Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 60


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 60 - Là Con Trai Bác Không Biết Xấu Hổ, Một Hai Cứ Phải Quấn Lấy Con.
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng tuy rằng không thừa nhận, nhưng đây là sự thật (=.=!) hắn chỉ đối với một mình Mộ Sơ Tình có phản ứng... Phụ nữ khác căn bản là không có cách nào làm được.

Hoắc Bắc Cảng lắc lắc đầu, bức bách chính mình không cần lại tiếp tục nghĩ đến chuyện này, hắn cũng đứng dậy chuẩn bị xuống lầu.

Nghĩ đến vừa rồi Tiểu Bao bất ngờ đứng ở đó, Hoắc Bắc Cảng nhớ tới đây, trong lòng hắn liền có ý tưởng. Hôm nào nhất định phải giáo huấn Tiểu Bao một chút, lúc ba mẹ ở trong phòng làm những chuyện này là hành vi bình thường, lần sau tốt nhất là không cần lại tiến vào quấy rầy!

...

Mộ Sơ Tình cực kỳ xấu hổ chạy ra ngoài, lúc chạy đến cửa, tim cô đập rất nhanh, giống như là lúc đang hồi hộp vậy, căn bản là không có cách nào áp chế tiếng tim đập.

Mộ Sơ Tình duỗi tay xoa xoa miệng mình, hiện giờ trên cánh môi còn lưu lại dấu vết của hắn, hơi thở nóng rực, hương vị dễ ngửi, vẫn còn quanh quẩn trong đầu cô không xua đi được.

Vừa rồi hình ảnh hai người hôn môi, đặc biệt rõ ràng lưu lại trong trí nhớ của cô.

Làm cô xấu hổ muốn đâm đầu vào tường chết.

Cô liều mạng duỗi tay ra lau môi mình, dùng sức muốn đem hương vị của Hoắc Bắc Cảng còn dính trên môi cô lau sạch đi.

Mộ Sơ Tình, mày là một con ngốc sao? Không phải đã nói sẽ động tâm với hắn nữa sao?

Đối với một người đàn ông không yêu mày mà động tâm sẽ không có kết quả tốt, sẽ chỉ làm cho mày càng lún càng sâu, đến cuối cùng sẽ một đao lấy mạng mày. Thế nào cũng phải đợi cho đến lúc đó mới có thể nhận rõ hiện thực sao?

Mộ Sơ Tình ổn định lại tâm tình, vỗ vỗ mặt mình, rồi mới muốn đi xuống lầu.

Nơi này quá xấu hổ.

Mộ Sơ Tình hướng đầu cầu thang đi qua, đi được mấy bước, liền nhìn thấy Hà Thục từ cầu thang đi tới, hai người trong phút chốc lại chạm mặt nhau.

Lúc Mộ Sơ Tình thấy Hà Thục, cô dừng chân, có chút hoảng loạn mà lùi lại, muốn cách xa bà ta một tý. Bởi vì hiện giờ trong mắt Hà Thụ lóe lên tia chán ghét đối với cô.

Mộ Sơ Tình không muốn lại cùng Hà Thục tranh cãi, liền chủ động bỏ qua bà ta.

Nhưng Hà Thục không đơn giản như thế là có thể buông tha cho cô, thậm chí mà nói lần này là cố tình đi tìm cô, muốn cùng Mộ Sơ Tình đấu khẩu.

Hà Thục đi tới trước mặt Mộ Sơ Tình, từng bước một tới gần, mang theo áp bách. Bà ta khoanh hai tay trước ngực, trên cao tư thái nhìn Mộ Sơ Tình, ngữ khí chanh chua hỏi cô: "Mộ Sơ Tình, cô nói đi, cô muốn điều kiện gì, đến tột cùng là muốn như thế nào mới có thể rời bỏ con trai tôi, con trai tôi không thể ở bị hủy hoại trên người cô được, cho nên cô ra điều kiện đi, chỉ cần tôi có thể làm được, tôi đều sẽ thỏa mãn yêu cầu của cô, chỉ cần cô cùng con trai tôi ly hôn, rời xa càng tốt."

"Bác nói lời này, là có ý gì?" Mộ Sơ Tình buồn cười nhìn Hà Thục, "Bác có phải thật sự cho rằng con trai bác là bảo vật còn người khác chỉ là cỏ rác?"

"Cô nói vậy là có ý gì?"

Mộ Sơ Tình tới gần Hà Thục, cố ý đè thấp giọng nói, hai người lén lút nói chuyện, chỉ có cô và Hà Thục nghe được.

Sợ bị Hoắc Bắc Cảng nghe được cô cố ý k*ch th*ch Hà Thục, nói ra những lời không biết xấu hổ, "Bác gái, con hy vọng bác có thể nhận rõ được sự thật, đầu tiên, không phải là con lẽo đẽo bám theo con bác, là con trai bác không biết xấu hổ, một hai cứ phải quấn lấy con. Còn nữa, con cũng không có cảm thấy con trai bác tốt ở chỗ nào, khả năng ở trong mắt bác thật tốt đi, chính là ở trong mắt con, Hoắc Bắc Cảng thật sự không đáng một xu, so với hắn người ưu tú rất là nhiều, con đáng giá ở trên hắn luyện tập một chút! Nếu không phải con trai bác dùng mưu kế thế nào cũng phải cùng con kết hôn, bằng không thật sự, con trai bác ở bên đường quỳ xuống con cũng sẽ không đáp ứng hắn."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 61


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 61 - Phải, Từ Ngày Bắt Đầu Yêu Cô Ấy, Con Liền Điên Rồi
https: //gacsach.com

Hà Thục bị lời nói của Mộ Sơ Tình k*ch th*ch run lên, vươn tay ra muốn đánh cô, bị Mộ Sơ Tình một tay bắt lấy tay bà, cô ẩn nhẫn ánh mắt nhìn chằm chằm Hà Thục cảnh cáo, "Đúng rồi, bác gái, con không phải là Mộ Sơ Tình đáng thương để cho bác khi dễ, hiện tại nếu bác đánh con, con có thể tố cáo bác tội cố ý đả thương người khác, đến lúc đó tin tức truyền ra ngoài, nói bác ngược đãi con dâu, bác cảm thấy bác còn đáng tin sao?"

Mộ Sơ Tình nói xong, đem tay Hà Thục hất xuống, Hà Thục nghe Mộ Sơ Tình uy h**p, thật sự là tức không thở nổi lại không thể làm gì cô!

Hai người lại không biết lúc bọn họ đấu khẩu, kỳ thật Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn lén ở một góc nghe bọn họ đấu nhau.

Mộ Sơ Tình vừa quay đầu liền phát hiện ra Hoắc Bắc Cảng.

Tức khắc cả người, khuôn mặt nhỏ liền đỏ như tôm luộc, hoảng loạn sợ hãi.

Mẹ ơi! Không cần phải nói, những lời vừa rồi, chắc chắn Hoắc Bắc Cảng đều nghe được, toi cô rồi...

Mộ Sơ Tình cảm thấy rất mất mặt, không có cách nào ở chỗ này, cô muốn đi xuống, Hoắc Bắc Cảng khẳng định ở trong lòng cười nhạo cô tự kỷ không biết xấu hổ đi!

Mộ Sơ Tình mắc cỡ chết được, sợ bị Hoắc Bắc Cảng lăng mạ, cho nên nhanh chân rời khỏi chỗ này, đừng cho Hoắc Bắc Cảng phát hiện cô đang bối rối.

Mộ Sơ Tình vội vàng chạy xuống dưới lầu, Hà Thục vẻ mặt khiếp sợ đi qua, nhìn Hoắc Bắc Cảng, chấn kinh nhịn không được hỏi: "Bắc Cảng, con sao lại ở trong phòng nó đi ra?"

Hoắc Bắc Cảng liếc Hà Thục một, có chút bực bội: "Con từ phòng của bà xã mình đi ra thì có cái gì không đúng?"

"Con...!" Hà Thục tức giận rồi, "Con kêu cô ta là bà xã? Chẳng lẽ..."

Hà Thục cẩn thận nhớ lại lời của Mộ Sơ Tình, cảm thấy đáng sợ, chẳng lẽ Hoắc Bắc Cảng thật sự thích Mộ Sơ Tình?

Không được, như vậy tuyệt đối không được, Hà Thục không cho Mộ Sơ Tình - thiên sát cô tinh cùng con trai của bà ta ở bên nhau, cho nên hiện tại đi tới trước mặt Hoắc Bắc Cảng, cố ý châm ngòi ly gián mở miệng phân tích, tính toán nói xấu Mộ Sơ Tình, "Con trai, con vừa rồi có nghe được cô ta nói cái gì không? Cô ta dõng dạc nói là con cản trở cô ta, là con không biết xấu hổ quấn lấy cô ta, ta thật là không biết người phụ nữ đó có phải đang tự cho là mình rất thanh cao? Cô ta thật sự cảm thấy mình là bảo bối sao? Con như thế nào lại có khả năng hạ thấp thân phận, đi dây dưa cùng cô ta? Thật là không biết xấu hổ!" Hà Thục một trận chửi rủa.

Hoắc Bắc Cảng nghe xong khóe miệng ngậm cười, giữa mày toàn là sủng nịch.

Làm Hà Thục không tưởng tượng được chính là, Hoắc Bắc Cảng gật đầu, "Phải, Mộ Sơ Tình nói không sai, thật là con muốn dây dưa cùng cô ấy, là con không biết xấu hổ dây dưa cô ấy, một hai phải lấy cô ấy."

"Bắc Cảng! Con điên rồi phải không?"

Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên nói: "Phải, từ ngày bắt đầu yêu cô ấy, con liền điên rồi."

"Nôn (_ _!)"

Mộ Sơ Tình đi xuống lầu thang nghe được Hoắc Bắc Cảng dối trá một câu như thế, trực tiếp làm ra bộ dạng nôn mửa, thiếu chút nữa ghê tởm chết chính mình.

Hoắc Bắc Cảng cũng không chê cô ghê tởm sao?

Vì thanh danh của cô, lại tự nói xấu chính mình sao?

Làm bộ như thích cô đến chết vậy.

...

Mộ Sơ Tình đầy mặt xấu hổ đi xuống dưới lầu, sửa sang lại quần áo đầu tóc, một lúc sau xác định không có vấn đề gì mới dám đi vào phòng ăn.

Lúc Mộ Sơ Tình đi đến phòng ăn, liền nhìn thấy Hoắc Quốc Chương cùng Hoắc Tiểu Bao hai người ngồi ngay ngắn ở trên bàn cơm chuẩn bị ăn cơm. Mộ Sơ Tình vừa định ngồi xuống, Hoắc Quốc Chương lại bỗng nhiên gọi cô lại, "Sơ Tình, chỗ của con là ở bên này."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 62


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 62 - Trình Độ Phúc Hắc Quả Thực Là Ngang Ngửa Cha!
https: //gacsach.com

Hoắc Quốc Chương chỉ cho cô một vị trí, ở đó có hai chỗ ngồi, rất rõ ràng một là Mộ Sơ Tình, một là Hoắc Bắc Cảng. Mộ Sơ Tình nghĩ đến phải cùng hắn ngồi gần nhau, có chút bất an, muốn thoái thác cũng không dám mở miệng nói với Hoắc Quốc Chương, cứ như vậy căng da đầu ngồi xuống vị trí kia.

Mộ Sơ Tình mới vừa ngồi xuống, Hoắc Quốc Chương có ý điều chỉnh mở miệng: "Sơ Tình, Bắc Cảng đâu? Hai đứa không phải ở chung phòng sao? Sao lại không cùng nhau xuống dưới, là thẹn thùng sao?"

"Bác trai, sao bác biết hai đứa con ở chung một phòng?" Mộ Sơ Tình cảm thấy chuyện này có chút không ổn nhìn Tiểu Bao một chút, phát hiện Tiểu Bao ở đó cười lén.

Cái kiểu cười như thế, chắc chắn là Tiểu Bao đi tố cáo!

Không hổ danh là dòng giống của Hoắc Bắc Cảng, trình độ phúc hắc quả thực là ngang ngửa cha!

Mộ Sơ Tình hung hăng trừng mắt, liếc Tiểu Bao một, sau đó giải thích với Hoắc Quốc Chương, nói: "Chân anh ấy ngắn nên đi chậm."

Hoắc Bắc Cảng đã muốn chạy tới bàn ăn trước mặt: "..."

Hoắc Bắc Cảng có chút không thể tưởng tượng nhìn nhìn cặp chân dài của mình, hắn cao 1m89, thế này còn chân ngắn? Mộ Sơ Tình người phụ nữ chân ngắn này có cái gì mà nói hắn như vậy?!

Mộ Sơ Tình vẫn luôn cúi đầu nhìn cái chén ở trước mặt, không có chú ý Hoắc Bắc Cảng đã tới.

Cô cũng không thế nào để ý.

Hoắc Bắc Cảng nhìn Mộ Sơ Tình tầm mắt không hề chú ý đến hắn, nháy mắt cảm thấy không thoải mái.

Hắn thanh giọng, cố ý nhắc nhở Mộ Sơ Tình: "Khụ..."

Mộ Sơ Tình chẳng sợ nghe thấy tiếng vang cũng không có ngẩng đầu, vẫn luôn cúi đầu tựa như đang suy nghĩ cái gì?

Mộ Sơ Tình đương nhiên biết hắn tới, bởi vì chỉ có hắn tới không khí mới giống như là ngưng kết thành băng, nhiệt độ giảm xuống cô cũng cảm thụ được.

