Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 320: Chương 320


Người đó nghe Mộ Oanh Oanh nói xong, khóe môi gợi lên một nụ cười gian trá, sau đó hắn ta xoay người, cử động cánh tay máy móc, hắn ta ngừng lại một chút, giọng nói nguy hiểm nói với Mộ Oanh Oanh: "Ngươi nói không sai, thiên hạ không có bữa cơm nào ăn mà không trả tiền.

Còn chuyện ta muốn ngươi làm cái gì, sau này ta sẽ nói cho ngươi biết.

Đến lúc đó ngươi chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, ngoan ngoãn làm theo là được, bằng không ta có thể cho ngươi lên thiên đường, thì lúc nào cũng có thể kéo ngươi xuống địa ngục."
Mộ Oanh Oanh nghĩ tạm thời thì bản thân sẽ an toàn, cũng không có suy nghĩ nhiều nữa.

Dù sao thì lúc này cô ta đã có được điều mà mình muốn, vậy là tốt rồi.
Cô ta nhìn theo gã đàn ông kia đang rời đi, lại sờ sờ mặt mình thêm lần nữa.
Cô ta cầm lấy chiếc gương ở trên giường, nhìn lại mặt mình trong gương xem có phải chính là khuôn mặt của Mộ Sơ Tình hay không, sau đó mới rời đi.
Trước khi đi Mộ Oanh Oanh còn nhìn Mộ Sơ Tình còn đang nằm ở trên giường một chút, hiện giờ cô vẫn còn đang hôn mê, bất tỉnh nhân sự, cô ta đột nhiên đi đến trước mặt Mộ Sơ Tình, duỗi tay vỗ vỗ vào mặt cô, vẻ mặt đắc ý mở miệng: "Mộ Sơ Tình, cô cứ tiếp tục ngủ đi, tốt nhất là cứ như vậy, ngủ cả đời.

Thật đáng tiếc, sau này tất cả những thứ của cô đều là của tôi.

Người đàn ông của cô sẽ là của tôi, thân phận địa vị của cô cũng đều là của tôi.

Ha ha ha ha ha ha!"
......
Nửa tiếng sau, Mộ Sơ Tình cảm giác đầu óc mơ hồ, có chút khó chịu mở mắt ra, cảm giác trước mắt trắng xoá, không nhìn rõ được mọi thứ xung quanh.

Hiện giờ đầu cô đau như búa bổ, thật sự rất giống cảm giác thức dậy sau khi say rượu, so với uống say còn muốn thống khổ hơn gấp mười lần.

Không chỉ là đau đầu, lại còn cảm thấy rất buồn nôn.

Cô cảm thấy yết hầu như có thứ gì đó chặng lại, rất ngứa, thật giống như là đang tra tấn cô vậy, Mộ Sơ Tình thống khổ ho khan, chính là ho khan nửa ngày, phát hiện bản thân căn bản là chẳng ho ra được thứ gì cả.
Cô rất khó chịu, bò dậy khỏi giường, hai mắt đã từ từ thích ứng được, sau khi ngồi dậy, nhìn thấy bản thân đang ở trong khách sạn, cô trợn tròn hai mắt, tại sao cô lại ở đây? Đây là khách sạn.
Hơn nữa......!Tại sao cô lại ngủ ở trong khách sạn, vừa rồi là cô nằm ở trên giường.
Chuyện này là như thế nào? Ký ức của cô trước lúc hôn mê cũng chỉ là bị cái gã đàn ông có cánh tay máy móc kia bắt lên xe, rồi mới đột nhiên cảm giác sau gáy bị người ta đánh một, sau đó thì cô liền hôn mê cho tới bây giờ, rồi biến thành như hiện tại thế này......
Vẻ mặt Mộ Sơ Tình kỳ quái nhìn nhìn xung quanh, sau đó cô cảm thấy không thích hợp, muốn nhìn giờ một chút, xem xem hiện giờ là mấy giờ rồi, nhưng mà nhìn xung quanh cũng không thấy túi xách của mình đâu, lại lại đột nhiên phát hiện có một chiếc túi quai rút ở bên cạnh mình.

Chiếc túi xách này không phải là của cô, cái này là của ai?
Mộ Sơ Tình tò mò lấy chiếc túi đó lại mở ra, bên trong có di động.
Mộ Sơ Tình mở di động lên, phát hiện không có khóa màn hình, hơn nữa hình đại diện lại là ảnh chụp Mộ Oanh Oanh!
Tại sao lại như vậy, sao lại là ảnh của Mộ Oanh Oanh?
Chẳng lẽ nói cái di động này là của Mộ Oanh Oanh, cái túi xách này cũng là của cô ta sao? Tại sao di động và túi xách của cô ta lại ở chỗ này?
Kỳ quái, rốt cuộc là Mộ Oanh Oanh và cái người đàn ông có cánh tay robot kia là có quan hệ gì sao?
Chẳng lẽ bọn họ là một đám kết phường với nhau, bắt cô tới đây sao?
Mộ Sơ Tình suy nghĩ một chút, nghĩ không ra, vứt điện thoại và túi xách sang một bên, không quản nhiều nữa.
Hiện giờ cô chỉ muốn rời khỏi đây, khỏi cái khách sạn này thôi.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 321: Chương 321


Mộ Sơ Tình bò dậy khỏi giường, liền trực tiếp đi về phía cửa, hiện giờ trong phòng không có ai cũng không biết là bên ngoài có người hay không.

Lúc Mộ Sơ Tình đi ra cửa có đi ngang qua toilet, toilet đối diện có một chiếc gương đặc biệt lớn, có thể nhìn thấy toàn bộ từ đầu tới chân cô.

Vừa rồi Mộ Sơ Tình chỉ liếc sơ qua, thấy bóng dáng một người xuất hiện còn tưởng rằng bản thân nhìn lầm rồi, bằng không làm sao có thể nhìn thấy được gương mặt của! ! Mộ Oanh Oanh?
Mộ Sơ Tình có chút tò mò có phải là Mộ Oanh Oanh đang ở trong toilet trong phòng này hay không.

Cô đột nhiên đổi hướng đi vào trong phòng tắm.

Lúc vào đến phòng tắm, nhìn thấy gương mặt xuất hiện ở trong gương, cả người đều chấn kinh!
Mộ Oanh Oanh!
Tại sao lại là cô ta! Người xuất hiện trong gương tại sao lại là Mộ Oanh Oanh, hiện giờ là cô soi gương, cho nên không thể nào xuất hiện ra Mộ Oanh Oanh được, phải là cô mới đúng.

Vẻ mặt Mộ Sơ Tình kinh hoảng, xoay người ra sau nhìn xem, chẳng có bất kỳ ai ở đây, trong này chỉ có một mình cô.

Chính là, người hiện ra trong gương lại là Mộ Oanh Oanh! !

Chẳng lẽ, chẳng lẽ, chẳng lẽ nói! !
Cái người ở trong gương này chính là cô? Làm sao có thể là cô được chứ??!
Mộ Sơ Tình sốt ruột sợ hãi đập đập vào gương, nhìn bản thân ở trong gương, sờ sờ mặt, trong gương phản chiếu lại cái động tác đó của cô, việc này đã thuyết minh rõ, người ở trong gương đó chính là cô.

Tại sao lại như vậy? Tại sao cô lại biến thành Mộ Oanh Oanh?
"Tại sao lại như vậy? Tại sao mình lại! ! " Lúc Mộ Sơ Tình muốn cất tiếng nói, lại phát hiện bản thân nói không ra tiếng.

Không sai, cô đang mở miệng nói chuyện, chỉ là khẩu hình, không có nghe được bất cứ thanh âm gì, tự mình nói chuyện tại sao lại không nghe được tiếng của mình.

"Tại sao mình lại nói không nên lời? Tại sao?"
"A! !!!" Cô tê tâm liệt phế gào lên nhưng mà không có nghe được, không có thanh âm, hoàn toàn không có bất cứ thanh âm nào.

Lúc này không gian yên tĩnh đến đáng sợ.

Cô vươn tay đấm mạnh vào tấm gương ở trước mặt, muốn đánh nát cái bóng dáng ở trong gương kia ra, không muốn phải nhìn thấy bản thân mình như vậy.

Tại sao!.

Tại sao cô lại biến thành Mộ Oanh Oanh như thế này!
! !
Lúc này Mộ Oanh Oanh đang cao hứng về tới nhà của Mộ Sơ Tình, bởi vì trước đó đã biết địa chỉ nhà của cô, cho nên hiện tại liền bắt taxi đến nhà Hoắc Bắc Cảng.

Quả nhiên là nhà giàu có khác, nhà của Hoắc Bắc Cảng đúng là rất sang trọng! Chỉ nhìn bên ngoài thôi cũng đã thấy được đây là căn biệt thự cao cấp xa xỉ! Sau này chính là của cô ta! Sau này cô ta sẽ được sống trong căn biệt thự lớn thế này, làm thiếu phu nhân nhà giàu!
Mộ Oanh Oanh vui sướng hài lòng mà đi vào, đi đến cửa lại bị khóa cửa làm khó.

Căn bản là vì không biết mật mã cửa ra vào.

Mộ Oanh Oanh đang đau đầu thì lại có một cái tin nhắn gửi tới, nói cho cô ta biết mật mã mở cửa và đủ loại mật khẩu của Mộ Sơ Tình!
Mộ Oanh Oanh nghĩ, cái tin nhắn này, hẳn là do người đàn ông kia gửi tới.

Mộ Oanh Oanh đi vào, dưới chân đột nhiên vọt tới một chiếc xe điều khiển từ xa, Hoắc Tiểu Bao đang test xe mà ba nó mới mua cho, không nghĩ tới lại đụng phải Mộ Sơ Tình vừa trở về.

"Sơ Tình, mẹ trở về rồi.

" Hoắc Tiểu Bao chào cô.

Mộ Oanh Oanh nhìn thằng nhóc con ở trước mặt, căn bản không biết đứa nhỏ này là ai, "Mày là ai?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 322: Chương 322


Hoắc Tiểu Bao cạn lời, trợn trắng mắt nhìn Mộ Oanh Oanh, tiếp tục điều khiển chiếc xe từ xa chạy lòng vòng.

"Sơ Tình, con nói cái trò chơi ấu trĩ như thế mẹ không cần chơi với con đâu, kỹ thuật diễn của mẹ thật sự là rất tệ, cái diễn xuất đó của mẹ chỉ có thể đổi được một hộp cơm thôi có được không?"
Mộ Oanh Oanh càng ngày càng cảm thấy tò mò với thằng nhóc này, nhưng mà nghe cái cách xưng hô, hẳn là nó rất thân với Mộ Sơ Tình, thằng nhóc này rất đẹp trai, giống như là bản sao còn nhỏ của Hoắc Bắc Cảng vậy!
Bản sao của Hoắc Bắc Cảng!
Chẳng lẽ là!
*Hoắc Tiểu Bao nói với Mộ Sơ Tình là wo với ni chứ không có gọi là 妈 nha, cho nên Mộ Oanh Oanh mới ko biết đây là con của Mộ Sơ Tình.

"Con trai?" Mộ Oanh Oanh sợ hãi kêu lên một tiếng, có chút hoảng sợ với cái ý nghĩ này.

Hoắc Tiểu Bao khoanh hai tay trước ngực, "Mẫu thân! Đúng là tại hạ."
"Làm sao có thể?" Vẻ mặt Mộ Oanh Oanh ngạc nhiên không tin được, khóe môi bị dọa tái nhợt, "Mình làm sao lại có con chứ?"
Hoắc Tiểu Bao: "......!Này, Sơ Tình, đây là mẹ diễn theo kịch bản nào vậy, mất trí nhớ sao?"
Mộ Oanh Oanh bị Hoắc Tiểu Bao nói làm cho hoàn hồn, may là không có làm trò, lộ ra sơ hở trước mặt Hoắc Bắc Cảng, bằng không chắc chắn sẽ khiến hắn nghi ngờ, chẳng qua hiện tại......!Hiện tại......!Mộ Oanh Oanh cũng rất khó chấp nhận được việc Mộ Sơ Tình thế nhưng lại có một đứa con với Hoắc Bắc Cảng!
Đáng giận! Hai người bọn họ thế nhưng đã có con, khó trách Hoắc Bắc Cảng một lòng một dạ với Mộ Sơ Tình, nguyên nhân chính là bởi vì Mộ Sơ Tình sinh cho hắn một đứa con trai, cho nên địa vị liền vững chắc như thế!
Mộ Oanh Oanh trừng mắt nhìn Hoắc Tiểu Bao, tưởng tượng đến nó là con trai của Mộ Sơ Tình, cô ta liền cảm thấy ghê tởm! Người phụ nữ này, bản lĩnh thật lớn, còn sinh cả con nữa.

Vừa vặn Hoắc Tiểu Bao điều khiển chiếc xe chạy tới dưới chân Mộ Oanh Oanh, đụng vào Mộ Oanh Oanh, Mộ Oanh Oanh vốn dĩ đang tức giận, hiện tại nhìn thấy Hoắc Tiểu Bao như vậy, càng thêm bực bội, ngồi xổm người xuống nhặt chiếc xe của Hoắc Tiểu Bao lên, trực tiếp ném về phía góc tường.

