Khác [OST-KINGDERAVE] My Knight

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
405510158-256-k222246.jpg

[Ost-Kingderave] My Knight
Tác giả: zalican_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thekinginyellow×Derlord×Avery (Der bot)
Những mẫu truyện "ngắn" về ARK này
ảnh bìa:Zalican



thekinginyellow​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Lưu Ly Mỹ Nhân Sát Quyển 2
  • Lưu Ly Mỹ Nhân Sát Quyển 5
  • QUAN ĐỆ LỤC - MỸ NAM QUAN
  • [Đam Mỹ] Tránh Duyên
  • [Đam Mỹ] Ác Long Bên Người
  • My King
  • [Ost-Kingderave] My Knight
    My little lord (1)


    Tôi...

    Hãy rời khỏi nơi này!

    Xóa nó, quên nó, loại bỏ nó khỏi đầu cậu đi!

    Q-quá muộn rồi

    Oh~ Lord~

    My little lord~ cậu định đi đâu vậy?

    Cậu bỏ đi khi đã thu nhận hết những gì tôi cho cậu ư?

    Tôi buồn thật đó~

    Vị vua này cũng biết buồn mà

    Vậy nên..

    Cậu sẽ cùng ta ở lại nơi này mãi mãi!

    Nơi chỉ có ta và cậu.

    .

    .

    .

    Xin chào, tôi là Derlord.

    Tôi đang ở trong một hang động cách nơi tôi ở khoảng trăm block.

    Nơi này rất kì lạ, một không gian khép kín bằng đá, ở giữa là một cái rương chứa đầy các quặng.

    Tôi không dám đụng vào mấy thứ trong đó.

    Mà kể cũng lạ, thế giới này đã có từ trước khi tôi ở đây rồi.

    Vậy...người tạo ra cái hang kì quái này có mục đích gì?

    Tạm gác cái không gian đó, tôi tính đào random để khám phá nơi này.

    Đúng như mong muốn của tôi, chỉ cần đào một block thôi cũng đã hiện ra một cái hang dài.

    Không nghĩ ngợi quá nhiều, tôi đi vào cái hang tăm tối ấy.

    Tôi vừa đi vừa cắm đuốc để có thể nhìn rõ đường đi hơn.

    Đi một chút tôi lại dừng lại...vì cảm thấy cái hang này có gì đó rất kì lạ.

    Có gì đó không đúng!

    Đã một lúc đi vào cái hang này nhưng...Không có lấy một quặng nào cả

    Than không, sắt không, còn không có những loại đá khác như andesit, diorit hay granit.

    Mà chỉ thậm chí nơi này còn có những mảng cỏ rêu xanh xuất hiện rải rác trông rất giả tạo.

    Chuyện quái gì đang xảy ra với cái hang này vậy?!

    Khoan đã...

    Tôi thấy rồi, một lối ra có ánh sáng.

    Lòng tôi vẫn còn nôn nao nhưng tay chân vẫn thúc giục tiến tới nơi ấy.

    Có lẽ...cũng không có gì ghê gớm đâu nhỉ...?

    C-cái...?

    N-nơi này...tại sao?

    Trước mắt tôi là một vùng không gian rất hùng vĩ với cả trăm cây xanh kích thước lớn nhỏ, có những cây xếp chồng lên nhau cao đến gần chạm nóc đá.

    Điều khiến tôi băn khoăn là dù đang ở tận sâu dưới lòng đất nhưng ánh sáng ở đây rất đầy đủ, không chỗ nào tối cả.

    Từ xa tôi thấy một đường hầm, chỉ duy nhất một lối vào đấy và không còn đường đi nào khác.

    Cẩn thận đi xuống, lòng đầy câu hỏi tôi bắt đầu cảm nhận được nơi này có gì đó sai, thật sự sai.

    Đường hầm khá dài, hai bên treo đuốc.

    Điều này khiến tôi an tâm phần nào đó...

    Thận trọng từng bước một, tôi đi được một lúc rồi quay người lại để đảm bảo không ai bám theo mình.

    Thật ra thì...tôi biết có người theo sau tôi.

    Tại sao tôi biết á?

    Chẳng phải quá lộ liễu sao?

    Kẻ đó cố gắng đi theo nhịp bước chân của tôi, nhưng đâu có dễ.

    Hắn đã để lộ bản thân từ lúc còn ở cái hang nhân tạo kia rồi.

