Ngôn Tình Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ

Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 833


Chương 833

Để Cố Mặc Ngôn không trút hết cơn giận lên đầu mình, Cố Thành Vũ thốt từng câu từng chữ mà năm xưa Trình Thu Uyển đã nói với ông ta cho Cố Mặc Ngôn nghe.

“Không phải vậy, không phải vậy!” Trình Thu Uyển quay ngoắt người lại, giữ chặt lấy Cố Mặc Ngôn “Cố Mặc Ngôn, anh đừng tin anh ta, anh ta nói bậy đấy, sao em có thể làm chuyện như vậy chứ? Tất cả chỉ là vu khống! Anh biết anh và anh ta vốn chẳng ưa gì nhau mà, chuyện này là anh ta bịa ra để chia rẽ mối quan hệ của chúng ta thôi! Anh không được tin anh ta, anh ta lừa anh đó!”

Không đẩy Trình Thu Uyển ra, Cố Mặc Ngôn cứ nhìn chăm chẳm vào cô ta như muốn nhìn thấu con người cô ta.

Đây là người anh từng thích thật lòng thời niên thiếu ư? Đây là người anh đã áy náy chăm sóc suốt năm năm trời ư? Năm ấy kẻ này đã gây ra chuyện đó với Tô Thư Nghi!

“Tôi cũng dẫn bác sĩ hồi đó đến đây đây, giờ ông ta đang chờ ở ngoài, tôi có vu khống hay không thì gọi ông ta vào hỏi là biết ngay”

Sợ Cố Mặc Ngôn không tin mình, hôm qua Cố Thành Vũ đã đến bệnh viện lúc trước để tìm ông bác sĩ năm xưa. Đương nhiên ban đầu ông ta không chịu đi, nhưng Cố Thành Vũ bắt ông ta phải nói, nếu ông ta không đi thì sẽ rêu rao chuyện năm xưa ông ta nhận hối lộ lừa người nhà bệnh nhân, để ông ta bị đuổi khỏi bệnh viện.

Vừa bất đắc dĩ vừa sợ hãi, ông ta đành đồng ý với Cố Thành Vũ.

Nghe Cố Thành Vũ đã tìm tới bác sĩ khi xưa, Trình Thu Uyển hoàn toàn hoảng loạn, cô ta khóc lóc thanh minh với Cố Mặc Ngôn: “Em không biết bác sĩ gì hết, nhất định là anh ta mua chuộc ông †a để vu khống em! Cố Mặc Ngôn, anh không được bị họ lừa! Tất cả đều là âm mưu của bọn họi”

Vùng ra khỏi bàn tay Trình Thu Uyển đang bấu víu tay mình, giọng Cố Mặc Ngôn rét buốt như mùa đông: “Cho ông bác sĩ kia vào, tôi muốn tận tai nghe lời ông ta nói.”

Nghe Cố Mặc Ngôn nói vậy, Cố Thành Vũ lấy điện thoại ra gọi một dãy số. Không lâu sau, một người đàn ông trung niên bụng phệ gõ cửa văn phòng.

“Ông nói cho rõ ràng vào, rốt cuộc năm đó vợ tôi có bị cưỡng h**p không?” Siết chặt nắm đấm nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt của Cố Mặc Ngôn như muốn thiêu rụi ông ta.

Mặc dù đã phát tướng nhưng anh vừa nhìn đã nhận ra đây là bác sĩ nói với anh rằng Tô Thư Nghi bị cưỡng h**p khi đó.

“Không có, không có, vợ cậu không bị cưỡng h**p!” Ông ta sốt ruột phủ nhận, hiển nhiên ông ta vô cùng sợ hãi ánh mắt của Cố Mặc Ngôn. Mẹ ơi, nhiều năm không gặp, ánh mắt của anh còn đáng sợ hơn nữa, chân ông ta sắp nhữn ra rồi.

Lau mồ hôi trên trán, bác sĩ chỉ vào Trình Thu Uyển, bảo: “Là cô này, cô ta yêu cầu tôi lừa anh đấy! Cô ta cho tôi một số tiền lớn, tôi bị đồng tiền che mắt nên lỡ đồng ý, mong anh hãy nương tay tha cho tôi một mạng, tôi trên có già dưới có trẻ, tôi không thể mất việc ở bệnh viện được!”

“Không, không phải như vậy. Ông nói láo, ông nói láo!” Trình Thu Uyển suy sụp chỉ vào bác sĩ mà mắng: “Tôi không biết ông, ông nói linh tỉnh!”

*Gô gì ơi, lúc này cô không thể chối nợ được chứ” Bác sĩ vội vàng nói: “Rõ ràng là năm đó cô cho tôi một khoản tiền để tôi nói cho.

anh này là vợ của anh ấy đã bị làm nhục. Vì để anh này không nghỉ ngờ, cô còn bảo tôi nói với anh ấy là vợ anh ấy bị chứng mất trí nhớ chọn lọc do áp lực tinh thần quá lớn, để cô ấy không suy sụp, tốt nhất là đừng hỏi cô ấy về việc bị người khác làm nhục”

“Tôi toàn làm theo lời cô nói, sao bây giờ cô lại bảo là tôi nói láo?

Tôi không gánh tội thay cô đâu.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 834


Chương 834

“Ông nói láo, ông nói láo, tất cả đều là nói láo…” Bị người khác vạch trần, nhất thời Trình Thu Uyển không phản bác được gì, chỉ có thể không ngừng lẩm bẩm mấy câu này.

Sao mọi thứ lại thành ra thế này? Tại sao Cố Thành Vũ bỗng dưng lại thú nhận hết với Cố Mặc Ngôn? Tại sao chứ, cô ta không thể hiểu được, rốt cuộc là sao thế?

Thấy Trình Thu Uyển như vậy, Cố Mặc Ngôn đã hoàn toàn tin lời bác sĩ và Cố Thành Vũ nói, Sao có thể như vậy được? Tại sao sự thật lại là thế này? Lần đầu tiên Cố Mặc Ngôn không biết phải đối mặt với một vấn đề như thế nào.

Nói vậy, năm đó Tô Thư Nghỉ không bị làm nhục, cho nên đứa bé trong bụng cô… là của anh! Ý thức được chuyện này, Cố Mặc Ngôn chỉ muốn tự cho mình mấy cái bạt tai.

Lúc này, những hình ảnh trong quá khứ hiện lên trong tâm trí anh. Tô Thư Nghi hạnh phúc nói với mình rằng cô ấy đã mang thai, ánh mắt thất vọng và đau đớn của cô ấy khi nghe mình nói không muốn đứa bé, cô khóc lóc cầu xin mình tin lời bản thân cô ấy nói, rằng đứa bé là của họ, cô ấy nói Trình Thu Uyển hãm hại cô ấy.

Còn mình thì sao, thay vì tin lời cô ấy, bảo vệ tốt cô ấy và đứa bé, mình đã hết lần này đến lần khác thuyết phục, ép cô ấy phải bỏ đứa bé đi Tất cả là tại anh! Nếu không phải do anh ép buộc, thì sao con của anh, đứa con của hai người mà anh và Tô Thư Nghi mong mỏi, lại có thể bị động thai rồi sinh non?

Đó là đứa con đầu lòng của hai người họ, chỉ vì sai lầm của chính anh mà mất đi, thậm chí còn chưa kịp ngắm nhìn thế giới này.

“Cố Mặc Ngôn, hôm nay tôi tới đây là để giải thích rõ ràng chuyện này với cậu, hiện giờ cậu tin lời tôi rồi chứ? Với lại…”

Cố Thành Vũ còn chưa nói xong, đã bị tiếng gầm giận dữ của Cố Mặc Ngôn cắt ngang.

“Anh cút đi cho tôi!” Cố Mặc Ngôn rốt cuộc cũng bùng nổ, anh cầm điện thoại trong tay ném về phía Cố Thành Vũ: “Cút ra ngoài cho tôi, tôi sẽ tìm anh tính sổ sau!”

Bị điện thoại đập ngay chính diện, sắc mặt Cố Thành Vũ trông rất khó coi.

Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dám ném đồ vào ông ta thế này, dù là ông nội lúc tức giận cũng chỉ trách mắng ông ta mấy câu thôi. Cố Mặc Ngôn là cái thá gì mà dám đối xử với ông ta như vậy?

©ố Thành Vũ chỉ muốn đi lên đấm cho Mặc Ngôn mấy quả, nhưng tình huống hôm nay hơi đặc biệt. Chuyện này là do ông ta sai, hơn nữa trong tay Tô Thư Nghỉ còn có băng chứng cho thấy ông ta hối lộ quan chức.

Bỏ đi, Cố Thành Vũ siết chặt nắm đấm, sau này có cơ hội tìm anh tính sổ sau, hiện giờ quan trọng nhất chính là tìm được Tô Thư Nghỉ. Ông ta đã làm theo lời cô, hy vọng cô sẽ không tiết lộ những thông tin đó. Nếu không, dù có chết, ông ta cũng phải kéo cô chết cùng!

Hung ác lườm Cố Mặc Ngôn, Cố Thành Vũ nén giận xoay người rời đi.

Nỗi nhục hôm nay, nhất định sau này ông ta sẽ đòi lại!

Dù là Cố Mặc Ngôn hay Trình Thư Nghi, ông ta cũng sẽ không bỏ qua! Phải cho bọn họ trả giá thật đắt!

Thấy Cố Thành Vũ rời đi, bác sĩ vội vàng đi theo, ông ta không dám ở cùng phòng với Cố Mặc Ngôn đáng sợ như hiện giờ.

Lòng thầm nghĩ: “Chuyện này thế là xong rồi đấy hả? Công việc của mình sẽ không sao gì chứ? Mẹ ơi, hai người này cứ coi ông.

†a như quả rằm mà phóng ra được không?”

Lúc này trong lòng ông ta vô cùng hối hận, lẽ ra năm đó ông ta không nên đồng ý làm chuyện này, đúng là không phải không có báo ứng, chỉ chưa đến lúc thôi. Ai mà ngờ được đã năm năm trôi qua, suýt nữa ông ta cũng quên luôn rồi, bây giờ lại có người lật lại?

Trong văn phòng chỉ còn lại Cố Mặc Ngôn và Trình Thu Uyển, nhưng bầu không khí đã khác trước một trời một vực.

Từ sau khi bùng nổ Cố Mặc Ngôn không nói gì nữa, thậm chí không thèm liếc Trình Thu Uyển lấy một cái, chỉ lẳng lặng ngồi đó, cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 835


Chương 835

Nhưng Gố Mặc Ngôn như vậy lại càng khiến Trình Thu Uyển sợ hãi, cô ta lớn lên cùng Cố Mặc Ngôn, lại thêm năm năm ở bên cạnh Cố Mặc Ngôn, Trình Thu Uyển đã có hiểu biết nhất định về Cố Mặc Ngôn.

Nếu anh quát tháo cô ta, có nghĩa là trong lòng anh vẫn chịu tin cô ta, nhưng bây giờ thì sao? Bây giờ anh không thèm nói cũng không thèm nhìn, là vì trong lòng anh đã tin là cô ta làm những chuyện này rồi ư? Đây có phải là sự bình yên trước cơn bão tố không? Anh ấy sẽ làm gì mình?

Không, mình không thể để mất Cố Mặc Ngôn!

Bây giờ cô ta không còn là cô cả nhà họ Trình nữa. Vì Cố Mặc: Ngôn, cô ta đã từ bỏ tất cả, đôi chân, thân phận và cả cuộc sống trong nhung lụa vốn có của mình!

Nếu cô ta mất đi thân phận là vợ của Cố Mặc Ngôn cũng sự che chở, chăm sóc của Cố Mặc Ngôn, thì cô ta còn gì nữa đâu? Phần đời còn lại của cô ta thì sao?

Nghĩ đến đây, cô ta sợ hãi run lên, vội vàng đẩy xe lăn đến trước mặt Cố Mặc Ngôn, kích động nói: “Cố Mặc Ngôn, anh phải tin em, em không hề làm những chuyện này. Chúng ta cùng nhau lớn lên, anh hiểu em mà, anh hiểu tính em mà, sao em có thể làm chuyện xấu xa như vậy chứ? Anh tin em đi, trước giờ anh vẫn luôn tin em, lần này anh cũng phải tin em Chắc chản là Tô Thư Nghị, chắc chắn là cô ta cố ý mua chuộc.

Gố Thành Vũ và bác sĩ để hãm hại em. Cô ta muốn quay lại với anh nên mới gài bẫy em, anh đừng để bị cô ta lừa nhé Cố Mặc Ngôn, anh không được bị lừa! Anh quên rồi à? Lúc trước vì ghen tị với em mà cô ta cào vào mặt em, anh cũng đã tận mắt nhìn thấy video đó, anh phải tin chứ? Cô ta chưa bao giờ là một người tốt, bây giờ chắc chắn là cố.