"Bộp" một cái, chiếc xe bay vào góc tường, bởi vì là hàng cao cấp cho nên không dễ gì hư hao, chiếc xe không có bị vỡ, va vào tường xong bị lật ngửa lại, Hoắc Tiểu Bao còn đang khiếp sợ chưa kịp hoàn hồn, Mộ Oanh Oanh đã nổi trận lôi đình mắng cho nó một trận: "Con ở đây chơi ô tô điều khiển từ xa cái gì, cút về phòng mình mà chơi đi!"
Hoắc Tiểu Bao kinh hoảng nhìn Mộ Oanh Oanh, trong lòng sợ hãi có chút không biết phải làm sao.
Sơ Tình tại sao lại như vậy, Sơ Tình vẫn luôn đối với nó rất ôn nhu, đều không có nổi giận lên với nó, hiện tại thế nhưng lại bạo nộ với nó, thật sự rất kỳ quái, chẳng lẽ là hôm nay công việc của Sơ Tình có chỗ nào không hài lòng sao?
Tuy rằng Hoắc Tiểu Bao nghi hoặc trong lòng nhưng mà nó lại đau lòng cho Mộ Sơ Tình, không muốn làm cô tức giận, cho nên ngoan ngoãn nhặt chiếc ô tô điều khiển từ xa lên, đi về phòng.

Mộ Oanh Oanh lúc này mới hết giận một nửa, cô ta đi vào nhìn bày trí trong căn nhà, càng nhìn càng thấy vừa lòng, cô ta không nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng đâu, nghĩ thầm, chắc là hắn còn chưa có về nhà.

Mộ Oanh Oanh liền ngồi ở trên sofa chờ hắn trở về, nhìn thấy hình ảnh hiển thị trên máy theo dõi ở cửa, thấy người ở cửa là Hoắc Bắc Cảng, cô ta liền khống chế không được tim đập loạn xạ, chạy ra cửa chờ Hoắc Bắc Cảng!
Lúc Hoắc Bắc Cảng vừa mới mở cửa ra, Mộ Oanh Oanh đã sốt ruột bổ nhào vào trong ngực hắn, ôm chặt hắn! Ngọt ngào: "Ông xã, anh trở về rồi, em nhớ anh quá à!"
Hoắc Bắc Cảng chấn động, sau lưng cứng còng lại, ngây ngẩn cả người, có chút không hiểu nhìn Mộ Sơ Tình đang ở trước mặt, đôi tay không có vòng qua ôm lấy cô mà lại cứng đờ ở giữa không trung.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 323: Chương 323


Lúc này Hoắc Bắc Cảng liền nghi hoặc, từ lúc nào thì Mộ Sơ Tình lại trở nên nhiệt tình như thế?
Không phải là cô vẫn luôn rất kháng cự việc tiếp xúc với hắn, vẫn luôn trốn tránh hắn sao? Từ sau khi cô dọn đến đây, cả ngày đều làm mặt lạnh với hắn, chưa từng có một khắc nào giống như bây giờ, nhiệt tình với hắn như vậy.

Nói thật ra, Mộ Sơ Tình nhiệt tình như thế, Hoắc Bắc Cảng thật đúng là có chút......!Ăn không tiêu đấy!
Hắn cảm thấy Mộ Sơ Tình lạnh nhạt của trước kia rất là đáng yêu.

Hiện tại hắn có chút không biết đã xảy ra chuyện gì, đẩy Mộ Sơ Tình ra, khiến bản thân và cô bảo trì khoảng cách.

Hoắc Bắc Cảng suy nghĩ một chút, cảm thấy cái bộ dáng hiện tại của Mộ Sơ Tình đích xác là rất quỷ dị, hắn lạnh mặt, cả người đột nhiên đông lạnh như một tảng băng, cười nhạo hỏi cô: "Như thế nào? Sợ tôi biết cô đi ra ngoài hẹn hò với gã đàn ông khác, cho nên hiện tại liền chủ động nhào vào lòng tôi? Hy vọng tôi sẽ tha thứ cho cô?"
"A?" Mộ Oanh Oanh sửng sốt vài giây, không có phản ứng lại được Hoắc Bắc Cảng nói như thế là thế nào.

Ra ngoài hẹn hò với người đàn ông khác? Chẳng lẽ nói Mộ Sơ Tình không chỉ có một mình Hoắc Bắc Cảng? Còn có người đàn ông nào khác sao?
Đúng là loại phụ nữ lả lơi ong bướm!
Mộ Oanh Oanh âm thầm mắng nhiếc một hồi, sau đó bình tĩnh lại.

Quản Mộ Sơ Tình có bao nhiêu người đàn ông làm gì, Mộ Oanh Oanh này chỉ cần một mình Hoắc Bắc Cảng là đủ rồi.

Hiện giờ cô ta thật sự có thể trở thành vợ chồng với Hoắc Bắc Cảng, cuộc sống ngọt ngào gắn bó không biết là sẽ thỏa mãn biết bao nhiêu đâu, cho nên cô ta cũng không có quản nhiều như thế, nhìn Hoắc Bắc Cảng đang chân thật đứng ở trước mặt,cô ta nhịn không được lại bổ nhào qua, quấn lấy cánh tay hắn, cả người dính lấy hắn, "Aidza, ông xã, người ta đâu có giống như là anh nghĩ, em chỉ thích một mình anh thôi, làm gì có người đàn ông nào khác, anh hiểu lầm người ta rồi, hôm nay em chỉ đi ra ngoài chơi mà thôi, đâu có đi hẹn hò với gã đàn ông nào đâu."
Hoắc Bắc Cảng vẫn không có quen, thật sự là mẹ nó không có quen thấy Mộ Sơ Tình nhiệt tình như vậy, hắn bị dọa vội vàng cuống quít đẩy cô ta ra, "Cách tôi xa ra một chút."
Hắn cảm thấy rất kỳ quái, chịu không nổi một Mộ Sơ Tình nhiệt tình như thế, đại khái là thể chất thích bị ngược, hắn nhớ một Mộ Sơ Tình lãnh đạm khó chịu với hắn của trước kia......!
"Đừng có ở đây tiếp tục giở trò với tôi nữa, biến trở về tính tình nguyên bản của cô cho tôi." Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm vào cô ta, ánh mắt thâm thúy, có chút lạnh lẽo, mở miệng.

Mộ Oanh Oanh đau đầu, làm sao cô ta biết được trước kia Mộ Sơ Tình đối xử với Hoắc Bắc Cảng như thế nào?
Cô ta nhíu mày, vô tội hỏi Hoắc Bắc Cảng: "Em như vậy không tốt sao? Anh không thích em như vậy sao?"
Hoắc Bắc Cảng không còn lời gì để nói, trước kia hắn cảm thấy Mộ Sơ Tình lãnh đạm với hắn, trong lòng hắn không thoải mái, hiện tại Mộ Sơ Tình đối với hắn nhiệt tình như vậy, trong lòng hắn vẫn là không thoải mái, hắn quả nhiên là bị bệnh rồi mà.

Hoắc Bắc Cảng lạnh mặt nhìn Mộ Sơ Tình đang đứng trước mặt, nhìn thấy trong mắt cô là vẻ mất mát, cuối cùng, hắn vẫn không nói gì nữa, xoay người đi như chạy lên trên lầu.

Mộ Oanh Oanh xoay người, nhìn theo bóng dáng của Hoắc Bắc Cảng, tức giận giậm chân bình bịch, có chút bực bội!
Hỉ Bảo nhìn thấy chủ nhân của mình đã trở về, kích động chạy tới quấn lấy chủ nhân.

Móng vuốt còn chưa có vươn ra quấn lấy chân chủ nhân, đã bị Mộ Oanh Oanh tung chân đá bay.

"Cút ngay! Lũ mèo chết tiệt ở đâu ra vậy!" Mộ Oanh Oanh có chút ghét bỏ mở miệng.

Hỉ Bảo giật mình ngạc nhiên......!Chủ nhân thế nhưng nói nó là đồ mèo chết tiệt?
Không phải như thế, chủ nhân rất ôn nhu, hôm nay tại sao chủ nhân lại hung bạo như thế chứ!
Hỉ Bảo ủy khuất nói với Mộ Sơ Tình: "Chủ nhân, ta là Hỉ Bảo đây, người không thích Hỉ Bảo sao? Người không cần Hỉ Bảo sao?"
Mộ Oanh Oanh căn bản không có nghe được Hỉ Bảo nói chuyện, cô ta nghe không được.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 324: Chương 324


Mộ Oanh Oanh căn bản là không có nghe được Hỉ Bảo nói chuyện, cô ta nhìn thấy nó cứ chạy về phía mình, liền nâng chân lên, giày cao gót trực tiếp giẫm lên người Hỉ Bảo mấy cái, vẻ mặt ghét bỏ: "Cút ngay cho ta! Đừng có tới gần!"
Giày cao gót giẫm lên người làm Hỉ Bảo đau đến choáng váng, "Chủ nhân, chủ nhân, không cần giẫm ta, Hỉ Bảo đau, Hỉ Bảo đau."
Mộ Oanh Oanh không có nghe được Hỉ Bảo nói, cảm thấy thân mình của mấy con mèo rất mềm, cho nên lại đá cho thêm mấy cái, "Chết tiệt!"
Hỉ Bảo bị đau lăn lộn, bị Mộ Oanh Oanh đá sang một bên, Hoan Bảo đau lòng chạy qua đỡ Hỉ Bảo dậy.
"Hỉ Bảo, ngươi có bị làm sao không? Có bị đau chỗ nào không?"
"Thịch" Hỉ Bảo ôm lấy Hoan Bảo, khóc rất đáng thương: "Ô ô ô, Hoan Bảo, có phải là chủ nhân chán ghét ta rồi hay không? Có phải là chủ nhân không thích ta hay không, tại sao chủ nhân lại đối với ta như vậy?"
Lúc này Độc Thân Cẩu đang bị nhốt trong chuồng, nhìn hai con mèo kia, ngữ khí lạnh băng mở miệng: "Vừa rồi thái độ của Hồ Quả Nhi đối với Hoắc Tiểu Bao cũng có vấn đề, các ngươi không có phát hiện ra sao?"
Hỉ Bảo duỗi chân lau nước mắt, run rẩy nói: "Phát hiện ra, chủ nhân thế nhưng lại mắng Tiểu Bao, chủ nhân sẽ không làm như thế này, nhưng mà vừa rồi chủ nhân mắng Tiểu Bao, cũng mắng ta.

Ô ô ô......"
Hoan bảo phát hiện ra vấn đề, "Hạo Thiên Khuyển, ý của ngươi là, người đó không phải Hồ Quả Nhi?"

Hạo Thiên Khuyển lắc đầu, xác định: "Không phải, nàng là Hồ Quả Nhi.

Ta không có ngửi được trên người nàng có hương vị gì bất ổn, nàng là Hồ Quả Nhi."
Cái mũi của Hạo Thiên Khuyển là thứ nhanh nhạy nhất Thiên Đình, không có mùi hương nào mà nó không phân biệt được, vừa rồi Hạo Thiên Khuyển ngửi được mùi hương của Hồ Quả Nhi, đúng là không có vấn đề gì.

Rất kỳ lạ, thân thể là Hồ Quả Nhi, nhưng mà nó có cảm giác lời nói và việc làm của nàng lại không giống như là nàng......!
Hoan Bảo trầm ngâm nhìn lên trên lầu, suy nghĩ nhưng lại không nghĩ ra được gì.

......!
Mộ Oanh Oanh giẫm giày cao gót đi lên trên lầu.

Cô ta và Hoắc Bắc Cảng là vợ chồng, cho nên chắc chắn là hai người sẽ ngủ chung một phòng, thật là kích động a, đêm nay liền có thể ngủ chung với Hoắc Bắc Cảng, không biết đêm nay có làm chuyện vợ chồng thân mật với hắn hay không, chắc chắn là Mộ Oanh Oanh rất hy vọng......!

Từ lâu cô ta đã muốn lên giường với Hoắc Bắc Cảng, Mộ Oanh Oanh nghĩ đến đây, khóe môi lại nhếch lên một cái, cô ta đi lên lầu, tìm được phòng của hai người, mấy phòng khác đều không có khóa, chỉ có một phòng là khoá cửa, đây chắc chắn là Hoắc Bắc Cảng......!
Mộ Oanh Oanh thấy cửa mở không được, cô ta liền gõ cửa mấy cái, gọi người ở bên trong, "Ông xã, ông xã, anh mở cửa ra đi, em còn chưa có vào phòng mà."
Hoắc Bắc Cảng ở trong phòng đang thay quần áo, nghe Mộ Sơ Tình gọi, ngón tay liền ngừng lại, cứng đờ ở giữa không trung.

Ông xã??
Mộ Sơ Tình kêu hắn là......!Ông xã??
Gặp quỷ rồi, cô gọi hắn là ông xã khi nào?
Hoắc Bắc Cảng nghi hoặc trong lòng, hắn đặt quần áo xuống, đi tới cửa, mở cửa, Mộ Sơ Tình cười hì hì nhìn hắn, cười rất rạng rỡ.

"Cô có chuyện gì?" Hoắc Bắc Cảng lạnh mặt hỏi cô ta.

"Không có gì." Mộ Oanh Oanh lắc đầu, không hiểu tình hình, "Em vào phòng của chúng ta, không đúng sao?"
"Phòng của chúng ta?" Hoắc Bắc Cảng nhăn mày lại, cảm thấy không thích hợp, túm lấy Mộ Oanh Oanh, kéo cô ta vào trong, "Mộ Sơ Tình, cô giải thích cho tôi, rốt cuộc là cô giở trò quỷ gì? Cả một buổi tối đều ở đây làm bộ làm tịch với tôi, giả vờ mất trí nhớ?"
Mộ Oanh Oanh sửng sốt trừng lớn hai mắt, nghĩ thầm bản thân đã lộ ra sơ hở chỗ nào rồi? Không có mà......!Cô ta đâu có lộ ra sơ hở chỗ nào đâu.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 325: Chương 325


Tại sao Hoắc Bắc Cảng lại nói với cô ta như vậy, thật không thích hợp......!
Mộ Oanh Oanh chần chừ nhìn Hoắc Bắc Cảng, bị dọa run run, không nói được gì.

