngân quỹ của Guild sẽ bị giảm đi một cách thấy được.

Với Nazarick, vấn đề tương tự đã được giải quyết bằng tầng 5 và 6 –Họ phải chi cả đống tiền để mở rộng mê cung nhằm duy trì nó.

Ainz điều khiển màn hình đang hiển thị những worker.

"Chậc!

Tốt lắm, cuối cùng cũng tới lúc bọn chúng lên hình.

Làm ta chờ lâu quá."

Cảm giác không vui tới với Ainz khi anh nhìn thấy thành trì mà mình cùng với các chiến hữu làm ra bị vấy bẩn bởi bàn chân nhơ nhuốc của lũ xâm phạm.

Mặc dù cảm xúc của anh đã bị đè nén lại nếu nó vượt quá mức, nhưng nó vẫn không thể hoàn toàn khiến sự nóng ruột của anh nguội hẳn.

"Albedo.

Không để cho bất cứ tên nào trốn thoát."

"Dĩ nhiên.

Xin hãy vui vẻ xem số phận của lũ trộm đột nhập và vùng đất của các Đấng Tối Cao.

À...Chúng ta nên chọn vật thí nghiệm nào để thí nghiệm ạ?"

"Ah, đúng nhỉ.

Ta đã cãi nhau với lão già này.

Gã đang đi này cũng thế.

Nhóm này không thích hợp để tập luyện.

Hãy loại bỏ chúng trước."

Ainz chỉ tay vào một màn hình mà Albedo thấy được.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 7 - Chương 3: Lăng mộ lớn


Phần 1

Đội worker Green Leaf, dẫn đầu là Parupatra, còn đang mải đắm mình trong tham vọng, dần tách khỏi đám đông và đứng trên đỉnh cầu thang đi xuống lăng tẩm để thăm dò khu vực xung quanh

Như thể lăng mộ này được phủ dưới lớp tuyết trắng, không một sự sống nào có thể cảm nhận và mọi thứ dường như đã chết, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và ánh sao.

Trong khi bước trên từng bậc cầu thang, toàn đội hỏi:

" Lão đại, ngài không nghĩ rằng chúng ta đang bỏ lỡ cơ hội sao ?

Chúng ta đã có thể nhường việc trinh sát mặt đất cho nhóm khác"

" Quả thật như vậy.

Ngoại trừ nhóm của tên khốn kia thì trình độ giữa các nhóm còn lại là tương đương nhau.

Những gì chúng ta làm được thì Heavy Masher và Foresight đều có thể thế chỗ"

"Vậy thì....."

Parupatra cắt lời đồng đội mình và tiếp tục

"Nhưng chẳng phải chúng ta đã dành quyền khám phá đầu tiên ngày mai sao?

Chúng ta sẽ không bỏ lỡ quá nhiều đâu.

Vả lại, cho đến ngày mai thì cuộc thám hiểm khu vực bên trong sẽ kết thúc.

Nhóm cuối cùng tiến vào sẽ lỡ hết mọi chiến lợi phẩm và trong trường hợp tệ nhất, bị mắc kẹt với nhiệm vụ canh phòng"

"À..."

"Sẽ quá rủi ro nếu như chúng ta là người đầu tiên đi vào môt nơi bí ẩn như thế này.

Bọn họ sẽ là những chú chim kim tước bé nhỏ của chúng ta.

Ta mong rằng bọn chúng sẽ an toàn trở về"

Parupatra quay sang với đôi mắt lạnh giá.

Ánh mắt ông hướng đến chỗ các worker chuẩn bị tiến vào lăng tẩm đang đứng.

Vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt đó không hợp với hình ảnh nhẹ nhàng và vui tính thường thấy ở người đàn ông mang danh "lão đại".

Điều này có thể bất ngờ với những người không biết nhiều về ông nhưng đồng đội ông hiểu rõ.

Lão già tên Parupatra là một người rất thận trọng.

Ông là kiểu người sẽ chỉ đi qua cầu sau khi đã kiểm tra hai lần.

Đó là cách đã giúp ông sống sót trong thời gian dài với tư cách là một mạo hiểm giả và thậm chí ông đã từng tiêu diệt được một con rồng.

Ngược lại, ông cũng đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội do tính cách thận trọng của mình.

Mặc dù vậy, do đến giờ ông chưa từng để mất một người đồng đội nào, ông nhận được sự tín nhiệm của toàn đội

Cho dù mạng người là thứ quý giá nhất, chút sự tiếc nuối vẫn còn vương vấn khi họ nghĩ đến đống chiến lợi phẩm họ có thể bỏ lỡ

" Nhưng có khả năng chúng ta sẽ tìm thấy nhiều vật phẩm rất đáng kinh ngạc.

Chắng phải nó xứng đáng với những rủi ro sao ?"

"Cậu nói không sai, nhưng hãy nhìn xung quanh xem.

Các ngươi không thấy là nó quá sạch sẽ sao ?

Nếu có thứ gì đó đang lau dọn chỗ này thì cũng sẽ có khả năng quái vật sẽ đột ngột xuất hiện.

Tốt nhất chúng ta nên để các nhóm khác tìm hiểu trước xem có những loại quái vật nào nơi đây.

Thú thực, ta không hề thích những nhiệm vụ này một chút nào.

Có quá nhiều điều chúng ta chưa biết"

Một đồng đội của Parupatra cẩn thận đáp lại lời phàn nàn của ông

"Nhưng ngài vẫn nhận nhiệm vụ này"

"Đấy là do các đội khác cũng nhận lời.

Trong trường hợp tệ nhất thì chúng ta có thể dùng họ làm mồi nhử để tẩu thoát"

Toàn đội bước xuống khỏi cầu thang

" Vậy đó là lí do ngài gợi ý việc trinh sát mặt đất?

Để chúng ta có thể chạy trước khi nghe thấy tiếng hét của họ?"

"Đó là một phần.

Nhưng với ta, đây là một canh bạc ...

Như các cậu đã nói, chúng ta có thể bỏ lỡ mất nhiều chiến lợi phẩm.

Sẽ an toàn hơn nếu có thêm thông tin nhưng chúng ta vẫn không rõ liệu chiến lợi phẩm có xứng đáng với những rủi ro mà chúng ta có thể phải đối mặt.

Nếu các cậu đúng thì xin hãy cho ta xin lỗi"

" Đừng suy nghĩ nhiều quá, lão đại.

Chúng tôi đều tin tưởng ngài.

Suy cho cùng, ngài vẫn thường luôn chính xác"

"Vả lại, cho dù chúng ta bỏ lỡ hôm nay, chúng ta vẫn có thể kiếm các công việc khác để kiếm tiền.

Chính ngài đã bảo, một khi mạng ta vẫn còn thì vẫn sẽ có cơ hội kiếm tiền.

Chính vì thế không lí gì chúng ta lại phải xông vào một cách thiếu thận trọng"

" Nghĩ lại, đó là hồi chúng ta vẫn còn trẻ"

" Haha, các cậu có chắc mình không còn trẻ ?"

"Xin đừng đùa như vậy, lão đại.

Ngài không nên là người nói câu này" Cả đội cười một cách cay đắng trong khi đang tiến đến một trong những hầm mộ nhỏ

" Nhưng đáng lẽ ta nên bàn bạc với các cậu trước khi đưa ra quyết định.

Ta xin lỗi vì đã tự mình quyết định trước"

" Dù gì ngài cũng không thể làm gì khác trong trường hợp đó.

Vả lại, ngài là người chúng tôi đã bầu làm thủ lĩnh.

Bất kì thứ gì ngài quyết định, chúng tôi đều sẽ nghe theo"

"Mặc dù vậy trông các cậu chẳng vui vẻ gì cả.

Sao mọi người cười một cách miễn cưỡng vậy ?

Sao cũng được.

Hãy hoàn thành cuộc trinh sát thật nhanh chóng và nếu chúng ta còn thừa thời gian, hãy xin ngài Momon thêm buổi đấu tập nữa.

Đây cũng là một cơ hội tuyệt vời cho các cậu.

Các anh thấy sao ?"

"Tôi vẫn nhỡ rõ hình ảnh hai người giao chiến, đó đúng là trận đấu xứng đáng với một mạo hiểm giả cấp Adamantite"

" Kể cả trong số những mạo hiểm giả cấp Adamantite thì cũng có rất nhiều loại người.

Hiện tại, Eight Ripples của Đế Quốc chưa thực sự là một đội đạt đến đẳng cấp Adamantite.

Những người như Momon mới xứng đáng với danh hiệu đấy.

Một người có thể đạt được những gì ta không thể với tới"

"Lão đại..."

" Hahaha, đừng nghĩ quá nhiều về việc này.

Nếu vẫn trong thời đỉnh cao thì ta sẽ cảm thấy ganh tị, nhưng giờ ta chỉ là một lão già.

Ta không thực sự ngạc nhiên cho lắm.

Ta đã gặp một số mạo hiểm giả cấp adamantite trong đời, nhưng Momon là trường hợp đặc biệt kể cả trong số đó.

Ta có cảm giác anh ta là hàng thật"

"Thật sao?

"

"Tất nhiên.

Nên các anh cũng nên nhờ anh ta kiểm tra kiếm thuật của mình.

Nếu các anh vẫn tiếp tục công việc sau khi ta chết, những kinh nghiệm như vậy sẽ trở nên vô giá trong tương lai"

" Tôi không thể tưởng tượng được lão đại chết.

Có lẽ ngài sẽ nghỉ hưu một cách yên bình"

"Đúng vậy.

Lão đại có thể sẽ sống lâu như Paradyne"

"Hahaha, không, thế là quá sức đối với ta.

Ông ta ở một đẳng cấp hoàn toàn khác"

"Quả là một đội tuyệt vời"

Giọng một người phụ nữ bỗng dưng xuất hiện.

Phụ nữ duy nhất đi với họ chỉ có hai ngừời thuộc đội Foresight của Hekkeran và ba nô lệ elf thuộc đội Tenmu của Eruya.

Nhưng giọng nói này khác hẳn với giọng họ

Cả đội quay lại với vũ khí sẵn trên tay

Một nhóm năm người phụ nữ đang đứng trên bậc cao nhất của cầu thang tiến vào lăng tẩm.

Họ đều đẹp một cách không thể tin nổi, nhưng có điều gì đó lạ kì ở họ

Họ đều mặc bộ đồ của hầu gái nhưng nó rất khác so với những gì họ từng thấy.

Những bộ đồ đấy toả ánh kim không khác gì áo giáp

" Các người...là ai ?

Ta chưa từng thấy các người bao giờ,,,,,Hmm, liệu ở đây có đường hầm bí mật đúng như ta dự tính ?"

"Phụ nữ?

Họ đều xinh đẹp không thua gì cô nàng trong nhóm Darkness...

Họ không giống như người thường"

" Có vẻ như họ không phải địch....

Nhưng hình như họ không phục vụ cùng một người với chúng ta"

" Ta nên làm gì, lão đại ?"

Đồng đội Parupatra hỏi ông trong khi để mắt đến nhóm người phụ nữ.

Đàm phán sẽ là phương án tốt nhất, nhưng không lí gì mọi thứ lại có thể diễn ra suôn sẻ đến vậy

" Chúng ta có cùng quân số.... liệu có cân bằng?"

Sức mạnh của đối phương chắc phải tương đương hoặc nhỉnh hơn họ một chút.

Lí do họ không tấn công khi tất cả các worker tụ tập có lẽ do họ chưa đủ mạnh để đấu lại với tất cả mọi người hoặc họ nghĩ rằng đấy có thể là một cái bẫy.

Lí do họ lộ mặt lúc này chỉ có thể là do họ tin rằng họ có thể đánh bại đội của Parupatra

Càng già, Parupatra càng ít chảy mồ hôi nhưng vào thời điểm này, đôi tay đang cầm ngọn giáo của ông đang ướt đẫm

"Dù vậy, đưa cả hầu gái vào một nghĩa trang....

Ai đó có sở thích khá kì lạ"

Ngay tức khắc, người đồng đội đang đùa giỡn đấy bắt đầu run rẩy, mặt anh tái nhợt và lông mày anh thẩm đẫm mồ hôi

Parupatra cũng cảm thấy sự lạnh buốt bất chợt chạy ngang qua cơ thể, nhưng nhiệt độ không phải thứ khiến ông nổi da gà

Sự lạnh giá trong ánh mắt của những hầu gái đứng trên đỉnh cầu thang trở nên sáng rõ dưới ánh trăng, như thể có tia sáng loé lên trong đôi mắt họ

"giẾt ChÚng"

"...Bọn chúng phải chết"

"Bọn chúng không xứng đáng với một cái chết nhanh gọn.

Bọn chúng cần phải trải qua đau đớn cùng cực trước khi chết"

Một luồng sát khí cuốn quanh nhóm người hầu gái.

Cảm xúc trong họ như như một cơn lốc xoáy, mạnh đến nỗi ngỡ như cả thế giới đang sụp đổ xung quanh họ

"Thôi nào"

Một hầu gái mang dáng vẻ người đứng đầu vỗ tay nhẹ nhàng

" Chúng ta được lệnh không để ai sống sót, nên giết họ là điều hiển nhiên.

Nhưng thật tốt khi thấy mọi người hứng thú với công việc"

Clack.

Tiếng kim loại vang lên trên nền bậc thang làm bằng đá cẩm thạch, Nó đến từ đôi giầy cao gót mang nét giống xà cạp của những hầu gái

Đồng đội của Parupatra lùi lại như thể có một trường lực nào đó đang đẩy họ lại.

Xét việc đối phương không sở hữu bất kì loại vũ khí nào, khả năng cao bọn họ là Magic Caster.

Trên hết, đối phương nắm giữ lợi thế địa hình, họ không thể đứng mãi trên một địa hình rộng và bằng phẳng với không một chỗ núp như vậy.

Với Parupatra và đồng đội, sẽ rất có lợi nếu như họ có thể rút ngắn khoảng cách.

Với nhóm hầu gái thì nó lại là điều ngược lại.

Nhưng vậy sao họ lại đi xuống cầu thang?

Hay họ tính dùng "Fly" nếu mọi việc trở nên nguy hiểm với họ ?

Theo dõi những người hầu gái với bộ mặt vô cảm như thể họ đang đeo mặt nạ bước xuống cầu thang một cách nghiêm trang, đội của Parupatra tập trung đằng sau tấm khiên để tính nước tiếp theo

Clack.

Một tiếng kim loại to hơn vang lên và nhóm người hầu gái dừng lại ở chính giữa cầu thang

"Bây giờ, xin hãy để tôi tự giới thiệu trước.

Tôi là Yuri Alpha, đội trưởng tạm thời của Pleiades.

Tuy rằng đây chỉ là cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, xin hãy giúp đỡ.

Nếu chúng tôi quyết định tự tay xử lí các bạn thì mọi thứ sẽ kết thúc rất nhanh gọn, nhưng do một số lí do nhất định mà chúng tôi không thể làm vậy.

Thật không may mắn"

Một giọng nói đáng yêu như tiếng chuông phát ra trong cơn gió.

Nụ cười của người hầu gái xinh đẹp không ngờ này mang đầy vẻ quyến rũ đủ khiến mọi chàng trai say mê trong tức khắc

Parupatra là một cựu mạo hiểm gia và ông đã từng chứng kiến rất nhiều thứ trong sự nghiệp làm worker của mình.

Trong số đó có những sinh vật với vẻ đẹp hơn người như elf.

Kể cả vậy, ông cũng chưa từng thấy ai đẹp như vậy, một vẻ đẹp đủ khiến bất kì ai đều phải há mệng sững sờ

Giọng điệu khinh bỉ và thái độ cao ngạo thấy rõ trong từng lời nói của họ chỉ có thể đến từ sự cao ngạo của kẻ mạnh ẩn dấu đằng sau những khuôn mặt mỹ miều đấy.

Đấy là thái độ khiến cho những người đã trải qua vô số hiểm nguy và tự tin với khả năng của mình cảm thấy khó chịu.

Nó khiến họ chỉ muốn mắng vào mặt nhóm hầu gái

Nhưng xem xét tình cảnh, rất có khả năng nhóm hầu gái mạnh hơn và không ai muốn đánh với họ.

Thêm nữa, một đồng đội của họ vẫn còn bị choáng ngợp bởi sát khí và chưa kịp hồi phục

Lựa chọn khả dĩ nhất là rút lui về chỗ nhóm mạo hiểm giả-đặc biệt là Momon- và xin sự tiếp viện của họ

" Bây giờ tôi sẽ giới thiệu đối thủ của các bạn"

Yuri vỗ tay một tiếng.

Như thể phản ứng với tiếng vỗ tay vang xa một cách đáng kinh ngạc đó, toàn nghĩa địa rung chuyển

" Hãy xuất hiện, Nazarick Old Guarder"

"Cái gì ?"

Mặt đất tách ra đằng sau họ và một số skeleton xuất hiện

Đây là lối đánh gọng kìm?

Cái gì.....

Nhìn lên lối cầu thang, nhóm hầu gái tuy tỏ thái độ thù địch, nhưng hình như họ không có ý định tự mình chiến đấu.

Họ có lẽ chỉ theo dõi.

Ông tuy không thể lơ là với họ, nhưng đúng như đã thông báo, có vẻ như họ không muốn tấn công

Parupatra kết luận rằng đối thủ thực sự là nhóm skeleton ở đằng sau và quay lại đối mặt chúng

Skeleton bản thân không phải là một đối thủ khó khăn.

Kể cả khi hàng trăm skeleton tấn công đội của Parupatra, họ vẫn có thể xử lí hết một cách dễ dàng.

So với vậy, 8 skeleton vừa chui lên từ mặt đất không là gì cả

Nhưng có một vấn đề

Đồng đội của Parupatra sững sờ và lùi lại trong vô thức

Bầu không khí quanh chúng khác hẳn những con skeleton thông thường.

Kể cả vũ khí của chúng cũng khác biệt.

Chúng mặc những tấm giáp che ngực lộng lẫy xứng đáng với Cận vệ hoàng gia của bất kì đất nước nào, một tay cầm tấm khiên hình diều được in biểu hiệu trên mặt và tay kia cầm nhiều loại vũ khí khác nhau.

Trên lưng chúng là những cây cung dài và tất cả những trang bị đó đều toả ánh ma thuật

Không lí gì skeleton trang bị với những vật phẩm ma thuật như vậy chỉ là những skeleton thông thường

" Chính xác chúng là cái gì?"

" Kể cả ngài cũng không biết sao, lão đại?

Tôi không rõ.... nhưng có thể là nhánh phụ của Skeleton Warrior"

"Nhánh phụ?

Trông chúng cũng không giống với Red Skeleton warrior'..."

Một đối thủ bí ẩn và chưa từng gặp luôn gợi lên sự sợ hãi.

Nhất là khi chúng được trang bị những vũ khí ma thuật với khả năng đặc biệt

"Xét theo số lượng của chúng, tôi tin rằng đây là một con số vừa đủ.

Xin hãy thể hiện sự nỗ lực của bản thân và cho chúng tôi thấy các bạn có thể chạy được bao xa"

" Đây là một vinh dự khi được đối mặt với loài undead như thế này.

Nhưng.."

Parupatra nghĩ khách quan

Việc sở hữu nhiều undead trang bị vũ khí ma thuật như thế này là không hề đơn giản.

Kế hoạch của họ có lẽ là đưa ra lực lượng mạnh nhất ngay từ đầu.

Nếu không thì họ đã không đợi mọi người tiến vào và tách ra

"Đây là sức mạnh tối hậu của lăng tẩm này, phải không ?

Các người thực sự nghĩ rằng có thể chặn bọn ta chỉ với thế này sao?"

Khi Parupatra nhìn lên, ông thấy Yuri nhìn xung quanh với vẻ mặt bối rối

Chuẩn rồi.

Họ chắc chắn đã chuẩn bị cái bẫy này từ khi họ bắt đầu nói chuyện với chúng ta.

Cách tốt nhất để sử dụng sức mạnh tối hậu là chia cắt và chinh phục.

Xét đến khả năng họ có thể không chạm mặt kẻ thù, phương án tốt nhất sẽ là đứng đợi ở lối vào, nơi mọi người phải đi qua và trong lúc tất cả còn đang mệt mỏi về cả vật chất lẫn tinh thần sau khi đi khám phá lăng tẩm

Kế hoạch của đối phương thực sự khá lộ liễu.

Cô ta nói" Hãy để xem các bạn chạy được bao xa" là để khuyến khích họ chạy trốn để cô ta có lợi thế tấn công từ phía sau.

Đối phương cần phải chiến đấu thêm nhiều lần sau đó nữa nên chắc chắn họ muốn bảo toàn sức mạnh càng nhiều càng tốt.

Nếu vậy thì chỉ còn một việc để làm

" Nếu tất cả đám skeleton ở đây bị hạ, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Ta nói đúng chứ ?

Vì lợi ích của những đội theo sau, họ cần phải tiêu diệt các Nazarick Old Guarder.

Tuy là đối thủ với nhau, hiện tại bọn họ vẫn là đồng đội trên cùng chiến tuyến.

Vả lại, nếu đối phương đã tính việc họ chạy trốn thì ở lại và chiến đấu sẽ có ít khả năng rơi vào bẫy nhất.

Kể cả khi đối phương quá mạnh, họ vẫn còn lựa chọn kêu gọi Momon như giải pháp cuối cùng.

" Nghĩ đến việc chúng ta lại trở thành những con chim hoàng tước.....

Nói gì thì nói, nó khiến ta thật đau đầu.

Nhưng các anh liệu có nghĩ đây là tất cả?"

"Sẽ rất khó để tưởng tượng rằng vẫn còn nhiều undead trang bị vũ khí như thế này ở xung quanh"

" Lối thoát đã không còn kể từ khi họ đánh gọng kìm chúng ta.

Dù chúng ta có bay thì vẫn sẽ bị bắn rụng bởi tên của chúng.

Chúng ta cần đặt quyết tâm tại đây!

Không còn cách nào khác ngoài việc trực tiếp đánh bại chúng"

Giữa những tiếng hô của Parupatra, một giọng nói, mang âm điệu nửa ngạc nhiên nửa tự tôn, phát ra từ trên cao

" Ừm, ta đoán đấy là một cách.

Chúng ta sẽ cổ vũ cho các ngươi, vậy nên hãy bắt đằu"

Khi câu nói kết thúc, các Nazarick Old Guarder bắt đầu di chuyển

Yuri và đồng bọn biểu lộ vẻ mặt lo lắng trong khi đang 'cổ vũ cho đối thủ'.

Họ không thể giấu nổi sự ngạc nhiên trước biến chuyển bất ngờ của mọi việc.

Họ đã không lường trước được việc này

" Này, thật sao ?"

"Thật bất ngờ"

"Ngài Cocytus cũng rất ngạc nhiên"

"nẾu MọI chUyệN tiẾP tụC NhƯ ThẾ NÀy....

MọI ThỨ SẼ khôNg DiỄn rA tHeO kẾ HoẠCh"

Một chiếc búa được vung xuống trong khi Yuri và đồng bọn đang bàn luận

"Có vẻ như hắn ta sẽ không qua khỏi.

Hắn sẽ chết"

Vào thời điểm Lupusregina cất tiếng, một người đã dính một đòn vào ngực và ngã xuống

Tiếng kim loại vỡ vụn và âm thanh một vật nặng rơi xuống có thể nghe thấy rõ giữa trận chiến dữ dội

Thương vong đầu tiên là một con người.

Tên Nazarick Old Guarder sử dụng cây búa được yểm ma pháp [Lightning] thậm chí không ăn mừng và chỉ tiếp tục di chuyển tìm kiếm mục tiêu mới

" Ngài mục sư....

Nếu ngài chữa anh ta kịp thời, anh ta sẽ không chết đâu"

CZ lắc đầu trước những lời nói đầy vẻ lo lắng của Yuri

"Vô ích.

Cái chết tức khắc.

Hơn nữa, đội hình cũng bị phá vỡ bởi hắn ta"

Hai Nazarick Old Guarder mà người đó chặn lại bắt đầu tiến đến, một tên tiến tới chỗ người mục sư và tên kia tiến ra đằng sau đội hình.

Người mục sư từ đầu đã phải đối đầu với hai Nazarick Old Guarder, bây giờ lại phải chặn thêm một tên nữa.

Anh ta không có thời gian sử dụng ma pháp.

Việc duy nhất anh có thể làm là tránh những đòn tấn công đến từ ba phía

Kể cả Parupatra, người đang thể hiện khá tốt, cũng đang phải đánh lại ba đối thủ và không thể hỗ trợ người khác

" Tên rogue đó không có chút hoả lực nào cả.

Chẳng nhẽ họ không có bất kì con át chủ bài nào trong túi sao ?"

Người rogue- Parupatra- vốn đang vừa đánh vừa bảo vệ Magic Caster giờ lại phải tiếp thêm một đối thủ nữa trong khi ông đã đang phải đối mặt với hai tên.

Những vũ khí nhẹ của ông là không đủ để ra đòn quyết định trước những Nazarick Old Guarder được trang bị áo giáp nặng và là undead không có điểm yếu rõ ràng.

Ông cố gắng dùng cơ thể nhanh nhẹn của mình để tránh né, nhưng trước những undead không biết mệt, chống cự là vô ích

" Hắn đang nhìn sang đây với một vẻ mặt thật thương tâm"

"Chúng ta có nên vẫy tay không?"

" ChỈ tHế ChẮc Là ổN"

" Nếu được thì...!"

Lupusregina vẫy tay về phía người trinh sát viên với nụ cười đầy hứng khởi

" ....

Dính đòn trực tiếp"

" Đó là do Lupu làm hắn phân tâm"

"Fueee, Là lỗi của mình sao ?"

"....Phải, lỗi của em.

Nhưng cổ vũ là tốt....

Cố lên toàn đội"

"Đúng.

Mình mong họ đánh hăng say hơn nữa"

Tất cả các hầu gái gật đầu trước lời nói của Yuri

Trong trận chiến với đội worker của Parupatra, các Nazarick Old Guarder đã chiếm ưu thế ngay từ đầu.

Yuri và các hầu gái suýt nữa đã cảm thấy thương hại cho các worker trong khi chứng kiến một trò chơi mà chỉ có thể miêu tả là cuộc tàn sát một chiều

Trước trận chiến, họ đã cười thầm trước sự phách lối vô dụng của những tên worker, nhưng sau khi xem một trận đánh buồn chán như vậy, họ không thể kìm nén được những cái ngáp và bắt đầu cổ vũ cho đội của Parupatra

"Nếu trận đánh một chiều như vậy, tôi thực sự không biết nói gì"

"...Không một quân bài bí mật?"

" Không phải họ vừa cố dùng ma pháp triệu hồi sao?"

"Loại cấp 3 à ?"

"Liệu nó có quá yếu để được coi là con át chủ bài?

Nhưng tạo một bức tường với những con quái vật triệu hồi cũng là một ý tưởng không tồi"

"Tôi đồng ý!

Nếu không bị tấn công liên tục thì họ đã có thể lập kế hoạch và nối lại đội hình"

"NhƯng Cố gắNg sỬ DụNg bAy kHôNg PhẢi Là cÁch HAy nHư Lão Già kIA ĐÃ nóI"

" Không rõ anh ta định trốn thoát hay đang tính niệm ma pháp trên không..."

"...Mục tiêu hàng đầu.

Không chút chắn đỡ nào cả"

Một Magic Caster đã bị trọng thượng và ngã xuống.

Nếu ai đó rảnh tay thì họ đã có thể dùng thuật phục hồi hay thuốc hồi máu để đưa anh ta trở lại đội hình nhưng tất cả đều rất bận.

Cuối cùng, việc duy nhất Parupatra có thể làm là bảo vệ bản thân ông khỏi bị dính phải đòn chí mạng.

" Nhưng tại sao họ lại nghĩ rằng chúng ta chỉ có từng đấy Nazarick Old Guarder"

Đó là một bí ẩn

Liệu họ nghĩ vậy để làm mọi thứ dễ dàng với bản thân ?

Nếu vậy thì không phải vì họ ngu xuẩn.

Đấy chắc là một cách duy trì bản thân để gây dựng lòng can đảm và để tránh rơi vào tuyệt vọng

" Mọi thứ trông thật vô vọng""

'"Có vẻ vậy.

Dường như mọi việc sẽ kết thúc nhanh chóng"

" CáC pHưƠnG áN KhÁc NhƯ PhÒng THủ ChO đẾn KhI NHữnG TÊn trỘm kHác QuaY TrỞ lẠI cũng ĐÃ Có tHể HiệU quẢ"

Mọi người nhìn Entoma với ánh mắt lạnh giá

"Sao em nghĩ chúng có thể quay trở lại?"

"...Bọn chúng tự chuốc hoạ vào thân"

"Bọn chúng sẽ không thể chạy thoát khỏi Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick này"

Một tiếng kêu đau đớn và âm thanh thứ gì đó ngã xuống vang lên.

Những hầu gái chiến đấu liền quay sang nhìn ra nơi phát ra tiếng động đấy và cất giọng đầy vẻ thất vọng

"À tÊn Đó CũNg đà nGã xUốNg"

"Có vẻ mọi thứ sẽ kết thúc nhanh gọn "

"Chúng ta đáng lẽ nên để chúng van xin cái mạng của mình trên cầu thang.."

" Nhưng họ rất tự tin.

Tôi đoán họ có giấu thứ gì đó"

Không rõ liệu nó đến từ lão già kia không, nhưng mùi máu tươi toả ra nồng nặc đến tận nơi các hầu gái đang đứng

"ThƠm qUÁ..'

"Để đấy đi"

Yuri chặn lại

Lệnh từ chủ nhân là thu thập xác của tất cả bọn chúng bất kể sống hay chết.

Họ không thể làm một việc vô lễ như trình diện cái xác sau khi những con côn trùng đã xử lí nó

"tHịT TưƠi.."

"Tôi sẽ hỏi ngài Ainz sau, hãy kiên nhẫn một chút"

"Nhưng chẳng phải chúng ta sẽ gặp rắc rối sao?

Mục tiêu ban đầu là để thử nghiệm xem chúng ta tiêu diệt những kẻ đang chạy thoát hiệu quả như thế nào"

"Hình như vậy!

Do đó rất nhiều loài Undead mạnh đang ẩn nấp sau những bức tường"

" CÓ vẺ NhƯ nGÀi CoCyTus tÍnH rằNG NgàI sẼ Dễ dàNg bẮt HếT BọN ChúNg"

"...

Tấn công trực diện.

Thật bất ngờ"

"Đó là những gì sẽ xảy ra khi không phân tích đối thủ kĩ càng.

Với những tên vẫn còn sống, hãy hồi phục chúng và gửi chúng đến phòng tra khảo.

Với những tên đã chết...

Hãy thông báo với Chủ nhân"

Vì thế, Parupatra và toàn đội biết mất khỏi thế giới đêm đó.

Phần 2

"Tấn công thêm lần nữa"

Tiếng hô của Greenham vang vọng khắp hầm mộ chứa đầy mùi đất chôn cất và cái chết

Căn phòng rộng khoảng 20m và cao 10m.

Giữa căn phòng ngập tràn ánh sáng đến từ một Magic caster và những ngọn đuốc rớt trên sàn là những bóng người

Cùng với Greenham, 'Heavy Masher' đang bị dồn vào chân tường.

Bên trong căn phòng đó chật kín những con undead bậc thấp như skeleton hay zombie

Số lượng của chúng thật không thể tin nổi

Greenham và một chiến binh cầm khiên khác đang chặn đợt sóng tử thần khỏi vòng ra đằng sau đội hình.

Một con zombie vung tay đâp vào bộ giáp toàn thân của Greenham.

Tuy nó là undead với sức khoẻ hơn người, thế vẫn là chưa đủ để có thể làm tổn thương bộ giáp bằng thép đó.

Cánh tay liền nổ tung và từng mảng thịt hôi thối bám lên bộ giáp

Skeleton cũng tương tự.

Với những vũ khí rỉ sét, chúng không thể xuyên phá được bộ giáp sắt.

Không chỉ thế, bộ giáp còn được niệm ma pháp ngăn việc ai đó gặp may và đâm thủng được miếng giáp

Greenham chém ngang chiếc rìu của mình và hạ một con, nhưng những con khác ngay lập tức lấp đầy khoảng trống.

Cả đám rút gọn khoảng cách như thể muốn dùng số lượng chà đạp lên họ

"Chết tiệt!

Bọn chúng quá đông!"

Người chiến binh cầm khiên đứng cạnh Greenham hét lên trong mệt mỏi.

Nhờ tầm khiên lớn che toàn thân mà gã đã không bị dính bất kì thương tích nào. nhưng tấm khiên giờ dính đầy thứ chất lỏng ghê tởm.

Dù có dùng chùy đập vỡ hộp sọ tụi skeleton, gã cũng đang dần bị đẩy lùi

"Bọn chúng từ đâu ra vậy ?"

Sự tò mò của gã chiến binh là điều dễ hiểu

Đội của Greenham đã lục soát rất nhiều phòng sau khi tách ra khỏi các đội khác ở ngã tư đường.

Thật không may khi nơi đây không nhiều kho báu như khu lăng tẩm, nhưng sau khi tìm thấy một lượng đáng kể báu vật nằm rải rác, họ chậm rãi tiến sâu hơn nữa.

Khi họ đi vào căn phòng này để kiểm tra, cánh cửa bỗng dưng mở ra và một lượng lớn undead tràn vào

Zombie hay Skeleton bản thân nó không phải là đối thủ khó xơi, nhưng số lượng của nó lại là vấn đề.

Kể cả khi ngã và bị dẫm đạp, bọn nó cũng không chết mà sẽ cố gắng tấn công sườn sau của đội hình.

Tât nhiên sườn sau sẽ không thất thủ dễ dàng nhưng với số lượng lớn như thế này thì mọi chuyện thật khó nói

Thiếu đi chút sự may mắn thì mặt trước cũng sẽ sụp đổ trong tức khắc.

Greenham nghĩ như vậy và quyết định dùng quân bài anh đang cố để dành

"Chúng ta sẽ kết thúc chuyện này ngay lập tức.

Tôi nhờ cả vào các anh"

Nhóm hậu quân, vốn chỉ bắn đá nãy giờ, bắt đầu hành động

Với đội 'Heavy Masher" của Greenham, undead như thế này không phải là mối đe doạ.

Nhưng cũng vì chúng không phải là mối đe doạ nên anh cố giữ sức bằng cách tránh sử dụng nhóm hậu quân.

Nếu nhóm hậu quân cũng tham gia vào việc tấn công thì undead sẽ không phải là vấn đề

"Hỡi chúa tể của tôi, vị thần của đất.

Xin hãy xua đuổi những kẻ xấu xa!"

Người mục sư tay cầm một biểu tượng đạo giáo hét lên trong khi phát ra sức mạnh thánh thần.

Bầu không khí ngập tràn âm khí bị quét đi và thay bằng sự trong sạch như thể một làn gió mát vừa thổi qua.

Một luồng sức mạnh thánh thần mạnh hơn bình thường xuất hiện và tiếp tục toả ra từ người mục sư

Ngay khi khả năng được kích hoạt, những undead xung quanh mục sư đều biến thành tro bụi

Trừ tà thường chỉ làm undead chạy trốn.

Nhưng khi chênh lệch về sức mạnh quá lớn thì undead sẽ bị tiêu diệt tức khắc.

Dù vậy, tiêu diệt một lượng lớn undead sẽ rất khó khăn khi nó cần một lượng sức mạnh tương ứng

Nhờ đó, hơn 20 con undead đã bị tiêu diệt

"Bay!

Fireball!"

Một quả [Fireball] được bắn ra từ nhà ma thuật gia và phát nổ ngay giữa đám undead.

Một cột lửa xuất hiện trong chốc lát và đốt cháy từng con undead nằm trong bán kính hoạt động của nó

"Chưa hết đâu! [Fireball]!"

"Hỡi chúa tể của tôi, vị thần của đất.

Xin hãy xua đuổi những kẻ xấu xa!"

Những đòn tấn công phạm vi rộng được khai triển thêm lần nữa và số lượng undead giảm đi đáng kể

"Tiến lên"

"Được rồi"

Người chiến binh bỏ tấm khiên của mình, vác hai cây chuỳ và nhảy vào đám undead cùng với Greenham.

Mọi việc sẽ dễ dàng nếu để Magic caster xử lí, nhưng lí do Greenham xông vào là để giúp họ dự trữ càng nhiều mana càng tốt.

Nhất là Priest, người chỉ có thể trừ tà một số lần nhất định trong ngày.

Do Priest đặc biệt hữu ích trong việc chống lại undead, anh ta sẽ là con bài bí mật một khi họ vẫn ở trong lăng mộ

Greenham vung chiếc rìu vào đám zombie.

Bọn chúng thậm chí không hề nghĩ về việc phòng thủ.

Thay vì máu, một thứ dịch đặc sệ chảy ra từ vết cắt- nó đáng lẽ sẽ bắn ra nếu như chúng có tim- và rỉ ra một cách yếu ớt.

Từ vết cắt toả ra một mùi hôi thối khó chịu, nhưng nó không phải thứ họ không thể chịu nổi

Đơn giản, mũi họ đã không còn cảm giác

Cùng với các chiến binh, họ tấn công, tấn công và tấn công.

Họ không màng đến việc phòng thủ dù chỉ trong chốc lát.

Đó là cuộc đột kích chỉ có thể thực hiện nhờ vào bộ giáp ma pháp, chưa kể đến việc nhóm undead quá yếu

Đôi khi, một con undead đánh được một đòn vào đầu Greenham, nhưng bộ giáp hấp thụ hết lực đánh và cổ anh sẽ không bị gãy.

Kể cả khi bị đánh vào bụng và ngực, anh cũng không cảm thấy gì

Đối phương là undead bậc thấp.

Chúng chỉ là mối đe dọa do số lượng của chúng, nhưng khi đã tiêu diệt rất nhiều undead, họ đã tìm thêm chút khoảng trống để thở.

Gã chiến binh hét lên trong khi vẫn vung vũ khí của mình

"Cho đến giờ, chúng ta mới chỉ gặp những con yếu nhất nhưng dựa trên số lượng của chúng, lăng mộ này chắc vẫn còn rất nhiều"

"Ừ, hơn nữa sẽ không lạ những undead mạnh hơn xuất hiện và bò xung quanh đây!

Nhưng tôi không hiểu sao bọn chúng vẫn chưa xuất hiện?"

Người đáp lại là mục sư vừa nhặt lên tấm khiên người chiến binh ném xuống và đang quan sát tình hình

"...

Có lẽ lũ undead này được triệu hồi.

Có thể bằng ma pháp triệu hồi hay vật phẩm nào đó"

Bởi xác tụi undead sẽ biến mất sau một thời gian, căn phòng này vẫn chưa bị lấp đầy.

Cách mà xác những con undead ở đây biến mất tương tự như lũ quái vật triệu hồi thông thường.

Do đó một Magic caster xen vào

"Một phương pháp để triệu hồi undead bậc thấp sao ?... tôi không muốn nghĩ đến điều đấy.

Đừng khiến tôi nghĩ về việc lăng tẩm này đầy rẫy zombie ở mọi ngóc ngách."

Greenham nói và nhìn xung quanh căn phòng trong khi đánh bay đầu của một con skeleton như thể anh đang tỉa cây.

Lượng undead còn lại chỉ còn đếm trên đầu ngón tay và trước cánh cửa lớn không cho thấy dấu hiệu gì của lực lượng tiếp viện của chúng.

Trận đánh đang chuẩn bị kết thúc

Vào ngay lúc đó, anh cảm thấy một cảm giác lạnh buốt đến từ đôi chân mình

Bản năng của anh bảo anh nên chạy, cho dù đã quá muộn vào thời điểm này.

Kể cả vậy-

" Coi chừng!

Mọi người chạy ra khỏi phòng-"

Người trinh sát viên hét lên như thể anh ta đã cảm nhận được điều tương tự

Nhưng quá muộn.

Sàn nhà đột nhiên biến mất.

Một cảm giác lơ lửng bao quanh cơ thể họ và vài giây sau những cơ thể mất phương hướng đấy đập mạnh xuống mặt đất

Greeham nghe thấy tiếng rên đau đớn của đồng đội, nhưng lập tức đứng dậy bằng chiếc rìu luôn trên tay mình và tấn công những skeleton nằm rải rác trên sàn

"Tiêu diệt chúng!"

Do undead cũng bị thương từ cú ngã- đặc biệt skeleton chịu thiệt hại rất đáng kể do dễ bị tổn thương trước những cú va chạm- nên xử lí chúng rất dễ dàng

Greenham nhìn xung quanh căn phòng sau khi dọn xong tụi undead.

Họ rơi vào một cái bẫy ma thuật khiến cho sàn nhà biến mất.

Nhìn lên, họ thấy trần nhà cách xa nơi họ đứng ít nhất khoảng 12m.

Cao hơn sàn nhà khoảng 3m có một cánh cửa đóng kín và khoảng 6m là cánh cửa mở nơi họ bước vào căn phòng lúc đầu.

Như vậy, họ đã rơi qua tổng cộng hai tầng

Hình dáng cơ bản của nơi này giống như một cái cột dài.

Phần đáy được thiết kế như một kim tự tháp lộn ngược, với mặt dốc đủ nghiêng để khiến bất kì ai trượt chân có thể rơi xuống tận khu vực trung tâm.

Thực ra một đồng đội của họ đã từng rơi xuống phần trung tâm và bị ghim lại bởi những con zombie rớt xuống đó

Thật may mắn khi không ai bị thương sau khi rơi từ khoảng cách như vậy

Điều kì lạ ở nơi này chính là cánh cửa đang đóng cao khoảng 3m so với mặt đất.

Mỗi bên có 4 đường hầm, tổng cộng lại 16 đường

" Như thể căn phòng này được thiết kế để dìm chết kẻ bên trong.

Lượng lớn nước có thể sẽ chảy ra từ cánh cửa đấy.

Không, tệ hơn, nó có thể là slime"

"Tôi đồng ý.

Chúng ta nên kiểm tra xem cánh cửa kia có an toàn để đi qua không?"

Dù vậy, sẽ rất khó để trèo hai tầng trên một bề mặt phẳng với không một thứ gì để bám.

Sẽ không có vấn đề gì với Rogue, nhưng với một người mặc áo giáp như Greenham, điều đấy là không thể.

So với đó, cách cửa phía dưới là một điều chưa biết, và có thể cực kì nguy hiểm, nhưng với đến nó sẽ dễ hơn

Trong lúc họ đang bàn xem nên trèo ra sao, một sinh vật đang dần ló đầu ra từ một trong các đường hầm.

Đó là một undead với thân hình phồng rộp, một con "Plague Bomber" (ED: Binladen phiên bản undead)

Thân hình nó phồng rộp là do cơ thể nó chứa đầy âm lực.

Đây là loại undead nổ tung khi chết để gây ra sát thương cho người thường và hồi phục undead

Con zombie trông như cục thịt đấy lao ra khỏi đường hầm.

Nó va vào sàn tạo ra âm thanh khủng khiếp, nhưng cái đến tiếp theo mới là vấn đề thực sự.

Cơ thể tròn trịa của nó lăn xuống dốc và đâm vào đội của Greenham như một tảng đá

"Coi chừng!

Tránh ra!"

Tất cả mọi người, tính cả Magic caster suýt khóc thét lên, tránh con zombie trong đường tơ kẽ tóc khi nó lăn đến phần trung tâm.

Khi con plague bomber tiếp theo ló đầu ra, họ nhận ra rằng con trước đó chỉ là con đầu tiên và hiểu chuyện gì sẽ xảy đến

" Chạy đi!

Căn phòng này sẽ bị lấp đầy bởi chúng"

Nếu bất cứ ai bị đập phải một con undead như vậy, họ sẽ rơi xuống phần trung tâm và bị nghiền nát dưới những cái xác.

Kể khi họ không bị nghiền nát, họ cũng sẽ không thể cử động được và liên tục hấp thụ phải âm lực đến từ những con plague bomber phát nổ sau khi bị đồng loại đè nát

" Cái bẫy này thật hiểm ác.

Ai đó hỗ trợ tôi với"

"Đừng ngu xuẩn, người đó sau đó sẽ không thể tránh được bất kì những đợt tấn công nào"

Kể cả khi tránh được được đợt tấn công đầu, người đó sẽ mất thăng bằng và không thể tránh đợt kế tiếp.

Nhờ ai đó hỗ trợ trong tình cảnh như sẽ rất dại dột

"Vậy thì tôi sẽ dùng ma pháp!"

"Đừng tính đến [Fly] !

Anh không thể tự mình kéo tất cả chúng ta lên được đâu"

" Không phải vậy!

Chết, chúng đang rơi xuống!

Tôi đang nói đến [Web Ladder]"

" Nghe được đấy!

Vậy hãy nhắm vào cánh cửa gần nhất đi.

Greenham, bảo vệ anh ta"

"Không, đừng tính đến chuyện đó.

Chúng ta sẽ đi qua cánh cửa mà chúng ta đã đi vào!

Cánh cửa kia rất nguy hiểm"

Dù không còn thời gian để hỏi lí do đằng sau việc Greenham cho rằng cánh cửa kia nguy hiểm, niềm tin của họ vào anh là tuyệt đối

"Web Ladder"

Ma pháp được khai triển và mạng nhện toả ra khắp các bức tường

Loại lưới nhện ma thuật này có độ dính khá kì lạ.

Nếu ai đó không muốn di chuyển thì nó sẽ dính tại chỗ, nhưng ngược lại nó sẽ nhả ra ngay lập tức nếu họ muốn di chuyển.

Đây là loại ma pháp cực kì phù hợp để sử dụng thay thế thang leo

Người đi qua cánh cửa đầu tiên cẩn thận dò xét khu vực xung quanh.

Nếu ai đó bị đẩy họ trở lại chỗ đấy thì mọi thứ sẽ thực sự kết thúc

Anh ta thở dài nhẹ nhõm.

Kịch bản tồi tệ nhất đã không xảy ra và cũng không có dấu hiệu của zombie.

Sau khi kiểm tra xong, anh nhảy vào trong đường hầm và kéo những người phía dưới lên

"Chúng ta sống rồi !

Nghĩ đến việc bị zombie đè đến chết, đấy chắc phải một cái chết tồi tệ nhất trong lịch sử"

"Thiết kế của nơi này thật quá hiểm ác.

Chân tôi sưng lên do cú ngã, ai đó niệm phép phục hồi cho tôi"

"Tôi nghĩ mình bị dính chút âm lực ở mũi chân khi nó phát nổ.

Thật đáng sợ"

"Chúng ta đã gặp may.

Nhưng từ giờ xin đừng bắt Magic Caster tránh đòn như vậy nữa"

Mọi người phàn nàn trong khi thở không ra hơi

"Này Greenham, tại sao anh muốn tránh cánh cửa đó ?

Tôi thì nghĩ cánh của đó là thật.

Họ thường có lối thoát như vậy gần những nơi nguy hiểm"

"Đó chỉ là linh cảm...

Liệu anh có thể ném thứ gì đó vào nó không ?"

Greenham đáp lại và người trinh sát viên liền ném một cây dao găm về phía cánh cửa.

Tưởng chừng lưỡi dao sẽ bay thẳng và đập vào nền cánh cửa, một phần của cánh cửa bất chợt mọc ra xúc tu và đánh bật nó

" Đó là...một con Door Imitator!

Không, dựa vào màu sắc của cái xúc tu, đó chắc là một con Undead Door Imitator.

Một loài quái vật khống chế đối phương bằng xúc tu trong khi tấn công họ"

"Bẫy đôi sao ?

Thật độc ác.

Nhưng anh đã nhìn ra nó"

"Đấy chỉ là linh cảm.

Không, chính xác hơn, tôi chỉ chọn cái đã biết thay vì cái chưa biết.

Hơn nữa, cánh cửa đó ở vị trí chịu ảnh hưởng từ những vụ nổ âm lực.

Tuy vật vô cơ như cánh cửa sẽ chỉ chịu thiệt hại ít hơn từ các vụ nổ, tôi vẫn tự hỏi vì sao nó lại được xây ở vị trí như vậy.

Bây giờ, đi thôi.."

Greenham dừng lại trong khi đang nói dở.

Người trinh sát viên vốn đang nói chuyện không ngừng bất chợt đưa ngón tay lên môi và tập trung nghe ngóng.

Trong khi lắng nghe, Greenham có thể nhận thấy những tiếng "clack" phát ra một cách đầy bất thường, như thể cái gì đó đang đập vào sàn nhà

Mọi người quay về hướng đường hầm nơi những âm thanh đấy phát ra

" Có vẻ như là một kẻ địch ?

Tôi đã mong rằng họ sẽ để chúng ta nghỉ một chút"

"Ừ, và chỉ có một.

Nó cũng không cố gắng che dấu bản thân.

Sẽ thật tốt nếu đây là con cuối cùng.."

Mọi người dần giơ vũ khí lên.

Chiến binh đứng lên trước giơ tấm khiên che nửa thân mình.

Magic caster chuẩn bị cây gậy phép đang phát sáng của mình để sẵn sàng tấn công về phía phát ra âm thanh bất kì lúc nào.

Mục sư cầm biểu tượng tôn giáo trong tay còn người trinh sát viên giương cung đợi sẵn

Clack, clack.

Âm thanh đó trở nên lớn dần và đối phương đã bắt đầu lộ diện

Khoác trên mình bộ áo choàng cũ nhưng sang trọng để lộ những cánh tay khẳng khiu như con gái, trên tay cầm một cây gậy phép.

Đó chính là vật tạo ra tiếng động đó

Dưới lớp da mỏng đang dần phân huỷ ấy là khuôn mặt có một đôi mắt toát lên vẻ tri thức nhưng đầy hung bạo, cùng với cơ thể luôn được bao bọc bởi luồng âm khí dày đặc như sương sớm

Đó là một Magic caster Undead.

Tên nó là...

"...Elder Lich"

Magic caster nhận dạng con quái vật đầu tiên và thốt lên

Quả thật như vậy.

Một con quát vật được sinh ra khi xác của những Magic caster xấu xa nhận được nguồn sinh khí tà ác.

Đó chính là loại quái vật như vậy

Đồng đội của Greenham ngay lập tức thay đổi đội hình khi họ nghe tên Elder Lich.

Không một ai đứng theo nhóm và họ giữ khoảng cách lẫn nhau để phòng ngừa những ma pháp diện rộng.

Elder Lich là một đối thủ mạnh.

Nó sẽ là thử thách với mạo hiểm giả cấp Plantium và tương đối dễ đối phó với mạo hiểm gia cấp mithril.

Với đội của Greenham, nếu không kể đến sự mệt mỏi thì đây là một đối thủ họ có thể dễ dàng dành chiến thắng

May mắn thay, họ còn có một thành viên chuyên diệt undead, nên sự tự tin của họ có thể thấy rõ

Hơn nữa nếu đối thủ ở xa thì sẽ rất nguy hiểm nhưng khoảng cách hiện tại là có lợi cho họ

" Ngươi chắc hẳn là chủ nhân toà lăng tẩm này"

Greenham đã đưa ra kết luận này.

Elder Lich thường là những kẻ trị vì.

Thường thì chúng đứng đầu một nhóm zombie và thường xuyên trao đổi với những sinh vật khác

Có rất nhiều Elder Lich nổi tiếng như thuyền trưởng con tàu ma lượn trong làn sương trên Bình nguyên Kattse hay chủ nhân của một lâu đài bỏ hoang.

Nếu đó là một Elder Lich thì sẽ không khó hiểu khi nghĩ rằng nó là chủ nhân của lăng mộ này

" Chúng ta đã đến đúng địa chỉ.

Quả là may mắn"

"Mặc dù giết chủ nhân lăng mộ này không nằm trong yêu cầu của nhiệm vụ"

"Hãy cho nó thấy sức mạnh của Heavy Masher"

"Quỳ xuống trước sự ban phúc của Chúa"

Cả nhóm thốt lên cùng lúc như thể để xoá đi nỗi sợ trong việc chiến đấu với một đối thủ mạnh như Elder Lich

"Ma pháp phòng thủ...."

Greenham cố gắng hô lên mệnh lệnh tràn đầy sự quyết tâm tới những đồng đội của mình nhưng bị bủa vây bởi sự kinh sợ.

Khởi nguồn của sự kinh sợ đó là đối thủ mạnh đang đứng trước mặt họ, Elder Lich

"...Nó đang làm gì vậy ?"

"Liệu nó đang lên kế hoạch cho... một cuộc đánh lén?"

Elder Lich không thể hiện bất kì hành động nào chống lại đội của Greenham.

Nó không giơ cây gậy phép hay niệm bất kì thần chú nào, chỉ đứng đấy nhìn họ

Đồng đội của Greenham không giấu nổi sự ngac nhiên về điều này.

Kì vọng của họ về một trận đánh ngay lập tức đã bị đập nát.

Nhưng họ lưỡng lự trong việc tấn công trước

Undead mang trong mình sự thù hận những sinh vật sống.

Nhưng một số undead có trí tuệ có thể khống chế sự thù hận đó để trao đổi.

Nếu người sống đề nghi đàm phán thì nó thường là những cuộc giao dịch rất tồi tệ, nhưng khi undead đề nghị trước thì đã có nhiều trường hợp người ta nhận được vật phẩm làm ra từ những kiến thức đã bị quên lãng

Sẽ là kich bản tốt nhất nếu như họ không phải đối đầu với một đối thủ mạnh như Elder Lich.

Có lẽ nó đang lo sợ khi những cái bẫy không thể giải quyết được đội worker hay nó công nhận khả năng của họ và đang tìm cách giải quyết mọi thứ một cách ổn thoả

Xét tất cả những yếu tố trên, tấn công trước sẽ là một việc làm ngu xuẩn khi nó huỷ diệt mọi cơ hội đàm phán.

Một trận đánh khó khăn với không một đường lui rõ ràng sẽ mang lại rất nhiều rủi ro

Đồng đội của Greenham nhìn nhau như thể họ đều đưa ra cùng một quyết định

Đại diện cho toàn đội là công việc của người chỉ huy

"Xin lỗi, chúng tôi tin rằng ngài là chủ nhân lăng mộ này.

Chúng tôi là.."

Elder Lich quay bộ mặt kì quái của nó về phía Greenham và đưa ngón tay xương xẩu đặt lên môi

Nghĩa là: Trật tự

Đấy không phải là hành động của một Elder Lich, nhưng không ai đủ dũng cảm, không, đủ ngu xuẩn để nói điều đấy với mặt một đối thủ mạnh như vậy

Greenham im miệng lại một cách ngoan ngoãn.

Trong hành lang tĩnh lặng, anh bắt đầu nghi ngờ đôi tai của mình khi 'âm thanh đó' một lần nữa lại vang lên

Những tiếng 'clack' anh nghe được cách đây không lâu.

Tiếng của một vật gì đó đập lên sàn nhà.

Và 6 tiếng tương tự vang lên

Đội của Greenham nhìn nhau.

Họ không thể tin vào những gì họ nghe thấy

Và họ bắt đầu rơi vào sự sợ hãi

"Ai đấy?

Ai bảo tên Elder Lich kia là chủ nhân của lăng tẩm này ?"

"Tôi xin lỗi!

Đấy là tôi"

" Chuyện gì thế này ?

Sao chuyện này có thể xảy ra?"

"Oiii, chúng ta đánh bại chúng kiểu gì đây?"

"Kể cả phúc ban từ chúa cũng có giới hạn của nó"

Đằng sau con Elder Lich đầu tiên, những con quái vật tương tự xuất hiện.

6 con như vậy

Đây có tổng cộng 7 Undead Magic caster cực kì mạnh mẽ

Một khi là đồng loại, cách thức tấn công của chúng sẽ giống nhau.

Nói cách khác, nếu có cách vô hiệu hoá những đợt tấn công của chúng thì theo lí thuyết, việc hạ tất cả bọn chúng là có thể.

Mặc dù vậy, không ai trong số họ có khả năng làm được điều đó

Trong một tình thế vô vọng, Greenham và các đồng đội mất hết tinh thần chiến đấu

"Nào, hãy bắt đầu"

Sau lời nói không chút biểu hiện muốn đàm phán của một Elder Lich, 7 cây gậy phép dần dần giơ lên.

Vùng lúc đó, tiếng hét của Greenham vang lên

"Chạy đi"

Như thể đã đợi sẵn mệnh lệnh này, tất cả bọn họ chạy với tất cả sức lực ra xa khỏi các Elder Lich.

Tất nhiên họ không có thời gian suy tính xem cái gì đang chờ họ phía bên kia đường hầm.

Họ chỉ mong tìm thấy một tia hy vọng sống sót trước cuộc thảm sát của những Elder Lich

Rogue chạy lên phía trước, rồi đến Greenham, rồi đến magic caster, Priest và cuối cùng là người chiến binh

Họ đều chạy với không một chút do dự

Một ngã rẽ.

Thông thường họ sẽ cẩn thận để ý xem có quái vật gần đấy không, nhưng nghĩ đến những bước chân đang vang lên sau lưng họ, họ hiểu rằng họ không có thời gian cho việc đó.

Họ để mặc mọi thứ cho số phận và chạy

Ở phía bên kia của hành lang có một cánh cửa làm bằng đá, nhưng do sợ rằng mình sẽ đi vào ngõ cụt nên họ đã không màng đến nó

Tuy tiếng kim loại đến từ bộ giáp của họ vang xa khắp hành lang có thể thu hút quái vật, họ không màng tới, đơn giản vì họ không có thời gian để niệm phép [Silence]

Họ chạy và chạy và chạy

Sau khi đã rẽ qua không biết bao nhiêu ngã rẽ và chạy xuyên qua đường hầm với tốc độ nhanh nhất có thể, họ đã mất phương hướng và không rõ mình đang ở nơi nào.

Nếu có thể, họ muốn trở lại lối vào nhưng giờ họ vẫn chưa thể nghỉ ngơi được

"Bọn chúng vẫn đuổi theo ta sao ?"

"Greenham hỏi trong khi vẫn đang chạy.

Người chiến binh ở phía sau đáp

"Ừ, bọn chúng vẫn đang đuổi theo"

"Chết tiệt"

"Đừng chạy theo chúng ta nữa!

Dùng [Flight] đi"

"Nếu dùng [Flight] thì bọn chúng có thể tấn công trong lúc đuổi theo chúng ta, đồ ngốc!"

" Hãy khoá mình vào trong một căn phòng nào đó và đàm phán.."

Tên magic caster hét lên trong khi cố gắng lấy lại hơi.

Thể lực của anh ta là tệ nhất trong cả nhóm và bản thân anh ta trông như thể sẽ ngã xuống bất kì lúc nào.

Greenham quyết định rằng mọi chuyện không thể tiếp tục như thế này.

Họ sẽ không chịu được lâu hơn nữa

Quái vật bất tử như Elder Lich không biết mệt mỏi.

Cứ đà này, cuối cùng bọn chúng sẽ đuổi kịp và tàn sát nhóm worker đang kiệt sức

"Sao nơi đây lại có nhiều Elder Lich như vậy..?"

Đó là một điều đi ngược lại với lẽ thường tình

"Không nhẽ chủ nhân của lăng tẩm này là một thứ còn mạnh hơn Elder Lich"

Đấy là lời giải thích duy nhất Greenham có thể nghĩ đến.

Nhưng liệu có tồn tại một undead như vậy?

Anh không thể trả lời

"Chết tiệt!

Cái lăng mộ nguyển rủa này!"

Người chiến binh đứng đằng sau hét lên trong khi thở hổn hển

Như đợi sẵn lời nói đó, sàn nhà hiện lên những đốm sáng mang nhiều hình dạng.

Nó tạo một vòn tròn đủ lớn để vây quanh toàn đội của Greenham

"Argh!"

Tiếng hét của ai đó vang lên- và ngay sau đó là cảm giác lơ lửng, khác với lúc họ rơi tự do trước đó

_____

Greenham không nhìn thấy thứ gì ngoại trừ bóng tối.

Có gì đó lạo xạo trong giày anh và anh cảm thấy cơ thể mình đang chìm dần, như thể anh đã bị ném vào một đầm lầy.

Anh đã hơi lo sợ, nhưng dường như nó không quá sâu do anh ngừng chìm sau khi đã ngập đến phần hông

Greenham hét lên giữa khoảng không ngập chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng như một đứa trẻ lạc mất cha mẹ

"..Có ai ở đây không?"

"Bên này, Greenham"

Giọng một người đồng đội của anh, người trinh sát viên, vang lên.

Dường như anh ta không ở quá xa.

Khoảng cách giữa họ hình như tương tự với lúc họ đang chạy trốn

"..Còn ai ở đây nữa không?"

Không một tiếng trả lời.

Điều đó đã được dự đoán trước.

Nghĩ đến việc nơi này không có bất kì ánh sáng nào. có vẻ như chiến binh hay magic caster không ở đây.

Anh ta nên cảm thấy may mắn khi vẫn còn người trinh sát viên bên cạnh anh

"..Dường như chỉ còn mỗi chúng ta"

"Nghĩa là.....Chậc, tôi đoán anh nói đúng"

Greenham nhìn xung quanh trong khi cố gắng bước lên trước.

Bóng tối ở khắp nơi và gợi lên nỗi sợ khi anh không rõ đích đến của mình và điểm khởi đầu của bóng tối.

Không có dấu hiệu của bất kì thứ gì chuyển động nơi đây

"Liệu có nên thắp sáng nơi này không?"

"Tất nhiên"

Anh tự hỏi không biết hoạt động của họ có phá vỡ sự im lặng này, hay kích hoạt một cái bẫy , cùng với vô số ý nghĩ tiêu cực tràn vào.

Tuy vậy, con người không thể nhìn trong bóng tối và họ cần một nguồn sáng nào đó

"Đợi một chút"

Giọng nói của Rogue vang lên, kèm theo một vài tiếng di chuyển và ánh sáng cuối cùng xuất hiện

Hình ảnh Rogue tay cầm một que phát sáng hiện lên đấu tiên trong tầm mắt anh, cùng với vô số đồ vật bóng nhẫy dội lại từng tia sáng.

Nó khiến anh liên tưởng đến những kho báu trong lăng tẩm

Nhưng sự thật không phải vậy

Ánh sáng mang đến vô số sự phản chiếu.

Côn trùng lấp đầy toàn bộ khu vực và vật mang lại sự phản chiếu đó là những con gián.

Căn phòng ngập tràn gián với đủ kích cỡ, từ những con nhỏ bằng ngón áp út cho đến những con dài hơn 1m.

Không chỉ vậy, bọn chúng còn nằm lên nhau tạo nên vô số tầng, lớp

Cảm giác lạo xạo và tiếng động đến từ chân anh trước đó chắc hẳn là những con gián.

Nghĩ đến việc chúng đang bò đến tận hông, anh không thể tưởng tượng được bọn chúng nhiều như thế nào

Do căn phòng quá rộng, ánh sáng không thể với đến những bức tường.

Xét bán kính bao phủ của que phát sáng là 15m, anh chỉ thể hình dung độ lớn của nơi này.

Khi anh nhìn lên trần nhà, anh thấy một đàn gián khổng lồ phản chiếu ánh sáng lại phía anh

"Đây.. là nơi quái quỷ gì vậy?"

Rogue thì thầm bằng một giọng nói rên rỉ.

Greenham có thể hiểu được những gì trong đầu anh ta.

Anh có cảm giác rằng nếu anh mở mồm thì bọn chúng sẽ bắt đầu di chuyển ngay lập tức

"Chính xác chuyện gì đang diễn ra vậy?"

Trong khi nhìn xung quanh với sự sợ hãi, Greenham nhớ lại hình ảnh cuối cùng trước khi họ bị dịch chuyển vào trong bóng tối.

Anh nghĩ về vòng tròn ma thuật phát sáng lúc đó và hỏi Rogue.

"..Liệu dó có phải là một cái bẫy không?"

"Hình như không phải vậy.

Có thể nó là một thứ khác sao?

Một ma pháp...?"

"Một loại bẫy sử dụng ma pháp dịch chuyển....

Có phải do tụi Elder Lich?"

Ma pháp dich chuyển có tồn tại.

Ví dụ, ma pháp cấp 3 dùng để tẩu thoát, Dimensional Move, là một trong số đó, nhưng người niệm chỉ có thể sử dụng trên bản thân mình.

Ma pháp này lại có thể dịch chuyển người khác với số lượng lớn, hơn nữa...

"Có một loại ma pháp cấp 5 hoặc 6 có thể dịch chuyển một nhóm người phải không ?"

"Ừ.Tôi nghĩ vậy"

"Nghĩ đến việc họ có thể dùng loại ma pháp đó.."

Một sinh vật có thể sử dụng ít nhất ma pháp cấp 5.

Đó là điều chưa từng nghe đến.

Nhưng Greenham lại thấy điều này có lí.

Nếu có ai đó mạnh như vậy, thì sẽ dễ giải thích cho việc hắn ta có thể điều khiển nhiều Elder Lich cùng một lúc như vậy và kèm theo việc bọn chúng có lý trí, dễ sai bảo và kiểm soát sẽ dễ dàng hơn

Greenham nhận ra mức độ nguy hiểm thật sự ẩn trong khu lăng mộ này và một cảm giác lạnh buốt chạy qua cơ thể.

Cùng lúc đó, nỗi căm ghét tên bá tước đã giao nhiệm vụ này bùng lên trong lòng anh.

Tất nhiên, người nhận công việc này là Greenham và những worker khác và họ đã đặt cược mạng sống mình lên một canh bạc mặc cho những rủi ro có thể gặp phải.

Chính vì vậy họ không thể nói gì về việc này

Nhưng tên bá tước đó chắc hẳn có thông tin về nơi này.

Nếu không, hắn đã không chi ra một khoản tiền lớn như vậy để triệu tập các nhóm worker

"Liệu hắn cố tình giấu chúng ta?Chết tiệt...

Hãy ra khỏi đây thật nhanh.

Nơi này.... không phải là nơi chúng ta nên tới"

Rogue dường như vẫn chưa nhận ra.

Không, sẽ tốt hơn nếu anh ta không nhận ra

Những con gián vẫn đang bất động

Greenham nhìn những con gián xung quanh.

Râu chúng vẫn đang cử động nhẹ nên chắc hẳn chúng chưa chết, nhưng cũng không chịu di chuyển.

Nó khiến anh ngửi thấy mùi nguy hiểm tiềm tàng

"Không, các người không thể chay thoát" Giọng một người thứ ba vang lên

"Ai đó?"

Greenham và người trinh sát viên nhìn xung quanh nhưng họ không thấy bất kì ai cả

"À, cho ta xin lỗi.

Ta là Kyouhukou, người được Ainz-sama giao phó quản lý khu vực này.

Xin hân hạnh gặp mặt"

Từ phía giọng nói đó phát ra, họ nhìn thấy một cảnh tượng kì lạ.

Đẩy đàn gián ra xa, một vật gì đó đang cố gắng trồi lên

Đây không phải là một khoảng cách có thể sử dụng vũ khí cận chiến.

Rogue lặng lẽ giương cung lên còn Greenham chật vật lấy ná bắn đá, nhưng rồi thay đổi quyết định.

Anh sẽ chay xuyên qua đàn gián cao tận hông này và chém đối phương ngay tức khắc

Thứ xuất hiện sau khi đẩy tất cả những con gián ra xa là một con gián khác

Nhưng có sự khác biệt rõ rệt giữa nó và đồng loại.

Nó cao khoảng 30cm và đứng bằng hai chân

Nó khoác một tấm áo choàng đỏ thắm được thêu chỉ vàng ở góc đầy sang trọng và đội một chiếc vương miện bằng vàng nhỏ trên đầu.

Trong chân trước của nó là một thanh quyền trượng trắng nõn ở phần chân

Điều kì lạ nhất là mặc dù nó đang đứng bằng hai chân, đầu nó lại có thể hướng về phía Greenham và Rogue.

Thông thường, nếu một con côn trùng đứng dậy, đầu nó sẽ hướng thẳng lên trời.

Nhưng sinh vật kì lạ trước mặt họ không như vậy

"Ngươi là..ai?"

"Hừm...Có vẻ như các người chưa nghe rõ lời ta nói lúc đầu.

Liệu ta có cần giới thiệu bản thân thêm lần nữa?"

"Không, đó không phải là vấn đề.."

Greenham nhận ra rằng đó không phải là thứ nên nói hay hỏi đến

"...Ta sẽ nói thẳng.

Ngươi liệu có muốn trao đổi?"

"Ồ, ngươi muốn một cuộc trao đổi.Vì ta cảm thấy rất cảm kích với hai người, không có lí do gì ta không thể nghe lời đề nghị của các người"

Dù từ 'cảm kích' làm Greenham cảm thấy lo ngại về thứ khiến nó nói như vậy, anh không thể hỏi việc đó trong một tình cảnh bất lợi như hiện nay

"Chúng tôi mong.... ngài có thể để chúng tôi ra khỏi nơi này an toàn"

" Tất nhiên đó sẽ những gì các người muốn.

Nhưng kể cả khi rời khỏi căn phòng này thì các ngươi vẫn đang ở tầng 2 của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Ta phải nhắc rằng sẽ rất khó khăn cho các người để lên được mặt đẩt"

Tầng 2....

Greenham tròn mắt trước lời nói đó

" Vậy cánh cửa ở dưới lăng tẩm trên mặt đất dẫn tới tầng 1?'

"Lạ lắm sao ?"

"Không, tôi chỉ muốn xác nhận lại"

"Haha, vì các ngươi bị dịch chuyển từ tầng 1 nên ta có thể hiểu được sự bối rối đó"

Nhìn Kyouhukou giải thích về sơ đồ cấu trúc, Greenham cảm thấy sống lưng mình tê lạnh.

Đó là nỗi sợ hãi sinh ra từ việc giả thuyết của anh đã chính xác

Nói cách khác, thứ gì đó bằng một cách nào đó đã sử dụng ma pháp dịch chuyển như một cái bẫy.

Đó là loại ma pháp nào và kĩ năng ma thuật nào cần thiết để sử dụng nó?

Tuy không phải là Magic Caster,anh vẫn hiểu rõ điều đó nghĩa là gì

"Tất nhiên, nếu ngài có thể nói cho chúng tôi biết lối ra lăng tẩm này...Hừm, không, chúng tôi sẽ không đòi hỏi nhiều như vậy.

Xin hãy chỉ cần để chúng tôi rời khỏi căn phòng này"

"Hừm"

"Chúng tối sẽ...cho ngài bất kì thứ gì ngài cần"

"Vậy sao?"

Kyouhukou gật đầu và ra vẻ như nó đang tập trung suy nghĩ

Một thời gian trôi qua trong sự yên lặng tuyệt đối.

Và rồi Kyouhukou gật đầu như đã hiểu ra được điều gì đó và bắt đầu nói

"Ta đã có tất cả những gì mình muốn trong tay.

Ta nghi ngờ chuyện các người có thể cung cấp được thứ ta ao ước"

Kyouhukou chặn miệng Greenham, người đang chuẩn bị đáp lại, bằng cách giơ chân trước và tiếp tục

"Nhưng các người có vẻ bối rối không rõ tại sao ta cảm ơn các người trước đó, vậy nên hãy để ta giải thích.

Các ngươi xem, thần dân của ta chán với việc ăn thịt đồng loại.

Các người sẽ là giải pháp cho vấn đề đó nên cho ta gửi lời cảm ơn thêm lần nữa"

"Cái gì?"

Vào thời điểm Rogue hiểu được điều đang nói đến, anh liền bắn một mũi tên.

Mũi tên bay xé gió nhưng bị vướng vào áo choàng của Kyouhukou và rơi xuống đất

Can phòng bắt đầu rung chuyển

Hàng loạt tiếng động phát ra từ mọi phía và bắt đầu lớn dần

Một đợt sóng nổi lên từ mặt biển đen đấy

Cơn sóng khổng lồ nuốt chửng Greenham và người trinh sát viên như thể họ bị cuốn đi bởi lưu vực

Trong lúc bị quay vòng trong vòi rồng đen, Greenham đập tất cả những con gián bò vào những kẽ hở trong bộ giáp của anh.

Không vũ khí nào có tác dụng trước đám côn trùng nhỏ này, cũng như họ không sở hữu bất kì đòn tấn công phạm vi rộng nào.

Chính vì vậy, họ đã bỏ vũ khí lại và chúng từ lâu đã biến mất trong dòng nước đen

Anh cố sức vùng vẫy một cách điên cuồng nhưng không thể làm gì do đang bị khống chế bởi vô số con gián.

Đó giống như động tác của một người đang chết đuối.

Tiếng động duy nhất Greenham có thể nghe thấy là từ những con gián bò xung quanh mình

Gã Rogue đã bị cuốn đi từ trước và giọng anh ta đã không còn nghe thấy.

Không, việc Greenham không nghe thấy được là điều dễ hiểu.

Rogue sẽ không thể thốt lên được bất kì từ nào với những con gián bò vào trong miệng, họng và dạ dày như vậy

Greenham cảm thấy đau nhói khắp cơ thể.

Đấy là cơn đau đến từ những con gián đang ăn dần anh bên trong bộ áo giáp

"Dừn.."

Anh cố gắng hét lên nhưng ngay lập tứ bị nghen lại do lũ gián đổ vào mồm và làm tắc cổ họng anh.

Dù anh cố gằng nôn ra với tất cả ý chí trong người, bọn chúng vẫn tiếp tục chui vào những lỗ hổng nhỏ trên mồm anh và cào bới bên trong đấy

Như thể đã có con chui vào tai, những tiếng sột soạt diễn ra không ngừng và đủ to để khiến anh lạnh gáy

Đàn gián bắt đầu bò lên và ăn dần khuôn mặt anh.

Anh thấy đau nhói ở mí mắt, nhưng anh không dám mở mắt.

Anh biết rõ điều gì sẽ xảy ra nếu như anh làm vậy

Greenham hiểu rõ điều gì sẽ xảy đến với bản thân.

Cứ đà này, anh sẽ làm mồi cho những con gián phàm ăn

"Ta không muốn điều này"

Anh hét lên trong tuyệt vọng và lũ gián tràn vào mồm anh một lần nữa.

Bọn chúng bò, cố gắng đi vào cổ họng anh.

Rồi anh cảm thấy thứ gì đó mềm xốp vừa rơi vào dạ dày, tiếp đó là cảm giác kinh tởm đến từ những con gián cựa quậy bên trong khiến anh muốn nôn ra

Greenham chống cự với tất cả sức lực.

Anh không chấp nhận một cái chết như vậy

Anh đã leo lên vị trí này với một mục tiêu duy nhất là để thể hiện với những người anh em của mình

Anh đã tiết kiệm đủ tiền để sống an nhàn sung sướng cả đời.

Nhờ danh tiếng của mình, anh sẽ cưới một người phụ nữ mà không ai trong ngôi làng đó có thể sánh kịp.

Anh đã trở thành một người thành đạt trong cuộc sống, vượt qua tất cả những người anh em đã cướp đi phần tài sản anh xứng đáng được nhận và đuổi anh đi

Anh không muốn chết ở nơi này

"Abrrwargagh!

Ta sẽ sống sót quay trở về!'

Anh hét lên trong khi nôn ra đống gián anh cắn nát trong miệng

".....Cách ngươi chống cự thật dũng cảm.

Vậy hãy ta sẽ cho ngươi thêm nữa"

Ngay cả tiếng hét của Greenham cũng bắt đầu bị vùi dần dưới cơn lốc đen trong giây khắc

_____

Anh ta mở mắt ra

Thứ lọt vào tầm mắt của anh là một trần nhà trông khá kì lạ.

Nó được làm bằng đá và có những vật màu trắng phát sáng đính trên.

Anh cố gắng tìm xung quanh để tìm hiểu xem làm cách nào anh tới được đây, nhưng rồi nhận ra rằng anh không thể quay đầu.

Không, không chỉ đầu, không một bộ phận nào khác trên cơ thể anh có thể di chuyển.

Anh có cảm giác cái gì đó đang khoá cổ tay, hông, cổ chân và ngực anh lại

Tình cảnh khó diễn tả này khiến anh sợ hãi và muốn hét lên, nhưng có gì đó mắc kẹt trọng miệng khiến anh không thể mở hay đóng hoàn toàn nó lại được

Khi anh cố gắng liếc mắt nhìn xung quanh trong vô vọng, một giọng nói cất lên

"Ôi , cưng dậy rồi sao?"

Đấy là một giọng nói phát ra từ yết hầu nên rất khó để phân biệt xem người nói là nam hay nữ

Vật xuất hiện trước tầm mắt bất động của anh là một con quái vật đáng kinh tởm

Nó có cơ thể của một con người, nhưng cái đầu biến dạng của một con bạch tuộc.

Sáu chiếc xúc tu dài ngoằn ngoèo trên cái đầu đấy có thể kéo dài xuống tận đùi

Da nó màu trắng sữa, như màu da của một kẻ vừa chết đuối.

Trên cái thân hình sưng tấy trông như xác chết đó là một bộ đồ đen làm bằng da thuộc mà gần như không che bất kì thứ gì trên cơ thể.

Bộ đồ đấy bó chặt quanh cơ thế nó như dây bện thịt chỉ có thể được miêu tả là kì quái.

Nếu một mỹ nhân mặc nó thì trông sẽ rất quyến rũ nhưng mặc bởi một con quái vật như vậy thì chỉ khiến người ta buồn nôn

Mỗi bàn tay nó có bốn ngón tay có màng.

Móng tay mỗi ngón đều rất dài với những nét hoa văn kì lạ

Sinh vật dị hình này đưa môi mắt xanh tuyền không con ngươi về phía anh

"Fufufu, cưng có ngủ ngon không?"

'Hff,hff,hff,hff"

Lo lắng và sợ hãi.

Bị hai cảm xúc đó chiếm hữu, anh chỉ có thể đưa ra một tiếng thở nặng nhọc.

Con quái vật đó chạm má anh nhẹ nhàng như một người mẹ cố gắng dỗ dành đứa con đang sợ hãi.

Nhưng cảm giác lạnh và mềm nhũn đến từ bàn tay đó chỉ khiến anh lạnh sống lưng

Sẽ là điều dễ hiểu nếu như anh ngửi thấy mùi hôi thối của máu và thịt phân huỷ trong không khí, nhưng con quái vật này lại có mùi thơm như những bông hoa toả hương.

Điều đó càng khiến nỗi sợ trong anh tăng lên bội phần.

"Ôi chà, nó đã co đến mức này.

Cưng không cần phải sợ đến vậy đâu"

Con quái vật nhìn xuống thân dưới của anh.

Cảm thấy luồng gió thổi chạm vào da, anh nhận ra rằng mình đang trần truồng

"Hmm, liệu ta có thể biết tên cưng ?"

Nó đưa những ngón tay khẳng khiu của mình lên má và nghiêng đầu hỏi.

Dáng đứng này rất phù hợp với một mỹ nhân, nhưng với một con quái vật trông như một cái xác chết đuối với một con bạch tuộc thay cái đầu thì chỉ khiến người ta rùng mình ghê tởm

"..."

Con quái vật cười trước mặt anh trong khi anh chỉ có thể di chuyển con mắt.

Những cái xúc tu che mất miệng nó và vẻ mặt nó dường như không thay đổi.

Dù cho vậy, anh biết rằng nó đang cười do đôi mắt như ngọc của nó đang nheo lại

"Uufu, cưng không muốn nói chuyện?

Dễ thương chưa.

Đừng có ngại !"

Đầu ngón tay của con quái vật kẽ chạm dọc lồng ngực anh như thể nó đang viết gì đó, nhưng anh chỉ có thể cảm thấy sợ hãi tựa như trái tim của anh đang bị xẻ ra

" Chị sẽ nói tên mình cho cưng T.R.Ư.Ớ.C vậy"

Đó là một giọng nói ngọt ngào và đầy quyến rũ đủ khiến bất kì ai cũng phải xao xuyến

"Chị là người thu thập thông tin đặc biệt của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, tên là Neuronist.

Hehe, người ta còn gọi chị là 'Kẻ tra khảo'"

Những xúc tu dài bắt đầu tách ra, để lộ một cái miệng tròn ở dưới chân.

Giữa những hàm răng sắc như dao cạo, một cái ống tương tự như cái lưỡi lò ra.

Nó thật sự trông giống một cái ống hút đỏ

"Chị sẽ hút khô cưng với cái này"

Nó có ý gì khi nói 'hút khô'?

Anh ta cố cử động cơ thể đang chìm trong sợ hãi của mình, nhưng nó đã bị kẹp chặt

"Thôi nào.

Cưng đã bị bọn chị bắt giữ rồi"

Quả thật như vậy.

Kí ức cuối cùng của anh là hình ảnh Greenham và người Rrgue biến mất ngay trước mặt.

Sau đó anh bất tỉnh và thức dậy trong tình trạng này

"Cưng nên biết cưng đang ở đâu, đúng không?

Neuronist cười trước khi tiếp tục

"Đây là Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, nơi ngự trị của người cuối cùng trong số 41 Đấng Tối Cao-ngài Momon.., ý ta là ngài Ainz.

Đây là thánh đia linh thiêng nhất"

"Mgài Heinhu?"

" Đúng vậy, ngài Ainz"

Neuronist hiểu rõ những lời nói đó mặc dù anh không thể phát âm rõ ràng và đưa tay chạm lên da anh

"Một trong 41 Đấng Tối Cao.

Ngài từng đứng đầu những Đấng Tối Cao khác trong quá khứ và ngài cực kì, cực kì ngầu.

Nếu cưng nhìn thấy ngài, cưng cũng sẽ muốn nguyện thề trung thành với cả trái tim mình.

Nếu ngài Ainz gọi ta lên giường cùng ngài, ta sẽ không ngại dâng hiến lần đầu của mình cho ngài"

Nó bồn chồn, nhún nhẩy như thể đang cố giấu đi sự xấu hổ của bản thân

" Nè, cưng muốn nghe chuyện này không ?"

Như một cô gái nhút nhát đang chơi đùa với những ngón tay của mình, nó 'viết' từng chữ cái trên cơ thể của anh

"Có một lần Ainz-sama nhìn vào cơ thể của ta.

Đó là một cái nhìn của một con đực đang tìm con mồi để đi săn.

Rồi ngài quay đi như thể ngài đang xấu hổ.

Nó khiến lồng ngực ta như thắt lại và khiến ta lạnh sống lưng"

Nó bất chợt dừng và đưa khuôn mặt của nó lại gần như thể muốn nhìn sâu vào đôi mắt của anh.

Anh ta cố gắng với tất cả lý chí để tránh xa khỏi khuôn mặt kì quái đó, nhưng không thể

"Cho dù con nhóc Shalltear và quả bí ngô xấu xí Albedo đang cố gắng lấy được cảm tình của ngài, ta vẫn hấp dẫn hơn, cưng có nghĩ vậy không?"

"Wevs E wnph mahs hoo"( Vâng, tôi cũng nghĩ như vậy)

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như anh không đồng ý ?

Sự sợ hãi khiến anh phải cố thốt ra sự hưởng ứng

Neuronist vỗ tay và ngẩng đầu lên trời vui sướng.

Hình ảnh đó giống như một kẻ cuồng tín đang cầu nguyện với trời

'Fufufu, cưng đúng là một cậu bé ngoan.

Hay cưng đang nói sự thật ?

Nếu vậy sao ngài Ainz chưa gọi ta...Ah—Ainz-sama......kể cả sự kiêng khem của ngài cũng thật tuyệt vời.."

Nhìn cái cách cơ thể nó thoắt lại trong sự sung sướng khiến anh nhớ đến cách một con giòi vặn vẹo

"..Ha, nó khiến cơ thể ta như bị điện giật.

Ara, chị xin lỗi.

Nãy giờ chị chỉ nói chuyện về bản thân"

Không phải quan tâm đến tôi.

Neuronist lờ đi ý nghĩ trong đầu anh và tiếp tục

"Bây giờ, chị có nên nói về số phận của cưng?

Cưng có biết dàn hợp xướng là gì không?"

Anh chớp mắt trước một câu hỏi không ngờ đến.

Nhận ra vẻ mặt ngạc nhiên của anh, Neuronist cho rằng anh không biết đến nó và giải thich

"Dàn hợp xướng là nhóm người hát những bài thánh ca ca ngợi tình yêu và hào quang của chúa.

Chị muốn cưng tham gia vào đó, cùng với những người bạn nhỏ bé của cưng"

Nếu chỉ thế thì không có gì nhiều.

Tuy không dám tự tin vào khả năng ca hát của mình, anh cũng không kém đến nỗi không thể hát được.

Nhưng liệu con quái vật này thực sự chỉ nói về những thứ như là ca hát?

Anh không thể giấu nổi sự lo ngại đang dâng tràn trong lòng và nhìn Neuronist

'Đúng vậy, một dàn hợp xướng.

Kể cả những kẻ ngu xuẩn chưa nguyện thề trung thành với ngài Ainz như cưng cũng có thể cống hiến giọng hát của mình để ca ngợi ngài.

Mục tiêu sẽ là một bài đồng ca .

Ah, thật kích thích !

Đấy sẽ là bài ca thánh ca của Neuronist gửi đến ngài"

Một màu âm u đang dần bao trùm đôi mắt tràn đầy sự nổi loạn của nó.

Liệu có phải do nó đang bị kích động bởi những suy tính?

Những ngón tay của nó run rẩy như con giun

"Fufufu, và bây giờ ta sẽ giới thiệu với cưng những người sẽ hỗ trơ cưng với bài đồng ca"

Như thể đã đợi sẵn ở một góc, một vài sinh vật lộ diện

Anh ngưng thở thời điểm anh thấy chúng.

Đó hiển nhiên là những sinh vật độc ác

Với bộ tạp dề da thuộc màu đen trên người, da chúng trắng bệch, gần như trong suốt và những mạch máu tím lộ rõ như thể máu chúng thực sự màu tím

Bọn chúng đeo mặt nạ da thuộc màu đen với không một kẽ hở, khiến anh tò mò không biết chúng thở hay nhìn như thế nào.

Sải tay của chúng cũng rất dài.

Chúng cao khoảng 2m nhưng tay chúng vẫn đủ dài để chạm mặt đất

Mỗi người trong bọn chúng đều đeo thắt lưng bên hông, với rất nhiều dụng cụ treo trên đó

Bọn chúng có 4 người.

"Chúng là những 'Kẻ tra tấn'.

Chúng sẽ hỗ trợ chị để giúp cưng hát một bài hát tuyệt vời"

Một linh cảm chẳng lành.

Anh cuối cùng cũng nhận ra ý nghĩa của việc ca hát và cố gắng chạy thoát.

Tuy vậy, anh vẫn không thể di chuyển

"Vô ích thôi...

Nó sẽ không vỡ bởi một kẻ yếu như cưng đâu.

Bọn chúng sẽ niệm phép phục hồi liên tục để cưng có nhiều cơ hội tập luyện hơn:

"Thnd du mus!" (Đừng làm vậy !)

"MMmm?

Sao cưng lại nói vậy?

Cưng muốn chúng ta dừng lại?"

Neuronist nhẹ nhàng hỏi người đàn ông đang thấm đẫm nước mắt trên mặt.

Sau đó sáu chiếc xúc tu bắt đầu vung vẩy

" Nghe rõ đây.

Bởi ngài còn tại vị mà chúng ta, những kẻ được tạo ra bởi 41 Đấng Tối Cao, được phép tồn tại.

Chúng ta tồn tại là để phục vụ ngài.

Cưng thực sự nghĩ rằng chúng ta sẽ thương hại những tên trộm dơ bẩn đã dám làm vấy bẩn thánh địa nơi ngài đang sống ?

Cưng thực sự nghĩ vậy sao?"

"Auf lirru gwpph!" (Tôi rất xin lỗi!)

"Hehehe, đúng vậy.

Hối cải là một tính cách quý giá"

Neuronist cầm lên một cây gậy thon không biết từ đâu.

Ở một đầu cây gậy có những đầu nhọn dài khoảng 5mm

"Hãy bắt đầu với cái này"

Neuronist ân cần giải thích từng chi tiết cho người đàn ông không biết gì về những dụng cụ

"Đấng sinh thành của ta từng gặp phải một vấn đề tên là "sỏi thận".

Để bày tỏ lòng kính trọng tới việc đó, chúng ta sẽ bắt đầu với cái này.

Vì nó khá nhỏ nên chị nghĩ chúng ta sẽ không gặp vấn đề gì đưa nó vào"

"Thnd du mus!" (Đừng làm vậy !)

Neuronist đưa mặt lại gần người đàn ông đang gào thét lên khi biết điều gì sẽ xảy đến với mình

"Chúng ta sẽ còn ở với nhau trong một thời gian rất, rất dài.

Cưng đừng khóc vội, bởi vì đó chỉ là sự khởi đầu"

______________

Phần 3

Mặc dù mỗi đội được chọn lối đi cho riêng mình ở chỗ ngã rẽ, Eruya vẫn tiếp tục đi thẳng vì hắn tin hắn sẽ gặp kẻ thù mạnh hơn nếu đi sâu vào bên trong lăng tẩm

Dù đã đi ngang qua rất nhiều ngã rẽ và cánh cửa đá, hắn vẫn lặng lẽ đi tiếp.

Thực chất, anh đang cảm thấy chán nản vì không có gì xảy ra.

Không một con quái vật hay một cái bẫy.

Hắn nghĩ bản thân đã chọn sai đường.

" Đi, lũ chậm chạp.

Bước nhanh vào!"

Eruya ra lệnh cho ả người elf đang đi trước hắn 10m với giọng nói dữ dằn.

Cô gái elf đó đôi khi mới dừng nghỉ, nhưng khi nghe thấy mệnh lệnh, cô run sợ một chút rồi tiếp tục rảo bước.

Cô đã phải di chuyển liên tục kể từ lúc cô đến lăng tẩm này

Cho đến giờ thì cô khá may mắn, nhưng nếu có bất kì cạm bẫy nào phía trước thì cô chắc chắc sẽ chết

Tuy gọi là tìm bẫy, cách cô ấy bị đối xử giống với cách người thợ mỏ sử dụng những con chim hoàng tước hơn.

Đội của Eruya bao gồm Eruya và ba nô lệ elf với các kĩ năng riêng biệt- ranger, Celric và druid.

Sử dụng một người có khả năng dò tìm như một con chim hoàng tước khai mỏ là một mệnh lệnh hết sức vô lí

Nhưng Eruya có lí do của riêng mình, và nó chỉ đơn giản là hắn đã chán ngấy cô elf đó

Rất nhiều người sẽ ngạc nhiên khi nghe điều này, không phải vì lí do đạo đức, mà là tiền bạc

Nô lệ từ Pháp Quốc Slane không hề rẻ, đặc biệt là elf .

Mức giá của elf thường dựa rất nhiều vào ngoại hình và kỹ năng.

Elf thường rất đắt đủ để khiến con ngươi của nhiều người nổ tung và được giao dịch ở mức giá vượt quá khả năng của người thường

Một elf với những kĩ năng sẽ có giá tương đương với vũ khí được yểm ma pháp đặc biệt.

Cho dù với Eruya, đó cũng không phải món hàng hắn có thể mua tuỳ thích

Nhưng do Eruya nhận tất cả tiền công của 'Tenmu' cho riêng mình, hắn có thể bù phần lỗ nhanh chóng nếu như nhiệm vụ diễn ra suôn sẻ.

Do vậy, hắn không quan tâm nếu một trong số họ chết sau khi đã chán họ

Lầu sau, mình nên mua một đứa ngực bự hơn

Eruya nghĩ thầm trong khi nhìn tấm lưng của cô gái elf đang đi phía trước

Mình thich tiếng hét của chúng mỗi khi mình bóp mạnh ngực chúng

Do nhiệm vụ này là sự hợp tác giữa nhiều nhóm, đã nhiều ngày nay hắn không thể ngủ với nhóm elf.

Không ai sẽ phàn nàn nếu hắn làm vậy, nhưng ghen tuông có thể dẫn đến nhiều sự kiện khó nhằn.

Eruya có đủ kinh nghiệm với tư cách là một worker hiểu rõ những rắc rối mà vấn đề đấy có thể đem đến

Ham muốn tình dục bị dồn nén khiến Eruya bắt đầu nghĩ vẩn vơ

Không, ta nên kiếm một ai đó như người đàn bà đó

Người xuất hiện trong tâm trí của Eruya là một thành viên của Foresight.

Ả bán elf nhìn Eruya với cặp mắt đầy thù hận

Cô ta đúng là một người đàn bà phiền phức

Có một cô bé bên cạnh cô ta trong đội đó, nhưng Eruya có thể hiểu vì sao cô bé đó nhìn hắn với vẻ thù địch rõ rệt.

Phụ nữ thường không hiểu ham muốn của đàn ông.

Nhất là với những ai ở độ tuổi đó, nó sẽ dễ hiểu vì sao cô bé kia khinh miệt những hành động tình dục.

Nhưng việc những sinh vật bậc thấp hơn nhìn con người với ánh mắt đó là không thể chấp nhận được

Chỉ nghĩ về nó cũng đủ khiến cơn giận lộ rõ trên khuôn mặt của Eruya

Mình muốn đánh cái bộ mặt khó chịu đó cho đến khi cô ta không thể phản kháng được nữa

Với những nô lệ elf, họ đã trở nên tuyệt vọng sau khi trải qua đủ mọi hình thức tra tấn trước khi được chuyển đến khách hàng.

Nô lệ elf sẽ không bao giờ thể hiện bất kì sự phản kháng nào

Mặt khác, nếu hắn tấn công cô ả bán elf đó, cô ta sẽ chống trả như một con thú điên.

Với Eruya, bẻ gãy và chế ngự con thú đó không phải khó, nhưng hắn sẽ không đi ra một cách lành lặn và hắn cũng không tự tin vào khả năng giữ cho con mồi mình sống khi chế ngự.

Khi đang tưởng tượng cảnh mình tát Imiya trong đầu, hắn không nhận thấy cô người elf phía trước đã dừng lại

"Ai cho ngươi dừng?

Đi tiếp nhanh"

"Hức..!

Tôi nghe thấy một tiếng động từ bên kia"

"Một tiếng động?"

Eruya tập trung nghe ngóng trong khi lườm cô gái elf.

Mọi thứ tĩnh lặng đến đáng sợ

"..Ta không nghe thấy gì cả"

Thường Eruya sẽ đánh cô ta, nhưng elf có thính giác tốt hơn con người.

Cho dù hắn không nghe thấy gì, vẫn có khả năng cao elf nghe được.

Để kiểm chứng, hắn hỏi hai người bên cạnh

"Vậy còn các người ?

Các người nghe thấy gì không ?"

"D-dạ vâng tôi nghe thấy"

"N-nó như tiếng kim loại va vào nhau"

"....Vậy sao?"

Không có lí do gì tự nhiên lại có tiếng kim loại va chạm.

Chắc chắn ai đó đã tạo ra tiếng động đấy.

Nói cách khác, đây có thể là cơ hội chiến đấu đầu tiên cho hắn kể từ khi tiến vào lăng tẩm.

Chỉ nghĩ về điều đó cũng đủ làm hắn cảm thấy hứng thú

"Hãy tiến đến chỗ phát ra âm thanh đó"

"V-vâng"

Với cô gái elf dẫn đường, hắn tiến đến chỗ phát ra âm thanh đó.

Dần dần, Eruya cũng đã có thể nghe được tiếng kim loại.

Theo sau đó là tiếng một vật cứng đập vào một vật liệu cứng khác và những tiếng hét đánh trận

"Ta đoán đó chỉ là những người worker khác.

Đường hầm không một chỗ uốn cong nào cả, nhưng ta đoán chúng ta đã chạm mặt một đội khác"

Như thể ai đó đã dội một gáo nước lạnh lên những kì vọng của bản thân, hắn mất hết động lực và thở dài

Khi tiến gần đến nơi phát ra tiếng động, Eruya cảm thấy có điều gì đó kì lạ.

Nó quá bất thường cho một trận đánh.

Nó giống như là...

Sự tò mò của hắn đã được trả lời khi đến nơi

Đấy là một căn phòng khá rộng lớn, đủ rộng cho hơn chục người chạy nhảy thoải mái.

Bên trong là 10 lizardmen mặc những bộ giáp tráng lệ.

Bọn chúng đều đeo vòng cổ, với một mảnh xích vỡ trên đó

Bọn chúng đang vung kiếm đánh lẫn nhau.

Căn phòng vang những tiếng thét và những pha chạm kiếm đầy quyết tâm xảy ra ở mọi góc.

Cho dù nó có dáng vẻ của một trận chiến ác liệt, Eruya có thể thấy rằng đấy chỉ là buổi luyện tập

Hắn xác nhận được điều đó do bọn chúng dừng tay khi đội của Eruya tiến vào

Một trong những người khác ở trong phòng là một sinh vật với thân hình đồ sộ và một tay cầm một tấm khiên khổng lồ.

Nó mặc một bộ giáp toàn thân với những hoa văn khiến nó trông như được bao phủ bởi nhiều mạch máu.

Và người cuối cùng- không, thứ cuối cùng sẽ chính xác hơn

Nó là một con quái thú khổng lồ được bao phủ bởi lớp lông màu bạc, với đôi mắt lộ rõ vẻ trí thức

"Cuối cùng các người đã đến, những kẻ đột nhập"

Trong số những loài quái vật biết nói, một số loài rất là phiền phức.

Ma thú thường sử dụng sức mạnh cơ thể để tấn công, nhưng những loài thông minh thì dùng ma pháp

Eruya là một kiếm sĩ thiên tài, nhưng hắn không tự tin về khoản ma thuật.

Hắn liền củng cố tinh thần và cố gắng tĩnh tâm để chống lại ma thuật.

"Và ngươi là?"

Việc hỏi là không cần thiết.

Nếu nó đang đợi ở đây thì sẽ chỉ là để bảo vệ lăng tẩm này.

Câu hỏi ở đây là nó mạnh như thế nào

Dựa trên vẻ bề ngoài, nó có thể là chủ nhân của toà lăng tẩm này.

Nếu hạ được con quái vật này, hắn sẽ trở thành người cống hiến nhiều nhất.

Điều đó cũng có nghĩa rằng đội của hắn là đội giỏi nhất trong tất cả.

Do 'Tenmu" chính là bản thân Eruya, nó cũng thể hiện rằng hắn là worker giỏi nhất.

Kể cả may mắn cũng là phẩm chất quan trọng của một worker

"Vua rừng được cử để đối mặt với ngươi. ta muốn thử nghiệm một số thứ... nhưng hình như ngươi không phải là một đối thủ xứng tầm"

Hắn cảm thấy thất vọng và khó chịu

Thất vọng bới việc con quái thú này chỉ là một con chó canh và khó chịu từ việc hắn đang bị nó xem thường

" Nghĩ đến việc mọi thứ sẽ như thế này ngay cả trước khi giao chiến...

Ngươi "

"D-dạ"

Cô gái elf run rẩy khi hắn trầm giọng gọi.

Eruya cảm thấy hài lòng trước cảnh tượng đó.

Đó chính là thái độ mọi 'thứ' nên thể hiện trước mặt hắn.

Cho dù chỉ có vài ngày, sau khi đi cùng Momon, hắn đã trở nên rộng lượng hơn

"Đó là loại quái vật gì?"

"T-tôi xin lỗi nhưng tôi kh-không biết"

'Tsk, vô dụng"

Anh đập cô elf vô dụng bằng bao kiếm.

Eruya lờ đi cô gái đang quỳ gục trên sàn xin lỗi để phân tích con thú

Do kích cỡ của nó, đối đầu trực tiếp có vẻ sẽ rất bất lợi nhưng quái vật thường như vậy.

Eruya đã từng dễ dàng giết nhiều loài quái vật.

Hắn cảm thấy ngu xuẩn khi nghĩ đến việc sợ hãi dù trong chốc lát chỉ vì nó là loại quái vật hắn chưa từng gặp.

Cẩn thận là điều cần thiết, nhưng cẩn thận quá mức và trở nên sợ hãi thì chỉ đơn giản là vô dụng

"Ta sẽ hỏi thêm một câu.

Cái gì khiến ngươi nghĩ rằng ngươi có thể thắng được ta?'

"Ta có thể thấy sức mạnh yếu đuối của ngươi chỉ bằng ánh mắt.."

Eruya nhăn mặt và nắm chặt thanh kiếm

"..Có vẻ như đôi mắt của ngươi khá vô dụng.

Liệu có cần ta móc nó ra cho ngươi không?"

" Ngươi có thể thử.

Nhưng ta nhận được lệnh rằng sẽ không vấn đề nếu ta giết ngươi tại đây.

Chúng ta bắt đầu thôi nhỉ?"

Hắn muốn vung thanh kiếm của mình mà không nói gì, nhưng xông thẳng vào một con quái vật như vậy sẽ làm hắn trông như kẻ yếu thế hơn.

Nên hắn kiềm chế và nhạo báng nó

"Nếu vậy thì được thôi, đồ thú vật"

"Sao ngưới cứ đứng yên như vậy?

Ngươi không muốn chuẩn bị cho lũ elf kia sao?"

"Không cần!

Nói đến đây, ngươi không muốn chuẩn bị cho những tên lizardman đằng sau ngươi sao ?"

"À, sẽ không sao.

Họ sẽ chỉ quan sát trận đấu của Vua rừng.

Không cần để tâm đến họ"

"Người khá dũng cảm khi từ bỏ cơ hội thắng duy nhất của mình"

"Ta rất cảm kích trước lời khen ngợi của ngươi"

Châm biếm không có tác dụng với nó.

Không nhẽ nó chỉ đủ thông minh để giao tiếp chứ không hơn?

Trong khi Eruya đang suy nghĩ, con quái vật đó nhếch mép và nói

"Nhưng ta có ý định giết ngươi không thương tiếc, nên ta mong rằng ngươi sẽ chiến đấu với tất cả sức lực của mình.

Như đã nói từ trước, đây cũng là một bài kiểm tra cho bản thân ta"

"Một bài kiểm tra?

Một bài kiểm tra cho một con chó canh nhà sao?"

"Hmm...

đây là một bài kiểm tra sự phát triển của ta với tư cách là một chiến binh.

Bây giờ, bắt đầu được chưa?

Ta sẽ không đụng đến lũ elf đằng sau ngươi và chỉ đối mặt với mình ngươi"

"Như ngươi muốn"

"Tên của Vua rừng là Hamsuke !

Hãy nhớ tên kẻ sẽ giết ngươi khi đi sang thế giới bên kia!

Hãy xưng tên của ngươi đi!"

"...Ta không có tên để xưng trước một con quái vật"

"Vậy ta sẽ xoá ngươi khỏi trí nhớ như một tên ngốc không tên"

Thân hình đồ sộ đấy nhảy vọt lên

Đấy là một động tác nhanh nhẹn khó thể tưởng tượng nổi nếu xét kích cỡ của nó.

Một chiến binh bình thường sẽ bị choáng ngợp trước áp lực từ việc bị nó tiếp cận và ăn đủ cú đột kích.

Ta khác với những kẻ thua cuộc đó

Eruya nhử cú đột kích của Hamsuke và trượt sang một bên mà không di chuyển chỗ đứng

Đó là phiên bản nâng cao của [Shukuchi], [Shukuchi Kai]

Thông thường, [Shukuchi] chỉ có thể dùng để thu gọn khoảng cách với kể thù, nhưng phiên bản này giúp người dùng di chuyển mọi hướng .

Nhìn bề ngoài, trượt mà không di chuyển chân sẽ trông rất lạ, nhưng nó thực sự rất hữu ích

Tránh đòn thường sẽ dịch chuyển trọng tâm của cơ thể và làm mất sự thăng bằng.

Nhưng nếu một người có thể tránh né mà không cần di chuyển thì họ có thể tấn công ngay lập tức với toàn bộ sức mạnh của thân dưới

"Tyaaht!"

Thanh kiếm chém xuống...

"—Kehut!"

Eruya bay về phía sau như thể hắn bị bật ra khỏi cơ thể của Hamsuke

Đó là một cơ thể cực kì cứng cáp.

Bộ lông màu bạc tưởng chừng mềm mượt đấy lại cứng rắn một cách kì lạ, và Eruya cảm giác như hắn vừa bị một cái chùy đập phải.

Hắn suýt bất tỉnh trước cú va chạm

Thời điểm hắn rơi xuống mặt đất, Eruya vô tình kiểm tra toàn thân xem nó còn có thể cử động không.

Hắn có một vài vết bầm nhẹ, nhưng dường như không có vấn đề gì với xương.

Hắn vẫn có thể tiếp tục chiến đấu

Việc dính phải đòn tấn công của đối thủ và ngã xuống sàn làm hắn nổi giận, nhưng tinh thần chiến binh trong Eruya hiểu rằng hắn không có thời gian cho chuyện đó

Khi Eruya đứng dậy, hắn định vị Hamsuke và giương thanh kiếm lên chuẩn bị đón nhận cuộc đột kích của nó

Có gì đó chảy ra từ mũi hắn.

Khi hắn quệt nó đi, quả như anh đã dự đoán, đó là máu

"Tên khốn.."

Hamsuke nhìn Eruya cố gắng đứng đậy với một ánh mắt thể hiện sự bình tĩnh.

Sẽ chính xác hơn nếu nói rằng Hamsuke đang quan sát hắn ta.

Nó khác với ánh mắt 'Ta ăn hắn được không' của một con thú thông thường hay 'Liệu ta có thể thắng'.

Đó là ánh mắt của một chiến binh đang tìm lối đánh tốt nhất sau đợt giao chiến giữa họ vừa nãy

Ta là vật thí nghiệm để xem một con thú đã trưởng thành như một chiến binh ra sao ư ?

Sao không phải ai khác mà là ta ?

Một cảm giác thật khó chịu nhưng xét đến sự nhanh nhẹn của nó, hắn phải thừa nhận rằng nó không phải một con quái vật bình thường.

Chỉ trong tức khắc, nó đã đoán được ý đồ tấn công bên sườn của hắn và trả đòn bằng một cú húc toàn thân.

Đó không phải là một đòn tấn công quá mạnh, nhưng tốc độ phản ứng đấy chỉ có thể đạt được sau khi tập luyện gian khổ

"Có vẻ đúng như vậy...

Nếu mọi thứ tiếp tục như vật, ta sẽ thắng dễ dàng.

Ah, xin đừng để ý đến Vua rừng.

Vua rừng chưa từng gặp bất kì con người nào có thể thắng được ta"

"Ngươi có thể dành những lời đó đến phút cuối.

Khác với một con vật, một chiến binh có thể sử dụng võ kĩ"

Hắn tưởng có thể chiến thắng dễ dàng.

Chính vì vậy hắn đã không tung hết sức, nhưng giờ, hắn cần phải nghiêm túc

"Võ kĩ! [Ability Boost ], [Greater Ability Boost]!"

Đấy là những võ kĩ hắn tự hào nhất.

Nhất là [Greater Ability Boost], đó không phải thứ mà người ở trình độ như Eruya có thể học được

Ta là thiên tài bởi ta có thể học những thứ như vậy!

Ta mạnh mẽ !

Hắn vung kiếm và cảm nhận được từng cử động của hắn nhẹ nhàng và mượt mà ra sao.

Thanh kiếm di chuyển đúng như những gì trong đầu hắn

Eruya nở nụ cười cay độc.

Vòng tiếp theo sẽ là của hắn

"Ta được dạy luôn phải giữ khoảng cách khi đối đầu với một đối thủ bí ẩn, nhưng ta đang phải chiến đấu như một chiến binh...

Ta đoán rằng điều đó không thể tránh được"

Hamsuke dồn trọng tâm lên hai chân sau và tiến lại gần

"Một đòn cận chiến?

Cần ta tiếp một đòn của ngươi không?"

"Đừng khinh thường ta, đồ thú vật"

Vào thời điểm nó lọt vào tầm với, Eruya bắt đầu tấn công.

Hamsuke vừa kịp làm lêch hướng đường kiếm được hỗ trợ bởi [Greater Ability Boost] bằng vuốt của mình.

Hay chính xác hơn là nó cố gắng làm chệch hướng đường kiếm, bởi thanh kiếm vẫn đang nhắm vào chân nó.

Mặc dù vậy, thanh kiếm đã mất lực do va chạm với những cái vuốt và không thể cắt xuyên qua lớp lông cứng và phần thịt bên dưới

Eruya không thu lại kiếm mà ngay lập tức đâm vào mắt của Hamsuke.

Một số quái vật có mí mắt đủ cứng để chặn được cả những thanh kiếm bao phủ ki.

Nhưng Hamsuke thì không.

Đó là lí do Hamsuke quyết định không để đòn tấn công đấy thành công

Hamsuke né bằng cách vặn toàn thân và cùng lúc đó vung đuôi về phía đối thủ

Eruya đỡ chiếc đuôi bằng thanh kiếm của mình, nhưng lực đánh khiến đôi tay hắn tê liệt

"Khh-urk!"

Hắn nhận thấy Hamsuke đang cuộn người thêm lần nữa, nghĩa là một đòn đánh với sức mạnh tương tự chuẩn bị được tung ra

Eruya nhảy về phía sau.

Hắn không thể xác định được độ dài của chiếc đuôi, nhưng định sẽ rút gọn khoảng cách với [Shukuchi Kai] thời điểm nó bay qua

Nhưng chiếc đuôi hắn mong chờ sẽ bay qua đột nhiên dừng lại giữa không trung

"Urk"

Đó là một động tác giả.

Hamsuke đã lấy lại tư thế và cũng đã rút đuôi lại.

Mặt của Eruya co giật do việc hắn đã bỏ lỡ một cơ hội tấn công

Hắn có thể thấy rằng chiếc đuôi đó di chuyển độc lập với cơ thể.

Không giống như đuôi chuột, nó có thể hoạt động tự do như chiếc đuôi rắn của một con chimera

"Ngươi có thể tự do sử dụng chiếc đuôi của mình"

Eruya khắc những chi tiết về con quái vật tên Hamsuke vào trong đầu và tấn công.

Hamsuke, như đang đợi sẵn một kẽ hở, xông lên tiếp đòn

Kiếm và vuốt giao nhau.

Eruya bị thương đầu tiên sau những đợt giao chiến.

Hamsuke, bên có thể sử dụng hai móng vuốt, giữ lợi thế trong số lượng đòn tấn công trước Eruya, người chỉ sử dụng một thanh kiếm.

Cân chiến đang dần trở nên bất lợi.

Cho dù đã tăng cường sức mạnh thể chất, Hamsuke vẫn đang dành phần thắng.

Cứ đà này...

Hắn rút lui ngay lập tức sử dụng "Shukuchi Kai"

"Hmm, đây là cái ta nói đến"

Trước khi Hamsuke có thể đuổi theo, Eruya chớp lấy thời cơ, giơ thanh kiếm lên trên không và chém xuống

"[Void Cutter]"

Đường chém cắt xé gió và bay tới Hamsuke

Hamsuke thu mình để bảo vệ khuôn mặt và đường chém bị đánh bật bởi lớp lông của nó

Càng xa mục tiêu, đường chém càng yếu.

Sẽ khó để Eruya tạo ra thương tổn đáng kể nếu tiếp tục như vậy.

Nhưng...

" Có vẻ như ngươi không thể tránh được nó.

Đây chính là sự khác biệt giữa con người và đám thú vật"

"Đây thực sự khá... phiền toái"

Eruya liên tục sử dụng [Void Cutter]

Lớp lông của Hamsuke rất cứng và rất khó để cắt xuyên qua.

Đó là lí do Eruya liên tục sử dụng võ thuật để nhắm vào mặt nó

Hamsuke đứng chôn chân một chỗ cố cất tiếng qua kẽ hở bộ móng vuốt đang che chắn mặt nó

"Xin hãy đợi chút..."

"Người đang định cầu xin cho cái mạng của mình?

Đúng những gì ta mong đợi từ một con thú"

"Không phải vậy.....Thật phiền nhiễu.

Trong từ điển của Vua rừng có...........Ah, ta chịu thua!"

Hắn không thể hiểu được

Ta đoán việc một con người không hiểu được những gì loài thú vật đang nói là điều hiển nhiên....Có vẻ như nó đang chuẩn bị tấn công

"Ah.......Thật ồn ào và phiền nhiễu!

Hãy kết thúc chuyện này!"

"Đến đây!"

Hamsuke không sở hữu bất kì đòn tấn công tầm xa nào nên nó sẽ cố rút ngắn khoảng cách bằn mọi giá.

Đó là cái Eruya đang nhắm đến

Sẽ rất khó để gây sát thương với 'Void Cutter', nên hắn cần một nhát chém trực tiếp để tung đòn chí mạng.

Khi Hamsuke lộ mặt và xông lên như một con thú, hắn sẽ chế ngự nó với một võ kĩ mạnh hơn [Void Cutter] và liên tục tấn công vào mặt nó ở khoảng cách gần để chiến thắng

Trong khi Eruya cười nham hiểm, ngỡ rằng chiến thắng đã cầm chắc trong tay, đuôi của Hamsuke di chuyển và.........

"Gyaaaaaaaahhhhh!!"

Chiếc đuôi đánh vào vai Eruya như một chiếc roi với tốc độ không thể tin được.

Miếng giáp vai bị móp vào và phần thịt bị nghiền nát.

Cùng lúc đó, tiếng xương gãy có thể nghe thấy và sự đau đớn chạy xuyên cơ thể hắn như điện giật.

Quá đau đớn, Eruya lảo đảo lùi lại

Đằng sau Hamsuke, chiếc đuôi trông như con rắn đang vung vẩy.

Nó có thể kéo dãn tới một độ dài đến bất thường

"Cái đuôi này quá mạnh đúng như ta nghĩ.

Do đó mà ta đã cố gắng cận chiến"

Không tốt

Eruya chỉ còn đủ sức kiềm chế bản thân khỏi hét lên

Nếu hắn tiếp tục bị tấn công như thế này, hắn sẽ thua

"Ngươi!

Lũ ngu các người đứng đấy làm gì!

Dùng ma pháp đi!

Hồi phục cho ta!

Ta nói hồi phục cho ta!

Nhanh lên, lũ nô lệ ngu xuẩn!

Làm ngay bây giờ!'

Một cô gái elf bắt đầu niệm chú trong khi Eruya hét lên với họ

Cơn đau trên vai đang dần biến mất

"Nữa!

Niệm thêm thần chú tăng cường nữa!"

Physical ability enhancement, [temporary magic boost to the sword], [hardened skin], [sensory ability enhancement]... (Tăng cường thể chất, ma thuật hỗ trợ tạm thời cho thanh kiếm, da hoá cứng, tăng cường khả năng nhận biết...)Cho dù vô số thần chú được niệm để tăng cường cho Eruya, Hamsuke chỉ yên lặng theo dõi.

Với hàng loạt ma thuật niệm trên bản thân, nụ cười đã quay trở lại trên khuôn mặt của Eruya

Một nguồn năng lượng khủng khiếp đang chảy trong người hắn

Hắn chưa bao giờ thua sau khi nhận nhiều thần chú tăng cường như vậy, không cần biết đối thủ là ai

So với hắn lúc thường, bây giờ hắn có thể vung kiếm với tốc độ chóng mặt.

Hắn tự tin rằng mình có thể có trận đánh cân bằng

" Do con người và quái vật có sự khác biệt lớn về thể chất, ta sẽ đền bù cho việc đó bằng thứ này!"

"Ta đã lên kế hoạch đánh bại tất cả các người ngay từ lúc đầu nên điều này cũng không thay đổi là bao.

Vua rừng nghĩ rằng cuối cùng trận đấu cũng trở nên thú vị!'

"Vớ vẩn"

Eruya tấn công.

Hắn sẽ nghiền nát nó với sức mạnh áp đảo đang chảy trong người.

Hắn sẽ không để con thú đó to mồm nữa.

Trong khi sử dụng [Shukuchi Kai] hắn tung một đòn [Void Cutter] để khiến nó bận rộn

"Đỡ này"

Hắn vung kiếm trong khi hét lên.

Dù lớp lông đấy đứng đến mấy, hắn chỉ việc chém mạnh hơn để cắt xuyên qua nó

"Hãy đỡ đòn của Vua rừng, [Slashing Strike]"

Một vật sắc bén đến từ phía trên thanh kiếm đã giương lên của hắn và cắm thẳng xuống cánh tay.

Một thứ gì đó bay lên trời rồi rơi xuống đất, với dịch chảy ra như một túi nước, kèm theo tiếng kim loại rớt xuống

Eruya không hiểu

Đôi tay của hắn, vốn đang cầm thanh kiếm, đã biến mất.

Cho dù máu đang bắn ra theo nhịp tim từ vị trí tay cụt, Eruya vẫn không hiểu

Hắn có thể thấy đôi tay đang nắm chặt thanh kiếm nằm trên sàn, cùng với cơn đau đang dần hiện lên ở phần còn lại của cánh tay

Khi nhìn vào nó, Eruya cuối cùng cũng nhận ra điều gì đã xảy ra

Lảo đảo lùi ra xa Hamsuke, hắn hét lên với giọng cao vút

"Tay taaaaaaaaaaaaaa!

Hồi phục nó!

Ta bảo hồi nó ngay!

Các ngươi đang đứng đấy để làm gì?!"

Những ả người elf không cử động

Những đôi mắt âm u của họ phản chiếu niềm vui thầm lặng của những kẻ bị hành hạ

"Tuyệt!

Thành công rồi!

Ta cuối cùng đã có thể sử dụng võ thuật!

Bây giờ ta có thể nhận được lời khen từ chủ nhân!"

"Hiiiii!"

Eruya hét lên một tiếng

Với một con người sống trong một thế giới đầy rẫy những sinh vật mạnh hơn, đi mạo hiểm đồng nghĩa với việc sống chung với những nỗi đau đớn.

Hắn đã chịu đựng đủ các loại đau đớn cho đến nay.

Hắn đã từng bị sét đánh, lửa đốt, đóng băng, gãy xương, bị cắn, bị chém và bị đánh đập.

Nhưng hắn chưa bao giờ làm mất vũ khi của mình.

Đối với hắn, mất vũ khí trong thế giới này đồng nghĩa với cái chết.

Nói cách khác, với vũ khí trên tay, hắn tự tin rằng mình sẽ thoát khỏi bất kì tình huống tồi tệ nào có thể xảy ra.

Và giờ sự tự tin đó đã bị đập nát

Đây là lần đầu tiên Eruya trải qua một cú sốc như vậy từ khi sinh ra

"Tay ta!

Các ngươi còn đợi gì nữa!"

Máu tuôn ra không ngừng và Eruya có thể cảm thấy cơ thể mình trở nên lạnh dần và nặng dần, khởi đầu từ vết thương.

Những cô gái elf chỉ cười trước những tiếng hét như tiếng chuông vỡ của anh

Eruya không biết cách biểu lộ những cảm xúc hỗn loạn trong lòng hắn, nhưng hắn nghe thấy một giọng nói đầy lòng thương cảm

"Ta thực sự cảm ơn ngươi!

Ta vốn không thích gây đau đớn thừa thãi, nên xin hãy để ta kết thúc ngay tại đây"

Sccchk, một thứ gì đó chém xuyên gió

Một lúc sau, một cú đánh đập vào mặt hắn.

Đó là cơn đau như thể nó đập nát từng chiếc xương trong cơ thể và đủ khiến hắn quên đi cánh tay của mình

Đó là nỗi đau cuối cùng Eruya trải qua

_______

Với nửa khuôn mặt biến mất, các xác đó ngã xuống

"Hmmm hmmm."

Hamsuke quay đầu lại và dần lùi ra xa.

Nếu nó ở quá gần cái xác, đám elf sẽ lo sợ không dám lại gần nó.

Những elf đó có vẻ như là magic caster nhưng quyết định dùng kiếm của Eruya để chiến đấu.

Hamsuke không hề có ý ngăn cản họ

"Bây giờ, các người muốn đấu...?"

Hamsuke ngạc nhiên lẩm bẩm.

Nhóm Elf đó đang đá cái xác đáng nhẽ thuộc về đồng đội của họ với nụ cười lộ rõ trên mặt

"Cái gì vậy?

Liệu đây có phải cách elf chôn cất người chết ?'

Hamsuke nghi ngờ những gì mình vừa nói.

Đôi mắt âm u và đã chết của họ chỉ tràn đầy sự căm ghét.

Đấy chỉ có thể là nỗi tức giận đang phun trào

"...Thế này thật rắc rối"

Mệnh lệnh được đưa ra là sử dụng những kĩ năng vừa học được trên những kẻ đột nhập và cho thấy thành quả của quá trình tập luyện.

Nhưng nếu nó đấu với một đối thủ không có động lực thì đấy liệu có phải là 'cho thấy thành quả của quá trình tập luyện'?

Nếu họ ít nhất đứng dậy chiến đấu thì thế vẫn sẽ tốt hơn là không có gì

"Mình nghe bảo chế nhạo cũng là một chiến lược hay...mình nên nói gì đây?

Mình không biết.........Cũng không thể làm gì được.

Mình sẽ đợi mệnh lệnh tiếp theo từ chủ nhân.

Nhưng.."

Hamsuke quay lại đối mặt với người đang đánh giá trận chiến

"Thế nào, Zaryusu-dono ?

Tôi có vượt qua không?"

"Vâng, một trận đấu thật tuyệt vời.

Võ kĩ chắc chắn đã phát huy tác dụng"

Hamsuke nở nụ cười rạng rỡ trước người chiến binh đã dạy nó võ kĩ.

"Đúng là một sự kiện đáng mừng!

Liệu tôi đã có thể luyện tập chiến đấu trong khi mặc áo giáp ?"

"Đó là bước tiếp theo.

Chúng ta sẽ bắt đầu với giáp nhẹ trước rồi chuyển sang những bộ giáp nặng hơn"

Cho đến nay Hansuke chưa từng mặc giáp.

Nó cảm thấy khó chịu khi mặc và di chuyển trở nên khó khăn.

Thường không có vân đề gì trong việc đi lại nhưng trong chiến đấu, nó hay mất thăng bằng khi vung đuôi và không thể ra đòn chính xác.

Dó là lí do Hamsuke học từ các lizardmen và bắt chước cách họ tập luyện

"Hãy xem Hamsuke này mạnh lên cho chủ nhân mình!

Sau bao lâu thì tôi có thể ưỡn ngực gọi mình là một chiến binh?

Chiến binh Hamsuke"

" Để xem..

Nếu là Hamsuke thì ngươi có thể gọi bản thân mình là chiến binh trong 1, không, 2 tháng"

"Lâu vậy"

"Ta lại nghĩ thế là khá nhanh.

Hamsuke, người thường cần phải mất nhiều năm để học được võ thuật.

Nếu xét như vậy thì ngươi đang học khá nhanh"

Một lizardman khác bên cạnh Zaryusu, tên Zenberu, cất tiếng

"Vậy sao?"

"Đúng vậy.

Kinh nghiệm thực chiến, hồi phục mỗi khi chấn thương, đấu với những đối thủ mạnh hơn bằng ma pháp tăng cường...

Nó có thể là buổi huấn luyện địa ngục, nhưng kết quả chắc chắn sẽ đạt được"

Hamsuke rùng mình.

Những lizardman khác cũng cảm thấy tương tự khi họ nhớ lại những buổi tập họ đã trải qua

"....Không biết phải nói sao.

Tôi mong rằng đấy không phải kiểu huấn luyện sẽ đưa tôi tới gần với cái chết"

" Bản thân tôi nghĩ mình sẽ mạnh lên nhiều trong những tình huống sinh tử nhưng.....tôi đoán mỗi người đều khác biệt.

Vả lại, nếu người chồng mới cưới này chết có người sẽ buồn đấy"

"OOH!

Tôi sực nhớ ra anh vừa lấy vợ'

"Vâng, và hình như cô ấy đang mang thai"

"Đúng là một chiến binh tài ba, độ chính xác của anh cao thật !

Sau bao nhiêu lần vậy?

Hai hay ba?"

Cú đấm của Zaryusu bay thẳng vào người Zenberu

"Thôi đủ rồi.

Nếu chúng ta không bắt đầu luyện tập, chúng ta sẽ bị quở trách.

Hơn nữa, nhóm elf kia thì sao?"

" Để chúng như vậy chắc không có vấn đề gì ?"

Nhóm người elf lúc trước còn đang đá cái xác giờ đã ngã xuống đất như những con rối đứt dây.

Không chút tinh thần chiến đấu được biểu lộ trên khuôn mặt họ, nên Hamsuke quyết định đợi mệnh lệnh của chủ nhân trừ khi họ định tẩu thoát
 
Overlord Lightnovel
Quyển 7 - Giao đoạn


Cảm nhận được sự biến động đột ngột trong không khí qua mũi, con rồng Tsaindoruks Vaision, hay còn được biết đến với cái tên 'Platinum Dragon Lord' bừng tỉnh.

Nó cảm thấy bất ngờ khi bị đánh thức khỏi cơn say ngủ.

Không, phải là giật mình thì đúng hơn.

Loài rồng sở hữu giác quan cảm nhận vượt xa con người.

Nếu đối thủ của chúng cố gắng đánh lừa chúng bằng những phép như tàng hình hay ảo giác, những con rồng vẫn có thể phát hiện ra từ một khoảng cách đáng kể.

Thậm chí ngay cả khi đang ngủ.

Là chúa tể của loài rồng, khả năng cảm nhận của nó còn tốt hơn nhiều so với những con rồng bình thường.

Do đó, bất cứ kẻ nào muốn ẩn nấp khỏi nó phải có kỹ năng lão luyện.

Mặc dù đã trải qua hàng ngàn trận chiến, nhưng nó chỉ biết vài người xứng đáng là đối thủ của nó.

Thứ nhất là những con rồng chúa như nó, kế đến là sát thủ Izania của mười ba vị anh hùng, nhưng kẻ đó đã từ biệt thế giới này.

Tiếp theo sẽ là-

Cảm nhận sự hiện diện của người đó trong tâm trí của nó, Tsaindoruks Vaision – biệt danh Tsar–xoắn miệng lại và từ từ mở mắt.

Ngay cả trong bóng tối, đôi mắt của loài rồng vẫn có thể nhìn rõ như thể ban ngày.

Sự hiện diện mà nó cảm nhận trước mặt là một con người cao tuổi với một thanh kiếm rực rỡ ở thắt lưng, hiện hữu bên ngoài không hề có ý định che giấu.

Bà ta đã đến đây mà không bị phát hiện bởi trực giác của con rồng – một nụ cười nở lên trên khuôn mặt nhăn nheo của bà lão.

"Đã lâu quá kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau."

Tsar nhìn vào bà lão không trả lời.

Cái đầu bạc tóc là minh chứng cho những năm trôi qua.

Tuy nhiên, khuôn mặt của bà ấy có sức sống của một đứa trẻ tinh nghịch, không phù hợp với độ tuổi của bà ta chút nào.

Bà ta đã già hơn, cũng trở nên xanh xao và ốm yếu , nhưng trái tim vẫn khỏe mạnh.

Khi Tsar đang so sánh thân thể hiện tại của bà với một người trong ký ức, bà lão nhíu lông mày.

"Gì?

Ngươi quên làm thế nào để chào đón một người bạn cũ sao?

Huh, vậy ra loài rồng cũng trở nên già với độ tuổi.

"

Khoe mẽ cái hàm răng , Tsar trả lời với một nụ cười nhẹ nhàng.

"Lỗi của ta.

Ta đã quá xúc động khi nhìn thấy người bạn sau một thời gian dài như vậy.

Đó là lý do tại sao ta phản ứng rất chậm.

"

Đáp lại cái giọng nói nhẹ nhàng không ai mong đợi từ một cơ thể khổng lồ như vậy, bà lão châm biếm giống như Tsar dự đoán.

"Bạn?

Cái bộ giáp đằng kia là bạn của ta ... nó đã bị đánh bại.

"

Cách đây rất lâu, khi Tsar đi cùng với người phụ nữ lớn tuổi và những người khác, nó đã kiểm soát bộ giáp từ xa.

Bởi vì điều này, khi danh tính thực sự của nó bị bại lộ, nó đã chịu sự tức giận của đồng đội.

Một mặt, nó ước rằng bà ta sẽ dập tắt vấn đề này, nhưng mặt khác nó cũng rất vui khi hồi tưởng về điều đó.

Tsar cười gượng cái cách trả lời đó và nhìn vào ngón tay của bà lão.

"Ồ?

Cái nhẫn đó đã biến mất, chuyện gì đã xảy ra?

Ta không thể tưởng tượng có người lấy được nó từ ngươi ...

Nhưng nó vẫn là một vật phẩm không thuộc về nhân loại.

Nó không nên rơi vào tay kẻ xấu.

Đặc biệt là Pháp quốc Slane hoặc kẻ như Black Scripture.

"

"Cố gắng thay đổi chủ đề?

Nhưng cái ánh mắt sắc bén của ngươi, vậy đây là sự nhạy cảm với báu vật của loài rồng huyền thoại ...

Đừng lo.

Ta trao nó cho những lính mới, vì vậy hãy thư giãn đi.

"

Một báu vật như thế không thể chỉ trao cho người khác chỉ vì ý thích.

Đó là một thứ được tạo ra bởi ma pháp thiên nhiên.

Tuy nhiên, với tình trạng ma pháp bị ô nhiễm và pha tạp như hiện tại sẽ rất khó để tạo ra một thứ như thế một lần nữa.

Câu hỏi của nó cũng mang những cảm xúc của một trong số ít người vẫn có thể sử dụng phép thuật tự nhiên.

Tuy nhiên, người bạn của nó có thể đang nói thật.

"Ra là vậy.

Nếu đó là quyết định của ngươi, vậy thì ...

À mà, có tin đồn rằng ngươi đã từ bỏ công việc mạo hiểm giả?

Ngươi đến đây vì công việc?

"

"Không.

Ta đến đây để thăm một người bạn.

Ta đã nghỉ hưu rồi.

Đừng bắt bà già bày này làm bất cứ công việc gì nữa.

Công việc của ta đã được thừa hưởng bởi con bé mít ướt ấy.

"

"Con bé mít ướt?"

Tsar suy nghĩ trong giây lát và chợt nhớ.

"Ý ngươi là cô ta?"

Đọc những cảm xúc trong lời nói của Tsar, bà lão xác nhận điều đó.

"Ừ, chính là cô gái nhỏ Inberun."

"Ah-" Tsarphát ra một âm thanh như thể hắn bị choáng.

"Ta cho rằng ngươi là người duy nhất gọi cô ta là cô gái nhỏ."

"Vậy sao?

Đó có phải là điều ngươi nên nói ?

Ta cùng tuổi với đứa trẻ đó.

Ngươi già hơn rất nhiều phải không?

"

"Ừ, có thể là như vậy ...

Nhưng, ngươi thực sự tin rằng đứa trẻ đó là một mạo hiểm giả, huh?

Ngươi đã làm gì?"

"Hah.

Con nhóc mít ướt cứ hay cằn nhằn và phàn nàn, vì vậy ta nói với cô ta rằng ta sẽ làm bất cứ điều gì cô ta muốn nếu cô ta có thể đánh bại ta.

Và như vậy, ta đã cho cô ta một trận đòn tơi bời!

"

Kakaka, bà già cười từ tận đáy lòng mình.

"Ngươi là người duy nhất có thể đánh bại đứa trẻ đó ..."

Tsar lắc đầu khi nói với giọng sẽ khiến cho bất kỳ con người nào toát mồ hôi lạnh.

Hắn hồi tưởng lại khoảng thời gian hắn chiến đấu chống lại Quỷ vương với những người bạn mà hắn đã chia tay.

Đặc biệt là vẻ mặt của họ trong cuộc chiến với các Demon God of Insects.

"Tốt thôi, một số nhóm khác cũng sẽ giúp.

Cô nhóc cũng biết về undead và cách để đánh bại chúng.

Ngay cả khi cô ấy mất đi sức mạnh, thứ khắc chế Undead vẫn không đổi.

Không có vấn đề gì mà cô bé mít ướt không giải quyết được, sẽ luôn có một người nào đó mạnh mẽ hơn.

Ví dụ, ngươi có thể dễ dàng giành chiến thắng chống lại đứa trẻ đó.

Nếu ngươi không kiềm chế bản thân, ngươi sẽ là tồn tại mạnh nhất, ngay cả trong thế giới này.

"

Người phụ nữ cao tuổi tiến lại gần bộ áo giáp bạch kim.

"Điều này là không thể, sức mạnh hắc ám có thể lớn mạnh lần nữa."

Trên vai phải của áo giáp có một lỗ, như thể nó đã bị xuyên thủng bởi một mũi giáo.

"...

Chấn động trăm năm trước đã trở lại.

Lần này, không có bất cứ thứ gì có thể giúp thế giới như đội trưởng đã làm.

"

"...

Tuy rằng cơ hội chiến đấu không cao, nhưng ta có thể cảm thấy rằng bản chất của Vampire là ác độc.

Và có vẻ có một sự trùng hợp.

Là cuộc gặp gỡ bất ngờ không may, hoặc là ta đã may mắn được biết về sự tồn tại của họ?

"

"Hai mặt của một đồng xu, giải thích thế nào cũng được.

Nhưng mà ngươi không yêu cầu sự trợ giúp từ các Chúa rồng khác sao?

"

"Đáp án vẫn như cũ.

Rất khó.

Nói cho cùng, những kẻ sống sót cho đến nay đều là những kẻ chưa từng chiến đấu với Bát Dục vương.

Chúng là những người như Heavenly Dragon Lord chỉ bay xung quanh trên trời hoặc ẩn nấp như Darkness Dragon Lord, ai biết được những gì hắn đang làm, ngồi ị bên trong hang động ngầm khổng lồ.

Ta không thể tưởng tượng những kẻ như thế sẽ ra tay giúp đỡ."

"Hiểu rồi.

Tuy nhiên, còn có Brightness Dragon Lord, kẻ kết hợp với con người để tạo ra những đứa bé.

Chúng ta có cơ hội thuyết phục hắn, đúng không?

"

"...

Có lẽ.

Theo ta thì cơ hội đánh thức "cô ta", kẻ đang ngủ ở tầng sâu nhất của thành phố dưới biển, cao hơn.

"

"Vẫn chưa tỉnh ngủ hả?

Nếu thủ lĩnh xóa bỏ toàn bộ kiến thức thì sẽ có chút rắc rối đấy.

Thật xấu hổ khi ông ấy chết sớm như vậy.

"

"Chuyện đó là không thể.

Hắn ta đã bị sốc sau khi giết một trong số những người bạn đồng hành đi cùng hắn.

Bởi vậy hắn ta mới từ chối hồi sinh."

Bà lão nhìn vào khoảng không, gật đầu chậm rãi với một nét mặt khắc khổ.

"Ừ, ah ... có lẽ ... như vậy."

"Rigrit, tuy ngươi không còn là một mạo hiểm giả, nhưng ngươi có thể lắng nghe yêu cầu của ta không?"

"Chuyện gì?

Ta cũng doán được một chút, nhưng hãy nói đi.

"

Có một thanh kiếm trong tầm nhìn của Tsar.

Đó là một thanh gươm không thích hợp để chém.

Tuy nhiên, nó sắc hơn bất cứ thứ gì trên thế giới này, một vật phẩm không thể được tạo thành với ma pháp hiện đại.

Thanh kiếm-một trong tám loại vũ khí bị bỏ lại bởi các Bát Dục vương– đó là lý do tại sao Tsar không thể rời khỏi nơi này.

"Ðây là điều ta vẫn làm lâu nay, nhưng ta hy vọng sự giúp đỡ của ngươi.

Ta muốn ngươi thu thập thông tin về vật phẩm đồng cấp với thanh gươm của guild kia.

Hoặc các vật phẩm đặc biệt như Reinforced Armour thuộc sở hữu của mạo hiểm giả cấp adamantite của Đế Quốc, Red Drop.

"
 
Overlord Lightnovel
Quyển 7 - Chương 4: Một tia hi vọng


Phần 1

Một đợt tấn công dữ dội như vũ bão.

Đối phương chỉ là một đám zombie cấp thấp.

Không lí gì Foresight lại phải sợ chúng cả.

Tuy vậy, điều đáng nói là số lượng khổng lồ của chúng vẫn đang tăng dần lên mà không có dấu hiệu sẽ dừng lại

Hekkeran gạt những giọt mồ hôi lấm lem trên mặt sau khi đã tiêu diệt xong nhóm thứ mười anh đối mặt kể từ lúc bắt đầu trận chiến.

Mặc cho cơ thể mình đang kiệt sức dần, anh vẫn tiếp tục chiến đấu mà chẳng nghỉ ngơi.

Đơn giản bởi anh không có thời giản cho việc đó.

Nốc vài ngụm nước từ cái túi bên hông và mau chóng ổn định lại nhịp thở, ra dấu hiệu rút lui.

Tuy nhiên, hay đúng ra, như đã dự đoán, đối phương không có ý định để họ rời khỏi một cánh dễ dàng đến vậy.

Một nhóm 3 con skeleton cận chiến phía trước, với 1 con skeleton pháp sư đằng sau, nhảy ra chặn đường họ.

"Hãy dự trữ mana"

"Đã rõ"

"Được rồi"

Trong một tình thế mà họ có thể bị tấn công bất ngờ bất kì lúc nào, ma thuật- thứ sức mạnh có thể dễ dàng lật ngược mọi tình huống- sẽ là con át chủ bài mà họ không thể sử dụng thường xuyên.

Chính vì thế, họ cần phải để dành càng nhiều mana càng tốt

Tuy nói vậy, rất nhiều kĩ năng với lượng sử dụng hạn chế mỗi ngày của họ đã bị cạn kiệt.

Đó là hậu quả của việc bị vây kín xung quanh vô số cạm bẫy và zombie

Dàn hàng đằng sau những cửa sổ bị chắn ngang vượt ngoài tầm với của lưỡi kiếm là các cung thủ skeleton.

Rất khó để ra đòn chí mạng khi skeleton có khả năng chịu đựng tốt các cú đâm, nhưng Roberdyck vẫn có thể trừ tà chúng

Anh ta có thể tiêu diệt bọn chúng bằng cách ném các chai khí độc vào chúng

Anh ta đã trừ tà những con zombie biết bay và những con floor imitator có khả năng dùng dịch cơ thể để dính nạn nhân của chúng xuống mặt đất

Và anh ta cũng đã trừ tà một nhóm undead có khả năng gây hại với nhiều tình trạng như bệnh tật, độc, lời nguyền

Tất cả những thứ đó đã đè nặng lên khả năng sử dụng "Turn Undead" mỗi ngày của anh, khiến anh chỉ còn có thể dùng thêm một hai lần nữa.

Nhưng ngược lại, họ đã dể dành được nhiều kĩ năng khác cũng như mana.

Trận đánh khó khăn duy nhất cho đến giờ là với con golem lẫn trong một binh đoàn zombie

"Cẩn thận!

Có rất tiếng chân ở phía sau!"

"Có dấu hiệu của zombie!

Sáu con tổng cộng!"

Cùng với lời cảnh báo của Imina- theo sau ngay lập tức bởi Roberdyck- sự căng thẳng ngày càng giả tăng.

Lí do 5 con skeleton trước mặt họ không tấn công chắc hẳn là vì chúng đang chờ thời cơ, chuẩn bị một cuộc tấn công gọng kìm

Hekkeran nghĩ đến nước đi tiếp theo của họ

Rất nhiều lựa chọn hiện lên trong đầu anh.

Đầu tiên, họ có thể tấn công kẻ thù trước mặt trước khi chúng ra tay và hạ gục chúng.

Hoặc họ có thể giữ chân kẻ thù trước mặt rồi quay sang tấn công những kẻ truy đuổi.

Kế hoạch này sẽ cần đến khả năng quan sát tốt để đánh giá sức mạnh của hai lực lượng trước mặt và đằng sau họ, để rồi tấn công nhóm yếu hơn trước.

Họ cũng có thể sử dụng ma thuật để chặn một bên, rồi lợi dụng cơ hội để đột phá bên còn lại

Tất cả những cách trên đều hiệu quả, nhưng không cái nào có thể thay đổi tình hình hiện tại.

Trong một phút ngẫu hứng, Hekkeran quyết định tin vào bản năng của mình

"Hekkeran!

Chúng ta nên làm gì ?"

"Quay lại!

Có một lối đi bên cạnh!

Hãy rút lui về phía đó!"

Ngay khi anh cất tiếng, Imina, người đang bảo vệ mặt sau,bắt đầu chạy.

Arche và Roberdyck theo sau cô.

Hekkeran bị chậm mất một bước

Việc Imina đang chạy cho thấy rằng đấy không phải một khoảng cách không thể san lấp.

Không muốn bị đồng đội bỏ lại sau lưng, Hekkeran chạy với tất cả sức lực.

Tất nhiên, đối phương không hề buông tha cho họ.

Những tiếng bước chân từ bọn undead truy đuổi không ngừng vang lên ngay sau lưng họ

"Nhận lấy!"

Hekkeran lấy một cái bao đựng keo giả kim và ném ra phía sau lưng mình

Keo giả kim bắn tung toé và tràn đầy sàn

Hiệu quả là ngay tức thì và tiếng chân dừng ngay lập tức

Undead thông minh đã có thể đi vòng, nhưng việc suy nghĩ là không thể đối với bọn undead cấp thấp.

Hơn nữa, skeleton không có cơ, nên bọn chúng sẽ thấy rất khó để thoát ra khi bị mắc kẹt

"Thêm dấu hiệu từ zombie !

Bốn con ở bên phải!"

"Đó là một bức tường!"

"Không, đấy chỉ là ảo ảnh!"

Bốn con ghoul gầm gừ xông thẳng qua bức tường.

Cho dù chỉ là những con zombie gầy còm, chẳng khác gì da bọc xương, chúng vẫn là một cảnh tượng đáng sợ khi tấn công với những chiếc vuốt vàng dài quá khổ.

Dù nói thế, không ai trong nhóm sẽ bị kinh sợ bởi một đòn tấn công như vậy

"Đừng coi thường ta!"

Không mấy ảnh hưởng bởi cuộc mai phục, Imina ngay lập tức rút thanh kiếm ngắn và chém vào cổ con ghoul.

Thay vì máu, một thứ dịch bẩn thỉu bắn ra khỏi người con ghoul, và nó gục xuống.

Bên cạnh cô, Roberdyck hết sức vung cây chuỳ của mình và đập vỡ hộp sọ một con khác

Thấy rằng sẽ chẳng vấn đề gì khi để hai người họ tự lo, Hekkeran hướng sự chú ý về mặt sau.

Họ vẫn đang bị truy đuổi.

Liệu anh có nên ném thêm một bao keo nữa đề phòng bất trắc?

Đúng lúc anh chuẩn bị ném, bóng dáng của một con zombie lờ mờ hiện ra trong tầm mắt

"Elder Lich!"

Ngay lúc đó, anh nhận thấy ánh chớp nổ lốp đốp trên đầu ngón tay nó.

Đó là ma thuật mà anh rất quen thuộc

'Lightning Strike' tạo ra một đường sét đâm thẳng, và chỉ có một cách để tránh nó

"—Đẩy lũ ghoul về phía sau!"

Cả Imina hay Roberdyck đều không rõ lí do Hekkeran đưa ra mệnh lệnh đấy, nhưng họ tuân theo không một chút do dự

Một tia sét trắng loé sáng khắp hành lang vừa khi bốn người họ đẩy lũ ghoul xuyên qua bức tường ảo ảnh

Với những tiếng nổ lốp đốp lẫn trong bầu không khí, Hekkeran nhận thấy một vòng tròn ma thuật kích hoạt dưới chân mình.

Ngay sau đó, họ bị bao phủ bởi một luồng sáng sắc lam nhạt mà họ không thể tránh khỏi, và cảnh vật xung quanh họ bắt đầu thay đổi

"Cẩn thận!

Hãy cảnh giác!....?"

Cho dù lũ ghoul đã biến mất và khu vực xung quanh đã thay đổi, sự căng thẳng đến từ trận chiến vừa rồi vẫn chưa rời khỏi họ.

Tuy vậy, sau một sự cố bất ngờ như vậy, sẽ không ngạc nhiên gì khi họ chết lặng trong tức khắc

Hekkeran lắc đầu để lấy lại sự tập trung.

Việc cơ bản nhất anh cần làm- cho dù tìm hiểu về tình hình hiện tại cũng rẩt quan trọng- là đảm bảo sự an toàn của đồng đội

Imina, Arche và Roberdyck

Tất cả những thành viên còn lại của 'Foresight' đã giữ vững đội hình kể từ khi vòng tròn ma thuật kích hoạt, và không ai bị mất tích

Sau khi đã xác nhận với nhau rằng họ đều ổn, bốn người họ bắt đầu quan sát xung quanh

Họ đang ở trong một hành lang rộng lớn, với ánh sáng lờ mờ và trần nhà cao.

Ngay cả một người khổng lồ cũng có thể đi lại thoải mái qua đây.

Ngọn lửa bập bùng của những ngọn đuốc đằng xa toả ra một thứ ánh sáng chập chờn, làm cho những cái bóng dài nơi đây dường như đang nhảy múa.

Trước mặt họ là thứ gì đó giống như một cái cửa song sắt và những tia sáng trắng ảo diệu chiếu qua từng kẽ hở vuông trên nó.

Sau lưng là một lối đi kéo dài trong bóng tối, và bên đường có thể nhìn thấy vô số cánh cửa dẫn vào hành lang được soi sáng bởi các ngọn đuốc

Sự im lặng bao trùm lên tất cả, ngay cả những tiếng nổ lốp đốp từ những ngọn đuốc còn có thể nghe thấy

Có vẻ như bọn họ sẽ không bị tấn công ngay lập tức.

Sau khi nhận ra điều này, sự căng thẳng trong mỗi người giảm bớt

"Cho dù tôi không biết đây là đâu, nơi này có một bầu không khí hoàn toàn khác với những gì chúng ta đã từng thấy"

Kiến trúc nơi này khác hẳn với khu mộ họ rời đi trước đó.

Thực chất, rất nhiều dấu hiệu của sự văn minh có thể tìm thấy ở đây.

Các thành viên của "Foresight"quan sát khu vực xung quanh, và khi họ còn đang cố gắng tìm hiểu xem đây là đâu, Arche bỗng dưng thay đổi thái độ

"___Nơi này là.."

Sẵc sảo nhìn ra ý nghĩa đằng sau câu nói đó, Hekkeran hỏi Arche

"Cô biết sao ?

Hay có lẽ cô có manh mối ?"

"__Mình biết một nơi tương tự.

Đại đấu trường của Đế Quốc"

"Ah.... quả thật, cô nói đúng"

Roberdyck gật gù đồng ý.

Cho dù Hekkeran và Imina không nói gì, họ cũng có cùng quan điểm với Roberdyck

Khi 'Foresight' ra mắt lần đầu ở đấu trường, có một nơi tương tự chỗ này khi họ tiến từ phòng chờ ra đấu trường

'Vậy thì phía sau nó sẽ là đấu trường" Roberdyck chỉ về phía cánh cửa song sắt

" Có lẽ vậy.... nếu thế thì việc bị dịch chuyển tới nơi này có nghĩa là..... chẳng lẽ là vậy?"

"Hãy cho ta một trận đấu để theo dõi" có lẽ đó chính là mục đích việc họ xuất hiện ở đây.

Cho dù vậy, họ không biết ai hay cái gì có thể đang chờ họ

"__Việc này rất nguy hiểm.

Dịch chuyển tức thời trong khoảng cách lớn được cho là ma thuật cấp 5.

Việc dùng loại ma thuật như vậy như một cái bẫy chỉ từng được nghe thấy trong các câu chuyện.

Nơi này chắc hẳn đã được xây nên bởi người nào đó với những kĩ năng ma thuật không tưởng.

Chấp nhận lời mời của đối phương sẽ không có lợi cho ta.

Tôi đề nghị chúng ta đi hướng ngược lại"

"Tuy nhiên, nếu chấp nhận lời mời của đối phương, cô không nghĩ rằng chúng ta sẽ có một con đường sống sót ?

Chẳng phải từ chối lời mời đó sẽ gây thù với họ sao ?"

"Cả hai phía đều rất nguy hiểm.

Rob, cậu nghĩ sao ?"

" Cả hai ý kiến đều có chỗ đúng.

Nhưng tôi có chút ngờ vực về những gì Arche đã nói.

Liệu đây có thật sự là một cái bẫy được đặt bởi người đang trú ngụ tại đây ?

Hay là họ chỉ sử dụng những thứ được tạo ra bởi một phe thứ ba chưa biết ?"

Bọn họ nhìn nhau rồi cùng ngao ngán thở dài.

Ở lại đây và cãi nhau thêm sẽ không giúp được gì.

Họ không có đủ thông tin và quan điểm mỗi người mỗi khác, nhưng họ cần phải đưa ra quyết định ngay bây giờ

"Những gì Rob nói có lý.

Ai biết, có thể nơi này đã được xây cách đây 500 năm"

"Ah, đúng là trong quá khứ có tồn tại nhiều loại ma thuật cấp cao hơn"

"Có phải anh đang nói tới những thực thể đã từng thống trị cả lục địa nhưng rồi đất nước của họ đã sụp đổ gần như tức khắc, chỉ còn thủ đô tồn tại đến ngày nay ?"

"__Bát Dục Vương.

Họ được cho là những người đã truyền bá sự tồn tại của ma thuật ra toàn thế giới.

Nếu đây là một di vật từ thời kì đó, thì có lẽ..."

"...Tôi hiểu rồi.

Nếu vậy thì tôi ủng hộ việc tiến về phía đấu trường.

Suy cho cùng, do chúng ta được đưa đến đây bởi một cái bẫy, họ chắc chắn sẽ không để chúng ta chạy thoát"

Đáp lại lời nói của Roberdyck, tất cả gật đầu hạ quyết tâm, và bắt đầu di chuyển

Khi họ lại gần cánh cửa song sắt, nó dâng lên với tốc độ chóng mặt, như thể nó đã đợi họ nãy giờ.

Thứ đầu tiên họ thấy khi tiến vào đấu trường là tầng tầng lớp lớp hàng ghế khán giả xung quanh đấu trường

Đấu trường này ấn tượng không thua kém gì cái ở Đế Quốc.

Thực chất, thậm chí nó còn nổi trội hơn nhiều nếu xét việc nó được bao chùm bởi những chiếc đèn lồng 'Continual Light', làm cho toàn bộ khu vực sáng rõ như ban ngày

Tất cả mọi người trong 'Foresight' đều rất đỗi kinh ngạc, nhất là khi họ ngước nhìn lên những khán giả

Ngồi trên khán đài là vô số vật thể bằng đất sét, những con búp bê được biết đến với tên gọi là 'golem'

Golem là những sinh vật vô cơ được tạo bởi ma thuật và chúng sẽ luôn ngoan ngoãn thực hiện mệnh lệnh của chủ nhân.

Không cần ăn uống hay nghỉ ngơi, không biết mệt hay bị tàn phá bởi thời giản, chúng rất được trân trọng với tư cách là những hộ vệ và lao công.

Hơn nữa, do việc sản xuất chúng tốn rất nhiều thời giản, công sức và tiền bạc, ngay cả con yếu nhất cũng tốn một lượng đáng kể đồng vàng

Kể cả Hekkeran và cả nhóm, những người hay được trả công hậu hĩnh, cũng khó có thể mua một con như vậy

Chúng là những sản phẩm rất đáng giá, và đấu trường này dường như tràn ngập chúng

Với Hekkeran, điều này thể hiện rằng chủ nhân nơi này giàu tới mức nào, cũng như anh ta cảm thấy cơ đơn đến nhường nào

Như thể đã đến đây rất nhiều lần trước đó, họ liếc nhìn mặt nhau trước khi âm thầm bước về phía trung tâm đấu trường

"Ngoài trời?"

Phản ứng với lời nói của Imina, họ ngẩng đầu lên để rồi chỉ thấy một bầu trời đen nghịt.

Do ánh sáng xung quanh quá mạnh, ánh sáng từ các ngôi sao bị lấn át, nhưng kể như vậy thì không chút nghi ngờ rằng phía trên đấu trường này là một khoảng trời đêm rộng lớn

"Nếu vậy thì chúng ta có thể dùng ma thuật bay để trốn thoát..."

"TOOOOOH!"

Một bóng người nhảy ra từ ban công của khu vực VIP, cùng thời điểm với giọng nói đã cắt lời Arche

Cái bóng đó lộn nhào trên không trong khi đang rơi từ độ cao xấp xỉ một toà nhà sáu tầng, khiến người ta tự hỏi liệu nó có cánh khi nó tiếp đất một cách duyên dáng.

Không có ma thuật nào được kích hoạt ở đây, chỉ thuần sức mạnh thể chất.

Ngay cả một rogue như Imina cũng phải nín thở trước sự hoàn hảo của từng động tác

Cái bóng đó hấp thụ toàn bộ lực va chạm với chỉ một cú nhún gối nhẹ rồi mỉm cười rạng rỡ

Đứng trước họ là một cậu bé dark elf

Đôi tai dài nhô ra từ những sợi tóc vàng óng của cậu bé khẽ giật, tạo ra một sắc vàng rực rỡ như ánh sáng mặt trời

Cậu ta mặc một bộ áo giáp da thuộc bó được làm từ vảy rồng đen tuyền và đỏ thắm, và khoác bên ngoài một cái áo gi lê trắng được thêu chỉ vàng.

Một biểu tượng được thêu trên ngực áo

Nhìn vào đôi mắt khác màu của cậu bé, Imina ngạc nhiên thốt lên

"__Ah!"

"Những kẻ thách đấu đã đến!"

Cậu bé cầm một vật trông như cái roi và nói.

Giọng nói cậu được khuếch đại và vang vọng khắp đấu trường

Cả đấu trường rung chuyển cùng lúc với giọng nói hăng hái và vui vẻ của cậu

Nhìn xung quanh, có vẻ như những con golem vốn bất động nãy giờ giờ đang dậm chân để tạo tiếng

"Người thách đấu là bốn kẻ ngu xuẩn đã dám liều lĩnh đột nhập vào Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick!

Và, đối mặt với chúng là chúa tể của Nazarick, Vị vua tối cao trị vì cái chết, Ainz!

Ooal!

Gown-sama!

"

Cánh cửa phía bên kia đấu trường dâng lên ngay khi giọng nói cậu bé dark elf vang lên.

Từ trong lối đi tràn ngập bóng tối, một sinh vật bước ra ngoài ánh sáng.

Nếu miêu tả trong một từ, đó sẽ là xương xẩu

Một ánh sáng đỏ thẫm chập chờn bên trong hố mắt của chiếc đầu lâu trắng

Nó khoác trên mình một bộ lễ phục dạng áo choàng, và do không một chút cơ thịt ở chỗ bộ áo choàng buộc vào hông, nó trông gầy quá sức tưởng tượng.

Xét việc trên tay không có vũ khí, nó có lẽ là một Magic Caster.

"Ooh!

Và đi theo sau là Tổng Quản Thủ Vệ của chúng ta, Albedo!"

Các thành viên của Foresight nín thở khi họ nhìn thấy người phụ nữ đi theo sau như một người hầu.

Cô ta là một vẻ đẹp tuyệt trần mà ngay cả " Tuyệt Sắc Công Chúa" của Darkness cũng không sánh kịp.

Vẻ đẹp của cô là thứ mà không con người nào có thể đạt tới, và hai chiếc sừng nhẹ nhàng nhô cong ra từ hai bên trán.

Bên hông cô là một cặp cánh đen, trông quá thật nên chúng không thể nào là nhân tạo

Đấu trường rung lên với những tiếng dậm chân, như thể để chào đón sự xuất hiện lần đầu cuả hai người mới, trước khi biến thành những tiếng vỗ tay vang như sấm.

Đấy là một sự đón tiếp phù hợp với sự xuất hiện của một nhà vua

Hai người đó tiến đến chỗ 'Foresight' giữa những tràng vỗ tay vang trời đến từ những con golem xung quanh

"__Tôi xin lỗi," Arche lẩm bẩm."

Chúng ta thành ra thế này là do tôi"

Tiếp sau đây có thể sẽ là trận chiến tàn khốc nhất mà 'Foresight' từng phải đối mặt.

Rất có khả năng một trong số họ sẽ phải bỏ mạng.

Arche dường như tin rằng việc họ bị ném vào tình thế hiểm nghèo này là do bản thân cô.

Nếu không vì gánh nợ của cô, có lẽ họ đã không chấp nhận nhiệm vụ đi khám phá một lăng mộ mà họ hiển nhiên không biết đủ về nó

Nhưng___

"Hey hey, con bé này đang nói năng bậy bạ gì vậy?"

"Đúng vậy, nhận việc này là quyết định của cả nhóm.

Đây không phải là lỗi của cô.

Cô không nghĩ rằng chúng ta vẫn sẽ nhận nó kể cả khi không biết về vấn đề riêng tư của cậu sao ?"

"Mọi thứ là như vậy đấy, nên không cần phải lo lắng"

Hekkeran và Roberdyck mỉm cười trong khi nói còn Imina vỗ nhẹ lên đầu Arche

"Bây giờ, dù rằng đến nước này thì lên kế hoạch là vô ích, chúng ta vẫn cần thảo luận.

Arche, cậu có xác định được danh tính con undead đó không ?:

"__Xét việc nó có vẻ thông minh, có lẽ là một loài skeleton cấp cao ?"

Con skeleton đang được nhắc đến, Ainz, vẫy tay trước mặt họ.

Động tác đó trông như thể nó đang lau thứ gì đó

Tiếng ồn biến mất.

Ngay tức khắc, chuyển động của lũ golem dừng lại, và một lần nữa họ phải trải qua một sự im lặng nặng nề.

Hekkeran cúi đầu thành khẩn trước Ainz, người đang dần quay mặt về phía họ

"Trước tiên tôi muốn gửi lời xin lỗi, Ainz Ooal...dono."

"...Ainz Ooal Gown."

"Tôi rất xin lỗi, Ainz Ooal Gown-dono"

Ainz dừng lại và nâng cằm, như thể hắn ta đang đợi cho một sinh vật hạ đẳng tiếp tục

"Chúng tôi muốn xin lỗi cho việc đã đi vào lăng tẩm này mà không có sự cho phép của ngài.

Nếu ngài có tấm lòng tha thứ, chúng tôi sẽ sẵn sàng đền bù xứng đáng cho những vi phạm của mình."

Thời giản trôi qua trong yên lặng.

Rồi Ainz thở dài.

Tât nhiên, là một undead, Ainz không cần hô hấp.

Nhưng hắn ta làm vậy để truyền tải thông điệp của mình

"Đây là cách các ngươi làm mọi thứở chỗ mình ?

Sau khi ai đó ăn ở nhà ngươi và để lại rác thải thu hút những con dòi, liệu các ngươi có dung thứ cho hắn nhiều hơn một cái chết nhanh gọn ?"

"Con người không phải là những con dòi!"

"Giống nhau.

Ít nhất, đó là với ta.

Hoặc không- chúng thậm chí còn hạ đẳng hơn những con dòi.

Nếu một con dòi được sinh ra thì lỗi thuộc về con ruồi.

Tuy nhiên, các ngươi thì khác.

Các ngươi không bị bẳt buộc, cũng không có bất kì lí do thuyết phục nào để đến đây, nhưng chỉ vì lòng tham, các ngươi tấn công một lăng mộ mà có thể có người sinh sống với mục đích cướp đi của cải nơi đây"

Tiếng cười của Ainz vang vọng khắp đấu trường

"Ah, đừng có để tâm.

Ta không buộc tội các ngươi.

Kẻ mạnh thống trị kẻ yếu là lẽ thường tình.

Bản thân ta đã làm vậy và ta không coi mình là ngoại lệ.

Chính vì có thể có những kẻ mạnh hơn ta mà ta phải đề phòng...Nào bây giờ, thời giản để tán gẫu đã hết.

Dựa theo nguyên tắc kẻ mạnh ăn kẻ yếu, ta sẽ lấy một thứ từ các ngươi"

"Không, thưc chất, có__"

"Im lặng!"

Ainz tuyên bố với giọng không cho phép sự gián đoạn.

"Đừng có chọc tức ta bằng những lời nói dối !

Bây giờ, các ngươi sẽ trả giá cho sai lầm ngu ngốc của các ngươi bằng mạng sống của mình"

"Vậy nếu như chúng tôi có sự cho phép ?"

Ainz khựng lại.

Dường như câu nói đó đã có tác động lên hắn

Hekkeran ngạc nhiên rằng một câu nói lại có ảnh hưởng lớn đến vậy, nhưng tất nhiên anh không để lộ điều đó lên mặt.

Ngay khi mọi thứ tưởng chừng như đã mất, một tia sáng hi vọng đã hiện lên trong bóng tối.

Dĩ nhiên, anh phải nắm lấy nó

"....Tầm bậy"

Đó là một giọng nói nhỏ nhẹ, gần như chỉ thoáng qua

"Hoàn toàn tầm bậy, tất cả không hơn gì một trò bịp bợm.

Các ngươi nghĩ mình sẽ được lợi gì khi chọc giận ta ?"

Sự bất ổn trong hắn ta bắt đầu lan toả, và ngay cả cậu bé dark elf đứng cạnh cũng bắt đầu lộ vẻ lo lắng.

Khi quay sang nhìn người còn lại, toàn thân Hekkeran nổi da gà

Người mỹ nhân sau lưng họ vẫn đang mỉm cười.

Nhưng cô ta đang toả ra một luồng sát khí đủ khiến lông mày của Hekkeran lấm tấm mồ hôi

"Và nếu như đó là sự thật ?"

"...Không..Không....việc đó là không thể.

Tuyệt đối không thể.

Các ngươi đáng lẽ chỉ là những vật hiến tế nhảy múa trong lòng bàn tay ta..."

Ainz lắc đầu và ném sang Hekkeran ánh mắt như thể đang nhìn thấu tâm can anh

" Nhưng...tuy vậy...ta..Đúng, phải rồi, để đề phòng, ta sẽ nghe các ngươi nói... ai cho phép các ngươi ?"

"Ngài không biết ông ta sao ?"

"Ông ta..?"

"Ông ta không để lại tên mình, nhưng ông ta là một con quái vật rất to lớn"

Hekkeran cố gắng tìm ra vạch an toàn để tránh những hiểm nguy đang rập rình

Đó là một câu hỏi mà chỉ những người bị tê liệt bởi sự thiếu quyết đoán mới hỏi, bởi chỉ bằng cách hỏi vậy họ mới biết được cái gì là đúng hay sai

Đấy là một thái độ rất thuần tính người, Hekkeran nghĩ.

Đó không phải phản ứng của một con quái vật, mà là của một kẻ hèn nhát.

Đây là một cơ hội tốt

"Nói ta nghe những gì ngươi đã thấy.."

"...Ông ta rất rất rất to lớn.."

"Rất rất..."

Trong khi Ainz lại chìm vào trong suy nghĩ thêm lần nữa, Hekkeran tự nhủ rằng họ đã tránh khỏi hiểm nguy thêm một lần nữa, và thở dài nhẹ nhõm trong lòng.

Anh ra dấu hiệu cho đồng đội qua từng cử chỉ nhỏ của ngón tay, nhắc họ tìm một lối thoát.

Ainz sẽ không hành động khi chưa xác định được những lời nói của Hekkeran là giả hay thật.

Đó là tất cả thời giản họ có để nghĩ cách thoát ra khỏi đây

"Ông ta có nói gì không?"

Ai biết, người nào đó có thể đã dùng bùa mê hoặc bùa chú chế ngự hoặc bất kì khả năng đặc biệt nào khác...

"Trước đó, tôi mong ngài có thể đảm bảo sự an toàn của chúng tôi"

"Cái gì ?....

Nếu các ngươi thực sự nhận được sự cho phép của một trong những người bạn của ta thi sự an toàn của các ngươi sẽ được đảm bảo.

Không cần phải sợ hãi'

Một từ mới- bạn

Hekkeran phân tích thông tin anh vừa mới nắm được.

Rút ra từ cuộc đàm phán, anh đã biết được rằng Ainz Ooal Gown có bạn và hiện tại họ đang không giữ liên lạc với nhau

Bí quyết của việc bịp bợm là khai thác thông tin mình muốn biết từ con mồi, và rồi dụ hắn mắc lỗi

"...Thế nào ?

Sao im lặng vậy?

Hãy nói ta nghe người các ngươi gặp nói gì với các ngươi"

Cho đến giờ, trò lừa này đã phát huy tác dụng.

Và nó cần phải được tiếp tục.

Lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi

"Ông ta bảo hãy gửi lời chào của ông đến Ainz ở Nazarick"

"..Ainz?"

Sự bồn chồn của hắn bỗng dưng biến mất.

Hekkeran nhận thấy và ý nghĩ "Thôi chết" lộ rõ trên khuôn mặt anh

Hekkeran cứng rắn lại.

Suy cho cùng, những lời đã nói ra không thể rút lại

".....Ông ta bảo, gửi lời chào đến Ainz ?"

"....Đúng vậy"

"Kuhahahahaha!"

Ainz cười khi nghe thấy câu trả lời của Hekkeran.

Đó không phải là một điệu cười hạnh phúc.

Đấy là một điệu cười chỉ có thể miêu tả là đầy phẫn nộ

"Hah...quá đủ cho việc này rồi.

Dù thực sự là nếu suy nghĩ thấu đáo, ta chắc chắn đã có thể thấy nhiều lỗ hổng trong câu chuyện đó"

Chuyển động của Ainz dừng lại, và hắn quay sang nhìn Hekkeran.

Ngọn lửa đỏ thẫm cháy trong hốc mắt hắn đen dần, chìm vào khoảng tối xung quanh cho đến khi con ngươi của hắn chỉ còn là một chấm sáng đỏ.

Hekkeran nhữung người khác lùi lại một bước , như thể chỉ ánh nhìn của Ainz đang tạo áp lực lên người họ

Bên trong ánh mắt đó là một con thịnh nộ thuần tuý

"LŨ RÁC RƯỞIIIIIIIIIIIII!

CÁC NGƯỜI DÁM!

CÁC NGƯỜI DÁM ĐẶT NHỮNG ĐÔI CHÂN BẨN THỈU CỦA MÌNH VÀO NAZARICK MÀ TA, MÀ CHÚNG TA, TA VÀ BẠN TA, GÂY DỰNG!"

Cơn giận quá mạnh liệt khiến Ainz bị mất tiếng.

Hai bả vai hắn đung đưa như thể hắn đang thở hổn hển, và hắn tiếp tục

"VÀ NGƯƠI!

NGƯƠI DÁM SỬ DỤNG TÊN CỦA TA, CỦA BẠN TA!

NGƯƠI DÁM DÙNG NÓ ĐỂ LỪA TA!

ĐỒ CHẾT DẪM!

NGƯƠI NGHĨ ĐIỀU NÀY CÓ THỂ ĐƯỢC THA THỨ SAO ?"

Ainz hét lên với giọng điệu phẫn nộ

Sẽ không ngạc nhiên nếu như cơn giận đó kéo dài mãi mãi.

Tuy nhiên, sự thù oán trong lòng hắn bỗng dưng biến mất, và hắn trở lại với sự bình tĩnh thường thấy

Đó là một sự thay đổi bất chợt, cứ như thể tất cả mọi xúc cảm đã đơn giản bị tắt đi.

Sự thay đổi bất ngờ này khiến cho Hekkeran và toàn đội, những người đang đối mặt với Ainz, cảm thấy có điều gì đó đang thiếu sót

"..Cho dù việc này khiến ta rất tức giân, lỗi không thuộc về phía các ngươi.

Tất nhiên các người sẽ thốt ra một lời nói dối xúc phạm như vậy để bảo toàn mạng sống của mình.....Nói thật, ta vẫn đang rất bực...Ta đoán mình vẫn quá bướng bỉnh.

Albedo, Aura và tất cả những hộ vệ có thể nghe thấy tiếng ta, hãy bịt tai lại!"

Người tuyệt đỉnh mỹ nhân và cậu bé dark elf đó chăm chú lắng nghe.

Cậu bé đút các ngón tay của cậu vào lỗ tai, trong khi người mỹ nhân đó duyên dáng che tai mình bằng hai bàn tay.

Điều đấy chắc hẳn để thể hiện rằng họ sẽ không nghe thấy những gì hắn ta chuẩn bị nói

"Ngay từ đầu, ta đã phản đối kế hoạch để những tên trộm bẩu thỉu đột nhập vào Đại Lăng Tẩm Nazarick này.

Nhưng dù nói vậy, ta hiểu rằng đây là cách tốt nhất và chấp nhận nó"

Ainz nhìn lên trở lại và lắc đầu trong hối tiếc

"Đấy là tất cả.

Giờ nói ba hoa đã kết thúc.

Như một ân huệ cuối cùng, ta đã muốn ban cho các ngươi cái chết danh dự của một chiến binh, những giờ ta đã thay đổi quyết định.

Ta sẽ trừ khử các ngươi như những chính tên trộm"

Trong khi nói như thể đó là vấn đề của người khác, Ainz cởi tấm áo choàng của hắn

Dĩ nhiên, bên trong chỉ có xương.

Một quả cầu đỏ tối lơ lửng bên trong khung sương sườn của hắn, toả ra một cảm giác ghê sợ.

Hắn không trang bị bất kì thừ gì ngoại trừ chiếc quần và đôi ủng....Không, còn một vật phẩm khác.

Trên cổ hắn có một chiếc vòng làm bằng da thuộc, vởi một mảnh xích bị vỡ một nửa treo trên đấy

"Ohhhhh!"

Một âm thanh kì lạ phát ra trên đầu họ

Nhìn lên, họ có thể thấy nửa thân trên của một cô gái tóc bạc nhô ra khỏi khu vực VIP.

Cô ta ngay lập tức bị kéo lại bởi một cánh tay đang đeo một chiếc găng màu xanh lá

"Cô ta đang làm cái gì vậy ?"

"Tí nữa tôi sẽ mắng cô ta"

Khi họ lấy lại được ý thức và hướng sự tập trung trở lại về phía Ainz, hắn ta đã tạo ra sẵn một thanh kiếm đen và một chiếc khiên đen tròn từ hư không

"Bây giờ thì ta đã sẵn sàng.

Hãy bắt đầu"

Hắn khẽ dạng chân ra- đó là một thế tấn công

"Albedo và Aura, các người có thể bỏ tay ra được rồi"

Hai người được nhắc đến phản ứng ngay lập tức, và đưa tay trở lại hai bên

"Tâm trạng ta đang rất tệ.

Nghĩ đến việc gặp phải những người như thế này.

Nên ta chưa giết chúng vội mà sẽ chơi đùa với chúng, và ta để việc trừ khử cho các người.

Bây giờ, hãy bắt đầu"

Khi Hekkeran quan sát Ainz với kiếm và khiên trong tay, ý nghĩ đầu tiên trong đầu anh là đối phương không phải là một chiến binh hay kiếm sĩ.

Chính xác hơn, anh sẽ nói rằng hắn ta trông như một con quái vật, loại thường sử dụng sức mạnh thể chất vượt trội để áp đảo đối thủ

Cả tư thế lẫn thế đứng của hắn trông như của dân nghiệp dư.

Nhưng toàn thân hắn toả ra một thứ áp lực nặng nề, thu hút mọi sự chú ý.

Với một sinh vật như vậy, nước đi chết người nhất họ có thể làm đơn giản chỉ là tấn công.

"Không xông vào ?

Nếu vậy thì hãy để ta"

Ainz xông đến trong khi chưa dứt lời

Hắn sở hữu một tốc độ khủng khiếp có thể thu gọn khoảng cách giữa hắn và đối phương trong tức khắc

Ngay sau đó hắn tung một nhát chém mạnh dọc từ trên xuống

Đòn tấn công đó có quá nhiều sơ hở, nhưng bù lại nó sở hữu sức mạnh huỷ diệt.

Trong tay một sinh vật với sức mạnh thể chất vượt trội, nó là một nhát kiếm có thể giết bất kì thứ gì nó chạm vào

Đỡ trực tiếp sẽ rất nguy hiểm

Hekkeran đưa ra kết luận đấy trong tức khắc khi anh cảm nhận được đường kiếm tốc độ cao đang bay về phía mình.

Một cú chặn trực tiếp sẽ dẫn đến một cuộc đấu sức mạnh, và anh biết rõ mình sẽ bị áp đảo nếu anh dùng sức đấu lại Ainz

Nếu đã vậy thì chỉ còn một lựa chọn___

Thanh kiếm của Ainz chém thẳng xuống mặt đất, tiếng vang và sự rung chuyển do thép va vào thép phai dần vào không khí

__Gạt đòn đánh và hướng nó lệch khỏi người ạnh

Thông thường, sau khi đòn đánh bị gạt, người tấn công sẽ bị mất thăng bằng và đấy sẽ là cơ hội tốt để phản công.

Nhưng Ain thậm chí đã không di chuyển.

Cứ như thể hắn đã biết rõ những sự kiện sẽ xảy đến tiếp theo , và hắn quay trở lại tư thế ban đầu

Hekkeran nhận ra rằng anh đã mắc phải một sai lầm rất lớn

Không tốt!

Mình đã quá xem thường hắn!

Nhưng việc duy nhất mình có thể làm là tiếp tục chiến đấu

Anh nhắm vào đầu của Ainz.

Võ kĩ anh sử dụng là___

"Twin Blade Strike!"

Hai thanh kiếm vẽ nên những đường cong loé sáng trên không trong khi cắt gập vào đầu Ainz.

Thông thường, những vũ khí dùng để đập sẽ hiệu quả hơn khi đối mặt với một đối thủ loài skeleton như Ainz, nhưng Hekkeran lại giỏi sử dụng vũ khí chém hơn, và anh không tự tin bằng trong việc sử dụng vũ khí đập.

Mục đích chính của anh là cố gắng đả thương Ainz.

Anh sẽ cố gắng tung càng nhiều đón tấn công vào Ainz càng tốt, không cần biết chúng trúng đích hay trượt, với mong muốn rằng ít nhất một trong số chúng sẽ vượt qua và đả thương hắn

Hai thanh kiếm đôi tăng tốc về phía đầu đối phương

Một người bình thường sẽ dính toàn bộ sát thương

Một đối thủ hạng nhất có thể sẽ chỉ bị xước nhẹ

Nếu đối thủ ở đẳng cấp cao ?

"Hnh!"

Ainz đưa khiên ra chặn đường kiếm.

Người thường sẽ không thể làm được việc này, nhưng với tốc độ và sức mạnh áp đảo, điều đấy là có thể

"Magic Arrow!"

"Lesser Dexterity!"

Ngay khi chiếc khiên đỡ hai nhát kiếm, ma pháp của Arche lập tức bắn một tia sáng trắng về phía Ainz.

Cùng lúc đó, trong khi tiếng kim loại va chạm vẫn còn vang vọng trong không khí, Roberdyck niệm một ma pháp tăng cường sự nhanh nhẹn

"Trò trẻ con"

Ainz thậm chí không thèm nhìn về phía Arche.

Mũi tên ánh sáng dần biết mất trước khi nó có thể chạm vào Ainz.

Sự kinh ngạc lộ rõ trên khuôn mặt của Arche

"Miễn trừ ma thuật?

Nhưng từ đâu?"

"Hmph!"

Để đáp lại, Ainz vung khiên về phía mặt Hekkeran

"Một cú đập khiên hử!"

Tên một kĩ năng chiến đấu cơ bản khá phổ biến hiện lên trong đầu anh.

Hekkeran quyết định biến sự hiểm nguy này thành một cơ hội và bắt đầu hành động.

Anh nhắm vào phần bụng, nơi đã trở thành điểm mù trong phòng ngự do chiếc khiên đồ sộ

Tuy nhiên, Ainz dễ dàng hất vũ khí của anh sang một bên với thanh kiếm đen

Hắn ta nhìn ra đòn đó!

Mắt anh dõi theo chiếc khiên đồ sộ như một bức tường khi nó đang tiến gần và anh kịp tránh đòn tấn công đó trong đường tơ kẽ tóc- và rồi một chiếc ủng sắt đá anh từ phía dưới

Hekkeran thường không sợ một cú đá bình thường.

Tuy nhiên, sau những pha chạm kiếm ngắn ngủi, anh hiểu rõ rằng nhờ sức mạnh vượt trội- cho dù không có chút cơ bắp nào- bất kì đòn tấn công nào đến từ Ainz đều có thể giết anh ngay trong một nhát.

Dính một đòn đồng nghĩa với việc bị thương trần trọng

Hekkeran hoảng sợ lăn ra xa.

Nếu không nhờ sự hỗ trợ từ Roberdyck, chuyện đó là không thể.

Áp lực đến từ lúc cú đá bay ngang qua và cắt mất một vài sợi tóc trên đầu anh, khiến anh lạnh sống lưng

"Lối này!"

Imina bắn hai mũi tên từ cây cung của mình.

Do cô đã hét lên, đó không phải là một đòn đánh lén, và Ainz dễ dàng tránh nó

Những mũi tên bay sượt qua hắn và trượt mục tiêu

Ngay từ đầu, tên không có tác dụng với những quái vật loài skeleton như Ainz.

Cô đã mong rằng hắn sẽ không thèm tránh nó và nhận đòn một cách bình thường, nhưng dường như chuyện đó sẽ không xảy ra.

Những mũi tên cô đã bắn ra có đầu bẹp như một cái thuổng; chúng là những mũi tên ma thuật được thiết kế đặc biệt để gây sát thương đập.

Nếu chúng bay trúng mục tiêu, chúng có thể sẽ gây ra được sát thương đáng kể ngay cả trên những đối phương loài skeleton

Ít nhất, mọi lẽ ra phải diễn ra như vậy, nhưng kể cả khi không phải, không có gì phải hối tiếc.

Hekkeran nhân cơ hội đứng dậy và giả tăng khoảng cách giữa anh và Ainz.

Tiếng hét của Imina đã cho anh cơ hội đứng dậy

"Twin Blade Strike!"

"Hah!"

Hai nhát kiếm dễ dàng bị đánh bật bởi duy chỉ một thanh kiếm.

Va chạm từ cú giảo kiếm đó khiến tay cầm của Hekkeran rung lên

Đúng là một tên phiền toái, liệu đây là những gì sẽ xảy ra khi chúng ta huấn luyện một con quái vật với sức mạnh siêu nhiên như một chiến binh?

Chính xác hắn ta mạnh đến cỡ nào vậy?

Cái giá phải trả cho việc liên tục sử dụng tuyệt chiêu kết liễu là việc kiệt quệ về mặt tinh thần.

Não anh đang hét lên do hoạt động quá sức, nên Hekkeran quyết định lùi lại

Tất nhiên, Ainz không cho phép điều đó

"Làm như ta sẽ để ngươi chạy thoát!"

Ainz xông lên.

Điều đó đã dễ dàng được dự đoán trước- Chạy lùi lại sẽ chậm hơn chạy tiến lên

Vừa khi anh chuẩn bị bị bắt kịp, một thứ gì đó rít lên trên không và

bay sượt qua một bên mặt anh

Một mũi tên tốc độ cao đến từ phía sau lưng Hekkeran, được che dấu bởi cơ thể anh.

Thông thường, một người bình thường sẽ không thể tránh kịp.

Tuy nhiên, đối với Ainz và phản xạ phi thường của hắn, điều đó là vẫn chưa đủ

"Flash!"

"Lesser Strength!"

Một ngọn lửa ánh sáng nổ tung ngay trước mặt Ainz.

Dù hắn có miễn trừ nó hay không, phép thuật đó đáng lẽ vẫn sẽ làm mù hắn trong một thời giản, nhưng dường như nó vô ích với Ainz.

Tất cả những gì nó làm được là chọc giận hắn

"Những kẻ chen ngang phiền phức!"

Ainz tặc cái lưỡi không tồn tại của mình trước mặt Hekkeran, người đã thu gọn khoảng cách nhờ vào sức mạnh và sự nhanh nhẹn đã được tăng cường của mình

"Reinforce Armor!"

"Anti-Evil Protection!"

Ma pháp hỗ trợ của Arche và Roberdyck đã làm tăng cường sức phòng thủ của Hekkeran

Sau khi tránh đòn tấn công của Hekkeran và đánh bật kiếm của anh ta, Ainz vừa định đánh trả thì một mũi tên bay thẳng vào mặt hắn

"Hmph!"

Cái cách Ainz dễ dàng tránh mũi tên đó chỉ bằng việc nghiêng mặt xứng đáng với tư cách chủ nhân lăng tẩm này, và một kiếm sĩ quái vật

Hekkeran lợi dụng kẽ hở ngắn được tạo ra nhờ đợt bắn hỗ trợ để lùi lại, và người anh chảy đầy mồ hôi do đợt giảo chiến ngắn nhưng dữ dội

Anh đã luôn biết điều này, nhưng Ainz Ooal Gown thật sự rất mạnh

Sức mạnh thể chất của hắn là một thứ mà con người không thể chạm tới.

Tệ hơn nữa, hắn có kỹ thuật để phát huy toàn bộ sức mạnh và tốc độ không tưởng đó.

Khả năng quan sát của hắn có thể nhìn ra những đòn đánh nhử.

Hắn sở hữu kĩ năng của tất cả những thành viên của Foresight.

Cộng với khả năng miễn trừ ma thuật với thanh kiếm và khiên được niệm phép trên tay, hắn là tất cả những gì một chiến binh mong ước

Nhưng có một lí do họ có thể đánh ngang với một con quái vật như vậy

Thú thực, anh đã gặp rất nhiều khó khăn trong việc cầm cự.

Nếu anh tính sai góc chém xuống của thanh kiếm và đỡ trượt, kiếm anh sẽ gãy và anh sẽ bị thương trầm trọng.

Một lỗi nhỏ trong việc phán đoán tốc độ của thanh kiếm đen đó cũng đủ khiến anh bị chém làm đôi.

Việc anh sống sót đến giờ cũng nhờ may mắn

Tuy vậy, còn một lí do quan trọng hơn thế

Lí do đó là sự phối hợp của toàn đội

Chính là vì họ chiến đấu cùng nhau, hiểu rõ ý nghĩ của nhau , mà họ có thể di chuyển và hành động như một thể hợp nhất

Đó chính là cách một đội đoàn kết như Foresight có thể đứng trước kẻ mạnh nhất, Ainz Ooal Gown

Một nụ cười hiện lên trên góc miệng Hekkeran

Cho đến giờ, Ainz vẫn không hề hấn gì.

Dĩ nhiên, hắn ta rất mạnh.

Nhưng hắn ta không phải bất khả chiến bại

Với niềm tin chắc nịch trong lòng, anh vung cặp kiếm đôi của mình

Nhát kiếm nhanh nhất mà cơ thể đã được cường hoá của anh có thể tạo ra bị đánh bật bởi chiếc khiên đen tròn.

Những mũi tên bay đến bị chặn bởi thanh kiếm đen.

Arche và Roberdyck lợi dụng thời cơ này để cường hoá Hekkeran thêm nữa

Từ khi Ainz tặc lưỡi, sự thù địch của hắn hướng đến họ đã yếu đi nhanh chóng

Sau khi xem xét xem có nên dồn ép tấn công, Hekkeran quyết định lui lại và điều hoà nhịp thở đang rối loạn của mình.

Undead như Ainz sẽ không thấy mệt cho dù hắn có chiến đấu trong bao lâu hay giản khổ đến nhường nào, nhưng một con người như Hekkeran và những người khác sẽ cảm thấy kiệt sức.

Kéo dài trận chiến sẽ là một ý tồi.

Anh cần phải nghỉ mỗi khi anh có cơ hội

"Vậy...đúng như ta nghĩ, ta vẫn không thể ra đòn quyết định.

Ta ngỡ rằng mình có lợi thế về sức mạnh, kĩ năng và biết rõ những gì các ngươi có thể làm, nhưng khi thực sự giảo chiến, ta vẫn có cảm giác lo lắng.....về việc như là, sao ta chưa hạ được bất kì ai trong các ngươi ?"

Ainz nhún vai tỏ vẻ khó chịu.

Hekkeran, người đang nhìn sang Ainz ở phía đối diện, không cảm thấy tức tối với giọng nói kẻ cả đó

Nói thật, đây là lợi thế của việc làm việc nhóm.

Hekkeran cười như thể anh vừa được khen ngợi

Ngay giữa chừng, người mỹ nhân vốn giữ im lặng cho đến giờ cuối cùng cũng cất tiếng

"Ainz-sama, có lẽ chúng ta nên chấm dứt giờ chơi tại đây"

"Cái gì?"

"Thứ lỗi cho sự vô lễ của thần, nhưng thần cảm thấy khó tin khi nghĩ rằng ngài vẫn để những kẻ đểu giả này, những tên trộm dám sử dụng tên của các Đấng Tối Cao để lừa ngài, tiếp tục sống.

Có lẽ đây là thời điểm ngài nên ban cho chúng ân huệ cuối?"

"Này Albedo.

Nếu cô nói với Ainz-sama như vậy__"

"__Không Aura, đó là một ý hay"

Ainz lắc đầu

"Và thế là đủ.

Ta đã rút ra đủ kinh nghiệm từ trận chiến này"

"Thực sự rất tuyệt vời.

Đúng như mong đợi từ chúa tể trị vì chúng thần"

"Hah, vâỵ sao.

Nếu vậy thì đây đúng là một điều đáng ăn mừng .

Tuy ta biết ngươi chỉ đang cố chiều theo ta, được khen bởi một chiến binh vượt xa ta vẫn làm ta vui lòng"

"Thần không dám mơ về việc lừa ngài, thần thực sự nghĩ như vậy"

"Vậy ư!

Nếu thế thì cho ta cảm ơn.

Cocytus có thể đánh giá ta lúc sau, và ta vẫn cần nghe ý kiến của ngươi về những buổi luyện tập như thế này trong tương lai"

Sau khi gật đầu vài lần và cảm thấy mãn nguyện với bản thân, Ainz quay về phía 'Foresight"

Bầu không khí giữa họ đã thay đổi, và Hekkeran có linh cảm xấu về việc này

Bản năng đã từng giúp anh thoát khỏi biết bao nhiêu tình thế sống còn giờ đang hét lên: Nguy hiểm đang hiện diện

" Bây giờ, giờ chơi đùa với kiếm đã kết thúc.

Đã đến lúc cho một thú vui khác"

Ainz ném bỏ thanh kiếm và chiếc khiên hắn đang cầm trên tay ra một bên, và chúng biến mất trước khi kịp chạm xuống đất

"Cái gì?!"

Vứt bỏ vũ khí là một dấu hiệu thường thấy cho việc từ bỏ trận chiến.

Tuy vây, thái độ của Ainz không có vẻ gì của việc đầu hàng

Đó không phải là điệu bộ của một kẻ đầu hàng

Không đoán được Ainz đang nghĩ gì, Hekkeran tràn ngập trong sự khó hiểu

".....Ngươi định làm gì ?"

Trước câu hỏi đó, Ainz cười.

Đúng hơn, hắn có vẻ như đang cười

Hắn chậm dãi dang rộng đôi tay.

Đó là một hành động khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh một thiên sứ vươn tay đến những con chiên, hay một bà mẹ đón đứa con mình vào vòng tay, một biểu hiện của sự yêu thương dành cho vật trước mặt mình

"Các ngươi không hiểu sao?

Vậy để ta giải thích theo cách các ngươi có thể hiểu được" Ainz cười" Ta sẽ chơi với các ngươi, vậy hãy thể hiện hết mình, con người"

Bầu không khí đã thay đổi___

Hắn đã từ bỏ vũ khí của mình, nên lẽ ra hắn phải yếu đi.

Nhưng Hekkeran có cảm giác Ainz hiện đứng trước mặt anh mạnh hơn bao giờ hết.

Quả thật, dường như cơ thể hắn to ra trước mặt họ, khiến sự hiện diện của hắn trở nên thật ngột ngạt

Một sinh vật trở nên mạnh hơn khi từ bỏ thanh kiếm

Nếu nghĩ về điều này thì chỉ có hai câu trả lời thích đáng.

Một sẽ là hắn là một trong những monk chuyên rèn luyện cơ thể mình thành những vũ khí sống.

Nhưng nếu là vậy, lối đánh trước đó-cách hắn tránh đòn- dường như chưa đủ điêu luyện để cho hắn là một trong số họ

Nếu vậy, lựa chọn còn lại__

"Hắn là một Magic Caster?"

Giọng nói phát ra từ phia Arche, người đưa ra cùng kết luận với Hekkeran

Đúng như vậy.

Đấy là câu hỏi hiện tại cho họ.

Sinh vật trước mặt họ, Ainz Ooal Gown- hắn ta là một Magic Caster sao ?

Việc họ không nghĩ đến điều này trước đó là dễ hiểu.

Ai có thể tưởng tượng rằng một Magic Caster lại có thể đánh ngang với Hekkeran, chiến binh mạnh và điêu luyện nhất trong nhóm?

Magic Caster- đặc biệt là Magic Caster ma thuật hệ- thường có cơ thể yếu hơn những chiến binh.

Suy cho cùng, thay vì rèn luyện cơ thể, họ dùng thời giản đó vào việc học ma thuật.

Vì thế, một Magic caster có thể đánh ngang với chiến binh là không tồn tại

Đó đơn giản là lẽ thường

Một sinh vật có thể phá vỡ cách nghĩ đó – Ai có thể tưởng tượng rằng một kẻ như vậy lại đang đứng trước mặt họ ?

Do vậy, trong những lời nói của Arche có mang theo chút hy vọng rằng đó không phải sự thật, và mong ước rằng giả thuyết của cô bị bác bỏ.

Bởi vì nếu như nó là sự thật, điều đó có nghĩa rằng Ainz tự tin vào khả năng của mình với tư cách là một Magic caster hơn khi hắn là một chiến binh

"Các ngươi cuối cùng mới nhận ra ?

Thật là một lũ ngu xuẩn.

Tất nhiên, ta chỉ có thể mong chờ mức độ thông minh cỡ này đến từ những tên vô lại đáng thương dám làm dơ bẩn Nazarick của ta- không, của chúng ta"

Tuy nhiên, một khi Arche vẫn còn ở đây, Hekkeran và những người khác có thể chối bỏ điều đó

"Arche!

Liệu gã này có thật là một Magic caster ?"

"Không!

Tôi dám chắc chuyện này!

Ít nhất thì hắn ta cũng không phải một Magic caster ma lực hệ!"

"Hm?

Và thế nghĩa là sao?"

"__Ta không cảm nhận được bất kì mana nào trong ngươi"

"Ahhh.

Vậy ra ngươi dùng phép dò tìm.

Thật bất lịch sự"

Ainz giương đôi tay của hắn ra trước mặt Hekkeran và những người khác.

Đúng như mong đợi từ một undead, đôi tay đó không có gì ngoài xương.

Hắn giơ ngón tay ra để lộ từng chiếc nhẫn đeo trên mỗi ngón tay

"Một khi ta tháo chiếc nhẫn này, ngươi sẽ hiểu.

Ta cũng đã cho các thuộc hạ của ta mượn chúng"

Ainz vừa nói vừa tháo một chiếc nhẫn ra khỏi tay phải.

Và rồi__

"Uuuuoooggh!"

Đó là tiếng nôn mửa.

Sàn nhà bắn đầy một thứ dịch nhớt dính và một mùi chua ôi tỏa ra xung quanh 'Foresight'

"Ngươi đã làm gì ?!"

Imina lườm Ainz trong khi chạy đến đỡ Arche.

Ainz tỏ vẻ khó chịu, nhưng vẫn trả lời với giọng không hài lòng

"Ngươi có ý gì khi nói ta đã làm gì con bé đó ?

Sự bất lịch sự của các ngươi cũng nên có giới hạn, nôn ra ngay khi thấy mặt ai đó "

"__M-mọi người, chạy đi!"

Arche hét lên trong khi nước mắt chảy ra bên khoé mắt

"Tên này là một con quái v-uuuuuuuuurrrrrrrrrrggggghhhhhh!"

Không thể chịu nổi, Arche nôn ra lần nữa.

Ngay lúc đó, Hekkeran đã hiểu ra vì sao cô ấy lại nôn

Ainz đã không làm gì cô ấy cả.

Đúng hơn, cô ấy đã không thể chịu nổi nỗi kinh sợ và sự căng thẳng cô cảm thấy khi nhìn thấy lượng mana khổng lồ bao quanh Ainz, và cô đã nôn mửa

Và thế nghĩa là__

"__Chúng ta không thể đánh bại hắn!

Sức mạnh của hắn hoàn toàn ở đẳng cấp khác!

Ngay cả từ 'quái vật' cũng không xứng với hắn!"

Arche bắt đầu rên rỉ với từng giọt nước mắt chảy trên má

"Không thể nào không thể nào không thể nào—-"

Imina ôm chặt Arche vào ngực mình.

Cô gái đó lắc đầu một cách dữ dội như thể cô đã trở nên điên dại

"Bình tĩnh lại đi!

Roberdyck!"

"Hiểu rồi! [Lion's Heart] !"

Dưới sự ảnh hưởng của ma thuật của Roberdyck, Arche đã dần hồi phục khỏi sự hoảng sợ bám lấy mình.

Như một chú hươu sơ sinh, cô chập choạng đứng lên bằng những đôi chân vẫn còn run rẩy, sử dụng cây gậy phép của cô như một cái nạng

"__Mọi người, chúng ta phải chạy thoát ngay bây giờ!

Đây không phải là một sinh vật con người có thể đánh bại!

Đấy là một con quái vật không tưởng !"

"Hiểu rồi, Arche!"

"Ừ, tôi hiểu rồi.

Khi hắn tháo chiếc nhẫn đó ra, cả thế giới dường như thay đổi.

Tôi cảm thấy nổi da gà khắp người"

"Đúng vậy, Mạnh cũng là không đủ để diễn tả con quái vật này"

Mức báo động ở ba người họ đã lên đến đỉnh điểm.

Họ nhìn Ainz chăm chú hơn bao giờ hết.

Trên mặt họ lộ rõ nét mặt hiểu rõ rằng chỉ một phút lơ là cũng đủ dẫn đến cái chết của họ

"Có vẻ như chúng sẽ không để ta chạy thoát"

"Thời điểm chúng ta quay lưng lại là lúc chúng ta chết.

Cho dù tôi có cảm giác rằng chỉ liếc mắt đi cũng là quá đủ"

"Chúng ta cần kéo dài thời giản hoặc chúng ta sẽ không thoát được"

"...Không xông vào?"

Tất nhiên, Hekkeran sẽ không bị mắc bẫy của Ainz, kẻ đang gãi hộp sọ của mình với một ngón tay dài một cách lười biếng.

Sức tấn công của đối phương vượt xa tất cả những sinh vật đã từng tồn tại.

Điều đó nghĩa rằng họ chỉ còn có thể dựa vào một thứ

Khi Ainz bắt đầu niệm chú- Magic caster thường dễ bị tổn thương nhất khi họ đang niệm chú.

Nếu hắn dùng phép niệm ngầm thì mọi chuyện sẽ kết thúc, nhưng kể cả vậy thì vẫn còn một cơ hội nhỏ nhoi cho họ

Như thể đang kéo căng dây cung, Hekkeran tập trung tất cả sưc lực trong cơ thể mình

"Vậy ta sẽ đi trước. [Touch of Undead]"

"Đó là loại ma thuật gì vậy ?

Arche!"

"Tôi không biết !

Tôi chưa bao giờ nghe đến nó!"

Đám sương đen phủ quanh tay phải của Ainz là một thứ ma thuật chưa biết đủ khiến tất cả bọ họ phải đề phòng.

Hekkeran căng cơ chân mình để sãn sàng tránh bất kì lúc nào.

Những đồng dội đằng sau anh cũng lo sợ một đòn tấn công phạm vi rộng, và bắt đầu đứng cách xa nhau

Thay vì thế, Ainz chỉ bắt đầu bước về phía họ

Hekkeran mở tròn xoe mắt.

Đó là một cách di chuyển đầy sơ hở và không một chút phòng bị.

Đó không phải là cách di chuyển của một chiến binh dày dặn.

Anh biết đó là một cái bẫy nhưng anh không biết điều mà Ainz đang nhắm đến

Hắn ta đang cố gắng sử dụng ma thuật..... hay đấy là một dạng ma thuật phạm vi gần?

Hay là một loại phòng thủ?

Hekkeran có biết về những loại phép thuật phổ biến hơn, nhưng công việc của Hekkeran không phải là Magic caster, do đó anh không nhìn ra được ý định của Ainz

"Lùi lại!"

Tiếng hét phẫn nộ của Imina xé toạc không khí, y như những mũi tên cô bắn về phía Ainz

Sử dụng một kĩ năng đặc biệt, cô bắn ba mũi tên cùng một lúc, nhưng Ainz đánh bật chúng ta với bàn tay xương xẩu của mình một cách điêu luyện

"..Ngươi đang chắn đường"

Đó là một giọng nói nhỏ nhưng lạnh lẽo

Đốm lửa trong hốc mắt trống đó khẽ bập bùng, nhưng chỉ Hekkeran, người đang đứng trước theo dõi từng cử chỉ của Ainz, nhận thấy

Một cảm giác bất an hiện lên, và hình dáng của Ainz biến mất

Hekkeran quay lại, tin vào bản năng của mình.

Trong mắt anh, anh thấy khuôn mặt kinh ngạc của đồng đội.

Tuy nhiên, không có thời giản để giải thích.

Đặc biệt với Imina.

Ainz đang đứng đằng sau Imina, chậm rãi đưa tay về phía cô

Imina!

Cô ấy không nhận thấy!

Mình cần-không, đây không phải là lúc cho một việc vô ích như vậy

Khi đang sử dụng võ kĩ để phóng về phía Imina nhanh nhất có thể , một sự bối rối bất chợt chạy ngang qua đầu Hekkeran

Liệu bảo vệ Imina có phải là một bước đi sáng suốt ?

So với Arche và Roberdyck, những người có thể sử dụng ma pháp hỗ trợ, tầm quan trọng và sự hữu dụng của Imina là không cao.

Cách tốt nhất để tăng khả năng sống sót của họ là loại bỏ những vật cản dưới chân mình

Tuy vậy,__

Chết tiệt!

Đó không phải là việc một thủ lĩnh nên làm.

Cho dù nó đồng nghĩa với việc phản bội đồng đội mình, Hekkeran không ngừng bước.

Cảm xúc của anh đã lấn át lĩ lẽ trong chuyện này

Anh muốn cứu Imina.

Tất cả chỉ có vậy

Hình ảnh Imina nằm trên giường hiện lên trong đầu anh.

Anh đắng lòng cười với bản thân, bởi vì trong một tình huống sống còn, tất cả những gì anh có thể nghĩ đến là tấm thân phẳng lì của cô

Cho dù vậy- anh càng tăng thêm sức mạnh lên đôi chân mình

Đó là sức mạnh của một người đàn ông muốn bảo vệ người phụ nữ của mình

"Tránh ra!"

Cú đột phá bất chợt của Hekkeran đã tạo ra sự bối rối, và rồi một kẽ hở.

Trước khi Ainz có thể chạm vào cô, Imina đã bị đẩy ra

Ainz đang tính xem cái gì nên là ưu tiên đầu tiên của hắn- giảm nỗi đau của chúng, một giọng nói nhỏ thì thầm trong đầu hắn- người đàn ông xuất hiện ngay trước mặt hắn, hay người đàn bà đã thoát được

"Này!

Tao đây, tên khốn!"

Theo sau tiếng hét của mình, anh sử dụng võ kĩ

Đầu tiên, anh sử dụng 'Limit Breaker'.

Sẽ có một cái giá phải trả, nhưng nó tăng số lượng võ kĩ anh có thê sử dụng cùng lúc.

Tiếp theo là một kĩ năng làm cho cơ thể anh có cảm giác như có cái gì vỡ bên trong, 'Dull Pain'.

Ngay sau đó là 'Physical Boost', 'Iron Fist' và 'Twin Strike Blade' đã được cường hoá

Đòn tấn công mạnh nhất của anh được sinh ra từ đây

Hai thanh kiếm đôi của anh sáng lên

Hekkeran dựa vào việc Ainz đã quen với những đòn kiếm của anh sau đợt giảo chiến trước đó, nên một sự thay đổi bất chợt về tốc độ sẽ làm các giác quan của hắn bối rối và sẽ khó hơn để tránh.

Đó là lời dự đoán của một nhát chém có thể kết thúc trận chiến ngay tức khắc

Ainz không phản ứng với nó

Thành công rồi!

Vừa khi anh nghĩ rằng thanh kiếm mình đã chém qua cái hộp sọ không phòng bị đó, cái cảm giác chạy vào đôi tay anh chắc chắn không phải là cảm giác thép cắt qua xương

Miễn trừ đòn chém?!

Anh đã từng có những trải nghiệm tương tự trong những cuộc thám hiểm với tư cách là Worker

Hắn miễn trừ với đòn chém lẫn đòn đâm ?

Hắn là loại quái vật gì vậy ?

Trong khi đang sợ hãi cố gắng rút lui, Hekkeran cảm nhận được một sự lạnh lẽo như băng giá bủa lấy trán anh.

Đó là bàn tay của Ainz.

Hekkeran cảm thấy như mình đã bị kẹp trong cái kìm, muốn chay thoát nhưng không thể nào di chuyển

"Hekkeran!"

"Imina!

Hắn miễn trừ với các đòn chém!"

Hekkeran cố gắn loại bỏ cơn đau nhói và thông báo những gi anh đã biết tới đồng đội.

Khi anh bị nắm ở đầu, anh có cảm giác cả thân mình bị nâng lên.

Cho dù anh dùng tay cầm kiếm đập vào cánh tay Ainz, bàn tay nắm chặt đầu anh không có vẻ gì là nắm lỏng ra

"Sai.

Không cần biết các ngươi chém, đâm hay đập- không một đòn tấn công yếu như vậy có thể tạo một vết xước trên người ta"

"..Đấy..Cái gì ?

Ngươi đang giở trò lừa bịp gì vậy ?

Thật không công bằng!"

"Hắn đang nói dối!

Imina, nếu đó là sự thật thì không có lí gì hắn lại đánh cả.

Hắn chắc hẳn phải có điểm yếu!"

"__Ta sẽ không để bị lừa đâu!"

"Thật đáng buốn khi các ngươi không tin vào sự thật ngay trước mặt mình.

Ta đã nghĩ rằng các ngươi đã nhận ra từ cuộc giảo tranh và cuộc đàm thoại chúng ta có, rằng các ngươi không hơn gì những vật thí nghiệm.

Phải chăng trận đánh nhỏ vừa rồi đã cho các ngươi hi vọng rằng các ngươi thực sự có thể thắng ?

Hãy coi đó như là ân huệ của ta trước khi các ngươi đi xuống địa ngục"

"Ân huệ kiểu gì vậy ?

Đồ chó chết, tên khốn nạn, thả Hekkeran ra!"

Mũi tên bay đến ngay khi câu nói chấm dứt.

Tuy nhiên, Ainz chỉ đứng yên, và cơn đau trên trán Hekkeran vẫn tiếp tục không đổi

"Ngươi thực sự muốn làm vậy ?

Ngươi có thể bắn trúng anh chàng này"

Nỗi đau khiến Hekkeran kinh sợ, một nỗi sợ rằng đầu anh sẽ bị bóp nát bởi bàn tay đó bất cứ lúc nào.

Cho dù anh vùng vẫy, Ainz vẫn không dịch chuyển dù chỉ một li.

Nó giống như tấn công một tảng thép- người duy nhất Hekkeran tổn thương là bản thân anh

"Có đau không Đừng lo.

Ta sẽ không giết ngươi như vậy đâu.

Một tên trộm đáng thương như ngươi không xứng đáng với ân huệ đấy- [Paralysis]"

Cả người anh như đông cứng lại.

Không, không phải là đông cứng, cơ thể anh đã bị tê liệt

"Hmm, nếu ta dùng [Paralysis], thì có lẽ [Touch of Undead] là hơi phí"

Hekkeran nghe thấy từng lời nói, nhưng anh không hiểu chúng

Dây cung của Imina rít lên khi cô liên tục bắn hàng loạt mũi tên, nhưng đáp lại nó chỉ là một tiếng cười nhẹ

"Vậy, liệu các ngươi có thể chống cự đến bao... không, hãy vùng vẫy càng nhiều càng tốt.

Nó sẽ chỉ làm tăng sự tuyệt vọng của các ngươi"

Chạy đi

Miệng của Hekkeran không thể di chuyển để thốt ra lời anh muốn nói

Đây không phải là một đối thủ mà họ có thể tránh chỉ bằng cách chạy thoát.

Nhưng đánh lại sẽ còn ngu xuẩn hơn.

Điều đó càng trở nên chính xác bởi một khi chủ lực bị hạ, cả đội hình chiến đấu sẽ tan nát

"Bây giờ thì ai sẽ là người tiếp theo?

Tất nhiên, các ngươi có thể xông vào cùng một lúc, nhưng điều đó sẽ rất buồn chán, phải không ?

Imina quay sang nhìn Hekkeran, người đang nằm bệt trên sàn đấu trường

Anh ấy chưa chết.

Nhưng trông như đã chết vậy.

Cô chắc chắn sẽ không thể cứu anh khỏi nanh vuốt của một con quái vật phản logic như Ainz Ooal Gown.

Nhưng kể như vậy__

"__Tên ngốc !

Theo lẽ thường, đáng lẽ anh nên từ bỏ tôi !

Đồ ngốc !"

Cô ấy giận

"Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc nghếch !

Anh là đồ ngốc!"

"....

Ngươi phải biết rằng xỉ nhục một người đàn ông đã gan dạ hy sinh thân mình để bảo vệ đồng đội sẽ chỉ làm ta giận thêm thôi "

Đó là một câu nói thể hiện rõ rằng hắn không hiểu chút gì về cảm xúc của Imina.

Nhưng một lần nữa, đối phương là một con quái vật; cố gắng làm nó hiểu cảm xúc con người là điều không thể

"Tôi đã biết điều đó !

Tôi không xứng đáng với một thủ lĩnh tuyệt vời như thế !"

Cô ấy hít một hơi

"Tuy vậy!

Anh vẫn là một kẻ ngốc!

Chạy theo cảm xúc như vậy !"

"..Cái gì?"

Đừng để bị bối rối....

Imina nghĩ với bản thân.

Cô ấy đang cố gắng kiềm chế xúc cảm của một người phụ nữ muốn cứu người đàn ông của mình

Cô ấy sẽ phải từ bỏ Hekkeran và đem thông tin này về.

Cô phải báo với thế giới bên ngoài về lăng tẩm này, về những con quái vật đáng sợ sống ở đây, và tuỳ theo diễn biến sự việc, họ có thể cần tập hợp một lực lượng đàn áp để xử lí

__Ma vương...

Hai trăm năm trước, những quỷ vương trị vì những châu lục cằn cỗi chắc hẳn là những sinh vật như thế này

Có cảm giác như thế giới cô đang sống đã bị chạm đến bởi những truyền thuyết và sự tích.

Nó rõ ràng không phải như vậy, nhưng một phần trong cô, sâu trong trái tim, vẫn cho rằng đó chỉ là mộti giấc mơ

Truyền thuyết hử ?

Nó nghe thật kì lạ nếu nói theo cách đó.

Đáng lẽ anh hùng phải là những người chiến đấu với những con quái vật như vậy__

Một ý tưởng bỗng loé lên trong đầu

Đúng vậy.

Những ngừoi đã từng chiến đấu với các ma vương là Mười Ba Anh Hùng- họ là những anh hùng.

Nếu vậy, kẻ duy nhất có thể đấu với Ainz cũng là một anh hùng

"Trả Hekkeran lại đây !

Nếu chúng tôi không về đúng giờ hẹn, những kẻ mạnh nhất thế giới sẽ tiến vào tăng tẩm này !

Nếu chúng tôi bình yên trở về, các người có thể dùng chúng tôi để thương lượng!"

"Cái gì đây, lại một lời nói dối?"

Ainz thở dài ra một tiếng haah nhỏ.

Mồ hôi đọng trên mày của Imina

"Không, tôi không nói dối"

"__Albedo.

Liệu có bất kì ai có thể cho là mạnh trên mặt đất?"

"Không một ai.

Thần tin rằng cô ta đang thốt ra nhữnng lời nói dối vô nghĩa"

"Đó không phải là một lời nói dối !"

Cô gái đằng sau Imina hét lên

"Mạo hiểm giả cấp adamantite Momon của 'Darkness' đang ở đây!

Anh ta là chiến binh vĩ đại nhất!!!

Anh ta mạnh hơn ngươi!'

Lần đầu tiên, Albedo tỏ ra bối rối.

Cô nhìn về phía Ainz với nỗi lo sợ lộ rõ trên mặt, và cúi đầu về phía hắn

" Th-thần xin lỗi!

Có một người như vậy !

X-xin hãy thứ lỗi cho thần !"

"Mmmm...

à đúng rồi, ta thậm chí không để ý, Albedo.

Momon của "Darkness", hmmm.

Về anh ta..... quên đi, việc đó không quan trọng.

Anh ta không thể đánh bại ta"

Hắn đã cư xử như một ma vương cho tới giờ, nhưng cái cách hắn rũ vai cho thấy rằng hắn đang giấu thứ gì đó.

Chính xác hắn đang giấu cái gì, không ai biết

"Momon rất mạnh!

Mạnh hơn ngươi!"

"...À thì, việc này sẽ không nói nữa.

Từ bỏ đi"

Ainz vẫy tay một cách lười biếng để kết thúc chủ đề

" Nào bây giờ thì chúng ta có nên bắt đầu lại lần nữa ?"

Thời giản để tán gẫu đã kết thúc

"Arche!

Chạy đi!"

Roberdyck hét lên và Imina dồng tình

"Đúng vậy, chạy đi!"

"Nhìn lên trên !

Có lẽ đây là phía bên ngoài !

Nếu cô bay thì sẽ có khả năng cô có thể trốn thoát !

Chạy đi, kể cả khi chỉ mình cô!

Chúng tôi sẽ cố kéo thêm thời giản, 1 phút, không, 10 giây !"

" Nào đấy là một ý tưởng khá thú vị.

Aura, mở đường thoát.

Ta sẽ mua vui cho chúng "

"Đã hiểu!''

Ainz chỉ về phía Roberdyck và những người khác đã đi ra.

Aura nhảy lên, đế giày của cậu ta sáng lên, và cơ thể cậu biến mất

"Bây giờ, Aura đã ra mở cổng.

Chạy đi.

Bỏ mặc đồng đội của mình.

Liệu ai là người muốn chạy ?"

Ainz giương tay ra.

Khuôn mặt xương xẩu của hắn khổng biểu lộ bất kì biểu cảm nào, nhưng từ cử chỉ của hắn thì nó đã đủ rõ.

Nếu hắn có da thịt, đó sẽ là một nụ cười hiểm độc.

Đó sẽ là một nụ cười háo hức mong chờ những người đồng đội này đánh lẫn nhau

Worker khác với mạo hiểm giả, họ lập nhóm dựa trên sức mạnh đồng tiền và những mối quan hệ hữu dụng, và trong một trường hợp như thế này, khả năng họ chạy để cứu lấy bản thân là rất cao.

Tuy nhiên, Foresight không như vậy

"Arche, chạy ngay!'

"Đúng thế, chạy đi," Imina cười "Cô vẫn còn 2 đứa em mà phải không?

Nếu vậy thì hãy bỏ chúng tôi lại và đi đi.

Đó là việc cô nên làm!"

"Làm sao tôi có thể ?

Rõ ràng tất cả đều là lỗi của tôi !"

Nhận thấy rằng Ainz không có ý định vội tấn công, Roberdyck bước về phía Arche, lấy một chiếc túi da nhỏ đưa cho cô.

"Sẽ ổn thôi.

Chúng tôi sẽ đánh bại con quái vật Ainz và đuổi theo cô sau"

"Khi việc đó xảy ra, cô sẽ phải mua đồ uống đấy"

Imina cũng rút ra một túi da nhỏ đưa cho cô

"Đi mau đi.

Dùng số tiền tôi để lại ở quán trọ theo cách cô muốn"

"Của tôi cũng vậy"

"....Tôi sẽ nhớ lấy điều đó.

Vậy tôi đi trước"

Tât nhiên, không ai trong số ba người thực sự tin điều đó

Đánh bại sinh vật tên Ainz, một kẻ có sức mạnh vượt quá sự tưởng tượng của họ, là một việc họ có mơ cũng không làm được.

Arche biết rằng đây là lời vĩnh biệt cuối cùng giữa họ.

Nín lại những giọt nước mắt của mình, cô niệm phép

"Trên trời có những con quái vật có thể bắt ngươi kể cả khi ngươi chạy..."

"—Flight!"

Lờ đi lời cảnh báo của Ainz, ma pháp của Arche kích hoạt.

Cô nhìn về phía những người đồng đội của mình lần cuối cùng, và bay lên trên không trung không một tiếng động.

"..Ah, ra vậy.

Dù sao thì nó cũng đỡ tốn sức hơn chạy" Ainz nói một cách tự nhiên

"Tuy vậy, ta thấy ấn tượng khi các ngươi quyết định mà không phải đánh lẫn nhau.

Ta ngỡ rằng mình sẽ được thấy bộ mặt thật kinh tởm của các người lộ ra"

"Ngươi sẽ không bao giờ hiểu được.

Hy sinh để bảo vệ đồng đội cũng không quá tệ"

Một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu Imina

" Có phải đồng đội ngươi là những người bạn ngươi nói đến?"

"Muuu!"

"Đồng đội ngươi chắc hẳn là những người xuất chúng, phải không?

Nếu vậy thì mối quan hệ của chúng ta cũng sâu đậm như của ngươi với họ"

"Đúng vậy"

Bầu không khí độc ác biến mất như thể nó chưa từng tồn tại, và Ainz tiếp tục với một giọng nói nhỏ nhẹ

"Không tình yêu nào lớn hơn việc từ bỏ mạng sống của bản thân cho những ngừơi bạn của mình- đấy là câu được viết trong Gospel of Mark"

"...Sẽ không sao nếu như chúng tôi chết.

Tuy nhiên, cho sự gắn kết mà chúng tôi, và bản thân ngài, cùng với những đồng đội xuất chúng của ngài chia sẻ, xin hãy để cô ấy đi"

"Mm..."

Ainz lưỡng lự trong vài giây, và rồi lắc đầu

"Se không có ân huệ cho những kẻ cướp như các ngươi.

Tất cả những gì chờ đợi các ngươi là sự đau khổ nối tiếp sự đau khổ nối tiếp sự đau khổ, để rồi cuối cùng là cái chết.

Nhưng cho những mạng sống các ngươi sẵn sàng vứt bỏ cho đồng đội mình, các người có thể vĩnh biệt cô ta.

Shalltear"

Ainz bất cẩn quay lưng về phía họ, và gọi về phía khu vực VIP.

Không có khả năng hắn sẽ bị thương, và nó thể hiện rõ trong thái độ của hắn

Không, đó là thực tế.

Không một đòn tấn công nào họ dùng có thể có tác dụng.

Đó chỉ đơn giản là ảo tưởng sua khi hiểu được sự thực của mọi chuyện.

Hai người họ không có cách gì có thể đả thương con quái vật tên Ainz.

Do vậy, họ bình thản quay đầu lại.

Ít nhất, họ phải kéo thêm thời giản cho Arche chạy trốn

Cho dù họ không có bất cứ một con bài nào trong tay, họ vẫn phải làm.

Imina và Roberdyck nhìn nhau, và gật đầu

Mặt khác, giọng của một người con gái vọng ra từ khu vực VIP đáp lại lời nói của Ainz

Đó là một cô bé con người với mái tóc ánh lên màu bạc kim.

Cho dù hai người họ đang chìm tron sự giận giữ, họ không thể làm gì hơn ngoài việc say đắm nhìn vẻ đẹp cô bé đó sở hữu

Đột nhiên, cô bé đó chuyển ánh mắt sang phía hai người họ.

Đôi mắt cô là một màu đỏ thẫm đầy quyến rũ.

Imina cảm thấy như thể chúng đang bóp chặt trái tim cô.

Tương tự với Roberdyck, anh cảm thấy khó khở do áp lực khủng khiếp đè nặng lên ngực mình

Kể cả sau khi đôi mặt của cô bé đó rời khỏi họ, Imina vẫn không cảm thấy như cô đã có thể di chuyển trở lại

"Shalltear, hãy dạy đứa bé đó ý nghĩa của nỗi sợ hãi.

Hãy cho cô ta thấy vực sâu nằm giữa sợi tơ của mong ước trốn thoát mà cô ta đang cố bám lấy và hiện thực không thể tránh khỏi chờ đợi những kẻ dám xâm chiếm Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Sau đó, đừng khiến cô ta đau đớn, nhưng hãy giết cô ta với sự nhân từ sâu đậm và thực lòng nhất"

"Như ý người, Ainz-sama"

Cô bé – Shalltear- cười với Ainz.

Tuy nhiên, khi Imina nhìn nụ cười đấy từ phía bên, cô cảm thấy lạnh sống lưng.

Bản năng của cô bảo cô rằng đây là một con quái vật đội lốt người

"Đừng quên tận hưởng cuộc săn nhé"

"Đó là mục đích của thần"

Shalltear cúi đầu trước Ainz trước khi đi.

Mỗi bước cô ta đi là mỗi bước Arche tới gần hơn đến cái chết, nhưng kể cả khi Imina biết điều này trong tâm trí, họ không thể làm gì.

Imina và Roberdyck đều không thể di chuyển

Shalltear đi qua chẳng chút mảy may tới họ.

Có lẽ Foresight có thể thu gọn khoảng giữa họ và Shalltear ngay lập tức nếu như họ đuổi theo, nhưng cô ta dường như quá xa

"Cái gì đây ?

Vẫn chưa xông lên?

Nếu các ngươi có thời giản nói chuyện, các ngươi có thời giản chiến đấu..... các ngươi hào hiệp một cách khá bất ngờ"

Hắn không hề khinh cô.

Ý nghĩ đó của hắn là thật.

Để đáp lại, tinh thần chiến đấu của Imina hồi phục được phần nào

"Đợi chút!

Xin hãy cho một câu hỏi!

Sự nhân từ ở đâu trong những gì xảy ra ở chỗ đó ?"

"Một celric.......được, vậy ta sẽ nói cho ngươi.

Ở Nazarick, một cái chết không đau đớn là quá nhân từ"

Họ trở nên im lặng.

Họ sẽ không còn nói chuyện bằng từ ngữ, mà bằng vũ khí

"Đi nào, Rob!"

"Ừ!

Ohhhhh!"

Với một tiếng hô chiến đấu không chút ý chí, Roberdyck xông lên vung cây chuỳ gai của mình thẳng vào mặt Ainz.

Đó là một đòn tất công với tất cả sức mạnh của anh.

Chính vì anh nghĩ rằng Ainz sẽ không tránh nó mà anh truyền tất cả sức lực của mình vào đòn đánh

Cho dù Ainz dính một đòn với tất cả sức lực đến từ Roberdyck, hắn không tỏ vẻ đau đớn như mong đợi.

Roberdyck tiếp tục đợt tấn công, giương bàn tay mình ra

"Cure Moderate Wounds!"

Phép hồi phục đó được nhắm đến Ainz.

Khi tiếp xúc với ma thuật loại hồi phục, undead thường chịu tổn thương.

Tuy vậy, giống như ma pháp Arche dùng trước đó, nó biến mất một cách vô dụng như thể bị chặn bởi một bức tường vô hình

"Ahhhhh!"

Imina giương căng dây cung trong khi hét lên.

Và rồi- cô thả ra.

Cho dù Roberdyck đang đứng ngay cạnh Ainz, cô không kém đến nỗi lỡ bắn trúng anh ta.

Hơn nữa, ở khoảng cách này, cô không thể trượt

Thế mà- mũi tên bắn trúng Ainz, và rơi xuống mà không gây bất kì thương tổn nào

Ainz biến mất

Đó y hệt như biện pháp trước đó

"Teleport!"

"Không hẳn"

Như đã mong đợi, một giọng nói xuất hiện từ phía sau

"Ta___"

Trước khi Roberdyck kịp dứt lời, bàn tay Ainz nhe nhàng đặt lên vai Imina.

Không một chút vẻ thù địch trong động tác đó

Tuy nhiên, nó lại có hiệu quả rõ rệt.

Tất cả sức lực trong cơ thể cô biến mất, và cô ngã xuống sàn.

Cho dù tâm trí cô vẫn hoạt động và tỉnh táo, cơ thể cô cảm giác như một đống nhờn vô cảm và bất động

"Ngươi đã làm gì cô ấy?'

Roberdyck hỏi với giọng nói run rẩy, trong khi mắt anh chuyển từ Imina sang Ainz, người đang đứng cạnh cô

"Đó là một điều đáng kinh ngạc sao?