“Câm miệng!” Không nhịn nổi nữa, Cố Mặc Ngôn lớn giọng cắt ngang lời của Trình Thu Uyển, chuyện đã đến nước này, cô ta còn dám vu oan cho Tô Thư Nghị, coi anh là kẻ ngốc đấy à?

Lúc này anh chỉ thấy đau lòng!

Bởi vì sau năm năm ròng rã, cuối cùng anh cũng nhìn rõ người gọi là mối tình đầu của anh, gọi là thanh mai trúc mã của anh, goi là người phụ nữ mà anh nói sẽ chăm sóc cả đời!

Nhưng đã quá muộn rồi Dù bây giờ anh nhận ra rồi thì sao, bởi vì người phụ nữ độc ác trước mặt này, anh đã làm tổn thương người phụ nữ anh yêu nhất!

Lúc này, anh mới nhận ra một cách sâu sắc rằng vì Trình Thu Uyển trước mặt, Thư Nghỉ đã phải chịu biết bao oan ức!

Tận mắt nhìn thấy?

Đoạn phim năm đó Cố Thành Vũ cho anh xem anh cũng tận mắt nhìn thấy, nhưng kết quả thì sao? Vì quá tin vào những gì mình tận mắt thấy mà anh hiểu lầm Tô Thư Nghi!

Vậy lần trước thì sao?

Chuyện mà Trình Thu Uyển nói ở quán cà phê khi nãy cũng là anh hiểu lầm sao? Mặt của Trình Thu Uyển hoàn toàn không phải do Tô Thư Nghi cào, mà do chính cô ta làm để gài bẩy Tô Thư Nghi?

Nghĩ đến đây, Cố Mặc Ngôn hối hận muốn dìm chết cô ta.

Lúc đó anh đã làm thế nào? Tô Thư Nghi đã khóc để khiến anh †in cô, nói rằng Trình Thu Uyển tự ngã cố tình hãm hại cô, nhưng anh không những không tin mà còn nói rằng cô bị ghen tuông làm mờ mắt, còn nổi cáu với cô. Sau đó…

Sau đó, cô bị Trình Thu Uyển vu khống là bị làm nhục, anh không tin đứa bé trong bụng cô là của mình, hết lần này đến lân khác khuyên cô bỏ đứa bé đi. Chắc hẳn lúc đó cô đã sợ hãi lắm nhỉ?

Chắc hẳn cô đã hy vọng anh sẽ tin cô, hy vọng anh có thể bảo vệ đứa trẻ trong bụng cô Nhưng anh là một tên khốn nạn, anh chưa bao giờ thực sự chấp nhận đứa trẻ đó, cho dù sau này anh tình nguyện nhượng bộ vì Tô Thư Nghi, anh cũng chưa bao giờ thực sự thích đứa trẻ đó. Đó là con của anh, đứa con đầu lòng của anh, nhưng lúc trước anh vô cùng ghét nó, hận nó, chỉ muốn nó chết đi.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 836


Chương 836

Về sau đứa bé không còn nữa, đúng như ý nguyện của anh, nó biến mất hoàn toàn khỏi cõi đời này. Anh sẽ không bao giờ có cơ hội để biết nó trông như thế nào, là con trai hay con gái nữa.

Sau đó, Tô Thư Nghỉ thất vọng về anh rồi, cô không cân anh nữa, cô rời đi, đi đến một đất nước xa lạ không có anh.

Sau nữa khi cô quay lại, cô đã không còn là Tô Thư Nghi của anh nữa, cô đã trở thành Trình Thư Nghi, dùng gương mặt lạnh lùng đối mặt với mình, không còn vẻ ngọt ngào dịu dàng như ngày xưa nữa…

Là vậy đấy, trong lòng Cố Mặc Ngôn cười khổ, tự anh từng bước đẩy Trình Thư Nghỉ ra xa mình, hóa ra là anh, hóa ra chính là anh!

Hồi trước, anh còn nổi giận với cô vì Cố Gia Huy, nói cô dụ dỗ đàn ông, vậy mà anh dám nói vậy với cô.

Anh lại bị hai mắt mình lừa nữa sao? Có phải anh lại độc đoán cho rằng đó là lẽ dĩ nhiên? Nên cô mới tức giận như vậy?

Lúc này Cố Mặc Ngôn chỉ muốn tự cho mình mấy đấm, anh đúng là kẻ khốn nạn nhấ n đời!

Nhìn Trình Thu Uyển, giọng nói của Cố Mặc Ngôn lạnh lẽo đến mức có thể khiến người ta chết cóng: “Tôi hỏi cô một lần cuối cùng, rốt cuộc chuyện là thế nào? Nghĩ kỹ rồi hãng trả lời tôi, đây là cơ hội cuối cùng tôi cho cô rồi.”

Nhìn thấy cơn giận không thể kìm được trong mắt Cố Mặc Ngôn, lúc này Trình Thu Uyển mới ý thức được mình có nói gì cũng vô ích, Cố Mặc Ngôn đã không còn tin cô ta nữa, tiếp tục phủ nhận sẽ chỉ khiến anh càng ghét bản thân mình hơn.

“Đúng vậy, những chuyện năm đó là do em làm”” Nói xong Trình Thu Uyển khóc như mưa: “Nhưng em làm vậy đều bởi vì em yêu anh mà Cố Mặc Ngôn, vì em quá yêu anh, quá sợ mất anh, nên em mới chọn làm như vậy, anh tha thứ cho em một lần được không?”

“Yêu tôi?’ Cố Mặc Ngôn dùng ánh mắt mỉa mai mà lặp lại: “Cô còn dám nói yêu tôi?”

“Có gì mà không dám nói chứ, em yêu anh, bao nhiêu năm nay chỉ yêu mỗi anh thôi.” Ánh mắt Trình Thu Uyển điên cuồng: “Rõ ràng là em gặp anh trước, người anh yêu trước cũng là em, Tô Thư Nghi dựa vào cái gì mà ở bên anh? Cô ta có chỗ nào so được với em, có chỗ nào xứng với anh chứ?”

“Vậy cô cũng không nên làm những chuyện như vậy. Cô có còn là Trình Thu Uyển mà tôi biết trước kia không? Cô trở thành một người phụ nữ độc ác như vậy từ khi nào thế?” Trong giọng nói đầy tức giận của Cố Mặc Ngôn xen lẫn thất vọng.

Nghe Cố Mặc Ngôn nói mình như vậy, Trình Thu Uyển lập tức sợ hãi.

Cô ta không thể trở thành người phụ nữ như vậy trong lòng Cố Mặc Ngôn được, một khi trong lòng Cố Mặc Ngôn dán cho cô ta cái mác như vậy, thì cô ta xong đời rồi “Không phải vậy đâu Cố Mặc Ngôn, anh không thể nói em ác độc được, em chỉ nhất thời bị ghen tị làm mờ mắt, cho nên mới làm ra chuyện như vậy, em thật sự biết sai rồi, anh có thể tha thứ cho em được không?” Trình Thu Uyển muốn đi tới nắm lấy tay Cố Mặc Ngôn nhưng lại bị anh vùng ra.

“Gố Mặc Ngôn, thiếu anh em thật sự không sống nổi, không có anh em sẽ chẳng còn gì nữa, em đã mất đi đôi chân, không thể lại mất cả anh nữa.”

“Cố Mặc Ngôn, em vì anh mà mất đi đôi chân này, anh không thể bỏ mặc mình em như vậy được! Anh đã hứa với em sẽ ở bên cạnh em mãi mãi, chuyện chính miệng anh đồng ý giờ không cho đổi ý đâu!”

Trình Thu Uyển còn chưa từ bỏ ý định, lại tiến tới kéo Cố Mặc Ngôn khóc lóc kể lể.

Kéo tay Trình Thu Uyển ra, lòng Cố Mặc Ngôn tràn ngập sự chán ghét cô ta. Có lẽ Trình Thu Uyển mà anh quen năm đó đã chết, anh không quen người phụ nữ trước mặt mình hiện giờ, cũng không muốn quen.

Nhìn hai chân ngày càng gầy yếu vì ngồi trên xe lăn trong thời gian dài của Trình Thu Uyển, đôi mắt Cố Mặc Ngôn vẫn không đành lòng. Nói cho cùng, cũng vì sai lâm của bản thân mà khiến đôi chân của cô ta thành tàn tật, chỉ có thể ngồi xe lăn cả đời.

“Chân của cô coi như là sự trừng phạt với những việc cô đã làm, tôi sẽ không truy cứu chuyện năm đó nữa. Từ nay về sau, tôi không nợ cô, cô cũng không nợ tôi, giữa chúng ta không còn liên quan gì nữa.”

Nói xong, Cố Mặc Ngôn xoay người bước ra ngoài. Không liên quan gì nữa, anh không muốn gặp lại người phụ nữ trước mặt này nữa.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 837


Chương 837

“Anh không thể đối xử với em như vậy được, Cố Mặc Ngôn, anh không thể cứ như vậy mà ném em đi được!” Trình Thu Uyển muốn vươn tay túm lấy Cố Mặc Ngôn, nhưng Cố Mặc Ngôn đi quá nhanh, cô ta bắt hụt, cả người ngã từ trên xe lăn xuống.

Dùng tay bò về phía trước, Trình Thu Uyển bắt lấy ống quần của Cố Mặc Ngôn mà khóc lóc.

“Cố Mặc Ngôn, anh không thể đối xử với em như vậy được, không có anh, em chẳng có gì hết, bây giờ em chỉ còn mình anh thôi.

Em xin anh, anh đừng bỏ em, anh không được rời bỏ em. Vì anh mà em mất đi hai chân, trở thành bộ dạng người không ra người ma không ra ma như bây giờ, anh không thể nói bỏ là bỏ được, anh muốn em sau này phải làm sao, phải sống thế nào bây giờ…

Bị Trình Thu Uyển túm lấy ống quần, Cố Mặc Ngôn khựng lại, tuy rằng trên mặt có vẻ không đành lòng nhưng trong lòng lại không hề dao động. Một người phụ nữ lòng dạ rắn rết như vậy, anh không thể giữ lại bên cạnh nữa “Trình Thu Uyển, tôi chăm sóc cô năm năm, năm năm tôi xa cách Thư Nghi, còn cả con của tôi nữa. Đây đều là sự trừng phạt của ông trời cho việc làm sai trái của tôi. Bây giờ cô không cần lấy chân mình ra để ép buộc tôi, cái gì nên trả, tôi đã trả lại rồi, tôi không nợ gì cô nữa.”

Nói xong, Cố Mặc Ngôn đi về phía trước, rời khỏi văn phòng mà không thèm ngoảnh đầu lại.

Nhìn Cố Mặc Ngôn từng bước đi khuất khỏi tầm nhìn của mình, Trình Thu Uyển ngã ra đất khóc thất thanh Mọi thứ cô ta khổ tâm tạo dựng bao nhiêu năm nay cứ thế mà bị phá hủy dễ dàng vậy sao? Cô ta không cam lòng, cô ta không cam lòng! Cô ta sẽ không để mọi chuyện kết thúc như thế vậy được.

Nghe thấy tiếng khóc thê lương của Trình Thu Uyển truyền đến từ trong văn phòng phía sau, Cố Mặc Ngôn cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu nên đã lấy điện thoại di động ra gọi cho Dương Tùng Đức.

“Hiện tại Trình Thu Uyển đang ở trong văn phòng của tôi, cậu tìm cách đuổi cô ta đi, sau khi tôi trở về không muốn nhìn thấy cô ta còn ở trong phòng làm việc của tôi nữa.”

Sau khi nói xong, Cố Mặc Ngôn thẳng thừng cúp điện thoại và rời khỏi công ty.

Bây giờ anh muốn điều tra một chuyện khác, hành vi hôm nay của Cố Thành Vũ quá đỗi không bình thường, ông ta sẽ không bao giờ thẳng thắn về chuyện đã xảy ra năm đó với anh một cách vô duyên vô cớ, cho nên trong đó chắc chắn còn có ẩn tình gì đó mà anh không biết, thế nên anh cần phải điều tra càng sớm càng tốt mới được.

Chuyện đến hôm nay, anh tuyệt đối sẽ không cho phép bất cứ chuyện gì đe dọa đến sự an toàn của Trình Thư Nghĩ.

Ở bên này, sau khi Dương Tùng Đức nhận được cuộc gọi, anh †a nhanh chóng đoán được chuyện gì xảy ra, chuyện có thể khiến Cố Mặc Ngôn nói ra lời tàn nhẫn như thế này hẳn là những chuyện mà trước đó Trình Thu Uyển làm đã bị phát hiện.