"Cái này, chúng ta là vợ chồng, ngủ chung một phòng không phải sao?"
Hoắc Bắc Cảng nghe cô ta nói vậy, trầm mặt, sau đó liền đẩy Mộ Sơ Tình ra ngoài, "Mộ Sơ Tình, tôi không biết cô ở đây giở trò gì với tôi, tóm lại, bây giờ lập tức cút khỏi đây, cút trở về phòng của cô đi."
"Sao cơ?" Mộ Oanh Oanh khiếp sợ, "Tại sao lại muốn em trở về phòng mình? Đây không phải là phòng của em sao? Đêm nay không phải là chúng ta sẽ ngủ chung với nhau sao?"
Hoắc Bắc Cảng: "......"
"Tôi và cô ngủ chung với nhau khi nào? Mộ Sơ Tình, đầu cô có vấn đề à?"
Hoắc Bắc Cảng vừa nói, vừa đẩy Mộ Sơ Tình ra khỏi phòng.

Mộ Oanh Oanh kinh ngạc.
Chúng ta ngủ chung với nhau khi nào?
Chẳng lẽ hai người bọn họ trước nay đều không có ngủ chung với nhau sao?
Làm sao có thể? Bọn họ không phải là vợ chồng sao? Làm gì có vợ chồng nhà nào mà không ngủ chung với nhau cơ chứ!
Mộ Oanh Oanh bị Hoắc Bắc Cảng đẩy ra khỏi phòng, Hoắc Bắc Cảng giữ cửa khóa lại.

Thật kỳ quái, thế nhưng Hoắc Bắc Cảng lại đối xử như vậy với Mộ Sơ Tình......!Vô cảm, không thích cô như vậy.

Mộ Oanh Oanh bị đẩy ra khỏi cửa xong, lát sau Hoắc Bắc Cảng đột nhiên mở cửa, Mộ Oanh Oanh cho rằng có chuyển biến, quay lại nhìn Hoắc Bắc Cảng.

Trên tay Hoắc Bắc Cảng cầm một hộp quà.

Mộ Oanh Oanh vừa nhìn thấy, có chút khiếp sợ nhìn Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng đem hộp quà trên tay đưa cho Mộ Oanh Oanh.

Mộ Oanh Oanh có chút kinh ngạc, không dám vươn tay nhận lấy, "Đây là cái gì?"
Hoắc Bắc Cảng trầm mặc một chút, ngượng ngùng nói: "Quà sinh nhật."
Thanh âm rất lạnh nhạt, mang theo một chút thẹn thùng.

Quà sinh nhật?
Hôm nay là sinh nhật Mộ Sơ Tình sao?
Mộ Oanh Oanh kích động nhận lấy hộp quà sinh nhật, "Thật sao? Đây là quà sinh nhật anh tặng em sao? Em rất thích, cám ơn anh."
Hoắc Bắc Cảng nhìn thấy vẻ mặt của cô, thấy phản ứng của cô, đột nhiên cảm thấy rất không thích hợp, rất kỳ quái, thế nhưng hắn một chút cũng không thích Mộ Sơ Tình như vậy......!

Hoắc Bắc Cảng không nói gì nữa, xoay người đi vào phòng.

Trong lòng cực kỳ khó chịu......!
......!
Mộ Oanh Oanh trở về phòng xong liền mở hộp quà kia ra, muốn xem bên trong là cái gì, kết quả vừa mở ra, thật sự là sáng mù mắt.

Là son môi, nguyên một bộ son môi Guerlain, loại son môi này rất đắt tiền, son mạ vàng, mỗi cây có giá đến 35 vạn......!Thậm chí còn quý hơn......! Hoắc Bắc Cảng thế nhưng lại hào phóng như thế, tặng Mộ Sơ Tình quà sinh nhật như vậy......!
Loại son môi này Mộ Oanh Oanh đã muốn có từ lâu, nhưng mà không có tiền mua, thế nhưng Mộ Sơ Tình lại có được một cách dễ như trở bàn tay như vậy......!
Mộ Oanh Oanh ngây ngẩn cả người, trong lòng phẫn nộ lại thêm cừu hận, cảm xúc lộn xộn, càng ngày càng chán ghét cái hộp son môi này.

Đột nhiên cô ta cầm hộp son môi vứt vào trong thùng rác, đều vứt hết vào trong thùng rác!
Sau đó lại cảm thấy có chút không thoải mái.

Đồ đạc của Mộ Sơ Tình, cô ta không cần.

Cô ta sẽ yêu cầu Hoắc Bắc Cảng mua cho mình, ngày mai lại quấn lấy Hoắc Bắc Cảng đòi hắn mua cái mới cho cô ta, cô ta không cần đồ của Mộ Sơ Tình!
Mộ Oanh Oanh suy nghĩ một chút, nhặt đống son môi trong thùng rác lên đi vào trong phòng tắm, mở vòi nước rửa tay ra rồi bỏ hết đống son môi đó vào trong bồn rửa tay.

Cuối cùng tiêu huỷ sạch sẽ số son môi đó xong, trong lòng cô ta mới cảm thấy thoải mái.

1
Những thứ của Mộ Sơ Tình đều phải biến mất! Hiện tại cô ta mới là chủ nhân thật sự của nơi này, phải thay đổi tất cả!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 326: Chương 326


Mộ Sơ Tình rời khỏi khách sạn xong liền định về nhà, cô bắt taxi đi đến trước nhà của Hoắc Bắc Cảng.

Xe ngừng lại, tài xế tò mò hỏi cô: "Cô gì ơi, không phải cô muốn đến đây sao? Sao còn không xuống xe?"
Mộ Sơ Tình bị tài xế hỏi như vậy mới hoàng hồn lại.

Lúc này cô đã định xuống xe rồi, chính là......!xuống xe rồi thì có thể làm được cái gì?
Nói với Hoắc Bắc Cảng, tôi là Mộ Sơ Tình, tôi và Mộ Oanh Oanh hai người không biết là đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên đổi mặt cho nhau.

Đổi mặt với nhau, cho nên, hiện tại tôi là Mộ Oanh Oanh, không phải Mộ Sơ Tình.

Hắn sẽ tin sao? Không có khả năng, căn bản là hắn sẽ không tin trên đời này lại có chuyện hoang đường như thế.

Trong đầu Mộ Sơ Tình không ngừng giằng co, sau đó cô muốn nói với tài xế là chạy đi, nhưng lại nghĩ đến bản thân không nói được, cô liền lấy di động ra gõ mấy chữ, nói cho tài xế: Đến khách sạn Thất Thiên.

Tài xế nhìn thấy mấy chữ Mộ Sơ Tình viết trên di động, liền lái xe rời đi, bất quá lúc quay đầu lên, nói thầm một câu rất nhỏ, "Thì ra thật sự là một người câm."
Mộ Sơ Tình trầm mặc, mím môi, có chút khó chịu tắc nghẹn ở trong cổ họng.

Đúng vậy, hiện giờ cô chính là một người câm......!
Cô còn muốn đi giải thích với Hoắc Bắc Cảng mình mới là Mộ Sơ Tình, phải giải thích như thế nào đây, bây giờ cô là một người câm, không có năng lực nói chuyện, giải thích không được.

Rốt cuộc Mộ Oanh Oanh cô ta có biết là cô ta và cô đổi mặt với nhau hay không?
Không phải, hai người không chỉ là thay đổi mặt......!Mà là thay đổi thân thể, cho nên hai người bọn họ hẳn là thay đổi linh hồn, linh hồn của hai đổi chỗ cho nhau mới đúng.

Rốt cuộc là ai biến hai người bọn họ thành như vậy, hay đây là Mộ Oanh Oanh tự mình làm ra?
Nhưng mà, Mộ Oanh Oanh lại không phải là người có năng lực gì phi thường......!Tại sao lại có thể làm được như vậy.

Chẳng lẽ cô ta cũng giống như cô, cũng là thần tiên gì sao?
Chính là cũng không nên, nếu cô ta thật sự là thần tiên gì đó, có thù oán gì với cô mà lại muốn tráo đổi thân thể với cô chứ......!
Rốt cuộc là Mộ Oanh Oanh có mục đích gì, cô ta muốn làm gì?
Hiện giờ Mộ Sơ Tình không thể về nhà, cô không biết gì về Mộ Oanh Oanh, một khi về nhà chắc chắn là quá sơ hở, cho nên hiện tại chỉ có thể ở khách sạn.

Mộ Sơ Tình quay trở lại khách sạn, muốn liên hệ Đại Thụ gia gia giúp đỡ.

Hiện giờ người duy nhất cô có thể nghĩ đến chỉ có Đại Thụ gia gia, Đại Thụ gia gia không phải là thần tiên sao? Ông ấy hẳn là vạn năng cái gì cũng biết, chính là, Mộ Sơ Tình phát hiện, thân thể này không phải là của mình, là thân thể của Mộ Oanh Oanh, hiện tại trên người cô căn bản là không có cái túi gấm lần trước Đại Thụ gia gia cho cô.

Cái túi gấm có thể gọi được Đại Thụ gia gia ra, không xong rồi, nếu cái túi gấm đó mà bị Mộ Oanh Oanh phát hiện, Mộ Oanh Oanh gọi Đại Thụ gia gia ra thì phải làm sao đây!
Mộ Sơ Tình hoảng loạn, cô cầm lấy điện thoại của Mộ Oanh Oanh gọi vào số của mình.

Đầu kia, Mộ Oanh Oanh vừa thấy là cô gọi tới liền cúp điện thoại ngay tức thì.

Mộ Sơ Tình tức giận giậm chân, Mộ Oanh Oanh sắp xếp xong liền leo lên giường ngủ, nhìn bàn trang điểm của Mộ Sơ Tình, cô ta có chút ghét bỏ, đều là mỹ phẩm bình thường, mấy món đồ trang điểm đó, giá cả cũng là đắt tiền nhưng không phải là mấy loại quý giá mà mấy bà phu nhân nhà giàu hay xài, không giống mỹ phẩm của cô ta, đều là của mấy nhãn hiệu nổi tiếng, cô ta có chút ghét bỏ Mộ Sơ Tình, không muốn dùng.

Dùng mấy thứ thế này làm sao tốt cho da được, cô ta vẫn luôn tin mấy thứ đắt tiền thì mới tốt được.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 327: Chương 327


Mộ Oanh Oanh vẫn luôn dùng mỹ phẩm dưỡng da đều là loại đắt tiền sang quý, đầu tiên chưa nói tới mấy món mỹ phẩm đắt tiền đó có công dụng ra sao, chắc chắn là cô ta phải dùng đồ đắt tiền thì mới được, như vậy mới có thể xứng với thân phận của cô ta.

Còn nữa chính là bởi vì sĩ diện, thứ gì cô ta cũng đều yêu cầu là hàng hiệu, túi xách, giày, quần áo, đồng hồ, di động, ngay cả đồ trang điểm, mỹ phẩm dưỡng da đều phải là hàng hiệu, bằng không liền không thể so được với đám bạn của cô ta.

Chắc chắn là cô ta không có tiền rồi, đều là dùng thẻ ghi nợ, hoặc là ứng dụng cho vay Alipay để mua, dù sao cũng mua rất nhiều tiền, cụ thể là bao nhiêu không biết, cô ta nợ nần chồng chất.

Muốn ra ngoài tìm đại gia cũng cần phải khiến bản thân trông sang chảnh một tí mới được, bằng không với cái vẻ mặt nghèo kiết hủ lậu đó thì ai còn để mắt đến cô ta cho được.

Không có tiền thì đi vay, vay xong không có tiền trả thì lại đi vay chỗ khác bù qua, cứ như vậy lãi mẹ đẻ lãi con.

Cô ta nợ rất nhiều tiền.

Bất quá cũng mặc kệ, thiếu nợ bao nhiêu tiền hiện tại đều không liên quan gì đến cô ta, giờ cô ta không phải là Mộ Oanh Oanh nghèo kiết xác nữa, nợ bao nhiêu tiền giờ Mộ Sơ Tình sẽ gánh.

Hiện giờ thân phận của cô ta đã thay đổi, là người cao quý.

Bây giờ cô ta là vợ của đại gia, là thiếu phu nhân nhà hào môn, muốn bao nhiêu tiền lại không có? Sau này cần gì phải đi vay tiền lãi suất cao, trực tiếp đi tìm chồng mình là được, không phải! Trực tiếp tìm chồng mình lấy mới đúng.

Mộ Sơ Tình gả cho Hoắc Bắc Cảng chắc chắn là có tiền, chắc chắn là Hoắc Bắc Cảng có cho tiền Mộ Sơ Tình, có lẽ là một thẻ đen*? Là loại thẻ mà muốn mua bao nhiêu đều lấy ra quẹt? Là thẻ không giới hạn.

*Thẻ đen bên trung là thẻ phụ thuộc, muốn mua gì lấy ra quẹt thì ngân hàng sẽ gọi điện tới cho người đăng ký thẻ để xác nhận xem có đồng ý cho mua hay không, có nhiều mức giới hạn chi tiêu khác nhau.

Mộ Oanh Oanh vừa nghĩ đến đã gấp không chờ nổi đi lục túi xách của mình.

Lục cả nửa ngày, căn bản là không có tìm được thẻ kim cương, thẻ đen gì như tưởng tượng, chỉ có một thẻ tín dụng bình thường, vẫn là thẻ bình thường nhiều người xài, chắc là thẻ của Mộ Sơ Tình tự mở, chắc chắn là hạn mức không cao, chỉ có mấy chục ngàn, cho nên làm sao đủ cho cô ta tiêu được! Nói đến cũng kỳ quái, tại sao Mộ Sơ Tình lại không có chứ? Chẳng lẽ là bởi vì không có đòi Hoắc Bắc Cảng sao?
Giả vờ giả vịt cái gì chứ, bị bệnh hay sao mà gả cho một người giàu có như vậy lại không đi đòi tiền người ta mà tiêu.

Bất quá nếu như Mộ Sơ Tình là không có cái tâm cơ này thì sao lại gả cho một người giàu như thế, chắc có lẽ là bởi vì cái vấn đề này nên Hoắc Bắc Cảng mới thích Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình giả dạng làm bạch liên hoa.

