Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 340: Chương 340


Mộ Oanh Oanh nói xong còn trừng mắt liếc Mộ Sơ Tình, có chút giận dữ: "Cút! Cô còn không mau cút khỏi tầm mắt tôi?"
Mộ Sơ Tình cũng tức giận trừng mắt nhìn cô ta rồi lại trừng mắt nhìn sang Hoắc Bắc Cảng, cuối cùng chẳng nói được gì mà rời khỏi đó, ánh mắt cuối cùng có chút kỳ vọng nhìn Hoắc Bắc Cảng, giống như liếc mắt một cái đã khiến cho Mộ Sơ Tình thất vọng rồi.

Quả nhiên vẫn là cô đã kỳ vọng ở Hoắc Bắc Cảng quá cao, bản thân kỳ vọng vào hắn cái gì chứ? Kỳ vọng hắn có thể nhận ra được mình sao? Sao có thể chứ? Căn bản là hắn không yêu cô, căn bản là không có cách nào phân biệt được rốt cuộc đó có thật sự đúng là cô hay không......!
Không phải sao? Cô và Mộ Oanh Oanh rõ ràng chính là hai thế giới, hoàn toàn chính là hai người có tính cách bất đồng nhưng Hoắc Bắc Cảng thì cái gì cũng không biết......!Cũng không biết bây giờ Mộ Sơ Tình là giả, hoặc là, căn bản là hắn không muốn biết.

Hắn không thích Mộ Sơ Tình, cho nên đối với Hoắc Bắc Cảng mà nói, ai là Mộ Sơ Tình cũng được, tóm lại, đều không có liên quan gì đến hắn......!
Khoảnh khắc Mộ Sơ Tình xoay người rời đi, khoé môi khẽ cong lên, cười chính mình, cười chính mình quả thực chính là một con ngốc......!
......!
Vừa rồi cái liếc mắt cuối cùng của Mộ Sơ Tình, liếc Hoắc Bắc Cảng, thành công làm Hoắc Bắc Cảng chú ý tới cô.

Hoắc Bắc Cảng thấy ánh mắt của cô rất quen thuộc, thật sự rất quen thuộc, giống như......!Là đã gặp qua ánh mắt đó ở đâu rồi.

Thậm chí hắn còn có ảo giác, cái cô gái tên Mộ Oanh Oanh gì kia mới thật sự là Mộ Sơ Tình, bởi vì cái ánh mắt này Hoắc Bắc Cảng cảm thấy rất giống ánh mắt của Mộ Sơ Tình.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Mộ Sơ Tình gặp phải một chút uỷ khuất thôi, hoặc là làm bài kiểm tra bị điểm kém, bị người ta mắng hay gì đó cô đều sẽ lộ ra ánh mắt điềm đạm đáng yêu như thế, cho nên lúc này mới khiến cho Hoắc Bắc Cảng cảm thấy rất tò mò, tại sao hắn lại cảm thấy trên người của Mộ Oanh Oanh này lại có gì đó giống như là Mộ Sơ Tình.

Hơn nữa giống như là hắn biết vừa rồi Mộ Oanh Oanh đó nhìn hắn bằng ánh mắt như vậy là có ý gì......!
Cô đang xin hắn giúp đỡ, cô xin hắn giúp đỡ chuyện gì vậy......!
Bộ dáng Hoắc Bắc Cảng đang suy nghĩ đã bị Mộ Oanh Oanh thấy được, Mộ Oanh Oanh sợ Hoắc Bắc Cảng sẽ hoài nghi có điểm bất thường cho nên sợ hãi bắt lấy Hoắc Bắc Cảng hỏi hắn: "Ông xã, anh nghĩ đi đâu vậy, em đói bụng quá rồi chúng ta vào trong ăn cơm đi được không?"
Hoắc Bắc Cảng đẩy Mộ Sơ Tình ra, đầu mày nhíu lại, có chút chất vấn hỏi cô ta: "Mộ Sơ Tình, trước giờ cô không có gọi tôi là chồng."
Mộ Oanh Oanh nghe được lời này, lập tức giả vờ cúi mặt xuống, gương mặt có chút tái đi, "Gì chứ, chỉ là em cảm thấy trước kia không có thân thiết với anh, không có cảm giác cả hai đã là vợ chồng gì cả, cho nên bây giờ em mới sửa lại! Nếu như anh không thích em gọi anh là ông xã, vậy em sẽ sửa lại giống như trước đây vậy, trực tiếp kêu tên anh, anh cảm thấy như thế nào?"
Hoắc Bắc Cảng mấp máy cánh môi, không biết là suy nghĩ chuyện gì, lúc đầu còn định nói gì đó, bỗng nhiên hắn cất bước đi vào trong nhà hàng, "Đi thôi, không phải là cô đói bụng rồi sao? Đi ăn cơm đi."

Hẳn là Hoắc Bắc Cảng không có nghi ngờ cô ta nữa phải không? Mộ Oanh Oanh thở dài nhẹ nhõm một hơi, cảm thấy bản thân đã thoát được một kiếp nạn, nhẹ nhàng đi theo hắn vào trong nhà hàng, "Ông xã, anh đi chậm thôi, đợi em với!"
......!
Hỉ Bảo còn có Hạo Thiên Khuyển đang ăn kem ở cách đó không xa, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, tức không chịu được.

Hỉ Bảo l**m một miếng kem, phẫn nộ nói: "Hạo Thiên Khuyển, Ôi mẹ ơi! Cái ả Mộ Oanh Oanh kia thật sự là quá giả tạo, có cách gì có thể đối phó lại ả ta không? Ta thật sự là nhìn ả ta không thuận mắt một xíu nào."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 341: Chương 341


Hạo Thiên Khuyển đang ăn kem cũng thấy khó chịu "Ta cũng không quen nhìn nữ nhân kia, thật là giả tạo! Ghê tởm! Sao trên đời lại còn có người như vậy tồn tại!"
"Đúng vậy, phải làm sao đây?" Hỉ Bảo kêu meo mèo hai tiếng.

Hạo Thiên Khuyển nhìn cái tiệm cơm Tây kia một lúc, sau đó nó lắc lắc cái đuôi, đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Nó nói với Hỉ Bảo: "Đợi lát nữa nàng ta đi WC, chúng ta sẽ đối phó."
Hỉ Bảo tò mò nhìn Hạo Thiên Khuyển, bộ dáng ngây ngốc hỏi nó: "Ngươi có cách gì sao?"
Hạo Thiên Khuyển thần bí nói: "Có, ta có mang theo một lọ thuốc từ trên Thiên Đình, lấy từ chỗ thần y đến đây, chỉ cần lấy lọ nước thuốc này đổ lên người nàng ta, sau này chỉ cần nàng ta chạm vào Thái tử thì nàng ta sẽ có cảm giác như bị điện giật, như vậy thì nàng ta sẽ không chạm vào Thái tử được, ngươi cảm thấy như thế nào?"
Hỉ Bảo vẻ mặt sùng bái nhìn Hạo Thiên Khuyển, "Được được được, Hạo Thiên Khuyển, ngươi quá lợi hại, ngươi quá giỏi luôn."
Hạo Thiên Khuyển ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, giả vờ nói: "Làm gì có, làm gì có."
......!
Mộ Sơ Tình rời khỏi đó xong, thẫn thờ định trở về tìm Hỉ Bảo và Độc Thân Cẩu.

Chính là lại không thấy hai chúng nó đâu, không biết là đi đâu rồi.

Cả người Mộ Sơ Tình có chút mệt mỏi, cô có cảm giác đầu mình hơi choáng váng, giống như giây tiếp theo liền sẽ té ngã, cô gắng gượng chống tay lên tường, muốn cho bản thân trấn định lại nhưng mọi thứ trước mắt lại bắt đầu trở nên mờ ảo.

Dạ dày của cô bắt đầu đau giống như bị ai rút gân, cứ quặn thắt từng cơn, cô đưa tay ra ấn chặt bụng mình, vì đau nên mặt mày tái nhợt, cánh môi cũng tái đi không còn chút huyết sắc.
Mộ Sơ Tình không nghĩ ra, tại sao dạ dày lại đau đến như vậy, cô chống vào tường, trên trán đều đã túa ra mồ hôi lạnh, cả người cô đều đã lạnh băng.

Mộ Sơ Tình nhìn quanh trung tâm thương mại, định nhờ người khác giúp đỡ, cô nhìn thấy cách đó không xa có một người đàn ông, trông rất quen......!
Là Mạc......!Mạc......!Mạc Diệc Phong!
Là Mạc Diệc Phong, mới đầu còn nhìn được rõ ràng một tý, sau đó càng lúc càng mơ hồ, đến cuối cùng không còn nhìn ra được anh ta, trước mắt một mảnh trắng xoá.

"Oành" một tiếng.

Đột nhiên một trận quặn đau, rút hết sức lực toàn thân của cô đi, cô đau đớn hít từng ngụm khí lạnh, sau đó bỗng ngất xỉu.

Mạc Diệc Phong thấy được ở cách đó không xa có người té xỉu, anh ta sốt ruột chạy tới, vỗ vỗ gương mặt của Mộ Sơ Tình, "Này cô gì ơi, cô gì ơi, cô làm sao vậy? Cô gì ơi, cô xảy ra chuyện gì?"
Mạc Diệc Phong gọi nhưng thấy Mộ Sơ Tình vẫn không tỉnh lại, liền bế Mộ Sơ Tình lên đưa đến bệnh viện.

......!
Mộ Oanh Oanh ăn được nửa chừng, sợ lúc này lớp trang điểm trôi hết sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của mình trước mặt Hoắc Bắc Cảng, cho nên cô ta nói là đi vệ sinh rồi sẽ lén trang điểm lại.

Hỉ Bảo và Hạo Thiên Khuyển vẫn luôn đợi ở bên ngoài, nhìn thấy Mộ Oanh Oanh đi ra, Hạo Thiên Khuyển kích động kêu Hỉ Bảo, "Hỉ Bảo, nhanh lên, nhanh lên đuổi theo nàng ta."
"A? Rồi sao nữa? Rồi ta phải làm gì nữa?" Hỉ Bảo vẻ mặt mờ mịt hỏi.

Hao Thiên Khuyển liếc nhìn Hỉ Bảo một cái, đánh giá nó một lượt từ trên xuống dưới, nghĩ đến việc gì đó rồi bỗng dưng hỏi nó: "Ngươi có thể hóa thành hình người không?"
Hỉ Bảo gật đầu, "Có thể, ta có thể hóa thành hình người, đạo hạnh của ta đã đủ rồi."
Hạo Thiên Khuyển liền cao hứng phân phó Hỉ Bảo, "Vậy ngươi hóa thành hình người rồi mới khóa cửa WC của Mộ Oanh Oanh lại, sau đó đổ lọ nước này lên người ả ta là xong."
Hỉ Bảo hiểu ra, lập tức chạy về phía WC nữ.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 342: Chương 342


Hỉ Bảo ở cửa, đợi đến lúc không có ai liền chuần bị biến thân thành hình người.

Hạo Thiên Khuyển ở một bên ngồi đợi, Hỉ Bảo xoay người hai vòng liền có một cơn gió thổi tới, chỉ chớp mắt một cái, Hạo Thiên Khuyển liền thấy trước mặt xuất hiện một nữ nhân thướt tha yêu kiều......!
Một mái tóc dài đen nhánh đến eo, làn da trắng nõn giống như màu tóc của cô, trắng sáng thuần khiết, đôi mắt màu lục trong veo, đặc biệt là đáy mắt trong veo không nhìn ra được một chút tạp niệm nào.

Hạo Thiên Khuyển ngây ngốc ngồi nhìn Hỉ Bảo......!Hoàn toàn ngây dại, bởi vì Hạo Thiên Khuyển chưa từng gặp qua một Hỉ Bảo xinh đẹp như thế này.

Nó cũng không biết, thì ra Hỉ Bảo......!Thì ra Hỉ Bảo lớn lên lại xinh đẹp như thế......!
Thế nhưng Hỉ Bảo lại đẹp như thế......!
Suýt chút nữa thì Hạo Thiên Khuyển nhìn chảy cả nước dãi, may là nó kịp khắc chế cảm xúc của mình nên mới không bị mất mặt.

"Hỉ Bảo, ngươi......!Ngươi hoá thành hình người, thế nhưng là như thế này, ta thật là, thật là không thể tưởng được đấy." Hạo Thiên Khuyển dời mắt đi, không dám nhìn Hỉ Bảo thêm nữa.

"Đương nhiên rồi, Hoan Bảo luôn khen ta cả ngày đấy, khen ta đáng yêu." Hỉ Bảo vui tươi hớn hở, cười xong liền đi vào trong toilet, trong toilet lúc này không có ai khác cả, rất thuận lợi để Hỉ Bảo ra tay.

Hạo Thiên Khuyển ở cửa canh chừng cho Hỉ Bảo.
Hỉ Bảo đi vào, nhìn thấy Mộ Oanh Oanh vừa bước vào trong một phòng vệ sinh, ngay lập tức nó dùng pháp thuật giữ cửa khóa lại, người ở bên trong sẽ không có cách nào có thể thoát ra được.
Sau đó, Hỉ Bảo lại sử dụng pháp thuật biến ra một cái chậu rửa mặt rồi lấy nước thánh mà Hạo Thiên Khuyển đưa, đổ vào trong cái chậu đó rồi lại đổ thêm vào một ít nước.

