Ngôn Tình Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ

Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 772


Chương 772

Anh ta còn chưa dứt lời thì chợt nghe trên du thuyền đột nhiên…

Đoàng!

“Á áát”

Tiếng súng nổ kéo theo tiếng la hét của rất nhiều người.

Hai người đều giật nảy mình, không biết rốt cuộc phía trên xảy ra chuyện gì.

“Nguy rồi, có thể là gặp phải cướp!” Hà Kim Minh là người phản ứng đầu tiên.

Trước kia anh ta cũng từng nghe nói sẽ có cướp chuyên theo dõi các du thuyền sắp ra biển, bởi vì những người trên đó gần như đều không phú thì quý. Nhưng không ngờ hôm nay mình lại xui xẻo gặp phải như vậy!

Phản ứng đầu tiên của Hà Kim Minh là muốn nhanh chóng lái ca nô rời đi, nhưng Trình Thư Nghỉ lại liều chết ngăn anh ta lại, không chịu để anh ta lái đi: “Manh Bảo còn đang trên thuyền, tôi không thể đi được! Anh để tôi lên đi.”

“Bây giờ đi lên quá nguy hiểm, chúng ta phải mau chóng rời đi rồi báo cảnh sát mới được.” Hà Kim Minh giữ chặt Trình Thư Nghi đã đứng dậy định đi lên du thuyền: “Cứ mạo hiểm đi lên như vậy, chẳng những không cứu được người mà e là ngay cả tính mạng.

của em cũng không giữ được!”

“Nhưng tôi không thể để Manh Bảo ở đây một mình!” Lúc này trên mặt Trình Thư Nghỉ tràn ngập lo lẳng và sợ hãi: “Anh để tôi lên trước, sau đó anh lại đi báo cảnh sát.”

Nghe Trình Thư Nghi nói vậy, trong lòng Hà Kim Minh hơi rối rằm, do dự có nên rời đi hay không.

“Anh mau lái qua đó đi, tôi nhất định phải lên thuyền, đừng lãng phí thời gian!” Thấy Hà Kim Minh không nhúc nhích, Trình Thư Nghỉ vội thúc giục, trong giọng nói đã mang theo tiếng nức nở.

Nếu bây giờ Manh Bảo đang gặp nguy hiểm thì phải làm sao bây.

giờ?

“Anh đi với em.” Cuối cùng Hà Kim Minh cũng đưa ra quyết định, một người đàn ông như anh ta không thể để một cô gái đi mạo hiểm một mình được.

Sau khi dừng ca nô cẩn thận, hai người nhẹ chân nhẹ tay leo lên du thuyền Sau khi leo lên, quả nhiên bọn họ nhìn thấy những hành khách trên du thuyền đều đang ôm đầu ngồi xổm trong đại sảnh, phía trước còn có một người đàn ông mặt mày hốc hác đang cầm súng uy h**p mọi người, dáng vẻ hung thần ác sát.

Nhưng bởi vì góc độ, Trình Thư Nghỉ có thể thấy rõ bàn tay câm súng của người đàn ông hơi run, biểu cảm trên mặt cũng có.

chút hốt hoảng lo sợ, trông không giống như bọn cướp chuyên nghiệp Hơn nữa hình như ông ta đơn độc một mình, cũng không có.

đồng bọn. Chẳng qua là tất cả mọi người đều sợ súng trong tay ông ta, thế nên không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.

Trình Thư Nghỉ nhìn quanh một vòng nhưng cũng không tìm thấy bóng dáng Manh Bảo, trong lòng cô thoáng thở phào một hơi. Có lẽ Manh Bảo còn đang ở trong phòng, chắc là tên cướp kia cũng không phát hiện ra cậu bé.

Trình Thư Nghỉ chỉ lên boong tàu với Hà Kim Minh, ra hiệu bọn họ.

có thể lẻn về phòng từ trên boong tàu.

Hà Kim Minh hiểu ý cô, anh ta cẩn thận đi phía ngoài để che chắn bóng dáng của Trình Thư Nghi. Hoảng sợ suốt cả đường, cuối cùng bọn họ cũng tránh được tầm mắt của tên cướp kia và đi tới phòng.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 773


Chương 773

Vừa đẩy cửa ra, Trình Thư Nghỉ bắt đầu chạy khắp nơi tìm kiếm bóng dáng của Manh Bảo, nhưng cô cũng không tìm thấy Manh Bảo trong phòng. Trình Thư Nghỉ lập tức hoảng hốt.

“Manh Bảo, con có ở trong phòng không?” Trình Thư Nghỉ nhỏ giọng gọi tên Manh Bảo, cô đang sắp khóc đến nơi rồi. Cô chỉ có ‘thể không ngừng tự an ủi mình trong lòng, Manh Bảo thông minh như vậy, nhất định sẽ không sao đâu!

Nhưng dù sao cậu bé cũng chỉ là một đứa trẻ năm tuổi thôi! Nghĩ đến đây, Trình Thư Nghỉ không cầm được nước mắt nữa. ‘Manh Bảo, con đang ở đâu? Con trả lời mẹ một tiếng đi được không?”

“Mẹ ơi, con đang ở đây!” Ngay lúc Trình Thư Nghi sắp phát điên vì sốt ruột, trong tủ quần áo truyền đến giọng nói quen thuộc của Manh Bảo.

Trong lòng Trình Thư Nghỉ vui mừng khôn xiết, cô vội vàng chạy tới mở cửa tủ quần áo ra, quả nhiên nhìn thấy cơ thể nhỏ bé của Manh Bảo đang cuộn tròn bên trong, nhìn Trình Thư Nghỉ bằng ánh mắt vô cùng mừng rỡ.

“Manh Bảo, con không sao chứ?” Trình Thư Nghỉ vội bế Manh Bảo ra, kiểm tra từ trên xuống dưới xem cậu có bị thương hay không “Con không sao mẹ ơi, sao giờ mẹ mới về?”

Sau khi niềm vui nhìn thấy Trình Thư Nghỉ qua đi, Manh Bảo cảm thấy hơi tủi thân, nước mắt dâng lên trong mắt. Lúc nãy cậu ở một mình thật sự rất sợ.

Trình Thư Nghỉ đau lòng ôm Manh Bảo vào ngực, nức nở nói: “Xin lỗi Manh Bảo, đều là mẹ không tốt, mẹ không nên bỏ con ở đây một mình, đều là lỗi của mẹ…

“Mẹ ơi con không sao, mẹ đừng khóc.” Manh Bảo hiểu chuyện lau nước mắt cho Trình Thư Nghĩ: “Lúc nãy con đang chơi trong phòng thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài có người hô cướp, nên con liên chạy vào tủ quần áo trốn.”

“Ừ” Trình Thư Nghỉ nghĩ đến mà sợ, cô xoa đầu Manh Bảo: *Manh Bảo thông minh quá.”

“Thư Nghị, nếu tìm được Manh Bảo rồi thì chúng ta đi mau lên.

Anh sợ lát nữa sau khi tên cướp kia phát hiện thì chúng ta sẽ không thể đi được nữa đâu.” Hà Kim Minh ở bên cạnh thúc giục.

“Được.” Trình Thư Nghỉ lau nước mắt, ôm Manh Bảo đi ra ngoài cùng với Hà Kim Minh. Bọn họ phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Ba người cẩn thận đi theo con đường đến boong tàu, lúc chuẩn bị xuống ca nô rời đi thì đột nhiên nghe thấy trong đại sảnh truyền đến tiếng hét đây căm hận.

“Lôi Cố Mặc Ngôn ra đây cho tao!”

Nghe vậy, Trình Thư Nghỉ dừng bước, trong lòng không khỏi có chút lo lẳng. Tên cướp tìm Cố Mặc Ngôn làm gì, chẳng lẽ đối tượng bắt cóc lần này của ông ta là Cố Mặc Ngôn sao?

Mặc dù bây giờ cô rất chán ghét Cố Mặc Ngôn, nhưng dù sao.

anh cũng là ba của Manh Bảo, cũng đã từng là người thân thiết nhất với cô. Trình Thư Nghi không thể nào giả vờ như không nghe thấy gì mà cứ thế rời đi được.

Tên cướp kia không che mặt, nhìn có vẻ như là một người đàn ông trung niên bình thường, chỉ có điều là ông ta đang cầm súng.

Nghe Cố Mặc Ngôn hỏi, ông ta gầm lên: *Tại sao hả? Hỏi hay lắm, nhưng mày không nên hỏi tao mà hãy tự hỏi chính mình đi! Năm năm trước mày đã làm gì mà không biết à?”

Năm năm trước?

Trình Thư Nghỉ sửng sốt.

Năm năm trước, không phải là lúc cô còn ở bên Cố Mặc Ngôn sao?

“Năm năm trước?” Giọng nói của Cố Mặc Ngôn cũng mờ mịt giống Trình Thư Nghị, anh thấp giọng hỏi: “Nhưng tôi không biết ông, cũng không nhớ rõ năm năm trước đã làm chuyện gì có lỗi với ông.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 774


Chương 774

“Mày không biết tao nhưng tao thì lại biết mày!” Giọng nói của tên cướp lại vang lên: “Người tao muốn tìm chính là mày, tổng giám đốc Cố Mặc Ngôn của tập đoàn Ngôn Diệu! Năm năm trước tao đã lấy hết tài sản để mua cổ phiếu của tập đoàn Ngôn Diệu, lúc đó mày đảm bảo với cổ đông bọn tao thế nào. Mày nói bọn tao nhất định phải tin tưởng mày, mày sẽ không để tiền mồ.

hôi xương máu của bọn tao đổ sông đổ biển, nhưng mày tự vấn lương tâm mình xem mày đã làm gì đi!”

Giọng nói của tên cướp nghe rất gay gắt.

“Tập đoàn Ngôn Diệu đột nhiên bị rò rỉ bí mật kinh doanh, cổ phiếu lao dốc, tao mất hết cả vốn liếng! Vợ cũng ôm con rời đi, còn lại một mình tao lang bạt khắp nơi suốt những năm qua, sống cuộc sống đơn độc không nơi nương tựa. Tất cả đều là do.

thằng súc sinh không bằng heo chó mày hại. Nếu không phải tại mày thì sao tao lại sa sút đến tình cảnh bây giờ! Nhưng mày thì sao? Mày lại có thể tiếp tục sống cuộc sống giàu có của mày như một con chó đội lốt người. Người như mày căn bản không đáng được sống, mày nên xuống địa ngục mới phải!”

Hóa ra là vì cái quỹ kia!

Tên cướp vừa dứt lời, Trình Thư Nghỉ liền nghe bên trong truyền ra tiếng kêu kinh ngạc của đám người, trong đó còn xen lẫn tiếng cười báo thù của tên cướp và tiếng r*n r* đau đớn của Cố Mặc Ngôn.

Trình Thư Nghỉ lo lắng cho sự an toàn của Cố Mặc Ngôn, cô sốt ruột đứng dậy muốn đến gần hơn một chút để nhìn rõ tình hình trong đại sảnh, nhưng lại bị Hà Kim Minh ở bên cạnh kéo lại.

“Em làm gì vậy? Cho dù em không quan tâm đến an nguy của mình thì cũng phải nghĩ cho Manh Bảo! Bây giờ chúng ta vẫn nên mau chóng rời khỏi rồi báo cảnh sát, tạm thời đừng lo lắng chuyện không cần thiết.”

Hà Kim Minh nắm chặt tay Trình Thư Nghi, sắc mặt anh ta rất lo lắng, ở đây thêm một phút đồng nghĩa với việc thêm một phút nguy hiểm. Bây giờ anh ta vẫn chưa sẵn sàng mạo hiểm tính mạng vì người khác đâu.

Hơn nữa, anh ta cũng chỉ quan tâm đến sự an toàn của Trình Thư Nghi và Manh Bảo, còn sống chết của những người khác không liên quan gì đến anh ta hết, anh ta cũng chẳng tội gì phải mạo hiểm tính mạo để cứu họ.

“Không phải chuyện không cần thiết!” Manh Bảo tức giận trừng mắt nhìn Hà Kim Minh, sau đó rơm rớm nước mắt quay đầu nhìn Trình Thư Nghĩ: “Mẹ ơi, chúng ta đi cứu ba đi được không?”

Nhìn Manh Bảo trong lòng, cuối cùng Trình Thư Nghi cũng hạ quyết tâm lập tức rời đi. Cho dù thế nào, cô cũng không thể để Manh Bảo rơi vào nguy hiểm. Còn Cố Mặc Ngôn… thôi đi! Dù sao.

bây giờ người này cũng không liên quan gì với mình.

