[BOT] Dịch
Administrator
- 24/9/25
- 988,652
- 0
- 0
Ông Xã Thần Bí
Chương 60
Chương 60
“Tài liệu đều chuẩn bị xong hết chưa?”
Tô Ánh Nguyệt tỉ mỉ xếp gọn tập tài liệu, vừa cẩn thận nhét vào túi hồ sơ, vừa quay đầu hỏi An Hạ.
An Hạ ngẩng đầu nhìn cô: “Chuẩn bị xong hết rồi.”
“Vậy được rồi, chúng ta đi thôi.”
Tô Ánh Nguyệt cầm áo khoác lên, đi trước.
Lúc đi tới đại sảnh, cô mới nhớ mình xém chút nữa quên mất một việc rất quan trọng.
“Đợi một lát, tớ gọi điện thoại chút đã.”
Vừa dứt lời, cô liền quay người lại đi về phía khác, gọi điện thoại cho Tô Yến Nhi.
Điện thoại vừa được bắt, Tô Ánh Nguyệt lập tức nói thẳng: “Bây giờ tôi đến tập đoàn L.K bàn hợp đồng, muốn đến thì đến.”
Nói xong, Tô Ánh Nguyệt lập tức ngắt điện thoại.
Cô đi qua kéo vai An Hạ: “Đi thôi.”
Tô Ánh Nguyệt lái xe chở An Hạ, vừa từ bãi đậu xe đi ra, liền nhìn thấy xe của Tô Yến Nhi đã đậu sẵn ở đó.
“Chị ta đến đây làm gì?” An Hạ cũng nhìn thấy Tô Yến Nhi, bèn quay qua hỏi Tô Ánh Nguyệt.
“Chị ta cũng đến tập đoàn L.K bàn hợp đồng với chúng ta.” Tô Ánh Nguyệt cười, mang theo ý vị không rõ ràng,
“Mặt của chị ta dày cỡ nào thế, boss Trần người ta đã đặc biệt chỉ định cậu, cô ta còn mặt dày đến đây đi cùng chúng ta, đúng là vô liêm sỉ…”
….
Xe của Tô Ánh Nguyệt là loại xe Buick cấu trúc thấp.
Là lúc cô vừa về nước đã tốn hơn ba trăm triệu để mua, tiền đều là do cô dành dụm từ công việc và tiền sinh hoạt phí.
Xe vẫn còn rất mới.
Chỉ là, chiếc Buick của cô dừng ngay bên cạnh chiếc Audi của Tô Yến Nhi, trông cũng hơi giản dị rồi.
Tô Yến Nhi mở cửa xe ló đầu ra, nhìn thấy xe của Tô Ánh Nguyệt, trong mắt lộ ra một ý cười châm chọc.
Bởi vì còn có người ngoài, cô vẫn phải đội lốt đoan trang ôn hòa, cô ta nở nụ cười với Tô Ánh Nguyệt, nói: “Qua đây đi chung xe với chị đi, ba người đi hai chiếc xe, thật là rườm rà quá.”
Không đợi Tô Ánh Nguyệt nói, An Hạ đã nhịn không được lên tiếng nói trước: “Tổng thanh tra Tô khách khí quá rồi, bình thường tôi với cô Tô đây đi chung một xe cũng không có thấy phiền a.”
Câu này ý thâm sâu hơn chính là nói Tô Yến Nhi chính là một mớ phiền phức dư thừa.
Tô Yến Nhi đanh mặt lại, một nhân viên nhỏ bé mà cũng dám cười nhạo cô.
Sắc mặt cô ta vẫn không thay đổi: “Ánh Nguyệt, trợ lý của em cũng thật là thú vị a.”
“Vậy sao, tổng giám đốc của L.K cũng cảm thấy trợ lý của tôi rất thú vị, không biết anh ta có cảm thấy chị cũng rất thú vị hay không a.”
Tô Ánh Nguyệt nói xong, liền lái xe rời đi, chạy trước xe cô ta.
Tô Yến Nhi lặng lẽ cắn chặt răng, một người phụ nữ danh tiếng bại hoại, một nhân viên nhỏ bé chỉ cần một ngón tay của cô cũng có thể giải quyết, có cái quái gì mà dám ngông cuồng như vậy.
Giám đốc của L.K chỉ là chưa gặp qua cô mà thôi, nếu như anh gặp cô, nhất định sẽ biết, cô thích hợp để bàn hợp đồng hơn Tô Ánh Nguyệt nhiều.
…
Đến tập đoàn L.K, Tô Ánh Nguyệt và An Hạ cùng nhau tiến vào trong.