Nó bắt đầu cười âm hiểm đi tới gần cửa phòng vệ sinh của Mộ Oanh Oanh.

Mộ Oanh Oanh giải quyết xong định đi ra ngoài, chính là lúc mở cửa mới phát hiện cửa toilet lại mở không ra, giống như là bị người ta khoá cửa nhốt ở trong này vậy.

Mộ Oanh Oanh không hiểu, rõ ràng là cửa này khoá từ bên trong tại sao cô ta lại mở không được.
"Có ai không? Có ai ở ngoài không?" Mộ Oanh Oanh sợ hãi kêu cứu với bên ngoài, "Ngại quá, tôi bị kẹt ở bên trong, có ai không, có thể mở cửa giúp tôi không? A......."
Mộ Oanh Oanh còn chưa có nói xong, Hỉ Bảo đã trực tiếp bưng chậu nước đó xối thẳng lên trên đầu Mộ Oanh Oanh đang ở trong WC.

Mộ Oanh Oanh cứ như vậy bị trúng chiêu, cả người đều bị chậu nước kia xối ướt mèm.
Cô ta nhắm mắt lại, nước xuôi theo mái tóc cô ta mà chảy xuống, cứ nhỏ tí tách không ngừng, cô ta ngây ngẩn cả người.

Bị ướt mèm lại còn có mùi gì đó khó chịu.
.....!Mộ Oanh Oanh phát ngốc ngây người tại chỗ, cảm giác như cả người sắp phát nổ! Tại sao lại như vậy! Tại sao đột nhiên cô ta lại bị như vậy!
Rốt cuộc là ai, là ai ở bên ngoài đổ nước vào người cô ta?
"A...!Ai vậy hả? Là tên khốn kiếp nào!!!" Mộ Oanh Oanh ở bên trong tức giận dậm chân.

Hỉ Bảo ở bên ngoài ôm bụng cười không ngớt.

Ha ha ha ha ha ha, thật là quá khôi hài,chính là cô ta đáng bị như thế.

Hỉ Bảo thực hiện kế hoạch thành công liền lập tức rời khỏi toilet, chạy ra ngoài cùng Hạo Thiên Khuyển đào tẩu, sau đó mới thả Mộ Oanh Oanh ra.

Mộ Oanh Oanh đẩy mãi mới mở cửa ra được, cô ta lập tức chạy ra ngoài, phẫn nộ nhìn xem là ai ở bên ngoài, là ai lại đối xử với cô ta như vậy!
Có bản lĩnh như vậy không biết có phải là đã trúng tà rồi hay không, hay là cái gì, cô ta đi ra ngoài, thế nhưng lại chẳng nhìn thấy một ai cả!!
Làm sao có thể chứ! Chẳng có người nào ở ngoài! Vừa nãy cô ta bị tạt nước là như thế nào??
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 343: Chương 343


Lúc Mộ Sơ Tình tỉnh lại, phát hiện bản thân đang ở trong bệnh viện, mùi thuốc khử trùng tràn ngập trong khoang mũi của cô.

Cô bị loại mùi này k*ch th*ch có chút đau đầu, lúc ngồi dậy mới xác định được đích xác là bản thân đang ở trong bệnh viện.

Cô xảy ra chuyện gì rồi sao?
Tại sao lại nằm trong bệnh viện?
Mộ Sơ Tình nhớ lại hình như là cô té xỉu ở trong trung tâm thương mại, chuyện sau đó thế nào thì cô không biết nữa, ký ức bị cắt đứt, thế này, rốt cuộc là sao cô lại ở trong bệnh viện? Là có người cứu cô sao?
Ai cứu cô vậy?
Mộ Sơ Tình ngó trái ngó phải đều không nhìn thấy ai, cô rất hiếu kì, lúc này đột nhiên có người đẩy cửa ra.
Mạc Diệc Phong sải bước đi về phía Mộ Sơ Tình, hỏi cô: "Như thế nào rồi? Cô tỉnh lại rồi? Thân thể đã đỡ hơn chút nào chưa? Có chỗ nào khó chịu hay không?"
Mộ Sơ Tình ngây ngẩn cả người, anh ta......!Mạc Diệc Phong? Sao

Mạc Diệc Phong lại ở đây!!!
Chẳng lẽ, người cứu cô là Mạc Diệc Phong sao?
"Là anh đã cứu tôi phải không?" Mộ Sơ Tình mở miệng muốn hỏi anh ta, chính là mở miệng ra rồi cô mới nhớ bản thân không thể nói chuyện, không có cách nào mà nói chuyện được.
"Cô? Không nói được sao?" Mạc Diệc Phong đại khái là nhìn thấy được vẻ mặt khó xử của cô cho nên chủ động giải thích hộ cô.
Mộ Sơ Tình có chút khó chịu gật gật đầu, cúi đầu rũ mắt, không dám nhìn anh ta.
Mạc Diệc Phong sửng sốt một chút, sau đó áy náy nói: "Thật xin lỗi, tôi không biết cô là cô bị như thế này.

Là tôi cứu cô, cô bị ngất ở trong siêu thị, tôi gọi nhưng cô không tỉnh lại, cho nên mới mang cô đến bệnh viện."
Mộ Sơ Tình nhìn Mạc Diệc Phong, muốn mở miệng hỏi anh ta, chính là lại không biết hỏi như thế nào.
Đột nhiên Mộ Sơ Tình nghĩ tới di động của mình, cô cầm lấy di động đặt ở một bên, gõ chữ hỏi anh ta: 【 Tại sao tôi lại ngất xỉu? Lả nguyên nhân gì vậy? 】
"Sơ Tình......"
Mộ Sơ Tình sửng sốt nhìn Mạc Diệc Phong, bởi vì nghe được hai chữ Sơ Tình mà Mạc Diệc Phong vừa nói, cô bị dọa tới rồi.

Sao Mạc Diệc Phong lại cô là......!Sơ tình.
Mạc Diệc Phong cảm thấy bản thân đã thất lễ, anh ta giải thích: "Ngại quá, là bởi vì tôi có một người bạn, cách mà cô ấy soạn tin nhắn rất giống cô, động tác của hai người rất giống nhau cho nên vừa rồi, nhất thời tôi thấy giống như là tôi gặp được người bạn đó của mình, cho nên mới gọi như vậy, thật ngại quá."
Mộ Sơ Tình nghe Mạc Diệc Phong nói như vậy, có chút kinh ngạc.

Thế nhưng bình thường Mạc Diệc Phong lại quan sát cô kỹ như vậy, ngày cả cách cô gõ chữ cũng nhìn ra được.
Anh ta......
Mạc Diệc Phong lại nói tiếp, "Bác sĩ nói là cô bị suy nhược cơ thể, là do cô ăn uống không điều độ, phụ nữ các cô thế nhưng lại vì giảm cân mà nhịn ăn cho nên khiến cho dạ dày xảy ra vấn đề."
Mạc Diệc Phong thuật lại lời bác sĩ nói cho Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình nhìn thoáng qua Mạc Diệc Phong, muốn giải thích với anh ta, nói mình chính là Mộ Sơ Tình, chính là lại nghĩ tới việc gì đó, cô xoá dòng chữ mình vừa gõ đi, chỉ còn lại hai chữ: "Cám ơn."
"Không cần khách khí, nếu không có việc gì nữa vậy tôi đi trước đây."
Vốn dĩ Mộ Sơ Tình muốn gõ là hẹn gặp lại, chính là ngón tay gõ vào bàn phím lại đổi thành chữ khác: "Cái đó, anh có thể cho tôi mượn một ít tiền không?"
Mạc Diệc Phong nhìn cô một chút, "Muốn mượn bao nhiêu?"
"Cho tôi mượn 5000, có thể chứ......" Mộ Sơ Tình gõ ra điện thoại hỏi anh ta, có chút khó khăn.
Hiện giờ cô không có tiền, cũng không có nơi nào có thể đi, nếu còn quan tâm tới thể diện thì thật sự là cô phải ăn ngủ đầu đường xó chợ mất, cho nên cứ như vậy, mở miệng hỏi anh ta, có chút nhục nhã......
Mạc Diệc Phong lại đồng ý một cách rất sảng khoái, "Vậy cô cho tôi số tài khoản ngân hàng đi, tôi chuyển khoản sang cho cô."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 344: Chương 344


Mộ Sơ Tình mới vừa mở miệng định nói ra tài khoản ngân hàng của mình cho Mạc Diệc Phong biết thì bỗng phản ứng lại đúng lúc, lập tức ngậm miệng lại.

Cô làm sao có thể cứ như vậy mà mượn tiền của Mạc Diệc Phong được, hơn nữa, còn định đưa cả tài khoản ngân hàng......!
Căn bản là cô không biết số tài khoản của Mộ Oanh Oanh, cũng không biết mật mã thẻ của cô ta, nếu thật sự muốn mượn tiền, cũng không có cách nào có thể rút được tiền ra, nếu như nói cho Mạc Diệc Phong số tài khoản ngân hàng của chính mình, cũng chính là số tài khoản của Mộ Sơ Tình, chắc chắn anh ta sẽ nghi ngờ cô.

Không thể được......!Như vậy tuyệt đối không được.
Cho nên, Mộ Sơ Tình vẫn quyết định không nói.

Mộ Sơ Tình gõ vào trong di động cho Mạc Diệc Phong xem,
"Không cần, cám ơn anh, tôi không cần tiền."
Mạc Diệc Phong kinh ngạc nhìn cô một cái, sau đó, lấy ví tiền của mình ra, lấy tất cả tiền có trong ví đưa hết cho Mộ Sơ Tình.

"Tiểu thư, ngại quá, bây giờ trên người tôi cũng chỉ có 3000 tiền mặt, đều cho cô đi, nếu không đủ, vậy cứ gửi tin nhắn cho tôi là được." Mạc Diệc Phong nói xong liền đưa tiền cho cô, còn lấy danh thiếp của mình đưa cho Mộ Sơ Tình: "Đây là danh thiếp của tôi, có việc gì cần tiền thì cứ liên lạc với tôi, cứ vậy đi, cô nghỉ ngơi cho khoẻ, công ty còn có việc, tôi đi trước đây."
Mộ Sơ Tình nhìn anh ta gật đầu một cái, Mạc Diệc Phong mỉm cười rồi mới xoay người rời khỏi phòng bệnh.

Mộ Sơ Tình buồn bực cầm tiền mà Mạc Diệc Phong đưa, nghĩ thầm bản thân phải nhanh chóng đổi lại thân phận mới được, như vậy mới có thể trả lại tiền cho Mạc Diệc Phong.

Bất quá người ta cũng thật sự là tốt quá đi, thế nhưng có thể vô duyên cớ vô cớ cho một người xa lạ như cô vay tiền.

Quả nhiên là đàn ông trên đời này đều tốt hơn Hoắc Bắc Cảng, ít nhất là Mạc Diệc Phong không giống như Hoắc Bắc Cảng, vừa gặp đã kêu người khác cút đi.
Cút cút cút, sao hắn không làm mẫu cho cô xem một chút như thế nào gọi là cút đi, đúng là đồ thần kinh.

Mộ Sơ Tình buồn bực nằm trên giường, sau đó cô nghe thấy tiếng mèo kêu.
Mộ Sơ Tình cho rằng là Hỉ Bảo tới bệnh viện tìm mình, cô nhìn ra cửa một cái liền nhìn thấy Hoan Bảo đang đứng ở cửa!
Mộ Sơ Tình kinh ngạc nhìn Hoan Bảo, nghi hoặc hỏi thầm trong bụng, "Hoan Bảo, sao mày lại ở đây?"
Hoan Bảo nghe được lời Mộ Sơ Tình đang hỏi trong bụng cho nên vội đi vào giải thích với cô: "Ta vẫn luôn đi theo từ lúc Người bị té xỉu rồi được Mạc Diệc Phong đưa tới bệnh viện."
"Mày đi theo như thế nào vậy, vậy chắc chắn là mày và Hỉ Bảo còn có Hạo Thiên Khuyển cùng nhau tới đây rồi, sao lúc nãy mày không đi cùng với chúng nó! Hai đứa nó còn ở trong trung tâm thương mại." bỗng nhiên Mộ Sơ Tình nhớ đến hình như cô đã để hai đứa nó ở trong siêu thị, có chút đau lòng, cũng không biết hai con vật bị bỏ lại ở một chỗ xa lạ như vậy sẽ thế nào.

"Tiên tử, người không cần lo lắng cho bọn họ, hai bọn họ không tách nhau ra được đâu, không chừng bây giờ đã đi hẹn hò riêng với nhau rồi." Lúc Hoan Bảo nói những lời này, vẻ mặt nó buồn bực nặng nề, ngữ khí nồng nặc mùi giấm chua.

Rất rõ ràng, trong lời nói có thể nghe ra được vị giấm.

"Vậy mày không đi theo bọn chúng sao?" Mộ Sơ Tình nghi hoặc hỏi nó.

Hoan Bảo thích Hỉ Bảo, Mộ Sơ Tình đã sớm nhìn ra được điểm này, ánh mắt của một người nhìn người mình yêu là không có cách nào có thể che giấu, ánh mắt Hoan Bảo lúc nhìn Hỉ Bảo chính là tràn đầy tình cảm như vậy, cho nên vừa nhìn đã biết.

