Ngôn Tình Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ

Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 710


Chương 710

Ánh mắt Trình Thu Uyển có chút né tránh. Chuyện Tô Thư Nghi và Cố Mặc Ngôn ly hôn đương nhiên là do Dương Tùng Đức nói với cô ta, nhưng cô ta không thể nói như thế, nếu không những chuyện cô ta uy h**p Dương Tùng Đức phải làm sẽ bị bại lộ.

“Là Trình Nam Quyền nói với em.” Trình Thu Uyển nhanh chóng suy nghĩ trong đầu rồi nói: “Chắc anh cũng đã biết chuyện em không phải là em gái ruột của Trình Nam Quyền rồi. Trước khi đi Trình Nam Quyền có gọi điện thoại cho em. Anh ấy nói Tô Thư Nghi đã hạ quyết tâm muốn ly hôn với anh.”

Nói xong, Trình Thu Uyển càng ôm cánh tay Cố Mặc Ngôn chặt hơn, dùng giọng điệu nũng nịu cầu xin nói: “Cố Mặc Ngôn, nếu Tô Thư Nghỉ đã không cần anh thì anh đừng đi tìm cô ấy nữa, có được không?”

“Đây là chuyện giữa anh và Tô Thư Nghỉ, không liên quan đến em! Buông ra!” Cố Mặc Ngôn cố gắng rút cánh tay của mình ra, Trình Thu Uyển bất lực năm chặt không buông.

Nghe Cố Mặc Ngôn nói như vậy, Trình Thu Uyển cũng có chút suy sụp, lại bắt đầu khóc, vẻ mặt tràn đầy kích động: “Sao lại không liên quan đến em? Chuyện này đương nhiên liên quan đến eml Em yêu anh, em yêu anh! Anh có biết không!”

Dù sao Trình Thu Uyển cũng là con gái, hơn nữa còn có tình cảm với Cố Mặc Ngôn thật. Bây giờ thấy mình vì Cố Mặc Ngôn làm nhiều chuyện như vậy nhưng anh vẫn không để trong lòng, vẫn chỉ một lòng muốn đi tìm người phụ nữ Tô Thư Nghi xấu xa kia, trong lòng không khỏi cảm thấy tổn thương.

Sau khi nghe Trình Thu Uyển hét ra những lời này, trong lòng Cố Mặc Ngôn cũng cảm thấy chấn động, sao có thể như vậy? Lúc trước Trình Thu Uyển từng nói hiện tại chỉ xem anh như bạn bè bình thường thôi cơ mà?

Trình Thu Uyển tiếp tục khóc: “Cố Mặc Ngôn, lúc trước em lừa anh thôi, em không thể nào xem anh như bạn bè bình thường được. Sở dĩ em nói với anh như vậy là bởi vì sợ anh sẽ phớt lờ em.

Nước mắt Trình Thu Uyển rơi dữ dội: “Từ sau khi em khôi phục trí nhớ, nhớ ra anh, em liền lập tức từ nước ngoài quay về tìm anh.

Em muốn nói với anh rằng em nhớ ra anh rồi, em còn muốn giải thích rõ ràng với anh chuyện đã xảy ra suốt những năm qua, em muốn ở bên cạnh anh một lần nữa! Nhưng sau khi em về nước lại phát hiện anh đã kết hôn rồi.”

“Cố Mặc Ngôn, em cũng từng thử cố gắng nói với chính mình, anh đã là người đàn ông có vợ rồi, em không nên có bất kỳ tình cảm nam nữ nào với anh nữa. Nhưng em không có cách nào khiến bản thân quên anh đi, em yêu anh Cố Mặc Ngôn!”

Lời tỏ tình của Trình Thu Uyển lúc này không những không làm Cố Mặc Ngôn cảm động, mà còn khiến anh cảm thấy phiên muộn. Nếu như sớm biết Trình Thu Uyển có suy nghĩ như vậy, anh tuyệt đối sẽ không làm việc chung với Trình Thu Uyển “Nhưng anh đã không còn tình cảm với em từ lâu rồi, bây giờ người anh yêu là Tô Thư Nghi, em buông anh ra, anh phải đi tìm cô ấy!” Cố Mặc Ngôn sốt ruột muốn thoát khỏi sự níu kéo của Trình Thu Uyển.

Nghe Cố Mặc Ngôn nói thẳng thừng như vậy, trái tim Trình Thu Uyển tràn ngập sự ghen tị. Tại sao mình đã nói rõ ràng như vậy.

rồi mà Cố Mặc Ngôn vẫn đi tìm Tô Thư Nghỉ chứ? Chẳng lẽ trong lòng anh không có một chút vị trí nào dành cho mình hay sao?

Tô Thư Nghi! Đều tại cô! Đôi mắt Trình Thu Uyển hiện lên vẻ hung ác. Nếu không phải tại cô, sao Cố Mặc Ngôn lại có thể nói với tôi những lời như thế! Sao Trình Nam Quyền lại không cần đứa em gái là cô ta được, rõ ràng anh ta đã từng rất yêu chiều cô ta cơ mà.

Giờ cô ta đã không còn là cô cả nhà họ Trình nữa rồi, nếu ngay cả Cố Mặc Ngôn cũng không cần cô ta nữa thì cô ta phải làm sao đây? Chẳng lẽ phải lưu lạc đầu đường xó chợ ư?

Không! Cuộc đời của cô ta phải được người người ngưỡng mộ, cô †a tuyệt đối không cho phép mình trở nên thê thảm như vậy. Nghĩ đến đây, Trình Thu Uyển hạ quyết tâm, lập tức đưa ra quyết định.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 711


Chương 711

Theo lực của Cố Mặc Ngôn đẩy cô ta ra, Trình Thu Uyển cố ý ngả người ra sau, cả người lập tức lăn xuống cầu thang.

*Thu Uyển!” Nhìn thấy cả người Trình Thu Uyển lăn xuống cầu thang, sau đó nằm bất động trên mặt đất, Cố Mặc Ngôn nhất thời choáng váng.

Anh nhớ lúc đẩy Trình Thu Uyển ra đã khống chế lực của mình rồi mà cơ, sao cô ta có thể ngã xuống được? Lẽ nào vừa rồi mình vẫn dùng lực quá mạnh sao? Nhưng bây giờ Cố Mặc Ngôn cũng.

không còn tâm trí nào nghĩ đến những điều này nữa.

Anh vội vàng chạy xuống đỡ Trình Thu Uyển lên, nhưng Cố Mặc Ngôn phát hiện cô ta đã mất ý thức và ngất đi rồi, hơn nữa trên trán còn có vết máu Cố Mặc Ngôn hoảng hốt, quay đầu lại hét lên với Dương Tùng Đức: “Mau gọi xe cấp cứu!”

Trước đó, khi Dương Tùng Đức nghe Trình Thu Uyển thú nhận với Cố Mặc Ngôn, trong lòng anh ta rất khinh thường. Người phụ nữ này đúng là biết diễn trò, rõ ràng đã làm bao nhiêu chuyện độc: ác, cuối cùng lại nói như thể mình là nạn nhân. Nhưng may là Cố Mặc Ngôn không có ý định chấp nhận cô ta.

Nhưng những gì đang xảy ra bây giờ là sao? Tại sao Trình Thu Uyển lại đột nhiên ngã xuống?

Vừa rồi Dương Tùng Đức cũng luôn chú ý tới hai người họ, anh ta tuyệt đối sẽ không tin rằng sức mạnh của Cố Mặc Ngôn vừa rồi có thể khiến Trình Thu Uyển ngã xuống, lẽ nào là Trình Thu Uyển cốý?

Có lẽ là như vậy thật. Người như cô ta, muốn đạt được mục đích của mình, còn có chuyện gì mà không dám làm nữa. Nói không chừng đây là khổ nhục kế của cô ta đối với Cố Mặc Ngôn.

Dương Tùng Đức đang suy nghĩ về những điều này thì chợt bị tiếng hét của Cố Mặc Ngôn kéo ra khỏi dòng suy nghĩ của mình.

Mặc dù anh ta nghỉ ngờ chuyện này nhưng không thể nói với Cố Mặc Ngôn được. Dù sao ở một mức độ nào đó, anh ta cũng tính là đồng phạm của Trình Thu Uyển, có một số chuyện anh ta thật sự không thể tìm ra lý do để giải thích với Cố Mặc Ngôn.

“Vâng.” Dương Tùng Đức trả lời rồi nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi đến bệnh viện. Cứ nên đưa Trình Thu Uyển đến bệnh viện trước đã, bất kể có phải là cô ta có cố ý hay không thì bây giờ cô ta cũng đang bị thương thật, dù sao đó cũng là một mạng người Hơn nữa nếu cô ta xảy ra chuyện gì, anh ta cũng không biết làm sao để tìm được bố mẹ mình Không lâu sau, tiếng xe cứu thương đã vang lên ở dưới lầu. Cố Mặc Ngôn vội vàng giúp nhân viên cấp cứu của bệnh viện đưa cô †a lên cáng, sau đó cùng đi đến bệnh viện.

Cho dù thế nào, chuyện này cũng có trách nhiệm của anh, vẫn nên đảm bảo an toàn cho tính mạng của Trình Thu Uyển trước đã. Chuyện ra nước ngoài tìm Tô Thư Nghỉ chỉ có thể gác lại.

Sắc mặt Cố Mặc Ngôn căng thẳng đợi ở bên ngoài phòng phẫu thuật.

Bây giờ, một mặt anh lo lắng cho sự an nguy của Trình Thu Uyển, cầu mong cô ta sẽ không xảy ra chuyện gì, nếu không thì e rằng anh cũng không thoát khỏi trách nhiệm Mặt khác, chuyện của Tô Thư Nghỉ càng khiến anh lo lắng hơn.

Bây giờ cô đang ở đâu, đã đến Mỹ chưa? Anh nên đi đâu tìm cô đây? Nếu như tìm được rồi mà Tô Thư Nghỉ vẫn khăng khăng muốn ly hôn với anh thì làm sao? Anh phải làm gì mới có thể giữ cô lại đây?

Cố Mặc Ngôn hận không thể lập tức đi tìm Tô Thư Nghi quay về, sau đó giữ cô bên cạnh mình cả đời, không để cô rời xa anh nửa bước, cảm giác nhớ nhung nhưng không thể gặp như bây giờ sắp làm anh phát điên lên rồi. Nhưng anh không thể, Trình Thu Uyển vẫn còn đang trong phòng phẫu thuật, anh không thể bỏ đi một cách vô trách nhiệm như vậy được.

Ngay khi sự kiên nhẫn của Cố Mặc Ngôn sắp cạn kiệt, đèn trong phòng phẫu thuật cuối cùng cũng tắt. Nhìn thấy bác sĩ bước ra, Cố Mặc Ngôn lập tức bước đến hỏi thăm tình hình của Trình Thu Uyển như thế nào rồi?

Nhưng biểu cảm của bác sĩ lại có vẻ nặng nề: “Anh là người nhà của bệnh nhân?”

“Tôi là bạn của cô ấy.” Cố Mặc Ngôn trả lời, trong lòng loáng thoáng có một dự cảm chẳng lành.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 712


Chương 712

“Anh vẫn nên thông báo cho người nhà bệnh nhân càng sớm càng tốt thì hơn, hai chân của bệnh nhân bị va đập mạnh trong lúc lăn xuống. Phẫu thuật điều trị không có tác dụng. E rằng nửa đời sau phải ngồi xe lăn rồi.”

Bác sĩ nói xong thì lắc lắc đầu, trên mặt lộ vẻ thương xót: “Haiz, thật đáng tiếc, còn trẻ như vậy mà đã tàn tật. Sau khi bệnh nhân tỉnh lại, mọi người nên cố gắng động viên cô ấy đi, tôi sợ cô ấy nghĩ quẩn.”

Sau khi dặn dò, bác sĩ quay người rời đi, để lại Cố Mặc Ngôn thân thờ đứng khựng tại chỗ.

Hai chân tàn phế sao? Sao Trình Thu Uyển có thể bị thương nghiêm trọng như vậy được? Rõ ràng lúc đó anh không sử dụng sức mạnh đến vậy mà Nhưng bây giờ không phải là lúc trốn tránh trách nhiệm. Có vẻ Trình Thu Uyển thật sự vì động tác vung tay của anh mà ngã xuống, chắc chắn anh phải chịu trách nhiệm về chuyện này.

Vậy bây giờ rốt cuộc phải làm sao đây? Anh phải nói chuyện này với Trình Thu Uyển như thế nào đây? Cô ấy vẫn còn trẻ như vậy, liệu có thể chấp nhận sự thật răng mình sẽ phải ngồi xe lăn cả đời không?

Cố Mặc Ngôn ngồi thừ người trên chiếc ghế ngoài phòng phẫu thuật, anh ôm đầu chìm vào cảm giác tội lỗi trong lòng, Đều là lỗi của anh, lúc đó anh không nên thô bạo hất Trình Thu Uyển như vậy, anh nên nói rõ với cô ta, nếu không đã không xảy.

ra chuyện như thế này. Rốt cuộc anh nên làm gì bây giờ?

