Khác Otp gấu mà tôi đu [Thường là cặp flop với tôi]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
109,652
Điểm tương tác
0
Điểm
0
388670117-256-k610631.jpg

Otp Gấu Mà Tôi Đu [Thường Là Cặp Flop Với Tôi]
Tác giả: akira-yy
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ghi sau đi



votoilaquy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Rekkyo sensen] thế giới bình yên và các otp của tôi ✨
  • |DofCro| Nhảm Nhí Về OTP Của Tôi
  • [Ngẫu Bính] TIỀN ĐỒ GẤM VÓC
  • Mưa Ngâu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Lạc vào phó bản kinh dị[OTP!]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • OTP (H+)😋😋😋
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Otp Gấu Mà Tôi Đu [Thường Là Cặp Flop Với Tôi]
    AllPhi: Trò chơi □□□□ □□□ [1]


    My Au!

    OOC!

    Không giống nguyên tác nhé!

    Tên phim: Vợ tôi là quỷ

    Tên truyện[chữ]: Quỷ dị khó diết?

    Xin lỗi ta là bất tử!

    Tên couple: All Lâm Phi

    Đây là otp của tôi, do hàng của mấy cặp trong đây ít quá nên tôi phải tự viết tự ăn =//.

    Chuyện là tôi không dám viết tên cái trò này vì cảm giác thô thô =))...

    ______________________________________________

    Lâm Phi là một sao hot trong làng giải trí với những con game có độ khó cao.

    Người ta thì sẽ trân trọng cái nhiệt lượng cao ngút trời này nhưng Lâm Phi lại là một cái lịch bất thường!

    Một lần nhận lời tham gia show phỏng vấn, anh liền nhảy liền một bước thành khách mời có độ hot cao nhất chương trình.

    Đơn giản mà nói: Lâm Phi nhận show là một quả bom lớn!

    Vô số người đổ vào bình luận làm tràn cả màn hình.

    Dung lượng quá lớn, đoàn chương trình liền mở một lần sổ lớn: MC sẽ hỏi theo yêu cầu của 2 fan bất kì!

    Lâm Phi lúc ấy vẫn không hay biết gì ngồi lướt các diễn đàn game với đầy nhiệt huyết trong tâm thế tập trung cao độ.

    MC hỏi: "Anh Phi đây xin cho bọn tôi thứ lỗi, chương trình có 2 câu hỏi muốn đặt theo yêu cầu.

    Có thể cho phép bọn tôi chứ ạ?"

    Việc MC lịch sự cùng kính ngữ đã kéo được một phần tâm trạng của Lâm Phi, trong tình thế thoải mái anh liền đồng ý.

    "Vậy thưa anh, việc lịch trình cập nhật của anh rất bất thường đã là dấu hỏi lớn cho vô số fan.

    Có thể nào?

    Bật mí cho các fan nhỏ bọn tôi đây được không!"

    Lúc ấy ánh mắt của người MC như sáng lên, thân ảnh có chút nhướng tới thể hiện độ phấn khích.

    Lâm Phi: "Lịch cập nhật hả?

    Tôi thường không để ý đến, thi thoảng cập nhật những khoảng bản thân tâm huyết hay yêu thích thôi!"

    MC, khán giả: ". . ."

    Chà, họ có lẽ đã hụt một chân trong lòng rất nhiều a!

    Thân là fan lại phát hiện idol mà bản thân đu không phải cập nhật vì bản thân đương nhiên có một mảng lớn phiền lòng.

    MC tuy uể sau câu trả lời vẫn cố phấn trấn bản thân tiếp tục câu hỏi, cô biết tuy idol không phải vì mình mà cập nhật nhưng thân là một fan lâu năm vẫn không thể từ bỏ.

    Điều đặc biệt là khi Lâm Phi có vô số sản phẩm hot hít.

    Tuy không phải anh làm nhưng là có liên quan, ví như gối ôm hình Lâm Phi theo tỉ lệ 1:1 vô cùng được săn đón!

    Cứ thế theo tiếng gọi của tư bản hay ở đây là tiền, cô nàng MC lại bắt đầu với câu hỏi mới: "Vậy đến câu hỏi được quan tâm thứ hai, mốc thời gian 2 năm trước vì sao anh lại như bốc hơi không rõ tung tích mất hơn 1 năm vậy?"

    Nghe đến câu hỏi Lâm Phi liền là một tràng hoang mang.

    Dưới lớp tóc bạc xám khói, vành tai anh đã phủ lên một lớp đỏ nóng.

    Nhìn đến người MC vẫn đang nhìn anh trân trối, Lâm Phi lại nhắm mắt lắc đầu hai cái, lãnh đạm hồi đáp: "Rất tiếc, cái này tôi không thể trả lời."

    Xong là một cái nhún vai, lập tức rời đi.

    Ngay khi ấy một khán giả tinh mắt đã bắt được phần tai lộ dưới lớp tóc đung đưa.

    Nhìn hình ảnh vành tai đỏ nóng được đăng lên, cả đám fan liền ngơ ngác rồi tức tốc hóa thần.

    [Là ai bức đi củ cải trắng nhà tôi!]

