Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 360: Chương 360


Mộ Sơ Tình đứng ở trước cổng nhà hồi lâu mới lững thững rời đi, thật sự là cô không biết phải đi nơi nào nữa.

Lúc cô đi qua đường không có nhìn đến đèn tín hiệu, Mộ Sơ Tình tưởng là đèn xanh cho nên cứ thế mà băng qua.

Cứ như vậy, mới bước tới một bước thì phía trước có xe trờ tới.

Mộ Sơ Tình nhìn thấy xe đang chạy tới, còn đang ngây ngẩn cả người thì chiếc xe kia có lẽ là đã nhìn thấy cô cho nên phanh lại kịp lúc.

Mộ Sơ Tình không có bị xe đụng phải, nhưng mà đã bị chiếc xe đột nhiên chạy tới đó dọa sợ, hai chân mềm nhũn, cứ như vậy té ngã ở trên đường.

Người ở trên xe cứ ngỡ mình đã đụng phải cô cho nên vội vội vàng vàng tháo dây an toàn, xuống xe xem xét tình hình, vừa xuống xe liền nhìn thấy! ! Cô gái mà sáng nay mình đưa đi cấp cứu! Sao lại là cô!
Mạc Diệc Phong thấy là cô gái đó xong liền đi tới trước mặt Mộ Sơ Tình, bàn tay đặt lên đầu gối cô, kiểm tra xem Mộ Sơ Tình có bị thương ở đâu không, còn đặc biệt quan tâm hỏi: "Như thế nào, cô không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Giờ tôi sẽ đưa cô đi bệnh viện.

"
"Không cần! ! " Mộ Sơ Tình ngước mắt lên liền nhìn thấy Mạc Diệc Phong, muốn nói với anh ta mình không sao nhưng lại nói không nên lời, chỉ có thể bắt lấy tay anh ta, dùng ánh mắt giao tiếp, tay cô giữ chặt tay Mạc Diệc Phong lại, lắc đầu biểu đạt mình không cần.

Mạc Diệc Phong nghe ra ý tứ của Mộ Sơ Tình, lập tức cảm thấy hành động của mình không hay cho nên buông tay, không dám chạm vào Mộ Sơ Tình nữa.

"Tiểu thư, sao lại là cô? Không phải là cô ở trong bệnh viện sao? Sao lại chạy ra ngoài?" Mạc Diệc Phong nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình một lượt từ đầu đến chân, xác định cô không sao, lúc này mới yên tâm.

Chính là sáng nay mới nằm viện, đến tối liền chạy ra ngoài làm Mạc Diệc Phong có chút tò mò, càng tò mò hơn chính là thế nhưng trời tối rồi mà một mình cô lại lang thang ở bên ngoài, lẽ nào cô không về nhà sao? Thấy bộ dạng nghèo túng như thế này của cô, thậm chí Mạc Diệc Phong bắt đầu hoài nghi cô có nhà để về hay không đây.

Mộ Sơ Tình không có trả lời anh ta, cũng không biết phải trả lời anh ta như thế nào, đúng là mình vô gia cư.

Khách sạn chắc chắn là không thể quay lại đó rồi, mấy người đó chắc là còn đang thủ ở trong khách sạn đợi cô về, quay về đó chính là đâm đầu vào chỗ chết.

Mộ Sơ Tình không muốn để ý tới Mạc Diệc Phong, chủ yếu là không muốn giải thích chuyện của mình quá nhiều, có điều thật đắc dĩ là Mạc Diệc Phong thật sự quá nhiệt tình, hiện tại cứ giữ cô lại không buông làm Mộ Sơ Tình không tiêu hoá nổi.

Cop không để ý đến Mạc Diệc Phong, trực tiếp xoay người định rời đi.

"Lên xe với tôi.

" Lúc Mộ Sơ Tình vừa xoay người lại, Mạc Diệc Phong liền nắm lấy tay cô kéo lên xe.

Mộ Sơ Tình kinh ngạc một phen, cả người đã bị Mạc Diệc Phong đẩy lên chỗ ghế lái phụ.

Ngay sau đó anh ta cũng vội vàng lên xe, khoá chặt cửa xe lại, Mộ Sơ Tình muốn xuống xe cũng không thể, tiếp sau đó Mạc Diệc Phong trực tiếp ném cho Mộ Sơ Tình một cuốn sổ nhỏ, còn có cả một cây bút.

Mộ Sơ Tình không biết Mạc Diệc Phong như vậy là có ý gì, trừng lớn tròng mắt, hề hề đáng thương nhìn anh ta.

Mạc Diệc Phong duỗi tay đập đập vào cuốn sổ, nói với cô: "Cô nhìn tôi làm gì? Bây giờ tôi đặc biệt nghi ngờ rốt cuộc thân phận của cô là gì! Cô tên gì, là ai, viết tất cả thông tin của cô ra giấy.

"
Mộ Sơ Tình không còn lời gì để nói, làm sao cô có thể nói thân phận thật sự của mình cho Mạc Diệc Phong biết được.

Dưới cái nhìn lăm lăm đó của Mạc Diệc Phong, Mộ Sơ Tình cũng không thể không viết, cái ánh mắt bạo lực như thế, đều có thể khiến cô phải sợ hãi.

Cô trực tiếp vẽ lên giấy một cái dấu nhân thật bự, tóm lại là có thể khiến Mạc Diệc Phong tức chết.

Mạc Diệc Phong thở hắc ra một hơi thật mạnh, không biết vì sao, anh ta cảm thấy người phụ nữ này rất giống Mộ Sơ Tình! ! Đặc biệt giống! !
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 361: Chương 361


Anh ta cũng rất muốn đối tốt với cô gái này, có lẽ là bởi vì cô gái này thật sự rất giống Mộ Sơ Tình.

Anh ta không có cách nào có thể đối xử tệ với một người nhìn giống Mộ Sơ Tình được, chỉ có đối tốt với cô.

Mạc Diệc Phong thấy cô rất kháng cự lại mình, liền đổi lại một cách thức khác hỏi cô: "Cô không nhà để về sao?"
Mộ Sơ Tình sửng sốt nhìn Mạc Diệc Phong, nhìn thấy ánh mắt thâm thúy đó của anh ta, cô do dự một chút sau đó gật đầu.

Cô thật sự không nhà để về.

"Cha mẹ cô đâu? Người thân của cô đâu? Nhà cô ở chỗ nào?" Ngay sau đó Mạc Diệc Phong xổ ra một tràng câu hỏi.

Mộ Sơ Tình trở thành người câm không trả lời được.

Mà lMạc Diệc Phong cũng không có tiếp tục hỏi nữa.

Sau đó, Mạc Diệc Phong khởi động xe rời đi.

Mộ Sơ Tình nhìn Mạc Diệc Phong lái xe đi, cô có chút lo lắng, vội vàng viết lên giấy hỏi: "Đi đâu vậy?"
"Không phải là cô không có nhà để về sao?" Mạc Diệc Phong liếc nhìn cô một cái, nhìn đến hàng chữ cô viết trên giấy xong thì trả lời cô, "Tôi đưa cô đi tìm chỗ ở.

"
Mẹ ơi, đây là cô ra cửa gặp quý nhân rồi, đây là anh ta muốn mang cô đến khách sạn xa hoa ở rồi, cảm ơn! Trong lòng Mộ Sơ Tình cao hứng không biết phải đặt tay ở đâu.

Chính là!.

.

Lúc Mộ Sơ Tình xuống xe, đến khách sạn mà Mạc Diệc Phong đưa mình đến thì có chút tan vỡ, đây có phải là khách sạn xa hoa gì, đây là một căn biệt thự, Mạc Diệc Phong chắc không phải là định tặng cho cô đấy chứ.

Cho nên, Mộ Sơ Tình có chút lo lắng không dám đi vào.

Mạc Diệc Phong đứng bên cạnh đại khái là thấy được vẻ nghi hoặc của Mộ Sơ Tìn, cho nên giải thích: "Đây là nhà tôi.

"
Gì cơ!!
Mộ Sơ Tình lại càng kinh ngạc hơn.

Đây là nhà của anh ta, mẹ ơi, người này là sói sao, thế nhưng bắt cô ở nhà anh ta! !
Mộ Sơ Tình đang do dự tính xem phải chạy tốc độ bao nhiêu mét trên giây mới có thể thoát khỏi nơi này.

Mộ Sơ Tình đã cất bước chuẩn bị bỏ chạy thì liền nghe được Mạc Diệc Phong ở một bên chậm rãi cất lời, giải thích với cô: "Cô yên tâm đi, căn nhà này không phải chỉ có một mình tôi ở, còn có em gái tôi và người giúp việc, tôi không phải loại người như vậy, sẽ không làm gì cô đâu.

Hơn nữa, em gái tôi rất tốt, hai người chắc chắn sẽ hoà hợp với nhau, sẽ rất vui.

"
Mộ Sơ Tình vừa nghe được, cảm thấy thật sự anh ta và mình rất là hiểu ý nhau, anh ta thật sự là kiểu người chỉ cần một giây là có thể đoán được trong lòng cô đang nghĩ gì, Mộ Sơ Tình có chút khó chịu, không biết thế này có được xem là tri kỷ hay không, cô có thể gặp được tri kỷ cũng rất ít, hơn nữa còn là đàn ông.

Bỗng nhiên, Mộ Sơ Tình cảm thấy Mạc Diệc Phong thật sự là một người tốt, hình tượng của Mạc Diệc Phong ở trong lòng cô được thăng cấp hơn nhiều, tóm lại, kiểu người như Hoắc Bắc Cảng ngoài phố có đầy.

Mạc Diệc Phong giải thích xong liền kéo tay cô đi vào, "Đi thôi, chúng ta vào nhà rồi nói.

"
Mộ Sơ Tình đi theo Mạc Diệc Phong vào nhà, Mạc Diệc Phong vừa mở cửa, bên trong liền có người đi ra, "Anh, anh về rồi.

Anh ăn cơm chưa? Để em kêu người làm nấu cơm cho anh.

"
Giang Vị Uẩn vừa bước tới cửa liền nhìn thấy Mộ Sơ Tình, đại khái là bởi vì người lạ mặt cho nên Giang Vị Uẩn nhìn chằm chằm vài lần, có chút tò mò bước tới kéo Mạc Diệc Phong hỏi: "Anh, đây là ai vậy?"
"Nhặt được ở ngoài.

" Mạc Diệc Phong giải thích.

"Hả?" Giang Vị Uẩn ngây ngẩn cả người, "Nhặt? Vậy là sao?"
Mạc Diệc Phong cười, vuốt đầu Giang Vị Uẩn, giải thích: "Lừa em thôi, con bé ngốc này, đây là bạn của anh, tạm thời cô ấy không có chỗ ở cho nên ở tạm nhà chúng ta một thời gian.

"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 362: Chương 362


"À, thì ra là như vậy." Giang Vị Uẩn hiểu ra, gật đầu, nhìn Mộ Sơ Tình, cô ta chủ động bước tới kéo tay Mộ Sơ Tình lại, "Vậy chị ngủ chung với em đi, dù sao thì một mình em ngủ cũng rất buồn, vừa vặn có người có thể ngủ chung với em rồi."
Giang Vị Uẩn vừa nói vừa nhìn Mộ Sơ Tình, phát hiện Mộ Sơ Tình căn bản là không có trả lời lại mình.

Cô ta có chút mất mát, "Sao chị không nói gì hết vậy? Chị không muốn ngủ cùng với em sao? Không sao, trong nhà có phòng dành cho khách, chị có thể ngủ ở phòng dành cho khách."
Mạc Diệc Phong nhéo vào cánh tay Giang Vị Uẩn một cái, cảnh cáo cô ta: "Vị Uẩn, nói chuyện chú ý một chút, cô ấy không có cách nào nói chuyện."
"Không có cách nào nói chuyện?" Giang Vị Uẩn tưởng tượng, không thể nói chuyện, chẳng lẽ là người câm sao? Cái ý nghĩ đáng sợ này vừa nảy ra, cô ta lập tức hối hận, lập tức xin lỗi Mộ Sơ Tình: "Ngại quá, em không biết là chị không thể nói chuyện."
Mộ Sơ Tình lắc đầu ý nói mình không sao, cười cười nhìn Giang Vị Uẩn.
Giang Vị Uẩn thấy Mộ Sơ Tình không chán ghét mình cho nên liền yên tâm, cô ta cũng cười cười, lộ ra hàm răng trắng bóng có vẻ rất đáng yêu nghịch ngợm, "Chị thấy không sao là tốt rồi, em sợ chị hiểu lầm, con người em trước giờ nói chuyện rất thẳng thắn, chính là em tuyệt đối không phải là người xấu, chị yên tâm đi.

Đúng rồi, quên hỏi chị, chị tên gì vậy?"
Lúc này Mạc Diệc Phong mới phản ứng lại, "Đúng rồi, cô tên gì vậy?"
Giang Vị Uẩn há hốc mồm ra, kéo tay anh trai, "Anh, không phải anh nói là bạn của anh sao, bạn bè gì mà không biết tên người ta là thế nào.....?"
Mộ Sơ Tình thở ra một hơi, nghĩ nghĩ, cầm lấy giấy bút viết xuống ba chữ: "Mộ Oanh Oanh."
"Cô cũng họ Mộ?" Mạc Diệc Phong kinh ngạc một chút, thật là trùng hợp, Mộ Sơ Tình họ Mộ, cô gái này cũng họ Mộ.
Mộ Sơ Tình gật đầu, đầu mày Mạc Diệc Phong dãn ra.
Giang Vị Uẩn liền chắc chắn người phụ nữ này là anh trai vừa mới quen.