"Không theo chân bọn họ, ta mới không có ấu trĩ như thế đâu." Hoan Bảo kiêu ngạo hừ một tiếng, sau đó lấy ra một cái túi gấm, "Tiên tử, cái này là túi gấm của người phải không, ta tìm được trong nhà, những lời mà người nói với Hỉ Bảo, ta đều nghe nhạc của được."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 345: Chương 345


Hoan Bảo vẫn luôn đi theo Hỉ Bảo và Hạo Thiên Khuyển, tuy rằng bề ngoài không nói gì nhưng trong lòng rất để ý chuyện này, hai người bọn họ trai đơn gái chiếc, nếu như phát sinh chuyện gì thì phải làm sao đây, chắc chắn là Hoan Bảo sẽ không cho phép chuyện như vậy phát sinh, cho nên yên lặng đi theo sau bọn họ.

Không nghĩ tới thế nhưng sau đó lại thấy được những cảnh này.

Đến nỗi cái túi gấm đó là Hoan Bảo nhặt được ở trong thùng rác.

Sáng nay Mộ Oanh Oanh lục lọi đồ đạc, nhìn thấy chiếc túi gấm này liền trực tiếp vứt nó vào trong thùng rác, xem cũng không thèm xem bên trong là cái gì liền vứt vào trong thùng rác, trước đây Hoan Bảo đã từng thấy qua túi gấm của Mộ Sơ Tình, cho nên liền nhặt thứ này từ trong thùng rác ra, bây giờ tìm được Mộ Sơ Tình rồi nên liền đưa cho cô, hy vọng có thể giúp được cô.

Mộ Sơ Tình nhìn đến cái kia túi gấm, hai mắt như toả ra kim quang chói loá, nhanh chóng giật lấy cái túi gấm đó, kích động như là nhìn thấy soái ca vậy.

"Đúng rồi, Hoan Bảo, chính là cái này, cái này là túi gấm của ta, cám ơn mày nha, làm sao mà mày tìm được vậy, ta vẫn luôn tìm cái này, ôi trời ơi, được cứu rồi, ta chính là cần cái này."
Mộ Sơ Tình lấy cái túi gấm đó xong liền mở nó ra.

Túi gấm vừa mở ra, Đại Thụ gia gia biến thành sương khói bay ra ngoài.

"Đại thụ gia gia, tôi......" Mộ Sơ Tình muốn nói chuyện, chính là không có cách nào phát ra âm thanh.

"Tiên tử, không cần phải nói, ta đều biết, ta đều biết hết." Đại Thụ gia gia cười ha ha mấy tiếng, "Mọi chuyện của các ngươi xảy ra ở thế gian ta đều biết, đều biết hết.

Ngươi cứ nói thầm trong lòng mình là được rồi, ta có thể hoá giải được."

Mộ Sơ Tình liền yên tâm, "Vậy Đại Thụ gia gia, ngài có thể đổi cơ thể lại cho tôi sao? Tôi không muốn phải sống trong cái thân thể này của Mộ Oanh Oanh cả đời, cũng không muốn Mộ Oanh Oanh sử dụng thân thể của tôi mà đi làm xằng làm bậy.

Cần phải đổi hai chúng tôi lại mới được, Đại Thụ gia gia ngài có cách gì không?"
"Có." Đại Thụ gia gia gật đầu, vuốt vuốt chòm râu bạc phơ của mình, "Cách này rất đơn giản, chỉ cần ngươi làm cho Hoắc Bắc Cảng tin tưởng ngươi chính là Mộ Sơ Tình, tự nhiên sẽ giải được ma chú trên người ngươi."
"......" Mộ Sơ Tình hít sâu một hơi, "Vậy thì xong đời rồi Đại Thụ gia gia, có khả năng tôi sẽ phải sống trong cái thân thể này của Mộ Oanh Oanh cả đời mất."
Đại Thụ gia gia: "......!Tiên tử, ngươi không cần phải bi quan như thế, nên nghĩ đến chuyện tốt một chút, vẫn có khả năng mà.

Tuy rằng ta cũng cảm thấy con người Hoắc Bắc Cảng này có chút thiểu năng trí tuệ, chính là nói thế nào thì người ta cũng là một phàm nhân, cũng chưa có trải qua những chuyện như thế này, ngươi muốn hắn tin tưởng ngươi và Mộ Oanh Oanh thay đổi thân phận, làm sao hắn tin được?"
"Đại Thụ gia gia, ngài cũng đã nói như vậy, sao tôi còn có thể khẩn cầu Hoắc Bắc Cảng cứu tôi được chứ?" Mộ Sơ Tình thất vọng, "Đại Thụ gia gia, ngài có cách gì không? Chính là còn có cách nào khác để cứu tôi hay khộng?"
Đại thụ gia gia bĩu môi, vẻ mặt ngây ngốc, bất đắc dĩ, "Tiên tử, không có cách nào khác , ta chỉ có thể làm như vậy, chỉ có cách này, nếu tiên tử không muốn làm cách này, đoán chừng cả đời này đều không thể đổi lại thân phận được rồi."
"Thôi được rồi......" Mộ Sơ Tình thỏa hiệp.

Nhưng cô vẫn không nghĩ ra được chuyện này, cô nghĩ nát óc cũng không ra, cô hỏi: "Vậy Đại Thụ gia gia, tại sao tôi phải trải qua kiếp nạn như vậy chứ, tại sao tôi và Hoắc Bắc Cảng lại có một đoạn nghiệt duyên như vậy chứ? Tại sao tôi đang yên ổn lại bị hãm hại thành ra như vầy, ngài xác định là tiên tử mà mấy người nói là không sai người đó chứ?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 346: Chương 346


Đại Thụ gia gia mỉm cười vuốt vuốt bộ râu của mình, dáng vẻ thần bí nói với Mộ Sơ Tình: "Tiên tử, ngươi biết không? Có một số việc, không biết có lẽ sẽ tốt hơn là biết.

Chân tướng mọi chuyện vĩnh viễn sẽ khiến cho người ta bị tổn thương.

"
Mộ Sơ Tình xây xẩm mặt mày, khổ không nói nổi: "! ! Đại Thụ gia gia, phiền ngài nói đơn giản rõ ràng một chút có được không, vậy là có ý gì? Tôi nghe không hiểu lời ngài nói gì cả! ! "
Là do chỉ số IQ của cô có vấn đề hay là lúc nói chuyện thần tiên bọn họ thường thích nói như thế, văn chương hoa mỹ, nói toàn mấy lời ẩn ý.

"Thiên cơ không thể tiết lộ, tiên tử, không thể tiết lộ.

"
"! ! Đại Thụ gia gia, tôi vẫn không hiểu! ! "

Đại Thụ gia gia đành nói với cô: "Nói đơn giản, chính là không nói cho ngươi biết.

"
Mộ Sơ Tình: "! ! "
! !
Sau đó Mộ Oanh Oanh cũng thoát khỏi cái WC đó được, cũng không đi mua quần áo khác thay ra, cứ mặc nguyên bộ quần áo ướt nhẹp đó quay về nhà hàng.

Căn bản là cô ta không biết rốt cuộc là kẻ nào lại xối nước như vậy ở trong WC, hơn nữa là cố ý đổ lên người cô ta, nhưng Mộ Oanh Oanh biết, người đó chắc chắn là cố ý làm như vậy, bằng không làm gì có ai lại rảnh rỗi mà làm mấy chuyện đó, chắc chắn là biết người ở bên trong phòng vệ sinh đó là cô ta, là Mộ Oanh Oanh, cho nên mới đổ nước như vậy.

Cái đồ tiện nhân đó, Mộ Oanh Oanh biết là ai, trừ bỏ Mộ Sơ Tình còn có thể là ai được nữa, hiện giờ Mộ Oanh Oanh có một kẻ thù là Mộ Sơ Tình, cũng chỉ có Mộ Sơ Tình mới hãm hại cô ta, tiện nhân này.

Lúc Mộ Oanh Oanh quay về còn cố ý rơi vài giọt nước mắt, làm cho bản thân trông điềm đạm đáng yêu một chút, Hoắc Bắc Cảng đang ngồi trong nhà hàng.

trong lòng nóng như lửa đốt chờ Mộ Sơ Tình quay về.

Hắn ở ngồi đợi Mộ Sơ Tình rất lâu cũng không thấy Mộ Sơ Tình quay lại, cũng không biết rốt cuộc là cô đi đâu rồi, không biết có phải là lạc đường trong cái trung tâm thương mại này luôn rồi hay không, một người có chỉ số IQ thấp như Mộ Sơ Tình thì thật sự chuyện gì cũng có thể xảy ra, Hoắc Bắc Cảng gọi cho Mộ Sơ Tình lại không được, vẫn không có ai nghe máy.

Hoắc Bắc Cảng không thể ngồi đợi thêm được nữa, trong đầu toàn là hình ảnh của Mộ Sơ Tình, sợ cô xảy ra chuyện gì cho nên đứng dậy định đi tìm cô, vừa đứng lên thì thấy Mộ Sơ Tình ướt nhẹp trở về.

Hoắc Bắc Cảng thấy Mộ Sơ Tình như vậy, phát hoảng lên chạy tới nắm hai cánh tay của Mộ Sơ Tình sốt ruột hỏi: "Sơ Tình tại sao lại thế này? Tại sao khắp người cô đều là nước vậy? Không phải vừa rồi cô nói là đi vệ sinh sao? Tại sao lại thành thế này?"
Hoắc Bắc Cảng sợ Mộ Sơ Tình bị lạnh cho nên cởi áo vest của mình ra khoác lên người Mộ Oanh Oanh, áo vest của hắn rất lớn, thân người của Mộ Sơ Tình lại rất nhỏ, cứ như vậy bị bao lấy, hơn nữa Mộ Oanh Oanh còn cố ý lộ ra ánh mắt điềm đạm đáng yêu, cả người giống như một con nai nhỏ bị kinh sợ, Hoắc Bắc Cảng nhìn thấy lại đau lòng sắp chết.

"Ông xã, huhuhu! ! " Mộ Oanh Oanh liền giả vờ đáng thương duỗi tay ôm lấy Hoắc Bắc Cảng, cả người liền rúc vào trong ngực của hắn, ôm chặt lấy hắn không chịu buông tay, vùi mặt trong ngực hắn khóc lên.

Hoắc Bắc Cảng bị Mộ Sơ Tình ôm như vậy liền chấn động, đại khái là vì kinh ngạc, thế nhưng Mộ Sơ Tình lại ôm lấy hắn như vậy, trong một lúc không thể phản ứng lại được, hai tay cứ đờ ra ở giữa không trung, cũng không có ôm Mộ Sơ Tình, cứ như vậy nhìn cô vùi đầu vào ngực mìmh khóc rất thê lương.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 347: Chương 347


Nghe Mộ Sơ Tình khóc, Hoắc Bắc Cảng liền thấy căng thẳng, không thể chịu nổi.

+
Đây là điểm yếu của Hoắc Bắc Cảng từ nhỏ đến giờ, ai mà biết được Hoắc Bắc Cảng không sợ trời không sợ đất thế nhưng lại sợ Mộ Sơ Tình khóc.

Tuy rằng từ trước đến nay Hoắc Bắc Cảng đều đen mặt lại, nhưng chỉ có Hoắc Bắc Cảng mới biết, hắn đen mặt lại là bởi vì vốn dĩ hắn chẳng có ý gì, chỉ là biểu cảm bình thường của hắn, chỉ cần là lúc Mộ Sơ Tình khóc thì hắn sẽ liền lộ ra những cảm xúc như người bình thường, sẽ thấy không thoải mái, bất an, lo lắng.

Lúc Mộ Sơ Tình khóc, trong đầu Hoắc Bắc Cảng cũng chỉ có một cái ý nghĩ duy nhất, mặc kệ là phải làm bất cứ chuyện gì cũng được, nhất định phải dỗ cái bà cô này nín khóc ngay lập tức, chẳng sợ là cái bà cô này muốn hái sao hái trăng trên trời cũng được, cần phải hái xuống cho cô ngay, bà cô này vừa khóc thì đầu óc hắn liền sẽ trì trệ, không thể suy nghĩ được gì.

Căn bản là Hoắc Bắc Cảng không biết cảm giác của mình đối với Mộ Sơ Tình tại sao lại có cái cảm giác như vậy, tại sao lại khiong giống với những người khác, tuy rằng bề ngoài không bộc lộ ra nhưng Hoắc Bắc Cảng biết, hắn biết rất rõ, vẫn luôn biết rõ cảm giác của mình với Mộ Sơ Tình, đích xác chính là không giống nhau, thật sự rất không giống nhau.
Hứa Hạ Đồng từng khóc ở trước mặt Hoắc Bắc Cảng rất nhiều rất nhiều lần nhưng Hoắc Bắc Cảng lại không biết phải dỗ cô ta như thế nào, tuy rằng lúc đó Hứa Hạ Đồng là bạn gái của Hoắc Bắc Cảng nhưng hắn lại rất thờ ơ, không biết phải dỗ côvta như thế nào, cũng không muốn đi dỗ cô ta.

Con gái đều giống nhau, lúc đến kỳ sinh lý đều sẽ trở nên khó chịu, thích làm nũng với bạn trai, hay nói bụng mình đau, đến kỳ sinh lý sẽ đau đến thế nào, đơn giản chính là muốn bạn trai quan tâm tới mình, Hứa Hạ Đồng cũng đã từng thử làm nũng với Hoắc Bắc Cảng như vậy, Hoắc Bắc Cảng đã đối lại với Hứa Hạ Đồng như thế nào.