Mộ Sơ Tình là bạch liên hoa, còn Mộ Oanh Oanh cô ta lại không phải vậy.

Sáng sớm hôm sau, Mộ Oanh Oanh rời giường, sửa sang lại bản thân cho tốt liền định đi làm, xuống lầu người giúp việc đã làm xong bữa sáng.

Cô ta ngồi vào bàn ăn, lát sau Hoắc Bắc Cảng liền đi xuống lầu, Mộ Oanh Oanh tươi cười ngọt ngào, chạy tới nghênh đón bắt lấy cánh tay hắn, cả người nhào vào trong lòng ngực hắn cọ cọ.

"Ông xã anh dậy rồi à, chào buổi sáng, đêm qua ngủ có ngon không? Người ta ngủ không ngon chút nào hết, cả đêm đều nhớ đến anh! Không có anh ở bên cạnh, người ta không ngủ được, người ta rất nhớ được anh ôm ngủ.

Lúc nào thì anh mới để em về phòng ngủ đây." Mộ Oanh Oanh nói còn cố ý ôm Hoắc Bắc Cảng, cọ cọ vào trong ngực hắn.

Hai vợ chồng sao lại có thể chia phòng ngủ riêng được, hơn nữa Hoắc Bắc Cảng cũng không phải là không có tình cảm với Mộ Sơ Tình, cho nên Mộ Oanh Oanh liền suy đoán, sở dĩ hai người bọn họ ngủ riêng là bởi vì hai vợ chồng xảy ra mâu thuẫn.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 328: Chương 328


Hoặc là Mộ Sơ Tình đã làm việc gì đó khiến cho Hoắc Bắc Cảng không vui, Hoắc Bắc Cảng mới chia phòng ra ngủ riêng với Mộ Sơ Tình, cho nên cần phải dỗ dành Hoắc Bắc Cảng, để hắn cho mình quay trở về phòng ngủ chung.

Mộ Oanh Oanh luôn rất muốn nếm thử công phu trên giường của hắn, chắc chắn là sẽ rất tuyệt.

Hoắc Bắc Cảng lớn lên đẹp trai như thế, thân hình lại cao to, cơ bắp rắn chắc, cho nên là làm chuyện đó hẳn là cũng rất không tệ.

Tưởng tượng đến loại chuyện khiến người ta mặt đỏ tim đập này, Mộ Oanh Oanh cũng đã kích động không kìm nén được.

5

Vật đó của hắn hẳn là cũng lớn hơn của người bình thường, hơn nữa năng lực trong chuyện đó cũng sẽ mạnh mẽ hơn người bình thường.

Tưởng tượng đến hình ảnh như vậy, Mộ Oanh Oanh liền rất muốn thử nghiệm công phu trên giường của hắn.

Tốt nhất là cái loại k*ch th*ch khiến cho cô ta ba ngày ba đêm đều không xuống giường được.

3
Hoắc Bắc Cảng vốn dĩ không có cảm giác gì với Mộ Sơ Tình đang đứng ở trước mặt, cô còn cứ cọ cọ lên người hắn, lại còn nói với cái giọng điệu ghê tởm đó, động tác của cô ta khiến cho hắn thấy buồn nôn, Hoắc Bắc Cảng liền chịu không nổi muốn đẩy Mộ Sơ Tình ra, hận không thể cách cô càng xa càng tốt.

Hoắc Bắc Cảng nghĩ không ra rốt cuộc là Mộ Sơ Tình làm cái gì vậy? Gần đây tại sao cô lại cứ kỳ kỳ quái quái thế nào ấy, mới sáng sớm đã nhiệt tình hoan nghênh hắn như thế, lại còn muốn về phòng ngủ, ngủ chung với hắn, muốn hắn ôm ngủ, cô thân mật như vậy với hắn từ lúc nào thế?
"Hôm nay cô bị làm sao vậy? Sao lại không bình thường như vậy, xảy ra chuyện gì?"
"Cái gì gọi là em không bình thường chứ, chỉ là em cảm thấy trước kia em đối với anh quá lãnh đạm, khiến cho anh tức giận, đối với anh lãnh đạm như vậy em cũng đâu có muốn, cho nên bây giờ em biết lỗi rồi sau này em sẽ đối tốt với anh, sẽ làm một người vợ dịu dàng ngoan ngoãn, chẳng lẽ anh không thích em như bây giờ sao?"
Hoắc Bắc Cảng bình tĩnh suy nghĩ một chút, sau đó ít nhiều đã nghĩ ra nguyên nhân tại sao Mộ Sơ Tình lại trở nên như thế này, bởi vì bộ dạng hiện giờ của cô đặc biệt giống một người.

Hứa Hạ Đồng.

Trước kia Hứa Hạ Đồng cứ luôn quấn lấy hắn, chính là luôn dây dưa với hắn giống như Mộ Sơ Tình bây giờ.

Tại sao Mộ Sơ Tình lại muốn học theo Hứa Hạ Đồng?
Hoắc Bắc Cảng đẩy cô ta ra, bắt lấy hai tay Mộ Oanh Oanh, rất nghiêm túc nói với cô ta: "Mộ Sơ Tình, cô không cần phải thay đổi cái gì cả, trước đó tôi nói thích cô là tôi thích con người cô của lúc trước, không phải là muốn cô thay đổi vì tôi, cô biến thành bộ dạng của Hạ Đồng, tôi cũng sẽ không thích cô như vậy, cô có hiểu không? Tôi thích chính là cô của trước kia, là cô chân chân thật thật chứ không phải như bây giờ..."
"Cái này thì có khác gì nhau đâu, anh nói anh thích em, như vậy không phải là được rồi sao? Anh thích em thì phải chấp nhận mọi thứ thuộc về em, chẳng lẽ không phải sao?"
Mộ Oanh Oanh phản bác lại xong, trong đầu liền suy nghĩ xem người phụ nữ mà hắn vừa nhắc tới là ai?
Hạ Đồng, người phụ nữ này cô ta có nghe qua tên nhưng mà cô ta lại không biết cuộc sống trước đây của Hoắc Bắc Cảng thì làm sao biết được trước kia hắn quen người nào, người phụ nữ kia chắc là người yêu cũ gì đó, tình địch? Chẳng lẽ trước kia hắn thích người phụ nữ này.

Nghe giọng điệu của hắn, cách xưng hô, chắc là bạn gái cũ gì đó.

"......" Một câu như thế làm Hoắc Bắc Cảng không còn lời gì để nói.

Thích một người phải thích tất cả những thứ thuộc về người đó, hắn là thích Mộ Sơ Tình, có cảm giác với Mộ Sơ Tình, chính là lại không có cách nào yêu thích bộ dáng như bây giờ của cô.

Chuyện này, tại sao lại như thế này được?
Hoắc Bắc Cảng nhíu chặt đầu mày, suy nghĩ.

Mộ Oanh Oanh thấy Hoắc Bắc Cảng đang suy nghĩ, rất sợ hắn sẽ phát hiện ra sơ hở của cô ta, cho nên nhanh chóng nói sang chuyện khác với hắn.

Mộ Oanh Oanh lại dây dưa quấn lấy hắn, "Ông xã, em có một chuyện muốn thương lượng với anh, gần đây em không có tiền tiêu, muốn mua đồ cũng không có tiền mua, anh cho em tiền mua đồ có được không?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 329: Chương 329


Vốn dĩ Hoắc Bắc Cảng còn đang suy nghĩ, lập tức bị những lời này của Mộ Oanh Oanh thổi bay, từ trong đáy lòng nổi lên một loại cảm giác vui mừng, rốt cuộc thì Mộ Sơ Tình cũng đã duỗi tay đi đòi tiền hắn.

Trước giờ Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn cảm thấy quan hệ giữa hai người bọn họ trước sau đều có cách ngăn, chính là vì Mộ Sơ Tình trước nay đều không có coi bản thân là vợ hắn, vẫn luôn coi cả hai như là người xa lạ, muốn giữ khoảng cách với hắn, đầu tiên là về mặt tiền bạc cũng đã phân biệt rất rạch ròi.

Chính là Mộ Sơ Tình đều tự tiêu tiền mà mình làm ra, không muốn tiêu tiền của hắn, hơn nữa cũng chưa bao giờ ngửa tay đi hỏi hắn một đồng nào, việc này khiến cho Hoắc Bắc Cảng cảm thấy không thoải mái.

Chồng đi kiếm tiền không phải là để cho vợ tiêu sao? Nếu Mộ Sơ Tình không có đòi hỏi tiền của hắn thì bọn họ còn gọi là vợ chồng cái gì? Hắn còn có tác dụng gì.

Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn để một chiếc thẻ đen ở trong tủ đầu giường của Mộ Sơ Tình, là thẻ phụ thuộc không giới hạn số tiền, chính là trước giờ đều không có thấy cô dùng đến, vẫn luôn không đụng đến xu nào, hắn rất không thoải mái, Mộ Sơ Tình chưa bao giờ tiêu tiền của hắn, khiến hắn không có cảm giác được rằng bọn họ thật sự đã kết hôn.

Hiện tại người phụ nữ này thế nhưng lại đổi tính, trở nên thông minh, thế nhưng lại duỗi tay đi đòi tiền hắn, Hoắc Bắc Cảng nghĩ đến đây, chắc chắn là cảm thấy tự hào, kiêu ngạo vui vẻ rồi.

Vợ mình cũng đã duỗi tay đòi tiền rồi, còn có thể làm sao bây giờ, chỉ có thể đưa đưa đưa thôi.

Hắn nói với Mộ Oanh Oanh: "Tôi để ở tủ đầu giường của cô một cái thẻ phụ thuộc rồi, mật mã là sinh nhật cô.

Cô lấy cái thẻ đó đi thanh toán là được, không giới hạn."
Mộ Oanh Oanh nghe xong, mắt cũng phát ra ánh sáng.

Quả nhiên là hắn là thích mình, đều cho cả một cái thẻ đen không giới hạn.

Hạ Đồng gì đó, phỏng chừng cũng chỉ là quá khứ.

Vừa rồi hắn cũng đã thổ lộ nói bản thân thích Mộ Sơ Tình.

"Cám ơn ông xã, yêu anh quá đi mất!" Mộ Oanh Oanh nói xong, bởi vì Hoắc Bắc Cảng cao cho nên chỉ có thể nhón chân lên ôm cổ hắn.

Cô ta muốn hôn môi Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng cũng không biết là bản thân mình bị làm sao, nhìn thấy Mộ Sơ Tình nhào về phía mình liền theo bản năng đẩy Mộ Sơ Tình ra.

Vốn dĩ Mộ Oanh Oanh thấy Hoắc Bắc Cảng đẩy mình ra, cảm thấy thật thất vọng, con mèo ngày hôm qua lại chạy tới quấn lấy chân cô ta, là một con mèo trắng muốt toàn thân.

Căn bản là Hỉ Bảo không tin chủ nhân sẽ đối với mình tồi tệ như vậy, không thích mình.

Chắc chắn là chủ nhân yêu mình.

Ngày hôm qua chủ nhân đối xử với nó như vậy chắc chắn là vì có chuyện gì đó bực mình, cho nên tâm tình mới không tốt, hiện tại tâm tình hẳn là đã chuyển biến tốt đẹp rồi, cho nên Hỉ Bảo muốn đi chia vui với chủ nhân, cho nên nó lắc lắc thân mình chạy tới.

Chính là Hỉ Bảo mới vừa đi tới dưới chân chủ nhân đã bị chủ nhân đá bay thêm một lần nữa, hơn nữa chủ nhân còn rất hung bạo mắng nó: "Cái đồ mèo chết giẫm này, tao đã bảo mày cút ngay, sao mày còn dám tới? Cút ngay cho tao!"
Hoắc Bắc Cảng kinh ngạc nhìn Mộ Sơ Tình giơ chân đá Hỉ Bảo, hắn gọi giật cô ta, có chút tức giận.

Chuyện này là thế nào? Người phụ nữ này không phải là rất thích mèo, yêu quý nó giống như là con mình sao? Vừa rồi thế nhưng không chút lưu tình nhấc chân đá bay Hỉ Bảo, không thể nào!
"Mộ Sơ Tình!"
Mộ Oanh Oanh nghe Hoắc Bắc Cảng kêu mình, còn không có phát hiện ra tính nghiêm trọng của vấn đề, cô ta hớn hở quay đầu lại nhìn Hoắc Bắc Cảng.
"A, ông xã, xảy ra chuyện gì sao?"
Hoắc Bắc Cảng nổi giận muốn nói với cô ta cái gì đó, nhưng mà nhìn thấy vẻ mặt đó của Mộ Sơ Tình, lại áp chế tính khí của mình xuống.

Hắn làm bộ như không có việc gì, lắc đầu, "Không có gì."
Mộ Oanh Oanh nghe là không có việc gì cũng yên tâm, kéo tay Hoắc Bắc Cảng đi đến nhà ăn, "Vậy ăn sáng thôi, người giúp việc đã nấu xong bữa sáng rồi."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 330: Chương 330


Hoắc Bắc Cảng đi tới chỗ ngồi ngồi xuống, lúc này Hoắc Tiểu Bao cũng đi xuống, cao hứng phấn chấn chào Mộ Sơ Tình: "Chào mẹ!"
"Chào buổi sáng, Tiểu Bao con muốn ăn cái gì?" Mộ Oanh Oanh nhẹ nhàng hỏi Hoắc Tiểu Bao, thuận tiện múc cho Tiểu Bao một chén cháo: "Tiểu Bao thích ăn cháo trứng muối thịt nạc nhất, ăn cháo được không?"
Thấy Mộ Sơ Tình dịu dàng ôn nhu như thế, Hoắc Tiểu Bao thật sự là cảm động lệ rơi đầy mặt, ngày hôm qua là do tâm tình của Mộ Sơ Tình không tốt, cho nên thái độ đối với nó mới không tốt, kỳ thật Sơ Tình vẫn rất yêu rất yêu nó, nó không nghi ngờ bản thân có phải là có một người mẹ giả hay không.