    ______________________________________________

    Trong lúc ấy chủ nhân của cái hot sreach lại đang cuộn trong chăn mà ôm mặt.

    Giữa căn phòng xám có chút tối màu, giữa giường lớn được trang trí đơn giản là một thân ba lớp áo cuộn mình.

    Lâm Phi từ lúc về đến phòng đã liền nằm cuốn chăn ngay tức khắc, trên người giờ đây vẫn còn lớp áo sơ mi cùng áo ngoài đen màu cổ kẻ vàng, lớp cuối lại là chiếc chăn màu đen ấm áp.

    "A, sao lại là lúc đó chứ!

    Thật sự có hối hận vô cùng lớn!"

    Anh nằm ôm mặt lẩm nhẩm.

    Thân nhiệt giờ đây đã cao, từng lớp da trên người đã nóng bừng màu đỏ hồng.

    Thân nhiệt này thật không biết do ngại hay bị chăn ủ cho nóng người rồi!

    Nhìn tủ gỗ đối diện, Lâm Phi lại không khỏi nhớ tới 2 năm trước.

    ______________________________________________

    Ngày 17 Tháng 5 Năm 20□□

    Lâm Phi vừa dừng xong một cái stream.

    Hộp thông báo đã đầy ứ bao ngày đỏ chót phía góc màn hình, anh di con chuột tới phía ứng dụng nhắn tin.

    [Bạn có 1 tin mới]

    Tin mới?

    Lâm Phi bây giờ đang ở tài khoản phụ, ít người biết anh cũng có tới vài dãy số thoại.

    [Xin chào, tôi là fan của anh.

    Theo quan sát tôi thấy được, anh rất thích những con game có độ khó nhỉ?]

    Lâm Phi nhìn dòng tin nhắn mới hiện, lòng anh khẽ gợn sóng, như hồ nước nhỏ có lá nhẹ đáp lên.

    [Đúng là tôi thích game, có vấn đề gì sao?]

    [Haha, fan nhỏ tôi đây làm gì có ý kiến!

    Đại thần, có thể thử qua game của tôi được không?]

    Thử qua game?

    Lâm Phi đúng là đã chìm trong dòng trò chơi từ lâu, có điều, thử qua game, chưa từng gặp!

    Bản thân anh cũng vừa xong một game, tâm trạng giờ đây khá tốt.

    Giờ đây khi vừa hết đã có người mang đồ tới, đồng ý?

    [Ừ, gửi tới đường số 4 nhé.]

    Và như vậy Lâm Phi bắt đầu với con game mới toanh, cũng là thứ khiến anh ngại muốn cháy mặt khi nhớ đến.

    ______________________________________________

    【Chào mừng người chơi đến với □□□□!】

    Nhìn xuống hai tay đang mở rộng giữa ngực, Lâm Phi chớp chớp mắt hai cái rồi tìm một vật có thể soi được.

    . . .

    Nhìn rõ được diện mạo bản thân, Lâm Phi liền mày mò bảng giao diện.

    Giống hệt anh ở thế giới thực!

    Đây là game thực tế ảo mà anh từng nghe nói sao?

    "Hệ thống hỗ trợ người chơi này thực sự không được nhanh nhạy lắm..

    Tên người chơi được điền sẵn rồi?"

    "A, không đăng xuất được?"

    Lâm Phi kiểm tra kĩ thông tin liền phát hiện bất thường.

    Nếu như này thật sự kì quái, cơ thể ở hiện thực của anh có bị ảnh hưởng không?

    Nhìn bản thân dưới mặt nước, Lâm Phi khẽ thở dài một hơi.

    Thầm tính toán bản thân làm như nào thoát ra.

    * Xào xạc

    Ngay tức khắc, Lâm Phi quay đầu lại khi nghe tiếng động mới phát ra.

    Anh có thể khẳng định, tiếng vừa nãy là dày da dẫm qua lá khô dưới nền đất.

    "Con người?"

    Không khí xung quanh có phần lạnh đi, hơi thở lạnh buốt phả vào vành tai Lâm Phi.

    Người kia một tay luồn qua eo, ôm lấy, nhẹ nhàng kéo anh vào trong lồng ngực.

    "Ngươi tên gì?"

    Tên kì lạ hỏi, hơi thở lại lần nữa phải xuống cổ trắng.

    Lâm Phi nhíu mày một cái, anh cảm nhận được độ lạnh giá từ hơi thở của người kia.

    Lực đạo từ phía bụng tuy không mạnh nhưng chắc chắn khó thoát, nghe từ hơi thở hẳn kẻ này không tốn ít lực.

    "Lâm Phi, ngươi là ai?"

    "Lâm Phi?

    Con người, ngươi còn hỏi tên ta?

    Ngươi là người ngoài lãnh thổ!"

    Ngoài lãnh thổ?

    Lâm Phi âm thầm ghi nhớ, thân phận hiện tại có lẽ là một kẻ lạc đường?

    "Tên ta Bạch Kỳ, ngươi từ đâu?

    Nhân loại các ngươi rõ là đã tuyệt diệt gần hết rồi!"

    Ồ, vậy sửa lại thành một người vô tình sống sót?