Lúc Hứa Hạ Đồng bám lấy Hoắc Bắc Cảng nói mình đau bụng, Hoắc Bắc Cảng vô cảm trực tiếp nói: "Vậy em uống nhiều nước ấm vào."
Chính là cái giọng điệu khiến người ta tức muốn chết như thế, chính là làm bạn trai vô cảm như thế đấy, chuyện được coi là săn sóc nhất mà Hoắc Bắc Cảng từng làm cho Hứa Hạ Đồng chính là tự mình rót nước ấm cho Hứa Hạ Đồng, trừ lần đó ra không còn chuyện gì khác.

Khiến cho Hứa Hạ Đồng căm hận Mộ Sơ Tình chính là chuyện này, Hứa Hạ Đồng vẫn luôn cho rằng Hoắc Bắc Cảng thật sự ngu ngốc, không biết cách để giúp bạn gái hết đau bụng kinh, nhưng sau đó cô ta lại nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng chăm sóc Mộ Sơ Tình thì Hứa Hạ Đồng mới phát hiện ra, quả nhiên tất cả chỉ là do suy nghĩ của cô ta thật sự quá ngây thơ.

Lúc Mộ Sơ Tình bị đau bụng, Hoắc Bắc Cảng không biết phải làm sao, không biết phải chăm sóc Mộ Sơ Tình như thế nào, hắn liền vứt bỏ thể diện, đi hỏi đám anh em của mình.

Vấn đề này đối với Tô Tam Sinh mà nói thì chẳng có gì khó khăn, cậu ta có rất nhiều bạn gái, cho nên chuyện này nếu Tô Tam Sinh nhận mình đứng thứ hai chắc là không có ai dám nhận mình thứ nhất, Tô Tam Sinh đúng là một tay già đời, tài xế già, liền nói cho Hoắc Bắc Cảng biết phải chăm sóc một cô gái bị đau bụng kinh như thế nào, Hoắc Bắc Cảng liền làm theo răm rắp.

Nấu nước đường đỏ cho Mộ Sơ Tình uống, lấy túi nước ấm xoa bụng giúp Mộ Sơ Tình, còn nhớ rõ ngày Mộ Sơ Tình tới kỳ sinh lý, không cho phép cô ăn uống lung tung.

Nếu Mộ Sơ Tình mà dám ăn mấy thứ mà Hoắc Bắc Cảng cấm thì đảm bảo hắn sẽ nổi giận ngay tức khắc.

Nếu tháng đó Mộ Sơ Tình bị trễ, Hoắc Bắc Cảng sẽ lo lắng nhảy dựng cả lên, ăn không ngon ngủ không yên, càng nghiêm trọng hơn là có một lần, hắn trực tiếp mang Mộ Sơ Tình đến bệnh viện kiểm tra, muốn biết tại sao Mộ Sơ Tình lại bị trễ, bà dì của cô sao lại chưa tới, có phải là thân thể cô có vấn đề gì không.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 348: Chương 348


Xấu hổ nhất chính là bác sĩ vừa mở miệng liền hỏi Hoắc Bắc Cảng và Mộ Sơ Tình có phải là cô đã có thai rồi hay không, Mộ Sơ Tình xấu hổ đỏ mặt nói mình vẫn còn là xử nữ mới thoát khỏi bài học giáo dục giới tính oan nghiệt của vị bác sĩ kia, sau đó kiểm tra ra nguyên nhân bà dì tới muộn là chuyện bình thường, chỉ là trong lòng Hoắc Bắc Cảng có ý gì với Mộ Sơ Tình, đối xử với Mộ Sơ Tình như thế nào, Hứa Hạ Đồng đều xem ở trong mắt, khắc ở trong tâm, tất cả đều là oán hận, oán hận Mộ Sơ Tình cực kỳ.

Hứa Hạ Đồng vẫn luôn cảm thấy Hoắc Bắc Cảng là một người có độc, bằng không làm gì có đứa con trai nào bình thường mà lại đi nhớ rõ chu kỳ sinh lý của một đứa con gái, hơn nữa lại còn sốt ruột lo lắng như là chính mình đến kỳ sinh lý vậy.

......!
Lúc này Hoắc Bắc Cảng nhìn Mộ Sơ Tình khóc thương tâm đến như thế, ruột gan liền rối lại thành một đoàn.

"Hu hu hu, ông xã, có người khi dễ em!" Mộ Oanh Oanh liền làm nũng với Hoắc Bắc Cảng rồi lại ôm càng chặt hơn.

Tham luyến lồng ngực ấm áp của Hoắc Bắc Cảng, thật sự là quá thích cái cảm giác này.

"Ai khi dễ cô?" Vừa nghe Mộ Sơ Tình bị khi dễ, Hoắc Bắc Cảng liền nhịn không được cơn giận muốn ra mặt giúp Mộ Sơ Tình.

Mộ Oanh Oanh vẫn cứ khóc, cả người run run, nghẹn ngào giải thích với Hoắc Bắc Cảng: "Là Mộ Oanh Oanh.

Mộ Oanh Oanh khi dễ em!"
"Mộ Oanh Oanh?" Hoắc Bắc Cảng nhớ tới người này: "Chính là cái cô Mộ Oanh Oanh lúc nãy? Em họ của cô?"

Mộ Oanh Oanh liền gật đầu, cả người run run, hai mắt đỏ hoe hơi sưng: "Chính là vừa nãy không phải là chúng ta đã khi dễ Mộ Oanh Oanh sao? Có lẽ là cô ta thấy em không vừa mắt, cho nên vừa rồi em ở trong WC cô ta liền khoá cửa lại sau đó còn xối nước vào trong phòng vệ sinh, em ở trong phòng vệ sinh đã bị Mộ Oanh Oanh xối nước khắp người, ông xã, hu hu hu, em thật đáng thương mà, em đã làm sai chuyện gì mà Mộ Oanh Oanh lại đối xử với em như vậy, cô ta thích anh, cô ta chính là muốn được ở bên anh cho nên mới đối xử với em như vậy."
Mộ Oanh Oanh tựa đầu ở trên vai Hoắc Bắc Cảng lộ ra nụ cười đắc ý có chút gian trá.

Như thế này thì chắc chắn là Mộ Sơ Tình sẽ không thể dùng bộ dạng của Mộ Oanh Oanh để tiếp cận Hoắc Bắc Cảng được nữa, giờ Hoắc Bắc Cảng đã cừu hận căm ghét cái con người Mộ Oanh Oanh này rồi, thậm chí là có khả năng Hoắc Bắc Cảng sẽ đi giáo huấn "Mộ Oanh Oanh" kia, rồi sẽ ép cô rời khỏi cái thành phố này, như vậy thì sẽ không còn ai có thể uy h**p đến thân phận của cô ta, Mộ Oanh Oanh cảm thấy cách làm này của mình đúng là quá tuyệt vời.

Giờ phút này, Hỉ Bảo cùng với Hạo Thiên Khuyển vẫn luôn ở một bên quan sát Mộ Oanh Oanh và Hoắc Bắc Cảng, bọn chúng đang rất phẫn nộ.

Hạo Thiên Khuyển không kìm chế được cơn giận, giơ móng chó lên định đi đánh người: "Mẹ nó đúng là loại nữ nhân không biết xấu hổ, ta thật sự nhịn hết nổi rồi, ta muốn lấy đại đao chém ả ta, chưa từng thấy kẻ nào lại mặt dày vô sỉ như ả ta, lại dám vu khống người khác như vậy, ả ta bị bệnh có đúng không!"
Hỉ Bảo sợ Hạo Thiên Khuyển gây chuyện cho nên liều mạng lôi kéo nó: "Hạo Thiên Khuyển, ngươi bình tĩnh một chút đi, không cần xúc động, không cần xúc động!" Hỉ Bảo kéo Hạo Thiên Khuyển lại, Hạo Thiên Khuyển vừa bình tĩnh lại xong thì Hỉ Bảo lại nhào lên: "Mẹ nó cái ả mặt dày thối tha không biết xấu hổ này, ta phải g**t ch*t cái ả tiện nhân này, không thể tha được!"
Hạo Thiên Khuyển lo lắng không yên, kéo Hỉ Bảo lại, "Hỉ Bảo, ngươi bình tĩnh một chút đi, bình tĩnh lại một chút có được không? Không cần xúc động! Không cần xúc động, xúc động là ma quỷ, ngươi cứ đi như vậy thì sẽ bại lộ hết."
Hai con vật cứ như vậy lôi kéo nhau, ôm lấy nhau, muốn cho cả hai đều bình tĩnh lại.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 349: Chương 349


Người đi đường nhìn thấy hai đứa chúng nó đều nhịn không được lệ rơi đầy mặt, cảm thấy thế giới này thật đúng là hài hòa, thật đúng là hoàn mỹ: "Mèo với chó còn có thể ở chung vui vẻ hài hoà như thế, thật sự là quá cảm động, nhân gian có chân tình, nhân gian có chân ái.

"
Hỉ Bảo: "! ! "
Độc Thân Cẩu: "! ! "
Hỉ Bảo thấy Mộ Oanh Oanh còn duỗi móng vuốt lôi kéo Hoắc Bắc Cảng, liền nổi giận: "Hạo Thiên Khuyển, cái thuốc gì đó của ngươi chừng nào mới có tác dụng vậy, cái ả Mộ gì kia còn đang dính lấy Thái tử như keo dính kia kìa, nếu còn không tách được hai người đó ra thì tiêu mất!"
Hạo Thiên Khuyển cũng sốt ruột theo: "Nhanh thôi, nhanh thôi, hẳn là nhanh thôi, chờ một chút nữa thôi, chờ một chút nữa thôi là được mà.

"
! !

Mộ Oanh Oanh bắt lấy Hoắc Bắc Cảng không muốn buông tay, chẳng sợ Hoắc Bắc Cảng muốn kéo cô ta ra, cô ta vẫn không biết xấu hổ dính lấy Hoắc Bắc Cảng, bỗng dưng Mộ Oanh Oanh có cảm giác tay mình bị điện giật.

Thật sự là bị điện giật, cô ta chạm vào Hoắc Bắc Cảng thì toàn thân liền bị điện giật! !
Chuyện này là thế nào?i
Ngay sau đó, Mộ Oanh Oanh có cảm giác có một dòng điện chạy dọc toàn thân cô ta, một cảm giác tê tê chạy lên tới trên đỉnh đầu.

"A!.

.

" Mộ Oanh Oanh bị điện giật chịu không nổi, trực tiếp đẩy Hoắc Bắc Cảng ra, cách Hoắc Bắc Cảng ra xa mấy bước.

Hoắc Bắc Cảng thấy Mộ Sơ Tình đột nhiên đẩy mình ra xa, có chút mơ hồ không hiểu: "Xảy ra chuyện gì sao?"
Hoắc Bắc Cảng vừa nói vừa duỗi tay chạm vào Mộ Oanh Oanh.

Đột nhiên, một dòng điện lưu cứ như vậy truyền khắp người cô ta, toàn thân Mộ Oanh Oanh bị giật điện, vội vàng dịch ra xa Hoắc Bắc Cảng, sợ điện trên người hắn truyền tới mình.

Mộ Oanh Oanh kinh hoảng nhìn Hoắc Bắc Cảng, không thể nào mà bình tĩnh được, cô ta rất sợ hãi, tại sao trên người Hoắc Bắc Cảng lại có điện? Hơn nữa mức điện áp cũng cao quá đi mất, Mộ Oanh Oanh có cảm giác điện giật như muốn nướng chín cả người cô ta rồi.

Mới đầu Mộ Oanh Oanh còn tưởng rằng mình và Hoắc Bắc Cảng bị tĩnh điện, nhưng sau đó Hoắc Bắc Cảng cứ tới gần cô ta, vừa tới gần một chút, Mộ Oanh Oanh đã bị điện giật, sau đó dòng điện lớn dần khiến cô ta chịu không nổi, kinh hoảng kêu Hoắc Bắc Cảng: "Anh cách em xa ra một chút, đừng có tới gần em!"
Hoắc Bắc Cảng: "! ! "
"Xảy ra chuyện gì sao? Sơ Tình, người tôi dính thứ gì sao?" Hoắc Bắc Cảng ngơ ngác cúi xuống nhìn khắp người mình, cũng không biết người mình bị làm sao lại khiến cho Mộ Sơ Tình ghét bỏ như thế.

"Không có, chính là đột nhiên muốn cách anh xa ra một chút thôi.

" Mộ Oanh Oanh run run, cảm giác trên người còn có dòng điện chạy xuyên qua.

Hoắc Bắc Cảng: "! ! "
! !
Hỉ Bảo và Hạo Thiên Khuyển vẫn luôn quan sát từng nhất cử nhất động của Mộ Oanh Oanh, nhìn thấy Mộ Oanh Oanh bị điện giật phải đẩy Hoắc Bắc Cảng ra, miễn bàn nó cao hứng cỡ nào, kích động ôm chầm lấy Hạo Thiên Khuyển, hai đứa chúng nó ôm nhau nhảy nhót.

Ngay lúc này, truyền tới một giọng nói rét căm căm, "Hỉ Bảo, ngươi cũng không biết e thẹn sao.

"
Hỉ Bảo nghe được thanh âm quen thuộc liền buông Hạo Thiên Khuyển ra, thấy Hoan Bảo lại đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh, Hỉ Bảo có chút vui mừng, không nghĩ tới lại có thể gặp được Hoan Bảo ở đây, liền rất cao hứng hỏi Hoan Bảo: "Ah, Hoan Bảo, sao ngươi lại đến đây? Không phải ngươi nói là sẽ không tới sao? Sao đột nhiên lại tới đây? Ngươi tới đây làm gì vậy?"
Hoan Bảo ngẩng đầu nhìn lên không trung, thất vọng cong khóe môi lên, lộ ra sự ưu thương nhàn nhạt.