Nó thực sự chẳng có gì đặc biệt"

Ainz bắt đầu giải thích theo một cách mà đủ khiến tinh thần của Roberdyck vỡ vụn

"Nói gần như y hệt với lần trước.

Sau khi ngầm sử dụng [Time Stop] ta đi về phía cô ta và dùng ma pháp y hệt cái ta dùng với người đàn ông kia, [Touch of Undead].

Và rồi, ta chỉ chạm vào cô ta"

Sự im lặng tạo cảm giác như mọi thứ xung quanh họ đã bị đông cứng lại.

So với đó, tiếng Roberdyck nuốt trong miệng to thấy rõ

"....Hắn dừng thời giản..."

"À phải.

Các cách chống ngừng thời giản là rất quan trọng, ngươi không biết sao ?

Ngươi sẽ cần nó khi ngươi đạt đến cấp 70.

Mà dù gì thì ngươi cũng sẽ chết ở đây nên trong trường hợp của ngươi, đây chủ yếu là để cho biết"

Roberdyck nghiến răng

Hắn đang nói dối.

Nếu như anh có thể nói vậy.

Nếu như anh có thể từ chối mọi thứ con quái vật sánh ngang một vị thần này nói.

Sẽ tốt hơn nếu như anh gục xuống gối và bịt hai tai để tách biệt với thế giới xung quanh

Anh hiểu rằng Ainz rất mạnh

Cho dù vậy, kể cả hiểu như vậy, những thứ như dừng thời giản đáng lẽ không nên tồn tại trong thế giới này

Dòng thời giản là một dòng chảy mà loại người không thể chinh phục hay điều khiển.

Anh có thể làm gì trước một sinh vật đủ khả năng làm vậy ?

Chặt cả một khu rừng với chỉ một thanh kiếm sẽ khả thi hơn rất nhiều

Ainz Ooal Gown.

Hắn là một sinh vật mà loài người không bao giờ có thể đánh bại.

Hắn là kẻ đứng trên đỉnh của sự thần thánh

Anh nắm chặt cây chuỳ với cả hai bàn tay__

__Và anh cảm thấy một cái vỗ nhẹ bên vai

"Ah..."

Cơ thể của Roberdyck ngừng di chuyển.Anh không cần nhìn để biết xem ai đã làm việc này.

Đó là Ainz Ooal Gown- một sinh vật thần thánh có thể điều khiển dòng chảy thời giản- người đáng lẽ ra đang đứng trước mặt anh.

Từ khi nào mà hắn biến mất khỏi tầm nhìn của anh?

Cái lạnh tràn vào người anh như thể anh đã bị biến thành một bức tượng băng.

Do đó, bất kì cảm giác hay sự tự do đều bị lấy khỏi cơ thể anh

"__Đúng là vô ích, phải không ?"

Nói với một giọng nhẹ nhàng mang theo không chút sự thù địch.

Cây chuỳ rời khỏi những ngón tay mất cảm giác và rơi xuống sàn

Và rồi Ainz lẩm bẩm trong khi nhìn Roberdyck, người đã mất hết ý chí chiến đấu

"Đúng là tốn công vô ích.

Ta nghĩ mình đã chảy vài giọt mồ hôi"

Hoàn toàn vô ích.

Tất cả mọi kế hoạch và mánh khoé anh đã thử đều không thể gây bất kì sát thương nào cho Ainz

Bị đánh bại hoàn toàn, Roberdyck nhìn Ainz trong im lặng, rồi bĩnh tĩnh hỏi hắn một câu

"Tôi muốn hỏi một điều.

Điều gì sẽ xảy ra với chúng tôi ?"

"Mm?

Liệu đây có phải do ngươi là Magic caster tín ngưỡng hệ nên ngươi nghĩ ngươi sẽ không cùng cảnh ngộ với hai tên kia ?"

Dựa vào kết luận vừa rồi, Ainz bắt đầu giải thích

" Giờ thì, về hai tên đó.

Aura, đưa chúng đến Large Cave.

Gashokukochuuou nói rằng hắn đang thiếu tổ "

Đôi tai của cậu bé dark elf khẽ giật, và mắt cậu ta mở tròn

"A-Ainz-sama!

Mare!

Thần có thể sai Mare đi thay thế được không ?

Hãy để thằng bé đi thay thần !"

"Ồ, hm, cũng được"

"Đã hiểu!

Thần sẽ để Mare đi thay !"

"Về việc đó, ta phải xin lỗi.

Sẽ không có kết cục đẹp nào cho chúng.

Còn về ngươi- kẻ hầu cận ta cử đi đuổi theo cũng là một Magic caster tín ngưỡng hệ, nhưng vị thần cô ta tin vào hoàn toàn khác với những vị thần các ngươi tôn thờ.

Nói đến việc này, ta không biết gì về Tứ Thần mà các ngươi tôn thờ.

Vì vậy, ta cần phải tìm hiểu chi tiết về chúng.

Là những con chiên, các ngươi đặt tên cho chúng, nhưng việc chúng là Tứ Thần hay Lục Thần, những cái tên đó chỉ tương tự như tên công việc, giống như Thần Lửa, Thần Đất, phải vậy không ?'

"Cái đó, tôi không biết về cái đó"

"Ta hiểu rồi.... vậy chúng không phải là những sinh vật tối cao sở hữu sức mạnh bí ẩn, chúng không hơn gì những anh hùng trong quá khứ, những người được dựng đền thờ__"

"__Sao lại có thể như vây được ?!"

"Nghe đây.

Đây chỉ là giả thuyết của ta.

Nhưng nếu đó là thật, nếu các ngươi thực sự mượn năng lượng của các vị thần để sử dụng ma thuật, liệu người chết có thể cung cấp nó cho các ngươi ?

Hay đúng hơn, thần là cái gì ?

Liệu chúng có tồn tại ?

Liệu có thật các ngươi đang sử dụng năng lượng của các vị thần?"

"...Ngươi đang định nói gì ?"

"Ngươi đã bao giờ thấy thần của mình ?"

"Thần của ta luôn ở bên ta!"

"Tuy nói vậy, ngươi chưa bao giờ trực tiếp thấy ngài, đúng không ?"

"Không!

Khi chúng ta sử dụng ma thuật, chúng ta cảm nhận được sự hiện diện của một thực thể mạnh mẽ.

Đó là thần của chúng ta !"

"...Và ai đã tuyên bố rằng sự hiện diện đó là của thần?

Bản thân thần?

Hay là ai đó sử dụng một loại sức mạnh khác?"

Roberdyck nhớ lại những buổi tranh luận tín ngưỡng mà anh đã từng tham dự.

Không có câu trả lời rõ ràng cho câu hỏi của Ainz.

Cho đến nay, các cleric vẫn đang tranh luận kịch liệt về việc liệu đó có phải là bằng chứng cho sự tồn tại của thần linh

Ngay khi Roberdyck chuẩn bị lên tiếng, Ainz ngắt lời anh

"...

Cho rằng những sinh vật siêu nhiên- mà ta hào phóng gọi là những vị thần vì những mục đích của bản thân- thực sự tồn tại, ta không biết liệu chúng ban đầu có phải là những thực thể không màu.

Nói đơn giản, chúng chẳng khác gì những cục năng lượng.

Do việc lấy năng lượng từ chúng đã nhuộm chúng thành những sắc tố khác nhau và thay đổi nó ........dù gì thì chúng có tồn tại trong một thế giới ma thuật, ta chỉ muốn ai đó bàn luận với nhau về chuyện này.

Sẽ không hay chút nào nếu như thần thực sư tồn tại"

".."

"Cho ta xin lỗi.

Ta bị lạc đề.

Sức mạnh của những vị thần mà ngươi tin vào.

Ta nghĩ chúng ta sẽ không thể học về nó..... vậy ngươi có muốn tham giả và một cuộc thí nghiệm trên người ?"

"..Thí nghiệm trên người ?"

"Đúng vậy.

Ví dụ, nếu như ta thay dổi kí ức của ngươi để vị thần mà ngươi tin vào là một người khác, chuyện gì sẽ xảy ra sai đó?"

Hắn điên rồi.

Đó là ý nghĩ sâu thẳm và thực lòng nhất mà Roberdyck có trong thời điểm này

Không, hắn là undead.

Sẽ không lạ gì nếu như hắn làm vậy

Ainz bước lùi lại một bước, nhìn Roberdyck một cách hứng thú.

Cái nhìn đó giống như cách một nhà nghiên cứu xem xét một con vật thì nghiệm, và nó khiến cho Roberdyck phát ói

"T..tại sao ngươi muốn làm việc đó?"

"Để chứng minh rằng thần có tồn tại... ta sẽ không để tâm tiếp tục với câu đùa nhạt nhẽo đó nữa.

Thật ra, ta muốn trở nên mạnh hơn bằng cách hiểu được bản chất của thứ sức mạnh này.

Và nếu như những sinh vật gọi là thần thực sự tồn tại, ta muốn biết liệu chúng có cảm xúc hay lý trí.

Ta muốn kiểm chứng điều đó.

Với ta, ta chưa từng nghĩ rằng mình là kẻ được chọn.

Thật sự, có rất nhiều người khác cũng như thế"

Roberdyck không hiểu Ainz đang nói về cái gì

"Do đó, mở rộng việc chuẩn bị quân sự là cần thiết.

Tất nhiên, có lẽ ngay từ đầu đã không có kẻ thù nào, hoặc dù có tồn tại, chúng cũng không mạnh như chúng ta.

Mặc dù vậy, ngươi có nghĩ rằng người đứng đầu một tổ chức thì không nên bỏ bê?

Suy cho cùng, nếu chúng ta quá lơ là, chúng ta có thể bị tấn công lúc ít đề phòng nhất.

Kiểm chứng sự tồn tại của các vị thần là một trong số đó"

Ainz nhún vai khi hắn nói xong.

Phần 2

Arche thở một cách nặng nhọc

Mỗi khi cỏ dạt dào theo gió, cả người cô lại run bần bật.

Như một con thú nhỏ, cô sợ hãi nhìn xung quanh

Xung quanh là một khu rừng, nhiều chỗ bị bao phủ bởi bong tối.

Cho dù môi trường ở đây thường sẽ rất khó khăn cho con người để định hướng, Arche dùng [Darkvision], khiến cho xung quanh cô dường như sáng như ban ngày

Tuy vậy, kể cả với ma pháp này, cô vẫn cần rất nhiều sự tập trung để nhìn ra những bụi cây mà có thể có người ẩn nấp, những gốc cây mà kẻ thù có thể trốn sau, và nghe từng tiếng cành cây đung đưa trong gió

Là một Magic caster ma lực hệ, nếu Arche bị quái vật tấn công, cô sẽ không thể tự mình giải quyết nó.

Thông thường, cô sẽ có đồng đội trợ giúp mình, nhưng người sẽ giúp cô, người sẽ che chở cho cô, hay hồi phục cho cô đều không có mặt

Điều đó nghĩa rằng tất cả những gì cô có thể làm là để ý đến những dấu hiệu cho thấy kẻ thù đang tiếp cận, rồi tạo khoảng cách và chạy trốn.

Cô trở nên căng thẳng bởi cô hiểu rõ việc này, và nó khiến tâm trí của cô kiệt sức nhanh hơn bình thường

Kế hoạch ban đầu của cô là chạy ra bên ngoài, nghĩa là sử dụng [Flight] để chạy thoát.

Nhưng một khi cô bay lên trên rừng cây, cô nhìn thấy một con vật khổng lồ bay trên trời có vẻ như đang tìm thứ gì, nên cô phải từ bỏ kế hoạch đó

Sau khi nhận ra được sự hiện diện của con dơi khổng lồ, cô không thể thử và biến việc này thành một cuộc đua tốc độ.

Đó là bởi cho dù [Invisibility] có thể lừa được ánh mắt, nó không thể lừa được các giác quan nhận biết đặc biệt của loài dơi

Sau khi đảm bảo được rằng xung quanh cô an toàn, Arche bay lên với [Flight] một cách chậm rãi, vừa cẩn quan sát xung quanh.

Nếu cô tăng tốc hết cỡ, cô sẽ không thể phản ứng đủ nhanh kể cả khi cô đang cảnh giác và nhận thấy một mối đe doạ, và đấy có nghĩa rằng cô sẽ rơi vào miệng của bất kì con quái vật nào đuổi theo cô.

Để tránh trường hợp tồi tệ đó, cô cố ý giảm tốc độ

Cuối cùng, Arche cảm thấy lớp năng lượng ma thuật xung quanh cô đang mỏng dần. [Flight] của cô đang dần hết

Cô chậm rãi đáp xuống mặt đất

Vấn đề bây giờ nên làm gì.

Sử dụng [Flight] cũng chẳng phải vấn đề gì.

Lượng mana còn lại của cô vẫn đủ cho việc đó.

Tuy nhiên [Darkvision] cũng là một ma thuật rất quan trọng và cô cũng phải để dành mana cho phòng thủ và chiến đấu

Ma thuật bậc 3 [Flight] là một trong những ma pháp cấp cao nhất mà Arche có thể sử dụng.

Điều đó cũng có nghĩa rằng nó là một trong những thuật tốn mana nhất của cô, nếu có thể, cô muốn tránh sử dụng nó

Nhất là khi đang ở trong hoàn cảnh hiện tại, cô còn không biết sẽ mất bao lâu để ra khỏi khu rừng này.

Và khi không có khả năng bay, cô thậm chí còn không thể kiểm tra vị trí hiện tại của mình

Trên đường đến chỗ này, cô đã thường xuyên bay cao hơn chùm lá trong rừng và dùng cái cây lớn bên cạnh đấu trường làm cột mốc.

Nếu cô ở trong rừng, cô không thể nhìn thấy cái cây lớn đó, mà cô cũng không thể trèo lên

"...Chỗ nào có thể nghỉ ngơi..?"

Arche nói thầm với bản thân

Nếu cô hồi phục mana của mình bằng cách ngủ, cô có thể dùng [Flight] thường xuyên hơn, và di chuyển dưới ánh mặt trời sẽ an toàn hơn.

Điều đấy đặc biệt đúng với những khu rừng rậm, nơi quái vật thường xuất hiện buổi đêm

Sẽ tốt hơn nếu cô có thể nghỉ ở chỗ nào đó và đợi cho trời sáng, thay vìcố gắng đi tiếp trong khu rừng tối mịt

Nhưng Arche không biết nơi an toàn ở đâu

Nếu Imina ở đây, có thể cô ấy sẽ biết.

Và nếu Roberdyck và Hekkeran ở đây, cô có thể yên tâm nghỉ ngay cả trong những khu vực nguy hiểm.

Tuy nhiên, những người đồng đội đáng tin cậy đó đang không ở với cô

"Imina, Roberdyck—"

Arche nằm cạnh một cái cây lớn, và nghĩ về những người đồng đội của mình

"—Đồ nói dối"

Từ đó đến giờ cũng đã được một lúc rồi, vậy mà..

Đúng như dự đoán, họ đã không thể chạy thoát

Không, đó là điều mà cô đã biết ngay từ đầu.

Không có cách nào có thể giúp họ đánh bại một thực thể không tưởng như Ainz.

Cho dù vậy, liệu cô có phải là một kẻ ngốc khi giữ lấy hi vọng nhỏ nhoi được gặp lại họ lần nữa?

Arche ngồi xuống đất, tựa lưng vào thân cây, và nhắm nghiền mắt lại.

Cô biết rằng việc này rất nguy hiểm, nhưng cô không thể ngăn cản được.

Khi kí ức về ba người họ hiện về trong đầu, cô nhắm chặt mí mắt mình lại

Cảm giác mát lạnh đến từ thân cây cô tựa đầu vào khiến cô cảm thấy thoải mái.

Chỉ sau khi nghỉ được một lúc cô mới nhận ra rằng mình đã mệt đến nhường nào.

Sự căng thẳng của cô chuyển thành sự kiệt quệ tinh thần, và nó không ngừng tăng lên

"—Haaaaa..."

Cô tựa đầu vào thân cây

Và rồi cô mở tròn đôi mắt

[Darkvision] đã tô điểm toàn bộ thế giới ban đêm bằng một màu tươi sáng, nhưng cô không thể giải thích được cho cái gì cô thấy trong tầm mắt

Ai đó đang theo dõi Arche

Đây khác với bất kì thứ gì Arche đã từng thấy, và ánh mắt cô sững sờ nhìn về hướng cô gái xinh đẹp

Cô ta mặc một bộ váy dạ tiêc nhung mềm được nhuộm một màu đen tuyền, một bộ đồ mà dường như hoàn toàn không phù hợp với khung cảnh hiện tại.

Làn da cô trắng bệch như sáp.

Một tay cô vuốt mái tóc dài màu bạch kim của mình, khiến cho nó như thể sắp sượt qua mặt Arche

Cho dù cô là con gái nhà quý tộc, Arche chưa từng thấy một cô gái nào đẹp như vậy.

Nếu cô ta xuất hiện ở một buổi vũ hội, đàn ông sẽ vây lấy cô như những con thiêu thân với ngọn lửa, đơn giản vì vẻ đẹp mê hồn của cô.

Hai con ngươi đỏ thẫm toả ra một sức thu hút không thể cưỡng lại mà dường như đang kéo linh hồn của Arche về chúng

Nhưng Arche ngay lập tức lấy lại lý trí.

Một người như vậy không thể ở một nơi như thế này.

Đặc biệt không phải là ai đó với hai chân đứng trên thân cây, đứng song song với mặt đất một cách phản hoàn toàn lực hấp dẫn

Hiển nhiên đây là một kẻ truy đuổi được Ainz cử đến.

Dẫu vậy, cũng có thể cô ấy là một cư dân lâu năm ở khu rừng này

"Bắt được rồi.

Ngươi làm 'Ma'"(ED:bé Shalltear đang chơi 'Đuổi Bắt' :v)

Hy vọng mỏng manh của cô đã bị phá vỡ hoàn toàn

"___Một kẻ truy đuổi"

Arche nhảy ra để tạo khoảng cách, tay cầm trượng nhắm vào cô gái.

Cô ta dường như không hứng thú với Arche, và bước khỏi thân cây xuống mặt đất một cách gọn gàng

"Sẽ chẳng vui chút nào nếu ngươi không chạy—"

"__Nếu ta đánh bại ngươi ở đây, ta có thể chạy thoát an toàn hơn"

Cho dù cô nói vậy, Arche cười cay đắng trong lòng.

Cô chắc chắn không thể đánh bại bất kì kẻ truy đuổi nào mà Ainz, một sinh vật tồn tại bên ngoài ranh giới của lẽ thường, cử đến

Hiểu rõ điều này, lí do cô nói vậy là để xem xét phản ứng của đối phương

"Nếu thế thì hãy làm mọi cách, cho dù ta chỉ có thể chơi với ngươi trong một lúc"

Thái đột của cô ta cho thấy cô ta hoàn toàn hiểu rõ sự khác nhau về sức mạnh giữa hai người họ.

Nói như vậy, nếu cô ta đánh với Arche, cô ta sẽ không đùa giỡn một chút nào

"—Flight!"

Arche niệm phép và bắt đầu chạy.

Đó không phải là một cách bay chậm rãi, thư thả cô từng thể hiện.

Với một bước di chuyển nhanh lẹ, cô bay thẳng lên, lấy tay che mặt trong khi xuyên qua chùm cây và phóng thẳng lên trời

Dưới bầu trời đêm, Arche nhìn xung quanh một lần nữa.

Cô đang cảnh giác với con quái vật dơi cô nhìn thấy trước đó.

Tuy nhiên, có vẻ như nó không ở gần đây.

Và từ đấy, việc còn lại duy nhất phải làm là chạy trốn

"Đúng, đúng, cứ tiếp tục như vậy đi"

Một giọng nói trong trẻo hướng đến Arche, người đang chạy trốn một cách tuyệt vọng.

Trái tim cô trở nên loạn nhịp.

Nhìn xung quanh trong tuyệt vọng, Arche cố gắng tìm xem tiếng nóiphát ra từ đâu

Nó tới từ trước mặt và trên đầu cô

Từ khi nào mà.., chỉvừanãy cô ta vẫncòn ở đó kia mà..

"Lightning Bolt!"

Một tia chớp màu trắng xanh bắn ra từ đầu cây gậy và cắt xuyên mà đêm.

Đó là ma thuật tấn công mạnh nhất của Arche.

Cho dù nó bắn trúng cô ta, nụ cười vẫn không biết mất trên khuôn mặt đó

Arche chắc chắn về việc này.

Đây là một sinh vật cùng đẳng cấp với Ainz, có nghĩa rằng Arche sẽ không có cách nào đánh bại cô ta.

Cô gái đó vui vẻ nói với Arche, người đang cố trốn thoát

"[Đến đây, những người hầu của ta]"

Một đôi cánh khổng lồ mọc ra sau lưng cô gái.

Chúng trông giống cánh dơi, nhưng to hơn rất nhiều.

Một con dơi khổng lồ bay ra từ phía sau cô ta, cứ như thể nó tách ra từ cơ thể cô.

Và tất nhiên, không một con dơi nào với đôi mắt đỏ thẫm lại có thể là một con thú bình thường

Cô gái cười bên cạnh con dơi khổng lồ với đôi cánh đập nhịp nhàng trên không.

Đó là một nụ cười khiến toàn thân Arche đong cứng lại như băng, một nụ cười lạ lùng không thuộc về những người ở độ tuổi như cô ta một chút nào

" Nào..,bây giờ hãy tiếp tục chạy đi—"

Arche bay

Cô bay với tất cả sức lực

Cô bay vào trong rừng để cắt đuôi kẻ truy đuổi, và những nhánh cây cắt vào cơ thể cô khi cô bay

Do cô đã bỏ rơi đồng đội để chạy thoát, điều đó nghĩa rằng cô phải ra khỏi đây bằng mọi giá.

Nghĩ trong đầu, cô sẽ làm bất kì điều gì để đạt được nó

Và sau khi bay không biết bao lâu, Arche đối mặt với nỗi tuyệt vọng

Đó là một bức tường

Một bức tường vô hình đang đứng trước mặt cô

Tuy mọi vật vẫn tiếp tục đằng sau bức tường, cơ thể của Arche bị chặn bởi nó.

Arche giờ đang ở 200m so với mặt đất, và bức tường vô hình cao ngang cô

"—Đây là—"

Arche lẩm bẩm với bản thân trong sự tuyệt vọng đang thầm dần vào tim.

Cô bay và cảm nhận xung quanh với đôi tay mình.

Nhưng...tường tường, tường, vẫn một bức tường

Không cần biết cô bay đi đâu, bàn tay cô vẫn bảo cô rằng có một vật cứng chắn đường

"Cái quái gì đây?!"

"Một bức tường, hiển nhiên rồi"

Đó là câu trả lời cho lời lẩm bẩm với bản thân của cô.

Arche quay lại, biết rõ kẻ sau lưng mình là ai

Đúng như cô dự đoán.

Là cô ta.

Nhưng giờ cô ta có ba con dơi khổng lồ hộ tống

"Dường như ngươi có ấn tượng sai lầm về nơi này.

Đây là tầng 6 của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Nói cách khác, ngươi vẫn đang ở dưới lòng đất"

"....Còn đây ?"

Arche chỉ tay thẳngđứng.

Bầu trời, những ngôi sao, từng ngọn gió nhẹ nhàng thổi, khu rừng bạt ngàn vươn xa khỏi tầm mắt.

Cho dù cô không nghĩ nơi lại có thể ở dưới lòng đất, với những người này, kể cả việc đó cũng là khả thi

"41 Đấng Tối cao, đấng tạo hoá đáng kính của chúng ta, đã từng trị vì nơi này.

Họ đã tạo ra nơi này, và ngay cả chúng ta cũng không hoàn toàn hiểu rõ nó"

"....Họ tạo ra một thế giới?

Điều đó sẽ khiến họ như những vị thần..."

"Đúng thế.

Với chúng ta, họ là những thực thể ở cùng đẳng cấp với thần.

Những vị thần với Ainz-sama là thủ lĩnh"

Arche nhìn xung quanh

Cô đã chấp nhận nó.

Không cần biết nói ra sao, sau khi đã nhìn thấy quá nhiều, việc duy nhất cô có thể làm là chấp nhận

Rằng cô sẽ không thể sống sót quay trở về

"Vậy thì, không chạy nữa?"

"__Liệu việc đó là khả thi?"

" Tất nhiên không.

Ngay từ đầu chúng ta chưa bao giừo có ý định để ngươi chạy thoát"

"__Vậy sao ?"

Arche nắm chặt cây gậy phép bằng cả hai bàn tay và xông về phía cô gái.

Cô đã không còn có thể sử dụng ma thuật do cô đã hết mana.

Tuy vậy, kể cả khi trong tình hưống vô vọng nhất có thể này cô vẫn phải cố gắng hết mình cho đến giây phút cuối cùng.

Đó là trách nhiệm của Arche, thành viên duy nhất còn sống cót của Foresight

"Rồi, rồi, ngươi đã làm hết mình"

Lời đáp của cô gái tới cú đột kích đầy quyết tâm của Arche không hơn gì một cú gạt bỏ trong buồn chán

"Giờ, cuộc tẩu thoát nhỏ nhoi của ngươi kết thúc tại đây...

Cho dù hơi tiếc rằng ta không thể thấy ngươi khóc

Cô gái dễ dàng tóm cây gậy bằng một tay và kéo về phía cô.

Arche bị mất thăng bằng và rơi vào vòng tay của cô ta.

Hai người kết cục ôm nhau trên không

Ở tư thế này, cô gái vùi đầu mình vào cổ Arche.

Cho dù Arche cố vùng vẫy, cô không thể giũ bỏ cô gái đang dính lấy cô như keo.

Cô ta thở hơi nóng lên cổ Arche, và toàn thân cô run lên

"..Mm, mùi mồ hôi.."

Không thể làm sạch cơ thể là một phần trong cuộc sống làm Worker của Arche.

Điều đó đúng với mọi Worker, mạo hiểm giả, du hành giả và những người dành nhiều thời giản di chuyển bên ngoài Kể cả khi họ bị bẩn, câu đáp lại thích hợp thường là "Thì sao ?"

Tuy vậy, cô vẫn cảm thấy cực kì xấu hổ khi bị một cô gái trẻ hơn và xinh đẹp hơn mình bảo vậy

Khuôn mặt của cô gái vùi vào cổ Arche.

Một cảm giác kinh tởm dâng lên trong người Arche khi cô nhìn vào cặp mắt đỏ thẫm đó.

Bên trong cặp mắt đó là dục vọng với cơ thể phụ nữ, nhơ nhuốc không khác gì sự ham muốn xác thịt mà đàn ông có với phụ nữ

"Đừng quá lo. ngươi sẽ chết mà không cảm thấy chút đau đớn nào.

Hãy cảm tạ Ainz-sama cho ân huệ của ngài"

"——!"

Arche muốn đáp lại, nhưng thay vì thế cô chỉ cảm thấy ngạc nhiên- ngạc nhiên khi nhận ra toàn thân cô đã trở nên bất động.

Cứ như thể đôi mắt đỏ thẫm đó đã cướp lấy linh hồn cô

Cuối cùng, Arche cũng đã nhận ra danh tính thật của cô gái.

Cô ta không phải là con người, mà là một Vampire.

"...Và giờ..."

Cô ta kéo khuôn mặt mình lại gần mặt Arche, lưỡi cô ta ló ra khỏi đôi môi và liếm nhẹ lên má Arche

"...Mặn..."

Cô gái cười, và nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy linh hồn Ainz

Nó chỉ làm cho cô gái đó cười lớn hơn

Đôi môi cô ta xẻ ra tân hai bên tai.

Vùng đỏ trong tròng mắt cô dần loan ra toàn bộ con mắt hai bên

Với một tiếng 'crack', cô mở miệng mình ra.

Nơi trước đó đã từng là hàm răng trắng như ngọc của cô giờ biến thành những vật trông như ống tiêm y tế, xếp thành vô số hàng y như răng cá mập.

Giọng nói dâm đãng của cô ta nhuộm đầy âm điệu dâm dục, với nước dãi chảy lộ liễu hai bên mép mồm

Và rồi, nỗi kinh sợ hoàn toàn bao trùm lấy Arche

"Ahahahahaha!"

Tâm trí Arche mất dần sự tỉnh táo trước mặt một con qúai vật nồng nặc mùi máu đang cười

Thứ cuối cùng chạy qua tâm trí cô là khuôn mặt hai đứa em đang đợi cô về

"Oooooooh?

Bất tỉnh rồi sao ?...

Vậy ta không cần phải dánh gục ngươi bằng ma thuật nữa rồi.

Người có thể ôm lấy thần chết trong những giấc mơ của mình—"

Phần 3

Sau khi giảo phó việc dọn dẹp những kẻ đột nhập cho những ngườ khác, Ainz ngôi lên ngai và nhìn vào màn hình giám sát.

Trong xem qua dữ liệu về Nazarick, thứ cậu để ý nhất là những thay đổi trong lượng tiền trong quỹ, được cho là rất nhỏ.

Phần lớn đó là do việc không kích hoạt bất kì bẫy nào sử dụng nhiều tiền.

Xét đến thời điểm hiện tại, thí nghiệm hôm nay có thể được coi là thành công

Ainz cười- cho dù cậu không thể thể hiện nó trên mặt- về phía Albedo, người đang lộ vẻ căng thẳng trong khi đứng cạnh cậu, và khen cô

"Tuyệt vời.

Cho dù những kẻ đột nhập lần này quá yếu ớt so với chúng ta, chúng vẫn được coi là một lực lượng đáng sợ ở thế giới này.

Và ngươi thậm chí có thể hoàn thành trong khi kiềm chế sự tiêu dùng ở mức thấp nhất, có vẻ như từ giờ, ta có thể yên lòng trao hệ thống phòng thủ của Nazzarick cho ngươi rồi, Albedo"

" Thần xin chân thành cảm tạ"

Albedo cúi đầu trong khi tỏ vẻ nhẹ nhõm

"Nhân tiện, Ainz-sama, liệu thế này có ổn?"

"Không vấn đề gì.

Ta đã nghe từ Pandora's Actor rằng nhóm mạo hiểm giả đã quyết định đợi thêm một ngày, hoặc cho đến khi có thứ gì đó thay đổi trong lăng tẩm, trước khi rời đi"

Việc không một Worker nào quay trở về khi trời sáng đã tạo ra sự hoang mang giữa các mạo hiểm giả, và họ đã vội thông báo điều đó cho Momon- Pandora's Actor, người gợi ý rằng họ đợi thêm một ngày.

Thông thường, khi một việc gì đó bất chợt xảy đến, hành động phù hợp nhất để làm là rút về một khu vực an toàn hơn, và xem xét tình hình thêm lần nữa từ đó.

Tuy nhiên, mọi việc lại khác do sự hiện diện của một đội cấp adamantite.

"Nếu vậy, liệu ngài có thể dành chút thời gian của mình không?

Sự thật là, thần có một lời đề nghị mà thần mong ngài sẽ vui lòng lắng nghe"

"Có chuyện gì, Albedo ?

Liệu ngươi có thể chờ một chút?...Ok, giờ không có vấn đề gì" Sau khi xác nhận tình hình của Hamsuke và nhóm lizardmen trên màn hình giám sát, Ainz quay sang nhìn Albedo" Vậy lời đề nghị của ngươi là gì ?"

"—Vâng" Albedo nhìn xung quanh trước khi tiếp tục" Nó về những thứ mà những kẻ ngu xuẩn kia vừa rồi nhắc đến, về việc tìm kiếm các Đấng Tối Cao, cho hỏi mức độ ưu tiên chúng ta nên đặt cho việc đó là gì ?"

"Cao nhất.

Hãy làm bất kì việc gì cần thiết miễn rằng nó không làm tổn hại đến Nazarick hay để lộ chúng ta."

Ainz trả lời ngay lập tức

"Đúng như thần nghĩ, thần đã hiểu.

Nếu vậy, đây là lời đề nghị của thần: xin hãy cho phép thần tự tay chọn thành viên và phụ trách một đơn vị với nhiệm vụ tìm kiếm các Đấng Tối Cao"

"Và chính xác ngươi muốn gợi ý điều gì ?"

Giọng Ainz cố tình trở nên lạnh giá lần nữa.

Đó là bởi anh nhận ra những cảm xúc đen tối đang dâng lên trong lòng anh

Anh dã có những cơ hội để tìm kiếm đồng đội của mình, nhưng lần nào kế hoạch cũng phải hoãn lại do những lí do như 'thiếu nhân lực' hay 'thiếu thông tin'

Nếu họ vẫn không thể tìm thấy đồng đội của cậu kể cả khi đã lục tìm từng ngóc ngách trên thế giới, ý nghĩ như thế chính là lí do Ainz không thể quyết định.

Thay vì biết chắc rằng cậu là người duy nhất còn lại trên thế giới này, mọi thứ sẽ dễ hơn nếu như cậu vẫn níu lấy hy vọng rằng bằng cách lan rộng đủ tiếng tăm, những người bạn cuối cùng có thể tìm ra cậu.

"Vâng.

Cho dù chúng ta có thể xác nhận ngay lập tức rằng những gì những kẻ ngu xuẩn đó nói là lừa dối, thần tin rằng sẽ có lúc trong tương lai khi mà chúng ta khó có thể phán xét.

Vì lí do này, thần nghĩ chúng ta cần một đơn vị với nhiệm vụ xác định độ chính xác của các bản báo cáo nhận được cũng như việc tìm kiếm các Đấng Tối Cao.

Sẽ tốt hơn nếu như thần có thể xem xét chúng trước rồi mới báo cáo những gì ta tìm được với Ainz-sama"

Ainz để tay lên cằm và lẩm bẩm "Vậy sao..".

Nhớ lại cuộc nói chuyện trước đó với nhóm Worker, cái cậu cảm thấy không phải sự giận dữ mà là một cảm giác trống rỗng.

Không gì có thể khó trải qua như đứng giữa niềm hy vọng và nỗi tuyệt vọng.

Là người đứng đầu một tổ chức, cậu phải loại bỏ cảm xúc cá nhân và đưa ra quyết định để tiến về phía trước mỗi khi một thời điểm chín muồi xuất hiện, cho dù đó chỉ là một bước nhỏ

"Albedo, việc này không cần phải là ngươi, phải không ?

Ta mong rằng ngươi có thể ở đây quản lí Nazarick cho ta.

Về việc cần ra ngoài và thu thập thông tin... chẳng phải Mare và Aura sẽ phù hợp hơn ?

Do dark elf tồn tại ngay cả ở thế giới bên ngoài"

"Đúng như ngài nói.

Nhưng, nếu như thế, thần không thể không lo rằng họ sẽ 'làm loạn'.

Ví dụ, thần có thể tưởng tượng rằng Shalltear sẽ chắc chắc xông ra một cách bất cẩn nếu như thông tin về Peroronchino-sama được tìm thấy.

Thần không rõ Aura và Mare sẽ hành động ra sao nếu như đó là thông tin về Bukubuku Chagama-sama

"Ta hiểu..."

Sau khi nghĩ về Shalltear, Ainz cừơi một cách cay đắng

"Quả thật, dường như cô ta sẽ ứng xứ như vậy"

"Do vậy thần mong rằng ngài sẽ cho phép thần thành lập đơn vị của riêng mình"

"..Nếu thông tin về Tabula-san được tìm thấy, chẳng phải ngươi cũng sẽ 'làm loạn'?"

"Xin hãy yên lòng.

Là người giữ vị trí Tổng quản Thủ Vệ của Nazarick. , thần sẽ không bao giờ làm một việc như vậy.

Đây là lời hứa của thần"

"...Ta hiểu"

Sẽ rất ít khả năng mà một người có năng lực và quyết đoán trong việc điều hành Nazarick như Albedo lại 'làm loạn'.

Cho dù có chút vấn đề nhỏ trong quá trình, cô đã quản lí Nazarick một cách ổn thoả trong thời giản Ainz không ở đây, điều đó cho thấy rằng cô xứng đáng được tin tưởng

"Cá nhân thần tin rằng Demiurge phù hợp với nhiệm vụ này.

Tuy nhiên, anh ta đang hiện tại đang bị vướng bận với nhiều trọng trách khác.

Thần nghĩ sẽ là quá đáng nếu như ta giảo anh ta thêm việc tìm thông tin về các Đấng Tối Cao trong khi còn nhiều công việc mà anh ta đang phải xử lí"

"Quả thật nó có lí.

Nếu vậy , thế còn Pandora's Actor thì sao ?"

"Vâng, đúng như thần đã mong đợi.

Xin hãy cho thần mượn Pandora's Actor để làm phụ tá cho thần trong nhiệm vụ này"

"Ta hiểu.

Ngay cả trong Nazarick, hai ngươi nằm trong số những người thông minh nhất, nên sai lầm sẽ khó xảy ra hơn khi cả hai ngươi xử lí cùng nhau....

Cho dù hắn vẫn còn nhiệm vụ quản lí kho bạc của Nazarick...Được rồi, trong thời điểm ngươi cần, ngươi sẽ được ưu tiên mượn hắn"

"Xin chân thành cảm tạ.

Thêm nữa, liệu thần có được phép đưa thêm một vài gợi ý ?"

Ainz nâng cằm ra hiệu cho Albedo tiếp tục

"Cho nhiệm vụ tìm kiếm các Đấng Tối Cao, thần muốn chỉ chọn những người có khả năng"

"Tất nhiên, ta sẽ cung cấp cho ngươi những thuộc cấp cấp cao nhất"

"Xin chân thành cảm tạ.

Sau đó, Nếu Ainz-sama hảo tâm tạo ra một vài phụ tá undead cho thần, điều đó sẽ rất có ích"

"Yêu cầu đó ta phải từ chối.

Đúng là ta có thể tạo ra phụ tá undead đạt đến level 90, tuy nhiên—"

Undead Ainz có thể tạo nhờ kĩ năng đặc biệt của mình, loại mà cần tiêu thụ điểm kinh nghiệm để tạo ra— Overlord Wiseman và Grim Reaper Thanatos— chỉ một trong số chúng cũng mạnh hơn bất kì NPC lính đánh thuê.

Tuy nhiên, Ainz hiện giờ muốn tránh sử dụng bất kì kĩ năng nào cần tiêu thụ điểm kinh nghiệm, do anh hiện tại không có cách lấy lại chúng nhanh chóng như hồi ở YGGDRASIL

"Đúng thế, sẽ tốt hơn nếu ta không làm vậy.

Albedo sẽ phụ trách đội, phụ tá là Pandora Actor.

Những người còn lại sẽ được chọn trong số những quái vật"

"Đã hiểu.

Vẫn còn một gợi ý nữa thần muốn đưa ra, nếu có thể, liệu chúng ta có thể giấu việc thành lập đội này với các thủ vệ khác ?"

"Tại sao?

Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu nhận được sự trợ giúp từ những thủ vệ khác à?"

"Không, nếu việc xử lí xử lí dữ liệu nhận được yếu kém, nó có thể dẫn đến việc rò rỉ thông tin mơ hồ trước khi chúng được kiểm chứng.

Nếu việc đấy xảy ra, những thủ vệ khác hay những người được tạo ra bởi các Đấng Tối Cao có thể cũng sẽ muốn đi theo kiểm tra.

Nếu thông tin nhận được là một cái bẫy, nó sẽ đẩy mọi người vào nguy hiểm.

Bởi thần chuyên về phòng thủ, thần có thể sẽ chạy thoát được.

Tuy vậy, thần sợ rằng những người khác sẽ khó rút lui"

"Một lí do chính đáng.

Thôi được rồi.

Làm như ngươi muốn đi"

"Thần xin bày tỏ sự cảm tạ sâu sắc!

Ainz-sama!"

Albedo cúi đầu, khiến mái tóc dài của cô rủ xuống, che mất mặt cô

"Tốt.

Ta sẽ giảo phó việc này cho ngươi"

"Tất-nhiên. !

Đơn vị bí mật đặc biệt này sẽ thực hiện những mệnh lệnh quan trọng nhất.

Thần chắc chắn sẽ không để Ainz-sama tiêc nuối quyết định của mình"

Câu đáp của Albedo có vẻ hơi lạ.

Nếu anh phải biểu lộ cảm giác trong lòng mình, nó sẽ là một cái nghiêng đầu khó hiểu

Thôi thì quên đi vậy

" Giờ thì hãy chọn thuộc cấp cho ngươi.

Chọn những con mới được tạo ra, chỉ cần chúng chưa được giao phó với những nhiệm vụ khác.

Ngươi cần bao nhiêu con với level trong khoảng 80?

"Thần tin rằng 15 sẽ là đủ cho hiện nay"

"15 ?

Liệu thế có quá nhiều.."

Ainz ngưng nói và lắc đầu.

Tìm kiếm đồng đội của cậu là một nhiệm vụ quan trọng.

Do vậy, cậu không nên bủn xỉn trong chuyện này" À, vậy sao?

Ta hiểu"

"Nếu thế thì thần muốn xin thêm một thứ nữa.

Liệu thần có thể triệu tập Rubedo?"

"Từ chối"

Ainz trả lời ngay lập tức

Người mạnh nhất Nazarick, Rubedo.

Khả năng chiến đâu của cô ta hơn hẳn Sebas, Cocytus và Albedo về khoản cận chiến.

Shalltear sẽ chỉ là một kẻ yếu đuối nếu so sánh, xét đến việc ngay cả Ainz với đủ các trạng bị cũng khả năng cao sẽ thua Rubedo

Một số ít mà có thể thắng được kẻ đó là những người đóng ở tầng 8, và chỉ nếu như họ sử dụng WI.

Như mong đợi, nếu không mình không nghĩ họ có thể đánh lại người đó

"Thí nghiệm khởi động Rubedo có thể coi là một thành công.

Hiện giờ ta không có ý định di chuyển cô ta.

Vả lại, liệu có lí do gì mà ngươi lại cần nhiều sức chiến đấu đến vậy ?"

"Nói ra sẽ rất xấu hổ, liệu ngài vẫn muốn nghe?"

"Không vấn đề gì ?"

"Dịp như thế này là rất hiếm, nên thần muốn tạo ra một đội mạnh nhất"

"Hahahaha—!"

Đó là một lời giải thích trẻ con nhưng có thể hiểu được của Albedo khiến cho Ainz phải bật cười.

Cho dù cảm xúc của cậu ngay lập tức bị kiềm hãm, một cảm giác dễ chịu vẫn còn đọng lại như những gợn sóng trên mặt nước

"Ainz-sama!"

Ainz cười với Albedo, người đang làm vẻ mặt bối rối- cho dù biểu hiện trên mặt cậu không bao giờ thay đổi- và đưa lời đáp

"Xin lỗi, Ah, ahem.

Nó khá thú vị được chưa ?

Được rồi, nếu như vậy, ta sẽ cho phép ngươi triệu tập đứa em của mình"

"Liệu thế có ổn?"

"Không vấn đề gì.

Hãy cứ tiếp tục và lập đội của ngươi.

Có lẽ trong tương lai, đội của ngươi thậm chí có thể được dùng vào những việc khác"

"Xin chân thành cảm tạ, Ainz-sama"

Albedo cúi đầu thêm lần nữa, che khuôn mặt cô khỏi tầm nhìn.

Cho dù Ainz không thể thấy nét mặt của cô, cậu tưởng tượng rằng cô vẫn đang nở nụ cười hiệu dịu thường thấy.

Khi cậu vừa chuẩn bị hướng sự chú ý của mình về phía màn hình giám sát, Entoma bất chợt tiến vào phòng.

Với tấm lưng thẳng đứng, Entoma bước cho đến khi cô đến gần ngai vàng.

Với một đầu gối chạm đất, cô cúi chào

"Xin thứ lỗi cho sự gián đoạn của thần"

"Có chuyện gì vậy, Entoma?"

Đáp lại giọng nói khó chịu của Albedo, Entoma đáp 'Vâng' mà không thay đổi tư thế quỳ

"Thần tới đây để báo rằng đã đến lúc Aura-sama và Mare-sama tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch"

"Vậy sao ?...

Ngẩng đầu lên"

Sau khi đáp lại lần nữa với một câu 'Vâng' ngắn, Entoma ngẩng đầu

"Vẫn còn chút thời gian.

Vậy hãy tiễn họ tử tế.

Sẽ không tao nhã chút nào nếu như ta làm việc đó qua thần giao cách cảm, nên ta sẽ phải làm phiền Entoma và nhờ cô đi và thông báo thẳng đến hai người đó"

"Đã hiểu"

Albedo im lặng nhìn bóng dáng Entoma khi cô đứng lên và bước ra xa dần ngai vàng.

Rồi cô cẩn thận nhìn Ainz và sau đó hỏi

"Ainz-sama, có phải ngài đang cảm thấy không vui ?

Họ đáng lẽ nên dùng một người hầu gái khác ngoài Entoma.

Thần sẽ đi và khiển trách họ"

"...Vì chuyện gì "

"Vì để Ainz-sama nghe thấy giọng con bé khiếm nhã đấy lần nữa—"

"À, Ta không để tâm đâu.

Hơn nữa, ta là người gọi Entoma—-Đợi đã!

Entoma!"

"Vâng!

Liệu có điều gì thần có thể làm cho người ?"

Ainz ra dấu hiệu cho Entoma, người đang vội vã chạy lại, thể hiện cô có thể trả lời từ chỗ cô đang đứng

"Chuyện gì xảy ra với những phần còn lại?

Liệu chúng có hữu ích ?"

"Vâng.

Cái đầu đã được đưa cho Silk Hat Demon.

Tay chân được chia đều cho các Demon Strugglers.

Demiurge-sama lấy da.

Phần còn lại được cho những đứa trẻ của Grant để ăn.

Nhìn tổng thể, thần tin rằng tất cả các phần đều đã được sử dụng hiệu quả"

"Vậy sao ?

Nếu thế thì được.

Không bỏ phí con mồi của mình là trách nhiêm của một thợ săn.

Bất kì thợ săn nào cũng sẽ làm tương tự.

Hãy nghĩ nó như là một cách để tưởng nhớ"

"Thật...nhân từ.

Thể hiện sự hảo tâm của mình tới cả những tên trộm bẩn thỉu dám đột nhập nơi đây, đúng như mong đợi từ một Đấng Tối Cao.

Nếu mọi người có thể nghe thấy những lời nói này của Ainz-sama, họ chắc chắn sẽ chảy nước mắt"

Ainz không thể không cảm thấy một chút đau buồn sau khi nghe những lời nói đầy cảm xúc của Albedo trong khi đôi khi của Entoma sáng lên tràn đầy sự kính trọng

" ...Uhm, thì, ahem...

Đấy chỉ ý kiến của riêng ta, nó không phải là thứ mà ta muốn ép các ngươi phải làm theo.

Nhưng từ cách nhìn đó.... hãy nghĩ về nó như một phép xã giảo rằng không nên bỏ phí thứ gì"

"Đã hiểu.

Nếu vậy, chúng thần cũng nên sử dụng những thứ khác hiệu quả hơn!"

Nhìn hai người họ cúi đầu, Ainz không thể không cảm thấy rằng, nơi nào đó, bằng cách đó, thứ gì đó đã trở nên sai lệch và đáp lại với một câu "umu"

Phần 4

Bộ Ma thuật có rất nhiều phòng hội nghị có thể dùng làm nơi tiếp khách, và Fluder đang đi đến cái được trang trí trang hoàng nhất.

Đó là căn phòng chỉ được sử dụng khi Hoàng Đế, hay những người chỉ đứng sau ngài, đến

Trước khi tiến vào, Fluder kiểm trả lại trang phục của mình

Bộ áo choàng ông đang mặc có thể coi là một bộ đồ hạng nhất, phù hợp kể cả khi mặc đến những buổi tiêc lớn mà Hoàng Đế tổ chức, nước hoa trên cô và tay áo ông cũng có một mùi hương dễ chịu

Ban đầu, Fluder không để tâm đến những vấn đề chính trị hay xã hội.

Đúng hơn, để tập trung vào việc nghiên cứu ma thuật, ông coi tất cả những thứ khác là không đáng kể.

Tuy vậy, do vị trí của mình, ông vẫn phải dành sự chú ý đến những thứ này

Những thành tích của ông đều có tầm ảnh hưởng đến sự phồn vinh của Đế Quốc, cho dù chỉ là vô tình

Tốt, không vấn đề gì

Sau khi xác nhận rằng quần áo đã chỉnh tề, ông gõ cửa và tiến vào

Có hai mạo hiểm giả đang ngồi trong căn phòng lộng lẫy này.

Một người là một chiến binh trong một bộ giáp đen nhánh, làm ông liên tưởng đến Dark Knight mà ông vừa nhìn chăm chú cách đây không lâu, và bên cạnh anh ta là một người phụ nữ với vẻ đẹp thậm chí có thể khiến Fluder phải sững lại một lúc

Vậy đây là Momon của 'Darkness' và 'Tuyệt Sắc Công Chúa' Nabe

"Tôi thật sự xin lỗi khi để hai vị đợi lâu vậy "

Fluder nhẹ nhàng đóng cánh cửa và rồi nhận thấy một cảm giác khó chịu

...Thật lạ....

Ông đứng trước cánh cửa và nhìn chằm chằm vào người mỹ nhân tuyệt trần

"...Mình không thể thấy nó?"

Đôi mặt của Fluder đáng lẽ có thể thấy lượng mana một người sở hữu, những ông lỡ thốt lên sự ngạc nhiên của mình khi ông không thể làm vậy

Fluder có một tài năng thiên bẩm có thể xác định cấp độ ma thuật mà một người có thể đạt đến, chỉ bằng cách nhìn vào khí mà một Magic caster toả ra

Cho dù đã nghe rằng 'Tuyệt sắc công chúa' Nabe trong 'Darkness' là một Magic caster ma lực hệ, khả năng bẩm sinh của Fluder khong thể thấy bất kì khí nào xung quanh cô

Một ma pháp ngăn chặn dò xét?

Đấy là kết luận duy nhất ông có thể rút ra, nhưng nó lại nảy ra một câu hỏi.

Sao ai đó lại bảo vệ bản thân khỏi bị điều tra?

Mạo hiểm giả thông thường sẽ không cần phải dùng nó.

Việc xác định sức mạnh của một người là rất khó, nên vì thế rất ít người sẽ để tâm đề phòng những tình huống như thế này.

Hơn nữa, sẽ rất bất lich sự khi dùng loại ma thuật phòng thủ này trong khi gặp mặt ai đó

Dù gì thì bản thân mình cũng khá bất lịch sự khi dùng khả năng dò tìm với họ.... nhưng sao họ lại cố giấu sức mạnh của mình ?

Khả năng của Fluder khá là nổi tiếng, nên liệu đó có phải một biện pháp đối phó với ông ?

Ông không thể đưa ra bất kì kết luận nào

Đến Fluder, người vẫn đang kinh ngạc, Momon nói:

"Xin lỗi, liệu có vấn đề gì sao ?"

"Hohoho, xin lỗi vì sự bất lich sự"

Fluder ngồi trước mặt Momon, nhưng ông không thể rời mắt khỏi Nabe, người đang ngồi bên cạnh Momon

"À ta hiểu rồi, vậy đó là những gì đang diễn ra, vậy thì hãy bắt đầu"

Bắt đầu cái gì ?

Tuy nhiên, trước khi FLuder có bất kì cơ hội để hỏi, Momon tiếp tục nói

"...Nabe, ta nghĩ giờ là lúc tháo chiếc nhẫn đó ra"

Nabe tháo chiếc nhẫn của cô, và ngay tức khắc—

Fluder cảm giác như ông bị một cơn bão đánh vào mình

"Cái gì !"

Ông thốt lên không chút nghĩ ngợi

Nabe toả ra một lượng sức mạnh khổng lồ

Cơn bão áp lực tràn đầy này không thực sự tồn tại.

Chỉ có Fluder và những người có khả năng tương tự mới cảm thấy từng dòng năng lượng thổi qua mình

Cơ thể ông rung lên dữ dội, như thể ông bị tiếp xúc với nhữung cơn gió nam lạnh giá

"Kh-không thể nào.."

Không thể nào.

Sao chuyện này lại có thể xảy ra ?

Sao một người mạnh hơn ông có thể tồn tại ?

Nhưng, kể cả khi ông cố chối từ nó, cái xuất hiện trước mắt ông vẫn là hiện thực.

Từ trước đến giờ, khả năng nhìn cấp bậc ma thuật của một Magic caster của ông chưa từng khiến ông thất vọng

"Bậc 7....Không, với lượng năng lượng tràn ra nhiều thế nào, liệu nó có thể là.... bằng chứng của bậc 8 ... ?

Nếu đó là sự thật, vậy nó đã ở ngay bên mép lãnh thổ của những truyền thuyết

Fluder không thể cất lời.

Bậc 5 đã là thuộc lãnh thổ của các anh hùng, và bậc 6 mà Fluder đã đạt được là một lãnh thổ mà chưa ai từng đạt đến trước đó.

Tuy vậy, một người dễ dàng đạt đến một trong những cấp bậc cao nhất đột nhiên xuất hiện trước mặt ông

Và đấy là một phụ nữ trẻ và xinh đẹp

Chẳng lẽ tuổi của cô ta không tương xứng với ngoại hình ?

Trong khi Fluder vẫn đang run lên vì cú sốc, ông chợt thấy Momon bỏ găng tay đen của mình, rồi tháo một trong những chiếc nhẫn anh ta đang đeo

"———!"

Ngay tức khắc, cả thế giới như nhuộm màu trắng xoá, và Fluder cảm thấy sự tình táo của mình đang mất dần

Những gì đang diễn ra trước mặt ông là không thể giả thích được.

Kể cả Fluder, người đã sống hơn 200 năm, một người đã đạt đến đỉnh cao ma thuật mà con người có thể với tới, không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra

Ai có thể thấy trước được điều này ?

Người được tung hộ là Hắc hiệp sĩ thực chất lại là một Magic caster ma lực hệ đã đạt đến một đẳng cấp mà Fluder không thể chạm đến

"Nếu đó là bậc 8, không bậc 9......Không!.......Cái gì........hooooo, chúa ơi!"

Nguồn năng lượng không lồ toả ra từ Momon dễ dàng vượt xa Nabe bên cạnh anh.

Nếu anh ta có thể vượt qua Nabe, người đã được cho là ở bậc 8, thì tầm cao nào của ma thuật Momon có thể với đến ?

Fluder trả lời câu hỏi trong đầu ông bằng linh hồn mình

Bậc 10.

Cho dù nó có tồn tại trong truyền thuyết, chưa có một người nào có thể trở thành bằng chứng cho sự tồn tại của nó.

Một người đang ở vị trí đó đã rủ lòng xuất hiện trước mặt ông

Fluder, người vốn đang đứng trước đó, quỳ xuống trước Momon với nước mắt chảy dàn duạ và nói

"...Niềm tin của tôi được đặt vào những vị thần trị vì và điều khiển ma thuật.

Nhưng nếu ngài không phải là thực thể cao quý đó, thì tôi sẽ sẵn sàng từ bỏ niềm tin của mình, cho một vị thần duy nhất đã cuối cùng hiện diện trước mặt tôi"

Trong lúc đang vội vã quỳ lạy trước Ainz, Fluder đã đập đầu xuống sàn .

Thế nhưng nỗi đau ông cảm thây không là gì so với niềm vui đang dâng trào từ tận đáy lòng ông

"Tôi biết điều này là bất kính, nhưng xin hãy cho phép tôi được quỳ ở đây!

Xin hãy khai sáng tôi với tri thức của ngài!

Tôi muốn được liếc nhìn vào vực thẳm của ma thuật!

Xin ngài !

Xin ngài!"

"Ngươi sẽ tình nguyện cung cấp điều gì để đổi cho việc đó"

Một giọng nói lạnh như băng.

Nếu một trăm người nghe thấy, họ đều sẽ trả lời như vậy, nhưng những gì Fluder nghe thấy là một giọng nói ngọt ngào làm ấm lòng.

Kể cả nếu như ông biết giọng nói đó chứa đầy độc, thì đã sao ?

Fluder không chút lưỡng lự, kể cả khi nó đồng nghĩa với viêc đổi lại ông phải từ bỏ linh hồn của minh

"Mọi thứ!

Vâng, tôi sẽ hiến dâng mọi thứ cho quý ngài!

Chủ nhân của vực thẳm!

Đấng Tối Cao!"

"..Được rồi, chỉ cần ngươi sẵn sàng cung cấp mọi thứ, những gì ta biết sẽ trở thành của ngươi.

Ta do đó sẽ ban điều ước của ngươi"

"Oh!

Ooooohhh!"

Đầu ông vẫn đang nhấn xuống sàn, Fluder khóc trong xự sung sướng.

Sự ganh tị mà đã đóng băng trái tim ông từ lâu dường như đã tan chảy.

Cuối cùng, điều ước từ hai trăm năm trước của ông đã thành hiện thực

Một Fluder đang hoàn toàn vui mừng khôn xiết đã không ngẩng đầu lên, mà thay vào đó bò tới đôi chân của Momon và hôn chúng.

Cho dù ông ban đầu muốn liếm nó trước, ông nhận ra rằng chủ nhân thần thánh của mình có thể sẽ thấy khó chịu nếu ông làm vậy, nên ông thoả hiệp, sử dụng phần tinh thần vẫn còn minh mẫn của bản thân

"Rồi vậy đi.

Ta chấp nhận lời thề trung thành của ngươi"

"Hooo!

Tôi rất cảm kích! ..Chủ nhân của tôi!"

"Bây giờ, ta sẽ đưa ra mệnh lệnh đầu tiên.

Hãy đưa vật hiến tế đến lãnh địa của ta

"Ông!

Ông !

Có chuyện gì vậy, ông ?!"

Fluder, người đang nhớ lại quá khứ, lấy lại nhận thức của mình sau khi nhận ra ai đó đang gọi ông.

Cuộc gặp mặt bất ngờ mấy ngày trước vẫn đang đọg lại trong trái tim ông, và nếu như ông không tập trung, tâm trí ông sẽ lại trở nên ảo tưởng lần nữa

Fluder ngay lập tức nhớ lại ông đang ở đâu, khẽ gật tới người đang gọi mình

"Thứ lỗi cho sự bất lễ của thần, bệ hạ, tâm trí thần đang ở nơi khác"

Trước mặt Fluder là người duy nhất gọi ông là 'ông', Hoàng Đế của Đế Quốc Baharuth, Jircniv Rune Farlord El Nix, và họ đang ở thư phòng của Hoàng Đế

Thông thường sẽ không có nhiều người tụ tập trong phòng này.

Những người đang có mặt là Hoàng Đế Jircniv, người được hột tống bởi bốn người vệ sĩ của ngài.

Magic caster cấp cao nhất của Đế Quốc, Fluder Paradyne cũng ở đó.

Thêm nữa, cho dù hoàng đế sở hữu trí thông minh khác thường, ngài có mười bộ trưởng đáng tin cậy đủ sức hỗ trợ ngài.

Một trong Bốn Hiệp Sĩ Hoàng Giả, 'Tia Chớp' Baziwood Peshmel, cũng đang có mặt

Họ đều ngồi chỗ mình muốn, và cho đến gần đây, họ đã đang bàn về những kế hoạch trong tương lai của Đế Quốc.

Những tờ giấy rải rác khắp phòng cho thấy rõ buổi họp đã diễn ra sôi nổi thế nào

Người thanh niên với tên gọi Huyết Đế bắt đầu nói chuyện với Fluder với giọng mà không ai dám sử dụng

"Không, đừng lo phiền về chuyện đó.

Ông chắc hẳn rất mệt do đã làm việc trong nhiều năm, nên ông hẳn muốn thư giãn chút, nhưng suy cho cùng đây vẫn là một công việc mà chỉ ông mới làm được.

Xin lỗi về điều đó"

"Thần thật sự cảm kích với tấm lòng của bệ hạ.

Tuy nhiên, thần là thuộc cấp trung thành của bệ hạ.

Xin hãy thoải mái ra lệnh"

Fluder, người đã sống rất lâu, khẽ gật đầu

Ah, ta đã nuôi dạy một đứa trẻ ngoan.

Fluder nghĩ trong khi nhìn khuôn mặt của người thanh niên

Fluder đã phục vụ cho Đế Quốc qua sáu thế hệ

Ban đầu, ông không có quan hệ tốt với hoàng đế sáu thế hệ trước.

Dù vậy, ông đã là một Magic caster điêu luyện lúc đó, nên khi ông được tuyển, ông cuối cùng vươn đến một vị trí quyền lực kể cả trong hội đồng phù thuỷ

Do vậy, quan hệ của ông với giả đình hoàng gia ngày càng trở nên gần gũi trong năm thế hệ qua.

Khi ông mới nhậm chức pháp sư trưởng, ông bắt đầu giáo dục con cháu của hoàng đế từ thế hệ thứ tư trở đi, nhưng nó chủ yếu là về ma thuật

Kể từ thế hệ thứ ba, ông đã bắt đầu dạy họ nhiều môn học khác, mà đa số chúng liên quan đến chính trị

Và bây giờ là hoàng đế tại vị- một đứa trẻ ai cũng ngưỡng mộ

Cho đến giờ, ông đã chứng kiến rất nhiều thể loại hoàng đế nhưng không ai trong số họ là bât tài.

Tất cả mọi đứa trề đều tài năng như thể chúng được chọn bởi các vị thần- nhưng cho dù còn trẻ, năng lực và khả năng của hoàng đế hiện tại vượt trội những hoàng đế trước kia một khoảng cách lớn.

Cho dù có thể nói rằng Fluder đã hỗ trợ việc chuẩn bị từ hai thế hệ trước, chế độ chuyên quyền mà mọi quyền lực tập trung vào hoàng đế chỉ có thể thành hiệ thực nhờ vào những kĩ năng xuất chúng của Jircniv

Fluder yêu quý Jircniv Rune Farlord el Nix.

Ông đã giáo dục hoàng đế và đối xử với nó như đứa con của chính mình và ông tin rằng hoàng đế cũng đối xử với ông như một người cha

Nhưng cho dù vậy—

Fluder vẫn sẵn sàng từ bỏ người mà ông coi như đứa con của chính mình

Ta muốn được mình thấy vực thẳm của ma thuật, Jircniv.

Ta sẽ không rời mắt khỏi nục tiêu đó, không cần biết ta cần phải đánh đổi cái gì cho nó.

Kể cả nếu như đó là một đứa trẻ đáng yêu như cháu

"Vậy bệ hạ, liệu đây có phải là lí do ta hoãn cuộc tấn công Vương Quốc ?"

"Đúng vậy.

Thông tin về con ác quỷ tự gọi mình là Jaldabaoth quan trọng hơn nhiều.

Ông, ông đã tìm ra gì từ cuộc điều tra của mình chưa ?"

"Thật đáng tiếc nhưng không, thưa bệ hạ.

Kể cả sau cuộc điều tra đó, chúng thần vẫn không thể tìm thấy bất kì thông tin gì về hắn"

"Đúng.

Đó là cách mọi việc đã diễn ra

"Daradyne, liệu ông không thể dùng ma thuật để điều tra về nó ?"

Fluder nheo mắt và nhìn về người nói với vẻ mặt nghiêm tức

"Đúng là ma thuật có thể rất mạnh,nhưng đó là khi—"

"—-Ông, xin lỗi.

Nhưng nếu ông bắt đầu nói về chủ đề đó thì nó sẽ mất rất nhiều thời giản.

Vậy nên chúng ta nên dừng tại đây"

"Thần hiểu, thưa bệ hạ"

Trong phút chốc, Fluder tỏ vẻ buồn nản, và rồi lấy giọng của một giáo viên và bắt đầu giảng cho những người trông như những học sinh luôn quên bài

"Có nhiều cách đế ngăn chặn ma thuật điều tra.

Ví dụ, các anh có biết căn phòng này được ngăn việc nghe lén bởi ma thuật.

Cũng có nhiều thứ khác mà căn phòng này được bảo vệ khỏi, và ma thuật điều tra là cái nhỏ nhất trong số đó"

"...Tôi hiểu rồi.

Vì có nhiều biện pháp đối phó nên việc đấy sẽ rất khó thực hiện"

"Đúng vậy.

Tuy nhiên, chúng ta sẽ may mắn nếu như ma thuật chỉ đơn giản mất tác dụng.

Magic caster cấp cao có thể chuẩn bị những biện pháp trả đũa với những ma thuật như vậy.

Một vài người họ thậm chí có thể giết người niệm chú ngay lập tức nếu như mọi chuyện trở nên xấu đi"

Một người với tài mọi như mình có thể sánh với Đấng Tối Cao ?

Không ai xứng đáng với danh hiệu Đấng Tối Cao hơn ngài.

Mình cần phải chứng tỏ sự hữu ích của mình một cách nhanh chóng..

Một vài người lộ vẻ mặt ghê tởm khi nghe thấy Fluder nói về việc bị giết, nhưng ông không để tâm đến việc đó

"Tính thêm yếu tố đó vào ..."

Một trong những bộ trưởng đưa ra một tờ giấy

"Có một nơi trông vẻ như là pháo đài của một Magic caster mang tên Ainz Ooal Gown.

Do Paradyne-sama tìm được nó bằng ma thuật, liệu nó có nghĩa rằng người không mạnh bằng Paradyne-sama?"

"Quá ngây thơ!"

Fluder hét to lên như thể ông đang cố hết sức kiềm chế sự ham muốn cười cay đắng của mình.

Điều này thể hiện ông đang lo lắng như thế nào

"Cách nghĩ của anh là quá ngây thơ.

Xét đến việc anh ta cứu làng Carne, hay đúng hơn, chỉ làng Carne.

Với điều đấy trong đầu, ta đã đặt một vùng giám sát ma thuật toàn bộ khu vực và chỉ tình cờ mà ta nhìn thấy ai đó trông như Ainz Ooal Gown đi vào đấy.

Nếu anh quên rằng đó không hơn gì một sự tình cờ thì anh sẽ phải hối tiếc"

Một phần trong câu nói đó là sự thật.

Đánh giá thấp Đấng Tối Cao là một nước đi ngu xuẩn.

Không, cho dù sự thật là ông đã từng như vậy, ông nhận ra rằng việc không biết gì đáng sợ đến nhường nào

Fluder cười trong bụng về việc ông từng ngu xuẩn đến thế nào.

Ông thực sự không biết tí gì

"Xin lỗi"

Anh ta giơ tay lên để xin lỗi

"Ah ha, nói đến chuyện này, ông.

Có chuyện gì đã xảy ra với đám Worker đột nhập vào pháo đài đáng nghi đó?"

"Cho dù điệp viên của ta đang theo đuôi chúng mới chỉ gửi về bào cáo sơ bộ thông qua [Message], họ dự tính rằng đám Worker đã bị tiêu diệt"

Jircniv bật ngón tay và khẽ mở đôi mắt.

Anh đã nghe rằng rất nhiều nhóm Worker kinh nghiệm đã được cử đi, nhưng nó quả là một việc khá bất ngờ khi họ bị tiêu diệt chỉ trong một ngày, hay có lẽ thậm chí chỉ trong nửa ngày

Fluder không thực sự ngạc nhiên khi đó là kết quả ông đã biết trước, nhưng vẫn tỏ vẻ ngạc nhiên

".....Vậy sao ?

Nhưng nói đến việc này, đây là thông tin thu thập được qua ma thuật, và ngươi biết nó không đáng tin cậy như thế nào.

Phải bao lâu thì nhóm mạo hiểm giả mới trở về ?"

Xét việc đây là một tình huống khẩn cấp khi không một Worker quay trở về, họ đáng lẽ đã rút lui ngay lập tức, nên dự tính họ sẽ mất 4 ngày tổng cộng"

"Tính cả thời gian cần để thu thập thông tin từ các mạo hiểm giả...

ít nhất 5 ngày.

Nên trước đó, chúng ta không thể hành động"

[Message] không đáng tin, do nội dung càng trở nên ít rõ ràng khi sử dụng ở khoảng cách lớn.

Nhiều đất nước không phụ thuộc vào [Message] vì nhiều lí do

Một trong số chúng là thảm kịch ở một đất nước tên Gatenbarg

Nó xảy xa ở đất nước đó khoảng 300 năm trước.

Đó là một đất nước được thành lập bởi chủ yếu các Magic caster với nhiều thành phố trao đổi thông tin với nhau nhanh chóng bằng [Message].

Nhưng bởi họ quá tin vào [Message], khi họ nhân ba tin nhắn giả, một cuộc nội chiến nổ ra giữa các thành phố.

Sau đó nó bị tiêu diệt khi quái vật và bị bán nhân loại xâm chiếm

Cũng có rất nhiều ví dụ khác, như những bài hát mà các thi sĩ thường hát về một người đàn ông giết vợ mình do những thông tin sai lệch

Do đó, rất ít người tin vào [Message].

Tương tự, những người dựa quá nhiều vào [Message] được coi là ngu ngốc.

Jircniv là một trong những người thông minh hơn.

Một mặt anh vẫn sử dụng [Message], đồng thời anh vẫn thu thập thông tin qua những nguồn khác.

Anh sẽ không bao giờ tin vào chỉ một loại ma pháp

"Nhưng tên bá tước đó quả thật ngu ngốc.

Nếu hắn thuê Worker từ E-rantel, mọt thứ sẽ thuận buồm xuôi gió.

Hắn có thể đang nhảy múa lòng bàn tay ta do sự bất tài của mình, nhưng quá bất tài cũng là một vấn đề.

Nếu hắn sẽ trở thành một cái mồi, ít nhất hắn cũng phải tốt việc đấy"

"Đúng như bệ hạ nói"

Sự đồng tình của Fluder khiến Jircniv nhíu mày

Có hai lí do khiến anh chấp nhận lời đê nghị của Fluder mấy ngày trước.

Đầu tiên là để hiểu rõ hơn về tính cách của Ainz Ooal Gown

Sau cuộc điều tra của Fluder, họ đã xác nhận rằng Ainz đã không rời khỏi tàn tích đó trong nhiều ngày, nên họ cho rằng đấy là nơi ở của hắn và của nhóm Worker để xem phản ứng của hắn

Đấy là để xem hắn sẽ đối xử với những kẻ đột nhập một cách có tình có lý hay thô bạo

Việc nhóm Worker bị tiêu diệt nói lên phần nào tính cách của hắn

Một mục tiêu khác là để tạo sự bất hoà giữa Ainz Ooal Gown và Vương Quốc.

Do vậy , sẽ tốt hơn rất nhiều nếu những Worker được thuê đến từ E-rantel, những thật xui xẻo, đó không phải là một lựa chọn

Hắn không thể ngu ngốc đến vậy, phải không?

Tất cả thông tin mà tên bá tước đó biết được là về một khu di tích chưa được khám phá.

Biết rằng hắn sẽ bới sâu vào một di tích nằm trong lãnh thổ của Vương Quốc, hắn chắc không đủ cam đảm để thuê người cũng của Vương Quốc.

Thuê Worker đến từ Đế Quốc là không thể tránh khỏi

Nhưng dưới tình cảnh này, mối quan hệ giữa E-rantel và Ainz Ooal Gown , và Vương Quốc Re-Estize về tổng thể không bị xấu đi.

Nếu anh muốn bất kì hy vọng để hoàn thành mục tiêu thứ hai, anh cũng cần rò rỉ thông tin về di tích này cho Công Hội Mạo Hiểm Giả ở Vương Quốc

"Momon đến Đế Quốc vào đúng thời điểm"

"Thần đồng ý.

Thông tin về một di tích chưa được khám phá cũng như việc đội Worker bị tiêu diệt sẽ tự nhiên đến tai Công Hội của Vương Quốc thông qua báo cáo của anh ta.

Họ sẽ tiến hành một cuộc điều tra nghiêm túc đúng như Đế Quốc muốn"

Chính vì lí do này mà nhóm mạo hiểm giả không được cho phép tham gia vào nhiệm vụ đó.

Tất nhiên, họ không sử dụng thẩm quyền của hoàng đế, nhưng đúng hơn sai điệp viên rò rỉ thông tin tới các quý tộc

Vụ việc này phải được xử lí rằng là do một quý tộc ngu ngốc làm bậy.

Họ có thể từ chối sự dính líu của Đế Quốc, và rồi sự thù địch của Ainz sẽ được hướng đến tên bá tước, trong khi Jircniv có thể tiếp cận một cách thân thiện hơn

"Sau khi các mạo hiểm giả của Vương Quốc xâm chiếm pháo đài của một Ainz Ooal Gown tàn nhẫn, phản ứng của Vương Quốc sẽ ra sao khi họ nhận ra có một Magic caster hùng mạnh sống ở đó?

Và Công Hội Mạo Hiểm Giả của Vương Quốc sẽ làm gì sau khi họ bị đánh trả"

Jircniv cười trong khi mong đợi kế hoạch được chuẩn bị tỉ mỉ của mình

"Ta hiểu sức mạnh của Ainz Ooal Gown.

Hắn đủ mạnh để diệt hoàn toàn nhóm Worker.

Kế hoạch dọn dẹp mớ lộn xộn này với cái đầu của duy chỉ tên quý tộc.

Nó đã xong chưa ?"

"Tất nhiên, nó đã được hoàn thành một cách cẩn thận.

Không ai bên ngoài căn phòng này có thể biết về sự tình"

"Vậy, để đề phò.....—Cái gì vậy ?"

Jircniv bị ngắt lời bởi mặt đất rung chuyển.

Những cửa sổ và tất cả đồ nội thất cũng rung lên dữ dội, nhưng nó khác với cảm giác của một trận động đất. .

Nó giống như một lực va chạm do một thứ gì đó khổng lồ đập vào mặt đất, tạo ra một xung động lớn

"Chuyện gì xảy ra vậy !?

Đi và xác nhận nó——Chết tiệt, thật ồn ào.

Có chuyện quái quỷ gì đang diễn ra ?"

Kể cả đang ở trong phòng, Jircniv vẫn có thể nghe thấy tiếng hét vọng vào từ bên ngoài.

Những bức tường của căn phòng này đã được xây khá dày và chắc chắn, nên tiếng động phải rất to hay cần rất nhiều người la hét.

Chính xác có chuyên gì xảy ra bên ngoài khiến người ta la hét đến vậy ?

Trả lời cho mối nghi ngờ của Jircniv, một người lính gác đáp lại qua kẽ hở của song chắn cửa sổ.

Anh ta tới từ sân trung tâm, nguồn gốc của tiếng động, và không mặt anh ta trắng bệch

"Bệ hạ!

Đó là một con rồng!

Một con rồng đã hạ cánh ở sân của chúng ta"

Chỉ trong phút chốc, bầu không khí trong căn phòng trở nên đông cứng.

Họ không thể hiểu được những đó ngay tức khắc, hay đúng hơn, không thể được những từ đó một chút nào.

Cho dù họ biết người lính canh không có lí do để nói dối, mọi người vẫn xông đến cửa sổ để tự mình xác nhận tình hình

Jircniv đẩy tấm rèm ra rồi nhìn qua tấm cửa sổ bán trong suốt, mọi người há hốc miệng khi thấy một con rồng đang ngồi trên sân

"Ta-tại sao một con rồng lại ở đây?

Nó từ đâu tới?"

"Bộ trưởng bộ ngoại giao!

Ông có nghe gì về việc ai đó sẽ cưỡi một con rồng đến một cách bất kính và đỗ ngay giữa sân ?"

"Tôi không biết gì về việc này!"

"Chẳng phải ta có dàn xếp với con rồng thuộc Hội Đồng sao ?

Không phải đó là nó sao ?"

"..Ngoại hình nó khác hẳn với tôi đã được nghe đến.

Mô tả của bộ trưởng bộ ngoại giao đáng lẽ không sai"

"Không, vấn đề lớn nhất là thứ đó đã vào được đến đây!

Hoàng đế đang ở đây!

Tất cả các cận vệ hoàng giả đang làm gì vậy ?"

Rồng được cho là những sinh vật hùng mạnh nhất thế giới, với cơ thể mạnh mẽ được phủ dứơi lớp vảy cứng, và tuổi thọ vượt xa loài người, cũng như sở hữu nhiều kĩ năng và ma thuật đặc biệt.

Tất nhiên, có cũng một số trường hợp ngoại lệ, và một số con rồng đã bị hạ bởi các mạo hiểm giả trong quá khứ, những cũng có tương đương số trường hợp trong quá khứ mà nhiều thành phố hay thậm chí đất nước đã bị huỷ diệt bởi ngọn lửa của những con rồng đang phẫn nộ.

Một thành phố như vậy ở phía bắc đã bị tiêu diệt mới chỉ 20 năm trước

Một sinh vật như vậy xuất hiện ngay giữa cung điện hoàng gia, đó là một trường hợp cực kì khẩn cấp

Vừa khi Jircniv nuốt ực khi thấy con rồng, hai cái bóng nhỏ nhảy xuống từ lưng con rồng

Nếu nheo mắt lại, họ có thể thấy rằng họ là những đứa trẻ da rám nắng

"Họ dường như là Dark Elf"

Fluder bình tĩnh thốt ra chủng tộc của hai đứa trẻ

"Paradyne!

Con rồng đó, nó từ đâu tới?

Và hai đứa trẻ kia từ đâu tới?"

"Con rồng đó là một thứ mà kể cả ta cũng không biết..."

Hiển nhiên, điều tương tự với hai người vừa nhảy xuống và con rồng vừa đáp xuống sân đã bị bao vây bởi một vòng kị sĩ.

Cho dù những kị sĩ này là niềm tự hào của Đế Quốc, trước mặt con rồng họ không có vẻ gì đáng tin cậy.

Đúng như mong đợi từ sinh vật mạnh nhất trên thế giới

Trong số những kị sĩ, một ngươi cầm khiên mỗi bên tay đứng lên trước

"Oi, oi, Anh ta là người tiến ra sao ?

Dù gì thì điều đó cũng không thể tránh khỏi...Cho dù mất anh ta chắc chắn sẽ là một mất mát lớn"

Người tiến lên trước là một trong Bốn Hiệp Sĩ Hoàng Gia, " Bất Di Bất Dịch" Nazami Enec

Nazami là một trong những chiến binh mạnh nhất của Đế Quốc, về mặt phòng thủ anh được coi là người mạnh nhất trong số Bốn Hiệp Sĩ.

Nhưng kể cả là một chiến binh có thể chặn nhiều loại đòn tấn công, anh vẫn trông quá nhỏ và tầm thường khi so với con rồng.

Đó là những lời đến từ "Tia Chớp" Baziwood Peshmel, như thể xác nhận cái chết của đồng đội mình, và không ai có thể phủ nhận điều đó

"Bệ hạ, xin hãy trốn đi!"

"Nói ta xem, ta có thể trốn ở đâu?

Nơi nào ta sẽ an toàn?"

Đáp lại đề nghi của bộ trưởng, Jircniv khịt mũi.

"Nhưng bệ hạ!"

"Ta hiểu ngươi muốn nói gì.

Nhưng từ bỏ cung điện sẽ biến ta thành trò cười.

Kể cả nếu như đối phương là một con rồng có vẻ như không thuộc về Nước Cộng Hoà Agrando, và nếu như nó làm vậy biết rõ rằng ta sẽ không chạy trốn.... thì con rồng đó thông minh đúng như những gì ta đã nghe về chúng, nó dường như hiểu rõ tình hình chính trị của Đế Quốc"

Cho dù Jircniv đã quản chặt đám quý tộc, điều đó chỉ khả thi với sự trợ giúp của đội kĩ sĩ.

Nếu tin anh chạy khỏi thủ đô vì một con rồng lan ra, đám quý tộc sẽ nghĩ rằng sức mạnh quân sự của Jircniv đã suy yếu, và rồi hợp tác với nhau để nổi loạn.

Cho dù anh sẽ không thua một đám đông hỗn tạp và vô kỉ luật, sức mạnh của Đế Quốc sẽ suy giảm nhanh chóng

Kể cả họ đánh hay chạy thì vẫn sẽ có một tổn thất rất lớn.

Đây đúng là một nước cờ khó chịu, chính xác có chuyện gì đằng sau con rồng đó ?

Cuối cùng, lượng người trên sân tăng thêm lần nữa.

40 cận vệ hoàng gia vây quanh con rồng, cùng với 60 kĩ sĩ, và kể cả Magic caster bí truyền và đạo giáo cũng có mặt trong số họ

"Chỉ có mỗi 120 người đúng là không yên tâm.

Bệ hạ, hay là để tôi tham gia với họ"

Jircniv khẽ cau mày.

Fluder là con bài chủ lực mạnh nhất của Đế Quốc.

Tuy vậy, anh không rõ liệu có sáng suốt khi để ông ta đối đầu với con rồng, một loài luôn được biết là mạnh mẽ.

Do đó anh lưỡng lự, nhưng anh cũng tin rằng Fluder có thể an toàn chạy về bên anh trong tình huống xấu nhất

Nhưng có một điều Jircniv không biết

Nhà Magic caster già đó đã đưa ra lời đề nghị này để Jircniv không thể sử dụng thuật dịch chuyển tức thời của Fluder để chạy thoát

"Đã hiểu, ông ạ.

Liệu ông có thể bảo 'Bất Di Bất Dịch' rút lui không?"

"Đã hiểu.

Tuy nhiên, thần không thể xác định được sức mạnh của những người này.

Họ có lẽ rất mạnh, nên nếu ngài muốn rút lui, ngài nên chuẩn bị ngay bây giờ"

Nói xong, Fluder mở của sổ.

Ông sử dụng ma thuật bay để bay ra ngoài và lượn trên trời

"Bây giờ thì mọi người có nghe tôi được không ?

Tôi là một người hầu cận của Ainz Ooal Gown, Aura Bella Fiora!"

Đúng lúc nói, một giọng nói vang lên trong không khí

"Hoàng đế đất nước này đã gửi một đám người bất kính tới Đại Lăng Tẩm Nazarick nơi Ainz-sama sống!

Ainz-sama rất không vui, nên nếu như Đế Quốc không xin lỗi, chúng ta sẽ tiêu diệt đất nước này!"

Khuôn mặt của Jircniv nhăn lại.

Sao họ có thể đưa ra kết luận đấy ?

Họ đã nối ghép tất cả những mảnh ghép đầu mối nhỏ đó như thế nào ?

Khi anh quay lại nhìn căn phòng, anh nhìn thấy những nét mặt ngạc nhiên nhìn lại phía anh.

Sau đó, khi họ hiểu ra những gì Jircniv đang nghĩ trong đầu, họ đều lắc đầu

"Để bắt đầu, hãy giết tất cả những người ở đây!

Mare!'

Đứa dark elf còn lại đứng bên cạnh câu ta chọc cây trượng của mình xuống sân.

Ngay lập tức, một cơn địa chấn cục bộ dường như làm rung chuyển cả sân.

Bởi vì nó được kìm lại, Jircniv không thấy rung chấn quá mạnh.

Tuy nhiên, mặt đất hét lên và những vết nứt phức tạp lộ ra trên mặt đất, như một mạnh nhên với elf và con rồng ở chính giữa

Ngoại trừ Fluder đang lơ lửng trên không, kĩ sĩ, cận về, Magic caster, những người khác đều bị nuốt chửng bởi mặt đất

Cặp dark elf chắc hẳn đã đặt mình ra ngoài vùng ảnh hưởng của cơn động đất, bởi họ không hề hấn gì.

Cậu bé dark elf bình tĩnh thu cây gậy lại, và nhanh như lúc nó xảy ra, những vết nứt trên mặt đât đóng lại , đưa mặt đất trở lại với hình dáng ban đầu

Những kị sĩ tụ tập trên sân vừa nãy giờ đã không còn.

Đó thực sự là một kết cục tồi tệ

"Tốt, tất cả họ đều đã chết!

Bây giờ, nếu hắn ta không nhanh xuất hiện, tiếp theo chúng ta sẽ giết hết tất cả những người trong thành phố này....Do chúng ta không biết ai là hoàng đế, chúng ta sẽ chỉ phá tan toàn bộ thành phố và không quan tâm đến điều gì khác !

Vậy nên hãy ra đây, ra đây, hoàng đế, từ bất kì chỗ nào ngươi đang ở"

"B-bệ hạ!"

Những người hầu cận đang run rẩy gọi anh với khuôn mặt tê tái

"..Ta vừa định nói rằng chúng ta dẫm phải đuôi một con rồng, nhưng cuối cùng, một con rồng lại đến"

Jircniv cố gắng kiềm chế toàn thân đang run rẩy.

Là một kẻ nắm trong tay uy quyền tuyệt đối của một hoàng đế, anh không thể lộ vẻ sợ hãi trước mặt thần dân của mình

Ainz Ooal Gown...người đó là ai....Không, giờ không phải lúc nghĩ về điều đó

Jircniv quay về phía cửa sổ và hét lên

"Ta, Hoàng Đế Jircniv Rune Farlord El Nix, có điều muốn nói!

Những sứ giả thân mến, liệu hai người có thể tiếp tục cuộc bàn luận bên trong?"

Anh liền quay đầu về phía những người hầu của mình.

"Hãy chuẩn bị sự đón tiếp nồng nhiệt nhất tới những người khách của chúng ta!

Nhanh lên!"

Khi người hầu của anh vội vã chạy ra ngoài, anh quay lại nhìn về phía cặp Dark Elf

...Ta đánh giá thấp chúng.

Tuy nhiên, nếu đây chỉ là những người hầu cận...

Sao ta lại không thể lợi dụng chúng ?

Dù thế, giờ ta không thể rút lui.

Nếu chúng muốn đàm phán thì chúng ta sẽ có một cuộc chiến ngôn từ.

Ainz Ooal Gown, ta sẽ bẻ gãy tham vọng của ngươi tại đây!
 
Overlord Lightnovel
Quyển 7 - Chương kết


"Vậy thì, ở đây là 100 đồng vàng như đã thõa thuận.

Và đây là bản hợp đồng."

Sau khi lướt qua nội dung của bản hợp đồng, cha của Arche gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

Không hề do dự, ông nhanh chóng ký tên mình lên giấy da và đóng dấu lên nó với con dấu của gia đình.

Động tác thông thạo kia cho thấy đây không phải là lần đầu ông làm điều này.

"Không còn bất kỳ vấn đề nào nữa phải không?"

Hướng mắt vào tờ giấy da đã được trao cho, hắn gật đầu.

Nếu Hekkeran và Imina có ở đây, chắc chắn họ sẽ bộc lộ sự bất mãn của họ.

Hắn chính là người mà họ gặp ở quán trọ.

Hắn liếc nhìn giấy da một vài lần trong khi chờ đợi.

Sau khi xác nhận mực đã hoàn toàn khô, hắn cẩn thận cuộn giấy da lại, và cất nó.

"Vâng, chắc chắn rồi."

Chỉ tay về phía túi tiền xu ở phía trước cha của Arche, người đàn ông hỏi, "Còn cái này, ngài không kiểm tra lại sao?"

"Hơ, ta thấy ổn, ngay cả khi có thiếu một hoặc hai đồng lẻ."

"Thế à?"

Đối với sự hào phóng ngu ngốc của cha Arche, hắn gật đầu lần nữa.

Lượng tiền xu đã được kiểm chứng từ trước, tất nhiên là sẽ không có vấn đề gì.

Nhưng đây chắc chắn không phải là một dấu hiệu tốt khi nhìn thấy một gia đình đang ở điểm cuối của sợi dây thừng, vậy mà vẫn có tác phong như thế.

Không, số phận của ngôi nhà là kết thúc khi người đàn ông đó trở thành chủ nhân của nó.

Có điều, chính xác là một người như thế này sẽ trở thành một khách hàng tiềm năng.

"Vậy thì, ngài hài lòng với lãi suất thường lệ và thời hạn cho vay, tôi đoán vậy?"

Đối với câu hỏi này, Cha Arche phản ứng theo một cách như thể ông là một người sang trọng và tầng lớp cao cấp mà không nghi ngờ một điều gì.

Hắn gật đầu một lần nữa, cho thấy mình đã hiểu.

"...

Nhắc đến mới nói, con gái của ngài vẫn khỏe chứ?"

"Hm?"

Hắn đột nhiên nhớ lại có đến 3 đứa con gái trong gia đình này.

"Tôi đang nói về Arche-san."

"Ah, Arche hử?

Lúc này nó đang ra ngoài kiếm tiền."

"...

Vậy sao?"

Trong khi con gái của mình ra ngoài và kiếm tiền, ông ta đang làm cái quái gì?

Một cái nhìn khinh bỉ xuất hiện một lúc ngắn ngủi trong mắt hắn khi nghĩ về điều này.

Hắn thấy thương hại cho cô gái khi có loại cha như thế này.

Hắn không phải loại không có cảm xúc.

Tuy nhiên, chuyện quan trọng của hắn vẫn là việc thu hồi số tiền đã cho vay trước đây cùng lãi suất, và đảm bảo chu kỳ của việc cho vay và trả nợ được tiếp tục.

Cho nên hắn không hề bận tâm đến việc can thiệp vào chuyện gia đình người khác.

"Chỉ vì mới kiếm được chút tiền, nó đã bắt đầu trở nên ngạo mạn."

Hắn cau mày khi nghe tiếng lầm bầm khó chịu từ cha của Arche.

Sau tất cả, nếu có một tình huống rắc rối phát sinh, nó có thể gây ra sự chậm trễ trong việc trả lãi.

Nếu có thể, hắn muốn tình hình hiện tại kéo dài càng lâu càng tốt.

Vì thế, hắn không thể không hỏi.

"Có chuyện gì xãy ra sao?"

"Không, không có gì to tát cả.

Chỉ là con gái ngu ngốc của ta dường như quên mất nghĩa vụ của mình đối với đấng sinh thành và trở nên thiếu tôn trọng."

"Nếu là chuyện này..."

"Thật là!

Phải để cho nó biết được sự xấc xược của nó!

Ta cần phải dạy cho nó tất cả những gì của một quý tộc."

Hắn nuốt vào trong phần còn lại của những gì hắn muốn nói.

Tuy nhiên, hắn không thể không thốt ra một lời bình.

"Thật đúng là rắc rối."

"Chắc chắn là vậy rồi.

Một đứa con gái ngu ngốc..."

Hắn cố tình bỏ qua ông ta đang nói về ai và cố nghĩ là cha Arche đang nhầm lẫn tự nói chính mình, mà kết quả dẫn đến những lời lầm bầm nhiều hơn, và nhiều hơn nữa.

Một trăm đồng vàng là một khoản tiền đáng kinh ngạc.

Tuy nhiên, với tốc độ tiêu xài của cha Arche, ông sẽ sớm tiêu sạch chúng.

Nếu điều đó xảy ra, có khả năng ông sẽ lại đi vay thêm.

Hắn đã quyết định sẽ không cho vay tiếp cho đến khi khoản tiền vay trước được hoàn trả.

Hắn liếc nhìn xung quanh căn phòng.

Những gì hắn thấy là một căn phòng đầy đồ trang trí và nội thất sang trọng.

Khi trường hợp tồi tệ nhất xảy ra, hắn có thể thu hồi được khoản cho vay, ngay cả khi hắn buộc phải bán chúng.

Hắn cúi xuống để che giấu suy nghĩ của mình.

"Cuối cùng, không phải kỳ lạ đối với con gái cả của gia tộc Furt đang làm công việc nhơ bẩn sao?

Bạn của nó đều là một lũ xuất thân tầm tường, bọn chúng có thể sẽ lây tính thô tục cho nó."

"...Thế sao?"

Hắn suy nghĩ cặn kẽ về hai người mà hắn gặp trong quán trọ, và cuối cùng trả lời lại.

Có lẽ là do hiểu lầm giọng điệu từ câu trả lời của hắn, cha Arche nhanh chóng nói thêm lần nữa.

"Muu, không có nghĩa là tất cả dân thường đều như thế.

Chủ yêu là ta đang nói đến những kẻ được gọi là mạo hiểm giả."

"Có lẽ vậy."

"Đúng chứ?

Con gái ta bắt đầu nổi loạn là vì chúng.

Ta sẽ phải trừng trị nó thật thích đáng.

Sau cùng thì đó là lẽ tự nhiên khi một đứa con gái phải nghe lời cha nó.

Nó còn phải đợi thêm mười năm nữa nếu muốn lên lớp ta."

Một cái nhìn sau chót vào người cha buồn rầu, hắn đứng dậy.

"...

Dù sao thì tôi cũng phải đi gặp khách hàng tiếp theo.

Chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn trong lần tới.

Tôi mong ngài sẽ trả đúng hạn."

♦ ♦ ♦

"Khi nào Onee-sama trở về?"

"Có lẽ sẽ lâu hơn một chút?"

Trong một căn phòng nào đó, bằng cách sử dụng cái giường như một chiếc ghế, hai cô bế ngồi sát cạnh nhau.

Đặc điểm gương mặt họ là y hệt nhau.

Một mảng nhẹ của màu đỏ có thể thấy trên gò má, làm cho hai cô bé như những thiên thần nhỏ.

Hai cô bé có gương mặt thanh tú rất giống chị gái của mình.

Một điều chắc chắn có thể đoán được là vẻ đẹp hai cô bé sẽ sớm nở rộ trong 20 năm tới.

Trang phục của hai cô bé là một chiếc váy trắng thuần khiết mà không có lấy một nếp nhăn.

Đôi chân trắng nhỏ nhắn như treo lơ lửng phía dưới, hai cô bé vu vơ đá vào không khí với những tiếng 'pa-ta' 'pa-ta'.

"Thật không?"

"Thật mà..."

"Là vậy sao?"

"Là vậy đó..."

"Khi Onee-sama trở về, chúng ta sẽ chuyển đi phải không?"

"Đúng thế..."

Hai cô bé cười hạnh phúc.

Họ hiểu biết rất ít về ý nghĩa của việc chuyển đi, nhưng họ biết điều đó có nghĩa là Onee-sama yêu dấu của họ sẽ không còn đi xa nữa.

Đó nguyên nhân là hai cô bé phấn khích đến như vậy.

Chị của hai cô bé— Arche, thường phải rời khỏi nhà trong một thời gian dài.

Mặc dù hai cô bé không biết chị mình đang làm những gì, họ hiểu rằng đó là một cái gì đó quan trọng.

Đó là lý do tại sao hai cô bé không bao giờ bày tỏ bất mong muốn cá nhân vào với Arche.

Tuy nhiên, ngay cả như vậy, hai cô bé không thể đòi hỏi nhưng vẫn mong muốn người chị dịu dàng có thể chơi cùng họ nhiều hơn.

Đúng vậy, hai cô bé yêu Arche rất nhiều.

Cô là một người chị dịu dàng, am hiểu và có trái tim ấm áp.

"Onee-sama, vẫn chưa đến..."

"Vẫn chưa đến nhỉ...?"

"Thật là mong đợi quá, Kuuderika?"

"Un, rất mong đợi, Uleirika."

"Muốn đọc cùng với onee-sama ..."

"Muốn ngủ cùng với onee-sama ..."

"Kuuderika xảo quyệt quá đi ..."

"Uleirika cũng rất xảo quyệt..."

Hai cô bé nhìn nhau và một nụ cười bắt đầu hình thành trên gương mặt hai cô bé, dần dần biến thành các thanh âm dễ thương của tiếng cười.

"Trong trường hợp đó, Kuuderika có thể tham gia, chúng ta cùng với Onee-sama!"

"Un, Uleirika cùng nhau, chúng ta cùng với Onee-sama!"

Hai cô bé mỉm cười lần nữa, mong chời những niềm vui và tương lai thú vị đang chời đón hai cô bé.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 8 - Ngoại truyện 1: Những ngày làm việc bận rộn và biến động của Enri


Phần 1

Enri Emmot thức dậy trước bình minh lên để làm bữa sáng.

Có rất nhiều thức ăn cần chuẩn bị và cô không nấu ăn giỏi bằng người mẹ quá cố của cô.

Em gái Nemu, bản thân cô, và 19 goblin trung thành với cô, cô phải chuẩn bị bữa sáng cho 21 người.Nấu thêm cho hai người nữa tổng cộng là 23 phần tất cả.

Chuẩn bị nhiều thức ăn như vậy là một công việc vất vả, và cũng có thể coi nó là một trận chiến.

Enri run lên khi nhìn vào lượng lớn thực phẩm trước mắt mình và nhận ra rằng tất cả chúng sẽ biến mất sau một bữa ăn

"...Việc này tốn thời gian gấp 6 lần so với trước kia..."

Sau khi hít một hơi dài, cô xắn tay áo mình lên và bắt đầu làm việc

Cô thái rau một cách nhanh chóng và sau đó là thịt.

Quá trình này bây giờ đã trở thành phản xạ của Enri .

Mặc dù Enri là không có năng khiếu nấu ăn, nhưng cô vẫn phải học nó trong thời gian ngắn để đói phó với một nhiệm vụ khổng lồ như thế này.

Chuyện này giống như cách kim cương được tạo ra dưới áp lực vậy.

Nemu tỉnh dậy bởi những âm thanh của Enri khi làm bữa sáng và xoa mắt để đuổi cơn buồn ngủ ra khỏi mắt cô bé.

"Chào buổi sáng ,Onee-chan, để em giúp với "

"Chào buổi sáng, Nemu.

Chị ổn, nhưng vẫn còn những thứ chị nhờ em giúp hôm qua đấy..."

Một chút không hài lòng thoáng qua gương mặt Nemu, nhưng cuối cùng cô bé không phàn nàn gì cả, cô bé cúi đầu và đáp lại "kay" theo lời của Enri

Enri dừng tay lại.

Trái tim cô nhói lên

Nemu đã được mười tuổi , cô bé đã từng rất hiếu động và tràn đầy sức sống .

Nhưng sau sự cố đó ,cô bé ngây thơ như Nemu trở lên nghe lời mù quáng với những lời nói của chị cô bé mà không có bất kì sự vui vẻ hay tức giận nào phù hợp với độ tuổi cô.

Cô bé là cô gái tốt- tốt vì bị tổn thương

Khuôn mặt tươi cười của cha mẹ vụt qua tâm trí Enri.

Mặc dù vài tháng đã trôi qua, vết thương từ sự cố đó vẫn chưa lành

Nếu họ chết vì bệnh tật, cô có thể chuẩn bị sẵn tinh thần để tiếp nhận nó.

Nếu họ chết vì một tai nạn hay một thảm họa tự nhiên ,cô sẽ không phải căm thù bất kì ai và cũng sẽ không có vết sẹo trong lòng.

Nhưng cha mẹ đã bị sát hại ngay trước mắt cô và con tim cô giờ đây tràn ngập sự hận thù.

Không có cách nào để cảm nhận những điều khác.

Enri nhắm nghiền mắt lại.Nếu ai đó ở đây.

Cô có thể làm việc để họ không thể nhìn thấy sự yếu đuối, nhưng khi chỉ có một mình, sự cô đơn làm nỗi đau đó quay trở lại.

"Nó không đúng sao...?"

Ngay cả khi mở mắt, khuôn mặt của tươi cười của cha mẹ vẫn trôi nổi trước mắt cô.

Dẫn dắt bởi lòng hận thù đối với những kẻ giết người, cô đâm mạnh con dao vào miếng thịt và chia đôi nó ra.

Tuy nhiên,vì cô sử dụng quá nhiều sức mạnh, cô cũng làm mẻ một miếng trên con dao, điều này làm cô chán nản.

Nếu lưỡi dao bị sứt mẻ, nó sẽ rất khó khăn để sửa chữa...Con xin lỗi, mẹ

Cô thầm xin lỗi mẹ vì làm hỏng con dao- thứ duy nhất liên kết cô với người mẹ quá cố.

Cô nhẹ nhàng lướt một ngón tay dọc theo cạnh của con dao để chắc chắn rằng nó còn tốt,ngay lúc đó , cánh cửa dẫn đến phòng khách ngay bên cạnh cô mở ra.

Thứ bước vào không phải là một con người mà lùn hơn, một trong những bán nhân loại thường được biết đến là Goblin.

"Chào Ane-chan, hôm nay đến lượt chúng tôi ...

Có chuyện gì xảy ra vậy?"

Gã Goblin dừng lại, đưa mắt đến đôi bàn tay của Enri

Enri là một cô thôn nữ đơn thuần nhưng đám Goblin lại phục tùng cô mà không có bất kì lời phàn nàn nào vì cô đã triệu hồi chúng.

Sau khi vụ tấn công xảy ra, khi những người dân làng tự hỏi có cần phân ca để canh gác hay không thì Enri chợt nhớ đến chiếc tù và mà cô đã được tặng và sử dụng nó để triệu hồi đám Goblin.

Ban đầu những người dân làng đã rất ngạc nhiên và sợ hãi khi nhìn thấy những con goblin xuất hiện từ hư không, nhưng họ đã bình tĩnh lại khi Enri nói rằng cô ấy đã triệu hồi chúng bằng vật phẩm từ người cứu tinh của họ,Ainz Ooal Gown.Vì vậy,chuyện nghi ngờ về những chú goblin được đặt sang một bên và những người dân đã chào đón chúng từ sâu thẳm trái tim họ.

"Chào buổi sáng , Kaijali-san, tôi chỉ sử dụng hơi nhiều sức lực vào con dao thôi..."

Là một goblin được triệu tập bởi Enri, Kaijali nhìn như một con gấu thức dậy sau kì nghỉ đông, lông mày nhíu lại phản ánh cảm xúc trên khuôn mặt cậu ta.

"Điều đó không tốt đâu, Ane-chan cần chăm sóc tốt con dao đó.

Ngôi làng không có tiệm rèn nên chúng ta không thể sửa chữa những thứ đó đâu."

"Vậy sao..."

"Đúng vậy đó.

Chúng ta sẽ nghĩ biện pháp trong thời gian tới"

Kaijali nói một cách nghiêm túc,sau đó là giọng nói vui vẻ khi giúp cô chuẩn bị bữa sáng.Nhấc một chiếc nồi đang sôi âm ỉ và với động tác thuần thục , cậu ta châm bếp lên.

Sự khéo léo đã làm ngọn lửa bùng cháy như thể diên tả kỹ năng của cậu ta vậy.

"Nhưng họ không thể nấu ăn mà ...

Tại sao nhỉ?"

Goblin không thể chuẩn bị ngay cả một bữa ăn đơn giản nhất.

Từ khi họ ăn thịt sống và rau mà không một lời phàn nàn nào, cô đã nghĩ rằng họ có thể thích thức ăn tươi hơn, nhưng nó trở nên rõ ràng rằng họ ưa đồ ăn nấu – mặc dù họ vẫn có thể tiêu hóa được thức ăn sống mà không gặp rắc rối nào.

Có phải bởi vì những loài được triệu hồi không biết nấu ăn không?

Một cô gái nông thôn như cô không thể trả lời cho những câu hỏi đó, cô đưa mình lại công việc một lần nữa.

May mắn thay, lưỡi dao vẫn còn nguyên vẹn.

Cuối cùng, bữa sáng đã sẵn sàng.

Có đa dạng hơn các món ăn trên bàn so với những ngày khi mẹ cô còn nấu ăn.

Điển hình như, có thịt.

Măc dù trong quá khứ các thợ săn địa phương thường hay chia sẻ những chiến lợi phẩm của họ, tuy nhiên số lượng thực phẩm họ đem lại không thể so sánh với bây giờ.Lý do vì sao hiện tại họ có nhiều thịt như vậy là bởi vì những dân làng đã mở rộng địa bàn hoạt động.

Rừng Đại Ngàn Tove cung cấp cho họ những thứ như củi, rau dại và trái cây để ăn, động vật cho thịt và lông thậm chí là cả dược liệu.

Măc dù khu rừng được coi như là một kho báu, nó cũng là quê hương của nhiều loài thú hoang dã và những con quái vật.Vì vậy, khu rừng không phải là nơi mà dân làng có thể ra vào thường xuyên.

Ngay cả những thợ săn chuyên nghiệp cũng phải rón rén như kẻ trộm trên vùng lãnh thổ của Hiền vương .

Tuy nhiên, với sự biến mất của Hiền vương rừng xanh và sự xuất hiện của đội quân goblin, tình hình đã hoàn toàn thay đổi.

Sự thay đổi lớn nhất là người dân bây giờ có thể dễ dàng đi vào rừng và khai thác tài nguyên của nó.

Lũ goblin là một yếu tố quan trọng trong việc này; thịt- thứ mà trước đó rất khó khăn để kiếm được, nay có thể mua bán một cách dễ dàng, bàn ăn của họ cũng đã được bày thêm các trái cây tươi và rau quả.

Kết quả là, tình hình lương thực trong làng đã được cải thiện một cách đáng kể.

Ngoài ra,vì những chú goblin là cấp dưới của cô , họ thường chia sẻ những chiến lợi phẩm săn được đến nhà Enri.

Tiếp đó, một trong những điều mới nhất của ngôi làng là đã có một thợ săn gia nhập và thường đóng góp chiến lợi phẩm vào nguồn thức ăn dự trữ của làng.

Cô ây đã từng là một mạo hiểm giả ở E-Rantel.

Vì nhiều lý do khác nhau, cô chuyển đến sống trong ngôi làng này và học được cách đi săn từ các thợ săn khác sống trong làng.

Vì cô ấy đã từng là chiến binh trong những ngày làm mạo hiểm giả, kỹ năng dùng cung tên của cô rất tuyệt vời , cô thậm chí có thể chiến thằng những trận đấu lớn nhất với chỉ vài mũi tên.

Bằng những nỗ lực của cô ấy mà việc cung cấp thịt trong làng được tăng lên đáng kể.

Các tiêu chuẩn cải thiện sinh hoạt mang lại nhiều thay đổi, nó được phản ánh trên cơ thể mỗi người dân làng.

Enri cuộn bắp tay, chứng tỏ sức mạnh cơ bắp của mình.

Những thứ thu được khá ấn tượng

Ahh,nó càng trở lên lớn hơn

Các goblin khen ngợi cô với những cụm từ như "Bơm căng nó lên đi ", "Mục tiêu là sáu múi đó ", "Cơ bắp rất đẹp".

Chúng có ý tốt, nhưng là một cô gái, cô cảm thấy rất khó khăn để chấp nhận những lời khen này.

Nếu nó đúng như lời đám goblin thì sẽ chẳng tốt đẹp gì cả...

Enri gạt đi lý tưởng của các goblin về thân hình siêu cơ bắp ra khỏi tâm trí và bắt đầu phục vụ bữa sáng.

Nó là một nhiệm vụ buồn chán.

Để cho những goblin không tranh cãi nhau vì sự khác biệt nhỏ trong khẩu phần ăn , số lượng thịt trong món súp của họ cũng là một vấn đề rất lớn.

Enri phải đảm bảo rằng các món ăn và bát của tất cả mọi người đều có một số lượng thịt bằng nhau trước khi chuyển sang các công việc tiếp theo.

Mồ hôi nhỏ giọt trên trán cô khi bữa sáng đã sẵn sàng.

"Bây giờ, hãy đi gọi mọi người và Nfirea đến đây"

"Đi thôi"

"Em sẽ đi !

Để em làm cho !

Em muốn làm việc đó"

Khi Enri quay lại,cô thấy Nemu đứng đằng sau với đôi mắt sáng như đèn

"Em làm xong việc em chưa?" ,cô bé gật đầu thay cho việc trả lời,Enri cũng vậy."

Thật sao?

Vậy em hãy đi gọi Nfi–"

"Không em muốn gọi các goblin cơ"

Enri không biết nói thế nào với câu trả lời bộc phát của cô em gái nhỏ.

Kaijali gật đầu nhẹ nhàng với Nemu, như thể để chỉ ra rằng cậu tin tưởng trao nhiệm vụ cho cô bé.

"Vậy chị sẽ để em, chị sẽ đi gọi Nfirea"

"Như vậy tốt hơn.

Một ý tưởng tuyêt vời.Ane-chan, để em đi với chị."

Măc dù rời đi như vậy sẽ không có ai trông nhà.

Enri vẫn không hề lo lằng.

Dù sao,chưa bao giờ có tên trộm nào đột nhập vào nhà cô cả.

Cùng với Kaijali, Enri rời nhà ngay sau Nemu.

Cơn gió thổi vào mặt Enri, mang theo hương thơm của cỏ và được sưởi ấm bởi ánh mặt trời vào buổi sáng.

Enri hít một hơi thật sâu và khi cô quay lại nhìn Kaijali,cậu ta cũng đang hít thở giống như vậy.

Enri không thể nín cười khi nhìn thấy nó, Kaijali quắc mắt nhìn cô , cố gắng để lấy lại hình tượng của minh với một cách thức khốc liệt.

Có lẽ Enri của quá khứ sẽ sợ hãi, nhưng hiện tại cô đã quen với cuộc sống với những goblin, và cô biết đây là chỉ là cách cậu ta cười.

Một ngày mới, mát mẻ và quang đãng, Enri tiến đến ngôi nhà bên cạnh nhà cô

Nó đã bị bỏ hoang và không có chủ từ khi bi kịch xảy ra với ngôi làng và bây giờ nó trở thành ngôi nhà của hai dược sĩ từ E-Rantel, gia đình Bareare.

Ngôi nhà có hai người, Lizzie Bareare- một bà lão ,và người cháu- cũng là bạn tốt của Enri, Nfirea Bareare.

Hai người họ dành thời gian cả ngày trong nhà, chế biến dược liệu để làm các loại thuốc khác nhau.

Không giao tiếp với các dân làng khác là một lý do chính khi bị cô lập, trường hợp xấu nhất là bị đá ra khỏi làng.

Nhưng có sự khác biệt với hai người họ.

Ở mỗi làng, một dươc sĩ – người có thể chuẩn bị các loại thuốc trong trường hợp gặp phải bệnh tật hoặc chấn thương, là không thể thiếu.

Họ đủ quan trọng để dân làng cầu xin "Bạn không cần phải làm gì ngoại trừ làm thuốc cho chúng tôi".

Điều này rất cần thiết với làng Carne, nơi không thể liên lạc với các Priest có thể dùng ma pháp chữa trị.

Đối với những làng lớn, sẽ cần gấp đôi priest cũng như người bào chế thuốc.

Priest sẽ thu phí phù hợp tùy vào ma pháp chữa trị họ sử dụng.

Hoặc đúng hơn, nó sẽ cần trả chi phí.

Nếu người dân không có khả năng chi trả, họ sẽ phải dung sức lao động để thay thế.

Đối với những người thậm chí thiếu khả năng đó, các Priest sẽ sử dụng các loại thuốc từ thảo dược vì nó rẻ hơn so với ma pháp phục hồi.

Một goblin trong làng là Cleric.

Cậu ta có thể chữa trị những vết thương nhỏ một cách dễ dàng, nhưng những người dân làng đã cùng đồng ý với quan điểm rằng cậu ta nên giữ lại sức mạnh phòng những trường hợp khần cấp, trừ khi có người bị thương nặng.

Chưa kể, ma pháp chữa bệnh của Cleric rất hạn chế và thiếu khả năng chữa lành bệnh hoặc trung hòa các chất độc.

Dù vậy, bất chấp những công việc quan trọng mà họ thực hiện, dân làng không dám đến gần họ

Lý do cho điều này rất rõ ràng vì đây là nơi ở của Bareares.

Enri nhăn mũi, Kaijali cũng vậy.

Ngôi nhà họ vừa đến tràn ngập mùi khó chịu.

Nó không được coi là điều xấu, nhưng vẫn thật sự khủng khiếp.

Mùi này được tạo ra từ việc nghiền nát các loại thảo mộc nhưng nó dù sao nó cũng chỉ là mùi của thực vật và không gây nguy hiểm.

Hít sâu một hơi, Enri gõ cánh cửa.

Cô gõ một vài lần, nhưng không có ai trả lời.

Khi cô nghĩ rằng không ai có nhà thì có tiếng ai đó đang đến gần từ bên kia cánh cửa.

Sau một vài hành động vội vã, cánh cửa mở ra.

Cô thật sự không muốn biểu hiện sự khó chịu lên khuôn mặt, nhưng mùi đến từ bên trong ngôi nhà thực sự khủng khiếp.

Thật khó chịu.

Nó mũi cô đau và mắt cô cay xè.

Tệ hơn nữa, cái mùi từ bên trong ngôi nhà bay ra cả bên ngoài vậy nên chẳng khác gì đang đứng ở bên trong.

"Chào buổi sáng, Enri"

Mắt của Nfirea- thứ được nhìn thấy giữa khoảng trống của mái tóc dài, mở rộng ra và trong đó đầy tơ máu.

Chắc cậu ta lại thức cả đêm để làm các thí nghiệm.

Cô không muốn mở miệng nói chuyên khi bao quanh cô là một bầu không khí khó ngửi, nhưng nó sẽ thật thô lỗ khi không đáp lại lời chào.

"Chào ...chào buổi sang, Enfi..."

Cô cảm thấy họng mình khô rát khi nói vậy

"Chào buổi sáng, Ani-chan"

"Ah,chào buổi sáng Kai ...

Kaijali-san ...

Huh, đã sáng rồi sao?

Tôi làm việc chăm chú quá lên không để ý.

Nhìn thấy ánh nắng mặt trời làm cho tôi nhận ra thời gian qua nhanh thế nào...ahhh, tôi đã làm rất nhiều thí nghiệm gần đây rồi, tôi cần ra khỏi nhà thôi"

Nfirea vươn người như một con mèo và ngáp

"Có vẻ như cậu đã đốt cháy cả buổi tối với mấy thứ đó đây"

Enri nói thêm vào "Bữa sáng đã sẵn sàng, qua đó với bà cậu đi..." , nhưng Nfirea gián đoạn nó.

Hay đúng hơn, thay vì nói ngắt lời cô, sẽ tốt hơn để nói rằng cô bị choáng ngợp vì sự nhiệt tình trẻ con của cậu.

"Thật kinh ngạc, Enri!"

Nfirea bắt lấy tay cô.

Quần áo làm việc của cậu nồng nặc mùi giống trong ngôi nhà.

Măc dù Enri rất muốn tránh xa cậu, cô buộc mình phải chịu đựng nó, bởi vì Nfirea là bạn thân của cô.

"Có...có chuyện gì vậy, Enfi"

"Cậu phải nghe điều này.Chúng ta đã có thể tìm ra cách để tạo ra một loại thuốc mới.

Điều này sẽ thay đổi cả thế giới đấy.

Mặc dù tất cả những gì chúng ta đã làm là pha trộn các loại thảo mộc thu thập được bằng các cách khác nhau , chúng ta đã sản xuất ra một lọ thuốc màu tím!

"

Câu trả lời cậu chỉ nhận lại là "Hah?"

Enri không biết điều đó tuyệt vời như thế nào.

Có phải thuốc màu tím vì họ cho bắp cải tím vào nó không?

" Nó có thể chữa trị các vết thương!

Tốc độ chữa lành ngang bằng với các loại thuốc nguyên chất "

Enri nhìn tay cậu ta, cánh tay thon thả mềm mại không có một vết thương.

Enri nghĩ "Mình có bắp tay lớn hơn cậu ta", nhưng Nfirea không có ý dừng lại.

"Đó là chuyên..."

"Được rồi, được rồi, nó rất tuyệt vời, hãy nói về chúng sau dii"

Kaijali nói khi bước về phía trước.

"Ani-san có vẻ như ngủ quá ít và tiệc tùng quá nhiều.

Có thể anh ấy bị ngáo đá hay gì đó?

Ane-san, hãy để tôi chăm sóc anh ấy.

Sao chị không về trước nhỉ?"

"Sẽ ổn chứ?"

"Chắc chắn rồi, Tôi sẽ tạt một ít nước lạnh vào mặt cậu ta và khi bình tĩnh lại, tôi sẽ đưa cậu ta đến.

Nếu quá lâu, mọi người sẽ trở lên lo lắng, à vậy còn bà anh thì sao?"

"Obaa-chan vẫn đang vùi đầu vào việc nghiên cứu...tôi không nghĩ bà sẽ ra ăn sáng với chúng ta đâu.

Xin lỗi, mặc dù cậu đã rất khó khăn để chuẩn bị nó cho chúng tôi..."

"Ah, đừng lo lắng.Tớ cũng đã nghĩ rằng Lizzie-sama sẽ làm điều đó.

"

Việc này xảy ra vài lần rồi,lên không bất ngờ cho lắm.

"Vậy thì Ane-san, chị nên quay về trước đi"

Cô không có việc gì để làm ngoài rời đi

"Vậy hãy chăm sóc cậu ta nhé"

Sau khi nhìn Enri rời đi, Kaijali nhìn một cách lạnh lùng vào Nfirea.

"Cậu có biết mình vừa làm gì không?

Thời gian duy nhất một cô gái lắng nghe một người đàn ông nói chuyện về sở thích của anh ta là khi cô ấy thích người đó.

Nếu không phải, thì nó chỉ làm cô ấy trở lên xa cách thôi"

"...

Tôi xin lỗi, tôi chỉ nghĩ rằng kể từ khi chúng ta phát hiện ra một điều tuyệt vời như vậy...nhưng nó tuyệt vời thật đấy!

Có thể coi đó là một cuộc cách mạng..."

Kaijali khóe miệng giật giật.

Rõ ràng rằng,Nfirea chưa hiểu được điều mà cậu muốn truyền đạt.

"Hãy nhìn xem, Ani-san.

Cậu ổn với điều này chứ ?

Cậu thích Ane-san, phải không?

"

Nfirea trả lời "Mm" và gật đầu thật mạnh.

"Vậy thì,anh cần phải biến cô ấy thành thứ quan trọng nhất trong trái tim.

Quan trọng hơn nhiều với mấy loại thuốc đó"

"...Tôi hiểu rồi.

Tôi sẽ thử."

"Làm hoặc không.

Không có chuyện thử.

Cậu cần phải giành lấy trái tim của cô ấy.

Tôi và những người còn lại sẽ giúp đỡ hết mình.

Thêm nữa,không chỉ chúng tôi cả em gái-san cũng giúp anh.

Tôi hi vọng có thể thấy hai người đến với nhau Ani-san"

"Mmm ..."

""Nếu cậu chờ đợi cô ấy nói "Em yêu anh", thì không có nhiều khả năng đâu, và sẽ có người nào đó sẽ cuỗm cô ấy đi đó.

Cậu phải dồn hết can đảm để bày tỏ với cô ấy cảm xúc của mình."

Câu nói đó như con dao đâm vào xương sườn của cậu vậy.

"Tuy nhiên, mặc kệ những gì tôi nói, cậu đã làm khá tốt so với trước kia Ani-san.

Cậu đã từng không thể nói một lời trước mặt cô ấy.

Bây giờ, cậu đã có thể nói chuyện một cách bình thường phải không."

"Đó là bởi vì tôi không có nhiều cõ hội ðể nói chuyện với Enri trừ khi tôi ðến ðể thu thập thảo mộc...

Bây giờ tôi ðã chuyển vào trong làng, tôi có thể ở bên cô ấy nhiều hơn."

"Đúng vậy, chính là tinh thần đó.

Tất cả những gì còn lại là tập trung can đảm và bước tiếp.

Có lẽ cậu nên thể hiện sức mạnh của mình trước.

Theo dân làng, những người đàn ông mạnh mẽ rất nổi tiếng.

Có lẽ đối với những người phụ nữ bốn mươi chín tuổi trong làng thì là vậy.

"

"Tôi không quá tự tin vào sức mạnh cánh tay của minh.

Có lẽ tôi nên làm công việc đồng áng nhiều hơn hoặc một cái gì đó?

"

"Nah, cậu nên luyện tập nhiều hơn đi Ani-san" Kaijali nói trong khi nhẹ nhàng gõ vào đầu cậu.

"Giải quyết những vấn đề này trước.

Và sau đó là đến ma pháp.

Vậy thì, khi nào cậu định thổ lộ hoặc làm thứ gì đó để cưa đổ cô ấy"

Kaijali tạo tư thế để khoe cơ bắp của mình.

Chúng căng lên dưới da của cậu ta

"Kinda cũng như thế này.

Và nếu cậu cần các màn trình diễn ấn tượng hơn..."

Tiếp đó, Kaijali uốn cong cơ thể .Mặc dù khá lùn, thân thể vẫn có những cơ bắp cuồn cuộn như thể chứng minh anh ta sinh ra đã là một chiến binh.

Nfirea tự hỏi Tại sao phải làm các loại tư thế này?

Nhưng cậu không thể nói ra vì cậu chấp nhận thiện chí của Kaijali.

Tuy nhiên vẫn còn một thứ cậu muốn hỏi.

"Tôi ... tôi hơi tò mò, tại sao các anh làm điều này?

Ý tôi là, tôi biết anh là cấp dưới của Enri và trung thành với cô ấy, nhưng tôi không hiểu lý do tại sao anh giúp đỡ tôi.

"

"À,nó rất đơn giản" Kaijali trả lời với vẻ mặt khó hiểu.

Anh trả lời "Đó là bởi vì tất cả chúng tôi muốn Ane-chan được hạnh phúc .Đó là thứ chúng tôi tìm kiếm, cậu rất phù hợp.

Vì vậy, hai người nên nhanh chóng kết hôn thì các sớm càng tốt."

"N-không cần phải vội vàng như vậy!

H-hai chúng tôi có thể dần dần giảm bớt khoảng cách với nhau, phải không?

"

"...

Sai rồi.

Ý tôi là, không phải con người cần thời gian dài để kết hôn và sinh con sao?"

Mắt Nfirea mở to ra và khuôn mặt chuyển sang màu đỏ khi cuôc trò chuyện nhảy sang mối quan hệ giữa nam và nữ.

"Nó vào khoảng chín tháng?"

"Hm,đó là khoảng thời gian rất dài đấy đủ để sinh mười chú chó con- ý tôi là mười đứa trẻ phải không?"

"Mười?? không phải là quá nhiều sao"

Năm đứa trẻ là mức trung bình cho một gia đình làng quê thuần nông.

Trong thời điểm khó khăn, khi thật khó mà nuôi chúng sống được đến tuổi trưởng thành, con số này sẽ tăng lên.

Trong thị trấn, con số này thường ít hơn với sự giúp đỡ của linh mục để chữa bệnh hoặc dùng thuốc ngừa thai.

Vì vậy, một người phụ nữ sinh mười đứa con không phải là nhiều mà phải gọi là quá nhiều

"Cậu nói cái gì vậy?

Mười đứa là quá bình thường với goblin chúng tôi"

"Chúng tôi không phải goblin!"

"Được rồi, chủng tộc của chúng ta khác nhau...nhưng kể cả vậy cậu vẫn cần nhiều đứa trẻ để Ane-san hạnh phúc chứ."

"...

Được rồi,tôi không thể phủ nhận rằng cô ấy sẽ hạnh phúc với một ngôi nhà đầy trẻ con...nhưng điều đó vẫn có vẻ sai trái theo một cách nào đó"

"Thật sao?"

Nfirea nuốt lại lời nói của mình khi nhìn thấy Kaijali nghiêng đầu quan sát cậu.

Dù mấy lời khuyên khá vô dụng, cậu vẫn biết ơn sự giúp đỡ của chúng.

"Vậy thì ra ngoài thôi Ani-san.

Tôi hi vọng cậu sẽ hành động sớm.

Măc dù để cô ấy đợi lâu có thể gây ra một số vấn đề... tôi nghĩ chúng ta nên lên kế hoạch."

"Anh học những điều đó ở đâu vậy?"

Nfirea lắc đầu "Bà ơi,cháu sẽ đi ăn sáng với Enri, bà thì sao?"

Câu trả lời đến từ ngôi nhà từ chối câu hỏi của Nfirea

Như thường lệ, bà lại đang tập trung trong việc làm lại các thí nghiệm và không có thời gian để bận tâm đến mấy vấn đề ăn uống

Nfirea có thể hiểu được cảm giác đó.

Các đồ dùng hóa học và mấy thứ linh tinh khác trong nhà có phẩm chất rất cao và họ không biết cách nào để sử dụng nó.

Những hầu gái phục vụ Magic Caster Ainz Ooal Gown đã mang chúng đến.

Hai người họ được lệnh là tạo ra các loại thuốc và vật phẩm mới bằng các vật liệu đó.

Thậm chí những hầu gái còn mang tất cả các loại thảo chữa thương khác đến.

Khi cậu hỏi về cách sử dụng chúng những gì cậu nhận lại được là :"Tự tìm cách đi su~" vậy nên chúng chẳng giúp được điều gì cả.

Vì vậy, họ đã bỏ qua việc ăn uống và nghỉ ngơi để tìm ra cách sử dụng các thiết bị đó.Đó là một quá trình chậm chạp nhưng họ cuối cùng đã có một số biến chuyển.

Tất nhiên họ cũng gặp phải một số sai lầm, Nfirea cũng vậy.

Những tháng qua là những ngày bận rộn nhất trong cuộc đời cậu.

Vì vậy, kết quả lao động của họ đang ở trên mặt bàn, một chai potion màu tím- thứ khiến Lizzie và Nfirea đầy phấn khởi.

"Vậy thì cháu đi đây" Nfirea nói khi đóng cánh cửa lại.

Sau đó cậu quay mặt sang Kaijali và nói "Chúng ta đi thôi"

Mặc dù họ ăn cùng nhau, nhưng nhà của Enri không có bất kì nơi nào đủ lớn để chứa tất cả họ.Vậy nên họ thường ăn ở ngoài trời khi thời tiết tốt.

Bởi vì họ đang ở ngoài trời, việc làm ồn ào và huyên náo có thể chấp nhận được.

Nếu ở trong nhà nó thật sự rất ầm ĩ.

Tuy vậy ngay cả khi ở ngoài,tình hình có vẻ đang trở lên ầm ĩ hơn

"Đó là lý do tại sao Enri-nee-san sẽ trở thành vợ tôi"

"Này,cậu không phải đã quên lời hứa không được động vào Ane-san rồi chứ?"

"Đúng vậy nếu cậu dám chọn Ane-san để làm bạn đời chúng tôi cũng sẽ làm như vậy"

"Bạn đời của cậu?

Tôi đầu tiên chứ"

Một số goblin đá ghế và đứng dậy một cách đột ngột, thậm chí một số chúng còn nhảy lên bàn.

Cố gắng ấp chế sự tức giận của mình, Enri nói bằng một giọng nhẹ nhàng.

"Mọi người làm ơn ngồi xuống đi"

Câu nói giống như một quả cầu tuyết dưới ánh nắng mặt trời vây.

Sự tức giận trong mắt những goblin không giảm bớt chút nào.

"Hãy mặc kệ chúng tôi, người chiến thắng sẽ được quyết định.

Hãy xem đây một miếng thịt rạng rỡ"

Một trong những goblin, Kuunel, nâng lên cái thìa để chứng minh sức mạnh của mình,trên đó có một miếng thit gà mà có thể dễ dàng nhìn lẫn với một hạt đậu.Nó chẳng là gì khác ngoài một chút thịt cô bỏ thêm vào khi chia phần cho mọi người.

"Tôi đã ăn xong miêng thịt, nó còn nhiều hơn nữa trong món súp!

Các cậu có những thứ như vậy không!

Tôi không nghĩ vậy đâu!

Đây chính là bằng chứng cho tình yêu!"

"Cậu đùa tôi ak!

Nó chẳng qua là một mẩu thịt Ane-san bỏ nhầm vào đống rau thôi"

"Đúng vậy đó chẳng qua là ảo tưởng của cậu thôi .Có thể miếng thịt đó là chỉ là khoai tây hay mấy thứ đại loại như vậy hoặc miếng thịt đó nhỏ nhất trong tất cả số chúng.

Cậu cẩn thận đấy.

Đó chính là bằng chứng cho việc Ane-san ghét cậu đấy.

Vị thần của tôi nói thế này này "Ngươi phải làm cho Enri hạnh phúc."

"Có phải vị thần của cậu là con quỷ phải không Cona?"

Một nửa goblin đang đứng, và nửa kia đang ngồi đang cãi vã lẫn nhau, thổi bùng ngọn lửa của cuộc xung đột này.

Ngay cả Nemu cũng đã tham gia vào cuộc chiến.

Chỉ có vài người không tham gia vào cuộc xung đột này và chui đầu xuống gầm bàn.

Nổi bật nhất trong đó là Nfirea.

"Đậu xanh rau má ...

Trà đá mía đường..."

Nfirea lầm bẩm khi đưa thức ăn vào miệng nhưng nó rơi trở lại bát khi chưa kịp đến miệng cậu.

Đôi mắt của cậu không thể nhìn thấy vì mái tóc dài, nhìn có vẻ như cậu đi bộ trên sợi dây mỏng manh chia cắt giữa giấc mơ và thực tại vậy.

"Enfi, cậu không sao chứ?"

Các goblin vẫn còn tranh cãi lẫn nhau, mặc dù có thể không an toàn khi để họ một mình quá lâu, Nfirea vẫn rời khỏi đó và Enri không thể không chú ý đến điều này.

Cậu có khả năng thiếu ngủ vì cái cách lắc lư lúc cậu ngồi xuống và nhìn như có khả năng ngã bất cứ khi nào.

Khi cậu thực sự dùng bữa sáng , cậu nhìn giống y như một zombie bị cướp hết sức sống và sự hăng hái vậy.

"Ah ...

đừng ... lo lắng ... về ... tớ ...

Enri ... hu ..."

"Này , Enfi, ăn cùng nhau đi"

"Chẳng phải trước đây ai đã nói "Nemu đã là vợ tôi sao?"

"Đó là đó, bây giờ là bây giờ.

Tôi vừa nhận ra nó gần đây.

Tôi từng nghĩ rằng từ khi Nemu 10 tuổi và có cùng chiều cao với chúng ta là cô ấy đã đủ tuổi lập gia đình.

Nhưng với loài người............họ chỉ coi trưởng thành khi đủ 15 tuổi"

"Ế,Thật thế sao...Ane-san không phải là một hob-human sao?"

Các goblin nhảy từ vấn đề này tới vấn đề khác với một tốc độ đáng kinh ngạc.

Enri muốn hỏi họ một 'hob-human' là gì, nhưng trước khi cô kịp mở miệng thì những goblin đã bắt đầu một một cuộc tranh luận mới cho những người tham gia.

"Ah!

Cậu ăn trộm bánh mỳ của tôi"

"Con sói của tôi vẫn còn đói, cậu đừng keo kiệt như vậy"

"Mọi người!"

Enri hét lên,dù vậy tiếng cô vẫn không thể chống lại những tiếng ồn ào mà các goblin tạo ra.

Thìa và các tấm đựng thức ăn đang bay qua lại trong khi những tiếng la hét và gầm giận dữ như một cơn sóng bão tố.

Tất nhiên, chúng trống rỗng, vì không ai trong số các goblin thậm chí mơ đến việc làm lãng phí thức ăn mà Enri làm cho chúng.

Dù vậy nó vẫn không thể tha thứ được

Enri nhíu mày và hít một hơi thật sâu.

"Không phải sói ăn thịt sao?

Đừng tưởng cậu hơn cấp mà nghĩ rằng tôi không thể đánh nhau với cậu"

"Đánh nhau, cậu nói gì vậy?

Nếu cậu đang đói như vậy, ăn một quả đấm thì sao?"

Ngay khi Enri vừa đứng dậy,mọi người ngay lập tức quay về chỗ ngồi và bình tĩnh tiếp tục bữa ăn như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

"TẤT CẢ MỌI NGƯỜI,ĐỪNG GÂY ỒN ÀO NỮA"

Tiếng gầm giận giữ của Enri vang dội trong không khí yên lặng trên bàn ăn.

"Ah..."

Ngạc nhiên thay, Enri nhìn xung quanh,nhưng thứ duy nhất cô có thể thấy là đám goblin nhìn cô với vẻ mặt "Chúng tôi đang yên lặng ăn sáng,nó có vấn đề gì sao", hay "Tự nhiên hét lên như vậy mà không có lý do gì cả thì rất làm phiền đấy".

Sau khi đứng yên một lát, cô ngồi lại xuống ghế, mặt đỏ lên.

"Phahahahaha.."

Người đầu tiên phá vỡ im lặng là Nemu.

Sau đó,không kìm nén được bản thân,Enri cười theo, bụng cô co lại vì cười và đám goblin cũng cười theo.

Sự hoàn hảo về địa điểm và thời gian không thể thay thế được sự bàn bạc và chuẩn bị kỹ càng.

Thật khá là ấn tượng với sự chuẩn bị nghiêm túc của họ cho trò chơi khăm này.

"Ah, nó thật là kỳ quặc.

Có phải các cậu đã chuẩn bị tất cả những điều này ngay từ đầu để làm tôi vui không.."

Mặc dù nước mắt cô đang chảy xuống vì cô cười quá nhiều, Enri vẫn tức giận và hỏi.

"Tất nhiên rồi, Ane-chan.

Chúng tôi sẽ không bao giờ tức giận vì những điều đó"

"Đúng vậy,Ane-chan"

"Yup,Yup"

Đám goblin không tỏ ra hối hận vì điều đó, họ lái câu hỏi của Enri đi bằng biểu hiện vui vẻ trên khuôn mặt.

Đáp lại, Enri chú ý đến Kaijali, ánh mắt hung dữ nhìn anh ta.

Dưới ánh nghiêm khắc của cô, Kaijali rũ xuống, mắt anh ta quay đi như rũ bỏ hết trách nhiệm.

"Nói thế nào nhỉ...Chúng tôi đã nghĩ rằng Ane-chan đang buồn"

Vài goblin xung quanh lùi lại, đầu họ cúi thấp xuống như thể họ khó chịu vì không được nói vậy.

"Mọi người—"

"Đó là vì ...chúng tôi đều là cận vệ của Ane-chan"

"Đúng không"

"Yep, cận vệ đó"

"Chúng tôi đã suy nghĩ rất nhiều để làm sao nhìn cho đẹp mắt khi làm người bảo vệ của Ane-chan"

"Đúng vậy .

đúng vậy.

Bây giờ, Ane-san và Nemu-san,đứng ở đây,ở giữa này,đúng như vậy..."

"Ế, tôi cũng phải đến sao?"

"Tất nhiên rồi,bây giờ cả hai người ,giơ tay lên như thế này, đúng vậy,theo một cách hoàn toàn phong độ và tuyệt vời như thế này..."

Kể cả khi cô nghi ngờ,tư thế này biến họ giống như những con ếch duỗi cánh tay lên trời vậy.

"Nghe này,tôi hiểu mục đích tốt của các cậu, tuy nhiên các cậu không cần phải lam cận vệ của tôi...đúng không , Enfi?"

Enri quay đầu nhìn người bạn từ thuở nhỏ ngồi bên cạnh cô nhưng không ai ở đó cả.

Cô có linh cảm xấu về điều này, khi cô chuyển ánh mắt xuống một chút ...cô thấy đầu Nfirea đã gục xuống bát súp của cậu.

"Enfi"

Enri lập tức nâng cơ thể đã gục xuống của Nfirea dậy,cô kêu tên trong khi mặt đang tái đi.Cona vội vàng chạy đến và mở mắt Nfirea bằng tay cậu ta.

"...Cậu ấy chỉ ngủ thôi.

Nếu chúng ta để như vậy cho đến chiều, cậu ấy sẽ ổn."

"Enfi...tớ nên làm gì với cậu đây?"

Enri nghĩ cô nên đưa Nfirea trở về giường.

Cô cõng cậu sau lưng và bắt đầu đi ra ngoài, để lại phía sau những cuộc tròi chuyện như "Không phải hai người họ nên đổi chỗ cho nhau sao?", "Nemu-san không thể nói những thứ như vậy được...", "Ani-chan,anh..."

Sau khi lúa mì được thu hoạch,người thu thuế sẽ đi đến làng.

Enri lo lắng về việc làm sao để cô giải thích cho việc có sự hiên hữu của những goblin trong làng.

Cô có nên nói là chúng là thú triệu hồi không hoặc họ là tay sai của cô, hay cô nên nói...

Enri có cảm giác rằng chúng đều luôn luôn dính líu tới cô.

Các goblin không chỉ ngừng lại trong việc lo lắng cho sự an toàn của cô, chúng cũng nghĩ đến cảm xúc của cô nữa.

Cô có thể làm gì cho những goblin đó.

Cô có thể làm gì cho nhũng thành viên mới đáng tin và ồn ào này trong gia đình cô

————————————————–

Sử dụng nơi còn sạch trên bàn tay để lau đi những giọt mồ hôi đang chảy xuống cổ,Enri bó lại đám cỏ mà cô vừa cắt đi.Một lượng lớn những mảnh vụn của thực vật mang đến mùi tươi mát của cỏ vừa cắt.

Cơ thể cô mệt mỏi vì làm việc nhiều giờ trên cánh đồng và mồ hôi bám lấy quần áo cô làm Enri cảm thấy không thoải mái.

Enri vươn vai để sốc lại tinh thần.

Khi làm vậy,mắt cô quét qua cánh đồng lộn xộn bên kia.

Lúa mì họ đã trồng lớn lên một cách chậm chạp nhưng chắc chắn,và khi mùa thu hoạch đến,lúa mì chậm rái chuyển sang màu vàng.

Mặc dù cánh đồng được vàng có tầm nhìn đẹp, nhưng đám cỏ rất phiền toái và cần phải nhổ chúng đi.

Công việc của cô bây giờ hoàn toàn để chuẩn bị cho mùa thu hoạch đến.

Cô duỗi người để các cơ bị cứng nhắc thả lỏng ra và giúp cơ thể thư giãn.

Cơn gió làm dịu đi làn da khi chúng quá nóng vì cô làm việc nhiều giờ trên cánh đồng.

Cơn gió cũng mang theo những âm thanh rối loạn từ làng đến tai cô.

Nó nghe như tiếng thứ gì đó đập lên thứ gì đó và tiếng hét để tập trung sức mọi người thành một.

Đó là âm thanh mà chưa bao giờ nghe được tại ngôi làng trước đây.

Ngay bây giờ, những người dân làng đang cố gắng làm việc để biến tất cả kế hoạch và ý tưởng của họ thành hiện thực.

Theo kế hoạch, việc được ưu tiên hàng đầu là những bức tường bao quanh ngôi làng và việc xây dựng những tháp canh.

Có thể nói rằng tất cả các dự án này nhằm biến ngôi làng thành một pháo đài.

Làng Carne nằm ở gần bìa rừng Đại Ngàn Tove và khu rừng là ngôi nhà của rất nhiều loài thú hoang dã, hay nói cách khác, đây là vùng nguy hiểm.

Không thể sống một cách yên bình tại đây mà không có sự bảo vệ của những bức tường chắc chắn.

Tuy nhiên, làng Carne được xây dựng để các dãy nhà đều hướng đến quảng trường trung tâm từ mọi hướng.

Nếu không có những bức tường bao quanh bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng xâm nhập vào làng.

Cho đến bây giờ, ngôi làng đã được bình yên và những con thú không còn xâm phạm, kể cả khi nó nằm ngay sát gần khu rừng.

Đó là bởi vì một sinh vật hùng mạnh được biết đến như Hiền Vương Rừng Xanh đã liên tục mở rộng phạm vi ảnh hưởng của mình, vì vậy không còn một con thú nào dám di chuyển xung quanh khu vực gần làng.Việc này được coi như là một bức tường thép trong việc bảo vệ làng Carne.

Nhưng sau đó, tất cả đã thay đổi vì sự can thiệp của con người.

Các hiệp sĩ của Đế Quốc tấn công ngôi làng và sát hại cha mẹ cô.

Kết quả là không còn một người dân làng nào hi vọng mọi thứ sẽ còn được như trước đây.

Ngược lại, người lãnh đạo goblin Jugem đã đề nghị biến ngôi làng thành một pháo đài để đối phó với một thảm kịch như vậy.

Khi anh ta nói rằng những goblin không đủ khả năng để bảo vệ ngôi làng vì chúng quá ít, việc này ngay lập tức nhận được sự nhất trí từ những người dân trong làng.

Đó là vì thậm chí đến tận bây giờ, rất nhiều người dân vẫn còn gặp ác mộng khiến họ thức dậy vào buổi đêm.

Bước đầu tiên trong kế hoạch là dỡ bỏ những ngôi nhà thừa và sử dụng chúng làm vật liệu để xây bức tường.

Tất nhiên, số lượng đó là chưa đủ, vì vậy họ cần phải vào rừng để kiếm thêm gỗ.

Nhưng khi bước sâu vào khu rừng cũng đồng nghĩa với việc xâm phạm vào lãnh địa của Hiền Vương, diện tích thu hoạch của họ chỉ ở vùng ngoại ô nằm phía xa khu rừng.

Tất nhiên đám goblin là những người bảo vệ cho các dân làng chặt gỗ.

Kết quả của việc này là dân làng trở nên tin tưởng những Goblin này hơn, một phần là vì những hiệp sĩ con người cùng chủng tộc đã tấn công họ.

Kể cả khi họ cùng một chủng tộc, những hiệp sĩ đó vẫn cố gắng cướp đi những sinh mệnh tại ngôi làng.

Trái lại, những goblin làm việc dưới quyền Enri đã đóng góp hết sức cho ngôi làng, dù chủng tộc của họ không giống nhau.

Quyết định để tin tưởng vào ai nay đã không còn dễ dàng dựa trên vấn đề chủng tộc nữa.

Và lý do quan trọng nhất là những goblin rất mạnh mẽ.

Họ có thể trở thành những chiến binh hay đảm nhận các nhiệm vụ của lính gác, khi có người bị thương, Cleric goblin Cona có thể chữa trị cho họ.

Thật khó để có thể thất vọng với các goblin như thế này.

Bằng cách này, những goblin đã khẳng định bản thân chỉ trong vài ngày ngắn ngủi và nhanh chóng trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của làng Carne.

Điều này có thể thấy nhìn thấy được từ những ngôi nhà của goblin sống trong làng, không xem xét đến thực tế rằng họ là những chủng tộc khác nhau, một vài ngôi nhà lớn được dựng lên gần nhà riêng của Enri tại giữa ngôi làng.

Mặc dù những dân làng và các goblin đã từng góp sức với nhau trong kế hoạch phòng thủ ngôi làng, tuy nhiên họ không đủ sức để hoàn thành công việc đó nhanh chóng.

Vì vậy, trong đầu họ chỉ nghĩ đến việc xây dựng những hàng rào đơn giản.

Như số phận đã an bài, Hiên Vương Rừng Xanh- thứ đã giữ những quái vật tránh xa ngôi làng nay đã trở thành thú cưng của Hắc Kiếm Sĩ và từ bỏ lãnh thổ của mình.

Mặc dù đã cố gắng để hoàn thành hàng rào bảo vệ, nhưng dân làng vẫn không thể hài lòng với thành tựu của họ.

Tuy nhiên, một bức tường vững chắc hiện nay đang bảo vệ ngôi làng.

Nguyên nhân của sự thay đổi tốt hơn này là công việc đã được hoàn thành bởi các Golem được đem đên làng bởi một cô hầu gái xinh đẹp phục vụ vị cứu tinh- Ainz Ooal Gown.

Các Golem có thể làm việc không mệt mỏi khi đưa cho chúng một mệnh lệnh, chúng sẽ âm thầm thực hiện nó và sức mạnh của chúng vượt xa so với con người.

Mặc dù chúng không có kỹ năng để thực hiện các nhiệm vụ đòi hỏi độ chính xác cao, nhưng sự tham gia của chúng đã đẩy nhanh tốc độ công việc một cách đáng kinh ngạc.

Do các Golem không cần nghỉ ngơi hay mệt mỏi, việc xây dựng các bức tường nhanh chóng được hoàn thành.

Chúng có thể làm các nhiệm vụ mà dân làng và goblin không thể,chẳng hạn như chặt cây, vận chuyển với số lượng lớn, đào hố hoặc đặt nền móng cho các bức tường.

Những điều trên lý thuyết cần làm hoàn thiện mất nhiều năm nay đã được hoàn thành trong một vài ngày và các bức tường được xây dựng thậm chí còn to lớn và chắc chắn hơn những gì so với những gì họ đã dự kiến.

Không chỉ là những bức tường, thậm chí việc xây dựng các tòa tháp canh cũng được đẩy nhanh.

Nhiệm vụ hiện tại của họ là hoàn thiện các tòa tháp canh ở sườn phía đông và tây của ngôi làng.

"Ane-chan,tôi làm xong ở đây rồi."

Suy nghĩ của Enri bị gián đoạn bởi một goblin giúp đỡ cô trong việc nhổ cỏ, cậu ta tên là Paipo .

"Ah,cảm ơn cậu."

"Không,không có gì đâu Ane-chan đừng nên cảm ơn tôi"

Mặc dù Paipo vẫy bàn tay đầy bụi bẩn và nhuộm màu xanh của cỏ để tránh lời cảm ơn của Enri, Enri vẫn cảm thấy cô nợ các goblin một món nợ mà không bao giờ có thể hoàn trả.

Sau khi cha mẹ cô mất, Enri đã ở trong một tình trạng kinh khủng ,cô không thể một mình lo việc đồng áng của cả gia đình.

Cô hỏi những người dân làng khác để được giúp đỡ, nhưng do việc thiếu nhân lực trong làng, mỗi gia đình cũng rất khó để tự lo cho việc đồng áng của họ.

Với sự giúp đỡ của các goblin, vấn đề này đã được giải quyết một cách dễ dàng.

Ngoài ra, cô hầu như không chỉ được một goblin giúp đỡ.

Quay sang hướng mà tên cô được gọi, Enri nhìn thấy một người phụ nữ đứng trên cánh đồng bên cạnh bà là một goblin.

"Cảm ơn rất nhiều Enri-chan.

Nhờ sự giúp đỡ của Goblin-san, các công việc đồng áng gần như đã hoàn thành rồi"

"Thật sao?

Nó thật tuyệt vời.

Đó chính là sáng kiến của các goblin để giúp đỡ công việc trong làng, vì vậy nếu cô muốn cảm ơn, cô hãy cảm ơn họ."

"Ah, tôi đã cảm ơn Goblin-san rồi.

Cậu ta nói rằng cậu là cấp dưới của cháu, do đó cậu ta hi vọng tôi cảm ơn Ane-chan thật tốt"

Nghe thấy từ "Ane-chan" làm Enri nhăn mày lại, tiếp theo đó cô nhanh chóng tạo nên một tiếng cười giả tạo để lái câu chuyện đi.

Các Goblin đã đề nghị cô nên để họ giúp những gia đình mất đi các thành viên trong cuộc tấn công, người phụ nữ trước mặt cô là một trong những người như vậy.

Không có cách nào để những người làng phản đối sự đóng góp của các goblin.

Trong làng Carne, các goblin thường được đánh giá rất tốt ví dụ như "Goblin là hàng xóm tốt hơn cả con người"

"Lại nói, có bất kì goblin nào xung quanh ở đây không?

Tôi muốn mời tất cả một bữa cơm coi như lời cảm ơn."

"Những người khác có lẽ đang tuần tra làng hoặc giúp đỡ những người mới chuyển đến.

Nhưng nếu Obaa-san nói vậy, cháu chắc chắn sẽ nói với họ."

"Nếu vậy thì ta nhờ cháu Enri-chan.

Khi đó, tôi sẽ chắc chắn rằng tất cả sẽ được thưởng thức một bữa tiệc được làm bởi tất cả các kỹ năng của tôi.

Còn bây giờ, tôi nghĩ tôi sẽ làm bữa trưa cho Goblin-san trước."

""Thật chứ?

Nếu từ chối thì thật không phải.

Mặc dù rất tiếc khi không được được ăn bữa trưa với Ane-chan, tôi sẽ ăn trưa tại nhà Morga-san."

Enri gật đầu và người phụ nữ quay về làng với chú goblin.

"Nếu những người mới đến nhận ra được các cậu không phải là người xấu thì sẽ thật tuyệt vời."

"Chà, rất nhiều trong số họ không vui khi nhìn thấy chúng tôi.

Dù sao thì trong tim họ chúng tôi vẫn là kẻ thù."

"Ngoài làng chúng ta, những bán nhân loại khác thường bị coi là kẻ thù,phải không..."

"Đó là lý do tại sao chúng tôi gửi rất nhiều người để giúp những công việc trong làng.

Nó không dễ dàng gì cả."

"Nhưng chúng ta đã làm sáng tỏ được một số ít nghi ngờ của họ.

Tôi vừa thấy họ chào cậu một cách bình thường."

"Điều này, chà, một số họ là những người dân và có những ký ức về các thành viên trong gia đình bị tấn công và sát hại.

Hay những ký ức họ phải chịu thậm chí còn tồi tệ hơn."

Mặc dù làng Carne đã bị tàn phá bởi cuộc tấn công nhưng còn khoảng một nửa số dân làng còn sống sót.

Mặt khác, rất nhiều các làng khác cũng đã bị các hiệp sĩ tấn công và mất đi một phần lớn số dân của mình.

Khi làng Carne bắt đầu được nhập cư, rất nhiều trong số họ là những người sống sót của các ngôi làng đó.

Cả hai người rơi vào im lặng.

Enri vươn vai lần nữa và nhìn lên bầu trời.

Mặc dù chuông báo ăn trưa chưa vang lên nhưng có vẻ như cũng đến giờ rồi.

Họ đã làm việc khá lâu trên cánh đồng, và giờ là lúc nghỉ ngơi.

"Vậy thì chúng ta sẽ đi ăn trưa chứ?"

Mặc dù có vẻ ngoài đáng sợ, cô nhận ra rằng Paipo đang nở một nụ cười.

"Nó sẽ thật tuyệt vời, bữa ăn của Ane-san luôn luôn ngon tuyệt"

"Oh, nó không tuyệt như vậy đâu" Enri xấu hổ.

"Không, không tôi nói thật đấy.

Giúp việc trên đồng cho Ane-chan là vị trí tranh giành nóng bỏng nhất trong chúng tôi.

Đó là vì sau đó chúng tôi có thể thưởng thức bữa ăn trưa ngon lành của cô."

"Ahaha, vậy tôi có nên làm bữa trưa cho tất cả mọi người không?

Giống như bữa sáng vậy?"

Có một vài lý do khiến điều đó là rất khó làm.

Ví dụ, làm cho hai mươi người sẽ khác so với ba người.

Chỉ riêng việc thái các loại rau đã trở lên cực kỳ rắc rối.

Ngoài ra, cô còn phải đảm bảo đủ phần cho mọi người, đó là một nhiệm vụ mệt mỏi.

Tuy nhiên so với số lượng công việc khó khăn mà các goblin đang làm thì phần thưởng đó chẳng là gì cả.

"Oh, chúng tôi không thể bắt cô làm vậy được.

Thêm nữa, việc thưởng thức bữa trưa tự làm của Ane-chan là một cái gì đó như đặc ân cho những người chiến thắng trong việc giúp đỡ cô."

Enri chỉ có thể cười để đáp lại các goblin nhỏ bé.

Mặc dù cô biết việc các goblin phân công công việc qua trò kéo-bao-búa, Enri không chắc việc cô nấu thứ gì đó có thực sự xứng đáng để khen ngợi không.

"Vậy thì chúng ta sẽ nghỉ ngơi cho bữa trưa chứ?"

"Ah, vậy sẽ thật tuyệt vời..."

Câu nói của Paipo bị gián đoạn giữa chừng khi cậu ta nhìn vào khoảng không với đôi mắt sắc sảo.

Với một hơi thở sâu, chú goblin một lúc trước còn vui vẻ thoải mái nay đã trở thành một chiến binh kỳ cựu chỉ trong phút chốc.

Enri đưa mắt theo Paipo vào khoảng không.

Những gì họ nhìn thấy là một goblin cưỡi sói đen.

Cậu ta phi qua đồng bằng để đến ngôi làng với tốc độ cao.

"Đó là Kiumei..."

Trong quân đội Enri triệu hồi, có 12 goblin cấp độ 9, 2 goblin cung thủ cấp 10, 1 mage goblin cấp 10, 1 cleric goblin cấp 10, hai goblin cưỡi sói cấp 10 và một lãnh đạo goblin cấp 12.

Tổng cộng là có 19 goblin.

Kaijali buổi sáng nay và Paipo đang giúp những việc lặt vật đều cấp 9, trong khi đó Kiumei, người đang mặc giáp da và mang theo một cây giáo là goblin cưỡi sói cấp độ 10.

Nhiệm vụ của các goblin này là tuần tra đồng bằng và hoạt động như các trinh sát.Việc các goblin này quay về làng báo cáo là một cảnh thường hay thấy.

"...Hình như là."

Tuy nhiên,lời nói của Paipo rất tệ.Nó khiến cô nghĩ rằng có chuyện gì đó không tốt đã xảy ra.

"Có chuyện gì vậy?"

"...Cậu ta quay trở về sớm hơn.

Hôm nay có lẽ cậu ta nên tìm mồi trong rừng mới phải...Có chuyện gì xảy ra sao?"

Sau khi nghe lời giải thích của Paipo,sự bất an tăng lên trong trái tim Enri, cô sợ rằng lại có một thảm họa đẫm máu nào đó đang chờ đợi họ.

Trong khi hai người họ im lặng chờ đợi, con sói lớn của Kiumei đã đến trước Enri.

Từ việc thở gấp của nó, cô có thể đoán được họ đã vội vàng như thế nào để quay về đây.

"Có chuyện gì vậy?"

Nghe được câu hỏi của Paipo, Kiumei cúi người chào Enri từ trên lưng con sói và trả lời "Có chuyện gì đó đã xảy ra trong rừng:"

"...Cái gì?"

"Tôi không quá chắc chắn nhưng có vẻ nó giống như lần trước.

Có rất nhiều thứ gì đó đang di chuyển dần về phía bắc."

"Có phải là các hiệp sĩ không?"

Enri vô tình ngắt lời hai người họ.

Mặc dù cô bất lực để có thể thay đổi bất cứ điều gì, cô vẫn không thể phớt lờ cuộc trò chuyện.

Enri vẫn chưa thể quên được nỗi sợ hãi khi ngôi làng bị tấn công.

"Có rất nhiều thứ không rõ đang di chuyển về phía bắc" họ đề cập đến việc tìm thấy dấu vết tiến quân của hàng ngàn người đến phương bắc.

Mặc dù kích thước bàn chân tương tự con người nhưng đó là dấu chân trần nên cuối cùng họ kết luận rằng đó những thứ đó không phải con người

"Tôi không có bất kỳ bằng chứng thuyết phục nào, nhưng tôi nghĩ nó khác với lần đó.

Nếu các bạn hỏi, tôi sẽ trả lời rằng đã có chuyện gì đó đang diễn ra ở sâu bên trong khu rừng."

"Thật sao."

Sau khi nghe được, Enri vẫn không thể thở dài nhẹ nhõm.

"Vậy thì tôi tốt nhất lên thông báo việc này với chỉ huy."

"Được rồi.Cảm ơn vì đã làm việc chăm chỉ."

"Rất vui được phục vụ."

Sau khi vẫy tay với hai người họ, Kiumei thúc sói chạy đi.

Enri vào Paipo nhìn cậu ta tiến dần vào cánh cổng làng đang chầm chậm mở.

"Vậy, chúng ta cũng quay lại chứ?"

"Phải rồi, đi thôi"

Sau khi rửa tay ở giếng nước,Enri và Paipo vừa quay trở lại nhà thì nghe được giọng một cô bé.

"Chào mừng trở lại,Onee-chan."

Cùng với giọng nói vang lên là âm thanh đá nghiền vào đá.

Theo âm thanh về nơi nó phát ra, Enri thấy Nemu quay cối xay đá phía sau nhà.

Một mùi hăng hắc đến từ cối xay.

Mặc dù nó tương tự với cái mùi bám vào tay Enri trước kia, lần này nó mạnh hơn nhiều đủ để người ta có thể ngửi thấy nó từ khoảng cách rất xa.

Nemu đã quen với mùi này, nhưng đôi mắt của Enri gần khóc khi chúng tấn công cô.

Paipo đứng đằng sau và hình như không bị ảnh hưởng gì cả.

Có thể mùi đó chỉ ảnh hưởng đến một số chủng loài hay có thể là bởi sẽ rất thô lỗ khi làm bộ mặt như vậy trước người tình em gái của cậu ta.

"Chị về rồi.

Công việc thế nào?

Em có xay nó lên như những gì chị nói không?"

"Mm, em làm rồi.Nhìn này."

Theo ánh mắt Nemu, cô nhìn thấy các loại thảo mộc được chất đống khi rời khỏi ngôi nhà nay chỉ còn sót lại một số ít.

"Nó không tuyệt sao?

Không còn lại nhiều đâu"

Trước khi rời khỏi nhà, Enri đã yêu cầu Nemu nghiền chỗ thảo mộc này thành bột.

Đó là bởi vì một số thảo dược có thể phơi khô và bảo quản nhưng phần còn lại phải nghiền nhỏ mới bảo quản được.

"Uwah, Nemu đã làm việc chăm chỉ trong hôm nay"

Enri mở rộng vòng tay để khen ngợi Nemu và một nụ cười thỏa mãn nở trên khuôn mặt cô bé.

Có thể cô bé muốn được khen ngợi bởi Enri hay đơn giản là muốn giúp chị gái mình.

Nemu cũng đã rất siêng năng và nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Các loại thảo mộc đem lại nguồn thu nhập chủ yếu cho làng Carne.

Nó có thể xem là một món hàng xuất khẩu đặc biệt mà không cần nhiều nhân lực với một ngôi làng gần biên giới.

Cho rằng đó là một phương pháp quan trọng để có thể kiếm được các đồng tiền có giá trị, tất cả các cư dân làng Carne đều biết chút ít về thảo dược và nơi chúng lớn lên.

Enri thầm cân nhắc.

Thảo dược từ làng Carne đem lại lợi nhuận vô cùng lớn.

Tuy nhiên,họ chỉ có thể thu thập chúng trong một khoảng thời gian rất ngắn trước khi những bông hoa nở rộ và đó là thời gian ngôi làng có thu nhập cao nhất.

Tuy nhiên, hầu hết tất cả các nơi họ biết đều đã được thu hoạch, nếu họ tiến sâu thêm một chút vào rừng, họ có thể tìm được các loại thảo mộc mà chưa ai đụng đến.

Tất nhiên, khu rừng cũng là nơi các loài hoang dã sinh sống, nó không phải là nơi mà những người như Enri có thể đi dạo hay hạ trại ngoài trời.

Tuy nhiên, giờ họ đã có những goblin và kinh nghiệm phong phú về cây cỏ của Nfirea.

Nếu chỉ có cô nhận được những sự giúp đỡ đó,họ có thể kiếm được rất nhiều tiền.

Sau một hồi do dự,Enri nói kế hoạch của mình với Paipo.

"Tôi muốn đến một nơi mới để hái các thảo dược,cậu có thể đi cùng tôi không?"

Nói một cách hợp lý thì Enri không cần phải tự mình đi .Tất cả những gì cô cần làm là ra lệnh cho các goblin- những người có thể tự chăm sóc cho bản thân, để vào Rừng Đại Ngàn thay cô.

Tuy nhiên, những goblin cô đã triệu tập có một nhược điểm kỳ lạ.

Đó là họ không có khả năng để thu lượm các thảo dược, giết mổ động vật hay các công việc phân loại.

Tương tự như cách họ xử lý việc nấu ăn, thậm chí nếu cho họ một mẫu các loài thảo mộc họ sẽ không thể sắp xếp chúng với các loại thảo mộc giống hệt nhau ngay trước mắt.

Điều đáng ngạc nhiên là họ dường như được sinh ra đã không thể làm hoặc học được điều đó như thể ai đó đã loại đi khả năng đó của họ vậy.

Vì vậy nếu họ được chỉ định để thu lượm thảo dược, những goblin cần một ai đó khác đi cùng họ.

"Nó sẽ ổn thôi, nhưng sẽ có một chút khó khăn cho Ane-chan khi đi cùng chúng tôi."

"Hm?

Tại sao vậy."

"Hừm, như những gì Kiumei nói, có sự thay đổi gì đó sâu bên trong khu rừng.

Nếu đúng như vậy, tình trạng trong khu rừng hiện giờ có lẽ rất hỗn loạn."

Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Enri, Paipo tiếp tục kiên nhẫn giải thích.

"Ngay cả những quái vật kỳ lạ cũng muốn mở rộng lãnh thổ của chúng.

Nếu là vậy, sau một thời gian, lãnh thổ của chúng sẽ chồng chéo lên nhau, và điều đó sẽ chỉ dẫn đến sự tàn phá.

Vì vậy, cơ hội gặp mặt quái vật sẽ tăng lên và nó sẽ rất nguy hiểm.

Nếu không may mắn, cô có thể phải đối đầu với thứ gì đó bên trong khu rừng.

Ane-chan rất tốt bụng và can đảm, nhưng không cần đích thân đi vào nguy hiểm như vậy."

"Thật sao..."

Mặc dù cô không chắc chắn về việc tốt bụng và can đảm, đó có thể là cách nói thổi phồng của các goblin, Enri nghĩ.

"Nó cũng đã xảy ra những biến động lớn trước đó.Chuyện gì diễn ra ở đó vậy?"

"Tôi không biết.Có lẽ,chúng ta nên đưa những người quen thuộc với địa hình Đại Ngàn để kiểm tra...Nhưng nếu làm vậy, sự phòng thủ của làng sẽ yếu đi...ah, đúng rồi, sao chúng ta không thuê những mạo hiểm giả để kiểm tra nhỉ?"

"Nó sẽ rất khó đấy" Enri nói khi lông mày của cô nhíu lại.

"Theo như những gì Enfi nói, giá cả để thuê các đội mạo hiểm giả sẽ rất cao.

Kể cả khi các lãnh chúa của E-Rantel hỗ trợ chi phí, nó vẫn rất khó để một ngôi làng như chúng ta trả phí cho họ."

"Tôi hiểu rồi..."

"Thu thập thật nhiều thảo dược và bán chúng sẽ giúp một phần cho vấn đề này...hoặc nếu không tất cả những gì chúng ta có thể làm là bán đi vật phẩm nhận được từ Gown-sama"

Cô đã nhận được hai chiếc tù và từ Ainz Ooal Gown.Mặc dù một trong số chúng đã biến mất khi cô sử dụng,cái còn lại đang được giấu ở một nơi an toàn tại nhà Enri.

"Quên nó đi Ane-chan.

Chúng tôi thích chị dùng nó hơn."

"Tất nhiên rồi, sẽ không bao giờ tôi bán nó."

Enri không muốn trở thành một người đáng khinh khi bán một vật phẩm được tặng từ thiện chí.

Hiện giờ cũng xuất hiện những khả năng là không thể bán được nó đi, chính vì vậy cô quyết định không làm như vậy.

Kể cả bây giờ họ vẫn đang nhận được sự giúp đỡ của hầu gái-người đã đưa các Golem đến làng.

Vì vậy, cô sẽ không bao giờ làm một hành động vô ơn như vậy.

"Nhưng nó vẫn xảy ra vấn đề.

Thảo dược chỉ có thể thu lượm vào mùa này, vì vậy mặc dù có nguy hiểm, tôi vẫn phải..."

Enri cười với Nemu –người đang có biểu hiện lo lắng trên khuôn mặt.

Cô không muốn làm tổn thương thành viên cuối cùng còn sống sót trong gia đình nhưng cô cũng không muốn bỏ qua cơ hội để có thể kiếm được nhiều tiền.

Mặc dù khi cô lựa chọn ưu tiên của mình, đó đã hoàn toàn là một sai lầm.

Đúng hơn là cô sẽ đặt cược mạng sống của mình vì lợi ích của toàn bộ ngôi làng và hoàn trả các goblin- những người coi cô như chủ nhân.

Mình cần kiếm thêm nhiều tiền và xem xem loại vũ khí nào mình có thể mua cho các goblin.

Giáp toàn thân hình như có thể bảo vệ tốt nhất.

Lại nói về giáp toàn thân, người đàn ông hòa nhã mặc bộ giáp màu đen...tên ngài ấy là gì nhỉ?

Mặc dù cô không biết giá cả của áo giáp và vũ khí là bao nhiêu, nhưng chắc chắn rằng nó sẽ không phải là khoản tiền nhỏ.

Lúc này Paipo giơ cánh tay trước Enri ra hiệu cho cô ngừng một lúc.

"Erm...Mặc dù đây chỉ là quan điểm của tôi, có lẽ chúng ta nên nói điều này với thủ lĩnh?

Ane-chan không cần quyết định sớm như vậy.

Tôi không muốn bị mắng bởi thủ lĩnh vì việc mở miệng ra trước khi suy nghĩ.

Thêm nữa, tôi nghĩ Ani-chan chắc sẽ muốn tham gia vào việc này."

Ngay khi các rắc rồi nhồi nhét vào đầu Enri, một âm thanh ríu rít đáng yêu phát ra ở bên cạnh cô.

Quay lại nhìn, cô thấy Nemu nhìn cô với khuôn mặt không hài lòng.

"Onee-chan, em đói, đi ăn thôi."

"Mm, chị xin lỗi.

Đi rửa tay đi.

Chị sẽ đi chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng."

"Kay~"

Nemu trả lời một cách đầy năng lượng.

Sau khi gỡ cối xay ra, cô bé cạo dám bột màu xanh vào cái vạc nhỏ.

Enri quay vào nhà, tự hỏi nên chuẩn bị gì cho bữa trưa.

Phần 2

Enri đứng trước Đại Ngàn Tove.

Tất nhiên cô không có một mình.

Bên cạnh cô là các thành viên của đội quân Goblin.

Các Goblin được trang bị giáp xích, khiên tròn và dao phay được treo ở thắt lưng.

Họ mặc áo ngắn màu nâu dưới áo giáp và đi giày ống da ở chân.

Ở thắt lưng là là các vật phẩm nhỏ.

Không ai nói rằng họ thiếu thốn về trang bị cả.

Các Goblin được vũ trang đầy đủ đang kiểm tra lại lần cuối các vũ khí của họ.

Họ vuốt lên lưỡi dao để đảm bảo rằng nó đã được mài nhọn.

Mọi người được trang bị tốt nhưng mang theo ít hành lý.Đó là vì họ sẽ nhanh chóng hoàn thành công việc và sẽ không thực hiện một cuộc thám hiểm dài trong rừng.

Trong đội quân không phải ai cũng có nhiệm vụ bảo vệ Enri.

Nhiệm vụ của họ là trinh sát triệt để các khu vực xung quanh và xác minh các thông tin do Goblin cưỡi sói đêm lại.

Họ đã quan sát cẩn thận tình hình hiện nây trong Đại Ngàn.

Để bảo vệ ngôi làng, các Goblin đã quyết định trinh sát xung quanh và các vùng nội địa.

Sẽ chỉ có ba Goblin đi cùng Enri.

Họ, và một người nữa: Nfirea.

Cậu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, mặc quần áo phù hợp cho việc thu thập thảo dược trong rừng.Với Nfirea đi theo, chuyến đi thu hoạch này chắc chắn sẽ thành công.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Enri, Nfirea quay lại hỏi "Có chuyện gì vậy?".

Mặc dù Enri đã vẫy tay như muốn nói "Không có gì, không có gì", một Goblin đứng quanh đã để ý và tiến lại gần phía Enri.

Cậu ta là một Goblin có cơ thể rất cơ bắp và lực lưỡng, nó sẽ rất khó cho người khác để xem cậu là một Goblin.Cơ thể cậu ta được bảo vệ bởi giáp che ngực.

Và thanh kiếm bản lớn cậu ta dùng được để phía sau lưng.

Cậu ta là Jugem, người chỉ huy các Goblin, cái tên được đặt theo một câu truyện cổ tích về một Goblin biệt kích gọi là "Jugem Juugem" của Enri.

Tên của các kỵ binh, những người đã chiến đấu với cậu ta cũng được dùng để đặt tên cho các Goblin khác.

"Không nên có chuyện gì sai sót cả...làm sao vậy'

"Không, thật đấy, mọi thứ đều ổn cả.

Tôi chỉ nhìn cậu ấy thôi"

"Được rồi, Ane-chan.

Như những gì đã quyết định, tất cả chúng ta sẽ đi trinh sát khu rừng, vậy nên nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra và nếu chúng ta không đến đó kịp lúc... sẽ ổn chứ, phải không?"

Khuôn mặt dữ tợn của Jugem hiện lên sự lo lắng và cậu nhìn qua khuôn mặt Enri.

Thấy vậy, Enri cười và trả lời.

"Ổn mà.

Chúng ta sẽ không đi quá sâu và các cậu sẽ bảo vệ tôi phải không."

"Thật tốt khi nghe điều đó.."

Theo ánh mắt của Enri, Jugem nhìn vào ba Goblin đứng trước họ.

Sau đó cậu ta hét lên.

"Này, ba thằng vô dụng kia.

Các cậu tốt nhất không nên để Ane-chan có bất kỳ vết xước nào, hiểu chưa?"

"Hiểu rồi."

Ba Goblin, Gokoh, Kaijali và Unlai hét lên trả lời một cách đầy mạnh mẽ.

"Và Ani-chan, anh cũng sẽ bảo vệ Ane-chan phải không?"

Enri đột nhiên chú ý đến Kaijali, người không một có lý do rõ ràng nào đang uốn éo thể hiện sức mạnh cơ bắp của mình.

"Ý cậu là tôi nên tiếp quản từ đây?...kah, tất nhiên rồi.

Cậu có thể tin tưởng tôi để bảo vệ Enri."

Trong một thoáng, Enri tưởng tượng ra Nfirea cười rạng rỡ như muốn chứng minh tự tin của bản thân.

Thái độ của cậu ấy hiện giờ rất khác so với thường ngày, và thành thật thì cô cảm thấy khá kỳ quái.

Tuy nhiên đó có thể là chỉ là hứng thú của cậu về cuộc hành trình vào trong rừng.

Giống hệt một đứa trẻ vậy, Enri cười, cảm giác như cô là chị của cậu ấy vậy.

"Cảm ơn Enfi.

Hãy bảo vệ tớ nhé."

Lạ thật, cậu ấy làm gì với tư thế đặt tay nên ngực thế...?Có chuyện gì với nó à?

"Ahh, một lần nữa...oh, chuyện đó, tớ đã chuẩn bị các vật phẩm giả kim thuật tự làm, vậy nên hãy để nó cho tớ."

Sau khi thấy nụ cười tỏa sáng của Nfirea,Enri lộ ra vẻ mặt tươi cười.

"Uh...mm.

Nhờ cậu đấy."

"Ah, tốt rồi, mọi chuyện đã ổn...mặc dù.

Thành thật mà nói, kể cả chúng ta không làm công việc nguy hiểm này, nó..."

Jugem quay lại nhìn Enri, khuôn mặt hiện lên vẻ lo lắng.

Enri bắt đầu cảm thấy phiền khi phải trả lời câu hỏi này quá nhiều lần, nhưng bởi vì cậu ta quan tâm đến cô, cô không thể làm lơ nó.

"Có thể, nhưng sự thật thì nếu không có thảo dược, chúng ta sẽ không thể kiếm được bất kỳ món tiền nào..."

"Vậy còn da thú thì sao?

Chúng ta có thể lấy chúng"

"Đó không phải là một ý tồi, nhưng dược thảo vẫn có giá trị nhất."

Da động vật và thảo dược chữa thương có giá trị hoàn toàn khác nhau.

Sự khác biệt giống như thiên đường và mặt đất vậy.

Có một số loài động vật có bộ da rất giá trị, nhưng nó ở rắ xa va quý hiếm.

"Nếu Ani-chan có thể chia sẻ..."

"Chúng ta đang kết hợp nguồn thu nhập của mình và nhà Bareare.

Chúng ta làm việc cùng nhau và phân chia các lợi ích đạt được.

Chính vì vậy chúng ta không thể lấy tất cả cho mình được."

Giúp đỡ nhau trong những hoàn cảnh khó khăn là nền tảng của cuộc sống trong làng Carne, 80% thu nhập của họ sẽ được dành ra cho lợi ích của cộng đồng.

Đây cũng là lý do tại sao các hộ gia đình tham lam và ích kỷ không thể xuất hiện, bởi vì điều đó không bao giờ được cho phép.

Hai người họ bắt đầu nhìn sang Nfirea người đang thầm nói "Kaijali-san làm ơn hãy để ý tình hình va ngừng làm các tư thế kỳ quái đó đi..."

"Nếu trong trường hợp đó, vậy thì chắc chắn ...chà, nếu chị sống với An-chan, chị có thể không cần lo về vấn đề tiền bạc...nhưng...có vẻ như không gì ngăn cản được điều này rồi.."

Lời nói của Jugem dần dần mất đi hiệu quả của chúng.

Cậu ta biết rằng sẽ không thể cản được Enri tiến vào Rừng Đại Ngàn Tove.

Mặc dù Enri không muốn làm khó cho Jugem và những người quan tâm tới cô, nhưng cô sẽ không từ bỏ kế hoạch của mình.

Dù sao thì, cô đã quyết định dấn thân vào khu rừng mặc dù biết nó rất nguy hiểm bởi vì cô đã nghe thấy Jugem nói "Chúng ta không thể sửa chữa các trang bị được.".

Dùng đá mài cũng ổn, tất nhiên, nhưng bảo dưỡng và sửa chữa vũ khí chỉ có thể làm bởi các thợ rèn lành nghề.

Nghĩa là có một sự nguy hiểm ngầm đe dọa tất cả các Goblin.

Nếu trang bị của họ bị hư hỏng, nghĩa là cuộc sống của họ bị đe dọa.

Việc duy trì tốt các trang bị chiến đấu của họ là việc làm cần thiết.

Cô có thể làm gì cho họ, những người đã dùng cả cuộc sống để bảo vệ những thứ quý giá của cô?

Cô không thể cứ trốn ở một nơi an toàn và tận hưởng những thành quả lao động của họ.

Cũng như việc họ hi sinh tất cả vì cô, cô cũng phải làm tất cả những gì có thể cho họ.

Đó là quyết định của Enri.

Các Goblin không chỉ là các những cận vệ của cô, Họ còn là những người bảo vệ ngôi làng.

Nếu cô nhận định điều đó, cô có thể yêu cầu các dân làng góp tiền để sắm sửa trang bị cho các Goblin.

Tuy nhiên, cô từ bỏ ý định này.

Không cần biết bằng cách nào, cô sẽ cố gắng để đền đáp các Goblin bằng chính nỗ lực của mình.

Cuộc thám hiểm này chính là bằng chứng.

"Thông thường, việc làm an toàn nhất là xác nhận các vùng nguy hiểm trước khi tiến vào..."

Người làm gián đoạn từ phía sau là một Goblin pháp sư, Dyno

Cô là một Magic Caster ma lực hệ đội một chiếc mũ sọ người.

Trong tay cô là một quyền trượng thậm chí dài hơn cả người cô làm bằng xương một cách đơn giản.

Cô mặc một bộ trang phục toàn thân kỳ cục để nhấn mạnh sự nổi bật của mình.

Khuôn mặt cô mềm hơn so với các Goblin nam.

Enri nhận ra điều này vì cô là chủ của họ nhưng nếu là người bình thường họ sẽ không thể nhận ra các chi tiết đó.

"Tuy nhiên, cậu không thể nhận định được những nơi an toàn phải không?"

"Mm, đúng vậy.

Đáng buồn thay, chúng ta không thể làm điều đó.

Tất cả những gì chúng ta có thể làm là xác nhận khu rừng bình yên, nhưng kể cả làm vậy cũng mất rất nhiều thời gian.

Và nếu chúng ta làm vậy khi trạng thái đang căng thẳng, nó sẽ mất càng nhiều thời gian hơn nữa.

Nếu họ làm điều đó, họ sẽ bỏ lỡ mất cơ hội để thu thập các loại thảo dược như mong muốn.

Sau khi nghe thấy lời nói của Dyno, một niềm tin chắc chắn dâng lên trong mắt Enri và khiến cô trả lời.

"Nó sẽ ổn thôi, chúng ta sẽ không đi quá sâu và bên trong."

Sau khi nghe cô lập lại câu trả lời nhiều lần, Jugem nhận ra rằng cậu không thể thay đổi suy nghĩ của Enri.

Thay vào đó, cậu nhìn vào ba Goblin sẽ đi cùng cô.

Những gì cậu đang nói cũng giống như những gì nói trước đây.

"Chúng tôi không thể bảo vệ Ane-chan, vì vậy các cậu phải làm điều đó cho chúng tôi.

Hãy bảo vệ chị ấy an toàn.

Cả Ani-chan nữa."

"Hiểu rồi."

"An toàn nhất là khi tất cả chúng ta đi với nhau như bình thường.

Chia nhau ra chỉ khi nào gặp phải rắc rối thôi."

Dyno thì thầm.

"Nếu làm vậy chúng ta sẽ có sức mạnh để chống lại kẻ thù, phải không?"

"Đúng vậy.

Nếu bất kỳ con quái vật nào tiến đến ngôi làng, lựa chọn việc định cư tại khu rừng, thì sẽ rất phiền toái để tống khứ chúng đi.

Một khi xây được tổ, chúng sẽ không bao giờ chịu rời đi.

Kể cả có đuổi thành công thì chúng sẽ quay lại sau một thời gian."

Từ khi cán cân quyền lực trong khu rừng thay đổi, việc trinh sát Đại Ngàn Tove, đặc biệt là khu vực xung quanh làng, là một việc cực kỳ cần thiết.

Đây là lần đầu đầu tiên họ tiến sâu vào rừng.

Lần đầu tiên cũng là lần nguy hiểm nhất.

Tuy vậy, họ cũng chỉ có thể sắp xếp ba người theo bảo vệ Enri.

"Tốt, vậy thì đi thôi.

Kết thúc ở đây và đến gặp Ane-chan nào."

Như phản ứng lại lời kêu gọi của Jugem, đội quân Goblin đồng ý với tiếng vang như sấm.

———————————–

Bên trong Đại Ngàn.

Mặc dù họ chỉ tiến vào khoảng 150 mét, nhiệt độ đã giảm xuống vài con số.

Đơn giản là vì không có ánh nắng mặt trời chiếu ở đây.

Điều này không có nghĩa rằng ở trong hoàn toàn tối tăm, Enri vẫn có thể thấy những gì đang diễn ra xung quanh cô.

Nó giống như ở trong một căn phòng bật điều hòa tối đa vậy.

Cứ như thế, Enri và bốn thành viên khác trong nhóm tiến dần vào rừng.

Lúc này, khu rừng được thống trị bởi sự im lặng.

Ngoài những âm thanh nhẹ nhàng của cành cây lắc lư và tiếng kêu của các loài chim và thú thì không còn gì khác.

Những bước chân của Enri và những người đồng hành với cô vang lên một cách ồn ào.

Một nhóm khác do Jugem dẫn đầu đã tiến sâu vào tận bên trong, và không còn nghe thấy được nữa.

Enri và các đồng đội của cô thành lập một đội hình tam giác khi tiến sâu vào rừng.

Ở trung tâm là Enri và Nfirea.

Rất khó để có thể duy trì một đội hình rộng trong rừng.thông thường họ chỉ đi một hàng nhưng với mệnh lệnh phải bảo vệ hai người họ,các Goblin đã khăng khăng làm thế này.Kết quả là họ mất đi tốc độ,nhưng đó là điều không thể tránh được.

Khi họ di chuyển vào sâu hơn bên trong, Nfirea bắt đầu nhìn về phía Bắc.

Cậu đang tìm kiếm kho báu ngủ sâu trong rừng- dược liệu .

Enri không phải là tân binh trong việc thu dược thảo.

Cô biết về tất cả các loại thảo dược có thể uống hay bôi lên các vùng bị thương hoặc các loại thảo dược thường dùng trong việc chế tạo thuốc.

Tuy nhiên trong lĩnh vực này cô hoàn toàn không phải là đối thủ của Nfirea.

Không chỉ quen thuộc với các loại thảo dược, cậu ta còn biết thứ gì có ích trong việc pha trộn dược phẩm.

"Tìm thấy bất kỳ loại thảo mộc hiếm nào không?"

Trong tất cả câu hỏi của Enri ,nó dường như là thứ cậu đang đợi.

Những Goblin xung quanh tạo dáng của họ.

Lại một cơ bắp đôi nữa sao..đó là khuynh hướng hay cái gì vậy?

Enri nghiêng đầu và không nhận ra biểu hiện khó chịu mờ nhạt trên khuôn mặt Nfirea.

"Tại sao mình không bảo họ thôi làm các tư thế đó nhỉ...nó chẳng giúp tiếp thêm dũng khí gì cả.

À, tấm rêu màu nâu ở kia thì sao?"

Quay ra nhìn, họ nhìn thấy rêu màu nâu Nfirea đã chỉ.

"Đó là Bebeyamokugoke.

Khi trộn nó với thuốc chữa thương sẽ làm tăng thêm hiệu quả."

"Oh,thật sao?

Tớ chỉ nghĩ đó là một thảm rêu bình thường và bỏ qua nó.

Nếu không có Enfi, tớ sẽ bỏ lỡ nó hoàn toàn.

Đúng những gì mong đợi từ Enfi."

"Thật sao, Ani-chan thật tuyệt vời.

Nó có giá cao không?"

"Nó khá có giá trị...ah, đợi chút.Đừng nhổ nó.

Những gì Enri và tôi hướng tới là thảo mộc đáng giá nhiều hơn thế.

Nếu chúng ta không thể tìm thấy nó, chúng ta sẽ hái nó trên đường quay về."

"Tôi hiêu rồi.

Nói cho cùng, với Ani-chan, khu rừng này giống như một kho báu vậy, sẽ rất dễ để kiếm được tiền.

Ah~ với Ani-chan, tôi cảm thấy chuyện này dễ hơn nhiều."

Tư thế của các Goblin thay đổi.

"Đúng vậy, hm, có thể đó là sự thật.

Một điều chắc chắn rằng, những người đi với tôi sẽ không phải có những khoảng thời gian khó khăn.

Tôi khá tự tin về điều đó."

"Mmm.

Enfi chắc chắn có thể làm điều đó."

Đột nhiên mọi người cảm thấy khó xử.

"Vậy, Ane-chan, đó là tất cả à?"

"Hm?

Kaijali-san, ý cậu là gì?"

"Hm?

Tôi thật ra, không có gì...ah...nghĩ về nó, có một câu hỏi tôi quên không hỏi.

Chúng ta đang tìm loại thảo dược gì vậy?"

"Chúng tôi chưa nói sao?

Nó tên là Enkaishi.

Sau cùng thì chúng ta sẽ để cho Nemu nghiền nó."

"Ah, hóa ra là vậy.

Hiểu rồi.

Mặc dù, ngay cả khi anh mô tả cho chúng tôi, chúng tôi cũng sẽ chẳng phân biệt được chúng.

Dù sao thì, tiến lên thôi."

Từng bước một họ càng mạo hiểm hơn hơn khi đi sâu vào rừng.Khi càng tiến vào, mũi họ bắt đầu ngứa bởi mùi của các loài hoa trong rừng.

Không có dấu hiệu hoạt động của con người ở đây.

Đắm mình tại nơi này, Nfirea cảm thấy nơi đây như một thế giới nơi con người yếu đuối và nhỏ bé.

Cậu mở miệng nói.

"Hãy tìm xung quanh ở đây.

Chúng ta nên tìm ở nơicó nhiều bóng râm và độ ẩm cao...có bất kỳ nguồn nước nào xung quanh đây không.

Các thảo dược thường mọc ở gần chúng.

Không có bất kì dấu hiệu của quái vật ở đây cả, thật là may mắn."

Với kinh nghiệm rộng lớn của mình về thực vật, Nfirea sẽ không dễ dàng mắc sai lầm...Enri và các Goblin trả lời thể hiện sự tán thành.

Cả nhóm đặt áp lực của mình xuống và gánh nặng của họ được giảm đáng kể.

"Ahhh...Ane-chan, chị có thể giúp Ani-chan một tay không?"

"Ah, phải rồi.

Enfi chắc hẳn đã cầm đầy tay rồi."

Enri bước tới nơi mà Nfirea đặt hành lý xuống và giúp đỡ cậu trong công việc nặng nhọc.

"Cảm ơn Enri."

"Không có gì đâu Enfi, giờ tớ đang nghĩ tất cả những trang bị đặc biệt này thật tuyệt vời.

Cậu cần nhiều thứ thật đấy..."

Liếc mắt nhìn, Enri nhìn thấy các Goblin gật đầu theo kiểu "tốt lắm, tốt lắm".

Mặc dù cô rất ngạc nhiên vì sao họ lại trông hạnh phúc như vậy, cuối cùng cô vẫn quyết định rằng việc ưu tiên hàng đầu là hoàn thành các công việc này.

"Vậy, tiếp tục cuộc tìm kiếm thôi."

Sau một tiếng "Oh" phát ra từ cổ họng để giảm tiếng ồn ào, họ bắt đầu cuộc tìm kiếm.

Các Goblin quan sát xung quanh trong khi Enri và Nfirea bắt đầu thu lượm các thảo dược.

Mặc dù đã chuẩn bị cho công việc khó khăn này, họ đã may mắn và sớm tìm thấy nơi phát triển của Enkaishi.

Chúng mọc thành các thảm lớn ở trong vết nứt thân cây.

"Nó ở kia kìa.

Chúng tôi thấy nó mọc ở ngay đó.

Đúng như những gì đã nghĩ, thật là tốt khi đi cùng với Enfi."

"Không, không phải như vậy đâu.

Chúng ta đã may mắn khi tìm thấy nó ở một nơi vắng vẻ.

Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào của quái vật ở đây ,nó sẽ thật sự khó xử lý."

Đối với hai người, một khối lượng lớn các loại thảo dược thế này không khác gì là một kho báu quý giá, nó giống như một ngọn núi nhỏ bằng tiền vậy.

Enri chiến đấu với khát vọng cháy bỏng trong tim cô.

Nơi đây thật sự nguy hiểm, sẽ tốt hơn là đặt long tham của cô sang một bên nhanh chóng hoàn thành công việc.

Enri quỳ xuống và bắt đầu nhổ trong khi chú ý đến gốc của thảo dược.

Giá trị làm thuốc của Enkaishi ở tại gốc của nó.

Nhưng bạn không thể chỉ cứ kéo rễ của nó lên như thế.

Loài cỏ này có sức sống rất mạnh và có thể mọc lại khi gốc của chúng vẫn còn.

Nó có vẻ xấu hổ nhưng làm suy yếu giống thảo dược này { vốn được xem như là một thử thách để tìm ra nơi mọc của chúng } bằng cách thu hoạch hết sạch chúng thì chẳng khác gì giết chết con ngỗng đẻ ra quả trứng vàng.

Một mùi khó chịu xộc vào mũi cô khi nhổ nó lên, nhưng khi cô đã quên với điều đó, nó không ảnh hưởng đến công việc nhiều.

Nếu so với gia đình Nfirea, mùi này chẳng khác gì thiên đường cả.

Cô nhổ thân của các thảo dược lên, giữ chúng dưới nách để không vô tình làm nát chúng, sau đó cẩn thận để nó nào trong túi.

Nếu các Goblin đến giúp, họ có lẽ sẽ hoàn thành nhanh hơn nhưng họ quá bận với việc quan sát xung quanh.

Enri không ngốc đến nỗi yêu cầu họ từ bỏ việc canh gác và đến giúp cô.

Nếu so sánh, phương pháp thu hoạch của Nfirea giống như một nghệ sĩ vậy.

Cậu nhanh chóng nhổ chúng ra khỏi mặt đất một cách không ngừng nghỉ và không làm ảnh hưởng đến hiệu quả làm thuốc của nó.

Kỹ năng này thậm chí sẽ còn gây ấn tượng với những người chuyên thu thập thảo dược khác.

Enri âm thầm quan sát Nfirea, người đang nhìn các dược thảo với vẻ mặt chăm chú.

Khuôn mặt quá quen thuộc với cô nay hình như đã thành người khác.

...Cậu ấy trưởng thành rồi

"...Có chuyện gì vậy."

Nfirea đột nhiên ngẩng đầu lên.

Cậu ta hẳn cảm nhận được việc Enri đang đình chỉ hoạt động.

"Ah, chà, tớ chỉ nghĩ Enfi thật đáng kinh ngạc..."

"Thật sao?

Tớ không tuyệt như vậy đâu.

Tớ chỉ là một người nói nhiều khi nghiên cứu về cây cỏ thôi.

Cấp độ này cũng chỉ là mức trung bình trong khóa học thôi."

"...Thật sao."

"Mình đoán vậy."

Cuộc trò chuyện kết thúc như vậy và trong quãng thời gian trôi chậm chạp đó, số lượng thảo dược trong ba lô của họ tăng lên.Sau khi chất đầy hơn một nửa, các Goblin cúi xuống gần bên cạnh họ như thể để tìm nơi nào đó để lẩn trốn.

Thấy khuôn mặt bất ngờ của Enri, Kaijali lặng lẽ đưa ra dấu tay.

Đây là một trường hợp khẩn cấp.

Enri, người đã hiểu chuyện gì đang diễn ra, vểnh tai lên để lắng nghe.Từ phía xa phát ra các âm thanh của thực vật bị đạp dưới chân.

"Đây là.."

"Có thứ gì đó đang tiến tới.

Chúng đang tiến đến chỗ chúng ta...hoặc đúng hơn, có thể chúng sẽ dừng lại ở nơi này vì vậy chúng ta cần rời khỏi đây một lúc."

"...Vậy thì, chúng ta sẽ không cần các công cụ tạo âm làm mồi nhử hả."

"Đúng vậy Ani-chan.

Sẽ tốt hơn nếu chúng ta không sử dụng đến nó.

Có vẻ như tình hình sẽ càng xấu hơn nếu làm vậy.

Giờ thì đi thôi."

5 người họ bắt đầu di chuyển ngược vè phía âm thanh, ẩn mình trong bóng râm của một cái cây gần đó.

Họ không muốn đi xa hơn vì nó có thể tạo ra tiếng động lên trên cây cỏ.

Nếu như những người kia chỉ tiến lên phía trước thì họ không cần phải mạo hiểm để tìm ra như thế.

Vì cái cây không đủ lớn lên nó không thể che cho tất cả họ.

Điều tốt nhất họ có thể làm là cúi người xuống rễ của nó và hi vọng 5 người họ không bị phát hiện.

Như vậy, cả 5 người họ nín thở và cầu nguyện rằng nguồn gốc của âm thanh đó sẽ quay đi một hướng khác.

Nhọ cái là chuyện này lại không xảy ra và người gây ra tiếng động cuối cùng cũng vào đến tầm nhìn của Enri.

"Ế??."

Một âm thanh kinh ngạc phát ra từ miệng Enri.

Đó là một con Goblin nhỏ rách rưới.

Cơ thể của nó bị bao phủ bởi những vết thương và chảy máu đầm đìa.

Nó thở gấp và không đồng đều, mùi máu và mồ hôi của nó lan đi khắp xung quanh.

Mặc dù các Goblin khác đã nhỏ hơn con người, thằng nhóc Goblin này thậm chí còn nhỏ hơn các Goblin khác.Với Enri và các Goblin luyện tập kỹ năng quan sát, họ cùng đi đến một câu trả lời "Nó là một đứa trẻ.".

Đứa nhóc Goblin nhìn một cách sợ hãi về phía sau nơi nó vừa chạy đến.

Không cần thiết phải lắng nghe các âm thanh đạp lên cây cỏ từ phía sau.

Nhìn vẻ ngoài thì họ là thợ săn và con mồi.

Nó điên cuồng di chuyển bàn chân của mình, nấp mình vào bóng râm khác với Enri đang trốn.

"Đó là—"

"—Im lặng"

Gokoh không nhìn vào Enri khi ngắt quãng lời cô.

Con mắt của họ không ngừng cố định lên các hướng nơi đứa trẻ tiến đến.

Chỉ hơn 10 giây sau, thợ săn đã xuất hiện.

Đó là một con quái vật khổng lồ giống như một con sói đen.

Lý do tại sao họ có thể ngay lập tức nói nó không phải là một con sói bình thường vì các sợi dây xích quấn quanh cơ thể nó.

Các sợi xích ngoằn nghèo không làm ảnh hưởng đến hoạt động của nó như thể chúng chỉ là ảo ảnh vậy.

Trên đầu con thú mọc hai cái sừng.

Nfirea lầm bẩm tên con thú với chính mình.

"Barghest..."

Mặc dù không thể nghe thấy lời cậu, Barghest sủa lên như một con cờ hó.

Sau đó, khuôn mặt của nó co lại.

Đó là nụ cười tàn bạo chỉ một con thú mới có thể làm.

Nó từ từ quan sát xung quanh và mắt của nó hướng về phía trên cây nơi thằng nhóc Goblin đang lẩn trốn.

Cũng giống như các loài thú săn khác, con Barghest có khả năng đánh hơi mùi máu.

Nó dễ dàng đánh hơi thấy mùi máu đậm đặc của thằng nhóc Goblin.

Thật sự thì lý do tại sao đứa nhóc Goblin có thể chạy đến đây không phải vì nó có thể kháng cự được lại với con Barghest.

Có lẽ con Barghest là một sinh vật tàn bạo hoặc nó là một con thú săn thích chơi đùa với thức ăn của nó.

Đột nhiên con Barghest dừng cử động, sự bất ngờ biểu hiện trên khuôn mặt nó và nó nhìn thẳng vào nơi họ đã thu thập thảo dược.

Ah—

Enri cúi đầu xuống.

Những người khác cũng nhanh chóng làm theo.

Đằng sau thân cây, Enri mở bàn tay của mình ra.

Bàn tay cô có màu xanh lá và rải rác các mẩu thảo dược.

Bên cạnh cô, Nfirea cũng như vậy.

Nhựa cây và nước của các thảo dược chúng ta vừa hái ...

Nó giống như thứ mà Nemu đã nghiền nát ở nhà.

Mặc dù đối với mũi của họ nó không là gì cả nhưng mùi khó chịu mạnh mẽ vẫn lan tỏa vào trong không khí.

Trái tim cô đập nhanh,Enri nghĩ đây là một phiền toái lớn.

"Nó bắt đầu di chuyển kìa.

Nó hướng đến chỗ chúng ta sao?

Nó không phát hiện ra chúng ta rồi, phải không?"

Unlai người đang dùng đôi tai của mình trên cành cây để lắng nghe, đưa ra một dấu tay để hỏi.

""...Cậu nói với tôi là nó không thể dùng mũi để đánh hơi phải không?"

"Anh có ý gì Ani-chan?

Không phải những con quái vật như vậy có cái mũi rất nhạy sao...?"

"Chính là vì lý do đó" Nfirea nói như thể tự giải thích với chính mình.

Điểm mấu chốt là vì nó có một cái mũi quá thính, chính vì vậy mùi khó ngửi trôi nổi trong khu vực này đặc biệt hiệu quả khi chống lại nó.

Con Barghest đang rối loạn trước mùi thảo dược trong tay và ba lô của Enri cùng với khu vực đã được thu hoạch.

Càng tốt hơn là mùi thảo dược đã che dấu đi mùi cơ thể của họ.

Cũng có khả năng rằng con Barghest sẽ xé nát tất cả các thảo dược để bắt được đứa bé Goblin.

Mặc dù mùi hôi mạnh mẽ này ở khắp mọi nơi nhưng nếu họ chạy trốn một cách vội vã thì dao động không khí có thể làm con Barghest chú ý.

"Vậy thì hãy sử dụng thằng bé làm vật hi sinh.

Chúng ta không biết con Barghest mạnh như thế nào và chiến đấu với nó mà không có các kiến thức thì quá mạo hiểm."

Lời nói lạnh lùng làm Enri nhìn vào mặt Gokoh.

Tuy nhiên những lời nói này rất hợp lý.

Các Goblin đặt sự an toàn của Enri lên hàng đầu.

Với suy nghĩ đó, tránh đi các cuộc giao tranh với ma thú là những gì được mong đợi.

Họ sẽ hi sinh cả một người cùng giống loài mà không cần suy nghĩ.

Những gì cậu ta nói nếu phán xét theo mục đích của họ thì chẳng có gì sai cả.

Tuy nhiên, Enri ghét điều này.

Kể cả khi họ không cùng chủng tộc, không giúp đỡ những người bạn có thể giúp sẽ là một sự hổ thẹn khi làm một con người. (Trans: Hợp cạ với Touch Me nè)

Ai mà biết được, nếu cô không phải là một cô gái ngớ ngẩn, người chưa bao giờ biết về sức tấn công của các Goblin và thiếu đi các giác quan nhận biết nguy hiểm thì cô có thể không suy nghĩ theo cách đó.

Enri nhìn những người khác.

Các Goblin biết mong muốn của Enri.

Họ chỉ không muốn nói nó ra.

Cuối cùng Enri nhìn Nfirea.

"Enfi..."

"Haa...Tớ sẽ giúp.

Ai mà biết được, đứa nhóc Goblin đó có thể là một nguồn thông tin có giá trị.

Nếu chúng ta không tìm ra vì sao nó bỏ chạy đến đây, nó có thể sẽ dẫn đến nguy hiểm cho ngôi làng."

Các Goblin nhíu lông mày.

"Có khả năng thua không?"

"Chắc chắn là có.

Nhưng nếu nó là chỉ một con Barghest thì chúng ta rất may mắn.

Nếu nó là một con Barghest lớn thì sẽ rất mạnh.

Nhưng nếu nhin vào các chuỗi xích và cái sừng của nó thì tôi không nghĩ nó là loại đó.

Nếu nó chỉ là một con Barghest thì chúng tôi chắc chắn sẽ thắng."

"Đợi một chút.Ane-chan sẽ đợi ở đây phải không?

Chị nên tránh xa các nguy hiểm."

Enri nuốt nước bọt.

Cô biết những gì cô vừa nói chỉ để thỏa mãn cái tôi của mình và những lời ngu ngốc đó không chỉ gây nguy hiểm cho cô mà cho cả những người xung quanh nữa.

Nhưng kể cả vậy, Enri vẫn nói.

"...Nếu chúng ta bỏ rơi một ai đó mà chúng ta có thể giúp thì khác gì là những kẻ xấu đang hành hạ đứa bé đó.

Tôi không muốn trở thành một người chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.

Làm ơn đi."

Kaijali người đang nghiêm túc quan sát biểu hiện của Enri thở dài như bị đánh bại.

Cùng lúc đó, tiếng sủa kì lạ của con quái vang lên.

Họ có thể nghe rõ những âm thanh của tiêng cười đầy chế giễu ẩn sau nó.

Đáp lại là tiếng khóc tội nghiệp của đứa nhóc Goblin.

Không còn nhiều thời gian sự nhầm lẫn hay tranh luận nữa.

"Không còn cách nào nữa rồi.

Anh em đâu thông nó."

Các Goblin dẫn đầu nhảy ra ngoài theo sau đó là Nfirea.

Enri cảm thấy trái tim đau nhói khi cô nhìn các chiến binh lao vào cuộc chiến chỉ để hoàn thành ước nguyện của cô.

Tất cả những gì cô có thể làm là quan sát họ từ phía sau.

Vì vậy, Enri nghĩ, ít nhất thì mình lên ở đây và quan sát họ mà không cho phép bản thân mất tập trung chỉ một giây nào.

Bốn người nhảy ra nhìn thấy con Barghest đè đứa nhóc Goblin dưới chân nó.

Đứa nhóc có vẻ có thêm những vết thương mới nhưng chưa chết bởi vì con Barghest có thói quen xấu là đùa giỡn với thức ăn của nó.

Con Barghest dừng lại sau đó nó nhìn chằm chằm vào bốn kẻ mới nhảy ra và quay lại đứa nhóc Goblin.

Có lẽ nó nghĩ con mồi kia đã đưa nó vào một cái bẫy.

"Này này đến đây cậu bé."

Unlai nói khi dùng ngón tay chỉ vào nó.

"Muốn chơi sao?

Tao sẽ chơi với mày.

Đến đây."

Con Barghest gầm gừ đầy đe dọa.

Theo tự nhiên Kaijali rút dao từ thắt lưng của mình.

Các Goblin khác cũng làm theo.

"Không cần nghĩ nhiều đâu.

Tao sẽ dạy cho con chó già như mày một trò mới.

Bắt đầu với trò "Giả chết " thì sao."

"Ashaaa."

Như một sự phản ứng với lời đe dọa của các Goblin, con Barghest dẫm mạnh hơn và kêu lên những tiếng gầm giận dữ.

Mặc dù nó không thể nói,hành động của nó thể hiện một ý định rõ ràng.

Tiến lên thì tao sẽ giết thằng nhóc này.

Tuy nhiên—

"Tốt lắm.

Tiến lên và giết nó đi"

Ba Goblin bỏ qua sự đe dọa của con Barghest và bước tới với những tiếng kêu đầy đe dọa.

Phản ứng bất ngờ này đem lại sự hoảng loạn trong mắt con Barghest.

Con Barghest không biết rằng các Goblin xuất hiện không phải là để cứu đứa bé.

Chúng chỉ ở đây vì ước muốn của Enri thái độ của họ là "Miễn là chúng tôi đã cố gắng để cứu nó là đủ rồi."

Từ khi họ đã xác định chiến đấu, nếu họ không giết con Barghest thì Enri quý giá của họ có thể bị thương.

Chính vì vậy, tốt nhất họ lên hạ gục con Barghest.

Vì vậy nếu đứa nhóc bị sát hại thì sẽ làm lãng phí hành động đầu tiên của đối phương và họ có thể nắm bắt những hành động về sau của nó.

Vì vậy các Goblin sẵn sàng để đứa bé chết.

Thấy được bản thân của mình phản chiếu trong ba chiếc dao phay, con Barghest hiểu rằng con tin đã vô dụng và ngừng chuyển động.

Nó đang bối rối không biết có nên giết thằng bé dưới chân hay không.

Lấy mạng đứa bé quá dễ với nó.

Nó chỉ cần một cú đớp.

Tuy nhiên nếu nó làm vậy thì đừng hỏi tại sao phải đối mặt với vũ khí của kẻ thù.

Mối đe dọa tới tính mạng của nó dẫn đến việc con Barghest đưa ra quyết định của mình.

Bỏ qua đứa nhóc con Barghest ngay lập tức chớp lấy thời cơ tấn công.

Con Barghest nặng hơn Goblin.

Nó hi vọng đè kẻ địch dưới thân và kết liễu chúng bằng cách cắn nát cổ họng với bộ răng sắc bén.

Tuy nhiên đây là sự lựa chọn ngu ngốc.

Con Goblin có thể dễ dàng lách khỏi cú tấn công và cùng lúc các Goblin khác ở bên trái và bên phải sẽ chém con Barghest với dao phay của họ.

Một lưỡi dao bị làm trệch bởi các sợi xích của con Barghest nhưng những cái khác lại chém trúng cở thể nó khiến máu vung vãi khắp nơi.

Cùng lúc đó một lọ thuốc nhỏ vỡ ra khi đập trúng chóp mũi nó.

"Shaaaa..."

Đám khí độc khó chịu làm tắc mũi và mắt khiến con Barghest gầm lên đau đớn.

Ngay cùng lúc đó ba cơn đau nữa lại chạy dọc cơ thể nó.

Nó có thể cảm nhận được rắc rối từ lượng máu đang chảy ra.

Con barghest ứa nước mắt, tầm nhìn của nó run rẩy và mờ đi nhưng ngay lập tức nó di chuyển.

Mục tiêu của nó là kẻ đã ném cái lọ- một con người.

Tuy nhiên con barghest chỉ đi được vài bước trước khi chân của nó mắc kẹt bởi một thứ gì đó dưới đất và nó không thể di chuyển.

"Lớp keo đó không giữ được lâu đâu.

Hạ nó trong một đòn đi."

Phản ứng lại với giọng nói kia, các Goblin hét lên tiếng chiến trận và bắt đầu tấn công.

Mặt khác, người kia phát ra một ma pháp mạnh mẽ hướng về phía nó.

"SHAAAAA..."

Con barghest dùng hết sức mạnh để cố gắng kéo chân nó lên từ mặt đất.

Mặc dù chuyển động của nó bị chậm lại vì chân dính các lớp keo và bùn đất nhưng nó vẫn có thể chiến đấu.

Nhìn các Goblin đang tiến lại gần để thịt nó, con Barghest sử dụng trí thông minh vượt trội của mình { So với các con thú khác} để chấp nhận một sự thật rằng "Những con Goblin này rất mạnh mé."

Nó biết rằng những con Goblin này khác với những con nó từng biết – chúng là những kẻ có thể giết chết nó.

Con Barghest biết ba cách tấn công.

Húc bằng sừng của.

Đớp, đè kẻ thù xuống và cào bằng móng vuốt.

Không giống như các Barghest mạnh hơn, nó không có bất kỳ một kỹ năng đặc biệt nào.

Tuy nhiên nó vẫn còn một quân Át chủ bài.

Chiến thuật này sẽ hoàn toàn loại bỏ sự phòng thủ và nếu con Barghest thất bại nó sẽ trở thành cầy tơ 7 món.

Nhưng bây giờ không phải thời gian để giữ nó lại nữa.

Nó buộc phải sử dụng tất cả những gì nó có trước khi mất mạng.

Con Barghest rú lên hoang dại, kiểm tra sự tiến tới của các Goblin xung quanh.

"[Gia cố phòng ngự]"

Câu thần chú đến từ phía sau,được sử dụng bởi một con người , khiến áo giáp của các Goblin phát sáng rực rỡ.

Con Barghest hoảng sợ nó đoán rằng đó là một phép thuật tăng sức mạnh, trái lại các Goblin trước mặt nó thì cười nhe răng.

Có lẽ nó đã làm họ cẩn thận hơn, nhưng với áo giáp đã được gia cố, các Goblin vẫ tiến lên như một.

Đó có lẽ được gọi là một hành động ngu ngốc nhưng cũng có thể nói đây là một bước đi dũng cảm để nhanh chóng kết thúc một cuộc chiến lâu dài.

Đây là những gì đã xảy ra – nhưng con Barghest không hề mong chờ điều đó từ chúng.

Nếu con Barghest có thể thay đổi cảm xúc trên khuôn mặt giống như con người, thì nó đã tự mỉm cười với chính nó.

Các chuỗi xích trên cơ thể nó phát ra các âm thanh như một con rắn.

Sau đó các chuỗi xích gắn liền với con Barghest đột nhiên chuyển động.

Xiềng xích dày và thô bắt đầu quay tròn với một sức mạnh to lớn.

Kỹ năng đặc biệt [Bão xích] sẽ gây các vết thương nghiêm trọng lên các Goblin, nếu không giết chết chúng ngay lập tức.

Con Barghest đặt cược tất cả cho điều này.

Đây là một bước đi lớn chỉ sử dụng được một lần trong ngày và sau khi các chuỗi xích được sử dụng thì nó sẽ không thể sử dụng chúng như áo giáp trong vòng ít nhất 10s.

Rủi ro là rất lớn.

Cuộc tấn công bất ngờ này làm mất tập trung của các Goblin một vài giây.Đây là một sai lầm chết người.Tuy nhiên—

"Nằm xuống.."

Một mệnh lệnh như sấm cắt qua không khí truyền tới trước khi các sợi xích tấn công.

Con Barghest đã đánh cược mọi thứ vào cuộc tấn công này, nó nhìn về phía con người đã hét và mắt mở to.

Đã quá trễ để đám Goblin có thể tránh được đòn tấn công, chúng khôn ngoan nằm xuống dưới đất, như thể giọng nói đó đã tiếp cho chúng một liều ma túy vậy.

Con Barghest nhìn chằm chằm vào kẻ chỉ huy, người đứng đằng sau một "Magic Caster".{Enri đấy}

Ngay sau đó chân trước và sau của nó bị cắt đứt ra khỏi thân thể.Nó rú lên đày đau đớn.Nó cố khôi phục lại các sợi xích và nhe răng ra đe dọa Nhưng các Goblin không hề dừng lại.

"Ani-chan không cần hỗ trợ phép thuật đâu.Để an toàn hãy đặt một ma pháp báo động xung quanh nơi này."

Con Barghest biết mình đã thua và cố gắng chạy trốn.

Cơ thể dẻo dai bình thường của nó nay đã trở lên nặng nề và chậm chạp.Đó là điều tất nhiên khi 3 trong 4 chân của nó đã đi hầm thuốc bắc.

Mặc dù vậy con Barghest vẫn cố gắng bỏ chạy.

Nhưng những Goblin thì nghĩ khác.

Máu dính đầy lên thảm cỏ xung quanh và mùi hôi thối của xác chết át đi mùi hương cây cỏ.

Các Goblin quan sát thằng nhóc từ nơi họ đứng với dao phay đầy máu trong tay, dưới chân đầy máu và nội tạng từ xác con Barghest.

Đứa nhóc bị thương rất nặng và mất đi khả năng chạy trốn nhưng nó vẫn cố gắng trốn lên một cái cây gần đó.

"Hey, các người là ai?

Các người từ bộ lạc nào?."

Những Goblin nhìn nhau, họ phân vân nên đáp lại thế nào với câu hỏi của đứa trẻ vừa sợ hãi vừa ngờ vực này.

Những Goblin thì thảo luận nên tỏ thái độ nào để có được nhiều lợi ích nhất và nên tiết lộ những thông tin nào, nhưng Enri cảm thấy có một vấn đề cần giải quyết trước.

"Chúng ta cần chăm sóc vết thương cho cậu bé.

Làm gì đây Enfi?"

Đứa nhóc bị thương rất nặng và mất rất nhiều máu.

Nếu để nó một mình, chắc chắn nó sẽ chết.

Mặc dù Enri không có một ý tưởng nào để giúp nó, cô hy vọng người bạn thơ ấu của cô biết phải làm gì.

"Những thảo dược thông thường có thể cầm được máu nhưng không có tác dụng chống lại việc mất máu.Tuy nhiên..."

Nfirea bắt đầu lục lọi túi của mình.

"Đây là lọ thuốc hồi máu mới được tạo ra.

Tớ muốn đưa tận tay nó cho Gown-san, nhưng...cậu bé có thể cho anh xem vết thương được chứ?".

Nfirea bước về phía trước, lấy ra một lọ potion từ áo choàng của mình.

"C-chờ đã,thứ chất lỏng nguy hiểm này là gì?

Thuốc độc sao?".

Sự thù địch thoáng qua khuôn mặt sợ hãi của đứa trẻ khi nhìn thấy lọ thuốc màu tím.

Đối với Enri- kể cả Nfirea- đây là một hành động tự nhiên.

Lọ thuốc này nhìn khá giống thuốc độc nếu cậu không chú ý.

Tuy nhiên, các Goblin lại rất khó chịu với những lời nói của đứa bé, họ lập tức mắng nhiếc nó.

"Oi, thằng vô dụng kia.

Ane-chan và Ani-chan là người đã quyết định cứu chú mày.

Chú mày nên ăn nói cẩn thận đấy.

Đây chỉ là muốn tốt cho chú mày thôi, hiểu chưa?"

Thằng nhóc quay sang nhìn lưỡi kiếm khua trước mặt mình.

Mặc dù chỉ là một đứa trẻ, nó biết rằng chọc tức đám Goblin trước mặt nó là một hành động dại dột.

Đứa trẻ cúi xuống chán nản như vừa bị gấu đá.

Enri cảm thấy tốt hơn là không nên đe dọa đứa trẻ nhưng cô biết Goblin có luật lệ riêng phải tuân theo.

Đối với một con người hiền lành như cô thì những luật lệ đó không tốt lắm.

"Xin lỗi."

"Ah, không sao cả.

Đừng lo lắng."

Khi trả lời, Enri đã bôi lọ potion lên người đứa trẻ.

Các vết thương khép miệng một cách nhanh chóng.

"Uuuoooh.

Đây là gì?

Màu sắc rất xấu nhưng nó thật tuyệt vời."

Cậu bé cảm nhận được những ánh mắt của các Goblin xung quanh và bắt đầu run rẩy.

"Ah...không, cảm..cảm ơn..a..anh rất nh..nhiều..."

"Oh, trông giống như thằng vô dụng này biết cách cư xử rồi đấy."

"Tốt lắm.

Bằng cách này, tôi có thể nói với Gown-san rằng thí nghiệm đã hoàn thành mà không còn một vướng mắc nào nữa."

Nfirea nhìn xung quanh, trông ngóng một sự tán thành.

Enri và các Goblin khác, những người hiểu ý cậu, đều gật đầu.

Lọ potion mà Nfirea đã tạo ra được làm từ các nguyên liệu được cung cấp bởi một Magic Caster vĩ đại Ainz Ooal Gown, người đã cứu làng Carne.

Không chỉ không cần phải chi tiền cho việc nghiên cứu, cậu thậm chí còn nhận được tất cả những nguyên liệu cần thiết.

Với những thứ đó, ý nghĩa và giá trị của lọ potion mà cậu tạo ra rõ ràng rất dễ hiểu.

Sự thật là Nfirea đã quyết định mạo hiểm sử dụng nó lên bản thân nhưng cuối cùng cậu cũng vượt qua được nó như một bằng chứng cho tác dụng của lọ thuốc.

Nếu mình giải thích cho Gown-san sau việc này, chắc ngài ấy sẽ cho phép làm điêu đó...Dù sao thì thử nghiệm cũng là một điều cơ bản của một dược sĩ.

"Anh đã sử dụng tôi như một con lơn thí nghiệm."

Không thể hiểu hết ý nghĩa của câu nói, thằng nhóc thở hổn hển vì cú sốc, trong khi Nfirea và Enri cười đáp lại.

Đây là một hành động rất đỗi bình thường từ những người không hiểu rõ tình hình.

Mặc dù hai người họ đã cố gắng để mỉm cười đáp lại, những người khác có mặt xung quanh thì không dễ tha thứ như thế.

Các Goblin đứng cạnh không thể kìm lén cơn giận của mình xuống và nói những câu như "Thằng ranh con chết tiệt" và nhiều thứ khác nữa.

Enri giơ tay lên để cố giữ họ bình tĩnh.

Hành động tự nhiên này không có tác dụng gì với thằng nhóc.

Vì nó chỉ là một thằng nhóc nên nó không làm những hành động gì quá đáng cả.

"Thôi, nếu Ane-chan nói vậy...dù sao thì, chúng ta nên đi thôi.Ai biết được có con quái vật nào khác bị dẫn đến đây bởi mùi máu hay không."

"Và, mặc dù chúng ta chiến thắng...Ane-chan.

Làm ơn đừng làm những thứ như vậy nữa, được không?Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ chị."

"Đúng là nguy hiểm thật.Tuy nhiên nghe được giọng nói của Enri như thế càng làm tớ sợ hơn."

"...Chà, cũng nhờ giọng nói đó mà chúng ta bây giờ vẫn ổn- này, thằng rẻ rách kia, mày tốtt nhất không nên chạy trốn đấy.

Chúng tao có rất nhiều câu hỏi cho mày và nếu mày muốn về nhà yên lành thì tốt nhất nên trả lời thành thực vào."

"Unlai-san.."

"—Ane-chan, đây cũng chỉ là vì lợi ích cho ngôi làng thôi...ra đây thằng nhóc."

Thằng bé từ từ đứng dậy.Vì vết thương đã được chữa lành nên nó di chuyển khá dễ dàng, nhưng tính cách bướng bỉnh làm bước chân nó chậm lại.

Gokoh, người đang cầm con dao nhuốm đầy máu, nhổ một bãi nước bọt xuống đất.

Enri quay sang Nfirea để tìm kiếm sự giúp đỡ.

Tuy nhiên cậu thầm lắc đầu.

Khi cô quay đầu lại nhìn các Goblin, cô thấy được sự đanh thép trong đôi mắt họ, vì vậy cô chỉ còn biết im lặng.

"...Ane-chan đừng lo lắng, tôi sẽ không giết thằng nhóc ấy.

Tôi chỉ muốn hỏi nó về những sự việc đã diễn ra.

Với lại,chị không nghĩ rằng nó sẽ chết nếu chúng ta để nó ở đây sao?"

Có vẻ như những câu hỏi đó nhắm vào đứa nhóc Goblin nhiều hơn là vào cô.

Thằng nhóc có vẻ hiểu được điều đó và sự kháng cự trong trái tim nó phai nhạt dần.

"Tôi hiểu rồi...Tôi sẽ không bỏ chạy đâu.."

"Vậy thì tốt.

Vậy thì chúng ta nên đi thôi.

Nhóc,mày có thể xác nhận rằng chỉ có một con Barghest không?"

"...Tôi không thể.

Ngoài chúng ra, có rất nhiều các loại quái vật khác.

Tôi không biết có bất kỳ ai khác đuổi theo tôi không.

Và tôi không phải là nhóc.

Tôi là Agu, con trai thứ tư của Ah, của tù trưởng bộ tộc Gigu."

"Agu-kun,hmm."

"Tôi nghĩ rằng "Nhóc" là đủ cho nó rồi."

"Chúng ta sẽ bàn điều này sau.

Đây không phải là thứ quan trọng để tranh luận ngay lúc này.

Kể từ khi Agu muốn chúng ta sử dụng tên của nó thì có lẽ chúng ta nên làm thế để xây dựng sự tin tưởng giữa hai bên."

"Ani-chan trưởng thành thật.

Vậy thì hãy thu thập đồ đạc và rời khỏi đây thôi."

Theo lời nói của Kaijali , cả nhóm yên lặng di chuyển trong khi quan sát cẩn thận xung quanh.

Bầu không khí nặng nề quanh họ có thể nhìn thấy ngay cả bằng mắt thường.

Mặc dù Enri muốn làm dịu đi thái độ trong cuộc nói truyện, nhưng khu rừng không phải là nơi dành cho con người.

Cô không thể hành động nặng nhẹ ở đây, đặc biệt là trong khi có thể có thứ gì đeo bám phía sau họ.

Sự căng thẳng dường như tan ra khi họ bước ra khỏi bóng tối của khu rừng, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhàng và yên tâm.

Lúc này họ cảm thấy như cuối cùng đã quay trở về thế giới nơi họ đã sống vậy.

Nfira đi bên cạnh Enri phát ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Bước chân của những Goblin đã bớt đi sự căng thẳng, nhưng Agu thì vẫn vậy.

Thằng nhóc có vẻ bối rối khi nhìn thấy ánh mặt trời và không gian rộng lớn, tất cả đều được biểu hiện trên khuôn mặt cậu ta.

Có vẻ như nó đã ở quá lâu trong bóng tối, nơi nó lớn lên.

"Kia, ngôi làng ở kia kìa."

Khuôn mặt của Agu nhăn lại khi nhìn theo ngón tay của Enri về phía xa.

"Cái gì?

Những bức tường đó?

Nó giống với Lăng mộ của sự hủy diệt."

"Lăng mộ của sự hủy diệt." (Trans: Chắc cái mộ giả mà Aura đang xây theo lệnh của Ainz)

"Đúng vậy.

Đó là nơi rất đáng sợ mới xuất hiện ở Đại Ngàn.

Bất kỳ ai đến gần nó đều chết.

Họ cũng nói rằng có những Undead ở đó."

"Cậu nói rằng bất kỳ ai đến đó sẽ chết vậy tại sao cậu lại biết về nó."

"...Trong khi Lăng mộ của sự hủy diệt đang được xây dựng, những người dũng cảm của bộ lạc chúng tôi đã đến đó và nhìn thấy những skeleton đang xây dựng nó."

"Cậu có biết điều gì khác không."

"Không, tôi xin lỗi nhưng điều này quá mới mẻ với chúng tôi.

Nếu chúng tôi đi quá sâu vào rừng, chúng tôi sẽ gặp phải những quái vật mà ngay cả boss của tôi cũng không thể đánh bại.

Chính vì vậy, chúng tôi cố gắng để không đi quá xa."

"...Hey, bộ lạc của các anh ở đâu?

Các anh là những Goblin mạnh hơn bất kỳ các Goblin khác mà tôi đã từng nhìn thấy"

Agu lén nhìn Enri sau đó lầm bầm về điều gì đó "Thông thường con người là..." với chính mình.

"Các anh phục vụ con người sao?"

"Có gì lạ à?

Không phải là rất bình thường khi làm việc cho những người mạnh hơn mình sao?"

"Nhưng những người mạnh...không ý tôi là, tôi từng nghe nói rằng loài người có kẻ yếu người mạnh..nhưng chị là một người phụ nữ phải không?

Và người có mái tóc che hết khuôn mặt này là đàn ông phải không."

Enri nghe được câu lẩm bẩm đồng ý từ Nfirea.

"Enri, tớ nghĩ đứa bé này chưa nhìn thấy con người bao giờ.

Vì hầu hết những gì nó biết là do có người kể cho nghe.

Ngoài ra...cũng rất khó để Goblin có thể nhận biết được vẻ bề ngoài của chúng ta."

"Chà,quần áo của chúng ta...khác nhau..."

"Như những gì đã nói, cậu ta có vẻ không biết nhiều thứ về điều này.

Không phải tất cả các Goblin đều mặc giống nhau sao?

Đôi khi có những Goblin văn minh có một đất nước của riêng chúng, nhưng có vẻ cậu ta không nằm trong số đó."

Enri hiểu, nhưng khi cô nghĩ về nó, cô chợt nhận ra rằng chưa trả lời câu hỏi của Agu.

"Đúng vậy, tôi là một cô gái."

"vậy chị là một Magic Caster sao?"