Trong lúc nhất thời, Dương Tùng Đức không biết nên vui hay nên buồn, vui là Cố Mặc Ngôn cuối cùng đã phát hiện ra bộ mặt thật của Trình Thu Uyển, buồn là liệu Cố Mặc Ngôn có phát hiện ra mình đã giúp Trình Thu Uyển làm những chuyện xấu xa đó hay không.

Chắc là không đâu nhỉ? Nếu không, Cố Mặc Ngôn sẽ không gọi cho mình và yêu cầu mình đến giải quyết chuyện của Trình Thu Uyển đâu.

Dương Tùng Đức nghĩ đến đây bèn vội vã đến văn phòng của Cố Mặc Ngôn, anh ta muốn biết chuyện gì đã xảy ra trong lúc đó.

Dương Tùng Đức vừa bước vào văn phòng của tổng giám đốc đã nhìn thấy Trình Thu Uyển nằm trên mặt đất khóc lóc thảm thiết, lẽ ra đây nên là một màn khiến người ta đau lòng thương xót, nhưng Dương Tùng Đức lại cảm thấy rất hả giận.

Một người phụ nữ như vậy lẽ ra phải bị trừng phạt từ lâu rồi!

Trình Thu Uyển cảm giác được có người bước vào bèn vui vẻ ngẩng đầu lên, là Cố Mặc Ngôn sao? Cô ta biết anh sẽ không tàn nhãn như vậy, cô ta biết anh sẽ không bỏ mặc mình như vậy!
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 838


Chương 838

Dương Tùng Đức, sao lại là anh ta chứ, sau nỗi thất vọng là cơn tức giận bừng bừng, Trình Thu Uyển hét vào mặt Dương Tùng Đức mà mảng: “Anh đến đây làm gì! Cố Mặc Ngôn đâu, kêu anh ấy đến gặp tôi, tôi muốn gặp anh ấy!”

Trong mắt Dương Tùng Đức hiện lên vẻ chán ghét, giọng nói lạnh lùng: “Cậu Cố đã nói từ nay về sau không muốn gặp lại cô nữa, tốt nhất là cô mau cút khỏi đây đi.”

“Không thể nào, tại sao Cố Mặc Ngôn lại không muốn gặp tôi chứ, anh ấy yêu tôi mà, trong lòng anh ấy có tôi, nếu không sao anh ấy có thể chăm sóc tôi nhiêu năm như vậy được? Các người đầu lừa tôi, các người đều lừa tôi!” Tinh thần Trình Thu Uyển đã có chút mê sảng.

“Nằm mơ, chắc chắn là tôi đang năm mơ rồi!” Nghĩ đến đây, trên mặt Trình Thu Uyển lóe lên một tia vui sướng, cô ta dùng sức đánh mình một cái: “Tỉnh lại, mau tỉnh lại đi! Tôi không muốn một giấc mơ như vậy, tôi không muốn!”

Nhưng Trình Thu Uyển cảm nhận được cơn đau truyền đến từ cơ thể mình, cô ta suy sụp khóc lóc: “Làm sao lại như thế chứ, tại sao lại đau như vậy? Tất cả những điều này là một giấc mơ mới đúng, sao tôi lại có thể đau được?”

Thấy Trình Thu Uyển hành động như một kẻ điên, Dương Tùng Đức sửng sốt mất một lúc.

“Rốt cuộc có chuyện gì vậy, cậu Cố đã phát hiện ra cái gì rồi ư?”

Nghe được giọng nói của bản thân, Dương Tùng Đức mới ý thức được không biết mình đã vô thức đặt câu hỏi từ lúc nào không hay.

Vốn chỉ là vô tình thôi, nhưng câu nói này giống như một kíp nổ, khiến toàn thân Trình Thu Uyển nổ bùng cả lên.

*Gó chuyện gì ư? Anh còn mặt mũi hỏi có chuyện gì ư! Anh làm như thế nào vậy? Tại sao Cố Thành Vũ lại nói ra chuyện tôi tìm người đến nhuốm bẩn Tô Thư Nghỉ chứ? Tại sao anh lại không.

phát hiện ra, vì sao lại để cho anh ta đi vào!”

“Tại sao anh ta lại đột nhiên nhắc tới chuyện này, anh nói đi, có phải anh đi tìm anh ta không? Tên phản bội, các người đều là đồ phản bội, các người đều bán đứng tôi!”

Lúc này, Trình Thu Uyển oán hận tất cả mọi người có thể oán hận, đều do bọn họ, đều do bọn người thành chuyện thì ít mà hỏng chuyện thì nhiều này phá hỏng kế hoạch của cô ta, đều do bọn họ hủy hoại cô ta!

“Lúc ấy là do cô tìm người đến làm nhục mợ Cố ư!” Dương Tùng Đức kinh ngạc hỏi, anh ta chỉ biết chuyện này có liên quan đến Cố Thành Vũ, nhưng anh ta lại không ngờ Trình Thu Uyển cũng nhúng tay vào vụ bắt cóc này.

Hóa ra từ đó đến nay cô ta đã bắt đầu hại mợ Gố, loại phụ nữ này thật sự độc ác đến cùng cực, đến mức lẽ trời cũng khó lòng dung thứ, không ngờ cô ta lại làm ra một loại chuyện như thế với một người cùng là phụ nữ như cô ta là mợ Cố!

“Mợ Cố cái gì mà mợ Cố, không phải tôi đã sớm nói với anh rồi sao? Không được gọi cô ta như thế ở trước mặt tôi!” Trình Thu Uyển điên cuồng nói: ‘Ả đ* thốa đó hoàn toàn không xứng với xưng hô ấy. Đáng lẽ lúc đó cô ta phải bị những kẻ ăn mày kia vấy bẩn, cô ta đáng sống trong đau khổ, không, cô ta không nên sống, cô ta đáng chết!”

Nghe Trình Thu Uyển chửi Tô Thư Nghỉ như vậy, lồng ngực của Dương Tùng Đức phập phồng kịch liệt, anh ta cười lạnh một tiếng rồi nói: “Nếu khi ấy cô đã làm ra chuyện Tồi tệ đến mức heo chó cũng không bằng, thì bây giờ cậu Cố không muốn gặp lại cô nữa cũng là do cô tự chuốc lấy, cô không thể đổ lỗi cho người khác.”

“Tôi tự chuốc lấy sao?” Trình Thu Uyển tức giận đến bật cười, giọng nói lanh lảnh: “Anh cho rằng anh là loại gì hay ho mà có tư cách cười nhạo tôi, đừng quên ban đầu là anh đã dẫn người đến ép Tô Thư Nghi phải phá thai, nếu Cố Mặc Ngôn biết chuyện này thì anh cảm thấy hậu quả của anh sẽ tốt hơn tôi bao nhiêu chứ!”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 839


Chương 839

Nghe vậy, khuôn mặt Dương Tùng Đức tối sầm lại, đúng vậy, anh †a có tư cách gì mà chế nhạo Trình Thu Uyển, không phải chính anh ta cũng đã làm chuyện tổn thương Tô Thư Nghỉ sao.

Nhưng đồng thời, anh ta cũng thở phào nhẹ nhõm, những lời của Trình Thu Uyển đã chứng minh Cố Mặc Ngôn không biết những chuyện anh ta đã làm.

Tâm lý mâu thuẫn như thế tra tấn Dương Tùng Đức đến mức khó.

chịu, anh ta vừa không muốn chịu sự uy h**p của Trình Thu Uyển để tiếp tục nối giáo cho giặc, vừa không muốn để Cố Mặc Ngôn biết những gì anh ta đã làm với Tô Thư Nghỉ. Hai luồng suy nghĩ này không ngừng giằng xé anh ta, anh ta không biết rốt cuộc.

mình nên làm gì mới phải nữa?

Trình Thu Uyển nhìn thấy vẻ mặt đau đớn rõ mồn một của Dương Tùng Đức thì trong lòng cảm thấy sảng khoái được đôi chút và từ từ bình tĩnh lại. Dường như chỉ khiến người khác đau khổ thì nỗi đau khổ của cô ta mới được xoa dịu Giờ phút này, tất cả nỗi buồn trước đó đều biến thành oán hận đối với Tô Thư Nghỉ. Đều do cô ta! Từ đầu chí cuối, chướng ngại vật giữa mình và Cố Mặc Ngôn luôn là cô ta, sao trên đời lại có người phụ nữ khiến người ta chán ghét như vậy chứ!

Tại sao khi đó Tô Ninh Kiều không b*p ch*t cô ta cho rồi, tại sao lại để cô ta sống sót để cô ta có cơ hội tranh giành thân phận con gái nhà họ Trình và có cơ hội tranh giành Cố Mặc Ngôn với mình chứ!

Mình hận cô ta, mình hận Tô Ninh Kiều, mình càng hận Tô Thư Nghỉ hơn, hận tất cả bọn họ! Mấy người đó đều phải chết thảm, xuống tầng thứ mười tám của địa ngục và chịu đủ trăm nghìn cực hình!

Chỉ có như vậy Trình Thu Uyển mới cảm thấy trong lòng sảng khoái hơn đôi chút, chỉ có như vậy cô ta mới có thể tiếp tục sống vui vẻ hạnh phúc.

“Bây giờ anh có cảm thấy may mắn vì Cố Mặc Ngôn không biết anh đã làm những chuyện đó không?” Trình Thu Uyển bình tĩnh lại và ngước nhìn Dương Tùng Đức.

“Tôi nói cho anh biết, anh đừng mơ đứng ngoài cuộc, nếu anh không muốn Cố Mặc Ngôn biết những chuyện đó thì chỉ có thể tiếp tục giúp đỡ tôi. Nếu không, bây giờ tôi sẽ nói cho Cố Mặc Ngôn biết, tôi muốn xem thử đến lúc đó, anh ấy sẽ đối xử với tâm phúc nhiều năm của mình như thế nào.”

Dương Tùng Đức nghe thấy lời đe dọa của Trình Thu Uyển thì hoảng sợ trong lòng: “Cô còn muốn làm gì nữa?” Anh ta biết người phụ nữ này có thể làm bất cứ điều gì khi cô ta trở nên điên loạn.

Trình Thu Uyển cười lạnh một tiếng liếc nhìn Dương Tùng Đức, đúng là thứ vô dụng: “Trò chơi còn chưa kết thúc đâu, không thể cứ như vậy mà đánh bại tôi được!”

Sau khi rời công ty, Cố Mặc Ngôn gọi điện cho một thám tử tư quen thuộc và nhờ anh ta giúp mình điều tra xem, rốt cuộc gần đây bên cạnh Cố Thành Vũ đã xảy ra những chuyện gì.

“Còn nữa, anh thu thập giúp tôi một vài thứ, là có liên quan đến…

Sau khi cúp điện thoại, trên mặt Cố Mặc Ngôn hiện lên một tia tàn nhẫn. Lần này, anh sẽ không bao giờ dễ dàng bỏ qua cho Cố Thành Vũ, cũng đã đến lúc ông ta phải trả giá cho những chuyện mình đã làm rồi.

Cố Mặc Ngôn lái xe ra khỏi bãi đậu xe, anh cứ đi mà không có mục đích, không biết mình nên đi đâu.

Cố Mặc Ngôn lái xe đi ngang qua hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, anh lái rất chậm, mỗi lần đi ngang qua một cửa hàng quen thuộc, những ký ức liên quan đến Tô Thư Nghỉ lại hiện lên khiến anh muốn ngăn cũng không thể ngăn nổi.

Trước đây Thư Nghỉ thích ăn món sườn xào chua ngọt ở nhà hàng này nhất, trước đây cô nói rằng cô thích phong cách trang trí của studio chụp ảnh này, nó mang đến một loại cảm giác hoài cổ của những năm tám mươi. Anh còn biết có một cái chợ gần đó, trước đây anh và cô còn cùng nhau đi mua thức ăn, tuy tay nghề nấu ăn của cả hai không ra sao nhưng anh nhớ hai người đã dùng bữa rất vui vẻ.

Và cả cửa hàng này nữa, Cố Mặc Ngôn dừng xe lại trước siêu thị Baby Vui Vẻ.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 840


Chương 840

Đến bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ, hai người đã rất vui mừng khi lần đầu tiên tưởng nhầm Tô Thư Nghi có thai, lúc đó cả hai đã cùng nhau tới siêu thị này.

Anh và Tô Thư Nghỉ cùng thích một chiếc giày nhỏ, và vì không biết đứa trẻ trong bụng là trai hay gái nên họ còn tranh cãi xem nên chọn màu hồng hay màu xanh.

Lúc đó anh đã giải quyết vấn đề này như thế nào nhỉ? Nghĩ đến đây, khóe miệng Cố Mặc Ngôn cong lên thành một nụ cười, anh đã mua luôn cả hai cái màu hồng và màu xanh.

