Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 380: Chương 380


"Mộ giám?" Giang Thừa sửng sốt một lúc mới phản ứng lại được, "Cô nói là phu! ! Không phải, là giám đốc Mộ, Mộ Sơ Tình?"
Vẻ mặt Ôn Vấn Nguyệt như là bị nhồi máu cơ tim, gật đầu, "Đúng vậy, chính là Mộ giám, nói đến đúng là rất kỳ quái, gần đây giám đốc thật sự là rất kỳ quái, chẳng làm một việc gì cả, mấy ngày nay cứ ngồi chơi game trong văn phòng.

Hơn nữa công việc mà bình thường cô ấy làm, bây giờ cũng không động tới, báo cáo đơn giản nhất, còn cả mấy cái phần mềm tính toán cô ấy cũng không đụng vào, vấn đề là mấy cái phần mềm đó rất là đơn giản, sợ là người nào mới làm chỉ cần chỉ qua một lần là liền có thể làm được, chính là giám đốc lại không có làm, nằm ì ra đó, mọi thứ đều giao cho bọn tôi làm, mấy hôm nay tôi vì phải làm luôn phần của giám đốc, ngày nào cũng phải tăng ca, bận chết tôi.

"
Vốn dĩ là trong lòng Ôn Vấn Nguyệt đang bức xúc lại không biết phải phát tiết vào đâu, hiện giờ đã tìm được nơi để mình có thể phát tiết, liền xả ra một tràng.

Cũng không có chú ý tới lời nói của mình có thích hợp hay không.

"Mấu chốt là gần đây giám đốc đều thích đi trễ về sớm, Mộ giám trước kia đâu phải là người như vậy.

Trước kia giám đốc là một người rất đúng giờ, đi làm đúng giờ, công việc mà chưa hoàn thành thì đều sẽ tan ca trễ, tuyệt đối là không có giống như gần đây, thật sự là đừng có nói, tôi cảm thấy gần đây giám đốc thay đổi giống như là một người khác vậy.

"
Ôn Vấn Nguyệt nói xong mới phát giác ra lời mình nói không thích hợp cỡ nào, nhìn Giang Thừa, sợ hãi, cô ta nhìn ngó xung quanh một chút, phát hiện không có ai nghe được hai người bọn họ nói chuyện, cô ta mới bình tĩnh lại một chút, ánh mắt hoảng loạn nhìn Giang Thừa, cầu xin cậu ta: "Giang Thừa, mấy lời vừa rồi tôi nói với anh, anh cứ coi như cái gì cũng không nghe thấy, tuyệt đối đừng có nói với giám đốc, không là tôi chết chắc đấy!"
Làm cấp dưới sợ nhất là đôi lúc lắm mồm lỡ miệng, nếu như bị Mộ Sơ Tình biết, thế nhưng cô ta lại ở sau lưng nói xấu mình, vậy thì chắc chắn là cái công việc này cô ta giữ không nổi nữa.

Giang Thừa cười cười, an ủi cô ta: "Yên tâm đi, Vấn Nguyệt, tôi đâu phải là người nhiều chuyện như vậy, sẽ không nói với cô ấy đâu.

"
Giang Thừa là nói như vậy, chính là trong lòng lại nhịn không được suy nghĩ đến chuyện vừa rồi Ôn Vấn Nguyệt nói.

Mộ Sơ Tình thay đổi giống như một người khác?
Mới lúc nãy không phải là tổng giám đốc cũng nói với cậu ta cái gì mà nếu một người phụ nữ đột nhiên thay đổi tính cách, trong đầu của tổng giám đốc, trong thế giới của tổng giám đốc hiện tại chỉ có một người phụ nữ là Mộ Sơ Tình, người phụ nữ đó ngoại trừ Mộ Sơ Tình ra còn có thể là ai, chính là Mộ Sơ Tình, tổng giám đốc cũng nói Mộ Sơ Tình thay đổi?
Giữa hai bên, có điểm trùng hợp?
! !
Mộ Oanh Oanh đi theo Hoắc Bắc Cảng đến showroom chọn xe, thật sự là Mộ Oanh Oanh chẳng hề hiểu biết gì về xe, không biết chọn gì cả, bất quá, chỉ cần là đắt tiền, xứng với thân phận của cô ta là được.

Cho nên, nhân viên bán hàng của đại lý xe hỏi Mộ Oanh Oanh: "Tiểu thư, cô thích loại xe có tính năng như thế nào?"
Mộ Oanh Oanh nhìn quanh bốn phía một chút, trực tiếp hỏi cậu nhân viên đó: "Nơi này của mấy người, đắt nhất chính là chiếc nào?"
Nhân viên bán hàng xem một cái danh sách dài, vội vàng giới thiệu với Mộ Oanh Oanh về các tính năng.

Mộ Oanh Oanh nghe lọt vào tai chẳng được mấy thứ, cô ta chỉ quan tâm tới kiểu dáng bên ngoài, là xe mui trần màu đỏ rất đẹp, cô ta sẽ chọn chiếc này, đây là phiên bản giới hạn của Ferrari có giá hơn chục triệu.

Mộ Oanh Oanh nghe thấy con số này xong, liền động tâm, cô ta mua một chiếc xe phải hơn một ngàn vạn, lái chiếc xe này ra đường thì thật là phong cách.

Mộ Oanh Oanh đã động tâm muốn chiếc xe này, chính là, vẫn là muốn hỏi ý kiến của Hoắc Bắc Cảng một chút, cô ta ngọt ngào đứng trước mặt Hoắc Bắc Cảng, muốn kéo tay Hoắc Bắc Cảng, chính là lại bị điện giật cho một cái.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 381: Chương 381


Mộ Oanh Oanh không muốn khiến cho Hoắc Bắc Cảng biết cô ta đụng vào hắn thì sẽ bị điện giật, từ đó sẽ phát hiện ra cô ta có điểm bất thường mà sinh nghi.

Cho nên cô ta giả vờ như không sao cả, đứng ở trước mặt hắn, dò xét hỏi: "Ông xã, em mua chiếc xe đắt nhất, sẽ không phải là anh không đồng ý đấy chứ.

Tóm lại là như vậy mới phù hợp với giá trị của anh."
Hoắc Bắc Cảng còn đang mãi nghĩ tới mấy lời Giang Thừa nói lúc nãy, nỗ lực khiến cho mình biến thành người giống như Mạc Diệc Phong......!Thâm trầm, ôn nhu.

Cho nên hiện giờ Mộ Sơ Tình đã đưa ra điều kiện với hắn, hắn không có chú ý tới lời cô nói, liền trực tiếp gật đầu.

Thấy Hoắc Bắc Cảng đã đồng ý, Mộ Oanh Oanh liền phân phó nhân viên cửa hàng làm hợp đồng, thanh toán toàn bộ.

Lúc trả tiền, nhân viên cửa hàng yêu cầu Mộ Oanh Oanh điền thông tin.

Trên giấy tờ hợp đồng có chỗ trống điền thông tin, là số chứng minh thư của Mộ Sơ Tình, Mộ Oanh Oanh liền cầm lên đứng nhìn Hoắc Bắc Cảng ở một bên, cầu cứu: "Số chứng minh thư của em là bao nhiêu vậy?"
Nhưng lời ra khỏi miệng, Mộ Oanh Oanh liền muốn vả vào miệng mình hai cái, số chứng minh thư của mình mà cũng không nhớ, như vậy không phải là sẽ lộ ra sơ hở sao?
Bất quá Hoắc Bắc Cảng có vẻ như không có để ý đến chuyện cô ta quên số chứng minh thư của mình.

Hoắc Bắc Cảng biết Mộ Sơ Tình không nhớ được số điện thoại, nhưng lại không biết chuyện cô không nhớ được số chứng minh thư, nhưng mà Hoắc Bắc Cảng cho rằng Mộ Sơ Tình không nhớ được số điện thoại, tự nhiên cũng không nhớ được số chứng minh thư, cho nên mới không cảm thấy kỳ quái.

Hoắc Bắc Cảng trực tiếp đoạt lấy giấy bút trên tay Mộ Oanh Oanh, tự mình điền giúp cô ta, hắn nhàn nhạt mở miệng: "Để tôi viết đi."
Hoắc Bắc Cảng lấy bút xong, nhanh chóng viết ra giấy, không có một chút chần chừ nào viết ra số chứng minh thư của Mộ Sơ Tình.

Chuyện này khiến cho Mộ Oanh Oanh trợn tròn mắt.

"Anh, làm sao anh lại......" Mộ Oanh Oanh kinh ngạc nhìn Hoắc Bắc Cảng.

Nhìn người đàn ông này, sao lại có bản lĩnh đến như vậy.

Rốt cuộc là do trí nhớ của hắn ta quá tốt, biết số chứng minh thư của Mộ Sơ Tình là bao nhiêu, hay là hắn ta thật sự hiểu quá rõ về Mộ Sơ Tình, cho nên đến cả số chứng minh cũng nhớ rõ.

"Có chuyện gì vậy?" Thấy Mộ Sơ Tình đang nhìn mình chằm chằm lại còn sửng sốt, Hoắc Bắc Cảng cũng cảm thấy khó hiểu.

Mộ Oanh Oanh lắc đầu, giả vờ bình tĩnh, "Không, không có việc gì, chỉ là cảm thấy anh hiểu rõ về em quá."
Lời cô ta nói, ngược lại lại khiến cho Hoắc Bắc Cảng cũng ngây người, hiểu rõ về cô......!
Đây là cái ý niệm trước giờ Hoắc Bắc Cảng chưa từng nghĩ tới, chính là bây giờ nghĩ lại, hình như thật sự là......!Hắn hiểu quá rõ về Mộ Sơ Tình......!
Đúng vậy, hắn hiểu rất rõ về Mộ Sơ Tình......!
Tuy rằng bề ngoài hắn không nóng không lạnh, vẻ bề ngoài đều là không quan tâm tới Mộ Sơ Tình, xem thường cô, chính là tự trong lòng hắn biết, biết bản thân mình đến tột cùng là có bao nhiêu để ý đến người phụ nữ tên Mộ Sơ Tình kia.

Để ý đến mức tất cả những thứ có liên quan đến cô, hắn đều nhớ rất rõ.

Hắn biết thói quen của Mộ Sơ Tình, biết ngày sinh nhật của cô, biết ngày cô đến kỳ sinh lý, biết số chứng minh thư của cô, biết cô vui nhất chính là ngày nào, không vui nhất chính là ngày nào, biết món ăn nào cô thích, món nào cô không thích, biết cô thích nhất là loài vật nào, biết màu sắc mà cô thích nhất, biết cô thích ăn loại hoa quả nào, biết cô không thích nhất chính là lúc gọi điện thoại bị người ta cúp máy trước, biết cô không thích người khác nhắc tới ba mẹ trước mặt cô.

Biết cô......!Rất nhiều rất nhiều chuyện.

Trước đây Hoắc Bắc Cảng luôn cảm thấy rất kỳ quái, tại sao bản thân lại để bụng đến Mộ Sơ Tình như vậy, rõ ràng, hắn và Hứa Hạ đồng mới là một đôi yêu nhau, chính là ngay cả ngày tháng năm sinh của Hứa Hạ Đồng là ngày nào, đến nay hắn cũng không biết......!
---###
Nhớ rõ nhưng lại nhớ sai, mẻ ghét màu trắng mà lão cứ tưởng mẻ thích màu trắng là thế éo nào??? Chương tiếp theo ngược chết HBC.

Nhớ vote cho ta nha.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 382: Chương 382


Chẳng lẽ......!Hắn vẫn luôn hiểu rõ về Mộ Sơ Tình như thế, là bởi vì từ trước đến nay người hắn thích cũng chỉ có Mộ Sơ Tình?
Cũng chỉ có Mộ Sơ Tình......!
Nghĩ đến cái ý niệm đáng sợ như thế, hắn có điểm hoảng loạn.

Tuy rằng cái ý niệm này đáng sợ, chính là cái ý niệm này lại chân thật đến như thế, hình như chính là như thế.

Tuy rằng từ trước đến nay hắn chán ghét Mộ Sơ Tình, chính là bản thân hắn biết, mỗi lần mình chán ghét cô, nói ra những lời tổn thương cô như vậy, trong lòng hắn cũng sẽ đau đớn muốn chết.

Hắn chán ghét cô, là bởi vì năm đó cô mặc kệ chính mình, vứt bỏ mình không quan tâm, hắn mới chán ghét cô, chính là hắn vẫn sẽ nhịn không được đối tốt với cô......!Sẽ nhịn không được mà quan tâm cô, sẽ nhịn không được, cô ở nơi nào thì tầm mắt hắn sẽ nhìn về nơi đó, chú ý quan sát cô.