Nhưng mà nếu anh trai đã tin tưởng người phụ nữ này thì cô ta cũng chẳng có gì phải nghi ngờ.

Giang Vị Uẩn kéo Mộ Sơ Tình lên lầu, "Được rồi, đừng nói chuyện với anh trai em nữa, chúng ta lên lầu thôi, em đưa chị đến phòng em tham quan một chút."
Giang Vị Uẩn nói, liền trực tiếp kéo Mộ Sơ Tình đi lên lầu, không buông tay, Mộ Sơ Tình đi theo Giang Vị Uẩn đến phòng của cô ta.
Giang Vị Uẩn đẩy cửa phòng của mình ra, Mộ Sơ Tình vừa bước vào liền nghe Giang Vị Uẩn nói: "Oanh Oanh đúng không, nhìn dáng vẻ chị cũng lớn hơn em, em gọi chị là chị Oanh Oanh nha, từ nhỏ đến lớn em cũng không có bạn bè gì, cũng không có bạn tới nhà em chơi, anh trai em quản em quá nghiêm khắc, sợ người khác đối xử với em không tốt, cho nên cứ như vậy ngăn cản rất nhiều bạn tốt của em, bất quá những người đó muốn kết bạn với em cũng chỉ vì tiền của nhà em thôi, chẳng đáng gì, từ nhỏ đến lớn em rất muốn có người tới tham quan phòng em, đấy, đây là phòng em, như thế nào, có phải là rất đáng yêu hay không? Rất thục nữ?"
Mộ Sơ Tình nghe cô ta nói, ánh mắt chăm chú nhìn vào trong, nhìn thấy thật sự là một cô gái hiếm có, trong phòng trang trí đều là màu hồng phấn, vách tường được sơn màu hồng.

Giường ngủ phong cách hoàng gia châu Âu, ga trải giuờng có viền ren, chăn gối đều mang hơi hướng thiếu nữ.
Cũng phải, năm nay Giang Vị Uẩn mới 18 tuổi, đúng là con gái tuổi thanh xuân, tinh thần phấn chấn bồng bột như vậy đúng là hợp với Giang Vị Uẩn.
Mộ Sơ Tình gật đầu với Giang Vị Uẩn, giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ rất tuyệt, chính là ngay sau đó, Mộ Sơ Tình nhìn thấy một thứ khiến cho cô chấn động!
Thế nhưng là.....
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 363: Chương 363


Thứ đó thế nhưng là Hoắc Bắc Cảng!
Không, là ảnh chụp Hoắc Bắc Cảng mới đúng!
Mộ Sơ Tình hoàn toàn không nghĩ tới, trên bàn trang điểm của Giang Vị Uẩn thế nhưng có đủ loại ảnh chụp Hoắc Bắc Cảng, Giang Vị Uẩn quả thực chính là mê muội Hoắc Bắc Cảng mà.
Có đủ loại ảnh chụp Hoắc Bắc Cảng, có chụp lén, cũng có rất nhiều ảnh cắt ra từ tạp chí, còn có ảnh lúc Hoắc Bắc Cảng còn là học sinh, còn có điền thông tin vào từng bức ảnh.

Đủ loại, chỉ cần là trong ảnh có hắn thì đều được Giang Vị Uẩn thu thập lại rồi dán ở bức tường phía sau bàn trang điểm, còn cả mặt gương ở trên bàn trang điểm, ngay cả mặt bàn trang điểm cũng đều là đủ loại ảnh chụp, như vậy chỉ cần soi gương là liền có thể nhìn thấy ảnh Hoắc Bắc Cảng......

Hơn nữa càng khiến cho Mộ Sơ Tình trợn mắt há hốc mồm chính là, cô ta có nguyên một bức tường hồng nhạt đều là ảnh của Hoắc Bắc Cảng......!Như vậy......!Quá là dọa người đi mất? Giang Vị Uẩn làm thế nào mà thu thập được nhiều ảnh như thế, chẳng lẽ lúc nào cũng đi rình theo chụp lén sao?
Điên cuồng si mê, say đắm như vậy thật sự là quá dọa người, trước kia Mộ Sơ Tình yêu thầm Hoắc Bắc Cảng lâu như vậy, nhiều lắm cũng chỉ là sưu tập ảnh chụp của hắn, coi như bảo bối, rồi đem cất vào trong album, lúc nghĩ đến hắn thì liền mở ra xem, lưu hình hắn ở trong đi dộng, lúc nào nghĩ đến thì mở ra xem, như vậy Mộ Sơ Tình đã cảm thấy bản thân yêu thầm hắn đã đủ si mê, chính là hiện tại xem ra thật là núi cao còn có núi cao hơn mà.

Giang Vị Uẩn chỉ còn thiếu một nước là lập bàn thờ đem Hoắc Bắc Cảng bỏ lên đó tế bái.

Đem Hoắc Bắc Cảng trở thành Thần Minh tới tế bái, rồi thì mỗi ngày đều ngồi nhìn Hoắc Bắc Cảng chằm chằm, đốt nhang thờ phụng.
Hai mắt Mộ Sơ Tình liền tự nhiên bị những bức ảnh đó thu hút, bước tới nhìn chằm chằm vào đống ảnh đó.
Mộ Sơ Tình nhìn một lúc, nuốt một ngụm nước bọt, không biết cảm giác trong lòng mình là thế nào nữa, cô ta thích Hoắc Bắc Cảng đến như vậy sao?
Thật đáng xấu hổ chính là, ở trên người Giang Vị Uẩn, Mộ Sơ Tình nhìn thấy được bóng dáng của chính mình năm đó.

Ai mà không điên cuồng yêu một người như thế chứ.
Đáng tiếc, năm đó cô chính là một đứa ngốc đi yêu cái kẻ xấu xa đó.
Cho nên, hiện tại nhìn thấy một người cũng ngu ngốc giống như mình, cũng giống mình đi yêu phải tên xấu xa đó.

Cô không biết là có nên nói cho cô gái này, người đang điên cuồng mê luyến hắn biết hay không, kỳ thật trong lòng Hoắc Bắc Cảng đã có người mà hắn thích rồi.
Đó là một người mà có lẽ cô và Giang Vị Uẩn cả đời đều không bì kịp cô ta.

Mộ Sơ Tình cô yêu thầm Hoắc Bắc Cảng nhiều năm như thế đều bại bởi Hứa Hạ Đồng, cho nên bây giờ Giang Vị Uẩn chấp nhất yêu thầm Hoắc Bắc Cảng như thế thì có tác dụng gì chứ?
Vĩnh viễn đều không bì được với một người mà hắn cất giấu ở trong lòng.

Mộ Sơ Tình cứ như vậy, duỗi tay cầm lấy một bức ảnh lên nhìn, cô nhớ rõ, bối cảnh của bức ảnh này là ở Paris, khi đó hình như là chi nhánh của công ty được thành lập ở đó, cho nên Hoắc Bắc Cảng bay sang đó cắt băng khánh thành.

Ảnh chụp hắn một thân tây trang giày da, soái khí anh tuấn, chỉ cần nhìn hắn qua hình thôi cũng đều bị cái vóc dáng anh tuấn đó của hắn làm cho mê đắm.

Thật sự là rất khó có cô gái nào mà không bị Hoắc Bắc Cảng thu hút.
Một người đàn ông như vậy chính là một kẻ họa thủy, làm cho không biết bao nhiêu người si mê đâm đầu liều chết.
Giang Vị Uẩn thấy Mộ Sơ Tình cầm ảnh chụp Hoắc Bắc Cảng lên liền vui sướng hài lòng giới thiệu với Mộ Sơ Tình: "Chị Oanh Oanh, như thế nào, người đàn ông này có đẹp trai không? Chắc chắn là rất anh tuấn đúng không, em nói cho chị biết đây là đối tượng yêu thầm của em đấy, hiện tại em chỉ có một cái mục tiêu duy nhất chính là có thể gả cho anh ấy."
Mộ Sơ Tình líu lưỡi, mục tiêu của cô bé này chính là gả cho Hoắc Bắc Cảng......!Nào có ai lại lập ra mục tiêu như vậy cho mình bao giờ?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 364: Chương 364


Bất quá Mộ Sơ Tình nghĩ nghĩ, cảm thấy bản thân mình có tư cách gì mà đi nói người khác chứ.

Còn nhớ trước đây, mục tiêu của cô còn không phải là chỉ cần được làm bạn gái của Hoắc Bắc Cảng là tốt rồi sao.
Cho nên hai người đều là kẻ tám lạng người nửa cân.
Giang Vị Uẩn nói xong thì thở dài một hơi, có chút thất vọng: "Đáng tiếc là người đàn ông này đã có vợ, hiện tại còn phải đánh bại vợ anh ấy thì mới có thể ở bên anh ấy được."
Mộ Sơ Tình nghĩ nghĩ, viết lên giấy điều mà mình nghi hoặc: "Vì sao người ta đã có vợ rồi, cô còn muốn thích hắn."
Giang Vị Uẩn miết khoé môi một cái, nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Em cũng không biết nữa! Dù sao thì em cảm thấy đời này ngoại trừ anh ấy ra, em sẽ không thích ai khác nữa, em chưa từng gặp được người đàn ông nào khiến cho em động tâm như thế.

Thật vất vả mới được về nước một chuyến, cũng phải phấn đấu vì tình yêu của chính mình, anh ấy có vợ rồi nhưng mà vợ anh ấy không thích anh ấy, anh ấy cũng không thích vợ mình, hai người bọn họ chính là bởi vì nguyên nhân nào đó mới kết hôn, cho nên em xen vào giữa hai bọn họ cũng là vì dân trừ hại thôi."
"Sao cô biết là anh ta không thích vợ mình?" Mộ Sơ Tình rất không vui, trong lòng ức chế.

Ngay sau đó phẫn nộ viết lên giấy, hỏi Giang Vị Uẩn.

Tóm lại là Hoắc Bắc Cảng không thích cô, toàn thế giới này đều đã biết rồi đúng không?
Giang Vị Uẩn giải thích: "Anh trai em nói với em đó, trước đó anh trai em đã điều tra hai người bọn họ, điều tra được hai bọn họ sống chung không có tình cảm gì với nhau, hơn nữa lần trước em cùng với vợ anh ấy ăn cơm chung, cũng hỏi qua ý tứ của vợ anh ấy rồi, vợ anh ấy nói là không thích anh ấy, hơn nữa còn đang ly hôn, người ta đã nói như vậy thì chắc chắn là em phải thừa thắng xông lên rồi."
Mộ Sơ Tình hiện tại hận không thể tự tát cho mình một cái, đúng là miệng quạ đen, đều là chính mình lúc trước gây họa.
Hiện giờ còn phải dựa vào Hoắc Bắc Cảng nhận ra thân phận của mình để đổi lại thân phận đây, cho nên tuyệt đối không thể để cho người khác theo đuổi Hoắc Bắc Cảng được.
Hơn nữa, Mạc Diệc Phong thật sự là quá không có nhân tính, thế nhưng ở sau lưng điều tra hai người bọn họ.
Mộ Sơ Tình hận đến nghiến răng nghiến lợi, tùy tay cầm lên lại vừa thấy, thấy được chính là ảnh chụp mình và Hoắc Bắc Cảng lúc trước ở Cục Dân Chính lãnh giấy kết hôn, ảnh trên giấy chứng nhận kết hôn.

Là ảnh đính trên giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ.
Mẹ nó! Hai anh em nhà này thật sự là quá lợi hại đi, ngay cả ảnh lúc trước bọn họ đăng ký kết hôn ở Cục Dân Chính cũng bị đào ra.
Mộ Sơ Tình trợn mắt há hốc mồm cầm ảnh chụp giấy chứng nhận kết hôn lên xem.
Lúc trước hai người bọn họ cũng là vừa gặp lại liền kéo nhau đi lãnh giấy kết hôn, cho nên hai người đều là vẻ mặt nhăn nhó lạnh nhạt.
Đặc biệt là Hoắc Bắc Cảng, cái khuôn mặt lạnh nhạt kia của hắn khiến cho ai nhìn vào cũng tưởng là Mộ Sơ Tình nợ hắn mấy trăm vạn đấy.

Trên giấy đăng ký kết hôn của hai người, một chút phong thái vợ chồng cũng không có, trên ảnh thoạt nhìn càng giống như là kẻ thù bị ép phải kết hôn với nhau vậy.
Giang Vị Uẩn thì lại đứng bên cạnh giải thích: "Đây chính là vợ của người đó, rất xinh đẹp."

Mộ Sơ Tình dùng sức gật đầu, cái quan điểm này cô đồng ý.