Nàng chính là cố ý cúi đầu không đi xem Hoắc Bắc Cảng, nhìn hắn một lần liền muốn đánh hắn một lần.

Hoắc Bắc Cảng ngồi ở vị trí bên cạnh cô, cố ý tạo ra một ít tiếng động làm Mộ Sơ Tình chú ý tới hắn.

Mộ Sơ Tình toàn bộ quá trình đều bày ra một bộ mặt lạnh nhạt, căn bản không chút nào để ý.

Hoắc Bắc Cảng tức giận muốn b*p ch*t cái người phụ nữ này, cô đang cố ý chơi trò giả lơ hắn có phải không?

Hoắc Quốc Chương cũng cảm giác được lúc này không khí thực nghiêm túc, ho khan một tiếng, cố ý nói sang chuyện khác hỏi Mộ Sơ Tình, tính toán đánh vỡ cục diện bế tắc này.

"Đúng rồi, Sơ Tình, con đã lâu không tới, cho nên ba cũng không biết mấy năm nay khẩu vị con có thay đổi hay không, kêu nhà bếp làm đều là những món trước kia con thích. Con nhìn xem có ngon không."

"Ba?" Mộ Sơ Tình nghe thấy cách xưng hô này có chút hoảng thần.

Phản ứng xong, Mộ Sơ Tình ngược lại cảm thấy không có vấn đề gì. Đúng vậy, hiện tại cô đã kết hôn với Hoắc Bắc Cảng, kêu ba là hợp tình hợp lý.

Trước kia lúc Hoắc Quốc Chương nhận nuôi Mộ Sơ Tình, cũng đã bắt cô kêu ông là ba, chính là ngay lúc đó Mộ Sơ Tình cũng không thể hoàn toàn tiếp thu chuyện Hoắc Quốc Chương đã là ba cô trên danh nghĩa, nên cô vẫn không kêu, sau này thành thói quen cũng không có kêu, liền kêu bằng chú.

Vừa rồi lúc vào cửa, cô kêu Hoắc Quốc Chương là ba cũng chỉ bởi vì ông yêu cầu, cô không muốn thế nhưng vẫn phải kêu, hiện tại muốn cô vẫn luôn kêu ba, cô có chút không quen...

Hoắc Quốc Chương thấy Mộ Sơ Tình ấp úng không đồng ý liền có chút không vui, "Sơ Tình, chẳng lẽ ba nói không đúng? Con hiện tại đã gả cho Bắc Cảng, nên cũng giống Bắc Cảng đổi giọng gọi chú thành một tiếng ba."

"Ba..." Mộ Sơ Tình vì tránh cho chính mình phải tiếp tục nghe ông giảng đạo lý nên cô căng da đầu phát ra một tiếng.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 63


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 63 - Hoắc Bắc Cảng Gọi Cô Là Bà Xã
https: //gacsach.com

Hoắc Quốc Chương nghe được Mộ Sơ Tình thuận theo mà kêu một câu mới vừa lòng, không có nói nữa.

Hoắc Bắc Cảng liền ở bên cạnh Mộ Sơ Tình, cảm giác đặc biệt xấu hổ này làm Mộ Sơ Tình không thoải mái, rất không quen.

Cố tình như thế, xấu hổ cũng chỉ có một mình cô, Hoắc Bắc Cảng một chút ý tứ kỳ quái đều không có.

...

Người làm đi kêu Hà Thục xuống lầu ăn cơm, Hà Thục cự tuyệt, nói dưới lầu có người làm bà ta ghê tởm, bà ta ăn không vô nữa.

Lời nói khắc nghiệt như vậy, Mộ Sơ Tình cũng đủ cảm giác được mình bị bà ta nhằm vào.

Hoắc Quốc Chương chỉ hận rèn sắt không thành thép, "Được rồi, bà ấy không xuống thì không xuống, chúng ta vài người cũng có thể ăn cơm, không cần bà ấy xuống, bà xuống cũng là phá hư bữa cơm thôi, thím Trương, đem cơm chiều lên lầu cho phu nhân là được."

Nói xong ông nhìn Mộ Sơ Tình, ngượng ngùng nói: "Sơ Tình, không cần lo cho bà ấy, chúng ta ăn cơm đi, lời bà ấy nói, con đừng để bụng, không cần phải xen vào chuyện bà ấy."

"Dạ." Mộ Sơ Tình cười cười, bắt đầu động đũa, một chút thương tâm đều không có.

...

Vốn dĩ là đang gió êm sóng lặng ăn cơm, chính là Hoắc Tiểu Bao như thế nào cũng không có động chiếc đũa, thằng nhóc đôi mắt sáng ngời mở to nhìn chằm chằm vào Mộ Sơ Tình, cặp mắt mị hoặc, giọng nói nhàn nhạt cố ý kiếm chuyện hỏi: "Mami, tại sao mẹ gả cho ba lâu như vậy rồi mà cũng chưa từng kêu ba là ông xã? 1

"Khụ..." Tiểu Bao thình lình hỏi câu này làm Mộ Sơ Tình bị dọa hết hồn, cô nuốt nuốt nước miếng.

Gả cho ba nó lúc nào mà lâu? Mới có mấy ngày thôi mà!

Mộ Sơ Tình bị nghẹn nước miếng đến cay mắt, muốn uống nước để giảm bớt cơn nóng rát trong cổ họng, trước mặt đột nhiên xuất hiện một ly nước lọc, một bàn tay trắng nõn thon dài bưng ly nước đưa cho cô, đẹp đến không thở được.

Mộ Sơ Tình theo bàn tay kia nhìn qua, phát hiện Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt âm trầm đưa cho cô ly nước lọc.

Mộ Sơ Tình thiếu chút nữa không nhịn được lại muốn nuốt nước miếng, quá mức kinh động? Hoắc Bắc Cảng vì sao cô thình lình xảy chuyện liền đưa nước lọc cho cô?

Là muốn giúp cô, hay là muốn hù chết cô?

Hoắc Bắc Cảng thấy mình đưa nước cho cô, đã đưa một hồi lâu, người phụ nữ này rõ ràng có ý không muốn uống, Hoắc Bắc Cảng có chút bực bội, nghiến răng nghiến lợi ra lệnh cho cô: "Uống đi."

Mộ Sơ Tình nghe được giọng hắn không vui, sau đó rõ ràng có chút túng, nhởn nhơ nhận lấy ly nước,ực ực uống nước.

Có ly nước này làm giảm bớt khô rát trong cổ họng, Mộ Sơ Tình cũng cảm thấy bớt khó chịu đi một chút.

Mộ Sơ Tình đem ly nước để lên bàn, định tiếp tục ăn cơm, Hoắc Tiểu Bao đột nhiên lại dùng ngữ khí nhàn nhạt đó hỏi Mộ Sơ Tình, "Mami, mẹ không phải nói với con được người khác giúp đỡ thì phải nói cám ơn sao? Vì sao vừa rồi mẹ không nói cám ơn daddy?" 6

Mộ Sơ Tình: "..."

Tiểu tử thúi này chính là chuyên gia, chuyên môn bắt bẻ! Ngày thường dạy nó, nó không vận dụng, bây giờ lại giống như thật là có nề nếp đem mấy cái lý lẽ này ra giảng đạo lý với cô? 1

Mộ Sơ Tình vốn định im im trầm mặc cho qua chuyện, thoát một kiếp thiên tai, không biết sao xui xẻo Hoắc Bắc Cảng đột nhiên mở miệng, giọng nói mang theo vẻ nguy hiểm ngập tràn, "Đúng vậy, bà xã của anh được anh giúp, thế nhưng không có nói cám ơn với anh nha." 1

"Khụ..." Mộ Sơ Tình rất muốn nhịn xuống biểu hiện thất thố của chính mình, thế nhưng còn chưa có nhịn xuống đã nghe đến Hoắc Bắc Cảng nói hai chữ "Bà xã", lúc này cô hoàn toàn nhịn không được!

Bà xã!

Hoắc Bắc Cảng thế nhưng lại nhẹ nhàng như thế mà nói ra, lại còn quang minh chính đại dưới tình huống này nói ra hai chữ bà xã!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 64


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 64 - Vậy Hai Đứa Tính Toán Thời Điểm Cử Hành Hôn Lễ.
https: //gacsach.com

Hiện giờ lỗ tai Mộ Sơ Tình giống như là không có thông nhau vậy, không nghe được cái gì, trong đầu quanh quẩn liền nghe được vừa rồi Hoắc Bắc Cảng nói ra hai chữ bà xã, bà xã mà hắn nói chính là cô? Cô là bà xã của hắn cũng không sai đi?

Một lúc sau Mộ Sơ Tình phản ứng lại, cảm thấy đối với Tiểu Bao ở trước mặt, cô phải hành động cho thật tốt, hình tượng lời nói, việc làm của cha mẹ rất quan trọng, có ảnh hưởng rất lớn đến con cái.

Vì tương lai tốt đẹp của Tiểu Bao, Mộ Sơ Tình cố gắng nâng lên một nụ cười ở trên mặt, cứng đờ tươi cười nhìn sang Hoắc Bắc Cảng "Cám ơn... Ông xã."

Hai chữ ông xã kia trước sau đều không quen thuộc, cho nên mở miệng nói ra hai chữ kia rất khó nói, lại xa lạ, một chút cảm giác thân thiết đều không có.

Mộ Sơ Tình nói xong liền quay mặt đi, hết sức chuyên chú ăn cơm.

Hoắc Quốc Chương nhìn thấy hình ảnh một nhà ba người như thế hoà thuận vui vẻ cũng là đặc biệt an ủi, ông đang ăn cơm, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề mấu chốt, buông chén đũa trong tay xuống, nhìn Hoắc Bắc Cảng hỏi: "Bắc Cảng, hai đứa nói kết hôn, có lấy giấy đăng ký kết hôn sao?"

Hoắc Bắc Cảng ưu nhã gắp một miếng thịt cho vào chén của Mộ Sơ Tình, ngay sau đó khẽ mở môi mỏng trả lời Hoắc Quốc Chương: "Đã lấy giấy kết hôn."

Mộ Sơ Tình nhìn trong chén mình, Hoắc Bắc Cảng đột nhiên gắp cho cô một miếng thịt thì có chút sững sờ. Cô muốn hỏi Hoắc Bắc Cảng đây rốt cuộc là có ý gì, lại không dám ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ có thể ngây ngốc nhìn miếng thịt kia, rất muốn hỏi Hoắc Bắc Cảng có phải hay không gắp nhầm người!

Mộ Sơ Tình tự hỏi một chút, đã biết cái đáp án, phỏng chừng là muốn ở trước mặt Hoắc Quốc Chương diễn kịch đi, hai người bọn họ hiện giờ là vợ chồng vừa kết hôn, hẳn là vợ chồng vừa mới kết hôn thì phải ân ái, cho nên trước mặt mọi người muốn tỏ ra khách sáo một chút.

Chính là... Mộ Sơ Tình khóe miệng hiện ra một tia cười lạnh, không biết loại ân ái này, đối với cô mà nói có phải là một loại trào phúng?

Cô không thể ăn thịt gà, bởi vì cô bị dị ứng với thịt gà, chỉ cần nếm thử đến một chút thịt gà đều sẽ dị ứng nghiêm trọng muốn nằm viện.

Mà Hoắc Bắc Cảng cố tình cho nàng, làm bộ ân ái tốt đẹp gắp miếng thịt kia chính là thịt gà, đây không phải gọi là: Không phải cô thì cuối cùng cũng không phải cô, có cưỡng cầu (ép buộc) cũng vô dụng?

Mộ Sơ Tình cảm giác trong lòng rất đau khổ, nuốt nước miếng, yết hầu đều đã đặc biệt khô khốc.

Cô lặng lẽ đem miếng thịt gà từ trong chén lấy ra bỏ đến một bên trên mặt bàn.

Cứ tưởng rằng hành động thật nhỏ này sẽ không có người nhìn đến, lại không nghĩ tới hành động này của cô bị một đôi mắt như mắt chim ưng sắc bén nhìn chằm chằm!

Hoắc Bắc Cảng nhìn thấy Mộ Sơ Tình thế nhưng không thức thời, đem miếng thịt hắn gắp cho cô bỏ ra, không định ăn, động tác có chút bực bội, ngực có một cỗ lửa giận muốn toả ra thiêu đốt hắn. Hắn gắt gao cau mày, rất là không vui, nhìn xương hàm tinh xảo của Mộ Sơ Tình, hắn liền có một loại kích động muốn đem người phụ nữ này xé nát ra.

Cô là đang có ý gì chứ? Đối tốt với cô, cô còn không cảm kích đúng không?

Hoắc Bắc Cảng nắm chặt đôi đũa, tay có chút gân xanh nổi lên, hắn thật khắc chế chịu đựng cơn tức giận.

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên duỗi tay giữ lấy đầu Mộ Sơ Tình, bức bách cô cúi đầu ăn đồ ăn hắn gắp, "Ăn vào đi, không được nhổ ra."

"..."

Mộ Sơ Tình cắn răng trừng mắt nhìn Hoắc Bắc Cảng, hắn quá phận trực tiếp duỗi tay gắp miếng thịt lên, đưa tới trong miệng Mộ Sơ Tình, như thế áp bách, vô nhân tính.

Mộ Sơ Tình nghiến răng nghiến lợi ăn vào!