2
Hắn hiểu biết về Mộ Sơ Tình còn nhiều hơn là chính bản thân hắn.

Nếu......! Thế này không gọi là thích? Thế này không gọi là yêu, vậy thì tại sao ở trong lòng hắn, Mộ Sơ Tình có thể là độc nhất vô nhị như thế?
Cho nên, hắn là thích Mộ Sơ Tình, ở trong lòng hắn, chính là lại không giống nhau.

Tuy rằng, một mặt là hắn chán ghét cô, chính là một mặt khác cũng là yêu cô......!
Nếu không phải bởi vì thích cô, lúc trước, lúc cô bỏ đi biệt tích một năm trời, hắn sẽ không phải phát điên rất nhiều lần đều đi tìm cô!
Nếu không phải bởi vì thích cô, lúc trước, lúc hắn biết được Mộ Sơ Tình đã sinh cho hắn một đứa con, hắn sẽ không cao hứng, điên cuồng kích động, cả một đêm không ngủ, liền trực tiếp đi tìm Mộ Sơ Tình, lôi kéo cô đi kết hôn......!
Đều là bởi vì, hắn là thích Mộ Sơ Tình!
......!
Thật ra ngày hôm đó, sau hôm Hoắc Bắc Cảng và Mộ Sơ Tình xảy ra chuyện kia xong, sáng hôm đó, lúc đó hắn mắng chửi Mộ Sơ Tình xong, sau đó liền hối hận.
Hắn đá văng Mộ Sơ Tình ra, là vì muốn xin lỗi cô, xin lỗi vì mình lưu manh đã chạm vào cô......!
Lúc đó hắn bị hạ dược là không sai, chính là ý chí của hắn rất thanh tỉnh, hắn biết, người con gái nằm dưới người mình chính là Mộ Sơ Tình, chỉ có cô mới khiến cho hắn nguyện ý chạm vào, nếu là người khác, có khả năng là hắn tình nguyện cắt cổ tay để làm mình duy trì bình tĩnh, cũng đều sẽ không chạm vào bọn họ.

Mộ Sơ Tình chính là điểm đặc thù của hắn, lúc đó, thân thể non mềm thơm mịn của cô nằm dưới người hắn, hắn liền không thể khống chế bản thân mình, hắn chính là muốn chạm vào cô, chính là muốn chiếm hữu cô, cô chính là người khiến hắn mất đi năng lực tự kiềm chế.

Biết là Mộ Sơ Tình, cho nên lúc đó Hoắc Bắc Cảng mới để bản thân mình trầm luân.

Ngày hôm sau, hắn thẹn quá hoá giận, biết bản thân mình lưu manh, Mộ Sơ Tình còn nhỏ như vậy mà mình đã chạm vào cô, chính là, lại chán ghét chính mình, rõ ràng là chán ghét cô, lại khống chế không được mà thỏa mãn chính mình, hắn bị cái tư tưởng của chính bản thân mình tra tấn đến hỏng rồi, cho nên mới đá văng Mộ Sơ Tình ra, không muốn dây dưa cùng cô, không muốn để cô dây dưa với mình, khiến cho bản thân mình lại không thể khống chế, lại động tâm, cho nên lúc đó mới có thể nói ra những lời quá đáng như vậy với Mộ Sơ Tình, không phải là lời mà một con người có thể nói.

Sau đó hắn bỏ chạy ra khỏi phòng, thật ra hắn không có đi tìm Hứa Hạ Đồng.

Lúc đó, một chút ý nghĩ đi tìm Hứa Hạ Đồng đều không có, cô ta muốn rời đi thì cứ đi đi, muốn đi đâu thì đi đi, dù sao cũng không liên quan gì đến hắn, hắn không muốn đi tìm.

Hắn bình tĩnh thật lâu, nhút nhát thật lâu, sợ bản thân lại động tâm với Mộ Sơ Tình, sợ mình sẽ thích Mộ Sơ Tình.

Sợ mình sẽ không thể rời bỏ được Mộ Sơ Tình.

Sau đó, hắn nghĩ kỹ lại, mình đã chạm vào Mộ Sơ Tình, cướp mất lần đầu tiên của cô, cho nên hắn phải chịu trách nhiệm, sau đó hắn đi tìm Mộ Sơ Tình.

Chính là, Mộ Sơ Tình đã biến mất, cứ như vậy biến mất.
Biến mất khỏi cuộc sống của hắn, đã thật sự biến mất......!
Hắn điên cuồng, muốn lục tung cả thế giới lên để tìm cô, gạt mọi người, lén đi tìm cô, muốn biết cô đã đi đâu, muốn biết cô sống có ổn không!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 383: Chương 383


Khoảng thời gian đó thật sự là giai đoạn khó vượt qua nhất trong cuộc đời, hắn cả ngày không ăn không uống, còn không ngủ được đi tìm người.

Mệt đến suy nhược, bị người ta đưa vào bệnh viện truyền dịch, hắn vẫn không chịu từ bỏ, cứ như vậy xách theo cả bình dịch truyền cũng phải đi tìm Mộ Sơ Tình.

Cũng không biết là vì cái gì lại cứ chấp nhất như thế, khi đó hắn mới biết được thế nào gọi là giày vò, thế nào gọi là hối hận.
Nếu trời cao lại cho hắn thêm một cơ hội thì hắn vẫn sẽ chạm vào Mộ Sơ Tình, điểm này là không thể nghi ngờ, sẽ không thay đổi.

Chẳng qua là ngày đó, sau khi rời giường hắn sẽ không hèn nhát chạy trốn như thế, mà sẽ chịu trách nhiệm với cô.

Nếu thế giới này sự việc có thể thay đổi thì hắn không cần phải điên cuồng như thế, lục tung thế giới lên tìm cũng tìm không được.

Khoảng thời gian đó hắn thật sự đã sụp đổ.

Cũng không dám ngủ, một khi ngủ thì trong đầu sẽ lại hiện ra chính là hình ảnh Mộ Sơ Tình quỳ ở trước mặt hắn, ôm đùi hắn khóc nhoè cả mắt, cả khuôn mặt chỉ toàn là nước mắt, cái dáng vẻ cô cầu xin hắn đó, uỷ khuất, điềm đạm đáng yêu khiến người ta đau đớn nát lòng.

Chính là hắn lại ngoan độc, nhẫn tâm một chân đá cô ra, cô lại tiếp tục ôm đùi hắn, cầu xin hắn, cầu xin hắn đừng đi, hắn không nghe cô nói, cứ thế đá cô ra rồi xoay người bỏ đi.

Mỗi lần đến đêm khuya luôn sẽ mơ thấy hình ảnh như vậy, rồi hắn sẽ kinh hoàng bừng tỉnh, lúc tỉnh lại cả người đều ướt đẫm mồ hôi.

Tỉnh lại rồi thì rốt cuộc sẽ không ngủ lại được nữa.
Hắn vì tra tấn chính mình, vì khiến nội tâm của mình dễ chịu hơn một ít, thời gian đó hắn dùng dao cứa từng nhát từng nhát lên tay mình, thẳng đến khi máu tươi từ cánh tay hắn lan ra.

Từng chút từng chút đỏ tươi lan dần ra.

Giống như chỉ có cảm giác đau đớn như thế mới có thể khiến cho hắn dễ chịu đi một chút.

Làm như vậy, hắn sẽ không chết, chính là lại có thể cảm nhận được cái đau đớn nhất.

Thẳng đến sau này giống như đã biến thành một thói quen.

Mỗi lần nghĩ đếnMộ Sơ Tình, nhớ Mộ Sơ Tình, nhớ đến nỗi không ngủ được, hoặc là ngủ rồi sau đó lại gặp ác mộng, hắn sẽ cầm đao cứa lên tay mình vài nhát, làm cho mình đau đớn.

Nhắc nhở chính mình đã làm sai, đã làm ra một việc đáng giận như thế.

Khoảng thời gian đó, hắn đều chìm trong thống khổ trong hối hận mà vượt qua, sống những ngày tháng người không ra người, mà chẳng ra ma.

Tuy rằng bề ngoài bình thường, không khác gì người bình thường, chính là hắn biết, tra tấn tinh thần so với những cái tra tấn khác còn thống khổ hơn gấp trăm lần.

Từ lúc Mộ Sơ Tình rời đi, thế giới của hắn phảng phất như đã sụp đổ, không còn bất cứ ý nghĩa gì, sống như một cái máy, làm việc như một cái máy, sống mơ mơ hồ hồ, không hề có chút gì gọi là hỷ nộ ái lạc.

Khoảng thời gian Mộ Sơ Tình rời bỏ hắn, hắn sống mà không phải là sống, thậm chí hắn còn từng nghi ngờ chính mình rốt cuộc còn tồn tại trên đời này để làm gì? Chính là để đợi Mộ Sơ Tình trở về.

Hứa Hạ Đồng rời khỏi thế giới của hắn, hắn liền mặc kệ cô ta, chưa hề đi tìm cô ta một phút một giây nào.

Nhưng hắn biết từ một khắc đó, từ lúc Mộ Sơ Tình rời bỏ hắn, mỗi một ngày hắn đều tìm kiếm, không hề bỏ qua một phút mỗi một giây nào.

Cuối cùng trời xanh đã không phụ lòng người, Mộ Sơ Tình đã trở về, chỉ là sau khi trở về, đã không còn bám lấy hắn giống như trước kia.

Nói thế nào đây? Mộ Sơ Tình lặng yên không một tiếng động rời đi, cũng lặng yên không một tiếng động trở về, tiếp tục trở lại Hoắc gia làm cô dâu nuôi từ bé của hắn.

Chỉ là, cảm giác đã thay đổi, cảm giác hết thảy đều đã thay đổi, trước kia Mộ Sơ Tình đối với hắn, mỗi ngày đều là tươi cười vui vẻ, giống như là tình cảm mãnh liệt, nhiệt tình như lửa.

Chính là sau khi trở về, mỗi ngày Mộ Sơ Tình đối với hắn đều là lạnh một khuôn mặt.

Như là hai người có thâm thù đại hận gì với nhau vậy.

Cô không còn chủ động nói với hắn bất cứ lời nào nữa, không còn có chủ động dính lấy hắn, không còn có chủ động có bất cứ hành động gì gọi là không biết xấu hổ với hắn nữa.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 384: Chương 384


Hoắc Bắc Cảng cũng không dám đi quấy rầy cô, cũng không dám đi đắc tội với cô, sợ một khi Mộ Sơ Tình không cao hứng sẽ lại giống như năm đó, một lời không hợp liền bỏ nhà trốn đi, hắn lục tung thế giới lên tìm cũng tìm không thấy, cô đã quay về là tốt rồi, chẳng sợ trở thành một người xa lạ, chỉ cần cô ở bên cạnh hắn là tốt rồi, cho nên hai người chính là như thế không nóng không lạnh vượt qua gần 5 năm trời.
Trong lúc cả hai như là người xa lạ, cũng là người xa lạ mà quen thuộc nhất.
Hắn vẫn sẽ nhịn không được mà quan sát cô, vẫn sẽ nhịn không được mà chú ý đến cô, chỉ là làm bộ như mình không quan tâm mà chú ý đến cô.
Hoắc Bắc Cảng hắn cũng không biết bản thân làm thế nào mà có thể nhẫn nại đến như vậy, lạnh nhạt đến như vậy.
Cho nên sau đó, lúc Hoắc Bắc Cảng biết mình và Mộ Sơ Tình còn có một đứa con, một đứa con bị Mộ Sơ Tình che giấu suốt 5 năm, hắn liền điên rồi, quả thực là điên rồi, vui sướng đến điên rồi, suốt cả đêm không ngủ, sợ bản thân mình ngủ rồi, sau khi tỉnh lại, lại phát hiện đó chỉ là mơ, kích động đến mức tim đập điên cuồng suốt cả một ngày, không ngừng đập, điên cuồng đập, tưởng tượng đến hai bọn họ hai đã có con, phản ứng đầu tiên của Hoắc Bắc Cảng hắn chính là cầm sổ hộ khẩu đi tìm nhà trọ của Mộ Sơ Tình, lôi kéo Mộ Sơ Tình đến Cục Dân Chính kết hôn, khiến quan hệ của bọn họ cứ như vậy viết thành chương mới.

