Ngôn Tình Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 60: Là Lục tiểu thư sai khiến


Cô gái nhỏ cũng rất nghe lời, lập tức chạy tới ôm chầm lấy chân Vãn Tịch: "Mẹ, mẹ ơi đừng bỏ Tiểu Tiểu lại, sau này Tiểu Tiểu sẽ nghe lời mà, mẹ..."

Nghe đến đây, tựa hồ rất nhiều người đều hiểu ngọn ngành.

Người con gái hiện tại đang chuẩn bị kết hôn cùng với đại thiếu gia nhà họ Lục, thật ra là người đã có gia đình, hơn nữa, còn có cái con gái lớn như vậy.

Vậy chẳng phải cô ta gả cho Lục đại thiếu chỉ vì tiền tài của anh thôi sao!

Kế tiếp, dưới khán đài bắt đầu huyên náo xôn xao, người ta châu đầu ghé tai, nghị luận ầm ĩ.

Mặt Vãn Tịch mờ mịt, nóng nảy đến luống cuống tay chân.

Cô ta nhìn sang Lục Vân Kỳ, giải thích: "A Kỳ, không phải đâu, em không hề biết bọn họ, A Kỳ..."

Lục Vân Kỳ trầm mặc, khó xử đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.

Anh thật không nghĩ tới, trong hôn lễ của mình lại xuất hiện một tình huống cẩu huyết như thế chẳng khác gì phim truyền hình nhiều tập cả.

Vãn Tịch đã có chồng? Ngay cả con cũng đã có rồi sao?

Anh thật không tin, không tin cô gái mà mình yêu, lại có thể lừa gạt anh trắng trợn như thế.

Lúc này, Lục Chấn Thiên và Triệu Thục Hoa đi lên sân khấu, kéo Vãn Tịch đến chất vấn: "Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Bọn họ là gì của cô?"

Vãn Tịch liền lắc đầu giải thích: "Cháu không biết, cháu thật sự không biết bọn họ."

"Vãn Vãn, làm sao em có thể không có lương tâm như thế, anh là chồng trước của em mà, em cũng chỉ vì ham hư vinh, cũng bởi vì con gái mắc bệnh ung thư, cho nên mới vứt bỏ hai cha con anh mà dứt áo ra đi."

Người đàn ông kia nói xong, còn quỳ gối ôm lấy chân Vãn Tịch, vô cùng chật vật: "Bà xã à, con gái quả thật rất cần em, em đừng bỏ cha con anh lại, bà xã à..."

Cô gái nhỏ cũng khóc rống lên ôm lấy chân của cô ta van xin: "Mẹ, mẹ, sau này Tiểu Tiểu sẽ nghe lời, mẹ đừng bỏ Tiểu Tiểu mà."

Vãn Tịch trở nên nóng nảy, luống cuống tay chân đá văng hai người họ ra, rồi quay sang giải thích: "Cháu không biết bọn họ, cháu thật sự không biết bọn họ."

Sau đó, cô ta liền nắm lấy tay Lục Vân Kỳ nói: "A Kỳ, anh phải tin em, em thật sự không biết bọn họ."

"Không biết? Không biết vậy tại sao bọn họ phải nói như thế chứ?", Lục Chấn Thiên tức giận đến mặt cũng xanh như tàu lá, hung dữ nhìn Vãn Tịch chằm chằm: "Ngươi phụ nữ như cô, vứt chồng bỏ con, ngay cả trời đất cũng khó dung."

Nói xong, Lục Chấn Thiên liền đi lên bục giành cho người chủ trì, gạt micro qua, hướng về phía các tân khách đang nghị luận ầm ĩ bên dưới nói: "Các vị khách quan, đầu tiên tôi xin cảm tạ các vị đã đến tham dự, chuyện hôm nay thật ngoài ý muốn, chúng tôi cũng không nghĩ tới Thượng Vãn Tịch..."

"Đợi đã."

Lục Vân Kỳ đột nhiên cắt đứt lời của cha mình, đi tới đứng trước mặt người đàn ông kia, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt không sợ hãi, không gợn sóng.

"Anh nói Vãn Vãn là vợ trước của mình? Có chứng cứ gì không?"

Toàn thân của người kia khẽ run rẩy, trực tiếp bị ánh mắt thâm trầm lạnh như hàn băng của Lục Vân Kỳ dọa sợ, khí thế cực kỳ cường đại khiến người ta không rét mà run.

Anh ta ấp a ấp úng, lát sau mới thốt ra mấy chữ: "Anh, anh muốn làm cái gì, chứng cứ gì chứ? Tôi, con gái của tôi chính là chứng cứ xác thực nhất."

Lục Vân Kỳ liếc cô bé con kia một cái, sau đó vẫy đám vệ sĩ phía cách đó không xa lại nói: "Người đâu."

Hai vệ sĩ đi tới, cúi người chào.

Lục Vân Kỳ vô cùng bình tĩnh, nói rõ ràng từng chữ một: "Ôm đứa bé này đi làm xét nghiệm ADN!"

Hai vệ sĩ cúi người nhận lệnh, rồi lập tức liền ôm lấy cô gái nhỏ.

Cô nhóc bị dáng vẻ của bọn họ hù dọa, sợ hãi khóc gọi cha mình: "Cha ơi, cha mau cứu con."

Người kia hiển nhiên đang chột dạ, vội vàng đi đến giằng lấy con gái mình: "Hai người đừng động vào con bé."

"Nếu anh không chịu nói thật, tôi sẽ khiến cho anh cả đời này ngồi bóc lịch ở trong tù, đừng bao giờ hoài nghi lời nói của tôi.". Lục Vân Kỳ cắn răng nghiến lợi nói, sau đó cầm điện thoại lên, ngay trước trước mặt người kia, gọi 110.

Người nọ thấy thế cục có biến, vội vàng cản Lục Vân Kỳ lại : "Anh, anh đừng báo cảnh sát, tôi nói, tôi nói..."

"..."

"Là, là Lục tiểu thư, cô ấy cho tôi mười vạn, bảo tôi đem theo con gái tới vu cáo cho Thượng tiểu thư, cố ý để hai người không thể cử hành hôn lễ được."
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 61: Cùng đường


"Là, là Lục tiểu thư, cô ấy cho tôi mười vạn, bảo tôi đem theo con gái tới vu cáo Thượng tiểu thư, cố ý để cho hai người không tiến hành hôn lễ được."

Lục tiểu thư?

Nghe được ba từ Lục tiểu thư từ trong miệng người đàn ông này, dưới khán đài tiếng xôn xao càng trở nên rôm rả, tiếng chụp ảnh của giới truyền thông cũng liên tiếp truyền tới.

Vãn Tịch nóng nảy, tức giận đi đến túm lấy người đàn ông kia: "Anh phải nói cho rõ ràng, là Lục tiểu thư nào?"

Người kia khiếp sợ cúi đầu, đưa tay chỉ vào người đang đứng cách đó không xa: "Là Lục tiểu thư đó."

Mọi người nghiêng đầu nhìn theo ngón tay của anh ta chỉ, tất cả đều có chút chấn động.

Bởi vì Lục tiểu thư kia, không phải ai khác, mà chính là đại tiểu thư của tập đoàn Lục thị, Lục Duẫn Nặc.

Tiếp nhận những ánh mắt chất vấn của mọi người, Duẫn Nặc chậm rãi đi thẳng tới trước mặt người đàn ông kia, cúi đầu nhìn anh ta, lạnh lùng cười một tiếng: "Anh thật không thức thời chút nào, tôi đã cho anh tiền, để cho anh cứu con gái của mình, không nghĩ tới, ngay cả mạng của con gái mình anh cũng không cần."

Nghe cô nói như thế, tất cả mọi người hiểu ra, quả nhiên anh ta là do Lục đại tiểu thư sai khiến, bản thân cô ấy cũng đã thừa nhận.

Vãn Tịch xách làn váy đứng dậy, đi tới chỗ của Duẫn Nặc, hai mắt rưng rưng, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu: "Tiểu Nặc, tại sao em muốn làm như vậy? Tại sao?"

Duẫn Nặc không nể tình gạt tay của cô ta ra, khuôn mặt âm trầm, lạnh lùng như băng: "Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của cô chạm vào người tôi, thật ghê tởm…"

"Chát!"

Duẫn Nặc còn chưa nói xong, ngay sau đó, nghênh đón cô chính là một cái tát nặng nề của Lục Vân Kỳ.

Một cái tát kia, ra tay rất nặng khiến cho miệng mũi của Duẫn Nặc rỉ cả máu, choáng váng hoa mắt chóng mặt.

Chung quanh, liền đột nhiên lặng như tờ.

Lục Vân Kỳ nhìn chằm chằm em gái mình, oán hận đến mức hai mắt cũng đầy tơ máu: "Em thật không biết trời cao đất rộng, bình thường cho dù em có làm gì, anh cũng sẽ theo em, tha thứ cho em, nhưng thật không ngờ, em lại tìm người đàn ông này tới phá hỏng hôn lễ của anh trai mình, Lục Duẫn Nặc, rốt cuộc em có phải là em gái của anh không?"

Duẫn Nặc còn chưa kịp điều hòa hơi thở, thì Triệu Thục Hoa bên cạnh cũng đi tới, kéo cô qua hỏi: "Thật sự là con sai người đến để vu oan cho Vãn Tịch?"

Ánh mặt Duẫn Nặc long lanh ngấn lệ, nhìn mẹ mình một cái, cái gì cũng không nói, sau đó cô xoay người, đi về phía đài phát biểu, cầm lấy micro trong tay cha mình.

Cô nghẹn ngào, nhìn về phía Lục Vân Kỳ nói: "Anh cả, anh đánh em thật không sai, bởi vì hôm nay làm em đã làm chuyện không đúng, nhưng về phần Thượng Vãn Tịch, cô ta thật không phải là người tốt, mà là một người phụ nữ độc ác vô cùng, em không cho phép cô ta gả cho anh, em không cho phép cô ta bước vào cửa nhà họ Lục chúng ta."

Cả hội trường, cực kỳ yên tĩnh chỉ vang lên giọng nói của Duẫn Nặc, vừa thống khổ, vừa mang theo nức nở.

"Nếu như hôm nay anh cố ý muốn kết hôn với cô ta, thì em sẽ lập tức chết ở trước mặt anh."

Vừa nói xong, cô liền vứt micro sang một bên, từ trong tay lấy ra một con dao găm, đặt lên trên cổ của mình.

Cô không có biện pháp nào nữa cả, lại không tìm được chứng cứ chứng minh Thượng Vãn Tịch và Tần Mạc có cấu kết với nhau, nên chỉ có thể dùng sinh mạng nhỏ nhoi này của mình ngăn cản người phụ nữ kia, không cho cô ta giết hại người nhà của mình.

Nếu như sự hy sinh của cô, có thể đổi lấy tính mạng của anh cả, của cha, và sự bình yên của mọi người trong nhà thì cô chẳng có gì phải tiếc nuối nữa cả.

"Tiểu Nặc, em nổi điên cái gì?"

Lục Tử Dạ liền hô to, kích động muốn tiến lên phía trước, lúc này Duẫn Nặc đưa mắt nhìn anh, cắn môi tận lực ngăn không cho nước mắt rớt xuống: "Anh đừng tới đây, nếu không em sẽ chết ở trước mặt mọi người đấy."

Rồi cô rưng rưng nhìn Lục Vân Kỳ nói: "Anh cả, anh hãy mau mau tuyên bố với giới truyền thông, nói rằng anh sẽ không cưới người phụ nữ này nữa, cả đời này cũng sẽ không cưới cô ta, anh nói đi."

Toàn thân cô run rẩy, cánh tay cũng run lẩy bẩy, cho nên con dao trong tay cũng theo đó mà vô ý phá vỡ động mạch trên cổ của cô, máu tươi theo vết dao cứa, động phách kinh tâm thánh thót chảy xuống.
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 62: Khắp thành phố đều chửi mắng Duẫn Nặc


Toàn thân cô run rẩy, cánh tay cũng run lẩy bẩy, cho nên con dao trong tay cũng theo đó mà vô ý phá vỡ động mạch trên cổ của cô, máu tươi theo vết dao cứa, động phách kinh tâm thánh thót chảy xuống.

Những người xung quanh ai nhìn cũng cảm thấy kinh hãi, nhưng hình như cô không hề để ý đến chuyện này, vẫn trơ mắt nhìn chằm chằm vào Lục Vân Kỳ.

Lúc này, Trác Quân và Lục Tiêu Triết cũng cùng nhau xông đến.

Trác Quân mặc dù đau lòng, nhưng cũng không dám tiến lên thêm nữa, chỉ có Lục Tiêu Triết đứng ra, cố gắng giành con dao trong tay cô, nhưng Duẫn Nặc lại cảnh giác phát hiện ra hành vi này của anh, nên càng dí sâu dao vào cổ của mình.

"Tiểu Nặc."

Lục Tiêu Triết trầm thống hét lên: "Em đừng tiếp tục làm những chuyện ngu ngốc nữa, mau nghe lời anh, bỏ dao xuống."

Duẫn Nặc lắc đầu, đôi mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn chằm chằm Lục Vân Kỳ: "Anh cả, anh thật sự muốn em chết ở trước mặt của anh sao?"

Ánh mắt của mọi người đổ dồn vào trên người Lục Vân Kỳ, phảng phất, như đang đợi anh nói câu cuối cùng.

Vẻ mặt của anh lúc này cực kỳ đau đớn, ảo não, xấu hổ, nhìn chằm chằm Duẫn Nặc, trong ánh mắt hàm chứa nỗi oán hận không nói ra được, oán hận này cơ hồ là sâu đến tận xương tủy.

Anh cũng không hiểu tại sao em gái mình lại muốn làm như vậy, cũng rất đau lòng.

Nhưng khi nhìn thấy con dao đang kề lên cổ của cô, máu tươi vẫn không cầm được chảy xuống thánh thót, anh vừa vội vừa đau.

Cuối cùng, chỉ có thể đoạt lấy micro, nhắm mắt lại trầm thống nói: "Lục Vân Kỳ tôi, đời này sẽ không bao giờ lấy Thượng Vãn Tịch làm vợ."