Hoan Bảo đặc biệt kiêu ngạo giải thích: "Ta chỉ tới đây để dạo phố, như thế nào, không cho? Không cho mèo đi dạo phố?"
Hỉ Bảo: "! ! "
Độc Thân Cẩu khinh bỉ nhìn Hoan Bảo, cái con mèo này chính là ghen nên đi theo dõi lại còn lắm lý do như thế!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 350: Chương 350


Hoan Bảo kéo Hỉ Bảo cách xa Hạo Thiên Khuyển, còn nghiêm khắc giáo huấn Hỉ Bảo: "Hỉ Bảo, ngươi nên chú ý hình tượng của mình một chút, ngươi là một nữ tử lại ở cạnh một nam nhân như vậy không hay, hơn nữa chó mèo chúng ta mấy ngàn năm, mấy trăm năm đều là kẻ thù với nhau, cho nên sau này ngươi nên cách xa hắn ra một chút, nếu như cái bộ dạng này của người mà bị tổ tiên của chúng ta thấy được vậy thì thật sự sẽ khiến người ta tức chết, ở trong quan tài cũng phải bò ra b*p ch*t ngươi!"
Ngay lập tức Hỉ Bảo liền quẫn bách ôm lấy Hoan Bảo, "A, không cần, ta sợ ma lắm!"
Hoan Bảo: "! ! " Thân là một thần tiên, ngươi lại sợ ma! !
! !
Mộ Oanh Oanh không biết tại sao bản thân chỉ cần chạm vào Hoắc Bắc Cảng là liền bị điện giật, cho nên sau đó cô ta sợ hãi cũng không dám chạm vào người Hoắc Bắc Cảng nữa.

Hoắc Bắc Cảng sợ Mộ Sơ Tình mặc quần áo ướt sẽ cảm lạnh cho nên mang cô đi mua quần áo.

Chính là Mộ Sơ Tình lại không cho hắn chạm vào mình, hơn nữa lúc đi đường Mộ Sơ Tình còn đi chậm rì rì, căn bản là theo không kịp sải chân dài của Hoắc Bắc Cảng, cho nên để tránh cho Mộ Sơ Tình đi lạc, Hoắc Bắc Cảng liền lấy một sợi dây bắt Mộ Sơ Tình nắm lấy một đầu dây rồi đi theo.

Hoắc Bắc Cảng dắt Mộ Sơ Tình đến một cửa hàng Chanel mua quần áo, Chanel mới ra mẫu mới của quý tới, Mộ Oanh Oanh đã sớm biết rồi, cho nên lúc vừa tới cửa hàng Mộ Oanh Oanh đã rất không khách khí trực tiếp chọn mẫu mới đó, rồi vào phòng thử đồ thay quần áo.

Thay xong quần áo đi ra ngoài, Mộ Oanh Oanh chưa từ bỏ ý định tiếp tục muốn chạm vào Hoắc Bắc Cảng, chính là còn chưa có chạm tới quần áo của hắn đã bị điện từ trên người Hoắc Bắc Cảng giật cho một cái, cô ta vội vàng rút tay về, ngay lúc này Hoắc Bắc Cảng xoay người lại, vừa thấy Mộ Sơ Tình, "Bộ đồ này có hợp không?" Hắn nhẹ giọng hỏi cô ta.

Mộ Oanh Oanh phản ứng lại, thẳng thừng gật đầu: "Hợp, bộ này rất hợp, em chọn bộ này.

"
Sau đó Hoắc Bắc Cảng đi thanh toán, Mộ Oanh Oanh chính là một người cuồng shoping, chỉ cần nhìn thấy quần áo trong shop là sẽ không kiềm chế được, cho nên lúc Hoắc Bắc Cảng đi thanh toán, Mộ Oanh Oanh cũng tiện tay lấy thêm mấy bộ quần áo kêu Hoắc Bắc Cảng trả tiền.

Mộ Oanh Oanh theo Hoắc Bắc Cảng rời đi, còn luôn miệng nhắc mãi với Hoắc Bắc Cảng: "Ông xã, cái con Mộ Oanh Oanh chết tiệt kia khi dễ chính là vợ anh, cho nên anh nhất định phải trả thù cho em, nhất định không thể dễ dàng buông tha cho cô ta có biết không?"

"Cô định không buông tha cho cô ta sao?" Hoắc Bắc Cảng vừa hỏi vừa quay đầu nhìn Mộ Sơ Tình, hắn cảm thấy rất kỳ lạ, thấy ánh mắt Mộ Sơ Tình rất quái dị, đó là một ánh mắt hung ác thâm độc! !
Hoắc Bắc Cảng liền cảm thấy rất tò mò, sao ánh mắt của Mộ Sơ Tình lại như vậy? Vừa rồi ánh mắt đó của cô khiến cho Hoắc Bắc Cảng mất hồn mất một lúc, Hoắc Bắc Cảng thật sự cảm thấy bản thân mình! ! Giống như là không quen biết cô, thật sự là rất kỳ quái.

"Gậy ông đập lưng ông, cô ta đối xử với em thế nào, anh cứ đối xử lại với cô ta như vậy, dù sao thì em đã bị Mộ Oanh Oanh khi dễ.

" Mộ Oanh Oanh ủy khuất oán giận với Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng trầm mặc một lúc, sau đó gật đầu nói được.

Mộ Oanh Oanh cao hứng cười tươi, đang muốn hôn Hoắc Bắc Cảng một cái, cô ta nhón gót chân lên, còn chưa có chạm được vào mặt của Hoắc Bắc Cảng đã lại bị dòng điện trên người hắn giật cho một cái.

Đáng chết, chuyện này là thế nào đây, Mộ Oanh Oanh nghĩ không ra trên người Hoắc Bắc Cảng tại sao lại có điện được chứ?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 351: Chương 351


Thật là quỷ dị, giống như là trời cao không cho phép cô ta chạm vào Hoắc Bắc Cảng vậy, tại sao tiếp cận Hoắc Bắc Cảng lại khó khăn như vậy chứ.

......!
Mộ Sơ Tình đi kiểm tra sức khoẻ, muốn biết nguyên nhân mà mình bị câm, cô rất muốn biết tại sao mình không nói được, có phải là thanh quản có vấn đề gì hay không, hay là có người động tay động chân vào.

Kết quả kiểm tra sức khỏe đã có nhưng Mộ Sơ Tình lại xem không hiểu cho nên đi hỏi bác sĩ, bác sĩ nhìn kết quả kiểm tra của Mộ Sơ Tình xong liền nhíu mày.

"Mộ tiểu thư, cô xác định là cô không cách nào nói chuyện được sao?" Ngay cả bác sĩ sau khi xem kết quả kiểm tra của Mộ Sơ Tình xong cũng không dám tin, thế nhưng cô lại là một người câm, không có cách nào nói chuyện.

Đây quả thực chính là chuyện không thể tin được.

Mộ Sơ Tình vừa nghe bác sĩ nói như thế liền biết bản thân xong đời rồi, cô gật đầu, không nói nên lời.

"Vậy tại sao cô lại không nói được, có thể mô tả một chút được không?" Bác sĩ giải thích: "Bởi vì báo cáo sức khỏe này của cô cho thấy dây thanh quản của cô không hề có vấn đề gì, hơn nữa hoàn toàn giống như một người bình thường, cho nên tại sao cô lại không thể nói chuyện được, dây thanh quản không hề bị tổn thương, là do từ nhỏ cô đã bị vậy rồi hay là sau khi bị k*ch th*ch mới như vậy?"
Mộ Oanh Oanh không phải là bị câm từ bé, cho nên không có khả năng là bị bẩm sinh, vậy là bị k*ch th*ch? Mộ Sơ Tình biết rõ cô gặp phải đả kích lớn nhất chính là việc này, là việc bản thân không có cách nào nói chuyện!
Mộ Sơ Tình vẫn luôn lắc đầu, có chết cũng sẽ không nói cho bác sĩ biết.
Mộ Sơ Tình đã biết dây thanh quản của cô không có bất cứ vấn đề gì, xem như cô cũng hiểu ra được một vấn đề, bản thân và Mộ Oanh Oanh biến thành thế này là thế nào, là như thế nào mà biến thành một người câm, hoặc là hết thảy những việc này đều là bởi vì......!Trên thế giới này, không có khả năng chỉ có mấy người bọn họ là thần tiên.
Cho nên, nếu như thế giới này thật sự có thần tiên, như vậy thật sự sẽ có những thần tiên khác, Mộ Sơ Tình có rất nhiều thần tiên trợ giúp mình, thì tự nhiên Mộ Oanh Oanh cũng sẽ có......!
Mộ Oanh Oanh sẽ biến thành như vậy, tráo đổi linh hồn với cô, kỳ thật nguyên nhân chính là bởi vì sau lưng cô ta cũng có thần tiên trợ giúp......!
......!

Mộ Sơ Tình ngây ngốc ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, vừa ra khỏi cửa lại đột nhiên nhìn thấy Đại Thụ gia gia xuất hiện.

Mộ Sơ Tình hoảng sợ, sợ Đại Thụ gia gia bị người ta tưởng là bệnh nhân tâm thần cho nên định dắt ngài ấy trốn đi chỗ khác.

Đại Thụ gia gia nắm lấy tay cô, ngăn cản: "Tiên tử đừng căng thẳng, ngươi đừng căng thẳng, không sao đâu, bọn họ không nhìn thấy ta được đâu, ở đây ngoài ngươi ra không ai có thể nhìn thấy ta được."
Mộ Sơ Tình thở dài nhẹ nhõm một hơi, buông tay.

Mộ Sơ Tình tò mò nhìn chằm chằm Đại Thụ gia gia, hỏi: "Đại thụ gia gia, sao đột nhiên ngài lại xuất hiện ở đây?"
"Tiên tử, vừa rồi ta quên nói với ngươi một chuyện rất quan trọng, cho nên ta không vội hạ phàm, chính là muốn nói cho ngươi một điểm mấu chốt, vừa nãy ta đang chơi cờ, may mắn là ta đã quên mất chuyện của ngươi, lúc nhớ tới liền lật đổ bàn cờ, bằng không ta lại thua Thái Thượng Lão Quân ván thứ mười ba."
Mộ Sơ Tình: "......" Giờ thần tiên cũng giở trò ăn gian sao?
"Đại Thụ gia gia, ngài sốt ruột xuống đây như vậy là muốn nói với tôi chuyện gì?"
"Chính là muốn nói với tiên tử nhà ngươi một chuyện, ngươi muốn Hoắc Bắc Cảng biết ngươi chính là Mộ Sơ Tình nhưng mà ngươi không thể thông qua miệng mình, hoặc là sử dụng bất cứ hành vi gì nói cho Hoắc Bắc Cảng biết ngươi chính là Mộ Sơ Tình."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 352: Chương 352


"Như vậy là sao?" Mộ Sơ Tình nghe mà xoắn cả não, không hiểu ra làm sao.

"Chính là ngươi phải làm cho Hoắc Bắc Cảng biết ngươi chính là Mộ Sơ Tình, nhưng lại không thể trực tiếp nói cho hắn biết, thậm chí không thể nhở hắn ngươi chính là Mộ Sơ Tình."
Mộ Sơ Tình: "......" Mẹ nó!!!!!
"Đại Thụ gia gia, ngài nói như vậy là không đúng rồi, ngài nói tôi không thể nói trực tiếp với Hoắc Bắc Cảng tôi là ai, việc này đã nói trước đây rồi, tại sao bây giờ lại không cho tôi gợi ý cho Hoắc Bắc Cảng chứ? Nếu như không cho tôi nhắc khéo Hoắc Bắc Cảng thì làm sao anh ta biết tôi là ai được? Cũng không thể nào là tôi cứ chạy tới trước mặt Hoắc Bắc Cảng thì anh ta liền biết tôi là Mộ Sơ Tình đi?"
Ngài cũng biết đấy, Hoắc Bắc Cảng là một tên thiểu năng trí tuệ, không có thông minh như vậy đâu!
Bỗng nhiên Đại Thụ gia gia bật cười thần bí, vỗ vỗ bả vai Mộ Sơ Tình: "Tiên tử à, cái này không thuộc phạm vi quản lý của ta, việc này phải làm như thế nào vẫn là ngươi tự suy nghĩ rồi làm đi ha, được rồi, không nói với ngươi nữa, ta còn phải quay về thiên đình đánh cờ đây!"

Mộ Sơ Tình: "......"
......
Mộ Sơ Tình rời khỏi bệnh viện quay về khách sạn Thất Thiên, tuy rằng tiền thuốc, tiền khám bệnh đều được Mạc Diệc Phong thanh toán, chính là Mộ Sơ Tình rất không thích bệnh viện.
Bệnh viện chính là một nơi sinh ly tử biệt, là nơi Mộ Sơ Tình ghét nhất, khi còn nhỏ, cô chính là ở bệnh viện, không gặp được ba mẹ mình lần cuối, gặp được chính là thi thể lạnh như băng không có chút tri giác nào, cho nên cô rất ghét bệnh viện, từ trong tiềm thức đã có một loại tri giác, cảm thấy bệnh viện chính là nơi đã cướp ba mẹ của cô đi, người chết mà ở trong bệnh viện cũng sẽ thấy khó chịu.