Hoắc Tiểu Bao kích động, run run nhận chén cháo Mộ Oanh Oanh đưa qua, hạnh phúc nói một câu cám ơn.

Nhìn Hoắc Tiểu Bao đã không còn sợ mình như ngày hôm qua, Mộ Oanh Oanh thở dài nhẹ nhõm một hơi, xem ra đứa con trai này của Mộ Sơ Tình đúng là dễ bị lừa, chỉ cần dùng vài hành động yêu thương như của một người mẹ là liền có thể dễ dàng xử lý gọn.

Cũng may là mới sáng sớm đã nhận được tin nhắn của gã đàn ông kia, người kia đã gửi cho cô ta tin nhắn ghi rõ sở thích ăn uống của từng người trong Hoắc gia, ngay cả tài liệu về người giúp việc trong nhà cũng nói cho cô ta biết, sáng nay cô ta đã nhớ kỹ cho nên lúc này mới không lộ tẩy, sở thích của Hoắc Bắc Cảng Mộ Oanh Oanh cũng biết.

Chính là trong nhà có chó mèo, chắc là gã kia cũng không biết là có chúng nó nên cũng không có gửi tài liệu cho Mộ Oanh Oanh, đương nhiên là Mộ Oanh Oanh sẽ không biết chó mèo trong nhà là của ai nuôi, không có việc gì làm hay sao mà lại đi nuôi chó mèo.

Mộ Oanh Oanh vẫn luôn rất ghét động vật, mặc kệ là chó hay mèo cô ta cũng đều ghét cả, cảm thấy chúng nó rất dơ, siêu dơ, trên người đều là đủ loại vi khuẩn, sợ bị lây bệnh.

Sau đó, Mộ Oanh Oanh lấy món Hoắc Bắc Cảng thích ăn đưa cho hắn, không nói gì cả, nếu Hoắc Bắc Cảng không thích bộ dạng nhiệt tình như lửa của cô ta, vậy cô ta sẽ học theo tư thái của Mộ Sơ Tình, dù sao thì cô ta cũng không tin Hoắc Bắc Cảng lại khó thu phục như thế.

Hoắc Bắc Cảng nhìn Mộ Sơ Tình khôi phục lại bộ dáng bình thường, nghĩ thầm chắc là do mình nghĩ nhiều rồi, sao có thể không phải là Mộ Sơ Tình được, hiện tại cô chính là Mộ Sơ Tình, không chỉ vậy, cả sở thích của Tiểu Bao và của hắn cũng đều biết rõ, có thể nào lại không phải được?
Vừa rồi Hoắc Bắc Cảng cho rằng Mộ Sơ Tình ở trước mặt là giả, sinh ra nghi ngờ, rốt cuộc Mộ Sơ Tình yêu thương Hỉ Bảo như thế, không có khả năng lại đối xử tệ với Hỉ Bảo như vậy, chính là hiện tại xem ra Mộ Sơ Tình cũng không có vấn đề gì.

Là bản thân suy nghĩ nhiều rồi phải không, cô vẫn là Mộ Sơ Tình không có gì sai, chỉ là bỗng dưng thần kinh không được bình thường thôi mà.

! !
Hỉ Bảo nhìn Mộ Sơ Tình, khó chịu muốn khóc.

Hoan Bảo nhìn thấy Hỉ Bảo khóc, muốn bước tới an ủi Hỉ Bảo, chính là lại bị Hạo Thiên Khuyển giành trước một bước, Hạo Thiên Khuyển đi tới trước mặt Hỉ Bảo,vẫy vẫy đuôi, giọng nói thâm trầm nói với Hỉ Bảo: "Nếu như ngươi muốn khóc thì cứ tựa vào vai ta mà khóc đi.

"
"Hạo Thiên Khuyển, kia vẫn là chủ nhân của ta sao?" Hỉ Bảo khó chịu tựa vào người Hạo Thiên Khuyển khóc lên.

Chủ nhân đối xử với nó như vậy hết lần này tới lần khác, Hỉ Bảo đã sinh ra hoài nghi sâu sắc, tuy rằng khuôn mặt kia là mặt của chủ nhân nhưng mà Hỉ Bảo tin, người đó không phải là chủ nhân của nó, căn bản không phải là chủ nhân, bởi vì chủ nhân sẽ không đối xử với nó như vậy, chủ nhân vẫn luôn đối với nó rất tốt, rất tốt!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 331: Chương 331


Hạo Thiên Khuyển chép miệng, không nói gì, suy nghĩ một lúc, sau đó đưa ra một đáp án không chắc chắn với Hỉ Bảo: "Nữ nhân này, bề ngoài thoạt nhìn là Quả Nhi tiên tử không sai, nhưng chính ta cũng nhận thấy có điểm không thích hợp, ta cũng cảm thấy người đó không phải nàng.

Ngươi thử nghĩ xem tiên tử có năng lực có thể nghe thấy chúng ta nói chuyện, chính là rõ ràng vừa rồi nữ nhân kia căn bản là không nghe được lời ngươi nói, tiên tử không nghe được ngươi nói chuyện, vẫn là tiên tử sao?"
Ngày hôm qua lúc Hạo Thiên Khuyển thấy Mộ Oanh Oanh không nghe được Hỉ Bảo nói chuyện đã liền hoài nghi nữ nhân này rồi, giả cũng không phải mà thật thì cũng không phải, nếu tiên tử thật nghe được bọn chúng nói chuyện, vậy thì tiên tử giả này sẽ không nghe được, không phải là tiên tử thật.

"Ngươi cũng cảm thấy không phải!" Hỉ Bảo kích động: "Có phải ngươi cũng giống ta hay không, cũng nghi ngờ là có người bám vào người chủ nhân hay không? Ta cũng cảm thấy rất kì quái, nữ nhân này không nghe được ta nói chuyện, cho nên nàng ta chắc chắn không phải là chủ nhân!"
Hạo Thiên Khuyển lập tức phủ nhận lời Hỉ Bảo: "Nữ nhân này là giả, không sai, nhưng mà nàng ta tuyệt đối không có khả năng bám vào người chủ nhân của ngươi, ngươi biết mũi ta có bao nhiêu nhanh nhạy không, nếu đúng như vậy mà nói, ta có thể ngửi ra được, nhưng mà căn bản là ta không có ngửi ra được là có thứ gì không thích hợp, cho nên hẳn là không có khả năng có người bám vào người tiên tử.

"
"Vậy là cái gì? Không phải ngươi nói là ngươi nghi ngờ đó không phải là chủ nhân của ta sao?"
Hạo Thiên Khuyển đột nhiên nhớ ra một thứ, xoay người, nhìn một chút, lúc Hạo Thiên Khuyển nhìn đến Hoan Bảo, ánh mắt chăm chú, ánh mắt của hai nam nhân giao nhau.

Hạo Thiên Khuyển biết Hoan Bảo đang nghĩ đến điều gì, chính là giống như điều nó đang nghĩ đến.

Hoan Bảo nhìn một chó một mèo đang ở trước mặt chính là rất hạnh phúc, đặc biệt là Hỉ Bảo còn chủ động như thế rúc vào trong lòng ngực của Hạo Thiên Khuyển, thật tốt a, cuối cùng Hoan Bảo liếc nhìn Hạo Thiên Khuyển một cái, sau đó xoay người đi lên lầu.

Buồn bực, trong lòng không thoải mái, cảm giác như tim mình đã đau muốn chết, cho nên nhắm mắt làm ngơ, không muốn nhìn thấy hình ảnh như vậy, như vậy thì sẽ không khó chịu nữa.

Nó vẫn không có cách nào chấp nhận được việc Hỉ Bảo đối tốt với người khác, ở bên người khác, chính là nó cần phải chấp nhận, tương lai người ở bên cạnh Hỉ Bảo không phải là nó, liền không nên ngăn cản Hỉ Bảo và người khác ở bên nhau.

Hao Thiên Khuyển thấy Hoan Bảo bỏ đi liền xoay người, tiến đến bên tai Hỉ Bảo, sợ Hoắc Tiểu Bao nghe được bọn chúng nói chuyện với nhau cho nên nói thầm với Hỉ Bảo: "Hẳn là tráo đổi linh hồn với nhau.

"
"A?" Hỉ Bảo ngây ngẩn cả người.

"Cái gì gọi là tráo đổi linh hồn với nhau? Còn có chuyện như vậy? Nói cách khác linh hồn của chủ nhân đã tráo đổi với linh hồn của nữ nhân này phải không? Nữ nhân này là yêu hay là ma? Hay là tiên?"
"Ta ngửi không được bất cứ hương vị gì, cho nên có khả năng chỉ là một phàm nhân, hẳn là có người trợ giúp nàng ta, giúp nàng ta đổi linh hồn với Quả Nhi tiên tử, nàng ta không phải là người đổi lính hồn, kẻ giúp nàng ta tráo đổi mới là yêu hoặc là ma.

"
"Đó là ai hả?" Hỉ Bảo không hiểu ra làm sao, căn bản là không nắm rõ tình huống.

Hơi thở Hạo Thiên Khuyển trầm xuống, nghĩ kỹ lại, một lúc sau mới có chút chắc chắn mở miệng: "Yêu tộc bên kia, có một tên Yêu Vương, bản lĩnh chính là hút hồn người khác, chính là hút linh hồn của người này đổi vào trong thân xác của một người khác, nếu ta đoán không sai, chính là tên Yêu Vương kia đã tráo đổi linh hồn của Quả Nhi tiên tử và nữ nhân này với nhau.

"
"Tên Yêu Vương kia, là! ! Họa Ảnh?"
Đối với tên Yêu Vương này, Hỉ Bảo có chút hiểu biết, trước kia lúc còn ở trên Thiên Đình, bình thường không có việc gì làm, nàng liền theo Quả Nhi tiên tử đi chơi, tiên tử vì theo đuổi Thái tử, thường xuyên cùng hắn đến Thiên Đình Tàng Thư Các đọc sách.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 332: Chương 332


Tiên tử trước kia luôn rất là si tâm, yêu một người, ngay cả dáng vẻ của hắn lúc nghiêm túc đọc sách cũng yêu luôn.

Ta chính là mê đắm cái dáng vẻ nghiêm túc đọc sách đó của Thái tử, rất đẹp trai!
Hỉ Bảo không hiểu lời tiên tử lời nói là có ý gì, bất quá nó cảm thấy Hoan Bảo khá là đẹp trai, ngay cả cái dáng vẻ lúc đi vệ sinh cũng đẹp trai không chịu được.

Cho nên lúc Hỉ Bảo đi theo Quả Nhi tiên tử đến Tàng Thư Các cũng xem qua không ít những thứ đó, rất nhiều thứ trong tam giới, Yêu tộc, Ma tộc, còn có Tiên tộc đều được viết rất kỹ càng tỉ mỉ trong sách.

Yêu Vương của Yêu tộc là Họa Ảnh, Ma Vương lúc đầu là , ngay từ đầu là Vực Sái, sau này bị Lang Bạch Thái tử chinh phục, Ma Vương của Ma tộc biến thành Lang Bạch.

Yêu Vương có bản lĩnh rất lớn, khiến người ta vừa nghe thấy tiếng liền sợ vỡ mật, nhưng mà chưa có ai từng gặp hắn, cũng không biết hắn trưởng thành trông như thế nào, có người nói hắn rất tuấn tú, cũng có người nói hắn lớn lên nhìn xấu trai vô cùng.
Một người như thế, tại sao lại rảnh rỗi còn tới phàm giới này xem trò náo nhiệt, hắn còn xuống tay trước mặt tiên tử.

"Phải,.....!Nếu ta đoán không sai chính là hắn......!Toàn bộ tam giới cũng chỉ có hắn có được pháp thuật này." Hạo Thiên Khuyển càng nghĩ lại càng chắc chắn là như vậy.

Hỉ Bảo buồn bực: "Vậy phải làm sao đây, có cách gì có thể cứu được chủ nhân hay không, bây giờ cũng không biết là chủ nhân có gặp nguy hiểm gì hay không nữa, có thể nào là chủ nhân đã xảy ra chuyện rồi, hiện tại chủ nhân đang ở đâu cũng không biết!"
"Hiện giờ cần phải xem xét chính là, tiên tử đã đổi thân thể với kẻ nào, nữ nhân này, chúng ta cũng không biết nàng ta thật sự là ai, càng không biết mục đích mà nàng ta đáp ứng với Họa Ảnh là cái gì, cho nên chuyện này mới khó giải quyết."
"Vậy chúng ta theo dõi nàng ta đi?" Hỉ Bảo đưa ra đề nghị: "Nếu nữ nhân này đã thay đổi thân phận với chủ nhân, chủ nhân không sao vậy thì chắc chắn chủ nhân sẽ tìm nữ nhân này tính sổ, chúng ta đi theo nữ nhân này, tự nhiên sẽ biết chủ nhân thật sự đang ở đâu, thay đổi thân phận với kẻ nào, nữ nhân nào mới là chủ nhân, như vậy không phải sao?"
Hạo Thiên Khuyển nghe Hỉ Bảo nói vậy, đột nhiên nó có cái nhìn khác về Hỉ Bảo: "Hỉ Bảo, ngươi nói thật sự rất có lý."
......!
Lúc Hỉ Bảo đang tính toán đi theo Mộ Oanh Oanh ra ngoài, nó đi tìm Hoan Bảo, nhưng mà Hoan Bảo lại tự mình chui vào trong lồng sắt, Hỉ Bảo có nói gì nó cũng không chịu ra.

Hỉ Bảo kích động rủ Hoan Bảo: "Đi đi mà, đi đi, Hoan Bảo chúng ta cùng nhau đi đi, lẽ nào ngươi không muốn biết rốt cuộc là chủ nhân hoán đổi linh hồn với kẻ nào sao?"