Lúc đó, lúc hai người ở Cục Dân Chính kết hôn, hắn nói ra những lời đó đơn giản chỉ là tìm hai tay vỗ thành tiếng, hoàn toàn chính là bởi vì hắn tức giận, hắn giận, giận Mộ Sơ Tình đã che giấu chuyện cô có con suốt 5 năm, trước giờ không chịu nói cho hắn biết.
Cho nên hắn nổi giận, hắn phẫn nộ, hắn nói những gì đều không có trôi qua đại não, liền nói ra như thế.
Cũng là lúc đó hắn mới biết Mộ Sơ Tình biến mất một năm là để làm gì? Chính là đi sinh con, chính là sinh con xong cô đã quay về, lại không có nói gì đến chuyện có con cho hắn biết.

Càng oán hận chính là một mình cô lén đi sinh con, thân thể cô gầy yếu như thế, làm thế nào mà có thể chịu đựng được áp lực lớn đến vậy, một mình đơn độc đi sinh con, rốt cuộc cô đã khiến người ta đau lòng đến mức nào, rốt cuộc cô đã phải kiên cường đến mức nào, làm một người mẹ đơn thân.
Hoắc Bắc Cảng hắn oán hận Mộ Sơ Tình đã không nói cho hắn biết mọi chuyện, khiến cho cô một mình chịu khổ.

Khiến cho hắn không có trải qua đoạn thời gian cô mang thai, không được chứng kiến thời khắc cô sinh con, không có trải qua thời khắc sinh tử kiếp nạn cùng cô.
Đều nói thời khắc phụ nữ sinh con là lúc thống khổ nhất cuộc đời, hắn lại không có ở bên cạnh Mộ Sơ Tình vào lúc cô thống khổ nhất, khiến cô một mình, lẻ loi cô quạnh mà chịu đựng.

Mỗi khi hắn nghĩ đến đây, tâm liền như bị dao cắt.
Bản thân hắn là một người cha lại bị Mộ Sơ Tình bỏ lỡ mất 5 năm, không có làm được nghĩa vụ, trách nhiệm của một người cha, không phải là một người cha tốt, cho nên hắn oán hận, oán hận cái người phụ nữ ích kỷ này đã tước đoạt đi quyền lợi của hắn, cho nên mới nói ra những lời làm tổn thương người như vậy, thật ra làm cô bị thương tổn, chính hắn cũng sẽ đau đớn trong lòng.

Chính là hắn vẫn sẽ cao hứng, những lúc Mộ Sơ Tình không thấy, lén lấy sổ đăng ký kết hôn của hai người ra xem, xem đến ngây người, nhìn đến mức như muốn làm thủng cả quyển sổ đó mới thôi.

Lại còn cười như một tên ngốc.
Mộ Sơ Tình không biết chính là, trên tay hắn giữ một quyển sổ kết hôn, từ trước giờ hắn luôn mang theo bên mình, lúc ở văn phòng cũng lấy ra xem một cái.

Về đến nhà cũng mang theo quyển sổ đó, ngẫu nhiên đêm khuya tĩnh lặng ngồi nhớ Mộ Sơ Tình cũng lấy ra nhìn một cái.

Dùng hiện thực nói với chính mình, cô sẽ không rời đi, dùng hiện thực nói với chính mình, hai người bọn họ đã thật sự ở bên nhau, giấy đăng ký kết hôn sẽ được pháp luật bảo hộ.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 385: Chương 385


Hoắc Bắc Cảng cứ như vậy, chìm vào trong hồi ức năm đó.

Lúc này Mộ Oanh Oanh đã làm xong tất cả thủ tục, chiếc xe đó giờ là của mình, coi ta cao hứng không thôi, cầm chìa khóa xe chuẩn bị rời đi.

Xe sẽ có nhân viên dịch vụ đưa đến tận nhà bọn họ.

Mộ Oanh Oanh xoay người lại định kéo Hoắc Bắc Cảng rời đi, chính là cô ta phát hiện thế nhưng Hoắc Bắc Cảng lại đang ngẩn người, cô ta giật mình vẫn luôn kêu Hoắc Bắc Cảng, chính là hắn lại không chút phản ứng.
Mộ Oanh Oanh sốt ruột, giọng nói cất cao lên vài phần: "Ông xã, đi thôi, anh đứng đây phát ngốc cái gì vậy? Không phải là nói phải về nhà sao?"
Hoắc Bắc Cảng phản ứng lại, nhìn chằm chằm Mộ Oanh Oanh ở trước mặt, hít sâu một hơi mới lấy hết can đảm, hỏi cô ta: "Mộ Sơ Tình, lần trước tôi nói với em chuyện đó, em suy xét như thế nào rồi, cho tôi đáp án đi?"
Lần trước hắn nói sẽ cùng cô thử một lần, muốn Mộ Sơ Tình cho hắn cơ hội.
Đến bây giờ Mộ Sơ Tình vẫn chưa cho hắn biết đáp án, rốt cuộc là cô có muốn cùng hắn thử một lần, cho hắn một cơ hội hay không?
Mộ Oanh Oanh căn bản là không hiểu chuyện gì là chuyện gì, cho nên rất hiếu kì hỏi: "Lần trước anh nói với em chuyện gì vậy? Ngại quá, trí nhớ của em không tốt, không biết lần trước anh nói chuyện gì, có thể lặp lại lần nữa được không."
Hoắc Bắc Cảng nghe Mộ Oanh Oanh trả lời xong, đáy lòng trầm xuống, quả nhiên Mộ Sơ Tình như thế này là......!Đang ngầm cự tuyệt chính mình.

Hắn mấp máy cánh môi, nén bi thương trong lòng mình, vờ như không có chuyện gì, "Không có gì.

Dù sao cũng là chút chuyện nhỏ nhặt, không cần bận tâm, đi thôi."
Mộ Oanh Oanh cũng thật sự cảm thấy không có gì, tươi cười rồi xoay người rời đi, "Được."
......!
Mộ Sơ Tình xem như đã lĩnh hội được thế nào là một người đàn ông đi mua sắm, thật sự là còn điên cuồng, đáng sợ hơn cả phụ nữ đi shoping.

Tuyệt đối đừng xem nhẹ năng lực mua sắm của đàn ông.

Đặc biệt là Mạc Diệc Phong......!
Chưa từng gặp qua người đàn ông nào như thế, cứ khăng khăng mua đồ cho một cô gái, hai người bọn họ không phải là đi mua sắm sao? Mạc Diệc Phong vẫn luôn chọn cho cô đủ loại quần áo, chỉ cần Mạc Diệc Phong cảm thấy đẹp là trực tiếp mua cho cô luôn.

May là cô nhân viên kia biết hai người là bạn bè, bằng không cô ta sẽ thật sự cho rằng Mộ Sơ Tình là tiểu tam được Mạc Diệc Phong bao nuôi, được kim chủ sủng hạnh.

Sau đó anh ta cũng bớt điên cuồng mua sắm lại một chút, mua đủ rồi liền rời đi, cho nên Mộ Sơ Tình mới có thể được giải thoát, hai người lên xe, chuẩn bị về nhà.

......!
Mộ Sơ Tình ôm đống quần áo chất chồng như núi của mình.

Nghĩ tới bầu không khí trong xe thật sự là quá yên ắng, cho nên muốn tìm đề tài để níi với hắn, giảm bớt cái không khí nhàm chán này đi, tuy rằng cô không thể nói nhưng mà cũng có thể viết ra.

Cho nên lúc hai người dừng xe chờ đèn đỏ, Mộ Sơ Tình viết ra giấy một dòng hỏi Mạc Diệc Phong: "Có phải là anh đã có người trong lòng hay không?"
Mạc Diệc Phong cười cười nhìn Mộ Sơ Tình, thấy cái ánh mắt bát quái đó của cô thì có chút nghi hoặc: "Làm sao cô biết?"
"Em gái anh nói với tôi." Mộ Sơ Tình tiếp tục viết ra lời giải thích.

Mạc Diệc Phong đưa tay đỡ trán, cái con nhóc phiền phức này, "Nó chính là một đứa đại bát quái.

Như là một cái loa phát thanh vậy, có chuyện gì cũng nói với người khác."
Suy nghĩ một chút, anh ta lại hỏi tiếp: "Con nha đầu đó còn nói với cô những gì?"
Mộ Sơ Tình miết khoé môi một cái, viết tiếp: "Cô ấy nói anh thích cô gái kia, thích mười mấy năm, cho nên tôi rất hiếu kì......!A
Là ai vậy? Lại có thể khiến cho anh thích mười mấy năm."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 386: Chương 386


Mạc Diệc Phong bật cười: "Người đó, có nói cô cũng đâu có quen biết?"
"Cũng phải......"
Tức khắc Mộ Sơ Tình cảm thấy cô không còn gì để nói, cô làm sao có thể không quen biết chính mình được, đúng là không có khả năng này mà.

Bầu không khí nháy mắt trở nên trầm lặng.
Sợ nhất chính là không khí đột nhiên yên tĩnh.

Mộ Sơ Tình cũng không biết sao bỗng dưng bản thân lại trở nên bát quái đến như thế, chỉ muốn hỏi cho rõ ràng làm sao mà mình lại khiến cho anh ta thích đến mười mấy năm được.

Có lẽ là do tâm lý của chính mình, nghĩ đến việc một người đàn ông thích mình mười mấy năm, chuyện này không dễ dàng gì, cho nên muốn hỏi cho cặn kẽ.
Suy cho cùng cũng là do lòng hư vinh của phụ nữ.......!
"Sao anh lại thích cô ấy lâu như vậy?"
Mộ Sơ Tình viết, tiếp tục hỏi anh ta.

Mạc Diệc Phong nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình, trong đôi mắt có chút u ám"Cô cũng trở nên bát quái như thế từ khi nào vậy?"
Mộ Sơ Tình nghĩ nghĩ, thật sự là mình cũng quá bát quái, cho nên nhanh chóng chữa cháy.

"Nếu anh không muốn nói thì không cần phải nói với tôi, tôi chỉ muốn nghe xem có việc gì mà thôi."
Lúc này Mạc Diệc Phong không nói nữa, vừa hay đèn xanh bật sáng, Mạc Diệc Phong cho xe chạy, qua khỏi cột đèn xong, Mộ Sơ Tình nghe giọng nói của Mạc Diệc Phong nhàn nhạt cất lên: "Tôi và cô ấy quen nhau lúc còn rất nhỏ."
"Hả?"
Mộ Sơ Tình cả kinh trong lòng.

Cô rất khổ não, cô và anh ta là quen nhau từ nhỏ sao?
Cô nhớ rõ ràng là mình có quen gì anh ta đâu......!
Sao có thể quen biết anh ta từ nhỏ được, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì đó, là cô không nhớ rõ sao?
Mạc Diệc Phong mím môi một lúc, giống như là đang kìm nén khó chịu trong lòng.

Sau đó Mạc Diệc Phong bắt đầu kể lại chuyện của mình cho Mộ Sơ Tình nghe.

"Lúc nhỏ tôi từng bị bắt cóc, lúc đó có một tổ chức tội phạm rất lớn chuyên bắt cóc trẻ con, bắt cóc tống tiền, bắt bán nội tạng, con trai thì bán nội tạng, con gái thì đa số sẽ bị bán lên núi làm vợ từ bé của người ta.

Tôi không may bị bọn chúng bắt cóc, cô bé mà tôi thích cũng vậy, cũng không may bị bọn chúng bắt cóc, bị nhốt chung một chỗ, sau đó tôi và cô ấy cùng nhau bỏ trốn, cuối cùng chúng tôi được cứu, chính là tôi lại mất liên lạc với cô ấy.

Nói là tôi thích cô ấy mười mấy năm, thật ra đều là tôi ở sau lưng yêu thầm.

Cô ấy đã quên mất tôi, cũng là gần đây tôi mới tìm được cô ấy, nhưng thật đáng tiếc, cô ấy đã kết hôn, cũng đã có con rồi, hơn nữa cô ấy cũng rất cự tuyệt ở bên cạnh tôi.

Đơn giản chỉ là một câu chuyện cũ như vậy thôi."
Thật ra, nói ra đơn giản như vậy, nhưng chuyện mà bọn họ trải qua năm đó, thật sự đến bây giờ nghĩ lại cũng đều sởn cả gai ốc.

Anh ta tận mắt chứng kiến mình và đám con nít đó bị bắt, bị đám tội phạm đó mổ lấy nội tạng, bị bỏ mặc cho đến chết, thậm chí còn nhìn thấy những người đó c**ng b** mấy bé gái......!Sau đó bắt mấy bé gái đó bán lên núi làm vợ của mấy người già bảy tám chục tuổi và mấy kẻ đầu óc có vấn đề, què quặt hoặc là bị thiểu năng.

