Khác Ông Xã Người Máy

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,781
Điểm tương tác
0
Điểm
0
255902835-256-k265802.jpg

Ông Xã Người Máy
Tác giả: Chanh22322
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[3P-CAOH]
-Nguồn: Mị sắc hoa viện



reup​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tà Phượng Nghịch Thiên
  • VƯƠNG QUỐC TỰ DO - FREEDOM KINGDOM
  • Lạc Mộng
  • [ THANH XUYÊN ] VẠN TIỆN TỀ PHÁT -- TỔNG CÔNG
  • [12 Chòm Sao] Cung Điện Mùa Đông
  • [Đồng nhân] Đông Phương Bất Bại chi nhu tình chướng...
  • Ông Xã Người Máy
    chương 1


    Vợ ơi, xin chào

    "Vợ, vất vả rồi."

    Mạt Vi Vi vừa mở cửa đã nghe thấy giọng nói rõ ràng bên trong cánh cửa hơi máy móc, đây là ông xã người máy tuần trước cô vừa đặt hàng.

    "Ừ."

    Là một người phụ nữ độc lập vào thế kỷ 35, Mạt Vi Vi cảm thấy mình khó có thể sống hòa hợp với một người đàn ông, hơn nữa càng không thể phụ trách chăm sóc một gia đình nhỏ.

    Nhưng mà cô cũng không thể thoát khỏi cuộc trò chuyện của người nhà, chỉ đơn giản nghe lời bạn bè đề nghị mua một ông xã người máy, dẫn anh đến đối phó với những người nhà lắm mồm.

    Nói là người máy, nhưng dù có ngoại hình hay những khía cạnh khác, nếu không cởi quần áo ra cũng không biết, nhưng những người tinh tế chắc chắn có thể phát hiện cách nói chuyện của anh có vài âm thanh máy móc.

    Chẳng qua người thân cô hoàn toàn không hề phát hiện ra, cũng có thể bình yên vượt qua một cách an toàn.

    Kể từ khi đưa anh về nhà, cô cũng không còn nghe thấy người nhà thúc giục chuyện mình tìm bạn trai kết hôn nữa.

    Tuy nhiên gần đây, Mạt Vi Vi lại hơi phiền não, đó là người máy ông xã này có vẻ không nghe lệnh của cô nữa, e là có trục trặc gì đó.

    "Vợ ơi trước đến ăn cơm!"

    Mặc Thần Dật mỉm cười và kéo người tới bên cạnh bàn ăn, nhìn Mạt Vi Vi cau mày có hơi buồn cười.

    Kể từ khi cô có người máy này, mỗi lần về nhà, trong nhà đã có người lo liệu tốt tất cả mọi việc, từ ăn cơm đến giặt quần áo, mang đến cho người ta một cảm giác ấm áp.

    Nhưng mà nhìn kỹ người máy trước mặt, Mạt Vi Vi lại cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhìn trên bàn lại xuất hiện những món mình thích ăn một lần nữa.

    Bây giờ các người máy đều thông minh như vậy à?

    Chỉ mới vừa khởi động máy thiết lập các chức năng cơ bản, sao bây giờ có thể biết rõ sở thích của cô rồi?

    Chỉ là cô vẫn không nghĩ được điều gì, Mạt Vi Vi đã bị mỹ thực quyến rũ.

    Quên đi, đôi khi không nghe lời cô sai bảo, nhưng bây giờ có thể nấu bữa cơm ngon như vậy, cô vẫn nên nhẫn nhịn chút.

    Sau đó cô sẽ trả hàng lại, có thể sẽ mất thời gian vài tháng, Mạt Vi Vi tuyệt đối không thừa nhận bây giờ bản thân đã không thể tách rời khỏi người máy này nữa.

    Sau bữa tối, Mạt Vi Vi đi tắm như thường lệ, sau đó nằm ở trên giường, lo lắng nhìn ra cửa, nghĩ rằng đêm nay chắc anh sẽ không vào.

    Nhưng trong chớp mắt, tay nắm cửa đã bị vặn rồi.

    "Anh!

    Đêm nay phải sạc điện!"

    Mạt Vi Vi lập tức sốt ruột.

    "Vợ ơi, ban ngày anh đã sạc đầy rồi."

    Mặc Thần Dật bước vào cửa, tự nhiên khóa cửa lại.

    Khi tiếng khóa vang lên, tim Mạt Vi Vi đập mạnh.

    "Tôi không tin cái thiết lập quỷ quái gì?

    Tại sao lại thay đổi kể từ khi anh trở về nhà lần trước! !"

    Chẳng lẽ lúc về nhà, có người thân nào đó vô tình chạm vào công tắc của anh?

    Mạt Vi Vi nổi giận đùng đùng xuống giường, dứt khoát đưa tay vén áo sau lưng Mặc Thần Dật.

    Mặc Thần Dật yên lặng đứng, cảm nhận tay nhỏ bé di chuyển qua lại phía sau lưng, trong mắt hiện lên ý cười, chỉ là đợi Mạt Vi Vi chuyển đến trước mặt, lập tức không cười nữa.

    "Thật kỳ lạ ! !

    Sao lại không thể tìm thấy thiết lập này!"

    Mạt Vi Vi tức giận, đêm nay không thể tìm ra chẳng lẽ mỗi tối đều phải làm chuyện này?

    "Vợ, đã đến giờ rồi, chúng ta nên nghỉ ngơi sớm đi."

    Không đợi Mạt Vi Vi trả lời, Mặc Thần Dật cúi người ôm lấy Mạt Vi Vi.

    "Mặc Thần Dật!

    Hủy bỏ hành động này!"

    "Xin lỗi, đây là cài đặt sẵn của hệ thống, không thể thay đổi cài đặt bằng giọng nói."

    Giọng nói máy móc bắt đầu phản ứng.

    "Mẹ kiếp! !"

    Mạt Vi Vi bị ôm lấy và nhẹ nhàng đặt ở trên giường, tiếp theo Mặc Thần Dật đè lên người Mạt Vi Vi không cho cô trốn thoát.

    "! !

    Anh. . ."

    Ngay sau đó, đôi môi bị ngăn chặn, cái lưỡi nóng bỏng lao vào, chiếm hữu toàn bộ Mạt Vi Vi.

    Rõ ràng chỉ là máy móc, tại sao lại nóng thế!

    Lưỡi bị cắn một ngụm, Mạt Vi Vi hồi phục tinh thần.

    "Vợ.

    Hãy chuyên tâm."

    Mặc Thần Dật khó chịu nói.

    Rõ ràng là một cỗ máy, tại sao nó lại có nhân tính, rốt cuộc là như thế nào?

    Sau đó tất cả ý thức đã bị đoạt lấy.

    Áo ngủ đã bị cởi ra, da thịt bóng loáng mịn màng lộ ra, trong mắt Mặc Thần Dật hiện lên vài phần ham muốn đen tối.

    Giữa lúc hoảng hốt, quần áo của Mạt Vi Vi lập tức đã bị cởi sạch, toàn thân trần truồng nằm ở dưới cơ thể Mặc Thần Dật, đỏ mặt hơi thở hổn hển, ướt át quyến rũ.

    Mặc dù không phải tất cả những người mua người máy để làm chồng đều cần người máy để thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, nhưng người có nhu cầu không hiếm.

    Vì vậy công ty sản xuất chỉ cần cấu hình tất cả người máy, hơn nữa còn có thể làm theo cảm xúc của chủ sở hữu, rất được yêu thích.

    Mỗi người máy đều được tùy chỉnh, khuôn mặt và hình dáng của người máy có thể được sản xuất riêng theo yêu cầu người mua.

    Khoảnh khắc khi nhìn thấy người máy này, Mạt Vi Vi đã tự giác nhắc tới một cái tên.

    Tên của người đó đã ở trong tim cô từ nhỏ, vẫn luôn nhớ mãi, cũng dẫn đến việc người máy này trực tiếp sử dụng cái tên đó, cũng là Mặc Thần Dật.

    Thật khó để gọi tên Mặc Thần Dật vào lúc này, Mạt Vi Vi cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng mà thực sự lại phơi bày ra niềm vui sướng của thể xác.

    Vì để cho khách hàng có được sự trải nghiệm tuyệt vời nhất, mỗi người máy đều được thiết lập đầy đủ thái độ đúng mực để đảm bảo mọi khách hàng nữ đều được hầu hạ tốt.