    Tất nhiên mọi thứ là tôi tự suy nghĩ, chứ nói ra thứ kia làm liều vồ lấy tôi thì chết dở à.

    Khoan đã..

    Đuốc ở đầu đường hầm hình như bị tắt rồi...

    Tôi hoang mang mà đi giật lùi về sau, nhìn chằm chằm vào lối ra vào.

    Bụp

    Bụp

    Bụp

    F#ck

    Đám đuốc đang thay phiên nhau tắt đi, để lại đường đi ngày một nhấn chìm trong tắm tối.

    A~ phải rồi, tiếp tục đi đi little lord

    Đến với ta nào

    Phải rồi tiếp đi, nhóc.

    Tôi nghe thấy những âm thanh tạp nham choáng hết cả đầu.

    Thứ kia nói không phải tiếng người, một thứ tiếng như thì thầm cầu nguyện nhưng tốc độ nhanh khủng khiếp.

    Khựng lại một chút trong bóng tối, tôi đi tiếp.

    Rồi tôi đến bên một cái hồ cỡ đại.

    Không chút do dự tôi nhảy thẳng xuống.

    Thứ tiếng kia chỉ kết thúc khi thân thể tôi chìm trong nước.

    Thật kì lạ.

    Tôi leo lên bờ.

    Tôi không sợ thứ đó nhưng...có gì đó thôi thúc tôi tiếp tục đi, kêu tôi nhảy xuống hồ và tôi đã làm thế.

    End

    He bị mê cái ark này với xem tik mọi người vẽ đẹp vl nên có hứng viết truyện

    Bộ này chắc sẽ được tôi vắt dài dài nên cứ chờ đi nhé

    Chắc chắn sẽ có truyện đọc😋
     
    [Ost-Kingderave] My Knight
    My little lord (2)


    Dù gì đi nữa, tôi nghĩ bản thân phải tiến lên, đi tiếp để khám phá rốt cuộc nơi này là gì.

    Nơi đây rộng không kém khu rừng cây trước đó nhưng nơi này không có đường hầm, chỉ có một cái hồ mà tôi mới nhảy xuống.

    Hít thở đủ không khí, tôi tiếp tục hành trình của bản thân.

    Dưới đáy hồ có một cái hang nhỏ, bơi theo cái hang đó một lúc, tôi đi vào một ngã ba, không suy nghĩ.

    Tôi...rẽ trái.

    Bơi được một khoảng trước mắt tôi giờ là hàng đống hang động lớn nhỏ khác nhau.

    Chọn đại một cái để vào tôi lại tới một cái ngã ba khác.

    Lại không suy nghĩ gì...tôi rẽ trái.

    Nơi tôi ngoi lên cũng là một cái hồ nhỏ, xung quanh chỉ...toàn cây, nhìn đâu cũng thấy mấy cái cây này.

    Chợt tôi lại nghe thứ tiếng tạp nham ấy.

    Gần lắm rồi nhóc

    Cậu sắp gặp được ta rồi, my lord~

    Tôi hốt hoảng lấp lại miệng lối ra, đi lên bờ.

    Ít nhất thì cái thứ đó phải mất một lúc để đào đống đá đó để vào.

    Tôi...nghĩ thế.

    Thật thì...có lẽ bây giờ tôi bắt đầu sợ rồi.

    Lên bờ, tôi tạo ra một cái bẫy.

    Cái trap này sẽ cho tôi biết chính xác có kẻ nào đang đi theo tôi hay không.

    Sau một lúc lọ mọ thì cái bẫy đã xong.

    Bây giờ tôi nên dành trọn tâm trí vào việc khám phá nơi đầy cây này.

    Lượn lờ khắp nơi, dù là hơi khó nhìn nhưng đã có 3 tấm biển lọt vào mắt tôi.

    3 tấm biển đấy trống trơn, không có gì lạ cả.

    Tôi hiểu quy luật của 3 tấm biển này rồi.

    Chúng đang quay về cùng một hướng, có lẽ đấy là nơi tôi sẽ đi tiếp.

    Trước khi đi theo hướng của 3 tấm biển đấy tôi quay lại xem cái bẫy mình đã giăng ra.

    Trong hopper vẫn còn chạy đồ, cái lỗ vẫn còn bị lấp.

    Có lẽ tôi đã nghĩ nhiều rồi.

    Thật ra thì không.