Tiểu Nặc, em muốn g**t ch*t anh sao? Em cũng biết rõ anh yêu cô ấy như vậy, em biết rõ . . . . . .

Vậy mà, nghe nói anh như thế, Duẫn Nặc lại cười, còn Thượng Vãn Tịch lại khóc.

Cô ta khóc ôm lấy Lục Vân Kỳ hỏi: "Anh nói cái gì? A Kỳ, anh thật sự không quan tâm đến em nữa sao?"

Anh cúi đầu, nói không ra một lời, con tim buồn bực, ngực đau đớn khó chịu.

Tựa hồ như lục phủ ngũ tạng đều run lên bần bật.

Ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng bắn thẳng về phía Duẫn Nặc: "Em còn không bỏ dao xuống."

Duẫn Nặc khổ sở cười một tiếng, buông tay ra, con dao rơi thẳng xuống đất, cả người cũng vô lực lảo đảo, cuối cùng, ngã ra hôn mê bất tỉnh.

"Tiểu Nặc."

Mấy người trăm miệng một lời, cũng gấp đến độ đều muốn ôm lấy cô, nhưng cuối cùng người ôm lấy Duẫn Nặc, lại chính là Tần Mạc.

Bọn họ không biết anh đã tiếp cận chỗ này từ lúc nào, mới vừa rồi khi Duẫn Nặc muốn tự sát lại không hề thấy bóng dáng của anh đâu cả.

Thế mà hiện tại Duẫn Nặc vừa ngất xỉu, anh đã lập tức chạy đến ôm lấy cô.

Cũng không kịp suy tư nhiều nữa, chỉ thấy Tần Mạc hô to: "Mau lái xe đến đây, đưa cô ấy đi bệnh viện."

Sau đó, anh mạnh mẽ bế cô lên, vọt ra khỏi khách sạn.

Hiện trường hôn lễ lúc này cũng trở nên rối loạn, trong lúc người nhà họ Lục đang rối rít nói xin lỗi với tân khách, mọi người cũng lục tục đừng dậy ra về.

Thì đúng lúc đó Vãn Tịch đứng ở trên khan đài, cầm lấy micro, hướng về phía bóng lưng của Lục Vân Kỳ nghẹn ngào nói: "Em bỏ rơi em như vậy, thế thì con của chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Nghe thấy câu này, tất cả mọi người cũng đều dừng bước.

Người khiếp sợ nhất chính là Lục Vân Kỳ, anh chợt quay đầu lại, nhìn về phía Vãn Tịch.

Người phụ nữ kia đứng ở trên khan đài, mỉm cười nhìn anh, cười đến tang thương như thế: "cho dù anh vì em gái mình mà quyết bỏ rơi em, em cũng không quan tâm, nhưng anh muốn con của chúng ta sinh ra lại không có cha hay sao?"

Lục Vân Kỳ cứng người lại, tim quặn đau, anh nhíu chặt mày, suýt chút nữa đã cầm lòng không đặng.

Chung quanh, lại vang lên những tiếng bàn luận xôn xao, cùng với tiếng chụp ảnh không ngừng của cánh truyền thông.

Cuối cùng, Lục Vân Kỳ vẫn nhịn không được, xông tới ôm lấy Vãn Tịch.

Anh cúi đầu ở bên tai cô ta, tê tâm liệt phế nỉ non: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, anh không thể để cho tiểu Nặc gặp chuyện không may được, Vãn Tịch, thật xin lỗi."

"Em không có anh đúng là không sống nổi, cũng muốn con của mình có một người cha." Vãn Tịch cũng ôm lấy anh, nói rất nhỏ, người bên cạnh cũng không nghe được gì.

Nhưng hình ảnh này, lại bị truyền thông thêu dệt ra nhiều chuyện.

Ngày hôm sau trên các tờ báo lớn nhỏ, tin tức trang đầu, đều là câu chuyện về nhà họ Lục , tất cả mọi người đều trăm miệng một lời chửi mắng Lục Duẫn Nặc, còn nói rằng cô không phải là người, có em gái nào lại đi phá tan hôn lễ của anh trai mình như thế chứ.

Họ còn thêu dệt rằng cô yêu anh trai của mình, cho nên mới dùng trăm phương ngàn cách để ngăn cản đám cưới này bằng được.

Còn nói cô không biết xấu hổ, làm trái với luân thường đạo lý, nói cô đạo đức bại hoại, đồi phong bại tục. . . . . .

Tin tức một khi đã truyền đi, khắp thành phố này ai ai cũng đều đang chửi mắng Duẫn Nặc.
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 63: Tất cả mọi người đều hận cô


Thương thế của Duẫn Nặc không đáng ngại, chỉ cần cầm máu là không có vấn đề gì, tuy nhiên bác sĩ cũng đã dặn, đợi sau khi cô tỉnh lại, nên giảm bớt nói chuyện, dù sao vùng thương tổn là ở cổ, lúc nói chuyện sẽ làm cho miệngvết thương nứt ra.

Tần Mạc chăm chú nghe bác sĩ dặn dò, vẫn luôn ngồi ở bên cạnh trông chừng cô.

Lúc tổ chức hôn lễ, anh đi ra ngoài tìm cô, lại không nghĩ tới, cô đã ở trong hội trường, thậm chí còn lấy tính mạng của mình ra để bức bách Lục Vân Kỳ.

Chuyện như vậy, cũng không biết sẽ bị giới truyền thông nói thành cái dạng gì.

Nhìn người con gái đang nằm thiêm thiếp trên giường, Tần Mạc lại nghĩ đến sự cố chấp của cô, nghĩ đến những lời chửi mắng của người chung quanh, nghĩ đến một cái tát kia của Lục Vân Kỳ, nếu nói không đau lòng đó là giả.

Ngón tay thon dài, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt sưng đỏ, tim, chợt đau đớn từng trận.

Lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên bị người khác đẩy ra.

Tần Mạc quay đầu lại, liền thấy người nhà họ Lục lục tục đi vào.

"Con bé thế nào rồi?", Lục Tử Dạ vội đi tới hỏi.

"Không có chuyện gì, có điều chảy máu quá nhiều, nghỉ ngơi mấy ngày là không sao rồi.". Tần Mạc liền nói.

Nghe anh nói như thế, những người khác mới thở phào nhẹ nhõm.

Lục Chấn Thiên ở bên cạnh tức giận đến nỗi khuôn mặt già nua trở nên xanh mét, nhìn chằm chằm vào Duẫn Nặc vẫn còn đang hôn mê, chỉ hận rèn sắt không thành thép nói: "Thật là càng ngày càng không ra gì, mặt mũi của nhà họ Lục chúng ta cũng bị nó làm cho mất hết."

Triệu Thục Hoa cũng đi tới, nhìn Lục Chấn Thiên cự nự: "Đều là tại ông làm hư nó hết, chắc bây giờ không chừng có bao nhiêu người cười thầm ở sau lưng chúng ta đâu!"

"Tôi làm hư?". Lục Chấn Thiên nhìn vợ chằm chằm chất vấn: "Con gái là do bà nuôi, tôi còn chưa tìm bà tính sổ, hôm nay nó lại biến thành cái dạng này, bà còn dám nói là do tôi chiều hư nó hay sao?"

"Đúng, đúng thế đều do tôi không biết dạy hảo, chỉ có công nuôi không có công sinh, tôi lúc đầu lẽ ra không nên..."

Ý thức được lời của mình có phần hơi quá, Triệu Thục Hoa vội vàng ngậm miệng, oán hận nhìn chằm chằm vào Duẫn Nặc rồi nói tiếp: "Dù sao bất kể thế nào, đứa con gái này, tôi không cần, các người ai muốn làm gì thì làm.".

Nói xong, liền đi thẳng ra cửa không quay đầu lại.

Lục Chấn Thiên cũng giống vậy, giận đến dựng râu trợn mắt nói: "Tần Mạc, nó bây giờ là người của con, sau này nhớ trông nom nó cho tốt, tôi đây cũng không có đứa con gái như vậy, bảo nó vĩnh viễn đừng bước vào nhà họ Lục nữa, tức chết tôi rồi."

Lục Chấn Thiên nói xong, liền giận dữ xoay người rời đi.

Cuối cùng chỉ còn dư lại Lục Tiêu Triết, Lục Tử Dạ, cùng với Trác Quân ở bên cạnh.

Rất nhiều lần, Trác Quân cũng muốn tiến lên, nhưng tên Tần Mạc kia so với anh lại sớm hơn một bước.

Bọn họ là vợ chồng, anh cũng biết rõ điều đó, cho nên mỗi một lần, cũng chỉ có thể đứng lẳng lặng một mình ở trong góc, thật sâu đưa mắt nhìn cô.

Trong lòng lại âm thầm cầu nguyện ngàn vạn lần, tiểu Nặc, em sẽ không có chuyện gì, em sẽ không có chuyện gì đâu.

"Có biết bên ngoài bàn tán thế nào không?". Lục Tử Dạ nắm lấy tay Duẫn Nặc, đau lòng thiếu chút rơi nước mắt.

"Bọn họ nói, tiểu Nặc yêu anh cả!". Lục Tử Dạ mím môi rồi lắc đầu tự trả lời: "Sẽ không, sẽ không."

Rồi anh nhìn về phía Tần Mạc nói: "Tần Mạc, người con bé thích nhất là cậu, hai người lại là vợ chồng, vậy cậu có biết tại sao con bé lại muốn làm như vậy không?"

Tần Mạc nhíu mày, ánh mắt vẫn khóa chặt ở trên gương mặt tái nhợt của Duẫn Nặc, mỗi một lần nhìn gò má sưng đỏ kia của cô, tim của anh lại dấy lên từng trận đau nhức.

Anh thật hối hận, tại sao bản thân lại không bảo vệ cô cho tốt, tại sao lại để cho Lục Vân Kỳ đánh cô.

Anh thống hận mình, tại sao lại vẫn do dự không dứt khoát khi sống ở bên cô.

Thật ra thì, làm sao anh không biết nguyên nhân cô làm như thế chứ? Chẳng qua là, anh khó có thể nói thẳng ra với những người này.

"Tất cả về đi thôi, cô ấy đang cần an tĩnh nghỉ ngơi.". Tần Mạc né tránh câu hỏi của Lục Tử Dạ trực tiếp hạ lệnh đuổi khách.

Mà Lục Tử Dạ cũng không phải là người truy cùng đuổi tận dây dưa không dứt, nếu em rể đã quyết định không nói, hoặc cũng có thể là cậu ta không biết, anh cũng không hỏi nhiều nữa, liền đứng dậy rời đi.
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 64: Cô nghi ngờ chính là Tần Mạc


Lúc Duẫn Nặc tỉnh lại, đã là xế chiều của ngày hôm sau.

Mở mắt ra, người đầu tiên nhìn thấy chính là Tần Mạc, anh ngồi ở bên
giường, đôi mày chau lại, thần sắc ảm đạm, mặt không lộ chút ánh sáng
nào.

Duẫn Nặc ngồi dậy, hành động nhỏ nhẹ này dẫn tới sự chú ý của Tần Mạc, anh liền đứng lên đưa tay ra đỡ cô.

"Rốt cuộc em cũng tỉnh."

Duẫn Nặc đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh, lúc này mới biết mình đang ở bệnh viện.

Nhưng đột nhiên nghĩ đến Lục Vân Kỳ, cô liền níu áo Tần Mạc hỏi: "Anh cả của tôi đâu, anh ấy có cưới Vãn Tịch hay không ?"

Tần Mạc nhìn cô chằm chằm, thần sắc trong trẻo lạnh lùng mà lạnh nhạt
đáp: "Duẫn Nặc, chuyện của anh cùng với Vãn Tịch, đã sớm kết thúc, tại
sao em còn không chịu thôi chứ?"

Cô cúi thấp đầu, cần cổ đau đến muốn ngất, mặt cũng tái nhợt đi.

Cô đang yên lặng ngẫm nghĩ, bên tai lại truyền tới giọng nói của Tần
Mạc: "Em muốn anh từ chức ở công ty, anh cũng đã từ chức, em muốn trong
lòng anh chỉ có một mình em , bây giờ đang ở bên cạnh em đấy thôi, còn
có cái gì chưa đủ nữa? Tại sao phải huyên náo đến mức khiến cho cả nhà
Lục phải gà bay chó sủa tán loạn chứ?"

Nhẫn nại của anh cũng chie có mức độ, mặc dù biết rõ nguyên nhân tại sao cô lại làm như thế .

Nhưng anh cũng đã lui từng bước, tại sao cô còn phải từng bước ép sát như thế?

Cô gái này, trong lòng rốt cuộc đang suy nghĩ gì?

"Chỉ cần anh tôi không kết hôn với Vãn Tịch, thì cái gì cũng tốt cả.". Cô vén chăn lên đứng dậy, xỏ giầy vào.

Tần Mạc đứng ở bên cạnh hỏi: "Em muốn đi đâu hả?"

"Về nhà."

Anh muốn ngăn cô lại, trước tiên phải nói cho cô biết một chuyện đó chính là cha mẹ cô đều không nhìn mặt cô nữa.

Nhưng nghĩ đến sự cố chấp của cô, anh muốn nói lại thôi, để tùy đi, cũng chỉ đến khi khắp người đầy thương tích thì cô mới có thể nhận ra được
sai lầm của mình ở đâu.

Tần Mạc đưa Duẫn Nặc trở về nhà họ Lục, nhìn cô bước vào cửa, thế nhưng anh lại ngồi yên bất động ở trong xe.

Duẫn Nặc mang theo tổn thương, vô lực đẩy cửa đi vào.

Lúc cô đi vào, còn chưa đến phòng khách, liền nghe thấy bên trong truyền đến tiếng cười nói râm ran của cha mẹ mình và Vãn Tịch.

"Tiểu Vãn à, sau này con không còn một mình nữa, nhất định phải bảo vệ
bản thân cùng với đứa con trong bụng cho tốt, mặc dù hôn lễ không thành, nhưng nhà họ Lục đã nhận định con là vợ của Vân Kỳ rồi, cứ an tâm ở
đây, dưỡng thai thật tốt nhé?"