"Không phải, có vấn đề gì với nó sao.?"

Một biểu hiện rối loạn trên khuôn mặt của Agu.

"Tôi là một Magic Caster ma lực hệ." (Arcane ko dịch được nên chém bừa)

"...Hai người là vợ chồng phải không?"

"Ehhh?"

Cả hai người họ đông thanh kêu lên.

"Không ,ý của tôi là bình thường, người vợ có thể sử dụng sức mạnh của chồng mình và quyền lực của họ...không phải như thế sao?"

"Không, không phải tất cả đâu.."

Đám Goblin xung quanh có vẻ như muốn nói điều gì đó để đáp lại câu từ chối kiên quyết của Enri nhưng tất cả những gì họ làm là nhún vai trong im lặng.

"Vậy thì có chuyện gì xảy ra vậy?

Tại sao người phụ nữ này lại mạnh nhất?"

"Bởi vì..."

"...Này, có thể chờ cho đến khi quay trở về làng không?"

Có người trả lời lại lời gợi ý của Enri với câu nói "Đúng vậy~ Đây là một ý tưởng tuyệt vời đấy, -su"

Một người phụ nữ không đi theo họ suốt thời gian qua.

Mọi người kêu lên trong ngạc nhiên và quay lại nhìn nơi âm thanh phát ra.

Những gì họ thấy là một người phụ nữ tuyệt đẹp.

Cô có hai bím tóc và làn da màu nâu.

Mặc một bộ trang phục mà cô ấy tự gọi là đồng phục hầu gái và đeo một vũ khí lạ mắt ở trên lưng.

Cô là một người đáng ngờ nhưng đồng thời cũng rất quen thuộc với họ.

Lupusregina Beta.

Cô ấy là một hầu gái phục vụ dưới quyền Ainz Ooal Gown vị cứu tinh của làng Carne (Trans: Khổ quá nhắc đi nhắc lại) và cô cũng là người chịu trách nhiệm cho việc cung cấp các vật phẩm và thiết bị hóa học cho nhà Bareare, cũng là người chỉ huy các Golem đá.

Tính cách vui vẻ và vô tư khiến cô rất nổi tiếng với dân làng.

Tuy nhiên cô có một thói quen xấu là hay xuất hiện một cách đột ngột như ban nãy.

Dân làng tin rằng đó là một điều tự nhiên khi cô hầu gái phục vụ dưới quyền một Magic Caster vĩ đại cũng biết sử dụng phép thuật của riêng cô, Enri cũng đồng ý với quan điểm này.

Nhưng kể cả vậy, xuất hiện một cách đột ngột như thế thật sự khiến người khác sợ hãi.

"Lupu-san, từ đâu mà...?"

"Thật sao En-chann.

Tớ đã đi theo các cậu ngay từ đầu mà~su.

Lạ thật, mọi người không để ý sao?

Tớ nghĩ rằng mọi người đã lờ đi tớ bởi vì tớ không có xuất hiện."

"Eh?

Ehhhh?"

Mặc dù câu nói như đùa giỡn nhưng giọng của cô ấy lại rất nghiêm túc.

Enri nhìn xung quanh để tìm kiếm sự giúp đỡ."

"Vậy thì—Lupu-nee, chị có thể dừng đùa giỡn không?"

"Uwaaaaa~ mọi người nghĩ tớ chỉ là một Joker thôi à~su.

Các chàng trai hãy nhớ đến tôi~ahh.

Dù sao thì tớ cũng chỉ đùa thôi~su.

Đừng để ý, đừng để ý~su."

Sự im lặng quay trở lại cho đến khi một người nào đó thở dài một cách mệt mỏi "Haaaa"

"Hừm.

Có vẻ như mọi thứ đều bình thường.

Vậy thì chú Goblin nhỏ bé này là ai vậy?...Có, có thể nào..."

Enri cảm thấy những Goblin ở giữa cô và Lupusregina đang khó chịu.

"Fufu-Enfi-chan, cậu bị cắm sừng bởi một Goblin sao?

Fufufufu."

Khi mắt mọi người trở lên đờ đẫn và thiếu sức sống, Lupusregina cười lớn lên.

"Vậy đây là tất cả những gì xảy ra sao~su.

Một tình yêu ngây thơ, thuần khiết của một chàng trai bị chà đạp như thế này sao~su.

Ah, thật hỗn loạn làm sao~su.

Fuha...Được rồi, không đùa nữa, chuyện gì đã thực sự xảy ra vậy?"

Cơ thể của Agu run lên dữ dội như thể đang nhìn thấy một con quái vật vậy.

Enri có thể hiểu tại sao.

Biểu hiện vui vẻ của Lupusregina thay đổi không ngừng.

Khi mà nụ cười thay đổi, nó sẽ tiết lộ gương mặt thật của Lupusregina, thứ kinh hoàng đó khác xa với các biểu hiện ban đầu của cô.

"Aw, đừng lo lắng , tôi sẽ không ăn cậu đâu~su.

Không sao mà-su.

Thôi nào, kể cho Onee-chan tất cả sự việc đi~su"

"Lupu-nee.

Chúng ta nên nói chuyện này sau.

Được không?"

"Oya?

Hm, hình như mình có nói tới một điều như thế~su"

"..."

"...Ah.

Tôi hy vọng Beta-san có thể đưa lọ potion này tận tay cho Ainz-sama.

Nó mới được điều chế nhưng tác dụng của nó đã được chứng minh và thử nghiệm."

"...Oh?

Enfi –chan cuối cùng cũng tạo ra nó sao?"

"Đúng vậy.

Đáng tiếc thay nó chưa hoàn toàn thành màu đỏ nhưng tôi nghĩ là chúng ta đã đạt được một bước đi đáng kể."

"—Chà, nó thật tuyệt vời.

Tớ chắc chắn rằng Ainz-sama sẽ rất vui khi nghe được điều này."

Tại thời điểm đó, thái độ của Lupusregina dường như đã trở thành một người bình thường và không dở hơi hay vô tư như trước.

Tuy nhiên nó chỉ kéo dài một vài giây trước khi cô tưng tửng như cũ.

"Ahhhh, thật tuyệt vời làm sao, đây quả thật là một ngày tuyệt vời để ghé thăm~su.

Thêm nữa, không cần gọi mình là Beta đâu.

Lupusregina là được rồi-su.

Chỉ riêng cho cậu thôi~"

Cùng với sự hăng hái của Lupusregina, họ tiến vào cổng làng.

Các dân làng không nói gì cả khi nhìn thấy một Goblin nhỏ lạ mặt.

Có thể nói rằng họ không lo lắng hoặc cũng có thể nói là họ tin tưởng vào Enri.

Cô đã trở thành một cái gì đó như gia đình của các Goblin, những người bảo vệ ngôi làng.

Họ đi vào trong làng và vượt qua nhà Enri.

Điểm đến của họ là ngôi nhà của các Goblin.

"Xin lỗi một chút.

Tớ sẽ gọi Brita-san đến đây để nghe những gì Agu nói."

"Nghe ổn đấy Ani-san.

Cô ấy đã vào trong rừng để luyện tập trở thành một "Ranger", vậy lên sẽ tốt hơn nếu để cô ấy nghe thăng nhóc nói...Vậy chúng ta sẽ làm gì đây, Ane-chan?"

"Eh, Tôi ư"

Enri giật mình vì không nghĩ tên cô sẽ bị nêu lên trong cuộc nói chuyện.

Vì không có lý do gì để phản đối nó, cô chỉ đơn giản là gật đầu.

"Mm.

Mặc dù sẽ làm phiền cô ấy nhưng tôi hi vọng cô ấy có thể được nghe những gì Agu nói.

Gặp lại cậu sau,Enfi."

.Sau câu nói "Đã hiểu", Nfirea rời đi.

"Mặc dù đợi ở đây cũng tốt...nhưng có lẽ tôi nên đi pha đồ uống."

"Ý kiến hay lắm~su.

Tớ khát lắm rồi~."

"...Lupu-nee, không phải chị là hầu gái sao?

Nó có nghĩa là chị biết làm rất nhiều đồ uống ngon phải không.?"

"Chẹp, tui là một hầu gái của Ainz-sama và các Đấng Tối Cao khác, vì vậyyyy...Tui không muốn làm việc cho bất kỳ một ai khác cả~su.

Tui chỉ muốn lười biếng mà thôi su~.

Chúng ta không nên nói về công việc hay các thứ liên quan nữa."

"Vậy sao...tiếc thật đấy."

Mặc dù cuộc nói chuyện giữa Unlai và Lupusregina có vẻ khá bình thường, Enri vẫn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô.

Trong khi nói chuyện, họ đã đến nhà của các Goblin.

Đây là một ngôi nhà với cái sân rộng đủ để trồng trọt và nhốt những con sói, căn nhà khá rộng, đủ chỗ cho 20 người cùng ở.

Đây chính là nơi các Goblin luyện tập và để vũ khí của họ.

Các Goblin mở cửa và dẫn đường cho Enri và Lupusregina.

"Fueee.

Mình không biết có những nơi như thế này đấy~"

"Hmm?

Lupusregina-san cậu không vào sao?"

"You yup~ tớ không thể vào nhà nếu thiếu lời mời được.

Đó chỉ là một vấn đề nghi thức thôi chứ không phải là tớ không thể vào.

Tớ đoán chỉ có một người mới làm những hành động kỳ quặc đi vào huyền thoại như thế là Flatchest-san thôi~"

"Flatchest-san...?"

"Đúng vậy, Enri chan.

Đó là tên của một người phụ nữ xinh đẹp bi thảm.

Well, không có nghĩa là người phụ nữ đó không thể đi vào.

Cô ấy ở trong những thần thoại và ca dao dân gian- Weeeeeell, chúng ta đừng nói về vấn đề này nữa.

Chúng ta ở đây để nghe những gì chú bé Goblin này nói phải không?"

"Ah, đúng rồi.

Vậy thì về đồ uống...ehm, nước ép thảo dược và trái cây thì sao?

Có cả trà đen và nước Hyueri nữa..."

Agu và Lupusregina trông hoàn toàn không hiểu gì về câu hỏi của Unlai vì vậy Enri giải thích giúp cậu ta.

"Hyueri là loại trái cây lai giữa cam và quýt, nếu cậu cắt nó ra và ngâm vào nước thì sẽ có mùi vị rất tốt.

Còn trà cỏ đen thì hơi đắng một chút."

"Vậy thì cho tôi một nước Hyueri nhé."

"Nước ép Hyueri cho tui nữa~"

"Được rồi.

Ane-chan thì sao?"

"Tôi nghĩ tôi cũng lấy nước Hyueri.

Và ...nếu đi rửa tay thì sao vì chúng ta sẽ sử dụng tay để uống nó."

"Ah, tất nhiên rồi.

Này, nhóc-ý tôi là Agu.

Chú mày đi ra đây.

Tự rửa sạch mình đi.

Và người anh em, xin lỗi về điều này nhưng cậu có phiền không khi cất những vũ khí bị bẩn của chúng ta đi?"

"Nó ổn chứ?"

"Tất nhiên rồi.

Cậu ta có vẻ không có việc làm gì cả.

Luật lệ của chúng tôi ở đây rất đơn giản."

"Được rồi...đi thôi."

Kaijali rời khỏi phòng mang theo ba bộ vũ khí.

"Agu, đến đây nhanh lên."

"Tại sao tôi phải rửa?

Nó có làm tôi đẹp hơn không?"

Enri để ý rằng bàn tay của Agu rất bẩn, không có bất kỳ chỗ nào sạch đúng nghĩa với từ này.

"Ý kiến của mày không có hiệu lực ở đây.

Đây là mệnh lệnh của chủ ngôi nhà này.

Hay mày định nói với tao rằng mày sẽ làm trái nó?"

Agu phồng má lên và từ từ tiến đến gần bên Enri.

Enri đổ nước từ các bể chứa lớn vào thùng.

Sau khi chuẩn bị xong bốn thùng, cô nhúng tay xuống làn nước để rửa tay.

Màu xanh dính trên tay cô tan ra như bông tuyết dưới ánh mặt trời.

Sau khi làm xong, cô đưa bàn tay lên trước mũi.

Mùi khó ngửi đã biến mất.

Enri nhìn xung quanh mình.

Gokoh và Unlai đã rửa tay xong và các thùng nước nhuộm đỏ bởi máu của con Barghest.

Tiếp đến cô nhìn sang Agu, những gì cô nhìn khiến cô chết lặng.

Ngay cả một đứa trẻ cũng biết rửa tay tốt hơn thế này.

Thằng nhóc chỉ nhúng tay vào nước và quấy nó lên một lúc.

Nó còn không them tự lau khô đi.

Trong khi Enri đã rửa sạch đi hết các mùi cây cỏ trên tay cô thì Agu vẫn nồng nặc mùi lá cây.

Đối với các Goblin trong rừng, mùi hương như thế chính là một hình thức tự vệ để chống lại khả năng đánh hơi của ma thú.

Vì vậy, chúng chưa bao giờ tập phát triển thói quen làm sạch bản thân kỹ lưỡng.

Nhưng ngay cả như vậy—

"Phải làm như vậy này."

Agu làm một bộ mặt khó chịu khi Enri cố dạy nó.

Tuy nhiên, nó biết vị trí của mình và những gì các Goblin khác nói từ trước và cuối cùng nó miễn cưỡng tự làm sạch bản thân mình.

"Đúng vậy, làm tốt lắm..."

"Hey, sau đó thì dùng cái này để lau cơ thể đi.

Hãy chắc chắn rằng mày đã lau hết máu đấy."

Agu không vui về điều đó nhưng nó vẫn tự làm sạch mình bằng chiếc khăn ẩm.

"Chúng ta nên đổ nước bẩn ra bên ngoài."

"Yeah cứ để chúng tôi Ane-chan, đến chỗ ngồi đi.

Chúng tôi sẽ lo việc còn lại."

Với câu nói đó, Enri tiến đến gần chiếc bàn.

Nó được bao quanh bởi nhiều cái ghế vì có rất nhiều Goblin sống ở đây.

Khi cô vừa chọn chỗ để ngồi,Enri chợt nhận ra mình mệt mỏi như thế nào.

Cánh tay và hai chân của cô đơ như khúc gỗ và đầu cô thì nặng trĩu xuống.

Mặc dù một phần lý do trong đó là việc thu thập thảo dược nhưng điều thật sự làm cô mệt mỏi là cuộc chiến với con Barghest.

Tất cả những gì mình làm chỉ là đứng xem...Enfi và các Goblin đã chiến đấu vậy mà họ vẫn năng động như thế này...có vẻ như là mình sẽ không bao giờ có thể trở thành chiến binh...hay đúng hơn là, Enfi thật sự mạnh mẽ...

Mặc dù cô biết người bạn thân của cô có thể sử dụng ma thuật, nhưng cô không biết nó sẽ mạnh mẽ như vậy.

Cậu ấy thật tuyệt vời.

Khi cô nghĩ về nguời bạn thân nay đã đột nhiên đổi khác, trái tim cô có cảm xúc mà cô không thể nói thành lời.

Điều này khá là bất ngờ, nó có vè như đã trở thành thứ gì đó hoàn toàn khác.

Một âm thanh vang lên mang Enri trở lại thực tại và mắt cô chuyển xuống chén gốm trên bàn.

Nó được lấp đầy bằng một chất lỏng trong suốt tỏa ra mùi thơm của cam quýt và Enri dùng nó để lấy lại cân bằng.

Hương vị mát lạnh, ngọt và chua tràn ngập trong miệng, cô cảm thấy như đang tràn đầy năng lượng.

Agu ngồi xuống bên cạnh cô và thằng nhóc nuốt hết nó trong một ngụm sau đó ngay lập tức yêu cầu một chén khác.

Tuy nhiên Lupusregina không chạm vào cốc của cô ấy.

Nghĩ đến nó thì mình chưa bao giờ thấy Lupusregina-san ăn hoặc uống bao giờ.

"Hm?

Có gì sai sao?

Cậu vừa lén liếc mắt nhìn tớ xong.

Cậu yêu mình sao?

Ahhhh, rắc rối làm sao~ trời ạ, thật sốc làm sao khi biết rằng Enri là một lesbian~su.

Có vẻ như tớ cần cho tất cả mọi người biết~su"

"Cái gì-không, không, không phải như vậy đâu."

"Wahahahaha~ chỉ đùa thôi mà.

Tớ biết là En-chan thích đàn ông."

Trong lúc suy nghĩ để trả lời như thế nào, mắt của Enri nheo lại thành một đường thẳng.

"Mặc dù nó có vẻ hơi chậm...hm?

Có vẻ như họ đã đến rồi."

Enri quay ra cửa nhưng cô cảm giác rằng không có ai ở bên ngoài.

"Thật sao?

Nhưng tôi không nghe thấy gì cả.?"

Agu khum bàn tay lên tai nó.

"Này, có phải tất cả loài người đều nghe thính như vậy không?"

"Cái đó thì chị không biết nhưng chị nghĩ rằng Lupusregina sẽ không nói dối về điều này...mặc dù cô ấy...hay chơi khăm người khác một chút."

Cô ta nói dối sao?

Agu nghĩ khi mở to mắt nhin Lupusregina.

"Không là thật đấy, tôi nghe thấy họ.

Họ chắc chắn đang đến đấy.

Cô ấy tuyệt thật đấy"

"Hm?

Ah, không hẳn như thế đâu.

So sánh với Enri-san, tôi không là gì cả."

Agu nuốt nước bọt và nhìn Enri với vẻ mặt ngạc nhiên.

Không, không phải là như vậy.

Nụ cười trên mặt Lupusregina thật giả tạo.

Enri tự hỏi cô nên nói sự thật với Agu kiểu gì, nhưng trước khi đó có tiếng gõ từ cửa.

Ngay sau đó, Nfirea và một người phụ nữ mặc bộ áo giáp da bước vào phòng.

Đó là Brita, một mạo hiểm giả trước đây, đã chuyển đến làng sau Nfirea.

Ban đầu cô là một Mạo Hiểm Giả ở E-Rantel, nhưng đã từ bỏ sau một sự kiện nào đó.

Nhưng dù vậy, cô vẫn cần kiếm tiền để sống nên cô đã nhận lời mời và đến sống ở đây.

Cô đã và đang học để trở thành một "Ranger" và là người rất có tiềm năng.

Mặc dù yếu hơn Jugem, cô vẫn là người mạnh nhất trong làng và cũng là lãnh đạo của lực lượng tự vệ làng Carne (Mặc dù nó vẫn chưa đạt đến cấp độ để gọi như vậy.)

Cô được gọi đến đây vì là một người lãnh đạo và thường xuyên vào trong rừng để luyện tập kỹ năng của mình.

"Ah—nó là một Goblin mới sao...không, hm, tôi vẫn đang suy nghĩ dưới góc nhìn của một Mạo Hiểm Giả...cậu bé đó hẳn không phải là kẻ thù."

Brita mỉm cười cay đắng.

Bình thường thì Goblin là kẻ thù của loài người.

Giết chúng ngay khi nhìn thấy là một hành động tốt nhất nhưng trong ngôi làng này lại khác.

Có một sự thật khó tin rằng đối với người dân nơi đây, con người mới thực sự là kẻ thù.

"Nếu tất cả mọi người đã ở đây rồi thì hãy nghe những gì Agu nói thôi.

Agu, cậu có thể nói cho tôi vì sao cậu lại bỏ chạy với nhiều vết thương như vậy không?"

"Câu trả lời rất đơn giản là tôi bị tấn công."

"Đơn giản quá...những loại quái vật nào đã tấn công cậu?"

"Bọn lính của Người Khổng Lồ phía Đông ."

"Người Khổng Lồ phía Đông, ai vậy?"

"...Các cậu thường gọi hắn với tên gì?"

"Chúng tôi thậm chí còn không biết hắn tồn tại...Brita-san, cô có biết hắn không?"

Người thông thái nhất ở đây là Nfirea nhưng khi nói đến rừng Brita biết nhiều hơn cậu.

Mặc dù vậy tất cả những gì cô có thể làm là lắc đầu.

"Tôi xin lỗi.

Tôi chưa bao giờ nghe thấy cái tên này.

Tôi cũng không chắc rằng Thầy Latimon sẽ biết đâu.

Chúng tôi không bao giờ mạo hiểm đi sâu vào khu rừng và không biết nhiều về các thế lực trong đó."

"Vậy thì Agu hãy nói cho chúng tôi những điều cơ bản về hắn."

"Những điều cơ bản, có nghĩa là..."

Enri hiểu sự bối rối của Agu.

Trong tình trạng như thế này ,sẽ tốt hơn nếu đặt từng câu hỏi một vì cậu ta sẽ dễ trả lời hơn.

"Vậy, cậu có thể nói cho chúng tôi biết những con quái vật mạnh mẽ trong rừng không."

"Ừm, đối với tôi Barghest hay Ogre đều mạnh mẽ...nhưng nếu muốn nói về cấp độ của Người Khổng Lồ phương Đông , thì trong khu rừng, có những sinh vật mạnh mẽ được gọi là Tam Đại Quái Thú.

Đầu tiên là Hiền Vương Rừng Xanh ở phương Nam.

Họ nói nó là một sinh vật siêu phàm thứ sẽ giết tất cả những ai dám đặt chân lên lãnh thổ của nó.

Tôi không biết đã có chuyện gì xảy ra với nó.

Sau đó là Người Khổng Lồ phía Đông.

Căn cứ của nó nằm ở vùng rừng khô héo.

Cuối cùng là Mãng Xà phương Tây.

Tôi nghe nói nó là một con rắn ghê tởm có thể sử dụng ma thuật."

"Kỳ lạ thật...thế phía Bắc thì sao?"

"Có vẻ như phía Bắc là một hò nước với nhiều chủng tộc.

Người thông trị nơi này thì...tôi không biết.

Nhưng có vẻ là phù thủy song sinh trong đầm lầy.

Và khi Quái Thú của miền Nam biến mất, bên trong khu rừng trở lên kỳ lạ.

Tôi không chắc chắn những gì xảy ra nhưng dường như có một kẻ đáng sợ xuất hiện phá vỡ sự cân bằng của khu rừng..."

"Đó có phải là Lăng Mộ Hủy Diệt không?"

"Đúng vậy.

Tôi cũng nghe nói rằng chủ nhân của Lăng Mộ Hủy Diệt có thể điều khiển undead.

Những cái bóng nhỏ có thể di chuyển trong bóng tối, đó là những gì những người sống sót kể lại."

Tất cả mọi người- ngoại trừ Lupusregina-nhìn nhau lo lắng.

Đầu tiên là Quái Thú phương Nam, lãnh thổ của nó ở gần đây, tức là nó chắc chắn là ma thú được thuần hóa bởi một Mạo Hiểm Giả người đã hộ tống Nfirea đến đây- hay cụ thể hơn là người mặc một bộ áo giáp màu đen tuyền.

Nó chắc chắn có bộ dạng rất quyền năng và mạnh mẽ, vì vậy các mô tả đều phù hợp với nó một cách hoàn hảo.

"Quái Thú....Hiền Vương Rừng Xanh, hẳn là Hamsuke-san."

"Là nó.

Ahh,đúng vậy,đó chính là Quái Thú..."

Khi nghe Nfirea nói, Brita,người đã chuyển đến làng cùng một thời gian, lên tiếng.

Cô đã nhìn nó ở E-Rantel từ phía xa.

Và có tận thêm 2 sinh vật nữa có thể sánh ngang bằng với nó.

Mọi người đều cảm thấy sốc và sợ hãi khi nhận ra điều đó.

"Vậy, cậu chạy thoát như thế nào?"

"Cho đến bây giờ, ba sinh vậy đó cầm chân nhau trong một thế chân vạc.

Quái Thú phương Nam không từ bỏ lãnh địa của nó, nhưng không ai có thể đảm bảo rằng nó luôn như vậy trong mọi trường hợp.

Nếu phương Đông và phương Tây đánh nhau, bất kể ai thắng, rất có thể phương Nam sẽ lợi dụng lúc chúng suy yếu để ra tay tiêu diệt.Vì vậy không ai trong số chúng thật sự chiến đấu với nhau."

"Được rồi, tôi đông ý với điều đó.

Tuy nhiên,nếu phương Đông và phương Tây hợp tác với nhau và...không, phương Nam sẽ không dời bỏ lãnh địa của mình, vì vậy sẽ không cần phải liên minh để đánh bại nó.

Và tất nhiên, chúng không thể tiến hành khiêu khích..."

"Tôi không biết chúng nghĩ những gì.

Chúng có lãnh địa riêng và cố gắng xây dựng những vương quốc cho chúng.

Tuy nhiên chủ nhân của Lăng Mộ Hủy Diệt làm rối loạn sự phân bố quyên lực.

Vì vậy phương Đông và phương Tây quyết định tuyên chiến với vị vua hủy diệt và chúng đang chuẩn bị chiến tranh."

Agu tiếp tục nói và nói không ngừng nghỉ.

"Hắn buộc chúng tôi trở thành đồng minh của hắn trong trận chiến.

Mặc dù đó là một trò đùa tồi tệ.

Các Goblin như chúng tôi vô dụng với họ.

Họ sử dụng chúng tôi sau đó quẳng chúng tôi đi, và khi chúng tôi làm hỏng việc, chúng tôi phải gánh chịu nó.

Vì vậy,chúng tôi bỏ trốn.

Tuy nhiên..."

"Nó vô dụng, phải không?"

"Đúng như vậy.

Những con Barghest và Ogre đuổi theo chúng tôi.

Chúng tôi không thể quất lại chúng vì vậy chúng tôi chạy tách nhau ra.

Tôi chạy theo hướng này với một vài người khác đến lãnh thổ của Quái Thú phương Nam, nhưng chúng tôi chẳng mong đợi gì việc bọn chúng sẽ từ bỏ."

Cậu ta nói có một vài người nhưng không hề có dấu hiệu nào khác ngoài Agu.

Một nỗi đau khẽ thoáng qua mặt Enri, Gokoh nói.

"...Chúng tôi đã cho người vào trinh sát khu rừng, nếu có bất kỳ ai sống sót, chúng tôi sẽ đưa họ về đây nếu họ không cưỡng lại."

"Đúng vậy.

Mũi sói rất thính.

Tiếp theo...câu hỏi là ngoài con Barghest ra còn những thứ gì ở ngoài đó?

Bọn chúng có đông không?

Nếu mọi thứ trở nên xấu đi, tất cả bọn chúng có thể cùng đuổi đến đây.

Này, Agu còn những quái vật nào ngoài đó nữa?"

"Có Barghest, Ogre, Boggart, Bugbear và một số loài sói khác..."

"Chúng là những quái vật khá phổ biến.tôi nuốn nghe nhiều thêm về Người Khổng Lồ phương Đông và Mãng Xà phương Tây đặc biệt là vẻ ngoài, kỹ năng và những thứ khác.

Cậu có biết gì không?"

Agu lắc đầu.

"Tôi không biết chi tiết lắm.

Người Khổng Lồ phương Đông thì mang theo một cây cự kiếm và Mãng Xà phương Tây có một cái đầu lớn nhưng những loại ma thuật nó sử dụng thì tôi không biết."

Nfirea, tâm điểm chú ý của mọi người, lắc đầu "Có quá ít thông tin để làm điều gì đó."

"Câu hỏi đặt ra bây giờ là chúng ta sẽ làm gì?

Nếu thứ gì đó có thể đánh ngang với Quái Thú xuất hiện thì chúng ta sẽ lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân hết.

Thứ duy nhất đội tự vệ có thể làm là đưa phụ nữ và trẻ em đến nơi an toàn."

"Đúng vậy.

Nếu tất cả những gì chúng ta cần là sự phòng thủ mạnh mẽ thì chúng ta nên nghĩ đến những biện pháp khác.

Nếu sự nhiễu loạn trong khu rừng tự thổi bay chúng đi thì sẽ tuyệt biết mấy."

Đối với những người sống bên ngoài khu rừng, nếu các vấn đề trong đó tự giải quyết họ sẽ không cần thiết phải lo lắng.

Tuy nhiên nếu ngược lại thì sẽ có nhiều vấn đề phát sinh.

Trường hợp tồi tệ nhất, họ sẽ phải bắt buộc hi sinh đầy đau đớn để bước tiếp.

"Tuy nhiên nếu kẻ thù có thể dễ dàng hạ gục một bộ tộc trong rừng, chắc chắn chúng cũng rất mạnh."

"Sai rồi.

Từ đầu, bộ tộc của chúng tôi mạnh hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, khi tìm địa điểm mới để sinh sống, chúng tôi đã gửi đội tinh anh bao gồm Orge và các Goblin trưởng thành.

Nếu họ vẫn còn, chúng tôi có thể phản công."

"Những Goblin trưởng thành đó vẫn chưa quay lại sao?"

Khi Brita nói, Nfirea nghiêng đầu như thể suy nghĩ về điều gì đó.

"Chà...mặc dù đây là một vấn đề hoàn toàn khác, nhưng cậu có thể cho tôi hỏi một thứ đang làm phiền tôi không?

Các cậu giống với các Goblin khác chứ?"

"Ý anh là sao?"

"Ah, cậu không biết sao?

Trong quá khứ, tôi đã từng gặp nhiều Goblin, và chúng không như thế này, họ nói chuyện như những thằng óc Nasus (Trans: bác nào chơi LOL là hiểu) vậy.

Mặc dù trong làng này, Jugem-san và các Goblin khác có thể nói chuyện bình thường.

Cậu cũng vậy, cậu có thể nói chuyện rất trôi chảy.

Chính vì vậy, tôi tự hỏi rằng những Goblin tôi đã thấy có phải là các bộ tộc Goblin dã man hay cái gì khác không?"

"Không, đơn giản là vì tôi là một Goblin thông minh.

Hầu hết tất cả các Goblin đều chỉ nói được vài âm tiết.

Điều đó làm những cuộc trò chuyện trong bộ tộc khá phiền hà.

Tôi đã tự hỏi mình rằng liệu tôi có được sinh ra từ bộ lạc khác hay không.

Bây giờ, để cho an toàn, hãy để tôi hỏi cái này, tôi có được sinh ra từ bộ lạc nào ở gần đây không?

Mọi người đã có ai nghe nói về tôi chưa?"

"Không,chúng tôi không biết...cậu...Có lẽ nào...Ane-chan, Ani-chan, hai người có thể đến đây một chút hay không?"

Nfira và Enri đi theo Kaikali đến góc căn phòng.

"Thằng nhóc Agu đó, có lẽ nào nó không phải Goblin mà là một Hobgoblin?"

Hoboblin là một nhánh của tộc Goblin, họ vượt trội hơn các Goblin khác về mọi mặt.

Goblin có kích cỡ giống như một đứa trẻ con người khi trưởng thành nhưng Hobgoblin có thể đạt đến chiều cao của con người trưởng thành.

Họ tương tự con người về khả năng thể chất và trí tuệ.

Để giao phối với những Goblin khác, nhiều bộ tộc có xu hướng ở cùng một khu vực.

Tuy nhiên để không bị bùng nổ dân số rất nhiều người đã bị bỏ lại phía sau.

"Nếu cha mẹ cậu ta là hobgoblin thì họ phải biết chứ"

"Bố mẹ của cậu ta là Goblin trong khi đó cậu ta là hobgoblin."

"Eh?

Đây không phải là các âm mưu kỳ lạ hay xuất hiện trong khác vở kịch sao?"

"...Đây là lần đầu tiên tớ thấy Enri có biểu hiện như vậy đấy...nhưng thật không may, tớ không nghĩ đó là câu trả lời.

Cũng như loài người nhận con nuôi, Goblin cũng có thể làm điều gì đó tương tự như thế."

"Điều đó chắc chắn có thể.

Hừm, trong trường hợp như thế, chúng ta không cần quá lo lắng về nó nữa."

Ba người họ quay trở lại bàn, khi họ vừa làm vậy, người cho đến nay vẫn im lặng là Lupusregina mở miệng nói.

"Này,đã đưa ra quyết định chưa?

Nếu bất kỳ chuyện gì xảy ra, cậu luôn luôn có thể nhờ Ainz-sama giúp đỡ.

Hỏi ngài ấy về biện pháp giải quyết tất cả những chuyện này."

Đây là điều may mắn bất ngờ.

Nếu người anh hùng đã cứu ngôi làng quyết định hành động, vậy kể cả khi con quái vật khủng khiếp nhất cũng không thể chống lại ngài ấy.

Tuy nhiên—

"Điều đó quá ngây thơ."

Enri lẩm bẩm và các Goblin khác cũng đồng ý.

Chỉ có Brita và Agu, những người không biết tới Ainz, mới ngỡ ngàng.

Nfirea có biểu hiện phức tạp trên khuôn mặt cậu.

"Ngôi làng này là của chúng ta.

Vì vậy chúng ta sẽ bảo vệ nó bằng chính sức lực của mình.

Mặc dù sẽ có một số người sẽ nghĩ tôi là một đứa trẻ bập bẹ biết đi vì không biết về chiến đấu và cũng như kinh nghiệm về..."

"Không, tôi đồng ý với ý kiến của Ane-chan.

Ngôi làng này là của Ane-chan!"

"Kaijali?"

"Hm?"

Cậu ta nghiêng đầu để sửa chữa lời nói.

"Ane-chan và chúng ta...không, nó vẫn chưa đúng."

"Ý cậu là ngôi làng này thuộc về tất cả mọi người sống ở đây phải không?"

"Đúng vậy, Ani-san.

Anh nói đúng rồi đấy.

Nhưng ngay cả vậy, tôi nghĩ chúng ta sẽ mượn sức mạnh của magic caster-sama khi không còn cách nào khác."

"Nhưng nếu chúng ta làm vậy, mọi người ở đây có thể sẽ chết~su...sẽ bị thương, cậu biết không~su"

"Ha.

Lupusregina-san, chúng tôi sẽ không để chuyện này xảy ra.

Chúng tôi sẽ hi sinh bản thân để những người khác có thời gian chạy trốn."

Một cái nhìn thất vọng xuất hiện trên khuôn mặt Lupusregina.

"Thật thế sao?

Vậy hãy làm việc chăm chỉ nhé~su."

"Và tôi cũng muốn truyền đạt ý định của làng chúng tôi đến Công Hội Mạo Hiểm Giả ở E-Rantel— có vẻ "báo cáo" mới đúng.

Nếu như Công hội chấp nhận yêu cầu của chúng ta, họ sẽ gửi các thành viên tới và đánh giá tình hình hiện tại.

Sẽ là một vấn đề lớn nếu chúng ta đặt yêu cầu sau khi nó trở thành tình trạng khẩn cấp."

Brita nối tiếp gợi ý của Nfirea.

"Đúng vậy.

Công Hội Mạo hiểm Giả không muốn bị bất ngờ bởi một những con quái vật ngoài mong đợi.

Mặc dù các quý tộc sẽ nói khác, nhưng những từ ngữ được nói ra bởi những kẻ bị mù quáng bởi ḷòng tham không đáng để nhắc đến.

Nếu một tổ chức bảo vệ người của họ thì đó cũng là chuyện bình thường."

"Brita-san, mặc dù tôi không muốn nói xấu về Mạo Hiểm Giả nhưng trong trường hợp khẩn cấp, chi phí cho một yêu cầu sẽ bay qua tận mái nhà, điều gì sẽ xảy ra nếu họ từ chối nó?"

"Mạo Hiểm Giả không muốn chết và Công Hội cũng không để họ làm vậy.

Bởi thế, khi có các yêu cầu đáng báo động, giá của nó sẽ bay lên trời, có nghĩa là Công hội muốn phân công các Mạo Hiểm Giả cao cấp để nhận nó, kể cả khi tình hình không nguy cấp đến vậy."

Tất cả những gì Enri có thể làm khi nghe những lời của một cựu Mạo Hiểm Giả nói là chấp nhận nó.

Thật khó để chấp nhận nhưng họ đã bị đẩy vào chân tường.

Tuy nhiên khi cô xem xét dưới góc nhìn của một Mạo Hiểm Giả, đó là một điều khá là khôn ngoan.

"Hừm, kể cả khi Công hội kiểm tra, mọi người vẫn có thể sẽ chết, điều đó xảy ra rất nhiều..."

Brita cắn môi.

"Khi nghĩ về cuộc tấn công của Vampire, tôi không thể không rùng mình...

Tôi thậm chí còn không thể ngủ khi thiếu thuốc..."

"Vampire?

Cái gì thế?"

Agu hỏi mà không suy nghĩ, Brita chỉ mỉm cười cay đắng.

"Đó là bí mật.

Chà, tôi thậm chí còn không muốn nghĩ về nó.

Cậu sẽ đái ra máu đấy."

"Nhưng tôi mới là người đang hỏi..."

"Chú mày không có quyền đặt câu hỏi ở đây nhóc"

"Vậy chúng ta sẽ đi theo kế hoạch là báo cáo cho Công hội và đưa ra yêu cầu nếu mọt chuyện xảy ra tốt đẹp, như vậy có được không?

Vì chi phí cho yêu cầu sẽ không rẻ chúng ta sẽ cần đập con heo đất.

Hãy nói với Jugem-san và trưởng làng về vấn đề này.

Cậu làm được chứ,Enri?"

"Tôi sẽ lo phần lực lượng tự vệ.

Nói thật thì, tôi cũng nghĩ đây là con đường tốt nhất để đi."

Nfirea gật đầu với lời nói của Brita.

"Vậy thì tớ đoán tớ sẽ rời khỏi làng một chút~su .Cậu thực sự không định hỏi Ainz-sama giúp đỡ sao?"

"Đúng vậy.

Chúng tớ sẽ làm tất cả những gì có thể bằng sức của mình.

Nếu có thể, tớ muốn cậu cho Gown-sama biết điều đó."

"Hiểu rồi su~"

Khi Agu nhìn Enri và Nfirea, những người đã đi ra ngoài, một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng nó.

"Có điều gì tuyệt vời về người phụ nữ đó vậy?"

"Hah?"

Giọng nói nguy hiểm của một Goblin trưởng thành vang lên và nói làm cơ thể Agu run rẩy.

Agu cảm thấy rằng các Goblin trưởng thành mạnh hơn tất cả những người khác ở trong làng này.

Đó là một điều tự nhiên khi thằng nhóc nổi da gà khi bị họ đe dọa.

Tuy nhiên điều này không thể ngăn cản được được sự tò mò trẻ con của cậu ta.

"Phụ nữ thật sự mạnh như thế trong làng Carne sao?"

Từ góc nhìn của Agu, Enri dường như không mạnh lắm.

Mặc dù cô có cơ bắp ở tay và chân nhưng nó vẫn không đủ để được coi là kẻ mạnh.

Cô không cần to lớn như một con Orge nhưng nếu là một người chỉ huy, cô ấy cần nhiều hơn thế.

Nếu cô nàng là một Magic Caster thì cậu có thể hiểu được.

Nữ thống lĩnh của bộ tộc Goblin thường xuyên sử dụng các quyền năng bí ẩn.

Tuy nhiên, Enri có vẻ không phải là một Magic Caster.

Nói thật thì,Agu không hiểu tại sao Enri lại đứng cao hơn các Goblin khác.

"Không phải là như vậy."

"Có phải người nữ thợ săn xuất hiện lúc sau rất mạnh mẽ phải không?"

"Well, bây giờ ư.

Brita cũng không tệ.

Nhưng chúng tôi giỏi hơn."

Đánh giá của Agu về Goblin trưởng thành trước mặt cậu nâng lên một tầng cao mới.

Mặc dù anh ta khá lùn, nhưng Agu có cảm giác rằng anh ta có lý do cho sự tự tin như vậy.

"Vậy thì người phụ nữ đột nhiên xuất hiện đằng sau anh sau khi đó, cô ta không mạnh phải không?

Dọa tôi sợ gần chết."

Goblin trưởng thành đột nhiên dừng lại và nhìn chằm chằm vào Agu.

Cảm thấy có điều gì đó không ổn, Agu lo lắng hỏi.

"Có-có chuyện gì với người phụ nữ đó vậy."

"Người phụ nữ đột nhiên xuất hiện đó...tên cô ta là Lupusregina và cô ta...cô ta cực kỳ nguy hiểm.

Nếu chú mày muốn sống trong làng này thì đừng bao giờ lại gần và bắt chuyện với cô ta.

Đây chỉ vì tốt cho chú thôi."

"Ah.Ahhhh.

Tôi biết rồi."

"Ta phải nói điều này trước.

Mặc dù đây là điều hiển nhiên, nếu chú mày làm bất cứ điều gì với dân lang...nói thật nhé, chú sẽ không chỉ bị mắng chửi đâu mà hãy chuẩn bị pha trà cho diêm vương đi."

"Tôi, tôi hiểu rồi.Giống như những bộ tộc bị đánh bại phải không?

Tôi hứa là sẽ không làm hại ai hết ở bộ tộc Carne này."

"Được rồi, tốt đấy...tránh xa Lupusregina ra, hiểu chứ?"

Agu hiểu được sự cẩn trọng và khiếp sợ từ lời nói của Goblin trưởng thành kia và cậu cũng khắc sâu lời cảnh báo ấy vào tim mình.

Sau đó, cậu nhận ra rằng mình vẫn chưa nhận được câu trả lời cho câu hỏi đầu tiên,vì vậy cậu hỏi lại.

"Tại sao Enri-san lại tuyệt vời như vậy."

Agu đã học được cách cư xử.Nói cách khác cậu ta đã học được cách ứng xử vì là người thông minh nhất trong bộ tộc và không thể nói nhiều với các Goblin khác.

"Ha...Enri...nói thật ra, chị ấy cực kỳ mạnh."

"Eh?"

"Đó là bởi vì chú mày quá yếu để có thể cảm nhận được.

Nếu Ane-chan ngiêm túc, chị ấy có thể hạ con Barghest đó với chỉ một tay và đổ đầy máu vào một cái cốc để uống, chú hiểu chứ?"

"Thật sao?"

"Ừ đúng, đúng vậy, tất nhiên nó là sự thật rồi."

Agu nghĩ về Enri.

Bình tĩnh mà suy xét thì cô ấy có thể đưa ra các mệnh lệnh đầy sức mạnh và hiệu quả.

Có lẽ vẻ bề ngoài chỉ là một tảng băng trôi.

"Ane-chan chỉ giả vờ yếu ớt thôi.

Nếu chị ấy nghe được những điều nực cười như vậy từ chú, chị ấy sẽ cắt trym chú chỉ với một tay.

Sau cùng là kết thúc trong sự đau đớn.

Máu sẽ vương vãi ra khắp nơi."

"Thật, thật sao...vậy, vậy tại sao chị ấy lại giả vờ yếu đuối.

Nếu chị ấy mạnh mẽ như vậy, chẳng phải sẽ giải quyết được không ít vấn đề sao?"

"Nếu chị ấy thể hiện sức mạnh của mình, sẽ có một số kẻ ngốc ngay lập tức đến và thách thức chị ấy.

Điều đó không phải sẽ gây ra nhiều phiên toái và vấn đề hơn sao?"

Agu đã từng nghĩ sức mạnh là biện pháp để giải quyết tất cả nhưng có vẻ như không phải vậy.

Bị măc kẹt trong sự suy nghĩ,cậu không nhận ra rằng gã Goblin trưởng thành trước mặt đang nở nụ cười nham hiểm.

———————————————————

Nửa đêm, Enri đột ngột tỉnh giấc.

Mặc dù hình như có vẻ không có bất cứ điều gì xung quanh xảy ra, Enri vẫn đưa đôi mắt mình để kiểm tra xung quanh cô.

Thế giới trước mặt cô đều chìm trong bóng tôi, chỉ có vài tia sáng mỏng manh của mặt trăng lọt qua khe cửa.

Cô không thể nhìn thấy điều gì lạ thường với nguồn ánh sáng yếu ớt này.

Nhưng tai của Enri vẫn nghe được rất tốt.

Không có những âm thanh ngựa hí, cũng chẳng có những tiếng kêu lách cách của các hiệp sĩ hay tiếng người ta la hét.

Đây chỉ là một đêm bình thường.

Enri khẽ thở dài và nhắm mắt lại.

Cô vừa tỉnh giấc nên vẫn còn ngái ngủ và không thể đứng dậy ngay lập tức.

Có rất nhiều chuyện đã xảy ra trong hôm nay.

Sau khi nói chuyện với Agu, cô đã giải thích vấn đề này với trưởng làng và Jugem người đã trở về sau cuộc trinh sát.

Mọi chuyện sẽ ổn thôi phải không?

Để xác nhận các thông tin mới, Jugem một lần nữa lại đi vào khu rừng và họ đã rời đi vào ban đêm.

Di chuyển vào buổi đêm trong khu rừng là cực kỳ nguy hiểm.

Goblin khác với con người, họ có thể quan sát mọi thứ với lượng ánh sáng rất nhỏ vì vậy họ có thể tự do hoạt động.

Tuy nhiên, có rất nhiều loài ma thú và quái vật trở sống về đêm, chúng sẽ trở lên nguy hiểm hơn khi mặt trời lặn.

Có quá nhiều nguy hiểm so với ban ngày.

Nếu không phải vì muốn chắc chắn rằng không có bất kỳ quái vật nào khác đuổi theo Agu, Jugem sẽ không bao giờ đi ra ngoài.

Sự thật là các Goblin rất mạnh, nhưng đó chỉ là so sánh với Enri.

Giống như Hiền Vương, có rất nhiều các sinh vật khác trong rừng mạnh hơn họ.

Cảm giác sợ hãi và mất mát thoáng qua tâm trí Enri khiến cô động đậy, vì lý do đó, cô em gái nhỏ bé rên rỉ trong giấc ngủ của mình, càng dựa sát vào người Enri.

Enri mở một mắt và lén nhìn em gái nhỏ của mình.

Hình như cô chưa đánh thức cô bé dậy.

Enri vẫn thậm chí nghe được tiếng thở đều đều của cô bé.

Hehe...

Ngay khi Enri đang cười thầm trong miệng, một tiếng gõ vang lên cạnh cửa sổ.

Đây chắc chắn không phải là tiếng của gió thổi qua khe cửa.

Enri cau mày.

Ai có thể tìm đến cô muộn như vậy?

Và nữa là đây đã là buổi đêm nếu có ai đến gặp cô ắt hẳn phải có chuyện gì đó rất quan trọng.

Cô cẩn thận tách mình khỏi Nemu để bước xuống giường, di chuyển một cách thận trọng để không làm thức giấc em gái nhỏ.

Tiếng cọt kẹt phát ra khi cô bước xuống giường.

Tim cô đập nhanh vì sợ làm Nemu tỉnh giấc.

Sau sự việc đó, Nemu đòi phải ngủ với Enri vào buổi tối, vì vết thương tâm hồn nghiêm trọng cô bé đã phải chịu đựng.

Enri không có ý định la mắng cô bé.

Nếu hỏi lý do tại sao thì có lẽ bởi vì Enri cảm thấy an toàn hơn khi ngủ với con bé.

Nhưng cô biết, kể cả khi ngủ với nhau, Nemu thỉnh thoảng vẫn tỉnh giấc vì những cơn ác mộng.

Bởi vậy, Enri vẫn luôn luôn ở cạnh Nemu ngay cả khi con bé đang ngủ.

Yên lặng và chậm rãi, cô tiến gần đến cánh cửa, nhưng tiếng gõ cửa vẫn không dừng lại.

Enri lo lắng liếc ra ngoài cửa sổ và thấy được hình dáng của Jugem được chiếu sáng bởi ánh trăng.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

Để không đánh thức Nemu, Enri lặng lẽ nói ra ngoài cửa sổ.

"Jugem-san, cậu đã an toàn."

"Yeah, Ane-chan.

Cuối cùng thì mội chuyện cũng ổn.

Tôi xin lỗi vì đã đánh thức chị dậy nhưng có một số chuyện tôi nghĩ chị nên biết sớm."

Enri mở cửa nhẹ nhàng và dùng cơ thể che đi khoảng không bên ngoài cánh cửa.

Cô lo lắng rằng ánh trăng bên ngoài sẽ làm tỉnh giấc Nemu.

Hiểu được sự lo lắng của cô, Jugem hạ thấp giọng và nói.

"Có một số chuyện chúng tôi cần Ane-chan xử lý."

"Ngay bây giờ ư?"

Enri cười.

"Tất nhiên rồi."

"Tôi thật sự xin lỗi vì chuyện này."

Enri theo bước chânJJugem trong khi nói với cậu rằng không cần xin lỗi cô.

Sẽ tốt hơn nếu đánh thức Nemu cho điều này và cô đâ đề nghị nó.

Nhưng Jugem cho cô biết rằng tất cả những người khác vẫn còn đang ngủ.

Hẳn phải có lý do cho việc này.

"Tôi sẽ giải thích trong lúc đến đó."

Có lẽ cậu ấy mệt mỏi hơn bình thường, nhưng đây là công việc sau khi Jugem lấy lại quyết tâm của mình, lời nói của cậu ta đầy sự kính trọng.

Mặc dù Enri cảm thấy ổn khi làm một cô gái thôn quê bình thường nhưng Jugem chưa bao giời cho phép cậu ta nghỉ ngơi đến tận bây giờ, vì vậy Enri bỏ qua ý định đó.

"Đầu tiên, chúng ta đã tìm được những thành viên khác của bộ tộc Agu."

"Thật tuyệt vời."

"...nhưng sự cảm xúc của họ rất không ổn định nên tôi nghĩ rằng họ sẽ cần nghỉ ngơi trong một vài ngày.

Chúng tôi cần xin ý kiến của Ane-chan cho việc này."

Thấy biểu hiện kinh ngạc của Enri, Jugem tiếp tục giải thích.

"Khi chúng tôi tìm thấy những người sống sót trong bộ tộc của Agu, bọn họ bị bắt giữ bởi lũ Orge của Người khổng Lồ phía Đông và được sử dụng như thức ăn.

Mặc dù Cona đã chữa những vết thương trên cơ thể họ nhưng tâm trí họ vẫn đầy hoảng sợ.

Ani-chan đã mang thuốc đến để giữ họ bình tĩnh và chúng tôi muốn anh ấy điều trị cho họ.

Sau đó thì có vài chuyện phiền hà xảy ra."

Jugem quan sát biểu hiện của Enri trước khi tiếp tục.

"Khi chúng tôi giải cứu họ, chúng tôi bắt được 5 thằng Orge.

Mặc dù chúng ta làm vậy chỉ để tra hỏi...có vẻ như rằng các Orge thường xuyên sống cùng với các Goblin.

Trong khi các Orge để chiến đấu thì Goblin có nhiệm vụ cung cấp thức ăn cũng như chỗ ở, đó là mối quan hệ cộng sinh.

Bởi vậy, chúng nói rằng chúng sẽ chiến đấu cho bộ tộc chúng ta.

Theo Agu, đây không phải là chuyện hiếm...vậy, chúng ta nên làm gì đây."

"Có thể tin chúng được không."

"Agu nói chúng ta có thể.

Orge không chiến đấu cho ai khác ngoài bộ tộc Goblin của mình, chúng phản bội lại Người Khổng Lồ phía Đông bởi vì hắn không thuộc bộ tộc của họ.

Hoặc đại loại như thế."

"Mm.

Nhưng, Orge có vẻ đáng sợ.."

"Một khi chấp nhận các dân làng là một phần của bộ tộc chúng thì tất cả những gì chúng ta cần làm là cung cấp đủ thức ăn, như vậy là ổn.

Chúng ta có thể đưa bất kỳ loại thức ăn nào cho chúng.

Orge có xu hướng ăn bất cứ thứ gì có thể cung cấp dinh dưỡng cho chúng."

Thật lòng mà nói, quyết định này rất khó để có thể đưa ra bởi một cô gái đơn thuần như cô.

"Nếu giết chúng thì sao."

Giọng nói vang lên một cách tình cờ.

"Nói thật, tôi không có bất kỳ ý kiến nào với việc giết chúng.

Nó sẽ giúp chúng ta giải quyết một số lớn vấn đề.

Cũng có thể những kẻ như chúng, người đã phản bội kẻ khác, sẽ cũng làm như thế với chúng ta nếu tình hình xấu đi.

Agu nói họ sẽ không làm, nhưng mù quáng tin vào lời một đứa trẻ thì..."

"Vậy cậu nghĩ sao, Jugem-san."

"Nếu chúng có thể chiến đấu cho chúng ta thì sẽ thật tuyệt vời.

Chúng ta không biết có bao nhiêu kẻ nữa đuổi theo Agu trong rừng, do đó có thêm một vài cái khiên thịt nữa sẽ giúp ích rất nhiều."

"Vậy một câu hỏi nữa, chúng sẽ ăn thịt người chứ?"

"Ane-chan.

Mặc dù Orge có tiếng là ăn thịt người, nhưng bọn chúng chỉ là quái vật ăn thịt.

Nguyên nhân ccủa chuyện này là vì chúng có thể bắt con người dễ dàng hơn các loại động vật hoang dã khác."

Với Orge, sẽ tốt hơn là bắt con người thay vì thỏ.

Đây là điều hiển nhiên khi chúng cho rằng con người dễ bắt hơn và mang lại nhiều thịt hơn.

"Chà, nếu chị cho chúng cái gì đó để ăn, chúng sẽ không tấn công dân làng.

Dù sao thì chúng chỉ bắt con người để làm đầy bao tử chúng.

Chị có lời hứa của chúng tôi rằng chúng tôi sẽ săn đủ thức ăn để làm đầy bụng chúng.

Tất nhiên, chúng cũng cần phải được giám sát.

Tôi hứa rằng chúng tôi sẽ không để bất kỳ ai ở làng này bị thương."

"...trong trường hợp đó, sẽ tốt hơn nếu chúng ta có thể tin tưởng chúng đủ để biến chúng thành cấp dưới.

Không phải chỉ bây giờ mà cả cho tương lai nữa."

"Tôi rất mừng vì chị đã hiểu.

Chỉ có một điều là, có một sự khác biệt nhỏ cho những gì tôi đã nói lúc trước.

Nếu họ thất bại trong thời gian tới, chúng tôi sẽ loại bỏ họ.

Nói thực, tôi đang nghĩ làm thế nào để gây ấn tượng với đám Orge về việc Ane-chan là mạnh nhất."

"Eh??"

Enri phát ra âm thanh như thể cô đang bị lật lên lật xuống.

Đây là một bước nhảy quá lớn đối với cô.

Tại sao một cô thôn nữ đơn thuần như cô lại phải làm lãnh đạo của một đội quân Orge.

Không phải tốt hơn nếu để Jugem làm chủ của chúng sao.

"Đây là kế hoạch cho tương lai.

Sẽ rất phiền toái nếu để các Orge nghĩ Ane-chan giống như những con người khác.

Mặc dù chúng tôi nghe theo lời chị những lũ Orge sẽ không nghe bất cứ ai ngoài chúng tôi và việc này tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm.

Nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra với chúng tôi ở tiền tuyến, tôi hi vọng một ai đó ở phía sau có thể chỉ huy các Orge."

Enri đau nhói khi suy nghĩ về vấn đề này.

"Có nghĩa là cậu cần 2 người có thể ra lệnh cho chúng?"

Jugem gật đầu.

"Nếu như vậy Enfi cũng có thể–"

"Ani-chan cũng có thể sẽ gặp chuyện trên tiền tuyến."

"Tôi hiểu rồi...."

Enri hiểu và gật đầu.

Một người luôn ở nơi an toàn giống như cô cũng nên có ích.

Đây là những gì Enri muốn.

Tuy nhiên—

"Nhưng...tôi có thể điều khiển lũ orge không?"

"Đó là những gì chúng ta đang nói Ane-chan.

Kết quả của việc này tùy thuộc vào diễn xuất của chị."

——————————————–

Jugem đưa chúng đến cổng làng và sau đó đến cửa bên.

Phía bên kia là năm con Orge quỳ trên mặt đất.

Chúng đồng thời cũng là nguồn gốc cho mùi hôi thối lơ lửng trong không khí.

Xung quanh chúng là đội quân Goblin ,tất cả bọn họ đang ở đây và không hề bị thương.

Ở phía bên cạnh cánh cửa là những chòi quan sát, nơi thường được điều khiển bởi các dân làng hay Goblin, nhưng bây giờ thì không.

Các Goblin đã tạm thời bỏ qua nó.

Nfirea cũng ở đó, xa hơn một chút là Agu.

"Yo, Enri, Buổi tối đẹp chứ?"

"Yeah, Enfi.

Mặt trăng thật sự rất đẹp."

""Đúng vậy, thật là quang đãng."

"Well, xin lỗi vì đã làm gián đoạn.

Có lẽ hơi sớm một chút nhưng hãy bắt đầu luôn thôi."

Jugem hét lên khi nghe thấy tiếng nói của Enri.

"Này.

Lũ kia.

Ane-chan của chúng tao đã ở đây.

Chị ấy giữ sinh mạng của chúng mày trong tay."

Khi 5 Orge nghe thấy điều này, chúng ngẩng đầu lên để nhìn vào Enri.

Nó dường như có một áp lực nghiền nát cơ thể cô nhưng Enri bắt buộc mình không được lùi bước.

Nếu cô làm vậy, kế hoạch sẽ đổ vỡ và các Goblin sẽ kết thúc những tai họa ngầm này bằng cách giết chúng ngay tại chỗ.

Enri có thể nhìn thấy các bàn tay của Goblin đang sờ đến vũ khí của họ.

Enfi cũng bình tĩnh lấy ra một chai thuốc cho cậu ấy.

Một sự tức giận dường như đã vượt qua áp lực của sự bối rối.

Enri người đang hứng chịu cái nhìn chòng chọc của lũ Orge, đáp trả lại chúng bằng cái nhìn của cô.

Một cái nhìn đầy điềm tĩnh và không chịu khuất phục.

Trong mắt cô, lũ Orge giống như những kẻ mang danh hiệp sĩ lần trước.

Enri nắm chặt bàn tay, nhớ lại những hành động bạo lực lúc đó, cảm giác muốn cướp lấy mũ giáp của tên hiệp sĩ và sau đó cô có thể dùng nó để đánh hắn ta cho đến chết.

Đừng coi thường tôi.

Tất cả mọi người đều bảo vệ ngôi làng này, chính vì vậy mình cũng phải có trách nhiệm với nó.

Sau một giây- 1giây dường như kéo dài vô tận với Enri-lũ Orge bắt đầu dao động.

Chúng lén lút nhìn nhau và sau đó là nhìn Jugem.

"Thấy chưa, tao nói đúng không.

Chủ nhân của chúng tao là mạnh nhất."

"Quỳ xuống, tất cả các người."

Enri hét lên ngay khi Jugem vừa nói xong.

Sức mạnh trong lời nói của Enri khiến ngay cả bản thân cô cũng ngạc nhiên và Agu ở một góc cũng run lên dữ dội, đó là một dấu hiệu tốt.

Điều quan trọng nhất là lũ Orge đã cúi đầu trước cô.

Hiện tại, lũ Orge đã thừa nhận sức mạnh của Enri.

"Vậy thì,chúng mày có điều gì muốn nói với chủ nhân chúng tao không, tộc trưởng của Làng Carne, Ane-chan của chúng tao?"

Với đầu vẫn cúi xuống đất, những gì phát ra từ lũ Orge là một tràng âm thanh hỗn loạn.

"Đáng, đáng sợ quá, cậu chủ nhỏ.

Hãy tha thứ cho chúng tôi."

"Xin lỗi, chúng tôi đã tấn công bộ tộc của ngài.

Làm ơn hãy tha lỗi."

Từ 'bộ tộc của ngài', ý của chúng có thể là bộ lạc của Agu.

Mặc dù thực tế hơi khác một chút, sẽ dễ dàng hơn nếu để chúng hiểu là những người của tộc Agu cũng là một phần của làng Carne, điều này làm tránh tình trạng quá tải cho bộ óc bằng hạt nho của chúng.

"Chúng tôi, sẽ làm việc cho ngài."

"Được đấy.

Hãy làm việc cho ta và bộ tộc của ta."

Lời tuyên bố cuối cùng được đưa ra bởi những nhiệt huyết còn sót lại trong tâm trí cô.

Mặc dù cô chỉ mới nói hai hay ba câu, Enri cũng đã rất mệt mỏi.

Nó tệ như việc đối đầu với con Barghest vậy.

Ngay lúc Enri mệt mỏi tắt chế độ Đại Ca, Jugem ngay lập tức giúp đỡ cô.

"Thật tuyệt vời.

Có vẻ như Ane-chan đã tha mạng cho chúng mày."

Sức mạnh đã giảm xuống rõ ràng trong cơ thể của lũ orge.

Đây là một phản ứng tự nhiên khi nghĩ về việc chúng có thể bị giết bất cứ khi nào.

"Chủ nhân, Tộc trưởng, chúng ta nên làm gì?"

Cô vẫn chưa nghĩ về điều đó.

Mặc dù cô không biết phải làm gì cả nhưng cô có thể tin tưởng giao lại việc này cho ai đó.

"Jugem.

Tôi sẽ để cậu chăm sóc chúng.

Sử dụng chúng vào bất kỳ điều nào cậu cảm thấy phù hợp."

"Hiều rồi, Ane-chan"

Chỉ huy Goblin cúi đầu với Enri sau đó quay lại với lũ Orge.

"Chà.

Trước tiên,chúng ta sẽ dựng lều ngoài ngôi làng.

Chúng mày sẽ ở lại đó.

Còn các cậu nữa, giúp chúng trong việc dựng lều."

Đám Orge rời đi, ở lại là các Goblin.

"Dựng lều ở ngoài làng sẽ có vấn đề,chúng ta cần tìm nơi để cho chúng sống trong làng.

Mặc dù vậy, chúng ta cần phải đợi cho đến khi chúng học được cách không tấn công dân làng."

"Tôi cần phải đi xung quanh để mọi người trong ngôi làng chấp nhận điều này."

"Yup.

Mặc dù tôi nghĩ nếu cậu là người đi làm thì tất cả mọi chuyện sẽ ổn.

Còn ngày mai..."

Theo như kế hoạch, Enri và Nfirea được sắp đặt để tới E-Rantel với vài Goblin là vệ sĩ.

"Xin lỗi.

Tớ vẫn cần phải giúp chữa trị cho những người sống sót của bộ lạc Agu, vậy nên tớ không thể đi được."

Dù sao thì họ cũng sẽ sống với những Orge, những kẻ đã cố gắng ăn thịt họ, trong cùng một làng.

Chấn thương về tinh thần của họ phải chữa trị song song với vết thương thể xác, và tính cách của Lizzie sẽ chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn.

Cuối cùng thì, không có ai làm tốt việc này hơn Nfirea.

"Thật sao?

Tớ cảm thấy không tốt về điều này..."

Enri không có bất kỳ kinh nghiệm nào về việc đến thăm một thành phố lớn như E-Rantel, vì vậy từ quan điểm của cô áp lực cho việc này khá nặng nề.

"....Vậy thì nếu để cho trưởng làng đi với chị ấy thì sao?"

"Tôi nghĩ việc này sẽ khá khó khăn..."

Trưởng làng khá bận rộn với những công việc trong làng và giúp đỡ các thành viên mới gia nhập làng, vì vậy bác ấy sẽ không thể đi ra ngoài được.

"...Nếu vậy, vợ trưởng làng thì sao?"

"Mm.

Nói thật thì chúng ta không đủ nhân lực trong làng.

Ngày trước đã vậy và thậm chí bây giờ còn cần nhiều hơn thế."

Làng Carne là một ngôi làng với số dân rất nhỏ.

Đương nhiên khi nhân sự giảm, khả năng để họ có thể làm bất kỳ điều gì cũng giảm theo.

Đây là lý do tại sao những người dân làng đã gạt đi những ý kiến đối lập để mời những người bên ngoài hơn đến với họ.

"Khi đến E-Rantel, tôi cần phải đi đến nhà thờ để xác nhận xem có bất kì ai muốn di cư đến làng không...thực sự, đây là quá nhiều cho một cô gái làng quê phải làm..."

"Chúc cô những điều tốt nhất, thủ lĩnh."

Enri bĩu môi khi nghe thấy câu nói của Jugem.

Một phần trong cô suy nghĩ "Tốt cái mông ý".

Dù sao thì họ cũng là một trong những lý do khiến Enri bận như vậy.

"Tớ thật sự muốn đi với cậu..."

Nfirea lẩm bẩm bằng một giọng chán nản và sau đó là sự bối rối được che đậy đi bằng những cái vẫy tay tuyệt vọng.

"Tớ...Nó sẽ ổn thôi, tớ sẽ chăm sóc Nemu-chan.

Vì vậy cậu có thể đi mà không cần lo lắng."

"...Được thôi, tớ hiểu rồi.

Tớ là người duy nhất trên thế giới dính vào việc này?

Lúc thì mọi người tôn thờ tớ và biến tớ trở nên vĩ đại, ngay lúc sau tớ phải đi đến một nơi chưa từng đặt chân bao giờ và làm những công việc chưa bao giờ từng làm trước đây..."

"Đừng bi quan như thế, Enri.

Sẽ có người ở ngoài kia liên lạc với cậu."

Enri cười yêu ớt với Nfirea và Jugem khi vai cô đang rũ xuống, đó là dấu hiệu của sự thua trận trong mệt mỏi.

Một nơi gần đó, Agu đang quan sát Enri và lẩm bẩm với chính mình.

"Vậy ra mọi thứ đều là sự thật, cô ấy điều khiển các Goblin bằng sức mạnh...Tộc trưởng của làng Carne, Enri-nee..."

Phần 3

Thành phố pháo đài E-Rantel được bao quanh bởi bức tường ba vòng kiên cố.

Các cánh cổng là phần cứng cáp nhất và mạnh nhất của bức tường thành, và chúng tỏa ra một cảm giác vững chắc.

Du khách trên đường thường há hốc miệng nhìn chằm chằm thành phố được cho là có thể để đẩy lùi bất kỳ cuộc xâm lược nào của Đế Quốc.

Và nhiều người dân trên đường chắc chắn đã làm điều tương tự trong quá khứ.

Bên cạnh trạm kiểm soát, một vài người lính đang thư giãn dưới ánh sáng mặt trời.

Mặc dù sẽ có người đặt câu hỏi liệu có ổn không khi để những người lính của một thành phố gần tiền tuyến như vậy thoải mái, nhưng vì nhiệm vụ của những binh sĩ ở các trạm kiểm tra đó là khám xét các du khách.

Công việc của họ là phát hiện hàng lậu và gián điệp từ những nước khác, cho nên họ chẳng có gì để làm khi không có ai vào thành phố.

Kết quả là, những người lính đang nhàn rỗi – mặc dù đang rèn luyện trí óc thay vì giết thời gian bằng mấy lá bài – không thể cưỡng lại ham muốn ngáp.

Bây giờ nhìn họ có vẻ uể oải, nhưng khi bận rộn, họ cũng không đến nỗi nào.

Đặc biệt khó diễn tả bằng lời vào buổi sáng sớm, khi thành phố vừa mới mở cửa.

Khi mặt trời lên đến điểm cao nhất, các nhóm nhỏ du khách bắt đầu xuất hiện trên đường phố, phân tán, xen lẫn với những người đi bộ khác.

Tất nhiên mọi người sẽ đi theo đoàn, vì đây là một thế giới của những con quái vật sinh sống.

Khi họ xuất hiện, họ thường đi theo đoàn; chúng ta sẽ phải bận rộn sớm đây, suy nghĩ của người lính lười nhác yên lặng ngắm nhìn đường phố từ cái bàn của mình.

Đôi mắt anh ta dừng lại trên một cỗ xe tiến vào con đường, đang chờ cho một số người đi bộ vượt qua.

Một cô gái đang điều khiển nó.

Anh ta không thể nhìn thấy bất cứ ai khác trên cỗ xe không che đậy.

Cô ấy đi một mình.

Anh không thấy bất kỳ loại vũ khí nào trên người cô ấy.

Suy nghĩ đầu tiên của anh đây là một cô gái làng quê.

Khi người lính nghĩ vậy, anh nghiêng đầu như để tự mình phán đoán lần thứ hai.

Người dân từ các làng lân cận đến đây không phải là chuyện hiếm.

Tuy nhiên, một cô gái đi một mình hoàn toàn là một vấn đề khác.

Khu vực xung quanh E-Rantel không thiếu những kẻ cướp và quái vật.

Nhờ những nỗ lực của đội mạo hiểm giả huyền thoại 'Darkness', hầu hết những con quái vật nguy hiểm và kẻ cướp đã bị xóa sổ.

Nhưng 'hầu hết' không có nghĩa là 'tất cả', vẫn còn có những con thú bình thường như sói và những con thú khác phải coi chừng.

Không chỉ riêng E-Rantel, các thành phố khác cũng vậy.

Và nghĩ lại thì cô gái này có thể đi lại một mình sao?

Trong khi suy nghĩ rằng cô có thể chỉ chạy nhanh hơn những tên cướp, anh ta không cảm nhận được bất kỳ căng thẳng hay lo lắng nào từ cô ấy.

Như thể cô biết cuộc hành trình là an toàn.

Cô ấy là loại phụ nữ nào thế?

Người lính chuyển ánh nhìn nghi ngờ của mình vào con ngựa của cô, và khi đó anh ta phải nhìn lại lần nữa.

Con ngựa thật đặc biệt, không phải là thứ mà một cô gái làng quê sẽ có thể có được.

Trạng thái và lớp áo giáp của nó giống như một con ngựa chiến.

Ngựa chiến vô cùng quý giá.

Đối với người bình thường thì có tiền cũng không mua nổi.

Không kể đến mấy con thú cưỡi quái dị như Wyvern và Griffin, ngựa chiến là một trong những thú cưỡi mạnh mẽ nhất hiện nay.

Để có một con ngựa chiến phải có tiền và các mối quan hệ, và một cô gái ở làng quê đương nhiên không có những mối quan hệ đó.

Cũng có thể là cô đã đánh cắp ngựa từ chủ sở hữu ban đầu của nó, nhưng bất kỳ ai đánh cắp một thứ có giá trị như vậy sẽ bị truy nã và trở thành mục tiêu trừng phạt.

Đây là lý do tại sao bọn cướp không ăn cắp ngựa hoặc tấn công những người lính cưỡi.

Nói ngắn gọn, sau khi xem xét tất cả các bằng chứng có thể trông thấy, khả năng cô ấy thực sự là một cô gái làng quê đơn thuần rất là thấp.

Vậy sinh vật đang ra vẻ như một cô thôn nữ đó là gì?

Điều quan trọng là cô ta đi một mình.

Điều đó có nghĩa là cô rất tự tin vào khả năng của mình, và vì bộ trang phục thôn nữ kia nên có rất nhiều trường hợp có thể xảy ra.

Với ý nghĩ đó, có khả năng rằng cô là một Magic Caster, vì trang bị và sức mạnh của họ hiếm khi ăn khớp với vẻ bề ngoài.

Đó là một câu trả lời có thể chấp nhận được.

Nếu đưa ra lý do, đó là vì những Magic Caster, hoặc mạo hiểm giả nói chung, khá giàu có và có nhiều mối quan hệ, nghĩa là sẽ dễ dàng có được một con ngựa chiến.

"Đó là một Magic Caster sao?"

Đồng đội bên cạnh anh ta cũng trải qua quá trình suy nghĩ tương tự.

"Có thể."

Người lính chau mày trả lời.

Magic Caster là những người rất khó để kiểm tra kỹ càng.

Để bắt đầu, vũ khí chính của họ, ma thuật, thứ không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Có nghĩa là không thể nhìn thấy họ được trang bị những thứ gì.

Thứ hai, một vài thứ nguy hiểm được họ sử dụng như một phần của ma thuật và tìm ra nó rất khó.

Thứ ba, Magic Caster thường có rất nhiều hành lý, vì vậy việc kiểm tra tất cả chúng sẽ rất phiền hà.

Thật tình mà nói, anh ghét quan hệ với họ.

Dù vậy, họ vẫn thuê một người đàn ông từ Hiệp Hội Pháp Sư – sau khi nộp một khoản lệ phí phù hợp, tất nhiên – để giúp đỡ họ.

Tuy nhiên...

"Chúng ta có phải đưa gã đó ra đây không?

Tôi không muốn chút nào."

"Không thể khác được.

Nếu có chuyện xảy ra, chúng ta sẽ là những con lừa."

"Sẽ hay hơn nếu cô ấy ăn mặc như một Magic Caster ngay từ đầu."

"Mang theo một cây gậy kỳ lạ, mặc một chiếc áo choàng kỳ quặc?"

"Phải.

Ít nhất cậu sẽ biết cô ấy là một Magic Caster.

Sau đó, chúng ta buộc cô ấy vào Hiệp Hội Pháp Sư và để cho cô ấy mang con dấu xác nhận bắt buộc của Công Hội Mạo Hiểm Giả."

Hai người lính đứng dậy cùng lúc, cười với nhau.

Điều này là để chào đón cô gái có thể là một Magic Caster.

Dưới con mắt tò mò của những người lính, cỗ xe lăn đến cửa và dừng lại.

Cô gái xuống xe.

Trán của cô ướt mồ hôi, như thể đã quen việc di chuyển dưới ánh mặt trời.

Tay áo cô dài, có lẽ để tránh khỏi bị cháy nắng.

Quần áo của cô dường như không đắt đỏ hay sang trọng.

Dù nhìn đến thế nào, cô ấy chỉ là một cô gái làng quê đơn thuần.

Nhưng không thể đánh giá một cuốn sách bằng bìa của nó.

Cô có thể đang che giấu điều gì đó.

Công việc của họ là tìm ra đó là gì.

Những người lính thận trọng tiếp cận cô gái.

Họ nói chuyện với cô bằng giọng ân cần và nhẹ nhàng.

Đoạn nào đó như, "Chúng tôi không muốn hù doạ cô, vì vậy cứ bình tĩnh và thư giãn."

"Vâng.

Không sao đâu."

Những người lính hộ tống cô gái vào trạm kiểm soát.

Để bảo vệ chống lại việc sử dụng ma thuật [Mê hoặc], hai người lính khác theo sau cách vài mét.

Những người khác nhìn cô một cách cẩn thận, cảnh giác với bất kỳ chuyển động đáng ngờ nào.

Cô gái nghiêng đầu nhiều lần, như thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

"...

Chuyện gì vậy?"

"Ơ?

À, không, không có gì cả."

Một người có thể nhận thấy sự thay đổi trong không khí không thể nào là bình thường.

Đám lính canh đã đưa cô vào trạm kiểm soát với ý nghĩ đó.

"Rồi cô có thể ngồi xuống đó?"

"Vâng."

Cô gái ngồi lên một chiếc ghế được chuẩn bị trong một lô cốt nhỏ.

"Hãy bắt đầu với tên và gốc gác của cô."

"Vâng.

Tên tôi là Enri Emmot.

Tôi đến từ Làng Carne, gần Rừng Đại Ngàn Tove."

Những người lính nhìn nhau, và một trong số họ bước ra khỏi lô cốt.

Anh ta đi kiểm tra sổ đăng ký xem hồ sơ có phù hợp không.

Để quản lý dân cư, Vương Quốc giữ hồ sơ của họ dưới hình thức sổ đăng ký.

Cái đáng nói là, sổ đăng ký khá sơ sài, và các chi tiết liên quan đến sinh tử cập nhật rất chậm.

Nếu phải đánh giá thì chỉ một câu "Là một đống rác".

Kết quả là, dựa quá nhiều vào sổ đăng ký là một ý tưởng tồi, nhưng ngay cả như vậy, họ vẫn phải sử dụng nó.

Sổ này rất lộn xộn, nó có rất nhiều mục, vì vậy việc tìm kiếm sẽ mất một thời gian dài.

Những người lính hiểu rõ điều này, và quyết định thử một cái gì khác trong khi chờ đợi.

"Rồi, điểm thu thuế, có thể cho tôi xem giấy phép của cô?"

Tất cả những người sử dụng đường bộ của Vương Quốc sẽ phải đóng thuế – một thứ giống như phí đi lại.

Tuy nhiên, thu người dân số tiền này sẽ khiến cho giao thương phải dừng lại, và kết quả là mỗi làng được cấp giấy phép đi lại để họ có thể vào thành phố miễn phí.

Tất nhiên, mỗi lãnh địa sẽ có quy định khác nhau đối với chuyện này.

"Ừmmm, để tôi xem...

ở đây."

Người lính ngăn Enri mở túi xách của mình để tìm kiếm nó.

"À, chúng tôi sẽ làm điều đó.

Cô có thể đưa cho chúng tôi túi xách của cô không?"

Enri đưa mà không hề phản đối.

Những người lính cẩn thận tìm kiếm bên trong, và tìm thấy một cuộn giấy da.

Họ trải ra trên bàn để mọi người có thể nhìn thấy.

Mặc dù tỷ lệ biết chữ giữa những người dân ở Vương Quốc là rất thấp, nhưng có quy định rằng mỗi người lính đóng tại trạm kiểm soát phải biết đọc và viết.

Hay đúng hơn, họ ở đây chính là vì họ biết chữ.

"Tôi hiểu.

Vâng, có vẻ ổn.

Đây chắc chắn là giấy phép cấp cho Làng Carne.

Tôi xác nhận điều này."

Người lính cuộn tờ giấy da lại và cho vào túi.

"Tiếp theo, nêu rõ lý do tại sao cô lại đến E-Rantel."

"Vâng.

Thứ nhất, tôi ở đây để bán dược liệu mà chúng tôi đã hái."

Những người lính nhìn vào cỗ xe, mấy cái bình đựng hiện đang được kiểm tra.

"Và các loại thảo dược cô bán là gì?"

"Bốn bình đựng Nyukuri, bốn bình đựng Ajina và sáu bình đựng Enkaishi."

"Cô vừa nói sáu bình đựng Enkaishi?"

"Đúng thế."

Enri rất tự hào về điều này, và nó thể hiện trên khuôn mặt của cô.

Người lính hiểu tại sao.

Nói chung, khi trông coi một trạm kiểm soát, ít nhiều cũng phải có kiến thức về các loại thảo dược.

Enkaishi chỉ nở trong một thời gian rất ngắn và chỉ có thể được hái trong suốt quãng thời gian đó, nhưng nó là một thành phần quan trọng trong những lọ thuốc chữa trị.

Nhu cầu là rất lớn, và do đó giá cả luôn khá cao.

Nếu cô ấy có sáu bình như cô nói, điều đó có nghĩa rằng cô ấy sẽ có rất nhiều tiền khi bán chúng đi.

"Thế cô định bày bán nó ở chỗ nào?"

"Tôi định bán chúng tại nơi cư trú cũ của bà Bareare."

"Bareare?

Ý cô nghĩa là dược sĩ Lizzie Bareare?"

Mặc dù không còn sống ở đó nữa, bà ấy đã từng là người quan trọng nhất trong kinh doanh dược phẩm ở E-Rantel.

Nếu cô ấy được bán thảo dược ở chỗ của Lizzie, điều đó có nghĩa là Lizzie tin cậy cô rất nhiều.

Thế thì không cần phải hỏi sâu hơn nữa, những người lính nghĩ.

Sự thật là mặc dù công việc của họ là ngăn chặn những thứ nguy hiểm xâm nhập vào thành phố, nhưng khi hàng hóa đi qua cổng, họ không còn trách nhiệm nữa.

Người lính gật đầu với một tiếng lầm bầm, và quan sát biểu hiện của Enri.

Đến nay, cuộc trò chuyện của họ không có mối nghi ngờ nào, và anh ta không cảm thấy rằng cô ấy đã nói dối.

Có nghĩa là sau khi việc kiểm tra hàng hóa hoàn tất, công việc của anh sẽ kết thúc.

Cùng lúc này, người lính vừa trở lại gật đầu.

Xác nhận rằng có một cô gái gọi là Enri được ghi vào sổ đăng ký.

Tuy nhiên, hồ sơ chỉ đơn giản nói rằng có một cô gái tên là Enri sinh tại Làng Carne.

Không có gì đảm bảo rằng người ở phía trước họ là Enri thật, cũng không có bằng chứng về lối sống của Enri.

Có lẽ trong những chuyến đi của mình, cô đã kiếm được một số ma thuật mạnh mẽ, hoặc là cô đã chết trong cuộc hành trình của mình và một vài tên tội phạm đã sử dụng tên của cô.

Do đó, một đợt kiểm tra cuối cùng là cần thiết.

"Hiểu.

Rồi, gọi người đó vào đây."

Người lính gật đầu, và rời khỏi lô cốt.

"Sau đây, chúng tôi sẽ kiểm tra cơ thể cô.

Cái đó được không?"

"Ơ?"

Khuôn mặt Enri hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Người lính vội vã hoàn tất lời nói của mình.

"Và, sẽ không còn bất kỳ câu hỏi nào khác nữa.

Tôi xin lỗi, đây là quy tắc.

Và chúng tôi sẽ không làm bất cứ điều gì kỳ lạ đối với cô, vì vậy đừng lo lắng."

"...

Tôi hiểu."

Thấy Enri đồng ý, người lính thở dài nhẹ nhõm.

Anh không muốn chọc giận người có thể là một Magic Caster.

Người lính rời đi trở lại một lần nữa, lần này với một người đàn ông theo sau.

Người đàn ông này là một Magic Caster.

Mũi nhô ra như cái mỏ của một con đại bàng, trong khi khuôn mặt gầy gò của ông ta tái xám và xanh xao.

Cơ thể ông ta được quấn trong một chiếc áo choàng màu đen trông rất nóng.

Mồ hôi vã ra như tắm, và bàn tay giống như móng vuốt nắm chặt cán cong của cây gậy phép.

Nếu người lính bảo, ông ta có thể cởi bỏ chiếc áo choàng nếu nó quá nóng, nhưng cá nhân các Magic Caster rất thích phong cách đó, và kiên quyết từ chối thay đổi quần áo của mình.

Như thế, khi người Magic Caster bước vào phòng, nhiệt độ dường như tăng lên vài độ.

"Vậy đó là cô gái này à?"

Người Magic Caster nói một cách bình tĩnh, người lính hộ tống ông ta ngạc nhiên, như thường lệ.

Mặc dù có vẻ là một người ở độ tuổi hai mươi, giọng nói cực kỳ khàn của ông ta làm không thể xác định được ông ta bao nhiêu tuổi.

Có phải vẻ ngoài của ông ta trẻ bất thường, hay tiếng nói của ông ta khàn bất thường?

"Đó là..."

Enri đưa một cái nhìn ngạc nhiên vào người Magic Caster thế chỗ người lính.

Trong tim mình, người lính nghĩ rằng cô ngạc nhiên là không thể tránh khỏi.

Anh cũng đã hoảng sợ khi lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông đó.

"Đây là một Magic Caster từ Hiệp Hội Pháp Sư.

Ông ấy sẽ thực hiện một kiểm tra đơn giản, nên xin vui lòng ngồi yên."

Người lính ra hiệu cho Enri ngồi yên, và sau đó gật đầu với Magic Caster.

"Tôi sẽ nhường lại việc này cho ông?"

"Dĩ nhiên."

Người Magic Caster tiến một bước về phía Enri, và sau đó đọc thần chú.

"Detect Magic."

Sau đó, người Magic Caster nheo mắt lại, giống như một con thú đang đánh giá kích thước con mồi.

Tuy nhiên, Enri vẫn bình tĩnh khi đối mặt với cái nhìn kỳ lạ này.

Thấy vậy, tất cả những người lính đều nghĩ là "Hèn gì".

Một người có thể giữ bình tĩnh dưới một cái nhìn dữ dội như vậy không thể là một cô gái làng quê.

Ít nhất, nếu cô không có kinh nghiệm chạm trán với quái vật hoặc những kẻ muốn giết mình, không thể nào cô có thể chịu được áp lực đó.

Trong tâm trí của người lính, cái đó chỉ củng cố thêm cho những nghi ngờ của mình.

"Đừng cố gắng đánh lừa đôi mắt của ta.

Cô đang giấu giếm một món đồ ma thuật.

Thứ trên thắt lưng của cô."

Enri nghe thấy, và nhìn thắt lưng của mình trong sự ngạc nhiên, lần đầu tiên từ khi đến đây.

Những người lính liền thủ thế.

Họ hiểu vũ khí như kiếm, nhưng đồ vật ma thuật là một bí ẩn đối với họ.

"Ý ông là cái này?"

Enri giơ ra một cái tù và nhỏ từ quần áo của cô, nhỏ đến nổi cả hai tay của cô có thể giấu nó.

Những người lính không thể quan sát nó.

"...

Đó có phải là một món đồ ma thuật?"

"Đúng thế.

Mấy người đã bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của cô ta.

Thứ đó được thấm đẫm ma thuật mạnh mẽ."

Những người lính không nói nên lời.

Nếu đây là một món đồ mà Magic Caster xem là mạnh mẽ, thế thì nó mạnh đến thế nào?

Như những người lính đã cho rằng cô gái này phải ăn mặc giản dị vì một lý do nào đó, họ không thể không cảm thấy cơn ớn lạnh xuyên qua ngực.

"A, đây là-"

"Không cần phải xin lỗi.

Ma thuật của ta sẽ thấy xuyên qua nó."

Ra lệnh Enri im lặng, ông đọc một thần chú khác.

"Appraise Magic Item- ôôôôôôôô!"

Trong vài giây, nét mặt vị Magic Caster đã thay đổi vài lần.

Từ sốc, lo ngại, khiếp sợ, và rồi bối rối.

"Cái gì, cái gì, cái gì thế này?

Giống như một biển sức mạnh không có bờ bến...

Không thể nào!

Cái quái quỉ gì thế này?!"

Khuôn mặt của Magic Caster đỏ lên, và lốm đốm những hạt nước bọt bay ra từ bên trong miệng của ông ta.

"Cô, cô, cô là loại ác quỷ nào!

Đừng có cố đánh lừa ta!"

Điệu bộ thay đổi của người Magic Caster khiến những người lính bất ngờ, và Enri cũng không ngoại lệ khi mắt cô mở to.

"Không, tôi chỉ, tôi chỉ là một người bình thường!

Một cô gái làng quê!

Thật đấy!"

"Một cô gái làng quê?

Cô, sao cô dám nói dối?

Thế, làm sao cô có thể có được một món đồ ma thuật như thế này?

Nếu cô thực sự là một cô thôn nữ bình thường, làm thế nào cô có thể kiếm được một cái như thế?!"

"Ơ?

Đây, đây là một món quà từ người đã cứu ngôi làng của chúng tôi, Ainz Ooal Gown-sama-"

"Lại nói dối nữa!

Hẳn là một linh mục từ Pháp Quốc đã đưa nó cho cô!"

"Ơ?

Pháp Quốc là sao?"

"Mọi người!

Tập hợp!

Cô gái này quá đáng ngờ!"

Mặc dù những người lính không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cho đến hôm nay, họ chưa bao giờ nhìn thấy người Magic Caster sợ hãi đến thế này trước đây.

Nên nếu chuyện này là một trường hợp khẩn cấp, họ nên bỏ những việc đang làm và đáp lại lời triệu tập.

"Vào trong!

Vào trong!"

Đáp lại tiếng hét của người lính, một số người dừng việc kiểm tra hàng hóa của họ lại và bước vào phòng.

"Ai đã đưa cho cô món đồ này?

Làm thế nào cô có được nó?

Cô không thể là một cô thôn nữ bình thường!"

"Không, cái này thực sự được Gown-sama đưa cho tôi!

Làm ơn, ông phải tin tôi!"

Hai trong số những người lính nhìn nhau.

Tất cả bọn họ, cũng như người Magic Caster được phân đến, đều tin rằng Enri là một Magic Caster.

Tuy nhiên, dựa vào phản ứng lo lắng thay đổi đột ngột của Enri, họ không thể không nghĩ rằng cô ấy là một cô gái bình thường.

"Cái gì, cái đó có gì khác biệt?

Nói cho tôi biết tại sao ông nghĩ rằng cô ấy đáng nghi!"

"Hừ!

Khởi đầu, cái tù và này có thể triệu tập một nhóm Goblin – mặc dù tôi không chắc chắn nó có thể gọi lên bao nhiêu, nhưng nó có thể làm một điều như vậy."

Những người lính cau mày.

Sẽ rắc rối nếu một thứ như thế được sử dụng trên đường phố.

Tuy nhiên, có quá tệ không?

Một vài người, mạo hiểm giả chẳng hạn, sở hữu một lượng lớn các đồ vật ma thuật.

Chỉ vì một thứ có thể triệu hồi Goblin chẳng phải là hơi quá bất thường sao.

"Và lời khai của cái gọi là cô gái làng quê này là đầy rẫy mâu thuẫn.

Vật đó trị giá vài ngàn đồng vàng; tại sao người ta lại dám đưa nó cho một cô gái làng quê?"

"Vài ngàn?!"

"Vài ngàn?!"

Số tiền không thể tin nổi này đã thu hút những tiếng kêu hoài nghi từ những người lính, và ngay cả chính Enri.

Vài ngàn đồng vàng là một khoản tiền không người bình thường nào có thể kiếm được trong toàn bộ cuộc đời họ.

Thật khó để tin rằng một món đồ tưởng chừng đơn giản như thế lại có thể có giá trị nhiều đến vậy.

"Đúng thế.

Không ai sẽ đưa món đồ đó mà không có một lý do chính đáng, chứ đừng nói đến một cô gái bình thường!

Tôi có thể chấp nhận nếu cô ấy là một mạo hiểm giả hàng đầu hoặc Magic Caster.

Nhưng cô nói cô chỉ là một cô gái làng quê!

Thật quá là đáng ngờ!"

Nhiều người lính hiểu.

Những người đặc biệt có xu hướng thu thập các món đồ đặc biệt cho bản thân.

Trong quá khứ, cả những người vĩ đại của bên tốt và xấu đều biết đến việc giành lấy các trang bị mạnh mẽ.

Đó là số phận của họ, và là không thể tránh khỏi.

"Không, thực đấy, tôi chỉ là một cô gái làng quê..."

"Và, ta chưa bao giờ nghe nói về bất kỳ từ nào về Ainz Ooal Gown.

Ít nhất, hắn không phải là một phần của Hiệp Hội chúng ta, ta cũng chẳng bao giờ nghe nói về một mạo hiểm giả nào có cái tên đó."

"Warrior-Captain biết Gown-sama!"

"Warrior-Captain của Vương quốc, Gazef Stronoff-dono? ...

Cô đang thốt lên những nói vô nghĩa.

Làm sao một cô gái ở làng quê biết được những điều như vậy?"

"Bởi vì ông ấy đã đến làng của chúng tôi!

Đúng rồi!

Cứ hỏi ông ấy là ông sẽ biết!"

Không thể nào giao tiếp với Warrior-Captain, người sống tại Thủ đô Hoàng gia, từ E-Rantel.

Thêm nữa, nếu cô ấy thực sự là một cô gái làng quê thông thường, không chắc rằng cô sẽ ở lại trong bộ nhớ của Warrior-Captain, do đó chứng minh danh tính của cô sẽ khó khăn.

"Vậy chúng ta phải làm sao?"

"Bây giờ tạm giữ cô ta, sau đó điều tra thêm.

Làm cho cô ta thấy rằng không thể che giấu món đồ đó, và đang lên kế hoạch để đem nó vào thành phố một cách công khai, cô ta có thể không phải là gián điệp hay kẻ khủng bố, nhưng điều đó là không đảm bảo."

Enri nhìn quanh trong hoảng loạn.

Cô trông giống như một cô thôn nữ bình thường.

Nếu đây là diễn kịch, cô hẳn phải là một diễn viên rất giỏi.

Đột nhiên, một trong những người lính canh chừng vòng ngoài kêu lên trong ngạc nhiên.

Cùng lúc đó, một giọng nói Enri không hoàn toàn nhớ vang lên.

"Tôi muốn vào thành phố, nhưng... chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Khi họ quay về phía giọng nói, họ nhìn thấy một người đàn ông mặc bộ áo giáp màu đen tuyền.

"Ôôôô!"

Các binh lính và người Magic Caster kêu lên ngạc nhiên.

Tất cả mọi người trong E-Rantel đều biết người đàn ông mặc áo giáp ấy.

Thẻ adamantite đong đưa trước ngực cũng là bằng chứng thuyết phục về danh tính của anh ta.

Một huyền thoại sống, một người đàn ông có thể làm những điều không thể, một chiến binh tối thượng.

Momon của 'Darkness'.

"L-là Momon-sama!

Xin nhận lời xin lỗi chân thành nhất của tôi!"

"Bây giờ, chuyện gì đang xảy ra ở đây... hửm?

Cô gái này là..."

"Vâng!

Bởi vì cô gái này, chúng tôi đã mất chút thời gian để kiểm tra cô ấy.

Tôi xin lỗi vì sự bất tiện mà chúng tôi đã gây ra Momon-sa-"

"-Enri, đúng không?

Enri Emmot?"

Không khí trong căn phòng dường như đông cứng.

Tại sao một mạo hiểm giả huyền thoại lại biết tên một cô gái làng quê?

"Cái đó, ngài là... a, đúng rồi.

Lúc, lúc đó, ngài là người mạo hiểm giả đến cùng với Enfi.

Mặc dù tôi không nghĩ rằng mình đã nói chuyện với ngài... ngài đã biết tên của tôi từ Nfirea sao?"

Momon đặt tay lên cằm, như thể đang nghĩ ngợi gì đó.

Sau đó, anh ra hiệu cho người Magic Caster và họ rời khỏi lô cốt.

Mặc dù những người lính muốn đi theo, họ không thể để Enri một mình.

Chỉ có người Magic Caster, bây giờ đã bình tĩnh lại, trở lại căn phòng.

"Để cô ấy đi.

Người đàn ông tuyệt vời đó, ngài 'Black' Momon, đã làm chứng cho cô với thân phận một mạo hiểm giả cấp adamantite của mình.

Tôi nghĩ rằng không còn việc gì giữ cô ấy ở đây nữa.

Mọi người nghĩ sao?"

"Đó là một quyết định rõ ràng... nhưng, có thực sự ổn không?"

"Mọi người nghi ngờ ngài ấy sao?"

"T-Tất nhiên là không!

Tôi hiểu rồi.

Chúng tôi sẽ chấp nhận chuyến đi của cô.

Enri Emmot của Làng Carne, cô được phép vào thành phố.

Cô có thể đi."

"À, vâng.

Cảm ơn rất nhiều."

Sau khi cúi chào một cách nhanh chóng với họ, Enri rời khỏi lô cốt.

Khi bóng cô ấy khuất vào khoảng không, người lính quay sang người Magic Caster.

"Thế còn về Momon-sama?"

"Ngài ấy đã đi trước rồi."

"Thế... mối quan hệ của ngài anh hùng với cô gái làng quê kia?"

"Làm sao tôi biết.

Momon-dono nói với tôi những gì tôi đã nói với anh, ngài ấy làm chứng cho cô ấy và yêu cầu chúng ta để cho cô ấy đi."

"Thế một câu hỏi khác.

Cô gái Enri Emmot đó.

Ông có thực sự nghĩ rằng cô ấy chỉ là một cô gái làng quê không?"

"Chắc chắn là không.

Không thể nào mà cô ta có thể là một cô thôn nữ bình thường, nếu không tại sao một anh hùng vĩ đại như ngài ấy lại giúp cô ấy?

Và không phải một sự trùng hợp khi cô ấy đang mang món đồ đó...

Có thể nó có liên hệ với Pháp Quốc?"

"Còn gã Ainz gì đó.

Nếu hắn ta đến từ Pháp Quốc, không phải chúng ta nên nói cho phía trên biết sao?"

"Thẳng thắn mà nói, tôi không biết.

Dù sao, Momon-dono đã làm chứng cho cô ấy.

Nếu chúng ta để cho những người phía trên biết... chà, anh chỉ làm công việc của mình, nhưng anh có thực sự muốn gây khó khăn Momon-dono không?"

Người lính nhăn mặt.

Chiến công của 'Dark hero' Momon trong nghĩa trang của E-Rantel là một chủ đề trò chuyện phổ biến khi các binh lính tụ tập.

Không ai có máu không nóng lên sau khi nghe truyền thuyết về cách một người anh hùng tiêu diệt hàng chục ngàn Undead.

Ngay cả những người chỉ đơn giản là theo dõi từ xa vẫn có thể cảm thấy áp lực áp đảo từ kiếm thuật của người anh hùng đó.

Người có thể làm cho một con thú huyền ảo hùng mạnh cúi đầu trước mình và xung phong đảm nhận việc làm tăng sĩ khí của binh lính.

Cũng như phụ nữ sẽ yêu những người đàn ông mạnh mẽ, nhiều đàn ông cũng hâm mộ của 'Dark Hero' Momon, và có thể nói rằng hầu hết các lực lượng vũ trang của E-Rantel này là fan của ngài ấy.

Người lính này là một trong số họ.

Là một fan hâm mộ của Momon, chỉ cần được vỗ nhẹ vào vai thần tượng của mình là đủ để anh ta tự hào khoe khoang cho tất cả mọi người anh ta gặp.

Như vậy, anh không có ý định làm phiền lòng người mà anh tôn thờ.

"Được rồi.

Chà, vì Momon-sama đã làm chứng cho cô ấy, tôi đoán là nó sẽ ổn thôi."

"Tôi cũng nghĩ thế.

Nếu chúng ta đối xử tệ với một người bạn của Momon-dono, tôi nghĩ sẽ chẳng hay ho lắm.

Tôi đoán cái chúng ta có thể làm là tránh lung lay con thuyền.

Bây giờ thì...

Tôi đoán mình sẽ quay về đợi."

"Được.

Tôi cũng sẽ trở lại nhiệm vụ của mình."

♦ ♦ ♦

Enri lái cỗ xe bỏ lại sau lưng cổng thành của E-Rantel, tự hỏi chuyện gì vừa xảy ra.

Người đàn ông trong bộ giáp màu đen tuyền – người mạo hiểm giả đã đi cùng Nfirea đến Làng Carne để hái thảo dược – đã giúp cô thoát khỏi cảnh hiểm nghèo.

Đúng ra, cô nên ngay lập tức đến cảm ơn, nhưng tiếc là cô đã bị mất dấu của ngài ấy ngay khi tiến vào thành phố.

"Nếu cảm ơn ngài ấy vào lần gặp sau... ngài ấy sẽ tha thứ cho mình chứ?"

Mặc dù cô nghĩ rằng mình ngay lập tức nên bắt đầu tìm kiếm ngài ấy ngay khi có thời gian, còn có lí do không thể làm thế.

Về lý do hiện tại cô đang lo lắng.

Cô nắm chặt quần áo của mình, cảm giác đối với chiếc tù và bên trong xua tan lo lắng của cô.

Tù và Goblin gì đó.

"Cái...

Cái này trị giá vài ngàn đồng vàng?

Không thể nào.

Xin làm ơn hãy cho tôi biết đó là không phải sự thật..."

Mồ hôi của Enri chảy ròng ròng.

Chiếc tù và đã được trao cho cô rất tình cờ mà cô đã không ngờ tới giá trị của nó.

Không, Nfirea đã nói đó là một đồ vật ma thuật cao cấp... nhưng số tiền là ngoài sức tưởng tượng của cô.

"Mình sử dụng món đồ này liệu có ổn không?

Nó sẽ không sao chứ?"

Nếu cô bị bảo trả lại cái mà cô đã sử dụng, cô nên làm gì đây?

"Mình sẽ cần vài ngàn bình đựng thảo dược...

Mình không đủ khả năng dù suốt cuộc đời hái thảo dược..."

Ngoài ra, cô đã có một món đồ trị giá hàng ngàn đồng vàng.

"Và Gown-sama là một người có thể đưa mấy món đồ như thế này dễ dàng như vậy?!

Hoặc có lẽ, ngài ấy không biết giá trị của nó... không thể nào, không thể nào mà một người như ngài ấy lại không biết... nhưng, nếu ngài ấy không biết..."

Dạ dày Enri quặn đau.

Cô nhìn xung quanh trong nỗi nghi ngờ.

Không có nhiều người xung quanh, nhưng vẫn nhiều hơn Làng Carne.

Có ai muốn ăn cắp cái tù và không?

Ý tưởng khó chịu như vậy nổi lên trong trái tim Enri.

"Mình sẽ không mang nó ra.

Có rất nhiều tội phạm ở đây, phải không?

Sẽ thế nào nếu chiếc tù và bị đánh cắp... nếu cái tù và được thổi lên và Goblin xuất hiện sẽ gây rắc rối, không phải là mình sẽ thành tội phạm sao?"

Cũng như những giọt mồ hôi lạnh dính quanh Enri, một người hạ xuống trên ghế lái bên cạnh cô.

Cách cô ấy hạ cánh như một chiếc lông vũ trong sự thách thức của trọng lực hẳn phải do ma thuật.

Ai-

Sự ngạc nhiên khi nhìn thấy người mới xuất hiện nhạt đi, thay bằng một ngạc nhiên lớn hơn đang chờ đợi cô.

Cô ấy là một người đẹp với mái tóc đuôi quạ cùng khuôn mặt có thể khởi động một ngàn con tàu.

Cô là người đã cùng người mạo hiểm giả giáp đen đến làng của cô.

Đôi mắt lạnh như băng của cô giống như viên mã não khi chúng quay sang Enri.

"Sinh vật thấp kém (ruồi trâu) kia.

Momon-san muốn tôi hỏi cô một vài câu-"

"Rất đẹp..."

"Nịnh nọt sẽ chẳng-"

"Đẹp như Lupusregina..."

Khi nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt nhìn cô ấy, Enri ngay lập tức hối hận về những điều ngu ngốc mình vừa nói.

Cô ấy thậm chí có lẽ không biết Lupusregina.

Tuy nhiên, chẳng có ai khác có thể gần với hình ảnh trước mặt cô.

"Làm sao đây, mình đã chọc giận cô ấy...

à, cái đó rất rõ ràng, nhưng..."

"Về điều đó, Lupusregina là một người rất xinh đẹp trong ngôi làng của tôi"

"-Cảm ơn."

"Ơ?!"

Đôi mắt cô đanh lại, và cũng như giọng nói của cô, và thậm chí cả lông mày của cô cũng căng ra.

Nhưng lời cảm ơn cô nói rất chân thật.

"...

Haaaa.

Momon-sa-san có một số điều cần hỏi cô, đó là lý do tại sao tôi đến.

Đừng lãng phí thời gian.

Tại sao cô lại ở đây?"

Enri không có nghĩa vụ phải trả lời.

Tuy nhiên, đây là đồng đội của người đã giúp đỡ cô.

Nếu ngài ấy muốn biết, thế thì cô nên trả lời.

"Cái đó, trước tiên, tôi có thể nhờ cô một việc không?

Momon-san đã giúp đỡ tôi lúc nãy, và tôi rất, rất biết ơn.

Hãy nói với ngài ấy điều đó."

"Tôi sẽ làm như vậy.

Vậy, tại sao cô lại ở đây?"

"À, vâng, tôi, tôi ở đây, bởi vì có rất nhiều thứ cần phải làm, ví dụ, bán thảo dược."

Người phụ nữ gật cằm ra hiệu với cô, bảo rằng Enri nên tiếp tục.

"Sau đó, tôi sẽ đi đến đền thờ, để xem có ai muốn chuyển đến làng chúng tôi sống không.

Và sau đó tôi cần phải đi đến Công Hội Mạo Hiểm Giả để nói một vài chuyện.

Và tôi cần phải mua một số thứ chúng tôi không thể có được trong làng, như vũ khí.

Vài chuyện như thế..."

"Tôi hiểu.

Tôi hiểu những gì cô đã nói.

Tôi sẽ chuyển lời cho Momon-san."

Với một cử động duyên dáng nhẹ nhàng giống như không chịu ảnh hưởng của trọng lực, người phụ nữ bước xuống khỏi cỗ xe, và bỏ đi mà không nhìn lại.

Ấn tượng của Enri về cô là giống như cơn bão lạnh giá xé toạc mọi người.

"Một phụ nữ tuyệt vời... cảm giác như cô ấy mạnh hơn Brita-san gấp mười lần..."

Không có cô gái nào trong làng như cô ấy.

Nabe có lẽ đã trở thành một mạo hiểm giả vì tính cách như thế.

Điều đó thậm chí khiến cô cảm thấy còn khó khăn hơn về chuyến thăm tới Công Hội Mạo Hiểm Giả.

"Aaaaa, ôi không!"

Nabe là một mạo hiểm giả mạnh mẽ, nhưng Enri chỉ nhận ra sau khi cô đã biến mất.

Ngoài ra, cô còn là đồng đội của người đã chinh phục Hiền Vương Rừng Rậm.

Cô ấy có thể nói với Enri về chuyện gì đang xảy ra trong rừng.

"Tên Khổng Lồ phương Đông và Rắn Quỷ phương Tây, và bất cứ gì về Lăng Mộ Hủy Diệt... nếu mình hỏi cô ấy về tất cả những điều đó.

A~ mình đúng là đồ ngốc, tại sao mình không nghĩ ra điều đó sớm hơn?"

Enri lái cỗ xe của mình qua một cánh cổng trong khi trách cứ bản thân vì sự bất cẩn của chính mình.

♦ ♦ ♦

E-Rantel có thể được tạm chia thành ba khu vực, ngăn cách bởi các bức tường của thành phố.

Khu trung tâm là nơi người dân sinh sống.

Nó cũng là nơi có thể tìm thấy Công Hội Mạo Hiểm Giả.

Lý tưởng nhất, an toàn nhất là bán thảo dược ở Hội Dược Sĩ.

Tuy nhiên, để tham gia đòi hỏi rất nhiều thủ tục giấy tờ phiền hà, vì vậy cô đã chọn đi đến Công Hội Mạo Hiểm Giả thay vì sử dụng nó như một chỗ trung gian.

Cô xem xét việc đưa ra cái tên Lizzie để giúp cho việc này, nhưng Enri cảm thấy xấu hổ khi sử dụng tên người bà của bạn thân nhất, và cân nhắc lại.

Kế hoạch đến Công Hội Mạo Hiểm Giả là ý tưởng của Nfirea.

Nếu Nfirea đi cùng, họ sẽ không cần phải nhờ đến Hội và cậu có thể bán trực tiếp tất cả mọi thứ.

Một cô gái làng quê như Enri làm việc này một mình sẽ để lại lòng thương xót cho các thành viên sắc sảo của Hội Dược Sĩ.

Enri hướng xuống con đường mà Nfirea và Brita đã nói với cô.

Mặc dù trước đó cô đã đi với các Goblin, tất cả họ đều đang chờ bên ngoài thành phố để cho Enri làm xong công việc của mình.

Kể từ khi bước ra khỏi làng, cô nhận ra rằng cô chỉ có một mình, hai tay cô nắm dây cương chặt hơn.

Sự căng thẳng làm vai của Enri căng cứng.

Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm được nữa, cô nhìn mọi hướng xung quanh và đích đến ngay ở phía trước cô.

"Mình đã tìm thấy nó!"

Enri ré lên một tiếng pha lẫn chút niềm vui.

Bây giờ cô đã ở đây, có lẽ cô đã không bị lạc.

Cô đưa dây cương cỗ xe của mình cho các lính gác đứng ở cửa Công Hội Mạo Hiểm Giả, và đẩy cửa.

Bên trong, các chiến binh bọc giáp đầy đủ, thợ săn với cung tên trên lưng, và những Magic Caster huyền bí và siêu phàm đang đi xung quanh.

Một số nhiệt tình trao đổi thông tin về những quái vật gần đó, một số khác nhìn kỹ các tấm giấy da trên bảng thông báo gần đó, và một số ít đang cảm nhận về trang bị vừa mới mua.

Nơi tràn đầy sức nóng và náo nhiệt này khiến Enri đi không vững, một thế giới không ngừng quan sát và căng thẳng.

Đây là thế giới của những mạo hiểm giả.

Miệng Enri há ra khi trông thấy một cảnh tượng sẽ không bao giờ nhìn thấy trong ngôi làng của cô, sau đó vội vã ngậm lại.

Đúng thật là cô đến từ vùng cách xa thành phố, và chẳng có gì ngạc nhiên khi cô bị giật mình bởi không khí của thành phố lớn, nhưng đối với một cô gái ở lứa tuổi cô, nhìn chằm chằm với cái mồm há hốc thật là đáng xấu hổ.

Enri bước đi, lưng thẳng tắp, cố ý kiểm tra cử động của mình để không di chuyển tay và chân cùng một bên hoặc làm điều gì đó sẽ khiến cô thành trò cười.

Tuy nhiên, Enri bắt đầu nghi ngờ việc liệu có bị gì không khi rõ ràng là một cô gái làng quê bên ngoài lại dám đi rất mạnh dạn giữa các mạo hiểm giả cơ bắp.

Tại quầy, cô đã được chào đón bằng nụ cười của nhân viên tiếp tân.

"Chào mừng."

"V-Vâng, tôi đến đây để yêu cầu."

Enri dán mắt vào nhân viên tiếp tân.

Sau đó, hai người họ mỉm cười yếu ớt.

Enri cảm thấy vai cô giãn ra, có lẽ là lần đầu tiên kể từ khi cô đến E-Rantel.

"Rồi, tôi có thể hỏi cô có việc gì với Công Hội Mạo Hiểm Giả?"

"Ừm.

Đầu tiên, tôi muốn yêu cầu một vài trợ giúp với việc bán thảo dược."

"Đã hiểu.

Vậy thảo dược bây giờ ở đâu?"

Enri nói với cô ấy chúng ở trên cỗ xe bên ngoài, và nhân viên tiếp tân quay sang nói chuyện với một người phụ nữ bên cạnh.

"Người định giá sẽ kiểm tra nó bây giờ, xin vui lòng chờ trong Hội cho đến khi anh ta làm xong."

"Vâng.

Còn, một điều... mặc dù chúng tôi chưa muốn đưa ra một yêu cầu ngay lập tức, chúng tôi có thể làm như vậy trong tương lai."

Enri giải thích sơ tình hình cho tiếp tân.

Khuôn mặt tươi cười của người phụ nữ kia ngày càng trở nên nghiêm túc hơn khi cô nghe câu chuyện của Enri.

"Vậy sao...

Tôi chỉ là một nhân viên tiếp tân, và tôi không quyết định mức khó khăn của việc được yêu cầu, nhưng nếu nó liên quan đến Hiền Vương Rừng Rậm, nó có thể là một nhiệm vụ mà chỉ cấp độ adamantite Momon-san mới có thể xử lý.

Tất nhiên, giá của ngài ấy sẽ không hề rẻ."

Enri cảm nhận được một sự thay đổi trong tâm trạng của nhân viên tiếp tân.

Cô ấy dường như hoàn toàn không có động lực, như thể đã quyết định "chẳng có tác dụng dù tôi có nói với cô, thật đau đớn".

Trong khi sống chung với những Goblin, Enri đã dần dần học được cách đọc cảm xúc của người khác.

Điều này là bởi vì Goblin xấu xí và trông khác nhiều so với con người, và cô ấy đã làm việc chăm chỉ để nhận ra và suy ra cảm xúc của họ.

Đó là cách Enri đã trưởng thành.

"Cô ấy chắc phải nghĩ làng sẽ không có nhiều tiền như vậy...

Chà, quần áo của mình, đó là một kết luận hợp lý... và cuối cùng cô ấy ăn mặc rất đẹp."

Enri so sánh ngắn gọn quần áo của cô với những người nhân viên tiếp tân, và kết luận rằng về mảng thời trang, cô đã hoàn toàn thua kém.

"Nhưng quần áo như thế này là quá cồng kềnh để làm việc, và bên cạnh đó chúng quá đắt tiền".

Như vậy, theo Enri, trận chiến này hòa.

"Thế, tôi nghe nói thành phố sẽ cung cấp một khoản trợ cấp..."

"Đúng vậy.

Tuy nhiên, trợ cấp chỉ là một phần của chi phí, và cô hầu như sẽ phải tự trả phần còn lại.

Mạo hiểm giả cấp adamantite rất tốn kém, và thậm chí sau khi trợ cấp họ vẫn sẽ tốn rất nhiều tiền để thuê.

Tất nhiên, cô có thể cung cấp ít tiền cho một yêu cầu, nhưng Công Hội Mạo Hiểm Giả sẽ không bao giờ cho phép điều đó.

Nếu cô cung cấp ít tiền hơn so với yêu cầu tối thiểu, yêu cầu của cô sẽ được đặt ưu tiên thấp, do đó cô có thể phải xem xét rằng có thể không có người nhận."

Cô ta hẳn phải thuộc nằm lòng những quy định đó căn cứ vào cách cô ta nói liến thoắng mà không chớp mắt.

Nhân viên lễ tân nhìn Enri như một khách hàng không giá trị.

Đó là tự nhiên thôi.

Một khách hàng không chi tiền không phải là một khách hàng.

Tất cả mọi thứ cô tiếp tân nói đúng như Nfirea dự đoán, vì vậy cô không cảm thấy quá khó chịu.

Thực tế là không ai có thể giúp đỡ những người yếu.

"Ainz Ooal Gown-sama thật sự là vị cứu tinh đã cứu giúp làng chúng tôi.

Và ngài ấy thậm chí còn cho một cô thôn nữ bình thường như tôi một kho báu có giá trị như thế."

Cô tự hỏi nhân viên tiếp tân sẽ phản ứng thế nào nếu cô sử dụng chiếc tù và này như phí thanh toán.

Thật tuyệt vời để nhìn thấy phản ứng trên khuôn mặt cô ấy, nhưng Enri biết cô sẽ không bao giờ làm một việc như vậy.

Món đồ này đã được trao cho cô bởi một Magic Caster vĩ đại với lời chỉ dẫn "sử dụng nó để bảo vệ chính mình".

Cô không thể bán nó, dù cho vì lợi ích của làng.

Cô không thể làm một điều vô ơn như vậy.

"Tôi hiểu.

Thế hãy cho tôi biết bao nhiêu lệ phí thì được.

Bằng cách đó tôi có thể quay về làng để thảo luận mọi thứ."

"Nếu là vậy... làm thế này thì sao?

Hãy quay lại sau khi việc kiểm tra thảo dược được hoàn tất, như vậy chúng ta sẽ làm xong việc tính toán số tiền."

Sau khi cảm ơn nhân viên lễ tân, Enri rời quầy và ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nhìn chằm chằm lên trần nhà khi thời gian kiểm tra kéo dài.

"Mệt thật..."

Mỗi giây phút kể từ khi cô bước vào cổng thành đã là một cuộc phiêu lưu lớn.

Hay đúng hơn, khi nghĩ về nó, kể từ ngày cha mẹ cô qua đời, những điều khó hiểu cứ chất đống trên.

"Tất cả những gì tôi muốn là có một cuộc sống đơn giản, không thay đổi trong làng..."

Khi nghĩ về những điều đã mất, Enri thở dài.

Cô nghĩ về những gì đã xảy ra sau đó – những Goblin, người bạn thời thơ ấu của cô, và lắc đầu.

"Họ không thể đi nhanh quá đâu nhỉ..."

Nếu có cái gì đó để làm, cô sẽ không có thời gian để suy nghĩ về những điều buồn như vậy.

Cô thà tập trung vào công việc hơn so với suy nghĩ về những điều làm cô buồn rầu.

"Enri-san, thẩm định đã hoàn tất."

Enri ngước đầu về giọng nói của thương gia.

"Cảm ơn, cảm ơn anh rất nhiều!"

"Lệ phí là-"

Đúng lúc này, Enri nghe những âm thanh của một ai đó sải bước, không, thực tế chạy nước rút về phía cô.

Khi quay lại, cô nhìn thấy nhân viên tiếp tân lúc nãy trước mặt cô.

"Haaa- haaa- Enri-san của Làng Carne.

Không, ý tôi là, Enri-sama.

Về các vấn đề trước đó, tôi có thể thảo luận chi tiết với cô không?"

Cùng là người lễ tân bây giờ, nhưng thái độ của cô là hoàn toàn khác.

Dù đôi mắt cô ấy đỏ ngầu.

"A, tôi xin lỗi, nhưng tôi chỉ vừa nói với cô ấy về kết quả thẩm địn-"

"Anh im đi, tôi đang nói chuyện ở đây."

Lời đáp trả của cô nhân viên lễ tân làm khuôn mặt của gã thương nhân co giật.

"Nếu được, cô có muốn thảo luận điều này trong khi uống nước trên phòng tiếp khách không?"

Cô ấy mỉm cười, nhưng nụ cười không hiện hữu trên đôi mắt cô.

Thay vào đó là một sự tuyệt vọng, đấu tranh với cảm xúc bên trong.

Có lẽ đã cảm thấy một cái gì đó khiến Enri bối rối.

Đôi mắt của cô nhân viên tiếp tân lấp lánh, và hai tay cô siết chặt lại với nhau như cầu nguyện.

"Làm ơn, tôi cầu xin cô, cô phải để cho tôi nghe cô nói!

Nếu không, tôi sẽ xong đời!"

Sau khi nghe lời cầu xin tuyệt vọng, gần như thống thiết, Enri không muốn nói chuyện với cô ấy chút nào, nhưng dường như quá tàn nhẫn để không cho cô ấy một cơ hội.

Cô liếc nhìn lại cho người thương gia, người dường như hiểu ý của cô, bởi vì anh ta khẽ gật đầu với cô.

"Được, được rồi.

Thế, cô có thể dẫn đường cho tôi không?"

Cơ thể của nhân viên tiếp tân thả lỏng rõ rệt khi nghe thấy câu trả lời.

"Cảm ơn rất nhiều!

Thực sự, cảm ơn cô rất nhiều!

Đến đây, đến đây, hãy để tôi dẫn đường cho cô."

Enri theo sau cô, bao trùm trong ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh.

Nhân viên tiếp tân nắm chặt lấy bàn tay phải của cô, như thể không muốn cho Enri trốn thoát.

"Có phải mình đã quá hấp tấp không?"

Cô bước vào phòng chờ với một chút khó chịu trong lòng.

Enri lặng lẽ nhìn xung quanh bên trong căn phòng.

Căn phòng trống không ngoại trừ cô và trang trí phức tạp, đầy những đồ nội thất trông rất đắt tiền khiến cô tự hỏi ngồi lên liệu có làm sao không.

"Lại đây, lại đây, làm ơn, ngồi xuống đi."

Một phần trong cô nghi ngại liệu mình sẽ bị bắt hoặc bị ràng buộc hoặc giam giữ vào khoảnh khắc ngồi xuống.

Tuy nhiên, không có gì xảy ra khi cô ngồi lên ghế sofa.

Tất cả cái cô cảm nhận được là món đồ nội thất thoải mái đón nhận trọng lượng cơ thể cô.

"Cô có muốn uống gì không?

Rượu?

Quá sớm?

Vâng, loại... trái cây thì sao... không, đồ ngọt và món tráng miệng, có thể?"

"A, không cần phải đến mức đó đâu..."

Sự thay đổi đáng kể trong thái độ của nhân viên tiếp tân đã bắt đầu làm Enri sợ.

Lúc đầu, cô không cảm thấy nhân viên tiếp tân đã đối xử với cô một cách lạnh lùng.

Cô ấy đã phản ứng một cách tự nhiên, mà không có những cảm xúc quá khích như vậy.

Ít nhất, nó có vẻ bình thường hơn so với cô ấy hiện giờ.

Nhưng tại sao con báo lại thay đổi vị trí của nó?

Vì cái tù và nữa sao?

"Không, không, cô đang nói gì thế?

Bất cứ điều gì cho cô đều có thể.

Chúng tôi cũng có thể cung cấp rượu, rượu lâu năm, và những món ăn nhẹ đi kèm nữa."

"Không, cái đó thực sự không cần thiết... và bên cạnh đó, tôi không có thời gian.

Chúng ta có thể bắt đầu thảo luận về vấn đề này chưa?"

"Chắc rồi!

Cô hoàn toàn đúng!

Vậy làm ơn, bằng bất cứ cách nào, cứ tiếp tục!"

Nhân viên tiếp tân rút ra một mẩu giấy trắng tinh.

Tất cả các loại giấy cô đã thấy trước đây thô hơn và có những màu sắc khác trộn lẫn.

Đây hẳn là một món cao cấp tại đây.

Sử dụng nó liệu có ổn không?

Enri bắt đầu nói.

Mặc dù phần mở đầu đủ để nói dễ dàng, đây là phần khó chịu – những chi tiết.

Cuối cùng khi cổ họng Enri bắt đầu khô đi, cuộc nói chuyện cuối cùng cũng đã kết thúc.

"Cảm ơn sự giúp đỡ của cô!

Có một vài thức uống ở đây, xin vui lòng thưởng thức trước khi rời khỏi!

Để cốc ở đây cũng được, nhưng cảm ơn cô đã đến chỗ chúng tôi ngày hôm nay!"

Nhân viên tiếp tân đột ngột đứng lên, và rời khỏi phòng như thể bị đuổi đi.

"Thực sự... chuyện gì đã xảy ra vậy?"

Tất nhiên, không có ai ở đây để trả lời câu hỏi của cô.

♦ ♦ ♦

Cuối cùng, Enri đã không qua đêm ở E-Rantel mà trở về nhà ở Làng Carne.

Cô sẽ ngủ trên những đồng cỏ, nhưng cô không cảm thấy phiền.

Ngược lại, cô đã có một đêm rất ngon giấc.

Đó là vì các Goblin, những người đang lái cỗ xe chở hàng nặng trĩu của cô.

"Aaa~ Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy nó."

Phía trước họ là bức tường của Làng Carne.

Mặc dù đống gỗ sắp xếp gọn gàng trông ấn tượng theo cách riêng, Enri không thể không nghĩ rằng chúng trông quá tồi tàn so với công sự của E-Rantel.

"Thật vậy.

Tôi cần phải nhanh chóng báo cáo với trưởng làng."

Enri nói với một trong những Goblin trên chỗ nằm của cỗ xe.

Năm Goblin đã tới E-Rantel cùng Enri để bảo vệ cô, bao gồm Cona Priest và một Goblin cưỡi sói, hiện đang giữ khoảng cách để phát hiện bất kỳ mối đe dọa tiềm năng nào.

"Vâng, hầu hết các vấn đề đã được giải quyết, nhưng về yêu cầu của trưởng làng thì thế nào, Ane-san?"

"Chà, về cái đó... theo những linh mục, hầu như chẳng có ai muốn chuyển về làng."

"Lạ thật.

Ý tôi là, có những người di cư từ các làng khác sang đây.

Tại sao số lượng người định cư không tăng?

Vị linh mục đã nói dối sao?"

"Không, một linh mục sẽ không bao giờ nói dối," Enri mỉm cười yếu ớt.

"Thành thật mà nói, những ngôi làng ở biên giới khá là nguy hiểm, vì vậy họ đang giữ khoảng cách.

Mặc dù một số người mong đợi nó, giống như những người con trai thứ ba, người sẽ lập tức bỏ thành phố nếu họ nhận được một cơ hội lấy một mảnh đất... nhưng không có nhiều người đến đây mà không có lệnh.

Và những người chuyển đến đây lúc đầu đã sống ở những ngôi làng biên giới như chúng tôi.

Đó là sự khác biệt."

"Vậy sao..."

"Đó là cách nó diễn ra.

Nhưng trên thực tế, điều đó làm tôi yên lòng."

Có lẽ sẽ rất khó khăn cho những người bình thường tạo thành một mối quan hệ tốt đẹp với Goblin và sống với họ trong cùng một ngôi làng.

Bất kỳ người di cư nào từ thành phố có thể sẽ xanh mặt khi nhìn thấy và làm hết sức mình để tránh xa.

Và thẳng thắn mà nói, nếu Enri bị buộc phải lựa chọn giữa cư dân thành phố và Goblin, cô sẽ không do dự mà chọn Goblin.

Lúc này, cỗ xe rung lắc, và âm thanh kim loại va vào chỗ nằm của cỗ xe vang lên từ phía sau cô.

"A, xin lỗi.

Anh ổn chứ?"

Enri ngoái đầu lại nhìn phía sau.

Mặc dù những Goblin đang ngồi trên sàn xe, đã có một số bao tải ở đó, một trong số đó vang lên tiếng kim loại khi cỗ xe rung lắc.

"A, chúng tôi ổn, Ane-san.

Không cần phải lo lắng.

Chà, nhiều mũi tên thế này, chúng tôi sẽ có thể đi săn thỏa thích."

Các Goblin trông rất hạnh phúc khi nhìn vào cái túi mà Enri quên trả lời họ, thay vào đó chỉ đơn giản mỉm cười.

Họ băng qua cánh đồng lúa mì, và bước vào một cánh cửa mở hé.

Sau khi chào tất cả mọi người, Enri lái cỗ xe đến điểm hẹn ban đầu của họ, để dỡ bỏ hàng hóa.

Khi cô dừng cỗ xe tại điểm hẹn, những Goblin bên trong, sau khi nghe tiếng xe về, nồng nhiệt bước ra chào đón.

"Ô!

Chào mừng trở lại, Ane-san.

Tôi rất vui vì không có gì xảy ra."

Enri mỉm cười.

Sự chào đón của họ làm Enri cảm thấy rằng mình thực sự đã trở về làng, vì đối với cô, những Goblin là một phần của gia đình cô.

"Tôi đã về rồi!"

"Có rất nhiều thứ.

Cô định mang nó vào trong?"

"Đúng vậy, các anh em.

Làm ơn giúp tôi một tay."

"Đến đây!"

Các Goblin di chuyển cùng lúc, khéo léo xếp dỡ hàng hóa.

Một số đến chỗ này, một số đến chỗ kia, và cuối cùng tất cả các gói hàng đã được xếp lại mà không cần Enri chỉ dẫn.

Đây là bằng chứng cho thấy Goblin đã hòa hợp vào cuộc sống làng quê.

"A, Ane-san, cứ để chúng tôi xử lý phần còn lại.

Tại sao cô không đi gặp em gái và Ani-san?

Mặc dù tôi không biết liệu cậu ấy có còn giúp mấy người của Agu không."

"Cảm ơn anh, nhưng tôi vẫn cần phải báo cáo với trưởng làng trước."

"Thật sao?

Hiểu rồi.

Vậy, để an toàn, tôi sẽ đi với cô.

Dù sao vẫn còn vấn đề của đám Ogre mà."

Gokoh nói chuyện với một số đồng đội của mình sau khi rời khỏi điểm hẹn, và sau đó nhảy lên cỗ xe bên cạnh Enri đang lái.

Các Goblin khác, những người đã bảo vệ Enri trên đường đến E-Rantel nhìn anh với ánh mắt ghen tị, nhưng không ai trong số họ thực sự lên tiếng phản đối.

Đó có lẽ là bởi vì họ đã đồng ý với hành động của anh ta.

"Rồi, Ane-san, đi thôi!"

Enri mỉm cười yếu ớt và nói, "Tôi trông cậy vào mọi người!

Và cảm ơn rất nhiều!"

Sau khi cảm ơn các Goblin, cô thúc con ngựa di chuyển.

"Vậy, chuyện gì đã xảy ra trong làng kể từ khi tôi đi?"

"Không có gì đặc biệt.

Điều quan trọng là chúng tôi đã xây dựng một nơi ở cho đám Ogre bên trong làng.

Tất nhiên, những Golem đá làm hầu hết công việc, và nó được làm bằng gỗ khá thô sơ, nhưng cuối cùng, nó cũng khá đẹp.

Tuy nhiên, về mùi của chúng thì chúng tôi không thể làm được gì.

Ngay cả những chiếc khăn chúng tôi đưa cho chúng cũng trở nên hôi thối."

"Vậy sao... nhưng thế vẫn thực sự khá nhanh!"

"Như tôi đã nói, các Golem đã làm hầu hết công việc.

Nếu cô muốn cảm ơn ai đó, hãy cảm ơn người Magic Caster đã đưa họ cho chúng tôi."

"Và Lupusregina-san, phải không?"

"...

Chúng ta đừng nói về cô ấy bây giờ.

Tôi không muốn làm điều gì có liên quan đến việc cảm ơn cô ấy.

Có gì đó về cô ấy làm tôi bực mình."

Enri thấy khó để tin vào tai mình.

Đây là lần đầu tiên Gokoh nói xấu về một người nào đó.

"Tôi nên nói thế nào nhỉ... cô ấy rất đáng sợ, giống như một con quái vật đang trông chừng chúng ta...

Tôi không nghĩ rằng Ane-san vẫn chưa cảm thấy nó..."

"Nhưng cô ấy là người hầu của người cứu ngôi làng của chúng ta, Ainz Ooal Gown, vậy nên cô không thể là xấu."

"...

A, thật đau đớn~"

Vai Enri và Gokoh giật nảy.

Nói đến ma quỷ...

Enri điên cuồng quay lại, và cũng giống như ngày hôm trước, cô hầu gái đang ngồi trên sàn cỗ xe như cô đã thuộc về đó.

"Thực sao, En-chan, một nỗi đau như vậy."

"Ý cậu là sao?"

"Có lẽ, có lẽ trước đó, cô nên cho chúng tôi biết làm thế nào mà cô lại xuất hiện từ hư không."

"Hửm?

Đơn giản thôi.

Tôi đáp xuống từ trên trời."

"Đó không phải bay.

Có một vài lần cô đã đến từ trên cao, nhưng chúng tôi không thể cảm nhận thấy cô."

"Tôi có thể làm cho bản thân mình vô hình, anh biết không.

Tôi đang cố gắng khôn khéo về những gì mình làm.

Thấy tôi hấp dẫn thế nào chưa~"

Gokoh quay mặt về phía trước một lần nữa.

Sự bực dọc được viết đầy trên mặt anh ta.

"Nhưng, à, phải rồi.

Thật hiếm khi có thể thấy Lupusregina-san những hai ngày liên tiếp.

Có chuyện gì xảy ra à?"

Lupusregina ném một cái nhìn khó chịu về Enri.

"Ngay cả khi tức giận, cô ấy vẫn xinh đẹp", Enri nghĩ.

"Chà, chuyện đó.

Nhưưưưng dù sao, tớ chỉ tự hỏi điều gì đang xảy ra.

Nhân nói đến đó, những gì đã xảy ra với đứa nhỏ Gobbo của cậu?"

"...

Cậu ấy không sao.

Tớ nghĩ cậu ấy chắc đang ở trong ngôi nhà của trưởng làng."

"Tại sao lại là nhà của trưởng làng?"

"À, ông ấy có thể giúp những Goblin từ bộ tộc của cậu ta, hoặc một cái gì đó tương tự thế.

Họ ở đó trong khi chúng tớ xây dựng chỗ dành cho những Goblin ở lại làng."

"A- phải, nó có ý nghĩa, Agu là con trai của tộc trưởng bộ tộc.

Cậu ta cảm thấy có nhiệm vụ phải bảo vệ họ hoặc gì đó.

Thực sự cậu ta chỉ là một đứa trẻ nhưng hành động như một người đàn ông~"

Mặc dù Lupusregina chỉ mỉm cười nhẹ, bất cứ ai nhìn thấy hẳn sẽ bị say đắm bởi sự quyến rũ tỏa ra từ cô.

Ngay cả Enri cũng thấy mình khao khát cô bất chấp thực tế họ đều là phụ nữ.

"Úi dà, không phải cậu nên nhìn đằng trước sao?"

"Đúng, đúng vậy!"

Enri đỏ đến tận mang tai, vội vàng nhìn phía trước một lần nữa.

Sau khi dừng trước nhà của trưởng làng, Enri và Gokoh ra khỏi cỗ xe.

"Vậy tớ sẽ mang ngựa đến chuồng.

Nếu không phiền.

Hãy cho tớ biết mọi người bàn gì sau nhé~"

"Tớ hiểu.

Thế, xin lỗi vì đã nhờ, nhưng chúng tớ trông cậy vào cậu."

Enri cúi chào Lupusregina, người mỉm cười "hô hô" và lái cỗ xe đi.

Enri gõ cửa, đủ to cho tất cả mọi người bên trong nghe thấy, và mở cửa.

Trưởng làng và Agu đối mặt với nhau trên một cái bàn.

"Ồ, chào mừng trở về.

Cháu ngồi đi.

Mọi việc trong thành phố thế nào?"

Khi trưởng làng bảo, Enri ngồi bên cạnh Agu.

Trong một khoảnh khắc cơ thể Agu cũng dường như căng cứng, nhưng chắc là do ánh sáng.

"A, vậy, đó là cho tôi.

Trong trường hợp đó, trưởng làng, xin vui lòng chăm sóc chúng tôi."

Enri không biết những lời này có nghĩa là gì.

Vì những người hiện diện ở đây là Enri, Gokoh và trưởng làng, dường như những lời đó rõ ràng là dành cho trưởng làng.

Tuy nhiên, Agu đang nhìn cô, với sự căng thẳng và đôi môi mím lại.

Enri nhìn vào mắt Agu, và trong ánh mắt kiên định của cậu ấy, cô nhận ra rằng cậu ấy không đùa giỡn hoặc lừa lọc.

"Ơ...

ơ?!"

Tại sao lại là cô?

Giữa sự bối rối của Enri, Agu xin lỗi và rời khỏi nhà của trưởng làng.

"Này!

Chờ đã-"

"Rồi, Enri, chúng ta có thể nói chuyện rồi?"

"Ơ?

Không, đó...

đây...

à, vâng.

Cháu hiểu rồi."

Nó đè nặng lên tâm trí cô, nhưng cô có thể làm sáng tỏ những nghi ngờ của mình sau.

Báo cáo bây giờ quan trọng hơn.

Sau khi quyết định, Enri nói rõ ràng và súc tích các sự kiện đã xảy ra trong thành phố.

Phần quan trọng nhất là không ai muốn chuyển đến Làng Carne.

Tuy nhiên, trưởng làng dường như đã đoán được, vì không có vẻ buồn bã trên khuôn mặt của ông, chỉ bình thản chấp nhận.

"Ra thế.

Chà, không thể khác được.

Chúng ta là một ngôi làng ở biên giới, vì vậy mọi người sẽ không muốn chuyển tới nơi có tỷ lệ xuất hiện quái vật rất cao này."

Trưởng làng nói những gì mà Enri đã nghĩ.

Đó có thể cũng là những gì mà tất cả mọi người trong làng đã chấp nhận.

"Cháu đã làm được rất nhiều cho chúng tôi.

Cảm ơn cháu."

Trưởng làng cúi đầu xuống, và Enri nói, "Không sao đâu ạ," để đáp lại.

Lúc đầu thật bối rối, nhưng đó cũng là một kinh nghiệm tốt.

"Rồi-" cái nhìn của trưởng làng lướt qua Gokoh trong một giây.

"Có một điều bác muốn phó thác cho Enri Emmot."

"À, vâng.

Nó là gì vậy?

Bác trông quá nghiêm túc, trưởng làng..."

"...

Bác hy vọng cháu sẽ tiếp nhận vị trí trưởng làng của bác."

Vẻ mặt Enri chợt thay đổi.

"Hảảảảảảảả?!

Gì, cái gì vậy?

Này!

Đừng nói với cháu Agu đã nói những... eeee?!"

"Cháu bị hoản loạn là không tránh khỏi..."

"Đừng có ngắt lời khi cháu đang hoản loạn!

Trưởng làng, bác chậm phát triển à?

Sao bác lại nói như vậy?!"

"...

Có lẽ chậm phát triển là hơi quá một chút.

Bác hiểu cháu đang kích động và lo lắng về điều này – bác biết thế là quá nhiều, nhưng bác hy vọng cháu có thể bình tĩnh và lắng nghe bác."

"Bình tĩnh, làm sao cháu có thể bình tĩnh đây?

Cháu chỉ là một đứa con gái, tại sao cháu phải đối mặt với chức trưởng thôn tào lao này?!"

"Kiềm chế bản thân đi!"

Giọng nói đầy quyền lực, nhưng với Enri nó chỉ hơi lớn một chút.

Mặc dù vậy, nó đã giúp cô lấy lại một chút bình tĩnh.

Không, nếu cô không nghe trưởng làng, cô không bao giờ có mấy ý nghĩ đó, hoặc ít nhất đó là những gì một phần của cô đã nghĩ.

"Bác hiểu rằng cháu đang rất bối rối.

Tuy nhiên, bác hy vọng cháu có thể ngồi xuống và xem xét mọi thứ với một cái đầu sáng suốt.

Để bắt đầu, trái tim của làng là ai?"

"Đó không phải là bác sao, trưởng làng?"

"Không.

Ông già này cảm thấy rằng cháu là trái tim của làng.

Các Goblin và Ogre mới đến tất cả xác nhận cháu là thủ lĩnh của họ, phải không?"

"Đúng rồi.

Chúng tôi đều trung thành với Ane-san từ tận đáy lòng của mình."

"Rồi, từ những con Goblin mà cháu giúp đỡ.

Từ những gì Agu nói với tôi, họ cũng nhận cháu là thủ lĩnh."

Miệng Enri của biến thành hình chữ 'O'.

Theo các Goblin thì nó có thể là sự thật, nhưng những gì mà dân làng nghĩ thì sao?

Họ sẽ không bao giờ chấp nhận điều này.

"Bác có thể đoán được những gì cháu đang suy nghĩ.

Dân làng sẽ phản đối, đúng không?

Bác đã nói chuyện với tất cả mọi người và nhận được sự chấp thuận của họ.

Đêm qua, bọn bác đã có một cuộc họp làng và nhận được ý kiến của họ.

Và nó đã được nhất trí – tất cả họ đều muốn cháu là trưởng làng mới."

"Nhưng, nhưng làm thế nào?!"

"...

Cuộc tấn công đó là một cú sốc lớn đối với tất cả chúng ta, Enri.

Mọi người đều hy vọng có một người cai trị mạnh mẽ."

"Làm sao cháu lại mạnh mẽ được?

Cháu chỉ là một cô gái làng quê bình thường!"

Mặc dù trên cánh tay cô có một số cơ bắp, cô vẫn còn là một cô gái làng quê hầu như không thể sử dụng vũ khí.

Nếu họ muốn sức mạnh, họ nên yêu cầu lực lượng tự vệ, không phải sao?

"Sức mạnh không được tính bằng cơ bắp của một người.

Cũng đừng nghĩ rằng cháu có thể ra lệnh cho các Goblin xung quanh dưới hình thái sức mạnh?

Cậu bé Bareare nói thế trong khi đề cử cháu."

"Enfi!"

Enri phát ra một âm thanh giống như ai đó bóp cổ một con gà đến chết.

"Và ông già này đã nhận ra một điều.

Bác cần phải tìm một người kế nhiệm."

"Ý bác là gì, 'ông già'?

Trưởng làng không già.

Có phải đó là lý do tại sao bác đã nói chuyện như một ông già không?"

Trưởng làng mới giữa tuổi bốn mươi, nên vẫn còn rất sớm để được gọi là ông già.

Sau cùng, ông vẫn còn ở độ tuổi có thể đóng góp cho công việc của làng.

"Bỏ qua những vấn đề nói chuyện như một ông già, cháu hẳn đã nhận ra bây giờ, nhưng khu rừng xung quanh làng đang trải qua một số thay đổi.

Kể từ khi Hiền Vương Rừng Rậm biến mất, cơ hội quái vật ra khỏi rừng để tấn công đã cao hơn.

Trong hoàn cảnh này, bác không phù hợp để làm trưởng làng."

"Trưởng làng, đây có thể là thô lỗ, nhưng cháu cần phải hỏi.

Cháu không thể thoát khỏi việc này, phải không?"

"...

Thành thật mà nói?

Cho dù cháu từ chối, bác không thể làm được gì nhiều."

Cái Enri thấy là đôi mắt của một người đàn ông trung thực nói ra ý nghĩ của mình.

"Bác vẫn còn nhớ ngày hôm đó, ngay cả bây giờ.

Đó là ngày kinh hoàng khi bạn bè của bác trong làng đã bị giết.

Bác biết hai vợ chồng Emmot rất rõ.

Nếu chúng ta không sống yên bình, nếu chúng ta xây dựng một bức tường, nếu chúng ta cảnh giác, có lẽ chúng ta sẽ không phải chịu đựng quá nhiều... có lẽ chúng ta có thể cầm cự cho đến khi Gown-sama đến giúp đỡ chúng ta."

Điều đó sẽ thật khó, Enri nghĩ.

Làng này cũng đã có rất nhiều người nhập cư là những dân làng sống sót từ những ngôi làng bị phá hủy khác. làng của họ có những bức tường mạnh mẽ – mặc dù không mạnh như Làng Carne hiện nay – nhưng họ đã vẫn bị tấn công và tàn sát.

Nhưng những bức tường có thể trì hoãn những kẻ tấn công một chút và cho phép nhiều người được cứu.

Enri đồng ý một phần.

"Cách suy nghĩ già cỗi của bác đã không còn tác dụng nữa.

Chúng ta cần phải tổ chức lại và bảo vệ sự an toàn của ngôi làng với bàn tay của mình.

Những người duy nhất có thể làm được điều này... là những người linh hoạt, trẻ, và cùng với đó họ cũng cần sức mạnh."

Trưởng làng đã nói xong bài phát biểu của mình.

Ông bình thản nhìn Enri.

Khi trưởng làng nói, Enri đã lắng nghe một cách nghiêm túc.

Lúc đầu, cô muốn từ chối vì trách nhiệm quá nặng.

Nếu họ bị tấn công một lần nữa, cô không chắc mình có thể chịu trách nhiệm cho mạng sống của dân làng.

Tuy nhiên, giống như trưởng làng nói, cô không thể chỉ chạy trốn khỏi nó.

"Cháu không biết liệu cháu có thể chấp nhận trách nhiệm này."

"Đó là một phản ứng tự nhiên.

Các Goblin và bác có thể giúp quản lý làng.

Dù là vậy, mặc dù, thật khó khăn để có những quyết định lớn."

"Thế còn một hội đồng được hình thành từ những dân làng?"

"Thẳng thắn mà nói, tự bác đã nghĩ về điều đó.

Tuy nhiên, những vấn đề lớn hơn, nhiều khả năng sẽ phát sinh sự chia rẽ và làm họ do dự.

Cuối cùng, không có một người kêu gọi, chúng ta sẽ không thể giải quyết vấn đề một cách hiệu quả."

"Nếu chúng ta có hai hệ thống, một để đối phó với những tình huống bình thường và một cho trường hợp khẩn cấp?"

"Điều đó không thể.

Nó không thích hợp để đào tạo lãnh đạo của chúng ta.

Người dân sẽ theo các lãnh đạo của họ trong trường hợp khẩn cấp và làm việc cùng nhau vì họ biết những nhà lãnh đạo cũng có khả năng trong thời bình."

Ý của trưởng làng kiên quyết và ông đã giải thích lý do của mình.

Với vẻ mặt chua chát, Enri hỏi câu hỏi cuối cùng.

"...

Khi nào bác cần câu trả lời của cháu?"

"Bác sẽ không hối thúc cháu.

Hãy dành thời gian và xem xét nó."

"Cháu hiểu."

Sau khi Enri nói vậy, cô đứng dậy và bỏ đi.

♦ ♦ ♦

Khi cô rời khỏi nhà của trưởng làng, Gokoh theo sau Enri.

"Bảo này, tôi muốn tự bản thâm suy nghĩ về điều này, tôi có thể có chút không gian chứ?"

"Tôi hiểu rồi, Ane-san.

Cứ dành thời gian của cô suy nghĩ về nó.

Tất cả của chúng tôi sẽ hỗ trợ cô, Ane-san.

Nếu cô cần bất cứ điều gì, chỉ cần cho chúng tôi biết."

"Vâng, khi đó tôi sẽ tính đến anh."

Sau khi nhìn Gokoh đi, Enri trở về nhà mình.

Mình có thể là một trưởng làng tốt không?

Enri không cảm thấy tự tin về điều đó.

Ai mà biết, khi thời điểm đến, cô có thể phải ra lệnh mà mình không thích – hy sinh một vài cho điều tốt hơn.

Cuối cùng mình vẫn không thể làm điều đó...

Mọi người trong làng đã quá đề cao mình.

Để bắt đầu, Goblin mà mọi người nói là sức mạnh của mình, họ thậm chí không phải là đồng minh mà mình đã gây dựng bằng uy tín và mối quan hệ của riêng mình.

Cuối cùng, họ chỉ được triệu hồi từ chiếc tù và mà Magic Caster vĩ đại Ainz Ooal Gown đã trao cho mình.

Món đồ đó là vật giúp đỡ đầu tiên mà làng đã nhận – Lạ thật, mình là người đầu tiên ngài ấy đã giúp sao?

Mình nhớ Gown-sama mang mặt nạ...

Hửm?

Ngài ấy đeo mặt nạ sao?

Ký ức về vụ việc đó của cô bị rối tung lên, nhưng từ sự hỗn loạn của tình hình thì cái đó có thể chấp nhận.

Enri lắc đầu để xua tan nỗi nghi ngờ của cô.

Trong trường hợp khác...

Nếu chiếc tù và đã được trao cho bất cứ ai khác, người đó sẽ là trưởng làng tiếp theo, không phải cô.

Điều này có nghĩa rằng vấn đề không thuộc khả năng của Enri, mà chẳng hơn gì là sự may mắn.

Mình nên nói chuyện với ai đó về điều này...

Nfirea là người đầu tiên cô nghĩ.

Cậu ấy đã sống ở thành phố lớn trước đây, nhìn thấy rất nhiều người, và Enri cảm thấy rằng cậu sẽ biết nếu cô có thể là trưởng làng tiếp theo.

Và cậu ấy biết rất rộng, vì vậy cậu chắc chắn sẽ có thể cho cô một câu trả lời.

Tuy nhiên, trưởng làng đã nói rằng Nfirea – hay đúng hơn, nhà Bareare – đã tán thành sự kế nhiệm của cô.

Điều đó có nghĩa rằng ngay cả khi có nói chuyện với Nfirea, cậu sẽ kết thúc bằng việc đẩy cho cô vị trí này.

Cậu ấy sẽ không... và cũng như bất kỳ dân làng nào.

Vậy Agu và các Ogre, nhưng Agu đã nghĩ về mình như trưởng làng, và đám Ogre chỉ đơn giản là im lặng.

Ngay lúc này, có người gọi Enri đang cau mày bằng một giọng vui vẻ.

"Ossu~ Có vẻ như mọi người đã nói chuyện xong...

Ối chà?

Có chuyện gì vậy, vẻ mặt cậu kỳ lạ lắm nhé?

Có vấn đề à, Enri?"

Giọng nói đó làm Enri kích thích như bị điện giật.

Đúng thế.

Cô là một người ngoài, một bên thứ ba trung lập bình tĩnh và hợp lý để đánh giá tình hình.

Enri chạy về phía Lupusregina với tất cả sức mạnh của mình.

"Lupusregina-san!"

Cô chặt nắm chặt vai cô hầu đang ngạc nhiên.

"Cái cái cái cái này là sao?

Ôi không~ tim của mình đập quá nhanh.

Nhưng xin đừng tỏ tình với tớ.

Tớ không phải là một người đồng tính, tớ thích người khác giới.

Khôôôôông~ Bỏ tôi ra~ Tôi sẽ bị hãm hiếp su~"

"Chờ đã!

Làm ơn chờ một chút!"

Tay Enri rời khỏi vai của cô ấy, bởi vì cô tính che miệng của Lupusregina.

Nhưng cô nhanh chóng trượt khỏi tay của Enri và cười.

"Aaaa, xin lỗi, xin lỗi, nhưng cậu dường như rất kích động, tớ nghĩ rằng cần làm mát cậu một chút.

Đó chỉ là một trò đùa su~"

"Đó là một trò đùa thực sự xấu xa..."

Enri rũ vai xuống.

Tuy nhiên, cô ngay lập tức phục hồi trở lại.

Lupusregina là một người đến và đi như cô ấy muốn, nếu cô không nhân cơ hội này để giữ chặt cô ấy, cô ấy sẽ biến mất một lần nữa.

"Xin hãy nghe tớ nói.

Tớ cần một số lời khuyên về việc phải làm gì tiếp theo!"

"Tớ không biết cậu đang nói đến chuyện gì, nhưng chúng ta có thể nói chuyện trong khi chúng ta bước đi phải không?

Tớ không muốn dân làng nhìn mình một cách kỳ lạ đâu~"

Mặt Enri chuyển sang màu đỏ.

Lupusregina đúng ở điểm đó.

Tuy nhiên-

"Nhưưưưưng nếu cậu muốn xâm hại tớ một lần nữa, tớ sẽ không hét lên đâu~"

"Ự!"

Lupusregina thè lưỡi ra tinh nghịch nhìn Enri.

"Thực sự – thực sự, Lupusregina-san"

"Đi, đi, đi thôi, đi thôi."

Không chờ đợi một câu trả lời, Lupusregina bước đi, và Enri theo sau.

"Nào, đến đặt vấn đề của mình cho đàn chị nào – từ những bí mật tình dục đến quyến rũ đàn ông~"

"A, đúng không?

Lupusregina-san thực sự là một người trưởng thành rồi..."

Với Enri, người không biết gì về những vấn đề như vậy, cô ấy chắc chắn có vẻ người lớn.

Không có sự thay đổi rõ ràng, nhưng có một số lý do nhìn Lupusregina dường như trưởng thành hơn lúc này.

"E hèm!

Tớ rốt cuộc chỉ là một mimidoshima (Note:Là một người phụ nữ trẻ thiếu kinh nghiệm nhưng có rất nhiều kiến thức về tình dục) thôi!"

"...

Hả?"

"'Mimidoshima' nghĩa là gì?"

Enri cân nhắc trước từ ngữ kỳ lạ, Lupusregina vẫy tay ra hiệu cô với một động tác 'đến đây'.

Mong muốn nhận được những câu hỏi ngờ vực và kết thúc cho xong, Enri bắt đầu kể cho cô ấy về những gì đã xảy ra trong ngôi nhà của trưởng làng.

"Vậy tớ nên làm gì?"

"Hửm?

Đánh tớ đi."

Đó là tất cả.

"Này – không phải cậu nói tớ có thể để vấn đề của tớ cho cậu sao?"

"A, tớ "phải" trả lời cậu...

ừm, tốt thôi, dù sao.

Để bắt đầu, nếu cậu đang bị đẩy vào vị trí này và biết mình sẽ phải hối tiếc, thế thì tốt nhất là đừng nhận.

Hãy suy nghĩ về những thứ gì cậu có thể và không thể xử lý."

Cô gái vô tư bình thường đã biến mất, và ở vị trí của cô là một nỗi ám ảnh, sắc đẹp mê hồn.

Đôi mắt bình thường mở to đã thu hẹp, và nụ cười mời gọi gây một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô.

"Đây chỉ là ý kiến của tớ thôi; có lẽ cậu nên tự mình quyết định những gì mình muốn làm.

Ngồi xuống, nhai chút gì đó, đại loại thế.

Để bắt đầu, hãy cho tớ nói tại đây, không quan trọng nếu cậu làm trưởng làng hay người khác làm trưởng làng, cậu sẽ gặp rắc rối sớm hay muộn thôi.

Chỉ có bốn mươi mốt người tớ biết là những người sẽ không bao giờ phạm sai lầm.

Vì thế, đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra khi cậu thất bại.

Nhưng khi nghĩ về nó, không ai là phù hợp hơn với việc đó hơn cậu."

"Ý cậu là sao?"

"Hãy hỏi mấy con Gob ấy.

Khi làng bị tấn công bởi những con quái vật đáng sợ và họ biết rằng họ không thể thắng, điều gì sẽ xảy ra?

Hãy tưởng tượng tình huống với chính mình là trưởng làng và không phải là trưởng làng xem."

Vẻ mặt Lupusregina thay đổi một lần nữa, trở lại nét vui vẻ của mình.

"Chậc, thế thôi.

Haaa, tớ không muốn chơi trò cố vấn nữa đâu.

Sau đó nếu En-chan không trở thành trưởng làng một lần nữa, những bi kịch đẹp sẽ phơi bày và nó sẽ vui hơn."

"-Ơ?"

Lupusregina cười khi cô vỗ nhẹ vào vai Enri.

"Cá nhân tớ nghĩ rằng cậu muốn làm một trưởng làng tuyệt vời.

Ngoài ra... tại sao cậu không hỏi cậu bé đó?"

Sau khi lấy tay ra khỏi vai Enri, Lupusregina xoay tại chỗ.

Đó là một động tác dường như xa vời đối với bất kỳ khái niệm của từ "ma sát".

"Hẹn gặp lại sau."

Lupusregina sải bước đi, tay cô bay tự do trong không khí.

Trước mặt cô là Nfirea đứng với Nemu trong tay.

Lupusregina vỗ vai Nfirea, và như thể bật công tắc, cả hai sống dậy.

"Chào mừng trở về, chị hai!"

Nemu hẳn đã rất lo lắng, bởi vì em ấy chạy hết tốc lực về phía Enri.

Enri bị đẩy mạnh đủ để nghĩ rằng cô có thể bị té ngã, nhưng cơ chân mạnh mẽ của cô đã giúp cô đứng vững.

"Chào mừng trở về, Enri.

Cậu về sớm hơn dự kiến.

Không ngủ lại sao?"

"Tớ về rồi đây.

Và tớ đã cắm trại đêm qua."

"Vậy sao...

Tớ rất vui vì cậu không bị tấn công bởi những con quái vật.

Tuy nhiên, tớ không thể chấp nhận được điều đó.

Các Goblin rất mạnh. nhưng vẫn còn những con quái vật mạnh hơn họ.

Dù vậy, tớ đã không nhìn thấy bất kỳ con nào gần vùng đồng bằng..."

"Chị, đừng làm những việc nguy hiểm nữa!"

Nemu nói trong khi túm chặt lấy quần áo của Enri.

Enri là gia đình duy nhất với em gái nhỏ của cô.

Mạng sống của cô đã không còn chỉ duy nhất của cô.

Có vẻ như Enri đã quên chi tiết nhỏ đó.

"Em đúng.

Chị xin lỗi."

Enri mỉm cười và nhẹ nhàng xoa đầu Nemu.

"Ừm!

Vậy em sẽ tha thứ cho chị!"

Nemu nhìn lên và mỉm cười.

"Cảm ơn em.

Nhân tiện, Nemu có ngoan không?

Em không làm phiền Enfi chứ?"

"Không hề!

Thật đấy~ Em không còn là một đứa bé nữa!

Phải không, Enfi-kun?"

"A ha ha...

à, tớ đang điều trị cho bộ tộc của Agu, vì vậy tớ đã không trông chừng quá chặt chẽ, nhưng tớ tin tưởng lối cư xử của Nemu."

"Thực sao, Enfi-kun!

Nói thế nào nhỉ, chị hai.

Enfi-kun rất bốc mùi."

"Nemu-chan!

Đó là mùi của thảo dược!

Khi em xay chúng lên, không phải em cũng nói tay mình hôi sao?"

"Những thứ đầy màu sắc từ thảo dược?"

"...

Không, nó khác nhau.

Đó là từ làm mấy món đồ giả kim thuật, vì vậy xin đừng nói anh bốc mùi..."

"Nhưng anh "đã" bốc mùi!"

Mặt Nfirea của đông cứng.

"Ừm, tất cả bám trên quần áo của Enfi.

Vì vậy có lẽ anh ấy nên cởi ra khi không làm việc?"

Enri điên cuồng cố gắng giải thích ý nghĩa thực sự cho em gái cô, và khuôn mặt Nfirea dịu lại khi nghe nó.

"Tớ chẳng còn bất kỳ quần áo nào khác nữa, mặc dù... suốt thời gian ở E-Rantel tớ đã mặc khá nhiều."

"Thế, sẽ ra sao nếu tớ may một bộ cho cậu sau này?"

"Ơ?

Cậu có thể làm sao?"

"Enfi, cậu nghĩ rằng tớ là ai?

Tự tớ vẫn có thể may những loại quần áo đơn giản."

"Vậy sao?

Tớ toàn mua quần áo thôi, nên tự cậu có khả năng may chúng nghe thật tuyệt."

"Vâng, cảm ơn vì điều đó.

Nhưng tất cả mọi người trong làng đều có thể...

Nemu, em tốt hơn nên bắt đầu học đi."

"Rõ~"

"Rồi, Nemu, em có phiền quay trở về trước không?

Chị có chuyện cần phải thảo luận với Enfi."

Nemu lấy tay bịt miệng mình, nhưng nụ cười đã làm cho đôi mắt của em ấy lấp lánh.

"Ừm!

Hiểu rồi!

Vậy em sẽ đi trước.

Chúc may mắn, Enfi-kun!"

Nemu vẫy tay với họ, sau đó trở về nhà với bước chân nhún nhảy.

Enri nhìn khi em ấy rời đi, lẩm bẩm với chính mình.

"Em ấy rất biết vâng lời.

Dù sao, có phải cậu đang giấu tớ điều gì không?"

"Không, tớ không nghĩ... a, ý cậu là?

Là nó phải không?

Mặc dù tớ gần như có thể đoán được, kể từ lúc họp hội đồng làng ngày hôm qua."

Cùng với đó, họ đã bỏ qua rất nhiều điểm thừa thãi.

Enri nói cho Nfirea những gì cô và trưởng làng đã thảo luận.

Nó không dừng lại ở đó.

Cô cũng nói với cậu về cuộc thảo luận với Lupusregina, và Nfirea nghe tất cả mà không nói một lời nào.

Sau khi hoàn thành, Nfirea nhìn thẳng vào mắt Enri. và nói.

"Tớ nghĩ rằng Enri có thể làm điều đó và dù câu trả lời của cậu là gì, tớ sẽ luôn luôn hỗ trợ cậu...

ừ, câu đó hơi sến.

Tớ hy vọng cậu sẽ trở thành trưởng làng mới."

"Tại sao?

Tớ chỉ-"

"Không.

Cậu không chỉ là một cô gái làng quê bình thường.

Cậu là thủ lĩnh của Goblin, Enri Emmot.

Cậu muốn nói rằng Goblin không phải là sức mạnh của cậu, đúng không?

Nhưng cuối cùng, những Goblin thực sự là sức mạnh của cậu.

Lupusregina yêu cầu cậu phải ra lệnh cho các Goblin, nhưng để tớ giải thích.

Nếu cậu không phải là trưởng làng, và nếu cả làng đang bị nguy hiểm, Goblin sẽ chiến đấu cho đến khi tự cậu có thể chạy thoát."

"Không thể nào!

Họ sẽ không bao giờ làm một điều như vậy!"

"Họ có thể nói thế trong thời điểm yên bình.

Tuy nhiên, khi khủng hoảng họ sẽ làm thế.

Tớ đã nghe nó từ chính họ."

"Không thể nào..."

Enri ngờ vực nhìn Nfirea.

Cậu ấy nói dối?

Nhưng thậm chí không có một chút lừa dối nào trong bầu không khí xung quanh.

"Điều quan trọng nhất đối với họ không phải làng, đó là cậu.

Nhưng nếu cậu trở thành trưởng làng, vậy thì làng đã trở thành tài sản của cậu, và những Goblin sẽ ở lại và chiến đấu cho làng đến lúc cuối cùng.

Nó có vẻ không khác biệt lớn lắm, nhưng nó là một sự khác biệt.

Nói riêng với cậu, họ đã bảo tớ rằng nếu trường hợp khẩn cấp đó xảy ra, họ hy vọng tớ có thể đem Nemu chạy theo sau cậu.

Enri... nếu cậu muốn kiểm tra họ cũng được.

Nhưng tớ hy vọng rằng nếu cậu làm thế, cậu sẽ giữ bí mật là tớ đã nói với cậu về nó."

"Tớ sẽ không hỏi họ."

Nfirea vén tóc lên khi nghe thấy câu trả lời thẳng thắn, trực tiếp, để lộ đôi mắt mở to của mình.

"Được chứ?

Tớ có thể nói dố-"

"-Chuyện đó không thể nào.

Nfirea sẽ không nói dối mình.

Tớ tin cậu.

Tuy nhiên, chủ nhân triệu hồi có thực sự quan trọng vậy không?"

"Chà, không phải do cậu là chủ nhân của họ sao?

Cậu đã mua vũ khí cho Goblin, phải không?

Cậu không nghĩ rằng họ sẽ đưa cậu lên ưu tiên hàng đầu của họ vì điều đó?

Nghe có vẻ tệ, nhưng những Goblin không bao giờ nhận được bất cứ thứ gì từ dân làng, dân làng đối xử với họ không có gì hơn những con quái vật được triệu hồi của cậu.

Cậu nghĩ họ muốn ưu tiên ai, những người hầu như không công nhận họ, hoặc người cho họ ăn và mua vũ khí cho họ?"

Tất nhiên, không ai trong dân làng thực sự nói ra điều đó.

Tuy nhiên, sự thật là cô không thể nhớ bất kỳ dân làng nào cảm ơn họ bằng bất kỳ cách cụ thể nào.

"...

Nhưng, dân làng rất biết ơn những Goblin."

"Họ biết ơn với "cậu".

Nó giống như trả tiền lại cho cậu cho các chi phí phát sinh và thời gian tiêu tốn.

Cậu đã bao giờ nhìn thấy bất cứ ai trong làng gọi Goblin bằng tên chưa?"

Không có.

Lúc đầu, cô chỉ nghĩ đơn giản bởi vì họ không thể nói riêng với họ, nhưng khi nghĩ về nó, đó là bởi vì họ không muốn nói.

Ý nghĩ đó khiến Enri đầy cô đơn không thể tả.

"Là vậy sao."

Tuy nhiên, trong giọng nói của cô không chỉ đơn giản là chán nản, nhưng đôi mắt cô ánh lên ánh sáng của sự nhận biết.

"Đúng thế.

Đó là lý do tại sao tớ, cá nhân tớ, cảm thấy rằng cậu sẽ làm một trưởng làng tốt.

Nếu không có gì khác, khi cậu là trưởng làng, cậu sẽ thay đổi mọi thứ cho các Goblin."

"...

Mọi người sẽ giúp tớ, phải không?"

"Tất nhiên.

Cậu cũng có thể nói là chẳng ai sẽ do dự giúp đỡ."

"Tớ hiểu.

Thế thì tớ sẽ đi qua chỗ của trưởng làng.

Tớ nên làm điều đó trước khi thay đổi ý nghĩ của mình!"

Enfi mỉm cười khi nghe tuyên bố của Enri.

Cậu hiểu cơn bão cảm xúc đằng sau quyết định của Enri.

Nó nghiêm khắc, nhưng đầy tử tế.

"Được rồi!

Chúc may mắn, Enri!"

Cô gật đầu trả lời, và sau đó không nhìn lại, đặt chân trên con đường để trở thành trưởng làng mới.

♦ ♦ ♦

Từ trên bầu trời, Lupusregina có thể thấy hầu như tất cả mọi người trong làng đều tập trung tại quảng trường làng.

Enri dẫn đầu họ, hướng dẫn họ, nhưng cô không thể nghe thấy gì Enri nói.

Sau Enri kết thúc, dân làng vỗ tay.

"Ha... vậy là cuối cùng nó đã trở nên như thế này.

Aaaa, mình không thể chịu nổi, uhihihi."

"-Có gì mà buồn cười vậy?"

Giọng nói từ phía sau làm Lupusregina quay lại đối mặt.

"Oya~ không phải là Yuri-nee sao?

Chị bay bằng vật phẩm ma thuật?"

"Đúng thế.

Ainz-sama đã ban nó cho chị.

Đây là...

Làng Carne, phải không?

Đó là lý do tại sao em bị mắng."

"Đúng thế.

Aaaa, bây giờ cuộc vui sắp bắt đầu~"

"Ý của em là gì?"

"Một người lãnh đạo mới vừa xuất hiện trong làng.

Với dân làng, họ sắp chuyển sang một trang mới trong lịch sử của họ.

Tuy nhiên, em tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu, tại thời điểm vinh quang này, ngôi làng bị tấn công và mọi thứ bốc cháy.

Em tự hỏi những người dân làng sẽ trưng ra khuôn mặt nào đây?"

Một nụ cười tàn bạo trải rộng trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, và bất cứ ai nhìn thấy ngay lập tức sẽ kết luận rằng cái gì đó độc ác và khủng khiếp đã được giải phóng.

"Và chị nghĩ em đã ở cùng với những người này.

Đây có phải là đến từ đáy lòng của em?"

"Đúng vậy, Yuri-nee~ từng lời nói của em.

Mỗi lần nghĩ về những người em ở cùng bị chà đạp như kiến và tiêu diệt với sức mạnh hung ác, em không thể ngưng cười."

"Em thật khủng khiếp.

Em cũng xấu xa như Solution.

Tại sao các em gái nhỏ của tôi lại như thế này?

Thật là, chỉ có một đứa em tốt là Shizu... mặc dù nghĩ lại thì Entoma cũng không phải là một đứa em xấu."

Lupusregina cười khi chị cô càu nhàu.

"A~ cuối cùng ngôi làng có bị phá hủy không?"

Phần 4

"A, tớ mệt quá."

Enri trút tấm bảng nhỏ cô đang cầm xuống bàn và ngồi phịch xuống, không còn năng lượng.

Cô quay sang nhìn vào nguồn gốc của tiếng cười lặng lẽ và nhìn thấy Nfirea với một nụ cười như nói "đúng như kế hoạch" trên khuôn mặt.

"Cậu đã học rất chăm chỉ, Enri."

"Cái đó quááááá khóóóóó~ Tớ không giỏi sử dụng đầu óc..."

"Cậu cần phải học cách đọc và viết, cậu biết đấy."

Enri đáp lại một tiếng rên rỉ thê lương.

Là trưởng làng cô cần một mức độ giáo dục cơ bản, đó là lý do tại sao Nfirea được đích thân hướng dẫn cô, nhưng đầu Enri cảm thấy như được tách ra xa nhau.

"Mấy từ ngu ngốc, chúng được tạo ra chỉ để gây rắc rối cho tớ..."

"Đừng nói thế.

Cậu đã biết cách viết tên riêng của mình, không phải sao?

Và Nemu-chan cũng thế."

"Ừm... chà, đó là một điều tốt...

Tớ không thể học thuộc nhiều đến thế?"

"Than ôi!

Ðây chỉ là những điều cơ bản.

Nhìn này, cậu mới chỉ bắt đầu học trong năm ngày, chúng ta thậm chí chưa đến những phần quan trọng."

Một biểu hiện 'cậu đang đùa tớ' xuất hiện trên khuôn mặt Enri.

"Ấyyy, đừng làm khuôn mặt như thế.

Một khi cậu hiểu những điều cơ bản, chúng sẽ có lợi lắm.

Đó là lý do tại sao chúng rất quan trọng."

"Hừm."

"Cậu trông thực sự mệt mỏi.

Thế thì hôm nay chúng ta sẽ dừng lại ở đây."

Như thể đã chờ đợi từ này, Enri nhổm dậy từ chỗ ngồi của mình.

"Điều đó thật tuyệt vời!

Hãy kết thúc sớm vào ngày mai luôn!

Cảm ơn cậu, Enfi!"

Nfirea mỉm cười nhẹ trước khi lau các chữ cái giống như gà bới ra khỏi tấm bảng.

"Vậy cậu tốt nhất nên nghỉ ngơi.

Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu cùng giờ."

"Tớ thực sự hạnh phúc khi cậu sử dụng thời gian thử nghiệm của mình để dạy cho tớ tất cả những điều này.

Nhưng tớ không muốn biết ơn gì đâu..."

"Ừm.

À, đó là thế.

Họ nói đối với một giáo viên tốt hơn là bị các học sinh ghét hơn là biết ơn."

"Đó là dối trá!

Hoàn toàn dối trá!"

"A ha ha ha.

A, mình hết thời gian rồi.

Ngủ ngon, Enri."

"Ừm.

Chúc ngủ ngon.

Đừng làm việc quá cật lực khi cậu quay về và ngủ sớm đi nhé."

Nfirea mỉm cười ra hiệu đã hiểu, và sau đó bước ra cửa trước.

Sau khi nhìn cái ánh sáng ma thuật nổi bồng bềnh của cậu biến vào khoảng không, Enri trở vào ngôi nhà của mình.

Trong bóng tối, cô cảm thấy đặc biệt cô đơn.

"A- Mình quá mệt mỏi..."

Enri uể oải cởi quần áo của mình và chui vào chăn.

Cô đã rất ồn ào khi học lúc nãy, nhưng bây giờ tất cả cái cô có thể nghe được là âm thanh dễ thương của cô em gái đang ngủ.

Enri bình thản nhắm mắt lại.

Bộ não của cô đã hoạt động quá nhiều trước đó, Enri chắc chắn mình sẽ rơi vào giấc ngủ ngay lập tức.

Đúng như cô mong đợi, cô chìm vào giấc ngủ trong vòng vài giây nhắm mắt lại.

Cô không biết mình ngủ bao lâu, nhưng một âm thanh xa xôi đánh thức cô khỏi giấc ngủ.

Ba tiếng gõ.

Tạm dừng, và sau đó ba tiếng gõ nữa.

Nhận ra tín hiệu có nghĩa là gì, Enri buộc mắt mình mở ra trong bóng tối.

Sau khi nhanh chóng thức dậy và nhận ra cô vẫn còn ở nhà, cô hầu như đã nhảy ra khỏi giường.

Cùng một lúc em gái của cô cũng tỉnh giấc.

"Em không sao chứ?"

"Vâng."

Giọng nói của con bé có sự sợ hãi, nhưng có vẻ như con bé vẫn có thể di chuyển.

"Hãy sẵn sàng bây giờ!"

"Vâng!"

Thắp đèn sẽ lãng phí quá nhiều thời gian, vì vậy Enri chuẩn bị để chạy trốn trong bóng tối.

Khi âm thanh của những tiếng chuông vang lên trong gió, Enri và Nemu nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng cho mình.

Tốc độ của họ sinh ra không phải do luyện tập sơ tán lặp đi lặp lại, mà là của nỗi sợ hãi cũ vẫn còn từ khi ngôi làng của họ bị tấn công trong quá khứ.

Và sau khi nghe những lời của Agu, cô đã có một ý tưởng về những gì sẽ xảy đến.

"Nemu!

Đến điểm hẹn!

Chị sẽ đi chăm sóc của những người khác!"

Không chờ đợi câu trả lời của em gái, Enri nắm lấy tay Nemu và chạy ra cửa.

Tiếng chuông vẫn vang lớn, điều đó có nghĩa là có một tình huống khẩn cấp.

Điều này chắc chắn là dấu hiệu cho thấy một cuộc tấn công đang tới.

Các trình tự tập luyện di tản lặp lại vô số lần trong tim cô, và cô không hoàn toàn từ bỏ mong muốn chạy trốn thực tại và điều này của mình, nhưng cái lạnh lẽo trong không khí phủ nhận nó.

Đó là cái lạnh tương tự khi các hiệp sĩ tấn công làng.

Khi gần đến điểm hẹn, Enri đẩy Nemu về phía trước.

"Được rồi, đi thôi!"

Nemu gật đầu rất nhẹ trả lời, và sau đó lao về phía chỗ họp.

Tuy nhiên, như một trưởng làng lão luyện, Enri phải xem xét làm thế nào để di chuyển toàn bộ ngôi làng.

Những cảm giác xấu trước khi giả định vị trí hiện nay đã từ trái tim cô tràn ra ngoài không kiểm soát.

"Như thể các vị thần muốn thấy mình đau khổ."

Không suy nghĩ, Enri để các từ đó thoát khỏi miệng cô.

Đây là trường hợp xấu nhất.

Một Goblin chạy đến bên Enri.

"Chuyện gì vậy?

Điều gì đang xảy ra vậy?"

"Chúng tôi thấy những con quái vật trong rừng.

Có khả năng cao là chúng sẽ tấn công chúng ta."

"Hiểu rồi, bây giờ hãy đi thôi!"

Với Goblin dẫn đường, Enri sớm đi đến cổng chính.

Cô thấy rằng các rào chắn đêm đã được thiết lập và những Goblin đang tập trung ở đó.

Đeo các loại vũ khí và áo giáp Enri đã mua cho mình, họ trông giống như những cựu chiến binh dày dạn.

Khi lại gần cô có thể ngửi thấy mùi hôi trong không khí, bằng chứng khiến Enri tin là có Ogre hiện diện.

Các Ogre nắm chặt các cây chùy mới của họ, trông sắc nhọn và đe dọa.

Cùng với Enri, một Nfirea thở hổn hển và các thành viên của lực lượng tự vệ do Brita tụ tập ở cổng chính.

Agu và một số Goblin của cậu ta, những người đã phục hồi đủ để chiến đấu, cũng cùng đứng với họ.

"Đó là tất cả sao?

Còn về bà Lizzie?

Có chuyện gì giữ chân bà ấy?"

Bà Lizzie của Nfirea là một Magic Caster trứ danh theo cách riêng của mình.

Không thể nào không có chỗ cho bà tham gia vào việc phòng thủ của làng.

"Không, bà không đến đây.

Bà đã ở điểm hẹn.

Nơi đó cũng là quan trọng."

Dân làng gật đầu khi nghe những lời của Nfirea.

Vì các thành viên gia đình của họ đã chạy đến điểm hẹn, họ cũng phải giữ cho nó an toàn.

"Tất cả những người không thể sử dụng cung tên đã ở đó.

Vì các anh mạnh, có sao không nếu một trong các anh đi đến đó?"

"Chúng tôi không thể làm điều đó."

Jugem thẳng thừng từ chối yêu cầu của Brita.

Anh ta đã không nói ra điều này vì ác ý về phía dân làng mà anh đã sống và làm việc cùng.

Khi căng thẳng tăng cao làm Enri nuốt xuống, Jugem giải thích lý do của mình.

"Có rất nhiều quái vật.

Và có những con khác, cộng thêm Ogre.

Chia ra sẽ rất nguy hiểm."

"Anh biết được số lượng của chúng?"

"Brita-san, kẻ thù ẩn trong rừng.

Không có cách nào để đánh giá chính xác số lượng của chúng.

Tuy nhiên, chúng tôi đã xoay sở để có được một ước tính... bảy Ogre, một vài con rắn khổng lồ, một số Warg, một vài con mà chúng tôi nghĩ có thể là Barghest và có gì đó to lớn phía sau chúng."

"Warg, rắn khổng lồ và Ogre?

Có một Druid phía sau chúng?"

Warg là quái vật trông giống như chó sói, nhưng lớn hơn.

Chúng thông minh hơn chó sói và thật tệ nếu bạn gặp chúng trong rừng.

"Có thể.

Mọi thứ sẽ thực sự xấu nếu phía chúng có một Magic Caster.

Chúng ta có thể giả định rằng chúng cũng có những kẻ tấn công tầm xa.

Vì vậy, sẽ tốt hơn nếu tập trung tất cả sức mạnh chiến đấu của chúng ta ở đây, phải không?

Tôi có nên gọi bà qua đây không?"

"Cái đó... hơi khó nói, Ani-san.

Điểm hẹn là một trong những tòa nhà cao nhất trong làng.

Nếu bất cứ điều gì xảy ra, nó sẽ là tuyến phòng thủ cuối cùng hoặc nói cách khác, chỗ bảo vệ làng.

Chúng tôi không thể để cho bất cứ ai bảo vệ chỗ đó rời khỏi."

"...

Vậy chúng ta nên vừa đánh vừa rút lui?

Tôi nên đi đâu?"

"Brita-san sẽ chỉ đạo lực lượng tự vệ.

Tôi hy vọng cô có thể chuyển tiếp mệnh lệnh của tôi sao cho họ có thể hiểu được.

Sau đó, hành động tùy theo khi tình hình."

"Vậy chúng ta sẽ sử dụng chiến lược thứ hai chống lại những kẻ xâm lược?

Sau khi bắn chúng bằng các mũi tên, chúng ta sẽ sử dụng rào chắn để giữ chúng ở trong chiến hào và đâm chúng thông qua các lỗ với giáo mác.

Kỹ năng của mọi người như thế nào không quan trọng một khi chúng lại gần."

"A, thế tôi sẽ để cho cô.

Tuy nhiên, Warg và Barghest rất nhanh nhẹn, và nếu còn lại một mình, chúng sẽ gây ra rất nhiều thiệt hại.

Nhắm vào chúng đầu tiên.

Ngoài ra, khi Druid của chúng xuất hiện, cô nhớ để lực lượng tự vệ lui về?"

"Tôi không phản đối điều đó, nhưng anh sẽ có đủ người ở tiền tuyến mà không có chúng tôi chứ?"

"...

Nếu may mắn, chúng ta sẽ có đủ."

"Nếu là như thế... tôi nghĩ, tốt hơn nên bảo tất cả mọi người ở đây sẵn sàng quyết tử.

Ít nhất, nếu chúng tôi ở phía sau chúng tôi sẽ không bị tấn công, chúng tôi có thể tập trung bắn vào tên Druid.

Anh biết đấy, tôi đã từng là một mạo hiểm giả, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dân làng dũng cảm như vậy...

ít nhất, tôi nghĩ thế khi xem họ tập luyện với cung tên."

"Trong quá khứ, ngôi làng đã bị tấn công... và chúng tôi ghét sự vô dụng của bản thân."

Enri, người đã im lặng cho đến bây giờ, chia sẻ những tình cảm của các thành viên trong lực lượng tự vệ.

Thật kinh ngạc, không có ai ở đây muốn chạy trốn.

Không thể nào trong cuộc chiến này họ lại không bảo vệ ngôi làng cho những người thân yêu ẩn nấp phía sau họ.

"Nhân tiện, một lực lượng lớn như vậy phải tốn một thời gian để tập hợp.

Liệu có phải là do Tên Khổng Lồ phương Đông hay Rắn Quỷ phương Tây không?"

"Không phải là không thể."

Jugem nhẹ nhàng khẳng định nghi ngờ của Brita.

Nếu là trường hợp đó, có nghĩa là Agu đã kéo những con quái vật đến đây.

Đó là lý do tại sao Jugem đã hạ thấp giọng, vì lực lượng tự vệ sẽ không nghe được và công kích Agu.

Sự tồn tại của quái vật giống như Tên Khổng Lồ phương Đông, Rắn Quỷ phương Tây và kẻ thù chung của chúng, Quái Thú phương Nam, đã được nói cho dân làng.

Mặc dù Quái Thú đã được thuần hóa bởi 'Dark Hero', hình thái và sự hiện diện của những con quái vật hùng mạnh đã được khắc sâu không thể xóa đi trong trái tim dân làng.

Sợ hãi là phản ứng thích hợp cho ý nghĩ sẽ chiến đấu với cái gì đó cùng một cấp độ như vậy.

"Vậy loại ma thuật mà Rắn Quỷ phương Tây sử dụng là gì?

Chết tiệt, thật là chua chát."

Jugem gật đầu với câu lầm bầm của Brita.

"Thông thường, những con quái vật với ma thuật bẩm sinh sẽ không có hơn mười con, nhưng nếu chúng có thể thực hành và học ma thuật thì khiến cho chúng trở nên phiền toái.

Nếu chúng biết ma thuật khống chế..."

"Không sao đâu nếu có Enfi hoặc các Goblin, nhưng những kẻ sử dụng ma thuật là những tên khốn gian lận."

Enri nói vẻ không vui, thu hút những nụ cười ảm đạm từ dân làng.

"...

Nhưng đừng có nói cho Gown-sama là tôi đã nói thế, được chứ?"

Theo đó những nụ cười biến thành tiếng cười.

Điều đó sẽ phá vỡ sự căng thẳng, Enri nghĩ.

Mặc dù sẽ là xấu nếu họ quá thoải mái, quá căng thẳng cũng sẽ giữ cho họ chiến đấu hiệu quả.

Bây giờ, tâm trạng dường như là tốt.

Jugem nhìn cảm ơn Enri.

Có vẻ như anh ta hiểu tại sao cô ấy lại nói những lời đó.

"Đừng lo lắng.

Chỉ cần ở lại phía sau và bắn.

Chúng tôi sẽ xử lý tiền tuyến."

Các Goblin đã huấn luyện lực lượng tự vệ cho chính xác vai trò này, thứ phù hợp với họ nhất.

Một ngôi làng nhỏ sẽ khó khăn để thu thập áo giáp và vũ khí, và chỉ đơn giản là không đủ để trang bị cho lực lượng tự vệ.

Và cuối cùng, họ vẫn là người dân.

Họ có thể có cánh tay mạnh mẽ từ việc làm ruộng, nhưng điều đó không biến thành kỹ năng kiếm thuật.

Bất cứ ai có thể đào tạo mình thành một chiến binh có thể đánh bại quái vật trong thời gian rảnh rỗi giữa công việc sẽ không gì hơn một thiên tài.

Với những điểm đó, những Goblin nhận ra rằng họ không thể đưa lực lượng tự vệ vào tuyến đầu.

Thay vào đó, họ quyết định dạy họ bắn cung để trở thành hậu phương.

Mặc dù kỹ thuật của họ đã được cải thiện và họ có thể bắn trúng mục tiêu, cung của họ không có nhiều sức mạnh xuyên phá, làm cho nó khó để tấn công một con quái vật da dày.

Tuy nhiên, nếu may mắn và bắn đồng loạt, có cơ hội là họ có thể bắn vào chỗ dễ bị tổn thương.

"Được rồi, giống như chúng ta đã tập luyện, mục tiêu ở phía bên kia cánh cổng, và bắn theo hàng ngũ!

Agu, nhiệm vụ của cậu là giữ vững khi cổng chính bị phá vỡ và đâm chúng với giáo mác.

Hãy theo lệnh của Brita-san như thể chúng đến từ Ane-san và lắng nghe cô ấy."

"Ôôôô!

Cứ để đó cho tôi!"

"Tinh thần đó.

Bây giờ, nghe đây.

Tôi cấm cậu chạy.

Chiến đấu cho đến chết."

"Tất nhiên!

Tôi chắc chắn sẽ đền đáp lòng tốt anh đã thể hiện bằng việc cứu mạng tôi!

Thực tế, tại sao không đưa tôi lên tuyến đầu với các Ogre?"

"Cậu là đứa trẻ ngốc nghếch!

Nếu tôi để cho cậu làm điều đó, cuối cùng cậu chỉ tự kết liễu chính mình thôi.

Cậu có thể nói thế khi cậu mạnh mẽ hơn!"

Sau khi bị Jugem mắng, mặt Agu tràn đầy tiếc nuối và một số thành viên lực lượng tự vệ đã đến an ủi cậu.

Enri thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy cảnh này.

Đầu tiên, dân làng đã không nhìn cậu ta như người đã đem những con quái vật đến.

Điều còn lại, đó là bằng chứng cho thấy Agu đã được dân làng chấp nhận.

Họ là những người cuối cùng bên ngoài vào trong làng.

Mặc dù họ không bị xa lánh hay đối xử tồi tệ, vẫn còn có một khoảng cách giữa họ.

Tuy nhiên, từ cái nhìn của sự việc, khoảng cách đó sẽ biến mất nếu họ giành chiến thắng ngày hôm nay.

Thật mỉa mai rằng chiến trường là nơi tốt nhất để xây dựng các mối quan hệ thân thiết.

Và bởi vì cô cảm thấy rằng đó là khoảng cách mà Agu đã phải tranh đấu rất quyết liệt.

Mục tiêu của cậu là đóng góp cho làng và nâng cao vị thế của mình và người dân của mình.

Trong xã hội loài người, họ sẽ thể hiện sự tôn trọng đối với những người đã đổ máu cho họ.

Agu và người dân của mình đã nhận được sự quan tâm của dân làng trong tâm trí, vậy nên cảm xúc của cậu là tự nhiên thôi.

"Enfi, tớ có chuyện muốn yêu cầu cậu."

Enri đứng bên cạnh Enfi, và thì thầm vào tai cậu.

"Ồ, không, hơn một chút – a.

Ừm.

Hiểu rồi.

Thế thì – Agu, tôi có một thứ muốn giao cho cậu.

Hãy cầm lấy các món đồ giả kim thuật này và sử dụng chúng cho tốt."

Enfi mở túi của mình.

Bên trong là nhiều chai và những cuộn giấy.

"Sử dụng những cái này ném chúng vào kẻ thù.

Sẽ trượt nếu ở quá xa, nên cố gắng sử dụng chúng ở tầm trung.

Cậu sẵn sàng chưa?"

"Để đó cho tôi!

Hãy xem tôi hoàn thành sứ mệnh của mình một cách hoàn hảo!"

Agu nhận lấy cái túi, và như họ đang chờ đợi, một trong những Goblin hét xuống với họ.

"Chúng đang di chuyển!

Chúng đang tiến về phía này!"

Nếu lắng nghe, họ có thể nghe thấy âm thanh của những con quái vật xé toạc màn đêm.

"Lực lượng tự vệ vào vị trí!

Ane-san, coi chừng!

Ani-san nữa!"

"Vâng vâng, tôi hiểu rồi!

Đừng để bất kỳ ai chết, làm ơn!"

"Tất nhiên!"

"Bây giờ thì, Enri, chúng ta đi?"

Nfirea chạy đến Enri như để hộ tống cô.

Công việc của họ là tuần tra từng nhà để xem có ai không nhận thấy tình trạng khẩn cấp.

Khi họ nhìn Enri rời đi, các Goblin đứng vào vị trí chiến đấu.

"Lực lượng tự vệ, vào vị trí – và xong.

Kẻ thù đang bước vào tầm ngắm."

Không có đường bắn trực tiếp vào những quái vật ở phía bên kia bức tường.

Bắn một mục tiêu không nhìn thấy sẽ đòi hỏi bắn theo vòng cung, nhưng đó không phải là điều mà dân nghiệp dư nào có thể làm, và tập luyện để có thể làm được điều đó thì quá lâu.

Kết quả là, các Goblin đã quyết định thử một cái gì đó khác.

Họ huấn luyện lực lượng phòng vệ bắn mũi tên vào vùng đất ở phía bên kia bức tường.

Điều đó có nghĩa là học sử dụng bao nhiêu sức lực, và thực hành các góc để bắn chính xác vào một khu vực cụ thể.

Việc tập luyện đó hoàn toàn vô dụng trước những tình huống cụ thể.

Tuy nhiên, vì mục đích của đối phương là phá cổng và chúng đã tập trung ở phía trước nó, đồng loạt tấn công cổng, khóa huấn luyện tất nhiên sẽ phát huy hiệu quả.

Cổng chính run lên dưới những tiếng kêu đáng sợ của đám quái vật, và các bức tường gần đó cũng run lên theo.

"Rất tốt!

Kẻ thù đang ở tầm bắn!

Bắn chặn – bắt đầu!"

"Bắt đầu!"

Đáp lại tiếng hét của Jugem, các cung thủ Goblin trên tháp canh – Shuringan và Gurindai – bắt đầu bắn.

Miễn là mục tiêu trong tầm bắn, tài thiện xạ của Goblin sẽ không bỏ lỡ.

Tiếng hét đau đớn vang lên từ phía bên kia cánh cửa.

Lực lượng tự vệ rùng mình sợ hãi và căng thẳng, như thể họ sẽ bị nuốt chửng bởi bầu không khí đầy tiếng hét khủng khiếp của chiến trường.

Giữa tất cả những điều này, Jugem hét lên một lần nữa.

"Lực lượng tự vệ – giữ vững!

Đừng nâng cung cho đến khi ra lệnh!"

Họ được dặn không được bắn cho đến khi địch tới chỗ họ đã dành rất nhiều thì giờ để học bắn.

Tuy nhiên, ở ngay bên cạnh, tất cả mọi người nhìn vào tháp canh hiểu tại sao.

Bọn quái vật đã bắt đầu ném đá từ phía bên kia bức tường.

Mỗi một viên mang kích thước của một cái đầu người.

Mặc dù nhiều viên ném trật, nhưng một cú may mắn vào tháp canh cũng khiến họ rùng mình.

"Bọn ném đá được xác nhận!

Bọn ném đá đối phương theo hình vòng cung!"

"Mỗi tên có khoảng 3 viên đá, và ước tính là 21 viên trong tổng số – úi!"

Một hòn đá ném trúng một cái tháp và mảnh gỗ bị nứt ra.

Nếu họ bắt đầu bắn, lực lượng tự vệ cũng sẽ trở thành mục tiêu.

Sự thật là lực lượng tự vệ đã ra nằm ngoài tầm nhìn của kẻ thù, và độ chính xác của chúng thấp.

Tuy nhiên, nếu họ không may, một cú duy nhất có thể giết người.

Ngay cả một tảng đá ném đi yếu ớt có thể làm tổn thương nghiêm trọng một ai đó.

Ra lệnh cho lực lượng tự vệ không tấn công có thể được cho là một chiến lược an toàn, bởi vì nó cho thấy Jugem không muốn ai chết trước khi trận chiến kéo dài có thể bắt đầu.

"Đừng nghĩ rằng chúng ta không thể bắn chỉ vì bọn ngươi đang ném đá vào chúng ta!"

Gurindai hét lên giận dữ, và bắt đầu bắn trở lại trong khi các trận mưa đá lướt qua.

Lực lượng tự vệ hưng phấn trước dáng vẻ dũng cảm của anh ta, xem cách anh ta không sợ hãi bắn trả dù biết rằng mình sẽ bị tổn thương nghiêm trọng nếu bị ném trúng.

Tuy nhiên, Jugem đã không nhìn anh ta.

Anh nhanh chóng ra soát xung quanh và tìm thấy kẻ thù mới ngay lập tức.

"Kiumei!

Mấy con rắn đang leo bên cánh trái!

Một mình ngươi lo được chứ?"

"Không có vấn đề, thủ lãnh!

Để đó cho tôi!"

Kiumei, người đã đứng ở phía sau, thúc con sói của mình lên phía trước.

Trước mặt anh là những con rắn khổng lồ đang leo tường.

"Mười lăm, mười sáu!

Hai người cố cầm cự thêm một chút!"

Không cần những lời của Jugem.

Không nhìn thấy dấu hiệu sợ hãi trong tư thế bắn của hai cung thủ trên đỉnh tháp canh.

Không quan tâm cho dù tháp sẽ sụp đổ, họ vẫn tiếp tục nhắm bắn bọn quái vật và làm mồi cho các cuộc ném đá.

Bên cánh trái, Kiumei dường như làm tốt việc đánh những con rắn.

Cuối cùng, hai tháp canh cong và gãy rời do các viên đá ném.

Shuringan và Gurindai nhảy xuống đất, lăn vài lần để hóa giải lực tác động.

"Lực lượng tự vệ cung thủ sẵn sàng!"

Đáp lại lời kêu gọi, các cung thủ chuẩn bị cung.

"Hít thở sâu!

Vào – ra!

Vào – Kéo!"

Giọng nói giống như lúc huấn luyện, và trong một khoảnh khắc, các cung thủ lực lượng tự vệ quên việc họ đang ở trên chiến trường.

Bỏ qua những tiếng gỗ ọp ẹp, họ thực hiện các động tác tương tự như họ làm lúc tập luyện.

"Buông!"

Mười bốn mũi tên vạch nên một vòng cung đẹp qua bầu trời và biến mất sau bức tường, gây nên nhiều tiếng la hét đau đớn từ những con quái vật.

"Tuyệt", Agu lẩm bẩm một mình, nhưng Jugem không có ý định cho bất cứ ai có thời gian để xem thêm.

"Lần hai sẵn sàng! – Đừng sợ – Hít thở sâu!

Vào – ra!

Vào – Kéo!"

Đến lúc này, Shuringan và Gurindai đã được chữa lành và vào vị trí của họ trong lực lượng tự vệ.

"Buông!"

Một lần nữa, mười bốn mũi tên bay ra, hai mũi nữa muộn hơn một chút.

Cánh cửa kêu cọt kẹt lớn hơn khi những tiếng kêu từ đối phương tăng lên.

Các mũi tên hẳn đã làm chúng điên tiết- và làm chúng chịu nhiều tác động.

"Hỗ trợ!

Thay đổi vũ khí!"

Lực lượng phòng thủ cùng nhau di chuyển đằng sau những chướng ngại vật ở phía sau cổng chính.

Bất cứ ai đột kích vào sẽ bị mắc kẹt vào các thanh chắn cứng cáp và gai góc của các chướng ngại vật.

Việc bố trí trong hình dạng chữ L, dẫn những kẻ tấn công đến nơi Jugem và các Ogre đang chờ đợi.

Đối với những kẻ xâm nhập, phá qua cổng sẽ giống như nhảy vào chảo lửa.

"Nếu thấy bất kỳ Magic Caster nào, tránh ra khỏi tầm bắn của chúng!"

"Thủ lãnh!"

"Có chuyện gì, Agu?"

"Ani-san đã cho tôi một số món đồ giả kim và có keo trong đó, anh muốn dùng nó ở đâu?"

"Bùn sẽ hấp thụ nó chứ?"

"Có, nhưng anh ấy nói nó chỉ có tác dụng ngắn."

"Nếu là như vậy, cứ chờ thời điểm thích hợp và ném vào cổng chính."

Sau khi cho thấy họ đã hiểu, Agu và bộ lạc của mình di chuyển ra ngoài cùng lúc.

Kiumei trở lại sau khi đánh bại những con rắn và ngay lập tức bắt đầu tìm đến Priest để nhận sự chữa trị.

Có tiếng gỗ vỡ vụn, và một bên cổng chính đã ngã.

Đám Ogre đối phương tràn qua lỗ thủng.

"Ku ku, một lũ ngu khờ dại."

Jugem chế giễu những kẻ thù tiến vào.

Chúng đã phạm một sai lầm chết người.

Bọn quái vật chỉ bị phá vỡ một bên cổng.

Một khi bên đó vỡ, chúng sẽ bỏ qua phía bên kia và xông vào, đặc biệt là vì chúng sợ bị trúng tên nếu vẫn còn ở bên ngoài.

Tuy nhiên, với chỉ một bên cánh cổng, chúng chỉ có thể đến từ một chỗ, có nghĩa là rất nhiều kẻ thù bị mắc kẹt ép ở lối vào.

Ngoài ra, chúng sẽ bị tóm ở góc của chỗ phục kích hình chữ L, nơi tất cả hậu phương có thể tập trung tấn công vào một lượng nhỏ kẻ thù tại một thời điểm.

"Chào mừng đến khu giết chóc.

Đến lúc để chết rồi."

Đám Ogre vũ trang bên làng có một lợi thế trong trận đấu với những đồng loại hoang dã của mình, và lực lượng tự vệ có giáo để hỗ trợ.

Bất kỳ Ogre nào cố gắng phá vỡ các hàng rào sẽ bị hạ bằng những mũi tên lửa, ma thuật và các món đồ giả kim thuật của Agu.

Các Goblin sẽ xử lý bất kỳ con thú nào đột kích qua sự hỗn loạn.

Tình hình chiến thuật áp đảo thuận lợi cho họ và vẫn còn các Goblin cưỡi sói đứng ở phía sau.

Nếu kẻ thù không có bất kỳ Magic Caster nào, chiến thắng của họ sẽ được đảm bảo.

Tuy nhiên-

"-Cái gì thế?!"

Sự hoảng loạn len lỏi trong giọng nói của Jugem.

"Có phải có một con Troll ngoài đó?"

Nó khác với Ogre, nhưng cùng một kích cỡ.

Nó lảo đảo một cách cứng nhắc gần những kẻ hộ tống, phát ra một sự hiện diện áp đảo khi nó đến.

Trong tay của nó cầm một thanh kiếm lớn với khí sắc không bình thường.

Một chất dính chảy ra ở giữa lưỡi kiếm.

Đó phải là một hình thái của ma thuật.

"Con boss đã ra chiến trường? ...

Chẳng lẽ đó là...

Tên Khổng Lồ phương Đông?"

Nó chắc chắn giống như thế.

Cơ thể mạnh mẽ như đã được tôi luyện cứng rắn như thép và nó hoàn toàn không giống như bất kỳ con Troll nào mà Jugem biết.

Trong nháy mắt, anh có thể nhìn thấy nó có thể sánh ngang với Quái Thú phương Nam như thế nào.

Chỉ một con Troll đã đòi hỏi tất cả Goblin xử lý.

Đó là một đối thủ khó nhằn so với bất kỳ đối thủ nào mà họ đã từng phải đối mặt.

"Nếu trong trường hợp đó..."

Jugem nghĩ về những gì nên làm.

Nó dường như vô vọng.

Cách tốt nhất là hỗ trợ Enri chạy thoát.

Nếu cô ấy không muốn, thì ngay cả khi họ ép buộc cô-

"...

Không, đó không phải là cách tốt nhất.

Đó là cách tồi tệ nhất, và là cuối cùng của chúng ta."

Sau khi từ bỏ cách đó, Jugem nói với đội quân goblin của mình.

"...

Này, mọi người.

Cuối cùng, mỗi người trong chúng ta sẽ chết.

Thậm chí đừng nghĩ đến những điều trẻ con như rút lui.

Hãy chắc chắn in sâu cái chết anh hùng của các ngươi vào trong mắt của tất cả mọi người!"

Các Goblin đáp lại với một tiếng gầm đầy tinh thần chiến đấu.

Trong một khoảnh khắc, kẻ thù và đồng minh dường như đóng băng.

"Đi nào, các chàng trai!

Hãy cho chúng thấy sức mạnh của các chàng trai của Ane-san!"

♦ ♦ ♦

Sau đi một vòng trong làng, Enri khẳng định rằng không ai bị bỏ lại phía sau và thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó, âm thanh của một cái gì đó vỡ ra từ phía trước.

Sau đó là tiếng hét xung trận từ cả hai bên và những âm thanh trầm sâu vang dội làm cô rùng mình.

Đó có lẽ là âm thanh của cánh cổng bị phá vỡ và các Goblin tham gia trận chiến.

Cô gần như đã rơi vào căng thẳng, nhưng Enri ép nó xuống.

Vị đắng vẫn ở trong miệng cô, nhưng cô lờ nó đi để nhìn Nfirea.

"Enfi.

Chúng ta nên tới cổng."

"Hiểu rồi.

Nhưng cậu cần phải đi đến điểm hẹn và trấn an mọi người, được không?"

Cách nói của Enfi có ẩn ý "đừng cản trở việc của người khác".

Mặc dù Enri đã tập sử dụng một cây cung, bây giờ khi cổng bị phá vỡ, cuộc chiến có thể đã chuyển sang đánh tầm gần.

Thành thật mà nói, ngay cả khi Enri đến đó lúc này, cô cũng không thể giúp được gì.

"Tớ không thể làm thế.

Tớ đã chọn dẫn dắt các Goblin và dân làng, và miễn là tớ có thể, tớ cần phải làm điều đó.

Mặc dù lui lại là việc làm chính xác, nó không phải là việc làm đúng đắn."

Cô phải đứng trên tiền tuyến và nhìn trận chiến diễn ra như thế nào.

Sau khi nhìn thấy niềm tin trong mắt Enri, nét mặt Enfi cứng lại và gật đầu.

"Đúng.

Tớ hiểu.

Tớ sẽ bảo vệ cậu."

Biểu hiện nghiêm túc trên khuôn mặt luôn điềm tĩnh của người bạn thời thơ ấu làm tim Enri đập không thoải mái và kỳ lạ.

"Ừm?

Có gì sao, Enri?

Tớ biết, tớ không tuyệt vời như Gown-san, nhưng tớ sẽ không để cậu chết."

"...

Đừng có nói từ chết."

"A, tớ xin lỗi.

Cái đó...

Cái đó..."

Khi thấy người bạn thời thơ ấu vật lộn tìm từ ngữ để sử dụng, như cậu vẫn thường làm, Enri mỉm cười.

"Đi thôi, Enfi!"

"À, phải!

Đúng vậy, chúng ta không có thời gian nói chuyện để lãng phí!"

Hai người họ chạy đến cổng trước.

Bởi vì họ bắt đầu chạy từ cổng sau, nó khá xa, nên ngay cả khi họ chạy tốc độ tối đa, sẽ mất một thời gian tới được đó.

Và với hơi thở hổn hển, chẳng thể nào họ có thể bắt đầu chiến đấu ngay lập tức.

Để không cho sự vội vàng làm lãng phí sức lực, họ chạy ở tốc độ vừa phải.

Tuy nhiên, họ chỉ chạy trong một vài giây.

Hai người họ nghe thấy một tiếng dạ dày khuấy động và làm họ dừng lại trên đường đi.

Nhìn lại, họ nhìn thấy một ai đó quan sát họ từ bên trên phía sau.

Đó là một thứ lớn bất thường, lớn hơn nhiều so với một con người.

Họ không thể lĩnh hội được trong thời điểm nhìn thấy nó, nhưng đó là hình dạng thật của nó.

Nó đặt một bàn tay trên cánh cổng sau, một cánh cổng cao bốn mét.

"―Đó, đó là thứ gì?

Kẻ khổng lồ?"

"Tớ không biết!

A-"

Câu nói của Nfirea cắt ngang giữa chừng, và miệng há ra.

Enri điên cuồng quay sang nhìn vào thứ đã làm cậu ta sững sờ và kết thúc bằng biểu hiện tương tự.

Cái gì đó đang từ từ leo tường.

Một cái gì đó quá lớn để là một con người.

"Có thể đó là một con Troll?"

Khi cô nghe Nfirea thốt lên những lời đó, Enri nhìn chằm chằm vào con quái vật đang hiện lên.

"Cái gì cơ?"

"Mặc dù đây là lần đầu tiên tớ nhìn thấy một con, nó chính xác như những gì mà tớ đã được nghe.

Nếu đó thực sự là Troll chúng ta đang gặp rắc rối...

Troll là đối thủ mà ngay cả những mạo hiểm giả cấp gold cũng gặp khó khăn để đánh bại.

Thật lòng mà nói, Jugem và những người khác chắc cũng sẽ gặp khó khăn."

Enri cảm thấy máu dồn xuống khi nghe về một kẻ mạnh hiện diện trong làng.

Con Troll đã lộ ra hình dáng khổng lồ của nó và khịt khịt mũi, và nó bắt đầu nhìn xung quanh.

Nắm lấy bàn tay Enri, Nfirea kéo cô vào bóng tối của một ngôi nhà gần đó.

Ở đây, cậu ngậm miệng và thì thầm trực tiếp vào tai cô ở âm lượng vừa đủ nghe.

"Enri, Troll có cái mũi rất nhạy bén.

Hiện giờ không sao vì chúng ta đang cuối hướng gió, nhưng vẫn còn quá sớm để thư giãn.

Cậu cần phải ra khỏi đây... sau đó tập trung với các Goblin."

Enri lại gần Nfirea và thì thầm vào tai cậu.

"Tớ không thể, Enfi.

Nếu chúng ta để cho nó đi đến cổng chính, tất cả mọi người sẽ chết trong cuộc tấn công gọng kìm."

"Có thể là vậy, nhưng ngay bây giờ, chúng ta không-"

"-Chúng ta là những người duy nhất ở đây.

Điều đó có nghĩa là nó đến để chúng ta ngăn chặn nó."

Giữa khoảng trống trên mái tóc, đôi mắt Nfirea nhìn Enri như thể thấy một người điên.

Như thế, Enri nhận ra cô vừa yêu cầu cậu ấy và mình phải làm những điều không thể, nhưng phải trung thực, không còn cách nào khác.

"Chúng ta không cần phải thắng hay đánh bại nó.

Chúng ta chỉ cần trì hoãn nó.

Enfi, làm ơn cho tớ mượn sức mạnh của cậu."

"-Làm sao chúng ta trì hoãn nó?

Nhử nó đi khỏi đây chắc?

Tớ cho rằng tớ có thể đánh nó trực tiếp... nhưng tớ nghi ngờ liệu mình có chịu nổi một đòn từ nó."

Những từ ngữ bình thản của Nfirea biểu lộ tính quả quyết bình tĩnh bên trong cậu.

Đáp lại, Enri trình bày kế hoạch của mình.

"Tớ có một kế hoạch.

Để bắt đầu, chúng ta hãy tạo một số Ogre."

♦ ♦ ♦

Con Troll nhìn chằm chằm một thời gian ngắn tại một căn nhà bằng gỗ do con người xây và di chuyển.

Bởi vì nó nghĩ rằng tất cả những ngôi nhà có mùi nhẹ, con người ngon tuyệt, nhưng đó chỉ là mùi hương còn sót lại.

Sau khi xác nhận không có mùi hương nào khác trong khu vực, nó đã bắt đầu sải bước về phía về hướng phát ra âm thanh chiến đấu.

Những âm thanh con người chiến đấu với anh em đồng loại của nó làm nó chảy nước dãi không ngừng, và trong tâm trí nó, nó nghĩ về những con người ở đó.

Một bữa tiệc thịt người mềm mại, đáng yêu.

Là một kẻ sành sỏi trong đám Troll, nó thích chân tay mập mạp và không thích thân mình đắng nghét.

Vì vậy, hiếm có thức ăn nào có thể lấp đầy bụng nó, nhưng bây giờ có vẻ nó sẽ có cơ hội để làm việc đó.

Những bước tiến của nó lớn hơn và bắt đầu chảy dãi đầy hi vọng.

Tuy nhiên, con Troll dừng lại và nhìn kỹ môi trường xung quanh.

Hay đúng hơn, nó nhìn vào bóng tối của một ngôi nhà gần đó.

Có những con Ogre.

Mùi Ogre phản phất ra từ đó.

Nó nhíu mày.

Mặc dù đám Ogre là đồng minh của nó, có một sự khác biệt nhỏ trong mùi hương nó đã ngửi.

Đó là một mùi không có trong bộ nhớ của nó.

Và bây giờ nó đến từ tất cả các hướng.

Tất nhiên nó không đi đến kết luận này không vì mũi của nó nhạy cảm như một con chó săn mà vì nó đã nhớ mùi độc đáo của đồng minh Ogre của nó.

Vì vậy, nó không biết có bao nhiêu Ogre ở đó.

Và điều đó mang đến một câu hỏi.

Cũng có một mùi kỳ lạ ở đây, giống như mùi thơm của cỏ nghiền, nhưng mạnh hơn.

Một Ogre nghiền vụn cỏ và bôi lên chính nó?

Nó suy nghĩ câu hỏi này và tìm thấy sự nhầm lẫn.

Mùi thảo dược mạnh mẽ làm mắt mũi nó cay xè, và nước mắt sắp chảy.

Nếu đám Ogre có thể chịu đựng mùi hôi thối này, chắc bởi vì chúng có một khứu giác tệ hại.

Nó có thể hạ chúng khi mặt đối mặt.

Là một Troll, nó mạnh hơn rất nhiều so với bất kỳ Ogre nào.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là nó có thể vô sự, và nó sẽ mất thời gian để đối phó với chúng.

Bởi vì Troll có khả năng hồi phục mạnh mẽ, các vết thương của nó sẽ tự lành theo thời gian.

Tuy nhiên, để hoàn toàn lành lại vẫn cần chút thời gian, điều đó thật phiền hà.

Ai biết được, Ogre đồng minh của nó có thể ăn hết đám con người vào lúc nó tới hay không.

Vậy, vì phe đối phương đã phân tán, miễn là nó tiến thẳng về phía trước, tất cả chúng đều sẽ bước ra để tấn công nó.

Nó cảm thấy một tia sáng tự hào le lói khi nhìn thấu các đối thủ của mình và bắt đầu từ từ di chuyển một lần nữa.

Nó sẽ phá hủy tất cả trong một thời gian ngắn.

Theo đó, thực tế đối thủ của nó đã tách ra là một cơ hội vàng.

Tất cả những gì cần làm là giết từng Ogre một.

Nó di chuyển chậm, cẩn thận không gây tiếng ồn, nhưng đột nhiên, một cái bóng nhỏ chạy ra khỏi ngôi nhà gần đó.

Đó không phải là Goblin, mà là một trong những con mồi yêu thích của nó, con người.

Ngược lại với con Troll rất ngạc nhiên không có hành động nào, tên con người mặc áo choàng ném một cái gì đó vào nó...

"Uguooooaaaaaa!"

Troll hét lên vì mùi hôi thối áp đảo.

Chỉ cần ngửi mùi từ những thứ màu xanh lá cây, mùi hôi thối mạnh mẽ xộc vào các xoang mũi.

Mùi này mạnh hơn so với đám Ogre bôi cỏ nhiều lần.

Cái này không phải là một vết thương có thể chữa lành.

Nó chỉ đơn giản là không thể chịu đựng mùi.

Đôi mắt nó chảy nước và nó bước một bước về phía tên con người, nhưng tên đó đã chạy trở lại vào nhà.

Lý do tên con người đã xoay sở để lại gần mặc dù Troll có khứu giác nhạy bén vì mùi của con người đã được che đậy bằng hương thơm của cỏ nghiền.

Tức giận vì mất dấu mục tiêu của mình, Troll trở lại với mục tiêu trước đó của nó – đám Ogre.

Đầu tiên, nó sẽ giết lũ Ogre và sau đó tìm con mồi đã trêu ngươi nó, con Troll nghĩ.

Troll, đập quanh bên ngoài ngôi nhà trong cơn cuồng nộ, không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào của Ogre.

Cứ như thể chúng biến mất vào không khí.

"Guuuuu, ở đâu?"

Nhìn xung quanh, nó vẫn không thể tìm thấy đám Ogre, to lớn nhưng vẫn nhỏ hơn so với nó.

Dù những Ogre di chuyển thế nào, đáng lẽ nó đã thấy chúng.

Có thể những Ogre nhỏ bé đã sử dụng phép tàng hình, giống như chủ nhân của chúng?

Troll đã gặp phải một tình huống không thể tìm ra và hít vào.

Tuy nhiên, mùi hôi mạnh mẽ của thảo dược tăng lên trong cơ thể nó gây cản trở khứu giác, làm nó không thể theo dấu mùi của các Ogre.

"Guuuuuuuuuu..."

Con Troll rên rỉ thử cạo thứ chất lỏng trên cơ thể nó.

Lần này, đến những ngón tay của nó bốc mùi.

Liếc nhìn xung quanh, con Troll tìm thấy một mảnh vải rơi trên mặt đất.

Troll cho rằng lau bằng vải có thể tốt hơn và nhặt nó lên với vẻ tò mò trên khuôn mặt.

Nó đưa miếng vải vào mũi và ngửi, nhưng bởi vì mũi của nó vẫn được chưa phục hồi hoàn toàn, nó chỉ có thể ngửi được một chút mùi hương.

Troll ngửi thấy mùi Ogre trên miếng vải, và đột nhiên, nó hiểu ra.

Nó đã nhầm miếng vải nồng nặc mùi Ogre này là một Ogre.

Đây không phải trùng hợp ngẫu nhiên.

"Con người!"

Gầm lên giận dữ, con Troll bắt đầu lồng lộn lên.

Không có con người.

Thế thì chúng vẫn còn ở trong ngôi nhà của chúng.

Nắm tay của con Troll giận dữ đập vào một ngôi nhà gần đó và sau khi đập vào nó nhiều lần, nó xé nát mái nhà, ý định phá hủy bên trong.

Một người chạy ra ngoài trong hoảng loạn khi nó phá hủy ngôi nhà.

Mong muốn xé nát tên con người đó, nó đuổi theo.

♦ ♦ ♦

Mục tiêu đang đuổi theo cô.

Điều đó có nghĩa là kế hoạch đã có tác dụng.

Mặc dù rất biết ơn vì điều đó, trái tim cô vẫn đập thình thịch và cô muốn khóc.

Một tên khổng lồ, quái vật ăn thịt người đang nhắm vào mình từ phía sau, và trò chơi này có tiền cược khá cao- nếu cô thua, cô sẽ biến mất trong cổ họng của con quái vật đó – làm cho bất kỳ cô gái làng quê bình thường nào cũng sẽ khóc thét.

Thực tế là cô không biết có thể chơi trò chơi khiến mình muốn khóc thét này trong bao lâu nữa.

Nếu cô biết khi nào nó kết thúc, cô có thể có ý chí chạy trốn cho đến giây phút cuối cùng.

Tuy nhiên, không biết khi nào cuộc chiến ở cổng sẽ chấm dứt, không biết khi nào những người khác có thể đến và giúp đỡ cô, cô đầy lo lắng, khiến sức lực của cô giảm đi.

Enri hối tiếc vì không gửi người nào đó đến cổng chính để báo cáo, nhưng việc chuẩn bị đã mất nhiều thời gian.

Cô chạy với tất cả sức mạnh của mình, xông vào ngôi nhà nơi Nfirea đang chờ.

Đổi lại, Nfirea vội vã ra khỏi cửa sau, mặc cùng chiếc áo choàng mà cô mặc.

Enri nín thở, nuốt xuống và hy vọng rằng kẻ thù đã không nhìn thấy sự phối hợp của họ.

Troll tiếp tục đuổi theo Nfirea, không hề nhận thấy sự thay đổi.

Cô làm dịu đi hơi thở không đều của mình và siết chặt tay cô trong niềm vui sướng.

Troll cao hơn nhiều so với con người trong sức mạnh, chiều dài sải chân và khả năng thể chất, do đó một người đơn lẻ chạy chắc chắn sẽ bị bắt.

Để khôi phục lại khả năng chịu đựng trong thời gian dài vận động, họ quyết định đổi với nhau mà không để đối phương nhận ra.

Điều này có dụng ý kéo dài cuộc săn đuổi, và cũng để giữ cho nó khỏi đi đến điểm hẹn của dân làng.

Câu hỏi là, sau đó, làm thế nào để đánh lừa nó.

Làm thế nào Troll cảm nhận được sự khác biệt giữa con người?

Có lẽ nếu sống cùng nhau đủ lâu chúng sẽ có một số cách, nhưng điều này là không đủ lâu.

Thực tế mà nói, là diện mạo, đặc biệt là quần áo.

Chính vì vậy Nfirea và Enri đã mặc những bộ áo choàng giống nhau.

Tiếp theo, họ phải giấu sự khác biệt mùi hương giữa hai người họ, và thảo dược đã chăm sóc cái mũi sắc bén của nó.

Enri đã chuẩn bị hai cái bẫy dựa trên mùi hương – một là sử dụng mùi hôi của các Ogre để ngăn nó theo dấu, và cái kia sử dụng mùi thảo dược để làm nó mất phương hướng.

Sau khi nhận ra hơi thở đã dưới sự kiểm soát.

Enri bắt đầu lén lút chuyển sang nhà bên cạnh.

Cô rón rén bước vào bên trong bóng tối của ngôi nhà, lén nhìn tình hình bên ngoài.

Với một âm thanh "'dong"', Nfirea chạy vào bên trong.

Vào lúc này, Enri chạy ra một lần nữa từ cánh cửa sau mà cô đã bước vào.

Nhưng sau đó Enri nhận ra rằng Troll đã không đuổi theo cô, mặc dù cô đã chạy ra khỏi nhà.

Troll khịt mũi nhìn Enri và ngôi nhà. khuôn mặt xấu xí của nó méo mó hơn nữa.

Cô đoán rằng vẻ mặt của nó có thể là bất ngờ.

Mồ hôi lạnh nhỏ giọt trên cổ họng của Enri.

Cô chạm vào mình một cách vô thức, tay cô mở ra, dính và ẩm ướt.

"...

Mũi của nó đã quen rồi sao?"

Sau khi quen mùi thảo dược, và ngửi thấy nỗi sợ trong mồ hôi của cô, con Troll dường như đã nhận ra rằng có hai người.

Con Troll giơ tay và đập mạnh vào ngôi nhà.

Nfirea chạy ra một lần nữa.

Tuy nhiên, bước chân của cậu dừng lại, và cậu không giống như đang chạy trốn.

"Enri!

Chạy đi!

Tớ sẽ câu giờ cho cậu!"

"-Đồ ngốc!

Chạy với tớ đi!"

"Nó chắc chắn sẽ bắt kịp chúng ta!

Dù cho chúng ta có sử dụng các ngôi nhà làm lá chắn!"

Enri mở to mắt nhìn thấy Nfirea mỉm cười.

"Tớ mạnh hơn, vì vậy có một cơ hội cao hơn, tớ sẽ sống sót nếu cậu bỏ tớ lại phía sau!"

Nfirea đọc một thần chú, và cơ thể cậu được bao bọc trong một bong bóng mềm mại, nhẹ nhàng.

Cậu tiếp tục mỉm cười với Enri, người đã đánh mất khả năng nói.

"Và bên cạnh đó – tớ muốn bảo vệ người con gái mà tớ yêu".

Nfirea quay về phía con quái vật hung dữ, nâng bàn tay của mình và chỉ ngón tay cái của mình vào nó.

"Thôi nào, anh chàng to lớn, ta sẽ chơi với ngươi!

Hãy đến đây nếu ngươi đủ cứng cáp!

Acid Arrow!"

Nfirea tiếp tục chế nhạo con Troll, trong khi bắn một mũi tên axit màu xanh lá cây vào nó.

Khi bắn trúng, hơi nước bốc lên với một tiếng xì, làm cho con Troll hét lên trong đau đớn.

Troll nhìn trừng trừng đôi mắt giận dữ, điên cuồng của nó vào Nfirea.

Nó không quan tâm nhiều đến Enri.

"Đi đi!

Đi và tìm sự giúp đỡ!"

Thật ngu ngốc nếu cứ lãng phí thời gian ở đây.

"-Cậu tốt nhất là nên an toàn đấy!"

Nói xong, Enri chạy đi.

Con Troll có vẻ không muốn đuổi theo.

Thẳng thắn mà nói, cơ hội sống sót của cậu là con số không.

Khác biệt về thể chất của hai bên là quá lớn.

Và không thể nào cậu có thể chiến thắng một kẻ thù mà cần mạo hiểm giả cấp gold để đánh bại.

Đó là một trận chiến vô vọng, và có thể cầm cự được một phút cũng đã là đáng khen.

"Phải, mình sẽ chết."

Nfirea mỉm cười cay đắng khi nhìn con Troll đang tiếp cận cậu thận trọng.

Nó không thể tái tạo thiệt hại gây ra bởi axit và lửa.

Bởi vì điều này, con Troll đặc biệt cẩn thận tiến gần Nfirea, người có thể đánh bại khả năng lớn nhất của nó.

Thật nực cười khi phải hành động thận trọng như vậy quanh một kẻ nó có thể kết thúc trong một đòn.

"Chà, cái đó tốt cho mình.

Hypnotism!"

Sự thù địch của Troll dường như không thay đổi.

Nó dường như đã chống lại câu thần chú.

Nhận thấy nó đã là mục tiêu của một câu thần chú, con Troll tấn công.

Cơ thể khổng lồ tiếp cận cậu là giống như một cảnh thoát ra từ cơn ác mộng.

"Nếu nó có tác dụng, mình có thể cầm cự thêm chút nữa... không may mắn như vậy.

Aaa, thật xấu hổ."

Nfirea dường như đã bỏ cuộc.

Điều này là bởi nó là một cuộc chiến hoàn toàn không thể thắng được, mà đã vượt qua đường vạch từ sự dũng cảm đến liều lĩnh.

Nhưng dù vậy―

-Cậu có thể câu giờ cho Enri.

Với ý nghĩ đó trong tâm trí, Nfirea nhảy vào hành động.

Lưu ý vào cánh tay trái đã giơ lên của con Troll, cậu chạy về phía trước và hướng về bên trái.

Tìm kiếm sự sống trong cái chết, cậu lao đầu vào nguy hiểm để đạt được sự an toàn vượt qua nó.

Nắm tay của con Troll theo cậu, và cơn gió vụt qua làm rối tóc cậu.

Và trước mặt Nfirea, một cái chân to lớn đá cậu đi giống như một bức tường chuyển động.

Tầm nhìn Nfirea của quay cuồng dữ dội khi bay qua không khí, cơ thể của cậu vang lên âm thanh nứt ra như cành cây bị gãy.

Cậu ngã khá mạnh và lăn nhiều vòng, giống như một mảnh rác bỏ đi.

Cơn đau chạy qua cơ thể Nfirea vẫn còn lăn trên mặt đất.

Cơn đau gấp nhiều lần nỗi đau mà cậu từng có trong đời mình.

"Không, mình bằng cách nào đó đã sống sót.

Thật ngạc nhiên.

Mình thật tuyệt vời..."

Điều này là do ảnh hưởng của ma thuật phòng ngự của cậu và thực tế là Troll đã không đá với tất cả sức mạnh của nó.

Lờ đi nỗi đau đâm vào cậu qua từng hơi thở, Nfirea đứng dậy, và phóng ra một câu thần chú khác.

"Acid Arrow!"

Con Troll đang đuổi theo khựng lại, đôi chân nó cảnh giác với các vũng axit.

"Ừmm, đúng như kế hoạch."

Mục đích Nfirea là câu giờ.

Nếu đối phương ngừng tấn công và tiếp tục đề phòng, cậu hy vọng nó cứ tiếp tục như vậy.

"...

Chết tiệt, đau.

Mình không muốn chết..."

Nfirea thốt ra giọng nói tuyệt vọng của mình.

Cuối cùng, đây là tất cả cuộc sống mà cậu đã có sao.

Cậu không muốn phải đối mặt với thực tế này, nhưng hoàn cảnh đã buộc cậu phải thừa nhận nó.

Cậu sẽ chết ở đây.

Không nghi ngờ rằng sự tồn tại của cậu sẽ kết thúc ở đây.