Không tồi! Đúng vậy, cô đúng là rất xinh đẹp.
Giang Vị Uẩn thở dài một chút, mang theo bất đắc dĩ, tiếp theo giải thích với Mộ Sơ Tình: "Chị biết không? Anh trai em thích vợ của người này, đã thích mười mấy năm."
Mộ Sơ Tình nghe Giang Vị Uẩn nói Mạc Diệc Phong thích cô, thích mười mấy năm, tay cô run lên một cái, không giữ chặt được bức ảnh trong tay, bức ảnh đó cứ như vậy rơi xuống sàn nhà.
Mộ Sơ Tình biết bản thân thất lễ, cho nên lập tức ngồi xổm xuống nhặt bức ảnh kia lên.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 365: Chương 365


Giang Vị Uẩn tò mò, nhìn Mộ Sơ Tình chằm chằm: "Chị sao vậy? Có gì đâu mà kích động, lẽ nào chị quen vợ của người này sao?"
Mộ Sơ Tình sợ bản thân bị lộ cho nên liền lắc đầu.
Giang Vị Uẩn thấy Mộ Sơ Tình lắc đầu cũng không có nghĩ gì khác nữa, nói ra suy đoán đại khái của mình: "Vậy hẳn là chị đang rất hiếu kì về tính tình của anh trai em đúng không, thế nhưng lại thích một người thích mười mấy năm, mới đầu em cũng rất hiếu kì.

Chính là không có cách nào, anh trai em thích người phụ nữ đó, thích mười mấy năm, hơn nữa vẫn luôn vì người phụ nữ đó mà thủ thân như ngọc.

Như thế nào, anh trai em quá lợi hại đúng không? Mỹ nam chung tình một lòng một dạ trong truyền thuyết chính là anh trai em, đau khổ chờ đợi một người phụ nữ mấy năm.

Đến giờ anh trai em chưa từng có một người bạn gái nào, ngay cả một chút tin đồn cũng không có không có, chính là vì người phụ nữ đó mà giữ gìn bản thân.

Kiểu đàn ông như thế này thật sự là rất hiếm có khó tìm đấy."
Mộ Sơ Tình nghe xong, choáng váng ngây ngẩn cả người, kinh ngạc há hốc mồm.
Mạc Diệc Phong anh ta......!Thế nhưng thích cô mười mấy năm, chuyện này không thể nào, trước giờ cô và anh ta đâu có dính líu gì đến nhau, Mộ Sơ Tình chắc chắn là bản thân căn bản là không quen biết anh ta mà, cho nên làm sao mà anh ta có thể thích cô mười mấy năm được.
Mộ Sơ Tình vừa định mở miệng hỏi, đã bị Giang Vị Uẩn cắt ngang, Giang Vị Uẩn lấy lại tấm ảnh Mộ Sơ Tình cầm, kết thúc cái đề tài này: "Được rồi, không nhắc tới chuyện của anh trai em nữa, chuyện này chị đừng có nói cho anh trai em biết đấy, nếu không anh ấy lại mắng em một trận cho xem.

Tính tình anh ấy có hơi trầm mặc một tý, thích ai cũng chẳng thèm nói ra đâu, cứ ôm mãi ở trong lòng, có ngày cũng nghẹn chết cho xem.

Chị đã tắm chưa?"
Mộ Sơ Tình lắc đầu.
Giang Vị Uẩn đẩy đẩy cô, đẩy đến tủ quần áo bên cạnh, "Vậy chị đi tắm đi, giờ cũng muộn rồi, tắm xong rồi đi ngủ.

Vừa rồi chị không có mang theo hành lý, cho nên chị mặc váy ngủ của em đi, vừa hay em mới mua mấy bộ mới, còn chưa có cắt nhãn."
Mộ Sơ Tình gật đầu, bị Giang Vị Uẩn đẩy đi, thật sự là cô rất muốn hỏi cho rõ ràng, Mạc Diệc Phong thích cô mười mấy năm, chuyện này là như thế nào.
......
Mộ Oanh Oanh quay trở về phòng xong liền lấy quần áo mặc vào, sau đó uể oải ngã xuống giường, nằm trên giường mà suy nghĩ.

Vốn dĩ cho rằng cô ta và Mộ Sơ Tình thay đổi thân phận với nhau thì sẽ có được tất cả những thứ thuộc về Mộ Sơ Tình, cuộc sống của cô ta sẽ rất là viên mãn.

Hiện tại cuộc sống đúng là rất viên mãn, khỏi phải trả nợ, lại còn có tiền tiêu thoải mái, chính là, chính là chồng mình là một phế nhân, hắn lớn lên cao to đẹp trai, dáng người rất chuẩn, nhìn bộ dáng thì phương diện kia hẳn là sẽ đặc biệt cường hãn.

Chính là......!Tại sao lại là......! Cái phương diện kia lại không được chứ?
Hiện giờ Mộ Oanh Oanh đang rất đau đầu.

Hoắc Bắc Cảng đẹp trai phong độ là thế, dáng chuẩn thì thế nào, chuyện vợ chồng lại không hài hòa thì có đẹp trai cũng chẳng được gì.
Mộ Oanh Oanh trùm chăn, không biết phải làm sao mới tốt, di động lại kêu lên.
Mộ Oanh Oanh mở tin nhắn ra vừa thấy là của một người tên Mạc Diệc Phong gửi tin nhắn cho mình.
【 Sơ Tình, tối mai em có rảnh không? Tôi muốn mời em ăn tối.


Đây là ai vậy?
Mạc Diệc Phong?
Mộ Oanh Oanh nhíu mày nghĩ nghĩ, vẫn không biết, cô ta đâu phải là Mộ Sơ Tình thật sự, cho nên làm sao biết được chuyện của Mộ Sơ Tình.

Nhưng mà nhìn tên của người này thì đây hẳn là đàn ông! Không sai!
Mạc Diệc Phong!
Ba chữ này hình như có chút quen thuộc! Mộ Oanh Oanh lại lẩm bẩm cái tên này thêm một lần.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 366: Chương 366


Phát giác ra không chỉ thật sự quen thuộc, hơn nữa lại còn là một người đàn ông hoàng kim, cô ta nhớ ra hình như mình đã nhìn thấy cái tên này ở đâu rồi, cũng biết vì sao lại cảm thấy quen thuộc, cô ta đã thấy qua người này trên tạp chí, không chỉ giàu có mà còn đẹp trai, vóc dáng cũng rất chuẩn.
Nếu ở cái thành phố này Hoắc Bắc Cảng đứng số một, vậy thì Mạc Diệc Phong này sẽ là người xếp thứ hai.
Mẹ nó! Mộ Oanh Oanh nhớ ra xong liền muốn phát hỏa, Mộ Sơ Tình rốt cuộc là người như thế nào? Tại sao lại có bản lĩnh đến như vậy.

Đàn ông tốt của cái thành phố này đều bị cô ta quen hết rồi, không chỉ là kết hôn, lại còn thông đồng với một người đàn ông nữa, anh ta còn mời Mộ Sơ Tình đi ăn tối!
Một người đàn ông độc thân mời một người phụ nữ đi ăn tối, nguyên nhân lớn nhất, trừ bỏ muốn theo đuổi cô ta ra thì còn có cái nguyên nhân gì?
Mộ Sơ Tình thật là có bản lĩnh, trên giường câu được một người, ở ngoài lại thông đồng thêm một người.
Mấu chốt là hai người đó lại còn đẹp trai giàu có, tại sao cố tình hai người đó lại coi trọng Mộ Sơ Tình chứ? Rốt cuộc là Mộ Sơ Tình có cái gì tốt mà lại có thể hấp dẫn được nhiều người như vậy?

Mộ Oanh Oanh càng nghĩ càng khó chịu, cảm thấy bụng mình như chứa cả bình giấm chua.

Nhưng mà quan tâm đến chuyện Mộ Sơ Tình có bản lĩnh thế nào để làm gì, đó đều đã là quá khứ rồi, hiện tại Mộ Sơ Tình là cô ta mới đúng.
Mộ Oanh Oanh nở nụ cười gian trá, sau đó lập tức nhận lời của Mạc Diệc Phong.
Cô ta nhắn lại cho Mạc Diệc Phong.
【 Được, ngày mai gặp nhau lúc mấy giờ? Đợi anh ở đâu? 】
......
Bên này, Mạc Diệc Phong đang ngồi trong thư phòng làm việc, đột nhiên nhận được tin nhắn trả lời, nhìn đến Mộ Sơ Tình thoải mái đồng ý lời mời của mình như vậy, anh ta kích động đến nỗi tim đập liên hồi.
Trước đây, mỗi lần anh ta hẹn Mộ Sơ Tình ra ngoài đều sẽ bị cô dùng đủ mọi lý do để từ chối, anh ta phải mặt dày dây dưa không dứt, giả vờ đủ kiểu cô mới chịu gặp mặt, chính là hiện tại thế nhưng không cần anh ta dong dài cô đã đồng ý gặp mặt.
Mạc Diệc Phong khẩn trương đến mức hai tay đều đang run rẩy, lập tức nhắn lại, nói cho Mộ Sơ Tình thời gian địa điểm, rồi sẽ đi ăn ở đâu.

Nói là sau khi tan ca sẽ đợi cô ở trước công ty.
Mộ Sơ Tình bên kia cũng rất thoải mái nhắn lại một chữ được.

Mạc Diệc Phong nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó rồi ngồi cười một mình hồi lâu như là một tên ngốc, thật sự là đã lâu lắm rồi bản thân chưa có vui vẻ đến như vậy.

Anh ta cất điện thoại đi, mở ngăn kéo lấy ra một bức ảnh.

Bức ảnh này chụp lúc Mộ Sơ Tình hơn mười tuổi.

Anh ta phải tốn không ít công sức mới có thể thu thập được bức ảnh này.

Trong ảnh, Mộ Sơ Tình cười tươi như ánh mắt trời, giống như Mộ Sơ Tình mà năm đó anh ta nhìn thấy vậy, rất đẹp.

Tiểu Khốc Bao của anh, càng lớn càng xinh đẹp ưa nhìn.
......

Hôm sau, lúc Mộ Sơ Tình tỉnh dậy Giang Vị Uẩn còn đang ngủ nướng ở bên cạnh, cô cũng không dám ngủ nướng, hôm nay chính là ngày đầu tiên cô đi làm ở Hoắc thị, bắt đầu làm nhân viên vệ sinh.
Hiện tại cô đã gấp không chờ nổi muốn đến Hoắc thị quét tước dọn dẹp, gấp không chờ nổi muốn gặp được Hoắc Bắc Cảng.
Mộ Sơ Tình đơn giản rửa mặt chải đầu một chút, sau đó phát giác ra mình không có quần áo để thay, cho nên cô mặc lại bộ đồ hôm qua mình đã mặc đến đây.
Đi xuống lầu liền gặp Mạc Diệc Phong, Mạc Diệc Phong thấy cô thì lịch sự chào hỏi một câu "Tối qua ngủ có ngon không?"
Lúc Mạc Diệc Phong hỏi cô cũng liền tự nhiên chú ý đến quần áo trên người cô, vẫn là bộ đồ đêm qua.

Lúc này Mạc Diệc Phong mới phản ứng lại được, ngày hôm qua là cô mặc bộ đồ này tới, hơn nữa cô cũng không có đem theo hành lý gì, không phải là cô nghèo túng đến nỗi không có quần áo để thay đấy chứ?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 367: Chương 367


Mộ Sơ Tình nghe Mạc Diệc Phong hỏi xong liền gật đầu, chắc chắn là ngủ ngon rồi, giường ngủ của Giang Vị Uẩn hẳn là đồ cao cấp, đặc biệt mềm mại, đã lâu rồi chưa có ngủ trên chiếc giường nào thoải mái như thế, Mộ Sơ Tình ngủ thẳng giấc cho tới sáng không có nằm mơ.

Mạc Diệc Phong nghe Mộ Sơ Tình trả lời xong thì gật đầu, sau đó nhìn chằm chằm trên người cô, thật sự là rất hiếu kì hỏi: "Không phải là cô......!Chỉ có một bộ quần áo trên người này đấy chứ?"
Mộ Sơ Tình tuy rằng nghèo, chính là cô lại rất thật thà, nghe hắn hỏi vậy cũng gật đầu ngay.

Hơn nữa lại còn gật mạnh đầu, rất thoải mái.
Đúng vậy, chính là nghèo như vậy, trên người cũng chỉ có một bộ quần áo này.
Bộ đồ này lại còn được giặt đi giặt lại mà mặc, từ sau khi cô biến thành Mộ Oanh Oanh xong cũng chưa có về nhà, cho nên không có quần áo để thay giặt, hơn nữa tiền trên người cô căn bản là không đủ để cô tiêu xài, mua một bộ quần áo mới sao? cô còn chưa muốn bị đói chết.

Ở trong khách sạn đó có thể mặc áo ngủ của khách sạn rồi giặt sạch bộ đồ này, sau đó dùng máy sấy sấy khô là vẫn có thể mặc đi ra ngoài, chính là ở đây.....không tiện, cô chỉ có thể tạm chấp nhận mặc lại bộ đồ ngày hôm qua thôi.

Rõ ràng là nghèo đến như vậy.

Mạc Diệc Phong nghe Mộ Sơ Tình thật thà nói mình không có quần áo để thay giặt, khóe môi khẽ cong lên một chút, người phụ nữ này thật đúng là sống rất tiêu sái tự tại.

"Vậy bây giờ cô định đi đâu?" Mạc Diệc Phong thấy cô đã chuẩn bị xong xuôi, cũng không có khả năng là muốn xuống tiểu khu dưới lầu tản bộ.

Mộ Sơ Tình móc giấy bút ra viết cho anh ta xem.

"Tôi tìm được một công việc rồi, bây giờ đi làm."
Mạc Diệc Phong nhìn thấy mấy lời này xong lại đánh giá khắp người cô một lần nữa, "Cô đi làm ở đâu? Làm công việc gì?"
"......" Sao cô thấy anh ta giống như mấy bậc phụ huynh đi điều tra hộ khẩu con nhà người ta quá vậy?
"Đi làm ở Hoắc thị, tôi mới được nhận làm nhân viên vệ sinh ở đó." Mộ Sơ Tình lại viết.