    Lâm Phi không biết câu chuyện của vùng đất này, càng không biết thân phận, vai trò của người kia.

    Bản thân là người chơi, có lẽ là một kẻ xui xẻo thoát nạn diệt chủng.

    Bạch Kỳ, hắn ta có thể nhanh chóng nhận ra Lâm Phi là con người.

    Hắn còn nói nhân loại đáng lẽ đã tuyệt diệt, khẳng định hắn không phải nhân loại.

    Khi Lâm Phi hỏi đến, hắn bất ngờ khi anh không biết đến danh tính, khẳng định hắn có vị thế rất lớn ở nơi đây.

    Suy nghĩ chốc lát, Lâm Phi quyết định nhanh cho bản thân một thân phận: "Tuyệt Diệt?

    Vậy là tôi đáng lẽ đã chết?

    Ngươi sao chắc ta là con người a?"

    Cứ làm một kẻ mất trí là tốt nhất, sẽ không phải giải thích nhiều!

    Bạch Kỳ thấy Lâm Phi trong lòng khẽ nghiêng đầu, lại hỏi hắn, có chăng bản thân thực sự là con người.

    Bạch Kỳ trong lòng một tràng suy ngẫm, người trong lòng này vậy mà không nhớ gì!

    ______________________________________________

    Ờm thì, đến đây thôi ha?

    Tôi đã lười =))!

    Hi vọng mọi người thích và ủng hộ !

    Một số mạng : Youtube @Akira5089_

    Pinterest Akira_Yoshiki0

    Tiktok @akira_yoshiki

    Facebook Akira Yoshiki

    _ Ngày 23 tháng 1 năm 2025 __ 1608 từ __ 20:30

    CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ !

    !!

    NGHIÊM CẤM LẤY ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP NHA !!
     
    Otp Gấu Mà Tôi Đu [Thường Là Cặp Flop Với Tôi]
    AllPhi: Trò chơi □□□□ □□□ [2]


    TM nó chứ, ai có thể hiểu được nỗi đau của tôi =]....?

    Hôm qua tôi đã viết xong chương hai rồi!

    Thế mà tôi ngủ gục và tỉnh dậy thì máy tắt, truyện mất..

    Ai thấu nỗi đau này đây |^^'》

    ______________________________________________

    Lâm Phi nhìn người trước mắt, lại mờ mịt nhìn kẻ lạ đang ngồi trên ghế.

    "Ngươi sao lại ở đây?

    Đáng lẽ phải ở một xó nào nhận cơ duyên mới đúng."

    Bạch Kỳ đứng trước Lâm Phi, mắt hắn dán chặt vào kẻ ung dung trên sofa.

    Đây là nhà Bạch Kỳ, hắn đã dẫn Lâm Phi về.

    "Xí, ta dù sao cũng là bạn ngươi, sao lại phải khó chịu!"

    Kẻ kia hai tay kê lên thành ghế, chân đã đặt trên bàn trà.

    Lúc này Lâm Phi cảm nhận được Bạch Kỳ không vui, sát ý đã lan ra xung quanh.

    "Cút khỏi nhà tao được rồi Dương Minh!"

    Bạch Kỳ - Người đã đứng trước kẻ kia, một tay chuẩn xác, cốc lên đầu Dương Minh một cái.

    Rõ đau!

    "Aust, mày lần nào cũng cốc đầu tao!"

    Dương Minh tay xoa xoa đầu, tên Bạch Kỳ này lúc nào cũng đánh gã, lại còn không kìm lực nữa!

    Gã than đau, quay qua nhìn Lâm Phi nãy giờ im lặng.

    Bạch Kỳ mang người về?

    Lập tức quên đi cái đau trên đầu, Dương Minh chỉ về phía Lâm Phi: "Ê, ai đó mày?"

    Lâm Phi nhìn gã, anh có chút bất lực.

    Tên này vô tư thật!

    Bạch Kỳ cũng nhìn qua, hắn hơi nheo mày, vẻ mặt trầm tư: "Nhân loại, mới nhặt được ở ngoại ô thành."

    Dương Minh nghe xong có chút sửng sốt, gã chợn mắt, bật thẳng người dậy.

    Hai tay liền tóm lấy vai Bạch Kỳ lắc mạnh: "Mày nói nhân loại?

    Nhân loại đã tuyệt lâu rồi, sao có thể xuất hiện ở nơi đây!

    Mày không được nói bừa, nhắc lại xem là ai?"

    "Lừa?

    Tao không có rảnh đi lừa mày, không tin qua đó kiểm tra."

    Rứt lời Dương Minh liền xuất hiện trước mặt Lâm Phi sờ mó.

    Anh cũng giật mình, mẹ kiếp, tên này có gì lại lên cơn a!

    Sờ soạn một hồi, Dương Minh vẻ mặt khó tin nhìn Lâm Phi: "Thực sự là nhân loại..

    Tao phải báo lên cấp cao!"

    Bạch Kỳ trầm tư: "Ừ."

    ______________________________________________

    Lâm Phi được đưa lên lầu 2, Bạch Kỳ trước khi đi đã dặn dò kĩ anh.