Cậu muốn chạy.

Có lẽ nếu cậu chạy với tất cả sức mạnh của mình, cậu có thể trốn thoát.

Nhưng nếu điều đó xảy ra, những gì các cách thức của những bi kịch sẽ xảy ra?

Nfirea nghĩ về Enri.

Cậu đã có thể chiến đấu vì cậu đã có Enri.

"Vậy là sau cùng mình đã nói với cô ấy... chết tiệt.

Mình không muốn chết trước khi nghe câu trả lời của cô ấy."

Con Troll tiếp cận không thể hiểu được những gì mà chàng trai trẻ đang cảm thấy.

Và cậu không thể trì hoãn được nữa.

Cậu không biết đã làm thế nào, nhưng Nfirea đã xoay sở để đọc được suy nghĩ của đối thủ qua khuôn mặt.

Nó đã lên kế hoạch để giết cậu, ngay cả khi nó có bị thương.

Nếu là vậy-

"Acid Arrow!"

Tất cả những gì Nfirea có thể làm là gây thương tổn cho con Troll, để làm cho mọi việc dễ dàng hơn cho các đồng đội sẽ phải đối mặt với con Troll sau cậu.

Con Troll giơ nắm đấm lên, khuôn mặt xoắn lại từ nỗi đau bị đốt cháy bởi axit.

Nfirea thậm chí không thể đứng mà không bị tàn phá bởi cơn đau đớn, không thể tập trung vào bất kỳ hình thức phòng thủ nào.

♦ ♦ ♦

"Nhanh lên!"

Đáp lại mệnh lệnh của Enri, ba Goblin đã chạy đến cứu Nfirea.

Lý do họ gặp nhau không phải vì Enri đã đến cổng chính, mà đúng hơn, vì Enri đã không quay trở lại, và tiếng hú phát ra từ phía sau đủ làm Jugem lo lắng để anh ta gửi ba Goblin đến kiểm tra.

Nếu cậu ấy có thể cầm cự, Goblin sẽ cứu cậu ấy.

Đây là những gì Enri nghĩ, như thể trái tim cô bị xé nhỏ bởi cảm giác tội lỗi.

Đấy thực sự là một may mắn nhỏ nhoi.

"Nếu nó không được như thế-"

"Chỗ đó!"

Enri chỉ vào Nfirea ngay trước mặt họ.

Và cao chót vót hơn thân người cậu, con Troll đã giơ cao nắm đấm.

Họ không thể tới được.

Khoảng cách quá xa.

Nắm đấm con Troll giáng xuống như một tiếng sấm.

Nó có thể phá hủy một ngôi nhà với một đòn duy nhất.

Nfirea chết không còn nghi ngờ gì nữa.

Khi cô nhắm mắt lại, cô nghe thấy những con Goblin nuốt xuống trong sự ngạc nhiên.

Phản ứng không đúng chỗ của họ khiến Enri lo lắng mở mắt ra-

"Aaaaaaa, HP của cậu màu đỏ rồi~ Cậu không sao chứ?"

-Và cô nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp cầm một vũ khí khổng lồ.

Lupusregina cầm theo một vũ khí trông giống như một biểu tượng tôn giáo quá khổ, sử dụng nó như một lá chắn để chặn nắm đấm của con Troll.

Kích thước vũ khí và kích thước của cô hầu có vẻ hoàn toàn không thích hợp về mặt siêu thực, nhưng điều này không phải ảo tưởng.

"Rồi, tôi sẽ chăm sóc anh chàng này. ...

Ô chờ đã, Enfi-chan bị đau.

Heal."

Con Troll bước lùi lại, không thể hiểu được cảnh tượng trước đó.

Đòn mà nó đã đưa toàn bộ sức mạnh của mình vào đã bị chặn bởi một con người, do đó phản ứng của nó hoàn toàn trong dự kiến.

Có lẽ nó nghĩ rằng đã có một loại ma thuật nào đó có tác dụng ở đây.

Với một biểu hiện choáng váng, Enfi khập khiễng tránh xa con Troll, quay lưng lại với nó.

Đó là một tư thế hoàn toàn không phòng bị, nhưng con Troll không tấn công.

Không, nó chỉ không thể lờ đi người mới tới.

"Enfi!"

Enri ôm chặt Nfirea.

"A, là Enri."

Câu đáp lại mơ màng của cậu nói cho Enri biết rằng cậu đã ở giới hạn của mình.

Mặc dù đã thoát khỏi nguy hiểm, cậu vẫn còn bị sốc.

"Tớ rất vui vì cậu không sao."

"-C-Cậu cũng thế."

Enri cảm thấy một cái gì đó ấm áp bên trong trái tim mình.

Đó là một sự ấm áp thay thế cho cái lạnh chạy qua cô khi cô nghĩ Nfirea sẽ phải chết.

"Thật đấy, tớ hạnh phúc vì cậu không sao!"

Enri ôm chặt Nfirea, với tất cả sức mạnh của mình.

"Tớ cũng vậy."

Nfirea dang tay ra để ôm Enri trở lại.

Mặc dù những cái ôm rất chặt, cả hai đều cảm thấy an toàn trong vòng tay của nhau.

Nước mắt Enri dâng lên và tràn ra, chảy dài trên khuôn mặt của cô.

"Gì vậy?"

"...

Đồ ngốc."

"Aaaa~ Xin lỗi đã làm gián đoạn hai người khi đang tiến triển."

"Lupusregina-san!"

Enri để sức mạnh trôi tuột khỏi cánh tay của mình, và đồng thời Nfirea cũng nới lỏng tay ra.

Cảm thấy hơi thất vọng, cả hai quay sang Lupusregina.

"Con Troll-"

Chuyển hướng nhìn của mình, Enri thấy một thứ rất khó để mô tả.

"A, cái này?

Phần nào trông giống như một cái bánh hamburger xẻ nhỏ, phải không?

Tất cả cái nó cần là một cái vỉ nướng tốt."

Một khối máu thịt tung tóe chuyển động và co giật trên đầu cây gậy đầy máu của Lupus.

Chẳng có gì về đống thịt vụn kia cho thấy rằng nó đã từng là một con Troll.

Tuy nhiên, cái làm nó kinh tởm là thực tế nó vẫn đang tái tạo, và vẫn còn thở.

"Aaaa~ May mà cả hai người đều ổn.

Thế thì tớ đoán mình cũng phải làm sạch mọi thứ ở đây thôi."

Enri nghe giọng của những Goblin đến gần.

Có vẻ như cuộc chiến ở cổng chính đã thắng.

"Bắt đầu nào~"

Lửa rơi xuống từ bầu trời, và một cột ánh sáng màu đỏ nhấn chìm con Troll, tỏa ra mùi thịt bị nấu chín.

"Bây giờ thì, vấn đề Troll đã được giải quyết, vậy tôi đi đây.

A, Enfi-chan, Ainz-sama muốn thưởng cho cậu về việc phát triển lọ thuốc tím, nên ngài ấy mời cậu đến nhà ngài ấy.

Hy vọng cậu đã chuẩn bị~ Hay tôi nên nói, còn bất kỳ lời nào muốn nói không?"

Sau khi nói vậy, Lupusregina rời đi qua cổng sau.

"Cảm ơn cậu rất nhiều!"

Lupusregina không dừng hay quay lại để đáp lại tiếng cảm ơn của Enri, mà chỉ vẫy tay.

"...

Ane-san, Ani-san, chúng tôi sẽ đảm nhận trách nhiệm hướng dẫn những người khác.

Hai người nên nghỉ ngơi ở kia đi."

Không đợi trả lời, Goblin bắt đầu di chuyển.

"Không phải họ nên để lại một người nào đó với chúng ta à", Enri nghĩ, nhưng cô lo lắng cho Nfirea nhiều hơn, và đặt một tay lên vai cậu.

Sau khi bỏ xác chết của con Troll lại phía sau, hai người ngồi xuống.

"Haaaa."

Những tiếng thở dài nhẹ nhõm của họ chồng chéo nhau.

Sau đó, hai người họ ngước mắt nhìn vào bầu trời đêm.

"Cô ấy đã cứu cậu."

"Ừmm."

"Đó chỉ là may mắn."

"Ừmm."

"Đừng làm điều đó một lần nữa."

"Ừmm."

Im lặng len lỏi giữa hai người họ.

Enri đột nhiên nói những lời trong trái tim cô.

"Tớ không biết đây là tình yêu hay không, nhưng tớ không muốn Enfi đi bất cứ đâu nữa."

"...

Ừmm. ...

Ừmm."

"Đây là yêu sao?"

"...

Tớ không biết.

Nhưng nếu được thế, tớ sẽ rất hạnh phúc."

Enri và Nfirea ngồi yên lặng như thế, nghiêng vai vào nhau và ngắm nhìn những vì sao cho đến khi các Goblin xuất hiện-

==Phẩn kết==

"Ane-san, có vẻ như cô đã sẵn sàng."

Jugem nhận xét về dáng vẻ của Enri khi anh bước vào nhà cô.

"Vâng, đúng vậy...

Có kỳ cục không?"

Enri hỏi Jugem trong khi nhìn xuống chiếc váy mình mặc – bộ tốt nhất mà cô có, bộ đồ mà cô thường dành riêng cho các lễ hội thu hoạch.

"Không đâu, cậu không nghĩ vậy sao, Ani-san?"

"Ừm.

Em rất đẹp, Enri."

"Aaaa, thật là!"

Với một khuôn mặt đỏ bừng, Enri nhìn chằm chằm vào Jugem và Nemu đang mỉm cười.

Hay đúng hơn, vào nụ cười tinh nghịch của Nemu.

Kể từ khi mối quan hệ của Enri và Nfirea tiến thêm một bước, cô muốn nói ra qua nét mặt thoáng qua của Nemu khi họ đến, nhưng Enri biết rằng sẽ chỉ gây rắc rối cho bản thân nhiều hơn và khôn ngoan ngậm miệng mình lại.

Tuy nhiên, lờ đi cũng nguy hiểm.

Đặc biệt là đối với Nemu.

Đôi khi, đứa em gái nhỏ của cô sẽ đặt câu hỏi cô không thể trả lời.

Mình cứ nghĩ rằng trong vài ngày qua, mình đã trưởng thành về tinh thần... có lẽ mình nên nhờ Enfi giúp đỡ việc này...

Nhìn thấy vẻ cầu khẩn trong mắt Enri, người yêu của cô nói.

"Ừm, e hèm!

Nhân tiện, Jugem-san, anh có thể sử dụng thanh gươm ma thuật đó tốt chứ?

Tôi nghe nói nó không giống như thanh kiếm bình thường, và sử dụng nó khá là mệt mỏi."

Thanh kiếm lớn Jugem đang cầm đã lấy được trong cuộc tấn công cách đây vài ngày.

"Tôi đã quen với trọng lượng và trọng tâm của thanh kiếm, vì vậy tôi có thể sử dụng nó như thanh kiếm cũ của mình.

Đúng là một vũ khí ma thuật, độ sắc bén của nó tốt hơn nhiều so với những thanh kiếm khác.

Tuy nhiên... chất độc ở đây, nó làm suy yếu sức mạnh của đối phương, nhưng có chút kỳ lạ..."

"Là sao?

Nó có tác dụng mạnh lắm à?"

"À, nó không mạnh.

Một người như tôi có thể chống lại nó một cách dễ dàng.

Tuy nhiên, trước những đối thủ yếu hơn..."

Mặt Jugem hiện lên một vẻ u tối.

"Chuyện gì vậy?"

"A-" Jugem nói khi nhìn lên trần nhà, nói với giọng bực bội.

"Tôi đã suy nghĩ về con Troll mà tôi đã lấy thanh kiếm này, hắn ta có vẻ kỳ lạ."

"Xác chết hình như không có gì khác một Troll bình thường.

Có lẽ đó là một Cave Troll?"

"Không, không, tôi không có ý đó, Ani-san.

Từ cử động của nó, nó không tái tạo, cảm giác khi tôi chém vào nó... thật là lạ...

đúng rồi, giống như một cơ thể đã chết.

Một thứ linh tính kỳ lạ đại loại thế."

"Một cái xác di chuyển?

Giống như xác sống?"

"Tôi không biết.

Có thể có một loại Troll như thế-"

"-Cám ơn vì đã chờ!"

Cánh cửa mở ra cùng với sự công bố trong lành và tươi sáng.

Với ánh mặt trời ở phía sau, Lupusregina xông thẳng vào nhà Enri.

Khiến Enri và mọi người im lặng sững sờ, một âm thanh "pang" đến từ đỉnh đầu của Lupusregina.

"Ui da~"

"Đồ ngốc.

Sao em lại có thể khiếm nhã như vậy?

Tất cả mọi người, tôi xin lỗi thay cho em ấy."

Sau khi kéo Lupusregina lại, người phụ nữ ở đằng sau cúi chào họ.

"Tôi là người hầu của Ainz-sama, Yuri Alpha.

Tôi ở đây để đón Nfirea-sama, Enri-sama và Nemu-sama.

Mọi người cho phép chúng tôi vào chứ?"

"À, vâng.

Xin mời vào, cả Lupusregina nữa."

Người phụ nữ bước vào với Lupusregina có một vẻ đẹp của thế giới khác, giống như Lupusregina.

"Vậy, một khi mọi người đã sẵn sàng, chúng ta có thể bắt đầu dịch chuyển tức thời ngay lập tức."

"Dị-Dịch chuyển?

Cô có thể dịch chuyển?!"

Nfirea gần như hét lên.

Mặc dù Enri không biết lý do tại sao Nfirea lại rất ngạc nhiên, cô có thể đoán rằng đó là một việc lớn.

Dịch chuyển Warrior-Captain và những người khác là một việc lớn sao?

"À, không.

Đây không phải là sức mạnh của tôi, mà là sức mạnh của món đồ ma thuật Ainz-sama đã đưa cho tôi."

"...

Chiếc tù và, mấy lọ thuốc nữa.

Ngài ấy quá tuyệt vời.

Tại sao ngài ấy lại tuyệt vời như vậy?"

Vai Nfirea buông thõng xuống.

Cảm thấy có cơ hội, Enri quyết định đặt một câu hỏi.

"Thế thì, thực sự tôi đi cùng có ổn không?

Và cả em gái của tôi nữa!"

Hôm nay là ngày mà vị cứu tinh của làng, Ainz Ooal Gown, mời Nfirea đến nhà mình.

Tuy nhiên, cô cảm thấy khó chịu khi nghe rằng ngay cả một cô gái làng quê như mình cũng có thể đi cùng.

Chủ nhân của họ là một Magic Caster mạnh mẽ, và họ là những người sống trong thế giới hoàn toàn khác.

Ý nghĩ rằng cô có thể vô tình làm điều gì đó khiếm nhã làm bụng cô quặn lại.

"Được mà~ vì chúng tớ đang tán dương phát minh mới của Enfi-chan, bạn gái En-chan của cậu ấy cũng có thể đi cùng, không vấn đề gì cả.

Ainz-sama nói như vậy mà, cậu biết đấy.

Nghi lễ không phải là một vấn đề lớn."

"...

Lupus, chú ý lời nói của em."

"Yuri-nee, điều đó có gì sai sao?

Chúng em là bạn, phải không?

En-chan~"

"Ơ?

À, vâng.

Vâng.

Đúng như thế.

Ừm."

Yuri thở dài một tiếng 'Haaa...', sau đó đi về phía trước một bức tường gần đó.

Đột nhiên, như thể nhảy ra từ khoảng không, một tủ quần áo bằng gỗ khổng lồ xuất hiện.

Nó đủ lớn để mọi người đi qua một cách dễ dàng, và bên ngoài của nó được chạm khắc phức tạp, vì vậy nó trông giống như một cái tủ trang trí.

"...

Đây là một 'túi không gian'?

Không, cái này quá lớn, nó hẳn phải là một ma thuật cấp cao hơn."

"Nào, xin vui lòng, bước vào trong.

Lupus, chị có thể tin tưởng giao sự an toàn của nơi này cho em không?"

"Hiểu rõ su~"

Cái tủ gỗ tương phản với bức tường đằng sau, bởi khi nhìn vào trong, bên trong nó dường như vượt sang một thế giới khác.

Yuri bước đầu tiên và đi qua phía bên kia của tủ quần áo.

Nfirea theo sau cô, và một chút sau, Enri nắm tay của Nemu bước qua.

Họ đi qua bức tường phía trước mà không hề kháng cự, và thấy mình ở trong một con đường rộng lớn, trang nghiêm, hai bên hông là hai bức tượng trông sống động đến mức có thể cử động.

"Oa~"

Nemu kêu lên nhẹ nhàng khi nhìn quanh trần nhà, miệng há hốc như đôi mắt của mình.

Để giữ cho em gái khỏi vấp ngã, Enri cũng nhìn về phía trước.

"Thật đáng kinh ngạc..."

Sàn được làm bằng đá sáng bóng, trên đó một tấm thảm đầy màu sắc đã được đặt để cho thấy con đường phía trước.

Enri bất thình lình ngưỡng mộ không thể nói nên lời; cô tưởng tượng rằng chắc cung điện hẳn phải là như thế này.

"Xin vui lòng đi theo lối này."

Giọng nói của Yuri kéo cô ra khỏi sự sửng sốt, và cô nghĩ đến việc chạy một chút để bắt kịp với hai người đằng trước.

Nhưng việc đó hoàn toàn không tương xứng cho một nơi như thế này, Enri chỉ rảo bước chân mình để tiến lên nhanh chóng.

Sau khi đi bộ một khoảng, một bức tường xuất hiện với một cánh cửa trên đó, tương tự như cái họ đã sử dụng để đi vào.

Tuy nhiên, có hai khác biệt quan trọng.

Việc đầu tiên là cánh cửa này lớn nhiều lần hơn so với cái trước, đủ lớn cho một vài người bước vào cùng một lúc.

Thứ hai là vì một hình ảnh phía bên kia được chiếu lên cánh cửa, và một lớp màn nhiều màu sắc kỳ diệu mở ra bên trong nó.

"Rồi, xin vui lòng bước vào như đã làm trước đó."

Enri và Nfirea nhìn nhau.

"Chúng ta sẽ đi cùng nhau."

Enri và Nfirea nắm tay nhau.

Từ trái sang phải là Nemu, Enri và Nfirea, và họ cùng nhau bước vào cánh cửa.

Trong một khoảnh khắc, giữa một trận mưa cánh hoa hồng, bóng dáng của một người phụ nữ trong bộ quần áo màu đỏ trên đầu và trắng bên dưới-

"Xin chào mừng~"

Một điệp khúc hài hòa những giọng nói chào mừng họ.

Nhìn xung quanh, họ đã đến một hành lang thậm chí còn sang trọng hơn, với hai hàng người giúp việc xinh đẹp đáng kinh ngạc ở hai bên.

Tại đoạn cuối là một người đàn ông đứng trong một chiếc áo choàng màu đen dường như hút tất cả ánh sáng xung quanh, mang một chiếc mặt nạ kỳ quái.

Vị cứu tinh của làng, Ainz Ooal Gown.

Enri hoảng sợ đến cứng người.

Các ngọn đèn chùm trên trần sáng lấp lánh, và sàn bằng đá cẩm thạch trắng không tì vết.

Một lối đi tráng lệ và những người giúp việc xinh đẹp ở hai bên.

Cứ như là đi vào một thế giới huyền ảo.

Lạc lối trong thế giới mơ mộng, phù phiếm này, Enri vô tình buông lỏng bàn tay của Nemu.

Một phần tâm trí cô không hoàn toàn bị choáng ngợp bởi xung quanh nhận ra điều này, và trong khoảnh khắc tiếp theo, Enri trở lại hiện thực.

Nemu đã chạy về phía trước.

"Kinh ngạc!

Thật là đáng kinh ngạc!"

Nemu hét vang khi cô bé chạy.

Cô bé chạy xuống hai hàng người giúp việc, và hướng tới Ainz.

Đối mặt với một thế giới lấn át giác quan và trái tim của mình, cô bé từ bỏ sự kiềm chế và để mình chạy điên cuồng.

"Thật sự quá tuyệt vời!"

"Nemu!

Quay lại đây!"

Enri bắt đầu chạy một khắc sau đó.

Hành vi đáng xấu hổ của Nemu đã làm mồ hôi chảy ròng ròng trên cơ thể Enri.

Nhưng thực sự có ổn không khi một cô gái làng quê như cô chạy trong một nơi tuyệt vời như thế này, hai bên là những người giúp việc xinh đẹp?

Enri do dự, và đôi chân cô đã phản bội cảm xúc mâu thuẫn bên trong cô.

Cuối cùng, cử động của cô gần như khựng lại, bắt đầu và dừng lại, tâm trí cô lướt qua tất cả các kịch bản xấu nhất có thể xảy ra.

Trong khi Enri vẫn còn đang đi khập khiễng, Nemu đã tới bên cạnh vị cứu tinh của ngôi làng mà không hề do dự.

"Nó ấn tượng lắm sao?"

"Vâng!

Nó thực sự tuyệt vời!"

"Thật vậy sao?

Tuyệt vời... không, có lẽ đó là sự thật."

Ainz vươn một bàn tay ra, và bình tĩnh xoa lên đầu Nemu.

"Nơi ta sống thực sự tuyệt vời à?"

"Vâng, thực sự tuyệt vời!

Ngài đã làm chỗ này, Gown-sama?"

"Ha ha ha, phải, đúng thế.

Những người bạn của ta và ta đã làm."

"Thật ngạc nhiên!

Gown-sama và những người bạn của Gown-sama tất cả đều tuyệt vời!"

"Ha!

Ha ha ha ha!"

Tiếng cười rõ ràng và hoạt bát vang dội qua hành lang.

Lúc này, Nfirea và Enri ngập ngừng đến gần hai người họ.

Enri nắm chặt tay của Nemu, truyền đạt một ý chí rằng sẽ không bao giờ bỏ ra.

"Chúng tôi cảm ơn ngài vì lời mời từ tận đáy lòng của chúng tôi!"

"Không cần phải hình thức như vậy.

Chúng ta đang ở đây để ăn mừng việc làm ra lọ thuốc mới.

Hãy thoải mái đi."

"Gown-sama, tôi thực sự xin lỗi.

Em gái tôi Nemu đã thô lỗ với ngài."

"Chà, đừng lo về nó.

Cô bé đã kích động khi nhìn thấy nơi ở của ta, đúng không?

Thế thì không có sự xúc phạm nào đến ta cả."

Ainz dường như ở trong một tâm trạng vui vẻ khi trả lời.

"Sau đó... tiếp theo, ta định nói chuyện với Nfirea-kun...

Nemu, làm thế nào đây?

Cô bé có muốn xem ngôi nhà mà ta, không, mà chúng ta đã cùng nhau tạo ra không?"

"Có!

Tôi muốn xem!

Tôi muốn nhìn thấy ngôi nhà tuyệt vời mà Gown-sama và những người bạn của ngài đã làm!"

Nemu nói trước khi Enri có thể từ chối.

"Ha ha ha.

Rất tốt, rất tốt!

Ta có vài cảnh tượng cho cô bé xem đây..."

Enri đã không thể nói gì được, một khi cô nhìn thấy tâm trạng vui vẻ của Ainz.

♦ ♦ ♦

Cô ngồi xuống trên một chiếc ghế dựa, nhớ rằng cô đã được yêu cầu đợi ở phòng tiếp khách trong khi Nemu được dẫn đi tham quan xung quanh.

Thay vì nói cô được mời ở đây, nói chính xác hơn là cô giống như một con vật nhỏ đã được đưa ra khỏi tổ của nó.

Cô ngồi một cách khó khăn, và nhìn quanh mình.

Bên cạnh cô – bất chấp kích thước của nơi này, hai người họ bị kẹp chặt với nhau – người yêu của cô Nfirea cũng không thể ngồi yên, giống như một con vật nhỏ bé.

Enri có thể hiểu vị cứu tinh của làng mình, Magic Caster được gọi là Ainz Ooal Gown, là một con người vĩ đại, nhưng những gì cô nhìn thấy ngày hôm nay đã vượt ra ngoài sự tưởng tượng ngông cuồng nhất của cô.

Dường như cô đã bước vào một không gian mơ mộng sáng chói, hay một câu chuyện mà các nàng công chúa và những món đồ tuyệt vời kia là trung tâm.

Lò sưởi được trang trí bằng những con chim thủy tinh được chạm khắc cực kỳ hoàn hảo.

Nếu làm vỡ một cái, cô có thể phải làm việc đến hết đời mà vẫn không thể trả nợ.

Ghế sofa đẹp đẽ, và Enri cảm thấy cô đang làm bẩn nó với bộ quần áo của mình.

Đèn chùm, thứ đầu tiên cô nhìn thấy trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, không được thắp sáng bởi đuốc, đèn lồng, hoặc nến, mà thay bằng ma thuật.

Cô đã nhìn thấy ánh sáng ma thuật trước đây trong Công Hội Mạo Hiểm Giả E-Rantel, nhưng chúng không thể so sánh về độ sáng hay kiểu dáng.

Các đồ nội thất trang nhã và sang trọng.

Đặc biệt là sức nặng của cái bàn gỗ mun trước mặt cô.

Mặc dù Enri không biết giá trị các món đồ là bao nhiêu, cô vẫn có thể nói rằng những món đó rất có giá trị.

Một bức chân dung sống động như thật của một người phụ nữ xinh đẹp treo trên tường, vẽ chi tiết một cách tỉ mỉ.

Ngay cả những tấm thảm trên sàn nhà cũng làm Enri ngần ngại bước vào.

Nó rất mềm mại đến nỗi trong khi đang ngồi trên ghế sofa, cô nhẹ nhàng nâng đôi chân của mình lên, nghĩ rằng tốt hơn là không để cho đôi chân của mình chạm vào sàn.

Enri đã rất lo rằng cô sắp ngất xỉu.

"Tớ biết chúng ta nên đi cùng với con bé."

Mặc dù Ainz đã từ chối, ý tưởng Nemu đi một mình làm bụng cô sôi sục lo lắng.

"Tớ chỉ hy vọng con bé sẽ không gây rắc rối cho Gown-sama..."

"Nó sẽ ổn thôi, đừng lo lắng.

Gown-sama rất là dễ gần.

Tớ nghĩ ngài ấy sẽ bỏ qua bất kỳ sự thô lỗ nhỏ nào từ một đứa trẻ."

"Ừm, nhưng, cậu thấy đấy, nếu cậu làm một quý tộc tức giận, cậu sẽ bị xử tử..."

"Tớ cũng đã nghe nói thế, nhưng phải nói thật, tớ chưa bao giờ nhìn thấy nó trước đây.

E-Rantel và lãnh thổ xung quanh nó được quản lý bởi chính nhà vua, nên tớ không nghĩ rằng các nhà quý tộc dám làm ầm...

Gown-sama là một quý tộc sao?"

"Không phải sao?

Bất cứ ai có một cơ ngơi sang trọng và rất nhiều người giúp việc như vậy thì sẽ phải là một quý tộc, phải không?

Nếu không thì làm sao họ có thể thu thập được tất cả những thứ này."

"Ừmm?

Thật vậy sao?

Thành thật mà nói, tớ không nghĩ rằng ngay cả một quý tộc có thể tập hợp được từng này người hầu xinh đẹp như thế này."

Lông mày Enri nhướng lên một góc nguy hiểm.

Nếu cô nói những người hầu xinh đẹp thì không sao, nhưng khi Nfirea nói, nó làm cô cảm thấy không thoải mái.

Ngay khi cô quay một ánh mắt sắc bén vào Nfirea – một tiếng gõ cửa vang lên.

"Eee!"

Vai Enri giật giật dữ dội, và bởi vì hai người họ đang ép vào nhau, cơn co giật đã được truyền tới Nfirea, người cũng đang rùng mình.

Tiếng gõ lại đến.

Enri điên cuồng nghĩ tiếng gõ có ý nghĩa gì, và trong lúc ấy Nfirea mở miệng.

"A, đó, hãy vào đi."

"Xin thứ lỗi."

Cách Nfirea đưa ra câu trả lời đúng làm dịu Enri đang bối rối, và cái đi vào là một người hầu đẩy một chiếc xe bạc.

Cô ấy là một phụ nữ xinh đẹp, mặc quần áo lấp lánh sạch sẽ không tì vết mà ngay cả một người nghiệp dư cũng có thể nhận ra là một bộ trang phục hầu gái cao cấp.

Một nụ cười dịu dàng, ấm áp tô điểm trên khuôn mặt của cô.

Tuy nhiên, Enri lo lắng rằng bất cứ lúc nào đó nó sẽ biến thành một biểu hiện tức giận khi cô kêu lên, "hai người đã làm gì!"

"-Đồ uống đã sẵn sàng."

"K-Không cần!"

Khuôn mặt của cô người hầu sửng sốt trong chốc lát khi phân tích câu trả lời nhanh như chớp của Enri.

Rồi cô quay sang nhìn Nfirea, và sau đó trở lại Enri.

"...

À, cái này sẽ không sao đâu?"

"À, vâng."

Có lẽ cô đã cảm thấy Enri căng thẳng như thế nào do cơ thể của cô ấy đã bị đóng băng, hoặc vẻ bồn chồn bẩm sinh của Nfirea, nhưng cô hầu gái mỉm cười, chân thật và không gượng ép.

Cô nói một cách đơn giản "tôi xin lỗi", và ngồi xuống bên cạnh Enri.

Sau đó, cô nhẹ nhàng đặt tay lên đôi vai đã hóa đá của Enri.

"Emmot-sama, xin đừng quá căng thẳng.

Emmot-sama và Bareare-sama là khách, tất cả mọi điều hai người cần làm là thoải mái và thư giãn."

"Nhưng, nhưng... c-chuyện gì nếu chúng tôi làm vỡ một cái gì đó ở đây..."

"Đừng lo.

Ainz-sama sẽ không phiền dù các đồ vật ở đây bị hư hỏng."

"Nhưng, nhưng làm thế nào?

Tất cả những vật ở đây là..."

Dù suy nghĩ về chi phí những thứ cô có thể thấy trong một cái liếc nhanh quanh phòng khiến cô đau đầu.

Và nghĩ lại, các món đồ này không phải là một vấn đề lớn?

"Vâng, Ainz-sama cực kỳ giàu có."

"Cá-Cái đó tôi biết."

Sau cùng, ngài ấy là loại người có thể tự nhiên cho đi các vật phẩm có giá trị và uy lực như những chiếc tù và đó.

"Đó là lý do tại sao, hãy thoải mái.

Thong thả để việc làm hư hại sang một bên, Ainz-sama sẽ mỉm cười và tha thứ cho bất kỳ thiệt hại nào.

Và thậm chí nếu có bất cứ thứ gì bị hư hỏng, nó có thể được sửa chữa bằng ma thuật."

"Dù cho cô có nói thế, cái đó..."

"Tôi hiểu.

Thế thì, hãy thưởng thức đồ uống.

Bằng cách đó, cô có thể sẽ thư giãn."

"Nhưng..."

Enri liếc nhìn tách trà phục vụ trên cái xe đẩy bạc.

Chúng được làm bằng sứ trang nhã, cạnh bằng vàng, và mặt sau là một màu xanh thẫm, trang trí với kiểu mẫu phức tạp.

Và chúng nhìn mỏng manh đến nỗi Enri lo rằng chúng sẽ vỡ ngay khoảnh khắc cô chạm vào chúng.

"Enri, uống đi.

Sẽ là thô lỗ nếu tiếp tục từ chối."

"A, thế thì, một tách, cảm ơn cô."

"Hiểu rồi...

ừm, để xem.

Mùi thơm và hương vị của trà thảo dược là một hương vị quen thuộc.

Hai người có thích trà đen truyền thống để thay thế không?"

"Vâng, làm ơn, cảm ơn cô."

Cô hầu gái mỉm cười chuẩn bị trà cho họ với những động tác trôi chảy, thanh lịch.

Sau khi tách được rửa bằng nước nóng, một cách bí ẩn và không thể giải thích, cô pha trà trước mặt hai người họ.

Ngoài ra, hai cái cốc nhỏ khác được đặt ở phía trước họ.

"Xin vui lòng thêm sữa và đường phù hợp với khẩu vị của hai người."

Enri mở nắp đường.

Cái cô nhìn thấy là chất rắn màu trắng chẳng khác gì bột tuyết.

Cô gái làng quê máy móc gắp vài viên đường vào cốc của mình, khuấy cho đến khi chúng tan ra.

Sau đó, cô thêm sữa.

Sau đó, Enri nhấp một ngụm, và cảm thấy như khuôn mặt của cô sẽ tan chảy.

"N-Ngọt thật!"

"Ừm, tôi đoán thêm đường đã làm điều đó.

Không phải lúc nào cô cũng được nếm thử những món ngọt trong làng, và cô không nuôi những con ong... nếu tôi không lầm, cô chỉ có một cái gì đó giống như nước đường?

Tôi nhớ có ma thuật tạo gia vị nhưng đó là một chuyện khác hoàn toàn..."

Quên mất mình đang ở đâu, Enri kêu lên ầm ĩ.

"Thử nhớ lại đi."

Trước khi cô có thể nghe thấy tiếng nói thừa nhận của cậu, Enri nhấp một ngụm trà đen, và hương vị làm cho trái tim cô bình tĩnh lại.

"Thực sự, nó ngọt và ngon."

Vào lúc này, một tiếng gõ vang lên từ phía cửa.

Người giúp việc di chuyển lặng lẽ đến và mở nó ra.

"Ainz-sama và em gái của cô đã trở lại."

Khi cánh cửa mở ra, Nemu vội vàng đi vào, đầy những nụ cười.

Ainz theo sau cô bé.

"Chị!

Thật tuyệt vời!

Nó sáng bóng và đẹp, và thực sự tuyệt vời!"

Khi Nemu ôm eo chị mình, Enri cúi người trước Ainz, tất cả để không cho đôi chân của em gái cô làm bẩn sàn.

"Gown-sama!

Tôi xin lỗi vì sự thô lỗ của đứa em gái nhỏ của tôi!"

"Hoàn toàn không.

Thay vào đó, ta phải xin lỗi vì giữ cô bé quá lâu."

"Không đâu.

Chúng tôi rất biết ơn."

Ainz xua tay để chỉ ra rằng nó không thành vấn đề.

"Thế thì trước khi ta thảo luận về các vấn đề với Nfirea-kun, chúng ta ăn đã."

"Ơ?

Chúng tôi đang ấn tượng quá nhiều-"

Đối mặt với Nfirea hoảng loạn, Ainz trả lời với một cử chỉ dịu dàng.

"Điều này để đảm bảo giao dịch với Nfirea-kun là có lợi."

"Ý ngài giao dịch nghĩa là gì?"

"...

Ta sẽ giải thích trước khi chúng ta ăn."

Ainz ngồi xuống ở phía bên kia ghế sofa.

"Để bắt đầu, ta không có ý định công khai ra thị trường lọ thuốc cậu bào chế.

Hay đúng hơn, không có các thành phần ta cung cấp, cậu có thể không làm ra được lọ thuốc tím.

Cậu có đồng ý không?"

"Đúng vậy.

Rất khó để làm được xa đến thế, ngay cả khi chúng tôi đang sử dụng các vật liệu được cung cấp bởi Gown-sama.

Vẫn còn rất nhiều yếu tố chưa biết, như nó có hiệu lực thế nào và các tác dụng khác mà nó có."

"Vì vậy, bày bán công khai sẽ chỉ gây ra vấn đề.

Mặc dù chỉ đơn giản là hỏi về nguồn gốc cũng được... chúng ta không thể chắc chắn rằng không có bất kỳ đối thủ nào sẽ đến hành động bằng bạo lực, phải không? ...

Và từ những gì Lupusregina nói với ta, ngôi làng của cậu đã bị một bọn quái vật tấn công.

Có khả năng rằng những con quái vật, tìm kiếm sự bảo vệ của bức tường mạnh mẽ, đã tấn công ngôi làng của cậu để tìm kiếm sự an toàn.

Cậu có biết lý do chúng làm điều này chứ, và cậu có bắt được bất kỳ tù nhân nào không?"

Không có, Enri trả lời trong lòng.

Khi nghe thấy tiếng gầm quái dị từ phía sau – gây ra bởi con Troll mà Enri và Nfirea đã gặp phải – các Goblin chỉ đơn giản là không có thời gian và khả năng để bắt giam bất cứ ai, và chỉ kết thúc cuộc chiến đã đủ cho họ rằng không có tên nào của đối phương sống sót.

Và kẻ với thanh kiếm ma thuật rất mạnh mẽ...

"Vậy à.

Chà, tiếc thật... ta coi là lý do tại sao ngôi làng của cậu bị tấn công, như những gì ta vừa nói với cậu.

Khi sự phòng thủ của ngôi làng trở nên mạnh hơn, nó sẽ lần lượt tạo ra nhiều vấn đề hơn.

Khi là một đối tượng có giá trị hơn, nó sẽ là mong muốn của nhiều người, phải không?

Tương tự như vậy, nếu tin tức về lọ thuốc bị rò rỉ ra ngoài..."

"...

Chúng tôi sẽ giữ bí mật."

"Ta rất vui vì cậu hiểu, Nfirea-kun.

Nếu chúng ta có thể bào chế lọ thuốc màu đỏ mà chỉ sử dụng các thành phần xung quanh làng, thì sẽ chẳng có lý do nào để giữ bí mật... mà nhân tiện, tất cả mọi thứ chúng ta thảo luận sau bữa tối sẽ cần phải được giữ bí mật.

Nó liên quan đến nhiệm vụ phải giữ bí mật.

Thế thì, việc chuẩn bị bữa ăn sẽ được hoàn thành sớm thôi.

Chúng ta sẽ nhập tiệc chứ?"

"À, không, không cần ăn đâu, làm sao chúng tôi có thể dự phần vào sự tuyệt vời như vậy..."

Enri vội vàng lắc đầu.

"...

À, mặc dù ta sẽ không ép buộc cô... nhưng không phải là hiếm khi có món chính là thịt rồng sao?"

"Rồng?"

Rồng.

Trong tất cả những câu chuyện Enri đã nghe, chúng là kẻ thù của nhân loại, nhưng một vài con thuộc phe chính nghĩa.

Tuy nhiên, dù xuất hiện trong câu chuyện nào, chúng luôn luôn rất mạnh.

Những con như vậy có thể trở thành món ăn sao?

Không thể nào.

Chắc hẳn ngài ấy chỉ trêu chọc họ.

Ít nhất, nếu Ainz không phải là người đã nói, cô đã có thể nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, vì là Magic Caster tuyệt vời trước mặt cô nói với cô điều này, điều đó có nghĩa là có khả năng rất cao đó là sự thật.

"Chúng ta cũng có các món tráng miệng.

Đã bao giờ cô ăn kem chưa?

Mặc dù E-Rantel đã có một số...

đừng nghĩ rằng ta chưa nếm nó trước đấy.

Nó lạnh và ngọt... và nó tan chảy trong miệng của cô.

Một cái gì đó như băng ngọt hoặc tuyết."

Enri và Nemu không thể không nuốt một ngụm nước bọt.

"Đó là một sự xa xỉ cao cấp.

Chỉ cần một miếng sẽ có giá trị cao hơn một ngày thức ăn."

"Có vẻ Nfirea-kun đã nếm thử một cái gì đó giống thế trước đây.

Thế thì ta phải đưa ra món ngon còn hơn kem mà hai người có thể tưởng tượng.

Thế – thực đơn thế nào?"

Đáp lại, cô người hầu đọc một chuỗi dài.

"Đối với thực đơn trưa ngày hôm nay, chúng tôi sẽ phục vụ hai món khai vị.

Đầu tiên là món Tôm Hùm Xiên, mang hình dáng hải sản Noatun, trong nước sốt velouté.

Thứ hai là món gan béo Poiret của Víðópnir.

Món súp sẽ là kem khoai lang và súp hạt dẻ kiểu Alfheim.

Chúng tôi đã lựa chọn thịt cho món chính, đó sẽ là thịt cẩm thạch làm từ con rồng băng giá Jotunheim cổ đại mà Ainz-sama đã đề cập trước đó.

Sau đó đến món tráng miệng, đó là mứt Táo Vàng, dùng với rượu vang trắng và sữa chua.

Ngoài ra, chúng tôi có trà đen hương kem phủ lá vàng.

Đối với đồ uống sau bữa ăn, chúng tôi đã xem xét rằng cà phê có thể không phù hợp với khẩu vị của mọi người, vì vậy chúng tôi cũng có nước ép đào tươi.

Đó là tất cả.

Nếu có yêu cầu sửa đổi bất kỳ phần nào của thực đơn, xin vui lòng báo cho chúng tôi và chúng tôi sẽ làm ngay lập tức."

"Đây có phải là một dạng bùa chú ma thuật?!"

Enri, người không có đầu mối nào về những gì vừa được đọc, chắc chắn về điều đó.

"Không phải tất cả mọi người thích gan béo sao?

Ta nghĩ rằng trẻ em sẽ thích.

Hãy thêm nó vào thực đơn cho ta.

Thế còn về món ăn nhẹ?"

"Vâng.

Vậy thì chúng tôi sẽ thêm món salad sò và vú sữa ướp muối vào món khai vị."

"Ừmm, vậy đấy... thế thực đơn này có tốt hơn so với trước đó không?"

"Ớ?!

Ngài đang hỏi tôi?!"

Enri, người đột nhiên bị lôi vào câu chuyện, giật nẩy mình.

Nó sẽ rất rắc rối nếu tiếp tục nói về mấy thứ cô không biết gì này.

"A, cái đó.

Không.

Ư.

Tôi sẽ để nó cho ngài."

Thốt được một câu duy nhất đã lấy tất cả mọi nỗ lực của cô.

Ainz chỉ thị cô người hầu chuẩn bị các món ăn như đề xuất.

Nemu nhìn Ainz với đôi mắt tôn thờ, lẩm bẩm "thật tuyệt vời" với chính mình.

Enri cảm thấy như vậy.

Điều này đã vượt quá xa so với thế giới mà cô thường sống.

Những người giàu có thể chi tiền một cách xa xỉ.

Và ăn uống, không chỉ để lấp đầy dạ dày, mà một phần trong đó không gì hơn là niềm vui.

Sự giàu có, kiến thức và quyền lực.

Một Magic Caster có tất cả các điều đó.

Ngài ấy là một người mà một nông dân đơn thuần như Enri sẽ không có hy vọng đạt tới, một người tốt hơn nên gọi là một vị vua đứng trên đỉnh của các đám mây.

Magic Caster mang mặt nạ này là một nhân vật ghê gớm như vậy.

"Thôi, hãy đi nào.

Mặc dù, ta không có ý định kết hợp.

Ba người – đúng rồi, gia đình các bạn nên tận hưởng bữa ăn đừng e ngại.

Sau đó, chúng ta sẽ thảo luận về công việc.

À, ta cần phải nói với Lupusregina rằng mình phải thêm một người nữa vào danh sách."

"Ơ?

Điều đó là sao, Gown-sama?"

"Không, không có gì, Nemu."

Ainz đứng lên, và Nemu với ánh mắt lấp lánh cũng đứng lên.

Mặt Enri nóng lên từ việc đươc xem là một gia đình, nhưng cô nhận thấy một cái gì đó kỳ lạ với Nfirea, người đang từ từ đứng lên.

Miệng cậu bị dính lại thành một đường thẳng, hoàn toàn không có ý định mở ra.

Tuy nhiên, Enri biết bí quyết để làm cậu thư giãn.

Đó là nhìn chằm chằm vào cậu.

Thông qua các khe hở trên mái tóc, đôi mắt Nfirea đảo qua đảo lại, cho đến khi cuối cùng, như thể bỏ cuộc, cậu thở dài.

"Tớ đã nghĩ rằng mình không thể đánh bại ngài ấy.

Không, tớ biết không thể đánh bại ngài ấy.

Ngài ấy là một người đàn ông tốt hơn nhiều so với tớ."

"Nhưng cậu biết rằng tớ thích Enfi theo cách của chính mình, phải không?"

"Sự khác biệt trong đẳng cấp giữa những người đàn ông quan trọng vậy sao?"

Là phụ nữ, cô không thể hiểu nó quan trọng như thế nào.

Mặt Nfirea chuyển sang màu đỏ bừng, sau đó cậu nắm tay của Enri.

"Đi nào."

Không còn bất kỳ u phiền nào trong những từ đó.

Mặc dù cô không biết tại sao cảm xúc của người yêu cô lại thay đổi, khích lệ hẳn đã khiến cậu ấy hạnh phúc.

Tay trong tay, Enri và Nfirea đuổi theo Ainz và Nemu.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 8 - Ngoại truyện 2: Một Ngày Của Nazarick


Mở đầu

Nazarick, 5.14

Một giọt nước nhỏ bắt đầu được hình thành dưới vòi nước bằng vàng.Nó to dần lên và trọng lực cuối cùng cũng kéo giọt nước nơi trên sàn nhà của phòng tắm.

Trong Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, có rất nhiều nơi để tắm.

Đây là một nơi trong số chúng.

Chỉ có một hình bóng trong bồn tắm bằng đá rộng lớn, nơi có thể chứa rất nhiều người một lúc.

Một giọt nước xanh chạy dọc theo đường nét của một cơ thể trắng mịn.

Giọt nước màu "xanh" không phải là một ẩn dụ mà đúng như nghĩa đen như thể nó được nhuộm một loại thuốc nhân tạo vậy.

Khi nó chảy đến chân,chất lỏng màu xanh đang chảy xuống theo đường nét cơ thể bất chấp trọng lực và bắt đầu chảy ngược lên trái lại hẳn với nước bình thường.

"Fuaah."

Một hình bóng vô tâm phát ra một âm thanh vang vọng khắp phòng tắm.

Như thể cảm thấy xấu hổ bởi giọng nói của mình,một cánh tay mảnh mai giơ ra từ đám chất lỏng màu xanh.

Không có bất kỳ một âm thanh nào như tiếng nước rơi xuống sàn nhà hay tiếng róc rách trên bề mặt chất lỏng.

Đó là bởi vì nó có độ nhớt nháp cao bất thường.

Với cánh tay đang dang ra, người này cọ xát vào khuôn mặt mình.

Đó là khuôn mặt được hâm một bởi rất nhiều người vì vẻ đập trai của nó.

"Ha—"

Hình dáng này thở ra một hơi dài và nghiêng người về phía sau nhưng cơ thể không hề chìm xuống nước.

Đám chất lỏng màu xanh dần hạ xuống hỗ trợ người này đứng dậy.

Sự chuyển động và đàn hồi của nó giống như được bao bọc bởi một nệm nước cực kỳ mềm mại.

Thứ chất lỏng này chắc chắn có ý chí riêng của mình.

Chất lỏng màu xanh vặn vẹo trước khi mọc ra một vài xúc tu, mỗi cái có chiều rộng bằng một vài ngón tay.Chúng di chuyển như thể ôm chặt lấy hình bóng của người này.

Khuôn mặt,ngực,bụng,tay,chân...và thắt lưng.

Các sinh vật này đưa đẩy như thể bắt đầu khống chế con mồi của nó.

Chúng chính là những "Sapphire Slime", một sinh vật tiến hóa từ Slime.

Những xúc tu của nó đi qua những phần nhạy cảm xung quanh thắt lưng.

"—Aa."

Một tiếng rên khác phát ra.Nó to hơn lần trước, nhưng không còn những nỗ lực để ngăn chặn những âm thanh này lại.

Đó là vì người này đã tập trung vào cảm giác của mình về việc bị những thứ nhớp nháp này bò ngoằn nghèo trong cơ thể.

Người trong bồn tắm tự nói với bản thân.

"...Ahh.

Mình không thể chịu được nữa.

Mình không thể diễn tả việc này bằng lời nói được."

Ainz, người đang ở giữa bồn tắm Slime, lẩm bẩm. (Trans: Đậu tưởng Albedo)

Anh tóm lấy đám slime và đổ nó lên đầu mình.

Đám slime đã nhiệt tình làm sạch các lỗ xung quanh xương chậu và dường như hiểu được đâu là nơi chủ nhân nó muốn làm sạch tiếp theo.

Ainz cảm thấy thứ gì đó đang loay hoay trên đỉnh đầu mình.

"Huu.

Đây là thiên đường.

Thiên đường thật sự."

Cơ thể undead của Ainz được tạo nên hoàn toàn bằng xương.

Vì cơ thể của Anh không bài tiết chính vì vậy không hề có thứ như vết bẩn hay mồ hôi.

Tuy nhiên,điều đó không có nghĩa là anh không cần làm sạch bản thân mình.

Bụi bẩn sẽ tích tụ trên cơ thể anh và trong một vài trường hợp anh sẽ bị phủ đầy bởi máu kẻ thù của mình.Vì vậy việc này là điều cần thiết.

Thêm vào đó, là một người Nhật, anh không thể chịu nổi khi không tắm.

"Mình mới chỉ được vào phòng tắm hơi trong thế giới bình thường.

Mình chỉ muốn nhấn chìm bản thân mình trong bồn tắm ngay khi biết mình có thể làm nó...Có thể là việc đi tắm là một phần không thể thiếu trong văn hóa Nhật Bản."

Ainz chìm sâu hơn vào đám slime trong khi phát ra những tiếng thở dài.

Một cảm giác trơn trượt từ từ quấn lấy cơ thể anh.

Vì nó không gây nguy hiểm nên anh coi nó là một chất lỏng rất dính thay thế.

Nếu mình muốn tắm một cách bình thường thì sẽ rất bất tiện

Ainz nhìn xuống phần thân thể khó làm sạch nhất của mình, xương sườn.

Để làm sạch từng cái một thì sẽ mất rất nhiều công sức.

Khi nhớ lại khoảng thời gian anh đã tốn cho nó, anh thở dài dù anh không có khả năng thở.

Đó không phải là chỗ duy nhất khó để làm sạch.

Cột sống cũng là một vấn đề rất lớn.

Do những chỗ lồi lõm trên xương, khăn lau sẽ phải liên tục cọ vào đó.

Sự nỗ lực và tỉ mỉ là rất cần thiết.

Ban đầu, Ainz rửa sạch mọi ngóc ngách trong cơ thể mình, nhưng ngay cả với tinh thần mạnh mẽ của mình, anh vẫn phát ốm vì nó.

Anh tự hỏi rằng cái quỷ gì đã khiến anh mất hơn ba mươi phút chỉ để làm sạch bản thân mình.

Sau đó anh cố gắng quay tít bản thân mình trong nước xà phòng như một cái máy giặt quay tròn.

Nó không tệ nhưng anh vẫn không hề cảm thấy sạch sẽ ở mọi nơi.

Nếu anh không chà cơ thể của mình bằng cái gì đó, anh sẽ không bao giờ cảm thấy những bụi bẩn được thực sự rửa sạch.

Sau đó, anh cố gắng làm một cái bàn chải sạch với tay cầm gắn liền.

Đây thực sự là một ý tưởng tốt.

Nó đã phun bong bóng xà phòng xung quanh nhưng Ainz không cần phải làm sạch bồn tắm.

Đó là công việc của các hầu gái và họ cũng hạnh phúc khi có thứ gì đó để lau chùi.

Nó giống như việc bắn một mũi tên trúng 2 đích vậy.

Nhưng ngay cả ý tưởng này cũng có nhược điểm của nó.

Anh không thể khẳng định rằng cơ thể của mình đã sạch sẽ hay chưa.

Cũng giống như việc một số người bị sâu răng mặc dù đã đánh răng rất tốt, anh luôn luôn lo lắng việc cơ thể anh đã thực sự được rửa sạch hay chưa.

Vì vậy, Ainz đã đi đến giải pháp cuối cùng là dùng những slime này.

"Tất nhiên rồi...đây là một cuộc cách mạng và đầy mưu trí.

Đúng là một kế hoạch hoàn hảo."

Ainz lẩm bẩm trong khi các slime sapphire bò xung quanh cơ thể anh.

Anh gật đầu hài lòng với ý tưởng riêng của mình.

Có lẽ đây là đây là sáng kiến tốt nhất của anh kể từ khi dịch chuyển đến thế giới này.

"Càng nghĩ về nó mình càng cảm thấy tốt hơn"

Tiếp tục ca ngợi bản thân, Ainz nhìn các slime đang tẩy sạch tất cả các bộ phận trên cơ thể mình.

Chúng thật sự đáng yêu.

Mặc dù chúng là những quái vật nguy hiểm có thể làm tan chảy xác thịt bằng axit và khỏe đến mức bẻ cong các thanh kim loại, chúng vẫn có thể làm sạch cơ thể Ainz rất tốt.

Theo cách nào đó, anh cảm thấy chúng giống như thú nuôi của mình vậy.

Yeah...Một phòng tắm slime rất tốt nhưng thỉnh thoảng mình cũng nên tắm một cách bình thường.

Tầng 9 của Nazarick có nhiều các phòng khác nhau.

Một trong số chúng là những phòng tắm lớn.T ầng 9 được mô phỏng theo mô hình một khu nghỉ mát spa và phục vụ như một phòng tắm đa năng.

"Mình có nên đi không?"

Nhưng đến đó một mình sẽ chẳng có niềm vui gì cả.Vậy nên—

"Đúng rồi.Mình nên mang theo những Thủ vệ.Sẽ thật tốt cho tất cả mọi người nếu cho họ một số thời gian rảnh rỗi."

Ainz mỉm cười rạng rỡ với ý tưởng tuyệt vời của mình.

Nazarick, 07:14

Có hai dạng hầu gái trong Nazarick.

Nhóm đầu tiên là đội chiến đấu, được đại diện bởi Yuri Alpha, nhóm còn lại là những hầu gái bình thường không có khả năng chiến đấu.

Nhóm thứ hai là những homunculi được kết hợp level chủng tộc và công việc bằng 1.

Họ chịu trách nhiệm những công việc khác nhau trong tầng 9 và 10 của Nazarick.

Đặc biệt làm sạch phòng của các Đấng Tối Cao là nhiệm vụ vô cùng quan trọng với họ.

Trong nhóm hầu gái này, có một cô hầu được gọi là Sixth người đang giữ bình tĩnh trong khi chạy nhanh về phía trước.

Kỹ năng này là một kỹ năng phổ biến trong những hầu gái và không có gì đặc biệt.

Cô nhanh chóng tiến đến căn tin cho các nhân viên.

Chỉ có một lý do để đến căn tin vào lúc sáng sớm như thế này.

Khi cô đến nơi, các đồng nghiệp của cô đã tụ tập và bắt đầu bữa sáng.

Căn tin có tông màu chủ đạo là màu trắng và được trang trí một cách thưa thớt.

Âm thanh nhí nhảnh của những cô gái vang lên va vào những bức tường như những gợn sóng trên mặt nước.

Sẽ không có vấn đề gì nếu ở đây chỉ có một người nhưng vì ở đây có rất nhiều người đang nói chuyện khiến âm thanh của họ pha lẫn vào nhau tạo thành những tạp âm khó hiểu.

Đứng đầu trong đó là những âm thanh leng keng của bát đĩa càng khiến không gian trở lên ồn ào.

Những hầu gái trong căn tin có thể được chia thành bốn nhóm chính.

Ba nhóm đầu tiên được chia ra theo những người đã tạo ra họ.

Có tổng số 41 hầu gái nhưng không phải là mỗi Đấng Tối Cao tự tạo ra hầu gái cho riêng mình.

Thay vào đó, những hầu gái này được tạo ra bởi Whitebrim, HeroHero và Coup De Grâce.

Nói đúng ra, nhóm hầu gái cuối cùng cũng không hẳn đúng với tên của nó, nhóm này bao gồm những hầu gái tự tách mình ra khỏi ba nhóm đầu tiên để ăn trong yên bình, ăn trong khi đọc hay nói chuyện với những hầu gái của nhóm khác.

Sixth, người đến muộn, thuộc vào nhóm cuối cùng.

Cô chào những hầu gái mà cùng được tạo nên từ một Đấng Tạo Giả như cô-họ là chị em cô, theo một khía cạnh nào đó- và sau đó đi đến vị trí thường ngày.

"Chào buổi sáng...các cậu đã ăn chưa?"

"Chào buổi sáng.

Và uk,chúng tớ ăn cả rồi.

Bữa sáng rất ngon~thật mềm mịm và có nhiều kem, vì vậy nó rất ngon~"

Foire trả lời với bộ mặt ngây ngô.

Cô ấy nói dối rất dở nhưng thường xuyên làm nó.

Cô có mái tóc ngắn và bộ váy hầu gái của cô cũng được rút ngắn lại để phù hợp với sự xuất hiện tràn đầy năng lượng của cô.

Bên cạnh cô là Lumiere,người có khuôn mặt thanh tú mà đã được trao vương miện bởi mái tóc vàng lấp lánh như những vì sao của cô.

"Chào buổi sáng.

Giờ thì Foire, nếu không vội, cậu có thể ở đây đợi chúng tớ.

Tớ vẫn chưa ăn sáng vậy nên tớ sẽ đi lấy một ít.

Đi thôi Sixth"

Lumiere đứng dậy, theo đuôi là Foire, người đang luống cuống nói "Tớ chỉ đùa thôi,thật đấy~"

Sau một vài vở kịch ngắn, ba người họ đi đến quầy buffet.

Trước khi rời đi, họ đã nhờ một hầu gái thường được gọi là Increment, người đang yên lặng đọc sách, trông chỗ ngồi cho họ.

Thứ đầu tiên Sixth lấy từ quầy bar buffet là một khẩu phần thịt hun khói chiên giòn.

Là một thành viên trong bè phái tin tưởng rằng "Thịt hun khói là quỷ" cô luôn luôn lấy nó đầu tiên.

Tiếp theo đó, cô lấy cho mình một ít súp.

Một trong ba món ngon của ngày hôm nay-món súp của ngày, ngô và hành-cô chọn nó lúc cuối cùng.

Sau đó là xúc xích,khoai tây chiên và danishes.

Một đĩa khác của cô chất đầy salad hành đến mức gần tràn ra đĩa.

Cuối cùng, Sixth đặt hàng với một phục vụ nam đeo mặt nạ.

"Um, tôi sẽ lấy thêm ba miếng pho mát, hai củ hành và thêm nấm nữa."

Người phục vụ gật đầu và bắt đầu làm món trứng tráng.(Trans: Ăn khỏe vỡi)

Six quay lại chỗ ngồi để đặt đĩa xuống và sau đó là rót cho mình một ly sữa trước khi quay lại nơi mà người phục vụ nam đang chờ đợi với món trứng.

"Cảm ơn rất nhiều"

Món trứng tráng được chuẩn bị hoàn hảo nên không có nhiều những vết đen trên nó.

Cô quay trở lại chỗ ngồi giống như những người bạn cô làm.

""Ăn thôi"

"Ăn thôi~"

"Ăn thôi."

Ba người họ ăn bữa sáng trong im lặng.

Chậm rãi nhưng đều đặn, họ chuyển một núi thức ăn- vượt xa với những gì một cô gái bình thường tiêu thụ- từ đĩa vào trong bụng.

Đó là bởi vì họ đều hứng chịu "Tăng sức tiêu thụ thức ăn" như một hình phạt riêng của chủng tộc.

Do vậy, mặc dù họ là bạn nhưng họ sẽ không bao giờ chia sẻ trong việc ăn uống.

Foire nhai trong khi má cô bị phồng lên bởi thức ăn, Lumiere ăn một cách thanh lịch nhưng cái dĩa của cô di chuyển với tốc độ dữ dội và Sixthawn thì kết hợp giữa hai người họ.

"Huuuu..."

Ba người họ đồng loạt thở ra và nhìn lẫn nhau.

"Tăng hai chứ?"

"Nghe hay đấy nhưng hãy nghỉ một lát đã."

"Yeah, tớ đầy bụng rồi~ Nói này, Sixth,hôm nay không phải là ngày đến lượt cậu phục vụ Ainz-sama sao?

Cậu dường như phởn hơn ngày thường."

Foire mỉm cười tinh nghịch, Sixth cũng vậy.

"Cậu thật may mắn, bao lâu nữa mới đến lượt tớ đây?"

Lumiere đếm ngày bằng những ngón tay cô.

Phòng của Đấng Tối Cao trong Nazarick có quy mô rất lớn, vì vậy mà một người cần phải mất đến nửa ngày hoặc nhiều hơn để quét dọn một trong số chúng một cách cẩn thận.

Bởi số lượng lớn phòng như vậy, sẽ bất khả thi cho những hầu gái để có thể dọn dẹp hết chúng hàng ngày, kể cả với căn phòng mới của Albedo nữa.

Công việc nhiều như vậy đòi hỏi họ phải làm việc cả ngày mà không có bất kỳ quãng nghỉ ngơi nào.

Tuy nhiên, điều này chẳng là vấn đề với những hầu gái.

Họ được tạo ra bởi các Đấng Tối Cao của Nazarick.

Chính vì vậy họ nên làm việc chăm chỉ để thể hiện sự kính trọng của mình.

Nhưng sau đó, những người làm việc cuồng tín này đã bị yêu cầu ngừng lại bởi vị chúa của họ, Ainz Ooal Gown.

Ainz biết những sự khó khăn khi làm việc dưới một công ty phi đạo đức, và anh không thể để những cô gái, những người giống như con gái của bạn anh, phải vất vả như thế.

Anh đã nói với họ: "Đừng có dọn dẹp những căn phòng không sử dụng thường xuyên như vậy" và "Các ngươi sẽ được chia làm hai đội để thay ca."

Vì vậy, những hầu gái của Nazarick được tổ chức làm hai ca: ca sáng và ca tối.

Ca đầu tiên có ba mươi người và ca sau có mười người, trong khi đó người còn lại sẽ có một ngày nghỉ.

Sau khi tính toán những ngày làm việc cho các cô hầu gái, việc thông báo rằng họ sẽ phải nghỉ 41 ngày đã gặp ngay phải những lời phàn nàn.

Không phải là vì có quá ít ngày nghỉ mà ngược lại.

Tất cả họ đều phản đối sự cần thiết khi phải có một ngày nghỉ.

Mục đích của sự tồn tại họ là để phục vụ cho những Đấng Tối Cao.

Khi họ được nói rằng họ sẽ không cần phải làm việc, nó đã làm tổn thương lên giá trị bản thân của họ và những hầu gái cảm thấy rằng họ không có một lý do nào để tồn tại nữa.

Vì vậy,những hầu gái này đã bày tỏ sự lo lắng này trực tiếp với Ainz.

Họ nói "Làm ơn đừng tước đoạt đi công việc của chúng thần", "Chúng thần muốn làm việc cả ngày lẫn đêm" và cứ như vậy nữa.

Ainz bắc bỏ những gợi ý này ngay lập tức.

Có một hệ thống mệt mỏi tồn tại ở Yggdrasil nhưng có thể dễ dàng giải quyết bằng cách sử dụng ma thuật, nhưng không có bất kỳ một đảm bảo rằng sự mệt mỏi sẽ được chữa trị dễ dàng trong thế giới này.

Kể cả với ma thuật đi chăng nữa, sẽ rất tệ hại nếu để những người lao động kiệt sức và không thể thực hiện chức năng của mình, nó giống như một bánh răng mất dần đi những chiếc răng của mình vậy.

Tuy nhiên, những hầu gái vẫn kiên quyết không chịu lùi bước.

Đối đầu với khuôn mặt khóc lóc của họ, Ainz đã đề xuất một cách làm việc mới cho họ, phục vụ cho chính cá nhân anh.

Nhiệm vụ đó đòi hỏi phải ở bên cạnh Ainz và làm tất cả những nhu cầu và ý thích của anh, những hầu gái sẽ thay nhau làm công việc đó.

Lời đề nghị này giống như một bát mật rắc thêm đường với những hầu gái, những người có niềm vui lớn nhất là sống dể phục vụ cho những Đấng Tối Cao.

Họ chấp nhận mệnh lệnh ngay lập tức và tự nhủ với bản thân rằng "Chúng ta cần chăm sóc kỹ bản thân và nghỉ ngơi đầy đủ vào ngày hôm trước để có thể phục vụ với tất cả sức mạnh của mình khi đến lượt chúng ta."

"Chúng ta cần nạp đầy đủ dinh dưỡng để có thể làm việc chăm chỉ.Thêm nữa, tùy thuộc vào tình hình, cậu cũng có thể sẽ phải bỏ bữa ăn đấy."

"Tất nhiên rồi, khi phục vụ Ainz-sama, não cậu cần tất cả những dinh dưỡng chúng có thể lấy."

"Tớ muốn một thứ gì đó thật ngọt ngào~"

Ba cô gái đồng loạt gật đầu.

Cần lưu ý rằng, tất cả các hầu gái đều có một vài bữa ăn nhẹ toàn là kẹo ngọt.

Họ sẽ ăn nhẹ với chúng bất cứ khi nào có thời gian rảnh trong khi phục vụ Ainz.

Nhưng dù có may mắn hay không, họ vẫn đơn giản là không có thời gian để làm nó.

Vì vậy, bữa sáng này cực kỳ quan trọng với họ.

"Cậu có nghe được gì không?

Họ nói rằng họ sẽ nấu ăn bằng các nguyên liệu của thế giới bên ngoài và có một cuộc thử nghiệm về thức ăn."

Hai người họ há hốc miệng với lời tuyên bố của Sixth.

Cô cảm thấy điều này rất tự nhiên bởi vì có rất ít hầu gái nghĩ tốt về thế giới bên ngoài- thế giới nằm ngoài Nazarick.

Một số họ nghĩ rằng thế giới bên ngoài thấp kém hơn Nazarick, nhưng hầu hết bọn họ đều e sợ nó bởi vì tầng ngay phía bên trên họ, tầng 8, đã một lần bị xâm chiếm bởi những kẻ bên ngoài.

"Tất cả chúng ta có thể đến cuộc thử nghiệm thức ăn không?

Hay chỉ một số người được phép đi?"

Ngay khi Sixth định trả lời câu hỏi của Foire, không khí trong căn tin bị thay đổi.

Không khí có vẻ như được ấm dần lên.

Ngay khi một người mới lọt vào mắt của những hầu gái, họ không thể không hét lên trong vui sướng.

"Shizu-chan"

"Shizu-chan kìa"

Người vừa mới bước vào căn tin là một trong những thành viên của Pleiades, CZ Delta.

Những hầu gái chiến đấu là thần tượng của những hầu gái bình thường này và CZ được ưa thích nhất trong số họ.

Thường xuyên có một cuộc đấu tranh để được ngồi cạnh cô ấy.

"Ah, con chim cánh cụt cũng ở đây."

CZ giữ con chim cánh cụt dưới tay cô.

Đó là một Assistant Bulter, Éclair.

Anh ta cố vỗ đôi cánh của mình với tất cả sức mạnh nhưng không có bất cứ một con đường nào để trốn thoát với sức mạnh của một Birdman cấp 1.

Cuộc vùng vẫy vô ích khiến anh ta mất sức nhanh chóng trong khi đó những người hầu lại đứng nhìn.

Cuối cùng chú chim cánh cụt kiệt sức và ướt đẫm mồ hôi, giống hệt như một chiếc rẻ rửa bát.

"Shizu-chan, ở đây, ăn cùng chúng tôi đi."

"Đừng, đến đây này..Shizu-chaaaan~"

"Vứt con chim cánh cụt đó đi.

Đến đây là tốt nhất này."

"Bán con cánh cụt vô dụng đó cho bếp trưởng đi, ít nhất hắn ta có thể góp công cho Nazarick bằng cách đó"

Có một vài sự phân biệt đối xử đáng kể từ các hầu gái giữa Assistant Bulter và Cz, nhưng đúng là chẳng có cách nào khác.

Anh ta bị ghét bởi vì đã lớn tiếng tuyên bố rằng muốn tiếp quản Nazarick, mặc dù anh ta chỉ là một quản gia giúp việc.

Kể cả khi anh ta được Đấng Tối Cao thiết lập như vậy, nhưng những câu nói gây đầy khó chịu như vậy khiến anh ta bị ghét.

CZ nhìn chăm chú tình trạng rỗi loạn xung quanh cô như thể cô đang cố tìm ai đó.

Cách thức đáng yêu cô làm như vậy giống y hệt một đứa trẻ không biết nơi nào là chỗ ngồi của mình, điều này khiến rất nhiều trái tim của các hầu gái khác đập nhanh hơn.

"Ngạc nhiên làm sao, kể cả con cánh què đó cũng nhìn đáng yêu hơn khi được Shizu-chan ôm"

"Tớ muốn một cái gối ôm hình Shizu-chan, Albedo-sama dường như biết làm chúng như thế nào, tớ tự hỏi rằng ngài ấy sẽ dạy tớ không?"

"Albedo-sama rất tốt bụng, tớ chắc chắn rằng ngài ấy sẽ đồng ý thôi.

Sao cậu không hỏi ngài ấy lần tiếp theo?"

Âm thanh của tiếng sách đóng vang lên ở bàn bên cạnh, khi Sixth quay lại nhìn, mắt cô bắt gặp Increment.

"Nơi này đang trở lên ồn ào hơn vậy nên tớ đi đây.

Vì cậu phải đến chỗ Ainz-sama hôm nay, cậu nên nhanh chóng kết thúc bữa sáng của mình và đến chỗ ngài ấy.

Bất kỳ lỗi lầm nào của cậu cũng sẽ ảnh hưởng đến tất cả chúng ta đấy."

Sau khi nói những gì muốn nói, Increment quay người và bỏ đi mà không chờ câu trả lời.

Sau khi nhìn đồng nghiệp của cô rời đi, Sixth lấy ra một cái đồng hồ bỏ túi.

May mắn thay, cô vẫn còn một ít thời gian.

Sau khi hoàn thành bữa sáng cô vừa kịp chuẩn thời gian.

"Được rồi,tớ sẽ lấy thêm vài món nữa để ăn trong khi moi người đang tập trung vào Shizu-chan."

Foire và Lumiere gật đầu với ý tưởng của Sixth.

"Oh~ đó là ý tưởng tuyệt vời đấy~"

Câu trả lời đột ngột phát nên ở đằng sau khiến ba hầu gái há miệng vì kinh ngạc.

"Lu-Lupusregina-san.."

Với bàn tay nắm chặt nơi trái tim mình, Sixth quay đầu lại với nơi phát ra âm thanh.

Đáng lẽ ra không ai đang ở đó, nhưng khi mọi người bị thu hút bởi CZ và quay đi, Lupusregina đột nhiên xuất hiện.

Cô ngồi trên ghế với chân và cả thức ăn đều để trên bàn.

"Aw.

Đừng dọa chúng tôi như vậy, làm ơn đi~"

Foire vẫn bám chặt vào Lumiere,lông mày cô tạo ra hình dạng /

"Tim tớ gần như nhẩy ra khỏi miệng rồi đấy~"

Lumiere lẩm bẩm giống như cô bị sốc trong tâm trí và hầu như không hề chú ý đến việc Foire đang bám lấy cô.

Lupusregina- người thân thiện nhất trong những hầu gái chiến đấu- là người rất khó đoán.

Tuy nhiên, vì cô dùng thời gian của mình để nhảy hết từ nhóm người giúp việc sang nhóm người giúp việc khác, việc được cô lại gần là dấu hiệu của sự may mắn.

Bằng chứng xác thực của chuyện này đến từ những ánh nhìn ghen tị của các hầu gái khác, những người đã chú ý đến Sixth và hoàn cảnh của cô.

"Ah, xin lỗi nhé, có vẻ như các thì nghiệm ở ngôi làng đã có hiệu quả, ba người cậu phản ứng rất thú vị đấy~"

Cái cách mà Lupusregina chống khuôn mặt mình bằng tay trên chiếc bàn trong khi nở một nụ cười ác quỷ trên môi như biến cô thành một con mều bước ra từ quyển truyện vậy (Note: Alice in WonderLand ý).

Mặc dù nụ cười của cô chẳng có gì khác ngoài sự tinh quái cả nhưng nó vẫn đem lại một sự lôi cuốn bất ngờ.

Nụ cười của cô hầu gái chiến đấu này khiến đầu của Sixth bị chập một vài giây.

Hai người kia dường như cũng vậy, người phục hồi nhanh nhất trong số họ là Foire.

"Ngôi làng??"

Foire nghiêng nghiêng đầu, khiến mái tóc ngắn của cô áp vào mặt Lumiere.

Kháng cự lại bằng cái hắt hơi, Lumiere kéo Foire ra để đứng trước Lupusregina.

"Lupusregina-san, cậu làm việc ở bên ngoài,phải không?"

"Yup, ở trong làng của loài người."

"Làng của con người, huh...nó chắc hẳn rất khó khăn."

Lumiere nhìn Lupusregina với ánh mắt thông cảm.

"Nah, không hẳn là vậy.

Vì Ainz-sama đã ra lệnh nên hẳn điều này rất có giá trị...Mặc dù tớ phải nói rằng công việc này thật nhàm chán.

Nói thế nào đây....sẽ thật vui vẻ hơn nếu dẫm đạp lũ thấp kém dưới chân mình."

Sixth chẳng có phản ứng gì đặc biệt với lời tuyên bố đó cả.

Con người và làng mạc của họ chẳng quan trọng gì với cô.

Dù cho chúng có phát triển hay bị tiêu diệt, điều quan trọng duy nhất liệu chúng có đem lại lợi ích cho Nazarick hay không.

"Kể cả khi Ainz-sama nói ngôi làng đó có giá trị, mình vẫn chẳng thể nhìn thấy nó~"

"Có phải Ainz-sama nói vậy vì sự từ bi của ngài đối với những người vô dụng trong ngôi làng đó không."

"Không, không, Ainz-sama không phải là cơn bão của cái chết sao?

Tớ chắc chắn rằng ngài ấy sẽ nghiền nát chúng thành bụi nếu ngài ấy thích."

"Cậu đang nói gì vậy?

Cậu không biết rằng Ainz-sama là hiện thân của trí tuệ sao?

Ngay cả từ ngữ đó cũng chẳng thể đủ để miêu tả ngài ấy.

Tất cả những điều này chắc chắn là một phần trong kế hoạch của ngài ấy."

"Ara, tớ không thể làm ra vẻ rằng mình chưa nghe thấy điều đó, tớ chắc chắn rằng quyền năng là phần mạnh nhất trong sức mạnh của ngài ấy..."

Bốn cô gái xinh đẹp nhìn chằm chằm lẫn nhau.

"Ainz-sama là một tạo vật xinh đẹp, một người đầy từ bi."

"Ainz-sama là hiện thân của cái chết."

"Ainz-sama là một anh hùng phi thường."

"Og, có vẻ như mọi người đều có ấn tượng khác nhau về Ainz-sama.

Vậy hãy tổ chức một cuộc thi xem ai sẽ đặt ra được danh hiệu phù hợp nhất cho Ainz-sama."

Trong khoảnh khắc, mọi người trở lên im lặng.

Lupusregina mặc dù nở một nụ cười bình thường trên khuôn mặt cô nhưng cô quyết tâm không để cho những hầu gái khác đi vượt mặt mình trong việc đánh giá đúng phẩm chất của chúa tể.

Tuy nhiên, Sixth và hai người bạn cũng có cảm xúc như vậy.

Mặc dù những hầu gái bình thường là các sinh vật yếu đuối nhưng tình yêu và sự sùng bái của họ đối với chủ nhân không hề thua bất kỳ một ai khác.

"Vậy thì, ba người cậu có thể bắt đầu trước."

Người nói đầu tiên là Lumiere.

"Vậy thì như những gì tớ nói lúc trước,tớ muốn ca ngợi về vẻ đẹp của Ainz-sama.

Chính vì vậy,cái tên này thì sao "một con người sinh đẹp,tỏa sáng và hoàn mỹ, một chúa tể dịu dàng đầy tình thương."

Tiếp theo là Foire.

"Chà.

Nếu chúng ta đang ca ngợi Ainz-sama, thế nên chúng ta nên ca ngợi về sức mạnh của ngài ấy phải không?

Còn gì hợp hơn nữa ngoài cái tên "Memento Mori" (Trans: ??)

Người thứ 3 là Sixth.

"Ainz-sama là người ra lệnh cho các Đấng Tối Cao khác phải không, vậy nên khả năng lãnh đạo của ngài ấy sẽ rất tuyệt vời.

Chính vì vậy ngài ấy phải là 'Wise King'."

Mặc dù tất cả các tên của họ đều phù hợp với chủ nhân nhưng tất cả họ đều nghĩ rằng cái tên của mình mới là tốt nhất.

Lupusregina ho nhẹ khi Sixth, Foire và Lumiere nhìn cô.

Với vẻ tự hào trên khuôn mặt, cô nói,

"Cuối cùng thì, ngài ấy là người mạnh nhất và-"

"...Cậu đây rồi."

Nguồn gốc của âm thanh là tiếng nói đầy bình tĩnh của CZ.

Tên quản gia cánh cụt mà cô giữ trong tay đã không biết lẩn mất từ khi nào.

"Đừng có tàng hình.

Nhiều lần như vậy."

"Soz~ đó là một thói quen đấy~"

"...Sau cùng.

Cậu đã ăn bữa sáng chưa."

Một sự tức giận bùng cháy dưới khuôn mặt vô cảm của CZ.

Sixth có cảm giác rằng cô không nên ở đây lâu thêm một chút nào nữa.

"...Ah, Tớ,tớ cần đến chỗ Ainz-sama."

"Vậy tớ cũng đi nữa."

"Tớ sẽ đi cùng cậu~"

Sixth và những người khác lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi của mình mặc dù họ cảm thấy hơi tệ khi bỏ qua sự van nài của Lupusregina khi cô nhìn về phía họ.

Họ đã dự định quay lại chỗ buffet một vòng nữa.

Sự day dứt và tiếc nuối gặm nhấm con tim họ khi họ đã bỏ qua nó, nhưng bây giờ là đã đến lúc làm việc.

Sixth lại không quan tâm đến tình hình căng thẳng đó.

Thay vào đó, cô tự vỗ nhẹ vào mặt mình để lấy lại sự tập trung.

Trên khuôn mặt cô đầy sự nghiêm nghị cùng sự dũng cảm như một chiến binh chuẩn bị ra trận nhưng chân cô tràn đầy ánh sáng và tốc độ.

Phần 1

Tầng 6 của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Những Undead thường xuyên lang thang khắp ngôi mộ đều không xuất hiện ở đây.

Thay vào đó, các quái thú của Aura và những quái vật khác mà không tự hồi sinh, bảo vệ ở đây.

Tầng này là nơi rộng nhất trong Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick và được bao phủ hầu hêt bởi rừng.

Đây là một khu vực phù hợp với cái tên "biển rừng".

Tuy nhiên, những thành viên đầu tiên của Ainz Ooal Gown vẫn không hài lòng và chưa chịu dừng lại trong việc phủ xanh cả tầng này.

Một đấu trường, cây khổng lồ, di tích phát triển quá mức, một hồ nước, hố độc, cây thân leo, rừng ngập mặn, đầm lầy không đáy và nhiều thể loại rừng khác được thêm vào tầng này.

Họ thậm chí còn cho phép những cư dân mới sống ở đây, vì vậy ở đây còn có một ngôi làng nhỏ.

Chính giữa vùng đất rộng xanh tươi này là một hồ nước khổng lồ-mặc dù nhỏ hơn so với cái hồ dưới lòng đất của tầng 4- và nó được bao quanh bởi rừng và đồng bằng.

So sánh với toàn bộ tầng 6, đồng bằng này nhỏ như cái lông mày của con mều, nhưng đối với họ, nó đã đủ lớn.

Người đầu tiên trong nhóm Thủ vệ của tầng này, Aura.

Cái cách cô cưỡi trên đầu con sói với bộ lông đen kịt trông thật tráng lệ và có thể nói rằng không gì khéo léo được hơn.

Đó là những điều được mong chờ.

Để có thể tuần tra được một tầng lớn như thế này- mặc dù cô sở hữu một thể chất phi thường và hoàn toàn có thể chạy xung quanh hết tầng này- cô vẫn ưa thích hơn khi cưỡi trên lưng con thú mà cô đã thuần hóa.

Có hai người khác với cô.

Một người là Tổng quản Thủ vệ, Albedo.

Cô không mặc bộ bộ váy trắng xinh đẹp bình thường như mọi ngày mà khoác lên mình một bộ áo giáp toàn thân màu đen thường dùng trong chiến đấu.Tuy vậy, cô không hề mang theo bất kì vũ khí hay lá chắn nào.

Người còn lại là Shalltear.

Không có gì khác biệt về trang phục thường ngày của cô.

Một tia sáng lóe lên trong mắt cô như thể cô rất thích thú với tình hình này vậy.

"Vậy thì tôi sẽ bắt đầu.

Đến đây, thú cưỡi của ta."

Kỹ năng Albedo đã dùng là "Triệu hồi thú cưỡi".

Một con thú với bộ lông như một chiếc áo giáp bạc xuất hiện từ hư không.

Với bờm màu bạc và đuôi, nó là một con ma thú giống như ngựa.

Nó mang trên mình một bộ giáp toàn thân cũng như yên ngựa và dây cương.

Nó nhỏ hơn một con ngựa bình thường nhưng có một hào quang tràn đầy năng lượng xung quanh.

Điểm khác biệt cuối cùng là đầu nó có hai chiếc sừng mọc ra, hướng về phía trước.

Người đầu tiên phản ứng lại là người có vốn hiểu biết nhất về ma thú:Aura.

"Oh~ nó khác hẳn một con bicorn bình thường.

Cặp sừng thật đáng kinh ngạc, cơ thể nó thật mạnh mẽ và cơ bắp."

Albedo mỉm cười hài lòng.

"Tất nhiên rồi.

Nó là một con đặc biệt đã được biến đổi để phù hợp với khả năng của tôi.

Nó xứng đáng để có cái tên 'Chúa tể chiến tranh Bicorn'... nhưng nó thật ra chỉ là một con bicorn level 100."

"Nó bay được không?"

"Không, thế là quá nhiều với nó.

Trạng thái cơ bản của nó không khác gì một con bicorn bình thường.

Nó không có khả năng đặc biệt nào cả, nó chỉ có tác dụng làm tăng HP,sức mạnh và nhanh nhẹn thôi."

"Ah, tôi đoán rằng nếu cô không có class 'Rider' thì sẽ rất khó để tiến hóa thú cưỡi.

Nếu nó chiến đấu với chúng ta ở những cuộc chiến cấp 100 thì nó có thể gây cản trở chúng ta vì thiếu đi những khả năng đặc biệt."

"Yea, nhưng tôi có thể bảo vệ đứa trẻ này bằng những kỹ năng của tôi, vì vậy nó có thể chiến đấu với tôi cho đến bây giờ."

"Nhưng cô không nghĩ rằng nó sẽ làm lãng phí nguồn lực của cô ư?

Cô sẽ mở đầu cuộc chiến như thế à.

Tại sao không tăng cường cho nó bằng cách thay đổi trang bị?

Tôi nghe nói rằng thú cưỡi có thể trang bị giáp và móng đấy."

"Đúng vậy, tôi có thể thay đổi trang bị mặc dù thú cưỡi này được triệu hồi bởi kỹ năng.

Nó phần nào liên kết với câu hỏi của Aura trước đó.

Ví dụ như, nếu tôi trang bị cho nó móng có khả năng bay, nó có thể chạy xung quanh và bay, nhưng từ khi tôi đã trang bị cho nó các thiết bị tăng tốc độ...Làm điều này có vẻ rất khó."

Albedo nhẹ nhàng vuốt ve con thú cưỡi đứng bên cạnh cô.

Nhưng con bicorn loạng choạng một chút như thể bị chấn động bởi sức mạnh trong cái vỗ của cô.

Không có khả năng con thú cưỡi cô đã triệu hồi không có năng lực để chịu đựng một cái vỗ nhẹ như thế này.

Albedo cau mày, tự hỏi rằng con thú sẽ bắt đầu nổi loạn hay không thì Aura hỏi cô một câu hỏi khác.

"Hehe~ vậy nó tên là gì vậy?"

"Nó là bicorn, giống như tôi đã nói lúc trước."

"Không, không phải vậy.Ý tôi không phải là tên loài, tên của nó cơ."

"Nó cần tên sao?"

Cô ma ca rồng nhún vai với Albedo,người giống như có một ý kiến thứ hai.

"Có lẽ vậy?

Dù sao thì nó cũng là tên của thú cưng cô."

"Thật ra nó không phải thú cưng...Có phải bất bất kỳ lần nào tôi triệu hồi cũng ra nó không?"

Sau khi nghe câu hỏi của Albedo, Shalltear lên giọng như thể tìm ra một ý tưởng tốt.

"Nếu hỏi Kyouhukou thì sao?

Hắn ta rất giỏi trong việc những loài thú triệu hồi, vậy nên hắn ta hẳn rất am hiểu về vấn đề này."

"...Tôi từ chối.

Tôi cảm thấy rất tệ vì như một đồng đội trong Nazarick, tôi không nên không thích hắn ta nhưng tôi vẫn không thể ngăn được..."

"Ah...chẳng khác được nhỉ.

Tôi chắc chắn rằng hắn ta có ý tốt nhưng thỉnh thoảng hắn ta cứ cố bò lên quần áo mọi người.

Mặc dù có vẻ như những người khác hay đến thăm hắn ta."

"Đừng nói về mấy thứ khó chịu đó nữa.

Nó làm da gà nổi hết lên khi nghĩ về nó...Đó quả thật là căn phòng của sự khiếp sợ.

Nó nằm dưới một trong những tầng tôi điều khiển nhưng tôi không bao giờ muốn vào đó."

"...Shalltear, cô biết biết điều này chứ, Entoma gọi căn phòng đó là 'phòng ăn nhẹ'"

"Eeeeh?

Thật sao?Thật sao.

Uwaaaah~ tôi không bao giờ muốn lại gần Entoma một lần nữa."

Albedo đồng ý.

Cô không muốn lại gần ai mà gọi những thứ đó là thức ăn nhanh.

Giữa bầu không khí quan ngại, Aura nói lớn giọng để thay đổi chủ đề.

"Quay lại đề tài ban nãy, cô có đặt tên cho nó hay không?"

"Chà ,nếu tôi làm vậy, tôi nên gọi nó là gì?"

Albedo lẩm bẩm trong khi chìm sâu vào suy nghĩ.

Vì cô sẽ cưỡi nó, cô không muốn đặt cho nó một cái tên nào đó đáng xấu hổ.

Tưởng tượng ra tất cả các từ ngữ và nhân vật, một ý tưởng phát ra như bài hát trong đầu cô.

"Cô lầm bầm về cái gì vậy?"

"Ah, xin lỗi."

Albedo trả lời như cô vừa thức dậy từ một giấc mơ.

"Nếu Ainz-sama cho phép, Tôi sẽ cho nó cái tên với tất cả cảm xúc của tôi 'Top of the world'." (Edit: Đệch)

"Hmm.

Đó là một cái tên hay.

Nhưng chẳng phải nó ám chỉ cho người đứng trên đỉnh cao nhất của thế giới, Ainz-sama sao?"

Albedo chỉ đơn giản là mỉm cười nhưng không trả lời.

Lông mày Shalltear cong lên một cách nguy hiểm.

Aura làm gián đoạn bầu không khí căng thẳng có thể bùng nổ bất cứ khi nào giữa hai người.

"Chà, đó là tất cả những gì về nó.

Vì cô đã triệu hồi được bicorn, sao chúng ta không chuyển sang những thử nghiệm khác nhỉ."

"Tốt thôi."

Trong khi Shalltear nhìn nhìn chằm chằm coi thường Albedo, Albedo quay người lại, bước vào bàn đạp và leo lên con thú.

Ngay khi cô ngồi vào yên ngựa, cô cảm thấy thân thể con bicorn run rẩy.

"Chuyện gì vậy?"

Albedo kêu lên trong sự ngạc nhiên.

Con bicorn của cô, thứ có cấp độ 100,không nên lảo đảo xung quanh như thế này.

Tiếp theo khi cô nhớ lại lần vuốt ve nó.

Có lẽ vấn đề đã xảy ra khi đó, nhưng nguyên nhân của nó là gì?

"Aura, Shalltear.

Con bicorn của tôi xảy ra những hành động lạ.

Cô có thể kiểm tra nó không?"

Hai người họ nhận ra rằng con bicorn đã lảo đảo và không thể chịu đựng được nữa.

"Eeeh,trước tiên hãy đi xuống đã Albedo."

"Được,được thôi."

Albedo cuối cùng cũng nghĩ về nó sau khi được Aura nhắc nhở.

Con bicornloạng choạng và cuối cùng cũng đổ gục xuống.

"...Có lẽ cô hơi bị nặng đấy Albedo"

Câu nói đó không cố ý để bắt đầu một cuộc tranh cãi.Với một người ngoài cuộc, đó có vẻ như là một lý do thường thấy nhất.

"Thỗ lỗ thật.

Xem xét sức nặng của các bộ phận trên cơ thể mình, tôi đang có một cân nặng lý tưởng đấy."

"Có phải nó đã yếu đi vì cô không cưỡi nó trong một thời gian dài không."

"Cái gì?

Không thể nào...Vì nó là thú cưỡi triệu hồi, chẳng phải nó cũng giống như những quái vật triệu hồi sao?

Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra."

"Thế tôi thử cưỡi nó thì sao?"

"Đáng tiếc, điều này là không thể.

Nó là thú triệu hồi của tôi.

Những người khác không thể cưỡi nó.

Nếu các cô cố gắng cưỡi nó bằng vũ lực,nó sẽ biến mất."

"Thế thì hỏi con bicorn trực tiếp thì sao?

Eh, bicorn, có chuyện gì vậy?"

Aura hỏi.

Không phải là vì Aura có thể giao tiếp với ngựa nhưng bicorn tương đối thông minh vì thế cô có thể thử.

Tuy nhiên, bicorn không thể nói và chỉ phát ra những âm thanh như ngựa.

"Nếu không nói được...nó có thể viết không?"

Con bicorn hí lên như đồng ý.

Ba người nhìn lẫn nhau.

"Aura, cô không thể làm được điều gì đáng kinh ngạc với sức mạnh của cô sao?"

"Ý cô là gì khi nói "điều gì đó đáng ngạc nhiên"?

Chúng ta đã nói chuyện đủ lâu để có thể hiểu quá rõ về khả năng của nhau rồi.

Có phải tổng thống lĩnh của chúng ta quên mất điều đó không?"

"Ara...vậy thì cô hay giao tiếp với Fenrir như thế nào?" (Note: Con tắc kè của Aura ý)

"Thông thường thì tôi chỉ cần bảo nó làm cái này,làm cái nọ thôi."

"Nhưng cô không nói chuyện với nó phải không?

Nếu như cô cũng bỏ nỗ lực như thế, cô có thể làm nó với đứa trẻ này không?"

"Tôi chỉ có thể giao tiếp với những con thú tôi đã thuần hóa, đừng nghĩ rằng tôi có thể làm điều tương tự với tất cả những con thú khác.

Thêm nữa tôi đã thử nó rồi.

Cô biết Rororo, con hydra mà những lizardman đang nuôi đó, tôi dường như không thể nào kết nối với nó."

Ba người họ nhìn lẫn nhau.

"...Khi gặp phải rắc rối, Demiurge không phải là giải pháp sao?"

"Thật đáng tiếc, Demiurge đang ở ngoài Nazarick để thi hành mệnh lệnh của Ainz-sama.

Anh ấy hiếm khi ở Nazarick trong những ngày này.

Tôi vẫn có thể liên lạc với anh ta, nhưng tôi không muốn làm thế trừ khi có việc gì đó thật sự khẩn cấp."

Có những sự ghen tị trong mắt của Shalltear và Aura.

Demiurge, người đang bận rộn để giúp chủ nhân, chính là mục tiêu của sự đố kỵ và ghen tuông giữa các Thủ vệ.

"Ah~ thật đáng ghen tị.

Tôi biết là việc phòng thủ Nazarick là một công việc rất quan trọng nhưng nếu như không có bất kỳ một kẻ xâm phạm nào, chúng ta sẽ chẳng có kết quả gì cả.

Làm sao chúng ta biết được chúng ta có ích hay không?

Tôi cũng muốn làm việc chăm chỉ cho Ainz-sama ở bên ngoài."

"Tôi là người mắc lỗi lầm duy nhất từ trước đến nay..."

"Ỏn thôi mà, Shalltear.

Sớm thôi, cô có lẽ có thể- không, cô chắc chắn sẽ làm việc gì đó giúp được Ainz-sama.

Nhưng nó có thể sẽ khá khó khăn cho đến khi cô trở lên thông minh hơn..."

"Aura, cô không nghĩ răng lời nói của cô hơi....cay nghiệt sao?"

"Chao ôi, cô đúng là người duy nhất mắc sai lầm từ trước tới.

Hãy cố làm gì đó để đạt được lợi ích với cái danh hiệu Thủ vệ đi."

Shalltear nghiến răng trước lời nói của Albedo, nhưng ngay lập tức cô làm ra một khuôn mặt như ngọn đèn được thắp sáng.

"Hohoho,tại sao cô lại nghĩ tôi đã đưa ra chủ đề không có thế mạnh của mình nhỉ?

Với cô, người chẳng biết bất cứ thứ gì khi Demiurge không có ở đây thì tôi sẽ dang rộng vòng tay giúp đỡ cô.

Tôi sẽ giải quyết vấn đề này."

Shalltear lấy ra một quyển sách.

Nó rất nặng và trông ra có vẻ dễ dàng vượt quá 1000 trang giấy.

Đối với Shalltear, người bên ngoài giống như một cô gái yếu đuối nhưng hoàn toàn khác ở bên trong, thì số trọng lượng này chẳng là vấn đề gì cả.

"Huuuuh?

Đó...đó là...?"

"Kuuuuh,đó chính là món quà mà tôi nhận được từ Ainz-sama."

Aura và Albedo không thể không nhin chằm chằm cô đầy ghen tị.

"Đúng vậy đó.

Đây là bách khoa toàn thư được biết bởi Peoroncino-sama.Nó là một phần thưởng khi thi hành mệnh lệnh của Ainz-sama đấy."

Nó giống như một phần thưởng đóng góp hơn là một phần thưởng thật sự, nhưng Shalltear vẫn mỉm cười sung sướng vì đây là một trong những món quà tuyệt vời nhất cô có thể nhận.

Hay ít nhất là cô tin rằng nó như thế.

Một vật phẩm được lưu lại bởi đấng tạo hóa thì quan trọng hơn bất kì phần thưởng nào khác.

Cuốn từ điển có tên là "Đại Việt Sử Kí Toàn Thư" (Trans: Chém tí cho vui.

Edit: cũng được vì cái này không quan trọng lắm)được trao cho mỗi người chơi khi bắt đầu vào game.

Nó là một vật phẩm duy nhất mà không thể đoạt lấy bằng vũ lực mà phải để người chủ sở hữu tự cho đi.

Yggdrasill là một trò chơi nhấn mạnh vào niềm vui khi học hỏi về những điều chưa biết.

Đây là một trong những vật phẩm phản ánh ý đồ mà các nhà phát triển game muốn người chơi đưa các bí ẩn ra ngoài ánh sáng.

Khi một người chơi gặp phải một quái vật mới, "Đại Việt Sử Kí Toàn Thư" tự dộng ghi lại các dữ liệu cơ bản của nó (Edit: Pokedex phiên bản Yggdrasill).

Tuy nhiên, các số liệu thống kê chi tiết không được tiết lộ cụ thể, chỉ có tên,ngoại hình, và nếu nó là quái vật thần thoại thì truyền thuyết sẽ được ghi sau nó.

Nếu ai đó muốn sử dụng đầy đủ khả năng của quyển sách này thì phải tự điều tra những điểm yếu hay khả năng đặc biệt của quái vật rồi viết nó vào sổ.

Quyển 'Đại Việt Sử Kí Toàn Thư' mà Shalltear đang cầm là một vật phẩm mà Peoroncino đã từng dùng và cậu đã viết rất nhiều thông tin trong đó.

Ainz đã đưa nó cho Shalltear khi nhớ ra rằng cậu đã để lại quyển sách trong Phòng Báu Vật trước khi nghỉ game.

Tuy nhiên, một số lượng đáng kể thông tin đã bị xóa đi, bởi vì Peoroncino sợ rằng sẽ có ai đó sẽ đọc tất cả những gì cậu viết trong nó.

Vật phẩm này không có tác dụng nhiều nhưng Shalltear chẳng quan tâm.

Với cô, nó quan trọng hơn vì nó là một vật phẩm mà người tạo ra cô đã từng dùng.

"B...bi...bico..."

Shalltear tiếp tục lật những trang sách trong khi thì thầm.

Albedo và Aura cố gắng nhìn lén quyển sách nhưng Shalltear ngay lập tức gập quyển sách lại và nhìn trừng trừng hai người.

"Hmph.Chà, dù sao thì cũng chẳng quan trọng.

Tôi đã có một chiếc vòng tay nhận được từ Ainz-sama rồi."

Aura nhẹ nhàng chạy dọc ngón tay của mình chiếc quai màu bạc trên cổ tay cô, Albedo cũng làm điều tương tự với chiếc nhẫn ở ngón áp út của mình.

Nhưng cũng có một người khác cũng nhận được chiếc nhẫn này ngoài cô.

Mình muốn nhận được một thứ gì đó đặc biệt chỉ cho mình.

Một món quà đặc biệt từ Ainz-sama...

Ngay khi Albedo đang nhẹ nhàng cọ xát bụng dưới của cô thì Shalltear lên tiếng.

Đồng nghĩa với việc cô đã tìm được trang cô ấy muốn.

"Bicorn, tìm thấy rồi..."

Shalltear đột nhiên dừng cử động và nhìn với Albedo với vẻ mặt kinh ngạc.

Sau đó cô nhìn lại quyển sách.

"Gì vậy?Nó nói gì?"

Albedo hỏi một cách cẩn trọng.

"...Một loài đặc biệt của kỳ lân, không giống với kỳ lân, thứ đại diện cho sự tinh khiết, bicorn đại diện cho sự không trong sạch.

Kỳ lân chỉ cho phép những trinh nữ cưỡi chúng nhưng bicorn thì ngược lại và chúng sẽ không để trinh nữ cưỡi chúng ...Haa?"

Shalltear và Aura mở to mắt, trông như chúng có thể rời ra khỏi mắt họ bất cứ khi nào vậy.

"Điều này không thể nào...Albedo là?"

"Ý cô là gì khi nói không thể nào?

Cô nghĩ tôi là ai?"

"Huh?

Uh, nhưng, tôi nên nói thế nào nhỉ, Albedo,cô không phải là một succubu sao?"

Đầy rối loạn, Shalltear bắt đầu tìm kiếm trang về succubu.

"Đúng thế,tôi là một succubus!

Xin lỗi vì không có những kinh nghiệm về chuyện đó nhưng mà khác làm sao được!

Tôi bị kẹt ở Throne Hall như một Tổng quản Thủ vệ!

Và Ainz-sama thì không bao giờ gọi tôi đến giường ngài ấy...Tôi không muốn làm chuyện này với bất kỳ tên đàn ông nào khác ngoài Ainz-sama ...."

Albedo đột nhiên ngẩng đầu lên sau khi vừa lầm bầm vừa nhìn chằm chằm xuống đất.

"Nếu xem xét về vấn đề đó..."

Albedo liếc nhìn Aura trước khi quay ngoắt đầu đi.

Nếu Aura có kinh nghiệm trong chuyện này, thì nó sẽ thật sự có vấn đề.

"Shalltear, còn cô thì sao?"

"...Tôi không có bất kỳ kinh nghiệm nào người khác giới.

Nhưng nếu cô hỏi về những kinh nghiệm về người cùng giới thì..."

Aura nghiêng đầu như thể cô vẫn chưa thể hiểu được ngay câu nói nhưng ngay khi cô nhận ra được ý nghĩa của nó thì ngay lập tức cô phát ra tiếng "Uwaaaah" trong khi lấy tay che mặt.

"Nhưng.

Ở xung quanh đây không có bất kỳ một tên đàn ông nào phù hợp cả.

Tôi thích những cái xác hơn, nhưng những cái bị thối rữa thì không ổn đúng không...phải không.

Phải không?"

"Kể cả khi cô muốn sự tán thành của chúng tôi, chúng tôi vẫn chẳng thể nào hiểu được sở thích quái dị của cô, Shalltear."

Cả ba người nhìn xuống mặt đất trong im lặng như thể thỏa thuận không nói thêm về đề tài này nữa.

"Hừm...Tôi đã hiểu tại sao tôi không thể cưỡi được bicorn...nhưng điều này thật vô lý.

Tôi lên làm gì đây..."

Albedo cau mày không vui.

Con bicorn rùng mình như thể nó bị la mắng.

"Mmm...Có vẻ như một phần sức mạnh của Albedo đang được phong ấn."

"Nhưng kỹ năng kỵ chiến không phải là khả năng đặc biệt của cô, và chỉ có mỗi một kỹ năng cô không thể sử dụng.

Nếu như cô không thể cưỡi bicorn, sao cô không mượn một con thú khác từ Aura?

Một con kỳ lân không phải tốt rồi sao?"

"Muu...Tôi không có một con kỳ lân nào cả.

Mặc dù tôi rất muốn có một con."

"Có cách khác tốt hơn.

Tôi chỉ cần Ainz-sama giúp một chút để cưỡi được con bicorn này."

Albedo cười trong khi kêu la ầm ĩ lên như thể chẳng có con đường nào tốt hơn.

"Đấy là gian lận."

"Hmph..."

Albedo khịt mũi với Shalltear.

"Cẩn thận lời nói của cô đấy,Shalltear.

Đây là một điều cần thiết để tôi có thể sử dụng hết sức mạnh của mình khi là một Tổng quản."

"Kuu!

Nếu cô không thể quyến rũ ngài ấy mà phải sử dụng cách đó thì cô là người phụ nữ thất bại đấy.

Có vẻ như cô chẳng thể dụ dỗ được ngài ấy bằng sự quyến rũ của mình nhỉ?"

"Aaah?"

Aura làm gián đoạn hai người đang lườm chằm chằm nhau như chẳng còn từ gì đê nói nữa.

"Này, tôi đang bắt đầu tự hỏi rằng hai người các cô đang nói về cái quái gì vậy, vậy nên hai người có thể dừng trò đó được không?

Hãy dừng nói về những vấn đề vớ vẩn đó nữa và tập trung vào những điều cần thiết đi.

Vì cô không cần cưỡi nó ngay, nên nó cũng chẳng là vấn đề gì to tát, phải không?

Cô có thể triệu hồi thứ gì khác không?"

"Ah, tôi có một vật phẩm phép thuật khác, thế nên là triệu hồi thú cưỡi không phải là vấn đề gì đó quá khó với tôi."

"Well.

Vậy dùng nó đi.

Vấn đề đã được giải quyết."

"Nhưng nếu tôi sử dụng vật phẩm đó, tôi sẽ phải thay đổi lại các trang bị hay lấy thứ đó ra, vậy nên nó sẽ tốn thêm một vài bước nữa so với sử dụng kỹ năng triệu hồi.

Thêm nữa, bicorn có khả năng chiến đấu tốt hơn..."

"Vậy thì cô có thể cho con bicorn đó chống lại kẻ thù trong khi cô sử dụng vật phẩm khác để triệu hồi thú cưỡi.

Đó là một chiến thuật rất phổ biến cho những Tammer lúc mới bắt đầu."

"Tôi đoán là chẳng có cách nào khác."

"Tôi cho rằng chúng ta có thể nói rằng Albedo đang trở nên yếu hơn."

"Cô có thể thôi cách cười tàn nhẫn đó với những bất hạnh của người khác không?"

"Cô có vẻ rất vui mừng khi tôi mắc sai lầm đó Albedo."

Nếu cô chối, Shalltear chắc chắn sẽ ép được cô phải nhận.

"Afu, nghiêm túc đi...Hãy dừng lại việc soi mói lỗi lầm của nhau và đi nơi nào đó khác đi.

Đây dù sao cũng là kỳ nghỉ hiếm hoi mà chúng ta có được từ Ainz-sama."

Albedo thừa nhận kiến Shalltear.người đã dừng trang cái phải gật đầu.

Nhưng-

"...Tôi không biết phải làm gì kể cả khi chúng ta có một kỳ nghỉ.

Chúng ta được tạo nên để bảo vệ Nazarick và phục vụ các Đấng Tối Cao.

Làm việc chính là lý do tồn tại của chúng ta..."

"Tuy nhiên, khi Ainz-sama đã nói rằng chúng ta cần nghỉ ngơi thì chúng ta phải nghỉ ngơi."

Lý do vì sao ba người tụ tập ở đây vì chủ nhân của họ đã nói:

"Tất cả các ngươi đều đã làm việc mỗi ngày rất chăm chỉ.

Tại sao những nữ Thủ vệ không giành thời gian với nhau một lần đi?"

Lý do là thế đấy.

"Well, vì chúng ta đã ra ngoài và dành thời gian cùng nhau, liệu chúng ta có nên giải tán không?

Nhưng liệu việc này có cần đếm thời gian khi ở cùng nhau không?"

"Câu hỏi hay đấy.

Nếu ngài ấy hỏi chúng ta đã sử dụng thời gian cùng với nhau, liệu bao nhiêu lâu là đủ?

Lại nói, các cô hay làm gì thường ngày?"

"Tôi đi tuần giữa tầng 1 và tầng 3.tôi cũng đi thu thập những ý kiến của những người bảo vệ khu vực, kiểm tra tình trạng an ninh của các tầng, khi có thời gian rảnh rỗi tôi đi tắm và trang điểm lại..."

"Cô làm việc chăm chỉ hơn những gì tôi mong đợi đấy."

" "Mong đợi" ý cô là cái gì?"

"Tắm à...cô thì sao Aura?"

"Mmm...Khi Mare ở đấu trường,tôi đi tuần tra khu rừng.

Có thêm một vài người mới đến nữa.

Sau đó khi tôi quay về, tôi đi ngủ...Hết rồi."

"Thế thôi sao."

Aura và Shalltear nhìn Albedo đang đầy vẻ ngạc nhiên.

"Vậy thôi.Những người mới đến, ý cô là những cư dân của ngôi làng mới ở tầng này phải không?

Tôi chưa bao giờ đi đến đó.

Sao chúng ta không đến đó nhỉ."

"Ara,cô chưa từng đến đó sao?

Shalltear, cô thì sao?"

"Tôi đã ở đó rồi."

Aura giải thích cho Albedo người đang có những biểu hiện tò mò.

"Tất cả những Thủ vệ cũng thế.

Cocytus đến khi có việc với những lizardman.

Demiurge thích tự ý đến thăm và kiểm tra mọi thứ, những người khác cũng đến thăm một lần trong khoảng thời gian ngắn.

Mmm...Vậy thì đi thôi.

Nó cũng khá gần đây."

Narazick 9:38

Diện tích ngôi làng mới được tạo ra trên tầng 6 vào khoảng mười gian nhà gỗ xếp song song đổ lại.

Sẽ chính xác hơn khi gọi nó là một "bộ lạc".

Ở bên phải của ngôi làng là phần đất ruộng và bên trái là một vườn cây ăn quả lớn rộng hơn rất nhiều lần so với bên đất ruộng.

Khu vực xung quang dĩ nhiên là một khu rừng xanh ngát, và nhìn từ bầu trời xuống, nó sẽ trông giống như một cái hố khổng lồ, do đó nó được gọi là "Cái hố màu xanh".

Cây cối bị chặt đi và nhổ tận gốc, nên việc mặt đất ghồ ghề là điều không thể tránh khỏi.

Có điều, bên trong ngôi làng này lại sạch sẽ một cách lạ thường.

Điều này có được là nhờ phép thuật của Mare.

Trong vườn cây ăn trái, có thể nhìn thấy rất nhiều bóng người đang làm việc chăm chỉ.

Thứ nhìn thấy đầu tiên là dường như là nhân loại nữ tính, nhưng màu da của họ như màu vỏ cây.

Bên cạnh đó là những sinh vật mà chỉ có thể được mô tả như là những chiếc cây biết di chuyển.

Sinh vật phía trước được gọi là Dryad và sinh vật phía sau là Treant.

(Chú thích: Treant = Tree + giant thành ra cây khổng lồ, Dryad là thụ linh)

Các Treant mang Dryad trên cánh tay và nâng Dryad lên những cây ăn quả để họ có thể chăm sóc vườn cây.

"Ngoài họ ra, còn có mười Lizardmen sống ở đây.

Họ thường đi qua con hồ phía bắc, là nơi mà chúng ta vừa đến, và chơi đùa trong nước.

Họ vốn không phải là loài sinh vật sống trong nước, thật là kỳ quái?

"

"Quy mô ngôi làng đã lớn hơn so với lần cuối cùng ta đã ở đây.

Cư dân cũng gia tăng không ít.

"Đúng rồi.

Khi chúng tôi chinh phục Rừng đại ngàn Tove, chúng tôi tìm thấy một vài loài sinh vật thích hợp để sống trong Nazarick ".

"Các loài có thể đi vào Nazarick ... là dị hình tộc, không cần thức ăn và tính cách ôn hòa, đó là những điều kiện, phải không?"

"Đúng vậy, Ainz-sama từng nói rằng.

Chính xác hơn yêu cầu "không cần thức ăn " là yêu cầu " có thể tự cấp tự túc"...

Dryad và Treant có thể lấy các chất dinh dưỡng từ trong đất, nên họ thực sự không cần phải ăn.

Mặc dù, nếu các chất dinh dưỡng trong đất không đủ, hoặc nếu trời không mưa, thì có thể có chút nguy hiểm.

"

"Hmm, mỗi lần tạo mưa đều do Mare làm sao?

Hay là do sử dụng vật phẩm pháp thuật?

"

"Đó là công việc do Mare phụ trách.

Mare còn phụ trách cả việc khôi phục các chất dinh dưỡng trong đất nữa.

Rõ ràng đó là một phép thuật phục hồi chất dinh dưỡng trong đất vàlàm cho đất đai màu mỡ hơn.

Theo Dryad và Treant nói, họ sẽ béo ra nếu ăn quá nhiều mỹ vị ... nhưng tôi sẽ không thực sự biết mùi vị thứ đó ra sao".

Trong khi Shalltear và Aura đang nói chuyện với nhau thì một gợn sóng cảm xúc chợt xuất hiện trong đôi mắt Albedo, người đang dùng ánh mắt bình tĩnh quan sát xung quanh làng giống như khi kiểm tra các đồ dùng cho một cuộc thí nghiệm.

"Oh?

Bên kia không phải là phó quản bếp sao?

Hắn ta làm gì tại đây?

"

Theo tầm mắt nhìn sang, họ đã nhìn thấy một con quái vật giống một cây nấm đang loay hoay trong góc một khu vực nhỏ, bao quanh cái khu vực đó là một hàng rào đơn giản được những cây dây leo mang trái cây màu đỏ bao phủ.

Nếu nhìn kỹ, có thể thấy người đó cũng không quan tâm đến việc bộ quần áo đang mặc trên người có bị lấm bẩn hay không mà chỉ chăm chú chọn những loại trái cây màu đỏ

"Nhìn là biết rồi.

Tên đó thỉnh thoảng đến đây để lấy nguyên liệu nấu ăn.

Tên đó còn trồng rất nhiều loại cây khác nữa trên mảnh đất này.

Có muốn qua đó xem không?

"

Albedo và Shalltear nhìn nhau.

Sau khi xác nhận được không có sự phản đối trong mắt của người còn lại, và để không quấy rầy phó quản bếp làm việc, họ quyết định lẳng lặng nhìn lén.

"Yaho ~.

Làm việc chăm chỉ và đổ mồ hôi như mọi khi!

"

Nghe được giọng nói tràn đầy năng lượng của Aura, phó quản bếp ngẩng đầu lên, xác nhận người tới là ai.

"Nhưng chính là, thân thể của tôi sẽ không đổ mồ hôi."

Ông ta đứng dậy và duỗi người cùng với một tiếng càu nhàu.

Đó là một cử chỉ bình thường của những người làm việc nông với tư thế ngồi xổm, nhưng ông ta không có bất kì chỗ nào có thể gọi là bộ phận "eo" cả — Trên cơ thể của ông ta không có phần eo — thật khó để nói lý do thực sự ông ta làm thay đổi phần eo là do bị đau lưng hay là muốn thay đổi tâm trạng bản thân.

Tiếp theo, phó quản bếp duỗi cổ tay như thể nó bị mỏi nhừ và xoay xoay cái cổ.

Đầu của ông như một cây nấm và trông như một chất lỏng màu tím đã chảy từ nó ra, nhưng vì nó rất dính nên mới không bắn ra xung quanh.

"Đó là một quả cà chua?"

Albedo nhìn trái cây màu đỏ trong tay phó quản bếp.

Nghe được vấn đề này, ông ta đưa trái cây đó vào gần sát mắt và cảm thấy như thể nó là một cái gì đó kỳ lạ.

"Là một quả cà chua.

Là loại tất cả các ngài biết rõ.

Không phải là loại tập hợp ánh sáng mặt trời rồi sau đó nổ tung, cũng không phải là loại bất ngờ tấn công người, càng không phải là loại mà phát ra ánh sáng vàng khi ngài cắt nó, mà là một quả cà chua bình thường.

"

"Vì vậy, ta nghĩ đó là một quả cà chua thường được sử dụng như là thành phần nấu ăn vào hằng ngày, đúng không?"

"Vâng.

Vì tôi không có kỹ năng kia, nên tôi không thể trồng bất cứ loại rau quả có hiệu quả đặc biệt.

Ngài quan tâm đến nó bởi vì ngài muốn có một món ăn làm với cà chua?

Thật không may, tôi chỉ có thể làm ra đồ uống.

"

"Không, ta chỉ tò mò hỏi một chút mà thôi.

Shalltear mới là người sẽ muốn có một món ăn làm từ cà chua chứ?

"

"...

Tại sao cô nghĩ rằng ma cà rồng sẽ uống nước ép cà chua?

Cuối cùng, Undead không thể nhận được buff từ việc ăn thực phẩm.

"Có rất nhiều người trong Nazarick không cần ăn."

Đúng như những gì Aura nói, hầu hết các NPC sử dụng các vật phẩm, do đó, họ cần thiết phải đi tiêu thụ thực phẩm.

"Điều này cũng không có cách nào.

Nếu họ bắt đầu ăn uống, chi phí bảo trì cho Nazarick sẽ tăng vọt.

Đặc biệt là những kẻ ăn nhiều như những con Ma thú của cô sẽ là một vấn đề.

"

"Cô nói thật chứ?

Cái kia, không phải cho ra bên ngoài đi kiếm tiền là sẽ giải quyết được sao?

"

"Nó chưa đến mức phải như vậy.

Bởi vì Ainz-sama, cùng với các đấng tối cao khác, đã tính toán làm sao để cân bằng giữa thu nhập và chi tiêu của chúng ta một cách tinh vi trước khi tạo ra lăng mộ này.

"

"Ahhh, đó là lý do tại sao Ainz-sama ra lệnh chỉ để những chủng tộc có thể tự cung tự cấp sống trong đây?

Bởi như vậy, khi nhân khẩu tăng cường cũng sẽ không phá vỡ sự cân bằng của quần thể, phải không?

"

"Đúng vậy ...

Mấy người cũng không biết đạo lý này sao?"

Albedo một lần nữa nhìn vào khuôn mặt của ba người kia.

"Thật đau đầu.

Mấy người lại không biết tí gì về sự tình nơi bản thân mình đang bảo về sao, thật tệ đó.

Lần sau hãy dành ra một chút thời gian, ta sẽ nói rõ mọi chuyện.

"

Albedo buông ra một tiếng thở dài và hờ hững nhìn phần đất rượng xung quanh.

Sau đó, cô nhìn thấy một loạt lá cây khá gây ấn tượng.

"Có phải đó là một cây củ cải ... không, một cây củ cải phép thuật?"

"Không, không phải?

Tổng quản không nhận được bất kỳ báo cáo về nó?

"

"Ý ngươi là gì?"

Ánh mắt phó quản bếp nhìn về phía Aura.

"Ừm, không có gì ... tôi hiểu rồi.

Thì ra là không thông báo về nó.

Như vậy, Aura-sama, tôi nên làm gì?

Aura-sama sẽ chứng minh nó?

Tôi tin rằng tôi đã dạy qua ngài?

"

"Ta chắc chắn đã ghi nó trên báo cáo..."

Aura cười gian trước khi hít một hơi thật sâu sâu và hô to một tiếng.

"- Ainz Ooal Gown vạn tuế!"

Hàng loạt lá cây bắt đầu chuyển động giống như có phản ứng với những lời nói kia.

Cái rễ chính giống như rễ của những cây củ cải bình thường kia lắc lư dữ dội, một mặt rũ đi cái phần đất dính trên người nó, một mặt lộ ra phần rễ chôn dưới lòng đất.

Họ rất giống những nhân sâm Triều Tiên, nhưng có một sự khác biệt rõ ràng giữa họ và sâm.

Họ có tay và chân phân biệt rõ ràng, và có thể cử động dựa vào ý thức bản thân.

Xung quanh gốc là những cái lỗ giống như mắt và miệng.

Shalltear mở to mắt và trước tiếp nói ra cái tên của họ.

"Chẳng lẽ là Mandrake?

Ta nghĩ rằng chúng không tồn tại bên trong Nazarick mới đúng...

"

"Ah!

Chính là cái này!

Ta thấy báo cáo có ghi cái này, nhưng đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy nó.

"

Những Mandrake vừa xếp thành hàng vừa đồng thành kêu lên 'Ainz Ooal Gown vạn tuế!

Ainz Ooal Gown vạn tuế!'.

"Những đứa nhóc này không quá thông minh.

Đó là một sự xấu hổ, khi biết rằng những người anh em họ của họ Galgenmaennlein, Alruna và Alraune khá thông minh ...

Khi chúng tôi tìm kiếm trong rừng cũng không phát hiện ra chúng.

Có lẽ khu rừng đó qua rộng lớn và đó là lý do tại sao chúng tôi đã không nhất định tìm được nó.

Ngoài ra còn có một hang động ngầm khá lớn bên trong dãy núi.

Có vẻ như có một bộ lạc myconid ở trong đó.

Chúng tôi vẫn chưa đụng vào họ."

"Nhưng ta thực sự xúc động khi cô đã dạy họ nói những câu đó."

Phó quản bếp cầm một Mandrake đang xếp trong hàng lên và chăm chú nhìn vào nó.

Có vẻ do cái cọng lá trên đầu bị nắm làm cho Mandrake cảm thấy đau, nó quằn quại người.

"Ainz Ooal Gown vạn tuế!

Ainz Ooal Gown vạn tuế!

"

Những củ sâm không thèm xếp hàng nữa, chúng bao vây phó quản bếp và phản đối hành động bạo lực của ông ấy gây ra đối với đồng loại của họ.

Tuy nhiên, họ chỉ lặp đi lặp lại cùng một cụm từ.

"Tôi xin lỗi, Aura-sama.

Người có thể làm cho bọn họ trở lại không?

"

"Ok~được!

Quay lại!"

Phó quản bếp nhẹ nhàng đem Mandrake đó thả xuống mặt đất, tất cả các Mandrake lại trở về bên trong lỗ của họ chỉ trong vài giây.

Cách họ độn thổ dưới lòng đất một lần nữa nhắc nhở mọi người về động vật luôn sẵn sàng cho việc ngủ đông.

"Thì ra là như vậy.

Về cơ bản, tiếng của nó cũng giống như tiếng kêu của động vật.

"

"Đúng thế.

Họ chỉ có thể học vẹt như mấy con chim anh vũ nhưng lại không biết ý nghĩa những lời đó.

Họ cũng dường như có một độ hiểu biết nhất định và một thứ nào đó khi vượt qua khoảng đó thì chúng liền không thể nào hiểu được.

Hiện các thông tin chi tiết còn đang trong quá trình nghiên cứu."

Phó quản bếp cũng nói thêm – "Tôi chỉ lặp lại những gì Demiurge-sama nói."

"Hmm, đúng rồi Albedo, tôi có thể hỏi cô một chút không?

Làm một Tổng quản Thủ vệ, lại không biết về những người mới đến, không phải rất tệ sao?

Nếu có là gián điệp thì sao đây?

"

Không đợi Albedo trả lời, Aura đã đưa ra kháng nghị.

"Ahahaha, Shalltear, mấy lời cô nói thú vị thật.

Tất nhiên, vì tầng 6 rất rộng, nên rất khó khăn để tìm thấy hay bắt giữ một kẻ xâm nhập.

Nếu họ đầu tẩu từ đấu trường ... nếu chúng có nhân số nhiều, sẽ rất phiền phức nếu chúng chạy phân tán ra khắp nơi.

"

Aura cười một cách giả tạo và ánh mắt của cô đầy sự băng giá.

"Nhưng cũng đừng xem thường tôi?

Đây là nơi săn bắn của tôi.

Cho dù họ phân tán hay không, tôi ngay lập tức có thể săn tìm chúng.

Thậm chí nếu họ có kế hoạch làm hại Ainz-sama và bằng cách nào đó chạy trốn ra khỏi tầng 6, họ vẫn cần phải vượt qua khu vực của Guren trên tầng 7, và họ tuyệt đối không cách nào đột phát tầng 8.

Nếu họ quyết định để chạy thoát, họ cần phải bước đi qua Địa Ngục Cực Hàn của tầng 5 , Ám Thủy của tầng 4 và khu vực của chính cô ...

Cô có thực sự nghĩ rằng điều đó là có thể?

"

Shalltear lắc đầu.

"Không thể nào."

"Chính là như vậy, đó là lý do tại sao nó không thực sự quan trọng dù đang trọng giai đoạn gia tăng dân cư.

Cô không cần thiết phải lo lắng về nó.

"

"Aura đã nói tất cả mọi thứ ta muốn nói.

Chính vì như thế, mới triển khai Kế hoạch thu thập tất cả các quái vật mới ở đây.

"

"Huh?

Không chỉ có quái vật hệ thực vật sao?

"

Âm thanh của Aura rất kinh ngạc và Albedo chỉ đơn giản mỉm cười trả lời.

"Đó là kế hoạch ban đầu, nhưng nhờ có Aura và Mare, cho đến nay chúng ta đã không gặp bất kỳ vấn đề nào và dần tiến gần hơn với kế hoạch đề ra.

Nhưng nó vẫn còn trong giai đoạn lập kế hoạch dự thảo và tôi không biết có thể thực hiện nó không.

Cho nên, đó là lý do tại sao tôi không nói với cô ngay cả khi cô là Thủ vệ của tầng này.

"

Albedo nói rằng cô đã không hoàn thành được nêu ra và giải thích phần còn lại của kế hoạch.

"Tên của kế hoạch đó là Dự án Thiên đường.

Bắt đầu từ việc Aura xây dựng cở sở ngầm, nó là một dự án khổng lồ được thiết kế để thu hút những con quái vật thân thiện với con người sống ở đây.

"

"Tại sao lại phải thêm vào yêu cầu 'sinh vật thân thiện với con người'?"

Albedo lộ ra một nụ cười kiểu đúng như mình dự liệu.

Đó là một tiếng cười tà ác.

"Đó là cốt lõi của kế hoạch.

Cốt lõi của dự án Thiên đường.

"

"Thành thật mà nói, tôi cũng thấy rất khó hiểu.

Không phải chúng ta làm việc chăm chỉ vì Nazarick là một thiên đường cho các đấng tối cao sao?

Tại sao lại đặt tên là thiên đường?

"

"Đó là một lời kêu gọi dành cho thế giới bên ngoài rằng chúng ta có thể chung sống hòa bình cùng với những người khác."

"Ah-ha thì ra là như vậy ...

đó là mục đích của việc này?"

"Trời ơi.

Shalltear thực sự hiểu...

"

Shalltear trừng mắt, đầy đe dọa nhìn vào Aura, trên khuôn mặt cô xuất hiện một biểu cảm kinh khủng có thể làm những ai si mê cuồng nhiệt cô ấy tỉnh lại ngay lập tức.

"Cô coi tôi là một kẻ ngốc sao?"

"...

Chờ-chờ một chút nào Shalltear.

Không phải cô nghĩ về những lời nói hằng ngày của cô rồi đưa ra nghi vấn đó chứ?

Hmm?

Chỉ cần hồi tưởng một chút là được rồi ..

"

Trong nháy mắt, như thể cô đã thực sự ra nhớ tất cả các sai lầm của bản thân, đồng tử của Shalltear giãn nở ra giống như một sinh vật đã chết và ánh mắt của cô lung lay giống như sóng nước.

Sau khi nhìn thấy vẻ bề ngoài đáng thương của Shalltear, Albedo đã quyết định thay đổi chủ đề.

"Uhmm, cái kia, cái kia, kế hoạch này cũng là do Ainz-sama đề nghị.

Khi chúng ta nói về các tầng 6, ngài đã đề cập đến mong muốn của người là thu thập nhiều loại quái vật khác nhau.

Nếu không có một kiến thức sâu rộng thì khổng thể nào nói ra được đề nghị này.

Trước đây, ta đã nói chuyện cùng với Demurige về tài năng Ainz-sama, và bọn ta đi đến kết luận rằng ngài ấy thực sự là một thiên tài"

"Mọi người đều biết rằng Ainz-sama là một thiên tài, nhưng tôi đã nghe nói rằng ngài là một người kiệm lời."

"Đó là Demiurge nói chứ?

Thực sự là ...

Ainz-sama không tiết lộ suy nghĩ của ngài một cách dễ dàng.

Và đôi khi ngài hành động kỳ lạ, nhưng có câu nói "Người khôn ngoan có thể có vẻ ngu ngốc và dũng cảm có thể có vẻ nhút nhát ' Ainz-sama đúng là một người như thế."

(Note: Cái triết lý đó là Đại xảo nhược chuyết, đại trí giả ngu hay tiếng việt là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi)

Ánh mắt Albedo ướt át khi cô lắc đầu.

"Ta vẫn chưa tìm ra lý do tại sao ngài tạo ra thân phận của mạo hiểm giả Momon, nhưng ngài thật khiến cho người khác kính nể...Tất cả sự phát triển từ khi bắt đầu cho đến hiện tại đều nằm trong lòng bàn tay của Ainz-sama ..."

"Mạo hiểm giả Momon là do Ainz-sama cải trang?

Tại sao lại cần thân phận đó?"

"Chúng ta sẽ biết điều đó nhanh thôi...Bởi vì có nhân vật Momon thì Ainz-sama có thể đặt ra một nền tảng cho sự thống trị của ngài.

Người thực sự quá lợi hại...

Ngay cả kế hoạch Demiurge có thể cũng được lập ra dưới sự dẫn hướng của Ainz-sama "

"Cô đang lẩm bẩm gì đó?

Trông đáng sợ lắm.

"

Những lời Shalltear để Albedo lấy lại tinh thần, cô ho nhẹ một chút trước khi nhìn vào ba người kia.

"Chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?

Đúng rồi đúng rồi!

Đằng sau những lời nói và hành động của Ainz-sama đều có những ý nghĩa sâu xa.

Mặc dù không có cách nào có được những suy nghĩ như Ainz-sama, thì ít nhất hãy nỗ lực để hiểu kế hoạch của người."

"Thật là khó a.

Ainz-sama quá thông minh.

Ah, đó là một Spear Needle.

"

(Chú thích: Vầng bên trung để là 矛针, 针 = cái kim, 矛=mâu, ngọn (giáo).

Tớ cũng méo biết làm như nào vietsub tên quái vật này ra gì cho các bạn dễ hiểu và hay cả)

Hai vật thể khổng lồ màu trắng với chiều cao hơn hai mét xuất hiện ở giữa làng, chầm chậm đi về phía Aura.

Chúng là những con quái vật có bề ngoài trông giống như con thỏ angora.

"Chúng rất dễ thương."

Shalltear vuốt ve một trong những chùm lông màu trắng đứng bên cạnh lông Aura.

"Thật mềm, tôi muốn một con ..."

"Rất thoải mái, phải không?

Nhưng khi chiến đấu, lông của chúng sẽ dựng thẳng lên như những cây kim châm.

"

Quái vật level 67, Spear Needle.

Khi vào trạng thái chiến đấu, lông của họ biến thành một bụi cây kim tinh vi.

Nếu bị giết trong trạng thái chiến đấu, bộ lông sẽ không quay trở lại trạng thái mềm mại ban đầu của nó, vì vậy phải nhân lúc nó không phòng bị mà dùng một đòn giết chết nó luôn.

Đó là lý do tại sao cấp độ của những người chơi săn Spear Needles cao hơn nhiều so với những con quái vật.

"Ồ, như vậy phải không?

Ôi, thật đáng sợ.

"

Tuy nói như thế nhưng Shalltear vẫn tiếp tục vuốt ve nó.

"Mà, nó sẽ không đi vào trạng thái chiến đấu, trừ khi tôi ra lệnh nó, hoặc có kẻ thù ở gần đó.

Nhưng thực tế, ai mới thực sự là một kẻ xâm nhập ở đây?

Tôi đã không nhận được bất kỳ báo cáo nào từ các tầng khác.

"

"Tất nhiên.

Ba cái tầng đầu tiên đều được bố trí những quái vật có khả năng do thám ưu tú.

Muốn đi đến đây mà không bị phát hiện thì là một chuyện rất khó khăn.

"

Aura đột nhiên ngừng đọng tác và quay đầu về phía Đấu trường.

"Sau vậy, Aura-sama?"

"Một cửa vào tầng 7 hình như được kích hoạt."

"Từ tầng thấp hơn?

Giờ Demiruge đang ở bên ngoài ...

Có lẽ đó là một trong những thuộc hạ của anh ta sao?

Cô có cần đi kiểm tra một chút không?

"

"Mmm- có Mare ở đó, tôi nghĩ mọi thứ sẽ ổn thôi.

Nếu có một vấn đề, **nó sẽ liên hệ với tôi.

"

Aura chạm vào miếng bông tai ở trên chiếc vòng cổ của cô.

"Đó cũng không phải là một cái gì đó đặc biệt.

Những tầng phía dưới muốn đi lên trên cần phải đi qua cổng dịch chuyển tại những điểm cố định ở mỗi tầng.

Nói đến thì hình như cũng có người sử dụng phép thuật vì không muốn dùng cổng dịch chuyển~?

"

"Eh-hem!

Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick thực sự là một pháo đài bất khả xâm phạm.

"

"Phải, thậm chí nếu ai đó sử dụng các siêu cấp ma thuật 'Thanh kiếm của Damocles' hoặc WCI ta đang nắm giữ đều không thể vượt qua cái tầng kế tiếp được.

Vì đó mới có lý do tại sao mọi người luôn tránh việc làm chiếc nhẫn có thể cho phép dịch chuyển đến bất cứ nơi nào họ muốn"

Tất cả mọi người đề nhìn vào chiếc nhẫn trên ngón tay út trái của Albedo.

"Đúng rồi.

Khi Mare đi bên ngoài, thằng bé luôn luôn cất chiếc nhẫn ở một nơi an toàn.

Suy nghĩ về nó theo cách này, tôi có thể hiểu được tầm quan trọng của chiếc nhẫn đó- Ah!

Mare liên lạc với tôi.

"

Aura kéo dài khoảng cách giữa cô và họ trước khi cô nắm lấy bông tai và bắt đầu nói chuyện với Mare.

Vẻ mặt của Aura dần trở nên nghiêm túc và khi kết thúc cuộc trò chuyện, biểu hiện của cô đã trở thành không vừa lòng.

"Thật xin lỗi.

Tôi không biết tại sao, nhưng Mare cho biết nó đang chuẩn bị đi ra ngoài.

Để đề phòng, tôi cần phải quay trở lại.

"

"Thật vậy sao? ..Vậy chúng ta nên trở về thôi, phải không, Shalltear?

"

"Tôi không phản đối."

"Tôi sẽ xử lý một chút nông vụ trước khi rời đi.

Dù sao cà chua cũng hái được rồi.

Tôi cũng muốn nói chuyện một chút với các dryad và treant.

"

"Như vậy, mọi người hãy giải tán.

Cảm ơn vì ngày hôm nay.

Ta nghĩ rằng cuối cùng ta đã học được cách làm thế nào để vượt qua ngày lễ.

Lần nghỉ ngơi sau ...

Phải rồi, chúng ta hãy đi tắm cùng nhau.

"

Phần 2

Mare rời mắt khỏi cuốn sách cậu đang đọc để dõi theo chuyển động đến từ cánh cửa dẫn vào tầng 7.

Cậu cảm nhận được một chút ít dao động năng lượng và đánh dấu cuốn sách trước khi đặt nó xuống cạnh ghế.

Cậu cầm lấy cây gậy phép bên cạnh mình; vật phẩm cấp Divine, 'Shadow of Yggdrasil'.

Mare định với cánh tay còn lại của cậu đến vật phẩm ma thuật đeo trên cổ nhưng dừng giữa chừng.

Cậu không thấy lí do gì phải gọi cho chị cậu.

Do không có bất kì thông báo về kẻ đột nhập nào, người đang tiến đến chắc hẳn là một đồng đội.

Mare bước từng bước nhỏ về phía cánh cổng.

Chị cậu thích nhảy xuống đấu trường ngay từ chỗ khán đài, nhưng Mare thì không như vậy.

Cầu thang tồn lại là có lí do và dùng chúng giống như là một cách thể hiện sự trung thành tới các Đấng Tối Cao.

Có lẽ họ mong muốn cầu thang sẽ được sử dụng.

Mình không thể nói điều đó với chị....Chị sẽ ném vào mình một cái lườm đáng sợ.....

Nên cậu quyết định rằng ít nhất thì cậu sẽ không để sự rộng lượng của các Đấng Tối Cao bị uổng phí và đi xuống bằng cầu thang.

Ở phía bên kia phòng đợi, một bóng người đang đứng trước cái gương đang sáng lên ánh cầu vồng

"A-anh đợi đã lâu chưa?"

"Oh oh!

Chẳng phải đây là Thủ vệ, Mare-sama!

Để ngài tự mình đến đây, tôi thực sự rất vinh dự"

Chú hề mặc trong độ đồ trắng tinh khiết với một chiếc mặt nạ hình dáng như một chiếc mỏ chim cúi đầu trước Mare, người cũng làm điều tương tự

" Xin chào, Pulcinella-san.

Anh tời đây làm gì vậy ?"

" À thì, tôi không biết ngài có để ý hay không, nhưng hiện giờ tôi tôi đang làm việc dưới trướng Demiurge-sama.

Hôm nay, tôi đến với với tư cách người đưa tin của Demiurge-sama.

Xin hãy nhận lấy thứ này"

Chú hề chìa ra tệp thư mà anh ta đang cầm

"Nếu nó là từ Demiurge-san, liệu nó có phải là tệp ghi nhớ không?"

"Đúng vậy.

Chà chà, nghĩ việc Mare-sama tự mình ra tiếp, tôi quả thật rất may mắn.

Nếu đấy là Aura-sama thì tôi sẽ cần phải nhờ ngài ấy gọi ngài."

"Huh?

Vậy sao ?"

Tệp ghi nhớ là một hệ thống được đề ra bởi chính bản thân chủ nhân của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, Ainz Ooal Gown.

Đó là một hệ thống cho phép các Thủ vệ viết những tin nhắn không khẩn cấp và liên lạc với nhau.

Không một thứ nào giống như vậy tồn tại cho đến giờ.

Khi Mare nhân tệp thư, anh có một cảm giác kì lạ và lẩm bẩm" Đây là..." trong khi nhìn chằm chằm vào nó

"H-huh?

Nhưng sao ta không thể đưa nó cho chị mình?"

Vì bản thân Aura cũng là một Thủ vệ, không lí do gì tin nhắn này không thể cũng được đưa cho chị.

Chị cũng là một người chịu khó, nên chị sẽ không chỉ ném tệp tin vào một góc nào đó

" Bản thân tôi không biết rõ chi tiết.

Nhưng Demiurrge-sama đã đưa ra mệnh lệnh cụ thể cho tôi rằng không đưa nó cho Aura-sama mà đưa trực tiếp cho ngài."

"Ta hiểu rồi...Vậy còn Demiurge-san?"

Đó là một câu hỏi ngắn gọn, nhưng Pulcinella hiểu rõ cậu muốn nói đến điều gì

"....Tôi không thể nói rằng tôi hoàn toàn hiểu rõ ngài ấy có ý gì.

Tuy vậy, tôi tin rằng đáp án hay lí do sẽ nằm trong tệp tin đó"

"Ok....Uh, Hmm, nói đến việc này, uh, Demiurge-san hiện tại đang làm gì?"

"Ngài ấy đang thực hiện một thí nghiệm sinh đẻ.

Con người có thể sinh đẻ với nhau, nhưng không thể sinh đẻ được với Bán nhân loại.

Chẳng phải đó là một bi kịch thực sự sao?

Những cặp tình nhân không thể kết trái cho sự đoàn tụ của họ chỉ vì họ thuộc giống loài khác nhau!

Để cứu lấy những linh hồn bất hạnh đó, Demiurge-sama đang làm việc vất vả!

Để phát triển khả năng đó giữa con người và bán nhân loại!"

Chú hề nói như thể anh ta đang thuật lại một bài diễn văn với hai cánh tay dang rộng và hướng về phía bầu trời.

Mare chớp mắt trước sự thay đổi bất chợt của Pulcinella.

"Ah, xin hãy tha lỗi cho tôi.

Tôi đã trở nên quá hưng phấn trước sự rộng lượng của Demiurge-sama trong việc cố gắng mang lại niềm vui cho con người.

Xin hãy thứ lỗi cho tôi!"

"Ah, uh, không sao"

"Demiurge-sama nói rằng ngài sẽ biến bản thân mình – hay đúng hơn là những ác quỷ- trở thành mục tiêu ghét bỏ của con người.

Thật là một lòng vị tha rộng bao la!

Pulcinella này thâm chí không thể nhìn thấy gì do đã bị ngài đã làm cho rung động đến chảy nước mắt".

Pulcinella làm động tác lau nước mắt trên mặt nạ của mình.

Tất nhiên, không có giọt nước mắt nào và anh ta nói với giọng điệu vui vẻ không chút gì là buồn rầu.

"....Sao họ lại ghét anh ta?"

"Tôi không thể hiểu sao họ lại ghét Demiurge-sama nhân hậu và rộng lượng của chúng ta, nhưng bản thân ngài ấy nói vậy.

Ah, nói đến việc này, xin hãy nghe chuyện này.

Bởi Demiurge-sama rất rộng lượng, ngài thương hại những con gia súc đang chết đói.

Nên ngài để chúng trao đổi con mình cho nhau, nướng chúng rồi đặt chúng lên bàn.

Nếu ngài là người vô tâm, chẳng phải ngài đã sẽ bày chúng ra mà không trao đổi?"

"V-vậy sao ?"

"Tất nhiên.

Ngài thậm chí còn để chúng chào từ biệt bằng cách đưa cả hai bên cha mẹ và để họ ngồi cạnh bàn...Với người như Demiurge-sama, một người đủ ân cần để cho gia đình từ biệt nhau trong khi mỉm cười...Sẽ không tồn tại một ai khác ngoại trừ các Đấng Tối Cao.

Tôi đảm bảo vậy"

"Ta đoán vậy.."

Mare đưa ra một lời đáp nhạt nhẽo trước bài diễn văn đầy nhiệt huyết của Pulcinella.

Cậu không quan tâm chuyện gì xảy ra với những kẻ không thuộc Nazarick.

Sau một vài giây, Mare xoá bỏ mọi ý nghĩ về gia súc của Demiurge

"Hơn nữa, khi đói, trong đầu chúng có thể nói có, nhưng dạ dày chúng thì có thể không.

Demiurge-sama đã tính trước việc đó và sau khi cảnh báo chúng, đã chắc chắn rằng chúng ăn hết tất cả, đến từng miếng cuối cùng.

Ngài ấy thực sự rất rộng lượng..."

Nhận thấy rằng câu chuyện sẽ không kết thúc, Mare nhanh chóng cắt ngang.

"...Guren-san thì ra sao ?

Nếu ta muốn nhắn lại, ta có thể cần phải nhắn lại thông qua anh ta, nhưng ta không biết anh ta đang làm gì và ở đâu."

"...'anh ta' hay 'cô ta', bản thân tôi giả thiết rằng Gurren là vô tính.

Lần cuối cùng tôi nhìn thấy người đó là khi Demiurge-sama không có mặt và nó đang nằm mai phục xung quanh cánh cổng của tầng 7."

"V-vậy sao ?

Mare nhớ lại Guren trông như thế nào

Một thủ vệ khu vực hay giấu cơ thể khổng lồ của mình trong dung nham và kéo những kẻ thù lơ là xuống địa thế có lợi cho nó- Guren

Nó chỉ có cấp 90, nhưng do nó được tối ưu hoá cho việc chiến đấu, xét riêng khả năng chiến đấu, nó được xếp vào hàng ngũ những người mạnh nhất trong Nazarick và có thể đánh ngang với một vài Thủ vệ.

Do vậy, nó là người phù hợp nhất cho việc bảo vệ tầng 7 mỗi khi Demiurge đi vắng.

"Ah, có vẻ như tôi đã quá nhiều lời.

Do đã đưa tệp tin cho ngài, giờ tôi sẽ phải đi để truyền đi những nụ cười và tiếng cười."

"C-cảm ơn."

Mare cúi đầu và Pulcinella nhẹ nhàng đáp lại.

"Không cần phải cảm ơn tôi.

Tôi cảm thấy thoả mãn chỉ bằng việc ngắm nhìn nụ cười của ngài, Mare-sama."

Chú hề nhún mạnh vai mình.

"Cho đến khi chúng ta gặp lại."

Anh ta biết mất qua cánh cửa dẫn đến tầng 7 trong khi vẫy tay.

Sau khi nhìn anh ta biến mất, Mare mở tệp ghi nhớ.

Ngập trong cảm giác tự cao và phản bội đến từ việc chỉ mình cậu có thể đọc nó mà không phải chị cậu, Mare nhanh chóng đọc lướt qua trang giấy.

Cậu chớp mắt vài lần sau khi đọc xong nó.

Đây...

đây giống một lời nhắn Ainz-sama gửi cho các thủ vệ hơn là một tờ ghi nhớ.

Lời nhắn được chỉ định đến chỉ những thủ vệ nam và khen ngợi họ cho sự cố gắng thường ngày.

Nội dung kế tiếp có thể được gói gọn là một lời mời đi tắm cùng nhau nếu như họ có thời gian.

Danh sách tên những người tham dự gồm có Ainz, Demiurge, Mare và Cocytus.

Hai người đầu đã khoanh 'tham dự' giữa hai lựa chọn tham dự và không tham dự.

Thông thường, tên của Sebas cũng sẽ có ở đó, nhưng hiện ông ta đang ra ngoài thu thập tin tức ở một thành phố của con người với Solution.

Uh, nó diễn ra vào ngày nào...

Ở một bên có ghi rằng ngày hẹn chưa được quyết định và sẽ được sắp đặt vào ngày phù hợp nhất cho những người tham dự.

Không lí gì cậu phải lưỡng lự trong việc khoanh vào lựa chọn 'tham dự'.

Lời nhắn nói rằng sẽ không sao nếu như họ không tham dự, nhưng Mare không thể từ chối một lời đề nghị đến từ người chủ nhân nhân từ và rộng lượng của cậu.

Không, sẽ không một ai trong Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick này từ chối.

Mare cầm cây bút được đính kèm lên với tệp và khoanh từ 'tham dự' bên cạnh tên mình.

"...Ehehe."

Cậu cười trong khi nhìn vào dấu khoanh tròn cạnh tên mình, nhưng rồi mây đen dần phủ lên tim cậu.

"Uh, nhưng...Mình đưa nó cho Cocytus bằng cách nào đây?"

Có rất nhiều lời nhắc xuyên suốt tin nhắn rằng không được nói gì với các thủ vệ nữ và Mare có thể nhận thấy ý định của chú nhân về việc muốn nó là một bí mật giữa các thủ vệ nam.

Trong trường hợp này, sẽ là tốt nhất nếu như cậu tự tay chuyển nó

Nếu mình giữ bí mật và trốn ra ngoài... sẽ không tốt, phải không ?

Bởi nếu mình.... uh, có phải người ta gọi nó là ' Sự chú ý' ?

Trong khi mình thu hút nó, chị ấy sẽ phải bảo vệ tầng một mình.

Trừ khi đó là do mệnh lệnh, Mare sẽ luôn nói với Aura cậu đi đâu, kể cả cho dù cậu chỉ đi thăm những thủ vệ khác.

Đó là điều nên làm bởi cả Aura và Mare đều đã được giao phó việc bảo vệ tầng này.

Mare nắm lấy vật phẩm ma thuật treo trên cổ mình.

"C-chị?

Chị nghe thấy em không?"

Một lời đáp ngay lập tức vọng lại.

[Chị có thể nghe thấy, Mare.

Chuyện gì vậy?]

"Ah, thật là nhẹ nhõm.

Uh, gì nhỉ.

Em cần phải đi gặp Cocytus ngay bây giờ.

Em sẽ quay lại nhanh thôi."

[Gặp Cocytus?]

"Vâng, rất khẩn cấp."

[ Để làm gì ?]

Đôi vai của Mare sững lại trong phút chốc.

Cậu cảm thấy như giọng cậu sẽ vỡ ra, nhưng rồi cậu vẫn vừa đủ nặn ra từng chữ một.

'K-k-k-k-không có gì?

Không có gì đâu......nhưng em cần phải đi."

[Hmmmm...]

Giọng Aura nghe như thể cô đang nghi ngờ, và ý nghĩ đó khiến bàn tay Mare thấm đẫm mồ hôi.

Nhưng, uh, điều này là không thể tránh được.

Đây là mệnh mệnh của Ainz-sama.

Ngoại trừ người tạo ra Mare và Aura -Bukubukuchagama- lời nói của Ainz cao hơn bất kì Đấng Tối Cao nào khác.

Nó được ưu tiên hơn bất kì thứ nào khác.

[Ừ thì chị đoán điều đó cũng không quan trọng.

Vậy đi đi.

Nhớ rằng tầng 5 rất lạnh, nên nhớ bảo vệ bản thân khỏi nó...Ah, nhưng nếu đó là Mare thì sẽ không có vấn đề gì.]

"Vâng, sẽ không sao nếu như em sử dụng ma thuật.

Vậy em đi đây."

Nếu cậu tiếp tục nói quá lâu, cậu có thể lỡ để lộ điều gì đó.

Nên Mare nhanh chóng rời tay khỏi vật phẩm ma thuật.

Có vẻ như chị cậu đang cố gắng nói gì đó trước khi bị cắt lời, nhưng cho dù đó là may mắn với câu hay không, cậu đã không thể nghe được nó.

"Đ-được rồi!

Đến lúc mình phải nhanh lên rồi."

Mare kích hoạt chiếc nhẫn quan trọng nhất mà cậu nhận được từ chủ nhân mình.

Ngay lập tức sau khi cậu dịch chuyển tức thời, Mare cảm thấy có thứ gì đó trăng trắng dính lên mặt mình.

Đó là những bông tuyết đang bay trong gió.

Hơi thở của Mare cô đọng lại thành một chùm mây trắng và ngay lập tức bị thổi về phía sau cậu.

Đó là hệ quả của cơn bão tuyết và cái lạnh cực đại ở nơi đây.

Tuyết và băng bay trong một cơn bão tuyết điên cuồng, và những đợt tuyết không dứt gần như ngay lập tức đã che phủ bất kì dấu chân nào.

Cho dù thời tiết này được thiết kế để những kẻ đột nhập mất phương hướng, mọi thứ thường không tệ đến mức này.

Thông thường, những đám mây đen trên trời sẽ chỉ nhỏ ra một vài hạt tuyết, và cho dù đây là một thế giới âm u, những đám mây đó chưa bao giờ hoàn toàn che phủ cả bầu trời.

Mare nhìn sang hai bên.

Cậu dùng nhẫn Ainz Ooal Gown, nên cậu chắc hẳn đang ở gần nơi cậu muốn đến.

Cậu di chuyển nhanh hơn sau khi đã tìm thấy đích đến của mình.

Không còn bất kì dấu chân nào lưu lại nơi cậu đã đi qua.

Đây không phải cảm giác mềm như khi bước lên tuyết, nó giống với việc đi trên sàn cứng hơn.

Thế giới trắng xoá với không một bóng người này dường như muốn nói với Mare rằng nơi đây chỉ có tuyết.

Tất nhiên, nhờ vào năng lực ESP ma thuật bị động của mình, Mare biết rằng vùng đất hoang vu này chỉ là một vỏ bọc.

Những kẻ ma phục biết rằng cậu là Thủ vệ tầng 6, nên họ đã không lộ diện

Mare tiến về đích đến của cậu trong im lặng.

Trước mặt cậu là một quả cầu trắng khổng lồ trông giống như một tổ ong vò vẽ lộn ngược.

Xung quanh cấu trúc đó là 6 cột tháp thuỷ tinh, với đầu nhọn chĩa lên trời.

Bên trong chúng có thể thấy những cái bóng trông như con người.

Khi Mare tiến đến, một tiếng vỡ đáng sợ vang lên dưới chân cậu.

Khi hướng sự chú ý về phía mặt đất, cậu có thể thấy rằng cậu đang đứng trên một tấm ván băng mượt, khác với bình địa phủ tuyết mà cậu đã đang bước trên cho đến giờ.

Tấm băng trông có vẻ dày, nhưng cậu có thể nhận ra những bóng đen đang ẩn dưới lớp băng đó

Mare tiếp tục đi.

Cậu tự tin bước từng bước, như thể cậu biết rõ rằng tấm băng đó sẽ không vỡ.

Cho dù những tiếng nứt và lắc rắc vang lên, Mare tiến đến trước quả cầu không lồ mà không gặp vấn đề gì.

"X-xin lỗi.

Uh, Cocytus-san có ở đây không ?"

Mare nói về phía một trong những cột tháp thuỷ tinh thay vì quả cầu.

Đáp lại, những con quái vật với hình dáng của một người phụ nữ bước xuyên ra từ tháp thuỷ tinh.

Số lượng quái vật tương đương với số lượng tháp thuỷ tinh và chúng đều mặc bộ đồ màu trắng tinh khiết.

Làn da chúng màu trắng ánh lam và mái tóc chúng màu đen nhánh.

Chúng là 'Frost Virgins'..., một loài quái vật cấp 82 hệ băng, được giao phó nhiệm vụ canh gác nơi ở của Cocytus, ''Snowball Earth', cũng như làm vệ sĩ cho ông.

"Xin kính chào Mare-sama.

Hân hạnh được gặp mặt."

"Uh, vậy còn,uh, Cocytus-san?"

"Cocytus-sama hiện tại đang ở bên ngoài Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick để đi thăm làng lizardmen mới thu phục."

"V-vậy sao?"

Frost Virgin đáp lại trong khi cúi đầu.

"Vâng.

Nếu có lời nhắn, chúng tôi giúp ngài đưa cho ngài ấy.

Ngài muốn làm gì?"

Mare lưỡng lự.

Do đã đi xa đến mức này, cậu chỉ cần để tệp tin trong phòng Cocytus và để lại một lời nhắn ngắn cho frost virgin.

Nhưng xét đến nội dung của tệp ghi nhớ, đưa nó trực tiếp cho Cocytus sẽ là một cách tôn trọng tuyệt đối mệnh lệnh của chủ nhân.

Nên vậy làm sao để cậu đến gặp Cocytus, người đang ở bên ngoài.

Không có luật đặc biệt nào cấm việc các thủ vệ đi ra ngoài Nazarick.

Tuy nhiên, có một số điều kiện cần phải đạt được trước khi ra ngoài.

Đó là bởi chủ nhân đã cấm tất những hành động độc lập bên ngoài Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Thông tin thu thập được cho đến giờ cho thấy rằng những sinh vật cấp 100 như các thủ vệ của Nazarick đều là những thảm hoạ di động đối với thế giới bên ngoài.

Sẽ không vần đề gì kể cả nếu như Mare, một trong những thảm hoạ di động đấy, hành động độc lập.

Kẻ phải sợ sẽ phải là thế giới bên ngoài, nhưng đó là một sai lầm sẽ chỉ xảy ra sau khi quên mất một sự kiện quan trọng.

Một kẻ thù chưa xác định đã tẩy não Shalltear và có thể đang sở hữu một WI.

Đôi khi cũng đã xuất hiện những dấu hiệu hoạt động của người chơi trong bóng tối.

Họ cần phải đề cao cảnh giác bởi họ chưa thể xác định số lượng hay sức mạnh của kẻ thù.

"Hm.hmmm.

Mình nên làm gì ..."

Bất kì ai muốn ra ngoài cần phải được hộ tống bởi ít nhất 5 thuộc hạ cấp 75.

Mare có hai con rồng là thuộc hạ trực tiếp, nhưng chúng quá to để giấu kín.

Sẽ là tốt nhất nếu cậu hỏi chị cậu, nhưng xét đến chiều hướng của cuộc nói chuyện, cậu không muốn làm một việc đáng sợ như vậy.

Rồi một ý tưởng loé lên trong đầu cậu.

Nó hoàn hảo ở cả cấp bậc lẫn số lượng.

"X-xin lỗi, nhưng liệu các ngươi có thể đi với ta không?"

"Tôi, tôi xin lỗi nhưng chúng tôi đã nhận lệnh của Cocytus-sama canh gác nơi này.

Ngoại trừ Ainz-sama, chúng tôi không thể trái lệnh Cocytus-sama...Xin hãy thứ lỗi cho chúng tôi!"

"Ah, không, không, không sao"

Điều đó không thể tránh được.

Nghĩ kĩ thì sẽ hiển nhiên rằng họ không thể làm vậy.

Ý tưởng tiếp theo hiện lên trong đầu cậu là hỏi những chúa quỷ Demon Lord ở tầng 7, nhưng trừ khi cậu đưa họ một lí do chính đáng, cậu sẽ bị từ chối một lần nữa.

Đúng rằng cậu không thể dựa vào bât kì tầng nào ngoại trừ tầng Demiurge canh giữ.

Sẽ rất khó để hỏi xin trợ giúp đến từ những thủ vệ không có tên trong trong tệp ghi nhớ.

Hơn nữa, đa số thuộc hạ cấp 80 trở lên trong Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick đều là thuộc cấp trực tiếp của một thủ vệ và những người không như vậy là rất ít.

Bởi vậy, Mare sẽ cần phải hỏi liệu Demiurge có thể cho mượn các chúa quỷ không.

Nhưng làm thế nào để mình liên lạc với anh ta ?

Cách duy nhất để liên lạc với Demiurge, người đang ở bên ngoài, là phái một thuộc cấp đi làm người đưa tin hoặc dùng ma thuật.

Nhưng ngoài cậu ra...

Mare nhớ lại cuốn cách cậu vừa đọc.

Liệu anh ta có thuộc cấp nào cấp trên 75 ?

Nhưng anh ta không phải là một thủ vệ...Muu, chắc sẽ không sao do anh ta cũng là đàn ông ?

Nếu mình nhờ anh ta giữ bí mật...

"C-cảm ơn!

Uh, ta sẽ không sao"

"Vậy sao ?

Tôi hiểu rồi"

Mare kích hoạt chiếc nhẫn.

Điểm đến của cậu là Đại Thư Viện trên tầng 10 của Nazarick, Ashurbanipal

____

Nazarick, 9:54

Cảnh vật thay đổi ngay lập tức từ một bình địa phủ tuyết trắng sang một căn phòng lớn.

Căn phòng được trang trí đơn giản, với đen làm tông màu chính, cùng với một ánh sáng đỏ lờ mờ soi sáng khu vực.

Trần nhà tạo thành một mái vòm nghiêng, với hai cánh cửa kép ở hai bên đối diện nhau.

Những con golem đang dứng ở mỗi bên cửa dẫn đến Throne hall.

Chúng cao gần 3m, to gần bằng bản thân cánh cửa đó.

Những con golem đó được tạo hình giống như những chiến binh mặc giáp và do chúng được làm bởi những loại sắt quý hiếm, chúng mạnh hơn những con golem thông thường được tạo bởi các Đấng Tối Cao.

"Xin lỗi, liệu ngươi có thể mở cửa không?"

Đáp lại yêu cầu của Mare, hai con golem đặt tay lên cánh cửa và chậm rãi đẩy nó mở ra.

Sau một tiếng cọt kẹt nặng nề, Mare đi qua khe cửa mở đủ to để cho nhiều người đi vào cùng lúc.

Cảnh tượng trước mặt cậu khiến cậu liên tưởng đến một bảo tàng nghệ thuật hơn là một thư viện.

Vô số đồ trang trí làm tăng thêm sự lịch lãm cho căn phòng, trong khi những giá sách và ngay cả những cuốn sách cũng trông như những đồ trang trí đang được trưng bày.

Không một hạt bụi nào có thể được nhìn thấy trên sàn gỗ cứng được đánh bóng không chút tì vết và trên bề mặt nó được phủ trong những nét chạm trổ hoa văn tuyệt đẹp.

Khu vực phía trên cũng khá rộng rãi, được thiết kế như một hội trường, với một ban công nhô ra từ tầng hai.

Kể cả trên tầng hai cũng có vô số tủ sách, được sắp xếp như thể chúng đang nhìn lén vào căn phòng.

Trần nhà hình bán cầu được phủ trong những bức tranh lớn và những nét chạm trổ sang trọng.

Sách cũng được đặt trong vô số tủ sách bằng kính xuyên suốt cả căn phòng.

Có rất nhiều nguồn sáng trong phòng, không cái nào trong số chúng quá chói chang.

Cho dù thực sự thì một người bình thường sẽ cau mày, cho rằng nó quá tối.

Sẽ không thể nhìn toàn bộ khu vực bên trong chỉ với một cái nhìn do những tủ sách đã che hết cảnh vật ở mọi góc độ.

Giữa sự yên lặng thường thấy ở một thư viện, cánh cửa sau lưng Mare từ từ mở ra.

Mọi thứ trở nên tối đi do không có bất kì ánh sáng nào tới từ lối vào đó.

Sự tĩnh mịch trong không khí kết cục tạo ra một bầu không khí ghê sợ làm cho sự yên lặng nghe như một loại tiếng ồn khác.

Tất nhiên, với một người có thể nhìn trong bóng tối rõ như ban ngày như Mare, nó không ghê sợ chút nào.

Mare rảo bước tiến vào bên trong.

Đấy là ' Căn Phòng của Logic'.

Thư viện đa phần được chia thành 3 phòng lớn; 'Căn Phòng của Sự Hiểu Biết', 'Căn Phòng của Logic', 'Căn Phòng của Ma Thuật'.

Cũng có nhiều phòng nhỏ hơn được thiết kế chuyên dành cho những mục đích nhất định và những căn phòng cá nhân cho cho nhân viên.

Đích đến của cậu vẫn ở khá xa nếu xét đến diện tích toàn bộ khu vực.

Hai bên đường hầm là những dãy tủ sách với vô số sách được sắp xếp trên chúng.

Sách ở Yggdrasil có thể được chia thành 5 nhóm lớn.

Nhóm thứ nhất là bộ sưu tập dữ liệu quái vật đã được ghi lại, một thứ cần thiết cho việc triệu hồi quái vật như những lính đánh thuê.

Có ba loại quái vật bên trong Nazarick.

Loại thứ nhất bao gồm những con quái vật được tạo hình dáng tương tự như nhân vật người chơi.

Loại tiếp theo bao gồm những con quái vật tự động hồi sinh với cấp dưới 30, và loại cuối cùng là những con quái vật được triệu hồi để làm lính đánh thuê.

Quái vật đánh thuê cần phải sử dụng một cuốn sách để triệu hồi, một lễ triệu hồi đặc biệt và một lượng vàng tương xứng.

Do đó, chúng không thể được triệu hồi mà không có cuốn sách.

Nhóm thứ hai là những vật phẩm ma thuật.

Một số pha lê dữ liệu chỉ có thể đưa vào trong một vật dạng quyển sách.

Những vật phẩm hình dạng quyển sách thường là những vật phẩm ma thuật một lần dùng.

Sự khác nhau giữa cuộn giấy phép và quyển sách là trong khi cuộn giấy phép chỉ cho người với một số class nhất định sử dụng, ai cũng có thể sử dụng sách.

Nhóm thứ ba là những vật phẩm sự kiện.

Đó không phải là điều hiếm gặp cho việc cần một vật phẩm nhất định để nâng cấp lên một class đặc biệt, và một vài trong số đó có hình dạng của một quyển sách.

Ngay cả Ainz cũng cần Book of the Dead khi anh tiến hoá từ Skeleton Mage lên Elder Lich.

Cũng có những quyển sách khác như Bibliography of Weapon Research hay Anecdotes of the Four Great Spirits.

Nơi đây cũng có những quyển sách dạy ma thuật

Nhóm thứ tư là dữ liệu về những lớp vỏ bọc thẩm mỹ.

Những cuốn sách chứa đựng dữ liệu vỏ bọc thẩm mỹ của những vật dụng như kiếm, khiên và áo giáp.

Những người chơi với những kĩ năng rèn nhất định có thể thay vỏ mới cho những vật phẩm với nó và một số vật liệu cần thiết

Nhóm thứ năm là tiểu thuyết.

Thông thường, nó bao gồm những tác phẩm cũ và cổ điển mà bản quyền đã hết hạn từ lâu, nhưng nó cũng có những câu chuyện bối cảnh được cung cấp bởi đội ngũ phát triển game và những tiểu thuyết được viết bởi chính những người chơi ở Yggdrasil.

Nó cũng có những quyển fanfiction được viết dựa trên những thế giới tại YGGDRASIL hay hướng dẫn chơi game dưới dạng nhật kí hay tiểu thuyết.

Phần lớn những cuốn sách trong thư viện thuộc về nhóm đầu tiên, dùng để triệu hồi quái vật làm lính đánh thuê.

Tất nhiên, họ không thực sự cần phải tích trữ nhiều bản sao như vậy.

Ngay cả khi họ dùng toàn bộ lượng vàng trong hội, họ vẫn không thể dùng hết 1/10 số sách đó.

Bởi vì dữ liệu quái vật không quá đắt, các thành viên trong hội bắt đầu tạo một số lượng lớn bản sao.

Mục đích là để cất giấu những vật phẩm đáng giá giữa lòng vô số thứ vô dụng.

Mare liếc ngang nhìn những quyển sách trong khi cậu bước qua.

Rồi một cái bóng nhợt nhạt bất chợt xuất hiện từ đằng xa giá sách, như thể muốn chặn đường cậu.

Nó mặc một chiếc áo choàng đầu đen mà có vẻ như hoà mình vào bản thân thư viện này.

Trên đai lưng của nó là một cây đũa thần khảm ngọc, với vô số dây đai được luồn pha lê.

Nó có một khuôn mặt nhợt nhạt như thể xác ướp.

Mỗi khi nó di chuyển, bóng tối phảng phất cuộn xung quanh nó .

Nó là một con quái vật nổi danh trong số những loài Magic caster undead, một con 'Elder Lich'.

Biệt danh của chúng ở Yggdrasil là 'white palter of false wealth'.

Nó nó chỉ cấp 30, nó đứng thứ hai từ dưới lên trong hệ thống cấp bậc những con quái vật loài Elder Lich.

Cũng có những nhánh phụ với màu khác nhau như 'red palter of false wealth' hay 'black palter of false wealth'.

Điểm khác biệt giữa nó với những con elder lich khác là việc nó đeo một chiếc băng tay bên tay trái.

Một từ 'Thủ thư J' được viết trên đó.

"Xin kính chào, Mare-sama."

Con elder lich cúi chào trong khi nói với một giọng vỡ chỉ vừa đủ để nghe rõ.

Nó cúi đầu kính cẩn với một tay đặt trên ngực.

"T-ta đến để gặp Thủ Thư Trưởng.

Ông ta, uh, ở phòng phía trong à?"

Con elder lich nhìn như thể nó đang suy nghĩ trong một giây trước khi đáp lại.

"Thủ Thư Trưởng bắt đầu làm cuộn giấy phép cách đây không lâu, nên ngài ấy chắc đang ở phòng chế tác."

"Cảm ơn."

"Tôi sẽ dẫn ngài đến chỗ ngài ấy.

Xin mời đi lối này."

"Không sao!

Ta không muốn làm phiền anh."

"Xin hãy đừng để tâm.

Giúp đỡ khách là việc của chúng tôi"

Sẽ là bất lịch sự nếu từ chối anh ta sau tất cả những việc này.

"Được rồi, vậy xin cảm ơn."

Con Elder Lich nở một nụ cười rùng rợn và bắt đầu bước đi.

Mare nhìn những con undead loài Elder Lich khác mà anh đi qua, trong khi đi theo con đang dẫn dường cho cậu.

"Ta nên trả lại những cuốn sách này cho anh."

"Ah, xin hãy làm vậy.

Cảm ơn."

Con elder lich nhìn vào tiêu đề những cuốn sách nó nhận được từ Mare.

"Ah,' Cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer'.

Liệu ngài có thấy nó thú vị không?"

"Vâng, nó rất thú vị!

Ta đang tự hỏi mình nên đọc gì tiếp theo."

"Vậy để tôi giới thiệu cho ngài.

Đây là một cuốn cách sẽ khiến ngài cười không ngừng.

Nó là về việc giết người- Ah, lối này."

"Cảm ơn."

Mare mở cảnh cửa nó chỉ tới.

Căn phòng khá rộng lớn, nhưng những giá sách khổng lồ khắp xung quanh phòng toả ra một bầu áp lực vô hình.

Bên trong những giá sách đó là vô số chất xúc tác như khoáng vật, kim loại quý hiếm, những loại đá với những thuộc tính đặc biệt, nhiều loại bột và nội tạng thú vật, tất cả được sắp xếp một cách gọn gàng.

Ngoài những vật phẩm đó, nơi đây còn có vô số da thuộc đã cuộn cũng như chưa cuộn.

Tất cả những vật phẩm này là nguyên liệu để làm cuộn giấy phép.

Tất nhiên, chúng không phải là toàn bộ tài nguyên của Nazarick.

Kho Bạc còn nhiều gấp hàng trăm lần so với số lượng tài nguyên ở đây.

Những gì trong căn phòng này chỉ đơn giản là những gì chỗ này hiện tại cần đến

Ở giữa căn phòng là một tấm bảng vẽ lớn với những tấm da thuộc được đính trên đó.

Đứng trước nó là bộ xương của một thứ giống như là lai giữa người với một con vật.

Nó không quá to lớn, có lẽ cao khoảng 150cm.

Nó có hai chiếc sừng trông như của lũ ma quỷ mọc lên từ hộp sọ, mỗi tay nó chỉ có bốn ngón và chân mọc móng guốc

Sinh vật kì lạ này mặc một chiếc khăn vắt chéo người màu nghệ tây.

Trên đầu nó cũng có một chiếc khăn, được cuốn như kiểu mũ chùm đầu để tránh bị cặp sừng làm rách, và một chiếc khăn tương tự cuốn bên hông.

Trên người nó có rất nhiều phụ kiện, như một chiếc vòng tay bằng bạc được nạm 7 viên ngọc khác màu nhau, một chiếc vòng cổ có cây thập tự bằng vàng, vô số nhẫn trông như những ngón tay bị biến dạng và ngọc trên chiếc khăn được sử dụng làm thắt lưng bên hông.

Chúng đều là những vật phẩm ma thuật, với lượng đáng kể mana chứa bên trong

Cho dù có vẻ ngoài và trang bị khá kì lạ, nó thực chât là một trong những loài undead đầu tiên, một con skeleton mage.

Nó thấp hơn một cấp so với con Lich cậu vừa gặp.

Nhưng con skeleton mage này là thủ thư trưởng của thư viện khổng lồ này, Titus Annaeus Secundus.

Nó là một NPC được tạo bởi một Đấng Tối Cao để dành cho việc chế tác hơn là chiến đấu.

Cấp bậc tổng quan của nó cũng cao hơn con elder lich trước đó.

"Xin chào, Thủ vệ Mare, chào mừng ngài."

"Chào Titus-san.

Tôi muốn nhờ một việc."

"Tất nhiên, tất nhiên, tôi sẽ nghe yêu cầu của ngài."

"Ừ-ừ.

Uh, ừ thì, tôi muốn mượn một vài thuộc cấp cấp 75 trở lên ở đây."

"Tôi hiểu rồi.

Ngài đang muốn đi ra ngoài."

"Huh?

Ừ-ừ.

Ông đoán đúng rồi."

"Đôi tai này của tôi không quên bất kì lời nói nào từ Chúa Tể Ainz-sama.

Hơn nữa nếu tính đến vị trí của ngài, đó là một kết luận có có thể suy ra được—-Tốt!"

Ông ta ra quyết định trong chớp mắt.

"Tôi sẽ cho ngài mượn những Overlord của thư viện này: Cocceius, Ulpius, Aelius, Flavius và Aurelius."

"Eh?

Thật sao?"

"Tất nhiên.

Quả thực, sự hiện diện của chúng ở đây là thừa thãi.

Bọn chúng chắc sẽ vui sướng bởi có cơ hội được bảo vệ ngài thay vì những bộ sách cũ kĩ này."

"V-vậy thì, uh, cám ơn rất nhiều."

"Nhưng thế không có nghĩa rằng nó sẽ miễn phí.

Tôi sẽ xin một thứ từ ngài; để hỗ trợ việc chế tạo một cuộn giấy phép."

"Ah, ừ!

Ta cần làm gì ?"

"Xin hãy thoải mái.

Khi tôi nói, ngài hãy kích hoạt ma thuật bậc 4 của ngài về phía cuộn giấy."

"N-nó có thể là bất kì loại ma thuật nào ?"

"Quyết định sẽ thuộc về ngài."

Mare cau mày.

Với cậu, việc khó nhất là khi cậu phải đưa quyết định.

Cậu tự hỏi không biết một phép thông thường liệu có ổn hay không.

Titus với tay đến một chiếc bàn nhỏ bên cạnh bàn vẽ với miếng da trải trên đó.

Có một chồng vàng nhỏ ánh lên trên nóc cái bàn nhỏ- chúng là những đồng tiền vàng của Yggdrasil.

Một vài đồng tiền Yggdrasil tan chảy trên bàn tay xương xẩu đó là chảy lên trên miếng da như thể nó có ý chí của riêng mình.

Thứ dịch vàng đó tụ lại ở một điểm trên miếng da trước khi tản ra.

Chỉ trong phút chốc, chúng đã lập thành một vòng tròn ma thuât phức tạp trên mặt miếng da.

"Chuẩn bị."

Mare nhanh chóng niệm phép sau khi đã căng thẳng chờ đợi, và cậu có thể cảm nhận được ma thuật của mình đang bị hút vào trong vòng tròn ma thuật đấy.

Một cuộn giấy phép thường chắc hẳn đã hoàn thành ở công đoạn đó, Mare nghĩ.

Cho đến khi—

Một ngọn lửa đỏ tươi hiện lên.

Một thứ đáng lẽ không nên xảy ra đã xảy đến.

Trong khi Mare nhìn trong hoang mang, miếng da cháy như rượu nồng độ cao và biến mất trong nháy mắt.

Không còn bất kì dấu hiệu này của việc đã xảy ra, cứ như thể nó chỉ là ảo ảnh.

Thậm chí không mùi khét cháy nào đọng lại.

Những có một miếng manh mối nói lên rằng chuyện gì đã xảy ra.

Đó là đống tro đến từ miếng da.

Titus nhặt đống tro lên như thể anh đã liệu trước điều này.

"Dường như nó không thể giữ một phép thuật cấp 4.

Quyền lực của Wonderworker đã không thể thay đổi được kết quả"

Titus viết một dòng ghi nhớ "Nhiệt-Da không thể chịu nổi" trong khi càu nhàu

"Uh, t-tại sao nó lại thành ra vậy?

Là do ta sao?"

"Ngài không cần phải bận tâm.

Những thí nghiệm của tôi với tài nguyên của thế giới này đã được đặt ra nhằm hạn chế sự cạn kiệt đến từ nguồn dự trữ của Nazarick.

Những rõ ràng là vụ thu hoạch lần này chỉ đạt được chất lượng thấp."

Có những giới hạn trong việc loại vật liệu nào có thể sử dụng cho cuộn giấy phép, tuỳ thuộc vào cấp bậc ma thuật mà chúng định chứa.

Ví dụ, miếng da thông thường có thể được sử dụng để chứa ma thuật bậc 2, nhưng không hơn.

Một cuộn giấy phép được làm bởi những vật liệu cấp cao nhất, như da rồng, có thể chứa ma thuật bậc 10.

Tất nhiên, da rồng là một vật phẩm cực kì hiếm mà không thể thu được ngoại trừ từ việc giết một con rồng.

Tất cả những thành viên của Ainz Ooal Gown đã từng cùng nhau săn rồng trong quá khứ, những đó là hồi ở YGGDRASIL.

Bởi vậy, Ainz hạn chế việc sử dụng da rồng cho đến khi họ có thể xác nhận được sự tồn tại của rồng và những sinh vật khác trên thế giới này.

Sẽ có lúc mà họ cần đến những vật liệu đó, và sẽ thật ngu xuẩn nếu như sử dụng nguồn dự trữ đó mà không thể làm đầy trở lại.

"Không, không phải rồng của ta."

"Xin hãy từ bỏ ý nghĩ đó.

Chúng ta không cần phải tính đến biện pháp như vậy.

Rồng của ngài được triệu hồi đặc biệt bởi ý muốn của các Đấng Tối Cao.

Việc hại những sinh vật thiêng liêng đó là không tưởng."

Titus vứt đống tro, vốn là những gì còn lại của cuộn giấy phép, vào thùng rác.

Trong khi làm vậy, ông nhìn về phía Mare đang tỏ vẻ yên lòng.

"Uh, vậy nghĩa là da tới từ thế giới này không phù hợp cho việc làm cuộn giấy phép?"

Mare nhìn về phía đống tro.

"Rất có khả năng như vậy.

Hoặc không- tôi xin rút lại lời nói của mình.

Điều này rầt khó nói.

Sẽ không phải là không tưởng nếu nói rằng phương pháp chế tạo của tôi là một sự lệch lạc trong thế giới này.

Ví dụ, cách chế biến thuốc nơi đây khác rất nhiều so với những phương pháp mà tôi biết là hiệu quả."

"Đ-đó là một khả năng?

Nhưng sao anh có thể chắc chắn rằng đó là lỗi của miếng da chỉ sao một thất bại?"

"Chỉ một?

Tôi đã thí nghiệm liên tục với nhiều loại da khác nhau đến từ mặt đất.

Nhưng với ma thuật bậc 3 trở lên, tất cả đều chung một kết cục-chìm trong lửa.

Rất có khả năng là miếng da không thể chứa được ma thuật và do đó phát cháy."

"Nhưng chẳng phải Magic caster ở thế giới này đều sử dụng miếng da như vừa nãy sao?"

"Rất có thể là những Magic caster ở thế giới này đã sử dụng những miếng da thường.

Tôi không thể kết luận là cách làm này là chung ở tất cả các nước trên thế giới này.

Nhưng khi sử dụng những miếng da tìm được ở những nước gần Nazarick..."

Titus lấy ra một cuộn da trông hơi khác so với cái ông vừa dùng

"—thí nghiệm đã kết luận rằng ma thuật bậc 1 là giới hạn"

"Điều đó nghĩa rằng con người đã luôn sử dụng những vật liệu thô và không nguyên chất?"

"Hình như không.

Sự khác biệt nằm trong phương thức sản xuất.

Cho dù nó khiến tôi đau lòng nhưng thú thực, kĩ thuật của họ khá phát triển.

Tôi phải nắm vững phương thức mới này và từ đó cải thiện bản thân."

"Ông thật tuyệt vời!"

Mare cảm thấy tôn trọng người Thủ Thư Trưởng sẵn sàng bỏ nhiều công sức để trau dồi và cải thiện khả năng của mình.

"Đấy là lời cảm ơn đến tất cả những Đấng Tối Cao.

Bây giờ thì, Thủ vệ Mare, tôi sẽ cho ngài mượn những Overlord như đã hứa."

Nazarick,10:28

Mare tiến đến toà nhà bằng đá ở chính giữa làng Lizardman sau khi để chiếc nhẫn lại Nazarick và sử dụng dịch chuyển tức thời.

Lizardman không đủ khả năng xây dựng với những vật liệu bằng đá, vốn cần một nền móng vững chắc trên một vùng đất ẩm và bùn lầy.

Chắc hẳn người ngoài đã xây nó- những người được phái đến từ Nazarick.

Lí do tại sao Nazaick lại bận tâm gửi ai đó đến xây một thứ như vậy đang đứng đằng sau Mare, ở sâu bên trong toà nhà.

Mare cúi đầu về phía nó cùng với những Overlord hộ tống cậu

Vật nhô vài bước ra khỏi mặt đất là một bức tượng bằng đá của người trị vì Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, Ainz Ooal Gown.

Bức tượng trông quá thật, cứ như thể bản thân Ainz đã bị hoá đá, và cái cách nó vung cây gậy phép vể phía trước tạo một khí chất chỉ huy xứng đáng với một kẻ thống trị

Có rát nhiều lễ vật được bày ra trước bức tượng.

Trong mắt Mare, tất cả những lễ vật đó đều vô giá trị.

Chúng là những vật tầm thường như hoa và cá.

Nhưng Mare không bị khó chịu bởi những lễ vật đó.

Chúng đã biểu lộ rõ sự tôn kính và ngưỡng mộ.

Ví dụ, hoa không mọc ở đầm lầy, mà trong rừng.

Do rừng là một nơi nguy hiểm với lizardman, ai đó chắc hẳn đã liều mạng để lấy được những bông hoa này.

Hơn nữa, những con cá này to hơn rất nhiều những con mà lizardman ăn, và cậu có thể thấy rằng họ đã chọn những con tốt nhất để dâng lên.

Mare gật đầu hài lòng .Việc những kẻ hỗn tạp từ nơi đâu đã cuối cùng nhận ra được sự vĩ đại của chủ nhân cậu khiến cậu vui sướng.

"Cám ơn vì đã vất vả."

Mare cất tiếng nói trước với những người lizardman đang tỏ vẻ bồn chồn khẽ liếc nhìn về phía cậu.

Họ ở đây để lau dọn điện thờ.

Ở đây có một số ít lizardman sở hữu khả năng của một Druid.

Trên cổ họ là một huy chương với huy hiệu của Ainz Ooal Gown.

Giữa họ và Mare, sự khác nhau trong địa vị giống như khoảng ngăn cách thiên đường và địa ngục.

Quan hệ của họ là của kẻ trị vì và người hầu, và không việc gì cậu phản khen họ cho những sự cố gắng đấy.

Nhưng do những lí do kể trên, Mare cảm thấy vừa lòng và khen ngợi họ.

Mare để lại những người lizardman đang cúi đầu và rời khỏi điện thờ với những overlord.

Thứ đứng trước họ là đầm lầy và làng lizardman.

Nó đã trở nên thịnh vượng hơn bao giờ hết.

Dân số của họ đã giảm xuống do cuộc chiến, nhưng với việc 5 tộc hợp nhất, họ đã lập nên một ngôi làng lớn và mạnh mẽ.

Rào chắn bằng gỗ bao quanh một khu vực lớn và cho dù ai đó sẽ tự hỏi rằng làm thế nào mà họ có thể xây tháp canh trên nên đất mềm, skeleton màu trắng, có lẽ là Nazarick Old Guarders, đứng canh với cây cung của mình trên đỉnh toà tháp canh.

Họ trông như đang đi tuần để đảm bảo rằng không kẻ đột nhập nào có thể tiến vào.

"Uhmmm, Cocytus-san ở đây vậy?"

Cocytus có thể dễ dàng nhận ra từ phía xa.

Nếu anh ta đang ở trong làng, anh ta sẽ bị phát hiện ra dễ dàng, kể cả khi anh ta đang bên trong một trong những ngôi nhà, thuộc cấp của anh cũng sẽ đứng xung quanh bên ngoài.

Mare đã nhìn xung quanh toàn bộ ngôi làng, nhưng không thấy Cocytus

"Ai đó hỏi xem Cocytus-san ở đâu?"

"Đã rõ.

Xin hãy đợi tôi một chút."

Một trong những Overlord, Aurelius, đi lại vào bên trong điện thờ

Mare nhìn về phía đầm lầy- ngôi làng lizardman yên bình.

Không có dấu hiệu của bất kì ai lo sợ những Nazarick Old Guarder và những đứa trẻ lizardman cũng không để tâm.

Họ chung sống như thể đó là lẽ tự nhiên.

Cho dù undead xâm chiếm nơi đây và họ đã bị khuất phục, họ không có vẻ gì là giữ hận thù.

Liệu đấy là do chính sách hợp thể của Cocytus đang có hiệu quả hay lizardman vốn dĩ như vậy?

Trong khi Mare đang vẩn vơ suy nghĩ, Aurelius quay trở lại.

"Tôi xin lỗi đã để ngài đợi, Mare-sama.

Những kẻ làm việc trong điện thờ không biết Cocytus-sama đang ở đâu.

Nhưng họ nói rằng Shasuryu Shasha...

Thủ lĩnh của liên minh các tộc có thể biết."

"V-vậy thì, uh, hãy tới đó."

Mare và những người khác đi theo sau Aurelius.

Thay vì đi xuyên qua ngôi làng lizardmen mới lập trên đầm lầy, họ đi men bờ hồ.

Một khu rừng sớm hiện ra và họ có thể nhận thấy nhiều Nazarick Old Guarders ở đây và kia trên khắp khu rừng.

Khi họ đi ra khỏi khu rừng, họ thấy một bến bờ bên cạnh một đầm lầy khác với cái trước đó.

Một công trình khá lớn đang được thi công.

Dòng nước đã được chặn và gần 10 con golem đang đào đẩt và những lizardman mang đât trên một xe đẩy nhỏ đi nơi khác.

Trong khi Mare đang theo dõi và tự hỏi họ đang làm gì, một lizardman to lớn tiến đến.

Lizardman này có một thân hình vạm vỡ, với sẹo khắp người.

Anh ta nổi bật trông số những lizardman khác.

Chiếc huy chương trên cổ anh đung đưa trái phải do anh vội vã chạy ra.

Chiếc huy chương đó là dấu hiệu của một thần dân và một cách để bảo vệ họ, nhưng bản thân huy chương đó không có bất kì khả năng ma thuật gì.

Việc họ đeo nó quanh cổ thể hiện rằng họ là 'tài sản' của Ainz.

Do vậy, không ai dưới quyền các Đấng Tối Cao của Nazarick được phép hại họ.

Tất nhiên, nếu như có một lí do chính đáng cho việc một lizardman phải chết thì đó là một câu chuyện khác.

Không biết may mắn hay không, lizardman thể hiện lòng kính trọng tới kẻ mạnh và không ai trong số họ dám lấn quyền.

"Kính chào, Mare-sama.

Tên thần là—"

"Shasuryu Shasha, phải không?"

"Đúng vậy.

Thật vinh dự khi ngài nhớ đến thần."

"Ah, ta nghe từ Cocytus-san...

Nè, ngươi có biết Cocytus-san đang ở đâu hiện giờ không?"

Shasuryu tỏ vẻ trầm tư suy nghĩ.

"Thần tin rằng ngài ấy với thuộc cấp của mình đang đi chinh phục những toadman cũng với một số lượng khá lớn lizardman thông thuộc địa hình."

"Toadman?"

"Chúng là những bán nhân loại sống ở phía đông bắc của hồ này.

Chúng trông giống như ếch và không thân thiện với chúng thần lắm.

Chúng có khả năng thuần phục những con quái vật lớn, nên chúng là một đối thủ rất khó chịu với chúng thần.

Thần nghe rằng đã từng có một trận chiến lớn ở thời cha thần.

Có vẻ như chúng thần đã nhận phải một thất bại tan nát, đến nỗi một tộc đã phải tan rã."

"Bọn chúng nghe có vẻ khoẻ.

Xứng đáng với một loài sống ở phía bắc"

Cái hồ này trông như thể có hai cái hồ nhập vào với nhau tạo hình quả bầu.

Ở phía nam là cái hồ nhỏ hơn- người lizardman sống một phần trên đầm lầy và một phần trên hồ.

Do mực nước khá thấp, nơi đây không co nhiều quái vật lớn.

Ngược lại, phía bắc hồ sâu hơn với nhiều con quái vật khổng lồ và chúng thường mạnh hơn.

Tất nhiên, trong mắt Mare, sự khác nhau là rất nhỏ.

"Chẳng phải những tên toadman đó thực chất là một loài tên là 'Tuveig'?

Chúng là những con quái vật sống trong những đầm lầy độc xung quanh Nazarick.

Chị cậu đã thuần phục một vài con đấy.

"Ừ thì thần cũng không rõ những việc như vậy.

Sao ngài không hỏi thẳng ngài ấy khi ngài ấy trở về ?

Ngài ấy chắc sắp về rồi"

"Thì ta sẽ làm vậy.

Đây là một chủ đề khác, nhưng có vẻ như ngươi đang xây thứ gì lớn ở đây.

Nó để làm gì ?

Nó trông không giống như một hệ thống phòng thủ cho ngôi làng.."

"Vâng chúng thần đang xây ruộng cá thứ tư"

Mare đã hiểu ra sau khi Shasuryu giải thích cặn kẽ.

Các tộc lizardman thống nhất là một điều tốt, nhưng vấn đề nguồn cung thực phẩm là vẫn còn.

Cho dù có rất nhiều người đã chết trong trận chiến, lượng thức ăn mà họ có thể săn được từ khu vực này vẫn là giới hạn.

Giải pháp là quay về những nơi mà các ngôi làng cũ từng ở và săn tại đó, nhưng tổng quản mới của lizardman, Cocytus, không cho phép việc đó.

Khác với việc đi theo nhóm lớn, như là với cả một tộc, khi di chuyển trong nhóm nhỏ, họ có thể bị tấn công bởi quái vật.

Cocytus lo rằng số lượng lizardman vốn đã ít sẽ càng bị giảm nhiều hơn nữa.

Nên Cocytus đánh trực tiếp vào vấn đề lương thực cho sự phồn vinh của những người lizardman.

Đầu tiên, ông đem lương thực từ Nazarick- với sự cho phép của Ainz- và phân phát cho lizardman.

Tiếp theo, ông tìm kiếm một cách thu thập lượng thực lâu dài.

Thứ thu hút sự chú ý của ông là ruộng cá của Zaryusa.

Sau khi bàn bạc với Demiurge, Cocytus tiến hành tạo ra một ruộng cá thậm chí còn hiệu quả hơn.

Việc xây dựng những ruộng cá được tiến hành ở một tốc độ nhanh chóng, và hiện giờ đã có ba ruộng cá khổng lồ, và cái này, ruộng thứ tư, đang khi công.

"Nhưng ngươi không thể bắt đầu nuôi chúng khi chúng mới sơ sinh, phải không?"

"Vâng.

Kiến thức của chúng thần-không -của em thần chỉ liên quan đến việc nuôi những con cá đã trưởng thành.

Nhưng Demiurge-sama đã dạy chúng thần những điều cơ bản, nên chúng thần cũng đang chuẩn bị một ruộng cá dành cho những con sơ sinh.

Thần dự tính rằng trong vài năm tới, chúng thần sẽ có gấp đôi lượng lương thực chỉ đến từ những ruộng cá"

"V-vậy sao.

Trong vài năm tới, chúng ta sẽ không phải đem bất kì những con cá nào từ Nazarick sang nữa.

Tất nhiên, các người luôn có thể lấy chúng trong những trường hợp khẩn cấp"

"Chúng thần đều rất cảm tạ Ainz-sama với cả tấm lòng.

Đó là bởi ngài đã cho chúng thần rất nhiều cá...

Nói mới nhớ, những con cá chúng thần nhận được không có nội tạng.

Bọn chúng sống kiểu gì ?

Có phải chúng là những sinh vật không cần thức ăn, như một vài loại quái vật ?

Không, xét đến việc chúng cũng không có xương..."

"Đó là thức ăn được tạo bởi các Đấng Tối Cao như Ainz-sama."

Cái mà Cocytus mang đến là thức ăn được tạo bởi vật phẩm tên là 'Dagda's Cauldron'.

"Thật sao !

Ngài có thể tạo đủ cá cho tất cả chúng tôi tiêu thụ!"

Shasuryu lắc đầu

"Khi Zaryusu và những người khác ở trong lâu đài lớn quay trở về một lúc, họ kể những câu chuyện về một thế giới như mơ.

Họ kể về nhiều thế giới bên trong Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, như một lãnh thổ thực sự của một vị thần.

Liệu Ainz-sama có sở hữu sức mạnh của một vị thần?"

"Dĩ nhiên!"

Mare tự hỏi tại sao tên lizardman này lại hỏi một câu hỏi hiển nhiên như vậy.

Một biểu hiện ngạc nhiên lộ trên khuôn mặt cậu.

Suy cho cùng, Ainz Ooal Gown là vị thần tối cao nhất và là người tạo ra cậu.

"Vậy sao, tất cả là nhờ Ainz-sama.

Cảm ơn ngài."

"Được rồi, ta sẽ chuyển lời cảm ơn của ngươi tới ngài."

Phần 3

Nazarick Time 10:30

"Các người đang quá ồn ào.

Trật tự."

Ainz ra hiệu với tay trái của mình, và rồi giữ nguyên tư thế đó.

Anh lui lại một bước và trở về thế đứng ban đầu.

"Các người đang quá ồn ào.

Trật tự."

Một lần nữa, anh ra hiệu bằng tay trái và dừng giữa chừng.

Anh ngắm kĩ hình ảnh phản chiếu của mình trong gương và khẽ điều chỉnh vị trí của cánh tay trái của mình.

"...Tốt? ....Liệu phải là chỗ này?

Không...

Liệu trông có ngầu hơn nếu như mình vươn tay hơn một chút về về phía bên trái?

Anh trở lại với tư thế ban đầu.

"Các người đang quá ồn ào.

Trật tự."

Sau khi cuối cùng đã hài lòng với tư thế, Ainz cầm lấy tệp ghi nhớ trên mặt bàn bên cạnh anh.

"Do đã hoàn thành tư thế đó.... mình nên bắt tay chuẩn bị những câu nói trong khi vẫn còn thời gian thừa."

Anh khoanh tròn vào câu nói anh luyện tập trước đó và giở sang trang.

Phần lớn những câu được viết trong trang này là những biến thể của câu "Ta sẽ xem xét nó".

Những câu nào nghe quá lố nên không thể sử dụng được đều đã bị gạch bỏ.

Với Ainz vốn chỉ là người bình thường, việc ra dáng vẻ một thủ lĩnh là điều rất khó khăn.

Do vậy, anh đã liên tục tập cách diễn vai đó để đề phòng những trường hợp cần đến nó.

Tất nhiên, tệp ghi nhớ đó chứa đầy những câu nói mà Ainz tự nghĩ ra.

Cho dù hơn một giờ đã trôi qua kể từ khi Ainz bắt đầu luyện tập, anh không hề thấy cần phải nghỉ .

Ainz là chúa tể tối cao, nhưng thực tế thì anh gần như không làm gì cả.

Trừ những quyết định quan trọng hay những tình huống khẩn cấp mà cần đến khả năng lãnh đạo của anh, anh không có việc gì để làm.

Albedo đã lo liệu hết từng chi tiết và tất cả những gì Ainz phải làm là xem qua các bản báo cáo.

Do chưa bao giờ có bất kì thứ gì trong các bản báo cáo mà cần đến sự chú ý của anh, anh thực sự chỉ lướt qua tất cả chúng.

Đấy không phải là một thái độ xứng đáng với một kẻ trị vì, nhưng một khi Albedo còn ở đây, và không có bất kì tình huống khẩn cấp nào, thì sẽ không có vấn đề gì.

Tất cả những tổ chức hẳn hoi cũng làm như thế này thôi.

Sẽ không tốt nếu như người đứng đầu lại làm trên chiến tuyến.

Sẽ là một nước đi ngu ngốc nếu như chỉ huy tối cao của một đội quân tham gia vào chiến trận nơi chiến tuyến trừ khi anh ta ở đó để nâng nhuệ khí.

Đó là bởi có những hiểm nguy không thể tính trước.

Mình nên từ bỏ việc làm mạo hiểm giả và bắt đầu thu thập kiến thức dùng để xử lí những tình huống khẩn cấp- Mình biết rằng mình cũng phải rèn luyện trí não, nhưng mình nên làm gì ?

Ai sẽ làm thầy giáo ..?

Làm thế nào để mình không phá hỏng hình ảnh Ainz Ooal Gown mà mọi người đặt niềm tin vào...

Tất cả mọi người trong Nazarick đều kính trọng Ainz với tư cách chúa tể tối cao và quỳ gối trước anh.

Quả thật như vậy.

Ainz nhận được lòng kính trọng tới từ những thuộc cấp mà các đồng đội cũ của anh tạo ra, những người mà anh coi như con đẻ của mình.

Giống như cách một ông bố không thể phản bội sự ngưỡng mộ của con mình, anh cũng không thể phản bội họ.

Đó là lí do vì sao anh tập diễn xuất, với mong muốn rằng ít nhất anh cũng diễn tròn vai.

Ainz nhận thức được rõ đây là một việc rất xẩu hổ.

Nếu không thì tại sao anh phải khoá cửa và cấm người hầu và những Eight Edge Assassin bảo vệ anh đi vào?

Đôi khi, anh thậm chí định vùi mặt vào gối và hét "Arrrrggghhh——!" mỗi khi anh không thể chịu được nổi nữa.

"Một thứ xứng đáng với hình ảnh chúa tể tối cao của Nazarick...

Một hình tượng được kính trọng..."

Ainz lật sang trang trong khi cảm thấy như đang ho ra máu.

Anh vẫn còn rất nhiều câu nữa mà anh đã nghĩ ra trong thời gian rảnh, và có vẻ như vạch đích vẫn còn ở đâu đó bên kia đường chân trời.

Ainz Ooal Gown là undead và những cảm xúc vượt qua một ngưỡng nhất định sẽ bị kiềm chế lại.

Nhưng —-

"Mình cần nghỉ chút..."

Ý thức của Suzuki satoru đang trở nên mệt mỏi bởi sự kiệt quệ về mặt tinh thần và hét lên.

Anh ta hét lên rằng anh không muốn làm nữa.

Nhưng từ hàm răng nghiến chặt của Ainz phát ra một tiếng khác.

"Mình đang làm gì thế này ?

Mình cần phải cố hơn nữa."

Ainz tự trách bản thân do đã muốn né tránh tất cả những việc này, và đôi mắt anh lấy lại sức lực.

Anh nhìn vào gương.

Đột nhiên, một tiếng "pipipipipi" vang lên.

Nói đến từ chiếc vòng tay trên tay trái của anh.

Nó như một tiếng gọi từ thiên đàng đối với Ainz.

Anh tắt tiếng bíp đột ngột đó và thở dài.

"Nếu thời gian đã hết thì mình cũng không thể làm gì hơn.

Đúng vậy, thời gian đã hết."

Ainz đặt tệp ghi nhớ vào lại một cái hộp.

Khi anh đóng nắp hộp lại, anh có thể nghe thấy tiếng của nhiều ổ khoá hoạt động.

Nếu ai đó cố gắng phá mở cái hộp, nó sẽ kích hoạt một trận đồ ma thuật tấn công và tất cả chúng sẽ tập trung vào phá huỷ cái hộp.

Trừ khi đó là ai đó cấp 90 có class thích khách hay một nhân vật cấp 80 trở lên chuyên về thích khách, nếu không thì việc mở nó gần như là không thể.

Điều này cho thấy sự chắc chắn của cái hộp.

Sau khi niêm phong tệp ghi nhớ trong một vật phẩm chắc chắc như vậy, anh cho vật phẩm vào túi khoảng không.

Túi khoảng không của anh cũng chứa vô số những vật phẩm hiếm khác.

Tuy nhiên, một tên trộm bậc cao có thể cướp vật phẩm từ nó.

Chỉ bởi vì một thích khách có thể làm vậy không có nghĩa là chúng có thể khiến đối thủ của mình bất động và cướp hết của họ.

Giới hạn sẽ là một hay hai vật phẩm mỗi người chơi.

Dẫu vậy, khả năng bị cướp dù chỉ một hay hai lần khiến Ainz- undead không biết sợ hãi – run sợ.

Ở Thế Giới Mới này cũng có những nhân tố chưa biết như talent.

Đó là lí do tại sao anh đặt cái hộp vào một nơi mà những kẻ khác sẽ nhắm đến những vật phẩm hiếm thay vì nó.

Sau khi đã cất nó, anh kiểm tra một lần nữa.

Anh kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần y như một bà nội trợ muốn dám chắc rằng cửa đã khoá trước khi đi dã ngoại.

Chỉ sau khi anh tự thoả mãn với bản thân rằng nó vẫn ở đó thì anh mới để bản thân mình thở dài nhẹ nhõm.

Ainz cuối cùng rời khỏi phòng ngủ của mình.

Nơi anh tiến tới là căn phòng anh thường dùng để làm việc và nghiên cứu.

Những người cúi đầu chào anh là cô hầu gái thường lệ, Albedo và Mare.

Không cò gì ngạc nhiên khi cô hầu gái và Albedo ở đây, nhưng anh ngạc nhiên rằng Mare, người hiếm khi đến, lại ở đây.

Ainz đi cắt ngang căn phòng, quay lại ở chỗ cái bàn, và ngồi xuống với điệu bộ mà anh đã tập luyện hơn 30 lần.

Điểm mấu chốt là không được dẫm lên tấm choàng hay xô đẩy cái ghế.

Tư thế tiếp theo anh tạo là khi anh ngả người dựa vào ghế.

Nó sẽ không trông đẹp nếu như anh ngả người quá xa hay quá gần.

Một vị vua -có lẽ- có một cách ngồi xuống vương giả.

Mình không biết các vị vua ngồi như thế nào...

Mình nên nói với một vi vua từ nơi nào đó...

Các nhân viên công ty được khuyên nên nhẹ nhàng ngồi vào giữa ghế mà không tựa lưng về phía sau.

Nhưng Ainz Ooal Gown đã không còn là một nhân viên nữa.

Do vậy, Ainz luyện tập dáng điệu dựa theo hình tượng một vị vua lí tưởng trong đầu anh.

"Ngẩng đầu lên."

Ba người họ nâng đầu lên.

Việc họ sẽ không ngẩng đầu khi không nhận được lệnh cảm giác như là một viêc tốn thời gian, nhưng anh không thể luôn lờ đi mong muốn thể hiện sự trung thành tuyệt đối của họ.

Đó là lí do tại sao Ainz kiềm chế bản thân và trải qua lễ nghi y hệt nhau mọi lần.

"Vậy ta sẽ hỏi ngươi trước, Mare.

Ngươi có việc gì ?"

"Ah, vâng!"

Không biết liệu do phải cậu đang lo sợ, Mare khẽ tạo một giọng the thé.

Ainz cười, nhưng do mặt anh không có chút cơ nào nên không có gì di chuyển.

Như cảm nhận được điều đó, nhịp thở của Mare trở nên nhẹ nhàng hơn.

Cậu cũng trông có vẻ bớt căng thẳng hơn.

"Thần, uh, mang vật đó,uh ,đến."

Ainz không hét lên "Ngươi đang nói cái gì vậy?" như một ông chủ với tích cách xấu.

Thay vì thế, anh chỉ đơn giản lấy nó từ tay Mare.

Đó là bởi có khả năng rằng anh cũng đã có thể quên mất những gì anh đã ra lệnh.

"Vậy sao—Không, không sao"

Ainz chặn cô hầu gái vốn đang chuẩn bị nhận lấy vật trong tay Mare với một cái vẫy tay.

"Mare, hãy mang nó trực tiếp đến chỗ ta."

"Vâng!"

Mare duỗi thẳng lưng, tiến về phía Ainz và giơ ra một tệp bìa trước mặt anh.

Ainz chậm rãi mở tệp bìa ra.

Đây...đây là tệp ghi nhớ.

Cả ba thủ vệ đã nhận lời Ainz và khoanh tròn vào ô 'Tham dự'

"Xét đến thứ tự những cái tên, sẽ không sao nếu như thuộc cấp của Cocytus đến đây thay vì ngươi.

Ngươi đã làm việc tốt, Mare."

"Không, không, thần rất vui lòng phục vụ !

Vả lại, do Cocytus-san đang làm việc, thần đến đây thay thế.

Hơn nữa—"

Mare nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón giữa bên tay trái của mình.

Đó là một hành động chứa đầy sự quan tâm và yêu thương.

...Nhẫn Ainz Ooal Gown.

Mình vui khi cậu bé thích nó, nhưng đeo trên ngón tay đó thì hơi...và tại sao cậu ta lại nhìn mình với ánh mắt đó...

Ainz bỗng dưng cảm thấy lạnh buốt và liêc về phía Albedo.

Cô vẫn đang nở nụ cười tuyệt đẹp thường thấy.

Ainz nhìn về phía ngón giữa bên tay trái cô.

Cũng như Mare, trên đó cũng có một chiếc nhẫn, như thể đó là đúng nơi những chiếc nhẫn thuộc về.

Cái gì đây, một câu chuyện Hi Lạp cổ đại?

Anh nhớ lại câu chuyên anh nghe được từ Yamaiko trong quá khứ rằng đeo nhẫn trên những ngón tay khác nhau sẽ mang những ý nghĩa khác nhau

Cái gì mà có một mạch máu ở trên ngón giữa chạy thẳng đến trái tim, phải không ?

Họ cũng trộn thuốc bằng ngón giữa bởi nếu có thứ gì độc trong đó thì nó sẽ ảnh hưởng đến trái tim...Liệu các phó quản bếp cũng làm thứ gì đó như vậy?

Ah, mình bị phân tâm...Họ vẫn đang nhìn mình.

Ainz đập hai tay mình lên mặt bàn.

"Sao vậy, Mare?

Ngươi đang mình gì vậy ?

Có gì đó buồn cười trên mặt ta sao?"

Ainz cố gắng hết sức để những lời nói đó không tỏ vẻ ác ý.

"K-không, không phải như vậy.

Thần chỉ nghĩ rằng Ainz-sama thật ngầu..."

"Ta...ngầu?"

Ainz vô tình gãi khuôn mặt xương xẩu của mình.

"Ahahahah...Mare, ngươi khá giỏi nịnh hót đấy."

"Đó không phải là nịnh hót!"

Đó là một giọng nói lớn mà không ai nghĩ rằng nó sẽ đến từ Mare

"Th-thần xin lỗi.

Nhưng, thần thực sự nghĩ rằng Ainz-sama rất ngầu.

Kể cả khi ngài đang ngồi xuống, đó là một động tác thực sự hợp với Chúa Tể Tối Cao của Nazarick."

Ainz nhìn về phía cô hầu gái một cách dò hỏi, và cô gái homunculus đó gật đầu đồng ý như thể cô ấy hiểu những gì Ainz định hỏi.

Albedo cũng mạnh mẽ gật đầu lên xuống, cho dù không được hỏi.

Thực tế, đôi cánh của cô cũng đập lên xuống.

"Vậy sao?

Ta mừng khi được nghe điều đó."

Sau câu trả lời ngắn gọn của mình, Ainz đứng dậy và bước về phía Mare.

Khi anh đứng trước mặt cậu bé đã vốn trở nên hoá đá và đang tự hỏi liệu rằng cậu sẽ bị quở trách, Ainz thay vào đó nhẹ nhàng vuốt ve đầu cậu.

Đó là một cử chỉ thô nhưng dịu dàng.

"A-Ainz-sama..."

"Cảm ơn, Mare.

Những lời nói của ngươi luôn khiến ta vui lòng."

Anh không để lộ sự xấu hổ của Suzuki Satoru.

"Ta đã luôn cảm thấy rằng ta nên cảm ơn những người đồng đội của mình."

"Những Đấng Tối Cao khác?"

Ainz quỳ xuống để nhìn thẳng vào mắt Mare.

"Đúng vậy.

Ta thấy biết ơn việc họ đã tạo ra Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, và việc họ đã tạo ra các ngươi, Mare và những người khác.

Tất cả các người – dĩ nhiên bao gồm cả các người, Albedo và Sixth."

Đôi cánh của Albedo vương rộng, như thể cô đã đạt đến đỉnh điểm.

Tương tự, cô hầu gái người vừa được nhắc đến tên trông như thể cô không biết phải làm gì.

Cô thường luôn điềm tĩnh và tự chủ, nhưng khuôn mặt này của cô khiến cho Ainz thật tâm cười.

.

"Cái người đều là những báu vật của ta."

Ainz nhấc bổng Mare lên như thể anh để cho cậu cưỡi lên vai mình.

"Ta thậm chí không muốn trả ngươi lại cho Bukubukuchagama-san."

"Thần rất vinh hạnh, Ainz-sama."

Sixth, người thay mặt cho Mare cảm ơn Ainz, có những giọt nước mắt của sự hạnh phúc chảy dài trên má.

"Thay mặt Nazarick, thần xin cảm ơn ngài, trong số tất cả những Đấng Tối Cao, đã ở lại đây với chúng thần.

Thần biết rằng đã có rất nhiều lần chúng thần đã làm ngài phật ý và khiến ngài thấy sự thiếu sót của chúng thần.

Thần biết sẽ là bất kính khi nói điều này tới những đấng tạo hoá, những xin hãy cho phép chúng thần trung thành phục vụ ngài."

"Ta sẽ cho phép điều đó.

Ta cũng đã nói điều tương tự với Albedo và Demiurge trong quá khứ- Ta là chủ nhân của Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick và là chủ của các người, Ainz Ooal Gown."

Ainz ngạc nhiên rằng anh lại có thể thoải mái nói ra những lời mà anh chưa chuẩn bị như vậy.

Cho dù theo khía cạnh nào đó thì điều này không thật sự đáng ngạc nhiên, bởi tất cả những gì anh làm là nói ra những gì anh thực sự cảm thấy.

Mare ôm lấy Ainz và vùi mặt vào vai anh.

Một giọng nói điềm tĩnh vang lên trong đầu anh rằng may mà anh không mặc bộ đồ thường ngày.

Một cảm giác ấm áp và ướt đến từ vai anh, nhưng Ainz để Mare khóc.

Sau khi tiếng sụt sịt giảm bớt, Ainz đặt Mare xuống đất trong khi vỗ nhẹ lên đầu cậu.

Ainz lấy ra một chiếc khăn tay từ trong túi để lau mặt Mare.

Do anh chưa từng làm việc này với ai khác trước đó, anh cuối cũng đã lỡ làm mạnh tay hơn anh muốn, nhưng Mare vẫn đứng yên và để Ainz làm những gì anh thích.

"Vậy đi rửa mặt đi, Mare."

"V-vậy còn Ainz-sama?"

"Hmmm, ta cần phải đi đến E-Rantel bây giờ.

Ta có một buổi gặp với Hội trưởng.

Cho đến giờ ta từ chối việc này bởi nó quá phiền hà, nhưng ta không thể hoãn nó thêm được nữa.

Nếu không—"

Ainz nhìn về phía Albedo, người đang đứng trong yên lặng.

Rất khó để nhìn thấy biểu cảm cô ấy đang có bởi mái tóc dài của cô đang che mất khuôn mặt.

Nhưng việc cô ấy đang khẽ run người khiến anh lo sợ.

Nó giống như một ngọn núi lửa tràn ngập sự dữ dội ngay trước khi phun trào.

"Chuyện gì vậy, Albedo?"

Ngay lúc đó—

"—Ku.

Ha!"

—Tầm nhìn của Ainz bất chợt bị dịch chuyển, và anh cảm thấy thứ gì đó đập vào lưng mình.

Nó không đau, bởi Ainz chỉ có thể nhận sát thương từ những vật có thuộc tính ma thuật.

Đó là một cơn sốc đủ nhẹ để nói cho anh biết rằng anh bị đập vào lưng, nhưng không đâu gần với cảm giác đau đớn.

Tuy vậy, phản ứng từ phần con người của Ainz khiến anh chớp đôi mắt không mí của mình trong giây chốc.

Tình hình quá bất chợt khiến cho Ainz không thể nghĩ thông suốt trong một lúc.

Do trí não undead của anh miễn trừ sự bối rối, đây chắc hẳn là do Suzuki Satoru đang bối rối.

"Mm, umm."

Khi anh mở mắt, những Eight Edge Assassin lọt vào tầm nhìn của anh.

Ainz hiểu rằng bằng cách nào đó anh đang nằm trên sàn và cố gắng đứng dậy, nhưng anh gần như không thể di chuyển do một vật gì đó mềm và bí ẩn đang giữ anh lại

Sao điều này lại có thể?

Mình có Restrain resistance và nhiều vật phẩm chống việc ngăn cản di chuyển.

Đáng lẽ mình đã phải được giải phóng ngay thời điểm mình bị bất động...Điều đó nghĩa là đối phương có kĩ năng khống chế bậc cao!

Ainz nhìn về phía sinh vật đang cố gắng giữ anh lại và xác nhận rằng đó là Albedo, đúng như anh đã nghi ngờ

"Ainz-samaaaaa!"

Sau khi dạng cả hai chân ra gìm chắc anh lại, cô nâng nửa trên người mình lên.

"C-chuyện gì vậy?

Có vấn đề gì sao?"

" Thần không cần phải....kiềm chế nữa, phải không!"

Aldebo mở rộng đôi mắt của cô.

Hai con ngươi cô dường như rạch mống mắt vàng của cô khiến tạo cho Ainz một cảm giác lạnh sống lưng.

"N-ngươi đang nói cái gì vậy?!"

Ain hoảng sợ, nhưng Albedo lờ anh đi và đặt tay lên váy cô, đưa các ngón tay cô lại gần kẽ hở chỗ khe ngực của mình.

Với một tiếng gằn "Hmph!" cô cố xé toang nó ra, nhưng vật liệu không nhúc nhích.

"Quần áo ma thuật thật là phiền phức.

Mình nên sử dụng một kĩ năng phá huỷ hoặc chỉ cởi nó ra như bình thường."

"Bình tĩnh lại đi, Albedo.

Xuống khỏi người ta ngay lập tức!"

Anh cố gắng dùng sức đẩy cô ra, nhưng đối phương là một chiến binh cấp 100.

Hơn nữa, anh không thể dùng toàn lực của mình do anh nắm phải vật gì đó cực mềm trong khi cố đẩy cô ra.

Bàn tay của Albedo tiến lại và cố gắng cởi áo choàng của Ainz ra.

"Đừng cố cởi quần áo của ta ra!

Đừng đung đưa hông ngươi nữa!

Oi!"

"Ah.

Awawawawawawa..."

"Đây là lỗi của ngài, Ainz-sama!

Thần đã giữ nó lại cho đến giờ, nhưng ngài bắt đầu nó những thứ khiến thần không thể kiềm chế bản thân thêm được nữa!

Tất cả đều là lỗi của Ainz-sama!

Xin, xin hãy cho thần chút ân huệ của ngài!

Mọi thứ sẽ kết thúc ngay khi ngài đếm xong số lượng Eight Edge Assassin trên trần nhà!"

Nếu cô ấy nhắc đến việc đấy là lỗi của Ainz khi đã thay đổi cài đặt của cô, anh sẽ mất hết ý chí chống cự.

Tuy nhiên, Aldebo trông có vẻ như cô chuẩn bị ăn tươi nuốt sông Ainz và nỗi sợ bị ăn thịt , như khi một con mồi bị đẩy đến đường cùng bởi kẻ đi săn, lấn át cảm giác tội lỗi trong Ainz và anh vùng vẫy chống lại cô.

Cuối cùng, thuộc cấp của anh, những người ban đầu bối rối trước tình hình bất chợt này, bắt đầu hành động.

"Albedo-sama đã trở nên mất trí!"

"Albedo-sama đã trở nên mất trí!"

Những Eight Edge Assassin nhảy xuống khỏi trần nhà cùng lúc..

"Đưa cô ấy khỏi Ainz-sama!

Không, không!

Đừng cố sử dụng kiềm giữ cô ta chỉ bằng kĩ năng!

Chúng sẽ chỉ bị xoá bỏ thôi!

Dùng sức ấy!"

"Thế này là quá sức!

Khoẻ thế này, cô ấy quả thực là Tổng Quản Thủ vệ !

Mare-sama, hãy giúp chúng tôi!"

"—Awawa!

Ừ-ừ!"

Ainz chỉnh sửa quần áo của mình sau khi cuối cùng đã thoát và chỉ về phía Albedo, người đang bị giữ cả tứ chi bởi những Eight Edged Assassin

"Albedo sẽ bị cấm túc trong 3 ngày."

Eight Edged Assassin kéo Albedo ra khỏi phòng.

"U-uh, Ainz-sama...Ngài có sao không?"

"Ta ổn...Nhưng từ khi nào Albedo lại trở nên lạ kì vậy ?

Cô ấy ăn phải cái gì lạ sao..?

Quỷ không cần phải ăn uống, nhưng sẽ không có vấn đề gì với việc đó...phải không?"

Mare quay đi khi Ainz hỏi câu hỏi.

"Ừ thì...

Thần đoán,uh, mmm, chắc cũng có chút việc xảy ra với cô ấy.

Cô ấy chắc hẳn đã phải chịu nhiều áp lực từ công việc."

Ainz đứng dậy và gọi những người hầu gái lại.

Để lấy lại thể diện của mình, anh nói với giọng vương giả nhất anh có thể dùng.

"...Bảo Naberal và Hamsuke hãy chuẩn bị.

Giờ là lúc đi đến E-Rantel."

♦ ♦ ♦

Nazarick, 13:35

Ngồi trên lưng Hamsuke, Ainz kềm dây cương lại ra hiệu cho nó tạm dừng.

Anh nhìn về phía cánh cổng tiến vào E-Rantel đang hùng dũng đứng trước mặt anh.

Anh không ghét cánh cổng đó, thứ mà có thể dễ dàng chặn cả một đội quân và toả ra năng lượng và sức ép.

Ở Yggdrasil có rất nhiều cánh cổng hùng vĩ và tráng lệ hơn nó, nhưng khác với những dữ liệu đơn giản, cánh cổng này được xây bởi bàn tay con người— Cho dù không thể không tính đến mọi sự giúp đỡ có thể đến từ ma thuật- và mồ hôi.

Khi đứng trước cánh cổng thép đã từng đắm mình trong lịch sử và sức lao động, một cảm giác khó tả dâng tràn trong lòng anh.

Đã từng có những hội xâm chiếm và sử dụng một thành phố như căn cứ hoạt động của mình ở Yggdrasil.

Mình từng tự hỏi vì sao họ lại đặt căn cứ hoạt động ở những khu vực khó phòng thủ....nhưng mình nghĩ giờ mình đã hiểu.

Cai quản một thành phố lớn chắc hẳn là giấc mơ của bất kì người đàn ông nào.

Hồi còn ở Yggdrasil, việc nhiều hội khác nhau vây hãm một thành phố là điều thường thấy.

Đa số những thành viên trong Ainz Ooal Gown không thể hiểu vì sao họ lại làm vậy, những cũng có một số ít thành viên nói rằng họ cũng muốn thử làm việc đó.

Những kẻ hiếu chiến...

Nó không phải là một biệt danh đẹp, nhưng khi nhìn lại, nó là một kỉ niệm đẹp.

"Có chuyện gì vậy, chủ nhân?"

"Không có gì.

Đừng lo."

Hamsuke hỏi bởi chủ nhân của cô đã bảo tạm dừng mà không hành động gì thêm.

Ainz đáp lại với giọng điệu đơn giản, như thể anh đang cố gắng chuyển chủ đề.

Đó là một giọng nói để giấu đi sự xấu hổ của anh về việc anh nhớ lại kỉ niệm của những ngày đẹp đẽ xưa kia.

"Giờ hãy tiến đến Công hội mạo hiểm giả và nhận lấy một vài nhiệm vụ khuất phục"

Họ có thể thuê một phòng qua đêm ở E-Rantel, nhưng họ không thể để lãng phí tiền bạc.

Lí do duy nhất mà Ainz, một kẻ không cần ăn hay ngủ, ở tại một quán trọ cao cấp là để thể hiện địa vị của anh là mạo hiểm giả cấp cao nhất trong thành phố và thiết lập các mối quan hệ.

Tuy vậy, anh đã làm quen với tất cả những quan chức hữu quan và sẽ được chào đón nếu như anh có định đến thăm họ.

Do vậy, anh không còn dí do gì để ở quán trọ nữa.

Hơn nữa, kể cả khi anh ở trong quán trọ, anh cũng sẽ chỉ dịch chuyển tức thời về Nazarick và tạo undead cho đến sáng.

Do không có gì phải lưu luyến nên sẽ khôn ngoan hơn nếu như anh nhận một nhiệm vụ và rời thành phố ngay lập tức.

Sự thật là anh cũng đã bắt đầu nghĩ rằng E-Rantel đã không còn giá trị gì để anh nán lại.

"Vậy sao?

Chủ nhân có vẻ rất thích đánh nhau."

"Ta không thực sự thích nó.

Kể cả nếu như ta có nhận một nhiệm vụ khuất phục thì ta cũng sẽ chỉ hoàn thành nó nhanh chóng và dành phần lớn thời gian ở Nazarick như thường."

Ainz vỗ nhẹ lên cái đầu khổng lồ của Hamsuke.

"Chúng ta cũng cần phải rèn luyện ngươi để còn trang bị vũ khí và giáp."

"Thần luôn luôn chăm chỉ tập luyện!

Những người lizardman đó đã dạy thần rất nhiều, chủ nhân.

Sớm muộn gì thần cũng sẽ thậm chí có thể dùng một đòn tấn công quyết định."

"Nếu ngươi có thể dùng võ thuật thì điều đó sẽ thật hoàn hảo.

Vậy còn người đồng đội luôn tập luyện cùng với ngươi?

Ngươi có nghĩ rằng hắn ta cũng có thể sử dụng võ thuật?"

"Anh chàng đó?

Anh ta không nói nên thần cũng không biết.

Dù vậy thần cảm thấy rằng anh ta vẫn còn một chặng đường dài để làm được như vậy."

Ainz cũng không nghĩ rằng 'nó' có thể nói được.

Khả năng nó có thể dùng võ thuật là gần như không.

Đấy là một thí nghiệm.

Nếu Death Knight của Ainz có thể học được những kĩ năng thuộc nhóm chiến binh, kế hoạch sẽ được thay đổi ngay lập tức.

Nếu nó có thể mạnh lên nhờ luyện tập thì đó có thể sẽ là việc cần được ưu tiên nhất.

"Undead không cần ngủ hay nghỉ.

Do nó có thể luyện tập liên tục, đáng lẽ nó đã phải học võ thuật nhanh hơn Hamsuke.

Nhưng do nó vẫn chưa học được bất kì cái gì, đây có vẻ như là một thất bại."

"Chủ nhân xin hãy đợi!

Anh ta cũng đang rất cố gắng!

Ngày qua ngày, kể cả khi vị vua này đã ngủ....

Thần cầu xin ngài đừng giết anh ta!"

"...Ai nói gì về việc chém giết?

Ngươi nghĩ ta là loại sinh vật độc ác như thế sao?"

"Đúng vậy?

Không ai trên thế giới này có thể rộng lượng như ngài, Ainz-sama!

Ngài thậm chí còn tha mạng cho một sinh vật yếu ớt đáng thương như ngươi."

Những lời nói lạnh giá đón bay ra từ Narberal, người đang cưỡi theo sau, và toàn thân Hamsuke run lên.

"—Nabe, chúng ta đang sắp tới E-Rantel, nên hãy gọi ta là Momon."

"Tuân lệnh."

"Và Hamsuke và một phần quan trọng trong kế hoạch củng cố Nazarick...

Hãy đảm bảo rằng ngươi đối xử phù hợp với những kẻ làm việc cho Nazarick.

Hãy để ta nhắc lại cho ngươi rằng Hamsuke không phải là người duy nhất ta đang nói đến."

"Vâng!

Thần xin lỗi."

Anh cũng muốn bảo cô ngừng gọi con người bằng những cái tên như " tích" hay là "rệp", nhưng cô không nghe và anh đã hoàn toàn từ bỏ cố gắng.

Nếu đó là cài đặt của Narberal Gamma để vô tình gọi con người những cái tên như vậy thì anh không muốn dẫm đạp lên công sức và sự tận tình của các đồng đội của anh.

"Giờ, đi thôi."

"Đã hiểu!"

Hamsuke bước về phía trước với Ainz trên mình.

Vô số người đang đứng thành hàng trước cánh cổng.

Đi vào thành phố nghiêm ngặt hơn nhiều việc đi ra và tất cả hàng hoá đều được lục soát cẩn thận.

Do đó , những tay bán rong hay các thương thân lang thang sẽ thường phải mất một lúc mới tới được lượt mình để kiểm tra.

"Có vẻ như nó sẽ mất khá lâu..."