"Mấy giờ tan ca?" Mạc Diệc Phong lại hỏi tiếp.

"4 giờ tan ca."
Bởi vì ở Hoắc thị, nhân viên vệ sinh đi làm sớm hơn các nhân viên khác một tiếng, đến dọn dẹp vệ sinh trước, cho nên bọn họ tan ca cũng sẽ sớm hơn những nhân viên ở bộ phận khác một giờ, một ngày chỉ cần làm đủ tám giờ là được.

Mạc Diệc Phong thấy câu trả lời của Mộ Sơ Tình, nâng mí mắt lên một chút, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào mặt cô rồi mới ra lệnh cho cô: "Sau khi tan ca, cô ngoan ngoãn ở trước cửa Hoắc thị đợi tôi."
Mộ Sơ Tình liền không hiểu, tiếp tục viết ra giấy hỏi: "Tại sao lại muốn tôi ở cửa đợi anh?"
Mạc Diệc Phong giải thích thế này: "Tôi nhớ không lầm là ở gần Hoắc thị có một cái trung tâm thương mại, hình như là rất gần, sau khi tan ca cô đợi tôi ở cửa công ty, tôi đưa cô tới đó mua một ít quần áo."
Mạc Diệc Phong hẹn Mộ Oanh Oanh đi ăn cơm là khoảng tầm 6 giờ rưỡi, cho nên, trước tiên anh ta sẽ đến Hoắc thị dẫn cô đi mua quần áo, mua xong quay về thì vẫn còn thời gian.

Anh ta cũng không biết tại sao mình lại muốn đưa người phụ nữ này đi mua quần áo? Có lẽ là do mình lương thiện, hoặc là mình không nỡ nhìn cái bộ dáng nghèo rớt mùng tơi này của cô.
Hoặc là cả hai lí do.

Được rồi, thôi bỏ đi, dù sao thì giúp người thì giúp cho trót, tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên, đều đã mang người phụ nữ này về nhà nuôi rồi, thôi thì tốt bụng mua cho cô vài bộ quần áo cũng không có gì.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 368: Chương 368


Mộ Sơ Tình trừng lớn hai mắt, toát ra vẻ cảm kích nhìn Mạc Diệc Phong.

Thật sự, đây đúng là người hiền lành đi......!
Mộ Sơ Tình nhìn chằm chằm anh ta hơn nửa ngày không có phản ứng lại, thật là không biết nên cám ơn người đàn ông này như thế nào.

Trước kia thật sự là không biết tâm tính Mạc Diệc Phong lại tốt bụng như thế, thì ra anh ta lại tốt bụng như vậy.

Đúng là hoạn nạn mới biết chân tình, mới biết ai là người tốt.

Mạc Diệc Phong thấy Mộ Sơ Tình nhìn mình phát ngốc, đột nhiên cười một cái, cảm thấy bộ dáng Mộ Oanh Oanh phát ngốc thật sự rất giống một người, duỗi tay vuốt vuốt tóc cô, khiến cho Mộ Sơ Tình mới phản ứng lại được.

"Nhìn tôi ngây ngốc như vậy làm gì? Không phải là cô muốn đi làm sao? Tôi đưa ngươi đi làm, cô đã ăn sáng chưa?"
Mộ Sơ Tình lắc đầu.

Mạc Diệc Phong liền xoay người, hỏi cô: "Muốn ăn cái gì? Sẵn tiện đi làm tôi mua cho cô."
Lại nói, Mộ Sơ Tình thật sự là đang đói bụng.

Ngày hôm qua cứ như vậy theo Mạc Diệc Phong về nhà, kỳ thật là hôm qua cô chưa có ăn gì, hiện tại bụng cũng đã đói sôi lên, nghe anh ta nói mời mình đi ăn thì bất chấp mấy cái lễ nghi lịch sự gì đó, trong đầu Mộ Sơ Tình liền hiện ra những món mình muốn ăn, gấp không đợi được viết ra giấy món mình muốn.
"Muốn ăn bánh mì nướng kiểu Pháp, còn có caramel macchiato."
Mạc Diệc Phong nhìn chằm chằm vào dòng chữ của cô, sau đó bỗng bật cười, "Khẩu vị của cô sao lại giống với người tôi thích quá vậy."
"Hả?" Mộ Sơ Tình sửng sốt, hơn nửa ngày mới phản ứng lại được, bởi vì người anh thích hình như chính là tôi thì phải.

Mạc Diệc Phong không có giải thích, liền dắt cô đi ra ngoài, "Không có gì, đi thôi."
Mộ Sơ Tình có cảm giác tim mình đập rất là nhanh, chậm rì rì đi theo anh ta ra khỏi nhà.
Mẹ ơi, chuyện này thật sự là quá đáng sợ, chẳng lẽ thật sự giống như là lời em gái anh ta nói? Anh ta thích cô mười mấy năm? Bởi vì thích cô mười mấy năm, cho nên đều hiểu biết tất cả các sở thích của cô.

......!
Ngày hôm sau lúc Mộ Oanh Oanh đi làm, định tự mình lái xe đi làm, chính là cô ta xuống gara nhìn nhìn một chút, phát hiện trong gara nhiều xe như thế, thế nhưng không có lấy một chiếc xe nào là dành cho nữ.

Mộ Oanh Oanh liền rất tò mò, ngày thường Mộ Sơ Tình lái chiếc nào, cô không có xe ở đây sao?
Vừa vặn, lúc này Hoắc Bắc Cảng đã xuống đến gara, tìm được chiếc Rolls-Royce, hắn leo lên xe rồi mới bấm còi kêu Mộ Oanh Oanh.

"Mộ Sơ Tình, cút lên xe cho tôi."
Mộ Oanh Oanh hoàn toàn không hiểu rõ leo lên ghế laia phụ của xe hắn mà ngồi.

Sau khi lên xe Mộ Oanh Oanh vẫn nghĩ không ra cho nên hỏi hắn, "Em không có xe sao?"
Hoắc Bắc Cảng liếc xéo cô ta một cái, "Cô thi đậu bằng lái xe chưa?"
"Em....." Cái quỷ gì thế, Mộ Sơ Tình người phụ nữ kia thế nhưng không có bằng lái xe gì sao?
Mộ Sơ Tình còn chưa có thi bằng lái xe là bởi vì cảm thấy cô không có tiền mua xe, có thi bằng lái cũng là lãng phí, cho nên liền không có đi thi bằng lái, từ sau khi Mộ Sơ Tình gả cho hắn, Hoắc Bắc Cảng vốn định mua xe cho cô, chính là lại nghĩ đến cô chưa có bằng lái, sợ cô lái xe lại gây hoạ cho nên liền thôi ngay cái ý niệm này.

"Chiều nay tan ca, ở bãi đỗ xe riêng đợi tôi."
"Để làm gì??" Chiều nay tan ca Mộ Oanh Oanh có hẹn với Mạc Diệc Phong đi ăn tối, căn bản là cô ta không có không đồng ý với Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng trả lời lại: "Ba nói tối nay chúng ta về nhà ăn cơm."
"À." Mộ Oanh Oanh gật đầu, về nhà gặp mặt người lớn, việc này chắc chắn là không thể thoái thác.

Cô ta liền gật đầu đồng ý, "Được."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 369: Chương 369


Mộ Oanh Oanh nhân lúc Hoắc Bắc Cảng dừng xe chờ đèn đỏ, phân vân một lúc cuối cùng vẫn mở miệng yêu cầu hắn: "Ông xã, hay là anh cũng mua cho em một chiếc xe đi, em muốn học lái xe, anh mua xe cho em giúp em có động lực học lái xe có được không? Hơn nữa lúc nào cũng bắt anh đưa đón em thật sự rất bất tiện, anh mua xe cho em, em liền có thể tự mình lái đi, như vậy liền không cần phải phiền anh có phải hay không?"
Mộ Oanh Oanh nghĩ hiện giờ dù sao thì cô ta cũng là một thiếu phu nhân nhà giàu, nếu như không có xe mà nói, thật sự là không xứng với thân phận của cô ta, cho nên cô ta cần một chiếc xe, nói thế nào chiếc xe đó cũng phải xứng với thân phận của cô ta mới được.

"Vậy chiều nay tan ca xong, đến cửa hàng xem xe đi, thấy thích chiếc nào thì mua, xong rồi về nhà ăn cơm." Hoắc Bắc Cảng đồng ý với Mộ Oanh Oanh.

Mộ Oanh Oanh đảo mắt vui vẻ, cười hớn hở nhìn Hoắc Bắc Cảng: "Cám ơn ông xã!"
Mộ Oanh Oanh cảm thấy Hoắc Bắc Cảng là rất sủng ái mình.
Tuy rằng Hoắc Bắc Cảng ở cái phương diện kia lại không được, chính là......! Hắn có tiền, hơn nữa vẫn là chịu vì cô ta mà tiêu tiền, cho nên một người đàn ông như vậy, cứ bám dính theo cũng không có vấn đề gì, dù sao hắn có tiền, mình và hắn ở bên nhau, cũng sẽ không thiệt hại gì.

Tóm lại, có tiền thì chính là tốt, cô ta cũng có thể không so đo chuyện hắn không có năng lực làm chuyện kia.

......!
Mộ Sơ Tình bắt đầu đi làm, mặc vào bộ quần áo nhân viên vệ sinh mà quản lý đưa cho mình, cô thay đồ ra xong, cảm thấy rất cao hứng phấn chấn định đi xem WC riêng của Hoắc Bắc Cảng.

Thật sự là Mộ Sơ Tình cũng khá tò mò, cái gọi là WC riêng này so với những cái WC bình thường thì có cái gì khác nhau, rốt cuộc là cái đó của hắn bao lớn mà phải cần đến một cái WC riêng để giải quyết.

Mộ Sơ Tình còn chưa có đi, đã bị quản lý kéo lại, "Này này, tiểu cô nương, cô sốt ruột như vậy làm cái gì! Tôi có chuyện muốn nói với cô, cô còn chưa có lấy giấy bút ra ghi chép đã vội đi rồi, lỡ như lát nữa xảy ra chuyện, không chỉ không làm xong việc khiến cho tổng giám đốc nổi giận, họa cập ương dân, cũng khiến cho tôi gặp hoạ, như vậy không được đâu, cho nên cô chú ý nghe cho kỹ những gì tôi dặn này, như vậy mới không phạm phải sai lầm."
Mộ Sơ Tình liền nghĩ không ra, quét dọn một cái WC, thế nhưng còn cần......!Lấy giấy bút ra ghi chép?
Mộ Sơ Tình bởi vì không thể nói chuyện, cho nên lúc nào cũng mang theo một cuốn sổ nhỏ bên mình, định là lúc muốn nói gì với người ta thì lấy ra viết cho người ta xem, không nghĩ tới, lúc cô mò mẫm lấy giấy bút ra, quản lý nhìn cô rưng rưng, cảm thấy vui mừng vì hành động đó của cô: "Oanh Oanh à, quả nhiên là tôi không có nhìn lầm cô mà, cô chính là một nhân tài, còn biết mang theo giấy bút bên người, cô thật là quá tuyệt vời."
Mộ Sơ Tình: "......"
......!
Quản lý bắt đầu nói với Mộ Sơ Tình: "Oanh Oanh, cô biết vì sao tôi lại cho cô đi dọn toilet của tổng giám đốc không?"
Mộ Sơ Tình bắt đầu suy nghĩ nguyên nhân, suy nghĩ một lát rồi trả lời, viết lên cuốn sổ nhỏ câu trả lời của mình: "Chẳng lẽ là bởi vì tôi quá thông minh? Cô thấy tôi thông minh, cô cảm thấy tôi là một nhân tài, cho nên cô cho tôi đi dọn dẹp?"
Như vậy, thoạt nhìn cô vẫn là rất có tiềm chất đó nha!
"Cô suy nghĩ nhiều rồi." Quản lý có chút bi quan nói: "Sở dĩ tôi cho cô đi, đó là bởi vì những người khác đều không muốn dọn dẹp toilet của tổng giám đốc, tổng giám đốc bị bệnh thích sạch sẽ, thật sự là quá mức nghiêm trọng, nếu như có một chút vết bẩn, có thể sẽ liền phát giận."
Mộ Sơ Tình: "......"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 370: Chương 370


"Có mấy điều cô phải nhớ kỹ, tổng giám đốc mắc bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng, là kiểu siêu cấp nghiêm trọng đấy." Quản lý dặn dò Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình trực tiếp gật đầu, trên giấy viết: "Vâng, vâng, vâng, tôi biết."
Quản lý ngạc nhiên: "Làm sao cô biết vậy?"
Mộ Sơ Tình lại viết tiếp: "Tôi đoán."
Quản lý thế nhưng không hề nghi ngờ gì, sau đó nói tiếp với Mộ Sơ Tình: "Tổng giám đốc bị bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng, cho nên cái toilet riêng kia, cứ nửa tiếng cô phải vào đó lau dọn một lần."

