Khác Our home is Tenjiku

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
364482983-256-k777657.jpg

Our Home Is Tenjiku
Tác giả: Myu148
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tenjiku - nơi những kẻ được xem là mạnh mẽ và tàn bạo nhất trú ẩn, một thế hệ cực ác cứ vậy mà hình thành.

Cứ vậy mà những tiếng đồn ác lan truyền khắp đến tứ phương Yokohama này, nhưng nào có mấy ai hay, Tenjiku cũng chính là nơi thu nhận những vong hồn vất vưởng chẳng có chốn chôn thân nào.

Nơi mà ai ai cũng phải sợ hãi khi nghe đến, lại chính là ngôi nhà mà hắn xem trọng.

Tiếc thay, ngôi nhà ấy lại chẳng tồn tại được lâu, khi cái ngày định mệnh ấy tới, dường như mọi thứ trong thế giới của gã đều bị cướp đi mất, chỉ còn đọng lại là sự trống trãi nơi linh hồn này.

****
Câu chuyện sẽ được đi theo góc nhìn của Shion Madarame, cùng phiêu lưu theo bước chân của cậu chàng sư tử mõ hỗn của chúng ta nào hihi.

Warning: Sẽ có vài tình tiết không nằm trong cốt truyện chính của truyện Tokyo Revengers và sẽ OOC đôi chút.

Vì ở đây chúng ta sẽ có những tuyến ngoại nói về sự tiến triễn tềnh cảm của các OTP của mị.

Các cặp được tác giả Ken Wakui canon thì ở đây sẽ vẫn được giữ nguyên và tránh các thể loại break thuyền ấy nha.

Và ngược, ofc, sở thích của mị thôi hihi



tenjiku​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • (APH- Longfic) My World Your World
  • [ MarkFord ] Ours Story
  • Scarlet Vow | GeminiFourth
  • gongfourz | ổi
  • Our Home Is Tenjiku
    Chương 1: Vua, xin ngài đừng cúi đầu vì vương miệng sẽ rơi mất


    Hiện tại đây, gã đang nằm dài bên dưới nền đất xi măng đầy lạnh lẽo, với những tiếng xì xầm đầy nhói tai.

    À, phải rồi, chỉ vừa nãy thôi, khi gã vừa xung phong để làm một trận đánh mở màn thì ngay tức khắc liền đã bị đấm nằm ngất tại đây rồi.

    Chỉ nghĩ đến thế thôi, cũng đủ khiến cho máu chó điên trong người gã sục sôi lên thêm lần nữa, sự nhục nhã ấy, gã thề sẽ phải báo thù lại, dù gã chẳng biết hiện tại trận chiến ấy đang đến hồi nào rồi.

    A, nhưng mà cớ sao bây giờ bông tuyết lạnh lẽo kia lại rơi mất rồi?

    Shion có chút ngẫn người khi có một linh cảm gì đó không lành đang đến, rồi gã nhanh chóng lê cái thân vẫn còn đang choáng váng của bản thân lên, chen chút qua những đám đông kia để ngó xem ở trung tâm là đang có chuyện gì xảy đến.

    Để rồi khi chứng kiến được, đồng tử của gã liền co thắt lại như chẳng dám tin những chuyện đang diễn ra.

    Cớ sao, cả vua của gã và người đứng đầu Tứ Thiên Vương bọn hắn lại đang nằm bất động trên vũng máu kia?

    Bàn tay gã có chút run run mà nhanh chóng tóm lấy cổ áo của một tên cấp dưới trong bang lại, lay mạnh cổ tên ấy như thể đang đòi mạng người ta.

    Giọng gã có chút khẩn cấp mà hỏi:

    Shion: "Cái quái gì đang diễn ra vậy hả?

    T-Tổng trưởng rốt cuộc là bị sao?

    Mau nói cho tao biết!

    NGAY!!!"