Dương Tùng Đức luôn đứng đợi bên ngoài phòng phẫu thuật cùng với Cố Mặc Ngôn, sau nghe bác sĩ nói xong, anh ta cũng rất sốc. Nếu như đây là khổ nhục kế thì Trình Thu Uyển thật sự đã trả cái giá đắt quá rồi đấy.

Nhìn thấy vẻ mặt ăn năn và đầy tội lỗi của Cố Mặc Ngôn hiện tại, trong lòng Dương Tùng Đức vừa cảm thấy khó chịu lại vừa cảm thấy lo lắng.

Với tính cách của Cố Mặc Ngôn, anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm cho sự việc này, nói không chừng sẽ chủ động chăm sóc cho Trình Thu Uyển đến cuối đời. Có lẽ mục đích của Trình Thu Uyển khi làm việc này cũng chỉ có vậy.

Nhưng nếu như vậy thì mợ chủ phải làm sao? Nghĩ đến đây, Dương Tùng Đức không nhịn được mà bước tới trước hỏi: Cố, bây giờ có cần đi tìm mợ chủ nữa không? Tôi sẽ lập tức đi đặt vé máy bay đi Mỹ!”

Cố Mặc Ngôn vẫn trâm lặng không nói gì. Nhìn thấy phản ứng của Cố Mặc Ngôn, trái tim Dương Tùng Đức lỡ một nhịp, xem ra Trình Thu Uyển đã đạt được mục đích rồi.

Quả nhiên, Cố Mặc Ngôn trầm tư một lúc rồi nói: “Cứ chờ trước đã, chờ tôi xử lý xong chuyện của Trình Thu Uyển đã rồi tính.”

Thật ra Cố Mặc Ngôn rất muốn đi tìm Tô Thư Nghỉ ngay lập tức, nhưng bây giờ Trình Thu Uyển vẫn còn nẵm trên giường bệnh, hơn nữa còn là do anh, sao anh có thể bỏ đi như thế được chứ?

Nói xong, Cố Mặc Ngôn đứng dậy đi về phía phòng bệnh của Trình Thu Uyển, để lại Dương Tùng Đức vẫn đứng nguyên chỗ cũ, nhưng lại không thể nói gì với Cố Mặc Ngôn.

Khi bước vào phòng bệnh, Trình Thu Uyển đã tỉnh dậy rồi, nhưng sắc mặt thì tái nhợt, không chút màu máu nào, trông rất yếu ớt và đáng thương.

Nhìn thấy Cố Mặc Ngôn đi vào, Trình Thu Uyển đã rơm rớm nước mắt: “Cố Mặc Ngôn, vừa nãy… vừa nãy ý tá nói với em, chân của em… chân của em…”

Trình Thu Uyển nghẹn ngào không nói tiếp được nữa.

Nghe thấy Trình Thu Uyển đã biết chuyện này rồi, cảm giác tội lỗi trong mắt Cố Mặc Ngôn càng mãnh liệt hơn.

Cố Mặc Ngôn đi đến bên giường của Trình Thu Uyển, ngồi xổm xuống: “Thu Uyển, chuyện này đều là lỗi của anh, là anh không đúng, em yên tâm, anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm với em, anh xin lỗi.”

Nghe thấy Cố Mặc Ngôn nói xin lỗi, trong lòng Trình Thu Uyển thoáng hiện vẻ đắc ý và vui mừng, nhưng ngoài mặt thì vẫn giả vờ đau lòng nói: “Không sao đâu Mặc Ngôn, xin anh đừng nói như vậy, chuyện này không thể trách anh được. Nếu có trách thì em cũng chỉ có thể trách chính mình thôi, là em không nên cản anh lại.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 713


Chương 713

Sau đó, Trình Thu Uyển che miệng ngăn không cho mình khóc.

lớn: “Nhưng Mặc Ngôn, em thật sự không quên được anh, em không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, em tưởng rằng anh sẽ đợi em… em…”

Trình Thu Uyển bật khóc, nói không nên lời.

Cố Mặc Ngôn nghe xong thì càng thêm áy náy.

Anh nghĩ cũng không thể trách Trình Thu Uyển chuyện này được, dù gì cũng là anh vẫn luôn cho rằng cô ta không còn sống nữa.

Kể ra, trong hai người, anh cũng là người thay lòng trước, sau khi Trình Thu Uyển hồi phục trí nhớ quay trở về nước chứng kiến tất cả mọi chuyện chắc cũng không biết phải làm sao.

Nhưng hiện giờ trong lòng anh chỉ có một mình Tô Thư Nghỉ, anh không thể chứa thêm một Trình Thu Uyển nữa, bây giờ anh cũng chỉ đành dốc hết sức để bù đắp cho cô ta thôi.

“Thu Uyển, anh cũng có một phần trách nhiệm không thể trốn tránh trong chuyện này, không phải em nói không trách anh là xong chuyện. Em nói đi, em muốn bù đắp thế nào, chỉ cần là việc.

anh làm được, nhất định anh sẽ dốc sức làm!” Cố Mặc Ngôn nghiêm túc nhìn Trình Thu Uyển Thấy Cố Mặc Ngôn nghiêm túc hứa hẹn với mình như thế, Trình Thu Uyển càng mừng thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt cô ta vẫn cố tỏ ra khó xử, nhìn Cố Mặc Ngôn rồi ngập ngừng.

“Cố Mặc Ngôn, anh… anh nói thật không? Anh bằng lòng làm bất cứ chuyện gì mình có thể làm vì em thật sao?

“Ừ;’ Cố Mặc Ngôn gật đầu, anh đảm bảo thêm lần nữa: “Thu Uyển, em nói đi, chỉ cần là việc anh có thể làm được, nhất định anh sẽ dốc sức làm.”

Cố Mặc Ngôn nghĩ bụng, nửa đời sau này của một cô gái trẻ trung xinh đẹp như Trình Thu Uyển lại bị hủy hoại bởi vì sai lầm nhất thời của anh, có gì mà anh không thể đồng ý được chứ.

Trình Thu Uyển nhìn Cố Mặc Ngôn bằng đôi mắt rưng rưng, cô ta cố tình tỏ vẻ thảm thương rồi nói: ‘Cố Mặc Ngôn, bây giờ sau khi anh trai biết em không phải là em gái ruột của anh ấy thì không cần em nữa, anh ấy đã đuổi em ra khỏi nhà họ Trình rồi, em thật sự không biết sau này một mình em phải sống thế nào, anh nói xem rốt cuộc em nên làm gì đây?”

Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Trình Thu Uyển, trên gương mặt của Cố Mặc Ngôn cũng thoáng hiện sự đau lòng, anh lớn hơn Trình Thu Uyển vài tuổi, từ nhỏ đã nhìn cô ta khôn lớn, hơn nữa cô ta còn là người đầu tiên anh thích, tuy bây giờ anh đã không còn tình cảm nam nữ với cô ta nữa nhưng anh vẫn rất quan tâm đến cô ta.

“Không sao, em cứ yên tâm, em còn có anh mà, anh sẽ không bỏ mặc em đâu.” Cố Mặc Ngôn an ủi Trình Thu Uyển Cuối cùng Trình Thu Uyển cũng đợi được đến lúc Cố Mặc Ngôn chủ động nói ra câu này, ánh mắt của cô ta hiện rõ niềm vui, có điều do cô ta đang cúi đầu nên Cố Mặc Ngôn mới không nhìn thấy.

“Vâng ạ'” Trình Thu Uyển khóc lóc gật đầu, sau đó cô ta nhào vào.

lòng Cố Mặc Ngôn “Cố Mặc Ngôn, bây giờ trên đời này em chỉ còn lại một mình anh thôi, anh đừng bao giờ rời xa em nhé, em thật sự rất yêu rất yêu anh, anh hứa với em đi, anh sẽ ở bên em cả đời này được không?

Chúng ta sẽ giống như mười năm trước mãi mãi bên nhau, chẳng phải mười năm trước anh đã hứa với em anh sẽ luôn ở.

bên cạnh em sao?”

Thấy Trình Thu Uyển nhào vào lòng mình, Cố Mặc Ngôn vô thức muốn đẩy cô ta ra. Nhưng lại nghĩ đến tình hình sức khỏe hiện giờ của cô ta, bất đắc dĩ anh chỉ đành ôm lấy cô ta.

Nhưng sau khi nghe thấy những gì Trình Thu Uyển nói, Cố Mặc Ngôn lại hoảng sợ, mãi lâu sau anh cũng không phản ứng lại được, anh không ngờ Trình Thu Uyển lại đưa ra yêu cầu này.

Vừa rồi anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cho dù Trình Thu Uyển có muốn lấy hết tài sản trong tay anh thì anh cũng chấp tay dâng tặng. Anh sẽ mời bác sĩ tốt nhất đến chữa bệnh cho cô ta, anh sẽ mời đội ngũ bác sĩ giỏi nhất đến chăm sóc cô ta, anh sẽ chỉ trả mọi chỉ phí của cô ta trong nửa đời sau, nhưng ở bên cạnh cô ta cả đời thì…
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 714


Chương 714

Tô Thư Nghi vốn đã không thích anh gặp Trình Thu Uyển, ngày trước gần như lần nào anh cãi nhau và chiến tranh lạnh với Tô Thư Nghi cũng vì Trình Thu Uyển. Nếu như bây giờ anh đồng ý với Trình Thu Uyển, vậy thì anh với Tô Thư Nghi phải làm sao? Không lẽ muốn anh và người mình yêu mỗi người một ngả sao?

“Thu Uyển, cái này… anh…” Cố Mặc Ngôn đẩy Trình Thu Uyển ra khỏi vòng tay của mình, anh do dự không biết nên nói thế nào với Trình Thu Uyển.

Trông thấy vẻ mặt khó xử của Cố Mặc Ngôn, Trình Thu Uyển hơi hoảng hốt, cô ta cố gắng chớp mắt để nước mắt chảy ra nhiều hơn, sau đó đáng thương nhìn Cố Mặc Ngôn.

“Cố Mặc Ngôn, chẳng phải vừa rồi anh đã hứa với em, anh sẽ bằng lòng làm mọi thứ vì em sao? Em thật sự không thể không có anh, nếu như anh không đồng ý với em thì em sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, em thà chết quách đi cho xong!”

*Thu Uyển!” Cố Mặc Ngôn cất cao giọng, anh nghiêm túc nói: “Sao em có thể nói ra những lời đó? Tại sao em lại không biết trân trọng mạng sống của mình như thế hả?”

“Vậy anh đồng ý sẽ ở bên em đi, không có anh, em thật sự không biết bây giờ mình nên sống tiếp thế nào nữa” Trình Thu Uyển khóc càng đáng thương hơn: “Cố Mặc Ngôn, bây giờ em đã là một người tàn phế, ngoài anh ra sẽ không có ai sẵn lòng cần em nữa. Giờ em đã không có người thân rồi, không lẽ anh còn muốn em sống bơ vơ một mình trên cõi đời này sao?”

Thấy Trình Thu Uyển nói như thế, Cố Mặc Ngôn cũng hơi dao động, nhưng nếu như anh thật sự đồng ý với Trình Thu Uyển, vậy anh với Tô Thư Nghỉ phải làm sao?

Cố Mặc Ngôn không biết cuối cùng mình nên lựa chọn thế nào, rất khó để đưa ra quyết định.

Nhìn Trình Thu Uyển đang khóc lóc thảm thiết trước mặt mình, cuối cùng Cố Mặc Ngôn vẫn bị áp đảo bởi sự áy náy trong lòng mình, sở dĩ Trình Thu Uyển biến thành thế này đều là do anh, bây giờ Trình Thu Uyển đã nói ra yêu cầu này rồi, anh không thể khước từ.

Hơn nữa, cũng giống như những gì Trình Thu Uyển nói, ngoài anh ra, trên thế giới này cô ta thật sự không còn ai để dựa dẫm nữa.

Tô Thư Nghỉ còn có Trình Nam Quyền chăm sóc, anh tin chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện. Đợi đến khi Trình Thu Uyển có thể chấp nhận được tình trạng của mình, có thể sống một mình được thì anh sẽ đi tìm Tô Thư Nghi sau vậy.

Cố Mặc Ngôn đã đấu tranh rất lâu, cuối cùng anh khó khăn lên tiếng: “Được, anh hứa với em, anh sẽ ở bên cạnh em.”

“Anh nói thật không?” Lúc này Trình Thu Uyển không giấu nổi niềm vui sướng trong lòng mình, cô ta lại ôm chầm lấy Cố Mặc Ngôn: “Cảm ơn anh Cố Mặc Ngôn, cảm ơn anh!”

Lúc này Trình Thu Uyển đang rất đắc ý. Tô Thư Nghỉ, cho dù cô có cướp được thân phận cô cả nhà họ Trình của tôi thì có sao, chäng phải cuối cùng Cố Mặc Ngôn vẫn là của tôi sao?

