Warning
Có cảnh nóng, lưu ý trước khi đọc!!
___________
Tới đây không còn là đường hầm nữa mà là một cái hang.
Đi được một đoạn tôi bắt đầu thấy xen lẫn với đá là những block khoảng không đen.
Càng đi tiếp tần suất block đen càng nhiều.
Và rồi đến cuối đường, mọi thứ đen kịt chỉ có một cánh cửa lớn mở hé ra.
Do dự, tôi tiến từng bước nhỏ một đi vào khe cửa.
C-cái?!
Oh~ ta đợi cậu mãi đấy
Nào, nhìn thẳng vào mắt ta đi~
Ức-...
K-khônggg
Đ-đó là một vị vua, toàn thân màu vàng, khuôn mặt bị chìm đen trong áo chùm.
Ông ta ngồi thảnh thơi trên ngai vàng của mình, nói chuyện với tôi bằng một giọng điệu trầm nhưng cợt nhả.
Tôi bì ép nhìn vào mắt hắn.
Khoảng khắc ánh mắt ấy hiện ra, tôi có cảm giác mình thấy được cuộc đời mình, thấy được quá khứ và tương lai bản thân, một cuộc đời không thể thay đổi bởi số phận.
Hoảng loạn, tôi chạy ra khỏi nơi đó, quay lại ngã ba cũ, lần này tôi rẽ phải.
Tôi biết căn hầm ban đầu ở đâu, biết chính xác nơi mình phải đào.
Vì khi nhìn tên kia túi đồ của tôi đã bị đổi thành những vật phẩm ngẫu nhiên, không còn cây cúp nên tôi đành đập tay những tảng đá.
Không lâu sau tôi đã quay lại căn hầm ấy, nơi mọi thứ bắt đầu.
Tôi run rẩy vào cuốn sách mình mang theo bên người.
"Dù bạn làm gì đi chăng nữa, tại ngã ba, đừng rẽ trái.
Đừng để bị lừa, hắn đang lắng nghe.
Bạn không thể thông minh hơn hắn đâu.
Hắn đã nghe thấy tôi, đang theo dõi tôi.
Hắn không thuộc về thế giới này.
Tại ngã ba, đừng rẽ trái ×7
Chạy đi Avery, hắn ở đây"
Tôi biết sau tôi sẽ có một người khác tìm ra được thế giới này, tôi phải cảnh báo cậu ta về sự nguy hiểm của thế giới này.
Bài thơ kia đã ứng nghiệm và giờ tôi đã có vô hạn kiến thức trong đầu.
Điều này không dễ chịu chút nào.
A~ sao cậu lại lo lắng cho người khác vậy?
Ta còn đây mà.
Ta cho cậu kiến thức vậy mà cậu lại gọi ta là 'hắn' sao?
Với cương vị là một vị vua, ta thật sự rất buồn đó.
Khó lắm mới để cậu rẽ trái được đó.
Vậy mà cậu nỡ lòng nào thấy tôi rồi bỏ chạy sao?
Tên King kia không biết đã xuất hiện sau lưng tôi từ lúc nào, làm tôi giật thót cả người.
Hắn rất cao, phải cúi người xuống mới vừa được chiều cao căn hầm.
Hắn nói với một giọng điệu như hờn dỗi nhưng cũng rất giả tạo.
Dù biết được tương lai nhưng tôi vẫn không thể biết chính xác tên King này có quyền hạn như nào.
Mọi thứ đều rõ nhưng chỉ riêng hắn là tôi không biết gì cả.
N-người muốn gì từ tôi?!
Hm~~
Muốn gì ư?
Ta muốn linh hồn, muốn thân thể, muốn tất cả của ngươi đều là của ta.
N-người là...là tên biến thái à?!
Haha~ cũng không sai.
Ta đợi ngươi rất lâu rồi, nấp trong bóng tối chỉ muốn vồ ra ăn thịt ngươi thôi.
"Ăn thịt"??
Là kiểu này nè.
Nói rồi sau lưng hắn phóng ra mấy cái xúc tu đen xì, nhớt nháp về phía tôi.
Mấy cái xúc tu đó giữ tay, chân, người tôi, để tôi lơ lửng trên không.
Chân không chạm mặt đất tôi dãy dụa trong vô vọng.
Rồi mấy cái xúc tu đó để tôi gần lại King.
Hắn bóp cằm tôi, giữ tôi nhìn thẳng vào hắn.
Ưm?!!
King hôn tôi, bất chấp cái mũ làm vướng hắn, hắn vẫn mặc kệ mà hôn tôi.
Bị bất ngờ nên miệng đã há ra từ khi nào, hắn nhân cơ hội luồng cái lưỡi dài bất thường vào khoang miệng tôi.
Tôi muốn thoát ra nhưng vì không có chỗ đặt chân nên mọi thứ chỉ là công cốc.
Lưỡi bị quấn lấy, đảo lên đảo xuống tạo ra tiếng nhóp nhép vang khắp căn hầm yên tĩnh.
Ứm!!?
Có gì đó chui vào áo tôi, là đám xúc tu của hắn.
Chúng nhớp nháp, ươn ướt, chạm vào cơ thể tôi còn có chút lạnh.
Người tôi run lên từng đợt khi thứ đó chạm vào da thịt, da gà đã nổi lên từ lúc nào không hay....
.
.
.
? năm sau
.
.
.
A~ư...
Ức-...d-dừng lại đi mà-ah~
Oh~ cậu xem này
Avery~ tới rồi
Hahaha, cậu cố gắng cứu cậu ta bằng thân thể cậu
Nhưng cậu nhìn xem~
Hắn còn không để tâm đến những gì cậu nhắn nhủ cho hắn
Thật tội làm sao~
Uh-ha~
Đ-đừng bắn-ức vào trong...
Cậu nói gì cơ?
Tiếp tục hả?
Được thôi, theo ý cậu~
End
Hoang dã quá=)
Hếc ròi, phần mới sẽ được tiếp tục
Giờ thì bai bai