Vãn Tịch vừa nghe nói thế, vành mắt liền đỏ lên, tựa đầu vào vai Triệu
Thục Hoa, nghẹn ngào nói: "Mẹ, cám ơn mẹ đã coi trọng con như vậy, mẹ
yên tâm đi, con nhất định sẽ bảo vệ bảo bối thật tốt.".

"Ừ, con cũng đừng so đo với tiểu Nặc, con bé, từ nhỏ bị chúng ta chiều
hư rồi , thường làm ra những chuyện khiến cho người ta không thể hiểu
nổi, mẹ cũng hoài nghi, không biết có phải nó yêu anh trai mình hay
không?"

Vãn Tịch nghe thấy vậy, giật mình nhìn Triệu Thục Hoa nói: "Mẹ, mẹ cũng
nghĩ giống bọn họ sao? Nhưng Tiểu Nặc cô ấu, cùng với A Kỳ không phải là anh em ruột sao? Thế nào mà mẹ lại nói vậy. . . . . ."

"Thật ra thì. . . . . ."

"Mày còn có mặt mũi trở lại đây nữa sao?"

Triệu Thục Hoa còn chưa nói xong, ở chân cầu thang đột nhiên truyền đến tiếng quát rung trời của Lục Chấn Thiên.

Hai người trong phòng khách nghe thấy tiếng liền nhìn sang, thấy Duẫn
Nặc đang đứng ở cửa, sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy gò, thậm chí ngay
cả đứng, cũng còn không vững.

Cô sải bước đi thẳng tới trước mặt Triệu Thục Hoa, rồi đưa mắt nhìn chằm chằm Vãn Tịch: "Cô, mang thai con của anh cả sao?"

Vãn Tịch tránh né ánh mắt của cô, cúi đầu, không nói tiếng nào.

Mà lúc này Triệu Thục Hoa lập tức đứng dậy kéo con gái qua chất vấn:
"Tiểu Nặc, rốt cuộc cô ở đây làm cái gì? Cô có biết hay không. . . . .
."

"Mẹ, đứa bé trong bụng của cô ta, không phải là của anh cả ."

Duẫn Nặc vội cắt đứt lời của mẹ mình, cất giọng suy yếu vô lực nói: "Con nghi ngờ đó chính là con của Tần Mạc, chứ không phải là con của anh cả
đâu."
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 65: Tại sao mọi người lại không tin con


"Con nghi ngờ đó chính là con của Tần Mạc, chứ không phải là con của anh cả đâu."

"Chát!"

Duẫn Nặc vừa nói xong, ngay sau đó, liền bị mẹ mình hung hăng tát một cái lên mặt.

Một cái tát này không hề nhẹ, làm vết thương trên cổ của cô lại rỉ ra máu tươi.

"Mẹ! Tại sao lại đánh em ấy?"

Cách đó không xa Lục Tử Dạ liền xông đến, ôm em gái vào lòng hỏi: "Tiểu Nặc, em không sao chứ?"

Duẫn Nặc đẩy anh trai ra, mắt rưng rưng nhìn mẹ mình nói: "Mẹ, những
điều con nói đều là thật, tại sao mọi người lại không tin? Tại sao?"

"Duẫn Nặc."

Lục Chấn Thiên đi tới, thần sắc nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào con gái
mình gay gắt chỉ trích: "Mày còn có mặt mũi trở lại đây sao, có biết mày đã khiến cho cả nhà họ Lục này thành cái dạng gì rồi không? Chính mày
đọc thử những thứ này tờ báo đi, xem bọn họ đã viết những gì."

Lục Chấn Thiên nói xong, liền ném mấy tờ báo ở trước mặt Duẫn Nặc, rồi ngồi xuống trên ghế sofa, giận đến dựng râu trợn mắt.

Duẫn Nặc không có tâm tư đi xem những tờ báo kia viết cái gì, chỉ đưa
mắt nhìn chằm chằm vào cha mẹ mình giãi bày: "Con nói đều là thật, mọi
người phải tin con chứ."

"Thật, vậy chứng cớ đâu? Con lấy chứng cứ ra đây đi, mọi người sẽ tin
tưởng ngay thôi. Con có biết Vãn Tịch đang có thai hay không, sao có thể bị chì chiết thóa mạ như thế. Tiểu Nặc à, con thật muốn tức chết cha mẹ mới cam tâm sao?". Triệu Thục Hoa nói xong, hai mắt cũng đỏ lên, nước
mắt không ngừng được rớt xuống: "Con mau đi đi, từ nay về sau, coi như
tôi không có đứa con gái nào như vậy."

Duẫn Nặc lắc đầu lui về phía sau, vô cùng tuyệt vọng.

Một lát sau, cô lại quay sang nhìn Vãn Tịch, đột nhiên nghĩ đến cái gì,
lập tức đi đến kéo tay cô ta nói: "Đi, đi với tôi đến bệnh viện làm xét
nghiệm ADN, đứa bé này, khẳng định không phải là của anh trai tôi ."

Cô thô lỗ lôi Vãn Tịch đi ra ngoài, nhưng không lường trước được, đúng
lúc này Lục Vân Kỳ lại bước vào, nhìn thấy cảnh này, anh liền sải bước
đi tới, giằng tay của Duẫn Nặc ra, rồi ôm Vãn Tịch vào trong lòng.

"Lục Duẫn Nặc, em thử động đến Vãn Tịch lần nữa xem?"

Lục Vân Kỳ lạnh lùng nhìn chằm chằm Duẫn Nặc, phảng phất như muốn băm cô ra thành tram mảnh vậy.

Người em gái này, anh thật sự hận đến tận xương tủy.

Lại còn nghi ngờ có phải là con của anh hay không, chính anh không rõ
sao mà còn cần đến cô điều tra suy xét? Đã thế còn kéo cả Tần Mạc vào
trong chuyện này nữa?

Mà cái tên Tần Mạc đó, không phải ban đầu cô luôn nói không thể gả cho
ai ngoài cậu ta sao, thế nào mà hiện tại lại chạy tới nơi này hồ ngôn
loạn ngữ.

Nhìn anh cả của mình che chở cho Vãn Tịch như thế, Duẫn Nặc gấp đến phát khóc: "Anh à, em chỉ sợ đó không phải là con của anh, mà là của Tần
Mạc. Bởi vì cô ta chính là người của Tần Mạc, tại sao lại không tin em,
tại sao chứ?"

"Đủ rồi Lục Duẫn Nặc."

Lục Vân Kỳ tức giận liền lên tiếng gọi người giúp việc ở cách đó không
xa: "Thím Trương, đuổi nó ra ngoài cho tôi, đừng cho nó bước vào cửa nhà họ Lục nửa bước, Lục Vân Kỳ tôi, không có em gái như vậy."

Dì giúp việc liền chạy nhanh tới kéo Duẫn Nặc gọi: "Tiểu thư. . . . . ."

Thân hình của cô chợt lảo đảo, cả người vô lực thiếu chút nữa ngã nhào.

Lục Tử Dạ theo bản năng liền ôm lấy cô, rồi quay về phía Lục Vân Kỳ nói: "Anh cả, chúng ta dù muốn hay không cũng nên điều tra lại chuyện này,
em tin tiểu Nặc sẽ không tự dưng mà nói ra những lời bịa đặt như thế."

"Cậu cũng muốn cút ra ngoài giống con bé có phải không?". Lục Vân Kỳ lại gầm lên: "Thím Trương, đuổi cô ta ra ngoài."

Thím Trương còn chưa kịp hành động, thì Vãn Tịch đang nằm trong ngực của Lục Vân Kỳ đột nhiên lại mở miệng: "A Kỳ, có phải Tiểu Nặc bị bệnh tâm
thần hay không , chúng ta đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra trước đã?"

Vừa nghe xong lời này, Lục Chấn Thiên cùng với Triệu Thục Hoa liếc mắt
nhìn nhau, cũng cảm thấy gần đây quả thật Duẫn Nặc quá mức dị thường
rồi.

Bọn họ đang chuẩn bị đồng ý đưa cô đến bệnh viện tâm thần, còn chưa kịp
mở miệng, thì Duẫn Nặc đã giận dữ gào lên với Vãn Tịch: "Cô mới có bệnh
tâm thần, Thượng Vãn Tịch, cái đồ tiện nhân này, tôi sẽ không để cho cô
thực hiện được âm mưu đâu, tôi. . . . . ."

Lời còn chưa nói hết, trước mắt chợt tối sầm, cả người lại không có tí sức lực nào ngã xuống.
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 66: Lục Tiêu Triết đưa Duẫn Nặc đi


Lúc Duẫn Nặc ngất đi, người ôm lấy cô không phải là Tần mạc, mà lại là Lục Tiêu Triết.

Nhìn vào gương mặt sưng đỏ của cô, tim anh như cứng lại, ngẩng đầu nhìn
về phía cha mẹ mình nói gay gắt: "Mẹ, tại sao lại đánh em ấy? Không nhìn thấy cổ của em ấy đang bị thương sao?"

Triệu Thục Hoa lạnh lùng liếc nhìn sang, sau đó vẫn ngồi yên ở trên ghế không lên tiếng.

Mọi người thấy Duẫn Nặc ngất đi, ai cũng đều không nói thêm cái gì nữa.

Lục Tiêu Triết ôm lấy cô, ngực đau đớn khó chịu.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, hai mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lục Vân Kỳ
nói: "Anh vì một người phụ nữ, mà hận không thể gi3t chết Tiểu Nặc đúng
không? Lục Vân Kỳ, anh đã bị tình yêu làm đầu óc u mê rồi? Con bé là em
gái anh, sống cùng với anh hai mươi năm, vậy mà anh lại tình nguyện tin
tưởng lời của người ngoài, cũng không thèm suy xét đến lời của Tiểu Nặc
có là sự thật hay không?"

"Còn có cha mẹ nữa, hai người có nghĩ tới tại sao em ấy lại muốn làm như vậy hay không? Sao em ấy tự dưng lại muốn gây chuyện vô cớ? Hay là thật sự đã yêu anh trai mình sao chứ? Ý nghĩ của cha mẹ thật sự quá hoang
đường rồi."

"Con thấy, người có vấn đề ở đây chính là Thượng Vãn Tịch thì đúng hơn,
nếu một người phụ nữ trong hôn lễ của mình bị vũ nhục như vậy mà còn mặt dày mày dạn chạy tới quấn lấy nhà họ Lục chúng ta, thì thiết nghĩ cô ta mới chính là người bụng dạ khó lường."

"Lục Tiêu Triết, cậu . . . . ." Vãn Tịch khó chịu nhìn chằm chằm Lục Tiêu Triết, giận dữ muốn nói lại thôi.

Cô ta giả vờ vuốt v3 cái bụng của mình, rồi đột nhiên kêu lên: "A. . . . . ."

Lục Vân Kỳ thấy vậy, liền vội vàng hỏi : "Vãn Tịch, sao thế?"

Triệu Thục Hoa cũng chạy tới đỡ lấy cô ta, ân cần hỏi: "Tiểu Vãn, thế nào rồi? Có phải động thai hay không ?"

Vãn Tịch tựa vào trong ngực Lục Vân Kỳ, sắc mặt tái nhợt, vô lực mà suy yếu.

Lục Chấn Thiên ở bên cạnh còn chưa phân tích rõ ngọn ngành lời của con
trai mình, đã giận dữ rống lên: "Mau đưa con bé đi đi, tôi không có đứa
con gái như thế, bảo với nó cả đời này cũng đừng bước vào cửa nhà họ Lục nữa."

Lục Tiêu Triết một tay bế Duẫn Nặc lên, vừa nhìn chằm chằm vào tất cả
mọi người, quả quyết nói: "Được, mọi người ai cũng đều cam tâm tình
nguyện tin tưởng một người ngoài, mà đuổi con gái của mình ra khỏi nhà,
con sẽ mang con bé đi, yên tâm, con vĩnh viễn cũng sẽ không để cho con
bé trở lại cái nhà này, từ bây giờ, cứ xem như không có con gái, cũng
chưa từng có cô em gái này."

Lục Tiêu Triết nói xong liền bế Duẫn Nặc vẫn còn đang hôn mê xoay người rời đi.

Lục Vân Kỳ tuy còn có một tia do dự, muốn gọi Lục Tiêu Triết lại, nhưng
lại nghe Vãn Tịch kêu đau túm chặt lấy người anh, cho nên liền đảo mắt
đem mọi suy nghĩ đặt lên trên người của cô vợ mới.

Lục Tử Dạ cũng không muốn để ý đám người u mê trong nhà nữa, liền xoay người theo Lục Tiêu Triết rời đi.

Cùng lúc đó

Xe của Tần Mạc, cũng đã sớm biến mất khỏi cửa nhà họ Lục.

Anh vốn muốn vào nhà xem sao, nhưng đột nhiên lại nhận được điện thoại quan trọng, liền vội vã quay đầu xe, đi mất.

Ở chỗ cũ trong quán Bar, anh đến để gặp Thẩm diễm.

Thẩm Diễm vừa nhìn thấy anh, liền cười đưa một xấp báo đến: "Đọc thử một chút, xem xem vợ của cậu bị giới truyền thông viết thành cái gì, bọn họ nói cô ấy làm trái với luân lý đạo đức, lại đi yêu anh trai của mình."

Thẩm Diễm vỗ vỗ vào vai Tần Mạc, cười hỏi: "Này, có thật thế không, cô ấy yêu Lục Vân Kỳ thật sao?"

Sắc mặt Tần Mạc cực kỳ khó coi, đuôi lông mày xoắn chặt vào nhau, hàn khí bức người: "Ra tay chưa?"

Nếu nói đến hai từ này, Thẩm Diễm tự nhiên liền hiểu, cười : "Tôi đã làm việc, cậu còn lo lắng sao? Vốn lúc mới bắt đầu còn rất khó giải quyết,
nhưng hôn lễ của Lục Vân Kỳ lại bị Lục Duẫn Nặc làm một trận rối ren
như vậy thì… ha ha, cổ phiếu của Lục thị lập tức bị tụt thảm hại, bây
giờ đoạt lấy Lục thị, chỉ đơn giản như trở bàn tay mà thôi."