Hoắc Quốc Chương nhìn bọn họ hai vợ chồng ân ái như thế, rất vừa lòng gật gật đầu, ngay sau đó hỏi lại bọn họ: "Vậy hai đứa tính toán thời điểm cử hành hôn lễ?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 65


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 65 - Một Giấc Mộng Đẹp Mang Theo Tâm Tư Trả Thù.
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng nghe thấy vấn đề này thì sửng sốt, lúc hắn đang tự hỏi phải trả lời như thế nào thì nghe giọng Mộ Sơ Tình truyền đến như chém đinh chặt sắt phủ nhận: "Không cần cử hành. Chúng con không muốn cử hành hôn lễ."

Hoắc Quốc Chương nghe được câu trả lời này mặt biến sắc, không vui hỏi lại cô: "Sơ Tình, tại sao? Vì cái gì hai đứa đều đã kết hôn, còn không tính toán cử hành hôn lễ?"

Mộ Sơ Tình mím chặt môi, không nói gì.

Bởi vì chuyện này hết thảy đều không phải là một cuộc hôn nhân thật sự, chuyện này không phải là cô ảo tưởng, đây là một giấc mộng đẹp lừa mình dối người, một hôn thú là một giấc mộng mang theo tâm tư trả thù, cho nên vì cái gì lại muốn đem giấc mộng đẹp này biên kịch cho càng thêm hoàn mỹ?

Một chút tình yêu đều không có vậy cần gì phải tổ chức hôn lễ?Hà tất lừa mình dối người, rồi sau đó lại đi lừa thêm người khác?

Như vậy căn bản đây là hôn lễ bố thí, Mộ Sơ Tình tình nguyện không cần.

Lúc còn là một thiếu nữ cô cũng đã từng ảo tưởng về hôn lễ, chính là hai người yêu nhau cùng nhau nắm tay đi vào lễ đường, vốn là anh yêu cô và cô cũng yêu anh, hai người thật lòng yêu nhau mới có thể kết hôn với nhau, như vậy mới gọi là hôn lễ.

Giống như bọn họ hiện tại, hôn lễ hoàn toàn chỉ là bài trí, một chút chân thật đều không có.

Tuy rằng cô yêu Hoắc Bắc Cảng, nhưng vấn đề chính là Hoắc Bắc Cảng không yêu cô, cho nên hôn lễ như vậy muốn tổ chức để làm gì?

...

Mộ Sơ Tình cảm giác quanh mình nhiệt độ không khí trở nên rất thấp, biết Hoắc Bắc Cảng thích phóng ra hàn khí lại không vui vẻ.

Cô nuốt một ngụm nước bọt, cho một đáp án nghe như rất hoàn mỹ: "con chính là không thích những chỗ náo nhiệt, kết hôn là chuyện của hai người, không cần phải phô trương lãng phí như thế, chỉ cần lãnh giấy kết hôn là được, không cần cử hành hôn lễ, tiệc mừng đãi khách các thứ."

Hoắc Quốc Chương rất không vừa lòng phản bác: "Chuyện này sao có thể? Con trai Hoắc Quốc Chương này cưới vợ sao có thể làm đơn giản như thế? Cần phải làm cho thật hoành tráng, ba còn muốn đãi tiệc ba ngày ba đêm mới được! Hơn nữa Sơ Tình, con còn vì Hoắc gia mà sinh được cho chúng ta một đứa cháu nội đáng yêu, chúng ta tuyệt đối không thể bạc đãi con! Liền nghe theo ba, cử hành hôn lễ, rồi trong hôn lễ hôm đó công bố thân phận của Tiểu Bao!"

Mộ Sơ Tình bị lời nói cường ngạnh của ông làm cho không có cách nào cự tuyệt, hoảng sợ mới vừa mở miệng muốn phủ nhận lại phát hiện đầu trống rỗng, không thể nghĩ ra được cái cớ gì để phủ nhận.

Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn ở bên cạnh không nói gì, bỗng nhiên hắn ngữ khí lạnh như băng, "Ba, cô ấy nói không kết hôn thì không kết hôn, ba ép người ta làm gì? Có cái gì tốt mà kết hôn, cô cảm thấy tôi cưới cô thật quang vinh sao?"

Một câu, chỉ hi vọng công kích được Mộ Sơ Tình, ngoài ra hắn không suy nghĩ được gì hết.

"Hoắc Bắc Cảng! Con nói cái gì?" Hoắc Quốc Chương tức giận nhìn thoáng qua Mộ Sơ Tình, ông trừng mắt nhìn Hoắc Bắc Cảng, có chút bực bội: "Hai vợ chồng anh chị như thế nào mà một đứa như vậy, một đứa khác cũng như vậy?"

Hoắc Quốc Chương thở dài một hơi, không hề ái ngại, "Tôi là theo không kịp trào lưu thời đại của các anh các chị. Thôi thôi, anh chị trẻ tuổi thích như thế nào thì làm như thế nấy đi, dù sao tiệc nhận tổ quy tông của Tiểu Bao, tôi nhất định sẽ làm, làm cho người khác biết Hoắc Quốc Chương tôi có một đứa cháu đích tôn. Cũng muốn để cho người khác biết Hoắc gia chúng ta là có hậu!"

Hoắc Quốc Chương lớn tuổi, cho nên chỉ có một nguyện vọng chính là muốn có một đứa cháu để mà thương yêu, để hưởng phúc.

Từ lúc xảy ra chuyện kia, 5 năm qua Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn không có chạm qua bất cứ người phụ nữ nào.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 66


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 66 - Tôi Có Chân, Tôi Tự Mình Đi Được, Không Cần Anh Phải Ôm
https: //gacsach.com

Hoắc Quốc Chương luôn lo lắng con trai nhà mình cứ độc thân, như vậy Hoắc gia sẽ không có hậu, may mắn hiện tại đối với ông mà nói đây là một niềm vui rất lớn.

Cháu nội có, con dâu cũng có, thằng con trai nhà ông sẽ không phải sống cô đơn như vậy nữa.

Hoắc gia đã có người nối dõi.

Đời này chuyện ông lo lắng nhất cũng đã xong, ông thật xin lỗi Mộ Sơ Tình, cũng chỉ có thể dùng cách này để bù đắp cho cô.

Hoắc Bắc Cảng mấp máy cánh môi không có phủ nhận yêu cầu này, xem như chấp nhận.

Mộ Sơ Tình biết bản thân cô không có cái quyền gì lên tiếng, liền ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, cái gì cũng không nói.

...

Một bữa cơm cứ như vậy, cũng không ai nói chuyện với ai.

Trước giờ Mộ Sơ Tình ăn rất ít cho nên cơm chiều hôm nay cô cũng như vậy, ăn được một chén sau đó đã ăn không vô.

Hơn nữa, cả người cô phát ngứa, rất ngứa, làn da giống như bị mấy ngàn con kiến thi nhau cắn, cảm giác này làm cho cô không thoải mái.

Cảm giác quen thuộc nói cho Mộ Sơ Tình biết cô bị dị ứng.

Thịt gà lại dị ứng, cô bị ngứa nên cứ đưa tay ra cào lên người mình, thật sự chịu không nổi, cô ra khỏi phòng bếp, nhanh chóng chạy về phòng, Mộ Sơ Tình lấy trong túi xách ra một túi thuốc dị ứng, cô luôn sợ chính mình sẽ ăn đến thịt gà, bị dị ứng cho nên vẫn luôn đem theo bên mình.

Uống thuốc xong, một lúc sau Mộ Sơ Tình mới cảm thấy toàn thân mới dễ chịu hơn một chút.

Cô nhìn nhìn trong gương, cả người cô hồng rực, cảm thấy buồn cười.

Cô chỉ chỉ chính mình trong gương, cười lạnh trào phúng, "Mộ Sơ Tình, như vậy đều không thể làm mày đối với anh ta hết hy vọng sao?"

Một người thật lòng yêu thương bạn sẽ tự nhiên nhớ kỹ sở thích của bạn, Mộ Sơ Tình nhớ rất kỹ sở thích của Hoắc Bắc Cảng, hắn thích ăn cái gì, không thích ăn cái gì cô đều nhớ rất rõ ràng, chính là đổi lấy lại hắn lại ép cô ăn thứ cô không thể ăn.

...

Mộ Sơ Tình xuống lầu, cô đã uống thuốc nên những vết đỏ dị ứng trên người đã biến mất, hiện giờ thoạt nhìn rất bình thường.

Chén đũa những thứ đó sẽ có người làm tới thu dọn, Mộ Sơ Tình cũng không cần làm việc.

Cơm nước xong cô cùng với Tiểu Bao hai người ngồi ở trên sofa cùng nhau xem TV.

Bất quá đối với cái chuyện xem TV này, quan điểm của hai mẹ con hoàn toàn bất đồng.

Mộ Sơ Tình cảm thấy Tiểu Bao bây giờ còn nhỏ, xem những cái phim thần tượng yêu đương đó có điểm không ổn, cho nên nghĩ đi nghĩ lại vẫn là cho Tiểu Bao xem 《 Gấu con đã đến 》 loại phim hoạt hình này tương đối thích hợp với lứa tuổi của Tiểu Bao. (

cái tên phim hổng có đúng nha mn, dịch ra ko biết nó tên gì luôn, chỉ biết đề tài là hoạt hình về mấy con gấu) ( _ _!)

Tiểu Bao thì lại như một ông cụ non ấy, sẽ không xem cái loại phim hoạt hình ảnh hưởng đến chỉ số thông minh này, Tiểu Bao muốn xem phim thần tượng kia.

Phim thần tượng đơn giản chính là tôi yêu anh, anh lại không yêu tôi kéo dài cốt truyện không có ý nghĩa.

Hai mẹ con liền vì cái vấn đề này mà sinh ra khác biệt.

Mộ Sơ Tình đoạt lấy điều khiển từ xa trong tay Tiểu Bao, rất có đạo lý giải thích cho nó: "Tiểu Bao, bây giờ con còn nhỏ, nên con xem phim truyền hình cũng không cần xem nhiều như vậy, không có tốt, sẽ ảnh hưởng không tốt đến sức khoẻ và đầu óc của con."

Hoắc Tiểu Bao chịu không nổi trắng mắt liếc cô một: "Mami, là ai lần trước xem phim thần tượng rồi khóc đến chết đi sống lại?"

Mộ Sơ Tình: "..."

Hoắc Tiểu Bao thật sự là muốn xem phim thần tượng, cũng chỉ có thể xin daddy giúp đỡ, thằng nhóc đáng thương hề hề đôi mắt nhỏ nhìn Hoắc Bắc Cảng ở bên kia đang chuẩn bị đi lên lầu.

Hoắc Bắc Cảng thu được ánh mắt xin giúp đỡ của Tiểu Bao, còn tưởng rằng Mộ Sơ Tình cố ý ngược đãi Tiểu Bao, tranh TV với nó.

Cho nên Hoắc Bắc Cảng tiến đến sau lưng Mộ Sơ Tình, đối với cô khịt mũi coi thường: "Mộ Sơ Tình, cô còn nhỏ sao? Cùng một đứa con nít tranh TV xem?"

"..." Mẹ nó...
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 67


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 67 - Tôi Ôm Bà Xã Của Mình Thì Có Vấn Đề Gì?
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình thấy Hoắc Bắc Cảng đột nhiên đi tới sau lưng cô, không thích ở cùng một chỗ với hắn nên Mộ Sơ Tình muốn bỏ đi.

Cô buông tay, không tranh giành điều khiển với Tiểu Bao nữa.

Mộ Sơ Tình đã đứng lên muốn đi lên lầu, chỗ đùi đột nhiên cảm giác được một cỗ lạnh lẽo k*ch th*ch, cô không kịp phản ứng được mình đã bị người vác lên.

"Ahhh..." Mộ Sơ Tình hét lên một tiếng, lúc sau mới phát giác mình đang ở trên vai Hoắc Bắc Cảng.

"Ah..." Hoắc Bắc Cảng! Anh muốn làm gì?"

Mộ Sơ Tình đột nhiên bị vác ở trên vai hắn, làm người khác giật nảy mình thì tốt lắm sao? Hiện giờ cô sợ tới mức trái tim nhỏ đã nhảy loạn ở bên trong.

Mộ Sơ Tình bị vác lên vai nên đầu tóc có chút hỗn loạn, vài sợi tóc xoăn lớn phất phất ở trên cổ Hoắc Bắc Cảng, k*ch th*ch làm hắn thật không thoải mái.

Hoắc Bắc Cảng trực tiếp nâng Mộ Sơ Tình lên lầu trò chuyện riêng, Mộ Sơ Tình còn không an phận đấm đá lung tung, đá hắn có chút đau.

Hoắc Bắc Cảng không chịu được, tức giận đánh mông Mộ Sơ Tình một, cảnh cáo cô không được lộn xộn, thanh âm trầm thấp giải thích: "Chân dài, muốn ôm cô."

"..." Má nó...! Cái người đàn ông này ghi hận trong lòng, còn không phải là chỉ nói hắn một câu chân ngắn thôi sao?

May mắn không có nói người anh em của hắn ngắn! (Ây da, chị cũng phúc hắc không kém mà!)

Phi phi phi! Quá bẩn!

Hơn nữa vừa rồi!

Nghĩ đến vừa rồi hắn đánh mông cô, cái hành động kia, mặt Mộ Sơ Tình đã đỏ như đít khỉ, đặc biệt thẹn thùng.

Này, đầu hắn có phải có vấn đề hay không, tự nhiên đánh mông cô, mông phụ nữ có thể để người kháctùy tiện đánh sao?

Hắn...sẽ không giống cô, không thẹn thùng sao?