Thậm chí còn bắt mấy bé gái đó vào trong quan tài nằm, đóng kín nắp lại, kết hôn ma.

(Kết hôn với người chết)
Chuyện xấu xa gì anh ta cũng đều đã chứng kiến hết.

Cũng tận mắt thấy Mộ Sơ Tình bị đánh gãy xương sườn, chuyện năm đó nhìn thấy mà ghê người.

Ai có thể nghĩ ra được khi còn nhỏ anh ta đã chứng kiến biết bao nhiêu là chuyện đẫm máu như vậy.

Lúc ấy anh ta và Mộ Sơ Tình là hai người may mắn nhất trong đám trẻ đó, chỉ có hai người bọn họ trốn chạy được ra ngoài.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 387: Chương 387


Nhưng không may chính là hai người thoát được ra khỏi đó lại bị lạc ở trong rừng rậm, hai bọn họ lang thang trong khu rừng đó một ngày một đêm, cái chết đã gần kề trước mắt.

Lúc Mộ Sơ Tình đã hấp hối thì may mắn có trực thăng xuất hiện cứu bọn họ.

Đến lúc Mạc Diệc Phong tỉnh lại là đang nằm trên giường ở nhà mình, anh ta đã từng đi tìm Mộ Sơ Tình, chính là lại không có một chút thông tin nào, cô bé đó tên gì, nhà ở đâu cũng không biết, cho nên từ đó đã mất liên lạc.

Anh ta lại bị người nhà đưa ra nước ngoài du học.
Sau này Mạc Diệc Phong về nước, một lần tình cờ gặp được Mộ Sơ Tình ở sân bay, ngũ quan của cô so với lúc nhỏ căn bản là giống nhau như đúc, quả thực chính là khuôn mặt lúc nhỏ phóng đại lên, chỉ là ngũ quan của cô ngày càng tinh xảo, khi đó Mạc Diệc Phong cũng đã nhận định Mộ Sơ Tình mà mình gặp ở sân bay chính là Tiểu Khốc Bao khi còn nhỏ, anh ta đi điều tra Mộ Sơ Tình, phát hiện ảnh chụp lúc nhỏ của cô chính là Tiểu Khốc Bao lúc nhỏ mình gặp, cho nên sau đó bọn họ mới có đủ kiểu tình cờ quen nhau như bây giờ.

Hiện giờ Mạc Diệc Phong nhớ lại chuyện xảy ra lúc nhỏ, trong ngực vẫn rất nặng nề.
Có một số việc vĩnh viễn không thể phai mờ đi theo thời gian.

......!

Mạc Diệc Phong nói đến chuyện trước kia, lời nói chậm rãi nhàn nhạt, chính là cái người ngồi ở bên cạnh nghe anh ta kể chuyện xưa đã sợ tới mức không thể hô hấp.

Là anh ta!
Thế nhưng là anh ta!!
Mộ Sơ Tình ngồi trên ghế lái phụ, hai chân phát run, đặc biệt là tay cô, căng thẳng đến mức tay chân luống cuống, sợ tới mức lòng bàn tay đổ mồ hôi ướt nhẹp, cô hoảng loạn không biết phải đặt tay ở đâu nên khẩn trương nắm chặt lấy đùi mình.

Chính là lại không dám biểu hiện ra vẻ kinh hoàng thất thố đó của mình, động tác vờ như nhẹ nhàng.
Tầm mắt cô cứ như vậy nhìn thẳng về phía trước, nhìn dòng người tấp nập bên ngoài.

Chính là trong đôi mắt Mộ Sơ Tình lại có vẻ trống rỗng, có chút thất thần.

Môi cô đã tái nhợt cả ra, khiến cho cô cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, không ngừng cắn môi làm cho mình bình tĩnh lại.

Nhưng trong lòng là một mớ hỗn độn, đầu cô đã bị chuyện vừa rồi làm cho khiếp sợ, không có cách nào suy nghĩ được.

Cô giống như một con thỏ nhỏ bị dọa sợ, tim đập liên hồi, trong lòng bồn chồn thấp thỏm, vừa bất an lại kinh hỉ rồi có chút kích động, còn có chút ảo não cùng hối hận, lại thấy có lỗi, thật sự cảm thấy có lỗi.

Chẳng trách......!
Chẳng trách, mọi chuyện lại là như thế......!
Chẳng trách Mộ Sơ Tình vẫn luôn cảm thấy Mạc Diệc Phong rất quen thuộc, đặc biệt quen thuộc, từ lúc hai bọn họ vừa gặp mặt nhau, cô đã cảm thấy ở anh ta rất quen thuộc, không biết mình đã gặp qua anh ta ở nơi nào.

Thì ra chính là như vậy.

Cô biết tại sao lại mình lại thấy quen rồi, thế nhưng là anh ta!
Mạc Diệc Phong chính là anh trai khi còn nhỏ đã cứu mình thoát khỏi đám người đó!
Mộ Sơ Tình không có quên, không có quên người lúc đó đã cứu mình......!
Lúc đó Mộ Sơ Tình bị thương rất nặng, ý thức đã mơ hồ, cũng không nhớ rõ là ai cứu mình, mơ hồ không thấy rõ mặt người ở trước mắt, không biết người lúc đó cứu cô có khuôn mặt như thế nào, chính là chuyện này cả đời đều sẽ ghi nhớ, khắc sâu trong lòng.

Mộ Sơ Tình nhớ rất rõ, người lúc đó cứu cô từ cõi chết trở về chính là một anh trai, là anh trai đó đã cứu cô thoát khỏi bọn cướp đó, thân thể nhỏ bé xiêu vẹo đó đã cõng cô rời đi, bước chân tập tễnh, lúc gian nan, sợ hãi cũng không có từ bỏ cô, cũng là anh trai đó đã mang cô chạy trốn, khích lệ giúp cô sống sót.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 388: Chương 388


Là anh ta, thì ra anh trai đó chính là Mạc Diệc Phong!
Mộ Sơ Tình đột nhiên nghĩ tới, lần trước ở trên xe anh ta, cô đã nhìn thấy lá bùa bình an phúc, chẳng trách Mộ Sơ Tình nói lá bùa bình an phúc đó sao lại nhìn quen đến như vậy?
Sao có thể không quen được chứ?
Đó chính là khi còn nhỏ, lúc đó cô đã cùng với Hoắc Quốc Chương đi chùa dâng hương, cầu bình an, Hoắc Quốc Chương xin cho cô lá bùa đó, cô vẫn luôn đeo trên người, chính là lần đó bị bắt cóc đã bị rơi mất, Mộ Sơ Tình vẫn luôn cho rằng lá bùa đó đã bị rơi mất, chính là không nghĩ tới thế nhưng lại được Mạc Diệc Phong nhặt được, hơn nữa anh ta còn giấu đi, giữ bên mình nhiều năm như vậy.

Anh ta......!
Lúc này trong lòng Mộ Sơ Tình ngoại trừ cảm giác rối bời ra, cô cũng không biết mình bị làm sao nữa.
Mạc Diệc Phong thấy mình nói nửa ngày mà người bên cạnh cũng không có trả lời lại, anh ta liền cảm thấy có chút kỳ quái, quay đầu lại liền thấy Mộ Oanh Oanh đang ngồi ở đó run rẩy, tay chân run run, động tác tuy rất nhỏ nhưng mà đó chính là sợ hãi mà phát run khiến người ta cảm thấy lo lắng.

Mạc Diệc Phong cảm thấy có chút không ổn, vội dừng xe ở bên đường rồi vươn tay chạm vào Mộ Sơ Tình, lo lắng hỏi cô: "Oanh Oanh, có chuyện gì sao? Cô thấy chỗ nào không thoải mái sao? Tôi thấy sắc mặt cô rất kém, hay là chúng ta đi bệnh viện kiểm tra một chút đi? Bị đau ở chỗ nào vậy?"
Lúc Mộ Sơ Tình ngẩng đầu lên nhìn anh ta, nước mắt đã giàn dụa.

Mạc Diệc Phong lại càng cảm thấy luống cuống, không biết đã xảy ra chuyển gì.

"Có chuyện gì sao? Không lẽ nghe tôi kể chuyện cũ, nghe đến phát khóc luôn sao?" Mạc Diệc Phong bật cười nhìn cô, đơn giản chỉ là một câu nói đùa.

Chính là, Mộ Sơ Tình lại gật đầu, gật đầu lia lịa.

Mạc Diệc Phong: "......" Cái này, anh ta kể chuyện cũ cảm động đến như vậy sao?
......!
Lúc này, ở nhà Hoắc Quốc Chương.

Vốn dĩ Hà Thục vô cùng vui vẻ, muốn ăn cơm, chính là nghe Hoắc Quốc Chương nói phải đợi Hoắc Bắc Cảng còn có Mộ Sơ Tình, đợi hai người tới rồi cùng nhau ăn cơm, nghe xong Hà Thục liền không vui, lập tức trở mặt.

Bà ta đang ngồi trên sofa, nghe xong lập tức đứng bật dậy, thái độ cao cao tại thượng nhìn Hoắc Quốc Chương hỏi: "Ông làm cái gì mà cả ngày cứ muốn kêu Mộ Sơ Tình tới nhà chúng ta ăn cơm, ông biết rõ tôi không muốn nhìn thấy nó rồi mà ông còn gọi nó tới? Hoắc Quốc Chương, hôm nay tôi phải nói rõ với ông mới được, phải nói cho rõ ràng rốt cuộc là ông có ý gì? Ông có ý đồ gì? Ông không muốn sống với tôi nữa cho nên mới cố ý nhằm vào tôi có đúng không? Ông không muốn sống cùng tôi có phải không? Nếu như ông không muốn sống cùng tôi thì ông cứ nói đi, hà cớ gì cứ kêu nó tới để chọc tức tôi?"
Hoắc Quốc Chương đanh mặt lại, không định cãi nhau với bà ta, bất quá, ông cũng đã bị cái bộ dạng đanh đá đó của Hà Thục làm cho phát cáu, người đàn bà này chính là ba ngày mà không đánh là liền leo lên nóc nhà giở ngói, cho nên ông cũng không định nghe Hà Thục tiếp tục lải nhải nữa.

Phải đánh đòn phủ đầu thì mới được, ông cũng đứng bật dậy, chỉ trích Hà Thục: "Tôi nói bà đó, bà không thể bớt bớt lại một chút sao? Cái gì gọi là tôi luôn gọi nó tới? Tôi gọi Sơ Tình tới thì có gì sai, con bé tới nhà chúng ta ăn cơm thì có chỗ nào là không đúng? Con bé là ai, hiện giờ Sơ Tình cũng không phải là người ngoài, con bé là vợ của Bắc Cảng, là con dâu của chúng ta, cũng là một phần của Hoắc gia, bà lại cả ngày xụ cái mặt già của bà ra? Đều là người một nhà, bà không thể dẹp bớt cái quan điểm cổ hủ này đi được sao?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 389: Chương 389


"Bà cho rằng Mộ Sơ Tình không tốt chỗ nào, xui xẻo chỗ nào, con bé tới nhà chúng ta lâu như thế, tôi nuôi nó lâu như thế, con bé gả cho Bắc Cảng lâu như thế, có xảy ra bất cứ chuyện gì chưa? Nhà chúng ta xảy ra chuyện gì, hay là Bắc Cảng đã xảy ra chuyện gì chưa?"
Hoắc Quốc Chương nói, làm Hà Thục nghẹn họng.

Bà ta càng tức giận, rõ ràng đây chính là chồng mình, chính là lại đi bênh vực cho người phụ nữ khác, cô ta thật đúng là tiểu hồ ly tinh, người nào cũng muốn giúp cô ta.

Hà Thục tức giận phản bác, "Mộ Sơ Tình chính là một đứa xui xẻo thiên sát cô tinh, đâu phải là ông không biết chuyện này, lại cứ gọi nó tới đây, nếu như vận xui lây qua tới chúng ta thì ông chịu trách nhiệm sao? Nếu như nhà chúng ta xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?"
Hoắc Quốc Chương giận sôi máu, huyết áp tăng lên, chỉ vào mặt Hà Thục: "Bà quả đúng là phong kiến! Hồ đồ! Mê tín! Bây giờ là thời đại nào rồi mà bà còn đi tin lời mấy ông thầy bói, còn tin cái gì mà thiên sát cô tinh xui xẻo, bà đã gặp phải chuyện gì chưa? Nếu thật sự có cái gì mà thiên sát cô tinh, nếu như Sơ Tình thật sự là một đứa xui xẻo muốn hại bà mà nói, sao bà chưa xảy ra chuyện hả? Sao bà còn có thể toàn thây mà đứng ở đây, còn có thể vênh váo tự đắc đứng đây cãi nhau với tôi như thế, hiện tại có chuyện gì chưa? Bà nói đi? Nói đi, người ta là thiên sát cô tinh, còn e ngại mắt bà, bà thấy con bé không vừa mắt chỗ nào?"
Hà Thục căn bản là nói không lại ông, ý nghĩ cố chấp như thế.

