Ngôn Tình Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ

Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 566


Chương 566

“Chị Thư Nghị, chị đừng tin mấy lời trên mạng. Bọn họ đều xem đó là điều hiển nhiên thôi.” Hiểu Khiết tiếp tục an ủi Tô Thư Nghỉ: “Mặc dù chị Thư Nghi không đẹp.

băng Trình Thu Uyển kia nhưng em tin rằng tổng giám đốc Cố không phải loại người chỉ nhìn vẻ bề ngoài. Chắc chắn anh ấy sẽ không vứt bỏ chị đâu.”

Hóa ra ngay cả người ngoài cuộc như Hiểu Khiết cũng cho rằng cô không bằng Trình Thu Uyển. Tô Thư Nghỉ tự giêu trong lòng một chút.

Thấy lời của mình chẳng những không thể an ủi được mà trái lại còn khiến Tô Thư Nghỉ buồn hơn, lúc này Hiểu Khiết mới nhận ra mình vừa nói cái gì.

“Chị Thư Nghỉ, ý của em không phải như thế… Em…” Hiểu Khiết sốt ruột muốn giải thích với Tô Thư Nghi.

“Không sao đâu, chị biết rồi. Chúng ta về làm việc trước đã.” Tô Thư Nghi vỗ vỗ sau lưng Hiểu Khiết, ý bảo mình biết cô ấy không có ác ý.

“Vâng, chị Thư Nghỉ à, em luôn là người đứng bên phe chị.” Hiểu Khiết siết chặt tay, nói với vẻ mặt kiên nghị.

Tô Thư Nghi bị dáng vẻ nghiêm túc của Hiểu Khiết chọc cho bật cười. Sau đó, cô kéo cô ấy về lại chỗ ngồi.

“Ôi chao, đây chẳng phải là mợ Cố sao?”

Mới đặt mông xuống, Tô Thư Nghỉ đã chợt nghe thấy giọng nói quái gở của Khưu Duyệt.

Cô cũng chẳng biết mình đã chọc phải _ Khưu Duyệt này ở đâu mà mỗi lần cô gặp chuyện, cô ta đều không quên mượn cơ hội để mỉa mai cô.

Tô Thư Nghỉ không để ý đến Khưu Duyệt, coi như mình không nghe thấy lời cô ta nói.

“Không đúng, bây giờ còn là mợ Cố., chứ một thời gian nữa có khi không còn cũng nên.” Thấy Tô Thư Nghi không nói gì, Khưu Duyệt lại càng được đà lấn tới, tiếp tục châm chọc khiêu khích: “Cũng đúng thôi.

Bây giờ chính chủ đã trở lại rồi, còn chỗ nào cho Tô Thư Nghi cô nữa chứ? Có lẽ không lâu nữa đâu, cái danh hiệu mợ Cố này của cô sẽ phải nhường lại cho người khác rồi.”

“Cô có ý gì?” Không thể nhịn được nữa, Tô Thư Nghi đứng phắt dậy, chất vấn Khưu Duyệt.

“Ô, Tô Thư Nghỉ, cô còn đang nằm mơ đấy à?” Thấy dáng vẻ tức giận của Tô Thư Nghỉ, Khưu Duyệt cười nhạo một tiếng: “Mối tình đầu của Cố Mặc Ngôn đã trở lại rồi, lại còn là một người xinh đẹp như thế.

Cô cho là Cố Mặc Ngôn còn cần cô đấy à?

Nghĩ đến cảnh Tô Thư Nghi bị vứt bỏ, trong lòng Khưu Duyệt cảm thấy sung sướng vô cùng. Tô Thư Nghi có cái gì mà lại câu được tổng giám đốc tập đoàn Ngôn Diệu cơ chứ. Hừ, khoảng thời gian trước chơi nổi bao nhiêu thì sau này sẽ mất mặt bấy nhiêu thôi. Tôi đây không tin Trình Thu Uyển đã trở về mà Cố Mặc Ngôn vẫn còn cần côi!

“Cô!” Tô Thư Nghi muốn phản bác lại nhưng lại không biết nên lấy lý do gì để phản bác. Cô lại nhớ tới lời mà Trình Nam Quyền nói với mình trong bệnh viện, rằng đối với một người đàn ông mà nói thì mối tình đầu lúc nào cũng có một vị trí rất đặc biệt.

Thấy Tô Thư Nghỉ không còn lời nào để nói, Khưu Duyệt liếc mắt khinh thường một cái trăng trợn, rồi ưỡn ẹo quay về chỗ ngồi của mình.

“Bay lên đầu cành làm phượng hoàng rồi là thật sự quên luôn vốn dĩ mình là một con gà đấy à?”

“Hì hì!’ Sau khi nghe thấy lời của Khưu Duyệt, có mấy đồng nghiệp không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Bọn họ đều nhìn về phía Tô Thư Nghi mà cười trên nỗi đau của người khác. Ngay cả mấy người trước kia vẫn luôn ủng hộ cô bây giờ cũng nhìn cô với vẻ đồng cảm. Cứ như tất cả mọi người đều cảm thấy nhất định cô sẽ bị Cố Mặc Ngôn vứt bỏ vậy.

Không chịu nổi những ánh mắt khác thường ở văn phòng nữa, Tô Thư Nghi cầm †úi xách của mình lên rồi đi thẳng ra khỏi tòa soạn tạp chí mà không báo cho Cố Gia Huy tiếng nào.

Ra khỏi tòa soạn tạp chí, Tô Thư Nghỉ đi thẳng tới nhà trọ nhỏ của Tô Ninh Kiều.

Đúng lúc, cũng lâu rồi cô chưa gặp mẹ, hơn nữa, bây giờ cô cũng cần lời an ủi của Tô Ninh Kiều.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 567


CHƯƠNG 567

Vừa về đến cửa, Tô Thư Nghỉ đã nghe thấy tiếng cười của Tô Ninh Kiều vọng từ trong nhà ra.

Xem ra mẹ cô rất vui, Tô Thư Nghi vô thức nở nụ cười, lâu lắm rồi bà không hề cười như vậy, chẳng biết có chuyện vui gì đang diễn ra nữa.

Tiếng chuông cửa vang lên, Tô Ninh Kiều tươi cười mở cửa cho Tô Thư Nghi.

“Có chuyện gì vui vậy mẹ?” Tô Thư Nghi cười hỏi.

“Thư Nghi đấy à.’ Thấy người đến là Tô Thư Nghi, trên mặt Tô Ninh Kiều hiện lên một chút lúng túng, sự vui cười cũng nhạt đi nhiều: “Mau vào đi.”

Nói đoạn, Tô Ninh Kiều dẫn Tô Thư Nghỉ _ vào trong nhà.

“Sao thế? Mẹ không chào đón con à?” Tạm thời Tô Thư Nghi không hiểu rõ tại sao Tô Ninh Kiều thay đổi tâm trạng, cô nửa đùa hỏi bà.

“Con bé này, nói gì đó.” Tô Ninh Kiều cả giận trừng Tô Thư Nghi.

“Ha ha” Tô Thư Nghỉ cảm thấy điệu bộ trẻ con của Tô Ninh Kiều rất đáng yêu, cô ôm bả vai bà đi vào trong nhà. Nhưng khi nhìn thấy người ngồi trên ghế salon, Tô Thư Nghỉ sững người.

Sao Trình Thu Uyển lại ở đây?

“Thu Uyển, Thư Nghị, có lẽ hai đứa đã biết nhau rồi.” Tô Ninh Kiều kéo Tô Thư Nghi lại và giới thiệu cô với Trình Thu Uyển, sau đó bà quay nhìn Tô Thư Nghi và nói: “Thư Nghỉ, đây là Thu Uyển, em gái của Trình Nam Quyền, con đã từng gặp rồi đấy.”

Tô Thư Nghi cười trừ, cô không biết trong tình huống này nên ứng xử với Trình Thu Uyển như thế nào.

Trình Thu Uyển bước tới ôm lấy cánh tay Tô Thư Nghỉ: “Cháu và Thư Nghi quen biết đã lâu, dì Tô không cần phải giới thiệu lại đâu ạ”

“Thật không? Biết thì tốt, biết thì tốt.” Thấy Trình Thu Uyển và Tô Thư Nghi thân thiết, Tô Ninh Kiều cực kỳ vui vẻ: ‘Hôm nay hai đứa ở lại ăn cơm nhé, bây giờ dì đi nấu cơm.

“Vâng, khi bé cháu thích ăn cơm dì nấu nhất. Bao năm qua không được ăn, cháu thật sự rất nhớ.”

“Cháu thích là được, muốn ăn gì thì nói cho dì, hôm nay dì sẽ nấu cho cháu ăn hết.”

Nghe Trình Thu Uyển nói, Tô Ninh Kiều cười không khép được miệng.

“Sườn xào chua ngọt, sò điệp xào măng †ây…’ Trình Thu Uyển nói một chuỗi tên món ăn, Tô Ninh Kiều ghi lại từng món rồi cười ha hả vào phòng bếp.

Chứng kiến cảnh mẹ mình chỉ hỏi mỗi Trình Thu Uyển thích ăn gì, Tô Thư Nghỉ bỗng nhiên chạnh lòng. Nhưng nghĩ đến Trình Thu Uyển là khách, mẹ cô quan tâm hơn một chút cũng phải.

Thấy Tô Ninh Kiều đi khuất, Trình Thu Uyển buông tay Tô Thư Nghị, cô ta ngồi ở ghế salon uống trà, hoàn toàn không có ý định trò chuyện với Tô Thư Nghi.

Tô Thư Nghỉ cũng lúng túng không biết nên nói gì, thoáng chốc hai người đều giữ im lặng.

Sau khi ngồi im một lúc, Trình Thu Uyển đứng dậy đi vào trong phòng bếp: ‘Dì ơi, để cháu giúp dì một tay có được không?”

“Được chứ, mặc tạp dề vào nhé, tránh làm bẩn quần áo.” Giọng nói chan chứa niềm vui của Tô Ninh Kiều từ phòng bếp vọng ra.

Tô Thư Nghỉ ngồi ở phòng khách nghe thấy tiếng cười trong phòng bếp vang lên mà nước mắt đong đầy trên khóe mi. Cô cảm thấy trong cái nhà này mình mới là khách.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 568


CHƯƠNG 568

Một lúc lâu, bữa cơm được nấu xong xuôi.

Ba người ngồi vào bàn ăn, Tô Ninh Kiều nói hai người bắt đầu dùng bữa.

“Thu Uyển, cháu thử món sườn xào chua ngọt này đi, dì nhớ khi còn nhỏ cháu thích món này nhất.” Tô Ninh Kiều gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào bát Trình Thu Uyển.

“Dạ, cảm ơn dì.” Trình Thu Uyển nếm thử một miếng: ‘Dì ơi, món này ngon quá, mùi vị giống hệt ngày cháu còn bé từng ăn.”

“Vậy sao?” Tô Ninh Kiều nghe xong càng hào hứng: “Đây, cháu thử cả món này nữa.

Nhìn mẹ không ngừng gắp thức ăn cho Trình Thu Uyển nhưng lại bỏ quên cô, Tô Thư Nghi cảm giác nước mắt mới bị dồn nén trong lòng bắt đầu ùa ra.

Người ngoài thì chẳng nói làm gì, chẳng lẽ ngay cả mẹ của cô, người gần gũi nhất trên đời cũng yêu quý Trình Thu Uyển hơn cô sao?

Tô Thư Nghi cúi đầu bới cơm, cô cố gắng kiềm chế không cho nước mắt rơi xuống.

Tuy nhiên hai người còn lại ở bàn ăn vẫn cười nói như thường, căn bản chẳng ai phát hiện sự khác thường của Tô Thư Nghi.

Cuối cùng cũng ăn xong một bữa, nhân lúc Tô Ninh Kiều thu dọn bát đũa, Tô Thư Nghi không chịu nổi cảnh bà và Trình Thu Uyển cười đùa nên cô nói với Tô Ninh Kiều rằng mình có việc cần giải quyết nên phải về trước.

“Vừa hay tôi cũng có việc phải làm, tiện đường đi cùng Thư Nghi một đoạn.” Nghe Tô Thư Nghi nói mình phải đi, Trình Thu Uyển nói.

“Cháu cũng về à.” Tô Ninh Kiều hơi nuối tiếc: “Sau này có thời gian cháu phải đến thăm dì nhé.”

“Dĩ nhiên rồi, về sau cháu sẽ thường xuyên đến ăn chùa nhà dì.”Trình Thu Uyển tươi cười ôm lấy Tô Ninh Kiều.

“Được vậy dì càng mừng.” Tô Ninh Kiều nghe Trình Thu Uyển nói thì bật cười: “Thôi được rồi, hai đứa có việc thì cứ đi đi, dì không giữ hai đứa ở lại nữa.”

“Vâng, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, bọn con đi đây.’ Tuy cảm thấy hơi khó chịu khi chào tạm biệt Tô Ninh Kiều nhưng Tô Thư Nghi vấn xuống lầu với Trình Thu Uyển.