Mộ Sơ Tình ở trên vai hắn, bị hắn vác đi lên lầu, tư thế này kỳ quái sao sao ấy. Mộ Sơ Tình dùng sức dùng dằn chỉ muốn một chân đá rớt hắn, "Hoắc Bắc Cảng, anh không cần ôm tôi! Anh nhanh thả tôi xuống, tôi có chân, tôi tự mình đi được, không cần anh phải ôm!"

Hoắc Bắc Cảng thật là bị cô làm cho không thể nề hà, bất đắc dĩ đưa tay lên cái mông trắng mịn của cô "Bang" cho một.

Mộ Sơ Tình bị đánh một câu cũng không mở miệng được, không dám tiếp tục ầm ĩ, sợ nếu lại đòi xuống hắn lại đánh mông cô...

...

Hoắc Bắc Cảng thuận lợi đem Mộ Sơ Tình mang lên lầu, nhưng lại không mang về phòng cô, mà là trực tiếp đem Mộ Sơ Tình mang về phòng hắn.

Mộ Sơ Tình thấy mình phòng đã đi qua, cô liền có chút sốt ruột duỗi chân đá Hoắc Bắc Cảng, "Hoắc Bắc Cảng! Anh thả tôi xuống dưới,anh đi nhầm phòng! Đi nhầm! Đi qua phòng tôi rồi!"

Hoắc Bắc Cảng hiển nhiên cũng không có để ý tới cô, đem cô ôm thẳng về phòng hắn, mở cửa, đi vào, sau đó giữ cửa khóa trái lại.

Mộ Sơ Tình trong tình cảnh này, hoảng sợ kinh ngạc, đồng tử nhìn chằm chằm căn phòng này, vẻ mặt giật mình.

Đây là phòng Hoắc Bắc Cảng?

Cô thật là quá mức ngạc nhiên, nhiều năm như thế đây là lần đầu tiên cô vào phòng Hoắc Bắc Cảng nha!

Trước kia Hoắc Bắc Cảng có nói gì cũng sẽ không cho cô vào phòng hắn, lại còn đuổi cô đi, trước nay cô chưa từng vào phòng Hoắc Bắc Cảng, hiện tại thế nhưng lại dễ như trở bàn tay đã bị hắn vác vào phòng. Hết thảy những chuyện phát sinh này có chút mơ hồ không thể tưởng tượng được.

Phòng Hoắc Bắc Cảng cùng hắn đúng là giống nhau, bố trí chủ yếu là hai màu đen trắng.

Hắn thích trang hoàng như vậy, thích đem căn phòng trang hoàng đến âm u, không có chút sinh khí nào, thoạt nhìn khiến cho tâm tình người ta buồn bực.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 68


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 68 - Tôi Ôm Bà Xã Của Mình Thì Có Vấn Đề Gì?
https: //gacsach.com

Tính cách hắn như vậy, ngay cả phòng ở cũng là như thế này, Mộ Sơ Tình nhìn một lúc đã buồn bực muốn chết.

Càng thêm bực chính là, người đàn ông này ôm cô ôm đến bây giờ còn không có tính thả cô xuống.

Mộ Sơ Tình thật sự là không thể nhịn được nữa, nhéo một chút thịt trên vai hắn, nghiến răng nghiến lợi như ra lệnh: "Nhanh lên thả tôi xuống!"

Giảng đạo lý, nếu là bây giờ còn không chịu thả cô xuống, cô sẽ đánh lộn với hắn luôn.

Hoắc Bắc Cảng lần này rất nghe lời, nghe được Mộ Sơ Tình kia tê tâm liệt phế, liền đem cô từ trên vai hắn thả xuống.

Mộ Sơ Tình rời đi bờ vai của hắn có chút lảo đảo đứng không vững, hướng phía sau lùi lại vài bước.

Cô nổi giận đùng đùng nhìn Hoắc Bắc Cảng, vẻ mặt cạn lời hỏi hắn: "Anh ôm tôi làm gì?"

Hoắc Bắc Cảng chẳng sợ đứng ở trước mặt cô, khoảng cách hai người không xa, bởi vì thân hình cao lớn nên hắn nhìn cô cũng là trên cao nhìn xuống, cảm giác rất uy nghiêm.

Hoắc Bắc Cảng nhướng mày, "Tôi ôm bà xã của mình thì có vấn đề gì?"

"..." Bộ dạng giống như rất có đạo lý. Mộ Sơ Tình nhìn nhìn bốn phía, hoàn cảnh có chút không ổn, chán nản hỏi: "Vậy tại sao anh lại muốn ôm tôi đến phòng anh?"

Hắn không phải trước nay cũng không chịu cho cô vào phòng hắn sao? Hôm nay tự nhiên lên cơn động kinh sao?

Hoắc Bắc Cảng mím môi, căng chặt cằm, từng bước một mang theo cảm giác áp bách hướng tới gần Mộ Sơ Tình, bỗng nhiên đi đến trước mặt cô.

Hắn duỗi tay nắm lấy cằm Mộ Sơ Tình, ánh mắt tràn ngập dã tính nguy hiểm nhìn chằm chằm cô, hắn hung ác nham hiểm mở miệng mang theo uy phong lẫm lẫm, khịt mũi coi thường hỏi: "Mộ Sơ Tình, cô là vợ của tôi, cô không ngủ với tôi, cô định ngủ với ai?"

Mộ Sơ Tình: "..."

Hiện giờ đầu cô đang trống rỗng, đối với hết thảy những chuyện xảy ra tối nay cô hoàn toàn ngốc xích, muốn ngu luôn rồi!

Cô không thể nào đoán ra được nguyên nhân gì Hoắc Bắc Cảng lại làm những chuyện này đối với cô?

Làm gì đột nhiên muốn ngủ cùng cô? Không phải hắn luôn kháng cự cô tới gần? Rất chán ghét cô sao?

Hiện tại chuyện xảy ra bất ngờ khiến cô không có thời gian suy nghĩ, làm Mộ Sơ Tình do dự.

Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ hoảng loạn của Mộ Sơ Tình, trong lòng rất là không thoải mái.

Người phụ nữ này gần đây tại sao lại cho hắn cảm giác hoàn toàn không giống nhau?

Trước kia hoàn toàn lấy hắn làm trung tâm, nếu hắn có thể cùng Mộ Sơ Tình nói một lời, cô quả thực vui sướng muốn bay lên mây.

Nhưng hiện tại hắn cố tình cùng Mộ Sơ Tình duy trì hành động ái muội, cô chỉ toàn là phản kháng, cự tuyệt đến gần hắn, không thích ứng, thậm chí hắn còn có thể cảm giác được cô có chút không hài lòng?

Là muốn cùng hắn chơi trò lạt mềm buộc chặt?

Được thôi, nếu cô đã muốn cùng hắn chơi, hắn nhất định chơi cùng cô, chẳng qua là muốn chơi chết cô luôn!

...

Hoắc Bắc Cảng đôi mắt bỗng nhiên nổi lên một tầng hàn băng, chán ghét buông cằm cô ra, "Mộ Sơ Tình, đừng có bày ra cái biểu tình ghê tởm tôi, kỳ thật ngoài miệng cô nói không cần nhưng trong lòng nghĩ thật đi? Thật ra cô lại rất muốn ngủ cùng tôi?" Hắn tạm dừng một chút, động động hầu kết, tiếp tục cái giọng băng lãnh này bổ sung thêm một câu, "Cô yên tâm, tôi một chút cũng không muốn chạm vào người cô, đêm nay muốn cô ngủ cùng tôi, chẳng qua là diễn kịch mà thôi. Nếu biết chúng ta kết hôn nhưng lại chia giường ra để ngủ, người khác nhất định sẽ hiểu lầm."

Hoá ra...

Hoá ra là vì chuyện này.

Mộ Sơ Tình trong lòng nhẹ nhõm thở dài một hơi, có chút khó chịu, đúng rồi, nếu không phải là vì nguyên nhân này, hắn có chạm cũng sẽ không chạm đến cô.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 69


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 69 - Anh Chạm Vào Tôi Làm Gì?
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng cao cao tại thượng như vậy, thế nào lại đi ủy khuất chính mình.

Mộ Sơ Tình điều chỉnh sắc mặt, biết được chân tướng cô rõ ràng nhẹ nhõm đi rất nhiều, chẳng qua hiện tại cô thật không biết tâm tình mình như thế nào, nghĩ đến việc ngủ cùng Hoắc Bắc Cảng là cô cảm thấy sung sướng tê dại rồi, tư vị kia khẳng định là tuyệt không thể tả.

Rất muốn cự tuyệt hắn, nhưng mà nghĩ đêm nay muốn diễn kịch cho Hoắc Quốc Chương xem, liền cự tuyệt không được, dù sao cũng chỉ là diễn kịch, hắn sẽ không chạm vào nàng, cũng cứ yên tâm nhiều.

Bất quá nói như thế nào cô cũng là một người phụ nữ, cùng một người đàn ông ngủ chung, kia chính là rất nguy hiểm có phải không?

Mộ Sơ Tình sau đó lui lại mấy bước, ánh mắt quật cường nhìn Hoắc Bắc Cảng, che che chính mình, đầu tiên cho hắn một yêu cầu: "Vậy anh phải đáp ứng đừng đụng vào tôi!"

Hoắc Bắc Cảng cười lạnh một tiếng, mở miệng trong giọng nói có chút miệt thị: "Cô yên tâm, tôi căn bản là không có hứng thú chạm vào cô." 3

Mộ Sơ Tình: "..."

...

Mộ Sơ Tình về phòng tắm rửa một, thay một bộ đồ ngủ ở nhà, có chút ngượng ngùng, chân cẳng đặc biệt thong thả chậm chạp như một con ốc sên, chậm rãi đi đến phòng của Hoắc Bắc Cảng.

Cô đứng trước cửa phòng do dự không bước, tự hỏi chính mình muốn hay không muốn đi vào trong.

Mộ Sơ Tình hít một ngụm khí lạnh, lúc sau cúi đầu nhìn nhìn trên người cô một thân áo ngủ.

Mộ Sơ Tình thích mặc áo bông đi ngủ, (áo làm từ cây bông), áo ngủ cũng nghĩ chỉ cần bản thân thấy thoải mái là được, căn bản là không có quá chú trọng vẻ ngoài, dù sao bình thường cũng không có ai thấy cô cho nên lúc Mộ Sơ Tình chọn áo ngủ thấy vải dệt thích hợp liền mua.

Lúc này Mộ Sơ Tình cúi đầu nhìn trên người bộ áo ngủ kia liền cảm thấy có chút không ổn, áo ngủ kia màu hồng, lúc trước là cô lấy đâu ra dũng khí mà mua bộ áo ngủ này?

Cái áo ngủ này như thế, lát nữa đi vào có thể sẽ bị Hoắc Bắc Cảng cười nhạo!

Nếu như bị hắn cười, cô sẽ thật không được, không còn mặt mũi gặp người khác.

Mộ Sơ Tình liền nghĩ cô mặc áo ngủ thế này rốt cuộc có thể nghênh ngang đi vào phòng hay không? nghĩ nghĩ chính mình ở cửa tiêu phí thời gian lâu lắm.

Đột nhiên (=.=)

Hoắc Bắc Cảng bực bội rống giận: "Mộ Sơ Tình! Cô còn không định vào? Là muốn cho tôi ôm cô vào sao?"

"..." Mộ Sơ Tình hết chỗ nói rồi, người đàn ông này như thế nào tùy thời tùy chỗ đều biết cô tồn tại ở nơi nào nha!

Mộ Sơ Tình không ở cửa dong dong dài dài bồi hồi một cỗ tức giận đi vào phòng.

Đi vào xong Mộ Sơ Tình quả thực có chút xúc động muốn nhảy sông tự sát, tại sao không ai nói cho cô biết vừa vào phòng đã thấy được hình ảnh thẹn thùng như thế...

Nguyên nhân đại khái là Hoắc Bắc Cảng đã tắm rửa xong cho nên nửa người trên là trần như nhộng ****, không có mặc quần áo gì lộ ra cơ bụng săn chắc, một chút bọt nước theo thân hình hắn chảy từ trên ngực xuống, hình ảnh quá sức dụ hoặc, mà hắn nửa th*n d*** chỉ quấn một khăn tắm lỏng lẻo, cái khăn tắm quấn hờ kia giống như là sẽ rơi ra bất cứ lúc nào.

Mộ Sơ Tình nhìn đến thân hình Hoắc Bắc Cảng hoàn mỹ như vậy, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, quá dụ hoặc, thật là làm người ta muốn l**m một.

Hoắc Bắc Cảng lấy khăn lông lau tóc, cứ như vậy rất không kiêng dè mà đứng trước mặt Mộ Sơ Tình.

Đột nhiên nghĩ tới cái gì, hắn cầm khăn lông ném tới trước mặt Mộ Sơ Tình ra lệnh cho cô: "Nhanh lên cho tôi, lại đây giúp tôi lau khô tóc."

Mộ Sơ Tình bị những lời này doạ sợ tới mức hoàn toàn không phản ứng được, co rút khoé miệng, vừa thẹn lại vừa giận, muốn cho hắn một gậy.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 70


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 70 - Thả Lỏng Một Chút, Tôi Không Muốn Ngủ Với Xác Chết.
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng cũng không tức giận Mộ Sơ Tình, hắn lạnh nhạt nâng mí mắt, gằn từng chữ một giải thích: "Tôi nhờ cô làm là vì cô là vợ tôi đã cưới vào cửa. Vợ giúp chồng làm những việc này, chẳng lẽ không nên?"