Trong hàng có rất nhiều Mạo hiểm giả cũng với một nhóm trang bị vũ trang trông như những mạ hiểm gia.

Narberal khẽ hỏi trong khi Ainz đang đứng sau họ

"Momon sam—san, liệu chúng ta có thể đi lên trước không?"

Cô ấy nói đúng.

Khi Ainz lần đầu đến, anh đã phải trải qua những cuộc kiểm tra kĩ càng và phiền phức này, nhưng khi anh càng trở nên nổi tiếng, những cuộc kiểm tra trở nên đơn giản hơn và giờ đây anh đã có giấy vào cửa miễn phí.

Không chỉ vậy, họ thường để anh đi vào trước những người khác.

Điều này không phải do 'Darkness' đặc biệt, mà tất cả những mạo hiểm giả cấp mithril đều được đối xử như vậy.

Đây là để đảm bảo rằng họ không làm mất lòng hay gây cản trở cho những người được gọi là 'Vũ khí bí mật của thành phố'.

Họ đáng lẽ nên miễn cả phí vào cửa cho chúng ta luôn...

Nó chỉ là một lượng nhỏ trong số tiền anh kiếm được thông qua việc mạo hiểm nhưng đây là nguồn tiền số một dành cho Nazarick.

Dẫu vậy, anh không tính đến việc sử dụng [Flight] để bay qua tường .

Momon là một anh hùng.

Do vậy___

"Chúng ta sẽ không cắt hàng...Trừ khi đó là một trường hợp khẳn cấp hay một việc gì đó cần phải được xử lí nhanh chóng."

Narberal đáp bằng một cái cúi đầu trong khi Ainz đờ đẫn nhìn về phía trước trên lưng Hamsuke.

"Cái hàng này dường như không di chuyển..."

Cả hàng đang đứng khững lại, như thể có một vụ tắc nghẽn giao thông trên đường

"Cái gì kia...?

Họ đang kiểm tra một chiếc xe ngựa....kiểm tra nó một cách rất cẩn thận.

Không, họ chỉ vây quanh và không kiểm tra nó.

Họ tìm thấy thứ gì đó trái phép sao ?

Xin lỗi."

Ainz hỏi người đàn ông trông có vẻ cộc cằn đứng trước mình

"Ah, vâng, có chuyện gì vậy?"

"Không cần phải tỏ ra bối rối.

Chỉ là hình như hàng đang không di chuyển nên ta đang tự hỏi không biết chuyện gì đang xảy ra."

"Tôi không biết chi tiết cụ thể, nhưng tôi có một một cô gái trẻ đi về phía điểm kiểm tra với một vài binh lính.

Và rồi đột nhiên—"

Cho dù đã nghe qua sơ lược, anh vẫn khó có thể nắm bắt được chi tiết.

Ainz vươn đầu ra và nghe về phía điểm kiểm tra.

Khi nghe cẩn thận, anh có thể nghe thấy một tiếng quát lớn.

Sự tò mò của Ainz trỗi dậy.

Khi anh lần đầu đến E-Rantel, anh cũng bị hỏi rất nhiều câu hỏi, nhưng rồi cuối cùng anh có thể vào dễ dàng.

Anh gần như có cảm giác rằng lính canh khá thân thiện với nhữn dâng thường như mạo hiểm giả hay du khách.

Có thể họ có một lí do thật sự đằng sau việc thân thiện với anh, nhưng cô gái nhà quê kia đang phải trải qua những cuộc tra hỏi như thế nào vậy?

Bởi bản thân cấp adamantite của anh là chung ở mọi nơi nên có rất ít thành phố không cho Momon vào.

Nên Ainz muốn biết họ hỏi cô ta cái gì.

Trong tương lai, anh có thể cần phải xâm nhập vào một thành phố không phải với tư cách là mạo hiểm giả cấp adamantite Momon.

Để tránh bất kì rắc rối có thể xảy ra lúc đó, anh cần phải chuẩn bị.

"Đợi đây, ta sẽ đi kiểm tra."

"Thần sẽ đi với ngài."

"Không cần.

Ta sẽ đi nhanh thôi."

Tất cả những binh lính nhìn thấy Momon đều phải thốt lên trong ngạc nhiên.

Ở E-Rantel, không ai không biết đến mạo hiểm giả cấp adamantite, Momon.

Ainz đặc biệt chú trọng đến việc ra dáng vẻ tự tin khi anh tiến về phía điểm kiểm tra.

Bên trong có một Magic caster đang lo sợ, một người lính và một cô gái nhà quê đang ngồi trên ghế.

"Chúng tôi muốn vào thành phố càng nhanh càng tốt...nhưng có chuyện gì vậy?"

"Uwaaah!"

Hai người đàn ông hét lên trong kinh ngạc y hệt như binh lính bên ngoài còn cô gái nhà quê nhìn về phía anh với vẻ mặt ngờ nghệch.

"M-Momon-sama!

Tôi xin lỗi!"

"Anh đang làm...Hm?

Cô ta là...?"

Đó là một gương mặt quen thuộc.

Anh cảm giác như thể anh đã gặp cô ta trước đó và lục trong não mình-cho dù anh không có- thông tin về cô.

"Vâng !

Chúng tôi đang kiểm tra cô gái đáng nghi này nên hơi mất thời gian chút.

Chúng tôi xin lỗi đã làm phiền ngài, Momon-sama—"

Ainz nhớ được tên cô gái trong khi nghĩ rằng giọng của người đàn ông khá làm xao lãng.

"—Enri, Yeah, cô là Enri Emmot, đúng không?"

"Uh, tôi xin lỗi nhưng anh là ai....Ah, đúng rồi.

Anh đã từng đến ngôi làng với Enfi.

Tôi không nhớ đã nói chyện với anh....Anh đã nghe tên tôi từ Enfi sao?"

Ainz vô tình khựng lại.

Người gặp Enri là Magic caster đeo mặt nạ, Ainz Ooal Gown.

Ngay bây giờ, anh là mạo hiểm giả cấp adamantite trong bộ giáp đen, Momon.

Chết tiệt!

Mình thốt lên mà không suy nghĩ.

Crap, mình cần pảhi nhanh chóng rời khỏi đây.

Nhưng sao cô ta lại ở đây?

Nếu cô ta đang tìm mình—không , tìm Ainz Ooal Gown, có chuyện gì sao ?

Mình cần nghe chi tiết cụ thể.

Xét theo những gì cô vừa nói thì hình như cô chưa phát hiện ra thân phận thực sự của anh, nhưng anh vẫn cần tính đến khả năng rằng anh đã bị phát hiện.

Kể cả nếu như cô không thể thấy rằng Ainz và Momon là cùng một người bằng cách giọng nói từ nhiều tháng trước và giọng nói vừa phát ra từ cái mũ bảo vệ lúc nãy thì cẩn thận cũng không mất gì.

Ainz vẫy tay gọi Magic caster lại.

Magic caster chắc sẽ biết rõ tình tình hơn người lính.

Anh đưa Magic caster ra ngoài điểm kiểm tra, đủ xa để không ai khác có thể nghe thấy cuộc đối thoại.

"Thì...Cô ấy là bạn của một người bạn của ta.

Liệu anh có thể nói với ta chuyện gì xảy ra không?"

Về cơ bản thì đó không phải là một lời nói dối bởi Nfirea là người quen của cả Ainz và Momon.

Magic caster mở to mắt ngạc nhiên.

Vẻ mặt anh giống như đang kinh ngạc, nhưng nó có hơi khác.

Nó có thể được so sánh như những sợi chỉ nối với nhau.

Nó trông như anh ta đã giải mã được một bí ẩn.

"Vậy sao...Tất nhiên..."

Dù muốn bảo Magic caster dừng việc tự nói với bản thân, Ainz đợi anh ta lên tiếng.

"Tôi tưởng cô ta là một cô gái nhà quê giản dị, nhưng cô ta đang mang theo mình một vật phẩm ma thuật cực mạnh với hình dáng của một cái tù và.

Nên tôi đang định tìm hiểm xem là thế nào cô ta có thể sở hữu một vật phẩm mạnh đến vậy trong số những thứ khác"

"Nó là kiểu từ và gì?

Và tác dụng của nó?"

"Tác dụng là—"

Ainz nhìn lên trời sau khi đã nghe toàn bộ câu chuyện.

Anh muốn né tránh khỏi tình hình này bởi anh chính là người đã đưa vật phẩm đó cho cô.

Anh đã trao vật phẩm đó cho Enri để cô tự bảo vệ bản thân, mà không biết rằng vật phẩm như vậy là bất thường trong thế giới này.

Anh không thể tưởng tượng rằng nó sẽ mang đến cho cô rắc rối.

Anh có thể bao biện, nói rằng đấy không phải là lỗi của anh, những anh vẫn không thể bỏ mặc cô được.

Mình có nên giúp không?

Mình không có lỗi, người giữ vật phẩm đó mới phải chịu trách nhiệm...Nhưng sẽ rất rắc rối nếu như vật phẩm đó rơi vào tay người khác.

Hơn nữa, nếu cô ta bị bắt....

Nfirea biết Ainz và Momon là cùng một người.

Nếu anh ta nghe được chuyện này từ cô sau đó, anh ta sẽ nghĩ rằng Ainz đã bỏ rơi cô.

Việc đó chắc chắn sẽ trở thành một vấn đề......Mình không quan tâm chuyện gì xảy ra tới những con người vô dụng khác, nhưng cậu ta có giá trị.

Có một câu nói rằng ' Hãy biến chướng ngại vật thành cơ hội'.

Nếu mình giúp cô ta, Nfirea sẽ cảm kích và mình có thể dùng sự biết ơn đó để trói buộc cậu ta lại.

Ainz nói với giọng mà anh cho rằng nghe có vẻ sáng suốt

"Không cần phải lo về nó.

Tôi biết rõ con người cô ấy ra sao.

Cô ấy chắc chắc không phải một người sẽ gây rắc rối.

Liệu anh có thể làm vậy không?"

"Tất nhiên.

Nếu đấy là người quen của Momon từ 'Darkness' thì ngay cả một tên tội phạm cũng có thể tư do vào thành phố nếu như ngài bảo đảm cho hắn."

"Vậy sao.

Vậy thì ta xin lỗi khi phải nhờ anh việc này, nhưng xin hãy để cô ấy vào.

Và ta xin lỗi thêm lần nữa, nhưng liệu anh cũng có thể cho chúng ta, 'Darkness', vào không?"

__________

Ainz trở lại chỗ Narberal và Hamsuke cùng với giấy thông hành.

"Ta đã có giấy thông hành.

Giờ hãy đi vào thôi"

Anh đi ngang qua những người đang đứng trong hàng khi đang cưỡi trên lưng Hamsuke.

Anh thu hút sự chú ý của những người đang đứng chờ, nhưng sau khi nhìn thấy bộ giáp đen, những thanh kiếm khổng lồ, Hamsuke và Narberal, họ quay đi như thể họ đã chấp nhận điều đó.

Họ hiểu rõ sự khác nhau về địa vị giữa họ và Ainz.

Anh tiến vào E-Rantel trong khi nhận những cái cúi chào kính cẩn từ những người lính.

"Nabe, ta có việc cần nhờ ngươi."

"Thần sẵn sàng nhận lệnh."

Nó hơi khó coi cho một người đồng đội cùng mạo hiểm thể hiện những dấu hiệu của lòng trung thành ngay giữa lòng thành phố, nhưng Ainz biết rằng nói cũng vô ích, nên anh tiếp tục.

"Một cô gái tên Enri chốc nữa sẽ đi qua cánh cổng với một cái xe ngựa.

Hãy đi và thận trọng hỏi cô ta vì sao cô ta lại ở E-Rantel."

Tiếp theo, Ainz tìm một chỗ để che dấu bản thân.

Việc này là để tránh phải tiếp chuyện với Enri về sau.

Anh nhìn xung quanh và quyết định rằng chồng hộp gỗ gần đó là đủ cao để anh trốn đằng sau và ra lệnh cho Hamsuke đi tới đó.

Những người lính đang làm việc sau chồng hộp ngạc nhiên bởi sự xuất hiện bất chợt của Ainz và Hamsuke.

"Các binh sĩ, liệu tôi có thể xin chút thời gian của các anh không?

Tôi đang tò mò không biết thứ gì bên trong những cái hộp này."

Ainz xác nhận rằng anh không thể bị nhìn thấy từ cánh cổng và hỏi những người lính.

Thực tế là anh không hứng thú với mấy cái hộp gỗ, nhưng chỉ hỏi bởi anh không muốn bị đá ra ngoài như một trở ngại.

"Ah, vâng, đây là một vinh dự khi được Momon của Darkness để ý.

Đây là một loại rau tên là 'kinshu' đến từ Grandel.

Đây là—"

Ainz đáp lại bằng 'Vậy sao' hoặc 'Thú vị đấy' tới những người lính đang nhiệt tình giải thích.

Những câu đáp của anh không thành thực, nhưng người lính lờ nó đi và tiếp tục.

Sau khi Ainz đã họ được một chút về cách nấu kinshu, Nabe xuất hiện đằng sau anh.

"—Ta xin lỗi vì đã cắt ngang.

Những lời giải thích của anh rất hữu ích, nhưng đồng đội của ta đã quay trở lại nên xin hãy thứ lỗi."

Ainz nói với người lính và rời đi trên lưng Hamsuke

"Vậy cô ta nói gì?"

"Cô ta đầu tiên muốn thần chuyển lời cảm ơn của cô ta đến Momon-san.

Cô ta có ba mục tiêu.

Một là bán những thảo dược cô ta thu thập được, hai là kiểm tra xem liệu có ai ở đền thờ muốn nhập cư và ba là muốn đi đến Công Công hội mạo hiểm giả."

"Công Công hội mạo hiểm giả?

Cô ta muốn gửi nhiệm vụ gì?"

Thần xin lỗi, thần không thể hỏi cô ta về điều đó.

Liệu thần có cần tìm và đập cô ta cho đến khi cô ta tiết lộ không?"

"Không, đừng làm vậy.

Chúng ta dù gì cũng cần phải đến Công Công hội mạo hiểm giả.

Chúng ta có thể tìm hiểu ra thông qua công hội."

Đó có lẽ không phải là thứ gì như muốn trực tiếp cảm ơn Ainz Ooal Gown.

Nếu là như vậy, Lupusregina nên thăm ngôi làng thường xuyên—

"Nói đến chuyện này, Nabe, ngươi có nhận được bất kì báo cáo đặc biệt nào từ Lupusregina không?"

Ain cau mày— cho dù anh không có bất kì da trên mặt—khi anh thấy Nabe lắc đầu.

Ban đầu anh định đặt các Shadow Demon tại Làng Carne, nhưng với mục đích xây dựng một quan hệ tốt với họ, anh đã gửi Lupusregina.

Anh đã ra lệnh cho cô gửi một bản báo cáo nếu như có bất kì vấn đề xảy ra, nhưng cho đến giờ anh chưa nhận được báo cáo nào cả.

Nên anh đã nghĩ rằng không có vần đề gì xảy ra ở bên Làng Carne cho đến giờ.

Báo cáo việc Enri đi đến E-Rantel một mình là không cần thiết, nhưng sự lo lắng bắt đầu đâm chồi như những đám mây bao phủ sâu trong lòng Ainz.

"Ta thường nghĩ Lupusregina là một người chịu khó.

Ngươi nghĩ sao, Nabe?"

"Đúng như ngài nói.

Mọi người có thể dễ dàng nghĩ cô ấy là không thành thực bởi cách cô ấy nói, nhưng đó chỉ là một vở kịch.

Cô ấy là một người hầu gái tuyệt vời với bản tính tàn bạo và nham hiểm."

Gọi ai đó là tàn bạo và nham hiểm khó có thể coi là một lời khen.

Ainz liếc về phía khuôn mặt của Nabe để chắc chắn rằng cô không nói vậy bởi cô không coi trọng Lupusregina, nhưng anh chỉ nhìn thấy sự tôn trọng và ngưỡng mộ.

" Vậy giờ chúng ta tiến về phía Công hội mạo hiểm giả sao, chủ nhân?"

"Tất nhiên.

Ngươi biết chỗ đó, phải không?

Giờ thì, Nabe, nhảy lên đằng sau đi.

Không cần phải lấy 'Statue of Animal: Warhorse' ra lần nữa đâu"

Ngay khi Ainz nắm tay Narberal và kéo cô lên, Hamsuke về phía trước như thể nó đã đợi sẵn.

Ainz khôn còn cảm thấy xấu hổ khi cưỡi Hamsuke đi xung quanh thành phố.

Anh lại cảm thấy thích thú cái cách anh có thể nói và ra lệnh cho nó.

Nó giống như đi trên một cái taxi.

Công hội mạo hiểm giả hiện lên trong tầm mắt, cùng với hình ảnh Enri tiến vào cùng với xe ngựa của mình.

"...Ta đoán việc này không thể tránh được.

Chúng ta sẽ dùng cửa sau.

Hamsuke, đi vòng về phía sau."

"Như ngài ra lệnh, chủ nhân."

Thông thường, mạo hiểm giả không được phép sử dụng cửa sau, nhưng mạo hiểm giả cấp adamantite được phép làm gần như bất kì thứ gì họ thích.

Dù vậy đây mới chỉ là lần đầu tiên anh sử dụng cửa sau.

Lạm dụng đặc quyền chỉ bởi anh đặc biệt sẽ chỉ làm lu mờ thanh danh của anh.

Anh nhờ thư kí hội đầu tiên anh gặp được sau khi đi qua cửa sau dẫn đến chỗ cửa hội.

May mắn thay, hoặc không, hội trưởng đang ở trong phòng của ông ấy.

"Oh, Momon!

Chào mừng!"

Hội trưởng, Ainzack, chào mừng anh với hai tay dang rộng.

Ông nắm lấy Ainz như vậy và ôm anh.

Việc này không hề gì bởi anh anh đang mặc áo giáp và mũ bảo vệ, nhưng nếu như anh mặc quần áo mỏng thì đây là một kiểu ôm nồng thắm mà anh muốn tránh do nhiều hơn một lí do.

Có một cái vỗ nhẹ sau lưng trước khi hội trưởng chậm rãi tách ra.

"Nơi đây thật cô đơn bởi gần đây anh đã không ghé qua.

Giờ thì xin mời ngồi.

Chúng ta sẽ nói chuyện một lúc trong khi đợi những thành viên khác đến cho buổi họp."

Hội trưởng chỉ tay về phía cái ghế đi văng với vẻ mặt như đang đón tiếp một người bạn cũ.

"Cảm ơn."

Sau khi Ainz đã ngồi xuống, hội trưởng ngồi bên cạnh anh.

Khoảng cách giữa hai ngắn đến ngột ngạt, với đầu gối hai người chút nữa đã chạm vào nhau.

"Momon, chúng ta đã biết nhau từ rất lâu rồi.

Liệu giờ ta có thể nói chuyện thoải mái với nhau được không ?"

"Không, lễ nghi vẫn là điều cần thiết kể cả giữa những người bạn.

Tôi đã được dạy rằng đấy là một thứ rất quan trọng."

Khi anh thực sự đang trong công việc, anh thường đáp cởi mở hơn và thậm chí còn nói chuyện thâm mật để thể hiệm sự gần gũi, nhưng Ainz không có ý định làm như vậy với hội trưởng.

Anh đã quyết định rằng đấy là một câu trả lời chính xác để giữ tính hoàn toàn chuyên nghiệp trong quan hệ giữa họ.

Quá dính líu đến một tổ chức sẽ tạo ra nhiều vấn đề.

Là một mạo hiểm giả, mình không muốn liên quan quá nhiều đến một thành phố.

Giờ là lúc mình nên tìm một nơi khác.

Nhưng trước đó...

Ainz nhìn về phía hội trưởng qua khe hở trên tấm che mặt của mình.

Sao ông ta lại phải ngồi bên cạnh mình?

Đấy chẳng phải thường là chỗ của Narberal sao ?

Việc ông ta ngồi đấy thật là kì lạ.

Sự gần gũi giữa họ khiến Ainz cảm thấy không thoải mái, và nó khiến anh nghi ngờ giới tính của hội trưởng.

Mình từng nghe từ thủ lĩnh Hiệp hội Ma thuật rằng hội trưởng có một người vợ... hay đấy chỉ là một trò bịp?

Cho dù nó chỉ trông như ông ta đang cố muốn tăng cường mối quan hệ với mình....chắc hẳn phải có một đông cơ ngầm đằng sau việc này.

Hoặc có lẽ ông ta nghĩ rằng mình làm việc cho một tổ chức khác?

Ainz hoàn toàn không đồng tính..... hay đúng hơn, anh từng là như vậy.

Ngoài ra, Suzuki Satoru còn là một fan của ngực bự.

Cái đặc tính đấy thậm chí vẫn còn lưu lại trong cuộc đời hiện tại của anh với tư cách là một undead.

Thay vì, giả sử là Cocytus, Ainz cảm thấy nhiều ham muốn với Albedo hơn.

Ainz dịch chiếc ghế anh đang ngồi ra xa khỏi hội trưởng và quay sang để anh có thể nhìn thẳng mặt hội trưởng.

"Xin thứ lỗi cho sự bất kính của tôi.

Thât ra, tôi đến đây là để nhờ ngài một chuyện.

Một người bạn của tôi đã đến Công hội mạo hiểm giả với một yêu cầu.

Ngài có thể nói cho tôi biết yêu cầu đó là gì không?"

'Về chuyện đó...

ờ thì, theo luật thì chúng tôi không được phép tiết lộ chi tiết."

Ainz hạ thấp đầu, còn hội trưởng vắt chéo hai tay.

Ông nhìn lên trần nhà với một vẻ mặt nghiêm nghị.

"Tôi hiểu" Hội trưởng nói với Ainz "Tôi không thể từ chối yêu cầu của Momon-kun.

Giờ thì, liệu cậu có thể nói cho tôi biết tên của người bạn đó?"

"Cô ấy là Enri thuộc Làng Carne—không , tên của cô ấy là Enri Emmot."

"Enri phải không?

Giờ thì, xin hãy đợi tôi chút."

Một lúc sau, hội trưởng quay trở lại căn phòng, theo sau bởi một nhân viên tiếp tân anh đã thấy trước kia.

Toàn thân cô ta cứng nhắc như thế nó được làm từ băng, và cô tiến vào căn phòng một cách thiếu tự nhiên.

" Xin thứ lỗi cho sự quấy rầy, Momon-sama!"

Đây là lần đầu tiên Ainz thấy một ai đó di chuyển ngượng ngạo đến vậy, giơ tay phải cùng với chân phải.

Cho dù anh đang nghĩ "Wow, điều này thật...đáng buồn" hay "Liệu cô có cần quá cứng nhắc như vậy không?", anh vẫn giữ nguyên thái độ kiên quyết và gật đầu một cách thông thái.

Việc cần phải giữ vững phẩm giá của mình là một gánh nặng với những người đạt đến cấp adamantite.

"Cô ấy đã nghe yêu cầu đến từ Enri thuộc Làng Carne.

Sẽ tốt hơn nếu anh hỏi cô ta trực tiếp.

Xin mời, hãy hỏi cô ấy bất kì thứ gì anh cần biết."

"Về việc này...thì—không, trước đó, hội trưởng, xin hãy bảo cô ấy ngồi xuống.

Tôi không phải chủ căn phòng này, nhưng dù vậy..."

"Không!

Việc đó sẽ vượt quá quyền hạn của tôi!

Tôi sẽ đứng, xin cảm ơn rất nhiều!"

Với Suzuki Satoru, anh cảm thấy không đúng khi để người ta đứng khi anh ngồi.

Tuy nhiên, với Ainz Ooal Gown, người trị vì Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick...

điều đó không thành vấn đề chút nào.

Nhờ thế mà anh có thể dễ dàng xử lí nhữn sự khác biệt giữa một thủ lĩnh và một người đi theo.

Có vẻ như việc tập luyện hàng ngày của anh đã không là uổng phí.

Quả thật, anh có cảm giác như anh đã dần tăng thêm tổng kinh nghiệm của mình.

...Cần bao nhiêu XP nữa để mình có thể lên cấp nhỉ?

"Vậy sao?

Vậy thì hãy bắt đầu.

Xin hãy nói tôi biết, thật chi tiết, về yêu cầu cô ấy đưa ra.

Bởi vì việc này rất quan trọng, tôi mong rằng sẽ không có điều gì bị bỏ sót."

"V-vâng!"

Mồ hôi chảy từng giọt trên trán cô nhân viên tiếp tân.

"Sao vậy?

Có chuyện gì sao?"

"Không, việc là..."

Ánh mắt của cô nhân viên tiếp tân đảo lên xuống.

"Tôi đang hỏi sai câu hỏi sao? ...Có vẻ như vậy.

Vậy thì cho tôi hỏi, liệu đấy có phải yêu cầu tìm kiếm ai đó?"

"Không, nó không phải như vậy.."

"Ah, vậy nó như thế nào?

Hay nó không phải là một yêu cầu?"

"...Thực ra, nó giống với việc hỏi ý kiến cho một yêu cầu trong tương lai hơn.

Nó liên quan tới những con quái vật tên là Khổng lồ phía đông và Mãng xà phía tây, những con quái vật cùng đẳng cấp với Hiền vương rừng xanh mà Momon-sama đã thuần phục.

Đấy,er ,là tất cả, tôi nghĩ vậy"

Momon nghĩ rằng nếu tỏ vẻ trực tiếp và ép buộc thì sẽ chỉ làm kinh hãi cô nhân viên tiếp tân, và tiếp tục hỏi.

"Vậy thì, liệu đây có trở thành một vấn đề trong tương lai không?"

"K-không!

T-tôi không biết rằng cô ấy là một người bạn của Momon-sama!

Nếu tôi biết thì tôi đã hỏi thêm chi tiết từ cô ấy!

Đó là sự thật!"

Hình ảnh cô nhân viên tiếp tân sắp chảy nước nước mắt làm Ainz lo lắng.

Liệu một người với ít khả năng kiểm soát cảm xúc của bản thân như vậy có thể làm tiếp tân?

"—Hội trưởng..."

"..Thứ lỗi cho tôi, tôi đã không dạy dỗ thuộc cấp của mình cẩn thận"

"Nhưng, không !

Đó là luật lệ của hội!"

Sau khi nghe hai người họ, Ainz nhận ra rằng có thể họ đã có ấn tượng sai lầm.

Họ nghĩ rằng do Enri và Ainz biết nhau, Ainz đã có thể nhận yêu cầu đó miễn phí, nhưng là một cách để giữ thể diện cho Công hội, Enri đã yêu cầu thông qua công hội.

Nhưng nhân viên tiếp tân lại đối xử lạnh lùng với Enri và đuổi cô đi bởi vấn đề tiền bạc.

Họ đang cãi nhau xem ai chịu trách nhiệm cho việc từ chối bạn của một mạo hiểm giả cấp admantite.

Nhưng.....theo luật lệ của hội, chẳng phải đó là việc nên làm?

Ainz hướng ánh mắt không tám thành về phía hội trưởng, người đang phạt nhân viên tiếp tân.

Nghĩa vụ của một cấp trên là phải bảo vệ thuộc cấp của mình khi họ mắc lỗi.

Hay có lẽ ông ta đã diễn cảnh mắng cô trước mặt một khách hàng để lấy sự cảm thông cho cô?

Quả là một kĩ năng bậc thầy... trông có vẻ như ông ta đang rất nhập tâm.

Với Ainz, nhân viên tiếp tân đã làm đúng.

Hội trưởng có lẽ cũng nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, dù đó là việc Ainz đi vào qua cửa sau hay việc anh gặp hội trưởng, tất cả đều sẽ được tha thứ bởi anh là một mạo hiểm giả cấp adamantite.

Đó là bởi những mạo hiểm giả cấp adamantite đáng được giữ lại.

"Nhưng tôi thực sự không biết!"

Với nhân tiếp tiếp tân sắp chảy nước mắt, Ainz chen vào với những lời nói nhẹ nhàng.

"Cô đã không sai."

Đôi mắt của nhân viên tiếp tân mở to trong sự ngạc nhiên, và những giọt nước mắt tích tụ cuối cùng đã tràn xuống.

"Việc tuân theo luật lệ của tổ chức là rất quan trọng.

Trong khi có những thời điểm chúng nên được linh hoạt, tôi sẽ không thù cô bởi việc này."

"Cảm ơn rất nhiều!

Cảm ơn ngài rất, rất nhiều!"

"Cho dù việc này có thể sẽ rất rắc rối, xin hãy kể cho tôi từng chi tiết của yêu cầu của cô ấy.

Đây không phải là một sự chấp thuận chính thức cho yêu cầu đó, nhưng nói đúng hơn thì việc này sẽ giúp tôi dễ dàng hành động hơn khi tình hình xảy đến."

"Tôi hiểu!

Tôi sẽ lấy thông tin chi tiết từ cô ấy ngay bây giờ!

Vậy thì xin thứ lỗi!"

Nhân viên tiếp tân rời khỏi căn phòng với tốc độ nhanh nhất có thể , như thể một cơn lốc vừa chạy qua

"..Kể cả nếu như ngài muốn lấy sự cảm thông từ tôi, xin hãy đừng mắng những người vô tội.

Việc này khiến tôi khó chịu."

"...Đúng như tôi nghĩ, tôi không thể làm gì qua mắt được anh, Momon-kun."

Câu đáp thật lòng của hội trưởng đã nói với Ainz rằng giả thiết của anh là chính xác.

Có vẻ như những mánh khoé của những người làm công ăn lương Nhật Bản có thể dùng ở bất kì đâu.

Giờ thì câu hỏi là—

Hình ảnh Lupusregina hiện lên trong đầu Ainz.

Sao Lupusregina lại không biết đến những con quái vật mà một cô bé nhà quê như Enri có thể nhận thấy?

Liệu đây là một sự thất bại trong việc gây dựng mạng lưới thông tin?

Mình cần tìm hiểu về điều này.

Mình cần sớm trở về Nazarick.

Ainz nghĩ trong khi đang đợi báo cáo của nhân viên tiếp tân.

♦ ♦ ♦

Nazarick, 16:41

Một Lupusregina lo sợ tiến vào văn phòng của Ainz.

Sự lo âu và sợ hãi đến từ việc bất chợt bị triệu hồi lộ rõ trên vẻ mặt của cô.

Bên trong văn phòng là Lupusregina, cô hầu gái thường Sixth, hầu gái chiến đấu Narberal, Aura, người am hiểu rừng núi nhất, những Eight Edge Assassin trên sàn, và chủ nhân của căn phòng, Ainz

Nhân tiện nói, Albedo vẫn đang bị cấm túc.

Lupusregina vừa định quỳ xuống trước mặt Ainz thì anh cắt ngang cô lại.

"Lupusregina, liệu có điều gì ngươi đang giấu ta không?"

Sau khi nhìn thấy vẻ mặt bối rối của cô, anh tự hỏi liệu cô ấy suy cho cùng thực sự không biết về nó hay không.

Ainz quyết định nhắc lại những gì anh đã nghe được về Khổng lồ phía đông và Mãng xà phía tây từ Công hội mạo hiểm giả.

Tuy nhiên, khi Lupusregina trông có vẻ như đã biết việc này từ lâu trước , tâm trạng của Ainz lập tức thay đổi.

Anh thở ra một hơi dài và to.

"Vậy là ngươi đã biết về chuyện này?"

"Vâng.

Về việc đó—"

"Đồ ngốc!"

Tiếng hét vang như sấm của Ainz, tràn ngập sự tức giận, dường như làm rung chuyển cả căn phòng.

Trong khi những người khác lùi lại như thế thân xác họ thực sự bị đánh phải, Ainz cảm thấy như có thứ gì đó kiềm hãm cảm xúc của anh lại, nhưng kể cả sau khi đỉnh điểm của cơn thịnh nộ đã bị cắt bỏ, cơn giận của anh lại dâng lên lần nữa, và anh không có cách nào để kiểm soát nó.

"Sao ngươi không báo cáo việc đấy cho ta?

Liệu ngươi muốn lừa dối ta?"

"K-không!

Thần không dám!"

"Vậy tại sao?

Tại sao không chút thông tin nào về việc này đến tai ta !!

Lí do cho việc này là sao ?"

"B-bởi thần nghĩ rằng nó không quan trọng, n-nên thần không báo cáo..."

Vì lí do nào đó, hình ảnh cô hầu gái chiến đấu run sợ liếc mắt nhìn lên phía anh chỉ khiến anh nóng giận thêm.

"Lupusregina Beta!

Ta thực sự rất thất vọng về ngươi!"

Lupusregina không phải là người duy nhất sững người bởi câu nói đó.

Nabe và Sixth đang run rẩy, và những Eight Edge Assassins trên trần nhà dường như cũng đông cứng lại

"Ta giao cho ngươi nhiệm vụ quản lí ngôi làng đó, nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi có thể làm bất kì điều gì ngươi thích!

Ngươi được dặn phải báo cáo những gì xảy đến với ngôi làng, tất cả mọi thứ, vậy chuyện này là sao!"

"Đó là..."

Mặt Ainz nhăn lại khi anh nhìn xuống phía Lupusregina, người không thể trả lời anh.

Đây là một lỗi lầm không thể tha thứ cho một người làm;không, cho bất kì ai.

Những điều luật này là hiển nhiên cho bất kì ai làm kinh doanh, hay đúng hơn, cho bất kì ai làm việc trong xã hội: "Báo cáo, Trao đổi, Bàn luận".

Báo cáo những gì mình học được.

Trao đổi rõ ràng với những người khác.

Bàn luận những vấn đề họ tìm được.

Chúng được coi là xương sống của những hoạt động trong một công ty, và chúng rất quan trọng

Nếu cô ta thậm chí không thể làm được điều đó, mình không nghĩ mình có thể tha thứ cho cô ta từ góc nhìn của một người lãnh đạo...không...

Khi anh nhìn phía Lupusregina đang sợ hãi, Ainz không thể không nghĩ rằng anh một phần cũng có lỗi.

Những lỗi lầm này chỉ có thể xảy ra nếu như cấp trên thiếu tin cậy và không thể quản lí thuộc cấp tử tế

"...

Lupusregina, ngươi có biết về giá trị của Làng Carne với Nazarick?"

"Hah?

Không...Vâng, thần Ainz-sama bảo ngôi làng đó rất có giá trị..."

"Không, không, ý ta là ngươi, bản thân ngươi, cảm thấy điều gì đáng giá từ ngôi làng đó?"

"T-thì, ở đấy có rất nhiều đồ chơi,và..."

"Ah, ra vậy.

Vậy thì....

Ta xin lỗi.

Đây là lỗi của ta.

Ta đã đi quá xa.

Xin hãy thứ lỗi cho ta."

"N-ngài đang nói cái gì vậy?

Đây là một sai lầm ngu xuẩn của thần!"

"Do chuyện đã thành ra vậy, hãy nhớ cần phải cẩn thận lần sau.

Giờ thì, ta sẽ giải thích một lần nữa, nên hãy thật chú ý.

Ngôi làng đó rất đáng giá với chúng ta.

Đặc biệt là cậu bé đó, Nfirea, và bà cậu Lizzie.

Họ rất quan trọng với Nazarick."

"Eeh?

V-vậy sao?"

"Tất nhiên.

Ta đã giao nhiệm vụ chế tạo thuốc hồi phục mới cho hai người họ."

"Ah, đúng-đúng rồi !

Thần có một thứ cần cho Ainz-sama xem!"

Lupusregina gần như hét lên ở đoạn cuối, mặt cô tái đi.

Cô lấy ra một lọ nước màu tím và Narberal, người đứng gần cô nhất, cầm lấy nó và đưa lên cho Ainz.

"Đây là..."

Ainz nhìn lọ nước qua ánh sáng.

"V-vâng!

Đây là thuốc hồi phục mới của Nfirea!"

Cơn giận của Ainz lại nổi lên lần nữa, và anh cố hết sức để dập nó đi.

"Nếu cậu ta có thể tạo ra cái này thì sự quan trọng của gia đình đó lại một lần nữa tăng lên."

Ainz khẽ cười khi nhìn thấy khuôn mặt lơ mơ của Lupusregina.

Thứ thuốc hồi phục màu tím Nfirea tạo ra đã sử dụng rất nhiều vật phẩm cung cấp bởi Nazarick.

Điều quan trọng nhất là dù không sở hữu bất kì kĩ năng chế tạo thuốc hồi phục của Yggdrasil, họ đã có thể sử dụng nguyên liệu từ Yggdrasil để chế tạo ra một thứ khác ngoài thuốc hồi phục màu 'xanh' của thế giới này hay thuốc hồi phục màu 'đỏ' của Yggdrasil.

"Để bắt đầu, thuốc hồi phục ở thế giới này là màu xanh.

Nhưng những thuốc hồi phục mà ta biết là màu đỏ.

Đáng tò mò, các ngươi nghĩ vậy không?"

Ainz nói lan man.

Những kiến thức và năng lực của YGGDRASIL có thể áp dụng được trong thế giới này.

Từ những thiên thần mà anh đã gặp, cho đến sự tồn tại rõ ràng của những WI, khả năng rất cao là những người chơi đã từng ở đây trong quá khứ.

Nếu vậy, tại sao thuốc hồi phục lại không màu đỏ như ở YGGDRASIL?

Có ba khả năng.

Thứ nhất, sự sụp đổ của một đất nước có thể đã dẫn đến sự thất lạc của những kĩ thuật chế tạo thuốc hồi phục.

Những kĩ thuật đó chắc hẳn khá phổ biến, và chỉ có sự huỷ diệt của cả một đất nước mới có thể xoá sạch chúng.

Lí do thứ hai có thể là Nfirea đơn giản không biết về những kĩ thuật đó bởi chúng vẫn chưa được truyền bá đến những nước xung quanh đây.

Có lẽ những nước ở xa hơn đang sử dụng thuốc hồi phục màu đỏ.

Suy cho cùng, ở Nhật Bản, cùng một loại súp có thể trông rất khác nhau nếu như chúng được chuẩn bị ở những vùng khác nhau trên đất nước.

Lí do thứ ba là sự tối ưu hoá: là những thuốc hồi phục như trong trò chơi sẽ cần đến những nguyên liệu trong trò chơi.

Có lẽ những nguyên liệu đó khó tìm ở đây, hoặc chúng không hề có sẵn, và đó là lí do tại sao chỉ có thuốc hồi phục màu xanh có thể làm được từ những nguyên liệu trong thế giới này.

"Nói vậy, ngoại trừ khả năng thứ hai, thuốc hồi phục mà Nfirea làm này—"

Ainz lắc nhẹ lọ thuốc hồi phục màu tím.

"Đây có thể là một cuộc cách mạng kĩ thuật, theo những gì mình biết.

Ừ thì, nếu đó là khả năng thứ ba thì đây có thể suy cho cùng chỉ là một sản phẩm thất bại.

Sự cố gắng của cậu ta trong tương lai sẽ cho mình câu trả lời."

Ainz mong rằng Nfirea có thể tạo ra thuốc hồi phục như trong trò chơi mà không cần sử dụng nguyên liệu trong trò chơi.

Ai biết, có thể cậu ta sẽ tạo ra một loại thuốc hồi phục thứ ba hoàn toàn khác.

"Vậy thì, chẳng phải sẽ hiệu quả hơn nếu chúng ta cho thêm nhiều người nghiên cứu việc này?"

Câu hỏi của Narberal khiến Ainz cau mày

"Đấy là một câu hỏi ngu xuẩn, Narberal.

Dĩ nhiên, công việc sẽ tiến hành nhanh hơn, nhưng nó rất nguy hiểm.

Kiến thức là sức mạnh, và phân phát nó miễn phí là một việc làm ngu xuẩn."

Yggdrasil cũng như thế, nên Ainz có thể tự tin nói vậy.

"Ví dụ, có khả năng là thuốc hồi phục của cậu ta có thể được tinh luyện đến mức nó có thể giết ta chỉ với một đòn.

Nếu vậy thì độc quyền thông tin này sẽ an toàn hơn là việc lan truyền nó....

Sẽ là tốt hơn nếu như thuộc cấp không biết, nhưng việc phát triển công nghệ cần phải được nghiên cứu cẩn thận.

Điều đó là tương tự với Nfirea và thuốc hồi phục của cậu ta.

Dù ta muốn nhốt cậu ta lại trong Nazarick và để cậu chỉ chú tâm vào nghiên cứu và phát triển..."

Điều đó sẽ ngăn chặn việc truyền bá kĩ thuật và cách sử dụng loại thuốc hồi phục này.

"Vậy, vậy thì sao ngài không làm thế?"

Ánh mắt của Narberal dường như muốn nói "Xin hãy ra lệnh cho thần làm vậy" và rồi Ainz đáp lại ngay lập tức.

"Thay vì giam cầm cậu ta và bắt cậu ta làm việc, ta sẽ xây dựng lòng tin của cậu ta với chúng ta như một kế hoạch lâu dài mà sẽ đem nhiều lợi ích tốt hơn cho Nazarick.

Demiurge đã phân tích tình hình và kết luận rằng sẽ tốt hơn nếu chúng ta dùng một món nợ nghĩa vụ để xích cậu ta lại —Hm ?

Sao vậy, Lupusregina?"

"Thần có một điều vẫn chưa hiểu.

Liệu ngài có thể giải thích nó cho một kẻ ngu như thần ?

Sao ngài lại đưa lọ thuốc hồi phục cho một người như Brita?"

Ainz không hề biết Brita là ai nếu chỉ với mỗi tên của cô ta.

Trong khi cố gắng giữ vẻ ngoài 'bậc thầy biết tuốt'—nhắc đến, là một vẻ mặt trống rỗng- anh sợ hãi cố gắng nghĩ đến một giải pháp.

Liệu có phải lọ thuốc hồi phục đó?

Ainz nhớ lại đêm đầu tiên anh ở E-Rantel.

Khi những kí ức hiện lên trong đầu, Ainz cảm thấy cảm kích rằng cơ thể anh không thể chảy mồ hôi.

—Mình nên làm gì ?

Mình nên nói gì ?

Nhưng anh không thể giữ yên lặng mãi mãi.

Demiurge!

Albedo!

Sao các ngươi không ở đây!

Không, Demiurge đang ở bên ngoài thực hiện công việc của anh ta, và Albedo thì đang bị quản thúc!

Giờ là quá muộn để gọi cô ấy ra!

"—Vậy sao, ngươi thực sự không hiểu?"

"Vâng.

Thần xin lỗi cho sự thiếu hiểu biết của mình.

Xin hãy soi sáng cho thần"

Vậy đừng hỏi!

Ainz muốn hét lên.

Tuy vậy, anh không còn lựa chọn nào khác, nên tất cả những gì anh có thể làm là tung xúc xắc và mong điều tốt nhất.

Khi ý nghĩ đó hiện lên trong đầu, dũng khí dâng lên trong anh.

"Fufu... hahahaha.

Dĩ nhiên, đó là một nước đi nguy hiểm mà ngươi, Lupusregina, có quyền được tò mò về nó.

Nó đã có thể dẫn đến một diễn biến sự việc mà chúng ta không thể kiểm soát.

Tuy nhiên, có một động cơ đằng sau việc chấp nhận những rủi ro như vậy."

"M-một động cơ ?

Không phải việc đấy chỉ là để đền bù cho việc làm mất lọ thuốc hồi phục của cô ta sao?"

Lời cắt ngang của Narberal khiến Ainz nuốt lại những gì anh chuẩn bị nói.

Bộ não của anh hoạt động ở mức cao nhất, và anh cố gắng nhớ lại cuộc gặp mặt ở E-Rantel đó.

Phải rồi!

Lúc đó, mình làm vậy chỉ là để mình không bị coi là một tên keo kiệt!

Chết tiệt!

Ainz duy trì cử chỉ bình tĩnh của mình.

Bị bắt quả tang, anh phải nói một lời nói dối để bao che cho một lời nói dối khác.

Anh cố gắng tập trung những dấu tích của sựu can đảm đang biến mất nhanh chóng trong anh.

"...Đấy là tất cả những gì ngươi nghĩ ta đang làm sao, Narberal?"

"Thần rất xin lỗi!"

"....Không, đây không phải là thứ gì mà ngươi cần phải xin lỗi.

Ở thời điểm đó, ta không tự tin rằng kế hoạch của ta sẽ thành công, nên ta đã chọn một lời giải thích đơn giản hơn."

"Vậy thì...mục tiêu thực sự của ngài là gì?"

Trước câu hỏi của Narberal, Ainz há mồm trong một lúc không biết phải nói gì.

Nhưng vào thời điểm đó, cảm hứng chợt đến.

Với nó làm nền tảng cho sự tự tin của anh, Ainz chuẩn bị nói.

"...Đó là Nfirea.."

Khi Ainz chậm rãi mở mồm, anh nhìn thuộc cấp xung quanh mình.

Nếu Demiurge hay Albedo có mặt, họ có lẽ sẽ cắt ngang và nói "Ah, ra là vậy.

Quả đúng như mong đợi từ Ainz-sama"

Narberal, mặt khác, chỉ có thể nhíu mày.

"...Nfirea...?"

Ainz khum cằm lại với một tiếng "Umu" thầm.

Sự sợ hãi bắt đầu lộ trên khuôn mặt của Narberal và những người khác, bởi vì họ nghĩ dáng điệu nghĩa là "Các ngươi vẫn chưa hiểu, kể cả sau khi ta đã nói đến vậy?".

Thật ra, Ainz vô tình tạo tư thế đó do không biết làm gì với tay mình.

Trong một khoảng thời gian ngắn, Ainz đã phải trải qua sự căng thẳng cực độ và kiệt quệ tinh thần.

Giữa hai lực va chạm đó, một cảm hứng hiện lên trong đầu Ainz.

Anh không biết nó sẽ nghe như thế nào cho đến khi anh nói ra, nhưng tất cả những gì anh có thể làm là tiến về phía trước trong khi mò mẫm trong bóng tối.

"...Mm.

Ta định thu hút sự chú ý của nhà dược sĩ tên là Nfirea, liệu đó có đủ là câu trả lời?

Ta nên nói thế nào...các ngươi sẽ làm gì nếu như ngươi đặt tay lên một loại thuốc hồi phục hoàn toàn khác với những loại thuốc hồi phục ngươi đã thấy trước đó?"

"...Nói về nó với ai đó?"

"Chính xác!

Lupusregina, đúng như ngươi nói.

Như ta đã dự đoán, Brita mang lọ thuốc hồi phục đến người dược sĩ cô ta tin tưởng nhất.

Đó là cách mà ta tiếp cận được với Nfirea."

Nfirea hình như cũng đã nói điều tương tự khi họ gặp ở Làng Carne.

"Ah!

Ra là vậy!

Ngay từ đầu đó đã là mục đích của ngài!"

"Dường như ngươi đã hiểu ra.

Đó là miếng mồi trên móc câu của ta để bắt một bậc thầy giả kim.

Cho dù có khả năng là nó sẽ kết thúc ở một nơi xa lạ nào đó và gây ra nhiều rắc rối, việc đó vẫn đáng để thử."

Ainz có thể cảm thấy rằng các cô gái đã hiểu ý mà anh đang cố nói đến.

Mình đã có thể kết nối tất cả các ý lại ...

Vừa khi Ainz định thở dài nhẹ nhõng, bất chợt một câu hỏi không ngờ đến xuất hiện.

"Vậy thì... thần biết rằng mình đang rất bất kính, nhưng liệu thần có thể hỏi thêm một câu hỏi nữa..."

Không, ngươi không được phép.

Dừng lại.

Xin đấy.

Ta van xin ngươi.

Đừng hỏi ta bất kì câu hỏi nào nữa.

Ainz đang khóc trong lòng, nhưng khuôn mặt anh vẫn không đổi

"Chuyện gì vậy, Lupusregina?

Nếu ngươi có thắc mắc gì, cứ tự nhiên làm sáng tỏ chúng với ta."

"Vâng."

Lupusregina nuốt ực, và với một vẻ mặt nghiêm túc, cô hỏi.

"Có phải Ainz-sama luôn nghĩ xa đến vậy khi lên kế hoạch?"

Làm sao có thế thế được ?

Đa phần là anh bịa ra chúng trong tức khắc.

Tất nhiên, anh có lên kế hoạch cho tương lai, nhưng kết quả thường xuyên hoàn toàn khác với những gì anh dự tính.

Dĩ nhiên, anh không thể nói ra điều này.

Ainz khẽ cười.

Đó là một điệu cười đã được tập trước.

"Dĩ nhiên.

Ta là người trị vì Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, chẳng phải sao?"

Những tiếng "Ohhh!" vang lên xung quanh anh và Lupusregina mở rộng đôi mắt

"Sao vậy, Lupusregina?"

"Một vị vua thông thái..."

Những lời thốt lên từ Lupusregina khiến Ainz cau mày, và cô tiến một bước lên phía trước.

Tuy nhiên, Ainz chặn cô lại

"Không cần phải để tâm.

Liệu đó là tất cả những gì ngươi muốn hỏi?"

"Vậy, er, vậy thì, một câu khác.

Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu chúng ta để bọn quái vật tấn công ngôi làng, và rồi Ainz-sama sẽ xông đến cứu họ ?

Ý thần là, chẳng phải Nfirea và bà cậu sẽ cảm thấy cảm kích Ainz-sama hơn gấp bội phần nhờ đã cứu họ khỏi hiểm nguy?

Điều đó sẽ khiến hữu ích hơn....phải không?"

"Ừ thì, đó là một kế hoạch hay, và đáng để tính đến.

Tuy nhiên, Nfirea có thể sẽ trở nên quá căm ghét quái vật và không còn sẵn sàng giúp chúng ta... có lẽ sẽ là tốt hơn nếu như chúng ta cũng cứu Enri Emmot."

Làng Carne là một ngôi làng đã được cứu bởi Magic caster Ainz Ooal Gown.

Một khi nó vẫn còn giá trị, hiệu quả của phương pháp đó vẫn sẽ là đáng ngờ.

"Với lại, những người quan trọng nhất trong ngôi làng đó là —theo thứ tự từ trên xuống- Nfirea, người cậu ta thích, Enri Emmot và cuối cùng là bà cậu Lizzie.

Ngươi bắt buộc phải bảo vệ ba người này bằng mọi giá.

Những người khác là có thể thay thế.

Nếu cần thiết, hy sinh mạng sống của chúng để bảo vệ Nfirea.

Liệu đó là tất cả, Lupusregina?"

"Vâng!

Cảm ơn ngài rất nhiều!"

"Nào giờ, Lupusregina.

Ta sẽ tha thứ cho ngươi về sai lầm này.

Giờ ngươi đã biết được mục đích của ta, đừng mong rằng ngươi sẽ thoát được dễ dàng nếu mắc lỗi lần nữa.

Ngươi có hiểu không?"

"Dĩ nhiên!"

"Tất tốt.

Giờ đi đi.

Hãy cho ta thấy thành quả đủ để thay đổi cách nhìn của ta về ngươi."

Lupusregina cúi chào và đi khỏi căn phòng, theo sát sau là Narberal, người trông giống như một cảnh sát đang áp tải một tên tội phạm.

Sau khi hai người biến mất đằng sau cánh cửa, Ainz quay về phía Thủ vệ bên cạnh mình.

"Aura, Khổng lồ phía đông và Mãng xà phía tây, ngươi có biết—"

Đội nhiên, một tiếng hét lớn phát ra từ bên ngoài căn phòng

"Ainz-sama thật tuyệt vời!

Mình không thể tin ngài có thể tính xa đến vậy, với độ tỉ mỉ đến thế!

Ngài chắc hẳn là một loài quái vật nào đó!"

Giọng nói phát ra qua cánh cửa dày không quá to, nhưng nó đủ để cắt ngang cuộc nói chuyện của họ.

Xét việc họ có thể nghe rõ từng từ cô nói, cô ấy đã hét to đến thế nào bên ngoài hành lang vậy ?

"...Liệu chúng ta có cần nhắc cô ấy cánh cửa mỏng thế nào không ?"

"Thần nghĩ cô ấy chỉ là quá bị kích động, có lẽ một cú đấm tốt sẽ làm dịu cô ấy lại—"

Có một tiếng đập phát ra bên ngoài cánh cửa, và rồi là tiếng một vật nặng bị chậm rãi kéo đi

"Aura, ta không nghĩ ngươi cần phải đi nữa.

Trở lại chủ đề vừa nãy, hãy cho ta biết những gì được đã tìm được"

"Vâng.

Er, thần rất xin lỗi, nhưng thần chưa nghe thấy được gì về Khổng lồ phía đông và Mãng xà phía tây.

Sau khi chúng ta đánh với con quái vật cây tên Zy'tl Q'ae, thần đã làm một cuộc rà soát nhanh toàn bộ khu rừng, ngoại trừ những động ngầm thần không kiểm tra.

Thần không tìm được bất kì kẻ thù mạnh nào..."

"Ừ thì, nếu chúng chỉ mạnh tương đương Hamsuke, ta hiểu tại sao ngươi không chú ý đến chúng."

Ngay cả một người làm vườn cũng sẽ không biết có bao nhiêu con kiến bò trong khu đất của anh.

Nếu họ thường xuyên bỏ lỡ một kẻ thù mạnh, đó chỉ có thể được ghi vào như một phần công việc.

"Thần thực sự xin lỗi.

Vậy thì, Ainz-sama, liệu chúng ta có làm việc dọn nhà không?"

"Đó nghe như một ý kiến hay.

Chúng ta sẽ loại bỏ những con ruồi khó chịu và đặt khu rừng dưới sự quản lí hoàn toàn của Nazarick."

"Đã hiểu!

Vậy thì, thần sẽ cho một vài con thú nuôi của thần đi cùng—"

"Mm, về việc đó, làm như thế dường như khá buồn chán.

Ta muốn xem Khổng lồ phía đông và Mãng xà phía tây, những có thể đối đầu với Hamsuke, là những sinh vật như thế nào."

"Vậy thì, liệu thần có nên mang chúng đến đây không?"

"Không, ta sẽ tự mình đi thăm chúng.

Nhờ Hamsuke, ta cũng đã tìm được một cách khác để đánh giá đúng giá trị của đồ cổ."

Ainz cười trước vẻ mặt bối rối của Aura.

"Ừ thì tất nhiên đó không phải là tất cả.

Ta cũng định đảm bảo rằng Lupusregina đang làm công việc của mình..."

Nazarick, 19:16

Trong đêm tối trong từng, Fenrir nhẹ nhàng chạy mà không tạo chút tiếng ồn.

Dù có những nơi có nhiều nhánh cây nhô ra hay được phủ bởi dây leo, chúng không là gì với hai người cưỡi trên nó.

Fenrir giống như một linh hồn không có thân thể, không thể làm hại ngay cả nhánh cỏ với những bước chạy của nó.

Một trong những kĩ năng của Fenrir là di chuyển nhanh trên mặt đất.

"Ở xa phía trước sẽ là nơi được cho là nơi cư chú của Khổng lồ phía đông theo như báo cáo của thuộc cấp của thần."

Giữa một thảm thực vật dày đặt che hết mọi ánh sáng từ trăng và sao, Aura không nghe có vẻ lo lắng chút nào.

Không như thị giác của con người, cô và Ainz có thể nhìn mọi thứ rõ như ban ngày.

"Vậy sao, Khổng lồ phía đông và Mãng xà phía tây, sẽ là rất tham lam nếu mong rằng cả hai bọn chúng đều sẽ ở đó.

Ta sẽ để tên Mãng xà phía tây vắng mặt cho ngươi, Aura"

"Okay!

Thần sẽ cố gắng!

Chúng ta nên làm gì về những kẻ ngốc dám đối đầu với Ainz-sama?"

"Hãy nói chuyện với chúng trước."

Aura quay lại nhìn Ainz với vẻ mặt bối rối.

"Hmmm?

Vậy ngài không bắt chúng làm thuộc cấp cho mình sao ?"

"Khổng lồ phía đông và Mãng xà phía tây là những con quái vật bí ẩn.

Bắt đầu với một cuộc trò chuyện sẽ tốt hơn.

Suy cho cùng chúng cũng là những con quái vật quái không tồn tại trong trò chơi."

"Ainz-sama thật nhân từ."

Aura đang không hề có ý chế nhạo.

"Th-thật sao?

Ta chỉ nhân từ với những người ta có thể lợi dụng—và các thần dân của Nazarick....Nếu chúng là những kẻ ngang bằng Hamsuke thì chúng chắc sẽ hữu ích, đó là cách ta nhìn việc này.

Những vật phẩm hiếm đáng được sưu tầm."

"Thần đã nghe ngài nhắc đến trước đó, nhưng liệu Hamsuke có thực sự đáng giá đến vậy?"

"Tất nhiên.

Với tư cách là một con chuột bạch."

Hamsuke đang trải qua sự huần luyện khắc nghiệt với tư cách là một chiến binh dưới sự giám hộ của Zaryusu.

Nhân tiện, một undead được tạo bởi Ainz cũng là một trong số những đệ tử đó.

Liệu hai bọn chúng- một con thú và một cái xác- có thể tinh thông những kĩ năng của chiến binh?

Nếu undead có thể dạy sử dụng võ thuật được thì tiềm năng chiến đấu của Nazarick sẽ tăng lên đáng kể.

Ainz không nghĩ rằng điều đó khả thi, nhưng anh sẽ không bao giờ biết trừ khi anh làm thí nghiệm

"Nó đủ quan trọng để đặt hàng thợ rèn làm một bộ giáp cho nó?"

"Ngươi biết rõ đấy.

Đấy là một trong những lí do.

Chúng ta sẽ gửi Hamsuke ra chiến trận trong tương lai, nên tăng cường sức phòng thủ là cần thiết"

Nếu cô ta học được võ thuật, Hamsuke có thể sẽ mặt được giáo toàn thân.

Tuy vậy, khả năng tránh né và di chuyển sẽ giảm đi nếu bộ giáp được trang bị giay bây giờ...Để giải quyết điều này—

Nếu Hamsuke học võ thuật, nó sẽ cho phép những chuyển động trơn tru hơn, kể cả khi đang mặc áo giáp toàn thân.

Nếu chúng ta vẫn còn trong trò chơi—Không, kể cả bây giờ, mình vẫn không thể mặc áo giáp sắt.

Xét đến việc này, chúng ta vẫn còn một chặng đường dài để đến thành công...Nếu có một Hamsuke khác, chúng ta có thể kiểm tra phương pháp khác...

Xét tổng thể, sự khác nhau chính xác giữa thế giới mới này và những luật trong trò chơi vẫn là một bí ẩn.

Demiurge có thể sẽ tìm ra bằng cách thí nghiệm kĩ lưỡng, nhưng Ainz không cảm thấy muốn làm vậy vì một vài lí do.

Ma thuật, một thứ hoạt động ngược hẳn với các định luật vật lý, tồn tại trong thế giới này.

Khái niệm không có gì là thật, tất cả mọi thứ đều được cho phép có thể đã được ép vào trong mình...

"Có vấn đề gì sao, Ainz-sama?"

"Hmm?

Không, không có gì.

Sao ngươi lại hỏi vậy?"

"Bởi ngài trông như thể ngài đang nghĩ về điều gì đó.

Thàn chỉ muốn biết liệu có phải như vậy."

"Ahh, vậy sao ?

Chỉ là đang suy nghĩ một vài việc nhỏ nhặt, không quá quan trọng."

"Thần hiểu."

Aura quay trở lại phía trước trong nhẹ nhõm, những sợi tóc vàng mượt của cô đung đưa theo nhịp chuyển động.

Ainz chuyển hướng nhìn về tấm lưng mảnh khảnh đó-ở nơi đôi tay anh quấn xung quanh là bờ eo nhỏ nhắn.

Quả là một bờ eo thon gọn.

Trẻ con là như vậy.

Bản thân Ainz không có con cái nên anh rất tò mò.

Anh vỗ nhẹ lên eo và lưng cô, như để kiểm chứng điều gì đó.

Ainz làm rất nhẹ nhàng bởi họ đang trên lưng Fenrir, nhưng Aura vẫn nhảy dựng lên và quay lại theo phản xạ.

"Uwah!

Chuyện-chuyện gì vậy Ainz-sama ?!"

Cả mặt cô đỏ bừng lên đến nỗi ngay cả người không có nhìn ban đêm cũng có thể nhận ra

"ahh, không có gì, ta chỉ thấy rằng eo ngươi rất thon gọn.

Ngươi ăn uống có đủ không ?

Ngươi có thể có trang bị giúp ngươi duy trì mà không cần ăn uống, nhưng ngươi vẫn có thể ăn nếu muốn, phải không?"

"Vâ-vâng.

Ăn sẽ không tăng cường được cái gì, nhưng thần vẫn ăn uống đảm bảo."

Trong trò chơi, con người và bán nhân loại, với tuổi thọ có hạn, sẽ phát triển và già đi như bình thường.

Ngược lại, những chủng tộc dị hình bởi tuổi thọ vô hạn sẽ dừng phát triển sau một độ tuổi nhất định.

Nếu thế giới này là như vậy, Aura và Mare vẫn sẽ có cơ hội để lớn lên.

Do họ vẫn đang phát triển, Ainz mong rằng họ có một chế độ ăn uống thật bổ dường.

Với sự ra đi của những người đồng đội của anh, Ainz có trách nhiệm với sự lớn lên của những đứa trẻ này.

"Phải ăn uống đầy đủ, nhớ chưa?"

"Vâng!

Thần sẽ ăn cho đến khi Shalltear tuyệt vọng!"

Sao cố bé lại nhắc đến Shalltear ?

Ainz quyết định không để tấm quá nhiều vào chuyện đó

"..Trang bị cho phép sự tồn tại không cần đến thức ăn sẽ không tốt cho sự phát triển, tháo nó ra nếu như tình hình cho phép.

Trong tương lai, cả hai ngươi có thể sẽ gặp ai đó mình yêu..."

Aura và Mare là những đứa trẻ dễ thương, và khi chúng lớn lến, chúng sẽ trở thành một cô gái trẻ xinh đẹp và chàng trai trẻ tuấn tú.

Ainz tưởng tượng hai người họ được vây quanh bởi những người khác giới thổ lộ tình cảm dành cho họ...Cho dù anh chưa từng trải qua chuyện này trước đó, Ainz cảm thấy xấu hổ khi tưởng tượng về nó.

Và, có lẽ từ ảnh hưởng của cuộc đàm thoại vừa nãy, một số lượng lớn Hamsuke hiện lên trong đầu anh

"—Huh?"

Aura và Mare được vây quanh bởi một số lượng lớn Hamsuke là rất dễ thương, nhưng nó khác với những gì anh có trong đầu

Chuột đồng là một loại chuột, và chắc hẳn có thể sinh sản nhanh.

Việc thiến hay hoạn thú nuôi của mình là cần thiết...Mình có nghĩ về việc nuôi chúng với một số lượng nhất định...Có giống đực cùng chủng tộc ở đây à ?

"Huh!?

Chuyện này vẫn còn quá sớm, Ainz-sama.

Thần mới chỉ hơn 70 tuổi"

"Đúng, đúng.

Ngươi vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Nhân tiện, ngươi thích ai trong Nazarick, Aura?

Loại người ngươi thich là gì ?"

Ainz. vốn không có kinh nghiệm yêu đương, thường sẽ cảm thấy ghen tỵ khi anh thấy những cặp đôi công khai thể hiện tình cảm, nhưng anh sẽ có thể chúc phúc nếu như nó liên quan đến những NPC này.

"Thần thích Ainz-sama nhất."

"Haha, điều đó làm ta rất vui."

Câu đáp lịch sự của cô bé Aura khiến Ainz vui lòng.

Với Ainz, người yêu những NPC như con ruột của mình, anh đương nhiên sẽ cười khi nghe họ nói rằng họ quý anh.

"Vậy, Ainz-sama thích ai nhất ?

Albedo hay Shalltear?"

"Haha.

Thì, ta quý Aura rất nhiều"

"—Eh?"

Ainz vỗ nhẹ đầu Aura từ phía sau, làm rối tóc cô với những ngón tay của anh.

"—Ehhh!?"

Liệu mình có nên nghĩ về Giáo Dục Giới Tính cho trẻ em không nhỉ?

Nếu có một trường học dành cho dark elf, gửi Aura và Mare tới đó sẽ giúp chúng phát triển chăng?

Bukubukuchagama sẽ làm gì nếu cô ấy ở đây?

Nói đến trường học...

Trường học thích hài kịch...

Đó là những gì Peroroncino-san hét với Slathan-san về việc cùng nhau lập Học Viện Nazarick.

Dữ liệu về chuyện đó đi đâu mất rồi ?

"—Ehhhhhhhhhhh!!"

"Chuyện gì sao mà ồn vậy, Aura?"

"Ah!

Th-thần xin lỗi khi làm như vậy ngay sát lãnh thổi của Khổng lồ phía đông..."

"Không sao, không cần phải xin lỗi.

Dù sao đó cũng chỉ là việc trong tương lai—"

"T-tương lai?"

"Ừ, đúng vậy.

Sao vậy?

Ngươi trông có vẻ lo lắng....Có vấn đề gì sao?"

"Không không, không có gì.

Vâng, Er, vậy nó sẽ xảy ra trong tương lai?"

"Ahh, ừ.

Nếu ở đây có một vương quốc của dark elf thì chúng ta nên đến thăm nó.

Ngươi cũng nên đi cùng."

"Huh?.....Ah, vâng!

Cái loại tương lai đó!

Đúng vậy, vâng!

Xin hãy cho thần đi cùng với ngài.

Giờ thì—-chúng ta sắp tới nơi rồi, Ainz-sama"

Một ánh sáng bất thường có thể nhìn thấy qua từng kẽ hở trong khu rừng phía trước.

"Được rồi, Giờ thì Aura, xin lỗi nhưng liệu ngươi có thể tập trung quái vật của ngươi xung quanh khu vực này không?

Ta cần phải chuẩn bị vài thứ."

Ainz kích hoạt một trong những kĩ năng đặc biệt cuả mình, triệu hồi undead bậc cao.

Thứ hiệu ra là một kỵ binh toả hào quang u ám và cưỡi trên lưng một con ngựa tái nhợt.

Ainz lặp lại phép triệu hồi thêm nhiều lần.

"Được rồi, bốn chắc là đủ.

Giờ thì, Pale Riders, đứng sẵn sàng trong không khí.

Bắt tất cả những ai định trốn thoát."

Những kỵ binh vâng lệnh trong im lặng và cưỡi vào trong không khí với một cú giật dây cương.

Hình thể của chúng trở nên phi vật chất khi những kỵ binh đó đi xuyên qua những cành cây và bay lên trời

"Được rồi, lưới đã được giăng lên.

Tất cả những gì còn lại là định giá chúng."

"Vâng!

Ah, chúng ta không cần kiểm tra độ bền của chúng sao?"

"Chúng ta không cần tốn quá nhiều thời gian như vậy.

Ta không mong chờ một trận đánh mà chỉ là một cuộc trò chuyện với chúng."

Ainz thực sự nghĩ vậy.

Anh không thích đánh nhau.

Anh sẵn sàng sử dụng tới những biện pháp tàn nhẫn một khi anh có thể thu được thứ gì đó từ nó, nhưng cá nhân anh căm ghét những hành vi độc ác.

Ainz sẽ không cố tình giẫm lên tổ kiến và đối thoại sẽ là phương pháp tốt nhất.

Fenrir đến lối vào khu rừng.

Cho dù được gọi là lối vào, nó chỉ đơn giản là một nơi với ít cây cối hơn.

Những thân cây đổ xuống bởi lưỡi rìu nằm rải rác khắp nơi.

Đó là một cảnh tượng thương tâm, như thể ai đó trong cơn giận đã phá tan nơi này sau khi vấp phải một chướng ngại nhỏ nhoi trong một công trình xây dựng lớn.

"Thật thú vị, Aura, chúng có lẽ muốn bắt chước kiến trúc của chúng ta.

Tác phẩm của những tên ngốc trông thật xấu xí.

Đây là những gì xảy ra khi những sinh vật sống trong hang động muốn xây dựng một cái gì đó"

"Đúng vậy, Ainz-sama.

Đây là tổ của chúng"

Trên nền đất cháy đen lộ ra một vết nứt.

"Chúng không thể trang trí dù chỉ một chỉ một chút sao ?

Hừm, thôi quên nó đi, hãy để việc gõ cửa cho lần sau."

Ainz đi theo Aura tiến vào cái hang gần khu rừng thưa.

Liếc nhìn về phía trước, anh có thể thấy cái dốc ở chỗ lối vào hơi nông và lối đi khá hẹp.

Trần nhà cao để cho những sinh vật không lồ có thể dễ dàng di chuyển.

...Nó làm mình nhớ lại một chuyến thám hiểm dungeon hồi vẫn còn chơi trò chơi.

Khi mình tìm thấy một cái hang trên núi, mình sẽ trở nên kích động và tự hỏi có gì bên trong.

Hồi đó, người đi tiên phong sẽ là Tigris Euphrates, Ainz-hay đúng hơn, Momonga sẽ theo sau.

Momonga sẽ triệu hồi undead để hỗ trợ họ.

Những undead đó sẽ được cử đi trước để kích hoạt bẫy, chúng được gọi là "warrior's disarm" hay "summon disarm".

Thật bồi hồi...

Ainz nhớ lại quá khứ trong khi bước đi nhanh chóng, nhưng tâm trạng tốt của anh chỉ kéo dài được vài giây.

Mùi hôi thối toả ra từ bên dưới khiến Ainz cau mày- cho dù anh không có mày.

Đó không phải là cái mùi khó chịu của khí ga, mà là mùi của mỡ động vật phân huỷ.

Liệu đây có phải là một cái bẫy để che đậy mùi ga với mùi thối rữa ?

Liệu những sinh vật ngu xuẩn sống trong hang này có thể làm một cái bẫy phức tạp đến vậy hay không...Đây có lẽ là một sự trùng hợp.

Ainz là một undead không cần thở và sở hữu miễn trừ tuyệt đối với những đòn tấn công trong không khí như vậy.

Aura được bảo vệ bởi những vật phẩm ma thuật có khả năng chặn hiệu ứng của mùi hôi nếu như nó là một đòn tấn công.

Do đó, nơi này đơn giản chỉ có mùi hôi.

"Khổng lồ phía đông có vẻ như không phải là một sinh vật sạch sẽ.

Sẽ rất tốt nếu nó đủ thông minh để nói chuyện."

Họ trượt xuống dốc ngay giây sau, và Ainz nhìn thấy những con quái vật nằm ở xa

"Ainz-sama, đó là orge..."

Hai bọn chúng đang cầm thứ gì đó sặc mùi máu vào hang.

Ainz chỉ về phía chúng với nụ cười gượng gạo.

Nếu đây là một đợt đột nhập dungeon, anh đã sẽ giết tụi orge trong im lặng và lặng lẽ phá đảo, nhưng lần này mục đích là hơi khác.

"...Ta không đến đây để tiêu diệt chúng, ta muốn trờ chuyện với chúng một cách thân thiện...Này, mấy tên orge kia, xin lỗi đã làm phiền bữa ăn của ngươi."

Hai con orge cùng nhìn về phía Ainz và gào lên.

Rất nhiều tiếng dội lại lớn vang lên trong hang nên Ainz không thể xác định tiếng gào đáp lại từ đâu tới, nhưng nó có lẽ đến từ phía sâu trong hang.

"Đúng là một cái chuông cửa ồn ào, thật nhạt nhẽo...Aura, lùi lại."

Nhìn cảnh tụi orge ngày càng trở nên kích động, Ainz thở dài.

Anh hiểu rằng chúng không hề có ý định nói chuyện với anh.

"Skeleton!

Skeleton!

Xấu!"

Tụi orge tiến ra trước mặt Ainz với những từ ngữ âm u và vung chùy.

"Dù sao đi nữa đến—" Tụi orge nâng cao chùy và vung xuống "-trong nhà—" với ý định đánh bay Ainz và Aura.

Tuy nhiên, những cây chùy không được niệm phép của chúng sẽ không bao giờ có thể làm hại họ.

"Nói xin lỗi—" Tụi orge tấn công lần nữa

Đầu của Ainz bị đập mạnh và thị giác của anh khẽ lắc nhẹ.

Nó không đau, nhưng nó vẫn khiến anh nổi điên.

Dù sao thì trong cơn thịnh nộ, Ainz sẽ giết tất cả những ai xâm chiếm Nazarick.

Khi anh nghĩ theo cách đó, đó là điều dễ hiểu rằng chúng sẽ tấn công anh, nên anh đón nhận nó không chút phàn nàn.

Một sứ giả của hoà bình sẽ hạ tay xuống và chờ đợi cho tình hình trở nên rõ ràng.

Những con orge đến sau không có chùy, và tấn công Ainz và Aura với những cánh tay trần của chúng.

Chúng có lẽ muốn vồ lấy anh sau khi thấy rằng chùy vô dụng.

Ainz nhíu mày một lúc, cho dù động tác đó không thể nhìn thấy bởi anh là một skeleton.

Sẽ không sao nếu để chúng vồ lấy anh, nhưng Ainz nhìn qua bóng tôi thấy rằng bàn tay của con orge với đến anh dính đầy máu.

"Bẩn thỉu."

Ainz ngay lập tức lấy cây gậy phép từ không đâu và vung nó.

Nó không được niệm bất kì ma thuật đặc biệt nào, chỉ có một bùa chú làm tăng sát thương đập nó tạo ra.

Đầu của con orge với đến anh nổ tung.

Những con orge khác bị não với máu bắn vào người, và lùi lại sau khi bỏ chùy chúng xuống

"Ngươi, ngươi không skeleton..."

"Ta thấy rất phiền phức khi bản thân bị coi là một skeleton.

Ta đến đây đển gặp chủ của các ngươi, Khổng lồ phía đông.

Các ngươi gọi hắn ra đây được không?

Dù sao thì hắn chắc cũng sẽ ra nếu ta đợi."

Ainz vẫy tay để đuổi chúng đi, và lũ orge phóng về sâu trong hang.

"Ara, ara, ta cho chúng thấy sự khác biệt về sức mạnh quá sớm."

Ainz chạm tay vào nơi anh bị đập bởi chùy trong khi chậm rãi đi xuống dốc .

Đây dường như là chỗ ăn uống của chúng, với phần sót lại của vô số xác chết nằm rải rác khắp nơi.

Ainz và Aura tiếp tục bước đi trong khi tránh những chỗ đó.

"Ta làm hỏng chuyện rồi, ta lỡ tay sử dụng qúa nhiều sức mạnh bởi nó quá phiền phức.

Ta vốn định đàm phán với chúng trước khi cuộc đàm thoại đổ bể và biến thành một cuộc thảm sát..."

"Điều đấy không thể tránh được!

Rốt cục cũng bởi những tên orge thấp kém đó dám chạm vào Ainz-sama."

"Ta vui khi nghe ngươi nói vậy.

Punitto Moe-san cũng từng nói 'Tung một cú đấm để thu hút sự chú ý của đối phương'...Hay đó là Chiến Binh Takemikazuchi?"

"Những lời nói của Đấng Tối Cao không thể sai được."

Hai người đó có cách nhìn cực kì khác nhau, vậy ai đã nói điều đó ?

Ainz đang cố gắng nhớ lại khi một lượng lớn quái vật tràn ra từ cái hang.

Tất cả bọn chúng đều cao hơn con người rất nhiều

"Một đám troll hử.

Ta tưởng cái phần về 'khổng lồ' chỉ là một trò bịp bợm, nhưng dường như có một chút sự thật trong đó."

Troll có mũi và tai dài, với một khuôn mặt đặc biệt xấu xí.

Cơ thể to lớn của chúng bị biến dạng, từ đó tạo cảm giác kinh tởm.

Bộ quần áo chúng mặc trông như da của sinh vật trông như hổ, với đầu của con thú vắt trên vai chúng.

Với chiều cao hơn 2m, chúng có sức mạnh vượt xa orge.

Chỉ có lửa và acid mới có thể chặn khả năng phục hồi cực mạnh của chúng.

Cả thảy có 6 con troll và 14 con orge

Ainz hướng nhiều sự chú ý nhất về con troll đứng đầu đàn.

Nó có thể hình vượt trội so với những con troll khác và sự tự tin có thể thấy rõ trên khuôn mặt xấu xí của nó.

Với áo giáp da thuộc làm từ da nhiều loại thú và một thanh kiếm lớn hơn cái Ainz dùng khi đóng giả Momon, nó cũng có trang bị tốt hơn những con khác.

Thanh kiếm dường như là một vật phẩm ma thuật, với một thứ chất lỏng chảy lên xuống ở đượng rạch khía ngay chính giưã thanh kiếm.

"Tương đương với Hamsuke?"

"Có vẻ vậy."

Vậy con troll này là Khổng lồ phía đông.

Ainz cẩn thận quan sát, tự hỏi không biết nó là loại troll gì.

Troll là loại quái vật với nhiều nhánh nhỏ, với khả năng thích ứng đặc biệt tuỳ theo nơi chúng được tìm thấy.

Ví dụ, có troll núi lửa có thể chống lại lửa, troll biển có thể bơi nhanh và thở trong nước, troll núi với sức mạnh quái vật sống trên núi và loại troll cầu hiếm có hay sống dưới những cây cầu cong .

Chúng có thể tuỳ ý tăng số lượng biến thể của loài mình.

Vậy thì, đặc tính của con troll đứng trước mặt Ainz là gì?

Loài troll thích ứng với các hang động được gọi là troll hang, nhưng chúng khác với cái mà anh thấy trước mặt mình.

Một con troll anh lần đầu tiên thấy ở thế giới này- điều này thắp cháy tinh thần của một nhà sưu tầm của Ainz.

Khổng lồ phía đông là một biến thể hiếm.

Nó đã sống sót qua vô số trận chiến và đã thích nghi với chiến trận, một con troll chuyên về các trận chiến.

Ainz gọi nó là một con troll chiến tranh.

Khả năng chiến đấu của nó xuất chúng so với những con cùng tuổi khác.

Cơ thể nó có thể nhỏ hơn loài troll núi, nhưng cơ bắp và khả năng chiến đấu lại vượt trội hơn.

Vũ khí của nó không phải là thứ có thể sử dụng chỉ bằng sức mạnh vật lí, mà là một thanh kiếm.

Nó đủ thông minh để biết rằng chùy là một vũ khí xoàng xĩng.

Nó là một con troll đã thức tỉnh trở thành một chiến binh.

"Vậy ngươi là Khổng lồ phía đông ?"

Khi đối phương không phủ nhận điều đó, Ainz chỉ tay hơi chếch về phía bên phải của con troll.

"Ta sẽ rất vui nếu ngươi là Mãng xà phía tây.

Có phải là ngươi không?"

Sinh vật thông thường sẽ nghĩ rằng không có gì ở hướng Ainz chỉ tay đến, nhưng Ainz có thể nhìn thấy rõ như ban ngày rằng có một sinh vật dị hình ở đấy.

"Có lẽ ngươi nghĩ rằng ngươi có thể trốn bằng cách sử dụng tàng hình, nhưng ta đã nhìn thấu qua nó.

Giờ ngươi có thể dừng hành động vô ích đó rồi."

Sau khi xoá bỏ thuật tàng hình của nó, môt con quái vật hiện lên trong khoảng trống đó.

Nó đúng là một con mãng xà.

Không, nó chỉ có hình thù của một con mãng xà.

Thân trên của nó là một ông già yếu đuối còn thân dưới là mình rắn.

Loại quái vật này có tồn tại trong trò chơi và Ainz gọi tên chúng ngay lập tức.

"Một con Naga.

Nó có thể bị nhầm với một con rắn, nhưng chẳng phải đật là một sự phóng đại sao Không, một cái tên như 'Hiền vương rừng xanh' cũng tồn tại nên điều này dễ hiểu"

"Nhìn thấu được thuật tàng hình của ta, không lẽ là—"

"—Sao ngươi lại ở đây, skeleton?"

Một tiếng hét lớn vang lên khắp hang lấn át đi lời nói của con naga khi Khổng lồ phía đông bước lên phía trước.

Với ai đó xứng đáng được nói chuyện với trước mặt anh, Ainz đối mặt trực tiếp với nó.

"Đầu tiên, hãy để ta đính chính điều này, ta không phải là một skeleton.

Hãy sửa sự hiểu nhầm đó của ngươi."

"Nếu không phải là skeleton thì ngươi là cái gì?

Ta cho phép ngươi nói tên mình trước mặt Vua của Phương Đông, Guu!"

"...Guu?"

Ainz không thể hiểu hắn ta đang nói gì trong một lúc.

Do nó đang nói như một vị vua hay một trưởng tộc, đó có lẽ là tên của nó.

"Ta hiểu rồi, Guu.

Xin lỗi vì sự giới thiệu muộn màng này, tên ta là Ainz Ooal Gown."

Cả hang vang vọng tiếng cười

"Fuhahaha!

Cái tên của một kẻ hèn nhát!

Không phải như cái tên mạnh mẽ của ta, tên ngươi thật xấu xí!"

Tiếp sau những lời nói đó, tụi khổng lồ cười theo một cách khó chịu.

"Hè—"

Aura vừa định tiến lên trước thì bị chặn lại bởi Ainz.

"Không sao.

Không cần phải tức giận với những thứ nhỏ nhoi như thế này, hãy giữ bình tĩnh.

Chúng ta ở đây để nói chuyện với tư cách là những đại sứ của tình hữu nghị.

Để tham khảo cho tương lai, liệu ngươi có thể giải thích tại sao ngươi nghĩ ta là một kẻ hèn nhát không?"

"Ahh, undead bí ẩn, những cái tên dài là minh chứng của sự hèn nhát."

Con Naga đứng bên cạnh giải thích cho Ainz, một nụ cười chế nhạo hiện lên trên khuôn mặt nhăn nheo của nó

"Ý nghĩ của những kẻ vô dụng.

Vậy còn ngươi, ngươi cũng nghĩ tên ta là hèn nhát sao?"

"Không có chuyện đó, lão già này cũng có một cái tên dài.

Lão già này là Mãng xà phía tây mà ngươi nhắc đến- Ryraryus Spenia Ai Indarun.

Oh, kẻ xâm chiếm Ainz Ooal Gown.

Lão già này nghĩ não chúng không tương xứng với cơ thể chúng, nhưng có cái lợi và hại trong việc để chúng cai trị khu rừng này."

"....Ngươi vừa cứu lấy cái mạng của mình."

Con Naga cảm thấy sốc bởi câu nói của Ainz.

Anh ta muốn hỏi thêm, nhưng lũ khổng lồ vẫn đang cười lớn.

"Lũ yếu ớt các ngươi đang làm gì ở đây?

Để bị ăn thịt!?

Xương cũng khá giòn và ngon lành!

Ta sẽ bắt đầu từ cái đầu!"

"Ta là người đã xây cái pháo đài ngay giữa khu rừng với undead và golem.

Ngươi không biết sao?"

Bầu không khi thay đổi khi Guu và đám tay sai của hắn toả ra sát khí dữ tợn, trong khi Ryaryus trở nên cảnh giác.

"Ta biết!

Đồ phiền phức!

Nếu không phải do lời mè nheo của con rắn kia thì chúng ta đã giết ngươi từ lâu rồi!

Tiết kiệm thời gian cho ta, tên đen lùn hèn nhát!"

"Quả là một kết luận nhanh chóng.

Tuy nhiên, ta ở đây là để đàm phán với ngươi."

Ainz đưa tay ra hiệu cho chúng quỳ xuống.

"Thề trung thành với ta nếu các ngươi muốn sống."

"Tên ngốc!

Chúng ta không nghe lời từ những kẻ hèn nhát!Ăn ngươi ngay bây giờ!

Và thằng nhóc đằng sao!"

"Guu, hắn ta là người đứng đằng sau toà nhà khủng khiếp đó, sỉ nhục hắn là rất nguy hiểm!

Và đằng sau hắn là một dark elf!

Họ là những chúa tể của khu rừng này trước khi cái cây quỷ đó đến.

Họ rất mạnh—Hắn không chịu nghe ta"

Ainz không thể chịu được nữa và cười phá lên

"Hahaha!

Tiếng sủa của ngươi còn tệ hơn của một con chó, đồ bị thịt.

Hay thế này đi: Ta, người có cái tên hèn nhát, sẽ đấu tay đôi với ngươi, kẻ có cái tên mạnh mẽ.

Ngươi sẽ không sợ hãi và chạy đi, đúng không ?

Nếu ngươi sợ, dập đầu xuống sàn và ta sẽ nuôi ngươi như một nô lệ."

"Thật thú vị!

Ta đủ đển đánh ngươi!

Xé ngươi thành nhiều mảnh, và ăn!"

"Rất tốt.

Đấy là lựa chọn của ngươi.

Cuộc đàm phán đã đổ bể.

Aura, tránh ra xa một chút.

Ta muốn tự mình chơi với nó."

Ainz vừa chỉ nói xong khi thanh kiếm chém thẳng xuống anh.

Guu tấn công với thanh kiếm dài 3m của mình.

Ainz không di chuyển và trực tiếp nhận đòn.

"—Huh?"

"Có chuyện gì sao?

Ngươi nghĩ việc này là không thể tin được sao?"

Ainz vẫn đứng yên còn mặt Guu méo lại do kinh ngạc.

Hắn lần này vung ngang kiếm.

Như trước đó, Ainz trực tiếp nhận đòn tấn công.

"Muu!?"

Sau khi lui lại vài bước, Guu nhìn thanh kiếm trên tay mình và rồi về phía Ainz.

Hắn sau đó quay lưng về phía kẻ thù mình và bước về phía lũ khổng lồ khác.

Ngay sau đó, thanh kiếm chém một con troll thuộc cấp của hắn.

Thanh kiếm dễ dàng chém qua vai và dễ dàng cắt đôi con troll, máu bắn ra khắp nơi

Với một tiếng hét lớn và ngu xuẩn, tên khổng lồ rống lên trong đau đớn.

Nhìn thấy tình trạng của thuộc cấp của mình, Guu gật đầu hài lòng, xác nhận rằng không có vấn đề gì với vũ khí của hắn.

"Ta hiểu rồi, đây là khả năng tự phục hồi của troll.

Thật đáng kinh ngạc khi nhìn thấy nó hoạt động ngoài đời."

Vết thương mở được hồi phục nhanh chóng, như thể đang xem một video quay ngược.

Hắn làm vậy bởi hắn biết về khả năng của tên troll đồng loại, nhưng Guu có một khuôn mặt độc ác, như thể hắn sẵn sàng gây ra một vết thương nữa lên tên thuộc cấp đang quằn quại trên sàn.

"Quyết định số phận kẻ yếu là quyền lợi của kẻ mạnh.

Tuy nhiên, ta....rất không vui."

Ainz bước lên phía trước, không còn tâm chơi đùa.

Guu cầm chặt thanh kiếm với cả hai tay, chờ đợi Ainz dần tiến đến.

"Guu!

Người này, Ainz Ooal Gown, quá bất thường!

Chúng ta phải hợp tác để đánh bại—"

"Im lặng!

Cứ đứng đó mà xem, đồ hèn!—Guoohhh!"

Đợt tấn công mạnh dần qua từng đòn đánh.

Sức tấn công này, vốn vượt xa con người, là mạnh nhất trong số những đối thủ Ainz đã đối mặt từ khi đến thế giới này.

Tuy vậy, do chúng không thể đập nát một lô cốt vững chắc hay đập thành hố trên sàn, những đòn tấn công này không hơn gì gãi lưng Ainz.

Ainz nhận trực tiếp từng đòn tấn công.

"Oh nhìn này, quần áo ta nhăn nhúm hết rồi, ngươi dừng lại được không?"

Ainz quay ra với vẻ mặt buồn chán và giũ sạch chiếc áo choàng lộn xộn của mình.

Sau đó anh nhìn về phía Guu như thể anh vừa nhớ ra điều gì đó.

"Ah, ngươi đã xong chưa?"

"Sao ngươi dám, rawrrr!"

Guu nhận định rằng kiếm không có tác dụng và thay vào đó tấn công bằng tay không.

Cú đấm lớn bay đến cứ như một cây búa sẽ đập nát người thường hay đánh bay họ đi.

Ainz nhận trực tiếp đòn tấn công chết người, và phủi bụi khỏi chỗ anh vừa bị đánh, như thể ai đó đã chạm vào làm bẩn anh.

Guu dừng tấn công, khuôn mặt vốn đã xấu xí của hắn giờ trở nên xấu xí hơn, nhìn về phía Ainz, người đang không có vẻ gì là ngạc nhiên.

"Vây đợt tấn công của một người có cái tên dũng cảm và đầy tự tin dừng tại đây?"

"Ngươi phòng thủ khá tốt—Hyaaa!"

Ainz, người đã thu gọn khoảng cách giữa họ, vung cây gậy trên tay, và nửa chân của Guu bị đánh bay.

Không thể đứng vững, tên khổng lồ ngã xuống sàn

"Nhút nhát không đồng nghĩa với yếu, ngươi có thể hiểu điều đó cho dù não ngươi chỉ to bằng hạt dẻ, phải không?"

Lũ khổng lồ và orge đang xem trận đấu nhìn thấy hình ảnh thảm bại của thủ lĩnh mình và há hốc miệng.

Ainz thở dài yếu ớt, nhận ra rằng quái vật đến giờ mới hiểu được tình hình là vô dụng.

Tuy vậy, mọi chuyện sẽ khác nếu như chúng có thể nhận đúng thời điểm để chạy trốn.

"Aura, hắn là người duy nhất không được để chạy thoát, bắt hắn."

Ainz tuy nói ngắn gọn, nhưng Aura hiểu ngay lập tức và hành động.

Ngay sau đó, Aura đã tóm lấy con Naga đang cố dùng 'Tàng hình' để lặng lẽ trốn thoát

"Ainz-sama, thần đã bắt được hắn, thần nên làm gì với hắn?"

Ainz lờ đi Guu, người đang trước mặt anh và dùng một tay nắm lấy đầu con Naga vẫn đang đối mặt với Aura.

Thái độ đó thể hiện với Guu và tất cả những người khác một điều duy nhẩt rằng—Guu không hề là một mối nguy hiểm.

Trước một sự sỉ nhục lớn đến vậy, Guu giận dữ nghiến rằng ầm ĩ.

Tuy nhiên, Ainz không một chút bận tâm.

"Sao ngươi dám!"

Con Naga liên tục bò ngoằn nghoèo và cuộn quanh Aura "Ta sẽ siết chặt ngươi như thế này"

Một giọng nói điềm tĩnh phát ra từ phía trong con Naga

"Hey, ta không thể nhìn thấy được hình ảnh tuấn tú của Ainz-sama như thế này.

Ta sẽ giật họng ngươi ra nếu ngươi quá ồn ào, hiểu không?

Nhưng ta sẽ cẩn thận và không giết ngươi"

Sau khi cảm nhận được sự khác biệt về sức mạnh từ nắm đấm nhỏ đó, con naga chậm rãi thả Aura ra khỏi cuộn người của nó

"Aura, thời gian là tiền bạc, nên đừng làm những việc không cần thiết.

Đi ra xa nữa, tới một khoảng cách mà hắn sẽ không chết kể cả khi hắn bị dính vào."

"Đã rõ!"

Aura dễ dàng kéo co Naga nặng hơn mình rất nhiều lần đi

Sau khi chân và phần cơ bị cắt mất đã được hồi phục, Guu cuối cùng cũng đứng dậy.

Ainz chuyển hướng nhìn về nó, quan sát cơ thể của Guu vẫn như cũ.

"Ngươi đã hồi phục.

Liệu chúng ta có tiếp tục không nhỉ?"

"Ngươi, ngươi, ngươi đã làm gì, làm gì với ta?

Ngươi đã làm gì?

Ma thuật?"

Guu lui lại với kiếm trên tay trong khi Ainz tiến lại gần đuổi theo.

Ainz có sải chân ngắn hơn Guu, nên khoảng cách giữa họ ngày càng tăng

"Hmph" Ainz chế nhạo.

"—Huh?

Thật buồn cười, ta, người có cái tên hèn nhát đang lấn tới, trong khi ngươi, người có cái tên dũng cảm đang rút lui?

Tại sao lại vậy?"

Ainz hỏi với giọng điệu thẳng thừng, và một câu trả lời đến từ phía sau.

"Bởi vì tên của Ainz-sama dũng cảm, và cái tên lạ Guu là hèn nhát.

Phải không, rắn?"

"Vâng, vâng!

Đây là minh chứng cho sự vĩ đại của Ainz Ooal Gown-sama!"

Sau khi nghe giọng đáp đáng yêu, nữ tính và một giọng đáp đau đớn sắp khóc, Ainz gật đầu lìa lịa

"Ta hiểu, ta hiểu rồi.

Điều đó có lí.

Kẻ hèn có những cái tên ngắn—Ainz Ooal Gown là cái tên của những người dũng cảm và vĩ đại."

"—Sao ngươi dám!"

Chìm trong sự tức giận và sợ hãi, Guu định tung một đòn chém.

Ainz không tránh hay đỡ, mà đánh thẳng lại bằng cây cậy của mình.

Ainz không để thanh kiếm đỡ đòn đánh hay để Guu tránh.

Cây gậy đánh bay một phần cơ thể của Guu.

"Guwaaargh!!"

Giữa tiếng hét kinh sợ đó, thuộc hạ của Guu vốn đang theo dõi trận đấu giờ co rúm lại trong sợ hãi.

"Đúng như mong đợi từ troll, ngươi hồi phục được nhờ khả năng tự phục hồi của minh.

Nhưng nó vẫn đau phải khôn?

Đó là đòn đánh mạnh nhất ta ra cho đến giờ, lũ hèn nhát muốn bảo vệ bản thân khỏi đòn tấn công của ta."

Trước mặt Ainz là một cái đầu với chỉ nửa độ dày so với trước đó.

Sinh vật bình thường đã sẽ chết ngay tức khắc, nhưng cái đầu của tên không lồ đang dần hồi phục

Khuôn mặt của Guu lấy lại vẻ xấu xí thường thấy, với sự kinh hãi hằn sâu trên nó.

Một nỗi sợ lớn gấp nhiều lần trước đó đang đè lên hắn.

"Ngươi, ngươi là cái gì?

Tại sao đòn tấn công của ta không có tác dụng?!"

Ainz cúi đầu xuống và chậm rãi mở rộng vòng tay.

"...Cái chết, ta là người sẽ đem đến cái chết cho ngươi."

"Tất cả, tất cả các ngươi!

Giết thứ đó!"

"Chà, chà, đúng như mong đợi từ một kẻ với cái tên hèn nhát, phá luật đấu tay đôi....Nó hợp với cái tên của ngươi.

Đó là lí do vì sao ta sẽ tha thứ cho ngươi."

Ainz tuyên bố với tâm trạng sảng khoái.

Bị bó chặt bởi sự sợ hãi một sinh vật bí ẩn trước mặt chúng, thuộc hạ của Guu di chuyển chậm chạp.

Ngay cả kẻ ngu ngốc nhất cũng có thể cảm nhận được sức mạnh của Ainz.

Cho dù chúng ghét đến thế nào, cảnh tượng trước mặt chúng đã xác nhận thực tế đó.

Chúng rất lưỡng lự giữa việc chống lại Ainz hay Guu, nên chỉ nhìn họ mà không di chuyển.

"Nhanh lên!"

Cho dù vậy, chúng không di chuyển.

Tương tự với Ainz.

Hiện giờ đang có một trạng thái cân bằng tự nhiên trói chặt tất cả họ.

Nếu sự cân bằng này sụp đổ, lũ khổng lồ sẽ chạy khỏi hang ngay lập tức.

Mọi chuyện sẽ rất phiền nhiễu nếu như chúng chạy mất....

Sự phiền nhiễu trong việc phải săn và giết từng con một.

"Ngươi nói đúng, giờ chơi đã kết thúc."

Ainz kích hoạt một kĩ năng mà anh không để ý mấy— nhưng nó lại là một sức mạnh đáng gờm trong thế giới này.

[Despair Aura V].

Một luồng khí toả ra với Ainz làm trung tâm.

Nhưng những con rối đứt dây, lũ troll, orge và Guu đều ngã xuống đất.

Lũ quái vật nằm xuống không chút di chuyển.

Đó là hiển nhiên rằng ngọn lửa sinh mạng của chúng đã vụt tắt.

Một giọng nói sợ hãi của một ông già vang lên trong cái hang tĩnh lặng

"Ngài, ngài đã làm gì vậy, Chúa tể của tôi?"

Con naga cố gắng hết sức vặn người để tránh khởi Ainz.

Ainz quay lại nhìn nó.

"Ta dùng một kĩ năng đặc biệt.

Troll có thể có khả năng tự phục hồi, nhưng điều đó không có nghĩa rằng chúng có thể chống lại cái chết tức khắc...Tất cả các ngươi đều không có nhiều giá trị, nhưng ngươi có thể vẫn còn chút hữu dụng.

Tuy nhiên, nếu ngươi chống lại sự cai quản của ta, ngươi sẽ bị trừ khử."

"Lão già này rất vui lòng phục phụ ngài!

Kẻ yếu qui phục kẻ mạnh là lẽ thường tình.

Lão già này sẽ không ngại ngần đối mặt với địa ngục cho ngài!"

Ainz nhìn về phía con naga đang gần như gục thẳng đầu xuống đất, và hờ hững nhún vai.

"...Thì, cái gì cũng được.

Suy cho cùng lí do ta đến đây là để đàm phán"

"Thật, thật đáng sợ.

Chúa tể của tôi, ngài chắc hẳn nghĩ rằng chuyện gì xảy ra với lão già này cũng được.

Ngài chắc hẳn coi lão già này, người thống trị phía tây khu rừng không hơn gì hòn đá cuội."

"Không, ta có hứng thú hơn vậy một chút.

Ngươi nhắc đến cái gì đó về dark elf phải không?

Nói cho ta chi tiết."

"Tất nhiên...dĩ nhiên.

Lão già này sẽ nói tất cả những gì lão biết!

Nhưng, erm..."

Ainz vẫy tay ra hiệu cho nó tiếp tục, và con naga nói.

"Liệu ngài có tha mạng cho lão gì này sau đó?"

"Ta hứa với ngươi điều này.

Nếu ngươi thề trung thành với ta và cố gắng làm việc, ta sẽ ban thưởng cho công sức của ngươi...Nói mới nhớ, thuộc cấp của ngươi đâu?

Hay ngươi giống Hamsuke, không, quái vật thống trị khu rừng phía nam, chỉ một mình quản lí phía tây?"

"Không, lão già này có thuộc hạ.

Lão không đem chúng theo cho cuộc đàm phán với Guu.

Nếu cuộc đàm phán đổ bể, chúng sẽ không thể dùng thuật tàng hình để chạy thoát"

"Ta hiểu rồi, vậy câu hỏi tiếp theo.

Có con troll nào làm việc cho ngươi không?"

"Chỉ có một con"

"Điều đó rất tốt.

Liệu nó có thể thay thế Khổng lồ phía đông không?

Không, việc đó sẽ....rất khó.

Được rồi, đem thuộc hạ của ngươi đến chỗ ta— không, đến toà nhà đứa bé này đang xây dựng.

Aura, thả hắn ra."

"Liệu điều đó có ổn không ạ?"

"Không sao, hắn đã thề trung thành với ta.

Nếu hắn phản bội ta, ta sẽ nghĩ cách khác."

Aura chậm rãi bỏ tay ra khỏi cổ họng con naga giờ lằn in vết thâm hình bàn tay.

Nó vẫn đang căng thẳng, nhưng con naga đã thoải mái đi chút đi.

Ainz lờ nó đi và bước về phía xác Guu.

"Ta có thể dùng nó như là vật tham khảo cho troll zombie"

Sử dụng một kĩ năng đặc biệt, Ainz có thể biết xác chết thành zombie.

Chúng có thể là zombie hoặc skeleton, nhưng vật thể càng khoẻ thì zombie tạo ra càng mạnh.

Một ví dụ điểm hình là zombie dragon.

Ainz nhặt thanh kiếm lên, vốn dài hơn người anh rất nhiều, từ mặt đất.

Nó là một vật phẩm ma thuật có thể thay đổi kích cỡ tuỳ thuộc sức mạnh của người dùng.

Nó sẽ rơi ra khỏi tay anh nếu anh muốn anh cố sử dụng nó như một vũ khí mà anh vốn không thể trang bị, nhưng chỉ cầm nó sẽ không sao.

"Hay là ta đưa nó cho dân làng để giúp chúng mạnh hơn?

Đó có lẽ là cách tốt nhất để sử dụng vật phẩm ma thuật này.

Nó không đủ đáng giá để đem về Nazarick."

"Ainz Ooal Gown-sama!"

Ainz nhìn một cách buồn chán về phía con naga đang muốn nói gì đó.

"Lão, lão này sẽ không làm một việc như phản bội ngài!

Những kẻ duy nhất làm việc đó là những kẻ ngu xuẩn như lũ kiến bò trên sàn."

"Ta không nghĩ ánh mắt của ta tiết lộ cho ngươi quá nhiều...Đấy là khả năng đặc biệt của ngươi sao?

Ngay cả Demiurge tinh tường cũng không thể đọc được ý định thật sự của ta."

"Đây không phải là kĩ năng đặc biệt.

Lão chỉ có thể cảm nhân được liệu ai đó có hứng thú hay không."

Đấy có lẽ là khả năng đặc biệt của tất cả Naga, Ainz nghĩ

"Vậy sao....

Ừ ta hiểu.

Hãy nhanh tập hợp thuộc hạ của ngươi lại.

Đây là mệnh lệnh đầu tiên của ta."

"Vâng!"

Phần 4

Nazarick, 21:07

Demiurrge lịch lãm tiến vào văn phòng của Ainz.

Anh cúi đầu chào Ainz, người đang ngồi trước mặt anh, gật đầu với Mare và Cocytus, người đang đứng bên cạnh Ainz, và xác nhận sự hiện diện của cô hầu gái với một cái liếc nhìn.

Ainz đáp lại bằng một cái nhìn và liên lạc với Entoma qua [Message].

"(Giờ đã đến lúc, Entoma.

Chuyển cho Lupusregina mệnh lệnh của mình, cô ta phải bảo vệ ba người họ bằng cả mạng sống.)"

"(Như ý ngài.

Thần sẽ chuyển lời tới Lupusregina.)"

Demiurge chậm rãi bước trên giữa căn phòng, và những động tác thoải mái của anh khiến cho Ainz ghen tị.

Sao anh ta có thể di chuyển tự tin đến vậy, suy cho cùng liệu có tốt hơn nếu mình mình giữ thẳng lưng không nhỉ?

Khi Demiurge dừng chân, Ainz nói với anh ta.

"Ngươi đã đến, Demiurge."

"Vâng!

Xin cảm ơn lời mời của ngài.

Liệu [Message] với Entoma diễn ra suôn sẻ chứ?"

"Không có vấn đề gì, cô ta báo lại và nói chuyện với ta rõ ràng.

Cuộc thử nghiệm là một thành công."

"Đó quả là một tin tuyệt vời.

Thần rất cảm kích khi ngài dành thời gian cho thần."

"Không cần nhắc đến chuyện đó, Demiurge.

Thích nghi với người làm việc vất vả nhất cho Nazarick là lẽ thường tình.

Và ngươi không khiến ta đợi lâu...Giờ thì, hãy nói ý nghĩ của ngươi đi."

Ainz đưa tờ giấy trong tay mình về phía Demiurge.

Sau khi Demiurge dịch ánh mắt từ đầu xuống cuối trang giấy, Ainz đưa ra câu hỏi của anh.

"Như ngươi thấy, nội dung là thực đơn cho một bữa ăn, ngươi nghĩ sao?

Nó là để cho một con người giống nam hoặc giống nữ, thậm chí có thể cả một đứa trẻ."

"....Cách nhìn của thần là con người sẽ ăn bất kì cái gì Ainz-sama đưa cho không chút phàn nàn, nhưng có lẽ đó không phải là câu trả lời ngài đang tìm kiếm.....thần không nghĩ trẻ con sẽ thích foie gras?

Hơn nữa...có lẽ thêm thứ gì đó mới mẻ sẽ tốt hơn?"

"Ta hiểu rồi, cách nghĩ rất hay.

Cảm ơn."

"Rất vinh hạnh...Ainz-sama, ngài đang tính đón tiếp mội vài vị khách ở Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick, cõi thiêng liêng của các Đấng Tối Cao?"

"Đúng vậy, ta muốn khoản đãi những vị khách của ta."

Đón nhận khách với lòng hiếu khách, để thiết lập mối quan hệ mật thiết, thể hiện sự giàu có và sức mạnh, hay gợi ý việc mang lợi nhuận

"Liệu có ổn không?"

"Nó nên như vậy.

Có vấn đề gì sao?"

"Không, hoàn toàn không.

Lời nói của Ainz-sama là tuyệt đối."

Trong quá khứ, Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick gần như chưa bao giờ mời khách ngoại trừ các thành viên hội.

Akemi-chan, em gái của thành viên hội Yamaiko, có đến thăm vài lần.

Nơi đây không có luật cấm việc mời khách, chỉ là nó hiếm khi xảy ra.

Đó là lí do bạn hội của mình sẽ không sao kể cả nếu như mình mời Nfirea và những người.

Họ không phải kẻ đột nhập, mà là khách.

Ainz hỏi Demiurge, người dường như đang suy nghĩ đều gì đó và hai thủ vệ đã đợi sẵn trong phòng.

"Thủ vệ, các ngươi đã sẵn sàng đến nhà tắm chưa?"

"Thần thực sự xin lỗi, Mare và thần đang nghĩ đến việc vào trước."

"Vậy sao, thế thì Cocytus—ngươi đã cầm nó rồi, hãy gặp trước cửa nhà tắm vậy.

Increment, nếu có ai đến văn phòng của ta, hãy để họ đợi ở đây."

Ainz đứng dậy và rời khỏi phòng sau khi nghe câu trả lời từ cô hầu gái.

Bỏ lại những thuộc hạ muốn đi theo sau, Ainz dẫn đường đến nhà tắm cũng nằm ở tầng 9.

Ainz nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu nói chuyển vẩn vơ khi họ đi cạnh nhau, nhưng bản tính ẩn thận của Cocytus không để anh làm vậy.

Có lẽ anh nhận ra rằng Ainz đang cảm thấy hơi cô đơn, Cocytus thu gọn khoảng cách và hỏi:

"Ainz-sama,Có.

Phải.

Số.

Lượng.

Eight.

Edge.

Assassin.

Giảm.

Đi?

Chúng.

Được.

Gửi.

Đi.

Nơi.

Khác?"

Có thể nó vẫn liên quan đến công việc, nhưng trò chuyện tự nhiên với Cocytus vẫn khiến Ainz cảm thấy tốt hơn.

Dẫu vậy, anh vẫn giấu kín sự hứng khởi của mình khi anh nói.

"Chúng đang ở khách sạn E-Rantel.

Narberal đang ở đấy phòng khi có khách đến.

Các Eight Edge Assassin đang theo dõi từ xa."

"Chẳng.

Phải.

Sẽ.

Rất.

Nguy.

Hiểm.

Khi.

Để .

Narberal.

Một.

Mình?"

"Đúng vậy, ngay bây giờ là cơ hội tốt để ai đó tấn công"

"Thần.

Hiểu.

Rồi.

Hiện.

Giờ.

Cô.

Ấy.

Là.

Mồi.?"

"Đúng vậy.

Nếu kẻ thù đã tẩy não Shalltear đang theo dõi chúng ta, chúng chắc chắn sẽ nghĩ rằng đây là một cơ hội hiếm có.

Chúng có sẽ không muốn lại gần Momon người đã đánh bại con ma cà rồng hùng mạnh Shalltear—cho dù cái tên ta đưa cho chúng là khác.

Nhưng vậy nếu như Momon không ở đấy và chỉ có một Magic caster bị bỏ lại phía sau..."

"Chúng.

Sẽ.

Cắn.

Câu.

Chứ?"

"Không rõ, nhưng nếu chúng thực sự cắn câu thì ta là một bậc thầy giăng mồi."

Ainz tạo động tác kéo cần câu với một tay.

"Liệu.

Chúng.

Ta.

Có.

Cử.

Tất.

Cả .

Mọi.

Người.

Khi.

Thời.

Điểm.

Đó.

Đến?"

"Không, chúng ta sẽ không làm vậy.

Chúng ta sẽ tìm ra danh tính thật sự của đối phương trước.

Nếu chúng mạnh tương đương chúng ta, hay mạnh hơn ta, thì hành động thiếu thận trọng sẽ là dại dột."

Nó có lý về mặt logic, nhưng khó chấp nhận về mặt cảm tính.

Cocytus lẩm bẩm

"Thần.

Hiểu.

Điều.

Này.

Là.

Cần.

Thiết.

Nhưng.

Thần.

Cảm.

Thấy.

Khó.

Chấp.

Nhận.

Nó.

Ở.

Mức.

Độ.

Cảm.

Tính."

"Chúng ta cần phải chậm rãi điều tra và chịu đựng cho đến thời điểm chúng ta phát hiện ra điểm yếu của kẻ địch.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, chúng ta sẽ xé chúng thành từng mảnh.

Tội tẩy não Shalltear và bắt ta phải giết cô ấy là rất nặng"

Kể cả nếu như đối phương là một người chơi, Ainz cũng không cảm thông cho chúng chút nào.

Người duy nhẩt Ainz quan tâm tới là những đồng đội trong quá khứ và những NPC ở đây.

Nếu ai đó đến gây rối, anh sẽ dạy chúng sự đau đớn tột cùng chúng cần phải trả giá cho sự ngu xuẩn của chúng

"Đáp lại cái tốt với cái tốt và cái xấu với cái xấu.

Đây là lẽ thường của thế giới."

Một nụ cười cay độc hiện lên trên mặt Ainz.

Anh cảm thấy sự hứng khởi của khả năng thực hiện được thêm nhiều thí nghiệm nếu anh bắt được một người chơi.

Thí nghiệm anh không thực hiện bởi nó quá đáng sợ—cái chết, sẽ là bài kiểm tra đầu tiên anh tiến hành

"Mắt.

Đổi.

Mắt.

Và.

Răng.

Đổi.

Răng.

Phải.

Không ?"

"Đúng vậy, nhưng ngươi có biết không?

Câu nói đó cũng có nghĩa rằng ta không nên đi quá xa trong việc trả thù.

Tuy nhiên, ta định đáp lại nhiều gấp vạn lần những gì chúng làm với chúng ta."

Đó là những gì Punito Moe sẽ nói, Ainz thầm nghĩ trong lòng

"Ohhh!

Quả.

Đúng.

Là.

Ainz-sama.

Xuất.

Chúng.

Trong.

Cả Sức.

Mạnh.

Lẫn.

Trí.

Tuệ."

Không cần phải quay đầu lại, Ainz cũng có thể cảm thấy sự kính trọng hướng đến anh từ sau lưng.

"Liệu.

Ainz-sama.

Có.

Định.

Dành.

Cả.

Ngày.

Ở.

Trong.

Nazarick.

Không?"

"Không, sau buổi tắm, ta sẽ xem qua những giấy tờ trong tay và rồi quay về E-Rantel.

Ở đó cũng có rất nhiều vấn đề cần đến sự chú ý của ta.

Vậy còn ngươi?"

"Thần.

Sẽ.

Quay.

Trở.

Về.

Đồn.

Gác.

Bên.

Trong.

Nazarick.

Cho.

Đến.

Thời.

Điểm.

Hiện.

Tại.

Việc.

Khám.

Phá.

Khu.

Vực.

Xung.

Quanh.

Hồ.

Và.

Những.

Vấn.

Đề.

Có.

Lợi.

Cho.

Nazarick.

Khác.

Đã Gần.

Hoàn.

Tất."

"Sau khi ngươi quay lại, những người ở bên ngoài sẽ là Demiurge, người vốn đang phụ trách rất nhiều dự án, Sebas và Solution, những người đang thu thập tin tức ở Vương đô, Aura, người cũng đang xây dựng căn cứ trong khu rừng, cũng như ta và Narberal."

"Thật.

Khó.

Để.

Chấp.

Nhận.

Việc.

Đấng.

Tối.

Cao.

Làm.

Việc.

Mà.

Đáng.

Lẽ.

Chúng.

Thần.

Phải.

Làm—"

"Haha, đừng bận tâm đến vấn đề đó, Cocytus."

"Xin.

Hãy.

Đừng.

Nói.

Như.

Vậy.

Ainz-sama.

Là.

Người.

Trị.

Vì.

Nơi.

Này.

Lời.

Của.

Ngài.

Là.

Luật.

Xin.

Đừng.

Để.

Tâm.

Đến.

Những.

Lời.

Luyên.

Thuyên.

Ngu.

Ngốc.

Của.

Thần.

Hơn.

Nữa—"

Bầu không khí giữa họ thay đổi, khiến Ainz nói "Hả?"

Cocytus dường như có vẻ hơi buồn rầu, nhưng điều đó rất khó nói—Ainz nhìn ông ta qua vai mình.

"Nếu.

Demiurge.

Và.

Thần.

Thực.

Sự.

Xuất.

Sắc.

Thì.

Ainz-sama.

Sẽ.

Không.

Cần.

Phải.

Đi.

Ra.

Ngoài.

Đúng.

Không?

Suy.

Cho.

Cùng.

Chúng.

Thần.

Vẫn.

Quá.

Bât.

Tài—"

"Điều đó không đúng.

Tất cả các người được tạo ra với một mục đích cụ thể trong đầu.

Đó là lí do tại sao việc mọi người hoàn thành tốt công việc được giao là rất quan trọng.

Thú thực, sẽ chẳng sao nếu như các ngươi không thể biết những thứ khác ngoài nó.

Một Demiurge tri thức và thông minh là đã quá giỏi, chỉ thế thôi."

Nhận thấy Cocytus lưỡng lự đồng ý, Ainz tiếp tục.

"Dù gì thì, ngươi chỉ cần tăng số lượng thứ ngươi có thể làm được từng chút một.

Ngươi chắc hẳn đã học được rất nhiều sau khi thu phục được làng lizardman dưới sự cai trị của chúng ta.

Cai trị ngôi làng đó từ giờ sẽ trở thành thức ăn cho kho kiến thức của ngươi.

Tiến lên từng bước như thế này, và ngươi sẽ ở cùng đẳng cấp với Demiurge một ngày nào đó."

"Liệu.

Thần.

Có .

Thể.

Làm.

Vậy?"

"Ta nghĩ điều đó là khả thi."

Ainz trả lời theo một cách lòng vòng.

"Demiurge là vô địch về trí thông minh, để trở thành một người đàn ông có thể đối đầu với anh ta sẽ là một con đường khó khăn.

Tuy vậy, ta không nghĩ rằng những cố gắng của ngươi sẽ trở nên vô ích."

Hai người tiếp tục bước đi trong im lặng trước khi Cocytus thốt ra những lời nói của mình một cách nhỏ nhẹ.

"Thần.

Xin.

Chân.

Thành.

Cảm.

Tạ.

Ainz-sama"

"Ta không nói gì xứng đáng với lòng cảm kích của ngươi cả.

Được rồi, Cocytus, chúng ta đã gần đến nhà tắm.

Hãy làm nhẹ bầu không khi trước khi Demiurge hay Mare quay trở lại."

"Vâng!"

♦ ♦ ♦

'Spa Resort Nazarick' là một nơi tuyệt vời nằm trên Tầng 9 của Nazarick.

Nó có tổng cộng 9 loại bồn tắm và 17 bồn tắm cho hai giới tính.

Bồn tắm nổi tiếng nhất là bồn tắm Cherenkov với những tia sáng xanh lam sáng đến đau mắt, một bồn tắm toả ra một bầu không khí lịch lãm.

Ainz, người đi đến nhà tắm với Cocytus mở rộng đôi mắt bởi anh gặp phải một người không ngờ tới

"Ainz-sama!"

Hình trái tim dường như vọt ra ở cuôi lời nói của Albedo khi cô hét lên.

Không, không chỉ cô, Shalltear và một Aura mệt mỏi cũng ở đây.

Demiurge và Mare không ở đây, liệu có phải đã đợi sẵn ở phòng thay đồ?

"Al-Albedo, sao ngươi ở đây ?"

"Hmmm?

Thần ở đây để tắm với mọi người...Ainz-sama cũng vậy sao?"

"Ah, ừ....Đúng vậy, quả là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, Albedo"

"Đúng thế, đúng là một sự trùng hợp ngẫu nhiên!...Thần nghe rằng hoạt động và chảy mồ hôi trước khi vào bồn tắm sẽ là rất tốt.

Sao Ainz-sama và thần không cùng hoạt động với nhau?"

Ainz bất chợt cảm thấy lạnh cóng.

"Ừ, bóng bàn nghe có vẻ được..."

"Đó không phải ý thần.

Thần đang nói đến thứ gì đó hư hỏng."

Với động tác di chuyển nhanh gọn đúng như mong đợi từ một chiến binh lvl100— quá nhanh để Ainz có thể tránh—Albedo thu gọn khoảng cách với Ainz và cố viết thứ gì đó lên áo choàng của anh.

Tuy nhiên, ngón tay của cô chọc khe xương sườn của Ainz

"Ah."

"Ah."

Cả hai người thốt lên cùng một lúc.

Quả là một cảnh tượng đáng buốn cười.

Ainz cười gượng gạo khi anh đẩy mặt ra xa chút để có thể nói chuyện với Albedo.

"Ngón tay của thần chọc vào chỗ quan trọng của Ainz-sama..."

Cả khuôn mặt của Albedo đỏ bừng, đôi mắt cô thẫm nước và có một mùi hương ở cô.

Nó giống như những gì Ainz ngửi thấy trên giường của anh

"—Hey, thần đã hỏi điều này trước kia, nhưng chẳng phải cô gái này rất lạ sao?"

Aura hỏi câu hỏi của cô trong khi giữ Shalltear lại, trong khi Ainz sững sờ

"...Thần xin chân thành xin lỗi, Ainz-sama.

Thần không thể kiềm chế bản thân.

Eh, Xin hãy nghĩ việc này là hậu quả của việc tích luỹ quá nhiều stress từ việc làm việc cho Nazarick.

Xin hãy nghĩ vậy."

"Việc đó, việc dó không thể tránh khỏi.

Ừ, Albedo, ta rất cảm kích cho những công sức ngươi bỏ ra mỗi ngày."

Ainz tuy muốn rời đi thật nhanh bị chặm lại bở một bàn tay nắm lấy áo choàng anh.

Không cần phải tự hỏi bàn tay này thuộc về ai.

"Albedo, có chuyện gì vậy?

Sao ngươi lại miễn cưỡng để ta đi"

"Khi thần nghe những lời đó...Nó thắp lên một ngọn lửa trong tim.

Bụng thần đang quằn quại.

Đó là lí do—Ainz-sama..."

"Hey, đợi chút, bình tĩnh lại đi Albedo!

Co-Cocytus!"

"Để.

Đó.

Cho.

Thần!"

Khí lạnh tràn đầy căn phòng ngay lập tức hạ nhiệt độ trong căn phòng trong tức khắc, khiến Albedo, người đang lên cơn điên, lấy lại lí trí.

"Ta.

Sẽ.

Không.

Tha.

Thứ.

Cho.

Sự.

Bất.

Kính.

Của.

Cô.

Đến.

Ainz-sama.

Kể.

Cả.

Nếu, Như.

Cô.

Là.

Tổng.

Quản.

Thủ.

Vệ."

Cocytus, người đặt mình giữa Ainz và Albedo cầm một thanh giáo bạc trên tay, điều đó hiển nhiên nói rằng ông sẽ tấn công nếu như tình hình cần đến nó.

"—Xin hãy thứ lỗi cho sự ngu ngốc của thần, Ainz-sama.

Thần vừa rồi quên mất bản thân."

"Ta chấp nhận lời xin lỗi của ngươi, Albedo."

Tuân theo ý nguyện của chủ nhân, Cocytus bước sang bên, nhưng vẫn cầm trên tay thanh giáo.

"Ta biết ngươi bị căng thẳng nặng từ công viêc, không kiềm chế bản thân có lẽ là cách để ngươi giải toả sự bực tức.

Dù sao thì hãy đi tắm và giải toả sự căng thẳng của ngươi đi.

Cocytus, làm tốt lắm."

Sau khi Ainz kết lời, anh nâng rèm phía phòng tắm dành cho nam, nhưng dừng lại bởi những bước chân theo sau anh.

"...Sao ngươi lại đi theo ta, Albedo?

Chỉ để cho rõ ràng, đây là phòng tắm dành cho nam, không phải cho nữ."

"Thần muốn kì lưng cho ngài."

"...Từ chối.

Ta không ở một mình và sẽ vào phòng tắm với những thủ vệ nam khác.

Liệu ngươi có ổn khi để họ thấy thân trần của mình?"

Cô ấy có thể nói không sao bởi cô là một succubus, Ainz nghĩ, nhưng Albedo đáp lại ngay lập tức.

"Vậy thì, có những phòng tắm gia đình ở chỗ khác—"

"Phòng tắm gia đình không phải là để cho việc đó!"

"Nhưng Ainz-sama, thần nghĩ thật là láu cá khi chỉ thể hiện với đàn ông tình yêu thương của ngài."

"Đúng vậy" Shalltear chen vào cho dù miệng bị Aura che kín.

Ý nghĩ vào cùng nhau khiến mắt Aura sáng lên, cô bé thích những hoạt động tập thể.

Cocytus có vẻ hơi bối rối.

Tắm cũng nhau là cách thể hiện tình yêu thương?...Tính cả vụ việc trước đó, chẳng phải Albedo hơi lạ sao?

Liệu cô ấy cư xử kì lạ do vụ việc đó?

"Albedo, đầu tiên hãy để ta nói điều này.

Ta thích phụ nữ hơn đàn ông, và là một người chỉ thuần hứng thú với khác giới."

Ainz cắt miệng Albedo, người đang muốn đáp lại điều gì đó "Có thể trong tương lai, một mối quan hệ như vậy sẽ phát triển.

Tuy nhiên, khi mà tình hình về thế giới vẫn chưa rõ ràng, có một mối quan hệ với một trong các ngươi sẽ gây tổn hại đến tương lai của toàn tổ chức."

Uuuu, Albedo cau mày.

"Và tất cả các ngươi đều như con gái của bạn ta— một mối quan hệ như vậy là quá phức tạp."

"Tôi đang tự hỏi có chuyện gì xảy ra ở lối vào, vậy ra là mấy người đang gây rắc rối cho Ainz-sama."

"O-Onee-san...chết rồi."

"Chị chưa chết" Cô bé đáp lại yếu ớt

"Ta đang đợi hai người các ngươi."

"Thần xin lỗi vì đã đến muộn.

Tuy nhiên...Tổng Quản-san, giờ chẳng phải lúc cô nên học cách điều khiển cảm xúc của mình sao?'

Đôi mắt híp của Demiurge khẽ mở, thể hiện rõ sự thù địch của anh.

Quả thật rất đáng sợ khi ai đó thường ngày hiền lành trở nên tức giận.

Đúng như những lời nói đấy, không khí trở nên căng thẳng.

Cocytus cũng lấy thế đứng chống lại Albedo.

Albedo vẫn cười như thường.

Không, nụ cười của cô sâu hơn thường ngày.

"—Lũ Ngốc!"

Ainz tức giận gào lên

"Đừng có cãi nhau trước mặt ta!

Lũ khờ này!"

Tất cả hộ về quỳ một đầu gối xuống và run rẩy.

"Chúng thần rất xin lỗi, Ainz-sama !"

"..Đủ rồi, đứng lên, tất cả các ngươi" Sau khi nhìn thấy tất cả đã đứng lên, Ainz nói nhẹ nhàng như thể đang dỗ dành những đứa trẻ nghịch ngợm

"Hãy dừng tất cả những cuộc cãi nhau man rợ này lại.

Việc đó chỉ làm ta cực kì thất vọng, hiểu không?"

Sau khi nhận được sự thừa nhận của tất cả những người có mặt, cơn thịnh nộ trong tim Ainz hoàn toàn biến mất

"Được rồi, hãy đi tắm để thay đổi tâm trạng.

Nhóm nam sẽ đi theo ta.

Aura, giờ ngươi là người phụ trách nhóm nữ.

Đừng để hai người sau lưng ngươi làm gì ngu ngốc."

"Theo ý ngài!"

Một ngọn lửa loé sáng trong mắt Aura.

Ban đầu, Albedo và Shalltear nghĩ rằng đây là cơ hội tốt để lén vào bên nam, nhưng quyết tâm của họ bị lung lay sau khi họ nhìn thấy Aura kích động đến thế nào.

Ainz mở tấm rèn với chữ 'Nam' trên đó, lờ đi vụ nào động sau lưng anh.

Anh cởi quần áo trong phòng.

Thông thường thì việc tháo bỏ trang bị của anh rất là phiền hà, nhưgn anh đã chuẩn bị trước và cởi không mất chút thì giờ và nhanh chóng tiến vào.

Mình giờ đang cởi trần, nhưng mình nên di chuyển như thế nào đây...

Cơ thể anh là một bộ xương với không chút da thịt.

Điều đó là không thể tưởng tượng cho Suzuki Satoru, nhưng là bình thường trong thế giới này.

Ainz đã nhiều lần tự hỏi làm cách nào để dung hòa những hành động khác biệt của mình.

"Ta sẽ vào trước"

"Xin, xin hãy đợi thần!"

Mare trần truồng theo sau với những bước đi nhanh nhẹn.

Cậu thường mặc trong bộ đồ nữ, nhưng giờ cậu trông y hệt một cậu bé.

Do cậu vẫn là một đứa trẻ, trên người cậu không lộ chút cơ bắp nào cả.

Nghĩ đến việc một cơ thể mềm như vậy lại sở hữu sức mạnh như thế, đây là thứ gì đó đặc biệt với bản chất của thế giới này, cũng như Ainz.

Ainz nghĩ về điều đó trong hi nhìn Mare, và cảnh báo

"Đừng chạy ở đây.

Sàn nhà ướt lắm nên rất nguy hiểm."

Thủ vệ sẽ không chết kể cả nếu như họ trượt chân và đập đầu, nhưng Mare trông như một đứa trẻ, nên Ainz không thể không lo lắng.

"V-vâng, thần rất xin lỗi."

Đừng xin lỗi nghiêm túc như vậy, Ainz nghĩ.

"Xin lỗi vì đã phải đợi."

Demiurge và Cocytus không lâu sau đi theo vào.

Demiurge có một cơ thể gầy và cân đối.

Anh ta có lẽ đã thực hiện một chế độ tập luyện thích hợp, nhưng một phần lí do là do cài đặt của Ulbert.

"Cocytus trông vẫn y hệt như thường ngày."

"Thì anh ta luôn cởi truồng."

"Liệu.

Anh.

Có.

Thể.

Không.

Nói.

Theo.

Cách.

Dâm.

Dục.

Như.

Vậy.

Không?"

"Xin lỗi, bộ xương ngoài của Cocytus cũng là áo giáp của anh ấy.

Đó là hình dáng thường thấy của anh ta nên không thể tránh được."

Giáp xương ngoài là một dạng vũ trang hoá cơ thể , giống như móng tay và răng của Shalltear.

Nó có thể dược cường hoá qua sự thăng cấp của người dùng và việc sử dụng pha lê dữ liệu.

Điểm lợi của một cơ thể được vũ trang hoá là sự thuận tiện của việc không cần phải thay thế trang bị, và nó sẽ được sửa khi HP của người dùng được hồi phục.

Nó sẽ không rơi ra khi chết, và nó cung cấp cho người dùng rất nhiều lợi ích.

Mặt hạn chế là độ cứng rắn và các chỉ số thường thấp hơn so với những trang bị cho người chơi ở cùng cấp bậc.

Gần như là không thể cho một cơ thể vũ trang hoá cấp 100 đạt đến chỉ số của trang bị cấp Divine.

Có lẽ việc đó có thể thưc hiện được nhờ vào những kĩ năng đặc biệt dùng để cường hoá một cơ thể vũ trang hoá, nhưng Ainz không chắc về điều đó.

Với người chơi, cái dở lấn át cái hay, nhưng với NPC là điều ngược lại là đúng.

Người chơi có thể tránh rắc rối trong việc chuẩn bị một bộ trang bị và giáp khác.

"Cảm.

Ơn.

Rất.

Nhiều."

Cocytus cúi đầu.

Ainz không thực sự nói đỡ cho anh ta, nhưng—

Nó khiến anh ta phiền muộn đến nỗi anh ta phải cảm ơn mình—Anh ta đang bị bắt nạt sao ?

Liệu mình có nên nói với những người khác để ý đến điều này?

Đó có lẽ là cảm giác của một giáo viên khi có chuyện bắt nạt xảy ra trong lớp.

Yamaiko sẽ xử lí chuyện này ra sao, Ainz nghĩ trong khi nói với nhóm nam.

"Được rồi, đi thôi."

Ainz dẫn họ đến nhà tắm, vốn được chia thành tổng cộng 12 khu vực.

Bắt đầu từ nơi lớn nhất, bồn tắm rừng sâu, nơi đây cũng có bồn tắm kiển La Mã cổ điển, một bồn tắm yuzu với yuzu nổi trên nó, một bồn tắm có ga, một bể sục, một bồn tắm điện với một dòng điện cường độ thấp giật lên người, một bồn tắm lạnh với than nổi trên nó, một bể bơi Cherenko- cho dù không ai thực sự biết nó được làm từ gì- mà một bể tắm hỗn hợp ngoài trời...cho dù cảnh vật là nhân tạo.

Nơi đây cũng có một phòng xông hơi, một khu tắm mặt đá (Note: Bedrock bath-cái này hình như chỉ có ở nhật bản), và cuối cùng, phòng chờ.

"Chúng ta nên tắm chỗ nào nhỉ?

Hãy để ta nghe ý kiến của các ngươi."

"Thần.

Nghĩ.

Suối.

Lạnh.

Sẽ.

Rất.

Tuyệt.

Nếu.

Ainz-sama.

Đồng.

Ý"

Ainz sở hữu miễn trừ lạnh, nên anh không bị ảnh hưởng bởi nước cực lạnh, nhưng gợi ý suối lạnh ngay từ đầu thực sự rất lạ.

"Cocytus-san...Chúng ta ở đây là để tắm..."

Mare nói một cách ngoại giao, và Cocytus cuối cùng hiểu ra sự sai lầm của mình.

Ông tự sửa cho bản thân ngay lập tức.

"Do chúng ta ở đây là để tắm. chúng ta nên đến một bể mà sẽ hỗ trợ tuần hoàn máu...Đợi, ta có một câu hỏi cho anh.

Anh có thể vào bể nóng không ?

Anh sẽ không trở thành một con tôm hùm luộc phải không ?"

"Không.

Cần.

Lo.

Xương.

Ngoài.

Của.

Tôi.

Chống.

Lửa.

Tốt.

Hơn.

Cơ.

Thể.

Anh.

Nhiều"

"Hmph" Cocytus nói một cách đầy kiêu hãnh

"Er, erm, thần nghĩ một cái bể thường là được..."

"Thần.

Nghĩ.

Suối.

Lạnh.

Là.

Tốt.

Nhất. .....Thư.

Giãn.

Như.

Đắm.

Mình.

Trong.

Băng. .."

"Ông là người duy nhất nói điều đó, tôi nghĩ đó là một ý kiến không phổ biến..."

"Được rồi, sẽ không vui nếu như chúng ta không cùng nhau làm việc này.

Hãy vào tất cả chúng từng cái một.

Chúng ta sẽ bắt đầu với bể rừng rậm.

Đồng đội ta đã mất rất nhiều công sức để xây nó."

"Thần rất mong chờ đến đó."

Thuộc cấp của Ainz nói trong khi anh dẫn họ đển bể rừng rậm—với Cocytus cảm thấy hơi lẻ loi—theo hàng.

Rừng cây rậm rạp này có thể là nhân tạo, nhưng nó trông thật đến nỗi Ainz tưởng rằng quái vật sẽ nhảy ra từ nó bất kì lúc nào.

"Nơi này được thiết kế dựa theo một nơi đã từng tồi tại trong quá khứ, Sông Amazon.

Người tạo ra nó là Bellriver-san, với sự hỗ trợ của Blue Planet-san."

Quay lưng về phía những thủ vệ đang thở dài, Ainz cầm lấy một cái chậu tắm và ghế thấp.

Tại sao tất cả chậu ở nhà tắm này đều màu vàng?

Khi mình hỏi họ, họ bảo đó là phong tục...nên tất cả chậu tắm đều màu vàng.

"Điều này nghe có vẻ hiển nhiên, nhưng các ngươi phải tắm toàn thân trước khi đi vào bể.

Cách ta tắm sẽ làm bẩn xung quanh, nên đừng quá lại gần"

Nói xong, Ainz đổ một chậu đầy nước ấm lên người.

Một lượng lớn nước bắn ra mà không chạm vào cơ thể anh.

Làm ướt cơ thể anh chỉ trong một phát là không thể.

Sau khi lặp lại việc này nhiều lần và xác nhận rằng toàn thân anh đã được rửa sạch, Ainz lấy ra cái cọ.

Sau khi đã cho rất nhiều nước xà phòng, Ainz bắt đầu kì cọ cơ thể mình.

Có rất nhiều khe hở giữa các nhánh xương của anh và bong bóng xà phòng bay khắp nơi, cứ như thể một con khỉ đang tắm rửa vậy.

Huh, mình đáng lẽ nên mang chú slime đang yêu, phụ tá tắm rửa Miyoshi-kun theo mình.

Anh không nên để người khác thấy diện mạo dính đầy bụi bẩn của mình, nhưng tắm rửa bản thân với một cái cọ sau rất lâu quả là phiền phức.

Trong khi Ainz đang cố kì cọ bản thân, Mare kéo một cái ghế thấp lại gần với một tay.

Một chút lo lắng lộ trên đôi má ửng đỏ của cậu, Mare cười.

"Ai-Ainz-sama!

Thần, thần sẽ giúp ngài kì lưng!"

"Hoh?

Oh, ta hiểu rồi.

Ngươi uốn giúp ta tắm rửa.Nó rất buồn chán khi sử dụng cái cọ này, nhưng dùng một cái khăn sẽ khá mệt"

Ainz quay lưng lại về phía Mare, người cầm lấy cái cọ và bắt đầu chậm rãi làm sạch.

"Ngươi đang làm rất tốt."

"Thần cảm ơn."

"Dù ngươi không thể làm sai được" Ainz đáp lại lời cảm ơn của Mare.

Anh liếc nhìn sang phía hai người kia.

"Tôi sẽ giúp anh tắm rửa."

"Xin lỗi đã làm phiền anh." (Note: Cái này chắc là Cocytus nói nhưng nó lại không có cái cách viết phiền toái kia)

Ainz mỉm cười—cho dù anh không thực sự biểu lộ do anh là một skeleton— và anh không thể kiểm hãm nụ cười đó.

—Hiện giờ, đây là nơi tuyệt vời nhất tại Nazarick.

Nụ cười của Ainz trở nên đậm hơn khi anh nghe thấy giọng nói của cậu bé "Mình cần phải kì ở đây nữa."

"Cảm ơn, Mare.

Giờ, hãy để ta giúp ngươi tắm rửa, ngươi không cần phải do dự."

Ainz xoay người cậu bé đang hoảng hốt lại, đổ đầy chiếc khăn của Mare với nước xà phòng.

Ainz rửa cẩn thận và đảm bảo rằng anh áp lực đủ mạnh, thư giãn hơn lúc anh được tắm rửa.

"Có đau không?"

"Không, không sao ạ."

Sau khi kì sạch xong tấm lưng cứng đến bất thường của Mare, Ainz trả cái khăn lại cho cậu.

"Ngươi có thể tự kì mặt trước phải không?"

"Tất-tất nhiên"

Ainz cầm cái cọ lên và cẩn thận lì sương sườn của mình, cố gắng không làm bắn nước lên Mare, người đang tắm bên cạnh anh.

"Giờ thì, ta sẽ đi trước."

Demiurge, người đã xong, quẫy đuôi khi anh ta bước về phía bể.

Tiếp theo là Cocytus.

So với Ainz, tắm rửa với anh cũng buồn chán không kém, những bốn cánh tay nhanh nhẹn của anh giúp tăng tốc độ làm việc nhanh chóng.

Mare theo sau, và cuối cùng, Ainz xong sau nhiều phút.

Bể khá lớn.

Nước ấm chảy không ngừng từ một cái đầu sư tử tinh tế và hơi nước ao phủ khắp nơi.

Ainz để ý bước chân của anh trong khi bước đi, và nhìn hai thủ vệ trong cái bể gần đó, với Cocytus xa hơn chút ít.

"Ah...thật thoải mái."

Ainz có ấn tượng rằng trẻ con sẽ bơi trong bể, nhưng Mare chỉ ngồi xuống một cách chín chắn với chiếc khăn để trên đầu.

Cách câu ta ăn nói như người lớn cho dù cậu có dáng vẻ của một cậu bé khiến Ainz ngạc nhiên.

Vị trí thủ vệ là một công việc nặng nhọc.

"Đúng thật, mình có thể cảm thấy sự mệt nhọc chảy ra khỏi cơ thể."

Demiurge bỏ kính ra và vỗ nước vào mặt trong anh thở ra, y hệt một ông già.

"Nóng.

Quá..."

"Eh, tôi tưởng ông bảo có miễn trừ."

"Tôi.

Không.

Nghĩ.

Nó.

Nóng.

Đến.

Thế..."

"..Đừng toả khí lạnh chỉ vì thế.

Và đừng lại đây.

Một bồn tắm là phải nóng."

Chả trách gì Cocytus phải ở phía xa.

Vùng nước xung quanh anh ta có lẽ đã lạnh đi

"Nó.

Cảm.

Thấy.

Tuyệt.

Với.

Anh.

Là.

Bởi.

Anh.

Chịu.

Được.

Lửa, Demiurge...

Suối.

Lạnh.

Cũng.

Tuyệt.

Phải.

Không?"

"Tôi không hứng thú.

Hơn nữa, anh có thể thưởng thức nó mà không hề cần đến miễn trừ.

Chẳng lẽ ông không thể chịu khó chút được sao, Cocytus?"

"Anh.

Đang.

Thách.

Thức.

Tôi.

Sao, Demiurge—Thú.

Vị.

Đấy."

"Thoải mái đi, tắm là một thú vui.

Đi ra phòng xông hơi nếu các ngươi muốn đấu sức chịu đựng.

Đừng cố quá nếu như nó trở nên quá khó."

"Phew."

Vầng trán của Mare thấm đẫm mồ hôi khi cậu thở ra hơi nóng.

"Nhìn này, tắm là phải như vậy.

Đừng cố quá Mare, cứ ra khỏi bồn nếu ngươi không thể được nữa nhớ chưa ?"

"Không, không sao Ainz-sama!

Thần sẽ dùng ma thuật nếu như thần thật sựu không thể chịu được nữa."

Thế thì cũng sẽ rất lạ kì, Ainz nghĩ mà không nói ra miệng.

Anh chuyển hướng nhìn về phía Demiurge.

"...Đi vào bể với miễn trừ liệu có phải là đúng cách ?"

"Đó là một cách làm, Ainz-sama.

Nó tương tự như Ainz-sama là một undead không thể bị ướt."

"...Quả đúng thật"

Anh có thể cảm thấy cơ thể anh ấm lên chú it, nhưng nó không thoải mái bằng so với thời gian anh là con người.

Hạn chế của việc trở thành undead...

Trong khi Ainz nhớ niềm vui mà anh đã đánh mất...

"Hmm?"

Anh ngẩng đầu lên khỏi lớp hơi nước và nhìn xung quanh.

"Liệu thần có thể hỏi có chuyện gì xảy ra?"

"Ta nghĩ có ai đó đang gọi tên ta"

"Có.

Phải.

Nó.

Đến.

Từ.

Khu.

Kế.

Bên ?"

Cocytus ra hiệu chỉ về bức tường phái sau anh.

"Bên đó là—ta hiểu rồi, nhà tắm nữ"

"Thần hiểu, nhưng....Bức tường mỏng đến vậy sao?"

"Có.

Lẽ.

Chỉ.

Là.

Họ.

Quá.

Ồn.

Ào."

Ainz tập trung lắng nghe.

Anh không mục đích nào khác , chỉ hơi tò mò không biết cái cô gái nói về chuyện gì.

Anh không áp tai vào mặt tường.

Đó sẽ là một hành động không xứng với người trị vì Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick.

Giữ chút khoảng cách với bức tường, anh cố gắng hết sức để nghe lén tiếng động từ khu vực kế bên

"Albedo thật rập rạm dưới đó."

Thứ đầu tiên Ainz nghe thấy được khiến anh cau mày.

"—Đừng nói một cách dâm dục như vậy, Aura.

Ah—Ainz-sama có lẽ đang ở đằng sau bức tường này.

Liệu đây có cái lỗ nào để mình nhìn lén qua không?"

Ainz nhìn kĩ bức tường, tự hỏi liệu có ai đã xây cơ chế kì lạ nào đó vào trong nó không.

Đã từng có một khoảng thời gian những thiết bị như vậy được ưu chuộng giữa các thành viên hội, và một vài trong số chúng có thể đã được lắp đạt tại đây.

"—Chẳng phải nó nên là điều ngược lại?

Con trai đáng lẽ là người làm việc đó"

"Việc đó là không thể.

Ainz-sama chỉ cần ra lệnh 'khoe hàng cho ta', ngài không cần phải nhìn lén."

"—Oh, Shalltear thực sự đang có lí."

"—Thật thỗ lỗ đó.

Có phải đó là bàn chải đánh răng?

Đánh răng trong bể...Liệu cô có thể không làm việc đó bây giờ?"

"—Điều đó không thể tránh được.

Tôi rất khó tắm rửa cho bản thân, nên tôi phải làm nó trong một bể tắm lớn như thế này"

Giọng của Albedo dường như đến từ một chỗ cao hơn, và một tiếng cọ lớn có thể nghe thấy

"—Hmm, việc đó đúng là trông tẻ nhạt.

Được rồi, tôi sẽ cho phép nó."

"—Cảm ơn."

"—Wahh, đừng nhìn về phía này trong khi nắm lấy đầu của cô như vậy.

Kinh tởm, Shalltear, chẳng phải cô sẽ đánh răng sao?"

"—Tôi có thể làm trong phòng, nên không cần làm tại đây.

Dù sao thì chúng ta liệu có thể bị sâu răng không?"

"—Kể cả nếu như cô không bị sâu răng, nếu cô có hơi thở hôi thối trong khi hôn thì ngay cả tình yêu ngàn năm tuổi cũng trở nên lạnh giá."

Tiếng cọ dừng lại và tiếng bước chân nặng nề có thể nghe thấy.

"—Hmm, đợi chút, cô sẽ vào như vậy sao ?

Ít nhất..."

Sau một tiếng bõm lớn, tiếng nước tràn ra có thể nghe thấy.

Dường như có ai đó táo bạo nhảy xuống bể

"—Wah Cough cough!

Nếu tôi là một con ma cà rồng trong sách truyện thì tôi đã sẽ chìm xuống và không trồi lên."

"—Cô không phải một đứa trẻ, đừung nhảy như vậy!"

"—Fufufu.Ah...Thật thư giãn.

Đó là lí đo tại sao tôi đến đây"

"—Ít nhất hãy theo phép lịch sự tối thiểu khi tắm rửa...Oh?"

"—Cái gì?

Hmm?

Con sư tử đang di chuyển?"

"—Không biết phép lịch sự nghĩ là ngươi không có quyền đi vào bể tắm!

Tiêu diệt!"

Một giọng nam bất chợt vang lên khiến Ainz và những người khác nhìn lẫn nhau

"Tôi.

Không.

Thể.

Mơ.

Rằng.

Bản.

Thân.

Sẽ.

Nghe.

Thấy.

Nó.

Đó.

Là.

Hộ.

Vệ.

Khu.

Vực.

Nhà.

Tắm.

Phải.

Không?

Nhưng.

Có.

Phải.

Có.

Một.

Người.

Đàn.

Ông.

Trong.

Bể.

Tắm.

Nữ?"

"Không, ta đã từng nghe giọng nói đó...Đó là Luci★fer-san."

Khi anh nghe giọng nói bất tường của người đàn ông đó, anh nhớ lại rất nhiều những rắc rối mà Luci★fer đã gây ra.

Thú thực, anh không thực sự thích anh ta.

"Một trong những Đấng Tối Cao!?"

"—Cứng thật!

Đây không phải một con golem thép thông thường!

Albedo!"

"—Chết đi!

Đồ golem sắt vụn!"

Với tiếng va chạm lớn, một thứ gì đó va mạnh vào tường.

Ngay cả bức tường bên nam cũng rung lên

"Về cơ bản, hãy chuẩn bị bản thân để xông vào bên nữ với đầy đủ trang bị khi cần thiết"

Ainz ra lệnh cho những thủ vệ còn đang lưỡng lự.

Thảm hoạ này sẽ kết thúc nếu như họ giải được chế độ tấn công được đặt bởi đồng đội của anh, nhưng họ chắc hẳn đang có một trận chiến toàn lực phía bên kia.

Không có trang bị, khả năng chiến đấu của bên nữ sẽ giảm đi đáng kể, nên họ có thể sẽ cần sự giúp đỡ nếu như tình hình cần đến nó.

"...Lần sau ta muốn tắm trong yên bình."

Ainz nói sau khi lắc hết nước ra khỏi cơ thể trong khi tiến đến phòng thay đồ.

Các thủ vệ cùng gật đầu đáp lại câu nói tự nhiên đó.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 9 - The Magic Caster of Destroy: Mở đầu


Jircniv Rune Farlord el Nix— người cai trị tối cao của Đế quốc, một chàng trai trẻ gieo rắc nổi kinh hãi được biết đến như là [Blood Emperor], đại diện cho những thành tựu hoàn mỹ của anh.

Anh tin là mình sẽ chiến thắng đối thủ bằng sự tự tin hơn người, có thể nhào nặn họ trong lòng bàn tay.

Bất luận thế nào cũng không thành vấn đề.

Đó là sở trường của tầng lớp quý tộc.

Đặc biệt là đối với Hoàng đế, người đã được đào tạo một cách kỹ lưỡng bằng nhiều phương pháp từ lúc còn nhỏ, đến mức mà không một ai có thể nhìn thấu được nội tâm của anh.

Đối với những vị khách, anh xuất hiện mà không gì nhiều hơn ngoài một người hiền lành và ngây thơ.

Điều quan trọng nhất là hiểu được mưu tính của đối phương và làm giảm sự đề phòng của họ.

Thu thập thông tin từ những người đã tràn đầy sự nghi ngờ là rất khó.

Tuy nhiên, bằng cách xây dựng niềm tin và thiện chí, những bức tường phòng thủ bao quanh họ sẽ bị phá vỡ từ từ theo từng cái một, cho đến khi ý định thật sự của họ lộ ra.

Đương nhiên, sự lừa dối này là ẩn sau một nụ cười với lời nói "chúng tôi chào đón bạn thật nồng nhiệt".

Và đối thủ của quý ông Jircniv là một cặp Dark Elf, những kẻ đã đột nhập vào thủ đô Đế quốc trên lưng một con rồng.

Đây là lần đầu tiên anh gặp những cá nhân xuất hiện mà ẩn chứa trong họ là một sức mạnh khủng khiếp.

Một cô bé sử dụng một cây gậy tạo ra một trận động đất khiến 117 người chết.

Trong những kẻ đã chết, có 40 người là vệ sĩ hoàng gia, 60 người là hiệp sĩ đế quốc, 8 người là arcane magic caster, 8 người nữa là magic caster thần hệ, và thêm nữa là— một bản danh sách thiệt hại.

Đối với các hiệp sĩ, có thể bảo vệ trong thủ đô Đế quốc có nghĩa họ là những chiến binh ưu tú nhất của Đế quốc, nhưng miễn cưỡng mà nói thì họ không phải là một sự mất mát lớn.

Nếu xếp hạng họ như một mạo hiểm giả, thì thứ hạng của họ sẽ là [silver].

Do hệ thống mở rộng đặt ra cho việc giáo dục và đào tạo hiệp sĩ mới, con số này có thể dễ dàng bổ sung trong tương lai.

Tiếp theo là vệ sĩ hoàng gia, tinh hoa của tinh hoa.

Một điều đáng tiếc là hơn một nửa số đàn ông, mà mỗi một người tương đương với một mạo hiểm giả cấp [Gold], đã bị giết chết cùng một lúc.

Họ được trang bị vũ khí và áo giáp được trui rèn và yểm ma thuật bởi các magic caster của Đế quốc, một tài sản có giá trị hơn cả thứ hạng [Gold] của họ.

Và cuối cùng, sự mất mát đau thương nhất— người đàn ông cuối cùng— một trong những hiệp sĩ mạnh nhất của Đế quốc, [The Immovable]— Nazami Enec.

Mặc dù ông đã tuyên bố là mình chỉ bắt chước theo phong cách chiến đấu đã thấy trước đây, lối chiến đấu song thuẫn của ông cũng đã đủ để ông được công nhận là một trong bốn hiệp sĩ mạnh nhất Đế quốc.

Trong thế giới này, một nơi mà sức mạnh chiến đấu của một chiến binh hùng mạnh có giá trị tương đương với vài trăm lính nghĩa vụ, sự ra đi của chiến binh như vậy không chỉ đơn giản mà xem như là cái chết của một người.

Trong trường hợp xấu nhất, thậm chí có thể xem sự mất mát này là sự suy yếu sức mạnh của cả một quốc gia.

Thật sự, Jircniv nên rút về nơi an toàn ngay lập tức, nhưng hành động như vậy sẽ không thích đáng cho một người chinh phục trẻ tuổi như anh.

Có lẽ đây là để phô diễn sức mạnh hoặc là đe dọa, nhưng tất cả những gì anh có thể làm là đáp trả bằng một nụ cười hoan nghênh.

Tuy nhiên, anh không thể để mình bị họ dắt mũi.

Mắt của Jircniv chăm chú nhìn vào hai đứa bé đang đứng trước mặt, không để cho một động thái hoặc cử chỉ nào lọt khỏi mắt anh.

Người ta có thể nắm bắt được thông tin dù là nhỏ nhất khi quan sát.

Jircniv đã đánh hơi thấy một âm mưu; anh có thể xác định được nếu một quý tộc dưới ánh mắt của anh có trung thành, hoặc bí mật lập kế chống lại anh.

Anh đã mài dũa giác quan đến cực hạn, cố gắng thu thập những mẫu vụn quan trọng của thông tin từ hai kẻ đang đứng trước anh.

Từ trang phục của họ...

Từ sắc thái của họ...

(Nhưng mình nhầm rồi.)

Sứ giả của Ainz Ooal Gown, hai đứa bé Dark Elf, là cực kỳ hấp dẫn.

Anh không thể không nghĩ rằng khi họ lớn lên, họ sẽ phá vỡ trái tim của những người khác giới.

(Hai đứa bé này, cơ thể mảnh mai, với biểu cảm không ngừng biến đổi.

Chúng có vẻ rất đơn giản, đứa trẻ bình thường không có vấn đề thế nào mà người ta nhìn họ.

Biết rõ là không có gì khác, thật là nực cười nếu nghĩ rằng họ làm sứ giả cho bất kỳ ai.)

Sứ giả của một quốc gia— là người đại diện cho quốc gia đó— cần phải hội tụ những phẩm chất nhất định, một trong số đó là vẻ ngoài của họ.

Tạo ấn tượng xấu về một người có phong thái không đứng dắn sẽ là một thiệt hại lớn cho đất nước của họ.

Ainz Ooal Gown cũng hiểu quy tắc này.

Rõ ràng là như thế, vậy động cơ đằng sau việc gửi một cặp Dark Elf có thể dễ dàng bị xem nhẹ là gì?

Jircniv như vắt khô não mình khi anh nghĩ về những điều ảo diệu.

(Từ những gì mà mình thấy được...

đây là hẳn muốn phô trương lực lượng.

Hắn ta đặt cạnh một khung cảnh của sự hiền lành vô hại với sức mạnh hủy diệt áp đảo.

Sự tương phản hoàn toàn giữa ấn tượng đầu tiên và thứ hai, có nghĩa là muốn tối đa hóa tác động tâm lý lên mình... nhưng nếu là vậy, cưỡi trên một còn rồng xông vào hoàng cũng không phải sẽ làm mất tác dụng sao?

Sự hiện diện dữ tợn của con rồng sẽ phủ nhận vẻ vô hại của họ... hoặc là hai đứa bé đó là những người duy nhất thích hợp nhận vai trò sứ giả?

Hay là lý do khác— chết tiệt.

Mình không thể đọc được ý định của họ.

Mình có quá ít thông tin.)

Anh đã có nhiều giả thiết khác nhau nhưng chúng lại tan biến như bọt biển trên những gợn sóng.

(Ưu tiên hàng đầu là thu thập thông tin của đối phương.

Nếu không có thông tin làm nền tảng, sẽ chả làm được cái tích sự gì.

Vậy thì, mình cần phải xác nhận ý định và tham vọng của đối phương, bằng một cách nào đó mà không khiến họ phật lòng.

Thật là ngu ngốc nếu để cho cuộc đàm phán bị hủy bỏ chỉ vì anh ta tức giận giữa một buổi tiệc.)

Điều quan trọng là làm rõ mục đích của Jircniv lúc này.

Hai Dark Elf đã nói: "Hoàng đế đã gửi những kẻ xâm phạm đến Lăng Mộ Ngầm Vĩ đại Nazarick", và ngay lập tức họ giết chết hơn một trăm người ngay giữa cung điện, nhưng có thể là phản hồi được người lãnh đạo cho phép, hoặc là họ chỉ đang tìm một cái cớ để gây chiến?

Jircniv ít nhất cũng phải làm rõ điều này.

Nhưng kẻ xâm phạm được nhấc đến trong câu nói chắc chắn là [worker].

Nếu là như vậy, người đã ra lệnh cho họ chắc chắn là Jircniv.

Tuy nhiên, đã có một vài khoảng cách tách biệt giữa anh; cái tên Jircniv thậm chí còn không được đề cập chung vào với những kẻ đó.

Bọn họ— Ainz Ooal Gown— làm thế nào mà họ nhìn ra được thông qua kế hoạch của anh?

Họ hẳn đã áp dụng một phương pháp khác.

(Kể từ khi hai đứa bé đó đến với vai trò làm sứ giả, cần phải tìm cơ hội để thu thập một vài thông tin từ họ.

Chỉ cần những động thái nhỏ nhất cũng đủ để làm sáng tỏ kế hoạch của họ.)

Đằng sau hai người họ là kẻ thù táo bạo có thể thức một quốc gia và chinh phục nó bằng sức mạnh và sự khủng bố.

Chỉ cần một sai lầm nhỏ tại đầy cũng sẽ dẫn đến cái chết cho anh.

Trận động đất thứ hai sẽ là sự kết thúc cho những thứ ở đây.

Jircniv chuyển sự chú ý đến căn phòng bên cạnh.

Nơi đó cần phải được lắp đầy bằng các vệ sĩ hoàng gia, và hàng chục hiệp sĩ đang chờ lệnh của anh.

Nhưng hôm nay, anh đã không làm thế.

Đó là bởi vì ngay cả khi anh đưa 50 vệ sĩ hoang gia vào đó, họ có thể làm được gì khác ngoài chết nếu như phải cố gắng chống lại hai người đó.

Như vậy, chỉ có năm vệ sĩ tham dự cuộc hợp này.

Một trong Tứ Hiệp Sĩ của Đế quốc, [Lightning]— Baziwood Peshmel.

Cố vấn đáng tin cậy nhất của Jircniv, Fluder Paradyne.

Ngoài ra còn có ba thư ký đáng tin cậy.

Anh cũng đã ra lệnh cho vệ sĩ hoàng gia, đào bới vết nứt trong cung điện có lẫn xác chết bên trong.

Mặc dù chuyện này có vẻ vô ích, anh đã ra lệnh làm mọi thứ có thể.

Đế quốc không có bất kỳ người nào có thể sử dụng ma thuật phục sinh.

Ngay cả đối với những mạo hiểm giả cấp Adamantite của Đế quốc cũng không có sức mạnh như vậy.

Trong số các nước láng giềng, có lẽ chỉ có Vương quốc Re-Estize và Pháp quốc Slane là có thể làm chủ ma thuật này.

Tuy vậy, anh muốn thu nhặt lại các thi thể, bởi vì sẽ là lãng phí nếu để trang bị ma thuật bị mất cùng với chủ sở hữu của chúng.

Ngoài ra, việc thu nhặt lại thi thể và an táng họ sẽ giúp giữ vứng nhuệ khí và đặt dấu chấm hết cho những binh lính.

"Sứ giả tôn kính, các bạn đã đi một quãng đường xa xôi và có mặt ở đây khiến chúng tôi thật lấy làm vinh hạnh.

Hẳn là các bạn đã khát?

Chúng tôi đã chuẩn bị một vài thức uống đơn giản cho các bạn.

Chúng tôi hy vọng các bạn sẽ thử một vài thức uống, mời các bạn thưởng thức."

Jircniv lắc vang tiếng chuông, và một hầu gái đừng đợi bên ngoài lặng lẽ bước vào phòng.

Có hơn hai mươi người hầu, mỗi cô cầm một khay bạc.

Trai qua khóa huấn luyện gian khổ, những người hầu di chuyển điệu nghệ và duyên dáng.

Nhưng ngay cả với phong thái này, cũng khiến Jircniv thầm tự hào về tư thế đĩnh đạc không chê vào đâu của họ, anh vẫn có thể phát hiện ra những sơ suất nhỏ.

Đây chính xác là bởi vì phần còn lại trong chuyển động hoàn hảo của họ đã có sai sót thấy rõ.

(Chuyện gì thế?

Họ đã tiếp đãi rất nhiều người quyền cao chức trọng trong quá khứ mà không có lấy một sai sót dù nhỏ nhất; tại sao lúc này họ lại có vấn đề?

Có phải là chịu ảnh hưởng của một loại ma thuật nào đó?)

Jircniv muốn đút vào dưới trang phục của anh và lấy tấm huy chương bảo vệ tinh thần, nhưng anh buộc bản thân phải chống lại sứ thúc dục này.

Huy chương có hiểu quả như vậy bởi vì người ta không biết nó có ở đó; nếu họ biết anh sở hữu đạo cụ, nó chỉ mang lại kết thúc tồi tệ cho anh.

Khi người giúp việc chùn bước khi họ nhìn vào hai Dark Elf, cuối cùng anh đã tìm thấy lý do.

(Aha, vậy đó là lý do tại sao... ra đó là vì họ đang bị cuốn hút bởi vẻ ngoài của hai đứa bé.

Không phải là mình không biết... không, mẹ kiếp.

Mình không phải là một thằng ngốc.)

Có lẽ sự dạo động này ít nhiều là vì đối mắt với oai nghiêm như vậy, không chừng ngược lại là anh nên khen ngợi người hầu của mình.

Sau khi đã dâng thức uống và đồ ăn nhẹ, người hầu cúi đầu chào và lui ra.

"Vậy, xin mời."

"Hmmm~"

Cậu bé Dark Elf nâng lý với một biểu hiện chán chường trên gương mặt mình.

Đó là một báu vật, một cái ly thủy tinh trong suốt chạm khắc nghệ thuật tinh tế.

Mặc dù chiếc ly chạm khắc này không đặc biết quan trọng với Jircniv, không hẳn là anh không đánh giá cao những thứ này.

Ngay cả đối với dụng cụ ăn uống đơn giản dược dùng để tiếp đãi khách cũng sẽ cho thấy sự huy hoàng của Đế quốc, cho họ biết chính xác loại người mà họ đang đối phó.

Cậu bé Dark Elf uống một ngụm nước giải khát.

(Không tỏ ra thận trọng sao... cậu ta không cần cảnh giác với chất độc, hoặc có ma thuật bảo vệ cậu ta khỏi những điều như vậy?

Hay là cậu ta cảm nhận được mình không ý định đó?... hay một điều nào đó khác?

Cô gái kia trông có vẻ bối rối.)

"Thứ này chả có hương vị ngon lành gì cả.

Cũng chả có gì bất thường."

Những lời nói phát ra từ cậu bé làm Jircniv như bị sốc.

Không một ai nói như thế với anh, ngay cả khi anh vẫn còn là một đứa trẻ.

Tái mét vì kinh ngạc, trong thoáng chốc sự giận dữ dấy lên trong lòng anh— những gì cậu bé nói thật khiếm nhã.

Nhưng dĩ nhiên, Jircniv không đủ ngu ngốc để bị kích động đến mức biểu lộ điều đó ra mặt.

"Thành thật xin lỗi vì màn tiếp đãi có phần thất lễ vừa rồi," Jircniv mỉm cười với cậu bé.

"Mong là bạn sẽ chỉ cho tôi biết loại thức uống ưa thích, như thế thì tôi có thể chuẩn bị cho bạn vào những lần ghé thăm sau này."

(...Không có gì bất thường nghĩa là không có độc sao?

Cậu ta tin là mình đã cố gắng đầu độc cậu ta ngay từ đầu?

Rốt cuộc thì cậu ta có ý gì?)

"Những thứ mà ta muốn có lẽ người không thể chuẩn bị được đâu."

"O—Onee-sama.

Đừn—đừng thô lỗ thế..."

"Oh?

Thế sao?"

(Onee?

Không phải là cậu bé, mà là một cô bé.

Họ không phải là anh trai và em gái, mà là chị em?)

Nghĩ về điều này, đúng là cậu trông giống một cô gái.

(Tại sao...

ăn mặc như con trai... không, có lẽ là cô bé ăn mặc như vậy để dễ dàng di chuyển?

Trẻ em trong độ tuổi của họ là bán nam bán nữ sao.

Lẽ nào... cô bé kia là con trai... không, cách ăn mặc của cô bé, không thể nào mà có thể được.

Dẫu vậy... cô em gái cũng rất chân thật.)

Mặc dù Jircniv cũng tính toán nên làm thế nào để lôi kéo cô gái đang cầm cậy gậy về phía anh, và làm thế nào để xây dựng một mối quan hệ tốt với họ, có có thể có lợi cho Đế quốc, anh vẫn không thể hành động mà không có thêm thông tin.

Đầu tiên, anh không tài nào quên được cô bé "chân thật" này đã tàn sát rất nhiều người của anh.

Bất cẩn đặt chân kề bên cô bé cũng sẽ giống như là đặt bàn tay lên bụng của một con rồng đang ngái ngủ.

(Dù vậy, là ý gì.

Mình cần phải biết được con bài mà phía họ đang nắm giữ.)

"Vị khách tôn kính, cho phép tôi tự giới thiệu mình một lần nữa.

Tôi là Jircniv Rune Farlord el Nix của Đế quốc Baharuth.

Tôi hiển nhiên là nhận thức được cái tên cao quý của Lady Fiore đây, nhưng có thể cho biết rõ quý danh được chứ?"

"Ah, tôi—tôi là Mare Bello Fiore."

"Xin được gửi lời cảm ơn chân thành nhất, Lady Fiore.

Như vậy, liên quan đến những vì mà Lady Fiore nói, cụ thể là ... tôi cho rằng mình là người được nhắc đến trong câu hỏi, tôi sẽ phải tự mình đến Nazarick sao?"

"Không phải đã quá rõ ràng sao?"

Một câu nói đơn giản, nhưng nhiễu giọt đầy lạnh giá.

Ngay từ đầu, Dark Elf được gọi là Aura đã không mang sự ấm áp trong ánh mắt của cô.

Cô nhìn con người như nhìn côn trùng.

Như vậy, một câu hỏi.

Nghiêm túc mà nói, những gì mà họ nói là không hề sai, nhưng câu hỏi là lời nói của họ có trọng lượng ra sao, cũng như họ biết được bao nhiêu về anh.

Trong những trường hợp bình thường, anh sẽ nhầm họ với những kẻ ba hoa rỗng tuếch và sau đó là có biện pháp, nhưng những người ở trước mặt anh là không bình thường chút nào.

"Nói đến... tôi có nên nói là Ainz Oola Gown-dono đã tự mình ra lệnh cho hai bạn đến đây?"

"Đúng thế, ngài ấy...

Thế thì có vấn đề gì sao?"

"Không có gì, tôi chỉ hỏi cho chắc chắn thôi."

Jircniv chìm sâu vào suy nghĩ.

Ainz Ooal Gown là ai?

Dark Elf, lăng mộ, một con rồng, không có gì trong chúng là liên quan nhau.

Phải có một yếu tố chung giữa họ.

Có phải cậu bé Dark Elf từng sống trong khu rừng, sau đó di chuyển vào lăng mộ ở vùng đồng bằng?

Vậy thì con rồng sẽ là thú cưng của Dark Elf tộc trưởng Ainz Ooal Gown.

Jircniv phân tán lý thuyết tầm phào của mình.

(...

Mình có nên giao câu chuyện này lại cho những người hát rong.

Việc của mình là thu thập tin tức và tìm ra sự thật.)

Những gì mà lúc anh này biết là phía bên kia đã có phương thức để lấy thông tin từ bên trong Đế quốc.

Vì vậy, có phải có một mạng lưới gián điệp sâu rộng, hoặc là...

(Ainz Ooal Gown là người cẩn trọng phân tích thông tin.

Vậy thì mình cần phải xác nhận điều này.)

"Ngài ấy đã ra lệnh cho bạn đi trên một con rồng?"

"Đúng—đúng vậy.

Chúa tể Ainz-sama bảo chúng tôi làm vậy."

"Tôi hiểu...

Vậy đó là những gì...."

"Ngươi muốn nói gì đây, từ nãy giờ những câu hỏi của ngươi thật kỳ quặc?

Ngươi có muốn đến xin lỗi?

Hoặc không đến?

Nếu như ngươi không đến, chúng ta chuyển lời lại, nhưng điều đó có nghĩa là ngươi sẽ chung số phận với đất nước của mình."

Có một cậu nói, "bạn không thể lấy được trứng của một con rồng mà không đột nhập vào hang của nó".

Nó có nghĩa là bạn không thể thu lợi lớn mà không chịu rủi ro tương đương.

Với ý nghĩ đó, Jircniv hạ quyết tâm.

"Tất nhiên, tôi muốn chuộc lại sai lầm của mình trước mặt ngài ấy.

Mặc dù tôi không có ấn tượng về việc đã gửi bất cứ ai đến một nơi gọi là Nazarick, việc này hoàn toàn có thể là do một trong nhưng thuộc hạ của tôi đã hành động tùy tiện, và độc lập với mệnh lệnh của tôi.

Trong trường hợp đó, trách nhiệm cuối cùng là quy về cấp trên của họ— tức là, chính tôi."

Từ một góc tầm nhìn, anh nhìn thấy đôi mắt của ba thứ ký thoáng mở to, trong khi Fluder gật đầu đồng ý.

"Huh~ ngon rồi.

Chúng ta đi liền thôi."

"Ngay lúc này sao?

Từ từ cái đã.

Tuy là hiện tại không có vấn đề gì, nhưng dù sao thì tôi vẫn là người cai trị của đất nước này, và tôi không thể đơn giản là bỏ trống ghế quyền lực một cách đột ngột.

Có lẽ là hai, hay ba ngày..."

Jircniv liếc nhìn cặp song sinh chắc chắn rằng không có vấn đề gì trước khi tiếp tục.

"...

Để sắp xếp những công việc của đất nước trước khi rời đi.

Sau khi tính thêm thời gian để giải quyết những vấn đề cấp bách khác và chuẩn bị lễ vật tạ lỗi với Gown-dono, tôi nghĩ là 10 ngày—"

"10 ngày?

Ngươi không nghĩ là quá dài sao?"

"Với 10 ngày, tôi chắc chắn sẽ chuẩn bị đầy đủ lễ vật tạ lỗi.

Dâng lễ mà thiếu suy nghĩ sẽ là một sự xúc phạm nghiêm trọng đối với chúa tể của các bạn.

Còn có vấn đề về viêc truy cứu bên có liên quan.

Đế quốc là rộng lớn— muốn điều tra tường tận cần phải có một khoảng thời gian phù hợp."

Vấn đề lễ vật tạ lỗi đã dẫn Aura chìm sâu vào suy tư.

Ngay cả Mare trên gương mặt cũng dương như không biết phải làm thế nào.

(Mình biết mà... khi nghe về lễ vật tương xứng, họ đã bị phân tâm.

Điều này cho thấy họ tôn kính chủ nhân của mình đến mức nào.

Mình có kéo dài một chút thời gian với điều này.)

Nhưng trước Jircniv có thể tiếp tục, Aura đã nói trước.

"Đùa thôi.

Chúa tể Ainz chỉ bảo ta nói với ngươi là lập tức đi đến, ở đây có nghĩa là ."

Tuy là muốn phỉ nhổ vào Ainz Ooal Gown, người đã nhìn thấu kế hoạch của anh, đồng thời anh cũng cảm thấy kẻ thù của mình là một đối thủ mưu mô và đáng kính trọng.

(Vậy là Hắn ta đã đoán trước được cách mà mình phản ứng thông qua yêu cầu .

Vâng, vâng, Ainz Ooal Gown, ngươi là một nhà thương thuyết quỷ quyệt.

Ngươi phải hết sức uyên bác để thấy trước hướng mà đoạn đối thoại này sẽ đi.)

"Ta nói rồi đó, sao ngươi không trả lời đi?"

Giọng nói lạnh lùng của Aura làm Jircniv cảm thấy như mình đang chìm sâu vào trong một đầm lầy.

"Ah—à, thứ lỗi cho tôi.

Tôi chỉ đơn giản suy ngẫm về những thứ mình nên chuẩn bị nếu không có đủ thời gian."

"Huh~ tốt thôi, nó không quan trọng.

Vậy thì... ngươi có thể cho ta một câu trả lời?

Bao lâu trước khi ngươi đến Nazarick?"

"Tôi chỉ cần như vậy," Jircniv bỏ qua hành động khiêu khích của Aura.

"Suy xét chuẩn bị mọi thứ, tôi nghĩ là cần 5 ngày."

"Hiểu rồi.

Vậy thì chúng ta sẽ báo lại cho Chúa Tể Ainz biết.

Ah, nhắc mới nhớ, Chúng ta sẽ giúp ngươi moi lên những kẻ bị chôn sống ra khỏi đó?

Có điều..."

Aura vỗ tay vào nhau, và nở nụ cười quá ư là nham hiểm cho một đứa bé.

"...

Có thể chúng đã bị đè bẹp.

Nên có hơi khó khăn để mà moi họ lên."

Jircniv tiếp tục mỉm cười, bởi vì mục đích của đối phương đã được làm rõ.

Mọi người đều lộ bản chất thật khi họ bị xúc động mạnh.

Vì vậy gây ra nổi sợ hãi là cách họ thăm dò anh.

Jircniv cũng đã sử dụng phương pháp này trong các cuộc đàm phán của anh, nhưng những lúc như vậy cũng là cơ hổi để cản trở mục đích của đối thủ.

"Tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của bạn.

Tôi sẽ để phần còn lại cho bạn."

Trông thấy cảm xúc đơn giản lộ ra trên gương mặt Aura, lần đầu tiên Jircniv phép mình mỉm cười thành thật.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 9 - Chương 1


Phần 1

Sáu cỗ xe sang trọng chạy trên vùng đồng bằng.

Chuyển động ổn định của chúng trông thật lạ thường dù chúng đang phi nước đại trên nền đất gồ ghề.

Đầu tiên, bộ phận bánh xe của từng cỗ xe là một dụng cụ ma thuật được gọi là [Comfortable Wheels].

Ngoài ra, khung gầm của cỗ xe được xử lý bằng một đạo cụ ma thuật có tên là [Lightweight Cargo].

Cỗ xe tuyệt đẹp đến kinh ngạc làm người ta phải trố mắt nhìn, nhưng kinh ngạc hơn cả là sinh vật kéo cỗ xe.

Một con ma thú có tám chân trông giống như một con ngựa và được biết đến với cái tên [Sleipnirs].

Tính toán chi phí của 6 cỗ xe này thật sự là một bài toán điên rồ.

Những cỗ xe này— nằm xa tầm tay của những người được cho là giàu có— đang được hộ tống bởi một nhóm kỵ binh cưỡi trên những con ngựa mạnh mẽ.

Tổng cộng có hơn 20 kỵ binh, mỗi người mặc giáp lưới, trang bị trường kiếm bên thắt lưng và nỏ ở trên lưng.

Thế nhưng, có một người phụ nữ cưỡi ngựa dẫn đầu những người đàn ông.

Chỉ một mình cô trong số tất cả các chiến binh, mặc một bộ trọng giáp toàn thân.

Ngoài bộ giáp, cô còn mang một cây thương tương tự như ngọn giáo.

Mũ giáp lưỡi trai của cô đã được nâng lên, nhưng ở mặt bên má phải đã được che lại bằng một miếng vải màu vàng, làm cô trông thật độc đáo.

Thoạt nhìn qua nhóm kỵ binh này trông có phần giống lính đánh thuê, nhưng chuyển động nhanh nhạy và chuẩn xác, lời nói điềm tĩnh của họ không giống như là lính đánh thuê bình thường.

Ánh mắt sắc bén và mức độ cảnh giác cực cao.

Người ta có thể cho là sự cảnh giác quá mức bình thường của họ là một dạng của chứng hoang tưởng hoặc hèn nhát, nhưng trong một thế giới mà ma thuật là có thật, những con quái vật bay lượn trên bầu trời và chạy ngang trên mặt đất, cho dù có phòng bị chống lại tất cả mọi thứ mà họ thấy cũng không đủ để đảm bảo an toàn.

Có những con nhện khổng lồ có thể tồn tại trong nhiều tháng mà không uống lấy một giọt nước trong khi nằm chờ con mồi, hình dạng bất định như màn sương mù, quái vật ô uế trượt qua không trung, thằn lằn có nọc độc với ánh mắt hóa đá mà chỉ có thể tránh được nếu gặp ở vùng đất trống...

Sở dĩ tất cả như nằm trên lưỡi dao là vì họ phải cảnh giác với những con quái vật có sức mạnh chết người như vậy.

Tuy nhiên, lính đánh thuê bình thường không có cảnh giác cao đến thế.

Điều đó đặt họ ngoài đơn thuần là lính đánh thuê còn là những người vô hình trong không khí.

Họ là một nhóm kỵ binh giữ tốc độ di chuyển song song trên mặt đất trong khi chịu tác dụng của ma thuật tàng hình.

Trong thế giới này có những sinh vật được gọi là [hippogriffs].

Chúng được sinh ra từ sự giao phối của một con [griffin] đực (TL: Sư tử đầu chim) với một con ngựa cái, và con quái vật huyền thoại này có một nửa trước của con griffin và phần sau là một con ngựa.

Có lẽ đó là dòng máu hỗn huyết của nó, nhưng nuôi dưỡng một con [hippogriffs] sẽ dễ dàng hơn so với một con [griffin], và dùng để cưỡi như một ma thú bay là rất phổ biến.

Và sau đó, cần cân nhắc những người sẽ cưỡi trên những con quái vật đó.

Sinh vật bay— cho dù chúng là những con quái vật— sẽ có một mức giá rất cao nếu chúng được đưa ra thị trường.

Chúng không phải là thứ mà lính đánh thuê có khả năng chi trả.

Thật ra, toàn bộ hành động giả dạng lính đánh thuê chỉ là vẻ ngoài nhằm đánh lừa người khác.

Danh tính thật sự của những người trên mặt đất chính là vệ sĩ hoàng gia của Đế quốc, trong khi những người trên không trung là thiên không vệ sĩ đế quốc.

Sau đó là đội quân tinh nhuệ đã bao phủ trong áo choàng tàng hình với cả thú cưỡi cũng được che giấu chung.

Tất nhiên, người sở hữu của cỗ xe không ai khác chính là người cai trị Đế quốc Baharuth, hoàng đế Jircniv Rune Farlord El-Nix.

Có một vài lý do tại sao anh phải cải trang lực lượng của mình thành thế này, nhưng lý do lớn nhất là vì Hoàng đế và các hiệp sĩ công khai đi qua lãnh thổ Vương quốc sẽ gây ra một sự kiện quốc tế— và điều đó không được phép xảy ra.

Như vậy, bề ngoài của các cỗ xe trông đơn giản hơn nhiều so với nội thất bên trong— tuy là nó vẫn còn sang trọng hơn nhiều so với những cỗ xe thông thường.

Trong đoàn xe này, việc đảm bảo an toàn xung quanh của cỗ xe ngựa thứ 3 tính từ đằng sau— cỗ xe chở Jircniv— là nghiêm ngặt hơn so với những cỗ xe khác xung quanh.

Ngay cả nóc xe cũng đã được tân trang lại và hiện tại có hai cung thủ đang ẩn mình trong khoang hành lý.

Nội thất của cỗ xe là hết sức xa xỉ.

Đánh giá riêng từng món đồ nội thất, nó giống như một phòng cao cấp hơn so với một cỗ xe ngựa đơn giản, từ bức tường, sàn xe, cho đến ghế ngồi đều được phủ lớp lông dày rất mềm mại và thoải mái, nó đã được thiết kế để không tạo ra một sự khó chịu dù nhỏ nhất trong một chuyến hành trình dài.

Chỉ có ba người được phép chia sẻ chuyến đi xa hoa này cùng với Jirniv, có nghĩa là có tổng cộng bốn người trong không gian của xe.

Mặc dù ý tưởng nhét bốn người vào một cỗ xe nghe có vẻ bó buộc và bất tiện, đó chỉ là tưởng tượng của những người thiếu hiểu biết chưa bao giờ đi trên một cỗ xe hạng nhất.

Thật sự, tất cả bốn người họ đều có đủ không gian để ngồi theo đủ kiểu mà họ muốn.

"—Bệ hạ, bệ hạ, có lẽ đã đến lúc thức dậy rồi?"

Giọng nói tác động Jircniv khỏi cơn mơ màng.

Những ngón tay của anh từ từ bóp sống mũi của mình, và anh ngáp, theo sau là một tiếng "U WƠ" kéo dài.

Anh duỗi thẳng cơ thể cứng ngắc của mình ra và lại ngáp một lần nữa.

"Bệ hạ, dường như ngài đã khỏe lại, nhưng vẫn còn bồn chồn thì phải?"

Jircniv lắc đầu đáp lại người đánh thức anh, đó là thư ký Roune Varmilinen, người được phép đi cùng xe với hoàng đế.

"Ah, không, không hẳn vậy.

Ta vẫn cần một ít thời gian để thư giãn đầu óc, hiện tại thì ta vẫn ổn.

Tuy là giấc ngủ trưa của ta có lâu hơn dự định.

Ta ngủ một giấc lâu thế này khi còn là một đứa trẻ chưa nhỉ?

Công việc cần làm đang chất như núi ở thủ đô, và ta không có nhiều thời gian để lãng phí cho những chuyện khác... nhưng lúc này ta đang bắt đầu chuyến hành trình, thế nên ta nghĩ là mình không còn gì khác để làm.

Có lẽ ta nên cảm ơn Gown vì chuyện này."

"Ah, đúng thật là, bệ hạ luôn luôn bận rộn, nhưng tại sao vậy?"

Người đàn ông nói chuyện như không hiểu vấn đề của hoàng đế chính là lãnh đạo của Tứ Kỵ Sĩ của Đế quốc, Baziwood.

Thông thường, những lời đó sẽ hứng lấy sự chỉ trích từ người khác, nhưng không ai trong xe nói gì.

Jircniv cười khổ và hướng về vẻ thân mật quá mức của cấp dưới ưu tú mà trả lời:

"Tất cả lỗi chắc là nên đổ cho cái tên [Blood Emperor], vì cải cách của anh ta đã đi quá nhanh để xã hội để có thể bắt kịp.

Anh ta thật sự là một kẻ ngu ngốc.

Vốn dĩ chỉ cần chờ đợi và tích lũy một quân đoàn những kẻ có năng lực trước khi tiến hành thì hẳn đã không cần phải nỗ lực quá nhiều.

Cứ trách mắng anh ta khi có cơ hội.

Ah, nhưng hãy nhớ, trước khi làm vậy, ngươi nên đề nghị một hành động thích hợp cho anh ta thực hiện."

Mọi người trong cabin gượng cười đáp lại.

Ban đầu, chính quyền Đế quốc là dành cho quý tộc— đặc biệt là, Hội Đồng Toà Án.

Ghế trong Hội Đồng được giao phó cho người được giáo dục từ khi mới sinh ra phụ trách, hoặc là những kẻ có đủ tiền để tạo ra một lý do chính đáng để được trao cho trách nhiệm như vậy.

Với lợi ích từ vị trí được trao, đó là lẽ tự nhiên.

Tuy nhiên, do cuộc thanh trừng quý tộc của Jircniv, số lượng quan chức và công chức đã sụt giảm, thế nhưng công việc mà họ phải làm vẫn chỉ có tăng lên mà thôi.

Một kết quả xuất phát từ hành động như vậy là quá hợp lý, điều đó có nghĩa là khối lượng công việc của mọi người tăng lên như nước lũ tràn bờ, và bản thân Jircniv cũng không ngoại lệ.

Vô số những quý tộc không có giá trị đã bị anh loại bỏ bằng quyền lực của [Blood Emperor] vì anh nhận ra những quý tộc này thực sự vô dụng ngay cả khi đã cố sử dụng họ.

Dẫu vậy, anh không hối hận với quyết định của chính mình.

Anh đã phải tiến hành hoạt động thanh trừng vì thời cơ đã đến.

Nếu anh bỏ lỡ cơ hội, quyền ra lệnh cho các hiệp sĩ trong tay anh sẽ bị quý tộc tước đi, và cái chết của cha anh sẽ trở nên vô nghĩa.

Vì vậy anh đã đưa ra quyết định, và mở ra một con đường cho tương lai của Đế quốc.

Người phụ nữ phải chịu đựng đau đớn để sinh ra một đứa trẻ.

Tương tự như vậy, khối lượng công việc khổng lồ anh cần xử lý hằng ngày là một nỗi đau cần thiết mà anh phải chịu đựng để sinh ra một sự huy hoàng và tái sinh Đế quốc.

Ngoài ra khó khăn trước mắt lúc này cũng chính là kho báu anh hằng tìm kiếm.

Suy nghĩ như vậy làm anh liên tưởng đến hậu duệ đời sau của mình trong tâm trí.

Jircniv chưa kết hôn nhưng đã có con.

Anh không lập hoàng hậu và chỉ đơn thuần là tạo ra con cái nối dòng với một số người phụ nữ, không thể xem là người tình, cùng lắm là thê thiếp mà anh cảm thấy có chút cảm tình mà thôi.

Thật không may, không có tình yêu trong mối quan hệ, nhưng anh hy vọng một trong những đứa con của mình có thể chứng tỏ được tài năng của chúng.

Trong tương lai, nếu như đứa con của hoàng hậu là một kẻ bất tài, và con của thê thiếp anh hóa ra lại phù hợp hơn, anh sẵn sàng chuyển đổi vị trí thừa kế của chúng.

"Mặc dù vậy, tất cả công việc mà ngày đêm ta giải quyết khó mà nói là vấn đề thường lệ của đất nước.

Nếu ta có thể đào tạo một đội ngũ quan chức đủ năng lực đảm đương nhiệm vụ...

điều đó sẽ làm ta quay lại với công việc vốn phải làm, ban hành tuyên bố tối cao như hoàng đế đời trước.

Và chắc chắn là ta không muốn con của ta, hoàng đế đời tiếp theo, rơi vào cảnh khổ như ta hiện giờ.

Sau cùng, nếu con cháu của ta mà phát rồ, chúng sẽ nguyền rủa cái tên của ta mất."

Đế quốc hiện tại được dựng nên từ đôi tay của một thiếu niên kiệt xuất, hay nói đúng hơn, thế hệ của một người đàn ông tài năng đã đặt nền móng vững chắc cho Đế quốc.

Đó là nền tảng mà Jircniv dự định sử dụng cho công trình vĩ đại của mình, Đế chế của tương lai.

Tuy nhiên, điều đó không đảm bảo rằng vị hoàng đế đời kế tiếp hoặc người sau anh có tài năng tương xứng.

Liệu mình có thể xây dựng được một Đế quốc trụ vững trước thử thách của thời gian, và một bộ máy quan chức điều hành đất nước mà không cần một người cai trị tài năng lãnh đạo?

Jircniv tự hỏi.

"Chuyện đó sẽ rất khó khăn.

Sau cùng thì bệ hạ đã thay đổi Đế quốc bằng quyền lực tuyệt đối của mình, và ngài không thể cai quản đất nước theo những cách mà hoàng đế đời trước đã làm."

"Varmilinen, việc của ngươi là tìm ra cách giúp ta đạt được mục tiêu.

Tất nhiên là ta có quyền lực tuyệt đối; tất cả hoàng đế trong khứ đã cực nhọc tập trung quyền lực của quốc gia vào tay họ.

Tuy nhiên, ngay cả khi ta có là một Đấng Tối Cao, sẽ là sai lầm khi để ý chi li tới công việc của đất nước.

Nếu điều đó diễn ra, thì quan chức là để làm gì?

Có lẽ não của ngươi bị thất lạc ở đâu rồi."

"Ít nhất thì anh ấy không để nó thất lạc trong học viên ma thuật Đế quốc, thưa bệ hạ."

Những lời này được Fluder Paradyne nói ra, một trong những thành viên cao cấp của học viện ma thuật Đế quốc, và cũng là thành viên cao cấp nhất trong Bộ Ma Thuật.

Ngụ ý là học viện của ông không có mấy thằng não hỏng thế này.

"Haha, đúng, ngươi nói đúng, gramps."

Jircniv ho nhẹ, và với điều này, bầu không khí trong cỗ xe trở nên nghiêm túc.

"Trong thế hệ của ta, Đế quốc đã trở lại tuổi trẻ của nó, giống như một đứa bé sơ sinh.

Chúng ta sẽ loại bỏ những thứ cũ kĩ và mục nát, và thay thế bằng những cái mới mẻ hơn.

Như Varmilinen đã nói, ta sẽ còn phải làm chăm chỉ cho đến khi Đế quốc trưởng thành, nhưng nếu nó không bao giờ phát triển, đó sẽ là thảm họa.

Trong tương lai, ta sẽ chỉ xác định mục tiêu chung của Đế quốc, và quan chức dưới quyền sẽ giúp ta biến mục tiêu đó thành hiện thực."

Một đất nước được một người duy nhất cai trị là yếu kém.

Jircniv hiểu rất rõ điểm này.

Roune cúi thấp đầu, với mái tóc hoa râm trái ngược với tuổi của mình, và chờ lệnh của hoàng đế.

"Hoàng đế của thế hệ tiếp theo... nói đến chuyện này, bệ hạ đã dự định sinh một đứa trẻ với người đó?"

Jircniv lập tức hiểu được "người đó" mà Baziwood nhấc đến là ám chỉ ai.

Sau cùng thì Baziwood cũng biết là Jircniv đặc biệt yêu thích, một trong những thê thiếp của anh.

Người tình của Jircniv được lựa chọn thông qua sắc đẹp hoặc thân phận cha mẹ của họ, nhưng có một người phụ nữ trong số họ được bỏ qua những tiêu chí này.

Người phụ nữ này được chọn vì trí tuệ của nàng, chứ không phải là ngoại hình hay xuất thân.

Vì vậy, nàng đã được phép thảo luận vấn đề chính trị với Jircniv— mặc dù không công khai và chỉ trên giường— nàng là người phụ nữ duy nhất mà anh cho phép làm như vậy.

Lúc đầu, anh không có ý định biến nàng thành thê thiếp của anh, thế nhưng mọi việc đã kết thúc như thế bởi sự đinh ninh của cô ấy.

Jircniv, tuy nhiên, sẽ có được hạnh phúc nếu nàng ấy trở thành hoàng hậu của anh.

"Không, đó không phải là những gì mà nàng ấy mong muốn.

Nàng ấy đã đi xa như vậy để nói, hay đại loại thế."

"Với huyết thống hoàng tộc chắc sẽ đảm bảo bất kỳ đứa trẻ nào từ sự kết tinh của ngài cũng có ngoại hình ưa nhìn chứ?

Có một sự thật là bất kỳ thuộc cấp nào của ngài cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn nếu được nhận lệnh từ vị hoàng đế đẹp trai."

"Thật sự vậy sao?"

Jircniv không có cấp trên và cũng không có cách nào tìm hiểu về vấn đề này.

Về phần mình, anh sẽ sử dụng một người có khả năng phân biệt thế nào là xấu xí, và thậm chí là ban cho họ một vị trí quan trọng, nếu cần thiết.

"Ít nhất thì so với việc nhìn một con cóc ghẻ vẫn còn tốt chán.

Sau cùng, chắc là bệ hạ sẽ không thích một người phụ nữ xinh đẹp chỉ biết lắc hông phía trên ngài?"

"Ờ thì ta cũng nghĩ vậy.

Không phải là ta không hiểu ý ngươi, nhưng... có thật sự là vậy không?"

Jircniv uốn vặn cổ mình.

Thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không biết là gì.

"Vậy thì trong trường hợp này, ai sẽ là người bệ hạ lấy làm vợ?"

Câu hỏi của Fluder làm Jircniv cau mày.

"Ờ thì nếu ta phải lựa chọn việc kết hôn giữa một người trong nước hay ngoài nước, ta sẽ chọn cái thứ hai.

Không có lợi ích gì khi kết hôn với một người bản địa, vì vậy, người kết hôn với ta sẽ nằm ngoài Đế quốc...chà, sẽ có những đề nghị bí ẩn đấy."

Fluder vuốt bộ râu của mình.

"Công chúa Renner thì sao?"

Jircniv nhíu mày.

Đệ tam công chúa của Vương quốc Re-Estize— Renner Theiere Chardon ryle Vaiself.

Nàng được đến với cái tên Hoàng Kim Công Chúa, và ngoại hình cùng với danh tiếng của nàng là rất hợp với danh hiệu này, nhưng trong vài năm gần đây, nàng đã nằm trong danh sách những người phụ nữ mà Jircniv khinh bỉ nhất.

Trái lại, loại phụ nữ mà anh thích thú nhất là người như Mayor Kabelia, người quản lý thành phố Peibart— một thành phố tự trị.

"Ta không thể nào hiểu được người phụ nữ đó đang nghĩ gì.

Sau khi nghe về hành động của cô ta, nó gần giống như cô ta thất bại là bởi vì cô ta muốn thế."

Mặc dù Jircniv nghĩ rằng người phụ nữ này không nên tồn tại, anh nhận ra rằng con người là kỳ lạ và phức tạp đến nổi anh không thể loại trừ khả năng có một người như thế trong trường hợp này.

Nếu cô ta đã lên kế hoạch để nó thất bại ngay từ đầu, vậy cô ta lập kế hoạch để làm cái gì?

Càng cố gắng hiểu cách suy nghĩ của Renner, anh càng cảm thấy như mình đang bị mắc vào một mạng nhện.

Đó là một cảm giác vô cùng khó chịu.

"...

Phải chi có ai đó giúp ta thoát khỏi người phụ nữ kinh tởm đó."

"Chúng ta sẽ thuê [Ijaniya], nếu đó là ước muốn của bệ hạ."

[Ijaniya] là một nhóm sát thủ lấy theo tên của một thành viên trong Thirteen Heroes làm tên nhóm.

Căn cứ của họ nằm ở một góc phía Đông Bắc của Đế quốc và thành phố tự trị Alliance, và họ cũng thành thạo trong việc sử dụng các kỹ năng độc đáo.

Tuy rằng anh đã cố gắng chiêu mộ họ về phục vụ dưới trướng mình như một bộ phận ngầm, nhưng họ đã không đáp lại lời đề nghị của Đế quốc.

"Đủ rồi, chúng ta cần hiểu biết về những cải cách của người phụ nữ đó.

Để cô ta sống sẽ tốt hơn một cái xác...

Hm.

Có thể người phụ đó cũng đã tính đến điểm này không chừng?"

"Có thể tính xa đến vậy sao?"

"Có thể", Jircniv nói.

Nhưng ngay cả khi anh nói thế, anh đã phải thừa nhận rằng đó là một khả năng.

Tin tức về Renner được truyền tới Jircniv thông qua gián điệp trong Vương quốc.

Các chính sách mà cô đề xuất làm Jircniv không khỏi ngưỡng mộ.

Thực tế là những chính sách này đã được Đế quốc âm thầm thực hiện là một minh chứng nhắc nhở tính thực tiễn của chúng.

Nếu có bất cứ điều gì xảy ra với nàng, nó sẽ là một điều xấu đối với Đế quốc.

Thời điểm mà Renner đề xuất ý kiến với Vương quốc làm anh tự hỏi liệu cô ta có dự đoán được động tĩnh của Đế quốc hay không.

Nếu đó là sự thật, nó có nghĩa là Renner đã dự đoán được kế hoạch của Đế quốc, không có nguồn tin đáng tin cậy từ bên trong Vương quốc.

Kết quả là, ngay cả Jircniv, người thèm muốn sức mạnh của Tướng quân Gazef cho Đế quốc, không thể nổi lên dục vọng với cô.

"Cho dù công chúa có qua đời thì Vương quốc cũng không chịu tổn thất nghiêm trọng, ngược lại, Đế quốc sẽ chấm hết nếu bệ hạ chết.

Chúng thần, [Tứ Hiệp Sĩ], có thể đối phó với những sát thủ, nhưng với nhân tố khác thì lại là một vấn đề hoàn toàn khác, vì vậy thần mong là bệ hạ không quá đắm chìm vào công việc."

"Tất nhiên rồi.

Không quan trọng là lý do gì, ta không cho phép mình chết trước khi một chính phủ hùng mạnh được thành lập vì Đế quốc."

Nếu người đừng đầu của một tổ chức— cá nhân quan trọng nhất— chết, nó ngụ ý rằng tổ chức sẽ sớm sụp đổ.

Đế quốc có thể trở thành một quốc gia vĩ đại trong tương lai.

Nếu có người biết điều này và muốn ngăn chặn nó, họ sẽ hy sinh bất cứ thứ gì để ngăn chặn sự lớn mạnh này bằng cách đặt hoàng đế vào chỗ chết.

Nghi phạm có khả năng nhất là những quốc gia láng giềng, như Vương quốc và Pháp quốc Slane.

Một phần lý do tại sao anh muốn đặt [Ijaniya] dưới trướng của mình là để dùng họ với vai trò như phản sát thủ.

"Đúng vậy, nếu bệ mà chết, mọi thứ sẽ trở nên rắc rối.

Chúng ta có magic caster thần hệ đang tin cậy chống lại độc tố và tổn thương, nhưng cuối cùng, chúng ta vẫn không có đủ người có trình độ cao cho các nhiệm vụ.

Thần vốn có chút hiểu biết về lĩnh vực này, nhưng quá ít."

"Chà, người là một Magic Caster ma lực hệ mạnh mẽ, do đó, một yếu điểm nhỏ không quá quan trọng.

Oh, phải.

Chúng ta đã yêu cầu sự giúp đỡ từ Pháp quốc Slane, nhưng chưa nhận được bất kỳ phản hồi nào từ họ.

Tại sao lại không thể những nồi đền thờ Tứ Thần và các vị thần nhỏ khác cạnh tranh với nhau?

Và Đế quốc sẽ trọng thưởng cho đền thờ nào tạo ra kết quả tốt nhất."

Cạnh tranh là động lực để phát triển các kỹ thuật mới.

Tuy nhiên, nghe đến điều này làm cho Roune lắc đầu liên tục, hắt tung mái tóc thưa thớt trên trán.

"Thế là quá nguy hiểm.

Các ngôi đền trong đế quốc được hỗ trợ từ khoản đóng góp của dân chúng, và họ duy trì độc lập bằng cách bán nhiều thứ sản phẩm thì làm sao họ biết cách sáng tạo chứ.

Nếu Đế quốc can thiệp quá sâu vào công việc hoặc cản trở kế sinh nhai của họ, hậu quả có thể... rất nghiêm trọng."

"Đó là sự thật... nếu chúng ta có thể quốc hữu hóa những ngôi đền khác, Đế quốc sẽ phát triển mạnh hơn.

Ở khía cạnh đó, Pháp quốc Slane đã thực hiện một cách tuyệt vời.

Ta tự hỏi là trong hàng thế kỷ qua họ đã sử dụng thủ đoạn gì để giữ priest trong một chỗ?"

"Thao tác ma thuật thần hệ có sự liên hệ chặt chẽ với thể chất của mọi người, vì vậy tôi nghĩ nó sẽ là một ý tưởng tốt nếu chúng ta có thể có nhiều magic caster thần hệ là hiệp sĩ, hay ít nhất là dạy cho các hiệp sĩ cách sử dụng ma thuật thần hệ.

Chiến đấu với quái vật bằng thanh kiếm chỉ tổ gây thương vong."

Trong quá khứ, Baziwood là một người đàn ông có thể săn lùng những con quái vật, và ông cũng trải qua khoảng thời gian đứng trên lằn ranh của cái chết.

Ông gật đầu, và tiếp tục bằng một giọng trầm thấp.

"Cá nhân tôi, tôi sẽ cảm thấy an toàn hơn nếu có ma thuật phục sinh.

Với điều này, chúng ta có thể giảm thiểu số lượng tình huống người ta khóc thương cho sự ra đi của những người đàn ông trẻ tuổi tài năng.

Mặc dù, tôi có nghe nói ma thuật phục sinh sẽ gây hao tổn sinh mệnh, và một người bình thường sẽ hóa thành tro nếu được phục sinh.

Có thật vậy không?"

Fluder xoay mình về phía trước.

Có lẽ ông già này là gia sư của hoàng đế quá lâu, hoặc có lẽ là vì chủ đề yêu thích của ông là ma thuật được nhấc đến, lúc này, ông đang thảo luận một cách sôi nổi, đôi mắt của ông như rực cháy.

Jircniv biết rõ cái ông già này sẽ luyên thuyên không ngừng một khi ông bắt đầu chủ đề này, và Baziwood thấy một cái nhìn khó chịu từ gương mặt thiếu niên của hoàng đế.

"Đó là sự thật.

Trong số ma thuật hệ thần bậc 5, ma thuật phục sinh [Raise Dead] tiêu hao một lượng lớn sinh mệnh.

Có lẽ ma thuật bậc cao hơn sẽ giảm mức tiêu thụ sinh mệnh... nhưng không ai có thể sử dụng loại này, vì vậy đây chỉ đơn thuần là lý thuyết.

Quay trở lại, tôi có nghe nói rằng Chúa Tể Rồng và ma thuật cô đại của nó phục sinh người chết mà không tiêu hao sinh mệnh của họ—"

"—Vậy có lẽ nào nữ hoàng của Vương quốc Dragonic làm được kỳ tích như vậy sao?"

"Một câu hỏi tuyệt vời, Varmilinen.

Thật vậy, nữ hoàng của quốc gia đó được xác nhận là đã thừa hưởng khả năng sử dụng thứ mà chúng ta gọi là ma thuật cổ đại hay là ma thuật sơ khai, hoặc có lẽ là ma thuật linh hồn.

Có rất nhiều cái tên đặt cho loại ma thuật này.

Điều này là do dòng máu của [Brightness Dragon Lord] chảy trong tĩnh mạch của cô ấy— như được biết.

Câu hỏi duy nhất là liệu cô ta có thể hay không thể sử dụng ma thuật phục sinh.

Ma thuật cổ đại và ma thuật hiện hành của chúng ta là hai thứ hoàn toàn khác nhau, và chúng ta là những người chỉ có thể sử dụng ma thuật mới sẽ không bao giờ hiểu được nó."

Fluder khép miệng lại và Jircniv cũng đồng thời nhìn chằm chằm vào ông.

Mặc dù khó chịu và lo lắng đã hiện rõ trên gương mặt anh, những lời tiếp theo của Fluder làm anh thấy thoải mái.

"Ma thuật cổ đại... tôi muốn nghiên cứu nó.

Nếu chỉ có những người mang dòng máu của [Brightness Dragon Lord] mới sử dụng được, vậy thì điều quan trọng nhất sẽ là phả hệ.

Vì vậy tôi cảm thấy nếu bệ hạ phải kết hôn, sẽ rất tốt nếu ngài chọn nữ hoàng hoặc người thân cô ấy..."

"Cho ta xin đi, lão già...

Ta không quan tâm đến một bà lão trong hình dáng Loli đâu."

Anh thậm chí không muốn nghĩ đến việc kết hôn với người phụ nữ đứng thứ hai trong danh sách người phụ nữ đáng ghét nhất của anh.

Ngoài ra, ngay cả khi anh không yêu thương con cái của anh, sẽ là quá tàn nhẫn khi để họ làm lợn thí nghiệm.

Mặc dù vậy, nếu anh phải cân nhắc sự tàn nhẫn với lợi ích mà quốc gia có thể đạt được, không thể nói trước được anh sẽ quyết định thế nào.

Vào lúc này, một tiếng gõ cửa đến từ cánh cửa của cỗ xe.

Cỗ xe đã được lắp đặt phòng bị chống lại các cuộc tấn công vật lý và ma thuật tình báo.

Toàn bộ khung xe được che phủ bằng kim loại, và vì thế mà nó thậm chí còn không có cửa sổ.

Baziwood đứng lên và hé cửa, lén nhìn ra bên ngoài— hay đúng hơn, là nhìn người đã gõ cửa.

Tuy rằng họ được bảo vệ trong vòng vây của các hiệp sĩ và anh chắc chắn người này là đồng minh, anh không lơ là, nhưng vẫn cần phải cảnh giác với những tình huống bất ngờ.

"Thưa bệ hạ, là Leinas."

"Mở cửa đi."

Không khí trong lành từ đồng bằng ùa vào bên trong khi cánh cửa mở hoàn toàn, thổi qua mái tóc của tất cả những người bên trong.

Trong suốt mùa này, không khí thổi vào từ bên ngoài đã trở nên se lạnh, nhưng cơn gió thổi đến những người bên trong lại ấm áp và thoải mái.

Không cần phải nói, đây là ma thuật được sử dụng lên cỗ xe này.

Người kỵ binh giữ tốc độ với cỗ xe là một người đàn bà đã dẫn đầu của đội ngũ.

"Thứ lỗi cho thần, thưa bệ hạ.

Có—"

Thật khó để nghe rõ lời cô khi ở giữa một cơn gió lạnh dữ dội.

"Ở đây không có cách nào để nói chuyện.

Vào trong đi, không cần giữ lễ nghi đâu."

"Đã rõ.

Vậy, thần xin phép vào trong."

Cùng với đó, cô nhảy khỏi ngựa một cách duyên dáng và đáp xuống đất thật thanh lịch ở ngay trước cánh cửa của cỗ xe đang di chuyển.

Mặc dù cô thực hiện trông thật đơn giản, cho là cô mặc bộ giáp toàn thân và rằng cả hai con ngựa của cô và việc cỗ xe đang di chuyển ở một tốc độ phi nước đại, nó đã đủ chứng minh là cô có khả năng hành động rất tốt.

Cũng quá hiển nhiên, đúng như những mong đợi từ [Tứ Hiệp Sĩ] là niềm tự hào của Đế quốc.

Trong số họ, cô là người có khả năng tấn công cao nhất.

Tên của cô là Leinas Rockbluth, còn được gọi là [Heavy Explosion].

Sau khi di chuyển vào cỗ xe, Leinas lặng lẽ đóng cửa và và ngồi xuống bên cạnh Baziwood.

Điều cuối cùng mà họ nhìn thấy là như thể thế giới bên ngoài đã khép lại, dây cương ngựa của Leinas đang được giữ bởi một hiệp sĩ cưỡi ngựa bên cạnh cô.

Kể từ khi ma thuật của cỗ xe chỉ làm ấm không khí đi vào trong, bất cứ điều gì mà lạnh lẽo từ bên trong thì vẫn sẽ như vậy.

Trông Lainas đang mặc bộ giáp toàn thân như được ướp lạnh bởi cơn gió lạnh giá bên ngoài, cô giống như một tảng băng khi ngồi cạnh Baziwood đang không thể ngừn rung rẩy.

"Người của chúng ta đã gửi [Message]."

Một trong những biện pháp phòng vệ của cỗ xe đã can thiệp chống lại việc dùng ma thuật truyền tin từ bên ngoài vào.

Tùy là nó có thể ngăn kẻ thù tìm thấy họ bằng ma thuật, có nghĩa là ma thuật như [Message] cũng sẽ bị chặn, do vậy mà nhiệm vụ của cô là thay mặt Jircniv nhận [Message].

"Những người đi trước đã đến Lăng Mộ Ngầm Vĩ Đại Nazarick.

Dường như có một căn nhà gỗ ở đó.

Sau khi báo cho các hầu gái chờ trong lúc bệ hạ đến, cô hầu đã trả lời rằng sẽ có một sự chào đón dành cho bệ hạ."

"Hầu gái?

Ta có nghe về lăng mộ... hầu gái sao?

Hầu gái... có thể nào là?

Ta có nghe nói một số nước chôn hầu gái cùng với vị vua đã chết để họ phục vụ vua của mình ở thế giới bên kia.

Có phải là như vậy không?

Hoặc điều này có nghĩa là Dark Elf đã rời khu rừng biến lăng mộ thành nhà mới của họ?"

"Rất tiếc, [Message] không nói thêm gì nữa, thưa bệ hạ."

"...

Ta hoàn toàn không thể hình dung được.

Khu rừng không phải là lãnh địa của con người, vì vậy mà lịch sử không nhấc đến nó... tốt thôi, ta hy vọng là những cô hầu gái không phải là những con quái vật như những kẻ đã đến thủ đô.

Nói với mọi người là chúng ta phải cẩn trọng."

"Theo lời bệ hạ.

Đánh giá sức mạnh của những sứ giả, nhiều khả năng chúng ta sẽ rơi vào một hoàn cảnh hoàn toàn không biết gì về đối phương.

Chúng thần sẽ cực kỳ thận trọng.

Ngoài ra, thần hy vọng bệ hạ sẽ theo sát thần nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra."

"Có nghĩa là ngươi muốn chúng ta sử dụng dịch chuyển trong tình huống khẩn cấp?"

Fluder khẽ cười với một câu trả lời chắc nịch.

"Nếu bất trắc xảy đến, chúng thần sẽ chiến đấu nhằm kéo dài thời gian.

Bất luận phải đối phó với bao nhiêu kẻ địch, thần cam đoan sẽ kéo dài thời gian cho bệ hạ trốn thoát."

Baziwood nói với một nụ cười, nhưng đồng đội của anh là Leinas lại không nói gì.

Thay vì thỏa hiệp mà không cần nói, đó là một biểu hiện không đồng thuận mà có thể ngay lập tức bắt gặp trên gương mặt cô.

Tuy nhiên, những người xung quanh không nói gì.

Sau cùng thì cô cũng chưa chính thức tuyên thệ trung thành với Jircniv tuy rằng vị trí của cô đã ở trong [Tứ Hiệp Sĩ].

Sự thật là phục vụ Jircniv là lựa chọn có lợi nhất cho cô.

Nếu ai đó xuất hiện mà có thể cung cấp cho cô những gì cô muốn, cô sẽ ngay lập tức từ bỏ vị trí hiện tại của mình.

Nói cách khác, lòng trung thành của cô đối với Jircniv là thấp nhất trong [Tứ Hiệp Sĩ].

[Tứ Hiệp Sĩ] được lựa chọn dựa trên kỹ năng chiến đấu của họ và không coi trọng tính cách của họ cũng như lòng trung thành.

Mặc dù vậy, không có ai có chung động lực của lính đánh thuê như cô ấy cả.

Lý do duy nhất mà cô có mặt ở đây là vì có một người khác trong [Tứ Hiệp Sĩ] đã phải ở lại thủ đô.

Lựa chọn cho nhiệm vụ đó là [Fierce Gale], Nimble Ark dale Anock, đó là không thể tránh khỏi.

Nếu [The Immovable] vẫn còn sống, Nimble sẽ là người ở đây thay vì cô.

"Xin thứ lỗi cho thần."

Leinas lấy ra một chiếc khăn tay từ áo ngực và chuyển nó về phía bên phải gương mặt.

Khi miếng vải che má phải bung ra, nó đúng thật là mái tóc của cô.

Cô luồn chiếc khăn tay dưới mái tóc và nhẹ nhàng lau mặt.

Sau khi hoàn tất động tác, chiếc khăn tay ngả sang màu vàng với lượng chất lỏng đã hấp thụ.

"Xin cho phép thần ưu tiên đặt mạng sống mình lên hàng đầu.

Thần xin lỗi nếu có cản trở ngài."

"Ah, tốt thôi, sau cùng thì đó là những gì mà chúng ta đã thống nhất khi ngươi trở thành một trong [Tứ Hiệp Sĩ]— hay đúng hơn, những gì đã thỏa thuận."

"Thần hiểu, vậy nên mọi người đều đã biết những gì mà thần sẽ làm.

Thần sẽ cố hết sức thu mình vào một góc và không cản trở lối thoát của ngài."

Bầu không khí trong cỗ xe đã thay đổi, vì tất cả mọi người đều bật cười khi Roune lên tiếng.

"Dựa vào tốc độ hiện tại của chúng ta, còn bao lâu trước khi đến Nazarick?"

Roune, người được Jircniv đề cập đến, lấy ra từ trong lớp áo ngực một cái đồng hồ nhỏ.

Sau khi đã xác nhận thời gian, ông quay sang Leinas, quan sát khi cô gật đầu, và trả lời.

"Nếu tất cả mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch, trong khoảng một giờ nữa."

"Vậy sao?

Ta đang rất mong đợi.

Chúng ta sẽ xem Ainz Ooal Gown đang cố gắng cho ta thấy những gì."

Phần 2.

Cỗ xe chở Jircniv giảm tốc từ từ, cho đến khi dừng hẳn.

Thế nhưng anh vẫn không thể xuống xe ngay lập tức.

Tuy là phiền phức nhưng cũng là vì Jircniv phải giữ sự an toàn của bản thân.

Thông thường, công việc này sẽ giao cho thuộc hạ thực hiện, chẳng hạn như người giúp việc trong các cỗ xe khác.

Tuy nhiên, họ không dư giả thời gian mà chờ đợi các cỗ xe khác đến nơi.

Sau tất cả, họ đã phải đến xin lỗi, và bắt người khác phải chờ quá lâu là một hành động ngu xuẩn.

Sau khi Jircniv chỉnh sửa lại trang phục, anh buộc chặt áo choàng của mình hơn.

Đây là một vật phẩm cực kỳ giá trị được làm từ da của một con ma thú và tiếp tục được gia công bằng ma thuật.

Khoác nó lên người, cho dù bên ngoài nhiệt độ có lạnh đến đâu cũng không hề ảnh hưởng đến anh.

Sau đó, anh gắn [Imperial Scepter] vào thắt lưng, và như thế đã hoàn tất khâu chuẩn bị tối thiểu cho một vị hoàng đế xuất hiện trước công chúng.

Jircniv nhìn lại chính mình lần nữa, để đảm bảo rằng sự xuất hiện của anh sẽ không gây xấu hổ cho chính mình hoặc Đế quốc.

Điều gì tiếp theo trong cuộc đàm phán với Ainz Ooal Gown, mặc dù thật sự thì điều này đến gần hơn với một cuộc khẩu chiến.

Nói cách khác, hình thức của anh tương đương như thanh kiếm và tấm khiên của một chiến binh.

Hậu quả của bất kỳ sai sót hoặc thiếu sót nào trong hình thức của anh sẽ không đơn thuần là một sự xấu hổ.

Mặc dù nó sẽ không có gì nếu đối thủ của anh không đủ tinh ý để nhận thấy sai sót, anh không thể để những tiểu tiết trên trang phục của mình bị xem nhẹ.

Jircniv gật đầu hài lòng, và ngay lúc đó, từ cánh cửa vang lên tiếng gõ.

"Thần xin được đi trước, thưa bệ hạ."

"Ta giao lại cho ngươi."

Sau đoạn đối thoại ngắn, Baziwood mở cánh cửa của cỗ xe.

Thật là oai vệ, người cầm quyền cao nhất Đế quốc Baharuth bước ra ngoài cỗ xe.

Để đề phòng bất trắc, Roune đứng giữa hoàng đế và bên ngoài khi cánh cửa mở, đóng vai trò như lá chắn cho Jircniv.

Họ có thể nhìn thấy những gì ở bên ngoài, phía ngoài Baziwood.

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt là thảo nguyên.

Sau đó là các vệ sĩ hoàng gia, xếp hàng đối diện với cỗ xe.

Phía ngoài họ là một gò núi dựng lên giữa đồng bằng, và thứ gì đó trông như một cánh cửa lattice rất lớn dường như đã được chôn một nửa.

Đó có phải là Lăng Mộ Ngầm Vĩ Đại Nazarick?

Nó có vẻ hơi khác một chút từ những gì mình biết... tốt thôi, sai sót này nằm trong phạm vi chấp nhận được.

Sau khi bước ra khỏi xe, Jircniv kém một bước so với Baziwood— đang đứng trong đội hình với các vệ sĩ hoàng gia— đứng trước bên ngoài.

Jircniv hít một hơi thật sâu.

Ma thuật yểm trên trang phục của anh đảm bảo cho không khí hít vào phổi là trong sạch và mát mẻ.

Cứ cho là vậy, nó vẫn còn se lạnh, nhưng không quá khó chịu.

Sau khi hoàn tất nhịp thở, anh lấy tay xoa cằm, và nhanh chóng liếc nhìn những cấp dưới ở xung quanh.

Fluder, trong bộ áo choàng dài và cầm theo cây trượng, đi cùng các môn đồ của ông.

Magic caster hệ tín ngưỡng, với biểu tượng thiêng liêng thiêu trên lễ phục của họ— họ là những hiệp sĩ theo bậc hiệp sĩ Đế quốc, mặc dù không phải là chiến binh chuyên nghiệp.

Vệ sĩ hoàng gia, là những người vẫn đang đứng ở vị trí của họ hiện tại tính trong số họ là những người đã phái đi trước.

Cá nhân, Jircniv muốn nhìn thấy những gì mà nhóm đi trước đã thấy, nhưng ngay lúc này, đó không phải là một lựa chọn.

Dường như các hầu gái, ở trong cỗ xe khác, đã không đến được.

Ah, họ cũng là lễ vật.

Nó đã được dự tính.

Còn về, khi họ nói có một căn nhà, liệu có phải là cửa lattice... hay là cái gì khác?

Khi anh nhìn sang bên trái, anh trông thấy một căn nhà gỗ 1 tầng.

Nó dường như hoàn toàn hòa hợp với vùng đồng bằng và nghĩa trang, và ảnh mỉm cười cay đắng.

Sau cùng, tất cả chỗ gỗ này đến từ đâu?

Dãy núi Azellerisia lờ mờ hiện ra trong tầm nhìn, và khả năng là của rừng đại ngàn Tove.

Họ đã vận chuyển tất cả từ đó sao?

Mình không biết là có bao nhiêu cây gỗ xoài được vận chuyển, nhưng họ sẽ phải cần rất nhiều lao động để mang tất cả chúng đến đây.

Mặc dù anh không biết gì nhiều về căn nhà gỗ, Jircniv không cảm thấy kiến trúc này là đặc biệt bắt mắt.

Mặc dù vậy, khi anh quan sát khu vực xung quanh, anh phải thừa nhận ra rằng họ đã xây dựng chỗ này thật ấn tượng và cũng như chính bản thân nó.

Nhưng... kia là một cánh cửa lớn... một cánh cửa đôi, huh?

Và làm cao như vậy... có ba tầng cao hơn bên trong.

Có thể nơi này xây dựng như một loại nhà kho?

Jircniv nhìn vào căn nhà, với Baziwood và Leinas đừng ở bên phải của anh, Fluder ở bên trái, và Roune phía sau.

"Thưa bệ hạ.

Chúng ta có nên ra lệnh cho những người ở trong các cỗ xe khác lộ diện?"

Jircniv không quay lại nhìn Roune— người đã thì thầm vào tai anh— anh đáp lại.

"Không, không cần thiết làm vậy.

Thay vào đó, chúng ta nên—"

Những lời của Jircniv đã bị đứt quãng giữa chừng.

Đó không phải chỉ vì cánh cửa của căn nhà mở ra, mà vì mắt của họ đã bị hấp dẫn bởi hai người đẹp đang từ từ bước ra khỏi căn nhà.

Họ mặc trang phục hầu gái truyền thống— thiết kế tốt, nhưng trừ nó ra thì cũng không có điểm gì đặc biệt.

Tuy nhiên, những nàng hầu tự mình thực hiện tư thế nghiêm trang khác thường và riêng biệt.

Ngay cả Jircniv, từng là người sành sỏi và phát chán với nhưng cô gái xinh đẹp, đang rất kinh ngạc và nhìn chằm mà không nao núng như thể họ đã nắm được trái tim của anh.

Đó... thật xinh đẹp... nhưng...

Họ thật sự xinh đẹp.

Bất kỳ một người con gái của quý tộc trong Đế quốc sẽ phải ca ngợi ngoại hình của họ mà không hề e dè.

Jircniv thậm chí còn cảm thấy bản thân muốn thêm họ vào hậu cung của anh.

Tuy nhiên, nơi đây là một lăng mộ tọa lạc ở giữa một đồng bằng xanh biếc.

Họ đã hoàn toàn bước ra khỏi căn nhà, và kết quả, anh cảm nhận được một điềm gỡ.

Anh có thể nghe thấy âm thấy tiếng nhấp lưỡi nhẹ bên cạnh, nhưng anh không dư hơi để lãng phí vào những vấn đề như vậy.

"Này, lão già, kia có phải là ảo giác không?"

"Cái đó...

ờ thì, tôi không chắc, nhưng tôi không nghĩ vậy đâu."

"Họ có phải là con người?

Họ không giống như Dark Elf..."

"Cái này...

Tôi không dám chắc là cái nào, nhưng tôi nghi ngờ họ là con người."

Câu trả lời ít nhiều cũng làm Jircniv cảm thấy an tâm.

Vì nếu họ không phải là con người, sẽ không quá lạ nếu họ có xuất hiện ở một nơi như thế này.

Đó là một câu trả lời mà anh có thể hiểu và tin vào.

Cả hai nàng hầu đồng thời cúi đầu, và người có mái tóc búi cao lên tiếng.

"Xin chào mừng ngài, hoàng đế Đế quốc Jircniv Rune Farlord El-Nix.

Tên của tôi là Yuri Alpha và tôi được giao nhiệm vụ đón tiếp ngài.

Phía sau là trợ lý của tôi, Lupusregina Beta.

Tuy rằng thời gian chúng gặp gỡ có thể là rất ngắn, chúng tôi hy vọng sẽ được ngài chiếu cố."

Anh có phần chậm chễ khi đáp lại lời cũng vì anh bị họ lấn áp, Jircniv cố gắng mở miệng.

"Cảm ơn cô đã đến đây sau tất cả những rắc rối mà chúng tôi gây ra.

Đúng thật, tôi phải cảm ơn Ainz Ooal Gown-dono, vì đã cho phép một người phụ nữ đáng yêu như cô đây đến tiếp đón chúng tôi.

Với điều này, không cần thiết phải thêm từ như hoàng đế hay sử dụng những từ kính trọng khác.

Tôi sẽ rất vui nếu cô đối xử với tôi như như một người bình thường và cứ gọi tôi là Jir— nói đúng hơn, thật sự, tôi hy vọng bạn sẽ gọi tôi như thế."

Jircniv nở một nụ cười rạng rỡ với Yuri.

Tuy nhiên, ngay sau khi nhận được một nụ cười có mà thể làm bất kỳ người phụ nữ nào cũng phải ngất ngây vì anh, vẻ mặt nghiêm túc của Yuri vẫn không đổi.

Khi lén nhìn vào ánh mắt của Yuri, Jircniv cũng đã nhận ra rằng trái tim cô không lay động một chút nào.

Có phải anh không thuộc khẩu vị của cô, hay cô là kiểu người không pha trò trong công việc?

Hay cô là người hết lòng trung thành với người mà cô phục vụ?

Mình không thể hiểu thấu được cô ấy.

Mình muốn để lại một ấn tượng tốt, nhưng dường như nó sẽ rất khó khăn.

Và mình đã rất tự tin là có thể thấu hiểu bất cứ người phụ nữ nào...

Ah, nếu lão già nói đúng, cũng phải thôi bởi lẽ họ không phải là con người.

Nó không giống như là vẻ quyến rũ của ta không có hiệu quả với phụ nữ... vậy còn, chủng tộc của họ là gì?

Họ trông như con người, hoặc ít nhất, gần gũi với con người...

Anh không có manh mối về việc họ thực sự là ai.

Xem xét hai Dark Elf và hai người phụ nữ này, Ainz Ooal Gown phải là một người đàn ông hết sức xem trọng vẻ ngoài.