Hôm đó, những món đồ trẻ sơ sinh nào mà họ thích thì anh đều mua cả hai phần, Trình Thư Nghỉ cười mắng anh lãng phí, nhưng anh lại phản bác rằng anh không lãng phí, ai biết đứa bé trong bụng cô có phải sinh đôi hay không, anh vẫn nên chuẩn bị trước vẫn hơn.

Sau khi biết Tô Thư Nghỉ không mang thai, anh đã khóa quần áo nhỏ và giày nhỏ mà cả hai đã mua ngày hôm đó trong phòng chứa đồ để tránh cho cô đau lòng.

Nhưng sau này khi bọn họ thật sự có một đứa con, bọn họ thật sự có một đứa con của riêng mình thì anh lại không có cơ hội cùng Tô Thư Nghi chọn đồ dùng hàng ngày cho con.

Anh nhắm mắt lại, dùng ngón cái và ngón trỏ khẽ ấn vào khóe.

mắt mình, Cố Mặc Ngôn chớp mắt để giảm chua xót trong mắt.

Lúc đó cô nhìn thấy mình quyết tâm phá bỏ đứa trẻ này như thế hẳn là đã bất lực biết bao?

Vào thời điểm đó, Tô Ninh Kiều còn bị phát hiện mắc bệnh bạch cầu, một người hiếu thảo như cô chắc hẳn đã không nói cho.

mẹ mình biết chuyện này. Cô đã phải mệt mỏi và đau đớn biết nhường nào khi một mình gánh chịu những thứ ấy?

Cố Mặc Ngôn không dám mường tượng Tô Thư Nghỉ đã trải qua những ngày đó như thế nào, anh đấm vào vô lăng, trong lòng tràn đầy hối hận. Tại sao!? Tại sao ngay từ đầu anh không tin cô mà lại chọn tin người phụ nữ Trình Thu Uyển kia? Sao trên đời lại có người ngu xuẩn như anh chứt “Rì rì rì~” Tiếng điện thoại rung lên, sau khi Cố Mặc Ngôn bình.

tĩnh lại mới cầm điện thoại lên, là Dương Tùng Đức.

“Có chuyện gì vậy?”

“Cậu Gố, Trình Thu Uyển đã rời khỏi văn phòng của anh rồi.”

Dương Tùng Đức nói qua điện thoại “Tô ểu rồi, tôi sẽ quay lại ngay bây.

Sau khi cúp. thoại, Cố Mặc Ngôn lái xe về hướng công ty.

Anh phải làm một vài việc càng sớm càng tốt, nếu không, anh sẽ không có mặt mũi nào để gặp Tô Thư Nghỉ.

Sau khi vào văn phòng, Cố Mặc Ngôn thấy Dương Tùng Đức.

đang đợi mình.

“Chuyện về sau của cô ta do cậu xử lý là được, đừng để tôi nhìn thấy cô ta thêm lần nữa.” Cố Mặc Ngôn ngồi vào chỗ của mình và lạnh lùng nói.

“Vâng. Dương Tùng Đức biết anh đang nói về Trình Thu Uyển.

Thấy Cố Mặc Ngôn tiếp tục nghiêm túc làm việc, Dương Tùng Đức do dự nói: “Cậu Cố, nếu anh đã biết năm đó mợ Gố bị hãm hại, bây giờ anh có muốn gặp cô ấy không?”

Có lẽ sau khi gặp nhau, những hiểu lầm còn lại sẽ được hóa giải Dương Tùng Đức cảm thấy lúc này mình sắp bị ép đến phát điên lên rồi, anh ta không muốn giấu Cố Mặc Ngôn nữa, cũng không muốn nơm nép lo sợ lừa dối một người đã tin tưởng mình đến thế.

Nhưng anh ta thực sự không thể lấy hết can đảm để nói với Cố Mặc Ngôn về những chuyện đó. Anh ta phải thừa nhận rằng mình là một kẻ hèn nhát không dám đối mặt với những hậu quả có thể lường trước được kia.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 841


Chương 841

Sau khi nghe những lời này của Dương Tùng Đức, Cố Mặc Ngôn dừng động tác trên tay lại, toàn bộ các loại cảm xúc phức tạp thoät cái đã xộc lên tim anh “Không cần đâu, chúng ta nói sau đi.” Cố Mặc Ngôn im lặng trong một chốc mới mở miệng nói: “Cậu đi bận việc của mình trước đi.”

Dương Tùng Đức nghe vậy không biết nên vui hay buồn, sau khi nói “vâng”, anh ta rời văn phòng của Cố Mặc Ngôn. Tuy anh ta có phần do dự nhưng cuối cùng vẫn không dừng lại.

Cố Mặc Ngôn siết chặt cây bút trong tay, khóe miệng anh mím thành một đường thẳng. Bây giờ anh muốn gặp Tô Thư Nghỉ biết bao, anh muốn ôm cô vào lòng và nói bày tỏ nỗi nhớ nhung cùng đau khổ của mình.

Nhưng anh không đủ tư cách, bây giờ anh chưa đủ tư cách để gặp cô. Anh muốn khiến Cố Thành Vũ phải trả cái giá mà ông ta phải trả, anh muốn trả thù cho đứa con đã chết của họ, và anh muốn đưa tất cả những người đã làm tổn thương cô ra trước pháp luật!

Chỉ sau khi làm xong những chuyện này, anh mới có thể đứng trước mặt cô một lần nữa và cầu xin sự tha thứ của cô. Đúng vậy, cầu xin, chỉ cần cô bằng lòng tha thứ cho anh, anh cam tâm tình nguyện hạ mình thấp hèn như hạt bụi.

Mấy ngày nay Cố Thành Vũ vô cùng sợ hãi, sau khi thú nhận với Cố Mặc Ngôn chuyện xảy ra khi đó, ông ta cố gắng liên lạc với Tô Thư Nghi, nhưng cô không hề trả lời điện thoại của ông ta chứ đừng nói đến việc chủ động liên lạc với ông ta.

Ông ta không hiểu ý của Tô Thư Nghỉ, không biết rốt cuộc cô có.

giao bằng chứng ông ta đã hối lộ các quan chức không?

Mấy ngày nay Cố Thành Vũ đều ngủ không ngon. Chỉ cần nhắm mắt lại là ông ta sẽ mơ thấy khung cảnh cảnh sát còng tay dẫn ông ta đi, mỗi lần tỉnh lại ông ta đều toát mồ hôi lạnh đầy người Tuy nhiên, ông ta vẫn ôm tâm lý cầu may, đã nhiều ngày như vậy mà không có động tĩnh gì, hẳn là Tô Thư Nghỉ đã quyết định sẽ bỏ qua cho ông ta rồi, dầu sao ông ta cũng đã làm theo yêu cầu.

của cô rồi mà.

Không được, ông ta vẫn nên tìm cách lấy được những tài liệu trong tay cô thì mới an toàn. Làm thế nào mới có thể tránh những rắc rối trong tương lai mãi mãi đây? Trong mắt Cố Thành Vũ lóe lên tia hung ác, ông ta dứt khoát đã không làm thì thôi, hễ làm thì phải làm đến cùng, chỉ cần trên đời này không còn Tô Thư Nghỉ thì ông ta không cần phải thấp thỏm lo sợ như vậy mỗi ngày nữa.

Xem ra ông ta phải lên kế hoạch cẩn thận cho chuyện này, lần này nhất định phải thành công, nhất định không được phạm sai lầm lần nữa.

Sau khi Cố Thành Vũ hạ quyết tâm, trong lòng ông ta cảm thấy thư thả hơn nhiều và cuối cùng cũng có một giấc ngủ khá yên bình, không còn mơ thấy những chuyện hỗn độn kia nữa. Nhưng vào giờ phút hiếm hoi như vậy mà ông ta lại bị tiếng gõ cửa, không, phải nói là tiếng đập cửa đánh thức.

Cố Thành Vũ vô cùng tức giận mở mắt ra rồi xông xuống giường.

Sau khi mở cửa phòng lập tức nhìn thấy Cố Gia Huy đứng ở ngoài cửa vẻ mặt đầy hoảng hốt.

“Mới sáng sớm mà làm gì thế?” Trong giọng nói của Cố Thành Vũ mang theo cơn tức giận bừng bừng.

Nhưng Gố Gia Huy đâu còn quan tâm những thứ này: “Ba, không hay rồi, bây giờ cảnh sát đang ở dưới lầu, bọn họ muốn gặp ba, rốt cuộc có chuyện gì vậy?”

Vừa rồi khi anh ta ra ngoài chạy bộ buổi sáng thì thấy xe cảnh sát chạy vào khu nhà mình, vì tò mò nên anh ta nhìn thêm mấy lần, không ngờ xe cảnh sát lại dừng trước nhà mình.

Cố Gia Huy vội vã trở về nhà trong cơn hoảng sợ, đúng lúc anh ta nghe thấy cảnh sát nói với bảo mẫu rằng họ muốn đưa ba anh ta trở lại đồn cảnh sát để thẩm vấn.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 842


Chương 842

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế, Cố Gia Huy nhất thời chẳng.

hiểu mô tê gì, anh ta chỉ có thể vội vàng đi đánh thức Cố Thành Vũ dậy.

Sau khi nghe những lời Cố Gia Huy nói, Cố Thành Vũ cả kinh đến mức tái mặt. Cảnh sát đến tìm ông ta vào lúc này còn có thể làm gì nữa!

Chắc chẩn Tô Thư Nghi bỉ ổi nói không giữ lời, không ngờ cô ta lại thật sự giao những tài liệu đó cho cảnh sát!

Thấy Cố Thành Vũ không nói gì, Cố Gia Huy càng thêm lo lắng: “Ba, đã xảy ra chuyện gì vậy, ba mau nói cho con biết đi! Tại sao.

cảnh sát lại đến tìm ba?”

“Còn không phải do người phụ nữ Tô Thư Nghỉ nói lời không giữ lời kia sao, mẹ nó, không ngờ cô ta lại…” Cố Thành Vũ còn chưa kịp rống lên hết câu thì đã bị cảnh sát lên lầu cắt ngang.

“Ông chính là Cố Thành Vũ phải không? Một người đàn ông †ên Cố Mặc Ngôn đã tố cáo ông hối lộ quan chức. Xin hãy theo chúng tôi trở lại cục cảnh sát để điều tra.”

Cố Mặc Ngôn?

Cố Thành Vũ choáng váng.

Chẳng lẽ không phải do con khốn Tô Thư Nghỉ đó báo cáo sao?

Làm thế nào Cố Mặc Ngôn lại biết chuyện này? Tại sao anh lại có thể báo cáo ông ta chứ? Bọn họ là người một nhà cơ mà! Nếu ông ta xảy ra chuyện gì thì công ty Cố Thị cũng sẽ bị ảnh hưởng đấy!

Nhưng không cho ông ta suy nghĩ nhiều, cảnh sát trước mặt ra hiệu, có người tiến lên kèm chặt Cố Thành Vũ và kéo ông ta xuống xe cảnh sát dưới lầu Cố Gia Huy nhìn xe cảnh sát đưa Cố Thành Vũ đi nhưng lại không ngăn cản gì. Anh ta nhớ đến những lời cảnh sát vừa nói và vẫn chưa thể phản ứng lại Hối lộ quan chức? Làm sao ba anh ta có thể làm ra loại chuyện hối lộ quan chức này chứ?

Ở bên này, Tô Thư Nghỉ đang làm việc trong tòa soạn tạp chí.

Hiểu Khi đột nhiên xông vào văn phòng của cô: “Chị Thư Nghi, chị Thư Nghi, chị nghe nói gì chưa? Cố Thành Vũ đã bị cảnh sát bắt giữ rồi!”

“Gái gì!” Trình Thư Nghi có phần kinh ngạc, tại sao lại thế chứ?

Cô không giao những tài liệu đó cho cảnh sát, sao Cố Thành Vũ có thể bị bắt được?

cô vẫn chưa Nhìn thấy phản ứng của Tô Thư Nghi, Hiểu Khiết nghe thấy tin tức này: “Chị Thư Nghị, chị lên mạng tra thử đi, bây giờ trên mạng đã bùng nổ rồi, mọi người đều đang thảo luận về vấn đề này đấy.”

Trình Thư Nghỉ nhìn thấy vẻ mặt kích động của Hiểu Khiết bèn vội vàng mở máy tính lên, gõ tên Cố Thành Vũ vào ô tìm kiếm.

Sau khi tải lại trang web, Tô Thư Nghỉ nhìn thấy màn hình tràn ngập các bài báo khác nhau về việc Cố Thành Vũ bị bắt.

Đọc sơ qua các trang web có liên quan, Tô Thư Nghi phát hiện rằng lần này Cố Thành Vũ không chỉ bị vạch trần chuyện hối lộ quan chức mà còn bị bóc ra chôn chất thải độc hại trong khu dân cư; doanh nghiệp đang quản lý đã thêm quá hàm lượng những chất có hại cho cơ thể vào trong sản xuất thuốc và sữa bột, cũng như các vụ bê bối khác.