"..." Anh như thế nào có thể một bụng đầy chứa toàn là đạo lý vậy!

Mộ Sơ Tình bị hắn ném khăn lông trúng mặt, tuy rằng trong lòng một bụng lửa, nhưng lại không thể phát tiết ra ngoài, chỉ có thể ngoan ngoãn đi đến phía trước, giúp Hoắc Bắc Cảng lau khô tóc.

Hoắc Bắc Cảng ngồi ở trên giường, Mộ Sơ Tình chỉ có thể bỏ dép lê, leo lên giường, quỳ gối trên giường mới có thể lau tóc cho hắn.

Mộ Sơ Tình xoa tóc, an an tĩnh tĩnh một câu đều không nói, không biết tìm đề tài gì để cùng hắn mở miệng.

Hoắc Bắc Cảng hơi thở lạnh như băng, không nói gì, chẳng qua hiện tại hắn đang tâm phiền ý loạn.

Mộ Sơ Tình, đôi tay nhỏ của cô như có ma lực, chỉ mới đụng tới tóc của hắn, Hoắc Bắc Cảng liền cứng đờ, thân thể còng xuống dưới, kinh ngạc không rõ là cảm giác gì.

Mộ Sơ Tình cảm thấy bản thân giống như đang dùng ra cả cuộc đời để lau tóc cho hắn, (ý là sao lau lâu vậy mà chưa khô ấy) lau một lát tóc đã hơi hơi khô, Mộ Sơ Tình cắn môi có chút bất an hỏi: "Thế này đã được chưa?"

Hoắc Bắc Cảng còn đang suy nghĩ chuyện vừa rồi, cho nên không để ý vừa rồi cô nói gì, cũng nghe không đến.

Mộ Sơ Tình cho rằng hắn đang cố ý không để ý tới mình, cho nên tiếp tục lau tóc.

Chờ đến lúc tóc sắp khô, Mộ Sơ Tình ngừng tay lại, không lau nữa. Cô từ trên giường đứng dậy đi xuống, lúc muốn đem khăn lông thả lại phòng tắm, Hoắc Bắc Cảng lại đột nhiên kéo lấy cổ tay cô.

"Ah..." Mộ Sơ Tình thét chói tai, Hoắc Bắc Cảng đem cô đẩy ngã lên trên giường, Mộ Sơ Tình không hề đề phòng liền ngã ra, khăn lông ném trên mặt đất.

Mộ Sơ Tình vừa định mở miệng hỏi hắn đang làm cái gì, Hoắc Bắc Cảng lại leo lên giường, nằm bên cạnh cô, ngay sau đó cầm chăn che đậy hai người.

Hắn từ sau lưng ôm lấy cô, giọng nói gợi cảm trầm thấp mềm mại như rượu vang đỏ, êm ái vang lên bên tai Mộ Sơ Tình: "Ngủ đi!" 4

Mộ Sơ Tình: "..."

Hoắc Bắc Cảng hơi dùng sức đem cô giam vào trong ngực mình, Mộ Sơ Tình không có cách nào đẩy hắn ra, cứ như vậy ngoan ngoãn bị hắn ôm ngủ.

Đột nhiên...

Mộ Sơ Tình cảm giác quần áo cô bị người vén lên, đôi tay lạnh băng quen thuộc ở trên người cô lần mò tìm kiếm, Mộ Sơ Tình bị dọa cho kinh sợ, bất an hỏi Hoắc Bắc Cảng: "Anh chạm vào tôi làm gì?" 7

Hoắc Bắc Cảng gần sát sau vai cô, rồi mới cắn một chút lên vai, nhẹ nhàng l**m một chút, thật k*ch th*ch, lại thật ngứa.

Mộ Sơ Tình muốn xoay lại tát cho hắn một, đột nhiên liền cứng đờ cả người, đầu óc bị hành động bất ngờ của Hoắc Bắc Cảng làm cho muốn nổ mạnh.

Nàng không có năng lực tự hỏi Hoắc Bắc Cảng hắn, tại sao lại thân mật như thế với cô...

Không biết tư thế của bọn họ như vậy rất ái muội sao?

Hắn lúc trước không phải nói, chạm vào cô sẽ ghê tởm sao? Rất muốn đi tìm chỗ chết? Không có hứng thú chạm vào cô sao? Hiện giờ hắn chạm vào cô? Như thế nào không chết đi?! Đồ lưu manh!

"Tôi có nói quá sao?" Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt mờ mịt nhìn Mộ Sơ Tình, giọng nói giống như vừa rồi không đổi.

Tiếng nói thật thuần hậu, trầm thấp, thanh âm rất gợi cảm, đặc biệt là hiện giờ yên tĩnh như thế, giọng nói của hắn giống như là độc dược, làm người không có cách nào không trúng độc.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 71


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 71 - Anh Nói Rất Có Đạo Lý, Đm! Tôi Còn Có Thể Nói Được Cái Gì?!
https: //gacsach.com

Giọng nói của hắn giống như độc dược sẽ thẩm thấu đến thân thể của người bên trong.

Thanh âm rất êm tai, chính là người có độc!

Trung Quốc trang bức nhà ai cường? Sơn Đông lam tường Hoắc Bắc Cảng! (câu này ý là hắn ngang tàng, bá đạo)

Hoắc Bắc Cảng này thật là đủ rồi!

Mộ Sơ Tình bị động tác của Hoắc Bắc Cảng làm cho có chút xấu hổ, muốn đong đưa thân thể, tránh thoát cái ôm của hắn, bản thân kiên cường không cần hắn ôm!

Chính là Mộ Sơ Tình hoạt động một bước, Hoắc Bắc Cảng lại đem đùi ôm lấy đôi chân trắng mịn mảnh khảnh của Mộ Sơ Tình, cứ như vậy, tư thế rất ái muội, làm cho Mộ Sơ Tình đỏ mặt lên.

Hoắc Bắc Cảng càng ôm chặt Mộ Sơ Tình, thân thể gần sát cô.

Ngực đàn ông cường tráng săn chắc dán sát vào tấm lưng mềm mại nhỏ bé của người phụ nữ, không thể nghi ngờ chính là máu cùng nước đặt ở cùng nhau, hòa hợp làm một.

"Mộ Sơ Tình, đừng cử động! Nếu cô còn dám động! Tin hay không tôi liền ở chỗ này làm cô!"

Hoắc Bắc Cảng không có thương lượng một câu, mang theo nguy hiểm tức giận, giống như một con báo bị chọc giận, lạnh lẽo làm người không dám động.

Mộ Sơ Tình còn muốn một tát, tát chết hắn, đột nhiên im bặt, không dám tiếp tục.

Người vênh váo như thế, vẫn là không cần trêu chọc.

Không thể trêu vào, cũng đánh không chết.

Mộ Sơ Tình cứ như vậy, giống như con cừu nhỏ, để mặc Hoắc Bắc Cảng ôm cô, hai người thân thể gần sát bên nhau.

Mộ Sơ Tình nằm không thoải mái, thân hình cứng đờ.

"Thả lỏng một chút, tôi không muốn ngủ cùng xác chết."

Hoắc Bắc Cảng rõ ràng cảm giác được người phụ nữ nằm trong lòng ngực mình cứng đờ, không hề buông lỏng, cảm giác cô bị hắn ép buộc, không tình nguyện, cho nên trong lòng hắn không vui, lên tiếng nhắc nhở cô.

"Ngủ với người bị liệt..." Mộ Sơ Tình nói xong mới cảm thấy không ổn, tức khắc đầu nổ mạnh, một lúc không cẩn thận bản thân lại nói ra những lời khó nghe, cô cảm thấy hoảng sợ, bạo lực ẩn giấu trong người cô bạo phát, hình tượng đoan trang thục nữ cô xây dựng bao lâu nay bỗng chốc lại bị huỷ như thế?

Mộ Sơ Tình ý thức được, lập tức liền thay đổi, chèn thêm một câu: "làm lại..."

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Hoắc Bắc Cảng cảm giác được người trong ngực mình, bên ngoài là áo ngủ, bên trong một thân dày cộp nội y.

Nghĩ cũng không có nghĩ đến, Hoắc Bắc Cảng móng vuốt cũng đã với vào trong áo của Mộ Sơ Tình, tay hắn rất lớn, rất lạnh, lại giống như là có dòng điện vậy, đột nhiên đi vào, làm Mộ Sơ Tình cảm giác toàn thân như bị điện giật, cả người run rẩy một chút.

Hoắc Bắc Cảng vươn tay đến sau lưng cô, một tay cởi bỏ khuy áo ngực của cô.

"Cách" một tiếng nhỏ, khuy áo được mở ra, áo ngực lỏng lẻo.

Mộ Sơ Tình hoảng hốt trừng lớn mắt, lông tơ dựng đứng lên, cô khẩn trương run run, vội vàng che lại quần áo của mình, chặn tay Hoắc Bắc Cảng lại, cô như muốn ngừng thở.

Sắc mặt lập tức đỏ lên, y như cà chua, cô nghiến răng nghiến lợi, "Hoắc Bắc Cảng! Anh đang làm cái gì?"

Hoắc Bắc Cảng tiếng nói trầm thấp, hắn gỡ tay Mộ Sơ Tình ra, lập tức rút chiếc áo ngực từ bên trong áo ngủ ra, còn nghiêm trang giảng đạo lý: "Tôi nghe nói phụ nữ mặc áo ngực đi ngủ không tốt, sẽ ảnh hưởng đến b* ng*c, dẫn đến ung thư vú. Tôi cũng không muốn con trai tôi còn nhỏ như thế đã mất mẹ."

Mộ Sơ Tình sốt ruột, mắt thấy áo ngực bay đi, "Anh nghe ai nói? Kẻ đó đúng là lừa gạt, lừa gạt anh! Không có việc gì, anh mau đưa cho tôi đi."

Hoắc Bắc Cảng: "..."

"Hoắc Bắc Cảng! Anh bị bệnh có phải không?!" Mộ Sơ Tình, cuối cùng nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng đem nội y của cô ném đi liền nổi giận.

Nhưng mà hắn ném đồ của cô ra xa, cách xa vạn dặm, cô duỗi tay đi lấy như thế nào đây?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 72


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 72 - Ngực Cô Thế Nhưng Có Vết Thương Màu Đỏ.
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng nghiêm trang, "Không bị bệnh, phụ nữ mặc áo ngực nữ ngủ đích xác sẽ xảy ra vấn đề."

Mộ Sơ Tình: "..."

"Anh..."

Mộ Sơ Tình vừa muốn mở miệng nói, liền bị Hoắc Bắc Cảng cự tuyệt, "Ngủ đi! Đừng quậy nữa! Phiền!"

Mộ Sơ Tình cạn lời thật rồi.

Được thôi, Mộ Sơ Tình biết mình đấu không lại Hoắc Bắc Cảng, liền không tiêu phí sức lực cùng hắn tranh cãi, cô nhắm mắt lại, đinh nhắm mắt làm ngơ.

Lúc cô sắp chìm vào giấc ngủ, cảm giác có một đôi tay xâm nhập vào bên trong quần áo... Bắt được nơi không thể nói của cô, Mộ Sơ Tình tức khắc khiếp sợ mắt trợn to, nghiến răng nghiến lợi: "Hoắc Bắc Cảng, tay anh..."

"Mộ Sơ Tình, sao cô từng mang thai mà ngực của cô cũng không có lớn?"

Không phải người ta bảo mang thai xong thì sẽ lớn hơn, là sai sao?

Mộ Sơ Tình so với mấy năm trước, không giống nhau?

"Hoắc Bắc Cảng! Liên quan gì đến anh? Mau lấy tay anh ra cho tôi!" Mộ Sơ Tình tức giận toàn thân phát run.

Vấn đề là, Hoắc Bắc Cảng duỗi tay đi vào, thế nhưng sau đó còn nắm lấy ngực cô, n*n b*p thành đủ loại hình dạng, hắn còn cảm thấy chơi vui vẻ vô cùng...

"Chúng ta kết hôn..." Hoắc Bắc Cảng nói chuyện, dừng lại một chút, sau đó hắn mở miệng, tâm tình dường như cũng tốt hơn được một chút, "Cho nên, cái này của cô cũng là đồ của tôi, tôi sờ đồ của mình tại sao lại không được?"

"..." Anh nói rất có đạo lý, tôi còn có thể nói được cái gì?!

...

Cuối cùng, cuối cùng Mộ Sơ Tình không biết xảy ra chuyện gì, bị Hoắc Bắc Cảng thoải mái n*n b*p, lúc sau nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Mộ Sơ Tình hôm nay thật là mệt muốn chết, rầm rì vài tiếng liền bị cơn buồn ngủ lấn át, cửa sổ cũng không đóng, gió đêm từ từ thổi vào, Mộ Sơ Tình có chút lạnh, tự nhiên hướng vào trong chăn co rụt, hành động thế này làm cô dán gần Hoắc Bắc Cảng thêm vài phần.

Hoắc Bắc Cảng bị Mộ Sơ Tình ở trong ngực giống như một con mèo nhỏ câu dẫn dục hoả của hắn, tuy rằng gió đêm thật mát lạnh nhưng cũng không có cách nào cái này giống như tiểu miêu tư thế cấp câu ra hỏa tới, gió đêm tuy rằng thực mát lạnh, nhưng lại không có cách nào tiêu trừ chính là lại không có biện pháp tiêu trừ đi ý nghĩ của hắn, càng nghĩ chỗ đó càng bành trướng.

Hoắc Bắc Cảng buông tay, nhìn Mộ Sơ Tình đã ngủ say, còn có ngực cô...

