Cập nhật mới

Khác [Ongoing] Biên Cương Vạn Dặm - HAN.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402900011-256-k523905.jpg

[Ongoing] Biên Cương Vạn Dặm - Han.
Tác giả: tiramisu3079
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chàng là tướng quân kiêu hùng chinh chiến sa trường, được người người ngợi ca, không một vết nhơ.

Y là thừa tướng, vị đại thần liêm chính có công rất lớn trong việc xây dựng đất nước, nhờ những chính sách cải cách mà từ một đất nước nhỏ nghèo nàn trở thành một cường quốc thịnh vượng hơn bao giờ hết.

Hai người họ kết hợp với nhau chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh, nhưng..
****
"Ta may mắn sinh ra là con trai nên mới có thể sóng vai đứng cạnh bên chàng.

Vậy mà, bây giờ ta lại cảm thấy nó đáng ghét hơn bao giờ hết."

"Con trai thì có làm sao, tình yêu không phân biệt giới tính, chỉ đơn giản là hai con người có cảm xúc mãnh liệt với nhau mà thôi."
****
Đây là triều đại giả tưởng không có thật, xin cảm ơn.

Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, SE, ngọt sủng



trieudaigiatuong​
 
[Ongoing] Biên Cương Vạn Dặm - Han.
Chương 1


Tác giả: HAN.

————

Ngày Ngũ quân đô thống (1) họ Nguyễn kia khải hoàn, trên điện chính Ngọc Bảo cũng dậy sóng một trận.

"Khanh nói cái gì?!!!"

Người đàn ông uy nghiêm vận long bào ngồi trên ngai vàng tức giận quăng tấu chương xuống đất.

Nó cứ thế mà lăn lông lốc tới thẳng chân người đàn ông vận phẩm phục của quan Chánh Nhứt Phẩm (2).

Y mặc mãng bào màu cổ đồng, đội mão sức toàn vàng, dùng Đại Triều phục ban văn (3).

"Thứ cho thần nói thẳng, đất nước vừa thoát khỏi chiến tranh, còn đang nghèo khó, thần dâng tấu chương muốn xin bệ hạ cắt giảm những mục như xây cung điện, mở yến tiệc,....."

Y chuyển bài hốt bằng ngà trắng đục trong tay phải qua tay trái rồi nhặt cuộn tấu chương lên chắp hai tay cúi gập người với kẻ đang chễm chệ ngồi trên ngai vàng kia, "Thêm nữa, phía Nam vừa xảy ra lũ lụt, cần cung cấp lương thực cho người dân, thần muốn xin ý chỉ của bệ hạ, mở quốc khố cấp gạo cho dân chúng ạ."

"Loạn, loạn rồi, loạn hết rồi đúng không?

Ái khanh nói thật hay, quốc khố đã rộng rãi với binh lính ở chiến trường quá đà rồi, nay không còn bao nhiêu cả."

Ánh mắt Hoàng Thượng thâm sâu nhìn người mặc y phục cổ đồng quỳ phía dưới điện.

"Theo sổ sách mà Thượng Thư Hộ Bộ trình lên thì cũng không hụt bao nhiêu cả, nếu trích một phần mười thần nghĩ là đủ để nuôi ba đời dân phía Nam an cư lạc nghiệp.

Trừ phi,..."

Y liếc nhẹ về phía Thượng Thư Hộ Bộ đứng ở hàng thứ năm phía cột ngoài cùng được chạm khắc rồng tinh xảo.

"Khanh đang muốn nói có người tham ô?

Người giữ sổ sách nghiêm ngặt cũng chỉ có Thượng Thư Hộ Bộ, còn ai ngoài y."

Hoàng Thượng thích thú vuốt chòm râu nói ra câu thoại đã được vạch sẵn.

"Thần cảm thấy, tiệm trang sức chế tác ngọc của Vũ Thượng Thư đây dạo này khá ế ẩm nhưng doanh thu cửa hàng lên như diều gặp gió....."