    "Ngươi là nhân loại, có thể là duy nhất, bắt buộc phải cẩn trọng!

    Ta cùng tên điên kia đi báo cáo chút, ngươi ở nhà ta, không được phép ra ngoài!

    Nghe chứ?"

    Trước một Bạch Kỳ còn nắm chắc vai mình, Lâm Phi cũng miễn cưỡng gật đầu.

    Tên này trông thì không quan tâm đến mà lại là nói thật nhiều.

    Vẫy tay tạm biệt, Lâm Phi lại nằm gục xuống chiếc giường lớn.

    Anh buồn ngủ rồi,

    . . .

    Trong tâm trí Lâm Phi lúc này điểm lại thông tin.

    '1.

    Mình nhận lời thử game, 2.

    Mình mở game và bị kéo vào, 3.

    Gặp một tên kì là và bị kéo về nhà hắn..'

    'Sao không thấy phản hồi từ cái hệ thống nhỉ?'

    Từ lúc vào, Lâm Phi vẫn thắc mắc, đây là bug hay thật sự game là vậy?

    『Hehe, game là vậy đó người chơi 【Lâm Phi】*˙︶˙*)ノ!』

    '..

    Hết chết máy rồi à?'

    『Heh?

    Sao người chơi lại nói vậy chứ, hệ thống này tổn thương đó (。'-д-)。。!』

    'Ừ, vậy ngươi có thể cung cấp gì để tỏ rằng bản thân không vô dụng?'

    『Hư, người chơi này, ngươi quả là máu lạnh a!

    Đây là bảng tính năng, tự đọc đi, ta phải đi hồi phục tinh thần đây ('∩`。)!』

    「Hướng dẫn tính năng hệ thống.[Ngắn gọn]

    1.

    Hệ thống có thể cung cấp thông tin, bạn có thể hỏi.

    2.

    Cửa hàng hệ thống có thể mua hầu hết vật phẩm bằng tích phân, bạn có thể xem qua.

    3.

    Khi vượt qua khảo hạch tân thủ, người chơi có thể truy cập diễn đàn, đại sảnh.

    4.

    Tử vong có thể quay lại bằng tích phân.

    Ghi chú: Có thể nói chuyện, mở cửa sổ hệ thống bằng suy nghĩ.」

    'Cửa sổ hệ thống.'

    「Thông tin người chơi

    Tên: Lâm Phi〔Tân Thủ〕

    Tuổi: 20

    Chủng tộc: Nhân Loại

    Chủng loại: Thuần Chủng

    Kỹ năng: Hồi đáp tử vong, Đau khổ cảm nhận, Trấn áp, Miễn dịch câm lặng(trấn áp),..

    Lưu ý: Đây là kỹ năng được thêm sẵn bởi [???] của người chơi.」

    (. . .)

    'Thật là kinh hỉ lớn?

    Có lẽ cũng không phải.'

    Những kỹ năng tốt đó, có điều anh lại bị kéo vào nơi này, sống chết bản thân thực sự chẳng rõ.

    Cũng không phải vui vẻ gì cho cam.

    『Nhiệm vụ phụ tuyến ban hành: Lấy được của người bất kì.

    Phần thưởng: Thông tin thế giới[cấp độ:?]』

    'Huyết Dịch, là máu à?

    Nếu của người nào cũng được, vậy tự lấy của bản thân được không?'

    Lâm Phi nhìn bàn tay trắng bệch của bản thân, anh đã tỉnh dậy được một lúc.

    'Ở đây không có vật dùng được, thường là ở bếp ha.'

    * Cạch

    Người hầu dười tầng 1 thấy Lâm Phi bước xuống nghĩ anh cần gì, quay qua kính cẩn hỏi: "Thưa ngài, ngài cần tìm gì sao ạ?"

    Anh nghe vậy nhìn người nọ, đúng lúc thật, anh còn đang lo không thấy nhà bếp: "Cô biết phòng bếp ở đâu không?"

    "A, ngài đói ạ?

    Để tôi cho người đi nấu."

    "Không phải, tôi tìm dao."

    ! ! ! ! !

    "Cái đó..

    Cái đó thì, ngài tìm dao làm gì vậy a?"

    Cô hoảng, nhìn Lâm Phi cố giữ nụ cười dò hỏi.

    Sẽ không phải làm bị thương kẻ nào đó chứ?

    "Không phải làm bị thương ai, tôi tổn thương bản thân."

    À, không phải làm bị thương người khác, cô người hầu thầm thở phào một hơi.

    Ơ hả khoan!

    Tổn thương chính bản thân!?

    Cô nàng giật thót nhìn Lâm Phi, người này vẫn bình tĩnh như vậy.

    Không được!

    Ngài Bạch Kỳ đã dặn tất cả, không được để nhân loại này bị thương!

    "Không, không được!

    Ngài không thể làm bị thương bản thân!"

    Cô hoảng rồi đó!

    Ai đó lại cứu với, nhân loại này tại sao tự nhiên muốn tổn thương bản thân a?

    "Lan, Lan ơi!

    Có đó không a!"

    "Cái gì?"

    "Nhân loại ngài Bạch Kỳ mang về muốn tìm nhà bếp!"