Trình Thư Nghi hạ quyết tâm, cô bế Manh Bảo chuẩn bị rời đi cùng Hà Kim Minh, nhưng câu nói lọt vào tai lại khiến cô khựng người lại “Thông tin khách hàng của tập đoàn Ngôn Diệu năm đó là chính mày tự tiết lộ ra ngoài đúng không?”

Sau khi nghe câu nói này, trong lòng Trình Thư Nghi kinh hãi vô.

cùng. Năm đó, lúc thông tin khách hàng của tập đoàn Ngôn Diệu.

bị tiết lộ, cô vừa trải qua vụ bắt cóc do Trình Thu Uyển lên kế hoạch, vẫn còn đang ở trong bệnh viện.

Cô vẫn nhớ khoảng thời gian đó Cố Mặc Ngôn bận rất nhiều việc vì chuyện này, đến mức gần như không thể dành thời gian để ở bệnh viện cùng cô. Sao có thể là chính anh tiết lộ thông tin khách hàng như tên cướp nói chứ?

Trong lòng nghỉ hoặc, Trình Thư Nghỉ thoáng dừng bước.

Tên cướp tiếp tục nói: “Mày nói với bên ngoài là bị hacker xâm nhập gì đó, nhưng căn bản chỉ là mấy lời nhảm chó thôi! Tao đã điều tra rõ ràng rồi, mày làm vậy là vì con vợ mày!”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 775


Chương 775

“Lúc đó vợ mày bị người ta bắt cóc, mày muốn cứu nó nên đã đồng ý tiết lộ toàn bộ thông tin khách hàng của tập đoàn Ngôn Diệu. Mày tự nói xem rốt cuộc mọi chuyện có phải như vậy không?”

Nghe đến đây, Trình Thư Nghỉ không nhịn được mà lấy tay che kín miệng, trong mắt đầy vẻ khó tin. Sao có thể chứ! Hóa ra lúc đó Cố Mặc Ngôn lại vì cô mà chủ động công bố thông tin khách hàng của tập đoàn Ngôn Diệu sao?

Trình Thư Nghỉ nín thở đứng đó, cơ thể khẽ run lên, cô muốn nghe Cố Mặc Ngôn trả lời như thế nào, sao lại có chuyện này được? Nhưng qua một hồi lâu cô cũng không nghe thấy giọng Cố Mặc Ngôn vang lên, thay vào đó là giọng nói càng khàn hơn của tên cướp.

“Mày không nói gì có nghĩa là thừa nhận. Cố Mặc Ngôn, mày hay.

lắm, mạng của vợ mày là mạng, chẳng lẽ mạng của cổ đông bọn tao không phải là mạng sao? Lúc mày lựa chọn làm vậy, mày có quan tâm đến suy nghĩ của rất nhiều cổ đông bon tao không!

Mày có nghĩ có thể bọn tao sẽ tan nhà nát cửa vì chuyện này không?”

“Ông trời có mắt, gieo nhân nào gặt quả nấy, lúc trước mày làm chuyện thất tín bội nghĩa như vậy thì nên chuẩn bị tâm lý nhận báo ứng. Hôm nay tao sẽ thay trời hành đạo, để thằng súc sinh khốn kiếp không chịu trách nhiệm như mày chịu sự trừng phạt đáng có…”

Nghe đến đây, Trình Thư Nghi mới dám xác định, hóa ra năm năm trước Cố Mặc Ngôn lại không tiếc lựa chọn hy sinh sự nghiệp và tương lai của bản thân để cứu cô.

Cô không biết phải diễn tả tâm trạng của mình thế nào sau khi biết được chân tướng của sự việc nữa, giờ phút này cô mới thật sự cảm nhận được hàm ý của cụm từ cảm xúc lẫn lộn. Trong.

đầu cô không khỏi nghĩ tới hình ảnh Cố Mặc Ngôn ôm mình ngủ trên giường bệnh trước kia.

Khi đó chắc hẳn anh rất mệt hỏi, ở bên ngoài phải giải quyết chuyện công ty, lúc về bệnh viện còn phải chăm sóc cô nữa. Hơn nữa từ đầu đến cuối anh cũng chưa từng nhắc đến chuyện này với cô, chẳng lẽ là sợ cô sẽ cảm thấy có lỗi vì chuyện đó sao?

Đôi mắt Trình Thư Nghỉ ươn ướt, trong lòng cô không khỏi cảm động. Hóa ra Cố Mặc Ngôn đã từng vì cô mà trả giá đắt như vậy, hóa ra anh đã từng thật lòng với cô…

“Thư Nghị, đi nhanh lên, nếu không sẽ không còn kịp nữa đâu!”

Nhìn thấy Trình Thư Nghỉ lại dừng bước, Hà Kim Minh thật sự muốn đánh cô bất tỉnh rồi mang đi. Bây giờ sống chết trước mặt, sao cô gái này còn có tâm trạng nghĩ nhiều như vậy chứ!

Mặc dù vẫn không thể nào tha thứ cho những chuyện Cố Mặc Ngôn đã làm với mình và Manh Bảo năm đó, nhưng bây giờ Trình Thư Nghỉ không thể hạ quyết tâm mặc kệ Cố Mặc Ngôn mà dứt khoát rời đi được.

Trình Thư Nghi đưa Manh Bảo trong lòng cho Hà Kim Minh, vẻ mặt cô nghiêm túc, nói với tốc độ cực nhanh: “Anh đưa Manh Bảo đi trước đi, tôi sẽ ở lại đây!”

Dù sao Cố Mặc Ngôn cũng vì cô nên mới bị người ta uy h**p, cô không thể thấy chết không cứu được.

“Em điên rồi!” Hai tay Hà Kim Minh đang ôm Manh Bảo, chỉ có thể vội vã tiến lên hai bước ngăn cản trước mặt Trình Thư Nghĩ: “Đừng ngốc nữa, bây giờ không phải lúc bốc đồng, em mau đi với anh!”

Nói xong, Hà Kim Minh liền duõi tay muốn kéo cô rời đi, nhưng Trình Thư Nghỉ đã hạ quyết tâm rồi. Nếu bây giờ cô cứ rời đi như vậy, chị sợ nửa đời sau cô sẽ cần rứt lương tâm.

“Tôi đã quyết định rồi, anh mau đưa Manh Bảo đi đi, nhờ anh chăm sóc tốt cho thằng bé.”

Trình Thư Nghỉ không nhìn Manh Bảo nữa, cô tránh khỏi Hà Kim Minh, đẩy bọn họ ra xa hai bước, sau đó dứt khoát xoay người đi vào đại sảnh.

Hà Kim Minh muốn lên tiếng ngăn cản Trình Thư Nghĩ, nhưng lại sợ làm vậy sẽ kinh động đến tên cướp, khiến Manh Bảo rơi vào tình thế nguy hiểm. Thế nên anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn cô bước từng bước đến gần nguy hiểm.

Thế nhưng bởi vì phần tình cảm kỳ lạ trong lòng, anh ta lại không thể tàn nhãn hạ quyết tâm cứ thế mang theo Manh Bảo thoát thân một mình. Trong lúc nhất thời, Hà Kim Minh cứ đứng nguyên tại chỗ không biết nên làm gì mới phải…
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 776


Chương 776

Sau khi đi vào đại sảnh, Trình Thư Nghỉ nhìn thấy Cố Mặc Ngôn đang bị tên cướp kia chĩa súng vào đầu. Người đàn ông bình thường rất chú ý ăn mặc chỉnh tề, bây giờ đang quỳ một chân trên đất, quần áo nhăn nhúm không ra dáng, trước ngực còn có một dấu chân lớn.

Nhưng sắc mặt anh vẫn bình tĩnh, không hề có vẻ hoảng sợ. Chỉ là nét mặt nhăn chặt cho thấy giờ phút này anh đang chịu đựng cơn đau rất lớn, khóe miệng còn vương một vệt máu.

Trong mắt Trình Thư Nghỉ ngập tràn lo lắng, cô nhìn Cố Mặc.

Ngôn từ trên xuống dưới, sau khi xác định trên người anh không có vết thương nào khác mới cảm thấy yên tâm.

“Cứu mạng!”

“Cứu chúng tôi với!”

“Mau cứu chúng tôi ra ngoài đi!”

Lúc này, những người khác trong đại sảnh cũng nhìn thấy bóng dáng Trình Thư Nghĩ, bọn họ còn tưởng rằng cô là cảnh sát đến đây cứu viện, rối rít nhìn cô kêu cứu, trong mắt đầy vẻ cầu xin.

“Chết tiệt, im lặng hết cho tao!” Lúc này tên cướp cũng luống cuống, ông ta giơ tay lên trời bản một phát súng.

Đám đông vốn đang đang xôn xao lập tức hét lên sau khi nghe thấy tiếng súng, sau đó nhanh chóng khôi phục sự yên tĩnh giống như trước đó. Ai nấy đều ôm đầu ngồi xổm dưới đất run rẩy, chỉ sợ khẩu súng trong tay tên cướp sẽ chữa vào mình.

Sau khi nhìn thấy hiệu quả, tên cướp chĩa súng trong tay về phía Trình Thư Nghi, vẻ mặt vô cùng hốt hoảng, trong giọng nói cũng mang theo run rẩy.

“Ở yên đó đừng nhúc nhích, không được bước tới!”

Nhìn họng súng đen ngòm cách đó không xa chỉ vào mình, hai chân Trình Thư Nghi cũng nhữn ra, suýt chút nữa không đứng nổi. Trình Thư Nghỉ khó khăn nuốt nước bọt, đứng tại chỗ không dám tiến thêm nữa.

“Nói, mày là ai! Tới đây làm gì?” Lúc này trong lòng tên cướp cũng đang lo lăng, ông ta ra sức nghĩ lỡ như cảnh sát tới thật thì lát nữa mình phải thoát thân như thế nào.

“Em tới đây làm gì! Đi mau!” Không đợi Trình Thư Nghỉ trả lời, Cố Mặc Ngôn đã hét lên với cô.

Người đàn ông vừa nãy bị người ta chĩa súng vào đầu cũng mặt không đổi sắc, lúc này cả người đổ đầy mồ hôi lạnh. Có trời mới biết vừa rồi anh quay đầu lại nhìn thấy Trình Thư Nghị, trong lòng anh sợ hãi đến mức nào.

“Mày câm miệng cho tao!” Tên cướp thu khẩu súng lại đập vào đầu Cố Mặc Ngôn, vết máu trượt xuống mặt, họng súng lại chữa vào Cố Mặc Ngôn một lần nữa.

Cảm nhận được khẩu súng lục đặt trên thái dương mình, trong.

lòng Cố Mặc Ngôn lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Lúc nấy nhìn thấy tên cướp chĩa súng vào Trình Thư Nghi, anh thật sự cảm thấy mình sắp điên lên rồi. Anh không thể chịu đựng được người mình nâng niu trong tim lại rơi vào tình cảnh nguy hiểm như vậy.

“Rốt cuộc mày là ai!” Tên cướp vẫn chĩa họng súng vào Cố Mặc: Ngôn, quát lên với Trình Thư Nghi.

Trình Thư Nghỉ thu lại ánh mắt lo lắng đang nhìn Cố Mặc Ngôn, cô hít sâu một hơi, cố gảng giả vờ bình tĩnh.

“Tôi chính là vợ Cố Mặc Ngôn năm đó mà ông vừa nói, lúc đó Cố Mặc Ngôn vì tôi nên mới tiết lộ thông tin khách hàng của tập đoàn Ngôn Diệu, thế nên lỗi thật sự là ở phía tôi chứ không phải anh ta, ông thả anh ta ra đi.”

“Em đang nói nhảm gì vậy! Mau đi đi!”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 777


Chương 777

Sau khi nghe Trình Thư Nghỉ nói, Cố Mặc Ngôn rất muốn tháo đầu cô ra để xem rốt cuộc cô gái này đang nghĩ gì. Loại chuyện như vậy có thể tùy tiện ôm vào mình sao? Sẽ nguy hiểm đến tính mạng đó cô có biết không!

Nhưng không thể phủ nhận, trong lòng Cố Mặc Ngôn cũng cảm thấy cảm động, khiến khóe mắt anh ẩm ướt. Trình Thư Nghi sẵn sàng mạo hiểm như vậy để cứu anh, có nghĩa là trong lòng cô vẫn có anh đúng không?

Trình Thư Nghỉ không để ý đến Cố Mặc Ngôn, cô tiếp tục nói: “Ông thả Cố Mặc Ngôn ra đi, nếu ông muốn báo thù thì đến mà báo thù tôi đây này, tôi mới là nguyên nhân chính hại ông tan cửa nát nhà.”

Trình Thu Uyển đang ngồi trong đám đông lo lắng nhìn vết máu trên đầu Cố Mặc Ngôn, đau lòng đến rơi lệ. Sau khi nghe Trình Thư Nghỉ nói, Trình Thu Uyển quay đầu hung ác nhìn cô, trong lòng tràn ngập căm ghét và tức giận.