Cư dân mạng hoàn toàn bị chọc giận vì những điều này, dưới phần bình luận của tất cả các bài báo đều đang mảng mỏ Cố Thành Vũ.

“Đồ con rùa ch* đ*, cái thứ chỉ tổ tranh hạng giữa đám cặn bã, không ngờ còn làm giả cả thuốc và sữa bột cho trẻ nhỏ, ông ta.

không sợ sau này sẽ bị báo ứng sao?”

“Ngay cả trẻ nhỏ cũng không tha, tôi chân thành chúc ông ta không con không cháu!”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 843


Chương 843

“Này, này, này, chúng ta không nên liên lụy đến người vô tội, tôi không mảng người nhà của ông ta, tôi chỉ mắng Cố Thành Vũ thôi. Cái thứ ung nhọt xã hội đến hít thở cũng làm ô nhiễm bầu không khí, tốt nhất là ở tù cho hết đời đi, nhất định đừng bỏ qua cho ông ta, loại người như vậy mà ra ngoài sẽ gây nguy hiểm cho.

mọi người đấy”

“Quan chức và doanh nghiệp thông đồng, những khoản hối lộ này cuối cùng không phải đến từ người tiêu dùng của chúng ta sao, tôi nhiệt liệt kêu gọi mọi người tẩy chay sản phẩm do tập đoàn Cố Thị sản xuất, loại công ty như vậy còn giữ lại làm gì!”

“Mẹ nó, ai biết Cố Thành Vũ phán quyết ở tòa nào không, ông đây phải chuẩn bị một xe trứng thối đi đập ông ta mới được!”

“Tôi còn mua sữa bột thương hiệu này cho con tôi nữa chứ, không biết có vấn đề gì không? Mong các bạn giúp đỡ!”

“Chết tiệt, chó má, bà đây sống trong khu dân cư chôn chất thải độc hại đây, không biết có vì thế mà giảm hai mươi năm tuổi thọ không nữa? Lũ khốn này ăn gì lớn mà lòng dạ lại ác độc như thế chứt”

Tô Thư Nghỉ nhìn những bình luận của cư dân mạng cảm thấy trong lòng rất sảng khoái.

Cuối cùng mọi người cũng biết bộ mặt thật của Cố Thành Vũ, chuyện của ông ta đã gây ra sự phần nộ lớn trong toàn dân như vậy, thế nên chuyện Cố Thành Vũ ngồi tù đã là chuyện chắc nịch!

Cuối cùng cô đã trả thù được cho Manh Bảo nhà mình rồi.

Nhưng đồng thời, trong lòng cô cũng có phần khó hiểu, chuyện lần này không phải do cô tố cáo, vậy còn có thể là ai chứ? Người biết chuyện này ngoài cô ra cũng chỉ có duy nhất Hà Kim Minh biết, chẳng lẽ là anh ta ư? Nhưng không lý nào anh ta lại không nói với cô một tiếng cả.

“Chị Thư Nghị, là chị đã vạch trần những thứ này sao?” Hiểu Khiết tò mò hỏi. Thời gian trước, Trình Thư Nghỉ nhờ cô ấy điều tra chuyện của Cố Thành Vũ, cô ấy nghĩ như vậy cũng là lẽ đương nhiên.

Lúc này, lòng Hiểu Khiết tràn đây ngưỡng mộ Tô Thư Nghị, chị Thư Nghi quả thật quá cừ khôi khi có thể khiến một kẻ cặn bã như Cố Thành Vũ bị trừng phạt trước pháp luật, chị ấy quả thật là anh hùng của xã hội mà!

Thấy Hiểu Khiết nhìn mình với đôi mắt lấp lánh như sao, Trình Thư Nghỉ có phần buồn cười: “Không phải chị, nhưng có lẽ chị đã biết là ai rồi.”

“Nếu chị đã biết là ai thì chắc chắn chị cũng có góp phần trong chuyện này. Chị Thư Nghị, em thật sự khâm phục chị!”

Tô Thư Nghỉ mỉm cười lắc đầu, nói đùa rằng: “Em là người đầu tiên tra ra manh mối của chuyện này, vì vậy em cũng được coi là một người cống hiến cho nhân dân rồi”

“Thật sao?” Hiểu Khiết ngay lập tức nhảy dựng lên, cười đến xán lạn: “Đúng vậy, em là người đầu tiên phát hiện ra chuyện này, em cũng khâm phục mình quá đi!”

Đúng là ồn ào quá đi mà, Tô Thư Nghỉ cảm thấy buồn cười: “Được rồi, Hiểu Khiết, chị còn có một số việc cần xử lý, em đi làm việc trước đi.”

“Được.” Hiểu Khiết vui vẻ đáp: “Vậy em không làm phiền chị Thư Nghi nữa.” Cô ấy nói xong bèn vui vẻ rời khỏi văn phòng.

Tô Thư Nghi bị ảnh hưởng bởi tâm trạng vui vẻ của Hiểu Khiết nên trên mặt cũng nở một nụ cười. Dù thế nào đi nữa, chuyện này là chuyện tốt hiếm có, nhưng rốt cuộc có phải Hà Kim Minh tố cáo không?

Nghĩ đến đây, Tô Thư Nghỉ gọi cho Hà Kim Minh, cuộc gọi rất nhanh đã được kết nối.

“Hà Kim Minh, anh là người đã tố cáo chuyện của Cố Thành Vũ sao?” Tô Thư Nghỉ hỏi thẳng.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 844


Chương 844

Hà Kim Minh ở đầu dây bên kia nghe thấy những lời này thì cảm thấy có chút khó hiểu, anh ta cũng nhìn thấy tin tức về việc Cố Thành Vũ bị bắt trên mạng: “Không phải, nếu là tôi, làm sao tôi có thể không bàn bạc với em chứ.”

“Vậy thì là ai?” Trình Thư Nghỉ khẽ cau mày: “Không phải anh, không phải tôi, chuyện này còn ai biết nữa?”

Sau khi cân nhắc một lúc, Hà Kim Minh tiếp lời: “Thư Nghị, tôi nghĩ mình đã biết đó là ai rồi.”

“Ai?” Trình Thư Nghỉ hỏi.

“Có lẽ là Cố Mặc Ngôn. Cách đây một thời gian, một người bạn trong giới luật sư nói với tôi rằng có người nhờ anh ấy điều tra chuyện về Cố Thành Vũ. Tôi tò mò nên hỏi thêm mấy câu, anh ấy nói là Cố Mặc Ngôn nhờ anh ấy điều tra. Vì vậy, chuyện lần này hẳn là do Cố Mặc Ngôn báo cáo, nhưng tôi vẫn chưa hiểu rõ tại saol?”

Trình Thư Nghi sững người.

Cố Mặc Ngôn tố cáo?

Cố Mặc Ngôn và Cố Thành Vũ là hai anh em ruột, chẳng lẽ là vì tranh giành tài sản? Nhưng như thế cũng không đúng, nếu như thế thì danh tiếng của tập đoàn Cố thị sẽ bị ô uế, đối với Cố Mặc Ngôn cũng không phải chuyện gì tốt đẹp.

“Tôi biết rồi, cảm ơn anh. Tôi còn có chút việc phải cúp máy trước, có thời gian sẽ mời anh ăn cơm.” Nghe được những lời Hà Kim Minh đã nói, Trình Thư Nghỉ cũng hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, rồi cúp máy trước.

Vài ngày trước, chính cô đã uy h**p Cố Thành Vũ, bắt ông ta thú nhận với Cố Mặc Ngôn rằng năm đó chính ông ta đã hãm hại cô và khiến cô bị vấy bẩn. Bây giờ xem ra, chắc Cố Mặc Ngôn là đã biết được chân tướng sự việc, cũng biết đứa bé trong bụng cô năm đó thật sự là của anh.

Vậy những việc mà anh đang làm bây giờ, xem như là đang trả thù cho mình và con sao?

Nghĩ như vậy, oán hận mà Trình Thư Nghi dành cho Cố Mặc Ngôn cũng giảm đi một chút. Người đàn ông kia xem như vẫn chưa quá vô tình, không uổng công mình đã từng yêu anh thật lòng.

Hiện tại Cố Thành Vũ đã bị bắt, những hành động xấu xa mà ông ta đã làm ra cũng được phanh phui, Trình Thư Nghỉ có cảm giác như được báo thù rửa hận. Nhưng khi niềm vui trong lòng qua đi, cô lại cảm thấy mình rất có lỗi với một người, chính là Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy khác với Cố Thành Vũ, anh ta đối với cô rất chân thành, cũng đối xử với cô rất tốt. Vì không để cô và Cố Mặc Ngôn xảy ra hiểu lầm gì không nên có, thậm chí anh ta còn đích thân nói cho cô biết chuyện Cố Thành Vũ và Trình Thu Uyển thông đồng với nhau để cố ý hãm hại cô.

Nhưng bây giờ Cố Thành Vũ đã bị bắt vào đồn cảnh sát, anh ta từ một cậu ấm giàu có có gia thế tốt đẹp đột nhiên biến thành con trai của phạm tội, độ chênh lệch này nhất định rất khó để chấp nhận nhỉ?

Dưới sự thôi thúc của cảm giác áy náy, Trình Thư Nghi nhấc điện thoại lên và gọi vào số của Cố Gia Huy, hẹn anh ta ra ngoài gặp mặt.

“Vậy chúng ta gặp nhau ở trường học đi, anh muốn cùng em quay về xem một chút.” Giọng nói của Cố Gia Huy nghe có vẻ không mấy cảm xúc, Trình Thư Nghỉ suy nghĩ một chút rồi đồng ý Khi chạy tới khuôn viên trường đại học, Trình Thư Nghỉ nhìn thấy Cố Gia Huy đang đứng trước cổng trường đợi mình. Vào giây phút đó, cô hơi ngẩn người vì giống như mình đang trở về lại thời đại học.

Trước kia cũng như thế, mỗi lần trở lại trường học, cô đều có thể nhìn thấy bóng dáng Cố Gia Huy đang chờ cô trước cổng trường.

Sau khi anh ta nhìn thấy cô bèn vội vàng chạy tới nhận lấy hành lý từ tay cô…

Nhưng hôm nay Cố Gia Huy lại không thấy cô đã tới, vẫn đang cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì, cả người trông vô cùng.

mệt mỏi, không có chút tinh thần giống như trước đây. Có lẽ là do chuyện của Cố Thành Vũ nhỉ?
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 845


Chương 845

Trình Thư Nghỉ có hơi đau lòng, cô chậm rãi đi tới bên cạnh Cố Gia Huy, cảm giác giống như bản thân đã đi qua khoảng thời gian thanh xuân.

“Anh đến từ lúc nào vậy? Đợi lâu không?” Cô nhẹ nhàng hỏi.

Nghe thấy giọng nói của Trình Thư Nghỉ, Cố Gia Huy mới ngẩng đầu lên, phát hiện cô đã tới.

“Em đến rồi.” Anh ta đứng thẳng người, cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười này lại có hơi gượng ép: “Anh cũng vừa mới đến thôi, không lâu lắm.”

“Ừm” Trình Thư Nghi gật đầu, trong giây lát không biết nên nói cái gì.

“Cùng nhau đi dạo đi, đã lâu rồi anh không cùng em đi dạo trong sân trường.” Cố Gia Huy nói.

“Được.”

Đi trên con đường quen thuộc, Trình Thư Nghỉ chỉ cảm thấy vô vàn cảm xúc trỗi dậy trong lòng.

“Thư Nghỉ, chuyện của ba anh có phải em… em bảo Cố Mặc.

Ngôn tố cáo không?” Cuối cùng Cố Gia Huy vẫn lưỡng lự hỏi ra chuyện này.

Anh ta vẫn còn nhớ rõ lời Cố Thành Vũ còn chưa nói hết vào.

buổi sáng ngày ông ta bị bắt đi, ông ta nói đều do Tô Thư Nghi, chuyện này chắc hẳn có liên quan tới cô nhỉ?

Thì ra là Cố Mặc Ngôn, Trình Thư Nghi nghĩ thâm.

*Tôi không bảo anh ấy làm chuyện này, nhưng tôi không phủ nhận chuyện này có liên quan tới tôi.” Cô thẳng thắn nói, sau đó dè dặt hỏi: “Gia Huy, anh không trách tôi chứ?”

Cho dù anh ta có trách cô, về tình thì vẫn có thể tha thứ, cô sẽ không nói gì cả. Cô không hối hận về điều đó, ngoại trừ cảm giác có hơi tội lỗi với Cố Gia Huy.