Hiện tại bên trong đã không có áo lót, cô không thoải mái nghiêng người ngủ, cho nên quần áo hé mở ra, lộ ra một mảng lớn da thịt, phong cảnh đặc biệt mỹ miều.

Hoắc Bắc Cảng cổ họng căng ra, cúi đầu nhìn nhìn chỗ bụng dưới!

Thật đúng là gặp quỷ!

...

Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ sát đất cửa sổ chiếu vào trong phòng, trên mặt giường, rọi lên trên mặt Mộ Sơ Tình, ánh mặt trời chói mắt, làm Mộ Sơ Tình không thoải mái mở bừng mắt.

Trời đã sáng!

Mộ Sơ Tình duỗi tay xoa xoa mắt nhập nhèm còn buồn ngủ, rồi mới duỗi cái eo lười biếng, đánh ngáp một hơi, rất mệt.

Cô đột nhiên cảm thấy chỗ ngực mình tê rần, như là có vết thương bị cào cấu rất đau rát.

Mộ Sơ Tình liền cảm thấy kỳ quái, tại sao ngực cô lại đau?

Cô cúi đầu nhìn nhìn xuống ngực, thật là vừa thấy liền ghê người!

Tại sao lại như vậy, ngực cô thế nhưng có vết thương màu đỏ, lại còn là cái loại vết thương do bị cọ xát, đỏ hồng, rõ ràng đây là vết thương mới, ngày hôm qua lúc ngủ, phía trước đều không sao, tại sao ngủ dậy lại lòi ra mấy vết thương thế này?

Bị lúc nào thế!

Mộ Sơ Tình rời giường, nhìn nhìn bên cạnh, đã không thấy tăm hơi Hoắc Bắc Cảng đâu.

Chắc là hắn rời giường đi làm rồi.

Mộ Sơ Tình nhìn nhìn trên tường, bây giờ đã gần 8 giờ rồi.

Cô xem bên cạnh không có người, nên cũng cứ yên tâm, lớn mật bắt đầu kéo cổ áo xuống xem ngực mình.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 73


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 73 - Buông Chồng Tôi Ra! Đừng Tới Gần Anh Ấy!
https: //gacsach.com

Lại vừa thấy, dấu vết màu đỏ kia thật sự là vết thương, Mộ Sơ Tình duỗi tay đi s* s**ng một chút, còn có chút ẩn ẩn đau. Mộ Sơ Tình nhíu mày.

Là bị lúc nào thế?

Một giấc ngủ dậy liền có?

Tối hôm qua Mộ Sơ Tình mơ một giấc mộng xuân, cô mơ thấy nơi này của mình bị Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn v**t v*, hơn nữa hắn còn g*m c*n, còn ăn...

Hiện tại tưởng tượng đến, mặt thẹn thùng đỏ lên, thật là quá không biết xấu hổ, loại mộng này đều có thể làm.

"Cạch" một tiếng cửa phòng mở.

Hoắc Bắc Cảng mở cửa, đột nhiên mở cửa, liền thấy được Mộ Sơ Tình ngồi ở trên giường lôi kéo cổ áo.

Mộ Sơ Tình nghe được thanh âm, khiếp sợ ngẩng đầu. Hai ánh mắt vừa lúc tiếp xúc nhau, xấu hổ lúng túng.

Không khí đột nhiên an tĩnh.

Mộ Sơ Tình xấu hổ tay cứng đờ không động đậy, cả người kinh ngạc dừng lại mọi động tác, nhìn chằm chằm Hoắc Bắc Cảng, mất mặt muốn tìm cái khe nứt chui vào!

Cùng Mộ Sơ Tình mất mặt như thế, hình tượng hoàn toàn tương phản chính là Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng, hiện tại đôi mắt thâm sâu nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình, khóe miệng gợi lên, mang theo ý cười, chậm rãi mở miệng, giọng nói đặc biệt gợi cảm, "Mộ Sơ Tình, mới sáng sớm cô đã nhiệt tình như thế, muốn câu dẫn tôi? Ngày hôm qua không có câu dẫn được, hiện tại là hư không tịch mịch? Rất muốn tôi làm chút gì với cô sao?"

Hoắc Bắc Cảng nói ra giống như bom nổ, làm cô hoàn toàn bừng tỉnh lại.

Mộ Sơ Tình hoảng loạn lập tức buông cổ áo xuống, đem phong cảnh trước ngực che khuất đi.

Cô tức tối từ trên giường đứng lên, bất chấp mình chưa mang dép, liền nhanh chân nhanh cẳng chạy về phía Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình tức giận nhìn Hoắc Bắc Cảng, mặt già đỏ lên chỉ vào chỗ ngực mình, ngữ khí tức giận chất vấn Hoắc Bắc Cảng: "Hoắc Bắc Cảng, chỗ này của tôi là thế nào đây?"

Hoắc Bắc Cảng lúc này đang mặc một bộ đồ thể thao, một thân đều là màu xám, làm hắn trông trẻ ra vài tuổi, thoạt nhìn, giống như là sinh viên đại học ấy.

Nhìn hắn đẹp trai anh tuấn như vậy, làm Mộ Sơ Tình nhịn không được tim đập trống dồn.

Hoắc Bắc Cảng từ nhỏ đến lớn đều có một thói quen, mỗi buổi sáng đều sẽ ra ngoài chạy bộ, mười năm như một, mưa gió cũng không đổi, đi rèn luyện thân thể.

Cái này đối với Mộ Sơ Tình, người không bao giờ vận động thân thể mà nói chính là dày vò, khi còn nhỏ vì theo đuổi hắn, cùng hắn luyện chạy bộ một tuần, sau đó liền từ bỏ.

Sau này, Mộ Sơ Tình học cao trung, kiểm tra chạy bộ 800 mét, kiểm tra đến ba lần mới qua, hơn nữa cô qua được vẫn là bởi vì Hoắc Bắc Cảng đăng ký huấn luyện ở đó, một đám nữ sinh theo quấy rầy hắn, Mộ Sơ Tình vì bảo hộ ông xã tương lai đã nổi điên gắng sức chạy.

Buông chồng tôi ra, đừng tới gần anh ấy!

Lúc ấy Mộ Sơ Tình một đường chạy vội hô khẩu hiệu chính là như vậy, tóm lại, ngay lúc đó sắc mặt Hoắc Bắc Cảng trông rất tốt!

...

Lúc này, Hoắc Bắc Cảng sắc mặt bình tĩnh nhìn ngực Mộ Sơ Tình, rồi mới duỗi tay vén áo cô lên.

Cặp mắt đen như mực nhìn chằm chằm b* ng*c l** l* của cô một hồi, trả lời rất nghiêm túc: "Vết thương rất nghiêm trọng, phỏng chừng là bị mèo bắt."

Mộ Sơ Tình kéo quần áo của mình ngay ngắn lại, sau đó lui lại mấy bước, tránh xa Hoắc Bắc Cảng một chút, "... Hoắc Bắc Cảng! Anh không cần trợn mắt nói dối, ở đây chỗ nào có mèo?"

Hoắc Bắc Cảng cong cong khóe miệng, thật sự khiếp sợ: "Có thể có, nửa đêm nó trốn thoát."

"..." Không biết xấu hổ!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 74


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 74 - Làm Bà Ta Tự Mình Đi Tìm Đường Chết!
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình cùng Hoắc Bắc Cảng không có đề tài để có thể tiếp tục tranh luận, cô thẹn thùng che mặt chạy về phía toilet.

Cô thanh thuần như thế, trừ bỏ 5 năm trước cùng Hoắc Bắc Cảng xảy ra một đêm kia, cô không hề có một tý kinh nghiệm gì, Mộ Sơ Tình còn không có xem qua mấy cái phim xxx, cho nên căn bản không biết những vết thương trên ngực đó tại sao lại có, cô chỉ cảm thấy ngực cô là bị Hoắc Bắc Cảng làm bị thương!

Ngày hôm qua lúc cô ngủ rồi, chắc chắn Hoắc Bắc Cảng vì trả thù cô, nên mới duỗi tay đi bắt ngực cô làm cô biến thành cái dạng này!

Thật là một tên tiểu nhân đê tiện!

Hoắc Bắc Cảng nhìn bóng dáng Mộ Sơ Tình rời đi, hắn căn bản sẽ không nói cho Mộ Sơ Tình biết mấy cái vết thương kia của cô là như thế nào, bởi vì, một người đàn ông, không được thoả mãn h*m m**n, lại không có cách nào động đến cô, nên muốn dùng ngực cô giải quyết ý nghĩ của chính mình, thật là... Có chút xấu xa.

...

Mộ Sơ Tình sửa sang lại bản thân, từ tủ quần áo tìm ra được một bộ váy, mặc vào.

Chiếc váy màu trắng, mặc ở trên người Mộ Sơ Tình toát ra một loại khí chất rất đặc biệt, cô búi mái tóc xoăn lớn của mình thành một búi tròn trên đầu, lộ ra gương mặt tinh xảo, nhìn cô lúc này tươi mát như một nữ sinh.

Mộ Sơ Tình cuối cùng vừa lòng nhìn nhìn mình, sau đó đi xuống lầu.

Hà Thục ở trên bàn cơm nhìn Hoắc Tiểu Bao, ánh mắt có chút cổ quái.

Hoắc Tiểu Bao cúi đầu, thong thả ung dung, đặc biệt thân sĩ ăn bữa sáng, thần thái thật kháng cự người khác tới gần.

Đây là bệnh tự kỷ của Tiểu Bao phát tác, không muốn người khác tới gần nên mới lộ ra biểu tình như vậy.

Tiểu Bao hiện tại rất khó chịu.

Mộ Sơ Tình nhịn không được, đau lòng cho con trai, cô nhanh chóng đi qua, muốn mang theo Tiểu Bao rời đi.

Mộ Sơ Tình lạnh nhạt làm bộ không có nhìn đến Hà Thục, không có chào hỏi, cô nắm tay Tiểu Bao, ôm nó lên, "Tiểu Bao, đi, chúng ta về nhà."

Mộ Sơ Tình ôm Tiểu Bao định rời khỏi, lại đột nhiên bị Hà Thục gọi lại: "Mộ Sơ Tình, con trai cô sinh ngày nào?"

Nghe bà ta hỏi thế, Mộ Sơ Tình đột nhiên cảm giác được đầu nổ mạnh, xoay người, cảnh giác nhìn Hà Thục, "Bác gái, bác hỏi như vậy là có ý gì?"

Hà Thục cười cười, cầm lấy ly cà phê trước mặt uống một ngụm, "Không có, chỉ là hỏi cô một câu mà thôi, thuận tiện muốn biết ngày sinh của con trai cô, xem có phải là giống cô hay không, cùng một mệnh."

Ý tứ của Hà Thục chính là muốn nói, xem con của cô có phải giống cô, cùng một đức hạnh, đều là kẻ gây tai hoạ, là thiên sát cô tinh!

Mộ Sơ Tình bị Hà Thục nói tức giận phát run!

"Hiện tại là bà hoài nghi, con trai tôi cũng là thiên sát cô tinh?" Mộ Sơ Tình nghiến răng nghiến lợi hỏi Hà Thục.

"Cô cũng thật thông minh." Hà Thục cười lạnh một phen, ý tứ thật rõ ràng, nói rõ bà ta nghĩ như vậy, cô chính là thiên sát cô tinh, bà ta hoài nghi cô sinh ra con trai cũng là thiên sát cô tinh.

Cô sẽ hại con trai bà ta, bà ta không muốn con trai của cô, cũng sẽ hại con bà.

Mộ Sơ Tình tức giận run rẩy, muốn b*p ch*t Hà Thục.

Mộ Sơ Tình trấn định lại, ôm Tiểu Bao cũng không quay đầu lại rời đi, cũng không có đáp lại lời Hà Thục mới nói, đối với loại người này, phản kích tốt nhất chính là Mộ Sơ Tình không để ý tới bà ta.

Làm bà ta tự mình đi tìm đường chết!

Con trai của cô, chỉ cần mình thích, người khác không thích thì như thế nào, đó cũng là bảo bối của cô!

Mộ Sơ Tình mang theo Tiểu Bao, cô phải lập tức rời khỏi nơi này, con trai cô không phải để cho bà ta khi dễ.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 75


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 75 - Tin Hay Không Tôi Đánh Gãy Chân Cô?
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình ôm Tiểu Bao đi ra ngoài, cô định kêu xe taxi, lúc cô lấy di động ra định gọi tổng đài, trước mặt xuất hiện một chiếc Ferrari màu đỏ, cứ như vậy ngừng ở trước mặt Mộ Sơ Tình, rồi sau đó chủ nhân chiếc xe kia mới hạ cửa sổ xe, Mộ Sơ Tình lúc này thấy được Hoắc Bắc Cảng đang ngồi bên trong, hắn mang một kính râm, cứ như vậy, nghiêng đầu đối với Mộ Sơ Tình nhìn không tới chính diện, nhưng mà một sườn mặt thôi đều có thể làm người tim đập thình thịch.

Hắn dừng xe trước mặt cô làm gì? Khoe mình có xe à?

Mộ Sơ Tình bỏ qua Hoắc Bắc Cảng hướng bên cạnh mà đi, Hoắc Bắc Cảng lạnh giọng ra lệnh: "Mộ Sơ Tình, cô lên xe cho tôi."

Mộ Sơ Tình ngừng bước chân, xoay người, bộ dáng không ai bì nổi nhìn Hoắc Bắc Cảng, không tình nguyện: "Không cần, tôi đi taxi về."