    "Có vẫn đề gì đâu?"

    "Có!

    Vấn đề rất lớn!

    Nhân loại đó muốn tìm dao để tự tổn thương bản thân!"

    "!!!"

    Chỉ trong một thoáng, vô số người hầu chạy tới, vây quanh Lâm Phi.

    "Nhân loại, ngài tại sao muốn tổn thương bản thân!"

    Lâm Phi nhìn người đang nắm vai mình, anh cảm thấy khó nói.

    Bạch Kỳ sao lại quan tâm thế?

    "Ừm, cảm giác cần làm vậy.."

    Ừ, anh thật sự cảm thấy bản thân nên làm vậy!

    ______________________________________________

    'Ha, mệt mỏi thật.

    Nhân loại kia không biết có lang thang đi đâu không nữa.'

    Bạch Kỳ vừa đi họp về, các cấp trên khi nghe tin từ hắn đã rất bất ngờ, bu lại hỏi một loạt.

    * Cạch

    "Chủ nhân, nhân loại ngài dặn muốn tìm dao, tự tổn thương bản thân!"

    (. . .)

    Cái TM nó, sao mới đi có tí đã loạn rồi!??

    Bạch Kỳ phóng cái vèo lên lầu 2, khí tức hắn để lại trên nhân loại kia vẫn còn, không bị thương.

    * Rầm

    Nhìn Lâm Phi vẫn lành lặn trên giường lớn, Bạch Kỳ cảm nhận một sự nhẹ nhõm kì quái trong lòng.

    Hắn lại nhìn kĩ, trên tay Lâm Phi giờ đây là một con dao phẫu thuật nhỏ, rất sắc bén.

    "Lâm Phi, cậu là vì sao muốn tổn thương bản thân hả!"

    Bạch Kỳ rống lên một tiếng, vì sao phải làm khó hắn vậy hả?

    Lâm Phi à, ngươi làm ơn yên như cái cách ngươi im lặng đi, làm ơn!

    Lâm Phi nhìn người vừa tức giận la to rồi lại thở dài bất lực, tay kia đã có một đường cắt ngọt lịm.

    『Tinh, nhiệm vụ hoàn thành!

    Phần thưởng đã được đưa vào ô vật phẩm.』

    Tốt, đã có thông tin!

    ______________________________________________

    Yoshiki(tôi): "Anh Bạch Kỳ, cho hỏi cảm giác khi 'trông' Lâm Phi của anh là gì?"

    Bạch Kỳ: "Mệt mỏi, bất lực nhưng chịu thua, chấp nhận với vô số khổ sở trong lòng!"

    Ừ, Bạch Kỳ là vậy, khổ sở vì Lâm Phi nhưng lại bất lực nuông chiều anh đầu trắng =)).

    Chap sau tôi nên quăng ai lên đây?

    Bí bí ấy =]..... .

    (Đang chơi game mà nhớ ra bản thân có viết truyện, yên tâm tôi viết xong từ trước rồi =))))

    Hi vọng mọi người thích và ủng hộ !

    Một số mạng : Youtube @Akira5089_

    Pinterest Akira_Yoshiki0

    Tiktok @akira_yoshiki

    Facebook Akira Yoshiki

    _ Ngày 26 tháng 1 năm 2025 (Viết xong) __ 23:33 __ 1514 chữ (1536)

    CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ !

    !!

    NGHIÊM CẤM LẤY ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP NHA !!
     
    Otp Gấu Mà Tôi Đu [Thường Là Cặp Flop Với Tôi]
    AllPhi: Trò chơi □□□□ □□□ [3]


    OOC !

    Không giống nguyên tác !

    My Au !

    Điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần mà tôi quên ^^"

    Nguyêm cấm mang đi nhé, tôi chỉ muốn đu Otp trong bình yên thôi =))...

    Có thể vài người đã thấy tôi rất ưu tiên Bạch Kỳ, ừ tôi ưu tiên thật.

    Do anh mờ quá =))

    ______________________________________________

    Sau chuỗi sự việc xảy đến trên Lâm Phi, Bạch Kỳ giờ đây nhanh chóng còng hay tay anh lại, xong liền trưng vẻ mặt đầy mệt mỏi ra mà tra hỏi.

    "Thành thật một chút, vì sao không chịu nghe lời?"

    "Ngươi đâu có cấm, tự tổn thương chính mình á."

    Bạch Kỳ chỉ cười trừ, ánh mắt hắn hiện một tia mệt mỏi.

    Mặt hắn áp tới gần, nâng cằm Lâm Phi lên đối diện ánh mắt, lông mày hơi nhíu xuống: "Được, là ta thiếu sót."

    Bốn mắt nhìn nhau, mặt Lâm Phi có chút nóng.

    Anh lần đầu áp mặt ai đó gần tới vậy.

    Nhìn người đang ngẩn đến ngốc nghếch (?) dưới thân, Bạch Kỳ lặng lẽ nuốt hết bao lời định tuôn ra, nhẹ dùi đầu vào hõm cổ trắng. *Phập

    "Wa-"

    Thân thể Lâm Phi hơi đông lại, đầu theo phản xạ rụt lại liền bị bàn tay lớn của người kia giữ lại: 'Đụ, răng hắn sắc quá!'