"Sáng sớm ngày mai, Lục Chấn Thiên cũng sẽ bị bức từ chức, chưa tới một
tuần nữa, Lục Vân Kỳ sẽ phải tuyên bố phá sản thôi, Jo, một chiêu này,
chúng ta chơi thật ngoan độc đấy chứ."
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 67: Sẽ không có ai tổn thương đến em nữa


"Sáng sớm ngày mai, Lục Chấn Thiên cũng sẽ bị bức từ chức, không đến một tuần, Lục Vân Kỳ sẽ phải tuyên bố phá sản Lục thị, Jo, một chiêu này của chúng ta thật đủ ngoan độc.".

Chỉ có ngoan độc như vậy, thì nhà họ Lục mới vĩnh viễn có không thời gian mà xoay sở.

Nhưng cho dù Lục thị có phá sản, Tần Mạc vẫn thấy không cam lòng, anh còn muốn Lục Chấn Thiên phải tự tìm đến cái chết, đi xuống âm ty để chuộc tội với cha mẹ của mình.

Muốn cho ông ta không còn lối thoát, trả giá thê thảm.

Người của nhà họ Lục, không một ai có thể trốn thoát, toàn bộ đều phải xuống địa ngục.

Anh thâm độc nghĩ, nhưng đột nhiên, con tim lại nhẹ nhàng nứt ra giống như đang bị kim châm, khó chịu vô cùng.

Trong đầu, lập tức hiện ra một gương mặt quen thuộc, vẻ mặt đầy cao ngạo, theo đuổi anh không ngừng, ở ngay trước mặt của mọi người kiêu hãnh tuyên bố: "Tần Mạc, thấy anh thật vừa mắt nên em muốn theo đuổi anh, còn anh, anh nghĩ thế nào?"

Khi đó anh mới vừa hai mươi tuổi, vẫn còn đang học đại học, mà cô chỉ mới mười lăm tuổi, mắt đeo kính, ăn mặc rất sành điệu. Cô tựa lưng lên chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ, cao ngạo tựa như một nữ vương khí phách mười phần nhìn anh tuyên thệ.

Tần Mạc bất chợt ngẩn người sau đó liền phục hồi tinh thần, hiện tại có thể cảm nhận được, cảm giác đau lòng vừa rồi vì sao lại có.

Thì ra là, trong nhà hị Lục, còn có một Lục Duẫn Nặc.

Thì ra là, trong lúc vô tình, anh đã phát sinh tình cảm với cô.

Thì ra là, tận sâu tự đáy lòng, anh thật không muốn làm cô tổn thương.

Anh ngửa đầu tựa vào trên ghế, nhẹ nhắm hai mắt lại, vẻ mặt đau khổ mà cô đơn.

Thẩm Diễm ở bên cạnh thấy thế không khỏi kinh ngạc, đưa chân khẽ đạp thằng bạn một cái, rồi hỏi: "Sao vậy? Sao đột nhiên lại giống như thất tình đến nơi thế?"

Tần Mạc lắc đầu, đứng dậy, muốn rời khỏi chỗ này.

"Cậu cứ theo như kế hoạch mà tiến hành, phải hành động gọn gàng mau lẹ, tôi đi trước đây."

Thẩm Diễm cũng không ngăn cản, cười cười đưa mắt nhìn hắn rời đi.

...

Lúc bấy giờ Lục Tiêu Triết cũng không đưa Duẫn Nặc đến bệnh viện, mà lại đưa cô đến sơn trang ở ngoại ô của mình.

'Sơn trang Nguyệt Hồ' này là do Lục Tiêu Triết tự bỏ tiền ra mua trước đây, nơi này ban đầu vốn là một thắng cảnh du lịch, núi rừng sơn cước, không khí trong lành, cảnh sắc đẹp không sao tả xiết, lần đầu tiên tới chỗ này anh đã rất thích, cho nên mới bỏ ra một số tiền không nhỏ để mua nó, biến thành một Sơn Trang của riêng mình.

Sau lưng của anh là một sự nghiệp cùng với địa vị thành công, những thứ này, người nhà họ Lục đều không biết, người ngoài lại càng không biết.

Ở trong mắt người ngoài, Lục Tiêu Triết anh vẫn luôn là một nhân vật thần bí, người hiểu rõ anh ít lại càng ít, ngay cả người anh em Thẩm Diễm, cũng không hề biết sau lưng của anh có một thế lực hắc đạo cường đại đến cỡ nào.

Nhẹ nhàng đặt Duẫn Nặc ở trên giường, Lục Tiêu Triết khẽ vẫy tay, phân phó thuộc hạ bên cạnh: "Đi, mau chuẩn bị nước nóng, khăn bông, túi chườm đá, cả hộp thuốc nữa."

Hộ vệ cúi người nhận lệnh lui xuống, chưa tới hai phút, những thứ Lục Tiêu Triết yêu cầu liền được đưa lên.

Anh muốn tự tay chăm sóc cho cô, vắt khô khăn sau đó cẩn thận đặt lên gò má sưng đỏ của Duẫn Nặc, rồi bôi thuốc, thay băng cho vết thương vừa bị rách ra kia.

Mỗi một động tác, giơ tay nhấc chân đề vô cùng nhẹ nhàng, để ý như vậy, nhẹ như vậy cũng chỉ vì sợ sẽ sơ sẩy đau cô.

Lúc Duẫn Nặc...tỉnh lại, đã là buổi tối.

Cảm giác được có cái gì cứ đè ép mình, cả cánh tay tê dại.

Cô nhẹ nhàng động đậy, khiến người bên cạnh chú ý.

"Tiểu Nặc."

Lục Tiêu Triết vội vàng ngồi thẳng dậy, đau lòng lại vội vàng nhìn Duẫn Nặc chằm chằm hỏi: "Em tỉnh rồi? Cảm thấy thế nào? Đầu còn choáng nữa không?"

Duẫn Nặc mơ mơ màng màng, ngồi dậy nhìn khắp người mình tò mò hỏi: "Em đang ở đâu đây?"

"Ở nhà của anh hai, em cứ yên tâm, sẽ không có người nào làm cho tổn thương em nữa."
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 68: Cô không thể quay về nhà họ Lục được nữa


"Em đang ở đâu đây?"

"Ở nhà của anh hai, em cứ yên tâm, sẽ không có người nào làm cho tổn thương em nữa."

Nhà của anh hai?

Duẫn Nặc đưa mắt nhìn ra chung quanh, cảm giác tất cả đều cực kỳ xa lạ, đầu vẫn còn hơi váng vất, cô tựa vào thành giường, yên lặng không nói.

Một lát sau, cô lại muốn đứng dậy, Lục Tiêu Triết vội vàng đứng lên đỡ: "Sao vậy? Em muốn làm cái gì, cứ bảo anh là được, em cứ ngồi yên nghỉ ngơi đi."

"Không, em phải về nhà, em nhất định phải nói cho cha mẹ biết Vãn Tịch là một người hư hỏng, em phải nói cho anh cả, để anh ấy không nhận đứa bé kia."

Cô cố hết sức đứng dậy, đầu vẫn còn choáng váng, mới bước được nửa bước đã thấy khó khăn.

"Tiểu Nặc!". Lục Tiêu Triết đỡ cô ngồi trở lại, lên tiếng khuyên nhủ: "Nghe lời, đừng làm rộn, ngoan ngoãn ở đây dưỡng bệnh đi?"

Duẫn Nặc nắm lấy tay của Lục Tiêu Triết, lắc đầu giải thích: "Anh hai, em nói thật mà, mọi người phải tin tưởng em, nếu không, Thượng Vãn Tịch sẽ hại chết anh cả đấy, anh hai, đưa em về nhà có được hay không?"

"Tiểu Nặc!", Lục Tiêu Triết đau lòng ôm lấy cô nói: "Em đừng đi về, bởi vì ba mẹ đã mở một buổi họp báo tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với em rồi."

Cái gì?

Nghe nói như thế, chẳng khác gì sét đánh ngang tai, hai mắt khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Lục Tiêu Triết đến ngây người, sửng sốt.

Tại sao?

Tại sao lại muốn đoạn tuyệt quan hệ với cô chứ?

Bọn họ chính là ba mẹ của cô mà, vì cái gì lại tình nguyện tin tưởng một người ngoài chứ không muốn tin con gái của mình.

Tim đau xót, khó chịu, nước mắt thi nhau rơi xuống.

Lục Tiêu Triết đưa tay lau nước mắt, rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: "Được rồi tiểu Nặc, chỉ cần em ngoan ngoãn, cũng đừng quản đến chuyện của Thượng Vãn Tịch nữa, từ nay về sau, có anh ở đây, sẽ không để cho em phải chịu bất cứ thương tổn nào cả."

"Nhưng cô ta sẽ hại chết anh cả đấy.", ngay cả giọng nói của cô cũng trở nên run rẩy.

Đau lòng đến tuyệt vọng.

Cha mẹ của mình vì cái gì lại không cần mình nữa? Tại sao chứ?

"Anhc ả của em không phải là kẻ ngu dốt, vả lại, coi như anh ấy có bị tổn thương đi chăng nữa thì đó cũng là do anh ấy tự làm tự chịu. Ai bảo anh ấy năm lần bảy lượt ra tay đánh em, ai bảo anh ấy cam tâm tình nguyện tin vào những lời của người phụ nữ kia chứ."

"Tiểu Nặc, đừng quan tâm đến bọn họ nữa, hãy ở lại đây với anh hai, có được hay không?"

Nhìn vẻ mặt đầy khẩn cầu của Lục Tiêu Triết, cô liền vô lực lắc đầu: "Không được, em còn phải bảo vệ anh cả, phải bảo vệ nhà họ Lục."

Nói xong, cô mạnh mẽ đứng dậy, muốn đi.

Lục Tiêu Triết cực kỳ bất đắc dĩ, nhìn chằm chằm theo bóng lưng lảo đảo của cô, mấp máy môi, lạnh giọng chất vấn: "Lục Vân Kỳ đối đãi với em như vậy, mà em lại cứ nhất quyết phải về bên cạnh anh ấy, tiểu Nặc, chẳng lẽ đúng như người ta đã nói, em yêu Lục Vân Kỳ có phải không?"

Lúc nói lời này, không khó nghe ra, trong miệng của Lục Tiêu Triết toàn bộ đều là lửa giận.

Duẫn Nặc nghe anh nói thế, liền dừng bước, quay đầu lại, đưa ánh mắt phức tạp nhìn Lục Tiêu Triết.

"Em yêu anh cả?", cô hỏi ngược lại.

Mặt của Lục Tiêu Triết chẳng biết từ lúc nào đã đanh lại, trầm thấp nói: "Người ngoài nói như vậy, những hành động cử chỉ của em trong những ngày vừa qua cũng luôn luôn chứng minh sự thật này."

Cô cảm thấy thật buồn cười, muốn cười to lên cho hả.

Cô yêu Lục Vân Kỳ? Đó không phải là anh ruột của cô sao? Làm sao cô có thể yêu anh của mình chứ?

Cũng đúng, cô rất yêu thương anh trai của mình, nhưng loại yêu này, căn bản chỉ là...

Cô vô lực lui về phía sau từng bước, cả người lại ngã nhào vào trong lồng ngực của Lục Tiêu Triết.

"Cũng bởi vì chuyện này mà ba mẹ đã mở buổi họp báo, tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với em."

Lục Tiêu Triết ôm cô nói: "Bây giờ, em không thể quay về nhà họ Lục được, bởi vì nơi đó, không có một ai hoan nghênh em cả."
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 69: Cô không phải con gái ruột nhà họ Lục


Không một ai hoan nghênh cô?

Nghe anh hai nói những lời kia, toàn thân như bị từng cây kim sắc đâm vào, đâm thật sâu khiến lòng c*̉a cô thủng lỗ chỗ thành
trăm mảnh.

Nơi đó thật là đau, đau quá.

Chuyện này tại sao lại phải trở nên phức tạp như vậy, tại sao chứ?

Một lát sau, cô lại nắm tay c*̉a Lục Tiêu Triết, mặt tái nhợt,
suy yêu vô lực nói: “ Anh hai, em không tin ba mẹ thật sự không
cần em nữa, từ nhỏ đến lớn, em chính là hòn ngọc quý trên tay càu nhà họ Lục, bọn họ không quan tâm đến em, em không tin đâu,
anh dẫn em về nhà, dẫn em đi gặp ba mẹ, có được hay không?”

“Tiểu nặc…”

“Có được hay không?”.Duẫn Nặc kích động hỏi đi hỏi lại, nước mắt không cầm được mà rơi xuống như mưa.

Lục Tiêu Triết đau lòng, muốn đưa tay tới ôm cô, lại bị cô gạt
ra, cố gắng khống chế: “ Bọn họ không phải hiểu em rõ nhất
sao? Tại sao lại không cần đến em nữa, em là con gái duy nhất
c*̉a họ mà, anh hai, anh nói cho em biết đi, tại sao, thật chẳng
lẽ là do em làm hỏng hôn lễ c*̉a anh cà,nên thật sự quy kết
rằng em yêu anh ấy sao?”.

“ Anh hai, nói cho em biết đi, nói cho em biết đi! Em không tin
tưởng ba mẹ không cần em nữa, em không tin, em không tin…”

“Tiểu Nặc, Tiểu Nặc, em tỉnh táo lại đi, tỉnh táo một chút đi có được hay không?”

“Anh bảo em làm sao có thể bình tĩnh được, ba mẹ đã không còn
cần em nữa, thì bình tĩnh như thế nào được, nếu em không ngăn
cản, bọn họ chắc chắn mắc mưu, sẽ bị Thượng Văn Tịch và Trần Mạc
hãm hại, anh hai, để cho em về nhà đi, cho em về đi mà.”

Nhìn giáng vẻ giãy giụa của Duẫn Mặc, Lục Tiêu Triết mạnh mẽ ôm lấy vai cô, khan giọng rống lên: “ Lục Duẫn Mặc, em không phải là con gái ruột
của cha mẹ đâu, vì thế bọn họ mới không cần em nữa, em đã nghe rõ chưa? Em không phải là con gái ruột của nhà họ Lục đâu.”