    Chắc chắn đã có kẻ theo dõi tôi.

    Vì sao á?

    Tự biết đi.

    Không muốn đánh động kẻ đó nên tôi đi tiếp về phía mà 3 tấm biển chỉ.

    Sau một lúc đào các thân cây tôi đã thấy một block khác với các block còn lại.

    Không do dự tôi đào và đi xuống đó.

    Lại là một đường hầm nữa, giống cái đường hầm ở khu rừng cây ban đầu.

    Đi một đoạn tôi đã đến được một nơi mới.

    Nơi này cũng là một hang động hùng vĩ, trước mắt là những dãy chữ không theo một thứ tự gì, bên dưới là một cánh cửa đóng kín và còn có 4 cái cần gạt.

    Giải đố sao?

    Hmm..

    Phức tạp như vầy có lẽ sẽ mất khá nhiều thời gian nhưng thôi kệ, tôi sẽ lấy giấy bút để giải cái đề này.

    Gần 20 phút sau tôi mới giải được cái hàng chữ đó.

    Một bài thơ hay.

    Nhưng tiếc cho mi.

    Tao có 1 cây cúp.

    Rồi tôi đào cái cửa để đi qua và cũng không quên lấp lại để tỏ lòng tôn trọng đối với người tạo ra cái mật thất này.

    What the...

    Sau cánh cửa đấy là một ngôi làng trong một cái hang to không kém chỗ giải mật thất kia.

    Nhưng..là làng bỏ hoang.

    Đúng vậy.

    Ngôi làng đã bị mục lỗ chỗ, mạng nhện giăng tứ tung và không có một bóng dân làng nào cả.

    Mọi người đi đâu hết rồi?

    Vì lí do gì mà họ phải chuyển đi nơi khác nhỉ?

    Ôm đầy câu hỏi trong đầu tôi bắt đầu lục soát từng căn nhà.

    Những căn nhà này đều ngập trong màu vàng ảm đạm, mọi thứ đã bị dọn đi hết nên tôi thử đặt block lên cao để xem thử mình có bỏ qua thứ gì không.

    Và rồi tôi thấy một căn nhà nằm lẻ loi một góc, ngôi nhà đó là nơi duy nhất không bị màu vàng chiếm trọn.

    Thoạt nhìn thì đây cũng là một ngôi nhà bình thường nhưng vì một hành động đập phá ngẫu nhiên tôi đã tìm ra căn hầm của cái nhà này.

    Trèo xuống, đập vào mắt tôi là những dãy kệ sách, còn có một cuốn sách trên bàn được lật ra.

    Tôi ghé sát đọc thử.

    " Tôi ghét nơi này.

    Thật khó chịu với bọn ngốc trong làng, chúng nghĩ lòng sùng đạo sẽ cứu được chúng.

    Làm gì có chuyện đó.

    Không phải cứ có niềm tin là sẽ đem lại cho chúng những thứ tốt đẹp hơn.

    Những kẻ nhận ra sự thật lại giả vờ mình không biết.

    Mà dù có biết đi nữa thì chúng vẫn tin là mình sẽ được cứu rỗi.

    King đang đến.

    Nếu được đặt cược, tôi dám chắc là King đã ở đây, xem tôi ghi những dòng này.

    Tôi không thật sự quan tâm, chỉ muốn chuyện này kết thúc càng sớm càng tốt"

    "Ngài ấy đã đến

    Tôi không hiểu tại sao mọi người trong làng lại ngạc nhiên, đây chính xác là điều chúng mong đợi.

    Tôi đi đây, nhưng sẽ để lại cuốn nhật kí này phòng trường hợp có ai đó nhìn thấy.

    Nếu bạn đã thấy nó, tôi xin bạn.

    Hãy quay lại, ngắt kết nối, quên thế giới này đi.Nó không dành cho bạn.

    Bạn có lẽ là người có tính tò mò cao nhưng tôi khuyên thật, hãy dừng lại đi."

    Cuốn nhật kí này...

    Nếu là thật thì...mình nên làm theo những gì cuốn nhật kí ấy viết.

    Mình không chắc thứ gì đợi mình phía trước,...nên dừng lại chăng?

    Tôi lên lại mặt đất nhưng rồi...

    K-không được!

    .....

    Tôi quay lại căn hầm ấy.

    Đào thử vải lót sàn, không có gì cả.

    Đập thử mấy kệ sách.

    Đây rồi!