    "Hừ, lúc tự cắt tay mình sao không thấy kêu đau?"

    Bạch Kỳ vẫn canh cánh vụ này, hắn nhả miệng, lộ ra chiếc răng nanh sắc nhọn đã phủ một lớp máu.

    『..Bạch Kỳ là Huyết quỷ cấp cao nhưng hắn không biết, mãi sau khi tham chiến giành yên bình từ 「Mộng」 hắn mới vô tình khai phá ra.... 』

    Đây là dòng thông tin Lâm Phi vừa lướt tới, vậy hoàn cảnh tên này quả thực khá đặc thù nhỉ.

    'Có điều gì đặc biệt khi hút máu người khác không?'

    『Có, hắn có thể đánh dấu bất kì ai đã cắn.

    Nếu người bị cắn chấp nhận thì hắn và người kia có thể lập một khế ước trói buộc linh hồn, nôm na thì như chứng nhận kết hôn của cả hai á ( ̄‐ ̄)んー..

    À đúng rồi, nếu bị đánh dấu thì trong vòng 2-3 ngày Bạch Kỳ có thể biết từng hành động của ngươi á (ノ*°▽°)ノ!』

    Stalk?

    Lâm Phi nhìn thẳng mắt Bạch Kỳ, anh cũng từng bị stalk 'vài' lần rồi, quả thực hơi rợn người.

    Nghĩ đến Lâm Phi liền nhìn Bạch Kỳ với ánh mắt đầy khó hiểu, trong đầu lại suy nghĩ: 'Chắc không phải hắn hay tổ tiên từng đi bám đuôi người khác nên mới có hiệu ứng này chứ?'

    (Ừ thì, tôi cũng tính cho anh ta làm một trong những người stalk Lâm Phi ngoài game 【hiện thực】 =]]]..... .)

    Tối ấy hai thân ảnh cùng ôm nhau trên giường lớn, một đen một trắng thở đều chìm vào giấc ngủ.

    Bạch Kỳ hắn không chịu rời, nhất quyết ở cạnh Lâm Phi

    (Thật ra có Bạch Kỳ ôm Lâm Phi thôi =) .)

    ______________________________________________

    Lâm Phi trong 3 ngày tiếp đều ở yên tại nhà Bạch Kỳ, hệ thống cũng không có bất kì nhiệm vụ nào mới.

    "Bạch Kỳ, đến lúc rồi.

    Đồ của mày với Lâm Phi đều xong rồi nhỉ?"

    "Ừ"

    Ngày thứ 4, Dương Minh đến nhà.

    Gã cùng Bạch Kỳ lần đầu mang theo Lâm Phi ra ngoài, cả hai đều nói sẽ đưa anh đến trụ sở.

    "Đội trưởng, chúng tôi đã mamg người tới."

    Người đàn ông thoạt nhìn đã già ngồi trên ghế, bảng tên trên bàn thay vì khắc tên lại hiện một dòng chữ 「Đội Trưởng」 đậm nét.

    "Ừm, hai cậu ra ngoài trước, tôi có vài điều muốn hỏi riêng cậu Lâm Phi đây."

    "Rõ"

    * Cạch.

    Cả hai người Dương Minh cùng Bạch Kỳ bước ra ngoài, để lại trong phòng một Lâm Phi lạnh nhạt với một tổng đội trưởng sắc mặt âm trầm.

    Người kia mở ngăn kéo ra một tập giấy, thuận miệng hỏi một câu: "Cậu Lâm Phi, chủng tộc nhân loại, tuổi tác, thông tin các nhân đều không tra ra.

    Cậu không thuộc vùng đất này?"

    Hắn chắc đã khẳng định được 75% rồi, Lâm Phi nhìn một hồi, đáp lại.

    "Ừ, tôi không thuộc bất kì lãnh địa của mấy người."

    Thông tin thân thể này là một thí nghiệm nhân tạo thuộc một phòng thí nghiệm cách xa nơi đây cả trăm nghìn dặm, tất nhiên không thuộc lãnh thổ này.

    Sắc mặt người dàn ông hơi trầm đi, hắn không nghĩ Lâm Phi lại dễ dàng khẳng định tới vậy.

    "Thế cậu từ đâu tới, còn nhớ gì không?"

    Trừ cái tên ra, bất kì thông tin gì đều không có.

    Đối với vùng đất này có thể là một biến số, cần cẩn thận.

    Lâm Phi đương nhiên biết người đội trưởng già này nghĩ gì, xong lại chỉ đơn giản cười híp mắt một cái thật tươi, miệng cong lên thành một nụ cười đẹp: "Đương nhiên ký ức phải nhớ chứ, có điều mấy người vậy mà lại quên tôi rồi.

    Ông là Vương Đức Hải nhỉ, còn nhớ cùng thời với những đội trưởng xuất thân từ trụ sở của ông có ai không."

    Anh cười, rất vui nhưng chẳng có ý cười.

    Những người ở đây thật là, đến 「Tiên Tri」 mà cũng không nhớ.