"Ngài nói bậy, Thừa Tướng (4) nếu không có bằng chứng xin đừng vu oan cho người khác."

Thượng Thư Hộ Bộ lúc này mới hoảng hốt vội vàng bước ra khỏi hàng quỳ rạp xuống chiếc thảm màu đỏ được thêu hoa thêu phụng rất tinh xảo.

Mồ hôi của lão chảy không ngừng, thấm ướt cả lưng áo Chánh Nhị Phẩm.

Lão sợ hãi, vội lấy tay áo màu cám bích đặt trưng của phẩm phục Chánh Nhị Phẩm quệt ngang trán.

Nếu mọi chuyện vỡ lẽ ra, cái chức quan Chánh Nhị Phẩm này đừng nói là giữ được, sợ là đến cái đầu của lão hiện đang đội mão sức vàng này cũng không giữ được mất.

Khó khăn lắm lão mới bò lên được đến vị trí này, không thể để mọi chuyện bị lộ.

Đôi mắt già cỗi đầy vết chân chim ấy dâng lên một tia oán độc nhưng rất nhanh đã được che lấp kỹ càng bằng sự sợ hãi.

Nhân chứng vật chứng vào đêm hôm đó ông ta đã hoá vàng cho chúng bay về với đất mẹ hết rồi.

Bây giờ chỉ cần ông ta chối bay chối biến kiểu gì chả thoát tội.

*Chậc, lão già chết tiệt, đến đây vẫn chưa chịu lòi đuôi cáo ra, đến đầu mình cũng không muốn giữ à.* Y liếc nhìn lão rồi nhếch môi một cái, thầm tính toán trong bụng.

Y lắc nhẹ tấm bài hốt trong tay đang định mở lời thì có tiếng cười sang sảng (5) phát ra từ chánh môn của điện Ngọc Bảo.

"Hoàng đệ, đã lâu không gặp, đệ khoẻ không?"

Một người đàn ông cao to mặc giáp, bên hông giắt thanh đao vừa nói vừa cười bước vào điện chính.

"Hoàng huynh vừa từ chiến trường về không nghỉ ngơi trước, vì cớ gì mà phải đi một đoạn đường xa đến điện của trẫm diện kiến vậy."

Hoàng thượng híp mắt đánh giá người Hoàng huynh đang đứng phía dưới, hắn một thân phong trần, nét mặt tươi cười nhưng vẫn vương chút mỏi mệt.

Đoán chắc là cưỡi ngựa ngày đêm về rồi đi thẳng đến đây, trên giáp vẫn còn vết máu khô chẳng biết là của người mình hay địch, cũng có thể là của chính hắn.

_Trẫm không có bắt nạt người của huynh.

Huynh yên tâm đi, không cần phải vội vàng chạy đến đây để hạnh hoẹ trẫm._ Ý ẩn trong câu nói trên của Hoàng thượng là vậy.

"Chỉ là ba tháng ở chiến trường nhớ nhung hoàng đệ quá nên thần tức tốc tới đây để nhìn qua.

Vào thành mà không diện kiến thánh thượng trước tiên thì tội đáng muôn chết."

Người mặc giáp quỳ một gối xuống, hai tay cuộn lại với nhau dâng cao hơn đầu, đầu hắn cúi thấp, miệng dõng dạc nói.

_Đệ thử đụng đến Y xem, cẩn thận cái đầu của đệ lại thêm hai cục u nữa đấy._ Ý ẩn trong câu nói đầy mùi thuốc súng của ngũ quân đô thống đang quỳ giữa chánh điện.

"Bình thân, hoàng huynh lui xuống nghỉ ngơi được rồi."

Hoàng thượng nhăn mày, một tay xua người anh cao to kia một tay day day ấn đường đầy đau nhức của mình.