Nửa tiếng!!!! Mộ Sơ Tình thiếu chút nữa bị nước bọt của mình làm cho nghẹn chết, Hoắc Bắc Cảng hắn ta bị bệnh à......!WC riêng còn muốn người ta phải cách nửa tiếng dọn dẹp một lần......!
"Còn nữa, cô phải nhớ kỹ mỗi lần đều phải dùng nước tẩy rửa vệ sinh khử trùng, không được để có chút bụi bẩn gì, cũng không được để tóc cô rơi lại đó, hơn nữa là tổng giám đốc không muốn thấy chúng ta ở trong toilet lúc anh ta đi vào đó, cho nên cô cần phải canh giờ để tránh mặt tổng giám đốc, không được để tổng giám đốc thấy cô xuất hiện ở đó, đúng rồi, cô vào đó phải đi bao giày vào, không được để lại dấu giày, tổng giám đốc sẽ không cao hứng."
*Bao giày ở đây là cái bao bằng nilong ấy, mang ra ngoài giày để đi mưa cho khỏi ướt giày.

Mộ Sơ Tình lại lần nữa căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt, giơ tay lên viết trên giấy: "Quản lý, đột nhiên tôi nhớ lại, dì tôi bị tai nạn giao thông, bây giờ tôi phải đi thăm bà ấy, tôi không làm cái công việc này được, phiền cô có thể đổi cho tôi cái công việc gì khác có được không?"
Quản lý bật cười: "Oanh Oanh, hiện giờ chúng ta đâu có người, cho nên dựa cả vào cô đấy, cô tuyệt đối không thể phụ sự kỳ vọng của tôi được, tôi tin cô nhất định sẽ đảm nhiệm tốt công việc này, không nói nữa, tổng giám đốc sắp đi làm rồi, cô phải dọn dẹp toilet của tổng giám đốc trước khi anh ta đến đấy, đi đi, cố lên!"
Quản lý vừa nói vừa đẩy Mộ Sơ Tình, đẩy cô vào trong toilet riêng của Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình: "......"
......!
Mộ Sơ Tình vào toilet riêng của Hoắc Bắc Cảng, sau đó thong dong đi dạo một vòng, săm soi một chút, thật đúng là Hoắc Bắc Cảng mà, cái toilet riêng này chính là trang hoàng dựa theo phong cách sở thích của Hoắc Bắc Cảng, trang trí hai màu đen trắng thế này cũng chỉ có Hoắc Bắc Cảng mới thích.

Mộ Sơ Tình bắt đầu làm việc, đầu tiên là dọn dẹp, chà toilet hết một vòng, sau một hồi cặm cụi chà, eo cô mỏi sắp rớt ra, cho nên Mộ Sơ Tình liền không làm nữa, dội nước xong thì xoay người lại, lấy ghế ngồi nghịch di động chờ Hoắc Bắc Cảng tới.

Chờ lúc Hoắc Bắc Cảng sắp tới quản lý sẽ gọi điện báo cho cô biết, nhận được điện thoại của quản lý thì Mộ Sơ Tình liền phải nhanh chóng rời khỏi toilet, bởi vì......!Hoắc Bắc Cảng sẽ tới.

cô không thể để cho Hoắc Bắc Cảng nhìn thấy cô còn ở đó được.

Mộ Sơ Tình lên mạng tìm tiểu thuyết để đọc.

Mấy cuốn tiểu thuyết đó đều có một điểm giống nhau, đều là nữ chính có thân phận thấp kém, dựa vào hình tượng đơn thuần thanh khiết đó của mình mà thu hút sự chú ý của nam chính, rồi khiến cho nam chính yêu mình, chính là cốt truyện tổng tài bá đạo yêu tiểu bạch thỏ.

Sở dĩ Mộ Sơ Tình xem mấy cuốn tiểu thuyết đó chính là vì muốn học hỏi bản lĩnh của mấy cô nữ chính đó, xem phải làm như thế nào mới có thể thành công khiến cho nam chính chú ý, làm Hoắc Bắc Cảng chú ý tới là cô không giống với mấy cô em ong bướm lả lơi mê tiền của hắn ở ngoài kia.
Không đọc thì không biết, thế này thật là không được, thế nhưng Mộ Sơ Tình lại đọc đến nghiện, mải mê say sưa, xem ra mấy cô nữ chính ngôn tình đó say mê tổng tài bá đạo kỳ thật là có đạo lý, mấy cuốn tiểu thuyết này thật sự là quá hay mà......!
Mộ Sơ Tình liền như thế say mê tiểu thuyết ngôn tình tổng tài bá đạo, thật là không thể kiểm soát được.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 371: Chương 371


Mộ Sơ Tình đọc tiểu thuyết, đọc đến nỗi mỏi cả mắt, cô nhìn ra cửa nhà vệ sinh, phát hiện vẫn không có người đi vào, cô đánh ngáp một cái, thật sự là chịu hết nổi rồi.
Mẹ nó, Mộ Sơ Tình bắt đầu mất bình tĩnh, Hoắc Bắc Cảng cái tên chết tiệt kia sao còn chưa tới? Dong dong dài dài, muốn đi vệ sinh thì đi lẹ lên đi, còn chờ cái gì nữa, nhịn lại là sẽ không tốt đối với thân thể.
Mộ Sơ Tình đánh năm cái ngáp, sau đó thật sự là chống không lại cơn buồn ngủ đang kéo tới, cứ như vậy ngồi ở trên cái ghế nhỏ, tựa đầu vào vách tường rồi ngủ.
Ngủ quá say cho nên cô hoàn toàn không biết, cô ngủ được khoảng mười phút thì quản lý đã gọi cho cô.

Thật bất đắc dĩ chính là vừa rồi lúc cô ngồi đọc tiểu thuyết đã chuyển điện thoại về chế độ yên lặng để tránh quảng cáo phát thành tiếng, cho nên không có nghe được quản lý gọi điện cho mình, vậy cho nên mới mang tới rắc rối.
......

Hoắc Bắc Cảng thừa nhận là hắn đến WC thật sự là để giải quyết nhu cầu, ngoài ra không có làm chuyện gì khác, cho nên tại sao trong WC riêng của hắn lại......
Đích xác là có một cô gái....!Sao mà xấu lạ, lại ở trong WC riêng của hắn......!Ngủ?
Nơi này hình như là WC riêng của hắn thì phải?.....!Chỉ có hắn mới có thể vào đây giải quyết, cho nên cái người vệ sinh này tại sao lại xuất hiện ở trong WC riêng của hắn, đã thể còn ngủ ngon như vậy, tâm cũng thật lớn, còn ở đây ngủ.
Hoắc Bắc Cảng đã lấy điện thoại di động ra, định gọi quản lý bộ phận tới giải quyết, lôi cái người phụ nữ này đi ra ngoài, lại vô tình nghe được trong lúc ngủ mơ người phụ nữ này lại lầm bẩm ra một câu.
"Hoắc Hoắc Hoắc......"*
*Nguyên văn là ba chữ 霍霍霍, một chữ đứng riêng là họ Hoắc, nhưng hai chữ thì nghĩa là soèn soẹt (mài đao soèn soẹt), cho nên ông Hoắc mới kêu cái tên nghe tục tằng.

Hoắc Bắc Cảng sửng sốt, nhìn người phụ nữ kia, cả người đờ ra, ánh mắt trở nên thâm thúy.
Thật kỳ quái, vừa rồi cô ta nói......!Hoắc Hoắc Hoắc?
Đúng vậy, cái tên này thật dễ dàng khiến cho hắn nghĩ đến một việc rất xưa.
Lúc đó, Mộ Sơ Tình cứ ríu rít ở bên tai nói với hắn, "Hoắc Bắc Cảng, tương lai em sẽ sinh cho anh một đứa con, anh nói xem kêu nó là Hoắc Hoắc Hoắc thì thế nào? Nghe rất khí phách!"
Lúc đó Hoắc Bắc Cảng nổi giận đùng đùng, thiếu chút nữa thì đập chết cô.

Có cha mẹ nào bị tâm thần mới lấy tên con mình ra đùa cợt như vậy, cái tên này quả thật là tục tằng hết nói nổi.
Nếu như cô thật sự lấy cái tên này, đoán chừng hiện tại Tiểu Bao sẽ hận chết cô.
Hoắc Bắc Cảng lắc lắc đầu một chút, phản ứng lại, tiếp tục gọi điện thoại.
"Hoắc Bắc Cảng......!Tôi mới là Mộ Sơ Tình! Tôi mới đúng!!"
Hoắc Bắc Cảng đang gọi điện thoại, đột nhiên run lên.
Nhìn người phụ nữ đang dựa vào vách WC ngủ, đầu mày gắt gao nhíu lại, biến thành một chữ xuyên (川).
Người phụ nữ này nói cô ta mới là Mộ Sơ Tình? Có ý gì?
Hoắc Bắc Cảng rất nghi hoặc, gọi điện thoại kêu quản lý tới.

Quản lý bị dọa tới rồi, nhanh chóng chạy tới, kết quả vừa chạy tới cái WC này liền bị cảnh tượng bên trong dọa cho nhảy dựng.

Thiếu chút nữa bị doạ ngất ngay tại chỗ, chuyện này là thế nào? Kêu cái cô gái câm này tới đây dọn dẹp vệ sinh, kết quả cái cô gái này còn ở đây ngủ, cô ta làm như thế nào mà ngủ, làm sao lại ngủ ngon được đến như vậy? Đây là WC đấy có biết không hả trời?
Quản lý liên tục cúi đầu khom lưng xin lỗi với Hoắc Bắc Cảng: "Tổng giám đốc, ngại quá, thật xin lỗi, tôi không nghĩ tới thế nhưng cô ấy lại làm như vậy, tôi thật sự chỉ là kêu cô ấy tới đây quét dọn vệ sinh.

Có lẽ là do cô ấy thật sự quá mệt mỏi."
Quản lý nói xong liền đi qua, ở một bên kêu Mộ Sơ Tình, "Oanh Oanh! Oanh Oanh! Cô tỉnh dậy nhanh lên, tỉnh lại nhanh lên!"
Quản lý kêu một hồi mà cô không tỉnh, cho nên phát hỏa, liền kêu: "Oanh Oanh, rời giường nhanh lên, nhà cô cháy rồi kìa!"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 372: Chương 372


Những lời này lập tức có công hiệu, Mộ Sơ Tình vừa nghe đến nhà mình cháy liền run lên, mở bừng hai mắt, kết quả vừa mở mắt, liền nhìn thấy gương mặt của quản lý phóng đại ở trước mắt, đột nhiên nhìn thấy gương mặt lớn như thế áp sát mặt mình làm cho cô bị doạ ngã ngồi xuống đất.

"Bịch" một tiếng, Mộ Sơ Tình ngã xuống đất, phát ra âm thanh rất lớn.
Mộ Sơ Tình ngã ra đất xong, sợ hãi xoay người lại vừa thấy.
Không chỉ có quản lý ở đây, ngay cả Hoắc Bắc Cảng đều đang đứng thẳng tắp ở cửa bên kia, vẻ mặt rất dọa người, không khí xung quanh bỗng nhiên trở nên lạnh thấu xương, dọa chết người.

Mộ Sơ Tình liền như thế bị dọa suýt nữa thì tè ra quần, nằm trên mặt đất có chút mất mặt, cô nhanh chóng đứng thẳng dậy.

Quản lý sợ Hoắc Bắc Cảng đang tức giận như vậy, sẽ truy cứu, cho nên chạy chóng nhéo vào eo Mộ Sơ Tình một cái, cảnh cáo cô, "Oanh Oanh, sao cô lại có thể ngủ trong toilet riêng của tổng giám đốc được hả? Nhanh xin lỗi người ta đi."
Mộ Sơ Tình lúc này mới phản ứng lại được, vừa rồi mình đã......!Ngủ quên?
Cô bị quản lý đẩy đến trước mặt Hoắc Bắc Cảng, cô không nói được, cũng không có cách nào xin lỗi, cho nên cũng chỉ có thể khom lưng, một cái khom lưng chào, hai cái khom lưng chào, ba cái khom lưng xin lỗi.

Hoắc Bắc Cảng bước lùi lại, cách Mộ Sơ Tình một bước xa, ý tứ chính là ghét bỏ cô đang đứng ở trước mắt.

Mộ Sơ Tình còn tưởng rằng mình sẽ không sao, vừa lúc đó liền nghe được giọng nói của hắn vang lên, chất vấn ở bên tai.
"Vừa rồi cô nói cô mới là Mộ Sơ Tình, lời này của cô là có ý gì?"
Hoắc Bắc Cảng nói, thâm trầm lại nguy hiểm.

"......" Mộ Sơ Tình bị lời này làm cho hoảng sợ, chẳng lẽ cô thật sự nói mình mới chính là Mộ Sơ Tình sao?
Không thể nào, cô không phải người câm sao? Người câm......!Thì làm sao có thể nói, lẽ nào hắn mới nhiêu đây tuổi mà đã đến thời kỳ mãn kinh, lỗ tai lùng bùng xuất hiện ảo giác rồi sao?
Quản lý thấy Hoắc Bắc Cảng định truy cứu, cô ta cũng không hiểu, không biết đã xảy ra chuyện gì, liền bước tới thay Mộ Sơ Tình giải thích, nói với Hoắc Bắc Cảng: "Không thể nào, tổng giám đốc, có thể là anh nghe nhầm rồi, cô ấy không có khả năng nói chuyện, cô ấy là người câm mà.

Cho nên không thể nào nói mình là ai được."
Mộ Sơ Tình ở một bên thật kích động gật đầu, đúng vậy, cô chính là người câm mà, người câm thì làm sao có thể nói mình chính là Mộ Sơ Tình được?
Hơn nữa, cô nói ra, đây không phải là cố ý tiết lộ thân phận thật của mình sao? Không phải đã nói là không thể sao? Cô đâu có ngốc như thế?
"Là người câm? À." Hoắc Bắc Cảng nghe quản lý giải thích xong, đột nhiên cười lạnh một tiếng, trong lời nói mang theo vẻ trào phúng, "Đây là đồ lừa đảo.