….

Ầm ~~~~

Lục Tiêu Triết vừa nói dứt lời, cả thế giới trước mắt Duẫn Nặc nhất thời giống như bị oanh tạc, trong nháy mắt lập tức liền nổ tung.

Cô không phài là con gái ruột của cha mẹ? Cô không phài là ruột thịt nhà họ Lục?

Làm sao có thể?

Cô không tin, mờ mịt nhìn chằm chằm Lục Tiêu Triết: “ Anh gạt em có đúng hay không? Nhất định là anh đang gạt em rồi, có đúng không?”

Thấy cộ lại muốn kích động, Lục Tiêu Triết liền ôm cô vào lòng, khan
khan đau đớn nói: “ Anh không lừa em đâu, chuyện này, lúc anh 15 tuổi
trong lúc vô tình đứng ở cửa phòng của ba mẹ nghe được chính miệng bọn
họ nói”

Bởi vì ông nội vẫn muốn có một cô cháu gái, mà ba mẹ lại không có cách
nào, cho nên, ông nội mới bảo ba mẹ đi đến viện mồ côi xin một bé gái về nuôi.”

“Trừ anh, ba mẹ, ông nội thì không có ai biết em không phải là con cháu ruột của nhà họ Lục cả.”

“ Bởi vì ông nội có chủ trì, cho nên em mới chính là hòn ngọc quý trên
tay nhà họ Lục, chẳng lẽ em không cảm giác được sao? Kể từ sau khi ông
nội qua đời, cha mẹ cũng rất ít quan tâm đến em, rất ít quản chuyện của
em.”

Duẫn Nặc nghe anh phân tích liền ngây người, sừng sốt.

Trong đầu vẫn quanh quẩn câu kia của Lục Tiêu Triết, cô không phải con gái ruột của ba mẹ, cô được họ mang về từ viện mồ côi.

Cô không phải là ruột thịt của nhà họ Lục

Bất quá cũng chỉ là một đứa cô nhi.

Tại sao?

Tại sao vào lúc này lại để cho cô biết sự thật?

Duẫn Nặc nghẹn ngào, trài tim như bị bóp chặt, như muốn vỡ tung.

Thật là đau, mặt đau, lòng đau, toàn thân đều đau.

Cô khó chịu xụi lơ ở trong ngực Lục Tiêu Triết, nước mắt chảy khô, tâm cũng bể nát rồi.

Cuối cùng, chẳng khác gì một bức tượng gỗ ngây ngốc không có sinh mạng, cũng không nhúc nhích.

Ông trời ơi, tại sao người lại muốn hành hạ con như vậy?

Gả cho một người đàn ông, ba năm sống trong cuộc hôn nhân hữu danh vô
thực, nhận lấy biết bao khuất nhục, hành hạ, thật vất vả mới trọng sinh
trở lại, không nghĩ tới kết cục lại như thế này, rốt cuộc thân phận thật của cô đã được phơi bày, đúng là quá phũ phàng mà.

Chung quy lại, cô đã lảm gì sai mà tại sao ông trời cứ muốn hành hạ cô như thế chứ?

Tại sao?
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 70: Suýt chút nữa đã chết!


Lúc Tần Mạc quay trở lại nhà họ Lục, tìm mãi cũng không thấy bong dáng
của Duẫn Nặc, lập tức lái xe như bay về nhà của bọn họ, nhưng vẫn không
thấy cô đâu cả.

Anh không khỏi có chút lo lắng, phái người ra đi tìm, dù vậy tìm cả ngày trời cũng không có kết quả.

Cũng không biết, lúc này Duẫn Nặc đang ở “ Nguyệt Hồ Sơn Trang”, tính mạng như chỉ mành treo chuông.

Đã lien tục hai ngày, cô không ăn không uống, cũng không chịu nghỉ ngơi, yên tĩnh ngồi ờ trên giường, ngẩn người ngơ ngác chẳng khác gì tượng
gỗ.

Lục Tiêu Triết thấy thế cực kỳ đau lòng, không biết làm sao cho phải, cũng đã khuyên cô mấy lần nhưng đều không có hiệu quả.

Cho đến khi Duẫn Nặc ngã ra hôn mê bất tỉnh, anh mới gấp gấp đưa cô đến bệnh viện thành phố.

Bác sĩ sau khi làm mọi xét nghiệm kiểm tra, liền lắc đầu thở dài nói:” Ý thức của bệnh nhân muốn chết quá mạnh mẽ. chúng tôi cũng chỉ cố gắng
hết sức có thể.”

Nghe người kia nói như thế,Lục Tiêu Triết liền nóng nảy, túm cổ áo bác
sĩ, gay gắt hỏi: “ Anh có ý gì? Muốn nói em ấy không cứu được nữa sao?”

Bác sĩ liên tiếp gật đầu đáp: “ Bất luận cho cô ấy uống cái gì, cô ấy
cũng không tiếp nhận, tryền đạm cho cô ấy cũng chỉ có thể duy trì được
trong một thời gian ngắn, nếu cứ tiếp tục như vậy, có thể không được mấy ngày đâu.”

Có thể không đến mấy ngày sao?

Duẫn Nặc không thể sống quá mấy ngày?

Một người đang sống sờ sờ như thế, sao đột nhiên lại bị bệnh nghiêm trọng đến vậy?

Lục Tiêu Triết kích động chạy tới bên giường bệnh, nắm lấy tay của cô, đau lòng rơi nước mắt.

“Tiểu Nặc, Tiểu Nặc, con bé ngu ngốc này, anh hai đang gọi em đấy, hãy tỉnh lại đi có được hay không? Tiểu Nặc…”

“Thật xin lỗi, anh không nên nói cho em biết sự thật này, thực sự không
nên nói, anh sai rồi, em tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi có được hay
không?”

“ Lục Duẫn Nặc…”

Anh gục đầu vào trước ngực cô, tê tâm liệt phế khẩn cầu

Nhưng cho dù anh có gọi thế nao, thì cô vẫn không muốn mở mắt, toàn thân bất động.

Ở trong thế giới của cô hiện giờ quả thật không ai có thể chạm đến, hết thảy đều là tuyệt vọng.

Hôn nhân, gia đình, tình thân, tất cả đều kết thúc, đều bị phá hủy, vỡ tan tành, như vậy sống tiếp còn có ý gì?

Thay vì thế để cho cô trơ mắt nhìn thấy nhà họ Lục thân bại danh liệt,
cửa nát nhà tan, thì không bằng rời đi trước bọn họ một bước.

Đúng vậy, cô phải rời đi trước, rời khỏi thế giới lòng người hiểm ác này, rời khỏi tên đàn ông dối trá ác độc đó.

Nếu như còn có kiếp sau thì cô tình nguyện không siêu sinh, không đầu
thai, trở thành lệ quỷ, đời đời kiếp kiếp quấn lấy Tần Mạc, để cho cả
đời này của anh ta không sống được yên ổn.

Đi thôi, rời đi thôi.

Cha, mẹ, anh cả, anh hai, anh ba…

Còn có cả Trác Quân.

Tôi đi đây, mọi người phải bảo trọng, phải bảo trọng, bảo trọng…

“Lục Duẫn Nặc”

Vậy mà, trong lúc Duẫn Nặc chuẩn bị chìm vào trong màn đen tăm tối hắc
ám, vẫy tay chào từ biệt người nhà dưới ánh mặt trời bất chợt lại nghe
thấy một tiếng quát chói tai.

Đó chính là giọng của Tần Mạc.

Cô kiền dừng bước, quay đầu lại, lập tức nhìn thấy cái người lạnh lùng vô tình kia.

Anh ở nhân gian, cô ở âm tào, tiếng anh gọi cô sao lại trầm thống réo rắt thảm thiết như vậy.

Thấy cô không nhúc nhích, anh liền giận dữ, hung hăng lay người cô gọi: “ Lục Duẫn Nặc, em tỉnh lại đi, mau tỉnh lại có được hay không? Anh là
Tần Mạc đây, không phải em muốn ly hôn với anh sao?Anh đồng ý với em chỉ cần em tỉnh lại, anh lập tức sẽ ly hôn.”

Nhìn người con gái trên giường đang có dấu hiệu mất dần sự sống, tim Tần Mạc như đông cứng lại, lại như bị một vũ khí sắc bén sượt qua, tư vị đó khiến cho anh thật khó chịu.

Vừa nhận được điện thoại thông báo cô đang nằm trong bệnh viện, anh vô
cùng lo lắng chạy tới, thật không ngờ lại thấy được cảnh tượng này.

Không, cô không thể chết dễ dàng như vậy được.

Không có sự cho phép của anh thì cô không thể chết được.
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 71: Ông xã, đưa em về nhà đi


Tần Mạc ôm Duẫn Nặc gọi mấy tiếng, nhưng chút dấu hiệu sinh mạng cũng không có, liền lảo đảo từng bước, ngã ngồi xuống ghế.

Anh thật không ngờ, cô lại nghĩ quẩn như vậy, chẳng lẽ cô cứ im hơi lặng tiếng rời bỏ anh đi như thế sao?

Không!

Tần Mạc không cam lòng, nắm lấy tay cô tiếp tục rầm rì: “Lục Duẫn Nạc,
không phải em muốn ly hôn sao? Được, vậy em với anh liền ly hôn đi, Duẫn Nặc!”

Lục Tiêu Triết ở bên cạnh nghe thấy thế khổ sở cười một tiếng, lau đi
nước mắt còn vương trên mặt, sau đó đứng dậy, túm lấy Tần Mạc hung hăng
nện cho anh một quyền.

Tần Mạc không kịp đề phòng, lãnh trọn một cú đấm, anh nhìn Lục Tiêu Triết, khóe môi nở nụ cười rét buốt.

Cười đến thê lương như vậy, vô lực như vậy, anh cúi đầu, một lời cũng không tài nào nói ra được.

“Tần Mạc!”, Lục Tiêu Triết tức giận nhìn thẳng vào anh, phẫn hận nghiến
răng nói: “Cũng vì cậu, bởi vì sự xuất hiện của cậu, mới hại con bé thay đổi, thảm hại đến nước này, cũng bởi vì cậu, con bé mới luân lạc tới
tình cảnh ngày hôm nay, hiện tại mạng sống của em ấy chẳng khác gì chỉ
mành trèo chuông lung lay sắp tắt, cũng chỉ vì cậu mà thôi.”

Lục Tiêu Triết căm phẫn, vừa nói xong lại muốn đấm cho Tần Mạc một cú
thì đột nhiên, lại thấy Duẫn Nặc đang nằm trên giường bệnh rì rầm gọi.

Cô luôn miệng lẩm bẩm: “Tần Mạc… Tân Mạc…”

Tần Mạc nghe thấy thế liền nhào tới cầm lấy tay của cô đáp lại: “Anh ở đây, Duẫn Nặc , anh ở đây!”

Cô vẫn không hề mở mắt, sắc mặt tới nhợt, mày chau lại thật chặt, giống
như đang phải đau khổ tranh đấu điều gì, cả người không có chút khí lực
nào.

“Em thật đau, thật khó chịu, anh đừng bỏ em lại, em không thể rời xa anh được, em yêu anh, ông xã…”

Cô thì thào rời rạc, thanh âm suy yếu phải dán sát tai đến gần sát mới có thể nghe thấy được.

Vậy mà, lúc Tần Mạc, nghe được cô thốt ra hai chữ ‘Ông xã’ kia, lòng liền đau sát muối.

Hai mắt của anh đỏ ngầu , ngưng mắt nhìn cô thật sâu, nơi con tim truyền đến từng cơn đau đớn không dứt.

“Anh sẽ không bỏ em lại đâu!” Anh hôn tay của cô, hai mắt mờ mịt mông
lung, rồi lại nói tiếp: “Nhưng em phải ngoan ngoãn nghe lời, ăn một chút gì đi, có được hay không?”

Anh bê tới một bát cháo loãng đến, cố gắng cẩn thận đút cho cô, nhưng mới vừa đút vào trong miệng cô lại khó chịu phun ra.

Chắc hẳn bây giờ ngay cả nước có khi còn không nuốt được, đừng nói gì là cháo loãng.

Thấy cô như vậy, Tần Mạc bó tay không còn biện pháp nào, rồi lại nghe thấy cô nói: “Về nhà, đưa em về nhà.”

Anh kinh ngạc đến sững sỡ, đặt bát cháo trong tay xuống, cúi người ôm
lấy cô đáp: “Được, anh sẽ đưa em về nhà, tất cả đều nghe theo em, vợ à,
em cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, chúng ta về nhà thôi.”

Anh ôm lấy Duẫn Nặc, đang muốn đi ra ngoài phòng bệnh, lại bị Lục Tiêu
Triết ngăn cản: “Hiện tại con bé đã như vậy, cậu còn muốn mang nó đi
đâu?”

Tần Mạc không để ý tới chất vấn của Lục Tiêu Triết, vượt qua mặt anh đi ra ngoài.

Đến cửa bệnh viện, người của anh đã sớm lái xe đến đứng chờ, ôm Duẫn Nặc lên xe, anh liền phân phó tài xế chạy thẳng về biệt thự ven biển.

Vừa đến nhà, lúc xuống xe, anh liền cởi áo vest của mình ra phủ lên
người cô, rồi sau đó mới bế cô ra ngoài, đi vào nhà của bọn họ.

Có điều vừa bước vào cửa, đã thấy người giúp việc đi đến nói: “Tiên sinh, có một vị tiểu thư đến tìm anh.”

Tần Mạc đang bế Duẫn Nặc, ngẩng đầu nhìn ra phòng khách, quả nhiên, người tới không phải là ai khác, chính là Thượng Vãn Tịch.

Sắc mặt của anh chợt trầm xuống, thậm chí ngay cả nhìn cũng chẳng thèm
nhìn người phụ nữ kia một cái, bế Duẫn Nặc đi thẳng lên lầu.

“Mạc!”