Hà Thục vẫn luôn chán ghét Mộ Sơ Tình như vậy, thậm chí càng ngày càng ghét cô là bởi vì lần trước nhìn thấy bà đồng kia nói Mộ Sơ Tình kỳ thật là một con hồ ly tinh chuyển thế, chuyện đáng sợ như thế là một người bình thường nhìn thấy được đều sẽ cảm thấy đáng sợ phải không? Chính là chuyện này lại không thể nói với Hoắc Quốc Chương, cho nên bí mật này chỉ có mình bà ta biết.

Hà Thục cãi không lại cho nên trực tiếp trở quẻ, "Tôi không cãi với ông chuyện này nữa, ông không sợ, tôi sợ còn không được sao? Làm sao tôi biết không quan trọng, dù sao thì chắc chắn là nó không phải một thứ tốt lành gì, không chừng nó có thể gây hoạ cho con trai ông! Nếu như thật sự hại chết Bắc Cảng, cuối cùng người khóc chính là ông đấy.

Cũng không biết cô ta có điểm nào tốt mà ông cứ che chở bênh vực cho nó hả?"
Hà Thục càng nói càng cảm thấy thật sự không thích hợp, chồng là chồng mình, chính là chồng mình lại đối tốt với người phụ nữ khác còn hơn cả vợ, quả thực là tốt đến không được, làm cho một người vợ như bà ta phát ghen chết đi được.

Việc gì cũng giúp đỡ Mộ Sơ Tình, vợ mình thì không giúp, liền giúp Mộ Sơ Tình một đứa không có chút quan hệ huyết thống.

Chẳng lẽ......!
Chẳng lẽ bởi vì Hoắc Quốc Chương ông ta thích Mộ Sơ Tình?
Không thể nào? Không thể nào?
Hà Thục bỗng nhiên nghĩ tới cái ý niệm xấu xa này, nháy mắt máu dồn hết lên não, nhìn Hoắc Quốc Chương, nổi giận chất vấn: "Hoắc Quốc Chương, ông nói đi, có phải là ông có cái cảm tình gì khác với nó rồi hay không? Ông đối xử với Mộ Sơ Tình kia tốt như thế, có phải là ông có cái tư tưởng xấu xa gì với nó hay không? Sẽ không phải là ông có ý nghĩ đó với Mộ Sơ Tình, ông thích nó, cho nên mới đối với nó tốt như thế có đúng không?"
Hà Thục càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, từ trước tới giờ, Hoắc Quốc Chương quả thực chính là quan tâm săn sóc Mộ Sơ Tình quá mức, khiến cho trong lòng Hà Thục sinh ra đố kỵ.

"Không đúng, Hoắc Quốc Chương, chuyện này tôi càng nghĩ càng thấy không thích hợp, tại sao ông lại bênh vực cái đồ lẳng lơ đó đến như thế, sẽ không phải là ông thật sự có tâm tư gì khác với nó chứ.

Ông nói rõ ràng cho tôi, không phải là ông thích cái đồ lẳng lơ đó rồi chứ?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 390: Chương 390


Hà Thục càng nói càng bạo phát, sôi sục, trực tiếp đi đến trước mặt Hoắc Quốc Chương, túm lấy áo ông muốn tranh luận cho rõ ràng, muốn có một cái đáp án.

Hoắc Quốc Chương bị mấy lời hồ đồ của Hà Thục làm cho tức nghẹn, khuôn mặt đỏ bừng lên, đẩy Hà Thục ra, không nói nên lời, tức đến mức ông cũng sắp phát nổ, "Hà Thục! Bà, cái đồ già cả hồ đồ này? Bà quả thực là bị bệnh rồi! Bà bị bệnh tâm thần rồi, tôi không có như là bà nói! Trong đầu không biết là nghĩ đến chuyện gì nữa! Toàn thứ không đứng đắn! Tôi làm sao có thể là loại người đó hả? Cái óc của bà không thể sạch sẽ được một chút hả, cả ngày nghĩ tới ba cái chuyện hồ đồ bát nháo gì đâu không.

Có biết xấu hổ hay không hả? Bà quả thực chính là ảnh hưởng tới thanh danh của tôi.

Tôi đối với Sơ Tình chỉ là trưởng bối quan tâm tới vãn bối, trước nay không có như bà nghĩ, có mấy cái tình tình ái ái gì đó."
"Tôi đối với Sơ Tình tốt như thế, cũng không phải là bà không biết tại sao! Sơ Tình từ nhỏ đã không cha không mẹ, chẳng lẽ tôi không nên đối tốt với nó sao? Ba của nó là anh em tốt của tôi! Tôi chỉ là chiếu cố con của anh em mình, tôi làm không đúng chỗ nào mà bà lại nghĩ tôi như thế!"
Hoắc quốc chương nói rất có khí phách, lời nói bộc trực quyết tuyệt, chính là giải thích rõ ràng cho bản thân.

Hà Thục nghe Hoắc Quốc Chương giải thích xong liền thoải mái đi nhiều, thả tay ra nhưng vẫn kiêu ngạo hừ một tiếng, vẻ mặt sắc bén cảnh cáo ông: "Tốt nhất là đừng để cho tôi phát hiện ra ông có tình cảm gì khác với nó, hay là giữa hai người có chuyện gì không thể để cho người khác biết, bằng không sớm muộn gì tôi cũng không để yên cho mấy người đâu, tôi sẽ giết ông trước tiên rồi sẽ tới nó."
Hoắc Quốc Chương lười phải nói với Hà Thục nữa, trực tiếp đuổi Hà Thục lên lầu, đẩy bà ta, "Cả ngày toàn nghĩ tới thứ gì đâu không, bà không có việc gì làm thì đi lên lầu đi, bà không muốn nhìn thấy nó, Sơ Tình cũng không muốn thấy bà đâu.

Tránh mặt luôn đi để lát nữa khỏi nói mấy lời khiến cho con bé không vui."
Hà Thục không chịu đi, đứng lì một chỗ, "Tại sao tôi phải đi, tôi cũng không phải nhận không ra người, tôi cứ ở đây đấy, tại sao lại là tôi biến mất mà không phải là nó, nó tới nhà tôi, đây là nhà tôi, nhất định phải nghe theo tôi.

Ai là nữ chủ nhân của cái nhà hả?"
"Bà muốn ở đây cũng được, đợi lát nữa đừng có để cho tôi nghe được bà nói với con bé mấy lời mê sảng gì, còn nói mấy lời công kích nó, muốn đuổi con bé đi, bằng không tôi sẽ không tha cho bà."

Hoắc Quốc Chương lười so đo với Hà Thục nữa, nhìn đồng hồ, hai vợ chồng son đó cũng sắp tới rồi, không cãi nhau nữa, tránh cho lát nữa bị người khác thấy được cũng không tốt.

Hà Thục đang nén giận ngồi trở lại sofa, nhìn vẻ mặt rất khó coi.

......!
Hai người ngừng cãi nhau xong, mười mấy phút sau Hoắc Bắc Cảng và Mộ Oanh Oanh đã về tới Hoắc gia.

Mộ Oanh Oanh căn bản là không biết tình hình trong nhà Hoắc Bắc Cảng, còn tưởng là người nhà của Hoắc Bắc Cảng đều chấp nhận mình, chắc chắn là thích cô ta, cho nên không có lo lắng gì.

Cho nên Mộ Oanh Oanh tươi cười nhìn thấy ba của Hoắc Bắc Cảng liền cúi đầu chào, rồi ngọt ngào chào một câu: "Chào ba."
Hoắc Quốc Chương được Mộ Sơ Tình gọi một tiếng ba, vui muốn nở hoa trong lòng, bởi vì trước giờ Mộ Sơ Tình vẫn rất bày xích không có gọi ông là ba, lúc này lại gọi một tiếng ba ngọt ngào như thế, khiến cho ông thấy rất thoải mái.

Ngay sau đó, Mộ Oanh Oanh chào Hà Thục, cũng một kiểu gọi bà ta: "Chào mẹ."
Hà Thục không dám nhận, vẻ mặt ghét bỏ, miệng lưỡi chanh chua: "Aizo, Sơ Tình à, miệng ngọt như thế, vẫn là không cần kêu tôi, tôi sợ tổn thọ, cô vẫn là như trước kia gọi tôi bác gái là được rồi, cũng không phải là tôi chưa nói với cô, giả vờ cái gì chứ!"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 391: Chương 391


Chuyện này là thế nào? Tại sao thái độ của người đàn bà này đối với mình lại kém như thế.

Cái quan hệ mẹ chồng nàng dâu sao mà giống như kẻ thù vậy!
Lẽ nào cái người gọi là mẹ chồng này không thích Mộ Sơ Tình?
Mộ Oanh Oanh còn đang nghiền ngẫm trong lòng, không biết tại sao.

Mộ Oanh Oanh nhìn Hoắc Bắc Cảng ở một bên xin giúp đỡ, sắc mặt Hoắc Bắc Cảng cũng rất kém.

Hoắc Bắc Cảng lạnh mặt, nói Hà Thục: "Mẹ, Sơ Tình hiện giờ là vợ con." Ngầm nói đây chính là vợ con, cô ấy phải gọi mẹ là mẹ.

Hà Thục nhìn chằm chằm thằng con nhà mình chính là một đứa ăn cây táo rào cây sung như thế, cố nén giận, trừng mắt liếc Hoắc Bắc Cảng một cái, ngữ khí lại nặng thêm: "Còn chưa nói là không phải? Lúc trước con khăng khăng cưới nó là chuyện của con.

Hơn nữa con coi nó là vợ mình, mẹ không coi nó là con dâu, mẹ muốn nó gọi gì thì gọi, mẹ không thích thì nó không được gọi đấy."
Lúc này Hoắc Quốc Chương mở miệng ngăn cản hai người cãi nhau, "Được rồi, Bắc Cảng, cái tính cách của mẹ con như thế nào, cũng không phải là con không biết, không cần cãi với bà ấy nhiều như vậy, giữ sức đi, hai đứa ngồi đi."
Mộ Oanh Oanh cùng Hoắc Bắc Cảng ngồi xuống xong, Hà Thục liền không chịu ngồi yên, kêu Mộ Oanh Oanh: "Sơ Tình, bác gái có chuyện này muốn nói với con, con có tiện đi lên lầu rồi nói không?"
Tuy là Mộ Oanh Oanh không biết trong lòng Hà Thục đang che giấu ý nghĩ xấu xa gì, chính là lúc này cũng không thể không nể mặt, không thể cự tuyệt, cho nên liền đồng ý với bà ta, "Được, cũng tiện."
Hai người đứng dậy đi lên lầu.

......!
Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm theo Mộ Oanh Oanh đang đi theo mẹ mình lên lầu, trong lòng có chút lo lắng, không biết mẹ mình sẽ làm gì Mộ Sơ Tình?
Hoắc Quốc Chương thấy Hoắc Bắc Cảng lo lắng như thế, bộ dáng sốt ruột như lửa đốt, cười con trai mình thích Mộ Sơ Tình, Hoắc Quốc Chương biết, cho nên ông vẫn luôn tác hợp Hoắc Bắc Cảng và Mộ Sơ Tình ở bên nhau.

Sở dĩ ông có thái độ cứng rắn, kiên quyết như thế, hy vọng hai bọn họ ở bên nhau, ở sau lưng dùng đủ trò để tác hợp cho hai bọn họ như vậy, một mặt là bởi vì chuyện năm đó, trong lòng ông rất áy náy, cảm thấy có lỗi với Mộ Sơ Tình, cho nên muốn bù đắp, bù đắp lớn nhất chính là làm Mộ Sơ Tình được hạnh phúc.
Người khác làm Mộ Sơ Tình hạnh phúc, Hoắc Quốc Chương không yên lòng, cho nên chỉ có thể để con trai mình đem lại hạnh phúc cho Mộ Sơ Tình, đây là điều tuyệt vời nhất.

Thật ra còn có một nguyên nhân khác chính là bởi vì ông biết con trai mình thật sự là có tình cảm với Mộ Sơ Tình.
Ông là một người từng trải.

Con đường ông đi qua còn nhiều hơn bọn họ ăn muối.