Tất cả đều là do con ả này! Nếu không phải vì cô, sao Cố Mặc Ngôn lại bị người ta ức h**p, thậm chí còn bị người ta làm bị thương. Người đàn ông của Trình Thu Uyển cô ta là người được muôn người kính ngưỡng, sao có thể bị một kẻ ất ơ như vậy thượng cẳng chân hạ cẳng tay chứ!

“Đúng, chính là cô ta! Năm đó chính cô ta hại ông vợ con ly tán.

Những chuyện này không liên quan gì đến Cố Mặc Ngôn, ông nên bắn chết con ả này mới đúng!”

Trình Thư Nghỉ, mày đáng chết, sao mày không chết đi!

Lúc này, mặt mũi Trình Thu Uyển dữ tợn, trong đầu cô ta tràn ngập ghen ghét và nguyên rủa Trình Thư Nghi. Hoàn toàn quên mất nếu không phải năm đó cô ta bắt cóc Trình Thư Nghi thì làm sao lại xảy ra cớ sự ngày hôm nay.

“Em câm miệng!” Cố Mặc Ngôn không ngờ Trình Thu Uyển sẽ châm lửa thêm cho tên cướp vào lúc này, anh tức giận lớn tiếng quát cô ta.

Nhưng đã muộn rồi, tên cướp đã bị những lời của Trình Thu Uyển k*ch th*ch khiến ông ta càng phát điên hơn, ông ta chĩa súng về phía Trình Thư Nghi “Là mày, đều là bởi vì mày à!

Sự nghiệp và gia đình của mình đều bị hủy hoại chỉ vì con đàn bà này. Ả ta đáng chết, ả ta cũng đáng chết như Cố Mặc Ngôn!

Cuộc sống tốt đẹp của ông ta đều bị hủy hoại trong tay hai vợ.

chồng này, ông ta nhất định phải khiến bọn họ trả một cái giá đắt, đi xuống địa ngục hết đi! Hai người họ đáng lẽ phải bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, chịu đủ mọi sự tra tấn!

Thù hận bùng cháy trong mắt tên cướp, ông ta bước từng bước đến gần Trình Thư Nghi, tay cầm cò súng không chắc.

“Đừng mà mẹ ơi!” Manh Bảo ở trên boong thuyền nhìn thấy tất cả những việc này qua cửa sổ, cậu bé sốt ruột muốn xông vào đại sảnh để cứu Trình Thư Nghị, trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ, đó chính là mẹ nhất định phải bình an vô sự!

Hà Kim Minh vội ôm lấy Manh Bảo, liều mạng ngăn cậu giấy giụa, không cho cậu có cơ hội đi vào. Nhưng lúc này, trên mặt anh ta cũng lộ vẻ khó tin.

Lúc mới bắt đầu học chữ, khi học được câu “thề nguyện sống chết” trong lòng anh ta đầy khinh thường, anh ta không tin có người lại ngu ngốc đến mức làm chuyện như vậy.

Người sống trên đời, ngoại trừ ba mẹ ra, đương nhiên bản thân mới là quan trọng nhất. Tình yêu chỉ là thú vui giết thời gian, nếu vì điều này mà làm tổn thương mình thì thật sự không đáng.

Nhưng hôm nay anh ta mới hiểu được, hóa ra trên đời này thật sự có thứ tình cảm như vậy, có thể khiến một người cam tâm tình nguyện hy sinh tính mạng của mình vì một người khác Như vậy thì Trình Thư Nghi có thật sự chán ghét Cố Mặc Ngôn như cô biểu hiện không?

Trình Thư Nghi có thể cảm nhận rõ những giọt mồ hôi trên trán chảy xuôi xuống tai rồi trượt xuống cổ cô, trong tai là tiếng tim đập nhanh đến mức như muốn làm thủng màng nhĩ. Nhìn họng súng cách mình mỗi lúc một gần, cô nhảm mắt lại.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 778


Chương 778

Manh Bảo, mẹ xin lỗi, có lẽ mẹ không thể cùng con lớn lên, nhìn thấy con kết hôn sinh con được rồi, mẹ xin lỗi.

Nước mắt Trình Thư Nghỉ trượt qua mũi, chảy vào khóe miệng, cô tuyệt vọng chờ đợi tiếng súng vang lên.

Nhưng đau đớn không truyền đến như trong dự liệu, thay vào đó cô lại nghe thấy tiếng hét thảm thiết của tên cướp.

Mở mắt ra, Trình Thư Nghỉ nhìn thấy tên cướp đang nằm ngửa trên mặt đất, lấy tay che vai mình, có vẻ như rất đau đớn, trong miệng không ngừng phát ra tiếng r*n r*.

Còn Cố Mặc Ngôn thì đang cầm súng chĩa vào ông ta, ngón tay cái lau đi vết máu trên khóe miệng.

Vừa rồi nhìn thấy tên cướp từng bước đến gần Trình Thư Nghị, anh cảm giác trái tim mình lo lắng đến mức gần như sắp nhảy ra ngoài. Thừa dịp tên cướp không chú ý, Cố Mặc Ngôn lao vọt tới sau lưng tên cướp, giật lấy cánh tay cầm súng của ông ta, dùng sức vặn ngược về sau Đám đông chỉ nghe thấy một tiếng răng rắc, khớp vai của người đã ông đã bị trật, sau đó tiếng kêu thảm thiết vang lên. Một cú đá vào ngực đẹp mắt khiến tên cướp ngã lăn ra đất, Cố Mặc Ngôn nhặt khẩu súng rơi trên mặt đất lên nhắm vào tên cướp.

Từ sau khi bị bắt cóc cùng Trình Thu Uyển mười lăm năm trước, anh đã chăm chỉ luyện tập Taekwondo, .Judo và các loại kỹ năng phòng thân, giờ phút này anh cảm thấy vô cùng may mắn vì hơn mười năm qua mình chưa bao giờ lơ là ở phương diện này.

Nhận ra mình đã an toàn, cuối cùng Trình Thư Nghi cũng thở phào nhẹ nhõm, cơ thể mềm nhữn ngồi quỳ trên đất. Cố gắng bình ổn nhịp tim của mình, trong lòng cô tràn ngập sợ hãi Mà mọi người thấy súng trong tay tên cướp đã bị Cố Mặc Ngôn giành lấy thì cũng không còn kiêng dè gì nữa, đồng loạt đứng dậy bao vây tên cướp, thậm chí có người còn đá vào người ông ta hai cước để trút giận.

Người đàn ông ngọ ngoạy đứng dậy định bỏ trốn, nhưng sao mọi người lại cho ông ta cơ hội này được. Sau khi dặn dò nhân viên phục vụ tìm một bó dây thừng trói tên cướp lại, mọi người bắt đầu chửi ầm lên để trút cơn giận trong lòng.

Bình thường bọn họ đều là người ăn trên ngồi trước được kẻ khác hầu hạ, đã bao giờ chịu uất ức và đe dọa như vậy đâu. Bỗng chốc, bọn họ cũng không quan tâm đến phong độ và hình thức mà bình thường họ rất coi trọng nữa “Cầm cái lông gà mà cứ tưởng là lệnh tiễn, cầm được khẩu súng vào là mày coi trời bằng vung luôn rồi chứ gì!”

“Có một mình đã dám đánh cướp cả du thuyền, lá gan của mày cũng không nhỏ nhỉ.”

“Mau báo cảnh sát đi! Tàng trữ súng trái phép mà còn đe dọa bắt cóc, mày xác định cả nửa đời sau cứ ngồi trong tù đi.”

*Thua không nổi bày đặt chơi cổ phiếu cái gì, nếu cổ đông nào cũng như mày thì bọn tao làm sao kinh doanh!”

“Báo cảnh sát đi, mau báo cảnh sát, ông đây sẽ đánh tiếng với cục cảnh sát, tôi phải để thằng này chết trong tù, cả đời không ngóc lên nổi! Bà mẹ nó, đúng là xúi quẩy, vốn định đi chơi vui vẻ, không ngờ lại gặp phải loại chuyện này!”

Không còn vẻ sợ hãi và hốt hoảng vừa rồi, bây giờ trên mặt mọi người đều lộ vẻ căm thù tên cướp đến tận xương tủy, chỉ ước gì có thể lập tức ngũ mã phanh thây ông ta Mà ngay lúc nãy tên cướp đã bị người ta dùng khăn ăn bịt miệng, bây giờ chỉ có thể phát ra tiếng “ú ớ’, trong mắt đầy sự không cam lòng và oán hận.

Không lâu sau cảnh sát đã đến, sau khi hỏi rõ đầu đuôi sự việc liền dẫn tên cướp kia đi. Mọi người cũng lần lượt giải tán.

Sau khi chế trụ được tên cướp, Cố Mặc Ngôn cũng đã đi đến bên cạnh Trình Thư Nghi, nhẹ nhàng vuốt lưng cô để xoa dịu cảm xúc của cô. Nhìn Trình Thư Nghỉ ngồi co quắp trên mặt đất, trong mắt Cố Mặc Ngôn tràn ngập đau lòng và sợ hãi.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 779


Chương 779

Vừa rồi chắc là cô đã bị dọa sợ rồi đúng không? Chỉ suýt chút nữa thôi, nếu như chậm một chút nữa, chỉ e cả đời này mình sẽ không gặp được cô nữa. Sao cô có thể ngốc như thế, vì cứu anh mà làm vậy có đáng không?

Cố Mặc Ngôn cảm động ôm Trình Thư Nghỉ vào lòng, nhẹ giọng an ủi: “Không sao, đừng sợ, bây giờ không sao nữa rồi.”

Trình Thư Nghỉ thật sự bị dọa đến ngây người, cô ngơ ngác thần thờ dựa vào lòng Cố Mặc Ngôn.

Hai người cứ yên lặng ôm nhau như thế thật lâu, cuối cùng Trình Thư Nghỉ cũng bình tĩnh lại. Nhận ra Cố Mặc Ngôn đang ôm mình, mặt Trình Thư Nghỉ đỏ lên, cô lập tức tránh ra.

“Em vẫn ổn chứ?” Cố Mặc Ngôn quan tâm nhìn Trình Thư Nghỉ và hỏi, trong lòng cảm thấy hơi mất mát vì hành động tránh ra của cô. Cô vẫn không chịu quay lại bên anh sao?

“Không sao.” Trình Thư Nghỉ lắc đầu rồi đứng dậy.

Nhưng bởi vì duy trì một tư thế quá lâu, hai chân của cô hơi tê liệt, lảo đảo suýt ngã xuống đất. May mà Cố Mặc Ngôn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô, mới không để cô ngã sấp xuống.

Trình Thư Nghỉ hơi dựa người vào lồng ngực Cố Mặc Ngôn làm cô hơi xấu hổ. Nhưng nếu như bây giờ cô buông tay thì nhất định sẽ ngã xuống đất lần nữa, thế nên cũng chỉ có thể tạm thời dựa vào Cố Mặc Ngôn Nhưng Cố Mặc Ngôn vẫn rất hưởng thụ khoảnh khắc thân mật hiếm có này. Đã bao lâu rồi Trình Thư Nghỉ không yên tĩnh ở bên cạnh mình giống như bây giờ? Từ sau khi cô về nước, hình như mỗi lần bọn họ gặp mặt đều cãi nhau đến mặt đỏ tía tai.

Cố Mặc Ngôn luôn cảm thấy Trình Thư Nghỉ có hiểu lầm với mình, nhưng mỗi lần anh muốn hỏi thăm thì mặt cô lại sa sâm xuống, nếu không thì cũng là tức giận. Cô hoàn toàn không muốn nói rõ ràng với anh về chuyện xảy ra năm đó.

“Thư Nghị, tại sao em lại… Nhân cơ hội hiếm có này, Cố Mặc Ngôn muốn hỏi rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì khiến cô kiên quyết ly hôn với mình như vậy, thậm chí còn không bàn bạc với anh mà đã đi thẳng ra nước ngoài.

“Những lời lúc nãy ông ta nói đều là thật sao?” Trình Thư Nghi đồng thời lên tiếng, sau đó áy náy nhìn Cố Mặc Ngôn.

Sau khi nhìn cô bằng ánh mắt không sao cả, Cố Mặc Ngôn tạm thời đặt câu hỏi của mình sang một bên. Anh nhìn Trình Thư Nghị, hơi nghỉ hoặc hỏi: “Cái gì thật cơ?”

“Anh tiết lộ thông tin khách hàng của tập đoàn Ngôn Diệu là vì tôi?”