Cứ như vậy, kéo lê thân thể mệt mỏi về tới khách sạn, lúc đi ngang qua cửa hàng thức ăn, Mộ Sơ Tình mua hai phần mì xào, định mang về ăn, hiện giờ cô thật sự rất đói, bụng kêu ồn ột.

Mộ Oanh Oanh kia đúng thật là một đứa ngu ngốc, vì giảm cân, vì duy trì vóc dáng, sợ bị mập cho nên cứ nhịn ăn, chỉ ăn salad rau quả các thứ cho nên thân thể không đủ dinh dưỡng mới bị ngất xỉu, Mộ Sơ Tình hiện tại chỉ muốn duy trì sự sống cho nên chỉ có thể bổ sung năng lượng cho đầy đủ.

Mộ Sơ Tình quay về khách sạn, ăn được một nửa thì điện thoại reo, là mẹ của cô? Không phải, là mẹ của Mộ Oanh Oanh gọi điện.
Mộ Sơ Tình trực tiếp cúp máy không nghe, mà cô cũng không có cách nào nghe máy, giờ cô là một người câm mà cũng không biết phải ứng phó với người đàn bà đanh đá chanh chua kia như thế nào.

Cúp điện thoại xong, mẹ của Mộ Oanh Oanh liền gửi tin nhắn tới: 【 Oanh Oanh, sao con không nghe điện thoại? Không phải con đã hứa tháng này lãnh lương con sẽ gửi tiền về nhà sao? Mẹ vẫn đang đợi con gửi tiền đây, hôm qua chính là ngày con lãnh lương mà, tiền đâu? 】
Quả thực là Mộ Sơ Tình hết chỗ nói nổi, con gái bà lấy thân phận của tôi, bà còn không biết xấu hổ đi đòi tiền tôi? Nằm mơ đi!
Mộ Sơ Tình không để ý tới chuyện này nữa, mở di động ra, bật trang web của Hoắc thị lên, Mộ Sơ Tình nhớ rõ trước đó hình như trên Web của công ty cô có nhìn thấy tin tức tuyển dụng thì phải, cô phải đến đây làm mới được, như vậy mới dễ dàng tiếp cận Hoắc Bắc Cảng được, bằng không cô cũng không biết phải làm như thế nào mới có thể khiến cho cái tên đầu gỗ Hoắc Bắc Cảng kia biết cô mới chính là Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình xem cái trang web kia xong, cô mới phát hiện ra kỳ thật là cô không tìm được công việc nào thích hợp cả......!Chức vụ đều quá thấp, không có cách nào có thể trực tiếp gặp được Hoắc Bắc Cảng cả.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 353: Chương 353


Sau cùng Mộ Sơ Tình vẫn không tìm được vị trí nào thích hợp, cái bằng đại học của Mộ Oanh Oanh thật sự là quá "ngon" mà, là cái loại gà rừng học đại học ở nước ngoài, hơn nữa cái bằng đại học gà rừng đó là bỏ tiền ra mua, căn bản là không có tới trường đi học.

Trong nước, mấy công ty lớn chắc chắn sẽ không tuyển dụng loại bằng này.

Mộ Sơ Tình tìm tới tìm lui cuối cùng thấy công việc vệ sinh là có vẻ thích hợp.

Nhưng mà cô cũng không thể vì tiếp cận Hoắc Bắc Cảng mà đi làm một người dọn vệ sinh chứ?
......Nhưng mà tại sao lại không thể làm một người dọn vệ sinh? Có khả năng nhân viên vệ sinh lại càng dễ dàng tiếp cận Hoắc Bắc Cảng hơn cũng không chừng.

Cho nên.....!
"Mộ Oanh Oanh tiểu thư có phải không? Cô xác định cô đến đây làm nhân viên vệ sinh sao? Nhìn cô cao lắm chắc cũng chỉ 24, 25 tuổi đi, cũng khá ưa nhìn, còn trẻ tuổi sao không tìm công việc tử tế gì mà làm, lại đi làm nhân viên vệ sinh, cô có làm nổi không?" Người quản lý kia có chút do dự nhìn Mộ Sơ Tình, cảm thấy không thế nào tin tưởng vào cô được.

Nhìn dáng vẻ của cô là loại người mười ngón tay không dính được một chút nước lạnh.

Còn nữa, lại là sinh viên mới tốt nghiệp, làm gì có ai lại đi làm nhân viên vệ sinh chứ, ai lại không ghét bỏ cái công việc vừa mệt lại phiền này, cho nên cô gái này đi làm nhân viên vệ sinh thì thật là...!
Mộ Sơ Tình không có cách nào nói chuyện, nhưng mà trước kia cô từng đi phỏng vấn người ta cho nên đại khái là cô biết quản lý sẽ hỏi những vấn đề gì, cho nên đã viết lên giấy câu trả lời của mình từ trước.

"Quản lý, tôi xác định tôi muốn làm công việc này, bởi vì tôi không nói chuyện được cho nên những công việc bình thường đó đều không phù hợp với tôi, cô yên tâm đi, cô đừng để ý đến việc tôi còn trẻ, tôi rất chịu khó."
"Cô không nói được, cô là người câm sao?" Quản lý nhìn thấy tờ giấy đó xong liền rất hiếu kì đánh giá cả người Mộ Sơ Tình một lượt, nghĩ thầm một cô gái ưa nhìn như thế, thế nhưng là một người câm, quái đáng tiếc.

Mộ Sơ Tình chần chừ một chút, có chút khó chịu gật đầu, trả lời rằng mình chính là một người câm.

Nếu không biết nguyên nhân phía sau thì chắc sẽ đồng tình chứ? Nghe được Mộ Sơ Tình là một người câm, không tìm được công việc bình thường liền cho cô ở đây làm người dọn vệ sinh.

Khoảng cách tiếp cận Hoắc Bắc Cảng của Mộ Sơ Tình lại gần thêm được một chút, Mộ Sơ Tình nghĩ sau này phải cố gắng thiết lập quan hệ với quản lý mới được, để quản lý cho cô đi dọn dẹp phòng làm việc của tổng giám đốc hoặc là WC trong phòng tổng giám đốc cũng được.

Mộ Sơ Tình nhận quần áo đồng phục xong quay về khách sạn, nghĩ nghĩ bản thân cũng phải tìm một chỗ ở mới được, không thể tiếp tục ở khách sạn như thế này nữa, ở khách sạn tiện nghi thì đúng là rất tiện nghi nhưng mà tính lại thì đúng là quá tốn kém.

Tiền phòng mỗi ngày cũng đã hơn 100 đồng.

Lúc Mộ Sơ Tình về đến khách sạn lại phát hiện cửa phòng đã mở ra, hành lý của cô bị ném ra khỏi phòng.

Mộ Sơ Tình hoảng loạn đi vào, chính là đột nhiên trong phòng lại xuất hiện mấy tên xã hội đen.

Mấy tên xã hội đen đó đều mặc đồ đen, đeo kính râm, một tên còn có răng vàng, lại còn đeo một sợi dây chuyền vàng to kh*ng b* như là sợ người ta không biết hắn có tiền vậy.

Thoạt nhìn giống như mấy tay xã hội đen trên phim.

Mộ Sơ Tình vốn không quen biết những người này, cho nên thấy những người này ở trong phòng mình, cô liền bị dọa sợ, còn tưởng rằng những người này là chuyên đi cướp bóc, bá vương như thế.

Mộ Sơ Tình vội vàng lùi về sau, muốn báo cảnh sát.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 354: Chương 354


Nhưng mà những người đó lại giật được điện thoại của cô, "bốp" một tiếng, điện thoại bị ném mạnh một cái, rơi xuống đất vỡ tan tành.

Mộ Sơ Tình trợn trừng hai mắt nhìn tên cầm đầu, muốn kêu cứu nhưng lại kêu không ra tiếng.

Tên đó liền đi tới trước mặt Mộ Sơ Tình, một tay bóp lấy mặt cô, hung tợn nói: "Nợ tiền ông chừng nào mới chịu trả?"
Mộ Sơ Tình không nói gì, trừng lớn mắt nhìn gã đó, ngây ngốc không hiểu chuyện gì, cô như vậy lại kích động tới gã đàn ông đó, hắn ta liền vung tay, một cái tát thẳng thừng giáng xuống mặt cô.

"Cái con đ**m này, mở miệng ra nói chuyện cho ông! Cô muốn thế nào? Tiền nợ của ông khi nào mới trả đủ?"
Cái quỷ gì vậy? Lẽ nào Mộ Oanh Oanh thiếu nợ đám người này sao?
"Nói chuyện đi, cô bị câm à!" Tên cầm đầu thấy Mộ Sơ Tình còn không nói lời nào, liền động thủ định tát thêm cho một cái.

"......" Mấy người còn hỏi nữa sao, tôi đúng là một người câm đấy.

Mộ Sơ Tình muốn trốn chạy, tên cầm đầu thấy Mộ Sơ Tình thế này lại càng thêm nổi giận "Vậy rốt cuộc khi nào cô mới trả đủ? Cô nợ một tháng rồi, lúc trước nói là 15 ngày, bây giờ lại kéo dài thêm 15 ngày, lão hổ không ra uy thì cô coi ông đây là mèo à? Không cho cô một trận thì cô không biết bọn này lợi hại thế nào mà?"
Mộ Sơ Tình có chút tuyệt vọng nhìn đám người này, nghĩ đến năng lượng mạnh mẽ trong người mình có thể bộc phát ra được hay không, chính là cô lại không biết phải làm sao thì cô mới có thể nổi giận.

Nhìn đám người đó, Mộ Sơ Tình móc giấy bút để trong túi xách ra, viết lên mấy chữ: "Rốt cuộc là tôi nợ mấy người bao nhiêu tiền?"
Tên lão đại đó thấy Mộ Sơ Tình viết chữ ra giấy, đột nhiên bật cười, "Ha, cô em làm thế này, không phải là đã thật sự biến thành người câm rồi đấy chứ?"
Hắn ta vừa nói vừa đưa tay bóp lấy mặt Mộ Sơ Tình, khẩu khí bừng bừng, nước bọt văng cả lên mặt mặt cô.
"Tiền vốn 100 vạn.

Cộng vào với tiền lãi là 500 vạn!"
Mộ Sơ Tình nghe xong lập tức bàng hoàng, run rẩy viết ra giấy: "Mẹ nó! Nhiều như vậy sao mấy người không đi cướp luôn đi!!!"
Tên đại ca cười khinh bỉ, bả vai rung lên rung xuống: "Nói rất đúng, bọn anh đây chính là tới cướp đoạt, lãi suất 50%, lúc trước chúng ta đã viết rõ ràng giấy trắng mực đen, cô đã ký vào rồi, thiếu nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, cho nên lập tức giao tiền ra đây, bằng không......"
Tên đại ca đó vừa nói vừa nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình một lượt từ đầu đến chân, đột nhiên ánh mắt sắc bén tà mị lên, "Tôi thấy cô cũng khá xinh đẹp đấy, đẹp như vậy sẽ có rất nhiều người thích, hay là cô đến khu ktv của tôi làm công chúa gán nợ, như thế nào?"
Mộ Sơ Tình bị dọa rùng mình một cái, làm công chúa cái gì chứ, tôi thấy cái này đúng là b**n th**, làm công chúa gì chứ, chính là làm tiếp viên gái gọi thì có.

Bọn chúng chính là xã hội đen, phương thức kinh doanh dĩ nhiên là sẽ không đứng đắn hợp pháp gì.

Mộ Sơ Tình nhìn chằm chằm đám người đó, bỗng nhiên duỗi tay vuốt vuốt mặt tên cầm đầu, trêu ghẹo hắn, sau đó viết lên giấy mấy chữ: "Mấy người đánh tôi đi! Dùng sức vũ nhục tôi."
Tên cầm đầu thấy cô nhiệt tình như thế, bị dọa không ít, hoảng sợ nhìn Mộ Sơ Tình, muốn nhìn xem rốt cuộc cô định giở trò gì.
"Cô em, tôi nói đầu cô có bị bệnh gì không vậy?"
Mộ Sơ Tình mạnh mẽ vỗ vỗ vào bả vai tên đó, tiếp tục viết ra giấy mấy lời khiêu khích: "Mắng tôi đi, vũ nhục tôi đi này! Anh mà không mắng tôi, không đánh tôi thì "khoai" của anh liền ngắn đi một nửa!"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 355: Chương 355


"Tiện nhân! Mày nói ai "khoai" ngắn!!!" Hắn ta bị Mộ Sơ Tình nói như vậy, kích động giơ nắm đấm lên nhắm thẳng vào mặt Mộ Sơ Tình, định đấm cô.

Mộ Sơ Tình thấy nắm đấm đó sắp giáng trúng mặt mình, bỗng nhiên ngực cô đau đớn, có một loại sức mạnh bùng phát, đúng lúc duỗi tay giữ chặt được nắm đấm của gã đó, rồi lại giữ tay hắn bẻ ngoặc ra sau.

Hắn ta đau đớn nhe răng trợn mắt, muốn thoát khỏi tay Mộ Sơ Tình nhưng lại bị cô bẻ ngoặc, đau như bị bẻ gãy thành từng đoạn.

"Một đám ngu ngốc, tụi bây còn đứng đó nhìn cái gì? Còn không mau tới cứu tao!" Tên đại ca nhìn đám đàn em còn đang đứng đó xem kịch, phát hỏa gào lên một câu.