Cho nên ở cái cách nhìn người này, ông chỉ cần nhìn qua là biết tâm tư của con mình như thế nào, Hoắc Quốc Chương biết, cái ánh mắt khi thích một người sẽ không thể che giấu được, tuy rằng con mình không chịu thừa nhận, chính là Hoắc Bắc Cảng thích Mộ Sơ Tình đều đã bộc lộ hết qua ánh mắt.

Hoắc Quốc Chương cười, kéo Hoắc Bắc Cảng về lại thực tại, "Đừng nhìn nữa, mẹ con tuy là độc mồm độc miệng một chút nhưng bụng dạ không có xấu, bà ấy vẫn biết cư xử đúng mực, sẽ không dám làm chuyện gì quá đáng đâu.

Sẽ không làm gì vợ con đâu.

Ba có chuyện quan trọng muốn nói với con, con lấy lại tinh thần đi đã, hai chúng ta bàn bạc một chút."
Hoắc Bắc Cảng nghe tiếng, lập tức thu lại tầm mắt, nhìn Hoắc Quốc Chương.
"Ba, có chuyện gì sao?" Hoắc Bắc Cảng nghiêm túc hỏi.

Hoắc Quốc Chương nói: "Hôn lễ của hai đứa sắp xếp vào mồng một tháng sau, ba đã tìm người tính qua, hôm đó là ngày tốt, cho nên con thấy có vấn đề không?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 392: Chương 392


"Mồng một tháng sau?"
Hoắc Bắc Cảng nhẩm tính một chút, từ nay tới hôm đó cũng chỉ còn khoảng hai cái tuần.

Từ lúc đăng ký kết hôn xong hắn vẫn luôn tính toán xem khi nào thì tổ chức lễ cưới, cho nên hiện tại có thể tổ chức, hắn chắc chắn sẽ không phản đối, nghĩ nghĩ, thời gian cũng là vừa vặn thích hợp, hiện tại quan hệ giữa hai người bọn họ cũng đã khá hơn trước rất nhiều, không còn quá căng thẳng nữa, cho nên đến lúc đó nếu như Mộ Sơ Tình đồng ý thì đương nhiên là chuyện tốt rồi, còn nếu như cô không đồng ý, vậy thì cứ bắt cóc mang đến lễ đường, trực tiếp lột quần áo cô ra mặc áo cưới vào.

Hoắc Bắc Cảng nghĩ thông suốt điểm này, liền đồng ý với ba mình.

Hoắc Quốc Chương thấy Hoắc Bắc Cảng không có phản đối, đồng ý một cách phóng khoáng, lại nghĩ đến chuyện lúc trước, ông thở dài một hơi nhìn Hoắc Bắc Cảng, Hoắc Quốc Chương vẫn luôn suy nghĩ, vẫn luôn lo lắng dò hỏi hắn: "Bắc Cảng à, con và Sơ Tình, quan hệ của hai đứa vẫn còn căng thẳng như trước đây sao?"
Hoắc Bắc Cảng không có trả lời, chính là trong đôi mắt sâu không thấy đáy đó lại có vài phần ưu thương, u buồn.

Hoắc Quốc Chương nhìn thấu ánh mắt của Hoắc Bắc Cảng, khuyên hắn: "Hai đứa này, con cũng đã có rồi, một đứa con gái chịu sinh con cho con là một chuyện rất là cực khổ rồi, sao con còn tính toán chi li chuyện trước kia.

Lúc đó Sơ Tình cũng còn nhỏ, hơn nữa lại là một đứa con gái nhút nhát, gặp loại chuyện này con nít đều sẽ hoảng loạn, sẽ chạy trốn, cho nên sao con lại bởi vì chuyện đó mà để bụng nhiều năm như thế.

Là đàn ông, con không thể rộng lượng một chút hay sao.

Hơn nữa, ba cảm thấy Sơ Tình không phải là người như vậy, không giống loại người lâm trận sẽ bỏ chạy, chuyện trước đây chắc chắn là có hiểu lầm."
Hoắc Bắc Cảng lên tiếng, lời lẽ đanh thép cắt ngang lời ông: "Ba, lúc đó là con tận mắt nhìn thấy, chuyện xảy ra cũng đã xảy ra rồi, cũng không thể nào phủ nhận.

Chuyện đó con cũng đã bỏ qua, sẽ không lại nghĩ đến, cho nên, ba không cần lo lắng.

Hiện giờ con đã cưới Mộ Sơ Tình là nói lên con đã bỏ qua chuyện năm đó, sẽ không để ý nữa."
Hoắc Bắc Cảng biết lúc đó mình cưới Mộ Sơ Tình, đầu óc mình tỉnh táo, rất tỉnh táo, biết rõ bản thân đang làm cái gì.

Hắn cưới Mộ Sơ Tình, đơn thuần là muốn sống với cô trọn đời, muốn bên nhau hạnh phúc, ngoài ra không hề có một ý niệm gì khác.

Càng không mang theo cái ý nghĩ trả thù gì, tuy rằng khi bắt đầu hắn đối xử với cô không tốt nhưng hắn không hề có chút ý nghĩ muốn thương tổn Mộ Sơ Tình, hắn luôn muốn đối xử không tốt với Mộ Sơ Tình, nhưng thật ra hành động của hắn lại luôn là đối tốt với cô, ngay cả chính hắn cũng không biết bản thân tại sao lại luôn lo lắng cho Mộ Sơ Tình.

Tuy rằng Hoắc Bắc Cảng cật lực phủ nhận nhưng Hoắc Quốc Chương vẫn nhịn không được lo lắng, nhìn lên lầu một chút, thấy Mộ Sơ Tình vẫn chưa xuống nhà, cho nên ông nắm bắt thời gian hỏi hắn: "Bắc Cảng, con nói thật cho ba biết đi, sở dĩ con cưới Sơ Tình không phải là vì muốn trả thù cái gì đi? Chính là bởi vì chuyện của hai đứa lúc trước làm Hứa Hạ Đồng rời đi? Lúc trước, chuyện làm Hứa Hạ Đồng rời đi......!Thật sự không thể trách Sơ Tình, con và Hứa Hạ Đồng, hai đứa không có hợp nhau, cho nên lúc hai đứa ở bên nhau, ba đã khuyên can con.

Cô ta không hợp với con, sau đó cô ta bỏ đi con lại trút hết trách nhiệm lên Sơ Tình là......!Không đúng đâu."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 393: Chương 393


Hoắc Bắc Cảng có chút bất đắc dĩ, thái độ rất kiên định, "Ba, đầu óc con rất tỉnh táo, còn chưa đến mức hồ đồ như thế.

Con cưới một người, chắc chắn là bởi vì đời này con đều muốn chung sống với cô ấy.

Còn chuyện của Hứa Hạ Đồng con thật sự không có để tâm, con và Hứa Hạ Đồng ở bên nhau là vì để trả lại ơn cứu mạng của cô ta năm đó.

Ngoài ra không có ý gì khác, cho nên cô ta rời đi, có cuộc sống mà bản thân lựa chọn, con sẽ không ngăn cản, càng không giống như lời ba nói, đem chuyện Hứa Hạ Đồng rời đi đều đổ tội lên đầu Mộ Sơ Tình."

Hoắc Bắc Cảng biết chuyện Hứa Hạ Đồng rời đi không liên quan gì đến Mộ Sơ Tình.

Thật ra cô ta bỏ đi là do Hoắc Bắc Cảng hắn......!Dàn xếp.

Kiếp này, Hoắc Bắc Cảng chỉ làm ra một chuyện không thể cho người khác biết, đó chính là chuyện lúc trước tìm cách để làm cho Hứa Hạ Đồng bỏ đi.

......!
5 năm trước, lúc Hoắc Bắc Cảng và Hứa Hạ Đồng sắp đính hôn, Hoắc Bắc Cảng mới nhận ra bản thân đã đưa ra quyết định sai lầm, lúc trước hắn không nên đồng ý với cô ta, không nên chấp nhận lời tỏ tình của Hứa Hạ Đồng, không nên ở bên cô ta, nếu không cũng sẽ không có xảy ra chuyện đính hôn như thế này, cho nên hắn lâm trận bỏ chạy, hắn không muốn đính hôn, cũng không muốn cưới Hứa Hạ Đồng.
Hắn biết bản thân không thích Hứa Hạ Đồng, cho nên không cần phải kết hôn với cô ta, lỡ dở chính mình cũng lỡ dở Hứa Hạ Đồng.

Khi đó, có người thích Hứa Hạ Đồng, hắn biết, người đó đã thích Hứa Hạ Đồng hơn 10 năm, hơn nữa điều kiện của người đó cũng không tệ, cho nên Hoắc Bắc Cảng đã làm ra một chuyện xấu, đầu tiên là hắn sẽ hạ dược Hứa Hạ Đồng, để cho Hứa Hạ Đồng và người đó lên giường với nhau, rượu vào loạn tính, như vậy hắn liền có lý do để hủy bỏ lễ đính hôn của hai người, không phải ở bên cạnh cô ta, chính là không biết xảy ra chuyện gì, cái tên Mộ Sơ Tình ngu ngốc này thế nhưng không biết sao lại đảo lộn hai ly rượu đó, cho nên Hoắc Bắc Cảng là tự làm tự chịu, tự mình uống phải ly rượu mà mình hạ dược, vậy nên mới rượu vào loạn tính chạm vào Mộ Sơ Tình.

Tiệc đính hôn, Mộ Sơ Tình và Hoắc Bắc Cảng hai người đều không có tham dự, Hứa Hạ Đồng một mình nhận hết sự cười nhạo của khách khứa.

Ngày hôm sau Hứa Hạ Đồng đi tìm Hoắc Bắc Cảng, lại phát hiện Hoắc Bắc Cảng và Mộ Sơ Tình thuê một phòng ở trong khách sạn đó.

Tiếp theo thì đã xảy những chuyện kia.

Đại khái là bởi vì Hứa Hạ Đồng thật sự thích hắn, cho nên mới không chịu nổi đả kích hắn lên giường với Mộ Sơ Tình, mới rời khỏi Trung Quốc, ra nước ngoài.

Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn biết Hứa Hạ Đồng đang ở đâu, chính là hắn rất may mắn, hai người đã tách ra, không có ở bên nhau, cho nên từ trước đến nay hắn không có đi tìm cô ta, đây cũng là điều hắn mong muốn.

Rốt cuộc, Hoắc Bắc Cảng chưa từng thích Hứa Hạ Đồng, càng không muốn đời này kiếp này hai người phải dính lấy nhau, tự nhiên, cô ta ở đâu hắn đều sẽ không để ý.

......!
Hoắc Quốc Chương nghe Hoắc Bắc Cảng nói vậy, lo lắng trong lòng đã vơi đi quá nửa.

Ông thu lại vẻ lo lắng của mình, bỗng dưng lại cảm thấy rất muốn khóc, hốc mắt đã ươn ướt, ông bất đắc dĩ nói: "Vậy là tốt rồi, vậy ba đây liền yên tâm rồi, nhà chúng ta nợ Sơ Tình thật sự là quá nhiều, ba vẫn luôn cảm thấy rất có lỗi với con bé, cuộc sống nửa đời này của con bé thật sự là quá khổ rồi, cho nên đối tốt với Sơ Tình một chút, Sơ Tình, đứa nhỏ này rất tốt, là một đứa con gái tốt."
Hoắc Bắc Cảng nhíu mày, phát hiện ra chuyện này không thích hợp, từ nhỏ đến lớn ba hắn vẫn luôn nói với hắn một câu chính là nhà chúng ta thật có lỗi với Sơ Tình, con nhất định phải đối tốt với con bé.

Cho nên, Hoắc Bắc Cảng thấy hoài nghi trong lòng Hoắc Quốc Chương đang che giấu chuyện gì đó, bọn họ tại sao lại có lỗi với Mộ Sơ Tình?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 394: Chương 394


Hoắc Bắc Cảng nghĩ không ra, hỏi lại Hoắc Quốc Chương: "Ba, ba vẫn luôn nói là nhà chúng ta có lỗi với Sơ Tình, năm đó ba mẹ cô ấy xảy ra tai nạn ngoài ý muốn cũng không phải là do ba gây ra, tại sao ba lại áy náy như thế?"
Nghe Hoắc Bắc Cảng nói vậy, Hoắc Quốc Chương có chút hoảng hốt chớp chớp mắt để che giấu đi tâm sự của mình, ánh mắt rất hoảng loạn, dáng vẻ giống như là có chút chột dạ, cúi đầu không dám nhìn vào Hoắc Bắc Cảng, cười cười, cơ mặt giật giật một chút, nhìn bộ dáng rất không bình thường.