    『Chúc mừng mở khóa tuyến thân phận chính tuyến: Tiên Tri』

    『Nhận thấy người chơi mở khóa sớm so với tiến trình, trao thưởng danh hiệu 「Lược bỏ, quá trình thực phiền phức!」! 』

    Thật là một cái tên kì quái, sau khi tìm hiểu rõ về thông tin nhận được thực tất nhiên sẽ tìm được điểm mấu chốt.

    『...Tiên Tri đã trở lại, đương nhiên trong lòng một số người đã mơ hồ nhận thức được điều này trong trận chiến với con dị kia... .』

    Tiên Tri trước đó đã ngã xuống, trong trận đánh với dị quái kia lại mơ hồ cảm thấy hình bóng của Tiên Tri, người trước đó chưa từng xuất hiện trong quỹ đạo cuộc sống của những kẻ đã quên đi 'Tiên Tri' này chắc chắn chỉ có 「Người Chơi」, đương nhiên cái danh tiên tri sẽ được ấn định cho người chơi-kẻ ngoại lại của thế giới này.

    『「Người Chơi」 đã biết một bí mật, 「Tiên Tri」 kia vậy mà không thuộc về thế giới này!』

    Cũng đã khẳng định rồi, hẳn lại là một cái cốt truyện mở thách thức suy nghĩ của những 「Người Chơi」.

    Lâm Phi cũng không mấy để tâm, bây giờ tiến trình vẫn chưa qua được thì quan tâm làm gì.

    ______________________________________________

    "Ừm, tôi lười với bí ý nên chương mới chậm.

    Tự đọc lại truyện do bản thân viết lại thấy xàm xàm, không biết có ai giống tôi không nhỉ?"

    Lại đổi lịch học mới, TM chánnnnnn.

    Đụ, t đăng xong nó lỗi không cho đăng xong lỗi cách dòng của tttttt.

    App W à m nhớ đó =))

    Truyện chỉ có trên Mangatoon và Wattpad!

    Hãy đến trang chính thức đọc để ủng hộ tác giả!

    Hi vọng mọi người thích và ủng hộ !

    Một số mạng : Youtube @Akira5089_

    Pinterest Akira_Yoshiki0

    Tiktok @akira_yoshiki

    Facebook Akira Yoshiki

    _ Ngày 14 tháng 2 năm 2025 __ 1227 từ __ 18:30

    CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ !

    !!

    NGHIÊM CẤM LẤY ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP NHA !!
     
    Otp Gấu Mà Tôi Đu [Thường Là Cặp Flop Với Tôi]
    Chung Quỳ x Tả Dương [1]


    Vâng, nay tôi viết otp lắm hint nhưng không cannon thành cặp của tôi =))

    Phim: Đêm Trăng Máu

    Truyện chữ: Quỷ dị khôi phục, ta có thể liên lạc qua đi

    Couple: Chung Quỳ【Quỷ Diện Thương】x Tả Dương【Trương Tử Bi】

    Cái couple này thì khó nói thật, tôi chưa có đọc qua tiểu thuyết nên cũng không rõ lắm.

    Không sao vì tình hình tổng quát chắc tôi vẫn nắm được :^.... .

    Cho ai thắc mắc thì tôi hóng được Tả Dương hay Tử Bi sau này có đặt cho Quỷ Diện Thương là Chung Quỳ nên tôi để tên couple như vậy luôn.

    Có gì không đúng thì mọi người nhắc tôi để tôi thêm OOC (- - .

    ______________________________________________

    Tả Dương nhìn xác Tiểu Hắc bất động trước mắt không tự chủ nhăn mày, ta đã nắm lại thành quyền nhưng vẫn im lặng không tiến tới.

    "Ra đây, lũ phân thân chết tiệt."

    Hắn đã chết một lần, biết rõ đây là một cái bẫy được sắp ra.

    "Ha, nộp mạng!"

    Một tên to con bước ra, hai phía liền được che kín người.

    "Ngươi có thể nhìn ra, ta công nhận nhưng ngươi là quá ngạo mạn!

    Mạng của ngươi giờ trong tay ta."

    Một kẻ bước ra từ đám phân thân, hắn là cha của Chu Dương.

    Không, giờ là quỷ dị cải trang.

    "Quả nhiên ta đoán không sai, quỷ dị là do các ngươi thả ra. 【Quỷ Diện Thương】, 【Trấn Nhiếp】!"

    Đầu quỷ dị tất cả nổ tung, hóa thành nước đổ xuống đoạn nước dưới chân.

    "Tiểu tử!

    Ngươi làm sao biết ta có【Trấn Nhiếp】?"

    【Quỷ Diện Thương】 chui ra hỏi, lần này gã chưa nói cho Tả Dương biết năng lực, chưa bung lụa.

    "Ngươi cho ta biết."

    Tả Dương đáp lại, hắn nói là sự thật nhưng cũng không hắn. 【Quỷ Diện Thương】 đã cho hắn thấy được 【Trấn Nhiếp】 khi chiếm lấy thân xác hắn chứ không nói hắn.

    "Hừ, mặc kệ tiểu tử nhà ngươi đi!"