    Muốn chịch em

    Mặc Thần Dật nhẹ nhàng ôm lấy cô gái đã động tình bên dưới, lần trước không làm đến bước cuối cùng, nhưng mà đêm nay Mặc Thần Dật muốn có được cô.

    Hôn lên đôi môi xinh đẹp, cơ thể cô gái nhỏ bên dưới hơi rung động, Mặc Thần Dật vô cùng căng thẳng, thật kỳ lạ, rõ ràng là cơ thể người máy, vậy mà cũng sẽ có phản ứng chân thật như vậy.

    Hôn dọc theo làn môi đến cái cằm, chiếc cổ trắng nõn thanh tú lộ ra trước mắt Mặc Thần Dật.

    Sóng mắt Mặc Dật Thần chuyển cúi đầu ngậm chặt, nhìn cô gái bé nhỏ bên dưới lập tức mở to đôi mắt đỏ bừng vì động tình, dưới thân không thể kiểm soát truyền đến cảm giác đau đớn, cảm giác xa lạ này khiến cho người ta bất ngờ không phòng ngự.

    Mạt Vi Vi thở gấp, dường như người máy phía trên hết sức quen thuộc với cơ thể của cô, nắm bắt chính xác từng điểm nhạy cảm trên người cô, đốt cháy từng nơi trên cơ thể cô, nhất là cắn nhẹ một cái lên cổ cô, cảm giác đau đớn lại quen thuộc khiến Mạt Vi Vi cảm thấy hỏng mất.

    Vốn không nghĩ muốn gì, nhưng mà động tác này như đào lại trong trí nhớ sâu thẳm của Mạt Vi Vi khiến cho Mạt Vi Vi không thể tránh được, lập tức đỏ mắt.

    Nhìn vào khuôn mặt quen thuộc trên cơ thể mình, Mạt Vi Vi không thể không chạm vào nó, ấm áp mang theo cảm xúc da thịt chân thật, nhưng mà Mạt Vi Vi biết anh không phải là 'anh', nhưng mà lúc này, lại chỉ muốn trầm luân dưới cơ thể của anh.

    Mặc Thần Dật nhìn vẻ mặt suy sụp của cô, biết cô lại nhớ đến chuyện cũ, nhưng mà lúc này anh không thể nói, sợ sẽ dọa đến cô, cũng sợ lúc mình rời đi, đến lúc đó sẽ lại tổn thương cô.

    Chỉ có thể an ủi cô bằng hành động của mình, cô gái anh yêu duy nhất trong đời.

    Mặc Thần Dật càng dùng sức để lại dấu ấn trên người Mạt Vi Vi, mút lên bộ ngực trắng sữa của Mạt Vi Vi, một tay nắm lấy bên vú khác, đầu lưỡi ngậm chặt bầu vú mềm mại, răng nanh khẽ cắn đầu vú phấn hồng, môi như đang mút ngực sữa.

    Đau đớn xen lẫn cảm giác thỏa mãn bị ngậm lấy, Mạt Vi Vi khó chịu vặn vẹo cơ thể, tình dục tích lũy trong người, đắm chìm trong hồi ức cũ, lại trầm luân vào khoảnh khắc hiện tại.

    Mặc Thần Dật ngước mắt lên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạt Vi Vi đắm chìm vào khát vọng tình dục, trong miệng mềm mại yếu ớt rên rỉ.

    Cô luôn luôn mẫn cảm như vậy, chỉ cần anh hôn lên cơ thể như thế này, chắc chắn bên dưới sẽ ẩm ướt.

    Mặc Thần Dật đã quen thuộc với cơ thể cô, hai tay tiếp tục nắm lấy bầu ngực tuyết trắng, nhìn chúng ngoan ngoãn biến thành đủ hình dạng trong tay nhưng cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay.

    "Đừng. . .

    Đừng chơi như vậy nữa !"

    Đôi mắt Mạt Vi Vi như bị sương mù che khuất, những giọt nước mắt trào ra, chỉ cảm thấy người máy trước mặt như thiếu niên xấu xa năm đó, sau lưng luôn luôn thích đùa giỡn với cô, muốn mình phải yêu cầu anh dừng lại.

    Khóe miệng Mặc Thần Dật chuyển động, sự tham lam trong mắt đã sớm tích lũy cùng với khát vọng mãnh liệt của tình dục.

    Đôi bàn tay to tách ra cặp đùi thẳng tắp, quả nhiên đã như con suối chảy róc rách sớm đã ẩm ướt, tiểu huyệt vẫn đang không ngừng chảy nước ra ngoài.

    Mặc Thần Dật nhìn gương mặt Mạt Vi Vi lo lắng nhắm chặt hai mắt, vẫn là biểu hiện này.

    Mỗi lần đều thẹn thùng, cô luôn nhắm mắt khi anh nhìn.

    Mặc Thần Dật im lặng mỉm cười, đột nhiên cúi đầu xuống ngậm lấy tiểu huyệt dính dâm thủy trong suốt, bắp đùi lo lắng muốn kẹp lại bị tay anh giữ mở rộng ra.

    "A. . .

    Đừng như vậy. . .

    Đừng mút. . ."

    Mạt Vi Vi tưởng rằng lúc bị đâm vào cũng như vậy, lại không nghĩ rằng sẽ như thế này.

    Mặc dù trước đây chưa bao giờ bị như vậy, bắp đùi Mạt Vi Vi vì kích thích mà căng lên, nhưng khoái cảm bên dưới truyền đến khiến dâm thủy càng chảy tràn lan.

    "Ưm. . .

    Đừng. . ."

    Dưới thân cửa huyệt không ngừng co rút lại, đầu lưỡi Mặc Thần Dật cuộn sâu vào nghiền thịt non của cửa huyệt, đẩy thịt non trốn trong cửa huyệt ra rồi vào, gắt gao chống đỡ cửa huyệt, đầu lưỡi liếm dâm thủy ở cửa huyệt nuốt toàn bộ vào trong cơ thể.

    Sau khi kết thúc, hệ thống sẽ tự động xả những thứ này.

    Người bên dưới anh không ngừng run rẩy, rõ ràng đã đạt cao trào.

    Mặc Thần Dật cởi quần ra, đỡ côn thịt dưới thân.

    Đã sớm được Mặc Thần Dật điều tiết chừng mực và nhiệt độ, mặc dù cô không cảm nhận được bất kỳ sự nhẹ nhõm nào, nhưng mà Mặc Thần Dật vẫn thích cách tiếp xúc nhẹ nhàng với bên dưới của Mạt Vi Vi, nhìn cô như bông hoa nở rộ đẹp đẽ dưới thân mình.

    Mặc Thần Dật cầm côn thịt nhắm ngay cửa huyệt, nhiệt độ nóng bỏng khiến toàn thân Mạt Vi Vi run lên, dưới thân một luồng nhiệt nóng chảy ra từ cửa huyệt như đang chào đón anh đi vào.

    Mặc Thần Dật mỉm cười, từ từ xâm chiếm vào trong cơ thể cô.

    Nơi ấy đã rất lâu không có ai đút vào trong, vô cùng khít khao.

    Mặc Thần Dật cảm nhận cảm giác bị áp bức, nhưng phải chịu đựng không thể nói quá nhiều mà chỉ có thể im lặng làm việc.

    Cẩn thận quan sát biểu hiệu của Mạt Vi Vi, từ từ tiến vào, bởi vì lần đầu tiên đã từng vì kích thích mà làm Mạt Vi Vi bị thương.

    Sau đó, Mặc Thần Dật cẩn thận đi vào từng chút một, chỉ sợ sẽ khiến cô khó chịu.
     
    Ông Xã Người Máy
    Chương 2


    Mạnh mẽ chịch 2

    "Muốn chạy trốn? ...

    Nằm mơ đi!"

    Vào lúc này, hắn hoàn toàn bộc lộ sự hung ác, đánh vỡ mộng ảo.

    Để cho cô thấy rõ ràng ai đang chịch mình!

    "Anh...Anh là ai... !"

    Mạt Vi Vi khiếp sợ.

    "Người chịch chết em!"

    Nói xong anh đẩy côn thịt thô dài đâm sâu vào trong cơ thể cô.

    "A! ! !"

    Tiểu huyệt vừa đau vừa trướng, Mạt Vi Vi hơi giật người về sau.

    "Đm, em chặt quá!"