    Tên cấp dưới ấy có chút hoảng hồn khi vô cớ bị tóm chặt cổ áo, tên ấy có chút run run như cố lấy bình tĩnh để trả lời cho gã nhưng chưa kịp liền bị gã tức giận mà ném sang một bên không thương tiếc.

    Shion không còn chút bình tĩnh mà nhanh chóng cầm điện thoại ra gọi cứu thương đến, gã giờ đây chỉ muốn cứu Vua của bản thân mà thôi.

    Nhưng cớ sao tất cả lại chỉ biết đứng nhìn mà chẳng có chút động thái nào gọi là cứu giúp?

    Gã không hiểu, không thể hiểu nổi.

    Một tiếng "Tút" vang lên từ phía bên kia điện thoại.

    #7119: "alo?

    Tổng đài cấp cứu xin nghe.

    Alo?

    Ai gọi vậy? nghe rõ giọng tôi chứ?"

    Bỏ ngoài tai những tiếng bên kia điện thoại, trước mắt gã giờ đây chỉ thu vào hình bóng một người – là Mikey.

    Shion nghiến chặt răng, gã căm ghét cái tên đó, một tên được số phân yêu thương khi chả cần phải nỗ lực gì thì vẫn dễ dàng có được mọi thứ trong tay, trái ngược hoàn toàn với vị Vua của gã – người chỉ có thể cố gắng từng ngày để có được những thứ như ngày hôm nay.

    Gã không cam tâm, khi những trận đấu có mặt tên Mikey kia thì y như rằng phần thắng luôn thuộc về tên đó.

    Còn vị vua của gã thì phải làm sao đây?

    Gã không cam tâm giúp vị Vua của mình, gã muốn tìm lại sự công bằng ấy, dù biết bản thân chẳng có chút cơ hội nào để đánh bại cái kẻ được coi là con cưng của số phận và cũng là con quái vật bất bại của nơi này.

    Shion nhanh chóng quăng đi chiếc điện thoại trong tay cho tên lính cấp dưới tiếp chuyện với tổng đài cấp cứu tiếp, còn gã thì nhanh chóng đi đến về phía Mikey.

    Không lời cảnh báo nào, Shion nhanh chóng tung một cú đấm thẳng về phía Mikey, nhưng giữa chừng lại bị một lực nào đó dễ dàng nhấc bổng người gã khỏi mặt đất.

    Đương nhiên, gã vô cùng tức giận mà vùng vẫy để thoát ra khỏi vòng tay kìm kẹp bất ngờ ấy.

    Shion: Bỏ tay ra khỏi người tao ngay!

    Tên chó khốn kiếp nào dám đụng vào tao thế-..

    Ngay khoảng khắc Shion vừa quay mặt lại nhìn rõ xem tên khốn kiếp nào đang giữ bản thân lại, thì ánh mắt gã có chút ngơ ra như không tin vào mắt mình.

    Nhưng nhanh chóng, gã cũng lấy lại trạng thái điên cuồng của mình mà quát lớn.

    Shion: "Tên khỉ đột kia, mau bỏ tao ra!

    Tao phải đấm chết tên Mikey kia thay cho tổng trưởng!"

    Gã càng quát lớn, lực tay của Mochi càng trở nên mạnh và siết chặt lấy hai bên vai của Shion, giữ tên điên đang càng quấy kia trên không trung để không còn đường quấy phá.

    Shion - gã tức lắm chứ, khi không được xả cơn giận cho tổng trưởng của mình ngay lúc này.

    Gã không thể hiểu, tại sao tên Mochi kia lại cản gã trả thù cho tổng trưởng của mình, dù gã biết rõ tính cách của Mochi cũng không phải là kẻ điềm tĩnh hơn gã được bao nhiêu.

    Cho đến khi gã thấy Ran bước đến gần lấy cơ thể của Izana và Kakucho, theo sau là Rindou – em trai của nó.

    Ran kia là đang vuốt mắt sao?

    Gã càng trở nên kích động hơn khi thấy hành động "vô lý" ấy của Ran, cũng lại càng quát lớn hơn.