Vãn Tịch thấy anh về liền vội vàng chạy tới, đứng ở sau lưng anh nói:
“Em tới vì muốn báo cho anh biết, Lục Chấn Thiên đã bị bức nhường ghế
chủ tịch hội đồng quản trị rồi!”

Bước chân của Tần Mạc thoáng chậm lại, nhưng chưa đến ba giây, lại bế Duẫn Nặc đi khỏi tầm mắt của Vãn Tịch.

Bây giờ dù là bất cứ chuyện gì ở trong mắt của anh cũng không quan trọng bằng người con gái này.
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 72: Vĩnh viễn không thể tỉnh lại


Tần Mạc bế Duẫn Nặc đang mơ mơ màng màng đặt xuống giường, rồi lấy chăn đắp cho cô, sau đó phân phó người giúp việc: “Mau đi, chị mau nấu chút cháo loãng mang tới đây.”

Người giúp việc cúi người nhận lệnh, rồi vội vàng lui xuống.

Lúc này Vãn Tịch vừa đi tới cửa, sau khi xác định Duẫn Nặc đang hôn mê, thần trí mơ hồ, mới đi đến bên cạnh Tần Mạc hỏi: “Cô ta sao vậy?”

Tần Mạc không đáp lại, không chỉ dùng khăn nóng nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán của cô, động tác vô cùng cẩn thận chỉ sợ làm cô đau.

Vãn Tịch nhìn thấy thế, trong lòng không dễ chịu tí nào giật lấy cái khăn trong tay Tần Mạc chất vấn: “Tần Mạc, lúc em bị bệnh, cũng không thấy anh quan tâm em như vậy đâu?”

Tần Mạc ngồi im, vẫn bất động như cũ, con mắt chỉ chăm chăm khóa chặt ở trên người Duẫn Nặc, thấy cô đang cau chặt mi, thống khổ nỉ non gọi: “Ông xã, ông xã…”

Lòng anh đau như cắt, cúi người muốn ôm cô vào lòng lại bị Vãn Tịch ngăn lại: “Cô ta bị sao thế? Bị bệnh sao? Bệnh gì nghiêm trọng như vậy?”

“Tránh ra.” Anh lạnh lùng ra lệnh cho cô ta.

Nhưng Vãn Tịch không thềm nghe, ngược lại còn nhào tới ôm lấy anh nói: “Em muốn nói cho anh biết, thực ra em không hề có con với Lục Vân Kỳ, chuyện này là do em nói dối thôi. Hiện tại Lục Chấn Thiên đã bị bức lui vị, bây giờ trên dưới nhà họ Lục, vô cùng náo loạn, ngay cả Lục Vân Kỳ, cũng ở công ty cả ngày, không hề quan tâm gì đến em.”

“Tần Mạc, em thật hối hận, vì đã xem bản thân làm công cụ để báo thù, em hối hận lắm rồi. bây giờ em trở về đây, chúng ta sẽ giống như trước đây, yêu thương nhau, sống vui vẻ cùng nhau có được hay không?”

Tần Mạc vẫn ngồi yên bất động, không khó nhìn ra được, giữa hai lông mày của anh đang ẩn chứa một cơn tức giận, tùy thời sẽ bộc phát.

Thấy anh lạnh lùng không lên tiếng, Vãn Tịch vô cùng nóng nảy, đưa sát mặt lại gần muốn hôn anh.

Nhưng ngay khi cô ta mới vừa chạm được vào môi anh, thế nhưng lại dùng sức đẩy ra.

“Vãn Tịch, đừng làm cho tôi cảm thấy em là một cô gái hạ tiện, d*m đ*ng. Ngoan ngoãn trở về đi thôi, tôi không muốn gặp lại em nữa.”

Vãn Tịch bị anh đẩy mạnh ra, trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất.

Cô ta cắn môi, cố gắng chịu đựng đau đớn không để cho nước mắt rơi xuống, đang muốn mở miệng nói gì, lại nghe thấy Duẫn Nặc rầm rì khe khẽ.

“Tần Mạc, em đau lắm, anh ôm em chặt vào, Tần Mạc…”

Duẫn Nặc mơ mơ màng màng ở trên giường lầm rầm, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, giọng nói càng thêm suy yếu vô lực.

Tần Mạc thấy thế vô cùng đau lòng, cúi người xuống, ôm cô vào trong ngực: “Được, anh đang ôm em đây.”

“Duẫn Nặc, mau mở mắt ra xem một chút, anh và Thượng Vãn Tịch đúng là có chuyện mờ ám, nhất định là em hận chết anh, nếu như đã hận anh như vậy, thì tốt nhất mau tỉnh lại, sau đó còn sức mà trả thù bọn anh chứ.”

“Tiểu Nặc, em có nghe thấy anh nói không? Em phải mau tỉnh lại, phải mau khỏe lại, có biết không?”

“Em thật là đau, Tần Mạc, anh không thể phản bội em như thế, em hận anh, em hận anh…”

Thấy cô lộ vẻ thống khổ trách móc, trong lòng anh khó chịu, bức bối không thể tả.

Loại cảm giác đó phảng phất như trước đó chưa từng có, lại thật giống như có người đó đang dùng sức móc trái tim anh ra, sau đó, để cho lòng anh trở nên cực kỳ trống rỗng, cho dù có làm gì cũng không thể bù đắp được nữa.

Chỉ có duy nhất ôm cô như vậy, anh mới cảm thấy có chút an ủi.

Bất kể là yêu, hay không yêu, bất kể là có thù oán vớ nhà Lục, hay không có thù oán gì cả, thì Lục Doãn Nặc cũng đều vô tội.

Anh không đành lòng tổn thương cô thêm nữa, chỉ cần cô nguyện ý, đợi sau khi cô khỏe lại, anh sẽ chấp nhận ly hôn.

Không biết từ khi nào, Vãn Tịch đã rời khỏ phòng, lúc xuống lầu gặp người giúp việc, cô ta nhận lấy bát cháo loãng từ trong tay người kia.

Cũng không khó nhìn ra, Tần Mạc đã thật sự có tình cảm với cô ta.

Cho nên thay vì để cho Lục Duẫn Nặc khỏe lại tiếp tục tranh giành người đàn ông của mình thì không bằng hiện tại, để cho cô ta vĩnh viễn không thể tỉnh lại được nữa.
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 73: Chỉ sợ em rời khỏi anh


Văn Tịch bê bát cháo đi lên lầu, rồi đưa cho Tần Mạc.

Tần Mạc nhìn cô ta một cái, cũng không suy nghĩ nhiều, nhận lấy bát cháo khuấy đều lên cho đỡ nóng, sau đó múc một thìa thổi nguội đưa lên miệng Duẫn Nặc.

Nhưng Duẫn Nặc hiện tại nuốt không vô, cứ đút vào thì cô lại phun ra.

Tuy nhiên, anh vẫn kiên trì đút cho cô đến khi nào cô nuốt xuống mới thôi.

Nhưng mời vùa ăn được hai ba miếng, toàn thân Duẫn Nặc liền giật lên đùng đùng, sau đó bất chợt ngồi bật dậy nôn hết ra ngoài.

Hơn thế nữa, thứ mà cô nôn ra còn nhuốm cả máu đỏ tươi.

Máu?

Sao cô có thể nôn ra máu chứ?

Trầm ngâm mấy giây, Tần Mạc liền ngẩng đầu nhìn chằm chằm Vãn Tịch: “ Có phải cô đã bỏ thứ gì vào trong cháo rồi không?”

Văn Tịch không thèm để ý đến câu hỏi đầy tức giận của anh, đi tới cười nói: “ Nếu cô ta đã biết chuyện của chúng ta, giữ lại chẳng khác nào gieo họa, còn không bằng…”

“ Thượng Vãn Tịch, nếu cô ấy có chuyện gì thì cô nhất định phải chết.” Tần Mạc cắn răng nghiến lợi đe dọa, sau đó ôm lấy Duẫn Nặc đang hôn mê bất tỉnh ở trên giường lên, vội vàng vọt ra khỏi phòng.

“ Mạc…”

Văn Tịch gào thét gọi nhưng đáp lại cô ta chỉ là tiếng đóng cửa nặng nề.

Cô ta bước từng bước lảo đảo, ngồi vào trên ghế, cảm giác tuyệt vọng lập tức ùa đến.

Biểu hiện vừa rồi của Tần Mạc, chứng tỏ anh rất lo lắng cho Lục Duẫn Nặc, thật không khó nhìn ra, anh đã thật sự yêu người kia rồi.

Làm sao bây giờ?

Anh đã yêu người khác, phải làm sao bây giờ đây?



“Duẫn Nặc, không có lệnh của anh, không cho phép em rời đi, có nghe thấy không, Duẫn Nặc.” Tần Mạc vừa bế cô chạy vừa gọi, sau đó đặt cô lên xe, lái thẳng tới bệnh viện.

Cho tới bây giờ anh cũng chưa bao giờ khẩn trương như thế này, nhất là nhìn thấy miệng của cô nôn ra toàn là máu tươi, tim của anh đau đớn khôn xiết tựa như kim châm lỗ chỗ vậy.

Anh cực kỳ sợ, sợ cô đột nhiên cứ như vậy lập tức rời khỏi mình, không thể quay về được nữa.

Duẫn Nặc, tiểu Nặc!

Anh âm thầm gọi tên của cô, cầu xin trời cao chiếu cố đến cô một chút, thật không muốn để cho một cô gái còn trẻ như vậy đã phải rời khỏi thế giới tuyệt với đầy màu sắc này.

Là lỗi của anh, hết thảy đều là lỗi của anh.

Duẫn Nặc, chỉ cần em có thể khỏe lại, muốn anh làm cái gì cũng có thể.

Vậy mà, trong lòng anh mới nghĩ như vậy, đột nhiên, Duẫn Nặc đang ngồi ở vị trí kế bên tài xế lại chậm rãi mở mắt ra.

Cô vô lực nằm đó, nhìn người đàn ông đang lái xe như tên bắn, suy yếu thốt ra mấy chữ: “ Đầu choáng váng lắm, Tần Mạc, dừng xe.”

Nghe thấy tiếng cô, Tần Mạc ngoảnh mặt sang nhìn, sau khi xác định cô đã thực sự tỉnh lại anh liền gấp gáp đạp phanh dừng xe.

Xe vừa dừng lại, anh liền nhanh chóng nhào qua ôm lấy cô hỏi: “Duẫn Nặc, em đã tỉnh rồi? Em rốt cuộc đã tỉnh rồi?”

Trên môi của cô vẫn còn lưu lại vết máu, đỏ tươi trong thật chói mắt nhưng lại đẹp đẽ vô cùng.

Duẫn Nặc dựa vảo trong ngực anh, hai mắt mở to nói: “ Trong cổ họng, giống như ăn phải hạt tiêu vậy, thật khó chịu.”

Cổ họng của cô?

Tần Mạc đột nhiên nghĩ đến mới vừa rồi cô đã ăn phải bát cháo kia, hoặc cũng có thể là trong cháo đã bị Vãn Tịch bỏ thuốc độc, cũng bởi vì độ dược này k*ch th*ch đến dây thần kinh của cô, cho nên cô mới tỉnh lại sao?

Anh không dám khinh suất, chỉ sợ đây là hồi quang phản chiếu, vội vàng để gối đầu cô lên trên đùi của mình, tiếp tục lái xe đến bệnh viện.

“ Tần Mạc” Duẫn Nặc gối lên trên đùi của anh, nhìn vẻ mặt lo lắng khẩn trương kia, liền nghẹn ngào hỏi: “ Anh đang lo lắng cái gì thế?”

“ Lo sợ em sẽ rời khỏi anh.” Anh vừa lái xe, vừa thành thật trả lời.

Duẫn Nặc khẽ cười lên, nói: “ vậy sao? Nhưng vì cái gì chứ, tôi đâu có địa vị gì ở trong lòng của anh chứ?”

“ Em đừng nói chuyện nữa!” Tần Mạc cúi đầu nhìn cô nói tiếp: “ Ngoan ngoãn nằm yên, chỉ cần em kiên cường sống thật tốt, anh xin thề, sau này, em muốn anh làm cái gì cũng đều có thể.”

Cô liền mỉm cười, nụ cười thê lương làm sao, khẽ hỏi: “ Thế thì, anh sẽ ly hôn với tôi sao?”
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 74: Bởi vì em là vợ của anh


Tần Mạc chở Duẫn Nặc đến bệnh viện, sau khi làm các xét nghiệm kiểm tra, bác sĩ liền thông báo hiện tại cô đã hoàn toàn bình thường, thật đúng là kỳ tích.

Cơ thể như có một nguồn sức mạnh tiềm ẩn từ từ khôi phục.

Nằm ở trên giường bệnh, cô vừa truyền nước, vừa hỏi người đàn ông ngồi bên cạnh: “ Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy? Anh, sẽ ly hôn với tôi sao?”

Tần Mạc ngẩn ra, nhìn chằm chằm vào gương mặt gầy gò tái nhợt của Duẫn Nặc, lồng ngực buồn bực đè nén đến khó chịu.

“ Trả lời đi.”

Thấy anh không lên tiếng, cô lại cố hết sức thúc giục.

“Duẫn Nặc.” anh đứng dậy, nhìn cô bằng vẻ cao cao tại thượng, nhưng giữa hai lông mày, lại không che dấu được sự bất đắc dĩ.

“ Chờ em khỏi bệnh rồi hãy nói!” anh bê bát cháo loãng mà y tá vừa đưa tới, múc một thìa đưa đến miệng nàng.

Duẫn Nặc cũng không hỏi nữa, anh đút cái gì, cô liền ăn cái đó.

Nhưng điều khiến cô không thể hiểu được chính là, sao cô lại nhìn thấy một tia tình cảm cùng với đau lòng ở trong mắt của người đàn ông này chứ.

Anh, thật sự vì cô mà đau lòng sao?

Trong lúc cô thống khổ nhất, khó khăn nhất, bị người nhà vứt bỏ, bị người đời thóa mạ thì anh, người mà cô gọi là chồng này lại vẫn ở bên khích lệ, chăm sóc cô không rời.