    Cơ thể Mạt Vi Vi nhạy cảm co rụt lại theo bản năng, trong huyệt lại càng kẹp chặt thêm.

    Hiếm khi được siết chặt, Cấp Thời sảng khoái rên rỉ thành tiếng, hắn nhìn vào khuôn mặt nhíu chặt bên dưới vẫn kiên nhẫn dừng lại chờ cô thích ứng.

    Mạt Vi Vi hé miệng thở dốc, chờ đợi hơi thở của mình được bình ổn.

    Chậm rãi di chuyển phần dưới của mình, ác ma bên trong cơ thể người đàn ông từ từ xuất hiện.

    "Sướng không em?"

    Mạt Vi Vi ngước mắt, trên trán hắn nhẫn nại đến mức đã nổi lên gân xanh, gương mặt trắng nõn không có vài phần huyết sắc bởi vì tình dục thậm chí thêm vài phần hồng hào.

    Nhưng mà, người đàn ông này là ai?

    Côn thịt dữ tợn kia vẫn đang không ngừng chiến đấu trong cơ thể, rõ ràng đó là một điều khủng khiếp, khi cô đang bị một người đàn ông xa lạ đè trên giường chịch như vậy.

    Nhưng mà tiểu huyệt đáng xấu hổ lại tràn trề dâm thủy, vẫn co rút nhanh từng hồi như muốn ăn nhiều hơn.

    "Muốn nhiều như vậy?"

    Cấp Thời nhếch miệng, nụ cười đầy dâm đãng áp sát, hắn không còn sự bình tĩnh và tự chủ như thường lệ.

    Thì ra chuyện nam nữ là như vậy, một khi tiến vào mở ra cái miệng nhỏ bên dưới, chỉ có thể bị chôn sâu vào trong.

    Mạt Vi Vi muốn phản kháng, nhưng mà cơ thể lại không thành thật.

    Nhìn dáng vẻ của người đàn ông đang ở tình thế đàn áp, cô không khỏi cáu giận, nhục huyệt siết chặt muốn đẩy hắn đi ra.

    Cấp Thời sửng sốt, chẳng lẽ cô không biết dáng vẻ này sẽ chỉ làm người khác càng muốn chịch cô mãnh liệt hơn sao?

    Côn thịt bên dưới càng thêm mạnh mẽ chen chúc vào trong.

    Vốn Cấp Thời muốn đối xử dịu dàng với cô, nhưng mà rõ ràng bây giờ lại nghĩ không thể như vậy rồi.

    Không tàn nhẫn chịch cô, làm sao có thể đền bù cho sự ... thất vọng của mình.

    Cho đến bây giờ hắn đã là người bằng lòng chịu thiệt.

    Cấp Thời gắng gượng tấn công mãnh liệt, bàn tay to cố định không cho cô lùi về sau một chút nào, đỉnh quy đầu không ngừng đâm vào thịt non trong cơ thể cô.

    "Ưm...

    A..."

    Mạt Vi Vi bị đâm đến mức nhịn không được rên rỉ, nơi đó! ...

    "Ở đây sao?

    Sâu như vậy..."

    Vì kích tình mãnh liệt trỗi dậy khiến gương mặt cô nổi lên từng tầng ửng đỏ, khoái cảm bất ngờ ập đến, cả người căng cứng lại.

    Thành thịt bên trong huyệt mút chặt lấy côn thịt, ngăn không cho hắn ra vào, tiếng nước đọng không ngừng vang lên.

    Cấp Thời phải siết chặt hông chen vào, không ngừng ra vào bên trong bức tường thịt, mỗi lần hắn đâm vào chỗ sâu nhất khiến dâm thủy chảy ròng ròng, không kiềm chế được mà rên hừ hừ.

    Người đàn ông xa lạ này khiến Mạt Vi Vi hoàn toàn từ bỏ lý trí, tình dục trong người bùng nổ như pháo hoa.

    Từng hồi khoái cảm từ trong cơ thể truyền đến, chân dài nâng lên quấn vào sau mông người đàn ông, muốn côn thịt to và dài kia đâm vào mình.

    Chuyển động theo bản năng, Cấp Thời đâm sâu từng cái, mồ hôi nhỏ giọt rơi xuống bộ ngực trắng mịn.

    Tiếng thét chói tai của cô và tiểu huyệt không ngừng đưa đẩy, từng dòng dâm thủy chảy nhỏ giọt ở chỗ hai người giao hợp, một cuộc tình ái tràn trề sảng khoái và nồng nhiệt.

    Từng đợt cảm xúc tê dại truyền từ xương sống đến, cuối cùng Cấp Thời thấp giọng gầm rú phun ra tinh dịch trắng đục trong cơ thể cô.

    "Sướng quá..."

    Cấp Thời thoả mãn thở phào, ôm chặt cô gái trong lòng, chả trách vì sao Mặc Thần Dật không nỡ rời khỏi cô.

    Trong cơ thể cô lại chặt chẽ và ấm áp như vậy.

    Mạt Vi Vi vẫn còn trong dư vị của cao trào, vật dữ tợn kia vẫn còn trong cơ thể mình, thật đáng tức giận!

    Cô chậm rãi di chuyển mông, muốn để vật đó ra ngoài.

    Cấp Thời cảm nhận được mà không có động tĩnh, mãi cho đến khi cô sắp thành công để cho côn thịt trượt ra, lập tức kéo mông của cô lại.

    Côn thịt nửa mềm sau khi cọ xát lại cứng lần nữa.

    "Nhanh như vậy em đã muốn nữa rồi sao?"

    Cấp Thời không nhìn thái độ cũng biết cô đang nghĩ gì.

    "Anh là ai?"

    Phát sinh chuyện thân mật với một người xa lạ!

    Mạt Vi Vi hoàn toàn chưa từng nghĩ tới.

    "Là ai quan trọng vậy sao?"

    Cấp Thời giật giật côn thịt của mình, khe thịt vừa cao trào vẫn ấm áp nhẵn mịn.

    "Anh...

    Ra ngoài! !"

    Mạt Vi Vi khó chịu, nhưng mà bây giờ bản thân cũng rõ ràng không thể cưỡng lại người đàn ông này.

    Cấp Thời ngước mắt nhìn gương mặt Mạt Vi Vi, trong đôi mắt ẩm ướt kia có thoáng qua sự khó chịu và buồn bực, cũng mang theo chút sợ hãi.

    Trong lòng hơi đau đớn.

    "Đừng khóc..."

    Cấp Thời dịu dàng hôn lên đôi mắt cô.

    "Anh..."

    Rõ ràng cô chưa từng gặp người đàn ông này, nhưng mà nhìn thấy hắn dịu dàng nhìn cô, thậm chí có loại cảm giác được cưng chiều.

    "Sau khi kết thúc tôi sẽ nói cho em nghe."

    Mặc dù hắn đã đồng ý với người kia.

    Nói xong cũng không để tâm biểu hiện của cô ra sao, hạ thân vẫn như cũ bắt đầu mạnh mẽ vận động.

    Hắn muốn nhẹ nhàng, nhưng mà khát vọng trong lòng như núi lửa phun trào.

    Muốn cô, muốn vĩnh viễn chôn ở trong cơ thể cô, vĩnh vĩnh viễn viễn chiếm đoạt cô.

    Chẳng mấy chốc, Mạt Vi Vi đắm chìm trong biển tình dục, miệng không thể nói gì, bị lưỡi dày của hắn chặn lại, không ngừng quấn lấy nhau.

    "Ngoan..."

    Cấp Thời nhẹ nhàng mút cắn.

    Nhưng động tác bên dưới lại khác hẳn phía trên, từng chút nâng hai chân của cô lên vai mình, cơ bản là gập lại, may mắn thay cơ thể cô đủ mềm mại.

    "Hu hu... . . .

    Nhẹ chút..."

    Rõ ràng anh muốn mình ngoan, là để cho mình để anh chịch sao?

    Mạt Vi Vi không biết rằng vào lúc này, tất cả những gì cô nghĩ đều trực tiếp thể hiện trên gương mặt.

    Rõ là...

    Có phần đáng yêu!

    Nhưng mà trong lòng lại mềm nhũn, dưới thân lại cứng rắn.

    Chỉ nghĩ muốn làm cô, để cho cô khóc lóc, cầu xin chính mình!

    Đáng chết...

    Người phụ nữ này...