Hoắc Bắc Cảng tháo kính mát xuống, đôi mắt lạnh băng nhìn Mộ Sơ Tình, giọng nói vô tình giống như một núi băng: "Tôi mang Tiểu Bao đi gặp bác sĩ, cô không đi thì đem Tiểu Bao lên xe còn cô cút xuống xe cho tôi."

"Xem bệnh? Xem bệnh cái gì?"

Mộ Sơ Tình kinh ngạc nhìn Tiểu Bao một chút.

"Tiểu Bao có bệnh tự kỷ, cô không muốn điều trị cho nó?"

"..." Mộ Sơ Tình cứng họng, đột nhiên không biết trả lời hắn như thế nào.

Hoá ra hắn để ý, hắn vẫn luôn để ý con trai mình bị bệnh tự kỷ.

Lúc trước Mộ Sơ Tình không để cho Hoắc Bắc Cảng biết sự tồn tại của Tiểu Bao vì cô vẫn luôn lo lắng, nếu Hoắc Bắc Cảng biết Tiểu Bao là đứa trẻ bị bệnh tự kỷ, cô sinh con cho hắn, là một đứa trẻ không hoàn hảo, hắn sẽ nghĩ gì về Tiểu Bao, sẽ đối với Tiểu Bao như thế nào?

Hoắc Bắc Cảng là một người kiêu ngạo như thế nào, thậm chí việc hai bọn họ ngủ chung cũng có thể trở thành vết nhơ của hắn, cho nên chuyện con trai mình bị tự kỷ, chuyện này hẳn là sẽ làm hắn cảm thấy Tiểu Bao chính là sai lầm của hắn.

Chỉ là sau này Tiểu Bao cùng Hoắc Bắc Cảng nhận nhau, Hoắc Bắc Cảng trước nay đều chưa một lần ghét bỏ Tiểu Bao bị bệnh, Mộ Sơ Tình thật đúng là ngây thơ cho rằng Hoắc Bắc Cảng sẽ không ngại, Hoắc Bắc Cảng sẽ thích Tiểu Bao, sẽ không bởi vì Tiểu Bao có bệnh cho nên đối với Tiểu Bao bằng ánh mắt ghét bỏ.

Nhưng mà hiện tại, Mộ Sơ Tình mới biết được ý nghĩ của chính mình đến tột cùng có bao nhiêu buồn cười, quá mức buồn cười.

Hoắc Bắc Cảng sao có thể không ngại, hắn là sẽ để ý, rất để ý, cho nên hiện tại liền tính toán đem Tiểu Bao đi xem bác sĩ, Hoắc Bắc Cảng ghét bỏ Tiểu Bao bị bệnh...

Mộ Sơ Tình lòng như dao cắt, chính mình mang thai chín tháng mười ngày vất vả sinh con, cứ như vậy lại bị chính cha ruột của nó ghét bỏ, cô có bao nhiêu đau lòng, có ai có thể biết được?

"Hoắc Bắc Cảng, tôi đi đcm nhà anh!" (我去你大爷! = F*ck you!)

Mộ Sơ Tình nhịn không được tuôn ra một câu thô thiển, ôm theo Tiểu Bao nhanh chóng chạy lấy người.

Tiểu Bao không cần một người cha ghét bỏ nó.

Hoắc Bắc Cảng hết chỗ nói rồi, như thế nào còn đột nhiên mắng chửi người khác?

Hơn nữa, còn bạo miệng chửi bậy...

Hoắc Bắc Cảng xem Mộ Sơ Tình càng chạy càng xa, sốt ruột lái xe đuổi theo.

Mộ Sơ Tình giống như là đang chạy trốn, dùng sức chạy trốn.

Hoắc Bắc Cảng đi theo sau lưng Mộ Sơ Tình, xem cô biểu tình như là gặp quỷ, hắn ở trong xe, đối với Mộ Sơ Tình rống lên một tiếng: "Mộ Sơ Tình, cô đi thêm một bước, tin hay không tôi đánh gãy chân cô?"

Mộ Sơ Tình: "..."

"Mộ Sơ Tình, cút lên xe cho tôi!"

Hoắc Bắc Cảng chạy đến bên cạnh Mộ Sơ Tình, vẫn luôn nhấn còi nhắc nhở cô.

Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng làm phiền, xoay người, trừng mắt, "Hoắc Bắc Cảng, anh còn chưa đủ?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 76


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 76 - Không Biết Còn Tưởng Hắn Thiếu Cô Mấy Trăm Vạn?!
https: //gacsach.com

"Píp píp píp píp píp píp! Píp píp píp píp píp píp!"

Hoắc Bắc Cảng cũng không nói lời nào, điên cuồng ấn loa, vẫn luôn ấn loa, cái loại âm thanh chói tai này, Mộ Sơ Tình nghe đến phát nổ luôn!

Cái tên ôn dịch này! Đến tột cùng còn chưa đủ!

Tiểu Bao hiện tại nghe được thanh âm này, rất sợ, vội vàng bưng kín lỗ tai, rúc ở trong ngực Mộ Sơ Tình, khó chịu ngượng ngùng.

Bộ dạng hốt hoảng sợ hãi.

Mộ Sơ Tình thỏa hiệp, sợ Tiểu Bao nghe những âm thanh không dễ chịu đó, cô ôm theo Tiểu Bao leo lên xe của Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình định ngồi ở ghế sau, đã bị Hoắc Bắc Cảng kêu lên một câu: "Mộ Sơ Tình, cô dám ngồi ở ghế sau, thì cô cút xuống xe cho tôi!"

Mộ Sơ Tình: "..."

Càng làm cho Mộ Sơ Tình cảm giác mệt mỏi, không yên nữa chính là bọc nhỏ ngồi ở ghế sau giơ cái chân ngắn nhỏ lên, đạp một chút vào người Mộ Sơ Tình, đem cô đá ra ngoài xe, sau đó thằng nhóc đóng cửa xe lại.

Không cho Mộ Sơ Tình tiến vào.

Hiện tại thật rõ ràng, nếu Mộ Sơ Tình muốn lên xe, nhất định phải ngồi ở vị trí ghế lái phụ bên cạnh Hoắc Bắc Cảng, ngồi gần hắn!

Mộ Sơ Tình tức giận không được, con trai nhà mình đúng là nuôi tốn cơm.

...

Hoắc Tiểu Bao nhìn kính chiếu hậu, Hoắc Bắc Cảng câu môi tươi cười, cười thật sáng lạng, lúc này chắc đang rất đắc ý.

Tiểu Bao thật sự cảm thấy nó rất đáng thương. Còn nhỏ như thế đã phải làm người mai mối cho ba mẹ, sau này nếu nó gả không được thì phải làm sao bây giờ!

Hoắc Bắc Cảng không có nửa điểm ghét bỏ Hoắc Tiểu Bao, chỉ có Mộ Sơ Tình là cảm thấy hắn ghét bỏ Tiểu Bao có bệnh tự kỷ, cái loại tâm tính này cũng chỉ có Mộ Sơ Tình ngu ngốc mới có thể nghĩ như thế.

Nếu không phải vì vậy mà có thể cùng người phụ nữ này nói nhiều thêm được vài câu, hắn sẽ làm như vậy sao?

Nếu không phải người phụ nữ này quật cường như thế, hắn nói cái gì cô đều không nghe, hắn sẽ dùng đến cách như thế này à?

Tiểu Bao là con hắn, tương lai cái gì, hắn đều sẽ chuẩn bị thật tốt, có bệnh hay không bệnh, với hắn mà nói, thật không phải chuyện gì lớn.

...

Hoắc Bắc Cảng mang theo Mộ Sơ Tình đi đến bệnh viện Tô Tam Sinh.

Tô Tam Sinh mở một bệnh viện tư nhân, đây là bệnh viện đặc biệt của thành phố. Bên trong bệnh viện này chỉ có một nam bác sĩ, đó chính là Tô Tam Sinh, nữ bác sĩ, còn có nữ hộ sĩ thì lại rất nhiều, mỗi người đều là mỹ nữ chân dài da trắng.

Hơn nữa bệnh viện này trị liệu cho người cũng rất là tùy tâm, thích thì chạy chữa, không thích liền trực tiếp đưa người bệnh qua bệnh viện công lập của thành phố ở phía đối diện.

Bất quá cái bệnh viện này tuỳ hứng như thế nhưng lại rất nổi tiếng, nguyên nhân duy nhất là bởi vì, nơi này y bác sĩ đều rất tốt.

Cho dù là người chết, cũng có thể làm cho người cải tử hồi sinh, bị ung thư ngày mai sẽ chết, cũng có thể làm người sống đến 90 tuổi còn không chết được.

Mộ Sơ Tình đi theo Hoắc Bắc Cảng vào bệnh viện, còn không biết bác sĩ điều trị là Tô Tam Sinh, Tiểu Bao dường như đối với các bác sĩ, hộ lí trong bệnh viện này có cảm giác phản cảm, không thích phụ nữ ở đây.

Tính cách thằng bé chính là như vậy, ngoại trừ mẹ và Tống Yên Hoả ra còn lại bất cứ người phụ nữ nào nó cũng đều không thích, một khi bị người phụ nữ nào tiếp cận cả người nó đều sẽ cứng đờ ra, cảm thấy không thoải mái.

Tình huống của Tiểu Bao như vậy, làm Mộ Sơ Tình rất lo lắng về giới tính của Tiểu Bao sau này.

Thằng bé không thích tiếp xúc với con gái, có phải cũng sẽ không nghĩ đến việc tìm bạn gái, không thích con gái?

Cô còn chờ Tiểu Bao lớn lên sẽ sinh một đứa cháu ngoại bụ bẫm cho cô bế bồng.

Mộ Sơ Tình ôm chặt Hoắc Tiểu Bao còn Tiểu Bao thì gắt gao bấu lấy cổ cô.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 77


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 77 - Nhóc Con Rất Đáng Yêu, Không Giống Đại Ca, Một Chút Đều Không Giống.
https: //gacsach.com

Hai người đi theo Hoắc Bắc Cảng vào trong một văn phòng.

Đẩy mở cửa, liền nhìn thấy Tô Tam Sinh ở trong văn phòng, ngủ...

Hoắc Bắc Cảng nhìn Tô Tam Sinh nằm trên ghế công tác, hô hô ngủ với nhiều bộ dạng, hắn đen mặt, một chân đá vào Tô Tam Sinh đang nằm trên ghế.

"Tô Tam Sinh, cậu dậy cho tôi!"

Hoắc Bắc Cảng hô một tiếng, Tô Tam Sinh bị đá bừng tỉnh.

Tô Tam Sinh lúc này cầm áo bác sĩ che mặt mình, không thấy được mặt mình hiện giờ trông như thế nào, chỉ là lúc anh ta còn chưa tỉnh, Hoắc Bắc Cảng lại đạp một chân qua. Tô Tam Sinh bị đạp một cước liền rớt xuống đất.

Cái người kia ngã trên mặt đất giống như là bị doạ tới, nghiêng người lảo đảo đứng dậy, anh đứng dậy xong, Hoắc Bắc Cảng lúc này mới thấy rõ ràng đây không phải Tô Tam Sinh, là Tiểu Tam Nhi - Cố Kỳ Nhất.

"Tiểu Tam Nhi, sao lại là cậu?" Hoắc Bắc Cảng nhìn đến người trước mặt, cũng hoảng sợ.

Lại đạp cho một cước, "Tô Tam Sinh đâu?"

Tiểu Tam Nhi bị đá đau, ngượng ngùng xoắn xít vẫn luôn vuốt vuốt chân, trốn tránh Hoắc Bắc Cảng, "Nhị ca anh ấy đi tán gái, em nhàm chán liền ở chỗ này ngủ. Bất quá đại ca, anh sao lại tới đây?"

Cố Kỳ Nhất vừa nói xong, lúc này mới thấy được Mộ Sơ Tình đang đứng sau lưng Hoắc Bắc Cảng.

Nghiêm túc kính cẩn, Cố Kỳ Nhất so vai giậm chân làm thành tư thế chào của quân nhân, cất lời chào Mộ Sơ Tình: "Chào cô Sơ Tình!"

Chào đón xong, hắn mới thấy được Tiểu Bao đang ở trong lòng ngực Mộ Sơ Tình, anh ta vui vẻ phấn chấn đi tới trước mặt cô, nhéo nhéo mặt Tiểu Bao,

"A a a a! Đây chính là Tiểu Bao? Nhóc con rất đáng yêu, không giống đại ca, một chút đều không giống, đại ca lưu manh quá chừng." 2

Hoắc Bắc Cảng lại một cước đạp tới.

"Ah... đại ca anh làm gì lại đánh em!" Cố Kỳ Nhất thét chói tai làm

Mộ Sơ Tình xấu hổ.

"Anh Kỳ Nhất." Mộ Sơ Tình lễ phép nhìn Cố Kỳ Nhất chào một câu.

Trong đám người bọn họ, Mộ Sơ Tình nhỏ tuổi nhất, Tiểu Tam Nhi lớn hơn cô 1 tuổi, cho nên xét về tuổi tác thì Mộ Sơ Tình hẳn là nên kêu Cố Kỳ Nhất một tiếng 'anh'.

Nhưng mà lời nói của Mộ Sơ Tình ở trong tai Hoắc Bắc Cảng nghe được lại biến thành mỉa mai.

Cố Kỳ Nhất chính là anh Kỳ Nhất?

Còn gọi là anh?