Đám đàn em đó phản ứng lại, chen chúc nhào qua chỗ Mộ Sơ Tình, định đánh cô.

Mộ Sơ Tình nhíu mày một cái rồi mới nhấc chân lên đá bay một tên vừa mới nhào tới, một tên lại một tên đã bị cô đá bay.

Mộ Sơ Tình có chút vui sướng, xem ra tuy rằng hiện giờ cô và Mộ Oanh Oanh thay đổi linh hồn cho nhau nhưng năng lượng vốn có trên người cô lại không hề thay đổi gì, cô vẫn có cái sức mạnh không ai địch nổi đó, một giây là có thể xử lý hết đám đàn ông đó mà không có bất cứ vấn đề gì.

Lúc này đây cô vẫn là cái bộ dáng đó, chỉ cần có người chọc giận là cô có thể biến thành đại lực sĩ.

Mộ Sơ Tình giải quyết xong đám người đó liền quay đầu "bỏ của bỏ cả người" chạy ra khỏi đó, ngu hay sao mà ở lại đó để gánh cục nợ thay cho người khác.

Đám người đó bị Mộ Sơ Tình tẩn cho một trận nằm bẹp dí không ngóc đầu lên nổi, đau đến nỗi muốn biến hình, tức giận nghiến răng kèn kẹt.

! !
Mộ Sơ Tình rời khỏi khách sạn Thất Thiên, cô cảm thấy nơi đó không thể quay lại được nữa, hơn nữa cô cũng chẳng có quần áo hành lý gì, cho nên cô có bỏ đi như vậy cũng chẳng sao, lúc này cô đi lang thang ở trên đường, nhìn dòng người qua lại như nước chảy, có chút phát ngốc, thật sự là không biết bản thân phải đi đâu.

Mộ Oanh Oanh thiếu nợ đám người đó nhiều tiền như vậy, cô mà quay về đó thì chính là tự tìm chết, nhiều tiền như vậy cô cũng kiếm không ra, hiện giờ Mộ Sơ Tình rất nhớ Tiểu Bao, đặc biệt là dưới tình huống như bây giờ, quả thực là nhớ Tiểu Bao muốn phát điên, từ lúc sinh Tiểu Bao cho tới giờ, chưa một ngày nào Mộ Sơ Tình rời xa Hoắc Tiểu Bao, huống chi là giống như bây giờ đã mấy ngày rồi không được gặp con, cũng không biết bây giờ Tiểu Bao như thế nào, có nhớ mẹ hay không, có thể nào đã phát hiện ra cái người mẹ hiện tại không giống mẹ của trước kia hay không.

Mộ Oanh Oanh kia có làm gì Tiểu Bao, có ngược đãi Tiểu Bao hay không?
Tưởng tượng đến Tiểu Bao có thể bị Mộ Oanh Oanh kia ngược đãi, Mộ Sơ Tình cảm thấy tim mình như muốn ngừng đập, khó mà hô hấp.

Cứ đi rồi lại đi, Mộ Sơ Tình cũng không biết là như thế nào lại đi đến trước cổng nhà Hoắc Bắc Cảng, có lẽ là vì muốn xem tình hình của Tiểu Bao một chút, xem Tiểu Bao như thế nào rồi.

Mộ Sơ Tình có khả năng nhìn xuyên thấu, may mắn là mấy cái năng lực đặc biệt của cô vẫn còn, sau khi cô bị đổi linh hồn vẫn hoàn hảo, không tổn hao gì, lúc này cô đã đi đến trước cổng nhà, vẫn có thể nhìn xuyên qua vách tường nhìn được tình huống bên trong, nhìn được tình hình bên trong, Mộ Sơ Tình tìm một vị trí nhìn xem Tiểu Bao ở trong nhà như thế nào.

Mộ Sơ Tình vừa nhìn vào liền thấy Tiểu Bao đang! ! Úp mặt vào tường! Chuyện này là thế nào? Tại sao Tiểu Bao lại bị phạt, bị hành hạ như thế này?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 356: Chương 356


Mộ Sơ Tình chỉ có thể nhìn thấy Tiểu Bao bị Mộ Oanh Oanh bắt úp mặt vào tường nhưng Mộ Sơ Tình lại không có cách nào có thể nghe được rốt cuộc bên trong đang nói chuyện gì, cô chỉ có năng lực nhìn xuyên thấu, không có năng lực thuận phong nhĩ, cô chỉ có thể lo lắng suông.

Chuyện là như thế này, Mộ Oanh Oanh theo Hoắc Bắc Cảng về đến nhà, cô ta vẫn không có cách nào có thể chạm vào hắn, vừa chạm vào hắn liền sẽ bị điện giật rất mạnh, cứ như vậy đã mấy tiếng đồng hồ mà vẫn còn bị giật, trong lòng cô ta thấy rất bực bội khó chịu lại không có chỗ trút, cho nên chỉ có thể trút giận lên đầu Tiểu Bao.

Lúc Mộ Oanh Oanh về đến nhà, Tiểu Bao chủ động chạy tới chào Mộ Oanh Oanh, "Mẹ, mẹ về rồi!"

Tiểu Bao thấy gần đây tâm tình của Mộ Sơ Tình không tốt, cho nên thực tri kỷ chào Mộ Sơ Tình một tiếng mẹ.
Chính là lại bị Mộ Oanh Oanh lạnh mặt dạy dỗ cho một trận, "Gọi mẹ cái gì, ai là mẹ của ngươi."
Mộ Oanh Oanh chính là không quen nhìn Mộ Sơ Tình, ngay cả con của cô, cô ta cũng không nhìn vừa mắt, cho nên đối với Mộ Oanh Oanh mà nói, Tiểu Bao chính là một khối u ác tính, hiện giờ cô ta chỉ hận không thể b*p ch*t Tiểu Bao ngay tức khắc, cái thằng nhóc Tiểu Bao này, hiện tại Tiểu Bao nổi bật như thế lại đắc tội cô ta, khiến cho cô ta không cao hứng.

Vẻ mặt Hoắc Tiểu Bao chưa từ bỏ ý định hỏi cô ta: "Sơ Tình, gần đây mẹ bị làm sao vậy, có phải là có ai chọc giận mẹ hay không, gần đây mẹ đều rất không vui......"
"Có liên quan gì đến ngươi sao? Chuyện của người lớn, còn nít thì biết cái gì? Bài tập của ngươi đã làm xong chưa?"
Hoắc Tiểu Bao bị dọa tới rồi: "Sơ Tình, mẹ biết con......!Trước giờ con không có làm bài tập mà!"
Chỉ số thông minh của Tiểu Bao rất cao, giáo viên vừa nói là nó đã có thể nhớ rõ ngay tức khắc, cho nên căn bản là không cần phải làm bài tập gì, thiên tài chính là như vậy.

Mộ Oanh Oanh có chút đắc ý, sảng khoái, Mộ Sơ Tình thông minh như thế nào thì đã làm sao, chính là hiện tại xem ra, chính là một cái đồ ngốc không phải sao.

"Ngươi như thế nào lại ngu đến như vậy, lại còn không làm bài tập? Là cố ý không làm bài tập chứ gì, con nít mà tại sao lại lười đến như thế, lập tức lại xó nhà úp mặt vào tường đi, đứng ba giờ mới được thôi, không đứng đủ thì đừng có mà ngủ."
Hoắc Tiểu Bao có chút kháng cự, lúng túng không muốn đáp ứng: "Sơ Tình......!Con có thể không cần đứng hay không?"
Sơ Tình gần đây bỗng dưng rất kỳ quái, trước kia Sơ Tình đều sẽ không đối với nó như vậy, chính là hiện tại Sơ Tình giống như là cả ngày đều tìm cách biến đổi cách thức tới tra tấn nó vậy......!
Mộ Oanh Oanh dạy dỗ nó xong, muốn lên lầu theo Hoắc Bắc Cảng, cho nên liền không để ý tới Hoắc Tiểu Bao.

Cố tình Hoắc Tiểu Bao chính là một đứa con nít rất cừ, là một đứa trẻ đặc biệt nghe lời Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình nói Hoắc Tiểu Bao làm cái gì, nó đều sẽ đáp ứng, từ trước đến nay đều sẽ không cự tuyệt, cho nên hiện tại Sơ Tình phạt nó đứng úp mặt vào tường, tuy rằng nó không thích, chính là vẫn là sẽ không làm trái lời mẹ dặn, hiện tại Sơ Tình đã đi lên lầu không có nhìn tới nó nhưng nó vẫn ngoan ngoãn đứng ở một góc.

Mộ Sơ Tình thấy vậy thật sự rất lo lắng, Tiểu Bao rất ngoan, chính là khúc ruột cô đẻ ra, ngày thường cô đều luyến tiếc khi dễ trẻ con, đều luyến tiếc dùng cách xử phạt về thể xác với trẻ con, thế nhưng hiện tại lại bị Mộ Oanh Oanh hành hạ như thế, đó là con của cô đấy, giữa mẫu tử là thống khổ tay đứt ruột xót, hiện giờ Tiểu Bao bị phạt, người đau chính là Mộ Sơ Tình.

......!
Mộ Oanh Oanh lên lầu, trở về phòng mình, lấy ra mấy bộ nội y s*x* mà hôm nay cô ta đi dạo phố ghé qua mấy cửa hàng cao cấp mua được, đêm nay cô ta nhất định phải cùng Hoắc Bắc Cảng làm chuyện vợ chồng thật sự, nhất định phải thể nghiệm cái cảm giác cùng hắn làm loại chuyện này, chắc chắn là sẽ rất sung sướng.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 357: Chương 357


Mộ Oanh Oanh tắm rửa xong liền mặc bộ đồ lót bốc lửa đó đi ra ngoài tìm Hoắc Bắc Cảng, áo ngủ của cô ta là loại vải tulle trong suốt, mặc như vậy vừa nhìn vào liền có thể nhìn thấy nội y bên trong của cô ta là một bộ đồ ren màu đen....., Mộ Oanh Oanh nhìn mình như vậy ở trong gương, nhìn đến bản thân đều có thể bị chính bản thân mình mê đảo, cô ta liền không tin Hoắc Bắc Cảng nhìn thấy cô ta như thế này còn không quỳ rạp xuống.

Mộ Oanh Oanh thỏa mãn đi đến phòng Hoắc Bắc Cảng, gõ gõ cửa phòng hắn ta rồi đẩy cửa đi vào, Hoắc Bắc Cảng vừa vặn đưa lưng về phía cô ta, động tác của Mộ Oanh Oanh rất nhẹ cho nên Hoắc Bắc Cảng không có nghe được tiếng bước chân cô ta đi vào.

Mộ Oanh Oanh không có mang dép, cứ như vậy để đôi chân trần trắng nõn mà đi vào trong, đi đến sau lưng Hoắc Bắc Cảng thì dừng lại, rồi mới duỗi tay ôm lấy eo hắn......!
"Ông xã!"
Mộ Oanh Oanh ngọt lịm gọi một tiếng xong liền bị điện ở trên người Hoắc Bắc Cảng giật cho một cái, cô ta có cảm giác như cả người mình vừa mới bị sét đánh trúng cho nên nhanh chóng lùi về sau, cách Hoắc Bắc Cảng xa ra vài bước.

Chuyện này là thế nào! Vẫn còn cảm giác bị điện giật?!
Mộ Oanh Oanh nhìn nhìn tay mình, vẫn là có chút tê tê, cảm giác bị giật tê tê!
Hoắc Bắc Cảng nghe được thanh âm, cho nên tò mò quay đầu, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Mộ Sơ Tình mặc cái bộ quần áo kia, cái quỷ gì vậy!!
Cứ mặc cái váy ngủ trong suốt đó, có thể nhìn thấy cả đồ lót bên trong rõ rành rành, tức khắc Hoắc Bắc Cảng liền cảm thấy cay mắt, lập tức quay đầu lại không nhìn Mộ Sơ Tình.

"Mộ Sơ Tình?"
Giọng hắn tức giận muốn hộc máu, không thể tưởng được tại sao Mộ Sơ Tình lại muốn mặc như vậy!
Mộ Oanh Oanh thật sự nghĩ không ra tại sao cô ta lại bị điện giật như thế, vẻ mặt cô ta kinh ngạc hỏi Hoắc Bắc Cảng: "Ông xã, trên người anh vẫn luôn có điện, anh có biết không?"
Hoắc Bắc Cảng không hiểu, không hiểu lời của Mộ Sơ Tình nói, "Điện gì?"
Cái gì......!Không có điện?
Chẳng lẽ cũng chỉ có một mình cô ta là bị điện giật? Hoắc Bắc Cảng căn bản là không có?
Lúc Mộ Oanh Oanh còn đang suy nghĩ đến phát ngốc thì giọng điệu cảnh cáo của Hoắc Bắc Cảng lại vang lên: "Mộ Sơ Tình, cô đang mặc cái quái gì vậy? Cút trở về phòng của cô đi."
Vẻ mặt Mộ Oanh Oanh nghi hoặc nhìn thân thể của mình, phát giác không có bất kỳ vấn đề gì, cô ta có chút bị thương hỏi Hoắc Bắc Cảng: "Tại sao? Em mặc như vậy khó coi sao? Anh không thích em mặc như vậy sao?"
Thân thể của Mộ Sơ Tình đối với Hoắc Bắc Cảng mà nói, không thể nào không có sức hấp dẫn được.

"......" Hoắc Bắc Cảng sửng sốt nửa ngày, cũng không biết bản thân mình nên trả lời là đẹp hay là khó coi.