Vì để được vào Hoắc thị làm, thật là một cái lý do kỳ tài như thế cũng có thể dùng tới."
Quản lý hoàn toàn ngây người, cảm giác nguy hiểm sắp ập tới.

Quả nhiên, giây tiếp theo Hoắc Bắc Cảng liền phân phó cho cô ta, "Đuổi việc cô ta cho tôi, Hoắc thị không cần nhân viên như vậy."
"A? Tổng giám đốc, tại sao vậy? Cô ấy nói dối cái gì sao?" Quản lý thật là không thể hiểu được, tổng giám đốc thế này, tâm địa cũng quá là độc ác đi.

Đối với một người tàn tật thế nhưng lại có thể nhẫn tâm đến như vậy.

Hoắc Bắc Cảng không có trả lời vấn đề này của quản lý, lại hỏi ngược lại cô ta: "Hay là cô cũng muốn cuốn gói đi theo?"
Quản lý sợ rắc rối, cũng sợ cái chức vụ này của mình giữ không nổi, nhanh chóng ngậm miệng lại, không dám nói gì thêm, lôi kéo Mộ Sơ Tình liền rời khỏi cái WC đó.

Mộ Sơ Tình bị quản lý kéo ra đến cửa, còn có chút lưu luyến không rời nhìn nhìn vào trong WC, muốn nhìn Hoắc Bắc Cảng, nhìn xem tại sao hắn lại có thể nhẫn tâm đến như thế, ngay lúc Mộ Sơ Tình quay đầu, ánh mắt của cô giao hoà với ánh mắt của Hoắc Bắc Cảng.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 373: Chương 373


Ánh mắt là không có cách nào có thể lừa gạt người khác được, đương nhiên, trong đôi mắt một người toát ra được loại ánh mắt này, cũng là không có cách nào có thể lừa gạt người khác được.

Mộ Sơ Tình và Hoắc Bắc Cảng, hai người cứ như vậy ánh mắt giao hoà với nhau, cứ nhìn nhau, Hoắc Bắc Cảng nhìn không tới khuôn mặt của Mộ Sơ Tình, bởi vì lúc này cô đang đeo khẩu trang, cho nên hắn không biết bộ dạng của cô trông như thế nào.
Đôi mắt cũng không giống Mộ Sơ Tình, nhưng chính là......!Cái ánh mắt này......!Cái ánh mắt này trong suốt giống như là một hồ nước, không có một chút tạp niệm nào, mang theo một ít ái mộ, cái ánh mắt này cực kỳ giống ánh mắt của Mộ Sơ Tình mà Hoắc Bắc Cảng đã nhìn suốt nhiều năm như thế.
Trong ấn tượng của Hoắc Bắc Cảng cũng chỉ thấy được một người sẽ lộ ra ánh mắt như vậy, đó chính là Mộ Sơ Tình.
Người phụ nữ này không phải Mộ Sơ Tình, chính là......!Toát ra ánh mắt đó cực kỳ giống cô......
Thật sự rất kỳ quái.

Ngay lúc Mộ Sơ Tình xoay người liền phải rời đi, thanh âm của Hoắc Bắc Cảng lại vang lên sau lưng, đột nhiên kêu cô: "Đứng lại."
Mộ Sơ Tình nghe Hoắc Bắc Cảng nói liền đứng lại, rồi mới xoay người, ánh mắt vô tội nhìn chằm chằm Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng bỗng nhiên ra lệnh cho cô: "Tháo khẩu trang xuống."
Mộ Sơ Tình: "......" Mẹ nó!! Hắn có phải là bị bệnh tâm thần hay không đây!
Sẽ không phải là tán gái còn định tán tới trên đầu bác gái thanh khiết chứ.

*ý là muốn leo lên đầu lên cổ người ta đó.
Mộ Sơ Tình chính là người dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm, tuyệt đối sẽ không tháo khẩu trang xuống, nếu như bị Hoắc Bắc Cảng thấy cái khuôn mặt này của mình chính là Mộ Oanh Oanh, như vậy chắc chắn là cô sẽ bị đuổi việc, khỏi phải nghi ngờ.
Từ trước đến nay Hoắc Bắc Cảng chính là người thích ra lệnh, cũng không có quản Mộ Sơ Tình rốt cuộc là có đáp ứng hay không, lại lần nữa ra lệnh cho cô: "Nhanh lên! Tháo khẩu trang của cô xuống!"
Hiện tại, hắn chính là muốn nhìn cho rõ người phụ nữ này là ai, tại sao lại khiến cho hắn có cảm giác quen thuộc đến như vậy.

Loại cảm giác này làm Hoắc Bắc Cảng cảm thấy rất không thích hợp.

Mộ Sơ Tình không có nghe lời Hoắc Bắc Cảng, ngược lại, nghe Hoắc Bắc Cảng nói xong, liền động động chân mình, lúc Hoắc Bắc Cảng cho rằng cô sẽ ngoan ngoãn tháo khẩu trang xuống thì lại có điều ngạc nhiên xảy ra.
Mộ Sơ Tình co chân lên......Ngay lập tức liền xoay người bỏ chạy mất dép.

Nháy mắt liền hoàn toàn không thấy bóng dáng ở đâu luôn......
Hoắc Bắc Cảng: "......"
Quản lý thấy Mộ Sơ Tình đột nhiên bỏ của chạy lấy người, hoảng sợ run run khóe miệng, thật là......!Phục cô gái này luôn!
"Chuyện này, tổng giám đốc, thật là ngại quá, cái cô nhân viên này, cô ấy thật sự là cái gì cũng tốt, chính là......!Đầu óc có chút không được bình thường, anh đừng để bụng, dù sao thì chúng ta nên giúp đỡ người khuyết tật, chúng ta là công dân tốt mà.

đang làm việc tốt mà." Quản lý tận tình khuyên bảo, giúp Mộ Sơ Tình giải vây, cố gắng cứu vớt hình tượng cho Mộ Sơ Tình, chính là xem ra bây giờ hình tượng của Mộ Sơ Tình hình như đã cứu không nổi nữa rồi.

Hoắc Bắc Cảng: "......!Người phụ nữ vừa nãy tên là gì? Đến làm từ khi nào?"
Quản lý còn tưởng rằng Hoắc Bắc Cảng đã coi trọng Mộ Sơ Tình, cho nên nhanh chóng giải thích: "Cô ấy tên là Mộ Oanh Oanh, ngày hôm qua vừa tới nhận việc, hôm nay liền tới đi làm, tổng giám đốc, tôi có WeChat của cô ấy, anh có muốn lấy số không?"
Hoắc Bắc Cảng nghe được tên của người phụ nữ kia xong liền nhíu mày.
Tên là......Mộ Oanh Oanh.
Là cô ta, là em họ của Mộ Sơ Tình!
Thật là vừa hay đấy, người phụ nữ này, năm lần bảy lượt vẫn luôn ở trước mặt hắn giở đủ trò, đây là vì cái gì? Hoắc Bắc Cảng bắt đầu nghi ngờ người phụ nữ tên là Mộ Oanh Oanh này, người phụ nữ này không có đơn giản như thế.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 374: Chương 374


Mộ Sơ Tình một đường chạy trốn Hoắc Bắc Cảng, chạy tới cầu thang bộ ở phía xa mới dừng lại.

Nhưng lúc này trong đầu Mộ Sơ Tình đều chỉ có một điều nghi hoặc.

Tại sao Hoắc Bắc Cảng lại nói cô có thể nói chuyện?
Lẽ nào là bởi vì Hoắc Bắc Cảng có cái năng lực gì đặc biệt sao?
Cái này......!Không có khoa học gì cả? Nhưng mà chính cô cũng có khả năng nhìn xuyên thấu, có sức mạnh như đại lực sĩ thì làm sao có thể chắc chắn là Hoắc Bắc Cảng lại không có, kiếp trước Hoắc Bắc Cảng không phải là Thái tử, con trai Ngọc Đế gì đó sao? Không chừng hắn cũng có năng lực đặc biệt gì cũng nên, tỷ như, có thể nghe được thanh âm của người đang ngủ?
Mộ Sơ Tình nghĩ không ra.

......!
Nửa tiếng sau, quản lý về tới văn phòng, Mộ Sơ Tình liền cứ đứng lỳ ở bên cửa không chịu đi vào.
Quản lý ngồi xuống, chậm rãi bưng tách trà lên uống một ngụm, sau đó mới kêu Mộ Sơ Tình, "Oanh Oanh, cô qua đây đi, tôi cũng đâu có đánh cô, cô cứ đứng cách xa như vậy làm gì?"
Mộ Sơ Tình có chút hoảng loạn, chậm rãi dịch chân đi về phía quản lý, vẫn còn có chút lo lắng.

"Oanh Oanh à, sao cô không linh hoạt lên một chút? Toilet riêng của tổng giám đốc? Sao lại có thể ngủ ở chỗ đó chứ?" Quản lý trách cứ, hỏi Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình hít một hơi thật sâu, vì để giữ được cái công việc này cô cũng không có cách nào.
Mộ Sơ Tình liền chạy tới ôm đùi của quản lý, vẻ mặt hề hề đáng thương nhìn cô ta, sau đó lấy mảnh giấy lúc nãy cô đã viết ra.
【 Quản lý, tôi sai rồi, xin cô cho tôi thêm một cơ hội đi, lần sau tôi sẽ không dám tái phạm nữa đâu.

Lần sau tôi sẽ trốn trong toilet ngủ, sẽ không ngủ ở ngoài! Xin cô đừng đuổi việc tôi! 】
Vẻ mặt quản lý thật sự là tan vỡ......!
Quản lý kéo Mộ Sơ Tình dậy, nói với cô: "Oanh Oanh, cô đừng căng thẳng như thế, tôi đâu có nói là sẽ đuổi việc cô! Lần này, tôi sẽ không tính toán với cô, nhưng lần sau cô nhất định phải chú ý, nhất định không thể để cho tổng giám đốc nhìn thấy cô ngủ gục trong toilet được, cô có biết không?"
Mộ Sơ Tình thở dài nhẹ nhõm một hơi, lập tức đứng dậy khom lưng với quản lý một cái, sau đó trịnh trọng hứa với quản lý, viết ra giấy: "Cám ơn quản lý, tôi biết rồi, tôi sẽ chờ cho Hoắc Bắc Cảng đi xong rồi mới ngủ."
Quản lý: "......" Người này thật sự là......!Hết cứu nổi rồi!

......!
Mạc Diệc Phong đến trước cửa Hoắc thị đợi, vừa vặn đúng giờ Mộ Sơ Tình tan ca.
Vốn dĩ Mạc Diệc Phong định đưa Mộ Oanh Oanh đi mua quần áo, sau đó sẽ quay lại đón Mộ Sơ Tình cùng nhau đi ăn tối.

Chính là, anh ta vừa đến trước cửa Hoắc thị thì nhận được tin nhắn của Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình nhắn với anh ta: 【 Thật ngại quá, hôm nay nhà tôi có chút việc cho nên không thể đi ăn với anh được, xin lỗi, lần sau chúng ta hãy gặp nhau đi.

(icon)】
Còn gửi kèm một cái icon bán manh......!Mạc Diệc Phong có chút không quen, trong ấn tượng của anh ta, Mộ Sơ Tình là một người rất nghiêm túc, trước giờ cô chưa từng gửi cho anh ta mấy cái icon gì gì đó, lúc này cô lại gửi cho anh ta như vậy, thật cả các kiểu gì lúc này cô lại gửi cho anh ta cái icon thế này, thật manh, chính là có chút gì đó không thích hợp với cách nói chuyện của Mộ Sơ Tình, Mạc Diệc Phong cảm thấy rất kỳ quặc, chính là anh ta cũng không khỏi cảm thấy đau lòng.

Mộ Sơ Tình lại từ chối anh ta......

Mạc Diệc Phong cười khổ một tiếng, giống như tập mãi đã thành thói quen.

Đây cũng đâu phải là lần một lần hai Mộ Sơ Tình cự tuyệt mình, cô sẽ luôn như thế, sẽ đột nhiên từ chối anh ta, khiến anh ta chân tay luống cuống.

Mạc Diệc Phong thương tâm một lúc, sau đó cất điện thoại đi.
Vừa vặn, Mộ Sơ Tình tan ca, vừa đi đến cửa liền nhìn thấy Mạc Diệc Phong, Mạc Diệc Phong không có nhìn thấy cô, đang đứng đưa lưng về phía cô, Mộ Sơ Tình muốn hù Mạc Diệc Phong một chút, liền lén lút đi tới sau lưng anh ta, sau đó chụp vào lưng anh ta một cái.

Mạc Diệc Phong xoay người, Mộ Sơ Tình lại nhanh chóng chạy sang một bên khác, khiến cho Mạc Diệc Phong không thấy được là ai.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 375: Chương 375


Mộ Sơ Tình thấy Mạc Diệc Phong bị lừa xoay người lại, bất giác bật cười, cố tình cô lại không thể cười ra tiếng cho nên Mạc Diệc Phong không có biết được.