Nhưng Cố Gia Huy lại lắc đầu: “Anh hiểu rất rõ con người ba mình ra sao, ông ấy thật sự đã làm ra những chuyện mà người ta nói trên mạng, trời đất không tha, không có ai vu oan cho ông ấy cả.

Thế nên hậu quả bây giờ của ông ấy cũng coi như là gieo gió gặt bão, không trách người khác được.”

“Gia Huy, anh…’ Trình Thư Nghỉ không biết nên an ủi anh ta như: thế nào: “Anh đừng để những chuyện này trong lòng, nó không liên quan tới anh, ba anh là ba anh, mà anh là anh.”

“Nhưng ông ấy vẫn luôn là ba anh, nuôi nấng anh nhiều năm qua” Cố Gia Huy cười khổ nói: “Làm sao anh có thể làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra chứ?”

Trình Thư Nghỉ nghe thấy vậy thì im lặng, đúng thế, tình nghĩa cha con, làm sao có thể nói dứt bỏ là dứt bỏ?

“Thư Nghị, tuy rằng những gì ba anh làm là chuyện không thể dung thứ, nhưng anh biết, em và Cố Mặc Ngôn chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ tố giác ông ấy. Nhất định là ông ấy đã làm ra chuyện gì tổn thương tới em, có đúng không?”

Trình Thư Nghỉ không biết nên trả lời câu hỏi của Cố Gia Huy như thế nào.

Đúng vậy, cô không phải bồ tát cứu thế, nếu Cố Thành Vũ không làm tổn thương cô, vậy cô cũng sẽ không chủ động điều tra chuyện này. Nhưng những việc đó, cô nên nói với Cố Gia Huy như thế nào đây?

Giống như anh ta đã nói, Cố Thành Vũ dù sao cũng là ba anh ta.

©ô không có cách nào nói ra tội lỗi của người ba ngay trước mặt người con được, cho dù người ba đó là một kẻ vô cùng xấu xa.

Nhìn thấy Trình Thư Nghỉ khó xử, Cố Gia Huy nói tiếp: “Nếu em không muốn nói thì không cần phải nói, thật ra, anh cũng không phải rất muốn biết, dù sao ông ấy…”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 846


Chương 846

Cố Gia Huy nói tới đây thì ngừng lại, dù sao ông ta cũng là người sinh ra anh ta, nuôi nấng anh ta, anh ta nên dùng tâm trạng nào để đón nhận những chuyện đó đây?

“Thư Nghị, anh biết, chắc chắn ông ấy đã làm ra chuyện gì đó khiến em không thể chịu đựng được. Anh thay mặt ông ấy xin lỗi em, anh không hy vọng xa vời rằng em có thể tha thứ cho ông ấy, nhưng câu xin lỗi này anh nhất định phải thay ông ấy nói ra.”

Trong đôi mắt của Cố Gia Huy đầy sự áy náy và chân thành.

“Xin lỗi em, Thư Nghị, thật sự xin lỗi, xin lỗi tất cả những chuyện đã làm tổn thương tới em.”

Đôi mắt Trình Thư Nghỉ có hơi cay rát, giọng nói cũng hơi nghẹn ngào, cô nói: “Gia Huy, tôi không muốn lừa anh, tôi thật sự không.

thể nào tha thứ cho Cố Thành Vũ, cả đời này tôi cũng sẽ không tha thứ cho những chuyện anh ta đã gây nên, tôi cũng không muốn tha thứ cho anh ta. Thế cho nên xin lỗi anh, tôi không thể chấp nhận lời xin lỗi mà anh thay mặt anh ta nói ra.”

Vậy ba của anh ta nhất định đã làm ra chuyện gì đó vô cùng quá đáng rồi nhỉ? Cố Gia Huy cảm thấy đau lòng cho Tô Thư Nghị, cho người con gái mà anh ta thích từ tận đáy lòng.

Anh ta ước gì mình có thể dâng hiến tất cả mọi thứ của mình cho cô, để cả đời cô được yên ổn, không sầu không lo. Nhưng ba anh ta, người thân ruột thịt của anh ta rốt cuộc đã làm chuyện gì mà anh ta không hề hay biết, khiến cô oán hận đến như vậy?

Anh ta hiểu cô, có thể nói cô chính là cô gái khoan dung độ lượng hiếm có mà anh ta từng gặp. Rốt cuộc cô đã gặp phải chuyện gì mà khiến cả đời này cô cũng không chịu tha thứ chứ?

Trong lòng Gố Gia Huy quặn đau, anh ta ôm chặt lấy Trình Thư Nghi, mặc kệ ánh mắt của những người xung quanh.

*Xin lỗi Thư Nghị, xin lỗi em, không phải vì ông ta, mà là vì anh.

Thật xin lỗi, là do anh không bảo vệ tốt em, là do anh không trông.

coi được ba của mình, là do anh đã làm em phải chịu tổn thương lớn đến như vậy.”

“Đồ ngốc, chuyện này sao có thể trách anh được.” Trình Thư Nghi không đẩy Cố Gia Huy ra, mà nhẹ nhàng ôm lấy anh ta. Cô biết, sự an ủi duy nhất hiện giờ mà cô có thể cho anh ta chỉ là như vậy.

Cố Gia Huy ôm lấy Trình Thư Nghỉ để xoa dịu lại cảm xúc của mình, sau đó đứng dậy rồi nhẹ nhàng nói: “Thư Nghỉ, hôm nay anh tới đây, thật ra là muốn nói lời tạm biệt với em.”

“Cái gì?” Trình Thư Nghỉ có hơi kinh ngạc.

“Em cũng đã biết, áp lực dư luận từ chuyện của ba anh quá lớn, ông của anh muốn để anh ra nước ngoài tránh nạn một thời gian, đợi đến khi chuyện này lắng xuống thì trở về.”

“Là vậy sao.” Trình Thư Nghỉ hiểu ý gật đầu: “Đi ra nước ngoài tránh một thời gian cũng tốt, chỉ thiệt cho anh.”

Cố Gia Huy cười khẽ, nghẹn ngào nhìn về phía Trình Thư Nghĩ: “Chỉ là anh không định sẽ quay về, trong nước cũng không có gì để anh phải lưu luyến. Thế nên lần này anh tới đây là để nói lời †ạm biệt với em. Thư Nghị, sau này, có lẽ chúng ta sẽ không thể thường xuyên gặp nhau nữa rồi.”

Vì sao lại không trở về? Trình Thư Nghỉ mở miệng định hỏi ra, nhưng lời vừa đến miệng lại nuốt xuống Mỗi người đều có nỗi khổ của riêng mình, không phải trước đây bản thân cô cũng rời đi năm năm mà không quay trở về sao?

Nếu anh ta đã quyết định, cô giữ lại có ý nghĩa gì chứ?

“Vậy một mình anh ở nước ngoài, nhất định phải nhớ chăm sóc bản thân thật tốt.” Trình Thư Nghi dặn dò.

Nói cho cùng thì bản thân cô cũng không thể hứa hẹn với anh ta điều gì, cho dù anh ta có ở lại trong nước, sau này bọn họ đã định sẵn sẽ không gặp gỡ nhau quá nhiều.

Tuy đã nghĩ như thế nhưng Trình Thư Nghi vẫn không kiềm chế được nước mắt mà rơi lệ.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 847


Chương 847

Đối với việc Trình Thư Nghỉ không lên tiếng giữ mình lại, Cố Gia Huy cũng cảm thấy có hơi thất vọng. Nhưng vào lúc này khi nhìn thấy nước mắt của cô, ngoại trừ đau lòng, những cảm xúc dư.

thừa kia đều đã sớm tan thành mây khói.

Cố Gia Huy muốn duỗi tay lau đi nước mắt cho cô, nhưng anh ta lại cảm thấy với mối quan hệ hiện tại của bọn họ, hành động như.

thế rất không phù hợp, vì vậy chỉ có thể võ nhẹ vào vai cô.

“Đừng khóc nữa, anh nhớ trước đây em đã từng nói với anh rằng, em rất ghét việc khóc sướt mướt lúc chia ly, sao bây giờ bản thân lại khóc rồi? Cười một cái xem nào? Giống như trước kia vậy, anh thích nhất là nhìn thấy em cười.”

Nghe thấy thế, Trình Thư Nghỉ dùng sức gật đầu, cố gắng nén lại nước mắt của mình, ngẩng đầu nở một nụ cười với Cố Gia Huy.

Trước đây khi bọn họ còn ở bên nhau, mỗi lần trường học cho.

nghỉ đông hay nghỉ hè, tâm trạng Cố Gia Huy đều luôn không tốt, bởi vì điều đó có nghĩa bọn họ sẽ không thể gặp nhau trong một thời gian dài. Đặc biệt là khi đưa cô tới nhà ga, đấy chắc chẳn là vẻ mặt xấu nhất của Cố Gia Huy trong lịch sử.

Nhưng bản thân cô lại vô cùng vui vẻ, điều này lại chọc Cố Gia Huy càng thêm buồn bực, vẻ mặt đau khổ hỏi cô có phải không nhớ anh ta không?

Khi đó cô đã nói gì? Cô nói bản thân không thích nhất là khóc.

sướt mướt khi chia ly, khiến cho người ta càng thêm buồn.

€ô còn nói đùa với Cố Gia Huy: “Cười lên một cái nào Gia Huy, em thích nhất là nhìn thấy anh cười, anh cũng đừng cứ luôn cho em thấy khuôn mặt xấu xí khi chúng ta xa nhau. Nếu anh còn như thế, vậy trong trí nhớ của em vào một tháng tiếp theo chỉ có bộ dạng hiện giờ của anh thôi đấy.”

Nghe thấy cô nói vậy, vẻ mặt của Cố Gia Huy mới dịu lại một chút.

Nhưng anh ta không biết rằng, khi cô bước vào phòng chờ, nước.

mắt đã không tự đủ được mà tuôn trào ra. Tiếng cười vui trước.

đó chỉ là thứ cô ép mình phải giả vờ mà thôi.

Khi đó cô yêu anh ta như thế, lúc chia tay làm sao có thể không.

buồn cho được? Miễn cưỡng cười lên là vì để anh ta cảm thấy tốt hơn một chút. Nhưng chuyện này sợ rằng cả đời anh ta cũng sẽ không biết được.

Nhìn thấy Trình Thư Nghỉ mỉm cười, Cố Gia Huy cũng mỉm cười theo: “Bây giờ chúng ta đều không buồn, đều đang vô cùng vui vẻ. Thật vất vả mới trở lại sân trường, chúng ta cũng nên đi dạo.

một vòng, không nghĩ tới những chuyện không vui trước đó nữa, có được không?”

“Được.” Trình Thư Nghỉ giơ tay lau đi nước mắt, theo Cố Gia Huy đi về phía trước.

“Em vẫn còn nhớ chứ? Em thích nhất là cà tím kho tộ ở nhà ăn thứ tám.” Cố Gia Huy chỉ về phía nhà ăn trước mặt.

“Anh còn nói hả, tại vì quá nhiều người mua mà có hai ba lần tôi không thể nào lấy được món đó.”

Cố Gia Huy nghe thấy vậy thì cười nói: “Có một lần em đứng xếp.

hàng rất lâu, ai ngờ khi tới lượt em thì vừa đúng lúc hết món, vì thế cả chiều hôm đó em cứ ủ rũ. Vì để dỗ em vui vẻ, mà trưa hôm sau anh còn cố ý cúp tiết học cuối cùng để giúp em đi giành cơm”

“Đúng vậy.” Trình Thư Nghĩ cười gật đầu nói: “Nhưng ai bảo anh mua tận ba phần chứ, thật sự coi tôi thành heo à.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 848


Chương 848

“Vậy cũng không biết cuối cùng là ai đã ăn sạch cả ba phần, ợ một tiếng rồi nói thỏa mãn.”

Cố Gia Huy cố ý trợn tròn mắt, chọc Trình Thư Nghỉ giơ tay đánh một cái lên vai anh ta.

Hai người cứ cười cười nói nói như thế, chậm rãi đi dạo một vòng trường học, nói lại đủ chuyện thú vị xảy ra khi còn ở trường học, thỉnh thoảng lại cười to một trận.

Nhìn thấy Trình Thư Nghỉ đang vui vẻ cười trước mắt mình, Cố Gia Huy thật sự hy vọng bọn họ có thể quay trở lại trước đây. Anh ta không ra nước ngoài mà vẫn ở bên cạnh cô, sau khi bọn họ tốt nghiệp xong sẽ kết hôn, sinh con, có một cuộc sống hạnh phúc thuộc về hai người bọn họ, vĩnh viễn ở bên nhau.

Nhưng giờ đây những điều ấy chỉ có thể thành hiện thực trong mơ, còn cô đã sớm không còn thuộc về anh ta.

Khoảng thời gian hạnh phúc luôn luôn ngắn ngủi, trời cũng đã nhá nhem tối, hai người người cũng đã đi tới cổng trường.