“Thư Nghỉ, cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi.”

Sau khi xuống lầu, Trình Thu Uyển hỏi Tô Thư Nghi.

“Không cần.” Tô Thư Nghi không muốn tiếp tục ở cạnh Trình Thu Uyển nên cô từ chối: “Tôi tự đón xe về được.”

“Con gái một thân một mình gọi xe không an toàn, để tôi đưa cô đi.” Dứt lời, Trình Thu Uyển kéo Tô Thư Nghi về hướng xe ô tô của mình.

Nếu còn từ chối nữa thì trông như cô có vẻ hơi ra vẻ, Tô Thư Nghỉ đành phải lên xe Trình Thu Uyển.

“Dạo này cô khỏe không?” Tô Thư Nghi nhớ Trình Thu Uyển mới xuất viện nên cô hỏi thăm tình hình sức khỏe của cô ta.

“Không sao, bệnh cũ cả thôi.” Trình Thu Uyển không để tâm đáp: “Thư Nghi, cô không để bụng chứ?”

“Để bụng việc gì?” Tô Thư Nghi hơi không hiểu câu hỏi Trình Thu Uyển đột nhiên đặt ra.

Trình Thu Uyển liếc Tô Thư Nghi rồi nói: “Việc Cố Mặc Ngôn bế tôi đến bệnh viện.”

Bồng nhiên Tô Thư Nghi không biết phải trả lời thế nào, cô có thể nói là có để ý được à?

“Cô ngất xỉu, Cố Mặc Ngôn bế cô vào bệnh viện là chuyện thường tình.”

“Ồ, cô nghĩ được như vậy là tốt nhất.” Trình Thu Uyển cười nói: ‘Dù sao Cố Mặc Ngôn cũng là chồng cô, nếu cô hiểu nhầm tôi và anh ấy thì không hay.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 569


CHƯƠNG 569

“Cô đâu biết lúc ở trong thang máy, Cố Mặc Ngôn thấy tôi ngã bệnh đã lo lắng đến mức nào, khuôn mặt tái nhợt. Ắt hản anh ấy sợ tôi có vấn đề gì nên cửa thang máy vừa mở đã vội vàng ôm tôi đến bệnh viện.

Mặc dù Cố Mặc Ngôn không suy nghĩ đến cảm nhận của cô nhưng cô đừng nên giận dõi với anh ấy.” Trình Thu Uyển cười cười, liếc Tô Thư Nghỉ: “Tuy Cố Mặc Ngôn vấn quan tâm đ ến tôi như trước nhưng cô không cần phải lo lắng đâu, tôi sẽ không tranh giành anh ấy với cô.”

Trình Thu Uyển trông thì có vẻ như đang giải thích sự cố ngày hôm qua nhưng sao Tô Thư Nghi không hiểu cô ta đang ngấm ngầm khoe khoang chứ.

Cho dù cô ta nói sẽ không tranh giành Cố Mặc Ngôn nhưng Tô Thư Nghỉ cảm thấy ý trên mặt chữ là: Cố Mặc Ngôn là của Trình Thu Uyển, hiện tại anh vẫn thích cô ta, Tô Thư Nghi cô không có tư cách tranh giành với Trình Thu Uyển.

Không đáp lại lời Trình Thu Uyển nói, Tô Thư Nghi âm thầm nhắc nhở bản thân sau này phải đề phòng Trình Thu Uyển hơn mới được, thế nhưng cô có thể đề phòng chuyện đó sao? Tô Thư Nghi cảm thấy mình ngày càng cách xa Cố Mặc Ngôn.

“Đến đây được rồi, tôi muốn xuống ở chỗ này.’ Không muốn tiếp xúc thêm với Trình Thu Uyển, Tô Thư Nghỉ chẳng biết mình đang ở đâu nhưng vấn bảo Trình Thu Uyển dừng xe lại.

Trình Thu Uyển không nói gì thêm, cô ta để Tô Thư Nghỉ xuống xe, sau đó lái đi luôn.

Nhìn bóng dáng Tô Thư Nghi ngày càng xa từ kính chiếu hậu, trong mắt Trình Thu Uyển tràn đầy sự khinh bỉ và coi thường.

Cô ta đã nói đến vậy mà Tô Thư Nghi chẳng có phản ứng gì lớn, đúng là một trái hồng mềm. Cũng tốt, như vậy thì cô ta càng dễ nhào nặn.

Ngày hôm sau, Tô Thư Nghi đột nhiên nhận được cuộc gọi từ ông cụ Cố, nói muốn ăn cơm cùng oô. Tô Thư Nghi thấy đã lâu mình chưa gặp ông cụ nên đồng ý.

Sau khi tan làm, cô lập tức tới điểm hẹn ăn cơm với ông cụ.

“Thư Nghỉ, chuyện Trình Thu Uyển ông đã nghe cả rồi, cháu không sao chứ?” Thấy Tô Thư Nghỉ ngồi vào vị trí đối diện trên bàn ăn, ông cụ Cố không thèm lòng vòng mà hỏi thẳng vào trọng tâm. Ông ấy sợ Tô Thư Nghỉ nghĩ quẩn trong lòng.

“Cháu không sao.” Nhìn dáng vẻ quan tâm của ông cụ, Tô Thư Nghi cực kỳ cảm động, chí ít vẫn có ông cụ Gố thật lòng quan tâm cô: ‘Ông ơi, ông không cần lo lắng cho cháu đâu. Cháu vẫn ổn. Cháu sẽ không tự suy diễn lung tung đâu ạ”“

Nghe Tô Thư Nghi nói, ông cụ Cố càng thêm lo lăng nhìn cô, điệu bộ muốn nói lại thôi. Tô Thư Nghi lúc này cũng ý thức được, ông cụ mời cô ăn cơm, chắc hắn không đơn giản chỉ để an ủi cô vài câu mà có chuyện quan trọng hơn cần phải nói.

“Ông muốn nói gì với cháu à? Liên quan đến Trình Thu Uyển phải không ạ?” Tô Thư Nghi nghiêm túc hỏi.

“Ừ” Tô Thư Nghi đã chủ động hỏi, ông cụ Cố sẽ không giấu cô: ‘Lúc trước cháu có nhờ ông điều tra vụ bắt cóc mười năm trước, thật ra gần đây đã có tiến triển mới.”

Nghe ông cụ nói với cô về vụ bắt cóc mười năm trước, vẻ mặt Tô Thư Nghi có hơi cô đơn: ‘Ông ơi nếu Trình Thu Uyển đã quay lại, cô ta cũng đã nói cho bọn cháu biết năm đó đến cùng đã xảy ra chuyện gì, vậy thì không cần điều tra tiếp nữa. Mấy ngày nay ông đã vất vả rồi.”

Ông cụ Gố lắc đầu: “Tin tức Trình Thu Uyển giải thích ông đã xem qua nhưng chân tướng ông điều tra được không giống như lời cô ta nói.”

“Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tô Thư Nghỉ gấp gáp hỏi. Cô thật sự không ngờ tới kết quả điều tra không ăn nhập với lời kể của Trình Thu Uyển.

“Ông đã cho người điều tra người lao công mà Trình Thu Uyển nói đã cứu cô ta nhưng có người nói, ngày đó rõ ràng bắt gặp người lao công kia đánh bài với người khác, căn bản không có mặt ở khu vực vệ sinh.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 570


CHƯƠNG 570

“Ý ông là Trình Thu Uyển đang nói dối?”

Nghe xong, Tô Thư Nghi cảm thấy sửng sốt xen lân khó hiểu: “Sao cô ta phải nói dối?”

“Ông không rõ, hiện tại chưa điều tra ra chân tướng năm đó, chỉ có chút manh mối linh tinh.” Ông cụ Cố cũng không hiểu nổi: “Không sao, Thư Nghi, ông vân luôn không thích Trình Thu Uyển, từ lúc cô ta còn bé ông đã cảm thấy con bé này cực kỳ mưu mô. Về sau nếu có lúc va chạm với cô ta thì cháu nên cẩn thận.”

“Vâng, cháu hiểu rồi ạ.” Tô Thư Nghi nghiêm túc đáp.

Ăn cơm với ông cụ Cố xong, trên đường về nhà, Tô Thư Nghi càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quặc. Dựa vào lời ông cụ Cố nói, chắc chăn Trình Thu Uyển đã nói dối, những lời giãi bày của cô ta ở nhà họ Trình vốn dĩ đã có trăm ngàn lỗ hổng.

Vậy tại sao Trình Thu Uyển phải nói dối?

Nếu không được người lao công kia cứu thì cô ta trốn khỏi hiện trường vụ hỏa hoạn băng cách nào?

Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác lấp đầy tâm trí Tô Thư Nghi, cô thật sự không nghĩ ra bèn gọi điện cho Trình Thu Uyển, hẹn cô †a gặp mặt để hỏi rõ mấy vấn đề này.

Nghe Tô Thư Nghi muốn hẹn gặp mình, Trình Thu Uyển không chút nghĩ ngợi đã đồng ý.

“Chúng ta gặp nhau ở quán cà phê lần trước ghé qua khi dạo phố.” Xác định chỗ hẹn với Trình Thu Uyển, Tô Thư Nghỉ cúp máy, ôm một bụng nghi vấn đến.

Lúc cô tới nơi, Trình Thu Uyển vẫn chưa đến. Tô Thư Nghỉ gọi một cốc cà phê rồi thong thả uống, vừa uống vừa sắp xếp lại dòng suy nghĩ hỗn loạn.

Nếu cô hỏi thẳng thì Trình Thu Uyển có thể nói dối, hoặc không trả lời. Làm cách nào mới chứng minh được Trình Thu Uyển nói dối và hỏi được chân tướng vụ hỏa hoạn năm đó?

Ngay khi Tô Thư Nghi đang chìm trong dòng suy nghĩ thì xung quanh cô bỗng nhiên ồn ào hẳn.

Cô ngẩng đầu nhìn bốn phía, phát hiện mọi người chú ý về một hướng và xì xào bàn tán, đôi mắt họ lộ ra sự kinh ngạc.

Nương theo tâm mắt mọi người, Tô Thư Nghỉ nhìn thấy Trình Thu Uyển đang đi tới.

Trình Thu Uyển mặt một chiếc áo sơ mi lụa xanh nhạt, phối với chân váy chữ A đen dài đến đầu gối và một đôi giày cao gót trắng tỉnh, Thanh nhã, trong sáng, trang trọng, ba từ ngữ hoàn toàn khác biệt xen lẫn với nhau cùng trên người cô ta tạo cho người xem cảm giác mãn nhãn không nói thành lời.

Lúc này đây Tô Thư Nghi đâu rảnh để thưởng thức sắc đẹp của Trình Thu Uyển, trong lòng cô chỉ có suy nghĩ vì sao Trình Thu Uyển phải nói dối? Ông cụ Cố chắc chăn không lừa cô cho nên Trình Thu Uyển đã lừa dối bọn họ. Năm đó đã xảy ra chuyện gì?

“Thư Nghỉ, sao bỗng nhiên hẹn tôi uống cà phê thế?” Dưới ánh mắt mê đắm của đàn ông và ghen ty của phụ nữ, Trình Thu Uyển đến trước mặt Tô Thư Nghỉ và ngồi xuống.

“Không có việc gì gấp, chỉ là tôi đang rảnh rỗi, muốn đến quán cà phê ngồi một lúc nhưng không tìm được ai ngồi cùng nên gọi cho cô.” Tô Thư Nghi chọn bừa một lý do: ‘Không làm phiền cô chứ?”

“Không đâu, đúng lúc tôi có thời gian rồi.”

Trình Thu Uyển cười đáp lời, sau đó gọi nhân viên phục vụ một ly capuchino.

“Thu Uyển, cô còn nhớ người lao công năm đó cứu cô trông thế nào không?” Tô Thư Nghỉ ra vẻ lơ đãng hỏi Trình Thu Uyển.

Thấy Tô Thư Nghỉ hỏi về chuyện năm đó, Trình Thu Uyển sinh lòng cảnh giác: “Sao đột nhiên cô lại hỏi vấn đề này?”

“À thì, lần trước anh cô nói chuyện này với tôi, anh ta nói muốn cảm ơn người năm đó đã cứu cô nhưng tìm mãi mà không được.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 571


CHƯƠNG 571

Tô Thư Nghi đã nghĩ ra một lý do tương đối thuyết phục.

“Tôi làm việc ở tòa soạn, anh ta có ý nhờ tôi tìm. Nhưng không có thông tin gì về người đó, tôi không biết nên tìm từ đâu, cho nên hẹn cô ra đây để hỏi thăm về diện mạo của người đó. Từ đó tôi mới có mục tiêu để tìm kiếm.”

“Vậy sao?” Trình Thu Uyển trầm ngâm: “Sao tôi lại không nghe anh trai nhắc tới chuyện này nhỉ?”