    Một cánh cửa.

    Tôi mở cánh cửa ra, đi xuống sâu hơn nữa.

    Lại một đường hầm khác.

    Cuối đường hầm là 2 đường đi, 1 trái 1 phải.

    Tôi rẽ trái.

    End

    Tôi có nên viết h không nhỉ

    Thôi để lúc đó tính

    Giờ thì hẹn ở chap sau
     
    [Ost-Kingderave] My Knight
    My little lord(fn)


    Warning

    Có cảnh nóng, lưu ý trước khi đọc!!

    ___________

    Tới đây không còn là đường hầm nữa mà là một cái hang.

    Đi được một đoạn tôi bắt đầu thấy xen lẫn với đá là những block khoảng không đen.

    Càng đi tiếp tần suất block đen càng nhiều.

    Và rồi đến cuối đường, mọi thứ đen kịt chỉ có một cánh cửa lớn mở hé ra.

    Do dự, tôi tiến từng bước nhỏ một đi vào khe cửa.

    C-cái?!

    Oh~ ta đợi cậu mãi đấy

    Nào, nhìn thẳng vào mắt ta đi~

    Ức-...

    K-khônggg

    Đ-đó là một vị vua, toàn thân màu vàng-là The king in yellow, kẻ được viết trong bài thơ.

    Khuôn mặt hắn bị chìm đen trong áo chùm.

    Ông ta ngồi thảnh thơi trên ngai vàng của mình, nói chuyện với tôi bằng một giọng điệu trầm nhưng cợt nhả.

    Tôi bị ép nhìn vào mắt hắn.

    Khoảng khắc ánh mắt ấy hiện ra, tôi có cảm giác mình thấy được cuộc đời mình, thấy được quá khứ và tương lai bản thân, một cuộc đời không thể thay đổi bởi số phận.

    Hoảng loạn, tôi chạy ra khỏi nơi đó, quay lại ngã ba cũ, lần này tôi rẽ phải.

    Tôi biết căn hầm ban đầu ở đâu, biết chính xác nơi mình phải đào.

    Vì khi nhìn tên kia túi đồ của tôi đã bị đổi thành những vật phẩm ngẫu nhiên, không còn cây cúp nên tôi đành đập tay những tảng đá.

    Không lâu sau tôi đã quay lại căn hầm ấy, nơi mọi thứ bắt đầu.

    Tôi run rẩy vào cuốn sách mình mang theo bên người.

    "Dù bạn làm gì đi chăng nữa, tại ngã ba, đừng rẽ trái.

    Đừng để bị lừa, hắn đang lắng nghe.

    Bạn không thể thông minh hơn hắn đâu.

    Hắn đã nghe thấy tôi, đang theo dõi tôi.

    Hắn không thuộc về thế giới này.

    Tại ngã ba, đừng rẽ trái ×7

    Chạy đi Avery, hắn ở đây"

    Tôi biết sau tôi sẽ có một người khác tìm ra được thế giới này, tôi phải cảnh báo cậu ta về sự nguy hiểm của thế giới này.

    Bài thơ kia đã ứng nghiệm và giờ tôi đã có vô hạn kiến thức trong đầu.

    Điều này không dễ chịu chút nào.

    A~ sao cậu lại lo lắng cho người khác vậy?

    Ta còn đây mà.

    Ta cho cậu kiến thức vậy mà cậu lại gọi ta là 'hắn' sao?

    Với cương vị là một vị vua, ta thật sự rất buồn đó.

    Khó lắm mới khiến cậu rẽ trái được.

    Vậy mà cậu nỡ lòng nào thấy tôi rồi bỏ chạy sao?

    Tên King kia không biết đã xuất hiện sau lưng tôi từ lúc nào, làm tôi giật thót cả người.

    Hắn rất cao, phải cúi người xuống mới vừa được chiều cao căn hầm.

    Hắn nói với một giọng điệu như hờn dỗi nhưng cũng rất giả tạo.

    Dù biết được tương lai nhưng tôi vẫn không thể biết chính xác tên King này có quyền hạn như nào.

    Mọi thứ đều rõ nhưng chỉ riêng hắn là tôi không biết gì cả.

    N-người muốn gì từ tôi?!

    Hm~~

    Muốn gì ư?

    Ta muốn linh hồn, muốn thân thể, muốn tất cả của ngươi đều là của ta.

    N-người là...là tên biến thái à?!