    【Quỷ Diện Thương】 cuối cùng bỏ qua, gã cũng lười để ý tới.

    ______________________________________________

    "Ngươi, nhìn cho kĩ xem"

    Tả Dương nhìn về phía trước, hình ảnh hắn trong bộ dạng dùng 【Quỷ Diện Thương】 như hiện lên trước mặt.

    "Ta và ngươi lúc ấy, bây giờ cũng chẳng khác nhau là bao,"

    "Chung Quỳ."

    Gã trong hình dáng Tả Dương khi sử dụng quỷ dị lại trợn mắt, quá khứ bị cả tộc nhân truy sát, mẹ hắn cũng hi sinh vì hắn.

    "Ngươi trốn tránh nhưng ta sẽ không."

    Tả Dương đứng trước mặt gã, tay đã đặt lên vai mà nói, lác này như đang thì thầm.

    "Ngươi bây giờ có ta."

    "Ừ, ngươi có ta ở bên, còn ta có ngươi ở bên!"

    Cảm xúc Chung Quỳ dịu đi, gã không một mình nữa, không sao, chỉ là quá khứ.

    ______________________________________________

    "Tả Dương, ta nhớ ngươi.."

    Chung Quỳ ôm Lư Hương trong tay, gã nhớ Tả Dương.

    Gã dù bao lâu vẫn ngồi dưới đền, mỗi ngày canh giữ Nguyệt Thần.

    "Ngươi đi lâu thật,"

    Lâu hơn cả đoạn đường ta cùng đi.

    Chung Quỳ mơ hồ nhìn vào hư không, gã đã canh giữ nơi đây từ lúc Tả Dương rời đi, không ngưng nghỉ lấy một ngày.

    Lòng gã giờ đây tựa hồ chỉ còn có bóng dáng người thương.

    Ừ, gã thương nhớ tên con người kia.

    "Tiểu tử, ngươi đã nói sẽ bên ta."

    Ngươi có ta ở bên, có ta ở đây với ngươi.

    Ngươi không phải một mình nữa.

    Gã nhớ Tả Dương, nhớ 【Nguyệt Thần】, 【Nguyệt Thần】 của gã.

    Kể ra thì cũng là duyên lớn, gã khi trước bị truy sát là 【Nguyệt Thần】 vớt về.

    Bây giờ gã ở đây gậm nhấm kí ức đồng hành bên người.

    "Ta là ai?"

    Đôi bàn tay che đi ánh mắt gã từ sau, hơi thở ấm áp khiến gã đông người lại.

    Tại nơi người kia không thấy con ngươi gã đã sớm co lại.

    Là Tả Dương?!

    "Haha, tất nhiên là cục cưng của ta rồi!"

    Người kia nghe vậy cười, tay vẫn không buông ra.

    "Hừ, bao giờ mà dẻo miệng vậy rồi?

    Thế, cục cung của người là ai!?"

    'Tả Dương,.. ha.

    Ngươi đúng là nóng tính."

    "【Nguyệt Thần】, ngươi đi lâu vậy giờ mới về a."

    "Ồ, một cái tên thôi ngươi cũng không nói được?

    Khó nhớ vậy sao."

    Gã cảm nhận được sát khí.

    Tả Dương giận rồi.

    "Ta đếm từ 1 đến 3, kể lại lần đầu ta gặp nhau nhé."

    "Nói đi, tên ta là gì.

    Sau 3 giây không nói ta liền bẻ đầu ngươi!"

    "1, 2, 3.."

    Đầu Chung Quỳ hơi cúi xuống, hắn thở dài một hơi.

    Nhẹ nói cũng không biết bản thân đã rơi lệ:

    "Trước khi đi ta muốn nói một lời, Tả Dương, ta nhớ ngươi."

    Tả Dương phía sau nghe được cũng cảm nhận rõ nước mắt rơi xuống chạm vào tay, im lặng rồi ôm lấy Chung Quỳ vào lòng.

    "Ừ, ta về rồi."

    ______________________________________________

    "Xàm quá, tôi lấy ý tưởng cho cái chương này từ một bài trên facebook.

    Đọc xong bài đấy phát tôi khóc luôn ấy, thề!

    Buồn vaiz, cảm giác thương Chung Quỳ vcl ='(( "

    "Nếu thấy sai sót gì thì mọi người nhắc tôi nha, do tôi chư đọc qua tiểu thuyết nên không dõ nguyên tác ra sao lắm á ヾ(・m・*)ノ゛"

    "Bye bye, đọc truyện vui vẻ nha ^^"

    À mà ai chờ AllPhi thì phải chờ thêm chút, tại tôi đang bí bí cái couple đấy.

    Anh Phi khó xây quá =]]... .

    Hi vọng mọi người thích và ủng hộ !

    Một số mạng : Youtube @Akira5089_

    Pinterest Akira_Yoshiki0

    Tiktok @akira_yoshiki

    Facebook Akira Yoshiki

    _ Ngày 3 tháng 2 năm 2025 _ 969 từ _ 19:35

    CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ !

    !!

    NGHIÊM CẤM LẤY ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP NHA !!
     
    Back
    Top Dưới