    Buộc phải bỏ đi sự thương tiếc đó, hắn đè bàn tay cô lại đẩy lên đỉnh đầu, dưới thân ra sức chen vào bên trong.

    Ừm...

    Chịch chết cô...

    Người bên dưới bị dục vọng làm lây nhiễm, chỉ nhìn thấy cổ họng anh nuốt xuống, miệng càng thêm khát khô.

    Mạt Vi Vi thở hổn hển, nghênh đón sự va chạm của anh, trong lúc vô tình, cô nâng lên cái mông, để cho côn thịt dữ tợn kia tiến vào nhanh hơn sâu hơn.

    Cấp Thời cảm nhận được cô phối hợp, trong ánh mắt thâm trầm vài phần, "Thật sự dâm đãng...

    Trách không được lại quyến rũ tôi muốn chịch em..."

    Mạt Vi Vi không muốn hợp tác nhưng cũng không cự tuyệt, cũng mặc kệ một giây dịu dàng kia, lại là sự xé rách ma sát giữa thịt và thịt, tất cả đều khiến cô tham luyến sự hoan ái này.

    Cấp Thời nhìn khuôn mặt kia, rõ ràng cũng muốn dịu dàng, nhưng mà cơ thể hắn hoàn toàn dừng lại không được, chỉ có thể nâng đổi góc độ đâm mạnh vào trong tiểu huyệt câu người.

    Cơ thể đã đạt đến giới hạn, trước giờ chuyện sinh hoạt tình dục của Mạt Vi Vi đều cùng Mặc Thần Dật.

    Nhưng Mặc Thần Dật lại thương tiếc Mạt Vi Vi, sự thương tiếc trong thời thời niên vẫn được duy trì đến khi anh biến mất trong thế giới của cô.

    Về sau anh làm người máy, không thể xuất tinh, cũng không dám quá lỗ mãng với Mạt Vi Vi, sợ mình không biết chừng mực làm tổn thương cô.

    Cấp Thời lại không quan tâm, hoa môi mềm mại mở ra nơi đỏ tươi phóng túng, ngay lúc Cấp Thời chiến đấu, cô thét chói tai phun ra nước...

    "Chậc...

    Có phải rất sướng không?

    Bị anh chịch đến phun nước rồi..."

    Dâm thủy phun ở chỗ hai người giao hợp, dán lên lông mu màu đen ướt sũng.

    Trong dư vị của cao trào, huyệt thịt hơi run rẩy, căng thẳng kẹp chặt đến mức khiến Cấp Thời biến sắc.

    Mạt Vi Vi rõ ràng cảm nhận được, côn thịt trong cơ thể lại lớn lên, càng thêm nóng bỏng.

    Cấp Thời ngước mắt lên như thể đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình vậy, u ám giống như muốn nuốt sống Mạt Vi Vi.

    Dưới thân không ngừng run rẩy cứng rắn muốn trốn thoát, côn thịt từ từ trượt ra cửa huyệt.

    Tay của Cấp Thời dứt khoát nắm lấy cổ chân cô, kéo về phía mình.

    "Em muốn đi đâu?

    Hửm?

    Em sướng rồi nhưng anh vẫn chưa xong!"

    Hắn đang nói chuyện rồi nháy mắt nhấc một chân lên nghiêng người trực tiếp lao thẳng vào.

    "A!"

    Mạt Vi Vi lại cảm nhận được khoái cảm tràn ngập, toàn thân không ngừng có suy nghĩ muốn chạy trốn khỏi sự khoái cảm tột đỉnh này.

    Người đàn ông mạnh mẽ không cho cô rút lui nửa bước, động tác rút ra cắm vào càng lúc càng nhanh, thậm chí lúc hắn cắm vào đã kéo chân cô thành một đường thẳng.

    Côn thịt ngày càng nóng càng trướng to, hoa huyệt nóng rực cũng muốn đẩy hắn ra ngoài.

    Đột nhiên một lần đâm sâu mạnh mẽ, quy đầu của hắn đâm vào trong nơi sâu nhất, còn chưa đi vào hết đã cảm nhận được lực hút mạnh mẽ.

    Đau đớn và khoái cảm đồng thời ập đến, Mạt Vi Vi chỉ cảm thấy trong đầu lóe lên ánh sáng trắng, cả người như lả đi...

    Dưới thân phun nước như đi tiểu vậy...

    Tử cung hết sức chặt chẽ khiến cho phát bắn nhanh chóng, Cấp Thời ôm chặt Mạt Vi Vi vùng vẫy không cho cô lộn xộn, phun tinh dịch vào trong cơ thể cô.

    Tử Thần không có con, mặc dù hắn đã bắn nhiều lần cũng sẽ không khiến cô mang thai.

    Vui sướng tột cùng, khoái cảm tuyệt vời khiến cơ thể Mạt Vi Vi và tinh thần đều bị ép đến giới hạn, từng dòng lửa ùa vào trong cơ thể, cả người bị kích động rồi ngất xỉu.

    "Hừm...

    Về sau em cần rèn luyện nữa..."

    Thể lực thế này làm sao có thể thỏa mãn mình chịch.

    Lúc này Cấp Thời không hề phát hiện ra mình chỉ muốn nếm thử mà thôi, nhưng lại nghĩ đến chuyện về sau...

    Mạt Vi Vi đang ngủ, khuôn mặt không hề phòng bị, nhưng mà chỉ cần suy nghĩ đến khuôn mặt đỏ ửng quyến rũ, tiếng rên rỉ dâm dục nghẹn ngào và tiểu huyệt khít khao.

    Một vài suy nghĩ cũng đủ khiến Cấp Thời nóng lên như lửa, cứng rắn như sắt.

    Không đủ...

    Càng nghĩ lại càng muốn ở bên nhau nhiều hơn...

    Đột nhiên nhớ đến Mặc Thần Dật vẫn còn ở đó...

    Thôi kệ, để cho anh ở lại thêm vài ngày.

    Vấn đề chủ yếu là sau khi người phụ nữ này thức dậy sẽ giải thích với cô như thế nào...

    Lần đầu tiên Cấp Thời cảm thấy có hơi đau đầu...

    Cơ thể khó chịu vô cùng, nhưng mà cơ thể cô đã đến cực hạn, nếu chịch tiếp sợ là hỏng mất...

    Cấp Thời đứng dậy vào phòng tắm.

    Sau khi tắm xong, nhìn người phụ nữ nằm trên giường rồi theo gió rồi biến mất đến căn phòng kia.

    Người đàn ông kia vẫn im lặng nằm ở trên giường, trên người dung hợp không tồi, tiến độ đại khái chỉ cần vài ngày có thể gặp lại cô.

    Vốn không có cảm giác gì, chỉ nghĩ muốn nếm thử xem rốt cuộc hương vị của người phụ nữ kia thế nào.

    Nhưng mà không nghĩ tới...

    Thực tủy tri vị (*)...

    (*) Thực tuỷ tri vị (食髓知味): đại khái là "ăn" được một lần thì càng muốn ăn thêm nữa :">

    Người đàn ông này...

    Đột nhiên trong nháy mắt hắn hiện lên suy nghĩ muốn tiêu diệt người này, tuy nhiên chỉ chợt lóe lên thôi.

    Cấp Thời đứng yên ở một bên thật lâu, cuối cùng quay đầu đi.

    Thôi...

    Chỉ là muốn nếm thử mà thôi...
     
    Ông Xã Người Máy
    Chương 3


    Bây giờ em là của anh

    Ngày hôm sau là ngày Chủ nhật hiếm hoi.

    Cuối cùng, Mạt Vi Vi mê man đã tỉnh dậy, ánh mặt trời bên ngoài quá chói mắt.

    Ngay khi cô vừa mở mắt ra, theo bản năng nhìn sang nơi sạc pin, vắng vẻ trống không.

    Trong đầu một mảnh hỗn độn, đột nhiên cô nhớ tới người đàn ông tối hôm qua, Mạt Vi Vi hoảng sợ lập tức ngồi dậy trên giường, nháy mắt tiếp theo lại ngã trên giường.

    "Cẩn thận một chút."

    Vốn hắn đang ở bên ngoài nghe thấy tiếng động bước vào đã nhìn thấy Mạt Vi Vi đang nhíu mày đáng thương nằm ở trên giường.

    "Anh. . .

    Anh là ai! !"