    Haha~ cũng không sai.

    Ta đợi ngươi rất lâu rồi, nấp trong bóng tối chỉ muốn vồ ra ăn thịt ngươi thôi.

    "Ăn thịt"??

    Là kiểu này nè.

    Nói rồi sau lưng hắn phóng ra mấy cái xúc tu đen xì, nhớt nháp về phía tôi.

    Mấy cái xúc tu đó giữ tay, chân, người tôi, để tôi lơ lửng trên không.

    Chân không chạm mặt đất tôi dãy dụa trong vô vọng.

    Rồi mấy cái xúc tu đó để tôi gần lại King.

    Hắn bóp cằm tôi, giữ tôi nhìn thẳng vào hắn.

    Ưm?!!

    King hôn tôi, bất chấp cái mũ làm vướng hắn, hắn vẫn mặc kệ mà hôn tôi.

    Bị bất ngờ nên miệng đã há ra từ khi nào, hắn nhân cơ hội luồng cái lưỡi dài bất thường vào khoang miệng tôi.

    Tôi muốn thoát ra nhưng vì không có chỗ đặt chân nên mọi thứ chỉ là công cốc.

    Lưỡi bị quấn lấy, đảo lên đảo xuống tạo ra tiếng nhóp nhép vang khắp căn hầm yên tĩnh.

    Ứm!!?

    Có gì đó chui vào áo tôi, là đám xúc tu của hắn.

    Chúng nhớp nháp, ươn ướt, chạm vào cơ thể tôi còn có chút lạnh.

    Người tôi run lên từng đợt khi thứ đó chạm vào da thịt, da gà đã nổi lên từ lúc nào không hay....

    .

    .

    .

    ? năm sau

    .

    .

    .

    A~ư...

    Ức-...d-dừng lại đi mà-ah~

    Oh~ cậu xem này

    Avery~ tới rồi

    Hahaha, cậu cố gắng cứu cậu ta bằng thân thể cậu

    Nhưng cậu nhìn xem~

    Hắn còn không để tâm đến những gì cậu nhắn nhủ cho hắn

    Thật tội làm sao~

    Uh-ha~

    Đ-đừng bắn-ức vào trong...

    Cậu nói gì cơ?

    Tiếp tục hả?

    Được thôi, theo ý cậu~

    End

    Hoang dã quá=)

    Hếc ròi, phần mới sẽ được tiếp tục

    Giờ thì bai bai
     
    [Ost-Kingderave] My Knight
    Slime (1)


    Derlord- đó là tên cậu.

    Cậu là một người thuần chế tạo thuốc trong Minecraft hay tên mĩ miều mà người ta thường gọi là Alchemist (nhà giả kim).

    Mang trong mình mong muốn tạo ra một loại thuốc biến con mod(sinh vật) trong Minecraft thành người.

    Cậu đã thử đi thử lại rất nhiều lần, trên mọi loài động vật khác nhau nhưng mọi thứ vẫn chỉ là con số không.

    Thật ra thì cậu cũng thu được một ít thành quả, đó là biết có một con mod chịu tác động của thuốc cậu tạo ra mà không bị tác dụng phụ.

    Đó là slime.

    Tuy thuốc vẫn chưa biến slime thành người nhưng đây lại là vật thí nghiệm số một nhờ khả năng của nó.

    Hôm nay, lại thêm một liều thuốc mới được chế ra.

    Sự hòa trộn giữa thuốc tàng hình, thuốc kháng lửa, 4 gunpowders (thuốc súng), 12 bột quỷ lửa.

    Một lọ thuốc màu đỏ, ánh vàng vừa được chế tạo ra.

    Tiến lại lồng kính nơi nhốt 5 con slime nhỏ, cậu lấy ra một con trong số chúng.

    Không ai biết chứ...

    4 trong số chúng cơ thể đã bị đổi thành những màu vô cùng quái dị.

    Chúng không bị sao cả chỉ là màu không còn như ban đầu nữa.

    Con cậu lấy ra là con chưa bị đổ thứ thuốc gì vô người.

    Cậu nghĩ đây là công thức mới, nên để một con chưa được thí nghiệm thử.

    Hừ!

    Lũ này lúc nào cũng nhớp nháp

    Thật khó chịu

    Cậu để con slime nọ qua một lồng kính khác, mở nắp chai thuốc, đâm thẳng vào người nó.