Đây là lần đầu tiên Mộ Sơ Tình có thể chỉnh cổ được một người thành công đến như thế, trước đây mỗi lần cô đem trò này ra chọc Hoắc Bắc Cảng, từ đó giờ hắn đều không có mắc mưu, mỗi lần Mộ Sơ Tình trêu chọc Hoắc Bắc Cảng, cô ở sau lưng chụp Hoắc Bắc Cảng một cái, sau đó liền né đi chờ Hoắc Bắc Cảng xoay người vồ hụt, Hoắc Bắc Cảng lúc nào cũng đứng yên như khúc gỗ, hơn nữa vẫn là không chút sứt mẻ lập tức nói: "Mộ Sơ Tình!"
Chính là một người đàn ông không báo giờ chịu hợp tác, thật kỳ quái chính là lần nào Hoắc Bắc Cảng cũng đều có thể đoán được người ở sau lưng mình chính là cô, Mộ Sơ Tình.

......!
Mạc Diệc Phong xoay người lại, liền thấy Mộ Sơ Tình đứng đó cười lén, cô cười đôi mắt cong cong, thật sự là rất đáng yêu.

Lập tức anh ta cảm thấy cơn buồn bực lúc nãy đã tan biến đi đâu hết.
"Chơi vui không?" Anh ta nhướng mày hỏi Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình có chút cao hứng gật đầu, ừm chơi vui lắm.

Mạc Diệc Phong không có trách móc gì Mộ Sơ Tình, trực tiếp kéo tay cô rời đi: "Nếu cô đã tan ca rồi, vậy đi thôi, tôi đưa cô đi mua quần áo, chúng ta có rất nhiều thời gian, cô muốn mua thứ gì đều tuỳ ý cô chọn lựa."
"Không phải là anh có hẹn sao?" Mộ Sơ Tình không có đi theo anh ta, liền như thế dừng lại, đứng tại chỗ, kinh ngạc lấy giấy bút ra viết xuống: "Vậy làm sao mà có rất nhiều thời gian?"
Mộ Sơ Tình biết Mạc Diệc Phong tới đây để làm gì, phỏng chừng toàn bộ cái Hoắc thị này, anh ta cũng chỉ quen biết một mình cô thôi, trước đây, lúc nào anh ta tới đây cũng đều là vì muốn tìm cô, lúc này Mạc Diệc Phong hẳn là tới tìm Mộ Sơ Tình, chính là Mộ Oanh Oanh đang ở trên lầu kia.

Mạc Diệc Phong nhún vai, cười khổ giải thích: "Giống như cô thấy đấy, tôi bị người ta cho leo cây, cho nên bây giờ tôi đâu có ai để mà hẹn đâu, thời gian còn lại đều dành cho cô đấy, cô muốn làm cái gì cũng được."
Đầu mày Mộ Sơ Tình dãn ra, Mộ Oanh Oanh cho Mạc Diệc Phong leo cây?
Mộ Sơ Tình đi theo Mạc Diệc Phong rời khỏi đó.

Mộ Sơ Tình không có chú ý chính là hình ảnh hai người bọn họ đi cùng nhau đã bị một đôi mắt sắc lẹm như chim ưng ở sau lưng, cách đó không xa thu hết vào trong mắt.

"Tổng giám đốc, anh nhìn cái gì vậy?" Giang Thừa thấy Hoắc Bắc Cảng cứ nhìn chằm chằm đôi nam nữ đang đứng ở trước cửa ra vào liền nhịn không được, tò mò hỏi Hoắc Bắc Cảng một câu.
Hai người bọn họ chính là ở chỗ này đợi Mộ Sơ Tình xuống, Hoắc Bắc Cảng đứng đây phân phó anh ta vài chuyện, không nghĩ tới từ sau khi cô gái kia đi xuống đây thì tầm mắt của tổng giám đốc đã bị cô ta hấp dẫn.

Như vậy có thể thấy là tổng giám đốc đã nhìn theo lâu rồi.

Ba giây sau Hoắc Bắc Cảng mới phản ứng lại được, lấy lại tinh thần, nhìn chằm chằm Giang Thừa nói: "Giang Thừa, cậu quen biết Mộ Oanh Oanh kia sao?"
Giang Thừa rất thành thật lắc đầu: "Không quen biết, có chuyện gì sao?"
Tiếp theo Hoắc Bắc Cảng liền ra lệnh cho Giang Thừa: "Cậu đi điều tra người phụ nữ này liền cho tôi, tôi muốn biết tất cả mọi thứ liên quan đến cô ta."

"Tổng giám đốc, sao đột nhiên anh lại có hứng thú với cô gái này vậy? Không phải là anh chỉ một lòng một dạ với phu nhân sao?"
Nói vậy là một hán tử si tình như thế cũng sẽ thay lòng đổi dạ?
Giang Thừa thật muốn hét lên thật to, tôi sẽ không tin vào tình yêu nữa!
Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm Giang Thừa nhìn vài giây, rồi trong đôi mắt toát ra sự nguy hiểm, cuối cùng, hắn cắn răng nhả ra một chữ: "Cút!"
Giang Thừa: "......"
Kỳ thật nguyên nhân mà Hoắc Bắc Cảng muốn đi điều tra cái người tên là Mộ Oanh Oanh kia, chủ yếu chính là bởi vì hành động mà vừa nãy cô làm với Mạc Diệc Phong, đó chẳng phải là cái hành động ngốc nghếch mà Mộ Sơ Tình vẫn hay làm sao?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 376: Chương 376


Trước kia Mộ Sơ Tình ngốc nghếch đó chính là thích chơi cái trò ấu trĩ này.
Cố tình mỗi lần chơi Mộ Sơ Tình còn đặc biệt ngây ngốc, hắn đều có thể đoán được là cô, cô lại còn không chịu thôi, cứ thích đùa dai.
Mỗi lần Mộ Sơ Tình xuất hiện ở sau lưng Hoắc Bắc Cảng, chính là cứ chụp vào lưng hắn một cái như thế là hắn có thể biết ngay cái người nhàm chán ấu trĩ đó chính là Mộ Sơ Tình.
Hoắc Bắc Cảng giải thích với Mộ Sơ Tình là: Bởi vì chỉ có cô mới nhàm chán như thế.
Nhưng mà Hoắc Bắc Cảng biết, hắn có thể đoán ra là bởi vì bản thân hắn biết vậy thôi, hơn nữa......!Thật đúng là ngoại trừ Mộ Sơ Tình ra cũng không có ai lại nhàm chán như thế cả.

Có một lần trầm trọng nhất chính là cô nhón mũi chân lên bịt mắt hắn, còn cười hì hì hỏi hắn: "Đoán xem tôi là ai?"
what the hell? Cái này còn cần phải đoán sao? Vừa nghe tiếng là đã biết đó là ai rồi có được không......
Chính là cố tình mỗi lần như vậy Hoắc Bắc Cảng còn muốn hùa theo Mộ Sơ Tình cùng nhau chơi cái trò ngốc nghếch đó, lúc Mộ Sơ Tình hỏi hắn: "Đoán xem tôi là ai" , lúc nào hắn cũng nghiêm trang nói: "Tôi đoán cô không phải Mộ Sơ Tình......"
Cho nên mới nói, cái trò nhàm chán nhạt nhẽo đó ở trong mắt Hoắc Bắc Cảng cũng chỉ có Mộ Sơ Tình sẽ làm như vậy, không nghĩ tới vừa rồi nhìn thấy Mộ Oanh Oanh cũng làm như vậy, cho nên Mộ Oanh Oanh mới làm cho Hoắc Bắc Cảng có cảm giác quen thuộc, thật sự là nếu che mặt đi Hoắc Bắc Cảng đúng thật là sẽ cho rằng người đó là Mộ Sơ Tình......
Lẽ nào nói là hai người họ cùng mang họ Mộ cho nên đều y một kiểu như vậy sao?
Mấu chốt là, cái tên Mạc Diệc Phong kia có thể thu hút người như vậy sao? Trước đó thì Mộ Sơ Tình đã năm lần bảy lượt cùng Mạc Diệc Phong đi ra ngoài, kè kè bên nhau, đều không có chú ý gì tới hình tượng của mình cả, bây giờ thì đến cái cô Mộ Oanh Oanh này, lại giống hệt như Mộ Sơ Tình, đi theo Mạc Diệc Phong?
Cái tên họ Mạc này, mị lực lại lớn đến như thế sao?
Hoắc Bắc Cảng ghen ghét trong lòng, nhìn Giang Thừa đang đứng bên cạnh hỏi một câu: "Giang Thừa, cậu nói xem là tôi đẹp? Hay là cái tên Mạc Diệc Phong kia đẹp?"
Giang Thừa chấn động, bị Hoắc Bắc Cảng hỏi ngay một vấn đề khó như vậy, cái vấn đề này của tổng giám đốc, hỏi cậu ta như thế thì có khác gì cái câu tôi với mẹ cậu cùng rơi xuống nước, cậu cứu ai, đúng là đạo lý.

Hiện giờ tổng giám đốc giống như là một cô dâu nhỏ bị ủy khuất vậy, đang đợi Giang Thừa trả lời.
Giang Thừa do dự một lúc lâu, vẫn không biết phải trả lời như thế nào mới ổn.
Hoắc Bắc Cảng gây áp lực uy h**p cậu ta: "Trả lời cho nghiêm túc vào, trả lời sai thì trừ tiền thưởng.

Trả lời không thành thật, cũng sẽ trừ tiền thưởng."
Giang Thừa: "......!Tổng giám đốc, vậy tôi thành thật trả lời anh, ở cái phương diện đẹp trai thì anh chắc chắn là đẹp trai hơn Mạc Diệc Phong kia một bậc, nhưng mà thật sự, Mạc Diệc Phong cũng không kém, không kém ở chỗ này, tính cách của hai người không giống nhau, anh là loại cao lãnh băng sơn còn Mạc Diệc Phong chính là loại người có tính cách ôn nhuận nho nhã như ngọc, anh ta tốt hơn anh, tính cách rất ôn nhu, đối với phụ nữ rất tốt, phụ nữ rất thích loại người có tính cách thế này, hay cười với phụ nữ, rất thoải mái, rất gần gũi, còn anh lúc nào cũng lạnh một khuôn mặt như thế, phụ nữ vừa nhìn thấy cái khuôn mặt đó của anh đã bị anh doạ chạy mất dép, cho nên tổng giám đốc, anh hiểu không?"

Không được, Giang Thừa cảm thấy nếu như mình mà còn khen Mạc Diệc Phong như vậy thì mình sẽ thật sự yêu anh ta luôn mất......!Trên đời này sao lại có một người đàn ông tốt đến như vậy?
Còn nói nữa thật sự sẽ vui mừng trong lòng nở hoa luôn mất.
Kỳ thật, tổng giám đốc cũng không tồi, muốn đẹp trai có đẹp trai, muốn vóc dáng có vóc dáng, thật là khó lựa chọn mà......
Khoan đã, cậu ta đau đầu vì việc này làm cái gì? Cũng đâu phải là cậu ta lựa chọn đối tượng đâu......!Thật là điên rồi!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 377: Chương 377


"Giang Thừa, nếu cậu là con gái cậu sẽ chọn Mạc Diệc Phong hay là tôi?" Hoắc Bắc Cảng vẫn đang nghe Giang Thừa nói, trầm mặc một lúc lại bỗng nhiên mở miệng ra hỏi cậu ta.

Giang Thừa bị Hoắc Bắc Cảng hỏi một câu như thế, thật sự là bị dọa cho nhảy dựng rồi, tổng giám đốc thật là đáng sợ, thật sự quá đáng sợ, tự nhiên lại đi hỏi người ta cái vấn đề này......!
Giang Thừa có chút đề phòng hỏi: "Tổng giám đốc......!Có phải là anh......! Coi trọng tôi rồi hay không? Có phải là anh......!Có ý với tôi rồi hay không vậy?"
"À." Nghe vậy, Hoắc Bắc Cảng cười khinh bỉ, châm chọc: "Giang Thừa, tôi phát hiện ra con người cậu xấu mà lúc nào cũng nghĩ mình là soái ca."
Giang Thừa: "......" Mẹ nó chứ!!!!
Hiện giờ Giang Thừa đang rất không vui, liền trực tiếp bạo phát cơn giận trong lòng với Hoắc Bắc Cảng, bắt đầu trở mặt: "Tôi chọn Mạc Diệc Phong, là con gái thì đều sẽ chọn anh ta, tính cách anh ta tốt như thế rất thích hợp để sống chung, đâu có giống như anh lúc nào cái bản mặt cũng lạnh tanh như là hàn băng ngàn năm vậy, ai mà ở bên cạnh anh đều sẽ bị anh đông chết."
"......" Hoắc Bắc Cảng bỗng nhiên duỗi tay miết miết khoé môi, toàn bộ động tác thật tà mị dụ hoặc, hắn cười lạnh một tiếng, nói với Giang Thừa: "Rất tốt, cậu nói rất đúng, tiền thưởng tháng này, tháng sau, còn cả tháng sau nữa đều trừ hết."

Ngay lập tức Giang Thừa cảm thấy bản thân sắp hỏng mất, từng tờ tiền giấy cứ thế mọc cánh bay đi trước mắt cậu ta, tim đau như dao cứa, không hài lòng khóc lóc kể lể: "Tổng giám đốc, tại sao? Tôi đều thành thật trả lời anh như thế, tại sao anh còn muốn trừ tiền thưởng của tôi?"
A a a! tiền thưởng của tôi! Tổng giám đốc, anh đúng là đồ đại lừa đảo!!
Hoắc Bắc Cảng liếc xéo cậu ta một cái, rất đạo mạo trả lời lại một câu như là lẽ dĩ nhiên: "Bởi vì lời cậu nói, tôi không thích nghe.