    Từng cảnh đêm qua ùa về trong tâm trí, Mạt Vi Vi lo lắng muốn ngồi dậy ngay lập tức, nhưng mà cơ thể lại hoàn toàn không thể kiểm soát được nhất là thắt lưng, bủn rủn đau đến nỗi không thể làm gì mà vô cùng ức chế.

    Cấp Thời thờ ơ liếc qua đây, nhìn trên mặt cô tràn đầy vẻ đề phòng, trong lòng bỗng nhiên bùng lên ngọn lửa, đi thẳng đến ngồi trên giường.

    "Sao vậy tối hôm qua chịch em, hôm nay đã không nhận ra ai sao?"

    Bàn tay to véo cằm của cô, chặn cô ở trên giường.

    Hơi thở nam tính của anh phà ra, ngọn lửa trong đôi mắt bùng lên khiến cô không dám nói lung tung, cảm thấy bản thân mình thật sự có thể chết trên giường.

    Nhìn Mạt Vi Vi khẽ thu hồi vài phần gai góc, vẻ mặt ngoan ngoãn nằm ở trên giường, chớp đôi mắt bồ câu nhìn chính mình, cơn giận trong lòng hắn biến mất đi một nửa.

    Một lúc sau hắn vung tay đứng lên, trực tiếp đi ra ngoài, "Dậy đi, ăn sáng xong có thắc mắc gì rồi nói!"

    Mạt Vi Vi nằm ở trên giường xoa eo của mình, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm bóng lưng người đàn ông đi ra.

    "Biến thái!"

    "Hử?"

    Cấp Thời nháy mắt quay đầu, người phía sau hít một hơi thật sâu, nịnh nọt gật đầu, "Biết rồi."

    Cấp Thời quay người đi ra ngoài, nhưng ý cười trong lòng anh trào dâng.

    Rõ là. . .

    Tại sao. . . lại đáng yêu như vậy!

    Cảm xúc bàn tay trắng mịn vẫn còn, không nhịn được lại muốn sờ một cái, nhưng mà chắc chắn cô sẽ sợ hãi!

    Mạt Vi Vi nhìn hắn đi ra ngoài, rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, từ từ đứng dậy, khập khiễng đi vào phòng tắm rửa mặt.

    Ngay khi cô bước vào phòng tắm, tiểu huyệt bên dưới bắt đầu nóng nhẹ lên, trong cơ thể giống như có nước tiểu vậy, Mạt Vi Vi khẩn trương nhanh chóng cởi quần ngồi trên bồn cầu.

    Từ từ thả lỏng cơ thể, tinh dịch trong cơ thể đêm qua hòa lẫn với chất dịch cơ thể chậm rãi chảy ra, giống như đi tiểu vậy, nhớp nháp, khiến cho Mạt Vi Vi khẽ cau mày.

    Người đàn ông này. . .

    Chết tiệt. . .

    Tại sao lại nhiều như vậy! !

    Nhớ tới tối sức mạnh tối hôm qua, giống như chưa từng thấy phụ nữ vậy!

    Mạt Vi Vi không nhịn được cúi đầu nhìn xuống dưới, trong cơ thể mình chảy ra chất nhầy, một mảnh trắng đục.

    Không có cách nào, cô cầm lấy đầu vòi hoa sen và cẩn thận rửa bên dưới.

    Nhìn vào cánh cửa, chắc là lúc này người đàn ông sẽ không đến, Mạt Vi Vi đi vào khép hờ cửa lại.

    Sau khi khép cửa, cô vươn ra ngón tay mở rộng tiểu huyệt đi vào trong.

    Dính dính trong cơ thể, những ngón tay thon dài từ từ móc ra, "Ưm. . ."

    Chân mềm nhũn, nhưng mà không làm sạch sẽ không được.

    Cô lại không phát hiện, cánh cửa phía sau từ từ mở ra, dần hiện lên hình dáng của một người đàn ông.

    Cấp Thời ban đầu chỉ muốn ghé qua nhắc nhở cô mau chóng ăn đi, nếu không thức ăn sẽ bị nguội lạnh.

    Cơ thể con người quá yếu ớt, nếu không ăn sẽ chết.

    Nhưng mà hắn không nghĩ sẽ nhìn thấy cảnh tượng như vậy. . .

    Cô vẫn còn mặc áo ngủ đêm qua, chỉ có hạ thân trơn mịn, cái mông mềm mại, chân dài thẳng tắp run rẩy, cô đang cúi đầu nhìn dưới thân, tay trái chống vách tường, tay phải biến mất ở phía trước, chỉ cần nhìn động tác cũng biết cô đang làm gì.

    Tất cả mọi thứ đêm qua nhảy vào trong tâm trí của hắn.

    Ha ha. . .

    Vậy tối hôm qua còn chưa thỏa mãn cô đủ sao?

    Quả nhiên không nên thương tiếc cô, chỉ cần chơi cô là được.

    Bóng dáng từ từ bước vào phòng tắm, càng tới gần cơ thể ấm áp, dưới thân lại càng sưng khó chịu.

    Trong phòng tắm kín, tiếng thở dốc mỏng manh ngay khi hắn bước vào đã vang vọng trở nên rõ ràng, khiến trái tim người đàn ông run rẩy.

    Mạt Vi Vi đang vội vàng muốn lấy tinh dịch trong cơ thể ra, hoàn toàn không nghĩ tới phía sau có một con sói đói đang từ từ đến gần, thèm muốn cơ thể của cô.

    Cho đến khi bên tai đột nhiên vang lên, "Muốn anh giúp em không?"

    Đột nhiên bị giật mình, tay cô run rẩy nhấn mạnh vào tiểu huyệt mẫn cảm, thân thể mềm nhũn suýt ngã xuống đất.

    Thắt lưng lại bị người đàn ông ôm lấy từ phía sau, dán người lên, tiếng tim đập bình bịch truyền từ người phía sau.

    Mạt Vi Vi lập tức rút ra tay ra muốn đẩy người đàn ông, lại muốn lấy quần áo che lấy cơ thể.

    "Sao anh vào đây được! !"

    Nhưng mà càng giãy dụa, cô lại càng bị hắn ôm chặt hơn, chút sức mạnh này đối với hắn mà nói, hoàn toàn không đáng kể.

    Cấp Thời giữ chặt tay cô muốn đẩy ra, ôm cô thật chặt, ngón giữa tay phải trong suốt rõ ràng ở dưới ánh đèn.

    "Nếu không đến xem làm sao biết em lại đói khát như vậy?"

    Nói xong véo tay cô, khẽ liếm ngón giữa.

    Mạt Vi Vi sững sờ đóng băng tại chỗ, nhìn người đàn ông xa lạ đầy nguy hiểm lại mang theo dục vọng trước mặt.

    Cảnh tượng dâm mị này khiến cô choáng váng, cơ thể đã mềm nhũn đi vài phần.

    "Chà, ngon quá. . ."

    Cơ thể áp sát vào nhau, ép ngực bày thành một vòng cung nhỏ, áo ngủ mỏng manh không thể che được cảnh xuân, trong tình huống như vậy càng có linh hoạt hơn.

    Cấp Thời chạm vào làn da dưới áo ngủ, cơ thể ướt át hơi nước, đôi mắt ngơ ngác, cực kỳ giống bộ dạng sững sờ tối hôm qua bị hắn làm đến cao trào.

    Nghĩ vậy, ánh mắt lập tức trầm xuống, dưới thân càng lúc càng điên loạn.

    Mạt Vi Vi lấy lại tinh thần thì cảm nhận được lửa nóng trên bụng mình, thật kiêu ngạo và hống hách.

    "Anh! !

    Ra ngoài đi!"

    Bây giờ Mạt Vi Vi chỉ muốn nhanh chóng đi ra ngoài, nơi này quá nguy hiểm, hơi thở của người đàn ông này quá mức mê muội.

    "Bây giờ còn là ban ngày!"

    Trong mắt Cấp Thời bốc hỏa lên, nếu muốn thì làm!

    Mạt Vi Vi hơi sững sờ, lời này có ý gì chứ!

    Vẻ mặt hơi mơ hồ thành công khiến Cấp Thời cảm thấy vui vẻ.

    "Nằm mơ đi!"

    Nói xong, hắn dứt khoát đè cô vào tường, kéo xuống khóa quần, để lộ ra côn thịt nóng bỏng, nâng chân cô lên mà đi vào.
     