    Thứ nước đỏ đặc sệt trong ống nghiệm chảy ra, con slime hứng trọn số thuốc đó.

    1 phút

    2 phút

    5 phút

    Đã 8 phút trôi qua, con slime không có phản ứng gì cả, không có chuyện gì xảy ra.

    Mặt cậu xụ xuống.

    Đây là liều thuốc đầu tiên không có chuyện gì xảy ra

    Có lẽ hướng pha thuốc này sai rồi

    Mình sẽ đổi một công thức mới khác

    Ục ục

    Ọc ùng ùng

    Hở?

    C-con..c-cái?

    Con slime đó đang phồng to lên!!

    Mặt nó cũng hốt hoảng như mặt cậu vậy.

    Khi nó đã phồng to đến độ phình ra cả cái hộp kính thì..

    Bùm...

    Tách tách tách

    Cậu lấy tay che mặt, hên là che kịp.

    Những giọt slime màu xanh nhỏ khắp chỗ thí nghiệm.

    Ôi trời...

    Đây là lần thí nghiệm thất bại thảm nhất mình từng trải qua.

    Khoan- c-cái?

    T-thành công...thành công rồii!!

    Aaa yeahh

    Cậu vừa bỏ tay xuống, tính đi dọn đống mình gây ra thì trước mắt cậu, trong lồng kính là.... một đứa trẻ.

    Nhưng hình dáng của nó rất quái dị...

    Cơ thể thì là con người, có hai tay, hay chân, khuôn mặt đầy đủ bộ phận nhưng da của nó là màu xanh, i như màu của slime vậy.

    Không những thế da của nó liên tục chảy xuống, nhớp nháp như đặc tính của slime.

    Có lẽ đây là cái giá của việc biến thành người.

    Cậu đứng chôn chân ở đó, dù rất mừng nhưng cũng có chút tiếc nuối vì thành quả không như mong muốn của bản thân.

    Con slime? kia ban đầu nhìn xung quanh nhưng thấy cậu, nó cũng nhìn chằm chằm vào cậu...một ánh mắt trong trẻo và hồn nhiên.

    Được rồi...

    Từ nay

    Em sẽ là Avery

    Sẽ là em bé được anh nuôi nấng

    Hãy ngoan ngoãn nhé!

    Cậu quyết định rồi, cậu sẽ chăm sóc cho thành công của mình.

    Cậu bế em lên, đặt tên cho nó và bắt đầu một thân phận mới.

    Không còn là một Alchemist chế tạo thuốc mà sẽ là một người anh, một người cha săn sóc một đứa em, đứa con mình tạo ra.

    End

    Hăi Zaa nèe

    Cũng muốn viết truyện liên quan đến nhà vua-kị sĩ-Avery nhưng chưa nghĩ được cốt truyện phù hợp😭

    Nếu được thì tôi sẽ viết threesome(😋) luôn (nếu nghĩ được cốt truyện hay)

    Phần 2 sẽ được cập nhật sớm thôi nên hãy chờ nhee.

    Cya
     
    [Ost-Kingderave] My Knight
    Slime (2)


    Der rất khoái 'đứa em' do mình tạo ra.

    Cậu dành toàn thời gian để dạy và chơi cùng Avery.

    Và thằng nhóc kia cũng có vẻ rất thích cậu.

    Nó luôn cười tươi với Derlord, có gì đẹp như một bông hoa mới hái hay một cục than có hình thù lạ là nó sẽ chạy liền đi tặng cho cậu.

    Ban đầu Avery cũng không biết đi nhưng vì sự giúp đỡ ân cần của Der nó đã có thể đi chập chững được rồi.

    Der cũng khá bất lực giai đoạn đầu nhưng vì là 'em' do mình tạo ra nên cậu cũng cố gắng hỗ trợ nó.

    Rồi tới tuổi tập nói, từ đầu tiên mà Avery thốt lên đó là 'Anh'.

    Bước đi của nó đã vững hơn và vì chỉ nói được một từ nên trong nhà lúc nào cũng tràn ngập tiếng 'anh'.

    .

    .

    .

    Thấm thoát đã được 20 năm.

    Đứa nhỏ ngày nào còn nheo nhéo bên tai cậu nay đã lớn và cao hơn cậu cả một cái đầu.

    Dù là lớn xác thế nhưng Avery vẫn không thể bỏ thói quen tắm chung, ngủ chung cùng cậu.