Hoan Bảo lười biếng nhắm mắt lại, bộ dạng như là đang buồn ngủ, nói: "Không đi, không muốn, hai người các ngươi đi là được rồi, không cần phải lôi kéo ta theo làm gì."
Giọng điệu rất lạnh nhạt vô tình, lạnh băng, khiến cho Hỉ Bảo không thoải mái.

Hỉ Bảo buồn bực không nói gì nữa, Hạo Thiên Khuyển vỗ vỗ bả vai Hỉ Bảo, an ủi nó: "Được rồi, hắn không muốn đi thì ngươi không cần cưỡng cầu hắn làm gì, hai chúng ta đi là được rồi, đi thôi, đợi lát nữa nữ nhân này đi ra ngoài, chúng ta đi theo."
Hỉ Bảo lấy đại cục làm trọng, cũng không có tiếp tục năng nỉ Hoan Bảo nữa, cuối cùng lưu luyến không muốn rời, theo Hạo Thiên Khuyển ra cửa.

Hoan Bảo mở trừng trừng hai mắt, nhìn chằm chằm một chó một mèo ở phía trước, giận dữ duỗi chân đập mạnh vào lồng sắt, cái dáng vẻ phẫn nộ đó giống như muốn đập vụn cái lồng sắt kia ra vậy.
Nó rất tức giận, rất phẫn nộ.

......!
Hoắc Tiểu Bao lấy sách vở cho vào cặp sách chuẩn bị đi học, nhìn thấy Độc Thân Cẩu thế nhưng dẫn theo Hỉ Bảo đi ra cửa.

Hoắc Tiểu Bao hỏi nó: "Độc Thân Cẩu, hai đứa mày muốn đi đâu?".
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 333: Chương 333


Độc Thân Cẩu phe phẩy cái đuôi, cũng không quay đầu lại nói: "Ta và Hỉ Bảo đi hẹn hò.

Hoắc Tiểu Bao giật mình nhảy dựng, nhìn theo một chó một mèo vừa đi ra khỏi cửa.

Năm nay, ngay cả chó cũng đều đã có bạn gái, còn nó đến cả người để thích cũng không có.

! !
Tiền trong túi của Mộ Oanh Oanh chỉ còn lại rất ít, cho nên Mộ Sơ Tình cầm túi xách của Mộ Oanh Oanh chỉ có thể thuê khách sạn ở được có ba ngày, cô chỉ có thời gian ba ngày, ba ngày này cần phải đổi lại thân thể với Mộ Oanh Oanh, hoặc là tìm được túi gấm, tìm được Đại Thụ gia gia, bằng không sau ba ngày nữa thì sẽ hết tiền, phải ăn ngủ ngoài đường mất.

Mộ Sơ Tình sợ bỏ lỡ thời gian Mộ Oanh Oanh đi làm ở Hoắc thị, cho nên sáng sớm liền đến trước Hoắc thị đợi cô ta, muốn đợi tới lúc Mộ Oanh Oanh đi làm thì chặn cô ta lại.

Mộ Sơ Tình cảm thấy Mộ Oanh Oanh sẽ ngồi xe của Hoắc Bắc Cảng đi làm, cho nên liền đợi ở hầm đỗ xe của tổng giám đốc, đợi Hoắc Bắc Cảng đưa Mộ Oanh Oanh tới.

Mộ Sơ Tình đợi ở trong một góc đợi gần 2 tiếng đồng hồ mới thấy được xe của Hoắc Bắc Cảng, cô trợn to hai mắt muốn nhìn rõ mặt người ngồi ở ghế lái phụ, quả nhiên, vừa xuống xe đã bị Mộ Sơ Tình thấy được thân thể của chính mình, đích xác chính là Mộ Oanh Oanh!
Mộ Sơ Tình trốn ở trong một góc sợ bị Hoắc Bắc Cảng nhìn thấy bộ dạng lúc này của mình.

Đợi Hoắc Bắc Cảng đi vào trong thang máy riêng của tổng giám đốc xong Mộ Oanh Oanh mới lưu luyến không rời nhấn thang máy cho nhân viên, đợi được thời cơ thích hợp, Mộ Sơ Tình nhanh chóng xông ra ngoài, chặn Mộ Oanh Oanh lại.

Nháy mắt, hai người mặt đối mặt, bốn mắt nhìn nhau, nhìn chằm chằm vào đối phương!
"Cô! ! Cô, tại sao cô lại ở đây?" Mộ Oanh Oanh nhìn thấy Mộ Sơ Tình liền phát hoảng, sợ hãi ngó nghiêng xung quanh, muốn nhìn xem có ai nhìn thấy hai người bọn họ hay không.

"Cô lại đây cho tôi!"
Mộ Oanh Oanh nói rồi kéo Mộ Sơ Tình đi đến một góc, sợ Mộ Sơ Tình nói ra bí mật bị người khác nghe được cho nên vội vã kéo cô đến một góc nói chuyện, như vậy mới không khiến người ta phát hiện bọn họ có điểm không thích hợp.

Mộ Sơ Tình bị Mộ Oanh Oanh kéo đến một góc, muốn mở miệng nói với Mộ Oanh Oanh, chất vấn cô ta, chính là lúc mở miệng lại nói không ra lời, cô quên mất, hiện giờ cô chính là một người câm, là một người câm làm sao mà nói chuyện được với cô ta, làm sao mà chất vấn.

Mộ Sơ Tình nản lòng lấy di động ra, gõ ra những gì mình muốn nói, kết quả Mộ Oanh Oanh lại cười nhạo Mộ Sơ Tình một trận: "A ha ha ha ha, Mộ Sơ Tình, bây giờ cô là một người câm rồi phải không? Cô không có cách nào nói chuyện phải không?"
Xem ra người đàn ông kia không có lừa gạt cô ta, thật sự đã biến Mộ Sơ Tình thành một người câm, trong lòng cô ta cảm thấy rất sung sướng!
"Là cô giở trò quỷ phải không? Cô có tin tôi sẽ nói chuyện này cho Hoắc Bắc Cảng biết?"
Mộ Sơ Tình đè nén lửa giận trong lòng xuống, gõ từng chữ một lên trên bàn phím, chất vấn Mộ Oanh Oanh.

Nhìn thấy vừa rồi Mộ Oanh Oanh vẫn luôn bám dính lấy Hoắc Bắc Cảng, cả người hận không thể dính luôn lên trên người của hắn, Mộ Sơ Tình liền biết Mộ Oanh Oanh thích Hoắc Bắc Cảng, đây là điều chắc chắn, chính là vì cô ta thích Hoắc Bắc Cảng, cho nên mới muốn đổi thân phận với cô? Muốn có tất cả mọi thứ mà cô ta muốn sao? Người phụ nữ này, tâm tư thật là đủ độc ác!
Mộ Oanh Oanh nhìn thấy dòng chữ đó của Mộ Sơ Tình xong lại đột nhiên bật cười như điên, cô ta trào phúng hỏi Mộ Sơ Tình: "Ha ha ha ha, Mộ Sơ Tình, bây giờ cô là một người câm rồi, cô có bản lĩnh gì mà đòi đấu với tôi? Cô cảm thấy là bọn họ sẽ tin lời cô nói hay là tin lời tôi nói đây?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 334: Chương 334


Mộ Sơ Tình giận sôi máu, ngón tay gõ bàn phím đều đang run lên: "Mộ Oanh Oanh, là ai đem cô và tôi biến thành như bây giờ? Ai thay đổi linh hồn hai chúng ta?"
Mộ Oanh Oanh giả vờ như chẳng hiểu gì cả, thật bất đắc dĩ nói: "Tôi cũng không biết đâu, tôi chỉ ngủ một giấc, thức dậy liền biến thành bộ dạng của cô, tôi cũng mơ hồ giống như cô, cũng không biết tại sao bản thân lại biến thành bộ dạng như bây giờ, cô muốn tìm thì đi tìm cái kẻ đã biến chúng ta thành như bây giờ ấy, cô tìm tôi thì có ích gì? Nhưng mà nếu đã như vậy, cũng chứng tỏ đây là trời cao an bài, trời cao cũng muốn tôi biến thành cô, thay cô tồn tại, cô hà tất phải đi tìm hiểu làm gì, cô nên dùng thân phận của tôi mà sống cho tốt đi không được à?"
Mộ Sơ Tình muốn biết ai đã biến bọn họ thành như bây giờ, rồi đi tìm người đó lại biến hai người trở về như ban đầu sao? Không có chuyện dễ dàng như vậy, cô ta sẽ không để Mộ Sơ Tình thực hiện được, mơ tưởng đổi lại thân thể sao? Không có cửa đâu!
"Tôi không tin là cô không biết, rốt cuộc là cô thông đồng với ai biến tôi thành thế này?" Mộ Sơ Tình hỏi tiếp.

Mộ Oanh Oanh không có tâm tình đi trả lời Mộ Sơ Tình, trực tiếp đẩy cô ra, bước vào trong thang máy.

Mộ Sơ Tình hết hy vọng đuổi theo, Mộ Oanh Oanh thật sự là sợ Mộ Sơ Tình tiếp tục dây dưa sẽ bị những nhân viên khác nhìn thấy, lúc cô ta sắp đẩy Mộ Sơ Tình ra thì thấy có hai người bảo vệ ở cách đó không xa, Mộ Oanh Oanh liền gọi hai người đó: "Bảo vệ, hai người qua đây! Cứu tôi!"
Bảo vệ từ xa đã thấy Mộ Sơ Tình xin giúp đỡ, vội chạy qua: "Mộ giám, xảy ra chuyện gì sao?"
Mộ Oanh Oanh đẩy Mộ Sơ Tình qua cho bọn họ, nói: "Người phụ nữ này tới công ty gây sự, hai người đuổi cô ta ra khỏi công ty cho tôi, không cho cô ta vào trong, sau này phải chặn cô ta ở ngoài, có biết chưa?"
Hai người bảo vệ kia nghe lệnh, bước tới kéo Mộ Sơ Tình lại, Mộ Sơ Tình có dùng sức cỡ nào cũng không thắng nổi sức lực của hai người đàn ông to khoẻ, bị hai người kia lôi đi ra ngoài.

Cô lại không có cách nào mở miệng nói chuyện, chỉ có thể tự mình im lặng nuốt ủy khuất này vào trong.

! !
"Chủ nhân, Người đó là chủ nhân! Người đó chắc chắn là chủ nhân!" Hỉ Bảo ở một bên thấy được hình ảnh Mộ Sơ Tình và Mộ Oanh Oanh nói chuyện, xác định người đó chính là Mộ Sơ Tình, cho nên muốn chạy tới nói chuyện với Mộ Sơ Tình.

Hạo Thiên Khuyển đúng lúc kéo Hỉ Bảo lại: "Không được hành động thiếu suy nghĩ, Hỉ Bảo, chúng ta đợi thêm một lát đi, xem xét tình hình cái đã.

"
Hỉ Bảo ủy khuất cực kỳ, "Vậy phải làm sao đây? Tại sao chủ nhân lại không nói chuyện được? Tại sao chủ nhân lại biến thành người câm?"
Hạo Thiên Khuyển kéo Hỉ Bảo đi: "Chúng ta đến cổng lớn đợi đi, ở đó chờ tiên tử.

"
! !
Mộ Sơ Tình bị hai người bảo vệ lôi đi, "Bộp" một cái, liền bị ném ở ngoài cổng lớn, cô ngã ra trên mặt đất, eo đập xuống đường, đau đớn nhăn mặt.

Hỉ Bảo thấy những người khác đã đi rồi, gấp không chờ nổi chạy tới định đỡ Mộ Sơ Tình, "Chủ nhân, Người không sao chứ?"
"Hỉ! ! Hỉ Bảo! ! " Mộ Sơ Tình nhìn thấy Hỉ Bảo, kinh ngạc, chính là cô liền nghĩ đến cô không có cách nào nói chuyện, bây giờ cô là một người câm, Hỉ Bảo sẽ không nghe được cô nói chuyện đi?
"Chủ nhân, không sao, người cứ thầm nói trong lòng là được rồi, ta có thể nghe được.

"
Giữa Chủ nhân và sủng vật có một loại tâm linh tương thông, Hỉ Bảo biết hiện tại Mộ Sơ Tình muốn nói cái gì.

"Thật vậy sao? Hỉ Bảo thật sự có thể nghe được ta nói chuyện sao?" Mộ Sơ Tình nghe được lời Hỉ Bảo nói, kích động ôm chầm lấy Hỉ Bảo.

Hỉ Bảo xác định đây chính là chủ nhân, chủ nhân có thể nghe được nó nói chuyện, đây là chủ nhân không sai! Chủ nhân thật sự đã bị tráo đổi linh hồn với chủ nhân giả!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 335: Chương 335


"Có thể, chủ nhân, tại sao người lại bị thay đổi linh hồn với nữ nhân này vậy? Tại sao lại biến thành thế này?" Hỉ Bảo kích động nói năng có phần lộn xộn hỏi Mộ Sơ Tình.

"Ta cũng không biết." Mộ Sơ Tình bất đắc dĩ giải thích ở trong lòng: "Hỉ Bảo, ta cũng không biết, tại sao ta lại đột nhiên biến thành thế này, hơn nữa, ta còn biến thành người câm, không nói chuyện được."
"Hạo Thiên Khuyển, ngươi nói cho ta đi, có cách nào có thể biến chủ nhân trở về hình dạng ban đầu hay không, làm người và nữ nhân kia đổi linh hồn lại với nhau!" Hỉ Bảo phẫn nộ hỏi Độc Thân Cẩu đang đứng gần bên.