"Thần xin tâu bệ hạ, chiến sự phía Bắc đã được dẹp yên, thần và đám Man tộc bên đó đã kí hiệp ước ngàn năm, nhưng với điều kiện là chúng được thương thảo, mở cảng, làm ăn kinh doanh, cư trú cũng như sinh sống trên đấy Đại Nam ta."

Người phía dưới báo cáo lại hàng loạt thông tin rồi cho ngươi dâng tấu chương lên án thư của Hoàng thượng.

"Được rồi, trẫm phê chuẩn, huynh về nghỉ ngơi đi."

Hoàng thượng nâng bút lông quẹt mấy đường rồi đóng dấu ngọc tỷ lên đó, "Mở cửa rộng rãi nhưng phải canh phòng nghiêm ngặt, những thành phần phản động, cướp của, mọi rợ thì không cho vào.

Người nào vào thì phải có sớ đã được phê chuẩn của triều đình láng giềng.

Canh phòng nghiêm ngặt, đừng để lòng tin của trẫm làm đất nước mà bao thế hệ ông cha ta đổ máu giữ gìn bị sụp đổ."

Hoàng thượng đưa cuộn tấu sớ đã được phê chuẩn cho thái giám bên cạnh để lão mang xuống đưa cho Ngũ quân đô thống đang hành lễ dưới điện.

"Tạ Hoàng thượng, Bệ hạ anh minh, Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

Ngũ quân đô thống tiếp chỉ rồi lui cung, trước khi rời đi hắn có liếc nhìn y một cái.

Lâu rồi không gặp y có vẻ gầy hơn trước rồi, nhưng dáng lưng vẫn thẳng tắp, ánh mắt chứa đầy sao lấp lánh, khuôn mặt cương nghị căng ra, môi mỏng mím chặt.

Trông thật đáng yêu làm sao.

——————

Chú thích:

(1) Ngũ quân Đô thống (chữ Hán: 五軍都統, tiếng Anh: Commander-General of the Five Armies) là tên gọi tắt của chức quan võ cao nhất thời Nguyễn, trật Chánh Nhứt Phẩm, cáo thụ Đặc tiếng tráng võ tướng quân.

Truy cập Wikipedia để biết thêm nhe.

(2) Chánh Nhứt Phẩm (Chính nhất phẩm) là chức vụ quan lớn trong triều đình phong kiến, đặc biệt là nhà Nguyễn, đứng ở vị trí cao nhất trong hàng Tứ phẩm, chỉ dưới Tôn nhân phủ Tôn nhân lệnh và Tam công.

Người giữ chức vụ Chánh nhất phẩm thường là các quan đại thần, có quyền lực và ảnh hưởng lớn trong việc quản lý nhà nước.

(3) Đại triều phục ban văn là bộ trang phục màu xanh dành cho quan văn, được sử dụng trong những buổi lễ lớn tại triều đình.

Cụm từ này đề cập đến loại phẩm phục được quy định màu sắc và họa tiết cụ thể để phân biệt cấp bậc và chức vụ, trong đó "ban văn" chỉ chức vụ văn quan, và "màu xanh" là màu sắc đặc trưng của bộ trang phục đó.

Đại triều: Buổi lễ lớn, quan trọng trong triều đình.

Phục: Trang phục.

Ban văn:

Ban: Tức là màu xanh.

Văn: Chỉ quan lại làm công việc văn phòng, không phải quan võ.

(4) Mình xin phép dùng danh xưng Thừa tướng ạ, nhà Nguyễn không có danh xưng này vì đã bãi bỏ rồi thay vào đó các ngài đã dùng Thượng Thư Lại Bộ thay thế.

Mình thì lại không muốn nên mình sẽ để chức vị Thừa tướng như thế sẽ rõ hơn vì mình muốn nhân vật này đứng hàng quan Chánh Nhứt Phẩm.

(5) Sang sảng là giọng to và khoẻ.
 
Back
Top Bottom