"Chắc chắn là không phải ba làm, chỉ là ba thấy thương cho Sơ Tình mà thôi.

"
Hoắc Quốc Chương giải thích xong, hai tay vẫn luôn run rẩy đặt ở trên đùi.

Thật sự Hoắc Bắc Cảng là một người rất nhạy, tất cả động tác của ba hắn hiện giờ hắn đều đã nhìn thấy, hắn có cảm giác rất không thích hợp! !
Thật sự là thấy rất kỳ lạ, chính là lại không thể nói ra được rốt cuộc là kỳ lạ ở chỗ nào cho nên hắn cũng không có nói.

! !
Mộ Oanh Oanh đi theo Hà Thục lên ban công trên lầu, Hà Thục là cố ý chọn nơi này, chọn chỗ xa như vậy mục đích chính là vì lúc nói chuyện, người ở dưới lầu sẽ không nghe thấy được.

Hai người vừa đến ban công, Hà Thục liền chỉ trích Mộ Oanh Oanh: "Mộ Sơ Tình, cô thật đúng là không biết xấu hổ, luôn miệng nói cái gì là con dâu tôi, hiện giờ lời tôi nói cô đều không nghe đúng không, thế nhưng ở sau lưng chơi tôi một vố.

"
Lần trước Hà Thục đã hẹn xong với Mộ Sơ Tình, kêu cô đi giúp bà ta, sẽ gặp nhau ở khách sạn!
Kết quả thì sao? Hà Thục đợi nửa ngày cũng không thấy người phụ nữ này tới, bà ta đều đã hẹn người ta xong, còn đưa tiền trước, chính là muốn mấy người đó c**ng b** Mộ Sơ Tình.

Chính là, Mộ Sơ Tình vẫn không chịu xuất hiện, khiến bà ta công cốc, tốn công dã tràng.

Cuối cùng Hà Thục mới phát hiện ra mình bị cái đồ đê tiện này chơi đùa.

Hôm đó bà ta hẹn Mộ Sơ Tình đến khách sạn, chính là muốn đợi cô đến rồi bỏ thuốc mê, sau đó sẽ cho mấy người đàn ông giở trò, huỷ hoại danh tiết của cô.

Như vậy thì con trai bà ta sẽ liền ly hôn với Mộ Sơ Tình.

Rốt cuộc bà ta cũng không biết có phải là Mộ Sơ Tình đã nhìn thấu được âm mưu của mình rồi hay không, cho nên mới lần lữa không chịu xuất hiện.

Cho nên đến bây giờ Hà Thục đều đang ôm hận trong lòng, cơn tức của bà ta vẫn chưa nguôi, tại sao lại có loại phụ nữ như thế này chứ?

"Bác nói như vậy là có ý gì? Nói chẳng rõ ràng gì cả, lải nhải hoài, đầu óc có vấn đề à?"
Từ trước đến nay Mộ Oanh Oanh không phải là một người thích chịu đựng việc bị người ta khinh thường, ngữ khí của Hà Thục đối với cô ta không tốt, chắc chắn là cô ta cũng sẽ đối lại với bà ta không tốt rồi.

Hà Thục thấy thái độ lúc này của Mộ Sơ Tình đối với mình, buồn cười cười ra một tiếng, châm chọc cô: "Bây giờ ngữ khí còn kém như vậy sao? Quả nhiên là người tiền hậu bất nhất, ở trước mặt con trai tôi thì giả làm chim nhỏ nép vào người, sau lưng liền lên giọng với tôi như thế.

"
Mộ Oanh Oanh định đấu khẩu lại với Hà Thục, chính là lại tưởng tượng đến hiện giờ bà ta chính là mẹ chồng của mình.

Vì để bảo vệ cái thân phận thiếu phu nhân nhà hào môn của mình, chắc chắn là không thể cãi nhau với Hà Thục, lỡ như bà ta xui Hoắc Bắc Cảng ly hôn với mình, vậy chẳng phải là trộm gà không thành còn mất thêm nắm gạo sao? Cho nên Mộ Oanh Oanh đè cơn giận xuống, trực tiếp xoay người rời đi.

Lười phải phản ứng lại cái người đàn bà đanh đá này.

"Không có việc gì vậy tôi đi trước.

"

Hà Thục thấy Mộ Sơ Tình có thái độ như vậy, cơn tức trong lòng liền bùng lên, bước tới túm được tóc cô rồi kéo giật lại.

"Cô đứng lại đó cho tôi, giải thích cho tôi, tại sao lần trước không tới!"
"Cái gì mà lần trước không tới? Bà đủ chưa, tôi đã nói rồi, tôi không biết bà đang nói chuyện gì.

" Mộ Oanh Oanh cảm thấy Hà Thục người này quả thực là có vấn đề, lại còn kéo tóc cô ta như vậy, cô ta ăn đau, trực tiếp xoay người lại đẩy Hà Thục ra.

Hà Thục không hề phòng bị gì, bị đẩy ra, cho nên va phải chiếc bàn trà ở bên cạnh.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 395: Chương 395


"Ah" Hà Thục bất ngờ bị đẩy, hét lên một tiếng hoảng sợ.

Khi Hà Thục ngã xuống, bà ta đã túm lấy chiếc ghế bên cạnh, cả người cả ghế cùng ngã xuống.

Một tiếng động lớn vang lên.

Eo của Hà Thục va vào bàn, bà ta hốt hoảng la lên.

Mộ Oanh Oanh, người phụ nữ này đẩy bà ta ngã xuống đất xong, cô ta hoảng sợ đứng như trời trồng, sau đó vẻ mặt cô ta bắt đầu biến sắc, lo sợ không biết mình làm như vậy có sao không.
Sợ bà ta xảy ra chuyện gì, sợ bản thân phải chịu trách nhiệm, vừa rồi cô ta không khống chế được sức lực của mình, đẩy ngã Hà Thục, lỡ như lát nữa Hoắc Bắc Cảng lên đây, hai người như thế này.......!Thấy cô ta đẩy mẹ hắn ngã, hắn sẽ trách tội thế nào đây?
Chắc chắn sẽ nói là do cô ta làm, Làm sao đây, không nghĩ tới bà ta lại là một người xấu như vậy.

Mộ Oanh Oanh sợ hãi, sắc mặt trắng bệch ra, hiện tại thật sai lầm, cô ta xoay đầu lại nhìn, rất sợ có người đột nhiên chạy lên đây.

Cả người cô ta đều đang run lên.

Lúc Mộ Oanh Oanh còn đang run sợ thì Hà Thục ở một bên lại la lên, "Cứu với, ở đây có người muốn giết tôi, cứu với." Hà Thục nén đau đứng dậy, đột nhiên la lên.

Hà Thục vừa la lên đã doạ Mộ Oanh Oanh hoảng sợ mất hồn.

Mộ Oanh Oanh cảm thấy Hà Thục, cái bà già đáng chết này tâm cơ của bà ta rất nặng, không thể để mọi người biết bà ta bị mình đẩy được.

……
Lúc Hà Thục ngã xuống đã kéo theo chiếc ghế bên cạnh, cho nên đã phát ra âm thanh rất lớn.

Cộng thêm sau đó Hà Thục lại còn la cứu mạng, cho nên bên dưới có thể đã nghe được động tĩnh, nghe được âm thanh phát ra từ trên này.

Lúc đầu nghĩ là do không cẩn thận nên mới gây ra tiếng động cho nên không có để ý.

Sau đó phát hiện ra là có tiếng kêu cứu.

Hoắc Quốc Chương nhìn lên lầu, không biết có chuyện gì trên đó, "Bắc Cảng à, vừa rồi con có nghe thấy tiếng gì không?"
Hoắc Bắc Cảng chắc chắn là đã nghe thấy tiếng kêu đó cho nên hắn đã lập tức chạy lên lầu.

Mộ Oanh Oanh nóng lòng như lửa đốt, bởi vì ở dưới lầu chắc chắn là đã nghe được động tĩnh rồi, nhất định là bọn họ sẽ lập tức chạy lên đây xem xem đã xảy ra chuyện gì, Mộ Oanh Oanh không có cách nào, chỉ có thể tàn nhẫn với bản thân một chút, không tàn nhẫn với mình một chút thì người ta sẽ đối xử tàn nhẫn với mình thôi.

Một ý nghĩ chợt loé lên, đột nhiên cô ta nghĩ ra được một cách, chính là đập đầu mình vào bàn.

"Bốp" một tiếng, Mộ Oanh Oanh tự đập đầu mình vào bàn, trán cô ta bị rách da, máu bắt đầu chảy ra.

Hành động không khách khí với chính bản thân mình của Mộ Oanh Oanh đã doạ Hà Thục ngồi ngây ra tại chỗ.

Vốn dĩ Hà Thục cũng không bị đau cho lắm, bà ta bị ngã xuống rồi sau đó hét lên đau đớn chỉ là để cho chồng và con trai nhìn thấy bộ mặt thật của người phụ nữ này, nhìn rõ xem cô ta bạo lực như thế nào! Thấy rõ vẻ mặt độc ác đó của cô ta, vừa rồi hành động của Mộ Oanh Oanh, Hà Thục thấy thật sự rất điên cuồng!Người phụ nữ điên này tự đập đầu vào bàn, thật sự là nhìn cô ta tự đập đầu như vậy, bà ta nhìn mà muốn đau tim, Mộ Sơ Tình muốn làm gì?
Hà Thục bị Mộ Oanh Oanh doạ cho ngốc luôn, cũng không có hét nữa, cứ ngồi ngây ra mà nhìn cô ta.

Hoắc Quốc Chương và Hoắc Bắc Cảng lập tức chạy lên lầu, nhìn thấy cảnh tượng như thế này.

Mộ Sơ Tình và Hà Thục đều đang ngồi dưới đất, Mộ Sơ Tình bị thương ở trán, trán cô đang chảy máu, còn Hà Thục thì đang ngồi ép tay vào eo mình.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 396: Chương 396


"Hai người ......!Chuyện này là thế nào?? Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Hai người đánh nhau sao?" Hoắc Quốc Chương thấy hai người như vậy, nén giận hỏi.

"Ông xã......" Hà Thục muốn giả vờ đáng thương trước mặt Hoắc Quốc Chương, dịu dàng gọi ông ta một tiếng nhưng vẫn mắc sai lầm, bà ta không giành được sự chú ý như Mộ Oanh Oanh.

Hoắc Bắc Cảng vừa chạy lên lầu đã thấy hai người ngã ngồi dưới đất, hắn hoảng sợ chạy tới ôm lấy Mộ Sơ Tình.

Mộ Oanh Oanh thấy Hà Thục mở miệng, cô ta cũng không khách khí, ôm chặt lấy cánh tay Hoắc Bắc Cảng, "Ông xã, anh đừng trách mẹ, chuyện này không thể trách mẹ, là em sai! Là em làm mẹ đau lòng, thật ra em cũng không biết là chuyện như thế nào, em cũng rất khổ tâm.

Mẹ nói với em mấy hôm trước mẹ hẹn em đến khách sạn, nhưng mà em không biết......!Em quên mất......!Gần đây trí nhớ của em không được tốt, bởi vì công việc ở công ty quá nhiều, em rất bận cho nên có nhiều việc riêng em cũng quên mất, trí nhớ thật sự rất kém.

Cho nên em mới không tới chỗ hẹn, để mẹ một mình ngồi đợi em trong khách sạn, làm mẹ khó chịu.

Chắc tại lúc nãy em nói chuyện có hơi lớn tiếng một chút, cho nên mới làm mẹ không vui, cũng không phải là mẹ cố ý đánh em, anh không nên trách mẹ."
Vốn dĩ Hà Thục định mở miệng nói chuyện, bà ta đã bị những lời này của Mộ Oanh Oanh làm cho á khẩu, xem như bà ta đã thấy rõ thế nào gọi là tiện nhân.

Trước đây, thật ra bà ta không có cảm thấy Mộ Sơ Tình là một người có tâm cơ thâm sâu đến như vậy, lúc này nghe Mộ Sơ Tình nói, từng câu từng chữ đều là muốn tẩy trắng bản thân, không muốn thừa nhận vừa rồi cô ta đẩy mình ngã, diễn kịch diễn thành một đoá bạch liên hoa luôn cơ đấy.

Dám đem mọi tội lỗi trút lên người bà ta, hãm hại bà ta, người phụ nữ này tâm cơ sao lại độc ác đến như thế.