Nếu nói vậy...

Lễ vật của mình không có chút giá trị so với hai người này, mình tay không mà đến đó...

Jircniv cân nhắc những quý cô mà anh mang theo trong các cỗ xe.

Anh tự hào về vẻ ngoài của họ.

Mỗi người trong số họ đều là quý tộc và hoàn toàn nhận thức được chuyện gì sẽ xãy đến với gia đình mình nếu bất tuân mệnh lệnh của Jircniv, và họ đã chào tạm biệt người thân trong nước mắt trước khi ra đi và đến đây với một quyết tâm trong tim.

Thật vô nghĩa.

Có điều, sau khi biết được bên kia có những người xinh đẹp vượt trội họ, họ sẽ vui mừng vì không còn cần thiết?

Hoặc ghen tỵ với họ như một người phụ nữ?

Mình đoán là nên tặng một vài Elf, có nên không nhỉ?

Jircniv đã không mang nô lệ Elf từ Đế quốc theo cùng là vì anh không có đủ thời gian để chuẩn bị, và cũng vì muốn giữ họ trong thủ đô nhằm sử dụng cho các giao dịch trong tương lai.

Giao dịch có thể sẽ không phải với Ainz, mà là với Mare.

Anh muốn móc nối với Mare, cô bé sợ sệt, và lột trần cô trước mặt anh.

Sau đó là lợi dụng những bí mật nhơ bẩn này khai thác cô cho mục đích riêng của mình.

Đầu tiên, chúng ta sẽ gây chú ý với cô ấy bằng cách hứa giải thoát kiếp nô lệ cho tổ tiên của cô.

Đổi lại, cô ấy sẽ cho chúng ta một số đặc ân sau lưng Gown.

Sau đó, chúng ta có thể sử dụng sự việc này như vật uy hiếp cô làm thêm nhiều khác cho chúng ta.

Ít nhất, thì đó là kế hoạch...

Trong khi Jircniv suy ngẫm về kế hoạch của mình với Mare, Yuri đáp lời.

"Hoàng đế bệ hạ thật rộng lượng khi nói như vậy.

Tuy nhiên, chủ nhân của chúng tôi Aiz Ooal Gown đã ra lệnh rõ ràng cho chúng tôi là không được phép thể hiện sự khiếm nhã hay thiếu tôn trọng nào với hoàng đế, và vì thế, tôi rất tiếc là chúng tôi không thể chấp nhận yêu cầu hào phóng của ngài."

"Vậy à?

Vâng, thật là xấu hổ."

Jircniv một cách trịnh trọng, giống như anh đang trong một bộ phim hài.

"Dẫu vậy, cứ tự nhiên gọi thế nào cũng được miễn là cô thấy phù hợp.

Còn về Gown-dono?"

"Đã hiểu.

Chủ nhân của chúng tôi vẫn còn đang chuẩn bị, và có lẽ ngài sẽ cần thêm một chút thời gian.

Tôi mong là ngài sẽ kiên nhẫn và chờ đợi ngài ấy."

"Tôi hiểu.

Vậy chúng tôi sẽ đợi ở đâu?

Có phải bên trong căn nhà?"

"Không.

Chúng tôi hy vọng ngài sẽ đợi ở đây."

Jircniv ngẩng đầu lên trời.

Tuy rằng không có vẻ như trời sẽ sớm đổ mưa, thật khó để gọi đây là thời tiết tốt với những đám mây đen trên bầu trời.

Ngoài ra, những cơn gió lạnh buốt trong không khí vì lúc này đang là mùa đông, mặc dù Jircniv không thể cảm nhận được điều này thông qua trang phục được yểm ma thuật của anh.

Hắn ta đang nghĩ cái quái gì vậy, bảo chúng ta chờ ở đây?

Có phải là hắn muốn chúng ta phải biết vị trí của mình?

Vì anh đã được lệnh phải đi đến bên bị xúc phạm để xin lỗi, hoàn cảnh của Jircniv khi bắt đầu đã quá là xấu hổ.

Và sau đó, ngay lần đầu đến, Ainz Ooal Gown muốn hạ thấp anh hơn nữa bằng chuyện này.

Rõ ràng, Gown là kẻ xấu tính.

"Là vậy sao?"

Jircniv nheo mắt lại.

Anh sẽ dùng thứ đã đưa anh đến.

"Chúng tôi sẽ quay trở lại cỗ xe của mình và chờ đợi ngài ấy ở trong đó."

Jircniv có thể cảm nhận cơn giận dữ đang sôi sục của rất nhiều vệ sĩ hoàng gia của anh khi nghe anh nói những lời đó.

Họ có thể là một quốc gia láng giềng— và có thể tận diệt kẻ thù của họ— nhưng cho dù là vậy, để một hoàng đế của một nước lớn chờ đợi ở một nơi như thế này là quá thô lỗ.

Tuy nhiên, không ai dám phát âm ra những cảm xúc như vậy.

Kể từ khi chủ nhân của họ đã chấp nhận điều này, không có chỗ cho những tôi tớ như họ lên tiếng.

Trừ khi—

Có phải là vì họ đã biết được cảnh tàn sát mà Dark Elf đã làm?

Nếu là vậy...

Gown, người đúng là một kẻ khó đối phó.

Chỉ với một động thái mà ngươi đã đánh vào nổi sợ hãi trong tim của tất cả chúng tôi.

Thậm chí nếu khả năng đó chỉ có thể sự dụng một lần mỗi ngày, liệu ai có đủ can đảm để thử nghiệm?

Và thực tế sau đó là một đứa trẻ đã làm điều đó.

Ngươi muốn cho chúng ta một ấn tượng là ngay cả với một đứa trẻ cũng rất mạnh sao.

"Tôi hy vọng ngài sẽ chờ đợi."

Âm giọng trong trẻo và nhỏ nhẹ của Yuri như cắt qua không khí trước khi Jircniv kịp di chuyển.

"Vì sự chậm trễ là thuộc vế phía chúng tôi, chúng tôi sẽ là một chủ nhà tệ và sẽ trái lại mệnh của Ainz-sama nếu chúng tôi không có bồi thường trong việc tiếp đón này."

Jircniv có hơi ngạc nhiên.

Ainz... anh ta cho phép hầu gái của mình thay anh trực tiếp quyết định sao?

Có thể họ không phải là hầu gái... không, mình hiểu mà.

Ít nhất, họ có quan hệ thân thiết với nhau.

Anh ta đã chịch họ chưa?

Không, bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ hiểu.

Có một em Waifu xinh đẹp như vậy, giữ bàn tay của mình khỏi họ là rất khó.

Jircniv trả lời với sự lịch sự cường điệu, mặc dù giọng nói của anh có pha chút dịu dàng.

"Ohhh!

Chúng tôi thật biết ơn Gown-dono.

Sau đó... những gì đã được chuẩn bị để đón tiếp mà chúng tôi có thể mong đợi, và nơi mà chúng tôi có thể tìm thấy sự mong đợi đó?"

"Trong hoàn cảnh này, cho phép chúng tôi bắt đầu sự chuẩn bị của mình.

Đầu tiên, thời tiết có vẻ không được tốt cho lắm.

Hãy để chúng tôi thay đổi nó."

"Cô nói làm cái gì... ?

Uoooh!"

Jircniv không phải là người duy nhất thở hổn hển trong ngạc nhiên, magic caster, vệ sĩ hoàng gia, Baziwood, Leinas, thậm chí là Fluder, tất cả họ không thể không thốt lên trong kinh ngạc.

Chuyển động của những đám mấy đen bắt đầu chậm chạp.

Trong khoảnh khắc đó, chúng đã biến mất không một dấu vết, như thể một người khổng lồ vô hình đã phân tán chúng bằng bàn tay của mình.

Những kỵ binh cưỡi [hippogriff] trên không trung như bị ném vào sự nhầm lẫn, một điều gì đó mà những người ở dưới mặt đất có thể cảm thông với họ.

"Tại sao... cảm giác này...

ấm áp hơn... ?"

"Ngươi cũng vậy, phải không?

Đây là thật sao?"

Jircniv nghe thấy các vệ sĩ của mình đang trao đối với nhau trong tĩnh lặng, anh cởi chiếc choàng của mình và vô hiệu ma thuật duy trì nhiệt độ cơ thể của anh.

Ngay sau đó—

"Bệ—bệ hạ!"

Roune kêu lên trong lúc Jircniv đột ngột cở áo choàng, nhưng hoàng đế đã không đáp lại thuộc cấp của mình.

"Hu... haha... huhahaha.

Cái quái gì đây... chuyện quái gì đang xãy ra vậy?

Lão già!

Chuyện gì đang xãy ra vậy?!"

Jircniv đánh mất sự bình tĩnh của bản thân và nhìn Fluder với một biểu vặn vẹo trên gương mặt.

Không khí trong lành bao quanh anh lúc này vốn chỉ có thể cảm nhận được vào mùa xuân.

Việc tìm lấy cái lạnh buốt của mùa đông đã là bất khả thi.

Jircniv chưa bao giờ nghe nói vê một ma thuật như thế này trong các bài giảng của Fluder.

Trong tình cảnh này, loại ma thuật được sử dụng là cái gì?

"Đây là một ma pháp không thuộc hệ thống ma thuật....

Có vẻ như tôi có nhớ một ma thuật hệ tín ngưỡng của Tế Ti có thể kiểm soát thời tiết nhưng..."

Nói đến đây, Fluder dường như không kìm chế được những nụ cười hiện ra trên gương mặt mình.

"[Weather control] là một ma thuật bậc 6.

Tuy nhiên, xét theo phản ứng của bệ hạ, điều này không đơn giản là điều khiển thời tiết.

Nó hẳn phải là một ma thuật bậc cao hơn... thật đáng kinh ngạc..."

"Và ma thuật này có phải là tác phẩm của Dark Elf— sứ giả đó, phải không?"

Jircniv buộc phải chấp nhận rằng ma thuật này là tác phẩm của người đã tạo ra trận động đất đã nuốt chửng người của anh trong khe nứt.

Không, thật sự thì anh hy vọng là như vậy.

Anh không muốn tin là còn có một magic caster khác con mạnh hơn cả cô ấy.

Đó sẽ là một ác mộng.

"Đúng thật, có thể là vậy... nhưng tôi không dám chắc."

Fluder như tìm thấy tất cả những điều thú vị, nó làm trái tim của Jircniv như đang đi trên đống than hồng.

Mặc dù người thầy của anh là một giáo viên xuất sắc xứng đáng được tôn trọng, ông đã gần như vô dụng khi nói về ma thuật này.

Nó làm anh cảm thấy cực kỳ khó chịu.

"Tôi tin là ngài đã cảm thấy dễ chịu phần nào.

Sau đó, chúng ta hãy bắt đầu giai đoạn tiếp theo."

Cô hầu gái bỏ quả sự hoảng loạn đang dâng trào trong Jircniv và quăng cho anh một quả bom khác.

Vị hoàng đế trẻ tuổi đã phải chiến đấu với ham muốn của bản thân và vứt bỏ việc duy trì phẩm giá của mình.

Sự cám dỗ đã chịu thua trái tim mạnh mẽ của anh, cuối cùng, nghĩa của anh là một hoàng đế của Đế quốc Baharuth đã chiến thắng và anh đã kiểm soát được bản thân mình.

"Giờ thì, đến đây."

Đáp lại mệnh lệnh của Yuri, cánh cửa của căn nhà mở ra, và một thứ gì đó rất lớn bước ra.

"Kehhhhh!"

Một âm thanh đơn độc vang lên.

Đó là một âm thanh mà người ta có thể được nghe từ một con gà bị bóp cổ.

Khi tất cả nhận ra thứ đang kêu gào, khiếp đãm tràn ngập trong lòng tất cả những người có mặt ở đây, Không chỉ riêng Jircniv.

Thật vậy, cảm giác như họ đang rơi vào một giấc mơ.

Một trong những người phát ra âm thanh ngơ ngác như những người khác là "high court wizard" của Đế quốc, [Triple Magic Caster], Fluder Paradyne.

Ông được cho là người có khả năng đối chọi với [Thirteen Heroe].

Một người đàn ông như thế giờ đây đứng với đôi mắt mở to kinh hãi, ông dán chặt con mắt mình vào thứ vừa bước ra từ căn nhà.

Ngay sau đó, nhiều tiếng la hét vang vọng khắp nơi, tất cả chúng đến từ các môn đệ của Fluder.

"Làm sao có thể?!

Đó là—!!!"

"Không— không thể tin được!

Điều này là không thể!"

"Nguy hiểm!

Một cuộc tấn công đang đến!

Ma thuật phòng thủ!

Xin cho phép chúng tôi sử dụng ma thuật phòng thủ!"

Fluder trừng mắt nhìn các môn đệ, tất cả họ đều đã sẵn sàng ứng chiến.

"Trật tự!

Bình tĩnh nào, mọi người!!"

Thứ xuất hiện từ trong căn nhà làm họ trở nên thận trọng và sợ hãi.

Đôi mắt của tất cả thành viên trong sứ đoàn Đế quốc đều tập trung vào một điểm.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là một con quái vật.

Đó là một con quái vật trong bộ giáp đen.

Cơ thể của nó quá to lớn, và hình bóng của nó đã tràn ngập sự tà ác.

Cứ như một vị thần được tạo ra từ sự tàn bạo và bạo lực của toàn bộ nhân loại, tập trung trong nó, và cho một thực thể.

Khuôn mặt mục rửa không cảm xúc, nhưng tất cả họ có thể cảm nhận được một thứ rực rỡ, tia sáng của sự căm thù rực cháy trong hai hốc mắt của nó.

Và có tổng cộng 5 con.

Cơ thể to lớn đi đầu mang theo một chiếc bàn đá.

Những kẻ đi sau cũng mang nhiều đồ dùng khác nhau và nhiều chiếc ghế.

Không một ai trong chúng có ý thù địch.

Ngược lại, sự cảnh giác và hoảng sợ của các môn đệ Fluder gần như trò hề.

Âm thanh của một thứ gì đó rơi xuống đất.

Một trong các môn đồ của Fluder ngã sup xuống đất như một con rối bị cắt đứt dây.

Hay đúng hơn, cả bốn môn đồ mà ông đã dẫn theo, gần như tất cả họ đều kết thúc theo cách đó.

Khuôn mặt nhợt nhạt của họ như được ướp lạnh và bắt đầu thở hồng hộc.

"Không thể nào.

Làm sao mà có thể... không, không, không thể được.

Là [Death Knight]?

Chúng được kiểm soát?

Và số lượng là?"

Một cái gì đó lóe lên trong tâm trí Jircniv.

Anh không thể không đánh mất bản thân và hét lên trong giận dữ.

Anh còn quan trọng việc giữ gìn phẩm giá của bản thân nữa.

"[Death Knight] ?

Có ý gì khi nói [Death Knight] ?!

Lão già!

Trả lời ta!

Ta đã nghe đến cái tên này trước đây, nó có phải giống với sinh vật Undead được đồn là bị nhốt bên trong Bộ Ma Thuật?!"

Quả thật.

Đó là Death Knight.

Đó là tên của con quái vật mà chỉ cần 1 con cũng đủ đẩy Đế quốc đến bên vực thẳm diệt vong.

Tuy nhiên, Jircniv đã không có được câu trả lời.

Fluder đang nhìn chằm chằm với đôi mắt mở to.

Jircniv nhận ra rằng nói chuyện với ông là sự lãng phí thời gian và thay vào đó là vội vã tiến về phía trước, bước đi trong lo âu, nếm vạt áo của một môn đồ và lôi anh ta lên khỏi mặt đất.

"[Death Knight] là cái quái gì thế?!

Trả lời ta!!"

"Aiaaaa!

Thưa bệ hạ!

Như ngài đã nói, con quái vật Undead huyền thoại bị nhốt bên dưới Bộ Ma Thuật, thật sự, là [Death Knight]!

Chúng là sinh vật mà ngay cả sư phụ cũng không thể kiểm soát!"

Tất cả những gì Jircniv có thể làm là cười.

Đến tận lúc nãy vẫn con duy trì tôn nghiêm của một hoàng đế Đế quốc Baharuth giờ đã không còn.

Nó đã vỡ vụn thành tro và thổi bay theo cơn gió.

"...

Hu,hu.

Huhuhu.

Ngươi có ý gì, Undead huyền thoại sao?!

Có năm con ở ngay trước mặt chúng ta!

Hoặc ngươi muốn nói [Death Knight] là một nhóm và năm con được tính là một thực thể?

Hả?

Ngươi đang đùa ta sao?!!"

"Kh—không!

Không phải thế."

Anh có cảm giác ai đó đang đứng bên cạnh mình.

Anh liếc nhìn qua, anh thấy người đó là một trong những chiến binh mạnh nhất của Đế quốc, Baziwood.

Khuôn mặt của hắn đã xanh như tàu lá chuối, và Jircniv có thể nhìn thấy biểu hiện căng thẳng co giật đang hình thành trên gương mặt hắn.

"Etou, ah, thưa bệ hạ.

Xin hãy lắng nghe điều này với một trái tim bình tĩnh.

Tình hình hiện tại là rất tệ.

Sinh vật này ở đẳng cấp mà chúng ta, ngay cả trong hàng ngũ thiết lập này với sự hỗ trợ đầy đủ từ ma thuật, chưa chắc có thể đánh lại chúng.

Có lẽ ý tưởng tốt nhất lúc này là rút lui.

Thật tệ.

Thật sự rất tệ.

Hãy nhìn vào đôi tay run rẩy của thần."

Jircniv nhìn lên tay của Baziwood, nó bắt đầu run lên.

Sau khi nhìn vào gương mặt co quắp của ông, lý do cho trạng thái run rẩy của ông đã quá rõ ràng.

"Có phải đó là những gì mà họ nói là "không thể nào"... ngươi có nghĩ là nó mạnh hơn Stronoff-san?"

Một thành viên khác trong [Tứ Kỵ Sĩ] đã lùi về sau, cô bắt đầu lùi lại và vẫn tiếp lùi lại một cách chầm chậm.

Lý do duy nhất tại sao cô đã không bỏ chạy khi từ từ lùi về sau tất cả là vì cô không muốn thu hút sự chú ý của [Death Knihgt], và sự thù địch của nó.

Toàn bộ điều này cảm thấy như cuộc sống của họ đang rơi vào một cơn ác mộng.

Và sau đó, trước khi họ...

Các [Death Knight] sắp xếp đồ đạc và dao nĩa trên đồng cỏ, rất giống với một bức tranh về những tôi tớ trung thành.

Chẳng có gì trong hành động của chúng cho thấy chúng là undead huyền thoại mà có thể hủy diệt một quốc gia.

Tuy nhiên, một thực tế là chúng là undead mà ngay cả magic caster mạnh mẽ nhất của Jircniv, Fluder Paradyne, cũng không thể kiểm soát.

Bất cứ ai cũng có thể nói ra điều này khi nhìn vào phản ứng của những người có mặt ở đây.

Điều này ngụ ý rằng có nhiều hơn 5 con quái vật có khả năng chiến đấu vượt xa Fluder.

Ngược lại, Fluder Paradyne là một magic caster có sức mạnh chống lại toàn bộ quân đội Đế quốc.

Tất nhiên, Mp của ông không phải là vô tận, và trong một cuộc chiến trực diện, quân đội có thể đánh bại ông.

Tuy nhiên, nếu ông sử dụng ma thuật bay hoặc dịch chuyển tức thời, ông có thể một mình tiêu diệt toàn bộ quân đội Đế quốc.

Đó là sức mạnh thực sự của Fluder.

Điều đó có nghĩa là 5 [Death Knight] có mặt ở đây đại diện cho 5 lần sức mạnh quân đội Đế quốc.

Không thể nào.

Điều này không được phép xảy ra.

Nhiêu đây là quá nhiều quyền lực để một người nắm giữ.

Cho dù là một đất nước cũng khó mà áp chế được sức mạnh này.

Đây là thứ quyền lực mà chỉ có một số ít quốc gia nổi tiếng hoặc các nước cộng hòa huyền thoại mới có thể đạt được.

Có thể chủ nhân của lăng mộ nhỏ khiêm tốn này thực sự có quyền thế đến vậy?

Khi hai Dark Elf xuất hiện, anh đã buộc lý trí của mình thoát khỏi cái chủ đề đó và tập trung vào những gì ở trước mặt.

"Ainz Ooal Gown... một con quái mà chúng ta không thể làm được bất cứ điều gì sao, không, chúng ta thậm chí còn không thể chạm vào..."

Lòng Jircniv lúc này như một chiếc thuyền nhỏ bị ném vào giữa một cơn bão dữ dội.

Cuối cùng, tuy nhiên, anh đã giấu được cảm xúc của mình và lấy lại bình tĩnh bằng một ý chí sắt đá.

Vệ sĩ hoàng gia của anh, hủy diệt.

Cái bóng khổng lồ của con rồng.

Kể từ khi anh đã chấp nhận những điều này trong quá khứ, anh có thể cho phép mình chấp nhận những gì diễn ra trước mắt lúc này.

Nếu không có những kinh nghiệm trấn an bản thân, có lẽ ảnh hưởng mà anh chịu sẽ còn dữ hơn.

Anh có thể thấy một cảnh tượng thậm chí còn nhục nhã hơn lúc này.

Lăng mộ...

Sức mạnh của Ainz Ooal Gown lớn đến thế nào?

5 [Death Knight] và hai người đó.

Kể cả con rồng đó, chưa phải là tất cả sao?

Tại sao hắn lại ẩn mình ở nơi này?

Hắn bắt đầu cư ngụ ở đây từ khi nào?

Hoặc là khâu chuẩn bị cuối cùng của hắn đã hoàn tất?

Mình có nghe nói là một khi có nhiều sinh vật undead tập trung tại một nơi, một Undead tối cao mạnh mẽ sẽ được sinh ra.

Đó là lý do tại sao [Death Knight]... ?

Không được.

Không có đủ thời gian, nhưng mình vẫn phải nghĩ cách...

Khi anh suy nghĩ cực nhanh đã khiến anh thậm chí còn lún sâu hơn nữa vào hỗn loạn, Yuri cắt ngang.

"Đừng hoảng sợ.

Những [Death Knight] này được chính tay Ainz-sama tạo ra.

Chúng hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của ngài ấy, và ở vị trí của ngài ấy, tôi đã được quyền chỉ huy chúng.

Tôi sẽ không cho phép chúng tổn hại mọi người."

Những lời của Yuri đã phá tan suy nghĩ mà Jircniv tạo ra thành những mảnh vụn.

"Tạo ra chúng..."

Ainz Ooal Gown có thể sinh ra những sinh vật có mức mạnh tuyệt đối theo ý mình.

Một sự thật khủng khiếp.

Thực tế là để tạo ra một sinh vật như vậy sẽ đòi hỏi nguồn lực và nổ lực tương đương với sức mạnh to lớn của họ.

Cơn ác mộng này anh có thể lựa chọn đối mặt với nó như một thử thách, hoặc hoàn toàn bỏ qua.

Không, đây hẳn là một trò bịp.

Làm gì có ai có thể làm được vậy chứ?

Hắn đang nói dối nhằm nâng cao sức mạnh của riêng hắn.

Bởi vì nếu hắn không—

Một nụ cười kỳ lạ xuất hiện trên gương mặt Jircniv.

Bất kể là điều gì, lúc này tất cả dường như đang rất khó chịu.

—Ah.

Không quan tâm nữa.

Mình không cần biết gì nữa.

Lần này, chúng ta sẽ chỉ giải quyết những gì thấy được từ phía họ làm, đúng.

"Fu, fuhahahahaha!"

Trong khi Jircniv từ bỏ tất cả những ảo tưởng về việc kiểm soát, một nụ cười vui sướng như của thằng điên vang lên từ bên cạnh.

Nó đến từ Fluder.

Vệ sĩ hoàng gia, môn đồ hay [priest], gương mặt của tất cả mọi người ngoại trừ Jircniv như bị đông cứng vì sốc.

Fluder Paradyne là magic caster tối cao, và là một người hùng sở hữu học thức và tri thức vô song bên mình.

Vô số bài viết trong sách lịch sử của Đế quốc nói về cái cách ông chiến đấu với những con quái vật đe dọa sự an toàn quốc gia, và khải hoàn trở về.

Phong thái thánh nhân của ông cũng có nghĩa là ông được rất nhiều người vinh danh và kính trọng.

Thực tế, nhiều người ở đây cũng cảm thấy như vậy về ông.

Và bây giờ, Fluder cười một cách mà đã phá vỡ hình ảnh của ông trong tâm trí tất cả mọi người có mặt ở đây.

Có sức mạnh trong tiếng cười.

Hào quang của một người anh hùng.

Không nghi ngờ gì Fluder đang tỏa một áp lực đáng sợ, và không phải là cái cảm giác ấm áp mà đôi khi Jircniv cảm nhận được từ người đàn ông đã gần gũi với anh như người cha.

Sức mạnh ma thuật mà ông nắm giữ là rất lớn, đủ để cân cả bốn [Tứ Kỵ Sĩ] trong một lượt.

Và ông giọng nói của ông hiện lên một giai điệu điên cuồng như thể ông bị mất trí.

Cũng là lẽ hiển nhiên khi các vệ sĩ hoang gia đứng gần đó không khỏi rùng mình.

Giữa tất cả những người ở đây, chỉ có những người của Nazarick và Jircniv là thản nhiên như không có gì.

"...

Kiểm soát [Death Knight], và với số lượng này!

Tuyệt vời!

Thật tuyệt vời!

Quá đỗi tuyệt vời!

Fuhahahahahah!"

Một giọt nước mắt gỉ ra từ khóe mắt của ông, và mỉm cười như thể gương mặt ông đã vỡ.

—Không, không đúng.

Đây mới là người đàn ông đã bỏ mặc vị trí là thuật sĩ Đế quốc để có thể ngắm nhìn những bí ẩn ở sâu thẳm nhất của cái vực thẳm gọi là "ma thuật".

Cho đến lúc này, nó đã được giấu dưới lớp mặt nạ của một người hùng, nhưng khi đối mặt với một magic caster hùng mạnh, nó đã không giấu được và lộ ra.

"Giờ thì, bệ hạ.

Chúng ta sẽ làm gì?

Chúng ta có nên chạy trốn bằng ma thuật dịch chuyển tức thời?

Tôi nghĩ là nếu bây giờ chúng ta dịch chuyển, chúng ta có thể làm được, phải không?

Giả sử địa hình giúp cho..."

Fluder nói điều này với Jirniv, một nụ cười giễu cợt trên gương mặt ông.

"Ta thích gương mặt này của ông đó, lão già.

Giờ đến lượt ta hỏi.

Ông có nghĩ là ta nên chạy không?"

Những vết nứt nhanh chóng lan rộng trên gương mặt của Fluder.

Đó là một nụ cười của một gã điên, làm bất cứ ai nhìn thấy cũng phải khiếp sợ tột độ.

"Theo ý bệ hạ của tôi, không, Jir yêu dấu của tôi.

Học trò của tôi, hãy mở to đôi mắt của ngài và hãy biết ơn khi thực tế là đôi mắt của ngài đã nhìn thấy được đỉnh cao tối thượng— magic caster chí tôn vô thượng trên toàn lục địa.

Lúc này, ngài đã thấy được kết quả trong hành trình của mình, hãy nổ lực hướng về nó!"

Khuôn mặt môn đồ của Fluder và đã trở nên nhợt nhạt và tái mét khi họ nhận ra loại người mà họ đã viếng thăm.

Họ biết đồng đội của họ đã bị Ainz Ooal Gown tàn sát.

Tuy nhiên, magic caster huyền thoại trong những cuốn sách lịch sử của họ đã gọi ông là "chí tôn vô thượng của tất cả magic caster".

Cảm giác giống như có một hòn đá khổng lồ được nhét vào bụng họ.

"Thưa bệ hạ, điều này thật tệ, phải không?"

"...

Ngài có phiền nếu tôi là người chạy đầu tiên?"

Baziwood dường như đã nhẫm lẫn, và câu hỏi của Leinas tràn ngập sự tuyệt vọng.

Jircniv nhìn họ.

Bỏ qua Fluder và các môn đồ của ông sang một bên, sự căng thẳng của các vệ sĩ hoàng gia đang tăng dần, và trông như thể họ có thể phá vỡ bất cứ lúc nào.

Điều này là bởi vì hành vi bất thường của Fluder và mô tả về sức mạnh của [Death Knight] đã phá vỡ tinh thần của họ.

"Chúng ta còn có thể làm gì khác?

Và nếu ngươi muốn chạy, cứ chạy trước.

Tuy nhiên, nếu ngươi làm vậy, họ có thể nghĩ rằng ngươi không phải là một trong chúng ta.

Điều đó có nghĩa là đối với họ, ngươi là kẻ xâm nhập.

Ngươi sẽ may mắn nếu không có kết cuộc như những Worker đã đến trước."

Leinas nghiến răng và khuôn mặt cô nhăn lại.

"Như vậy mọi chuyện vẫn ổn?"

"Baziwood, nhìn lão già— không, Fluder.

Trong tất cả chúng ta thì ông ấy là người quen thuộc nhất với ma thuật và nhìn ông ta lúc này.

Tất cả những gì chúng ta có thể làm là phó mặc mọi thứ cho họ."

"Cầu nguyện với chúa rằng ngài ấy sẽ ban may mắn cho chúng ta, và trốn thoát?"

"Ngươi có thực sự nghĩ là chúng ta có thể thoát?"

Baziwood liếc nhìn nàng hầu, ngươi vô tình nghe rõ ràng việc họ muốn bỏ trốn nhưng vẫn bình tĩnh tiếp tục chuẩn bị.

"Nếu chúng ta bắt con tin?"

"Ta không muốn kẻ khác nói về một việc mà đó là bất khả thi, [Lightning Bolt], thử nói lại lần nữa xem."

"...

Thứ lỗi cho thần.

Thật ra, tôi cảm thấy cô hầu gái thậm chí còn mạnh hơn cả [Death Knight].

Họ chắc chắn còn bí ẩn hơn...

Ah, nhìn cô ta đi, cô ta thậm chí còn không để tâm đến việc chúng ta nói những chuyện như thế này trước mặt cô.

Thật đáng sợ..."

Người hầu gái cũng là quái vật mạnh mẽ.

Khi Jircniv nghĩ về điều này, anh lắc đầu.

Anh muốn tin đó không phải là sự thật.

Khi anh nghĩ về nó, anh đã cố gắng gạt nụ cười lạnh lùng của hai Dark Elf ra khỏi tâm trí.

"Dường như chúng tôi đã gần... chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng?

Trong lúc này, tất cả mọi người, tôi hy vọng mọi người sẽ thấy thư giãn hơn ở đây."

Có rất nhiều bàn ghế trên đồng cỏ.

Chiếc bàn đã được che phủ trong một chiếc khăn trải bàn trắng tinh và ô che nắng lớn tạo bóng râm. [Death Knight] đã di chuyển đồ đạc vào vị trí hiện đang đứng ở một bên của căn nhà gỗ để tránh gây chú ý.

"Chúng tôi cũng đã chuẩn bị thức uống cho mọi người."

Chai rượu được bày ra trên bàn, chứa đầy chất lỏng màu cam.

Bên cạnh chúng là ly rượu vang cổ uốn cao làm bằng pha lê trong suốt.

Một cái trong chúng đều được chạm khắc tinh xảo với thiết kế công phu.

Ngay cả Jircniv, một hoàng đế được hưởng thụ những thứ tốt nhất trong cuộc sống hằng ngày, cũng không thể không nhìn chằm chằm với đôi mắt mở to vì kinh ngạc hiển thị trên gương mặt anh.

"Xin vui lòng cho chúng tôi biết nếu mọi người có cần thêm bất cứ thứ gì khác.

Sau đó, mọi người—"

Cánh cửa của căn nhà gỗ mở ra lần nữa, và nhiều nàng hầu khác liên tiếp bước ra từ bên trong.

Nhóm người Đế quốc như bị hút hồn bởi vẻ đẹp siêu việt của họ, đủ để xóa đi tất cả nổi sợ hãi và bất an mà họ đã trải qua đến lúc này.

Mỗi một người trong họ đều mang một vẻ đẹp độc nhất vô nhị theo nét riêng của họ.

Một người có mái tóc tết thành hai búi, người kia có mái tóc dài suôn mượt, và một người khác nữa có mái tóc xoắn cuộn thành từng lọn. (Entoma, Shizu, Solution)

"Chỗ này sản xuất người đẹp sao trời?"

Mặc dù Jircniv không biết ai trong số các vệ sĩ đã nói, nhưng anh cũng phải đồng ý với điều đó.

Sau mọi thứ, những mỹ nữ này làm gì trong lăng mộ này?

Có phải lăng mộ sản xuất hàng loạt mỹ nữ?

Lẽ nào họ bật ra khỏi mặt đất như nấm sau mưa?

Anh lại nghe thấy tiếng nhấp lưỡi lần nữa, nhưng cũng chả thèm để ý tới.

"Vậy thì xin mời mọi người thưởng thức thức uống—"

"—Ah, trước đó, chúng tôi có thể gặp Ainz Ooal Gown trước?

Tôi muốn đẩy nhanh những vấn đề... và nếu không có gì, tôi có thể gặp mặt ngày ấy trước khi ngài ấy gặp mặt Jir—"

"Fluder, kiềm chế bản thân lại đi."

Bất kể có là gì, không một ai trong họ có thể làm ô nhục bản thân hoặc Đế quốc.

"Đừng quên vị trí của mình, Fluder.

Chúng ta ở đây là đại diện cho Đế quốc, chứ không phải để thỏa mãn cho cơn khát kiến thức ma thuật của ông đâu."

Đến lúc này, một tia sáng bình tĩnh lóe lên trong đôi mắt của Fluder.

Tuy rằng không phải là hoàn toàn, nhưng ít ra cũng giúp ông kiềm chế dục vọng của bản thân.

"...

Thứ lỗi cho thần, bệ hạ.

Thần dường như đã quá phấn khích.

Xin bệ hạ hãy tha thứ cho điều này."

"Được rồi, lão già.

Hãy thưởng thức thức uống, bình tĩnh mà ngồi xuống đi.

Sau đó, chúng ta có thể uống rồi sao?"

"Đã hiểu."

Yuri chậm rãi rót đầy chiếc ly thủy tinh trước mặt Jircniv với thứ chất lỏng màu cam.

Mùi thơm của trái cam phảng phất trong không khí.

Jircniv nhấp một ngụm nước trái cây, và hương vị của nó làm anh không khỏi mỉm cười.

Anh nghĩ trong cay đắng, "mình sống cho tới giờ là để được uống thứ này".

Những vệ binh hoàng gia xung quanh thì thầm trong kinh ngạc khi họ được thưởng thức đồ uống này.

Ngay cả Jirnic, người cảm thấy chán ngấy với ẩm thực cũng phải tỏ vẻ kinh ngạc, làm sao mà tất cả những người ở đây không chung một biểu hiện cho được?

Như để minh họa điều đó, có rất nhiều đã quên đi nghi thức và uống ừng ực nước trái cây càng nhanh càng tốt.

Ngay sau đó, âm thanh cảm phục vang lên từ những người đã tụ hợp ở đây.

"Thật tuyệt!"

"Có chuyện gì với thức uống này vậy, nó là một pha trộn hoàn hảo giữa vị chua và ngọt!"

"Nó lướt xuống cổ họng, và để lại dư vị thật ngọt ngào!"

Jircniv đã uống thêm ngụm nữa khi nghe những lời khen ngợi từ tất cả những người xung quanh.

Đột nhiên, anh cảm thấy như mình tràn đầy sức mạnh.

Ngay cả cơ thể mình cũng cảm nhận đước sự kích thích từ hương vị này, huh.

Nghĩ về việc Nazarick có thể tạo ra một thứ thức uống chất lượng đến như vậy.

Có vẻ như mình đã xúc phạm hai Drak Elf khi họ đến cung điện.

Nếu như họ được thưởng thức những loại thức uống kỳ diệu như vậy mỗi ngày, cũng chả có gì lạ khi họ không bị ấn tượng với thứ chúng ta đã chuẩn bị lúc đó.

Jircniv mỉm cười cay đắng.

Nghĩ đến, thậm chí là thứ hương vị đơn giản này cũng đã đủ để đánh bại họ hoàn toàn.

Ah... lúc này đây mình cảm thấy thật thanh thản.

Đây là lần đầu tiên mình cảm thấy thoải mái như thế này kể từ lúc mình đi đến đây.

Cảm giác như... trở về nhà...

Đã bao lâu rồi kể từ lúc họ trú mình dưới bóng râm của những chiếc ô và lắng nghe tiếng gió thổi qua đồng cỏ?

Cuối cùng, Yuri cũng đã nói những lời mà Jircniv muốn nghe.

"Tôi xin lỗi vì sự chậm trễ này.

Ainz-sama đã sẵn sàng tiếp đón các bạn, xin hãy đi theo tôi."

Phần 3.

Jircniv đến một căn phòng hình bán cầu trông giống như một nhà hát.

Anh đứng ở nơi có hai cánh cửa đôi lớn.

Những hoa văn chạm khắc tinh xảo ở hai bên cửa ra vào; nữ thần tuyệt đẹp ở bên phải và con quỷ hung tàn ở bên trái.

Vô số những bức tượng mang điềm gỡ bày ra ở xung quanh.

Nó làm cho người ta nghĩ đến [The Gates of Judgemen].

Jircniv cân nhắc trước khi nhìn qua xung quanh cánh cửa.

Căn phòng rộng lớn, yên tĩnh, yên tĩnh đến mức anh tưởng mình có nghe thấy được ẩn ý "âm thanh của sự tĩnh lặng".

Quả thật, không ai trong nhóm Đế quốc thốt ra được lời nào kể từ khi họ bước đến đây.

Chỉ có âm thanh của giáp trụ chạm vào nhau.

Trước khi họ bước đến hội trường của sự tĩnh lặng, họ đã đi qua một khung cảnh độc nhất vô nhị trên đường đến đây, và linh hồn của họ đã bị đánh mất bởi những kỳ quan mà họ được chứng kiến.

Hy vọng họ không bị mê hoặc bởi khung cảnh thần thoại mà họ thấy là một đòi hỏi quá mức.

Một sự thật, thậm chí ngay cả Jircniv cũng thấy khó khăn khi phải kiểm soát sự ham muốn nhìn ngắm xung quanh một cách ngu ngơ của mình, nhìn thế giới không tưởng mà họ đã đi qua.

Anh liếc qua vai của mình và nhìn thuộc hạ đã theo anh đến đây.

Đằng sau anh là Baziwood và mười vệ sĩ hoàng gia đặc biệt được lựa chọn, Fluder và bốn môn đồ của ông, Roune, thư ký của anh, và priest đến từ kỵ sĩ đoàn.

Leinas và các vệ sĩ hoàng gia khác được để lại phía sau với cỗ xe làm nhiệm vụ canh phòng.

Tất cả mọi người đi sau anh— ngoại trừ Fluder— hai vai rũ rượi theo sau.

Đây là kết quả tất yếu từ việc liên tục được nhắc nhở về sự nhỏ bé và không đáng nhắc tới của họ, cũng như được chứng kiến những địa điểm tham quan mà giới tinh hoa nghệ thuật của Đế quốc sẽ phải gặp khó khăn nếu muốn sao chép.

Lăng Mộ Ngầm Vĩ Đại Nazarick không đơn thuần là tên của một lăng mộ.

Sự thật, đó là thế giới mỹ lệ tựa như cõi thiên đường hơn cứ nơi nào.

Ấn tượng của họ về người cai trị nơi này, magic caster Ainz Ooal Gown, là gần như không thể nào diễn tả được.

Nụ cười trên gương mặt Jircniv đầy nhạo báng, nhằm vào chính anh.

Con người sẽ tự nhiên cúi đầu trước kẻ đứng trên họ.

Bất kỳ một ai đã bị ấn tượng bởi những tuyệt tác kiến trúc và nghệ thuật ở đây hẳn phải tự ý thức được óc thẩm mĩ của họ cũng chỉ như một viên sôi bên đường.

...

Điều này thật đáng lo ngại.

Ainz Ooal Gown đang đợi ở phía sau cánh cửa này.

Hắn là một magic caster sở hữu sức mạnh mà thậm chí còn hơn cả Fluder Paradyne.

Quả thật, khó có ai sánh được với hắn dù ở trong quá khứ hay tương lai.

Nơi cư trú tuyệt vời của hắn đã vượt xa năng lực ảo tưởng của con người, và kẻ hầu cận đều sở hữu sức mạnh khủng khiếp.

Hắn là một người sở hữu mọi thứ mà Jircniv có thể nghĩ đến.

Tại sao một người như thế lại ẩn mình ở một nơi như thế này?

Tuy rằng Jircniv không biết câu trả lời, nhưng anh sẽ sớm tìm ra.

Ít nhất, anh hy vọng sẽ thu được nhiều thông hơn trong cuộc đàm phán.

Mình không nghĩ là hắn sẽ hài lòng với một lời xin lỗi đơn thuần sau khi đã có một màn phô diễn lực lượng ngoạn mục như vậy.

Ban đầu, kế hoạch của anh là xác định tham vọng của Ainz Ooal Gown và đáp ứng điều đó nhằm thu lợi cho Đế quốc.

Việc giả vờ xin lỗi chỉ là một cái cớ để đạt được điều đó.

Tuy nhiên—

Muốn đáp ứng tham vọng của một người nào đó quyền lực như thế này.

Mình không thể nào làm được, cho dù mình có giàu hơn và quyền lực hơn cả bây giờ.

Cũng giống như một viên đá quý 1 ca-ra thì làm gì mà có cửa với Jircniv, cũng không thể nào có chuyện Ainz Oola Gown quan tâm đến bất cứ điều gì mà Jircniv cung cấp.

Đầu tiên, tiền bạc hoàn toàn nằm ngoài vấn đề.

Đối với cung cấp sự hỗ trợ về quân sự và ma thuật— tốt thôi, tại sao anh ta phải quan tâm đến những thứ còn kém xa chính mình?

Thậm chí có sử dụng mỹ nhân kế cũng là không thể.

Jircniv kiên quyết nhắc nhở bản thân khi anh nghĩ về Yuri và những nàng hầu khác.

Chiêu dụ bằng địa vị và quyền lực là vô nghĩa, đối với một người sống ở một nơi như thế này.

Jircniv tự hỏi liệu những dục vọng của con người có thể làm lay động Ainz Ooal Gown hay không.

"...

Thật sự rất khó đây, huh."

Tâm trí của Jircniv đã suy tính đến nhiều mưu mô và thủ đoạn để đối phó với Ainz Ooal Gown.

Kết luận vẫn là không thể đối phó được ông ta.

Kết quả tốt nhất mà hy vọng đạt được là Ainz sẽ không xem anh như kẻ thù.

(Điều kiện chiến thắng của chuyến đi lần này là: Đế quốc vẫn toàn vẹn, và mình phải sống sót trở về.)

Ngỡ như nghe thấy tiếng nói trong suy nghĩ của mình, Jircniv nhận ra chúng lớn hơn anh tưởng.

Tuy nhiên, không ai ở xung quanh anh phản ứng lại.

Họ đã quá bị mê hoặc bởi khung cảnh chung quanh.

"Đây là Throne room.

Ainz-sama đang đợi ngài ở bên trong."

Sau đó, Yuri báo rằng nhiệm vụ của mình đã hoàn tất, và cúi đầu thật sâu với Jircniv.

Như thể chờ đợi những lời đó, cánh cửa lớn rung lên và mở ra từ từ.

Vài âm thanh nín thở đột ngột truyền đến tai của Jircniv.

Không phải là một hoặc hai, mà là hơn mười người trong số họ, có lẽ là hơn một nửa những người đến đây.

Nhiều người trong họ không thể tập trung toàn bộ quyết tâm và để cho ước muốn chạy của họ hiện trên gương mặt.

Nói cách khác, nhiều người trong nhóm Đế quốc đã hy vọng cánh cửa đó sẽ không bao giờ mở ra.

Đó cũng là lý do mà Jircniv cảm thấy biết ơn khi cánh cửa đã tự động mở ra.

Ai mà biết được họ sẽ phải cần bao lâu để có thể lấy hết can đảm bước qua cánh cửa đó?

Trần nhà hiện ra trong tầm mắt rất cao và rộng.

Màu chủ đạo của bức tường là màu trắng, với đồ trang trí đa phần là bằng vàng và cực kỳ nổi bật.

Đèn chùm nhiều màu— làm bằng bảo thạch bảy sắc cầu vòng— được treo trên trần nhà, tỏa ra thứ ánh sáng kỳ quái.

Xung quanh là những lá cờ treo ở hai bên bức tường.

Nét mặt của Jircniv và những người khác trở nên tái mét và nhợt nhạt khi bầu không khí ngột ngạt quét qua họ từ bên trong căn phòng.

Một tấm thảm đỏ thẩm chạy dài từ xuống từ trung tâm căn phòng, và đứng bên cạnh là một loạt những sinh vật vô cùng mạnh mẽ.

Ác quỷ, Rồng, [bizarre humanoid], Kỵ sĩ bộc giáp, côn trùng hai chân và Elf.

Dáng vẻ mỗi kẻ đều khác biệt nhau, nhưng có một điểm chung ở họ là đều sở hữu sức mạnh áp đảo tuyệt đối.

Những sinh vật này xếp thành hàng ở hai bên của tấm thảm, và khiến người ta không đứng vững trước sức mạnh của họ.

Họ nhìn Jircniv và đoàn người trong im lặng.

Tuy có thể cho là người ta có thể cảm nhận được một loại sức mạnh trong ánh mắt của những người có quyền lực hay địa vị, đây là lần đầu tiên Jircniv cảm nhận áp lực vật chất đè nặng lên anh khi anh nhìn thẳng vào mắt của một ai đó.

Âm thanh của tiếng rên rỉ bé nhất và tiếng run rẩy của những bộ giáp kim loại đến từ phía sau Jircniv.

Đó là bằng chứng cho thấy thuộc hạ của anh đã nổi sợ hãi đã vượt ngoài trí thông minh của họ.

Tuy nhiên, Jircniv không có ý định sỉ nhục thuộc hạ của mình vì biểu hiện sợ hãi của họ.

Thay vào đó, anh muốn khen ngợi họ, bởi vì mỗi người trong họ đã chiến thắng nổi sợ hãi và ở lại phía sau.

Họ vẫn kiên định vào gương mặt kinh hoàng thuở ban sơ này từ buổi bình minh của nhân loại.

Đánh giá sự nguy hiểm của Jircniv về Ainz Ooal Gown đã tăng vài chục bậc một lúc.

Anh đã cảnh giác cho đến lúc này, và đánh giá sức mạnh của Ainz đã được cải thiện hơn bao giờ hết kể từ khi anh đến đây.

Nhưng ngay cả vậy thì hãy còn quá ngây thơ.

Vấn đề đối phó với Ainz Ooal Gown đã không còn đơn thuần là vấn đề sống còn của Đế quốc, đúng hơn, nó liên quan đến sự sống còn của toàn thể loài người— thậm chí là Bán nhân loại.

Jircniv hướng ánh mắt từ tấm thảm về phía trước.

Trước mắt họ là dãy bậc thang, và xung quanh nó là tập trung những người mà Jircniv phỏng đoán là phụ tá của Ainz.

Một cô gái có mái tóc bạch kim tuyệt đẹp.

Một con quái vật có màu lam-trắng trông giống như một con côn trùng đứng thẳng người.

Một người đàn ông trông giống như con ếch trong bộ đồ vest.

Cặp song sinh xuất hiện từ trước— nó làm Jircniv cảm thấy nhẹ nhõm.

Nếu hóa ra những người đã xóa sổ các vệ sĩ hoàng gia của anh trong vài giây chỉ là lính lác bình thường, nó không còn là một trò đùa nữa.

Phía trên họ, trên dãy bậc thang, là một người phụ nữ tuyệt đẹp với đôi cánh, và sau cô ấy—

"Đó là..."

Ngồi trên ngai vàng thạch anh chính là hiện thân của cái chết.

Một cây quyền trượng kỳ lạ trong tay.

Đó là một con quái vật với cái đầu là hộp sọ người.

Như thể đó là một sinh vật được thực thể hóa từ việc tập hợp bóng tối vô tận lại một cá thể duy nhất.

Đó là Ainz Ooal Gown.

Chiếc vương miện lộng lẫy ở trên đầu hắn, và cơ thể được che phủ trong một chiếc áo choàng đen tuyền sang trọng.

Những chiếc nhẫn lấp lánh rực rỡ trên những ngón tay của hắn.

Thậm chí ở một khoảng cách xa như vậy, Jircniv có thể thấy rõ ràng những món tráng sức mà Ainz đeo là nằm ngoài kỹ năng chế tác của các nghệ nhân trong Đế quốc.

Điểm sáng đỏ thẩm như máu trong hốc mắt rỗng tuếch ở hộp sọ của Ainz Ooal Gown.

Khi nó nhìn qua Jiracniv và đoàn người của anh, cảm giác như thể nó đang liếm láp anh.

Anh đã bị sốc bởi thực tế Ainz không phải là con người, nhưng đồng thời anh cũng thấy nhẹ cả người.

Đó là bởi vì Ainz không phải là con người nên Jircniv có thể thành thật thừa nhận Ainz ở vị thế vượt trội rất xa so với thực lực của anh.

"Hu..."

Jircniv thở ra trong yên lặng.

Đó là một dấu hiệu cho sự quyết tâm của anh.

Cánh cửa đã được mở ra, nhưng nó đã không mở quá lâu.

Đó là không đủ lâu để cho bất cứ ai nói gì cho sự bất hoạt của họ.

Tuy nhiên, họ không thể đứng đợi ở đây mãi mãi.

Và như vậy, Jircniv bước một bước về phía trước.

"Đi thôi."

Lời nói của Jircniv đủ nhỏ chỉ để những người ở phía sau có thể nghe được.

Bất cứ ai nhìn thấy anh cũng sẽ phải ngạc nhiên bởi cách anh nói chuyện mà không cần mở miệng.

Đó không phải là ma thuật, mà chỉ là kỹ năng thuần tuý.

Đó là một kỹ năng đặc biệt hữu ích trong những tình cảnh như thế này.

Tuy nhiên, Jircniv không thể cảm nhận được có bất cứ phản ứng nào với lời nói của anh.

Tiến tới chân của Ainz Ooal Gown có nghĩa là họ phải vượt qua hàng ngũ quái vật đứng ở hai bên.

Mặc dù anh biết chắc chắn rằng những kẻ thù đáng sợ này sẽ không tấn công họ, bước đi trước mặt những con quái vật này đúng là một thử thách lòng can đảm tuyệt vời nhất.

Bảo rằng họ sẽ không tấn công chỉ là phán đoán đầy lạc quan theo một chiều của anh.

Lý do để sử dụng Throne Room trong tình cảnh như thế này thường là để truyền tải thông tin một cách chính thức, cũng như biểu thị quyền lực quốc gia.

Đây là thực tế mà bất cứ ai cũng biết.

Điều này tất nhiên có nghĩa là lý do lựa chọn nơi này là để biểu thị sức mạnh của Nazarick, và cho thấy rằng hắn ta không có ý định giết Jircniv và những người theo sau anh.

Sau tất cả, nếu Ainz muốn loại bỏ họ, hắn chỉ đơn giản là mang họ đến lò mổ.

Thuộc cấp của Jircniv phải hiểu rõ điều này.

Tuy nhiên, đó không phải là lý do tại sao mà họ vẫn bất động.

Lý do chỉ đơn giản là họ không đến gần Ainz.

Đứng trên tất cả quái vật là các phụ tá của Ainz.

Sức mạnh của những sinh vật này rõ ràng là vượt xa tiềm năng của một con người.

Và ngự trên ngai vàng chính là Ainz Ooal Gown.

Đến tận cùng, Jircniv cũng đã nhận ra một điều gì đó sâu thẳm trong linh hồn mình.

Anh nhận ra rằng họ đang đứng trước sự hiện của một người được gọi thần linh.

Jircniv sở hữu một đạo cụ ma thuật phòng vệ chống lại các cuộc tấn công tinh thần, nhưng áp lực mà anh đang phải đối mặt là nằm ngoài phạm vi bảo vệ của đạo cụ.

Nếu anh đánh mất tập trung trong thoáng chốc, ngay cả với một người được gọi là Blood Emperor sẽ có thể làm được gì, quỳ gục xuống trước Ainz.

Dẫu vậy, nó chính là lý do mà anh phải tiến tới.

Cũng như Jircniv đang quan sát Ainz Ooal Gown, Ainz Ooal Gown cũng đang quan sát Jircniv.

Nếu anh không chấp nhận những gì mình phải đối mặt, tương lai của Đế quốc rồi sẽ đi về đâu?

Ít nhất, anh cũng phải để Ainz nhận ra giá trị của Jircniv, và mở rộng ra, sự tồn tại tiếp tục của Đế quốc.

Jircniv cười nhạo sự ngây thơ của chính mình.

Những gì anh suy nghĩ là một cuộc "khẩu chiến".

Mình đoán đây có nghĩa là điều phải hối hận.

Không còn vấn đề gì nữa.

Tất cả những gì mà mình có thể hy vọng là giảm thiểu thiệt hại cho Đế quốc.

"Đi nào!"

Mệnh lệnh cứng rắn của Jircniv là hướng về các thuộc cấp của mình, nhưng quan trọng hơn là với chính anh, để mang anh về lại với thực tế.

Anh có cảm nhận được những người theo anh đều tràn đầy hy vọng.

Tuy bước trên một tấm thảm rất mềm mại, nhưng đối với Jircniv lúc này, có vẻ như quá xa vời và phù phiếm.

Anh quyết tâm bỏ qua vô số những ánh nhìn hướng vào anh qua một bên và di chuyển về phía trước, giữ mắt cố định vào người đang ở trước mặt anh— Ainz Ooal Gown.

Bản năng của anh đã nói với anh nếu anh lơ đễnh một lúc, anh sẽ không còn di chuyển được nữa.

Jircniv không phải là một chiến binh xuất sắc hay gì đó đại loại thế, nhưng lý do mà anh vẫn tiến bước về phía trước dẫn đầu đoàn người, nơi đoàn người của anh bước đi trong sợ hãi là vì tinh thần kiên trì đó đã được tiếp sức bởi cương vị của một hoàng đế.

Cuối cùng, anh đã đến nền tảng của bậc thang, trước mặt các phụ tá thân cận của Ainz.

"Ainz-sama, đây là người cai trị của Đế quốc Baharuth, hoàng đế Jircniv Rune Farlord El-Nix, xin mời ngài xem qua."

Giọng nói ngọt ngào xuất phát từ người phụ nữ với đôi cánh đứng bên cạnh ngai vàng.

Âm điệu êm dịu của cô là rất phù hợp với vẻ ngoài rạng ngời của cô.

Để đáp lại, cái sinh mệnh như của một vị thần thật sự của cái chết đã nói chuyện với Jircniv.

"Ta lấy làm vui vì ngươi đã đến đây, hoàng đế của Đế quốc Baharuth.

Ta là chủ nhân của Lăng Mộ Ngầm Vĩ Đại Nazarick, Ainz Ooal Gown."

Một giọng nói nhạt chạy qua cơ thể Jircniv.

Âm giọng bình thường hơn anh mong đợi— như của một người bình thường.

Nếu là như thế, thì việc hiểu được lời nói của anh ta là bất khả thi.

"Từ tận đáy lòng tôi xin được cảm ơn ngài vì sự chào đón đầy hào phóng của ngài, Ainz Ooal Gown-dono."

Một con người không thể nào đọc được nét mặt của một cái hộp sọ.

Thể loại chào hỏi mới phù hợp nhất với tình cảnh lúc này đây?

Jircniv cẩn trọng suy nghĩ câu hỏi đó.

Tuy nhiên, một trong những người nói đầu tiên không phải là Jircniv, cũng không phải Ainz.

"Ainz-sama.

Loại sinh vật thấp kém như con người mà dám cho mình cái quyền nói chuyện ngang hàng với ngài thì thật là vô lễ", giọng nói này là của một người đàn ông.

"[Quỳ xuống]".

Jircniv nghe thấy vô số những tiếng lách cách của kim loại, nhưng anh không cần quay lại cũng thừa biết chuyện gì đang xảy ra.

Những thuộc cấp của anh phải quỳ mọt xuống tuân theo giọng nói của người đàn ông đó.

Đồng thời, anh cũng nghe thấy tiếng nghiến rằng tuyệt vọng xuất phát từ những người muốn đứng dậy, nhưng bất lực.

Nó hẳn phải là một ma thuật khống chế tinh thần mạnh mẽ.

Nếu như anh không đeo chiếc vòng cổ mà anh không bao giờ tháo ra, có lẽ anh cũng đã quỳ như những người khác.

Vô số ánh mắt đính chặt lên Jircniv, người duy nhất còn đứng đó.

Họ lạnh lùng, nhìm chằm chằm một cách lãnh đạm, như thể Jircniv không hơn gì một con kiến hèn mọn.

"—Đủ rồi, Demiurge."

"Đã rõ."

Con quái vật như con ếch được gọi là Demiurge cúi đầu lễ phép với chủ nhân của nó.

"[Releasing control]."

Anh gần như có thể thấy áp lực xung quanh đã biến mất, và còn cả những tiếng thở dài nhẹ nhõm từ phía sau.

"...Jircniv Rune Farlord El-Nix, thuộc cấp của ta đã làm chuyện thất lễ với vị khách cao quý từ xa đến thăm nơi ở của ta.

Lỗi của cấp dưới là trách nhiệm của cấp trên, và vì vậy cho ta được xin lỗi.

Ta hy vọng điều này là một vấn đề mà có thể được giải quyết bằng một cái cúi chào của người đứng đầu."

Dao động và rung động tăng lên từ hai phía hàng ngũ quái vật ở sau họ.

Vô số xúc cảm như nhảy múa trong trái tim của Jircniv.

Anh đã phải thận trọng, bởi vì anh nhận ra rằng Ainz không phải là loại người chỉ xử lý vấn để bằng vũ lực.

Rõ ràng, anh ta là một người khôn ngoan, và cần phải quan sát thật cẩn thận.

Tương tự như vậy, anh cũng thấy nhẹ nhõm, bởi vì Ainz không phải là loại người chỉ xử lý vấn đề bằng vũ lực.

Ít nhất thì anh ta không phải kiểu người sẽ loại bỏ Jircniv mà không cần bận tâm đến việc đàm phán.

Quan trọng nhất, anh vẫn thấy sợ.

Không có nghi ngờ anh biết là Ainz có được lòng trung thành của tất cả những con quái vật hiện diện ở đây.

Đồng thời, Jircniv cũng thấy kinh tởm vì tất cả mọi thứ xãy ra cho đến lúc này đều theo những gì mà Ainz Ooal Gown mong muốn.

Đó là cảm giác không lành rằng mọi thứ đều diễn ra theo dự tính của Ainz.

"Không cần thiết phải xin lỗi vì điều đó, Gown-dono.

Đây không phải lỗi của người chủ, thuộc cấp tự ý hành động không phải là hiếm.

Người dân của Đế quốc chúng tôi đều làm việc cùng nhau.

Thế nên, tôi mới là người phải xin lỗi."

Một trong những vệ sĩ hoàng gia đã được giải phóng khỏi sự chi phối bắt đầu di chuyển, và đặt một cái hộp bên cạnh Jircniv trong hốt hoảng lo sợ.

Jircniv nên ngay lập tức dâng nó lên, nhưng ông đã bị trì hoãn bởi suy nghĩ của mình.

Hành động của cấp dưới Ainz có ý bảo mình chỉ làm những gì nên làm?

Nếu là như vậy, mình có nên dừng đóng kịch?

Không, đó không phải là một lựa chọn.

Điều này giống như một cuộc chiến được dàn dựng với lưỡi đao thật.

Một sai lầm duy nhất sẽ dẫn đến tổn thất nghiêm trọng... nó sẽ là rất tệ.

"Đây là chiếc hộp đựng thủ cấp của tên quý tộc ngu xuẩn đã tự ý một mình hành động xâm nhập vào lăng mộ của ngài... mặc tôi không biết từ có thích hợp để sử dụng không, nhưng xin hãy nhận lấy."

Bên trong chiếc hộp chứa đầu của Earl Femel.

Gã chính là quý tộc được Jircniv tuyển dụng và điều động Worker.

Những quý tộc không mang lại lợi ích cũng không phải mầm họa sẽ được nuôi dưỡng để sử dụng vào những thời điểm như thế này.

Người chết thì không bao giờ biết nói.

Tuy rằng anh không biết Ainz Ooal Gown có được bao nhiêu thông tin, việc này sẽ là khôn ngoan khi bịt miệng ông ta nhằm ngăn chặn thông tin bị rò rỉ.

Có khả năng Ainz gửi các sứ giả của mình vì worker đã đột nhập vào lăng mộ dưới danh nghĩa của anh, và hắn ta muốn chủ nhân của họ phải chịu trách nhiệm vì việc này.

Do đó, anh đã phải phủ nhận tất cả thông tin về vụ việc với hy vọng cải thiện mối quan hệ giữa họ.

Người phụ nữ xinh đẹp đứng bên cạnh Ainz nhẹ nhàng gật đầu, và kẻ gọi là Demiurge mang chiếc hộp bước lên bậc thang.

Sau đó, hắn quỳ xuống trước Ainz, và trình ra cái đầu bên trong chiếc hộp.

Ainz nhấc cái đầu lên.

"Ta sẽ chấp nhận nó.

Ta nên làm gì với nó bây giờ?

Sẽ thật là lãng phí nếu vứt nó đi."

...

Hm?

Ah, nhạo báng sao?

Mình hiểu.

Hắn ta chỉ chắc chắn người thuê [worker] là Femel... câu hỏi đặt ra lúc này là từ đâu mà thông tin rò rỉ ra ngoài...

Đột nhiên, thủ cấp của Femel như co giật trong bàn tay xương xẩu đó.

Trong nháy mắt, người ta có thể nghĩ rằng Ainz đã di chuyển nó, nhưng quan sát gần hơn thì sự thật sẽ được tiết lộ.

Thủ cấp được bảo phủ bởi một loại chất lỏng, và Ainz đã tạo ra nó từ bàn tay của anh.

Như bị che khuất bởi sự thay đổi đột ngột về vị trí, một cột nước như phun trào của thứ hắc dịch đặt sệt phun ra từ mặt đất.

Sau khi thứ hắc dịch nhiễu xong, những gì còn lại là một thứ rất lớn trong bộ giáp đen.

Đó là [Death Knight].

Cũng như anh, tất cả mọi người đứng sau Jircniv thở dốc trong kinh ngạc.

"Làm sao... có thể..."

Hắn đã tạo ra nó.

Những lời của cô hầu gái là thật.

Jircniv tuyệt vọng cắn chặt môi nhưng anh đã buộc mình không làm thế.

Anh không thể một điều đáng xấu hổ như thể ở một nơi đông người.

"Đi.

Nhập vào hàng ngũ."

Một tiếng rên sâu lắng như đến từ một nơi nào nó tận dưới lòng đất, [Death Knight] ngoan ngoãn bước xuống những bậc thang và biến mất khỏi tầm nhìn của Jircniv.

Rốt cuộc thì số lượng [Death Knight] mà Ainz tạo ra là bao nhiêu?

Đừng nói là... không có giới hạn, miễn là hắn ta có xác chết?

Nhưng, nếu hắn có thể làm được— chời đã, trước đó, hắn còn có thể làm cho Undead mạnh hơn sao?

Điều đó có nghĩa là...

"Giờ thì, Jircniv Rune Farlord El-Nix-dono."

Giọng nói trầm lắng của Ainz làm cho Jircniv như tìm thấy chính mình một lần nữa, và anh dễ dàng mỉm cười với Ainz.

"Ah, Gown-dono, gọi tôi là Jircniv là được rồi.

Sau cùng thì nó cũng chỉ là một cái tên dài."

"Vậy sao?

Thế thì, Jircniv-dono.

Để bắt đầu, cho phép ta xin lỗi vì hành vi khó coi khi nãy.

Do sự nóng vội của thuộc hạ của ta và người dưới quyền chỉ huy của ngươi, ta sẽ cân nhấc vấn đề xâm lược Nazairck của tên quý tộc đã được giải quyết.

Vậy thì, sau tất cả.

Mặc ta đã làm cho ngươi phải đi một chặng đường dài, giờ thì người có thể tự do rời đi."

"—Hể?"

Không một ai hiểu được chuyện gì đang xãy ra.

"Ah, thứ lỗi cho tôi.

Tôi sợ là mình đã nghe nhầm lời ngài nói.

Ngài có thể nói lại lần nữa?"

"Không cần phải xin lỗi.

Điều này là tốt nếu ngươi quay về.

Sau tất cả mọi thứ, chúng tôi sẽ còn rất bận rộn ở đây một thời gian ngắn."

Ainz nhún vai, như thể anh đang đùa giỡn.

Jircniv không thể hiểu nổi những gì đang diễn ra.

Chẳng phải lời xin lỗi chỉ là cái cớ để kéo anh đến đây cho một mục đích khác?

Trong trường hợp này thì đã quá rõ ràng, thế nhưng cái cảnh như trên trời rớt xuống này thì cần phải có lời giải thích.

Hình như có gì đó không đồng nhất ở đây.

— Chờ một chút?

Hắn ta nói cái quái gì thế?

"Thứ lỗi cho tôi, ngài có ý gì khi nói ?"

"Vì sự cố này, lúc này chúng tôi đã biết là mình vẫn sẽ bị vướng vào những vấn đề rắc rối cho dù chúng tôi có cố không dính vào.

Chính vì vậy, ta nghĩ là mình nên di chuyển lên trên mặt đất và bắt đầu giải quyết những vấn đề của chính mình."

"Nó, nó có nghĩa là..."

"Đầu tiên, chúng tôi sẽ khiến những kẻ ngu ngốc cố gắng làm hại chúng tôi phải trả một cái giá thích đáng.

Sau đó, chúng tôi sẽ nghiền nát tất mọi thứ khiến chúng tôi gặp phiền phức cho đến khi sự bình yên mà ta yêu thích được lặp lại."

Những lời này không khác gì lời của thằng điên.

Không— đó là sai lầm.

Hắn không điên.

Khi xem xét năng lực của Ainz Ooal Gown, tài lực và quân lực, những lời đó chả có gì là điên rồ cả.

Đó là chỉ là Jircniv— mù quáng vì hiểu biết hạn hẹp của mình— thấy khó khăn khi phải chấp nhận sự thật.

Ainz Ooal Gown là người nói được thì cũng làm được.

Một cảm giác như không thể kiểm soát được nổi sợ hãi trào lên từ dưới chân Jircniv.

Lăng Mộ Ngầm Vĩ Đại Nazarick.

Giống như một người khổng lồ say giấc bị đánh thức, và nó sắp bắt đầu một thời đại khủng bố thế giới trên mặt đất.

Vậy thì hắn gọi mình đến đây để làm cái gì?

Đây có phải là lời tuyên chiến?

Mình nên làm gì giờ?

Ainz Ooal Gown cơ bản là muốn tuyên chiến với Đế quốc!

Liệu mình có nên quỳ xuống trước mặt hắn tại đây vì lợi ích của Đế Quốc trong tương lai?

Quả thật, đây là điều khôn ngoan nhất mình nên làm.

Tuy nhiên— sẽ không có một cuộc sống yên ổn nếu họ chấp nhận sống theo quy luật của quái vật.

Có một khả năng là Ainz chỉ đơn thuần tận diệt tất cả mọi người trong Đế quốc và tái sinh họ thành [Death Knight].

Đây có lẽ là một số phận mà còn đau khổ hơn cả cái chết.

Jircniv vắt óc suy nghĩ như từng làm trước đây.

Bởi lẽ, anh nên đem câu hỏi này quay trở về và tham khảo ý kiến của hàng chục nhà hiền triết rồi mới quyết định hành động thích hợp.

Nhưng như thế thì sẽ quá muộn.

Với một nụ cười như cắt phăng mọi thứ, Jircniv nói.

"Tôi có một đề nghị.

Thành lập một liên minh thì sao?"

"Ngươi đang nhầm bọn ta với thuộc hạ của mình sao— Ugaaahhhh!"

Thật trong trẻo, tựa như tiếng chuông, tiếp đến là âm thanh của một thứ gì đó di chuyển cực nhanh.

Cô gái với mái tóc bạch kim cau mày, trong khi Aura, đứng bên cạnh nàng, giả vờ làm vẻ ngớ ngẩn.

Tầm nhìn linh động của Jircniv đã không đủ để quan sát những gì đã xảy ra, nó giống như Dark Elf vừa đá cô gái tóc bạc kim.

"...Oi, ngươi—"

"—Thật ồn ào.

Im lặng!"

Giống như một vị vua quỷ, Ainz uy nghi vẫy tay trái giữ im lặng.

Phong thái vương giả như vậy chỉ có thể sinh ra trong những người nắm quyền lãnh đạo nhiều năm mới có được.

Mức độ tỉnh táo của Jircniv như dâng lên ngất ngưỡng.

Mình biết mà, hắn ta đã làm chủ nơi này trong một thời gian dài.

Nghĩ đến chuyện hắn ta có một phong thái cao quý như vậy...

Tiếng nói của hai cô gái chồng lên nhau, tỏ vẻ hối tiếc cho sự ngu ngốc của họ.

Anh không tài nào cảm nhận được dù một phần nhỏ nhất của sự kiêu ngạo trong Aura như khi cô ở thủ đô.

Ngay sau đó, anh liếc nhìn Ainz Ooal Gown, hy vọng là cấp dưới của anh ta đã được kiểm soát hoàn toàn.

Anh hạ quyết tâm và chuẩn bị sẵn sàng nói tiếp.

Giờ mời là sự kiện chính.

Lưỡi của anh chập chờn trên đôi môi.

Jircniv chọn lấy phương án tối ưu nhất mà anh có thể nghĩ ra từ vô số toan tính và mưu mô anh đã nghĩ ra cho đến lúc này.

"Xây dựng một quốc gia ở đây và cai trị nó— tôi nghĩ đó là một ý tưởng tuyệt vời.

Vị trí ở đây hẳn là thích hợp nhất với Gown-dono.

Đất nước chúng tôi sẽ sẵn sàng cung cấp tất cả nguồn viện trợ và nguồn lực để ngài xây dựng đất nước.

Ngài nghĩ sao về điều này?"

Gương mặt không da thịt của Ainz không hề chuyển động.

Tuy nhiên, Jircniv cảm thấy điểm sáng đỏ trong hốc mắt của Ainz sáng hơn một chút.

"...

Jircniv-dono.

Ta không nghĩ là ngươi có bất kỳ giá trị gì cho kế hoạch này."

Cũng chỉ là lẽ hiển nhiên, đó là lý do tại sao Jircniv có thể tự tin dự đoán được câu hỏi đó của Ainz.

Tập hợp tất cả chuyên môn diễn xuất của mình, Jircniv trả lời anh.

"Tôi muốn thiết lập giao hữu với quốc gia mà ngài sẽ thành lập.

Đây là xem xét cho tương lai."

"Ta hiểu.

Thế thì để làm được như vậy.

Ta sẽ giao lại chi tiết vấn đề này cho ngươi."

Jircniv như cứng họng bởi cái tốc độ mà Ainz chấp thuận với đề xuất này.

Anh không thể ngờ được.

Anh thậm chí còn không thể tập trung suy nghĩ để nói bất cứ điều gì khác.

Nói đến đây...

Tại sao hắn lại không bảo mình tuyên thệ trung thành với hắn?

Là một người áp đảo vượt trội ở một vị thế vô cùng thuận lợi, tại sao lại chấp nhận đề nghị liên mình?

Anh đã chuẩn bị hàng tá câu hỏi khi Ainz đòi hỏi lòng trung thành từ anh.

Nhưng câu trả lời của Ainz đã vượt quá phạm vị dự đoán của Jircniv.

Hắn là thứ gì?

Rốt cuộc thì Jircniv cũng không thể hiểu nổi suy nghĩ của Ainz.

Khi chiến đấu với đối thủ mạnh, kẻ yếu sẽ suy tính xem làm cách nào để bật sức mạnh của đối thủ chống lại chính đối thủ và tuyển kẻ đó lên đường.

Đây là cách người ta khai thác sự ngạo mạn của kẻ mạnh.

Nhưng nếu đối thủ mạnh hơn không phải là một kẻ kiêu ngạo, thì chiến thuật sẽ không thể sử dụng được.

Cách mà kẻ yếu chiến đấu sẽ không còn hiệu quả.

Ainz đã suy nghĩ theo cách đó.

Anh sẽ không bao giờ hành động một cách kiêu ngạo để cho người khác lợi dụng nó.

Không...

Có lẽ nào tất cả mọi thứ diễn ra cho đến lúc này đều đã nằm trong dự tính của Ainz.

Sau tất cả, sự do dự trong câu trả lời của hắn là quá ngắn.

Điều đó có nghĩa là hắn đã dự đoán được tất cả phương án của mình và chuẩn bị phản ứng thích hợp sao?

Jircniv nhận thức sâu sắc được sự kinh hoàng đi kèm với cái tên Ainz Ooal Gown không chỉ đơn thuần là đến từ sức mạnh không ai sánh bằng, mà nằm ở chỗ nhìn xa trông rộng của anh ta.

"Là, là như vậy.

Thật tuyệt vời.

Có thể, có thể cho chúng tôi biết nếu có bất cứ điều gì cần chúng tôi làm cho ngài?"

"Ta không nghĩ ra bất cứ điều gì bây giờ.

Trước hết, nghĩ sao về việc thiết lập những nơi mà chúng ta có thể gửi đại sứ của nhau đến đó?

Giống như đại sứ quán, chắc vậy.

Ta muốn một phương tiện liên lạc với ngươi, hoàng đế tôn kính."

Nếu tất cả đã thực sự xảy ra như kế hoạch của Ainz, vậy thì không cách nào mà ông không suy nghĩ đến tất mọi thứ.

Vì vậy, ý nghĩa đằng sau lời nói của ông đã rất rõ ràng.

Những lời này ắt hẳn là một âm mưu.

Hắn hẳn phải nghĩ nếu hắn ngay lập tức đưa ra yêu cầu, hắn sẽ bị nhìn thấy.

Con quái vật này chắc chắn có rất nhiều phương án.

Hay đúng hơn... có lẽ bởi vì hắn là một con quái vật có trí tuệ vượt xa nhân loại.

"Ah, vâng, quả thật.

Thật ngu ngốc nếu tôi không nghĩ đến.

Như dự đoán của Gown-dono."

"...

Ah."

Hắn không phải kiểu thích đùa?

Sau khi nghe câu trả lời nửa vời, Jircniv ghi chú những điểm này vào bộ nhớ của mình.

"Như vậy, quay lại vấn đề.

Tôi sẽ để thư ký của mình ở lại.

Ngày có thể thảo luận chi tiết với ông ấy?

Tên của ông là Roune Varmilinen."

"—Đã rõ!

Thay mặt Đế quốc tôi sẽ công hiến cơ thể và linh hồn của mình cho ngài!"

Tuy rằng Jircniv không thể nhìn thấy mặt của Roune, anh có thể cảm thấy một niềm tin mạnh mẽ trong giọng nói của ông.

Đúng thật, quyết định làm việc ở đây sẽ ảnh hưởng đế vận mệnh của Đế quốc trong tương lai.

Nếu không phải vì anh phải vội vàng trở về Đế quốc để thành lập một ủy ban thích hợp và soạn thảo kế hoạch thích hợp đối phó với Ainz Ooal Gown, Jircniv cũng có vẻ rất muốn ở lại đây.

"Một câu trả lời tuyệt vời.

Ta có thể cảm thấy lòng thành của ngươi đối với hoàng đế của mình trong mỗi lời nói.

Vậy thì chúng ta sẽ gửi Demiurge, hãy xem nó như một lời xin lỗi cho sự thất lễ trước đây của anh ấy."

Con quái vật ếch lặng lẽ cúi đầu từ một góc nhìn của Jircniv, và anh cảm thấy mình đã mất một cấp dưới có giá trị.

Anh cố kiểm soát chính mình không lộ ánh mắt căm giận với Ainz.

Hắn đã chiếu tướng mình ngay từ đầu!

Con quái vật ếch Demiurge có khả năng điều khiển tâm trí bằng lời nói.

Không nghi ngờ gì hắn sẽ sử dụng nó để tẩy não Roune và ông sẽ tiết lộ mọi thứ mà mình biết về Đế quốc.

Đây không phải là hành động mà một đồng minh sẽ làm.

Tuy nhiên, thực tế là hắn đã công khai việc này là bằng chứng cho bản chất gian xảo của hắn.

Demiuge... hắn đã lên kế hoạch để gửi con quái vật nhìn thật ngu xuẩn này làm nhiệm vụ tình báo chuyên sâu để hắn có thể đổ tất cả lỗi lầm cho hành động tự tiện của thuộc cấp mình.

Ainz Ooal Gown, rốt cuộc thì ngươi đang giấu bao nhiêu thủ đoạn dưới tay áo của mình?

Đồ chết tiệt

Dù anh có nguyền rùa và mắng chửi Ainz từ trong tim mình, anh vẫn phải thừa nhận tài năng của hắn.

Sai lầm trước đây của anh là bước tính toán ngăn chặn chúng ta than vãn.

Chúng ta sẽ phải nói ngay nếu thấy có băn khoăn về điều này.

Nếu chúng ta không nói, anh sẽ giả định rằng chúng ta không vấn đề với điều này trong tương lai.

Khi Jircniv định mở lời, Ainz đã nói trước anh.

"Demiurge là một trong những hầu cận đáng tin cậy nhất của ta.

Ta chắc chắn sẽ không có vấn đề phát sinh thêm nữa nếu anh ấy và Roune thảo luận với nhau về kế hoạch này."

"Điều đó thật tuyệt vời."

Jircniv buộc mình phải mỉm cười.

Đây là lần đầu tiên anh thấy kiểu thích sai khiến được lợi dụng như một cơ hội.

Kể từ khi anh nói quá nhiều, có nói thêm lời nào nữa cũng chỉ lãng phí sức lực.

Tuy nhiên, khi Jircniv nghe những lời tiếp theo của Ainz, anh nhận ra mình thật ngây thơ.

"Giờ thì, tình hình đã thay đổi.

Lúc này, Jircniv-dono là đồng minh của Nazarick.

Đưa ngươi về một cách vội vàng như vậy thì thật là thất lễ.

Săn đây, tại sao không nghỉ lại một đêm nhỉ?

Hãy xem đó như một sự đón tiếp từ ta."

Không phải chí có Roune, hắn muốn tất cả mọi người ở lại đây?!

Hắn thậm chí còn lên kế hoạch cho một âm mưu thậm chí còn xấu xa hơn.

Không sao cả, thật khó để tin đây là một hành động vô tội của một tổ chức từ thiện không có mưu đồ sâu xa.

Anh nguyền rủa gương mặt xoắn lại của Demiurge khi anh ta trả lời "hiểu" từ tận đáy lòng mình.

"Không, không, không, chúng tôi có thể gây rắc rối cho ngài.

Sau tất cả, chúng tôi phải trở về để chuẩn bị mọi việc."

"Vậy sao?

Thật hổ thẹn.

Sau đó, nếu thuận tiện— không, cho phép ta để một trong những thuộc hạ của mình hộ tống ngài quay về, được chứ."

Jircniv tưởng tượng mình đang ngồi trên một con rồng, và sự hiếu kỳ dâng lên theo đề nghị của Ainz.

Dẫu vậy, Jircniv gạt mơ mộng đó sang một bên.

Không lý nào Ainz chỉ đơn thuần là hộ tống anh về Đế quốc, và anh không muốn mắc nợ Ainz.

"Tôi thành thật biết ơn lời đề nghị hào phóng của Gown-dono và tôi cảm ơn ngài vì điều đó.

Tuy nhiên, tôi cảm thấy kể từ khi tôi đi bằng xe ngựa, thì tôi cũng nên quay trở về theo cùng một cách."

"Một con ngựa undead không đầu có thể chạy cả ngày và đêm mà không ngủ—"

"—Thứ lỗi cho tôi, nhưng tôi đành phải từ chối."

"Vậy à?

Ta hiểu rồi."

Anh có thể cảm thấy một sự thất vọng pha lẫn trong lời nói.

Đó có phải là giả vờ, hay thật sự?

Jircniv không thể nói, mặc dù anh nghi ngờ nó có thể là giả vờ.

Trong mọi trường hợp, miễn là họ không nhận thức đầy đủ về hoàn cảnh hiện tại của họ, anh muốn tránh thông báo tin tức về liên minh của Đế quốc và undead Ainz.

Đầu tiên, nếu anh cưỡi một con ngựa Undead căm ghét sự sống trở về Đế quốc, bỏ qua các Priest mà anh mang theo cùng, các Priest ở các ngôi đền trong thủ đô sẽ nói sao về điều này?

"Vậy cho phép tôi quay trở về."

"Tốt lắm.

Demiurge... tiễn khách của chúng ta ra ngoài."

"Không, không, không cần rắc rối vậy đâu... vâng, vì đây là dịp hiếm có, cô hầu gái thì sao?

Tôi chưa bao giờ được nhìn thấy một cô gái đẹp đến như vậy."

Ainz ra vẻ ngạc nhiên.

—đúng là một động thái cực kỳ giả tạo.

Jircniv chiến đấu để giữ cơn giận của mình trong tầm kiểm soát khi anh mỉm cười với Ainz.

Ông biết rõ chúng ta luôn giữ cảnh giác với Demiurge vậy mà ông vẫn khiêu khích chúng ta bằng cách này sao!

Không hề có ý định thành lập một liên minh ở đây.

Đó chỉ là cách nói xoay vòng theo lời của Jircniv chính xác chỉ là nói cho có mà thôi.

Minh chưa bao giờ cảm thấy tà ác như vậy trước đây... hắn đúng là mối đe dọa cho sự sống còn của nhân loại...

"Ah, thật cám ơn.

Vậy thì hãy nói chuyện với những cô hầu ở bên ngoài.

Ah, thật là một ngày đẹp trời để thiết lập liên minh.

Nghĩ sao nếu ta xem đây như một ngày lễ!"

Hắn có ý gì, để kỷ niệm ngày biến chúng tôi thành nô lệ sao?!

Trong lòng như đang hét lên, Jircniv mỉm cười với Ainz lần nữa.

"Đúng thật.

Phải....

đúng thế."

Phần 4

Sau khi đàm phán đã hoàn tất, Ainz tập hợp các Thủ vệ trong phòng mình— Albedo, Demiurge, Aura, Mare, Cocytus, Shalltear, và Sebas.

Cậu ra hiệu cho thuộc cấp của mình đang quỳ đứng lên.

Cậu chống hai khuỷu tay lên bàn và khớp bàn tay của mình, chống ở phần dưới của khuôn mặt.

Dạ dày không tồn tại của cậu đau nhói.

Bây giờ là thời gian cho việc suy xét lại sự việc.

Cố gắng kiểm soát cảm giác trong lòng mình, cậu lén nhìn vào Demiurge và Albedo.

Họ không tỏ vẻ tức giận.

Nhưng cũng có vẻ không nói nên lời.

Tuy nhiên, họ có thể nói chuyện hoặc không làm mặt lạnh?

Sau khi suy nghĩ về điều đó, cậu nhìn kỹ họ một một lần nữa, để xem khuôn mặt của họ có bị đông lạnh trong sự tức giận.

Mình muốn phắn khỏi đây.

Ở chỗ này, tại sao mình phải ở đây... không, quá muộn rồi.

Lời không nói được.

Mình phải có quyết tâm, Ainz Ooal Gown!

Cùng vời đó, cơn đau trong đường ruột không tồn tại của cậu như giảm xuống, nhưng cậu vẫn cảm thấy buồn nôn.

Khi cậu biết hoàng đế của Đế quốc đang đến gần Nazarick như kế hoạch, Ainz đành phải đối mặt, nhưng gián tiếp hỏi Demiurge "Vậy tiếp theo chúng ta sẽ làm gì", nhưng thay vì trả lời cậu lại nhận được "Vì tất cả đều theo đúng như tính toán, chúng ta sẽ tiếp tục tiến hành theo kế hoạch".

Nhưng mình có biết kế hoạch là cái éo gì đâu! =]]

Tất nhiên, cậu không thật sự nói ra.

Là người cai trị của Lăng Mộ Ngâm Vĩ Đại Nazarick, Ainz phải thể hiện một phong thái tương xứng với sự mong đợi của các NPC.

Đối với cậu, họ như là những đứa con của các thành viên guid, những người đã đặt dưới sự chăm nom của cậu.

Do đó, cậu muốn tạo cho họ một ấn tượng tốt đẹp về mình, ngay cả khi tất cả những gì cậu làm được là cái gật đầu quyết đoán và trả lời "là như vậy" bằng phong thái Đế Vương.

Khi nói đến kế hoạch của Demiurge, có điều, Ainz đã tuyệt vọng vùng vẫy trong bóng tối.

Cuộc đàm phán với Jircniv Rune Farlord El-Nix đã hoàn toàn lệch khỏi đường ray, tin tưởng sẽ có cách thông qua mà mắc phải vấn đề gì.

Đối với cái cách tự tin của mình luôn nói những điều đúng đắn trong quá trình đàm phán... vâng, đơn thuần là vậy, cậu không có niềm tin khi bắt đầu tất cả.

Giống như một học sinh chờ xem điểm bài thi của mình, cậu lén nhìn vào hai người họ.

Cái này cứ như đang phỏng vấn xin việc ấy...

Khi cậu vừa mới bắt đầu làm việc, cậu nhớ mình có cảm giác tương tự như thế này.

"Theo kế hoạch, hoàng đế đã rời đi."

Ainz hít một hơi thật sâu.

Khi cậu đang định mở miệng, một giọng nói cắt ngang từ bên cạnh.

"Ainz-sama, em sợ phải hỏi, nhưng em muốn hỏi một câu.

Tại sao ngài lại cấp cho hoàng đế của con người một vị trí như một kẻ cộng tác?

Không phải chúng ta chỉ cần chinh phục Đế quốc bằng vũ lực sao?"

Để phản ứng lại với câu hỏi, trái tim vốn không có của Ainz như ngừng đập.

Để chinh phục thế giới, đầu tiên họ sẽ gây áp lực cho Đế quốc.

Do đó, họ đã cho phép Đế quốc khởi động một cuộc tấn công vào Nazarick, và sử dụng nó để đe dọa Đế quốc và buộc hoàng đế vào cuộc đàm phán trực tiếp.

Sau đó, họ sẽ chứng minh sức mạnh áp đảo của Nazarick.

Đó vốn là cách mà kế hoạch này tiến hành.

Đó là tất cả những gì Ainz biết.

Còn chính xác thì tầm quan trọng của lý do tại sao họ phải gây ấn tượng bằng sức mạnh của Nazarick lên tên hoàng đế vẫn là một ẩn số đối với cậu.

Bởi vậy, Ainz không biết nên làm thế nào để trả lời chính xác câu hỏi của Shalltear.

Aura nói tiếp sau lời của cô.

"Shalltear nói đúng.

Chúng thần đã đi đến thủ đô và nó cũng chả có gì đáng ngại."

Ainz liếc nhìn các Thủ vệ khác.

Tất cả họ dường như cũng cảm thấy như vậy.

Ngay cả khi họ không có ý định đi ngược lại với quyết định của Ainz, chủ nhân của họ, ngay cả khi họ nghĩ quyết định của chủ nhân là đúng, sự hoài nghi vẫn cứ tiếp tục nảy sinh.

Ngoài ra, họ muốn biết tại sao Ainz lại quyết định như vậy, để hiểu được ý định thực sự của cậu, thì họ có thể phục cậu nhiều hơn.

Nếu họ không biết được động cơ của cậu, thì sau đó khả năng họ vô tình hành động chống lại mục tiêu của cậu sẽ cao hơn.

Đặc biệt, là hai trong số các Thủ vệ sẽ cảm thấy khó chịu về sự thiếu hiểu biết, cụ thể là Shalltear và Sebas, những người đã phạm sai lầm trong quá khứ.

Cả hai người họ nhìn Ainz với khuôn mặt háo hức, tai vểnh lên vì họ không muốn bỏ lỡ dù chỉ một từ trong câu trả lời của Ainz.

Ainz đè nén sự căng thẳng, cậu cảm nhận mình là trọng tâm của mọi người, và tìm kiếm một lối thoát ra khỏi tình trạng khốn khó này.

Đầu tiên, mình cần phải quyết định liệu có nên chấp nhận hay phủ nhận ý kiến của Shalltear và Aura.

Nếu chấp nhận, có nghĩa là việc chinh phục Đế quốc là một phần trong kế hoạch.

Nếu mình phủ nhận, có nghĩa là lúc này chúng ta sẽ không chinh phục Đế quốc... nhưng còn về phía Demiurge và Albedo cũng đang rất kỳ vọng?

Oh không, không được, mình mất quá nhiều thời gian...

Với một nụ cười lạnh lẽo trên gương mặt của mình, Ainz cười.

Cậu hít một hơi thật sâu.

Tỵ lệ cược là 50/50.

Nếu cậu đi lầm đường, tất cả những gì cậu phải làm là thay đổi đường đi bằng một cách nào đó.

Và bên cạnh—

Shalltear cứ luôn làm rối tung lên, mình nên phủ nhận nó vậy!

"—Ta cảm thấy đây là hành động điên rồ, Shalltear."

Ánh sáng trong mắt của các Thủ vệ sáng lên khi họ nghe những lời của Ainz.

Đó không hẳn là sai lầm.

Sau khi những lời từ chủ nhân vĩ đại của họ, họ như thể tiếp thu được trí tuệ từ sự thông thái của cậu.

Mình đâu có phải như họ nghĩ!

Ainz nhìn qua Demiurge.

Để không bị nhần lẫn hoàn toàn với tiếng cầu cứu nhờ vả sự giúp đỡ, cậu bắt đầu nhẹ nhàng và cẩn thận.

"...Demiurge."

Một người thông minh như cậu chắc chắn sẽ hiểu ngay cả khi chỉ cần gọi đến tên.

Đó là niềm hy vọng của Ainz.

"Vâng!

Xin tha thứ cho sự bất tài của các thuộc hạ đã không đủ năng lực để hiểu tường tận kế hoạch lâu dài của ngài."

"Ah, không, không, bất tài thì có hơi quá..."

"Một lần nữa, thật sự xin lỗi!

Thần cầu xin sự tha thứ của ngài!"

"...Ah, ahhh..."

Éo phải vậy!

Tại sao, tại sao lại không giải thích cho tôi chứ?

Tệ rồi đây, nếu mình mà gọi Demiurge lần nữa... thế đéo nào lại không trực tiếp trả lời luôn đi?!

"...

Albedo."

"Thiếp thật sự cảm động trước lòng trắc ẩn vô hạn của Ainz-sama.

Đúng như dự đoán từ người cai trị của chúng ta, và vị vua của chúng ta."

"...UmuMm..."

Cậu muốn một câu trả lời hơn là một lời khen.

Nhưng còn ai khác để cậu trông mong.

Sau khi hạ quyết tâm, Ainz bắt đầu giải thích kết luận của mình.

"Chúng ta chỉ cần nguyên nhân."

"Điều.

Đó.

Là.

Thật.

Sự.

Cần.

Thiết?" (Cocytus)

"Dĩ nhiên.

Đúng thật, chúng ta chỉ cần chinh phục Đế quốc với lực lượng của mình.

Tuy nhiên, nếu chúng ta làm điều đó, chúng ta sẽ tạo ra thêm quá nhiều kẻ thù chống lại chúng ta.

Chuyện này khác với việc đối phó với một kẻ thù nguyên thủy như Lizardmen.

Nếu ta phải giải thích điều này, ta sẽ nói trong một cụm từ thế này: .

Ý là như vậy.

Chúng ta sẽ biến hoàng đế trở thành cộng sự trong kế hoạch của chúng ta."

"Oh, thần hiểu rồi~ đúng là Ainz-sama có khác, nhưng liệu họ có chấp nhận như thế?"

"Chúng chấp nhận hay không cũng không quan trọng, Aura.

Sự thật là chúng ta chẳng cần chúng chấp thuận làm gì."

Đó là những gì mà cậu nói "chỉ cần nguyên nhân".

Và cậu cũng không hề dối gạt họ.

"Etou, đó, đó có nghĩa là tất cả là cho điều này?

Gọi, etou, gọi hoàng đế đến đây?"

"Hm?

Có ý gì, Mare?"

"Vân—vâng, etou, đàm phán, đàm phám với hoàng đế có thể để lại dấu vết đằng sau, và lý do đó, ngài đặc biệt đưa hắn đến đây để giảm thiểm số lượng thông tin bị rò rỉ khi ngài đàm phán.

Thần, thần nghĩ như thế."

"—Hahaha.

Thật vậy, là như thế.

Tốt lắm, Mare."

Mare đỏ mặt ngượng ngùng, và mỉm cười.

Khi cậu nhìn vào nụ cười đáng yêu của Mare, Ainz thở phào nhẹ nhõm.

Đó là sự thật, đàm phán trong Đế quốc có thể để lại rất nhiều bằng chứng đằng sau.

Tuy nhiên, bằng cách hạn chế số lượng nhân sự của Đế quốc ở đây, họ có thể giảm thiểu số lượng lỗ hỗng và cũng bị ghi chép văn bản.

Điều này sẽ rất hữu ích nếu việc điều tra được tiến hành.

Ainz rất ấn tượng với tầm nhìn xa trông rộng của Demiurge, người đã sắp xếp các sự kiện diễn ra theo trình tự, và nhìn những Thủ vệ khác.

"Ngoài ra, việc xây dựng một quốc gia nghĩa là đối tượng được chúng ta bảo hộ tăng lên.

Quốc gia biến thành nghĩa địa chỉ làm hỏng thanh danh Ainz Ooal Gown.

Giờ thì, còn ai nhận thấy gì đặc biệt không?"

Mục đích đằng sau câu hỏi này là muôn xem coi có bất cứ ai nhận thấy điều gì đặc biệt, như Mare.

Đôi mắt của tất cả Thủ vệ lúc này đều đổ dồn về phía Demiurge.

Họ cảm thấy Demiurge, người mà họ tin là có bộ óc sáng suốt nhất trong Nazarick, chắc chắn sẽ nhận thấy một vấn đề nào đó.

Ainz mạnh mẽ đặt hy vọng vào trường hợp này.

"—Kukukuku."

Giọng cười của Demiurge vang vọng khắp căn phòng.

"...

Mọi người có thật sự nghĩ rằng kế hoạch của Ainz-sama chỉ có vậy?"

"Kuhuhu..." (Dâm hiểm Albedo ^_^)

"U—uhm... ??" (Mare)

"Ơ?" (Chắc là Aura)

"Ý anh là sao?" (Shalltear)

"Cậu.

Muốn.

Nói.

Gì?" (Cocytus)

"...

Hm?" (Chắc là thím Ainz)

"Tất cả mọi người, hãy suy nghĩ sâu xa hơn.

Bộ mọi người thật sự hiểu biết rất ít về chủ nhân của chúng ta, là trung tâm của các Đấng Sáng Tạo?"

Ainz nuốt nước bọt và chớp mắt, như thể cậu vừa bị đấm vào mặt.

Trong khi đó, những Thủ vệ gật đầu và thì thầm "thật vậy".

Cái méo gì vậy, tại sao cứ làm mọi việc trở nên khó khăn cho mình!

May mắn thay, không ai nghe được màn độc thoại nội tâm của Ainz.

"Thật là, mọi người nghĩ ý định thật sự của Ainz-sama siêu phàm chỉ là câu trả lời đơn giản như vậy?

Mọi người đã quá vội vàng, có phải đó là lý do Ainz-sama đã không ngay lập tức giải thích mọi chuyện với mọi người?"

Tất cả Thủ vệ bên cạnh Albedo và Demiurge đã bắt đầu nhìn có chút không thoải mái.

Đó có lẽ là bởi vì họ không chắc liệu họ có thể phục vụ chủ nhân của mình một cách hiệu quả với trí não hiện tại của họ.

Ainz từ tận đáy lòng thật sự biết ơn cái cơ thể hiện tại của mình.

Dù sao cũng dễ hơn việc duy trì một khuôn mặt đơ như cây cơ trong tình huống này.

"Thật sự...

Ainz-sama.

Tôi tin rằng đây là lúc để ngài thông báo mục đích thật sự của mình.

Sau cùng, tất cả những nổ lực của chúng thần trong tương lai là để đạt được điều đó."

Sự chú ý của mọi người dồn về Ainz.

Thật nghiêm túc, biểu hiện nài nỉ như muốn nói, "xin hãy khai sáng cho kẻ ngu muội này".

Sau khi nhìn qua tất cả mọi người, Ainz hít một hơi thật sâu.

Không, cậu hít lấy vài hơi.

Sau đó, cậu từ từ đứng dậy khỏi ghế, và quay lưng lại với những Thủ vệ.

Từ vị trí này, cậu đưa ra lời khen ngợi cho Demiurge.

"...

Đúng như dự đoán của Demiurge, và Tổng Trưởng Thủ vệ— Albedo.

Nghĩ về điều này, các ngươi có thể phân biệt được mục đích thật sự của ta..."

"...

Không, mưu tính của Ainz-sama là tỉ mỉ và sâu xa.

Thần không hy vọng là mình có thể sánh bằng.

Và thần tin là những gì mình hiểu được chỉ là một phần trong kế hoạch của ngài."

Demiurge cúi chào cung kính đáp lại lời khen của Ainz.

"Thần có nghe một số nàng hầu vói về ngài như là vị vua của sự thông thái.

Thần tin cái tên này thích hợp nhất với Ainz-sama.

Nghĩ tới, đảm nhận vai trò của một mạo hiểm giả Momon cũng là một phần trong kế hoạch tổng thể của ngài.

Giờ là lúc ngài trở thành một sự thay thế hiệu quả san bằng một quốc gia."

Ainz gật đầu tự mãn, nhưng lòng cậu lại như một cơn lốc ngờ vực.

Nói cái hợi gì vậy?

Momon?

Nhấc cái tên của mạo hiểm giả từ E-Rantel ở đây làm cái quái gì thế?

"Điều này có nghĩa là gì?"

Câu hỏi của Shalltear thực chất có chút ghen tuông, đó có thể là vì chỉ có hai người có thể suy nghĩ ở cùng một đẳng cấp với chủ nhân yêu quý của cô.

Khi cô nhìn thấy nụ cười mờ nhạt của Demiurge và nụ cười rạng rỡ chiến thắng của Albedo, Aura không khỏi phồng má lên.

"Ainz-sama, xin hãy nói cho chúng thần.

Chúng thần muốn có ích đối với ngài!" (Aura)

"Ki—a, etou, um, làm ơn nói cho chúng thần biết với!" (Mare)

"Vốn.

Dĩ.

Là.

Phải.

Tự.

Mình.

Ngộ.

Ra.

Xin.

Hãy.

Tha.

Lỗi.

Cho.

Sự.

Ngu.

Ngốc.

Nay.

Của.

Chúng.

Thần." (Cocytus)

"Tôi xin ngài hãy soi sáng cho chúng thần, Ainz-sama." (Sebas)

Ainz giữ lưng đối mặt với họ, và che mặt mình với một bàn tay.

Sự căng thẳng làm cậu cảm thấy như mình sắp ngất đi.

—Còn niềm vui nào lớn hơn trong cuộc sống chúng tôi hơn việc được phục vụ ngài.

Các Thủ vệ sau lưng phía sau cậu đang nói cái gì đó tương tự thế, tất cả cùng một lúc.

Ainz không thể không cảm thấy đau lòng và cảm giác tội lỗi khi nghe tiếng thì thầm của các Thủ vệ ở phía sau.

Cảm xúc của cậu đã bị dập tắt, nhưng nổi đau cậu cảm nhận được thì không thể kiểm soát được.

Liệu cậu có nên nói hết ra và thừa nhận sự bất lực của mình?

Vô số những hoài nghi và suy đoán trong Ainz sẽ không để phép cậu nói ra.

Cậu gạt sang một bên những nghi ngờ của mình và quay lại, đẩy quyền trượng Ainz Ooal Gown về trước như cậu đã từng làm.

"Demiurge.

Ta cho phép ngươi giải thích những gì ngươi hiểu với những người khác."

"Đã rõ."

Sau khi Demiurge gật đầu, cậu bắt đầu nói chuyện với các đồng chí của mình.

Phần 5.

Cấu trúc của cỗ xe đã không đổi giữa cuộc hành trình đến và đi từ Nazarick, nhưng bởi một vài lý do, bất cứ sự va chạm nhẹ và di chuyển dọc theo con đường tưởng chừng như được khuếch đại.

Lý do có lẽ là vì không khí ảm đạm trong cabin cỗ xe.

Hoặc có thể là do sự thay đổi trong thành phần những người có mặt trong cỗ xe.

Quân hộ tống họ đến Nazarick là lực lượng First Legion.

Những người hộ tống họ rời khỏi Nazarick là Second Legion.

Thay cho vị trí của Fluder là một trong các môn đồ của ông.

Thay cho vị trí của Roune là thư ký của anh.

Hai người còn ở trong cỗ xe từ đầu đến giờ là Jircniv và Baziwood.

Fluder không có ở đây là vì ông muốn thảo luận những gì đã chứng kiến với các môn đồ của mình.

Thay vào đó, ông gửi một trong những môn đồ của mình vào thay vị trí trong cỗ xe của Jircniv.

Tuy rằng môn đồ này cũng là người lành nghề, song vẫn còn kém xa bậc thầy của mình.

Trong mọi khả năng không chừng đang xảy ra, cuộc thảo luận trong cỗ xe của Fluder có lẽ đang rất sôi nổi.

Tâm trạng trong cỗ xe của họ lại là sự đối lập với bên đó.

Trong cỗ xe của Jircniv chỉ có sự im lặng.

Không khí ảm đạm vẫn cứ tiếp tục bao trùm lên cỗ xe.

Một trong những người có cùng biểu hiện với bầu không khí này chính là Jircniv.

Khuôn mặt cau có, và vẻ mặt gắt gỏng, giống như anh đang nhai rễ sen đắng chát.

Một người được biết đến và kính sợ như là [Blood Emperor]— một người luôn mang một nụ cười lạnh giá trên mặt.

Quả thật, nét mặt như được tập luyện kỹ lưỡng.

Điều này là do anh buộc phải tạo ra ấn tượng về một vị hoàng đế mạnh mẽ trong lòng người dân.

Nếu một người đứng trên tất cả những người khác lại không thể tạo ấn tượng nổi bật hơn tất cả những kẻ khác, nó sẽ tạo ra một sự bất ổn trong những người đi theo mình.

Tuy nhiên, có vẻ như ngay cả ba người này, những người biết Jircniv rõ nhất, cũng chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt lúc này của Jircniv.

Giờ thì mọi người có mặt đã biết được điều này, đó là lý do tại sao họ vẫn im lặng và ở yên một chỗ.

Ngay cả khi Jircniv có cảm thấy họ đang nhìn mình, anh cũng không có điều gì để nói.

Lý cho điều đó đã quá rõ ràng.

Hay đúng hơn, nếu có ai đó có ý tưởng trong đầu, Jircniv sẽ là người phanh phui những điều trong đầu kẻ đó để xem.

Rất có thể, anh sẽ tìm thấy một bộ não bằng ngón tay út của mình.

Lăng Mộ Ngầm Vĩ Đại Nazarick...

Quả thật, gọi nó là lăng mộ là thích hợp nhất.

Đó là lâu đài của vua quỷ!

Những sinh vật đáng sợ, và hơn cả chúng—

—hiện thân của cái chết, đang ngự trên ngai vàng.

Và đó không chỉ là điều duy nhất làm họ sợ.

Họ đã nhìn thấy vô số những món đồ xa xỉ, kiến trúc tráng lệ, và tất những vật dụng trang trí.

Không có ai mà không sợ trước điều đó.

Jircniv dễ dàng dự đoán được những khó khăn mà đất nước mình sẽ vấp phải, khi đối đầu với một kẻ sở hữu sức mạnh quân sự và kinh tế bậc nhất, và nhiều thứ khác.

Nếu lãnh đạo của một quốc gia là một người mạnh mẽ, người đó sẽ cho người dân của mình một cảm giác an toàn.

Nhưng bất kể thực lực của một quốc gia có ra sao nhưng nếu người lãnh đạo là một con cừu thì chỉ làm người dân cảm thấy bất an.

May mắn thay, Đế quốc đã được dẫn dắt bởi một con sư tử.

Và sau đó, mọi thứ thật đột ngột, một con rồng đã xuất hiện trước mặt họ.

Người dân của Đế quốc sẽ cảm thấy thế nào về chuyện này?

Jircniv nhìn vào đôi tay mình, chúng đã siết lại thật chặt như tất cả sắc màu đã mất đi.

Không, chưa phải là kết thúc.

Chưa định đoạt được có phải là thất bại hay không mà.

Jircniv mỉm cười.

Đó là một cười tương xứng với [Blood Emperor].

Như đang chời đợi nụ nười lạnh lẽo này, một cảm giác nhẹ nhõm lan đến từng thuộc cấp của anh.

Jircniv không thể không bật cười khi nhìn thấy cảnh này.

"Đừng có mở to mắt nhìn thế chứ.

Sự tập trung đi đâu rồi hả?"

"Bệ hạ!"

Ba tiếng nói chồng lên nhau.

Có dấu hiệu vui mừng trong chúng, vui sướng vì vị hoàng đế của họ đã quay trở lại.

Jircniv nhận ra những gì mình phải làm, anh gật đầu mạnh mẽ.

"Trước tiên, ta muốn xác nhận nếu tất cả mọi người đang cảm thấy mâu thuẫn về nơi đó.

Nếu có ý kiến, cứ tự nhiên nói ra.

Ai biết đâu được, ta có thể là người đã hiểu sai một điều nào đó.

Vậy thì... ta cho rằng chúng ta nên bắt đầu với điều quan trọng nhất— mọi người nghĩ gì về người cai trị Lăng Mộ Ngầm Vĩ Đại Nazarick, Ainz Ooal Gown?"

Jircniv cố tình nói tên của con siêu cấp quái vật nhịp chậm hơn bình thường.

"Ainz Ooal Gown là một con quái vật mà có thể dễ dàng tạo ra [Death Knight], và nếu chúng ta là kẻ thù của hắn, cả Đế quốc cũng có thể bị hủy diệt.

Tuy nhiên, cho dù chúng ta không chống lại hắn, vẫn có khả năng hắn sẽ giết tất cả chúng ta, bởi vì hắn là Undead và còn thấy vui sướng vì nó.

Có ai phản đối không?"

"Không."

"Đúng như bệ hạ nói."

"Ahh, chúng ta đều đồng ý.

Khi chúng ta ở đó, thần không tin là nhân loại có thể đánh bại những sinh vật ở đó.

Thẳng thắn mà nói, thần không nghĩ rằng chúng ta đủ khả năng đối mặt với hắn, cho dù chúng ta có tập hợp toàn bộ quân lực của Đế quốc."

Sau khi nhận được ba câu trả lời tương tự, Jircniv nói tiếp.

"Ngoài ra, ta cảm nhận được đó là một người cai trị tuyệt đối, hắn có uy nghi của bậc đế vương."

"Ah, vâng, sự hiện diện của hắn thật đáng sợ.

Cảm giác người này có khả năng lãnh đạo còn hơn cả hoàng đế của chúng ta."

"Baziwood-dono!"

"Ổn thôi.

Đó là sự thật.

Điều đáng sợ là hắn chỉ cần nói một câu, và tôi cảm thấy từ câu nói đó đi kèm với một nguồn áp lực cực lớn phát ra từ một bạo chúa."

"[Thật ồn ào.

Im lặng].

Là nó?"

Jircniv khẽ gật đầu với thư ký.

Không nghi ngờ gì nữa cái phong thái mà Ainz Ooal Gown toát ra là của vị vua Lăng Mộ Ngầm Vĩ Đại Nazarick.

"Ngoài ra...

điều đáng sợ nhất về con quái vật đó là cái cách mà hắn suy nghĩ.

Hơn nữa hắn lại là một kẻ đầy mưu mô mà mỗi nước đi đều có toan tính...

đừng có bày ra bản mặt ngạc nhiên, dẹp đi.

Hãy suy nghĩ về nó.

Hắn có thể dự đoán được diễn biến của mọi việc mà chúng ta thảo luận cho đến giờ.

Nếu không, tại sao hắn lại có thể dễ dãng thả chúng ta ra như vậy?

Một đối thủ có quá nhiều quyền lực, một kẻ không sử dụng cơ bắp, mà là bộ não?

Hắn không phải là hạng não tàn."

Đó là kẻ khó chơi nhất.

"Sau đó, chúng ta hãy nói về những thuộc hạ của hắn.

Các ngươi nghĩ sao về bọn chúng?"

Lúc này, anh buộc thuộc cấp của mình đưa ra ý kiến.

"Những kẻ ở gần hẳn phải là phụ tá thân cận.

Và người phụ nữ có đôi cánh đen bên cạnh... lẽ nào cô ấy là hoàng hậu?

Có vẻ là thế, từ thái độ của cô ta."

Một vẻ đẹp tuyệt thế trong bộ lễ phục trắng tinh khiết.

Cho dù nụ cười trên gương mặt nàng là không có ý tốt, nó vẫn sở hữu một sức quyến rũ khiến con tim của người khác phải bừng cháy.

Đối mặt với vẻ đẹp của nàng, sẽ có rất nhiều đàn ông sẽ bị thiêu đốt bởi chính ham muốn của họ và cũng vô số kẻ mong muốn thấy được nụ cười đó hướng về họ.

Đối với đôi cánh ở bên hông nàng, người ta có thể nói đó không phải là một đạo cụ ma thuật hay là phụ kiện thời trang.

Lý do chính là vì nó quá tự nhiên.

Tuy nàng nhìn như một người có cánh và thuộc tộc người có cánh, có lẽ nàng phải là một con quỷ, là một người ngoài cuộc của thế giới này, Jircniv nghĩ.

"Cô ta có thể lắm chứ.

Có lẽ nào cô ấy là vợ của Ainz Ooal Gown?

Nếu cô là vợ của hắn ta, sau đó, Làm cách nào....

Không tưởng được (TL: Chịch ấy mà).

Mặc dù, nếu hắn là một bộ xương, vậy thì hắn chỉ toàn là xương với xương.

Hay hắn đang đeo mặt nạ?

Ai biết đâu được?"

Dù Jircniv có nói vậy, không ai trong họ nghĩ đó là mặt nạ, và có lẽ cũng không phải là ảo ảnh.

"Và còn về Demiurge, người có thể kiểm soát tâm trí người khác bằng giọng nói... là [Bard] sao?

Ếch dường như có thể hát."

[Bard] có khả năng sử dụng âm nhạc và bài hát để tạo hiệu ứng ma thuật.

Sức mạnh kiểm soát người khác bằng lời nói của Demiurge cũng tương tự như vậy.

Ngoài ra, anh cũng có nghe nói những sinh vật tiên đoán điềm gở được gọi là [Lorelei] cũng có khả năng tương tự như thế.

Tuy nhiên, người đàn ông đó không có gì là giống với một sinh vật tuyệt đẹp tiên đoán điềm gỡ.

Anh hoàn toàn chắc chắn về điều đó.

Anh đã hoàn toàn chắc chắn về điểm này.

"Ah, tôi hiểu. [Bard] sao?

Mà âm thanh khá giống.

Và có một loại côn trùng khổng lồ, tôi nghĩ thế.

Đó là thứ gì?"

"Mặc dù tôi nghĩ rằng đó có thể là một chủng lọa côn trùng... tôi không biết nhiều về người kiến, vì vậy có lẽ mọi người nên hỏi sư phụ về chuyện này."

Thế giới là rất rộng lớn.

Có nhiều loài chưa được biết đến rộng rãi, và một số trong chúng là biến đổi một cách tự nhiên.

Ngoài ra, theo truyền thuyết, vua quái vật được biết là phát triển hơn so với quái vật bình thường.

Nó tương tự như kiểu kiến chúa thì khác biệt hơn những con bình thường.

Jircniv nghĩ đó là một khả năng.

"Nói về chuyện này, còn về cô gái có mái tóc bạc và hai Dark Elf.

Bỏ qua hai người kia sang một bên, người trước đó là cái gì?

Nhìn bộ ngực đồ sộ của cô ấy— có thể cô ấy là vợ lẽ?"

Tiếng cười tràn ngập trong cỗ xe khi Baziwood kết luận.

"Ah, ờ, nếu cô ấy là thiếp, cô ấy sẽ không được đứng ở đó, phải không?"

"Cô ấy hẳn là mạnh ngang bằng Dark Elf."

"Hey, hey, hey...

đó có thể là một trò bịp."

Lời nói của Baziwood đầy nghiêm trọng.

"Đó là sự thật, có khả năng tất cả những người gần gũi nhất với con quái Ainz đó đều là phụ tá của hắn.

Tuy nhiên, nó không có nghĩa là tất cả họ đều rất mạnh.

Hãy suy nghĩ về nó.

Nếu tiêu chuẩn để đi theo bệ hạ chỉ là sức mạnh, và ngài được bao quanh với một trăm bản sao của tôi, mọi người không nghĩ là Đế quốc sẽ sụp đổ trong thời gian ngắn sao?

Đơn giản mà nói, cô ấy được chọn làm phụ tá vì một khả năng khác hơn là sức mạnh.

Lẽ nào cô ấy là một người vợ lẽ rất thông mình?

Có lẽ cô ấy tự tay quản lý công việc trong cái pháo đài được gọi là lăng mộ."

"Ra thế," câu trả lời như phân tán sự tập trung của mọi người.

Jircniv tự tin đồng ý với ý kiến này.

Kể từ khi sự chú ý của họ đã bị che lấp bởi Ainz Ooal Gown, họ chỉ có nhìn vào cách cô ấy xếp chung hàng với Dark Elf và kết luận cô gái có mái tóc bạc là rất mạnh.

Tất nhiên, mọi chuyện sẽ trở nên rất đáng sợ nếu có người khác có cùng sức mạnh với Dark Elf.

Tuy nhiên, bị dẫn dắt vào một kết luận sai lầm bởi định kiến có từ trước cũng là một điềm xấu.

"Đó là một điểm hay", Jircniv nói khi nhìn thuộc cấp của mình.

"Ta cũng chung quan điểm với ngươi.

Nghĩ đến điều này, nếu tất cả những người theo hắn là Undead, thì có thể dễ dàng giải thích... nhưng nhìn qua, hắn ta như thu thập tất cả chủng loại quái vật dưới quyền mình."

"Vâng, thay vì gọi nó là một bộ sưu tập quái vật, ngài nên gọi đó là sự giàu có..."

Jircniv không khỏi mỉm cười trước lời nói thẳng thừng của Baziwood.

"Quả thật.

Chúng ta nên thử và tìm hiểu thêm.

Bên cạnh đó... còn vấn đề về cái pháo đài đó.

Trong hồ sơ ghi chép có nhấc gì về một nơi như vậy không?

Hẳn là phải có một thứ gì đó ghi chép về nó, phải không?"

"Rất tiếc là tôi không biết gì về nó.

Khi chúng ta quay trở về thủ đô, tôi sẽ ngay lập tức điều tra về lăng mộ.

Tôi sẽ bắt đầu với những thần thoại và truyền thuyết."

Jircniv nhã nhặn chấp nhận lời xin lỗi của môn đồ.

"Ahh, ta sẽ giao lại việc này cho ngươi.

Không lẽ còn điều gì khác mà chúng ta đã bỏ lỡ?

Ta thật sự không thể tin được một con quái vật xấu xa như vậy có thể tạo ra một vùng đất hứa.

Ngươi có thể tìm thấy bất cứ điều gì khác mà có thể là đầu mối?

Nói về việc này, có thật sự trụ sở của lăng mộ nằm tại khu vực này?"

Không có câu trả lời.

Điều này có nghĩa đây là một câu hỏi mà tất cả họ đều chung một nghi vấn.

Cảm giác giống như họ đã bị dịch chuyển, nơi mà họ đã đến— có thể là một sự tồn tại được gọi là [Demon World]— trụ sở của lăng mộ.

Cách nói này có vẻ là lời giải thích hợp lí nhất.

"Chúng ta sẽ không có được câu trả lời.

Theo ta nghĩ, chúng ta không có đủ thông tin.

Điều chúng ta có thể làm là lấy thông tin từ Roune, người đã ở lại đó, và từ những người sắp về phe Đế quốc.

Ngươi hiểu chứ?"

"Dĩ nhiên rồi.

Chúng thần sẽ cố găng không khơi dậy sự thù địch của đối thủ, hoặc làm họ nghi ngờ."

"Không có cố ở đây.

Sức mạnh của đối thủ là áp đảo hoàn toàn chúng ta.

Ngươi cần phải thực hiện một cách cẩn thận để không phá vỡ liên minh ảo mà chúng ta có."

Khi người thư ký cúi đầu, Jircniv chợt cảm thấy sức nặng như trượt khỏi vai.

"...Lẽ nào chúng ta đã làm một điều tồi tệ cho những người mà chúng ta mang theo?"

Đó là lý do tại lúc này anh mới bắt đầu đề cập đến các cô gái đã không được lộ diện kể từ lúc họ được chuyển vào cỗ xe.

Ban đầu, các cô gái được dâng cho Ainz Ooal Gown để xích hắn ta lại với Đế quốc.

Sex là một vũ khí phổ biến ở bất cứ nơi nào cũng như bất cứ thời đại nào.

Có lẽ cơ quan tình báo Đế quốc nên chuẩn bị một cái honeytrap chuyên nghiệp, nhưng việc sử dụng ma thuật có thể làm mọi thứ trở nên rối rắm, họ lựa chọn sự tinh khiết, những cô gái ngây thơ thay thế.

"Mặc dù ta nghĩ rằng điều này là không tôn trọng quyết tâm của họ khi họ chào tạm biệt gia đình mình, ngươi không nghĩ là bây giờ họ nên cảm thấy hạnh phúc?"

"Có lẽ?

Chiếm được tình yêu của một con quái vật quả là chuyện phi thường."

"Một người con gái sẵn lòng chịch với con quái vật đó thì thật là dũng cảm."

Mặc dù Baziwood lắc đầu và nói không có cô gái nào như vậy tồn tại, đó là một cách nghĩ ngây thơ.

Jircniv có thể chứng mình điều này, đã quá quen thuộc với những trận chiến bí mật mà người con gái chiến đấu, như mẹ của anh đã đầu độc chồng mình là một ví dụ.

"Phụ nữ dũng cảm hơn đàn ông nghĩ, và họ hành động vì tình yêu và lợi ích.

Nên sẽ không thiếu những cô gái sẵn sàng dâng cơ thể mình cho Cốt Vương.

Thật ra, chúng ta mới là những người cần cảm thấy hạnh phúc.

Sau tất cả, một trong số họ có thể nói với Ainz Ooal Gown rằng chúng ta đang đe dọa giết cô ấy và cả gia đình."

Mặc dù phản ứng duy nhất trong lời nói của anh là một nụ cười cay đắng, Jircniv tin rằng nó có thể thực sự xảy ra.

Cuộc cách mạng của Jircniv, tiến hành bằng quyền lực độc đoán và vũ lực, đã làm anh có rất nhiều kẻ thù là quý tộc đã bị anh phế truất.

Tất nhiên, có một số người được anh phê chuẩn, nhưng thật sự, những người anh có thể tin tưởng thì chỉ có một vài người trong số các phụ tá thân cận và người thầy của mình, Fluder—

Đột nhiên, một câu hỏi vụt ngang qua anh như chiếc lông vũ đang rơi.

Đó là về Fluder.

Fluder không chỉ là thầy của anh, ông còn là trụ cột của Đế quốc và là con át chủ bài của anh.

Ông là một người đàn ông mà ngay cả Jircniv cũng phải kính trọng như vị anh hùng cao nhất của Đế quốc.

Jircniv đã nhận ra bên dưới khuôn mặt hiền từ của ông là một ham muốn đến cuồng tín về khám phá vực thẳm của ma thuật.

Cũng vì vậy mà làm anh cảm thấy nghi ngờ.

—Có một kẻ vượt xa Fluder.

Ainz Ooal Gown là một magic caster hùng mạnh vượt xa Fluder.

Người có thể dễ dàng tạo ra [Death Knight] mà Fluder thậm chí còn không thể kiểm soát.

Vậy thì tại sao ông lại không nói gì và rời khỏi lăng mộ với anh?

Nếu là lão già, có thể ông sẽ cầu xin con quái vật ta ác tri thưc ma thuật?

Ông sẽ quỳ trước hắn và dâng tất cả mọi thứ—

Đó là cách nghĩ rất thực tế.

Vì lời nói của Demiurge, tất cả mọi người đã quỳ xuống.

Tuy nhiên, có thể chỉ là phân tán sự tập trung của mọi người vào tình cảnh kỳ lạ trong khi hắn ta sử dụng cơ hội này để thực hiện một loại kiểm soát tâm trí lên Fluder.

Anh không thể hình dung được khi Ainz Ooal Gown muốn bắt Fluder làm tay sai.

Tuy rằng Fluder là con át chủ bài của Đế quốc, khi so sánh với sức mạnh của con quái vật đó, ông không khác gì một hạt bụi nhỏ nhoi.

Tuy nhiên, kiến thức mà Fluder tích lũy được là rất có giá trị.

Ngoài ra, nếu hắn ta có thể kiểm soát Fluder, tiềm lực quân sự của Đế quốc sẽ bị giảm mạnh, và anh sẽ mất đi vũ khí đắc lực chống lại Ainz Ooal Gown.

Nó sẽ giống như đặt vòng cổ cho nô lệ.

Đây có phải là mục đích của họ?

Còn gì khác nữa sao?

Lão già đã không đưa ra bất cứ lý do gì... có phải là vì ông đã biết?

Lẽ nào ông đã biết sức mạnh của Ainz Ooal Gown từ trước?

—Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như bị sét đánh.

Mồ hôi của anh đổ như thác.

"Bệ hạ?

Bệ hạ?

Ngài ổn chứ?

Chúng ta sẽ gọi một [priest]—"

"...Kh—không.

Không cần đâu."

"Eh?"

"Ta nói là không cần.

Đúng vậy... không cần."

Jircniv liếc nhìn các thuộc cấp đang hoảng loạn, và anh lại rơi vào vòng xoáy của sự suy tư.

Mình sợ ư?

Mình sao?

Tâm trí của anh thành một mớ hỗn độn, và anh không thể liên kết các suy nghĩ lại với nhau.

Hay đúng hơn, anh không muốn liên kết chúng lại và cố tránh xa chúng.

Không!

Nếu lúc này mà mình từ bỏ, nó chỉ đem đến thảm họa!

Phải bình tĩnh.

Mình phải bình tĩnh.

Mình cần phải bình tĩnh lại và suy nghĩ.

Những cái nhìn tò mò từ các thuộc cấp tập trung vào anh, Jircniv tiếp tục suy nghĩ về nó.

Trước tiên, cần phải xem xét lại lão già.

Giả sử lão giả đã biết trước sức mạnh của Ainz Ooal Gown... không, nếu ông đã biết về sức mạnh của hắn, vậy thì hành động kỳ lạ của ông có thể dễ dàng giải thích.

Vì vậy lão già đã có thỏa thuận với con quái vật đó— không thể nào!

Trừ khi...

Jircniv không dư giả mà lo lắng cho sự sửng sốt hiện trên mặt của các thuộc cấp.

Không, không đúng, Jircniv.

Khi lão già nhìn thấy [Death Knight], vẻ sợ hãi hiện trên mặt ông ta là thật.

Đó là bằng chứng cho thấy ông không biết gì về sức mạnh của Ainz Ooal Gown... hay là không phải.

Có lẽ, lão...

Fluder không biết gì về nó, khả năng kiểm soát [Death Knight].

Có lẽ ông đã biết về Ainz Ooal Gown— magic caster có sức mạnh đáng kinh ngạc— ngay từ đầu.

Cũng giống như việc xếp các mảnh ghép lại với nhau, cho ra một vẻ đẹp— hay là một bức tranh kinh khủng.

Ra là Fluder đã biết con quái vật đó.

Họ đã thông đồng với nhau từ khi nào?

Từ đầu sao?

Đúng thế.

Fluder nhún tay vào mọi bước trong đống hỗn độn này, từ việc phát hiện ra lăng mộ đến việc điều động Worker.

Anh cuối cùng cũng đã ghép được tất cả mảnh vỡ bị phân tán trong câu đố này.

Khi một người nghĩ theo hướng này, gần như mọi bí ẩn đều có thể được đưa ra ánh sáng.

"Phản bội, là thế nào?

Phản bội.

Ông đã bán đứng chúng ta."

Những lời được thốt lên như một mối hận thù nghiệt ngã... hoặc có lẽ, giống như một đứa trẻ đang khóc.

Jircniv từ từ quay lại với các thuộc cấp của mình.

Họ biết là họ không được phép đặt câu hỏi, và do đó vẫn giữ im lặng.

"Fluder Paradyne đã phản bội tất cả chúng ta.

Trong trường hợp này, Đế quốc sẽ phải chịu thiệt hại ra sao?

Chúng ta có thể để ông ngồi chơi xơi nước và giam lỏng ông tại nhà?"

Lời tuyên bố thật khó mà tin được, mọi người mở to mắt mà nhìn.

"Làm sao, làm sao có thể, bệ hạ?

Đùa thế này thì quá lố rồi."

Cơn nóng giận mất kiểm soát như bùng cháy trong Jircniv lẫn người môn đồ đã nói chuyện.

Anh muốn hét lên, "đó đéo phải là thứ tao muốn nghe", nhưng anh vẫn kiềm nén được.

Sở dĩ anh có thể kiềm nén được là vì có một đứa trẻ Jircniv đã nói trong đầu anh rằng không muốn chấp nhận những lời đó.

Jircniv đã lớn lên và được chứng kiến nền chính trị tàn bạo trong mặt tối của xã hội quý tộc.

Cùng với đó, người lớn Jircniv hít một hơi thật sâu và thở ra một hơi thở nóng rực từ lồng ngực và những cảm xúc này cháy trong tim anh.

"Ta sẽ nói lại một lần nữa.

Nếu Fluder Paradyne đã phản bội chúng ta.

Trong trường hợp này, Đế quốc sẽ phải chịu thiệt hại ra sao?"

Các thuộc cấp của anh nhìn nhau, và sau vài giây, môn đồ nói.

"Thật khó mà tưởng tượng được.

Mức độ thiệt hại là không thể ước tính được nếu chỉ nhìn lướt qua.

Chỉ cần có sư phụ chúng thần có thể tự tin chiến thắng bất kỳ quốc gia nào khác.

Vì vậy mà chúng thần không hề can dự vào chuyện chính trị của Đế quốc."

Anh nhìn người thư ký, tìm kiếm sự chấp thuận.

Thư ký nhợt nhạt và gật đầu.

"Nếu ông ấy biết mình bị phát hiện và cô lập, có thể ông sẽ bắt đầu công khai hành động."

"Chúng ta không có một cơ quan tình bào cho việc này sao?

Ah ta hiểu.

Kinh nghiệm của Fluder là rộng lớn, và ông đã chia sẻ với chúng ta."

"Như ngài nói, thưa bệ hạ.

Sự phụ thật sự—"

"—Khả năng này là quá kinh ngạc."

Lời nói của Jircniv choáng ngợp và cắt lời của thư ký.

"...

Nhưng nếu đã là như vậy, thì chúng ta sẽ có cả một núi công việc để làm đây.

Đầu tiên, chúng ta hãy quyết định xem ai là người sẽ kế nhiệm Fluder.

Có ứng cử viên thích hợp nào không?"

Ngọn lửa dục vọng trong mắt người môn đồ cháy rực lên sau khi nghe những lời này, và Jircniv không thể không thầm mỉm cười trong lòng.

Vị kế nhiệm của Fluder chính là [Imperial Court Wizard] là một sự cám dỗ khủng bố.

Sau cùng, đó là một vị trí có quyền điều hành và quản lý các Magic Caster ma lực hệ trong khắp Đế quốc.

Bởi vì vị trí này đã luôn được nắm giữ vị anh hùng vĩ đại, không ai dám ngấp nghé vị trí đó.

Ngay cả khi có người có tham vọng với nó, đối thủ của họ quá mạnh để có thể vượt qua bằng thủ đoạn.

Và bây giờ, cái vị trí vốn như bị niêm phong nay đã mở ra.

Có tham vọng là tốt.

Dục vọng hướng đến sự phát triển.

Mình nhận thức được cái loại dục vọng.

Dù sao, để cho chắc, cứ hỏi cái đã.

"Tuy nhiên, ngươi nên nhớ rằng [Imperial Court Wizard] là ngươi có thể chiến đấu với quái vật."

Ngọn lửa dục vọng của người môn đồ như lụi tàn trong khoảnh khắc đó.

Ngay cả sự hào hứng trong gã cũng không còn.

Vị trí mà gã khao khát có thể trở thành thứ mà gã muốn tránh né hơn bất cứ thứ gì trên thế giới.

Gã sẽ cảm thấy mình còn có cơ may sống sót nếu nhảy khỏi vách đá cao 500m xuống một bãi đá đá hơn là giao chiến bằng ma thuật với Ainz Ooal Gown.

Không, có thể gã sẽ thấy tốt hơn nếu chết ngay tại đây.

Trong khi môn đồ nghĩ về viễn cảnh đó, một ánh nhìn mới mẻ đi vào mắt anh.

Đó là cái nhìn sợ hãi của một con chuột bị dồn vào chân tưởng bởi một con thú ăn thịt.

Niềm hy vọng trong tim của Jircniv đã chết.

Anh có thể nói người này đã không có can đảm đối đầu với Ainz Ooal Gown.

Hay đúng hơn, gã lẽ ra không nên mong muốn nó ngay từ đầu.

"Vâng!

Trong trường hợp này, thần có biết một người sử dụng ma thuật bậc 4; nghĩ sao về việc chọn người này?

Cứ cho là vậy, thần có biết một số ma thuật ở bậc đó, nhưng thần không đủ khả năng để sử dụng."

"Không phải ngươi là người ưu tú nhất trong các môn đồ sao?"

"Làm sao, làm sao mà được chứ?

Có nhiều người mạnh hơn thần nhiều, khi chúng ta trở về, thần sẽ cho ngài những cái tên đó ngay lập tức!"

Khi được hỏi đến thì đã quá rõ ràng là người đàn ông này thà từ bỏ tất cả mọi thứ còn hơn chống lại con quái vật siêu cường đó.

Tuy nhiên, những gì anh cần là một người sẽ không bị mất tinh thần chiến đấu ngay cả trong những trường hợp như vậy.

...Chuyện này không được sao, huh.

Thật ngây thơ khi nghĩ rằng kẻ này là trường hợp đặc biệt.

Đáng lẽ phải biết những kẻ có hiểu biết về Ainz Ooal Gown sẽ không có đủ dũng khí chống lại hắn.

Vậy có nghĩa là mình phải chọn những người được đề cử mà chưa biết về hắn.

Có lẽ chỉ những kẻ ngu dốt mới bị thúc đẩy bởi dục vọng và liều mạng chống lại hắn.

Anh đã quyết định đi một nước cờ xấu.

Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.

"...

Ta hiểu rồi. hãy thu thập thông tin về họ và tiến hành phỏng vấn.

Sau đó, chúng ta sẽ có những kẻ khôn ngoan sẵn sàng đối phó với hắn.

Tuy nhiên, trong ta vẫn cần phải hỗ trợ Ainz Ooal Gown, vì vậy trong thời gian này, chúng ta sẽ làm những con chó vâng lời của hắn, xây dựng một mối quan hệ tốt với hắn."

"Đã rõ."

"Con chó vâng lời".

Không ai phản đối cụm từ này.

Làm sao mà họ dám nói gì khi đã chứng kiến Lăng Mộ Ngầm Vĩ Đại Nazarick?

"Thưa bệ hạ.

Chúng ta sẽ vẫy đuôi với con quái vật đó đến khi nào?

Đến đời con cháu chúng ta cũng phải cuộn tròn lại mà nghe lệnh hắn sao?

Con cháu chúng ta ư?"

Jircniv nhìn xung quanh, để đảm bảo rằng không có gián điệp trà trộn vào cỗ xe và kiểm tra các cánh cửa đã được đóng chặt.

Với tất cả những gì có thể làm được, và cũng không còn vấn đề nào nữa, Jircniv bắt đầu giải thích chiến lược chống lại Ainz Ooal Gown của mình.

"Chúng ta— chúng ta ở đây có nghĩa là Đế quốc, Vương quốc, Pháp quốc Slane, Cộng Hòa, Thánh quốc và các quốc gia khác— sẽ đến với nhau trong một liên minh.

Đây sẽ là một liên minh lớn, nhằm đánh bại Ainz Ooal Gown."

Ba cặp mắt quay sang Jircniv.

"Làm gì ngạc nhiên dữ vậy?

Không một quốc gia đơn lẻ nào có thể đánh bại được con quái vật đó.

Chúng ta chỉ có thể hy vọng là tất cả các quốc gia láng giềng thành lập một liên minh lớn thì chúng ta mới có thể xoay chuyển tình thế."

"Chúng ta thực sự sẽ chiến đấu với hắn sao?"

"Đúng."

Câu trả lời của Jircniv thật đơn giản và ngắn gọn.

"Chúng ta không chiến đấu, chúng ta sẽ không có cơ hội sống sót."

"Vậy thì tại sao chúng ta lại giúp một con quái vật xây dựng đất nước?!"

"Bởi vì đó là bước đầu tiên trong việc hình thành một liên minh lớn."

Jircniv nhìn tất cả mọi người.

"Có đang nghe không vậy?

Tốt.

Chúng ta hiện đang ở vùng ngoại ô của E-Rantel, đây là vị trí chiến lược của Đế quốc, Vương quốc và Pháp Quốc Slane.

Nếu con quái vật đó muốn xây dựng một quốc gia ở đây, hắn sẽ trở thành kẻ thù của cả ba quốc gia."

Jircniv hít một hơi, và tiếp tục.

"...

Và còn một điều.

Gown là Undead.

Ta không nghĩ hắn là dạng sẽ đối xử với con người— người sống— bằng lý lẽ.

Dân chúng sẽ không chấp nhận sự cai trị của một vị vua Undead.

Sẽ có nổi loạn, và nó sẽ lập tức bị con quái vật đó đàn áp.

Vương quốc sẽ thấy bất mãn nhượng lại đất đai cho hắn, và ta cũng không nghĩ Pháp quốc Slane, quốc gia mạnh nhất ở vùng lân cận, sẽ để yên chuyện này."

"Nhưng!

Nhưng, thưa bệ hạ!

Nếu Đế quốc hỗ trợ hắn, chẳng phải chúng ta sẽ bị xem là cộng sự của hắn sao?

Các quốc gia lân cận sẽ cảnh giác chống lại cả chúng ta?

Liên minh lớn mà ngài nói sẽ không tính đến Đế quốc!

Và thậm chí nếu họ đánh bại được quái vật đó, chúng ta sẽ thành mục tiêu tiếp theo, hoặc tệ hơn, có thể là mục tiêu đầu tiên của họ!"

Haha, Jircniv bật cười.

"Chúng ta sẽ tiến hành việc này ở sau lưng.

Chúng ta cần để cho các nước khác biết rằng Đế quốc đang bí mật chống lại quốc gia của Gown.

Ắt hẳn sẽ khó khăn, nhưng đây là cách duy nhất."

"Họ sẽ tin chứ?

Nếu là tôi, tôi sẽ nghĩ rằng đây là một cái bẫy."

"Chúng ta sẽ thuyết phục họ bằng cách cho họ biết về sức mạnh của Ainz Ooal Gown.

Chỉ cần có một cơ hội để chúng ta cho các quốc gia khác thấy được sức mạnh khủng khiếp của hắn... không vấn đề gì, chúng ta chỉ cần đảm bảo mọi thứ đi theo hướng đó.

Ví dụ, để hắn thể hiện sức mạnh của mình trên chiến trường."

"Vậy là Đế quốc không giúp hắn xây dựng đất nước, và vờ như không biết gì?"

Jircniv nhìn trừng trừng vào thư ký như thể anh ta chậm phát triển.

"Ít nhất, chúng ta cũng phải đảm bảo sự an toàn của quốc gia trước khi chúng ta cất con dao vào tay áo để hành động.

Nếu Gown hủy diệt Đế quốc, ngươi định sẽ làm gì khi chạy sang Vương quốc?"

Jircniv chỉ đơn thuần là chọn lựa cái nào có ít tổn hại hơn giữa một trong hai.

"Ngoài những gì ta đã nói, Đế quốc sẽ giả vờ hỗ trợ con quái vật đó trong khi bí mật thành lập một liên minh chống lại hắn.

Nói là vậy, có một khả năng, chúng ta sẽ quốc gia đầu tiên bị con quái vật đó nghiền nát.

Hay đúng hơn, hắn sẽ dùng chúng ta như một vật tế sống để khủng bố các nước láng giềng bắt họ quy phục.

Điều này là không nghi ngờ gì nữa."

"Ah— nếu là bệ hạ, tôi chắc chắn là ngài sẽ vượt qua được."

"...

Ta sẽ xem đây là lời khen và chấp nhận nó.

Do đó, chúng ta không thể là người khởi xướng thành lập một liên minh lớn.

Chúng ta cần phải để cho những quốc gia khác có động thái đầu tiên.

Những gì chúng ta cần làm là thu thập thông tin về Nazarick, cũng như tìm kiếm một người có thể đánh bại được Gown."

"Người như vậy có thực sự tồn tại?"

Giọng điệu có phần tùy tiện từ lời nói, không ai muốn tin vào lời của môn đồ.

Gown là một kẻ thù mạnh mẽ ngoài sức tưởng tượng, một kẻ bất bại ngay cả đối thủ có là những con rồng hùng mạnh nhất.

Hắn là một đối thủ làm cho người khác phải nghĩ theo hướng đó.

Và đáp lại, Jircniv đưa ra một câu trả lời đầy tự tin.

"Dĩ nhiên, có"

"Người như vậy thực sự tồn tại?!"

"Chắc vậy?

Nhìn vào bên trong [Throne Room]."

Khi họ nghĩ theo hướng đó, nó dường như đã quá rõ.

Những con quái vật xếp bên Ainz.

Aura.

Mare.

Cô gái có mái tóc bạc.

Côn trùng.

Demiurge.

Anh đang ám chỉ đến họ.

"...

Ngài đang có kế hoạch tao ra một cuộc nổi loạn sao?"

"Tuy rằng ta không nghĩ là có thể, chúng ta nên chuẩn bị, chỉ trong trường hợp đó.

Chúng ta cần phải chuẩn bị tiền tài, địa vị, gái và như vậy sẽ làm cho chúng ta có chút ít hấp dẫn với bọn họ."

"Hẳn là rất nguy hiểm?"

"Uh, đúng thế, sẽ nguy hiểm.

Ainz Ooal Gown có phong thái của một bạo chúa.

Với một người chủ như thế, chắc hẳn là phải có người sinh lòng phản trắc?

Tuy nhiên, ngay cả đó có là khả năng, chúng ta cũng phải hành động.

Đây không chỉ là xung đột giữa các quốc gia nữa."

Jircniv nhìn ba người kia với vẻ kiên quyết hiện trên gương mặt.

"

Sau này sẽ là một trận chiến vì sự tồn vong của nhân loại như một chủng tộc.

Nó sẽ là cuộc chiến vì tương lai.

Hãy dâng cả trái tim và linh hồn cho cuộc chiến."

Phần 6.

"...

Và vì vậy, tôi nghĩ là hoàng đế sẽ cố gắng vạch ra một mưu đồ như vậy vào thực tiễn.

Nếu hắn ngu ngốc hơn nữa, hành động của hắn có thể nằm ngoài phạm vi dự đoán, nhưng tôi nghĩ khả năng đó là rất thấp.

Đọc suy nghĩ của kẻ có trí tuệ trên mức trung bình một chút mà tự cho mình là thiên tài còn dễ hơn là cố gắng dự đoán hành động của một kẻ ngu tuyệt đối."

Demiurge giơ một ngón tay trong khi nói.

"Nói cách khác, hoàng đế sẽ cố gắng tạo thành một liên minh để đánh bại chúng ta— đánh bại Ainz-sama, A-lin-su, phải không?"

"Mmm, đúng là ngu xuẩn."

"Vậy—thì, chúng —ta có nên chủ động và l—oại hắn ra đầu tiên?"

Mare tiếp lời của Shalltear và Aura, nhưng không có sự tức giận trong lời nói.

Nó cũng không khác gì việc cậu lựa chọn có nên hay không nhặt lên một hòn đá, mà cậu tìm thấy ở dọc đường.

"Vấn đề quan trọng hơn là—"

Sebas đang muốn nói, nhưng có ai đó đã đoán được những gì ông sắp nói.

"—là hắn thật sự nghĩ chúng ta sẽ phản bội Ainz-sama, phải không?"

"Thật là.

Sebas.

Xem.

Ra.

Hoàng.

Đế.

Không.

Hiểu.

Được.

Thế.

Nào.

Là.

Lòng.

Trung.

Thành."

Tiếng cười chế giễu tràn ngập căng phòng.

Hắn thực sự nghĩ rằng họ sẽ phản bội Ainz, một trong 41 Đấng Tối Cao đã tạo ra họ?

Mặc dù điều này không có gì nhiều hơn so với giả thuyết của Demiurge, nó cũng đủ để đảo lộn các Thủ vệ.

Một tia sáng lạnh lẽo ánh lên trong đôi mắt họ.

"Welp, ta không phát điên như Mare, nhưng cũng có chút điên tiết đây.

Chúng ta làm thịt tất cả chúng chứ?"

Shalltear cười khi nhìn thấy Aura đang trong một tâm trạng rất tệ.

"Ta sẽ biến hắn thành Vampire.

Sau cùng, nếu hắn đủ tốt, không lý do gì mà không để hắn phục vụ cho Nazarick."

Mặc dù Cocytus đã giữ im lặng, nhưng hàm dưới của ông đã làm tiếng lách cách nguy hiểm.

"Thưa quý vị, còn nhớ là chúng ta đang hiện trước mặt Ainz-sama chứ?"

Khi nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Sebas, âm thanh rõ ràng, Aura, Shalltear và Cocytus— cơn giận của họ đã biến mất như sương mù trong gió.

"Kuku— Mm.

Đúng thế, tất cả mọi người, hãy bình tĩnh lại.

Hãy nhớ lại những gì Demiurge vừa nói.

Mọi thứ đều đã được sắp đặt.

Nếu chúng ta không thưởng vở hài kịch của tên hề này thì thường thức gì giờ?

Thay vào đó, chúng ta nên thấy biết ơn— bởi vì tất cả những điều này không có gì nhiều hơn là một phần trong kế hoạch tổng thể của Ainz-sama.

Đúng không, Ainz-sama?"

Hooh....

Kế hoạch của Ainz-sama, huh.

Mình hiểu.

Một kế hoạch đặt biệt được dựng lên bởi một người có tên giống mình.

Làm đồng minh với Đế quốc Baharuth và cuộc chiến chống lại Nazarick là một phần trong kế hoạch, huh....

Mình làm đéo gì mà biết.

Nếu được thì mình cũng muốn hỏi thằng đồng nghiệp tên Ainz đó về kế hoạch!

Tuy nhiên, chạy trốn khỏi thực tại như thế này cũng chả thay đổi được gì.

Thành thật mà nó, Ainz muốn hỏi về chi tiết của kế hoạch, và những chuyện về cái người tên Ainz mà Demiurge và Albedo đã tưởng tượng.

Tuy nhiên, anh không thể làm thế.

Ainz chuyển ánh mắt về phía Albedo.

Ở đó, anh đã nhìn thấy một người phụ nữ đang nhìn lại mình, một nhợi mỏng dính của chất lỏng như phủ sương trên đôi môi hé một nửa của nàng dính lên mạng nhện hoàng kim trên trang phục.

Đôi mắt cô ương ướt với sức quyến rũ và đôi má ửng đỏ một màu hồng thắm.

Biểu hiện như thế là bởi vì nàng tin rằng tất cả mọi thứ đều tiến hành theo kế hoạch, bởi vì nàng đã thấy được tầm nhìn xa trông rộng của chủ nhân mình, nên nàng đã có phản ứng như vậy.

Như vậy, Ainz không thể nào phủ nhận được nữa.

Ai mà nói được "cái gì?" trong cái tình cảnh thế này?

Về câu hỏi của Albedo, chỉ có một câu trả lời mà Ainz có thể nói.

"Qu–quả thật.

Là như vậy."

Anh như muốn khen ngợi giọng nói của mình đã không bị dao động.

"Ohhhh."

Các Thủ vệ đồng thanh trong sự kính trọng.

"—Kukuku~"

Albedo dang rộng vòng tay, và cùng với chúng, đôi cánh ở bên hông của nàng cũng mở ra.

"Ainz-sama muốn chinh phục thành phố của con người một cách ôn hòa, và cai trị khu vực này bằng tình yêu và lòng trắc ẩn.

Tuy nhiên, Đế quốc Baharuth lại lập một âm mưu ghê tởm chống lại thiên đường trên mặt đất này.

Trong tương lai gần, Ainz sẽ cho những quốc gia này thấy ý nghĩa thật sự của sự tử tế.

Đó có phải là mục đích mà ngài theo đuổi?"

"Thật đáng mong đợi.

Tất cả mọi thứ đều đã nằm trong lồng bàn tay của Ainz-sama.

Khi những kẻ đần độn hiểu ra, tôi tự hỏi không biết mặt chúng sẽ lộ ra phản ứng gì...

Sau tất cả, Ainz-sama luôn đi trước thần."

Lời nói của Demiurge đầy sự kính trọng, Albedo tiếp tục với một biểu hiện tương xứng với sự kính cẩn trên mặt mình.

"Quả thật.

Không ai ở đây có thể sánh bằng trí tuệ của Ainz-sama.

Nếu Ainz-sama không tạo ra người anh hùng Momon, việc này sẽ không thể nào tiến hành một cách hòa bình.

Trong trường hợp đó, E-Rantel chỉ có thể được kiểm soát bằng bằng bạo lực và nổi khiếp sợ."

"...Có lẽ chúng ta có thể sử dụng [Hoàng Kim Công Chúa] để đạt được hiệu ứng tương tự, nhưng thế thì quả là lãng phí một con át chủ bài.

Cô ta là một người thú vị— không, thậm chí hơn thế— so với những gì tôi xác định từ việc phân tích các báo cáo của Sebas.

Cô ta là một quân tốt tuyệt vời."

"Ah, sau khi nghe qua, tôi cũng muốn gặp cô ta một lần."

"Sau khi chúng ta thành lập quốc gia, để cô ta làm sứ giả cho chúng ta thì sao?

Sau cùng, món hời nên được giữ lại."

"...

Hai.

Người.

Nên.

Dừng.

Chủ.

Đề.

Này.

Đi.

Không.

Thấy.

Mình.

Đang.

Làm.

Lãng.

Phí.

Thời.

Gian.

Quý.

Báu.

Của.

Ainz-sama.

Sao?"

Ainz trả lời giản dị "không sao" đối với lời xin lỗi vội vã của họ.

Thật ra, anh đã học được rất nhiều từ cuộc trò chuyện bình thường của họ, và anh có nhiều thời gian hơn để suy nghĩ lời biện hộ.

Đối với Ainz, đây là một cơ hội quý giá.

"Nhưng thành thật mà nói, Ainz-sama thật sự rất tuyệt vời, a-lin-su", Shalltear nói.

"Mhm.

Um um, Shalltear.

Sau những tính toán của Ainz-sama, đến cả Albedo và Demiurge cũng phải sửng sốt trước đẳng cấp của ngài ấy..." (Aura)

"Quả–không hổ danh là Ainz-sama.

Ng—ài thật là COOL.

Em thực sự rất ngưỡng mộ ngài." (Mare)

"...Sự.

Khờ.

Dại.

Của.

Thần.

Thật.

Đáng.

Hổ.

Thẹn.

Cũng.

Vì.

Thiếu.

Trí.

Tuệ." (Cocytus)

"Tôi chỉ có thể nói là khả năng chúng ta bắt kịp được với những suy tính của Ainz-sama là không thể." (Sebas)

Những lời khen ngợi của các Thủ vệ như thanh kiếm đâm vào tai của Ainz.

Mặc dù Ainz không nghĩ đây là nhạo báng, ánh mắt của các Thủ vệ tràn đầy sự kính trọng và lòng trung thành, và vẻ sùng bái của họ là chân thật.

Vì thế, Ainz không thấy mâu thuẫn với họ, nhưng thay vì sử dụng các kỹ năng diễn xuất của mình để trả lời, như thường lệ.

"Không phải vậy đâu.

Chỉ là trùng hợp thôi.

Và cuối cùng, Demiurge và Albedo đã nhìn ra!"

"Không đâu.

Nếu Ainz-sama không nói như vậy, tôi đã không liên kết được các điểm vấn lại với nhau."

"Demiurge nói phải.

Lập kế hoạch vượt xa đến thế mà không cần hiểu biết về tình hình thì quả là một kỳ công thì chỉ có người vô cùng vĩ đại như Đấng Tối Cao.

Ôi tình yêu của em dành cho ngài lại càng sâu đậm hơn rồi."

"Không hổ danh là Ainz-sama, người có trí tuệ thậm chí còn vượt xa cả Demiurge, suy nghĩ thông thái nhất Nazarick, a-lin-su", Shalltear nói.

"Đúng vậy!

Ainz-sama thực sự rất tuyệt vời!"

Aura kêu lên.

"Mm!

Th—ực sự rất tuyệt vời!"

"Tuy.

Từ.

Lâu.

Đã.

Biết.

Ainz-sama.

Sở.

Hữu.

Khả.

Năng.

Tuyệt.

Vời.

Nhưng.

Đến.

Mức.

Độ.

Này.

Thì.

Thật.

Không.

Thể.

Đỡ.

Nổi...

Đúng. là.

Báu.

Vật.

Vĩ.

Đại Nhất Nazarick."

"Phải đó.

Ngài đầy lòng trắc ẩn và trí tuệ vô biên.

Chẳng còn vị chủ nhân nào tốt hơn Ainz-sama của chúng ta cả", Albedo nói.

"...Ahh."

"Nói về điều này, có một vấn đề cần phải quyết định.

Tuy tôi không có ý kiến việc Ainz-sama xưng [vương], tôi e là danh xưng đơn điệu như vậy sẽ dễ bị nhầm với cái lũ giòi bọ ở xung quanh.

Tôi cảm thấy chúng ta nên xem xét một hình thức phù hợp hơn cho danh xưng của Ainz-sama."

Các Thủ vệ nhất trí thông qua đề nghị của Demiurge.

"Ngài chấp thuận chứ, Ainz-sama?"

"Tốt lắm.

Cứ làm theo ý các ngươi thấy hợp."

Được gọi là vua Ainz Ooal Gown cũng đủ tệ lắm rồi.

Cảm xúc của anh bị đè nén nhiều lần khi anh nghĩ về ý nghĩa của việc đặt tên cho một vị vua.

"Có ai có ý tưởng nào không?"

"Cho phép tôi bắt đầu", Shalltear giơ tay lên.

"Rõ ràng là cái tên phải ca tụng vẻ đẹp siêu việt của Ainz-sama.

Tôi nghĩ nên gọi là [Beautiful King]."

Ohhh, những Thủ vệ đồng thanh tán thành.

Beautiful King Ainz Ooal Gown ư?

"Araa!

Meee~" Aura xen vào khi giơ tay lên.

"Cái tên phải làm nổi bật sức mạnh của Ainz-sama!

Nghĩ sao về [Powerful King], hay là [Power King] cho nó ngắn?"

Hiểu rồi, những Thủ vệ thì thầm.

Power King Ainz Ooal Gown sao?

"Nè, nè.

E-m thử được chứ?

Etou... vì Ainz-sama rất tốt, cái tên nên để cho mọi người biết được lòng tốt của ngài.

Thế nên, nên, nên gọi là, [Merciful King] được chứ?"

Các Thủ vệ gật đầu.

Merciful King Ainz Ooal Gown nữa sao?

"Đối với tôi—" nói đến đây Demiurge dừng lại nhằm tạo hiệu ứng.

"—Để ca ngợi trí tuệ vô đối của Ainz-sama, tôi nghĩ nên gọi là [Wise King]."

Wise King Ainz Ooal Gown?...

Mình không thấy xấu hổ với cái tên này, nhưng cho qua luôn vậy.

"Ý ông thì sao, Sebas?"

Đáp lại câu hỏi của Albedo, Sebas trả lời: "Tôi nghĩ đơn giản [King] sẽ là."

Sebas nói tiếp "Như vậy mà nghĩ.

Bởi vì ngài là Đấng Tối Cao, người đứng trên định của các Đấng Tối Cao khác, tôi nghĩ cái tên [Supreme King] là thích hợp nhất."

Các Thủ vệ lại thì thầm đồng ý nhiều hơn.

Supreme King Ainz Ooal Gown nữa hả?

Nếu tất cả đã nói vậy... mà nghe khoa trương quá đi.

Đôi mắt của tất cả mọi người tập trung vào vị Thủ vệ vẫn chưa nói gì.

"Còn ông thế nào, Cocytus?

Tuy rằng có chút khó khăn để cạnh tranh với cái tên [Supreme King], ông có bất kỳ danh xưng nào tương xứng với Ainz-sama không?"

"Umu.

Trong.

Tương.

Lai.

Ainz-sama.

Sẽ.

Cai.

Trị.Rất.

Nhiều.

Người.

Ngài.

Sẽ.

Trở.

Thành.

Ma Thuật Sư.

Cai.

Trị.

Như.

Một.

Vị.

Vua.

Tôi.

Nghĩ. [Sorcerer King].

Là.

Thích.

Hợp.

Nhất."

Các Thủ vệ không lập tức đáp lại.

Tuy nhiên, tất cả họ nhìn Ainz.

Từ cái nhìn trong mắt họ, tất cả họ đều không cảm thấy có danh xưng nào tốt hơn trong số đó nữa, mặc dù Albedo có chút biểu hiện thất vọng.

"Rất tốt.

Chúng ta sẽ chọn cái tên mà Cocytus đề nghị."

Ainz chậm rãi đứng lên.

"Khi đất nước của chúng ta thành lập, ta sẽ phong vương cho mình là [Sorcerer King], Ainz Ooal Gown!"

Ainz vẫy tay ngượng ngụng để tránh những tiếng vỗ tay như sấm sau đó.

Thật ra, lưng của ánh bắt đầu cảm thấy có chút ngứa ngáy.

"Sau đó!

Hãy để chúng thần chứng minh sức mạnh của Nazarick trong trận chiến giữa Vương quốc và Đế quốc."

"Như Ainz-sama đã nói.

Họ muốn điều tra giới hạn sức mạnh của Ainz-sama.

Chút ít cũng nên cho họ biết, họ đang nằm trong lòng bàn tay của chúng ta."

Demiurge tiếp tục, trong một tâm trạng tuyệt vời.

"Trước khi cuộc đàm phán diễn ra, việc quan trọng nhất là tấn công bằng một đòn hùng mạnh vào đối phương và cho chúng hiểu ra sự khác biệt giữa sức mạnh của chúng ta và chúng.

Sinh vật ngu xuẩn như con người toàn làm những chuyện ngu xuẩn vì chúng không nhận ra sức mạnh của người mà chúng đối đầu.

Chúng không biết rằng lựa chọn khôn ngoan nhất mà chúng có là cúi đầu và liếm giày Ainz-sama."

"Cho chúng liếm giày của Ainz-sama nên xem xét lại, không phải đó là phần thưởng sao?"

"Tôi hiểu.

Như lời của Albedo.

A-lin-su-ne, nếu tôi được liếm Ainz-sama, tôi sẽ chọn cơ thể của ngài ấy."

Ainz quyết định làm ngơ màn đối thoại của Albedo và Shalltear sang một bên.

"Tất cả mọi người.

Bắt đầu nhiệm vụ đề cao thanh danh Nazarick!"

"Đã rõ!"

Tiếng la hét của các Thủ vệ như dàn hợp xướng hòa quyện thành một.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 9 - Chương 2


Phần 1

Một tháng sau

Cuộc họp được tổ chức ở bên trong cung điện Valencia của Vương quốc Re-Estize.

Gazef Stronoff đứng bất động bên cạnh vua Ranpossa đệ tam và mở to mắt khi nhìn vào cảnh tượng Lục đại quý tộc tập trung lại với nhau.

Sáu người họ tụ tập lại với nhau là một việc rất hiếm thấy.

Số lượng đất đai Lục đại quý tộc nắm giữ chỉ sau nhà nhà vua nhưng lực lượng quân sự, tài chính và nhiều lĩnh vực khác của họ thì mạnh hơn nhà vua.

Bởi vì điều này, họ thường xuyên tìm lý do bào chữa cho sự vắng mặt của bản thân khỏi giấy triệu tập của nhà vua, đặc biệt là lãnh đạo của phe Quý tộc – Hầu tước Bowlrob, ông ta thậm chí còn không che đi sự khinh bỉ của hắn đối với vua.

Tình hình đó tệ đến nỗi trong một quãng thời gian đó, đã có người nghĩ rằng Vương quốc có thể bị tan vỡ từ bên trong.

Tiếp theo, ánh mắt Gazef rơi vào ba người con của nhà vua.

Khiến người ta chú ý nhất tất nhiên là con gái thứ ba của nhà vua, "Hoàng Kim công chúa", Renner Theiere Chardelon Ryle Vaiself.

Tiếp đến là nhị hoàng tử, Zanack Valurean Igana Ryle Vaiself.

Trong sự kiện ác ma gây rối Vương đô, anh ta đã giành được nhiều lời khen ngợi khi đi theo nhà vua và hành động vì nhân dân.

Cuối cùng là con trai cả, thái tử Barbro Andorean Ield Ryle Vaiself.

Với cơ thể mạnh mẽ của mình, mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, anh ta là người mà Hầu tước Bowlrob đã dùng những hành động trong bóng tối để cố gắng đưa lên ngồi trên ngai vàng.

Có lẽ, việc Bowlrob tham dự cuộc hội nghị này là theo sự thỉnh cầu của Barbro.

Bất kỳ cuộc họp nào có sự tham dự của Hầu tước Bowlrob thuộc bè phái quý tộc thì chắc chắn nó sẽ vô cùng quyết liệt.

Gazef ngoảnh mắt khỏi bầu không khí nặng nề như bao trùm mây đen này, và nhìn vào những Lục đại quý tộc đang tụ tập.

Ba người đàn ông trước mắt anh này đều là những người thuộc phe Hoàng gia.

Người đầu tiên tiến vào tầm mắt của Gazef chính là Hầu tước Volumlash – người ăn mặc sang trọng nhất trong cung điện này.

Đó là một người đàn ông gần bốn mươi, khuôn mặt khá ngay ngắn, trên lãnh thổ của anh ta có mỏ vàng và Bí ngân, khiến anh ta trở thành người giàu nhất ở Vương quốc.

Tuy nhiên, có những lời đồn trong bóng tối là hắn ta cực kỳ tham lam, đến độ hắn thậm chí sẽ phản bội gia đình mình chỉ vì một đồng tiền vàng.

Cũng có tin đồn rằng hắn đã phản bội Vương quốc và đã bán tình báo cho đế quốc.

Tuy nhiên, do thiếu bằng chứng cụ thể nên không thể làm gì với hắn ta cả.

Sau cùng, chặt đầu Hầu tước Volumlash -một người ủng hộ nổi bật của phe Hoàng gia mà không có bất kỳ bằng chứng nào sẽ chỉ dẫn đến các quý tộc khác đi về phe chống đối.

Nếu hắn ta nhận thức được điều này và tận dụng nó để tiếp tục bán ra thông tin, thì hắn ta thực sự là người đáng khinh bỉ nhất hiện nay.

Tiếp theo, ánh mắt Gazef nhìn vào một quý tộc đẹp trai và trẻ nhất trong các đại quý tộc, Hầu tước Pespeya.

Anh ta kết hôn với trưởng nữ của nhà vua, và trở thành một trong Lục đại quý tộc tại cùng thởi điểm cuộc hôn nhân đó.

Mặc dù về khả năng và tính cách của anh ta ít được biết đến nhưng cha của anh ta sở hữu một năng lực và phẩm cách vượt trội hơn người, vì vậy Gazef cảm thấy rằng Pespeya có thể trở thành một người giống như cha của anh ta vậy.

Ngược lại, người lớn tuổi nhất trong số Lục đại quý tộc là bá tước Urovana.

Tóc ông ta đã thành màu trắng, tóc trên đầu khá thưa và nhìn như không có cọng tóc dài nào.

Mặc dù cơ thể và tay chân của ông trông giống như một cái cây khô, nhưng ông vẫn duy trì được vẻ trang nghiêm của một người lớn tuổi.

Urovana là một trong những đại quý tộc và là người có uy tín nhất với hầu hết mọi người.

Cùng dàn trận chống lại họ là ba thành viên của Phe Quý tộc.

Đầu tiên là trung tâm của Phe Quý tộc, Hầu tước Bowlrob, nắm giữ nhiều lãnh thổ nhất trong số các đại quý tộc.

Khuôn mặt của ông có nhiều sẹo giống như một người chỉ huy chiến binh bình thường.

Tuy rằng tuổi tác của ông ta đã đi vào năm mươi, cái cơ thể mập mạp của ông ta được mài dũa thông qua việc không ngừng rèn luyện đã thành vinh quanh trong quá khứ, nhưng giọng nói và ánh mắt như loài ác điểu khiến cho người ta cảm thấy vẫn còn chút tinh thần chiến binh sót lại trong ông.

Mặc dù một người chiến binh như ông ta đã mất đi phần lớn sức mạnh của mình vì già yếu, nhưng làm một người chỉ huy, ông ta chỉ huy quân đội còn xuất sắc hơn Gazef, khiến ông ta được khen là trong Vương quốc này không ai có thể sánh vai.

Bên cạnh ông ta là Bá tước Ritton.

Ông là một người đàn ông có vẻ ngoài làm người khác gợi nhớ tới những hình ảnh của một con cáo già, và cũng là người thứ hạng thấp trong Lục đại quý tộc.

Thế nên, ông ta đã rất cố gắng để nâng cao vị thế của mình.

Tuy nhiên, tính cách của ông là không quan tâm đến sự đau khổ của người khác đó cũng đồng nghĩa là việc mở rộng quyền lực của ông ta không được đón nhận bởi các quý tộc khác.

Liên minh với Bowlrob phải là một bước đi chiến lược để thoát khỏi kẻ thù của mình.

Người đàn ông cuối cùng thuộc vào Phe Quý tộc có mái tóc vàng được cắt tỉa bớt và đôi mắt màu xanh hẹp.

Khuôn mặt gã nhợt nhạt, cho thấy nó ít được tiếp xúc với ánh mặt trời.

Với dáng người cao gầy kết hợp với nước da tái xám của mình, gã tạo ấn tượng như một con rắn.

Nhưng vì vẻ xanh xao không khỏe mạnh của mình làm gã trông có vẻ già hơn cái tuổi chưa đến bốn mươi thực của gã.

Với cảm xúc lẫn lộn trong trái tim của mình, Gazef đem ánh mắt của anh từ trên người Hầu tước Raeven rời đi.

Những cuộc đấu tranh quyền lực ngày càng phức tạp chính là vấn đề của người kế nhiệm vương vị.

Hầu tước Bowlrob và Bá tước Ritton của Phe Quý tộc, cũng như bá tước Urovana của Phe Hoàng gia, tất cả đều ủng hộ Thái tử Barbro trong khi Hầu tước Pespeya, người đã kết hôn với trưởng công chúa thì lại nhận được sự ủng hộ từ những nhà quý tộc không có quan hệ với các phe phái.

Raeven thì ở phía bên của nhị Hoàng tử Zanack, trong khi Hầu tước Volumlash dường như tỏ thái độ không quan tâm với vấn đề thừa kế.

Đối với tất cả những lý do này, nhà vua vẫn ngồi yên vị trên ngai vàng của mình.

Nếu như giờ ông chỉ định bất cứ ai ở đây, không có gì đảm bảo cho việc không có một cuộc nội loạn xảy ra sau này.

Trước đây không lâu, Gazef cảm thấy việc ai nên trở thành vị vua kế tiếp cũng không khác mấy.

Nhưng bây giờ, trái tim anh đã nghiêng về phía Zanack.

Dù rằng công chúa Renner như một con hắc mã, nhưng trong tất cả lịch sử lâu dài của vương quốc, nó chưa từng được một nữ hoàng nào cai trị, vì vậy việc đó là không thể nào.

"Bây giờ, chúng ta hãy bắt đầu."

Âm điệu của nhà vua có vẻ hơi khác so với bình thường.

Những người có đôi tai nhạy cảm có thể đoán ra lý do cho việc triệu tập ngày hôm nay và lộ ra vẻ nghi hoặc.

"Hãy đọc lời tuyên bố được những phái viên Đế quốc mang tới."

Theo lệnh của nhà vua, các chư hầu ở cả hai bên nhà vua đã bắt đầu đọc nội dung của cuộn giấy da.

Sau một hồi suy nghĩ, các nội dung được tóm tắt như sau:

Đế quốc Baharuth thừa nhận Nazarick là một quốc gia độc lập, cai trị bởi Vua Sorecerer King Ainz Ooal Gown, và chính thức công nhận nó như là một đồng minh của Đế quốc.

Ban đầu, khu vực gần E-Rantel là vùng ngoại thành của Pháp Vương Ainz Ooal Gown.

Vương quốc của Re-Estize đã chiếm đóng lãnh thổ này một cách bất hợp pháp và bây giờ phải trả lại cho chủ sở hữu hợp pháp của nó.

Nếu Vương quốc không tuân thủ yêu cầu này, Đế quốc sẽ trợ giúp Pháp Vương Ainz Ooal Gown tấn công Vương quốc, đoạt lại vùng lãnh thổ thuộc về Pháp vương.

Đây sẽ là một cuộc chiến tranh chính nghĩa, chiến đấu để chấm dứt sự chiếm đóng bất công.

Sau khi nội dung đó được đọc ra, căn phòng đã bùng nổ thành một cuộc thảo luận huyên náo.

Tuân theo mấy thứ này thì thật điên rồ, và như vậy là bất cứ ai đều đồng ý với họ.

"Để đề phòng những việc tệ nhất có thể xảy ra, ta đã cho những học giả kiểm tra lịch sử của vương quốc, và không có phát hiện ra được bất kỳ ghi chép nào đề cập đến cá nhân có tên Ainz Ooal Gown cầm quyền ở vùng ngoại ô của E-Rantel.

Vậy nên tuyên bố này không có chút tính chính đáng nào".

"Điều này thật vô lý và lố bịch.

Đây là những lời của kẻ mất trí sao?!"

Tiếng kêu ầm ĩ vang lên khắp hội trường.

Hầu tước Bowlrob với sự vinh quanh của chiến binh trong quá khứ của ông ta dường như đã cung cấp cho các nhà quý tộc sự dũng cảm, và đa số họ đều phát ra âm thanh tán thành.

"Mặc dù nó đã bị trì hoãn, không phải là cái này cũng giống như mấy cái thông báo hằng năm mà Ðế quốc thường hay đưa ra trước khi xâm lược sao?

Họ luôn luôn tìm thấy một số lý do ngu ngốc để tuyên bố chiến tranh, vì vậy lần này, họ phải thực sự được cạo đáy thùng để móc ra một cái tên Magic Caster, phải không?

Tôi muốn nhìn thấy chú hề với cái tên 'Pháp Vương'.

"

Câu nói của Bá tước Ritton bị nhấn chìm bởi những tiếng cười nhạo báng của đám quý tộc.

"Tuy nhiên..."

Bá tước dùng ánh mắt xảo quyệt tràn ngập sự khinh thường của một con hồ ly nhìn về hướng Gazef.

"Tôi tin rằng chúng ta đã từng nghe qua về cái tên điên tự xưng là Pháp Vương, có cái gì không đúng sao?

Tướng quân Stronoff?"

"Đúng là như vậy, người đó chính là Magic Caster đã dùng ma pháp trợ giúp tôi ở vùng ngoại ô của E-Rantel."

Sau khi phát ra một tràng cười làm người ta khó chịu, Bá tước Ritto ném ra một lời trào phúng lạnh lùng.

"Ta thì thấy, hắn ta phải giúp vì hắn ta nghĩ rằng những người là con dân của mình."

Có thể nghe thấy những tiếng cười khinh bỉ của các nhà quý tộc ở xung quanh, nhưng không ai ngăn cản, bởi vì Gazef xuất thân từ tầng lớp bình dân và bị nhiều thành viên thuộc phe quý tộc ghét bỏ.

Nếu đó là một thành viên của phe Hoàng gia, nhà vua sẽ can thiệp, nhưng Bá tước Ritton thì lại thuộc về phe đối lập nên nhà vua cũng chỉ có thể nhíu nhíu mày.

"Có vẻ như việc thiêu hủy các làng nông nghiệp gần E-Rantel là một chuyện tốt của bên đế quốc?

Tướng quân thì lại bảo đó là Pháp quốc Slaine, và sau đó nhận được từ sự trợ giúp từ cái người gọi là Gown, phải không?

Không phải là anh ta cùng một bọn với Đế quốc sao?

Và hình như trước đây ai đã từng nói rằng rằng thi thể của những kẻ gần giết được Tướng quân đã biến mất không một dấu vết?

"

Trong tâm trí của mình, Gazef nhớ lại hình bóng các thành viên mạnh mẽ của Six Scriptures, cũng như hình bóng hùng mạnh của Ainz Ooal Gown.

"Mặc dù các thi thể đều biến mất như Bá tước Ritton nói, nhưng tôi vẫn cảm thấy Đế quốc không tham gia vào việc đó.

Khi tôi ở làng Carne, các kỵ sĩ đã tấn công chúng tôi mạnh hơn kỵ sĩ của Đế quốc.

Họ đã sử dụng thiên thần, và không nghi ngờ chút nào họ là quân của Giáo quốc Slane.

"

"Và tại sao Giáo quốc lại muốn làm như vậy?"

Sao tôi biết được?

Thật vậy, nếu Gazef có thể đưa ra một câu trả lời trực tiếp như thế, nó sẽ làm cho anh cảm thấy tốt hơn rất nhiều.

Giữa lúc im lặng do Gazef không trả lời được, một giọng nói viện trợ vang lên từ phía của Ritton.

"Nếu như vậy, viêc về tên điên Magic Caster kia căn bản không quá quan trọng!

Những gì chúng ta cần phải quyết định trên là làm thế nào để đáp lại lời tuyên bố giả tạo này, phải không, đức vua?

"

"Như những gì Hầu tước Bowlrob nói.

Chúng ta cần phải quyết định được câu trả lời của Vương quốc.

"

"Xin cho phép thần được lên tiếng," Hầu tước Pespeya nói khi anh ta tiến lên một bước.

"Chấp nhận các điều khoản của vị Hoàng đế kia sẽ rất khó khăn.

Bởi vậy chiến tranh là con đường duy nhất của chúng ta."

Việc đề cập đến chiến tranh gây ra sự náo loán giữa các quý tộc có địa vị kề nhau.

"Ah-ah, giờ là lúc đè bẹp chúng một lần và cho tất cả, và sau đó sẽ là thời điểm bước vào lãnh thổ Đế quốc."

"Ông hoàn toàn đúng, tôi gần như mệt mỏi với cuộc xâm lược của Đế quốc."

"Đây là thời điểm để cho những kẻ ngu ngốc trong Đế quốc biết những sự đáng sợ của chúng ta!"

"Chính xác, giống như Hầu tước nói."

Những lời này được pha trộn bởi những tiếng cười rải rác và lặp đi lặp lại suốt trong đám đông của giới quí tộc, không khỏi làm Gazef cảm thấy ngứa tai.

Mấy năm qua, họ đã chiến tranh định kỳ với Đế quốc trên bình nguyên Kattse.

Đa phần họ sẽ tạo ra một trận chiến và đối đầu với nhau, hoặc là với sự tổn thất nhỏ về phía Vương quốc mà nó sẽ kết thúc theo kiểu những cuộc giao tranh nhỏ.

Năm nay có lẽ cũng sẽ như vậy, và các quý tộc cảm thấy lười biếng vì cái việc lặp đi lặp lại đến quen thuộc này.

Tuy nhiên, Gazef được thúc đẩy bởi tiếng kêu của bản năng chiến binh của mình, anh liền lên tiếng.

"Đừng nghĩ rằng cuộc chiến này lần này sẽ kết thúc như những cuộc giao tranh nhỏ trước đó!"

Các quý tộc trông giống như bị giội một chậu nước lạnh, và họ quay người lại, bực bội nhìn về Gazef.

"Thì ra là như vậy.

Đây là những gì Tướng quân của chúng ta thực sự tin tưởng sao.

Có thể nói cho chúng ta lý do không?

"

"Vâng, thưa đức vua, đó là—"

Những hình ảnh của một người nào đó đặt một hồi chuông báo qua trái tim của Gazef.

"-đúng, đó là vì sự tồn tại của vị Magic Caster Ainz Ooal Gown vĩ đại kia."

"Như vậy sao, người duy nhất trong chúng ta đã thực sự nhìn đối mặt với hắn là ngươi, Tướng quân.

Điều đó có nghĩa là những lời của ngươi cũng có chút trọng lượng.

Ngươi có thể cho chúng ta biết ngươi căn cứ vào đâu mà nói như vậy?

"

Gazef không biết trả lời làm sao.

Anh không biết làm thế nào để giải thích nó, nhưng bản năng chiến binh của anh đã nói với anh rằng nếu đưa quyết định sai lầm về cuộc chiến này sẽ là vô cùng nguy hiểm.

"Đức vua, người có thể cắt vùng ngoại ô của E-Rantel cho đế quốc, không, là cho Magic Caster kia?"

Sau khi một giây trầm mặc, những tiếng la hét bay ra như mưa đá.

"Đồ hèn nhát!

Cái tên nhà ngươi!

Không biết nhục nhã?!

"

Những tiếng la hét đến từ những nhà quý tộc thuộc phe Hoàng gia.

"Sau khi nhận ân huệ của đức vua, nhà ngươi lại nói với Đức vua rằng hãy đầu hàng và dâng lãnh thổ của người cho người ngoài?

Từ khi nào nhà vua nhà ngươi phục vụ lại biến thành cái tên Hoàng đế giả kia?!

Chưa kể, ngươi thậm chí không trả lời câu hỏi của Đức vua!

"

Đối với loại chuyện nhục mạ trước mặt, Gazef không thể cất tiếng trả lời.

Nếu anh ở vị trí của họ, có thể anh cũng làm điều tương tự.

"Đủ rồi."

Người dang tay ra giúp đỡ Gazef trong cảnh khốn khó chính là Đức vua kính yêu của anh

"Nhưng, Đức vua!"

"Ta thấy vô cùng xúc động trước sự phẫn nộ của các ngươi.

Đó là vì lý do đó mà ta yêu cầu các ngươi phải nhớ rằng Tướng quân của ta sẽ không bao giờ phản bội ta.

Vì lợi ích của ta, hắn đã vô số lần đẩy bản thân hắn vào sự nguy hiểm.

Một người như thế sẽ không bao giờ làm bất cứ điều gì sẽ gây hại cho ta.

"

Các nhà quý tộc đã hét vào Gazef đều cúi đầu về phía nhà vua.

Sau khi xác nhận điều đó, nhà vua tiếp tục nói chuyện với Gazef.

"Tướng quân, người mà ta tin tưởng như bàn tay phải của ta.

Cho dù chính ngươi đưa ra cái đề nghị đó, nhưng ta không thể đồng ý với nó.

Không chiến đấu liền cắt đất nhường lãnh thổ, đó không phải là việc một người cai trị phải làm.

Vì lợi ích của những người sống trên đó, việc này không thể chấp nhận được.

"

Cắt nhường lãnh thổ thì phải di rời tất cả người dân ở đó đi, chuyện như vậy thì chẳng khác gì một câu chuyện cổ tích.

Ngay cả khi làm được điều đó, thì cũng sẽ không có cách nào chuẩn bị cho những người đó một điều kiện sinh hoạt giống như trước đây được, và cuối cùng thì cuộc sống của họ càng trở nên tồi tệ hơn.

"Đúng là có chuyện như vậy, Đức vua, và thần hy vọng người sẽ tha thứ cho những lời ngu ngốc của thần."

Gazef cúi đầu xuống với đức vua sau khi nghe những lời nói coi trọng nhân dân trên vùng đất của ông ấy.

Nếu ông ấy là một quý tộc ngu xuẩn, những người chỉ đơn giản coi những người dân sống trên lãnh địa của họ là một phương tiện của lợi nhuận, nhà vua sẽ không nói ra những gì ông đã làm.

Đó là vì lòng từ bi của nhà vua, Gazef sẵn sàng dâng hiến cả cuộc đời của anh cho ông ấy.

Anh nhớ lại những lời anh đã nói chuyện với đội phó của mình cách đây nửa năm.

"Muốn tìm kiếm sự giúp đỡ, thì đi đến những nhà quý tộc.

Sự trợ giúp đến từ những kẻ có sức mạnh."

"Những người đó sẽ trợ giúp của những người yếu đuối, cho dù biết đó là nguy hiểm họ cũng sẽ phấn đấu quên mình."

Nếu vào thời điểm trước khi tham gia đại hội luận võ, Gazef sẽ không bao giờ nói những điều như vậy.

Giống như Phó đội trưởng, anh đã nghĩ rằng không có một nhà quý tộc nào sẽ hết mình vì dân.

Nhưng sau khi bắt đầu phục vụ nhà vua, Gazef mới lần đầu tiên nhận ra có kiểu quý tộc như vậy tồn tại.

Chỉ tiếc ở điểm, đó là quý tộc không có quyền lực.

Đã có rất nhiều sinh mệnh mà anh không thể cứu vớt, và cũng nhiều lần anh bị gây trở ngại chỉ vì lòng tự tôn của các quý tộc nhàm chán.

Mặc dù vậy, người đàn ông mà anh phục vụ đã không từ bỏ việc đó.

Ông ấy đã tiếp tục làm việc để xây dựng một vương quốc, một nơi mà người dân sẽ có thể sống tốt hơn sống từng ngày.

Gazef tự hào về đức vua của mình, Ranpossa đệ tam.

Nếu không, anh đã phải đào thoát sang Đế quốc khi hoàng đế bên kia tự mình cố gắng khuyên dụ anh.

Chính là bởi vì anh là một người đàn ông như vậy, những đám mây đen không ngừng xuất hiện trong lòng anh.

Những gì nhà vua nói là sự thật, cũng là quan điểm chính xác.

Từ trước tới nhà nhà vua luôn đầy lòng từ bi, nhưng Gazef biết lý do tại sao nhà vua đã đưa ra một lý do cương quyết như vậy.

Bởi vì sau sự kiện ác ma gây rối, sự cân bằng cán cân quyền lực giữa hai phe đã có nhiều biến hóa.

Trong một thời gian dài, Vương quốc đã được chia thành hai phe phái và hai bên đều duy trì thế lực cân bằng, nhưng bây giờ phe Hoàng gia đã mở rộng, trong khi phe quý tộc đã bị thu hẹp lại.

Bởi vì nhà vua đã dũng cảm xông lên trước và đẩy lùi Jaldabaoth lại, làm cho người ta cảm thấy ông là một người cai trị mạnh mẽ, và một số nhà quý tộc bắt đầu hướng về phía nhà vua.

Cũng bởi vậy, nhà vua không thể để thể hiện sự yếu kém của bản thân ở đây.

Tuy nhiên, nói thì nói như thế—

"Tuy nhiên, Tướng quân nói cũng không sai, phải không?

Chúng ta có thể tránh được một cuộc chiến tranh chỉ với việc nhường một thành phố.

Một vị vua cũng có nhiệm vụ ngăn chặn sự đau khổ quá mức xảy ra với người dân của mình.

Không phải một vị vua thật sự là người sẵn sàng hy sinh thân thể của chính mình vì lợi ích của người dân?

"

Người nói là từ phe Quý tộc.

Tuy rằng lời thoại rất êm tai, nhưng họ đang tính toán để giảm bớt số lượng đất đai mà nhà vua kiểm soát, và phe Hoàng gia ngay lập tức phản kích lại.

"Chỗ đó là lảnh thổ của nhà vua!

Nếu như ngươi muốn cắt nhường lãnh thổ, tại sao không cắt đất đai của ngươi đi ?!

"

Người phe Quý tộc cũng đã nhanh chóng trả lời.

"Nói cái gì vậy ?!

Đế quốc yêu cầu chính là E-Rantel và vùng ngoại ô của nó!

Ngươi có thực sự tin rằng họ sẽ chấp nhận phần đất từ phía bên kia của Vương quốc?

Tại sao ngươi không động não trước khi nói chuyện ?!

"

Phe Hoàng gia đã phát triển mạnh mẽ hơn, trong khi phe quý tộc yếu đi.

Điều đó chỉ đơn giản làm cho phe Quý tộc liều lĩnh hơn trong việc ngăn cản những bước đi của nhà vua.

Việc phá hỏng sự cân bằng giữa hai phe cũng chính là nguồn gốc sự bất an của Gazef.

Trong những nỗ lực tuyệt vọng để làm giảm bớt quyền lực của phe Hoàng gia, họ có thể làm Vương quốc rơi vào cuộc nội chiến.

Bởi vậy nhà vua muốn thể hiện sức mạnh của mình để phòng ngừa việc các quý tộc muốn gây phản loạn, việc này không sai nhưng–

Nếu như nhà vua không nhận ra được điểm yếu của mình, thì bản thân việc đó là không phải là một điều nguy hiểm sao?

Chìm đắm trong những suy nghĩ của mình, Gazef bị lôi trở lại với thực tế sau khi bị nhiều ánh mắt khó chịu từ các thành viên của phe Hoàng gia nhìn vào người.

Bởi vì anh là người đã đề nghị nhường lãnh thổ của vương quốc, nên họ đã nghĩ rằng anh đã về phe Quý tộc.

Họ nhìn vào anh ra mà nói, "Đồ nông dân phản bội nhà ngươi, chẳng lẽ ngươi quên đi những ân sủng mà nhà vua cho ban tặng cho ngươi?"

"Như vậy, tại sao ngươi không đề xuất việc trao đổi đất đai của ngươi với E-Rantel, và sau đó đi cắt chỗ đất đai đó?!"

"Cái kia có thể trao đổi lãnh thổ đơn giản như vậy sao!

Thằng ngu này!

"

"Ngươi là kẻ ngu ở đây!"

Việc cãi vã giống trẻ con làm cho toàn bộ hội trường trở nên rối loạn.

Trong quá khứ, các tranh chấp như thế này sẽ kết thúc trong sưh bế tắc do sự cân bằng quyền lực giữa hai thế lực, nhưng bây giờ tiếng nói của phe Hoàng gia là lớn hơn so với những người của phe quý tộc.

Thông thường, nhà vua sẽ đứng ra ngăn cản.

Nhưng lần này ông ấy dường như không có ý định làm như thế, bởi vì lần này âm thanh phe Hoàng gia khá lớn.

Không ai sẽ đi ngăn cái tình huống có lợi cho mình.

Có lẽ nhà vua muốn trút hết sự bất mãn từ trước tới nay với phe quý tộc của bản thân.

Thật giống như ông ấy đã uống phải một thứ thuốc độc ngọt ngào...

Dần dần, Gazef bắt đầu cảm thấy ý chí màu đen lạnh lẽo xuất hiện trong con mắt của phe Quý tộc.

Anh rùng mình một cái trong vô thức.

Cuộc tấn công của Đại ác ma Jaldabaoth chính là nguyên nhân bắt đầu tất cả mọi thứ.

Tại thời điểm đó, quyết định đứng ra của nhà vua được cho là cách tốt nhất.

Nếu không có sự giúp đỡ của ông ấy, chiến tuyến có thể đã bị phá vỡ và các mạo hiểm giả sẽ bị đánh tan.

Nếu bị thiệt hại Blue Rose, Vương quốc sẽ rơi vào một tình trạng cực kỳ khó khăn.

Tuy nhiên, khi Gazef nhìn cảnh diễn ra trước mặt, anh không thể không tự hỏi rằng nếu lúc đó có phải họ nên dùng một thủ đoạn khác?

Nếu như thế lực hai phe cân bằng thì lần tổ chức hội nghị trong cung điện này sẽ như thế nào?

Mình không biết, nhưng ... ah, đúng vậy, nếu chúng ta thua trong cuộc chiến với Đế quốc thì sẽ như thế nào?

Chúng ta sẽ tiếp tục chiến đấu, chống lại đến cùng?

Hoặc là sẽ nói không?

Phe Hoàng gia sẽ bị suy giảm đáng kể, trong khi đó phe Quý tộc sẽ đi lên.

Chúng ta sẽ quay trở lại những ngày cả hai thế lực cân bằng nhau với nhau?

Hoặc có thể sự cân bằng quyền lực giữa hai phe sẽ sụp đổ hoàn toàn và đất nước vỡ thành hai mảnh, bắt đầy cuộc nội chiến?

Đó sẽ là tất cả phải không?

Anh không thích cảm giác này ...

Tuy cảm giác rằng mặc dù đây là sự lựa chọn riêng của mình, nhưng lại giống như bị ai đó dẫn lối một cách khéo léo.

Chẳng lẽ nói...tất cả điều này đã được lên kế hoạch từ thời điểm mình gặp Gown-dono?

Mình không muốn nghĩ như thế, tuy chỉ trò chuyện thời gian ngắn nhưng mình không có cảm thấy cảm giác này từ người ông ấy.

Xưng hô với kẻ địch vẫn còn dùng kính ngữ, rõ ràng là anh không có ác ý với Magic Caster Ainz Oowl Gown.

...Nếu vị kia có thể dùng hòa bình để chi phối ... ah, không được, không được, nếu tiếp tục suy nghĩ như thế này thì sẽ là bất trung.

"Tôi nghĩ giờ là lúc chúng ta dừng việc cãi vã vặt vãnh này lại."

Một giọng nam trầm tính vang lên- tất cả mọi người im lặng khi họ nhận ra được đó là giọng nói của ai.

Vốn đó là trách nhiệm của nhà vua nhưng giờ lại do những người khác đảm nhận.

Gazef căn chặt môi.

Chiến thắng đó là ngọt ngào như mật ong ...

Anh không nghĩ rằng đó là một vấn đề lớn.

Tuy nhiên, nhà vua sẽ quên mình trong vị ngọt đó?

Vị vua mà Gazef rất tự hào sẽ biến mất?

Anh không thể xóa đi những suy nghĩ như vậy từ tâm trí của mình.

"Bệ hạ, nếu như đế quốc đã quyết định xâm lược, vậy chúng ta cũng cần phải tự chuẩn bị."

"Hầu tước Raeven, đức vua một mình -"

Những lời nói của phe Quý tộc đang muốn nói đã bị Raeven đánh gãy.

"-còn xin chờ một chút.

Nếu nói như vậy, thời điểm quân đội của đức vua bị đánh bại, ai biết Đế quốc sẽ tấn công nơi nào tiếp theo?

Vì bảo vệ lãnh địa của mình, tôi sẽ dốc toàn lực hiệp trợ nhà vua.

"

Sự trầm mặc xuất hiện.

Quân lính Vương quốc đều là những thị dân bình thường bị gọi đi nhập ngũ.

Họ không thể nào so được với các kỵ sĩ của Đế quốc – những người đã được đào tạo một cách bài bản.

Cách duy nhất để đánh bại binh sĩ có chất lượng khá tốt của Đế quốc là dùng một lượng quân áp đảo.

Đó là cách của vài năm qua, nhưng nếu số quân lính họ tập hợp cũng không bằng bên Đế quốc, như vậy thì kết quả cuối cùng cũng không cần phải nói.

Sau khi nghe những lời Raeven, trong lòng các thành viên của phe Quý tộc hiện lên cảnh tượng các kỵ sĩ Đế quốc đang tàn phá đất đai của họ.

Người đầu tiên thể hiện muốn ủng hộ cho nhà vua là những nhà quý tộc nắm giữ đất ở giữa Vương đô và E-Rantel, tiếp theo là những quý tộc có mối quan hệ chặt chẽ với nhóm đầu tiên, và cuối cùng, tất cả các quý đều biểu thị sự đồng ý của họ.

"Được rồi.

Như vậy, chúng ta sẽ trì hoãn câu trả lời của mình với Đế quốc, và tập hợp quân đội tại các vị trí cũ trước khi chúng ta trả lời họ.

Đương nhiên, ta cũng sẽ đi tới.

"

"Xin hãy cho con tham gia chiến trường, cha!"

Người la hét là hoàng tử Barbro, người đã chờ đợi lặng lẽ ở bên cạnh từ đầu đến giờ.

"...Không, không.

Anh là người có khả năng thừa kế vương vị cao nhất, anh không cần làm điều này.

Việc ở đó cứ giao cho em đi.

"

Thái tử Barbro quay sang người đang nói chuyện, nhị hoàng tử Zanack.

Câu trả lời Barbro rất ngắn gọn và dễ hiểu

"Không cần?!"

Câu trả lời mang theo đầy sự tức giận.

Đề nghị của Zanack cũng không có sai.

Nhà vua đã tự mình đi đến chiến trường, nhưng nếu còn mang theo người con trai cả theo thì quá nguy hiểm.

Barbro hiểu điều này, nhưng ngay cả như vậy, việc từ chối của anh đến từ sự hận thù với Zanack.

Nói thù hận một lần nữa bắt nguồn từ sự việc ác ma gây rối kia.

Trong khi sự kiện ác ma gây rối, Zanack đã tiến hành tuần tra ở Vương đô và giành được lời khen ngợi của người dân.

Mà Barbro thì lại giấu mình bên trong cung điện không xuất hiện, và như vậy, số lượng quý tộc hỗ trợ Zanack đã tăng lên.

Nhìn sơ qua thì Zanack cũng không có vẻ gì giống một người anh hùng, nhưng có lẽ vì cái đó mà sự tương phản giữa ngoại hình và hành động dũng cảm của anh ta đã thu hút sự chú ý.

Ngược lại, Barbro nhìn qua thì rất tốt, nhưng việc không hành động của anh tất nhiên sẽ để lại ấn tượng về một kẻ nhát gan.

Để xóa đi những ấn tượng xấu này, Barbro muốn đi đến chiến trường để hiển thị rõ sự dũng cảm của mình.

Đệ nhất Vương tử Barbro giống như bề ngoài của gã, là một chiến binh tài năng.

Đương nhiên so với Climb, người luôn luôn tập luyện không biết mệt mỏi và cũng là hộ vệ của công chúa Renner thì gã không sánh bằng được.

Nhưng gã vẫn có thể được coi là chiến binh mạnh nhất trong Vương tộc.

Với gã, việc Zanack, người chỉ cần vung vẩy thanh kiếm cũng mất đi thăng bằng, lại có thể được coi là một chiến binh xuất sắc hơn gã là một sự sỉ nhục mà gã không thể chịu đựng.

Mặc dù Hầu tước Raeven đã từng nói:

"Một vị vua có kiếm thuật lợi hại thì để làm gì?"

So về mặt trí tuệ thì Barbro không bằng Zanack, và như vậy, ở lĩnh vực mà gã am hiểu nhất, gã càng không muốn mình bị thua kém Zanack.

Nói như thế nào đi nữa, một khi rơi vào vòng tranh đấu vương vị, không thể nào đi đằng sau đối phương được.

Dạ dày Gazef cảm thấy quặn đau khi thấy một mối nguy hiểm tiềm ẩn bên trong Vương quốc.

Mặc dù anh muốn từ chức sau khi nhà vua thoái vị và chỉ phụ trách việc bảo vệ Ranpossa đệ tam, nhưng thực tế mà nói, có lẽ rất khó khăn để làm điều đó.

Ngoài ra, nó có lẽ sẽ là một sự thất bại trong anh nếu một người đầy tớ trung thành của nhà vua như anh mà lại không cứu vớt được một sinh mệnh có thể cứu được.

Chưa nói đến việc nhà vua có định cho anh từ chức không.

Nếu có ai đó có thể thay thế anh, thì anh sẽ sẵn sàng trao vị trí của mình cho người đó.

Tuy nhiên, những người như vậy anh không có chút manh mối nào.

Có một người có thể tranh tài cùng với Gazef, nhưng người đó chắc chắn sẽ không bao giờ đồng ý để trở thành Tướng quân.

Kế hoạch trong tương lai của Brain là gì?

Liệu cậu ta có ý kiến gì không?

Mặc dù Brain đã trở thành cấp dưới trực tiếp của công chúa Renner, thế nhưng Gazef đã có một linh cảm rằng anh ta sẽ sớm rời đi.

Nếu Brain đột nhiên biến mất, có lẽ là anh ta đang đi trau dồi kiếm thuật của mình.

Là một người đàn ông bị ràng buộc với cung điện, Gazef không thể không ngưỡng mộ phong cách sống đó.

Anh nhớ lại kiếm thuật sắc bén của Brain.

Sau khi sự việc ác ma gây rối, Gazef và Brain đã so tài với nhau.

Mặc dù Gazef đã chiến thắng trong trận đấu không có luật lệ đó, nhưng anh có thể cảm thấy những ngọn gió từ những màn vẩy đao của Brain lướt qua mái tóc mình.

Từ đó anh liền có thể cảm nhận được Brain đã nỗ lực đến nhường nào.

Chỉ sợ không quá mấy năm nữa, Brain có thể mạnh hơn cả mình.

Nếu Brain đồng ý thay thế mình, mình muốn tập trung sức lực của mình vào việc đào tạo các thế hệ tiếp theo, vì vậy Vương quốc mới có những chiến binh ưu tú trong tương lai.

"Thần chắc chắn đồng ý!"

Giọng Hầu tước Bowlrob làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Gazef.

Bây giờ không phải là thời gian để lo lắng về tương lai xa xôi.

"Nếu người cho phép, thần sẽ sẵn sàng đóng góp quân đội mạnh nhất của thần để bảo vệ và cống hiến hết mình vì người.

Người nghĩ gì về điều đó, Đức vua yêu quí của thần?"

"UMU.

Tướng quân, còn ngươi thì sao."

Ông ta không thể giả vờ rằng ông ta không nghe thấy nó.

Đó sẽ là một lời nói dối.

Gazef làm bộ chăm chú suy nghĩ, trong khi phớt đi động tác co giật đôi lông mày của Reaven.

Đó có thể là gợi ý Bowlrob, người hỗ trợ Barbro trở thành vị vua kế tiếp, cho Barbro để chiến đấu ở phía trước.

Tuy nhiên, Gazef không có bằng chứng về điều này, vì vậy chỉ có anh chỉ có một câu trả lời

"Tất cả đều làm theo ý của người."

Nhà vua gật đầu thật sâu, và Gazef nhất thời cảm thấy một cảm giác tội lỗi.

"Vậy à ...

được rồi... như vậy ta sẽ cho con đi cùng."

"Vâng thưa cha!

Hãy để con chặt đầu tên Hoàng đế giả cho người xem, Cha!

"

Trong khi nghe câu trả lời nhiệt tình của Barbro, Gazef chỉ có thể hy vọng rằng việc sắp chuẩn bị xảy ra sẽ thổi bay những đám mây bất an trong lòng anh đi.

♦♦♦

Trong Lục đại quý tộc, khả năng chính trị Hầu tước Raeven là không ai sánh kịp, vì vậy người ta đều cho rằng nơi làm việc mà ông thể hiện khả năng của bản thân sẽ rất trang nghiêm.Tuy nhiên, sự thực không phải như vậy.

Nhiều người sẽ ngạc nhiên bởi cách mệnh lệnh quyết định tương lai của Vương quốc lại được soạn thảo trong một nơi chật hẹp khiêm tốn như này.

Vách tường của căn phòng được lấp đầy những kệ sách, và những cuốn sách và những cuộn giấy được sắp xếp gọn gàng trong một cách như đang ám chỉ tính cách chủ sở hữu của họ.

Tuy nhiên, không phải việc chứa những thứ đó làm căn phòng trông có vẻ rất nhỏ, mặc dù nó là một phần của lý do.

Lý do lớn nhất thì không thể nhìn thấy bằng mắt thường được.

Nhà Raeven của được xây dựng bằng gạch vữa.

Các ngôi nhà quý tộc khác cũng được xây dựng như vậy, và căn phòng của Raeven cũng không ngoại lệ.

Tuy nhiên, ở bên trong vách tường là những miếng đồng, chúng bao quanh cả căn phòng.

Đây là phương pháp gây trở ngại cho việc dùng phép thuật để nghe trộm, giám sát hoặc tìm tòi mục tiêu.

Căn phòng không có cửa sổ sẽ làm cho người ta cảm thấy ngột ngạt, thế nhưng sau khi cân nhắc đến vấn đề chi phí-hiệu quả thì cũng chỉ có thể vì lợi ích mà chịu đựng một chút.

Sau khi trở về từ Cung điện Valencia, Raeven đã đi thẳng đến căn phòng có khả năng chống chống lại ma thuật này.

Ông bước đến và thả cái cơ thể không còn sức lực xuống cái ghế đối điện với bàn làm việc chất đầy văn thư.

Sau đó, ông dùng tay che mặt.

Lúc này ông không giống như một Đại quý tộc chỉ huy quyền lực và đặc quyền vô địch ở Vương quốc.

Thay vào đó, ông ta trông giống như một người đàn ông trung niên trông có vẻ mệt mỏi và kiệt sức bởi sức nặng của trách nhiệm và căng thẳng.

Ông dùng tay vuốt mái tóc vàng rủ xuống mặt lên, sau đó nghiêng khuôn mặt méo mó.

Sau khi hít một hơi thật sâu, những căng thẳng trong buổi triệu tập được tích lũy và chứa đầy trái tim của ông ấy hóa thành sự tức giận.

Trong khoảnh khắc đó, nó đã vượt quá điểm giới hạn của ông, và vỡ ra như một vụ nổ.

"Thật là một đám cực kỳ, cực kỳ đần độn."

Không ai hiểu những gì đã xảy ra.

Không, nếu một người nào đó đã hiểu và đã lợi dụng tình hình, thì người đó cũng phải là một chiến lược gia bậc thầy.

Ngay bây giờ, Vương quốc đang ở trong tình trạng hết sức nguy hiểm.

Bởi vì sự de dọa của Đế quốc thường dẫn đến về nghiêm trọng như tích trữ lương thực, và sau đó các vấn đề khác dần dần hiện ra.

Lý do duy nhất khiến cho ở Vương quốc không xuất hiện kẽ hỡ là do trong lòng các quý tộc đang cảm thấy rằng "chúng ta chỉ cần cầm cự đến khi phe kia bị sụp đổ".

Những binh sĩ chuyên nghiệp bên Đế quốc được gọi là kỵ sĩ, nhưng Vương quốc không có chức hàm kiểu vậy trong quân ngũ của họ.

Để chống lại cuộc xâm lược của Đế quốc, họ cần phải triệu tập nông dân để gây dựng đội quân.

Và tất nhiên, điều này có nghĩa là các ngôi làng sẽ xuất hiện thời kì thiếu nguồn nhân lực.

Nắm được điều đó, thời điểm Đế chế sẽ xâm nhập vào Vương quốc sẽ là mùa thu cũng chính là mùa thu hoạch, thời điểm Vương quốc sẽ cần nhân lực nhất.

Trong mùa bận rộn nhất của một làng quê thuần nông, tác động của những thanh niên trai tráng – những nguồn lao động quan trọng nhất – thì không cần phải nói.

Tất nhiên, nếu không triệu tập được nhiều nông dân thì sẽ thế nào, tuy rằng chưa ai nghĩ tới cái đó nhưng khi đối mặt với quân đội của Đế quốc, những người được đào tạo và vũ trang đầy đủ hơn hẳn, Vương quốc không thể chiến tranh nếu như không triệu tập được một số lượng gấp mấy lần bên kia.

Thực tế đã có một lần, do không trưng được nhiều binh nên Vương quốc đã phải nhận lấy tổn thất to lớn.

May mắn thay, những pha phản công do Gazef khởi xướng đã thành công, giết chết hai trong Bốn Kỵ sĩ nguyên bản và lấy mỗi bên có thắng có bại, chấm dứt chiến tranh.

Tuy nhiên, thực tế là quốc lực của Vương quốc đã giảm xuống, mất đi nhiều người dân, Vương quốc đã đi ra ở phía bên thua của phương trình.

Và ngay cả trong những trường hợp đó...

"Lũ phản bội rác rưởi!

Màn tranh giành quyền lực ngu ngốc!

Những kẻ ngốc, chiến đấu trên một chỗ ngồi ngu ngốc!

"

Hầu tước Volumlash, một trong Lục đại quý tộc, đã phản bội quốc Anh bằng cách bán các thông tin của hắn nắm giữ cho đế quốc.

Các quý tộc đã chia thành hai phe và đấu đá quyền lực.

Cả hai hoàng tử thì nhìn chằm chằm vào quyền thừa kế vương vị.

Hầu tước Raeven đập liên tục vào mặt bàn, trút cơn giận của mình ra.

"Nhà vua cũng thật là!

Ông ta không phải là kẻ ngốc và không bị quyền lực mê hoặc, nhưng ông ta chưa nghĩ đến tất cả!

Nếu ông ta không nhanh chóng thoái vị thì cuộc đấu tranh quyền lực sẽ được nâng lên tầm cao mới!

Công chúa Renner đã cho ông một cơ hội tốt bằng cách tạo ra những điều kiện thuận lợi cho phe Hoàng gia, vì vậy ông ta nên nhân cơ hội này nhanh chóng chuyển giao quyền lực mới đúng!

"

Trong việc ác ma gây rối, một trong những người đề xuất phương án nhà vua tự mình xuất trận là công chúa Renner.

Do đó, ảnh hưởng của phe Hoàng gia đã tăng lên rất nhiều, và họ hẳn đã có thể đưa Hoàng tử Zanack trên ngai vàng ngay lúc đó nếu họ muốn.

Tuy nhiên-

"Bởi vì ông ta thương hại con trai cả của mình, kết quả mọi chuyện lại thành ra như này.

Không phải là tôi không hiểu cảm xúc đó, nhưng không ai nghĩ về cái gì mới là thứ quan trọng nhất cả!

Không ai cả!

"

Nói đúng ra, đây không phải là sự thật.

Có những người ở Vương quốc đã nghĩ về tương lai và những gì là quan trọng đối với đất nước.

Vấn đề là tất cả trong số họ đã ở trong phe của Raeven.

Ông không nên tập trung tất cả họ dưới cánh của mình.

Thay vào đó, ông nên cẩn thận gài họ vào các phe phái khác và để họ ảnh hưởng những nhà lãnh đạo của những phe đó từ bên trong.

Tuy nhiên, ông không hối hận về những lựa chọn của ông trong quá khứ mà mấy kẻ không có đầu óc trong những phe phái khác đã làm ông ta đau đầu.

"Bọn chúng đéo có não gì cả!"

Raeven gào hét lên trong sự thất vọng với những kẻ quý tộc chỉ nhìn thấy miếng mồi trước mắt, trí tuệ không khác gì lũ Golbin.

"-Thế nhưng, nên làm gì giờ?

Hãy suy nghĩ, Raeven, suy nghĩ đi!

"

Raeven một mặt điều hòa hô hấp một mặt thì buồn phiền

Ông đã phải suy nghĩ làm thế nào để có thể bảo toàn Vương quốc, ngay cả khi đối mặt với những nguy hiểm phía trước.

"Đầu tiên, cuộc chiến này với Đế quốc là vô cùng nguy hiểm, đặc biệt nếu tên Ainz Ooal Gown đó có sức mạnh to lớn.

Trước khi bắt đầu lập kế hoạch chiến lược, mình nên bắt đầu bằng cách giả sử hắn ta có thể gây ra trên 10000 thương vong cho bên mình.

Cùng lúc đó, tôi sẽ thúc đẩy cho việc lập hoàng tử cho đời vua kế tiếp... cái này có chút khó khăn?

"

Raeven nói những ý nghĩ trong lòng ra trong khi ông tổ chức tư duy của bản thân.

Thành thật mà nói, ông muốn chia sẻ vấn đề này với một ai đó và thảo luận với họ.

Đó là lý do tại sao Raeven hỗ trợ Hoàng tử Zanack.

Nhị Hoàng tử là đồng minh duy nhất của ông trong Vương tộc-mặc dù gần nhất đã tăng thêm một người khác, công chúa Renner.

Cả hai đều hiểu rõ sự nguy hiểm hiện nay mà con dân Vương quốc phải đối mặt, và ông coi cô ấy như một đồng đội và cùng nhau cân nhắc những hành động vì người đân trong tương lại.

Nếu chỉ có anh ta có thể ngồi lên ngai vàng, gánh nặng trên vai cũng có thể giảm đi.

"...Hứa hẹn chức vụ Tể tướng cho mình, cái kia chắc cũng không phải nói đùa.

Mặc dù gánh nặng trên vai chưa buông bỏ xuống được, nhưng ít nhất nó sẽ cải thiện tình trạng của Quốc Anh.

"

Mục tiêu hiện tại của Raeven là đưa Hoàng tử Zanack lên ngai vàng.

Nếu ông thất bại, đất nước có lẽ sẽ tiến thêm một bước về phía đống đổ nát.

"Với sự giúp đỡ công chúa Renner, công việc của mình sẽ được dễ dàng hơn trước kia một tí."

Raeven thở dài nặng nề khi ông nói suy nghĩ của chính ông và kế hoạch tương lai ra khỏi miệng.

Cho dù là Reaven cũng đã từng có lúc muốn buông bỏ mọi thứ và bỏ đi

Đôi khi, lo lắng quá mức đã làm cho ông muốn chiêm ngưỡng cảnh tự tay ông phá hủy Vương Quốc, hơn nữa tư tưởng đặc biệt đó không chỉ xuất hiện một lần hai lần.

Nó giống như việc ông đã cố gắng để xây dựng một lâu đài cát, xung quanh thì có đầy sự phá rồi và lời trách móc.

Ở dưới tình huống như vậy, đôi khi ông cảm thấy muốn phá hủy tòa lâu đài cát đó.

Tuy nhiên, ông đã có lý do để bỏ qua những xung động phá hoại đó và tiếp tục cố gắng.

Thịch thịch

Có một tiếng gõ cửa vang lên.

Âm thanh gõ cửa truyền đến từ một vị trí thấp hơn vị trí gõ cửa bình thường.

Trong giây lát, Raeven làm ra một khuôn mặt không giống lúc thường gì cả.

Phải nói sao về khuôn mặt tan chảy của ông ấy nhỉ: đuôi mắt cụp xuống, và thậm chí khóe miệng cũng làm ra vẻ thoải mái nấy.

"Ồ, không ổn.

Mình không thể làm một khuôn mặt như thế này ".

Raeven nhẹ vỗ khuôn mặt của ông, vì ý chí của ông không đủ để khôi phục vẻ mặt nghiêm túc.

Sau khi làm chải chuốt xong mái tóc bù xù của mình, ông quay sang cánh cửa kim loại và nói một giọng đủ lớn để người ở phía bên kia có thể nghe thấy.

Mặc dù giọng nói của ông khá lớn và trong lời nói đó còn chứa đựng một sự dịu dàng đáng ngạc nhiên, đó đủ để chỉ ra rằng ông không tức giận.

"Vào đi."

Tốc độ của việc mở cửa cho thấy nhân vật bên kia đang chờ mong khoảng khắc này thế nào.

Ở phía bên kia của cánh cửa là một cậu bé.

Một màu đỏ ửng được nhìn thấy trên da nhợt nhạt của khuôn mặt ngây thơ của cậu bé.

Đứa nhoc đó khoảng chừng năm tuổi, nó chạy đùng đùng trong gian phòng và dừng lại ở trước đầu gối Reaven.

"Ở trong nhà thì chạy cái gì, thật không ra thể thống gì."

Một giọng nữ theo sau cậu bé.

Cô là một người phụ nữ với một khuôn mặt xinh đẹp nhưng nó lại vẻ ảm đạm che phủ.

Cô không có vẻ là một người phụ nữ hạnh phúc.

Quần áo của cô đã được may rất tinh tế, nhưng màu sắc thiên về màu tối.

Người phụ nữ cúi đầu thi lễ với Raeven, và sau đó cô mỉm cười.

Với một chút bối rối, Raeven cũng nở nụ cười.

Thời gian gần đây, vợ ông đã bắt đầu mỉm cười .

Raeven không thể không nhớ lại những ngày đó.

Khi còn là một người đàn ông trẻ tuổi, những tham vọng tràn đầy trong trái tim của ông.

Đó là dấu hiệu của tuổi trẻ.

Và mục tiêu tham vọng của ông là – vương vị.

Vương vị là một giấc mơ bất kính.

Tuổi trẻ Hầu tước Raeven, tràn đầy niềm tin vào khả năng của mình, ông cảm thấy rằng ông không có mục tiêu nào khác xứng đáng với cuộc đời ông hơn mục tiêu vương vị.

Hướng tới mục tiêu đó, ông đã từng làm việc một cách lặng lẽ, mở rộng ảnh hưởng, tích lũy của cải, mở rộng quan hệ, nghiền nát kẻ địch của mình.

Lấy vợ chẳng khác gì một phần trong kế hoạch của ông.

Chỉ cần có thể bán cái địa vị Hầu tước phu nhân với một cái giá cao, ông không quan tâm người đó là loại phụ nữ gì.

Hóa ra cô ta là một người đẹp, người phụ nữ trầm tính nhưng Raeven không quan tâm.

Sau cùng, giữ gìn mối quan hệ với gia đình vợ mới là điều quan trọng nhất.

Cuộc sống gia đình của họ thật bình thường.

Không, đó chỉ là cách Raeven cảm thấy nó.

Ông chăm sóc cho người phụ nữ ông kết hôn như một công cụ, tình yêu không tồn tại giữa họ .

Nhưng số phận là vô thường, một điều nhỏ bé thực sự đã làm thay đổi Raeven.

Ông quay lại nhìn cậu bé trước mặt.

Điều đầu tiên ông nghĩ khi biết mình đã có một con trai là ông đã có một công cụ khác để sử dụng.

Tuy nhiên, khi cậu bé mới sinh nắm chặt ngón tay của mình với bàn tay nhỏ bé của nó, ông cảm thấy một cái gì đó đã vỡ bên trong ông.

Đây là con trai của ông, mà dường như nó càng giống một con khỉ hơn là một con người.

Ông chắc chắn đã không nghĩ rằng nó là đáng yêu.

Tuy nhiên, khi ông cảm thấy sự ấm áp đó tỏa ra từ ngón tay của mình, tất cả mọi thứ khác dường như mờ dần đi.

Ai quan tâm về cái vương vị rác rưởi đó chứ?

Người đàn ông được thúc đẩy bởi tham vọng trong lòng không biết đã chết đi từ lúc nào.

Sau đó, khi Raeven mỉm cười cảm ơn người vợ vừa mới sinh con cho con trai của mình, anh còn nhớ rất rõ những biểu hiện trên khuôn mặt của cô, mà là một sự vui vẻ, ngay cả khi anh ta sẽ không bao giờ nói ra điều đó.

Anh nhớ rằng nó dường như đang hỏi "Người này là ai?"

Vào thời điểm đó, vợ ông đã nghĩ rằng đây chỉ là thay đổi trong chốc lát của ông khi có một người thừa kế.

Tuy nhiên, Raeven vẫn tiếp tục thay đổi sau này, và điều đó làm người vợ của ông ngạc nhiên và tự hỏi điều gì đã xảy ra với ông vậy

Trong phần kết thúc, khi vợ ông xem xét người chồng trước và sau khi thay đổi, cô đi đến kết luận rằng cô thích Raeven mới, và thái độ của cô biến chuyển tốt hơn.

Sau cùng, hai người họ đã trở thành một cặp vợ chồng bình thường.

Raeven cúi xuống và nâng đứa con trai đang cố gắng bò lên lòng anh lên

Cậu bé ú ớ trong vui sướng khi cậu được đặt trên đùi của Raeven.

Ông có thể cảm thấy hơi nóng của cơ thể của cậu nhóc truyên đến thông qua bộ quần áo, và trọng lượng quen thuộc làm người ta cảm thấy thoải mái.

Một ấm áp, yên tĩnh không ngừng tỏa ra từ trong lòng ông.

Bây giờ, Raeven chỉ có một mục tiêu.

'Tôi muốn để lại một lãnh địa truyền cho con trai của tôi.'

Đó là một mục tiêu mà bất kỳ người cha cao quý sẽ làm.

Raeven nhìn nồng nhiệt với cậu bé trên chân của mình, và nói chuyện với anh ta.

"Chuyện là gì-chu?

RII-tan?

Chuchu ~ "

Chỉ có hai người trên thế giới có thể nhìn thấy một Đại quý tộc chu miệng và phát ra âm thanh líu lo "~ chu".

Một trong số đó chính là cậu bé đang ú ớ trong vui sướng.

"...Anh yêu, dùng ngôn ngữ trẻ con nói chuyện với con, anh sẽ làm ảnh hưởng tới việc học ngôn ngữ của nó mất."

"Hừm!

Thật vô vị, đó là không hơn gì một tin đồn vô căn cứ."

Mặc dù miệng nói như vậy, bên trong Raeven cũng cho rằng như vậy sẽ ảnh hưởng tới sự giáo dục của con trai mình.

Vì đó là con trai của ông, đó có nghĩa là nó phải có một số tài năng.

Hay đúng hơn, việc cậu nhóc có tài năng hay không không quan trọng, nhưng đối với bậc cha mẹ, họ có một nghĩa vụ để khám phá hoặc trau dồi khả năng của con em mình.

Như vậy, là một ảnh hưởng xấu về cậu nhóc là điều không tưởng.

Tuy nhiên, ông sẽ không từ bỏ cái nick name con vật cưng dành cho nó.

Tình yêu là người thầy tốt nhất.

"Đúng không, RII-tan?

Có chuyện gì vậy?

Nhóc muốn nói với Papa cái gì?

"

Raeven không thèm đếm xỉa đến vẻ mặt một bên của người vợ và hỏi lại lần nữa.

"Ehehehe, cái kia~"

Cậu nhóc trông như muốn chia sẻ một bí mật, nó dùng ngón tay trắng hồng đưa lên miệng.

Nhìn thấy hành động kia, khóe mắt Raeven từ từ dãn ra, và ông đã làm một khuôn mặt mà người ta sẽ không bao giờ mong đợi từ người đàn ông được gọi là một con rắn độc.

"Cái gì?

Con có thể cho Papa ~ n?

Uwah ~ là cái gì đây?

"

"Cơm tối hôm nay ~"

"Mm, mm!"

"Đó là món ăn yêu thích của Papa!"

"Ừm!

Papa ~ rất hạnh phúc!

Có gì cho bữa tối nay?

"

"Đó là cá Garba nướng."

"Thật không- chuyện gì vậy?

RII-tan?

"

Raeven thấy vẻ không hài lòng hiện lên trên khuôn mặt của con trai mình, ông cuống quít hỏi dò.

"Chà có lẽ cần có một người phiên dịch thứ ngôn ngữ này."

Một tia chớp xẹt giống như xẹt qua phía sau lưng Reaven.

"Là nay ~ chu er là như vậy sao? là lỗi của Papa ~ n.

Xin hãy tha thứ cho ta.

RII-tan, con muốn nói gì cho ta phải không?

"

Raeven nhìn người vợ với đôi lông mày nhíu lại, cô không biết phải làm gì liền dùng tay che mặt lại.

"RII-tan, tại sao con không nói với Papa ~ n?"

Với một từ hmph khó chịu, cậu bé hất đầu sang một bên.

Hành động nhỏ đã có một tác động lớn trên Raeven.

Với khuôn mặt đầy tuyệt vọng, ông trông giống như ông vừa được lệnh phải tự tử.

"Ta thực sự xin lỗi, RII-tan, Papa ~ n là một người ngu ngốc và quên tất cả mọi thứ, con có thể cho ta biết không?"

Con trai của ông liếc nhìn ông ấy từ khóe mắt của mình.

Dường như cậu nhóc không sẵn sàng để thực hiện một quyết định nào.

"Không nói Papa ~ n?

Papa ~ n sẽ khóc ~ "

"Cái kia – cái kia là món cá yêu thích của Papa ~"

"Có đúng không?

Papa thật hạnh phúc khi nghe điều đó!

"

Raeven không thể không hôn đôi má hồng của con trai mình.

Bởi vì nó hơi ngứa làm cậu bé nở một nụ cười ngây thơ.

"Được rồi, chúng ta đi ăn tối thôi!"

"–Em không nghĩ rằng nó đã chuẩn bị xong."

"-Cái gì."

Một biểu hiện khó chịu lan truyền trên mặt của Raeven, giống ông bị một chậu nước lạnh đã được đổ trên đầu.

Mặc dù rất dễ dàng để làm các bếp phải nhanh lên, nhưng họ vẫn cần phải làm theo các bước thích hợp để làm công việc của họ, và những bước phải được thực hiện với thời gian cụ thể.

Như vậy, nếu chỉ vì sự ích kỷ mà phá vỡ thói quen của họ, thức ăn sẽ không đạt đến được độ tốt nhất.

Vì lẽ đó, ngay cả khi ông không thoải mái khi phải chờ đợi, Raeven cũng không ra bất kì mệnh lệnh nào hết.

Nó cũng là vì ông muốn con trai của mình để có những bữa ăn tốt nhất có thể.

"Được rồi, cha của con cần phải làm việc.

Đi nào."

"Vâng ~"

Raeven không thể giấu được sự chán nản ông cảm thấy khi nghe trả lời sống động của con trai mình.

"Koff!

Chờ chút, khụ khụ, công việc đã xong rồi.

"

"Có thật không?"

"Hừm yên tâm đi.

Công việc thật sự đã kết thúc.

"

"...

Thật vậy sao?

Đem công việc dồn đến ngày hôm sau là không được đâu.

"

"..."

Ngay cả khi người vợ dùng ánh mắt lạnh lùng vào mình, Raeven vẫn sẽ không để cho con trai của mình đi.

Ông ôm lấy cậu bé thật chặt, và thở dài khi cảm thấy sức nóng từ cơ thể nóng bỏng của con trai mình truyền vào người ông.

"...

Vốn nó đã đi vào ngõ cụt rồi" anh lẩm bẩm.

"Dù sao nó cũng không phải là việc cần hoàn thành ngay hôm nay."

Đây không phải là một cái cớ.

Anh ta không có bất cứ sự tình khẩn cần cần giải quyết ngay cả.

Vợ ông gật đầu xác nhận.

"Em hiểu, nhưng là ... có vẻ như thực sự phiền hà."

"Đó là những gì anh nói.

Anh không cần tay chân, chỉ cần cái đầu là đủ rồi.

"

"thế về em trai của em?"

"Nó rất tài năng, nhưng không phải nó đã rất bận rộn với lãnh địa của gia đình em sao, vì nó, anh không thể gọi nó đến được, phải không?

Em có biết bất kỳ ai khác có thể tin cậy được không?

"

Raeven đã hỏi câu hỏi này nhiều lần, và vợ của ông đã cho những câu trả lời giống nhau; không có một người quý tộc có thể đối phó với những vấn đề như anh có thể .

Sự thật là nếu ai đó là như thế, cuộc sống của ông sẽ không vất vả như bây giờ.

Cuối cùng, tất cả những gì ông có thể làm là tìm trong những người dân thường.

Nếu đây là một nơi như Đế quốc, nơi có một hệ thống tập trung của giáo dục chiếm vị trí chủ đạo, thì sẽ tốt hơn, nhưng ở Vương quốc, tìm kiếm tài năng bị che đi giống như mò kim đáy bể.

Tất cả những gì anh có thể làm là lắng nghe những tin đồn về nhân tài và đi chiêu mộ họ.

Làm vậy thì rốt cuộc cần tố bao nhiêu thời gian và công sức, Reaven có chút nản lòng.

Tại thời điểm này, con trai của ông đã cho một ý tưởng hay.

"Papa ~ n, con muốn giúp papa làm việc ~"

"Uwah ~ RII-tan, cảm ơn con rất nhiều!

Ba yêu ~ chu con nhất !

"

Raeven không ngừng hôn đứa con trai đáng yêu của mình.

Đây là không có nghi ngờ thời điểm hạnh phúc nhất của cuộc đời của ông.

Ông có thể quên những căng thẳng của cuộc sống hàng ngày của mình và để tận hưởng thời gian an bình này.