Hừ, chỉ với tập đoàn Ngôn Diệu và cổ phần của tập đoàn Gố Thị trong tay Cố Mặc Ngôn, làm vợ của anh cũng sống sung sướng hơn làm cô chủ của nhà họ Trình nhiều. Cuối cùng vẫn là tôi thắng cô, Tô Thư Nghỉ ạ!

“Em thành ra thế này là do anh hại, đây là việc anh nên làm.” Đột nhiên Cố Mặc Ngôn đầy Trình Thu Uyển ra: “Em nằm xuống nghỉ ngơi cho khỏe đi, anh còn có việc cần phải xử lý, lát nữa anh lại đến với em.”

“Vâng ạ, anh đi làm việc của mình đi, em không sao đâu.” Sau khi Trình Thu Uyển đạt được mục đích của mình thì tỏ ra rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện.

Sau khi đỡ Trình Thu Uyển nằm xuống nghỉ ngơi xong, Cố Mặc Ngôn bèn xoay người rời khỏi phòng bệnh.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 715-716


Chương 715

Lúc này Dương Tùng Đức đang đứng ngoài phòng bệnh đợi Cố Mặc Ngôn, thấy Cố Mặc Ngôn đi ra, anh ta vội vàng chạy lên phía trước: “Cậu Cố, sao rồi? Trình Thu Uyển sao rồi.” Dương Tùng Đức sợ Trình Thu Uyển sẽ nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu gì đó quá đáng.

Cố Mặc Ngôn không trả lời câu hỏi của Dương Tùng Đức, anh kìm nén nhìn Dương Tùng Đức rồi nói: “Đưa đơn ly hôn Trình Nam Quyền gửi tới cho tôi, tôi ký.”

“Cậu Cố, anh không thể ký được!” Dương Tùng Đức vội nói, anh ta biết chắc hẳn đây là trò quỷ của Trình Thu Uyển. Nếu không, với tình cảm cậu Cố dành cho mợ chủ, sao anh có thể đồng ý ký đơn ly hôn được.

Bây giờ Dương Tùng Đức chỉ ước gì có thể nói hết những chuyện Trình Thu Uyển đã làm cho Cố Mặc Ngôn biết.

“Cậu Cố, chắc chắn mợ chủ đang đợi anh đến tìm cô ấy, anh không thể..” Dương Tùng Đức còn muốn khuyên Cố Mặc Ngôn nhưng lại bị anh cắt ngang.

“Tôi tự có kế hoạch của mình, hơn nữa tôi cũng đã suy nghĩ kỹ rồi, đi lấy cho tôi đi.”

Thấy Cố Mặc Ngôn đã có quyết định, Dương Tùng Đức cũng.

không thể nói thêm được gì nữa: “Vâng, bây giờ tôi sẽ quay về công ty lấy.” Sau khi nói xong, Dương Tùng Đức bèn rời khỏi bệnh.

viện.

Trên đường lái xe về công ty, Dương Tùng Đức vô cùng áy náy, Cố Mặc Ngôn và Tô Thư Nghi đi đến bước đường ngày hôm nay cũng có một phần trách nhiệm của anh ta trong đó. Tuy anh ta cũng là bị Trình Thu Uyển bắt ép, nhưng anh ta đã phản bội Cố Mặc Ngôn rồi làm ra những việc không thể tha thứ được là sự: thật, không thể nào phủ định.

Đừng nói là Cố Mặc Ngôn và Tô Thư Nghi, ngay cả anh ta cũng không thể tha thứ cho mình, xem ra sau này anh ta chỉ đành tìm cách bù đắp lại lỗi lầm mình đã gây ra cho họ thôi.

Sau khi quay về văn phòng lấy đơn ly hôn, không lâu sau Dương Tùng Đức đã quay trở về bệnh viện.

Nhìn đơn ly hôn trước mặt, Cố Mặc Ngôn cầm lấy cây bút Dương Tùng Đức đưa tới, nhưng lại do dự không đặt bút ký tên của mình.

Nhớ lại tháng ngày trước đây mình và Tô Thư Nghỉ ở bên nhau, Cố Mặc Ngôn thấy rất xót xa. Chỉ cần anh ký tên của mình lên tờ giấy này, cũng đồng nghĩa với việc sau này Tô Thư Nghi sẽ chẳng còn quan hệ gì với anh nữa.

Nghĩ đến đây, Cố Mặc Ngôn nở một nụ cười khổ, trước đây anh và Tô Thư Nghỉ đã có với nhau nhiều ký ức đẹp đẽ đến thế, không.

lẽ bây giờ lại phải kết thúc băng cách này hay sao? Chỉ cần vài nét bút là có thể quyết định mối quan hệ giữa hai người ư?

“Cậu Cố, anh có cần suy nghĩ lại không, bây giờ đuổi theo mợ chủ vẫn còn kịp đấy.” Thấy được sự đau khổ trên gương mặt của Cố Mặc Ngôn, Dương Tùng Đức vẫn không từ bỏ hy vọng mà khuyên nhủ anh.

Cố ặc Ngôn bỗng hoàn hồn khi nghe thấy Dương Tùng Đức nói như thế, anh ngẩng đầu nhìn về phía phòng bệnh của Trình Thu Uyển. Nhớ lại những lời kể lể trong nước mắt của Trình Thu Uyển vừa rồi với mình, Cố Mặc Ngôn nhẫn tâm nhìn sang chỗ khác rồi nhanh chóng đặt bút ký tên của mình lên đơn ly hôn.

Sau khi ký xong, Cố Mặc Ngôn cũng không nhìn nó thêm lần nào nữa, anh đưa nó cho Dương Tùng Đức: “Lúc nào đấy gửi nó cho Trình Nam Quyên.”

“Vâng.” Dương Tùng Đức ủ rũ nhận lấy đơn ly hôn, cuối cùng anh †a vẫn không khuyên được Cố Mặc Ngôn “Cậu ở đây chăm sóc Trình Thu Uyển cho tôi, bây giờ c‹ có người ở bên, tôi muốn ra ngoài một mình cho bình tĩnh lại.” Cố Mặc Ngôn dặn dò Dương Tùng Đức. Bây giờ anh thật sự không có tâm trạng, cũng không biết nên đối mặt thế nào với Trình Thu Uyển. Anh cần không gian và thời gian để suy nghĩ xem sắp tới rốt cuộc mình nên làm gì.

“Vâng.” Dương Tùng Đức trả lời.

Chương 716

Nguồn thiếu chương.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 717


Chương 717

“Trình Thu Uyển, người cậu Cố yêu là mợ chủ, anh ấy sẽ không bao giờ thích loại phụ nữ như cô đâu. Mọi điều cô làm cũng chỉ là phí công vô ích thôi!”

Nghe thấy Dương Tùng Đức nhắc đến Tô Thư Nghỉ, cơn giận của Trình Thu Uyển bùng phát: “Người phụ nữ như Tô Thư Nghỉ thì có gì tốt chứ, tôi có điểm nào không sánh bằng cô ta! Cố Mặc Ngôn sẽ không thích người phụ nữ xấu xí như cô ta đâu!”

“Mợ chủ không xấu, cô mới xấu!” Dương Tùng Đức lớn tiếng phản bác lại: “Hơn nữa, phải là cô không sánh bằng mợ chủ mới đúng, cô ấy lương thiện, cô sống tám đời cũng không sánh nổi”

Tức quá hóa cười, Trình Thu Uyển chế giễu: ‘Không nhìn ra đấy Dương Tùng Đức, không lẽ anh cũng thích Tô Thư Nghỉ hả?

©ố Mặc Ngôn có biết suy nghĩ này của một cấp dưới như anh không?”

“Chỉ có kẻ độc ác như cô mới có suy nghĩ ấy thôi.” Dương Tùng Đức không hề chột dạ: “Chỉ cần là người hơi có mắt nhìn thì đều sẽ lựa chọn mợ chủ, chứ không lựa chọn cô!”

“Câm miệng!” Tiếng Trình Thu Uyển rất chói tai, những lời của Dương Tùng Đức khiến cô ta nhớ lại lựa chọn của Trình Nam Quyền và Cố Mặc Ngôn: “Tô Thư Nghỉ thì có điểm gì tốt mà mấy người ai cũng thích cô ta hết!”

“Ít nhất mợ chủ cũng sẽ không tính kế cậu Cố và những người quan tâm, yêu thương cô ấy.”

Trình Thu Uyển nghe xong thì không khỏi bật cười: “Dương Tùng.

Đức, anh thì có tư cách gì mà nói tôi? Anh đừng quên, chúng ta là người cùng hội cùng thuyền, anh cũng có phân trong chuyện này đấy.”

“Sau này tốt nhất đừng để tôi nghe thấy anh nói những lời nếu không hậu quả anh tự gánh lấy, tôi cũng không dám đảm.

bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

Dương Tùng Đức nghe thấy những lời Trình Thu Uyển nói thì tức.

không nói được gì. Đúng vậy, anh ta thì có tư cách gì để ở đây.

chỉ trích Trình Thu Uyển chứ? Chẳng phải anh ta đã lợi dụng lòng tin của Cố Mặc Ngôn và Tô Thư Nghi dành cho mình để làm tổn thương họ sao?

Sau khi Trình Nam Quyền đưa Tô Thư Nghi đến nước M, anh ta đã nhanh chóng sắp xếp chỗ ở mới cho cô, tập đoàn Trình Thị cũng có không ít việc làm ăn ở nước M, thế nên sống ở đây cũng không phải chuyện gì khó khăn.

Sau khi xong xuôi tất cả mọi thứ, Tô Thư Nghỉ nói muốn đi đến bệnh viện khám thai. Vất vả lâu như thế, cô sợ đứa con trong bụng mình có vấn đề gì đó.

“Vết thương trên người em còn chưa lành, em đừng đến bệnh viện nữa, lát nữa anh sẽ gọi điện với bác sĩ, mời họ đến nhà kiểm tra cho em.” Trình Nam Quyền suy nghĩ rất chu toàn.

“Vâng, được ạ.” Tô Thư Nghỉ cảm kích gật đầu với Trình Nam Quyền: “Cảm ơn anh, mấy ngày nay vất vả cho anh rồi.”

Mấy ngày qua Trình Nam Quyền chăm sóc cho cô rất chu đáo.

Hơn nữa Trình Nam Quyền còn cho cô rất nhiều cảm giác an toàn, khiến cô không còn cảm giác mình không còn nơi để về trên thế giới rộng lớn này nữa. Thì ra có người thân để nương tựa, được anh trai bao bọc chở che lại hạnh phúc đến thế.

“Em nói gì đấy hả.” Trình Nam Quyền cố tình nghiêm mặt nói, anh ta dùng ngón tay búng nhẹ lên trán của Tô Thư Nghỉ: “Anh là anh trai của em, làm những việc này cho em cũng là chuyện anh nên làm thôi, sau này đừng nói mấy lời khách sáo như thế nữa.”

“Em biết rồi.” Tô Thư Nghỉ mỉm cười xoa trán, nhìn Trình Nam Quyền rồi nói: “Anh ơi.”

Tô Thư Nghỉ gọi rất nghiêm túc. Đúng vậy, anh trai, từ nay vê sau cô đã là người có anh trai rồi. Cô có thể làm nũng với anh ta, có thể tùy ý nổi nóng với anh ta mà không cần kiêng dè gì, bởi vì bọn họ là anh em ruột thịt. Tuy với tính cách của cô, khả năng cô làm ra mấy chuyện này là rất thấp.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 718-719


Chương 718

Trình Nam Quyền cũng bị cảm động bởi một tiếng anh này của Tô Thư Nghị, anh ta giang tay ôm Tô Thư Nghĩ vào lòng: “Em gái, sau này anh sẽ không để bất cứ ai bắt nạt em nữa, anh sẽ bù đắp lại hết những gì anh nợ em trong suốt nhiều năm qua.”

“Vâng ạ.” Tô Thư Nghỉ ôm Trình Nam Quyền, rơm rớm nước mắt.

Buổi chiều, Trình Nam Quyền mời một bác sĩ người gốc Hoa đến nhà. Sau khi kiểm tra một lượt, bác sĩ nói với Tô Thư Nghỉ tình trạng sức khỏe của cô hơi yếu, cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhiều.

“Con tôi không sao chứ?” Tô Thư Nghỉ căng thẳng hỏi.

“Không sao, cô yên tâm, đứa bé rất khỏe mạnh.” Bác sĩ an ủi Tô Thư Nghị, rồi dặn dò cô: “Có điều giờ cô đã là phụ nữ mang thai rồi, cho nên bình thường cần phải chú ý nghỉ ngơi, cũng phải chú ý kỹ đến vấn đề ăn uống, cố gắng đừng kén ăn, phải cân đối dinh dưỡng.”

Tô Thư Nghỉ nghe thấy con không sao thì thở phào nhẹ nhõm “Được, tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ, tôi sẽ chú ý.”