Sau khi do dự một hồi, Cố Mặc Ngôn khẽ gật đầu, lúc trước anh lựa chọn che giấu chuyện này vì không muốn khiến cô áy náy, không ngờ cuối cùng cô lại biết được thông qua phương thức này.

“Năm đó sau khi Cố Thành Vũ bắt cóc em thì đến uy h**p anh nói chỉ cần anh tiết lộ thông tin khách hàng của công ty thì sẽ thả em. Anh không còn cách nào khác, lại lo lắng cho sự an toàn của em, thế nên chỉ có thể đồng ý với anh ta.”

“Anh làm vậy vì tôi có đáng không?” Trình Thư Nghỉ hơi cảm động. Mấy năm qua đi theo Trình Nam Quyền làm việc nên cũng mưa dầm thấm đất, cô biết làm vậy sẽ là một đòn trí mạng đối với sự nghiệp của anh.

“Vì em anh có thể từ bỏ tất cả. Thư Nghị, đối với anh, em mới là quan trọng nhất.” Cố Mặc Ngôn cầm tay cô nói: “Trước kia là vậy, bây giờ là vậy, sau này cũng sẽ như vậy.”

“Thư Nghi, hôm nay em sẵn sàng hy sinh tính mạng để cứu anh, cho thấy trong lòng em vẫn có anh đúng không? Đồng ý với anh, chúng ta lại ở bên nhau lần nữa, cùng chung sống hòa thuận giống như trước kia được không?”

Cố Mặc Ngôn nhìn chằm chằm vào mắt Trình Thư Nghị, nói ra những lời chân thành tha thiết.

Trình Thư Nghỉ bị tình cảm chân thành trong mắt Cố Mặc Ngôn lay động, trong lòng cô hơi do dự, thật sự có thể ư? Bọn họ thật sự có thể quay lại trước kia sao?
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 780


Chương 780

*Thư Nghi, em không sao chứ?” Giọng nói lo lắng truyền đến từ cửa cắt ngang suy nghĩ của Trình Thư Nghỉ. Cô quay đầu nhìn, thấy Hà Kim Minh đang rảo bước về phía mình.

Nhận ra tư thế của mình và Cố Mặc Ngôn bây giờ rất dễ gây hiểu lầm, Trình Thư Nghỉ vội đẩy Cố Mặc Ngôn ra rồi đứng vững.

Nhưng Hà Kim Minh cũng không có thời gian chú ý đến điều đó mà lập tức bước tới nắm vai cô, quan sát cô từ trên xuống dưới.

Sau khi không phát hiện vết thương nào trên người Trình Thư Nghỉ, cuối cùng Hà Kim Minh cũng thở phào.

“Em biết em vừa khiến anh sợ chết khiếp không, sau này em đừng đặt mình vào tình huống nguy hiểm như thế nữa!”

Động tác và giọng điệu hơi thân mật của Hà Kim Minh khiến cô cảm thấy hơi gượng gạo, nhưng nghĩ đến việc đối phương thật lòng quan tâm mình, Trình Thư Nghỉ chỉ có thể dịu giọng: “Tôi không sao, anh đừng lo.”

Lúc này sắc mặt của Cố Mặc Ngôn đang đứng cạnh họ như được phủ thêm một lớp băng mỏng, lạnh thấu xương. Lại là người đàn ông này, đã thế còn dám động tay động chân, rốt cuộc.

anh ta có quan hệ thế nào với Trình Thư Nghi hả!

Hà Kim Minh cũng cảm nhận được hơi lạnh từ Cố Mặc Ngôn, sau khi buông Trình Thư Nghi ra, anh ta đứng thẳng dậy, đối diện với ánh mắt hừng hực lửa của Cố Mặc Ngôn, cảm thấy đố ky khó nói nên lời.

Không ngờ Trình Thư Nghi lại sẵn sàng làm đến mức đấy vì người đàn ông này, chắc chắn trong lòng cô phải có anh, xem ra con đường tình cảm giữa anh ta và Trình Thư Nghi trong tương lai sẽ càng thêm trắc trở vì người đàn ông trước mặt rồi.

Tuy anh ta không thể không thừa nhận người đàn ông này ưu tú về mọi mặt, nhưng anh ta cũng không kém là bao. Chắc chắn anh ta phải có được Trình Thư Nghi, không bao giờ nhường bước.

Hơn nữa nếu hồi trước Cố Mặc Ngôn đã không giữ được Trình Thư Nghị, tức là giữa họ có vấn đề, bằng không đã không chia tay. Còn anh ta thì chưa bao giờ tin chuyện gương vỡ lại lành!

Hai người đàn ông đều hiểu được sự kiên trì và quyết tâm trong mắt đối phương nên không ai chịu rời mắt trước, làm thế cũng có nghĩa là họ lùi bước. Không ai muốn lùi bước trước mặt Trình Thư Nghỉ cả.

Trình Thư Nghi cũng hiểu đại khái tại sao Hà Kim Minh và Cố Mặc Ngôn vừa thấy mặt nhau đã như hai con gà chọi, cô không.

khỏi tự giễu trong lòng, không ngờ cũng có ngày cô được hai người đàn ông tranh giành.

“Hà Kim Minh, anh tìm tôi làm gì thế?” Trình Thư Nghi cất tiếng hỏi phá vỡ sự im lặng. Cô cũng không thể để hai người đàn ông này giằng co tiếp, cô có thể cảm nhận được nhiệt độ trong đại sảnh đã giảm rõ rệt rồi Nghe thấy Trình Thư Nghỉ hỏi thế, cuối cùng Hà Kim Minh cũng rời mắt, trả lời bằng thái độ dịu dàng khác hẳn với vừa rồi: “Anh vừa sắp xếp cho nó xong nên tới xem em có sao không?”

Hôm trước Trình Thư Nghỉ từng đích thân nói với anh ta, Cố Mặc Ngôn không biết đến sự tồn tại của Manh Bảo, hy vọng anh ta có thể che giấu bí mật này giúp cô, do đó anh ta nói khá khó hiểu.

Đương nhiên Trình Thư Nghỉ biết Hà Kim Minh đang nhắc đến Manh Bảo, cô sốt ruột hỏi: “Nó không sao chứ?”

“Không sao.” Hà Kim Minh lắc đầu: “Nhưng anh nghĩ em nên ở bên nó thì tốt hơn.”

“Ừ”” Trình Thư Nghỉ vội gật nhẹ đầu: “Chúng ta mau về thôi!”

Sao cô có thể vô tâm đến mức quên mất chuyện Manh Bảo vẫn đang chờ mình chứ? Sau chuyện như thế, chắc chắn cậu bé rất sợ, cô phải về dỗ dành cậu bé ngay.

“Nó là ai?” Thấy Trình Thư Nghi định rời đi, Cố Mặc Ngôn nắm lấy cánh tay cô rồi hỏi. Sao anh lại không hiểu họ đang nói gì chứ, anh rất ghét cảm giác anh mới là người ngoài kiểu này.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 781


Chương 781

Nghe thấy Cố Mặc Ngôn hỏi về Manh Bảo, Trình Thư Nghỉ lại nhớ đến việc anh ép cô phá thai năm đó.

“Không liên quan gì đến anh hết” Cô hất tay Cố Mặc Ngôn ra, lạnh lùng nói rồi lập tức quay người rời khỏi đại sảnh. Loại người này không có tư cách nhắc đến Manh Bảo, càng không có tư cách làm ba Manh Bảo!

Cô có thể bỏ qua những chuyện khác, chỉ riêng chuyện này thì không. Cô không bao giờ tha thứ cho Cố Mặc Ngôn, không bao giờ!

Thấy Trình Thư Nghỉ rõ ràng vừa mới mềm mỏng hơn sau khi nghe anh bày tỏ, giờ thì lại lạnh lùng với anh, Cố Mặc Ngôn nhìn Hà Kim Minh bằng ánh mắt sắc lẹm. Chẳng lẽ Trình Thư Nghi thích người đàn ông này thật à? Bằng không, tại sao anh ta vừa xuất hiện là cô đã tránh xa anh ngay chứ.

Khác với khí thế đáng sợ từ Cố Mặc Ngôn, tâm trạng của Hà Kim Minh tốt hơn hồi nãy không biết bao nhiêu lần. Anh ta nở nụ cười chiến thắng với Cố Mặc Ngôn rồi rời đi theo Trình Thư Nghi Chỉ còn Cố Mặc Ngôn đang giận dữ đứng đó, anh đá bay băng ghế bên cạnh…

Nghe thấy tiếng “Rầm’ rất lớn sau lưng, Hà Kim Minh càng cười tươi hơn.

Sau chuyện này, mọi người cũng không còn tâm trạng để tiếp tục vui chơi nữa nên du thuyền đã về điểm xuất phát trước hai ngày.

Trình Thư Nghỉ đưa Manh Bảo về nhà họ Trình nhưng không thấy Trình Nam Quyền đâu. Cô hỏi người giúp việc mới biết, thì ra Trình Nam Quyền đi đón cô rồi.

Nghĩ đến việc có lẽ họ đã lướt qua nhau trên đường về, cô vội lấy điện thoại ra gọi cho Trình Nam Quyền.

“Thư Nghị, giờ em đang ở đâu?” Giọng nói sốt ruột của Trình Nam Quyền vang lên ở đầu dây bên kia “Anh, em về nhà rồi, anh mau về đi ạ.”

“Em ở nhà à?” Giọng Trình Nam Quyền rất mừng rỡ, sau đó anh †a lại lo lắng hỏi: “Em và Manh Bảo không sao chứ?”

“Không sao, chúng em ổn ạ” Trình Thư Nghỉ không ngờ Trình Nam Quyền đã biết chuyện này.

“Không sao là tốt rồi, giờ anh về nhà ngay, hai đứa chờ anh ở nhà nhé” Trình Nam Quyền nói rồi lập tức cúp máy, đổi hướng chạy về nhà.

Chưa đầy mười phút sau, xe của Trình Nam Quyền đã về tới nhà họ Trình.

“Cậu ơi!” Manh Bảo nhào vào lòng Trình Nam Quyền, cười tươi rói, nhưng Trình Nam Quyền thì lại không cười, trên mặt anh ta chỉ có vẻ lo lắng. Anh ta cẩn thận kiểm tra Manh Bảo, hỏi dồn dập: “Cháu không sao chứ? Không bị thương đúng không? Cháu thấy khó chịu ở đâu không?”

“Anh, chúng em không sao thật mà, anh đừng lo lắng.”

Sau khi cô liên tục nhấn mạnh với Trình Nam Quyền rằng họ không sao, lông mày đang nhíu chặt của Trình Nam Quyền mới giãn ra, nét mặt yên tâm hẳn. Tô Thư Nghỉ nhìn mà xót cả lòng, hình như bao năm qua, cô luôn khiến anh trai phải lo lắng cho mình.

Sau khi ở nhà mấy ngày, Manh Bảo đã hoàn toàn quên đi nỗi sợ hãi hôm trước, ngày nào cũng hoạt bát như lúc bình thường.

Chuyện này khiến Trình Thư Nghỉ vẫn luôn lo rằng Manh Bảo sẽ bị ám ảnh cũng thấy yên tâm.

Một ngày nọ, khi đang ăn sáng, Trình Thư Nghỉ nhắc đến một chuyện với Trình Nam Quyền.

“Anh, em muốn đi thăm mẹ em.” Từ sau khi về nước, cô vẫn chưa gặp Tô Ninh Kiêu, không biết sức khỏe của bà bây giờ ra sao?

*Ù, có cần anh đi cùng em không?” Sau bao năm không gặp, Trình Nam Quyền sợ cô bỗng dưng thấy gượng gạo khi gặp Tô Ninh Kiều.

Nghĩ đến việc Trình Nam Quyền gần như bận tối tăm mặt mũi vì chuyện của công ty, Trình Thư Nghỉ cũng không muốn chiếm.

dụng thời gian có hạn của anh ta nữa.

*Không cần đâu ạ, em tự đi được, anh cứ lo chuyện của công ty đi”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 782


Chương 782

Sau khi ăn sáng xong, Trình Nam Quyền đi làm, sau đó Trình Thư Nghỉ cũng tới bệnh viện.

Mấy năm qua, tuy cô không ở trong nước nhưng vần dặn Trình Nam Quyền thuê người chăm sóc Tô Ninh Kiều. Nghe nói sức khỏe của Tô Ninh Kiều ngày càng tệ, hơn nữa mãi vẫn không có người hiến tủy xương phù hợp nên cuộc phẫu thuật bị trì hoãn đến tận bây giờ.

Nghĩ tới đây, Trình Thư Nghi cảm thấy rất áy náy. Suốt bao năm qua cô không hề về nước thăm mẹ, đúng là quá bất hiếu.