Ngay cả khi phải hy sinh bản thân mình, tôi sẽ bảo vệ tất cả những điều này, Raeven tuyên bố trong trái tim của mình.w

Phần 2

Part 2

Đã hai tháng trôi qua kể từ khi Đế quốc tuyên chiến, và giờ là mùa đông.

Mọi ngôi làng thuộc Vương quốc, phần lớn công việc bên ngoài đã được hoàn thành, số người đi ra ngoài cũng giảm đi.

Số lượng những kẻ gan dạ dám bước chân ra ngoài ngày một giảm dần.

Ngay cả những mạo hiểm giả, những "con ong" chăm chỉ làm việc quanh năm suốt tháng bất kể ngày đêm, cũng không phải ngoại lệ.

Mặc dù vẫn có những con quái vật xuất hiện trong làng và những yêu cầu đột ngột, nhưng chẳng có gì nhiều nhặn để làm.

Khám phá những di tích bí ấn hay xung quanh biên giới vào thời điểm này thì khá nguy hiểm.

Bởi vậy, họ coi đây như một dịp hiếm có để nghỉ ngơi thư giãn, tập luyện nâng cao sức hay bắt đầu một nghề tay trái.

Có thể nói, Thành phố pháo đài E-Rantel đã thay đổi hoàn toàn.

Nó tràn đầy sức sống và đầy năng động.

Nó vẫn huyên náo, nhưng lại khác biệt với các thành phố khác.

Ở đây không có hoạt động tạo ra năng lượng cho cuộc sống thường ngày.

Nguồn năng lượng đến từ khu vực ngoài cùng của Pháo đài.

Đám người tụ tập ở đây ăn mặc rất , và có vẻ như là nông dân.

Số lượng những người ở đây khiến người ta kinh ngạc ― gần 250 000.

Đương nhiên, dân số ở E-Rantel không đông đến vậy.

Sự thật thì E-Rantel nằm giữa ba quốc gia, với con người, tiền bạc, và dòng chảy vật chất khổng lồ.

Có thể nói, nó là một thành phố lớn.

Tuy nhiên, nếu chỉ vậy thì chẳng có lý nào có tới 250 000 người đang ở đây.

Nếu vậy, tại sao lại có đông người ở nơi đây?

Câu trả lời là do một nhóm những thanh niên trai tráng trẻ tuổi.

Tay nắm những thanh giáo không lưỡi chẳng khác gì những cây gậy, một loạt những người lao lên và đâm những con bù nhìn được làm từ gỗ và rơm, khoác trên người những con bù nhìn là những bộ áo giáp đã rỉ sét với những chiếc khiên.

Đây là một buổi huấn luyện chiến đấu.

Tất cả mọi người tập trung ở đây ― 250000 công dân của Vương quốc ― đã nhập ngũ, chiến đấu chống lại Đế quốc.

Tiếng kim loại va chạm nhau vang lên khắp nơi.

Tuy nhiên, chỉ có một số ít tập trung vào buổi huấn luyện .

Đa phần họ đều đang lo sợ bởi sự đáng sợ và khắc nghiệt trên chiến trường sắp tới, lý do duy nhất họ tập luyện chỉ vì nghĩ rằng nếu không tập luyện thì họ sẽ một đi không trở lại.

Cuộc chiến với Đế quốc diễn ra hàng năm.

Vì thế mà khá nhiều người không có ý chí chiến đấu.

Người thì nằm ở bên thềm đá tránh làm người khác chú ý, người thì trò chuyện về nỗi thất vọng của mình với người bên cạnh, hay người thì ngồi xổm và ôm lấy đầu gối,v.v...

Đối với những người lớn tuổi bị ép buộc, họ thường như vậy.

Họ chẳng có chút chiến khí nào cả và tất cả những gì họ muốn là được trở về ngôi nhà đầm ấm, với gia đình, với người thân của họ.

Đây là bộ mặt thật của Quân đội Vương quốc.

Đầu tiên, chúng bắt họ tập trung thành vòng tròn bằng vũ lực.

Chúng bảo họ phải liều mạng chiến đấu nơi chiến trường đẫm máu mà họ chẳng được hưởng chút lợi lộc gì.

Ngay cả khi họ có may mắn sống sót trở về, họ sẽ bỏ lỡ mùa vụ mà chẳng còn cái ăn, tất cả chẳng khác nào chặn mọi đường sống của họ, khiến điều kiện sống của họ càng trở nên khó khă.

Cái đó chẳng khác gì đưa họ vào chỗ chết cả

Những chiếc xe ngựa đi xuyên qua những tên lính.

Phía sau của chúng được chất đầy thực phẩm.

Nói một cách logic, muốn tìm một thành phố làm nơi trú cho 3% dân số Vương quốc và nuôi sống 3% đó là rất khó khăn.

Tuy nhiên, E-Rantel chính là tiền tuyến trong cuộc chiến với Đế quốc, và nó đã được thiết kế từ trước để có thể chứa binh lính Vương quốc.

Bởi vì Vương quốc đã xảy ra chiến tranh nhiều lần với Đế quốc, thành phố cũng được phát triển một cách tương xứng nên nó có thể chứa 250 000 người một cách dễ dàng.

Những nhà kho nơi đây vô cùng to và rộng lớn,và có thể là những tòa nhà to nhất thành phố.

Những nguồn dự trữ không chỉ có sẵn trong những cái kho mà còn được đưa đến bởi những chiếc xe.

Những người mặ mày ủ rũ dùng ánh mắt sợ hãi nhìn vào những chiếc xe ngựa.

Nó giống như ánh mắt khi nhìn thấy Tử thần đang chậm rãi nhích đến gần mình.

Tất cả mọi người đều biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Một cuộc vận chuyện lương thực lớn.

Điều đó có nghĩa cuộc chiến tranh thực sự với Đế quốc sắp đến lúc bắt đầu.

♦ ♦ ♦

Khu vực trong cùng của ba lớp tường thành E-Rantel

Ở trung tâm thành phố là ngôi biệt thự của thị trưởng E-Rantel, Panasolei Guruze Dale Rettenmaier.

Mặc dù nó là một ngôi nhà sang trọng xứng với người lãnh đạo của thành phố, nó vẫn chẳng thể nào sánh nổi với ngôi nhà bên cạnh.

Ngôi nhà ấy mới là thứ tuyệt đẹp và gây ấn tượng nhất thành phố ― biệt thự VIP.

Bình thường thì nó được niêm phong lại, và chỉ được mở ra khi những người thuộc Hoàng tộc đến.

Và giờ, ở một căn phòng thuộc biệt thự VIP , một vài người đang vây quanh vua Ranpossa đệ tam và các Đại quý tộc.

Gazef đứng lặng im bên cạnh nhà vua, người đang ngồi trên ngai vàng.

Các nhà quý tộc vây quanh một chiếc bàn lớn được đặt giữa căn phòng, và chăm chú nhìn vào tấm bản đồ được trải sẵn trên mặt bàn.

Xung quanh tấm bản đồ là vô số các tài liệu nằm rải rác, những cuộn giấy đã ngả vàng, những báo cáo do thám đối phương, những tài liệu trận chiến trong quá khứ, các báo cáo những loài quái vật xuất hiện,..v...v....

Tuy rằng đằng sau có người hầu cầm ấm nước nhưng ở trong đó chiếc ấm cũng không còn nhiều nước nữa.

Những điều này đều nói rõ rằng việc tranh luận trong căn phòng này đã gay gắt đến mức độ nào.

Trên thực tế, các Đại quý tộc, những người có phẩm vị được tích lũy qua dòng lịch sử, đều lộ ra vẻ mặt uể oải.

Quân đội càng lớn, thì càng nhiều vấn đề hậu cần cần được thảo luận, và quyết định xem điều nào nên làm.

Tuy rằng mấy vấn đề căn bản có thể trực tiếp ném cho người dưới giải quyết, nhưng họ phải phối hợp các vấn đề của các quý tộc trong phe phái cá nhân của họ.

Với niềm tự hào quý tộc chảy trong huyết quản, họ không thể làm ra vẻ khó chịu, và khối lượng công việc của họ cũng tăng lên.

Tuy nhiên, đó chỉ là chuyện của quá khứ.

Hầu tước Raeven, người bình tĩnh nhất trong căn phòng, phát biểu.

Sự thật thì, chuyện này đã quá đỗi quen thuộc với ông khi thường xuyên đàm phán giải quyết mâu thuẫn với nobles trước đây.

Tuy ông ấy thường bị so sánh với con dơi, nhưng không ai có thể phủ nhận sự thông minh tài trí của ông.

Những vấn đề vượt qua sự đàm phán phe phái, nếu do ông ấy đứng ra chủ trì, thì cuộc họp sẽ nhanh chóng được giải quyết.

"Mọi người làm việc vất vả rồi.

Như vậy, chúng ta cũng coi như hoàn thành công việc chuẩn bị trước kỳ hạn rồi.

Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta sẽ tiến hành thảo luận về cuộc chiến tranh sắp tới với Đế quốc"

Reaven nhìn lướt qua những người than gia.

Ông cầm lấy tờ giấy da dê theo một cách mà tất cả mọi người ở đây đều có thể nhìn thấy.

"Đây là một lá thư được Đế quốc gửi tới vài ngày trước.

Nó đề nghị địa điểm chiến trường.

"

Bởi vì chiến trường luôn luôn bị xác chết bao trùm, vùng đất đó sẽ bị nguyền rủa, và nó sẽ trở thành một vùng sản sinh ra các undead.

Vì vậy, là cùng một chủng loài, nên loài người sẽ chỉ định địa điểm cụ thể cho cuộc chiến tranh của họ.

Một khi cả hai bên đồng ý , họ có thể chiến đấu phân thắng bại trên chiến trường, một nơi không làm ảnh hưởng đến hai nước.

Tất nhiên, không phải tất cả các cuộc chiến đều như thế.

Hay đúng hơn, rất hiếm khi chiến tranh được tổ chức theo cách đó.

Vì đây chỉ là cuộc chiến giữa Đế quốc và Vương quốc, nên trong vài năm qua, họ đã chiến đấu trên chiến trường được chỉ định sẵn.

Thậm chí nếu họ có chiếm được những mảnh đất mới, những sẽ rắc rối hơn nếu undead thường xuyên xuất hiện ở đó, và cho dù có bảo vệ được lãnh thổ khỏi bàn tay những kẻ xâm lược, thì nó cũng chả có ý nghĩa gì nếu vùng đất bị nguyền rủa.

Vì vậy cả hai bên cùng nhất trí ý kiến và đưa ra hiệp định này.

Vì lý do đó, một tiếng thở dài nhẹ nhõm phát ra từ một nơi nào đó khi nghe Raeven công bố lá thư.

Bởi vì phương thức tiến hành năm này giống như năm ngoái nên Các quý tộc cảm thấy rằng cuộc chiến lần này sẽ là tương tự như những cuộc chiến trước.

"Nếu vậy thì, chiến trường sẽ là―"

"Đừng thừa nước đục thả câu.

Không phải là địa điểm cũ sao, Hầu tước Raeven?

Ngoại trừ nơi đó thì còn nơi nào có thể được?"

"Không sai.

Như Hầu tước Bowlrob nói, địa điểm chiến trường đó vẫn theo như cũ.

Vùng đất nguyền rủa được bao bọc bởi sương mù, vùng tây bắc của bình nguyên Katse."

"Bởi vì địa điểm giống như cũ, nói cách khác, lần này Đế quốc sẽ làm như những lần trước?"

Mặc dù Đế quốc tuyên bố rằng muốn giúp Magic Caster Ainz Ooal Gown đoạt lại lãnh thổ hợp pháp của anh ta, nhưng hầu hết quý tộc cảm thấy Đế quốc chỉ cho họ một cái cớ hợp lí đề tiến hành chiến tranh như bên Đế quốc vẫn thường làm.

Nếu đó là tất cả, Gazef sẽ đồng ý, thế những Reaven lắc đầu một cái

"Thật đáng tiếc, Hầu tước Volumlash, lần này có vẻ như không chỉ có vậy.

Theo những gì ta thu được, lần này đế quốc đã động viên khá nhiều binh lực.

Chỉ dựa trên những kết quả do những mạo hiểm giả ta cử đến đến đó điều tra, tuy binh lực Đế quốc vẫn còn không có con số chính xác nhưng họ có tới 6 đơn vị quân đoàn.

"Sáu quân đoàn?!"

Đám người bắt đầu rối loạn.

Đế quốc có tổng cộng 8 quân đoàn.

Tính cho đến lúc này, Đế quốc nhiều nhất cũng chỉ cho 4 quân đoàn tham chiến.

Thế nhưng, lần này là gấp hẳn 1.5 lần.

"Chúng... nghiêm túc sao?"

Câu hỏi từ một quý tộc với vẻ lo lắng trên khuôn mặt.

Sáu quân đoàn tương đương với 60 000 quân sĩ.

Trong khi Vương quốc có tới 250 000, mặc dù họ có lợi thế về số lượng, nhưng cũng không thể nào áp đảo được đối phương.

"Đây không phải trận một trận chiến bình thường mà ta có thể xem nhẹ"

Ở những cuộc chiến tranh trong quá khứ, ngay cả khi chỉ có 40000 binh lực, phe Đế Quốc cũng không ngần ngại dùng chỗ quân đó để tấn công Vương quốc khi mà lực lượng phe Vương quốc gấp 5 lần họ, và hiển nhiên nỗ lực này chả si nhê gì với phe Vương quốc.

Nhưng điều mà bọn chúng muốn chả phải là chiến thắng cái "trận chiến tự sát" ấy, mà lại là một sự thôn tính từ từ dành cho Vương Quốc kia, khi mà kho lương của Vương quốc đang vơi dần.

Điều này lý giải rằng, việc Vương quốc tham chiến cũng đã đủ để Đế quốc mãn nguyện rồi.

Nếu như bên đối phương cũng muốn lặp lại lịch sử, thì việc điều động 60 000 quân cũng thật là vô nghĩa.

Phải chăng họ còn có những toan tính khác mà ta chưa chạm tới? – Raeven nghĩ thầm

"Trong tình cảnh này, có lẽ tăng cường binh lực là một lựa chọn chính xác"

Nhưng thực tế lại đi ngược với ý nguyện đó, khi mà việc tuyển quân đang càng ngày càng trở nên tốn kém.

Những trận chiến trước đây đều xảy ra là vào mùa Thu cũng là mùa thu hoạch; nhưng lần này là vào mùa Đông, họ sẽ phải chi trả cho một danh sách dài các thứ mới nảy sinh như lửa trại, quần áo,..do sự bất lợi từ cái rét của mùa đông đem lại.

Thêm nữa, trận chiến này được tài trợ bởi phe Hoàng gia; giả sử rằng quyền lực của họ không được gia tăng, thì sự đóng góp của họ chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, rồi quyền lực của nhà vua sẽ bị tổn hại đáng kể.

"Chắc chắn rồi, thưa Hầu tước Raeven.

Hiện tại Đế quốc đang điều động nhiều binh lực hơn, trên danh nghĩa là họ đang giúp đỡ vị magic caster kia.

Họ cho rằng họ sẽ bị mất thể diện nếu không hỗ trợ đồng minh"

"Tôi cho rằng việc này rất có xác suất để xảy ra.

Xét về thực tế, chúng ta chưa có một thông tin gì về vị Ainz Ooal Gown này, vậy nên tôi nghi ngờ rằng đây chính là ý đồ của phe Đế quốc khi mà thêm thắt Ainz Ooal Gown vào cuộc chiến, ngay cả khi vị Caster đó thực lòng chả có ý định tham dự cuộc chiến này."

Đối với Gazef, chuyện sẽ trở nên tuyệt vời biết bao nếu đây là sự thực.

Bởi vì nếu vậy, phe ta sẽ không cần phải gây chiến với ngài "phép thuật quyền năng" kia nữa.

Nhưng mà, trận chiến sẽ quá thuận lợi nếu đi theo suy nghĩ này.

Gazef mở lời khi mà trước đó miệng anh đóng chặt.

"Liệu thần có được quyền hạn để phát biểu ý kiến?"

"Cho phép"

Với sự đồng ý từ nhà vua, Gazef bắt đầu bộc bạch những mối lo toan của mình.

"Thần hoàn toàn không đồng tình, đồng thời những văn bản của Pháp quốc Slaine cũng khẳng định vậy.

Thần cho rằng việc châm ngòi cho chiến tranh không thể là một hành động thích đáng"

Sự khó chịu hiện lên thật rõ ràng trên bộ mặt của những người xung quanh.

E-Rantel và những khu vực lân cận chính là vùng mà ba vương quốc chạm mặt.

Cứ mỗi lần phe Vương quốc và Đế quốc xảy ra xung đột vũ lực, bên Pháp quốc sẽ đưa ra quyết định của họ.

"Để làm rõ ý kiến của chúng tôi," họ nói, "E-Rantel và các vùng xung quanh chính là địa bàn của Pháp quốc Slaine.

Phe Vương quốc đã tự tay chiếm đoạt nó, vậy nên họ bắt buộc phải tôn trọng luật lệ và trả vùng đất đó cho người chủ hợp pháp.

Thật là không phải khi biến từ một địa bàn hoàn toàn độc lập trở thành nơi cho những cuộc chiến tranh giành quyền lực như thế này," và lập luận của họ còn dài mãi, nhưng tiếc thay đó mãi chỉ là "lập luận" mà thôi.

So với hai cường quốc kia, phe Pháp quốc đã từng có tư tưởng điều động binh lực vào cuộc chiến, nhưng rồi họ chưa từng thực sự hiện thực hóa ý định đó.

Ngôn từ, lời nói, câu chữ, đó là tất cả những gì họ có thể đem đến.

Nhưng lần này, giọng điệu của họ lại không như thường lệ.

"Tuy Pháp quốc chúng tôi không có bất cứ một ghi chép nào về phía lãnh thổ, nhưng nếu thực tế Ainz Ooal Gown đã từng làm chủ E-Rantel và những vùng xung quanh, bên Pháp quốc sẽ chấp nhận thực tế này, đồng thời công nhận quyền sở hữu và cai trị của y trên khu vực đó"

Đó là những gì mà vị phát ngôn viên đã phát biểu.

Đối với những danh nhân (quý tộc) của bên Vương quốc, lời phát biểu đó chả khác gì một trò đùa tệ hại, như là một tên hề đột nhiên xuất hiện từ nơi không đâu và nói ra những lời vô nghĩa vậy – thật nhàm chán làm sao.

Nhưng thực tế có một vài nhân vật đã nhìn ra được ẩn ý của những văn bản kia.

Phe Pháp quốc Slaine đang nói trên danh nghĩa của một quốc gia rằng "Họ không có ý đinh tỏ ra thù địch đối với Ainz Ooal Gown".

Điều này ám chỉ rằng, ngay cả Pháp quốc Slaine – cường quốc mạnh nhất trong cõi này, cũng không bao giờ muốn gây chiến và trở thành kẻ địch với tên Magic Caster đơn độc đó.

Nhưng điều này lại có tính hợp lý của nó – Gazef nghĩ

"Hắn đã từng xử lý một trong Six Scriptures ... không tốn một chút công sức nào; và ngay cả khi hắn khẳng định rằng hắn chưa từng giết ai bao giờ, phe Pháp quốc Slaine vẫn cảm thấy thật là không khôn ngoan chút nào khi đối đầu với một người có năng lực cao ngất ngưởng như thế.

Chẳng qua là nếu bọn Đế quốc không lôi Ainz Ooal Gown vào trận chiến, thì Pháp quốc cũng không cần phải động tay như thế này"

"Hmph, bọn chúng có thêm 1 tên Magic Caster thì có sao?

Chẳng phải phe ta có tận 250 000 người sao?

Một con số quá chênh lệch"

Bá tước Lindon cười một cách khinh bỉ vào sự lo toan thái quá của Gazef.

Gazef khẽ nheo mày.

Mặc dù anh hiểu được sự nguy hiểm về khoản ma pháp của người Magic Caster kia, thì cùng lúc, anh nhận ra rằng: nếu anh chưa từng có cơ hội chiêm ngưỡng sức mạnh của Ainz Ooal Gown, thì anh cũng sẽ có chung quan điểm với tên Lindon kia mà thôi.

Thực tế, Đế quốc đã từng có một vị Magic Caster nổi tiếng bên, tên là Fluder Paradyne.

Tên tuổi của hắn ta vang vọng sang những nước lân cận.

Người ta đồn đại rằng hắn có thể sử dụng ma thuật cấp 5 đến cấp 6, nhưng thực lòng mà nói chưa từng ai biết chính xác là hắn mạnh cỡ nào.

Đó là bởi hắn chưa từng đem năng lực của mình vào các cuộc chiến của quân Đế quốc, cũng như chưa từng khoe mẽ nó để lấy sự ngưỡng mộ từ phía Vương quốc.

Khi mà quả thật, ma thuật cấp 6 thì quả là đáng ngạc nhiên, và sự ngạc nhiên đó vẫn còn tồn tại tới tận bây giờ.

Làm Kỵ sĩ trưởng của Vương quốc, Gaze cũng là một người từng sống sót qua vô số trận chiến.

Những Danh hiệp sĩ (quý tộc) không phải là Magic Caster, dù rằng họ đã từng được học một chút về pháp thuật ở thời phổ thông.

Do đó, rất nhiều trong số những Danh hiệp sĩ của Vương quốc xem nhẹ tên tuổi của Fluder, nghĩ rằng đây chỉ là sản phẩm của sự thổi phồng từ Đế quốc mà thôi.

Ý nghĩ này càng phổ biến hơn với những Mạo hiểm gia, những người có rất ít quan hệ với pháp sư.

Bá tước Lindon là một trong số đó.

Với hắn, những Magic Caster cũng không hơn kém gì với những nghệ sĩ đường phố là bao.

Ít ra thì những Priest mà hắn trông cậy vào khi bị thương lại là ngoại lệ cho sự coi thường đó.

"..Không thể nói như vậy, đây sẽ là một vấn đề nan giải nếu họ dùng ma pháp "Flight" và thi triển những ma thuật gây sát thương diện rộng, và hơn nũa sẽ thật là bất lợi nếu họ chỉ việc tấn công ta từ một khoảng cách xa.

Tất nhiên, một Magic Caster sẽ không làm bất cứ việc gì mà có thể gây ra cản trở cho riêng họ cả.

Với thần, việc phe Đế quốc liên minh với Ainz Ooal Gown quả thật là một điều khá là bất thường, mà chắc chắn điều này sẽ không xảy ra nếu như tên Caster kia là một kẻ bình thường, vì vậy tốt hơn hết là ta nên nâng cao cảnh giác"

Những lời chứa đựng đầy tính thuyết phục được cất lên từ Margrave Urovana, người có mái tóc đã bị nhuộm trắng do tuổi tác.

Là nhân vật già dặn nhất trong Đại quý tộc, quả nhiên đó là một sự chênh lệch rất lớn so với chàng tân binh bá tước Lindon trẻ tuổi kia.

Có lẽ do vậy, mà lập luận của ông không làm cho Lincol dù không phục cũng phải gật đầu.

Tuy nhiên, người đứa phản bác Urovana chính là Hầu tước Bowlrob

"Hmph!

Tên Ainz Ooal Gown đó thì làm được cái gì chứ?

Nếu hắn biết bay, ta sẽ dùng cung tên để hạ hắn.

Hắn tấn công ở một khoảng cách xa thì cũng làm như thế.

Hah, hắn có thể làm được gì nào?

Một Magic Caster đơn lẻ có thể làm thay đổi cục diện trân chiến sao, đó chỉ là ý nghĩ viển vông mà thôi!"

"Xin thứ cho ta nói thẳng, vậy thì còn những bản hùng ca về anh hùng, liệu chúng có kể lại sự thật không?"

"Tôi cho rằng Kỵ sĩ trưởng-dono không thực sự không biết những gì mà dân gian hay kể lại đâu.

Sự thật hiển nhiên là, để tăng thêm sự kịch tính cho mỗi câu truyện, thì tính đúng đắn cần phải bị lược bớt.

Vậy nên sau đó, những câu truyện kia sẽ hoàn toàn xa rời thực tế.

Tồi tệ hơn là những câu truyện về truyền thuyết luôn bị truyền từ người này qua người nọ, rồi dần dần chúng càng trở nên hoang đường"

"Còn trường hợp khi bên đó tập hợp lại một đội Magic Caster có thể sử dụng "Fireball" thì sao?"

"Nếu vậy thì liệu ngài có thể nói cho tôi biết rằng chúng sẽ có thể lay động được chúng ta không?

"Điều đó...theo tôi có rất ít cơ hội"

"Fireball là ma pháp cấp 3.

Tập hợp tất cả các Magic Caster có khả năng thi triển kĩ năng đó thành một đội là một nhiệm vụ bất khả thi, ngay cả nếu họ có tốt nghiệp học viện pháp thuật của Đế quốc đi chăng nữa.

"Vậy đây không phải là sự thực sao, rằng ngay cả Ma pháp là vũ khí tốt đi chăng nữa, thì mội người cũng không thể nào xoay chuyển được cả một cuộc chiến.

Ví dụ điển hình chính là Kỵ sĩ trưởng-dono, ngay khả khi không ai đánh ại được anh ấy trong một cuộc solo, nhưng không có nghĩa rằng anh sẽ có khả năng giết 1000 người trong cùng 1 lúc"

Ông ấy đã đúng.

Gazef không thể nào phản bác được lý lẽ đó của Hầu tước Blowjob.

Những câu truyện kể về một người có thể đánh bại 1000 người thật là viển vông quá đáng, ngay cả một trong 13 vị anh hùng – Rigrit Bers Carau cũng không thể thực hiện được thứ chiến công như vậy.

Tuy nhiên, những lo âu vẫn còn đọng lại trong Gazef.

Liệu có phải do họ chưa từng gặp bất cứ Magic Caster tài giỏi chân chính nào, nên họ mới có những suy nghĩ nông cạn như vậy?

"...

Như vậy, nếu đó là một con rồng thì thế nào đây?"

"Hầu tước Volumlash ... tên Magic Caster kia là một con người mà, tại sao ông lại nhắc đến rồng?"

"Không, không phải đang nói đến việc một cá nhân chống lại một nhánh quân đội sao..."

"Ngay từ đầu, khi chúng ta đang thảo luận về con người thì việc nhắc đến một con rồng chả có ý nghĩa gì!

Tôi không biết những gì ông đang suy nghĩ cái gì, nhưng hoảng sợ vì một ma thuật đáng khinh của Magic Caster-

Ông ta quay lại, dùng ánh mắt sắc lẹm về phía Gazef.

"Làm một người quý tộc của Vương quốc, không biết xấu hổ hay sao mà lại cảm thấy sợ sệt khi nhìn thấy bóng dáng của hắn !

Tuy nhiên, không phải là tôi không hiểu mối quan tâm Kỵ sĩ trưởng-dono ... nên, chúng ta hãy xem xét sức chiến đấu của Ainz Ooal Gown tương đương với năm ngàn người.

"

"n-năm nghìn ?!"

Lindon trợn tròn 2 mắt.

"Một người đàn ông tương đương với năm ngàn, không phải đánh giá quá mức chứ?

Ta thấy một nửa số đó là thừa rồi.

"

"Tôi cho rằng, Kỵ sĩ trưởng-dono có thể ngang với một ngàn người, và Kỵ sĩ trưởng-dono của chúng ta rất cảnh giác của cá nhân này, nên chúng ta sẽ tính hắn là có khả năng chiến đấu năm lần số đó.

Tôi có niềm tin vào ánh mắt của Kỵ sĩ trưởng-dono.

"

"Ông coi trọng tôi rồi."

Mặc dù anh vẫn còn nghi ngờ sức mạnh chiến đấu của Ainz Ooal Gown chỉ bằng năm ngàn người, nhưng sẽ rất khó khăn muốn thu được một sự đánh giá cao hơn.

Nó sẽ tốt hơn để cảm ơn ông ta và cố gắng giành lấy một chút thiện chí.

Với ý nghĩ đó, Gazef cúi đầu xuống.

Tại thời điểm này, Thái tử Barbro im lặng từ đầu đến giờ mở miệng.

"Có thể cho phép ta chiếm dụng một chút thời gian của mọi người không...

Ta đã suy nghĩ.

Tại sao chúng ta không đưa những mạo hiểm giả vào quân đội?

Sau cùng, họ làm việc trong Vương quốc, vì vậy không phải là họ phải chịu nghĩa vụ quân sự sao?

Tại sao không cho phép họ tham gia quân sự?

Tôi không nhớ bất kỳ điều khoản cấm nào trong bộ luật Vương quốc .

"

Các Đại quý tộc trao đổi ánh mắt với nhau.

Là người quản lí các vùng đất, họ hiểu rõ giá trị và sức mạnh của mạo hiểm giả.

Do đó, họ sẽ không chấp nhận lý luận của Barbro.

Về phần mình, Gazef cảm thấy rằng lý do tại sao Barbro lại có những suy nghĩ này là trách nhiệm của nhà vua.

Nếu cho anh ta đã có quản lý một vùng đất, anh sẽ không nghĩ như vậy nữa.

Hầu tước Raeven ho hắng một tiếng.

"Hoàng tử của tôi.

Tôi tin tưởng cậu biết rằng ngoài những người có huy hiệu Copper, mỗi mạo hiểm giả đều mạnh hơn so với người lính bình thường?

"

"UMU.

Tất nhiên.

Đó là lý do tại sao chúng ta nên soạn thảo về việc đó.

Khi nhập ngũ, họ sẽ tạo ra kết quả tuyệt vời.

Họ sẽ có thể đánh bại các kỵ sĩ Đế quốc một cách dễ dàng!

"

"Tôi không tranh luận điểm đó.

Tuy nhiên, nếu chúng ta đã làm điều đó, sau đó kẻ thù của chúng ta – ví dụ như ở thời điểm hiện tại là Đế quốc- cũng sẽ bắt buộc phải sử dụng mạo hiểm giả để chống lại chúng ta.

Trong trường hợp đó, đó không phải là một trận chiến giữa các mạo hiểm giả, mà không bằng nói rằng đó là cuộc tàn sát của những mạo hiểm giả dành cho những binh sĩ nhỏ yếu.

Thiệt hại sẽ lớn hơn nhiều, và nhiều binh lính nghĩa vụ sẽ chết đi.

Đây là lý do tại sao cả hai bên không sử dụng mạo hiểm giả, để tránh như một cuộc chạy đua vũ trang.

Ngoài ra, Công hội maoh hiểm giả sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra.

"

Những kẻ săn tiền thưởng cũng không được sử dụng vì những lý do đó.

Ngoài ra, giá thuê họ thường đắt hơn so với mạo hiểm giả, hơn nữa khó có thể tin cậy vào họ.

"Vậy sao ... mặc dù tôi vẫn không thích ý tưởng đó, tôi có thể chấp nhận nó.

Giả sử như thành phố bị tấn công thì thế nào đây?

Nếu họ không tham gia vào việc phòng vệ, thì với tư cách một công dân của Vương quốc, đó không phải là tội phản quốc sao?

"

"Tôi hiểu những gì cậu đang cố gắng biểu đạt.

Tuy nhiên, việc họ tự cảm thấy mình có phải là công dân của Vương quốc hay không, nói thật thì, đó là quyền tự quyết của họ.

Ngoài ra, họ cũng có thể đi du lịch nước ngoài vào thời điểm đó.

Điều quan trọng nhất là, việc họ bị chết trong những trận chiến sẽ mang đến tổn thất cho những quốc gia.

Nó có thể dẫn đến một tình huống mà một con quái vật xuất hiện, nhưng xung quanh không có nhà thám hiểm có đủ khả năng ngăn chặn nó.

Như vậy, chúng ta cần phải xử lý vấn đề về mạo hiểm giả một cách cẩn thận."

"Hầu tước Raeven, tại sao ông không đến việc trước đó ông đã mời một số mạo hiểm giả về hưu vào lực lượng của ông?

Một cái gì đó về ... cựu Orichalcum?

Như vậy thì có thể sao?

"

"Cái đó thì không thành vấn đề.

Một khi họ nghỉ hưu thì họ không còn bị ràng buộc bởi các quy tắc của Công hội Mạo hiểm giả.

Đó là lý do tại sao tôi đã thuê họ.

"

"...Là như vậy sao.

Mặc dù, tôi nghe nó, nhưng tôi không hoàn toàn hiểu được nó.

"

Tiếng cười nhẹ ngàng và âm thanh đến từ chính đội ngũ quý tộc.

"Tuy nhiên, nó chỉ áp dụng lên đến mạo hiểm giả cấp Orichalcum.

Mạo hiểm giả cấp Adamantite thì lại là một vấn đề hoàn toàn khác.

Trên thực tế, hai nhóm mạo hiểm giả cấp adamantite hiện tại trong Vương quốc ...

"

Không có ai ở đây không biết về thành tích táo bạo của Blue Rose trong sự kiện Ác ma gây rối.

"Tại thời điểm trước khi họ leo lên võ đài, đá có một nhóm mạo hiểm giả cấp Adamantite khác.

Mặc dù tất cả họ đã về hưu, nhưng hình như không ai trong số họ được thuê...

Phải không, Kỵ sĩ trưởng-dono?

"

"Đúng vậy.

Nhóm đó tổng cộng có 4 thành viên.

Một người trong đó thì mở một ngôi trường kiếm đạo tư nhân cho chính những người được ông ấy chọn lựa.

Hai người khác thì hình như đang trên một cuộc hành trình.Người cuối cùng là bà lão, bà ấy đã có một khoảng thời gian ở trong Blue Rose, sau đó không biết đã đi đâu ".

Gazef đếm những gương mặt quen thuộc trên các ngón tay của anh khi nhớ lại chúng.

Trong một lần anh đang đi dạo quanh vương đô, anh đã bị sư phụ tương lại của anh kéo vào một lò đào tạo, và đã bị cưỡng chế chịu một chế độ tập luyện kinh khủng về kiếm kĩ cũng như thuyết trình.

Bởi vì cuộc gặp gỡ đó, Gazef từ một người lính đánh thuê đã trở thành nhà vô địch của nhà vua, nhưng mặc dù những lời như vậy-

Không, hồi tưởng lại thì, cái đó cũng coi như là những ký ức tốt đẹp.

"Ta thấy.

Tôi cũng nghe nói rằng thành phố này là cơ sở của đội thám hiểm gọi là "Darkness '.

Nếu chúng ta có thể trông cậy vào việc 'Beautiful Princess' Nabe sẽ chiến đấu với Ainz Ooal Gown ... mặc dù điều đó có vẻ khó khăn.

"

Dù đó là một ý kiến hay, thế những Công hội Mạo hiểm giả sẽ không bao giờ cho phép nó.

Một số quý tộc bắt đầu lớn tiếng nguyền rủa Công hội Mạo hiểm giả.

Ví dụ, "chúng không hơn gì lũ dân thường!"

Ví dụ, "chúng nghĩ ai mới là người trả công cho chúng?!"

Ví dụ, "nếu chúng là công dân của quốc Vương, chúng phải giúp đỡ chúng tôi!"

Suy nghĩ đó rất tự nhiên khi đứng trên lập trường những người cầm quyền, họ không hài lòng bởi Công hội Mạo hiểm không đóng góp sức mạnh đó.

Tuy nhiên, nó cũng là một thực tế rằng họ là những người duy nhất có thể đối phó với những con quái vật.

Nếu Công hội Mạo hiểm giả rời quốc Vương, họ sẽ không có cách nào đánh lại những con quái vật mạnh mẽ.

Kết quả là, Vương quốc sẽ dần dần bị phá hủy, và cho dù có Gazef thì cũng không thay đổi được tình hình.

Quái vật có nhiều khả năng đặc biệt, và đánh bại họ sẽ đòi hỏi nhiều loại thủ đoạn tấn công, phòng thủ lẫn phương pháp chữa bệnh.

Bởi vì điều này, mạo hiểm giả là những người không thể thiếu được.

Thực tế là, Đế Quốc đưa Magic Caster và lính trinh sát vào quân đội của họ là một vấn đề khác nhau.

"A-không hổ là hoàng tử!

Tôi cảm thấy rằng đây là một ý tưởng tuyệt vời!

"

Người nói ra lời ca ngợi này là một vị Nam tước không biết từ đâu đến.

Tước vị đó quá thấp so với Hội nghị này, tức là anh ta là tùy tùng của một ai đó.

"Là một Magic Caster, cô ấy có thể hiểu về tình trạng này hơn chúng ta.

Tốt hơn là chúng ta lắng nghe những gì cô ấy nói.

Có lẽ phái một sứ giả như trước đây là được rồi".

Ý tưởng này được một ít tán thành.

Hầu hết những người đồng ý là quý tộc có tước vị thấp.

Và từ việc họ đưa ra sự tán thưởng với Barbro, có lẽ họ là tay sai từ phe Quý tộc.

Một số người có cái nhìn tốt làm ra một vẻ mặt cay đắng, tuy nhiên những người khác lại không nhận thấy điều đó.

(chú thích: cái nhìn tốt ở đây không phải chỉ đôi mắt tinh tường mà là khả năng nhìn mọi việc phía trước).

"Vậy thì ngươi đi đi" nhà vua ra lệnh bằng giọng mệt mỏi.

"Momon-dono là một mạo hiểm giả cấp Adamantite.

Dù trong hoàn cảnh nào ngươi cũng tuyệt đối không nên xúc phạm anh ta!

"

"Hiểu!

Cheneko này sẽ hoàn thành sứ mệnh mà nhà vua phân phó!

"

"Vậy à.

Hãy nhớ không nên xúc phạm Momon-dono ".

Đức vua vẫy tay lần nữa trước khi lặp lại yêu cầu.

Những quý tộc trong câu hỏi đã rời khỏi căn phòng.

Ông dường như không nhận ra, nếu có sai lầm, ông sẽ nhẫn tâm gạt nó sang một bên.

"Hah...chúng ta đã lệch ra khỏi vấn đề ban đầu quá xa.

Hiện tại, chúng ta đang ở đâu...à.

Vì vậy, sức mạnh của Ainz Ooal Gown, tôi không nghĩ có người sẽ nghi ngờ chuyện hắn giết sạch 5000 người đâu nhỉ.?"

Hầu tước Raeven nhìn Gazef.

"Tôi thì không có vấn đề gì!"

Cá nhân Gazef cho rằng con số này đã được giản lược đi rồi, nhưng anh biết những kẻ chưa tận mắt nhìn thấy sức mạnh của Ainz Ooal Gown thì cũng sẽ cảm thấy khó tin.

"Tôi hiểu.

Tiếp theo, nếu Đế quốc đồng ý về vị trí chiến trường, tôi nghĩ chúng ta cũng nên bắt đâu chuyển quân về bình nguyên Kattse.

Hầu tước Raeven nhìn quanh căn phòng, và nhận được ánh mắt khẳng định của đám quý tộc.

Khi ông nhìn về phía Hầu tước Bowlrob, câu trả lời của người đàn ông kia hoàn toàn rõ ràng.

"Mọi chuyện đã sẵn sàng, Hầu tước Raeven.

Quân đội của tôi sẵn sàng di chuyển bất cứ lúc nào.

À, Bệ hạ, thần có một đề nghị?

Cần một Hoàng tử..."

Chỉ có một hoàng tử trong căn phòng.

Mọi người quay đầu sang nhìn Barbro.

"Dường như Ainz Ooal Gown từng xuất hiện một lần để giải cứu một ngôi làng tên là Carne.

Nếu là do lòng trắc ẩn thì hoàn toàn tốt.

Nhưng cũng có khả năng đó là một kế hoạch.

Thần cảm thấy chúng ta nên điều một đội quân đến đó và hỏi dân làng vài vấn đề.

Thần đề nghị một Vương tử sẽ đảm nhận chỉ huy đội quân này."

"―Marquis!"

Barbro trừng mắt với Hầu tước Bowlrob.

"Im lặng!", Nhà vua lên tiếng, "Đó không phải ý tưởng tồi.

Con trai, ta ra lệnh cho con― đến làng Carne và tìm hiểu mọi thứ từ người dân."

Gazef cố gắng không cau mày lại.

Nếu họ đi làng Carne lúc này, họ sẽ không thể tìm được bất kì điều gì về vị Magic Caster đó.

Ngoài ra, chia quân là một hành động không khôn ngoan, mặc dù số lượng không nhiều lắm.

"...

Thần sẽ thực hiện mệnh lệnh của bệ hạ.

Nhưng thần muốn nói, đây không phải là mong muốn của thần."

Thấy Nhà vua không có ý định thu hồi mệnh lệnh, Barbo cúi đầu xuống, trên mặt thoáng hiện vẻ không hài lòng.

"Thần sẽ cho ngài mượn đội quân tinh nhuệ của thần để đi đến làng.

Thần cũng sẽ để một vài quý tộc đi theo ngài, Vương tử.

Tổng số quân ước chừng khoảng 5000."

"Ta hiểu.

Ông đang chống lại lực lượng đặc biệt của Đế quốc.

Đúng như Hầu tước Bowlrob dự đoán, ông quả là người có tầm nhìn chiến lược."

Gazef có thể thấy được logic trong câu nói của Raven.

Tuy nhiên, Gazef nghi ngờ rằng quân đội hoàng gia sẽ sử dụng phương pháp lén lút đó, cho dù là trên chiến trường.

Cho dù đó cũng là chiến thuật, nhưng khi đã ước chiến mà còn làm trò ấy thì sẽ chịu sự chế giễu của các nước xung quanh.

Đế quốc thì chỉ đơn giản đá bay nó đi.

"Mặc dù ta thấy không cần nhiều quân đến thế, nhưng do Hầu tước đã đề nghị, ta không có nhiều lựa chọn và sẽ chấp nhận."

"Cảm ơn bệ hạ.

Ngoài ra, thần có một câu hỏi."

Hầu tước Bowlrob ngừng lại một chút.

Khoảng ngừng này đã thu hút mọi sự chú ý.

"Ai sẽ là tổng chỉ huy cuộc chiến này?

Thần nghĩ không ai phản đối là thần đâu nhỉ?"

Không khí trong phòng chợt thay đổi.

Đây là một tuyên bố gián tiếp.

Tuy là câu hỏi, nhưng nó mang theo quyết định chọn người thống lĩnh toàn bộ quân đội Vương quốc.

Nếu hỏi giữa Vua Ranpossa đệ tam và Hầu tước Bowlrob ai là chỉ huy tốt hơn, nhiều quý tộc sẽ chọn người sau.

Điều này đặc biệt đúng khi mà lần này quân đội của Hầu tước Bowlrob chiếm 1/5 quân đội Hoàng gia- Khoảng 50000 quân.

Ngoài ra Hầu tước Bowlrob cũng chỉ huy một đội quân tinh nhuệ.

Đội quân này được lấy cảm hứng từ nhóm của Gazef.

Họ đều là những chiến sĩ xuất sắc.

Mặc dù vẫn thua kém những người trong đội của Gazef, nhưng có thể so sánh với Kị sĩ Đế quốc- có lẽ mạnh hơn một chút.

Đáng chú ý là số lượng, ước chừng 5000 quân.

Nếu họ đụng độ với đội của Gazef, họ sẽ chiến thắng nhờ áp đảo về quân số.

Nếu Nhà vua không có mặt, quyền chỉ huy đương nhiên thuộc về Hầu tước Bowlrob.

Nhưng khi Nhà vua xuất hiện, Vua Ranpossa III mặc định là chỉ huy tối cao, mặc dù đám quý tộc không thích điều đó.

Khuôn mặt Gazef đanh lại khi Hầu tước Bowlrob gây áp lực với Nhà vua, nhưng Hầu tước Bowlrob vẫn không để ý đến.

Với Bowlrob, Gazef chỉ là một người bình thường với kiếm thuật xuất sắc, để anh ta ở lại đây vốn là điều không được chấp nhận.

"...Raeven."

"Vâng!"

"Ta giao cho ngươi phụ trách di chuyển quân đội an toàn đến bình nguyên Kattse.

Sau đó, việc bố trí doanh trại cũng giao cho ngươi."

"Đã rõ!"

Raeven cúi đầu nhận lệnh.

Mặc dù quyền lực bị cướp đi, nhưng Bowlrob không thể phàn nàn.

Raeven là một con người ưu tú, muốn chỉ trích sẽ rất khó khăn.

Quan trọng hơn, Raeven quan hệ rất rộng, vài kẻ theo phe Bowlrob cũng nợ ân tình của hắn.

Nếu hiện tại đứng lên phê phán ngay, mọi người sẽ nghĩ ông là một kẻ hẹp hòi.

Vì vậy mà Bowlrob chỉ có thể im lặng.

"Hầu tước Raeven.

Quân đội của ta nằm trong tay cậu.

Nếu cậu cần gì, hãy nói ra!"

"Rất cảm ơn, Hầu tước Bowlrob.Tôi sẽ nói nếu cần!"

Gazef vui vẻ như thể quyết định của Nhà vua là của anh vậy.

"Chuyện gì nữa không?"

Nhà vua đợi một lúc nhưng không ai lên tiếng.

"...Được rồi, tất cả chuẩn bị lên đường.

Chúng ta sẽ hành quân vào ngày mai.

Sẽ mất khoảng 2 ngày để tới chiến trường, do đó, không nên lơ là việc chuẩn bị.

Được rồi giải tán, Raeven.

Mọi chuyện còn lại là của ngươi."

"Đã rõ, thưa bệ hạ!"

Đám quý tộc lần lượt rời khỏi phòng.

Chỉ còn lại Gazef và Nhà vua.

Ranpossa đệ tam từ từ quay đầu lại.

Âm thanh rắc rắc truyền đến tai Gazef.

Ông ấy đã rất căng thẳng.

Sau khi duỗi người một cái, vẻ mặt Nhà vua trở nên dễ chịu.

"Bệ hạ, người đã vất vả rồi!"

"À, có hơi mệt chút."

Gazef cười khổ.

'Mệt mỏi' là từ ám chỉ người điều hòa phe Hoàng tộc và phe Quý tộc.

Tuy nhiên vẫn có người mệt mỏi hơn Ranpossa III.

"Đến lúc rồi!!!"

Khi Ranpossa III định nói tiếp, một loạt tiếng gõ cửa vang lên.

Sau đó, cánh cửa từ từ mở ra và một vị khách bước vào.

Từ tròn quay thích hợp miêu tả con người này, bụng ông ta toàn mỡ và cái cằm núng nính thịt.

Tuy nhiên, vẻ thông minh lấp lánh trong ánh mắt gã.

Ranpossa đệ tam mỉm cười hòa nhã với ông ta.

"Chào mừng, Panasolei."

"Bệ hạ," Thị trưởng của E-Rantel nói khi cúi chào chúa tể của ông ta.

Sau đó ánh mắt ông ta di chuyển.

"Đã lâu không gặp, Stronoff-dono."

Panasolei là một quý tộc, nhưng tuy nhiên ông cực kỳ lịch sự với Gazef, một người bình thường.

Nguyên nhân là vì ông cũng là một người đàn ông như vậy, vì thế mà ông ta mới bị phái đến nơi này.

"Thị trưởng.

Cảm ơn sự giúp đỡ của ngài.

Cảm ơn vì đã chữa trị cấp dưới của tôi.

Vì quá vội về Výõng ðô báo cáo mà tôi ðã quên cảm ơn ngài.

Xin thứ lỗi cho tôi."

"A, không, không cần để ý.

Tôi hiểu tầm quan trọng của báo cáo của Tướng quân về cuộc phục kích.

Tôi chẳng có lí do gì để làm khó ngài cả!"

Thấy cả hai hòa thuận với nhau, Nhà vua mỉm cười.

"Panasolei, hôm nay ngươi không biểu diễn kiểu thở kia à???"

"Bệ hạ...Không cần làm thế với người coi trọng thần.

Hay là Bệ hạ và Stronoff-dono nghĩ thần là một anh hề mua vui cho mọi người?"

"Ồ, không, không, chỉ là một câu đùa thôi.

Ta xin lỗi!"

"Không, thần đã vượt quá giới hạn.

Thần mới là người phải xin lỗi!

Bệ hạ, hiện tại bắt đầu được chứ?"

"Không!"

Nhà vua ngập ngừng rồi trả lời "Vẫn còn một người chưa đến.

Hãy đợi một chút!"

"Vậy à.

Sau đó chúng ta sẽ thảo luận về vấn đề lương thực trong thành phố?

Sau đó, thần sẽ trình bày dự báo sức mạnh quốc gia trong năm tới dựa trên thông tin của Marquis."

"Ừm, thật muốn xử lí sớm mấy vấn đề đau đầu này!!"

Panasolei bắt đầu nói, ngay cả Gazef, người chưa từng tham gia quản lí quốc gia cũng phải cau mày.

Báo cáo của ông ta đề cập đến tình trạng đáng báo động của đất nước và chi phí trong tương lai.

Bởi việc thu thập lương thực đã làm cho tình trạng thiếu lương thực trở nên tối tệ hơn.

Đặc biệt nghiêm trọng là khi những người dân ở đây kết thúc nghĩa vụ quân sự của họ.

Dự đoán của Panasolei vẫn có chút lạc quan, nhưng viễn cảnh vẫn rất tồi tệ.

Khuôn mặt của Nhà vua giống như một chiếc mặt nạ.

"Tại sao lại biến thành như vậy..."

"Nếu...nếu Đế quốc vẫn tấn công hàng năm, nguy cơ nội chiến sẽ tăng cao hơn.

Với tình hình thuế hiện nay, rất nhiều người sẽ chết đói.

Nếu giảm thuế thì sẽ không đủ tiền cho các chính sách hiện tại."

Ranpossa đệ tam đặt tay lên trán, che khuôn mặt của mình.

Đây là kết quả đối chiến nhiều năm với Đế quốc.

Đến khi họ nhận ra mục tiêu của Đế quốc thì đã quá muộn- Vương quốc đã suy yếu.

"Bệ hạ..."

"Thật...phiền phức.

Nếu biết trước...Nếu có thể hành động trước khi quý tộc chia thành hai phe đối lập...Thật là một hành động ngu xuẩn."

"Không thể, thưa Bệ hạ.

Khi chúng ta giải quyết mâu thuẫn, Đế quốc có thể thừa dịp xâm lược và chinh phục chúng ta."

Gazef chắc chắn về điều này- Nhà vua, Ranpossa III đã làm rất tốt.

Tình hình hiện tại là hậu quả từ những quyết định ngu xuẩn của những vị vua trước.

Chỉ một thế hệ thì không thể nào xóa bỏ hết lỗi lầm của tổ tiên.

"Ta muốn để lại một Vương quốc phát triển– cho các con của ta."

Mặc dù chậm, nhưng mỗi lời của Nhà vua đều rất mạnh mẽ.

"Tiếp theo...Hiện tại không phải là cơ hội sao?

Bởi trận rối loạn kia, đã có rất nhiều người ủng hộ chúng ta.

Chúng ta nên đánh một trận với Đế quốc, không cần quan tâm đến chi phí, giành chiến thắng và đổi lấy vài năm hòa bình cho Vương quốc, đúng không?"

Gazef có thể nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt Nhà vua, và anh cảm thấy lo lắng.

Với chức vụ hiện tại thì anh phải ngăn cản Nhà vua mới đúng, nhưng anh không thể nói nên lời.

Nếu những lời này của Nhà vua chỉ để thỏa mãn tham vọng của riêng mình, thì anh sẽ lên tiếng ngăn cản.

Nhưng Nhà vua đang nói về việc bảo hộ đất nước và con dân của mình, vì vậy mà những lời ngăn cản kẹt trong cổ họng anh.

Là một người trực tiếp chứng kiến đau khổ của Nhà vua, anh không thể nói lời ngăn cản.

"Mặc dù cũng có khả năng, nhưng Bệ hạ biết đây là hành động nguy hiểm.

Nếu Người hành động cắt giảm sức mạnh giới quý tộc, đất nước này sẽ rơi vào hỗn loạn."

Nhà vua nhíu mày, còn Gazef cảm thấy đau nhói trong tim.

"Panasolei luôn nói trúng trọng điểm.

Mặc dù người ta có thể chết trong quá trình phẫu thuật, nhưng vẫn có cơ hội sống sót.

Mặc kệ cho chứng bệnh lan rộng toàn thân, dù chậm rãi nhưng chắc chắn sẽ chết.

Trong trường hợp đó, chúng ta nên dũng cảm tiến lên đúng không?"

"Bệ hạ, phẫu thuật không hề đáng tin cậy.

Sẽ tốt hơn nếu tìm được giải pháp thay thế."

"Nếu có một biện pháp kì diệu hồi sinh vương quốc, mọi người sẽ làm ngay.

Nhưng phương pháp cắt bỏ những phần bị bệnh là biện pháp duy nhất lúc này."

Phương pháp thô sơ và đáng sợ của Minotaur Sage là phương thuốc duy nhất cho Vương quốc.

Một sự im lặng ảm đạm bao trùm căn phòng, trong đó bao gồm một vị vua phải đưa ra quyết định khó khăn cho đất nước của mình.

Tưởng như không khí ngột ngạt này kéo dài mãi mãi, một tiếng gõ cửa vang lên.

Người bước vào mà không cần nhìn phản ứng là Hầu tước Raeven.

"Xin lỗi đã để mọi người đợi lâu."

Sự an tâm lan khắp căn phòng.

"Ah, người chúng ta chờ đã đến rồi.

Hầu tước Raeven.

Ta rất kì vọng vào ngươi đấy."

Một thoáng bối rối xuất hiện trên gương mặt Hầu tước Raeven khi ông không hề phòng bị, nhưng khuôn mặt ông nhanh chóng biểu lộ vẻ mệt mỏi.

"Không, không cần thiết, thưa Bệ hạ.

Giao quyền chỉ huy cho Hầu tước Bowlrob là một hành động ngu xuẩn.

Ông ta chỉ biết lệnh tấn công và rút lui thôi."

Không rõ là Raeven có nói chân thành hay không.

Cũng có thể mục đích của ông là thay đổi không khí trong phòng.

"Ngoài ra, nếu bệ hạ chỉ huy trực tiếp, một sai lầm nhỏ cũng sẽ dẫn tới việc phe quý tộc rút quân ngay trong đêm trước cuộc chiến.

Vì vậy, không có ai thích hợp hơn thần cho chuyện này.

Điều này cũng có nghĩa là thần đang phải làm việc mà không hề được nghỉ ngơi.

Thần hi vọng, sau cuộc chiến này, thần sẽ được nghỉ ngơi tại lãnh địa của mình vài tháng."

Cùng với lời đó, khuôn mặt Raeven trở nên nghiêm túc.

"Xin lỗi vì lời tha vãn kia, nhưng chúng ta không thể lãng phí thời gian ở đây, lập tức thảo luận vấn đề thôi."

Mặc dù khuôn mặt của ông ta vẫn lạnh lùng, nhưng Gazef vẫn có thể cảm nhận được tình cảm của ông ta cũng như bản thân anh không thấy khó chịu.

Chỉ có kẻ ngốc mới không nhìn thấy bản chất thật của người này.

Liệu mình có xấu xa không khi phán xét người khác?

Với chút hối tiếc trong lòng, Gazef nhớ lại cuộc họp trong phòng của Nhà vua trước khi rời khỏi Vương đô.

Có năm người có mặt, Vua Ranpossa III, bản thân Gazef, tam công chúa Renner, nhị hoàng tử Zanack, và Raeven.

Khi nghe tin đồn về hai người phía sau, Gazef đã sốc đến nỗi muốn phá tan cung điện.

Đặc biệt là người ma Gazef căm ghet, một kẻ được coi là rắn rết...lại chính là quý tộc trung thành với Nhà vua.

"Có vẻ như ta không ngừng gây rắc rối cho ngươi, Raeven.

Cũng như đứa con gái của ta."

Ranpossa III cúi đầu trước Raeven, khuôn mặt biểu lộ sự chân thành.

"Bệ hạ, xin đừng làm như vậy.

Thần cũng không thương lượng với bệ hạ khi làm những hành động đó.

Thần chỉ tiếc là đã không hành động sớm hơn."

"Hầu tước Raeven, hãy cho phép tôi xin lỗi ngài."

Gazef cúi đầu, "Tôi đã bị đánh lừa bởi những biểu hiện bên ngoài, và đã hiểu lầm ngài.

Xin hãy nhận lời xin lỗi của tôi."

"Tướng quân, không cần để trong lòng."

"Dù là vậy, nếu không tự trừng phạt cho sự ngu xuẩn này, nó sẽ giống một cái dằm đâm vào tim tôi."

Khuôn mặt Raeven như muốn nói "Thật à?", nhưng ông lắc đầu.

Và đặt câu hỏi cho Gazef.

"Hiểu rồi...Như vậy, tôi sẽ không gọi là Tướng quân-dono nữa, mà sẽ gọi là Gazef-dono.

Coi như là biểu lộ sự tôn trọng của tôi với ngài."

Đó không thể xem là nghiêm phạt.

Ý nghĩ anh có mắt như mù dần lớn lên trong đầu Gazef.

Anh nói cảm ơn bằng lời nói chân thành nhất.

"Cảm ơn ngài, Hầu tước Raeven!"

"Gazef-dono, đừng để trong lòng.

Nào giờ hãy thảo luận hướng đi tương lai của Vương quốc."

Phần 3

Gazef bước qua cổng chính và tới chuồng ngựa bên vòng ngoài của thành phố.

Anh hít thở sâu, để giảm bớt sự mệt mỏi đang che phủ tâm trí mình.

Anh đã kiệt sức.

Cuộc họp vừa tham dự khiến anh nhận thức sâu sắc rằng mình chỉ là một người bình thường.

Khi đứng bên cạnh Đức vua và nếm trải qua tầng lớp quý tộc, anh đã dần dần dần hiểu được cách họ nghĩ.

Mặc dù vậy, anh thường xuyên gặp phải những phản ứng và thái độ mà chỉ những người sinh ra và lớn lên trong giới quý tộc mới hiểu.

Gazef không thể hiểu tại sao họ lại nghĩ như vậy, đặc biệt là quan niệm về giá trị thể diện của giới quý tộc đặt lên trên những lợi ích thiết thực.

Hoặc không, thậm chí còn khó hiểu hơn đó là ý nghĩ ưu tiên thể diện lên trên những người dân.

Gazef chầm chậm quan sát xung quanh mình.

Những người lính, hô vang khi họ chạy qua chạy lại... họ là những người dân.

Những người dân của Vương Quốc, đến từ các ngôi làng trong cả nước để chiến đấu cho cuộc chiến này.

Mặc dù trông họ không đáng tin cậy như những người lính, điều đó là tất yếu; bàn tay của họ là để cầm cuốc và xẻng.

Bảo vệ họ chính là là bổn phận của những người cai trị.

Nếu họ chuyển giao E-Rantel, họ sẽ làm tổn thương những người sống trong thành phố, giống như những gì Đức vua đã nói.

Tuy nhiên-

Gazef nhớ lại hình ảnh của Ainz Ooal Gown, đeo chiếc mặt nạ kỳ lạ của mình.

Người đó đã trở lại Làng Carne sau khi hoàng hôn, không hề có dấu hiệu đã đánh một trận chiến khó khăn.

Điều đó đúng.

Hai người họ đã dễ dàng đánh bại những kẻ thù đã gần như tàn sát Gazef và quân đội của anh.

Đúng như dự đoán từ một con người vượt trội tự phong mình là Sorcerer King.

Thay vì chống lại ông ta – không, cái đó chỉ có thể khiến cho mọi người đau khổ.

"Chết tiệt!"

Gazef nguyền rủa, không thể tìm thấy một câu trả lời.

Anh nên làm gì?

Hoảng loạn trên chiến trường là một dấu hiệu của cái chết sắp đến.

Ngay cả người đàn anh được ca ngợi là mạnh nhất trong khu vực vẫn có thể chết nếu không tập trung.

Và trên hết, đối thủ của anh là Ainz Ooal Gown.

Sự thật là anh đã không chứng kiến trận đánh cứu Làng Carne.

Và cả bản thân ông ta cũng không nói rằng mình đã thắng, chỉ là đuổi chúng đi.

Nhưng bất cứ ai cũng có thể nói đó là một lời nói dối trắng trợn.

"Nói đến đó... tại sao ông ta lại nói dối rằng chúng đã chạy trốn?"

Sau Ainz và Albedo đi khỏi, anh đã đi đến vùng thảo nguyên, nơi họ đã chiến đấu, nhưng anh không hề thấy dấu hiệu của một cuộc tàn sát.

Anh không thể tìm thấy một xác chết nào, nhưng chôn vùi hàng chục xác chết sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Không có xác chết – không có bộ phận cơ thể – tuyên bố "chúng bỏ chạy" càng thêm đáng tin.

Tuy nhiên, điều đó được giả định nếu Ainz Ooal Gown không sử dụng phép thuật.

Ai mà biết, có thể có ma thuật dịch chuyển cơ thể người hoặc tiêu diệt chúng.

Ngoài ra, Gazef đã có một linh cảm.

Mặc dù nó hoàn toàn xuất phát từ bản năng chiến binh của mình, nhưng khi nhìn thấy Ainz không bị tổn hại gì khi trở về làng, anh có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi chết chóc tỏa ra từ ông ta.

Thay vì nói "ông ta để chúng chạy trốn", nói "ông ta để chúng được sống" sẽ chính xác hơn.

Do đó, Gazef tin vào bản năng của mình qua những gì Ainz đã nói.

Hoàn toàn chẳng có cơ sở hay bằng chứng cho việc này.

Những xác chết của Sunlight Scripture không được tìm thấy, nhưng không có nghĩa là chúng không chết.

"...

Mình không hiểu..."

Magic Caster, người có thể tiêu diệt những đối thủ mà Gazef đã thua mà không có lấy một vết xước nào.

Ông ta mạnh đến mức nào?

Ít nhất, Gazef và đội chiến binh của anh không thể đánh lại ông ta.

Nếu một người như thế xuất hiện trên chiến trường và sử dụng ma thuật của mình, điều gì sẽ xảy ra?

Gazef lần nữa nhìn vào những con người, đầy kích động, sợ hãi, tuyệt vọng và mất phương hướng kia.

Giữa hai Magic caster dùng cùng cấp ma thuật, Magic caster mạnh hơn đương nhiên sẽ đưa ra một ma thuật mạnh hơn.

Sau đó, chuyện kinh hoàng gì sẽ xảy ra nếu Ainz Ooal Gown phóng ra một [Fire ball]?

Những người cha phải nuôi đứa con sơ sinh của mình, những người con trai phải giúp đỡ cha mẹ ốm yếu của mình, những người trẻ tuổi chuẩn bị kết hôn, tất cả những người đã bỏ lại gia đình của họ khi đến đây.

Làm thế nào mà họ có thể chịu được một đòn tấn công như vậy?

Nó là không thể, phải không?

Không ai có thể sống sót một khi người Magic caster vĩ đại như thế giơ tay lên tấn công.

Họ sẽ bị thiêu cháy, bị đóng băng, hay bị sét đánh chết.

Đó là một câu hỏi xa vời.

Thế còn về Gazef?

Làm sao anh có thể chịu được?

Anh là khá chắc chắn rằng mình có thể chịu được một đòn mà không chết.

Tuy nhiên, kiểu suy nghĩ đó có thể quá ngây thơ.

"Aaaaa... tại sao tất cả lại trở nên như thế này?"

Chống lại Ainz Ooal Gown là một sai lầm.

Gazef cảm thấy rằng Ainz Ooal Gown không phải là một con quái vật, theo cách anh ta đã cứu Làng Carne.

Tuy nhiên, cùng lúc đó, anh cảm thấy rằng anh ta không phải là người giàu lòng bác ái.

Ấn tượng của anh về Ainz là anh ta sẽ không mảy may thương xót cho những người dám chống đối ông ta.

Những gì Vương Quốc nên làm là tránh xung đột và đối xử lịch sự với ông ta.

Sau đó, ông ta có thể nhượng bộ chọn một địa điểm khác.

Khi Gazef nhìn những người xung quanh anh, một cảm giác đè nặng trong trái tim, anh bắt gặp một thanh niên bọc giáp trắng từ góc nhìn của mình.

Cùng với cậu ấy là một người kiếm sĩ có đôi chân thanh thoát.

Đó là Climb và Brain.

Có một người thứ ba phía sau họ, và họ háo hức thảo luận về một cái gì đó.

"Ai nhỉ?

Mình cảm thấy như đã nhìn thấy người đó trước đây...

A!

Người đó là một trong những cựu mạo hiểm giả orichalcum dưới trướng của Hầu tước Raeven."

Bởi vì tất cả bọn họ đều là thường dân, Gazef đã quen với nhóm cựu mạo hiểm giả, cho rằng họ là những người mà người dân thường đặt hy vọng vào.

Nói theo cách nào đó, họ là tiền bối của anh, những người đã đi trước anh.

Thánh hiệp sĩ của Thần Lửa, người đứng hàng xuất sắc trong việc chiến đấu với bọn ác quỷ, Người diệt Quỷ, Boris Axelson, 41 tuổi.

Linh mục của Thần Gió, một chiến binh linh mục có thể tự mình chiến đấu với bất kỳ đấu sĩ nào, Yorlan Dixgort, 46 tuổi.

Người chiến binh đã hợp nhất vũ điệu kiếm thuật vào trong tứ kiếm phái của mình, Francen, 39 tuổi.

Nhà học giả đã trở thành một pháp sư tạo ra một số vật phẩm ma thuật mang tên mình, Lundquist, 45 tuổi.

Và cuối cùng, đạo tặc gọi là 'Người Vô hình', Lockmeyer, 40 tuổi.

Gazef nhớ lại khi tính nhẩm trên ngón tay của mình.

Người trò chuyện vu vơ với Climb là đạo tặc, Lockmeyer.

Nói đến đó, anh ta dường như đã làm việc với Climb và Brain trong cuộc hỗn loạn ác quỷ, giúp họ thâm nhập vào lãnh thổ của đối phương để cứu người.

Họ dường như không nhận thấy Gazef, nhưng thật sai lầm khi chỉ xông vào như thế.

Nói đến đó, sẽ thật thô lỗ khi không chào hỏi họ.

Bên cạnh đó, tất cả đều sẽ sớm hướng đến chiến trường.

Mặc dù cơ hội chiến đấu của họ là rất thấp, rằng họ sẽ bảo vệ Đức vua, chẳng bao giờ biết chuyện gì có thể xảy ra.

-Nó có thể là lần cuối cùng họ gặp nhau.

Nếu có thể, anh muốn có một cuộc trò chuyện riêng với hai người họ.

Như thể thế giới đã chấp nhận mong muốn của anh, Lockmeyer vẫy tay với hai người họ và bỏ đi.

Climb và Brain bị bỏ lại, mỉm cười trước một việc gì đó.

Trong cuộc hỗn loạn ác quỷ ở thủ đô, mối quan hệ giữa hai người họ đã phát triển mạnh mẽ.

Có thể coi như bạn bè hay đệ tử hoặc đồng đội, họ đã xây dựng một mối quan hệ phức tạp và tích cực.

Và vì mối quan hệ đó mà Brain bây giờ là một đồng đội của Climb, một người lính dưới trướng công chúa Renner.

Gazef không thể không hối hận thực tế là anh đã để cho một người chiến binh có thể sánh ngang với mình bị mất đi.

Tuy nhiên, anh bình tĩnh lại khi nhìn hai người họ.

Gazef mỉm cười khi đến gần bộ đôi này.

Nhân tiện, đó thực sự là một bộ giáp trụ hào nhoáng.

Nó vẫn ổn nếu ở trong thủ đô, nhưng trên chiến trường sẽ dễ dàng nhận ra.

Mình có nên cảnh báo Climb về điều đó không nhỉ?

Có rất nhiều người lính trên chiến trường, nhưng Climb nổi bật trong đó bởi vì hầu như không ai trong số họ mặc áo giáp toàn thân.

Trên hết, áo giáp của cậu được sơn một màu trắng sáng.

Cung thủ sẽ nhắm vào cậu, và kỵ binh sẽ xem cậu như mục tiêu.

Mặc dù Climb mạnh hơn so với các hiệp sĩ trung bình của Đế Quốc, vẫn còn có những chiến binh mạnh hơn cậu.

Tứ Hiệp Sĩ của Đế Quốc là một ví dụ.

Nếu mình không sai, Công chúa Renner đã trao cho cậu bộ áo giáp đó... cô ấy chắc hẳn phải không quen thuộc với chiến trường nếu không cô đã không ra lệnh sơn màu đó.

Cô có thể giỏi chiến thuật, nhưng có vẻ như cô thiếu kinh nghiệm chiến trường.

Nếu Climb chết, cô ấy sẽ đau buồn...

Với ma thuật, họ có thể tạm thời thay đổi màu sắc của áo giáp, và trả nó lại bình thường sau khi trở về thủ đô.

Anh đã tiếp cận hai người họ từ phía sau trong khi suy nghĩ về điều này.

Brain quay mặt lại, và đưa tay vào chuôi thanh katana của mình.

Đúng là Brain.

Cậu ta có thể cảm nhận được mình từ một khoảng cách thế này.

Áo giáp kim loại gây ồn khi người mặc nó cử động.

Không lạ khi có người chú ý và phản ứng với âm thanh nếu nó đến gần họ.

Tuy nhiên, có rất nhiều người ở đây, tất cả đang chuẩn bị cho trận chiến.

Dưới bối cảnh ồn ào này, trong khi tập trung về phía trước, nhận ra bất kỳ tiếng động nào khác sẽ rất khó khăn.

Tất nhiên, một đạo tặc với sự rèn luyện chuyên biệt sẽ là chuyện khác.

Brain mở to mắt.

Sau đó, anh liếc nhìn Climb và cười toe toét, như thể chơi khăm cậu ta.

Mặc dù Brain dường như đã hiểu sai, điều này cũng không sao.

Trong khi mỉm cười theo cách mà Brain đã làm, Gazef đến gần hơn, cố gắng không gây tiếng ồn khi tiến đến, từ từ rút ngắn khoảng cách giữa mình và Climb vẫn chưa nhận ra.

Mặc dù anh không tập luyện việc di chuyển âm thầm và mặc áo giáp bằng kim loại, Climb vẫn chưa nhận ra anh, và dường như vẫn thảo luận gì đó với Brain.

Sự thách thức để đạt đến vị trí trực tiếp ngay sau lưng Climb, việc mà anh đã thành công.

Gazef chém bàn tay của mình xuống một cách nhẹ nhàng, trực tiếp lên cái đầu không bảo vệ của Climb.

"Ối!"

Climb suýt ngã trong khi thốt ra một tiếng không giống đàn anh chút nào.

Đôi mắt cậu lồi ra khi nhận ra Gazef.

"Đây là!

Không phải là Strono-."

"-Im lặng."

Sau khi Climb nuốt xuống nửa câu còn lại của mình, Gazef tiếp tục.

"Im lặng.

Tiết lộ danh tính của ta ở đây sẽ rất phiền hà.

Chỉ cần gọi cho ta là Gazef."

Mặc dù là Tướng quân, nhiều người dân từ các vùng nông thôn của Vương Quốc không biết anh trông như thế nào.

Ai biết được, trong trí tưởng tượng của họ, Tướng quân có thể cao hai mét, mang một thanh kiếm khổng lồ, và bao bọc trong một bộ giáp vàng sáng chói.

Gazef không muốn phá tan sự mong đợi của họ, và bên cạnh đó, sự chú ý sẽ gây phiền nhiễu.

"Tôi-tôi xin lỗi vì sự thiếu sót của-"

"Không, cậu không làm gì sai," Gazef nói khi cắt ngang lời xin lỗi của Climb với một nụ cười gượng gạo.

Sau đó, nụ cười mang một ý nghĩa mới.

"Mặc dù vậy, ta phải nói rằng cậu cần phải cảnh giác hơn.

Rốt cuộc, cậu đã bỏ lỡ một người mặc đầy đủ áo giáp lẻn ra đằng sau cậu.

Tuy nhiên, chẳng có bất kỳ kẻ thù nào ở đây."

"Anh đang nói gì thế, Gazef?

Thoải mái không hẳn là xấu.

Vết thương không buột quá chặt là được."

"Thế thì, Brain, làm thế nào cậu phát hiện ra tôi từ đằng xa?"

"Cái đó không rõ ràng sao?

Có một sự dao động kỳ lạ trong không khí."

Gazef nhận thấy Climb đã nhìn Brain và anh với đôi mắt đầy ngạc nhiên.

"Climb, là một cận vệ thân cận của công chúa Renner, cậu cần cảm nhận được sự dao động như thế.

Nếu cậu bỏ lỡ một sát thủ ẩn thân, chủ nhân của cậu sẽ bị thương tổn."

"À, ra là vậy.

Tôi đã tự hỏi anh đang làm gì vừa nãy.

Bây giờ tôi đã hiểu.

Climb-kun, nếu tôi không lầm, cậu đang sử dụng một lối đánh tự mình sáng tạo ra, phải không?

Cái đó có bao gồm sự cảm nhận hiện diện không?"

"À, không, không phải thế.

Tôi tập trung vào các kỹ thuật chiến đấu.

Thật xin lỗi."

"Tôi không trách mắng cậu.

Tôi chỉ muốn chắc chắn.

Thành thật mà nói, tôi cũng đã như thế trong quá khứ.

Thật dễ dàng để quên việc thực tập các kỹ năng giác quan như thế khi cậu tự mình tập luyện.

Đó là một thói quen nguy hiểm.

Sau cùng, hầu hết thời gian, cậu sẽ không có một cuộc chiến mặt đối mặt với kẻ tấn công mà cậu biết rõ đâu."

Mặt Gazef hơi đỏ lên.

Vẻ mặt anh khi liếc nhìn Brain dường như muốn nói, "Cậu không cần phải nói điều đó với cậu ấy ở đây."

Đầu tiên, huấn luyện các chiến binh trẻ cũng là một nhiệm vụ của Tướng quân.

Anh cảm thấy xấu hổ rằng mình không thể thực hiện được điều đó.

Bởi vì Climb sinh ra là một người bình thường như anh, điều quan trọng là không để cho các nhà quý tộc thấy họ chùn bước khi phục vụ gia đình hoàng gia.

Ví dụ, nếu Gazef nghiền nát Climb trong một cuộc đấu, các nhà quý tộc sẽ thì thầm rằng Climb không xứng đáng bảo vệ Công chúa.

Trong khi đó, nếu Gazef ngần ngại phản đối Climb, họ sẽ thêu dệt những tin đồn hiểm độc về cậu ấy.

Đó là lý do tại sao anh cảm thấy xấu hổ về bản thân; lờ đi những kiếm sĩ trẻ phục vụ nhà vua, và vì anh đã được gọi là một người tốt mặc dù những hành động của anh không hẳn đều tuyệt vời.

Không, mình không nên cảm thấy xấu hổ.

Nếu có thời gian để làm điều đó, mình nên-

"-A, đừng bận tâm, tôi sẽ để nó ở đó.

Anh thật tốt vì đã chỉ ra điểm yếu của Climb trước mặt tôi, tôi sẽ làm hết sức mình để đánh bay chúng ra khỏi cậu ta."

"Cảm ơn ngài, Gazef-sama."

"...

Cậu không cần hình thức như vậy?

Cậu phục vụ gia đình hoàng gia như ta – điều đó làm cho cậu thành cấp dưới của ta.

Mặc dù vậy, ta đã không hướng dẫn cậu, mà thanh qua người khác.

Cậu không cần phải cảm ơn một người như ta."

Climb càng cảm ơn anh bao nhiêu, anh càng cảm thấy tội lỗi bấy nhiêu.

"Đó không phải là nỗi khổ của đám ngu đần à, là một người bước một chân vào xã hội cao quý.

Mọi người kéo anh vào những điều vô nghĩa đó, và anh thậm chí còn không thể làm những điều anh muốn."

"Vì cậu là đồng đội của Climb, bảo vệ Công chúa Renner bên cạnh cậu ấy, không phải điều đó làm cho cậu thành một trong những người đó sao?"

"Tôi không bủn xỉn như họ.

Thành mấy kẻ xu nịnh công chúa hay... không.

Tôi xin lỗi.

Tôi không nên nói như thế.

Bảo vệ công chúa chỉ là tạm thời.

Khi mệt rồi, tôi sẽ bỏ đi."

Brain mỉm cười, vẻ mặt lạnh lùng và rõ ràng như bầu trời mùa thu.

Không còn cái người vật vờ ướt đẫm nước mưa Gazef đã nhìn thấy ở Thủ đô.

Anh ghen tị về cuộc sống tự do của Brain.

"Nghĩ lại, để ngài trò chuyện vu vơ với chúng tôi có được không, Gazef-sama?"

"À, hiện tại ta rất bận rộn.

Ta chỉ muốn nghỉ ngơi... nói đi, hai người có rảnh rỗi không?"

Brain và Climb nhìn nhau để đáp lại câu hỏi của Gazef.

"Rảnh rỗi...

à."

"Vâng, tôi đoán vậy.

Không có nhiều điều cần làm, chỉ chuẩn bị dụng cụ chiến tranh của tôi thôi."

"Thế thì, ta hy vọng hai người...

đúng rồi," Gazef nói khi nhìn vào một trong những tháp canh trên các bức tường của thành phố.

"Muốn đi qua đó không?"

Không ai từ chối, và Gazef dẫn đường.

Là Tướng quân, không có binh sĩ nào ngăn anh lại.

Bằng cách này, họ đã đến nơi Gazef nghĩ trong tâm trí, nơi có tầm nhìn tốt nhất trong thành phố.

Bức tường ngoài cùng của E-Rantel được nói là điểm cao nhất trong thành phố, họ đã có được tầm nhìn tốt nhất và có thể nhìn thấy rất xa từ đây.

Và bởi vì không khí nóng nực của nhiều người bên dưới họ đã không tới được chỗ này, không khí mát mẻ, trong lành mang theo gió mùa Đông làm cơ thể của họ khỏe khoắn.

"Thật là một quang cảnh tuyệt vời!"

Climb vui vẻ lên kêu chân thành khi nhìn về phía Đông Nam.

"Đây là Bình Nguyên Kattse, phải không?"

"Đúng.

Nó đang bao phủ trong sương mù quanh năm, và các Undead đi lang thang quanh đó.

Trong một vài ngày tới, nó sẽ là chiến trường của chúng ta."

Sau khi trả lời, Gazef hít một hơi thật sâu và thở ra một cách mạnh mẽ.

Không khí trong lành đầy cơ thể, và anh hy vọng nó sẽ lái ra khỏi những cảm giác khó chịu anh có về Ainz Ooal Gown.

"Đây là một cảnh quan tuyệt đẹp.

Thật đáng giá khi trở thành người dưới trướng Công chúa vì cái này.

Đây có phải là những gì các Magic caster có thể sử dụng [Flight] để quan sát suốt thời gian qua?

Hèn gì mà có rất nhiều kẻ điên khùng trong số họ."

"Cậu nghĩ rằng quan điểm của họ đã thay đổi sau khi nhìn thấy thế giới rộng lớn này?"

"Tôi nghi ngờ điều đó.

Tại sao anh không đem một vài quý tộc lại đây và xem nó có tác dụng không?

Nếu chúng không làm thay đổi sự hứng thú của họ, chúng ta sẽ ném họ qua phía bên kia bức tường.

Dù bằng cách nào, nó cũng có tác dụng cả."

Gazef cười gượng trước sự đùa cợt của Brain.

Nếu mọi người có thể thay đổi theo cách này, anh sẽ xích họ lại nếu cần thiết.

Climb trông giống như không biết làm thế nào để phản ứng lại, khiến Gazef cảm thấy tốt hơn.

"Ha...

Đến đây với hai người là điều đúng đắn.

Bây giờ tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn."

"Chà, nghe điều đó thật là tốt.

Thế... tại sao anh lại gọi chúng tôi đến đây?

Anh có chắc chắn là không có ai quan sát chúng ta chứ?

Đừng nói với tôi anh tập trung ba người đàn ông vạm vỡ lại với nhau chỉ để nhìn khung cảnh này?

Hay là có ai đó muốn anh chết?"

Sự công kích đột ngột của Brain khiến Gazef lúng túng.

"Chà, tôi đoán mình sẽ không thể để bảo vệ công chúa và sẽ thật xấu hổ khi không thể huấn luyện Climb được nữa... nhưng Gazef, tôi nợ anh.

Tôi sẽ làm bất cứ hành động dơ bẩn nào anh muốn với một nụ cười trên khuôn mặt."

Brain không đùa.

Cái nhìn trong mắt cậu ta hoàn toàn nghiêm túc.

"Không có đâu, Brain.

Tôi không muốn cậu làm mấy điều đó."

"...

Anh biết bàn tay của tôi không hẳn là sạch sẽ, phải không?"

"Trên thực tế, chúng không hề.

Brain, thanh kiếm của cậu đã được tôi luyện trong máu.

Dĩ nhiên, tôi cũng thế."

"Trong trường hợp của anh, đó là máu kẻ thù của Vương Quốc, phải không?

Tôi là kết quả của những ham muốn của riêng mình, và máu tôi đã lấy đi không có gì giống như anh."

"...

Có phải cậu đang cố gắng để chuộc tội?"

"Không, không phải thế.

Tôi đã làm tất cả mọi điều để đánh bại anh.

Tôi đã dành cả cuộc đời của mình cho nó.

Nhưng ngay cả sau khi phát hiện ra rằng mục tiêu mình hướng tới không có gì đặc biệt, tôi chẳng cảm thấy bất kỳ tội lỗi nào cho những gì tôi đã làm.

Nhưng bởi vì anh đã rất tử tế với tôi, tôi muốn đáp lễ.

Đó là tất cả – đừng suy nghĩ quá nhiều về nó."

"Thế thì, yêu cầu của tôi là cậu không nghĩ làm những việc như vậy.

Bên cạnh đó, 'tử tế với cậu' là có ý gì?

Có phải là khi chúng ta gặp lại nhau ở Vương đô?"

Câu trả lời của Brain là một nụ cười cay đắng.

"Đừng lo lắng về điều đó, tôi chỉ cảm thấy như anh đã giúp tôi thoát ra."

"Cậu càng nói tôi không phải lo lắng, tôi càng thấy lo lắng..."

Đối mặt với sự từ chối không nhượng bộ này, Gazef quyết định thay đổi chủ đề.

"A, nhân tiện, hai người có biết là tôi không có lý do cụ thể nào để đưa hai người đến đây, phải không?"

"Ớ?"

Climb nói, nhưng Brain chỉ nhướn mày.

"...

Tôi chỉ nghĩ rằng nó sẽ tốt hơn khi cả ba chúng ta có một cuộc trò chuyện trong khi chúng ta có thời gian rảnh, và rằng đây là nơi duy nhất mà tôi có thể tốn thời gian để nói chuyện mà không lo lắng người khác sẽ nghĩ gì về tôi.

Nếu ở Vương đô, chúng ta cũng có thể uống vài hớp rượu một cách thanh bình."

"Cái gì, thực sự chỉ vậy thôi?

Tôi nghĩ rằng ngài có một mệnh lệnh bí mật cho tôi..."

"Không, không phải như vậy.

Nói thế nào nhỉ..."

Chúng ta có thể chết bất cứ lúc nào trên chiến trường, và đây có thể là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau.

Tuy nhiên, làm thế nào anh có thể nói những điều bất hạnh như vậy?

"Đừng bận tâm.

Ô, đúng rồi, Climb, bộ giáp này đặc biệt phi thường.

Không phải tốt hơn là sơn một màu khác sao?

Vì nó, cậu có thể trở thành mục tiêu được ưu tiên trên chiến trường."

"Tôi xin lỗi, Stronoff-sama, tôi e là mình không thể làm điều đó."

Climb lặng lẽ từ chối lời đề nghị với một quyết tâm sắt đá.

"Khi tôi mặc bộ giáp đặc biệt này và vượt trội trên chiến trường, tôi sẽ mang lại tín nhiệm cho Công chúa Renner.

Ngoài ra, nhiều người trong giới quý tộc biết tôi mặc áo giáp màu trắng.

Nếu thay đổi màu sắc của nó bởi vì sợ chết, tôi sẽ trở thành trò cười cho họ, và nó cũng sẽ gây ảnh hưởng xấu đến công chúa.

Thay vào đó, tôi thích tiếp nhận sự dũng cảm trên chiến trường, và phục vụ cô ấy trong cái chết cũng như trong lúc sống."

Khi nhìn vào đôi mắt của Climb, Gazef nuốt xuống những lời mình muốn nói.

"Công chúa Renner không muốn cậu phải chết."

"Đừng nhầm lẫn sự dũng cảm và điên rồ."

"Chịu đựng một chút khó khăn hiện tại cho một tương lai tốt đẹp hơn."

Anh đã chuẩn bị tất cả các câu từ trước, nhưng không câu nào trong số đó đủ sức thuyết phục để thay đổi tâm trí của Climb.

Đúng như Climb nói.

Bộ giáp của cậu giống như cờ hiệu của Công chúa Renner.

Hành động anh hùng của cậu sẽ cải thiện vị trí của cô, và ngược lại, những hành động đáng xấu hổ thì có hiệu quả ngược lại.

Climb đã được Công chúa Renner cứu, và trong trái tim của cậu là quan niệm cho rằng 'mạng sống của tôi thuộc về Công chúa'.

Gazef chẳng có cách nào để làm rung chuyển niềm tin ấy.

Cũng giống như lòng trung thành của anh với Đức vua, và bởi thế-

"Tôi sẵn sàng bỏ mạng vì Công chúa Renner."

Gazef không biết làm thế nào để đáp lại chàng trai trẻ đã quyết chí này.

"Này, này, này.

Tại sao cậu lại nói giống như cậu sẽ chết bất cứ lúc nào thế?

Đừng lo lắng, Gazef, tôi sẽ để mắt đến Climb.

Tôi sẽ không để cậu ta làm bất cứ điều gì ngu ngốc.

Dù cho cậu ấy dây vào loại rắc rối gì, tôi sẽ kéo cậu ta ra khỏi nó."

"Nếu đó chỉ là Tứ Hiệp sĩ của Đế Quốc, cậu sẽ chiến thắng không vấn đề gì, Brain.

Tuy nhiên... với người đó, Ainz Ooal Gown...

Tôi sợ kể cả cậu cũng sẽ mất mạng."

"...

Ainz Ooal Gown thực sự mạnh đến thế sao?

A, tôi nhớ anh đề cập đến ông ta trước đó ở chỗ của anh."

Sau cuộc hỗn loạn ác quỷ, Gazef và Brain đã vừa uống rượu vửa thảo luận về cuộc sống của họ đã trải qua như thế nào từ sau giải đấu.

Đó là cách mà cái tên Ainz đã bước vào cuộc thảo luận.

"Tôi có thể tự tin nói rằng không có hiệp sĩ Đế Quốc nào có thể đánh bại cậu.

Tứ Hiệp Sĩ, mạnh đến thế, sẽ không phải là đối thủ của cậu.

Ngay cả khi Magic caster mạnh nhất của Đế quốc, Fluder Paradyne, có mặt trên chiến trường, cậu có thể có thể thoát nếu có vận may ở bên.

Nhưng đối với Ainz Ooal Gown-dono...

Brain, tôi xin lỗi, nhưng mạng sống của cậu sẽ kết thúc ở đó."

"Mạnh đến thế à.

Thực sự ông ta mạnh mẽ đến thế nào?"

"...

Tất cả cái tôi có thể nói, Brain, đó là người vượt ngoài sức tưởng tượng của cậu.

Và rồi cậu có thể tưởng tượng bất cứ điều gì sau đó và nhân nó lên một vài lần."

"Chà, nếu ông ta mạnh đến thế...

Tôi tự hỏi anh ta có thể đánh lại Sebas-sama không?"

"Sebas?

Đó có phải là ông già mà Climb đã nói đến?

Mặc dù rằng anh già đó có sức mạnh đáng kinh ngạc, tôi vẫn cảm thấy Gown-dono mạnh hơn ông ta."

"Cá nhân tôi thấy rằng khó có thể tin được.

Tôi thật không thể tưởng tượng có ai có thể mạnh hơn Sebas-sama... nhưng quan trọng hơn, tại sao anh nói về kẻ thù với sự tôn trọng như vậy?"

"Ông ta là một kẻ thù đáng kính trọng.

Mặc dù, nói thế sẽ gây phiền hà cho Đức vua, cho người mà tôi nói tới."

Brain nhún vai.

"Anh đã đối xử rất tốt với chúng tôi, ngài Tướng quân.

Climb-kun, cậu đã làm quá nhiều cho Vương Quốc.

Đối với tôi, sao cũng được.

Cô Công chúa đầu rỗng đó thực sự quá tốt bụng."

Những từ như thế có vẻ phù hợp với Brain.

Tuy nhiên, thái độ của cậu ấy đối với gia đình hoàng gia không thể được tha thứ như thế.

Mặc dù Gazef Stronoff, người thân cận trung thành của Đức vua sẽ nhíu mày thể hiện vẻ khó chịu, nhưng chiến binh Gazef Stronoff chỉ cười trước sự táo tợn của người đàn ông này.

Nếu có ai đó đang quan sát, anh sẽ phải mắng Brain, nhưng ngay bây giờ, chỉ có ba người bọn họ ở đây.

Điều đó có nghĩa rằng bây giờ anh chỉ cần là chiến binh.

"Mặc dù sự thật là Công chúa Renner quá tự do...

à, đủ rồi.

Tôi hiểu là Climb không muốn sơn lại bộ áo giáp.

Thế thì hãy tự chăm sóc bản thân."

"Tôi vô cùng biết ơn sự quan tâm của mọi người đã dành cho tôi.

Tuy nhiên, Công chúa Renner đã nói với tôi trước đó rằng tôi sẽ cần phải làm việc chăm chỉ để xứng với bộ áo giáp này.

Vì vậy, tôi rất xin lỗi vì không thể đáp ứng mong muốn của ngài, tôi sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình."

"Vậy sao?

Thế thì ta nghĩ để vậy cũng được."

Làn gió mát thổi qua ba người họ.

Bầu trời gần như bị bao phủ bởi một lớp màng màu xanh xanh mờ ảo.

Hoàn toàn chẳng có cảm giác một cuộc chiến trông sắp nổ ra ở đây.

Trong tình cảnh này, Gazef thấy Climb, với một cái nhìn nghiêm túc trên khuôn mặt của mình.

Khi nghĩ về việc không để cho quá nhiều người chết, tim anh tràn đầy niềm vui và nỗi buồn.

Như thể để quét sạch những cảm giác này đi, Gazef quyết định thay đổi chủ đề.

"Nhân tiện, vừa nãy hai người bàn về chuyện gì vậy?"

Brain và Climb nhìn nhau, và sau đó Brain nói thay cho họ.

"À, anh biết chúng tôi không giống anh, chúng tôi tự do, đến một mức độ nào đó.

Dù sao, tôi là người đã bắt đầu nó.

Climb chỉ theo tôi đi khắp nơi.

Dù là có thêm một người, Lockmeyer, tôi đã nhờ anh ta dẫn chúng tôi tham quan quanh đây.

Và chúng tôi đã định tới tìm vị cứu tinh của Thủ đô, mạo hiểm giả cấp adamantite.

Chúng tôi nghe nói anh ấy có trụ sở tại thành phố này, vì vậy chúng tôi quyết định đến thăm anh ấy."

"Ô, Momon-dono, đúng chứ?"

"Phải, phải, là anh ấy.

Tôi nghe nói anh ấy ở thủ đô.

Tôi nghe họ gọi anh ấy là chiến binh mạnh nhất dù-"

Tới đây thái độ của Brain thay đổi.

Lúc này cậu ta nghiêm túc hơn.

"-Vậy nên tôi muốn thảo luận một vài điều với anh ấy."

"Thảo luận?"

Gazef lặp lại các từ như một con vẹt học nói.

Vẻ mặt của Brain thật khó đoán.

"Về Vampire đó.

Shalltear Bloodfallen."

Shalltear Bloodfallen.

Vampire toàn năng, kẻ đã đập nát tinh thần của Brain Unglaus, đối thủ của Gazef.

Cô ta là một con quái vật mà con người không thể đánh bại, và đã xuất hiện tại Thủ đô.

Brain nghĩ rằng cô ta có thể có một chuyện gì đó để làm với Jaldabaoth, nhưng-

"...

Cậu có biết là có một Vampire khác ở đây, Henyupenyuko, kẻ bị đánh bại bởi một vật phẩm ma thuật kỳ lạ được sử dụng bởi Momon-dono?

Rõ ràng là một phần của khu rừng đã bị phá hủy do một vụ nổ lớn, và khi Momon-dono trở về, áo giáp của anh ấy được bao phủ đầy những dấu hiệu của một trận đại chiến."

Gazef đã nghe nói từ Thị trưởng.

"À, vâng, tôi cũng đã nghe nói về nó.

Đó là lý do tại sao tôi muốn nói chuyện với anh ấy.

Để bắt đầu, theo quan điểm của tôi, Shalltear Bloodfallen là một tồn tại mà thậm chí kể cả một mạo hiểm giả cấp adamantite cũng không thể đánh bại.

Và không phải là tôi nghi ngờ anh ấy hay gì đâu, nhưng tôi muốn hỏi nếu anh ấy giải quyết nó bằng một đòn chí tử.

Và tôi cũng quan tâm đến Henyupenyuko."

"Ý anh là, có thể có Vampire khác như thế quanh đây?"

"Đúng vậy, Climb-kun.

Từ những gì tôi đã biết được, Momon đang đuổi theo hai Vampire.

Tôi muốn xác nhận nếu chúng là Henyupenyuko và Shalltear."

"Và sau đó thì sao?"

"À, về cái đó..."

Brain nhún vai.

"Thật không may, anh ấy không ở đây.

Anh ấy đã ra khỏi thành phố vì một nhiệm vụ.

Tôi không biết khi nào anh ấy quay trở lại."

"Chà, tiếc thật.

Tôi cũng không có bất kỳ may mắn nào.

Tôi đã không có cơ hội để nói chuyện với Momon-dono.

Nếu có thời gian, tôi muốn nói chuyện với anh ấy.

Nếu không có gì khác, tôi muốn cảm ơn anh ấy vì đã cứu Vương đô."

"Thật sao?

Thế thì... sau khi cuộc chiến này kết thúc, tại sao chúng ta không đi cùng nhau?

Nếu may mắn, chúng ta sẽ tìm thấy anh ấy.

Climb-kun, có muốn đi cùng chúng tôi không?"

"Tôi rất thích!"

"Tuyệt.

Chà, có vẻ như tôi có điều gì đó để mong chờ sau khi cuộc chiến này kết thúc.

Một chiến binh cấp adamantite.

Tôi sẽ có thể học được rất nhiều, tôi dám cá đấy."

"Đúng vậy.

Chúng ta chắc chắn sẽ học được điều gì đó.

Những loại kẻ thù anh ấy đã chiến đấu...

Tôi mong muốn được nghe về hành động dũng cảm của anh ấy!"

"Chà, điều này thật bất ngờ.

Gazef, anh thích điều này à?"

"À, phải.

Sau cùng, tôi là một chiến binh; tôi quan tâm là đương nhiên thôi...

Vậy nên cậu tốt nhất là nên trở về an toàn, phải không?"

Gazef đưa mắt nhìn về phía Bình Nguyêh Kattse.

"Có một quán rượu tại Vương đô với món ăn tuyệt vời.

Một khi cuộc chiến này kết thúc, chúng ta sẽ đến đó để ăn mừng.

Số tiền tôi dành dụm được dành cho những dịp như thế này."

"Hãy hy vọng chúng ta sẽ đến đó để ăn mừng chiến thắng."

Brain bước lại gần Gazef, và nhìn về cùng một hướng như anh.

"Vậy, à, về điều đó... tôi cũng có thế đến được không?"

"Climb-kun, cậu uống được sao?"

Mặc dù pháp luật của Vương Quốc cơ bản không quy định độ tuổi uống rượu, không ai sẽ bán rượu cho một cậu bé mười lăm.

"Không, tôi không, vì vậy tôi không chắc chắn lắm."

"Thật vậy sao?

Chà, thế thì cậu nên uống một thử chút.

Có thể đến một lúc nào đó cậu cần phải uống với những người khác, giống như bây giờ vậy."

"Đúng thế.

Tốt hơn là uống thử lần đầu trước chuyện đó."

"Tôi hiểu!

Vậy, tôi hy vọng hai người sẽ cho tôi đi cùng."

"Tốt!

Thế thì, cầu cho cả ba chúng ta trở về đây một cách an toàn.

Đừng mất mạng mà không có một lý do chính đáng!"

Brain và Climb gật đầu, đáp lại lời của Gazef.

Phần 4

Một vùng rộng lớn trải một màu đỏ thẩm.

Một vùng đất hoang tàn và cằn cỗi, thảm thực vật như không hề tồn tại.

Một vùng đất đẫm máu của cái chết.

Bình Nguyên Kattze— một nơi mà các Undead và quái vật đi lang thang, gieo rắc nổi ám ảnh về kẻ thù của sự sống.

Điều nguy hiểm nhất là màn sương mỏng bao trùm nơi đây làm lũ quái vật không còn khái niệm thời gian ngày đêm.

Màn sương tuy có dấu vết mờ nhạt của năng nhưng lại phản ứng với lũ Undead.

Tự bản thân nó, sương mù đã không làm gì gây hại cho các sinh vật sống.

Nó không hấp thụ năng lượng sinh mệnh, cũng không gây hại.

Thế nhưng, bởi vì sương mù tồn tại như một dạng Undead từ ma thuật, nó sinh ra các phản ứng sai lệch làm thất bại trong việc tìm kiếm các Undead khác, và kết quả là nhiều mạo hiểm giả đã bị phục kích khi đang ở bên trong.

Tuy nhiên, lúc này không có sương mù.

Tầm nhìn phải nói là tuyệt vời và tầm nhìn được kéo dài đi rất xa.

Dường như vùng đất đang chào đón các chiến binh bước vào đây trong cuộc chiến sắp tới như là một Undead trong tương lai.

Lũ Undead đã phân tán cùng với sương mù, và không còn nhìn thấy chúng nữa.

Hiện tại không có sinh vật sống, một sự tĩnh lặng chết người, ngự trị trên vùng đồng bằng này.

Ngọn tháp đổ sụp, đã được xây dựng từ hàng trăm năm trước, trồi lên khỏi mặt đất như những tấm bia mộ nằm rải rác.

Tất nhiên, không có cái nào là còn nguyên vẹn.

Các ngọn tháp lúc đầu có 6 tầng, nhưng từ tầng 3 trở lên đã sụp đổ, khắp nơi đều là mảnh vụn.

Ít nhất là nửa các bức tường dày vẫn còn sót lại.

Nguyên nhân không hẳn là thời tiết hay các trận chiến của quái vật.

Ánh sáng mặt trời chiếu lên mặt đất mà đã gần như cả năm trời không được nhìn thấy.

Như thể quan sát vùng bị chúa ruồng bỏ, một kiến trúc to lớn lờ mờ hiện ra phía bên kia vùng đất— thế giới của người sống.

Tòa tháp được xây dựng bằng những khúc gỗ lớn mà dường như không thể nào tìm được ở xung quanh đồng bằng, với những bức tường vững chắc như phủ nhận thông điệp của vùng đất kế bên.

Bao quanh tòa tháp là những hào nông được đào kỹ lưỡng và cắm đầy cọc nhọn.

Điều này là để phòng ngừa các Undead.

Phía bên kia con hào phấp phới vô số là cờ.

Trong số này, nhiều nhất là cờ của Đế quốc— mang huy hiệu của Đế quốc Baharuth.

Đây là điều hiển nhiên.

Vốn dĩ thì tòa tháp, tòa thành này, là nơi đóng quân của quân lính Đế quốc tại Bình Nguyên Kattze.

Đế quốc đã huy động tới 60 000 hiệp sĩ cho cuộc chiến lần này.

Căn cứ này có thể chứa được toàn bộ số đó, chính điều này đã nói lên kích thước của căn cứ.

Và tòa thành ghê ghớm như một pháo đài, được xây dựng trên địa hình tạo thuận lợi cho việc phòng thủ.

Nó được xây dựng trên đỉnh của một ngọn đồi.

Ngọn đồi này vốn không tồn tại trong Bình Nguyên Kattze, được tạo dựng lên hoàn toàn nhờ vào ma thuật.

Dù là Đế quốc Baharuth, sử dụng magic caster như một phần trong quốc phòng của họ, có thể không hoàn tất được việc này trong một thời gian ngắn.

Kiến trúc này hẳn phải xây dựng trong vài năm.

Ban đầu, nơi này được dự định là điểm khởi đầu cho cuộc xâm lược mà mục tiêu là E-Rantel.

Nói cách khác, mục đích của tòa thành khổng lồ này là chống chịu lại cuộc vây hãm kéo dài của hàng trăm ngàn quân lính Vương quốc.

Vương quốc đã không phản ứng lại tòa thành, đơn giản là vì họ không có nhân lực và vật lực cho việc tấn công căn cứ này.

Tuy là họ sẽ đoàn kết lại khi Đế quốc xâm lược, khi một cuộc xâm lược được phát động, có một số vấn đề cần cân nhắc— mỗi bên đều có vấn đề riêng để lo lắng bên cạnh chuyện xâm lược, đó là họ sẽ không lấy được đất đai, và bất cứ ai làm vậy sẽ phải gánh lấy khoản kinh phí cho cuộc xâm lược mà lại được lấy từ túi riêng của họ.

Cuối cùng, không một ai trong số quý tộc để tâm đến, trừ khi nước đã chảy đến chân của họ.

Ba con Griffon bay lượn trên bầu trời của tòa thành lớn.

Chúng bắt đầu với một quỹ đạo bay rộng, sau đó dần dần thu lại.

Hiệp sĩ nào cũng sẽ nhận ra đây là đơn vị Imperial Air Guard— đưa kiếm lên chào trong khi đang bay, là một lễ nghi cho thấy sứ giả của Đế quốc đã đến.

Trên mặt đất, có khoảng 10 hiệp sĩ nối với nhau thành một vòng tròn, mỗi người đều nâng cao lá cờ của Đế quốc.

Đây là sự đáp lễ từ mặt đất— nghi lễ đón tiếp sứ giả Đế quốc.

Griffon đáp ở trung tâm của vòng tròn, và độ chính xác việc đáp xuống này là một bài kiểm tra kỹ năng của người cưỡi chúng, nhưng cả ba hoàn thành nhiệm vụ một cách lộng lẫy, cho thấy khả năng xuất sắc của họ.

Sau khi đáp xuống, người sứ giả Đế quốc tiết lộ thân phận.

Tuy các hiệp sĩ được giao nhiệm duy trì phong thái trang trọng tương ứng với nghi lễ tiếp đón, bởi vẻ kỳ lạ của sứ giả làm họ ngạc nhiên đến độ làm lá cờ mà họ cầm phải lay động.

Lý do cho sự dao động là có một nam nhân trong bộ trang phục mang phong cách hoàn toàn khác với hai người đi cùng.

Khi anh cởi bỏ mũ giáp và để lộ khuôn mặt điển trai của mình, mọi người ngay lập tức biết anh là ai.

Mái tóc vàng của anh có chút phấp phơi trong gió, và đôi mắt xanh như biển.

Miệng của anh, cho thấy một ý chí sắt đá, đóng chặt lại.

Anh là hình ảnh cho một vị hiệp sĩ hoàn hảo.

Không ai không biết người này là hiệp sĩ.

Quan trọng hơn, không ai mà không biết về bộ giáp mà anh đang mặc.

Nó được làm từ kim loại Adamantite quý hiếm và có thểm ma thuật yểm vào bộ giáp toàn thân này.

Chỉ có một vài bộ giáp như thế trong Đế quốc.

Một trong [Tứ Hiệp Sĩ] của Đế quốc, Gale – Nimble Ark dale Anock.

Bằng một giọng nói lịch thiệp phù hợp với hình ảnh của mình, Nimble hỏi chuyện một trong số các hiệp sĩ.

"Ta đến để gặp chỉ huy của ngươi, tướng quân Kabein của Second Legion.

Ngươi biết ông ấy ở đâu chứ?"

"Vâng!

Hiện giờ tướng quân Kabein đang trong cuộc hợp bàn kế hoạch tấn công Vương quốc!

Tôi được lệnh của Anock-sama hộ tống ngài đến chỗ của Tổng Trưởng!"

"Ta hiểu rồi.

Vậy thì...

Sorcerer King Gown-dono có ở đây không?"

"Vâng!

Không thưa ngài!

Không thấy Sorcerer King-dono không có ở đây."

"Ta hiểu rồi."

Kể từ khi được phái đi và đến trước kẻ đó, Nimble thở phào nhẹ nhõm.

"Dẫn đường cho ta được chứ?

Ta còn có chuyện muốn giao cho ngươi đây."

Nimble từ từ lấy ra một cái gì đó ra từ trong áo ngực.

♦♦♦

Nimble được dẫn đến một căn phòng sang trọng, anh đã chờ gần cả tiếng ở đây, có rất nhiều vệ sĩ ở cùng, cho đến khi chủ của căn phòng trở lại.

Ông là một người đàn ông trung niên có mái tóc trắng tinh, toát lên bầu không khí tử tế.

Tuy là ông mặc giáp như các hiệp sĩ khác, ông tạo một cảm giác hoàn toàn khác so với họ.

Người ta có thể nói là ông trông như một quý tộc, chứ không phải là một người lính.

"Chào cậu, Nimble."

Nụ cười trên mặt ông càng làm ông giống một quý tộc hơn là một hiệp sĩ.

Giọng nói êm dịu, nó không thuộc về một người ở nơi khắc nghiệt như là chiến trường.

Nimble cúi chào với một phong thái trang trọng.

Natel Inyem dale Kabein.

Ông là một quý tộc bị mất địa vị, nhưng tài năng của ông đã được hoàng đế công nhận, và được đề bạt làm chỉ huy của Second Legion.

Tuy không mang vẻ dũng mãnh như những người khác, ông đã nổi tiếng bằng tài năng lãnh đạo, có tin đồn là ông chưa để thua một trận chiến nào.

Với ông làm chỉ huy, nhuệ khí của Second Legion được nâng lên rất cao.

Các hiệp sĩ tháp tùng Kabein đã không thể che giấu sự tôn trọng của họ đối với ông.

"Thật không biết phải cảm ơn Tướng quân-dono thế nào nữa, đã gác mọi chuyện qua một bên để đến gặp tôi mặc dù ngài là chỉ huy tối cao của quân viễn chinh này."

Quân đội Đế quốc được chia thành 8 quân đoàn, và chỉ huy của mỗi quân đoàn được ban danh hiệu "tướng quân".

Tướng quân của First Legion được biến đến như là Nguyên soái và ông là chỉ huy trưởng của toàn bộ quân đội Đế quốc.

Nếu First Legion— nếu nguyên soái đã không có mặt, vị tướng quân của quân đoàn kế tiếp sẽ được giả định vào vị trí tổng chỉ huy.

Nói cách khác, tướng quân Kabein của Second Legion là chỉ huy của toàn bộ quân đội Đế quốc.

"Không, không, Nimble.

Không cần quá lễ nghi vậy đâu.

Cậu ở đây theo lệnh của bệ hạ mà phải không?

Cậu không nằm dưới sự chỉ huy của tôi.

Cậu nên nói chuyện với tôi một cách ngang hàng."

Dù ông có nói như vậy, Nimble gượng cười.

Quân đội Đế quốc trung thành cao nhất dành cho hoàng đế, và sau đó là các vị tướng.

Tứ Hiệp Sĩ của Đế quốc, những chiến binh có năng lực chiến đấu mạnh nhất, thường được giao nhiệm vụ thực hiện theo ý muốn của hoàng đế.

Xét về mặt cầm quyền, họ được xem là ngang hàng với tướng quân.

Tuy nhiên, xét về tuổi tác, kinh nghiệm và uy tín, không ai trong số họ bằng Kabein.

Muốn họ ngang hàng với một người như vậy thì thật là khó khăn.

Kabein mỉm cười, như thể ông thích thú với vẻ lo âu trên gương mặt của Nimble.

"Được một trong Tứ Hiệp Sĩ, chiến binh mạnh nhất Đế quốc, lễ phép với lão già này làm ta thấy ngứa mông vãi.

Nói chuyện bỏ kính ngữ dùm đi?"

"Rõ rồi, tướng quân Kabein."

Tướng quân Kabein gật đầu, như thể quá tốt rồi.

"Cậu đến đúng lúc thiệt.

Sương mù cũng đã tiêu tán, cứ như chào đón cậu đến ấy."

"Tướng quân Kabein, tôi nghĩ sự chào đón này không dành cho tôi đâu, mà là mở lối cho một thảm kịch thì đúng hơn.

Tôi thấy rùng mình khi tưởng tượng những chuyện sắp xãy đến."

"Thảm kịch, hm...

Ơ, này, Nimble.

Cậu có thế cho ta biết cuộc chiến này là thế nào không?

Cho đến giờ, mục tiêu chiến lược của chúng ta là làm cạn kiệt Vương quốc, nhưng lần này, nhưng lần này thì khác.

Mục tiêu hiện tại của chúng ta là chiếm E-Rantel bằng phương thức đàm phán, và đánh bại Vương quốc một cách triệt để trong cuộc chiến lần này."

Đối mắt Kabein trở nên lạnh lùng khi nói điều này.

"...Chúng ta sẽ phải đối đầu với đội quân đông đảo nhất của Vương quốc mà chưa từng có trong lịch sử.

Tuy là hiệp sĩ của chúng ta mạnh hơn nhiều so với lính quân dịch của Vương quốc, được biết là lính quân dịch nằm ở một con số áp đảo.

Cuộc chiến nổ ra sẽ gây ra vô số thương vong.

Và tất cả chuyện này là nhằm mục đích chiếm đoạt E-Rantel, ngay sau đó chúng ta sẽ bàn giao nó cho đồng minh Sorcerer King.

Thật không biết bệ hạ đang toan tính điều gì?"

"Trước khi trả lời câu này, tôi mong là ông để những người ở đây rời khỏi."

Vĩ lão tưởng mở miệng như muốn nói, sau đó gật đầu thay thế.

"Tụi bây bấm nút biến cho anh."

Thuộc hạ của Kabein cúi đầu khi rời đi.

"Cảm ơn ông đã hợp tác."

"Tiếp tục lãng phí thời gian đúng là ngu ngốc.

Giờ thì, nói cho ta biết là tại sao đi?"

"Vâng.

Ban đầu tôi được gửi đi thông báo cho Nguyên Soái về cuộc chiến này."

Nimble chỉnh lại tư thế.

"Mục đích của cuộc chiến lần này là xây dựng mối quan hệ hảo hữu với Sorcerer King, Ainz Ooal Gown.

Vì vậy, chúng ta phải chiếm được E-Rantel bằng bất cứ giá nào, và sau đó dâng không nó cho Ainz Ooal Gown, nhằm tăng cường mối quan hệ của cả hai bên."

"Binh đoàn hiệp sĩ chúng ta dù có bị thông đến khô máu cũng phải bảo vệ Đế quốc, vì vậy mà chúng ta lao mình vào nguy hiểm, bên cạnh việc bàn giao E-Rantel.

Sorcerer King thật sự đáng giá vậy sao?"

"Đúng vậy."

Kabein siết chặt nắm tay đặt trước lòng ngực và nhắm mắt lại.

Sau đó, ông đáp lại.

"Ta hiểu.

Nếu đây là ý muốn của bệ hạ, ta sẽ thực hiện nó."

"Vô cùng cảm ơn ngài."

"Đã nói là chú đếch cần phải vậy đâu... mặc dù sự đồng thuận của Sorcerer King lại là một vấn đề khác."

"Về chuyện đó, tôi có một yêu cầu."

Nimble nói.

Đây là mục đích chính mà anh đến đây.

"Chúng ta sẽ yêu cầu Sorcerer King dùng một chú thuật để bắt đầu cho cuộc chiến.

Tôi yêu cầu ngài cho làm chậm tiến độ các hiệp sĩ đến sau khi dùng chú thuật."

"Chuyện này có ý gì?

Không phải chúng ta mua lòng thương hại của Sorcerer King bằng máu của chúng ta sao?"

"Đúng là vậy, đó là kế hoạch.

Tuy nhiên, chúng ta cũng có ý định điều tra sức mạnh của Sorcerer King.

Như vậy, chúng ta có dự định để cho Sorcerer King sử dụng ma thuật mạnh nhất trong khả năng của hắn.

Ý định của bệ hạ là xem cái trình ma thuật của hắn đến đâu."

"...

Vậy là, Sorcerer King... là kẻ thù sao?"

"Ông có vẻ hiểu rồi đó.

Sorcerer King— Ainz Ooal Gown— là kẻ thù của Đế quốc."

"Nếu là như thế, các hiệp sĩ sẽ đánh giá chú thuật mà Sorcerer King đã sử dụng.

Nhưng ma thuật đó là gì?

Ta hy vọng nó không đơn giản như [Fireball]!"

"Như ông nói đấy.

Chúng ta phải tìm ra khả năng của hắn.

Có điều, chúng ta nên giả định rằng nó sẽ mạnh hơn ma thuật công kích của Paradyne-sama."

Kabein mở to mắt, nhưng nó chỉ trong một khoảnh khắc.

"Ta hiểu, ta đã hiểu rồi.

Có người mạnh hơn cả magic caster vĩ đại ấy thì đúng là khó tin, nhưng nếu thật sự hắn có sức mạnh như vậy, ta có thể hiểu lý do tại sao bệ hạ lại muốn xây dựng mối hảo hữu với hắn ta."

Nimble vẫn im lặng.

"Giết chết hàng trăm người bằng một chiêu đúng là mạnh mẽ.

Nó sẽ cơ hội tốt để nắm được sức mạnh của hắn.

Có loại sức mạnh như vậy về phía chúng ta, tổn thất ta phải chịu sẽ ít đi."

Nếu tất cả chỉ có vậy, Nimble nghĩ.

Sau khi nói chuyện với các thành viên khác trong Tứ Hiệp Sĩ, Heavy Explosion and Lightning Bolt, anh nhận ra sức mạnh của Ainz là nằm ngoài sức tưởng tượng.

Hắn có thể sử dụng một ma thuật giết chết hàng ngàn người, có lẽ là hàng chục ngàn nếu họ đứng thành một cục.

Mặc dù nghe có vẻ khó tin, nếu hai người kia có ý kiến tương tự, khả năng cao chuyện đó là sự thật.

Cũng như Kabein cho biết, để các hiệp sĩ canh giữ Đế quốc hy sinh là một mất mát rất lớn.

Trong khi đó sẽ là chuyện đáng mừng nếu Ainz, kẻ thù tiềm tàng của họ, chỉ là con hổ giấy, chỉ lần này thôi, anh muốn tin vào điều mà đồng đội anh đã nói.

"Ah, tướng quân.

Có một chuyện tôi muốn nói với ngài.

Sorcerer King sẽ điều quân của mình ra chiến trận.

Tôi hy vọng ngài sẽ để họ cùng đến chiến trường."

"Ta hiểu rồi.

Hắn đem theo mấy ngàn lính?"

"Về cái đó—"

"Thứ lỗi cho tôi vì đã làm gián đoạn cuộc trò chuyện của hai người, Kabein-dono, Nimble-dono!"

Một tiếng kêu lớn từ hiệp sĩ bên ngoài căn phòng.

Kabein có cái xin hối lỗi với Nimble, trước khi trả lời người ở bên ngoài.

"Vào đi."

Người bước vào là một hiệp si cao cấp.

"Có chuyện gì?

Tình huống khẩn cấp sao?"

"Vâng!

Một cỗ xe bay có lá cờ của Sorcerer King đang ở cổng chính.

Họ yêu cầu được vào thành.

Chúng ta có nên cho phép họ vào không?"

Đôi mắt của vị hiệp sĩ quay sang Nimble, và kế đó là Kabein.

Ông gật đầu với Nimble.

"...

Hiểu rồi, để họ vào."

"Vâng!

Vậy... chúng ta có cần kiểm tra cỗ xe?"

Không một ai đi vào chỗ đóng quân mà không bị lính gác kiểm tra.

Thủ tục thông thường là sử dụng ma thuật kiểm tra người khác trong khi hỏi, để đảm bảo họ không phải là kẻ xâm nhập ngụy trang bằng ảo ảnh.

Nếu đây mà là Vương quốc, họ sẽ không sử dụng ma thuật để kiểm tra.

Lý do việc ở đây có thể sử dụng ma thuật là vì ma thuật là nền tảng sức mạnh của Đế quốc.

Họ nhận thức được sức mạnh đáng sợ của ma thuật, và thận trọng chống lại việc sử dụng ma thuật.

Đối với một căn cứ quân sự quy mô thế này thì tại đây tất nhiên sử dụng công nghệ ma thuật mới nhất.

Nếu công nghệ này bị rò rỉ ra ngoài, thì đây có thể là tổn thất to lớn đối với Đế quốc.

Dù là hoàng đế Jircniv có tự mình đến đây, anh vẫn phải được các vệ binh kiểm tra kỹ lưỡng.

Kết quả là ngay cả khi có khách đến từ một quốc gia đồng minh— không, chính xác là vì họ đến từ một quốc gia đồng minh, nên phải chịu sự kiểm tra.

Tuy nhiên, có những tình huống mà những chuyện đó là không được phép.

Kabein liếc nhìn Nimble một lần nữa.

Cảm thấy áp lực đè nặng từ bầu không khí ngột ngạt và sức nặng của một thứ cất trong người, Nimble chỉ có thể gượng cười phản ứng lại.

"Tướng quân Kabein, xin thứ lỗi.

Họ là khách cực kỳ quan trọng của Đế quốc.

Như một trường hợp ngoại lệ của ngoại lệ, hãy để họ tự nhiên vào thành."

Gương mặt của Kabein, vừa mới nở một nụ cười ấm áp, thì đã đông cứng thành một gương mặt lãnh cảm.

Nimble đã đưa ra một yêu cầu vượt quá thẩm quyền của bản thân.

Bất luận người ta có nhân từ ra sao, bị một cấp dưới ra lệnh chắc chắn là sẽ không vui.

Nimble hiểu được sự bực tức của Kabein, nhưng đó là mệnh lệnh buộc ông ta phải nhượng bộ.

Nếu không thì—

Trong khi Nimble đang do dự về việc tiết lộ một thứ được giấu trong người, Tướng Quân Kabein lên tiếng.

"Nếu đó là mệnh lệnh của bệ hạ, ta đành phải tuân theo thôi.

Dù sao thì Đế quốc và mọi thứ trong nó đều nằm dưới sự điều hành của bệ hạ mà."

"Tôi rất mừng vì ngài đã hiểu, Tướng Quân."

Thứ mà Nimble đang giữ là sắc lệnh hoàng đế.

Nó được viết trên giấy da, và người giữ nó được trao quyền hành động với quyền hành như của hoàng đế.

Phạm vi của nó bao quát tất cả những người tham gia cuộc chiến lần này.

Trong phạm vi trận chiến này, Nimble sẽ ở cấp cao hơn Kabein, và có thể định đoạt số phận của vị tướng quân này nếu cần thiết.

Trong một khoảnh khắc, Nimble cảm thấy nhẹ nhõm vì anh không cần phải hủy hoại mối quan hệ với người chỉ huy cao tuổi mà anh tôn trọng.

Rồi anh lại thấy căng thẳng một lần nữa, bởi vì đây không phải là lúc để thư giãn.

"Vậy thì, chúng ta đi gặp Sorcerer King chứ nhỉ?

Dù sao thì bệ hạ cũng đã ưu ái cho kẻ đó quá nhiều, vậy nên hắn chắc hẳn phải ngang ngửa với những vị anh hùng vĩ đại."

Riêng cá nhân, Nimble không muốn đi.

Sau khi nói chuyện với những người khác trong Tứ Hiệp Sĩ— không, giờ thì họ chỉ có ba, tính cả anh— và nhớ lại những gì họ đã nói với anh, biểu cảm của Nimble như đứa trẻ ăn phải ớt cay.

Tuy nhiên, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài đi theo Tướng Quân.

"Tất nhiên rồi, Tướng Quân.

Hãy để tôi đi cùng ngài."

Bên ngoài căn cứ, một cỗ xe ngựa lộng lẫy tiến tới, được các hiệp sĩ dẫn đường.

Nó làm người ta phải há hốc mồm bởi một thực tế là cỗ xe không cần phải điểu khiển, và nó cũng không được một ngựa bình thường kéo, mà là một con quái vật trông như con ngựa phiên bản thu nhỏ.

Nimble diễn ý với các hiệp sĩ xung quanh và Kabein.

"Hãy xuất trình vũ khí cho khách của chúng ta nào."

(Hình thức cao nhất của lời chào quân sự, dành cho các sĩ quan cao cấp và quan chức cấp cao)

Cái gì?

Nimble có thể tưởng tượng ra những gì mà các binh lính và Kabein đang nghĩ, biểu cảm thể cả ra mặt của họ.

Nói về mặt ngoại giao, xuất trình vũ khí với những lãnh đạo quốc gia đồng minh là trách nhiệm cơ bản.

Tuy nhiên, trách nhiệm cơ bản không tồn tại trong một căn cứ quân sự.

Trước hết, không có ai chào đón lãnh đạo một quốc gia tại căn cứ quân sự cả.

Ngay cả trong một quốc gia của con người, sẽ có tranh cãi và đấu đá nội bộ.

Không ai là cởi mở.

Xuất trình vũ khí với một người ngoài là một cái gì đó nên được thực hiện một cách an toàn, một nơi công khai, và phải là ở trong căn cứ quân sự.

Đó là những gì mà các binh lính nghĩ lúc này.

Có một điểm khác.

Điều đó cũng có nghĩa là xuất trình vũ khí sẽ không bao giờ được diễn ra trên chiến trường.

Đây là do những người lính có thể suy diễn người chỉ huy khi xuất trình vũ khí sẽ làm họ như vượt cấp.

Đó là một trong những quy tắc ngầm của chiến trường.

Là một trong Tứ Hiệp Sĩ, Nimble hoàn toàn hiểu rõ cảm xúc của họ.

Tuy nhiên—

"Thưa quý vị, vui lòng xuất trình vũ khí của mình."

Nimble lặp lại lời nói được củng cố bằng thép.

Sau đó, anh nghe thấy tiếng thở dài của Kabein.

"Các ngươi đã nghe rồi chứ?

Xuất trình vũ khí đón tiếp Sorcerer King."

Mệnh lệnh của Kabein đã trấn tĩnh những người lính đang hoang mang.

Nếu đó là một mệnh lệnh, thì họ phải làm theo.

Không cần thiết phải nghĩ quá nhiều về nó.

Nimble ném một cái nhìn biết ơn về Kabein, nhưng khi anh đã làm, anh nhận thấy vẻ phiền muộn trên mặt Kabein.

Nó dường như muốn nói là điều đó có thể khó khăn cho cậu, nhưng với tôi còn khó khăn hơn.

Cỗ xe dừng lại trước mặt họ.

Nimble thở hổn hển, bởi nhiều lý do.

Đầu tiên, cỗ xe đẹp lộng lẫy một cách ngoạn mục.

Màu cơ bản của nó là màu đen mà dường như được cắt ra từ bầu trờ đêm, làm nổi bật đồ trang trí hoa lệ trên đó bao gồm toàn bộ khung gầm của cỗ xe.

Đồ trang trí có ánh rực rỡ được làm dịu bằng vàng ròng và đồng đỏ, khiến nó trong thật tao nhã, toát lên không khí sang trọng.

Tuy trang trí có phần quá đà, cũng không khiến người khác nghĩ nó không quá lòe loẹt.

Đúng hơn, nó như một hộp châu báu khổng lồ.

Nimble đã có dịp đi bằng cỗ xe riêng của hoàng đế, và anh có thể kết luận cỗ xe này vượt xa của hoàng đế.

Một lý do khác khiến anh ngạc nhiên chính là con thú kéo cỗ xe.

Đó là một con quái thú, bởi vì không cách nào để diễn ta nó như một con ngựa.

Sinh vật kêu lên dịu nhẹ, "gurururu" âm thanh êm ái, và khí nó thở người ta có thể nhìn thấy hàm răng sắc lẹm của nó.

Toàn thân bào phủ một lớp vảy như của một loài bò sát, và bên dưới lớp vảy đó là một thứ nổi bật, bắp thịt cuồn cuộn.

Nó giống như hình thức khuếch trương của một con ngựa tàn bạo và dự tợn.

Mọi người chung quanh tràn ngập ý thức kinh hãi.

Chính bản thân Nimble cũng phải hoảng sợ, mồ hôi toát ra từ trên lừng và lòng bàn tay.

Một con quái thú đáng sợ.

Giữa cơn bão của nhịp thở hoảng loạn, cửa xe mở ra.

Một bé gái Dark Elf bước xuống.

Tất cả suy nghĩ như dừng hẳn lại.

Không ai nói được lời nào.

Ánh mắt của họ như không thể cưỡng lại sức hút của cô.

Cô bé cầm một cây trượng đen xoắn trông thật đáng yêu.

Khi cô lớn, cô chắc chắn sẽ chọc thủng trái tim của rất nhiều người.

Vẻ đẹp của cô như khiến mọi tên đàn ông sẵn sàng làm mọi thứ cho cô.

Ngay cả biểu hiện e thẹn của cô cũng như một mùa hoa nở rộ dưới anh trăng.

Tuy nhiên, thứ trên đôi tay cô thì hoàn toàn trái ngược với hình ảnh của cô.

Thứ đó là đôi găng tay.

Găng tay bên trái toát lên vẻ tàn ác trông như bàn tay của ác quỷ.

Dường như được làm từ một vài kim loại đen, được bao phủ bằng lớp gai xoắn.

Ở đầu ngón tay đã được mài nhọn lại một điểm, và hào quang xấu xa xung quanh nó giống như một sự chất chưa kỳ lạ.

Chỉ cần một cái nhìn liếc qua cũng đủ chôn vùi đầy bất cứ ai bằng nỗi kinh hoàng xuất phát từ sâu thẳm trong linh hồn họ.

Trái lại, chiếc găng tay bên phải trông thật thanh khiết, bàn tay trong trắng của một cô gái.

Màu trắng là chủ đạo và hoa văn hoàng kim được thêu công phu trải rộng khắp găng tay, nhấn mạnh vẻ đẹp tinh tế của nó.

Chiếc găng tay thu hút ánh nhìn như của những con ong mật, và cảm giác như được ngắm nhìn một vẻ đẹp tuyệt thế, người xem cảm giác như thể linh hồn của họ bị nó hút lấy.

"A—ah, Ainz-sama.

Thần nghĩ là chúng ta đã đến."

"Thế sao.

Cảm ơn nha, Mare."

Cùng với điều đó, một dáng người lộ diện.

Trong giây phút đó, không khí đột nhiên trở nên nặng nề và ngột ngạt.

Mọi người xung quanh cảm thấy toàn thân đều nổi da gà.

Đây không phải là sự thù địch, mà là một cảm giác khó tả hơn nhiều.

Ainz Ooal Gown mặc trạng phục bắt mắt làm người là nghĩ đến một magic caster ma lực hệ.

Đầu tiên, hắn khoác một chiếc áo choàng đen tuyền, và trên hết, một chiếc áo khoác đen không tay khác, làm tăng gấp đôi vẻ bí ẩn.

Trên tay cầm quyền trượng, phải nói là được trang hoàng vô cùng lộng lẫy.

Quanh cổ là sợi dây chuyền bạc được đính đá quý.

Và ở phần mặt là một chiếc mặt nạ kỳ quái.

"Vô cùng hoan nghênh ngài đại giá đến đây, thưa đức ngài, Sorcerer King— Ainz Ooal Gown."

Nimble cúi đầu.

Thế nhưng, anh không nghe thấy ở sau mình có biểu hiện thích đáng.

Tuy biết đó là rất thô lỗ, anh phải quay lại phía sau để nhìn.

Tướng quân và các hiệp sĩ ở phía sau toàn thân cứng đơ.

Họ đã hoàn toàn bị choáng ngợp bởi sự hiện diện của Sorcerer King và không thể di chuyển.

Đó là điều anh có thể hiểu được.

Tuy nhiên, nếu nó cứ tiếp tục, thì thật không tốt chút nào.

Cuối cùng, vị tướng quân đã có giải pháp cứu cánh cho tình trạng khó khăn của Nimble.

"Quân đoàn!"

Tiếng hét thuộc về Kabein.

Phải nói là mạnh mẽ, ra lệnh mà dường như không hợp với quý tộc như ông, nhưng thái độ này phù hợp với một vị tướng hoàn hảo.

"Kính chào!

Đức ngài, Sorceror King."

"Rõ!"

Các hiệp sĩ đồng thanh trả lời, và như một thể, họ xuất trình vũ khí với Ainz.

"Cảm ơn các ngươi đã đón tiếp, các hiệp sĩ đúng là niềm tự hào của Đế quốc."

Một phản ứng hoàn toàn bình thường, nhưng lại làm người khác càng lo sợ hơn.

Cảm giác như một thứ vô cùng đáng sợ đang cố gắng hết sức mình để hành động như một con người.

Sau khi nghe nói về bộ mặt bên dưới lớp mặt nạ, Nimble trải nghiệm cái cảm giác này đặc biệt mãnh liệt hơn những người khác.

"Ngẩng đầu lên đi."

Lần đầu tiên ông nói, không ai đáp lại.

"Ngẩng đầu lên được chứ?"

Đến lần thứ hai, họ tuân thủ.

Dù sao thì đợi đến lần thứ ba là một vinh dự chỉ được đối với người cai trị của mình.

"Thưa đức ngài, xin vui lòng tha thứ cho những kẻ đã không lập tức ngầng đầu lên."

Nhìn lướt qua các hiệp sĩ, đôi môi của họ đã trắng bệch v à gương mặt họ thì nhợt nhạt.

"Họ đã rất vui vì được diện kiến uy nghi của ngài nên đã quên mất bản thân mình."

"Không, ta là người xin lỗi mới đúng.

Ta thấy vui vì chúng ta sẽ cùng nhau hướng đến chiến trường.

Ta hy vọng ngươi hiểu là không ai trong số các ngươi có lỗi."

Ainz gỡ bỏ áo choàng trên vai mình.

Áo choàng đen tuyền vỗ nhẹ như đôi cánh họa khi nó dang rộng ra.

Trong lúc đó, không khí ngột ngạt bao quanh hắn biến mất như chưa hề tồn tại.

Tất cả những gì còn lại là một con người bình thường, với sự hiện diện của một con người bình thường.

Thật đáng sợ.

Đây là cảm xúc mãnh liệt mà Nimble cảm thấy lúc này.

Anh đã nghe nói về bản chất tà ác của Ainz từ các đồng đội.

Tuy vậy, người đang đứng trước mặt anh lại quá đỗi bình thường, nó chỉ làm nổi sợ trong anh càng sâu sắc hơn.

Anh cảm thấy như có một con dã thú đang chậm rãi tiếp cận mình.

Các hiệp sĩ, những kẻ không biết gì, có lẽ cũng bắt đầu nhận thấy tình cảnh kỳ quái này.

Căng thẳng bắt đầu tăng cao, Kabein dường như cũng hiểu.

Ông sử dụng cái đầu mà là trái tim và linh hồn mình.

Thông qua chúng, ông biết được bản thân nên có thái độ thế nào đối với người đang đứng trước mình.

"Xin cho phép tôi, Nimble Ark dale Anock, dẫn ngài đến khu vực đóng quân của chúng tôi."

"Thế à.

Tuy ta không muốn mang thêm rắc rối cho ngươi, nhưng vẫn nhờ ngươi vậy."

"Đã hiểu.

Vậy thì, đây là tổng chỉ huy trong lần chinh phạt này, Tướng Quân Kabein."

"Thưa đức ngài, tôi là Kabein.

Nếu có bất cứ điều gì trong căn cứ này làm ngài thấy bất tiện, xin hãy nói cho tôi biết và chúng tôi sẽ khắc phục nó ngay lập tức.

Cứ tự nhiên xem các hiệp sĩ ở đây như người hầu..."

"Không cần phải vậy đâu.

Ta đã có một thuộc cấp ở đây rồi."

Hắn chỉ vào cô bé Dark Elf.

"Và ta sẽ tự mình giải quyết mọi vấn đề bất cập."

Kabein đơ người.

Ý định thực sự của ông là thu xếp người giám sát và giữ cho Ainz không làm bất cứ điều gì kỳ lạ trong căn cứ.

Thế nhưng, đáp lại là sự từ chối thẳng thừng, một câu trả lời duy nhất chỉ có người tài năng mới nói.

Tuy nhiên, từ lập trường của Kabein, ông không thể để việc này được phép xảy.

Cứ thế này, họ sẽ không thể đi đến sự đồng thuận.

Dù rõ ràng là Nimble có hỗ trợ Kabein, nhưng ông không thể để mặc vấn đề này.

"Vậy à... thưa đức ngài, xin cứ tự nhiên gọi chúng tôi nếu ngài có cần bất cứ điều gì.

Tướng quân Kabein, tôi hy vọng là ngài sẽ để tôi lo liệu mọi thứ kể từ lúc này."

"—Hiểu rồi."

"Ah... có một chuyện ta quên nhắc đến."

"Có chuyện sao, thưa đức ngài?"

"Ta nghĩ là mình sẽ mở màn trận chiến này bằng một ma thuật.

Trong lúc đó, ta muốn đội quân của ta cũng tham gia vào trận chiến.

Ta mong là các ngươi sẽ chấp nhận việc này."

"Chúng tôi còn mong gì hơn."

Vì việc này đã được thảo luận từ trước, Kabein kịp thời chấp nhận.

Thế nhưng, có một chuyện không thể biết được làm ông nhíu mày.

"...

Tuy nhiên, cuộc chiến lần này sẽ bắt đầu trong vài ngày tới, có lẽ sớm nhất là vào ngày mai.

Lực lượng của ngài hiện đang ở đâu, thưa đức ngài?

Chúng tôi không thể chờ quá lâu..."

"Chuyện đó không phải là vấn đề.

Họ đã ở gần đây..."

Câu trả lời dấy lên sự hoài nghi trong lòng Nimble.

Nhìn lên bầu trời, dường như không có một ai dù ở gần.

Kabein hẳn cũng đang nghi ngờ như anh.

Đương nhiên, căn cứ bao bọc bằng một mạng lưới an ninh trải rộng.

Việc có bất kỳ đội quân nào ngoài quân đội Đế quốc sẽ được báo cáo ngay cho những người có cấp bậc tướng quân.

Có thể nào là do báo cáo bị mất?

Nimble nhìn xung quanh, nhưng dường như không sự hiện của bất kỳ ai ở chung quanh.

"Thứ lỗi cho ta.

Không, nói ở gần đây chỉ là nói vậy thôi.

Ta chỉ muốn nói họ có thể đến đây ngay lập tức."

"Cái gì...?"

Anh vẫn còn chuyện muốn hỏi, nhưng anh đã để sang một bên khi Kabein tiếp tục hỏi, "Vậy quân số thế nào?"

"Khoảng 500."

"500..."

Tuy rằng Kabein che giấu phản ứng của mình một cách điêu luyện, Nimble không thể giấu nổi sự thất vọng của mình.

"Tướng quân, sẽ không nảy sinh vấn đề khi kết nhập lực lượng của đức ngài đây với quân đội Đế quốc đó chứ?"

Để chứng minh lòng thành của họ với Ainz, Đế quốc đã phải dùng máu của chính con dân họ cho việc này.

Như vậy, Ainz sẽ không có hội để tham chiến, do vậy mà sát nhập họ vào lực lượng Đế quốc là một giải pháp tối ưu.

"Nếu chỉ có 500, chúng tôi thậm chí còn không thể sắp xếp lại đội hình của mình.

Còn đối với việc bảo vệ uy danh của Sorcerer King, có lẽ chúng tôi nên để lại nhiệm vụ đó cho cấp dưới của ngài."

Thật ra anh đang muốn ám chỉ, "đừng quá hăng hái mà lao đầu vào trận chiến".

Quân đội Đế quốc sẽ phải đi tiên phong và gánh chịu tổn thất để chứng minh lòng thành của mình với Ainz, vì vậy mà nhét thêm lực lượng của Ainz vào thì thật là phiền phức.

Ainz gật đầu chấp nhận đề nghị của Nimble.

Nimble thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi anh bình tĩnh suy xét về điều này, đây không phải là điều hợp lý.

Chỉ có 500 người thì làm được gì?

Trong mọi khả năng sở dĩ nhất thì họ cũng chỉ có thể làm nhiệm vụ tháp tùng.

Tuy nhiên, chuyện xãy ra kế tiếp lại vượt xa dự đoán của Nimble.

Sau khi phát động ma thuật, Ainz dường như nói chuyện với hư không.

"Ngươi nghe được ta nói chứ— Shalltear?

Mở [Gate] ở vị trí của ta và gửi quân đến đây."

Đôi mắt dưới lớp mặt nạ của Ainz dường như di chuyển.

"Tốt.

Tướng quân, ta đã tập hợp quân của mình."

Khi ông kết thúc lời nói, không gian xoắn lại.

Một màng đen, một thứ hình bán cầu xuất hiện sau lưng Ainz.

Nimble nhớ lại một cái gì đó về [Gate] đã được đề cập lúc trước.

Cánh cổng mở, và thứ xuất hiện là—

Thế giới trở nên tĩnh lặng.

Một sự thiếu vắng kỳ lạ của âm thanh tràn ngập khắp xung quanh.

Làn sóng tĩnh lặng gia tăng đột biến.

500 binh lính đó đã tiết lộ hình dáng của họ.

So với đội quân 60 000 người của Đế quốc thì họ đúng là quá ít.

Tuy nhiên, không ai có thể xem thường 500 binh lính này.

Sức mạnh của lực lượng quái vật này đã nói lên tất cả.

"Đây chính là lính của ta."

Trước khi những người chứng kiến câm lặng, Ainz giới thiệu đội quân của mình.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 9 - Giao đoạn


Trong một căn phòng nhỏ nhưng sang trọng, một cô gái trẻ ngồi trên ngai vàng.

Cô nói bằng một giọng nói rất ngây thơ và dễ thương, điều đó rất phù hợp với tuổi của cô

"Okie, vậy thì trông chờ vào ngươi rồi !"

"Vâng, thưa bệ hạ !

Thần sẽ không thất bại!"

Người đàn ông trông giống như một hiệp sĩ đứng lên và nhẹ nhàng rời khỏi căn phòng.

Sau khi cánh cửa được đóng lại, các cô gái hỏi những vị tướng đứng bên cạnh nữ hoàng.

"Liệu có ổn không?"

"Vâng, ngài ấy là người cuối cùng, vì vậy nó sẽ ổn thôi."

Sau khi nghe những lời lạnh lùng của bộ trưởng, những biểu hiện ngây thơ của cô hoàn toàn thay đổi một cách chóng mặt.

Có lẽ đó là do mệt mỏi, nhưng đôi mắt của cô ngày càng nhíu lại hơn, trong khi miệng hình thành một hình dạng ^ và vai cô rũ xuống.

"Thật mệt mỏi."

Thái độ và cách ăn nói của cô hệt như một bà già 40 tuổi, nhưng giọng nói vẫn nghe trẻ và dễ thương, đó là điều phi lý trên khuôn mặt cô.

"Ngài đã làm việc chăm chỉ."

"Phải, vì vậy ta có thể ngăn chặn việc đó xuất hiện bây giờ?"

Cô kéo váy lên trong khi nói điều này.

"Chúng ta có thể quất luôn trong khi ta đang khoe giò của mình."

"Thần đã nói với người nhiều lần trước đây, người không thể, thưa bệ hạ."

Cô gái đó chính là nữ hoàng của Vương quốc Draconic , "Black Scale Dragon Lord" Draudiron Oriucrus.

Mặc dù cô được gọi là Dragon Lord, khả năng chiến đấu của cô không hơn người bình thường là mấy.

Tuy nhiên Pháp Quốc Slane vẫn coi cô là một Dragon Lord vì khả năng độc đáo của cô khi sinh ra với khả năng cực kỳ hiếm làm nên sự khác biệt giữa một Dragon Lord thực sự và một kẻ mạo danh.

Cô có thể sử dụng Wild Magic, đó chính là bằng chứng về sức mạnh của một Dragon Lord thực sự từ Falseone.

"Miễn là ngoại hình của người có thể khiêu gợi ham muốn trong người khác để bảo vệ ngài và họ sẽ làm việc chăm chỉ hơn."

"Có phải tất cả các người là lolicons sao?

Ta sẽ cảm thấy thoải mái hơn nếu một số phần của ta to hơn một tí.

"

Draudiron đặt cả hai tay lên bộ ngực phẳng của cô và siết chặt.

"Vâng, nó chỉ là hình dáng mà ..."

"-Đừng nói về nó như một hình dáng!

Đó là dáng vẻ thực sự của ta!

"

"Thần xin lỗi vì lời nói thiếu tôn trọng của thần, bệ hạ."

"Oh, có vẻ nó không giống một lời xin lỗi."

"Đó không phải là như vậy."

Sau khi nhìn chằm chằm vào nụ cười lạnh của bộ trưởng, Draudiron nhận ra rằng cô ấy sẽ không thể lay chuyển được và cô quay đi trong sự không hài lòng.

"Trở lại chủ đề, BB có thể hấp dẫn nam giới, nhưng không quá nhiều với phụ nữ.

Thay vào đó, dáng vẻ hiện tại của ngài hấp dẫn đối với những người đàn ông và phụ nữ ở mọi lứa tuổi.

Vì vậy, nếu ngài muốn thay đổi lại hình dạng đó, ngài sẽ phải chờ đợi cho đến khi đất nước ổn định trở lại.

Hay ngài có bất kỳ kế hoạch khác để đề xuất?

"

"Đừng nói về nó như là một hình dáng ...."

"Tuy nhiên, nếu tình hình tiếp tục như thế này, bất cứ dáng vẻ bên ngoài nào của ngài sẽ không còn quan trọng nữa."

Một sự im lặng nặng nề rơi xuống trong khi họ dự tính tình hình hiện tại của quốc vương Draconic . .

"Cuộc xâm lược Thú nhân lúc này dường như hoàn toàn khác với cách mà chúng đã làm."

"Quả thật.

Lí do lần này của chúng không phù hợp với những cuộc đụng độ quy mô nhỏ, mà là muốn sự hủy diệt hoàn toàn của nước này.

Có lẽ chúng muôn biến quốc gia này thành một trang trại chăn nuôi.

"

Có một vương quốc Thú nhân gần quốc vương Draconic .

Thú nhân là bán nhân loại, tương tự như động vật ăn thịt như hổ và sư tử, nhưng đi bằng hai chân.

Chỉ cần nhìn vào khuôn mặt của họ sẽ nói với bạn rằng họ đã ăn thịt, và họ thích thịt người.

Chủng tộc ăn thịt người là khá phổ biến.

Ba trong sáu quốc gia lớn nhất trên lục địa xem con người như thực phẩm.

Vương quốc Troll gần trung tâm của lục địa này thậm chí còn được coi là bào thai 6 tháng của con người là một món ăn tinh tế, thứ chỉ phục vụ cho các vị khách quý nhất của họ.

Vì vậy, Thú nhân đối xử với vương quốc này như một nguồn cung cấp thực phẩm.

Cho đến gần đây, Vương quốc Draconic nơi được coi là một nguồn thực phẩm mà sẽ bổ sung, đang chịu một cuộc xâm lược chưa từng có của thú nhân.

Lí do cho cuộc xâm lược này hoàn toàn mơ hồ.

Cho đến nay, chúng đã chinh phục ba thành phố.

Trong những thành phố bị xâm lược, đã có những bữa tiệc khủng khiếp mà vào ban ngày và ban đêm, khiến Nữ hoàng muốn nôn mửa khi cô nghe về những gì đã được thực hiện ở đó.

Đối mặt với kẻ thù này bên ngoài không thể đàm phán, con người liên kết với nhau để chống lại đến cùng.

Tuy nhiên, sự khác biệt năng lực giữa thú nhân và con người quá lớn để vượt qua.

Nếu con người và Thú nhân là cùng một loài, một Thú nhân mạnh gấp mười lần mạnh một con người.

Sử dụng hệ thống đánh giá của mạo hiểm giả, nếu một con người được đánh giá ở mức 3, một Thú nhân sẽ được đánh giá ở mức 30.

Rất may cho nhân loại là dân số của Thú nhân khá thấp, có thể vì Thú nhân là loài mạnh mẽ.

"Mặc dù chúng ta có thể trì hoãn kẻ thù bằng các nhóm mạo hiểm giả dẫn đầu bởi mạo hiểm giả cấp adamantite, nhưng đối phương quá đông.

Khi một vài nhóm bộ lạc nhỏ trải ra tấn công, chúng ta không thể ngăn chặn tất cả cùng một lúc.

Vì vậy, cuối cùng chúng ta phải di tản dân chúng về thủ đô, và chờ cho đối phương hết lương thực.

Tuy nhiên, có thể chúng ta phải đối mặt với vấn đề lương thực trước bọn chúng.

"

"Thật nhức đầu.

Tương lai thật tối tăm.

"

"Thần đề nghị chúng ta nên giết tên chỉ huy của đối phương.

Có thể chúng thần sẽ chọn một vài đội quân tinh nhuệ để tấn công chúng?

Mặc dù nó có vẻ là một động thái không cần thiết, có thể chọc giận chúng, dù sao thì các cuộc tấn công sẽ không dừng lại, nó vẫn tốt hơn là không làm gì cả.

"

"Nếu vậy, một trong những hàng lựa chọn hàng đầu là hắn?"

"Vâng, là anh ta."

Cả hai đều được đề cập đến cùng một người, một người đàn ông là một phần của "Crystal Tear", nhóm mạo hiểm giả cấp adamantite duy nhất của Vương quốc này.

Anh ta tên là Cerabrate, danh hiệu "Flash Fierce".

Anh ta có class "Holy lord", nổi tiếng với việc sử dụng kỹ thuật Shining Sword.

"Tên đó chắc chắn là một lolicon.

Khi nói chuyện với ta, hắn cứ nhìn chằm chằm ta bằng đôi mắt dâm đãng.

Nếu nhìn một cái màn hình phẳng mang lại hạnh phúc cho hắn, tốt nhất là hắn nên đi nhìn vào một bức tường ấy.

"

"Nó chỉ là một sở thích ... mặc dù anh ta thực sự là một lolicon."

Draudiron bắt đầu cau mày.

"Ta muốn ngươi chắc chắn ...

Phải chi nước ta đã có mạo hiểm giả cấp adamantite bình thường hơn."

"Ý ngài là sao?

Miễn là ngài hành động như một cô gái dễ thương và vô tội, hắn sẽ bán mạng cho chúng ta.

Tính cách này của hắn không phải rất có lợi cho chúng ta hay sao?

"

"Và đến lúc đó, ta sẽ phải thỏa mãn dục vọng của hắn ....

Oi!

Đừng nhìn ta như một con lợn quay phục vụ cho bữa tiệc ngày mai!

"

"Haaaa ..."

Cô thở dài đầy tức giận.

"Chỉ có chút xíu thôi, Thưa bệ hạ.

Điều này tốt hơn rất nhiều so với những người dân bị ăn thịt, vì vậy xin vui lòng chịu đựng một chút.

"

Nữ hoàng không thể bác bỏ.

"Nếu ta có nhiều tiền hơn, ta đã có thể thuê toàn bộ nhóm "Sunlight ".

Nói thêm thì, Pháp quốc Slane đang làm gì vậy?

"

"Chà, thần không chắc lắm."

"Chúng ta vẫn cống nạp mỗi năm đúng không?

Thông thường, họ sẽ đổ xô tới đây rồi.

Thậm chí không cần là Black Scripture, tại sao họ không gửi Sunlight Sripture đến đây?

"

Chuyện Pháp quốc Slane hỗ trợ Vương quốc Draconic đã không được công bố công khai vì bản thân cô là người đứng đầu của đất nước này.

"Dựa vào sức mạnh của quốc gia khác mới dẫn đến tình trạng này.

Thật thất vọng.

"

"Ngài nghĩ rằng thần muốn dựa vào nước khác?

Ngài nên biết rằng, chi tiêu cho quân sự đã làm tê liệt tài chính của đất nước, và nếu chúng ta cứ liên tục bơm tiền, quốc gia của chúng ta sẽ sụp đổ.

Bên cạnh đó, chúng ta không thể tạo một đạo quân xuất hiện từ hư không chỉ bằng cách chi tiêu nhiều tiền hơn!"

Đất nước này chi tiêu mỗi năm nhiều hơn rất nhiều so với thú nhân trong một thời gian dài, nhưng tình hình đã vẫn diễn ra như thế này.

Tuy nhiên, nó cũng có thể nói rằng số tiền bỏ ra đã giữ tình hình trong tầm kiểm soát.

"Nếu Pháp quốc Slane bỏ rơi chúng ta, có nên tìm kiếm sự giúp đỡ từ Đế quốc không?

Nếu đất nước chúng ta bị tiêu diệt, Đế quốc không phải mục tiêu tiếp theo sao?

"

"Hiện vẫn còn bình nguyên Kattse, vì vậy chúng sẽ không tấn công Empire ngay lập tức.

Nếu chúng vòng qua hồ, Pháp quốc Slane có thể là mục tiêu tiếp theo.

"

"...

Ngay cả những thú nhân không đủ dũng cảm để lao vào vùng đất của undead."

Hai người đã quên mất đội quân cưỡi rồng.

"Nó không phải là về sự dũng cảm, nhưng quả thật undead không quá đông.

Bên cạnh đó, chiếm lĩnh nơi đó không mang lại lợi ích gì.

Chỉ có Undead mới vui vẻ tại vùng đất bị nguyền rủa đó thôi.

Và Đế quốc cũng khá bận rộn đúng không?

Đây là khoảng thời gian cho cuộc chiến hàng năm của họ.

"

"Năm nay dường như bắt đầu khá muộn."

"Yeah, dường như đã bị trì hoãn nửa năm, hình như là vì một Magic Caster.

Ngài có muốn thần điều tra không?

"

"Eh, ai quan tâm chuyện xảy ra ở các nước khác!

Ta quan tâm nhiều hơn về cách để cứu đất nước này!

"

"Không phải bệ hạ nói trước sao...Thế còn ma pháp của bệ hạ?"

Nữ hoàng vẫy ngón tay của mình để làm chệch hướng đề nghị của Bộ trưởng.

Vì vậy, đây là tất cả những gì ông ta biết về ma thuật.

Draudiron chỉ có thể mỉm cười cay đắng.

"Wild Magic ... trong trường hợp này, một con người có thể sử dụng nó vì dòng máu của ta có 1/8 thuộc về loài rồng.

Nói cho cùng thì đây cũng chỉ đẩy lùi thời gian diệt vong của đất nước này mà thôi.

Vì vậy, đây sẽ là phương án cuối cùng "

"Sau cùng sao...

Thần hy vọng ngày đó sẽ không đến.

Sau đó, thần sẽ cố gắng xin cứu viện từ Pháp quốc Slane.

"

"Làm đi ~"

Bộ trưởng lạnh lùng nhìn Draudiron, khi cô trả lời bằng giọng nói đáng yêu kia.

"Chỉ cần như vậy, thưa nữ hoàng.

Nếu ngài đang rảnh rỗi, xin vui lòng viết ba mươi bức thư khuyến khích cho những người ở tiền tuyến.

Bằng chữ viết tay của trẻ em, tất nhiên.

"

"Ueeeh ~ Mang rươu cho ta!

Ta không thể viết như thế khi tỉnh táo.

"

"Hiểu, Ngài có thể uống và say như ngài muốn.

Nhưng, xin hãy hoàn thành công việc của mình của ngày hôm nay.

"

Bộ trưởng cúi đầu, và rời khỏi phòng.

Sau khi nhìn theo hướng mà ông đã đi một thời gian, cô quay lại nhìn xuống tay mình.

"Wild Magic, huh ..."

Wild Magic khác với ma pháp hiện đại bởi vì nó được hỗ trợ bởi linh hồn, chứ không phải là mana.

Vì vậy, nó đòi hỏi sự hy sinh của rất nhiều người, và các linh hồn thoát ra sẽ cho phép tạo ra một ma pháp mạnh mẽ.

Theo ông của cô, ma thuật này có thể tạo ra một vụ nổ tương đương với cuộc tấn công cuối cùng của Platinum Dragon Lord.

Tuy nhiên, đối với một người yếu hơn một Dragon Lord như cô, sự hy sinh để bắt đầu Ma thuật sẽ rất lớn, ước tính phải hàng triệu.

Draudiron che mặt của cô với bàn tay của mình.

Cô rùng mình khi cô nhận ra rằng dù chọn con đường nào cũng chỉ dẫn đến địa ngục-
 
Overlord Lightnovel
Quyển 9 - Chương 3


Phần 1:

Tiếng reo hò của các binh sĩ đồn trú tại E-Rantel đang chuẩn bị cho trận chiến vang vọng sau lưng Barbro, tâm trạng hiện tại của đệ nhất vương tử Barbro Andrean Ield Ryle Vaiself đang vô cùng gắt gỏng khi gã phải dẫn quân của mình tiến về phía Bắc.

Barbro buông một câu rủa.

–Tất cả đều tại tên Raeven chết tiệt đó..

Lợi dụng thời khắc nhân ma phân tranh này, đứa em trai của gã đã đã mượn người từ Hầu tước Raeven và nâng cao danh tiếng của mình bằng cách tuần tra thủ đô, để lại đằng sau hình ảnh về một người có khả năng hành động trong trường hợp nguy cấp và không ngại xông pha tiền tuyến để nâng cao thanh thế của mình, qua đó nhận được sự ủng hộ của quý tộc tại vương đô, khiến rất nhiều người ủng hộ đệ nhất vương tử Barbro, đã thay đổi quan điểm của họ.

Một số nhận ra rằng Hầu tước Raeven là kẻ đứng sau vụ việc này nhưng hầu hết họ đã chấp nhận và ủng hộ nhị vương tử là người kế vị.

Thái độ bị động của Barbro trong tình cảnh này quả là sai lầm chết người.

Lý do cho việc Barbro vẫn ở cung điện và không xuất hiện ngoài tiền tuyến là vì gã không có sẵn quân đội để sử dụng tại thời điểm đó.

Đó là một quyết định đúng đắn.

Một mình tiến ra tiền tuyến sẽ không thể tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào, và nhiều khả năng gã sẽ trở thành một gánh nặng.

Hơn nữa, cũng có khả năng cung điện sẽ bị tấn công.

Nếu không vì được Hầu Tước Raeven cho mượn thuộc hạ, em trai gã sẽ không có khả năng tuần tra các con đường ở Vương đô.

Barbro tin phán đoán của mình là đúng.

Tuy nhiên, những kẻ ngu ngốc thậm chí không thể nhận ra điều đó và kết quả là để bị lừa bởi những gì xảy ra trước mắt.

Cuối cùng thì tất cả đã đi theo kế hoạch mà Hầu Tước Raeven đã vạch ra.

"Có thể bọn chúng thậm chí còn không biết được động cơ đằng sau hành động của hắn?

Hơn nữa, tất cả những gì chúng làm chạy quanh thủ đô.

Chúng thậm chí còn không tham gia vào bất kỳ trận chiến nào chống lại ác quỷ nữa là."

Nếu nhị đệ của gã tham chiến, bộ dạng trông như bại tướng của nó sẽ bị lộ trước mặt dân chúng.

Khi gã nghĩ theo hướng đó, nó cho thấy cách mà Raeven âm mưu hiểm ác đến nhường nào.

Ngoài ra, có một lý do khác cho việc tại sao tâm trạng của Barbro lại cau có cả ngày.

Hành quân tới làng Carne lúc này càng khiến Barbro bực mình hơn.

Vì nhiệm vụ trước mắt, chuyện tranh đoạt vương quyền đành tạm gác lại một thời gian.

Hiện giờ phải tập trung chứng tỏ thực lực của đệ nhất vương tử trước trận chiến với Đế quốc.

Một khi có được chiến tích, việc nắm lấy ngai vàng sẽ dễ như trở bàn tay.

Nhưng thay vì đảm nhiệm vị trí chỉ huy trận chiến, gã phải dẫn quân tới tận rìa biên giới để điều tra xem ngôi làng hẻo lánh này có liên hệ gì với Ainz Ooal Gown, khác nào kẻ đào tẩu hèn nhát trốn tránh?

Bất giác, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Barbro.

Chẳng lẽ đây là một phần trong kế hoạch đưa nhị đệ trở thành người thừa kế?

Nếu vua cha đã quyết nhường ngôi cho con thứ, dù có bất kì hành động nào cũng không thể đảo ngược tình thế.

Nhịp thở của gã trở nên gấp gáp bởi càng nghĩ, mọi chi tiết trong giả thiết của gã càng trở nên hợp lí.

Sự tức giận còn lan sang cả quốc vương, người đã chuyển sự chú ý sang nhị đệ mà quên đi những thành tựu trước giờ của đứa con trưởng.

Mắt gã mờ đi vì uất hận.

Thuộc hạ cưỡi ngựa đi cạnh tình cờ trông thấy, lo lắng hỏi

– Điện hạ, có gì không ổn sao?

Hay là gọi mục sư kiểm tra sức khỏe cho ngài?

Một phần do tiếng kêu ù tai của đám côn trùng xung quanh khiến Barbro cảm thấy buồn nôn.

Thêm vào đó là cảm xúc khó tả nãy giờ khiến gã chút nữa thì nôn ngay tại chỗ.

Nhưng nhờ tiết trời se lạnh cùng với phẩm chất hoàng tộc đã qua rèn dũa nên gã vẫn giữ được khuôn mặt tươi tỉnh và thái độ điền đạm.

– Không vấn đề gì.

Chỉ là ta đang nghĩ về những việc mà quốc vương đã giao phó.

Quan trọng hơn, Nam tước Cheneko, cuộc gặp gỡ với mạo hiểm giả Momon của ngươi ra sao rồi?

– Xin điện hạ thứ tội.

Quả thật rất khó khăn để tiếp cận nên đến giờ thần vẫn chưa thể thấy mặt anh ta.

– Thôi được.

Dù sao hạng Adamantite cũng không thể muốn là gặp.

Nhưng giọng ngươi có vẻ bức xúc.

Hay ngươi không thể thu xếp một buổi nói chuyện với anh ta?

– Sự thật không phải thế.

Lí do khiến thần khó chịu chính là cô gái tên Nabe, bạn đồng hành của Momon.

– Nabe?

Người được mệnh danh là 'Tuyệt sắc Công chúa' ư?

Barbro nhớ lại hình ảnh người phụ nữ gã từng gặp tại Vương đô.

Nhan sắc của người đẹp thậm chí sáng ngang với công chúa em gái gã.

Dù rất muốn kết thân thành hồng nhan, nhưng cô ấy là một mạo hiểm giả danh tiếng từng được phụ vương trọng thưởng, và cũng khó mà chạm được ngón tay vào.

– Mĩ nhân ấy có thái độ gì với ngươi?

– Cô ta đã tấn công tôi.

Vết thương vẫn còn đây.

Cheneko tháo găng, để lộ bàn tay bị thâm tím.

-Sao lại thế?

Dù có là mạo hiểm giả hạng Adamantite đi nữa, cũng không thể hành động lỗ mãng như này với quý tộc.

– Đúng vậy.

Đột nhiên cô ta túm lấy tay thần rồi hất văng ra.

Qua lời vị nam tước, Barbro có đôi chút mơ hồ về vụ việc.

Các chi tiết đều hết sức mờ nhạt, Có lẽ Cheneko vẫn còn giấu giếm chuyện gì đó.

– Thưa Điện hạ, mong ngài hãy thể hiện uy quyền của hoàng gia và giúp thần đòi lại công bằng với cô gái đó.

Liệu có thể lợi dụng vụ xô xát này làm cớ đe dọa và bắt cô ta phục vụ mình chăng?

Barbro thầm nghĩ

Gã muốn mượn tay Cheneko để có được Nabe, nhưng kế hoạch lại để lộ quá nhiều sơ hở.

Hoặc đây vốn là màn dàn dựng của tên nam tước khù khờ định nhân cơ hội thân cận với gã.

Cứ giả vờ tin lời cái tên vô dụng và chiều lòng hắn trước đã, đến khi ta lên ngôi quốc vương rồi tống khứ hắn cũng không muộn.

Mỗi lần nghĩ về quyền lực hiện tại của mình, cảm giác bức bối trong lòng Barbro càng tăng.

Đến ngay cả thuộc hạ dưới trướng cũng có lãnh thổ riêng để cai trị, xung quanh là kẻ hầu người hạ, trong khi gã đến một con tốt thí cũng không có mà phải quy lụy nhờ kẻ khác giúp sức.

Nhưng muốn làm việc lớn cần phải có được thiên thời địa lợi, Barbro đành dẹp tự ái sang một bên.

Đưa mắt nhìn tên nam tước đang háo hức chờ đợi phản ứng của mình, gã phẩy tay như để xác nhận với hắn.

– Ta sẽ xem xét việc này ngay khi kế vị ngai vàng.

– Thật tuyệt vời

Không muốn nói thêm câu nào với tên thuộc hạ ăn hại kia nữa, Barbro quay sang bắt chuyện với một chỉ huy lính tinh nhuệ dưới quyền hầu tước Bowlrob, đang cưỡi ngựa sát bên.

– Ta muốn hỏi ngươi

– Có chuyện gì, thưa điện hạ?

Mục đích bắt chuyện với vị chỉ huy vốn là để né mặt nam tước Cheneko, nên gã chưa kịp nghĩ ra chủ đề.

Đột nhiên, mớ suy nghĩ rối mù khi nãy của gã lại hiện lên.

Chính xác là lí do đưa quân đến làng Carne vốn là gợi ý của hầu tước Bowlrob.

Nếu là thế thì...

Có lẽ nào ông gã đã phản bội mình để ủng hộ việc nhị đệ lên nắm vương quyền?

Giả thuyết vừa mới phát hiện khiến ông hết sức bất ngờ.

Con gái của hầu tước chính là vợ gã, hơn nữa quan hệ trước giờ giữa cả hai đều rất hòa hợp.

Nếu Barbro trở thành quốc vương, hầu tước Bowlrob sẽ trở thành người đứng đầu Lục đại gia tộc.

Việc đột nhiên chuyển sang phò trợ cho em trai ông rất có thể là một phần trong kế hoạch lớn nhằm chống lại hầu tước Raeven, Ngoài lí do kể trên, Barbro không thể đoán được ý định thật sự trước đề nghị của hầu tước Bowlrob.

Đám quý tộc nghĩ rằng ta sẽ không thể lập nên chiến công vì đã đuổi ta đến nơi hẻo lánh này ư?

– Tôi giúp được gì cho ngài?

Ngài có muốn dừng chân đề nghỉ ngơi một lát không?

– Câm ngay

Lúc này, sự tức giận của Barbro đã vượt mức kiểm soát.

Người lính tỏ vẻ dè chừng trước biểu hiện khác lạ của gã.

Mặc dù nhận ra mình đang nổi nóng nhưng mọi kìm nén lúc này đều là vô ích.Gã quát lớn

– Lệnh cho ngươi cùng binh lính.

Một khi hoàn thành nhiệm vụ tại làng Carne, toàn quân ta sẽ tiến thẳng ra chiến trường.

Ngay lập tức chuẩn bị cho lộ trình mới.

Từ làng, ta sẽ trở về thành E-Rantel ngay trong đêm.

Sau khi nghỉ, tiếp tục tiến về vùng bình nguyên Kattse trước khi mặt trời mọc.

Vị chỉ huy cau mày

– Thứ lỗi cho thuộc hạ được nói.

Mệnh lệnh của ngài khó mà thực hiện được.

Xin hãy nhìn xem, lực lượng của chúng ta bao gồm 3500 quân của ngài hầu tước và 1500 quân từ các quý tộc khác chi viện, tổng cộng là 5000.

Để thực hiện nhiệm vu này càng nhanh càng tốt, ta có thể rút bớt thời gian hậu cần nhưng muốn di chuyển tốc hành cần phải có 50 cỗ xe.

– Ta biết.

Thế thì có vấn đề gì?

– Trong số 5000 binh sĩ thì có đến 4500 người trong số đó là bộ binh.

Kỵ binh chỉ có 500.

Dù chúng ta có hoàn thành nhiệm vụ tại làng Carne trong một giờ nhưng việc quay về E-Rantel trong đêm là bất khả thi

– Ta đã nói là ta biết.

Ta hỏi một lần nữa, ngươi có vấn đề gì với việc này sao?

Nếu không, hãy cứ theo lệnh mà làm...

– Điện hạ... binh sĩ sẽ không thể đuổi kịp.

– Dường như ngươi đang hiểu lầm ý ta.

Thật sự mà nói, một ngôi làng nhỏ sát rìa biên giới, gần như không có giá trị gì.

Cái chúng ta thực sự cần làm là tiến tới bình nguyên Kattse để đập tan Đế quốc.

Ngươi là thuộc cấp của hầu tước đúng chứ.

Và ngươi tin rằng 5000 quân ở đây không chỉ để dương oai trước đám dân đen sao?

Lập luận hùng hồn khiến vị chỉ huy cứng họng.

– Cũng đừng có quên vị trí ưu tiên của ngươi trong hàng ngũ.

Hãy ra sức thúc giục những binh lính bị tụt lại trên đường hành quân.

Các ngươi sẽ được vinh dự trở thành đội lính tiên phong trên mặt trận Kattse.

Và là công cụ nâng cao thanh thế cho ta.

– Tuân lệnh, thưa điện hạ

– Ngươi nên nói câu này ngay từ đầu mới phải.

Chi tiết về kế hoạch quay lại E-Rantel ta sẽ bàn giao cho ngươi sau.

– Vâng.

Thuộc hạ sẽ thực hiện theo mệnh lệnh và báo cáo thành quả cho ngài.

Sự hiện diện của người lính ấy ngay lập tức phai mờ trong tâm trí Barbro ngay khi anh ta rời đi.

Phụ vương đang hắt hủi ta ư?

Hay vì đã già cả mà trở nên lú lẫn?

Ông nên truyền ngôi cho ta thay vì nhị đệ theo truyền thống hoàng tộc mới phải.

Mặc dù gặp nhiều bất lợi nhưng Barbro vẫn rất tự tin về khả năng xoay chuyển tinh thế của mình.

Ta sẽ khiến các người phải hối hận khi chứng kiến tài cầm quân của ta.

Những ý tưởng mới đang liên tiếp nảy sinh trong đầu Barbro.

Gã hô lớn

– Nam tước!

– Vâng!

– Ta trông chờ vào biểu hiện của ngươi.

Giọng nói hùng hồn như muốn truyền đạt điều gì đó vĩ đại hơn thế nữa.

Hãy chờ đó Zanack.

Cứ thong thả cắn móng tay chờ anh mày ở Vương đô đi.

Dù cả hai cùng chung huyết thống, nhưng nhị đệ của ông vẫn là đối thủ trong cuộc tranh đoạt ngai vàng.

Hơn nữa, Barbro không mấy thiện cảm với em mình, dù điều đó chưa đủ để gã xuống tay.

Nhưng nếu Zanack có ý định cản bước gã, nó chắc chắn là mục tiêu cần loại bỏ trong tương lai.

Một khi có được ngai vàng, ta nên xử trí nó như thế nào đây?

Nên khử nó trước khi đám quý tộc có ý định mượn danh hòng tạo phản?

Như thế lại quá phí phạm.

Giá như nó hữu dụng như đứa em gái sau này thì tuyệt quá.

Đầu óc con bé đôi lúc thất thường nhưng bù lại ngoại hình rất thu hút.

Chỉ cần trao nó cho người ngã giá cao nhất là ổn.

Dù có gặp đôi chút tai tiếng ảnh hưởng đến hoàng tộc nhưng chắc không đáng kể, hay gả nó cho hoàng thân của vương quốc xa xôi nào đó, có khi lại tạo điều kiện cho nền tảng quyền lực sau này.

Barbro nheo mắt khi gã bắt đầu hình dung về hình ảnh vương quốc Re-Estize lý tưởng dưới quyền cai trị của mình.

Các quý tộc quỳ trước sự uy nghiêm của gã.

Chỉ một mệnh lệnh tất cả đều sẽ răm rắp cúi đầu tuân theo.

"Cảnh tượng ấy mới tuyệt vời làm sao"

Một nụ cười thoáng nở trên môi gã nhưng Barbro đã kịp che khuất nó giữa tầm mắt binh sĩ.

Cần nhanh chóng hoàn tất nhiệm vụ tại làng Carne càng sớm càng tốt, sau đó tiến về bình nguyên Kattse nếu muốn biến giấc mơ đế vương thành sự thật.

Cần đưa binh lính tới mặt trận trước khi cuộc chiến nổ ra.

Khi đó ta mới có thể lập mưu phục kích kẻ thù.

Động thái này hoàn toàn có lợi cho Barbro, tuy nhiên có hơi liều lĩnh khi dẫn quân tấn công bất ngờ vào hai cánh lính và hậu phương của địch.

Gã còn phải san sẻ trách nhiệm tiến binh cho các kị sĩ trong đoàn, giao phó số mệnh trở thành vua cho họ mặc dù biết đây không phải nước đi khôn ngoan.

Đăm chiêu hồi lâu, gã chợt nghĩ ra một ý tưởng sáng giá.

Nếu ta dùng tính mạng dân làng Carne để thưởng lượng với Ainz Ooal Gown thì sao?

Quả rất hợp lý, không cần biết Ainz cưu mang ngôi làng đó vì lí do gì, chỉ cần biến nó thành quân cờ cho nước đi kế tiếp.

Nếu Ma pháp sư Ainz không tham gia, Đế quốc sẽ mất đi lí do khơi mào chiến tranh nhờ tài đàm phán của Barbro.

Đây không phải là kết cục tốt nhất sao?

Phụ vương sẽ không thể bỏ qua kì tích này mà truyền ngôi cho ta.

Quá tuyệt, hết sức tuyệt vời.

Trong trường hợp Ainz cứu họ chỉ bởi ý muốn thức thời, không quan tâm đến tính mạng dân làng, việc thương lượng có nguy cơ thất bại, buộc lòng gã sẽ ép họ nhập ngũ để tăng cường lực lượng.

Cần huy động tối đa nhân lực trước cuộc chiến, và bọn họ không có quyền để từ chối.

Dù quốc vương không bắt buộc nhân dân tham gia nghĩa vụ, nhưng với tình hình cấp bách hiện nay, thời thế đã thay đổi.

Barbro có quyền quyết định những gì gã cho là phù hợp.

Nếu lôi kéo được dân làng tiêu diệt Ainz Ooal Gown, điều này sẽ chứng minh được hắn ta vốn là người thường không hơn không kém, lại còn có thể tuyên bố sự việc này trước mặt đế quốc, khiến chúng phải e dè mà chùn bước.

Barbro cảm thấy đầu óc minh mẫn lạ thường trước chiến lược hoàn hảo do tự mình vạch ra.

Thành thật mà nói, tư chất của gã vốn kém lanh lợi hơn người em trai khi nói về khoản mưu mô.

Tuy nhiên mọi sự đã khác trước, bản thân gã cũng thấy hết sức bất ngờ khi tài năng tiềm ẩn cuối cùng cũng bộc lộ.

Phần 2

Mùa đông đang tới.

Quả là cực hình đối với ngôi làng nhỏ.

Mọi người đều đang tránh trong những căn nhà nhỏ, cùng cầu nguyện cho cái rét mau qua đi.

Vì nếu kéo dài như vậy khiến họ không thể trồng trọt vụ mùa mới, thậm chí phải ăn cả hạt giống, và mọi người vẫn sẽ chết đói vì vào mùa họ biết lấy gì để trồng trọt.

Tuy không canh tác giữa mùa đông, dân làng vẫn cố duy trì các hoạt động thiết yếu.

Có rất nhiều công việc diễn ra như chăm sóc gia súc và bảo dưỡng nông cụ.

Bên cạnh đó nhà cửa, chuồng trại đều phải được dọn sạch.

Tất cả mọi người đều lao động hăng say.

Thêm vào đó họ còn cưu mang những quái vật ăn thịt như Orge nên lại càng phải chú trọng chuyện chăn nuôi thay vì trông chờ thịt săn được nhờ đặt bẫy.

Họ dùng tiền kiếm từ số thảo mộc thu hái được để mua một đàn lợn.

Đám Goblin dắt bầy lợn vào sâu trong rừng Tove để chúng ăn rễ và thân cây.

Trong giai đoạn thử nghiệm này, họ chỉ nuôi với số lượng hạn chế, nhưng nếu chúng sống sót qua mùa đông và phát triển tốt, quy mô của cả đàn sẽ được tăng mạnh.

Nông dân sống trên đất của quý tộc phải đóng thuế định kì, nhưng dân làng không cần làm thế.

Vì rừng đại ngàn Tove là nơi sinh sống và cai trị của quái vật.

Viễn cảnh hiện giờ của ngôi làng rất tươi sáng.

Tất cả có được là nhờ Ainz Ooal Gown, vị cứu tinh của họ.

Ngoài ra còn có Dark Hero Momon, người đã thu phục được Hiền Vương Rừng Xanh.

Ai nấy đều rất biết ơn, một số thậm chí còn cầu nguyện cho họ trước bữa ăn, tôn kính họ như những vị thần.

Giờ đây, hi vọng của họ đang giành cho vị trưởng làng mới, Enri Emmot.

Cô phải đảm nhiệm khá nhiều trọng trách.

Ngày hôm nay, cô cùng Nfirea cùng đi lấy cỏ cho bò ở trại chung.

Mọi thứ trong làng được chia ra để thay nhau sử dụng, nhất là phương tiện canh tác, từ sức kéo cho đến đất ruộng.

Bởi thế việc chăm sóc gia súc cũng được phân công đến từng cá nhân.

Enri bước qua cánh cửa gỗ vừa mới mở, theo sau là Nfiera.

Cô ngồi trên một đống cỏ khô, hít một hơi thật sâu rồi thả mình chìm vào đó, kế bên là Nfiera, tia sáng từ ma thuật của cậu đang chiếu sáng cả hai người.

– Trưởng làng, chúng ta phải làm cho xong việc đã, rồi nằm ì ra đó sau cũng chưa muộn.

– Anh không thể xưng hô với em như trước không được sao.

Nfiera bật cười khúc khích trước bộ dạng nhăn nhó của Enri.

– Tốt thôi, anh muốn gọi thế nào cũng được.

Tên Agu còn dám tự ý khoe về việc em có thể bóp đám Goblin thành bột nhão nếu muốn nên em chả quan tâm anh gọi là gì nữa.

Từ khi giành chiến thắng Agu trong cuộc thi vật tay, dân làng vẫn thường kháo nhau về chuyện này.

Cũng may là cô không phải thách đấu với lũ Orge vì nếu thua, cô không thể chứng tỏ thực lực của mình, nhưng thắng có khi còn tệ hơn là thua.

—Liệu điều này có ý nghĩa gì nếu mình để Nfi rêu rao khắp nơi, mình sẽ không bao giờ có thể kết hôn được sao?

Mồ hôi đổ từng hột trên tay Enri.

– Ah— được rồi.

Anh không mở cửa sổ sao?

Ở đây lúc này khô ráo nên sẽ không có vấn đề gì.

– Eh?

Không, không cần, chúng ta không cần đâu, phải không?

Và nhìn đi, chúng ta có ánh sáng ma thuật ở đây mà.

– Đúng thật nhỉ?

Vâng, nếu Nfirea không ngại, em cũng không bận tâm.

Ma thuật chiếu sáng còn sáng hơn cả mặt trời.

Cô biết điều này, nhưng đề nghị của Enri hoàn toàn dựa trên logic "vì đã có ánh sáng mặt trời, không phải là quá lãng phí MP cho ánh sáng ma thuật sao?"

Ngoài ra, cô cũng muốn thay đổi bầu không khí trong phòng lúc này.

Không hề có lý do cho điều đó và cô cũng không đặc biệt để tâm đến khi cậu đã từ chối.

Tuy nhiên, ngồi bên cạnh cô, Nfirea dường như có một số phản ứng kỳ lạ, đôi tai cậu đỏ tươi và mọi thứ.

Nó có thật sự làm suy giảm MP của anh ấy?

Nhưng mình nghe nói ma thuật tạo ánh sáng không làm người khác mệt mỏi...

Anh ấy có sử dụng ma thuật khác trước khi tới đây không nhỉ?

Nghĩ đến chuyện này, trên người anh ấy không có mùi của thảo mộc.

Thật ra, anh ấy có một mùi... rất dễ chịu.

– Có—có gì sao, Enri?

Lời nói của Nfirea bỗng trở nên bối rối khi Enri ép mũi của cô lại gần cậu.

– Mm?

Ah, không, không có gì, chỉ là em ngửi thấy một mùi dễ chịu...

– Ý—em là?

Um, nghe vui quá.

Đó là nước hoa mà anh đã làm ra .

– Eerhhh...

Sao anh không mang nó vào thị trấn để bán trong thời gian tới?

Em chắc chắn là nó sẽ bán được với giá cao.

– Không, cái... này... không phải để...

– Hm—mm... tốt thôi, quên nó đi.

Dù sao thì trong lều cũng đã có đủ cỏ khô.

Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo?

-Mm, ờ.

Sau đó, trước khi chúng ta di chuyển, để anh kiểm tra một thứ trước đã.

Dù sao thì bên ngoài cũng rất lạnh mà.

– Um, nơi này không hẳn là ấm áp...

Ah, quên nó đi.

– Có... có chuyện.

Có chút chuyện anh muốn bàn bạc với em.

Nfirea ngồi cạnh cô và có vẻ hơi căng thẳng.

Có chuyện gì với anh ấy sao?

Trong khi Enri nhìn vào gương mặt của cậu với ánh mắt ngờ vực, Nfirea lấy ra một số giấy tờ.

Trong chúng có in những văn tự nhỏ.

Mặc dù Enri có thể nhận ra một vài chữ, nhưng bởi có nhiều chữ mà cô không biết, vì thế mà cô chỉ nhìn lướt qua.

– Đầu tiên là việc nuôi lũ goblin còn lại của bộ tộc Agu và đám Ogre.

– Eh?

Không phải không có vấn đề gì sao?

Chúng giúp đỡ việc thu hoạch và chăn gia súc, và chúng ta đảm nhận việc mua thức ăn cho lũ Ogre từ thành phố.

– Ừm, và các loại thảo mộc được bán với giá hời, vì vậy mà chúng ta đã có một nguồn lương thực dự trữ dồi dào.

Nó cũng đủ để đối phó cho mùa đông này.

Kể cả chúng ta tăng thêm một vài phụ cấp, lương thực dữ trự cho chúng ta vẫn cần phải trữ lại.

Nhưng nếu số lượng dân làng cứ thế mà gia tăng, cuộc sống sẽ khá là khắc nghiệt.

Có lẽ chúng ta nên mua thực phẩm cho mình bằng phương pháp khác.

Hiện có 14 thành viên trong bộ tộc của Agu.

Chúng không được sinh ra ở đây, mà là trốn chạy từ lãnh thổ của Giant phương Tây và Serpent phương Đông.

– Mmmm.

Tuy là em không cảm thấy có vấn đề gì, có lẽ chúng ta nên mua thêm thực phẩm từ E-Rantel.

Tuy nhiên, ta cũng đã lên kế hoạch trích một phần tiền hoa hồng để mua công cụ bằng kim loại cho lũ Ogre.

– Nếu chúng ta mua nông cụ cho Ogre, việc gieo giống vào mùa xuân sẽ nhanh hơn rất nhiều... nhưng vấn đề là nếu chúng ta đặt mua nông cụ cho Ogre, nó sẽ rất to lớn mà con người không thể sử dụng được, và việc này sẽ đặt ra nhiều nghi vấn.

– Và sự việc về Ogre bị phát hiện, nó sẽ gây ra rất nhiều vấn đề, phải không?

Khi những người thu thuế đến vào mùa thu, Jugem và những con khác phải trốn để tránh sự chú ý.

Tiện thể nói luôn, cũng vì nỗ lực của họ mà vụ thu hoạch lúa mì rất dồi dào.

Kể từ khi làng Carne bị các hiệp sĩ Đế quốc tấn công, họ chỉ cần trả tiền cống nạp trên danh nghĩa, đó là sự may mắn dành cho họ.

Ngoài ra, họ cũng được miễn trừ quân dịch trong vài năm.

Hầu hết trong những điều đó là một hình thức tạ lỗi vì đã không bảo vệ tốt làng Carne, nhưng nó trông giống như họ thật sự cảm thấy có lỗi.

Đã có một vài câu hỏi về bức tường hùng vĩ bao quanh ngôi làng, nhưng dân làng đã làm lệch hướng câu hỏi bằng cách nói rằng "đó là hành động của vị magic caster kia".

Nếu họ có thể làm như vậy, quả thật họ có thể lý giải cho những con Ogre, phải không?

Ít nhất, đó là những gì Enri nghĩ, nhưng Nfirea lắc đầu.

– Điều này thì không nghi ngờ gì nữa.

Nếu mọi thứ trở nên xấu đi, Vương quốc thậm chí có thể gửi một lực lượng mang tính trừng phạt.

– Thế là quá xấu luôn ấy!

– Dù em có nói thế, nhưng sự thật là Ogre thường ăn thịt người.

Lý do duy nhất tại sao chúng có thể sống chúng với chúng ta trong ngôi làng này là vì Jugem-san, người mạnh hơn chúng.

Đừng quên điều đó.

– Em không...

– Thêm một điều nữa là chúng ta có quá ít con người trong làng này.

Chúng ta cần phải nghĩ cách dân số lên.

Nếu những người mới đến vào mùa vụ gieo trồng, đó là rất tuyệt vời."

– Chuyện này là rất phức tạp.

Và, như cậu nói, chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ nhìn thấy Goblin-san hay Ogre-san và chạy mất?

Chuyện gì xảy ra sau đó?

Enri đưa ra một câu hỏi đầy hoài nghi.

Khi cô nói, một cái gì đó lạ đã xảy đến với Nfirea.

Một cái gì đó giống như... tâm trí của cậu đã hoàn toàn không có ở đó hoặc đại loại như thế.

– Eh?

Ah, không, không có gì!

Đúng thật là không ổn.

Cậu ấy đang cảm thấy bồn chồn?

Dù sao thì người yêu của cô cũng có một thói quen xấu là luôn bị ám ảnh về thuốc.

Khi cậu nhìn thấy lông mày của Enri nhíu lại, Nfirea hít một hơi thật sâu và nhích cơ thể cậu lại gần hơn.

Hm?

Đúng là anh ấy thật sự rất hồi hộp nhỉ?

Anh ấy làm rất nhiều thí nghiệm hằng ngày... nhưng nếu anh ấy mà ngủ ở đây thì sẽ bị cảm mất.

Tuy là trong đống cỏ khô này đúng thật là ấm áp ...

Trong khi cô đang nghĩ về nó.

Nfirea từ từ thả lỏng người và nghiêng nhiều hơn về phía cô.

Có chuyện gì thế nhỉ?

Nghĩ tiếp chuyện này, sẽ tốt hơn nếu Nfirea trông mạnh mẽ hơn...

Mình đoán là anh ấy cần ăn nhiều thịt hơn.

Anh ấy cần ăn no ngủ kỹ.

Một trò vui đến với Enri, và cô đẩy Nfirea ra.

Ban đầu cô chỉ định dùng một chút sức lực, nhưng vì cô dùng quá mức, kết quả là cô đè lên người cậu.

-—Ueeeeh?

Trước mắt Enri, khuôn mặt ngạc nhiên và bối rối của Nfirea từ từ chuyển sang một màu đỏ ửng.

Aaaah~ con trai mà để thua con gái hẳn là phải xấu hổ rồi.

Đó là lý do tại sao mình bảo anh ý nên ăn nhiều vào...

Cũng như Enri lăn người ra khỏi cậu, Nfirea nằm xuống đống cỏ khô và nhắm mắt lại.

Họ cứ như thế trong vài giây, duy trì bầu không khí bình lặng và yên tĩnh.

-...

Sao thế, Enri?

Em muốn đi ngủ sao?

Nfirea ngồi dậy, khuôn mặt cậu vẫn ủng đỏ.

-Uh... oh... um.

Kh—ông có gì...

– —Ane-san!

Trong khi tiếng kêu vang đến tai cô thì cánh cửa mở mà không có tiếng gõ.

Do dùng lực quá mạnh mà lúc cánh cửa mở đã đụng vào tường phát ra âm thanh ầm ĩ.

– Hueee?

Tiếng kêu tò mò đến từ Nfirea.

– Có—có—có chuyện gì?

– Xin lỗi đã làm phiền cả hai, nhưng đây là trường hợp khẩn cấp!

– Chuyện gì xảy ra?

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Jugem đang lo lắng kể từ cuộc tấn công của lũ Troll.

Thật kỳ lạ, Enri trên người thấy có dự cảm chẳng lành.

– Là quân lính!

Một đội quân lớn đang tiến về phía này!

– Eh?!

Cái gì, anh vừa nói gì?

Đội quân đó của ai?

– Chúng tôi không biết về cờ hiệu nên không thể nói được.

Nhưng có rất nhiều huy hiệu khác nhau đó, vì vậy hai người nên đến và nhìn...

Trong mọi trường hợp, đầu tiên chúng ta nên đóng cổng trước đã.

Chúng ta nên làm gì đây?

– Cái đó!

Ah... um, anh có thể cho chúng tôi biết về cờ hiệu trên tay có gì trên đó?

Nếu anh có thể mô tả hoặc phác họa chúng cho tôi, tôi có thể nhận ra.

Sau khi nghe lời miêu tả của Jugem, một biểu hiện đáng ngờ lan rộng trên gương mặt của Nfirea.

– Đúng là quá kỳ lạ.

Đó là cờ hiệu của Vương quốc.

Nếu chúng ta biết hoa văn trên đó là của quý tộc nào, chúng ta có thể biết được kẻ nào đã đến đây.

Làng Carne là một ngôi làng ở biên giới, hơn nữa trước đây chỉ là rừng rậm.

Rõ ràng mục tiêu của họ là làng Carne, nhưng tại sao họ lại đến đây vẫn là bí ẩn.

– Nhưng tại sao?

Anh có biết tại sao không, Nfirea?

– Tại sao quân đội của Vương quốc lại đến đây?

Nếu họ muốn đến Rừng Đại Ngàn Tove, gửi đi nhiều binh lính như vậy thì thật là lạ.

Thay vào đó họ chỉ cần gửi các mạo hiểm giả đi.

Có lẽ nào... có một cuộc nổi loạn hoặc một cái gì đó...

– Chuyện như vậy thật sự xảy ra sao?

– Đó chỉ là tin đồn, nhưng anh nghe nói là quyền lực của nhà vua không thật sự vững chắc.

Hiện nay, có vẻ như các quý tộc đang có mâu thuẫn với nhà vua.

Nếu là như vậy, họ đến làng Carne là để tấn công?

Mặt Enri trắng bệch ra.

Chẳng lẽ làng sẽ phải chịu một cuộc tấn công khủng khiếp như lúc trước?

—Tuy nhiên, bây giờ đã không còn như trước.

Enri quyết định đối mặt với nó.

– Chúng ta nên bỏ chạy vào rừng trước khi quân lính tới đây!

– ...

Ane-san, tôi xin lỗi.

Chúng tôi phát hiện họ quá muộn, nên nếu chúng ta bỏ chạy lúc này, chúng ta sẽ phải bỏ lại tất cả mọi thứ.

Ngoài ra, cũng vì lúc này là mùa đông, khả năng những con quái vật xuất hiện trong rừng cũng rất cao.

Nếu chúng ta chạy sẽ rất rắc rối và chúng ta cũng chẳng còn gì.

Nét mặt đau khổ của Jugem làm Enri cảm thấy choáng váng.

Họ sẽ không thể nào tồn tại được nếu binh lính đốt làng trong mùa đông này.

– Nếu đã là như vậy...

Ah!

Phải!

Nếu chúng ta không thể trốn cùng tài sản của mình, chúng ta nên chuẩn bị cho trận chiến và che giấu thực phẩm cùng với các nhu yếu phẩm khác cùng một lúc!

– Đúng vậy!

Đó là một kế hoạch hay, Enri!

Căn hầm dùng để che giấu Jugem và những con Ogre khi người thu thuế đến đã không bị chôn vùi.

Chúng ta có di chuyển tất cả mọi thứ vào trong đó!

Khi Enri sắp sửa hành động, cô nhớ đến một câu hỏi mà mình vẫn chưa hỏi.

Quân số của họ là bao nhiêu?

Dân làng có thể ước tính số lượng thực phẩm cần giấu nếu họ biết có bao nhiều người ngoài kia.

– Quân số bao nhiêu?

Có phải họ có khoảng một trăm?

– Không...

Khi thấy Jugem hít một hơi thật sâu và chậm rãi trả lời, độ nhiên Enri như có một sự thôi thúc muốn nhét ngón tay và hai tai mình.

– Không chỉ một trăm... mà là hàng ngàn.

Enri chớp mắt.

Nfirea bên cạnh cũng tỏ ra thế.

– Ít nhất thì họ có khoảng 4000 người, tôi nghĩ vậy.

– Nhưng thế thì... tại sao họ lại gửi nhiều người đến vậy...

-Tôi không biết.

Tại sao họ lại gửi quá nhiều lính đến một ngôi làng như thế này?...

Enri, lẽ nào việc có Goblin trong làng đã bị lộ?

– Không.

Điều đó là không thể nào.

Enri ngay lập tức đáp lại.

Bất luận cô có nghĩ như thế nào, cô không tài nào nghĩ được một lý do cho việc thông tin bị lộ.

Đã có nhiều người nhập cư vào làng, nhưng tất cả đều cảm thấy những con Goblin là đáng tin cậy hơn con người.

Kể từ cuộc tấn công của lũ Troll thì rào cản giữa dân làng cũ và dân làng mới đã hoàn toàn biến mất.

Nếu có thì đó là những mạo hiểm giả— có lẽ Momon và Nabe đã tung tin để trả thù cho những đồng đội đã mất của họ— nhưng Nfirea đã khăng khăng khẳng định không phải là họ.

– Vậy thì... trong khi chúng ta chuẩn bị chạy trốn, chúng ta nên hỏi lý do tại sao họ đến đây.

Chiến đấu... là phương sách cuối cùng.

Chiến đấu với một đội quân 4000 người không khác gì là tự sát.

– Như Ani-san đã nói, đó là tất những chúng ta có thể làm...

Tôi đoán chống lại quân số thế này thì không còn cách nào khác.

– Ừm.

Đó là lý dọ tại sao, chúng ta nên chuẩn bị sẵn sàng để chạy trốn bất cứ lúc nào, trong khi cố gắng kéo dài thời gian cho chúng ta chạy thoát.

Vậy thì chúng ta đi thôi!

Riêng dân làng cũng lẩn trốn cùng với thực phẩm và những con Ogre.

Những người duy nhất còn lại là Enri, Jugem, và một số Goblin, cùng với Brita và một thành viên của lực lượng phòng vệ.

Điều đầu tiên mà Enri làm là đặt câu hỏi với Brita về tình hình, danh tính của kẻ tấn công và cờ hiệu của họ.

Nhưng thật đáng tiếc, Brita không thể đưa ra bất kỳ câu trả lời nào.

Theo cô ấy, một người khác đã luôn lo liệu những chuyện như thế này.

Trong khoảnh khắc đó, Enri nhận ra tầm quan trọng của việc tường tận thông tin.

Do đó, tất cả những gì họ có thể làm là chờ cho Nfirea báo cáo lại sau khi trở về từ tháp canh.

Những âm thanh của tiếng gió ngựa đến từ phía bên kia của bức tường, và sau đó là một tiếng nói lớn.

– Đây là sứ giả từ hoàng tử của Vương quốc Re-Estize, Barbro Andreyan Ield dale Vaiself!

Mở cửa và để cho chúng tôi vào!

Enri hoài nghi đôi tai của mình.

Tuy là cô đã nghe nhiều chuyện đáng ngạc nhiên trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng cái này có lẽ là khủng khiếp nhất.

– Hoàn—hoàng tử sao?!

Một người như thế đang làm cái quái gì ở chốn này?!

Enri không có ý tưởng về những gì đang xảy ra.

Tất cả điều này bắt đầu có cảm giác như là một giấc mơ tồi tệ.

Tuy nhiên, căn cứ vào cách mà Nfirea vội vã trở lại từ tháp canh, khả năng cao là lời của sứ giả là thật.

Một trong số chúng là vương kỳ.

Chỉ có hoàng tộc hoặc những người liên hệ với họ mới được phép mang lá cờ đó.

– Eh?

Điều đó có nghĩa là gì?

– Nó có nghĩa là hoàng tộc đã đưa quân đội đến làng của chúng ta!

Enri lên giọng, không thể hiểu được những gì đang xảy ra.

– Tại sao, tại sao lại gửi quá nhiều quân tới một ngôi làng ở biên giới?

– Nông dân như ngươi thì không cần phải biết về điều đó!

Vùng đất này thuộc về nhà vua, và tuân theo lời nhà vua là tất cả những gì ngươi cần làm!

Hay là ngươi bất tuân nhà vua— giương cao lá cờ phản loạn của ngươi sao?

Enri rùng mình.

Là con dân của nhà vua, họ nên mở cửa.

Tuy nhiên—

—Jugem trao đổi ánh mắt với Enri từ phía bên.

Kể cả họ có ngay lập tức đi mở cửa, họ cũng không thể làm liền được.

Trước đó, họ phải che giấu những con Goblin và Ogre.

– Ah, Ane-san.

Chúng tôi sẽ giấu mình một cách nhanh nhất có thể.

Cho đến lúc đó, hãy câu giờ cho chúng tôi.

Enri gật đầu.

Tại sao mình lại ra lệnh cho họ giấu thực phẩn trước, cô suy nghĩ, nhưng lúc này mà hối hận thì đã quá muộn.

– Ta lặp lại... mở cổng!

– Thứ lỗi cho tôi!

Ngay bây giờ, ngay lúc này chúng tôi đang chuẩn bị để tiếp đón hoàng tử điện hạ!

Xin vui lòng chờ một chút!

– Nói lại lần nữa xem, cô gái kia!

Ngươi phụ trách ngôi làng này sao?

Sự chậm trễ này là không thể chấp nhận được!

Đừng lãng phí dù một giây nào nữa!

– ...Có chuyện gì mà các người muốn vào trong dữ vậy?!

Ức chế, Enri khó chịu đáp lại bằng một tiếng hét giận dữ.

Trong khi cô biết đó là thiếu tôn trọng, cô sẽ không loại trừ khả năng họ là quân lính của nước khác giả dạng như lính của Vương quốc.

Phòng thủ của làng Carne là cực kỳ vững chắc.

Đến những người thu thuế cũng phải bị sốc khi nhìn vào.

Chuyện này cũng không có gì quá ngạc nhiên nếu có một quốc gia khác muốn sử dụng nơi này như một căn cứ.

Dẫu sao, chính xác thì những con Troll tấn công cũng vì lý do đó.

Phía bên kia im lặng một hồi, và cả hai bên đều lưỡng lự không thoải mái.

– Tại sao lại không trả lời!

Có phải các người đang giả dạng là lính của Vương quốc!

Sau tiếng hét hoảng hốt, cuối cùng cô cũng nhận được một câu trả lời.

– ...Có một magic caster được gọi là Ainz Ooal Gown đã đến ngôi làng này một lần, đúng chứ?

Hình ảnh về vị cứu tinh của ngôi làng xuất hiện trong đầu của Enri.

– Magic caster đó bây giờ là kẻ thù của Vương quốc.

Như vậy, chúng ta muốn hỏi các ngươi, những người có liên quan đến Ainz Ooal Gown, về hắn ta.

Bởi quá ngạc nhiên, Enri không thể nói nên lời.

Tuy nhiên, Tiếng thì thầm của một trong những thành viên lực lường phòng vệ truyền đến tai cô.

– Nếu Ainz-sama đối đầu với Vương quốc... vậy thì Vương quốc hẳn là phía làm sai?

Đôi mắt của dân làng thể hiện sự đồng tình.

Một điều đặc biệt là những người dân chuyển tới làng Carne là những người ban đầu có nhà cửa bị thiêu rụi.

Lòng căm hận Vương quốc đã không thể bảo vệ họ nhanh chóng biến thành lòng tin và sự tôn kính dành cho vị magic caster đã cứu ngôi làng này.

Có thể món quà là chiếc sừng đã triệu hồi những con Goblin, hoặc cung cấp Golem xây dựng bức tường vững chắc mà bây giờ đang bảo vệ họ, hoặc là cô hầu gái Lupusregina đã cứu ngôi làng khi bị lũ Troll tấn công, tất cả những điều này gộp lại với nhau và trở thành lòng tôn kính với Ainz.

– ...

Nhưng họ có rất nhiều người.

Nếu chúng ta không mở cửa...

– Nhưng chúng ta cứ thế này mà phản bội lại Ainz-sama sau khi đã nhận được lòng tốt của ngài ấy sao...

– Chờ đã!

Họ nói rằng họ chỉ muốn hỏi chúng ta một vài chuyện.

Đó không có nghĩa là chúng ta phản bội ngài ấy...

– Vậy sao?

Rốt cuộc thì đối với tôi, đó vẫn là vô ơn.

Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn vào Enri.

Cô hiểu rõ tâm ý của cả hai bên.

Bởi vậy, Enri do dự, không thể lựa chọn giữa hai bên.

Đúng lúc này, một tiếng hét giận dữ đến từ ngoài cổng.

– Nếu ngươi đã hiểu, hãy mở cửa ngay đi!

Nếu không, ngươi sẽ bị xem là kẻ phản nghịch của Vương quốc!

Chạm đến giới hạn, Enri bịa ra một cái gì đó để câu giờ.

– Có phân, phân bò ở khắp nơi!

Chúng—chúng tôi không thể để cho hoàng tử bước vào một nơi như thế này!

Sau một lúc im lặng, một giọng nói bình tĩnh hơn chọc thủng bầu không khí.

– Oh, um.

Được rồi.

Cứ như vậy đi.

Chúng tôi sẽ đi vào thay cho hoàng tử điện hạ.

Chúng tôi sẽ suy nghĩ lại những gì xảy ra sau đó.

Cô không còn lời nào để lấp liếm nữa.

Tâm trí của Enri hoàn toàn trống rỗng.

Không quan tâm đang là nghĩ gì nữa, cô hét lên điều đầu tiên mà cô nghĩ tới để ứng phó.

– Xi—xin lỗi!

Có phân dính trên tay!

Tôi không thể chà nó đi!

Hãy để tôi rửa tay và tôi sẽ quay lại sau!

– —O—oi!

Enri nhìn lại bóng dưng đang rút đi của Jugem và những người khác.

Cô lo lắng không biết mình đã kéo dài được bao lâu.

♦ ♦ ♦

Cảm giác nôn nóng khiến Barbro như mất đi lí trí.

Gã trừng mắt nhìn người lính báo tin như đang nhìn kẻ địch, nghiến răng gằn từng chữ một.

– Ngươi nhắc lại những gì vừa nói xem?

– Thưa ngài!

Dân làng vẫn chưa chịu mở cổng.

Cố gắng lắm Barbro mới kềm được cơn giận để không nhào tới đấm vào mặt tên kia.

Ở đây, không ai thực sự nguyện trung thành với gã.

Tất cả đều dưới trướng lãnh chúa của riêng họ, nhận lệnh và tuân theo chỉ định mà theo gã.

Vì thế gã không thể hành xử lỗ mãng trước mắt toàn quân được.

– Tại sao?

Chúng đang sống trên đất của hoàng gia cơ mà, tất cả phải nghe lệnh ta mới phải chứ!

Ta đã bảo chúng phải mở cổng đón quân cơ mà?

Không thể kiên nhẫn hơn nữa, lại thêm máu nóng dồn lên mặt, lời nói của ông kém liền mạch hẳn đi.

– Chúng muốn thế nào?

Định xem thường ta ư?

Ông cảm thấy mình đang bị xúc phạm khi đám dân thường nhỏ bé ấy dám chống đối Thái tử tương lai.

Sự căm hận trong lòng ông như một khối ung nhọt kể từ khi quỷ nạn hoành hành, giờ đây tuôn ra như nước tràn đập vỡ.

Barbro lập tức quát lên.

– Phản loạn!

Tất cả bọn chúng!

Làng Carne đã tạo phản!

Lời tuyên bố giữa lòng quân khiến binh sĩ vô cùng bất ngờ.

– Điện hạ!

Nếu người nói thế...

Vị hoàng tử trừng mắt quay về phía đám lính vừa có ý kiến.

Nếu nghe theo lệnh của gã, bọn họ sẽ phải thủ tiêu tất cả dân trong làng, không sót một ai, thiêu rụi nó đến khi biến mất không một chút dấu vết.

Nhưng lí do nào khiến họ phải làm thế?

Barbro thấy rối trí khi đám thuộc cấp không chịu theo lệnh gã vừa ban.

-Chuyện hoang đường gì thế này?

Các ngươi định để đám kháng lệnh đó sống sao?

Lí do hợp lí vì kẻ trái lệnh người trong hoàng tộc đáng tội phản nghịch.

Để họ sống sẽ ảnh hưởng đến quyền lực và việc cai trị của quý tộc.

Các kị sĩ của Hầu tước hiểu rất rõ điều này.

– Xin chờ đã, điện hạ!

Cuộc chiến với Đế quốc sẽ sớm nổ ra.

Nếu chúng ta giết dân thường trong lãnh thổ của nhà vua, nó sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến nhuệ khí của toàn quân!

Xin ngài hãy nhìn vào thành trì đó.

Không thể nào có chuyện đó là một ngôi làng bình thường được.

Tuy rằng dân số không nhiều, cố gắng phá vỡ cánh cổng bằng vũ lực là vô cùng khó khăn.

Tốt hơn hết, chúng ta nên tạm thời ở lại đây và tìm hiểu lý do tại sao không chịu mở cửa.

– Thế thì ngươi hỏi chúng xem, rồi ta sẽ treo cổ tất cả khi biết được nguyên do.

– Không thể được, điện hạ.

Cánh cổng ấy cứ đóng chặt không chịu mở.

– Ngươi hãy buộc chúng phải mở, sau đó xử lí từng tên một để thị uy.

– Đã rõ!

Hướng ánh nhìn về làng Carne, cách bố trí cổng vào giữa những lớp tường dày, kèm với lợi thế kế cận rừng đại ngàn Tove chắc chắn là có chủ đích.

Tuy nhiên, dựa vào vị trí đặt đài quan sát mơi đây giống như một pháo đài hơn một ngôi làng bình thường.

Muốn san bằng nó sẽ cần kha khá thời gian.

Hơn ngàn binh sĩ giàn trận trước cánh cổng, la hét bắt họ mở cửa.

Tiếng ồn lớn đến nỗi mà phía sau cánh cổng cũng có thể nghe rõ.

Những tiếng reo hò như dấy lên mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng Barbro lúc này.

Ngọn lửa căm phẫn bùng lên, khiến ông mất đi lí trí.

– Lính!

Phóng hỏa tiễn!

– Hỏa tiễn ư?

– Đúng vậy.

Có chúa mới biết việc này mất bao lâu.

Ta không có thừa thời gian ở nơi này nữa.

Các ngươi không thể mở cánh cổng đúng chứ?

Toán kị binh chần chừ trước mệnh lệnh.

– Ngưng cái trò hò hét trẻ con lại!

Đe dọa chúng bằng hỏa tiễn để chúng thấy cách người lớn làm việc như thế nào!

Đột nhiên một bóng người xông tới.

– Dám bất tuân với Hoàng tử điện hạ!

Không thể tin các ngươi lại là thân cận của ngài Hầu tước.

Điện hạ!

Xin người hãy để binh lính của thần làm tiên phong!

Người đó chính là Nam tước Cheneko, phía sau là đám thuộc hạ xu nịnh của hắn.

Hoàng tử Barbro ngạc nhiên trước sự xuất hiện của hắn, kẻ tưởng chừng vô dụng vì độ ngu ngốc của hắn.

Dù gì hắn cũng là một quý tộc, ắt hẳn hiểu rõ ảnh hưởng của cuộc nổi loạn.

Đặt mình vào vị trí của Barbro, hắn chắc chắn sẽ làm điều tương tự.

– Đã thế, nhiệm vụ này ta sẽ để ngươi tiến hành.

Hãy thiêu rụi ngôi làng, à không, bắt đầu bằng việc phóng hỏa tháp canh kia thì đúng hơn.

Cần tránh thương vong đến mức tối thiểu, được chứ?

– Ôi, ngài quả thật nhân từ!

Thần sẽ y lời của điện hạ mà hành động.

♦ ♦ ♦

-Ane-san!

Mọi người đều đã sơ tán!

Chúng tôi cũng đã sẵn sàng.

-Jugem trở nên thận trọng vì cảm nhận được bầu không khí dần trở nên khác thường

Các thành viên thuộc lực lượng phòng vệ đang có những ý kiến trái chiều.

Một nửa trong số họ là miễn cưỡng ủng hộ việc mở cửa cho quân đội tiến vào làng, trong khi nửa kia thì kịch liệt phản đối.

Gốc rễ của sự tranh chấp là họ có hay không phản bội lại người anh hùng của làng, Ainz Ooal Gown.

Thật khó để đưa ra quyết định sáng suốt.

– Thật ra...

Enri định nói gì đó với Jugem thì bị một giọng nói cắt ngang.

– Hỡi dân làng Carne.

Vì sự cố chấp của các ngươi đã khiến hoàng tử dấy lên nghi vấn về lòng trung thành với vương quốc.

Chúng ta yêu cầu các người hãy trở thành đại diện khi bước vào chiến trường, là nơi để thuyết phục Ainz Ooal Gown đầu hàng.

Làm vậy, các ngươi sẽ chứng minh được sự trong sạch của mình!

Phát biểu vừa rồi đã khiến lửa hận âm ỉ trong mỗi người bùng lên như một đám cháy.

Enri cũng không ngoại lệ.

Dù họ vốn là công dân của vương quốc nhưng tất cả đều đã mang ơn người đàn ông cứu giúp ngôi làng trong nguy khó mà không cần tiền bạc hay đòi hỏi phục dịch.

Khi họ rơi vào hoàn cảnh gia đình bị sát hại, chỉ có duy nhất cánh tay của vị ma pháp sư vĩ đại ấy dang đón lấy họ.

– Tôi tuyệt đối không để bản thân ảnh hưởng đến trận chiến của ngài Ainz.

– Tất cả chúng ta nên trốn vào rừng và xem xét mọi chuyện trước khi được ra quyết định, được chứ?

Hai phe ra sức to tiếng với nhau, tuy nhiên điểm chung giữa họ là không ai muốn làm bất cứ điều gì mà gây cản trở cho vị anh hùng của họ.

Ngay lúc này, âm thanh bên ngoài nghe như tiếng căng dây và ngay lập tức, những mũi tên lao tới như mưa hướng về phía tháp canh.

– Không thể nào.

Vương quốc đã tấn công ngôi làng.

May mắn thay, không có ai ở trốn ở đó.

Họ biết điều đó nên mới thị uy hay- đã không ngần ngại mà tấn công bất cứ ai?

– Ane-san.

Chị không nên đứng trong tầm bắn của chúng.

Nhanh nào!

Mau lại đây!

Enri, vẫn đang nhìn tháp canh bị đốt cháy trong trạng thái sững sờ, đang bị Jugem kéo đi.

Cô không kháng cự lại Jugem khi nắm tay mình và chạy đi, nhưng khuôn mặt cô vẫn quay về phía tháp canh.

Các thành viên của lực lượng phòng vệ đã bắt đầu tản về phía sau và tháp canh thì rực sáng trong ngọn lửa của địa ngục.

Ngay tức khắc, mái nhà lợp bằng rơm bắt lửa và biến thành một giàn thiêu khổng lồ.

Tất cả mọi người trong làng có thể thấy ngọn tháp đang bị hủy hoại, bất kể là họ đang ở đâu.

Tiếng kêu oán giận của nổi buồn đã dâng lên từ tất cả mọi ngươi xung quanh cô.

Có một chỗ đặc biệt phát ra tiếng hét thảm thiết.

Trong khi Enri cố gắng để thở và kiểm soát lại bản thân, cô nhìn thấy một người đàn ông hét to nhất, tiếng hét vô cùng đau khổ.

Ông là ngươi đã di cư vào ngôi làng.

Thù hận và tuyệt vọng cùng nhau hiện hữu trên gương mặt ông.

Cô nhìn xung quanh, và nhiều người nhập cư khác cũng có biểu hiện tương tự trên gương mặt họ.

Enri hồi tưởng lại.

Làng của họ cũng đã từng bị thiêu rụi một cách tương tự như vậy.

– Kẻ thù! – Người đàn ông hét lên.

"Chúng là kẻ thù!

Làm sao mà chúng không phải là kẻ thù sau khi đã làm những điều như vậy!

Phải chống lại bọn chúng!"

– Vương quốc đã làm chuyện này sao?!

Chúng thậm chí còn không giúp đỡ chúng ta!

Và bây giờ, chúng muốn thiêu hủy nơi này sao?!

Tiếng hét đó đến từ một người phụ nữ mập mạp.

Một người đàn ông trẻ tuổi hét lên, cùng với đó là tiếng khóc của anh.

– Làm sao mà chúng lại dám làm điều này!

Nếu muốn giết tao, cứ vác xác tới trước mặt tao này!

Tao sẽ tiễn cái lũ khốn chúng mày về với đất mẹ nhiều nhất có thể!

Tao sẽ trả thù cho họ!

Sự điên cuồng và thù hận đã hòa vào bầu không khí, một phần không nhỏ là nhờ vào mũi tên lửa đó.

– ...

Ane-san.

Đây là lúc để đưa ra quyết định.

Giọng nói trầm lắng của Jugem phát ra từ một gương mặt cứng như giáp của một chiến binh.

– Eh?...

Nhưng những người ở đây đã đánh mất lý trí.

Có lẽ chúng ta nęn đợi họ một lúc trýớc khi đýa ra quyết định?

– Không còn thời gian nữa đâu.

Và không ai có thể đảm bảo rằng họ sẽ không nổi điên.

Tốt nhất là lúc này chị nên đưa ra quyết định cho ngôi làng.

Đó là một đề nghị hợp lý.

Quân đội đã phá hủy tháp canh bằng tên lửa.

Thời gian sau đó, ai biết đâu được chúng còn có thể làm điều gì đó còn tồi tệ hơn nữa.

Họ phải hành động ngay lúc này.

Enri nắm chặt quyết tâm của mình, cô hít một hơi thật sâu.

Cô liếc nhìn Nfirea đang nắm tay của Nemu thật nhanh, và họ gật đầu với cô, như thể đang khích lệ.

Lồng ngực cô không còn cảm giác bị thắt chặt nữa.

Đây là liều thuốc cuối cùng cần cho lòng can đảm của Enri.

-Mọi người!

Ngay bây giờ!

Mọi người ở đây sẽ quyết định những gì chúng ta, như một ngôi làng sẽ làm!

Bất luận quyết định là gì, tôi hy vọng mọi người sẽ nghe theo!"

Tiếng hò reo là câu trả lời của mọi người trước tuyên bố của Enri.

-Giơ tay lên nếu có ai muốn làm theo lời Vương quốc đã nói!

Không có một cánh tay nào được giơ lên.

Như trái tim cô đập mãnh liệt trong lồng ngực, Enri hét lên một lần nữa.

-Vậy thì!

Những người muốn chống lại Vương quốc cho đến hơi thở cuối cùng, hãy giơ tay lên!

Với một tiếng gầm thét như sấm, vô số cánh tay đồng loạt giơ lên.

Tất cả những người giơ lên đều nắm chặt nắm đấm, bộ dạng dữ tợn trên gương mặt họ cho thấy quyết tâm chiến đấu của họ.

Nó thật đáng sợ.

Mọi người ở đây dường như đã lựa chọn một con đường mà điểm kết thúc là cái chết.

Mặc dù vậy, có một điều gì đó còn lớn hơn cả nổi sợ của cái chết đã thúc đẩy tất cả mọi người ở đây.

Họ không muốn cứ thế mà nhận lấy lòng tốt và cũng không muốn lấy oán báo ơn.

-Vậy thì— chúng ta sẽ chiến đấu!

Chúng ta sẽ chiến đấu để trả món nợ ân tình!

Jugem-san!

Tôi giao lại kế hoạch tác chiến cho anh!

-...Tôi hiểu được quyết tâm của mọi người.

Tất cả mọi người sẽ chết ở đây.

Mọi người thấy ổn với điều đó chứ?

Lời nói của cựu chiến binh được đáp lại bằng một sự đồng thuận nhất trí.

-Có thể hét lớn như vậy mặt dù khuôn mặt đã tái mét.

Thật cừ khôi...

Tuy nhiên, xin lỗi vì đã dội gáo nước lạnh lên quyết tâm đó, dù sao thì các cô cậu cũng đã lớn tiếng tuyên bố quyết định của mình.

Liệu có nên để cho người trẻ tuổi đi trước?

Sau cùng thì nếu có ai đó phải chết, thì đó sẽ là chúng tôi và các ông già. – Một cụ già lên tiếng.

– Ông ấy nói cũng có điểm đúng— nhưng không phải không thể sao?

Kẻ địch đã vây chặt cả hai cổng.

Ngay cả khi chúng ta trèo lên trên bức tường, chúng ta sẽ lập tức bị họ phát hiện.

– Vâng, đúng là vậy... nếu chúng ta bỏ chạy theo cách thông thường, như đã nói.

Jugem cười nhe răng theo kiểu xấu xa khi anh tiếp tục.

– Chúng ta không thể lẩn trốn và bỏ chạy.

Vì vậy điều chúng ta cần làm là mở cửa chính và thu hút kẻ địch vào bên trong.

Trong khi chúng đang mất cảnh giác, chúng ta sẽ đánh úp chúng.

Nếu ta có thể gây thiệt đủ nặng cho chúng, kẻ địch sẽ tập hợp lực lượng phân tán lại và tập trung vào chúng ta.

Jugem nhìn chung quanh.

– Tuy tôi có nói vậy, nhưng có thể kẻ địch cũng biết đó là một mưu mẹo.

Nếu là như thế, miễn là chúng ta có đủ sức mạnh để tấn công, kẻ địch sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài tập trung lực lượng của chúng lại.

Có ai muốn hỏi gì không?

– Nhưng Jugem-san, chúng ta sẽ trốn ở đâu?

– Không phải quá rõ ràng rồi sao, Ane-san?

Trong Rừng Đại Ngàn Tove.

Tôi sẽ chỉ định Agu và Britta, hai người cso hiểu biết về khu rừng, tổ chức tẩu thoát.

Tôi chắc chắn chúng ta có thể giữ chúng không có ở xung quanh một lúc.

Người dân trong làng đã chuẩn cho cái chết của họ, nhưng đó cũng chỉ là tự nhiên khi họ không muốn con cái của mình phải chết chung với mình.

Nếu biết con cái của họ có gặp nguy hiểm, hẳn là sẽ làm giảm tinh thần chiến đấu của họ.

Jugem xử lý điều này bằng một vẻ mặt nghiêm túc.

– Nghe này.

Vòng đầu tiên là một trận chiến khiến kẻ địch phải củng cố lực lượng của chúng.

Vòng thứ hai của trận trận chiến là làm cạn kiệt sức chiến đấu của chúng, vì thế sẽ không có lính vây ở xung quanh.

Trận chiến càng khốc liệt, cơ hội trốn thoát càng cao.

-Hahahaha!

Đó là tất cả!

Ahhh, um, đó là cách để giải vây.

Những lời này đi cùng với nhiều tiếng cười.

Tiếng đó không phải sinh ra trong tuyệt vọng hay điên rồ— Nó chỉ đơn giản là tiếng cười vui vẻ.

– Miễn là vợ con tôi được cứu, tôi không còn gì hối tiếc nữa.

Giờ là lúc để trả món nợ ân tình mà Ainz Ooal Gown đã cho chúng ta!

– Ah, đúng vậy!

Nếu tôi sống như một thằng hèn cho đến già, tôi sẽ không còn mặt mũi để nhìn bản thân mình nữa..

– Vậy... nhóm tẩu thoát là?

Jugem nhìn kỹ tất cả mọi người khi trả lời câu hỏi của Nfirea.

– Ane-san và Ani-san sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ phụ nữ và trẻ em.

Và như tôi đã nói, chúng ta sẽ cần Britta, Agu, và những con Goblin khác dẫn họ trốn vào rừng.

—Eh?

Enri kêu lên trong ngạc nhiên.

Là một trưởng làng, cô có nghĩa vụ đứng chung với những người khác.

Kể từ khi cô ra lệnh cho dân làng đi vào chỗ chết, cô còn có thể làm gì khác hơn ngoài sát cánh chiến đấu cùng họ.

Dù là vậy, dân làng đã kêu lên trước khi Enri kịp nói.

Ánh mắt của họ cho thấy họ nhất trí với Jugem.

Cho dù Enri nghĩ đến việc làm thế nào để từ chối, vấn đề này đã tuột khỏi tay cô.

-Enri-chan, tất cả nhờ cô.

-Xin hãy chăm sóc con của tôi.

Tuy là vợ tôi đã chết...

ít nhất, bọn trẻ...

Những người dân làng nắm lấy tay cô, truyền đạt hy vọng và suy nghĩ cho cô ấy khi họ nắm tay thật chặt.

Nfirea rón rén đến bên Enri, với anh mắt tràn ngập nước mắt.

– Enri, chúng ta đi thôi.

Cuộc chiến của chúng ta là để sống.

Chúng ta không thể thua trận chiến đó.

Và ai biết đâu được, Ainz Ooal Gown-sama có thể cứu chúng ta thêm lần nữa.

Vào thời điểm đó, sẽ tốn hơn nếu chúng ta ở xung quanh, ngài ấy sẽ đặt chân vào lãnh địa của mình.

– Cậu ấy nói đúng đó, cô hiểu mà.

– Jugem-san...

– Đó là chiếc tù và đã dùng để triệu hồi chúng tôi...

Tôi nghĩ là chị nên sử dụng nó cho sau này, chị có nghĩ vậy không?

Nếu chị sử dụng nó trong lúc này, nó cũng giống như là tạt một ly nước vào một ngôi làng đang cháy.

Sẽ tốt hơn nếu chỉ thổi chiếc tù sau khi mọi chuyện đã qua và triệu hồi các đồng chí của chúng tôi đến giúp chị.

Enri che kín đôi mắt của mình, một đôi mắt đẫm lệ.

– Tôi hiểu rồi!

Tôi sẽ bảo vệ vợ và con cái của tất cả mọi người!

Đi nào!

Enfi!

♦ ♦ ♦

Một bên của cánh cổng mở ra chậm rãi.

– Đáng lẽ nên dùng tên lửa ngay từ đầu mới phải.

Hoàng tử Barbro cau mày.

Chúng đã làm lãng phí quá nhiều thời gian.

Đề bù đắp cho sự chậm trễ này, người của anh cần phải cấp tốc hành quân.

Nhưng điều đó là không thể tránh khỏi.

Tất cả lỗi là do người của Hầu Tước.

Nếu như gã không hạ lệnh phóng tên lửa, không biết là phải lãng phí thêm bao nhiều thời gian nữa?

Barbro ngước lên nhìn trời, nguyền rủa sự kém may mắn của bản thân phải gánh lấy đám thuộc hạ bất tài.

Gã suy xét về khoảng thời gian cần thiết về sau— điều đầu tiên là mất bao lâu để treo cổ đám dân làng đó lên.

Gã sẽ treo chúng lên tường của ngôi làng, để cho mọi người thấy được số phận cuối cùng của những kẻ ngu xuẩn dám thách thức hoàng tộc.

Kế tiếp, gã sẽ tìm bất cứ ai đó có môi quan hệ chặt chẽ với Ainz Ooal Gown.

Điều đó có thể mất nhiều thời gian hơn so với việc treo cổ họ.

– Chết tiệt.

Phải tra khảo bọn chúng mới được.

Đầu tiên là có lẽ nên giả vờ tha mạng cho bất cứ ai hợp tác... rồi giết chúng sau.

Còn trẻ con...Không có chuyện để chúng sống sót.

Trước tiên, trẻ con không thể sống mà thiếu cha mẹ của chúng, vì thế mà treo cổ lũ trẻ cùng với cha mẹ của chúng là một hình thức của lòng thương xót.

– Liệu có đủ dây thừng cho tất cả chúng?

Nếu có thể tìm được dây thừng trong ngôi làng, thì quá tốt rồi...

Binh lính ở gần cổng từ từ nâng lên.