    Ông Xã Người Máy
    Chương 4


    Hai người đều không hề phát hiện người máy đang đứng bên cạnh nơi sạc pin, bởi vì hoan ái mà da thịt càng trở nên gần giống với con người, mang theo vài phần sáng bóng.

    Ngày hôm sau, Mạt Vi Vi tỉnh dậy đã thấy người máy ở bên cạnh, cô nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua, thật sự vừa tức giận vừa bất lực, rốt cuộc nó đã được thiết lập ra sao lại trở thành như thế này?

    Cô chỉ có thể nghĩ đến việc liên hệ với nhà sản xuất để hỏi tình hình cụ thể ra sao, không thể để mỗi tối đều xảy ra như vậy được.

    Dậy sớm vào buổi sáng, trên bàn đã sớm bày thức ăn ngon lành.

    Nhìn bữa sáng nóng hổi trên bàn, trong lòng cô ấm áp, mặc dù ban đầu cô mua người máy này để đánh lừa người nhà nhưng mà cũng vì trong nhà có hơi ấm áp.

    Mỗi tối trở về, trong nhà đều mở đèn sáng, không giống như trước kia lạnh lẽo, trong không gian yên tĩnh, dường như bóng tối muốn kéo mình vào trong vậy.

    "Vợ, chú ý an toàn trên đường."

    Mặc Thần Dật mỉm cười đưa Mạt Vi Vi tới cửa, hoàn toàn giống như bộ dạng một người chồng nội trợ.

    Mạt Vi Vi gật đầu quay đi, cô đang nghĩ về việc phải liên hệ với nhà sản xuất càng sớm càng tốt, hoặc nếu có gì không ổn vào ban đêm...

    Mạt Vi Vi sợ bản thân sẽ trầm luân...

    "Xin chào, dựa theo tình hình phản ánh của khách hàng, bạn có thể áp dụng phương pháp tắt điện và khởi động lại để giải quyết vấn đề."

    Trên đường, Mạt Vi Vi nhìn thấy tin tức, suy nghĩ về việc thử điều đó, buổi tối nên thử tắt điện xem.

    Quả thật đây là một cách tốt, trước giờ cô chưa từng nghĩ đến chỉ cần tắt điện đi là tốt rồi.

    Trở về nhà vào buổi tối, Mặc Thần Dật nhanh chóng đi tới cửa giúp đỡ Mạt Vi Vi cầm túi.

    Mạt Vi Vi nhìn trên bàn đã chuẩn bị xong đồ ăn, lại nhìn thấy Mặc Thần Dật đang bận rộn, ngẫm lại vẫn nên tắt điện của anh.

    Mặc Thần Dật bất đắc dĩ mỉm cười, nhìn Mạt Vi Vi không được tự nhiên đang ăn cơm.

    Rõ là...

    Chết tiệt...

    Đáng yêu!

    Mặc Thần Dật biết suy nghĩ của Mạt Vi Vi, mình lợi dụng cơ thể của người máy làm ra những việc đó, chắc chắn sẽ khiến cô chú ý, nhưng mà thật sự anh không nhịn được, suốt mấy năm nay nhìn cô đau khổ mà không thể chạm vào.

    Mạt Vi Vi nhìn người máy dừng lại đứng im lặng, trong lòng cảm thấy rất kỳ lạ, cô nhớ tới mấy ngày hôm trước nóng bỏng, thân thể cũng bắt đầu có hơi ngứa ngáy.

    Cuối cùng Mạt Vi Vi bình tĩnh lại, cắn vài miếng, sau đó đặt bát đũa xuống, đi đến trước mặt người máy và cắt điện, sau đó cầm quần áo đi vào phòng tắm.

    Mặc Thần Dật nhìn Mạt Vi Vi vào phòng tắm, ra khỏi cơ thể của người máy.

    Vừa định đi theo vào phòng tắm anh đã thấy một người đang đứng bên cửa sổ, nói chính xác hơn, là một người đang bay.

    "Anh sẽ nán lại chỗ này đến khi nào?"

    Một giọng nói khàn khàn phát ra từ cửa sổ, người đàn ông mặc áo hoodie, nón áo rất to che lại khuôn mặt, chỉ lộ ra chiếc cằm nhợt nhạt, trắng bệch.

    "...

    Không biết..."

    Mặc Thần Dật hoàn toàn không có sự dịu dàng nào, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm người đàn ông đột nhiên xuất hiện.

    "Ha ha...

    Con người thật sự là kỳ lạ..."

    Giọng nói người kia khàn khàn thật thấp, dường như đang thở dài.

    "Có việc gì không?"

    Mắt Mặc Thần Dật nhìn vào phòng tắm, tiếp tục thờ ơ nhìn chằm chằm người đàng ông đang lơ lửng ngoài cửa sổ.

    "Không có việc gì..."

    Nói xong lập tức biến mất, trước khi đi lại vẫn nhìn người máy kia, "Thật là thú vị..."

    Rồi biến mất.

    Tốc độ nhanh đến mức khiến cho Mặc Thần Dật không thấy được sự sự giễu cợt lóe lên trong mắt.

    Trong phòng tắm, Mạt Vi Vi vẫn đang suy nghĩ một chuyện, không biết đợi lát nữa khởi động lại có thể bình thường không.

    Nếu nó vẫn không bình thường, thì sẽ lại xảy ra chuyện của những đêm hôm trước...

    Khi cô nghĩ như vậy, Mạt Vi Vi bỗng cảm thấy hình như nước có vẻ hơi nóng lên, da thịt toàn thân đều nhạy cảm đỏ ửng.

    Khi cô đi ra ngoài, một cơn gió lạnh thổi qua, Mạt Vi Vi không chịu được rụt cổ, trên người nổi lên từng tầng da gà.

    Mặc Thần Dật trở lại trên người người máy, chờ Mạt Vi Vi khởi động lại hệ thống người máy.

    Mạt Vi Vi đứng ở trước mặt người máy, do dự có nên bật nó lên hay không.

    Nhưng mà muốn mặc kệ cũng không được, cô nhớ tới mỗi bữa sáng, lại chút không nỡ.

    Chỉ mới vài ngày sinh hoạt đã khiến Mạt Vi Vi quen thuộc.

    Cuối cùng Mạt Vi Vi vẫn quyết định mở lại.

    "Vợ."

    Người máy khởi động lại, cư xử bình thường.

    Hiện tại không có hành động đặc biệt gì, Mạt Vi Vi không nói nên lời là thất vọng hay là thở phào nhẹ nhõm nữa.

    Mạt Vi Vi thiết lập lại một số chức năng cơ bản.

    "Vợ, chúc ngủ ngon."

    Người máy mỉm cười đi ra khỏi phòng.

    Cuối cùng Mạt Vi Vi khẽ gật đầu, buồn tiu nghỉu nằm ở trên giường.

    Một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên.

    "Vợ, uống ly sữa đi."

    Giọng nói quen thuộc vang lên ở cửa.

    Mạt Vi Vi đứng dậy và mở cửa, ngay khi vừa nhận ly sữa chuẩn bị quay người lại đã cảm nhận được người phía sau đi vào khóa cửa lại.

    "Anh làm gì vậy?"

    Chỉ là nhìn nụ cười quen thuộc, cơ thể Mạt Vi Vi có hơi nhũn ra.

    "Vợ, trễ rồi, chúng ta nghỉ ngơi đi."

    Mặc Thần Dật nhìn người con gái sững người, tim anh dịu lại, vốn là cơ thể người máy lại bắt đầu nóng lên.

    "Anh...

    Người máy này..."

    Mạt Vi Vi luôn luôn có ảo giác rằng người đàn ông trước mặt mình không phải là người máy, nếu không thì tại sao lại có thể khiến cho bản thân mình trầm luân, cho dù là thân thể hay tâm lý.

    Là anh sao?

    Thần Dật...

    Là anh trở lại sao?

    Rõ ràng là đó là một điều ảo tưởng, nhưng mà nhìn người máy dịu dàng trước mặt.

    Mạt Vi Vi không thể biết được đó có phải là người ấy không, người chiếm lấy mình lần đầu tiên, người đàn ông vĩnh viễn tồn tại trong cơ thể mình.

    Mặc Thần Dật bước tới nhẹ nhàng ôm lấy cô, dịu dàng đặt ở trên giường.
     