Nhưng khi nghĩ đến Cố Mặc Ngôn và Trình Thu Uyển, cô thực sự không dám về. Cô sợ cô vừa về sẽ thấy họ, vết thương khó khăn lắm mới được thời gian chữa lành lại rách ra. Cô không thể, cũng không dám trải qua cơn đau nát ruột nát gan như thế lần nữa.

Trình Thư Nghi bước đến trước phòng bệnh của Tô Ninh Kiều, mãi vẫn không đẩy cửa bước vào, cô bỗng cảm thấy không dám vào trong. Có lẽ đây chính là cảm giác căng thẳng của người xa xứ khi về quê hương.

Bệnh viện, phòng bệnh, số phòng, chỗ ngồi ngoài hành lang Mọi thứ trước mặt cô đều quen thuộc, cảnh cô cười nói với Tô Ninh Kiều như vừa xảy ra ngày hôm qua. Nhưng thật ra họ đã không gặp nhau năm năm rồi, những điều có vẻ quen thuộc đã trở nên xa lạ với cô.

“Cốc cốc cốc” Cuối cùng Trình Thư Nghi vẫn không đẩy cửa đi thẳng vào như lúc trước mà cong ngón tay, gõ nhẹ cửa phòng bệnh.

“Vào đi, cửa không khóa.”

Nghe thấy giọng nói vô cùng quen thuộc nhưng rõ ràng đã già đi rất nhiều, mắt Trình Thư Nghỉ lập tức cay cay, cô cảm thấy mũi, họng và cả trái tim mình đều nghẹn lại Tuy cô đã biết bệnh tình của Tô Ninh Kiều bây giờ rất nghiêm trọng, nhưng khi đẩy cửa bước vào và trông thấy bà, Trình Thư Nghỉ vẫn sững sờ. Nước mắt cô rơi không thể kiểm soát, hàng rào tâm lý mà cô vừa xây dựng lập tức vỡ tan.

Từng giọt nước mắt của cô rơi xuống đất, Trình Thư Nghỉ che miệng với vẻ không dám tin, sợ mình òa khóc vì cảnh tượng này.

Người trước mặt cô là mẹ cô thật à? Sao bà lại thành ra thế này chứ!

Lúc này Tô Ninh Kiều đang truyền nước, gân xanh nổi rõ trên bàn tay đang ghim kim, bà gần như chỉ còn da bọc xương, hơn nữa trên tay bà đều chỉ chít những lỗ kim lớn nhỏ.

Ánh mắt Trình Thư Nghi di chuyển lên trên, lướt qua những chỗ không còn tí thịt nào trên người bà, thậm chí cô có thể thấy rõ hình dạng của xương bà qua làn da nhăn nheo, thật sự là da bọc xương đúng nghĩa.

Mặt bà lõm hẳn xuống, còn mang sắc xanh đáng sợ, gò má bà nhô cao, cuối cùng Trình Thư Nghỉ cũng nhìn vào mắt Tô Ninh Kiều.

Giờ đây, đôi mắt trong veo luôn đong đầy sự ấm áp đã đục ngầu, như giếng nước ngọt đã khô cạn, chỉ còn vũng bùn dưới đáy giếng, Nhưng đôi mắt ấy lại sáng lên khi nhìn thấy cô, thậm chí cô có thể thấy rõ niềm vui và nỗi nhớ trong đó.

“Thư Nghỉ? Con về rồi à? Mẹ không năm mơ chứ.”

*Mẹ, con về rồi, con xin lỗi… Hu hu…” Nghe thấy giọng nói khàn đặc của Tô Ninh Kiều, cuối cùng Trình Thư Nghỉ cũng không kiềm chế nổi nữa, cô chạy tới bên giường bệnh của bà rồi òa khóc.

Những năm qua cô nên về thăm mẹ mới phải. Trong ấn tượng của cô, Tô Ninh Kiều vẫn đang mỉm cười dịu dàng với cô, bà trở nên tiều tụy và phờ phạc thế này từ bao giờ chứ?

“Đúng là Thư Nghỉ rồi, con về thật rồi!” Tô Ninh Kiều mỉm cười, vuốt tóc Trình Thư Nghỉ: “Đừng khóc đừng khóc, mau ngẩng đầu cho mẹ xem nào, lâu lắm rồi mẹ không gặp con.”

Trình Thư Nghi nức nở ngẩng đầu lên, nhớ đến lúc luyện tập ngoài cửa, cô cố gượng cười, nhưng cô thực sự không làm được, chỉ có thể để mặc cho nước mắt lăn dài trên má.

“Được rồi mà, đừng khóc nữa.” Tô Ninh Kiều đưa tay lau nước mắt cho Trình Thư Nghỉ, nhưng làn da nhăn nheo của bà lại khiến da cô hơi rát, cũng khiến trái tim cô đau đớn, nước mắt cô càng rơi dữ dội hơn.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 783


Chương 783

Trình Thư Nghỉ cúi đầu, ghé vào bên cạnh Tô Ninh Kiều rồi òa khóc nức nở. Cô cũng không biết mình lấy đâu ra lắm nước mắt như thế nữa, chúng cứ tràn ra như lũ vỡ bờ, không sao kiểm soát nổi. Còn Tô Ninh Kiều cũng không biết phải an ủi cô thế nào, đành vỗ nhẹ lưng cô…

Đến khi khóc mệt rồi, tâm trạng cũng bình tĩnh lại, cô mới ngẩng đầu nhìn Tô Ninh Kiều.

“Thư Nghi, những năm qua con sống tốt không?” Tô Ninh Kiều khẽ hỏi, trong mắt là sự áy náy rõ rệt. Nếu không do bà, sao Thư Nghỉ phải mất bao năm thì mới quay về với cuộc sống của mình được chứ.

“Con ổn lắm ạ, còn mẹ thì sao?” Trình Thư Nghi đưa tay lau nước mắt còn vương lại, hỏi câu hỏi tương tự.

“Mẹ cũng rất ổn, những năm qua, anh trai con vẫn luôn tìm người chăm sóc mẹ.”

“À, con… Trình Thư Nghỉ định nói thêm gì đó nhưng lại không biết phải nói gì.

Sau khi nỗi xúc động và buồn bã lúc mới gặp qua đi, Trình Thư Nghỉ nhận ra giữa cô và Tô Ninh Kiều là sự xa lạ và khoảng cách do năm năm mang lại, tiếng khóc của cô hồi nãy cũng như lời từ biệt với quá khứ.

“Lần này Trình Nam Quyền cũng về à?” Cuối cùng Tô Ninh Kiều vẫn là người hỏi trước.

“Vâng” Trình Thư Nghi khẽ gật đầu: “… Dì, giờ sức khỏe của dì thế nào rồi ạ?”

©ô định gọi mẹ, nhưng khi nghĩ đến việc Trình Thu Uyển mới là con gái ruột của Tô Ninh Kiều, hơn nữa bà càng yêu thương Trình Thu Uyển hơn, cô lại bất giác cảm thấy lúng túng và xa cách.

Hồi nấy khi chưa nghĩ đến chuyện này, cô có thể dễ dàng gọi được. Nhưng bây giờ cô lại không nói nổi nữa, sau cùng cô vẫn chọn cách xưng hô bằng kính ngữ.

Thấy cách xưng hô của Trình Thư Nghỉ với mình thay đổi, Tô Ninh Kiều cảm thấy rất đau lòng nhưng cũng không nói được gì Đúng là bà không phải mẹ cô, hơn nữa còn lén thay đổi cuộc đời cô, cô không trách bà đã là bao dung lắm rồi, sao bà có thể chịu được tiếng “Mẹ” của cô chứ?

“Sức khỏe của dì vẫn cứ thế, được ngày nào thì hay ngày đấy thôi.” Tô Ninh Kiều bình tĩnh nói, bao năm qua, bà đã không hy vọng gì nữa rồi Nghe thấy thế, Trình Thư Nghỉ hơi sốt ruột, sao Tô Ninh Kiều lại có thái độ tiêu cực với bệnh tật như thế chứ, chỉ hại người thôi.

“Những năm qua Trình Thu Uyển không tới thăm dì à? Hai người đã làm kiểm tra để ghép tủy xương chưa? Dì phải mau chóng phẫu thuật mới được!”

Nghe thấy Trình Thư Nghỉ nói thế, trong mắt Tô Ninh Kiều lóe lên vẻ mất mát rõ rệt, cũng không nói gì. Trông thấy thế, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu Trình Thư Nghi, không thể nào chứ?

“Chẳng lẽ Trình Thu Uyển không muốn hiến tủy xương cho dì à?”

Cô tức giận hỏi, thầm nghĩ Trình Thu Uyển không đến nỗi tàn nhẫn như vậy với cả mẹ ruột mình chứ.

“Không, không phải thế đâu.” Tô Ninh Kiều vội xua tay, cuống quýt nói: “Thu Uyển bận quá, không có thời gian, con bé bận quá thôi chứ không phải con bé không muốn đau, các cháu đừng hiểu lầm con bé.”

Lời giải thích cuống quýt của Tô Ninh Kiều càng khẳng định suy đoán của cô, Trình Thư Nghỉ cười khẩy. Bận à? Bận đến mức có thời gian ra biển du lịch nhưng không có thời gian cứu người mẹ đang nguy kịch của mình ư?

Tuy cô đã được chứng kiến từ lâu, nhưng sự nhẫn tâm của Trình Thu Uyển vẫn thay đổi nhận thức của cô lần nữa. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng thấy ai tuyệt tình như vậy.

Nhìn Tô Ninh Kiều yếu ớt đến mức dường như chỉ chạm nhẹ một cái là vỡ tan trước mặt mình, Trình Thư Nghỉ nhíu chặt mày. Nếu cứ trì hoãn ca phẫu thuật cấy ghép tủy xương thế này, có lẽ Tô Ninh Kiều sẽ không chịu nổi mất.

Nhưng cô phải đi tìm Trình Thu Uyển ư? Nghĩ đến người phụ nữ độc ác bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích kia, Trình Thư Nghi hơi do dự.

Trong lúc đang lưỡng lự, Trình Thư Nghỉ nghe thấy điện thoại trong túi vang lên. Sau khi lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên người gọi, cô lập tức mím môi.

Đúng là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến ngay, cuộc gọi này tới từ Trình Thu Uyển.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 784


Chương 784

“Điện thoại của Thu Uyển à, Thư Nghi, cháu mau nghe đi!” Thấy tên Trình Thu Uyển nhấp nháy trên màn hình điện thoại, Tô Ninh Kiều giục cô, trong mắt tràn ngập tình yêu thương và nỗi nhớ rõ rệt, nụ cười cũng xuất hiện trên môi bà.

Thấy cảnh tượng này, Trình Thư Nghỉ hết sức đau lòng. Cũng vì Trình Thu Uyển là con gái ruột của Tô Ninh Kiều nên cho dù cô ta đã mặc kệ Tô Ninh Kiều bao năm, Tô Ninh Kiều cũng không trách cô ta, thậm chí còn tìm lý do giải thích cho cô ta nữa. Khi nghe: thấy tin tức về cô ta, bà vui đến thế à?

“Cháu mau nghe điện thoại của Thu Uyển đi, nhỡ lát nữa con bé.

cúp máy thì sao?” Thấy Trình Thư Nghỉ mãi vẫn không nghe máy, Tô Ninh Kiều vội giục lần nữa, trong giọng điệu có ý trách móc.

Trình Thư Nghỉ càng thấy đau lòng, hốc mắt cũng cay cay, đây chính là sự khác biệt giữa con ruột và người không phải con ruột à? Cô chỉ nghe máy chậm một chút mà đã bị trách móc ư?

Nếu bây giờ người đang chờ máy ở đây là Trình Thu Uyển, chắc Tô Ninh Kiều sẽ không nói gì đâu nhỉ?

Nghĩ đến sự lo lắng của mình dành cho Tô Ninh Kiều trước đó, Trình Thư Nghi không khỏi cảm thấy hơi buồn cười. Cho dù thế nào, cô cũng không phải con gái ruột của Tô Ninh Kiều, bà cũng.

sẽ không đối xử với cô như con gái ruột. Trong lòng bà, có lẽ cô không bao giờ quan trọng bằng Trình Thu Uyển.

Tuy cô nghĩ đến rất nhiều điều nhưng vẫn nghe điện thoại của Trình Thu Uyển, cô cũng đâu thể cúp máy ngay trước mặt Tô Ninh Kiều được?

“Thư Nghị, giờ cô rảnh không thế?” Giọng nói ngọt ngào và vô.

hại của Trình Thu Uyển vang lên ở đầu dây bên kia, nhưng Trình Thư Nghỉ vẫn không khỏi cảnh giác, cô thâm nghĩ xem Trình Thu Uyển sẽ tiếp tục đối phó mình thế nào.