“Có thể là do anh ấy vẫn chưa kịp nói với cô đấy.’ Tô Thư Nghỉ bịa ra một câu, sau đó nói tiếp: “Trước tiên cô miêu tả cho tôi một chút về diện mạo của người lao công kia, hoặc là bản thân người đó có đặc điểm gì. Tôi sẽ đi nói với tổng biên tập thử, xem có thể đăng thông báo tìm người trên tạp chí hay không, nói không chừng thật sự có thể tìm ra đấy.”

Sau khi Tô Thư Nghỉ nói xong thì nhìn chăm chằm vào Trình Thu Uyển, không bỏ qua bất kỳ sự thay đổi biểu cảm nào trên khuôn mặt cô ta. Nếu như Trình Thu Uyển không nói dối thì nhất định cô ta sẽ nhớ rõ người lao công kia.

Dù sao nếu như dựa theo những lời cô ta nói, trước đó cô ta bị mất trí nhớ, vậy thì cô †a chắc chắn sẽ có ấn tượng rất sâu sắc đối với người đầu tiên mình nhìn thấy sau khi tỉnh dậy, huống chỉ người đó còn là ân nhân cứu mạng của mình.

“Tôi cũng không biết nữa,’ Ánh mắt Trình Thu Uyển khẽ lập lòe, giọng nói cũng có hơi hoảng loạn: “Lúc đó khi tôi tỉnh lại thì người kia đã đi mất rồi, là y tá nói với tôi, có một người lao công đưa tôi vào bệnh viện.”

“Nhưng lúc trước khi cô ở nhà họ Trình, không phải cô đã nói là nhìn thấy người lao công kia khi tỉnh lại sao? Bây giờ sao lại nói rằng không nhìn thấy?” Phát hiện lỗ hổng trong lời nói của Trình Thu Uyển, Tô Thư Nghi lập tức đặt ra nghỉ vấn.

“Thật sao? Tôi có nói à?” Vẻ mặt của Trình Thu Uyển bắt đầu trở nên khẩn trương: “Nhất định là do cô nghe lầm rồi, lúc trước chắc chắn tôi không hề nói đã nhìn thấy người lao công kia.”

“Vậy sao cô lại biết những chuyện như anh †a cởi trói cho cô và Cố Mặc Ngôn, trước đó còn kéo cô ra ngoài, cuối cùng bởi vì lửa quá lớn nên không thể cứu Cố Mặc Ngôn được, chẳng lẽ không phải do người lao công kia nói cho cô biết sao?” Tô Thư Nghỉ gần như đã chắc chắn rằng, lời giải thích trước đó của Trình Thư Uyển là dối trá.

“Tôi… lúc trước tôi…’ Trình Thư Uyển bị hỏi đến mức á khẩu không trả lời được, ấp úng nói không thành câu. Cuối cùng, vẻ mặt của Trình Thu Uyển lạnh đi: “Tô Thư Nghị, rốt cuộc cô muốn nói cái gì?”

“Trình Thư Uyển, rõ ràng là cô đang nói dối.” Tô Thư Nghỉ cao giọng kết luận: ‘Năm đó hoàn toàn không phải do người lao công kia cứu cô ra. Bây giờ cô phải nói rõ ràng cho tôi, rốt cuộc chuyện năm đó là như thế nào? Rốt cuộc cô chạy ra ngoài bằng cách nào!”

“Đúng vậy, tôi thật sự đã nói dối đấy.” Nếu như Tô Thư Nghi đã phát hiện, Trình Thư Uyển cũng lười phải tiếp tục giả bộ, trực tiếp thừa nhận: “Trước kia là tự tôi rời đi.”

Tuy cũng đã suy đoán được từ trước, nhưng khi nghe thấy Trình Thu Uyển tự mình thừa nhận, Tô Thư Nghi vẫn có hơi khó tin: “Nếu như trước kia cô đã tỉnh rồi, vì sao lại không gọi Cố Mặc Ngôn tỉnh dậy mà một mình rời đi chứ! Cô muốn nhìn thấy anh ấy bị thiêu sống ngay trong hỏa hoạn sao?”

“Tôi không cần phải giải thích với cô về chuyện này.’ Nhìn mọi người xung quanh đều bị giọng nói dần cao lên của Tô Thư Nghỉ hấp nhẫn nhìn sang, Trình Thu Uyển đứng lên, cầm lấy túi xách của mình định rời đi.

“Đứng lại!” Tô Thư Nghi bắt lấy Trình Thu Uyển: “Cô không được đi! Cô phải nói rõ ràng chuyện năm đó rốt cuộc là như thế nào.

Trình Thu Uyển dùng sức ném Tô Thư Nghỉ ra, vẻ mặt không chút kiên nhãn nói: “Cô có thấy phiền không đấy, cứ dây dưa mãi thôi, chuyện năm đó có liên quan gì tới cô chứ?
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 572


CHƯƠNG 572

Tôi cảnh cáo cô đừng xen vào việc của người khác, coi chừng rước họa vào thân.”

Nhìn thấy Trình Thu Uyển không có chút áy náy nào, ngược lại còn kiêu ngạo uy h**p mình, Tô Thư Nghi tức đến mức run rẩy cả người: “Tôi sẽ nói hết mọi chuyện cho Cố Mặc Ngôn. Đến lúc đó xem cô sẽ giải thích như thế nào với anh ấy đây!”

“Ha ha hai” Nghe thấy Tô Thư Nghỉ nói vậy, Trình Thu Uyển không hề quan tâm mà cười phá lên, sau đó dùng vẻ mặt khinh thường nói: “Tô Thư Nghỉ, cô đang uy h**p tôi đó à? Muốn nói cho Cố Mặc Ngôn thì cô cứ đi đi, đến lúc đó, xem Cố Mặc Ngôn sẽ tin tưởng cô, hay là tin tưởng tôi đây.”

Người chú ý về phía này càng ngày càng nhiều, nhưng Trình Thu Uyển ngược lại không vội vàng rời đi, mà một lần nữa ngồi xuống, vẻ mặt châm biếm nhìn Tô Thư Nghi.

“Tô Thư Nghỉ, cô cảm thấy Cố Mặc Ngôn thật sự thích cô sao? Cô cũng không nhìn lại bản thân xem mình trông như thế nào đi chứ. Lần trước lúc bọn tôi ở bên nhau ở trong thang máy ba tiếng đồng hồ, cô có biết bọn tôi đã làm gì không?” Trình Thu Uyển cố ý làm ra vẻ mặt ái muội: “Cố Mặc Ngôn nói anh ấy vẫn còn yêu tôi, còn về cô, anh ấy sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn với cô thôi. Tôi nói cho cô biết, Tô Thư Nghi, Cố Mặc Ngôn là của tôi, tôi nhất định sẽ cướp anh ấy về, cô cảm thấy cô là đối thủ của tôi sao?”

“Trình Thu Uyển, cô đừng có quá đáng!” Tô Thư Nghi thật sự bị lời nói của cô ta chọc giận, vô thức đập tay lên bàn: “Cô cho rằng tôi sẽ tin tưởng những lời này của cô sao?

TỐT – Tô Thư Nghi còn chưa kịp nói xong thì đã thấy Trình Thu Uyển ngã người ra sau, ghế dựa xung quanh đều ngã xuống đất. Cũng không biết là do cố ý hay là vô tình, khi ngã xuống, mũi chân Trình Thu Uyển câu trúng chân bàn, khiến cái bàn đột nhiên nghiêng sang một bên, ly cà phê phía trên đều rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh nhỏ.

Khi Trình Thu Uyển ngã xuống đất, khuôn mặt của cô ta đúng lúc ngã xuống những mảnh vỡ, lập tức khiến gương mặt Trình Thu Uyển chảy xuống mấy vệt máu.

Tô Thư Nghi thấy cảnh tượng như vậy cũng có chút sững sờ, cô không ngờ bản thân chỉ đập nhẹ lên bàn, thế nhưng lại khiến Trình Thu Uyển té xuống đất.

“Mặt của tôi! Mặt của tôi!” Tô Thư Nghi còn chưa kịp phản ứng gì thì đã nghe thấy tiếng la hoảng hốt của Trình Thu Uyển.

Chỉ thấy Trình Thu Uyển một tay đưa lên Sờ gương mặt đầy máu tươi, một tay chỉ vào Tô Thư Nghi chất vấn: “Tô Thư Nghị, sao cô lại độc ác như thế chứ, vì sao cô lại muốn hủy dung tôi!”

Trình Thu Uyển vừa nói vừa rơi nước mắt, nước mắt kết hợp với máu tươi chảy xuôi xuống khuôn mặt tinh xảo kia, nhìn khiến người ta vô cùng đau lòng. Rất nhiều người xung quanh đã đi tới đỡ Trình Thu Uyển dậy, cũng có người vội vàng gọi điện cho bệnh viện.

Lúc trước khi Trình Thu Uyển vừa tới đây, mọi người đã bị vẻ ngoài xinh đẹp cùng khí chất cao quý của cô ta thu hút, một người đẹp như thế cho dù đi tới đâu cũng khiến người ta thích mắt.

Bây giờ nhìn thấy một người đẹp như thế vô cùng chật vật nằm trên mặt đất, trên người tràn đầy cà phê thì thôi, đã thế còn bị cắt lên mặt. Trong lòng mỗi người ở đây đều xuất hiện suy nghĩ anh hùng cứu mỹ nhân. Trong mắt bọn họ, bây giờ Tô Thư Nghỉ còn ác độc hơn cả mụ mẹ kế hoàng hậu đã cho công chúa Bạch Tuyết quả táo độc.

“Ai da, tôi nói này người phụ nữ kia sao có thể như vậy được chứ, có gì thì từ từ nói không được à, sao cứ phải động thủ thế.”

Một người đàn ông trong đây đặt câu hỏi với Tô Thư Nghi.

Vừa dứt câu, đã có người phụ họa theo: “Đúng đó, hủy hoại dung mạo người khác là quá ác độc rồi, cho dù cô ghen ghét người khác xinh đẹp hơn mình cũng không thể làm như vậy chứ, đúng là độc nhất lòng dạ đàn bài”

“Câu này không thể nói như vậy! Cũng không phải là mọi phụ nữ đều ác độc giống người này.” Một người phụ nữ bước lên dùng sức đẩy Tô Thư Nghi, Tô Thư Nghỉ nhất thời không đứng vững, lảo đảo về sau vài bước rồi ngã xuống đất. Nhưng không có một ai bước lên đỡ cô, ngược lại đều dùng ánh mắt vì cô xứng đáng mà nhìn cô.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 573


CHƯƠNG 573

“Chuyện như thế mà cũng làm ra được, đúng là làm xấu mặt phụ nữ chúng ta mà”

Người phụ nữ vừa đẩy người kia từ trên cao nhìn xuống Tô Thư Nghi ngã trên mặt đất, bộ dạng vô cùng phãn nộ: “Tướng mạo là ba mẹ cho, dù có cảm thấy mình xấu thì cũng không thể đánh chủ ý lên mặt của người khác chứ. Theo tôi thấy, mặt cô chẳng những không đẹp băng cô gái này, mà lòng dạ còn xấu vô cùng.”

“Đúng vậy.” Người đàn ông vừa rồi phụ họa cũng có hơi hổ thẹn: ‘Vừa rồi là do tôi nhất thời tức giận, nói không lựa lời, mong các cô ở đây đừng để ý.”

“Không sao, không sao, người phụ nữ như thế bị nói như vậy cũng không quá đáng.”

“Đúng thế, bọn tôi đều biết anh không có ý đó.”

“Người phụ nữ này làm ra hành vi như thế thật đúng là không thể tha thứ…”

Xung quanh lập tức truyền ra một loạt phản hồi, nhưng đều không có ngoại lệ, mọi người đều chĩa mũi dao về phía Tô Thư Nghi.

Tô Thư Nghi chật vật đứng dậy từ dưới đất, phát hiện bàn tay mình khi nấy ma sát với mặt đất đã bị trầy da, hiện giờ đang hiện lên những tơ máu.

Tô Thư Nghi không có tâm trạng bận tâm đến vết thương của mình, cô sốt ruột giải thích với mọi người xung quanh: “Tôi không có đẩy cô ta, không phải như mọi người nghĩ đâu…”

“Chúng tôi đều tận mắt nhìn thấy, cô còn ở đó mà ngụy biện sao?”

“Đúng thế, chẳng lẽ bọn tôi đều là người mù rồi à? Rõ ràng tất cả mọi người đều nhìn thấy cô đẩy cô gái này.”

“Ý của cô chính là, cô gái này tự ngã xuống, tự cào mặt mình sao? Chậc! Trước khi nói dối cũng cần phải có bản thảo chứ?”

Hiển nhiên, mọi người xung quanh đều không hề tin tưởng Tô Thư Nghi.