“Chừng nào thì anh đi?” Trình Thư Nghỉ hỏi.

“Chuyến bay sẽ xuất phát vào sáng hôm sau.”

Trình Thư Nghi gật đầu: “Ở nước ngoài, nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt đấy?”

Trình Thư Nghỉ không nói mình sẽ ra sân bay tiễn anh ta, cô biết anh ta cũng không muốn để cô đi, nếu cô đi thì thế nào? Chỉ tăng thêm nỗi buồn và sự luyến tiếc.

Nghe được Trình Thư Nghỉ không có ý sẽ tiễn mình, Cố Gia Huy thở phào nhẹ nhõm. Anh ta cũng không muốn cô đi, anh ta sợ rằng khi nhìn thấy cô thì mình sẽ không nỡ rời đi. Nhưng chính anh ta cũng biết, nếu Trình Thư Nghỉ nói ra, chắc chắn anh ta sẽ không từ chối.

Thế nên anh ta cảm thấy vô cùng may mắn khi cô không nói ra, như vậy bản thân cũng có thể dứt khoát rời đi hơn. Nếu gặp nhau lúc chia tay, sẽ chỉ khiến bản thân càng thêm khó quên.

“Em cũng vậy, phải chăm sóc bản thân mình thật tốt đấy, có biết không? Thư Nghị, hãy nhớ nhất định phải khiến bản thân hạnh phúc và vui vẻ, đấy là tâm nguyện lớn nhất của đời anh, em có đồng ý với anh không?”

“Được.” Trình Thư Nghỉ nghẹn ngào gật đầu: “Xin lỗi Gia Huy, chuyện của Cố Thành Vũ, tôi…”

Trình Thư Nghỉ vẫn không buông bỏ được sự áy náy, nếu không phải cô làm âm ïnhư thế, làm sao Cố Gia Huy lại một mình tha hương ra nước ngoài chứ? Ở nơi đó, anh ta phải bắt đầu mọi thứ lại từ đầu, chuyện đó sẽ gian nan tới mức nào?

“Chuyện này không phải lỗi của em, anh không trách em.” Cố Gia Huy dịu dàng an ủi cô: “Ba của anh là tự làm tự chịu, không liên quan tới bất kỳ ai cả. Nếu như vậy có thể khiến em vui vẻ hơn một chút, vậy cũng coi như ông ấy đang chuộc tội cho những chuyện mình đã gây nên.”

Vui vẻ? Trình Thư Nghỉ tự hỏi trong lòng, cô thật sự vui vẻ sao?

Không, không hề. Tuy rằng cô không hối hận, nhưng cô cũng không mấy vui vẻ. Cố Thành Vũ bị trừng phạt thì sao chứ? Cô vẫn ly hôn, con của cô vẫn không có ba, mọi thứ đều không hề thay đổi “Giữ gìn sức khỏe.” Trình Thư Nghỉ nhìn Cố Gia Huy, nghiêm túc nói.

“Em cũng thế, anh… anh đi trước đây.” Nói xong, Cố Gia Huy xoay: người rời đi. Khoảnh khắc anh ta xoay người đi, một giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt anh ta. Từng bước anh ta bước đi đêu vô cùng thong thả lại kiên định.

Nhìn theo bóng dáng Cố Gia Huy rời đi, trong lòng Trình Thư Nghỉ có chút chua xót, bọn họ đã từng yêu nhau đến như vậy, không ngờ cuối cùng kết cục lại là đường ai nấy đi.

Nhưng từ đầu đến cuối cô cũng không hối hận vì đoạn tình cảm này, Cố Gia Huy hiểu cô, thế nên hai người đều ăn ý không nói lời tạm biệt.

Không phải là thật sự không muốn gặp lại nhau, mà là đều biết räng dù đối phương không bên cạnh, bọn họ vẫn sẽ khiến bản thân nỗ lực sống một cuộc sống tốt hơn và hạnh phúc hơn.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 849


Chương 849

Sau phán quyết của tòa án, Cố Thành Vũ bị kết án bảy năm tù vì nhận hối lộ.

Vào ngày thứ ba sau khi Cố Thành Vũ bị bắt vào tù, Cố Mặc Ngôn dự định sẽ vào tù thăm ông ta, có một số việc anh phải hỏi trực tiếp Cố Thành Vũ, anh muốn chính tai mình nghe được câu trả lời từ ông ta.

Đứng trước cửa trại giam, bước chân Cố Mặc Ngôn nặng tru, anh chưa bao giờ nghĩ răng sẽ có một ngày mình phải tới đây để thăm người nhà.

Người nhà? Ý thức được chữ này hiện lên trong đầu, Cố Mặc Ngôn lắc đầu cười gượng.

Sau khi đến nhà tù và nói tên Cố Thành Vũ, cai ngục lại nói cho anh rằng có người đang đến thăm Cố Thành Vũ bên trong.

Cố Gia Huy đã xuất ngoại, ông cụ Cố cũng đang ở nhà, Cố Mặc: Ngôn khẽ nhíu mày, không nghĩ ra được còn có ai có thể đến thăm Gố Thành Vũ nữa? Chẳng lẽ là một người bạn nào đó trong lĩnh vực kinh doanh, Cố Mặc Ngôn không quá bận tâm tới vấn đề này, anh đi về phía cai ngục chỉ, ngồi ở một bên chờ đợi.

Vào lúc này, người đến thăm tù Cố Thành Vũ không ai khác, chính là Trình Thu Uyển. Nhưng lúc này Trình Thu Uyển không còn rạng rỡ như xưa, mà mặt mày tái nhợt ngồi đối diện Cố Thành Vũ.

Sau khi biết được tin tức Cố Thành Vũ bị bắt, Trình Thu Uyển chưa từng được yên ổn một phút giây nào. Nếu nói có ai trên thế giới này biết rõ những gì cô ta đã làm trước đây, vậy đó chính là Cố Thành Vũ.

Thật ra cô ta cũng không lo lắng về chuyện bắt cóc Tô Thư Nghị, Cố Mặc Ngôn quả nhiên nói được thì làm được, mặc dù anh nhẫn tâm đưa Cố Thành Vũ vào tù nhưng lại không hề truy cứu những sai lầm của cô ta, có lẽ là đã quyết định buông tha cho cô ta.

Nhưng cô ta không hề cảm thấy may mắn, ngược lại càng thêm oán hận. Cô ta đã trả giá bằng một đôi chân, nhưng cuối cùng chỉ đổi lại được sự tiếp nhận như thế, cô ta không cam lòng! Tất cả những khoản đó cô ta sẽ tính hết lên đầu Tô Thư Nghỉ, một ngày nào đó cô ta sẽ đòi lại từ ả đàn bà kia Điều bây giờ cô ta lo lắng nhất chính là chuyện từ mười lăm năm trước, lỡ như Cố Thành Vũ không chịu nổi cảnh thẩm vấn trong tù và nói thẳng mọi chuyện từ mười lăm năm trước cho cảnh sát, vậy thì phải làm sao bây giờ?

Sau khi Cố Thành Vũ bị bắt, cô ta vẫn luôn muốn mau chóng gặp.

ông ta. Nhưng trong lúc đó, khi phiên tòa xét xử, không có sự giúp đỡ từ nhà họ Trình và Cố Mặc Ngôn, cô ta hoàn toàn không có cách nào để gặp được Cố Thành Vũ, trong lòng thật sự nôn nóng như lửa đốt Thế nên ngay khi nhà tù cho phép thăm tù, cô ta lập tức tới thăm Cố Thành Vũ.

Vì bảo đảm chuyện năm đó sẽ không có người thứ ba biết, trước tiên cô ta phải tiêm một liều dự phòng cho Cố Thành Vũ mới được. Để ông ta hiểu rõ mình nên nói cái gì, không nên nói cái gì!

“Tìm tôi có chuyện gì?” Cố Thành Vũ không kiên nhẫn hỏi.

Khác với tâm trạng vội vàng muốn nhìn thấy ông ta của Trình Thu Uyển, bây giờ ông ta không muốn nhìn thấy cô ta một chút nào.

Nếu không phải vì người phụ nữ này, làm sao bản thân ông ta có thể lưu lạc tới trình trạng như bây giờ chứ? Rốt cuộc thì khi truy cứu, cô ta mới là người hại ông ta phải ngồi tù! Lúc trước ông ta đúng là bị mỡ lợn che mắt, nếu không làm sao có thể đồng ý hợp tác cùng cô ta chứ?

“Cố Thành Vũ, tổng giám đốc Cố, rốt cuộc trước đây anh đã nghĩ gì vậy?” Nhìn thấy vẻ không kiên nhẫn rõ ràng trên mặt Cố Thành Vũ, Trình Thu Uyển cũng tức giận, không nhịn được mà châm chọc nói.

“Bán đứng tôi, nói những chuyện kia cho Cố Mặc Ngôn, rốt cuộc như thế có lợi ích gì cho anh chứ? Nếu Cố Mặc Ngôn không biết những chuyện đó, anh ấy sẽ tức giận mà tố cáo anh sao?”

“Anh cho rằng anh làm như vậy là đang bẫy ai, tôi còn chưa bị mất cọng tóc nào, mà cuối cùng chính anh lại tự đưa mình vào tù. Anh nói xem, rốt cuộc anh làm như vậy là muốn cái gì?”

Đối mặt với sự châm chọc mỉa mai của Trình Thu Uyển, Cố Thành Vũ không hề tức giận phản bác lại. Trước có Tô Thư Nghị, sau có Cố Mặc Ngôn, lần này ông ta đã lâm vào một ngõ cụt, cho dù có làm gì cũng là sai lầm.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 850


Chương 850

Là do ông ta làm việc không cẩn thận, tay chân không đủ sạch sẽ, thế nên mới bị Tô Thư Nghi bắt được nhược điểm, chuyện vu oan này, ông ta cũng chỉ có thể chấp nhận kết cục “Hôm nay cô tới đây là muốn nói với tôi những chuyện này sao?”

Cố Thành Vũ nén lại lửa giận của mình, hỏi ngược lại.

“Sao thế, tôi không thể đến thăm anh à?” Trình Thu Uyển nói với giọng điệu thử thăm dò, có lẽ Cố Thành Vũ sẽ không định nói những chuyện năm xưa ra, là do cô ta nghĩ nhiều rồi.

Dù sao nếu nói ra thì chẳng mang lại lợi ích gì cả hai bên “Tôi thấy cô không phải tới thăm tôi, mà là tới cầu xin tôi.” Vẻ mặt Cố Thành Vũ như hiểu rất rõ. Ông ta nghĩ bản thân mình vẫn khá hiểu con người Trình Thu Uyển, cô ta sẽ không bao giờ làm bất cứ chuyện gì mà không có lợi với mình.

Thay vì tin cô ta tới tù thăm mình, ông ta thà tin có chiếc bánh từ trên trời rơi xuống Nghe thấy vậy, khuôn mặt Trình Thu Uyển lạnh đi: “Tôi có chuyện gì phải cầu anh chứ? Trình Thu Uyển tôi từ xưa đến nay chưa bao giờ biết hai chữ cầu xin viết như thế nào cả!”

“Không sợ tôi nói ra chuyện năm đó bắt cóc Cố Mặc Ngôn sao?”

Cố Thành Vũ liếc xéo nhìn Trình Thu Uyển, bình thản uy h**p, trên mặt nở nụ cười đắc ý.

Sau bao nhiêu ngày tới nay, đây là lân đầu tiên tâm trạng ông ta tốt như thế. Bản thân rơi vào cảnh khó khăn, hiếm khi có người †ìm tới cửa cầu xin, sợ bản thân sẽ nói ra bí mật mà mình biết được.

“Anh dám!” Trình Thu Uyển tức giận nói: “Đừng quên chuyện năm đó cũng có liên quan tới anh, anh cho rằng nếu anh nói ra thì cảnh sát sẽ giảm án cho anh sao? Anh sẽ chỉ nhận được một bản án nặng hơn thôi!”

“Ha ha ha…”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Cố Thành Vũ ngẩn ra một chút, sau đó không nhịn được mà cười †o. Mạch não của Trình Thu Uyển này thật sự năm ngoài sự hiểu biết của người bình thường, thì ra cô ta đang lo lắng chuyện đó.

“Tôi cũng đã ở trong tù giam rồi, cô cảm thấy tôi vẫn sẽ để ý tới chuyện đó à?” Vẻ mặt Cố Thành Vũ hiện lên sự châm chọc: “Cho dù có phán thêm vài năm tù nữa thì sao? Với tôi mà nói cũng chẳng có gì khác biệt.”

Cho dù ông ta có ở trong tù bao lâu thì cả đời này ông ta định sẵn đã bị hủy hoại. Sau khi chuyện này bị truyền ra, cho dù bây giờ ông ta có được thả thì ông ta cũng chẳng thể nào tồn tại được trong giới kinh doanh.