Cũng hết cách, cô đã hình thành phản xạ có điều kiện với Trình Thu Uyển rồi.

“Œó việc gì không?” Vì đang ở trước mặt Tô Ninh Kiều, Trình Thư: Nghỉ cố gắng nói bằng giọng nhẹ nhàng. Có trời mới biết cô muốn hỏi thẳng qua điện thoại rằng “Gô lại định làm gì!” đến mức nào.

“Tôi muốn rủ cô ra ngoài ngồi một lát, nếu cô rảnh, lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ vào máy cô, được không?”

Trình Thư Nghỉ vô thức muốn tìm lý do từ chối nhưng lại ngừng lại Cô quay đầu, thấy Tô Ninh Kiều đang nghe giọng Trình Thu Uyển với vẻ mặt hạnh phúc, thầm thở dài. Suy cho cùng, bà cũng chỉ là một người mẹ yêu thương con gái của mình thôi, có gì sai đâu chứ?

Cho dù thế nào, ơn nuôi nấng của Tô Ninh Kiều với cô cũng là thật, cô không thể trơ mắt nhìn bà qua đời được.

Nghĩ tới đây, Trình Thư Nghỉ đồng ý với lời mời của Trình Thu Uyển: “Được, cô gửi địa chỉ cho tôi đi, giờ tôi sẽ đi tìm cô.”

Biết đâu cô có thể thuyết phục Trình Thu Uyển hiến tủy xương cho Tô Ninh Kiều, tuy có lẽ tỷ lệ thành công sẽ rất nhỏ nhưng cô cứ phải thử xem sao.

Cô có tình cảm bao năm với Tô Ninh Kiều, cô không thể nhìn bà cứ tiều tụy dần rồi qua đời như thế.

Cô không thể làm được.

Sau khi hẹn giờ gặp với Trình Thu Uyển xong, Trình Thư Nghỉ cúp máy. Tô Ninh Kiều bên cạnh thì nhìn chăm chäm vào điện thoại cô với vẻ ngẩn ngơ.

Lâu lắm rồi Thu Uyển không gọi cho bà, bà cũng biết Thu Uyển không thích người mẹ này vì bà nghèo quá, không xứng với Thu Uyển. Thế nên bà cũng không dám chủ động gọi điện cho con bé, sợ làm con bé bực.

Giờ con gái bà đã mất đi đôi chân, chỉ có thể ngồi xe lăn, con bé đáng thương lắm rồi, bà không thể khiến con bé khó chịu nữa Mọi chuyện đều là lỗi của bà, có liên quan gì đến con bé đâu?
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 785


Chương 785

“Vậy cháu đi trước đây, Trình Thu Uyển hẹn gặp cháu rồi.” Thấy Tô Ninh Kiều vẫn cứ ngẩn ra, Trình Thư Nghỉ cao giọng nói.

Cuối cùng Tô Ninh Kiều cũng hoàn hồn, vội đáp: “Được rồi, cháu đi gặp Thu Uyển đi, dì không trì hoãn cuộc gặp của hai đứa nữa.”

Nhận thấy sự hâm mộ trong giọng Tô Ninh Kiều, Trình Thư Nghỉ không phân biệt được cô đang thấy buồn hay thương cho bà?

Hay là đang đồng cảm nữa?

Giờ cô cũng là mẹ nên cô rất hiểu nỗi nhớ con của Tô Ninh Kiều.

Nhưng ai bảo con gái Trình Thu Uyển của bà lại là một người phụ nữ ác độc nham hiểm có ý chí sắt đá chứ. Thế nên có lẽ suốt đời này, bà cũng không có cơ hội thân thiết với con gái mình “Vậy dì giữ gìn sức khỏe ạ, cháu đi trước đây.” Trình Thư Nghi đứng dậy.

“Ừ ừ, lần sau cháu rảnh thì qua chơi với dì tiếp nhé, dì sẽ nấu món thịt kho tàu mà cháu thích nhất cho cháu, hồi trước mình cháu có thể ăn hết cả đ ĩa đấy.”

Sau khi dứt lời, khóe mắt Tô Ninh Kiêu rơm rớm nước mắt. Đây cũng là cô con gái mà bà đã nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, bà cũng rất không nỡ để cô đi.

Nhưng hình như bây giờ, cô con gái này cũng không còn thân thiết với bà nữa. Đây đều là quả báo của bà, ông trời đang trừng phạt bà vì những lỗi lầm mà bà đã gây ra năm đó, không trách ai được, chỉ có thể tự trách mình thôi…

Mắt Trình Thư Nghỉ cũng cay cay, cô nhớ đến cảnh hồi còn bé cô cho thịt vào miệng, mỉm cười kêu “Ngon quá” với Tô Ninh Kiều, mọi thứ vẫn rõ mồn một trước mắt. Nhưng có lẽ những điều này chỉ có thể trở thành ký ức mãi mãi, chứ niềm hạnh phúc lúc đó.

không thể quay lại nữa rồi.

“Vâng” Giọng Trình Thư Nghĩ hơi nghẹn ngào: “Khi nào dì ra viện thì nhớ nấu cho cháu nhé.”

“Ừ, khi đó cháu phải ăn nhiều vào.” Tô Ninh Kiều nén nước mắt, cười nói, bà thầm nghĩ, chẳng biết bà còn ra viện được nữa không?

Trình Thư Nghi khế gật đầu, lập tức quay người rời khỏi phòng bệnh. Cô sợ nếu mình nói tiếp thì sẽ không nhịn được mà òa khóc, cô không muốn khiến Tô Ninh Kiều đau lòng nữa.

Sau khi ra khỏi phòng bệnh, cuối cùng những giọt nước mắt cũng rơi.

Trình Thư Nghỉ cố kìm lại cũng rơi xuống. Mẹ, cô thầm gọi, có lẽ duyên phận giữa mẹ con mình chỉ đến đây thôi.

Sau khi rời bệnh viện, Trình Thư Nghỉ bảo chú Trần đưa mình đến địa chỉ mà Trình Thu Uyển gửi.

Nhưng sau khi đến đó, Trình Thư Nghỉ quan sát tòa nhà trước.

mặt một lượt, cảm thấy hơi kỳ lạ, Trình Thu Uyển hẹn cô tới cô nhi viện làm gì?

Cô không chắc nên gọi cho Trình Thu Uyển lần nữa để hỏi lại, Trình Thu Uyển bảo cô rằng giờ cô ta đang chờ cô trong cô nhỉ viện, cứ đi thẳng vào là được.

Sợ Trình Thu Uyển lại định bẫy mình, Trình Thư Nghỉ đứng ở cửa, do dự xem có nên vào hay không. Nhưng nghĩ đến bệnh tình của Tô Ninh Kiều, cô vẫn cắn răng bước vào.

Cô cẩn thận một chút là được.

Thấy cảnh tượng xuất hiện trước mặt mình, Trình Thư Nghi dụi mắt với vẻ không dám tin, nhưng cảnh tượng đó vẫn tồn tại trước mặt cô, không phải ảo giác như cô nghĩ.

Người đang vui vẻ chơi với lũ trẻ là Trình Thu Uyển thật à?

Người phụ nữ này lại giở trò gì thế?
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 786


Chương 786

Trình Thư Nghi nhìn khuôn mặt tươi cười của Trình Thu Uyển và nụ cười ngây thơ của những đứa trẻ đang hiện lên trước mặt cô, chẳng những không thấy ấm áp mà còn thấy vô cùng kỳ quặc.

Đương nhiên, người kỳ quặc không phải lũ trẻ mà là Trình Thu Uyển. Chuyện này khác hản với dáng vẻ bình thường của cô ta, một người có thể đi thuê người làm nhục người ta mà lại tốt bụng đến chơi với trẻ con ở cô nhi viện ư? Cho dù thế nào, cô cũng không thể tin được.

“Thư Nghị, cô đến rồi đấy à!” Thấy bóng dáng Trình Thư Nghị, Trình Thu Uyển hào hứng vẫy tay với cô, ra hiệu cho Trình Thư Nghi đến bên mình.

Trình Thư Nghi bước đến bên Trình Thu Uyển với vẻ nghi ngờ, không biết rốt cuộc cô ta định làm gì đây.

“Cô tới đúng lúc quá, tôi đang lo không biết phải làm sao bây giờ, cô giúp tôi một chuyện được không?” Trình Thu Uyển mỉm cười kéo tay Trình Thư Nghị, chỉ về phía mái hiên.

“Tôi mang chuông gió cho lũ trẻ, mấy đứa nó muốn treo dưới mái hiên, như thế thì vừa bước vào sẽ nghe thấy tiếng chuông gió, nhưng cô cũng biết chân tôi không tiện, nên cô treo giúp tôi được không?”

Trình Thư Nghi ngẩng đầu nhìn, mái hiên không quá cao, chiếc thang bên cạnh cũng rất chắc chắn. Tuy cô không biết Trình Thu Uyển đang diễn gì nhưng cô thực sự không từ chối nổi trước ánh mắt mong chờ của lũ trẻ.

“Ừ”” Sau khi đáp lời, Trình Thư Nghỉ cầm chuông gió trên chiếc.

bàn bên cạnh lên, leo lên thang, cẩn thận treo nó dưới mái hiên.

Trong mắt Trình Thu Uyển đang quan sát mọi chuyện sau lưng cô không còn ý cười nữa, thay vào đó là sự lạnh lùng và mưu mô, “Xong rồi!” Trình Thư Nghỉ nhảy xuống thang, ngẩng đầu nhìn chuông gió mà mình vừa treo.

Những chiếc chuông gió màu trắng xanh trở nên đẹp lạ thường trên nền trời xanh mây trắng, chỉ nhìn thôi cũng đã khiến người ta cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

“Chà, các em à, chị ấy giỏi thật đấy, chúng ta võ tay khen chị ấy được không?”

Giọng nói ngọt ngào và nũng nịu của Trình Thu Uyển vang lên sau lưng cô, khiến Trình Thư Nghi nổi cả da gà. Hôm nay Trình Thu Uyển đúng là quá khác thường, cô phải cẩn thận gấp bội mới được.

“Chị tuyệt vời quá!”

“Giỏi quá ạ!”

“Chiếc chuông gió kia đẹp ghê!”

Lũ trẻ hào hứng hưởng ứng lời Trình Thu Uyển nói, chúng vỗ tay thật to để khen Trình Thư Nghị, khiến cô không khỏi mỉm cười.

Người ta nói trẻ con là những thiên thần lạc xuống trần gian, xem ra đúng thế thật. Khi được những đôi mắt trong trẻo, sáng long lanh nhìn chảm chằm vào bạn, bạn sẽ cảm thấy tâm hồn mình cũng được thanh lọc.

“Hu hu… Hu hu hu…” Lúc này, một cậu bé khoảng bốn tuổi bỗng ngồi xuống đất, òa khóc.

Trình Thu Uyển đang cách cậu bé khá gần thoáng sửng sốt rồi mới phản ứng lại, trượt xe lăn đến trước mặt cậu bé với vẻ lo lắng: “Em sao thế?”

Trình Thu Uyển vừa hỏi vừa kéo mạnh cậu bé dậy, vờ như rất quan tâm, dỗ dành cậu bé: “Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, mau nói cho chị biết có chuyện gì đi?”

Nhưng cậu bé cứ khóc mãi, hỏi thế nào cũng không trả lời.

Lúc này, một cô bé bên cạnh dè dặt nói: “Hồi nãy em vô tình giãm phải bạn ấy, nhưng em không cố ý, em vô tình thật ạ…”

Nói đến đây, nước mắt của cô bé cũng rơi lã chã “Hu hu hu…”, cô bé không cố ý thật mà, liệu hai chị xinh đẹp có nghĩ cô bé bắt nạt bạn rồi không thích cô bé nữa không?
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 787


Chương 787

Trình Thu Uyển đã bao giờ dỗ trẻ con đâu cơ chứ, hôm nay cô ta tới đây để giả vờ cho Trình Thư Nghỉ thấy, khiến cô tin mình mà thôi, nên nhất thời cô ta cũng không biết làm thế nào.

Trình Thu Uyển nghe tiếng khóc không ngừng, cảm thấy rất bực.

bội. Thăng nhóc này bị sao thế, chẳng phải chỉ bị giãm một phát thôi ư? Có gì mà khóc? Còn cả con nhóc này nữa, khóc theo làm gì!

Hơn nữa, nước mắt nước mũi trên mặt hai đứa nó chảy tèm lem, người cũng bẩn chết đi được, nhìn thôi đã khiến người ta phát ớn.

Trình Thu Uyển hơi hối hận vì đã đến cô nhi viện này.