Nhìn thấy mọi người bảo vệ Trình Thu Uyển chặt chẽ ở phía sau, bộ dạng đó giống như cô sẽ tiến lên đánh Trình Thu Uyển bất cứ lúc nào vậy. Lúc này Tô Thư Nghi chỉ cảm thấy mình không thể phản bác lại được gì.

“Xe cứu thương tới rồi!” Trong khi mọi người chuẩn bị bắt đầu một đợt chinh phạt mới để chống lại Tô Thư Nghi, âm thanh xe cứu thương đã truyền từ phía xa tới.

Nhất thời mọi người không còn quan tâm đến Tô Thư Nghi, đều cẩn thận đỡ Trình Thu Uyển lên xe cứu thương.

Tô Thư Nghỉ cũng biết cho dù có giải thích thế nào cũng vô dụng. Nhìn thấy Trình Thu Uyển trông có vẻ như bị thương nặng, Tô Thư Nghỉ cũng muốn lên xe cứu thương cùng đưa cô ta đến bệnh viện.

“Cô đây là muốn làm cái gì nữa vậy?”

Tô Thư Nghi vừa đi tới bên cạnh xe cứu thương liền bị một người nào đó đẩy sang một bên: “Đánh người ở nơi công cộng chưa đủ sao, bây giờ còn muốn đi theo tới bệnh viện để tiếp tục hại người nữa à?”

“Tôi không có, tôi chỉ muốn đi theo đến bệnh viện để xem thử.’ Tô Thư Nghi cảm thấy trong lòng vô cùng ấm ức. Đúng là Trình Thu Uyển bị thương, nhưng những người này cũng không thể nhận định là do cô hại được.

“Lừa ai đấy, người làm tổn thương người khác thì có gì tốt đẹp đâu chứ, tôi nói cho cô biết, người như cô phải bị đưa đến đồn cảnh sát mới đúng.” Người nọ nói xong liền đến gần tựa như muốn giữ chặt lấy Tô Thư Nghi.

Nhìn thấy xe cứu thương đã rời đi, Tô Thư Nghi cũng không muốn ở đây giải thích thêm điều gì, cô vội vàng chạy sang bên cạnh, bắt một chiếc taxi rồi đi theo tới bệnh viện.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 574


CHƯƠNG 574

Cô vân không rõ chuyện năm đó rốt cuộc là như thế nào, những việc này đều có liên quan đến sự an toàn tính mạng của Cố Mặc Ngôn, cô nhất định phải hiểu rõ. Hơn nữa, cô cảm thấy, lần này Trình Thu Uyển cố ý tự làm mình ngã xuống, cô nhất định phải đòi lại sự trong sạch cho bản thân.

Đợi đến khi Tô Thư Nghi đuổi tới bệnh viện, lại phát hiện vậy mà Trình Nam Quyền và Cố Mặc Ngôn cũng có ở đó.

“Cố Mặc Ngôn!” Nhìn thấy Cố Mặc Ngôn, Tô Thư Nghỉ lập tức cảm thấy an tâm hơn rất nhiều, lập tức nói rõ chuyện ông cụ Cố tra được cho Cố Mặc Ngôn: “Hơn nữa, hôm nay khi em đi tìm Trình Thu Uyển, chính cô †a cũng đã thừa nhận rằng năm đó hoàn †oàn không có người lao công nào cứu cô †a cả, là cô ta tự mình rời khỏi hiện trường hỏa hoạn.”

Tô Thư Nghỉ sốt ruột muốn nói chuyện mình biết cho Cố Mặc Ngôn, cô thật sự không hiểu rõ rốt cuộc chuyện này là như thế nào, nếu Trình Thu Uyển có thể tự mình chạy ra, vậy vì sao lại không cứu Cố Mặc Ngôn chứ? Cố Mặc Ngôn thông minh như thế, cô tin tưởng anh nhất định sẽ biết rõ chuyện đó.

Nhưng kể từ khi Cố Mặc Ngôn nhìn thấy Tô Thư Nghỉ thì luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, hiện giờ nghe thấy lời Tô Thư Nghi nói, trên mặt lại tăng thêm vẻ tức giận.

“Nếu năm đó Trình Thu Uyển tự mình rời đi, vì sao lại biến mất nhiều năm như thế chứ?” Cố Mặc Ngôn nhìn chằm chằm vào Tô Thư Nghị, hỏi: ‘Sợi dây thừng trên người anh vì sao lại bị cởi ra chứ?”

“Chuyện đó em vẫn chưa điều tra rõ ràng,”

Tô Thư Nghi cũng nghĩ đến khả năng Cố Mặc Ngôn có thể nhất thời không tin lời cô nói: “Nhưng Trình Thu Uyển thật sự đã tự mình thừa nhận, năm đó cô ta…”

“Đủ rồi, đừng nói nữa!” Cố Mặc Ngôn không kiên nhãn cắt ngang lời cô nói.

“Cố Mặc Ngôn, anh làm sao thế?” Cảm giác được Cố Mặc Ngôn có hơi lạnh lùng với mình, Tô Thư Nghi khó hiểu: “Vì sao lại dùng giọng điệu đó nói chuyện với em?”

Cố Mặc Ngôn thất vọng liếc mắt nhìn Tô Thư Nghị, lấy điện thoại ra, sau khi mở video ra thì đưa cho cô. “Tự em xem đi.”

Nhìn thấy nội dung phát ra trong video, Tô Thư Nghi trợn tròn mắt.

Những gì phát trong video chính là chuyện đã xảy ra giữa cô và Trình Thu Uyển trong quán cà phê chiều này.

Cô đang trò chuyện với Trình Thu Uyển trong bộ dạng vô cùng tức giận và kích động, còn Trình Thu Uyển lại trông rất bình Tĩnh và vô tội, cuối cùng bản th*n d*** sự tức giận đấ võ lên bàn, Trình Thu Uyển thì té lăn xuống đất khiến mặt bị thương.

Video có hơi xa nên không thu được âm thanh, nhưng chất lượng lại vô cùng sắc nét. Chỉ có cảnh cuối cùng khi Trình Thu Uyển bị thương thì không rõ ràng cho lắm, nhìn qua trông giống như mình thật sự cố ý đẩy Trình Thu Uyển, làm cô ta bị thương.

Xem ra lúc ở quán cà phê có người nhận ra cô và Trình Thu Uyển, lòng hiếu kỳ cộng thêm muốn gây chuyện nên đã quay được video này, hơn nữa còn truyền lên mạng.

“Cố Mặc Ngôn, anh nghe em nói, chuyện không phải như thế đâu.’ Sợ Cố Mặc Ngôn hiểu lầm mình, Tô Thư Nghi sốt ruột giải thích chuyện buổi chiều với anh: “Em không có đẩy cô ta, là cô ta tự ngã xuống.”

“Tô Thư Nghỉ, em cảm thấy em nói như vậy thì anh sẽ tin sao?” Vẻ mặt Cố Mặc Ngôn thất vọng, giống như không ngờ Tô Thư Nghi sẽ lấy lý do này để phủ nhận: “Em thật sự ghét Trình Thu Uyển tới mức độ như vậy sao? Không chỉ muốn đả thương cô ấy, thậm chí còn muốn dùng những lời đó để vu khống cho cô ấy à?”

“Anh cảm thấy em đang vu khống cô ta ư?”

Tô Thư Nghi không thể tin được vào những gì mình vừa nghe thấy, cô nhẹ lùi về sau hai bước, khi đã kéo giãn khoảng cách ra với Cố Mặc Ngôn, cô mới đứng yên lại nhìn Cố Mặc Ngôn, trong ánh mắt tràn đầy sự khiếp sợ, đau khổ và sụp đổ.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 575


CHƯƠNG 575

Cô cho rằng Cố Mặc Ngôn luôn tin tưởng mình, thế nên ban nãy khi vừa thấy anh liền không chút nghĩ ngợi nói hết mọi chuyện mà ông đã nói với mình cho anh.

Về việc Cố Mặc Ngôn không tin Trình Thu Uyển tự mình rời khỏi đám cháy, Tô Thư Nghỉ cảm thấy nếu về tình thì vẫn có thể tha thứ. Dù sao trước đó khi nghe Trình Thu Uyển chính miệng thừa nhận, cô cũng không tin được, chuyện này thật sự khiến người ta có hơi khó tin.

Nhưng Tô Thư Nghỉ cũng không nghĩ tới, thế mà Cố Mặc Ngôn lại tin những lời trên mạng, cho rằng cô cố ý làm hại Trình Thu Uyển bị thương. Tô Thu Nghỉ cô trong lòng Cố Mặc Ngôn chính là một người phụ nữ lòng dạ rắn rết như thế sao? Bởi vì ghen ghét vẻ ngoài của người khác mà cố ý cắt mặt người đó?

“Anh cũng tin lời những người kia nói, cho răng em cố ý đả thương Trình Thu Uyển sao?” Hai mắt Tô Thư Nghi bắt đầu ửng đỏ.

Cố Mặc Ngôn im lặng không nói tiếng nào, nhưng Tô Thư Nghỉ cũng hiểu được, lúc này anh im lặng biểu thị cho thái độ của anh: Cố Mặc Ngôn không tin cô!

Tô Thư Nghi không muốn giải thích gì thêm, cô tự giêu cười một tiếng, trực tiếp xoay người rời đi.

Trong khoảnh khắc cô xoay người, nước mắt cuối cùng cũng không thể khống chế được mà rơi xuống. Tô Thư Nghỉ chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng tủi thân và tức giận.

Nói cho cùng thì vụ án bắt cóc mười năm trước có liên quan gì tới mình đâu chứ?

Còn không phải vì Cố Mặc Ngôn nên cô mới lôi kéo Trình Thu Uyển không tha để hỏi ư? Kết quả thì sao? Người khác thì không sao, cuối cùng ngay cả Cố Mặc Ngôn cũng không chịu tin tưởng mình. Tô Thư Nghi đột nhiên cảm thấy mọi chuyện mình làm thật là vô nghĩa.

Nhìn thấy Tô Thư Nghỉ định rời đi, Cố Mặc Ngôn giữ cô lại. Chờ khi Tô Thư Nghỉ quay người lại, Cố Mặc Ngôn mới phát hiện cô mặt cô ướt đầm nước mắt.

Nhìn đôi mắt Tô Thư Nghi đỏ bừng nhưng vân cố chấp quay đi không nhìn mình, Cố Mặc Ngôn cảm thấy nhói đau trong lòng.

“Thư Nghi, anh không nói là em cố ý hại Trình Thu Uyển bị thương, anh chỉ cảm thấy gần đây em rất kỳ lạ, là bởi vì Trình Thu Uyển sao?” Cố Mặc Ngôn dịu dàng nói: “Anh và Trình Thu Uyển thật sự không có gì cả, em đừng vì quá để ý cô ấy mà thay đổi đến mức không còn giống em nữa.”

“Không giống em nữa?” Tô Thư Nghỉ ném Cố Mặc Ngôn ra, quay mặt lại nhìn thẳng vào mắt Cố Mặc Ngôn, giêu cợt nói: “Vậy bây giờ em trong lòng anh là như thế nào?

Ác độc, hay là một con vợ hay đố ky?”

“Thư Nghỉ!” Cố Mặc Ngôn một lần nữa tiến lên bắt lấy Tô Thư Nghị, giọng nói cũng ẩn chứa sự tức giận: “Em cứ một hai phải cãi nhau với anh như vậy sao? Em rõ ràng biết anh không có ý này, em đừng gây rối vô cớ có được không hả?”

“Em gây rối vô cớ?” Nghe thấy Cố Mặc Ngôn nói, Tô Thư Nghi chỉ cảm thấy bản thân mình cười không được mà khóc cũng không xong, Cố Mặc Ngôn đã nhận định đều là lỗi của cô rồi phải không?

“Đủ rồi, em không muốn nói chuyện với anh nữa.” Tô Thư Nghỉ cố gắng để bản thân ổn định lại, cô tránh khỏi sự kiềm chế của Cố Mặc Ngôn, xoay người đi ra ngoài bệnh viện: “Em muốn bản thân mình yên tĩnh một chút.”

Nhìn bóng dáng Tô Thư Nghi rời đi, Cố Mặc Ngôn cũng không tiến lên đuổi theo.

Lúc này anh biết nếu mình đuổi theo, cũng chỉ khiến mối quan hệ của bọn họ càng thêm căng thẳng, anh thật sự không muốn cùng Tô Thư Nghi cãi nhau.

Vừa đi ra khỏi bệnh viện, Tô Thư Nghi liền nhìn thấy bóng dáng Tô Ninh Kiều đang vô cùng lo lăng đi vào bệnh viện.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 576


CHƯƠNG 576

“Mẹ, sao mẹ lại tới đây?” Tô Thư Nghi không rõ vì sao Tô Ninh Kiều lại tới đây, cô vội vàng tiến tới ngăn cản bà.

“Bốp!”

Tô Thư Nghi vừa đi tới trước mặt Tô Ninh Kiều thì đã bị bà tát một cái. Nhất thời bị đánh đến choáng váng, Tô Thư Nghi nghiêng đầu hồi lâu không phản ứng lại.