Vừa ăn, Duẫn Nặc vừa suy nghĩ tới lời của Lục Tiêu Triết đã nói với mình, cô không phải là con gái ruột ba mẹ, lại không kìm được mà rơi nước mắt.

Tại sao? Tại sao lại để cho cô biết được sự thật này?

Không, cô phải về nhà hỏi cha mẹ cho ra lẽ, phải hỏi xem đến cùng cô có phải là con ruột của bọn họ hay không.

Rồi đột nhiên nắm tay Tần Mạc, nghẹn ngòa nói: “ Đưa tôi về nhà, có được hay không?”

Tần Mạc đặt bát cháo trong tay xuống, rút khăn giấy lau nước mắt cho cô, rồi đáp: “ Em còn trở về làm gì, bọn họ cũng đã mở buổi họp báo đoạn tuyệt quan hệ với em rồi.”

Vừa nghe anh nói thế, Duẫn Nặc liền ngây ngẩn cả người.

Đúng vậy, bây giờ, cô làm gì còn có tí quan hệ nào với nhà họ Lục chứ.

Nhưng biết rõ kiếp nạn mà nhà họ Lục phải gánh chịu, mà bây giờ lại phải ngồi im không làm gì được sao?

Không đâu, coi như đã đoạt tuyệt quan hệ, thì cô cũng phải khiến cho anh cả và Thượng Vãn Tịch cắt đứt trước.

Còn cả đứa nhỏ ở trong bụng của cô ta nữa, đấy không phải là minh chứng tốt nhất sao, chỉ cần làm xét nghiệm thì có thể biết được chân tường của sự thật rồi.

Không kịp nghĩ nhiều nữa, Duẫn Nặc liền giật kim truyền trên mu bàn tay mình ra, đứng dậy muốn đi, nhưng lại bị Tần Mạc giữ lại.

“ Em muốn làm gì?”

Cô gỡ tay anh ra đáp: “ Tôi phải về nhà, anh mau tránh ra.”

“Duẫn Nặc.” anh tức giận gầm nhẹ: “ Bây giờ ngay cả đi còn không vửng, thì về nhà thế nào? Lại không nghe lời có phải hay không?”

Nhìn anh lo lằng cho mình như vậy không biết tại sao cô lại trở nên ngoan ngoãn thỏa hiệp.

“ Quay về giường nằm, chờ hết bệnh rồi hãy nói!” rồi anh dìu cô về giường nằm xuống, sau đó kéo chăn lên đắp cho cô.

“ Tần Mạc, sao bây giờ lại đối xử với tôi tốt như vậy?” Cô không nhịn được bèn hỏi anh.

Trong trí nhớ của cô, người đàn ông này vẫn luôn là người không có tâm hồn, bất kể cô có làm gì, thì anh vẫn sẽ keo kiệt không hề bố thí cho cô bất cứ nụ cười nào, chứ nói chi là cẩn thận chiếu cố như vậy.

“ Em là vợ của anh.”

Anh trả lời rất kiên định, nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của cô, vươn tay ra sờ sờ: “ Anh nói rồi, anh sẽ cố gắng làm một người chồng hoàn hảo, có trách nhiệm và nghĩa vụ.”

Những lời này, cô nghe ấm tận đáy lòng, nhưng…

Cô lại lắc đầu, rưng rưng nói với anh: “ Ở trong lòng anh, thật ra không hề có tôi, chẳng qua là…”

“Duẫn Nặc!” anh lên tiếng cắt ngang lời của cô: “ Thời gian có thể thay đổi hết tất cả, ít nhất, hiện tại, ở trong lòng anh đã xem em là vợ của mình.”
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 75: Còn có anh ở bên cạnh em


“Duẫn Nặc!”, anh lên tiếng cắt ngang lời của cô:”Thời gian có thể thay đổi hết tất cả, ít nhất, hiện tại ở trong lòng anh đã xem em là vợ của mình.”

Hiện tại, anh đã thật sự xem cô như là một người vợ thật sự?

Chỉ bây giờ mới có cảm giác đó sao? Vậy thì trước kia, anh chưa từng coi cô là vợ của mình sao?

Trong lòng Duẫn Nặc thấy rất chua, rất khổ sở, rất chát, trăm vị cùng nhau ập đến, không nói được, cũng không thể nói rõ.

Tần Mạc lại cầm bát cháo lên đút cho cô:”Ngoan ngoãn ở đây dưỡng bệnh, có chuyện gì, cứ chờ hết bệnh rồi hãy nói.”

Cô hà miệng nuốt từng thìa cháo anh đưa tới, toàn thân thật lạnh, nhưng tâm không giải thích được lại trở nên ấm hơn bao giờ hết.

Một Tần Mặc như bây giờ chính là người mà trước khi gả cho anh cô vẫn thường khát vọng, hôm nay, quả thật anh đã xem cô là vợ của mình nhưng cô lại không cao hứng nổi.

Là bởi vì sự kiện kia sao?

Cô thầm nghĩ chắc là đúng rồi.

“Bác sĩ nói, nên đưa em đi ra ngoài hít thở không khí trong lành sẽ tốt hơn, em ăn nhanh lên, ăn xong anh sẽ dẫn em đến công viên tản bộ.”

Duẫn Nặc không lên tiếp đáp lại, ăn thêm hai miếng nữa, thì không thể nuốt được nữa.

Tần Mạc để bát xuống, cầm áo khoác ở bên cạnh khoác lên trên vai của cô, sau đó đỡ cô dậy.

Duẫn Nặc lúc này cũng thật nhu thuận, được anh dìu ra khỏi phòng bệnh, đi đến công viên ở gần đó.

Chung quanh cũng rất thanh tĩnh, thỉnh thoáng có một hai bệnh nhân đi ngang qua, cây liễu rũ bóng xuống ven hồ, xanh mướt, đung đưa theo gió nhìn rất vui mắt.

“Ôi chao, kia chẳng phải là đại tiểu thư nhà họ Lục sao?”

Cách đó không xa, đột nhiên truyền đến những tiếng xì xào bàn tán.

Duẫn Nặc quay đầu lại, chỉ thấy năm ba người bệnh nhân vây lại một chỗ, rồi quay ra phía của cô chỉ chỉ trỏ trỏ.

“Chính là cô ta, thật không biết xấu hổ, lại còn phá hỏng hôn lễ của anh trai mình.”

“nghe nói, cô ta yêu anh trai của mình đấy.”

“Ha ha, không phải cô ta cũng mới kết hôn không bao lâu sao? Còn người kia, hình như là chồng của cô ta? Người đàn ông này nhìn qua cũng không kém Lục Vân Kỳ bao nhiêu, sao cô ta lại như thế chứ!”

“ối dào, chuyện của những nhà hào môn mà, so tưởng tượng của với chúng ta bẩn thỉu hơn nhiều, một vợ nhiều chồng cũng rất bình thường, nhưng có điều vị Lục tiểu thư này hình như khẩu vị hơi nặng một chút, cho nên mới coi trọng anh trai của mình hơn.”

“À, thì ra là như vậy.”



Thu hồi ánh mắt, tim của Duẫn Nặc chợt căng thẳng, đau đến khó hịu.

Cô yêu anh trai của mình sao? Thế nào mà bản thân cô lại không biết?

Một lát sau, cô liền tỉnh táo lại, lau đi những giọt lệ nơi đáy mắt, gương mặt phảng phất như đột nhiên biến đổi, kiêu cao hiên ngang đi đến trước mặt mấy người…bệnh nhân kia.

“Trí tưởng tượng của mấy người cũng thật phong phú quá đấy, có cần tôi giới thiệu đi làm nhà biên kịch, hoặc là viết tiểu thuyết hay không?”

Mấy người bệnh nhân kia vừa nghe cô nói thế, liền khiếp sợ đến xanh cả mặt.

Có một người bạo gan, khinh thường hất cằm lên nói:”Bây giờ cô có cái gì mà còn dám phách lối, hạ tiện đến nỗi ngay cả cha mẹ của mình cũng không cần, được thôi, cô giới thiệu để tôi đi làm biên kịch đi, nhất định tôi sẽ đem lịch sử vinh quang của cô viết rất lâm ly, để cho toàn bộ phái nữ thế giới trên thế giới vì câu chuyện này của cô mà tung hô ủng hộ, như thế nào?”

“Cô..”

Duẫn Nặc giận đến nỗi không nói nên lời.

Đúng lúc này, Tần Mạc liền đi lên phái trước, giơ tay tát cho cô gái kia một cái.

“Vợ của tôi, còn chưa tới phiên cô ở chỗ này thuyết giáo về tam tòng tứ đức, không muốn chết, thì con mẹ nó cút ngay lập tức cho tôi.”

Một tiếng thét chói tai vang lên, mấy người phụ nữ kia sợ đến tè ra quần.

Mà cô gái vừa bị ăn tát kia, liền ôm mặt hung dữ nhìn chằm chằm Tần Mạc nói:”Anh lại dám đánh tôi? Ba của tôi chính là thị trưởng, tôi nhất định sẽ khiến cho anh phải hối hận.”

“Hừ!” Tần Mạc liền cười khẩy, đáp lại:”Vậy còn phải xem người cha làm nhiều việc tội lỗi kia của cô có giữ được cái mũ ô sa ở trên đầu hay không đã, còn không mau cút đi.”

Cô nàng kia bị anh dọa sợ, chân lập tức mềm nhũn, vội vàng xoay người chạy trốn.

Sau khi giải quyết xong, Tần Mạc xoay người lại, bước lên trước, ôm Duẫn Nặc vào trong ngực, dịu dàng nói:”Đừng suy nghĩ nhiều, người khác không tin, nhưng anh tin em, nếu mọi người rời bỏ em thì vẫn còn có anh ở bên cạnh em mà.”
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 76: Em nhất định sẽ hối hận


Còn có anh ở bên cạnh em.

Chỉ một câu nói cực kỳ bình thường, nhưng nghe lọt vào tai Duẫn Nặc lại dâng lên nỗi xúc động không nói ra lời.

Vì tâm trạng đang rất xúc động, nên cô cũng không để ý đến bất cứ điều gì, đưa hai tay ôm chặt lấy anh.

"Tôi biết rõ rằng rất có thể là anh nói dối, nhưng mà tôi vẫn không kìm lòng được mà cảm động, Tần Mạc, đồng ý với tôi, đừng cấu kết với Vãn Tịch làm hại người nhà của tôi nữa, chúng ta sau này, hảo tụ hảo tán (*), có được hay không?"

(*) Hảo tụ hảo tán: Gặp mặt hay chia tay cũng đều vui vẻ thoải mái.

Cô nhìn anh, trong mắt đều là sự khẩn cầu, từng giọt nước mắt trong suốt, dần dần lăn xuống trên gò má tái nhợt, tí tách không ngừng.

Anh thấy thế liền đau lòng, đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, rồi trầm giọng nói: "Anh ở trong lòng em lại là một người độc ác như vậy sao?"

Cô vẫn rưng rưng nức nở đáp lại: "Nhưng sự thật là như thế, anh thật sự muốn cướp đi tất cả của nhà họ Lục không phải sao?"

"Duẫn Nặc, em nói những lời này, có chứng cớ gì không? Em muốn anh từ chức anh liền từ chức, em muốn trong lòng anh chỉ có em, hiện tại trong lòng của anh, trong tâm trí anh tất cả đều là em, em còn muốn thế nào nữa? Không bằng không chứng, em đừng cứ gán tội lên người anh như vậy."

Anh đột nhiên lạnh mặt, ánh mắt sắc bén trong trẻo, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô.

Duẫn Nặc cũng ngẩng lên nhìn anh, nhìn thẳng vào ánh mắt toát ra ý chí kiên định, cứng rắn nói bản thân mình trong sạch kia, liền bật cười, cười đến tang thương.

"Đúng vậy, tôi không có chứng cứ, vì bất cứ chứng cứ gì cũng không có, cho nên, mới bị người ta gán cho mắc bệnh thần kinh."

Cô nghẹn ngào nói, ngẩng đầu lên nhìn anh không chớp: "Thế anh có dám đi tìm Thượng Vãn Tịch với tôi để làm xét nghiệm ADN cho đứa bé ở trong bụng của cô ta không? Chỉ cần anh dám, thì tôi nhất định sẽ tin tưởng anh."

Sắc mặt của anh khi nghe cô nói thế lập tức trầm xuống.

"Đừng có náo loạn vô cớ nữa.", anh lạnh lùng nhìn cô, giọng nói cũng trở nên lạnh như băng: "Em đã khiến cho cả nhà họ Lục thành bộ dạng như thế này, vẫn còn không cam lòng sao? Đừng để cho anh trai của em phải hận em thấu xương nữa?"

Duẫn Nặc không cam lòng, cắn răng trừng anh đáp: "Anh không dám đi, bởi vì anh sợ kết quả đứa bé kia là của mình, đúng không?"

"Anh thấy em đúng là điên rồi." anh quay đầu muốn rời khỏi đó, để mặc Duẫn Nặc một mình cứng ngắc đứng ở ven hồ, thân thể lảo đảo chực ngã.

Cũng không biết thế nào, Tần Mạc đang đi lại đột nhiên dừng bước, quay đầu lại nhìn chằm chằm Duẫn Nặc cách đó không xa.

Sau đó anh liền quay trở lại, đưa tay bế ngang cô lên.

Duẫn Nặc không giải thích được, nhìn anh chằm chằm hỏi: "Anh muốn làm gì? Thả tôi xuống."

"Anh cho em biết, không cần phí công làm xét nghiệm kiểm tra AND của đứa bé trong bụng của Vãn Tịch và anh đâu!" Anh bế bổng cô lên, vừa đi vừa nói tiếp: "Bởi vì Vãn Tịch, thật ra không hề mang thai, không phải em muốn đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Lục sao? Anh sẽ để cho em toại nguyện nhưng Lục Duẫn Nặc em cũng đừng hối hận."

Anh tà ác nhếch mày lên, nụ cười trong đáy mắt đều là sắc bén âm độc.

Duẫn Nặc nhìn biểu tình này của anh không khỏi rợn cả tóc gáy: "Anh, anh muốn làm cái gì?"