“Còn nữa…

Bác sĩ lại dặn dò Tô Thư Nghi rất nhiều chuyện nữa, cô nghe mà đau cả đầu, thì ra mang thai một đứa trẻ lại là một chuyện vừa hạnh phúc vừa phiền phức như thế. Trái lại nhìn Trình Nam Quyền ở bên cạnh, trông anh ta còn nghiêm túc nghe hơn cả cô, từng câu từng chữ bác sĩ nói đều ghi tạc trong lòng.

Cuối cùng sau khi nói được kha khá những việc cần phải chú ý, nói cảm ơn không ngừng xong, Trình Nam Quyền đã tự tiễn bác Sĩ về.

Tô Thư Nghi ngồi trên sô pha v**t v* bụng của mình, cô không khỏi nghĩ đến dáng vẻ sau này của con, không biết con sẽ giống cô nhiều hơn? Hay là… Đau thương hiện lên trong đôi mắt cô, hay là giống anh nhiều hơn nhỉ.

Tô Thư Nghỉ nhớ đến Cố Mặc Ngôn, cô lại không cầm lòng nổi, con tim nhói đau, chắc là bây giờ anh đang ngọt ngào hạnh phúc.

bên cạnh Trình Thu Uyển phải không? Cô đi rồi, hai người họ cũng không còn trở ngại nữa.

Lúc Trình Nam Quyền đi vào thì thấy Tô Thư Nghỉ đang cúi đầu, dáng vẻ chán nản, đau khổ.

“Sao vậy?” Trình Nam Quyền đi tới xoa đầu cô, anh ta dịu dàng nói.

“Anh, đơn ly hôn…” Tô Thư Nghỉ hơi nghẹn ngào, cô hẳng giọng rồi giả vờ mỉm cười thoải mái nói: “Cố Mặc Ngôn, anh ta ký chưa?”

“Ừ, sáng nay anh đã nhận được rồi.” Trình Nam Quyền vẫn chưa biết phải nói thế nào với Tô Thư Nghị, không ngờ cô lại chủ động nhắc đến chuyện này.

Thấy nụ cười trên mặt của Tô Thư Nghỉ lúc này còn xấu hơn cả khóc, Trình Nam Quyền hơi đau lòng: “Thư Nghị, nếu như em buồn thì đừng miễn cưỡng bản thân.”

“Em không buồn đâu.” Tô Thư Nghi càng cười tươi hơn: “Em là người chủ động nói ly hôn, bây giờ cũng coi như là hoàn thành tâm nguyện rồi, sao em phải buồn chứ?”

Trước đây khi nhìn thấy nụ cười của Tô Thư Nghi, tâm trạng của Trình Nam Quyền cũng sẽ bất giác trở nên tốt hơn, nhưng hiện giờ khi nhìn nụ cười trên gương mặt của Tô Thư Nghị, anh ta lại thấy rất chói mắt.

“Thư Nghị, anh là anh trai của em, trước mặt anh em không cần phải như thế, muốn khóc thì cứ khóc đi.”

Tô Thư Nghi nghe thấy những lời đó của Trình Nam Quyền, nụ cười trên gương mặt cô còn chưa kịp tắt thì nước mắt đã nhanh chóng lăn dài.

“Anh ơi… hu hu…’ Tô Thư Nghỉ nằm trong lòng Trình Nam Quyền rồi khóc nấc lên, cô cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa, hít lấy hít để không khí rồi lại khóc rống lên, như thể muốn khóc ra hết mọi ấm ức và đau khổ trong lòng vậy.

Chương 719

Nguồn thiếu chương.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 720


Chương 720

Nhất là đôi giày cao gót màu lam đậm mà cô đang mang trên chân, hoàn toàn khiến khí chất của cô gái nổi bật lên, làm cho người ta có cảm giác cô gái này là người đẹp hệ cấm dục lạnh lùng, Chỉ là, có một điều khiến người qua đường tiếc nuối xuýt xoa là vì tay phải của cô gái này còn nắm tay một cậu bé, xem ra cô là hoa đã có chủ rồi.

Khác với dáng vẻ lạnh lùng băng giá nhàn nhạt toát ra từ người của cô gái, trông bé con ngây thơ này vừa non mềm vừa đáng yêu.

Cậu bé sở hữu một làn da trắng nõn, ngũ quan xinh xắn, có non nớt cũng có dễ thương. Lúc này, đôi mắt to tròn trong veo như nước đang quan sát cảnh tượng xung quanh, trong con ngươi trong vắt, linh động vô cùng sạch sẽ thuần khiết, như thể chưa từng nhiễm chút bụi trần nào.

Chỉ cần ai đó chạm phải tầm mắt của cậu bé, cậu sẽ mỉm cười tươi tắn một cách lễ phép, lộ ra hàm răng trắng tinh chỉnh tề, khiến không ít hành khách gục ngã trong tích tắc.

*Mẹ ơi, có phải vì con đẹp trai nên bọn họ cứ ngắm con mãi không ạ?” Cậu nhóc vừa nở nụ cười đáng yêu khiến người khác không thể chống cự vừa khoái chí hỏi cô gái.

Trong nháy mắt, cô gái cũng chẳng biết phải nói như thế nào, con trai của cô giỏi về mọi mặt, chỉ là có hơi tự luyến, không biết là cậu nhóc giống ai nữa. Dâu sao thì chắc chẳn sẽ không được di truyền từ cô đâu, từ trước tới nay cô chưa từng cảm thấy bản thân xuất sắc như thế.

Còn anh… cô gái nghĩ tới đây, vẻ thất vọng chợt lướt qua trong mắt cô, sao cô lại nghĩ tới anh chứ?

‘Vì mãi không nghe mẹ mình trả lời nên cậu bé ngẩng đầu thắc mắc nhìn cô, lại phát hiện chẳng biết cô suy nghĩ cái gì mà trên mặt lại có vẻ đau lòng nhàn nhạt.

“Mẹ ơi, mẹ làm sao thế ạ?” Cậu bé hơi lo lắng cho cô nên lay lay bàn tay mẹ đang nắm lấy tay mình.

Cô gái hoàn hồn, cúi đầu nhìn con trai: “Đúng thế, vì con đẹp trai nên bọn họ mới nhìn con đấy, Manh Bảo nhà ta người gặp người yêu.

Cô gái trước mắt mỉm cười nhẹ nhàng, thản nhiên đùa giỡn với con trai mình như thể tất cả những gì diễn ra vừa rồi chỉ là ảo giác, đâu còn vẻ đau lòng bi đát gì?

“Chứ còn sao nữa ạ!” Cậu nhóc ngẩng đầu vênh váo, ra vẻ tự cao tự đại, ta đây đẹp trai nhất thiên hạ.

Cô gái buồn cười lắc đầu rồi nắm tay cậu bé đi ra khỏi sân bay.

Sau khi ra khỏi sân bay, cô nhìn cảnh tượng vừa xa lạ vừa quen thuộc trước mắt mình, không nhịn được mà sững sờ mất một thoáng. Năm năm rồi, cuối cùng cô cũng trở về thành phố từng gieo vào lòng cô một nỗi đau khó xóa nhòa.

Cô gái này chính là Tô Thư Nghỉ đã rời khỏi đây vào năm năm trước, nhưng bây giờ cô đã đổi tên thành “Trình Thư Nghỉ” rồi.

Tất nhiên, cậu nhóc bên cạnh cô chính là con trai của cô và Cố Mặc Ngôn, tên cậu nhóc là Trình Hiểu, nhũ danh là Manh Bảo. Từ nhỏ cậu bé đã có tính cách ranh ma, là một thiên tài nhỏ nhưng rất thông minh, biết rất nhiều điều, cả IQ và EQ đều cao, không hề giống một đứa bé năm tuổi.

Vốn dĩ Trình Thư Nghi định cả đời này không về đây, nhưng có một phần quyền cổ phần của nhà họ Trình gặp trục trặc nên cô đành phải về nước cùng Trình Nam Quyền, giải quyết vấn đề.

Vì chuyện này khá là gấp gáp nên Trình Nam Quyền đã về nước trước cô.

Hình như trong khoảng thời gian năm năm, thành phố này đã thay đổi rất nhiều, ngoài một vài công trình kiến trúc chính ra thì những tòa nhà xung quanh đã thay đổi bảy, tám phần, không còn giống cái thành phố mà cô từng thân thuộc.

Trước khi về nước, Trình Nam Quyền có hỏi cô rằng cô đã cân nhắc kỹ về chuyện về nước hay chưa. Nếu cô thật sự không muốn gặp lại những người kia thì anh ta sẽ nghĩ cách giải quyết vấn đề quyền cổ phần Nhưng sao mà cô không biết chuyện này khó giải quyết đến nhường nào chứ? Lỡ như không giải quyết êm đẹp, e là địa vị của Trình Nam Quyền ở tập đoàn Trình thị sẽ bị đe dọa.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 721


Chương 721

Qua nhiều năm như thế, Trình Nam Quyền vẫn làm tròn trách nhiệm của một người anh, gân như là nghe lời cô rắm rắp, còn cưng chiều Manh Bảo lên tận trời. Bây giờ anh ta gặp khó khăn, cô là em gái của anh ta, làm sao cô khoanh tay đứng nhìn được chứ?

Huống chỉ đã qua năm năm rồi, cô trốn đủ lâu rồi. Chuyện lúc trước chẳng phải do lỗi của cô, cô không có lỗi với bất kỳ ai, chẳng việc gì mà cô không dám gặp lại bọn họ.

Vả lại thời gian năm năm này đã mài giữa cô thành một người phụ nữ mạnh mẽ từ lâu, cô không bao giờ còn là Tô Thư Nghi chỉ có thể bỏ chạy ra nước ngoài theo Trình Nam Quyền lúc trước, bây giờ cô đã là Trình Thư Nghỉ Trình Thư Nghỉ cúi đầu nhìn con trai mình, sự dịu dàng mềm mại trỗi dậy trong lòng cô, sau đó là sự kiên định và quyết tâm vững chắc. Bây giờ cô là một người mẹ, cho nên cô sẽ không bao giờ để những người đó làm tổn hại tới cô và con trai mình một cách dễ dàng đâu!

“Mẹ, mẹ nhìn người kia kìal” Tiểu Trình Hiểu hưng phấn chỉ vào màn hình lớn ở đối diện sân bay rồi kêu lên.

Trình Thư Nghỉ nhìn theo hướng mà ngón tay con trai mình chỉ tới, lòng cô thầm cười khổ. Sao vừa về nước mà đã gặp anh bằng cách này cơ chứ? Chẳng lẽ đây là nghiệt duyên của anh và cô sao?

Hình ảnh đang chiếu trên màn hình lớn chính là cảnh Cố Mặc Ngôn đang được phóng viên phỏng vấn.

Nhìn Cố Mặc Ngôn trong TV và năm năm trước không khác biệt quá lớn, anh vẫn có phong thái tao nhã, từng hành vi cử chỉ toát ra sức hấp dẫn chỉ thuộc về người đàn ông trưởng thành, khiến các cô gái si mê ngưỡng mộ, còn những người bạn bên cạnh bọn họ thì chỉ vào màn hình TV, xuýt xoa bàn tán.

“Ôi, người này đẹp trai thật, không biết anh ta đã kết hôn chưa nhỉ?”

*Vậy là cậu chưa biết rồi! Đây là người làm mưa làm gió trong thành phố bọn tớ, trưởng thành chín chắn, sự nghiệp thành công, diện mạo điển trai không khác gì minh tinh, có thể nói là hình mẫu điển hình của đàn ông thành đạt.” Người bạn bên cạnh cô gái vừa rồi bèn phổ cập kiến thức cho cô ta: “Lúc trước mình bảo.

cậu tới thành phố này mà cậu không chịu tới, bây giờ cậu bỏ lỡ anh chàng đẹp trai qua nhiều năm như thế, chắc cậu hối hận rồi phải không?”

“Ừm ừm!” Cô gái kia gật đầu như giã tỏi, sau đó cất lời hỏi han với vẻ mong chờ: “Không biết anh ta là cây đã có chủ chưa?”

“Haiz!” Người bạn thở dài một hơi: “Mình nghe nói năm năm trước anh ta đã kết hôn, nhưng hình như đã ly hôn rồi, bây giờ thế nào thì mình không rõ.”

“Đàn ông như thế mà ly hôn thì chỉ càng khiến người ta si mê thôi…”

Hai người đi xa dần, Trình Thư Nghi không còn nghe rõ những gì bọn họ nói nữa, nhưng cô có thể tưởng tượng được đại khái.

Trình Thư Nghỉ nhếch môi cười mỉa, không biết sau khi bọn họ biết được những chuyện Cố Mặc Ngôn đã từng làm, bọn họ có còn sùng bái người đàn ông này như thế hay không?

Nhìn ngũ quan của Cố Mặc Ngôn được phóng to trên màn hình, Trình Thư Nghi cẩn thận quan sát hàng mi, đôi mắt, mũi và miệng của anh… cô kinh ngạc phát hiện ra trong năm năm nay, dù cô chưa từng cố nhớ về anh nhưng từng đường nét, từng bộ phận trên gương mặt của anh vấn hiện rõ trong lòng cô như thế, vậy nên bây giờ cô lại chẳng cảm thấy xa lạ với anh chút nào.