Mãi đến khi trên mặt truyền đến cảm giác đau rát, Tô Thư Nghi mới dần khôi phục lại ý thức. Một tay che lấy mặt mình, Tô Thư Nghi không thể tin được chậm rãi quay đầu lại nhìn về phía Tô Ninh Kiều, nức nở kêu lên: “Mẹ, mẹ làm cái gì vậy!”

Thế nhưng Tô Ninh Kiều còn khóc lóc lợi hại hơn cả cô, bàn tay vừa rồi đánh Tô Thư Nghỉ cũng hơi run rẩy, chỉ vào cô tức giận nói: “Mẹ làm gì? Mẹ hỏi con, sao con có thể vì ghen ghét mà nhãn tâm làm mặt của Thu Uyển bị thương cơ chứ!”

Lúc này Tô Thư Nghi mới phản ứng lại, thì ra mẹ tới là để thăm Trình Thu Uyển. Thậm chí còn bởi vì Trình Thu Uyển mà không hỏi thăm cô lấy một câu nào mà tát cô một cái.

Cô mới là con gái của Tô Ninh Kiều, gặp chuyện như thế này, chẳng lẽ bà không nên hỏi mình một chút về tình hình ngay lúc đó sao? Vì sao còn chưa phân rõ trăng đen mà đã đánh cô rồi chứ?

“Mẹ, con không có làm hại Trình Thu Uyển, mẹ phải tin con! Mẹ nghe con nói tình hình lúc đó…” Tô Thư Nghi sốt ruột giải thích tình hình với Tô Ninh Kiều.

“Con còn nói dối, mẹ đã xem video trên mạng rồi, hai mắt mẹ thấy rõ rành rành, rõ ràng là chính con đẩy Thu Uyển.” Tô Ninh Kiêu hoàn toàn không nghe Tô Thư Nghi giải thích, lấy tay kéo Tô Thư Nghi đi vào trong bệnh viện: “Bây giờ con phải đi vào bệnh viện với mẹ, đi xin lỗi Thu Uyển, xin con bé tha thứ cho conl”

“Con không đi, con không có sail” Tô Thư Nghi quật cường đứng yên tại chỗ, cô tuyệt đối sẽ không đi xin lỗi Trình Thu Uyển.

“Con thật sự muốn làm mẹ tức chết có phải không! Khụ khụ…’ Tô Ninh Kiều ho lớn vài tiếng, đồng thời càng thêm dùng sức lôi kéo Tô Thư Nghỉ: “Hôm nay con nhất định phải đi xin lỗi Thu Uyển!”

Nhìn thấy Tô Ninh Kiều ho càng lúc càng dữ dội, Tô Thư Nghỉ lo lắng cơ thể của bà, cũng không dám dùng sức giấy giụa nữa, bị Tô Ninh Kiều kéo thẳng vào phòng bệnh của Trình Thu Uyển.

Lúc này cả Trình Nam Quyền và Cố Mặc Ngôn đều ở trong phòng bệnh, vết thương trên mặt Trình Thu Uyển cũng đã được băng bó lại, đang năm trên giường bệnh nghỉ ngơi.

Nhìn thấy Tô Ninh Kiều kéo Tô Thư Nghi vào, Trình Thu Uyển vội vàng ngồi dậy từ giường bệnh: ‘Dì Tô, sao dì lại tới đây?’ “Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích!” Tô Ninh Kiều vội vàng tiến lên đỡ Trình Thu Uyển đang định đứng dậy, để cô ta năm xuống lại. Nhìn thấy gương mặt quấn đầy băng của Trình Thu Uyển, hai mắt Tô Ninh Kiều tràn đầy đau lòng: “Có đau hay không, cháu không sao chứ?”

“Không có gì đâu dì Tô.” Trình Thu Uyển năm chặt lấy tay Tô Ninh Kiều, đáp: “Cháu không đau đâu, dì đừng lo lắng.”

“Sao có thể không đau chứ?” Nước mắt của Tô Ninh Kiều lại chảy xuống: “Thật sự xin lỗi cháu, Thu Uyển, đều là do Tô Thư Nghi không tốt, dì đã mắng con bé rồi, con cũng đừng so đo với con bé, bây giờ dì sẽ bảo con bé xin lỗi cháu.”

Tô Ninh Kiều xoay người lại, lạnh lùng bảo Tô Thư Nghỉ ở đăng sau: “Còn không mau xin lỗi Thu Uyển!”

“Mẹ!” Nhìn thấy Tô Ninh Kiều giữ gìn Trình Thu Uyển như thế, Tô Thư Nghi không chịu nổi mà la lớn: “Con không có đẩy cô ta, cô †a bị thương không liên quan tới con, sao mẹ có thể không tin tưởng con chứ?”

“Con còn cãi bướng, con…” Nhìn thấy Tô Thư Nghi chẳng những không xin lỗi, còn luôn viện cớ cho mình, Tô Ninh Kiều chỉ tay vào cô, tức đến mức nói không nên lời.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 577


CHƯƠNG 577

“Dì Tô, dì đừng nóng giận.” Trình Thu Uyển vội vàng võ lưng Tô Ninh Kiều: “Cháu nghĩ Thư Nghỉ cũng không phải cố ý đâu, có thể là vì thấy mối quan hệ giữa cháu và Cố Mặc Ngôn khá tốt, thế nên nhất thời không khống chế được chính mình.”

Nói xong, Trình Thu Uyển lại xoay người nhìn Tô Thư Nghi, vẻ mặt đầy chân thành nói: “Thư Nghi à, lần trước thật sự là một tình huống khẩn cấp, thế nên Cố Mặc Ngôn mới ôm tôi tới bệnh viện, cô tuyệt đối đừng hiểu lầm. Tôi trở về chỉ là vì nhớ tới chuyện trước kia, cô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không xen vào giữa cô và Cố Mặc Ngôn.”

“Trình Thu Uyển, cô đừng ở đây giả bộ đáng thương nữa!” Nhìn thấy Trình Thu Uyển giống như đang cầu tình cho chính mình, nhưng mỗi câu từ đều lộ ra ý vì mình ghen ghét với cô ta cho nên mới cô ý làm tổn thương cô ta, Tô Thư Nghi thật sự không kìm nén nổi cơn giận trong lòng mình.

“Chuyện hôm nay rốt cuộc là như thế nào trong lòng cô hiểu rõ, vết thương trên mặt cô là như thế nào chính cô cũng biết. Làm sao? Dám đứng trước mặt tôi thừa nhận năm đó cô tự mình rời khỏi hiện trường hỏa hoạn, bây giờ đứng trước mặt nhiều người như vậy nên không dám nói sao?”

“Bốp!”

Khi nghe được những lời Tô Thư Nghi nói, Tô Ninh Kiều lại bước tới tát cô thêm một cái nữa: “Con không xin lỗi Trình Thu Uyển thì thôi đi, sao còn có thể vu khống con bé như thế, khi nhỏ mẹ đã dạy con như thế nào?”

Sau khi bị Tô Ninh Kiều tát hai bạt tay, Tô Thư Nghi cuối cùng cũng gục ngã, nước mắt trút xuống như mưa: “Mẹ, rốt cuộc con là con gái mẹ, hay là Trình Thu Uyển mới là con gái mẹ chứ?”

Sau khi hét lên câu này với Tô Ninh Kiều, Tô Thư Nghi liền khóc lóc chạy ra khỏi phòng bệnh.

Tô Thư Nghi chạy mãi đến cuối hành lang, tới khi kiệt sức mới dừng lại. Cô dựa vào tường chậm rãi ngồi bệt xuống, Tô Thư Nghi chôn mặt vào giữa đầu gối bật khóc nức nở.

Chuyện này rõ ràng là do Trình Thu Uyển cố ý vu khống hãm hại mình, nhưng mẹ ruột và chồng mình, hai người mà mình cho răng là thân thiết nhất trên đời, lại không có một ai chịu tin tưởng cô.

Bọn họ đều vì Trình Thu Uyển mà chỉ trích cô, Tô Ninh Kiêu chưa từng động tay động chưa với cô cũng vì Trình Thu Uyển, mà †rong vòng một ngày đã ra tay đánh cô hai lân.

Đối với vẻ mặt Trình Thu Uyển châm biếm mình, mọi người vây quanh chỉ trỏ mình, còn có Cố Mặc Ngôn và Tô Ninh Kiều nổi giận đùng đùng gào thét với mình… Một vài hình ảnh hiện lên trong đầu Tô Thư Nghi, khiến cô cảm thấy mình sắp không thở nổi, chỉ muốn hét lên thật to.

Bây giờ Tô Thư Nghi cảm thấy trên thế giới này không còn ai tin tưởng cô cả, chỉ còn lại một mình cô đơn côi.

Nhớ tới gương mặt như hoa như ngọc của Trình Thu Uyển, cuối cùng Tô Thư Nghi cũng không còn cảm nhận được vẻ đẹp nữa, bây giờ cô chỉ muốn xé bỏ lớp da người giả tạo của Trình Thu Uyển kia, để cô ta lộ ra nội tâm đáng ghê tởm trước mặt mọi người, khiến mọi người nhìn rõ rốt cuộc cô ta là người như thế nào! Có thể diên kịch giỏi tới mức nào, giả tạo ra saol Nhưng cô nên làm như thế nào mới có thể để mọi người nhìn thấy gương mặt thật của Trình Thu Uyển đây?

Tô Thư Nghi không kiềm chế được nước mắt của mình đang đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, bỗng cảm giác được có ai đó ngồi xổm xuống trước mặt mình. Cô ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mơ hồ mở ra, Tô Thư Nghỉ nhìn thấy bóng dáng loáng thoáng trước mắt mình dường như là Trình Nam Quyền.

Nhìn thấy hai mắt khóc đến sưng húp của Tô Thư Nghỉ, nước mũi còn chảy xuống, trong ánh mắt Trình Nam Quyền hiện lên sự đau lòng. Anh ta móc ra chiếc khăn tay từ trong túi rồi đưa cho Tô Thư Nghi.

Tô Thư Nghỉ chỉ tức giận nhìn Trình Nam Quyền, không nhận lấy khăn tay anh ta đưa cho. Trình Nam Quyền khẽ thở dài, duõi tay muốn giúp Tô Thư Nghi lau khô mặt.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 578


CHƯƠNG 578

“Tránh ral” Tô Thư Nghỉ ném tay Trình Nam Quyền ra, giọng nghẹn ngào quát: ‘Không cần anh phải giả bộ làm người tốt.”

Trình Nam Quyên nhặt khăn tay bị Tô Thư Nghỉ ném sang một bên, một lần nữa đặt lại vào tay Tô Thư Nghi: ‘Lau khô mặt trước đi.”

“Có liên quan gì tới anh chứ?” Nghĩ đến việc Trình Nam Quyên là anh trai của Trình Thu Uyển, Tô Thư Nghi liền không thể nào kìm nén được cơn tức giận: ‘Bây giờ thì hay rồi, cả Cố Mặc Ngôn và mẹ đều không tin tôi, trên thế giới này không có ai chịu tin tưởng tôi cả, mục đích của em gái anh đã đạt được rồi, anh không cần phải ở đây mèo khóc chuột giả từ bi!”

“Tôi tin tưởng cô” Trình Nam Quyền cũng không tức giận khi Tô Thư Nghi hét to với mình, anh ta nhìn cô nhẹ nhàng nói.

“Anh tin tưởng tôi?” Nghe thấy Trình Nam Quyền nói vậy, Tô Thư Nghi nhất thời ngẩn người ra, Trình Nam Quyên tin tưởng cô?

“Ừm.” Không chút do dự, Trình Nam Quyền nhìn Tô Thư Nghị, nói lại một lần những lời vừa nói: “Tôi tin tưởng cô.”

“Vì sao!?” Tô Thư Nghỉ có hơi khó hiểu.

Cuối cùng cũng có người nói tin tưởng cô, nhưng lại chính là một người mà cô không nghĩ tới nhất: ‘Anh không tin em gái mình, ngược lại đi tin tưởng tôi?”

Nghe thấy Tô Thư Nghi nói chuyện, trên mặt Trình Nam Quyền hiện lên sự xấu hổ.

Cũng phải, trên thế giới này có lẽ có rất ít người không tin tưởng người thân của mình, mà lại đi tin tưởng một người ngoài.

Do dự một chút, Trình Nam Quyền chua xót nói: “Tôi đã nhìn Thu Uyển từ nhỏ đến lớn, cũng khá hiểu em ấy, đối với những thứ mình thích, em ấy tuyệt đối sẽ không từ bỏ.”

Nhìn vẻ mặt của Tô Thư Nghỉ vẫn tràn đầy nghỉ ngờ, Trình Nam Quyền ngồi xuống bên cạnh cô, nói tiếp: ‘Khi Thu Uyển vẫn còn học nhà trẻ, có một cô bé cùng lớp mang đến một con búp bê rất xinh đẹp, Thu Uyển vô cùng thích nó, liền hỏi cô bé kia có thể cho con búp bê kia cho con bé không. Cô bé ấy cũng rất thích con búp bê, cho nên không đồng ý.”