Cả đời này ông ta rất mạnh mẽ, vì để tranh giành tập đoàn Cố Thị với Cố Mặc Ngôn, từng bước ông ta đi đều rất cẩn thận, sợ rằng nếu chỉ đi nhầm một bước thì sẽ thua cả bàn cờ. Sau bao nhiêu năm cẩn thận như vậy, ông ta không bao giờ nghĩ rằng mình lại có kết cục như bây giờ.

“Nói điều kiện đi, anh muốn như thế nào mới không nói ra những chuyện đó?” Trình Thu Uyển kìm nén sự tức giận, gẫn từng câu từng chữ hỏi: “Chỉ cần tôi có thể làm được, tôi sẽ cố gắng hết sức làm.”

Nghe thấy vậy, trong mắt Cố Thành Vũ hiện lên vẻ chế giều, người phụ nữ này đúng là khôn khéo, trong tình huống như thế nhưng vẫn đặt điều kiện cho ông ta “Bây giờ ngay cả quyền tự do cơ bản nhất tôi cũng không có, tôi còn có thể đưa ra yêu cầu gì chứ? Nhưng nếu nghĩ lại thì nếu có cô ngồi tù cùng tôi, cảm giác cũng không tệ lắm.”

Không ngờ rằng khi đã rơi xuống tình trạng như bây giờ, vậy mà Cố Thành Vũ vẫn có tâm tư uy h**p mình, Trình Thu Uyển tức giận nắm chặt tay.

Móng tay đâm vào da thịt truyền đến cảm giác đau nhói, nhưng Trình Thu Uyển không quan tâm, Cố Thành Vũ cho rằng anh ta nói như vậy thì mình sẽ sợ sao? Hừ, mình vẫn còn rất nhiều cách để anh ta đồng ý.

Khóe miệng nở nụ cười, Trình Thu Uyển cúi đầu vỗ về bàn tay vừa rồi mình đã dùng móng tay ấn, thản nhiên nói: “Anh đã ở trong tù, lợn chết không sợ nước sôi, tôi thừa nhận đúng là tôi không có cách nào ép anh được. Nhưng anh đừng quên, con trai của anh vẫn còn ở bên ngoài.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 851


Chương 851

“Lời này của cô có ý gì?” Cố Thành Vũ cảnh giác hỏi. Cố Gia Huy là toàn bộ hy vọng của ông ta sau này, anh ta tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!

“Đương nhiên là uy h**p anh rồi, chỉ cần anh dám nói ra chuyện năm ấy, chắc chản tôi sẽ có cách khiến Cố Gia Huy sống không yên ổn” Trình Thu Uyển nở nụ cười tàn độc.

“Anh chỉ có duy nhất một đứa con trai là Cố Gia Huy thôi nhỉ, nếu cậu ta xảy ra chuyện, chờ tới lúc anh thoát khỏi chỗ này, e là người dưỡng lão cho mình cũng không còn nữa đâu.”

Nỗi kinh hoàng thoáng lướt qua lòng Cố Thành Vũ nhưng ngay sau đó, ông ta đã trấn tỉnh lại. Sau khi tỉnh táo nghiền ngẫm hồi lâu, Cố Thành Vũ không thèm để tâm đ ến lời uy h**p của Trình Thu Uyển nữa.

Hừ, cô ta tưởng mình là ai. Không có nhà họ Trình nâng đỡ, Cố Mặc Ngôn cũng không đứng sau làm chỗ dựa, cô ta đào đâu ra tư bản để thích làm gì thì làm?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Cố Thành Vũ nhìn Trình Thu Uyển tràn ngập sự khinh thường: “Cô tưởng mình vẫn còn là cô cả nhà họ Trình sao? Muốn hại con tôi gặp chuyện không may hả, cũng phải xem mình có bản lĩnh này không đã.”

Thấy Cố Thành Vũ không tin mình, Trình Thu Uyển chẳng hề tỏ ra bối rối, vẫn duy trì dáng vẻ tự tin trăm phần trăm như trước.

“Cho dù tôi không còn là cô cả nhà họ Trình thì sao? Từ sau vụ bắt cóc năm đó, trong tay tôi có bao nhiêu tiền anh là người nằm rõ nhất. Anh đoán xem số tiền đó có đủ cho tôi thuê sát thủ giết thằng con trai cưng của anh không?”

“Cô dám!” Cố Thành Vũ đứng bật dậy, chỉ vào mặt Trình Thu Uyển, tức giận nói “Sao lại bắt chước tôi như vẹt thế?” Trình Thu Uyển bật cười: “Nhưng tiếc quá, tôi không sợ đâu.” Trình Thu Uyển bỗng nghiêm mặt: “Đương nhiên là dám rồi!”

“Trình Thu Uyển! Nếu cô dám hại con tôi thật, tôi sẽ…’ Cố Thành Vũ bổng cứng họng, không biết nói gì. Ông ta có thể làm được gì chứ, bây giờ ngay cả tự do cũng không có thì ông ta có thể làm gì Trình Thu Uyển đây?

“Sẽ cái gì? Không nghĩ ra hả?” Trình Thu Uyển nở nụ cười mỉa mai: “Cố Thành Vũ, tôi nói cho anh biết, giờ anh chỉ còn nước ngoan ngoãn nghe theo tôi thôi! Nếu anh dám để lộ chuyện năm ấy, dù chỉ một chút, anh cứ đợi nhặt xác con trai mình đi!”

Cố Thành Vũ siết chặt nằm tay, hai hàm răng nghiến chặt như sắp nát, qua một lúc lâu mới rít ra được một chữ “Được” từ trong kế răng. Còn làm sao được nữa? Chỉ có thể đồng ý thôi.

“Tôi cam đoan với cô sẽ không hé răng nửa lời về chuyện năm đó, nhưng cô nhất định phải hứa với tôi một điều, đó là tuyệt đối không được làm hại con trai tôi!” Cố Thành Vũ trừng mắt nhìn Trình Thu Uyển, nói.

Thấy Cố Thành Vũ đã đồng ý, Trình Thu Uyển cũng thở phào nhẹ: nhõm: “Anh cứ yên tâm, đang yên đang lành, đương nhiên tôi sẽ không làm hại con anh.”

“Nói được thì nhớ làm được.” Cố Thành Vũ vẫn còn hơi lo lắng về Trình Thu Uyển: “Nếu tôi nghe thấy Gia Huy xảy ra chuyện bất trắc gì, vậy người đầu tiên biết về chuyện năm đó chính là cảnh sát.

“Tôi hứa mình nói được sẽ làm được.” Trình Thu Uyển trả lời, lại thầm đắc chí trong lòng. Không phải mới nấy còn lên mặt với mình hả? Giờ thì sao? Cũng phải ngoan ngoãấn đồng ý yêu cầu của mình thôi.

Cố Thành Vũ hừ một tiếng, không muốn nói chuyện với cô ta thêm nữa, thế là lập tức xoay lưng bỏ đi.

Lúc này cảm xúc hối hận đã chiếm trọn lòng ông ta, tính toán đủ đường, cuối cùng lại quên mất con trai mình. Ả đàn bà Trình Thu Uyển độc ác này! Nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.

Nếu mục đích đã đạt được, Trình Thu Uyển cũng không khó chịu với thái độ của Cố Thành Vũ, ôm tâm trạng không tệ mà ngồi xe lăn, xoay người rời khỏi đây. Chuyện này đã giải quyết xong, đến lúc hoàn thành bước tiếp theo rồi.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 852


Chương 852

Vừa bước ra khỏi phòng thăm nuôi, Trình Thu Uyển có mơ cũng không ngờ sẽ tình cờ nhìn thấy Cố Mặc Ngôn. Sao lại trùng hợp như thế? Hai người họ thế mà lại chạy tới thăm Cố Thành Vũ trong cùng một ngày.

Cô ta vội vàng đẩy bánh xe núp vào cầu thang kế bên, trái tim Trình Thu Uyển như sắp nhảy ra khỏi lồ ng ngực, nghĩ thầm trong lòng cũng may phản xạ của mình nhanh, Cố Mặc Ngôn không nhìn thấy mình Trình Thu Uyển vỗ ngực thở phào, sau đó cẩn thận ló đầu ra quan sát nơi Cố Mặc Ngôn đang ngồi. Sau khi tận mắt nhìn thấy Cố Mặc Ngôn đứng dậy, bước vào phòng thăm nuôi, cô ta mới bước ra khỏi chỗ núp rồi nhanh chóng rời đi như bị ma đuổi.

Tận đến khi ra tới cổng nhà giam, Trình Thu Uyển mới yên tâm hít thở không khí nãy giờ bản thân vẫn luôn kìm nén trong họng ra Đúng là hù chết cô ta mà, lỡ bị Cố Mặc Ngôn phát hiện thì nguy 1o.

Tài xế đậu ở một nơi cách đó khá xa, vừa thấy Trình Thu Uyển ra ngoài, ông ta vội vàng bước tới đẩy xe lăn giúp cô ta.

“Nhẹ tay nhẹ chân chút coil” Trình Thu Uyển trợn trừng mắt mắng, lúc nãy trong lúc đẩy xe lăn lên xe, tài xế bất cẩn bị vấp một chút.

“Xin lỗi cô Trình, tôi sẽ cẩn thận hơn.” Tài xế sợ sệt đáp lại nhưng thật ra trong lòng đã sớm mảng to một trận rồi.

Mẹ kiếp, nếu không phải cần tiền nuôi gia đình sống qua ngày, ai mà muốn làm chỗ trút giận cho cô ta chứ. Trước giờ ông ta chưa từng gặp người chủ nào khó phục vụ như vầy hết.

Sau một hồi vất vả điều chỉnh để Trình Thu Uyển ngồi được thoải mái thì trên trán tài xế cũng đã đổ một lớp mồ hôi mỏng. Ông ta vội trở lại ghế lái, ngồi xuống “Gô Trình, chúng ta… giờ cô về nhà hay sao ạ?” Tài xế suýt cắn trúng lưỡi, tí nữa là nói sai rồi.

Đến tận bây giờ trong đầu ông ta vẫn nhớ như in câu nói cay nghiệt của Trình Thu Uyển lúc trước: ‘Ai ở với ông mà chúng ta, ông cũng xứng h: “Không, tới bệnh viện.”

Trình Thu Uyển nói địa chỉ của bệnh viện, tài xế cũng không dám hỏi nhiều, sau khi ứng tiếng tỏ ý đã biết thì lập tức khởi động xe, giữ tốc độ vừa phải chạy về phía trước.

Ông ta đã nghe không ít câu mảng chửi mới nằm được tốc độ mà theo lời Trình Thu Uyển nói là xem như “vững vàng”.

Phía bên này, Cố Mặc Ngôn đã gặp được Cố Thành Vũ.

Vừa mới chạm mặt Trình Thu Uyển, giờ lại nhìn thấy Cố Mặc Ngôn, Cố Thành Vũ cảm thấy ngực mình ngày càng nặng nề và buồn bực hơn rồi.

“Mày vẫn còn mặt mũi tới gặp tao hả!”

Trong lòng Cố Mặc Ngôn thấy hơi khó chịu, nhưng không phải bởi vì giọng điệu gay gắt của Cố Thành Vũ.

Phía đối diện, Cố Thành Vũ mặc một thân đồ tù, mới mấy ngày không gặp mà đã gầy đi trông thấy, gương mặt trở nên vàng vọt, chẳng còn sáng sủa, phấn chấn như lúc trước; tóc tai cũng lộn xôn, đổ dầu nhơ nhớp, vừa nhìn đã biết lâu rồi chưa gội.

Dáng vẻ chẳng khác nào tên ăn mày của Cố Thành Vũ lúc này thật sự đối lập hoàn toàn với lúc trước. Dù sao cũng là anh trai của mình nên trong thân tâm Cố Mặc Ngôn vẫn cảm thấy hơi không đành lòng, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi.

Ông ta đã làm ra nhiều chuyện không có tình người như vậy, đây là trừng phạt mà ông ta xứng đáng nhận được.

Nhìn thấy sự thương hại và đồng tình trong mắt Cố Mặc Ngôn, Cố Thành Vũ càng thêm tức giận. Cả đời này thứ ông ta không muốn thấy nhất chính là ánh mắt thương hại của Cố Mặc Ngôn, anh dựa vào đâu mà dám nhìn ông ta như vậy chứ!

“Cố Mặc Ngôn, không hiểm độc thì chẳng phải trượng phu, xem ra tao vẫn chưa ác bằng mày. Không ngờ ngay cả anh ruột mà mày cũng có thể nhẫn tâm tự tay tống vào tù, thật khiến tao thấy mặc cảm đó.”
 
Back
Top Dưới