    Ông Xã Người Máy
    Chương 5


    Bên giường thổi qua một cơn gió nhẹ, một bóng người đứng tại chỗ, ánh mắt thẳng tắp đang nhìn hai người trong phòng tắm.

    Mặc Thần Dật ôm Mạt Vi Vi tắm xong đi ra đã thấy hắn đứng ở trong phòng.

    "Có việc gì?"

    Mặc Thần Dật không thích hắn ta, năm ấy hắn để mình đi chỉ vì muốn tìm niềm vui.

    "Ừm...

    Không có việc gì..."

    Giọng nói hắn ta hơi hơi khàn khàn vang lên trong phòng.

    Mặc Thần Dật nhẹ nhàng đặt người con gái trong lòng trên giường, sau khi đắp kín mền rồi xoay người đi, anh bỗng cảm thấy ánh mắt của gã kia vốn đang đang sâu xa rơi vào trên người Mạt Vi Vi.

    Mặc Thần Dật nhíu mày, hơi dời vị trí, chặn lại ánh nhìn vào người con gái của anh.

    "A...

    Anh có muốn trở thành con người không?"

    Gã đàn ông nhìn người máy.

    "Anh muốn làm gì?"

    Mặc Thần Dật bị sốc, gã đàn ông này!

    "Tôi, cũng muốn thử cảm giác này..."

    Người đàn ông ngước mắt, ánh mắt rơi ở trên giường.

    "Anh! !"

    "Dù anh không đồng ý, tôi cũng có thể làm được..."

    Gã đàn ông nhìn gương mặt giận dữ của Mặc Thần Dật, lạnh lùng cười khẩy.

    "Sao?

    Tôi có thể cho anh cơ thể thật, về sau anh có thể ở bên cạnh cô ấy, mà tôi chỉ cần thử thôi..."

    Gã đàn ông biết anh sẽ đồng ý, dù sao dục vọng ở cùng một chỗ với người con gái này quá lớn.

    "..."

    Mặc Thần Dật không biết nên lựa chọn như thế nào, có thể lại làm người ở bên cạnh cô một lần nữa, quả thật là một sự hấp dẫn rất lớn, nhưng mà muốn anh chắp tay đưa cô...

    Hai người vốn đang giằng co, người trên giường khẽ rên một tiếng ưm "Ưm...

    Thần Dật..."

    Sau đó xoay người lại lần nữa ngủ thật say.

    Cơn gió thổi qua căn phòng, mang đi một sự lo lắng.

    "Đừng để cô ấy biết..."

    Mặc Thần Dật thì thầm, anh yêu cô, nhưng mà anh càng muốn khôi phục cơ thể của mình ở bên cô cả đời, không muốn lại nhìn thấy cô cô đơn suốt đời nữa.

    "Được..."

    Gã đàn ông cười lạnh, nhưng chỉ nghĩ muốn nếm thử hương vị mà thôi."

    Tối mai tôi sẽ đến."

    Sau đó theo gió biến mất.

    Mặc Thần Dật nhìn cửa sổ, bên ngoài trời đen kịt.

    "Tiểu Vi, anh yêu em, anh xin lỗi..."

    Mặc Thần Dật muốn dùng cơ thể chân thật ôm lấy cô, chiếm hữu cô, ở bên cạnh cô cả đời.

    Nhưng mà chỉ cần suy nghĩ đến tối mai, rõ ràng là cơ thể người máy vậy mà cũng có chút đau đớn.

    Ngày hôm sau, Mạt Vi Vi nhìn người máy đang mỉm cười đứng ở bên cạnh mình.

    Lập tức bất đắc dĩ kéo đôi giày đến phòng ăn, cô nhìn đồ ăn ngon trên bàn, hình như cũng không quá tệ, thôi, cứ như vậy đi.

    Sau khi ăn xong cô đi ra ngoài, hoàn toàn không thấy được trong mắt Mặc Thần Dật cuồn cuộn sương mù đen dày đặc.

    Không có ai ở trong nhà.

    "Đi thôi..."

    Gã đàn ông đưa Mặc Thần Dật đi trong chốc lát đến một nơi có 4 bức tường."

    Đêm nay anh ở đây hợp nhất với người máy, sau khi kết thúc tôi sẽ đến đón."

    "Anh..."

    Mặc Thần Dật siết chặt quả đấm, rõ ràng muốn ngăn cản nhưng mà phía sau có sự cám dỗ quá lớn, cuối cùng chỉ có thể hít sâu một hơi để bình tĩnh lại.

    "Người máy này tương tự như cơ thể của cậu, vì vậy nó sẽ như một phương tiện trung gian khôi phục cơ thể của cậu, thời gian dung hợp buổi tối sẽ mất một lúc."

    Gã đàn ông lạnh lùng nói, dù sao cũng là chuyện của riêng anh.

    Gương mặt Mặc Thần Dật buồn rầu, nằm xuống bên bục đá, Vi Vi, anh yêu em...

    Người đàn ông nhấp vài lần cho đến khi nhìn thấy da thịt trên người máy bắt đầu phát sáng nhàn nhạt rồi mới bước đi.

    Mặc Thần Dật mê man, từ từ một mảnh hỗn độn...

    Buổi tối, Mạt Vi Vi về đến nhà, nhìn đồ ăn trên bàn, nhưng mà lại không thấy người máy.

    "Mặc Thần Dật?"

    Mạt Vi Vi nhìn xung quanh.

    "Vợ, xin chào."

    Hắn biến thành Mặc Thần Dật đột nhiên xuất hiện ở phía sau Mạt Vi Vi.

    "Ừ."

    Có cảm giác kỳ lạ...

    Mạt Vi Vi hơi nhíu mày, cũng không nói gì, trực tiếp ngồi xuống ăn cơm, hôm nay công việc quá nhiều, thật sự mệt mỏi."

    Mát xa giúp em đi."

    Người đàn ông đi đến phía sau Mạt Vi Vi, từ từ đặt một đôi tay trên bờ vai cô, hơi dùng lực xoa bóp.

    "Nhẹ chút, hơi đau..."

    Mạt Vi Vi rụt cổ.

    Mềm mại như vậy?

    Nhưng quả thật trong tay có hơi mỏng manh, khung xương cũng hơi nhỏ.

    Sức lực trong tay nhẹ lại, chỉ từ từ xoa.

    Mạt Vi Vi nhanh chóng ăn vài miếng, rồi vào phòng tắm.

    Anh nhìn cô biến mất trong phòng tắm, hơi ấm dưới bàn tay còn cảm nhận rõ ràng, đó là nhiệt độ khiến người ta lưu luyến...

    Mềm mại như thế, mong manh như thế ớt...

    Đêm nay e là phải cẩn thận một chút...
     
    Ông Xã Người Máy
    Chương 6


    Trên tay Mạt Vi Vi vẫn cầm ly sữa, tiếng Mặc Thần Dật khẽ mỉm cười, cầm lấy ly sữa, tự uống một ngụm, cúi đầu bón cho cô.

    Sữa màu trắng ngà đan xen trong miệng hai người, hơi thở dâm mị đọng lại trong không gian yên tĩnh, tiếng nước bọt quấn lấy vang lên trong phòng, Mạt Vi Vi nghe giọng nói này, trong lòng lại cảm thấy hơi khó xử, nhưng mà cơ thể lại quá thành thật.

    Cửa huyệt bên dưới hơi nóng, cơ thể vừa tắm có hơi ngứa ngáy, Mạt Vi Vi vi mở mắt ra nhìn người đàn ông trên cơ thể mình, lại thấy trong mắt Mặc Thần Dật tràn đầy dịu dàng và dục vọng.

    Chiếc khăn tắm mỏng manh lập tức bị Mặc Thần Dật xé toạc, cơ thể trắng nõn khêu gợi lộ ra ở trên giường, trái ngược hoàn toàn với tấm ga trải giường tối màu bên dưới, làn da trắng mềm mại vẫn còn dấu hôn màu đỏ của đêm hôm trước.

    Mỗi một nơi trên cơ thể này đều được đánh dấu rằng nó đã có người chiếm hữu.

    Mặc Thần Dật chỉ cảm thấy trong lòng mình căng thẳng, sự nhiệt tình trong trái tim đã khiến anh đỏ mắt, tự động điều chỉnh nhiệt độ dán lên cơ thể dưới thân mềm mại.

    "Vợ, em thật đẹp."

    Mặc Thần Dật cúi đầu hôn lên từng tấc da.