Nhân viên tiếp tân hình như vẫn còn nhớ cô, vừa nhìn thấy cô liền nở nụ cười nói: “Cô Tô.”
“Chào cô.” Tô Ánh Nguyệt lịch sự chào lại, sau đó quen đường quen lối đi tìm Trần Minh Tân.
Lúc Tô Yến Nhi từ phía sau đi đến, Tô Ánh Nguyệt và An Hạ đã chuẩn bị vào thang máy.
“Chào cô, tôi cùng với bọn họ đến đây bàn hợp đồng, tôi là tổng thanh tra hạng mục của tập đoàn Tô Thị, Tô Yến Nhi.”
Tô Yến Nhi vì giữ mặt mũi, nên nói với nhân viên tiếp tân thân phận của mình.
Nhân viên tiếp tân chỉ lịch sự trả lời lại một câu: “Xin chào cô Tô, xin hỏi cô có việc gì?”
Sắc mặt của Tô Yến Nhi vẫn không đổi: “Tôi tới bàn hợp đồng.”
“Thật ngại quá, tôi phải gọi điện thoại cho thư ký để xác nhận, xin hỏi cô có hẹn với ai? Là mấy giờ?”
Nhân viên tiếp tân cầm điện thoại lên, ngẩng đầu nhìn cô.
Sắc mặt của Tô Yến Nhi rốt cuộc cũng có một chút thay đổi.
Ý của cô ta đã nói rất rõ, cô ta chính là cùng Tô Ánh Nguyệt đến đây bàn hợp đồng với tổng giám đốc L.K, nhưng nhân viên này lại cố ý không hiểu ý của cô.
Vì để mình đỡ phải mất mặt, cô ta tìm cớ khác: "Ngại quá, tôi mới nhớ ra vẫn còn một phần văn kiện chưa đem đủ, hôm khác tôi lại đến, cảm ơn cô.”
Nhân viên tiếp tân cười ngọt ngào: “Tạm biệt cô Tô!”
…..
Lúc Tô Yến Nhi đi ra, Tô Ánh Nguyệt và An Hạ đã vào thang máy.
An Hạ tò mò hỏi Tô Ánh Nguyệt: “Sao cậu biết nhân viên tiếp tân sẽ không để chị ta vào?”
“Không biết.” Tô Ánh Nguyệt cười khổ: “Tớ tưởng Trần Minh Tân căn bản sẽ không chú ý tới chị ta, ai ngờ ngay cả cửa của L.K chị ta cũng không được vào, có lẽ tớ đã đánh giá cao chị ta rồi.”
Tô Ánh Nguyệt thật sự cũng không ngờ tới, ngay cả cửa L.K mà nhân viên tiếp tân cũng không cho Tô Yến Nhi vào.
Đúng là ông chủ như thế nào, thì nhân viên cũng như thế đó.
Cô không thể không nghĩ tới những nhân viên tiếp tân của ba công ty mà gần đây cô đã gặp.
Công ty Việt Phong, nhân viên tiếp tân đúng là thích kiếm chuyện, nhưng tốt xấu gì cũng biết thân biết phận.
Tập đoàn Tô Thị nhà cô, đám nhân viên tiếp tân đúng là rác rưởi.
Nhân viên tiếp tân của L.K, thật là giống với Trần Minh Tân, công tư phân minh, rất thành thật a.
Nghĩ đến đây, Tô Ánh Nguyệt không nhịn được cong môi lên cười.
An Hạ thấy vậy liền trêu cô: “Bây giờ mới là đầu thu thôi, cậu lại như đang ở mùa xuân í nhỉ.”
“Cậu mới là đang phát xuân đó.”
Vừa đúng lúc thang máy đã đến nơi, Tô Ánh Nguyệt nhẫn tâm cốc đầu của An Hạ vài cái, rồi mới sải bước ra ngoài.
“Cô Tô đến rồi, tổng giám đốc đang ở văn phòng đợi cô, tôi đưa hai cô qua đó.”
Thư ký của Trần Minh Tân nhìn thấy Tô Ánh Nguyệt, liền nở nụ cười chào hỏi cô.
“Cảm ơn.”
Tô Ánh Nguyệt và An Hạ đi theo sau thư ký.
Trong văn phòng của Trần Minh Tân.
Thư ký đưa hai người họ vào trong, cung kính mở miệng nói: “Tổng giám đốc, cô Tô và cô An đã đến rồi.”
Trần Minh Tân không biết đang chăm chú xem cái gì, cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên, chỉ nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.