Độc Thân Cẩu khổ sở giải thích: "Nhìn ta làm cái gì, ta chỉ là một con chó, ta có biết gì đâu."
Mộ Sơ Tình đột nhiên nghĩ đến có việc cần làm, xin chúng nó giúp đỡ: "Đúng rồi, ta cảm thấy là ta có cách, bây giờ hai đứa mày về nhà lấy cái túi gấm ở trong phòng ta đưa cho ta, đó là túi gấm Đại Thụ gia gia cho ta, có cái túi gấm đó ta có thể xin Đại Thụ gia gia giúp đỡ, Đại Thụ gia gia hẳn là có pháp lực cao cường, có thể giúp ta."

"Đại Thụ gia gia sao?" Hỉ Bảo hỏi lại, "Thế nhưng Đại Thụ gia gia cũng tới đây xem trò vui, trời à, chủ nhân người được cứu rồi, chắc chắn là Đại Thụ gia gia sẽ có cách."
"Đúng vậy, ta chỉ có thể xin hai đứa mày giúp đỡ, cái này, ta hỏi hai đứa mày chuyện này, Mộ Oanh Oanh cô ta về nhà đã làm những gì?" Mộ Sơ Tình chưa kịp âm thầm hỏi xong, ở trong lòng đã sợ Mộ Oanh Oanh làm chuyện gì hạ đẳng với Hoắc Bắc Cảng sẽ ảnh hưởng đến mặt mũi của cô.

"Có, Mộ Oanh Oanh kêu Thái tử là ông xã."
Mộ Sơ Tình: "......"
"A, còn có, Mộ Oanh Oanh nói với Thái tử là muốn ngủ chung với nhau!"
Mộ Sơ Tình: "......"
"Còn có còn có, Mộ Oanh Oanh đòi tiền Thái tử để mua đồ, sau đó Thái tử liền cho Mộ Oanh Oanh một cái thẻ đen không giới hạn!"
Mộ Sơ Tình: "......" Mẹ nó! Hoắc Bắc Cảng đúng là đồ thiểu năng trí tuệ! Tại sao lại không nhìn ra được cô và Mộ Oanh Oanh có sự bất đồng! Lại còn cho Mộ Oanh Oanh tiền tiêu, làm cho trẻ con thiểu năng trí tuệ vui lên sao?
"Hai đứa mày trông chừng Mộ Oanh Oanh, trước khi ta và Mộ Oanh Oanh còn chưa có đổi lại thân thể được, hai đứa mày đừng để cho Mộ Oanh Oanh ngủ với Hoắc Bắc Cảng, cũng đừng để cô ta chạm vào Hoắc Bắc Cảng, bằng không đúng là ảnh hưởng đến thể diện của ta, Hoắc Bắc Cảng sẽ cho rằng ta quá đói khát, rất muốn ngủ với hắn."
Hỉ Bảo ngạc nhiên: "Chủ nhân, chẳng lẽ người không phải như vậy sao?"
Mộ Sơ Tình: "......"
"A, ta hiểu rồi, chủ nhân là muốn chính mình ngủ với Thái tử, không muốn để Mộ Oanh Oanh ngủ phải không?"

Mộ Sơ Tình: "......"
......!
Mộ Oanh Oanh đi làm, căn bản là xem không hiểu công việc mà Mộ Sơ Tình vẫn làm, một chút kiến thức cơ bản cô ta cũng không biết, cho nên cũng không có cách nào mà làm việc, làm không được cho nên cô ta không định làm nữa, nhìn giờ một chút, thời gian đúng là vừa vặn thích hợp nên đi ra ngoài dạo phố, mua sắm hàng hiệu mới khiến tâm tình thoải mái lại được!
Cho nên Mộ Oanh Oanh liền đứng dậy, cầm lấy túi xách rời đi.

Mộ Oanh Oanh đi đến trung tâm thương mại gần nhất.

Nhìn thấy mấy cửa hàng cao cấp cô ta liền khống chế không được tâm tình kích động của mình.

Cô ta đi vào trong một cửa hàng Chanel, nhìn một lượt các mẫu túi xách, quần áo giày dép mới ra cô ta đều động tâm, cho nên không hề do dự liền lấy thẻ ra thanh toán, đã lâu rồi không có thoải mái mua sắm như thế, không cần phải sợ bị hết tiền, muốn mua thì liền mua, cô ta có thẻ đen ở đây, muốn cái gì mà chẳng có.

Lần đầu tiên Mộ Oanh Oanh thoải mái mua sắm như thế, không kiểm soát được liền quẹt thẻ cả một buổi sáng, tiêu hết mấy chục triệu tệ, cái cảm giác cầm thẻ đen không giới hạn đi mua sắm đúng là quá sảng khoái.

......!
Lúc này ở Hoắc thị, Hoắc Bắc Cảng nhận được hàng tá thông báo từ phía ngân hàng.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 336: Chương 336


Số thông báo này đều là ngân hàng gửi tới cho hắn, thông báo chi phí thanh toán bằng thẻ ngân hàng, đều là mua quần áo giày dép trang sức các thứ.

Hoắc Bắc Cảng tự biết người tiêu tiền chính là ai, chẳng qua hắn cảm thấy nghi hoặc chính là Mộ Sơ Tình thế nhưng lại đi shoping trong giờ làm việc, lại còn mua nhiều đồ như thế.

Mộ Sơ Tình là một người cuồng công việc, cô rất nghiêm túc trong lúc làm, đây là điều Hoắc Bắc Cảng biết rất rõ, khi nào chưa hoàn thành công việc cô tuyệt đối sẽ không đi đâu hết, một người như vậy làm sao có thể bỏ dở công việc trong giờ làm mà đi ra ngoài mua sắm được.

Hoắc Bắc Cảng suy nghĩ một chút, cũng không có tiếp tục nghĩ nữa, không phải là có một câu nói như thế này sao, mua sắm là bản tính trời sinh của phụ nữ, chắc là do cô cần mua đồ đi.

Hoắc Bắc Cảng nhìn nhìn danh sách mấy thứ Mộ Sơ Tình mua, cũng chỉ có mấy chục triệu, cũng không nhiều lắm, cứ để cho cô mua đi, còn sợ cô mua chưa đã.

Hoắc Bắc Cảng lấy điện thoại đặt sang chế độ yên lặng rồi tiếp tục đi họp.

! !
Mạc Diệc Phong cảm thấy có lỗi với Mộ Sơ Tình vì chuyện ngày hôm qua cho nên đợi Mộ Sơ Tình đến giờ cô nghỉ ngơi ăn cơm trưa anh ta mới gọi điện cho cô, sợ cô bận, không muốn quấy rầy cô.

Lúc này Mộ Oanh Oanh đang định đi ăn trưa, ở một nhà hàng cơm Tây cao cấp, nghĩ một mình ăn cơm rất nhàm chán, cho nên cô ta liền gọi điện hỏi Hoắc Bắc Cảng, muốn hắn đi ăn cùng với cô ta, bồi dưỡng tình cảm, cô ta nghĩ là có một soái ca như hắn đi ăn cơm với mình, chỉ cần ngồi nhìn thôi cũng đủ no bụng rồi đúng không?
Hoắc Bắc Cảng mới ra khỏi phòng họp, vừa về đến văn phòng liền nhận được điện thoại của Mộ Sơ Tình, nhìn nhìn tên người gọi đến một chút, không hề do dự gì liền nhận máy.

Mộ Oanh Oanh ở bên kia nhõng nhẽo nũng nịu với Hoắc Bắc Cảng: "Ông xã à, bây giờ anh có rảnh không? Có muốn đi ăn trưa cùng nhau không? Bây giờ em đang ở trong một nhà hàng Tây, anh tới ăn cùng em được không? Không có anh ở bên, em ăn không ngon gì cả.

"
"! ! " Hoắc Bắc Cảng không biết là tại sao, nghe được một câu như thế, bị doạ rùng cả mình, da gà nổi khắp cả người.

"Cô đang ở nhà hàng nào?"
Mộ Oanh Oanh nói cho hắn biết tên nhà hàng, "Anh tới sao?"
Hoắc Bắc Cảng đứng dậy, cầm lấy áo vest, cứ như vậy mặc vào, trả lời cô ta: "Tới, cô ở đó đợi tôi, không được đi lung tung.

"
"Em là loại người như vậy sao?" Mộ Oanh Oanh nghĩ Mộ Sơ Tình có phải là loại người ngu ngốc như thế hay không, lớn rồi còn đi lung tung sao? Hoắc Bắc Cảng thật sự cho rằng cô ta chính là một kẻ mù đường sao?

Bên kia Hoắc Bắc Cảng trầm mặc một chút, nói rất dứt khoát: "Đúng vậy.

"
Mộ Oanh Oanh: "! ! "
! !
Trước giờ Mộ Sơ Tình có bao nhiêu điên khùng, điều mà Hoắc Bắc Cảng hoài nghi cũng còn cả chuyện cô mù đường nữa.

Chuyện này, vào dịp tết năm hai người còn học cao tam Hoắc Bắc Cảng đã được biết một cách rõ ràng rồi.

Mỗi năm đến Tết nguyên đán, Mộ Sơ Tình đều ở nhà Hoắc Bắc Cảng, cùng người của Hoắc gia cùng nhau ăn cơm tất niên, cùng nhau đón giao thừa, cùng nhau đếm ngược.

Đón tết nguyên đán theo cách rất truyền thống.

Sau khi Mộ Sơ Tình lên cao trung quên biết được rất nhiều bạn mới, bọn họ đều nói sẽ đón Tết nguyên đán với bạn trai như thế nào, tâm tình cô liền bị kích động, muốn cùng Hoắc Bắc Cảng trải nghiệm một chút, lấy thân phận người yêu cùng nhau ra ngoài cảm nhận không khí đón tết.

Cho nên trước hôm tất niên một ngày, cô hỏi Hoắc Bắc Cảng có muốn đi ra ngoài hẹn hò hay không? Đi ra bờ sông xem pháo hoa, cùng nhau đếm ngược.

Lúc đó Hoắc Bắc Cảng trả lời như thế nào?
A, đúng rồi, hắn rất lạnh nhạt lắc đầu, nói: "Không muốn, Mộ Sơ Tình, cô thật sự rất nhàm chán.

"
Lúc đó da mặt Mộ Sơ Tình rất dày, có thể thái ra được cả đĩa thịt, cứ cười haha, "Được, quyết định như vậy đi, chúng ta đi hẹn hò!"
Hoắc Bắc Cảng: "! ! "
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 337: Chương 337


Thật sự, lúc đó nếu nói đến da mặt dày không biết xấu hổ, Mộ Sơ Tình nhận mình đứng thứ hai thì tuyệt đối không ai dám đứng thứ nhất.
Mộ Sơ Tình cũng là đứa con gái kỳ quặc nhất mà Hoắc Bắc Cảng từng thấy.

Sau đó cứ như vậy, Mộ Sơ Tình sắp xếp ra một loạt các kế hoạch, Hoắc Bắc Cảng cũng chỉ có thể đáp ứng Mộ Sơ Tình, ai kêu Mộ Sơ Tình có Hoắc Quốc Chương là chỗ chống lưng cơ chứ.

Trước giờ Hoắc Quốc Chương rất thích Mộ Sơ Tình, rất thích Hoắc Bắc Cảng có thể kết thành một đôi với Mộ Sơ Tình, thường xuyên tác hợp hai bọn họ đi ra ngoài hẹn hò các kiểu, ông chính là muốn Mộ Sơ Tình gả cho Hoắc Bắc Cảng, mức độ ưu ái Mộ Sơ Tình khiến Hoắc Bắc Cảng cảm thấy thật sự khó chịu.

Kế hoạch của Mộ Sơ Tình chính là hai người tách riêng ra mà đi ra ngoài, rồi bắt Hoắc Bắc Cảng đến quảng trường ở trung tâm thành phố tìm cô, như vậy mới có cảm giác là một đôi đang hẹn hò, bạn trai không phải là đều có bạn gái sao?
Hoắc Bắc Cảng thiếu chút nữa cạn lời nói thẳng là mình không đi.
Chưa thấy ai bị tâm thần giống như Mộ Sơ Tình, hai người rõ ràng là ở chung một nhà, ở chung một chỗ lại còn tách riêng ra mà xuất phát, lại còn có muốn hắn đến quảng trường tìm cô, cái này......!Tuyệt đối là đầu óc có vấn đề đúng không?
Mộ Sơ Tình bị bệnh, không sai, ai mà không có bệnh, chính là Hoắc Bắc Cảng cảm thấy bản thân hắn chắc chắn là bị bệnh còn nặng hơn cả Mộ Sơ Tình bởi vì sau đó hắn......!thật sự là giống Mộ Sơ Tình, thật đúng là đi hẹn hò, thật sự đến quảng trường đó tìm cô, càng quá hơn nữa là hắn còn ăn mặc rất đẹp đẽ đi tới đó, phải sửa sang lại cho bản thân trông thật đẹp trai.

Mộ Sơ Tình còn không phải yêu thích cái vẻ đẹp trai này của hắn sao, vậy thì phải đẹp lên một chút, mê chết cái cô gái kia mới được.

Sau đó, lúc đến quảng trường xong Hoắc Bắc Cảng liền hối hận là mình không nên tới, Mộ Sơ Tình cái cô gái chết tiệt này, kêu hắn tới tìm cô, kết quả là phải gọi điện hỏi cô đang ở đâu.

Mộ Sơ Tình trả lời như thế nào?
Cô nói: "Em đang ở quảng trường đây, anh tới tìm em đi!"
"......! Tôi đương nhiên là biết em đang ở quảng trường, chính là em đang ở chỗ nào trong quảng trường? Chẳng lẽ em cảm thấy tôi có thể dùng ý nghĩ để tìm ra em à?" Được rồi, tết nhất thì không nên phát hỏa có đúng không, không cần mắng cái cô gái ngu ngốc này!
"A......! Em cũng không biết em đang ở chỗ nào nữa! Dù sao chính là em đang ở trong quảng trường nè!" Mộ Sơ Tình tò mò nhìn nhìn xung quanh, đều là biển người tấp nập, nào biết vị trí cụ thể của mình là chỗ nào, vì để bảo trì được cảm giác mới mẻ, cô còn cố ý chọn một cái quảng trường mà hai người đều chưa từng tới, kết quả xui xẻo là vì bản thân lại không rành đường.