Nếu nói có cái gì khác biệt thì chắc cũng chỉ là Cố Mặc Ngôn chín chắn hơn năm năm trước. Năm năm trước, cô còn có thể gắng gượng đọc hiểu ánh mắt của Cố Mặc Ngôn, nhưng bây giờ đôi mắt sâu thẳm của anh khiến cô cảm thấy hoảng hốt vì không.

thể hiểu nổi.

“Mẹ ơi? Mẹ ơi!” Manh Bảo nhìn chăm chú vào màn hình một lát, cậu bé càng quyết tâm với suy nghĩ của mình.

“Sao vậy con?” Trình Thư Nghi cũng rất ngạc nhiên trước chuyện Manh Bảo vừa nhìn một cái là thấy được Cố Mặc Ngôn. Chẳng lẽ đây là duyên phận bằng mắt giữa hai ba con với nhau ư? Dù hai người chưa từng gặp nhau lân nào cũng có thể chú ý tới người kia giữa đám đông chỉ băng một cái liếc mắt.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 722


Chương 722

“Mẹ ơi, mẹ có cảm thấy người trong TV kia rất giống con hay không?” Manh Bảo nhìn Trình Thư Nghỉ với gương mặt đầy kích động, trên thế giới này còn có người giống cậu bé đến vậy luôn ư?

Nghe được câu hỏi của Manh Bảo, trong lòng Trình Thư Nghỉ hơi căng thẳng, chẳng lẽ con mình đã nhận ra điều gì sao?

Không, không thể nào được, lòng Trình Thư Nghỉ tự an ủi bản thân, cho dù Manh Bảo có thông minh tới đâu cũng chỉ là một đứa bé năm tuổi. Huống chỉ cô và Trình Nam Quyền chưa từng kể chuyện gì về Cố Mặc Ngôn cho cậu bé nghe. Hai người chỉ nói với Manh Bảo là ba của cậu bé đã mất từ rất lâu rồi, cho nên cậu bé chưa từng nghĩ nhiều về chuyện này.

Trình Thư Nghỉ ép bản thân nở nụ cười thoải mái, cô dỗ dành Manh Bảo: “Manh Bảo, con còn nhỏ như vậy, anh ta lại lớn thế kia, con cảm thấy anh ta và con giống nhau ở chỗ nào?”

Thật ra trông Manh Bảo không giống Cố Mặc Ngôn cho lắm, mặt mũi của cậu bé giống cô hơn, chỉ là thi thoảng thần thái lộ ra trên mặt cậu bé khiến cô nhớ tới Cố Mặc Ngôn làm cô phải bùi ngùi than thở, suy cho cùng thì hai người bọn họ cũng là ba con ruột.

“Con cũng không biết ạ.” Giọng điệu của nhóc tì có hơi buồn bã: “Con chỉ có cảm giác là người đó và con rất giống nhau, như thể con đã gặp người đó ở đâu rồi nhưng lại không nhớ ra”

Manh Bảo vò đầu bứt tai muốn tìm Cố Mặc Ngôn ra trong mớ ký ức của mình, nhưng rõ ràng là không thể nào.

Cảm giác ư? Nghe những gì con mình nói, khi Trình Thư Nghi cảm thấy buồn cười cũng là lúc cô hơi hốt hoảng. Đây là lần đầu tiên Manh Bảo thấy được Cố Mặc Ngôn, còn là thấy trên TV mà đã có cảm giác như thế. Lỡ như sau này cậu bé thấy được người thật, thế thì… mai này nếu Cố Mặc Ngôn gặp Manh Bảo, có khi nào anh cũng có cảm giác giống như Manh Bảo không?

Nghĩ tới đây, Trình Thư Nghỉ siết chặt tay Manh Bảo, bỗng nhiên, một nỗi sợ khó hiểu nhảy ra trong lòng cô. Không thể được!

Manh Bảo là của một mình cô!

“Mẹ ơi, con đau.” Manh Bảo nhíu mày muốn giấy ra khỏi tay Trình Thư Nghĩ.

“Hả?” Sau khi Trình Thư Nghỉ hoàn hồn, cô vội vàng thả lỏng bàn tay đang siết chặt tay Manh Bảo ra: “Mẹ xin lỗi Manh Bảo, xin lỗi con, mẹ nắm chặt quá phải không? Mẹ thổi thổi cho con nhé!”

Nói xong, Trình Thư Nghi ngồi xổm xuống, cẩn thận thổi tay cho.

Manh Bảo với vẻ đau lòng.

Manh Bảo lén lút lườm cô, mẹ thật là! Mình đã lớn tướng rồi, sao mẹ còn coi mình như con nít thết “Mẹ, mẹ nói xem, chú kia và con giống nhau lắm đúng không?”

Manh Bảo tiếp tục hỏi Tô Thư Nghi.

“Thế à?” Sắc mặt của Trình Thư Nghỉ hơi tối tăm: “Mẹ không thấy hai người giống nhau chỗ nào.”

Cô xoa xoa tay nhỏ mềm mại của Manh Bảo vài cái rồi đứng dậy dẫn cậu bé đi ra ngoài: ‘Được rồi Manh Bảo, cậu của con còn đang chờ chúng ta ở nhà đấy, chẳng phải con nói là muốn gặp cậu từ sớm rồi sao? Chúng ta nhanh chân về nhà nhé?”

“OKP” Nghe tới cậu mình, Manh Bảo lập tức quên đi vấn đề mà cậu bé thấy đáng ngờ, cậu bé vui sướng chạy tới phía trước: “Mẹ, mẹ nhanh lên nào! Chúng ta mau đi tìm cậu thôi!”

“Được!” Thấy con trai đã vui vẻ, tâm trạng của Trình Thư Nghi cũng vui lây: “Con đừng chạy nhanh quá, cẩn thận có xe.”

Chẳng bao lâu sau, hai người một lớn một nhỏ đi xe chạy tới nhà họ Trình.

“Cậu ơi!” Manh Bảo vừa thấy Trình Nam Quyền là lập tức giấy ra khỏi tay Tô Thư Nghị, hai cái chân ngắn tũn nhanh nhẹn chạy về phía Trình Nam Quyền Sau khi Trình Nam Quyền sững sờ một chốc, anh ta cũng lập tức ngồi xổm xuống dang đôi tay chờ nhóc con nhào vào lòng, vẻ cưng chiều và nhung nhớ tràn đầy trên gương mặt của anh ta Nhóc con bổ nhào vào người Trình Nam Quyền, liên tục dụi đầu vào lồng ngực anh ta, trong đôi mắt to tròn ầng ậng nước mắt long lanh: “Cậu ơi, cháu nhớ cậu quá!”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 723


Chương 723

Từ nhỏ tới lớn, ngoài mẹ ra thì cậu chính là người hiểu rõ cậu bé nhất, đây là lần đầu tiên cậu bé và cậu của mình chia xa lâu như thế, hiển nhiên là nhóc ta rất nhớ cậu mình.

Nghe cậu bé trong lồng ngực khẽ nói nhớ mình, lòng Trình Nam Quyền cũng không nén được chua xót: “Cậu cũng nhớ cháu lắm!

Sao nào, mấy hôm nay cháu có ngoan ngoãn nghe lời mẹ cháu nói không?”

Sau khi nghe Trình Nam Quyền hỏi, Manh Bảo vốn còn rất xúc động chợt bĩu môi, sao ai cũng coi mình là con nít thế? Cậu bé đã lớn rồi, đã là một cậu trai rồi nhé!

Sau khi lòng Manh Bảo thầm độc thoại trong lòng một lúc, cậu bé thò đầu ra khỏi lồng ngực của Trình Nam Quyền, tò mò quan sát cách trang hoàng trong gian nhà: “Cậu ơi, đây là một ngôi nhà khác của chúng ta sao?”

“Đúng thết” Trình Nam Quyền xoa xoa đầu Manh Bảo: “Cháu thích không? Cậu sẽ sai người dẫn cháu đi xem phòng cháu nhé?

Nếu cháu không thích cái gì thì bây giờ cậu bảo người ta đổi cái mới cho Manh Bảo nhà chúng ta!”

“Vâng ạ!” Manh Bảo lập tức nhảy ra khỏi lồng ngực Trình Nam Quyền: “Cậu ơi, phòng của cháu ở đâu ạ?” Phải biết rắng, phòng.

là lãnh địa riêng của cậu bé, cậu bé rất chú trọng tới chuyện này!

Nhìn tên nhóc lúc nấy còn lén khóc nhè trong lòng mình, bây giờ lại có vẻ hưng phấn mong đợi, bất giác, Trình Nam Quyền lắc đầu buồn cười, đúng là lòng dạ con nít.

Trình Nam Quyền lệnh cho người hầu đang đứng ở một bên dẫn Manh Bảo lên xem phòng mình, anh ta dặn dò người hầu phải bảo đảm an toàn cho Manh Bảo hết lần này tới lần khác.

“Anh chiều nó quá rồi.” Thấy người hầu cẩn thận dẫn Manh Bảo lên lần, Trình Thư Nghỉ quay đầu nhìn Trình Nam Quyền với vẻ bất đắc dĩ.

“Em đừng lo, anh có chừng mực mà, anh sẽ không chiều hư con trai cưng của em đâu.” Trình Nam Quyền cầm túi xách của Trình Thư Nghi, mắc vào giá áo bên cạnh, cất lời trêu đùa.

Trình Thư Nghi buồn cười khẽ lắc đầu vài lần, sau đó cô liên ngồi xuống sofa bên cạnh, Trình Nam Quyền cũng ngồi xuống chỗ đối diện cô.

“Sao em về mà không báo cho anh tiếng nào để anh chuẩn bị tới sân bay đón hai mẹ con? Anh còn tưởng mấy ngày nữa em mới về nước được chứ.”

“Ban đầu em định hai ngày nữa mới về, nhưng chẳng phải vì Manh Bảo nhớ cậu mình quá à? Vậy nên em chỉ đành về nước trước thời gian dự định thôi.” Trình Thư Nghỉ cười nói: “Em không nói với anh là vì em sợ anh bận, làm phiền anh thì không ổn.”

“Dù anh có bận tới mức nào cũng chẳng đến nỗi không có thời gian đi đón em gái và cháu trai của mình đâu.” Vẻ mặt của Trình Nam Quyền khẽ nghiêm lại: “Rốt cuộc em có coi anh là anh của em không đấy?”

“Được rồi được rồi mài” Trình Thư Nghỉ vội mỉm cười xua tay, qua nhiều năm như thế, cô vẫn sợ Trình Nam Quyền nói câu này nhất: “Anh à, chúng ta là người một nhà, không cân khách sáo như thế.

Với cả, chẳng phải bây giờ em và Manh Bảo đã về đây an toàn rồi sao? Chắc không phải em vừa về mà anh đã mặt nặng mày nhẹ với em rồi chứ?”

Cuối cùng sắc mặt của Trình Nam Quyền cũng dịu xuống, nét cười nhẹ hãng thoáng hiện trên mặt anh ta. Trong mấy năm nay, càng ngày cô em gái này càng biết làm nững với anh ta, cô đã nói như thế thì làm sao anh ta còn giận được nữa?

Nhưng Trình Nam Quyền nhìn Trình Thư Nghi mỉm cười vui vẻ trước mắt mình, vẻ lo lắng dần dần hiện lên trong mắt anh ta, đây thật sự là một quyết định chính xác sao?

“Sao vậy anh trai?” Trình Thư Nghỉ không hiểu tại sao bỗng nhiên Trình Nam Quyền lại nhìn mình bằng ánh mắt đó.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 724


Chương 724

Trình Nam Quyền nghiêm nghị: “Sau khi em về nước, em cảm thấy thế nào? Nếu em không muốn ở trong nước thì anh sẽ lập tức cho người đưa hai mẹ con em về.”

“Không sao đâu.” Trình Thư Nghỉ mỉm cười thoải mái, sau đó cô nghiêm túc nhìn Trình Nam Quyền, cất lời: ‘Anh, năm đó em không hề làm sai chuyện gì, nên sau khi về đây, chẳng việc gì mà em không dám đối mặt. Vả lại em cũng không muốn trốn tránh ra nước ngoài như năm năm trước, lần này em sẽ bình tĩnh đối mặt với tất cả mọi thứ.”

Nhìn thấy vẻ nghiêm túc và kiên quyết trong ánh mắt của Trình Thư Nghị, Trình Nam Quyền biết lần này cô trở về là vì muốn giải quyết xong xuôi chuyện khi ấy.

Mặc dù mấy năm nay cô ở nước ngoài luôn tỏ ra vui vẻ, nhưng thấy cô đôi lúc thẫn thờ nhìn Manh Bảo, như thể nhìn thấy một người khác qua hình hài của thẳng bé, Trình Nam Quyền biết rõ chuyện ngày ấy vẫn luôn là nút thắt chưa được tháo gỡ trong lòng cô. Nếu không phải vậy thì cô đã không khóa chặt trái tim mình suốt mấy năm qua.

Muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông, lần này cô trở về để gỡ bỏ nút thắt trong lòng. Chỉ khi được gỡ bỏ thì cô mới có thể chính thức bắt đầu một cuộc sống mới.

“Nếu em đã quyết định thì anh sẽ luôn đứng sau ủng hộ em.”

“Cảm ơn anh” Trình Thư Nghi rất cảm động. Năm năm qua Trình Nam Quyền luôn ủng hộ mọi quyết định của cô, luôn là điểm tựa vững chắc nhất phía sau cô.

Trình Nam Quyền đưa tay võ nhẹ lên vai Trình Thư Nghị, lại nói tiếp: “Đúng lúc ngày mai có buổi đấu giá đồ cổ do nhà họ Trình chúng ta tổ chức, anh muốn để em lộ diện.”

“Làm thế có thích hợp không?” Trình Thư Nghĩ hơi do dự.

“Tất nhiên rồi.” Trình Nam Quyền bày ra vẻ mặt thản nhiên: “Mọi người đều rất tò mò về cô cả nhà họ Trình đấy, đã đến lúc cho mọi người biết thân phận thực sự của em rồi.”

“Vâng” Trình Thư Nghi gật đầu. Cô nhất định sẽ để mọi người thấy hình ảnh tốt đẹp nhất của mình, tuyệt đối sẽ không làm mất mặt Trình Nam Quyền và tập đoàn Trình Thị 3 chức một buổi Sau năm năm tập đoàn Trình Thị mới lại giá ở thành phố S, dĩ nhiên sẽ rất hoành tráng.

Địa điểm của buổi đấu giá được ấn định tại một khách sạn nổi tiếng năm giữa trung tâm thành phố S. Lúc này bên ngoài khách sạn đã chăng dây phân cách, những người không phận sự đều không được vào. Điều đó đồng nghĩa với việc những người có thể vào trong khách sạn hôm nay đều là những nhân vật có tiếng tăm ở thành phố S.

Phòng tiệc trên tầng hai của khách sạn trở thành phòng triển lãm, bên trong những chiếc tủ trưng bày bằng kính trong suốt là các món đồ cổ thuộc nhiều niên đại khác nhau. Ánh đèn soi xuống từ bốn góc của tủ kính, chiếu lên món đồ, càng làm nổi bật sự quý giá của vật trưng bày.

Mặc dù buổi đấu giá vẫn chưa chính thức bắt đầu nhưng khách khứa đã đến tương đối đông. Lúc này, ngoài bàn tán về chủ đề xoay quanh món đồ mà họ nhắm tới và ước tính mức giá mà lát nữa mình sẽ trả ra thì họ còn có một mối quan tâm khác, đó chính là cô cả nhà họ Trình Trước đây dĩ nhiên họ đã từng gặp Trình Thu Uyển, đó đúng là một cô gái xinh đẹp, trắng trẻo ngọc ngà nhưng cũng là một bông hồng có gai, hồi đó từng từ chối không biết bao nhiêu chàng trai tài giỏi.

Tuy nhiên, khoảng năm năm trước, nhà họ Trình bất ngờ công bố tin Trình Thu Uyển không phải là con gái nhà họ Trình, cô cả thật sự của nhà họ Trình là một người khác Mặc dù nhà họ Trình không còn thịnh vượng như trước nhưng chung quy vấn là một gia đình quyền quý. Người xưa có câu “Lạc đà gầy còn to hơn ngựa béo”, ở thành phố S nhà họ Trình vẫn được xem là một gia tộc lớn, có rất nhiều người để ý đến mọi hành động của họ. Cho nên tin tức này vừa được tung ra đã lập tức được các kênh truyền thông lớn đưa tin, làm thành phố S một phen náo động.

Rất nhiêu người muốn xem thử người được gọi là cô cả thực sự.

của nhà họ Trình rốt cuộc là thần thánh phương nào. Thế nhưng ngày ấy nhà họ Trình lại quyết định không công khai thông tin về cô. Nhiều năm trôi qua, khi mọi người gần như sắp quên mất chuyện này thì nhà họ Trình lại thông báo với giới truyền thông là trong buổi đấu giá hôm nay, cô cả nhà họ Trình sẽ xuất hiện.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 725


Chương 725

Vậy nên ngoài những người thực sự quan tâm đến món đồ đấu giá ra còn có một số người mến mộ muốn tới xem thần thái của cô cả mới nhà họ Trình. Đặc biệt là những quý bà chuẩn bị cưới vợ cho con trai.

“Cô nghĩ rốt cuộc cô chủ nhà họ Trình này trông như thế nào?

Con bé Trình Thu Uyển lúc trước cũng xinh xắn đấy, nhưng tính cách thì tôi không ưa nổi.”

Người đang nói là vợ giám đốc Lý của công ty khoa học công nghệ Đại Tường, từng có ý định kết thông gia với nhà họ Trình, nhưng Trình Thu Uyển chẳng nói chẳng rằng đã ngó lơ bà ta.

Quý bà đứng bên thầm “xí” một tiếng, không ưa nổi hả? Không ưa nổi sao hồi đó bà cuống quýt đi kết thân với người ta, cuối cùng.

người ta có thèm để ý đến bà đâu. Bây giờ biết Trình Thu Uyển không phải là cô chủ thật nhà họ Trình thì lại quay sang nói bà không ưa người ta!

Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt quý bà nọ vẫn mỉm cười phụ họa: “Đúng đấy, em nghĩ chắc cô chủ này không đến nỗi nào đâu. Dù sao chúng ta cũng từng thấy ngoại hình của Trình Nam Quyền rồi. Đã là em ruột cùng một mẹ sinh ra với cậu ta thì ắt phải xinh đẹp chứ. Nếu chị ưng ý thì điều kiện gia đình vừa khéo tương xứng với cậu nhà luôn.”

Bà ta không muốn nói mấy câu dối lòng vậy đâu, nhưng hôm nay.

trước khi đến đây chồng bà ta đã dặn đi dặn lại là phải tạo mối quan hệ tốt với bà chủ Lý này. Như thế thì chồng bà ta mới càng có nhiều cơ hội để tìm hiểu công việc kinh doanh của công ty Đại Tường.

“Để lát nữa xem sao.’ Những lời này rất đúng ý bà chủ Lý, lần trước vì bị Trình Thu Uyển coi thường mà bà ta bực bội suốt mấy ngày liền, nhưng lại không thể nói cho người khác biết Trong lúc hai người họ đang bàn tán với nhau cô chủ nhà họ Trình là người như thế nào thì bỗng dưng có tiếng xôn xao ở lối vào phòng triển lãm. Mọi người có mặt ở đó đều hướng tầm mắt về phía cửa.

Trông thấy một cô gái châm chậm bước vào trước ánh nhìn chăm chú và ngạc nhiên của mọi người.

Cô mặc một chiếc váy dài màu xám nhạt, bên trên thiết kế theo kiểu cổ chữ V sâu, giúp cô khéo léo khoe được cánh tay trằng nõn, mảnh mai và xương quai xanh quyến rũ. Từ phần eo trở xuống, chân váy lưới thướt tha như dòng suối, dài đến mắt cá chân. Chiếc váy khoét phía sau, để lộ tấm lưng trẳng mịn thấp thoáng dưới mái tóc dài đong đưa.

Đường nét tổng thể của chiếc váy tinh tế, duyên dáng, làm nổi bật lên khí chất thanh thoát vốn có của cô.

Trình Thư Nghỉ ôm chặt cánh tay Trình Nam Quyền, trong lòng đang rất căng thẳng.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng nhưng cơ thể cô vẫn khế run lên, đây là lần đầu tiên cô xuất hiện trước mặt mọi người với thân phận thật sự của mình. Hơn nữa qua hôm nay, có lẽ những người cũ đều sẽ biết cô đã trở về. Không biết khi nhìn thấy cô của hiện tại, họ sẽ có phản ứng như thế nào?

“Em mặc thế này có ổn không?” Trình Thư Nghỉ vừa nhìn phía trước vừa hỏi Trình Nam Quyền kế bên, ngoài mặt còn nở nụ cười nhã nhặn.

“Cực kỳ xinh đẹp.” Trình Nam Quyền nói chắc nịch. Thật lòng hôm nay lúc Trình Thư Nghỉ từ trong phòng thử đồ bước ra, đến anh ta còn thấy kinh ngạc. Cũng chính vào lúc đó anh ta mới nhận ra rằng, Trình Thư Nghỉ bây giờ và Tô Thư Nghỉ ngày xưa thật sự đã không còn là cùng một người nữa rồi.

Tô Thư Nghỉ ngày ấy xinh đẹp nhưng không nổi bật, phải cần một khoảng thời gian dài tiếp xúc thì mới thấy được vẻ đẹp tiêm ẩn của cô. Còn Trình Thư Nghỉ bây giờ có thể “phá kén” mà bước ra trước đám đông, khiến người ta vừa nhìn đã chẳng thể dời tầm mắt. Những đau khổ mà cô phải trải qua cùng với khoảng thời gian dài đã trở thành bước đệm của cô, giúp cô rèn giữa và trở.

nên ngày càng thu hút hơn.

“Đây chính là cô chủ thật sự của nhà họ Trình ư, nhà họ Trình quả nhiên sinh ra người đẹp mà.” Ánh mắt của những người đàn ông có mặt ở đó đều như bị hớp hồn.

“Đúng đấy, nhìn cái khí chất trên người mà xem, chậc chậc!”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 726


Chương 726

“Chị, em thấy ngoại hình của con gái nhà họ Trình xứng đôi với cậu nhà lắm đấy, nếu hai đứa mà đến được với nhau thì đúng là một đôi trai tài gái sắc.” Quý bà nịnh bợ khi nấy lại lấy lòng bà chủ Lý đang đứng bên cạnh.

Còn bà chủ Lý thì vừa nhìn Trình Thư Nghỉ bằng ánh mắt hài lòng vừa gật đầu lia lịa.

Lúc này, một cô gái có mặt ở đó nhìn thấy bóng dáng Trình Thư: Nghị, trong lòng bỗng hơi phân vân, không dám chắc cho lắm, không hiểu sao cô ta có cảm giác cô chủ lớn nhà họ Trình trông rất quen, hình như đã gặp ở đâu đó rồi thì phải? Nhưng không thể có chuyện đó được, cô ta chắc chắn chưa từng quen biết cô chiêu cành vàng lá ngọc này.

Càng nhìn Trình Thư Nghỉ cô ta càng cảm thấy quen quen, cố gắng lục tìm gương mặt này trong ký ức. Đúng rồi! Cô gái chợt nói lớn: “Mình nhớ ra rồi!”

Mọi người xung quanh đều đang dán mắt vào người Trình Thư Nghỉ thì bị giật mình vì tiếng hét bất thình lình của cô ta, đồng loạt quay đầu nhìn cô ta. Trong mắt ai nấy đều có ý chỉ trích, nếu khiến cô cả nhà họ Trình không vui thì phải làm sao?

Ý thức được giọng mình hơi lớn, cô gái kia vội vàng cúi đầu xin lỗi mọi người, nhưng vẫn hào hứng nói to: “Bảo sao mà cô cả nhà họ Trình này trông quen thế, chẳng phải là vợ của Cố Mặc Ngôn, Tô Thư Nghi đây sao?”

Mặc dù cô ta chưa từng gặp Tô Thư Nghỉ nhưng hồi trước lúc lướt Facebook, cô ta đã từng nhìn thấy ảnh cô rồi. Bởi vì hồi đó cô ta rất mê mẩn Cố Mặc Ngôn nên đã săm soi xem vợ của anh trông như thế nào. Hồi đó cô ta còn nghĩ mắt nhìn của Cố Mặc Ngôn kém thật, lại đi chọn một cô gái có ngoại hình bình thường thế này.

Nhưng giờ đây nhìn cô gái trước mắt, rõ là đường nét gương mặt không thay đổi nhiều nhưng sao lại khiến người ta cảm thấy đẹp đến nao lòng vậy nhỉ?

Nghe cô ta nói xong, mọi người xung quanh cũng đồng loạt nhìn về phía Trình Thư Nghi băng con mắt sửng sốt.

“Sao vợ của Cố Mặc Ngôn lại là cô cả nhà họ Trình được chứ?”

“Ai mà biết, rốt cuộc chuyện này là sao?”

“Nghe nói năm năm trước cô ấy và Cố Mặc Ngôn đã ly hôn rồi, sau đó thì không có tin tức gì nữa. Bây giờ sao lại bỗng dưng trở thành cô cả nhà họ Trình nhỉ?

“Thế này thì đúng là ngang trái quá. Thân phận của cô ấy và Trình Thu Uyển bị hoán đổi cho nhau rồi.” Bên cạnh có người tặc lưỡi rồi nói.

“Là sao?” Mọi người thấy anh ta có vẻ biết chuyện gì đó, đồng loạt quay sang nhìn.