Hà Thục nổi giận, mắt thấy Hoắc Bắc Cảng chỉ chăm chăm chú ý đến Mộ Sơ Tình, nhưng trong ánh mắt của hắn lại mang theo vẻ căm hận, bà ta liền bực bội quát Mộ Oanh Oanh một tiếng: "Mộ Sơ Tình! Câm miệng, cô đúng là không biết xấu hổ, rõ ràng là tự cô đập đầu vào bàn, cô còn nói là tôi đánh cô, cô dám trợn mắt nói nói dối như vậy, rõ ràng là cô đẩy tôi, bây giờ eo tôi còn ngâm ngẩm đau đây này! Đều là cô đẩy tôi, bây giờ cô còn ở đây ăn nói bậy bạ với tôi, cái đồ tiện nhân này."
"Là em, là em sai, ông xã, ba, đều là con sai, mẹ nói rất đúng, mẹ không có làm gì cả, đều là em sai, là tại em quá xúc động, nếu như lúc nãy em không nói chuyện lớn tiếng thì mẹ sẽ không có oán hận em như thế, cũng sẽ không đẩy em, hai người đừng có trách mẹ được không.

Mẹ cũng không phải cố ý, em không sao, em chỉ bị đụng nhẹ một cái mà thôi." Mộ Oanh Oanh diễn kịch vô cùng nhuần nhuyễn, bắt lấy cánh tay Hoắc Bắc Cảng, nắm thật chặt, chính là vẻ mặt lại đặc biệt ngây thơ vô tội.

Mộ Sơ Tình nói xong liền dựa vào trong lòng Hoắc Bắc Cảng, sắc mặt tái nhợt, nhắm mắt lại vờ như sắp ngất.

Hoắc Quốc Chương lo lắng, "Sơ tình, con làm sao vậy?"
Mộ Oanh Oanh lắc đầu, "Không sao, chỉ là bây giờ đầu con có chút choáng váng mà thôi.

Con nghỉ ngơi một chút là khoẻ lại thôi, đợi một lát là ổn thôi, không sao, không cần lo lắng."
"Mộ Sơ Tình! Đồ đàn bà không biết xấu hổ, cô còn muốn diễn kịch cái gì!" Hà Thục thấy Mộ Sơ Tình giả vờ chịu uỷ khuất như thế, bà ta giận sôi gan, gào lên.

"Rõ ràng là cô chẳng bị làm sao cả, cô còn ở đó giả vờ giả vịt! Tôi đẩy cô lúc nào, cô đừng có ở đó mà mở to mắt nói dối! Rõ ràng là cô đẩy tôi!"
Hà Thục còn đang tức giận nghiến răng nghiến lợi, liền nghe thấy giọng điệu chất vấn của Hoắc Bắc Cảng vang lên: "Mẹ, mẹ hẹn Sơ Tình đến khách sạn để làm gì?".
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 397: Chương 397


Hà Thục nghe Hoắc Bắc Cảng chất vấn như vậy liền chột dạ, vốn dĩ bà ta tìm Mộ Sơ Tình cũng chẳng phải để làm chuyện gì đứng đắn.
Nếu như bị con trai biết bà ta tìm Mộ Sơ Tình là để thực hiện ý đồ xấu xa, không chừng cả đời này đều sẽ không tha thứ cho bà ta, cho nên Hà Thục không dám nói.
Chỉ có thể nói dối với Hoắc Bắc Cảng: "Mẹ chỉ đơn giản là có một số việc không hiểu, yêu cầu Mộ Sơ Tình giúp mẹ, không phải là mẹ mở một cái thẩm mỹ viện sao? Thẩm mỹ viện có chút vấn đề về sổ sách, vợ con không phải là học chuyên ngành về tài vụ sao? Mẹ hỏi vợ con thì làm sao? Mẹ đợi Mộ Sơ Tình cả đêm cô ta cũng không tới, mẹ hỏi cô ta một chút thì thế nào! Mẹ thật sự không có đẩy cô ta, là tự cô ta đập đầu vào bàn, mẹ không có đẩy cô ta, là cô ta đẩy mẹ!"
Hoắc Bắc Cảng không nói gì, chỉ là khuôn mặt đen thui đó đã biểu đạt ra việc hắn không tin lời mẹ mình nói.

Hà Thục không nuốt được cục tức trong lòng, vừa định mở miệng nói gì đó, đã bị Hoắc Quốc Chương đứng một bên quát lớn: "Hà Thục! Bà, đồ đàn bà này, bà muốn tức chết tôi đúng không! Tôi đã nói với bà bao nhiêu lần rồi, không được khi dễ Sơ Tình, bà coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai có đúng không? Hiện giờ Sơ Tình là con dâu bà, đối tốt với con bé một chút thì xảy ra chuyện gì, kiểu gì bà cũng phải khi dễ con bé như vậy phải không? Bây giờ còn đánh người ta thành ra như vậy, bà nói xem lỡ như bà làm con bé bị chấn thương sọ não thì phải làm sao?"
Hoắc Quốc Chương lo lắng, kêu Hoắc Bắc Cảng nhanh chóng rời đi: "Bắc Cảng, nhanh lên, không được chậm trễ, nhanh đưa vợ con đến bệnh viện điều trị đi.

Một khuôn mặt đẹp như thế, không thể bởi vì bị va đập một cái mà hủy dung được, không được để lại sẹo, kêu bác sĩ xử lý cho cẩn thận, để bác sĩ khám xem đầu có bị chấn thương gì không? Bị ngã như vậy không thể xem thường được đâu."
Hoắc Bắc Cảng vừa nghe cũng lo sợ, cho nên trực tiếp bế Mộ Sơ Tình lên đưa đi bệnh viện.

Hà Thục vừa nghe Hoắc Quốc Chương thế nhưng lại đi giúp Mộ Sơ Tình, bà ta tức không chịu được, nổi giận đùng đùng chất vấn Hoắc Quốc Chương: "Hoắc Quốc Chương! Ông là cái đồ vương bát đản, ông nói vậy là có ý gì? Ông thật sự nghĩ rằng tôi đẩy con tiện nhân đó té ngã sao? Tôi đã nói là tôi không có đẩy cô ta, tôi không có đẩy cô ta! Người bị đẩy là tôi! Vừa rồi các người không có nhìn thấy! Là Mộ Sơ Tình đẩy tôi, không phải tôi đẩy cô ta, là cô ta cố ý tự đập đầu vào cái bàn kia, các người đều bị cô ta lừa rồi!"

Vẻ mặt Hoắc Quốc Chương không tin, "Hà Thục! Tôi thấy người trợn mắt nói dối, đầu óc có vấn đề là bà đấy! Sơ Tình đắc tội với bà? Trêu ai chọc ai.

Nhiều năm như thế bà vẫn luôn khi dễ con bé, đều là con bé nén giận, không so đo với bà.

Bây giờ bà đẩy nó ngã lại còn muốn trốn tránh trách nhiệm, bà đẩy người ta ngã, người ta còn không trách bà, còn luôn miệng nói giúp cho bà! Kêu mọi người đừng có trách cứ bà! Sao bà lại có cái tính đó vậy hả? Sơ Tình cũng không phải là người đầu óc có vấn đề, làm gì lại tự đập đầu mình, bà nói xem tại sao Sơ Tình lại làm vậy? Chẳng lẽ là vì muốn hãm hại bà?"
"Tôi......" Hà Thục nghe vậy lại càng tức hơn, chính là đầu óc bà ta lại đang trì trệ, cũng không nghĩ ra được lời gì để mắng lại ông, tức giận chụp cái ghế ở bên cạnh, "Hoắc Quốc Chương! Ông chính là lão già hồ đồ, Mộ Sơ Tình là muốn hãm hại tôi! Mộ Sơ Tình là đứa có tâm cơ, tâm lý có vấn đề!"

"Tôi thấy người có vấn đề là bà! Ngày nào mà bà không gây chuyện là không ngủ yên có phải không?!!" Hoắc Quốc Chương cũng không thèm nhìn bà ta thêm nữa, tức giận mắng một câu xong liền xoay người rời đi.

Hà Thục thấy ông không muốn phản ứng lại mình, tức giận hét lên ở sau lưng Hoắc Quốc Chương: "Hoắc Quốc Chương! Ông như vậy, chính là không tin tôi đúng không?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 398: Chương 398


Cố Tĩnh Trạch trừng mắt nhìn anh một cái, lười ba hoa với anh, ngồi xuống đối diện.

Trần Vũ Thịnh nói: "Cậu bị sao vậy?".

Nhìn ra anh không thích hợp, Trần Vũ Thịnh hiểu được, anh lại có nan đề.

“Tôi chỉ nghĩ, tôi không muốn ly hôn".

“A?".

Trần Vũ Thịnh cười nhìn Cố Tĩnh Trạch: "Cũng phải, kỳ thật bả chủ có cái gì không tốt, mặc dù thân phận và gia thế thói quen, có chút không hợp với ngài, nhưng mà, còn lại vẫn không tồi".

Cố Tĩnh Trạch ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn anh một cái.

“Những thứ vô nghĩa này có thể giải quyết vấn đề của tôi?".

Trần Vũ Thịnh ngồi thẳng, nhìn Cố Tĩnh Trạch: "Cậu biết, tôi không thể giúp cậu giải quyết vấn đề, vấn đề của cậu, cậu vẫn nên tự mình giải quyết, tôi chỉ có thể giúp cậu thông suốt suy nghĩ của mình, nếu cậu không muốn ly hôn, thì không ly hôn, vì sao lại làm ngài buồn rầu?".

“Chỉ là không nghĩ ra, vì sao lại không muốn ly hôn".

“Cậu cảm thấy là bởi vì cái gì?".

Trần Vũ Thịnh chuyên nghiệp lên, cũng là có thể rất chuyên nghiệp, nhìn Cố Tĩnh Trạch, anh nhẹ nhàng nói.

Cố Tĩnh Trạch đáp: "Có lẽ là bởi vì quen sự tồn tại của cô ấy, có lẽ là bởi vì, người đưa ra ly hôn là cô ấy, làm tôi cảm thấy không cam lòng, có lẽ là bởi vì, tôi còn ảo tưởng về cô ấy……”
“Ảo tưởng?".

Trần Vũ Thịnh thiếu chút nữa phá công, nhìn Cố Tĩnh Trạch: "Cái gì…… Ảo tưởng".

Cố Tĩnh Trạch lại lần nữa dùng sức trừng mắt nhìn anh một cái, biết rõ cố hỏi.

Vừa thấy ánh mắt này.

Trần Vũ Thịnh lập tức bật cười.

Trên mặt Cố Tĩnh Trạch hiện lên bị đè nén: "Trần Vũ Thịnh, cậu không muốn làm nữa phải không?".

“Không đúng không đúng, ý cậu nói, cậu vẫn chưa cùng cô ấy…… Hoàn thành việc vợ chồng à?".

Trên mặt Cố Tĩnh Trạch tối sầm.

Cố Tĩnh Trạch nói: "Tôi không thể làm quan hệ giữa chúng ta càng hỗn loạn lên, tôi cũng không thể…… Bằng vào chính d*c v*ng của mình, thì sẽ làm chuyện không tốt cho cô ấy, đây là nhu cầu sinh lý của tôi, cô ấy không phải đối tượng phát tiết, cho nên, tôi không thể làm như vậy".

Trần Vũ Thịnh: "Tôi cảm thấy, cậu thật sự quá áp lực mình, mới có thể không bỏ xuống được, có lẽ thử ở bên cô ấy một lần, khả năng sẽ không có nhiều ý nghĩ như vậy".

“……”
Trần Vũ Thịnh: "Sao, cậu rốt cuộc có cái gì băn khoăn?".

“Như vậy, nếu xác thật là nhu cầu sinh lý làm tôi không thể nào quên cô ấy, chẳng phải sẽ thương tổn cô ấy".

Trần Vũ Thịnh: "Áp lực mình, nhưng mà, vì sao cậu quan tâm cô ấy như vậy?".

“Bởi vì……”
“Cậu cũng không biết đúng không?".

“Đúng vậy……”
“Này vốn dĩ chính là nan đề, cậu để ý cô ấy, không muốn thương tổn cô ấy, vậy chỉ có thể thương tổn chính cậu, đây là lựa chọn của cậu".

Cố Tĩnh Trạch nghĩ không ra.

Cuối cùng cảm thấy, mình cần một cái đáp án, nhưng mà đáp án nảy, không ai có thể nói cho anh.

Cũng may, tất cả ngày hôm qua, Lâm Triệt xem ra thật sự đã quên mất.

Về nhà nhà, Cố Tĩnh Trạch thấy Lâm Triệt đang xé một cái túi.

Cố Tĩnh Trạch đi qua: "Em đang làm gì?".

“Có người gửi tới cho em, không biết là cái gì?".
 
Back
Top Bottom