“Sau đó khi Thu Uyển đang chơi cùng với cô bé kia, bỗng nhiên khóc lớn đi tìm cô giáo, trên cánh tay còn có vài vết máu do bị cào bằng móng tay, nói rằng là do bị cô bé kia cào.”

“Nhìn thấy Thu Uyển khóc rất to, cô giáo liên gọi phụ huynh của cô bé kia và tôi đến trường học. Tôi vừa đến trường, Thu Uyển đã ôm lấy tôi khóc lóc nói, nói em ấy thật sự quá thích con búp bê kia, cho nên chỉ muốn lén ôm một chút mà thôi, không ngờ bạn nữ đó nhìn thấy lập tức đánh em ấy.”

“Cô bé kia luôn nhỏ giọng nói mình không có đánh Thu uyển, nhưng có lẽ đã bị tiếng khóc cùng vết máu trên cánh tay của Thu Uyển dọa sợ, nên không dám quá thanh minh cho mình. Kết quả phụ huynh cô bé kia thật sự tưởng là con gái nhà mình đã cào Thư Uyển, vô cùng xin lỗi mà dõ dành Thu Uyển, còn đem con búp bê kia đưa cho em ấy, lúc này Thu Uyển mới không khóc nữa.

“Sau này, có lẽ cô giáo cũng cảm thấy cô bé kia thường ngày yên tĩnh sẽ không đánh người, nên đã đi điều tra video giám sát, không ngờ lại nhìn thấy khi hai cô bé đang chơi, Thu Uyển đột nhiên cào mình bị thương, sau đó khóc lóc chạy đi tìm cô ấy.”

“Nghĩ là trẻ con cãi vã với nhau, hơn nữa mọi chuyện cũng đã được giải quyết, nên cô giáo cũng không nói toạc ra, mà chỉ kêu tôi lên nói với tôi một chút về vấn đề này, bảo tôi về nhà dạy dõ lại Thu Uyển.”

Nói xong Trình Nam Quyền có hơi ngại ngùng nhìn về phía Tô Thư Nghi, nghĩ thầm chuyện lần này có lẽ cũng là do Trình Thu Uyển tự mình làm nên, mục đích chính là muốn khiến Cố Mặc Ngôn không tin tưởng Tô Thư Nghi.

Nghe thấy Trình Nam Quyền nói như thế, trong lòng Tô Thư Nghi có hơi phức tạp, không ngờ Trình Thu Uyển khi còn nhỏ cũng đã tâm cơ đến thế.

“Thế nên, ý của anh chính là Trình Thu Uyển thích Cố Mặc Ngôn như vậy, hoàn toàn sẽ không từ bỏ, trước đó nói sẽ không xen vào giữa tôi và Cố Mặc Ngôn cũng là nói dối?”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 579


CHƯƠNG 579

“Ừ”” Trình Nam Quyền gật đầu: “Tôi đoán là vậy, thế nên lúc trước tôi mới nhắc nhở cô phải cẩn thận.”

Thì ra là như vậy, Tô Thư Nghỉ nhìn Trình Nam Quyền, hỏi: ‘Vừa rồi tôi nói mười năm trước Trình Thu Uyển tự mình rời khỏi đám cháy, anh cũng tin tưởng tôi sao?’ “Ừ, tôi tin.” Trình Nam Quyền gật đầu, sau đó lại có hơi do dự rồi nói tiếp: “Nhưng, tôi nghĩ Trình Thu Uyển cũng không phải cố ý ném Gố Mặc Ngôn ở lại đó. Có thể là vì em ấy quá sợ hãi, lại không có sức dân theo Cố Mặc Ngôn, cho nên mới rời đi một mình. Sau đó, có lế là sợ chúng ta sẽ trách cứ em ấy nên mới nói là có người cứu mình.”

Dù sao Trình Thu Uyển cũng là em gái của anh ta, Trình Nam Quyền không muốn nghĩ xấu cô ta lắm.

Nghe thấy Trình Nam Quyền không chút do dự nghỉ ngờ đã nói tin tưởng mình. Tô Thư Nghi rất cảm động, trong lòng vẫn còn hơi buồn bã. Cố Mặc Ngôn và mẹ thà tin lời của những người không liên quan trên mạng nói, chứ không muốn tin lời cô nói.

Nhưng ngược lại là anh trai của Trình Thu Uyển lại tin cô, đúng là mỉa mai thật.

“Vì sao anh lại tin tôi?” Tô Thư Nghi hỏi: “Chẳng lẽ anh không sợ tôi cố ý hại em gái anh sao?”

“Có lẽ là do tôi đã quá hiểu Thu Uyển.”

Trình Nam Quyền cười khổ, nhìn về phía Tô Thư Nghi: “Hơn nữa, không biết vì sao tôi lại có cảm giác rất thân thiết với cô, tình nguyện tin lời cô nói. Huống hồ, quen biết nhau lâu thế tôi cũng tin cô, với cách làm người của cô, cô sẽ không làm chuyện như Vậy.

“Cảm ơn anh, Trình Nam Quyền.” Tô Thư Nghỉ nghiêm túc cảm ơn Trình Nam Quyền.

Từ lần trước Tô Ninh Kiều bị thương nằm viện, anh ta đã cản phóng viên ở nghĩa trang giúp cô, đến lần này lại tin tưởng mình vô điều kiện. Hình như lần nào cô có việc, kiểu gì Trình Nam Quyền cũng kịp thời xuất hiện bên cạnh trợ giúp cô.

“Không sao.” Bị biểu cảm nghiêm túc của Tô Thư Nghỉ chọc cười, Trình Nam Quyền cưng chiều sờ tóc cô.

Thật ra động tác như vậy giữa bạn bè có hơi quá mức, nhưng Tô Thư Nghi lại không có cảm giác bị xúc phạm, ngược lại còn cảm nhận được sự ấm áp như được người thân yêu thương, vô thức lộ ra nụ cười ấm áp với Trình Nam Quyền.

Lúc này, một loạt tiếng bước chân vang lên, Tô Thư Nghỉ ngẩng đầu lên nhìn thấy Cố Mặc Ngôn đi tới, ý cười trong mắt nhanh chóng bị sự lạnh lùng thay thế, Tô Thư Nghi mím chặt môi, cúi đầu không nhìn anh.

Nhìn thấy Tô Thư Nghỉ vừa nãy còn trợn mắt lạnh lùng cãi nhau với mình, bây giờ lại cười xán lạn ấm áp với Trình Nam Quyền, sắc mặt Cố Mặc Ngôn trở nên khó chịu.

Đi đến trước mặt Tô Thư Nghi, Cố Mặc Ngôn vươn tay với cô: ‘Đứng dậy, chúng ta về nhà.”

Không để ý đến Cố Mặc Ngôn vươn tay, một tay Tô Thư Nghi chống đất, một tay vịn vào tường tự chậm rãi đứng dậy. Có lẽ do ngồi quá lâu, vừa cử động Tô Thư Nghi đã phát hiện tay chân cô đã tê rần, cơ thể thoáng loạng choạng, chưa đứng lên đã ngã xuống.

Trình Nam Quyền bên cạnh tay nhanh mắt lẹ đỡ Tô Thư Nghi. Lúc này sau lưng Tô Thư Nghỉ dán vào ngực Trình Nam Quyền, nhìn giống như cố ý ngã vào lòng anh ta.

Nhìn đôi tay Trình Nam Quyển đỡ hai vai Tô Thư Nghỉ, không khí quanh người Cố Mặc Ngôn lạnh đi mấy độ. Anh khom lưng bế Tô Thư Nghi trong lòng Trình Nam Quyền lên, Cố Mặc Ngôn xoay người đi về hướng khác của hành lang.

Tô Thư Nghi bị Cố Mặc Ngôn ôm vào lòng giấy giụa muốn xuống, lại không ngờ sức Cố Mặc Ngôn ôm cô lại lớn đến đáng sợ, cô không tài nào tránh ra được, rơi vào đường cùng chỉ đành hung dữ lườm Cố Mặc Ngôn: ‘Anh thả em xuống!”

Giống như không cảm nhận được cơn giận của Tô Thư Nghi, Cố Mặc Ngôn ôm cô ra khỏi bệnh viện.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 580


CHƯƠNG 580

Dương Tùng Đức vấn luôn đứng chờ cạnh xe nhìn thấy Cố Mặc Ngôn ôm Tô Thư Nghi đi ra, vòng ra sau xe mở cửa ghế sau. Cố Mặc Ngôn thả Tô Thư Nghỉ vào ghế sau xe, sau đó anh cũng ngồi xuống bên cạnh cô.

“Về nhà.” Sau khi ngồi yên, mặt Cố Mặc Ngôn không biểu cảm nói hai từ với Dương Tùng Đức. Tô Thư Nghi thì vừa lên xe đã quay đầu ra ngoài cửa sổ, không thèm nhìn Cố Mặc Ngôn lấy một cái.

Cảm nhận áp suất thấp quanh quẩn giữa hai người ở ghế sau xe, Dương Tùng Đức thức thời không nói câu nào, thật ra là anh †a không dám. Trong bầu không khí im ắng, xe nhanh chóng lái về phía biệt thự.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Sau khi về đến nhà, xe vừa mới dừng lại, Tô Thư Nghi đã mở cửa xuống xe đầu tiên, đi thẳng vào nhà. Cố Mặc ngôn thấy thế cũng nhanh chóng xuống xe, bám sát theo Tô Thư Nghi.

Không hề dừng lại, Tô Thư Nghỉ đi luôn lên phòng ngủ trên tầng hai.

Mới vào vào phòng ngủ, Tô Thư Nghi đã lập tức đóng cửa lại, muốn khoá trái, nhưng Cố Mặc Ngôn bám sát theo không cho cô cơ hội này, anh đẩy mạnh cửa phòng ngủ ra.

Nhìn thấy Cố Mặc Ngôn đi vào, Tô Thư Nghỉ xoay người đi về phía tủ quần áo, cầm một quần áo để thay rồi đi về phía cửa.

Lúc Tô Thư Nghỉ đi ngang qua Cố Mặc Ngôn, anh cản cô lại: “Thư Nghỉ, chúng ta nói chuyện đi.”

“Không có gì để nói cả.” Tô Thư Nghỉ vòng qua Cố Mặc Ngôn: “Tránh ra, em muốn đi tăm.

Kéo Tô Thư Nghỉ đến, đôi tay Cố Mặc Ngôn kìm chặt cánh tay cô: “Thư Nghỉ, em đừng giận, chúng ta nói về chuyện Thu Uyển đã”

Nghe thấy Cố Mặc Ngôn nhắc đến tên Trình Thu Uyển, lửa giận Tô Thư Nghỉ vẫn luôn đè nén lập tức bùng nổ, cô quát lớn với Cố Mặc Ngôn: “Em không có gì để nói cả! Nếu anh đã không tin em thì còn nói gì với em nữa, em muốn đi tắm, anh buông rat”

“Thư Nghi, em có thể đừng kích động thế được không, chúng ta ngồi xuống nói chuyện trước đã được không? Em đừng để cảm xúc chỉ phối như vậy được không?”

“Không được! Em với anh không có gì để nói cả. Em nói em muốn đi tắm, anh tránh rai”

“Được rồi.” Nhìn thấy Tô Thư Nghỉ tức giận với mình, lửa giận của Cố Mặc Ngôn cũng bốc lên: ‘Muốn đi tắm đúng không? Vậy chúng ta tắm chung!” Nói xong, Cố Mặc Ngôn kéo Tô Thư Nghi về phía phòng tắm.

“Cố Mặc Ngôn! Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Cô hơi suy sụp hất Cố Mặc Ngôn ra, Tô Thư Nghi lớn tiếng gào khóc.

Cố Mặc Ngôn túm lấy Tô Thư Nghi ném mạnh lên giường, anh đè lên, hôn lên đôi mắt còn đang rơi nước mắt của Tô Thư Nghi.

“Anh buông em ra!” Lúc này trong lòng Tô Thư Nghi chỉ cảm thấy cực kỳ xấu hổ và giận dữ, điên cuồng giấy giụa dưới người Cố Mặc Ngôn: ‘Buông em ra, anh có nghe thấy không? Cố Mặc Ngôn anh là… Ưm…

Những lời măng mỏ chưa kịp nói ra đã bị Cố Mặc Ngôn nuốt vào miệng, đè chặt lên cơ thể Tô Thư Nghi, anh hôn cô mãnh liệt, không cho cô cơ hội nói chuyện.

Cái lưỡi mạnh mẽ càn quét trong miệng Tô Thư Nghị, nhìn thấy cô liên tục giấy giụa, Cố Mặc Ngôn lại nhớ đến Tô Thư Nghi nở nụ cười với Trình Nam Quyền trong bệnh viện, sao cô có thể cười như vậy với người đàn ông khác chứ?