“Mọi người không biết à?” Anh ta tỏ ra ngạc nhiên, sau đó hào hứng nói: “Để tôi kể cho mà nghe, tôi có một người bạn quen biết Cố Mặc Ngôn, nghe nói Trình Thu Uyển giờ đang sống ở nhà Cố Mặc Ngôn đó. Mọi người nghĩ hai người đó có quan hệ gì.” Nói xong, anh ta bày ra vẻ mặt “bạn hiểu ý tôi.”

“Họ kết hôn rồi à?”

“Gái này thì chưa, nhưng đã sống chung với nhau mấy năm rồi, chắc cũng sắp thôi.”

Mọi người xung quanh đều trông có vẻ như bừng tỉnh hiểu ra, trong ánh mắt nhìn Trình Thư Nghỉ ngoài sự thảng thốt còn có ý †Ò mò.

Tất nhiên Trình Thư Nghỉ và Trình Nam Quyền đều đã nghe thấy lời bàn tán của mọi người xung quanh. Trình Nam Quyền nhe nhàng nắm tay Trình Thư Nghi, nhỏ giọng trấn an: “Thư Nghỉ, em đừng để ý mấy chuyện này.”

“Không sao đâu anh.” Trình Thư Nghi đáp lại anh ta bằng một nụ cười. Cô đã dám đến đây thì chứng tỏ cô đã sẵn sàng đối mặt với những lời đồn đại ấy. Nếu ngay cả mức này mà cô cũng không chịu đựng được thì ban đầu cô đã không quyết định về nước.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 727


Chương 727

Chỉ là… thì ra hai người họ đã sống chung với nhau, bây giờ sắp kết hôn rồi…

Trình Thư Nghỉ cố gắng kiềm chế không cho bản thân nghĩ ngợi nhiều, đứng thẳng lưng, ngẩng đầu, vững bước đi về phía trước.

Cô đã từng thề với bản thân rằng mình sẽ không chùn bước nữa!

Khách khứa đã đến khá đông, buổi đấu giá cũng sắp bắt đầu.

Ngay khi mọi người đều im lặng, chuẩn bị vào chỗ thì bỗng dưng có ai đó nói: “ÐĐấy chẳng phải là tổng giám đốc Cố Mặc Ngôn của tập đoàn Ngôn Diệu à? Anh ta cũng đến đây ư?”

Nghe được câu nói này, Trình Thư Nghỉ chợt căng thẳng, ngoài mặt cũng thoáng hiện vẻ bất ngờ, sao lại gặp anh sớm như vậy!

Cảm nhận được bàn tay của cô đang khoác cánh tay mình dần siết chặt hơn, Trình Nam Quyền vỗ nhẹ vài cái vào tay cô: “Thư Nghị, đừng căng thẳng, có anh đây rồi.”

“Vâng.” Trình Thư Nghỉ gật đầu, vẻ mặt cũng nhanh chóng bình tĩnh lại. Cô không sợ hãi, chẳng qua chỉ là gặp nhau sớm hơn cô dự tính thôi, không có gì to tát cả Cô hít thở thật sâu, ngẩng đầu nhìn về phía lối vào.

Trông thấy Cố Mặc Ngôn hôm nay mặc một bộ vest đen rất bình thường, nhưng vẫn giống như ngày trước, chất liệu cực tốt, đường may tỉ mi, vừa nhìn đã biết là bộ vest cao cấp được đặt may riêng.

Mặc dù trước đó cô đã thấy anh trên màn hình điện tử ở sân bay, nhưng bây giờ nhìn anh ngoài đời, cô nhận ra sức hút của anh không những không giảm mà còn tăng lên so với ngày ấy.

Đường nét gương mặt đẹp như tạc tượng, dáng người cao lớn cùng khí chất lạnh lùng cao ngạo khiến tất cả mọi người có mặt ở đó đều không khỏi có cảm giác bị lấn át.

Nhưng đó không phải là Cố Mặc Ngôn mà cô từng nhìn thấy trên tỉ vi, lúc ấy anh mỉm cười, tự tin trả lời những câu hỏi hóc búa của phóng viên, còn bây giờ cô lại cảm thấy cả người anh toát lên sự phiền muộn đáng sợ.

Nếu Cố Mặc Ngôn của năm năm trước chỉ lạnh lùng bề ngoài, khiến người khác không dám đến gần thì Cố Mặc Ngôn của hiện tại khiến người ta sợ sệt từ tận đáy lòng, hoàn toàn không dám có suy nghĩ sẽ đến gần anh.

Ánh mắt xuyên đám đông, Cố Mặc Ngôn cũng đã trông thấy Trình Thư Nghi.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô, toàn thân Cố Mặc Ngôn bỗng chốc cứng đờ.

Anh không để ý đến chiếc váy tuyệt đẹp của cô, cũng không để ý đến gương mặt trang điểm tinh tế của cô, không để ý đến tay cô.

đang khoác tay người đàn ông khác, trên thực tế, anh hoàn toàn chẳng buồn nhìn người đang đứng bên cạnh cô là ai Anh chỉ nhìn thẳng vào mắt cô, nhìn khuôn mặt xuất hiện trong giấc mơ mỗi đêm của anh suốt bao năm qua.

Đôi mắt cô vẫn đẹp như vậy, trong veo sáng ngờ, giống hệt như lần đầu họ gặp gỡ. Đôi mắt ấy không hề bị vấy bẩn, như thể xuyên qua cửa sổ tâm hồn này, có thể quan sát kỹ được bên trong con người cô. Mà Trình Thư Nghỉ cũng đang nhìn anh không chớp mắt, không trốn tránh, không e sợ, chỉ có sự thản nhiên mà thôi.

Không phải, thản nhiên dường như chỉ là lớp vỏ bọc, dưới lớp vỏ bọc bình tĩnh ấy còn có một thứ khác…

Chính là hận.

Sự căm hận và kìm nén từ sâu thẳm trong tim khiến Cố Mặc Ngôn bất giác kinh ngạc.

Hai người nhìn nhau như thể chẳng có ai xung quanh, như thể cả thế giới chỉ có mỗi mình họ.

Không có tiếng nói chuyện, ánh mắt ai nấy đều đang đảo qua đảo giữa hai người. Họ vẫn không dám tin nam nữ chính trong chủ đề bàn tán của mình vừa nãy đang gặp lại nhau ngay trước mặt mình Sau một hồi yên ẳng, có người bắt đầu xì xào to nhỏ với người bên cạnh, dần dần càng có thêm nhiều người thì thâm với nhau.

“Thế này là sao, trông ánh mắt của hai người này là đang vương vấn tình cũ đấy à?”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 728


Chương 728

“Nè, anh nói gì đi.” Có người chọc cái người vừa nói kia: “Không phải anh vừa mới nói Trình Thu Uyển ở nhà họ Cố à? Vậy giờ là sao thế?”

“Tôi cũng có biết đâu.” Người kia cũng hơi hoang mang: “Tôi cũng nghe bạn tôi nói thôi, anh ta bảo hai chân Trình Thu Uyển tàn phế rồi, bao năm qua đều là Cố Mặc Ngôn chăm sóc cô ta, nhưng Cố.

Mặc Ngôn mãi chẳng cưới Trình Thu Uyển. Tôi còn tưởng là để ý tới cơ thể của Trình Thu Uyển nên phải để muộn thêm hai năm nữa mới kết hôn với cô ta. Bây giờ xem ra, lẽ nào vẫn còn nhớ nhung vợ cũ à?”

“Tôi thấy có khi vậy thật đấy, anh nhìn ánh mắt anh ta nhìn cô chủ nhà họ Trình đi, hận không thể nhìn người ta tới khắc ghi vào lòng luôn. nói không có gì ai mà tin chứ.”

“Đúng đây, nhưng như vậy cũng không đúng, nếu anh ta đã chấp nhận chăm sóc Trình Thu Uyển, vậy có nghĩa trong lòng có cô †a, sao bây giờ thấy vợ trước lại có phản ứng này? Nếu thực sự không quên được, ban đầu còn ly hôn làm gì?”

Người xung quanh nghe lời anh ta nói xong thì bỗng im lặng, đều không biết nên trả lời như thế nào, sau đó đồng loạt lắc đầu: ‘Ai biết được chứ, rốt cuộc trong lòng Cố Mặc Ngôn có ai? Lẽ nào cả hai người luôn à?”

Âm thanh xung quanh quá ồn ào, Trình Thư Nghỉ không nghe rõ bọn họ nói gì nữa, chỉ mơ hồ nghe thấy mấy chữ như Trình Thu Uyển tàn tật, Cố Mặc Ngôn chăm sóc cô ta.

Đầu tiên là kinh ngạc tại sao Trình Thu Uyển lại tàn tật, sau đó thứ dâng lên trong lòng lại là nghẹn ứ. Hóa ra Cố Mặc Ngôn yêu Trình Thu Uyển đến như vậy, cho dù cô ta tàn tật rồi cũng vẫn chăm sóc cô ta nhiều năm mà chẳng phàn nàn hay hối hận.

Nhớ tới năm đó anh ra lệnh cho Dương Tùng Đức cưỡng ép đưa mình đi phá thai, Trình Thư Nghi không kìm được tự giễu trong.

lòng. Đối với anh mà nói, ai là nốt chu sa, ai là vết máu muỗi, nhìn là biết cao thấp thế nào.

Thu lại tâm mắt của mình trước, Trình Thư Nghỉ quay người khoác tay Trình Nam Quyền đi về phía buổi đấu giá, không nhìn Cố Mặc Ngôn thêm nữa.

Mà tầm mắt của Cố Mặc Ngôn thì cứ mãi đuổi theo bóng lưng Trình Thư Nghi. Nhìn thấy bóng lưng xinh đẹp của cô như ẩn như.

hiện khi bước đi, lúc này Cố Mặc Ngôn mới bàng hoàng nhận ra sự thay đổi của cô, trước đây cô sẽ không mặc váy dạ hội quyến rũ như vậy.

Hôm nay anh nhận được tin tức, nói rằng gần đây Trình Nam Quyền đã về nước, tập đoàn Trình Thị sắp tổ chức một buổi đấu.

giá, cô cả nhà họ Trình sẽ xuất hiện tham gia.

Khi nghe được điều này, Cố Mặc Ngôn phát hiện trái tim không chút dao động trong năm năm lại đập điên cuồng lần nữa. Năm năm trước Trình Nam Quyền nói Trình Thư Nghỉ mới là em gái thật sự của anh ta, vậy thì, lẽ nào cô cả nhà họ Trình xuất hiện trong buổi đấu giá lần này là Tô Thư Nghi sao?

Cố Mặc Ngôn ủy thác cho người khác lấy một bức thư mời rồi lập tức lái xe tới khách sạn nơi tổ chức buổi đấu giá. Cuối cùng cô ấy.

cũng về rồi sao?

Ngay khi nhìn thấy Tô Thư Nghi, Cố Mặc Ngôn cảm thấy trái tim còn đập điên cưồng vừa rồi như ngưng bặt lại, quả nhiên là cô ấy! Năm năm rồi, cuối cùng mình cũng lại gặp người mà mình ngày đêm nhớ nhung, nhưng…

Nhớ tới ánh mắt Trình Thư Nghi vừa mới nhìn mình, Cố Mặc Ngôn cảm thấy hoảng loạn. Sao hình như anh không còn thấy bóng dáng của mình trong mắt cô nữa. Là cô học được cách che.

giấu cảm xúc của bản thân, hay là trong lòng cô đã không còn anh nữa rồi?

Tay Cố Mặc Ngôn siết thành nằm đấm, trong mắt lóe lên vẻ kiên định. Lần này cô ấy về, mình tuyệt đối sẽ không để cô ấy rời đi nữa!
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 729


Chương 729

Nghĩ tới đây, Cố Mặc Ngôn theo sát bóng lưng Trình Thư Nghi đi vào hội trường buổi đấu giá. Người xung quanh thấy nam nữ chính đều đi rồi thì cũng đi vào bên trong theo.

Sau khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi, MC trên sân khấu cất cao.

giọng tuyên bố buổi đấu giá này sẽ chính thức bắt đầu.

Lúc đầu đấu giá một vài món đồ sứ cổ thế kỷ 18, 19 rất thông thường, người đấu giá đều là những nhà sưu tập sơ cấp, đại khái là để luyện tập, giá cả cũng không cao, dao động từ chín mươi triệu tới ba trăm triệu.

Còn người thực sự có ý định đấu giá những món đồ lớn lúc này đều bình tĩnh, bởi vì bọn họ biết rằng trong kiểu đấu giá đồ cổ này, những thứ thực sự tốt đều được giữ lại sau cùng u giá chỉ vào vật đấu giá mà lễ tân vừa đem lên: “Được rồi, món đồ đấu giá sẽ giới thiệu cho mọi người tiếp theo là một món đồ đặc biệt nhất trong buổi đấu giá này, vậy rốt cuộc nó là gì đây?”

Nói đến đây, người đấu giá nở nụ cười thần bí: “Tôi nghĩ, chắc chản các vị ở đây đều không đoán được.”