Mộ Sơ Tình ăn mặc quần áo như vậy tới câu dẫn hắn, về lý nên trả lời là đẹp, chính là Hoắc Bắc Cảng lại không có chút phản ứng nào, chính là không có bất cứ cảm giác gì, Hoắc Bắc Cảng cũng không biết là tại sao!
Trước kia Mộ Sơ Tình chỉ cần mặc quần áo bình thường thôi, cứ như vậy vừa đứng ở trước mặt hắn thôi là Hoắc Bắc Cảng đều có thể cảm giác được phản ứng trên người mình liền nóng rực lên, "thằng bé" liền ngóc đầu dậy không thể áp chế.

Chính là hiện tại chẳng sợ cô đã c** s*ch quần áo đứng ở trước mặt hắn, hắn giống như là một chút phản ứng đều không thể lên.

Hiện giờ Hoắc Bắc Cảng chỉ muốn làm cho Mộ Sơ Tình rời đi, không cần ở trước mặt hắn đong đưa, lắc lư, hắn không muốn nhìn!
"Ông xã.

Chúng ta là vợ chồng, chúng ta là vợ chồng, vì cái gì anh đều không có chạm vào em?" ánh mắt Mộ Oanh Oanh thực bị thương nhìn Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng nghe Mộ Sơ Tình nói liền sửng sốt.
Đúng vậy, bọn họ là vợ chồng, cho nên tại sao hắn lại không chạm vào Mộ Sơ Tình?
Theo lý mà nói, hắn chạm vào Mộ Sơ Tình sẽ không có bất cứ vấn đề gì, đương nhiên bọn họ là vợ chồng, làm chuyện kia cũng đâu có gì là không hợp lý, cho nên......!Vấn đề này, tại sao hắn lại không chạm vào Mộ Sơ Tình, thật kỳ quái mà.

Hoắc Bắc Cảng xoay người, nhìn thân thể của Mộ Sơ Tình, nghĩ, mình chạm vào cô cũng hẳn là......
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 358: Chương 358


"Tôi chạm vào cô, cô nguyện ý sao?" Thần sắc Hoắc Bắc Cảng phức tạp nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình, nhìn lướt qua thân thể cô, áp chế không được khẩn trương trong lòng.

Hắn vẫn luôn muốn chạm vào Mộ Sơ Tình, chính là, chính là không dám chạm vào Mộ Sơ Tình, sợ cô vẫn còn để ý chuyện xảy ra lần trước, chính là hiện tại......!Mộ Sơ Tình đều đã chủ động nói là mình muốn, như vậy......!Hoắc Bắc Cảng......!Liền......!
Mộ Oanh Oanh không hề nghi ngờ gật đầu, nói như là lẽ đương nhiên: "Đương nhiên rồi, chúng ta là vợ chồng mà, em muốn thì có gì không được sao? A...."
Mộ Oanh Oanh nói còn chưa có nói xong, Hoắc Bắc Cảng đột nhiên vươn cánh tay dài, liền kéo Mộ Oanh Oanh qua, kéo vào trong lòng ngực, ngay sau đó, đợi cho Mộ Oanh Oanh thét chói tai phản ứng lại được, đã bị Hoắc Bắc Cảng đẩy ngã, đè ở trên giường, Hoắc Bắc Cảng đè cô ta xuống giường, nằm dưới người mình.

Chuyện này là thế nào, hiện giờ thân thể cô ta thế nhưng không hề bị điện giật gì cả! Chẳng lẽ cô ta chủ động đi chạm vào Hoắc Bắc Cảng liền sẽ xảy ra chuyện, cô ta sẽ giống như là bị sét đánh? Chính là, Hoắc Bắc Cảng chủ động chạm vào người mình thì cô ta sẽ không sao!

Cái này......!Chuyện này là thế nào?
Mộ Oanh Oanh còn chưa kịp suy nghĩ, tay Hoắc Bắc Cảng đã v**t v* khắp người cô ta, liền định c** q**n áo cô ta ra.

Mộ Oanh Oanh hưởng thụ nằm chờ Hoắc Bắc Cảng cởi bỏ quần áo của mình ra, rồi thì sau đó sẽ hôn môi mình, tim Mộ Oanh Oanh đập như muốn nhảy ra ngoài, nhắm hai mắt lại chờ đợi được Hoắc Bắc Cảng hôn môi.

Chính là tay Hoắc Bắc Cảng v**t v* khắp người cô ta một lúc sau liền ngừng lại, Mộ Oanh Oanh nhắm mắt đợi đến nửa ngày đều không có thấy Hoắc Bắc Cảng có động tác gì tiếp theo, cô ta tò mò mở mắt ra, Hoắc Bắc Cảng đã ngồi dậy, sau đó hắn liền sửa sang lại quần áo của mình.

Mộ Oanh Oanh đợi không được động tác kế tiếp của Hoắc Bắc Cảng liền mở bừng mắt, liền thấy trước mặt trống trơn, trống đến không thể trống hơn được nữa.

Cô ta ngạc nhiên ngồi bật dậy liền nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng đưa lưng về phía cô ta, không muốn để cô ta nhìn thấy sắc mặt không thể nói thành lời của hắn.

Mộ Oanh Oanh tức giận bất bình hỏi Hoắc Bắc Cảng: "Tại sao? Tại sao anh lại không chạm vào em?"
Trên người cô ta rốt cuộc là có chỗ nào khiến cho Hoắc Bắc Cảng không hài lòng mà hắn lại đối xử với cô ta như vậy.

"Đêm nay tôi không muốn làm, cho nên cô về phòng trước đi." vì để tránh cho cô nhìn thấy bộ dạng đó của mình nên Hoắc Bắc Cảng đành viện ra một cái cớ như vậy.

"Tại sao? Tại sao lại không muốn?" Mộ Oanh Oanh suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra được lý do gì, đột nhiên cô ta liền liếc nhìn h* th*n của Hoắc Bắc Cảng, nhìn vào cái nơi không thể nói kia.

Kết quả phát hiện ra......!Mẹ ơi! Không có một chút phản ứng!
Tại sao lại như vậy, thế nhưng Hoắc Bắc Cảng lại không có một chút phản ứng nào!
Chẳng lẽ......!Chẳng lẽ......!Hoắc Bắc Cảng căn bản là không được?
Mộ Oanh Oanh trì độn, giống như là phát hiện ra chuyện gì đó không thích hợp, Hoắc Bắc Cảng không có chung chăn gối với Mộ Sơ Tình, sẽ không phải là bởi vì......!Hắn không được đi?
Trời à! Cái kết quả đáng sợ như thế bị Mộ Oanh Oanh nghĩ ra được, sau đó cô ta liền hết sức xấu hổ.

Mộ Oanh Oanh cũng không biết là cô ta đã rời khỏi phòng của Hoắc Bắc Cảng như thế nào, chỉ biết là cuối cùng lúc cô ta rời đi, Hoắc Bắc Cảng vẫn ngồi đưa lưng về phía mình, nhìn không tới sắc mặt hắn trông như thế nào, chính là Mộ Oanh Oanh có thể cảm nhận được sắc mặt của hắn chắc chắn là không tốt.

Sắc mặt Mộ Oanh Oanh cũng không tốt, cô ta đều đã làm đến mức này rồi, kết quả lại phát hiện ra......!Mẹ ơi, chồng mình thế nhưng lại không lên được! Mẹ nó! Cái tên Hoắc Bắc Cảng này đẹp chứ không xài được.

......!
Sau khi Mộ Sơ Tình rời đi, Hoắc Bắc Cảng liền bước tới khoá chặt cửa phòng lại, hắn sợ bị Mộ Sơ Tình nhìn thấy bộ dạng hiện tại của mình, hắn thật sự quẫn bách không chịu được, hắn thế nhưng......!Không lên được!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 359: Chương 359


Hiện giờ Hoắc Bắc Cảng một chút phản ứng đều không có, hắn nhìn xuống h* th*n nằm bẹp dí của mình mà hối hận một trận.
Theo lý mà nói, hắn là một người đàn ông rất bình thường, tuyệt đối là một người đàn ông rất bình thường, tuy rằng đối với bất cứ người phụ nữ nào cũng đều không có hứng thú, đối với phụ nữ không nổi lên được phản ứng, chính là Hoắc Bắc Cảng tuyệt đối có hứng thú với Mộ Sơ Tình, bằng không hai người cũng sẽ không sinh ra được Tiểu Bao.

Hắn có phản ứng với Mộ Sơ Tình là không thể nghi ngờ.

Chính là......!Vừa rồi cái kia, nằm ở dưới thân hắn chính là Mộ Sơ Tình mà! Thật kỳ quái, theo như bình thường mà nói, chỉ cần hắn vừa tiếp cận Mộ Sơ Tình, ngửi được mùi hương thoang thoảng dễ chịu trên người Mộ Sơ Tình thôi thì Hoắc Bắc Cảng chắc chắn sẽ nổi phản ứng lên với cô, đây cũng là chuyện trước giờ luôn khiến hắn buồn rầu, không biết phải làm sao, chính là vừa rồi cô tiếp cận hắn, bản thân đều đã duỗi tay v**t v* thân thể của cô, rõ ràng hai người đều đã nằm dính sát vào nhau, nhưng một chút phản ứng cũng đều không có.

Cái loại xúc cảm này, Hoắc Bắc Cảng cảm thấy rất tệ, thật sự là giống như chạm vào một cái xác chết lạnh băng vậy, không chỉ không có bất cứ phản ứng gì, lại còn có điểm phản cảm nữa.

Hơn nữa càng kỳ quái chính là mùi hương ở trên người Mộ Sơ Tình lúc nãy không giống như là mùi hương nhàn nhạt mà ngày thường hắn vẫn ngửi được ở trên người cô, lần này mùi nước hoa trên người Mộ Sơ Tình có chút......!nồng nặc quá mức.

Cũng không thể đổ lỗi cho mùi nước hoa của cô được, chính là hắn lại không có phản ứng......!Chính hắn cũng đều đang ảo não, chẳng lẽ hắn thật sự có vấn đề?
Hắn sẽ không thật sự xui xẻo như thế chứ? Cái phương diện kia thật sự không được.
Vừa rồi sở dĩ ở trên giường, sau khi rời giường hắn liền liền xoay người đi là vì không muốn để cho Mộ Sơ Tình nhìn thấy cái vẻ mặt quẫn bách của hắn......!
Vừa rồi nhất định là rất xấu hổ, Mộ Sơ Tình sẽ không thật sự cho rằng cái phương diện kia của hắn không được đó chứ? 3
......!
Hiện tại Tiểu Bao còn đang bị phạt đứng, nó vẫn luôn vâng lời mẹ nói, mẹ đã kêu nó phải đứng đủ ba giờ mới thôi, dù sao thì nó cũng là một đứa bé ngoan cho nên nhất định sẽ đứng đủ ba giờ, từ nhỏ đến lớn Tiểu Bao rất là nghe lời, đặc biệt là nghe lời mẹ nói, là một đứa trẻ khiến người ta bớt lo.

Tiểu Bao nghiêm túc đứng chịu phạt, mấy con thú cưng bên cạnh đều nhìn không được.

Đã là lần thứ năm Hỉ Bảo muốn đi kêu Tiểu Bao dừng lại, không cần đứng nữa đâu, người đó không phải là mẹ ngươi, mẹ ruột của ngươi không phải người đó đâu, ngươi đừng có mắc lừa nàng ta.

Nhanh đi về phòng ngủ đi, chính là nó vẫn luôn bị Hoan Bảo ngăn lại.

"Hỉ Bảo, không được hành động thiếu suy nghĩ, ngoan ngoãn ở chỗ này đi." Hoan Bảo cảnh cáo Hỉ Bảo.

Hỉ Bảo ủy khuất, liền rớt vài giọt nước mắt với Hoan Bảo, "Hoan Bảo, như vậy rất đáng thương, chúng ta không định nói cho Tiểu Bao, cái người hiện tại không phải là mẹ hắn sao? Lừa một đứa con nít như vậy thật sự tốt sao?"
Hoan Bảo nghĩ đi nghĩ lại vẫn là kiên trì với cái ý nghĩ này của chính mình, nó nói với Hỉ Bảo: "Trước tiên cứ như vậy đi, không cần nói chân tướng cho Tiểu Bao biết.

Bởi vì tuy rằng IQ của Tiểu Bao rất cao, không giống những đứa con nít bình thường, nhưng chung quy lại hắn vẫn là một đứa con nít, nếu như ngươi nói sự thật này cho hắn biết, chắc chắn là hắn sẽ nhớ, sẽ tư tưởng tới mẹ mình, sẽ khiến cho chuyện này phức tạp lên, liền sẽ ảnh hưởng đến Tiên tử.

Ngươi quên mất Đại Thụ gia gia đã nói với Tiên tử như thế nào rồi sao? Nếu như Tiên tử muốn đổi lại thân phận của mình, nhất định phải làm cho Thái tử biết thân phận của nàng, nhưng lại không thể tiết lộ tin tức cho Thái tử được.

Tiểu Bao mà biết thì liệu Thái tử có biết không? Cho nên chúng ta không được hành động thiếu suy nghĩ, phá hỏng kế hoạch của Tiên tử, đến lúc đó nếu như Tiên tử và nữ nhân kia không đổi lại được thân thể thì phải làm sao?"
Hỉ Bảo nghe Hoan Bảo cảnh cáo như vậy liền bình tĩnh lại, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
 
Back
Top Bottom