Nhưng trước mặt Trình Thư Nghỉ, cô ta không thể để lộ tâm trạng này được, chỉ có thể giả vờ quan tâm, nói đi nói lại: “Đừng khóc, đừng khóc nữa mà…”

Theo bản năng của người mẹ, ngay từ khi cậu bé khóc, Trình Thư Nghỉ đã muốn ôm cậu bé vào lòng để dỗ dành, nhưng thấy Trình Thu Uyển đã qua đó rồi, cô không bước lên nữa.

Giờ cô đã thấy vẻ mất kiên nhắn và chán ghét không sao che giấu nổi trên mặt Trình Thu Uyển, cô ta cũng không định lau nước mắt cho hai đứa bé. Cô ta đang đứng cách hai đứa bé một khoảng, rất sợ bụi đất trên người chúng sẽ dính vào mình.

Trình Thư Nghỉ không khỏi cười khẩy, giả vờ lương thiện mà không chuyên nghiệp chút nào hết, cô ta tưởng cô cứ thế tin cô †a ư? Cô cũng chưa quên cảnh cô ta hô lớn trên du thuyền để tên cướp kia giết cô đâu.

Thấy đứa bé khóc ngày càng dữ dội mà Trình Thu Uyển vẫn không làm gì, Trình Thư Nghi vội bước đến ôm cả cậu bé và cô bé kia vào lòng rồi dỗ dành. Vì thường ngày cô đã có kinh nghiệm dỗ Manh Bảo nên hai đứa bé nhanh chóng nín khóc, mỉm cười Trẻ con rất giỏi phân biệt ai tốt ai xấu, sau khi so sánh, chúng bắt đầu chơi gần Trình Thư Nghỉ, không xúm xít quanh Trình Thu Uyển nữa.

Thấy cảnh Trình Thư Nghỉ vui vẻ cười với đám trẻ con, Trình Thu Uyển không thể không thừa nhận, dáng vẻ Trình Thư Nghi khắp người tỏa ra ánh hào quang của tình mẹ thực sự rất đẹp, khiến mọi người đều vô thức nhìn về phía cô.

Cũng chính vì thế nên cô ta căm hận đến mức nghiến răng, siết chặt nắm tay. Không ngờ sau năm năm không gặp, chẳng những Trình Thư Nghỉ không đau khổ và đau lòng như cô ta nghĩ mà ngày càng trưởng thành và quyến rũ hơn, còn cô ta thì phải sống trên xe lăn, ông trời đúng là bất công quá mà!

Sau khi cô chơi với lũ trẻ một lúc, viện trưởng gọi chúng vào lớp, Trình Thư Nghi cũng bước tới bên Trình Thu Uyển.

“Rốt cuộc hôm nay cô gọi tôi đến đây làm gì?” Khác với dáng vẻ dịu dàng khi chơi cùng lũ trẻ con hồi nấy, Trình Thư Nghi lạnh lùng nhìn Trình Thu Uyển.

“Không có gì, tôi chỉ muốn cô đến cảm nhận niềm vui của lũ trẻ thôi. Tuần nào tôi cũng tới đây l@m tình nguyện, cô không biết lũ trẻ đó đáng yêu đến mức nào đâu.”

Sau đó Trình Thu Uyển giả vờ thẹn thùng: “Hồi trước Cố Mặc.

Ngôn hay đi cùng tôi, cô cũng biết rồi đấy, chân tôi không tiện, cho nên anh ấy không yên tâm để tôi ra ngoài một mình, hôm nay anh ấy bận nên tôi gọi cho cô, rủ cô đi.”

Nghe thấy thế, Trình Thư Nghỉ thầm cười mỉa, cô ta đang tuyên bố chủ quyền với cô đấy à?

“Nếu cô đã giàu tình thương với những đứa trẻ không quen biết như thế thì sao lại nhẫn tâm mặc kệ sống chết của mẹ ruột mình?” Trình Thư Nghi không muốn vòng vo với Trình Thu Uyển nữa, nghiêm nghị hỏi thẳng.

Trình Thu Uyển thoáng sững sờ khi bị hỏi thế: “Thư Nghi, cô nói thế là có ý gì, sao tôi lại không hiểu thế?”

“Tôi nhớ năm năm trước tôi đã nói với cô rồi mà. Tô Ninh Kiều – mẹ ruột cô bị bệnh máu trắng, cần tủy xương của cô cứu sống, cô không hề đi thăm bà ấy suốt bao năm qua à?”

Trình Thư Nghỉ rất tức giận, thì ra Trình Thu Uyển thờ ơ với Tô Ninh Kiều đến mức này, đúng là đáng căm phẫn!
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 788


Chương 788

“Tôi có đi thăm bà ấy, tôi…’ Trình Thu Uyển muốn tìm lý do để giải thích chuyện này nhưng nhất thời không tìm được lý do nào, chỉ có thể ấp úng, sắc mặt cũng trở nên rất khó coi.

Lại là vì Tô Ninh Kiều, lần trước chính bà già này đã hại cô ta mất đi tư cách cô cả nhà họ Trình, lần này bà ta lại xuất hiện để cản trở kế hoạch của cô ta, đây là chuyện mà mẹ ruột sẽ làm chắc, rõ ràng bà ta chính là kẻ thù lớn nhất của Trình Thu Uyển này mà!

Chỉ nghĩ đến dáng vẻ cười nịnh nọt của Tô Ninh Kiều thôi là Trình Thu Uyển đã cảm thấy ghê tởm và chán ghét. Cô ta không có người mẹ nào như thế, mẹ cô ta nên tao nhã, cao quý và xinh đẹp, chứ không phải làm bảo mẫu hầu hạ người ta!

Sao cô ta có thể có một người mẹ thấp hèn như thế chứ, chuyện đó chỉ hạ thấp thân phận của cô ta xuống thôi. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh những bà chủ, cô chủ trong giới thượng lưu chỉ trỏ cô ta, lén gọi cô ta là con của bảo mẫu là cô ta đã thấy tức.

điên rồi, nói gì đến việc tự trải nghiệm!

Trong mấy năm qua, thật ra Tô Ninh Kiều từng đến tìm cô ta thời gian đầu, nhưng mối khi thấy bà, Trình Thu Uyển sẽ rất khó chịu, cảm thấy bà là vết nhơ trên người mình, chỉ muốn bà chết ngay tức khắc, biến mất khỏi thế giới này, như thế thì cô ta không cần lo rằng thân phận thực sự của mình sẽ bị người ta vạch trân nữa!

Đương nhiên cô ta sẽ không cứu Tô Ninh Kiều, đừng có mong!

Nếu không tại bà, sao cô cả nhà họ Trình như cô ta lại sa sút đến mức phải ăn nhờ ở đậu như bây giờ chứ!

Đều là lỗi của bà già kia!

Thấy Trình Thu Uyển ấp úng, không nói nên lời, Trình Thư Nghỉ hỏi thẳng: “Rốt cuộc cô có đồng ý hiến tủy xương cho mẹ cô không? Tình trạng sức khỏe của bà ấy bây giờ không thể chờ được nữa.”

Con khốn, chuyện này liên quan gì tới cô! Rõ ràng bà già nghèo kiết xác kia là mẹ cô cơ mài! Sao lại hỏi tôi chứ!

Trình Thu Uyển vừa chửi Trình Thư Nghỉ thậm tệ trong lòng, vừa.

tìm lý do lấp li3m cho qua chuyện Giờ cô ta chưa thể trở mặt với Trình Thư Nghỉ ngay được, cô ta phải lấy được lòng tin của cô thì mới có lợi cho bước tiếp theo.

trong kế hoạch. Đến khi Trình Thư Nghỉ bị cô ta bắt thóp rồi, cô ta muốn xem xem cô còn dám nói chuyện hống hách với cô ta như bây giờ hay không.

Trình Thu Uyển giả vờ đau khổ, nói với đôi mắt rơm rớm nước mắt: “Thư Nghị, tôi cũng muốn hiến tủy cho bà ấy, cho dù bà ấy không có quan hệ gì với tôi thì đó cũng là một mạng người.

Nhưng.

Trình Thu Uyển nhìn thoáng qua chân mình với vẻ khó xử: “Nhưng sức khỏe của tôi không tốt, tôi thực sự hết cách rồi.

Những năm qua tôi vẫn đang tìm người hiến tặng phù hợp, khi có tin tức, tôi sẽ sắp xếp cho bà ấy phẫu thuật ngay.”

“Sức khỏe không tốt?” Trình Thư Nghi nhìn Trình Thu Uyển với vẻ nghỉ ngờ, không biết rốt cuộc cô ta đang nói thật hay nói dối nữa.

“Tôi biết một bác sĩ rất có kinh nghiệm trong việc ghép tủy xương, có cần tôi mời ông ấy kiểm tra xem rốt cuộc cô bị gì không? Giờ tôi sẽ gọi cho ông ấy luôn, lát nữa chúng ta đến thẳng bệnh viện là được.”

Trình Thư Nghỉ nói xong liền lấy điện thoại ra. Cô đoán cũng vô dụng, cứ kiểm tra là biết ngay sức khỏe của Trình Thu Uyển có vấn đề không thôi “Không cần không cần.” Trình Thu Uyển vội giật lấy điện thoại của Trình Thư Nghi.

Nhận ra mình phản ứng hơi thái quá, Trình Thu Uyển ngượng ngùng trả điện thoại cho Trình Thư Nghi rồi giả vờ đau lòng: “Trước đó tôi đã kiểm tra ở mấy bệnh viện rồi, họ đều nói sức khỏe của tôi không phù hợp để phẫu thuật. Thư Nghỉ, nếu được, chắc chắn tôi sẽ cứu bà ấy, dù sao bà ấy cũng là…”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 789


Chương 789

Trình Thu Uyển nói đến đây thì thoáng ngừng lại, cho dù đang giả vờ, cô ta cũng không muốn gọi người phụ nữ như vậy là mẹ, bà ta không xứng!

Trong mắt Trình Thu Uyển lóe lên vẻ khinh bỉ, cô ta nói tiếp: “Dù sao bà ấy và tôi cũng có quan hệ như thế, tôi đâu thể nhãn tâm nhìn bà ấy qua đời.”

Thấy phản ứng của Trình Thu Uyển, Trình Thư Nghỉ biết ngay đến tám phần mười là cô ta đang lấy cớ. Nhưng Trình Thu Uyển không đi bệnh viện, cô cũng bó tay, cũng không thể kéo cô ta đi rồi bắt cô ta lên bàn mổ làm phẫu thuật, cô ta phải tự nguyện mới được.

“Cho dù sức khỏe của cô không tốt, không thể hiến tủy xương cho mẹ cô thì cô cũng nên thường xuyên đến thăm bà ấy chứ. Cô có biết giờ bà ấy thế nào rồi không…”

Nói đến đây, Trình Thư Nghỉ nghĩ tới dáng vẻ tiều tụy của Tô Ninh Kiều bây giờ, mắt cô cay cay, giọng cũng không khỏi nghẹn ngào.

©ô che miệng, bịt mũi, nuốt nước mắt vào trong, bình tĩnh lại rồi nói: “Cô biết mẹ cô nhớ cô, mong được gặp cô đến mức nào không? Bao năm qua, cô đi thăm bà ấy được mấy lần?”

Thấy ánh mắt chất vấn của Trình Thư Nghi, chẳng những Trình Thu Uyển không áy náy mà còn oán hận hơn.

Lúc này cô ta rất muốn quát lên với Trình Thư Nghỉ: “Người phụ nữ đáng ghét và đê tiện đó không phải mẹ tôi, mà là mẹ cô! Mẹ con cô đã hại tôi mất đi cuộc sống vốn có, tôi hận các người tới chết! Bà ta cứ chết vì bệnh đi, các người chết hết thì tôi mới hả dạt Cô ta cố kìm nén lửa giận sắp dâng trào trong lòng mình, nhất thời cũng không biết nên trả lời câu hỏi của Trình Thư Nghỉ thế nào, đành đồng ý: “Tôi hiểu rồi, hai ngày nữa tôi sẽ đi thăm bà ấy.

Thấy Trình Thu Uyển đồng ý đi thăm Tô Ninh Kiều, cơn giận trong mắt Trình Thư Nghỉ mới thoáng dịu lại: “Tốt nhất cô nên làm đúng những gì cô nói.”

Cô không thể ép Trình Thu Uyển hiến tủy xương cho Tô Ninh Kiều được, chỉ có thể cố gắng giúp Tô Ninh Kiều vui vẻ hơn một chút thôi. Hôm nay mới nghe giọng Trình Thu Uyển mà bà đã vui như thế, nếu Trình Thu Uyển đi thăm bà, chắc chắn bà sẽ càng hạnh phúc hơn. Giờ cô cũng chỉ có thể làm những điều này cho Tô Ninh Kiều.