Anh cúi xuống nhìn cô đáp: "Anh sẽ thừa nhận với cha mẹ của em, rằng Thượng Vãn Tịch chính là người phụ nữ của Tần Mạc anh, nhưng một khi đã làm như vậy, thì hậu quả nhất định sẽ khiến cho em phải hối hận đấy."

"Lục Duẫn Nặc, anh sẽ cho em thêm một cơ hội nữa, hoặc là trở thành một người vợ đích thực của Tần Mạc anh, hoặc là muốn anh đi đến trước mặt cha mẹ em thẳng thắn thừa nhận?"

Lúc này, dĩ nhiên Duẫn Nặc chỉ chăm chăm nghĩ đến nhà họ Lục, cho dù cô không phải là ruột thịt của bọn họ đi chăng nữa.

Vì vậy liền kiên định nói: "Tôi muốn anh đi vạch trần Thượng Vãn Tịch."

"Được!", anh cũng rất sảng khoái đáp lại, sau đó ném cô vào trong xe, lái xe thẳng đến nhà họ Lục.

Dọc theo đường đi, Duẫn Nặc vẫn luôn thấy thấp thỏm lo âu, không biết tại sao cô lại rất sợ một số chuyện sẽ bị đưa ra ánh sáng, nhưng lại không thể khống chế được mà muốn vạch trần Thượng Vãn Tịch.

Nhìn gương mặt trắng bệch đầy vẻ lo âu của cô, Tần Mạc âm hiểm cười một tiếng nhắc lại: "Em nhất định sẽ hối hận."
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 77: Tần Mạc thừa nhận


Nửa giờ sau, xe của Tần Mạc, đã vững vàng dừng trước cửa nhà họ Lục.

Giờ phút này tứ bề bốn bên xung quanh ngôi biệt thự toàn người là người, trước cửa chính là một đống kí giả, cùng thật nhiều dáng giơ bảng hiệu trên tay, nội dung ở trên đó chính là yêu cầu nhà họ Lục mau mau trả nợ.

Nhìn quang cảnh đang diễn ra trước mắt, Duẫn Nặc gấp gáp muốn xuống xe để hỏi thăm tình hình, nhưng lập tức bị Tần Mạc kéo lại: “Bây giờ em xuống không an toàn đâu, chúng ta sẽ vào từ cửa sau.”

Nói xong, Tần Mạc liền quay xe, chỉ chốc lát sau, xe liền ngừng ở cửa sau.

Lúc xuống xe, Tần Mạc lại nghiên đầu hỏi Duẫn Nặc: “Anh sẽ cho em them một cơ hội nữa, thật sự muốn anh đi thừa nhận chuyện này sao?”

Duẫn Nặc còn bị cảnh tượng mới vừa rồi làm cho kinh động, sợ ngây người, không hiểu bây giờ nhà họ Lục, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại có nhiều người đứng chắn trước cửa nhà cô như vậy?

Lúc phản ứng kịp, cô liền nhìn Tần Mạc chằm chằm, nhìn vào ánh mắt hắc ám đầy thâm thúy kia của anh, con tim đột nhiên run rẩy hoảng hốt.

Cô thật không hiểu, tại sao anh lại dung giọng điệu như vậy hỏi cô những lời này, tựa như quyền chủ động hiện đang ở trên tay cô vậy.

Tựa như, nếu anh nói ra chuyện này, sẽ phát sinh chuyện gì đó thật kinh thiên động địa không bằng.

Bây giờ trong đầu của Duẫn Nặc đều hướng về nhà họ Lục, cô chỉ muốn đuổi Thượng Vãn Tịch đi, chỉ muốn để cho anh trai của mình bình an, còn những thứ khác, không có thời gian để suy nghĩ nhiều.

Ý chí vẫn còn rất kiên định, vì thế cô trịnh trọng gật đầu đáp: “Anh vào đi, phải vạch trần Thượng vãn Tịch ngay trước mặt của cha mẹ tôi đấy!”

Ánh mắt của Tần Mạc đột nhiên ảm đạm hẳn, anh cúi đầu, bất đắc dĩ than thầm một tiếng, rồi đẩy cửa xe bước xuống.

Trên suốt đường đi, anh cho cô nhiều cơ hội như vậy,nhưng em lại cứ cố chấp bắt anh phải nói, vì thế em không thể trách anh được.

Anh sải bước, tiến lên phía trước, đẩy cửa sau ra, đi vào.

Cùng lúc đó, trong phòng khách nhà họ Lục.

Có rất nhiều người đang ngồi ở đó, mặt ủ mày chau, không khí đè nén, phải phất như đại gia đình của họ đã xảy ra một chuyện rất thê thảm.

Triệu Lục Hoa ngẩng đầu, đột nhiên nhìn thấy Tần Mạc đi tới, bà liền quýnh lên, vội bước đến kéo tay anh nói: “Tần Mạc à, con hãy nhanh chóng nghĩ biện pháp, giúp anh cả của con đi, công ty của nhà chúng ta hiện tại đã bị người ta thu mua, Lục thị sắp phá sản rồi. Con luôn luôn thong minh tài trí, có lẽ sẽ cứu vãn được tình thế, con nhất định sẽ có biện pháp để cứu Lục thị, con mau mau tìm cách đi.”

Thấy Triệu Thục Hoa nóng nảy như thế, Tần Mạc lại hết sức thờ ơ, rút tay của mình ra, nhìn về phía Lục Chấn Thiên vẫn đang vò đầu bứt tai.

“Cha, công ty sắp phá sản sao?”

Lục Chấn Thiên liền ngẩng đầu lên, khổ sở nhìn anh đáp: “Đúng thế, chuẩn bị phá sản rồi, nếu không phải bởi vì con đột nhiên từ chức, thì cổ phần sẽ không bị những đồng nghiệp khác phân tán mất, mà Lục thị sẽ không luân lạc tới bước đường ngày hôm nay.”

Ông ta lại có chút oán hận nhìn Tần Mạc chằm chằm nói tiếp: “Hiện tại, tất cả các chủ nợ đang đòi tiền ở bên ngoài, mà ngân hàng sẽ lập tức đến đây niêm phong căn nhà này. Tần Mạc, con nói xem, nhà họ Lục chúng ta chẳng lẽ lại sụp đổ như vậy sao? Cha đã cực khổ hơn nửa đời người, chẳng lẽ lại bị người ta tiêu diệt, âm thầm tiến hành thu mua?”

Tần Mạc mím môi nhìn về phía Vãn Tịch đang đứng bên cạnh Lục Vân Kỳ.

Anh nhếch môi cười khẩy, rồi chuyển mắt nhìn ra xung quanh:” Đúng vậy, Lục Chấn Thiên ông cực khổ hơn nửa đời người, bây giờ phát hiện công ty đột nhiên bị người khác thu mua, trong lòng có thể dễ chịu được sao?”

Một câu này của anh làm cho mọi người ai nấy đều kinh ngạc, không hẹn mà đều quay sang nhìn anh.

Nhưng hình như anh không hề quan tâm đến chuyện này, vẫn nhìn chằm chằm vào Lục Chấn Thiên nở nụ cười âm trầm mà kinh khủng: “Tôi nói cho ông biết một sự thật, tin chắc rằng nếu nói ra ông rất khó có thể tiếp nhận được. Đó chính là bản kế hoạch quyết định sinh tử của nhà họ Lục đã bị Thượng vãn Tịch sao chép từ trong máy tính của Lục Vân Kỳ rồi đưa ccho công ty đối đầu với Lục thị, cho nên, Lục thị mới bị đứt gánh giữa đường, tụt dốc không phanh, thảm hại nặng nề như vậy.”
 
Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn
Chương 78: Hối tiếc không kịp


Nghe Tần Mạc nói ra những lời kia, tất cả mọi thành viên trong nhà họ Lục liền choáng váng, chẳng khác gì vừa bị đánh một đòn cảnh cáo.

Nhưng người kinh ngạc nhất vẫn là Văn Tịch.

Cô đứng bật dậy, nhìn chằm chằm Tần Mạc nói: “Anh, anh ở đây nói nhăng nói cuội gì đấy?”

Tần Mạc nhìn về phía cô ta, đôi mày vẫn nhíu lại như cũ, rồi ra lệnh: “Tới đây.”

Văn Tịch ngây người, không hiểu ý anh là gì, tại sao lại đột nhiên nói toạc hết ra ở trước mặt của người nhà họ Lục chứ?

Chuyện này, không phải vẫn còn chưa tới thời gian lộ ra ngoài sao?

Thấy cô ta gấp gáp muốn giải thích, Tần Mạc liền kéo cô ta qua, ở ngay trước mặt Lục Vân Kỳ mà thẳng thắn thừa nhận: “Duẫn Nặc nói không sai đâu, tôi và Văn Tịch thật sự có gian tình với nhau.”

Nghe một câu này của anh, cả người của Lục Vân Kỳ đột nhiên mềm nhũn, tuyệt vọng nhìn về phía Văn Tịch.

Mà lúc này Văn Tịch lại khiếp đảm thu hồi ánh mắt, quay sang hỏi Tần Mạc: “Anh, muốn làm gì?”

Tần Mạc lại không thèm để ý cười cười, lui về phía sau từng bước, đưa mắt nhìn tất cả mọi người đang ngồi ở trên ghế sofa, chỉ trừ Duẫn Nặc cùng với Lục Tiêu Triết.

Bởi vì hiện tại Lục Tiêu Triết không có ở đây, mà Duẫn Nặc lại đang đứng ở trước cửa sổ cách đó không xa.

Tần Mạc lạnh lùng hất cằm lên, âm ngoan cười một tiếng, rồi quay sang nói với Lục Chấn Thiên: “Có lẽ ông nhất định sẽ không nghĩ tới, tất cả mọi chuyện mà Duẫn Nặc nói trong hôn lễ trước đó, đều là sự thật. Văn Tịch đúng là người phụ nữ của tôi, hơn nữa còn do tôi giật dây mới gả cho Lục Vân Kỳ.”

“Các người, ai cũng ngây thơ cho rằng, Tần Mạc tôi, cưới Duẫn Nặc là bởi vì yêu cô ấy sao? Tôi nói cho các người biết, tôi cưới con gái của ông bà chẳng qua cũng chỉ vì muốn lợi dụng cô ấy để hủy diệt đại gia đình này mà thôi.”

Anh ôm hận nhìn Lục Chấn Thiên chằm chằm: “Còn nhớ rõ mười lăm năm trước, ông đã hại chết mẹ tôi như thế nào không?”

Lục Chấn Thiên liền cúi thấp đầu, sắc mặt tái nhợt mà cứng ngắc.

Nhiều hơn nữa chính là khiếp sợ, giờ phút này khó mà tin được Tần Mạc lại chính là hung thủ đưa nhà họ Lục đến kết cục ngày hôm nay.

Không đúng, mẹ của cậu ta? Mẹ của cậu ta…

Còn không đợi ông nói gì, Lục Vân Kỳ ở bên cạnh đã đứng dậy, tiến lên ôm lấy Văn Tịch nói: “Văn Văn, không phải vậy, em nói cho anh biết, thật sự không giống như lời Tần Mạc đã nói, em mau nói đi.”

Nếu Tần Mạc cũng đã thẳng thắn đối mặt thì Văn Tịch cũng không có lý do gì để giấu diếm nữa.

Cô ta đẩy Lục Vân Kỳ ra, lạnh lùng mà xa cách nói: “Anh ấy nói không sai, là tôi lừa bịp anh không chú ý, đã lén ăn cắp hồ sơ bí mật đưa cho công ty đối thủ.”

“Không, làm sao có thể? Em là vợ của anh, sao có thể làm như vậy chứ?”

Anh ta không tin, người phụ nữ mà anh yêu nhất, lại bởi vì có mục đích mới gả cho mình, anh ta không tin một chút nào.

Một lát sau, anh ta lại kích động nắm tay Văn Tịch hỏi: “Vậy còn con của chúng ta thì sao, đứa bé ở trong bụng của em thì sao chứ?”

“Thật ra tôi không hề mang thai.” Cô ta tiếp tục đẩy Lục Vân Kỳ ra, đi tới bên cạnh Tần Mạc, đưa tay khoác vào tay của anh.

Nhìn thấy vậy, Lục Vân Kỳ lảo đảo đứng không vững, trong ngực nghẹn đến khó chịu không tài nào thở được nữa, đau đớn ập tới như bị hàng vạn mũi tên xuyên qua tim.

Mấy ngày nay, vì chuyện của công ty, anh ta đã bận đến sứt đầu bể trán, không hề được nghỉ ngơi, hiện tại lại được vợ của mình và em rể có gian tình với nhau, hơn nữa, cô ta lại còn giả vờ mang thai, thì sao có thể chịu được.

Sao có thể chấp nhận được sự thật quá phũ phàng này.

Hai mắt Lục Vân Kỳ đỏ ngầu, đau lòng túm lấy Văn Tịch chất vấn: “Tôi yêu em như vậy, tôi yêu em như vậy, mà tại sao lại phản bội lại tôi, tại sao chứ! A a a a…”

Anh ta ngửa đầu lên hét to rồi tuyệt vọng vọt ra khỏi nhà họ Lục.

“Vân Kỳ!” Triệu Thục Hoa lên tiếng gọi con trai lại, nhưng anh ta không hề phản ứng, trực tiếp biến mất.

Triệu Thục Hoa cũng kích động túm lấy Văn Tịch hung dữ nói: “Cái đồ tiện nhân này, sao mà lại ác độc như thế, chúng tôi đối xử với cô tốt như vậy, tại sao lại có thể đối với chúng tôi như thế.”

Văn Tịch dùng sức đẩy bà ta ra, khiến cho Triệu Thục Hoa ngã chổng chơ trên ghế, đáp: “Các người rất tốt với tôi? Muốn tốt cho tôi như thế thì tại sao còn phải tố cáo cha tôi để ông ấy phải ngồi tù? Tại sao lại ép mẹ tôi đến mức phải nhảy lầu tự vẫn. Lục Chấn Thiên, các người nên xuống địa ngục đi, hết thảy mấy người nhà họ Lục các người, đều sẽ chết mà không có chỗ chôn.”
 
Back
Top Bottom