Cơn ghen trong lòng dâng lên từng đợt, Cố Mặc Ngôn khiến nụ hôn này càng sâu hơn, †ay cũng luồn vào trong quần áo Tô Thư Nghi, không ngừng di chuyển trên lưng CÓ)…

Tô Thư Nghỉ hao hết sức lực dần từ bỏ giấy giụa, để mặc Cố Mặc Ngôn làm bừa trên người cô. Hành vi mọi khi cảm thấy rất thân mật, bây giờ cô lại cảm thấy như đang bị sỉ nhục, từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống.

Không phát hiện ra điểm khác thường của Tô Thư Nghi, Cố Mặc Ngôn hôn xuống, để lại mấy vết đỏ trên người Tô Thư Nghi.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 581


CHƯƠNG 581

Mười ngón tay đan vào nhau, Cố Mặc Ngon đưa hai tay Tô Thư Nghỉ l*n đ*nh đầu, lại vô tình phát hiện một vết máu đỏ tươi.

Tất cả động tác lập tức dừng lại, Cố Mặc Ngôn thấy lòng bàn tay trái của Tô Thư Nghỉ đầy máu.

Lúc trước khi bị đám người đẩy ngã ở quán cà phê, tay Tô Thư Nghi bị mặt đất mài xước da, tuy đã đóng vảy lâu rồi, nhưng vừa nấy trong lúc giấy giụa cô lại làm bung vảy, lúc này đang bị chảy máu.

Bị vết máu này làm cho bừng tỉnh, Cố Mặc Ngôn lùi người ra và nhìn Tô Thư Nghi ở dưới thân mình.

Chỉ nhìn thấy hầu hết quần áo của cô đã bị anh xé toạc, trên làn da lộ ra chi chít những vết do bản thân vừa để lại; gò má sưng tấy vì cái tát của Tô Ninh Kiều giờ đây giàn giụa nước mắt; hai mắt nhắm chặt lại và khẽ run lên, chốc chốc lại có vài giọt nước mắt rơi xuống…

Cố Mặc Ngôn năm chặt hai tay, không ngừng tự mắng bản thân mình, tại sao vừa rồi anh không nhận ra trên người Tô Thư Nghỉ đã có nhiều vết thương như thế này chứ! Vừa rồi anh còn đối xử với cô vô cùng khốn nạn… đứng dậy khỏi người Tô Thư Nghi, Cố Mặc Ngôn vội vàng đi tìm hộp thuốc.

Cảm nhận được việc Cố Mặc Ngôn rời đi, Tô Thư Nghi từ từ mở mắt, chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt vô cùng mù mịt, cuối cùng cũng kết thúc rồi sao? Cô tự chế nhạo bản thân mình.

Vất vả gượng dậy từ trên giường, Tô Thư Nghi cảm thấy khắp người vô cùng đau nhức. Xuống giường nhặt quần áo vừa rồi bị Cố Mặc Ngôn vứt xuống, Tô Thư Nghi thân thờ đi về phía phòng tắm.

Mở vòi tắm, sau khi dòng nước ấm nóng làm cả người cô ướt đầm, Tô Thư Nghi mới cảm thấy ấm áp hơn một chút. Để làn nước nóng rửa sạch nước mắt và vết thương của bản thân, Tô Thư Nghỉ ngồi trên sàn nhà khóc lóc thảm thiết, cô không biết tại sao cô và Cố Mặc Ngôn lại thành ra như thế này? Rõ ràng trước đây hai người rất yêu nhau mà.

Cố Mặc Ngôn tìm thấy hộp thuốc và trở về phòng ngủ, nhưng anh không thấy Tô Thư Nghỉ đâu, khi anh đang lo lắng không biết Tô Thư Nghi đã đi đâu thì loáng thoáng nghe thấy tiếng nước chảy vọng lại từ phía phòng tắm.

Cố Mặc Ngôn lo lắng ôm hộp thuốc đi về phía phòng tắm, đang định mở cửa bước vào thì nghe thấy tiếng khóc nức nở của Tô Thư Nghi xen lần với tiếng nước chảy.

Chậm rãi rút cánh tay đang giang ra lại, Cố Mặc Ngôn ngây ngốc đứng bên ngoài phòng tắm, không biết lúc này mình có nên đi vào hay không. Nghe tiếng nức nở của Tô Thư Nghi, Cố Mặc Ngôn chỉ cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp lại, vô cùng đau đớn.

Nghĩ rằng bây giờ Tô Thư Nghi chắc chắn sẽ không muốn nhìn thấy mình, Cố Mặc Ngôn từ từ trở vê phòng ngủ, sau khi lấy thuốc ra đặt ở đầu giường để đảm bảo Tô Thư Nghi có thể dễ dàng nhìn thấy thì đứng dậy đi về phòng khách.

Tô Thư Nghi ra khỏi phòng tắm, thấy Cố Mặc Ngôn không ở trong phòng ngủ thì thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ cô không biết nên đối mặt với Cố Mặc Ngôn như thế nào, tạm thời bản thân cô cũng không muốn gặp anh.

Mệt mỏi ngồi xuống bên giường, Tô Thư Nghi nhìn thấy thuốc và băng gạc Cố Mặc Ngôn đặt ở đầu giường. Tô Thư Nghi chỉ nhìn chứ không cầm lên, sau đó thẫn thờ một hồi lâu.

Ngày hôm sau, Tô Thư Nghỉ thức dậy từ rất sớm, khi xuống nhà dùng bữa thì không thấy Cố Mặc Ngôn đâu, cũng không biết anh đã đi đâu rồi, hay là anh vẫn chưa dậy.

Nhưng không gặp cũng tốt, nếu không cũng chỉ có sự ngại ngùng.

Không có tâm trạng dùng bữa sáng, Tô Thư Nghỉ vội vàng uống một cốc sữa bò rồi ra khỏi nhà và đi làm.

Đồng nghiệp ở tòa soạn vừa nhìn thấy cô tới thì đều nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường, đại khái Tô Thư Nghi cũng có thể đoán ra được nguyên nhân, mười phần thì có tám chín phần là vì sự cố video ngày hôm qua.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 582


CHƯƠNG 582

Biết rằng cho dù có giải thích như thế nào thì cũng không có tác dụng nên Tô Thư Nghỉ cũng chẳng để ý đến những ánh mắt hàm chứa ý đồ rõ rệt đó, cô đi thảng tới chỗ của mình và ngồi xuống. Mọi người sẽ chỉ tin vào những gì họ tận mắt nhìn thấy, cũng giống như Cố Mặc Ngôn và Tô Ninh Kiều vậy, nhưng họ không hề biết rằng đôi khi tận mắt nhìn thấy cũng chưa chắc đã là sự thật.

Nhưng cô mặc kệ không có nghĩa là người khác sẽ không nói. Người trong văn phòng không hề né tránh sự hiện diện của Tô Thư Nghi, họ xôn xao bàn tán về sự việc xảy ra vào ngày hôm qua, không những không nói nhỏ mà ngược lại còn cố tình nói to lên, dường như đang cố ý để cho Tô Thư Nghi nghe thấy.

“Cô nói xem, trước đây đúng là không nhận ra mà, sao cô ta có thể làm ra việc như thế được chứ, chẳng phải bình thường giả vờ dịu dàng lắm sao?”

“Ai mà biết được chứ, đúng là biết người biết mặt không biết lòng.”

“Tôi thấy ấy à, cái này gọi là cuống quá làm liều, e là biết rằng vị trí mợ Cố của mình sắp không giữ được nữa nên mới muốn nhanh chóng loại bỏ những chướng ngại vật làm ảnh hưởng tới mình.”

“Cũng đúng, nếu tôi là Cố Mặc Ngôn thì tôi cũng chọn Trình Thu Uyển. Nhưng mà sao cô ta lại nghĩ ra cách hủy hoại khuôn mặt của Trình Thu Uyển được nhỉ!”

“Đúng thế, chỉ là không ngờ trộm gà không thành còn mất thêm nắm thóc, vừa hay bị người khác nhìn thấy rồi quay lại, còn đăng lên mạng nữa chứ, bây giờ cả thế giới đều biết cô ta là người như thế nào rồi, tôi thấy Cố Mặc Ngôn sẽ càng không cần cô ta Những người này vừa nói vừa liếc nhìn Tô Thư Nghị, sợ rằng Tô Thư Nghỉ không biết người họ đang nói tới chính là cô.

Nghe những lời bàn tán của bọn họ, Tô Thư Nghi năm chặt cây bút trong tay, sự không cam lòng ngập tràn trong ánh mắt.

Về mưu mô, cô không bằng Trình Thu Uyển, nhưng có một ngày cô sẽ ném bằng chứng ra trước mặt những người này, để bọn họ phải ngậm miệng lại, để bọn họ nhìn thấy Trình Thu Uyển mà bọn họ đang bảo vệ lúc này là một người xấu xí tới mức nào.

“Đủ rồi, không biết là trong giờ làm việc không được buôn chuyện à? Muốn về nhà hết rồi đúng không? Tập trung làm việc đi!”

Qua cánh cửa phòng làm việc, Cố Gia Huy nghe thấy hết những lời bàn tán của đám người đó nên bước ra nghiêm nghị nói.

Thấy tổng biên tập tức giận, mọi người cũng giữ im lặng. Thấy họ không còn bán tán nữa, Cố Gia Huy quay lại nói với Tô Thư Nghỉ: “Còn nữa, Tô Thư Nghỉ, em qua đây một lát.”

Mặc dù không biết Cố Gia Huy tìm mình làm gì, nhưng Tô Thư Nghi vẫn đi theo Cố Gia Huy tới phòng làm việc của anh ta, cô thực sự không muốn đối diện với đám người ngoài kia.

Cố Gia Huy bảo Tô Thư Nghỉ ngồi xuống ghế, sau đó anh ta cũng ngồi xuống đối diện cô.

“Thư Nghi, em vấn ổn đúng không?” Không giống với giọng nói nghiêm nghị ban nấy, Cố Gia Huy dịu dàng hỏi Tô Thư Nghi, sự quan tâm của anh không thể diễn tả bằng lời.

Tô Thư Nghi không trả lời, cô cũng không biết mình nên nói gì. Cô thực sự không thể kìm lòng nói ra mấy chữ như “Tôi rất ổn

“Thư Nghỉ, anh đã biết chuyện ở trên mạng rồi, anh tin em sẽ không làm ra chuyện như thế, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó, đúng không?” Cố Gia Huy nhẹ nhàng hỏi.

“Gia Huy, cảm ơn anh.” Nghe thấy ngoài Trình Nam Quyền ra vẫn còn có người băng lòng tin mình, Tô Thư Nghi không thể nói răng cô không cảm động: “Cảm ơn anh đã bằng lòng tin tưởng tôi.”

“Đương nhiên là anh tin em rồi.” Cố Gia Huy tỏ ra đương nhiên, sau đó lại cẩn thận hỏi han: “Chỉ là, Cố Mặc Ngôn có tin em không?”

Tô Thư Nghỉ nghe vậy thì cúi đầu không nói gì. Thực ra Cố Gia Huy cũng có thể đoán ra được đại khái, video quay rõ ràng như vậy, lúc trước Cố Mặc Ngôn còn thích Trình Thu Uyển như thế thì e rằng sẽ không tin Tô Thư Nghi.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 583


CHƯƠNG 583

“Thư Nghi, ngày trước anh cũng đã thấy Cố Mặc Ngôn và Trình Thu Uyển yêu nhau, tình cảm giữa hai người họ thực sự rất tốt.

Bây giờ Trình Thu Uyển quay về rồi, lòng Cố Mặc Ngôn có chút dao động cũng là điều bình thường.” Cố Gia Huy đứng dậy đi tới bên cạnh Tô Thư Nghi, ngồi xuống năm lấy tay cô.

“Nhưng, Thư Nghỉ à, nếu như Cố Mặc Ngôn thực sự rất yêu em thì anh ta sẽ không vì cô ta mà không tin em. Anh ta nghi ngờ em thì chỉ có thể chứng minh rằng trong lòng anh ta vẫn có Trình Thu Uyển.”

Tô Thư Nghỉ hơi dùng sức, muốn rút bàn tay đang bị Cố Gia Huy nắm ra, nhưng anh †a càng năm chặt hơn, vẻ mặt cũng bắt đầu có chút kích động: “Thư Nghị, bây giờ Lâm Bảo Châu cũng đã không còn nữa, chúng ta lại ở bên nhau đi, anh tuyệt đối sẽ không không tin tưởng em giống như trước đây nữa, anh…”

“Gia Huy!” Tô Thư Nghỉ hét lên cắt ngang lời Cố Gia Huy, đồng thời gạt mạnh tay Cố Gia Huy ra và đứng bật dậy. Bầu không khí giữa hai người bông dưng có chút ngại ngùng.