Lời nói này của người đấu giá gợi lên hứng thú của mọi người ở đây. Đấu giá đồ cổ chẳng qua là đấu giá đồ sứ các triều đại cùng tranh chữ của danh nhân thôi, còn có thứ gì có thể hình dung bằng từ đặc biệt chứ?

Mọi người đều thấp giọng thảo luận với người ngồi bên cạnh xem thứ được đặt trong chiếc hộp nhung đỏ trên sân khấu rốt cuộc là gì. Đương nhiên, cũng có người rất bất mãn với hành động tỏ ra thần bí của người ấu giá, mặt lộ vẻ mất kiên nhẫn.

Biết rõ đạo lý làm quá thì không tốt, người đấu giá cũng không vòng vo nữa mà tuyên bố thẳng: “Vật đấu giá đặc biệt này chính là một chiếc nhẫn.”

Nghe thấy lời người đấu giá nói, những người phía dưới thở dài.

Còn tưởng là thứ gì đặc biệt chứ, hóa ra chỉ là một chiếc nhãn à, cũng không biết là của triều đại nào.

Nhưng đợi khi người đấu giá mở hộp ra, để mọi người thấy rõ được thứ bên trong, buổi đấu giá lập tức rơi vào im lặng, sau đó m’ một tiếng, tiếng ồn ào vang lên.

“Đây cũng được tính là thứ đặc biệt à?”

“Tôi còn tưởng là nhẫn mà hoàng đế hay quý phi nào từng đeo cơ, vậy mà là cái này!”

“Đúng đấy, đừng nói là đặc biệt, cái này còn chẳng được tính là đồ cổ, cùng lắm được coi là đồ thủ công mỹ nghệ hiện đại thôi.”

“Cho dù anh góp đồ hiện đại vào cho đủ số lượng thì cũng phải lấy viên kim cương cỡ lớn chứ? Thế này là sao, lừa bọn tôi đấy àP “Xem ra thứ cuối cùng cũng chẳng có gì hay.”

Khác với mọi người xung quanh khinh bỉ chiếc nhẫn này, ngay khi Cố Mặc Ngôn nhìn thấy chiếc nhãn đã khiếp sợ tới trừng to mắt, tay phải nằm chặt tay vịn ghế, tức tới mức cơ thể khẽ run rẩy.

Sao lại thế? Sao cô ấy dám!

Mắt Cố Mặc Ngôn hiện vẻ phẫn nộ, nhìn sang Trình Thư Nghi ở hàng ghế trước cách đó không xa, như tâm linh tương thông, Trình Thư Nghỉ quay đầu lại đối diện với ánh mắt Cố Mặc Ngôn Sau khi thấy rõ được vẻ phẫn nộ không chút che giấu trong mắt Cố Mặc Ngôn, khóe miệng Trình Thư Nghỉ cong lên một nụ cười, giễu cợt Cố Mặc Ngôn, cũng giễu cợt chính mình Anh ta lấy gì để mà tức giận chứ? Ban đầu chính sự nhẫn tâm và phản bội của anh ta đã gây ra cục diện bây giờ giữa hai người.

Giờ cô chỉ bán đầu giá chiếc nhẫn kết hôn của bọn họ thôi.

Từ nay về sau, không, bắt đầu từ bây giờ, chiếc nhẫn này chỉ là một thứ đồ có thể trao đổi bằng tiền đối với cô, không có bất kì ý nghĩa gì khác Cô phải vĩnh biệt quá khứ hoàn toàn.

Hoàn toàn vĩnh biệt Tô Thư Nghỉ ngu ngốc, mắt mù yêu Cố Mặc Ngôn khi đó.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 730


Chương 730

Thế nhưng, Trình Thư Nghỉ cũng thầm hỏi bản thân trong lòng, thực sự chỉ muốn vĩnh biệt quá khứ thôi sao? Nếu muốn vĩnh biệt quá khứ, vậy sao phải đấu giá nhãn kết hôn trước mặt Cố Mặc Ngôn? Mà khi thấy Cố Mặc Ngôn phãn nộ, trong lòng lại dâng lên niềm hân hoan là sao?

Không dám nghĩ sâu thêm, Trình Thư Nghi quay đầu nhìn chiếc nhẫn trên bục trưng bày.

Có luyến tiếc không? Gó.

Đã từng thích đến nỗi đeo trên tay cả ngày lẫn đêm, đến cả tắm cũng không nỡ tháo xuống. Sau này căm hận đến vậy, cô liền nhịn đau tháo xuống khóa nó trong ngăn kéo, năm năm qua chưa từng mở ra nhìn. Dường như tất cả tình cảm cô dành cho.

Cố Mặc Ngôn đều dồn hết vào chính nhẫn nho nhỏ này.

Đối với Trình Thư Nghi, chiếc nhẫn nho nhỏ lóe ánh bạc này đại diện cho bọn họ, đại diện cho quá khứ. Khiến cô năm năm cũng không dám nhìn thêm lần nào, sợ nó mang theo những ngọt ngào và đau khổ hoàn toàn dìm chết, hủy diệt cô như sóng cuộn biển gầm.

Trước khi về nước, cô lấy can đảm lấy nó ra. Nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, Trình Thư Nghi nói với mình rằng, phải về rồi, chuyện năm năm trước không có can đảm đối mặt, cuối cùng bây giờ cô phải đối mặt rồi Khi quyết định đấu giá chiếc nhẫn này, trong lòng Trình Thư Nghỉ rất đau đớn, cảm giác này như thể chiếc nhẫn không phải lấy ra từ tay cô, mà là móc từ tim cô ra vậy, lẫn cả máu thịt, đau đến mức toàn thân cô phát run.

Thế nhưng, không đau thì sao vết thương khỏi được đây?

“Mọi người yên lặng, yên lặng đã nào…” Người đấu giá ra hiệu mọi người dưới sân khấu yên lặng, sau đó nói về lai lịch của chiếc nhẫn này.

“Vật phẩm này là của cô cả Trình Thư Nghi của tập đoàn Trình Thị, chiếc nhẫn này có ý nghĩa đặc biệt với cô ấy. Bây giờ xin mời cô Trình Thư Nghỉ lên sân khấu giới thiệu với mọi người.”

Trong ánh mắt khác thường của mọi người, Trình Thư Nghi đứng dậy bước lên sân khấu. Nhìn Trình Thư Nghỉ bước từng bước lên bục triển lãm, Cố Mặc Ngôn lại cảm thấy cô đang rời xa mình từng bước một.

“Chào mọi người, tôi là Trình Thư Nghi, cũng chính là chủ nhân của chiếc nhắn này. Giống như người đấu giá vừa mới nói, chiếc.

nhẫn này có ý nghĩa đặc biệt đối với tôi. Mà giờ tôi muốn đấu giá nó, đồng thời tôi cũng muốn tặng một câu nói cho chủ nhân tiếp theo của chiếc nhẫn: Chỉ cần bạn nhịn đau buông tay thì có thể bắt đầu lại cuộc đời mới của mình. Cảm ơn mọi người.”

Trình Thư Nghỉ hơi khom lưng với mọi người dưới sân khấu, sau đó quay người đi xuống bục, quay trở về chỗ ngồi của mình.

Tuy rằng Tô Thư Nghỉ, không đúng, nên là Trình Thư Nghỉ rồi, Cố Mặc Ngôn cười khổ một tiếng.

Tuy rằng Trình Thư Nghi đi từ trên bục xuống bục, từ đấu tới cuối chẳng nhìn mình lấy một cái, nhưng anh lại cảm nhận được cô nói lời này để anh nghe.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nhịn đau buông tay? Cô ấy muốn vứt bỏ quan hệ với anh sao?

Không thể nào, anh tuyệt đối không cho phép!

“Được rồi, bây giờ bắt đầu đấu giá. Theo như yêu cầu của cô.

Trình, giá khởi điểm của chiếc nhắn này là 0, mọi người có thể ra giá tùy ý.”

“Sáu mươi triệu.”

“Chín mươi triệu.”

“Một trăm năm mươi triệu.”

Tuy mọi người đều coi thường chiếc nhẫn này trông bình thường, chất liệu cũng tâm thường, nhưng giờ biết nó là đồ của cô cả nhà họ Trình rồi, để giữ thể diện cho nhà họ Trình, vẫn lần lượt bắt đầu ra giá.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 731


Chương 731

Mất vài trăm triệu là nhỏ, nhưng tin chắc rằng Trình Nam Quyền và Trình Thư Nghi sẽ nhớ ân huệ của mình ngày hôm nay. Đến lúc đó nếu có thể hợp tác với Tập đoàn Trình Thị thì chút tiền này không đáng là gì.

Hơn nữa, đã là buổi đấu giá mà tập đoàn Trình Thị tổ chức, đương nhiên sẽ mời những người thường hay làm ăn với tập đoàn Trình Thị. Đều là bạn bè với nhau, bọn họ sẽ không để Trình Nam Quyền mất mặt ở chính sân nhà của mình “Ba trăm triệu.”

“Ba trăm sáu mươi triệu.”

“Bốn trăm năm mươi triệu.”

Giá vẫn đang tăng lên, Trình Thư Nghỉ lại khẽ hé miệng không dám tin, cô không ngờ rằng nhẫn của mình lại được bán đấu giá với mức giá như vậy. Sao những người này lại chỉ hàng trăm triệu để mua chiếc nhẫn này chứ? Ngoài ý nghĩa của chiếc nhẫn này đối với mình ra, bản thân cô cũng cảm thấy thực sự không đáng giá nhiều tiền như vậy.

Nhìn sang Trình Nam Quyền bên cạnh, trông anh ta có vẻ chẳng ngạc nhiên gì, thậm chí còn nở một nụ cười với mình.

Cuối cùng giá của chiếc nhẫn này được nâng lên sáu trăm triệu, sau đó không có ai tăng giá nữa.

*Người số bảy ra giá sáu trăm triệu, còn có ai ra giá cao hơn không ạ?” Người đấu giá thử hỏi, nhưng dưới sân khấu im như thóc.

Ơn huệ thì ơn huệ, nhưng cũng phải trong phạm vi hợp lý thôi, sáu trăm triệu đã là giá trên trời đối với chiếc nhắn này rồi. Nếu còn thăng thêm nữa thì sẽ không phải ơn huệ, mà là đồ ngốc.

Thấy không có ai ra giá nữa, Trình Thư Nghi cũng thở phào một hơi. Chiếc nhẫn này có thể đấu giá tới sáu trăm triệu là cô đã cảm thấy khó tin rồi, nếu vẫn còn người tăng giá, sợ là lương tâm cô sẽ thấy bất an.

“Không còn ai tăng giá nữa sao?” Người đấu giá hỏi lại lần nữa, bên dưới vẫn không có ai đáp lại.”

“Sáu trăm triệu lần một” Người đấu giá bắt đầu gõ cái búa trong tay.

“Sáu trăm triệu…”

“Ba tỷ” Ngay khi người đấu giá đang định gõ cái búa quyết định trong tay lần thứ hai, một giọng nam trầm ổn ngắt lời ông ta.

Nghe thấy có người ra giá ba tỷ, mọi người đều quay đầu lại nhìn nơi phát ra tiếng, muốn thấy rõ được rốt cuộc nên ngốc nào lại làm chuyện phá của như vậy.

Nhưng khi họ nhìn thấy người ra giá thì đều lộ ra vẻ mặt hiểu rõ.

Đã bảo rồi mà, sao lại có người vô duyên vô cớ chỉ ba tỷ để mua một chiếc nhãn bình thường được, hóa ra là chồng cũ.

“Đã bảo Cố Mặc Ngôn còn chưa hết tình cảm với vợ cũ rồi, nếu không thì sao lại chịu chỉ nhiều tiền vì cô ấy như vậy chứ?”

“Ba tỷ đó, trời ơi, không phải ly hôn rồi à? Chuyện gì vật “Không ngờ tổng giám đốc Cố lại hào phóng như thế, có thể tiêu nhiều tiền cho vợ cũ như vậy.”

“Thế này là sắp tái hợp à? Chỉ vì một nụ cười của người đẹp?”

“Người ta hay nói đàn ông chịu chỉ tiền cho bạn mới là yêu bạn thật, gặp được đàn ông như vậy, sao cô chủ Trình kia lại nỡ ly hôn với anh ta chứ? Nếu là tôi, có đánh chết cũng không ly hôn đâu.

Cố Mặc Ngôn lại chẳng để ý tới lời bàn tán của người xung quanh mà nhìn thẳng Trình Thư Nghỉ. Khi nãy anh không ra giá chính là để xem phản ứng của cô.

Khi giá tới hơn ba trăm triệu cô hơi nhíu mày, trong lòng Cố Mặc Ngôn vấn thấy hơi vui vẻ. Anh biết mà, cô không phải muốn bán chiếc nhẫn này thật.

Nhưng khi sau khi búa chốt giá của người đấu giá gõ vang, anh lại thấy cô thở phào một hơi, vẻ mặt yên tâm. Là sao đây? Hóa ra cái nhíu mày khi nấy không phải vì không nỡ sau? Vậy thì vì sao!?
 
Back
Top Dưới