Một tiếng Anh kêu dễ nghe như thế, tê tê dại dại, giống như câu hồn người khác. 4

Kêu dễ nghe như thế để làm gì?

Mà Mộ Sơ Tình có bao giờ kêu hắn đâu? Cả ngày cứ Hoắc Bắc Cảng, Hoắc Bắc Cảng, Hoắc Bắc Cảng mà kêu. 10

Không biết còn tưởng rằng hắn thiếu cô mấy trăm vạn?!

Hoắc Bắc Cảng đôi mắt mang ánh lửa trừng Mộ Sơ Tình, thanh âm đay nghiến "Mộ Sơ Tình, cô kêu anh cái gì? Cô giả vờ cái gì? Cho rằng cô còn trẻ tuổi, đều đã làm mẹ người ta, cô còn ra vẻ, cô không biết xấu hổ sao?" 2

Mộ Sơ Tình: "..." Anh mới là người ra vẻ, cả nhà anh đều ra vẻ ta đây!

Hoắc Bắc Cảng lập tức túm lấy Cố Kỳ Nhất vừa đến trước mặt, vẻ mặt khinh thường, "Hơn nữa cô nhìn cậu ta có chỗ nào giống là anh? Cô kêu không cảm thấy ghê tởm? Sau này còn kêu cậu ta là anh, cẩn thận tôi xé miệng cô ra!"

Cố Kỳ Nhất: "..." Làm ơn đi, anh muốn dạy vợ thì anh dạy, xin anh đừng có kéo tôi vô mà công kích làm gì?

Tôi đây cũng là anh, lớn hơn người ta đấy?

Tiểu Tam Nhi vẻ mặt nhàm chán bị Hoắc Bắc Cảng xách lên, nhìn Mộ Sơ Tình cầu xin.

Mộ Sơ Tình nhìn đến vẻ mặt đáng thương của Tiểu Tam Nhi, cô nhịn không được cũng xin hắn: "Hoắc Bắc Cảng, anh buông Tiểu Tam Nhi xuống được không? Anh ấy bị anh xách lên không dễ chịu gì đâu!"

Cố Kỳ Nhất điên cuồng gật đầu.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 78


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 78 - Không Thích Mộ Sơ Tình Quan Tâm Người Đàn Ông Khác
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng nguy hiểm nhìn chằm chằm Cố Kỳ Nhất, bỗng nhiên nhăn trán, hắn không thích Mộ Sơ Tình quan tâm người đàn ông khác, vì thế...

"Ah..."

Theo một tiếng thét chói tai, Cố Kỳ Nhất vẫn luôn tiếp bị Hoắc Bắc Cảng xách theo, bị hắn ném ra bên ngoài.

Hoắc Bắc Cảng đem Cố Kỳ Nhất ném văng, dứt khoát lưu loát vỗ vỗ tay, đi vào, bộ dạng trông rất thoải mái.

Mộ Sơ Tình trợn mắt há miệng nhìn Hoắc Bắc Cảng, hắn nhướng mày, nhéo cằm Mộ Sơ Tình, miệng lưỡi nguy hiểm hỏi cô: "Như thế nào? Cô cũng muốn thử?"

Mộ Sơ Tình ngậm miệng lại, mang theo Tiểu Bao, ngoan ngoãn ngồi ở một bên.

Ngoài cửa Tiểu Tam Nhi vất vả một phen lau nước mắt, thật khổ mà, số tôi thật khổ quá mà.

Phụ nữ sợ gả sai chồng, đàn ông sợ nhận sai huynh đệ.

...

Lúc Tô tam sinh trở lại văn phòng, chuyện đã qua khoảng 10 phút.

Về đến văn phòng cũng không nhìn đến Cố Kỳ Nhất, lại thấy được vẻ mặt khói mù Hoắc Bắc Cảng còn có... Mộ Sơ Tình, lại thêm thằng nhóc Tiểu Bao.

"Sơ Tình..." (đấy kêu tình cảm như anh có phải được không.)

Có lẽ là vì nhìn thấy Mộ Sơ Tình quá mức chấn kinh rồi, Tô Tam Sinh lẩm bẩm mở miệng, trong mắt đều là kinh hỉ, đặc biệt kinh hỉ, còn có hưng phấn.

Lần nữa nhìn thấy Tô Tam Sinh, lại ở trong tình huống thế này, Mộ Sơ Tình cũng thật xấu hổ.

Cô và Tô Tam Sinh cũng rất lâu rồi không có gặp mặt, cô vẫn luôn trốn tránh anh ta, bắt đầu từ lúc Tô Tam Sinh bày tỏ với cô, sau đó cô quay ngoắc 360 độ tìm mọi cách để trốn tránh, không nghĩ đến lại cùng Tô Tam Sinh gặp mặt lần nữa, lần này gặp lại, cô lại mang thân phận là vợ của anh em thân thuộc của anh ta.

5 năm trước, Tô Tam Sinh bày tỏ với Mộ Sơ Tình, lời nói thật lòng. Mộ Sơ Tình nghĩ cũng không nghĩ tới.

Hiện giờ, anh ta hẳn là đối với cô đã không còn cảm giác gì đi...

Mộ Sơ Tình nghĩ như vậy, nội tâm cũng thoải mái nhiều, ôn nhu hướng tới Tô Tam Sinh cười cười.

Tô Tam Sinh nhìn Hoắc Bắc Cảng, muốn dời đi lực chú ý, chỉ cần nhìn đến Mộ Sơ Tình, anh ta liền sẽ tâm loạn như ma, nhịn không được sẽ muốn nhìn cô nhiều hơn nữa, sợ bị Hoắc Bắc Cảng nhìn ra manh mối nên anh không dám nhìn.

"Đại ca, mấy người tới tìm em, xảy ra chuyện gì sao?"

Tô Tam Sinh hỏi.

Hoắc Bắc Cảng chỉ vào Tiểu Bao "Tiểu Bao có bệnh tự kỷ, cậu xem qua chuyện như thế nào."

Tô Tam Sinh ôn nhu nhìn Tiểu Bao.

Đây là con trai Sơ Tình.

Anh nhìn, vô thức ánh mắt cũng sâu sắc hơn.

Bất quá, Tô Tam Sinh đối với trẻ con không kinh nghiệm gì, rốt cuộc anh không phải bác sĩ khoa nhi, kinh nghiệm trị liệu cho trẻ nhỏ rất ít, hơn nữa còn điều trị về tâm lý.

Anh đi qua, vuốt đầu Tiểu Bao: "Tiểu Bao, con năm nay mấy tuổi?"

Tiểu Bao đem tay Tô Tam Sinh hất văng ra, vẻ mặt ghét bỏ, lạnh nhạt: "Chú Tô, ba mẹ mang con tới là để kiểm tra bệnh tự kỷ của con, không phải tới kiểm tra chỉ số thông minh, con thoạt nhìn cũng không giống trẻ em thiểu năng trí tuệ, cho nên, không nên hỏi con những vấn đề đơn giản như thế."

Tô tam sinh: "..." Hỗn đản! (lưu manh)

Ông đây thật sự không phải bác sĩ khoa nhi à nha!

"Anh xác định Tiểu Bao bị bệnh tự kỷ?" Tô tam sinh nhướng mày nhìn Hoắc Bắc Cảng, nhóc con này độc miệng như thế, trông giống như là bị bệnh tự kỷ sao?

Mộ Sơ Tình đứng ra thay Hoắc Bắc Cảng giải thích: "Anh Tam Sinh, Tiểu Bao bị bệnh tự kỷ rất đặc biệt, thằng bé muốn tiếp xúc liền với ai thì sẽ tiếp xúc, không muốn ai thì sẽ không cho đụng vào, hơn nữa nó rất ghét nữ nhân đụng vào, một khi đụng đến thân thể sẽ cứng đờ lên, lúc trước bác sĩ nói đây là một chứng tự kỷ đặc biệt, do tâm tình của nó quyết định."

Tô tam sinh: "..." Xác định đây là bệnh tự kỷ, không phải chứng uất ức + cấm dục?!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 79


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 79 - Hắn Không Thích Màn Thầu Lớn Mà Lại Thích Bánh Bao Nhỏ?
https: //gacsach.com

* màn thầu là bánh bao không nhân. (ăn cái này đâu có ngon)

--------------------------

Tô Tam Sinh kiểm tra cho Tiểu Bao nửa ngày, nào là trí năng còn có thân thể, phát hiện Tiểu Bao quả là một người bình thường, cho nên anh ta thật sự là nhìn không ra, Hoắc Tiểu Bao không có vấn đề gì cả, hoàn toàn bình thường.

Tại sao Sơ Tình lại nói Tiểu Bao có bệnh tự kỷ?

Nhân lúc Mộ Sơ Tình đi toilet, Hoắc Tiểu Bao kéo chân Tô Tam Sinh, đôi mắt sáng ngời, cứ như vậy chớp chớp nhìn Tô Tam Sinh, ánh mắt tràn ngập chờ mong.

Tô tam sinh vuốt đầu Hoắc Tiểu Bao đầu: "Tiểu Bao, xảy ra chuyện gì sao?"

Hoắc Tiểu Bao đáng thương hề hề cầu xin anh tha thứ: "Chú Tam Sinh, chú có thể nói với mẹ cháu là cháu bị bệnh tự kỷ, mà bệnh nguy kịch đã không có thuốc nào cứu chữa được, có được không chú?

Tô Tam Sinh nghe không hiểu: "Sao vậy Tiểu Bao? Sao lại muốn nói như vậy?"

Hoắc Tiểu Bao nhăn cái mặt nhỏ, trông rất khổ sở: "Nếu không nói như thế, mẹ sẽ bắt con đi làm thân, bắt con chơi với Tiểu Hoa, còn có Tiểu Mỹ ở dưới lầu, mấy bạn đó lớn lên thật xấu, tròn vo, con không thích các bạn đó."

Tô tam sinh: "..." Cái này sẽ không phải là nguyên nhân Tiểu Bao giả dạng bị tự kỷ chứ?

Tiểu Bao đến tột cùng đã từng trải qua những chuyện gì...

...

Lúc Mộ Sơ Tình đi toilet, Hoắc Bắc Cảng cũng đi ra ngoài hút thuốc, cũng vì muốn để không gian thoải mái tý cho Tô Tam Sinh kiểm tra bệnh cho Tiểu Bao.

Hoắc Bắc Cảng liền ở cửa hút thuốc, châm một điếu thuốc lên, khói thuốc bay đầy, trong bệnh viện có rất nhiều hộ sĩ nhìn đến Hoắc Bắc Cảng liền bị vẻ đẹp trai của hắn hấp dẫn, thật vất vả ở trong bệnh viện mới có một người đẹp trai tuấn tú như thế, mỗi người đều là dùng sức kể cả thủ đoạn muốn câu dẫn Hoắc Bắc Cảng.

Lộ cánh tay, lộ đùi, kh* ng*c chật hẹp, có bao nhiêu liền muốn khoe ra hết.

Hoắc Bắc Cảng lúc đầu thấy được, mày nhíu một chút, sau đó dời đi tầm mắt.

Ghét bỏ, chán ghét, những hành động đó ở trong mắt Hoắc Bắc Cảng chính là ghê tởm.

Hoắc Bắc Cảng tầm mắt vừa chuyển, vừa vặn liền thấy Mộ Sơ Tình từ trong toilet đi ra.

Tầm mắt người đàn ông không phải sắc, là xuất phát từ bản năng, lúc nhìn đến phụ nữ chính là tầm mắt sẽ nhìn đến ngực phụ nữ trước tiên.

Tăm tia, Mộ Sơ Tình nơi đó thật đúng là không có cách nào so sánh với mấy người hộ sĩ, của cô rất nhỏ.

Vấn đề chính là, nhỏ nhưng lại rất hấp dẫn hắn...

Hoắc Bắc Cảng từ lúc kết hôn với Mộ Sơ Tình, hắn cảm thấy chính mình luôn ở trong trạng thái như là cả ngày gặp phải quỷ, hắn thế nhưng không thích màn thầu lớn mà lại thích bánh bao nhỏ?

Mộ Sơ Tình, tầm mắt cũng chú ý tới Hoắc Bắc Cảng.

Mà Hoắc Bắc Cảng tầm mắt vẫn luôn nhìn cô, Mộ Sơ Tình thì lại tự mình hiểu lấy, biết Hoắc Bắc Cảng sẽ không nhìn đến cô, cho nên Mộ Sơ Tình tò mò hướng bên cạnh nhìn một chút.

Quả nhiên, lúc này bên cạnh cô có một người phụ nữ đẹp, da trắng, thân hình chữ S... Ngực thật sự rất là đầy đặn.

Khó trách Hoắc Bắc Cảng ghét bỏ ngực cô nhỏ, hiện tại đã bị nữ nhân ngực bự bên cạnh cô hấp dẫn, thì ra Hoắc Bắc Cảng thích phụ nữ như vậy.

Mộ Sơ Tình cúi xuống nhìn nhìn ngực mình.

Nhỏ, thật sự là rất nhỏ, không thể so.

Khó trách cô không nắm bắt được trái tim của Hoắc Bắc Cảng, điều kiện bản thân cô thôi cũng đã rất thất bại.

...

Chờ đến lúc Mộ Sơ Tình trở về, lấy báo cáo bệnh trạng của Tiểu Bao, Hoắc Bắc Cảng đi ra ngoài hút thuốc cũng đã trở lại.

Mộ Sơ Tình nhìn đến báo cáo của Tô Tam Sinh, bị dọa thiếu chút nữa ngất luôn rồi.
 
Back
Top Bottom