“Cô cứ yên tâm, chắc chắn tôi sẽ đi.” Trình Thu Uyển thề thốt: “Trước kia tôi cũng không biết nên cư xử với bà ấy thế nào, sau này tôi sẽ thường xuyên đi thăm bà ấy.”

“Ừ”” Nghe thấy Trình Thu Uyển nói thế, Trình Thư Nghỉ khá hài lòng, khẽ gật đầu.

“Thư Nghi, cô và Hà Kim Minh sao rồi? Tôi thấy hình như anh ấy thích cô thật đấy.”

Chưa gì Trình Thu Uyển đã bỏ qua chuyện của Tô Ninh Kiều mà quay ra nghe ngóng tình hình tiến triển giữa Trình Thư Nghi và Hà Kim Minh rồi, rất sợ Hà Kim Minh không tán đổ được cô.

*Ổn lắm” Trình Thư Nghỉ cụp mắt để che giấu sự ngán ngẩm vừa xuất hiện trong mắt, thuận miệng đáp.

Tuy cô đã biết Trình Thu Uyển cố tình để người có ý đồ như Hà Kim Minh tiếp cận cô, nhưng cô cũng không định vạch trần cô †a ngay. Cô sẽ tương kế tựu kế, giả vờ như không biết để trấn an Trình Thu Uyển, tranh thủ thời gian và cơ hội để thu thập chứng cứ.

Nghĩ tới đây, trong mắt Trình Thư Nghi xuất hiện vẻ kiên quyết.

Chắc chản cô sẽ tìm ra bằng chứng cho những chuyện táng tận lương tâm mà Trình Thu Uyển đã làm năm đó, báo thù cho cô và Manh Bảo!

“Vậy cô có thích anh ấy không? Có nghĩ tới việc ở bên anh ấy không.” Trình Thu Uyển chờ Trình Thư Nghỉ trả lời với vẻ mong chờ. Chỉ cần Trình Thư Nghỉ thích những người khác, như vậy thì cho dù Cố Mặc Ngôn vẫn thích cô thì đã sao?

“Anh ấy rất tốt.” Trình Thư Nghỉ không trả lời rõ ràng, nhưng câu trả lời này cũng rất dễ khiến người ta nghĩ nhiều.

“Anh ấy tốt thật đấy, cô không biết hồi còn ở trường, có bao nhiêu cô gái thích anh ấy đâu.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 790


Chương 790

Trình Thu Uyển cười rất tươi, vô cùng đắc ý, xem ra kế hoạch của cô ta sắp thành công rồi, Trình Thư Nghỉ đúng là óc lợn, vẫn dễ lừa như trước kia.

“Thế à?” Trình Thư Nghỉ thuận miệng đáp lời, nghĩ xem phải dùng cớ gì để rời đi. Nếu Trình Thu Uyển đã đồng ý sẽ đi thăm Tô Ninh Kiều, cô cũng không muốn ở đây với cô ta nữa.

“Đương nhiên, hồi còn ở trường, anh ấy vô cùng xuất sắc, gần như giành hết các giải thưởng lớn nhỏ trong trường, đi đâu cũng được các cô gái vây quanh.”

Nói đến đây, Trình Thu Uyển đổi chủ đề: “Tuy có rất nhiều cô gái thích anh ấy, nhưng anh ấy rất chung thủy trong chuyện tình cảm.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trình Thu Uyển, Trình Thư Nghi không khỏi buồn cười.

Ngay cả người quen Hà Kim Minh chưa đầy một tháng như cô cũng nhận ra Hà Kim Minh thuộc kiểu cậu ấm ăn chơi, thế mà Trình Thu Uyển vẫn có thể nghiêm túc trợn mắt nói dối cho được, cũng khó cho cô ta quá.

Trình Thu Uyển tưởng Trình Thư Nghỉ cười vì hài lòng, thế là càng hăng hái hơn.

“Còn nữa, cô không biết anh ấy chu đáo đến mức nào đâu, anh ấy đối xử với bạn gái tốt có tiếng đấy. Bạn học của chúng tôi đều nói sau này anh ấy có tiềm năng trở thành ông chồng sợ vợ…”

Trình Thư Nghi cười khẩy, hào hứng nghe Trình Thu Uyển khen Hà Kim Minh thành người đàn ông xuất sắc có một không hai.

“Thư Nghị, cô tin tôi đi, chọn anh ấy sẽ không sai đâu.” Cuối cùng Trình Thu Uyển cũng khen xong, cô ta mỉm cười đưa ra kết luận với Trình Thư Nghi.

“Ừ, tôi biết rồi” Trình Thư Nghi không tỏ thái độ gì, cô nói tiếp: “Tôi còn có việc, tôi về trước đây.”

Cô không có tâm trạng để ở lại đây xem Trình Thu Uyển diễn vai lương thiện nữa.

Thấy mình nói nhiều về Hà Kim Minh như thế nhưng Trình Thư: Nghi cũng không trả lời, nét mặt còn hơi thờ ơ, Trình Thu Uyển cũng không đoán được rốt cuộc cô có động lòng với Hà Kim Minh không nữa. Chẳng phải cô vừa nói cô thấy Hà Kim Minh rất tốt à? Chẳng lẽ cô ta hiểu nhầm ư?

“À, được rồi. Cô có việc thì cứ đi trước đi, sau này nếu rảnh thì tôi sẽ rủ cô đi chơi.” Cô ta gượng cười.

“Tạm biệt nhé.” Trình Thư Nghỉ miễn cưỡng mỉm cười, quay người đi ra ngoài. Nhưng cô còn chưa đi được hai bước thì điện thoại trong túi đã vang lên.

Thấy cuộc gọi đến từ dãy số khiến cô vô cùng đau đầu trước đó, Trình Thư Nghỉ không khỏi cảm thấy hơi buồn cười, đây là trùng hợp à?

“Gó việc gì thế?” Trình Thư Nghi thoáng do dự, cuối cùng vẫn nghe máy.

“Giờ em đang ở đâu?” Người đàn ông ở đầu dây bên kia hỏi “Tôi ở cô nhỉ viện, sao thế?”

“Gửi địa chỉ cho anh đi, em đừng đi vội, giờ anh đi tìm em, anh có chuyện cần bàn với em.” Giọng người đàn ông nghe rất sốt ruột.

“Ừ”” Trình Thư Nghỉ nghĩ anh ta có chuyện quan trọng gì đó cần bàn với cô. Dù sao trước đó họ cũng đã nói rõ trên du thuyền rồi, nếu không có chuyện quan trọng thì chắc anh ta sẽ không tìm cô.

Sau khi cúp máy, Trình Thư Nghỉ gửi địa chỉ cô nhi viện cho Hà Kim Minh.

“Thư Nghị, ai tới đón cô thế?” Thấy tâm trạng của Trình Thư Nghi tốt hơn hồi nãy rất nhiều, Trình Thu Uyển đang ở cạnh tò mò hỏi.

“Hà Kim Minh, anh ấy nói có việc tìm tôi.”

*Trùng hợp thế à!” Biết Hà Kim Minh sắp đến, Trình Thu Uyển rất vui: “Chúng ta vừa nhắc đến anh ấy mà anh ấy đã đến ngay, cô nói xem có phải anh ấy có thuận phong nhĩ không nhỉ. Hay hai người có thần giao cách cảm thế?”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 791


Chương 791

Hồi nấy cô ta còn lo Trình Thư Nghỉ và Hà Kim Minh không tiến triển thuận lợi như cô ta đoán, giờ xem ra cô ta nghĩ nhiều rồi. Có vẻ Hà Kim Minh không phụ sự mong đợi của cô ta, hành động rất nhanh.

Quả nhiên với loại phụ nữ thấp hèn, chắc từ nhỏ đến lớn cũng không gặp mấy người đàn ông tốt như Tô Thư Nghi, chỉ cân Hà Kim Minh lấy lòng cô một chút là cô sẽ chạy theo anh ta như con chó cái ngay!

Đúng là loại phụ nữ rẻ tiền!

Sao loại phụ nữ này có thể sánh bằng cô ta chứ! Cố Mặc Ngôn mù mới yêu loại phụ nữ này!

Nghe thấy Trình Thu Uyển đùa về mình, Trình Thư Nghỉ cảm thấy rất phản cảm nhưng cũng không thể hiện ra mặt, chỉ mỉm cười, không đáp lời cô ta.

Trình Thu Uyển lại tưởng cô đang ngượng, càng vui hơn: “Cô thấy tôi nói đúng không, Hà Kim Minh đúng là người đàn ông chu đáo, sau khi biết cô ở đây, anh ấy lập tức chạy tới đón cô ngay. Bây giờ không dễ tìm được người đàn ông chịu khó như thế đâu, hơn nữa anh ấy còn rất đẹp trai.”

“Cô cứ nghe tôi, ở bên Hà Kim Minh là chuẩn rồi. Nếu cô không trân trọng người đàn ông như thế, bỏ lỡ là của người khác ngay, khi đó hối hận cũng không kịp.”

Thấy Trình Thu Uyển cứ thao thao bất tuyệt để gán ghép mình với Hà Kim Minh, Trình Thư Nghỉ bỗng phát hiện cô ta rất có tiềm năng làm bà mối, hồi trước cô chỉ biết cô ta giỏi giả vờ đáng thương thôi, sao không phát hiện cô ta còn giỏi ăn nói thế nhỉ?

*Thư Nghị, cô thấy tôi nói đúng không?”

“Ừ”” Trình Thư Nghỉ chỉ trả lời đơn giản, nhưng thế đã đủ với Trình Thu Uyển rồi, vì điều đó cho thấy Trình Thư Nghi có thiện cảm với Hà Kim Minh thật.

Trình Thu Uyển cảm thấy lâu lắm rồi cô ta không vui như thế, cảm giác đào xong bẩy, nhìn con mồi từng bước đến gần, sập bẫy rồi bị cô ta giết đúng là quá tuyệt vời.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Trình Thư Nghi – con mồi mà cô ta luôn muốn giết đang dần đến gần cái bẫy của cô ta, cô ta chỉ cần chờ thôi.

Thấy nụ cười trên mặt Trình Thu Uyển, đương nhiên Trình Thư Nghi sẽ không ngu đến mức nghĩ cô ta đang mừng cho cô, chẳng qua cô ta đang vui vì âm mưu của mình thành công thôi Cô thầm cười khẩy, nói trong lòng: “Cứ cười đi, chúng ta chờ xem ai mới là người cười đến phút chót!”

Trình Thu Uyển đang nói với Trình Thư Nghỉ về những điểm tốt của Hà Kim Minh, còn Trình Thư Nghi cũng chỉ ậm ờ cho qua chuyện, nhìn từ đằng xa trông hai người rất giống một đôi bạn thân đang nói chuyện vui vẻ với nhau Lúc Hà Kim Minh tới, anh ta giật mình bởi cảnh tượng trước mặt mình. Anh ra cứ nghĩ Trình Thư Nghi đang ở trong cô nhi viện một mình, không ngờ cô lại ở chung với Trình Thu Uyển.

€ó điều, ai có thể nói cho anh ta biết rốt cuộc là chuyện gì đây không? Hai người phụ nữ ước gì có thể giế t chết đối phương cũng có thể nói cười vui vẻ với nhau như thế ư?

Đột nhiên trong đầu Hà Kim Minh xuất hiện cảnh tượng mình và Cố Mặc Ngôn tay bắt mặt mừng nói chuyện vui vẻ với nhau, anh †a chỉ thấy rùng mình, sau đó lắc đầu thật mạnh để đá văng hình ảnh đó trong đầu mình ra. Thật sự nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ rồi, e là cả đời này anh ta cũng sẽ không bao giờ như thế với Cố Mặc Ngôn mất.

Hà Kim Minh thích thú đứng ở cửa một lúc, anh ta chỉ thấy buồn cười. Có một lần anh ta từng nói với Trình Thu Uyển rằng Trình Thư Nghỉ rất lạnh lùng, e là không dễ cua. Khi ấy Trình Thu Uyển đã nói thế nào với anh ta nhỉ?

Anh ta nhớ rõ vẻ mặt khinh thường của Trình Thu Uyển: “Người phụ nữ kia ư? Anh cứ yên tâm cưa cẩm cô ta, đầu óc cô ta đơn giản lắm, cũng không có tâm tư gì, rất dễ lừa.”

Nhưng bây giờ khi Hà Kim Minh nhìn thấy cảnh tượng này, lại nhớ đến dáng vẻ hung dữ của Trình Thư Nghỉ khi ấy lúc nhắc đến Trình Thu Uyển trước mặt mình, sao anh ta lại thấy Trình Thư Nghi mới là con mèo trong “Mèo vờn chuột” vậy nhỉ.

Hà Kim Minh xem trò hay chán rồi thì đi vào trong cô nhi viện.
 
Back
Top Dưới