    Cuối cùng, đôi mắt Mạt Vi Vi mờ đi, khuôn mặt đỏ bừng, không biết có nên từ chối không, hình như từ chối cũng vô dụng.

    Bàn tay của Thần Dật từ từ trượt xuống dưới đùi, phía dưới đã sớm ẩm ướt khiến tay dinh dính.

    "Ưm..."

    Mẫn cảm trong tay đã bị nắm giữ, một ngón tay thô ráp từ từ chen vào trong.

    "A..."

    Mạt Vi Vi nhịn không thể không thốt lên, hơi vùng vẫy, Mặc Thần Dật áp sát tai cô, nhẹ nhàng cắn trên vành tai mà trêu chọc.

    "Tại sao bên trong vẫn còn quá chặt?

    Rõ ràng đã chịch nhiều lần như vậy..."

    Mặc Thần Dật hung hăng đâm vài cái rồi mạnh mẽ rút ra, đưa vào trong miệng mình nếm trước mặt Mạt Vi Vi, "Ngọt quá..."

    "Anh...

    Biến thái sao?"

    Mạt Vi Vi nhìn thoáng qua người đàn ông càng trở nên phóng đãng, cả người không ngừng rùng mình.

    Rõ ràng nên cảm thấy ghê tởm, nhưng mà cơ thể lại không thể nhịn được bởi vì sự khiêu khích lúc nãy càng thêm trống rỗng.

    "Biến thái à..."

    Mặc Thần Dật mỉm cười, rồi lại đưa ngón tay trong miệng mạnh mẽ đâm vào trong cơ thể cô, không ngừng quấy động u cốc, tiếng nước 'xì xì' vang lên, hoa huyệt khít khao mút thật chặt bên trong.

    "Sao em vẫn mút chặt như vậy, hửm?"

    "Ưm...Đừng...

    Không" Giọng nói như nức nở, ngón tay vừa dài vừa thô vẫn không ngừng khuấy động bên trong, cảm giác trống rỗng truyền đến từng đợt.

    Mặc Thần Dật chống khuỷu tay, từ từ cúi người xuống để mút lấy miếng đậu hủ mềm mại trắng mịn.

    "Đừng?

    Nhưng mà hình như cái miệng nhỏ bên dưới của em không nói vậy..."

    Nói xong vẫn cố ý đâm vào bên trong thịt mềm vài lần.

    "A...Đừng..."

    Tất cả khu vực nhạy cảm trên dưới đều bị kích thích, khoái cảm cơ thể nói cho Mạt Vi Vi biết rõ khát vọng của mình.

    "Hửm?

    Đừng?

    Phải không?"

    Mặc Thần Dật dứt khoát thêm vào một ngón tay nữa, dùng sức kẹp lấy âm hạch bóp mạnh.

    Lúc Mạt Vi Vi chưa kịp phản ứng, cơ thể đã trực tiếp bắn ra một đợt dâm thủy, cả người run rẩy không ngừng.

    "A! ! !"

    Mạt Vi Vi hét lên không nhịn được ôm cổ anh, cơ thể cô cong lại như cây cầu, tiểu huyệt bên dưới không ngừng co rút lại.

    "Thật dâm đãng, em muốn ăn ngón tay của anh sao?"

    Cửa huyệt mạnh mẽ kẹp chặt co rút lại, hoàn toàn không cho ngón tay ra ngoài.

    "Anh...

    Vào đi!"

    Ngón tay hoàn toàn không thể thỏa mãn, khoái cảm cực độ càng muốn côn thịt nóng bỏng thô dày đâm vào.

    "Cầu xin anh đi?"

    "Xin anh...

    Em muốn..."

    Lúc này Mạt Vi Vi đã không còn có thể suy nghĩ được gì, chỉ muốn đắm chìm trong dục vọng.

    "Vợ ngoan lắm..."

    Mặc Thần Dật nâng côn thịt mình dậy, bôi dâm dịch lên côn thịt dũng mãnh nhắm ngay tiểu huyệt đỏ hồng đâm vào.

    "A...

    Quá sâu rồi..."

    Mạt Vi Vi căng thẳng, cửa huyệt cũng thít chặt, mặc dù đã cao trào nhưng bên trong vẫn còn ướt và nóng bỏng.

    Mặc Thần Dật kéo đùi cô muốn khép lại, cố định ở eo mình, ôm háng cô lên, ngay cửa huyệt mà thẳng tắp đâm sâu vào.

    "Nhẹ chút...

    Nhẹ chút..."

    Sau vài lần nhấp, thắt lưng và tiểu huyệt của cô mỏi vô cùng, nhưng cũng cực kỳ sảng khoái.

    Mặc Thần Dật biết từng nơi nhạy cảm của cô, liên tục thay đổi phương hướng mãnh liệt bên trong cô, sau khi va vào một điểm thì cơ thể cô run rẩy, anh mới nở nụ cười dâm đãng.

    "Sướng không?"

    Mặc Thần Dật cúi đầu cắn mạnh trên vú một cái, giọng nói khàn khàn, hoàn toàn không mang giọng nói máy móc, "Em đã sẵn sàng chưa?

    Bị anh chịch tới chết, hửm?"

    Mạt Vi Vi hơi sững sốt, sự trống rỗng của cơ thể truyền đến, hoàn toàn không nghe rõ anh nói gì, chỉ không kiên nhẫn xoay vặn eo.

    "Ha ha...

    Thật dâm đãng!"

    Mặc Thần Dật vội vã xông lên điểm vừa nãy một cách mạnh mẽ, không để ý Mạt Vi Vi khóc cầu xin tha thứ, dứt khoát chịch vào nơi thịt non mềm, dâm dịch cũng bị biến thành bọt trắng.

    "Ưm...

    A...Đừng..."

    Trời đất ngay trước mắt không ngừng lay động, so với mấy tình ái ngày hôm trước, lần này tới quá mức kịch liệt, trong cơ thể chỉ cảm thấy vừa chua xót lại tê dại, muốn anh chịch mạnh hơn nhanh hơn nữa, nhưng mà tiểu huyệt lại mang theo vài phần hơi đau đớn.

    Vừa sướng vừa đau, cảm xúc phức tạp khiến cho Mạt Vi Vi gần như điên cuồng, giường bị va chạm đến mức lệch vị trí.

    Mặc Thần Dật không có xuất tinh, chỉ biết vẫn duy trì cảm giác sưng đau đớn, còn chưa đủ, không đủ, anh thật sự rất muốn chơi chết người con gái này trên giường.

    Tiểu huyệt kẹp chặt vô cùng, nếu là cơ thể thật sự, e là bây giờ đã sớm cho cô toàn bộ rồi.

    Côn thịt không ngừng chạy nước rút, gần như muốn phải xuyên qua cơ thể của cô, đâm vào thịt non thành một rãnh lõm, nghiền nát từng nếp gấp, cọ xát từng khoảng trống.

    Cuối cùng, Mạt Vi Vi giữ lấy người đàn ông phía trên, móng tay bấu chặt vào người anh, một dòng dâm thủy nóng bỏng chảy thẳng xuống côn thịt.

    "Ha ha...

    Vợ, em thật đẹp."

    Cúi đầu hôn một cái lên cái trán ẩm ướt mồ hôi của cô.

    Lúc Mạt Vi Vi đạt cao trào thật sự rất đẹp, hai mắt đầy sương mù, mang theo vài phần ngây thơ, lại mang theo dục vọng, toàn thân cơ thể căng tròn và hồng hào.

    Đặc biệt là tiểu huyệt phía dưới lúc cao trào vẫn gia tăng sức hút, ngậm chặt côn thịt, thật sự muốn làm cô hỏng chết mà thôi.

    "Bộp" một tiếng, Mặc Thần Dật rút ra côn thịt, nhìn chất lỏng trong suốt trên côn thịt, có chút khó nhịn.

    Rõ ràng nghĩ chỉ cần ở bên cạnh cô là được, nhưng nhờ có người máy làm trung gian lại muốn làm cô một lần, nhưng mà bây giờ càng muốn chịch nhiều thêm, muốn biến thành người chân thật có thể cùng cô, cảm nhận mọi thứ của cô.

    "Ồ...

    Thật sự rất tham lam..."

    Mặc Thần Dật nhìn người con gái đã ngủ thiếp đi sau cao trào, không khỏi cười khổ thành tiếng.
     
    Back
    Top Dưới