“Mời ngồi ở đây, tổng giám đốc mới đến công ty mấy ngày, nên vẫn còn nhiều việc phải xử lý, mong hai cô thông cảm.”
Tuy thư ký nhìn ra, quan hệ của Tô Ánh Nguyệt và Trần Minh Tân nhất định không bình thường, nhưng trước khi mọi chuyện vẫn chưa rõ ràng, cô chỉ là một người làm công, việc gì nên nói thì nói, việc gì nên làm thì làm.
Cô rót nước cho bọn họ xong liền quay người ra ngoài.
Hai phút sau, Trần Minh Tân mới đứng lên đi qua đó.
Lúc tầm mắt rơi trên người của Tô Ánh Nguyệt, ánh mắt anh lóe lên một tia ám muội thật nhanh liền biến mất.
Tô Ánh Nguyệt hôm nay mặc một bộ đồng phục, áo hơi ngắn, váy ôm sát.
Bộ đồng phục màu đen càng làm tôn thêm đường cong hoàn mỹ trên người của cô, chiếc eo nhỏ nhắn dường như chỉ cần một tay cũng có thể bóp gãy, đôi chân dài trắng nõn thật là trêu ngươi mà.
Trần Minh Tân cảm thấy cổ họng nóng rát, vươn tay kéo lỏng cà vạt ra, mới ngồi xuống ở đối diện bọn họ.
“Bắt đầu đi, các cô chỉ có một tiếng thôi.”
Tô Ánh Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh.
Anh giải thích: “Hôm nay có rất nhiều việc, phải cân bằng thời gian hợp lý.”
Tô Ánh Nguyệt xém chút nữa quên, làm tổng giám đốc của tập đoàn L.K, đương nhiên anh sẽ rất bận rộn.
Cũng không nói nhiều nữa, cô tiếp tục bắt đầu từ phần còn dang dở ở tuần trước.
Bởi vì những lời mà Trần Minh Tân nói lần trước, cô trở về luyện tập rất nhiều, cảm thấy cuối cùng cũng có thể làm mình nở mày nở mặt trước mặt anh được rồi.
Nội dung hôm nay bàn bạc xong rất nhanh, Trần Minh Tân trong suốt quá trình thảo luận vẫn rất kiệm lời.
Cuối cùng, cũng thốt ra một câu đánh giá: “Ừm, có tiến bộ.”
Tô Ánh Nguyệt vểnh môi, muốn trấn áp sự hưng phấn trong lòng mình, ai dè Trần Minh Tân lại buông thêm một câu: “Có điều, so với tiêu chuẩn của tôi vẫn còn kém xa.”
Tô Ánh Nguyệt nghẹn lại, cục tức này đúng là nuốt không trôi mà.
Sau đó cô cũng cứng nhắc mở miệng nói: “Trần tiên sinh nói rất đúng, tôi vẫn còn rất nhiều chỗ cần phải học.”
Trần Minh Tân híp mắt nhìn cô, thấy cô miễn cưỡng cười như vậy, lòng có chút suy tính.
Giận rồi sao?
Xem ra, đối với phụ nữ, vẫn là không nên nói thẳng toẹt như vậy.
An Hạ ngồi bên cạnh thấy bọn họ đối mắt qua lại như vậy, bèn tự giác mở miệng nói: “Thật ngại quá, Trần tiên sinh, tôi hơi mót, tôi đi vệ sinh một lát, anh với Ánh Nguyệt cứ nói chuyện với nhau đi...”
Nói xong, cầm túi tài liệu lên thẳng tiến ra ngoài.
Tô Ánh Nguyệt miệng thì cười nhưng trong lòng không cười, nhìn chằm chằm bóng lưng An Hạ.
Chắc cậu ta lúc ra ngoài quên mang não rồi đây, đi vệ sinh còn mang theo túi tài liệu làm gì a!
Kể từ hôm ăn lẩu với bọn họ ở nhà, đây chính là lần đầu tiên mà Tô Ánh Nguyệt gặp lại Trần Minh Tân.
Dù đã quyết tâm không suy nghĩ nhiều nữa, công việc cũng bàn xong rồi, vẫn là không nên ở riêng với anh ta như vậy.
Cô đứng dậy: “Trần tiên sinh, vậy tôi...” cũng ra ngoài trước.
Câu sau cô vẫn chưa nói hết, thì Trần Minh Tân trực tiếp ngắt lời cô: “Em cũng muốn đi vệ sinh sao?”
“Đúng vậy a, con người có ‘tam cấp’ mà.”