    Nó vẫn ồn ào, gọi 'anh' trong sự vui vẻ.

    Cậu đã có lần nói nó rằng nó đã lớn rồi, nên tự ngủ riêng nhưng vì nó...khóc, giở cái giọng tủi thân bảo cậu hết thương nó nên cậu đành để nó ngủ cùng luôn.

    Avery, anh về rồi nè

    Anh!

    Ủa?

    Ai phía sau anh vậy?

    À

    Giới thiệu với em luôn

    Đây là người yêu của anh

    Tên King

    Chào nhóc nha, giờ nhóc sẽ có thêm một người anh nữa

    Có vui không?

    ...V-vâng, vui!

    Khuôn mặt của nó thay đổi trong chốc lát nhưng không lâu đã trở lại vẻ tươi cười như ban đầu.

    Tối đó cậu thấy mệt hơn bình thường nên đã đi ngủ trước.

    Avery vẫn như thế nhưng cậu có cảm giác nó hôm nay rất lạ.

    Ưm...n-nhột

    Cậu tỉnh giấc, cơ thể nặng chịch, tay không di chuyển được, chân thì như bị thứ gì đó đè lên.

    Tỉnh táo hơn, mọi thứ xung quanh vẫn tối om.

    Khi mắt đã quen với bóng tối thì cậu thấy cục gì đó đen xì đang đè lên mình.

    Avery?

    Đó là em cậu, người mà cậu hết mực yêu thương nó đang cắn mút hai đầu ti của anh mình-Derlord.

    Ave-a~..

    !!

    Em-ặc đang làm gì vậy?

    Tay anh không cử động được.

    Avery!

    Anh biết không?

    H-hả?

    Em đã rất khó chịu khi anh giới thiệu người đó

    Anh chỉ của riêng em

    Một mình em!

    Em đang nói cá-ưm!

    Trong bóng tối, mọi thứ yên ắng điều này làm khuếch đại lên tiếng chóp chép của hai đôi môi đang sát nhau.

    Cậu không hiểu, thật sự không hiểu.

    Vì sao Avery lại thành ra thế này.

    Nhưng hiện tại cậu không thể nghĩ thêm được gì nữa, đầu óc trống rỗng vì bị cuốn vào nụ hôn kia.

    Ức-haha...

    Em...đang làm cái quái gì vậy?

    Em biết mình đang làm gì với ai không vậy hả?!!

    ...

    Em biết

    Em hiểu rõ điều mình đang làm

    ...Em yêu anh

    Không phải tình anh em, mà sâu hơn thế

    K-không!

    Cởi trói cho anh rồi hai ta sẽ nói chuyện đàng hoàng

    Gì thì gì, cậu đang trong thế bị động nên ít nhất phải làm dịu đứa em và tìm cách cởi trói.

    Nhưng có vẻ lời nói của cậu đã đánh trúng cảm xúc của Avery.

    Haha!

    Cởi trói?

    Em sẽ cởi ...sau khi em chiếm trọn anh!

    Kh-khoan

    Argg!

    Avery!

    L-lạ quá!

    Một ngón tay nhớp nháp của Avery đã nằm trong lỗ nhỏ của Derlord.

    Cơ thể cậu mềm nhũn ngay khoảng khắc đó.

    Hai ngón đã vào được và đang khuấy đảo nơi ấm áp ấy.

    A-hức...

    Đ-đừng mà..không được đâu

    Anh x-xin em

    A~

    Cậu đã lên đỉnh, thật nhục nhã.

    Dòng tinh nóng liên tục chảy ra từ đầu khấc cậu, thật sự cậu chỉ muốn Avery giết luôn cậu.

    Avery từ đầu tới cuối không nói một lời nào, có lẽ đang rất cố gắng để không dập nát cái lỗ nhỏ xinh của anh mình.

    Còn Derlord thì có phản kháng nhưng không đáng kể, chỉ biết rên rỉ cầu xin tha mạng.

    Cứ thế cậu em nắc anh mình đến 3-4 giờ sáng.

    Không những thế, nó còn bắt cậu chia tay người yêu.

    Nó từ em lên chức người yêu anh mình, nó rất vui còn cậu thì luôn bị nó kiểm soát, việc gì cũng phải để nó làm cùng.

    End

    OE cho mọi người tự nghĩ phần sau😋

    Phần mới sẽ được cập nhập sau, cya.
     
    Back
    Top Dưới