Hoắc Bắc Cảng nghĩ là Tết nhất, cũng liền nhịn xuống, kiên nhẫn hỏi Mộ Sơ Tình: "Vậy em nói cho tôi biết, xung quanh em có cái vật kiến trúc tham chiếu nào không?"
Mộ Sơ Tình nghiên cứu xung quanh một lúc, rất nghiêm túc nói: "Thì có người này."
"Mộ Sơ Tình em đúng là thứ ngu ngốc! Vật kiến trúc!"
Hoắc Bắc Cảng nhịn không được, phát hỏa.

"Có cây cột!"
Hoắc Bắc Cảng: "......" Chỗ này là quảng trường, cột quay chung quanh toàn bộ quảng trường, xung quanh một vòng quảng trường đều có, nói cây cột cũng quá là lợi hại.

Mộ Sơ Tình thấy Hoắc Bắc Cảng thật sự sắp nổi bão, liền có chút sợ hãi, thật sự là cô không biết bản thân phải nói như thế nào, liền nghĩ đến việc tự mình đi qua đó, ngây ngốc hỏi hắn: "Tìm không thấy em sao? Nếu không em đi tìm anh nha?"

Hoắc Bắc Cảng không đồng ý: "Em muốn đêm nay chúng ta đều không nhìn thấy được đối phương sao?"
Mộ Sơ Tình: "......"
Hoắc Bắc Cảng đã chậm rãi sải bước chân đi tìm cô: "Mộ Sơ Tình, em đứng im đó đi, đừng nhúc nhích, bây giờ tôi sẽ đi tìm em, ngàn vạn lần không được chạy loạn, em đúng là cái đồ bị bán mất trí thông minh chỉ trong một giây."
"......!Anh biết em ở chỗ nào sao?"
"Không biết, cho nên tôi đang định dùng ý nghĩ để tìm em."
Mộ Sơ Tình: "......" Ha ha, anh thật biết đùa......
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 338: Chương 338


Tết nguyên đán ở thủ đô mọi năm đều không có tuyết, năm nay lại rất quái dị, ngay thời điểm Mộ Sơ Tình bị lạnh run bần bật như thế này thì tuyết lại rơi, đây là đợt tuyết đầu tiên trong năm, Mộ Sơ Tình ngẩng đầu nhìn những bông tuyết rơi đầy trời, ngây ngẩn cả người.

Tuyết rơi rồi!
Cô vươn tay đón những bông tuyết trắng muốt, chúng nhẹ nhàng rơi lên tay cô, cả quảng trường bởi vì tuyết rơi mà càng lúc càng náo nhiệt, mọi người đều vui mừng kinh ngạc, Mộ Sơ Tình nhìn khung cảnh huyên náo như thế, đưa mắt tìm kiếm bóng dáng của Hoắc Bắc Cảng.

Hắn thật sự có thể tìm được mình sao? Hắn sẽ không vứt mình ở đây mà chạy mất đó chứ?
Không được đâu, kế hoạch đi hẹn hò của cô còn chưa có thực hiện được mà, cô muốn sau màn bắn pháo hoa sẽ len lén lúc Hoắc Bắc Cảng không chú ý mà hôn trộm hắn một cái, đánh cắp nụ hôn đầu tiên của Hoắc Bắc Cảng, bây giờ mà hắn bỏ chạy mất thì phải làm sao đây?
Mộ Sơ Tình sốt ruột định đi tìm Hoắc Bắc Cảng, đúng vào lúc này, thanh âm lãnh lệ của Hoắc Bắc Cảng vang lên ở sau lưng.

"Mộ Sơ Tình, cái đồ ngốc này, không phải tôi đã nói là em không được đi đâu sao? Vừa rồi em định đi đâu hả?"
Giọng nói của Hoắc Bắc Cảng mang theo vẻ trách cứ.

Mộ Sơ Tình nghe không hiểu, không để ý nhiều nữa, cô biết đây là giọng nói của Hoắc Bắc Cảng.

Cô không đè nén được kích động, quay đầu, Hoắc Bắc Cảng cứ như vậy, cả một thân quần áo màu đen xuất hiện ở sau lưng cô, cách cô không xa, hắn sải đôi chân dài từng bước đi về phía cô.

Thấy hành động đó của Hoắc Bắc Cảng, hai mắt Mộ Sơ Tình đỏ lên, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt chực trào ra.

Hắn thật sự đã tìm được cô, hắn thật sự đã làm được! !
Việc này, hắn làm thế nào mà tìm được cô?
Lúc Mộ Sơ Tình còn đang suy nghĩ, Hoắc Bắc Cảng đã sắp chạy tới trước mặt cô, Mộ Sơ Tình ngẩng đầu nhìn chàng trai cao lớn ở trước mặt,hình như hắn càng ngày lại càng đẹp trai.

"Ngây ngốc cái gì vậy hả? Kêu em không được đi, em còn dám đi? Nếu như em bị người ta bán mất thì phải làm sao đây hả!" Hoắc Bắc Cảng không khách khí duỗi tay vò mạnh đầu cô, trách móc cô một trận.

Mộ Sơ Tình còn đứng đó ngây ngốc cười như một đứa trẻ: "Em vui mà! Vừa rồi em sợ anh không tìm được em cho nên em định đi tìm anh đó, không nghĩ tới anh lại lợi hại đến như vậy, nhanh vậy đã tìm được em rồi, nhưng mà, anh làm sao mà tìm được em vậy hả?"
"Khó lắm sao? Cả quảng trường chỉ có em là ngốc nhất.

" Hoắc Bắc Cảng không có cách nào giải thích, hay là nói trên thế giới này thật sự có một thứ gọi là thần giao cách cảm?
Hắn thật sự là dựa theo trực giác của bản thân, bước từng bước một về phía trước liền tìm được Mộ Sơ Tình, hắn nghĩ không ra.

Bất quá hắn chắc chắn sẽ không nói với Mộ Sơ Tình nói bản thân có thần giao cách cảm với cô, tránh cho cô nở hoa trong lòng.

"Anh mới ngốc thì có!" Mộ Sơ Tình thẹn thùng đưa tay quấn quấn một lọn tóc quanh ngón trỏ, sợ bị gió thổi rối nên cứ vuốt vuốt liên hồi.

Vừa rồi bởi vì trời tối nên không có nhìn kỹ, cho nên lúc này Hoắc Bắc Cảng mới chú ý tới khuôn mặt của Mộ Sơ Tình, cô trang điểm, hơn nữa! ! Cô mặc! !
Hoắc Bắc Cảng cúi đầu nhìn quần áo cô đang mặc, cái này! ! Ăn mặc cái quái gì thế này?
Mi mắt Hoắc Bắc Cảng giật giật, nghiến răng nghiến lợi giận dữ hỏi Mộ Sơ Tình: "Mộ Sơ Tình, em có biết bây giờ là bao nhiêu độ không?"
"Biết.

"
"Biết mà còn mặc váy đi ra đường, sao em không kh** th*n mà đi luôn đi?" Hoắc Bắc Cảng nheo mắt đánh giá chiếc váy trên người cô, váy rất ngắn chỉ vừa vặn ôm trọn cặp mông, cô còn mang tất đen, cái cô ngốc này bị điên rồi sao? Ăn mặc thế này bị cảm lạnh thì phải làm sao đây?
Hắn nổi giận, cởi áo khoác của mình ra khoác lên người Mộ Sơ Tình.

Lúc đầu Mộ Sơ Tình còn kháng cự, hắn cởi áo khoác ra rồi không biết lạnh sao?
"Đừng động đậy!" Hoắc Bắc Cảng cảnh cáo cô: "Em mà bị đông chết, về nhà tôi lại bị ba tôi mắng.

"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 339: Chương 339


Lúc Hoắc Bắc Cảng cúi đầu khoác áo cho Mộ Sơ Tình, vừa vặn khoảnh khắc này pháo hoa nổ rực rỡ đầy trời, đến lúc bắt đầu bắn pháo hoa.

Mộ Sơ Tình canh đúng thời điểm, nhanh chóng kiễn chân lên, hôn lên môi Hoắc Bắc Cảng.

Một nụ hôn hạ xuống, không chỉ một mình Mộ Sơ Tình cảm thấy lo lắng, ngay cả Hoắc Bắc Cảng cũng ngây ngẩn cả người.

Vừa rồi hắn......!Được Mộ Sơ Tình hôn?
Hoắc Bắc Cảng cứ đứng đờ ra như vậy, tay còn đang đặt ở trên áo khoác mà hắn đang mặc cho Mộ Sơ Tình, nhìn cô, khuôn mặt cô đang đỏ bừng, lỗ tai Hoắc Bắc Cảng cũng đỏ, cũng may là trời tối cho nên không có bị Mộ Sơ Tình nhìn thấy được.

Áo khoác của Hoắc Bắc Cảng rất lớn, sau khi khoác lên cho Mộ Sơ Tình có thể che khuất chiếc váy của cô, bây giờ hắn mới yên tâm, nhìn khuôn mặt thẹn thùng của Mộ Sơ Tình, Hoắc Bắc Cảng có chút không nói nên lời, liền mắng cô: "Mộ Sơ Tình, em đúng là đồ sắc nữ lưu manh."
......!
Mộ Sơ Tình đang ở trong trung tâm thương mại, cô nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng, cô mang theo Hỉ Bảo cùng nhau đến trung tâm thương mại mua kem ăn, Hỉ Bảo và cả Độc Thân Cẩu đều nói rằng chúng chưa có ăn kem ở hạ giới cho nên muốn nếm thử một chút xem thế nào.

Lấy kem cho Hỉ Bảo và Độc Thân Cẩu xong, liền nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng một mình đi vào trong trung tâm thương mại, hắn đến đây làm gì?
Mộ Sơ Tình bảo Hỉ Bảo và Độc Thân Cẩu trốn sang một bên, cô muốn đi theo Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng đi về hướng một nhà hàng Tây hướng tới một nhà tiệm cơm Tây, không phải là Mộ Oanh Oanh hẹn hắn đi ăn cơm gì đó chứ?
Mộ Sơ Tình lo lắng, nhanh chóng chạy tới trước mặt Hoắc Bắc Cảng, duỗi tay chặn đường của hắn lại.

Hoắc Bắc Cảng nhìn cô, lập tức cũng nhớ ra được cô chính là Mộ Oanh Oanh, cho nên không lưu tình trực tiếp phun ra một chữ: "Cút."
Mộ Sơ Tình mở miệng muốn giải thích, giải thích chuyện giữa cô và Mộ Oanh Oanh, chính là lại không có cách nào nói chuyện, cứ như vậy nhìn Hoắc Bắc Cảng, đôi mắt ủy khuất.

Hoắc Bắc Cảng trực tiếp đi vòng qua Mộ Sơ Tình, định đi vào trong nhà hàng.

Mộ Sơ Tình chưa từ bỏ ý định cứ bước tới trước chặn đường Hoắc Bắc Cảng, kéo áo hắn.

Ngay tức khắc Hoắc Bắc Cảng đẩy cô ra.
"Cút!"
Lại là một chữ cút, hắn thật sự không nhận ra cô......!
Hoắc Bắc Cảng đẩy cô ra xong, ghét bỏ phủi phủi góc áo vest vừa rồi bị Mộ Sơ Tình đụng tới, là ghét bỏ, không thích bất cứ người phụ nữ nào chạm vào hắn......!
"Ông xã!"
Tiếng nói của Mộ Oanh Oanh thu hút sự chú ý của hai người.

Mộ Oanh Oanh ở ở trong nhà hàng đợi Hoắc Bắc Cảng, thấy hắn còn chưa có đến, cho rằng hắn xảy ra chuyện gì rồi cho nên định ra ngoài xem xem có chuyện gì không, cũng may là cô ta ra ngoài nhìn xem nếu không hậu quả thật sự không dám tưởng tượng, sao Mộ Sơ Tình lại ở đây, may là cô ta chạy ra mới có thể ngăn cản được âm mưu của Mộ Sơ Tình.

Mộ Oanh Oanh sốt ruột cất bước đi qua chỗ Hoắc Bắc Cảng.

"Ông xã, anh đã đến đây rồi sqo còn không vào trong đi?" Mộ Oanh Oanh nắm lấy tay áo của Hoắc Bắc Cảng muốn kéo hắn đi vào trong nhà hàng.

Mộ Oanh Oanh cố ý liếc Mộ Sơ Tình một cái, cố ý nói với Hoắc Bắc Cảng: "Không cần lo cho cô ta, cô ta là em họ của em, lúc nhỏ vẫn luôn bắt nạt em, bây giờ thấy em lấy được một người chồng tốt như thế cho nên muốn tới phá đám, em không để ý tới cô ta, cô ta liền cố ý tới dây dưa anh, cô ta muốn chính là tiền đó, loại người này không có tiền là không dẹp yên được.

Sau này anh nhìn thấy cô ta thì liền báo bảo vệ đuổi cổ đi là được.

Loại người này, chỉ biết phạm tiện, mặc kệ cô ta đi, chúng ta vào trong ăn cơm đi, em đợi anh nãy giờ sắp đói chết rồi."
Hoắc Bắc Cảng thật sự rất yêu Mộ Sơ Tình, chắc chắn là sẽ không để cho Mộ Sơ Tình chịu đói chịu khổ, cho nên bây giờ nghe Mộ Oanh Oanh nói bậy như thế, chắc chắn là Hoắc Bắc Cảng sẽ không để ý tới Mộ Sơ Tình.
 
Back
Top Bottom