    Shion: Mochi!!!

    Mau buông tao ra!

    Mày cản tao làm gì hả?

    Sao không đi cản tên điên Ran kia làm trò khùng điên với tổng trưởng đi?!

    Sao lại vuốt mắt tổng trưởng thế kia?

    Mau ngăn nó lại!

    Tổng trưởng chúng ta chưa-..

    Đoạn Mochi lại chỉ lắc đầu, gương mặt đầy u buồn nhìn xuống Shion, chỉ nhiêu đây thôi cũng đủ khiến gã bừng tỉnh.

    Không còn càn quấy, chỉ có bất động, hệt như một con rối mặc cho người ta điều khiến, cơ miệng gã cũng run run lấp bấp nhưng khoảng âm chẳng có chút gì là rõ rang.

    Nước mắt gã cũng chẳng biết từ khi nào mà lại rơi xuống.

    Shion vốn chẳng phải một kẻ dễ dàng rơi lệ, nhưng cớ sao hiện tại gã lại rơi lệ như này?

    Là vì vị Vua của gã đã vĩnh viễn rời đi rồi sao?

    Hay khóc thương cho một linh hồn khổ đau chả thể nào được giải thoát khỏi những bi kịch, đến cuối cùng lại chết đau đớn đến vậy.

    Một thanh âm bỗng vang lên, tựa như những nhát dao đâm vào tim gã, khẳng định lại những suy đoán mà gã đang lo sợ.

    Mochi: "Phải...Izana và Kakucho đã chết rồi.

    Tên Kisaki ấy đã mang súng theo và bắn họ..Tao rất tiếc.."

    Dường như mọi sự bạo cuồng bình thường của Mochi như tan đi cả, để lại đây với Shion là một tên khỉ đột đầy điềm tĩnh, chỉ im lặng mà ôm lấy gã vào trong lòng ngực, trở thành điểm tựa để gã trút ra mọi sự đau buồn hiện tại.

    Gã thì chỉ đang chìm đắm trong sự mất mát cùng trống rỗng trong linh hồn này.

    Cứ vậy mà khi chẳng hay, gã đã khiến cho bộ bang phục ấy của Mochi ướt đẫm bằng những giọt nước mắt của gã, nhưng lại không có một lời chửi bới hay oán trách nào từ hắn, thay vào đó chỉ có sự im lặng cùng những cái xoa đầu như muốn xoa dịu đi sự đau thương trong linh hồn gã.

    ___________________________________________________________________________

    Cũng không cần mất nhiều thời gian, cuối cùng thì cảnh sát cũng đến, nhưng hầu hết những người cốt cán và Tứ Thiên Vương đều ở lại để đưa tiễn cho vị Tổng trưởng của họ tới chặng đường cuối cùng.

    Còng xích tuy lạnh lẽo thật đấy, nhưng nào có lạnh lẽo bằng chiếc xác của vị Vua mà gã thầm mong kính trọng từng khắc đang đưa lên chiếc xe cấp cứu kia.

    Gã vẫn mãi chẳng thể rời mắt khỏi hình bóng ấy, cho đến khi chiếc xe cấp cứu ấy đã đi khuất cả bóng.

    Vậy là thời đại mà tất cả cùng nhau xây dựng cứ thế đã tan vào mây khói rồi sao?

    Nếu như, Mikey không tồn tại, liệu vị Vua của gã đã có thể thành công mở ra thời đại của bản thân?

    Nếu như, bọn hắn sinh sớm hơn..Nếu như, gã có thể mạnh mẽ hơn..Liệu mọi thứ có thể thay đổi không?

    Khung cảnh dần khép lại, cùng những tiếng còi xe cảnh sát đang đưa những kẻ côn đồ cuối cùng của thời đại Tenjiku này đi.

    Một thời đại đầy hung ác, tàn bạo và hạnh phúc ấy cứ vậy mà kết thúc trong sự không cam lòng của kẻ đầy tớ đầy trung thành này.
     
    Back
    Top Bottom