Niềm kiêu hãnh căng tràn trong ngực của hoàng từ Barbro khi gã nhìn thấy lá cờ của hoàng tộc nâng lên đầu cột cờ.

Khi gã lên ngôi, chắc chắn sẽ có những lễ binh như thế.

Nhưng binh lính cầm cờ bị lôi vào cổng— rồi đột ngột bị ném trở ra.

Ngay sau đó, những sinh vật khổng lồ đã thổi bay họ lờ mờ mở cổng.

—O—o—Ogre?!

Ogre làm cái quái gì ở đây?!

Sự tình không thể ngờ đến làm hoàng tử Barbro phải bất ngờ, và gã đã quên phẩm giá của một hoàng tử bởi cú sốc.

Đúng.

Đó là bán nhân loại được gọi là Ogre.

Cũng như Barbro, các binh lính đã bị sốc bởi sự xuất hiện đột ngột của chúng.

Cây chày khổng lồ của chúng thôi bay hàng chục người với một cú quất.

Máu thịt quăng vãi tứ tung, những ngýời lính bị thổi bay vào khoảng không và đạp vào nên đất, rồi cuộn tròn lại trước khi đụng vào quân đồng minh của họ.

Những người lính ngay lập tức quay đầu lại và tuyệt vọng chạy khỏi cánh cổng.

Sau đó, như muốn thừa thắng xông lên, nhiều con Ogre hơn xuất hiện từ sau cánh cổng.

Những người lính trở lại trong ô nhục, họ bị thổi bay bởi cú quất từ cái chày của Ogre, như đứa trẻ quăng quật món đồ chơi của mình.

Lý do cho sự rút lui khó coi này— thậm chí còn không thể xem là rút lui— là vì những người lính này là người của Nam Tước.

Họ đã bắn tên lửa để giành quyền làm người đầu tiên bước qua cánh cổng.

Ai có thể tưởng được nhiệm vụ vinh quang này lại tác dụng ngược tồi tệ đến vậy?

Hoàng tử Barbro tỏ thái độ bất mãn Nam Tước, hắn đã bỏ rơi những người mà mình đã dẫn theo và chạy thục mạng đến trước mặt anh.

Vào lúc này, âm thanh kèn hiệu vang lên trong không khí.

Các hiệp sĩ của Hầu Tước đã đồng loạt chĩa mũi thương của họ về trước.

Đó là động tác theo chương trình cho thấy họ là những người lính chuyên nghiệp.

Tuy nhiên, nó vẫn có vẻ khó khăn để họ lao vào đám lính đang bỏ chạy và hỗn chiến với lũ Ogre.

Kỵ sĩ mang ngọn giáo là một trong những lực lượng có sức hủy diệt nhất trên chiến trường, nhưng trong chiến đấu cận chiến, kỵ binh sẽ mất đi lợi thế của họ.

– Mau bắn tên!

Lính đâu?!

Barbro giận dữ la hét.

Để lũ Ogre tiếp cận gần hơn với họ sẽ chỉ làm họ gánh chịu tổn thất nặng hơn.

Tốt hơn hết là loại bỏ đám lính trọng thương và giết chết dân làng cùng với chúng.

Trong khi sự bực tức của Barbro đang trổi dậy, lũ Ogre đột nhiên rút lui.

Chúng sử dụng những binh lính bỏ chạy làm lá chắn thịt, ngăn chặn kỵ binh đuổi theo, và cuối cùng là rút vào trong cổng.

Sau khi tiếp nhận những binh lính sống sót, Barbro bắt đầu tổ chức lại đội hình, tay nắm chặt dây cương để ngăn cơn giận bùng phát.

Gã đã lên kế hoạch để hoàn thành nhiệm nhàm chán này thật nhanh chóng, và sau đó vội vã trở lại chiến trường để giành lấy vinh quang trong cuộc chiến chống lại Đế quốc.

Và bây giờ, cái mới lộn xộn khó coi này là tất cả những gì còn lại từ giấc mơ của gã.

Tuy rằng sự xuất hiện của lũ Ogre là không ngờ đến, nếu họ thậm chí còn không thể bắt nổi một người cần thiết đến E-Rantel, càng bôi nhọ danh tiếng vốn đã thấp bé của gã.

Nó sẽ là một trở ngại quyết định trong cuộc đua giành ngai vàng với Zanack, người thừa kế dự bị.

Hoặc có thể là— tất cả những điều này đã được lên kế hoạch từ trước?

Cảm nhận được ánh mắt của tên quý tộc bên cạnh đang nhìn vào gã.

Tuy nhiên, gã không có thời gian để bận tâm đến việc đó.

Barbro hướng ánh mắt sắc sảo đến vị kỵ sĩ đang tiếp cận gã.

Hắn là chỉ huy đội quân tinh nhuệ của Hầu Tước.

– ...

Chuyện gì thế này?

Đám dân làng điều khiển lũ Ogre sao?

Cái quái gì đang xảy ra vậy?"

– Đó—điều đó là không thể, thưa ngài.

Không ai có nghĩ rằng những con quái vật đó...

đã có những người thu thuế ghé vào ngôi làng dạo gần đây.

Nhưng chúng tôi không hề nhận được báo cáo nào về việc ngôi làng quản lý lũ Ogre.

Nếu họ đi vào làng và không trở về thì đó quả là bất thường...

đã xảy ra trong ngôi làng đó...

Gã có thể cảm thấy sự mâu thuẫn trong lời nói của vị kỵ sĩ.

Nếu có một âm mưu nhằm hạ bệ danh dự của anh và đẩy anh vào bẫy, hắn có lẽ không biết gì về chuyện này.

Điều đó có nghĩa là lúc này hắn đang đứng về phía của hoàng tử.

– Dù sao thì chúng ta hiện vẫn chưa rõ thực lực đối phương.

À, đây chỉ dự đoán.

Chỉ có 5 con Ogre xuất hiện.

Nếu bọn họ có nhiều hơn, có lẽ họ đã tiếp tục tấn công chúng ta.

Vì vậy, trong tất cả các khả năng, họ không thể có nhiều hơn 10 con được.

Ngươi hạ được 5 con Ogre chứ?

– Dĩ nhiên rồi!

Mỗi người trong chúng thần đều mạnh ngang ngửa các thành viên trong Warrior Band của Vương quốc.

Bọn chúng vẫn chưa nhằm nhò gì với chúng thần cả!

– Ta không nghi ngờ ngươi.

Ta chỉ bảo là ngươi cần phải cảnh giác.

Ogre là những con quái vật ngu ngốc, nhưng hành động của chúng lúc này lại quá thông minh.

Chúng đã mở cửa để thu hút chúng ta vào trong, và sau đó là phản công vào điểm thuận lợi nhất.

Chuyện này trông như thể có người chỉ huy.

Nếu có người dân trong làng đã chỉ thị cho chúng...

– Xin thứ lỗi cho sự lỗ mãng của thần.

Không đơn thuần là nông dân kiểm soát được Ogre.

Thần tin là phải có một lực lượng khác ở đây.

Nếu chúng ta có thể tìm hiểu thêm về đối phương—

Barbro không thể kiểm soát được sự nóng nảy của bản thân nữa.

– Ngừng lảm nhảm vô ich và hãy nhìn đi kìa!

Barbro chỉ vào cánh cổng, lá cờ rách nát của hoàng tộc nằm vất vưởng trên đó.

– Lá cờ của đất nước lúc này đang ở trong một trạng thái đáng buồn.

Ngươi sẽ phải phá hủy ngôi làng bất kể cái giá phải trả.

Tập hợp quân lính của ngươi, bắn tên lửa, và thiêu hủy ngôi làng.

Giờ là lúc để áp dụng những kinh nghiệm tích lũy được trong cuộc vây hãm và sử dụng chúng một cách có ích!

Chúng ta không thể hoàn thành việc này mà không chịu tổn thất.

Vì vậy ngươi sẽ phải tấn công với ý định cướp phá ngôi làng để đi đến thắng lợi!

– Làm ơn đợi đã!

Có thể là có một số phủ thủy Ogre hoặc là những loại bán nhân loại thông mình khác là chủ mưu ở đây, mà không phải là dân làng.

– Cứ cho là vậy đi, thì sao chứ?

Barbro nhìn vị kỵ sĩ, vẻ mặt của hắn giống một bức tranh rối rắm, và chậm rãi thuyết giáo, như một người lớn giảng dạy cho một đứa trẻ.

– Ngươi đang nghe đó chứ?

Giỏi lắm.

Không quan trọng là người dân kiểm soát Ogre, hay là một bán nhân loại thông minh nào đó điều khiển bọn họ cũng được.

Người dân đã nổi dậy chống lại quyền cai trị chính đáng trên lãnh thổ của chúng ta, hoàng tộc.

Đã là như vậy, chúng ta phải cho cả thế giới thấy được hậu quả từ sự ngu xuẩn này.

– Nhưng, có thể có một số dân làng đang bị bắt giữ làm con tin, không phải họ là vô tội sao?!

– Ngươi có nghe những gì ta nói trước đó không vậy?

Chúng vô tội thì đã sao?

Đối với biểu hiện khó chấp nhận những lời mà mình vừa nghe của tên kỵ sĩ, Barbro nhún vai.

– Ta hiểu, ta hiểu mà.

Ta hiểu cảm giác của ngươi.

Vậy thì ta sẽ ban đặc ân lớn nhất của sự khoan dung.

Bắt giữ những dân làng không chống cự, và sẽ xét xử bọn họ sau.

Quá tốt rồi phải không?

– Đã rõ.

Thưa ngài!

Vị kỵ sĩ cúi đầu thật sâu với Barbro.

Sau khi thấy phản ứng hùng hồn của hắn, Barbro tỏ ý hài lòng.

– Tuy nhiên, ta có một điều kiện.

Ta muốn chiến thắng áp đảo.

Nếu chúng ta chịu tổn thất ở đây, sẽ có đủ thứ loại tin đồn được lan truyền.

Cũng như vậy với ngươi.

Mọi người sẽ nói về con át chủ bài của Hầu Tước đã được gửi đến một ngôi làng nhỏ bé để thảm sát.

– Nhưng bởi vì lũ Ogre—

– Ngươi không thể sử dụng nó như một cái cớ.

Đó là cách mà thế giới này hoạt động.

-Rõ!

– Nếu ngươi hiểu rồi, thì mau hành động đi.

Mang quân lính từ cửa phía sau tập trung lại.

Đồng thời chặt cây trong rừng và bắt đầu phá cổng.

Ta sẽ giao lại chi tiết cho ngươi.

Giảm thiểu thương vong trong khi đảm bảo chiến thắng.

Giết bất cứ ai chạy trốn.

♦ ♦ ♦

Dầu làng trên bức tường bắt đầu chạm vào những mũi tên lửa.

Tác động từ vụ nổ có thể so sánh với một quả [Fireball] phát nổ, tạo ra một ngọn lửa sáng sáng rực với đám khói đen mù mịt.

Jugem có thể cảm thấy sự bất an đang tỏa ra từ các thành viên của lực lượng phòng vệ đang ở gần đó.

Thủ lĩnh Goblin giơ thanh cự kiếm lên và gầm thét.

– Giữ vững đội hình!

Ngọn lửa thế này không thể nào chọc thủng được bức tường!

Đối với việc bảo vệ cổng—

Âm thanh va chạm mạnh mẽ, doom, đến từ bên ngoài bức tường.

Ngọn tháp canh giờ đã thành một đống tro tàn, nhưng bức tường dày hơn và lớn hơn.

Ngay cả khi trúng tên, nó cũng không dễ gì mà bắt lửa.

Như vậy, họ kết luận việc công phá cánh cổng chỉ là kế nghi binh nhằm thu hút sự chú ý mới là mục đích thật sự.

Có vẻ như đây là một quyết định đúng.

Một lần nữa, một tiếng "doom" rất lớn đến từ cánh cổng.

Đó là một âm thanh mạnh hơn, dữ dội hơn so với lực tác động từ cái chày của Ogre.

Đó là âm thanh của thứ vũ khí vây hãm— rất giống với cọc gỗ dùng để phá cổng thành.

– Bắn tên!

Theo tiếng của Jugem khi hét lên, dân làng bắn ra những mũi tên một cách thuần thục.

Tiếng kêu chát chúa vang lên từ phía bên kia của bức tường.

Tuy nhiên, cọc gỗ vẫn không ngừng đập vào.

Họ đã sử dụng nhiều cọc gỗ cùng lối tấn công tuần tự.

– Bắn tên!

Một lần nữa, tên phóng ra theo lệnh của Jugem.

Tuy nhiên, lần này, đối phương cũng dùng cung bắn trả.

Vô số tên phóng vào ngôi làng như mưa trút.Thế nhưng, không có ai bị trúng tên trong đợt tấn công vừa rồi.

Đợt tấn công của đối phương chỉ là dự đoán vị trí mục tiêu mà phóng tên, vì vậy mà chỉ bắn vào bức tường và những ngôi nhà.

Tuy nhiên, đối phương có nhiều cung thủ hơn, khả năng bắn trúng sẽ cao hơn.

Như vậy, nếu tính chính xác của đối phương là một con số khác 0, mọi thứ sẽ trở nên rất tệ.

-Lùi về sau!

Lui về sau!

Chúng ta di chuyển đến vị trí mới!

Dân làng tuân theo lời Jugem.

Họ vội vàng chuyển sang vị trí mới trong tình cảnh hỗn loạn leo thang.

Cho đến giờ, dân làng mới chỉ học được cách bắn từ một vị trí cố định.

Mục đích là để họ nhắm bắn chính xác mục tiêu ở ngay khu vực bên ngoài cánh cổng.

Như vậy, họ phải làm cả hai việc cùng lúc, độ chính xác sẽ tăng lên, nhưng làm theo chiều ngược lại, một khi di chuyển đến một vị trí mới, mũi tên của họ sẽ không còn trúng được mục tiêu.

Chiến đấu tầm xa lúc này là rất khó khăn.

– Giơ giáo lên!

Chúng ta sẽ đánh cận chiến!

Một tiếng "ầm" vang lên từ phía bên kia bức tường.

Nó giống như là có một thứ gì đó bằng kim loại đập vào tường, hoàn toàn khác với tiếng "doom" của cọc gỗ phá cổng.

Sợ rằng tiếng động đó là của chiếc rìu chém vào, và nó đến từ khắp mọi hướng.

Số lượng là một lợi thế lớn.

Họ có thể sử dụng các cuộc tấn công cánh cửa hoặc là bức tường để nghi binh và tấn công từ một hướng hoàn toàn không ngờ đến.

Nếu Jugem là người chỉ huy của đối phương, anh hẳn sẽ làm vậy.

Đang theo đúng kế hoạch... có vẻ tình hình đang tiến triển tốt đẹp và đối phương đã phân tán

Hầu hết các phương án tác chiến thông thường sẽ là vô ích khi đối mặt với ưu thế áp đảo về số lượng của đối phương.

Đối với dân làng Carne, lựa chọn tốt nhất của họ là bào mòn tiềm lực chiến đấu của kẻ địch.

Miễn là đội hình địch bi suy yếu, họ có thể mở một cuộc đột kích từ ngôi làng bất cứ lúc nào.

Lý tưởng nhất là họ có thể đột kích thẳng vào đầu não của kẻ địch.

Bằng cách đó, kẻ thù sẽ hoảng sợ mà ngay lập tức củng cố lại đội hình của họ.

Việc bắt Ogre quay lại giữa chừng là một phần trong khâu chuẩn bị cho sự kiện đó.

Thậm chí nếu Ogre có trực tiếp tấn công, sẽ rất khó để làm cho kẻ địch hoảng sợ và đạt được mục tiêu của họ là thu hút binh linh quay trở lại cổng trước.

Cứ cho là vậy, một khi lực lượng rải rác của địch vội vã tập trung lại cổng trước bao vây chúng ta, chúng ta sẽ không còn đường lui nữa... tốt thôi, mình đoán đây là cái mà người ta gọi là vào không vào hang cọp sao bắt được cọp con...

Nói cách khác, đây là một chiến thuật tự sát.

"Ừm, đã đạt được một nửa mục tiêu đặt ra."

Jugem lẩm bẩm một mình, ánh mắt của anh chuyển về phía cổng sau mà anh vốn không thể thấy được từ đây.

Anh đã chuẩn bị đường thoát cho chủ nhân của mình với xác suất sống sót cao nhất.

Chẳng có gì đáng để lo lắng nữa.

Nói như vậy có thể là tàn nhẫn, nhưng miễn là tất cả dân làng ở đây đều chết, không ai biết được có bao nhiêu người đã bỏ chạy và Enri vẫn sẽ được che giấu trong tấm màn bí ẩn.

Bảo vệ Enri là ưu tiên hàng đầu và cao nhất của Jugem.

Anh sẵn sàng trả giá cho điều đó mà không hề hối tiếc.

Vì lẽ đó—

– Mọi người!

Chờ cho cánh cửa bị hạ!

Chúng ta sẽ đột kích chúng!

Mục tiêu của chúng ta là đầu não của địch!

Đường sống duy nhất của chúng ta là giết chết chỉ huy của chúng!

-Ohhhh!

Hàng loạt tiếng gầm gú của sự quyết tâm hưởng ứng lại anh.

Dù có đôi chút dao động nhẹ trong những tiếng la, nhưng không có ai có vẻ sợ sệt.

Tất cả những gì còn lại là dũng khí nguyên sơ của những người đàn ông chiến đấu cho con cái và người thân yêu của họ.

♦ ♦ ♦

Enri và Nfirea chạy xuống từ tháp canh phía sau, dồn phụ nữ và trẻ em đến khu vực phía trước của cổng sau.

Bà của Nfirea— Lizz đã không có mặt, bởi vì bà phải che giấu tất cả các vật phẩm giả kim mà bà đã mượn từ Ainz.

Bà sẽ không có thời gian để tẩu thoát, nhưng bà đã chấp nhận số phận của mình.

– Không có gì cả!

Chung quanh không có ai!

Chúng ta sẽ mở cửa và trốn vào rừng!

Lũ trẻ đã tụ tập lại, khuôn mặt tái xanh vì sợ hãi, liều lĩnh gật đầu.

Trong khi đó, Nfirea và Britta nắm tay cầm, từ từ mở một bên cổng.

Trong lúc họ mở cổng, Enri thò đầu ra ngoài để quan sát xung quanh.

Chẳng có gì.

Cũng như khi cô quan sát từ tháp canh, không có quân lính trong tầm nhìn.

Kế hoạch của Jugem đã thành công.

– Giờ thì, chúng ta đi thôi!

Người đầu tiên thoát ra là Agu và thành viên trong tộc mình.

Nếu họ bị phục kích trong rừng, họ sẽ mở một con đường máu xuyên qua kẻ thù của họ.

Kế tiếp là Britta, cô là trinh sát của nhóm, và nếu Agu không thể phát hiện thấy tên lính nào, cô sẽ lo liệu việc đó.

Cân nhắc đến đôi chân ngắn của lũ trẻ, đội tiên phong sẽ tiến về phía khu rừng.

Tiếp đó, trẻ em sẽ đi cùng họ theo từng cặp.

Phụ nữ lần lượt theo sau con cái.

Trẻ em không có cha mẹ sẽ được dẫn dắt bởi đứa lớn hơn.

Những người cuối cùng là Enri và Nfirea, sau đó họ sẽ chạy đến phía trước.

Kể cả sau khi rời khỏi cổng, khu rừng vẫn còn xa.

Xét đến lúc này là mùa đông chết chóc, cảm giác khoảng cách xa gấp mấy lần bình thường.

Họ điên cuồng nhấc đôi chân và chạy.

Vẫn còn rất xa.

Vẫn chưa đủ nhanh.

Ngay lúc này, họ nghe thấy tiếng chân ngựa từ phía sau.

Enri hoang mang cực độ, vì vậy mà cô đã sững lại.

Mặc dù vậy, trái tim cô đập thình thịch và hơi thở trở nên rối loạn.

Nổi sợ đưa cô nhìn về phía sau, và cô thoáng thấy một cái gì đó mà cô không muốn tin— tuyệt vọng.

– Không thể nào...

Hơn một trăm kỵ sĩ cưỡi ngựa xuất hiện từ phía sau họ.

Chúng đã lẩn trốn trong điểm mù của tháp canh, áp sát vào bức tường.

Chúng xuất hiện bởi vì chúng chắc chắn không còn ai khác chạy ra.

Từ làng đến khu rừng là một khoảng cách đặc biệt xa.

Tuy nhiên, có một sự khác biệt lớn về tốc độ giữa người và ngựa.

Agu và Britta có thể chạy trốn.

Nhưng với lũ trẻ thì không thể.

Tụi nhỏ sẽ bị bắt kịp.

Bọn kỵ sĩ trong tay lóe sáng với vũ khí của chúng, không nghi ngờ gì nữa là chúng có ý định đâm họ từ phía sau.

Tuy rằng Nemu chạy ở đầu nhóm, khả năng cô bé thoát được là không chắc.

– Enri, tiếp tục chạy!

Nfirea đột nhiên dừng lại.

– Nfi!

– Anh sẽ tranh thủ cho em một chút thời gian.

– Anh điên rồi sao?

Đừng nghĩ lần này Lupusregina-san cũng sẽ đến cứu anh như lần trước.

– Cứ chạy đi!

Tiếng hét giận dữ của Nfirea nhắm vào Enri cũng đang dừng lại.

– Nếu anh muốn câu giờ, em có cách khác hay hơn!

Enri lấy ra chiếc tù và từ trong túi của mình.

Chiếc tù và giúp triệu hồi 19 Goblin.

Tuy rằng số lượng khá ít ỏi, nhưng mỗi một con trong chúng cũng khá mạnh.

Vẫn sẽ đủ để tranh thủ một ít thời gian.

– Đồ ngốc!

Bọn chúng quá đông!

Em thậm chí còn không thể triệu hồi được 20 con!

Cô không phản biện lại lý luận của Nfirea.

Bọn chúng chắc chắn sẽ vòng ra sau.

Thế nhưng, không thổi chiếc tù và sẽ còn ngu ngốc hơn.

– Không phải cũng giống anh sao?

Enri không còn thời gian để nói.

Cô đặt chiếc tù và lên môi.

—Goblin-san!

Làm ơn giúp tôi!

Một âm thanh rất trầm vang vọng, ngay cả mặt đất cũng phải rung động.

Enri chớp mắt trước việc mình làm.

Trong quá khứ, khi cô triệu hồi Jugem và những con khác, cái cô nhận được là một tiếng "phù" nhẹ.

Tất cả những gì cô nhận được dường như là một thứ âm thanh phát từ một món đồ chơi tồi tàn của trẻ con.

– En—Enri...

Nfirea hoảng hốt khi tầm nhìn của anh đi qua Enri, nhìn vào một cái gì đó ở xa hơn cô.

Enri đưa mắt nhìn theo hướng của Nfirea đến đằng sau mình.

Đội kỵ binh sắp bắt kịp họ và cuộc săn đuổi sắp đến hồi kết thúc, nhưng lý do nào khiến chúng kéo dây cương ngăn những con ngựa lại.

Vài người đột ngột dừng lại, một số thậm chí còn té ngựa.

Enri nhìn về phía sau, và—

—Eh?

Ehhhhh?!

♦ ♦ ♦

Nhiều vật phẩm trong Yggdrasill có thể nhận tên tùy ý.

Tuy nhiên, có một số rất ít những ngoại lệ cho quy tắc này.

Đó là bao gồm các vật phẩm Artifact.

Một trong những Artifact đó là [Horn of the Goblin General].

Chiếc tù và là một vật phẩm nhỏ và đơn giản, nhưng có một điều không minh bạch gây tò mò về nó.

Nó chỉ có thể triệu hồi 19 Goblin.

Chúng chỉ là một đám cặn bã, căn bản là không xứng làm đối thủ của một người chơi trong Yggdrasill.

Thế thì tại sao một vật phẩm như vậy lại có một danh xưng vĩ đại là [General] ?

Vì chỉ cần gọi là [Goblin Horn] cũng đủ để nhận biết rồi.

Nhiều người chơi trong Yggdrasill đã nghĩ theo hướng này.

Cuối cùng, không ai trong họ có thể lý giải, và họ đã bỏ quên điều đó.

Tuy nhiên, có một lý do cho cái tên của vật phẩm đặc biệt ấy.

Và đó là—

♦ ♦ ♦

Jugem vung thanh cự kiếm ma thuật đoạt được từ tay của [Giant of the East].

Đòn tấn công vận dụng tất cả sức mạnh của anh đã bị đối thủ chặn lại.

Thế nhưng, anh không thể hoàn toàn vô hiệu lực của đòn đánh, và nó đã phá vỡ thế cân bằng của anh.

Thông thường, Jugem sẽ ngay lập tức truy đuổi, nhưng những tên lính bám theo sẽ không để anh làm như vậy.

Chúng bao vây Jugem từ cả hai phía, thế chỗ cho những tên lính đã bị anh đã đánh bật ra.

Tặc lưỡi, Jugem vung thanh cự kiếm trong không khí cứ như nó là một phần cơ thể, nhanh chóng đỡ lấy hai thanh kiếm đang chém về phía mình.

-...

Con Goblin này mạnh thật.

Hắn thật sự khiến cả chúng ta phải hợp sức lại.

– Thật không thể tin nổi.

Tôi không biết Goblin lại mạnh đến vậy

Jugem có thể cảm nhận được đây vẫn chưa phải là giới hạn của đối thủ, khiến anh không khỏi lo lắng.

Nếu anh chiến đấu theo kiểm một chọi một, anh có thể giành chiến thắng.

Chiến đấu với hai người cùng một lúc sẽ là vấn đề may rủi.

Một lúc ba người có nghĩa là anh có thể sẽ thua.

Và giờ—

Hiện vẫn còn một tên lính ở phía sau.

Jugem lùi một bước nhỏ.

—Một lúc chống lại bốn người, cái chết đang chực chờ anh

Đối thủ của anh ban đầu chỉ là những tên lính yếu, anh đã dễ dàng đánh bại họ.

Các chiến sĩ dũng cảm của làng Carne đâm thẳng vào đội hình của Vương quốc như một ngọn giáo, đột phá vòng vây.

Nhưng rồi, kẻ địch mạnh đã xuất hiện, như thể chúng ở một cấp độ khác.

Trang bị của chúng được xếp vào hạng tiêu chuẩn cao.

Đó hẳn là quân tinh nhuệ của đối phương.

Tuy nơi đây không xa doanh trại của địch, họ vẫn chưa gây ra quá nhiều thiệt hại cho chúng.

Tuy nhiên— anh vẫn còn rất mạnh.

Anh chuyển sự chú rời khỏi bốn người kia và bí mật quan sát khu vực xung quanh.

Các Goblin dưới quyền đã dần bị choáng ngợp bởi số lượng vượt trội.

Jugem mạnh mẽ hơn và khó nhằn hơn so với đối thủ của mình... nhưng mặc khác, anh cũng chỉ có hai ưu thế— giống như Ogre.

Tất cả những gì họ có thể làm là nhìn kẻ địch rút lui sau khi lãnh một đòn duy nhất.

Làng Carne cũng có nhiều tử sĩ.

Tuy những con Goblin đã đảm nhận tuyến đầu trong cuộc đột kích vào đội hình của địch, số lượng của kẻ thù lại quá áp đảo, và nó đã không thể chống chịu lại các cuộc tấn công của kẻ địch.

Lúc nào cũng vậy, một vài người đâm sầm vào, và luôn luôn là thế, ai đó sẽ kết thúc bằng việc hôn mặt đất.

Đó là một chiến lược táo bạo, và kết quả đã dự đoán từ trước.Tuy nhiên, Jugem muốn tin chuyện này không phải là thật.

Và trong lúc này—

-Cheh!

Thanh kiếm chém vào anh, gây ra một vết thương lên da thịt.

Jugem vung thanh cự kiếm của mình, tạo ra một khoảng cách.

– Ngươi, các ngươi rốt cuộc là ai?

Không phải là nông dân bình thường, ta tin là vậy.

Jugem là cấp 12.

Với điều này, đối thủ hiện tại của anh là khoảng cấp 10 hoặc 11.

Ba người kia có thể là cấp 9.

Một dân làng thường có cấp độ 1.

Có lẽ một số người dân được huấn luyện lên cấp 2.

Các binh sĩ đi cùng những người thu thuế từ E-Rantel có vẻ chưa đạt đến cấp 3.

Điều này có nghĩa là những tên lính chiến đấu với anh lúc này là rất mạnh.

Tiện thể nói luôn, rất khó để đánh giá chính xác sức mạnh của Enri và Nfirea bởi vị họ không phải là chiến binh, nhưng họ cũng mạnh theo cách riêng của họ.

– Còn Goblin này... không, lẽ nào là Hobgoblin?

Hay sức mạnh này vốn đã có sẵn?

– Nhưng, họ nói Hobgoblin to lớn hơn... có phải nó là vua Goblin?

Có lẽ là những kẻ nắm giữ quyền lực bằng vũ lực... nhưng nếu là vậy, tại sao dân làng lại liều mạng chiến đấu đến như vậy?

– Haaaaa!

Đầu óc con người đúng là ngu si đần độn mà.

Đó là bởi vì bọn ta có con tin.

Có vậy mà cũng không hiểu sao?

– Ngươi nói dối.

Họ không thể chiến đấu vì một lý do tệ hại như vậy.

Thay vào đó, họ sẽ đâm sau lưng ngươi.

Ta có cảm giác một điều gì đó giống như tình bạn thân thiết giữa các ngươi đã vượt qua rào cản chủng tộc.

Tại sao?

Tại sao con người và Goblin lại cùng nhau kề vài sát cánh chiến đấu?

– Làm như ta nói cho người biết ấy, đồ ngu.

– Thế thì ta đoán các ngươi là đồng đội rồi, nếu không—

– Ahhhh, câm đi!

Đừng có tò mò chuyện của người khác.

Jugem vung thanh cự kiếm một lần nữa.

Nhưng kết quả vẫn giống như lần trước.

Có thể anh đã đánh trúng, nhưng không hoàn toàn.

Thế cân bằng của tên lính đã bị phá vỡ, nhưng khi anh muốn thừa thế xông lên, anh đã bị gián đoạn bởi các đòn tấn công nhằm vào chỗ hiểm của anh từ cả hai phía.

Với điều đó, Jugem quyết định không tránh đòn.

Đòn tấn công nhắm vào phần không có giáp trên cơ thể anh, và vạch một đường trên đó.

Hơn cả đau đớn, Jugem cảm thấy sức nóng chảy ra từ hai điểm trên cơ thể mình.

Jugem nghiến răng, và kích hoạt kỹ năng đặc biệt của mình.

Thanh kiếm của anh đã chuyển hướng, đánh vào tên lính đã chém anh từ phía bên.

"[Goblin Blow] !"

Lực chém mạnh mẽ chẽ xuyên điểm yếu của giáp lưới trên người tên lính và để lại một vết thương trầm trọng.

Vào lúc này, người lính bắt đầu co giật.

Đây là sức mạnh của thanh cự kiếm— độc.

Tuy nhiên, nó vẫn có thể bị chống lại, và nó không hoàn toàn loại bỏ đối thủ ra khỏi cuộc chiến.

Cũng vì bị phân tâm, Jugem không thể tránh được nhát kiếm đến từ phía sau.

Tuy có bộ giáp chống đỡ nên vết thương của anh không phải là nghiêm trọng, cơ thể anh rên rỉ bởi lực chém của thanh kiếm.

– Lũ chết tiệt!

– Câu đó là bọn ta nói mới đúng!

Trong một cuộc hỗn chiến, đối phương có nhiều hơn bốn người.

Một vài người đã cố gắng tấn công Jugem từ bên trái và bị chém văng ra bởi điều đó.

Đánh giá trang bị tồi tàn của họ, họ có thể là nông dân nhập ngũ.

Bọn họ có rất nhiều người.

Số lượng áp đảo hơn làm nên cuộc chiến không cân sức.

– Lui ra!

Con Goblin này rất mạnh!

Bọn ta sẽ lo liệu nó, các ngươi đi đối phó lũ nông dân ở phía sau đi!

-Mày nghĩ tao sẽ để mày làm vậy chắc?!

Jugem gầm gừ với đám lính quân dịch và vung vẫy thanh kiếm của anh.

Bị anh đe dọa, đám lính lùi lại.

Cảm giác nóng rực trong anh dần chuyển thành đau đớn.

Là một người chiến binh vung thanh kiếm để sống, Jugem đã biết một vài bí quyết trên chiến trường, điều đầu tiên trong số đó là làm thể nào để chiến mà bất chấp đau đớn của bản thân.

Một bí quyết khác là anh phải phá hoại đến mức nào, và khi cần phải chạy trốn.

Bản năng của anh nói rằng anh vẫn có thể chiến đấu, nhưng trong bao lâu, anh không biết được.

Chiến binh quả cảm của làng Carne đã đến hồi kết, máu của anh đã ngấm vào đất.

Vốn đẫ chấp nhận thất bại, và tầm nhìn của anh dần dần chuyển sang màu đỏ.

Dù vậy, anh vẫn phải kéo dài thời gian cho Enri và những người khác chạy trốn, cho đến hơi thở cuối cùng.

*Mục tiêu: Doanh trại địch.

*Lực lượng: Chính anh.

Có lẽ nhận thấy được quyết tâm của Jugem, người lính trước mặt anh rùng mình.

Trong khoảnh khắc đó, Jugem nắm chặt thanh kiếm của mình, chuẩn bị cho đòn tấn công.

Tiếng la hét rền vang tràn qua chiến trường.

Với đôi mắt kiên định vào đối thủ trước mặt, Jugem không thể rời mắt.

Đó là vì từ phía bên làng Carne—

♦ ♦ ♦

—Lý do rất đơn giản.

Sức mạnh thật sự của chiếc tù và không chỉ đơn thuần là triệu hồi 19 Goblin.

Trong Yggdrasill, vật phẩm này đã không thể bộc lộ được giá trị thật sự của nó và bị vứt bỏ như phế phẩm.

Thế nhưng, trong thế giới mới này, nó đã có cơ hội để bộc lộ sức mạnh thật sự của họ.

Hãy gọi cái tên của vật phẩm này một lần nữa. [Horn of the Goblin General].

Sức mạnh thật sự của nó, chỉ được bộc lộ khi đáp ứng được 3 điều kiện, là—

♦ ♦ ♦

Phần 3;

Nhịp đánh của tiếng trống vang vội khắp chiến trường từ ngay bên cạnh làng.

Vài cái lúc mà Jugem nhìn theo hướng phát ra âm thanh, anh đã phải mở to cả hai mắt.

Một binh đoàn khoảng 5000 người đang hành quân theo nhịp và rất có kỷ luật.

Cả dân làng và hoàng tử Barbro đều nghĩ đó là viện binh của hoàng tử.

Khác biệt duy nhất là ở chỗ liệu họ có biết ai đã gửi viện binh hay không.

Nhưng tất cả mọi người đã thay đổi suy nghĩ sau khi có một cái nhìn cận cảnh.

Lực lượng cấu thành nên binh đoàn là Goblin.

Bán nhân loại được gọi là Goblin- vốn nhỏ con hơn so với một người trung bình và có kích thước của một đứa trẻ.

Tuy nhiên, khí chất của họ đã làm họ trông lớn hơn so với thực tế.

Hơn nữa, họ toàn thân bọc giáp thép và vũ khí họ sử dụng cũng tỏa khả năng gây chết người.

Đây là trang bị phù hợp một chiến binh thực sự.

Họ không phải là lực lượng dân quân, mà là một binh đoàn gồm những người lính chuyên nghiệp.

– Bây giờ!

Những ai còn sống, hãy liều mạng chạy đi!

Đó là viện binh!

Chúng ta có tiếp viện!

Hãy chạy về phía họ!

-Jugem hét lên thật to.

Danh tính của họ vẫn còn là bí ẩn.

Hiện vẫn chưa rõ họ có phải là kẻ thù, đồng minh, hay là một bên thứ ba không liên quan.

Chạy về phía họ chỉ vì họ cùng chủng tộc không phải là một quyết định sáng suốt.

Dĩ nhiên hành động đúng đắn lúc này là chạy về phía ngôi làng.

Tuy nhiên, Jugem cảm thấy một cái gì đó đã nói cho anh biết họ là đồng đội.

Một cảm giác mà theo cách nào đó là họ phục vụ cùng một chủ.

Một cảm giác rằng anh sẽ được họ chào đón.

Những người sống sót từ làng Carne chạy về phía đại quân Goblin mà không hề do dự.

Với mỗi bước đi, vòng vây đã được nới lỏng.

Mặc dù quân đội Vương quốc biết họ phải đuổi theo, họ trở nên chậm chạp.

Đó là lẽ tự nhiên.

Bất cẩn đến gần một binh đoàn kỷ luật là một hành động điên rồ.

Có hai lý do tại sao họ cho phép dân làng trốn thoát.

Đầu tiên là vì doanh trại chính đã ra hiệu rút lui, sau khi nghĩ rằng đây là lúc để tái thiết đội hình hơn là truy đuổi.

Lý do khác là vì họ lo sợ có thể bị lực lượng cùng chủng tộc trong đội quân mới đó trả đũa.

Goblin tiếp nhận Jugem và những người khác bằng tất cả sức mạnh của họ.

Bọn họ loạng choạng lách giữa những khoảng trống lỏng lẻo trong đội hình và binh lính bịt kín khoảng trống khi họ vượt qua.

Nó giống như một cánh cửa thép đóng trượt lại.

Jugem nhìn quanh các đồng đội của mình, những người đang nằm gập trên mặt đất vì kiệt sức.

Không ai là không bị thương, và nhiều người đã ngất xỉu khi đến được nơi an toàn.

Ngay cả Jugem, chỉ cần nhìn chung quanh cũng làm cho tầm nhìn của anh dần mờ đi.

Số lượng Goblin, số lượng Ogre, số lượng dân làng đã giảm so với trước lúc trận chiến bắt đầu.

– Tốt rồi, mình nghĩ đây là may mắn... hơn một nửa trong số chúng ta sống sót.

Konaa!

Người anh gọi là một Goblin có khả năng sử dụng ma thuật trị thương, nhưng Konaa lắc đầu.

Nó đã sử dụng hết MP của mình trong trận chiến.

– Có ai có khả năng sơ cứu...

Khoảnh khắc mà Jugem cố gắng hét lên, một con Goblin cầm quạt lông, đội khăn trùm đầu, với một bộ râu dài bước tới.

Thái độ của ông làm Jugem đoán rằng ông là một nhân vật quan trọng trong binh đoàn Goblin.

– Hohoho, cậu là tùy tùng của Tổng Trưởng Enri.

Tôi là người phụ trách binh đoàn này, Chiếc Lược Gia Goblin.

Không ai có thể làm hại cậu thêm nữa vì chúng tôi đã đến.

Cứ yên tâm mà nghỉ ngơi.

Chúng tôi sẽ hộ tống cậu đến đội ngũ cứu thương ngay lập tức.

Chiếc Lược Gia Goblin kêu thêm người và một nhóm các Goblin mập mạp chạy lại với cáng cứu thương.

– Giờ thì hãy mang họ đi càng sớm càng tốt.

Dưới sự chăm sóc của chúng ta mà có ai chết thì thật là xấu hổ.

Những người bị thương nhanh chóng được chuyển đi bằng cáng cứu thương.

– Có vẻ như cậu đang bị thương.

Tốt hơn hết là cậu nên để đội cứu thương kiểm tra và quay trở lại...

– Không, xin lỗi.

Tôi xin lỗi, tuy ông đã rất tốt với chúng tôi, nhưng trước tiên có thể nói cho tôi rõ sự tình đang diễn ra ở đây không?

Tôi không phải là người bị thương nặng.

Sau khi đảm bảo rằng Jugem không cố tỏ ra mạnh mẽ, Chiến Lược Gia Goblin gật đầu một cái trước khi nói.

– Dĩ nhiên, không hổ danh là thủ lĩnh đoàn tùy tùng của Tổng Trưởng Enri.

Cậu muốn biết gì— hohoho, không, có một chuyện mà cậu quan tâm còn hơn cả mạng sống của mình.

Tổng Trưởng Enri đang ở trong lều phía sau chúng ta.

Ngài ấy sẽ rất hạnh phúc nếu bạn gặp ngài ấy.

-Thật sao?

Tốt quá.

Jugem thở phào nhẹ từ sâu thẳm trong thâm tâm.

Anh đã rất nhẹ nhõm, anh cảm thấy tất cả sức lực như vụt khỏi cơ thể mình và đổ gạp xuống, nhưng anh không thể để người trẻ tuổi hơn mình thấy một cảnh tượng đáng xấu hổ như vậy.

– Vậy thì, tôi sẽ đến đó.

Tôi không nghĩ rằng nhóm của mình có thể tiếp tục chiến đấu.

– Hohoho.

Cảm ơn cậu đã cho những ngươi mới đến như chúng tôi một cơ hội để thể hiện.

– Vâng, được thôi.

Nhiệm vụ của một tiền bối là để hậu bối của mình có cơ hội thể hiện mà.

– Hohoho, thế thì tôi phải thể hiện thật tốt cho tiền bối xem mới được.

Giờ thì... chuyện duy nhất còn lại để làm là một chiến thắng tuyệt đối.

Ra lệnh cho bộ binh hạng nặng tiến lên!

♦ ♦ ♦

-Cái quái gì thế này!

Chúng ta đến là để kết thúc mọi việc!

Chết tiệt!

Barbro mở to mắt và nhìn trừng trừng vào lũ xâm nhập đã hủy hoại đi tất cả mọi thứ.

Không có gì thuận theo kế hoạch mà gã đã vạch ra.

Tại sao gã phải đối mặt với một binh đoàn Goblin tại ngôi làng nhỏ bé này?

Trong cơn giận dữ, Barbro như muốn bứt sạch tóc của mình.

Nếu đây là đội quân của Đế quốc, gã sẽ rất hào hứng và lập tức ra lệnh tấn công, nhưng đối thủ của gã lại là Goblin.

Cho dù có thắng, ai sẽ công nhận thành tích của gã?

– Điện hạ, xin hãy cho phép rút lui.

Barbro ném một cái nhìn căm phẫn vào tên kỵ sĩ vừa đưa ra kiến nghị.

Gã không biết tại sao một binh đoàn Goblin đáng kể lại xuất hiện ở đây, nhưng nếu trở về với một tình báo hữu ích, gã sẽ được đánh giá tốt và nhiệm vụ trinh sát đã hoàn thành.

Tuy nhiên, nếu gã cụp đuôi bỏ chạy, không khó để tưởng tượng gã được gán cho cái danh "hoàng tử cụp đuôi chạy trước Gobiln".

Nếu để thua, gã sẽ trở thành "hoàng tử bại trận trước Goblin".

Tin tức sẽ được lan truyền trong giới quý tộc đang đói khát tin nóng hổi, và sẽ không còn ai trong Vương quốc không biết đến nó.

Mọi người sẽ không quan tâm đến chuyện lũ Goblin mạnh yếu ra sao.

Điều quan trọng duy nhất là liệu tin đồn có thú vị hay không.

Barbro thầm nguyền rủa bọn quý tộc đang cười nhạo lên sự an toàn của gã.

-...Ta không chấp nhận thất bại như vậy.

Tiếp tục chiến đấu cho ta!

– Điện hạ!

Nhìn vào trang bị và đội hình hoàn hảo của chúng.

Chúng hẳn là vượt trội hơn cả lũ Goblin tinh nhuệ trước đó.

Đối với lính nghĩa vụ như chúng thần, cơ hội chiến thắng là rất thấp.

Xin hãy ra lệnh rút lui!

Gã hiểu rất rõ, cho dù có giả điếc đi nữa, nhưng không còn cách nào để bảo vệ danh dự của mình ngoài lựa chọn chiến đấu.

Gã hy vọng rằng binh đoàn Goblin đó chỉ là phô diễn.

– Đồ ngu!

Ngươi không biết là nếu bỏ qua lũ Goblin đó sẽ nguy hiểm đến mức nào sao!

Ngay lúc này, quân đội của Vương quốc đang hướng đến Bình nguyên Kattze.

Ngươi sẽ làm gì nếu như chúng tấn công E-Rantel trong khi nơi đó không có ai bảo vệ!

– Thần xin lỗi.

Lựa chọn duy nhất là chiến đấu với chúng, sau đó là rút lui nếu như lũ Goblin vừa xuất hiện thật sự mạnh mẽ.

Mục đích thật sự của gã là chiến đấu với Đế quốc, và thua trận ở đây là điều gã không hề mong muốn.

Gã đủ bình tĩnh để ít nhất là nghĩ về điều đó.

Trước mặt Barbro, binh lính đã hoàn tất việc tái thiết đội hình khi lũ Goblin bắt đầu tiến công.

Kẻ thù sử dụng trường xà trận, nhưng lại có 3 lớp quân.

Ngược lại, quân đội hoàng gia dàn đội hình cánh hạc.

Lý do họ không sử dụng đội hình mũi nhọn nhằm tối đa hóa sự linh hoạt của kỵ binh và vì đối phương đang sử dụng một hình mà dễ bị tấn công ở hai bên cánh.

Binh chủng Goblin ở chính diện là bộ binh hạng nặng với khiên chắn đủ lớn để che chắn toàn bộ cơ thể.

Đội hình hành quân vững chắc tỏa ra một áp lực to lớn như thể một bức tường di chuyển với một tốc độ cực nhanh.

Barbro cảm thấy khó chịu ở đôi găng tay đầy mồ hôi của mình khi gã nắm chặt dây cương.

Dân binh cầm giáo và bộ binh hạng năng giáp chiến.

Mục tiêu của bộ binh là cản bước tiến của kẻ địch trong khi kỵ binh tấn công từ hai bên.

Hai bên lao vào nhau.

Và Barbro có thể nghe rõ tiếng la hét của lũ Goblin.

– Chúng tôi là... thưa công nương, quân đoàn bộ binh hạng nặng của Tổng Trưởng Enri!

Trình thế này mà đòi cản bước tiến của chúng tôi sao!

Trước khi gã có thể tự hỏi cái người tên Enri là ai, những âm thanh ộp ẹp từ quân đội Vương quốc đã lấy đi sự chú ý của gã.

Dân binh đã bị một bức tường khiên chắn chặn lại.

Dĩ nhiên, những người đứng phía trước bị ép vào những người ở phía sau, và đội hình bắt đầu bị phá vỡ.

Kỵ binh ở cả hai cánh đã rất ngạc nhiên và di chuyển.

Cánh phải nhanh hơn nên đã có đụng độ, họ cố gắng tấn công vào bên hông đội hình của Goblin, nhưng 17 kỵ sĩ— phóng ra trong rực rỡ, lấp lánh ánh bạc và cưỡi trên lưng những con sói thay vì ngựa— chạy ra đánh chặn.

– Thưa công nương, Paladin-Knight Squad của Tổng Trưởng Enri!

Lòng trung thành của chúng tôi thuộc về Tổng trưởng Enri!

Những kẻ tấn công bên cánh trái cưỡi trên lưng ma thú trông như những con sói.

Trên lưng chúng là Goblin, và dẫn đầu chúng là những con sói có cánh.

Những con Goblin cưỡi trên lưng những con soi có cánh ở hàng đầu thét lên, âm thanh của chúng cắt ngang tiếng hét của bộ binh và đến tai Barbro.

-Thưa công nương, Goblin Beast Rider Corp của Tổng Trưởng Enri đến đây!

Giữa cơn hỗn loạn trong trận chiến của kỵ binh là âm thanh của tên bắn.

Khi Barbro nhìn kỹ hơn, vô số những mũi tên trút lên đầu quân đội của gã và gã nhìn kỹ hơn vào đội hình đối phương xem ai đã bắn họ.

Ở hàng ngũ thứ hai của đối phương, Goblin cầm cung lớn và mặc xích phục bắt mắt.

Bên phải và bên trái cơ thể họ là không đồng đều, và họ lắc lư qua lại mỗi khi bước đi.

Những còn Goblin thu hút sự chú ý của gã còn lớn so với những con khác, và sau đó chúng mở miệng.

– Thưa công nương, Goblin Longbowman Corp của Tổng Trưởng Enri!

Đừng tưởng có thể thoát khỏi chúng tôi!

Đợt tấm công tấn xa của kẻ địch đã không dừng lại ở đó.

Vô số ma thuật phóng ra từ hàng ngũ thứ ba, và trong khi vẫn còn cách xa Barbro một khoảng vừa phải, chúng đã phát nổ ở giữa đội hình của ông.

Hoa lửa đỏ rực nở rộ với mỗi lần chớp sáng và vụ nổ uống trong không khí như cánh hoa.

Binh sĩ đã bị thổi bay về hai bên bởi các đợt tấn công ma thuật liên tục.

Những kẻ chịu trách nhiệm cho việc này đội mũ che kín khuôn mặt.

Trong tay họ là một cây gậy dài sáng rực với anh sáng huyền bí.

Người đứng trước mặt họ kéo chiếc mũ lên để lộ ra khuôn mặt nhăn nheo.

– Thưa công nương, Goblin Magic Support Corp của Tổng Trưởng Enri.

Dùng cơ thể của các ngươi mà hứng lấy sức mạnh của chúng ta, và nên biết rằng chúng ta không chỉ sử dụng được ma thuật cường hóa hay ma thuật suy yếu, mà cả ma thuật công kích.

Phóng ra ma thuật công kích không chỉ có mỗi họ.

Bên cạnh đó còn có [Magic Support Corp] với trang phục tương tự.

Số lượng của họ là rất ít, chỉ có 5 người, nhưng biểu hiện trên gương mặt họ là vô cùng tự tin.

Con Goblin chỉ đạo chủ yếu ở phía trước lên giọng.

– Thưa công nương, Goblin Magic Bombardment Squad của Tổng Trưởng Enri!

Sở trường của chúng tôi là ma thuật công kích và tự hào là đội có khả năng tấn công tuyệt vời nhất!

-Thưa điện hạ.

Người kỵ sĩ quay lại chỗ Barbro.

Gã gần như có thể đoán được những gì mà hắn định nói với cái gương mặt tuyệt vọng đến vậy.

Nếu có pháp sư, thực lực của đối phương là mạnh hơn nhiều so với dự kiến.

– Chúng ta không cầm chân họ được nữa!

Chuyện đó là không thể!

Kẻ địch đến được đây chỉ còn là vấn đề thời gian!

Xin hãy ra lệnh rút lui!

Đây không còn là lúc gã xem xét có nên rút quân hay không.

Ngay cả khi ra lệnh cho tất cả mọi người đứng lại và chiến đấu, đám quý tộc đã theo gã đến giờ sẽ quay đầu và cụp đuôi bỏ chạy.

Bắt họ quay lại và chiến đấu sẽ chỉ là nguyên nhân cho mối hận thù trong tương lai và biến đám quý tộc thành kẻ thù.

– Được rồi.

Ra lệnh cho Nam Tước rút lui.

Barbro muốn mình là người chạy trước tiên, thế nhứng điều đó sẽ làm gã mang tiếng là kẻ hèn nhát bỏ chạy đầu tiên trước lũ Goblin.

Gã sẽ để lại chuyện ô uế này cho Nam Tước.

– Đã rõ!

Khoảnh khắc mà vị kỵ sĩ ra lệnh cho cấp dưới của mình—

– Ngươi nghĩ mình muốn đi đâu vậy?

Lần đầu tiên Barbro nhận thấy mạng sống bị đe dọa khi một giọng lạ đến từ ngay bên cạnh.

Đoàn tùy tùng của hoàng tử đã rút kiếm ra và tìm nơi phát ra âm thanh.

Một người trong trang phục đen đột ngột xuất hiện từ cái bóng.

Gương mặt của chúng được che lại bằng mặt nạ, nhưng đôi mắt lại rất sắc bén.

– Thưa công nương, Goblin Assassin Squad của Tổng Trưởng Enri.

Lý do chúng tôi lộ mình khỏi bóng tối bởi vì đây là kết thúc cho ngươi.

Lại một kẻ khác.

Một trong những kẻ theo sau chúng đội một chiếc mũ đỏ, mang đôi giày thép, và cầm lưỡi hái dài, như là hiện thân của cái chết.

– Thưa công nương, Goblin Bodyguard của Tổng Trưởng Enri— một thành viên của Thirteen Redcap.

Ta đoán là mình không có cơ hội thể hiện rồi.

-Bảo vệ điện hạ!

Ra hiệu rút lui!

-Quá muộn rồi.

Cái bóng di chuyển.

Đối với Barbro, đó là điều duy nhất mà gã có thể thấy.

Đầu của người kỵ sĩ biến mất và máu phun ra dữ dội như một dòng suối đỏ thẩm phun ra từ cổ.

Khoảnh khắc mà não của gã kịp thu nhận những gì vừa chứng kiến, Barbro ngay lập tức thúc ngựa của mình chạy như bay.

Không còn thời gian để ra lệnh rút lui, vì gã đang đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết.

Khi chạy trốn, gã vẫn nghe thấy tiếng vọng từ phía sau: "Thưa công nương, Goblin Musician Corp của Tổng Trưởng Enri!" theo sau là tiếng đánh trống ầm ầm của con Goblin đuổi theo gã.

-...

Để hắn chạy có thật sự ổn chứ?

– Đó là lệnh của chiến lược gia.

Ông nói nếu chúng ta giết chết hoàng tử, trận chiến sẽ không kết thúc cho đến phút cuối.

– Hừm, tôi cũng nghĩ vậy.

Nếu Tổng Trưởng Enri chết, tôi sẽ không dừng lại cho đến khi một trong hai bên chết hết.

Đúng như dự đoán của chiến lược gia, đã đi trước vài bước.

Có phải không tiêu diệt toàn bộ binh lính là cũng vì điều đó?

– Đúng vậy.

Họ cần phải mang hoàng tử về được tới thành phố.

Tôi có thể hiểu được cảm giác bất mãn của cậu.

Tôi hiểu mà, tôi cũng thế.

Tôi muốn trả thù chúng vì dám tấn công làng của Tổng Trưởng Enri... mà, Redcap-san, chúng ta hãy xử lý những xác chết này thôi.

-Phải rồi.

Chúng ta cần phải thu gom thi thể của những chiến binh dũng cảm đã chiến đấu bên cạnh thủ lĩnh tiền bối.

♦ ♦ ♦

Phần 4:

Ánh trăng soi sáng ngôi trại dựng giữa đồng bằng.

Khu trại không hề dựng lều cũng như cọc gỗ mà chỉ có một đám người nằm la liệt trên nền cỏ.

Đa phần đều trông tơi tả và kiệt sức.

Lý do họ gục xuống ngủ không cần chăn chiếu trong ngày đông giá rét vì tất cả đều đả hoàn toàn suy sụp, như những con rối bị đứt dây.

Đi giữa họ là bại tướng trong trận chiến vừa rồi, hoàng tử Barbro.

Liệu gã đang cảm thấy mình may mắn vì đã sống sót, hay quá xui xẻo khi phải đối đầu với một lực lượng hùng hậu.

Đội quân Goblin xuất hiện tại làng Carne quả thật rất mạnh, chính xác hơn là áp đảo.

Binh đoàn của Barbro bị tan rã ngay khi vừa mới giáp mặt và không thể tránh khỏi thất bại.

Lính của gã chết như ngả rạ.

Rốt cuộc lũ Goblin này tư đâu ra?

Barbro rất muốn biết câu trả lời

Trong đầu gã chỉ đoán được rằng bọn chúng đã xây dựng một đế chế tại rừng đại ngàn Tove.

Cũng dễ hiểu khi chúng hành quân về phía Nam.

Đám quý tộc bỏ trốn cùng ông đều chung suy nghĩ như vậy.

Nghĩa là gã đã không gặp may.

Và đám Goblin là lực lượng tinh nhuệ nhất của ngôi làng.

Đây là một thông tin đáng giá.

– Ta thật ngu ngốc.

Barbro ghìm chặt nắm đấm.

Thua là thua, và lũ Goblin chắc chắn rất mạnh.

Bất cứ ai chiến đấu với chúng sẽ hiểu được lý do tại sao Barbro lại thua.

Tuy nhiên, trước những kẻ không hiểu chuyện, gã sẽ trở thành trò cười vì đã để thua đám Goblin

– Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt.

Sự thất vọng đang dâng trào trong lòng gã.

Chỉ cần nhắm mắt gã có thể nghe thấy tiếng cười nhạo, và sự khinh bỉ khi phải đối mặt với phụ vương.

Đó là lí do gã không thể nghỉ ngơi mặc dù đã kiệt sức như những người khác.

Đối với Barbro cuộc chiến đã kết thúc.

Lúc này gã không thể đưa quân đến bình nguyên Kattse và tham gia cuộc chiến chống lại Đế quốc.

Đột nhiên- gã cảm nhận được sự hiện diện lạ từ hướng mà gã cùng binh sĩ tháo chạy.

Có phải những binh lính bị bỏ lại đã bắt kịp họ, hay là lũ Goblin đuổi tới.

Dù rất lo sợ nhưng ông vẫn quay lại nhìn, gương mặt đột ngột biến sắc vì ngạc nhiên.

Dù kẻ đó biết Barbro đã để ý đến, nó vẫy tay với một lời chào buổi sáng.

– Ya!

Khỏe chứ hả?

Làm thế nào nó có thể xuất hiện ngay giữa đồng bằng rộng lớn mày mà không ai phát hiện?

Cách ông không quá xa- khoảng 20m- là một cô gái có vẻ đẹp tuyệt vời với nụ cười khả ái.

Ông sẽ không ngần ngại liếc mắt đưa tình nếu cả hai gặp mặt nơi thành đô, nhưng giữa chốn đồng không mông quạnh không có lấy một ngôi làng, ăn vận trang phục rất giống với trang phục hầu gái, lại không trang bị vũ khí tức nàng ta không phải một mạo hiểm giả.

Quái vật?

Một ý nghĩ chợt nảy lên trong đầu ông.

Một vài quái vật có ngoại hình xinh đẹp, nhưng trang phục hầu gái làm ông rối trí.

– Chào, ta đến đây để chơi với ngươi.

Bộ dạng ngươi vẫn chưa thê thảm lắm, nhỉ?

Câu hỏi của nàng như đang xem thường gã.

– Ngươi là ai?

Vừa hỏi tay gã vừa chạm vào thanh kiếm giắt bên hông.

Gã chỉ có thể hỏi một câu sáo rỗng vì chưa rõ danh tính của cô gái bí ẩn.

– Tên ta là Lupusregina, một trong các hầu gái phục vụ cho ngài Ainz.

Cô gái bí ẩn giơ tay lên, chào gã một lần nữa.

Điều gì đó khiến cô gái này— Lupusregina— có một giọng nói làm say đắm lòng người.

– Cái—cái gì.

Barbro đã rất kinh ngạc, gã quên cả việc đánh thức người lính xung quanh mình.

– Nào, nào, chúng ta dừng lại ở đây thôi... ngươi thực sự đã rất vất vả.

Nhưng ngươi biết đấy, ta nghĩ nó là một trò bịp bợm.

Ta cũng nghĩ sử dụng cả một đội quân Goblin đúng là quá hèn mà.

Ta đã rất ngạc nhiên khi theo dõi con người kia, Enri, từ phía sau và kêu lên trong ngạc nhiên.

Ai mà tưởng được lại có quá nhiều Goblin đổ ra... hehehe.

Lupusregina phát ra một âm thanh như tiếng cười.

Đó rõ ràng là chế nhạo, nhưng Barbro không có tâm trạng mà để tâm tới.

– Thế còn ngươi ở đây làm gì!

Gã có thể cảm thấy có người cựa quậy đằng sau anh như thể phản ứng với những tiếng hét.

Chế nhạo là chế nhạo, nhưng hành động của cô ấy rõ là kỳ quặc nếu như cô ấy có một kế hoạch phục kích.

Không cần thiết để bản thân phải lộ diện.

Hay đây là một hành động để thu hút sự chú ý của gã?

Tấn công từ phía sau khi gã đang phân tâm.

Không— gã còn có giá trị, vì gã là đệ nhất vương tử.

Có lẽ kế hoạch của họ là muốn đàm phán nếu gã đủ may mắn, hoặc dùng gã như con tin nếu gã kém may mắn.

Nhưng không có chuyện thương lượng mà có kết quả tốt cho gã.

Có lẽ gã sẽ trở thành tù binh.

Cứ mỗi giây trôi qua, Barbro cảm thấy ngai vàng của mình mỗi lúc một xa vời.

Tuy những người thực sự chịu trách nhiệm là những kẻ có cấp bậc cao trong Vương quốc, đã không nói cho anh biết có Goblin trong ngôi làng đó.

Nếu anh trở thành tù binh, anh sẽ có cơ hội gặp mặt Ainz Ooal Gown.

Tùy thuộc vào tình hình, anh sẽ nhượng ¼ lãnh thổ Vương quốc cho Ainz đổi lấy việc giúp đỡ anh làm vua.

Đây có lẽ là điều tốt nhất ông có thể ngộ ra trong cái tình cảnh tồi tệ này.

Barbro suy nghĩ như vậy.

– Không, không, ta chỉ đi loanh quanh thôi.

Lupusregina tuyên bố sau một hơi thở sâu.

– Ta đến đây để tàn sát tất cả các ngươi!

Gã chớp mắt vài lần trước khi thét lên.

– Cái gì chứ?!

Ngươi có biết mình đang nói cái quái gì không hả!

Ngươi không biết là mình đang nói chuyện với ai sao?!

Ta là đệ nhất vương tử của Vương quốc Re-Estize, Barbro Andrean Ield Ryle Vaiself!

– Há.

Vâng, cứ cho là vậy đi, nhưng không phải ngươi cũng chỉ là con người thôi sao?

Liệu ta nói có sai?

Đối với chúng ta, tất cả đều như nhau.

Ah, thì ta cũng biết ngươi là một hoàng tử đấy thôi.

– Như vậy... ra là thế!

Có nghĩa là giết chết tất cả những người bên cạnh ta?

Ta không cho đây là một ý hay.

Nếu ngươi bắt ta làm tù binh, ngươi sẽ cần một ai đó báo tin cho nhà vua, hoặc là thương lượng sẽ vấp phải khó khăn trong nhiều cách.

Lupusregina nghiêng mình như thể gã đang nói một cái gì kỳ lạ.

– Này, này.

Ngươi đang lảm nhảm cái gì thế?

Ta nói lại lần nữa.

Đây là thảm sát vì ta sẽ giết tất cả các ngươi.

Não của ngươi không có nếp nhăn hả?

Ah ~ cứ cho là ngươi có giá trị trong chuyện đó đi, nhưng chị đây có quan tâm chắc.

– Ngươi nói cái quái gì thế!

Ngươi không nhận ra ta có giá trị thế nào sao!

Ta là đệ nhất vương tử!

Sao mà ngươi dám nghĩ đến chuyện giết chết ta!

Đáng lẽ ra ngươi nên bắt lũ quý tộc làm con tin và tống tiền chúng!

Hay là ngươi muốn lãnh thổ!

Tốt hơn là nên giữ cho ta sống để lấy lợi thế trong đàm phán, nó tốt hơn là giết ta!

– ...Ôi chúa ơi, đúng là một gã kỳ quặc.

Lupusregina cho thấy một nụ cười xấu xa trên gương mặt mình, sau đó cô tiếp tục bằng một giọng nghe có vẻ như đang cố giải thích một cái gì đó phức tạp cho một đứa bé.

– Trong kế hoạch của đấng chí tôn vô thượng— Ainz-sama, ngươi không cần thiết.

Đó là lý do tại sao ngươi sắp chết.

Hiểu rồi chứ?

Barbro sửng sốt.

Biết rằng Lupusregina không có ý đùa cợt, cũng không đơn thuần là đe dọa.

Ông vô thức nuốt nước bọt.

-...

Là sự thật sao?

Thực sự giết ta...

– Ah, một biểu hiện tốt.

Đúng là thể loại yêu thích của ta.

Ngươi đang thăng hạng trong bản xếp hạng yêu thích của ta đó.

– Thế sao—

Lupusregina nói chuyện với Barbro bằng một vẻ mặt trống rỗng.

Barbro đã cố mỉm cười dù khuôn mặt gã đã cứng nhắc.

– Mệnh lệnh của Ainz-sama là giết chết tất cả các ngươi.

Vì vậy, không ai được rời khỏi đây mà còn sống.

Cô đột nhiên thay đổi sắc mặt và đùa cợt.

– Ta đã suy nghĩ về cái này và cái kia.

'Đối thủ nào của các ngươi sẽ cho ta niềm vui nhất đây?' Thế là— ta đã chuẩn bị đối thủ thích hợp nhất cho tất cả các ngươi, những kẻ đã gặp quá nhiều rắc rối với Goblin.

Cô giơ tay lên và nói "Ta-da".

Đột nhiên, nhiều cái bóng bật ra từ cái bóng của cô, chúng như nhảy ra từ hư vô.

– Đây là những lính đánh thuê [Redcap]! mà ta đã triệu hồi!

Tổng cộng có 30 con.

Chúng xấu xí và vặn vẹo giống những con Goblin mà anh đã thấy trước đó.

Tất cả chúng đều đội mũ đỏ và mang giày thép.

Trong tay chúng giữ chiếc rìu tỏa ra ánh sáng xanh dương tựa như ánh trăng.

– Kẻ địch tấn công!

Các ngươi đang làm cái quái gì vậy!

Tỉnh dậy mau!

Kẻ địch đang ở đây!

Những người lính bị tiếng hét của Barbro đánh thức và nhìn thấy kẻ địch dưới ánh trăng họ gần như lóa mắt.

-...

Cấp độ của chúng là 43.

Tuy là quá mức cần thiết, nhưng tiếc thay không còn Goblin nào cấp thấp hơn nữa trong thư viện.

Tiếng hét lại vang lên.

Những người lính này đã vừa trải qua một trận chiến khủng khiếp với lũ Goblin, họ đã không còn tâm trí để mà chiến đấu với Goblin thêm nữa.

Họ bỏ chạy tán loạn mà không hề có lấy chút ý định chiến đấu.

– Không được chạy!

Chiến đấu! chiến đấu đi!

Đứng lại và chiến đấu cho ta!

Bảo vệ ta!

Không một ai nghe lời Barbro.

Ngay cả quý tộc cũng cùng ngựa bỏ chạy.

– Ahahahah!

Đúng là tuyệt tác!

Nghĩ đến chuyện các ngươi có khả năng chạy thoát trong vùng đồng bằng rộng lớn thế này!

Ohoho~ thật là nực cười!

Rất rốt!

Ta rất là thích nó đó!

Lupusregina lên giọng chế giễu một cái gì đó mà Barbro hiểu rất rõ.

Chỉ có một cách duy nhất để sống sót.

Đó là tiêu diệt kẻ địch.

– Đừng tưởng là cưỡi ngựa thì có thể thoát được chứ... ta đoán các ngươi ngu ngốc đến thế là cùng.

Bọn bây có thể cắt chân của lũ ngu ngốc đó cho ta chứ?

Lũ [Redcap] chạy xổ ra, reo hò trong dự cảm một cuộc thảm sát sắp xảy ra.Chúng như thú hoang.

Chúng lướt qua những tên lính ly tán tìm cách chạy trốn.

Và sau đó... tiếng thét vang vọng trong không khí.

Tiếng kêu đó là của một trong những quý tộc đã cố gắng tẩu thoát trên lưng ngựa.

Những tiếng la hét vang lên liên tục.

– Oho, ta đoán là mình không thể tận hưởng quá lâu bởi vì không có quá nhiều người sống sót... mà cũng đành chịu thôi.

Ta sẽ cố gắng làm tốt nhất, và tận hưởng niềm vui này càng lâu càng tốt.

Tuy ta không được như Sol-chan, nhưng ta sẽ cho ngươi thấy là ta không quá tệ.

Lupusregina bước đến chỗ Barbro đã rút kiếm ra.

Cô bước đi thoải mái cứ như đang tản bộ.

Một nụ cười xuất hiện giống một khe nứt trên gương mặt xinh đẹp của cô khiến Barbro rùng mình.

Sau 30 phút, Barbro cuối cùng cũng được phép nếm vị ngọt của cái chết.
 
Overlord Lightnovel
Quyển 9 - Chương 4


Phần 1

Hai đội quân hình thành chiến tuyến với nhau dọc theo vùng đồng bằng đỏ thẫm, hai bên nhìn chằm chằm vào tình hình của nhau.

Quân đội đầy kinh hoàng của Vương Quốc có tổng cộng 245000 quân, được chia thành cánh trái gồm 70000 quân,cánh phải 70000 quân và trụ cột là trung tâm gồm 105000 người,họ tập hợp ở khắp 3 vùng đồi và dàn đội hình cho trận chiến.

Tuy nhiên, đây không phải là đội hình có kỷ luật, nhưng áp đảo hoàn toàn về quân số.

Năm hàng bộ binh đứng đầu mang theo trường kích, mỗi cái trong số chúng dài hơn 6 mét và được sắp xếp trở thành hàng ngũ.

Nhiệm vụ của họ là trở thành một bức tường giáo cho phần còn lại của quân đội để chống lại các kỵ binh hạng nặng, cũng là sức mạnh chiến đấu cốt lõi của Vương Quốc.

Họ không sử dụng những hàng rào nhọn để chống lại kỵ binh vì chúng tốn quá nhiều gỗ.

Ngược lại,việc triển khai và sử dụng những đội hình giáo mác thế này có hiệu quả hơn nhiều.

Mặc dù đội hình này khá vững chắc và sẽ gây ra rất nhiều khó khăn cho bất cứ kẻ kẻ tấn công nào nhưng nó cũng có những điểm yếu.

Vì đội hình này rất đông và sử dụng những vũ khí rất nặng, tất cả những gì họ có thể làm là đứng yên tại chỗ và ngăn cản cuộc tấn công của kẻ thù.

Vì vậy, họ không có những kỹ năng để phản ứng nhanh với các đội hình khác của kẻ thù, và nếu Đế Quốc sử dụng cung thủ hay ma pháp, thiệt hại của họ sẽ cực kỳ lớn.

Hơn nữa, không có nhiều thứ được mong chờ từ những người nông dân.

Tất cả những gì họ được yêu cầu làm là làm chệch hướng cuộc tiến công của kẻ thù.

Phía bên kia, Đế Quốc có 60000 quân.

Số quân của họ ít hơn nhiều so với Vương Quốc.

Tuy nhiên,các kỵ sĩ đế quốc rất thoải mái, không có bất kỳ dấu vết của sự sợ hãi nào.

Sự tin tưởng này được sinh ra bởi họ biết được sức mạnh của bản thân.

Kể cả vậy, vẫncó một sự khác biệt to lớn về sức mạnh quân sự của cả hai bên.

Mặc dù nó sẽ chẳng có vấn đề gì nếu họ có thể chiến đấu mãi mãi mà không mệt mỏi, nhưng điều này là bất khả thi đối với con người.

Một khi họ kiệt sức, sức mạnh của cá nhân có thể bị rút ngắn dễ dàng.

Vương Quốc cũng có thêm một lợi thế, đó cũng là lợi thế lớn nhất.

Đó là giá trị của sinh mạng con người.

Hầu hết quân đội của Vương Quốc đều được cấu thành từ các nông dân.

Ngược lại, Đế Quốc đào tạo nên các chiến binh được gọi là kỵ sĩ.

Đó là một sự khác biệt lớn về thời gian và tiền bạc để huấn luyện một người nông dân-những người được cho là sẵn sàng cho cuộc chiến nếu họ có thể nhận được vũ khí và làm theo mệnh lệnh- và đó là những điều cần thiết để tạo nên một kỵ sĩ.

Mỗi sự mất mát của Đế Quốc đều nặng nề hơn so với mất mát tương tự của Vương Quốc.

Đế Quốc đơn giản là không hề phung phí những kỵ sĩ của họ vào những chiến dịch tấn công ngu ngốc hay là một cuộc chiến tranh tiêu hao lực lượng.

Với những ý nghĩ đó,nếu một cuộc chiến tiêu hao lực lượng giữa Đế Quốc và Vương Quốc nổ ra,Vương Quốc sẽ là người có lợi.

Bởi vì điều này, chiến tranh giữa Đế Quốc và Vương Quốc thuòng là cuộc đụng độ nhỏ.

Mục tiêu của Đế Quốc đơn giản là lôi kéo những nông dân của Vương Quốc vào chiến trường.

Không cần phải phí phạm mạng sống của những quý tộc hay các chiến binh có kỹ năng, Vương Quốc cũng biết điều này.

Những kịch bản rỗng tuếch này đã xảy ra quá nhiều trong cuộc chiến tranh giữa Đế Quốc và Vương Quốc.

Kể cả khi magic caster được gọi là Ainz Ooal Gown tham gia, nó vẫn sẽ kết thúc như một cuộc giao tranh nhỏ.

Đó là điều hầu hết quý tộc của Vương Quốc nghĩ.

Dù sao thì, các kỵ sĩ của Đế Quốc không chỉ là một lực lượng quân sự mà còn là lực lượng giữ gìn trật tự đất nước.

Mất đi họ sẽ đe dọa đến tình hình ổn định của Đế Quốc.

Vì vậy,các quý tộc đang chờ đợi bước đi tiếp theo của Đế Quốc.

Theo thông lệ, lực lượng của đế quốc sẽ duyệt binh trước mặt quân đội của Vương Quốc, sau đó là lui trở về.

Tiếp theo,Vương Quốc sẽ hò reo chiến thắng.

Điều này đã luôn luôn xảy ra.

Tuy nhiên...

Quân đội đế quốc không hề di chuyển.

Không có bất cứ dấu hiệu nào ở cổng pháo đài, không điều động quân lính để dàn trận trước quân đội Vương Quốc.

Cứ như thể họ đang chờ đợi cho Vương Quốc hành động trước, hay một cái gì khác.

"Không có gì xảy ra cả.

Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?"

Đây là doanh trại chính, nơi mà Quốc Vương ở.

Nơi này được đặt ở gần phía sau trung tâm, đằng sau là đạo quân 105000 quân lính.

Marquis Raeven đứng bên cạnh Ganzef, nói với anh những gì ông ta quan sát được về đội kị sĩ hoàng gia từ trên đỉnh đồi.

Nếu Đế Quốc không có động thái gì, Vương Quốc cũng phải giống như vậy.

Nếu Vương Quốc tấn ccông bây giờ thì sẽ là một hành động cực kỳ ngu ngốc, vì họ đã bày sẵn trận địa dàn giáo rồi.

Tất nhiên, họ đã từng thử trước đây; một cuộc tấn công phủ đầu của lên các quý tộc của Đế Quốc.

Tuy nhiên, những người tấn công đã bị tiêu diệt trong thời gian ngắn và Vương Quốc đã phải chịu một thất bại nặng nề.

Từ đó, chiến thuật chủ yếu của Vương Quốc là chống lại Đế Quốc bằng đội hình giáo dài và chuẩn bị để chống đỡ lại cuộc tấn công.

Nếu họ có thể nhử kẻ thù tiến đến gần hơn, họ sẽ không cần phải mạo hiểm như vậy.

"Được rồi.

Dường như bọn chúng đang chờ chúng ta..."

"Cuộc đàm phán cuối cùng cũng thất bại rồi, vậy nên chúng sẽ sớm gây chiến thôi...Tướng quân Gazef-dono, ngài có biết Đế Quốc đang chờ đợi cái gì không?"

Ba mươi phút trước, đại diện của cả hai bên đã bắt đầu cuộc đàm phán ở khoảng đất trống ở vùng trung tâm giữa hai phe.

Tuy nhiên, đây đơn giản chỉ là những lời tuyên bố vô lý của cả hai phe và không thể coi nó là cuộc đàm phán.

Mục đích chính của việc này là để cho thấy rằng mỗi bên đã sẵn sàng chiến đấu đến giây phút cuối cùng.

Tất nhiên, cuộc đàm phán sẽ đổ vỡ và đó chính là tín hiệu khởi đầu cuộc chiến.

Thông thường, quân đội đế quốc nên bắt đầu di chuyển ngay lập tức.

Tuy nhiên, nhưng lần này không giống đó và họ ở nguyên tại chỗ.

"Kể cả khi ngài có hỏi tôi, tôi cũng sẽ không có câu trả lời cho ngài.

Ngài có biết bất cứ điều gì về việc này không?"

"Chịu.

Tôi không thông thạo về các vấn đề quân sự.

Tôi thường để cấp dưới của mình xử lý những vấn đề này."

"Thật khó để có thể tin rằng Marquis không biết gì về kẻ thù của mình cả."

"Không biết gì cả...Gazef-dono đừng nói toạc móng heo ra như vậy."

"Tôi đã xúc phạm ngài sao?

Tôi xin lỗi nếu như tôi đã làm vậy."

"Hahaha, không, đừng để tâm.

Nó còn tốt hơn khối những lời so sánh về trước."

Trán Gazef nhăn lại, như thể một cơn tức giận .

"Hahaha.

Cứ để mọi chuyện diễn ra thôi.

Sự thật là tôi cũng chẳng là tướng quân gì cả vậy cũng chẳng phải lời nói dối.

May mắn thay, đám thuộc hạ của tôi lại là những lãnh đạo tốt, vậy nên tôi để lại mấy vấn đề quân sự cho họ."

"Có thể nào...một trong những mạo hiểm giả trước đây làm việc cho ngài, người đã trở lên nổi tiếng trong vụ rối loạn của ác quỷ ở thủ đô không?"

"Ah...không.

Họ ở kia kìa."

Raven chỉ vào nhóm 5 người đang đứng cùng nhau.

Mặc dù họ đã đến độ tuổi ngũ tuần, và sức mạnh của họ không còn được như trước nữa nhưng họ đã từng là những mạo hiểm giả cấp orichalcum, và có một điều gì đó ở họ khiến cho Gazef cảm thấy anh nên đánh giá họ một cách cẩn trọng.

"Họ là những cận vệ của tôi trong trận chiến này."

"Với những người như thế này bảo vệ ngài, Marquis Raeven, Tôi chắc chắn rằng ngài sẽ không có bất kỳ rắc rối nào để quay lại thủ đô một cách an toàn...hừm, chỉ cần họ không phải đối mặt với magic caster vĩ đại đó.

Được rồi, vậy còn những chiến lược gia thì sao?"

"Tôi không nghĩ Gazef-dono sẽ biết anh ta, vì anh ta là một trong những người dân của tôi.

Tôi biết được tên anh ta khi anh ta đã thống lĩnh dân làng đánh bại đội quân goblin với kích thước gấp hai lần bình thường.

Kể từ đó, tôi giao nhiệm vụ chỉ huy quân đội và các nhiệm vụ khác cho anh ta.

Điều ngạc nhiên là anh ta chưa thua bất kỳ một trận chiến nào.

Đồng thời anh ta cũng là phụ tá của tôi."

"...Tôi rất muốn gặp mặt người chỉ huy mà Marquis Raeven đánh giá cao như thế.

Nếu như anh ta thật sự giống như những gì đã nói, chúng ta có thể giao cho anh ta nhiệm vụ chỉ huy quân đội của Vương Quốc."

"Nếu ngài có thể hoàn toàn để cho anh ta chỉ huy toàn bộ binh lính và quân đội Hoàng Gia, chúng ta có lẽ có thể bắt những người hàng xóm ngồi xuống và nói "Quân đội của Vương Quốc Re-Estize không thể đánh giá thấp"..."

Gazef trao đổi cái nhìn với Raeven,thở dài và mỉm cười.

"Các quý tộc sẽ không bao giờ cho phép tình hình như vậy xảy ra.

Nó chẳng khác nào là những suy nghĩ viển vông vào lúc này."

"Chăc chắn là không trong khi quý tộc chia ra làm nhiều phe phái như thế này."

Đế Quốc tổ chức quân đoàn của mình bằng cách bổ nhiệm một vị tướng ở mỗi vị trí phục vụ dưới quyền tổng thống lĩnh, chỉ huy quân đoàn và nhiều quan chức khác, tất cả đều được tổ chức một cách nghiêm ngặt.

Ngược lại quân đội của Vương Quốc được cấu thành từ những quân đội của mỗi gia tộc.

Quốc Vương là chỉ huy tối cao những mỗi gia tộc vẫn sẽ hành động theo ý của mình.

Nói cách khác, đó là những tấm rẻ rách buộc lại với nhau.

Mặc dù Gazef có danh hiệu là Tướng quân, nhưng cuối cùng, anh chỉ có thể thống lĩnh đội quân của nhà Vua, và anh không có thẩm quyền để ra lệnh cho các quý tộc khác.

Trong khi nhà vua ra lệnh cho quý tộc phải nghe theo Gazef, rất nhiều quý tộc bất mãn vì nó, đó chính là mầm mống của hận thù trong tương lai.

Nhà vua nhận thức được điều này, và không còn đưa ra bất kỳ mệnh lệnh nào về điều này nữa.

Hai người họ suy nghĩ đến chỗ đứng của nhau trong Vương Quốc, và thở dài.Sau đó, họ nhìn nhau và cười.

Cuộc trò chuyện này đáng lẽ phải diễn ra ở một nơi khác chứ không phải một nơi những thanh kiếm đụng độ với nhau và máu chảy tràn lan này.

"Ngay cả khi chúng ta sống sót trở về,sẽ lại có một cuộc chiến khác đợi ở đó..."

"Tôi nghe nói rằng tất cả việc đó đều liên quan đến quý tộc."

"Sau khi chuyện này kết thúc, tôi sẽ kiến nghị nhà vua thăng ngài làm quý tộc.

Nó làm tôi tức giận khi quán quân của nhà vua không được tham gia vào đội ngũ quý tộc như những gì anh ta đáng phải có."

Mặc dù Raeven nhìn có vẻ như đùa giỡn,Gazef có thể cảm nhận rằng ánh sáng từ trong mắt ông ta hoàn toàn rất nghiêm túc.

Bộc lộ cảm xúc chân thành là nguyên nhân đáng để ăn mừng đến từ những người giấu cảm xúc của mình tốt, nhưng nó sẽ là một câu chuyện khác nếu đó không phải là một cảm xúc tích cực.

Gazef nhanh chóng thay đổi chủ đề.

"...Để chuyện đó ra chỗ khác đi.

Tại sao chúng ta không đưa chiến lược gia của ngài tới đây và nghe ý kiến của anh ta...à, gọi anh ta đến đây có lẽ rất khó."

"Dù sao thì, anh ta cũng được tin tưởng giao phó điều hành căn cứ của tôi.

Tôi không dám điều động anh ra nếu không cần thiết nhất là khi chúng ta chưa biết Đế Quốc định làm gì."

Mặc dù các quý tộc đã cam kết cùng cộng tác với nhau cho Vương Quốc, nhưng dù sao, quân đội của Raeven vẫn là ưu tiên hàng đầu.

Rất tự nhiên nếu ông từ chối nó.

"Haaaaa...mặc dù chúng ra đã làm việc này quá nhiều lần và nó đã trở thành thói quen, có lẽ lần này không phải là những lần tập trận thông thường như trước.

Mặc dù chả ai muốn Đế Quốc tấn công thật sự, nhưng nếu nó thật sự xảy ra, vậy tốt nhất chúng ta nên chuẩn bị tinh thần để vượt qua nó."

Gazef có thể cảm nhận được sự khó khăn của quân đội Vương Quốc.

Khi anh đang cố để xác định nguyên nhân này, lông mày anh nhíu lại.

"...Tôi hiểu rồi.

Suy nghĩ kĩ thì đây có thể là một âm mưu của Đế Quốc; làm cho chúng ta lo lắng để cho họ có thể hành động.

Rất khó để có thể phối hợp và kiểm soát nhiều binh lính như vậy, vì vậy chỉ cần những nao núng nhỏ trong bất kỳ đơn vị nào cũng có thể trở thành những vấn đề cực lớn nếu nó xảy ra trong một thời gian dài.

Quân số đông đảo rất khó để tấn công nhưng một khi tan vỡ và bỏ chạy, họ sẽ rất dễ dàng bị săn và giết chết.

Đó là một trong những nguyên tắc thường được dùng khi đi săn."

Raeven ngạc nhiên nhìn theo ánh mắt lo lắng của Gazef đến cánh trái của quân đội, nhưng ngay sau đó ánh sáng tỏa ra từ khuôn mặt của ông ta.

"....có vẻ như họ đang luân phiên thay đổi quân đội ở trước mặt trận."

"Nếu chỉ có một sự bố trí quân sự ...."

"Đó là lá cờ của Marquis Bowlrob.

Có vẻ như cánh trái đang nhận mệnh lệnh tiến lên phía trước."

Vương quốc đặt quý tộc ở hai bên cánh trong khi đó hoàng tộc được đóng quân ở giữa.

Vua Ranpossa III là tổng chỉ huy của quân đội trung tâm, trong khi đó Marquis Reaven chỉ huy cánh trái.

"Lạ thật, chỉ huy lại ra phía trước tiền tuyến.

Ngài có thấy không Gazef-dono?

Nhà Marquis đang sử dụng lực lượng đặc biệt trực tiếp trung thành với ngài ấy.

Kế hoạch của ngài ấy là sử dụng họ để chống lại các kỵ sĩ của Đế Quốc dưới con mắt của các quý tộc tụ họp ở đây.

Bằng cách này, ngài ấy sẽ làm cho danh tiếng của mình trở lên lớn mạnh nhất trong Vương Quốc."

Raeven dành một cái nhìn đầy thách thức cho Gazef.

Ngươi sẽ để ai đó khác dành lấy vinh quang tột cùng ngoài quân đội dưới quyền của mình chứ, ý của ông ta là vậy .

Gazef không cắn câu.

"Nhiệm vụ của quân đội này là bảo vệ nhà vua.

Chúng tôi sẽ không hành động nếu không có chỉ thị trực tiếp từ Người, kể cả khi Đế Quốc tấn công.

Không có trách nhiệm nào lớn hơn ngoài việc đưa nhà vua về thủ đô một cách an toàn."

Gazef vỗ vào thanh kiếm ở thắt lưng.

"Hoặc có lẽ, tôi nên chống lại kẻ thù bằng chính sức mình."

"Vậy sao...một trong bốn bảo vật của Vương Quốc, Razor Edge...à, tôi hiểu rồi"

Marquis Raeven lùi lại và đánh giá Gazef từ trên xuống dưới.

Gauntlets of Vitality, thứ có thể chống lại sự kiệt sức.

Amuler of Immortal, có thể cho phép anh ta liên tục hồi phục vết thương.

Bộ giáp được làm từ Adamantite, thứ kim loại cứng nhất mà con người biết đến và được yểm ma pháp làm chệch đi những đòn tấn công chết người.

Và cuối cùng là Razor Edge một thanh gươm thần với độ sắc bén tuyệt đối có thể chém sắt như chém một miếng bơ.

"Có lẽ các kho báu vĩ đại nhất của Vương Quốc đã ở đây rồi.

Tôi từng nghe nói Vương Quốc có năm bảo vật nhưng có lẽ chúng được tập hợp hết ở đây rồi."

Gazef mặt đỏ bừng khi được ca ngợi như là một kho báu, mặc dù anh biết rằng đó tất cả chỉ là những lời nói đùa.

"Ah,tha cho tôi đi.Marquis.

Quốc Vương vĩ đại hơn tôi rất nhiều.

Người đã giao phó cho tôi, một thường dân, các bảo vật này, mặc dù Người biết điều đó nghĩa là gì."

"Đây có thể là một quan điểm hợp lý.

Nói thật, tôi cảm thấy thật ngu ngốc khi trao những báu vật này cho ngài, một dân thường.

Tất cả những điều này chỉ làm tăng thêm kẻ rời bỏ phe Hoàng Tộc thôi.

Tuy nhiên, bây giờ chúng ta đang chiến đấu cùng nhau, tôi không thể nào không nghĩ nó là một hành động sáng suốt của nhà vua, nhưng đó chỉ là những suy nghĩ ước ao mà thôi."

"Giá như tôi có thể là những gì ngài mong đợi..."

Gazef nhìn vào đội ngũ chỉnh tề của các kỵ sĩ Đế Quốc.

Không có một ai mà anh nhận định là một đối thủ mạnh trong Đế Quốc, ngoài Triple Magic Caster, Fluder Paradyne.

Được trang bị đầy đủ như thế này, anh có lẽ có thể đánh bại Fluder, anh nghĩ vậy một cách dứt khoát.

Nhưng mặt khác,anh không có bất kỳ một cảm giác nào như việc anh có cơ hội để đánh bại Ainz Ooal Gown.

Anh thậm chí còn không thể tưởng tượng ra khả năng đó.

Mặc dù anh có cố lạc quan như thế nào nghĩ anh có thể chiến thắng như thế như thế nào, thì ý nghĩ duy nhất chỉ có trong đầu anh là bị tiêu diệt ngay lập tức bởi một Magic Caster huyền bí.

"Chuyện gì vậy?"

"Không-không có gì."

Anh biết anh là chiến binh mạnh nhất của Vương Quốc.

Cho phép bản thân nhụt chí như vậy chỉ làm giảm thêm nhuệ khí của quân đội thôi.

"Ah, không...Tôi chỉ vừa nghĩ đến Hoàng tử đáng thương Barbro..."

"Hoàng tử đáng thương...có lẽ nào...tôi hiểu rồi.

Thật vậy sao?

Gazef-dono cũng cảm thấy..."

"Ngài đang cố nói về cái gì vậy?"

"Ý tôi là, đừng nói rằng Gazef-dono cảm giác rằng quốc vương ra lệnh hoàng tử đến làng Carne để Hoàng tử rèn luyện bản thân nhé..."

"Không phải là như vậy sao?"

Raeven cười nhẹ.

"Mhm.

Hừm, tôi không đồng ý cho lắm.

Tôi cảm giác được rằng quốc vương thật sự đặt niềm tin vào ngài."

Marquis Raeven quyết định giải thích khi anh nhìn thấy bộ mặt hoàn toàn thất bại của Gazef.

"Quốc Vương đã thừa nhận sức mạnh của Ainz Ooal Gown, đối thủ mà thuộc hạ đáng tin cậy nhất của ngài, Tướng quân, cảnh báo.

Thay vì đưa con trai yêu quý của mình vào trận chiến với số lượng không rõ như thế này, thay vào đó người gửi hoàng tử đến một nơi an toàn hơn, nơi ngài ấy có thể đạt được thành tựu gì đó an toàn...Mặc dù, nói thật là, tôi cảm thấy khó chịu khi cho con của mình đến nơi an toàn trong khi đó lại đưa những đứa con của người khác ra ngoài chiến trường."

Raeven cười với tư cách của một người cha.

"Tất nhiên, bây giờ tôi đã hiểu tại sao ngài ấy lại làm như vậy.

Tôi cũng sẽ làm điều tương tự để đảm bảo mạng sống của con trai tôi."

"Ah, Marquis.

Đó là những ǵ một người cha hay nói."

Raeven cười.

Đó là nụ cười nhẹ nhàng,hạnh phúc và tự hào, một nụ cười mà Gazef cảm thấy khá điển hình của một người đàn ông.

"Dù sao thì tôi cũng là một người cha.

Tôi hứa với con trai của mình rằng, sau khi trận chiến này kết thúc, tôi sẽ đi chơi với nó nhiều như nó muốn, giống như một người cha thật sự.

Ah-chúng ta đi lệch vấn đề rồi.

Hãy bỏ qua chủ đề đó đi.

Mặc dù...có vẻ như Hoàng Tử đáng thương Barbro không hiểu được suy nghĩ của Quốc Vương.

Có vẻ hơi buồn khi người cha không thể gửi đến con trai cảm xúc của mình."

Gazef không biết phải nói thế nào.

Việc này rất khó cho anh, một người chưa từng làm cha, để đặt mình vào suy nghĩ nó.

"Rồi rồi.

Mà này, có khi nào chúng mở một cuộc tập kích vào E-Rantel với lực lượng chia nhỏ không?

Mặc dù khả năng không cao nhưng chúng ta không thể loại bỏ nó."

Gazef cảm thấy chủ đề thay đổi với một sức mạnh bất ngờ khi anh nói ra nó, nhưng trước sự ngạc nhiên của anh, Raeven nối tiếp.

"Không phải dễ dàng là có thể tấn công vào E-Rantel, nó có ba lớp tường bảo vệ.

Ngay cả khi hai đội quân còn lại của Đế Quốc được huy động đầy đủ, đây vẫn sẽ là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn với chúng, chiến lược gia của tôi nói rằng việc này là không thể."

"Vậy sao?

Nhưng nếu chúng sử dụng những ma thú biết bay, hoặc một đội quân đặc biệt nào đó thì sao."

"Vẫn không có khả năng.

Rất khó để kiểm soát một thành phố với lượng nhỏ quân đội như vậy...Lại nói về nó, Gazef-dono.

Ngài có biết điều kiện bắt buộc nào để có thể chinh phục E-Rantel không?"

Gazef lắc đầu.

"Điều đầu tiên là phải đối mặt với Vương Quốc và giành được thắng lợi tuyệt đối.

Nếu những kẻ xâm lược không thể đạt được thắng lợi, cai trị những nơi bị bị chinh phục đã cực kỳ khó khăn.

Người dân sẽ không đáp ứng các yêu cầu của chúng và nổi dậy bất kỳ lúc nào có thể.Chính vì vậy, kể cả khi Đế Quốc sử dụng một lực lực lượng riêng biệt để tấn công E-Rantel, cho đến khi binh lính của ta vẫn còn sức, họ sẽ chiến đấu bằng cả móng tay hay răng nanh của mình.

Vì vậy, Đế Quốc cần một thắng lợi toàn diện.

Với nó, những người dân sẽ sợ hãi và những người lính sẽ không thể hành động."

Nói cách khác, Đế Quốc phải giành được thắng lợi ở đây.

Ngoài ra họ còn phải đạt được chiến thắng trọn vẹn và tuyệt đối, điều này sẽ khiến cho Vương Quốc không dám mạo hiểm chiếm lại E-Rantel.

Đột nhiên, Gazef có cảm giác rằng anh đã có tất cả những miếng ghép của câu đố.

Tuy nhiên, sắp xếp chúng với nhau thì anh không thể làm được.

Một sự phiền toái dày vò Gazef.

"Có gì sai sao Gazef-dono."

"Không sao cả..."

Gazef muốn nói cho Raeven về các mảnh ghép mà anh đang cố kết nối với nhau.

Anh tin rằng với trí tuệ vượt trội của Raeven, mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng.

Tuy nhiên, ngay lúc này, con mắt của Marquis quay lại nhìn sự dàn quân của Đế Quốc.

"Gazef-dono.Có vẻ như chúng đã hành động."

Quân đội Đế Quốc chia ra hai hướng.

Ngay khi Gazef cho rằng chúng sẽ tấn công cánh trái và cánh phải, anh nhìn thấy một lá cờ không quen thuộc bay lên trên không trung.

Đây là một lá cờ mà Gazef chưa từng nhìn thấy trước đây, nó được trang trí một cách kỳ lạ mà cả Vương Quốc hay Đế Quốc đều không có.

Đội quân đó giương lá cờ lên.

Mọi con mắt đều đổ dồn lên đội quân đó.

Ngay sau đó...trái tim của Gazef đóng băng lại với sự sợ hãi.

Raeven,người đứng bên cạnh anh và cũng nhìn thấy nó, nuốt nước bọt một cách ầm ĩ.

Biết rằng không chỉ có anh cảm nhận được điều này, sự cay đắng bắt đầu xuất hiện trong miệng anh và trái tim đập một cách điên loạn.

Một trung đoàn khổng lồ.

Những gì xuất hiện là một nhóm khoảng 500 kỵ binh.

Nó hoàn toàn hầu như không đáng kể khi so sánh với hai đội quân khác.

Những những kỵ sĩ đó...chúng cực kỳ bất thường.

Chúng tỏa ra một không khí chết chóc mà anh có thể cảm nhận từ rất xa.

Nó làm Gazef nhớ lại khoảng thời gian khi mình ở làng Carne.

Ainz nói đó là những kỵ sĩ mà ngài ấy tạo nên, nhưng nó thật ra là một con quái vật.

Có khoảng 200 kẻ giống chúng, mang theo mình lá chắn khổng lồ và mặc một chiếc áo giáp đầy gai nhọn giống y những gì anh đã thấy lúc đó.

Những kẻ con lại nói một cách đơn giản là chiến binh phi nhân loại, chúng mặc giáp lưới và được trang bị với rìu, kích, nỏ hay những thứ vũ khí tương tự khác.

Nếu những kẻ kia gọi là kỵ sĩ thì những kẻ sau có thể gọi là chiến binh.

Nhưng bất kể chúng là gì, chúng cũng không phải là con người.

Chúng là quái vật,cơ thể của chúng tạo bởi những chiếc xương.

Còn, những con thú mà chúng cưỡi có cơ thể bằng sương mù thay thế cho thịt và máu, mũ của chúng màu vàng và màu lục xanh.

Da gà nổi lên khắp người anh.

Chuyện này tệ rồi.

Chuyện này cực kỳ tệ rồi.

Gazef đơn giản là chắc con một từ ngữ nào để có thể miêu tả rõ hơn tình huống lúc bấy giờ.

"...Có vẻ như Đế Quốc đã cho quái vật vào đội ngũ của chúng.

Điều này thật khá ngạc nhiên.

Chúng làm tôi nổi hết cả da gà."

"...Không,không.

Marquis Raeven.

Đây không phải là như vậy.

Những gì mà ngài cảm thấy ngay bây giờ...những thứ làm làm ngài nổi đầy da gà thế này...chắc chắn không phải là ngạc nhiên."

"Vậy đó sẽ là cái gì"

Gazef trả lời cộc lốc với Raeven, người dường như đã đánh mất khả năng nói.

"Chết.

Nỗi sợ hãi cái chết, thứ quét đi toàn bộ sự sống."

Rời tầm mặt khỏi Raeven đang run rẩy, Gazef nhìn quân đội Đế Quốc.

"...Chúng là gì.

Một bộ phận bí mật của Đế Quốc sao?"

...Không thể nào.

Những con quái vật đó không phải là thứ con người có thể điều khiển hay để một người sử dụng.

Gazef không biết bất cứ điều gì về những con quái vật này, nhưng bản năng chiến binh cung cấp đủ thông tin cho anh để nói chuyện một cách thuyết phục.

"Chúng...chúng chắc chắn là những kỵ sĩ của Ainz Ooal Gown"

"Thật không...quân dội của magic caster mà ngài sợ hãi sao??"

"Marquis Raeven.

Làm ơn hãy thu thập thông tin từ những mạo hiểm giả ngay lập tức.

Để có thể bước tiếp,chúng ta cần có những kinh nghiệm của kẻ chiến đấu với quái vật và sống sót."

"Un-"

Ông muốn trả lời rằng đã hiểu, nhưng trước đó, cận vệ của ông đã bắt đầu hành động.

Tuy nhiên đây là điều tất nhiên.

Họ biết mối đe dọa mà họ phải đối mặt hơn Gazef rất nhiều.

"Marquis..."

Nhiều mạo hiểm giả đang cưỡi trên lưng ngựa.

"Ngươi có nhìn thấy không?

Ngươi có cảm nhận được nó không?"

Đứng trước những mạo hiểm giả là thủ lĩnh của họ, một Paladin of the Fire God, Boris Axelson.

Trong giọng nói của ông không thể giấu đi được sự sợ hãi.

Raeven không thể nói gì được.

Gazef hiểu tại sao.

Sự lo lắng và những lời thì thầm của các mạo hiểm giả và quân đội đông đảo tập trung quanh đây bắt đầu tăng lên.

Đây không còn là thời gian dành cho những lời xã giao nữa.

Gazef lập tức hỏi.

"-Nói cho ta.

Đó là cái gì?

Không cần thiết phải chào hỏi nữa.

Làm ơn hãy nói tất cả những gì mà ông biết."

Boris nắm chặt biểu tượng thánh giá treo lủng lẳng trên cổ.

Đó là một hành động cầu nguyện.

"...Chúng tôi không chắc chắn, nhưng chúng tôi tin rằng những con thú mà chúng đang cưỡi là những quái vật huyền thoại được biết với cái tên là Soul Eater.

Chúng là những quái thú undead săn lùng linh hồn của người sống.

Theo truyền thuyết, chúng đã từng tàn phá một thành phố của Vương quốc thú nhân."

"Ở đó...có bao nhiêu thương vong?"

Sự im lặng kéo dài sau đó

"Một trăm ngàn."

Hơi thở hắt ra từ trong cổ họng của Gazef.

"...

Ba con Soul Eater đã tàn phá toàn bộ thành phố nơi chúng xuất hiện.

95% những người sống ở đó, hơn 100000 người, bị giết hại.

Nơi đó đã bị bỏ hoang và được biết đến là một huyền thoại với cái tên Thành Phố Câm Lặng."

Tất cả mọi người đều im lặng.

"...Và ở đó chúng có 500 con?"

Không ai còn đủ sức để trả lời Raeven.

Gazef buộc mình phải phá tan sự im lặng này.

"Như tôi đã nói, rất khó để tin rằng Đế Quốc có thể khuất phục những quái vật cấp độ này bằng sức mạnh của họ.

Thậm chí kể cả Magic Caster hùng mạnh Fluder Paradyne, cũng không thể làm điều đó.

Điều này có nghĩa là..."

Anh không cần hoàn thành câu nói của mình, Marquis Raeven có thể hiểu.

"Đây...đây là sức mạnh của Ainz Ooal Gown?

Vậy...vậy những sinh vật nào đang cưỡi trên nó?"

"Đó..."

Các mạo hiểm giả lo lắng nhìn nhau.

"Điều đó,chúng tôi không hề biết.

Chúng tôi chỉ biết rằng chúng cực kỳ nguy hiểm.

Không, tôi xin lỗi.

Tôi không nên sử dụng từ nguy hiểm để miêu tả nó.

Tuy nhiên,tôi không thể nghĩ ra một từ nào khác để miêu tả những gì chúng ta đang đối mặt ngay lúc này."

"Vậy...vậy chúng ta nên làm gì Gazef-dono?"

Gazef không phí lời nói của mình.

"Rút lui."

Họ hiểu rằng đối phương đã chuẩn bị một lực lượng đầy sợ hãi.

Với chuyện đó, họ có thể làm gì ngoài việc bỏ chạy.

"Khuyên can nhà vua ra lệnh rút l—"

Gazef không thể hoàn thành câu nói của mình.

Đó là bởi vì một magic caster đeo mặt nạ đứng ở đầu phía kẻ thù.

Ở phía bên phải cạnh ngài là một người nhỏ nhắn mặc áo choàng.

Bên trái là một trong Tứ kị sĩ đế quốc.

Ngay cả dù ở khoảng cách này, Gazef sẽ không nhầm lẫn người này với bất kỳ ai khác...

"...Gown-dono."

"Đó có phải là magic caster, Ainz Ooal Gown?"

"Đó có phải là người đã triệu hồi những Soul Eater không?

Marquis Raeven, chúng ta—"

Các chiến binh can đảm đã vượt qua vô số trận chiến nuốt nước bọt một cách nặng nề, họ tiếp tục thấp giọng nói.

"—Chúng ta phải đối đầu với cái đếu gì thế này??"

Ainz vẫy tay mình.

Như đáp lại , một vòng tròn ma thuật có hình dáng như mái vòm bán kính khoảng 10 mét bắt đầu xuất hiện.

Ngài đang ở chính giữa trung tâm.

Những người bên trái và bên phải của ngài cũng được bao phủ bởi nó, nhưng có vẻ họ không sao.

Ngài sẽ không tổn hại cho đồng minh của mình.

Cảnh siêu thực này đã thu hút sự chú ý của mọi người, ngay cả khi họ biết đây là một tình trạng khẩn cấp.

Vòng tròn ma thuật sáng rực lên một màu sáng nhạt, các ký hiệu mờ nhạt xuất hiện trên khắp chiều dài và chiều rộng của nó.

Các con dấu thay đổi với màu sắc biến ảo, sự chuyển đổi giữa các từ ngữ và chữ cổ họ chưa từng nhìn trước đây.

Quân đội Vương Quốc há hốc mồm kinh ngạc.

Nó giống hệt như đang xem một cuộc biểu diễn ánh sáng ngoạn mục và không hề có sự sợ hãi hay căng thẳng trong giọng nói của họ.

Tuy nhiên những người sắc sảo hơn trong số họ bắt đầu quan sát xung quanh với một sự khó chịu.

"Tôi quay trở về đơn vị của mình đây.

Không còn thời gian đẻ lãng phí nữa.

Sức mạnh của Ainz Ooal Gown là vô hạn.

Chiến đấu với ngài ấy là sai lầm ngay từ đầu rồi.

Tất cả những gì chúng ta có thể làm là giảm thiểu tối đa số lượng thương vong và cùng lúc chúng ta cũng cần trở lại E-Rantel nhanh nhất có thể.

Gazef-dono ngài hãy bảo vệ bệ hạ.

Sau đó rút lui đừng chần chừ gì cả."

Đám mây tuyệt vọng trên khuôn mặt của Raeven biến mất.

"Aye.

Mặc dù tôi không tin vào khả năng của mình cho lắm nhưng tôi chắc chắn sẽ bảo vệ bệ hạ.

Vậy thì hãy rút lui với toàn bộ tốc lực"

"Được.Chúng ta sẽ chạy –không bỏ trốn như một con thỏ."

"Vậy thì chúc ngài những điều tốt nhất Marquis Raeven."

"Cũng như vậy Gazef-dono."

Những người đàn ông đứng trên đỉnh cao của sức mạnh và chiến lược quân sự của Vương Quốc vội và hành động.

Tuy nhiên..

Mọi thứ đã quá muộn.

Không có ai ở đây

Ainz nghĩ sau khi thi triển vòng tròn ma thuật.

Không có bất kỳ người chơi nào ở Vương Quốc.

Siêu cấp ma thuật của Yggdrasil vô cùng mạnh mẽ.

Do đó, trong các trận chiến quy mô lớn, hạ gục những kẻ sử dụng siêu cấp ma thuật là ưu tiên hàng đầu.

Có rất nhiều cách để làm gián đoạn việc thi triển.

Phục kích bằng teleportation.

Rải bom từ trên những tấm thảm thần.

Hay bắn tỉa từ khoảng cách xa.

Tuy nhiên, không có bất kỳ một sự tấn công nào như thế hướng đến phía của Ainz.

Có nghĩa là, không có bất cứ người chơi nào ở Vương Quốc.

Dưới mặt nạ của mình, Ainz mỉm cười, có một thực tế rằng cũng chẳng có ai nhìn thấy.

Tất nhiên, cái sọ của Ainz không thể cười rồi.

Một nụ cười cay đắng ẩn sâu trong đó dấu vết mờ nhạt của niềm vui, cho thấy một cuộc tranh đấu dữ dội trong tâm trí Ainz.

"Vậy thì,không cần phải giả vờ làm con mồi nữa rồi, phải không?"

Niềm vui của cậu đến từ thực tế rằng cậu không hề gặp bất kỳ người chơi ở Yggdrasil nào.

Ainz không thể coi là người mạnh nhất trong tất cả số người chơi ở Yggdrasil.

Có những người khác mạnh hơn cậu, và tỉ lệ sống sót của cậu khi đối đầu với những người chơi mạnh hơn là khá thấp.

Trong khi chơi, sức mạnh của Ainz đến từ sự hiểu biết của cậu.

Mặc dù cậu thường xuyên chiến thắng PVP đều đặn một cách đáng ngạc nhiên, nhưng đó chỉ là khi cậu đã vượt qua trận đấu đầu tiên.

Vì cậu rất thành thạo trong việc sử dụng thông tin mà cậu thu thập được, các kỹ năng của Ainz sẽ được đột ngột tăng cao .Ngược lại, nếu cậu chiến đấu với một kẻ thù chưa từng gặp trước đây, khả năng bại trận của cậu cũng rất lớn.

Ainz đã nhận thức đầy đủ khả năng của mình và vô cùng biết ơn khi không gặp phải những kẻ thù mạnh mẽ mà cậu chưa từng gặp trước đây.

Nhưng đồng thời cậu cũng cảm thấy một chút tiếc nuối.

Sự tiếc nuối vì đã không thể tìm thấy kẻ đã tẩy não của Shalltear, một trong những người nắm giữ WI.

Thù hận và tức giận tràn đầy trong trái tim cậu.

Mặc dù tất cả những cảm xúc mạnh mẽ đều bị kiềm chế bởi kỹ năng bị động, nhưng những cảm xúc yếu ớt thì vẫn tồn tại.

Ainz mở lòng bàn tay của mình ra, bên trong đó là một chiếc đồng hồ cát nhỏ.

Nếu cậu sử dụng cash item, cậu có thể ngay lập tức thi triển ma pháp siêu cấp.

Lý do tại sao cậu không dùng nó bởi vì cậu muốn tìm ra người chơi của Yggdrasil.

Tuy nhiên, không có ai, cũng chẳng cần phải đợi lâu để thi triển phép thuật này.

Cậu cảm thấy khá ngớ ngẩn khi đứng yên giữa vòng tròn ma thuật mà không thể di chuyển như thế này."

Trong cuộc chiến với Shalltear, cậu không có sự xa sỉ đó.

Đối đầu với các lizardmen, cậu cũng không hề dùng ma pháp tấn công.

Sau đó—

"Giờ thì chuyện gì sẽ xảy ra đây?

Ta thật mong đợi vào nó."

Điều gì sẽ xảy ra khi dùng một siêu cấp ma phấp để đối đầu với quân đội Vương Quốc?

Mặc dù nó không phải là một phép thuật dặc biệt mạnh mẽ trong Yggdrasil, nhưng tác động của nó ở thế giới này như thế nào?

Đột nhiên, Ainz nhíu lông mày của mình lại.

Cậu bây giờ hơi sợ chính bản thân mình.

Cậu biết nhiều người sẽ sắp phải chết, nhưng tất cả những gì cậu cảm thấy cho họ là một thứ hối tiếc mơ hồ gì đó.

Không có cả những cảm xúc tàn ác khi cậu sẽ chà đạp họ dưới chân của mình.

Chẳng có gì hết.

Tất cả những gì cậu mong muốn là hành động này sẽ đem lại cái gì cho Nazarick.

Và tất nhiên đó là những lợi ích cậu sẽ gặt hái được cho riêng mình- cho Nazarick.

Ainz tập tung sức mạnh vào lòng bàn tay của mình.

Các hạt cát từ đồng hồ vỡ tan thổi theo chiều gió vào vòng tròn ma thuật xung quanh Ainz.

Với điều đó- siêu cấp ma pháp chính thức được kích hoạt.

"la Shub-Niggurath"

Một cơn gió đen thổi đến quân đội Vương Quốc khi vừa mới thay đổi đội hình.

Hay đúng hơn không có gió, không có gì di chuyển, từ cỏ dại mọc trên vùng đồng bằng hoặc các sợi tóc trên đàu những người lính Vương Quốc.

70000 quân ở cánh trái quân đội Vương Quốc.

Từng người một chết ngay tại chỗ

Phần 2

Chuyện quái gì đã xảy ra?

Không ai có thể trả lời câu hỏi đó.

Toàn bộ đội quân của Vương quốc – nhân loại cùng chiến mã- giống như những con rối bị cắt dây, đột nhiên ngã lăn trên mặt đất.

Những người đầu tiên nhận ra câu trả lời là quân Đế quốc – những người ở hướng đối điện.

Phải mất một lúc để tâm trí con người phân tích được cái sự kiện khó tin kia.

Vì vậy, sau một thời gian ngắn, quân đội Đế quốc bị thu hút bởi những tiếng la hét hoảng loạn.

Sau khi xem Ainz Ooal Gown triển khai vòng tròn ma thuật, họ cho rằng cậu đang muốn thi triển một loại ma thuật nào đó.

Đó là tất cả những gì họ hiểu được.

Tuy nhiên, ai có thể dự đoán được những gì sắp xảy ra?

Ma pháp được thi triển so với trong tưởng tưởng càng đáng sợ hơn.

Pháp thuật được thi triển này chỉ trong nháy mắt đã giết chết gần như toàn bộ 70000 người – gấp đôi số quân Đế quốc trên cái chiến trường này.

Những kỵ sĩ Đế quốc cũng không thể tin vào mắt mình, họ hướng tới những vị thần họ tín ngưỡng phát ra lời cầu nguyện.

Họ cầu nguyện rằng đám người vương quốc đó không chết.

Họ cầu nguyện rằng thứ ma thuật khủng khiếp như vậy không tồn tại trên thế giới này.

Tất nhiên, khi họ nhìn sự thật trước mắt – không có một ai trong chỗ kia có thể đứng lên được- họ đều nhận thức được rằng hi vọng đó chỉ có trong mơ mà thôi.

Dù vậy, không có cách nào để họ có thể chấp nhận nó.

Không có cách nào để họ chấp nhận điều này là sự thực.

Người đàn ông được ca ngợi là một trong những người mạnh nhất trong đế quốc, một trong Tứ Kỵ sĩ, Nimble, chỉ có thể đực mặt ra nhìn và nghiến răng ken két khi nhìn vào cái cảnh tượng kinh dị – số lượng quân ở trận địa bên trái quân Vương quốc đột nhiên biến về số 0.

Không ai đứng dậy.

Đó là một sự thực quá mức, quá mức, quá mức khủng bố.

Nhưng sự thật khủng khiếp không thể được mô tả chỉ với những từ đơn giản như vậy.

Ainz Ooal Gown, một magic caster- là một con quái vật hủy diệt đúng nghĩa, chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân liền có thể dễ dàng biến những quốc gia do nhân loại thành một đống đổ nát giống như phá hủy một tòa pháo đài làm từ cát.

Không có từ nào có thể miêu tả được hiện thực khủng bố này.

Sự hoảng loạn bao trùm quân đội Đế quốc biến mất giống như thủy triều rút.

Cuối cùng, tất cả mọi người đều không nói được một lời nào.

Tuy nhiên, một tiếng động lạ vang lên trong trong trận địa yên tĩnh của quân Đế quốc.

Tiếng ồn được sinh ra nhiều âm thanh pha trộn với nhau tạo thành chút huyên náo.

Đó là âm thanh nghiến răng của tất cả các kỵ sĩ.

Đây là kết quả khi họ nhận ra được một sự thật, nơi họ và gia đình họ sống, bây giờ đang đứng trên bờ vực bị tiêu diệt, giống như Vương quốc.

Rõ ràng là nếu họ dám giơ tay chống lại Ainz Ooal Gown thì cái ma thuật khủng khiếp kia sẽ nằm trên đầu họ...

Trong hoàn cảnh này, Nimble đột nhiên nghĩ đến một cái gì đó.

Tên magic caster đó đã nghĩ gì khi thực hiện cái phép thuật có thể giết người hàng loạt này .

Khuôn mặt hắn không nhúc nhích, chỉ có mỗi con mắt là liếc nhìn con quái vật bên cạnh – Ainz Ooal Gown.

Tuy nhiên tất cả những gì hắn thấy chỉ là sự hờ hững.

Làm sao có khả năng?

Tại sao có thể giống như vậy ... như thế này ...bình tĩnh quá?

Ngay cả sau khi cướp đoạt đi mạng sống của 70000 người ?!

Dù cho chiến trường là nơi ta sống ngươi chết.

Kẻ yếu sẽ bị giết là chuyện đương nhiên.

Nhưng dù vậy, không phải anh sẽ cảm thấy một cái gì đó trong trái tim của mình sau khi giết chết rất nhiều người sao? !!

Cảm giác hối hận hay tội lỗi sẽ là phản ứng tự nhiên nhất.

Nếu cảm thấy sung sướng hay phấn khích thì sẽ ở phạm trù những kẻ dị thường.

Tuy nhiên –

Sự hờ hững này là bản năng bảo vệ lương tâm của hắn?

Không, đối với một con quái vật như thế này, nó phải là khung cảnh quen thuộc!

Cho dù đó là sự thương hại của con người khi chà đạp con kiến dưới chân, hay sự vui sướng âm thầm trong lòng, tất cả những cảm xúc đó đều không tồn tại !!

Cái gì ...

đây là ? !!!

Tại sao điều này xảy ra?

Tại sao một kẻ như thế này tồn tại trên thế giới? !!!!

"-Có vấn đề gì sao?"

"Aieee!"

Anh cảm thấy cơ thể mình lạnh toát.

Để đối phó với câu hỏi bất ngờ, Nimle cuống quít đáp lại

"Không, không có gì.

Pháp, ma pháp vừa nãy, nó thật tuyệt vời.

"

Nimble cảm thấy thật tốt khi anh vẫn còn nói chuyện được.

Hơn thế nữa – những lời nói ra lại là những lời ca ngợi Ainz, việc này đáng được khen thưởng.

"Ha ha Ha-"

Và những gì Nimble nhận lại chỉ là tiếng cười nhẹ.

"Có, có điều gì khiến ngài không lòng ngài chăng?"

"Không, không có gì cả.

Ngươi vừa nói ma pháp kia rất tuyệt vời, phải không?

"

"V-vâng."

Hắn ta đang cười về việc gì vậy?

Những giọt mồ hôi trên trán Nimble chảy xuống ròng ròng.

Sau khi nhìn thấy những hậu quả khủng khiếp của việc chọc giận người này, anh không có ý định đi chọc giận Ainz chút nào.

"Được rồi, hãy thoải mái đi.

Mặc dù ta phải nói rằng, câu thần chú của ta là chưa hoàn thành.

Bây giờ buổi biểu diễn mới chính thức bắt đầu.

Sau hiến tế cho Hắc Sơn Dương mẫu thần, cô ấy sẽ đáp lại bằng một món quà của những đứa con cô ta.

Những đứa trẻ đáng yêu ...

"

Không sai—-

Nó cũng giống như việc những trái cây đã chín sẽ trở về với đất mẹ –

♦ ♦ ♦

Các kỵ sĩ Đế quốc là những người đầu tiên nhìn thấy nó.

Những tên kỵ sĩ ở một khoảng cách an toàn sẽ nhìn thấy nó đầu tiên là chuyện đương nhiên.

Bởi vì họ cảm thấy an toàn, họ mới từ khe hở hẹp trong mũ giáp của mình nhìn ra bên ngoài.

Sau khi cơn bão của sự chết chóc đã cướp đi sinh mạng của binh lính của Vương quốc, một cái gì đó xuất hiện trên bầu trời, một quả cầu màu đen tuyền làm sởn cả tóc gáy của tất cả những ai nhìn thấy nó.

Nó dường như muốn làm ô nhiễm cả cái thế giới này.

Như vậy, bên binh lính Vương quốc ai là người phát hiện ra đầu tiên đây?

Có nhiều khả năng quân của cánh phải, những người không thể nhìn thấy những chuyện xảy ra ở phía bên kia.

Có lẽ họ cảm nhận một cái gì đó bất thường đang xảy ra, nhưng họ không biết thực sự cái gì đang diễn ra, và khi họ nhìn xung quanh để tìm hiểu, thì họ thấy nó.

Giống như bị dụ dỗ, người lính bên cạnh, và những người lính bên cạnh của bên cạnh đều nhận thấy nó.

Bằng cách này, tất cả mọi người chiến đấu có mặt trên bình nguyên Kattsei đều im lặng và nhìn chằm chằm vào quả cầu nổi trên bầu trời.

Quả cầu đen không khác gì một cái lổ hổng xuất hiện trên bầu trời- mở ra giống như một cái mạng nhện; một khi nhìn vào nó, người ta không thể dời tầm mắt đi được.

Quả cầu màu đen càng lúc càng to ra.

Chạy trốn cũng không xong, chiến đấu cũng không được, giờ tất cả mọi người đều không làm gì được.

Diều duy nhất họ có thể làm là nhìn chằm chằm vào đó một cách ngớ ngẩn.

Và không lâu sau đó – những trái cây đã chín rơi xuống

Cũng giống như các định luật của vũ trụ, quả cầu vỡ tan khi chạm đất.

Nó nổ tung ra như một quả bóng nước hay một trái cây chín nẫu khi rơi chạm đất .

Cái đồ vật được chứa ở giữa bắn tung tóe ra bên ngoài.

Đó là một cái gì đó giống như nhựa đường.

Nó hấp thụ ánh sáng, giống như làn sóng của Hắc ám.

Cái chất lỏng nhầy nhầy kia nuốt hết những xác chết binh lính Vương quốc.

Trực giác của mọi người đều tin rằng, mọi chuyện sẽ không kết thúc ở đó.

Có lẽ nó chỉ mới bắt đầu.

Đây là khởi đầu của sự tuyệt vọng.

Đột nhiên, một cái cây lớn mọc ra từ chỗ chất lỏng màu đen đang tràn lan trên mặt đất.

Không, đó không phải là loại cây làm người ta cảm thấy yêu mến.

Lúc đầu, chỉ có một thân cây duy nhất, nhưng sau đó nó chậm rãi mọc thêm.

Hai cái, ba cái, năm cái, mười cái ... không có gió nhưng nó vẫn đung đưa như cũ.

Cái mọc ở nơi đó... là những xúc tu.

"MEEEEEEHHHH !!"

Đột nhiên, họ giống như đã nghe thấy tiếng kêu đáng yêu của sơn dương.

Và nó không chỉ là một con sơn dương.

Nó như những âm thanh của một đàn sơn dương đến từ hư không.

Giống như bị âm thanh kia lôi kéo, nhựa đường quằn quại ngóc đầu dậy, và nó đã sinh ra một cái gì đó.

Đó là một cái gì đó thật kì lạ, thật kinh tởm.

Nó cao tới mười mét.

Nếu thêm vào chiều dài của các xúc tu, thì nó cao bao nhiêu cũng không rõ lắm.

Từ vẻ ngoài nó giống một cây củ cải.

Thay thế cho những chiếc lá là vô số xúc tu màu đen, và ở phía phần rễ thô to đang che kín một một khối thịt nhô ra.

Tiếp theo bên dưới là năm cái chân với những móng guốc màu đen, trông mấy cái chân đó giống như chân của sơn dương

Vết nứt xuất hiện trên cơ thể của nó – từ tấm thịt dày xuất hiện vết nứt- và một âm thanh của sự nứt vỡ vang lên.

Những vết nứt này không chỉ giới hạn ở một khu vực.

Và sau đó...

"MEEEEEEHHHH !!"

Tiếng kêu be be đáng yêu của sơn dương vang ra từ những khe hở.

Những chất nhầy không ngừng chảy xuống phần miệng của nó.

Tổng cộng có tất cả năm con.

Sự xuất hiện của nó làm sởn cả tóc gáy tất cả mọi người trên bình nguyên Kattse.

Những đứa con non của Hắc Sơn Dương.

Sinh ra từ siêu cấp ma pháp "Hiến tế cống phẩm cho Hắc Sơn Dương", nó là những con quái vật được triệu tập từ xác chết.

Mặc dù chúng không có bất kỳ khả năng đặc biệt mạnh mẽ, nhưng chúng rất nổi bật trên phương diện sức bền.

Và cấp của chúng là trên 90.

Đây là một điềm báo của một cơn bão của cuộc tàn sát.

Bên cạnh tiếng kêu be be đáng yêu, ngọt ngào và dễ thương đến nỗi người ta muốn nôn mửa, hoàn toàn không có âm thanh nào khác.

Đó là bởi vì không ai có thể nói, không muốn tin tưởng hay chấp nhận những sự kiện diễn ra trước mắt họ.

Hơn 300'000 – Hoặc nếu chỉ tính số người sống, 235000 người đang tụ tập ở đây, và không ai trong số họ có thể nói bất cứ điều gì.

Trong hoàn cảnh này, Ainz vui vẻ bật cười

"Thật mỹ diệu.

Đây là một kỷ lục mới.

Trong tất cả lịch sử, ta là người duy nhất có thể gọi lên được cả năm con cùng một lúc.

Đặc biệt.

Ta phải gửi lời cảm tạ của mình đến tất cả những người đã chết ở đây ngày hôm nay.

"

Loại con non Hắc Sơn Dương này, triệu hồi được một con là quá ngon rồi.

Gọi ra được hai con cũng rất ít gặp.

Nhưng lần này có năm con.

Cũng giống như một người chơi phá được kỷ lục được ghi chép của bản thân, Ainz rất vui mừng bởi chính cậu đã thiết lập kỷ lục mới này.

Vì vậy, hàng chục nghìn người chết có đáng là bao?

"Mặc dù ... nêu thêm chút nữa là tốt rồi ... lẽ nào năm con là giới hạn?

Nếu ta đạt đến giới hạn này, không phải rất đáng sợ sao.

"

"Xin chúc mừng!

Không hổ là Ainz-sama!

"

Nghe những lời tán thưởng của Mare, Ainz nở nụ cười dưới lớp mặt nạ.

"Cảm ơn ngươi, Mare."

Sau đó, Ainz quay đầu nhìn về phía Nimble như một phản xạ tự nhiên.

Thấy vậy, Nimble nhanh chóng dùng một khuôn mặt đang dở khóc dở cười của mình nói ra sự tán thưởng của bản thân.

"Chúc-chúc mừng ngài."

"Không có gì."

Ainz trả lời bằng sự hài hước.

Cái vẻ mặt thẳng thắn và cảm động của Nimble làm Ainz cảm thấy ngứa trong lòng.

Sau đó, anh nhớ lại ngày của mình như là một người chơi Yggdrasil, khi cậu lần đầu tiên nhìn thấy!

Một siêu cấp ma pháp, sự hào nhoáng của nó áp đảo mọi thứ, dường như nó đã đánh cắp đi trái tim của tất cả mọi người.

Đúng vậy, nó chỉ là một trong những ma pháp phổ biến nhất dùng để khích lệ tinh thần trong Yggdrasil.

Khi mình nói rằng mình sẽ dùng nó, Albedo và Demiurge đã khen mình không dứt miệng.

(Note mikasa: tha hóa cmnr)

Một âm thanh gachigachi vang lên trong hàng ngũ của quân đội Đế quốc.

Đó là âm thanh ma sát của bộ áo giáp

Cơ thể những binh lính đang run rẩy.

Nhưng không ai có thể cười nhạo bọn họ.

Không có ai không nổi da gà khi nghe tiếng cười vui sướng của Vua Pháp thuật vừa thi triển cái pháp thuật kia.

Tất cả các kỵ sĩ của Đế quốc ở đây đều có chung một ước nguyện.

Họ mong rằng cơn thịnh nộ của Ainz Ooal Gown sẽ không rơi vào người họ.

Cái thái độ đó giống như đang hướng về thần linh cầu nguyện.

Trong khi các chiến sĩ nhiệt thành cầu khẩn thần linh viện trợ cho họ, Ainz bắt đầu giai đoạn tiếp theo.

Cậu cảm thấy rằng cậu đã làm đủ, nhưng làm thêm một lần nữa cho chắc chắn.

Mục tiêu lần này là dùng siêu cấp ma pháp để công bố sự hùng mạnh của Ainz Ooal Gown trước các nước khác.

Mục tiêu đó đã đạt được.

Tuy nhiên, để cho những tay sai biến mất sẽ là một sự lãng phí.

Đúng vậy, nó quá lãng phí.

Ainz cười nhạo.

Nếu như cậu còn cái lưỡi, cậu sẽ liêm môi mình một phát.

Đây là một niềm vui cậu không thể cảm thấy trong Yggdrasil, niềm vui của việc có thể đồng thời sử dụng năm con thú non Hắc Sơn Dương.

"-Ah, thử làm chút nào.

Đè bẹp họ, những con sơn dương đáng yêu của ta.

"

Khi nhận được sự chỉ huy của người triệu hồi chúng – Ainz, những con Sơn Dương non bắt đầu từ từ hành động

Với năm cái chân quỷ dị, chúng thực hiện những động tác chuyển động nhanh nhẹn.

Thay vì là duyên dáng, nó giống như một mớ động tác điên cuồng giành giật sự sống, và từ một quan điểm nhất định, người ta sẽ bật cười khi nhìn vào nó.

Miễn là chúng không rơi vào đầu họ.

Cơ thể khổng lồ của chúng di chuyển nhẹ nhàng gây nên những cơn địa chấn, và năm con Hắc Sơn Dương bắt đầu chạy nước rút khi họ lao vào quân đội của Vương quốc.

"Ah, phải rồi, có 3 người – à không, bốn người các ngươi không thể giết.

Tuyệt đối không thể gây thương hại cho họ."

Cậu nhớ lại ba người mà Demiurge đã xin tha mạng, Ainz ra lệnh cho bầy Hắc Sơn Dương non.

♦ ♦ ♦

"Đây có phải là một giấc mơ?"

Ở cách xa nơi quỷ dị đó, môt tên lính của Vương quốc thì thầm nói.

Tất nhiên, không ai có thể trả lời hắn.

Đôi mắt của mọi người đã được cố định vào cảnh diễn ra trước đó, và họ đã đánh mất đi khả năng trả lời.

Giống như linh hồn của bọn họ đã bị cướp đi.

"Này, đây là một giấc mơ, phải không?

Tôi đang năm mơ, phải không?

"

"Ahh.

Đây là một cơn ác mộng chết tiệt.

"

Đây cũng như câu trả lời cho câu hỏi thứ hai.

Nhưng trong lời nói của họ mang theo sự muốn trốn tránh sự thật

Điều này không thể.

Họ không muốn tin điều đó.

Suy nghĩ như thế lan truyền trong đội hình binh sĩ.

Ngay cả khi cái dáng người kia từ từ lớn lên cho tới khi gần tiếp cận họ, họ vẫn không muốn chấp nhận rằng đây là sự thật.

Nếu chúng chỉ là những con quái vật bình thường, có lẽ họ có thể thu thập đủ can đảm để nâng vũ khí.

Tuy nhiên, nó xuất hiện sau khi một đội quân 70.000 bị giết chỉ trong nháy mắt, nó không thể nào quái vật bình thường.

Nó giống như xem một cơn bão lớn đang tiến tới, và không ai có thể có đủ can đảm để đương đầu với nó.

Với cơ thể to một cách dị thường, và đôi chân ngắn mập mạp đầy linh hoạt, nó lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc.

"Nhanh cầm thương lên!"

Một giọng nói vang lên.

Nó đến từ miệng của một quý tộc, một tiếng thét the thé chói tai.

Đôi mắt ông ta đỏ ngầu và khóe miệng xuất hiện bọt.

"Cầm thương lên!

Cầm thương các ngươi lên !!

Nhanh cầm thương lên nếu các ngươi muốn sống !!!

"

Mặc dù do sợ hãi đã làm hắn ta mất đi sự tự chủ và thật khó để hiểu hắn đang nói gì, nhưng hắn vẫn có thể thốt ra rõ lệnh "Cầm thương lên".

Nhìn lại, đó có thể là mệnh lệnh tốt nhất hắn ta có thể đã được đưa ra lúc này.

Hành động theo phản xạ, những người lính cầm thương lên và thiết lập trận địa.

Bằng cách đem trên cây thương cố định chắc chắn trên mặt đất, khi kẻ địch lao nhanh tới thì tốc độ của chúng sẽ trở thành món vũ khí chống lại chúng.

Mặc dù là kỵ sĩ Đế quốc cũng khó có thể phá vỡ được trận hình này, nhưng những người lính Vương quốc lại tự hỏi rằng có thể làm gì lúc này với những cây thương nhỏ bé trong tay.

Có lẽ họ nghĩ rằng đây là cơ hội duy nhất của họ.

Chạy thoát khỏi cái móng vuốt kia là chuyện không thể.

Thậm chí nếu họ chạy với tất cả sức mạnh của bản thân, họ vẫn sẽ bị đạp thành thịt vụn.

Với mong muốn là một trong những con quái vật sẽ không tấn công tới chỗ họ, những người lính chuẩn bị tinh thần, giơ cao thương lên và chờ đợi quái vật đột kích.

Hình ảnh nhỏ bé của những con quái vật dần lớn lên trong mắt mọi người, chúng đã thu hẹp khoảng cách với tốc độ không thể tin được.

Khi chúng lớn hơn, mặt đất bắt đầu rung chuyển dưới những chiếc móng guốc, trái tim của các binh sĩ đã bắt đầu đập điên cuồng.

Sau đó, họ cảm thấy như trái tim của họ sẽ bùng nổ trong ngực của mình, cơ thể khổng lồ xuất hiện trước mắt họ.

Nó giống như một dumptruck đập vào một đàn chuột.

Các binh sĩ của quân đội Vương quốc giơ của thanh thương của mình với bàn tay run rẩy.

Nhưng trước cơ thể khổng lồ của Hắc Sơn Dương non thì chúng có ý nghĩa gì?

Những cây giáo gãy như tăm xỉa răng bị bẻ gẫy, ngay cả một vết thương cũng không gây ra nối cho Hắc Sơn Dương non.

Hắc Sơn Dương non chà đạp thi thể của những người lính của vương quốc dưới chân.

Vô số mảnh vụ từ những cây thương bay trên không trung.

Mặc dù việc đạp lên chống cự – thật ra thì cái đó cũng không được coi là sự chống cự, nhưng lũ Hắc Sơn Dương non cũng có một sự từ bi của riêng mình.

Không hề đau đớn.

Không có thời gian cho các nạn nhân cảm nhận được sự đau đớn khi cơ thể bị đè bẹp.

Những người lính cầm thương lên thậm chí còn không có thời gian để nhận ra rằng cây thương trong tay đã được nghiền thành mảnh vụn.

Tất cả họ nhìn thấy là bóng đen xuất hiện trước mặt họ.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Máu thịt tung tóe trên không trung.

Chúng không đến từ chỉ một hoặc hai người, mà từ hàng chục, hàng trăm nạn nhân.

Họ bị chà đạp bởi những móng guốc lớn, và bị nhưng xúc tu thổi- à không không, ném đi .

Quý tộc hay dân thường cũng được, bây giờ tất cả họ đều trở thành một bãi thịt nát.

Trong tất cả bọn họ, một số thì đã gia đình ở quê hương.

Một số thì có bạn bè ở phía sau.

Một số thì có người đang chờ họ trở về.

Một khi biến thành vũng bùn trên mặt đất, tất cả thứ trên đều không còn quan trọng nữa.

Hắc Sơn Dương non đều đối xử công bằng với tất cả mọi người – đó là dành tặng cái chết tới tất cả.

Chúng nghiền nát không biết bao nhiêu con người ở dưới móng guốc khổng lồ của mình cho đến khi chúng cảm thấy sự thỏa mãn trong lòng, tuy nhiên chúng không có ý định dừng lại ở mức độ đó.

Hắc Sơn Dương non bắt đầu chạy.

Nói tóm lại tẩu vi thượng sách.

Chúng sẽ không dừng lại ở đội quân của Vương quốc đâu.

"Iyaaaaaaaaaaaaaaa!"

"Abbaaaaaaahhhhhh !!"

"Dừng lại a a a a a a a a a!"

"Cứu mạng a a a a a a a a!

'

"Khônggggggg!"

"Uwaaaaaaaaaaaaahh!"

Mỗi khi chiếc móng khổng lồ đó giẫm xuống thì sẽ có một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Nó kết hợp với âm thanh cơ thể bị nghiền nát bởi móng guốc to lớn của Hắc Sơn dương non và âm thanh những cơ thể bị ném vào trong không trung bởi những cái xúc tu chắc khỏe đang vung vẩy không theo một quy tắc nào cả

Trong cuộc đời của họ, họ chưa bao giờ nghe thấy thứ âm thanh không có điểm kết thúc này.

Chà đạp.

Còn từ gì tốt hơn là có để mô tả cảnh này?

Một số người liều mạng đâm thương của họ về phía trước.

Bởi vì thân thể quá to và cũng không có ý định tránh né chúng nên Hắc Sơn Dương non bị mấy mũi thương đâm trúng.

Tuy nhiên, cây thương dài không thể đâm sâu vào cơ thể nó được dù chỉ ít.

Dường như những cơ bắp chúng làm từ sắt thép cùng làn da được tạo ra từ cao su

Nếu không có chế giễu sự kháng cự vô ích của họ, Hắc Sơn dương non cứ tiến thẳng về phía trước.

Khi những người lính nhận ra rằng cái hành động liều mạng chống trả của họ là vô nghĩa, Hắc Sơn dương non đã tiến tới phần giữa của đội hình Vương quốc.

"lùi lại!

Mau lùi lại!"

Họ nghe thấy tiếng la hét từ đằng xa.

Đáp lại những thanh kia, tất cả các binh sĩ bắt đầu bỏ chạy.

Hành động này giống như những con nhện nhỏ chạy phân tán về bốn phía.

Nhưng mà, Hắc Sơn dương non nhanh hơn nhiều so với con người.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Splat.

Những âm thanh của con người bị chà đạp thành bột giấy, những âm thanh của khối thịt bay trong không khí, và âm thanh của những tiếng la hét không ngừng kéo dài.

♦ ♦ ♦

Như thể họ đã đến một khu đất hoang cằn cỗi không người, ba trong số những con quái vật vượt qua phần giữa của quân đội và chạy về phía cánh phải giữa cảnh những miếng thịt vụn bang bay lượn trong không trung.

Rất nhanh chúng sẽ áp sát đội quân của Raeven

"Rút lui!

Nhanh rút lui!"

Cách Raeven hét lên mệnh lệnh gần giống như tiếng rên rỉ.

Người ta không thể chống lại chúng.

Không nên ném cuộc sống của một người đi mà không có lý do.

Khi họ nghe những lời của Raeven, những người lính xung quanh ném xuống vũ khí trong tay xuống và bỏ chạy trong sự hoảng loạn.

Tất nhiên, vì có quá nhiều người, nên họ không thể di chuyển một cách tự do được.

Lúc đầu còn muốn một sự rút lui có trật tự.

Họ sẽ bảo vệ lại các cuộc tập kích từ phía sau, nhưng lãng phí thời gian chính là điều sai lầm lớn nhất.

"Ainz Ooal Gown, có tồn tại một magic caster đạt đến trình độ như thế sao?!"

Ông ta đã đánh giá thấp Ainz.

Không, ông ta thật không có ý định làm cái dự định kia.

Sau khi lấy lời của Gazef Stronoff để xem xét, ông đã lên kế hoạch xem hắn ta là kẻ thù mạnh nhất mà ông có thể tưởng tượng.

Tuy nhiên, tất cả những điều Reaven có thể nói bây giờ là ông đã đánh giá quá thấp khả năng của gã đó.

Vượt quá mức dự đoán.

Ai trên cõi đời này có thể đã dự đoán rằng Ainz Ooal Gown sẽ có sức mạnh tuyệt vời như vậy?

Ai có thể biết được sức mạnh khủng bố như vậy lại tồn tại trong thế giới này?

Nhìn khoảng cách giữa họ và quái vật không ngừng bị rút gọn, bóng của những con quái vật càng lúc càng lớn, Marquis Raeven hướng về binh lính phát ra mệnh lệnh.

"Đây không phải là một chiến trường nữa, đó là một sàn săn giết!

Hãy nhanh chạy trốn đi!"

"Thưa ngài!"

Một kỵ sĩ kêu lên khi anh ta bỏ mũ bảo hiểm của mình.

"Nhà vua!

Còn về Đức vua?

"

"Đồ ngốc!

Không còn thời gian cho điều đó!

Chúa ơi!

Nó đang đến gần chỗ này!

"

Khi họ nhìn theo hướng của những tiếng la hét, lúc kẻ đầu tiên bắt đầu chạy trốn, thì cánh quân bên phải cũng đã bắt đầu bị phá vỡ.

Mặc dù nó có vẻ như đang hướng thẳng về phía bên này, nhưng hình như chúng thích cái vị trí chà đạp kia hơn là việc quan tâm tới Raeven .

Trên thực tế, Hắc sơn dương non khác cách khá xa nơi đứng của Raeven

"Đức vua đang ở đâu ?!"

"Ở nơi đó!"

Khi ông nhìn theo hướng của lá cờ hoàng gia mà người lính chỉ, một con Hắc sơn dương non đã đến gần.

Raeven dao động.

Ông nên hỗ trợ thế nào đây?

Tuy nhiên, nếu vua Ranpossa III chết , cả vương quốc có thể tan rã.

Tuy nhiên-

"Cứ để Gazef-dono!"

Raeven rất có lòng tin với Gazef.

Anh ta là một chiến binh luôn nhận được sự khen ngợi từ nhà vua.

Mặc dù ngay cả anh ta không thể đánh bại những con quái vật sơn dương màu đen, ít nhất, anh ta có thể mang nhà vua ra khỏi cái địa ngục này một cách an toàn.

"Marquis Raeven!

Tình hình không ổn!

Xin ngài hãy mau mau chạy trốn!

"

Raeven do dự khi nghe tiếng nói của cựu mạo hiểm giả Orichalcum, cấp dưới đáng tin cậy nhất của mình.

"Thưa–ngài!"

So với một tiếng kêu thì nó càng giống một tiếng rên rỉ.

Raeven gầm lên trả lời.

"Ta biết rồi!

Ta đi đây!"

Vào thời điểm này, ở khoảng cách này, không có một chút văn hoa dài dòng nào cả.

"Xin hãy giao nhiệm vụ tập hợp binh lính cho tôi!

Thưa ngài, ngài cần nhanh chóng rời khỏi đây, và hướng về E-Rantel!

"

Tiếng hét đến từ một người đàn ông có đôi mắt vẫn đang buồn ngủ.

Mặc dù trông anh ta không đáng tin cậy, nhưng không có ai thích hợp giao phó quân đội hơn người đàn ông đó.

"Ta sẽ giao nó cho ngươi!

Hãy sử dụng tên của ta một cách tùy thích!

Ta sẽ gánh trách nhiệm đó!

"

Những âm thanh của tiếng vó ngựa rất gần.

Ra khỏi sợ hãi, ông không dám quay lại để xem họ gần đến thế nào.

Raeven, với tất cả sức mạnh của mình đá về phía bụng ngựa.

Tuy nhiên, con ngựa vẫn không di chuyển.

Ngay cả khi ông dùng sức đá nó, nó vẫn không di chuyển.

Nó cụp tai xuống và không nhúc nhích tí nào.

Vào lúc đó, giữa sự hỗn loạn, một nhóm người cưỡi ngựa chạy băng băng qua.

Những người đàn ông cưỡi ngựa bám rất chặt vào cơ thể con ngựa, dường như họ không rảnh rỗi nắm lấy dây cương.

Thật mỉa mai khi nghĩ rằng những con chiến mã được đào tạo sẽ không thể di chuyển bởi vì quá sự hãi, hay số ngựa chưa qua đào tạo nổi khùng khi rơi vào trạng thái khủng hoảng.

"Không nghĩ rằng việc huấn luyện sẽ phản tác dụng!"

Đầu tiên, ngựa là loài động vật nhút nhát.

Chỉ sau khi đào tạo mà chúng có thể coi chiến mã không sợ hãi.

Tuy nhiên, bởi vì qua sự đào tạo này mà chúng không thể di chuyển.

Thực tế cho thấy dù dưới tác động của sự sợ hãi này chúng cũng không có ý định bỏ chạy, đó chính là bằng chứng việc đào tạo có hiệu quả.

"Hãy tha thứ cho ta!

Lion's Heart!"

Linh mục của Thần gió, Yorlan Dixgort, thực hiện một ma thuật kháng sợ hãi lên con ngựa.

Con ngựa bình tĩnh hí lên một tiếng .

"Thưa ngài!

Chúng tôi sẽ dẫn đường!

"

"Nhờ vào ngươi!"

Với tiếng nói của cấp dưới của mình vang vọng ở sau lưng, Raeven thúc đẩy con ngựa của mình lao về phía trước, dưới sự hộ tống của các cựu mạo hiểm giả Orichalcum.

Cưỡi ngựa qua một đám đông bạo lực và hỗn loạn là rất khó khăn.

Tuy nhiên, nếu do cựu mạo hiểm giả cấp Orichalcum, người đứng gần đến đỉnh của nhân loại thì có thể thực hiện được nó.

Bỏ lại sau lưng là những lời chúc an toàn , Raeven dưới sự bảo vệ của các mạo hiểm giả thuận lợi đi qua dòng người.

"Tên Magic caster đó là một con quái vật!

Làm thế nào một người như hắn được phép tồn tại trong thế giới ?!

"

Raeven nguyền rủa Ainz trong khi con ngựa của ông vẫn lao nhanh về phía trước.

"Khỉ thật!

Chúng ta phải làm một cái gì đó!

Ta cần phải suy nghĩ của một số cách để bảo vệ thế giới của chúng ta – tương lai của chúng ta "

Sợ hãi có lẽ là lý do tại sao ông lẩm bẩm một cách vô thức.

Nếu ông đã không nói bất cứ điều gì, nếu ông không làm xao lãng tâm thức của mình, bộ não thông minh của ông có lẽ sẽ phác thảo những cơn ác mộng khủng khiếp về những nguy hiểm đang đến gần.

Khi trở về, ông sẽ cần phải ngồi xuống với các hoàng tử và công chúa và đề ra một số đối sách để chống lại tên magic caster, kẻ đã thách thức những kỳ vọng của ông.

Nếu điều này tiếp tục xảy ra, toàn thể nhân loại sẽ bị chinh phục ... nếu như vậy thì khá tốt.

Trong trường hợp xấu nhất, tất cả nhân loại sẽ trở thành đồ chơi cho Ainz Ooal Gown, bị dày vò cho đến hết cuộc đời khốn khổ của họ.

Những âm thanh của tiếng chặc lưỡi của ông tràn đầy sự căng thẳng và thất vọng, làm nhòa đi những âm thanh vó ngựa nện trên mặt đất.

"Không tốt!

Ngài Reaven, xin ngài hãy hướng ngựa chạy về phía bên phải!

Nó sắp bắt kịp với chúng ta!

"

"Rõ ràng bọn chúng không có mắt, làm thế nào chúng lại có thể tìm thấy chúng ta?!"

Đạo tặc Lockmeyer hét lên.

"Lund! không có ma pháp nào có thể dùng sao?

"

"Tất nhiên là không!

Anh nghĩ pháp thuật sẽ có hiệu quả với bọn chúng sao, Lock?"

"Ngay cả như thế, không thử thì làm sao biết-"

"Đủ rồi!

Đợi khi qua cầu thì hãy nói !

Có thể nó chỉ trùng hợp đi về phía này thôi!

Thưa ngài!

Ngài hãy chuyển ở phía trước của chúng tôi!

Chúng tôi sẽ dụ kẻ thù!

"

Tiếng nói của họ run rẩy.

Nghe theo hướng dẫn, Raeven để con ngựa của mình chạy vào vị trí dẫn đầu.

Sau đó, ông quay ngựa đi theo hướng có ít người chạy trốn.

Ở gần thì tiếng trái tim đập thình thịnh như bị nắm lấy.

Còn từ xa, vang lên tiếng kêu be be của một Hắc Sơn dương non.

"MEEEEEEEEEHHHH!"

-Nó đến rất gần rồi.

Những giọt mồ hôi đổ chảy trên trán Raeven giống như nước chảy xuống.

Ông không dám quay lại vì sợ hãi, nhưng ông có thể cảm nhận được không khí phía sau lưng trở nên nóng hơn và ấm hơn.

Sau đó, một lần-

"MEEEEEEHHHH !!"

"Khỉ thật!

Không tốt!

Nó nhìn sang bên này rồi! ...Mọi người!

Hãy chuẩn bị!

"

Đáp lại lời của đội trưởng, Boris kêu lên và kích hoạt ma pháp của mình.

"Cường hóa áo giáp!"

"Hạ cấp tăng cường sức mạnh !"

"Tốt!

Sau đó, ngài Reaven!

Hãy để chúng tôi phụ trách cuộc tấn công của kẻ thù!

Ngài hãy cưỡi ngựa chạy tiếp, dù làm sao cũng đừng quay đầu!

"

Chỉ có một điều ông có thể nói với các mạo hiểm giả, những người đã chiến thắng nỗi sợ hãi của họ.

"...

Ta nhờ hết vào các ngươi!"

"Đã hiểu!

Đi nào!"

"Ohhhhh!"

Anh có thể nghe thấy khoảng cách giữa bản thân và cựu mạo hiểm giả phía sau càng lúc càng lớn.

Raeven cúi đầu xuống, làm hết sức mình để giảm thiểu sức cản của gió.

Mặc dù ông không biết bọn họ có thể kéo dài bao nhiêu thời gian, điều duy nhất ông có thể làm dùng hết sức để chạy trốn – còn sống trở về sẽ là cách duy nhất để trả nợ lòng trung thành của họ.

"Thổi bay nó đi!

Fireball!"

"Cứ điểm bất khả xâm phạm!"

Trong khi cưỡi trên lưng con ngựa đang phi nước đại một cách hoang dại của mình, Raeven nghĩ rằng ông có thể nghe thấy âm thanh của các cựu mạo hiểm giả tham gia chiến đấu, và thậm chí cơn gió thổi vù vù ngang qua cũng nghe được

Và sau đó – trong vòng hai giây ông không thể nghe thấy tiếng của những mạo hiểm giả nữa

Những gì ông đã nghe được âm thanh của một móng guốc khổng lồ.

Trái tim ông đập mạnh trong lồng ngực.

Ông nhìn xuống, cái bóng khổng lồ trên mặt đất làm Raeven phát ra tiếng than khóc trong im lặng

Ông nhận ra rằng – dưới những bước chạy thần tốc của con ngựa, có một cái bóng rất lớn– và nó có nghĩa là một cái chân vừa to vừa dài đang đưa về phía ông.

"Không..."

Con ngựa chạy như thể nó bị điên.

Nó nhanh hơn tất cả những con ngựa Reaven từng cưỡi.

Đó có thể là tốc độ nhanh nhất nó đạt được từ lúc sinh ra tới giờ.

Mặc dù vậy, cái bóng khổng lồ kia vẫn phản chiếu trên mặt đất

"Ta không muốn điều này!"

Ông hét lên.

A, cảm giác ẩm ướt ấm áp lan truyền bên dưới đũng quần anh.

Raeven buộc mở mắt, và không nhìn lại, vẫn thúc ngựa về phía trước.

Ông không thể chết.

Đất nước này như thế nào cũng mặc kệ.

Nếu nó đã muốn bị diệt vong thì cứ để nó bị diệt vong đí

Dùng vũ khí chống lại Ainz Ooal Gown đồng nghĩa với cái chết, vì vậy nếu muốn sống, từ bỏ đất nước và bỏ chạy là điều bắt buộc.

Một thằng ngốc.

Mình đúng là một thằng ngốc.

Thật ngu mới đến cái chiến trường này.

Nếu biết sự mạnh mẽ Ainz Ooal Gown, ông sẽ mặc kệ tất cả và ở lại ở Vương đô .

Ông không nghĩ về tương lai của Vương quốc nữa.

"Tôi không muốn điều này!"

Ông vẫn chưa thể chết.

Ông không thể chết trong khi con trai của ông vẫn còn quá trẻ.

Và ...

ông không thể cứ như thế chết đi, bỏ mặc người vợ yêu quý của mình một mình.

"Tôi không-"

Hình ảnh đứa con trai bé bỏng hiện ra trước mắt Reaven

Cậu bé đáng yêu của tôi.

Một sinh mệnh nhỏ bé đã được sinh ra.

Nó từ từ lớn lên.

Cũng có thời điểm nó bị ốm.

Khi đó, ông còn vướng vào một vụ rắc rối lớn.

Ông cảm thấy xấu hổ khi nhớ về những hình ảnh bản thân gào thét lúc nửa điên nửa rồ trong khi người vợ ngồi đó trong im lặng.

Những bàn tay mềm mại và tinh tế và những đôi má ửng hồng.

Khi nó lớn lên, nó sẽ trở thành đề tài tiêu điểm của những thanh niên trong Vương quốc.

Ông tin rằng khả năng của con trai mình sẽ vượt qua chính mình.

Ông có thể nhìn thấy tiềm năng của đứa con.

Ông đã không làm hư nó, như những gì vợ ông vẫn nói.

Raeven biết ơn sâu sắc người vợ của mình, người đã nuôi nấng chăm sóc con trai yêu quý của ông.

Tuy nhiên, ông hiếm khi nói như vậy bởi vì ông cảm thấy xấu hổ

Đó là thời gian cho một đứa con thứ hai.

Nếu ông không đến chiến trường này, ông có thể dùng đôi tay này ôm lấy hai người họ.

"...

Hả?"

Âm thanh của tiếng vó ngựa đột nhiên dừng lại.

Giống như bị chi phối bởi sự tò mò hơn là lòng can đảm, Raeven quay đầu lại.

Ông thấy Hắc Sơn dương non bất động, như thể cơ thể bị đông lạnh tại chỗ.

Phần 3

Anh không biết anh đang ở nơi nào.

Nó giống như anh đã bị ném vào một cơn ác mộng.

Bốn kỵ sĩ Đế quốc -danh hiệu thuộc những chiến binh hùng mạnh nhất của Đế quốc Baharuth- giờ đây nhìn lại dường như làm người ta cảm thấy ít kinh ngạc.

Làm thế nào mà một sinh vật bất lực như chính anh lại tự hào về danh hiệu đó?

Giống như anh đang nhận phải một cú shock lớn.

Những tiếng khóc mà không thể kiềm chế được truyền đến tai của Nimble.

Đó là tiếng thổn thức của những người đã bị đẩy qua giới hạn của họ bởi sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Giống như một đứa trẻ – không, đó là tiếng khóc rên rỉ của những người đã bị biến thành những đứa trẻ.

Những người đang khóc là những kỵ sĩ hoàng gia.

Anh nghe thấy lời cầu xin "Hãy chạy đi."

Đó là lời cầu nguyện của các kỵ sĩ, những người – với đôi mắt tràn đầy sự thương xót – tận mắt chứng kiến cảnh nhân loại bị chém giết một cách thê thảm bằng những công cụ tàn sát .

Vì vậy, khi chứng kiến màn thảm kịch này, thì dù có là kẻ địch của Vương quốc- các kỵ sĩ Đế quốc cũng vẫn dâng lời cầu nguyện cho họ.

Họ cầu nguyện rằng ít nhất cũng phải một số người sống sót.

Càng nhiều càng tốt.

Họ đến đây để tiêu diệt kẻ thù.

Tuy nhiên, không ai có thể không cảm động và không cảm thấy đáng tiếc khi đối mặt với vụ thảm sát diễn ra trước mặt họ.

Bất cứ ai mà duy trì được sự thờ ơ trước cảnh này thì chính là một con quỷ với khuôn mặt của một con người, kẻ đó không thể được coi là con người.

Nimble và các kỵ sĩ đều nhận ra rằng điều này không phải là một chuyện bên lề.

Chắc chắn, từ điểm nhìn của Vương quốc và Đế quốc, thảm họa này đã xảy ra với "họ".

Nhưng khi bạn nhìn nó từ quan điểm của con người và quái vật, cuộc giết mổ tàn bạo này đã xảy ra với "chúng tôi".

"Vậy thì, ta nghĩ đã đến lúc."

Tất cả mọi người đều tập trung tầm mắt về phía Ainz khi cậu nói một cách lặng lẽ.

Với 60'000 người có mặt, không phải tất cả mọi người có thể nghe thấy giọng nói của cậu.

Tuy nhiên, họ có thể nhận ra khi người bên cạnh họ quay đầu lại.

Và từ khuôn mặt của những người bên cạnh khi quay sang Ainz Ooal Gown, họ cũng sẽ được rút ra được điều gì trong hành động đó.

Sau cùng, cơn ác mộng trước mặt được thực hiện bởi người đàn ông -Ainz Ooal Gown- nên mọi cử động của cậu lúc này đều làm người khác cảm thấy sợ hãi.

Ainz từ từ bỏ cái mặt nạ của cậu xuống.

Cậu để lộ khuôn mặt toàn xương sọ trắng, không có tí da thịt nào ra bên ngoài.

Nếu ở hoàn cảnh khác nhau, có lẽ họ có thể đã nghĩ rằng cậu đã đeo một cái mặt nạ khác dưới cái mặt nạ đó.

Tuy nhiên, khi họ thấy điều này, trái tim của Nimble và tất cả các kỵ sĩ của đế quốc chìm xuống.

Điều này là bởi vì họ đã rõ ràng thoáng nhìn thấy bộ mặt thật của Ainz Ooal Gown, hắn ta rõ ràng là một con quái vật.

Bất cứ ai có thể sử dụng sức mạnh đó không thể là con người.

Vì suy nghĩ này mà họ có thể chấp nhận điều này như một thực tế.

Ainz chậm dãi dang rộng hai tay mình ra.

Động tác đó giống như cậu đang ôm lấy một người bạn – hay là một con quỷ đang giương đôi cánh của nó ra?

Trong con mắt của tất cả những ai đang quan sát, cậu dường như to ra gấp đôi, gấp ba lần, hoặc có lẽ nhiều hơn.

Tĩnh lặng – âm thanh duy nhất nghe được là những tiếng thét đau khổ của những người lính của Vương quốc ở xa xa – Giọng nói bình tĩnh của Ainz trở nên đặc biệt vang dội

.

"- Hãy cổ vũ, sau đó"

Hắn ta đang nói gì vậy?

Nimble nghĩ khi anh há hốc mồm và nhìn chằm chằm vào Ainz

Những ai nghe được những lời đó đều có ý nghĩ giống Nimble, và khi lời Ainz được lặp đi lặp lại bằng những lời bàn tán thì thầm trong đội hình, càng nhiều người để mắt đến cậu.

Sau đó, khi tập trung sự chú ý của tất cả mọi người, cậu mở miệng một lần nữa

"Hãy cổ vũ vì sức mạnh tối cao của ta ."

Ngươi đầu tiên hành động là Mare, người đứng bên cạnh Ainz và đứng đối diện Nimble.

Như thể được kích động bởi nó, những âm thanh của tiếng vỗ tay bắt đầu tăng lên từ phía những người lính, cho đến khi nó trở thành tiếng ủng hộ như sấm

Tất nhiên, họ đã không thật lòng cổ vũ cho cậu.

Không ai muốn hoan nghênh một người mang đến sự giết chóc tàn nhẫn cả.

Đây không phải là chiến tranh.

Đấy là một cuộc hành hạ tới chết.

Một vụ thảm sát.

Chỉ là, không ai hiện nay có thể nói những lời này.

Không ai dám.

Tiêng vỗ tay động đất là hiện thân của nỗi sợ hãi của các kỵ sĩ.

Và sau đó họ cảm thấy rằng không có gì có thể vượt qua được tiếng vỗ tay như sấm này.

Sự ủng hộ nhiệt tình lại càng tăng thêm mấy bậc.

Đó là bởi vì một trong những con Hắc Sơn Dương non đang thay đổi hướng đi của nó.

Mà mục tiêu mới của nó lại là về phía quân đội Đế quốc.

Đáp lại, tiếng khóc của sự vui sướng vang lên.

Đó là lời khen ngợi la lớn của các kỵ sĩ trong hoàng tộc dành cho Ainz Ooal Gown.

Đó là những tiếng kêu tuyệt vọng đã làm cho cổ họng của họ bị chảy máu.

Tuy nhiên, Hắc Sơn Dương non không giảm tốc độ của nó xuống.

Và như vậy, các kỵ sĩ càngkêu to hơn.

Họ nghĩ rằng con thú đã được tiếp cận bởi vì âm thanh của họ là không đủ lớn.

Nhưng, nó vẫn không dừng lại.

Và do đó, dây thần kinh của họ sắp bị đứt mất.

Không ai biết ai là người đầu tiên làm động tác đó.

Đó có thể chỉ là run rẩy từ cơ thể của một vị kỵ sĩ.

Khi sự khủng bộ truyền tới vượt qua sự chịu đựng của họ, mọi thứ sẽ rất dễ dàng để nổ tung.

"Aieeeeeeeeeeee!"

Tiếng la hét thảm thiết của linh hồn phát ta ở khắp nơi vang vọng cả trận địa và lay động quân đội Đế quốc.

Dưới nỗi sợ khi con quái vật đã dùng móng guốc của nó chà đạp cả đội quân Vương quốc áp sát lại gần, xuất hiện tình trạng các kỵ sĩ bỏ rơi con ngựa không thế di chuyển của họ và chạy trốn.

Họ đã nhìn thấy quá nhiều cái cảnh địa ngục kia.

Ngay cả những người thiếu trí tưởng tượng cũng biết chính xác những gì sẽ xảy ra khi họ ở dưới móng của con thú đó.

Và tất nhiên – nỗi sợ hãi đã truyền nhiễm.

Bắt đầu là một trăm người chạy trốn, mỗi giây mỗi giây nó cứ tăng lên , rất nhanh con số đó sẽ đạt đến 60000 người.

—Đúng thế.

Quân đội đế quốc đã rơi tình trạng khủng hoảng, quân kỉ hoàn toàn sụp đổ.

Đó là một cuộc rút lui nhục nhã.

Các kỵ sĩ rõ ràng đã được dạy làm thế nào để rút lui một cách trật tự.

Tuy nhiên, họ đã sớm không còn tuân thủ cái quy định thừa thãi kia.

Để rời khỏi đây càng sớm càng tốt, nhanh chóng tới nơi an toàn, họ cho dù phải đẩy đồng đội của họ xuống với tất cả sức mạnh của họ

Khi đẩy mạnh từ phía sau, mất cân bằng là một điều không thể tránh khỏi.

Và một khi họ ngã xuống, đám đông hoảng loạn đang chạy phía sẽ không cung cấp cơ hội cho họ đứng dậy.

Những người đã ngã xuống sẽ bị những người phía sau đạp nát.

Mặc dù tất cả họ đều mặc áo giáp làm bằng kim loại, nhưng người khác cũng mặc áo giáp làm từ kim loại.

Sẽ không mất nhiều thời gian để đạp người và sắt thép thành một khối thịt vụn.

Cảnh như thế này xảy ra ở khắp mọi nơi.

Thương vong của quân đội Đế quốc không được gây ra bởi kẻ địch, mà do chính tay họ tạo lên.

Nimble đơ người lại và anh cảm thấy lúng túng, không biết phải làm gì.

Anh cũng muốn chạy trốn.

Tuy nhiên, anh không được phép, và không phải tất cả các kỵ sĩ đều có thể trốn thoát được.

Khi anh quay lại nhìn về phía quân đội Hoàng gia, số người anh nhìn thấy có thể đếm trên đầu ngón tay.

Bọn họ cứ ngồi không nhúc nhích trên lưng con ngựa của họ.

Họ đứng yên đó là không phải vì quá sợ hãi mà không chạy trốn được.

Mà do họ đã bị thôi miên bởi thứ sức mạnh mà con người không thể nào chống lại đó.

Thứ sức mạnh đó làm họ cảm thấy phấn khích.

Ví dụ, những người bình thường sẽ bỏ chạy khi nhìn thấy một cơn lốc xoáy khổng lồ quét về phía họ.

Tuy nhiên, đã có một số con người ngưỡng mộ vẻ đẹp của các cơn lốc xoáy và đứng yên đó mặc dù họ nhận ra nó sẽ kết thúc cuộc sống của họ.

Những người còn lại có thể được coi những kẻ bất thường.

Hắc Sơn dương non đến trước Ainz, uốn cong đầu gối của mình, và hạ xúc tu của nó xuống.

Nó giống như đang thể hiện sự thần phục của bản thân đối với chủ nhân của nó.

Nimble lộ ra một nu cười, khuôn mặt anh ta giật giật, con quái vật đang hành động như một con chó con.

Trước đó toàn bộ cơ thể của con sơn dương được tắm trong bể máu tươi, và giờ không nhìn thấy tí dấu vết nào trên người nó.

Có thể số máu đó đã được làn da hấp thụ.

Những xúc tu của nó quấn quanh eo Ainz, sau đó nó lại duỗi ra thêm vài cây xúc tu để cố định chắc cơ thể của cậu trước khi nâng cậu lên.

Sau đó, nó đặt cậu lên trên đầu của nó.

"Kế hoạch ban đầu của ta là ta sẽ dùng một ma pháp trước, và sau đó quân đội Đế quốc sẽ đột kích, nhưng có vẻ mấy điều này không giống như những tính đoán đó."

Nimble không có gì để nói.

Chính là như vậy.

Đế quốc đã tự tay phá vỡ các điều khoản thỏa thuận với quốc Vương quốc các nước đồng minh mà cái thỏa thuận đó lại do chính họ đề ra .

Tuy nhiên, người ta không thể đổ lỗi cho các kỵ sĩ đang sợ hãi quá mức kia được.

Cho dù có ở trước mặt Jircniv thì Nimble có lẽ cũng sẽ lên tiếng bảo vệ họ, vì anh biết mức độ của sự khủng bố đeo bám họ.

"Ah, ta không có ý quở trách ngươi.

Ta biết rằng nếu ngươi quyết định khởi động một cuộc tấn công, có thể ngươi sẽ bị chà đạp cùng với kẻ thù.

Trên thực tế, nếu điều đó xảy ra, ta sẽ rất khó khăn để giải thích những cái chết cho Hoàng đế của ngươi. mà, trong trường hợp đó, ta nghĩ cách tốt nhất là để ta làm thay công việc của bọn ngươi.

"

Nimble nhìn về phía các undead đang bất động.

"Sẽ ... sẽ ... sẽ cho đội quân Undead tiến hành đột kích sao?"

"Ồ, không, cơ hội chiến đấu hiếm hoi này hãy giao cho những con sơn dương nhỏ thân yêu đó đi, ta chỉ định đơn giản làm sạch thôi.

Mare, tạm thời không nên buông lỏng sự cảnh giác.

"

"Vâng vâng!

Hãy để đó cho thần, Ainz-sama!

"

Nimble nói không ra lời.

Cuộc chiến đã gần như được giải quyết nhưng hắn ta vẫn muốn tiếp tục các cuộc tấn công.

Hơn nữa hắn lại dùng đến pháp thuật của chính hắn

Liệu hắn ta định tiêu diệt tất cả mọi người trên chiến trường ?!

Cái dục vọng giết chóc của hắn không có giới hạn? !!

"Vậy mà... cò chưa đủ.

Hắn là ác ma?

"

Mặc dù anh lẩm bẩm với chính mình, nhưng lời nói của Nimble to hơn anh nghĩ, và Ainz đang ở trên đầu Hắc Sơn Dương non, quay khuôn mặt khủng bố về phía Nimble.

Nhìn vào Nimble đang run rẩy trong lòng, Ainz lắc đầu.

"Đừng hiểu lầm.

Ta là undead.

"

Ainz muốn nói đơn giản là cậu ấy không phải là một ác ma không tôn trọng cái ác mà là một Undead chán ghét cuộc sống.

Như vậy, cậu sẽ không cho phép một người lính nào của Vương quốc chạy trốn.

Phần còn lại là đoạt lấy càng nhiều sinh mạng càng tốt.

Câu trả lời này rất có sức thuyết phục và cũng là câu trả lời tàn khốc nhất

Bản thân Ainz là undead, như vậy nếu cậu muốn giết hết các sinh vật sống thì mục tiêu kế tiếp của Ainz có lẽ sẽ chỉ về hướng Đế quốc – nơi có đông đúc nhân loại sinh sống.

Không, điều đó chắc chắn sẽ xảy ra ở tương lai.

Anh tự hỏi rốt cuộc anh phải làm gì, bị sự hỗn loạn và sợ hãi tập kích và thiếu bất kỳ khả năng tập trung vào bản thân, Nimble nghe những lời cuối cùng Ainz nói.

"...

Và có vẻ như ta đã tìm thấy mục tiêu của ta."

♦ ♦ ♦

Căn cứ của vua Ranpossa đệ tam được đặt tại trung tâm của quân đội Hoàng gia.

Nó được bao quanh bởi các biểu ngữ các gia tộc của Vương quốc Re-Estize.

Mặc dù lúc trước đã có rất nhiều quý tộc tụ tập ở đây, nhưng giờ chỉ có một ít người ở lại.

Hầu hết trong số họ đã bỏ chạy, và số lượng người đã ở lại trong trại này có thể được tính trên hai bàn tay.Nhưng tất nhiên, không ai có thể nổi giận với các quý tộc đã chạy trốn.

"Hãy để ta lại và chạy đi!"

"Đức vua, không có thời gian cho câu chuyện cười!

Xin người hãy nhanh nhanh chạy trốn.

Một khi bị nó bắt kịp, chúng ta sẽ không có cơ hội để sống sót!

"

Cấp dưới của Gazef, Phó đội trưởng của nhóm chiến binh nêu ra ý kiến.

"Là một vị vua, làm sao ta có thể bỏ trốn được?"

"Cho dù đức vua ở lại nơi này, ngài cũng không làm được gì.

Vậy sao ngài không trở về E-Rantel và lập kế hoạch phản công?

"

Ranpossa đệ tam mỉm cười cay đắng.

Ý kiến đó thật chói tai.

"Đúng thế.

Ngay cả khi ta ở lại đây, ta cũng chẳng làm được gì.

"

Tụ tập lại một quân đội tan vỡ trong tình trạng này là điều không thể.

Đây không phải là coi nhẹ Ranpossa đệ tam; mà không có người chỉ huy nào có thể để làm điều đó.

"Đức vua!

Đã không có thời gian!

Các ngươi nghe lệnh, ngay cả khi phải trói nhà vua lại cũng phải đưa người về kinh đô!

"

Cùng với đó, cấp dưới của Gazef xung quanh đó nhanh chóng chuyển động

Lãng phí thời gian hơn sẽ gây nguy hiểm không chỉ cho chính mình mà cho cả những người xung quanh nữa.

Với ý nghĩ đó, Ranpossa đệ tam đưa ra quyết định của mình và đứng dậy.

"Được rồi.

Đi thôi.

Nhưng có thay đổi được gì không nếu chúng ta chạy trốn lúc này?

"

Những bước chân giống như một trận động đất đang đến gần họ hơn.

Nhưng ngay cả trong những tình huống nguy hiểm, giọng nói của Ranpossa đệ tam vẫn bình tĩnh.

Nó khác xa với những tiếng động hỗn loạn mà các quý tộc đã tạo ra.

"Đầu tiên, chúng ta không thể cưỡi ngựa.

Nếu chúng ta cố gắng chạy trốn trên lưng ngựa, chúng sẽ bắt kịp với chúng ta.

Dường như mục tiêu chúng nhắm đến là các nhóm chạy trốn lớn.

Vì lẽ đó, không có cách nào khác để chúng ta được cứu.

"

Đó là những điều Ranpossa đệ tam vừa nhận ra khi nhìn vào những đoàn quý tộc cưỡi ngựa chạy trốn lúc nãy.

"Vì vậy, tất cả chúng ta có thể làm là chạy bộ."

Một số người trong nhom chiến binh bắt đầu cởi và vứt bỏ áo giáp của họ.

"Những người này sẽ mang Đức vua chạy trốn."

"Các ngươi thì sao?"

Không phải tất cả mọi người đều gỡ bỏ áo giáp của họ.

Phó đội trưởng và các đồng bạn của anh ta vẫn mặc nó.

"Chúng tôi sẽ đánh lạc hướng nó, cưỡi ngựa và bỏ chạy theo hướng ngược lại."

Ranpossa đệ tam hiểu quyết tâm của họ từ những nụ cười trong suốt trên khuôn mặt của các chiến binh.

"Không được.

Các ngươi là những kho báu của Vương quốc của chúng ta!

Bất kể như thế nào cũng phải sống sót !

Ta vẫn cần các ngươi phục vụ đời sau của ta!

"

"Chắc chắn là như vậy rồi.

Mặc dù chúng tôi có ý làm mồi nhử, nhưng chúng tôi không có ý định đi chết!

"

Đó là một lời nói dối.

Họ đã lập kế hoạch để chết.

Hay đúng hơn, họ đã chấp nhận rằng cái chết là số phận của họ.

Ranpossa đệ tam cố gắng nghĩ ra một cái gì đó có sức thuyết phục để nói, nhưng không thể nói ra.

Ở trước những nụ cười trên khuôn mặt của các chiến binh, bất cứ điều gì ông nghĩ ra đều lụi tàn và biến mất.

Các chiến binh giúp Ranpossa đệ tam cởi bộ áo giáp ông đang mặc ra

Một chiến binh trong bộ giáp màu trắng tinh khiết bước về phía trước.

Người đó là Climb, chiến binh trung thành của con gái ông- Renner, và là người duy nhất đã ở lại đây cho đến bây giờ.

"Cho phép tôi để hỗ trợ trong việc làm mồi nhử.

Mặc dù chúng ta không biết những con quái vật có mắt hay không, nhưng nếu chúng tôi không ngừng vẫy cờ, chúng tôi sẽ có thể sẽ thu hút sự chú ý của chúng.

Và áo giáp này cũng khá tốt để làm bia ngắm.

"

Trong tay Climb là lá cờ Vương quốc. nó đã bị làm bẩn bởi những dấu chân của người lính chạy trốn, và lá cờ này như đang ám chỉ tình thế hiện này.

"Aye.

Như vậy, chúng ta hãy cùng đi thôi.

"

Đứng bên cạnh là Brain Unglaus.

Rõ ràng anh ta là một chiến binh hạng nhất và ngang sức với Gazef Stronoff- thuộc hạ trung thành của Đức vua.

Brain đã bước vào cuộc chiến với vị trí là cấp dưới Renner.

Nói cách khác, anh ta có cùng địa vị với Climb.

" Ngươi có chắc không? thật sự thì ngươi cũng đâu phải là thuộc hạ của công chúa."

"Ah?

Vâng, người không phải lo lắng về điều đó đâu.

Trong lúc ác ma gây rối và xông đến tuyến đầu, nhưng bằng cách nào đó chúng tôi vẫn hoàn thành nó và sống sót trở về.

Lần này, chúng tôi sẽ chỉ hy vọng rằng may mắn sẽ đến với chúng tôi.

Và chúng tôi hy vọng rằng may mắn cũng sẽ đến với người.

"

"Các vị thần sẽ không ngồi xem trong sự im lặng.

Trong thời gian xáo trộn đó, một anh hùng sẽ đến cứu chúng ta.

Tôi tin tưởng họ sẽ thay đổi số phận của chúng tôi.

"

Ở trước mặt Ranpossa đệ tam, Brain cùng Phó đoàn trưởng cùng giơ tay ra trước để chào và cáo biệt nhà vua.

"Làm thế nào mà nó lại trở thành thế này..."

Rốt cuộc là sai ở chỗ nào?

Ranpossa đệ tam rên khẽ.

Ông biết rằng không ai trong số những người đàn ông trước mặt này sẽ sống sót.

Phó đoàn trưởng và Climb làm mồi nhử sẽ chết.

Và Gazef, người đã biến mất vào trong hỗn loạn sau khi nói rằng anh ta sẽ ngăn cản Hắc Sơn dương non, hiện tại thì thế nào?

Đôi mắt ông nóng lên.

Tha thứ cho tôi , ông muốn nói như vậy.

Họ sẽ ném cuộc sống trẻ của họ đi, để cho ông, một ông già được sống.

Nhưng ông không thể nói như vậy.

Họ vẫn ra sức chiến đấu khi biết cái chết sắp xảy ra của họ.

Như vậy-

"Hãy quay trở lại E-Rantel một cách an toàn, và ta sẽ cấp cho các ngươi bất kỳ phần thưởng mà các ngươi mong muốn."

Climb và Brain đang đi ra liền dừng bước và quay người lại.

"Không cần cho một phần thưởng, Đức vua.

Sự tồn tại của tôi là để hỗ trợ Renner-sama.

Muốn khen thưởng .....

"

"Đối với tôi, tốt, làm thế nào để công chúa xinh đẹp nhất trong cả Vương quốc kết hôn với một đứa nhóc mà tôi coi trọng?"

"...

Hahahaha.

Đó là một phần thưởng xa hoa.

"

"Brain-san!

Anh đang nói gì vậy?

"

"Vâỵ hãy thì trước tên để tên nhóc kia có được tước vị đã.

Cố gắng lên!"

"Nhất định ngươi phải sống sót trở về, Climb-kun."

Đôi mắt của Climb trống rỗng và miệng thì há hốc ra, đã không còn tinh thần của chiến binh lúc nãy.

Trong lúc lơ đãng, một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của Ranpossa đệ tam.

"Đi thôi, đức vua."

"Xin nhờ vào các ngươi."

Một người chiến sĩ cõng Ranpossa đệ tam, người đã cởi bộ giáp ra.

"Đức vua.

Vào lúc này, vận may quyết định tất cả.

Nếu điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra ...

Đến lúc đó xin người hãy tha thứ cho tôi.

"

"Được.

Sử dụng ý tưởng của ngươi là quyết định của ta.

Nếu gặp phải nguy hiểm, ta cũng sẽ không trách ngươi.

"

"Như vậy!

Đức vua!

Hẹn gặp lại ở E-Rantel!

"

Phó đội trưởng cưỡi ngựa xông thẳng ra ngoài.

Như thể nó đang chờ đợi họ, một Hắc Sơn dương non thay đổi hướng đi của nó

"Được rồi!

Nhân lúc bọn họ làm mồi nhử, chúng ta hãy nhanh chóng rời đi!

"

Phần 4

Giữa biển người đang chạy tán loạn đủ hướng, Gazef hướng mắt mình về phía trước, chầm chậm rút thanh kiếm báu vật của Vương Quốc, thanh Razor Edge.

Chỉ cần còn cầm thanh kiếm sáng chói này trong tay, chiến thắng thuộc về Gazef đã được đảm bảo hoàn toàn.

Nói cách khác, thanh kiếm chính là minh chứng cho chiến thắng của anh.

Tuy nhiên, hôm nay trông nó quá đỗi yếu ớt và nhỏ bé.

So với cơ thể khổng lồ của con Dark Young đang lao thẳng tới, thanh kiếm trông thật yếu đuối và đáng thương.

"Nơi này thất thủ thì trại chính của Đức Vua sẽ thất thủ theo.

Ta cần phải chặn nó lại."

Vừa nói vậy, Gazef vừa mỉm cười, như thể đang tự chế giễu mình.

Chẳng có cửa nào mà Gazef đánh lại con quái vật đó được.

Dù chỉ làm chậm nó lại một giây cũng là đáng khen lắm rồi.

Cả người đàn ông được xưng tụng là Tướng quân (ED: Tướng quân ở đây là danh hiệu cho người mạnh nhất Vương quốc, không phải là tướng quân chỉ huy quân đội) của Vương quốc, – một chiến binh danh tiếng vang vọng khắp mọi quốc gia- cũng chỉ có thể làm được bấy nhiêu đó.

"Đưa Đức Vua chạy đi.

Đưa ngài ấy về nhà bằng chính tính mạng của các ngươi."

Những lời thì thầm – hay gần như là lời cầm nguyện- ra lệnh cho thuộc hạ của mình, những kẻ không có mặt ở đây.

Những người lính mạnh mẽ nhất của Vương Quốc đã ở lại phía sau để bảo vệ Đức Vua.

Cho dù vậy, kể cả nếu có ở đó thì họ cũng chẳng đủ mạnh để làm tấm khiên cho Đức Vua trước mặt những con quái vật này.

Kể cả có đánh liều mạng sống thì họ cũng chỉ có thể chịu được một đòn từ kẻ thù trước khi bị dẫm nát.

Tuy nhiên, vậy là đủ rồi.

Họ sẽ chết nếu kẻ thù dẫm lên họ, nhưng miễn là họ đảm bảo rằng cú dẫm là lên người họ, mạng sống của Đức Vua có thể sẽ được được kéo dài thêm chút nữa.

Có lẽ nếu có 80 người ở đó để che chở thì sẽ được, anh nghĩ một cách lạc quan.

"Ta xin lỗi."

Gazef tạ lỗi với những thuộc hạ trong khi con quái vật đang tới gần với tốc độ nhanh đến kỳ quái, khuấy tung thứ hỗn hợp thịt và máu me trên đường nó chạy.

Anh biết rằng lời xin lỗi tới những đồng đội đã gục ngã đó chỉ là để tự làm mình hài lòng.

Nhưng dù vậy, anh vẫn không muốn chết mà không nói những từ đó.

Cảm nhận được mặt đất rung động dưới chân, Gazef thở mạnh ra.

Anh nắm chặt thanh kiếm trong tay và nâng nó lên.

Thanh kiếm trông thật vô dụng trước cơ thể to lớn đã nghiền nát con người thành thứ bột đỏ.

Nếu đó là một cỗ xe ngựa chạy loạn, anh có thể dễ dàng kiểm soát được nó.

Nếu là một con hổ dữ vồ tới, anh có thể tránh được cú vồ và chém bay đầu nó.

Nhưng, đứng trước con Dark Young, cơ hội sống sót của anh xem chừng thực sự rất thấp.

"Huuuuu-"

Gazef thở ra, sự thay đổi đến bi đát xuất hiện trong dòng người xung quanh anh.

Cho đến nay họ vẫn chạy theo đủ các hướng, nhưng giờ xem chừng họ đang chạy ra xa khỏi Gazef.

Trông cứ như họ đang tạo ra một đường trống giữa Gazef và con Dark Young.

Con Dark Young tới gần hơn, dẫm bẹp mọi người dưới móng guốc của nó với mỗi bước chân.

Gazef gồng mình nâng thanh kiếm lên.

Anh nên tấn công vào đâu thì mang lại kết quả tốt nhất?

Anh kích hoạt một võ kĩ – [Sense Weakness].

Tuy nhiên-

"-Chẳng có điểm yếu nào."

Nó thực sự không có điểm yếu, hay là do sự chênh lệch sức mạnh giữa cả hai quá lớn nên không thể tìm thấy điểm yếu, Gazef không hề biết được.

Dù thế, anh không hề thất vọng.

Suy cho cùng anh đã nghĩ kết quả sẽ là vậy.

Anh kích hoạt một võ kĩ khác.

Đây là một nước đi bí mật thực sự xứng đáng được gọi là nước đi bí mật, một kĩ thuật giúp cường hóa khả năng nhận thức ngoại cảm của anh, [Possibility Sense].

Với sự khác biệt một trời một vực giữa năng lực vật lý của họ, thu hẹp một hai inch bằng cách cường hóa thêm thuộc tính vật lý so với khoảng cách cả dặm cũng chẳng khác gì.

Đã vậy, anh quyết định trông cậy vào thứ khác – nếu là giác quan thứ sáu, có thể sẽ có hiệu quả hơn.

"Tới đây, con quái thú."

Con Dark Young như nghe được lời thách thức, và chạy thẳng tới Gazef.

Khoảng cách bị thu hẹp một cách nhanh chóng.

Thật sự mà nói-

-Gazef đang sợ hãi.

Nếu có thể, anh thực sự muốn bỏ chạy với những binh lính xung quanh.

Kể cả sau khi kích hoạt [Possibility Sense], anh vẫn chẳng cảm nhận được gì.

Cứ như anh đang bị bao bọc bởi một bức tường bóng đêm không gì xuyên thủng được.

Khi con Dark Young tới gần, anh tìm hiểu hình dạng của nó một cách chi tiết hơn.

Xem xét việc móng guốc của nó vẫn nguyên vẹn, xem chừng vũ khí thông thường không thể nào gây thương tổn cho nó được.

Từ dấu chân sâu hoắm nó để lại trên mặt đất khi bước qua, khối lượng của nó sẽ lập tức giết chết bất kì ai nó dẫm phải.

Hiểu sâu hơn về con quái thú này, nỗi sợ của anh càng lớn thêm.

Ngay bây giờ, Gazef đang chịu một nỗi kinh sợ còn khủng khiếp hơn nhiều so với những binh lính đang chạy bán sống bán chết quanh anh.

Nhưng anh không thể quay lưng lại.

Chiến binh mạnh nhất Vương Quốc không thể bỏ chạy được.

Anh hủy bỏ [Possbility Sense], trấn tĩnh hơi thở của mình lại.

Con Dark Young tới gần hơn.

Nó gần tới nỗi những đám đất bị móng guốc của nó đá lên văng cả vào người Gazef.

Nó hoàn toàn lờ đi những binh lính xung quanh, như thể họ chẳng khác gì những con sâu bò lổn ngổn, hướng thẳng tới Gazef.

Hoặc không.

Con Dark Young quay người như thể đụng phải một bức tường, vội vàng vượt qua Gazef.

Bởi vì cú quay người quá gấp, những dấu chân của con Dark Young lộn xộn cả lên, và nếu không phải nhờ có nhiều chân thì nó đã mất thăng bằng rồi.

Kẻ thù đã bỏ chạy.

Đây là điều không thể, và Gazef biết.

Nó chỉ đơn giản xem xét nơi nó có thể tìm thấy nhiều mồi hơn và chuyển hướng về nơi mà nó có thể dẫm nát nhiều nạn nhân hơn dưới những móng guốc đẫm máu của mình.

Con Dark Young vượt qua Gazef, làm cả thế giới rung chuyển khi nó lao qua.

Khoảng cách chỉ có khoảng trên dưới một mét, khiến mặt đất dưới chân anh rung mạnh như động đất.

Bất cứ ai khác ngoài Gazef cũng sẽ ngã xuống.

Anh nhắm vào móng guốc khổng lồ của con Dark Young khi nó chạy qua-

"-Haah!"

Gazef vung kiếm.

Với vận tốc này, tốc độ của chính kẻ thù sẽ trở thành thứ vũ khí tự xé toạc nó dưới lưỡi kiếm của anh.

Ngay khoảnh khắc móng guốc chạm vào thanh kiếm, một lực va chạm khổng lồ chạy qua thanh kiếm lên tay Gazef.

Nó làm cho anh cảm thấy như cánh tay của mình bị trật khớp luôn.

Đôi chân anh ghì chặt trên mặt đất, để lại hai vệt đất dài sau khi bị kéo đi một quãng.

"Gwaaargh!"

Bằng cách nào đó, anh vẫn nắm được thanh kiếm trên tay, những cơn đau thì lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể.

Là cơ hay gân, tất cả các phần cơ thể của anh đều chịu đau đớn từ lực tác động mà cơ thể gánh chịu.

Gazef thở mạnh và nhìn chằm chằm vào cơ thể khổng lồ vừa vượt qua anh.

Cách Gazef không xa, một con Dark Young cuối cùng cũng đứng lại.

Một trong những xúc tu của nó đã bị lấm bẩn.

Cơn lạnh chạy dọc sống lưng tỏa ra khắp cơ thể.

Gazef giơ kiếm.

Ngay lập tức, một lực tác động bí ẩn phát ra từ thanh kiếm, và cơ thể anh trôi giữa trời.

Gazef chẳng thấy gì cả, nhưng anh đoán chắc rắc mình vừa bị cái xúc tu đập.

Cơ thể anh bay đi cũng với bầu trời trải dài phía trên.

Sau khi bay qua không khí trong một khoảng thời gian dài kinh ngạc, cơ thể Gazef cuối cùng cũng chạm xuống đất.

Anh ta lăn, lăn, và lăn, nhưng không phải giống như một cái xác.

Đó là hành động cố ý của một người đang cố gắng để giảm bớt lực tác động của mình.

Gazef từ từ đứng dậy, gượng ép cơ thể méo mó của mình chuyển động.

Anh nhìn vào khoảng cách với con Dark Young.

Một đòn.

Cánh tay chịu đòn đã bị gãy.

Vẫn còn may chán là thanh kiếm của anh không bị gãy luôn.

Cảm xúc trên gương mặt Gazef tan biến.

Tại sao, tại sao anh lại được cứu?

Sao nó không đuổi theo anh?

Bởi vì anh còn không đáng làm đối thủ của nó, chắc thế.

Xem ra đó là câu trả lời thỏa đáng nhất.

Còn không thể xem đó là bị đánh bại hoàn toàn được.

Để bị đánh bại, thì anh phải chiến đấu cái đã, mà anh thậm chí còn chưa kịp chiến nữa.

Anh cắn môi, dòng máu đỏ tươi trào ra.

Bằng cách đó, Gazef kiềm nén cơn đau mãnh liệt đang ngập tràn khắp cơ thể và lao vào bằng tất cả sức lực.

Dù cho anh không thể đánh bại đối thủ, dù cho anh sẽ chết sau đòn tiếp theo, kể cả vậy, anh vẫn cần phải bảo vệ Đức Vua.

Tuy nhiên, những bước chân đầy quyết tâm và niềm tin của anh trở nên lựng khựng chỉ sau vài bước.

Anh nhìn con Dark Young đang chuyển hướng về phía mình –không có nhầm lẫn gì ở đây cả- và nhận ra tại sao mình vẫn còn sống.

Phía trên con Dark Young, ai đó đang ngồi trên một thứ trông như ngai vàng làm từ những xúc tu, tư thế vương giả như một vị vua đang cai trị.

Tất nhiên, khuôn mặt đó trông thật bất thường.

Đó là một bộ xương, và không cần bàn gì thêm nữa, đó là một Undead.

Anh không ngốc đến nỗi không nhận ra vị vua đó là ai.

"Ainz Ooal Gown...dono.

Vậy ra ngài không phải là người."

Lực lượng đặc biệt của Vương Triều.

Gazef chẳng có cửa nào đánh bại họ, vậy mà họ lại bị quét tan một cách dễ dàng.

Không một người thường nào có thể làm chuyện đó, khiến cho sự thật này thật dễ chấp nhận.

Đúng.

Sao anh có thể nghĩ một người với sức mạnh như vậy có thể là người chứ?

"Stronoff-sama!"

Chỉ cần nghe giọng, anh cũng biết được ai vừa lên tiếng dù không quay lại.

Một cặp đôi quen thuộc chạy về phía anh.

"Hai người vẫn ổn à."

Climb và Brand vẫn ổn, Climb thậm chỉ còn chẳng bị chút vết bẩn nào trên bộ giáp trắng tinh của mình.

Xem xét việc họ chẳng thèm cố gắng thoát thân lấy một lần, đây có thể coi là một vận may.

"Tôi mừng vì ngài vẫn an toàn!"

"Tôi không nghĩ anh sẽ dẹo, hóa ra anh không dẹo thật.

Cơ mà, mọi thứ vẫn chưa kết thúc đúng không?"

Hai người họ nhìn về phía mà Gazef vẫn đang nhìn.

"Đó là..."

"Chỉ có thể là một người thôi, Climb-kun.

Quái vật thống trị tất cả các quái vật khác.

Đó là Ainz Ooal Gown."

"Đó là...đó là...Biết nói sao đây...tôi, tôi xin lỗi."

Chỉ trong nháy mắt, cơ thể Climb đột nhiên run rẩy.

Biểu cảm cứng đờ của cậu đã bóc trần sự thật rằng cậu không run vì phấn khích hay dự đoán trước gì cả.

"Đừng lo, Climb-kun.

Chẳng có gì phải xấu hổ cả.

Nói đúng hơn, chẳng thể làm được gì khác cả!

Một người thứ ba với sức mạnh vượt xa mọi tri thức hợp lý!

Đó là những gì cuộc sống của tôi còn lại kể từ ngày hôm ấy!"

Brain phát ra một bầu không khí đáng sợ và thủ thế.

Gazef cảm thấy ngạc nhiên khi biểu cảm trên gương mặt anh ta thật bình thường và dễ dàng, không hề phù hợp với hoàn cảnh tí nào.

"Tôi-tôi sẽ không bỏ chạy đâu!"

Climb và Brain đứng bên cạnh Gazef.

Giữa những khối thịt bay tán loạn, con Dark Young dừng phía trước Gazef.

Những tiếng la hét từ phía xa vọng tới, chỉ có mình nơi này là yên tĩnh.

Cứ như khu vực này đã không còn là một phần của thế giới nữa.

Ánh mắt của Ainz rời khỏi Gazef, lướt qua Brain một cách không hài lòng và dừng lại ở Climb.

Anh nhún vai, và nhìn lại Gazef.

"...Trông anh hơi bị tràn đầy sức sống nhỉ, Stronoff-dono."

"Tôi nghĩ ngài cũng vậy, Gown-dono...fufu.

Có vấn gì không khi nói 'anh tràn đầy sức sống nhỉ'?

Suy cho cùng, nếu anh dừng việc làm con người sau khi chúng ta chia tay lúc đó, thì có vẻ thật là thô lỗ quá."

"Hahaha.

Không, ta vẫn chẳng thay đổi gì cả."

Ainz cười lớn, trôi từ từ phía trên con Dark Young xuống.

Hắn ta chắc phải dùng một ma pháp gì đó, cho hắn ta khả năng trôi nổi bất chấp trọng lực.

Mặc dù anh nghĩ đó có thể là thần chú nổi danh [Flight], nhưng khi xem xét việc Ainz Ooal Gown là một ma pháp sư quyền năng, anh nghĩ rằng đó hẳn là một phiên bản mạnh hơn của thần chú đó- còn mạnh hơn thế nào, hay đó là thần chú kiểu gì, Gazef hoàn toàn không biết.

"Đã lâu rồi nhỉ, Stronoff-dono.

Từ lúc ở làng Carne."

"Quả thật, Gown-dono.

Vậy...cho phép tôi hỏi, tại sao ngài lại tìm kiếm tôi?

Hay là ngài tìm thấy một gương mặt thân quen giữa chiến trường và quyết định tới gặp tôi?"

"À, đúng vậy.

Ta không thích nói chuyện phiếm, hay mấy lời lằng nhằng không hợp với nơi này tí nào.

Vậy...Ta sẽ nói thẳng luôn."

Ainz chậm rãi đưa bàn tay xương xẩu lên.

Không hề có chút ác cảm nào cả, thay vào đó là một cử chỉ thân thiện.

"Trở thành thuộc hạ của ta."

Ngay sau đó, đôi mắt Gazef mở ra to tròn.

Cùng lúc đó, tiếng Brain và Climb ở hai bên nuốt nước bọt phát ra to rõ.

Ai mà nghĩ được chuyện một ma pháp sư quyền năng lại đưa ra lời đề nghị như thế chứ?

"Nếu anh trở thành thuộc hạ của ta-"

Ainz búng tay.

Làm thế quái nào mà hắn ta làm được việc đó bằng những ngón tay toàn xương vì vẫn chưa rõ.

Nghĩ rằng hắn ta đã làm gì đó với mình, Gazef rùng mình.

Nhưng, cả tâm trí và cơ thể anh chẳng thay đổi gì cả.

Anh không cảm thấy gì cả.

"Nhìn xung quanh đi."

Gazef đưa mắt nhìn xung quanh.

Mọi thứ đã-

"Tôi hiểu rồi.

Chúng đã dừng lại."

Con Dark Young đã ngừng cử động, như thể bị đóng băng tại chỗ.

Cái cách mà móng guốc của chúng dừng lại trên không giữa lúc đang dậm xuống giống như một tượng đài.

"Chỉ là tạm thời thôi.

Chuyện gì xảy ra sau đó là tùy thuộc vào quyết định của anh.

Nếu anh từ chối, ta sẽ ra lệnh cho bầy cừu một lần nữa.

Ta tin ta chẳng cần phải nói rõ mệnh lệnh đó là gì đúng không?"

Gazef nhìn Ainz một cách ngớ ngẩn.

Kể cả nếu hắn ta buộc Gazef trở thành thuộc hạ bằng cách dùng con tin, mối liên kết vẫn quá thiếu sự trung thành, và có thể sẽ dẫn tới sự phản bội chia rẽ từ bên trong.

Hẳn Ainz đã phải xem xét tất cả điều này trước khi đưa ra lời đề nghị.

Vậy nghĩa là hẳn phải có lý do nào khác đằng sau những lời của anh ta.

Nhưng là gì, Gazef không biết.

Còn cả lý do mà anh ta –một thực thể có thể chỉ huy một đội quân như thế này- lại đặc biệt tìm kiếm Gazef.

"Sao nào?

Gazef Stronoff, hãy trở thành thuộc hạ của ta."

Ainz đưa tay ra.

Nếu anh nắm lấy bàn tay ấy, rất nhiều mạng sống sẽ được cứu vớt.

Trái tim Gazef dao động mạnh mẽ.

Anh đã được ban cho cơ hội để cứu lấy mạng sống của những người dân Vương Quốc.

Tuy nhiên –Gazef lại không thể nắm lấy bàn tay ấy.

Một quyết định khốn khổ.

Sự lựa chọn chỉ làm hài lòng chính bản thân anh.

Trăm phần trăm những người khác sẽ chửi rủa Gazef là đồ ngu xuẩn.

Dù vậy, Gazef vẫn không thể làm bất cứ việc gì phản bội lại Vương Quốc.

Gazef kiên quyết lắc đầu.

"Tôi từ chối.

Tôi là thanh kiếm của Đức Vua.

Vì lợi ích của ngài ấy, tôi sẵn sàng vui vẻ từ bỏ sinh mạng của mình.

Chuyện này tôi không thể thỏa hiệp được."

"Kể cả như cuối cùng lựa chọn của anh phải trả giá nhiều mạng sống hơn?

Một người dũng cảm liều mạng thách thức những kẻ thù mạnh mẽ ở làng Carne.

Liệu người đó nay có chịu vứt bỏ mạng sống của những kẻ khác để chính mình được cứu không?"

Trái tim Gazef như bị dao đâm vào.

Nhưng dù là vậy, Gazef Stronoff vẫn không thể nắm lấy tay Ainz Ooal Gown.

Tướng quân của Vương Quốc không thể phàn bội Đức Vua.

Đó chính là lòng trung thành to lớn của Gazef.

Sự khó chịu hình thành trên khuôn mặt của Gazef đang đứng lặng, Ainz nhún vai.

"Thật là một kẻ ngu ngốc.

Vậy-"

Gazef không hề cho phép anh nói hết câu, lập tức chĩa kiếm về phía Ainz.

"-Cái gì?"

Anh đã bị thương bởi con Dark Young, và dù có sức mạnh của bùa chú hồi phục thì anh cũng không thể hoàn toàn bình phục được.

Tuy vậy, kể cả trong trạng thái này, ý chí chiến đấu của Gazef vẫn rực sáng như mặt trời.

"Gown-dono.

Xin hãy cho phép kẻ đã được hưởng sự rộng lượng của ngài này chuộc lỗi cho sự thô lỗ của hắn...Tôi muốn yêu cầu đấu tay đôi với ngài."

Khuôn mặt của Ainz là một đầu lâu không hề có thịt.

Vì vậy, không ai có thể nói anh ta đang có biểu cảm gì, hay đoán xem anh ta đang nghĩ gì.

Tuy nhiên, vì lý do gì đó, anh ta trông có vẻ không nói nên lời.

Đó là những gì hai người kia nghĩ khi họ chứng kiến cảnh này.

Dù anh ta vẫn giữ yên lặng, nhưng sự bất ổn đang lộ ra rõ ràng.

"...Nghiêm túc đấy à?"

"Tất nhiên."

"...Anh sẽ chết đấy."

"Làm gì còn trường hợp nào khác nữa."

"Đã biết vậy sao vẫn còn làm?

Từ đầu ta vốn không có ý định giết anh...anh muốn tự tử à?"

"Tôi không nghĩ vậy...không."

"...Anh đang nghĩ gì vậy?

Tôi không hiểu nổi logic của anh nữa.

Nếu anh tin rằng có thể thắng và thách thức tôi, tôi có thể hiểu được.

Nếu anh nghĩ rằng vẫn còn có cơ hội chiến thắng trong tình cảnh này, chuyện đó cũng vẫn hợp lý.

Tuy nhiên, anh chắc chắn mình sẽ thua.

Anh bị mất ý thức à?"

"Vua của kẻ thù đang đứng trước mặt tôi, nằm trong tầm kiếm của tôi.

Không phải là lẽ tự nhiên khi xem thử tôi có thể lấy đầu kẻ tự đưa đầu mình ra không sao?"

"Đúng là khoảng cách vật lý giữa chúng ta rất gần.

Tuy nhiên, xem chừng với tôi đó vẫn là một khoảng cách cực kì khác biệt giữa chúng ta.

Có sai không?"

Với một tiếng whoosh, những chiếc xúc tu đang dãn ra của con Dark Young phía sau Ainz lập tức lao tới, hất tung đống đất bên cạnh Gazef.

Mắt Gazef không hề nhìn theo những xúc tu đang đánh xuống mặt đất bên cạnh anh.

"Có thể là vậy, Gown-dono."

"Anh đang thử vận may của mình vì ta nói không muốn giết anh đấy à?"

Gazef bật cười từ đáy lòng.

"Chắc chắn là không.

Tôi chỉ đơn giản là muốn làm những gì mà tôi, với tư cách là Tướng quân của Vương Quốc, nên làm.

Đó là những gì tôi đang nghĩ."

"...Nếu tôi chấp nhận lời thách đấu, anh sẽ nhận ra rằng ta sẽ giết anh một cách không thương tiếc chứ?

Chỉ có thể là vậy thôi."

"Quả thật là vậy."

"Vậy là mọi thứ sẽ như vậy à...kể cả sau khi ta đã nói tất cả, anh vẫn không đổi ý à.

Thật đáng tiếc.

Nói như một nhà sưu tập, thật đáng tiếc khi phải phá hủy một mẫu vật hiếm có."

Gazef không hề có ý định lui lại.

Đây là một vận may không thể tin được.

Đầu tiên là Ainz, người được bao bọc bởi cả đống thuộc hạ đầy kinh ngạc, đang đứng trước mặt anh mà không hề có một vệ sĩ nào.

Hơn nữa, sự kiêu hãnh với tư cách là một kẻ đầy quyền năng của hắn ta sẽ không ra lệnh cho con Dark Young phía sau hành động.

Anh sẽ không bao giờ có được một cơ hội như vậy nữa.

Kẻ thù của anh đứng ở nơi mà anh có dùng cả hai tay cũng không với tới được.

Tuy nhiên, ngay bây giờ, anh có cơ hội để rút ngắn khoảng cách giữa họ.

Lần tới gặp nhau, hắn ta hẳn sẽ được bao bọc bởi cả chục lớp bảo vệ như những ma pháp sư vốn yếu đuối trong cận chiến vẫn làm.

Gazef sẽ chẳng bao giờ đưa Ainz vào tầm kiếm của mình được nữa.

Vì vậy, anh phải khiêu chiến với Ainz.

Và cũng còn một lý do nữa.

Mặc dù cơ hội mà anh đang dựa vào còn thua xa một hi vọng mỏng manh, cho dù vậy-

Gazef đưa ra lời thách đấu nghiêm túc.

"Sorcerer King Ainz Ooal Gown-dono!

Tên ta là Gazef Stronoff, Tướng quân của Vương Quốc Re-Estize!

Ta chính thức yêu cầu một trận đấu tay đôi với ngài!"

"Tướng quân..."

"Gazef!"

Không thể nhịn thêm nữa, Brain kêu lên.

Nhưng Gazef vẫn tiếp tục không chút do dự.

"Nếu ngài cảm thấy chấp nhận được, Sorcerer King-dono, tôi mong ngài thấy hai người này phù hợp để chứng kiến trận đấu của chúng ta."

Ainz nhún vai.

Vậy đi, kiểu như vậy.

Gazef hiểu ý, anh gật đầu.

"Chờ, chờ một chút!

Khoan đã, Gazef!

Tôi lúc nào cũng có thể chết cùng với anh!

Đừng có đi một mình!

Thưa ngài Sorcerer King, tôi xin ngài!

Tôi biết điều theo đúng tín ngưỡng thì quả là mặt dày, nhưng đây là một yêu cầu hết sức chân thành!

Xin hãy để cả hai chúng tôi đấu với ngài!

Tôi biết nó sẽ chẳng gây khó dễ cho ngài chút nào cả mà!"

Quả nhiên...

Sau khi nghe những lời như ho ra máu của Brain, Gazef nghĩ.

Biểu cảm trên gương mặt Brain bấy giờ là biểu cảm của một chiến binh đã chấp nhận số phận của mình.

Đã xác định sẵn rằng anh ta sẽ bị giết cùng với Gazef, bởi Ainz Ooal Gown.

Tuy nhiên, anh không chấp nhận như vậy.

Anh không thể chấp nhận nó.

"Brain Unglaus!

Cậu muốn làm vấy bẩn lòng tin của một chiến binh như ta sao?"

Brain sốc ra mặt.

"-Không sao, Stronoff-dono.

Ta không phiền khi phải đấu với cả hai đâu."

"Xin đừng, Sorcerer King-dono.

Trận đấu này là với tôi.

Tôi xin ngài hãy tha cho hai kẻ đằng kia."

Ánh chớp đỏ trôi lơ lửng trong hốc mắt xương xẩu của Ainz rực sáng.

"...Gì đây.

Ta chưa từng thấy ánh mắt thế này bao giờ.

Ánh mắt của một người đã chấp nhận cái chết của mình và chạy thẳng tới nó.

Ánh mắt đầy kiên định.

Thật đáng ngưỡng mộ."

Ainz nói như một con người.

"Tốt lắm.

Ta chấp nhận yêu cầu của anh.

Tôi sẽ PvP 1 đấu 1 với Stronoff-dono."

Brain quỳ sụp xuống, bất lực.

Gương mặt anh bị che khuất, nhưng những giọt mưa đang rơi xuống mặt đất đỏ thẫm phía dưới anh ta.

Tôi xin lỗi.

Gazef tự nhủ trong lòng.

"Thi thể sẽ được hoàn trả sau khi được bảo quản hợp lý.

Nó sẽ tạo điều kiện cho việc sử dụng ma pháp hồi sinh-"

"-Không cần phải làm vậy."

Lời của Gazef khiến cả hai người còn lại lẫn đối phương không nói được gì.

"Tôi không muốn được sống lại.

Ngài có thể tiêu hủy xác của tôi ở đây nếu muốn."

Ma pháp hồi sinh không hề tồi tệ.

Tuy nhiên, Gazef không thích nó.

Mọi người chỉ có một mạng sống.

Bởi vì vậy, quyết định đối với sinh mạng của một người mới thực sự có ý nghĩa.

Và, dù cho là vì Vương Quốc của mình, anh cũng không thể trở về từ cõi chết.

Nếu Gazef chết, Đức Vua sẽ có thể nói rằng ngài ấy đã mất đi một người quan trọng.

Bằng cách đó, có thể ngài ấy sẽ làm dịu đi được cơn bão phẫn nộ và oán hận bởi sự mất mát của người dân trong Vương Quốc.

Đây là một hành động vì lòng trung thành cuối cùng của Tướng quân Vương Quốc, người đã chọn cách làm theo ý muốn ích kỉ của mình.

Lờ đi những ánh nhìn kinh ngạc xung quanh, Gazef bình thản cười.

"Vậy, chúng ta bắt đầu thôi.

Hai người, tôi hi vọng hai người sẽ chứng kiến trận đấu cuối cùng của ta."

Climb không thể tưởng tượng được rằng người đàn ông tên Brain Unglaus có thể thể hiện phần mềm yếu và nhạy cảm như vậy của mình.

Cậu biết Brain rất mạnh mẽ, đầy lạc quan và phóng khoáng.

Tuy nhiên, một người đang cúi đầu trông chẳng giống vậy tí nào.

Dù vậy, trông anh ta vẫn không hề yếu đuối hay mềm yếu chút nào dù nhìn thê thảm vậy.

"Brain.

Cậu không định thực hiện nhiệm vụ của mình sao?"

Gazef cất tiếng mà không thèm nhìn lại.

Brain không cử động.

Cái cách anh ta cào tay xuống mặt đất như để truyền sự đau khổ của mình qua Climb.

Cho dù vậy, Climb vẫn phải nói ra.

"...Đây là mong ước cuối cùng của Stronoff-sama."

Cậu không hề nghĩ rằng Gazef Stronoff có thể thắng.

Đó là lí do Climb và Brain phải thực hiện yêu cầu cuối cùng của Gazef.

Chậm rãi, Brain đứng dậy.

Nóng.

Nó khiến cho Climb muốn cúp đuôi chạy luôn cho rồi.

Cứ như có những luồng khí nóng đang đẩy Brain đứng dậy.

"...Tôi đã để cậu thấy bộ mặt đáng khinh của tôi, Climb-kun.

Được rồi.

Tôi sẽ khắc ghi hình tượng quý tộc của Gazef vào mắt mình."

"...Cám ơn."

Rút cuộc giữa Brain Unglaus và Gazef Stronoff là mối quan hệ gì đây?

Climb không thể hiểu được sợi dây giữa hai người, nhất là phía của Brain.

Sau khi bại trận trước Gazef, anh ta bắt đầu hành trình để nâng cao kiếm kĩ của mình.

Đó là Brain mà Climb biết.

Tuy nhiên, cậu cảm giác rằng mọi thứ không đơn giản như vậy.

"Vậy, Stronoff-dono.

Anh có thể cho tôi xem qua cây kiếm đó chứ?

Có vài điều tôi muốn tìm hiểu."

Ainz đề nghị như thể đang hỏi trời mưa hay nắng.

Kiếm được cường hóa có thể có đủ kiểu năng lực được yểm vào.

Xem xét kiếm có thể sẽ để lộ cơ chế chiến thuật của một người.

Theo lẽ thường, chẳng ai sẽ đồng ý đề nghị đó.

Climb không phải là người duy nhất nghĩ vậy, đó là lý do tại sao mắt Brain mở to khi thấy những gì diễn ra tiếp sau đó.

Gazef xoay kiếm 180 độ và đưa chuôi kiếm cho Ainz.

"Gazef!

Anh hoàn toàn từ bỏ chiến thắng rồi sao?!"

"Brain!

Đừng có nói những điều đáng hổ thẹn như vậy!

Sorcerer King không phải là hạng người đó."

Ainz cầm thanh kiếm và niệm thần chú.

Sau đó, hắn bật cười.

"Chà, thanh kiếm này khá thú vị đấy."

Ainz quay chuôi kiếm trả lại Gazef, đúng như cách mà thanh kiếm được đưa cho anh.

"Stronoff-dono.

Anh có biết gì về sức mạnh của thanh kiếm này không?"

"Tôi hoàn toàn hiểu.

Thanh kiếm này có một độ sắc bén kinh thường có thể cắt kim loại như cắt giấy."

"Thật đáng tiếc.

Đó chỉ là một phần sức mạnh của thanh kiếm thôi."

"-Cái gì?

Vậy là sao, Sorcerer King-dono?"

"Ừm, nói ngắn gọn, cây kiếm này là một vũ khí có thể giết được ta.

Đó là điều kiện tối thiểu nhất để tiến hành đấu tay đôi.

Nếu không có vũ khí có thể gây thương tổn cho ta, vậy đây sẽ chẳng khác gì một cuộc hành quyết."

"Xin lỗi vì đã so sánh anh với lũ chuột đã vào tòa thành của ta", Ainz vừa lẩm bẩm vừa bất ngờ tạo ra một thanh đoản kiếm từ hư không.

Không chút do dự, anh đưa lưỡi kiếm chém mạnh vào mặt mình.

Thậm chí một vết xước cũng chẳng có.

"Vật thể cường hóa yếu cỡ này không thể tổn thương cơ thể của ta.

Để tham khảo, thanh đoản kiếm này được yểm một lượng thông tin –hay năng lượng- bằng với thanh kiếm của anh, Stronoff-dono.

Tuy nhiên, thanh kiếm của anh có thể gây thương tổn cho tôi, rõ ràng theo tôi biết là vậy.

Tôi có thể yêu cầu thanh kiếm đó như một chiến lợi phẩm sau khi thắng không?"

Gazef cười nhẹ.

"Xin thứ lỗi, nhưng thanh kiếm này là một quốc bảo."

"Hmm.

PvP không phần thưởng?

Được thôi.

Ta tôn trọng yêu cầu đó."

"Thành thật cám ơn, Sorcerer King-dono."

Sau khi trả lại thanh kiếm cho Gazef, Ainz gãi cằm nghĩ ngợi.

Hắn bước từng bước ra xa, tạo một khoảng cách thông thường giữa họ.

"Ta nghĩ đây là cỡ năm mét.

Và...chúng ta sẽ cần cái gì đó ra hiệu.

Cậu, người mặc giáp trắng.

Hãy tìm gì đó để ra hiệu đi."

Đột nhiên bị kêu tên, Climb rung mình.

"Climb, nhờ cậu."

"Vậy, tôi có một cái lắc chuông ma thuật đây.

Tôi sẽ rung nó, và nó sẽ là tín hiệu bắt đầu."

Cả hai lặng lẽ gật đầu trước đề nghị của Climb.

Gazef giơ kiếm lên, chĩa thẳng vào mắt kẻ thù.

Sức mạnh tràn khắp mọi cơ quan trên người anh.

Trong mắt Climb đang đứng ở sau, cơ thể Gazef như đang phồng lên.

Một kiếm quang đầy áp đảo.

Cậu chưa từng được thấy áp lực thực sự mà Tướng quân Vương Quốc có thể tạo ra.

Dù vậy, cơ thể anh ta trông thật xa xôi, mờ mờ ảo ảo.

"Stronoff-sama..."

Đây sẽ là lần cuối cùng cậu thấy Gazef còn sống.

"Cũng không chắc chắn."

"-Eh?"

Đột nhiên, Brain ở bên cạnh Climb đề xuất một lời phản bác.

"Chẳng có gì đảm bảo Gazef sẽ thua cả.

Cơ hội là cực kì thấp, nhưng vẫn có thể thắng.

Gã đó có một đòn sát thủ, cậu biết không?

Một võ kĩ mà anh ta dùng như lá bài tủ cuối cùng?"

"[Sixfold Slash of Light]?"

Brain cười bình tĩnh.

"Không.

Đó là võ kĩ tối thượng vượt xa cả chiêu đó.

Anh ta đã học được nó."

"Gì, là chiêu gì vậy?!"

Climb vừa chuẩn bị chiếc chuông, vừa nhìn thanh kiếm đang giơ lên, và khuôn mặt Gazef chứa đầy sự tập trung cao độ.

Khuôn mặt sắt đá của người đàn ông được xưng tụng là Chiến Sĩ Trưởng bởi tất cả những vương quốc gần đó.

"Ah.

Nó bắt nguồn từ một mạo hiểm giả cấp Adamantite của Vương Quốc.

Đó là võ kĩ được tạo ra bởi Vestia Croft Di Lofan, nhưng ông ấy lại không thể dùng nó bởi lý do tuổi tác.

Nếu đòn bí mật nhất của ta, [Nail Clipper] là kết quả của việc dùng nhiều võ kĩ cùng một lúc, thì con bài sát thủ của Gazef là kĩ năng đơn mục tiêu mạnh nhất.

Ai biết được, đòn đó...có khi nó sẽ có thể chạm tới Ainz Ooal Gown."

Có thể đó là lí do mà anh ta yêu cầu đấu tay đôi, Brain nói, mắt vẫn không rời quang cảnh phía trước.

Climb nuốt nước bọt. bàn tay đang nắm chiếc chuông trở nên nặng nề.

Một khi chuông rung lên, số phận của Gazef sẽ bị niêm phong hoàn toàn.

"Muốn tôi làm giùm không?"

"...Cám ơn.

Nhưng...tôi sẽ làm."

Gì, Brain lẩm bẩm, nhưng anh không nói thêm gì nữa.

Climb giơ chiếc chuông lên.

Cậu chỉ có thể cầu nguyện rằng chiến thắng sẽ đến với Gazef.

Và rồi –to hơn cả mong đợi- tiếng chuông vang lên.

Với sự tập trung đến giới hạn tuyệt đối, Gazef bước tới với tốc độ không tưởng-

Không bỏ lỡ một khoảnh khắc nào, Brain và Climb mở to mắt và xem-

-và nhanh hơn bất cứ ai trong bọn họ, thế giới trở nên tĩnh lặng.

"Như ta đã nói...việc chống dừng-thời-gian là rất quan trọng."

Bởi vì Ainz đã lập tức niệm [Silent Time Stop], Gazef, thanh kiếm đang giơ lên cao, đều đóng băng trước Ainz.

Không đòn tấn công nào hoạt động trong lúc thời gian ngưng đọng.

Kể cả nếu hắn dùng ma pháp tấn công vào Gazef đang đứng yên đó, nó cũng không hề gây chút tổn thương nào.

Bởi vậy, Ainz niệm thần chú trong lúc theo dõi thời gian.

"[Delay Magic: True Death]."

Một ma pháp cấp chín.

[Grasp Heart] là một ma pháp tiện lợi hơn nhiều, nên hắn không hay dùng chiêu này lắm.

Nếu không có thần chú nào ảnh hưởng được kẻ địch trong khi thời gian ngưng đọng, vậy chỉ cần trì hoãn việc kích hoạt thần chú tới khoảnh khắc [Time Stop] kết thúc.

Mặc dù chỉ là một đòn kết hợp đơn giản theo lý thuyết, mấu chốt vẫn là việc canh thời gian chuẩn xác, vốn cực kì khó.

Chỉ có khoảng 5% những người dùng ma pháp có thể làm được.

Sau rất nhiều lần tập luyện và thực hành, Ainz đã nằm được trong số 5% đó.

"...Vĩnh biệt, Gazef Stronoff.

Ta chưa bao giờ ghét anh cả."

Thần chú kết thúc, và thời gian trở lại với thế giới.

Ngay sau đó, một ma pháp khác được kích hoạt trước tất cả.

-Gazef từ từ ngã xuống.

"Eh?"

"Cá-cái gì?"

Climb và Brain không thể biết chuyện gì vừa xảy ra.

Khoảnh khắc Gazef đang lao tới, anh ta đột nhiên gã xuống.

Ainz bước tới đỡ lấy cơ thể Gazef.

Thanh kiếm rời khỏi những ngón tay không chút sinh lực, rơi xuống mặt đất.

Trận chiến đã kết thúc.

Chẳng có cách nào để hiểu được.

Chẳng ai biết chuyện gì đang diễn ra.

"Cái quái gì vừa xảy ra...?"

"Làm quái nào tôi biết được!"

Brain cất giọng giận dữ.

"Sao vậy?

Đứng dậy!

Gazef!"

Và hi vọng của Brain bị dập tắt một cách lạnh lùng.

"Anh ta chết rồi."

Một cách đầy tôn trọng, thậm chí là cung kính, Sorcerer King Ainz đặt Gazef xuống đất.

Sau đó, anh chậm rãi vuốt đôi mắt đang mở to của người đàn ông xuống.

Ainz nói với hai người gần đó trong khi vẫn nhìn vào mặt Gazef.

"...Nhìn thấy anh ta thách đấu với tôi mà không có chút cơ hội thắng nào làm ta nhớ lại mình ngày ấy.

Để vinh danh Tướng quân, ta sẽ ra lệnh cho các Dark Young lui xuống.

Cơ thể của anh ta sẽ được trả lại cho hai người."

"...Không, không cần làm vậy.

Chúng tôi sẽ mang Gazef về.

Không cần phải làm phiền ngài."

Climb thở nặng nhọc.

Liệu Brain sẽ thách đấu Ainz một trận vô vọng chăng?

Cậu lo nghĩ.

Tuy nhiên, không cần phải cả nghĩ vậy.

"Vậy sao," Ainz trả lời trước khi đứng dậy.

"Ma pháp gây cái chết tức thời mà ta dùng, [True Death], sẽ vô hiệu hóa ma pháp hồi sinh cấp thấp.

Nói lại với những người ở Vương Quốc.

Nói với họ rằng ta sẽ nhân từ với những ai thần phục một cách tôn kính."

Ainz nhẹ nhàng trôi vào không khí.

Kể cả khi họ thấy phần lưng không chút phòng bị của hắn ta, hai người họ biết rằng họ không thể có hành động đáng khinh như tấn công từ phía sau.

Ainz ngồi lên những xúc tu của con Dark Young.

Thật là một ngai vàng đáng sợ.

"Nhường E-Rantel và những khu vực xung quanh lại cho ta và lũ cừu sẽ không tới chơi Vương Đô.

Hãy nói với Đức Vua như vậy khi gặp lại ông ta."

Con Dark Young quay đi, những con khác cũng bắt đầu đi về phía quân Đế Quốc.

"Climb-kun.

Tôi có một yêu cầu...Có thể để tôi mang Gazef-dono về không?"

"...Được thôi.

Vậy tôi sẽ mang kiếm của Stronoff-sama về."

"Nhiều người chết quá."

"Yeah, nhiều không đếm xuể."

"...Chuyện gì vừa xảy ra vậy?"

"Tôi không biết.

Nhưng, nếu có kẻ như vậy tự nhận mình là vua và tuyên bố lãnh thổ này..."

"Trong tương lai, chiến tranh chắc chắn sẽ nổ ra.

Và ai biết được, có khi số người chết sẽ còn vượt cả lượng xác hôm nay."

Đi phía sau Brain, người đang cõng Gazef trên lưng, Climb nghĩ về tương lai của Vương Quốc, ngập chìm trong mây mù.

Lời của Brain chắc chắn sẽ thành hiện thực.

Vấn đề là cậu có thể làm được gì, và rồi, cậu sẽ làm những gì.

Và điều quan trọng nhất là

-Mình phải bảo vệ Renner-sama.

Climb nắm chặt tay, tự mình hạ quyết tâm.

Ít nhất, cậu phải bảo vệ được nữ chủ nhân của mình, bằng bất cứ giá nào.
 
Back
Top Dưới