Giang Thừa: "......" Mẹ nó! Tôi khinh! Anh đúng là thứ lòng dqj hẹp hòi, mình đầy dã tâm!!!
......!
Hoắc Bắc Cảng dần dần thu hồi tầm mắt, Mộ Sơ Tình và Mạc Diệc Phong hai người cũng hoàn toàn đi khuất khỏi tầm nhìn của hắn.

Hoắc Bắc Cảng nhìn Giang Thừa đứng bên cạnh, bỗng nhiên, liền rất tò mò hỏi cậu ta một câu: "Giang Thừa, nếu một người phụ nữ đột nhiên thay đổi tính cách như biến thành một người khác, tính cách trái ngược với trước kia hoàn toàn, chính là như một người xa lạ vậy, tại sao lại như vậy?"
Lúc này Giang Thừa còn đang bận đau lòng mấy tháng tiền thưởng của mình, sinh hờn dỗi, cho nên oán khí với Hoắc Bắc Cảng cũng tăng thêm một ít, trực tiếp tuôn ra mấy lời tàn nhẫn: "Còn có thể là tại sao nữa? Chính là vì không thích anh thôi, chính là muốn đổi một cách khác để đuổi anh đi, chính là muốn khiến cho anh phản cảm với cô ta, dùng cái bộ dạng mà anh ghét nhất để ở chung với anh, khiến cho anh chán chán ghét, cuối cùng sẽ rời bỏ anh, phụ nữ chính là một sinh vật có tâm cơ như thế đấy."
Giống như vậy, Giang Thừa cảm thấy Hoắc Bắc Cảng cũng là sinh vật tâm cơ đầy mình!!
Hoắc Bắc Cảng nghe Giang Thừa nói xong, cằm bạnh ra......!Lời Giang Thừa nói, đúng là có lý.
Lẽ nào nguyên nhân mà Mộ Sơ Tình đột nhiên thay đổi tính cách lại giống như những lời mà Giang Thừa vừa nói, chính là bởi vì, muốn biến thành người mà hắn chán ghét, rồi khiến cho hắn chán ghét cô, như vậy cô liền có thể rời bỏ hắn......!
Hoắc Bắc Cảng lại đột nhiên nghĩ tới lần trước Mộ Sơ Tình nói với hắn, muốn ly hôn......!
Hiện giờ cô chỉ hận không thể lập tức ly hôn phải không? Bởi vì muốn ly hôn cho nên liền làm ra những trò như vậy để ép hắn phải nói chia tay, có phải không?
Mộ Sơ Tình cô......!muốn ly hôn đến như vậy sao? Tại sao cô lại muốn ly hôn đến như thế?
Thay lòng đổi dạ? Hay là......!Cô không còn yêu hắn nữa?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 378: Chương 378


Mộ Sơ Tình có tình cảm với hắn, hắn biết, chính là, chính là hiện giờ cô lại dùng trăm phương nghìn kế muốn thoát khỏi hắn, muốn rời xa hắn, rốt cuộc là hắn đối xử với cô tệ bạc chỗ nào? Khiến cho cô lại kháng cự hắn đến như vậy?
Lẽ nào thật sự đúng như lời Giang Thừa nói, là bởi vì hắn thật sự quá lạnh lùng, quá băng lãnh làm Mộ Sơ Tình không thích?
Vậy nếu như hắn sửa đổi, phải sửa thế nào đây? Lẽ nào phải giống như cái tên Mạc Diệc Phong kia, phải giống như là một cái máy điều hoà nhiệt độ, ôn nhu nhẹ nhàng như thế sao?
Rốt cuộc là Mạc Diệc Phong có chỗ nào tốt? Mộ Sơ Tình thích hắn ta ở điểm nào? Hoắc Bắc Cảng thật sự nghĩ không ra.

......!
Mộ Sơ Tình đi theo Mạc Diệc Phong, đến trung tâm thương mại lớn gần đó mua quần áo.
Mộ Sơ Tình cảm thấy bản thân thật có lỗi với Mạc Diệc Phong, gần đây vẫn luôn ăn của anh ta, uống của anh ta, bây giờ lại còn để anh ta mua quần áo cho mình.

Cho nên Mộ Sơ Tình muốn mua một ít quần áo bình thường thôi, có cái để thay giặt là được rồi, không cần phải đắt tiền.

Chính là còn chưa có đến khu giảm giá thì đã bị Mạc Diệc Phong nắm tay kéo đi, kéo đến khu bán đồ cao cấp.

Mộ Sơ Tình thấy Mạc Diệc Phong dừng lại ở trước một cửa hàng, là một cửa hàng Chanel, khiến cô phát hoảng, vội kéo Mạc Diệc Phong lại rồi lấy giấy viết ra, khó khăn nói lý do của mình, "Cái này......!Mạc tổng......! Tôi cảm thấy tôi không cần mua đồ đắt tiền như vậy đâu, mua đồ giảm giá là được rồi.

Tôi thấy bên kia hình như là có đồ giảm giá 29 đồng 9 cái, tôi mặc vậy là được rồi, tóm lại là anh nghĩ lại đi, công việc của tôi......!Là nhân viên dọn vệ sinh, thật sự không cần mặc đồ đắt tiền như vậy đâu."
Làm gì có ai làm nhân viên dọn vệ sinh mà lại mặc đồ Dior, Chanel đi quét dọn......!Cái hình ảnh đó, ngẫm lại đúng là quá không thích hợp......!
Mạc Diệc Phong nhìn chằm chằm mẩu giấy của cô ba giây, bỗng nhiên gật đầu, "Cô nói rất không tồi, mặc hàng hiệu mà đi dọn vệ sinh đúng là không hợp."
Mộ Sơ Tình gật đầu.

"Vậy, mua quần áo mặc ngày thường, vào đi." Mạc Diệc Phong không cho cô cơ hội cự tuyệt, trực tiếp đẩy cô vào trong.

Mộ Sơ Tình bị dọa......!Lá gan muốn nứt ra.

Nhân viên bán hàng thấy hai người bước vào liền nhiệt tình bước tới, hỏi bọn họ: "Tiên sinh, thái thái, xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho hai vị?"
Mộ Sơ Tình vẫn luôn xua tay, chính là muốn giải thích với cô ta rằng "Tôi không phải là vợ của anh ta."

"Cô hiểu lầm rồi, hai chúng tôi không phải là vợ chồng.

Chỉ là bạn bè bình thường mà thôi." Mạc Diệc Phong nói, nhìn quanh bốn phía một chút rồi nói tiếp: "Cô xem rồi chọn cho cô ấy đi, xem cô ấy hợp với bộ nào thì chọn cho cô ấy, như vậy là được."
Cô nhân viên kia mỉm cười gật đầu, cúi người làm động tác mời với Mộ Sơ Tình, "Được.

Vị tiểu thư này, mời theo tôi qua bên này, tôi đưa cô đến quầy bộ sưu tập sản phẩm mới chọn quần áo."
Hiện giờ Mộ Sơ Tình ở vào thế tiến thoái lưỡng nan, Mạc Diệc Phong bá đạo như thế, cô cũng không biết phải làm sao mới tốt.

Cũng không thể lâm trận bỏ chạy khiến cho anh ta phát giận, cho nên chỉ có thể đi theo cô nhân viên kia.

Cô ta chọn cho Mộ Sơ Tình một chiếc váy rất đáng yêu, bởi vì hiện tại Mộ Sơ Tình đang mang thân thể của Mộ Oanh Oanh, mà Mộ Oanh Oanh lại chỉ cao khoảng 1m6, cho nên mặc chiếc váy này nhìn rất đáng yêu.

Đây cũng là lần đầu tiên Mộ Sơ Tình mặc một chiếc váy đáng yêu như thế, cảm thấy rất mới mẻ, thay xong cô liền đứng trước gương lắc trái lắc phải.

Đột nhiên Mạc Diệc Phong xuất hiện ở sau lưng cô, thanh âm chậm rãi lại rất có từ tính vang lên: "Rất đẹp, rất hợp với cô."
Nghe Mạc Diệc Phong khen ngợi, Mộ Sơ Tình có chút xấu hổ, sửng sốt đứng ngây ra tại chỗ.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 379: Chương 379


Kỳ thật nói đến việc này thật sự rất hổ thẹn, Mộ Sơ Tình đã lớn đến như thế nhưng đây lại là lần đầu tiên cô được một người khác giới khen, ngoài Mạc Diệc Phong ra thật đúng là chưa từng có người đàn ông nào khen cô cả......
Đặc biệt là lại còn ở trước mặt cô nói cô đẹp, thật sự là chưa từng có ai.
Mộ Sơ Tình cảm thấy hiện giờ tâm trạng của cô rất kỳ lạ, cô có chút cao hứng, cao hứng ở chỗ, Mạc Diệc Phong khen cô, bởi vì thật sự có người phụ nữ nào được khen mà lại không vui đâu, Mộ Sơ Tình cũng không ngoại lệ.
Còn trực tiếp khen cô xinh đẹp, khiến cho tâm tình Mộ Sơ Tình trở nên phức tạp......
Mộ Sơ Tình còn đang hưng phấn vì được Mạc Diệc Phong, anh ta đã liền dặn dò cô nhân viên đó: "Lấy chiếc váy này đi, gói lại giúp tôi."
Mộ Sơ Tình nhìn Mạc Diệc Phong.
Mạc Diệc Phong đẩy đẩy Mộ Sơ Tình một cái, "Cô nhanh lên đi thử bộ khác một chút đi, đẹp thì lại mua."
Quả thật là Mộ Sơ Tình rất muốn mở miệng hỏi anh ta, tại sao lại đối xử tốt với cô như vậy.
Chính là, chính là sợ một khi mở miệng hỏi thì sẽ khiến cho cả hai xấu hổ, cho nên chần chừ không có đi hỏi.
Có lẽ là người ta có lòng tốt.

......
Cả ngày Mộ Oanh Oanh đều ngồi thất thần ở công ty, căn bản là cô ta không hề biết làm cái công việc này, cô ta đâu có học cái chuyện ngành này thì làm sao mà biết làm cho được, cái gì mà báo cáo tài vụ, cái gì mà báo biểu kết toán, cái gì mà báo cáo công tác, cái gì mà hợp đồng phải phê duyệt, những cái đó cô ta nhìn thấy là đau đầu, xem đều xem không hiểu.

Cho nên liền không xem, đem chuyện này vứt qua cho Ôn Vấn Nguyệt, bắt Ôn Vấn Nguyệt làm thay mình.

Còn cô ta cả ngày liền ngồi đó lướt web chơi game, công việc gì cũng mặc kệ không làm.
Cô ta học đại học chính là cái trường đại học ho lao, chính là đi học vũ đạo, vì vóc dáng mới đi học vũ đạo, cho nên cái chuyên môn nghiệp vụ này cô ta hoàn toàn không biết chút gì.

Cô ta cứ phó mặc như thế, dù sao thì cô ta cũng đâu có cần cái công việc này, công việc chủ yếu của cô ta chính là làm thiếu phu nhân nhà hào môn là được rồi.
Tới giờ tan ca là Mộ Oanh Oanh chạy còn nhanh hơn bất kỳ ai.

Ôn Vấn Nguyệt còn ở một bên buồn rầu làm bảng biểu, Mộ Sơ Tình thì đã bỏ về, trong lòng Ôn Vấn Nguyệt giận dỗi, có chút không thoải mái, chính là lại không có nói ra.
Nhưng mà, làm cấp dưới lãnh lương ít mà phải làm công việc cho cấp trên, cái kiểu không công bằng thế này thì ai mà vui cho nổi?
Ôn Vấn Nguyệt cũng không biết vì sao Mộ giám lại biến thành kì cục như thế.
......
Ôn Vấn Nguyệt cứ như vậy, ngồi tăng ca cả một tiếng đồng hồ.
Giang Thừa chính là cố ý tới xem Ôn Vấn Nguyệt một chút, tiện thể tìm cô ta đi ăn, lại phát hiện, cô ta còn đang tăng ca, Giang Thừa nghi hoặc bước tới hỏi: "Vấn Nguyệt, sao cô còn chưa tan ca?"
Ôn Vấn Nguyệt buồn rầu ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Giang Thừa, buồn bực nói: "Không có gì, chính là có chút việc đến bây giờ còn chưa có làm xong, đợi lát nữa làm xong mới có thể tan ca."
Giang Thừa nhìn chằm chằm Ôn Vấn Nguyệt, quả thực là văn kiện chất chồng như núi, liền tò mò: "Tôi nhớ rõ là bộ phận của các cô hình như là không tăng ca mà? Không phải là mỗi tháng đến lúc phát tiền lương, bằng không bình thường là sẽ không tăng ca, cho nên tại sao hôm nay muộn như thế còn tăng ca."
Ôn Vấn Nguyệt thở dài, cả một bụng không hài lòng, chán nản nói: "Đâu có cách nào, tôi cũng đâu có muốn tăng ca.

Chính là Mộ giám đó, cả ngày hôm nay cô ấy chẳng làm gì cả, vứt hết tất cả qua cho tôi, tôi mà không làm thì ai tới làm đây, ngày mai là phải nộp cái đống báo biểu này lên trên rồi.

Cho nên tôi cũng chỉ có thể thức đêm làm cho xong thôi."
 
Back
Top Bottom