Thấy Tô Thư Nghi nổi giận, Cố Gia Huy cũng bình tĩnh lại. Bây giờ Tô Thư Nghi vừa trải qua chuyện như thế mà anh ta lại đưa ra yêu cầu mong cô ở bên anh ta như xưa thì đúng là có hơi vội vàng.

“Thư Nghị, xin lỗi, vừa rồi anh không nghĩ nhiều như vậy, nếu như em không thích những lời này thì sau này anh sẽ không nói như vậy nữa.”

Thấy Cố Gia Huy nhẹ nhàng xin lỗi mình, Tô Thư Nghi cảm thấy anh ta đã thay đổi rất nhiều, Cố Gia Huy ngày trước chắc chăn sẽ không nhỏ nhẹ nói chuyện với cô như thế này.

Cố Gia Huy cũng đã xin lỗi mình rồi, Tô Thư Nghi cũng không tức giận nữa. Cô lại ngồi xuống và hỏi sang chuyện khác: “Đám tang của Lâm Bảo Châu tổ chức vào ngày nào?”

“Vào chủ nhật tuần này.” Thấy Tô Thư Nghi không còn tức giận nữa, Gố Gia Huy cũng thở phào nhẹ nhõm trong lòng, xem ra vẫn phải từ từ mà tới: “Em sẽ đến dự đám tang sao?”

“Ừm”” Tô Thư Nghi gật đầu: ‘Dù sao cô ta cũng là em gái tôi.”

“Được, anh sẽ sắp xếp.”

“Cảm ơn anh.” Tô Thư Nghi nhìn Cố Gia Huy bằng ánh mắt cảm động, anh ta vẫn luôn giúp đỡ sắp xếp chuyện của Lâm Bảo Châu, mấy ngày này chắc chắn vô cùng bận rộn.

“Không cần đâu, đây là việc anh nên làm mà.” Đối diện với ánh mắt cảm động của Tô Thư Nghị, trong mắt Cố Gia Huy ngập tràn tình cảm.

Nhận ra bầu không khí giữa hai người bây giờ có chút không đúng, Tô Thư Nghi vội vàng nhìn sang chỗ khác: “Vậy em đi làm việc trước đã nhé.”

Nói xong cô khẽ gật đầu với Cố Gia Huy, sau đó vội vàng rời khỏi phòng làm việc của anh ta.

Thấy Tô Thư Nghỉ rời đi, Cố Gia Huy nở một nụ cười như đã năm chắc phần thăng “Thư Nghi, anh chắc chắn sẽ lại theo đuổi được em, trước đây anh nghĩ rằng Cố Mặc Ngôn là bến đỗ của em, nhưng bây giờ xem ra không phải là anh ta rồi.” Cố Gia Huy thì thâm.

Vừa quay lại ngồi xuống bàn làm việc, Tô Thư Nghi lại thấy xung quanh mình ồn ào. Mấy người thật là phiền phức, nói mãi không hết chuyện!

Tưởng rằng họ tiếp tục chế nhạo mình, Tô Thư Nghỉ hơi bực tức ngẩng đầu lên, không ngờ lại nhìn thấy Trình Thu Uyển đang đi về phía mình.

Hôm nay Trình Thu Uyển mặc một chiếc váy da màu hồng, chân đi một đôi giày cao gót màu đỏ, vết thương trên mặt đã gần lành hắn, chỉ dùng một miếng băng dán OK để dán lại.

Cô ta tới đây làm gì? Tiếng chuông báo động trong lòng Tô Thư Nghỉ vang lên. Cho dù là làm gì thì Trình Thu Uyển tới tìm mình chắc chăn sẽ không có chuyện gì tốt đẹp.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 584


CHƯƠNG 584

“Ôi mẹ ơi, đây là Trình Thu Uyển à? Tôi không nhìn nhầm đấy chứ!”

“Người thật còn đẹp hơn trong video, tiếc là mặt lại đang bị thương mất rồi, nếu như để lại sẹo thì sao?” Người này nói xong còn tức giận liếc Tô Thư Nghi một cái, ngay cả người đẹp mà như thế này mà còn nhãn tâm hãm hại.

“Tôi lại thấy rằng như thế này càng cao quý khó với tới hơn, cũng càng hấp dẫn hơn.

Bây giờ tôi đã hiểu tại sao Tô Thư Nghi lại làm như thế rồi, nếu là tôi, đối diện với một tình địch như thế này thì cũng chẳng tự tin nổi.

“Này, mọi người nói xem, Trình Thu Uyển đến tìm Tô Thư Nghi làm gì? Chẳng lẽ là tới đánh dấu chủ quyền.”

“Có lẽ là như vậy, nhưng căn bản người ta cũng là chính cung…”

Nghe lời bàn tán của những người xung quanh, Tô Thư Nghi không khỏi cười thầm trong lòng, mọi người đều bị vẻ bề ngoài yếu đuối này của Trình Thu Uyển lừa sao?

“Cô tới đây làm gì?” Thấy Trình Thu Uyển đi tới trước mặt mình, Tô Thư Nghỉ lạnh lùng hỏi.

Nhìn lướt một vòng, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung về phía này, Trình Thu Uyển cười nói: “Cô có chắc là muốn nói chuyện với tôi ở đây không?”

Tô Thư Nghi đứng dậy đi thẳng về phía phòng trà, cô cũng không muốn diễn kịch miễn phí cho người khác xem.

Tới phòng trà, Tô Thư Nghi nhìn Trình Thu Uyển đang đi theo và hỏi: “Bây giờ cô nói đi, cô muốn làm gì!?”

Không vội trả lời câu hỏi của Tô Thư Nghị, Trình Thu Uyển quay qua quay lại trong phòng trà trước, sau đó mới chậm rãi nói: “Đây là chỗ làm của cô à, cũng chẳng ra làm sao. Cố Mặc Ngôn cũng không sợ cô làm anh ấy mất mặt à?”

“Không cần cô lo chuyện của chúng tôi.”

“Thế à? Vậy nếu như tôi cứ muốn lo thì sao?” Trình Thu Uyển nhìn Tô Thư Nghi với vẻ mặt như mèo vờn chuột.

“Rốt cuộc hôm nay cô tới đây làm gì?”

Không muốn dây dưa những chuyện vô bổ này với cô ta, Tô Thư Nghi nghiêm nghị hỏi.

“Ha ha” Thấy vẻ mặt tức giận của Tô Thư Nghi, Trình Thu Uyển mỉm cười đắc ý: “Vội cái gì chứ, tôi tới đương nhiên là để nhận kết quả rồi.”

Trình Thu Uyển nhìn Tô Thư Nghi một cách giêu cợt và nói: “Tôi đã nói với cô từ trước rồi, mọi người sẽ không tin cô đâu, chỉ tin tôi thôi. Sao nào, tôi không có nói sai chứ?”

“Tô Thư Nghị, cái cảm giác rõ ràng bản thân cô không sai nhưng cả thế giới chẳng có ai tin cô là cảm giác thế nào vậy?

Thực sự tôi cũng khá đồng tình với cô, cô nói xem, ngay cả chồng và mẹ mình còn không băng lòng tin mình, không biết cô đã đau lòng tới mức nào nhỉ?”

“Cô tới là vì muốn nói những lời này sao?”

Cố gắng để bản thân không tức giận, Tô Thư Nghi cố giữ bình tĩnh và hỏi.

“Đúng thế, tôi tới là để nói với cô những điều này. Còn nữa, tôi tới đây thì chẳng phải người trong tòa soạn sẽ càng quan †âm cô hơn sao?” Trình Thu Uyển nhìn Tô Thư Nghi chăm chằm với ánh mắt dữ tợn: “Tôi muốn cô ở đâu cũng không được yên ổn, đây chính là kết cục cho việc cô cướp đồ của tôi.”

Nhìn tư thế kiêu ngạo của Trình Thu Uyển, Tô Thư Nghỉ thực sự muốn bước lên tát cô †a một cái, nhưng cô vấn luôn tự dặn lòng mình rằng không thể nổi giận.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 585


CHƯƠNG 585

Tô Thư Nghi biết, hôm nay Trình Thu Uyển cố tình tới nơi làm việc của cô để k*ch th*ch cô. Một khi cô không giữ được bình tĩnh và lọt vào tâm mắt của những người bên ngoài thì không biết bọn họ sẽ bịa đặt về cô như thế nào sau lưng cô đâu.

Cố găng kiềm chế cơn giận của bản thân, Tô Thư Nghi lạnh lùng nói: ‘Nói xong chưa?

Nói xong rồi thì tôi đi đây.”

Không ngờ Tô Thư Nghỉ không giống như lần trước, bị mình khiêu khích một chút thì lập tức nổi giận, Trình Thu Uyển cười khẩy, ghé vào tai Tô Thư Nghi và nói: “Cô yên tâm, là đồ của tôi thì tôi sẽ lấy lại.” Sau khi nói xong, Trình Thu Uyển đứng thẳng người và nhìn Tô Thư Nghi một cách khiêu khích.

Nghe câu nói này của Trình Thu Uyển, Tô Thư Nghi cảm thấy vô cùng quen thuộc, dường như đã từng nghe thấy ở đâu đó.

Suy nghĩ một hồi lâu Tô Thư Nghi mới nghĩ ra, ‘Quay về quá khứ” đã từng nói với bản thân một câu gần giống như vậy: Đồ vật cũng nên quay về bên cạnh người chủ ban đầu của nó rồi.

“Cô chính là “Quay về quá khứ” ư?” Tô Thư Nghỉ chỉ tay vê phía Trình Thu Uyển, hỏi cô †a bằng giọng nói không dám tin.

“Cô mới biết à?” Trình Thu Uyển cười khẩy: “Tô Thư Nghị, tôi nên nói cô là ngây thơ hay ngu xuẩn đây?”

“Vậy nên video sinh nhật kia là do cô đăng sao?” Tô Thư Nghi không ngờ Trình Thu Uyển đã chú ý tới cô từ lâu như vậy.

Nghe Tô Thư Nghi nói, Trình Thu Uyển càng đắc ý hơn: “Không thì sao, Tô Thư Nghỉ, cô ngu thật đấy, ngu tới mức làm tôi chẳng có hứng chơi với cô nữa rồi.”

Chế nhạo Tô Thư Nghi thêm một lần nữa, Trình Thu Uyển quay người rời đi với sự kiêu ngạo.

Chỉ còn lại một mình Tô Thư Nghi trong phòng trà, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại.

Không ngờ cô ta chính là “Quay về quá khứ”, Trình Thu Uyển nói đúng, mình thực sự quá ngu ngốc, đến tận bây giờ mới biết chuyện này, chẳng trách lại bị cô ta xoay vòng vòng như thết Không dễ dàng gì khi tan làm dưới đủ mọi ánh mắt kì lạ của đồng nghiệp, Tô Thư Nghi chỉ cảm thấy mệt mỏi về cả tinh thần lẫn thể xác.

Khi về tới nhà, Cố Mặc Ngôn vẫn chưa về.

Ép bản thân không nghĩ tới chuyện của Trình Thu Uyển nữa, Tô Thư Nghi đi tắm nước nóng, cơ thể mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, bụng cũng bắt đầu đói cồn cào và réo lên. Cô không khỏi cười khổ, lúc này mới nghĩ tới việc hình như cả ngày hôm nay cô chưa ăn gì.

Vì hôm nay dì xin nghỉ về nhà rồi, thay quần áo xong, Tô Thư Nghỉ định xuống tầng nấu một bát mì để ăn. Vừa đi được một nửa cầu thang thì thấy Cố Mặc Ngôn đang đẩy cửa đi vào. Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Tô Thư Nghỉ đứng ở đó, không biết mình nên lên tầng quay lại phòng ngủ hay tiếp tục xuống tầng. Nghĩ ngợi một hồi, Tô Thư Nghỉ vẫn xuống tầng và đi về phía phòng bếp, cũng không chào Cố Mặc Ngôn.

Thấy Tô Thư Nghỉ làm ngơ mình, Cố Mặc Ngôn đứng ở cửa một lúc mới nhấc chân đi vào.

Sau khi vào nhà, Cố Mặc Ngôn đi thẳng lên phòng làm việc. Mở máy tính lên, anh muốn tiếp tục công việc của hôm nay, nhưng lại phát hiện đôi mắt lạnh lùng của Tô Thư Nghi vấn luôn phảng phất trong †âm trí anh, khiến anh không thể nào bình tĩnh được. Cố Mặc Ngôn nghĩ rằng không thể như thế này với Tô Thư Nghi mãi được nên anh đứng dậy và đi xuống tầng.

Khi đi tới cửa phòng bếp, Cố Mặc Ngôn nhìn thấy Tô Thư Nghỉ đang nấu mì, do dự một hồi, Cố Mặc Ngôn nói: “Thư Nghi, bụng anh hơi đói, em có thể nấu thêm giúp anh một bát mì không?”
 
Back
Top Dưới